 |
|

02-10-2008, 09:12 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 35
Há»I LỘ TRONG NGOÀI
Sáng hôm sau Äạo Quốc gặp Lai Bảo bà n tÃnh. Lai Bảo nói:
- Bây giá» huynh phải gặp Ứng nhị gia, nhá» tá»›i nói vá»›i gia gia, xin viết má»™t tấm thiếp cho Lý Tri huyện thì má»i việc Ä‘á»u xong.
Äạo Quốc nghe lá»i vá»™i tá»›i nhà Ứng Bá Tước thì Bá Tước không có nhà , bà vợ sai a hoà n ra trả lá»i rằng không biết Bá Tước Ä‘i đâu, có thể là ở bên nhà Tây Môn đại nhân. Äạo Quốc lo quá, đà nh Ä‘i tìm Bá Tước ở mấy nhà ca kỹ trong huyện.
Nguyên hôm đó Bá Tước được em trai cá»§a Hà Äại, khách thương Hồ Châu, là Hà Nhị, hiệu là Hà Lưỡng Phong, má»i tá»›i uống rượu nghe hát tại nhà nà ng Kim Thiá»n ở ngõ Tứ Äiá»u. Äạo Quốc tìm khắp nÆ¡i, sau cùng tá»›i nhà nà ng Kim Thiá»n má»›i gặp Bá Tước, bèn kéo ra chá»— vắng kể hết sá»± tình. Bá Tướt uống rượu say mặt đỠnhừ, bảo:
- Äã váºy thì để mình vá» nhà bà n tÃnh.
Nói xong trở và o cáo lá»—i vá»›i Hà Lưỡng Phong rồi dẫn Äạo Quốc vá» nhà mình nói chuyện. Äạo Quốc kể lại tá»· má»· câu chuyện rồi nói:
- Sá»± việc được Ä‘em lên huyện rồi, chỉ xin nhá» huynh tá»›i nói vá»›i Tây Môn đại quan, xin viết má»™t tấm thiếp cho Lý Tri huyện, là m sao để bá» qua vụ nà y cho, được váºy thì Æ¡n cá»§a huynh tôi xin báo Ä‘á»n.
Nói xong thì quỳ ngay xuống. Bá Tước vá»™i đỡ dáºy mà bảo:
- Huynh à , chuyện nà y tất là tôi phải lo cho huynh rồi. Bây giá» trước hết huynh phai viết má»™t lá đơn, khai rằng anh em vợ chồng nhà huynh Ä‘ang trò chuyện trong nhà thì có bá»n du đãng lối xóm tá»›i chá»c ghẹo tẩu tẩu rồi Hà n Nhị không dằn được nóng giáºn, xung đột vá»›i bá»n chúng, nhưng bị số đông vây lại mà đánh, huynh thì bá» chạy, sau đó bá»n côn đồ bắt trói cả tẩu tẩu và Hà n Nhị mà vu oan. Tôi sẽ cầm lá đơn đó tá»›i Tây Môn đại quan, nhỠđại quan viết thiếp cho Lý Tri huyện váºy là ổn hÆ¡n cả.
Hà n Äạo Quốc nghe lá»i, lấy giấy bút viết ngay rồi cuá»™n lại bá» trong tay áo, cùng Ứng Bá Tước tá»›i nhà Tây Môn Khánh. Tá»›i cổng, Bá Tước há»i:
- Gia gia có nhà không?
Bình An đáp:
- Gia gia Ä‘ang ngồi trong thư phòng ở hoa viên, xin má»i nhị gia và Hà n đại thúc và o chÆ¡i.
Bá Tước thông thuá»™c đưá»ng lối, xăm xăm bước và o hoa viên, tá»›i hiên Phỉ Thúy là nÆ¡i hóng mát cá»§a Tây Môn Khánh, nÆ¡i đó bốn bá» là hoa thắm trúc xanh, đầu hiên là thư phòng nhá». Há»a Äồng Ä‘ang quét dá»n, thấy hai ngưá»i tá»›i thì ngẩng dáºy chà o há»i. Bá Tước gáºt đầu, vén mà nh bước và o, nhưng không thấy Tây Môn Khánh trong thư phòng. Há»a Äồng theo và o má»i ngồi rồi nói:
- Gia gia tôi mới và o trong nhà .
Bá Tướt sai Há»a Äồng và o má»i ra ngay. Há»a Äồng tá»›i phòng Kim Liên, gá»i Xuân Mai mà há»i:
- Gia gia có đây không ?
Xuân Mai bảo:
- Äồ chết toi chết dịch, gia gia Ä‘ang ở bên phòng Lục nương, váºy mà xăm xăm tá»›i đây há»i.
Há»a Äồng vá»™i tá»›i phòng Bình Nhi, thấy Tú Xuân Ä‘ang đứng ngoà i thá»m liá»n há»i:
- Gia gia ở đây phải không ? Có Ứng nhị gia và Hà n đại thúc đang chỠtại thư phòng có chuyện muốn thưa.
Tú Xuân đáp:
- Gia gia đang ở trong đó xem nương nương thay quần áo cho ca nhi.
Nguyên Tây Môn Khánh lấy ra Ãt lụa quý, sai may quần áo, mÅ© đội và yếm rãi cho con, các thứ may xong, Ä‘ang được Bình Nhi Ä‘em ra mặc cho con để Tây Môn Khánh coi. Tây Môn Khánh Ä‘ang ngắm con thì Tú Xuân và o thưa :
- Há»a Äồng tá»›i nói là có Ứng nhị gia tá»›i, muốn thưa chuyện vá»›i gia gia.
Tây Môn Khánh bảo:
- Ra nói vá»›i Há»a Äồng là má»i nhị gia ngồi chÆ¡i, ta ra bây giá».
Tây Môn Khánh ngắm con thêm má»™t lúc rồi trở ra thu phòng trong hoa viên, chà o há»i hai ngưá»i rồi bảo Ä‘em trà ra. Má»i ngưá»i yên lặng uống trà , Hà n Äạo Quốc chưa dám nói gì Bá Tước mở lá»i:
- Hà n đại ca có chuyện gì thì thưa với đại quan đi.
Tây Môn Khánh há»i:
- Có chuyện gì váºy?
Hà n Äạo Quốc ấp úng nói:
- Trong xóm tôi có đứa côn đồ không biết tên hỠlà gì...
Mới nói tới đó thì Bá Tước chặn lại mà bảo:
- Hà n đại ca nói váºy thi đại quan đây là m sao rõ chuyện. Nói gì thì cÅ©ng phải có đầu có Ä‘uôi chứ.
Äoạn quay sang Tây Môn Khánh:
- Câu chuyện nó như thế nà y:
Hà n đại ca đây rất siêng năng công việc, đêm dêm thưá»ng ngá»§ lại ngoà i tiệm để coi sóc hà ng hóa, nên Ãt khi vá» nhà . Ở nhà chỉ có tẩu tẩu và cháu nhá». Lối xóm thấy vắng ngưá»i, bá»n côn đồ trong xóm thưá»ng hay tá»›i trêu nghẹo Hà n tẩu tẩu. Hôm qua thì trong lúc vợ chồng Hà n đại ca đây và chú em tên là Hà n Nhị Ä‘ang ngồi trò chuyện trong nhà thì đám côn đồ đó tá»›i buông lá»i chá»c nghẹo tẩu tẩu. Hà n Nhị không dằn được nóng giáºn, má»›i bước ra mắng mấy câu, không ngá» bá»n côn đồ xúm lại hà nh hung Hà n Nhị. Hà n đại ca sợ bá» chạy, thế là đám côn đồ trói luôn cả Hà n Nhị và tẩu tẩu, Ä‘em lên huyện vu cáo là hai ngưá»i phạm tá»™i thông gian. Hà n đại ca đây chạy kiếm tôi khóc lóc nhá» tôi dẫn tá»›i thưa vá»›i đại ca, xin đại ca cho và i chữ gá»i tá»›i Tri huyện, xin dà n xếp việc nà y, miá»…n sao Hà n đại ca đây không phải lên quan là được Äoạn quay sang bảo Äạo Quốc:
- Tá» khai cá»§a đại ca đâu, mau đưa ra cho đại quan coi rồi đại quan sai ngưá»i Ä‘i lo cho.
Äạo Quốc vá»™i rút tá» giấy trong tay áo ra rồi quỳ trước mặt Tây Môn Khánh mà nói:
- Tôi là gia nhân cá»§a đại quan, lại xin đại quan nể lá»i Ứng nhị gia đây mà thương cho tôi má»™t đôi phần, Æ¡n nà y trá»n Ä‘á»i không dám quên.
Tây Môn Khánh cầm lấy tỠgiấy rồi bảo:
- Ngươi cứ đứng lên đi.
Äoạn Ä‘á»c qua tá» khai rồi nói:
- Khai như thế nà y là không được, chỉ nên khai là có má»™t mình Hà n Nhị Ở nhà thôi, như váºy tiện cho ngươi hÆ¡n.
Rồi quay sang Bá Tước:
- TỠkhai nà y cứ vỠlà m lại rồi mai đem tới sở cho tôi, còn bây giỠtôi viết thiếp cho Tri huyện trước nhỠlo giùm.
Bá Tước bảo Äạo Quốc:
- Hà n đại ca không tạ Æ n đại quan Ä‘i.
Äạo Quốc sụp lạy tạ Æ n, rồi đứng dáºy. Tây Môn Khánh quay lại bảo:
- Äại An à , ngươi ra ngoà i coi có viên Tiết cấp nà o, gá»i và o đây cho ta.
Äại An trở ra, lát sau má»™t viên Tiết cấp mặc áo xanh bước và o đứng chá» lệnh. Tây Môn Khánh sai lấy bút má»±c và má»™t tấm thiếp viết Ãt chữ rồi dặn :
- Ngươi Ä‘em tấm thiếp nà y tá»›i đưa cho Lý lão gia, xin thả Vương thị ra ngay, sau đó tá»›i nhà cá»§a Hà n Äạo Quốc há»i tên đám côn đồ trong xóm cho ta, rồi xin quan huyện cho bắt bá»n đó giải tá»›i viện Äá» hình để ta thẩm vấn.
Viên Tiết cấp vâng lá»i cầm thiếp lui ra. Bá Tước bảo:
- Hà n đại ca nên theo đi mà lo việc thì hơn, tôi còn ở đây hầu chuyện với đại quan.
Äạo Quốc vá»™i đứng dáºy tạ Æ n Tây Môn Khánh rồi bước ra cùng Ä‘i vá»›i viên Tiết cấp. Tây Môn Khánh má»i Bá Tước ra hiên Phỉ Thúy rồi bảo Äại An:
- Ngươi dá»n bà n ra rồi và o thưa vá»›i Äại nương cho lấy vò rượu Hà Hoa mà Lưu công má»›i biếu ra đây để ta và nhị gia thưởng thức. Nhá»› kiếm và i món thịt cá nữa.
Bá Tước nói:
- Nhắc tá»›i cá tôi má»›i nhá»› là chưa tạ Æ n đại ca. Hôm qua đại ca cho hai con cá ngon quá, tôi biếu má»™t con cho ông anh tôi, má»™t con thì tôi bảo tiện ná»™i xẻ ra, má»™t ná»a Ä‘em cho tiểu nữ, còn má»™t ná»a thì để là m món đưa cay cho tôi. Bao nhiêu ngưá»i cùng được hưởng Æ¡n đại ca, như váºy má»›i không phụ lòng đại ca.
Tây Môn Khánh nói:
- Chuyện cÅ©ng dà i dòng lắm, chả là em trai cá»§a Lưu Thái giám là Lưu Bách há»™ chẳng biết tham nhÅ©ng thế nà o mà kiếm được nhiá»u tiá»n, mua đất Ä‘ai, là m nhà cá»a, không ngá» má»™t viên Biện sá»± cá»§a tôi biết được, định tố cáo ra. Lưu Thái giám vá»™i Ä‘em má»™t trăm lạng bạc Ä‘Ãch thân tá»›i gặp tôi để xin bá» qua. Nói ngay nhị ca cÅ©ng biết, vá»›i công việc là m ăn buôn bán hiện nay tôi đâu cần đến tiá»n cá»§a Lưu Thái giám là m gì, vả lại Lưu Thái giám vá»›i tôi là chá»— quen biết, thưá»ng biếu xén tôi váºt nà y váºt ná», lấy tiá»n cÅ©ng không tiện, do đó tôi từ chối. Lưu Thái giám xanh mặt, nói là nếu tôi không chịu nháºn thì anh em ông ta chỉ còn nước triệt hạ hết nhà cá»a vưá»n tược mà thôi. Nhưng tôi bảo là tuy không nháºn bạc nhưng vẫn nháºn lá»i lo việc. Hôm sau tôi ra viện Äá» hình, cho dẹp vụ đó Ä‘i. Lưu Thái giám cảm kÃch lắm, liá»n sai giết má»™t con lợn, rồi Ä‘em má»™t vò rượu Hà Hoa, bốn chục cân cá, mấy xấp lụa quý, Ä‘Ãch thân tá»›i tạ Æ n tôi. Do đó má»›i có cá Ä‘em biếu nhị ca đấy.
Bá Tước nói:
- Äại ca quả tháºt là ngưá»i cao thượng, tháºt khác hẳn vá»›i Hạ Äá» hình, ông ta xuất thân bần tiện nên tham lam lắm. Mà từ ngà y nháºm chức tá»›i giá», đại ca đã há»i ông ta việc gì chưa?
Tây Môn Khánh đáp:
- Thì chuyện gì lá»›n lao cÅ©ng phải há»i qua ý kiến ông ta, còn thưá»ng thì tôi tá»± ý quyết định. Vả lại tôi cÅ©ng ghét ông ta là ngưá»i bần tiện tham lam, thấy tiá»n là hÃp mắt lại, chẳng cần luáºt lệ gì hết. Mấy lần đó tôi không chịu, có nói rằng ông là má»™t võ quan, bây giỠđược lo vá» hình pháp thì phải là m sao cho ra thể thống má»™t chút chứ. Ông ta có ý thẹn lắm.
Hai ngưá»i nói chuyện má»™t lát thì rượu thịt đã sẵn sà ng. Tây Môn Khánh lấy chén Kim Cúc mà rót rượu Hà Hoa má»i Bá Tước, chén tạc chén thù quên cả thá»i gian.
Trong khi đó Äạo Quốc dẫn viên Tiết cấp vá» nhà , gá»i hà ng xóm tá»›i há»i tên tuổi đám côn đồ để lÃnh huyện tá»›i bắt, sau đó lại theo viên Tiết cấp ra huyện, lát sau thì Vương thị được thả ra. Hà ng xóm thấy váºy, Ä‘á»u xầm xì bà n tán là Äạo Quốc đã nhá» Tây Môn Khánh can thiệp. Công việc xong xuôi. Äạo Quốc tạ Æ n viên Tiết cấp Ãt tiá»n.
Hôm sau Hạ Äá» hình và Tây Môn Thiên há»™ đăng đưá»ng, cho giải các can nhân ra. Trước hết là Hà n Nhị, rồi đám thanh niên cùng xóm là Xa Äạm, Quẩn Thế Khoan, Phù Thá»§ và Hác Hiá»n, lần lượt ra quỳ trước sảnh đưá»ng.
Hạ Äá» hình Ä‘á»c cáo trạng xong thì há»i Hà n Nhị:
- Tại sao lại có chuyện náo loạn nà y?
Hà n Nhị thưa:
- Bẩm đại quan xét giùm, anh tôi báºn việc là m ăn buôn bán thưá»ng vắng nhà . Ở nhà chỉ có chị dâu tôi và cháu nhá». Trong xóm có má»™t đám côn đồ thưá»ng lợi dụng lúc anh tôi vắng nhà tá»›i buông lá»i chá»c trêu ghẹo chị dâu tôi, và có những cá» chỉ thô lá»—. Hôm ná» tôi tá»›i thăm anh chị và cháu tôi, anh tôi vắng nhà , đám côn đồ lại tá»›i trêu ghẹo chị dâu tôi, tôi không nhịn được, bước ra mắng chúng nó và i câu thì bị cả bá»n xúm lại đánh tôi ngã xuống đất, rồi trói tôi lại, vu cáo mà giải lên quan. Hạ Äá» hình quay sang há»i đám thanh niên:
- Chúng bay thì khai thế nà o?
Má»™t ngưá»i thưa:
- Xin đại quan đừng tin lá»i láo toét cá»§a nó. Nó là thằng côn đồ, du thá»§ du thá»±c kiếm ăn. Những lúc anh nó báºn buôn bán vắng nhà , nó thưá»ng tá»›i thông gian vá»›i chị dâu là Vương thị, khiến cho lối xóm chướng tai gai mắt. Anh em chúng tôi bèn chá» dịp bắt, giải lên quan để nhá» trừ hại cho lối xóm. Hạ Äá» hình há»i tả hữu:
- Tên Vương thị đâu, sao không thấy?
Một viên Bảo giáp tên là Tiêu Thà nh đáp:
- Vương thị chân nhá», không Ä‘i được nên không có mặt, nay có Hà n Nhị đây, xin cứ thẩm vấn hắn là được.
Nói xong đưa mắt cho Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh bèn nghiêng mình nói vá»›i Hạ Äá» hình:
- Thiết tưởng trưởng quan không cần phải há»i tá»›i Vương thị, vì trong vụ nà y xét ra Vương thị vô can. Vả lại chắc Vương thị cÅ©ng có nhan sắc nên đám côn đồ nà y má»›i chá»c ghẹo mà gây nên vụ náo loạn nà y.
Äoạn quay lại há»i đám thanh niên:
- Bá»n ngươi bắt trói Hà n Nhị tại nÆ¡i nà o?
Một thanh niên thưa:
- Bắt tại nhà Vương thị.
Tây Môn Khánh lại há»i Hà n Nhị:
- Vương thị với ngươi là thế nà o?
Hà n Nhị thưa:
- Là chị dâu.
Tây Môn Khánh há»i tả hữu:
- Äám côn đồ kia là m thế nà o mà và o được nhà Vương thị?
Một viên Bảo. giáp thưa:
- Chúng leo tưá»ng mà và o.
Tây Môn Khánh nổi giáºn Ä‘áºp bà n quát:
- Äám côn đồ kia tá»™i đáng chết, các ngươi muốn và o nhà ngưá»i ta là m gì thì cÅ©ng phải theo cổng chÃnh mà và o, sao lại leo tưá»ng ? Vả lại nhà ngưá»i ta chỉ có đà n bà con trẻ, các ngươi và o như váºy thì đúng là phi dâm tắc đạo. Rõ rà ng là chúng bay vừa đánh trống vừa ăn cướp, vu oan cho ngưá»i khác để chạy tá»™i cho mình. Dứt lá»i, hét tả hữu đánh cho đám thanh niên má»—i ngưá»i hai chục trượng, máu rÆ¡i thịt nát. Äám thanh niên từ bé chưa bao giá» biết cá»±c hình, bây giá» bị đánh thì kêu khóc vang động quằn quại rên la trên đất. Tây Môn Khánh không để cho Hạ Äá» hình kịp nói gì, ra lệnh ngay:
- Cho tên Hà n Nhị lui, còn mấy đứa côn đồ kia thì giam lại cho ta.
Tả hữu chạy ra dẫn đám thanh niên và o ngục. Äám thanh niên than thở oán trách không thôi.
Trong ngục, có ngưá»i bảo:
- Các chú gặp ai chứ gặp Tây Môn Thiên hộ thì mệt lắm, các chú cố tình chạy tội thì chỉ có chết mà thôi.
Äám thanh niên sợ lắm, đợi gia đình Ä‘em cÆ¡m lại thì nhắn là phải lo chạy chá»t. Trong đám phụ huynh cá»§a mấy thanh niên, có ngưá»i Ä‘em tiá»n bạc tá»›i thưa vá»›i Hạ Äá» hình, nhưng Hạ Äá» hình bảo:
- Thằng chồng cá»§a Vương thị là gia nhân thân tÃn cá»§a Tây Môn Thiên há»™ nên Thiên há»™ Ä‘Ãch thân đứng ra xá» vụ nà y. Chá»— đồng liêu, ta không tiện can thiệp, các ngươi nên nhá» ngưá»i đến nói vá»›i Tây Môn Thiên há»™ thì hÆ¡n.
Các phụ huynh cá»§a đám thanh niên lo sợ quá, vì Tây Môn Khánh là ngưá»i già u có, biết chạy bao nhiêu tiá»n cho vừa. Trong số phụ huynh có ngưá»i quen biết Ngô Äại cữu nên định nhá» Ngô Äại cữu nói giùm. Nhưng lại có má»™t ngưá»i quen, hiểu rõ câu chuyện, bèn bảo:
- Không nên nhá» Ngô Äại cữu, vì chưa chắc gì ông ta đã nháºn lá»i, tôi biết có Ứng Bá Tước ở đưá»ng Äông Nhai là bạn thân, lại là anh em kết nghÄ©a vá»›i Tây Môn Thiên há»™, các vị nên góp độ mưá»i lạng bạc tá»›i nhỠỨng nhị gia nói giùm là chắc hÆ¡n cả.
Cha cá»§a Xa Äạm mở tiệm rượu, đứng ra góp cá»§a bốn gia đình bốn thanh niên Ä‘ang bị giam, má»—i gia đình góp mưá»i lạng, cá»™ng là bốn chục lạng, cùng nhau kéo đến nhà Ứng Bá Tước nhá» chạy chá»t. Bá Tước nháºn bạc rồi cho đám phụ huynh vá». Vợ Bá Tước thấy váºy bảo:
- Chà ng đã đứng ra bà y mưu tÃnh kế cho Hà n đại ca, bây giá» lại nháºn bạc cá»§a những ngưá»i nà y.
Hà n đại ca biết rồi là m sao?
Bá Tước cưá»i:
- Cứ yên tâm, tôi đã có cách.
Nói xong, bá»›t má»™t số bạc lại nhà cho vợ cất, Ä‘em số bạc còn lại tá»›i nhà Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh không có nhà , Bá Tước và o đại sảnh ngồi chá». Thư Äồng từ thư phòng bước ra, mặc áo lụa Tô Châu, đội khăn ngá»c sắc, chân mang hà i mát, thấy Bá Tước thì vái chà o rồi nói:
- Xin nhị gia ngồi chơi, để tôi bảo đem trà ra nhị gia xơi.
Äoạn quay lại hách dịch bảo:
- Há»a Äồng, ngươi mau và o lấy nước má»i nhị gia đây dùng, ta nói mà ngươi không chịu là m ngay thì gia gia vá» ngươi sẽ biết. Há»a Äồng vừa tức vừa sợ, chạy và o Ä‘em trà ra. Bá Tước há»i:
- Gia gia ngươi ở phủ chưa vỠsao?
Thư Äồng đáp:
- Công việc ngoà i phá»§ thì xong rồi, nhưng gia gia tôi má»›i sai ngưá»i vá» nhà dặn còn cùng Hạ Äá» hình ra ngoại thà nh thăm bạn bè, chẳng hay nhị gia có chuyện gì cần kÃp không?
Bá Tước nói:
- CÅ©ng không có chuyện gì cần kÃp.
Thư Äồng nói:
- Chuyện cá»§a Hà n quản lý thì gia gia tôi lo xong rồi, nghe nói là đã tống giam bá»n côn đồ rồi mà .
Bá Tước thấy Thư Äồng biết chuyện, bèn kéo lại gần nói nhá» việc các phụ huynh cá»§a bốn thanh niên bị bắt nhá» lo lót, rồi nói thêm:
- Äám phụ huynh đó sợ lắm. tá»›i nhà ta quỳ lạy khóc lóc nhá» ta nói vá»›i gia gia ngươi má»™t câu. Ta nghÄ© rằng ta đã lo cho Hà n đại ca, bây giá» lại lo cho đám nà y thì Hà n đại ca phiá»n trách, nhưng há» than khóc quá, lại gom góp được mưá»i lăm lạng bạc nhá» ta mang tá»›i đây, gá»i là lá»… má»n, xin gia gia ngươi thả đám con há» ra. Ta nghÄ© chỉ cần Hà n đại ca vô sá»± là được, cho nên thả đám thanh niên đó ra cÅ©ng không hại gì.
Nói xong lấy ra mưá»i lăm lạng bạc đưa cho Thư Äồng. Thư Äồng nói:
- Nếu nhị gia đã dặn váºy thì nhị gia bảo há» là phải Ä‘em thêm năm lạng cho tôi đê tôi nói vá»›i gia gia.
Hôm qua đâu như Ngô Äại cữu có tá»›i đây nói vá» vụ nà y mà gia gia tôi chưa chịu đó. Bây giá» tôi sẽ Ä‘em số bạc nà y tá»›i nói vá»›i Lục nương. Lục nương được gia gia yêu quý lắm vì có con trai, Lục nương nói chắc gia gia nghe.
Bá Tước bảo:
- Thế thì để ta nói lại vá»›i há» váºy, nhưng chừng nà o thì xong được việc ấy?
Thư Äồng đáp.
- Gia gia hôm nay không biết giá» nà o má»›i vá», chắc là phải ngà y mai việc má»›i xong.
Bá Tước đưa bạc cho Thư Äồng rồi vá».
Thư Äồng lấy ra má»™t Ãt mua má»™t vò rượu Kim Hoa, các thứ thịt, trà , cá tươi, Ä‘em vá», nhá» vợ Lai Hưng là Huệ Tú sắp xếp lại. Hôm đó Kim Liên cÅ©ng vắng nhà , từ sá»›m đã lên kiệu ra ngoại thà nh tá»›i nhà mẹ ăn sinh nháºt cá»§a mẹ. Sắp xếp xong xuôi, Thư Äồng sai Há»a Äồng bưng tá»›i phòng Bình Nhi rồi cùng Ä‘i theo. Bình Nhi há»i:
- Chuyện gì đây?
Thư Äồng thưa:
- Tôi có chút quà má»n tá»›i kÃnh biếu nương nương.
Bình Nhi bảo:
- Äồ khỉ chỉ vẽ chuyện, khi không lại Ä‘em nhiá»u thứ đến biếu ta như thế nà y?
Thư Äồng chỉ cưá»i. Bình Nhi bảo:
- Mà y không nói thì ta quyết không nháºn đâu.
Thư Äồng sắp xếp các món ăn ra bà n, bảo Nghênh Xuân Ä‘em đũa và chung ra, rồi rót rượu đầy chung, quỳ xuống trước mặt Bình Nhi, hai tay nâng lên mà nói:
- Xin nương nương dùng chung rượu nà y rồi kẻ nô tà i sẽ xin thưa.
Bình Nhi bảo:
- Mà y có chuyện gì thì cứ nói Ä‘i đã rồi ta uống sau, nếu mà y không nói thì mà y có quỳ đây đến trăm năm ta cÅ©ng quyết không uống. Thôi, mà y đứng dáºy nói Ä‘i.
Thư Äồng bèn kể rõ đầu Ä‘uôi việc Ứng Bá Tước nhá» cáºy rồi nói thêm:
- Vì Ứng nhị gia đã giúp Hà n quản lý rồi nên không tiện nói vá»›i gia gia, bây giá» xin nương nương nói lại vá»›i gia gia, nhưng đừng bảo là kẻ nô tà i nà y tá»›i nói, xin cứ nói là Hoa đại gia nhá» ngưá»i tá»›i nói và có gá»i thiệp. Tôi đã viết sẵn má»™t tấm thiếp để ở thư phòng, gia gia vá» tôi sẽ nói là thiếp đó do nương nương sai đưa cho tôi cất để trình gia gia coi. Vụ nà y tháºt không có gì, chỉ xin nương nương nói cho má»™t câu là xong, đám thanh niên đó được thả ra, Hà n quản lý cÅ©ng chẳng thiệt hại gì, mà mẹ cha ngưá»i ta còn đội Æ¡n nương nương, như váºy cÅ©ng là nương nương là m được Ä‘iá»u ân đức cho ca nhi hưởng sau nà y.
Bình Nhi cưá»i:
- Thì ra thế, nhưng chuyện đã không quan trá»ng thì để ta nói vá»›i gia gia là được rồi, mà y còn bà y đặt Ä‘em những thứ nà y tá»›i là m gì? Hay là mà y đã ăn tiá»n cá»§a ngưá»i ta rồi? Thằng khốn gá»›m tháºt.
Thư Äồng thưa:
- Chẳng giấu gì nương nương, Ứng nhị gia có cho tôi năm lạng.
Bình Nhi cưá»i:
- Mà y tháºt tham lam mà cÅ©ng biết cách là m tiá»n lắm.
Nói xong bảo Nghênh Xuân rót cho mình hai chung rượu. Uống xong lại bảo rót má»™t chung cho Thư Äồng. Thư Äồng nói:
- Nô tà i đâu dám vô lá»… như váºy, vả lại uống má»™t chung và o là mặt đỠlên, gia gia vá» thấy tất bị mắng.
Bình Nhi bảo:
- Ta thưởng cho mà y mà , cứ uống đi, việc gì mà sợ.
Thư Äồng ráºp đầu lạy tạ rồi đứng dáºy uống má»™t hÆ¡i cạn chung rượu. Bình Nhi lại sai Nghênh Xuân lấy má»™t Ãt thức ăn ra đĩa cho Thư Äồng ăn. Thư Äồng không dám ăn nhiá»u, chỉ ngồi lại má»™t lát rồi cáo lui.
Vá» tá»›i thư phòng, vợ Lai Hưng dá»n Ãt đồ thừa lên, Thư Äồng má»i Phó Quản lý, Bôn Tứ, KÃnh Tế và Äại An tá»›i ăn uống, nhưng lại quên má»i Bình An. Bình An giáºn lắm. Äang lúc ăn uống vui say thì Tây Môn Khánh vá». Bình An không thèm chạy và o báo má»™t lá»i, do đó bá»n Thư Äồng chạy không kịp. Thư Äồng phải vá»™i bước ra đại sảnh để giúp chá»§ cởi áo ngoà i để mấy ngưá»i lo dá»n dẹp trong thư phòng. Tây Môn Khánh há»i:
- Hôm nay có ai tới không?
Thư Äồng đáp:
- Thưa không Tây Môn Khánh cởi bá» mÅ© áo đưa cho Thư Äồng rồi ngồi xuống. Thư Äồng cất mÅ© áo Ä‘i rồi Ä‘em trà ra. Tây Môn Khánh uống má»™t há»›p trà , rồi thấy mặt Thư Äồng đỠthì há»i:
- Mà y uống rượu ở đâu váºy?
Thư Äồng đáp:
- Hồi nãy Lục nương gá»i tôi xuống cho uống rượu, bảo là cá»§a Hoa đại gia Ä‘em biếu, rồi đưa tôi tấm thiếp để trình gia gia.
Nói xong chạy và o thư phòng lấy tấm thiếp viết sẵn đưa cho chá»§. Tây Môn Khánh đưa tấm thiếp cho Thư Äồng mà bảo:
- Cất và o hồ sơ cho ta.
Lại quay lại dặn đám lÃnh hầu ngoà i thá»m:
- Ngà y mai ta đăng đưá»ng, nhá»› nhắc tấm thiếp nà y.
Thư Äồng cất tấm thiếp xong lại trở ra đứng hầu. Tây Môn Khánh thấy Thư Äồng uống rượu đỠmặt thì bảo:
- Từ nay nên uống rượu Ãt thôi.
Thư Äồng đáp:
- Gia gia dặn, tôi xin nhớ.
Trong lúc đó có má»™t viên Tiết cấp cưỡi ngá»±a tá»›i cổng, rồi xuống ngá»±a chà o Bình An mà há»i:
- Chẳng hay có phải nhà Tây Môn Thiên hộ không?
Bình An Ä‘ang giáºn Thư Äồng uống rượu không má»i mình, nên có ngưá»i chà o há»i mà cÅ©ng cứ ngồi yên không đáp. Ngưá»i kia bước tá»›i gần nói:
- Chu lão gia ở soái phá»§ sai tôi tá»›i đây đưa thiếp cho Tây Môn Thiên há»™, má»i Thiên há»™ ngà y mai tá»›i chùa VÄ©nh Phúc để ăn tiệc tiá»…n hà nh Doanh Tu lão gia, có cả Kinh Äô giám, Hạ Chưởng hình. Váºy xin đại ca và o bẩm giùm, để tôi còn vá» thưa lại.
Nói xong đưa tấm thiếp ra. Bình An cầm thiếp và o đại sảnh. Há»a Äồng đứng ngoà i, thấy Bình An định và o thì vá»™i xua tay. Bình An biết là Tây Môn Khánh Ä‘ang nói chuyện vá»›i Thư Äồng, bèn bước tá»›i gần cá»a sổ mà nghe, nhưng chỉ thấy tiếng thì thà o mà không nghe rõ gì. Lát sau Thư Äồng bước ra lấy nước rá»a tay cho chá»§, thấy Bình An đứng ở cá»a sổ thì chợt hổ thẹn Ä‘i thẳng ra sau. Bình An bước và o đưa thiếp cho chá»§. Tây Môn Khánh xem xong bảo:
- Ngươi và o thưa vá»›i Nhị nương lấy ra má»™t lạng bạc, đó là số phà đưa tiá»…n ngà y mai, bảo KÃnh Tế gói lại rồi mang ra đưa cho ngưá»i cá»§a Chu đại nhân.
Bình An vâng lá»i lui ra. Thư Äồng Ä‘em nước tá»›i Tây Môn Khánh rá»a tay rồi xuống phòng Bình Nhi.
Bình Nhi há»i:
- Chà ng uống rượu không, để tôi bảo a hoà n nó dá»n lên.
Tây Môn Khánh thấy trên bà n có hoa quả, thức ăn và má»™t vò rượu Kim Hoa thì há»i:
- Ở đâu váºy?
Bình Nhi đáp:
- Hồi nãy tá»± nhiên tôi muốn uống rượu giải buồn má»›i sai a hoà n Ä‘i mua vá», nhưng uống được hai chung thì lại không muốn uống nữa.
Tây Môn Khánh bảo:
- Muốn uống rượu sao không bảo gia nhân nó lấy mà lại phải Ä‘i mua? Hôm ná» ngưá»i há» Äinh có cho tôi mấy vò rượu Hải Thanh, cất trong kho, sao không bảo gia nhân lấy chìa khóa mở ra, Ä‘em vỠđây mà uống?
Bình Nhi gá»i Nghênh Xuân dá»n rượu thịt ra, rồi ngồi tiếp rượu Tây Môn Khánh. Qua và i tuần rượu, Tây Môn Khánh chợt nhá»› tá»›i cái thiếp hồi nãy bèn bảo:
- Hồi nãy Thư Äồng có đưa tôi tấm thiếp, nói là do nà ng đưa cho nó.
Bình Nhi nói:
- Äó là cá»§a Hoa đại cữu ở ngoại thà nh đưa tá»›i, xin chà ng tha cho mấy đứa thanh niên Ä‘ang bị giam.
Tây Môn Khánh bảo:
- Hôm qua Ngô Äại cữu cÅ©ng có nói nhưng tôi chưa chịu. Bây giá» là Hoa đại cữu thì để sáng mai tôi đăng đưá»ng, sai đánh thêm cho má»—i đứa má»™t tráºn rồi thả ra.
Bình Nhi cưá»i:
- Äã thả thì thả luôn Ä‘i, còn đánh Ä‘áºp là m gì nữa.
Tâv Môn Khánh bảo:
- Cái lệ Ở viện Äá» hình nó là như váºy chứ ta có muốn đâu.
Bình Nhi nói:
- Chà ng Æ¡i, chà ng là m việc quan, lại thuá»™c vá» vấn đỠhình pháp thì nên rá»™ng rãi giúp đỡ má»i ngưá»i, Ãt nhất thì chà ng được Æ¡n, mà còn để cho con cá»§a chúng mình đây.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Gì mà quan trá»ng thế ?
Bình Nhi bảo:
- Chứ sao, từ nay chà ng đừng nên đánh ngưá»i nữa, là m cái gì cÅ©ng phải nghÄ© tá»›i phúc đức má»›i được.
Tây Môn Khánh đáp cho qua:
- Nhiá»u lúc việc công nó không cho mình nghÄ© tá»›i tình được, chỉ có lý mà thôi.
Hai ngưá»i Ä‘ang ăn uống chuyện trò thì Xuân Mai vén mà nh bước và o thưa:
- Gia gia và nương nương uống rượu vui vẻ quá mà quên cả cho ngưá»i Ä‘i đón nương nương tôi rồi.
Bây giá» cÅ©ng trá»… rồi mà chỉ có mình Lai An theo kiệu nương nương tôi mà thôi. ÄÆ°á»ng sá cÅ©ng cách bức, sợ nương nương tôi vá» quá muá»™n, tôi lo quá mà gia gia thì có vẻ yên tâm lắm.
Tây Môn Khánh thấy Xuân Mai xiêm áo không chỉnh tá», tóc tai lệch lạc thì cưá»i bảo:
- Con nà y tháºt lo chuyện không đâu, mà y vừa má»›i ngá»§ dáºy phải không?
Bình Nhi cÅ©ng cưá»i:
- Thì coi xiêm áo tóc tai nó cũng đủ biết. Có rượu Kim Hoa đây, ngươi uống một chung không?
Tây Môn Khánh tiếp lá»i:
- Mà y cứ uống Ä‘i, để ta sai ngưá»i Ä‘i đón nương nương mà y vá» cho.
Xuân Mai ngồi ghé xuống một bên nói:
- Tôi vừa ngá»§ dáºy, trong ngưá»i lưá»i biếng, không muốn uống rượu.
Tây Môn Khánh cưá»i bảo Bình Nhi:
- Nà ng coi, con nhỠnà y nó chê rượu đó.
Bình Nhi bảo:
- Hôm nay nương nương ngươi không có nhà , ngươi cứ uống và i chung, có gì mà ngại.
Xuân Mai đáp:
- Xin nương nương cứ dùng, tÃnh tôi không thÃch rượu chứ có ngại gì đâu. ChÃnh nương nương tôi nhiá»u lúc cÅ©ng bảo tôi uống nhưng tôi không uống.
Tây Môn Khánh bảo:
- Mà y không uống rượu thì uống má»™t chung trà váºy, để ta sai Nghênh Xuân nó gá»i má»™t đứa nà o Ä‘i đón nương nương nà y. Nói xong rót má»™t chung trà đưa cho Xuân Mai. Xuân Mai đỠđẫn tiếp lấy uống má»™t ngụm rồi để xuống nói:
- Gia gia không cần phải sai Nghênh Xuân, để tôi ra gá»i Bình An Ä‘i thì hÆ¡n, Bình An nó lá»›n rồi, mấy đứa kia nhá» quá, sợ không biết gì. Tây Môn Khánh thò đầu ra cá»a sổ gá»i Bình An, Bình An đáp ngay:
- Dạ có tôi tới hầu.
Nói xong chạy tá»›i, Tây Môn Khánh há»i:
- Nếu ta sai ngươi đi việc thì ai coi cổng?
Bình An đáp:
- Tôi giao cho Kỳ Äồng.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu váºy thì ngươi Ä‘em theo má»™t cái đèn lồng, lấy ngá»±a Ä‘i đón NgÅ© nương.
Bình An vâng lá»i cẩm đèn dắt ngá»±a Ä‘i ngay. Tá»›i ná»a đưá»ng thì gặp kiệu Kim Liên vá», có Lai An Ä‘i theo. Hai phu kiệu là Trương Xuyên và Ngụy Thống thấy Bình An từ xa Ä‘i tá»›i thì nói:
- Có gia nhân đi đón nương nương kìa.
Bình An tá»›i gần chà o há»i. Kim Liên há»i:
- Gia gia hay ai sai ngươi đón ta?
Bình An đáp:
- Gia gia sai.
Kim Liên lại há»i:
- Hôm nay gia gia từ viện vỠnhà ngay hay còn đi đâu?
Bình An đáp:
- Gia gia còn ra ngoại thà nh thăm bè bạn cùng vá»›i Hạ Äá» hình mãi quá trưa má»›i vá», rồi tá»›i uống rượu vá»›i Lục nương từ đó tá»›i giá». Tháºt ra Xuân Mai phải giục, gia gia má»›i sai tôi Ä‘i đón nương nương. Lúc nãy Xuân Mai có nói vá»›i tôi rằng trá»i đã muá»™n, đưá»ng thì xa mà Lai An còn nhá», sợ có Ä‘iá»u gì bất tiện nên má»›i nhá» gia gia sai tôi.
Kim Liên lại há»i:
- Lúc ngươi đi thì gia gia ở đâu?
Bình An đáp:
- Lúc tôi đi thì gia gia vẫn còn ngồi uống rượu tại phòng Lục nương.
Kim Liên im lặng má»™t lát rồi cưá»i nhạt:
- Äồ bạc tình thế đấy, chắc là quên ta rồi, suốt ngà y chỉ vui chÆ¡i vá»›i con dâm phụ đó mà thôi, nó có con trai mà , quý hóa lắm. Trương Xuyên đây cÅ©ng không phải ngưá»i xa lạ gì nên ta má»›i nói, Trương Xuyên ngươi nghÄ© coi, thằng con trai má»›i bấy nhiêu tháng mà lấy ra toà n những thứ lụa gấm rất quý rồi gá»i thợ may, may quần áo cho nó mặc. Giả dụ như nhà ngươi già u có ức vạn, ngươi có là m váºy hay không?
Trương Xuyên đáp:
- Nương nương có há»i tôi má»›i dám nói. Là m váºy quả là không coi được. Äừng nói gì là phà cá»§a, mà cứ nói là là m váºy không tốt đâu, đứa trẻ khó lòng mà yên ổn cho tá»›i lá»›n được. Năm ngoái đây nà y, ở ngoà i Äông môn có má»™t viên ngoại tuổi đã lục tuần, được hưởng gia tà i cá»§a tổ tiên để lại, ruá»™ng đất bao la, tiá»n bạc đầy nhà , trâu ngá»±a từng bầy, thóc lúa vô số, a hoà n thị thiếp thiếu gì, xung quanh lúc nà o cÅ©ng có cả chục ngưá»i thiếp, váºy mà không có được má»™t mụn con trai. Má»i ngưá»i trong nhà cầu khấn không còn thiếu chùa miếu nà o nữa, rồi sau ngưá»i thiếp thứ bảy sinh được má»™t trai, thôi thì vui mừng khôn xiết, cÅ©ng y như ở phá»§ nhà ta bây giá» váºy. Viên ngoại đó là m riêng má»™t ngôi nhà để cho cáºu con đó, nuôi má»™t lúc tá»›i năm sáu vú em để săn sóc nuôi nấng, quần áo mặc thì toà n là gấm lụa quý, không ngỠđược ba tuổi thì mắc bệnh Ä‘áºu mà chết. Tôi nói chuyện nà y tháºt khó nghe, nhưng quả là không nên quý hóa quá, là m như váºy chỉ khó nuôi mà thôi.
Kim Liên bảo:
- Khó nuôi hay không khó nuôi thì không biết, chỉ biết bây giá» ngưá»i ta Ä‘ang quý như và ng như ngá»c mà thôi.
Bình An nói:
- Còn chuyện nà y để tôi thưa vá»›i nương nương luôn, cái vụ cá»§a Hà n Quản lý đó, đám thanh niên hiện bị giam tại ngục để chá» thẩm vấn chịu tá»™i, nhưng sáng sá»›m hôm nay tôi thấy Ứng nhị gia tá»›i bà n bạc gì vá»›i Thư Äồng, chắc là có ăn tiá»n ăn bạc gì. Lúc Ứng nhị gia vá» rồi thì Thư Äồng nó Ä‘em tiá»n ra phố mua lung tung nhiá»u thứ lắm, mang vá» nhá» vợ Lai Hưng là m đủ món ăn, rồi bưng lên phòng Lục nương, lại có cả má»™t vò rượu Kim Hoa nữa, Ä‘em tá»›i biếu Lục nương. Sau đó trở vá» thư phòng dá»n tiệc má»i Phó Quản lý, cáºu KÃnh Tế, Bôn Tứ, Äại An và Lai Hưng lên ăn uống rầm rÄ© cả lên, tá»›i lúc gia gia vá» má»›i vá»™i dẹp Ä‘i. Không biết là há» bà n tÃnh chuyện gì.
Kim Liên há»i:
- Thằng khốn Thư Äồng nó không má»i ngươi ăn uống à ?
Bình An đáp:
- Nó đâu có thèm má»i tôi, vả lại chắc nó cÅ©ng không dám má»i, vì tôi ăn ngay nói thẳng, có ở trong phe tụi nó đâu. Rồi sau đó gia gia vá», không biết thằng khốn lại nhá» to gì vá»›i gia gia trong thư phòng, chắc là chuyện không ra gì, vì nó trước là thằng Ä‘i hát mà , thế nà o chẳng quen biết con nà y con ná». Äiệu nà y thì chắc là gia nhân chúng tôi khó sống vá»›i thằng đó quá.
Kim Liên há»i tiếp:
- Thằng khốn Thư Äồng tá»›i phòng Lục nương có lâu không?
Bình An đáp:
- Ngồi lâu lắm, Lục nương còn cho nó uống rượu nữa cơ mà . Lúc nó bước ra thì tôi thấy mặt mũi nó đỠrần.
Kim Liên há»i:
- Váºy mà gia gia không nói gì à ?
Bình An đáp:
- Còn nói gì nữa? Nó thấy gia gia vỠlà le te hót hết chuyện nà y tới chuyện kia, rồi hầu hạ gia gia đủ thứ mà Kim Liên bảo:
- Tháºt là thằng khốn nạn chết toi chết dịch. ÄÆ°á»£c rồi, ngươi cứ theo dõi nó Ä‘i, thấygì khác thì báo cho ta biết ngay.
Bình An nói:
- Nương nương dặn, tôi xin nhớ, nhưng nương nương đừng nói gì, kẻo tôi mang vạ.
Kim Liên gáºt đầu không nói. Kiệu vẫn tiếp tục Ä‘i. Lát sau thì tá»›i nhà . Kim Liên xuống kiệu, trước hết và o háºu đưá»ng chà o Nguyệt nương. Nguyệt nương bảo:
- Thấy muá»™n quá mà muá»™i muá»™i chưa vá», tưởng là ở đêm đằng đó rồi.
Kim Liên nói:
- Mẫu thân tôi cÅ©ng giữ lại nhưng tôi thấy bất tiện nên đòi vá». Mẫu thân tôi nhá» tôi nói lại là cảm tạ Äại nương cho quá nhiá»u.
Nói xong cáo từ để tá»›i chà o há»i má»i ngưá»i, vì biết là Tây Môn Khánh Ä‘ang ở vá»›i Bình Nhi nên tá»›i phòng Bình Nhi sau cùng. Bình Nhi thấy Kim Liên tá»›i thì vá»™i đứng dáºy vồn vã má»i ngồi rồi bảo:
- Thư thư má»›i vá», xin dùng chén rượu cho ấm.
Nói xong bảo Nghênh Xuân dá»n rượu, nhưng Kim Liên nói:
- Cám Æ¡n thư thư, hôm nay tôi uống nhiá»u quá rồi, bây giá» cÅ©ng hÆ¡i mệt. Tá»›i chà o thư thư rồi vá» nghỉ. Hôm nay tôi ăn tá»›i hai tiệc cÆ¡ mà .
Nói xong ngoe nguẩy quay ra. Tây Môn Khánh bảo:
- To gan quá nhỉ, vá» nhà chà o há»i đủ hết má»i ngưá»i, còn tôi thì không thèm nói qua má»™t tiếng phải không?
Kim Liên quay lại cưá»i nhạt:
- Có gì đâu mà to gan. Nhà nà y còn nhiá»u ngưá»i to gan hÆ¡n tôi nữa. Äà y tá»› cÅ©ng to gan mà chá»§ nhà cà ng to gan hÆ¡n.
Nói xong bá» Ä‘i, Tây Môn Khánh không hiểu gì. Trong khi đó Kim Liên muốn ám chỉ là Bình Nhi hồi sáng uống rượu vá»›i Thư Äồng, bây giá» tiếp rượu cho Tây Môn Khánh, như váºy là "ăn hai tiệc", còn chá»§ nhà và đà y tá»› thì rõ rà ng là ám chỉ Bình Nhi và Thư Äồng...
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 11:48 AM.
|

02-10-2008, 09:15 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 36
TRẬN ÄÃ’N KHÓ QUÊN, Bá»®A TIỆC ÄÃNG NHỚ
Sáng hôm sau Tây Môn Khánh tá»›i công sở nói vá»›i Hạ Äá» hình:
- Bá»n Xa Äạm nhá» ngưá»i mấy lần tá»›i nói vá»›i tôi xin bá» qua.
Hạ Äá» hình nói:
- Bá»n đó cÅ©ng nhá» ngưá»i tá»›i nói vá»›i tôi, nhưng tôi không dám nói lại cho quan biết. Bây giỠđã thế thì mình cÅ©ng là m Æ¡n, gá»i chúng nó ra dạy dá»— rồi cho chúng nó vá».
Tây Môn Khánh bảo:
- Quan dạy có lý lắm.
Lát sau đăng đưá»ng. Tây Môn Khánh cho giải bá»n Xa Äạm bốn ngưá»i ra. Bá»n nà y sợ bị đánh nên ráºp đầu lạy như tế sao. Hà n Nhị cÅ©ng được dẫn tá»›i quỳ trước sảnh đưá»ng. Tây Môn Khánh không đợi Hạ Äá» hình mở lá»i, bèn nói:
- Bá»n nà y là đám côn đồ, sao cÅ©ng biết nhá» ngưá»i đến nói vá»›i đại quan đây và vá»›i ta? Äã biết váºy thì ta tha cho lần nà y. Lần tá»›i còn tái phạm tất không thoát chết. Cút ra mau. Cả tên Hà n Nhị nữa.
Trong khi đó Ứng Bá Tước Ä‘em năm lạng bạc tá»›i đưa kÃn cho Thư Äồng. Thư Äồng nháºn bạc, vá»™i giấu ngay và o tay áo, nhưng không ngá» Bình An đã theo dõi từ trước nên nhìn thấy rõ rà ng. Thư Äồng giấu bạc xong, nói vá»›i Ứng Bá Tước:
- Hôm qua tôi đã thưa rồi, má»i việc êm đẹp, hôm nay gia gia tôi đăng đưá»ng, tất thả bá»n đó ra.
Bá Tước nói:
- Äám phụ huynh cá»§a bá»n chúng chỉ sợ chúng bị đánh Ä‘áºp nữa.
Thư Äồng bảo:
- Xin nhị gia cứ yên tâm, không có chuyện đánh Ä‘áºp gì đâu. Bá Tước mừng lắm, vá»™i trở vá» báo tin cho đám phụ huynh cá»§a bốn thanh niên Ä‘ang bị giam biết. Tá»›i gần trưa thì cả bốn thanh niên Ä‘á»u được vá» nhà vá»›i tấm thân thiểu não vì bị đòn, há» nguyện từ nay không lo chuyện thị phi nữa. Trong khi đó, tại nhà Tây Môn Khánh, Thư Äồng Ä‘ang đứng tại cá»a thư phòng, trông coi Há»a Äồng quét tước, và sai bảo Lai An dá»n dẹp. Lai An vừa dá»n dẹp vừa bảo:
- Anh Thư Äồng à , tôi có chuyện nà y nói cho anh nghe. Hôm qua anh Bình An Ä‘i đón NgÅ© nương, dá»c đưá»ng kể tá»™i anh nhiá»u lắm dó.
Thư Äồng há»i:
- Nó nói những gì váºy?
Lai An đáp:
- Anh ấy nói là anh nháºn tiá»n bạc cá»§a ngưá»i ta rồi mua rượu thịt Ä‘em tá»›i biếu Lục nương, ở bên Lục nương ăn uống cả ngà y cả buổi, say đỠcả mặt lên, lúc vá» thư phòng má»i má»i ngưá»i ăn uống mà không má»i anh ấy, lại còn nói là anh thì thầm những gì vá»›i gia gia hôm qua đó.
Thư Äồng nghe xong để bụng, không nói gì vá»›i Lai An cả.
Hôm sau, Tây Môn Khánh dáºy sá»›m, tá»›i chùa VÄ©nh Phúc ở ngoại thà nh dá»± tiệc vá»›i các quan, tá»›i gần trưa má»›i trở vá» nhà . Tá»›i cổng, Tây Môn Khánh xuống ngá»±a dặn Bình An:
- Có ai tá»›i thì nói là ta chưa vá».
Nói xong và o thẳng thư phòng, cởi áo tháo mÅ© đưa cho Thư Äồng rồi há»i:
- Hôm nay có ai tới không?
Thư Äồng thưa:
- Có Từ lão gia sai ngưá»i Ä‘em biếu Ãt cua và mưá»i cân cá tươi tôi đã viết thiếp cám Æ¡n và thưởng cho gia nhân cá»§a Từ lão gia Ãt tiá»n. Lại có Ngô Äại cữu sai ngưá»i Ä‘em sáu tấm thiếp tá»›i má»i gia gia và các nương nương tá»›i dá»± tiệc.
Nguyên con trai Ngô Äại cữu là Ngô VÅ© Thần cưới cháu gái cá»§a vợ Kiá»u Äại há»™ là Trịnh Tam thư nên má»›i viết thiếp má»i, Tây Môn Khánh nghe xong, và o háºu đưá»ng, Nguyệt nương đưa thiệp cho chồng xem. Tây Môn Khánh xem xong bảo:
- Ngà y mai mấy chị em lo thu xếp mà đi. Nói xong bước ra, tá»›i ngồi trong thư phòng. Thư Äồng Ä‘em trà ra, hai tay nâng lên má»i chá»§. Tây Môn Khánh nhấm nháp mấy há»›p trà , sai Thư Äồng khép cá»a lại rồi há»i:
- Äám gia nhân có đứa nà o nói gì vá» ngươi không?
Thư Äồng gặp dịp nói ngay:
- Tôi có má»™t chuyện, nhưng nếu gia gia không há»i thì tôi không dám thưa.
Tây Môn Khánh há»i:
- Chuyện gì váºy? Ngươi cứ nói.
Thư Äồng bèn nhắc lại lá»i Lai An, nói là Bình An kể tá»™i mình đủ thứ, sau đó nói:
- Hôm ná» gia gia nói chuyện vá»›i tôi trong thư phòng thì Bình An đứng ngoà i nghe trá»™m, lúc tôi ra lấy nước rá»a tay cho gia gia thì còn thấy nó rình ráºp ngoà i cá»a sổ.
Tây Môn Khánh giáºn lắm:
- Äể rồi ta trị nó má»›i được.
Chá»§ tá»› tiếp tục trò chuyện. Trong khi đó Bình An vá»™i tá»›i báo cho Kim Liên. Kim Liên sai Xuân Mai tá»›i má»i Tây Môn Khánh tá»›i nói chuyện. Xuân Mai tá»›i gần thì thấy Thư Äồng từ thư phòng bước ra. Thư Äồng bảo:
- Chị Ä‘i đâu váºy? Tìm gia gia phải không? Gia gia Ä‘ang ở trong thư phòng đó.
Tây Môn Khánh biết có ngưá»i tá»›i nhưng chưa rõ là ai, bèn leo lên giưá»ng trong thư phòng giả vá» ngá»§. Bên ngoà i, Xuân Mai bảo Thư Äồng:
- Có chuyện gì mà chá»§ tá»› cả ngà y cứ thì thầm trong thư phòng, lại đóng cá»a im ỉm nữa.
Nói xong đẩy cá»a bước và o thưa:
- Gia gia, Ngũ nương thỉnh gia gia tới có chuyện muốn nói.
Tây Môn Khánh ngẩng đầu bảo:
- Chuyện gì váºy? ÄÆ°á»£c rồi, ngươi cứ vá» phòng trước Ä‘i, chút nữa ta tá»›i.
Xuân Mai nói:
- Xin gia gia dáºy ngay cho, nếu không tôi xin dá»±ng gia gia dáºy đó Nói xong vá» trước. Kim Liên há»i:
- Gia gia Ä‘ang là m gì váºy?
Xuân Mai đáp:
- Chá»§ tá»› Ä‘ang thì thầm gì trong thư phòng, lúc tôi tá»›i thì thấy thằng Thư Äồng bước ra, còn gia gia thì Ä‘ang nằm trên giưá»ng trên bà n còn nhiá»u tấm thiếp má»›i viết xong. Tôi má»i mà gia gia cứ áºm ừ không chịu dáºy.
Xuân Mai vừa nói xong, thì Tây Môn Khánh tới. Kim Liên nói ngay:
- Chà ng tháºt không biết xấu hổ, ban ngà y ban mặt mà cứ đóng cá»a thầm thì gì vá»›i thằng nô tà i khốn nạn đó váºy? Không sợ kẻ ăn ngưá»i ở đà m tiếu hay sao?
Tây Môn Khánh ngồi xuống đáp:
- Sao nà ng lại tin lá»i chúng nó? Tôi việc gì phải thầm thì vá»›i đứa gia nhân đó. Tôi Ä‘ang bảo nó viết mấy tấm thiếp giao dịch vá»›i ngưá»i ta, sau đó thì nằm nghỉ má»™t chút chứ có gì đâu.
Kim Liên nói:
- Viết thiếp giao dịch thì có gì bà máºt mà cứ phải đóng cá»a im ỉm sợ ngưá»i ta thấy váºy? Bây giá» không nói chuyện lôi thôi, nói chuyện ngà y mai tá»›i nhà Ngô Äại cữu đây nà y. Má»i ngưá»i, từ Äại nương trở xuống Ä‘á»u có tiá»n có đồ cúng, còn tôi thì chẳng có gì, nếu chà ng không cho tiá»n thì ngà y mai tôi không Ä‘i đâu.
Tây Môn Khánh bảo:
- Sao không lấy ở kho một và i xấp lụa là m quà mừng cũng được chứ gì.
Kim Liên bảo:
- Ở trong kho thì là m sao tôi lấy ra được, vả lại tặng gì chứ tặng mấy xấp lụa cÅ© trong kho thì tặng là m gì, khiến ngưá»i ta cưá»i cho.
Tây Môn Khánh nói:
- Thì cứ từ từ, là m gì mà ồn à o lên váºy? Äể tôi sang bên Lục nương kiếm váºt gì quý để là m quà biếu cá»§a nà ng váºy. Nói xong sang bên Bình Nhi, lên lầu lấy ra hai xấp lụa kỳ lân mà u huyá»n thêu kim tuyến, má»™t xấp Ä‘oạn có vân mà u thúy lam, rồi bảo Bình Nhi:
- Nếu có một xấp lụa kim tuyến nữa cho Kim Liên là m quà mừng thì tốt. Ở đây không có thì bảo gia nhân ra ngoà i tiệm xem có không.
Bình Nhi nói:
- Không cần phải ra ngoà i tiệm lấy là m gì, tôi cÅ©ng còn và i xấp định để may quần áo, để tôi lấy ra cho. Nói xong mở rương lấy ra rồi Ä‘Ãch thân Ä‘em sang cho Kim Liên, lại bảo:
- Mấy thứ nà y tùy thư thư lựa để là m quà tặng, còn thừa thì để là m quà tặng của tôi.
Kim Liên bảo:
- Của thư thư, là m sao tôi dám lấy.
Bình Nhi cưá»i:
- Äã là chị em vá»›i nhau, thì cá»§a tôi cÅ©ng như cá»§a thư thư, có gì mà phải ngại.
Kim Liên từ chối lấy lệ và i câu nữa rồi lá»±a và i xấp lụa quý là m quà mừng cá»§a mình, rồi sai Xuân Mai tá»›i bảo KÃnh Tế viết thiếp cho cả hai ngưá»i.
Trong khi đó Bạch Lãi Quang tá»›i cổng há»i Bình An:
- Äại quan nhân có nhà không?
Bình An đáp:
- Gia gia tôi không có nhà .
Bạch Lãi Quang không tin xăm xăm Ä‘i và o phòng khách, thấy cá»a đóng thì lẩm bẩm:
- Chắc là không có nhà tháºt.
Nói xong trở ra. Bình An nói:
- Hôm nay gia gia tôi ra ngoại thà nh dá»± tiệc tiá»…n đưa vị nà o đó không biết, giá» nà y chưa vá».
Bạch Lãi Quang ngẫm nghĩ rồi bảo:
- Lâu quá ta không gặp gia gia ngươi, hôm nay cất công tá»›i đây thì lại vắng nhà . Hay là để ta và o ngồi chá» váºy.
Bình An nói:
- Chỉ sợ gia gia tôi vá» trá»…, sợ đại gia không chỠđược. Bạch Lãi Quang không nói gì, trở và o sảnh đưá»ng, đẩy cá»a và o trong ngồi chá». Äám gia nhân cÅ©ng mặc kệ, chẳng trà nước gì cả. Lát sau, Tây Môn Khánh lo vụ quà biếu xong, trở lên sảnh đưá»ng thì đã thấy Bạch Lãi Quang ngồi đó tá»± bao giá». Bạch Lãi Quang mừng quá đứng dáºy nói:
- Äại ca không ở nhà là gì đây?
Tây Môn Khánh không đừng được, phải bước tá»›i chà o há»i rồi má»i ngồi, nhưng chẳng thèm gá»i trà nước chỉ nhìn Bạch Lãi Quang từ đầu tá»›i chân, thấy ăn mặc tồi tà n, rồi quay sang bảo Cầm Äồng Ä‘ang đứng hầu phÃa sau:
- Ngươi và o bảo Ä‘em mấy xấp lụa đó sang thư phòng, nói vá»›i cáºu KÃnh Tế gói lại cho đẹp rồi viết thiếp mừng mà cà i và o.
Cầm Äồng vâng lá»i Ä‘i ngay. Không khà nặng ná» khó chịu, Bạch Lãi Quang lên tiếng:
- Lâu quá đệ không tới thăm đại ca được, xin đại ca bỠlỗi.
Tây Môn Khánh lạnh nhạt:
- Cám Æ¡n đã có lòng nghÄ© tá»›i, nhưng hồi nà y tôi cÅ©ng Ãt khi ở nhà , suốt ngà y phải lo việc công ngoà i phá»§ Äá» hình nên không rảnh rang như trước.
Bạch Lãi Quang nói:
- Ngà y nà o đại ca cÅ©ng phải hai buổi ra phá»§ là m việc, chỉ ngà y rằm mồng má»™t má»›i đóng cá»a nghỉ ngÆ¡i cho thuá»™c cấp nó vui. Hôm nay thì nhân má»™t vị quan má»›i được thăng chức rồi đổi Ä‘i nÆ¡i khác nên các quan là m tiệc tiá»…n hà nh, tôi cÅ©ng vừa má»›i trở vá» nhà tức thì. Ngà y mai lại phải tá»›i dá»± tiệc tại nhà Tiết Thái giám, rồi ngà y kia dá»± tiệc tiếp đón vị Tuần án, rồi rồi còn bao nhiêu việc dồn dáºp như công tá» thứ tư cá»§a Thái sư ở Äông Kinh được tuyển là m phò mã, rồi cháu cá»§a Äồng Thái úy là Äồng Thiên Dân được thăng chức Chỉ huy sứ, tháºt là báºn rá»™n tốn kém mệt nhá»c quá.
Hai ngưá»i trò chuyện má»™t hồi nữa má»›i thấy Lai An Ä‘em trà ra. Bạch Lãi Quang má»›i cầm chung uống trà lên uống được má»™t ngụm thì Äại An cầm tấm danh thiếp mà u hồng há»›t hải và o báo:
- Dạ thưa, có Hạ Chưởng hình tới, đang xuống ngựa ngoà i cổng.
Tây Môn Khánh bá» cả bạn, và o trong đội mÅ© mặc áo. Bạch Lãi Quang vá»™i chạy và o thư phòng cạnh đó, đứng sau mà nh nhìn ra. Khoảng khắc, Hạ Chưởng hình bước lên đại sảnh, Tây Môn Khánh cÅ©ng vừa vặn mÅ© áo chỉnh tá» tiếp. Äôi bên thi lá»… rồi phân ngôi chá»§ khách mà ngồi. Kỳ Äồng bưng trà ra. Hạ Chưởng hình nói:
- Vụ đón rước quan Tuần án đó, tôi dã há»i, biết được quan há» Tăng, là Tiến sÄ© khoa ất Mùi, ngưá»i ở Äông Xương. Tất cả quan chức địa phương nà y Ä‘á»u phải chuẩn bị nghênh tiếp cho tá» tế Ngà i và tôi Ä‘á»u là quan võ, tuy không so được vá»›i quan văn nhưng cÅ©ng phải là m cho ra hồn. Cho nên tôi định là ra khá»i thà nh chừng mưá»i dặm, tìm chá»— nà o thuáºn tiện, mở tiệc tiếp đón ngay tại đó cho long trá»ng. Ngà i nghÄ© sao?
Tây Môn Khánh nói:
- Trưởng quan dạy tháºt chà lý, nhưng xin ngà i khá»i báºn tâm, tôi sẽ xin đứng ra tìm má»™t ngôi nhà hoặc trang trại lịch sá»± nà o đó rồi cho bá»n đầu bếp tá»›i trước lo liệu cho chu đáo.
Hạ Äá» hình vui mừng ra mặt:
- Nếu váºy thì may quá, chỉ sợ ngà i báºn tâm mà thôi.
Nói xong, uống cạn chung trà rồi đứng dáºy cáo từ, Tây Môn Khánh đưa ra tá»›i cổng rồi trở và o cởi bỠáo mÅ©. Bạch Lãi Quang lại trở ra đại sảnh mà ngồi.
- Suốt mấy tháng nay anh em mình chẳng có cuá»™c há»p mặt nà o cả. Tôi thì không lo nổi, còn Ứng nhị ca thì chẳng chịu lo. Hồi tháng bảy vừa rồi, chúng tôi có tá»›i miếu Ngá»c Hoà ng há»p mặt, nhưng chỉ loe hoe có và i ngưá»i, mà chẳng ai Ä‘em tiá»n Ä‘i cả. Là m hôm đó Ngô Äạo quan buồn bá»±c lắm, tuy không nói ra, nhưng tá»± nhiên phải tốn kém thì ai không khó chịu. Cho nên chúng tôi nghÄ© rằng chỉ có đại ca đứng ra tổ chức được thôi. Hôm nà o đại ca cho anh em má»™t buổi được chăng.
Tây Môn Khánh bảo:
- À, chuyện đó thì bây giá» tôi đâu có thì giá» rảnh rang mà lo được, cái đó là tùy anh em, ai muốn đến gặp mặt nhau thì đứng ra mà tố chức, hồi nà y tôi báºn quá, anh em là m gì không cần phải há»i tá»›i tôi nữa.
Bạch Lãi Quang nghe xong thì không nói được gì, cứ ngồi thần ra. Tây Môn Khánh thấy Lãi Quang không chịu vá», đà nh phải bảo Cầm Äồng và o Ä‘em rượu và và i món ăn ra má»i. Lãi Quang ăn uống no say rồi má»›i chịu đứng dáºy. Tây Môn Khánh tiá»…n ra tá»›i thá»m rồi dừng lại bảo:
- Äừng phiá»n tôi, tôi không tiá»…n ra được đến ngoà i vì đầu không có mÅ©.
Lãi Quang cáo từ mà đi. Tây Môn Khánh quay và o gá»i:
- Bình An đâu?
Bình An chạy và o khoanh tay đứng hầu.Tây Môn Khánh bảo:
- Thằng khốn khiếp phản chá»§, mà y còn đứng đó hay sao? Ra gá»i mấy tên lÃnh hầu và o đây cho ta.
Bình An không hiểu chuyện gì, nhưng tá»± nhiên tái mặt quỳ xuống. Tây Môn Khánh cưá»i gằn:
- À mà y biết tá»™i rồi hả ? Tại sao tao đã dặn là ai há»i cÅ©ng phải nói là đi vắng, sao mà y để ngưá»i ta và o đây váºy.
Bình An ráºp đầu thưa:
- Bạch đại gia tá»›i, tôi đã nói là gia gia ở ngoại thà nh chưa vá» nhưng Bạch đại gia không tin, tá»± ý và o sảnh đưá»ng ngồi đợi. Tôi lại phải nói rằng không biết chừng.nà o gia gia má»›i vá», không đợi được đâu, nhưng Bạch đại gia cứ ngồi lỳ thì tôi là m thế nà o ?
Tây Môn Khánh mắng át đi:
- Thằng khốn đừng có lẻo mép, chắc là lúc ngưá»i ta và o thì mà y còn chúi ở đâu mà uống rượu chứ gì, nếu không thì là m sao ngưá»i ta và o được, mà không mở cổng thì là m sao ngưá»i ta và o được ?
Äoạn quát tả hữu:
- Ngá»i miệng nó cho ta.
Má»™t tên lÃnh hầu bước tá»›i vạch miệng Bình An ra rồi thưa:
- Không có mùi rượu.
Tây Môn Khánh bảo:
- Äem đồ tra khảo ra, kẹp ngón tay nó cho ta.
Hai tên lÃnh sấn tá»›i kẹp kẹp mưá»i ngón tay Bình An, Bình An Ä‘au quá thét lên rồi rên rỉ:
Xin gia gia nghÄ© lại cho, quả là tôi có ngăn cản và nói gia gia không có nhà , nhưng ngưá»i ta xông và o thì tôi biết là m sao.
Tây Môn Khánh quát:
- Vả nó năm chục bà n vả.
Hai tên lÃnh sấn tá»›i đánh đủ năm chục bà n vả má»›i chịu ngưng tay. Tây Môn Khánh lạnh lùng ra lệnh tiếp:
- Äánh nó hai chục trượng cho ta.
Bình An bị đánh năm chục bà n vả, mặt mÅ©i tÃm bầm đổ máu, rồi lại bị hai chục trượng thịt nát máu loang, quằn quại rồi bất tỉnh, Tây Môn Khánh má»›i chịu ngưng hình phạt, rồi mắng:
- Thằng khốn khiếp, váºy má»›i biết thân.
Äoạn quay lại sai kẹp ngón tay Há»a Äồng. Há»a Äồng chịu không nổi, kêu lên như lợn bị chá»c tiết.
Trong khi đó, Kim Liên ở nhà trong, Ä‘ang định trở vá» phòng, thì thấy Ngá»c Lâu đứng ngấp ngó sau đại sảnh, như Ä‘ang rình nghe hay coi chuyện gì, bèn tá»›i gần nói nhá»:
- Tam thư đứng đây là m gì váºy?
Ngá»c Lâu đáp khẽ:
- Gia gia đà ng sai đánh thằng Bình An chết lên chết xuống ngoà i đại sảnh kia kìa, cả thằng Há»a Äồng cÅ©ng bị nữa. Thằng Bình An vừa bị kẹp ngón tay, vừa bị đánh năm chục bà n vả, lại vừa bị đánh hai chục trượng nữa, chắc nó chết chứ chịu gì nổi. Mà không hiểu tại sao váºy. Äang nói thì thấy Cầm Äồng Ä‘i ngang, liá»n gá»i lại mà há»i:
Thằng Bình An là m sao mà bị đánh váºy?
Cầm Äồng đáp:
- Tại anh ấy để cho Bạch đại gia và o nhà .
Kim Liên bảo:
Không phải vì chuyện đó đâu, nếu quả chỉ vì chuyện đó thì đâu đến ná»—i bị đánh Ä‘áºp tà n nhẫn như thế ? Chắc là vì chuyện khác nữa đấy. Gia gia tháºt là loà i vô liêm sỉ, chuyên báo thù kẻ dưới, coi không dược chút nà o hết.
Cầm Äồng nghe nói váºy thì xanh mặt mà bá» Ä‘i. Ngá»c Lâu há»i:
- Thư thư chắc biết tại sao Bình An bị đánh phải không ?
Kim Liên đáp:
- Äể tôi nói thư thư nghe. Hôm ná» tôi vá» bên mẫu thân tôi ăn sinh nháºt. Thằng khốn Thư Äồng ở nhà không biết ăn tiá»n ăn bạc cá»§a ai mà mua đủ thứ đồ ăn và cả má»™t vò rượu Kim Hoa nữa, Ä‘em tá»›i biếu Lục nương rồi cùng Lục nương chén tạc chén thù cả buổi. Lúc lão già vô liêm sỉ nà y vá» thì thằng khốn Thư Äồng lại đóng cá»a thư phòng, cùng lão thầm thì những chuyện tồi bại. Thằng Bình An vô tình nghe được và biết má»i chuyện, bởi vì nó mang thiếp và o nhưng thấy cá»a thư phòng đóng thì đứng bên ngoà i cá»a sổ mà chá», sau đó thằng Thư Äồng mở cá»a ra, lão già vô liêm sỉ tưởng thằng Bình An đứng rình ráºp nghe chuyện, nhưng không thể tá»± nhiên đánh nó được. Hôm nay nhân chuyện Bạch Lãi Quang nên má»›i có cá»› báo thù đấy. Tháºt không còn ra cái gì nữa.
Ngá»c Lâu nghe xong bảo:
- Sao lại có chuyện lạ váºy nhỉ?
Kim Liên cưá»i nhạt:
- Chẳng có gì lạ hết, lão già vô liêm sỉ nhà nà y bây giá» chỉ còn yêu quý có hai ngưá»i mà thôi, đó là bà Lục nương có con trai và thằng khốn kiếp Thư Äồng, cái gì cÅ©ng chỉ nghe hai ngưá»i đó. Lão bây giá» tâm thần hôn mê ám muá»™i rồi, còn biết gì phải trái nữa đâu. Tôi nói thư thư nghe, ngà y mai Ä‘i dá»± tiệc tại nhà Ngô Äại cữu rồi mà hôm nay tôi chưa có cái gì là m quà biếu ngưá»i ta, má»›i sai con Xuân Mai và o má»i lão gia tá»›i, nà o ngá» ban ngà y ban mặt mà đóng cá»a thư phòng im ỉm rồi ở trong đó bà n tÃnh to nhá» vá»›i thằng nô tà i chết dịch Thư Äồng. Con Xuân Mai đẩy cá»a và o má»i bằng được, lão già má»›i chịu tá»›i. Thấy mặt là tôi mắng cho mấy câu, lão chỉ tránh né loanh quanh. Lúc nói tá»›i quà mừng, lúc đầu lão bảo lấy mấy xấp vải cÅ© trong kho, tôi đâu chịu, lão bèn sang bên Lục nương há»i cho tôi. Lục nương thá»§ Ä‘oạn lắm, lấy ra toà n lụa quý rồi Ä‘Ãch thân mang sang cho tôi, nhưng tôi từ chối, Lục nương hoảng lên, nói ngon nói ngá»t tôi má»›i chịu nháºn, tôi lại sai Xuân Mai tá»›i bảo KÃnh Tế nó viết thiếp cho cả hai ngưá»i.
Ngá»c Lâu bảo:
- Nhưng dù sao thì khi là m như váºy Lục nương cÅ©ng tá» ra là ngưá»i có tình có nghÄ©a đấy chứ.
Kim Liên bĩu môi:
- Thư thư tưởng váºy đó thôi chứ thư thư đâu có biết bá» trong cá»§a ngưá»i ta. Thư thư cứ tin cáºy thì có ngà y không kịp hối.
Äang nói chuyện thì thấy Tiểu Ngá»c tá»›i thưa:
- Äại nương má»i Tam nương và NgÅ© nương và o ăn cua, tôi còn phải Ä‘i má»i Lục nương và Äại cô nương nữa. Nói xong tất tả Ä‘i ngay. Kim Liên mỉm cưá»i dắt tay Ngá»c Lâu và o. Tá»›i nÆ¡i đã thấy Nguyệt nương và Kiá»u Nhi ngồi sẵn. Kiá»u Nhi thấy Kim Liên Ä‘ang cưá»i thì há»i:
- NgÅ© thư thư cưá»i gì váºy?
Kim Liên đáp:
- Tôi cưá»i gia gia đánh thằng Bình An chứ còn cưá»i gì nữa.
Nguyệt nương bảo:
- Hèn gì hồi nãy nghe rầm rầm lên, tưởng đánh ai hóa ra đánh nó, mà tại sao váºy?
Kim Liên đáp:
- Vì nó dám đụng tới của quý.
Nguyệt nương tháºt thà há»i:
- Cá»§a quý để tại đâu mà nó dám đụng tá»›i váºy?
Kim Liên cùng Ngá»c Lâu cùng cưá»i phá lên, cưá»i rÅ© rượi không thôi. Nguyệt nương ngÆ¡ ngác:
- Hai ngưá»i cưá»i gì váºy? Sao không nói cho tôi biết?
Ngá»c Lâu đáp:
- Kim Liên nói giỡn đó, gia gia đánh thằng Bình An vì nó đã để cho Bạch Lãi Quang và o nhà .
Nguyệt nương bảo:
- Bạch đại gia là bạn, đến chÆ¡i đâu có sao mà phải là m loạn lên váºy? Mà Bạch đại gia tá»›i đây là m gì?
Tại sao gia gia lại không tiếp?
Ngá»c Lâu nói:
- Thì ngưá»i ta đến thăm chứ còn là m gì nữa?
Nguyệt nương bảo:
- Ngưá»i ta đến thăm chứ có sao? Lạ tháºt.
Nói xong thì thấy Bình Nhi và Äại Thư tá»›i, má»i ngưá»i quây quần ăn ốc.
Nguyệt nương bảo Tiểu Ngá»c:
- Ta còn Ãt rượu Bồ Äà o đó, ngươi mang ra đây.
Kim Liên nói:
- Ăn ốc mà có rượu Kim Hoa thì tuyệt, ăn ốc xong mà lại có và i con vịt quay mà nhắm rượu thì lại tuyệt nữa.
Nguyệt nương nói:
- Bây giá» cÅ©ng muá»™n rồi, là m sao mua được vịt nữa. Bình Nhi nghe Kim Liên nói, biết là Kim Liên nhắc tá»›i chuyện Thư Äồng biếu mình vịt quay và rượu Kim Hoa, tá»± nhiên đôi má đỠbừng. Tháºt là :
Lá»i kia ngụ những ý thâm, Khiến ngưá»i nghe những tÃm bầm ruá»™t gan.
Má»i ngưá»i không ai biết tá»›i thâm ý cá»§a Kim Liên, nên vừa uống vừa nói sang chuyện khác.
Vá» phần Bình An, sau khi bị đòn thừa sống thiếu chết thì được vá»±c vá» phòng, các gia nhân khác xúm lại an á»§i và săn sóc. Bôn Tứ, Lai Hưng cÅ©ng tá»›i thăm. Lai Hưng há»i:
- Tại sao gia gia lại đánh mà y váºy?
Bình An khóc mà đáp:
- Tao cũng không biết tại sao nữa.
Bôn Tứ bảo:
- Gia gia giáºn nó tại sao để Bạch đại gia và o nhà chứ gì?
Bình An bảo:
- Dù cho là vì chuyện đó, tao cÅ©ng không bị đánh như thế nà y. Hồi Bạch Lãi Quang tá»›i, chúng bay thấy đó, tao ngăn cản hết lá»i mà hắn cứ xồng xá»™c và o phòng khách ngồi chá» cho nên gia gia má»›i thấy. Lúc Hạ đại nhân tá»›i tưởng hắn phải ra vá», nà o ngá» lại núp và o thư phòng, sau đó lại chưá»ng mặt ra, đợi tá»›i lúc ăn uống no say má»›i chịu vá». Nếu bảo là tao không ngăn cản thì đã đà nh, hay là tao bá» Ä‘i chÆ¡i để ngưá»i ta và o cÅ©ng đà nh, đằng nà y tao hết sức ngăn cản mà không được chứ. Tháºt là cái số tao khốn nạn mà cái thằng há» Bạch cÅ©ng là thằng khốn nạn, mà tá»›i đây ăn uống xin tiá»n mà thôi.
Lai Hưng bảo:
- Không gặp thằng cha kỳ quặc đó thì mà y đâu đến nỗi.
Bình An đáp:
- Chứ sao, tao không thể ngá» trên Ä‘á»i có đứa vô liêm sỉ đến như thế, tá»›i nhà ngưá»i ta mà cứ xăm xăm và o phòng khách ngồi, Ä‘uổi cÅ©ng không chịu ra, đợi tá»›i lúc có cÆ¡m có rượu, no say rồi má»›i chịu cắp Ä‘Ãt ra vá».
Lai Hưng bảo:
- Ngưá»i ta ăn uống xong mà nghe mà y nói như váºy thì cÅ©ng đến Ä‘au bụng tháo dạ mất thôi.
Äám gia nhân cưá»i ầm lên. Bình An nói tiếp:
- Tao không hiểu là hắn ở nhà không có lấy miếng cÆ¡m mà ăn rồi vợ con thì là m sao? Hay là hắn muốn tá»›i đây ăn để ở nhà bá»›t Ä‘i được má»™t bữa cÆ¡m. Như váºy thì thà để vợ Ä‘i là m Ä‘iếm lấy tiá»n mua gạo mà ăn lại khá»i phải nghe ngưá»i ta chá»i bá»›i.
Äại An nói:
- Bình An ạ, từ nãy tá»›i giá» tao không nói, bây giá» tao má»›i nói, dù sao thì mà y cÅ©ng có lá»—i, dặn mà y trả lá»i là vắng nhà , tại sao mà y lại để ngưá»i ta và o nhà ? Như váºy không đánh mà y thì đánh ai bây giá»?
Bôn Tứ nói đùa:
- Bình An nà y, từ nay mà y phải biết khôn ngoan, há»… gia gia không muốn tiếp ai mà ngưá»i đó tá»›i thì mà y cứ việc đá Ä‘Ãt tống cổ ngưá»i đó ra là được.
Äám gia nhân lại cưá»i ầm cả lên. Bôn Tứ nói tiếp:
- Dù sao thì đánh thằng Bình An cÅ©ng là có cá»›, nhưng còn thằng Há»a Äồng tá»™i tình gì mà cÅ©ng bị kẹp tay gần chết, đà n ông con trai có mấy ngón tay mà bị kẹp thì còn là m ăn gì được. Äà nh rằng anh em thì chia ngá»t xẻ bùi, nhưng ngá»t bùi thì chia xẻ chứ ai lại chia xẻ kẹp bao giá».
Äám gia nhân lại cưá»i ầm lên, trong khi đó Há»a Äồng Ä‘ang đứng ôm tay mếu máo. Cuá»™c thăm viếng cá»§a đám gia nhân trở thà nh cÆ¡ há»™i há»p mặt nói giỡn, má»—i đứa má»™t câu cứ ồn à o cả lên.
Trong khi đó Tây Môn Khánh ở thư phòng, bảo KÃnh Tế viết thiếp để hôm sau cho ngưá»i mang lá»… váºt lên Äông Kinh mừng con trai Thái sư trở thà nh phò mã.
Hôm sau, Tây Môn Khánh ra phá»§ thì Nguyệt nương và đám tiểu thiếp lên kiệu đến nhà Ngô Äại cữu ăn tiệc. Tuyết Nga và Tây Môn đại thư ở nhà coi nhà . Hà n Äạo Quốc sai ngưá»i Ä‘em lá»… váºt tá»›i tạ Æ n, gồm má»™t vò rượu Kim Hoa, bốn cặp vịt quay, bốn cặp cá chiên và nhiá»u thức ăn, hoa quả, bánh trái khác trên tấm thiếp viết là :
"Vãn sinh Hà n Äạo Quốc cúi lạy". Tây Môn Khánh vá», Thư Äồng trình lại. Tây Môn Khánh liá»n sai Cầm Äồng ra tiệm gá»i Hà n Äạo Quốc. Äạo Quốc tá»›i, Tây Môn Khánh bảo:
- Ngươi là gia nhân cá»§a ta, ta bênh vá»±c che chở là lẽ tất nhiên, việc gì phải bà y vẽ lá»… váºt tạ Æ n cho tốn kém, ta nhất định không nháºn đâu.
Äạo Quốc váºt nà i mãi, Tây Môn Khánh má»›i bảo gia nhân nháºn rượu và bốn cặp vịt quay còn bao nnhiêu thì trả lại hết. Äạo Quốc nói:
- Æ n cá»§a gia gia như trá»i bể, cả nhà tôi được chịu Æ¡n, mấy món nà y chỉ là tá» tấm lòng thà nh cá»§a tôi mà thôi, xin gia gia thương tôi mà nháºn cho.
Tây Môn Khánh bảo:
- Không được đâu, ngươi là gia nhân cá»§a ta, tức cùng ta là ngưá»i má»™t nhà , là m váºy đâu được, nháºn như thế nà y là nhiá»u quá rồi.
Nói xong bảo gia nhân Ä‘i má»i Ứng, Tạ hai ngưá»i tá»›i. Ä‘oạn quay sang Äạo Quốc bảo:
- Ngươi trở ra tiệm, xem có Lai Bảo thì nhỠhắn coi tiệm giùm, ngươi trở lại đây uống rượu.
Äạo Quốc nói:
- Lá»… váºt cá»§a tôi, gia gia không nháºn hết, lại còn cho tôi uống rượu nữa, tháºt khó nghÄ© cho tôi quá.
Nói xong bưng những món còn thừa vá». Tây Môn Khánh sai gia nhân mua thêm Ãt đồ ăn nữa rồi bảo gia nhân dá»n ra cái bà n Bát Tiên ở Tụ Cảnh ÄÆ°á»ng trong hoa viên. Lát sau thì Ứng, Tạ hai ngưá»i cùng đến, Tây Môn Khánh má»i ngồi rồi nói:
- Hà n Quản lý bà y vẽ Ä‘em lá»… váºt tá»›i tạ Æ n, tôi mấy lần không chịu nháºn, nhưng hắn nhất định không chịu Ä‘em vá», tôi đà nh phải nháºn rượu và vịt quay, còn bao nhiêu trả lại hết. Lá»… cá»§a ngưá»i khác Ä‘em tá»›i, tôi không muốn hưởng má»™t mình nên cho má»i hai vị tá»›i chung vui.
Bá Tước cưá»i:
- Hắn cÅ©ng nói vá»›i tôi là sẽ mua lá»… váºt tá»›i tạ Æ n đại ca, nhưng tôi có nói là ai chứ đại ca thì không bao giá» nháºn như váºy đâu, hắn không chịu nghe, bây giỠđại ca không nháºn, quả là tôi không sai.
Gia nhân Ä‘em trà lên, ba ngưá»i uống trà nói chuyện. Lát sau thì Äạo Quốc tá»›i, thi lá»… rồi ngồi xuống.
Gia nhân dá»n tiệc xong, má»i ngưá»i và o tiệc, Tây Môn Khánh cho gá»i Thư Äồng ra rót rượu. Bá Tước bảo Thư Äồng:
- Ngươi và o trong thưa vá»›i Äại nương là sao không Ä‘em cua ra cho Ứng nhị gia ăn? Ngươi và o nói mau Ä‘i để ta có cua mà ăn chứ.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Nhỡ tầu rồi, hôm qua thì Từ đại gia có cho cua tháºt, nhưng đám thê thiếp cá»§a tôi ăn hết rồi còn đâu. Hôm nay thì há» tá»›i nhà Ngô Äại cữu ăn tiệc hết rồi, hiện ở nhà chỉ có mấy con cua muối mà thôi.
Äoạn quay lại bảo Thư Äồng:
- Ngươi và o Ä‘em mấy con cua muối ra đây cho nhị gia ăn váºy.
Thư Äồng Ä‘em má»™t đĩa cua muối ra, Ứng, Tạ hai ngưá»i ăn lém má»™t cái là hết nhẵn. Thư Äồng lại bước tá»›i rót rượu. Bá Tước bảo:
- Gia gia ngươi biết đó, ta uống rượu là phải nghe hát. Gia gia ngươi thưá»ng khoe là ngươi hát những khúc hát miá»n Nam rất hay, bây giá» ngươi hát cho ta nghe rồi ta má»›i chịu uống rượu cá»§a ngươi rót.
Thư Äồng liá»n vá»— tay là m nhịp mà hát, nhưng má»›i được và i câu, Bá Tước đã chặn lại mà bảo:
- Không được, không được, đứng hát như váºy nó trÆ¡ trẽn mất hay, bây giá» ngươi phải ăn mặc hóa trang là m sao cho giống hệt như đà o hát trên sâu khấu rồi hãy hát.
Thư Äồng ngần ngừ nhìn Tây Môn Khánh chỠđợi. Tây Môn Khánh cưá»i:
- Nhị ca tháºt rắc rối quá Ä‘i.
Rồi quay sang bảo Thư Äồng:
- Äã váºy thì để bảo Äại An nó Ä‘i há»i quần áo xiêm y rồi ngươi chịu khó đánh phấn thoa son mà hát cho nhị gia đây vui lòng.
Äại An vá»™i tá»›i phòng Kim Liên há»i mượn Xuân Mai nhưng Xuân Mai không chịu. Äại An lại phải chạy tìm Ngá»c Tiêu má»›i mượn được xiêm y, các đồ trang sức và há»™p phấn son, Ä‘em và o thư phòng cho Thư Äồng hóa trang Lát sau Thư Äông trở ra, rõ là má»™t trang nữ lưu tuyệt sắc. Thư Äồng tá»›i bà n tiệc rót rượu, hai tay nâng lên cho Bá Tước rồi hát khúc "Ngá»c phù dung", hát rằng:
Những cánh hoa rụng rơi.
Bá»nh bồng mặt nuc chÆ¡i vÆ¡i.
My ai trĩu nặng.
Mùa xuân mà sao sầu đầy trá»i.
Mùa xuân đã qua.
Nhưng sầu còn đó.
Biệt ly nhau rồi.
Sông sâu núi cao ngăn cách.
Chúng mình mỗi đứa một nơi.
Bá Tước nghe xong hết lá»i khen tặng rồi bảo:
- Tà i nghệ cá»§a nó tháºt đáng đồng tiá»n bát gạo, đại ca thấy không, giá»ng ca cá»§a nó cao vút như tiếng tiêu, tháºt mấy nà ng ca nữ cÅ©ng không có được cái giá»ng đó. Bà i hát nà y tháºt quen mà nghe nó hát thấy như là má»›i lạ. Äại ca trong nhà có những gia nhân như thế nà y thì không vui vẻ sao được.
Tây Môn Khánh chỉ cưá»i. Bá Tước nói:
- Äại ca cưá»i gì váºy? Tôi nói không đúng hay sao, tôi khen là khen tháºt đó. Lý đại nhân cho nó tá»›i đây quả là có cảm tình vá»›i đại ca lắm.
Tây Môn Khánh nói:
- Thì tôi có cãi gì đâu, có nó tôi cũng đỡ lắm. Những lúc tôi vắng nhà thì việc văn phòng chỉ có nó và con rể tôi coi sóc, nhưng phần lớn là nó, vì con rể tôi còn phải lo công việc ngoà i tiệm nữa.
Bá Tước gáºt gù rót rượu uống rồi rót má»™t chung mà bảo Thư Äồng:
- Ngươi uống với ta một chung.
Thư Äồng đáp:
- Thưa tôi không uống được rượu và cũng không dám uống.
Bá Tước bảo:
- Ngươi không uống thì ta giáºn đó, ta thưởng cho ngươi mà . Thư Äồng đưa mắt nhìn chá»§, Tây Môn Khánh bảo:
- Ứng nhị gia thưởng thì cứ uống.
Thư Äồng giả vá» rụt rè khép nép, nâng chung uống, sau đó rót rượu má»i Ứng Bá Tước và Tạ Hy Äại, rồi lại hát thêm má»™t khúc nữa.
Tạ Hy Äại há»i:
- Äại ca à , thằng Thư Äồng nà y năm nay bao nhiêu tuổi váºy ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Nó mưá»i sáu.
Tạ Hy Äại há»i Thư Äồng:
- Ngươi biết nhiá»u khúc hát Nam không?
Thư Äồng đáp:
- Tôi cũng không nhớ là bao nhiêu khúc, nhưng thuộc khúc nà o thì hát khúc đó.
Nói xong lại bước tá»›i rót rượu má»i má»i ngưá»i kể cả Äạo Quốc. Äạo Quốc nói:
- Ta cÅ©ng chỉ là gia nhân, có mặt gia gia tại đây, sao chú em lại là m váºy ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Không sao, hôm nay ngươi là khách.
Äạo Quốc nói:
- Váºy đâu được dù sao thì nó cÅ©ng phải rót cho gia gia trước rồi tôi má»›i dám uống chứ.
Thư Äồng vá»™i tá»›i rót cho chá»§ rồi lại hát má»™t khúc, sau đó chá» Tây Môn Khánh uống cạn, má»›i tá»›i má»i Äạo Quốc. Äạo Quốc vá»™i đứng dáºy mà đỡ lấy chung rượu. Bá Tước bảo:
- Thì cứ ngồi uống.
Äạo Quốc ngồi xuống, Thư Äồng lại hát má»™t khúc nhưng Thư Äồng chưa dứt tiếng hát thì Äạo Quốc đã ngá»a cổ uống cạn chung rượu.
Má»i ngưá»i Ä‘ang vui vẻ ăn uống thì Äại An chạy và o thưa:
- Chú Bôn Tứ có chuyện muốn thưa.
Tây Môn Khánh bảo:
- Gá»i và o đây.
Bôn Tứ vái chà o, Tây Môn Khánh chỉ ghế cho ngồi. Bôn Tứ ngồi ghé xuống. Äại An Ä‘em thêm bát đũa ra. Tây Môn Khánh bảo Äại An và o trong Ä‘em thêm đồ ăn ra rồi há»i Bôn Tứ:
- Nhà cá»a ngoà i trang trại dá»n dẹp tá»›i đâu rồi?
Bôn Tứ đáp:
- Dãy ngoà i thì má»›i lợp ngói, còn dãy nhà mát bên trong thì hôm qua má»›i đặt móng. Dãy phòng cÅ© phÃa sau thì chưa có váºt liệu. Số gạch cÅ© thì vẫn còn dùng được. Ngá»n giả sÆ¡n thì phải đổ đất thêm cho đủ.
NghÄ©a là cÅ©ng còn cần nhiá»u thứ lắm.
Tây Môn Khánh bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, cần những thứ gì, số lượng bao nhiêu cứ ghi ra, sẽ cho ngưá»i lo sau. Ngà y mai ta cÅ©ng sẽ bảo lò gạch cá»§a Lưu thái giám cho Ä‘em gạch tá»›i.
Bôn Tứ nói:
- Hôm qua theo lá»i gia gia, tôi và Trương An cÅ©ng có tá»›i coi gia trang cá»§a Hoà ng thân, tôi cÅ©ng không ưng lắm, chỉ có ba gian nhà khách, má»™t dãy nhà mát sáu gian và má»™t dãy phòng mà đòi những năm trăm lạng, tôi nghÄ© khoảng ba trăm năm mươi lạng là mua được rồi, tÃnh đất không thì trị giá má»™t hai trăm lạng.
Bá Tước nói:
- Tôi tưởng là gia trang cá»§a ai hóa ra cá»§a ông Hoà ng thân Hướng NgÅ©. Hướng NgÅ© trước đây tranh chấp đất Ä‘ai vá»›i ngưá»i ta, chuyện Ä‘em lên quan, nhá» chạy chá»n tốn kém nên má»›i giữ lại được đó. Nay thì trong nhà không còn tiá»n đâu, nếu đại ca muốn mua thì cứ trả ba trăm lạng cÅ©ng có thể mua được đấy.
Tây Môn Khánh dặn Bôn Tứ:
- Nếu váºy thì ngà y mai ngươi và Trương An Ä‘em hai đĩnh bạc tá»›i thương lượng, nếu há» chịu giá ba trăm lạng thì đặt cá»c mà mua.
Bôn Tứ đáp:
- Thưa vâng.
Äại An Ä‘em đồ ăn ra, Bôn Tứ ăn uống má»™t hồi rồi đứng dáºy rót rượu cho má»i ngưá»i. Thư Äồng lại hát. Khúc hát dứt, Bá Tước bảo:
- Mình uống rượu thế nà y vẫn chưa vui, phải dùng tá»u lệnh má»›i được. Xin cho Ä‘em con súc sắc ra đây.
Tây Môn Khánh sai Äại An đến phòng Bình Nhi lấy súc sắc Ä‘em ra. Äại An lấy súc sắc tá»›i để trước mặt Bá Tước rồi vòng ra ghé tai Tây Môn Khánh nói nhá»:
- Ca nhi Ä‘ang khóc dữ dá»™i, xin gia gia cho má»i Lục nương vá».
Tây Môn Khánh bảo:
- Ngươi bảo hai đứa nà o nó tới đón Lục nương.
Äại An lui ra sai Cầm Äồng và Kỳ Äồng Ä‘em đèn Ä‘i đón Bình Nhi.
Má»i ngưá»i lại tiếp tục tiệc vui. Bá Tước cầm con súc sắc lên bảo:
- Má»—i ngưá»i búng con súc sắc nà y má»™t lần, mặt nà o láºt lên thì phải nói má»™t câu thÆ¡ hay má»™t Ä‘iển tÃch nà o hợp vá»›i mặt đó, nếu không nói được thì phạt má»™t chung rượu lá»›n rồi phải hái hoặc kể má»™t câu chuyện vui, không biết hát, không biết kể chuyện thì phạt thêm má»™t chung lá»›n nữa.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Tên nà y rắc rối quá.
Bá Tước bảo:
- Tôi là tá»u lệnh quan, ban lệnh gì là má»i ngưá»i phải theo, không được nói lôi thôi.
Äoạn quay lại bảo Lai An:
- Rót một chung lớn, phạt gia gia ngươi cho ta.
Lai An rót rượu cho chá»§, Tây Môn Khánh cưá»i mà uống cạn. Bá Tước bảo:
- Bắt đầu hà nh lệnh, má»i ngưá»i không được nói lôi thôi, phải phạt đó, bây giá» tôi hà nh lệnh trước cho má»i ngưá»i coi. Nói xong gieo con súc sắc, súc sắc quay tròn rồi láºt mặt "tam" Bá Tước nói:
- "Trương sinh say rượu dưới mái Tây sương, uống hết má»™t hồ lá»›n và hai hồ nhá»", như váºy là "tam" chứ gì?
Má»i ngưá»i vá»— tay khen. Äến lượt Hy Äại, Hy Äại không nói được, phải hát bà i "Chiết quế lệnh", hát rằng:
Có một nà ng.
Như cây quế xinh đôi tám.
Rất mực phong lưu.
Tóc huyá»n suối chảy.
Ãnh mắt như nước thu.
Và nh mi như núi biếc.
Nhưng đang độ tương tư.
Gần nhau như gang tấc.
Mà khác gì bên trá»i góc bể mịt mù.
Bệnh đâu kéo đến.
Khiến cho mặt võ mình gầy.
Tơ duyên ngang trái.
Biết nhỠai cứu gỡ cho đây.
Nhá» Bồ Tát cứu khổ cứu nạn há»a may.
Hát xong, Hy Äại đòi gieo nữa. Bá Tước bảo:
- Nếu như váºy thì ngưá»i đầu cánh gieo súc sắc và nói má»™t câu cho hợp, còn ngưá»i cuối cánh thì phải hát.
Hy Äại giao mặt "tứ", lại không nói được, Bá Tước bảo:
- Nếu váºy thì phải uống bốn chung.
Tạ Hy Äại năn nỉ:
- Xin bá»›t cho má»™t ná»a, tôi quả không uống được nữa.
Thư Äồng bước tá»›i rót hai chung đầy cho Hy Äại. Hy Äại uống cạn rồi cùng Bá Tước ăn sạch cả má»™t đĩa đồ ăn. Trong tiệc chỉ có hai ngưá»i đó ăn khá»e nhất. Bá Tước giục:
- Bây giỠđại ca phải hát chứ.
Tây Môn Khánh thấy hai ngưá»i ăn uống quá nồng nhiệt thì "tức cảnh sinh tình" bảo:
- Tôi không biết hát, xin kể chuyện vui váºy. Chuyện như thế nà y, má»™t ngưá»i và o tiệm bán trái cây há»i:
"Có há»™t phỉ không". Ngưá»i bán đáp có rồi lấy má»™t Ãt hạt phỉ Ä‘em ra, ngưá»i mua liá»n bá» và o miệng mà ăn sạch. Ngưá»i bán há»i:
"Ông chưa mua mà đã ăn là thế nà o?" Ngưá»i mua đáp:
"Tôi ăn cho nó mát phổi".
Ngưá»i bán nói:
"Ông mát phổi nhưng tôi đau lòng".
Tây Môn Khánh dứt lá»i, má»i ngưá»i cưá»i ầm cả lên. Bá Tước cÅ©ng cưá»i bảo:
- Nếu đại ca Ä‘au lòng thì xin cho Ä‘em thêm Ãt đĩa đồ ăn nữa lên đây để cho tôi được mát phổi.
Äến lượt Tây Môn Khánh gieo súc sắc, nhưng không nói được. Thư Äồng vá»™i bước tá»›i rót hai chung rượu đầy. Hy Äại Äại ca tá»u lượng cao mà cÅ©ng uống hai chung thì không công bằng, đại ca phải uống bốn chung má»›i được. Chúng tôi má»—i ngưá»i sẽ uống má»™t chung để gá»i là chia sẻ vá»›i đại ca.
Thư Äồng bước tá»›i rót thêm cho chá»§, cả bà n tiệc nâng chung mà uống. Äến lượt Äạo Quốc hát nhưng Äạo Quốc nói:
- Tôi xin nhưá»ng cho Bôn ca, vì Bôn ca lá»›n tuổi hÆ¡n tôi. Bôn Tứ nói:
- Tôi không biết hát, xin kể chuyện vui váºy.
Nói xong mỉm cưá»i kể rằng:
- Có má»™t vị quan xét xá» má»™t vụ gian dâm, quan há»i ngưá»i đà n ông "Tại sao ngươi lại là m chuyện gian dâm như váºy? Ngưá»i đà n ông thưa:
"Bởi vì đầu nó hướng đông mà chân nó cũng vỠphương đông nên tôi mới gian dâm". Quan bảo:
"Như thế nghÄ©a là thế nà o?". Tả hữu có má»™t ngưá»i chạy ra thưa:
"Chắc quan không rõ, xin để tôi giải thÃch..." Bá»—ng Bá Tước ngắt lá»i:
- Bôn ca chuyện trò hay nhỉ, Bôn ca không nhá»› chá»§ mình hiện nay là vị quan coi vá» hình pháp ở huyện nà y sao? Bôn ca là gia nhân thưá»ng đứng ở tả hữu để hầu hay sao ? Váºy mà dám giải thÃch cho chá»§.
Bôn Tứ đỠmặt ấp úng:
- Tôi đâu nghÄ© váºy? Chẳng qua là tôi vụng vá» mà thôi.
Bá Tước bảo:
- Nói váºy là thế nà o? Vụng vá» mà vụng vá» kiểu đó thì chết rồi.
Bôn Tứ sợ hãi, Ä‘i cÅ©ng dở mà ở không xong, cứ nhấp nhổm như ngồi trên đống gai. Tây Môn Khánh đánh tan không khà nặng ná» bằng cách giục Bôn Tứ gieo súc sắc. Bôn Tứ vừa định gieo thì Äại An chạy và o bảo:
- Chú Bôn Tứ Æ¡i, có ngưá»i Ä‘ang tìm chú có chuyện kìa.
Bôn Tứ mừng quýnh, đứng lên cáo từ má»i ngưá»i rồi lui ra ngay. Tây Môn Khánh bảo:
- Äáng lẽ Bôn Tứ gieo, nhưng hắn Ä‘i rồi thì Ứng nhị ca phải hát.
Bá Tước nói:
- Tôi không biết hát nên cũng xin kể chuyện vui mà thôi.
Äoạn quay sang bảo Thư Äồng:
- Ngươi rót rượu cho gia gia để gia gia vừa uống vừa nghe ta kể.
Rồi đằng hắng kể rằng:
- Có hai thầy trò đạo sÄ© tá»›i má»™t nhà để là m lá»… dâng sá»›, tá»›i cổng nhà thà chá»§, đứa đồ đệ lỡ để ra má»™t tiếng rất khó nghe, đạo sÄ© quay lại há»i:
"Ngươi là m gì mà đánh tÃt má»™t cái váºy?". Äồ đệ thưa:
"Oan con quá, đâu phải tÃt, đánh tịt má»™t cái chứ"...
Tây Môn Khánh vội xua tay:
- Thôi thôi, đang ăn uống mà kể những chuyện đó sao được.
Má»i ngưá»i lại tiếp tục vui say.
Trong khi đó, tại nhà Ngô Äại cữu, Bình Nhi được gia nhân báo là Tố Quan ở nhà khóc dữ dá»™i thì vá»™i đứng dáºy cáo từ, nhưng chá»§ nhà nhất định không chịu. Nguyệt nương phải nói:
- Xin để cho Lục nương vá», vì nhà không có ai mà cháu nhá» thì dang khóc. Có chúng tôi ngồi lại là được rồi.
Nhá» váºy Bình Nhi được ra vá».
Lát sau, Nguyệt nương và ba ngưá»i thiếp cÅ©ng lên kiệu vá», lúc đó cÅ©ng đã khuya, lại và o cuối tháng không trăng, trá»i rất tối, bốn cái kiệu mà chỉ có má»™t cái đèn do đó đưá»ng Ä‘i khó khăn. Nguyệt nương há»i:
- Bao nhiêu đèn đâu mà chỉ có má»™t cái váºy?
Kỳ Äồng thưa:
- Có hai cái, nhưng hồi nãy Lục nương vỠtrước, đem theo một cái rồi.
Nguyệt nương không há»i nữa.
Kim Liên há»i:
- Bốn năm cái kiệu mà sao chỉ đem đi có hai cái đèn thôi là thế nà o?
Kỳ Äồng đáp:
- Anh Äại An bảo chỉ Ä‘em hai cái thôi.
Kim Liên nói với Nguyệt nương:
- Äại nương xem thằng khốn đó là m ăn như thế đấy, để rồi vá» nhà phải há»i tá»™i nó má»›i được.
Nguyệt nương bảo:
- Thôi chấp nhất gì chuyện đó, thằng bé ở nhà khóc nên mới phải lấy đèn đưa Lục nương vỠchứ.
Kim Liên há»i:
- Tôi thì không nói là m gì rồi, nhưng Äại nương phải bắt chúng sợ gia pháp chứ. Bốn cái kiệu mà chỉ có má»™t ngá»n đèn trá»i tối như má»±c thế nà y, là m sao mà đi, ấy may là trá»i tạnh chứ mưa thì khá»i nói.
Lát sau kiệu vá» tá»›i cổng, má»i ngưá»i xuống kiệu và o nhà . Vừa và o trong, Kim Liên đã há»i gia nhân:
- Thằng Äại An đâu?
Bình An đáp:
- Nó ở trong nhà , để tôi nhá» gá»i nó ra.
Khoảng khắc, Äại An chạy ra, chưa kịp thưa thì Kim Liên đã mắng ngay:
- Thằng khốn khiếp chết đâm kia, mà y gá»›m lắm rồi đấy nhé, tá»± tung tá»± tác, không coi ai ra gì, trá»i tối như thế nà y mà bốn cá»— kiệu chỉ có má»™t cái đèn là thế nà o? Bá»™ mà y cố tình không biết chúng tao chẳng gì cÅ©ng là vợ cá»§a chá»§ mà y hay sao?
Äại An vá»™i nói:
- NgÅ© nương nói oan cho tôi rồi, chỉ vì ca nhi ở nhà khóc quá nên gia gia má»›i sai ngưá»i Ä‘i đón Lục nương vá» sá»›m, trong lúc vá»™i và ng không Ä‘em đèn Ä‘i nên má»›i xảy ra như váºy.
Kim Liên bảo:
- Thằng khốn chỉ giá»i chạy tá»™i, gia gia bảo mà y gá»i ngưá»i Ä‘i đón Lục nương vá» chứ không bảo mà y sai ngưá»i Ä‘em bá»›t má»™t cái đèn vá». Bây giá» mà y lại Ä‘em ca nhi ra để che lấp tá»™i cá»§a mà y. Ta biết mà , mà y bây giá» có coi chúng ta ra gì, chúng ta kém may mắn, không có con mà .
Äại An nhăn nhó:
- NgÅ© nương dạy váºy tháºt khổ cho tôi quá.
Kim Liên bảo:
- Mà y cứ giỠcái thần hồn mà y đấy.
Nói xong rồi cùng Ngá»c Lâu Ä‘i vá» phÃa đại sảnh, trong khi Äại An phân bua cùng Bình An. Äi được má»™t quãng thì thấy Lai An Ä‘i tá»›i, Kim Liên há»i:
- Gia gia đang ở đâu?
Lai An đáp:
- Gia gia dang uống rượu trong nhà mát tại hoa viên cùng vá»›i Ứng nhị gia, Tạ đại gia và Hà n Quản lý. Thư Äồng hóa trang là m đà o hát, vui lắm, các nương tá»›i coi.
Hai ngưá»i bèn tá»›i gần Tụ Cảnh đưá»ng đứng trong bóng tối nhìn và o, thấy Bá Tước Ä‘ang say sưa ngả nghiêng, mÅ© áo xá»™c xệch, Hy Äại thì ngồi mà lảo đảo như lên đồng, còn Thư Äồng thì thoa son đánh phấn Ä‘eo nữ trang, mặc xiêm y, vừa rót rượu vừa hát. Ngá»c Lâu và Kim Liên không nÃn cưá»i nổi, Kim Liên bảo:
- Thằng chết tiệt tháºt lắm trò, để ngà y mai há»i tá»™i nó má»›i được.
Tây Môn Khánh nghe tiếng cưá»i khúc khÃch bèn há»i gia nhân:
- Ai ở ngoà i đó váºy?
Ngá»c Lâu và Kim Liên vá»™i rút lui.
Bữa tiệc tà n thì cũng gần canh ba. Tây Môn Khánh tiễn khách xong thì tới nghỉ tại phòng Bình Nhi.
Kim Liên thì lúc vá» phòng đã há»i Xuân mai:
- Lục nương vỠsớm, có nói gì không ?
Xuân Mai đáp:
- Không có chuyện gì cả.
Kim Liên lại há»i:
- Từ lúc Lục nương vá», lão già vô liêm sỉ có tá»›i thăm không?
Xuân Mai đáp:
- Có, gia gia tới thăm Lục nương hai lần.
Kim Liên bảo:
- Lục nương vá» sá»›m là do thằng bé khóc rồi lão già cho ngưá»i Ä‘i đón vỠđó.
Xuân Mai nói:
- Thằng bé hôm nay sao khóc dữ quá, không là m cách nà o dá»— được, phải báo cho gia gia biết nên gia gia má»›i sai ngưá»i Ä‘i đón đấy chứ.
Kim Liên lại há»i:
- Thằng Thư Äồng phải gió nó mặc xiêm y cá»§a ai váºy?
Xuân Mai đáp:
- Gia gia sai Äại An Ä‘i mượn, má»›i đầu thì tá»›i mượn tôi, bị tôi mắng cho mấy câu, nên má»›i phải mượn Ngá»c Tiêu đó.
Kim Liên bảo:
- Ừ, đừng bao giỠcho mượn là đúng.
Nói xong thay quần áo má»ng rồi chá» Tây Môn Khánh. Nhưng chá» mãi không thấy, bèn giáºn dữ sai Xuân Mai đóng cá»a Ä‘i ngá»§.
Nói vỠỨng Bá Tước, trong lúc uống rượu, biết Bôn Tứ được giao phó những việc xây cất mua bán chắc có nhiá»u tiá»n, nên muốn là m tiá»n Bôn Tứ, do đó lợi dụng lá»i nói sÆ¡ hở vô tâm cá»§a Bôn Tứ mà đe dá»a ngay trước mặt Tây Môn Khánh. Quả nhiên sáng sá»›m hôm sau Bôn Tứ Ä‘Ãch thân tá»›i nhà Ứng Bá Tước, đưa ba lạng rồi ráºp đầu mà lạy. Bá Tước vá» bảo:
- Chết, tôi có là m gì giúp được Bôn ca đâu mà lại cho tiá»n tôi thế nà y?
Bôn Tứ nói:
- Tôi có chút lòng thà nh, nhị gia nháºn cho, chỉ xin nhị gia gỡ dùm cho tôi cái tá»™i vô tâm lỡ lá»i hôm qua. Nhị gia nói má»™t câu là gia gia tôi bá» qua, không để ý nữa.
Bá Tước mỉm cưá»i nháºn bạc rồi má»i Bôn Tứ uống trà . Bôn Tứ uống xong chung trà thì cáo lui. Bá Tước mang bạc và o đưa cho vợ mà bảo:
- Chồng không tháo vát thì vợ là m sao có tiá»n, thằng giặc già Bôn Tứ hồi nà y ăn ra là m nên lắm, má»™t tay lo việc xây cất, lại được Ä‘em tiá»n mua trang trại cá»§a NgÅ© hoà ng thân, thế nà o chẳng kiếm chác bá»™n. Tối qua trong tiệc hắn lỡ lá»i, tôi má»›i là m cho hoảng lên, sáng sá»›m hôm nay đã tong tóc Ä‘em bạc tá»›i xin che chở.
Bây giá» tiá»n nà y, mình mua Ãt vải vá» may quần áo cho mấy đứa nhá» mặc.
Vợ chồng cưá»i nói, lấy là m tá»± đắc lắm...
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 11:53 AM.
|

02-10-2008, 09:18 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 37
MỘT VỤ HAO TÀI
CÅ©ng hôm sau, Tây Môn Khánh cùng Hạ Äá» hình lo tiếp rước quan Tuần án, sau đó ra thăm trang trại Ä‘ang xây cất, thưởng tiá»n cho đám thợ, mãi chiá»u má»›i vá» nhà . Vừa và o tá»›i cổng, đã thấy Bình An chạy ra thưa:
- Hôm nay có văn thư từ Äông Xương phá»§ gá»i tá»›i, lại có cả thư cá»§a Äịch quản gia trong phá»§ Thái sư nữa. Tôi đã đưa và o phòng Äại nương rồi. Ngưá»i đưa thư nói rằng trưa mai sẽ tá»›i để nháºn thư phúc đáp.
Tây Môn Khánh và o thẳng phòng Nguyệt nương, lấy thư cá»§a Äịch quản gia mà đá»c, thư viết vắn tắt rằng:
"KÃnh gá»i Tây Môn Äại quan nhân, từ bao lâu nay, tuy xa xôi nhưng tôi vẫn được Äại quan nhân có lòng nghÄ© tá»›i, để Ä‘á»n đáp lại, tôi cÅ©ng luôn hết lòng giúp đỡ Äại quan nhân. Nay có chuyện nhá» nà y, xin quan nhân giúp giùm cho. Nguyên là tân Trạng nguyên Thái Nhất Tuyá»n là con nuôi cá»§a Thái sư tôi, được thánh thượng ban ân vá» quê thăm cha mẹ. Trạng nguyên sẽ Ä‘i qua quý địa phương, váºy nhá» Äại quan nhân thù tiếp Trạng nguyên má»™t bữa cÆ¡m xoà ng. Tôi xin chá» thư phúc đáp. Nếu Äại quan nhân nháºn lá»i, thì đó là là m Æ¡n cho tôi và y. Ký tên:
Äịch Khiêm".
Bên dưới lại ghi tiếp:
"Còn chuyện hôm trước, tôi có nhá» gia nhân thưa lại, chắc Äại quan nhân cÅ©ng đã lo giùm rồi, tôi xin gá»i theo đây mưá»i lạng, gá»i là chút lá»… nhá» nhoi".
Tây Môn Khánh Ä‘á»c thư xong, than vãn má»™t hồi rồi quát gia nhân:
- Xem có ngưá»i mối mai nà o gá»i cho ta má»™t ngưá»i Ä‘i, tháºt khổ quá.
Nguyệt nương há»i:
- Chuyện gì váºy?
Tây Môn Khánh đáp:
- Äịch quản gia trong phá»§ Thái sư trước đây có nhá» tôi má»™t chuyện, nói là hiện không con, muốn có má»™t ngưá»i con gái vá» là m thiếp, không cần già u nghèo, không ná» tốn kém, miá»…n là phải tháºt đẹp. Lại nói là tốn kém vá» quần áo trang sức bao nhiêu cho cô đó thì tôi cứ ứng trước, Äịch quản gia sẽ hoà n lại sau, lại hứa là sẽ táºn lá»±c giúp đỡ tôi trên đưá»ng công danh. Váºy mà tôi quên bẵng Ä‘i mất từ bấy tá»›i nay. Lai Bảo phần thì cÅ©ng trở thà nh chức việc, phần thì ở ngoà i tiệm, Ãt gặp nên cÅ©ng quên không nhắc tôi. Bây giá» Äịch quản gia gá»i thư há»i chuyện đó, lại gá»i mưá»i lạng bạc là m lá»… váºt tặng tôi, ngà y mai ngưá»i ta lấy thư phúc đáp.
Nà ng xem tôi phải phúc đáp là m sao vá»›i ngưá»i ta bây giá»? Má»™t là nhá» mai mối xem có ai tháºt đẹp, chừng mưá»i lăm mưá»i bảy tuổi, bất kể con nhà thế nà o, bất kể đòi há»i bao nhiêu tiá»n bạc, kiếm tháºt gấp cho má»™t ngưá»i. Hai là nếu kÃp quá thì nhà mình có con a hoà n Tú Xuân cÅ©ng đẹp đẽ, có thể dùng và o việc nà y được.
NÃ ng tÃnh sao?
Nguyệt nương bảo:
- Là m cái gì mà như cháy nhà váºy? Gấp gáp quá thì hư chuyện hết. Mấy tháng nay chà ng lo những gì đâu đâu, có má»—i má»™t chuyện ngưá»i ta nhá» thì lại quên bẵng Ä‘i mất, bây giá» vá»™i và ng đâu được. Phải kiếm má»™t ngưá»i vừa đẹp, vừa đà ng hoà ng cho ngưá»i ta. Tú Xuân nó là kẻ ăn ngưá»i ở cá»§a nhà mình, là m sao Ä‘em lên là m thiếp cá»§a ngưá»i ta được, ngưá»i ta biết chuyện thì ăn nói là m sao? Vả lại, chà ng hết lòng giúp ngưá»i ta thì ngưá»i ta cÅ©ng hết lòng giúp lại. TÃnh chuyện gấp quá đâu được, bây giá» dù sao cÅ©ng muá»™n rồi, phải nhá» mối mai, từ từ tìm ngưá»i con nhà đà ng hoà ng, nết na đẹp đẽ má»›i được chứ. TÃnh như chà ng đâu được. Tây Môn Khánh há»i:
- Nhưng ngà y mai ngưá»i ta cần có thư phúc đáp thì mình phải trả lá»i sao đây ?
Nguyệt nương bảo:
- Rõ tháºt là m quan xét Ä‘oán má»i việc mà có việc nà y cÅ©ng không tÃnh ra. Äể ngà y mai gia nhân cá»§a Äịch Quản gia tá»›i đây, mình tìm kế trì hoãn, trả lá»i rằng đã tìm được ngưá»i rồi, nhưng quần áo và nữ trang chưa xong, để Ãt ngà y nữa, khi các thứ xong xuôi thì mình sẽ sai ngưá»i đưa lên Äông Kinh, trong khi đó thì mình lo tìm ngưá»i cÅ©ng không muá»™n.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Nà ng nói rất đúng.
Äoạn quay ra sai Trần KÃnh Tế viết thư phúc đáp.
Hôm sau, gia nhân cá»§a Äịch Quản gia tá»›i, Tây Môn Khánh cho má»i và o ngồi uống trà rồi há»i:
- Thuyá»n cá»§a Thái Trạng nguyên bao giá» tá»›i đây để ta biết trước mà lo nghênh tiếp.
Ngưá»i nỠđáp:
- Lúc tôi lên đưá»ng thì Trạng nguyên cÅ©ng rá»i kinh đô. Äịch Quản gia lo rằng Trạng nguyên vá» quê thăm nhà , tất thiếu thốn nhiá»u thứ nên có nhá» quan nhân lo giúp đỡ.
Tây Môn Khánh bảo:
- Ngươi vá» thưa lại vá»›i Äịch Quản gia rằng Trạng nguyên cần gì, ta cÅ©ng cố lo cho đủ.
Äoạn gá»i KÃnh Tế, bảo dá»n tiệc thù tiếp. Lúc ngưá»i đó ra vá», Tây Môn Khánh đưa thư phúc đáp và tặng năm lạng bạc là m lá»™ phÃ.
Tháºt ra thì gian thần trong triá»u ngà y cà ng mạnh, bè đảng lá»›n lao, Thái Nhất Tuyá»n nguyên là em cá»§a Tể tướng An Äôn, vua Huy Tông vì áp lá»±c cá»§a bè đảng gian thần mà buá»™c lòng phải cho Nhất Tuyá»n Ä‘áºu Trạng nguyên, sau đó Nhất Tuyá»n được Thái Thái sư nháºn là m nghÄ©a tá» nên nhà vua phải bổ Nhất Tuyá»n và o chức Bà thư Tỉnh chÃnh sá»± trong ná»™i các rồi cho nghỉ ngÆ¡i vá» thăm cha mẹ Ở quê nhà .
Khi gia nhân cá»§a Äịch Quản gia Ä‘i rồi thì Nguyệt nương cho gá»i Phùng ma ma, Tiết tẩu và mấy ngưá»i mai mối khác tá»›i, dặn rằng cấp tốc chia nhau Ä‘i các nÆ¡i tìm má»™t ngưá»i con gái tháºt đẹp, tổn phà bao nhiêu cÅ©ng chịu.
Mấy hôm sau Tây Môn Khánh sai Lai Bảo tá»›i Tân Hà Khẩu để há»i tin tức vá» thuyá»n cá»§a Thái Trạng nguyên. Thái Trạng nguyên hiện Ä‘i cùng thuyá»n vá»›i Tiến sÄ© An Thầm. An Tiến sÄ© lúc trước vợ chết nhưng nhà nghèo chưa cưới được vợ khác, nay cÅ©ng vá» quê để cưới vợ, do đó cùng Ä‘i vá»›i Thái Trạng nguyên.
Hôm sau nữa, thuyá»n hai ngưá»i tá»›i Tân Hà Khẩu thì Lai Bảo đã chá» sẵn tiếp kiến, lại đưa thiếp cá»§a chá»§ và đủ các món rượu thịt để thết đãi ngay trên thuyá»n.
Tại Äông Kinh, Thái Trạng nguyên đã được Äịch Quản gia dặn rằng:
- Tại huyện Thanh Hà có Tây Môn Thiên há»™ là môn hạ cá»§a lão gia, được là m chức hình quan cÅ©ng là do lão gia. Nhà Tây Môn già u có ức vạn, Tây Môn lại hiếu lá»…, Ä‘i ngang đó tất được háºu đãi.
Nay thấy Tây Môn Khánh sai ngưá»i tá»›i thuyá»n bái kiến rồi tặng đủ thứ rượu thịt thì trong lòng vui vẻ lắm.
Hôm sau Thái Trạng nguyên và An Tiến sÄ© lên bá»™ và o thà nh tá»›i nhà Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh đã chuẩn bị tiệc rượu đầy đủ, lại gá»i bốn con hát ngưá»i Tô Châu tá»›i hát xướng mua vui. Thái, An hai ngưá»i Ä‘em theo má»™t Ãt quà biếu tá»›i. Tây Môn Khánh mÅ© áo chỉnh tá» ra nghênh tiếp và o đại sảnh là m lá»… giao bái rồi phân ngôi chá»§ khách mà ngồi. Thái Trạng nguyên vòng tay nghiêng mình nói:
- Tôi ở kinh sư có được nghe Äịch Quản gia khoe quan nhân đây là báºc tà i hiá»n, dòng dõi phiệt duyệt danh gia, lại thuá»™c dòng há» lá»›n ở Thanh Hà , tôi đã ngưỡng má»™ từ lâu mà cứ háºn rằng chưa có dịp tương kÃnh. Nay được bái kiến quan nhân đây thì quả là vinh hạnh cho tôi lắm.
Tây Môn Khánh nói:
- Trạng nguyên dạy quá lá»i, được Äịch gia gá»i thư cho biết là Trạng nguyên Ä‘i qua đây thì bổn pháºn tôi là phải nghênh tiếp chỉ hiá»m việc công bá» bá»™n nên thế nà o cÅ©ng có Ä‘iá»u sÆ¡ suất, xin thứ lá»—i cho.
Lát sau lại bảo:
- Chẳng hay quý nguyên quán là tại nơi nà o? Và tôn hiệu của nhị vị là gì? Thái Trạng nguyên đáp:
- Quê quán tôi là Khuông Lô thuá»™c Từ Châu, tên hiệu Nhất Tuyá»n, may mắn thi Ä‘áºu Trạng nguyên, được là m Ná»™i các Bà thư, hiện được phép vua vá» quê thăm cha mẹ.
An Tiến sÄ© tiếp lá»i:
- Còn tôi là ngưá»i huyện Tiá»n ÄÆ°á»ng tỉnh Triết Giang, tên hiệu là Phương SÆ¡n, hiện là m chức Quan chÃnh tại Công bá»™, lần nà y cÅ©ng được phép vá» quê. Tiện đây cÅ©ng xin há»i tôn hiệu cá»§a quan nhân.
Tây Môn Khánh từ chối:
- Tôi ,chỉ là một chức võ quan thấp hèn, đâu dám xưng tên hiệu trước nhị vị.
Hai ngưá»i không chịu, Tây Môn Khánh bất đắc dÄ© phải đáp:
- Tôi tên hiệu là Tứ Tuyá»n, nhá» Thái sư nâng đớ và Äịch gia giúp đỡ nên hiện được giữ chức Thiên há»™, lo vá» việc hình pháp. Tôi quả là không xứng đáng được giữ chức đó.
Trạng nguyên nói:
- Quan nhân đây tướng mạo không phải tầm thưá»ng, đưá»ng công danh còn nhiá»u tốt đẹp lắm, xin chá»› quá kiêm nhưá»ng như thế.
Lát sau Tây Môn Khánh má»i hai ngưá»i và o nhà mát tại hoa viên để thay áo rá»™ng nhưng Trạng nguyên nói:
- Chúng tôi di ngang đây, nhá»› tá»›i quan nhân mà phải ghé thuyá»n để bái kiến tôn nhân, chứ tháºt sá»± là không có thá»i giá», váºy mà bây giá», quan nhân cố tình lưu giữ thế nà y, chúng tôi tháºt chẳng biết là m sao.
Tây Môn Khánh nói:
- Tôi quả không dám lưu giữ nhị vị, nhưng mong nhị vị không chê chúng tôi nghèo hèn, nhà cá»a thấp bé mà nán lại đôi chút dùng bữa cÆ¡m xoà ng, được như váºy thì may mắn cho chúng tôi lắm, chúng tôi chỉ có má»™t tấm lòng thà nh mà thôi. Thái Trạng nguyên cưá»i:
- Quan nhân đã có thịnh tình như váºy thì chúng tôi đâu dám từ chối.
Nói xong theo Tây Môn Khánh tá»›i thư phòng tại hiên Phỉ Thúy thay áo rồi trở ra Tụ Cảnh đưá»ng trong hoa viên ngồi uống trà nói chuyện. Thái Trạng nguyên ngắm cảnh trong vưá»n thấy bao la bát ngát, cây cối rưá»m rà hoa cá» xinh tươi, đình tạ núi hồ tuyệt đẹp thì khen rằng:
- Nơi đây quả chẳng khác Bồng Lai tiên cảnh.
Nói xong rá»§ An Tiến sÄ© bước sang bà n bên cạnh, bà y cá» mà đánh giải trÃ, Tây Môn Khánh nói:
- Hôm nay chúng tôi cÅ©ng mạo muá»™i cho gá»i mấy ca nữ tá»›i đây hát hầu tiệc nhị vị.
An Tiến sÄ© nóng lòng há»i ngay:
- Váºy thì mấy nà ng đó đâu, sao không thấy?
Tây Môn Khánh quay lại đưa mắt, gia nhân chạy ngay và o trong. Khoảng khắc, bốn ca nữ thướt tha bước tá»›i cúi lạy ra mắt. Thái Trạng nguyên há»i:
- Mấy nà ng đây tên gì?
Một ca nữ đáp:
- Tiện nữ là Tá» Hiếu, chị bên cạnh đây là Chu Thuáºn, chị kia là Viên Äạm, chị nà y là Hồ Thảo. An Tiến sÄ© lại há»i:
- Các ngươi quê quán ở đâu?
TỠHiếu thưa:
- Tất cả chúng tôi Ä‘á»u là ngưá»i Tô Châu.
An Tiến sĩ bảo:
- Các ngươi và o trong hóa trang đi rồi ra đây hát cho chúng ta nghe.
Äám con hát lui và o. Tây Môn Khánh lại bảo Thư Äồng hóa trang giả gái cùng hát, rồi má»i khách nháºp tiệc. Tây Môn Khánh tá»± tay rót rượu má»i, ba ngưá»i cùng ăn uống chuyện trò, trong khi đó đám con hát và Thư Äồng đà n ca hát xướng. An Tiến sÄ© chỉ Thư Äồng mà há»i chá»§ nhà :
- Ngưá»i kia là ai váºy?
Tây Môn Khánh đáp:
- Tên đó là thư đồng cá»§a chúng tôi, nên tôi đặt tên là Thư Äồng.
An Tiến sĩ bảo:
- Tà i nghệ cá»§a nó tháºt tuyệt diệu.
Nói xong gá»i Thư Äồng tá»›i thưởng má»™t chung rượu. Thái Trạng nguyên cÅ©ng gá»i má»™t con hát khác tá»›i thưởng rượu rồi bảo:
- Các ngươi hát khúc Triá»u Nguyên ca" cho ta nghe thá».
TỠHiếu hát rằng:
Hoa thắm liễu xanh.
Ngoà i rèm trá»i may thanh thanh.
Sơn thủy hữu tình.
Là n đông phong cho vó ngá»±a gáºp ghá»nh.
Than rằng thân mình như cánh bèo mặt nước.
Trôi nổi bồng bá»nh.
Quê nhà đưá»ng xa vá»i vợi.
Bóng chim tăm cá mịt mù.
Biết cùng ai tới.
Sầu ly hương ròng rã mấy thu.
Xót thay huyên già thông cỗi.
Chiá»u tà ngả bóng tang dụ..
Tá» Hiếu hát xong, An Tiến sÄ© bảo Thư Äồng:
- Ngươi hát khúc nà o nói vỠý nghĩa ân đức vô biên thỠxem.
Thư Äồng đáp:
- Nếu váºy thì tôi nhá»› được khúc "Há»a My tá»±" Äoạn hát rằng:
Æ n đức lồng lá»™ng vô biên.
NhỠphụ mẫu.
Nuôi ăn há»c.
Lo việc nhân duyên.
Gặp hội gió mây đưa đẩy.
Cánh chim bằng cưỡi gió bay lên.
Nhá»› Ä‘iá»u loan phụng.
Äã biết kiếp nà y chẳng nên.
Thì kiếp trước sao không gieo ngá»c Lam Äiá»n.
An Tiến sÄ© là ngưá»i Hà ng Châu, thÃch đà n ông đóng giả đà n bà nên hết lá»i khen tặng Thư Äồng, tá»± đứng dáºy cầm tay dắt tá»›i thưởng rượu.
Lát sau tiệc tà n, Tây Môn Khánh dẫn khách Ä‘i thăm hoa viên rồi ngừng ở má»™t ngôi đình, sai gia nhân bà y tiệc hoa quả gồm ba mươi thứ để má»i khách ăn trái cây uống rượu tiếp.
Thái Trạng nguyên uống và i tuần rượu rồi nói:
- Hôm nay là lần sÆ¡ kiến mà chúng tôi đã phiá»n quan nhân phiá»n quá, trá»i cÅ©ng đã muá»™n rồi, xin cho chúng tôi được cáo từ.
Tây Môn Khánh nhất định không chịu, nhưng lại há»i:
- Nhị vị bây giá» vá» thuyá»n hay còn Ä‘i đâu?
Thái Trạng nguyên đáp:
- Chúng tôi định tới tạm trú tại chùa Vĩnh Phúc ở ngoại thà nh.
Tây Môn Khánh nói:
- Bây giá» ra ngoại thà nh thì cÅ©ng muá»™n rồi, nếu nhị vị không chê thì xin lưu lại đây để chúng tôi được hết lòng tiếp đãi. Các gia nhân thì xin nhị vị cho vá» thuyá»n, dặn ngà y mai hãy tá»›i đón, chỉ xin để má»™t hai ngưá»i lại thôi. Chúng tôi có đủ ngưá»i phục dịch nhị vị.
Thái Trạng nguyên nói:
- Tuy biết quan nhân hiếu khách, nhưng chỉ sợ là m phiá»n quan nhân nhiá»u quá.
Nói thêm và i câu khách sáo nữa, Thái Trạng nguyên cho đám gia nhân cá»§a mình vá» thuyá»n nghỉ, dặn hôm sau mang ngá»±a tá»›i đón. Gia nhân vâng lá»i kéo Ä‘i.
Trá»i gần tối, hai ngưá»i khách đánh cá» giải trÃ. Tây Môn Khánh thưởng tiá»n cho đám đà o kép rồi cho vá», chỉ để lại mình Thư Äồng hát hầu khách. Tá»›i lúc lên đèn, Thái Trạng nguyên nói nhá» vá»›i Tây Môn Khánh:
- Chẳng nói giấu gì quan nhân, anh em chúng tôi vá» quê lần nà y tiá»n bạc cÅ©ng không dư giả lắm...
Tây Môn Khánh nói ngay:
- Xin nhị vị khá»i báºn tâm, Äịch gia đã cho chúng tôi biết trước cả rồi.
Nói xong dẫn hai ngưá»i Ä‘i thăm nốt mấy cảnh trong hoa viên, sau cùng và o má»™t động đá trong ngá»n giả sÆ¡n, tên là động Tà ng Xuân, nÆ¡i đây đã bà y sẵn tiệc rượu hoa quả, lại có cả bà n ghế giưá»ng nằm.
Chá»§ khách lại ngồi uống rượu. Thư Äồng theo tá»›i ca hát. Thái Trạng nguyên bảo Thư Äồng:
- Ngươi hát khúc "Hồng nháºp xuân đà o" Ä‘i.
Thư Äồng bước tá»›i rót rượu rồi lui ra và i bước, vá»— tay mà hát. An Tiến sÄ© thÃch lắm, bảo:
- Tên nà y tháºt dá»… mến.
Äoạn gá»i tá»›i thưởng rượu. Bữa tiệc rượu kéo dà i tá»›i đêm. Sau đó Tây Môn Khánh cho sá»a soạn giưá»ng chiếu tại động Tà ng Xuân và hiên Phỉ Thúy cho hai vị khách, cắt đặt gia nhân hầu hạ rồi má»›i vá» phòng nghỉ.
Hôm sau, Tây Môn Khánh chá» hai vị khách thức dáºy rồi cho gia nhân má»i tá»›i đại sảnh uống trà , sau đó ăn sáng và uống rượu. Qua và i tuần rượu, Tây Môn Khánh sai gia nhân Ä‘em lá»… váºt ra, gồm bạc mặt má»™t trăm lạng và đủ thứ khác cho Thái Trạng nguyên, cùng và i xấp lụa và ba chục lạng cho An Tiến sÄ©, Thái Trạng nguyên giả vá» từ chối:
- Chúng tôi chỉ cần thêm má»™t Ãt lá»™ phÃ, quan nhân cho quá nhiá»u như thế nà y là m sao dám nháºn?
An Tiến sĩ cũng nói:
- Thái huynh tôi đây dù sao cÅ©ng nháºn được, nhưng còn tôi thì đâu dám.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Có gì đâu, đây chỉ là lá»… má»n để tá» tấm tình cá»§a tôi. Nhị vị vinh quy thì tôi chỉ xin có chút Ãt để nhị vị uống trà dá»c đưá»ng, có gì là nhiá»u.
Gia nhân từ thuyá»n tá»›i đón, hai ngưá»i nói lá»i cảm tạ rồi sai gia nhân thâu tiá»n bạc và các lá»… váºt, Ä‘oạn nói:
- Chúng tôi lần nà y chịu ơn quan nhân, xin ghi tạc trong lòng, vỠtới kinh, chúng tôi sẽ nguyện báo đáp.
An Tiến sĩ cũng nói:
- Hôm nay tương biệt, chẳng biết bao giỠmới lại được tái kiến tôn nhân.
Tây Môn Khánh nói:
- Chúng tôi nghèo nà n vụng dại, có Ä‘iá»u gì thất thố cÅ©ng xin nhị vị niệm tình tha thứ cho.
Hai vị khách cáo từ, Tây Môn Khánh thân tiá»…n tá»›i cổng. Thái An hai ngưá»i lên ngá»±a Ä‘i rồi, Tây Môn Khánh má»›i trở và o nhà ...
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 11:54 AM.
|

02-10-2008, 09:21 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 38
NGƯỜI VỢ VIÊN QUẢN LÃ
Má»™t hôm Tây Môn Khánh cưỡi ngá»±a Ä‘i trên đưá»ng, gia nhân bu quanh, lÃnh tráng đằng trước đằng sau, la hét dẹp đưá»ng như thưá»ng lệ, thì Tây Môn Khánh chợt nhìn thấy Phùng ma ma, bèn sai lÃnh gá»i lại, Phùng ma ma tất tả chạy tá»›i, Tây Môn Khánh há»i:
- Thế nà o? Chuyện ta nhỠđã tá»›i đâu rồi, sao chẳng thấy tá»›i trả lá»i gì cả?
Phùng ma ma đáp:
- Mấy hôm trước cÅ©ng có tá»›i coi mặt mấy ngưá»i nhưng toà n hạng tầm thưá»ng, là m sao dám tá»›i thưa chuyện vá»›i quan nhân được. Má»›i hôm qua đây thì tìm được má»™t ngưá»i con gái tuyệt đẹp, mưá»i lăm tuổi, đẹp không thể tả ra được, chân thì nhá» xÃu, da thì như thoa phấn, tóc thì như mây, bà mẹ nói rằng cô ta sinh đúng và o ngà y Äoan Ngá», tiểu danh là Tố Ãi, gia gia mà thấy cÅ©ng phải mê mệt chứ đừng nói.
Tây Môn Khánh bảo:
- Lão nói gì kỳ lạ váºy? Ta thì cần gì, ở nhà còn biết bao ngưá»i dep, ta nói tháºt cho lão biết, không phải ta tìm cho ta đâu, mà là tim giúp cho Äịch Äại quản gia trong phá»§ Thái sư ở Äông Kinh để là m đệ nhị phòng đó. Lão mà là m được chuyện nà y thì chắc là được thưởng xứng đáng lắm đó. Mà ngưá»i đó là con cái nhà ai váºy? Lão nhá»› bảo ghi ngà y sinh tháng đẻ để ta coi.
Phùng ma ma cưá»i:
- Con cái nhà ai à , tôi nói ra thì quan nhân không thể ngỠđược đâu, chÃnh là con gái viên quản lý há» Hà n, coi tiệm tÆ¡ sợi cho quan nhân đó. Äể tôi bảo biên ngà y sinh tháng đẻ rồi hôm nà o quan nhân muốn coi mặt thì xin cứ cho tôi biết.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu váºy thì lão cứ nói chuyện vá»›i Hà n Quản lý trước Ä‘i, nếu chịu thì trả lá»i cho ta biết.
Phùng ma ma cúi chà o mà đi.
Hai ngà y sau, Tây Môn Khánh Ä‘ang ngồi tại đại sảnh thì Phùng ma ma tá»›i đưa tấm thiếp. Tây Môn Khánh coi, thấy ghi "Hà n thị, mưá»i lăm tuổi, sinh giá» Tý ngà y mồng năm tháng năm". Phùng ma ma nói:
- Tôi có tá»›i nói vá»›i Hà n Quản lý thì Hà n Quản lý bảo rằng nếu được quan nhân thương đến thì may mắn cho con gái ông ta lắm, nhưng chỉ hiá»m nhà nghèo, không thể sắm sá»a được gì cho con mà thôi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Lão cứ nói rằng Hà n Quản lý không phải tốn kém má»™t đồng má»™t chữ nà o cả, tất cả má»i thứ xiêm y nữ trang ta lo hết, lại còn cho hắn hai chục lạng để tùy ý hắn muốn sắm sá»a gì thêm cho con gái thì sắm.
Chừng nà o ta cho đưa con gái hắn lên Äông Kinh thì hắn được Ä‘i theo, bây giá» ta không coi hắn như gia nhân nữa. Nay mai mà con gái hắn sinh được đứa con trai thì gia đình hắn phú quý kể sao cho xiết.
Phùng ma ma lại nói:
Hà n Quản Lý nói là má»i quan nhân tá»›i coi mặt.
Tây Môn Khánh bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, nếu đã thuáºn thì để mai ta đến coi mặt cÅ©ng được, việc gì phải gấp, lại dặn hắn là đừng bà y vẽ mua bán gì cả, ta tá»›i thì chỉ uống chung trà mà thôi.
Phùng ma ma đáp:
.
- Vâng, để tôi đi dặn ngay.
Nói xong cáo từ, tá»›i nhà Äạo Quốc, kể hết cho vợ Äạo Quốc là Vương thị nghe, rồi dặn thêm:
- Ngà y mai quan nhân từ phủ ra sẽ ghé đây coi mặt cháu, quan nhân dặn là đừng bà y vẽ gì hết, quan nhân chỉ uống chung trà mà thôi.
Vương thị không tin:
- Tháºt hay sao? Hay là ma ma nói đùa?
Phùng ma ma nói:
- Tôi nói dối chị là m gì, quan nhân Ãt thì giá» lắm, tá»›i đây má»™t chút mà thôi, ở nhà quan nhân ngưá»i ra ngưá»i và o tấp náºp, biết bao nhiêu công việc mà kể, ai ở đây lâu được để ăn vá»›i uống Vương thị mừng lắm, bà y rượu thịt má»i Phùng ma ma. Lúc Phùng ma ma ra vá», Vương thị còn dặn:
- Ngà y mai thế nà o ma ma cũng tới đấy nhé.
Phùng ma ma gáºt đầu rồi vá». Tối hôm đó vợ chồng Äạo Quốc bà n tÃnh xong xuôi.
Sáng sá»›m hôm sau, Äạo Quốc dáºy sá»›m, Ä‘i mua mấy thứ bánh và trà tháºt ngon vá» nhà đưa cho vợ rồi ra tiệm. Vương Thị Ở nhà trang Ä‘iểm tháºt đẹp rồi dá»n dẹp nhà cá»a, bà y biện bánh trái, chuẩn bị sẵn nước sôi để pha trà .
Phùng ma ma tá»›i giúp đỡ chỉ vẽ má»i cách. Gần trưa, Tây Môn Khánh từ viện Äá» hình vá» nhà thay quần áo rồi cưỡi ngá»±a tá»›i nhà há» Hà n, có Äại An và Cầm Äồng Ä‘i theo. Tá»›i cổng Tây Môn Khánh xuống ngá»±a, Phùng ma ma chạy ra Ä‘on đả má»i và o dùng trà ăn bánh. Lát sau Vương thị dẫn Tố Ãi ra. Hai mẹ con cùng cúi lạy rồi đứng má»™t bên. Tây Môn Khánh không chú ý tá»›i đứa con gái mà chỉ nhìn chăm chăm ngưá»i mẹ. Vương thị hôm nay mặc má»™t cái áo mà u tÃa, cái quần mà u ngá»c, đôi chân nhá» xÃu lá»™ ra khá»i gấu quần, nét mặt yêu kiá»u mỹ lệ, đôi mà y cong vút và xanh như lá liá»…u, đôi mắt long lanh như nước mùa thu, toà n thân tiết ra má»™t vẻ thu hút khiến ngưá»i khác nhìn thấy chỉ nghÄ© tá»›i chuyện bướm loạn ong cuồng ý trăng tình gió. Tây Môn Khánh say sưa nhìn ngắm má»™t hồi nghÄ© thầm:
"Hà n Äạo Quốc có ngưá»i vợ như thế nà y hèn gì không xảy ra chuyện lôi thôi hôm trước". Äoạn quay nhìn Tố Ãi, thiếu nữ nà y như má»™t đóa hoa xuân mÆ¡n mởn, giống mẹ như đúc, nhưng ngây thÆ¡ trẻ trung và do đó Ãt quyến rÅ© hÆ¡n mẹ. Vương thị thấy Tây Môn Khánh không nói gì mà cứ nhìn mình chằm chằm thì thẹn thùng tá»›i rót má»™t chung trà rồi hai tay đưa cho Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh được dịp nhìn gần, quả thấy ngưá»i đà n bà nà y muôn phần quyến rÅ©, da trắng như mỡ Ä‘á»ng, tá»a mùi hương kỳ dị. Uống xong chung trà , Tây Môn Khánh bảo Äại An để hai chục lạng bạc và Ãt lụa gấm lên bà n, lại có cả và i cái nhẫn, rồi bảo Vương thị thâu nháºn. Vương thị Ä‘eo nhẫn và o tay cho con, nháºn tiá»n và các thứ, rồi cả hai mẹ con lạy tạ mà lui và o trong. Lát sau Vương thị bước ra đứng hầu. Tây Môn Khánh bảo:
- Hai chục lạng đó là để tùy vợ chồng ngươi muốn mua sắm thêm gì cÅ©ng được, còn xiêm y và nữ trang cá»§a nó để ta lo hoà n toà n, vợ chồng ngươi không phải báºn tâm. Má»™t hai ngà y nữa ta cho Ä‘em nó vá» nhà để may xiêm y và dạy bảo và i Ä‘iá»u cần thiết.
Vương thị cúi lạy rồi đứng dáºy thưa:
- Vợ chồng tôi đã sống nhá» gia gia bây giỠđến việc cá»§a con gái tôi cÅ©ng là m gia gia báºn lòng, tháºt Æ¡n đó vợ chồng tôi đến lúc chết cÅ©ng không báo đáp được.
Tây Môn Khánh há»i:
- Hà n Quản lý không có nhà hay sao?
Vương thị đáp:
- Chồng tôi từ sáng sá»›m đã ra tiệm lo việc, để mai sẽ tá»›i lạy tạ. Tây Môn Khánh thấy Vương thị ăn nói ngá»t ngà o tiếng trong như suối thì xao động trong lòng lắm, ngồi ngắm thêm má»™t lát rồi đứng dáºy bảo:
- Thôi ta vá».
Vương thị chắp tay:
- Thỉnh lão gia ngồi chơi lát nữa.
Tây Môn Khánh lưỡng lự một hồi rồi nói:
- Thôi, để ta vá», hôm khác có dịp sẽ ghé lâu hÆ¡n.
Nói xong lên ngựa vỠnhà kể lại cho Nguyệt nương nghe. Nguyệt nương nói:
- Tưởng là xa xôi gì, hóa ra là con gái Hà n Quản lý:
Nếu quả tháºt là đẹp thì may cho mình lắm.
Tây Môn Khánh bảo:
- Mai nó tá»›i đây tất biết. Tôi định giữ nó ở đây và i ngà y để may xiêm y và chuẩn bị các thứ cho tươm tất. Bây giá» thì tôi phải lấy Ãt bạc ra bảo thợ bạc nó là m má»™t Ãt nữ trang.
Nguyệt nương đỠnghị:
- Phải lo gấp Ä‘i má»›i được, rồi bảo cha nó đưa nó lên Äông Kinh, mình khá»i phải sai ngưá»i Ä‘i.
Tây Môn Khánh bảo:
- Äà nh đóng cá»a tiệm Ãt ngà y váºy, nhưng dù sao cÅ©ng phải có Lai Bảo Ä‘i, vì Lai Bảo quen thuá»™c nhiá»u vá»›i phá»§ Thái sư.
Hôm sau Tây Môn Khánh sai gia nhân bảo Phùng ma ma Ä‘em Tố Ãi lại. Vương thị mua Ãt lá»… váºt rồi tá»± tay dẫn con tá»›i chà o lạy má»i ngưá»i, sau đó nói:
- Gia gia, Äại nương và các nương nương đây nhá»c lòng lo cho cháu, vợ chồng chúng tôi quả không biết lấy gì báo đáp.
Nguyệt nương bà y tiệc rượu hoa quả trong phòng khoản đãi mẹ con Vương thị, đám tiểu thiếp trong nhà cÅ©ng có mặt. Trong khi đó Tây Môn Khánh cho Ä‘em các thứ gấm vóc lụa là ra, gá»i phó may há» Triệu tá»›i may gấp các loại xiêm y cho Tố Ãi.
Vương thị dặn dò con gái rồi cáo từ mà vá».
Tây Môn Khánh Ä‘Ãch thân đứng ra lo lắng má»i việc cho tháºt nhanh. Do đó chỉ và i ngà y sau là tất cả đã xong. Ngà y Ä‘i được ấn định là ngà y mồng mưá»i tháng chÃn. Hôm đó Tây Môn Khánh chá»n mấy tên lÃnh lá»±c lưỡng, Ä‘em đủ cung tên gươm giáo Ä‘i theo Hà n Äạo Quốc, Lai Bảo để đưa Tố Ãi đến Äông Kinh, Tây Môn Khánh cÅ©ng viết má»™t bức thư giao cho Lai Bảo. Äám đà n ông Ä‘i ngá»±a còn To Ãi ngồi xe, tất cả trá»±c chỉ Äông Kinh mà đi.
Vương thị nhớ con khóc mất mấy ngà y.
Má»™t hôm, Tây Môn Khánh rảnh rang, cưỡi ngá»±a tÆ¡i tiệm tÆ¡ sợi cá»§a mình ở đưá»ng Sư Tá». Phùng ma ma đón tiếp, má»i uống trà . Tây Môn Khánh lấy ra má»™t lạng bạc đưa cho Phùng ma ma rồi bảo:
- Công việc đã xong, ta thưởng cho lão để mua áo mà mặc. Phùng lão nháºn bạc rồà lạy tạ. Tây Môn Khánh há»i:
- Mấy hôm nay lão có tới thăm vợ hỠHà n không?
Phùng lão đáp:
- Ngà y nà o mà tôi chẳng tá»›i đó. Mẹ con ngưá»i ta ngà y ngà y thá»§ thỉ có nhau bây giá» xa cách chẳng biết bao giá» gặp mặt không buồn sao được. Gia đình Ãt ngưá»i chồng con Ä‘i xa hết, chị ta ở nhà có má»™t mình, lại cà ng buồn hÆ¡n. Mấy hôm ná» khóc nhiá»u lắm, hôm nay thì cÅ©ng bá»›t rồi. Chị ta cÅ©ng há»i tôi là quan nhân có thưởng cho tôi chưa, tôi trả lá»i là quan nhấn báºn rá»™n nhiá»u việc, chuyện thưởng công cho tôi là chuyện nhá», lúc nà o quan nhân cho tôi không được. Chị ta hứa là khi chồng vá» sẽ Ä‘á»n Æ¡n tôi.
Tây Môn Khánh gáºt đầu bảo:
- Hà n Quản lý chuyến vá» nà y chắc là già u, không Ä‘á»n Æ¡n lão sao được.
Lát sau, Tây Môn Khánh ghé tai phùng lão nói nhá»:
- Nà y, ta nhỠlão một việc nhé, lão tới nhà Vương thị nói là ta muốn tới thăm một lát, xem nà ng có chịu không, lão là m sao ăn nói khéo léo một chút.
Phùng lão che miệng cưá»i bảo:
- Gia gia ghê lắm, lo cho con gái ngưá»i ta xong là lo tá»›i ngưá»i ta ngay. Thôi được, để tối tối má»™t chút, tôi sẽ tá»›i nói chuyện thá» xem sao. Äể tôi nói gia gia nghe, nà ng nà y là em gái cá»§a Vương đồ tể, tuổi Tỵ, năm nay hai mươi chÃn tuổi. Ngưá»i thì đẹp đẽ như váºy đó, nhưng tÃnh tình thì chưa biết thế nà o. Gia gia muốn thì để tôi dò ý trước đã, ngà y mai tá»›i báo tin cho gia gia biết.
Tây Môn Khánh mừng lắm, bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, nhá»› giúp ta nhé.
Äoạn trở ra lên ngá»±a mà vá».
Phùng lão nấu cÆ¡m ăn rồi đóng cá»a nẻo kỹ cà ng, sau đó tá»›i nhà Vương thị. Vương thị má»i ngồi rồi bảo:
- Hôm nay tôi xà o món mì ngon lắm, chỠma ma tới ăn mà sao không thấy.
Phùng lão nói:
- Tôi cÅ©ng báºn rá»™n nhiá»u chuyện lắm, có rảnh má»›i tá»›i được chứ.
Vương thị nói:
- Tôi cũng vừa nấu cơm xong, hay là ma ma dùng với tôi cho vui.
Phùng lão đáp:
- Tôi cÅ©ng vừa má»›i ăn xong rồi tá»›i đây liá»n, không ăn được nữa đâu, cho tôi uống trà đi.
Vương thị rót trà má»i rồi xin phép ăn cÆ¡m. Phùng lão vừa uống trà vừa nhìn Vương thị ăn. Vương thị bảo:
- Ma ma thấy tôi khổ không, nhà có hai mẹ con, có nó tôi cÅ©ng nhá» nó nhiá»u, bây giá» nó Ä‘i rồi, nhà cứ vắng tanh vắng ngắt, việc gì cÅ©ng phải là m lấy mà là m việc gì cÅ©ng nhá»› tá»›i nó, nhưng nhá»› thì nhá»›, là m sao Ä‘i thăm được tháºt, sinh ly còn hÆ¡n là tá» biệt.
Nói xong thì nước mắt lã chã tuôn rơi. Phùng lão an ủi:
- Nói cho cùng, nuôi con lá»›n lên rồi nó Ä‘i xa thì cÅ©ng buồn khổ tháºt, nhưng nghÄ© Ä‘i thì váºy, nghÄ© lại thì đẻ con gái, nuôi lá»›n lên là phải gả chồng, con gái là con ngưá»i ta mà . Vả lại nay mai thư thư nhà mình tại phá»§ Thái sư mà sinh được má»™t mụn con trai thì vợ chồng chị cÅ©ng được nhá».
Vương thị nói:
- Thương con thì thương chứ mong gì nhá» con, chỉ sợ lúc nhỠđược thì chúng tôi đã chết tá»± Ä‘á»i nà o rồi.
Phùng lão nói:
- Sao nói váºy? Trẻ cáºy cha già cáºy con chứ, vả lại thư thư nhà mình là ngưá»i có nhan sắc, lại thông minh lanh lợi, tất sẽ được phú quý, mà khiến cho cha mẹ cÅ©ng được nhá» cáºy.
Hai ngưá»i cứ tiếp tục chuyện trò, không khà cà ng lúc cà ng thân máºt cởi mở. Phùng lão biết đã tá»›i lúc có thể gợi chuyện, bèn nói:
- Nhà đã neo ngưá»i, bây giá» con Ä‘i lấy chồng xa, chồng thì vắng nhà , chị Ở nhà có má»™t mình không sợ hay sao?
- Sợ chứ sao không, nhưng ma ma đã biết váºy thì xin sá»›m tối đến đây bầu bạn vá»›i tôi.
Phùng ma ma giả lả:
- Tôi thì chỉ lúc rảnh má»›i tá»›i được mà thôi, bây giá» tôi giá»›i thiệu cho chị má»™t ngưá»i tá»›i bầu bạn vá»›i chị, chị chịu không?
Vương thị cưá»i:
- Ai váºy?
Phùng lão cưá»i bảo:
- Nói gần nói xa chẳng qua nói tháºt, hôm qua Tây Môn Äại quan nhân có tá»›i thăm tôi rồi nói là chị Ở nhà má»™t mình chắc buồn rầu lo sợ, nên nhá» tôi tá»›i há»i là chị có chịu để quan nhân tá»›i ngồi trò chuyện vá»›i chị cho đỡ buồn không? Tôi nói tháºt, đây là dịp tốt để chị có thể có chút Ãt mà ăn mặc sắm sá»a vá»›i ngưá»i ta, rồi có thể thì nay mai quan nhân sẽ táºu nhà cho chị Ở, có phải sung sướng má»™t Ä‘á»i không?
Vương thị mỉm cưá»i:
- Ngưá»i ta trong nhà có năm sáu ngưá»i thê thiếp đẹp như tiên nga giáng thế, biết ngưá»i ta có Ä‘oái hoà i đến thân pháºn xấu xà hèn hạ như tôi không?
Phùng lão nói:
- Æ hay, sao lại nói như váºy? Tục ngữ có câu "yêu ai thì thấy ngưá»i đó đẹp như Tây Thi" huống hồ chị lại là ngưá»i nhan sắc, váºy còn sợ gì? Tôi nói tháºt, quan nhân mà đã tá»›i nhá» vả tôi là không phải chuyện thưá»ng, buồn cưá»i hôm qua tá»›i thăm tôi, quan nhân cứ nói dông dà i không đâu, tá»›i lúc nhìn quanh không có ai, má»›i nói nhá» nhá» tôi chuyện nà y, lại cho tôi má»™t lạng bạc. Bây giá» nếu chị bằng lòng thì để mai tôi còn tá»›i thưa lại cho quan nhân hay để quan nhân còn sá»a soạn thứ nà y thứ kia tặng chị, biết đâu lại không mua nhà mua ruá»™ng cho chị nữa. Sá»± tháºt là như váºy đó, tôi nói dối chị mà là m gì. Vương thị cúi đầu nói:
- Nếu quan nhân quả có lòng Ä‘oái hoà i thì ngà y mai xin má»i quan nhân lại chÆ¡i, tôi xin hầu chuyện.
Phùng lão được lá»i như cởi tấm lòng, ngồi lại nịnh bợ vuốt ve Vương thị má»™t hồi rồi cáo từ.
Hôm sau Tây Môn Khánh lại Ä‘Ãch thân tá»›i tìm Phùng lão, nghe chuyện xong mừng lắm, đưa ngay cho Phùng lão má»™t lạng bạc để Vương thị có tiá»n là m tiệc rượu. Phùng lão vá»™i Ä‘i mua đồ ăn và rượu ngay.
Trong khi đó Vương thị dá»n dẹp lại nhà cá»a, trang hoà ng trong phòng, chuẩn bị trà nước. Lát sau thì Phùng lão xách má»™t giỠđồ ăn đầy ắp tá»›i khoe vá»›i Vương thị rồi và o bếp là m món ăn. Vương thị cÅ©ng lăng xăng phụ dá»n tiệc.
Tá»›i trưa, Tây Môn Khánh Ä‘em theo Kỳ Äồng và Äại An tá»›i. Tá»›i cổng, Tây Môn Khánh xuống ngá»±a bảo:
- Äại An ở lại đây vá»›i ta, còn Kỳ Äồng thì Ä‘em ngá»±a ra căn nhà ở đưá»ng Sư Tá» nghỉ ngÆ¡i ở đó, đến tối thì Ä‘em ngá»±a trở lại đây đón ta.
Nói xong và o nhà mà ngồi. Vương thị trang Ä‘iểm tháºt đẹp đẽ bước ra e thẹn cúi lạy rồi nói:
- Việc cá»§a cháu đã xong, tháºt chúng tôi chịu Æ¡n quan nhân nhiá»u quá.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Chỉ sợ sau nà y không tới đâu thì vợ chồng nà ng lại oán trách ta mà thôi.
Vương thị nói:
- Æ n cá»§a gia gia lá»›n như trá»i biển, chúng tôi lo báo đáp không nổi, là m sao dám oán trách.
Nói xong lại sụp lạy bốn lạy, Phùng lão Ä‘em trà ra, Vương thị hai tay nâng chung má»i Tây Môn Khánh, Ä‘oạn ghé mắt nhìn ra thấy ngá»±a không còn ở ngoà i, Äại An đã khóa cổng rồi ngồi ngoà i canh chừng thì yên tâm lắm, ngồi ngay xuống cạnh Tây Môn Khánh mà trò chuyện, lát sau thì má»i Tây Môn Khánh và o phòng trong, nÆ¡i đây trang hoà ng đẹp đẽ, trướng rá»§ mà n che, lại có nhiá»u má»™t tấm bình phong vẽ hình Trương Quân Thụy và Thôi Oanh Oanh. Bà n ghế bát đĩa đã sẵn sà ng. Tây Môn Khánh ngồi xuống, Vương thị ngồi xuống bên cạnh há»i han chuyện nà y chuyện kia. Tây Môn Khánh thấy nhà cá»a quạnh hiu liá»n bảo:
- Nà ng ở đây phải có một đứa nhỠđể sai bảo mới được.
Vương thị nói:
- Chẳng giấu gì gia gia, từ khi cháu nó Ä‘i rồi thì tôi phải tá»± tay là m lấy má»i việc lá»›n nhá» trong nhà .
Tây Môn Khánh nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, để mai ta nhá» Phùng lão xem có đứa a hoà n nà o mưá»i ba mưá»i bốn tuổi thì mua tá»›i đây đỡ chân đỡ tay cho nà ng.
Vương thị nói:
- ÄÆ°á»£c váºy thì còn gì bằng.
Tây Môn Khánh bảo:
- Cứ để Phùng lão lo, tốn kém bao nhiêu lão sẽ cho ta biết.
Vương thị nói:
- Tháºt báºn lòng gia gia quá, Æ¡n nghÄ©a cứ ngà y thêm cháºp chồng thế nà y, tôi biết lấy gì báo đáp.
Tây Môn Khánh thấy Vương thị nói chuyện hợp ý mình thì vui vẻ lắm. Phùng lão đem các đồ ăn lên, Tây Môn Khánh bảo:
- Nà y, lão là m sao kiếm một đứa a hoà n để đỡ đần công việc ở đây chứ.
Phùng lão cưá»i:
- Thưa có ngay, nhà chị há» Triệu ở gần đây có đứa con gái mưá»i hai mưá»i ba tuổi gì đó, chỉ xin có bốn lạng bạc mà thôi. Äể tôi há»i vụ đó cho.
Nói xong bà y tiệc và rót rượu. Vương thị hai tay nâng chung rượu đưa cho Tây Môn Khánh rồi cúi lạy mà má»i. Tây Môn Khánh vá»™i đỡ dáºy mà bảo:
- Nà ng đừng thá»§ lá»… quá như váºy khiến ta mất tá»± nhiên. Vương thị cảm tạ rồi ngồi xuống cạnh, gắp thức ăn bá» và o bát cho Tây Môn Khánh, Phùng lão dá»n riêng cho mình má»™t mâm nhỠở dưới bếp, má»™t mình má»™t chiếu thảnh thÆ¡i. Trong phòng, Tây Môn Khánh và Vương thị dần dần chuyện trò lÆ¡i lả, chén tạc chén thù, mắt qua mà y lại, má tá»±a vai ká», hai ngưá»i muôn phần đắc ý. Ä‚n xong no say, Vương thị đưa Tây Môn Khánh và o giưá»ng nghỉ. Tá»›i canh má»™t, Tây Môn Khánh má»›i ngồi dáºy sá»a lại mÅ© áo. Vương thị nói:
- Ngà y mai gia gia nhớ đến sớm, đừng để tôi chỠđấy nhé.
Tây Môn Khánh gáºt đầu bước ra. Mấy gia nhân đã dẫn ngá»±a chá» sẵn. Chá»§ tá»› lên ngá»±a mà vá».
Hôm sau Tây Môn Khánh tá»›i đưa bốn lạng bạc cho Phùng lão để mua con gái há» Triệu vá» là m a hoà n cho Vương thị, đặt tên là Cẩm Nhi. Từ đó, cứ cách má»™t hai ngà y, Tây Môn Khánh lại tá»›i cùng Vương thị. Äại An và Kỳ Äồng được tin cáºy cho Ä‘i theo, má»—i đứa má»™t việc, không cần phải dặn dò gì. Tá»›i cổng nhà Vương thị thì Kỳ Äồng tá»± động dẫn con ngá»±a ra nghỉ ngÆ¡i tại căn nhà ở đưá»ng Sư Tá», Äại An thì khóa chặt cổng lại rồi ngồi ngoà i coi chừng. Bên trong thì Phùng lão chuyên lo tiệc tùng trà rượu. Má»—i lần tá»›i như váºy, Tây Môn Khánh lại cho Vương thị và i lạng bạc, cứ trưa thì tá»›i, tối má»›i vá». Phùng lão có đồng ra đồng và o, thưá»ng quanh quẩn bên cạnh Vương thị, nhiá»u khi Bình Nhi sai ngưá»i tá»›i tìm cÅ©ng không gặp, hoặc gặp thì Phùng lão nói là không rảnh. Má»™t hôm gia nhân gá»i mãi, Phùng lão má»›i chịu tá»›i. Bình Nhi há»i:
- Ma ma à , hồi nà y là m gì ở đâu mà mất mà y mất mặt váºy? Cho gá»i năm lần bảy lượt cÅ©ng không chịu lại là thế nà o? Tôi có ca nhi nên hồi nà y nhiá»u việc báºn, cần ma ma tá»›i phụ vá»›i bá»n a hoà n mà chẳng thấy mặt đâu cả.
Phùng lão đáp:
- Nãi nãi Æ¡i, tôi già cả yếu Ä‘uối, lại nhiá»u việc, ná»™i căn nhà ở đưá»ng Sư Tá» tôi lo chưa nổi, chứ có phải lưá»i biếng gì đâu.
Bình Nhi há»i:
- Lão nói là lão lo việc tại nhà ở đưá»ng Sư Tá», váºy tại sao tôi cho ngưá»i tá»›i đó tìm thì không thấy đâu cả, lão báºn ở đâu váºy?
Phùng lão đáp:
- Quả là tôi báºn, chẳng hạn như Äại nương đây sai tôi Ä‘i mua các thứ váºt dụng cần thiết để tá»›i chùa lá»… Pháºt, tôi lại...
Bình Nhi ngắt lá»i:
- Thôi Ä‘i, lão đừng có lấy vải thưa che mắt thánh, lão nói là báºn Ä‘i mua đồ cho Äại nương, sao Äại nương má»›i nói vá»›i tôi là đưa tiá»n cho lão mà chẳng thấy lão mua Ä‘em lại gì cả?
Phùng lão cứng há»ng, lát sau má»›i ấp úng:
- Äể tôi và o thưa chuyện vá»›i Äại nương váºy.
Bình Nhi bảo:
- Lão mà và o thế nà o cũng bị rầy la.
Phùng lão quay ra, nhưng không tá»›i phòng Nguyệt nương, mà tá»›i nhà bếp trước. Ngá»c Tiêu và vợ Lai Hưng Ä‘ang trò chuyện, thấy Phùng lão tá»›i, bèn nói:
- Lão đã tá»›i đấy à ? Lão Ä‘i đâu mất mặt mất mÅ©i, Lục nương sai tìm mấy lần cÅ©ng không thấy, Ä‘ang giáºn lắm đó.
Phùng lão bước tá»›i vái hai ngưá»i rồi cưá»i đáp:
- Tôi vừa má»›i từ đằng Lục nương tá»›i đây, đã ăn má»™t tráºn mắng nên thân rồi.
Ngá»c Tiêu há»i:
- Äại nương nhắc là nhá» lão mua những gì, lão đã mua chưa?
Phùng lão đáp:
- Mấy thứ đó hôm qua tôi đã ra ngoại thà nh há»i, nhưng ngưá»i ta nói là hết rồi, phải chá» tá»›i tháng ba sang năm má»›i có nên tôi lại phải Ä‘em tiá»n ra đây, thư thư nháºn lại giùm tôi nhé.
Ngá»c Tiêu Cưá»i:
- Tôi không Ä‘Ãch thân giao tiá»n cho lão thì là m sao dám nháºn lại, lão nháºn ở đâu thì trả ở đó chứ.
Bây giá» lão cứ ngồi đây nói chuyện đã. Nà y, Hà n quản lý lần nà y vá», chắc là lão được Ä‘á»n Æ¡n bá»™n đấy nhé.
Phùng lão cưá»i:
- Äá»n Æ¡n hay không cÅ©ng là tùy Hà n Quản lý. Hà n Quản lý má»›i được được tám ngà y nay chứ bao nhiêu, chắc cÅ©ng phải cuối tháng nà y hoặc đầu tháng sau má»›i vỠđược. Nói chuyện và i câu nữa rồi Phùng lão mon men tá»›i phòng Nguyệt nương, nhưng không dám nói việc trả tiá»n lại, mà chỉ thưa:
- Mấy thứ Äại nương dặn mua chỉ còn những loại xấu, loại tốt thì phải đầu năm má»›i có, hiện nay loại tốt đã bán hết cả rồi. Nguyệt nương vốn là ngưá»i tháºt thà dá»… tin, nghe xong chỉ nói:
- Nếu váºy thì lão cứ giữ lấy tiá»n, bao giá» có thì mua ngay cho tôi.
Äoạn sai rót trà má»i uống. Uống trà xong, Phùng lão cáo từ Nguyệt nương rồi trở lại phòng Bình Nhi. Bình Nhi há»i:
- Thế nà o? Äại nương rầy la là m sao ?
Phùng lão cưá»i:
- Rầy la gì đâu, tôi chỉ khéo ăn nói má»™t chút là Äại nương vui vẻ ngay lại còn cho tôi uống trà nữa chứ.
Bình Nhi cưá»i bảo:
- Giá»i ăn giá»i nói lắm, nhưng hôm nay thì ở lại đây giặt quần áo cho ca nhi, không được Ä‘i đâu hết.
Phùng lão năn nỉ:
- Xin nương nương cứ bảo a hoà n để đó cho tôi, sáng mai tôi sẽ tá»›i tháºt sá»›m. Chiá»u nay tôi còn báºn và i chuyện gấp nữa, nương nương thương giùm tôi.
Bình Nhi bảo:
- Lão bây giỠlắm chuyện quá đấy nhé, được rồi, sáng mai mà không tới sớm thì biết tay tôi.
Phùng lão cưá»i toe toét, nói chuyện liến thoắng má»™t hồi rồi cáo lui Bình Nhi bảo:
- Ở lại đây ăn cơm đã. Phùng lão quay lại nói:
- Xin đa tạ nương nương tôi còn no lắm, xin để khi khác.
Nói xong tất tả đi ngay.
Sá»± tháºt là Phùng lão thấy đã trưa, sợ Tây Môn Khánh tá»›i nhà Vương thị, nên phải vá»™i và ng đến đó lo sá»a soạn cÆ¡m rượu.
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 01:00 PM.
|

02-10-2008, 09:23 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 39
TIẾNG ÄÀN TRONG ÄÊM TUYẾT LẠNH
Phùng lão tất tả từ phòng Bình Nhi Ä‘i ra thì gặp Äại An. Äại An cưá»i bảo:
- Ma ma cứ tá»›i nÆ¡i đó trước Ä‘i, gia gia còn nói chuyện vá»›i Ứng nhị gia, chút nữa tá»›i sau, Kỳ Äồng nó Ä‘em rượu tá»›i trước rồi đó.
Trong khi đó Ứng Bá Tước nói với Tây Môn Khánh trên đại sảnh:
- Lý Trà và Hoà ng Tam hiện có má»™t số váºt liệu sáp ong rất lá»›n, trị giá má»™t vạn lạng, đây là dịp tốt kiếm lá»i nhiá»u, bây giá» há» Ä‘ang kẹt tiá»n, đại ca tÃnh sao?
Tây Môn Khánh bảo:
- Có lẽ tôi không thể là m chuyện nà y được đâu.
Bá Tước bảo:
- Nếu đại ca không muốn đứng ra là m thì đại ca có thể bá» ra hai ngà n lạng cho há», tiá»n lá»i hà ng tháng năm phân, tôi đứng ra bảo lãnh, đại ca tÃnh thế nà o?
Tây Môn Khánh nói:
- Nếu váºy nể lá»i nhị ca, tôi bá» ra cho há» má»™t ngà n lạng thôi. Hiện tôi Ä‘ang lo xây cất trang trại nên cÅ©ng không dồi dà o tiá»n bạc.
Bá Tước kèo nà i:
- Nếu quả là đại ca không sẵn tiá»n thì có thể bán bá»›t má»™t Ãt hà ng Ä‘i lấy thêm năm trăm lạng nữa đưa cho há», là má»™t ngà n năm trăm lạng, tôi bảo đảm há» không dám thiếu tiá»n lá»i đại ca đâu.
Tây Môn Khánh ngần ngừ:
- Kể ra thêm năm trăm lạng nữa thì tôi cũng có cách xoay ra, nhưng quả là tôi ngại quá.
Bá Tước nói giá»ng chắc nịch:
- Có gì mà đại ca ngại? Nếu có chuyện gì trục trặc thì còn tôi đây, xin đại ca cứ yên tâm, nếu đại ca chịu thì ngà y mai tôi bảo hỠlà m giấy.
Tây Môn Khánh nói:
- Ngà y mai tôi có chút việc báºn, bảo há» là ngà y kia Ä‘i.
Bá Tước gáºt đầu đứng dáºy cáo từ.
Tây Môn Khánh gá»i Äại An lấy ngá»±a rồi há»i:
- Kỳ Äồng nó đã Ä‘i chưa?
Äại An đáp:
- Thưa đã đi từ nãy rồi.
Tây Môn Khánh lên ngựa tới nhà Vương thị.
Không ngá» hôm đó em trai Hà n Äạo Quốc là Hà n Nhị đánh bạc thua hết tiá»n, bèn tá»›i nhà anh. Tá»›i nÆ¡i, Hà n Nhị há»i Vương thị:
- Tẩu tẩu à , ca ca tôi chưa vỠsao? Tôi đang định kiếm ca ca để uống chén rượu đây.
Nói xong chìa một gói đựng lòng lợn ra. Vương thị sợ Tây Môn Khánh tới bắt gặp bèn bảo:
- Thôi, chú có đồ nhắm rồi thì đi chổ khác mà uống rượu. Ca ca chú vắng nhà , chú tới đây là m gì ?
Tháºt phiá»n quá.
Hà n Nhị không chịu Ä‘i, nhìn vÆ¡ vẩn trong nhà , chợt thấy trên bà n có má»™t vò rượu kèm theo má»™t tấm thiếp hông, bèn há»i:
- Tẩu tẩu à , rượu gì ở đâu váºy? A à , có rượu mà định uống má»™t mình sao? Rót ra tôi vá»›i tẩu tẩu cùng uống chăng?
Vương thị vội cản lại:
- Nà y, rượu cá»§a Äại quan nhân Ä‘em tá»›i cho anh chú đó, anh chú chưa vá» thì chú đừng có đụng và o, đợi anh chú vá» rồi hai anh em uống có vui hÆ¡n không?
Hà n Nhị nói:
- Äợi là m sao được mà đợi, rượu nà y cá»§a ai sai Ä‘em đến thì tôi cÅ©ng uống thá» má»™t chung đã.
Nói xong bước tá»›i định cầm vò rượu lên, nhưng Vương thị đã xin đến, giằng lại vò rượu, lấy tay xô Hà n Nhị ra rồi Ä‘em rượu và o phòng trong. Hà n Nhị lặng ngưá»i rồi thẹn quá hóa giáºn mắng rằng:
- Con dâm phụ kia, tao thấy mà y ở má»™t mình vắng vẻ buồn rầu nên mang đồ ăn tá»›i để uống rượu trò chuyện giải muá»™n, mà y có rượu đã không cho tao uống lại còn xô đẩy tao. Tao biết rồi, bây giá» mà y vá»› được thằng nà o nhiá»u tiá»n nên bây giá» bá» rÆ¡i tao chứ gì? Tao nói tháºt cho mà biết, tao mà gặp thằng khốn nạn đó thì "dao trắng đâm và o, dao đỠrút ra" chứ không giỡn đâu.
Vương thị dá» bừng mặt, vá»› ngay má»™t cái gáºy đánh Ä‘uổi Hà n Nhị rồi mắng:
- Thằng giặc đói kia, mà y uống rượu ở đâu rồi tá»›i đây định kiếm chuyện vá»›i bà phải không. Bà nói tháºt, bà không sợ mà y đâu.
Hà n Nhị chá»i rầm lên rồi bá» Ä‘i. Vừa ra khá»i cổng thì gặp Tây Môn Khánh từ xa cưỡi ngá»±a tá»›i. Hà n Nhị vá»™i lỉnh sang ngõ khác. Tây Môn Khánh bước và o há»i:
- Ai vừa từ trong nà y ra váºy?
Vương thị đáp:
- Còn ai nữa, thằng Hà n Nhị đó, chắt lại thua bạc nên má»›i uống rượu say tìm đến đây, nó ăn nói báºy bạ, tôi vừa Ä‘uổi Ä‘i xong, gặp anh nó ở nhà hôm nay thì nó được má»™t tráºn rồi.
Tây Môn Khánh cau mà y:
- Thì ra thằng khốn đó. ÄÆ°á»£c rồi, để mai tôi ra viện, nó sẽ biết.
Nói xong giáºn dữ ngồi xuống. Vương thị nói:
- Xin gia gia đừng báºn tâm.
Tây Môn Khánh bảo:
- Không được, để như thế nà y nó quen đi Vương thị nói xuôi:
- Gia gia dạy cũng đúng.
Äoạn má»i Tây Môn Khánh và o phòng trong. Tây Môn Khánh đứng dáºy bảo Äại An:
- Mà y cho thằng Kỳ Äồng Ä‘em ngá»±a vá» nhà đi, còn mà y thì ở ngoà i, há»… thấy thằng côn đồ vừa rồi thì nắm đầu nó và o đây cho tao.
Äại An thưa:
- Nó biết gia gia ở đây thì Ä‘á»i nà o dám bén mảng tá»›i.
Tây Môn Khánh không nói gì, theo Vương thị và o trong. A hoà n Cẩm Nhi đem trà và hoa quả ra rồi cúi lạy. Tây Môn Khánh bảo:
- Nó cũng ngoan ngoãn đấy chứ. À, còn Phùng lão đâu, sao không thấy?
Vương thị đáp:
- Lão còn Ä‘ang báºn rá»™n trong bếp, chưa ra lạy chà o gia gia được.
Tây Môn Khánh bảo:
- Vò rượu hồi nãy ta cho gia nhân đem tới là của một vị nội thần biếu đó, rượu rất ngon, trong lại còn vị thuốc, uống và o bổ lắm. Trước đây chẳng biết nà ng sai mua rượu ở đâu mà khó uống quá nên hôm nay ta phải cho đem lại đó.
Vương thị nói:
- Tạ Æ n gia gia. Chúng tôi ở đây nghèo nà n là m sao có rượu quý để má»i gia gia, nên cứ sai ngưá»i lên phố mua, biết là không vừa miệng gia gia nhưng không là m sao được.
Tây Môn Khánh bảo:
- Äợi Hà n Quản lý vá» rồi ta sẽ bá» ra Ãt tiá»n, bảo tìm má»™t căn nhà nà o ở đưá»ng Sư Tá», mua lại rồi hai ngưá»i dá»n tá»›i đó mà ở cho đà ng hoà ng mà lại gần tiệm. Ở đó cần mua bán thức gì cÅ©ng tiện nữa.
Vương thị nói:
- Gia gia dạy rất phải, vả lại ở xóm nà y cÅ©ng nhiá»u Ä‘iá»u bất tiện, gia gia tá»›i lui cÅ©ng có miệng tiểu nhân bà n tán.
Hai ngưá»i nói chuyện má»™t lúc thì tiệc dá»n xong. Vương thị rót rượu má»i Tây Môn Khánh. Vò rượu hồi nãy giằng co giữa Hà n Nhị và Vương thị cho nên cặn thuốc vẩn đục lên. Tây Môn Khánh uống má»™t há»›p rồi bảo:
- Quái lạ, sao hôm nay rượu có vẻ khác, ở nhà ta cÅ©ng uống rượu nà y nhưng mùi vị khác hÆ¡n, sao váºy kìa.
Vương thị đáp :
- Chắc là tại mang đi mang lại nên cặn thuốc đục lên đây thôi. Tây Môn Khánh bảo:
- Tháºt tiếc quá.
Hai ngưá»i vừa ăn uống vừa chuyện trò. Trong khi đó, sau khi thấy Tây Môn Khánh và o nhà chị dâu mình, Hà n Nhị nghÄ© thầm:
"Quái lạ, chẳng lẽ con mụ đó lại có thể tằng tịu vá»›i Tây Môn Thiên há»™ sao. Hèn gì nó cáºy thế mà xua Ä‘uổi mình tà n tệ. Äể anh mình vá» mình phải nói má»›i được".
Vừa Ä‘i vừa nghÄ© ngợi thì gặp má»™t ngưá»i quen tên là Trương Äắc Äại. Äắc Äại thưá»ng quanh quẩn ngoà i cổng huyện, sống bằng nghá» viết đơn mướn cho những ngưá»i cần tá»›i cá»a công, do đó cÅ©ng có tên là Trương Äại Thư. Hà n Nhị bèn gá»i:
- Trương ca ca Ä‘i đâu váºy?
Trương Äắc Äại bước tá»›i:
- Chà o Hà n nhị ca, chẳng nói giấu gì nhị ca, tôi Ä‘ang có chuyện bá»±c mình đây. Trong huyện có má»™t vụ phạm pháp huyện chuyển qua bên viện Äá» hình, ngưá»i can phạm má»›i mướn tôi viết đơn kể lể sá»± tình rồi nhá» ngưá»i Ä‘em năm chục lạng tá»›i nói vá»›i Tây Môn Thiên há»™, nhỠđó chỉ bị đánh bốn chục bà n vả rồi được tha, thay vì bị tá»™i rất nặng. Nhưng được ra rồi thì anh ta biến mất đâu, chẳng thấy trả tiá»n công cho tôi gì cả, tôi Ä‘ang Ä‘i kiếm để đòi đây.
Hà n Nhị nghe nhắc tá»›i Tây Môn Khánh liá»n nói:
- À cái tên Tây Môn Khánh đó thì tham lam phải biết, nó chẳng qua chỉ là phưá»ng vô lại gặp thá»i mà thôi. Tôi Ä‘ang định là m cho nó má»™t vố đây.
Äắc Äại ngạc nhiên:
- Chuyện gì mà ghê váºy?
Hà n Nhị xua tay:
- Äừng há»i, đừng há»i, chuyện nà y không thể vạch áo cho ngưá»i xem lưng.
Äắc Äại tò mò:
- Chuyện gì mà bà máºt quá váºy? Nhị ca chưa có gia đình, là m gì có chuyện riêng phải giấu.
Hà n Nhị bèn kéo Äắc Äại tá»›i má»™t quán rượu nhá», gá»i rượu uống rồi kể hết chuyện Tây Môn Khánh thông gian vá»›i chị dâu mình. Äắc Äại nghe xong bảo:
- Hiện đại ca vắng nhà thì nhị ca đừng nên là m gì cả, tục ngữ có câu:
"Äánh rắn lại bị rắn cắn", nhị ca nên tạm bá» qua là hÆ¡n. Hà n Nhị nói:
- Äúng rồi, muốn gì cÅ©ng phải chá» anh tôi vá» má»›i được, nhưng Trương ca à , việc nà y cÅ©ng phải nhá» Trương ca má»›i được.
Äắc Äại đáp:
- Anh em vá»›i nhau không giúp nhau thì giúp ai. Hai ngưá»i nói chuyện má»™t lúc nữa rồi chia tay.
Lại nói vỠbuổi gặp gỡ tại nhà Vương thị, Tây Môn Khánh bảo:
- Không ngá» ta lại gặp nà ng, tháºt thá»a ý ta, từ nay ta vá»›i nà ng sống chết cÅ©ng chẳng rá»i nhau.
Vương thị nói:
- Chỉ sợ gia gia không giữ được lá»i, nay mai bá» rÆ¡i tôi mà thôi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nà ng cứ xem cách ăn ở cá»§a ta vá»›i nà ng bây giá» thì đủ biết là ta không phải hạng ngưá»i đó.
Ä‚n uống xong, hai ngưá»i và o giưá»ng tình tá»±. Mãi tá»›i khoảng canh hai Kỳ Äồng mang ngá»±a tá»›i đón, Tây Môn Khánh má»›i lên ngá»±a vá» nhà .
Hôm sau, tá»›i viện Äá» hình, Tây Môn Khánh gác hết má»i việc thảo công văn sai bắt Hà n Nhị vá» tá»™i du thá»§ du thá»±c, để ở ngoà i có hại cho ngưá»i lương thiện. LÃnh dẫn Hà n Nhị tá»›i, Tây Môn Khánh không há»i han gì, sai đánh ngay hai chục trượng, quần áo tả tÆ¡i máu rÆ¡i thịt nát. Sau đó Hà n Nhị bị tống ngục trong khoảng má»™t tháng, lúc thân thể đã bất thà nh nhân dạng thì được phóng thÃch vá»›i lá»i cam kết là không được bén mảng tá»›i nhà Vương thị nữa.
Sau đó mấy hôm thì Lai Bảo và Hà n Äạo Quốc từ Äông Kinh vá» tá»›i huyện Thanh Hà . Việc dầu tiên là hai ngưá»i tá»›i lạy chà o và thuáºt chuyện vá»›i chá»§. Lai Bảo nói:
- Äịch Quản gia thấy Hà n thư thư thì vui lắm, giữ chúng tôi lại hai ngà y để khoản đãi, lúc ra vá», Hà n Quản lý được tặng năm chục lạng, tôi được hai chục lạng. Äịch gia cÅ©ng có gá»i thư cảm tạ gia gia, đồng thá»i tặng gia gia má»™t con ngá»±a quý. Nói xong đưa thư cá»§a Äịch quản gia lên. Tây Môn Khánh Ä‘á»c thư, đại khái há» Äịch bà y lòng cảm tạ bất táºn, và đỠnghị từ nay hai nhà xưng hô vá»›i nhau là thân gia cho gần gÅ©i.
Lát sau Hà n Äạo Quốc lạy chà o chá»§ mà vá» nhà . Nhưng Lai Bảo đã đưa số bạc mà há» Äịch trả vá» phà tổn xiêm y nữ trang cho Tố Ãi, nên Tây Môn Khánh gá»i Hà n Äạo Quốc lại mà bảo:
Vá»›i ta, số bạc nà y không đáng bao nhiêu, coi như ta tặng Äịch gia, váºy ngươi Ä‘em vá» nhà , coi như Ä‘á»n bù công lao sinh dưỡng cho vợ chồng ngươi.
Äạo Quốc nhất định không nháºn, thưa rằng:
- Tôi đã có tiá»n do Äịch gia cho rồi, là m sao cn nháºn được tiá»n nà y nữa. Vả lại chúng tôi chịu Æ¡n gia gia quá nhiá»u, chưa báo đáp được gì thì đâu dám để gia gia phải báºn tâm thêm.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu ngươi không nháºn thì ta giáºn đó, nhưng được rồi, ngươi cứ vá» nhà đi, ta sẽ tÃnh.
Äạo Quốc lạy tạ rồi vá». Tá»›i nhà , Vương thị đón tiếp niá»m nở, cất hà nh lý cho chồng, giúp chồng thay quần áo, tắm rá»a, pha trà cho chồng rồi há»i:
- Con mình lên đó khá chứ?
Äạo Quốc đáp:
- Tốt lắm. Con mình lên đó thì được cho ngay ba gian phòng lá»›n, có hai a hoà n hầu hạ. Hôm sau thì được giá»›i thiệu vá»›i thái thái. Äịch gia và thái thái hoan há»· lắm, giữ chúng tôi lại hai ngà y tiệc tùng khoản đãi ăn uống gần chết, lúc vá» lại cho tôi năm chục lạng. Hồi nãy gia gia còn bảo tôi phải lấy cả số tiá»n mà Äịch gia trả vá» phà tổn xiêm y trang sức nữa, nhưng tôi nhất định không chịu lấy.
Nói xong bảo vò mở hà nh lý lấy năm chục lạng cất đi. Vương thị vui vẻ cất bạc và o tủ rồi trở ra bảo chồng.
- Bây giá» mình đã có tiá»n thì phải tạ Æ n Phùng ma ma má»›i được Suốt cả tháng nay ma ma ngà y nà o cÅ©ng tá»›i đây bầu bạn cho tôi đỡ buồn, Phùng ma ma cÅ©ng được gia gia thưởng cho má»™t lạng.
Vợ chồng Ä‘ang nói chuyện thì Cẩm Nhi pha thêm trà đem ra. Äạo Quốc há»i:
- Cô nương nà o đây?
Vương thị cưá»i:
- Cô nương nà o, a hoà n tôi mới mua vỠđể sai việc dó, nó tên là Cẩm Nhi.
Äoạn quay lại bảo:
- Cẩm Nhi, ngươi lạy chà o gia gia đi.
Cẩm Nhi bước tá»›i lạy chà o Äạo Quốc rồi lui và o trong. Äạo Quốc chưa kịp há»i thì Vương thị đã nói:
- Chà ng không biết đâu, gia gia tá» tế lắm tá»›i đây mấy lượt, thấy tôi lam lÅ© chuyện nà y liá»n bá» ra bốn lạng bạc nhá» Phùng ma ma mua con Cẩm Nhi vỠđó. Lại còn chuyện nà y nữa, chú Hà n Nhị say rượu tá»›i đây gây chuyện bị gia gia bắt gặp, liá»n bắt lên viện tống giam, đánh cho thừa sống thiếu chết, bây giá» thì được thả ra rồi, mà phải hứa là không được bén mảng tá»›i nhà mình nữa. Gia gia cÅ©ng thấy mình ở chổ cháºt hẹp, hà ng xóm toà n là bá»n tiểu nhân, du thá»§ du thá»±c cÅ©ng nhiá»u, lại xa tiệm, nên hôm ná» có bảo tôi là sẽ mua cho vợ chồng mình má»™t căn nhà ở đưá»ng Sư TỠđể dá»n ra đó mà ở cho đà ng hoà ng, chà ng Ä‘i Ä‘i vá» vá» cÅ©ng thuáºn tiện.
Äạo Quốc bảo:
- Hèn gì hồi nãy gia gia bảo là nếu tôi không chịu nháºn tiá»n thì để gia gia sẽ tÃnh, thì ra là váºy đó.
Vương thị nói:
- Tháºt là may mắn, vợ chồng mình Ä‘ang cÆ¡n Ä‘en váºn túng thì chà ng lại được giá»›i thiệu vá»›i gia gia, bây giá» chẳng những có ăn có mặc mà còn có cả nhà cá»a nữa.
Äạo Quốc dặn:
- Ngà y mai thì tôi phải ra mở cá»a tiệm sá»›m rồi, gia gia có tá»›i thì nà ng cÅ©ng đừng nói là tôi đã biết chuyện mua nhà , rồi lại phải tiếp đãi gia gia cho tá» tế. Còn Ä‘iá»u nà y nữa, bây giá» mình có tiá»n thì từ nay cÅ©ng phải tằn tiện như thưá»ng, đừng hoang phà quá.
Vương thị bảo:
- Tôi chịu khổ cực thế nà o chà ng không biết hay sao mà còn dặn.
Nói xong trở và o bảo Cẩm Nhi lo cÆ¡m rượu. Hai vợ chồng ăn uống no say rồi và o phòng nghỉ. Sáng hôm sau Äạo Quốc tá»›i mở cá»a tiệm và thưởng Phùng lão má»™t lạng bạc.
CÅ©ng hôm sau khi tan tiệc, Hạ Äá» hình thấy Tây Môn Khánh cùng ra cổng má»™t lượt, Hạ Äá» hình thấy Tây Môn Khánh cưỡi má»™t con ngá»±a cao lá»›n, trên đầu lại có má»™t khoảng lông xanh, bèn há»i:
- Con ngựa bạch mà quan bạn vẫn cưỡi đâu rồi, sao hôm nay lại cưỡi một con ngựa quý thế nà y?
Ngá»±a nà y ở đâu váºy?
Tây Môn Khánh đáp:
- Con ngá»±a bạch tôi để ở nhà rồi. Con thanh mã nà y là do Äịch thân gia cá»§a tôi từ Äông Kinh gá»i vá» biếu, con nà y trước là do Lưu Tham tướng ở Tây Hạ biếu cho phá»§ Thái sư. Nó thuá»™c nòi ngá»±a quý, má»›i có bốn răng. Nó dữ lắm, nhưng chạy nước kiệu nước đại gì cÅ©ng êm như ru. Má»›i Ä‘em vỠđây thì không chịu ăn, ai tá»›i gần cÅ©ng đá, nhưng bây giá» thì thuần vá»›i tôi rồi.
Hạ Äá» hình nói:
- Con ngá»±a nà y quả là quý, có lẽ nó đáng giá tá»›i bảy tám chục lạng chứ không Ãt đâu. Con ngá»±a cá»§a tôi nó giở chứng là m tôi muốn bệnh nên cÅ©ng Ä‘ang nhá» ngưá»i há»i mua giùm má»™t con ngá»±a khác.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu quan bạn chưa có ngá»±a, thì tại nhà tôi còn nhiá»u ngá»±a lắm, để tôi bảo chúng nó dẫn tá»›i cho quan bạn má»™t con.
Hạ Äá» hình nói:
- Vâng, quan bạn cứ cho nó dẫn đến, giá cả bao nhiêu tôi xin nghe theo.
Tây Môn Khánh cưá»i :
- Tôi vá»›i quan bạn mà tiá»n bạc giá cả gì.
Nói xong hai ngưá»i chia tay. Vá» tá»›i nhà , Tây Môn Khánh sai Äại An chá»n má»™t con ngá»±a tốt tá»›i tặng Hạ Äá» hình. Há» Hạ mừng lắm, thưởng cho Äại An má»™t lạng bạc, lại viết thiếp hết lá»i cảm tạ.
Ãt hôm sau Hạ Äá» hình có mấy vò rượu cúc, bèn sai gia nhân Ä‘em tá»›i tặng lại Tây Môn Khánh, rồi lại má»i Tây Môn Khánh tá»›i nhà mình uống rượu. Hạ Äá» hình chuẩn bị tiệc rượu đặc biệt chỉ để đãi má»™t mình Tây Môn Khánh nên khi thấy Tây Môn Khánh tá»›i thì vô cùng mừng rỡ, ra táºn cổng đón tiếp và o sảnh đưá»ng mà thi lá»…. Tây Môn Khánh nói:
- Quan anh phà tâm quá.
Hạ Äá» hình cưá»i:
- Có gì đâu, rượu quý t,hì phải có khách quý, tôi đâu dám má»i ai khác.
Nói xong phân ngôi chá»§ khách mà ngồi. Gia nhân Ä‘em trà lên, hai ngưá»i uống trà nói chuyện. Qua và i tuần trà , Hạ Äá» hình má»i Tây Môn Thiên há»™ và o tiệc rượu. Trong tiệc có hai ca nữ đà n hát mua vui.
Nói vá» Kim Liên lâu nay không thấy Tây Môn Khánh đến vá»›i mình thì chăn phỉ thúy cô đơn gối phù dung lạnh lẽo, đêm đêm thưá»ng ngồi đánh đà n tỳ bà giải buồn, mãi tá»›i canh hai canh ba không thấy gì má»›i Ä‘i ngá»§. Tháºt là :
Chá» ai phòng lạnh đêm khuya, Äà n nà y ai oán, lòng kia hững há».
Äêm đó Kim Liên cÅ©ng đánh đà n, đánh xong mấy khúc thì đặt cây tỳ bà lên đùi mà hát khúc "Nhị phạm giang nhi thá»§y", hát rằng:
Ngáºm ngùi ngồi tá»±a bình phong.
Nỗi chỠđằng đẵng mơ mà ng ngủ quên.
Bá»—ng nghe ngoà i mà nh có tiếng lá»™p độp như tiếng vó ngá»±a, Kim Liên tưởng Tây Môn Khánh đã vá», bèn bảo Xuân Mai ra coi thá», nhưng Xuân Mai bảo:
- Nương nương nghe lầm rồi, đó là gió thổi, rồi những tiếng tuyết trên cà nh rơi xuống mái nhà đó thôi.
Kim Liên ngẩn ngơ nâng đà n lên gảy một khúc sầu rồi hát:
Gió bay những tưởng ai vá».
Tuyết rÆ¡i luống để hoa kia ngáºm ngùi.
Lại đánh đà n một lúc nữa, đến khà đèn gần hết dầu, biết đêm đã vỠkhuya bên ngoà i thì gió thổi tuyết bay, trong lòng thì lạnh lùng trống trải, bèn hát rằng:
Äèn lụi mà không muôn khêu.
Sợ thấy dung nhan mình tiêu Ä‘iá»u.
Sợ ngồi một mình đêm vắng.
Sợ đêm nay sợ cả ngà y mai.
Lòng mình chỉ thấy những u hoà i.
Äêm nà y đêm nữa.
Biết đêm nà o chà ng mới nhớ.
Äể cho em tuổi thanh xuân hững há» lần lữa.
Biết chỠcho đấn đêm nao.
Äêm đó, khoảng quá canh má»™t thì Tây Môn Khánh từ nhà Hạ Äá» hình vá» nhà . Ngoà i trá»i tối Ä‘en, lại vừa mưa vừa tuyết, mÅ© áo Ä‘á»u ướt. Vá» tá»›i nhà , thay quần áo xong, Tây Môn Khánh tá»›i phòng Bình Nhi.
Bình Nhi đón và o, giúp thay quần áo ngá»§, dẫn tá»›i bên giưá»ng mà há»i:
- Sao chà ng vá» trá»… quá váºy? Vừa mưa vừa tuyết, lạnh lắm phải không?
. Tây Môn Khánh không đáp mà há»i lại:
- Con ngủ chưa?
Bình Nhi cưá»i:
- Cu cáºu đùa má»™t lúc rồi ngá»§.
Nghênh Xuân Ä‘em trà tá»›i. Bình Nhi há»i:
- Hôm nay sao tá»± nhiên Hạ Äá» hình lại má»i chà ng váºy?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm ná» tôi tặng ông ta con ngá»±a nên hôm nay má»›i dá»n tiệc thết đãi, trong tiệc có cả hai con hát tá»›i nữa. Tôi thấy trá»i tối, lại có mưa tuyết nên cáo từ mà vá».
Bình Nhi nói:
- Chà ng có uống rượu không để tôi bảo a hoà n nó Ä‘em ra. Trá»i tuyết thế nà y chỉ sợ chà ng lạnh.
Tây Môn Khánh bảo:
- Còn rượu Bồ Äà o thì nà ng bảo nó Ä‘em ra. Hôm nay tại nhà Hạ Äá» hình uống rượu Cúc hoa, vị thì ngon nhưng mùi nồng quá, tôi không thÃch.
Nghênh Xuân dá»n bà n bà y mấy đĩa đồ ăn rồi Ä‘em rượu ra. Tây Môn Khánh và Bình Nhi ká» vai uống rượu.
Trong khi đó Kim Liên ôm đà n lặng lẽ, ngá»n đèn cÅ©ng má» dần, muốn Ä‘i ngá»§ nhưng sợ Tây Môn Khánh đến thình lình nên lại không dám ngá»§, má»™t mình má»™t bóng hát rằng:
Giáºn thay cho kẻ bạc tình,.
Trá»i sầu vẫn chỉ riêng mình ngẩn ngÆ¡.
Hát xong bảo Xuân Mai:
- Ngươi thỠra ngoà i ngó xem liệu gia gia có tới chăng.
Xuân Mai ra ngoà i một lúc rồi trở và o nói:
- Gia gia vỠnhà tỠnãy rồi, hiện đang uống rượu bên phòng Lục nương.
Kim Liên nghe xong, lòng đau như dao cắt, nghiến răng nói:
- Äồ phụ bạc:
Nói được bấy nhiêu thì nước mắt tuôn rÆ¡i. Äoạn nâng đà n lên hát lại khúc hát lúc nãy:
Äêm nà y đêm nữa.
Biết đêm nà o chà ng mới nhớ.
Äể cho em tuổi thanh xuân hững há» lần lữa.
Biết chỠcho đến đêm nao.
Tây Môn Khánh Ä‘ang uống rượu, chợt nghe tiếng đà n tỳ bà , bên há»i:
- Ai đà n váºy?
Nghênh Xuân đáp:
- Thưa, Ngũ nương đà n đó.
Bình Nhi bảo:
- Thì ra NgÅ© nương chưa ngá»§ sao? Tú Xuân, ngươi mau sang má»i NgÅ© nương, nói rằng ta má»i.
Tú Xuân vâng lá»i quay ra. Bình Nhi dặn Nghênh Xuân:
- Lấy thêm ghế. Ä‘em thêm chung, và là m thêm Ãt thức ăn.
Lát sau Tú Xuân và o thưa:
- Ngũ nương nhức đầu, không sang được.
Bình Nhi bảo:
- Nghênh Xuân, ngươi sang má»i lần nữa Ä‘i, nói rằng gia gia và ta má»i.
Lát sau Nghênh Xuân và o thưa:
- NgÅ© nương sai đóng cá»a tắt đèn Ä‘i ngá»§ rồi.
Tây Môn Khánh bảo:
- NgÅ© nương ghê lắm, để tôi và nà ng cùng qua lôi dáºy xem. Nói xong đứng dáºy dắt tay Bình Nhi sang gá»i cá»a Kim Liên. Gá»i má»™t hồi má»›i thấy Xuân Mai ra mở, Tây Môn Khánh dắt Bình Nhi và o phòng, thấy Kim Liên Ä‘ang ngồi dá»±a thà nh giưá»ng, cây tỳ bà dể bên cạnh, bèn bảo:
- Sao lạ vây? Cho má»i mấy lần sao chẳng chịu sang?
Kim Liên ngồi im cúi mặt, giây lâu mới đáp:
- Tôi là kẻ không may, được ở trong căn nhà lạnh lùng như thế nà y là tốt lắm rồi, tôi sống hay chết cÅ©ng kệ tôi, còn tá»›i thăm há»i là m gì nữa, chỉ phà tâm má»i ngưá»i mà thôi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Con mụ nà y hôm nay lạ nhỉ. Lục nương má»i sang đánh cá», chá» mãi cÅ©ng không sang, má»i sang uống rượu cÅ©ng không chịu, thế là là m sao?
Bình Nhi tiếp lá»i:
- Tháºt đó thư thư, bà n cỠđã bà y sẵn, má»i thư thư sang giải buồn rồi uống rượu chung vui.
Kim Liên bảo:
- Thôi hai ngưá»i Ä‘i Ä‘i, tôi không sang đâu. Lục thư thư không hiểu tôi đâu, đừng báºn lòng vì tôi.
Bây giỠthì tôi đi ngủ đây. Từ nay tôi cứ sống một mình lặng lẽ thế nà y cho qua ngà y mà thôi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Lạ tháºt, nà ng có khá»e không? Hay để tôi bảo má»i lang y tá»›i thăm mạch bốc thuốc cho nà ng.
Kim Liên hơi mất bình tĩnh:
- Tôi có vẻ bệnh sao? Chắc là Ãt hôm nay gầy Ä‘i lắm phải không?
Äoạn quay lại bảo Xuân Mai:
- Ngươi lấy cái gương và o đây để ta coi ta gầy yếu tới độ nà o.
Xuân Mai đem gương lại, Kim Liên vừa nhìn bóng mình trong gương vừa ngâm:
Hổ thẹn nhìn gưong biếng điểm trang, Dung nhan sa sút bởi lòng chà ng.
Trăng thanh, đóng cá»a không cần biết,.
Vì sợ trăng khơi chuyện phụ phà ng.
Tây Môn Khánh cầm lấy cái gương, soi mặt mình rồi bảo:
- Tại sao tôi không gầy ?
Kim Liên đáp:
- Là m sao so với chà ng được. Ngà y nà o chà ng chẳng rượu thịt cơm canh nên cà ng ngà y cà ng béo ra, gầy là gầy là m sao ?
Tây Môn Khánh bước tới quệt tay lên mà Kim Liên mà bảo:
- Ừ nhỉ, gầy Ä‘i nhiá»u tháºt.
Kim Liên hất tay Tây Môn Khánh ra:
- Kỳ không, tay lạnh mà rá» và o mặt ngưá»i ta, là m ngưá»i ta hết cả hồn. Tôi gầy tháºt chứ ai nói dối là m gì, mà nói dối sao được Tôi buồn khổ thế nà o có ai biết cho đâu.
Nói xong rÆ¡m rá»›m nước mắt. Tây Môn Khánh thấy váºy bèn dùng sức lôi Kim Liên sang phòng Bình Nhi uống rượu. Trong lúc uống rượu, Kim Liên ghen ra mặt, Bình Nhi thấy váºy bèn khuyên Tây Môn Khánh sang nghỉ vá»›i Kim Liên đêm đó...
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 01:03 PM.
|
 |
|
| |