Ghi chú đến thành viên
Gởi Ãá» Tài Má»›i Trả lá»i
 
Ãiá»u Chỉnh
  #6  
Old 20-03-2008, 12:55 AM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 5

Ngự lâm quân của nhà vua và cận vệ quân của đức Giáo chủ



D Artagnan không quen ai ở Paris. Vì vậy chàng đến nÆ¡i hẹn vá»›i Athos không mang theo ngưá»i làm chứng, quyết định sẽ bằng lòng vá»›i những ngưá»i mà đối thá»§ cá»§a mình đã chá»n. Vả lại, ý định cá»§a chàng đã rành rành là sẽ hết lá»i xin lá»—i đúng mức ngưá»i ngá»± lâm dÅ©ng cảm, nhưng không hèn yếu, sợ rằng xảy ra trong cuá»™c quyết đấu này Ä‘iá»u luôn xảy ra đáng tiếc trong những vụ thuá»™c loại này, khi má»™t ngưá»i trẻ khá»e đánh lại má»™t đối thá»§ bị thương và ốm yếu; nếu bại sẽ tăng gấp đôi chiến thắng cá»§a đối phương, thắng, sẽ bị cáo buá»™c phạm tá»™i và can trưá»ng rởm.
Thêm nữa, hoặc chúng ta đã phÆ¡i bày không đúng tính cách cá»§a khách phiêu lưu, hoặc độc giả đã phải nhận ra D artagnan không há» là má»™t con ngưá»i tầm thưá»ng, cho nên vẫn cứ vừa tá»± nhắc Ä‘i nhắc lại cái chết cá»§a mình là không tránh khá»i, chàng vẫn không há» cam chịu chết má»™t cách êm thắm như ngưá»i khác kém dÅ©ng cảm và kém biết Ä‘iá»u khi ở địa vị chàng. Chàng nghÄ© ngợi vá» những tính cách khác nhau cá»§a những ngưá»i sắp đấu vá»›i mình và bắt đầu nhìn rõ hÆ¡n cảnh ngá»™ cá»§a mình, chàng hi vá»ng nhá» những lá»i xin lá»—i chân thành dành cho Athos, sẽ trở thành bạn cá»§a chàng, ngưá»i có phong độ như má»™t vị đại vương hầu và dáng vẻ khắc khổ khiến chàng ưa thích vô cùng. Chàng tá»± đắc sẽ làm cho Porthos sợ vá»›i sá»± phiêu lưu cá»§a dải Ä‘eo gươm, nếu như không bị giết chết tươi, chàng sẽ kể cho má»i ngưá»i câu chuyện khéo đưa đẩy cho hiệu quả, chắc sẽ làm cho Porthos trở thành trò cưá»i. Cuối cùng vá» cái tay tẩm ngẩm, tầm ngầm Aramis thì không có gì đáng sợ lắm, giả dụ còn đến được vá»›i hắn, chàng sẽ tá»± đảm nhiệm tiá»…n gá»n hắn chầu trá»i hoặc ít nhất cÅ©ng đánh vào mặt hắn, như Xêda ra lệnh làm vá»›i quân lính cá»§a Pompê, cho nát tan cái vẻ khôi ngô mà hắn từng quá kiêu hãnh.
Sau nữa ở D artagnan có má»™t đức tính cả quyết không thể lay chuyển mà những lá»i khuyên nhá»§ cá»§a ngưá»i cha đã thiết lập trong trái tim chàng, thá»±c chất là: "Không chịu ai, ngoài nhà Vua, Giáo chá»§ và ngài De Treville". Vậy nên chàng tốt nhất là bay hÆ¡n là chạy vá» phía tu viện Các mÆ¡ tháo giày(1) hoặc đúng hÆ¡n là đỠsô (des chauxvôi) như ngưá»i ta nói thá»i bấy giá», má»™t tòa nhà không cá»­a sổ, xung quanh là những đồng cá» cằn cá»—i, nhánh cá»§a Prê-ô Cléc (Pré-aux - Clers - đồng cá» cho giáo đồ - ND) và thưá»ng dùng cho những cuá»™c gặp gỡ cá»§a những ngưá»i không có thì giỠđể mất.
Khi D artagnan đến gần và nhìn mảnh đất trống nhá» trải ra đến tận chân tu viện, Athos má»›i đợi được năm phút, và đồng hồ Ä‘iểm trưa. Vậy là ông ta đúng giá» như đồng hồ nhà thá» Xamnariten, và nhà thần há»c ngụy lý(2) nhất coi trá»ng các cuá»™c quyết đấu không còn gì để nói.
Athos, vết thương vẫn còn Ä‘au dữ dá»™i dù đã được nhà giải phẫu cá»§a ông De Treville băng bó, lại ngồi đợi địch thá»§ cá»§a mình trên má»™t phiến đá vá»›i thái độ yên bình và vẫn cái phong độ đưá»ng bệ không bao giá» rá»i chàng. Thấy D artagnan, Athos đứng lên và lịch sá»± tiến mấy bước đến trước mặt chàng. Vá» phần mình, D artagnan tiếp cận địch thá»§ bằng cánh tay ngả mÅ© ra, và lông mÅ© quệt tận đất.
- Thưa ông - Athos nói - Tôi đã bảo cho hai ngưá»i bạn cá»§a tôi để làm ngưá»i làm chứng cho tôi, nhưng hai ngưá»i bạn ấy còn chưa thấy tá»›i. Tôi lấy làm lạ vì hỠđến muá»™n, đó không phải thói quen cá»§a há».
- Tôi không có ngưá»i làm chứng, tôi, thưa ngài - D artagnan nói - bởi chỉ hôm qua má»›i tá»›i Paris, tôi còn chưa quen biết ai ngoài ngài De Treville mà cha tôi đã giá»›i thiệu, vì ông có vinh dá»± là chá»— bạn bè.
Athos nghÄ© ngợi má»™t lúc rồi há»i:
- Ông chỉ quen mỗi ngài De Treville?
- Vâng, thưa ông, tôi chỉ quen mỗi ngài.
- À ra thế! Nhưng - Athos tiếp tục nửa nói với chính mình nửa nói với D artagnan - Ra thế, nhưng nếu tôi giết ông, tôi sẽ giống như một kẻ ăn hiếp trẻ con!
- Thưa ông, không đến ná»—i thế - D artagnan vừa nói vừa trịnh trá»ng cúi chào - không quá thế đâu, má»™t khi ông bạn cho tôi vinh dá»± tuốt gươm chống lại tôi, vá»›i má»™t vết thương khiến ông chắc rất chi là khó chịu.
- Rất khó chịu, tôi xin thú thật như vậy, và ông đã làm tôi bị má»™t cú Ä‘iếng ngưá»i, tôi phải nói như vậy. Nhưng tôi sẽ dùng tay trái, đó là thói quen cá»§a tôi trong trưá»ng hợp tương tá»±. Vậy ông đừng tưởng là tôi nhưá»ng ông, tôi chÆ¡i tốt cả hai tay. Có thể còn bất lợi cho ông nữa đấy. Má»™t ngưá»i thuận tay trái sẽ rất phiá»n toái cho ngưá»i nào không được báo trước. Tôi tiếc không để ông biết sá»›m hÆ¡n vá» trưá»ng hợp này.
D artagnan lại nghiêng mình nói:
- Ông đúng là rất lịch thiệp, tôi hết sức biết ơn ông.
- Ông làm tôi bối rối - Athos trả lá»i vá»›i phong độ quý tá»™c - Vậy ta hãy nói vá» chuyện khác trừ phi Ä‘iá»u đó làm ông không hài lòng. Ãi! Chết tiệt! Ông làm tôi Ä‘au quá! Vai tôi nhức buốt lên.
- Nếu ông vui lòng cho phép… D artagnan rụt rè nói.
- Chuyện gì thưa ông?
- Tôi có má»™t loại cao kỳ diệu chữa vết thương, má»™t loại cao truyá»n từ mẹ tôi mà bản thân tôi đã dùng thá»­.
- Rồi sao?
- À thế này! Tôi tin chắc không tá»›i ba ngày cao đó sẽ chữa lành cho ông. Và sau ba ngày, khi ông đã khá»i, sẽ vẫn luôn là má»™t vinh dá»± lá»›n lao cho tôi được là ngưá»i hầu ông.
D artagnan nói những lá»i đó vá»›i má»™t vẻ bình dị khiến phong độ lịch thiệp cá»§a chàng càng đáng trân trá»ng mà không há» chạm đến lòng dÅ©ng cảm cá»§a mình.
- Trá»i Æ¡i, thưa ông - Athos nói - đó là má»™t đỠnghị làm tôi rất vui, không những tôi chấp nhận, mà cách xa má»™t dặm đã cảm thấy phong vị quý tá»™c rồi. Chính các chiến binh thá»i vua SáclÆ¡ma đã nói và làm như thế, và bất cứ kỵ sÄ© nào cÅ©ng phải tìm cách noi gương, không may thay, chúng ta không ở thá»i cá»§a Äại đế, chúng ta ở trong thá»i đại cá»§a Giáo chá»§, và ở nÆ¡i đây, ba ngày nữa ngưá»i ta sẽ biết dù bí mật có được giữ rất kín, ngưá»i ta sẽ biết, tôi nói vậy là chúng ta phải đấu nhau, và ngưá»i ta sẽ chống lại cuá»™c chiến đấu cá»§a chúng ta. A, thế đấy! Mấy tay la cà ấy vậy là sẽ không đến chăng?
- Thưa ông, nếu ông vá»™i - D artagnan nói vá»›i Athos vẫn vá»›i thái độ bình dị như má»™t phút trước đây, chàng đã đỠnghị hoãn lại cuá»™c quyết đấu ba ngày - Nếu ông vá»™i và nếu ông thích kết liá»…u Ä‘á»i tôi ngay lập tức, xin ông đừng băn khoăn.
- Lại thêm má»™t lá»i làm tôi mát lòng - Athos vừa nói vừa gật đầu thân thiện vá»›i D artagnan - không phải lá»i nói cá»§a má»™t ngưá»i mất trí chút nào, và chắc chắn là cá»§a má»™t ngưá»i có lòng tốt. Thưa ông, tôi yêu những con ngưá»i có khí phách như ông, và tôi thấy nếu như chúng ta không giết nhau, sau này tôi sẽ rất vui được làm bạn vá»›i ông. Ta hãy đợi các vị kia, tôi cÅ©ng không vá»™i đâu và như vậy sẽ hợp lệ hÆ¡n. À, mà má»™t ngưá»i kia rồi.
Quả vậy, ở đầu phố Vôgira, thấy xuất hiện gã khổng lồ Porthos.
- Sao! - D artagnan kêu lên - ngưá»i làm chứng thứ nhất cá»§a ông là Porthos ư?
- Phải, Ä‘iá»u đó trái ý ông ư?
- Không, không chút nào.
- Và đây là ngưá»i thứ hai.
D artagnan quay lại phía Athos chỉ tay, nhận ra Aramis:
- Sao? - Chàng kêu lên, giá»ng còn kinh ngạc hÆ¡n lần trước:
- Ngưá»i làm chứng thứ hai cá»§a ông là ông Aramis à?
- Chắc hẳn rồi! Ông không biết rằng ngưá»i ta không bao giá» nhìn thấy chúng tôi ngưá»i này không có ngưá»i khác và ngưá»i ta gá»i chúng tôi trong ngá»± lâm quân và cận vệ quân, trong triá»u và trong thành phố là Athos, Porthos, và Aramis, hoặc bá»™ ba không thể tách rá»i hay sao. Như thế chắc, vì ông từ Äắc hay Pô đến.
- Từ Tácbơ - D artagnan nói.
- Ông có thể không cần biết tới chi tiết này - Athos nói.
- Thật lòng - D artagnan - các vị rất xứng danh như vậy. Và sá»± liá»u lÄ©nh cá»§a tôi, nếu như có gây nên chuyện ầm Ä© nào đó, ít nhất cÅ©ng chứng tá» sá»± thống nhất cá»§a các vị không há» thiết lập trên những tương phản.
Trong khi đó, Porthos đã tới gần, giơ tay chào Athos, rồi quay vỠphía D artagnan, đứng ngây ra kinh ngạc. Và khi lại đây chàng ta đã thay đai đeo gươm và bỠáo choàng đi.
- A, a? Thế này là thế nào?
- Chính ông đây là ngưá»i tôi đấu đấy - Athos vừa nói vừa giÆ¡ tay chỉ D artagnan, và cÅ©ng giÆ¡ tay chào Porthos.
Porthos nói:
- Tôi cũng đấu với ông ta.
D artagnan đáp:
- Và cả tôi nữa, tôi cũng đấu với chính ông đây - Aramis nói, khi vừa đến nơi.
- Nhưng chỉ đến hai giá» chiá»u - D artagnan vẫn bình tÄ©nh nói.
- Nhưng anh đấu vì chuyện gì, hở Athos? - Aramis há»i.
- Thật lòng tôi cũng không hiểu lắm, ông ta làm đau ở vai tôi, thế còn cậu, Porthos?
- Thú thật, tôi đấu bởi vì tôi đấu - Porthos đỠmặt trả lá»i.
Athos, không bá» qua Ä‘iá»u gì, thấy thoáng má»™t nụ cưá»i trên môi chàng Gátxcông. Chàng nói:
- Chúng tôi cãi nhau vỠchuyện ăn mặc.
- Còn cậu, Aramis? - Athos há»i.
- Tôi à, tôi đấu vì lý do thần há»c - Aramis vừa trả lá»i vừa ra hiệu cho D artagnan, yêu cầu giữ kín nguyên nhân cuá»™c đấu.
Athos lại nhìn thấy má»™t nụ cưá»i nữa trên môi D artagnan, ông nói:
- Äúng vậy chứ?
- Vâng - chàng Gátxcông nói - vỠmột điểm của thánh Augustin, chúng tôi bất đồng với nhau.
- Hẳn vậy rồi, đó là má»™t ngưá»i thông tuệ - Athos lẩm bẩm.
- Và giỠđây, thưa các vị, các vị đã tập hợp cả ở đây, cho phép tôi được xin lỗi các vị - D artagnan nói.
Nghe những tiếng xin lá»—i, má»™t đám mây lướt qua vầng trán cá»§a Athos, má»™t nụ cưá»i cao ngạo lướt trên môi cá»§a Porthos và má»™t dấu hiệu không tán thành là câu trả lá»i cá»§a Aramis.
- Thưa các vị, các vị không hiểu rồi - D artagnan vừa nói vừa ngẩng mặt lên, để má»™t tia nắng mặt trá»i nhuá»™m vàng chói những nét thanh tú và rắn rá»i trên đó - Tôi xin lá»—i các vị trong trưá»ng hợp tôi không thể trả món nợ cá»§a tôi cho cả ba, bởi ông Athos là ngưá»i đầu tiên có quyá»n giết ông, Ä‘iá»u này tước mất nhiá»u giá trị món nợ cá»§a ông, ông Porthos, và cÅ©ng làm món nợ cá»§a ông gần như mất sạch, ông Aramis ạ. Và bây giá» các vị, tôi xin nhắc lại vá»›i các vị, thứ lá»—i cho tôi, nhưng chỉ có thế thôi và hãy thá»­ thế!
Nói dứt lá»i, bằng má»™t động tác rõ ràng là hiệp sÄ© nhất chàng rút gươm ra.
Máu đã dồn lên đầu D artagnan, và lúc này chàng như đã rút gươm chống lại toàn bộ ngự lâm quân của vương quốc, khi chàng vừa làm để chống lại Athos, Porthos và Aramis.
Äã mưá»i hai giá» mưá»i lăm. Mặt trá»i đã ở đỉnh đầu, và địa Ä‘iểm chá»n để thành sàn đấu phÆ¡i ra dưới nắng gắt.
- Trá»i nóng quá! - Athos vừa nói vừa rút gươm - và trong khi ấy tôi lại không thể cởi bỠáo chẽn, bởi, má»›i đây thôi, tôi còn cảm thấy vết thương cá»§a mình chảy máu, và tôi sợ làm phiá»n ông đây khi để ông thấy máu không phải do chính ông đâm tôi.
- Äúng vậy thưa ông - D artagnan nói - và do tôi hay do ngưá»i khác đâm, tôi cÅ©ng cam Ä‘oan vá»›i ông rằng, tôi cÅ©ng sẽ luôn nhìn vá»›i vô cùng tiếc nuối dòng máu cá»§a má»™t nhà quý tá»™c dÅ©ng cảm đến thế. Vậy tôi cÅ©ng mặc áo chẽn mà đấu như ông.
- Thôi nào, thôi nào - Porthos nói - xin đủ những lá»i khách sáo ấy Ä‘i, và hãy nghÄ© chúng tôi Ä‘ang đợi đến lượt mình đây.
- Hãy nói cho riêng phần cậu thôi, Porthos - Aramis ngắt lá»i khi cậu phải nói ra những Ä‘iá»u khiếm nhã như vậy. Vá» phần tôi, tôi lại thấy những Ä‘iá»u mà các vị ấy nói vá»›i nhau lại rất chững chạc và hoàn toàn xứng đáng vá»›i hai nhà quý tá»™c.
- Khi nào ông muốn, thưa ông - Athos vừa nói vừa thủ thế.
- Tôi xin đợi hầu ông - D artagnan vừa nói vừa vung gươm.
Nhưng khi hai thanh gươm vừa vang lên khi chạm nhau, má»™t toán cận vệ cá»§a Äức ông do ông De Jussac chỉ huy hiện ra ở góc tu viện.
- Bá»n cận vệ cá»§a Giáo chá»§! - cả Porthos lẫn Aramis Ä‘á»u cùng la lên - tra gươm vào vá», các vị! Tra ngay vào vá»!
Nhưng quá muá»™n rồi. Hai đấu thá»§ đã bị nhìn thấy trong má»™t tư thế không cho phép hoài nghi vỠý đồ cá»§a há».
- Ê này? - Jussac la lên, vừa lao vá» phía bá»n há» vừa ra hiệu cho ngưá»i cá»§a mình lao theo - Ê này! Bá»n ngá»± lâm quân, đánh nhau ở đây ư? Còn các lệnh cấm, chúng ta tính sao đây?
- Thưa các vị cận vệ, các vị rất đại lượng - Athos nói, lòng đầy hận thù, bởi Jussac là má»™t trong những kẻ gây chiến ngày hôm kia - Nếu chúng tôi thấy các ông đánh nhau. Tôi xin hứa vá»›i ông, tôi sẽ không ngăn cản đâu. Vậy hãy mặc chúng tôi làm gì thì làm, và các ông sẽ được mua vui mà chẳng nhá»c nhằn gì.
- Thưa các vị - Jussac nói - Rất tiếc phải tuyên bố với các vị là việc ấy không thể được. Nhiệm vụ của chúng tôi trên hết. Vậy hãy tra gươm vào, và xin vui lòng đi theo chúng tôi.
Aramis nói, nhại giá»ng Jussac:
- Thưa ông, nếu Ä‘iá»u đó phụ thuá»™c vào chúng tôi. Nhưng khốn ná»—i Ä‘iá»u đó lại không thể: ông De Treville đã cấm chúng tôi Ä‘i theo các ông. Vậy ông hãy Ä‘i theo đưá»ng ông, đấy chính là Ä‘iá»u tốt nhất ông nên làm.
Sự cợt nhạo đó làm Jussac nổi tam bành. Hắn nói:
- Vậy chúng ta sẽ cưỡng chế các ngưá»i nếu các ngưá»i không tuân theo.
- Bá»n chúng năm - Athos nói nhá» - và chúng ta chỉ có ba, chúng ta sẽ lại thua. Ta nên chết ở đây thôi, bởi tôi xin thá» sẽ không gặp lại đại úy nếu thua trận.
Athos, Porthos và Aramis ngay lúc đó đứng sát vào nhau, trong khi Jussac dàn quân của mình.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, đủ để D artagnan quyết định mình phải làm gì. Äây là má»™t trong những biến cố quyết định cuá»™c sống cá»§a con ngưá»i, đây là má»™t sá»± lá»±a chá»n phải làm giữa nhà Vua và Giáo chá»§. Khi đã lá»±a chá»n rồi, phải kiên trì vá»›i nó.
Äánh nhau nghÄ©a là bất tuân luật pháp, là liá»u Ä‘á»i, là đùng má»™t cái trở thành kẻ thù cá»§a má»™t vị Thá»§ tướng quyá»n lá»±c lá»›n hÆ¡n cả chính nhà Vua. Äó là Ä‘iá»u chàng trai hé nhìn thấy, ta nói ra Ä‘iá»u đó là để ca ngợi chàng. Chàng không do dá»± má»™t giây. Quay lại phía Athos và các bạn ông, chàng nói:
- Thưa các vị, xin vui lòng cho tôi sá»­a lại má»™t Ä‘iá»u trong câu nói cá»§a các vị. Các vị nói có ba, nhưng vá»›i tôi, tôi cho hình như chúng ta có bốn.
- Nhưng ông không phải là ngưá»i cá»§a chúng tôi - Porthos nói.
- Äúng vậy - D artagnan đáp - tôi không có trang phục, nhưng tôi có tấm lòng, tôi là ngá»± lâm quân, tôi cảm thấy hoàn toàn như vậy, ông ạ, và Ä‘iá»u đó làm tôi mê say.
- Tránh ra, gã thiếu niên - Jussac hét lên, chắc hẳn qua cử chỉ và nét mặt đã đoán ra ý định của D artagnan. Chúng ta bằng lòng để cậu có thể rút lui. Hãy giữ lấy mạng mình, nào nhanh lên?
D artagnan không hỠnhúc nhích.
- Ông quả là má»™t chàng trai tuyệt vá»i - Athos vừa nói vừa siết chặt tay chàng trai trẻ.
- Nào, nào? - Jussac nhắc lại - quyết định đi.
- Sao, - Porthos và Aramis nói - Ta phải làm cái gì chứ.
- Ông đây quả đầy lòng độ lượng - Athos nói.
Nhưng cả ba Ä‘á»u nghÄ© đến sá»± non ná»›t cá»§a D artagnan và sợ cho sá»± thiếu kinh nghiệm cá»§a chàng.
- Chúng ta sẽ chỉ có ba, mà má»™t bị thương, cá»™ng thêm má»™t đứa trẻ - Athos nhắc lại - và ngưá»i ta vẫn sẽ nói rằng chúng ta có bốn ngưá»i.
- Phải, nhưng rút lui! - Porthos nói.
- Sẽ khó khăn - Athos nói tiếp.
D artagnan hiểu sá»± phân vân cá»§a há», chàng nói:
- Các vị hãy thá»­ tôi xem nào, và tôi xin thá» danh dá»± là không muốn Ä‘i khá»i đây nếu chúng ta thua.
- Anh tên là gì, con ngưá»i dÅ©ng cảm cá»§a tôi? Athos há»i.
- Thưa ông, D artagnan.
- Nào! Athos, Porthos, Aramis và D artagnan? - Athos hét - Tiến lên.
- Thế nào các vị quyết định xong rồi chứ? - Lần thứ ba Jussac hét lên.
- Xong rồi, các ông ạ! - Athos nói.
Aramis má»™t tay ngả mÅ©, má»™t tay tuốt gươm trả lá»i:
- Chúng tôi sắp hân hạnh tấn công các ông.
A, kháng cá»± phá»ng? - Jussac la lên.
- Mẹ kiếp, ông ngạc nhiên ư?
Rồi chín chiến binh chồm vào nhau cuồng nộ không trừ một thế gươm nào.
Athos chá»n má»™t tên Cahuxắc nào đó, má»™t sá»§ng tướng cá»§a Giáo chá»§. Porthos vá»›i Bieara, và Aramis thấy mình đối mặt hai địch thá»§.
Còn D artagnan lao vào chống lại chính Jussac.
Trái tim chàng trai trẻ đập đến vỡ lồng ngực không phải vì sợ, ơn Chúa, một thoáng cũng không, mà chỉ là đua tranh.
Chàng đánh như má»™t con hổ Ä‘ang cuồng ná»™, xoay ngưá»i lần quanh địch thá»§, đổi hai mươi lần miếng giữ và thế trận. Jussac như thiên hạ đồn thá»§a đó, má»™t tay gươm sắc sảo và vô cùng lão luyện. Tuy nhiên hắn lại muôn vàn vất vả để chống lại má»™t địch thá»§ khéo léo, nhảy nhót, bất cứ lúc nào cÅ©ng bá» qua những đưá»ng gươm sách vở, cùng má»™t lúc tấn công từ má»i phía, vừa tránh đỡ như má»™t ngưá»i quyết không để bị xước da cá»§a mình.
Rốt cuộc cuộc chiến đấu ấy khiến Jussac mất kiên nhẫn.
Giận dữ vì không làm gì nổi má»™t kẻ mà hắn coi như má»™t đứa trẻ con, hắn sôi lên và bắt đầu mắc lá»—i. D artagnan mắc nhược Ä‘iểm ít thá»±c hành, nhưng lại có được lý thuyết sâu sắc, tăng gấp đôi sá»± linh hoạt cá»§a mình. Jussac muốn dứt Ä‘iểm, nhoài hẳn ngưá»i ra, đâm má»™t nhát chí tá»­ vá» phía địch thá»§, nhưng chàng đã tránh trước, và trong khi Jussac thu ngưá»i lại đứng lên, chàng trưá»n như con rắn dưới lưỡi gươm cá»§a hắn, xỉa má»™t nhát xuyên qua ngưá»i hắn. Jussac đổ xuống như má»™t khối thịt.
Sau đó D artagnan đưa mắt lo lắng nhìn nhanh chiến trưá»ng.
Aramis đã giết một trong hai địch thủ của mình, nhưng tên kia áp đảo chàng rất ghê. Tuy nhiên, Aramis vẫn trong tình thế tốt và còn có thể kháng cự.
Bicara và Porthos vửa trả miếng nhau, Porthos bị một nhát gươm đâm xuyên qua cánh tay và Bicara bị một nhát xuyên qua đùi. Nhưng vì không vết thương nào nặng, hỠchỉ càng đâm chém ác liệt hơn.
Athos lại bị thương nữa bởi Cahuyxắc, trông tái nhợt, nhưng chàng không lùi một gót giầy. Chàng chỉ đổi tay cầm gươm và đánh bằng tay trái.
D artagnan theo luật quyết đấu thá»i đó, có thể đến cứu giúp ai đó. Trong khi đưa mắt tìm đồng đội cần giúp sức chàng bất chợt gặp cái nhìn cá»§a Athos. Cái nhìn ấy nói lên hùng hồn sá»± can trưá»ng. Athos thà chết còn hÆ¡n là cầu cứu. Nhưng chàng có thể nhìn, và từ cái nhìn toát ra sá»± yêu cầu giúp đỡ. D artagnan Ä‘oán ra nhảy phá»t tá»›i cạnh sưá»n Cahuxắc và hét lên:
- Với tôi nào ông cận vệ, tôi giết ông!
Cahuxắc quay lại. Thật đúng lúc. Athos trụ được chỉ vì lòng dũng cảm tột độ, lúc này khụy một gối xuống.
- Chó chết! - Athos hét lên vá»›i D artagnan - Äừng giết hắn, tôi xin anh đấy, anh bạn trẻ, tôi có việc cÅ© phải giải quyết xong vá»›i hắn, khi tôi khá»i và khá»e mạnh rồi. Tước vÅ© khí cá»§a hắn thôi. Khóa gươm hắn lại. Như thế. Tốt! Tốt lắm!
Mấy tiếng "tốt lắm" Athos kêu lên đúng lúc gươm cá»§a Cahuxắc bị văng Ä‘i đến hai mươi bước. D artagnan và Cahuxắc cùng lao theo, kẻ để nhặt lại gươm, ngưá»i muốn Ä‘oạt ấy, nhưng D artagnan lanh lợi hÆ¡n đến trước và giẫm châm lên.
Cahuxắc chạy đến chá»— tên cận vệ bị Aramis giết, chiếm lấy gươm cá»§a tên này và muốn trở lại vá»›i D artagnan. Nhưng trên đưá»ng Ä‘i, hắn gặp Athos được nghỉ ngÆ¡i chốc lát, đã lấy lại sức, sợ D artagnan giết mất kẻ thù cá»§a mình, chàng muốn lại chiến đấu tiếp D artagnan hiểu sẽ là không tuân chiá»u Athos nếu không để ông làm việc đó. Quả nhiên, vài giây sau, Cahuxắc ngã xuống, há»ng bị gươm đâm xuyên qua. Cùng lúc đó Aramis tỳ lưỡi gươm lên ngá»±c tên địch thá»§ đã bị đánh ngã, và bắt hắn phải xin tha.
Còn lại Porthos và Bicara. Porthos vừa đánh vừa huênh hoang hàng đống chuyện, há»i Bicara bây giá» là vào khoảng mấy giá». Chúc mừng hắn vì anh hắn vừa được phong chỉ huy má»™t đại đội trong binh Ä‘oàn Nava. Nhưng cợt nhạo như thế cÅ©ng chẳng được lợi lá»™c gì. Bicara là má»™t con ngưá»i sắt, chỉ có chết mà thôi.
Song lại cần phải kết thúc. Äá»™i tuần tra có thể tá»›i và bắt giữ tất cả các chiến binh dù bị thương hay không, thuá»™c phái Nhà Vua hay phái Giáo chá»§. Athos, Aramis và D artagnan quây quanh Bicara thúc hắn đầu hàng. Dù chỉ má»™t mình chống lại tất cả và vá»›i má»™t vết thương đâm qua đùi, Bicara vẫn muốn chiến đấu Nhưng Jussac đã chống tay lên được, kêu hắn đầu hàng.
Bicara cÅ©ng là dân Gátxcông như D artagnan. Hắn làm như Ä‘iếc và cưá»i trừ, và giữa hai miếng đỡ, có má»™t thá»i gian dùng đầu mÅ©i gươm vạch má»™t chá»— trên đất và nhại lại má»™t câu trong Kinh thánh:
- NÆ¡i đây Bicara sẽ chết, má»™t mình thôi trong những ngưá»i cùng vá»›i hắn.
- Nhưng há» bốn ngưá»i chống lại anh, thôi Ä‘i thôi, ta ra lệnh cho anh đấy.
- À, nếu anh ra lệnh, lại là chuyện khác - Bicara nói - vì anh là đội trưởng của tôi, tôi phải tuân lệnh.
Và nhảy lùi má»™t bước vá» phía sau, hắn tỳ gối bẻ gẫy gươm ném mảnh gãy qua tưá»ng tu viện để không giao ná»™p rồi khoanh hai tay, huýt má»™t Ä‘iệu sáo cá»§a phái theo Giáo chá»§.
Lòng dÅ©ng cảm luôn đáng trân trá»ng, ngay cả trong kẻ thù.
Những ngưá»i lính ngá»± lâm vung gươm chào Bicara rồi lại tra vào vá» D artagnan cÅ©ng làm như vậy. Rồi chàng nhá» Bicara, đối thá»§ duy nhất còn đứng vững, khênh Jussac, Cahuxắc và tên địch thá»§ cá»§a Aramis má»›i bị thương, vào cổng mái che cá»§a tu viện. Ngưá»i thứ tư thì đã chết. Rồi há» gióng chuông, mang theo bốn trong số năm thanh gươm, há» Ä‘i vá» phía dinh quán ngài De Treville, lòng lâng lâng tràn trá» vui sướng.
Ngưá»i ta thấy há» giăng tay nhau chiếm hết lòng đưá»ng, ghé sát má»—i ngưá»i lính ngá»± lâm há» gặp, đến ná»—i lúc cuối làm thành má»™t cuá»™c khải hoàn. Trái tim D artagnan như bÆ¡i trong men say, chàng Ä‘i giữa Athos và Porthos, trìu mến ôm chặt lấy há», rồi nói vá»›i các bạn má»›i cá»§a mình khi bước qua cổng dinh ông De Treville:
- Nếu như tôi còn chưa phải là lính ngá»± lâm, ít ra thế là tôi cÅ©ng được nhận như ngưá»i tập việc.
Chú thích:
(1) couventdeo Carmes déchaussés-Déchaussés: cởi, tháo giầy - Tu viện của những tu sĩ chân đất.
(2) Má»™t thuyết lý thần há»c.
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #7  
Old 16-04-2008, 08:15 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 6

Nhà vua Louis thứ mưá»i ba



Câu chuyện lan ra ầm Ä©. Ông De Treville to tiếng quát mắng rất lá»›n tiếng những lính ngá»± lâm cá»§a mình nhưng lại thấp giá»ng khen ngợi há». Nhưng vì không thể để chậm má»›i tâu lên nhà Vua, ông vá»™i Ä‘i đến Ä‘iện Louvre. Lúc ấy đã quá muá»™n. Nhà Vua đóng kín cá»­a vá»›i Giáo chá»§. Ngưá»i ta bảo ông Treville là nhà Vua Ä‘ang làm việc và không tiếp ai trong lúc này. Buổi tối ông De Treville tá»›i đám bạc cá»§a nhà Vua. Nhà Vua thắng và vì Äấng chí tôn rất keo kiệt, ngài rất hồ hởi. Vì vậy từ rất xa, nhà Vua đã nhận ra ông Treville.
- Lại đây, ông đại úy. Lại đây để ta quở trách ông. Ông có biết Äức Giáo chá»§ đã đến khiếu nại vá»›i ta vá» các ngá»± lâm quân cá»§a ông, và xúc động đến mức tối nay Äức Giáo chá»§ đổ bệnh không? À thế đấy? Nhưng cái lÅ© ngá»± lâm cá»§a ông, đúng là lÅ© trá»i đánh, thánh vật, đáng Ä‘em treo cổ!
- Không, tâu Bệ hạ - Ông Treville đáp, khi thoạt nhìn ông đã biết sá»± việc sắp xoay chuyển - không, hoàn toàn ngược lại. Äó là những sinh linh lương thiện, hiá»n như cừu non và chỉ có má»—i má»™t ước vá»ng, thần xin bảo đảm, đó là gươm cá»§a há» chỉ tuốt ra khá»i vỠđể phục vụ Hoàng thượng. Nhưng Bệ hạ muốn sao, lÅ© cận vệ cá»§a Giáo chá»§ không ngừng tìm cá»› gây sá»± vá»›i há», và cÅ©ng vì danh dá»± cá»§a toàn đội, những con ngưá»i trẻ tuổi đáng thương đó buá»™c phải tá»± vệ.
- Nghe đã, ông De Treville! - Nhà Vua nói - Nghe đã! Khanh không Ä‘ang nói vá» má»™t giáo Ä‘oàn đấy chứ? Äại úy thân mến cá»§a ta này, thá»±c tế, ta muốn tước bá» chức vụ cá»§a khanh và trao cho cô De KêmÆ¡rôn, ngưá»i mà ta hứa chức tu viện trưởng. Nhưng đừng nghÄ© ta tin như vậy ở lá»i khanh đâu. Ngưá»i ta gá»i là Louis chí công, ông De Treville ạ, và lát nữa, lát nữa chúng ta sẽ thấy.
- À chính vì thần tin ở công lý đó, tâu Hoàng thượng, mà thần sẽ kiên nhẫn và bình tĩnh chỠđợi thánh ý.
- Vậy cứ đợi, ông ạ, cứ đợi - Nhà Vua nói - ta sẽ không để ông phải đợi lâu đâu.
Quả nhiên, vận may đã xoay chiá»u, và vì nhà Vua bắt đầu bị thua hết những gì ngài đã được, ngài chẳng ná» hà tìm má»™t cái cá»› để làm Äại đế SáclÆ¡manhÆ¡ (má»™t thuật ngữ cá»§a những tay cá» bạc mà chúng tôi thú thật không rõ xuất xứ). Má»™t lát sau, nhà Vua đứng lên và đút túi số bạc ở trước mặt ngài phần lá»›n do được bạc, rồi bảo:
- La ViÆ¡vin, ngồi vào chá»— ta, ta cần nói chuyện vá»›i ông De Treville vá» vấn đỠquan trá»ng. À, ta có tám mươi đồng louis trước nặt ta. Ông hãy đặt cÅ©ng số tiá»n đó, để sao cho những ngưá»i bị thua khá»i phàn nàn, công bằng trên hết.
Rồi quay vỠphía ông De Treville và đi cùng với ông tới một khung cửa sổ:
- Thế nào ông! - Nhà Vua tiếp tục - Ông nói rằng chính là bá»n cận vệ Äức ông đã tìm cách gây sá»± vá»›i ngá»± Iâm quân cá»§a ông?
- Vâng, tâu Bệ hạ, luôn luôn như vậy.
- Thế à, vậy đầu đuôi câu chuyện thế nào? Bởi vì, ông biết đấy, ông đại úy thân mến của tôi ạ, cần phải có một phán quan nghe cả hai bên.
- Ôi, trá»i Æ¡i, thì nó xảy ra má»™t cách đơn giản nhất và tá»± nhiên nhất chứ sao. Ba ngưá»i trong số lính ưu tú nhất cá»§a thần, mà Hoàng thượng biết tên và đã nhiá»u lần đỠcao lòng tận tâm cá»§a há» và thần có thể khẳng định vá»›i Äức Vua hỠđã phục vụ hết lòng. Ba ngưá»i lính ưu tú cá»§a thần, các ông Athos, Porthos và Aramis Ä‘ang chÆ¡i vui vá»›i má»™t chàng thiếu niên ngưá»i Gátxcông mà thần vừa giá»›i thiệu vá»›i há» lúc sáng. Cuá»™c vui sẽ diá»…n ra ở Saint-Germain thì phải, và há» hẹn hò nhau ở CácmÆ¡ Äá»sô, thì bị ông De Jussac và các ông Cahuxắc, Bicara và hai lính cận vệ khác đến phá rối, chắc hẳn có ý đồ xấu chống lại các sắc lệnh, nếu không đã không kéo đến đông đến thế.
- Ờ, á», khanh làm ta nghÄ© đến Ä‘iá»u đó - Nhà Vua nói - chắc hẳn hỠđến để đánh lá»™n lẫn nhau.
- Tâu Bệ hạ, thần không buá»™c tá»™i há», nhưng thần xin để Bệ hạ xét Ä‘oán xem, năm ngưá»i trang bị vÅ© khí trong má»™t nÆ¡i hoang vắng như là vùng phụ cận tu viện CácmÆ¡, có thể sẽ làm.
- Phải, Treville, ông có lý, ông có lý.
- Thế là, khi há» nhìn thấy lính ngá»± lâm cá»§a thần, há» liá»n thay đổi ý và hỠđã quên mối thù riêng bằng mối thù binh đội. Bởi Bệ hạ chẳng lạ gì ngá»± lâm quân, há» thuá»™c vá» Äức Vua, và chỉ cá»§a Äức Vua, là kẻ thù tá»± nhiên cá»§a lính cận vệ thuá»™c Äức Giáo chá»§.
- Phải, Treville, phải - nhà Vua nói má»™t cách rầu rÄ© - và thật đáng buồn. tin ta Ä‘i, khi thấy hai đảng phái như thế ở nước Pháp, hai nguyên thá»§ ở vương quyá»n; nhưng tất cả cái đó sẽ chấm dứt, Treville, tất cả cái đó sẽ chấm dứt. Vậy khanh nói rằng bá»n cận vệ đã tìm cách gây sá»± vá»›i ngá»± lâm quân?
- Thần nói có thể má»i việc đã diá»…n ra như thế, nhưng tâu Bệ hạ, thần không thể như thế. Bệ hạ biết rõ, nhận ra sá»± thật khó đến chừng nào, và trừ phi được thiên phú cho cái linh khiếu kỳ diệu khiến được mệnh danh là Louis XIII chí công…
- Và ông có lý, Treville ạ. Nhưng há» không đơn độc, bá»n ngá»± lâm cá»§a ông, há» còn có thêm má»™t đứa trẻ cùng vá»›i há»?
- Vâng, thưa Bệ hạ. và má»™t ngưá»i bl thương, đến ná»—i ba lính ngá»± lâm cá»§a nhà Vua. mà má»™t ngưá»i lại bị thương và má»™t đứa trẻ, không những đã đương đầu vá»›i năm trong số cận vệ khá»§ng khiếp nhất cá»§a Giáo chá»§, mà còn hạ gục bốn ngưá»i.
- Nhưng, đó là một chiến thắng! - Nhà Vua reo lên rạng rỡ - một chiến thắng hoàn toàn.
- Vâng, tâu Bệ hạ, thắng hoàn toàn như chiến thắng ở cầu Xê.
- Ông nói, bốn ngưá»i, má»™t bị thương, má»™t trẻ con?
- Má»™t gã gần là ngưá»i lá»›n, nhưng cậu ta lại xá»­ sá»± thật là tuyệt vá»i trong trưá»ng hợp đó, khiến thần dám mạo muá»™i tiến cá»­ cậu ta lên Bệ hạ.
- Hắn tên là gì?
- Là D artagnan. Tâu Bệ hạ, đó là con trai má»™t trong những bạn cÅ© cá»§a thần, con trai má»™t ngưá»i đã Ä‘i theo Äức Tiên vương tiến hành chiến tranh du kích, lưu danh rạng rỡ.
- Và ông nói cậu ta xử sự rất chững chạc à? Kể cho ta nghe nào, Treville, ông biết ta thích những chuyện chiến tranh và chiến đấu mà.
Và Louis XIII tay chống nẹ, kiêu hãnh vểnh tai lên.
- Tâu, - Treville nói tiếp - như thần đã nói, D artagnan hầu như còn là má»™t đứa trẻ, và vì chưa được vinh dá»± là ngá»± lâm quân, ăn mặc theo lối thị dân. Äám cận vệ cá»§a Giáo chá»§ nhận thấy cậu ta non trẻ, thêm nữa còn chưa quen vá»›i việc quân, đã má»i cậu ta rút lui trước khi há» tấn công.
- Äấy ông thấy nhé, Treville - Nhà Vua ngắt lá»i - chính hỠđã tấn công.
- Tâu, chính thế, không nghi ngá» gì nữa, há» cảnh cáo cho cậu ta rút lui, nhưng cậu ta trả lá»i mình là ngá»± lâm ở trong tim và hết lòng vì Hoàng thượng, vì vậy, cậu ta đã ở lại vá»›i các ngá»± lâm quân.
- Má»™t chàng trai can trưá»ng. - Nhà Vua lẩm bẩm.
- Quả vậy, cậu ta ở lại vá»›i há». Và Hoàng thượng đã có được má»™t nhà vô địch kiên cưá»ng, và chính cậu ta đã đâm cho Jussac má»™t nhát gươm khá»§ng khiếp khiến Giáo chá»§ giận sôi lên.
- Chính cậu ta đâm bị thương Jussac? - Nhà Vua reo lên -
- Một đứa trẻ! Treville, không thể thế được!
- Äúng như thần được vinh dá»± nói Ä‘iá»u ấy vá»›i Hoàng thượng.
- Jussac, một trong những tay gươm hàng đầu của vương quốc!
- Nhưng tâu, hắn lại gặp một bậc thầy.
- Ta muốn gặp chàng trai trẻ đó, Treville, ta muốn gặp hắn. Và nếu có thể làm được má»™t Ä‘iá»u gì đấy! ÄÆ°á»£c, chúng ta sẽ tính sau.
- Khi nào Bệ hạ cố cho cậu ta tiếp kiến?
- Trưa mai, Treville ạ.
- Thần dẫn một mình cậu ta đến?
- Không, dẫn cả bốn đến cho ta. Ta muốn cảm Æ¡n tất cả má»™t thể. Những con ngưá»i trung nghÄ©a hiếm lắm Treville, và phải thưởng cho lòng trung nghÄ©a cá»§a há».
- Tâu Bệ hạ, trưa mai, chúng thần sẽ đến điện Louvre.
- Này, Ä‘i lối cầu thang nhá», Treville, lối cầu thang nhá», không cần thiết để Giáo chá»§ biết…
- Thưa vâng.
- Treville này, ông hiểu chứ, một sắc lệnh vẫn chỉ luôn là một sắc lệnh. Rốt cuộc, là cấm đánh nhau.
Nhưng cuá»™c chạm trán nay đã hoàn toàn ra khá»i má»i Ä‘iá»u kiện thông thưá»ng cá»§a má»™t quyết đấu, đó là má»™t cuá»™c xô xát, bằng chứng là bá»n há» là năm lính cận vệ cá»§a giáo chá»§ chống lại ba lính ngá»± lâm cá»§a thần vá»›i cậu D artagnan.
- Äúng thế - Nhà Vua nói - Nhưng mặc kệ, Treville, vẫn cứ phải đến bằng cầu thang nhá».
Treville mỉm cưá»i. Nhưng như thế cÅ©ng đã là quá nhiá»u vá»›i ông vì đã đạt được việc làm cho đứa trẻ này (tức Louis XIII - ND) nổi dậy chống lại ông thầy cá»§a mình (tức Giáo chá»§ - ND) ông kính cẩn chào nhà Vua, và há»›n hở cáo lui.
Ngay lúc tối, ba ngưá»i lính ngá»± lâm được báo trước vinh dá»± ban cho há». Vì há» từ lâu đã quen biết nhà Vua, nên cÅ©ng không háo hức lắm. Nhưng D artagnan vá»›i trí tưởng tượng cá»§a dân Gátxcông, thấy vận may đã đến, và suốt đêm mÆ¡ những giấc mÆ¡ vàng. Vì vậy má»›i tám giá» sáng chàng đã đến nhà Athos.
D artagnan thấy những ngưá»i lính ngá»± lâm này đã ăn mặc chỉnh tá» và chuẩn bị ra Ä‘i. Vì cuá»™c hẹn ở cung vua là giữa trưa, nên Athos đã cùng Porthos và Aramis dá»± định tổ chức má»™t cuá»™c chÆ¡i bóng ném ở má»™t sòng chÆ¡i gần khu chuồng ngá»±a vưá»n Luxembourg. Athos má»i D artagnan Ä‘i cùng há», và mặc dầu không biết chÆ¡i, vì chưa há» chÆ¡i bao giá», chàng vẫn nhận lá»i, vì không biết làm gì từ khoảng gần chín giá» sáng đến trưa.
Hai ngưá»i lính ngá»± lâm kia đã đến trước và Ä‘ang chÆ¡i bóng cùng nhau. Athos là ngưá»i rất mạnh vá» tất cả các môn rèn luyện thân thể, cùng vá»›i D artagnan Ä‘i sang phía đối diện và thách thức há». Nhưng má»›i thá»­ má»™t động tác đầu tiên, dù chÆ¡i bằng tay trái, ông hiểu rằng vết thương cá»§a mình vẫn như vừa má»›i bị xong, không cho phép mình chÆ¡i trò đó. Còn lại má»™t mình D artagnan, và vì chàng tuyên bố chàng quá vụng vá» không thể chÆ¡i đúng luật, ngưá»i ta chỉ tiếp tục ném bóng không tính thắng thua. Nhưng má»™t trong những trái bóng ném từ bàn tay đại lá»±c sÄ© cá»§a Porthos Ä‘i sượt qua mặt D artagnan khiến chàng nghÄ©, nếu nó không trượt, mà lại giáng thẳng vào mặt, thì sẽ lỡ mất việc bái yết vì hoàn toàn không còn khả năng bái kiến nhà Vua.
Mà vì trong trí tưởng tượng Gátxcông tương lai cá»§a chàng phụ thuá»™c hoàn toàn cuá»™c bái yết đó, chàng liá»n lá»… phép chào Porthos và Aramis, tuyên bố chỉ chÆ¡i lại môn này khi nào đủ sức đối chá»i vá»›i há», và chàng ra ngồi gần chá»— thừng chăng trong hành lang.
Không may cho D artagnan, trong số những ngưá»i xem có má»™t tên lính cận vệ cá»§a Äức ông, tên này còn Ä‘ang sôi máu vì sá»± đại bại cá»§a đồng ngÅ© má»›i chỉ xảy ra hôm trước, vẫn tá»± hứa vá»›i mình sẽ nắm lấy cÆ¡ há»™i để báo thù. Hắn tin là cÆ¡ há»™i đã đến và nói vá»›i ngưá»i ngồi bên:
- Cũng chẳng lấy làm lạ khi cái gã thiếu niên kia lại sợ một quả bóng, chắc hẳn là một tên ngự lâm tập sự.
D artagnan quay phắt lại như bị rắn cắn và nhìn thẳng vào mặt tên cận vệ vừa nói một cách hỗn hào.
- Khiếp chưa? - Tên này nói, vừa vuốt cong ria mép má»™t cách xấc xược - Này ông nhá», muốn thì cứ việc nhìn ta, còn ta, ta cứ nói Ä‘iá»u ta nói.
D artagnan trả lá»i khẽ:
- Và vì Ä‘iá»u ông nói quá rõ không cần giải thích, tôi yêu cầu ông Ä‘i theo tôi.
- Khi nào? - Tên cận vệ há»i vẫn vá»›i vẻ nhạo báng.
- Ngay bây giá», mong ông vui lòng.
- Chắc hẳn biết ta là ai đấy chứ?
- Tôi ư, hoàn toàn không biết, và không quan tâm mấy.
- Và cậu nhầm rồi, bởi nếu cậu biết tên ta, có lẽ cậu sẽ bớt vội hơn.
- Vậy tên ông là gì?
- Bécnaju, sẵn sàng phục vụ cậu.
- Vậy thì Bécnaju - D artagnan bình thản nói - Tôi sẽ đợi ông ở cổng.
- Nào đi luôn, ta đi theo ông.
- Äừng có vá»™i vã thế, thưa ông, để ngưá»i ta khá»i thấy chúng ta cùng ra má»™t lúc. Ông cÅ©ng hiểu vá» Ä‘iá»u chúng ta sắp làm, nhiá»u ngưá»i sẽ ngăn cản chúng ta.
- Tốt lắm - Tên cận vệ trả lá»i và lấy làm lạ vì tên mình không gây được hiệu quả gì cho chàng trai trẻ.
Thật ra, cái tên Bécnaju được tất cả má»i ngưá»i biết đến có lẽ chỉ trừ má»—i D artagnan, bởi đó là má»™t trong những cái tên mà tất cả những sắc lệnh cá»§a nhà Vua và cá»§a Giáo chá»§ Ä‘á»u không thể trấn áp.
Porthos và Aramis Ä‘ang quá mải chÆ¡i và Athos cÅ©ng xem há» quá chăm chú, nên cÅ©ng không nhìn thấy ngưá»i đồng đội trẻ cá»§a há» Ä‘i ra. D artagnan nói vậy vá»›i tên cận vệ cá»§a Äức ông rồi dừng lại ở cổng; má»™t lát sau tên này đến lượt mình cùng Ä‘i xuống. Vì D artagnan không có nhiá»u thì giá» do sắp phải tiếp kiến nhà Vua ấn định vào lúc trưa, chàng đưa mắt nhìn xung quanh và thấy phố phưá»ng vắng vẻ, nên nói vá»›i địch thá»§:
- Thật lòng, may cho ông đấy, dù ông tên là Bécnaju, là chỉ mắc chuyện với một kẻ tập sự ngự lâm quân, song, hãy bình tĩnh, tôi sẽ chơi hết mình đấy. Coi chừng!
- Nhưng - kẻ bị D artagnan khiêu khích nói - Ta thấy hình như đã chá»n nhầm địa Ä‘iểm và có lẽ phía sau tu viện Saint-Germain hay Prê-ô-Cléc sẽ tốt hÆ¡n.
- Äiá»u ông nói thật đầy ý nghÄ©a - D artagnan trả lá»i - Khốn ná»—i tôi vì có cuá»™c hẹn lúc đúng trưa, nên rất ít thì giá». Vậy hãy phòng thá»§, ông ạ, phòng thá»§ Ä‘i!
Bécnaju không phải là ngưá»i phải để cho ngưá»i ta lắp lại đến hai lần lá»i má»i má»c như thế. Cùng lúc ấy, thanh gươm cá»§a y lóe lên trong tay và nhảy bổ lên địch thá»§, mà y hy vá»ng có thể làm cho hoảng sợ vì còn quá non ná»›t.
Nhưng D artagnan đã tập việc hôm trước, và chiến thắng thu được còn tươi rói, tràn trỠân sủng tương lai, nên quyết định không lùi một bước. Vì thế, hai lưỡi gươm giao đấu tới tận đốc gươm và vì D artagnan đứng vững tại chỗ, nên chính địch thủ của chàng phải lui một bước vỠphía sau. Nhưng D artagnan nắm ngay cơ hội, lưỡi gươm của Bécnaju bị chệch hướng, chàng gỡ ra, chồm lên và đâm địch thủ trúng vai. Ngay tức khắc, D artagnan đến lượt mình, lùi lại một bước và giơ gươm lên.
Còn Bécnaju hét lên không há» gì, và Ä‘iên rồ lao vào chàng và tá»± mình đâm vào gươm cá»§a D artagnan. Tuy nhiên, vì y chưa ngã, chưa chịu chấp nhận thua, mà chỉ dứt ra lùi vá» phía dinh quán ông De La Trênui, nÆ¡i y có má»™t ngưá»i há» hàng làm việc. Chính D artagnan cÅ©ng không rõ vết thương y vừa nhận trầm trá»ng thế nào, càng áp đảo mạnh và chắc chắn sắp kết liá»…u Ä‘á»i y bằng má»™t nhát thứ ba thì tiếng ầm Ä© nổi lên ở ngoài phố lan đến chá»— chÆ¡i bóng ném, hai trong số bạn cá»§a Bécnaju đã nghe được y Ä‘iá»u qua tiếng lại vá»›i D artagnan và thấy y Ä‘i ra sau đó, liá»n rút gươm nhảy bổ ra khá»i sòng chÆ¡i và bổ xuống ngưá»i chiến thắng. Nhưng ngay tức khắc, Athos, Porthos và Aramis đến lượt há» cÅ©ng xuất hiện, và vào lúc hai tên cận vệ tấn công ngưá»i đồng đội trẻ cá»§a há», vì bá»n cận vệ chỉ có hai chống lại bốn, chúng liá»n kêu lên: "Ngưá»i nhà ông De la Trênui Æ¡i, cứu chúng tôi!".
Nghe tiếng kêu, tất cả trong dinh quán đổ ra đâm bổ lên bốn ngưá»i, vá» phía mình cÅ©ng hô hoán: "Ngá»± lâm quân! Cứu chúng tôi""
Tiếng kêu đó thưá»ng được á»§ng há»™, bởi ngưá»i ta biết những lính ngá»± lâm là kẻ thù cá»§a Äức ông và ngưá»i ta yêu mến há» vì mối căm ghét đối vá»›i Giáo chá»§. Vì thế, những lính cận vệ cá»§a những đại đội khác vá»›i các đơn vị thuá»™c Giáo chá»§ Äá», như Aramis từng gá»i, trong những loại xung đột như thế này, thưá»ng đứng vá» phía ngá»± lâm quân. Hai trong số ba cận vệ thuá»™c đại đội ông des Essarts Ä‘i qua thấy thế đã đến giúp bốn ngưá»i, ngưá»i còn lại chạy thẳng đến dinh ông De Treville hô hoán: "Ngá»± lâm quân đâu, cứu chúng tôi". Như thưá»ng lệ, dinh quán cá»§a De Treville lúc nào cÅ©ng đầy lính ngá»± lâm, nghe kêu cứu, há» chạy đến chi viện cho đồng đội cá»§a mình. Cuá»™c há»—n chiến diá»…n ra nhưng sức mạnh thuá»™c vá» quân ngá»± lâm. Lính cận vệ và gia nhân nhà De la Trênui rút lui vào dinh quán, kịp thá»i đóng chặt cá»­a ngăn kẻ thù tràn vào cùng vá»›i há». Còn kẻ bị thương thì đã được khênh Ä‘i ngay từ lúc đầu, tình trạng rất xấu.
Sá»± khích động trong đám ngá»± lâm quân và những đồng minh cá»§a há» lên tá»›i cá»§c Ä‘iểm và ngưá»i ta đã thảo luận xem có nên phóng há»a đốt dinh quán De la Trênui để trừng phạt bá»n gia nhân nhà này đã đổ ra há»—n láo vá»›i ngá»± lâm quân cá»§a Nhà Vua không. Äá» xuất đó đã được tán thành và hoan nghênh nồng nhiệt, may sao mưá»i má»™t giỠđã Ä‘iểm. D artagnan và đồng đội cá»§a mình sá»±c nhá»› ra cuá»™c bái yết và vì thấy tiếc rằng ngưá»i ta sắp làm má»™t quả đẹp đến thế mà không có há», há» bèn làm dịu bá»›t những cái đầu kia. Vậy là ngưá»i ta bằng lòng vá»›i việc choang vài phiến đá lát vào cánh cổng, nhưng cánh cổng vẫn trÆ¡ trÆ¡, nên cÅ©ng thấy nan. HÆ¡n nữa, những ngưá»i được coi như là thá»§ lÄ©nh cÅ©ng đã rá»i nhóm được má»™t lúc và Ä‘ang Ä‘i vá» dinh quán nÆ¡i ông De Treville đã biết vá» vụ om sòm này, Ä‘ang chỠđợi há». Ông nói:
- Nào nhanh lên, đến điện Louvre ngay, đến ngay Louvre đừng để mất một phút. Và cố gắng gặp nhà Vua trước khi Ngài được Giáo chủ báo cho biết. Chúng ta sẽ kể cho Ngài nghe việc này như là một chuỗi của vụ việc hôm qua, và cả hai sẽ được giải quyết cùng nhau.
Ông De Treville vá»›i bốn chàng trai trẻ Ä‘i cùng, tiến vá» phía Ä‘iện Louvre. Nhưng ngưá»i ta báo cho ông biết nhà Vua Ä‘i săn nai trong rừng Saint-Giécanh khiến ông đại úy ngá»± lâm quân hết sức ngạc nhiên; ông De Treville làm cho ngưá»i ta phải nhắc lại hai lần cái tin đó và má»—i lần những ngưá»i cùng Ä‘i lại thấy mặt ông tối sầm lại. Ông há»i:
- Vậy chứ Hoàng thượng ngay từ hôm qua đã có dự định tiến hành cuộc đi săn này chăng?
- Không, thưa đại nhân - viên hầu cận nhà Vua trả lá»i - Chá»§ chó săn đến báo vá»›i Ngài sáng nay rằng ông đã làm lạc hướng được má»™t con nai theo ý đồ cá»§a mình. Lúc đầu nhà Vua trả lá»i sẽ không Ä‘i, rồi Ngài lại không thể cưỡng nổi cái thú Ä‘i săn đó và cÆ¡m trưa xong là Ngài Ä‘i.
- Và nhà Vua đã gặp Giáo chá»§ chưa? - ông Treville há»i.
- Có thể lắm - viên hầu cận đáp - bởi sáng nay tôi trông thấy những con ngá»±a cá»§a cá»— xe cá»§a Äức ông, tôi đã há»i xe Ä‘i đâu và ngưá»i ta trả lá»i tôi: Äi Saint-Germain.
- Chúng ta bị uống nước đục rồi - Ông De Treville nói - các vị, tối nay ta sẽ đến gặp nhà Vua. Nhưng còn các vị, ta khuyên các vị đừng thử vận may nữa.
à kiến quá hợp lý, nhất là lại xuất phát từ má»™t ngưá»i hiểu nhà Vua quá rõ, nên bốn ngưá»i không dám chống lại. Ông De Treville yêu cầu há» ngưá»i nào vá» nhà nấy và đợi tin cá»§a ông.
Bưởc vào nhà, ông De Treville thấy ngay phải tranh thá»§ thá»i gian khiếu nại trước. Ông phái má»™t trong những gia nhân cá»§a mình tá»›i nhà ông De la Trênui mang theo má»™t bức thư, trong đó ông yêu cầu hãy tống cổ ra khá»i nhà tên cận vệ cá»§a Giáo chá»§, và trách phạt những kẻ đã táo tợn đổ ra khá»i nhà chống lại ngá»± lâm quân. Nhưng ông De la Trênui đã được ngưá»i coi chuồng ngá»±a là bà con cá»§a Bécnaju báo trước nên đã trả lá»i: không phải ông De Treville cÅ©ng chẳng phải bá»n ngá»± lâm quân có quyá»n khiếu nại, mà hoàn toàn trái lại, ông ta má»›i có quyá»n đối vá»›i những ngưá»i lính ngá»± lâm, những kẻ chẳng những đã đánh gia nhân cá»§a ông ta mà còn định đốt nhà ông ta. Vì cuá»™c tranh cãi giữa hai vị quan nhân có thể kéo dài, má»—i bên tất nhiên khăng khăng giữ ý kiến cá»§a mình, ông De Treville nghÄ© ra má»™t kế vá»›i mục đích chấm dứt má»i chuyện, đó là tá»± ông đến tìm ông De la Trênui.
Ông liá»n Ä‘i ngay đến nhà ông này và yêu cầu báo tin.
Hai vị đại quan lịch sá»± chào nhau, bởi nếu như không thân thiết vá»›i nhau, ít ra há» cÅ©ng nể trá»ng nhau. Cả hai Ä‘á»u là ngùá»i tá»­ tế và trá»ng danh dá»±. Và vì ông De la Trênui theo đạo Tin lành, hiếm khi gặp nhà Vua, không thuá»™c đảng phái nào, nói chung trong những mối quan hệ xã há»™i ông không mang theo thiên kiến nào. Tuy nhiên, lần này, sá»± tiếp đón cá»§a ông, cho dù lịch thiệp, vẫn cứ lạnh lùng hÆ¡n thưá»ng lệ.
- Thưa ông - Ông De Treville nói - chúng ta nghĩ rằng chúng ta có chuyện trách cứ lẫn nhau, và tự tôi đến đây để chúng ta cùng nhau làm sáng tỠvụ việc này.
- Xin sẵn sàng - Ông De la Trênui trả lá»i - nhưng tôi báo trước cho ông rằng tôi đã được thông tin đầy đủ, và má»i lá»—i là thuá»™c lính ngá»± lâm cá»§a ông.
- Ông là má»™t ngưá»i rất công minh, chính trá»±c, thưa ông, - ông De Treville nói - chắc sẽ chấp nhận đỠxuất sắp nói ra.
- Ông cứ nói, tôi nghe đây.
- Ông Bécnaju, ngưá»i bà con cá»§a ngưá»i coi ngá»±a cá»§a ông ấy hiện thế nào?
- á»’, thưa ông, tệ hại lắm. Ngoài nhát gươm bị đâm vào cánh tay không phải là không nguy hiểm, ông ta còn bị bồi má»™t nhát khác xuyên qua phổi khiến thầy thuốc nói đến những Ä‘iá»u không hay.
- Nhưng ngưá»i bị thương còn tỉnh chứ?
- Hoàn toàn tỉnh táo.
- Vẫn nói được?
- Nói khó khăn, nhưng vẫn nói được.
- Vậy thì, thưa ông, chúng ta hãy đến bên ông ta, khẩn cầu ông ta, hãy nhân danh Chúa có lẽ ông ta sắp vỠchầu nói ra sự thật. Tôi sẽ coi ông ta như một phán quan tự xét xử mình và thưa ông, tôi sẽ tin tất cả những gì ông ta sẽ nói ra.
Ông De la Trênui nghĩ một lát, rồi vì khó có thể tìm ra một đỠxuất hợp lý hơn, ông chấp nhận.
Cả hai cùng Ä‘i xuống căn phòng ngưá»i bị thương. Ngưá»i này, nhìn thấy hai vị đại quan tôn quý thăm mình, cố từ trên giưá»ng ngồi dậy, nhưng quá yếu và lịm Ä‘i vì cố sức, lại ngã xuống hầu như bất tỉnh.
Ông De la Trênui lại gần và cho ngưá»i này hít má»™t thứ muối khiến cho tỉnh lại. Lúc đó, ông De Treville không muốn ngưá»i ta cáo buá»™c ông đã làm ảnh hưởng đến ngưá»i ốm, nên má»i ông Trênui tá»± mình thẩm vấn ngưá»i này.
Äiá»u mà ông De Treville tiên Ä‘oán đã xảy ra. Trong tình trạng giữa cái sống và cái chết như Bécnaju, ông ta không còn ý định giấu giếm sá»± thật thêm chút nào nữa Và ông ta đã kể lại cho hai vị đại quan nghe má»i Ä‘iá»u đúng như nó đã xảy la.
Äó là tất cả những gì ông De Treville mong muốn. Ông chúc Bécnaju chóng bình phục, xin phép ông De la Trênui được cáo lui, trở vá» dinh xá cá»§a mình và lập tức báo cho bốn ngưá»i bạn rằng ông Ä‘ang chá» hỠđến ăn cÆ¡m trưa.
Ông De Treville tiếp đãi nhóm ngưá»i ưu tú nhất, nhưng tất nhiên hoàn toàn chống Giáo chá»§. Vậy nên câu chuyện suốt trong bữa ăn Ä‘á»u xoay quanh hai cuá»™c đại bại mà bá»n cận vệ cá»§a Äức ông vừa nếm trải. Vì D artagnan đã thành ngưá»i hùng cá»§a hai ngày ấy, cho nên những lá»i chúc tụng cá»§a Athos, Porthos và Aramis thi nhau trút xuống cho chàng không những vá»›i tư cách những ngưá»i bạn tốt mà còn là những ngưá»i luôn được hưởng niá»m vui đó, nay đến lượt há» dành cho chàng.
Khoảng sáu giá», ông De Treville cho biết ông đã định đến Ä‘iện Louvre, nhưng vì giá» tiếp kiến nhà Vua chuẩn y đã qua, đáng lẽ yêu cầu Ä‘i vào bằng cầu thang nhá», ông và bốn chàng trai trẻ ngồi trong phòng đợi. Nhà Vua còn chưa Ä‘i săn vá». Mấy ngưá»i ngồi đợi, lẫn trong đám quần thần, khoảng gần ná»­a giá», thì má»i cá»­a Ä‘á»u mở ra, và ngưá»i ta thông báo Hoàng thượng đã nghe thông báo vậy, D artagnan cảm thấy rùng mình đến tận xương tá»§y. Giây phút sắp tiếp theo, chắc sẽ quyết định quăng Ä‘á»i còn lại cá»§a chàng. Vì vậy, mắt chàng chăm chăm lo lắng nhìn vào chiếc cá»­a mà nhà Vua sẽ Ä‘i vào.
Louis XIII hiện ra trước tiên. Ông mặc bá»™ đồ săn còn đầy bụi, Ä‘i đôi á»§ng lá»›n, tay cầm roi. Thoạt nhìn, D artagnan Ä‘oán ngay nhà Vua Ä‘ang hầm hầm nổi giận. Tính khí ấy thưá»ng rõ ở Hoàng thượng vẫn không ngăn được quần thần xếp hàng trên lối Ngài Ä‘i. Trong những tiá»n sảnh cá»§a cung Ä‘iện, thà bị nhìn bằng con mắt giận dữ còn hÆ¡n không được nhìn thấy chút nào, vậy nên ba chàng ngá»± lâm không ngần ngại tiến lên má»™t bước trong khi D artagnan trái lại vẫn nấp đằng sau há». Nhưng cho dù nhà Vua biết rõ từng ngưá»i Athos, Porthos, Aramis, ngài vẫn Ä‘i qua trước mặt mà không nhìn há», không nói gì vá»›i há» như thể chưa từng bao giá» gặp há». Còn như ông De Treville, khi đôi mắt nhà Vua dừng lại giây lát nÆ¡i ông, ông chống đỡ cái nhìn ấy hết sức kiên cưá»ng, và chính nhà Vua phải nhìn Ä‘i nÆ¡i khác.
Sau đó, Hoàng thượng mồm không ngớt lầu nhầu trở vỠcung thất.
- Má»i chuyện không ổn rồi - Athos vừa nói vừa mỉm cưá»i - và lần này bá»n ta sẽ chưa được ban tặng huân chương hiệp sÄ© đâu.
- Hãy đợi đây mưá»i phút - Ông De Treville nói - Và nếu trong vòng mưá»i phút, các ngưá»i không thấy ta quay ra, hãy trở vá» dinh xá cá»§a ta, bởi chá» thêm cÅ©ng vô ích.
- Bốn chàng trai trẻ đợi mưá»i phút, mưá»i lăm, hai mươi phút.
- Và thấy ông De Treville không há» trở lại, há» ra vá» lòng đầy lo lắng vá» Ä‘iá»u sắp xảy ra.
Ông De Treville rắn rá»i Ä‘i vào tư phòng cá»§a nhà Vua, và thấy Hoàng thượng ngồi trên ghế tá»±a, vẻ mặt rất dữ tợn, Ä‘ang đập cán roi vào đôi á»§ng, Ä‘iá»u đó cÅ©ng không ngăn nổi ông vấn an sức khá»e nhà Vua, má»™t cách hết sức bình thản.
- Tồi lắm, ông ạ, tồi lắm - Nhà Vua trả lá»i - ta Ä‘ang phiá»n muá»™n.
Äó quả thật là căn bệnh tệ hại nhất cá»§a Louis XIII, Ngài thưá»ng túm lấy má»™t triá»u thần, kéo đến bên khung cá»­a sổ và bảo ngưá»i này: "Này, ông gì Æ¡i! hãy buồn phiá»n cùng nhau nào".
- Sao! Hoàng thượng phiá»n muá»™n ư? - Ông De Treville nói - Vậy hôm nay Ngài Ä‘i săn không vui à?
- Vui quá đi chứ! Ta tin rằng, tất cả xuống cấp rồi. Và ta không biết liệu chứ con mồi đã biến mất tăm hay lũ chó không còn mũi nữa. Chúng ta khởi động bằng một con nai mươi nhánh gạc, đuổi theo nó sáu tiếng đồng hồ, và khi sắp tóm được nó, khi Saint Ximông đã đưa tù và lên miệng để báo hiệu "chết này", thì đùng một cái, cả lũ chó ngửi thấy mùi khác, đổi hướng, đuổi theo một con hươu con. Rồi ông sẽ thấy ta sẽ buộc phải từ bỠsăn đuổi bằng chó như đã tửng từ bỠlối săn bằng chim ưng thôi! Ôi, ta là một ông vua rất là bất hạnh, ông Treville ạ! Ta chỉ còn mỗi con chim ưng thì nó đã chết hôm kia rồi.
- Tâu Bệ hạ, quả vậy, và thần hiểu ná»—i thất vá»ng cá»§a Bệ hạ, ná»—i bất hạnh thì lá»›n, nhưng Ngài vẫn còn hình như vô số chim cắt, chim ó và chim hâu.
- Và không có ngưá»i huấn luyện chúng. Những ngưá»i dạy chim săn mồi đã bá» Ä‘i, chỉ còn lại má»—i ta biết nghệ thuật săn bằng chó. Cùng vá»›i ta, má»i thứ sẽ mất và sau đó nghá» săn chỉ còn vá»›i những bẫy, những cạm, những sập. Nếu ta có thì giỠđể đào tạo má»™t lÅ© há»c trò nhỉ? Mà phải, Giáo chá»§ ở đó, chẳng để ta thảnh thÆ¡i má»™t lát, nói vá»›i ta vá» Tây Ban Nha, vá» nước Ão, nước Anh! À, nhân nói vể Giáo chá»§, ông Treville này, ta không hài lòng vỠông đâu.
Ông De Treville chỉ đợi nhà Vua chuyển sang chuyện này. Ông biết nhà Vua từ lâu. Ông hiểu tất cả những Ä‘iá»u nhà Vua phàn nàn chỉ là Ä‘oạn giáo đầu, má»™t loại kích thích để tá»± trấn an mình, và đâu là chá»— nhà Vua đã Ä‘i đến, cuối cùng nhà Vua muốn Ä‘i đến đâu.
Ông De Treville giả vá» hết sức kinh ngạc và há»i:
- Thần đã chẳng may làm Bệ hạ bất hạnh ở điêm nào?
- Này ông, thế ông Ä‘iá»u hành công việc như thế sao? - Nhà Vua tiếp tục mà không trá»±c tiếp trả lá»i câu há»i cá»§a Treville - Phải chăng ta phong ông chức đại úy ngá»± lâm quân cá»§a ta để bá»n này sát hại má»™t ngưá»i, làm náo loạn cả má»™t khu phố và muốn đốt cả Paris mà ông không nói được má»™t lá»i ư? Nhưng - Nhà Vua tiếp - chắc là ta đã vá»™i vã buá»™c tá»™i ông, chắc là những kẻ gây rối loạn đã ở trong tù và ông đến báo vá»›i ta công pháp đã được thi hành.
- Tâu Bệ hạ - Ông De Treville bình tÄ©nh trả lá»i - thần đến để xin Ngài Ä‘iá»u ngược lại.
- Và chống lại ai? - Nhà Vua quát.
- Chống lại bá»n vu khống - Ông De Treville nói.
- A, thế thì lại má»›i rồi - Nhà Vua tiếp - Ông không định nói vá»›i ta rằng ba tên ngá»± lâm trá»i đánh cá»§a ông, Athos, Porthos và Aramis, và cái tên nhãi con ở Bearn cá»§a ông đã không nhẩy xổ như má»™t lÅ© Ä‘iên vào ông Bécnaju khốn khổ và đã hành hạ ông ta tá»›i mức có thể vào giá» này Ä‘ang hấp hối rồi? Ông không định nói, tiếp đó, bá»n chúng không vây chặt tư dinh Công tước De la Trênui và chúng không há» muốn thiêu cháy nó hay sao? Vào thá»i chiến có thể Ä‘iá»u đó không phải là ná»—i bất hạnh quá lá»›n, coi như đó là má»™t cái tổ cá»§a bá»n tân giáo Canvanh, nhưng trong thá»i bình, đó là má»™t tấm gương tệ hại. Nói xem, ông định chối tất cả những cái đó hay sao?
- Và ai đã kể cho Hoàng thượng câu chuyện hay ho đó? - Ông De Treville bình tÄ©nh há»i.
- Ai đã kể ta nghe câu chuyện hay ho đó ư? Và ông muốn ngưá»i đó phải là ai, nếu không phải là ngưá»i đã thức trong khi ta ngá»§, đã làm việc khi ta vui chÆ¡i, đã đối ná»™i, đối ngoại cho vương quốc, ở nước Pháp cÅ©ng như ở châu Âu?
- Chắc hẳn Hoàng thượng muốn nói đến Chúa Trá»i rồi! - Ông De Treville nói - Bởi thần chỉ biết là Chúa Trá»i má»›i ở trên Hoàng thượng xa đến thế.
- Không, ông Æ¡i, ta muốn nói vá» trụ cá»™t quốc gia, vá» ngưá»i tôi hiá»n duy nhất, ngưá»i bạn duy nhất cá»§a ta, Äức Giáo chá»§.
- Tâu, Äức ông đâu phải Äức chí thánh (ý nói Giáo hoàng - ND).
- à ông nói thế nào?
- Dạ, là chỉ có Äức Giáo Hoàng má»›i không thể sai lầm, và sá»± bất khả lầm lẫn ấy không lan đến các Giáo chá»§.
- Ông muốn nói Giáo chủ lừa ta, ông muốn nói ông ta phản ta. Vậy là ông buộc tội Giáo chủ rồi. Xem nào, nói đi, thành thật thú nhận ông buộc tội ông ta đi?
- Không, tâu Bệ hạ, nhưng thần nói là chính Giáo chá»§ đã nhầm. Thần nói là ông ta đã bị đưa thông tin sai lạc. Thần nói là ông ta đã vá»™i vã cáo buá»™c những lính ngá»± lâm cá»§a Hoàng thượng. Ông ta đã bất công vá»›i há», và ông ta đã không nắm được những tin tức đáng tin cậy.
- Sá»± cáo buá»™c này là do từ ông De la Trênui, do từ chính công tước. Ông trả lá»i sao Ä‘iá»u này?
- Tâu, thần có thể trả lá»i, ông ta quá dính líu đến vấn đỠnày nên không thể là má»™t nhân chứng vô tư. Nhưng thần đã không nghÄ© như thế, tâu Bệ hạ, thần biết Công tước là má»™t nhà quý tá»™c trung thá»±c, nên sẵn sàng trông mong vào Công tước, vá»›i má»™t Ä‘iá»u kiện.
- Äiá»u kiện gì?
- Là Hoàng thượng sẽ triệu ông ấy đến, thẩm vấn ông ấy, đích thân Hoàng thượng, mặt đối mặt, không nhân chứng và sau khi Hoàng thượng đã tiếp kiến Công tước, thần sẽ tái yết Hoàng thượng ngay.
- Chà chà! - Nhà Vua nói - Và ông sẽ tin vào những gì ông De la Trênui sẽ nói chứ?
- Vâng, thưa Hoàng thượng.
- Ông chấp nhận sự phán xử của ông ta?
- Chắc chắn thế.
- Và ông sẽ chịu những bồi khoản mà ông ta đòi há»i?
- Hoàn toàn.
- La Sétxnay đây, La Sétxnay!
Ngưá»i hầu cận tin cẩn cá»§a Louis XIII luôn đứng ở cá»­a Ä‘i vào.
Nhà Vua nói:
- La Sétxnay? Äến triệu ngay ông De la Trênui, ta muốn nói chuyện vá»›i ông ấy tối nay.
- Hoàng thượng hứa với thần là sẽ không tiếp ai giữa ông Trênui và thần chứ?
- Không ai, lá»i hứa cá»§a nhà quý tá»™c.
- Vậy, tâu Bệ hạ, xin đến mai.
- Ừ, ngày mai.
- Lúc mấy giá», xin Hoàng thượng vui lòng?
- GiỠnào ông muốn cũng được.
- Nhưng đến quá sớm, thần e làm thức giấc Hoàng thượng.
- Thức giấc ta ư? Ta ngủ ư? Ta không ngủ được nữa ông ạ.
- Äôi khi ta mÆ¡ màng, thế thôi. Vậy ông cô thể đến sáng sá»›m nếu ông muốn, lúc bẩy giá», nhưng ông coi chừng, nếu bá»n ngá»± lâm quân cá»§a ông là lÅ© tá»™i phạm.
- Nếu những lính ngá»± lâm cá»§a thần phạm tá»™i, những kẻ phạm tá»™i sẽ được trao vào tay Hoàng thượng, xá»­ há» ra sao là theo ý cá»§a Hoàng thượng. Hoàng thượng còn đòi há»i Ä‘iá»u gì thêm nữa.
- Không, không, và ngưá»i ta gá»i là ta Louis chí công không phải không có lý. Vậy ngày mai nhé.
- Cầu Chúa phù hộ cho Hoàng thượng?
- Nhà Vua có ngủ ít mấy, ông De Treville còn khó ngủ hơn.
Ngay lúc tối ông đã sai báo cho ba ngưá»i lính ngá»± lâm và đồng đội cá»§a há» phải có mặt ở nhà ông từ sáu rưỡi sáng. Ông dẫn há» theo, không khẳng định vá»›i há» Ä‘iá»u gì cÅ©ng không hứa hẹn Ä‘iá»u gì và không giấu giếm hỠân sá»§ng cá»§a há» và ngay cả cá»§a ông Ä‘ang trông vào má»™t nước bài.
Äến chân cầu thang nhá», ông để hỠđợi. Nếu Nhà Vua vẫn giận há», há» sẽ biến ngay không để bị nhìn thấy. Nếu nhà Vua bằng lòng tiếp há», chỉ việc cho gá»i há».
Äến phòng đợi đặc biệt cá»§a nhà Vua, ông De Treville thấy La Sétxnay cho biết ngưá»i ta không gặp Công tước De la Trênui tối hôm qua ở tư dinh ông ta, ông ta vá» nhà quá muá»™n nên không có mặt ở Ä‘iện Louvre được, và ông ta chỉ vừa má»›i đến và lúc này Ä‘ang ở chá»— nhà Vua.
Tình thế xảy ra làm ông De Treville rất thích, vì như vậy chắc chắn sẽ không có bất cứ má»™t sá»± gợi ý bên ngoài nào xen vào lá»i khai cá»§a ông De la Trênui và ông.
Quả nhiên, chưa đầy mưá»i phút sau, cánh cá»­a cung thất mở và ông De Treville thấy ông De la Trênui Ä‘i ra, ông này đến gặp ông và bảo:
- Thưa ông De Treville, Hoàng thượng vừa triệu tôi để biết má»i chuyện đã diá»…n ra hôm qua ở nhà tôi thế nào. Tôi đã nói vá»›i Ngài sá»± thật, nghÄ©a là lá»—i thuá»™c ngưá»i cá»§a tôi và tôi sẵn sàng xin lá»—i ông. Má»™t khi đã được gặp ông thế này, xin ông nhận cho và xin coi tôi luôn như là má»™t trong những ngưá»i bạn cá»§a ông.
- Thưa Công tước - Ông De Treville nói - Tôi đầy lòng tin tưởng vào sá»± trung thá»±c cá»§a ngài đến mức tôi chẳng muốn ai khác làm ngưá»i bào chữa cho tôi hÆ¡n là chính ngài trước Hoàng thượng. Tôi thấy rõ tôi đã không bị lầm, và tôi xin cám Æ¡n ngài vá» việc hãy còn má»™t ngưá»i ở nước Pháp, mà ngưá»i ta có thể nói vá» ngưá»i đó mà không bị nhầm như Ä‘iá»u tôi đã nói vá» ngài.
- Hay lắm, tốt lắm! - Nhà Vua nói, vì đã nghe được tất cả những lá»i khen ngợi nhau cá»§a há» - Có Ä‘iá»u hãy nói vá»›i ông ta, Treville ạ, vì ông ta tá»± coi là má»™t trong những ngưá»i bạn cá»§a ông, thì cả ta nữa, ta cÅ©ng muốn là bạn cá»§a ông ta, nhưng ông ta lại nhạt nhẽo vá»›i ta, có đến ba năm ta không gặp ông ấy và ta chỉ gặp được khi nào ta cho tìm. Hãy nói cho ông ta biết tất cả cái đó há»™ ta, bởi đó là những việc mà má»™t ông vua không thể tá»± nói ra được.
- Xin cảm tạ Bệ hạ, xin cảm tạ - Công tước nói - nhưng Bệ hạ hay tin rằng không phải những ngưá»i mà lúc nào Bệ hạ cÅ©ng gặp là những ngưá»i tận tụy vá»›i Bệ hạ nhất, cố nhiên thần không há» nói Ä‘iá»u ấy, đối vá»›i ông De Treville.
- À! Ông cÅ©ng đã nghe Ä‘iá»u ta nói rồi. Càng tốt, ông Công tước, càng tốt - Nhà Vua vừa nói vừa tiến ra đến tận cá»­a - A, ông đấy ư? Thế các ngá»± lâm quân cá»§a ông đâu? Hôm kia ta đã bảo ông Ä‘em theo hỠđến kia mà, tại sao ông không làm thế?
- Tâu, hỠở phía dưới, Bệ hạ cho phép, ông La Sét-xnay sẽ xuống bảo hỠlên.
- Phải, phải, bảo hỠlên ngay. Sắp tám giỠcòn gì. Chín giỠta lại có khách. Ông Công tước, ông đi đi và nhớ trở lại. Vào đi ông Treville.
Công tước chào và Ä‘i ra. Äúng lúc ông mở cá»­a, ba ngưá»i ngá»± lâm và D artagnan do La Sét-xnay dẫn đưá»ng, hiện ra ở phía trên cầu thang.
- Lại đây, những con ngưá»i dÅ©ng cảm cá»§a ta - Nhà Vua nói - lại đây ta có chuyện quở mắng các ngươi đây.
Những ngưá»i ngá»± lâm nghiêng mình lại gần, D artagnan Ä‘i sau há».
- Quá»· nhà trá»i ạ! - Nhà Vua tiếp tục - chỉ vá»›i bốn ngưá»i các khanh mà bẩy cận vệ cá»§a Äức ông bị loại khá»i vòng chiến đấu! Quá đấy, các vị ạ, quá đấy. Cứ đà này, Äức ông sẽ buá»™c phải tân trang đại đội cá»§a mình trong ba tuần, và ta phải áp dụng các sắc lệnh hết sức nghiêm ngặt. Má»™t, do không may ta không nói làm gì, nhưng bẩy ngưá»i trong hai ngày, ta nhắc lại, thế là quá, là quá nhiá»u.
- Cho nên, tâu Bệ hạ! Ngưá»i thấy há» hết sức ăn năn hối hận đến tạ tá»™i vá»›i Bệ hạ đấy ạ.
- Hết sức ăn năn hối hận ư! Hừm! - Nhà Vua nói - Ta chẳng tin chút nào vào những bá»™ mặt đạo đức giả cá»§a há». Nhất là cái bá»™ mặt Gátxcông kia kìa. Nào lại đây, ông trẻ.
D artagnan hiểu lá»i khen chính là ban cho chàng, tiến lại làm ra vẻ thất vá»ng nhất.
- Này ông! Thế này mà ông bảo ta là một chàng trai ư? Là một đứa trẻ, ông Treville ạ, một đứa trẻ thật sự! Và chính tay trẻ con này đã tặng cho Jussac một nhát gươm chí mạng?
- Và hai nhát gươm tuyệt chiêu cho Bécnaju.
- Thật thế ư? Không kể - Athos nói - nếu chàng ta không cứu thần khá»i bàn tay cả Bicara, chắc chắn là thần đã không có được vinh dá»± lúc này được tá» lòng vô cùng tôn kính Hoàng thượng.
- á»’, thế thì cái gã Bearn này đúng là má»™t con quá»· thá»±c sá»± rồi, như phụ vương ta thưá»ng nói, phải không ông Treville? Ở cái nghá» này, là phải nhiá»u áo chẽn bị đâm thương và đánh gãy nhiá»u lưỡi gươm. Thế mà, dân Gátxcông thưá»ng nghèo, có phải không?
- Tâu Bệ hạ, thần phải nói rằng ngưá»i ta còn chưa tìm thấy má» vàng trong những dãy núi cá»§a há», dù Äấng toàn năng đáng lẽ phải ban cho há» phép mầu ấy, để thưởng công cho hỠđã á»§ng há»™ những cao vá»ng cá»§a Äức tiên vương.
- Nói như thế có nghÄ©a chính những ngưá»i Gátxcông đã làm cho ta thành vua, phải không ông Treville, vì ta là con trai cá»§a cha ta? á»’, ta có bảo là không phải đâu. La Sétxnay, hãy xem xem, lục tất cả các túi áo cá»§a ta xem, ngươi sẽ thấy bốn mươi đồng pítxtôn, thấy thì Ä‘em ra đây. Và bây giá», chàng trai trẻ, hãy nói thật Ä‘i, chuyện đó xảy ra thế nào?
D artagnan kể lại cuá»™c phiêu lưu mạo hiểm hôm trước vá»›i đủ má»i tình tiết: không ngá»§ được vì vui mừng sắp được thấy Hoàng thượng, nên đã đến nhà các bạn mình sá»›m hÆ¡n ba tiếng đồng hồ trước giá» bái yết, rồi hỠđã cùng nhau đến sân chÆ¡i thế nào, rồi vá» sá»± sợ hãi chàng để lá»™ ra khi nhận má»™t trái bóng ném sượt mặt, bị Bécnaju nhạo báng, và ông ta suýt đã phải trả giá sá»± nhạo báng bằng tính mạng cá»§a mình, và ông De la Trênui hoàn toàn vô tư, suýt bị mất cả cư dinh cá»§a mình.
- Äúng là như vậy - Nhà Vua lẩm bẩm - Ông Công tước cÅ©ng kể vá»›i ta y như vậy. Ngài Giáo chá»§ tá»™i nghiệp! Bẩy ngưá»i trong hai ngày và là những ngưá»i thân quý nhất ông ta. Nhưng thế là đủ rồi. Thế là các ông đã rá»­a hận ở phố Fréjus rồi, và còn vượt mức nữa. Các ông chắc đã thá»a lòng.
- Nếu như Hoàng thượng thá»a lòng - Ông Treville nói - Chúng thần cÅ©ng như vậy.
- Phải, ta cÅ©ng vậy - nhà Vua vừa nói thêm vừa vốc má»™t vốc tiá»n vàng trên tay La Sétxnay và đặt vào tay D artagnan.
- Và đây, má»™t bằng chứng vá» sá»± thá»a mãn cá»§a ta.
Thá»i buổi đó những ý tưởng vá» tá»± trá»ng còn chưa phải là mất sống như ngày nay. Má»™t nhà quý tá»™c nhận tiá»n từ tay nhà Vua không có gì là nhục nhã. Vì vậy D artagnan đút luôn bốn mươi đồng vàng vào túi mà không ná» hà gì, trái lại còn hết lòng cảm tạ Hoàng thượng.
- Kìa - Nhà Vua vừa nói nhìn đồng hồ treo - Äã tám rưỡi rồi, các ông vá» Ä‘i, bởi như ta nói, ta đợi má»™t ngưá»i lúc chín giá». Cảm Æ¡n lòng tận tâm cá»§a các vị. Ta có thể trông cậy được đấy chứ, phải không?
- á»’ tâu Bệ hạ - cả bốn ngưá»i cùng hô lên. Chúng thần sẵn sàng xả thân thành từng mảnh vì Bệ hạ.
- Tốt, tốt lắm, nhưng hãy giữ được vẹn toàn. Như thế tốt hÆ¡n, và sẽ hữu ích hÆ¡n. Ông Treville này, - trong khi những ngưá»i kia rút lui nhà Vua nói khẽ thêm - vì ngá»± lâm quân không còn chá»—, hÆ¡n nữa để xung vào binh đội ấy, chúng ta đã quyết định phải qua má»™t thá»i kỳ tập sá»±, vậy ông hãy cho cậu ta vào đại đội cận vệ cá»§a ông des Essarts, em rể ông. Chà, trá»i Æ¡i! Treville ạ, ta khoái vì sá»± nhăn nhó sắp tá»›i đây cá»§a ông Giáo chá»§. Ông ấy sẽ nổi cÆ¡n thịnh ná»™, nhưng ta cóc cần, ta có quyá»n cá»§a ta.
Rồi nhà Vua vẫy tay chào Treville Ä‘ang Ä‘i rạ để Ä‘uổi kịp mấy lính ngá»± lâm cá»§a mình, và ông thấy há» Ä‘ang chia nhau vá»›i D artagnan món bốn mươi đồng tiá»n vàng.
Còn Giáo chá»§, đúng như nhà Vua đã nói, quả nhiên vô cùng tức giận, đến mức suốt tám ngày bá» cả chÆ¡i bài vá»›i nhà Vua, Ä‘iá»u đó không há» ngăn nhà Vua thể hiện thái độ vồn vã nhất trên Ä‘á»i vá»›i Giáo chá»§ và má»—i khi gặp ông ta, nhà Vua lại há»i han ông bằng má»™t giá»ng ân cần nhất:
- Thế nào, ngài Giáo chủ, mấy cái tay Bécnaju và Jussac tội nghiệp ấy của khanh ra sao rồi?
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #8  
Old 16-04-2008, 08:16 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 7

Nội tình mấy chàng ngự lâm quân



Khi D Artagnan ra khá»i Ä‘iện Louvre và há»i ý kiến các bạn nên dùng vào việc gì - phần chia cá»§a mình số bốn mươi đồng vàng đó Athos khuyên chàng nên đặt má»™t bữa ăn ngon ở Pom de Panh, Porthos khuyên nên thuê má»™t ngưá»i hầu, còn Aramis khuyên nên có má»™t cô nhân tình ưng ý.
Bữa chén được thá»±c hiện ngay hôm ấy, và ngưá»i hầu đã phục vụ ngay. Bữa chén được Athos đặt, còn ngưá»i hầu, Porthos kiếm giúp. Äó là má»™t gã Pica mà chàng ngá»± lâm huênh hoang này thuê được ngay ngày hôm ấy và đúng dịp ấy, trên cầu De la Tuốcnen trong khi gã ta Ä‘ang vừa Ä‘i quanh quẩn vừa nhổ xuống nước.
Porthos đã cho rằng việc gã ta làm là bằng chứng cá»§a má»™t tư chất chín chắn và thâm trầm và chàng đã mang gã theo mà không cần ai giá»›i thiệu. Bá»™ dạng bệ vệ cá»§a chàng quý tá»™c mà Planchet, tên gã Pica(1) tưởng mình sẽ hầu hạ chàng ta, khiến gã mê ngay, nhưng gã hÆ¡i thất vá»ng khi thấy vị trí đó đã có má»™t chiến hữu tên là Mousqueton, và khi Porthos cắt nghÄ©a cho gã là nhà mình tuy lá»›n, nhưng không kham nổi hai ngưá»i đầy tá»› và gã phải vào phục vụ D artagnan. Tuy nhiên khi gã tham dá»± bữa trưa mà chá»§ gã thết đãi và gã thấy ông chá»§ rút từ túi má»™t nắm tiá»n vàng ra trả, gã tin đã gặp vận và cảm Æ¡n Trá»i cho gã rÆ¡i vào tay má»™t ông vua Crésus(2). Gã kiên trì giữ ý kiến ấy cho tá»›i sau bữa tiệc mà những đồ ăn thừa đã khiến gã bù lại những bữa nhịn đói nhịn khát dài ngày. Nhưng đến tối, khi sá»­a soạn giưá»ng ngá»§ cho chá»§, những ảo má»™ng cá»§a Planchet tàn lụi. Äồ ná»™i thất chỉ duy nhất có cái giưá»ng và căn nhà chỉ có phòng đợi và phòng ngá»§. Planchet ngá»§ trong phòng đợi trên má»™t cái chăn lôi từ giưá»ng cá»§a D artagnan mà chàng đã bá» không dùng.
Athos vá» phần mình cÅ©ng có má»™t chàng hầu tên là Crimô, được chàng huấn luyện cho công việc phục vụ má»™t cách rất đặc biệt. Athos, má»™t tôn ông danh giá, là má»™t ngưá»i lặng lẽ ít nói. Äã năm hoặc sáu năm chàng sống trong tình bạn bè thân thiết và sâu sắc nhất vá»›i các đồng đội cá»§a mình là Porthos và Aramis, những ngưá»i này nhá»› rõ luôn thấy chàng mỉm cưá»i nhưng không bao giá» nghe thấy tiếng chàng cưá»i. Lá»i lẽ chàng nói thưá»ng vẫn tắt và biểu cảm, luôn chỉ nói những gì muốn nói, không thêm gì, không mua vui, không màu mè hoa mỹ, không kiểu cách. Cuá»™c chuyện trò cá»§a chàng là má»™t sá»± việc, không thêm mắm thêm muối.
Cho dù Athos má»›i xấp xỉ ba mươi, có má»™t thân hình và trí tuệ tuyệt vá»i, không ai thấy chàng có tình nhân. Chàng không bao giá» nói tá»›i đàn bà. Có Ä‘iá»u chàng không ngăn ngưá»i khác nói vỠđàn bà trước mặt chàng, dù thật dá»… nhận thấy vá» loại chuyện đó, nếu chàng có xen vào thì cÅ©ng chỉ là những lá»i lẽ chua cay, những quan niệm chán Ä‘á»i, và chàng hoàn toàn khó chịu. Sá»± kín đáo tính lẩn tránh xã há»™i, và sá»± lầm lì biến chàng thành gần như má»™t ông già. Äể khá»i làm đảo lá»™n thói quen cá»§a chàng, Grimaud vậy là cÅ©ng phải quen vá»›i việc vâng lá»i chàng chỉ bằng má»™t cá»­ chỉ hoặc đơn giản chỉ là má»™t cái máy môi. Chàng chỉ nói thành lá»i vá»›i hắn trong những trưá»ng hợp cá»±c kỳ quan trá»ng.
Äôi khi Grimaud, kẻ vừa sợ chá»§ như sợ lá»­a, lại vừa hoàn toàn gắn bó và vô cùng kính trá»ng tài năng cá»§a chá»§, tưởng rằng mình hoàn toàn hiểu chá»§ muốn gì, lao ngay Ä‘i thi hành mệnh lệnh, lại hóa ra làm ngược lại. Lúc đó Athos chỉ nhún vai, chẳng há» nổi giận, tẩn cho Grimaud mấy cái. Những hôm đó chàng má»›i nói má»™t ít.
Porthos, như ngưá»i ta có thể thấy, tính cách đối lập hẳn vá»›i Athos, không những nói nhiá»u, mà còn nói to, tuy vá»›i chàng chẳng quan trá»ng gì. Công bằng mà nói, dù ngưá»i ta nghe hay không, chàng nói vì khoái được nói và khoái được nghe. Chàng nói vá» tất cả má»i thứ trừ khoa há»c, vin cá»› từ hồi nhỠở lÄ©nh vá»±c này, nhưng đã có mối căm ghét thâm căn cố đế các nhà bác há»c.
Chàng không được uy nghi bằng Athos, và cái cảm nghÄ© vá» sá»± thấp kém cá»§a mình vá» chuyện đó, đã làm chàng thưá»ng bất công vá»›i con ngưá»i quý tá»™c này ngay từ buổi ban đầu má»›i quen biết nhau, khiến chàng vì vậy thưá»ng cố chÆ¡i trá»™i bằng những trang phục lá»™ng lẫy. Nhưng, chỉ vá»›i chiếc áo choàng ngá»± lâm giản dị và chỉ riêng bằng cách ngẩng đầu ra sau và tiến bước, Athos ngay tức khắc đã giữ được vị trí xứng đáng vá»›i mình và đẩy anh chàng Porthos xuống hạng dưới rồi. Porthos tá»± an á»§i bằng cách phao tin ầm Ä© ở phòng đợi cá»§a ông De Treville và trong các đơn vị cận vệ cá»§a Ä‘iện Louvre vá» những vận may cá»§a mình mà Athos không bao giá» nói tá»›i. Và lúc này, sau khi đã chuyển từ giá»›i quý tá»™c nghi lá»… sang giá»›i quý tá»™c kiếm cung, từ triá»u phục sang tước Nam, chẳng còn vấn đỠgì hÆ¡n vá»›i Porthos là má»™t công chúa nước ngoài mong muốn Ä‘em đến cho chàng má»™t tài sản khổng lồ.
Má»™t ngạn ngữ cổ nói "Thầy nào, tá»› ấy". Ta hãy chuyển từ ngưá»i hầu cá»§a Athos sang ngưá»i hầu cá»§a Porthos, từ Grimaud sang Mousqueton.
Mousqueton là ngưá»i Noócmăng mà chá»§ cá»§a hắn đã đổi từ cái tên hòa bình là Bonlface(3) thành má»™t cái tên cá»±c kỳ kêu hÆ¡n là Mousqueton(4). Hắn vào phục vụ Porthos vá»›i Ä‘iá»u kiện chỉ được mặc và ở, nhưng thật sang. Hắn chỉ đòi được dành cho hai giá» má»—i ngưá»i để cống hiến cho má»™t công nghệ có thể cưng cấp cho hắn những nhu cầu khác. Porthos thá»a thuận như thế, càng tốt cho chàng. Chàng may cho Mousqueton những áo chẽn bằng những áo cÅ© và áo choàng thay đổi cá»§a mình, và nhá» má»™t gã thợ may rất thông minh chữa lại cho hắn những đồ cÅ© cá»§a chàng thành má»›i bằng cách lá»™n trong ra ngoài, gã này còn có má»™t mụ vợ thưá»ng bị nghi ngá» là muốn hạ thấp những thói quen quý tá»™c cá»§a Porthos. Mousqueton vá»›i những quần áo chữa lại ấy, mặt mÅ©i tươi cưá»i Ä‘i theo hầu chàng:
Còn vá» Aramis, thì tính cách đã được phÆ¡i bày đầy đủ, cái tính cách này, thật ra cÅ©ng giống như các đồng đội cá»§a mình, chúng ta có thể theo dõi sá»± phát triển cá»§a nó qua tên hầu cá»§a chàng là Bazin. Bởi niá»m hy vá»ng rằng chá»§ hắn má»™t ngày nào đó lại thụ giáo, nên hắn luôn mặc đồ Ä‘en như kẻ hầu cá»§a má»™t tu sÄ©. Äó là má»™t tay ngưá»i miá»n Bêrích, khoảng ba nhăm tá»›i bốn mươi tuổi, hiá»n lành, ôn hòa, mập mạp, giữ việc Ä‘á»c các sách kinh mà chá»§ dành cho những giá» nhàn rá»—i, bần cùng lắm má»›i phải làm cho há» má»™t bữa trưa, ít món nhưng thật ngon. Ngoài ra, câm, mù, Ä‘iếc, và nhất má»±c trung thành.
Giá» thì chúng ta đã biết ít ra cÅ©ng là bá» ngoài, chá»§ và tá»›, ta chuyển sang nÆ¡i ở cá»§a há».
Athos sống ở phố Fréjus, cách vưá»n Luxembourg mấy bước chân. CÆ¡ ngÆ¡i cá»§a chàng gồm hai phòng nhá», bài trí rất tinh tươm, trong má»™t ngôi nhà cho thuê sẵn đồ đạc mà nữ chá»§ nhân còn trẻ và còn thật đẹp, đôi mắt hiá»n đưa tình vá»›i chàng má»™t cách vô ích. Vài mảnh còn lại cá»§a má»™t thá»i huy hoàng đã qua, chói lá»i đây đó trên các dãy tưá»ng cá»§a má»™t nÆ¡i ở khiêm nhưá»ng; đó là má»™t thanh gươm chẳng hạn, giàu hoa văn Äamát(5) gợi cho ngưá»i ta nhá»› đến thá»i Frăngxoa đệ nhất, và chỉ chuôi gươm thôi, nạm nhiá»u đá quý có thể đã đáng giá hai trăm đồng tiá»n vàng mà vào những lúc túng quẫn nhất, Athos cÅ©ng không bao giá» chịu cầm cố hay Ä‘em bán. Thanh gươm đó từ lâu đã là tham vá»ng cá»§a Porthos, Porthos có thể cho Ä‘i mưá»i năm tuổi thỠđể có được thanh gươm đó.
Má»™t hôm Porthos có má»™t cuá»™c hẹn hò vá»›i má»™t nữ Quận chúa, chàng cố thá»­ mượn thanh gươm ấy cá»§a Athos. Athos, không nói gì dốc hết túi, nhặt tất cả những đồ trang sức, túi tiá»n, tua ngá»± và chuá»—i vòng vàng, biếu cả cho Porthos. Còn vá» thanh gươm, Athos bảo chàng, nó đã được gắn liá»n vào chá»— cá»§a nó, và chỉ rá»i khá»i đấy khi chá»§ nó cÅ©ng rá»i khá»i nÆ¡i cá»§a mình. Ngoài thanh gươm ra, còn có má»™t bức chân dung vẽ má»™t quý ông thá»i Vua Henri III, sắc phục sang trá»ng nhất, và chân dung đó có má»™t số nét giống Athos, má»™t số nét tương đồng vá» gia hệ, chứng tá» vị đại thần đó, hiệp sÄ© phục vụ nhà Vua, là tổ tiên cá»§a chàng.
Cuối cùng, má»™t cái há»™p bằng kim hoàn lá»™ng lẫy, có cùng gia huy như thanh gươm và bức chân dung đặt trên giữa lò sưởi, vênh váo khá»§ng khiếp vá»›i những đồ bầy biện còn lại. Athos luôn mang theo chìa khóa chiếc há»™p đó trong ngưá»i. Nhưng má»™t hôm chàng mở cái há»™p trước mặt Porthos và Porthos đã có thể tin rằng cái há»™p chỉ đựng các bức thư và các giấy tá», những bức thư tình và giấy tá» cá»§a gia đình, chắc thế.
Porthos ở má»™t căn nhà rất rá»™ng và bá» ngoài rất hào nhoáng ở phố Chuồng chim câu cÅ©. Má»—i lần chàng cùng má»™t ngưá»i bạn nào đó Ä‘i qua những cá»­a sổ nhà mình, Mousqueton bao giá» cÅ©ng quần áo hầu tươm tất ở bên má»™t cá»­a sổ, và Porthos lại vênh mặt giÆ¡ tay nói: NÆ¡i mình ở đó! Nhưng không bao giá» ngưá»i ta thấy chàng ở nhà, không bao giá» chàng má»i ai lên đấy, và chẳng ai có thể nghÄ© cái vẻ bá» ngoài hào nhoáng ấy bên trong thá»±c sá»± có những cá»§a cải gì.
Còn vá» Aramis, chàng sống ở má»™t căn nhà nhá» gồm khuê phòng, má»™t phòng ăn và má»™t phòng ngá»§, phòng này ở tầng trệt trông ra má»™t vưá»n nhá» xanh tươi bóng mát, hàng xóm không thể nhìn qua được.
Vá» D artagnan, chúng ta biết chàng ở thế nào rồi, và ta đã làm quen vá»›i ngưá»i hầu cá»§a chàng, gã Planchet.
D artagnan bản tính tò mò như những ngưá»i được phú cho cái tài Ä‘a mưu túc kế, Ä‘em hết sức để tìm hiểu xem Athos, Porthos và Aramis đúng ra là ngưá»i thế nào. Bởi dưới những cái tên chinh chiến đó, má»—i ngưá»i Ä‘á»u giấu má»™t cái tên quý tá»™c cá»§a mình, nhất là Athos cách xa hàng dặm đã thấy được mùi cá»§a má»™t bậc đại công hầu. Vì vậy chàng há»i Porthos để có được những thông tin vá» Athos và Aramis, và há»i Aramis để biết Porthos.
Khốn thay bản thân Porthos cÅ©ng chỉ biết vá» cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ngưá»i bạn thầm lặng cá»§a mình qua những gì toát ra mà thôi.
Ngưá»i ta đồn Athos đã gặp phải những bất hạnh lá»›n trong những chuyện yêu đương, và má»™t sá»± phản bá»™i ghê tởm đã đầu độc mãi mãi cuá»™c Ä‘á»i cá»§a con ngưá»i hào hoa này. Sá»± phản bá»™i ấy như thế nào? Má»i ngưá»i Ä‘á»u không biết.
Còn như Porthos, ngoại trừ cái tên thật cá»§a chàng mà chỉ ông De Treville má»›i biết, cÅ©ng như tên thật cá»§a hai ngưá»i bạn mình, cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chàng thật dá»… hiểu. Tá»± phụ và tuá»nh toàng, ngưá»i ta nhìn suốt được qua chàng như qua má»™t tấm pha lê.
Äiá»u duy nhất khiến có thể làm ngưá»i Ä‘iá»u tra sai lạc là việc ngưá»i ta Ä‘i tin vào tất cả má»i Ä‘iá»u hay cái tốt chàng nói vá» mình.
Aramis có vẻ chẳng có má»™t bí mật nào, lại là má»™t chàng trai ngấm ngầm những bí mật, ít trả lá»i những câu há»i vá» ngưá»i khác và lẩn tránh những câu ngưá»i ta há»i vá» mình. Má»™t hôm, D artagnan sau khi đã há»i Aramis rất lâu vá» Porthos, từ đó biết được cái tin đồn vá» vận đỠcá»§a chàng ngá»± lâm vá»›i má»™t nàng công chúa, lại cÅ©ng muốn biết những chuyện phiêu lưu tình ái cá»§a ngưá»i Ä‘ang đối thoại vá»›i mình như thế nào, liá»n há»i:
- Thế còn anh, ngưá»i đồng đội thân mến cá»§a tôi, anh nói vá» các nữ Nam tước, nữ Bá tước và công chúa nương nương cá»§a những ngưá»i khác, còn anh thì sao?
- Xin lá»—i - Aramis ngắt lá»i - tôi nói bởi vì Porthos tá»± nói ra, bởi vì anh ấy toang toang nói ra những Ä‘iá»u hay ho đó trước mặt tôi. Nhưng quý cậu D artagnan thân mến ạ, hãy tin rằng, nếu tôi nắm được những chuyện đó từ má»™t nguồn tin khác, hoặc anh ấy thổ lá»™ ra vá»›i tôi sẽ chẳng có má»™t vị nghe thú tá»™i nào kín tiếng hÆ¡n tôi đâu.
- Tôi tin như thế mà - D artagnan nói tiếp - nhưng rốt cuộc, tôi thấy hình như, bản thân anh, anh cũng khá quen thuộc với các gia huy, bằng chứng là chiếc khăn tay thêu ấy và nhỠnó tôi có vinh dự làm quen với anh.
Aramis lần này chẳng há» tức giận, mà chàng giữ thái độ nhã nhặn nhất, thân ái trả lá»i:
- Bạn thân mến, đừng quên tôi vẫn muốn thuá»™c nhà thá», và tôi trốn tránh tất cả những cÆ¡ há»™i đàng Ä‘iếm. Cái khăn tay cậu thấy không hỠđược trao cho tôi mà là bị má»™t trong những ngưá»i bạn tôi bá» quên ở nhà tôi. Tôi phải nhặt lấy để khá»i làm tổn hại đến thanh danh cá»§a bạn tôi và ngưá»i đàn bà mà anh ấy yêu.
- Còn như tôi, tôi không há» có, và không há» muốn có nhân tình, noi theo tấm gương rất chí lý vá» mặt đó cá»§a Athos, ngưá»i cÅ©ng chẳng có gì hÆ¡n tôi.
- Nhưng quỷ ạ? Anh đâu phải là tu viện trưởng, mà là ngự lâm quân kia mà.
- Tạm thá»i là ngá»± lâm quân như Giáo chá»§ nói thôi, ngá»± lâm quân bất đắc dÄ©, mà ngưá»i cá»§a nhà thá» lại ở trong tim, tin tôi Ä‘i.
- Athos và Porthos đã nhét tôi vào đấy, chiểm lĩnh tôi. Lúc sắp được thụ phong, tôi đã có một va vấp nhỠvới… Nhưng việc đó không liên can gì mav tới cậu, và tôi đã chiếm mất thì giỠquý báu của cậu rồi.
- Không hỠgì, việc đó làm tôi thích lắm - D artagnan nói to và lúc này, tôi tuyệt nhiên không có việc gì để làm.
- Phải, nhưng tôi, tôi còn má»™t quyển kinh phải Ä‘á»c - Aramis trả lá»i - rồi lại còn mấy vần thÆ¡ phải làm mà bà De Eghiông yêu cầu tôi rồi tiếp đến, tôi phải qua phố Saint Ônôrê, để mua son cho bà De Chevreuse. Cậu thấy đấy, bạn thân mến, nếu như cậu chẳng vá»™i gì, tôi lại rất vá»™i.
Và Aramis thân mật chìa tay cho ngưá»i đồng đội trẻ cá»§a mình xin được cáo lui.
Dù dày công đến mấy, D artagnan vẫn không thể biết gì hÆ¡n vá» ba ngưá»i bạn má»›i cá»§a mình. Chàng đành hiện thá»i hãy cứ tin vào tất cá»§a những gì há» nói vá» quá khứ cá»§a há», hy vá»ng vào những phát hiện chắc chắn hÆ¡n và sâu rá»™ng hÆ¡n trong tương lai. Trong khi chỠđợi, chàng coi Athos như Akin Porthos như Ajắc(6) và Aramis như Jôdép(7), vả chăng, cuá»™c sống cá»§a bốn chàng trai trẻ rất vui tươi.
Athos cá» bạc, và luôn Ä‘en đủi. Song, chàng không vay các bạn má»™t xu, cho dù túi tiá»n cá»§a chàng không ngừng phục vụ há» và khi chÆ¡i chịu, chàng luôn đánh thức chá»§ nợ lúc sáu giá» sáng để trả món nợ đêm trước.
Porthos hay chÆ¡i hăng máu. Những hôm đó, nếu được, ngưá»i ta thấy chàng ăn mặc lá»™ng lẫy, thái độ ngạo mạn, nếu thua, chàng biến mất mấy ngày liá»n không thấy tăm hÆ¡i, sau đó chàng xuất hiện, mặt nhợt nhạt, bá»™ dạng thuá»—n ra, nhưng có tiá»n trong túi.
Còn Aramis, chàng không bao giỠbài bạc. Chàng đích thị là một lính ngự lâm tồi nhất và một thực khách vô duyên nhất.
Chàng luôn có nhu cầu làm việc. Äôi khi, giữa má»™t bữa ăn trưa, trong hÆ¡i men cá»§a rượu vang, trong chuyện trò Ä‘ang sôi nổi, khi ai nấy Ä‘á»u tin còn phải ngồi tại bàn vài ba tiếng nữa, thì Aramis xem đồng hồ, đứng lên vá»›i nụ cưá»i niá»m nở xin phép má»i ngưá»i phải Ä‘i để thỉnh giáo má»™t nhà thần há»c ngụy lý(8) mà chàng đã có hẹn. Những lần khác chàng trở vá» cái tổ cá»§a mình để viết má»™t luận văn, và yêu cầu các bạn đừng làm mình bị phân tâm.
Trong khi đó Athos mỉm má»™t nụ cưá»i dá»… thương man mác, rất thích hợp vá»›i bá»™ mặt cao quý cá»§a mình, và Porthos thì vừa uống vừa rá»§a rằng Aramis sẽ mãi mãi chỉ là má»™t mục sư cỡ thôn xóm.
Planchet, ngưá»i hầu cá»§a D artagnan Ä‘eo Ä‘uổi vận may cá»§a mình má»™t cách lịch sá»±. Hắn nhận ba mươi xu má»—i ngày. Và trong má»™t tháng hai ngày hắn vá» nhà vui như chim sáo và niá»m nở vá»›i chá»§. Nhưng khi cÆ¡n gió hẩm hiu bắt đầu thổi lên khoản gia chánh ở phố Phu đào huyệt, nghÄ©a là khi số bốn mươi đồng vàng cá»§a Vua Louis XIII đã bị ngốn hết hoặc gần như thế, hắn bắt đầu ca cẩm khiến Athos thấy lợm giá»ng, Porthos thấy há»—n láo và Aramis thấy lố bịch. Athos khuyên D artagnan thải tên vô lại ấy Porthos muốn phải đánh đã và Aramis cho rằng má»™t ông chá»§ phải được nghe những lá»i ca ngợi mình.
- Nói như các anh thì dá»… - D artagnan nói - Athos, anh sống câm lặng vá»›i Grimaud, cấm hắn nói, do đó, không bao giá» nặng lá»i vá»›i hắn. Còn anh, Porthos, anh sống vương giả, anh như má»™t vị thánh đổi tên Mousqueton cá»§a anh. Cuối cùng anh, Aramis luôn luôn phân tâm bởi những nghiên cứu thần há»c, anh tạo cảm hứng sùng kính sâu sắc cho bác hầu Bazin cá»§a anh, má»™t con ngưá»i hiá»n lành ngoan đạo. Nhưng tôi là kẻ không địa vị chắc chắn, không tài sản, không phải ngá»± lâm quân mà cÅ©ng chẳng quân cận vệ, làm sao tôi gây được lòng yêu mến, sá»± nể sợ hoặc lòng kính trá»ng cá»§a Planchet?
- Sá»± việc nghiêm trá»ng rồi! - Ba ngưá»i bạn trả lá»i - Äó là công việc ná»™i tình. Vá»›i ngưá»i hầu cÅ©ng phải như vá»›i đàn bà thôi, phải tá» ngay mình là chá»§, nếu muốn giữ hỠở lại vá»›i mình. Cậu hãy nghÄ© kỹ Ä‘i!
D artagnan suy nghÄ© và cho rằng trước hết hãy tạm đánh cho Planchet má»™t trận rồi hắn sẽ làm việc má»™t cách có ý thức thôi. Thế rồi, sau khi đã nện hắn, chàng cấm hắn không được rá»i khá»i công việc nếu không được phép, chàng nói thêm: "Bởi vì ta không thể cứ xúi quẩy mãi, ta Ä‘ang mong đợi không gì lay chuyển nổi những vận há»™i tốt đẹp hÆ¡n. Vận may cá»§a ngưá»i cÅ©ng sẽ đến nếu còn ở bên ta. Và ta là má»™t ông chá»§ quá tất nên không để ngưá»i lỡ vận may bằng cách chấp nhận cho nghỉ việc như ngưá»i yêu cầu đâu.
Cách xá»­ sá»± đó khiến mấy ngưá»i bạn Ä‘á»u rất phục. Planchet cÅ©ng phục và không nói đến chuyện ra Ä‘i nữa.
Bốn ngưá»i bạn trẻ như sống trong má»™t cá»™ng đồng.
D artagnan chưa mắc thói quen nào khi từ tính nhỠđến và rơi vào một thế giới hoàn toàn mới mẻ với mình, noi theo ngay những thói quen của các bạn.
Mùa đông, dậy lúc tám giá», mùa hè, sáu giỠđến nhà ông Treville nhận khẩu lệnh và nghe ngóng công việc. D artagnan, dù chưa phải ngá»± lâm quân, vẫn thá»±c hiện công việc vá»›i giá» giấc chính xác đáng khen. Chàng luôn Ä‘i gác, vì luôn Ä‘i theo má»™t trong ba ngưá»i đến phiên gác cá»§a há». Cả doanh trại ngá»± lâm quân, má»i ngưá»i Ä‘á»u biết chàng là ai cÅ©ng coi chàng là má»™t đồng đội tốt. Ông De Treville ngay buổi tiếp xúc ban đầu đã đánh giá cao chàng và thật lòng yêu mến, không ngừng tiến cá»­ chàng vá»›i nhà Vua.
Vá» phần mình, ba chàng ngá»± lâm rất yêu quý ngưá»i bạn trẻ. Tình bạn đã liên kết bốn con ngưá»i lại vá»›i nhau và nhu cầu ngày gặp nhau ba bốn lần hoặc cho việc quyết đấu, hoặc vì công việc, hoặc để vui chÆ¡i, khiến há» không ngừng chạy theo nhau như hình vá»›i bóng và ngưá»i ta luôn gặp những con ngưá»i không thể tách rá»i nhau ấy tìm nhau từ vưá»n hoa Luychxămbua đến quảng trưá»ng Saint-Sulpice hoặc từ phố Chuồng chim câu cÅ© đến vưá»n Luxembourg.
Trong khi chỠđợi, những lá»i hứa hẹn cá»§a ông De Treville cÅ©ng được xúc tiến. Rồi má»™t hôm, nhà Vua hạ lệnh cho ông Hiệp sÄ© des Essarts lấy D artagnan vào làm thiếu sinh quân trong đại đội cận vệ cá»§a ông. D artagnan thở dài khoác bá»™ quần áo cận vệ mà chàng những muốn các thêm mưá»i năm tuổi thỠđể đổi lấy chiếc áo ngá»± lâm quân. Nhưng ông De Treville hứa sá»± ưu ái đó sau hai năm tập sá»±, vả chăng, việc tập sá»± có thể rút ngắn nếu D artagnan có cÆ¡ há»™i lại làm má»™t việc gì hữu ích cho nhà Vua hoặc lập được má»™t chiến công chói lá»i. Sau khi được hứa hẹn như vậy D artagnan rút lui và từ ngày hôm sau, bắt đầu việc quân ngÅ©.
- Thế là đến lượt Athos, Porthos và Aramis Ä‘i gác vá»›i D artagnan khi đến phiên chàng. Äại đội cá»§a Hiệp sÄ© des Essarts nhận cả bốn ngưá»i như thế, thay vì má»™t ngưá»i, hôm nhận D Artagnan.
Chú thích:
(1) Dân thuộc tỉnh Picardy ở Tây Bắc nước Pháp, nổi tiếng ương bướng
(2) Crésus: vua cá»§a Lydia vùng Tiểu Ã, thế ká»· thứ 6 trước Công nguyên, nổi tiếng giàu có.
(3) Bonlface: tên các giáo hoàng thế kỷ 8, không hiếu chiến
(4) Mousqueton - khẩu súng trưá»ng
(5) Damas: thuộc Syrie, nổi tiếng vỠnhưng kiếm lưỡi cong nhất là đoản kiếm
(6) Achile: Akin; Aiax, Ajắc - Những nhân vật anh hùng nhất và nhì trong thần thoại Hy Lạp trong việc chiếm thành Troie.
(7) Joseph: à nói cha Jôdép mệnh danh Äức ông xám cá»§a Giáo chá»§ Richelieu - thích hợp vá»›i lòng sùng tín cá»§a Aramis và việc muốn trở lại nhà thá» cá»§a chàng.
(8) Thần há»c quan tâm đến việc giảl quyết những trưá»ng hợp cá»§a ý thức
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #9  
Old 16-04-2008, 08:16 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 8

Má»™t âm mưu trong triá»u



Tuy nhiên, bốn mươi đồng vàng cá»§a Vua Louis XIII, cÅ©ng như tất cả má»i thứ trên Ä‘á»i này sau khi đã có khởi đầu, phải có kết thúc, và từ lúc nó kết thúc, bốn ngưá»i đồng ngÅ© cá»§a chúng ta rÆ¡i vào cảnh khó khăn. Lúc đầu, ảnh hưởng dùng tiá»n riêng cá»§a mình cưu mang cả há»™i được ít lâu, Porthos kế tiếp và nhá» má»™t trong những cuá»™c Ä‘i biệt tăm má»i ngưá»i đã quen, chàng chu cấp cho nhu cầu cá»§a má»i ngưá»i thêm được ná»­a tháng. Cuối cùng đến lượt Aramis, chàng vui vẻ thá»±c hiện, và theo chàng nói, nhá» bán những cuốn sách thần há»c đã kiếm được mấy đồng vàng.
Vậy là như thưá»ng lệ, há» phải cầu cứu ông De Treville xin ông tạm ứng trước má»™t phần tiá»n lương, nhưng số tiá»n tạm ứng đó không thể giúp gì mấy cho ba chàng ngá»± lâm Ä‘ang mắc những món nợ nóng quá hạn, và má»™t chàng cận vệ chưa mắc nợ.
Cuối cùng, khi thấy sắp hoàn toàn rá»—ng rúi, bằng má»™t ná»— lá»±c cuối cùng, há» gom góp được tám hay mưá»i đồng vàng để Porthos chÆ¡i bạc. Khốn nạn thay, chàng Ä‘ang canh Ä‘en, thua sạch, thêm hai nhăm đồng vàng đánh chịu.
Thế là khó khăn trở thành túng quẫn, ngưá»i ta thấy những kẻ đói ăn có kẻ hầu Ä‘i theo chạy đốn các bến sông và các đơn vị cận vệ kiếm chác tại nhà bạn hữu ở bên ngoài tất cả những bữa trưa có thể kiếm được, bởi theo ý kiến Aramis, trong lúc sung túc phải rắc các bữa ăn ra bốn phía để thu lại má»™t vài bữa lúc cÆ¡ nhỡ.
Athos được má»i ăn bốn lần, lần nào cÅ©ng kéo theo các bạn và lÅ© ngưá»i hầu. Porthos có sáu cÆ¡ há»™i và cÅ©ng để các bạn cùng hưởng. Aramis được tám. Äó là má»™t ngưá»i mà ngưá»i ta đã có thể nhận ra, nói ít làm nhiá»u.
Còn vá» D artagnan, chưa quen biết má»™t ai trong kinh thành chỉ tìm được má»™t bữa Ä‘iểm tâm bằng sôcôla tại nhà má»™t ông linh mục ngưá»i cùng quê, và má»™t bữa trưa tại nhà má»™t tay lính kèn cá»§a đội cận vệ. Chàng dẫn theo Ä‘oàn quân cá»§a mình đến nhà ông linh mục, ngốn sạch lượng thức ăn dá»± trữ cá»§a ông trong hai tháng, và tại nhà ngưá»i lính kèn được anh ta đãi rất thịnh soạn.
Nhưng, như Planchet nói, ngay cả khi ăn căng bụng ra, vẫn chỉ là một lần ăn.
D artagnan cảm thấy khá hổ thẹn vì chỉ có được má»™t bữa rưỡi, bởi bữa Ä‘iểm tâm tại nhà ông linh mục chỉ có thể tính là ná»­a bữa để khoản đãi các đồng đội cá»§a mình, đáp lại những bữa tiệc linh đình mà Athos, Porthos và Aramis kiếm được. Chàng tin mình là gánh nặng cho cả há»™i, trong thiện tâm hoàn toàn thÆ¡ trẻ cá»§a mình, quên rằng mình đã nuôi cả há»™i trong vòng má»™t tháng, và băn khoăn day dứt rất nhiá»u. Chàng nghÄ© mối liên kết này cá»§a bốn con ngưá»i trẻ tuổi, dÅ©ng cảm, táo bạo và năng động, phải có má»™t mục đích khác những cuá»™c dạo chÆ¡i, bại háng, những bài há»c đấu gươm và những lá»i nhạo báng ít nhiá»u dí dá»m.
Quả vậy, bốn ngưá»i như há», bốn con ngưá»i hết lòng vá»›i nhau từ tiá»n nong đến tính mạng, bốn con ngưá»i luôn nâng đỡ nhau không bao giá» lùi bước thá»±c thi riêng rẽ hoặc cùng nhau những quyết định chung, bốn cánh tay uy hiếp bốn phương trá»i hoặc quy tụ vá» má»™t hướng, tất yếu phải mở ra má»™t con đưá»ng tá»›i cái đích muốn đạt được, hoặc ngấm ngầm hoặc công khai, hoặc bằng mìn nổ hòặc bằng hào rãnh, hoặc bằng cÆ¡ mưu, hoặc bằng sức mạnh… dù cái đích còn xa hay được bảo vệ vững chắc. Äiá»u duy nhất khiến D artagnan lấy làm lạ là các bạn đồng ngÅ© không há» nghÄ© đến Ä‘iá»u đó. Chàng Ä‘ang nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u đó, riêng chàng còn nghiêm túc nữa, đào sâu trong óc mình để tìm má»™t hướng Ä‘i cho cái sức mạnh duy nhất được nhân lên bốn lần, và vá»›i nó, chàng tin chắc như chiếc đòn bẩy mà ácsimét Ä‘i tìm, có thể nâng bổng cả thế giá»›i. Äang nghÄ© vậy thì có tiếng gõ cá»­a khẽ. D artagnan đánh thức Planchet và ra lệnh mở cá»­a.
Nói đến câu "D artagnan đánh thức Planchet" bạn Ä‘á»c đừng nghÄ© Ä‘ang đêm hoặc trá»i chưa sáng. Không! Bốn giá» chiá»u vừa Ä‘iểm. Hai giá» trước đó, Planchet đến xin ông chá»§ ăn trưa, ông chá»§ trả lá»i bằng ngạn ngữ : "Äi ngá»§ là ngưá»i ấy ăn trưa" và Planchet ăn trưa bằng cách ngá»§.
Má»™t ngưá»i được dẫn vào nhà, dáng vẻ giản dị và có vẻ là má»™t thị dân.
Planchet thay cho món tráng miệng, rất muốn được nghe lá»m chuyện, nhưng ngưá»i thị dân tuyên bố vá»›i D artagnan rằng, Ä‘iá»u mà ngưá»i này định nói vá»›i chàng là quan trá»ng và phải giữ kín, nên muốn chỉ còn hai ngưá»i vá»›i nhau.
D artagnan Ä‘uổi Planchet ra và má»i khách ngồi.
Phải mất đến má»™t lúc yên lặng, hai ngưá»i chỉ nhìn nhau như để làm quen trước đã, sau đó D artagnan má»›i nghiêng mình tỠý chàng Ä‘ang chá» nghe. Ngưá»i thị dân nói:
- Tôi nghe nói ông D artagnan như má»™t chàng trai trẻ vô cùng dÅ©ng cảm và cái danh tiếng mà ông xứng đáng được hưởng đã khiến tôi quyết định thổ lá»™ vá»›i ông má»™t Ä‘iá»u bí mật.
- Xin ông cứ nói - D artagnan bảo, trong lòng linh cảm thấy má»™t Ä‘iá»u gì có lợi - Ông nói Ä‘i.
Ngưá»i thị dân lại ngừng má»™t lúc rồi tiếp tục:
- Thưa ông, tôi có má»™t ngưá»i vợ là ngưá»i chăm lo khăn áo cho Hoàng hậu, má»™t ngưá»i không thiếu ngôn ngoan và sắc đẹp. Ngưá»i ta xui tôi cưới nàng thế là đã được ba năm, dù nàng chỉ có má»™t chút vốn nhá», bởi vì ông De la Porte, ngưá»i mặc áo bào cho Hoàng hậu là cha đỡ đầu cá»§a nàng và che chở cho nàng…
- Rồi sao nữa, thưa ông? - D artagnan há»i.
- Rồi thì! - Ngưá»i thị dân tiếp - Rồi thì! Thưa ông, vợ tôi bị bắt cóc sáng hôm qua, khi vừa ra khá»i phòng làm việc.
- Và ai đã bắt cóc vợ ông?
- Tôi không biết chắc lắm, thưa ông, nhưng tôi ngá» má»™t ngưá»i.
- Cậy chứ cái kẻ ông ngỠấy là ngưá»i nào?
- Má»™t ngưá»i, đã theo Ä‘uổi nàng từ lâu.
- Chết tiệt?
- Nhưng ông có muốn tôi nói ra vá»›i ông - ngưá»i thị dân tiếp tục rằng tôi tin trong chuyện này, ít vấn đỠtình ái hÆ¡n là chính trị.
- Ãt tình ái hÆ¡n là chính trị ư? - D artagnan lặp lại vá»›i vẻ Ä‘ang suy nghÄ© rất nhiá»u - Vậy ông nghi ngá» gì?
- Tôi không biết liệu tôi có nên nói vá»›i ông Ä‘iá»u tôi nghi ngá» không?
- Thưa ông, ông sẽ thấy tôi tuyệt đối chẳng đòi há»i gì ông cả. Chính ông là ngưá»i đã đến đây. Chính ông đã nói vá»›i tôi rằng ông có má»™t bí mật muốn thổ lá»™ vá»›i tôi. Vậy ông cứ làm theo ý ông, còn thì giỠđể ông rút lui mà.
- Không, thưa ông, đối vá»›i tôi, ông có vẻ má»™t chàng trai lương thiện, và tôi tin tưởng ở ông. Vậy là tôi tin rằng không phải tại tình yêu cá»§a vợ tôi mà nàng bị bắt giữ, mà là do tình yêu cá»§a má»™t vị phu nhân quyá»n thế hÆ¡n vợ tôi nhiá»u.
- À, à, hẳn là tại những mối tình cá»§a phu nhân De Bois-Tracy chăng? - D artagnan nói, muốn tá» vẻ hiểu những việc triá»u đình, trước mặt ngưá»i thị dân.
- Cao hơn, thưa ông, cao hơn.
- Của phu nhân De Eghiông?
- Còn cào hơn nữa.
- Của phu nhân De Chevreuse?
- Cao hÆ¡n, cao hÆ¡n nhiá»u!
- Của nương… - D artagnan dừng lại.
- Vâng, thưa ông - ngưá»i thị dân trả lá»i rất khẽ, đủ để nghe thấy, tá» vẻ hoảng sợ.
- Và với ai?
- Còn với ai được nếu không phải với Công tước de…
- Công tước de…
- Vâng, thưa ông! - ngưá»i thị dân trả lá»i, cố làm cho giá»ng mình câm hÆ¡n.
- Nhưng làm sao ông biết má»i chuyện đó?
- Chà, làm sao tôi biết ư?
- Phải, làm sao ông biết được? Không có chuyện tâm sá»± ná»­a vá»i ấy, hoặc, ông hiểu đấy.
- Tôi biết được là do vợ tôi, thưa ông, do chính vợ tôi.
- Vợ ông biết chuyện… nhưng do ai?
- Do ông De la Porte. Tôi đã chẳng nói vá»›i ông nàng là con gái đỡ đầu cá»§a ông De la Porte, ngưá»i tin cẩn cá»§a Hoàng hậu sao?
- Thế đấy? Ông De la Porte đã sắp đặt nàng bên cạnh Nương nương để cho Hoàng hậu tá»™i nghiệp cá»§a chúng ta bị nhà Vua bá» rÆ¡i, bị Giáo chá»§ do thám, bị tất cả phản bá»™i như thế, có ngưá»i để tâm sá»±.
- À, à! Thế là rõ ra rồi! - D artagnan nói.
- Mà, thưa ông, vợ tôi vá» nhà cách đây đã bốn ngày. Má»™t trong những Ä‘iá»u kiện cá»§a nàng trong hôn lá»… cá»§a chúng tôi là má»™t tuần nàng phải vá» gặp tôi hai lần, bởi vì như tôi vinh dá»± cho ông biết vợ tôi yêu tôi lắm. Và hôm ấy vợ tôi vá» thổ lá»™ vá»›i tôi là Hoàng hậu trong lúc này Ä‘ang có những ná»—i lo sợ lá»›n.
- Thật vậy ư?
- Vâng, Giáo chủ hình như đang theo dõi và ngược đãi bà hơn bao giỠhết. Ngài không thể tha thứ cho và vỠchuyện sarabande(1). Ông biết chuyện sarabande chứ?
- Ôi dào, tôi biết chứ! - D artagnan trả lá»i, thật ra là chả biết gì cả, nhưng muốn làm ra vẻ thông thạo.
- Äến ná»—i, bây giá», không còn là căm ghét nữa mà là trả thù.
- Thật thế à?
- Và Hoàng hậu tin…
- Sao, Hoàng hậu tin gì?
- Bà tin rằng ngưá»i ta đã mạo tên bà viết thư cho Công tước De Buckingham.
- Mạo tên Hoàng hậu?
- Vâng, để làm cho Công tước phải đến Paris, và một khi đã đến Paris, sẽ lôi ông ta vào một cái bẫy nào đó.
- Quá»· sứ? Nhưng vợ ông, thưa ông thân mến, bà ấy có liên can gì đến má»i chuyện này?
- Ngưá»i ta biết cô ấy hết lòng tận tụy vá»›i Hoàng hậu và ngưá»i ta muốn tách cô ấy ra khá»i Nương nương hoặc hăm dá»a cô ấy để nắm được những bí mật cá»§a Nương nương, hoặc dụ dá»— cô ấy để sá»­ dụng như má»™t tên gián Ä‘iệp.
- Có thể lắm - D artagnan nói - nhưng cái ngưá»i bắt cóc bà ấy, ông biết chứ?
- Tôi đã nói với ông tôi tin là biết hắn.
- Tên hắn?
- Tôi không biết tên, Ä‘iá»u tôi biết chỉ là hắn chính là thuá»™c hạ cá»§a Giáo chá»§, kể bán linh hồn cho ông ta.
- Nhưng ông đã nhìn thấy hắn chứ?
- Vâng, một hôm vợ tôi đã chỉ cho tôi.
- Hắn ta có dấu hiệu gì đặc biệt để ngưá»i ta có thể nhận ra không?
- Ồ, có chứ, đó là một quý ông, bộ dạng kiêu kỳ, râu tóc đen, da sạm, mắt sắc, răng trấng và một cái sẹo ở thái dương.
- Má»™t sẹo ở thái dương! - D artagnan kêu lên và cùng vá»›i cái đó là răng trắng, mắt sắc, da sạm, râu tóc Ä‘en, dáng vẻ kiêu kỳ, chính là cái ngưá»i ở Măng cá»§a ta rồi!
- Ông nói, ngưá»i cá»§a ông?
- Phải, phải, nhưng cái đó chẳng liên can gì đến chuyện này.
- Không tôi nhầm, cái đó trái lại đơn giản hóa vấn đỠrất nhiá»u.
- Nếu ngưá»i cá»§a ông cÅ©ng là ngưá»i cá»§a tôi, thì bằng má»™t đòn, tôi sẽ hai lần trả thù, có thế thôi. Nhưng biết tìm hắn ở đâu?
- Tôi chẳng biết ở đâu cả.
- Ông không có nguồn tin nào vỠnơi ở của hắn ư?
- Không tí nào. Một hôm tôi đưa vợ tôi đến điện Louvre, cô ấy vừa vào thì hắn đi ra, và cô ấy đã chỉ hắn cho tôi.
- Quá»· thật? Quá»· thật! - D artagnan lẩm bẩm - Tất cả cái ấy Ä‘á»u mÆ¡ hồ. Do ai mà ông biết vợ ông bị bắt cóc.
- Do ông De la Porte.
- Ông ta cho ông biết một chi tiết nào đó chứ?
- Chẳng một chi tiết nào.
- Và ông không biết gì từ một nguồn tin nào khác à?
- Có chứ, tôi nhận được…
- ÄÆ°á»£c cái gì?
- Nhưng tôi không biết liệu mình không phải đã phạm vào một sự đại bất cẩn chứ?
- Ông lại quay lại với chuyện đó rồi. Tuy nhiên tôi sẽ lưu ý ông rằng, lần này, cố lùi thì cũng hơi chậm rồi.
- Vì vậy tôi không lùi đâu, mẹ kiếp! - Ngưá»i thị dân kêu lên và chá»­i thỠđể thêm khí thế - Vả lại, thá» có Bonacieux.
- Ông tên là Bonacieux? - D artagnan há»i.
- Phải, đó là tên tôi.
- Vậy là ông nói, thá» có Bonacieux! Xin lá»—i nếu tôi đã ngắt lá»i ông. Nhưng hình như tôi thấy cái tên quen quen.
- Có thể đấy, thưa ông. Tôi là chủ nhà của ông.
- Chà, ra thế! - D artagnan vừa nói vừa nhổm ná»­a ngưá»i lên chào - Ra ông là chá»§ nhà cá»§a tôi?
- Vâng, thưa ông. Và vì từ ba tháng nay ông đã ở nhà tôi, và chắc hẳn bị phân tâm vì những công việc lá»›n, ông đã quên trả tiá»n thuê nhà và như tôi nói đấy, tôi có quấy quả ông lúc nào đâu tôi nghÄ© rằng ông cÅ©ng sẽ quan tâm tá»›i sá»± tế nhị cá»§a tôi.
- Vậy thì sao nào, ông Bonacieux thân mến cá»§a tôi - chàng nói tiếp - xin ông tin rằng tôi rất biết Æ¡n ông đã đối đãi như thế và như tôi đã nói ông, nếu tôi có thể có ích cho ông vá» Ä‘iá»u gì…
- Tôi tin chứ thưa ông, tôi tin ông chứ, và Bonacieux xin thá» là tin ông vá» Ä‘iá»u tôi sắp nói ra đây.
- Vâng ông nói ra đi.
Ngưá»i thị dân rút ở túi ra má»™t tá» giấy và đưa cho D artagnan.
- Một bức thư?
- Mà tôi nhận sáng nay.
D artagnan mở ra, và vì trá»i đã bắt đầu tà, chàng lại gần cá»­a sổ. Ngưá»i thị dân Ä‘i theo chàng. D artagnan Ä‘á»c:
"Äừng tìm vợ ông. Cô ấy sẽ được trả cho ông, khi nào ngưá»i ta không còn cần cô ấy nữa. Nếu ông tiến hành chỉ má»™t bước nào thôi để tìm kiếm vợ ông là ông toi Ä‘á»i".
- Thế là rõ rồi - D artagnan tiếp tục - nhưng rút cục chỉ là má»™t lá»i hăm dá»a.
- Vâng, nhưng lá»i hăm dá»a ấy làm tôi kinh sợ tôi, thưa ông, rút cục tôi đâu phải là má»™t tay gươm, tôi sợ ngục Bastille…
- Hừm! - D artagnan nói - nhưng tôi, chính tôi cũng có không lo ngục Bastille hơn gì ông đâu. Nhưng nếu vấn đỠchỉ là một nhát gươm thì được thôi.
- Tuy nhiên, thưa ông, tôi lại quá trông cậy vào ông trong cơ hội này.
- Thế ư?
- Thấy ông không ngừng quây quần vá»›i những ngá»± lâm quân uy nghi đưá»ng bệ, và biết rằng những vị ngá»± lâm quân đó Ä‘á»u là ngưá»i cá»§a ông De Treville, do đó là kẻ thù cá»§a Giáo chá»§, tôi nghÄ© rằng ông và các bạn ông trong khi Ä‘em lại công bằng cho Hoàng hậu tá»™i nghiệp cá»§a chúng ta, sẽ khoái trá chÆ¡i lại cho Äức ông má»™t vố Ä‘iếng ngưá»i.
- Chắc chắn rồi.
- Và rồi tôi nghÄ© việc ba tháng tiá»n thuê nhà phải trả tôi mà tôi không bao giá» nói đến vá»›i ông…
- Vâng, vâng, ông đã đưa ra cho tôi cái lý do đó và tôi thấy nó thật tuyệt vá»i.
- Thêm nữa, chừng nào ông còn Ä‘em lại vinh dá»± cho tôi là ở lại nhà tôi, ông đừng bao giá» nói đến tiá»n thu nhà nữa.
- Tốt lắm.
- Và thêm vào đó, nếu cần, tôi định biếu ông năm mươi đồng vàng, biết đâu, trong lúc này ông đang thấy khó khăn.
- Càng tuyệt? Nhưng chắc chắn ông phải giầu lắm, ông Bonacieux thân mến của tôi!
- Tôi cũng dễ chịu, thưa ông, đúng là như vậy. Tôi thu nhập khoảng chừng hai hoặc ba nghìn đồng vàng lợi tức trong việc buôn bán tạp hóa và nhất là bỠvốn vào cuộc hành trình mới đây của nhà hàng hải nổi tiếng Jăng Mốckê, thành thử, ông hiểu đấy thưa ông… À, nhưng mà - nhà tư sản kêu lên.
- Gì thế? - D artagnan há»i.
- Tôi nhìn thấy cái gì kia nhỉ?
- Äâu?
- Ở ngoài phố, đối diện vá»›i cá»­a sổ nhà ông, trong cái khung cá»­a kia kìa, má»™t ngưá»i khoác áo choàng.
- Chính hắn! - Cả D artagnan và nhà tư sản cùng kêu lên, má»—i ngưá»i đồng thá»i nhận ra kẻ thù cá»§a mình.
- A, lần này thì - D artagnan vừa kêu vừa nhảy bổ tá»›i thanh gươm cá»§a mình - lần này thì nó sẽ không thoát khá»i tay tôi.
- Và rút gươm ra khá»i vá», chàng chồm ra khá»i căn nhà cá»§a mình.
Trên cầu thang, chàng gặp Athos và Porthos đến thăm chàng. HỠgiãn ra, D artagnan vụt qua hỠnhư một tia chớp.
- Æ  kìa! Cậu chạy Ä‘i đâu thế? - Cả hai ngưá»i lính ngá»± lâm Ä‘á»u kêu lên.
- Thằng cha ở Măng! - D artagnan trả lá»i và biến mất.
D artagnan đã nhiá»u lần kể cho các bạn vá» câu chuyện ly kỳ cá»§a mình vá»›i kẻ xa lạ đó, cÅ©ng như sá»± xuất hiện cá»§a nữ du khách xinh đẹp mà con ngưá»i kia đã trao cho nàng má»™t bức thư rất ư quan trá»ng.
à kiến của Athos và D artagnan đã đánh mất bức thư của mình trong khi ẩu đả. Một nhà quý tộc, theo chàng và theo như D artagnan tả lại chân dung kẻ lạ mặt thì chỉ có thể là một nhà quý tộc không thể đê tiện đến mức ăn cắp một bức thư.
Porthos lại chỉ nhìn thấy trong má»i chuyện đó má»™t cuá»™c hẹn hò tình ái cá»§a má»™t phu nhân vá»›i má»™t kỵ sÄ© hoặc cá»§a má»™t kỵ sÄ© vá»›i má»™t phu nhân, và đã bị sá»± có mặt cá»§a D artagnan và con ngá»±a vàng cá»§a chàng phá đám.
Aramis thì nói những loại chuyện như thế là bí hiểm, tất nhất đừng có dính mũi vào.
Vì vậy, qua vài tiếng D artagnan thốt ra, hỠhiểu ngay là chuyện gì, và vì hỠnghĩ sau khi đuổi kịp con ngựa kia hoặc mất hút, D artagnan cuối cùng sẽ vỠnhà mình, hỠtiếp tục đi lên.
Khi há» vào trong phòng cá»§a D artagnan thì căn phòng trống không. Chá»§ nhà e sợ hậu quả cá»§a cuá»™c chạm trán giữa chàng trai và kẻ lạ mặt chắc chắn sẽ xảy ra, sau khi đã tá»± mình trình bày đặc Ä‘iểm cá»§a ngưá»i lạ ấy, ông ta thận trá»ng tính bài chuồn.

Chú thích:
(1) sarabande - Má»™t vÅ© Ä‘iệu Tây Ban Nha. Ở đây Dumas cưá»ng Ä‘iệu ý tưởng nghi ngá» nhưng biểu hiện mến thương cá»§a Giáo chá»§ Richelieu bị Hoàng hậu Anne d Autriche khinh thị, nói đến việc Giáo chá»§ đã ăn mặc giả trang má»™t thảng há» nhảy Ä‘iệu đó trước mặt Hoàng hậu mà không có kết quả gì.
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #10  
Old 16-04-2008, 08:17 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 9

D' Artagnan thể hiện bản lĩnh



Như Athos và Porthos đã tiên Ä‘oán, trong vòng ná»­a tiếng, D Artagnan trở vá». Lần này nữa, chàng lại để hụt kẻ thù cá»§a mình, hắn đã biến mất như phù phép. D Artagnan tay cầm gươm chạy khắp các phố lân cận, nhưng chàng chẳng thấy ai giống như kẻ mình Ä‘ang tìm, cuối cùng chàng đành phải trở lại vá»›i Ä‘iá»u đáng lẽ phải bắt đầu từ đó, tức là gõ cá»­a, cái cá»­a mà kẻ kia đứng tá»±a nhưng cái búa đập cá»­a đập ầm ầm đến nlươi mưá»i hai lần vẫn chỉ vô ích, chẳng có ai thưa, và hàng xóm thấy tiếng ầm ầm Ä‘á»u chạy ra ngưỡng cá»­a hoặc chõ mÅ©i ra cá»­a sổ, Ä‘á»u cam Ä‘oan vá»›i chàng rằng ngôi nhà mà cá»­a giả Ä‘á»u đóng im ỉm đó đã từ sáu tháng nay không có ngưá»i ở.
Trong khi D Artagnan chạy khắp các phố và gõ cá»­a các nhà, Athos đã Ä‘uổi kịp hai đồng đội thành thá»­ vỠđến nhà D Artagnan đã thấy cuá»™c há»p mặt đầy đủ.
- Thế nào? - Cả ba thấy D Artagnan bước vào, mồ hôi đầy trán và sắc mặt còn bừng bừng giận dữ Ä‘á»u cất tiếng há»i.
D Artagnan ném gươm xuống giưá»ng, nói to:
- Còn thế nào nữa? Thằng cha ấy phải là quá»· hiện thành ngưá»i. Nó biến mất như má»™t con ma, như má»™t cái bóng, như má»™t quái tượng.
- Cậu có tin những chuyện hiện hình không? - Athos há»i Porthos.
- Tôi hả, tôi chỉ tin cái gì tôi trông thấy, và vì tôi chưa bao giỠthấy việc hiện hình, nên tôi không tin.
- Thánh kinh - Aramis nói - đã đỠra cho chúng ta má»™t luật để tin: Bóng cá»§a Samuel hiện ra vá»›i Saul(1), và đó là má»™t tín Ä‘iá»u mà tôi sẽ giận nếu thấy ai nghi ngỠđấy Porthos ạ. Trong tất cả các trưá»ng hợp, ngưá»i hay quá»·, xác hay hồn, ảo ảnh hay thá»±c tế, con ngưá»i đó sinh ra là để ám tôi, vì sá»± trốn thoát cá»§a hắn làm lỡ cá»§a chúng ta má»™t vụ việc tuyệt đẹp đấy, các vị ạ, má»™t vụ việc có thể kiếm trăm đồng tiá»n vàng, có lẽ còn hÆ¡n nữa đấy.
- Việc thế nào? - Cả Porthos và Aramis cùng há»i.
Còn Athos, trung thành vá»›i chế độ câm lặng cá»§a mình, chỉ đưa mắt há»i Aramis.
- Planchet! - D Artagnan gá»i tên đầy tá»› Ä‘ang thập thò nÆ¡i cánh cá»­a hé mở để cố nghe lá»m những mẩu rá»i rạc cá»§a câu chuyện - Äi xuống chá»— ông chá»§ nhà, ông Bonacieux ấy và bảo ông ấy gá»­i cho chúng ta ná»­a tá vang Beaugency, thứ ta thích ấy.
- Ãi chà! Nhưng cậu đã mở tài khoản chá»— chá»§ nhà cá»§a cậu đấy à? - Porthos há»i.
- Ừ! - D Artagnan trả lá»i - kể từ nay, các anh cứ yên tâm Ä‘i, nếu vang cá»§a ông ấy tồi, chúng ta sẽ gá»­i trả lấy rượu khác.
- Nên sử dụng chứ không lạm dụng - Aramis nghiêm nghị nói.
- Tôi vẫn luôn bảo rằng D Artagnan là cái đầu khôn nhất trong bốn chúng ta mà - Athos nhận xét, rồi sau khi D Artagnan cúi chào đáp lại, Athos lại rơi ngay vào cơn trầm lặng quen thuộc.
- Nhưng mà cuối cùng, là chuyện gì má»›i được chứ? - Porthos há»i.
- Phải đấy - Aramis nói - hãy tiết lá»™ ra Ä‘i, anh bạn thân mến, trừ phi danh dá»± cá»§a má»™t phu nhân nào đó không có lợi trong việc tâm sá»± này, trong trưá»ng hợp ấy tốt nhất cậu hãy giữ kín cho riêng cậu.
- Bình tÄ©nh nào - D Artagnan trả lá»i - chẳng danh dá»± cá»§a ai phải phàn nàn vá» Ä‘iá»u tôi sẽ kể cho các anh.
- Và thế là, chàng kể lại đúng từng lá»i cho các bạn vá» Ä‘iá»u vừa diá»…n ra giữa chàng và ông chá»§ nhà, và kẻ đã bắt cóc vợ ông chá»§ đáng kính lại chính là kẻ đã xô xát vá»›i chàng từ khi ở lữ quán Chá»§ cối xay gió.
Athos, sau khi nếm thá»­ rượu vang vá»›i tư cách ngưá»i sành rượu, gật gù tỠý rượu ngon, liá»n nói:
- Vụ việc cá»§a cậu không tồi, và ta có thể rút ra ở con ngưá»i nghÄ©a khí kia năm sáu chục đồng vàng. GiỠđây, tính xem liệu năm mươi đến sáu mươi đồng vàng có bõ liá»u bốn cái đầu không.
- Nhưng hãy chú ý - D Artagnan kêu lên - có má»™t ngưá»i đàn bà trong vụ việc này đấy, má»™t ngưá»i đàn bà bị bắt cóc, má»™t ngưá»i đàn bà chắc chắn bị hăm dá»a, có lẽ còn bị tra khảo nữa, và tất cả chỉ vì nàng trung thành vá»›i nữ chá»§ nhân cá»§a mình!
- Coi chừng, D Artagnan, coi chừng đấy - Aramis nói - Theo ý tôi, cậu hÆ¡i bốc quá vá» số phận cá»§a bà Bonacieux đấy. Äàn bà được sinh ra là để chúng ta mất mát và chính vì há» mà má»i ná»—i khốn khổ đến vá»›i chúng ta.
Athos chau mày và cắn môi trước câu châm ngôn của Aramis.
- Không phải tôi lo lắng cho bà Bonacieux đâu - D Artagnan nói to - mà là Hoàng hậu, ngưá»i bị Nhà Vua bá» rÆ¡i, bị Giáo chá»§ ngược đãi, và Ä‘ang nhìn thấy những cái đầu cá»§a tất cả bạn bè mình Ä‘ang rÆ¡i, cái ná» tiếp cái kia.
- Nhưng tại sao bà lại Ä‘i yêu cái mà chúng ta ghét nhất trên Ä‘á»i bá»n Tây Ban Nha và bá»n Anh?
- Tây Ban Nha là tổ quốc bà - D Artagnan trả lá»i - và việc bà yêu những ngưá»i Tây Ban Nha là những đứa con cá»§a cùng xứ sở vá»›i bà là hoàn toàn dá»… hiểu. Còn vá» Ä‘iá»u thứ hai anh trách bà, tôi nghe nói bà không yêu bá»n Anh mà là má»™t ngưá»i Anh.
- Thật tình - Athos nói - phải thú nhận cái ngưá»i Anh đó quả rất đáng yêu. Tôi chưa thấy ngưá»i nào dáng bá»™ cao quý như thế.
- Chưa kể cách ăn mặc hoàn hảo không ai có được - Porthos nói - Tôi đã có mặt ở Ä‘iện Louvre, hôm ông ta vung vãi ngá»c, mẹ kiếp, tôi đã nhặt được hai viên và bán phéng Ä‘i lấy mưá»i đồng tiá»n vàng. Còn Aramis, cậu biết ông ta chứ?
- CÅ©ng kha khá như các vị, bởi tôi là những ngưá»i đã chặn ông ta lại ở khu vưá»n Amiêng, nÆ¡i ông De Puytăng, giám mã cá»§a Hoàng hậu đã dẫn tôi vào. Thá»i kỳ đó tôi Ä‘ang ở tu viện và chuyện phiêu lưu này đối vá»›i tôi là tàn nhẫn đối vá»›i Nhà Vua.
- Nếu như tôi biết Công tước De Buckingham ở đâu - D Artagnan nói - Ä‘iá»u đó sẽ không ngăn tôi dắt tay ông dẫn đến bên Hoàng hậu, cho dù việc đó có làm cho Giáo chá»§ hóa Ä‘iên.
Bởi vì kẻ thù thực sự duy nhất và vĩnh viễn của chúng ta chính là Giáo chủ và nếu như chúng ta có thể tìm cách chơi lại ông ta một quả thật tàn bạo, tôi thú thật tôi xin tình nguyện hiến cái đầu mình.
Athos nói tiếp:
- Và, ông hàng xén nói vá»›i cậu là Hoàng hậu nghÄ© rằng ngưá»i ta đã dụ ông Buckingham đến dá»±a trên những tin tức giả mạo, phải không D Artagnan?
- Bà sợ là như vậy.
- Khoan đã - Aramis nói.
- Chuyện gì? - Porthos há»i.
- Thôi được, cứ nói tiếp đi, tôi đang tìm cách nhớ lại những tình huống đã xảy ra - Aramis nói.
- Và giá» thì tôi tin chắc - D Artagnan nói - việc bắt cóc ngưá»i đàn bà cá»§a Hoàng hậu gắn chặt vá»›i những biến cố mà chúng ta nói và có thể là vá»›i sá»± có mặt cá»§a ông De Buckingham ở Paris.
Cái tay Gascogne này, ý kiến phong phú gớm! - Porthos nói bằng vẻ ngưỡng mộ.
- Tôi thích nghe cậu ta nói - Athos nói - cái giá»ng địa phương cá»§a cậu ta khiến tôi thích nghe.
- Thưa các vị - Aramis nói tiếp - xin nghe chuyện này.
- Nghe Aramis nói nào - Cả ba cùng nói.
- Hôm qua, tôi có mặt ở nhà má»™t nhà bác bá»c, tiến sÄ© thần há»c mà đôi khi tôi vẫn đến nhá» tham vấn cho những nghiên cứu cá»§a tôi.
Athos mỉm cưá»i. Aramis tiếp tục:
- Ông cư trú ở má»™t khu phố vắng vẻ. Những sở thích và nghá» nghiệp cá»§a ông đòi há»i như vậy. Lúc tôi ra khá»i nhà ông…
Äến đây, Aramis dừng lại.
- Rồi thế nào? - Những ngưá»i nghe há»i - Vào lúc anh ra khá»i nhà ông ta?
Aramis hình như phải cố gắng vượt lên bản thân, như má»™t ngưá»i Ä‘ang thao thao nói dối thấy mình bị chặn lại bằng má»™t chướng ngại bất ngá», nhưng mắt các đồng đội Ä‘ang chăm chăm nhìn mình, tai há» dá»ng lên chỠđợi, khiến chàng không có cách nào lùi nữa.
- Ông tiến sĩ ấy có một cháu gái - Aramis tiếp tục.
- A, ông ta có má»™t cháu gái! - Porthos ngắt lá»i.
- Má»™t phu nhân rất đáng trá»ng - Aramis nói.
Cả ba ngưá»i bạn phá lên cưá»i.
- A, nếu các cậu cưá»i hoặc nếu các cậu nghi ngá» - Aramis lại tiếp các cậu sẽ không biết gì hết.
Athos nói:
- Bá»n mình tin như những tín đồ Mohamét và câm như những nÆ¡i quàn linh cữu ấy chứ…
- Vậy tôi tiếp tục nhé. Ngưá»i cháu gái thỉnh thoảng đến thăm chú mình. Hôm qua, tình cá» cô ta có mặt ở đó cùng lúc vá»›i tôi. Tôi buá»™c phải ngỠý xin dẫn cô ra xe cá»§a cô.
- Chà! Cô ta có má»™t cá»— xe, cô cháu gái ông tiến sÄ© - Porthos ngắt lá»i, mà má»™t trong những tật cá»§a chàng là líu lưỡi nặng - Quen biết tuyệt đấy, anh bạn ạ.
- Porthos - Aramis nói - mình đã lưu ý nhiá»u lần rằng cậu quá trống miệng, cái đó hại cậu khi gần đàn bà đấy.
- Các vị các vị, - D Artagnan hé thấy cái lõi của câu chuyện ly kỳ đó - chuyện nghiêm túc đấy, hãy cố đừng đùa tếu nữa. Tiếp tục đi Aramis, tiếp tục đi.
- Chợt má»™t ngưá»i đàn ông cao lá»›n, da sạm nâu, cung cách quý tá»™c. xem nào, như loại cá»§a cậu ấy, D Artagnan ạ.
- Có khi vẫn là hắn - chàng Gátxcông nói.
- Có thể - Aramis tiếp tục… - lại gần tôi, theo sau có năm sáu ngưá»i Ä‘i cùng cách độ chục bước, và vá»›i giá»ng lá»… phép nhất: "Thưa Công tước, - hắn nói vá»›i tôi - và thưa phu nhân nữa, - hắn tiếp tục và nói vá»›i ngưá»i đàn bà Ä‘ang khoác tay tôi".
- Với cháu gái của tiến sĩ?
- Im nào, Porthos! - Athos nói - cậu thật không thể chịu nổi.
"Xin lên chiếc xe này và đừng cố cưỡng lại má»™t chút nào, và đừng kêu má»™t tiếng nhá»".
- Hắn tưởng anh là Buckingham - D Artagnan kêu lên.
- Tôi tin là như thế - Aramis trả lá»i.
Còn ngưá»i đàn bà? - Porthos há»i.
- Hắn tưởng là Hoàng hậu! - D Artagnan nói.
- Äúng thế - Aramis trả lá»i.
- Tay Gátxcông này quá»· thật! - Athos kêu lên - Không gì thoát được khá»i hắn.
- Sá»± thể là - Porthos nói - Aramis dáng ngưá»i tầm vóc có nét gì đó hao hao giống ông công tước đẹp trai, nhưng trong khi ấy tôi thấy hình như bá»™ quần áo ngá»± lâm quân…
- Tôi mặc chiếc áo choàng khổng lồ - Aramis nói.
- Vào tháng bảy ư, ma quỷ? - Porthos nói - Ông tiến sĩ e cậu bị lộ diện ư?
- Tôi còn hiểu rằng - Athos nói - Tên do thám không để bị tóm vì thay hình đổi dạng nhưng còn cái mặt…
- Tôi che bằng cái mũ lớn - Aramis nói.
- á»i trá»i Æ¡i? - Porthos kêu lên - phải phòng bị bao nhiêu thứ đến thế để nghiên cứu thần há»c!
- Các vị, các vị… - D Artagnan nói - thôi chúng ta đừng mất thì giỠđể đùa giỡn nữa. Chúng ta hãy phân tán ra và đi tìm vợ ông hàng xén, đó là chìa khóa của âm mưu này.
- Má»™t ngưá»i đàn bà vị trí thấp kém đến thế sao! Cậu tin vậy hở D Artagnan? - Porthos vừa nói vừa trá»u môi ra khinh bỉ.
- Con gái đỡ đầu ông De la Porte, viên hầu cận thân tín cá»§a Hoàng hậu, tôi đã chẳng nói rồi sao, các vị? Vả lại, cÅ©ng có thể là má»™t phép tính cá»§a Nương nương, lần này tìm những chá»— dá»±a thấp kém. MÅ© cao thưá»ng bị nhìn thấy từ xa mà Giáo chá»§ lại tinh mắt lắm.
- Thôi được! - Porthos nói - Bây giỠta hãy làm giá với tay hàng xén đã, và giá thật cao.
- Không cần thiết - D Artagnan nói - bởi tôi tin nếu ông ta không trả cho chúng ta, chúng ta cũng sẽ được trả từ một nguồn khác.
- Äúng lúc đó, tiếng bước chân vá»™i vã vang lên trên cầu thang, cánh cá»­a sầm mở và ông hàng xén khốn khổ lao vào trong căn phòng Ä‘ang há»™i há»p.
- Ôi các vị ông ta kêu lên - hãy cứu tôi, trá»i đất Æ¡i, hãy cứu tôi? Có bốn ngưá»i Ä‘ang đến để bắt tôi. Cứu tôi vá»›i, cứu tôi vá»›i!
Porthos và Aramis đứng lên.
- Khoan đã! - D Artagnan vừa nói to vừa ra hiệu hãy tra gươm vừa rút ná»­a chừng vào vá» - Khoan đã, không cần lòng dÅ©ng cảm ở đây, mà là cần sá»± thận trá»ng.
- Tuy nhiên - Porthos nói - chúng ta sẽ không để…
- Anh hãy để D Artagnan làm - Athos nói - tôi nhắc lại - cậu ấy là ngưá»i khôn khéo nhất trong chúng ta và vá» phần tôi, tôi tuyên bố sẽ phục tùng cậu ấy - D Artagnan, cậu hãy làm gì cậu thích.
Äúng lúc ấy, bốn lính cận vệ hiện ra ở cá»­a phòng đợi, và nhìn thấy bốn ngá»± lâm quân Ä‘ang đứng, gươm Ä‘eo cạnh ngưá»i, cÅ©ng ngại ngùng không dám bước thêm.
- Vào Ä‘i, các vị, các vị vào Ä‘i! - D Artagnan gá»i to - các vị ở nhà tôi đây mà, lÅ© chúng tôi Ä‘á»u là đầy tá»› trung thành cá»§a nhà Vua và Giáo chá»§ cả.
- Vậy thưa các vị, các vị sẽ không chống lại việc chúng tôi thi hành mệnh lệnh được trao chứ? - Ngưá»i có vẻ là đội trưởng há»i.
- Trái lại, thưa các vị và nếu cần, chúng tôi sẵn sàng giúp các vị một tay đắc lực.
- Nhưng hắn nói cái gì vậy? - Porthos lẩm bẩm.
- Im nào, cậu là một thằng ngốc! - Aramis nói.
- Nhưng các ông đã hứa với tôi… - Ông hàng xén nói rất khẽ.
D Artagnan cÅ©ng trả lá»i ngay rất khẽ:
- Chúng tôi chỉ có thể cứu được ông, nếu chúng tôi vẫn được tự do, và nếu tôi tỠý bảo vệ ông, hỠsẽ bắt chúng tôi cùng với ông.
- Tuy nhiên, hình như tôi thấy…
- Lại đây, các vị, lại đây. Tôi không có lý do gì để bảo vệ ông đây Äây là lần đầu tiên tôi gặp ông ta, và chính ông ta sẽ nói vá»›i các ông, ông ta đến đòi tôi tiá»n thuê nhà trong trưá»ng hợp nào. Äúng thế không, thưa ông Bonacieux? Kìa ông trả lá»i Ä‘i!
- Hoàn toàn đúng như vậy - Ông hàng xén nói to - nhưng ông đây không nói với các ông…
- Im, đừng nói gì vá» tôi, vá» các bạn tôi, nhất là vá» Hoàng hậu, nếu không ông sẽ mất tất cả má»i ngưá»i mà không cứu nổi mình đâu. Nào, các ông dẫn ngưá»i này Ä‘i.
Nói rồi, D Artagnan đẩy ông hàng xén Ä‘ang hết sức hoang mang vào tay bá»n cận vệ, vừa bảo ông:
- Ông là đồ đểu giả, ông bạn ạ, ông đến đòi tiá»n tôi. Äòi má»™t ngá»± lâm quân như tôi ư? Vào tù? Các vị, má»™t lần nữa xin các vị dẫn hắn vào tù. Và giam chặt, càng lâu càng tốt, như thế sẽ cho tôi thá»i gian để trả.
Bá»n cảnh vệ rối rít cảm Æ¡n và dẫn con mồi Ä‘i.
Lúc chúng đi xuống, D Artagnan vỗ vai tên dội trưởng:
- Không uống để tôi chúc sức khá»e ông và ông chúc sức khá»e tôi ư? - Vừa nói chàng vừa rót đầy hai cốc vang Beaugency lấy ở ông Bonacieux hào phóng.
- Thật là quá vinh dự cho tôi - viên đội trưởng cảnh vệ nói -
- Tôi xin nhận với lòng biết ơn.
- Vậy, xin chúc ông, thưa ông - tên ông là gì nhỉ?
- Boarơna(2).
- Thưa ông Boarơna!
- Chúc ông, nhà quý tộc của tôi. Cũng xin ông vui lòng cho biết quý danh chứ?
- D Artagnan.
- Xin chúc ông!
- Và trên hết má»i lá»i chúc đó - D Artagnan ngẫu hứng hô lên - Chúc nhà Vua và Giáo chá»§.
Äá»™i trưởng cảnh vệ có lẽ đã hoài nghi sá»± thành thật cá»§a D Artagnan nếu rượu vang tồi, nhưng vang lại ngon, nên hắn tin.
Khi tên đội trưởng đã theo kịp đồng đội và chỉ còn bốn ngưá»i bạn vá»›i nhau, Porthos nói:
- Cậu vừa làm cái chuyện tồi tệ quá»· gì thế? Thối chưa! Bốn lính ngá»± lâm lại để cho chúng bắt giữ giữa chính bá»n há», má»™t kẻ khốn khổ Ä‘ang kêu cứu. Má»™t nhà quý tá»™c chạm cốc vá»›i má»™t tên sai nha!
- Porthos này! - Aramis nói - Athos đã bảo trước rằng cậu là một thằng ngố, tôi tán thành ý kiến đó. D Artagnan, cậu là một vĩ nhân, và khi nào cậu ở địa vị ông De Treville, tôi sẽ xin cậu bảo trợ giúp tôi có được một tu viện.
- À ra thế! - Porthos nói - các cậu tán thành những gì D Artagnan vừa làm ư? Tôi đến chết mất.
- Tán thành quá đi chứ! - Athos nói - Không những tôi tán thành, mà tôi còn khen ngợi nữa.
- Và bây giá», các vị - D Artagnan nói, không buồn giải thích việc xá»­ sá»± cá»§a mình cho Porthos nghe - tất cả vì má»™t ngưá»i, má»™t ngưá»i vì tất cả, đó là phương châm cá»§a chúng ta, phải không?
- Tuy nhiên… - Porthos nói.
- GiÆ¡ tay ra và thá» Ä‘i? - Cả Athos lẫn Aramis đồng thá»i hô lên.
Bị chinh phục bởi tấm gương, vẫn khẽ làu bàu, Porthos chìa bàn tay ra và cả bốn ngưá»i bạn đồng thanh nhắc lại cái định thức do D Artagnan đỠxướng: "Tất cả vì má»™t ngưá»i, má»™t ngưá»i vì tất cả".
- Tốt lắm, giá» ai vá» nhà nấy - D Artagnan nói như thể mình sinh ra để không làm gì khác ngoài việc suốt Ä‘á»i ra lệnh - và hãy coi chừng, bởi từ lúc này trở Ä‘i, chúng ta thế là đã đối đầu vá»›i Giáo chá»§ rồi đó.
Chú thích:
(1) Samuel - Phán quan Israel tìm Saul để tôn lên làm vua, sau gá»i là David để lãnh đạo dân tá»™c Israel và đánh Ä‘uổi bá»n Philitxtanh
(2) Bois renard (tiếng Pháp) là rừng cáo - Tác giả cố ý gây cưá»i ở đây
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
Trả lá»i

Từ khóa được google tìm thấy
àíåãäîòû, âîäîíàåâà, çàêàç, êàðòèíêè, ïåðåâîä÷èê, ïîãîäû, ïîçäðàâëåíèå, îíëàéí, ñîëÿðèé, ôåäåðàëüíàÿ

Ãiá»u Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™