Ghi chú đến thành viên
Gởi Ãá» Tài Má»›i Trả lá»i
 
Ãiá»u Chỉnh
  #11  
Old 16-04-2008, 08:17 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 10

Cái bẫy chuột thế kỷ 17



Không phải đến thá»i đại chúng ta, ngưá»i ta má»›i sáng chế ra chiếc bẫy chuá»™t. Ngay khi xã há»™i được hình thành, và phát minh ra má»™t bá»™ máy cảnh sát nào đó, bá»™ máy cảnh sát đó đã chế ra những bẫy chuá»™t.
Có thể các bạn Ä‘á»c chưa quen vá»›i tiếng lóng cá»§a phố Jerujalem(1) và từ khi chúng tôi làm nghá» viết, kể ra đã đến mưá»i lăm năm rồi, đây là lần đầu tiên chúng tôi dùng từ ấy vá»›i cái nghÄ©a đó, vậy chúng ta hãy giải thích cho độc giả thế nào là má»™t cái bẫy chuá»™t.
Khi trong má»™t ngôi nhà, dù nó thế nào, ngưá»i ta đã bắt giữ má»™t ngưá»i bị tình nghi mác má»™t tá»™i nào đó, ngưá»i ta giữ kín việc bắt giữ. Ngưá»i ta bố trí bốn năm ngưá»i phục kích trong căn phòng đầu, ngưá»i ta mở cho tất cả những ai gõ cá»­a, rồi đóng sập lại sau lưng há» rồi bắt giữ theo cung cách đó. Khoảng vài ba ngày, ngưá»i ta giữ hầu như tất cả những ngưá»i thân cá»§a ngôi nhà.
Cái bẫy chuá»™t nó là như thế. Vậy là, ngưá»i ta đặt má»™t cái bẫy chuá»™t ở ngôi nhà ông Bonacieux. Và ai xuất hiện ở đây liá»n bị giữ và bị ngưá»i cá»§a Giáo chá»§ thẩm vấn. Nhưng có má»™t lối Ä‘i riêng dẫn lên tầng má»™t nÆ¡i D Artagnan cư trú, những ai Ä‘i lên nhà chàng Ä‘á»u được miá»…n trừ. HÆ¡n nữa, chỉ có ba chàng ngá»± lâm đến đó. HỠđã chia nhau Ä‘i Ä‘iá»u tra, má»—i ngưá»i má»™t ngả, mà chẳng thấy gì, chẳng phát hiện ra Ä‘iá»u gì. Athos tá»›i mức còn há»i cả ông De Treville, Ä‘iá»u đó làm ông đại úy rất đỗi ngạc nhiên vì ông quen thấy bản tính câm lặng thưá»ng ngày cá»§a chàng ngá»± lâm chững chạc này.
Nhưng ông chẳng biết gì hết, trừ lần gần đây nhất ông gặp cả Giáo chá»§, nhà Vua và Hoàng hậu, Giáo chá»§ có vẻ rất lo lắng, nhà Vua thì bồn chồn, và Hoàng hậu hai mắt đỠlên, tá» ra bà đã thức đêm hoặc đã khóc. Nhưng tình tiết này không làm ông quan tâm vì từ sau khi cưới, Hoàng hậu vẫn thức và khóc nhiá»u.
Dẫu sao, ông De Treville cũng dặn dò Athos phải phụng sự nhà Vua nhất là Hoàng hậu và yêu cầu chàng nhắc nhở các bạn mình như vậy.
- Còn D Artagnan, chàng ở im tại nhà mình, biến căn phòng cá»§a mình thành má»™t trạm quan sát. Từ cá»­a sổ, chàng nhìn thấy những ngưá»i Ä‘i đến để bị bắt. Rồi cậy gạch lát sàn nhà, khoét bá»›t ván để chỉ còn lại má»™t lá»›p trần má»ng ngăn cách phòng phía dưới nÆ¡i tiến hành các cuá»™c thẩm vấn, chàng nghe thấy hết những gì Ä‘ang diá»…n ra giữa ngưá»i há»i cung và bị cáo.
Những cuá»™c thẩm vấn tiếp nối sá»± khám xét tỉ mỉ ngưá»i bị bắt giữ luôn là mấy câu sau:
- Bà Bonacieux có nhỠông chuyển cho chồng bà hoặc má»™t ngưá»i nào khác cái gì không?
- Ông Bonacieux có nhỠông chuyển cho bà ấy hoặc cho má»™t ngưá»i nào khác cái gì không?
- Má»™t ngưá»i này hay ngưá»i khác có buá»™t miệng nói vá»›i ông chuyện gì không?
D Artagnan tá»± nhá»§: "Nếu bá»n chúng biết được Ä‘iá»u gì đó rồi thì chúng sẽ không há»i như thế. GiỠđây chúng muốn tìm hiểu Ä‘iá»u gì nào? Muốn biết liệu có phải Công tước De Buckingham không há» có mặt ở Paris và đã không diá»…n ra hoặc chưa há» có dá»± định diá»…n ra má»™t cuá»™c há»™i kiến giữa ông vá»›i Hoàng hậu không?".
D Artagnan dừng lại trước ý nghÄ© đó, vì sau tất cả những gì chàng nghe được, không phải không có khả năng xảy ra những Ä‘iá»u đó. Trong khi chỠđợi, cái bẫy chuá»™t không ngừng hoạt động và tinh thần cảnh giác cá»§a chàng cÅ©ng vậy.
Buổi tối sau hôm ông Bonacieux tá»™i nghiệp bị bắt giữ, lúc Athos vừa chia tay D Artagnan để tá»›i nhà ông De Treville, thì cÅ©ng là lúc đồng hồ Ä‘iểm chín giá», và vì Planchet còn chưa dá»n giưá»ng ngá»§ nên bắt đầu công việc cá»§a mình, ngưá»i ta nghe tiếng gõ cá»§a ở ngoài phố. Cá»­a mở ra ngay rồi lại đóng lại: má»™t kẻ nào đó vừa bị rÆ¡i vào bẫy chuá»™t.
D Artagnan lao ngay vỠphía gạch cậy, nằm áp bụng xuống lắng nghe.
- Lát sau, tiếng kêu thét vang lên rồi đến tiếng rên rỉ mà ngưá»i ta tìm cách bịt lại. Không phải chúyện thẩm vấn.
- Mẹ kiếp! - D Artagnan tá»± nhá»§ - ta thấy hình như là má»™t phụ nữ, chúng lục soát và ngưá»i này cưỡng lại - chúng cưỡng bức, quân khốn nạn!
Và D Artagnan mặc dầu thận trá»ng, vẫn phải cố kiá»m chế để không xen vào cảnh Ä‘ang diá»…n ra ngay phía dưới chàng.
Ngưá»i đàn bà bất hạnh kêu lên:
- Nhưng tôi đã nói vá»›i các ông tôi là chá»§ nhân cá»§a ngôi nhà này. Tôi đã bảo các ông tôi là bà Bonacieux. Tôi đã bảo tôi là ngưá»i cá»§a Hoàng hậu?
- Bà Bonacieux? - D Artagnan thầm thì - chả nhẽ ta lại may mắn đến mức đã tìm thấy ngưá»i mà má»i ngưá»i Ä‘ang tìm?
- Thì chính là chúng ta Ä‘ang đợi bà - Bá»n thẩm vấn nhắc lại.
Tiếng nói má»—i lúc má»™t trở nên ngá»™t nghẹt: má»™t tiếng động ầm ầm làm rung chuyển những ván gá»— lát tưá»ng. Ngưá»i đàn bà chống cá»± ngang sức má»™t ngưá»i đàn bà có thể chống nổi bốn ngưá»i đàn ông.
- Xin lá»—i các ông, xin… - giá»ng nói thầm thì chỉ còn nghe được những âm thanh rá»i rạc.
- Chúng nhét giẻ vào mồm. Chúng sắp lôi đi - D Artagnan vừa kêu lên vừa bật dậy như một chiếc lò xo. - Gươm ta đâu.
- Tốt, nó ngay cạnh ta. Planchet đâu?
- Ông gá»i ạ?
- Chạy ngay Ä‘i tìm Athos, Porthos và Aramis. Má»™t trong ba ngưá»i chắc Ä‘ang ở nhà, có thể cả ba sẽ vá». Bảo há» mang theo vÅ© khí, hỠđến ngay, bảo há» chạy tá»›i. À, ta nhá»› ra rồi, Athos Ä‘ang ở nhà ông De Treville.
- Nhưng ông đi đâu, ông chủ, ông đi dâu?
- Ta xuống theo lối cửa sổ, để đến được sớm. Còn mày xếp lại những viên gạch, quét sàn nhà đi, rồi ra theo lối cửa và chạy đến nơi ta đã bảo.
Planchet kêu lên:
- Ôi, ông ơi là ông ơi? Ông tự giết mình mất.
- Câm đi, đồ ngu.
Rồi bám tay vào bá» cá»­a sổ, chàng thả ngưá»i từ tầng gác má»™t xuống, cÅ©ng may không cao lắm, không bị sây sát gì.
Rồi chàng tới gõ cửa, miệng lẩm bẩm:
- Äến lượt ta sắp sa vào bẫy chuá»™t đây, và khốn nạn cho những con mèo cá» sát vá»›i loại chuá»™t này.
Cái búa gõ cửa trong tay chàng trai trẻ vừa đập cộc cộc vào cánh cửa thì tiếng ầm ầm bên trong cũng dừng lại, những bước chân lại gần, cửa mở và D Artagnan, gươm tuốt trần lao thẳng vào ngôi nhà ông Bonacieux, mà cánh cửa, chắc hẳn chuyển động bằng lò xo tự đóng lại sau chàng.
Thế là, những ngưá»i còn cư trú trong ngôi nhà bất hạnh cá»§a ông Bonacieux, và những ngưá»i láng giá»ng gần đấy nhất liá»n nghe thấy tiếng kêu lá»›n, tiếng chân rậm rịch, tiếng gươm va chạm và tiếng đồ gá»— đổ gãy kéo dài. Rồi má»™t lúc sau, má»™t số ngưá»i kinh ngạc vì tiếng ầm ầm đó, đến bên cá»­a sổ để biết nguyên nhân, liá»n thấy cá»­a lại tá»± mở ra và bốn ngưá»i mặc đồ Ä‘en, không phải Ä‘i ra mà là bay ra như lÅ© quạ hoảng loạn, để rÆ¡i trên đất và các góc bàn, những lông cánh cá»§a chúng, nghÄ©a là tÆ¡i tả những mảnh áo và những mảnh áo choàng.
- Phải nói rằng, D Artagnan chiến thắng không mấy khó khăn bởi chỉ có má»—i tên đội trưởng cảnh vệ mang vÅ© khí, còn chống cá»± lấy lệ. Äúng là ba tên kia đã định phang chết chàng trai trẻ bằng những chiếc ghế, ghế đẩu, và chai lá» gốm sứ, nhưng hai hay ba nhát đâm bằng thanh gươm dài cá»§a chàng Gátxcông khiến chúng hoảng sợ. Mưá»i phút đã đủ làm chúng thất bại, và D Artagnan giữ thế chá»§ chiến trưá»ng.
Những ngưá»i láng giá»ng đã mở cá»­a sổ vá»›i sá»± bình tÄ©nh đặc biệt cá»§a dân Paris trong thá»i buổi những cuá»™c nổi dậy và loạn đả không ngừng, lại đóng cá»­a lại ngay khi trông thấy bốn ngưá»i mặc đồ Ä‘en chạy trốn. Linh tính bảo há» rằng lúc này má»i cái đã kết thúc.
D Artagnan, còn lại má»—i mình vá»›i bà Bonacieux, quay lại phía ngưá»i đàn bà. Ngưá»i đàn bà tá»™i nghiệp bị lá»™n nhào trên má»™t cái ghế bành và ná»­a tỉnh ná»­a mê. D Artagnan đưa mắt nhanh quan sát ngưá»i đàn bà.
Äó là má»™t ngưá»i đàn bà duyên dáng chừng hai nhăm hai sáu tuổi tóc nâu, mắt xanh, mÅ©i hÆ¡i hếch, răng tuyệt đẹp, nước da như hồng thạch và mã não. Tuy nhiên, những nét vẻ có thể làm ngưá»i đàn bà này lẫn vá»›i má»™t phu nhân quyá»n quý, đã dừng ở đó, đôi bàn tay trắng nhưng không thanh tú. Äôi chân cÅ©ng không phải cá»§a má»™t phụ nữ danh giá. May thay, D Artagnan còn chưa quan tâm những chi tiết này.
Trong lúc D Artagnan Ä‘ang ngắm nghía bà Bonacieux, và tá»›i đôi chân như đã nói, chàng thấy dưới đất má»™t chiếc khăn tay bằng vải lanh, theo thói quen, nhặt lên, ở góc khăn, chàng nhận ra vẫn cái ký tá»± chàng nhìn thấy ở chiếc khăn suýt làm chàng đứt há»ng vá»›i Aramis.
Từ khi ấy, dè chừng những chiếc khăn tay thêu gia huy, chẳng nói chẳng rằng, chàng lại nhét chiếc khăn đã nhặt vào túi bà Bonacieux.
Nhưng vào lúc đó, bà Bonacieux cÅ©ng đã tỉnh lại. Ngưá»i đàn bà mở mắt, nhìn xung quanh vá»›i vẻ kinh hoàng, thấy ngôi nhà trÆ¡ng không và chỉ có má»—i mình mình vá»›i ngưá»i giải phóng mình. Ngưá»i đàn bà mỉm cưá»i nắm lấy tay chàng, mà lại là nụ cưá»i duyên dáng nhất trên Ä‘á»i.
- Ôi, thưa ông! - Nàng nói - chính ông là ngưá»i đã cứu tôi, cho phép tôi cảm Æ¡n ông.
- Thưa bà, - D Artagnan nói - tôi chỉ làm Ä‘iá»u má»i nhà quý tá»™c ở địa vị tôi Ä‘á»u phải làm, bà không cần phải cảm Æ¡n tôi đâu.
- Có chứ, thưa ông, và tôi hy vá»ng chứng tá» vá»›i ông rằng, ông đã không làm phúc cho má»™t kẻ vô Æ¡n đâu. Nhưng vậy chứ cái lÅ© ngưá»i mà thoạt tiên tôi cho là lÅ© trá»™m cắp đó muốn gì ở tôi, và tại sao ông Bonacieux lại không hỠở đây.
- Thưa bà, lÅ© ngưá»i đó nguy hiểm hÆ¡n lÅ© trá»™m cắp nhiá»u, bở đó là những nhân viên cá»§a Giáo chá»§, còn như chồng bà, ông ấy không có ở đây vì hôm qua, bá»n chúng đã tá»›i đây bắt ông ấy đưa vào ngục Bastille.
- Chồng tôi ở ngục Bastille ư? - Bà Bonacieux kêu lên? - Ôi, lạy Chúa! Ông ấy đã làm gì nên nông ná»—i ấy? Ngưá»i chồng yêu quý khốn khổ cá»§a tôi Æ¡i! Ông ấy, nào có dính dáng gì?
Và má»™t cái gì đó giống như má»™t nụ cưá»i ló ra trên mặt vẫn còn đầy ná»—i kinh hoàng cá»§a ngưá»i thiếu phụ.
- Ông ấy làm gì ư, thưa bà? - D Artagnan nói - Tôi tin rằng cái tá»™i duy nhất cá»§a ông ấy là vừa có được niá»m hạnh phúc vừa mang ná»—i bất hạnh được làm chồng bà.
- Nhưng thưa ông, vậy ông biết…
- Tôi biết bà đã bị bắt cóc, thưa bà.
- Và bởi ai? Ông biết kẻ đó không? Ôi, nếu như ông biết hắn, ông hãy nói cho tôi hay!
- Bởi má»™t ngưá»i đàn ông khoảng bốn mươi, bốn nhăm tuổi, nước da sạm, má»™t vết sẹo ở thái dương bên trái.
- Äúng thế, đúng thế, nhưng còn tên hắn?
- á»’ tên hắn ư? Lại là Ä‘iá»u tôi không biết.
- Và chồng tôi có biết tôi bị bắt cóc không?
- Ông ấy được gửi thư báo trước do chính kẻ bắt cóc viết.
- Và ông ấy có nghi ngá» - bà Bonacieux bối rối há»i. - Nguyên nhân cá»§a sá»± cố này không?
- Tôi tin là ông ấy quy cho một nguyên nhân chính trị.
- Lúc đầu tôi cũng đã nghĩ và bây giỠtôi cũng nghĩ như ông ấy. Nhưng vậy là cái ông Bonacieux quý mến không nghi ngỠtôi giây phút nào…
- Ồ, thưa bà, còn lâu mới có chuyện đó, ông ấy quá tự hào vỠsự nết na của bà và nhất là vỠtình yêu của bà.
Má»™t nụ cưá»i thứ hai hầu như khó nhận ra lướt trên đôi môi hồng cá»§a ngưá»i thiếu phụ xinh đẹp.
- Nhưng - D Artagnan tiếp tục - bà làm thế nào trốn thoát?
- Tôi lợi dụng lúc hỠđể mặc một mình tôi, và vì tôi biết ngay từ sáng hôm ấy tôi bị bắt đi như thế nào, nhỠmấy tấm thảm che, tôi tụt xuống theo lối cửa sổ, vì tưởng chồng tôi vẫn ở đây thế là tôi chạy đến.
- Äể ông ấy bảo vệ bà?
- Ồ, không, ông chồng yêu quý tội nghiệp của tôi, tôi biết thừa, ông ấy không có khả năng bảo vệ tôi. Nhưng vì ông ấy có thể giúp chúng tôi việc khác, tôi muốn báo cho ông ấy đỠphòng.
- VỠviệc gì?
- á»’! Äây không phải là bí mật cá»§a tôi. Vì vậy tôi không thể nói cho ông hay được.
- Vả chăng, - D Artagnan nói - xin bà thứ lá»—i, nếu dù tôi chỉ là má»™t lính cận vệ, tôi vẫn cứ phải nhắc bà thận trá»ng, vả chăng, tôi tin ở đây không phải nÆ¡i thuận lợi để chúng ta thổ lá»™ những Ä‘iá»u bí mật. Những kẻ bị tôi đánh cho phải chạy trốn sẽ trở lại vá»›i lá»±c lượng tăng cưá»ng. Nếu chúng tìm thấy chúng ta ở đây thì chúng ta Ä‘i Ä‘á»i. Tôi đã cẩn thận cho báo để ba ngưá»i bạn tôi biết, nhưng ai biết được liệu có tìm thấy hỠở nhà không!
- Vâng, vâng, ông có lý - Bà Bonacieux kêu lên sợ hãi - Ta trốn đi thôi.
Nói rồi, bà ta khoác tay D Artagnan lôi chàng sồng sộc đi.
- Nhưng trốn ở đâu? - D Artagnan há»i.
- Trước hết hãy rá»i khá»i ngôi nhà này, rồi ta tính sau.
Rồi thiếu phụ cùng chàng trai trẻ chẳng buồn đóng cửa nữa.
Nhanh chóng xuống phố Phu đào huyệt rồi sang phố Hố Ông Hoàng, và chỉ dừng lại ở quảng trưá»ng Saint-Sulpice.
- Và bây giá», chúng ta làm gì đây - D Artagnan há»i - và bà muốn tôi đưa bà đến chá»— nào?
- Tôi xin thú thật tôi Ä‘ang rất bối tối không biết trả lá»i ra sao. à định cá»§a tôi là nhá» chồng tôi báo cho ông De la Porte biết, cốt để ông De la Porte có thể nói rõ cho chúng tôi Ä‘iá»u gì đã xảy ra ở Ä‘iện Louvre ba ngày hôm nay, và liệu có gì nguy hiểm cho tôi, nếu tôi lại có mặt ở đó không.
- Nhưng tôi - D Artagnan nói - tôi có thể đi báo cho ông De la Porte.
- Hẳn rồi, chỉ có Ä‘iá»u không may là ở Louvre ngưá»i ta biết ông Bonacieux và sẽ để ông ta Ä‘i vào, còn ông, há» không biết và há» sẽ đóng cá»­a lại vá»›i ông.
- Ờ, khỉ thật? - D Artagnan nói - Bà hẳn có một gác cổng thân tín ở một trạm nào đó ở điện Louvre và nhỠmột khẩu lệnh…
Bà Bonacieux nhìn chăm chú chàng trai trẻ rồi nói:
- Và nếu tôi cho ông khẩu lệnh đó, ông sẽ quên ngay nó đi tức khắc khi sử dụng xong chứ?
- Xin thá» danh dá»±, lá»i thá» cá»§a nhà quý tá»™c? - D Artagnan nói bằng má»™t giá»ng chân thá»±c không thể nhầm lẫn được.
- ÄÆ°á»£c tôi tin ông, ông có vẻ má»™t chàng trai trá»ng danh dá»±, vả chăng số phận ông có lẽ ở ngay trên sá»± tận tụy cá»§a ông.
- Tôi sẽ làm, không cần hứa hẹn gì, và hoàn toàn vì lương tâm, bất cứ Ä‘iá»u gì tôi có thể làm để phục vụ nhà Vua và làm cho Hoàng hậu vui lòng - D Artagnan nói - vì thế hãy sá»­ dụng tôi như má»™t ngưá»i bạn.
- Nhưng còn tôi, ông định để tôi ở đâu trong thá»i gian này?
- Bà không có ai để ông De la Porte đến đó đón bà được sao?
- Không, tôi không muốn tin ai cả.
- Xem nào, - D Artagnan nói - chúng ta sẽ đến nhà anh Athos. Phải, đúng thế.
- Athos là ai vậy?
- Má»™t trong những ngưá»i bạn cá»§a tôi.
- Nhưng nhỡ ông ta có nhà và nhìn thấy tôi?
- Anh ấy không có nhà, và tôi sẽ mang chìa khóa đi sau khi đưa bà vào nhà anh ấy.
- Nhưng nhỡ ông ấy v�
- Anh ấy không vỠđâu, vả lại, ngưá»i ta sẽ bảo anh ấy là tôi Ä‘em theo má»™t ngưá»i đàn bà và ngưá»i đàn bà ấy Ä‘ang ở nhà anh.
- Nhưng như thế sẽ làm tôi mang tiếng lắm, ông hiểu chứ.
- Không sao đâu! Ngưá»i ta không biết bà. Vả lại, chúng ta Ä‘ang trong má»™t tình thế cần phải bá» qua những sá»± bất tiện.
- Vậy thì đến nhà bạn ông. Ông ấy ở đâu?
- Phố Fréjus, cách đây ít bước chân thôi.
- Äi thôi.
Vậy cả hai lại tiếp tục Ä‘i. Äúng như D Artagnan đã Ä‘oán, Athos không có nhà. Chàng cầm lấy chìa khóa mà ngưá»i ta đã quen đưa cho chàng như má»™t ngưá»i bạn cá»§a gia đình, rồi trèo lên cầu thang, dẫn bà Bonacieux vào trong căn phòng nhá» mà chúng ta đã miêu tả.
D Artagnan nói:
- Bà coi như mình đang ở nhà mình. Xem nào, bà khóa hai lần cửa lại và đừng mở cho ai, trừ phi nghe thấy ba tiếng như thế này, bà xem đây.
- Và chàng gõ ba cái, hai cái đầu gõ mạnh và liá»n nhau, cái thứ ba, gõ nhẹ và cách hẳn ra.
- Tốt lắm - bà Bonacieux nói - giỠđến lượt tôi dặn dò ông.
- Tôi nghe đây.
- Ông hãy đến trạm gác cung Ä‘iện phía đưá»ng phố Cái thang và há»i ai là Germain.
- ÄÆ°á»£c, sau đó?
- Ngưá»i ta sẽ há»i ông muốn gì và lúc đó ông sẽ trả lá»i bằng hai tiếng: "Tours và Bruxelles"(2). Lập tức ngưá»i ấy sẽ nghe lệnh ông.
- Tôi sẽ ra lệnh gì cho ngưá»i này?
- Äi tìm ông De la Porte, ngưá»i hầu phòng cá»§a Hoàng hậu.
- Và khi ngưá»i ấy đã tìm được và ông De la Porte đến?
- Ông đưa ông ấy đến gặp tôi.
- Tốt lắm, nhưng tôi gặp lại bà như thế nào, ở đâu?
- Ông có mong gặp lại tôi lắm không?
- Chắc chắn rồi.
- Vậy, cứ để tôi lo chuyện đó và xin ông yên tâm.
- Tôi tin lá»i hứa cá»§a bà đấy.
- Ông hãy tin đi.
D Artagnan chào bà Bonacieux, và đưa cặp mắt tình tứ nhất mà chàng có thể chăm chăm nhìn vào ngưá»i đàn bà nhá» bé quyến rÅ© kia, và trong khi bước xuống cầu thang, chàng nghe thấy tiếng khóa trái cá»­a hai lần. Và vèo má»™t cái, chàng đã ở Ä‘iện Louvre, và khi vào cá»­a lối phố Cái thang, đồng hồ Ä‘iểm mưá»i giá».
Tất cả những sá»± biến mà chúng ta vừa kể nối tiếp nhau trong ná»­a giá».
Má»i việc Ä‘á»u được thá»±c hiện như bà Bonacieux đã dặn trước.
Nhận được khẩu lệnh, Germain cúi chào. Mưá»i phút sau, ông De la Porte đã ở trạm gác. D Artagnan kể vắn tắt cho ông má»i chuyện và chỉ cho ông nÆ¡i bà Bonacieux Ä‘ang ở. La Porte há»i Ä‘i há»i lại địa chỉ cho thật chính xác rồi vá»™i Ä‘i ngay. Song được mươi bước ông quay lại nói vá»›i D Artagnan:
- Anh bạn trẻ, có má»™t lá»i khuyên đây.
- Thế nào ạ?
- Anh có thể bị rầy rà với việc vừa xảy ra đấy.
- Ông tin thế à?
- Phải. Anh có má»™t ngưá»i bạn nào có đồng hồ chạy chậm không?
- Thì sao.
- Hãy đến gặp ngưá»i ấy để anh ta có thể làm chứng anh ở nhà anh ta lúc chín giá» rưỡi - Trong công lý ngưá»i ta gá»i đó là ngoại phạm.
D Artagnan thấy lá»i khuyên thật khôn ngoan. Chàng ba chân bốn cẳng chạy đến dinh quán ông De Treville, nhưng đáng lẽ vào phòng khách cùng tất cả má»i ngưá»i, chàng yêu cầu vào trong tư phòng cá»§a ông, vì D Artagnan là má»™t trong những ngưá»i năng lui tá»›i dinh quán, ngưá»i ta không gây khó dá»… gì, Ä‘i báo ngay cho ông Treville là ngưá»i đồng hương trẻ cá»§a ông có chuyện gì quan trá»ng muốn nói vá»›i ông, xin được yết kiến bất thưá»ng. Năm phút sau, ông Treville há»i chàng ông có thể giúp việc gì cho chàng và làm sao đến ná»—i phải đến thăm ông vào giá» giấc quá muá»™n như thế này.
D Artagnan lợi dụng lúc chỉ còn lại một mình đã vặn chậm đồng hồ lại bốn nhăm phút. Chàng nói:
- Thưa ông, xin ông thứ lỗi? Tôi nghĩ là mới có chín giỠhai nhăm phút, thì vẫn còn giỠđể xin được gặp ông.
- Chín giỠhai nhăm phút! - Ông Treville kêu lên và nhìn đồng hồ - Ồ, không thể như thế được.
- Thưa ông, ông cứ nhìn xem. Äồng hồ chỉ rõ đấy thôi.
- Äúng vậy - Ông De Treville nói - ta cứ ngỡ muá»™n hÆ¡n cÆ¡. Mà thôi, anh muốn gì ở ta nào?
Thế là, D Artagnan liá»n kể cho ông De Treville má»™t câu chuyện dài vá» Hoàng hậu. Chàng bày tá» những lo ngại cá»§a mình cho Hoàng hậu. Chàng kể cho ông nghe những Ä‘iá»u chàng nghe nói vá» dá»± định cá»§a Giáo chá»§ đối vá»›i ông Buckingham, tất cả được kể má»™t cách bình tÄ©nh và thẳng thắn, khiến ông De Treville càng nhận thấy má»™t Ä‘iá»u gì má»›i lạ giữa Giáo chá»§, nhà Vua và Hoàng hậu bao nhiêu, càng bị mắc lừa thêm bấy nhiêu.
Lúc đồng hồ Ä‘iểm mưá»i giá», D Artagnan cáo biệt ông De Treville. Ông cám Æ¡n chàng vá» những tin tức cá»§a chàng, dặn dò chàng phải luôn lưu tâm phục vụ nhà Vua và Hoàng hậu, rồi ông trở vá» phòng khách. Nhưng tá»›i chân cầu thang, D Artagnan sá»±c nhá»› mình quên cái gậy ngoại phạm. Vì vậy chàng vá»™i Ä‘i lên, vào tư phòng, bằng má»™t vòng ngón tay chỉnh lại đồng hồ cho đúng giỠđể hôm sau ngưá»i ta không nhận thấy đồng hồ đã bị vặn sai, và chắc chắn, từ lúc này, chàng đã có má»™t chứng cá»› ngoại phạm, chàng Ä‘i xuống cầu thang, lúc sau đã ở ngoài phố.
Chú thích:
(1) Phố nơi tổng nha cảnh sát Pháp đóng
(2) Tours: Thủ đô cũ của xứ Touraine nước Pháp - thị xã của quận Indre et Loire ngày nay.
(3)Bruxelles: thủ đô nước Bỉ.
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #12  
Old 16-04-2008, 08:18 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 11

Âm mưu bị kẹt



Thăm ông Treville xong, D Artagnan hết sức nghĩ ngợi, đi theo lối dài nhất để trở vỠnhà.
D Artagnan nghÄ© đến Ä‘iá»u gì, mà lại tránh xa đưá»ng chính, nhìn sao trên trá»i lúc thở dài, lúc cưá»i tá»§m?
Chàng nghÄ© đến bà Bonacieux. Äối vá»›i má»™t ngá»± lâm quân tập sá»± thì ngưá»i đàn bà trẻ này hầu như là má»™t ngưá»i tình lý tưởng.
Xinh đẹp, bí ẩn được khai tâm trước hầu hết các bí mật cá»§a triá»u đình, những bí mật ấy lại phản chiếu lên những nét duyên dáng cá»§a nàng không ít vẻ uy nghiêm mê hoặc, nàng bị ngá» là không đến ná»—i vô tình, đó lại là nét hấp dẫn không thể cưỡng nổi đối vá»›i những kẻ si tình má»›i vào nghá». HÆ¡n nữa D Artagnan đã giải thoát nàng từ những bàn tay quá»· dữ muốn lục soát và ngược đãi nàng, và công lao quan trá»ng ấy đã thiết lập giữa nàng và chàng má»™t thứ tình cảm biết Æ¡n mang má»™t tính cách trìu mến nhiá»u hÆ¡n là ái tình.
Biết bao những ước mÆ¡ đẹp lướt nhanh trên đôi cánh cá»§a trí tưởng tượng và D Artagnan như đã thấy má»™t sứ giả cá»§a ngưá»i đàn bà trẻ đến sát bên chàng, trao cho chàng má»™t thư ngắn hẹn hò nào đó, má»™t chuá»—i hạt vàng hoặc má»™t viên kim cương. Chúng ta đã nói những kỵ sỹ trẻ nhận tặng vật cá»§a nhà Vua, há» không há» xấu hổ. Ta hãy thêm rằng ở thá»i buổi đạo lý dá»… dãi này, bá»n mình cÅ©ng chẳng liêm sỉ gì hÆ¡n đối vá»›i những tình nhân cá»§a há», và những ngưá»i đàn bà này lại hầu như luôn để lại cho há» những ká»· vật quý và lâu bá»n, như thể các nàng cố chinh phục sá»± mong manh trong tình cảm cá»§a há» bằng sá»± bá»n vững cá»§a các món quà.
Há» mở đưá»ng cho mình bằng đàn bà như thế không há» xấu hổ. Những ngưá»i đàn bà chỉ đẹp thôi thì cho sắc đẹp và từ đó chắc hẳn đã hình thành câu ngạn ngữ, cô gái đẹp nhất trên Ä‘á»i chỉ có thể cho cái cô ta có. Những cô gái giàu có ngoài ra còn cho phần tiá»n bạc cá»§a há». Ngưá»i ta có thể kể ra không ít anh hùng ở tuổi phong tình không thể nào trước tiên là thắng nổi chiếc Ä‘inh thúc ngá»±a, tiếp đó là thắng trận, nếu không có túi tiá»n ít nhiá»u xá»§ng xoẻng mà các tình nương móc vào yên ngá»±a cá»§a há».
D Artagnan chẳng có gì. Tính ngại ngùng cá»§a chàng tỉnh lẻ, nước sÆ¡n há»i hợt, bông hoa phù du, lông tÆ¡ trái đào đã thăng hoa theo ngá»n gió những lá»i khuyên không mấy chính đạo cá»§a mấy chàng ngá»± lâm pháo thá»§. Theo những thói tục lạ lùng cá»§a thá»i đại, D Artagnan coi mình ở Paris cÅ©ng như trong trận mạc và chẳng hÆ¡n chẳng kém gì như ở Flandre(1). Kia là Tây Ban Nha, đây là đàn bà. Äâu đâu cÅ©ng có má»™t kẻ thù phải đánh, những đóng góp phải thúc.
Nhưng lúc này, D Artagnan bị má»™t tình cảm cao quý hÆ¡n và không vụ lợi hÆ¡n Ä‘iá»u khiển. Ông hàng xén, đã bảo chàng rằng ông ta giàu. Chàng trai trẻ có thể Ä‘oán ra vá»›i má»™t gã ngốc nghếch như ông Bonacieux, ắt ngưá»i vợ sẽ tay hòm chìa khóa.
Nhưng tất cả những Ä‘iá»u đó không hỠảnh hưởng gì đến tình cảm nảy sinh từ khi nhìn thấy bà Bonacieux, và mối lợi là Ä‘iá»u gần như còn xa lạ vá»›i sá»± chá»›m nở tình yêu là tình cảm tiếp theo.
Nói gần như, bởi ý nghÄ© vá» má»™t ngưá»i đàn bà trẻ, đẹp, duyên dáng tinh tế và đồng thá»i giầu nữa, không há» gạt bá» Ä‘i sá»± chá»›m nở tình yêu đó, và hoàn toàn trái lại còn cá»§ng cố mối tình đó.
Trong cuá»™c sống phong lưu, có hàng đống sá»± chăm chút và thói quý tá»™c trái khoáy làm vừa lòng sắc đẹp. Má»™t đôi tất mịn màng trắng muốt, má»™t chiếc giầy xinh xắn ở dưới chân, má»™t dải băng má»›i tinh ở trên đầu không làm cho ngưá»i đàn bà xấu thành xinh đẹp, nhưng lại làm đẹp má»™t ngưá»i đàn bà xinh, không tính đến bàn tay được lợi trong má»i chuyện đó. Những bàn tay, nhất là cá»§a đàn bà, cần phải được nhàn hạ để được đẹp mãi.
Rồi D Artagnan, như độc giả quá biết đấy, chúng ta không giấu tình trạng tài sản cá»§a chàng. Chàng không phải má»™t nhà triệu phú dù vẫn hy vá»ng ngày nào đó sẽ thành như thế, nhưng thá»i gian chàng tá»± ấn định cho sá»± thay đổi may mắn đó khá xa.
Trong khi chỠđợi, còn thất vá»ng nào hÆ¡n khi thấy má»™t ngưá»i đàn bà mình yêu thèm khát hàng ngàn thứ linh tinh tạo nên hạnh phúc cá»§a đàn bà, mà mình thì lại chẳng thể cho nàng cái hàng ngàn thứ linh tinh đói ít nhất khi ngưá»i đàn bà giàu có, và ngưá»i tình lại không giàu, thì cái gì chàng ta không thể tặng nàng, nàng sẽ tá»± mình mua sắm lấy. Và dù cho thưá»ng thưá»ng thì hỠđược hưởng thụ niá»m vui là nhá» tiá»n cá»§a chồng, vẫn hiếm khi hỠđáp lại bằng lòng biết Æ¡n.
D Artagnan nhất quyết trở thành ngưá»i tình dá»… thương, trong khi chỠđợi, tạm là má»™t ngưá»i bạn hết lòng tận tụy. Giá»­a những toan tính yêu đương vá»›i vợ ông hàng xén, chàng không quên các bạn mình. Bà Bonacieux xinh đẹp, chính là loại đàn bà mà chàng có thể đưa Ä‘i dạo ở cánh đồng Saint-Denis hay trong há»™i chợ Saint-Germain cùng vá»›i Athos, Porthos và Aramis, và chàng sẽ kiêu hãnh giá»›i thiệu vá»›i há» việc chinh phục này. Rồi, khi Ä‘i lâu thì cái đói tá»›i, D Artagnan ít lâu nay đã nhận ra Ä‘iá»u đó. Ngưá»i ta sẽ tổ chức những bữa ăn trưa nhá» ngon lành, trong bữa, bên này chạm vào tay bạn, bên kia đụng chân tình nhân. Cuối cùng trong những lúc khẩn cấp, trong những tình huống cùng cá»±c, D Artagnan sẽ là cứu tinh cá»§a các bạn mình. Và ông Bonacieux mà D Artagnan, đã lá»›n tiếng chối bá» và đẩy tay bá»n cảnh vệ, rồi thầm hứa sẽ cứu ông thì sao đây? Phải thú nhận là D Artagnan không há» mảy may nghÄ© tá»›i hoặc nếu có nghÄ© tá»›i, thì cÅ©ng để tá»± nhá»§ ông ta ở đâu cÅ©ng tốt, dù là ở đâu. Tình yêu là thá»­ ích ká»· nhất, trong má»i loại Ä‘am mê.
Tuy nhiên, bạn Ä‘á»c cứ yên tâm. Nếu như D Artagnan có quên ông chá»§ nhà mình hoặc làm như đã quên, viện cá»› không biết ông bị dẫn đến đâu, thì chúng tôi lại không quên ông và biết hiện ông ta Ä‘ang ở đâu. Nhưng lúc này ta hãy cứ làm cho chàng Gátxcông si tình đã. Còn như ông hàng xén tá»­ tế kia, chúng ta sẽ trở lại vá»›i ông sau.
D Artagnan cứ vừa nghÄ© đến những chuyện tình ái tương lai, vừa nói vá»›i đêm tối, vừa cưá»i tá»§m vá»›i các vì sao, ngược lên phố Tìm trưa hay như bấy giá» ngưá»i ta gá»i là phố Săn trưa.
Nhân qua phố cá»§a Aramis, chàng chợt nảy ra ý nghÄ© đến thăm bạn để giải thích lý do sai Planchet má»i anh ta đến ngay cái bẫy chuá»™t. Nếu Aramis ở nhà khi Planchet đến, chắc hẳn anh ta đã chạy ngay đến phố Phu đào huyệt và có lẽ chẳng thấy ai ngoài hai đồng đội kia cá»§a mình ở đó, và cả ba chắc chẳng ai hiểu thế là thế nào. Sá»± rắc rối ấy cần phải được giải thích, D Artagnan nói to lên như vậy.
Rồi chàng lại nghÄ© thầm đây là má»™t dịp để chàng nói vá» bà Bonacieux nhá» nhắn xinh đẹp, mà hình ảnh Ä‘ang đầy ắp trong trí não chàng nếu không phải trong trái tim chàng. Không phải vì là mối tình đầu, mà đòi phải kín đáo. Mối tình đầu kèm theo má»™t niá»m vui lá»›n đến mức cần phải tràn ra, nếu không nó sẽ làm cho ngưá»i ta chết ngạt.
Paris từ hai tiếng đồng hồ qua đã tối và bắt đầu vắng vẻ. Äồng hồ khắp vùng ngoại ô Saint-Germain Ä‘iểm mưá»i má»™t giá».
Trá»i dịu mát. D Artagnan Ä‘i theo má»™t phố hẻm ngày nay là nÆ¡i phố Ãtxát Ä‘i qua, hít thở hương thÆ¡m từ những khu vưá»n tươi mát sương đêm do gió đêm từ phố Vôgira thổi tá»›i. Xa xa âm vang tiếng hát cá»§a những tay rượu trong vài quán khuất vắng ngoài đồng, tuy nhiên đã câm lặng bá»›t vì những cánh cá»­a sổ đóng kín. Ngôi nhà Aramis ở giữa phố Cátxét và phố Xécvăngđôni.
D Artagnan vừa vượt qua phố Cátxét đã nhận ra cánh cá»­a nhà bạn mình. Ngôi nhà bị trùm lấp dưới bóng xum xuê cây tiêu huyá»n và cây ông lão hợp thành tấm thảm rá»™ng lá»›n phía bên trên. Chàng chợt thấy như có má»™t bóng ngưá»i ra khá»i phố Xécvăngđôni. Cái bóng đó trùm má»™t chiếc áo khoác, má»›i đầu D Artagnan đã tưởng là má»™t ngưá»i đàn ông, nhưng vóc ngưá»i nhá» bé, dáng Ä‘i ngập ngừng, bước chân lúng túng, chàng nhận ra ngay má»™t ngưá»i đàn bà. HÆ¡n nữa, ngưá»i đàn bà này, vì không tin chắc lắm ngôi nhà mình Ä‘ang tìm, lại ngước mắt lên để nhận xem, dừng lại, quay lại phía sau, rồi lại trở lại, D Artagnan thấy khó xá»­. Chàng nghÄ©: "Hay ta đến ngá» lá»i giúp đỡ? Qua dáng Ä‘i, thấy nàng còn trẻ, có lẽ xinh đẹp nữa. á»’, phải rồi. Nhưng má»™t phụ nữ chạy rông các phố vào giá» này hiếm khi ra ngoài trừ phi để Ä‘i gặp ngưá»i tình. Khỉ thật? Nếu mình Ä‘i phá rối những cuá»™c hẹn hò. Äó là má»™t cách tồi tệ để làm quen."
Song, thiếu phụ vẫn cứ bước tới, đếm các nhà và các cửa sổ?
- Thật ra, việc đó cÅ©ng chẳng lâu la, khó khăn gì. Chỉ có ba dinh quán thuá»™c phố đó và hai cá»­a sổ Ä‘á»u trông ra phố, mà má»™t là cá»§a nhà hóng mát song song vá»›i nhà hóng mát cá»§a Aramis, còn cá»­a sổ kia lại là cá»§a bên nhà Aramis.
D Artagnan, trong đầu hiện ra cô cháu gái cá»§a nhà thần há»c tá»± nhá»§: "Mẹ kiếp! Con bồ câu muá»™n này lại Ä‘i tìm nhà cá»§a bạn mình thì kỳ lạ thật. Nhưng có vẻ như thế lắm. Ôi, bạn Aramis thân mến cá»§a ta Æ¡i, lần này thì ta muốn làm sáng tá» má»i chuyện đây".
Và D Artagnan cố nép mình lại nấp trong bên tối nhất cá»§a đưá»ng phố, gần má»™t chiếc ghế đá, sát trong má»™t hốc tưá»ng.
Ngưá»i đàn bà trẻ vẫn tiếp tục tiến bước, bởi ngoài dáng Ä‘i yểu Ä‘iệu làm nàng bị lá»™, nàng còn vừa cất tiếng ho khẽ giá»ng rất thanh. D Artagnan nghÄ© tiếng ho đó là má»™t ám hiệu.
- Tuy nhiên, hoặc ngưá»i ta đã đáp trả tiếng ho bằng má»™t ám hiệu tương đương khiến ngưá»i phụ nữ Ä‘i đêm tìm kiếm phân vân, hoặc chẳng cần sá»± giúp đỡ cá»§a ngưá»i ngoài, nàng cÅ©ng đã nhận ra mình đã tá»›i nÆ¡i, nàng quả quyết đến gần cánh cá»­a sổ nhà Aramis, cong ngón gõ ba tiếng cách Ä‘á»u nhau.
D Artagnan lẩm bẩm:
- Äúng là đến Aramis rồi. A, tay đạo đức giả. Ta tóm được anh Ä‘ang nghiên cứu ngón thần há»c rồi!
Ba tiếng vừa gõ xong, chốt cá»­a bên trong mở ra và ánh sáng lá»t ra qua ô kính cánh cá»­a.
Chà chà? Không gõ cửa đi, lại gõ cửa sổ. Chà! Cuộc thăm viếng đang mong đợi. Nào, cánh cửa sổ mở ra, và phu nhân sẽ trèo qua. Khá lắm!
Nhưng cánh cửa sổ vẫn đóng khiến D Artagnan hết sức ngạc nhiên. Thêm nữa, ánh sáng vừa lóe lên một lát đã biến mất và tất cả lại tối om.
D Artagnan nghÄ© việc đó không thể kéo dài như thế và tiếp tục giương mắt nhìn và giá»ng tai nghe.
Chàng có lý. Khoảng vài giây sau, hai tiếng gõ gá»n vang lên từ bên trong.
Thiếu phụ ngoài đưá»ng phố đáp lại chỉ bằng má»™t tiếng và cánh cá»­a sổ hé mở.
Không biết liệu D Artagnan có hau háu nhìn và dá»ng tai nghe không.
Không may thay, ánh sáng lại được chuyển sang phòng khác. Nhưng đôi mắt chàng trai trẻ đã quen vá»›i bóng đêm. HÆ¡n nữa, mắt cá»§a ngưá»i Gátxcông, như ngưá»i ta cam Ä‘oan, giống như mắt mèo, có thuá»™c tính nhìn rõ trong đêm.
Vậy là D Artagnan nhìn thấy thiếu phụ rút từ túi ra một vật trăng trắng rồi mở ngay ra, có hình thù một chiếc khăn tay.
Khi vật đó được mở ra, nàng chỉ vào góc khăn cho ngưá»i tiếp chuyện.
Việc đó làm cho D Artagnan nhớ đến chiếc khăn tay thấy ở dưới chân bà Bonacieux, việc này lại gợi cho chàng nhớ đến chiếc khăn tay chàng thấy dưới chân Aramis.
- Vậy chiếc khăn ấy có ý nghĩ quái quỷ gì?
Ở chá»— nấp, D Artagnan không thể nhìn rõ mặt Aramis bởi vì chàng không há» có chút nghi ngá» gì rằng chính bạn mình Ä‘ang từ trong nhà nói chuyện vá»›i vị phu nhân ở bên ngoài. Tính tò mò vậy là vượt qua tính thận trá»ng, lợi dụng lúc hai con ngưá»i kia mải nhận dạng chiếc khăn tay, chàng ra khá»i chá»— nấp, chạy vụt tá»›i nhưng chân êm như ru, dán mình vào má»™t góc tưá»ng, từ chá»— đó, mắt có thể hoàn toàn nhìn lá»t sâu và bên trong căn nhà cá»§a Aramis.
Tới đó, D Artagnan suýt buột ra một tiếng kêu kinh ngạc.
- Không phải là Aramis Ä‘ang nói chuyện vá»›i nữ khách ban đêm, mà là má»™t phụ nữ. Có Ä‘iá»u, D Artagnan chỉ nhìn đủ rõ để nhận ra hình dạng quần áo, chứ không đủ rõ để phân biệt đưá»ng nét ngưá»i đàn bà.
Cùng lúc đó, ngưá»i phụ nữ trong nhà rút ra từ trong túi chiếc khăn tay thứ hai, và đổi lấy chiếc khăn mà ngưá»i kia vừa đưa ra. Rồi má»™t vài câu được thốt ra giữa hai ngưá»i. Cuối cùng, cánh cá»­a lại đóng lại, ngưá»i đàn bà ở phía bên ngoài cá»­a sổ quay lại Ä‘i qua cách chàng mấy bước, vừa Ä‘i vừa kéo thấp mÅ© xuống che mặt, nhưng sá»± thận trá»ng đó đã quá muá»™n, D Artagnan đã nhận ra bà Bonacieux.
Bà Bonacieux! Thật ra khi nàng rút khăn tay từ túi ra, chàng đã thoáng ngá» rồi. Nhưng làm sao lại có thể có chuyện bà Bonacieux, ngưá»i đã phái chàng Ä‘i tìm ông De la Porte để ông ta đưa bà trở lại Ä‘iện Louvre, lại má»™t mình chạy rông các phố ở Paris vào lúc mưá»i má»™t rưỡi đêm, bất chấp bị bắt cóc lần thá»­ hai? Vậy phải là má»™t việc rất quan trá»ng. Và việc quan trá»ng cá»§a má»™t ngưá»i đàn bà hai nhăm tuổi là việc gì ngoài tình yêu?
Nhưng có phải vì chuyện riêng hoặc vì chuyện cá»§a ngưá»i khác mà nàng dấn thân vào những cuá»™c mạo hiểm ấy hay không? Chàng trai trẻ tá»± há»i mình như thể con quá»· ghen tuông đã cắn vào trái tim chàng vá»›i danh nghÄ©a má»™t ngưá»i tình không hÆ¡n không kém.
Thật ra vẫn còn một cách khá đơn giản để biết chắc bà Bonacieux đi đâu, đó là đi theo nàng. Cái cách ấy quá đơn giản khiến D Artagnan sừ dụng nó hoàn hảo tự nhiên và một cách bản năng.
Nhưng, nhìn thấy chàng trai trẻ rá»i khá»i bức tưá»ng như má»™t pho tượng biết Ä‘i ra khá»i hốc tưá»ng, và nghe quanh ngưá»i tiếng bước chân vang lên đằng sau mình, bà Bonacieux khẽ kêu lên và chạy trốn.
D Artagnan Ä‘uổi theo sau. Äuổi kịp má»™t ngưá»i đàn bà Ä‘ang lúng túng trong chiếc áo choàng không phải là Ä‘iá»u gì khó đối vá»›i chàng. Vậy là chàng đã Ä‘uổi kịp, lúc nàng má»›i Ä‘i được má»™t phần ba đưá»ng phố. Ngưá»i đàn bà khốn khổ kiệt sức, không phải vì mệt mà vì kinh sợ, và khi D Artagnan đặt tay lên vai nàng, nàng khụy gối xuống và kêu lên má»™t giá»ng không ra tiếng.
- Nếu muốn, cứ giết tôi đi, đừng hòng biết nổi gì đâu.
D Artagnan quàng tay đỡ nàng dậy, nhưng thấy ngưá»i nàng cứ trÄ©u xuống, như thể sắp ngất, chàng vá»™i làm cho nàng an tâm bằng những câu cam Ä‘oan hết lòng giúp đỡ nàng. Những lá»i lẽ cam Ä‘oan ấy chẳng là cái gì vá»›i bà Bonacieux bởi những cam Ä‘oan tương tá»± có thể xuất phát từ những ý đồ xấu xa nhất trên Ä‘á»i.
Nhưng giá»ng nói má»›i là đáng kể. Ngưá»i đàn bà trẻ tưởng như nhận ra âm thanh giá»ng nói. Nàng mở mắt, liếc nhìn ngưá»i đàn á»ng Ä‘ang làm mình sợ hết hồn và nhận ra D Artagnan, nàng reo lên mừng rỡ:
- Ồ thì ra ông! Tạ ơn Chúa!
- Vâng, chính tôi đây - D Artagnan nói - là tôi, ngưá»i mà Chúa sai đến để chăm sóc bà.
Vá»›i nụ cưá»i đầy vẻ làm duyên nhưng vẫn nổi lên tính cách hÆ¡i giá»…u cợt, ngưá»i đàn bà trẻ, má»i sá»± sợ hãi đã tiêu tan khi nhận ra ngưá»i bạn chứ không phải kẻ thù như đã nghÄ© há»i chàng:
- Có đúng là ông đi theo tôi với ý định đó không?
- Không - D Artagnan nói - không, tôi thú thá»±c như vậy. Tình cá» thôi. Tôi Ä‘i cùng đưá»ng bà thôi. Tôi thấy má»™t phụ nữ gõ cá»­a sổ nhà má»™t trong những ngưá»i bạn tôi.
- Má»™t trong những bạn ông? - Bà Bonacieux ngắt lá»i.
- Hẳn rồi! Aramis là một trong những bạn tốt nhất của tôi.
- Aramis? Là ai vậy?
- Thôi đi nào! Bà định bảo tôi là bà không quen biết Aramis?
- Lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên ấy đấy.
- Vậy cũng là lần đầu tiên bà đến ngôi nhà đó?
- Äúng thế.
- Và bà không biết ngôi nhà có má»™t ngưá»i đàn ông trẻ ở?
- Không.
- Một ngự lâm quân mà?
- Äã bảo không rồi.
- Vậy không phải bà đến tìm ông ta sao?
- Không chút nào. Vả lại, ông đã nhìn thấy rõ, ngưá»i mà tôi nói chuyện là má»™t ngưá»i đàn bà.
- Äúng rồi, nhưng ngưá»i đàn bà đó là má»™t trong những bạn gái cá»§a Aramis.
- Tôi chẳng biết gì cả.
- Sao, ngưá»i đàn bà ấy ở nhà anh ấy cÆ¡ mà.
- Chẳng liên quan gì đến tôi.
- Nhưng ngưá»i ấy là ai?
- Ồ đó không là bí mật của tôi.
- Bà Bonacieux thân mến, bà rất duyên dáng nhưng đồng thá»i cÅ©ng là má»™t ngưá»i đàn bà bí hiểm nhất…
- Äiá»u đó làm cho tôi mất giá ư?
- Không, ngược lại, bà đáng tôn thá».
- Vậy đưa tay đây cho tôi.
- Xin sẵn sàng. Và rồi?
- Bây giá», đưa tôi Ä‘i.
- Äi đâu nào?
- Chỗ tôi đến.
- Nhưng đến chỗ nào?
- Rồi ông sẽ biết, bởi vì ông sẽ để tôi ở trước cửa nhà đó.
- Có phải đợi bà không?
- Không cần đâu.
- Bà vỠmột mình ư?
- Có thể thế, có thể không.
- Nhưng cái ngưá»i sẽ Ä‘i cùng bà tiếp đó sẽ là đàn ông hay đàn bà?
- Tôi cũng chưa biết nữa.
- Thế mà tôi biết đấy?
- Sao thế được?
- Tôi sẽ đợi đến lúc bà đi ra.
- Nếu như thế thì vĩnh biệt thôi!
- Sao lại thế?
- Tôi không cần đến ông.
- Nhưng mà bà đã yêu cầu…
Sự giúp đỡ của một nhà quý tộc, chứ không phải sự theo dõi của một tên do thám.
- Lá»i lẽ hÆ¡i cứng rắn đấy! Thế ngưá»i ta gá»i những kẻ bám theo ngưá»i khác bất chấp ngưá»i ta là gì?
- Ngưá»i bá»™c tuệch.
- Gá»i thế thì nhẹ quá.
- Thôi nào, thưa bà, tôi thấy rõ là phải làm tất cả những gì bà muốn.
- Thế sao ông không làm ngay có phải quý hơn không?
- Vậy không có Ä‘iá»u gì phải ân hận chứ?
- Còn ông, ông ân hận thật rồi ư?
- Chính tôi, tôi cũng chẳng biết gì nữa. Mà tôi chỉ biết là tôi hứa với bà làm tất cả những gì bà muốn, nếu như bà để tôi được đưa bà đến nơi bà định đến.
- Và rồi sau đó, ông cÅ©ng sẽ rá»i khá»i tôi?
- Vâng.
- Mà không rình lúc tôi ra.
- Không.
- ThỠdanh dự chứ?
- ThỠdanh dự của một nhà quý tộc.
- Vậy khoác tay tôi rồi cùng đi thôi.
D Artagnan đưa tay cho bà Bonacieux. Nàng bám tay chàng, ná»­a tươi cưá»i, ná»­a run rẩy, và cả hai Ä‘i lên đỉnh phố Äàn Thụ cầm. Tá»›i đó ngưá»i đàn bà trẻ có vẻ do dá»±, như đã từng do dá»± ở phố Vôgira. Song, trước má»™t số dấu hiệu nào đó, nàng hình như nhận ra má»™t chiếc cá»­a, và lại gần chiếc cá»­a đó.
- Và bây giá» thưa ông - nàng nói - chính nÆ¡i đây tôi có việc, muôn vàn lần cám Æ¡n ông cho tôi vinh hạnh Ä‘i cùng, đã cứu tôi khá»i má»i hiểm nguy, mà nếu Ä‘i má»™t mình tôi có thể gặp phải. Nhưng tôi đã đến nÆ¡i và cÅ©ng là lúc ông giữ lá»i hứa rồi.
- Và bà không còn gì e ngại, lúc trở v�
- Tôi chỉ còn phải ngại bá»n trá»™m cắp thôi.
- Thế không phải thế ư?
- Chúng có thể lấy gì cá»§a tôi nào? Tôi không có má»™t xu trong ngưá»i.
- Bà quên chiếc khăn tay đẹp thêu huy hiệu ấy rồi ư?
- Khăn tay nào?
- Chiếc khăn mà tôi đã tìm thấy dưới chân bà và rồi tôi lại nhét vào túi bà.
- Ông im Ä‘i, ông im Ä‘i? - Ngưá»i đàn bà trẻ kêu lên - Ông muốn hại tôi ư?
- Bà thừa biết vẫn còn có nguy hiểm cho bà, khi mà má»™t câu thôi cÅ©ng làm bà run sợ, và bà thú nhận ngưá»i ta nghe thấy câu ấy, bà sẽ gặp nguy. Thôi nào, thưa bà! - D Artagnan vừa nói vừa nắm chặt bàn tay nàng và nhìn nàng bằng con mắt nồng nàn - Thôi nào, bà hãy rá»™ng lượng hÆ¡n, hãy tin ở tôi. Bà chẳng phải đã Ä‘á»c thấy trong mắt tôi chỉ có sá»± hết lòng và cảm tình trong trái tim tôi đó sao.
- Quá Ä‘i chứ - bà Bonacieux trả lá»i - vì vậy, nếu há»i tôi những bí mật cá»§a tôi, tôi sẽ nói ông nghe nhưng cá»§a những ngưá»i khác, lạỉ là chuyện khác.
- Tốt lắm - D Artagnan nói - Tôi sẽ khám phá. Má»™t khi những bí mật ấy có ảnh hưởng đến cuá»™c Ä‘á»i bà, thì những bí mật ấy cÅ©ng trở thành cá»§a tôi.
Thiếu phụ kêu lên bằng má»™t vẻ nghiêm trang khiến D Artagnan không tránh khá»i rùng mình.
- Hãy cẩn trá»ng. Äừng có can thiệp vào bất kỳ Ä‘iá»u gì dính dáng đến tôi. Äừng tìm cách giúp tôi trong bất kỳ công việc nào tôi đảm đương. Và tôi yêu cầu ông Ä‘iá»u đó là nhân danh sá»± quan tâm mà ông dành cho tôi, nhân danh những việc ông đã giúp tôi mà suốt Ä‘á»i tôi sẽ không quên. Tốt hÆ¡n hãy tin vào những Ä‘iá»u tôi nói vá»›i ông. Äừng quan tâm tá»›i tôi nữa. Vá»›i ông tôi không tồn tại nữa, coi như ông chưa há» gặp tôi bao giá».
- Thưa bà, anh Aramis có phải làm như tôi không? - D Artagnan tức khí nói.
- Thưa ông, thế là đã hai lần ông nói đến cái tên đó rồi đấy, nhưng tôi đã nói vá»›i ông rằng tôi không quen biết ngưá»i ấy.
- Bà không quen biết ngưá»i đàn ông bên cánh cá»­a mà bà đã gõ ư? Thôi Ä‘i nào, thưa bà? Bà tưởng tôi quá nhẹ dạ đến thế ư?
- Ông hãy thú thực, để làm tôi phải nói ra, ông đã bịa ra chuyện ấy và ông đã tạo ra nhân vật ấy đi.
- Thưa bà, tôi chẳng bịa gì hết, chẳng tạo ra cái gì hết, tôi nói đúng sự thật thôi.
- Và ông nói rằng má»™t trong những ngưá»i bạn ông sống trong ngôi nhà đó?
- Tôi nói vậy, và nhắc lại Ä‘iá»u ấy lần thứ ba, ngôi nhà ấy là nhà bạn tôi, và ngưá»i bạn ấy là Aramis.
- Tất cả những thứ đó sẽ được làm sáng tá» sau - ngưá»i đàn bà trẻ thầm thì - còn bây giá» xin ông hãy im đã.
- Nếu bà có thể nhìn vào tim tôi đã mở toang ra - D Artagnan nói - bà sẽ Ä‘á»c thấy ở đó bao ná»—i hiếu kỳ khiến bà sẽ thương tôi và biết bao tình yêu khiến bà thấy hài lòng ngay vá» sá»± hiếu kỳ cá»§a tôi. Chẳng có gì để sợ ngưá»i Ä‘ang yêu mình.
- Ông nói đến tình yêu nhanh quá đấy, thưa ông! - Ngưá»i đàn bà trẻ vừa nói vừa lắc đầu. chính vì tình yêu đến vá»›i tôi nhanh thế và đây là lần đầu, tôi đã được hai mươi tuổi đâu.
Thiếu phụ liếc nhìn trộm chàng.
- Xin bà nghe đã - D Artagnan nói tôi đã lần ra dấu vết. Ba tháng trước đây, suýt nữa tôi đã quyết đấu vá»›i Aramis chỉ vì chiếc khăn tay tương tá»± như chiếc khăn mà bà đã cho ngưá»i đàn bà ở nhà anh ấy xem, vì má»™t chiếc khăn tay in cùng dấu vết, tôi cam Ä‘oan như vậy.
- Thưa ông - Thiếu phụ nói - tôi xin thá» vá»›i ông là ông làm tôi quá mệt vì những câu há»i đó.
- Nhưng bà thận trá»ng đến thế, xin bà hãy nghÄ© Ä‘i, nếu như bà bị bắt giữ cùng vá»›i chiếc khăn tay ấy và chiếc khăn tay ấy bị giữ lấy, bà sẽ bị nguy hại chứ?
- Sao lại thế được, những chữ cái viết tay ấy, chẳng phải là của chính tôi sao. C.B tức Constance Bonacieux?
- Hay là Camille de Bois-Tracy nào?
- Ông im đi, một lần nữa im đi! Chà? Một khi những nguy hiểm, của chính bản thân tôi phải trải qua không ngăn nổi ông, ông cũng nên nghĩ đến những cái ông sẽ có thể trải qua chứ?
- Tôi ư?
- Phải, chính ông. Có nguy hiểm của nhà tù, có nguy hiểm đến tính mạng vì quen biết tôi.
- Thế thì tôi không rá»i bà nữa.
Ngưá»i đàn bà trẻ chắp hai tay cầu khẩn:
- Thưa ông, xin ông vì Chúa, vì danh dự một quân nhân, vì tính hào hoa phong nhã của một nhà quý tộc, hãy xa tôi ra.
Thấy chưa, đồng hồ Ä‘iểm ná»­a đêm rồi, là giá» ngưá»i ta đợi tôi.
- Thưa bà - Chàng trai trẻ nghiêng mình đáp - Tôi không còn biết từ chối thế nào vá»›i ngưá»i đã yêu cầu tôi như thế. Xin bà yên tâm, tôi rá»i xa bà đây.
- Nhưng ông sẽ không đi theo tôi, ông sẽ không theo dõi tôi chứ?
- Tôi vá» nhà ngay bây giá».
- Thế chứ, tôi biết rõ mà, rằng ông là má»™t ngưá»i đàn ông trẻ tá»­ tế mà! - Bà Bonacieux vừa nói vừa chìa tay cho chàng, tay kia đặt trên chiếc vồ gõ cá»­a treo trong tưá»ng.
D Artagnan nắm lấy bàn tay chìa ra cho mình và hôn nồng nan.
- Chao ôi, tôi thích thà rằng chưa bao giá» gặp bà - D Artagnan kêu lên vá»›i vẻ tàn nhẫn ngây thÆ¡ mà những ngưá»i đàn bà thưá»ng thích hÆ¡n là những sá»± tế nhị cá»§a phép xã giao, bởi vì nó mở ra miá»n sâu trong tư tưởng và nó chứng tá» rằng tình cảm đã vượt qua lý trí.
Bà Bonacieux siết chặt bàn tay chưa chịu buông tay bà ra, nói bằng má»™t giá»ng gần như âu yếm:
- Thế ư? Tôi thì tôi sẽ không nói đến mức như ông đâu. Cái gì mất hôm nay, không mất trong tương lai. Ai biết được chả có ngày tôi sẽ được gỡ ra khá»i những rắc rối này, tôi lại chẳng làm thá»a mãn sá»± hiếu kỳ cá»§a ông.
D Artagnan reo lên tràn trỠvui sướng:
- Và bà vẫn giữ lá»i hứa ấy vá»›i mối tình cá»§a tôi chứ?
- Ồ, vỠmặt đó, tôi không thể hứa hẹn gì. Cái đó tùy thuộc vào những tình cảm mà ông sẽ gợi lên trong lòng tôi.
- Như thế, hôm nay, thưa bà…
- Hôm nay, thưa ông, tôi chỉ mới ở mức biết ơn ông.
- Trá»i! Bà thật quá duyên dáng - D Artagnan nói vá»›i vẻ buồn rầu - và bà lợi dụng tình yêu cá»§a tôi.
- Không đâu. Tôi sá»­ dụng lòng hào hiệp cá»§a ông. Có thế thôi. Nhưng ông hãy tin chắc, vá»›i má»™t số ngưá»i nào đó, chẳng có gì mất hết cả đâu.
- Ôi, bà làm cho tôi thành kẻ hạnh phúc nhất trong má»i ngưá»i rồi. Xin bà đừng quên cái đêm nay, xin đừng quên lá»i hứa hẹn này.
- Xin ông yên tâm, đúng thế, đúng chá»—, tôi sẽ nhá»› tất cả còn bây giá», ông Ä‘i Ä‘i, vì Chúa, ông Ä‘i Ä‘i! Ngưá»i ta đợi tôi đúng ná»§a đêm và tôi đã bị muá»™n rồi. Muá»™n năm phút.
- Vâng, nhưng trong má»™t số tình huống, năm phút bằng năm thế ká»·. Khi ngưá»i ta yêu.
- Ô hay! Ai bảo ông tôi không Ä‘ang mắc việc vá»›i má»™t ngưá»i Ä‘ang yêu?
- Äó là má»™t ngưá»i đàn ông Ä‘ang đợi bà ư? - D Artagnan kêu lên - Má»™t ngưá»i đàn ông!
- Thôi Ä‘i, thế là cuá»™c tranh eãi lại sắp bắt đầu trở lại - Bà Bonacieux nói vá»›i nụ cưá»i ná»­a miệng không loại trừ má»™t vẻ sốt ruá»™t nào đó.
- Không, không, tôi Ä‘i đây, tôi Ä‘i khá»i đây mà. Tôi tin ở bà.
- Tôi muốn hoàn toàn xứng đáng với lòng tận tụy của mình, dù cho lòng tận tụy ấy là một sự ngốc nghếch. Vĩnh biệt, vĩnh biệt bà!
Và vì phải gắng sức má»›i giật tay gỡ ra khá»i bàn tay Ä‘ang nắm, chàng rá»i xa như chạy vá»™i, trong khi đó bà Bonacieux gõ ba tiếng chậm và cách Ä‘á»u nhau từng gõ vào cánh cá»­a sổ.
Tới góc phố, D Artagnan quay lại. Cửa mở ra rồi đóng lại. Bà chủ hiệu tạp hóa xinh đẹp biến mất.
D Artagnan tiếp tục Ä‘i đưá»ng mình, chàng đã hứa không rình mò bà Bonacieux và cuá»™c sống cá»§a bà dù có phụ thuá»™c vào địa Ä‘iểm bà sắp đến hay vào con ngưá»i phải Ä‘i cùng bà, D Artagnan cÅ©ng sẽ trở vá» nhà má»™t khi chàng đã nói là trở vá» nhà. Năm phút sau chàng đã ở phố Phu đào huyệt. Chàng nói má»™t mình: "Athos tá»™i nghiệp! Anh ấy sẽ chẳng biết như thế nghÄ©a là thế nào. Anh ấy sẽ ngá»§ mà đợi ta, hoặc sẽ trở vá» nhà mình, và vỠđến nÆ¡i, anh ấy sẽ biết có má»™t ngưá»i đàn bà đã đến đấy. Má»™t ngưá»i đàn bà ở nhà Athos! Rốt cuá»™c, cÅ©ng có má»™t đàn bà trong nhà Aramis cÆ¡ mà. Tất cả cái đó Ä‘á»u quá kỳ lạ, và ta háo hức biết mấy để biết xem nó sẽ kết thúc ra sao.
- Nguy, thưa ông, nguy rồi - Má»™t giá»ng nói đáp lại mà chàng nhận ra giá»ng cá»§a Planchet, bởi vừa lá»›n tiếng độc thoại theo kiếu những ngưá»i Ä‘ang rất bận việc, chàng Ä‘i vào lối Ä‘i mà phía cuối là cầu thang dẫn lên phòng mình.
- Sao, nguy ư? Mày muốn nói gì, thằng ngu? - D Artagnan há»i - Vậy đã xảy ra chuyện gì?
- Äá»§ má»i thứ tai ương.
- Tai ương nào?
- Trước tiên, ông Athos bị bắt.
- Bị bắt! Athos? Bị bắt? Tại sao?
- Ngưá»i ta thấy ông ấy ở nhà ông - Há» tưởng là ông nên đã bắt.
- Bá»n nào bắt?
Bá»n cận vệ do bá»n mặc đồ Ä‘en bị ông đánh Ä‘uổi dẫn đến.
- Tại sao anh ấy không xưng danh? Tại sao anh ấy không nói mình không liên quan gì đến chuyện này?
- Thưa ông, ông ấy đã đỠphòng cẩn thận việc đó, và trái lại còn đến gần bảo tôi: "Chính chá»§ anh Ä‘ang cần tá»± do trong lúc này, chứ không phải ta, bởi vì chá»§ anh biết hết má»i chuyện, còn ta lại chẳng biết gì. Ngưá»i ta sẽ tưởng chá»§ anh bị bắt, và việc đó sẽ cho anh ấy thá»i gian. Ba ngày nữa ta sẽ nói ta là ai, và há» nhất quyết phải thả ta ra".
- Hoan hô Athos! Tấm lòng cao quý! - D Artagnan thì thầm - Ta biết rõ anh ấy là như thế mà! Và bá»n cảnh vệ còn làm gì nữa?
- Bốn tên dẫn ông Athos Ä‘i đâu, tôi không biết, đến ngục Bastille hay đến Pholêvếch chẳng rõ. Hai tên lưu lại vá»›i những tên mặc Ä‘en, lục lá»i khắp nÆ¡i và giữ má»i giấy tá». Hai tên cuối cùng trong cuá»™c hành quận đó gác ngoài cá»­a. Rồi, khi tất cả đã xong, chúng bá» Ä‘i, để lại nhà cá»­a toang hoang, trống trÆ¡n.
- Còn Porthos và Aramis?
- Tôi không tìm thấy há», há» không đến.
- Nhưng hỠcó thể đến bất cứ lúc nào, bởi vì hẳn mày đã nhắn lại ta đang đợi các ông ấy?
- Vâng, thưa ông.
- Nghe đây? Äừng có nhúc nhích khá»i đây. Nếu hai ông ấy đến, báo cho há» biết cái gì đã xảy đến vá»›i ta, bảo hỠđợi ở quán Quả thông. Ở đây sẽ nguy hiểm, ngôi nhà có thể bị do thám. Ta chạy đến ông De Treville để báo cho ông ấy tất cả chuyện đó, và ta sẽ gặp hỠở đó.
- ÄÆ°á»£c ạ, thưa ông - Planchet nói.
- Nhưng mày sẽ ở lại và đừng sợ!
D Artagnan Ä‘i được mấy bước lại quay lại để động viên lòng dÅ©ng cảm cho ngưá»i hầu cá»§a mình.
- Thưa ông, xin ông yên tâm - Planchet nói - Ông còn chưa biết rõ tôi đấy. Khi lâm sá»± tôi cÅ©ng can trưá»ng ra phết đấy. HÆ¡n nữa tôi là dân Pica.
- Vậy, thá»a thuận rồi nhé - D Artagnan nói - Mà thà chết còn hÆ¡n rá»i vị trí.
- Vâng, thưa ông, và chẳng có việc gì mà tôi không làm để chứng tỠtôi gắn bó với ông.
"Tốt - D Artagnan tự nhủ - hình như cái phương pháp mà ta áp dụng đối với gã này là một phương pháp tốt. Khi cần, ta sẽ lại dùng".
Rồi ba chân bốn cẳng tuy đã hÆ¡i má»i vì chạy đây đó suốt ngày, D Artagnan Ä‘i vá» phố Chuồng chim câu.
Ông De Treville không hỠở dinh quán. Äại đội cá»§a ông Ä‘ang gác Ä‘iện Louvre. Ông đến Louvre vá»›i đại đội cá»§a mình.
Phải đến tận chá»— ông De Treville thôi. Äiá»u quan trá»ng là phải báo cho ông biết Ä‘iá»u gì Ä‘ang diá»…n ra. D Artagnan thá»­ vào Ä‘iện Louvre. Bá»™ trang phục cận vệ trong đại đội ông des Essarts phải là má»™t giấy thông hành cho chàng.
Thế là chàng Ä‘i xuống phố Augustin nhá» rồi lên đưá»ng bỠđê để đến cầu má»›i. Chàng đã có ý nghÄ© qua phà, nhưng tá»›i bá» nước, chàng vô tình thò tay vào túi và nhận ra không có tiá»n để trả tiá»n qua phà.
Vừa lên đến dốc phố Ghênêgô, chàng nhìn thấy má»™t nhóm từ phố Cá heo Ä‘i ra, gồm hai ngưá»i dáng dấp đập vào mắt chàng.
Hai ngưá»i đó gồm má»™t đàn ông, ngưá»i kia đàn bà.
Ngưá»i đàn bà có dáng dấp bà Bonacieux và ngưá»i đàn ông thì giống đến mức nhầm vá»›i Aramis.
Ngoài ra, ngưá»i đàn bà có chiếc áo choàng Ä‘en như chiếc áo mà D Artagnan từng thấy nổi lên trên cánh cá»­a sổ ở phố Vôgira và trên khung cá»­a ở phố Äàn Thụ cầm nữa. Thêm nữa, ngưá»i đàn ông cÅ©ng mặc đồng phục ngá»± lâm quân.
Cái mÅ© liá»n áo cá»§a ngưá»i đàn bà kéo sụp xuống. Ngưá»i đàn ông cầm khăn tay che lên mặt. Sá»± thận trá»ng gấp đôi cá»§a cả hai ngưá»i chỉ ra rằng há» Ä‘á»u lo bị lá»™ diện.
Há» Ä‘i lên cầu, cùng đưá»ng vá»›i D Artagnan vì D Artagnan Ä‘i đến Ä‘iện Louvre. Chàng Ä‘i theo há».
Äi chưa đầy hai chục bước, chàng đã tin chắc ngưá»i đàn bà chính là bà Bonacieux và ngưá»i đàn ông kia là Aramis.
Ngay lúc đó chàng cảm thấy má»i sá»± ngá» vá»±c ghen tuông sôi lên trong trái tim mình.
Chàng đã bị hai lần phản bá»™i vừa bởi bạn mình vừa bởi ngưá»i mà chàng đã yêu như má»™t ngưá»i tình cá»§a mình. Bà Bonacieux đã thỠđộc vá»›i chàng là không quen biết Aramis và chỉ mưá»i lăm phút sau khi đã thá» như thế vá»›i chàng, chàng đã thấy bà ta khoác tay Aramis.
D Artagnan cÅ©ng chẳng nghÄ© mình má»›i chỉ quen biết cô hàng xén xinh đẹp được ba tiếng đồng hồ và nàng chỉ phải chịu Æ¡n chàng chút ít vì đã giải phóng nàng khá»i bá»n mặc đồ Ä‘en muốn bắt cóc nàng Ä‘i và nàng chưa há» hứa hẹn gì vá»›i chàng.
Chàng tá»± coi mình như má»™t ngưá»i tình bị làm nhục, phản bá»™i, cợt nhạo. Máu nóng và cÆ¡n giận bốc lên mặt, chàng quyết định phải làm rõ tất cả.
Ngưá»i thiếu phụ và ngưá»i đàn ông trẻ biết mình bị theo dõi liá»n rảo bước gấp đôi. D Artagnan chạy vượt lên rồi quay lại phía há» lúc hỠđến trước mặt nhà thá» Samaritain có má»™t cây đèn lồng chiếu sáng tá»a cả đến tận mặt cầu.
D Artagnan dừng lại trước mặt hỠvà hỠcũng dừng lại trước mặt chàng.
- Thưa ông, ông muốn gì? - ngưá»i ngá»± lâm kia vừa há»i vừa lùi lại má»™t bước và bằng má»™t giá»ng lÆ¡ lá»›, chứng tá» D Artagnan đã bị nhầm má»™t phần trong những phá»ng Ä‘oán cá»§a mình.
Chàng kêu lên:
- Không phải Aramis!
- Không, thưa ông, không có Aramis nào cả, và nghe cái giá»ng kinh ngạc cá»§a ông, tôi thấy ông đã nhầm tôi vá»›i ngưá»i khác nên tôi tha thứ cho ông.
- Ông tha thứ cho tôi á! - Chàng kêu lên.
- Phải - Ngưá»i lạ đáp - Vậy hãy để tôi Ä‘i vì không phải ông mắc chuyện vá»›i tôi.
- Ông có lý, thưa ông - D Artagnan nói - không phải với ông tôi mắc chuyện, mà là với bà đây.
- Vá»›i bà đây? Ông đâu biết bà ấy? - Ngưá»i lạ nói.
- Thưa ông, ông nhầm rồi, tôi biết bà ấy.
- Äến thế nữa! - Bà Bonacieux nói bằng má»™t giá»ng trách móc. Thế cÆ¡ đấy, thưa ông. Ông đã lấy danh dá»± quân nhân và tư cách quý tá»™c ra hứa vá»›i tôi. Tôi hy vá»ng có thể tin cÆ¡ đấy.
- Và tôi thưa bà - D Artagnan bối rối nói - bà cũng đã hứa với tôi…
Ngưá»i lạ mặt:
- Nào bà, vịn vào tay tôi Ä‘i, rồi chúng ta tiếp tục Ä‘i đưá»ng cá»§a chúng ta.
Trong khi đó, D Artagnan choáng váng sụp đổ, rã rá»i vì tất cả những gì vừa xảy đến vá»›i chàng, vẫn đứng thuá»—n ngưá»i, hai tay khoanh lại trước ngưá»i ngá»± lâm và bà Bonacieux.
Ngưá»i ngá»± lâm bước lên hai bước, lấy tay gạt D Artagnan ra.
D Artagnan nhảy lùi vỠphía sau và rút gươm.
Nhanh như chá»›p, ngưá»i lạ đồng thá»i cÅ©ng rút gươm.
Bà Bonacieux lao vào giữa hai đối thủ, hai tay nắm lấy hai lưỡi gươm, kêu lên:
- Lạy Chúa thưa Huân tước(2).
- Huân tước ư? - Chàng vội kêu lên sau một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu - Huân tước, xin lỗi, thưa ngài, nhưng ngài chả nhẽ lại là…
- Là Huân tước Quận công De Buckingham - Bà Bonacieux nói khẽ - Và bây giỠông có thể làm hại tất cả chúng ta.
- Thưa Huân tước, thưa bà, trăm ngàn lần xin tạ lỗi. Nhưng thưa Huân tước, tôi yêu bà ấy, và tôi ghen. Ngài cũng biết, yêu là thế nào rồi, xin Huân tước tha lỗi cho tôi, và xin nói cho tôi biết, tôi có thể xả thân vì ngài như thế nào?
Buckingham vừa nói vừa chìa tay ra cho chàng siết chặt!
- Ông là má»™t ngưá»i đàn ông trẻ tuổi tá»­ tế. Ông ngỠý phục vụ tôi, tôi xin nhận. Ông hãy Ä‘i theo chúng tôi cách ra hai chục bước đến Ä‘iện Louvre, và nếu có kẻ nào rình rập chúng ta, hãy giết hắn.
D Artagnan kẹp thanh gươm trần cá»§a mình dưới cánh tay, nhưá»ng bà Bonacieux và Huân tước Ä‘i trước hai chục bước rồi Ä‘i theo, sẫn sàng thi hành không sai má»™t chữ chỉ thị cá»§a ngài Thá»§ tướng cao quý và hào hoa cá»§a vua Charles đệ nhất(3).
Nhưng may thay, chàng thanh niên cuồng tín ấy không gặp cÆ¡ há»™i nào để chứng tá» vá»›i Huân tước lòng tận tụy cá»§a mình, và ngưá»i đàn trẻ cùng ngưá»i ngá»± lâm đẹp trai Ä‘i vào Ä‘iện Louvre qua trạm gác phố Chiếc thang.
Còn D Artagnan thì đi ngay tới quán Quả thông để tìm gặp Porthos và Aramis đang đợi chàng.
Rồi chẳng giải thích gì vá»›i há» vá» việc rắc rối chàng đã gây ra, chàng bảo há» là đã má»™t mình kết thúc công việc mà có lúc đã tưởng cần đến sá»± can thiệp cá»§a há».
- Và bây giá», sau khi đã mải mê đẩy câu chuyện Ä‘i, ta hãy để ba ngưá»i này ai vá» nhà ngưá»i ấy, rồi Ä‘i theo Quận công Buckingham và ngưá»i dẫn đưá»ng trong những lối Ä‘i ngoắt ngoéo ở Ä‘iện Louvre.
Chú thích:
(1) Flandre - Tên cÅ© gá»i má»™t xứ chá»§ yếu là đầm lầy ở Bắc Hải.
(2) Milord từ tiếng Anh. My lord, có nghĩa Huân tước của tôi, hoặc thưa Huân tước.
(3) Charles I - vua nước Anh, sau bị Cromwell, nhà dân chủ Anh hạ lệnh chặt đầu vì tội liên kết với quân Pháp chống lại quốc hội Anh, việc đó có được nói đến trong tập "Hai mươi năm sau" tiếp nối truyện này
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #13  
Old 16-04-2008, 08:21 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 12

George Villiers quận công de Buckingham



Bà Bonacieux và Quận công Ä‘i vào Ä‘iện Louvre không gặp khó khăn gì. Bà Bonacieux ai cÅ©ng biết là ngưá»i cá»§a Hoàng hậu, Quận công mặc đồng phục ngá»± lâm cá»§a ông De Treville như ta đã nói, lại đến phiên gác tối đó. HÆ¡n nữa, Ghécmanh là thuá»™c hạ tin cậy cá»§a Hoàng hậu và nếu xảy ra chuyện gì, bà Bonacieux sẽ bị cáo buá»™c dẫn ngưá»i tình cá»§a mình vào Ä‘iện Louvre, có thế thôi.
Bà ta sẽ nhận tội vỠmình, danh giá của bà sẽ mất, đúng vậy, nhưng cái danh giá của một cô hàng xén nhỠthì có giá trị gì trong cái thế giới này?
Vào được bên trong hoàng cung rồi, Quận công và ngưá»i thiếu phụ Ä‘i theo chân tưá»ng thành má»™t khoảng hai nhăm bước, qua khoảng đó bà Bonacieux đẩy má»™t cái cá»­a ngách nhá», ngày đóng, đêm thưá»ng mở. Cá»­a mở ra, cả hai Ä‘i vào má»™t vùng tối om, nhưng bà Bonacieux thuá»™c hết đưá»ng ngang ngõ tắt ở phần này cá»§a Ä‘iện Louvre, phần giành cho những ngưá»i trong bá»™ phận tùy tùng. Bà ta đóng lại các cá»­a đã Ä‘i qua, dắt tay ông Huân tước, dò dẫm mấy bước Ä‘i, nắm lấy tay vịn, bước lên má»™t bậc, và bắt đầu leo lên cầu thang. Ông Quận công đếm được hai tầng gác.
Rồi bà ra rẽ phải, Ä‘i theo má»™t hành lang dài, lại Ä‘i xuống má»™t tầng, Ä‘i thêm vài bước vài bước nữa, tra chìa khóa vào ổ khóa, mở má»™t cá»­a và đẩy Huân tước vào má»™t căn phòng chỉ được thắp sáng bằng má»™t ngá»n đèn ngá»§ và bảo:
- Xin Huân tước Quận công cứ ở đây, sẽ có ngưá»i đến.
Rồi bà ta đi ra cũng bằng chiếc cửa ấy, khóa trái lại, thành ra Quận công thấy mình thực sự như một tù nhân.
- Thế nhưng dù hoàn toàn bị biệt lập. Quận công De Buckingham không há» má»™t phút giây cảm thấy sợ hãi. Má»™t trong những mặt nổi bật trong tính cách cá»§a ông ta là tìm kiếm sá»± phiêu lưu và tình yêu, sá»± lãng mạn. Can trưá»ng, táo bạo, dày đạn, đây không phải là lần đầu tiên ông ta liá»u mạng trong những toan tính như thế. Ông đã hiểu ra bức thư nhắn gá»­i danh hoàng Anne d Autriche(1) mà vì tin là thật ông đã sang Paris, chỉ là má»™t cái bẫy, và đáng nhẽ lại trở lại Anh quốc, ông đã lợi dụng tình thế mình bị đẩy vào, tuyên bố vá»›i Hoàng hậu sẽ không ra Ä‘i nếu không được gặp bà. Lúc đầu Hoàng hậu kiên quyết từ chối, cuối cùng bà lại sợ Quận công nổi giận làm những chuyện Ä‘iên rồ. Thế là bà đã quyết định tiếp ông và sẽ van xin ông ra Ä‘i ngay tức khắc. Chính buổi tối hôm bà Bonacieux được giao việc Ä‘i tìm Quận công và dẫn ông vào Ä‘iện Louvre thì bà bị bắt cóc. Trong hai ngày, ngưá»i ta hoàn toàn không biết bà ra sao và tất cả má»i việc Ä‘á»u treo lÆ¡ lá»­ng. Nhưng má»™t khi được tá»± do, má»™t khi bắt liên lạc lại được vá»›i ông La Porte, má»i việc lại tiếp tục và bà vừa làm tròn cái việc phiêu lưu đầy nguy hiểm mà nếu như không bị bắt bà đã làm xong sá»›m hÆ¡n ba ngày rồi.
Còn lại một mình, Buckingham lại gần một tấm gương và thấy chiếc áo ngự lâm quân sao hợp với mình đến thế. Ở tuổi ba nhăm lúc đó, ông không hổ danh là một nhà quý tộc đẹp trai nhất và kỵ sĩ hào hoa nhất của Pháp quốc và Anh quốc.
ÄÆ°á»£c cả hai quốc vương sá»§ng ái, giàu có bạc triệu, đầy quyá»n thế trong má»™t vương quốc có thể để yên được yên, làm loạn là loạn, GioócgiÆ¡ Villiers Quận công De Buckingham đã để lại má»™t trong những cuá»™c Ä‘á»i huyá»n thoại, lưu truyá»n qua nhiá»u thế ká»· như má»™t sá»± kỳ lạ cho hậu thế.
Vì vậy, tin ở bản thân, vững ở uy lá»±c, biết chắc những luật lệ kiá»m chế những ngưá»i khác không thể động đến mình, ông ta Ä‘i thẳng đến mục đích mình đã vạch ra, dù mục đích ấy quá cao xa và chói ngá»i đến mức là Ä‘iên rồ vá»›i kẻ khác khi má»›i chỉ nhằm đến thôi. Chính vì thế mà ông đã nhiá»u lần tiếp cận được Anne d Autriche xinh đẹp và kiêu hãnh, khiến nàng phải yêu ông vì những phẩm chất sáng ngá»i.
Soi mình trước gương, sá»­a lại những nếp sóng cá»§a bá»™ tóc hung vàng mà chiếc mÅ© nặng đã đè bẹp xuống, vuốt lại bá»™ ria mép vểnh lên, trong lòng tràn đầy niá»m vui sướng và kiêu hãnh đã đạt được giá» phút khao khát bấy lâu nay, ông cưá»i nụ má»™t mình vừa hy vá»ng vừa hãnh diện.
CÅ©ng lúc đó, má»™t cánh cá»­a lấp sau tấm thảm che mở ra, và má»™t phụ nữ xuất hiện. Buckingham nhìn thấy ngưá»i đó hiện ra trong gương, ông kêu lên má»™t tiếng, đó là Hoàng hậu.
Anne d Autriche lúc đó khoảng hai sáu, hai bảy tuổi, nghĩa là đang lúc sắc đẹp rạng rỡ nhất.
Dáng Ä‘i cá»§a nàng là dáng Ä‘i cá»§a má»™t hoàng hậu hay cá»§a má»™t nữ thần, đôi mắt long lanh như ngá»c bích, vừa đẹp hoàn hảo vừa tràn đầy vẻ dịu dàng lại uy nghi.
Cái miệng nhá» nhắn và đỠthắm cho dù môi dưới giống như cá»§a các hoàng thân trong gia đình d Autriche hÆ¡i trá» ra vá»›i môi trên, nàng vẫn vô cùng duyên dáng khi cưá»i, và thâm trầm ngạo nghá»… khi khinh bỉ.
Da nàng được coi là biểu tượng cho sá»± má»m mại mịn màng, bàn tay và cánh tay nàng đẹp đến ngỡ ngàng và tất cả các nhà thÆ¡ thá»i đó đã ca ngợi là bất khả so sánh.
Cuối cùng, tóc nàng hung vàng lúc còn thÆ¡ trẻ nay chuyển sang màu hạt dẻ, được nàng uốn nhẹ và rắc nhiá»u phấn màu, ngưỡng má»™ ôm lấy khuôn mặt mà nhà phê bình cứng rắn nhất cÅ©ng chỉ có thể muốn đỡ hồng hÆ¡n má»™t chút, và nhà tạc tượng khắt khe nhất cÅ©ng chỉ yêu cầu sống mÅ©i hÆ¡i thanh hÆ¡n.
Buckingham ngây ra choáng mắt mất má»™t lúc. Chưa bao giá» Anne d Autriche lại đẹp đến như thế vá»›i ông. Giữa những cuá»™c khiêu vÅ©, lá»… há»™i, dạo chÆ¡i, nàng chưa bao giỠđẹp như lúc này, trong má»™t chiếc áo sa tanh trắng đơn sÆ¡, cùng vá»›i nương tá»­ Étxtêphania tháp tùng, ngưá»i duy nhất trong những phụ nữ Tây Ban Nha còn chưa bị nhà Vua Ä‘uổi vì lòng ghen tuông cùng vá»›i sá»± ngược đãi cá»§a Giáo chá»§ Richelieu.
Anne d Autriche tiến lên hai bước, Buckingham vội quỳ xuống dưới đầu gối nàng và nàng còn chưa kịp ngăn lại, thì ông đã hôn vào gấu áo của nàng.
- Quận công đã biết không phải tôi đã sai viết cho ông?
- á»’ vâng, thưa bà, vâng, thưa Hoàng hậu - Quận công nói - tôi biết tôi là má»™t tên Ä‘iên, má»™t kẻ mất trí Ä‘i tin rằng băng tuyết có thể nao lòng, đá có thể bốc nóng. Nhưng bà bảo sao, khi ngưá»i ta yêu, ngưá»i ta dá»… tin ở tình yêu, vả lại, tôi cÅ©ng bõ công trong chuyến Ä‘i này vì đã được gặp bà.
- Phải - Anne trả lá»i - nhưng ông hẳn biết vì sao và làm thế nào tôi gặp ông, bởi vì không động lòng trước má»i ná»—i khó khăn cá»§a tôi, ông ương ngạnh không chịu rá»i khá»i cái thành phố mà ở lại đó tức là ông đã liá»u mạng sống và làm tôi có nguy cÆ¡ bị hại thanh danh. Tôi gặp ông để nói vá»›i ông rằng tất cả Ä‘á»u ngăn cách chúng ta, những vá»±c sâu cá»§a biển, mối thâm thù cá»§a các vương quốc, sá»± thiêng liêng cá»§a những lá»i thể. Chống lại má»i Ä‘iá»u như thế là phạm thượng đấy, Huân tước ạ. Cuối cùng, tôi gặp ông còn để nói vá»›i ông, chúng ta không nên gặp nhau nữa.
- Xin cứ nói, thưa Hoàng hậu, cứ nói nữa Ä‘i! - Buckingham nói - giá»ng nói dịu dàng cá»§a bà che Ä‘i những lá»i lẽ cứng rắn cá»§a bà. Bà nói đến phạm thượng? Nhưng sá»± phạm thượng nằm ngay trong việc chia sẻ những con tim mà Thượng đế tạo ra để chúng được vì nhau.
- Huân tước! - Hoàng hậu kêu lên - Ông quên rằng tôi chưa bao giỠnói tôi yêu ông.
- Nhưng bà cÅ©ng chưa há» nói rằng bà không mảy may yêu tôi, và quả thật nói vá»›i tôi những lá»i tương tá»± sẽ là má»™t Ä‘iá»u bạc nghÄ©a vá» phần Hoàng hậu đó. Bởi vì bà hãy bảo tôi Ä‘i, bà tìm đâu ra má»™t tình yêu như tình yêu cá»§a tôi, má»™t tình yêu mà thá»i gian, sá»± xa cách, sá»± thất vá»ng Ä‘á»u không làm nguá»™i tắt nổi: má»™t tình yêu tá»± bằng lòng vá»›i má»™t dải băng rÆ¡i lạc, má»™t cái nhìn lÆ¡ đãng, má»™t câu nhỡ miệng? Thưa bà, ba năm trước lần đầu tiên tôi nhìn thấy bà, và đã ba năm tôi yêu bà như thế đó. Bà có muốn tôi nói lần đầu tiên tôi thấy bà, bà mặc gì không? Bà có muốn tôi tả từng chi tiết má»—i đồ trang Ä‘iểm cá»§a bà không? Này nhé, tôi còn nhá»› rõ, bà ngồi trên những viên gạch lát kiểu Tây Ban Nha, bà mặc má»™t chiếc áo sa tanh xanh lá cây rua sợi vàng và bạc, hai ống tay rá»§ xuống và được xắn lên trên đôi cánh tay mỹ lệ, đôi cánh tay đáng ngưỡng má»™ cá»§a bà bằng những viên kim cương lá»›n. Cổ áo bà xếp nếp và cài kín, bà đội má»™t chiếc mÅ© nhá» cùng màu vá»›i áo, trên mÅ© gài má»™t chiếc lông sếu. Ôi, đây nữa nhé. Tôi nhắm mắt lại và tôi vẫn thấy bà nguyên như thế. Tôi mở mắt ra, tôi thấy bà đúng như bây giá», nghÄ©a là còn đẹp hÆ¡n gấp trăm lần?
Anne d Autriche không còn đủ can đảm để giận Quận công đã lưu giữ hình ảnh cá»§a mình lâu bá»n đến thế ở trong tim. Nàng lẩm bẩm:
- Ôi, Ä‘iên rồ! Thật Ä‘iên rồ Ä‘i nuôi má»™t Ä‘am mê vô vá»ng vá»›i những ká»· niệm như thế!
- Thế bà bảo tôi sống bằng gì? Tôi ấy? Tôi chỉ có những ká»· niệm mà thôi. Äó là hạnh phúc, kho báu, niá»m hy vá»ng cá»§a tôi. Má»—i lần gặp bà, là lại thêm má»™t viên kim cương tôi cất vào há»™p báu vật trong trái tim tôi. Viên này là viên thứ tư bà để rÆ¡i và tôi nhặt được. Bởi trong ba năm, tôi chỉ được gặp bà bốn lần. Lần đầu, tôi vừa nói rồi, lần thứ hai, tại nhà bà De Chevreuse, lần thứ ba trong vưá»n Amiêng.
- Quận công! - Hoàng hậu đỠmặt nói - xin đừng nói tới buổi dạ hội ấy nữa.
- Trái lại, thưa bà, phải nói tá»›i nó chứ. Äó là buổi dạ há»™i sung sướng và rạng rỡ cá»§a Ä‘á»i tôi. Bà có nhá»› cái đêm ấy má»›i đẹp làm sao không? Không khí êm dịu và ngát hương, trá»i xanh biếc và lấp lánh những vì sao! Ôi, lần đó, thưa bà, tôi đã được má»™t mình vá»›i bà trong phút chốc, lần đó bà đã sẵn sàng nói hết vá»›i tôi sá»± cô đơn trong cuá»™c sống cá»§a bà, những phiá»n não trong trái tim bà. Bà đã tá»±a vào cánh tay tôi, đây, cánh tay này. Tôi cảm thấy trong lúc tôi ngả đầu sang phía bà, những làn tóc đẹp cá»§a bà mÆ¡n man má tôi, và má»—i lần nó mÆ¡n man, tôi lại rùng mình từ chân tá»›i đầu. Ôi, Hoàng hậu, Hoàng hậu! Bà không biết rằng má»i hạnh phúc lá»›n lao trong trá»i đất, những niá»m vui trên thiên đưá»ng Ä‘á»u được gói trong những giá» phút như thế sao. Này nữa, má»i cá»§a cải, vận mệnh, vinh quang cá»§a tôi, tất cả những ngày còn lại cá»§a Ä‘á»i tôi, chỉ để có được phút giây như thế, má»™t đêm như thế! Bởi cái đêm ấy, thưa bà, đêm ấy bà đã yêu tôi, tôi xin thá» như vậy.
- Huân tước, vâng, có thể do ảnh hưởng cá»§a môi trưá»ng đó, vẻ quyến rÅ© cá»§a cái buổi dạ há»™i mỹ lệ đó, cái nhìn mê hoặc cá»§a ông, cuối cùng, hàng nghìn tình thế đôi khi thống nhất lại vá»›i nhau để làm hại má»™t ngưá»i đàn bà, đã nhóm lại xung quanh tôi trong cái đêm định mệnh đó. Nhưng Huân tước ông đã thấy, bà Hoàng hậu đã đến cứu ngưá»i đàn bà Ä‘ang yếu lòng. Ngay câu đầu tiên ông đã dám nói ra, ngay sá»± táo tợn đầu tiên tôi phải đáp lại, tôi đã gá»i Hoàng hậu đến cứu.
- á»’, vâng, vâng, đúng là như thế, và má»™t thứ tình yêu khác vá»›i tình yêu cá»§a tôi có lẽ đã quỵ ngã trước thá»­ thách đó, còn tình yêu cá»§a tôi đã thoát ra khá»i đó thắm thiết hÆ¡n, vững bá»n hÆ¡n. Trở vá» Paris bà đã tưởng là trốn nổi tôi, bà đã tưởng tôi không dám rá»i khá»i cái kho báu mà ngưá»i chá»§ tôi đã á»§y thác cho tôi canh giữ. Ôi, tôi cần quái gì má»i kho báu ở trên Ä‘á»i và má»i ông vua trên trái đất. Tám ngày sau đó, thưa bà, tôi đã quay trở lại. Lần này, bà chẳng còn gì để nói tôi. Tôi đã đánh liá»u bá» mặc sá»§ng ái, sinh mạng để gặp bà trong giây phút, tôi còn chưa động đến ngay cả bàn tay bà, và bà đã tha thứ cho tôi khi thấy tôi chịu khuất phục và ăn năn đến thế.
- Vâng, nhưng thưa Huân tước, ông thừa biết, sá»± vu khống đã chá»™p lấy má»i Ä‘iên rồ mà trong đó nào tôi đã có gì đâu. Nhà Vua bị Giáo chá»§ kích động đã nổi trận lôi đình: Bà Vécnê bị Ä‘uổi Duytăng bị Ä‘i đầy, bà De Chevreuse bị thất sá»§ng, và khi ông muốn trở lại nước Pháp như má»™t sứ thần, nhà Vua đã tá»± mình chống đối.
- Phải, và nước Pháp sắp phải trả giá cho sá»± khước từ cá»§a nhà Vua bằng má»™t cuá»™c chiến. Thưa bà, tôi không thể gặp bà được nữa, vì vậy tôi muốn ngày nào bà cÅ©ng nghe nói vá» tôi. Bà nghÄ© thế nào vá» mục đích cuá»™c viá»…n chinh đảo Rê và việc liên minh vá»›i các tín đồ phái Tin lành ở thành La Rochelle mà tôi dá»± định? Äó là niá»m vui được gặp bà. Tôi không có hy vá»ng đưa quân vào tận Paris, tôi thừa biết thế, nhưng cuá»™c chiến này có thể dẫn đến hòa bình, công cuá»™c hòa bình này sẽ cần đến má»™t nhà thương thuyết, nhà thương thuyết ấy sẽ là tôi. Lúc đó ngưá»i ta sẽ không dám từ chối tôi và tôi sẽ trở lại Paris và tôi sẽ gặp lại bà, và tôi sẽ được hạnh phúc trong giây lát. Äúng là hàng vạn ngưá»i sẽ phải trả giá cho hạnh phúc cá»§a tôi bằng sinh mạng há», nhưng tôi cần gì vá»›i tôi, miá»…n là tôi gặp lại bà? Tất cả cái đó có lẽ là rất Ä‘iên rồ, có lẽ thật mất trí, nhưng bà nói tôi xem, ngưá»i đàn bà nào có má»™t ngưá»i tình si tình hÆ¡n thế? Bà Hoàng hậu nào có được ngưá»i phục vụ nhiệt tình hÆ¡n.
- Huân tước, Huân tước, những Ä‘iểu ông viện dẫn để bào chữa cho ông còn buá»™c tá»™i ông hÆ¡n nữa đấy. Huân tước, tất cả những bàng chứng yêu đương mà ông đưa ra cho tôi hầu như Ä‘á»u là tá»™i ác.
- Bởi vì bà không yêu tôi, thưa bà. Nếu bà yêu tôi, bà sẽ nhìn Ä‘iá»u đó hoàn toàn khác. Nếu bà yêu tôi? Ôi, nếu bà yêu tôi, sẽ quá hạnh phúc và tôi sẽ phát Ä‘iên. À, bà De Chevreuse mà bà nói vừa rồi, bà ấy không tàn nhẫn bằng bà, ông Hôlên yêu bà ta, và bà ta đáp lại mối tình cá»§a ông ấy.
- Bà De Chevreuse không phải là Hoàng hậu - Anne d Autriche không cưỡng nổi bị khuất phục bởi biểu hiện của một tình yêu sâu sắc đến như thế, nàng lẩm bẩm.
- Vậy bà sẽ yêu tôi nếu bà không phải là Hoàng hậu chứ, nào bà nói Ä‘i, bà yêu tôi chứ? Tôi có thể tin rằng chỉ cái thanh danh cá»§a địa vị bà khiến bà tàn nhẫn vá»›i tôi thôi. Vậy tôi có thể tin rằng nếu bà là bà De Chevreuse thì chàng Buckingham khốn khổ có thể hy vá»ng chăng? Cảm Æ¡n những lá»i nói dịu dàng, ôi bà Hoàng kiá»u diá»…m cá»§a tôi, trăm ngàn lần cảm tạ.
- Ôi Huân tước, ông hiểu nhầm tôi rồi, diễn giải sai rồi, tôi không muốn nói…
- Thôi, thôi, xin đừng nói nữa? - Quận công nói - Nếu tôi sung sướng mắc sai lầm, xin đừng tàn nhẫn tước bá» Ä‘i. Chính bà đã tá»± nói ra Ä‘iá»u đó, ngưá»i ta đã kéo tôi vào má»™t cái bẫy, tôi sẽ để sinh mạng tôi ở bẫy, có lẽ thế, bởi vì, bà biết đấy, thật lạ lùng, ít lâu nay tôi có những dá»± cảm rằng tôi sắp chết. - Và Quận công mỉm má»™t nụ cưá»i vừa sầu não vừa quyến rÅ©.
- Ôi, lạy Chúa! - Anne d Autriche kêu lên bằng má»™t giá»ng hãi hùng chứng tá» mối quan tâm cá»§a nàng vá»›i Quận công lá»›n hÆ¡n những Ä‘iá»u nàng nói ra nhiá»u.
- Tôi không há» nói ra Ä‘iá»u đó để làm bà hoảng sợ đâu, không thưa bà, Ä‘iá»u tôi nói vá»›i bà còn lố lăng nÅ©a ấy chứ, xin bà tin rằng tôi chẳng bận tâm chút nào đến những giấc mÆ¡ như thế.
Nhưng mấy lá»i bà vừa thốt ra, niá»m hy vá»ng mà bà hầu như đã cho tôi sẽ được trả giá đầy đủ, dù đó là sinh mạng cá»§a tôi Ä‘i nữa.
- Lạ thật! - Anne d Autriche nói - tôi cÅ©ng vậy, Quận công ạ, tôi cÅ©ng có những dá»± cảm, tôi cÅ©ng có những giấc mÆ¡. Tôi cÅ©ng thấy ông bị thương nằm đó, máu me đầy ngưá»i.
- Ở bên trái do má»™t con dao găm có phải không? - Buckingham ngắt lá»i.
- Vâng, đúng thế, thưa Huân tước, đúng thế, phía bên trái do một con dao găm. Ai có thể nói với ông tôi đã có giấc mơ đó?
- Tôi chỉ thổ lá»™ nó vá»›i Chúa và còn trong những lá»i cầu khấn cá»§a tôi.
- Tôi không muốn gì hơn, thưa bà, bà yêu tôi, tốt lắm.
- Tôi yêu ông, tôi hở?
- Vâng, bà. Nếu bà không yêu tôi, liệu Chúa có gá»­i đến cho bà cÅ©ng vẫn những giấc mÆ¡ ấy như tôi không? Nếu cuá»™c Ä‘á»i hai chúng ta không tiếp xúc vá»›i nhau bằng con tim, liệu chúng ta có cùng những dá»± cảm không? Bà yêu tôi, ôi Hoàng hậu và bà sẽ khóc thương tôi!
- Ôi Chúa Æ¡i! Chúa Æ¡i! - Anne d Autriche kêu lên. - Thật quá sức chịu đựng cá»§a tôi rồi. Này Quận công, nhân danh Thượng đế, ông Ä‘i Ä‘i, ông hãy rút lui Ä‘i. Tôi không biết là tôi yêu ông hay tôi không yêu ông nữa. Nhưng Ä‘iá»u tôi biết là tôi sẽ không thể giả dối chút nào. Vậy hãy thương tôi và Ä‘i Ä‘i. Ôi nếu ông bị đâm ở nước Pháp, nếu ông chết ở nước Pháp, nếu tôi có thể coi mối tình cá»§a ông vá»›i tôi là nguyên nhân cái chết cá»§a ông, tôi sẽ chẳng bao giá» yên lòng nổi, tôi sẽ phát Ä‘iên vì thế. Vậy ông Ä‘i Ä‘i. Äi Ä‘i, tôi van ông đấy!
- Ôi, sao bà đẹp đến thế này! Ôi, tôi yêu bà biết mấy!
- Äi Ä‘i! Äi Ä‘i! Tôi van ông mà. Rồi sau lại trở lại. Vá»›i những cận vệ xung quanh bảo vệ ông, vá»›i những ngưá»i hầu chăm sóc ông và lúc đó tôi sẽ không sợ cho tính mạng ông nữa, tôi sẽ hạnh phúc được gặp lại ông.
- Ôi, có đúng bà nói với tôi như vậy không?
- Äúng…
- Hay lắm! Một tín vật cho lòng khoan dung của bà, một vật của riêng bà, nó nhắc cho tôi biết không phải tôi mơ đâu, một vật gì đó mà bà vẫn đeo và đến lượt tôi, tôi cũng có thể đeo, một cái nhẫn, một cái vòng, một chuỗi hạt.
- Và ông sẽ đi, ông sẽ đi nếu tôi cho ông vật ông yêu cầu chứ?
- Vâng.
- Ngay tức khắc?
- Vâng.
- Ông sẽ rá»i nước Pháp, sẽ quay vá» nước Anh chứ?
- Vâng, tôi xin thỠvới bà.
- Äợi đã được rồi, đợi đã.
Và Anne d Autriche trở vỠcăn phòng của mình rồi hầu như ra ngay, tay cầm cái tráp nhỠbằng gỗ hồng đào có những chữ cái viết tắt tên hỠcủa nàng nạm vàng.
- Huân tước Quận công, ông cầm lấy - nàng nói - Ông hãy giữ nó để nhớ đến tôi.
Buckingham cầm lấy chiếc tráp và lần thứ hai quỳ xuống.
- Ông đã hứa với tôi là ông sẽ đi - Hoàng hậu nói.
- Và tôi sẽ giữ lá»i hứa. Bàn tay bà, bàn tay bà, thưa bà, rồi tôi Ä‘i.
Anne d Autriche chìa bàn tay ra, vừa nhắm mắt lại, vừa vịn tay vào Stéphanie, vì nàng cảm thấy không còn đủ sức nữa.
Buckingham say đắm áp môi lên bàn tay mỹ lệ rồi đứng lên nói:
- Trước sáu tháng, nếu không chết, tôi sẽ gặp lại bà, dù có phải đảo lá»™n cả thế giá»›i này vì Ä‘iá»u đó.
Và trung thành vá»›i lá»i hứa, ông lao ra khá»i căn phòng.
Trong hành lang, ông gặp bà Bonacieux vẫn đang đứng đợi.
Bà ta dẫn ông ra khá»i Ä‘iện Louvre, cÅ©ng vẫn vá»›i những cẩn trá»ng và cả niá»m hạnh phúc nữa.
Chú thích:
(1) Anne Autriche: con gái vua Philippe III Tây Ban Nha, vợ Louis XIII. nhiếp chính khi con bà là Louis XIV lên ngôi còn nhá», cùng vá»›i thá»§ tướng Mazarine mà vai trò giống như Giáo chá»§ Richelieu thá»i vua cha Louis XIII.
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #14  
Old 16-04-2008, 09:14 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 13

Ông Bonacieux



Trong má»i chuyện vừa xảy ra, có má»™t nhân vật, mặc dầu trong tình thế không an toàn, lại không được quan tâm mấy, đó là ông Bonacieux, kẻ từ đạo đáng kính cá»§a những âm mưu chính trị và tình yêu Ä‘an xen nhau chặt chẽ trong cái thá»i buổi vừa rất hiệp sÄ© vừa rất phong tình này.
May sao, chúng tôi đã hứa không bỠquên ông ta.
Bá»n sai nha đã bắt giữ ông rồi dẫn thẳng đến ngục Bastille, ở đó hỠđưa ông còn Ä‘ang run sợ đến trước má»™t tiểu đội lính Ä‘ang nhồi thuốc vào súng há»a mai cá»§a há».
Từ chá»— đó, ông lại bị đưa đến má»™t hầm ná»­a ngầm dưới đất và bị bá»n dẫn Ä‘i chá»­i bá»›i thô tục nhất, đối xá»­ dã man nhất. Bá»n cảnh vệ thấy ông chẳng phải má»™t nhà quý tá»™c do đó, chúng đối xừ vá»›i ông như kẻ ăn mày thá»±c thụ.
Khoảng ná»­a giá» sau, má»™t viên lục sá»± đến chấm dứt những trò tra khảo, nhưng không chấm dứt những mối lo lắng cá»§a ông khi ra lệnh dẫn ông vào phòng há»i cung. Thưá»ng thưá»ng ngưá»i ta há»i cung tù nhân ngay tại nhà há», nhưng vá»›i ông Bonacieux, há» không mất công làm theo cung cách ấy.
Hai tên lính gác túm lấy ông hàng xén, lôi ông qua một cái sân, rồi lôi vào một hành lang có ba lính tuần tra, mở một chiếc cửa, và đẩy ông vào một phòng thấp, ở đó đồ đạc chỉ có mỗi cái bàn, một cái ghế và một viên đồn trưởng cảnh sát. Viên đồn trưởng đang ngồi ở ghế và hý hoáy viết trên bàn.
Hai tên gác dẫn tù nhân đến trước cái bàn. Viên đồn trưởng ra hiệu cho há» Ä‘i xa ra khá»i tần nghe rõ tiếng nói.
Viên cảnh sát này cho tá»›i lúc đó vẫn cắm cúi vào đống giấy tá», bây giá» má»›i ngẩng đầu lên xem phải làm việc vá»›i ai. Äó là má»™t con ngưá»i mặt quằm quặm, mÅ©i nhá»n, gò má vàng và gồ cao, mắt nhá» nhưng soi mói và lanh lợi, vẻ mặt vừa giống chồn, vừa giống cáo. Äầu hắn thò ra khá»i chiếc áo Ä‘en rá»™ng lắc lư trên cái cổ dài ngoẵng, hÆ¡i giống như má»™t con rùa thò đầu ra khá»i mai.
Hắn bắt đầu bằng việc há»i ông Bonacieux tên, há», tuổi, nghá» nghiệp và chá»— ở.
Bị cáo trả lá»i ông tên là Jắc Misen Bonacieux, năm mốt tuổi, chá»§ hàng tạp hóa đã nghỉ buôn, ở số nhà 11, phố Phu đào huyệt.
Äến đây, đáng lẽ tiếp tục thẩm vấn ông, hắn lại làm má»™t bài diá»…n văn dài dòng vá» mối nguy đối vá»›i gã thị dân ngu tối can dá»± vào những việc công. Hắn còn làm phức tạp thêm phần mào đỠbằng việc phô trương quyá»n lá»±c và hành động cá»§a Giáo chá»§, vị Thá»§ tướng không ai sánh nổi, vị Thá»§ tướng vượt xa những vị trước đây, má»™t tấm gương cá»§a những Thá»§ tướng sau này. Những hành động và quyá»n lá»±c cá»§a Thá»§ tướng mà không ai chống đối không bị trừng phạt.
Sau phần hai cá»§a bài diá»…n văn, găm con mắt diá»u hâu vào ông Bonacieux khốn khổ, hắn giục ông suy nghÄ© vá» mức nghiêm trá»ng tình thế cá»§a ông.
Ông đã nghÄ© trước cả rồi. Ông nguyá»n rá»§a cái khoảnh khắc mà ông De la Porte có ý định gả cho ông cô con gái đỡ đầu, và nhất là cái khoảnh khắc cô con gái đỡ đầu đó được nhận làm ngưá»i lo khăn áo cho Hoàng hậu.
Äiá»u căn bản trong tính cách cá»§a ông Bonacieux là tính ích ká»· sâu xa hòa lẫn tính keo cú bần tiện, trá»™n thêm tính hèn nhát cá»±c Ä‘iểm. Tình yêu ngưá»i vợ trẻ gợi cho ông là má»™t tình cảm hoàn toàn thứ yếu, không thể nào chống nổi những tình cảm bẩm sinh mà chúng ta vừa liệt kê ra.
Bonacieux quả có suy nghÄ© vá» những gì ngưá»i ta vừa nói vá»›i ông ta.
- Nhưng thưa ông đồn trưởng - Ông lạnh lùng nói - Ông hãy tin chắc là tôi biết và tôi đánh giá cao hÆ¡n bất cứ ai, tài đức cá»§a Äức ông bất khả so sánh, mà chúng ta có vinh dá»± được ngài cai trị.
- Thật ư? - Viên đồn trưởng há»i bằng vẻ nghi ngá» - nhưng nếu như thá»±c sá»± như vậy, làm sao ông lại ở ná»±c Bastille?
- Làm sao tôi ở đây hoặc đúng hÆ¡n tại sao tôi ở đây? - Bonacieux đáp - đó là Ä‘iá»u tôi hoàn toàn không thể nói được vá»›i ông bởi vì bản thân tôi, tôi cÅ©ng chẳng hiểu gì. Nhưng có Ä‘iá»u chắc chắn không phải vì đã cố ý xúc phạm Äức Giáo chá»§.
- Song ông phải mắc một hình tội chứ, vì ở đây ông bị cáo buộc tội phản bội lớn.
- Phản bá»™i lá»›n! - Bonacieux hoảng hồn kêu lên - Phản bá»™i lá»›n! Và làm sao ông lại muốn má»™t chá»§ hàng tạp hóa khốn khổ ghét bá»n giáo phái Canvanh và thâm thù bá»n Tây Ban Nha lại bị cáo buá»™c tá»™i phản bá»™i lá»›n được? Xin hãy nghÄ© kỹ Ä‘i, thưa ông việc ấy thá»±c tế là không thể được.
Viên đồn trưởng vừa nói vừa nhìn bị cáo như thể đôi mắt ti hí cá»§a hắn có khả năng Ä‘á»c sâu trong trái tim ngưá»i khác.
- Ông Bonacieux ông có một bà vợ chứ?
- Vâng thưa ông - Ông chá»§ hàng xén trả lá»i mà ngưá»i cứ run hết lên, cảm thấy đến đây má»i việc sắp trở nên rắc rối - nghÄ©a là tôi đã từng có má»™t ngưá»i vợ.
- Thế nào? Ông đã từng có má»™t ngưá»i vợ ư? Vậy ông đã làm thế nào vá» việc này, nếu như ông không có nữa.
- Ngưá»i ta đã bắt cóc mất cá»§a tôi, thưa ông.
- Ngưá»i ta đã bắt cóc mất cá»§a ông? Viên đồn trưởng nói - Lại thế nữa!
Bonacieux cảm thấy ở cái tiếng "Lại thế nữa!", má»i cái má»—i lúc má»™t rắc rối hÆ¡n.
- Ngưá»i ta đã bắt cóc vợ ông? Viên đồn trưởng lặp lại - và ông có biết ngưá»i nào đã phạm tá»™i bắt cóc ấy không?
- Tôi tin là biết hắn.
- Hắn là ai?
- Thưa ông đồn trưởng, tôi không khẳng định gì hết mà chỉ nghi ngỠthôi.
- Ông nghi ngá» ai? Nào, cứ trả lá»i béng ra.
Ông Bonacieux rÆ¡i vào tình trạng hết sức bối rối. Chối hết hay nói hết ra đây? Chối hết, ngưá»i ta có thể tưởng là mình biết quá nhiá»u không dám thú nhận. Nói hết chứng tá» có thiện chí. Cho nên ông quyết định nói hết. Ông nói:
- Tôi ngá» má»™t ngưá»i cao lá»›n, tóc nâu, dáng vẻ kiêu kỳ, hoàn toàn ra dáng má»™t vị đại vương tôn. Hắn đã theo dõi chúng tôi nhiá»u lần, hình như thế, khi tôi đợi vợ tôi ở trước cá»­a trạm gác Ä‘iện Louvre để đưa vợ tôi vá» nhà.
Viên đội trưởng hình như tá» ra lo ngại há»i:
- Và tên hắn?
- á»’, vá» tên hắn, tôi chẳng biết tí nào, nhưng nếu bao giá» gặp hắn, tôi nhận ra hắn ngay, xin trả lá»i ông như vậy, dù cho hắn đứng lẫn trong hàng ngàn ngưá»i khác.
Trán viên đồn trưởng sa sầm lại:
- Ông bảo, lẫn trong ngàn ngưá»i ông cÅ©ng nhận ra?
NghÄ©a là ông Bonacieux thấy đã trót lỡ lá»i, lặp lại "nghÄ©a là".
- Ông đã trả lá»i rằng ông sẽ nhận ra hắn - viên đồn trưởng nói - tốt lắm, hôm nay tạm thế đã. Trước khi chúng ta Ä‘i xa hÆ¡n, cần để ai đó được báo trước rằng ông biết tên bắt cóc vợ ông.
- Nhưng tôi không nói vá»›i ông là tôi quen biết hắn! - Ông Bonacieux thất vá»ng kêu lên - Tôi đã nói vá»›i ông trái lại…
- Giải tù nhân Ä‘i - Viên đồn trưởng bảo hai ngưá»i gác.
- Và giải nó đến đâu? - Viên lục sư há»i.
- Vào ngục tối.
- Vào cái nào?
- Ôi, chúa Æ¡i, cái nào chẳng được, miá»…n là khóa chặt vào - Viên đồn trưởng thản nhiên trả lá»i khiến ông Bonacieux tá»™i nghiệp hãi hùng đến xương tá»§y.
Than ôi, than ôi! Ông tự nhủ, bất hạnh treo trên đầu ta rồi.
Vợ ta chắc đã mắc má»™t tá»™i khá»§ng khiếp. Há» tin ta là kẻ đồng mưu, và sẽ trừng phạt ta cùng vá»›i nàng. Chắc nàng đã nói, đã thú nhận đã nói hết vá»›i ta. Äàn bà mà. Làm gì chẳng yếu Ä‘uối!
Một hầm tối, hầm nào chẳng được? Thế đấy. Vèo một cái đã một đêm. Và ngày mai, vào bánh nghiến, lên giá treo cổ? Ôi! Chúa ơi, Chúa ơi! Xin hãy thương con?
Chẳng thèm nghe má»™t chút những lá»i than khóc cá»§a ông Bonacieux, vả lại hỠđã quá quen vá»›i những lá»i than khóc, hai tên gác tù nắm lấy tay ông, lối Ä‘i, trong khi ấy, viên đồn trưởng viết vá»™i vã má»™t bức thư mà viên lục sá»± Ä‘ang đợi mang Ä‘i.
Bonacieux không nhắm mắt nổi, không phải vì hầm tối quá khó chịu, mà vì những lo lắng quá lá»›n. Ông ta ngồi suốt đêm trên ghế đẩu, nghe tiếng động nhá» cÅ©ng giật bắn ngưá»i và khi những tia nắng đầu tiên lá»t vào căn hầm, rạng đông đối vá»›i ông cÅ©ng nhuá»™m màu tang tóc.
Bất thình lình, ông nghe tiếng mở khóa, ông giật bắn ngưá»i lên hãi hùng. Ông tưởng ngưá»i ta đến tìm ông để đưa ông lên Ä‘oạn đầu đài. Vì vậy, khi nhìn ra chỉ thấy đơn thuần viên đội tưởng và viên lục sá»±, ông suýt nữa đã nhảy lên ôm lấy cổ há».
- Việc của ông trở nên quá phức tạp từ tối hôm qua đấy, ông bạn tử tế ạ - viên đồn trưởng bảo ông - và tôi khuyên ông nói hết sự thật, bởi vì chỉ có sự ăn năn hối hận của ông mới có thể làm nguôi cơn giận dữ của Giáo chủ.
- Nhưng tôi sẵn sàng nói hết mà - Ông Bonacieux kêu lên - Ãt ra cÅ©ng tất cả những gì tôi biết. Ông cứ há»i Ä‘i, tôi yêu cầu ông đấy!
- Trước hết! vợ ông ở đâu?
- Nhưng má»™t khi tôi đã nói vá»›i ông, ngưá»i ta đã bắt cóc vợ tôi.
- Phải, nhưng từ năm giá» chiá»u hôm qua, nhá» có ông, bà ta đã trốn thoát.
- Vợ tôi đã trốn thoát? - Bonacieux kêu lên - Ôi, con khốn nạn!
- Thưa ông, nếu nó trốn thoát, đó không phải lỗi của tôi. Tôi xin thỠvới ông đấy.
- Vậy lúc đó ông làm gì tại nhà D Artagnan láng giá»ng cá»§a ông, và ông đã có má»™t cuá»™c nói chuyện lâu dài vá»›i anh ta cả ngày hôm ấy?
- À, vâng, thưa ông đồn trưởng, vâng đúng như thế và tôi thú nhận tôi đã nhầm. Tôi đã có mặt tại nhà ông D Artagnan.
- Mục đích của cuộc thăm viếng ấy là gì?
- Là yêu cầu ông ta giúp tôi tìm lại vợ tôi. Tôi tưởng là tôi có quyá»n đòi lại vợ tôi như vậy. Có vẻ như tôi đã nhầm và tôi xin các ông tha lá»—i.
- Thế D Artagnan đã trả lá»i thế nào?
- Ông D Artagnan hứa giúp tôi. Nhưng tôi nhận ra ngay ông ta đã phản tôi.
- Ông lừa gạt công lý rồi! Ông D Artagnan đã có một giao ước với ông, và thể theo giao ước, ông ta đã đánh đuổi các nhân viên cảnh sát đã bắt giữ vợ ông rồi giấu biến vợ ông đi.
- Ông D Artagnan đã cuỗm vợ tôi? Nhưng là ông bảo tôi đấy nhé?
- May sao ông D Artagnan lại trong tay chúng tôi, và ông sắp được đối chất với ông ta.
- Chà, thật tình - tôi không mong gì hÆ¡n - Bonacieux kêu lên, tôi sẽ không bá»±c mình vì gặp lại ngưá»i quen đâu.
- ÄÆ°a ông D Artagnan vào! - Viên đồn trưởng bảo hai tên gác.
Hai tên gác đưa Athos vào.
- Ông D Artagnan - Viên đồn trưởng nói vá»›i Athos - Ông hãy khai Ä‘iá»u gì đã diá»…n ra giữa ông vá»›i ông này.
- Nhưng… - Bonacieux kêu lên - Äây không phải ông D Artagnan!
- Sao! Không phải ông D Artagnan ư? - Viên đồn trưởng kêu lên.
Ông Bonacieux trả lá»i:
- Không một chút nào.
- Thế ông này tên là gì?
- Tôi không thể nói được, tôi đâu có biết ông ta.
- Thế nào? Ông không quen biết ông ta?
- Không.
- Ông chưa bao giỠgặp ông ta?
- Có chứ. Nhưng tôi không biết ông ấy tên là gì.
- Tên ông? - Viên đồn trưởng há»i.
- Athos - Chàng ngá»± lâm quân trả lá»i.
Nhưng đó đâu phải má»™t cái tên ngưá»i, đó là má»™t cái tên núi(1) - Tên thẩm vấn khốn khổ bắt đầu Ä‘iên đầu kêu lên:
- Äấy là tên tôi - Athos bình tÄ©nh trả lá»i.
Nhưng ông đã nói ông tên là D Artagnan?
- Vâng, chính ông.
- Có nghÄ©a là ngưá»i ta nói vá»›i tôi: "ông là ông D Artagnan?".
- Tôi đã trả lá»i: "ông tin vậy à?". Bá»n lính canh giữ tôi kêu ầm lBn há» tin chắc như vậy. Tôi chẳng buồn làm phật ý há». Vả lại, có thể tôi nhầm.
- Này ông, ông lăng mạ sự tôn nghiêm của công Iý đó.
- Không chút nào, - Athos bình tĩnh nói.
- Ông là ông D Artagnan?
- Äấy, ông lại nói thế rồi.
Äến lượt ông Bonacieux la lên:
- Nhưng, tôi đã nói vá»›i ông, thưa ông đồn trưởng. Không có má»™t chút nghi ngá» nào nữa đâu. Ông D Artagnan là khách thuê nhà cá»§a tôi, tôi phải biết ông ta chứ, dù cho ông ta không trả tiá»n thuê nhà cho tôi, ông D Artagnan là má»™t ngưá»i trẻ tuổi khoảng độ mưá»i chín thôi, còn ông này ít nhất cÅ©ng ba mươi rồi. Ông D Artagnan ở trong đội cận vệ cá»§a ông des Essarts, còn ông đây là ngá»± lâm quân cá»§a ông De Treville. Hãy nhìn đồng phục, thưa ông đồn trưởng, ông nhìn đồng phục xem.
- Äúng thế - Viên đồn trưởng lẩm bẩm - Mẹ kiếp đúng thế!
- Äúng lúc đó, cánh cá»­a mở tung và má»™t phái viên do má»™t tên gác cổng ngục Bastille dẫn vào trao má»™t bức thư cho viên đội trưởng.
- Ôi! Con khốn nạn! - viên đội trưởng kêu lên.
- Sao thế? ông bảo sao? Ông nói ai vậy. Tôi hy vá»ng không phải vợ tôi chứ!
- Trái lại, chính mụ! Vụ việc của ông khá đấy?
- Thế ư!- Ông chủ tạp hóa nổi khùng nói to - Thưa ông, xin ông vui lòng nói cho tôi hay làm sao vụ việc của tôi lại có thể xấu đi với tôi vỠnhững sự mà vợ tôi làm, trong khi tôi đang ở trong tù!
- Bởi vì những việc mà vợ ông làm là chuá»—i tiếp nối cá»§a má»™t kế hoạch được sắp xếp giữa các ngưá»i, má»™t kế hoạch ma quá»·.
- Tôi xin thá» vá»›i ông, thưa ông đồn trưởng, ông Ä‘ang Ä‘i sâu vào má»™t sá»± nhầm lẫn to nhất đấy tôi chẳng biết thứ chết tiệt gì vá» những Ä‘iá»u vợ tôi làm, tôi hoàn toàn xa lạ vá»›i việc vợ tôi đã làm, nếu nó làm những chuyện xằng bậy, tôi sẽ từ bá» nó, phản đối nó, nguyá»n rá»§a nó.
- Thế đấy! - Athos nói vá»›i viên đồn trưởng - nếu ông không cần tôi ở đây nữa, hãy trả tôi vỠđâu đó. Thật phiá»n quá, cái ông Bonacieux cá»§a ông.
Viên đội trưởng ra hiệu hất tay vỠphía Athos lẫn Bonacieux.
Giải cả hai vỠhầm tối, và phải canh gác nghiêm ngặt hơn bao giỠhết.
- Tuy nhiên, - Athos nói vẫn vá»›i vẻ bình thản thưá»ng tình - nếu các ông có chuyện vá»›i ông D Artagnan, tôi không rõ lắm tôi có thể thế chá»— ông ta vá»›i tư cách gì?
Viên đồn trưởng hét lên:
- Hãy làm như tôi bảo - Bí mật tuyệt đối! Hiểu không?
Athos nhún vai Ä‘i theo bá»n gác, còn ông Bonacieux vừa Ä‘i vừa thốt ra những lá»i than khóc đến hùm beo cÅ©ng phải má»§i lòng.
Ông chủ tạp hóa bị dẫn trở vỠhầm tối đêm trước và bị để mặc ông ở đó suốt ngày. Suốt ngày Bonacieux khóc như một ông chủ tạp hóa thực thụ vì như ông đã nói với chúng ta, ông đâu phải giới cầm gươm.
Äến tối, khoảng chín giá», vào lúc ông quyết định sắp Ä‘i nằm, thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang. Những bước chân đến gần hầm tối, cá»­a mở. Bá»n gác Ä‘i vào.
- Äi theo tôi - Má»™t viên cai Ä‘i sau hai tên gác nói.
- Äi theo ông? Ông Bonacieux la lên - Theo ông vào cái giá» này ư? Và Ä‘i đâu thế, Chúa Æ¡i?
- Äến nÆ¡i chúng tôi được lệnh dẫn ông Ä‘i.
- Nhưng đó không phải là câu trả lá»i.
- Nhưng đó lại là câu duy nhất chúng tôi có thể trả lá»i ông.
- Ôi trá»i Æ¡i, trá»i Æ¡i, ông chá»§ tạp hóa lẩm bẩm - lần này thì toi thật rồi?
Và ông đi theo như một cái máy, không thể cưỡng lại.
Ông Ä‘i vẫn theo cái hành lang đã từng Ä‘i, qua cái sân thứ nhất, rồi má»™t khung nhà và cuối cùng đến cá»­a sân trước, ông thấy má»™t cá»— xe có bốn lính bảo vệ cưỡi ngá»±a ở quanh xe. HỠđưa ông lên xe, viên cai ngồi sau lưng ông, ngưá»i ta khóa cá»­a xe lại và cả hai như Ä‘ang trong má»™t nhà tù lưu động.
Cỗ xe bắt đầu chuyển động, chậm chạp như một xe tang.
Qua cá»­a lá»›n đã khóa móc, ngưá»i tù nhìn thấy nhà cá»­a, hè đưá»ng, tất cả chỉ có thế. Nhưng là ngưá»i Paris chính cống, Bonacieux nhận ra má»—i phố qua các cá»™t mốc, biển hiệu, đèn lồng.
Lúc đến Thánh Pôn, nơi hành quyết các tử tù của ngục Bastille, ông suýt ngất và làm dấu Thánh hai lần. Ông cứ tưởng là cỗ xe hẳn dừng lại ở đây. Tuy nhiên nó lại vượt qua.
Xa hÆ¡n má»™t Ä‘oạn, ông ta lại hết hồn hết vía má»™t lần nữa, cho là lúc xe Ä‘i men quanh nghÄ©a địa Thánh Giàng, nÆ¡i chôn những tá»™i phạm quốc gia. Äiá»u duy nhất khiến ông hÆ¡i yên tâm là trước khi chôn há», thưá»ng ngưá»i ta chặt đầu hỠđã, còn đầu ông vẫn ở trên hai vai. Nhưng khi xe Ä‘i theo đưá»ng GrevÆ¡, ông nhận ra những mái nhá»n cá»§a tòa thị chính, và xe Ä‘i vào cái cổng tò vò, ông tin tất cả vá»›i ông đã hết rồi. Ông muốn xưng tá»™i vá»›i viên cai, và viên này từ chối, ông kêu lên những tiếng kêu đến là thảm thiết khiến viên cai phải dá»a nếu ông cứ tiếp tục làm Ä‘iếc tai hắn như thế hắn sẽ nhét giẻ vào mồm ông.
Lá»i Ä‘e dá»a làm ông Bonacieux yên tâm đôi chút. Nếu ngưá»i ta hành quyết ông ở GrevÆ¡, làm gì phải mất công bịt miệng ông lại, vì cÅ©ng gần tá»›i nÆ¡i hành quyết rồi. Quả nhiên chiếc xe Ä‘i qua cái bãi định mệnh mà không dừng lại. Chỉ còn phải sợ má»—i bãi Thập Tá»± - Trahoa nữa thôi. Chiếc xe lại Ä‘i đúng vá» phía đó.
Lần này thì không còn nghi ngỠgì nữa. Chính Thập tự - Trahoa là nơi hành quyết những phạm nhân hạ lưu. Bonacieux đã tự đắc tưởng mình xứng với Grevơ hay Thánh Pôn kia.
Nhưng đưá»ng Ä‘á»i và sế kiếp cá»§a ông lại sắp kết thúc ở Thập tá»± - Trahoa. Ông còn chưa thể nhìn thấy chiếc thập tá»± bất hạnh đó, nhưng đã cảm thấy như là nó đã đến trước mặt ông. Khi chỉ còn cách đó độ hai mươi bước, ông nghe tiếng lao nhao và cá»— xe dừng lại. Thật quá sức ông Bonacieux khốn khổ có thể chịu đựng, vì ông đã phải trả qua những cÆ¡n xúc động nối tiếp nhau nghiến nát ông. Ông thốt lên má»™t tiếng rên yếu á»›t tưởng như tiếng thở hắt ra cá»§a má»™t kẻ sắp lìa Ä‘á»i, rồi ngất Ä‘i.
Chú thích:
(1) Tên núi ở Makedonia để tưởng nhớ đến các tu viện.
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #15  
Old 16-04-2008, 09:14 PM
tarta12a's Avatar
tarta12a tarta12a is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Feb 2008
Bài gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 14

Con ngưá»i ở Măng



Cái đám đông tụ tập đó không phải để chá» xem má»™t ngưá»i sắp bị treo cổ, mà xem má»™t kẻ thắt cổ. Xe dừng lại má»™t lát rồi tiếp tục lăn bánh, Ä‘i qua đám đông, Ä‘i vào phố Thánh Ônôrê, rẽ sang phố LÅ© trẻ ngoan và dừng lại trước má»™t cái cá»­a thấp.
Cá»­a mở hai lính gác dìu Bonacieux, có viên cai đỡ rồi đẩy ông vào má»™t lối Ä‘i, lôi ông trèo lên má»™t cầu thang và để ông trong má»™t phòng chá».
Tất cả những động tác đó được ông thực hiện như một cái máy.
Ông Ä‘i như Ä‘i trong mÆ¡, như má»i vật như nhìn qua sương mù, tai ông tiếp nhận các âm thanh mà không hiểu là gì. Nếu ngưá»i ta hành quyết ông lúc đó chắc ông cÅ©ng chẳng làm nổi má»™t cá»­ chỉ nào phản vệ, chắc cÅ©ng chẳng thốt ra má»™t tiếng kêu để cầu xin lòng thương.
- Ông ngồi nguyên như thế trên má»™t chiếc ghế dài, tá»±a lưng vào tưá»ng, hai tay thõng xuống, đúng chá»— mấy tên gác đã đặt ông xuống.
- Tuy nhiên vì nhìn quanh mình, ông chẳng thấy vật gì đáng sợ, vì chẳng có gì chỉ ra ông Ä‘ang gặp nguy hiểm thật sá»±, vì chiếc ghế dài đệm lót tươm tất, tưá»ng được bá»c loại da đẹp CoócÄ‘u, những tấm rèm Äamát cá»§a Syri màu đỠđược ghim giữ bằng những móc vàng bồng bá»nh trước cá»­a sổ, dần dần ông hiếu ra chẳng qua là mình quá sợ và ông đảo đầu mình cho thư thái.
Chẳng thấy ai phản đối, ông đánh bạo hÆ¡n má»™t chút, liá»u đưa má»™t chân lên, rồi nốt chân kia. Cuối cùng, chống hai tay, ông vươn lên khá»i ghế rồi đứng thẳng dậy.
- Äúng lúc ấy, má»™t viên sÄ© quan mặt mày dá»… chịu, vén mở rèm cá»­a, tiếp tục trao đổi thêm vài lá»i vá»›i ngưá»i Ä‘ang ở phòng bên, rồi quay lại phía ngưá»i tù. Ông ta nói:
- Chính ông có tên là Bonacieux?
- Vâng, thưa ông sĩ quan - Ông hàng xén sợ hết hồn ấp úng - xin được hầu ông.
- Vào đi!
Viên sÄ© quan tránh ra cho ông hàng xén Ä‘i qua. Ông này nhất má»±c tuân theo Ä‘i vào căn phòng hình như ngưá»i ta Ä‘ang đợi ông.
Äó là má»™t căn phòng lá»›n, tưá»ng treo đầy binh khí tấn công và phòng thá»§, khép kín và ngá»™t ngạt, má»›i cuối tháng chín mà bên trong đã đốt lò sưởi. Má»™t chiếc bàn vuông kê ở giữa phòng, trên đầy sách và giấy tá», má»™t tấm bản đồ lá»›n cá»§a thành phố La Rochelle đã được mở sẵn.
Äứng trước lò sưởi là má»™t ngưá»i đàn ông tầm vóc trung bình, vẻ mặt kiêu hãnh, mắt sắc, trán rá»™ng, bá»™ mặt choắt như dài thêm ra vì bá»™ râu chòm, phía trên là đôi ria mép vểnh lên cho dù con ngưá»i đó má»›i khoảng ba sáu ba bảy tuổi, tóc, ria và râu chòm đã hoa râm. Con ngưá»i đó, không Ä‘eo gươm, vẫn đầy đủ dáng dấp con nhà chinh chiến, và đôi giầy da trâu còn phá»§ nhẹ lá»›p bụi chỉ rõ ông ta trên lưng ngá»±a cả ngày.
Con ngưá»i đó chính là Armand Jean Duplessis - Giáo chá»§ Richelieu, không phải như ngưá»i ta giá»›i thiệu vá»›i chúng ta, còng như má»™t ông già, Ä‘au khổ như má»™t kẻ từ vì đạo, thân hình tiá»u tụy, nói không ra hÆ¡i, vùi mình trong má»™t chiếc ghế bành lá»›n như trong má»™t nấm mồ đào trước, chỉ còn sống bằng sức mạnh thiên tài cá»§a mình và chỉ còn duy trì nổi cuá»™c đấu tranh chống lại châu Âu bằng việc áp dụng bất di bất dịch tư tưởng cá»§a ông.
Nhưng con ngưá»i ông thá»±c sá»± vào thá»i kỳ đó là như thế này, má»™t kỵ sÄ© thiện nghệ và phong tình, có thể đã suy yếu nhưng được nâng đỡ bởi má»™t sức mạnh tinh thần tạo nên ở ông má»™t trong những con ngưá»i phi thưá»ng nhất đã từng tồn tại. Sau khi á»§ng há»™ Quận công De NevÆ¡ ở công quốc Măngtu, sau khi chiếm NimÆ¡, CátxtrÆ¡ và Uyzet, cuối cùng ông Ä‘ang chuẩn bị Ä‘uổi quân Anh khá»i dảo Rê và bao vây La Rochelle.
Thoạt nhìn, chẳng có gì chứng tỠđây chính là Giáo chá»§ và những ai chưa từng biết mặt ông khó có thể Ä‘oán ra ai là ngưá»i Ä‘ang ở trước mặt mình.
Ông chá»§ tạp hóa tá»™i nghiệp cứ đứng ngây ra ở cá»­a, trong khi đôi mắt cá»§a con ngưá»i vừa miêu tả đó, nhìn xoáy vào ông và như thể muốn lá»t sâu vào tận quá khứ cá»§a ông. Sau má»™t phút yên lặng. Giáo chá»§ há»i:
- Äây là cái ông Bonacieux ấy ư?
Viên sÄ© quan trả lá»i:
- Vâng, thưa Äức ông.
- Tốt lắm, đưa cho ta những giấy tỠấy rồi mặc chúng ta.
Viên sĩ quan lấy trên bàn tập giấy tỠđã chỉ, đưa lại cho Giáo chủ, cúi rạp mình xuống đất rồi đi ra.
- Ông Bonacieux nhận ra những giấy tỠấy là biên bản thẩm vấn ông ở ngục Bastille. Thỉnh thoảng ngưá»i đứng ở lò sưởi lại ngước mắt lên khá»i những ghi chép và như hai con dao găm thá»c sâu vào trong tim ông hàng xén.
Äá»c khoảng mươi phút và mươi phút quan sát, Giáo chá»§ quyết định vào việc. Ông lẩm bẩm: "Cái thá»› kia thì âm mưu cái gì nhưng mặc kệ, cứ phải xem xem", rồi chậm rãi nói:
- Ông bị buộc tội đại phản nghịch.
- Thưa Äức ông, đấy, ngưá»i ta cứ bảo tôi thế đấy - Bonacieux kêu lên và cÅ©ng gá»i theo viên sÄ© quan bằng danh hiệu Äức ông - nhưng tôi xin thá» vá»›i Äức ông, tôi chẳng biết gì cả.
Giáo chá»§ cố nén má»™t nụ cưá»i.
- Ông đã âm mưu cùng với vợ ông, với phu nhân De Chevreuse và với Huân tước Quận công De Buckingham.
- Thưa Äức ông - Ông hàng xén trả lá»i - quả là tôi có nghe thấy vợ tôi nói ra những tên ấy.
- Và trong trưá»ng hợp nào?
- Nó nói rằng Giáo chủ Richelieu đã dụ Quận công De Buckingham đến Paris để làm hại ông ta và với cả Hoàng hậu.
- Nó nói như thế? - Giáo chủ nói to dữ dội.
- Vâng, thưa Äức ông, nhưng tôi, tôi bảo rằng nó nghÄ© như vậy là tầm bậy, rằng Giáo chá»§ chí tôn không thể…
- Câm miệng đi, ông là đồ súc sinh.
- Thưa Äức ông, nhưng đúng là vợ tôi đã trả lá»i tôi như thế.
- Ông có biết ai bắt cóc vợ ông không?
- Không, thưa Äức ông.
- Tuy nhiên ông có những nghi ngỠchứ?
- Vâng, thưa Äức ông, nhưng những nghi ngỠấy có vẻ làm phật ý ông đồn trưởng, và tôi không còn nghi ngá» nữa.
- Vợ ông đã trốn thoát, ông biết chứ?
- Không, thưa Äức ông, tôi chỉ biết Ä‘iá»u đó khi đã bị tống vào tù, và cÅ©ng là do ông đồn trưởng, má»™t ngưá»i dá»… mến cho biết thôi ạ.
Giáo chá»§ cố nén nụ cưá»i thứ hai.
- Vậy là ông không biết vợ ông ra sao từ khi trốn thoát?
- Tuyệt đối không, thưa Äức ông, nhưng chắc nó đã trở lại Ä‘iện Louvre. Lúc má»™t giá» sáng, nó vẫn còn chưa vỠđó.
- Lạy Chúa! Vậy bây giỠnó ra sao rồi?
- Cứ bình tÄ©nh, rồi sẽ biết thôi, ngưá»i ta không giấu gì Giáo chá»§ cả, Giáo chá»§ biết tất.
- Thưa Äức ông, trong trưá»ng hợp ấy, liệu Äức ông có tin là Giáo chá»§ sẽ bằng lòng nói cho tôi biết vợ tôi ra sao không?
- Có thể, nhưng trước hết ông cần phải thú nhận tất cả những gì ông biết liên quan đến những mối liên hệ của vợ ông với bà De Chevreuse đã.
- Nhưng thưa Äức ông, tôi chẳng biết gì cả, tôi chẳng bao giá» gặp bà ta cả.
Trước đây khi ông đi đón vợ ông ở Louvre, vợ ông có vỠthẳng nhà không?
- Hầu như không bao giá», nó có việc buôn bán vá»›i dân hàng vải và tôi đưa nó đến chá»— há».
- Và có bao nhiêu dân buôn vải?
- Hai, thưa Äức ông.
- HỠcư trú ở đâu?
- Má»™t ngưá»i ở phố Vôgira, ngưá»i kia ở phố Äàn Thụ cầm.
- Ông có vào nhà hỠcùng với vợ ông không?
- Không bao giá», thưa Äức ông, tôi đợi ở ngoài cá»­a.
- Thế vợ ông mượn cớ gì với ông để vào đó một mình?
- Nó chẳng vin cớ gì cả. Nó bảo tôi đợi và tôi đợi thôi.
- Ông là một ông chồng dễ tính đấy, ông Bonacieux thân mến ạ! - Giáo chủ nói.
Ông hàng xén tá»± nhá»§: "Äức ông gá»i mình bằng ông bạn thân mến. Mẹ kiếp! Má»i việc khá rồi!".
- Ông có nhận ra cửa các nhà ấy không?
- Có chứ.
- Ông biết số nhà chứ?
- Vâng.
- Số bao nhiêu?
- Số 25 ở phố Vôgira, số 75 ở phố Äàn Thụ cầm.
- Tốt lắm - Giáo chủ nói.
Vừa nói, ông vừa cầm má»™t chuông nhá» bằng bạc và rung chuông. Viên sÄ© quan vào và nói nhá»:
- Äi tìm Rochefort cho ta, bảo đến ngay tức khắc, nếu ông ta đã trở vá».
- Bá tước ở ngoài kia - viên sÄ© quan nói - Ông ấy yêu cầu được thưa chuyện ngay vá»›i Äức ông tối thượng.
- Vậy bảo ông ấy vào ngay đi? - Richelieu vội vã nói.
Viên sÄ© quan lao vụt ra ngoài, như má»i ngưá»i hầu cận thưá»ng nhanh nhảu như vậy để tuân lệnh Giáo chá»§.
"Vá»›i Äức ông tối thượng ư!" - Ông Bonacieux trợn tròn mắt lẩm bẩm.
Viên sĩ quan biến đi chưa được năm giây, cửa đã mở, và một nhân vật mới bước vào.
- Chính hắn? - Bonacieux kêu lên.
- Hắn nào? - Giáo chá»§ há»i.
- Kẻ đã bắt cóc vợ tôi.
Giáo chủ rung chuông lần thứ hai. Viên sĩ quan lại hiện ra.
- Hãy giao lại ngưá»i này cho hai tên lính gác và bảo đợi lại gá»i.
- Không, thưa Äức ông! Không, không phải hắn! - Bonacieux kêu lên - Không, tôi nhầm, đây là má»™t ngưá»i khác chẳng giống hắn chút nào! Quý ông đây là má»™t ngưá»i lương thiện.
- Mang tên súc sinh này đi! - Giáo chủ nói.
Viên sĩ quan nắm lấy cánh tay ông Bonacieux lôi ra phòng đợi ở đó ông lại gặp hai tên gác ngục.
Nhân vật mới đến sốt ruột đưa mắt nhìn theo Bonacieux.
- Há» gặp nhau rồi - Ngưá»i này vá»™i vã đến gần Giáo chá»§ và nói.
- Ai? - Äức ông tối thượng há»i.
- Bà ta và hắn.
- Hoàng hậu và gã Quận công! - Richelieu kêu lên.
- Vâng.
- Và ở đâu?
- Ở Louvre.
- Ông chắc chứ?
- Hoàn toàn chắc ạ.
- Ai nói với ông?
- Bà De Lonoa, ngưá»i toàn tâm toàn ý vá»›i Äức ông như ngài đã biết đấy.
- Tại sao bà ta không nói sớm hơn?
- Có thể hoặc vì tình cá» hoặc nghi ngá», Hoàng hậu đã cho bà De Xuyadít ngá»§ ở phòng bà ta, và canh phòng bà ta suốt cả ngày.
- Hay lắm, chúng ta thua rồi. Hãy cố phục thù thôi.
- Tôi xin toàn tâm toàn ý giúp Äức ông, xin Ngài hãy bình tÄ©nh.
- Việc đó xảy ra như thế nào?
- Vào lúc mưá»i hai giá» rưỡi đêm. Hoàng hậu Ä‘ang cùng vá»›i các thị nữ cá»§a mình.
- Ở đâu?
- Trong phòng ngủ của Hoàng hậu.
- ÄÆ°á»£c lắm.
- Äúng lúc ấy có ngưá»i đến trao cho Hoàng hậu chiếc khăn tay cá»§a ngưá»i thị nữ lo việc xiêm áo…
- Sau đó?
- Hoàng hậu lập tức tỠra hết sức xúc động, mặc dầu đã thoa phấn hồng lên, mặt bà vẫn tái đi.
- Rồi sao nữa? Sao nữa?
- Thế nhưng Hoàng hậu vẫn đứng dậy và lạc giá»ng bảo: "Thưa các bà, xin đợi tôi mươi phút, tôi sẽ quay lại". Và bà mở cá»­a khuê phòng rồi Ä‘i ra.
- Tạo sao bà De Lanoa không đến báo ngay cho ông?
- Lúc ấy còn chưa chắc Ä‘iá»u gì cả. Vả lại, Hoàng hậu đã nói: "Xin các bà hãy đợi tôi", bà ấy không dám trái lệnh Hoàng hậu.
- Và Hoàng hậu ra khá»i phòng trong thá»i gian bao lâu?
- Bốn nhăm phút.
- Không một thị nữ nào theo hầu?
- Chỉ có mỗi Étxlêphania nương tử thôi.
- Tiếp đó Hoàng hậu có trở lại không?
- Có, nhưng để lấy một cái tráp nhỠbằng gỗ hồng đào nạm vàng tên tắt của bà rồi lại ra ngay.
- Và sau đó khi trở lại bà ấy có mang cái tráp vỠkhông?
- Không.
- Bà De Lanoa có biết trong tráp đựng gì không?
- Có những nút kim cương Hoàng thượng tặng Hoàng hậu.
- Và bà ấy trở vỠkhông có cái tráp ấy?
- Vâng.
- Bà De Lanoa cho rằng bà ta đã trao cho Buckingham ư?
- Bà ấy tin chắc như thế.
- Sao lại thế?
- Suốt ngày hôm ấy, vá»›i tư cách thị nữ coi đồ nữ trang cá»§a Hoàng hậu, bà Lanoa đã tìm cái tráp, và tá» ra lo lắng khi không tìm thấy nó, cuối cùng phải há»i Hoàng hậu.
- Và Hoàng hậu bảo sao?
- Hoàng hậu đỠbừng mặt lên và trả lá»i đêm trước làm vỡ má»™t trong những nút đó, và bà đã sai đưa đến ngưá»i thợ kim hoàn cá»§a mình để chữa lại.
- Phải qua đấy, để nắm chắc có đúng như thế hay không.
- Tôi đã qua đấy rồi.
- Thế nào? Ngưá»i thợ kim hoàn bảo sao?
- Ngưá»i này bảo chẳng nghe thấy nói gì cả.
- Tốt! Tốt! Rochefort, chưa há»ng hết đâu mà có lẽ… có lẽ má»i việc lại còn tốt đẹp hÆ¡n.
- Vấn đỠlà tôi không nghi ngá» thiên tài cá»§a Äức chí thượng…
- Lại không sá»­a chữa nổi những Ä‘iá»u ngu xuẩn cá»§a nhân viên cá»§a mình, cô phải không?
- Äúng là Ä‘iá»u tôi định nói nếu Äức ông để cho tôi nói nốt câu.
- Bây giỠông có biết nữ Công tước De Chevreuse và Huân tước De Buckingham trốn ở đâu không?
- Không, thưa Äức ông, ngưá»i cá»§a tôi không thể nói cho tôi biết mấy vá» Ä‘iá»u đó.
- Thế mà tôi biết đấy.
- Thưa, chính Äức ông.
- Phải, ít nhất ta cÅ©ng không ngá» gì vá» Ä‘iá»u đó. Bá»n há», ngưá»i ở phố Vôgira số nhà 25, và ngưá»i kia ở phố Äàn Thụ cầm số 75.
- Äức ông ngài có muốn tôi cho bắt giữ cả hai?
- Sợ sẽ quá muộn, hỠsẽ đi mất.
- Không sao, cứ thử xem thế nào.
- Hãy lấy mưá»i cận vệ cá»§a ta, và lục soát cả hai nhà.
- Thưa Äức ông, tôi Ä‘i đây.
Và Rochefort lao ra ngoài.
- Còn lại một mình, Giáo chủ nghĩ ngợi một lát và rung chuông lần thứ ba. Viên sĩ quan lại hiện ra. Giáo chủ bảo:
- Äem ngưá»i tù vào đây.
Ông Bonacieux lại được dẫn vào. Giáo chủ ra hiệu cho viên sĩ quan rút lui rồi nghiêm nghị nói:
- Ông đã lừa ta.
- Tôi? - Ông Bonacieux kêu lên - Tôi dám lừa Äức ông ư?
Vợ ông khi đến phố Vôgira và phố Äàn Thụ cầm, không đến nhà mấy ngưá»i buôn vải.
- Vậy nó đến nhà ai hở trá»i?
- Nó đến nhà nữ Công tước De Chevreuse và nhà Quận công Buckingham.
Bonacieux nhớ lại tất cả nói:
- Vâng, vâng, đúng vậy. - Äức ông có lý. Nhiá»u lần tôi đã nói vá»›i vợ tôi rằng dân buôn vải mà lại ở những nhà như thế thì lạ thật, những tòa nhà không có biển hiệu, và lần nào vợ tôi cÅ©ng chỉ cưá»i trừ.
Rồi Bonacieux cÅ©ng quỳ sụp dưới chân Äức ông nói tiếp:
- Chà, thưa Äức ông, ngài chính là Giáo chá»§ rồi, vị Äại Giáo chá»§, con ngưá»i thiên tài mà cả thế giá»›i phải trá»ng vá»ng.
Thắng má»™t kẻ vô danh tiểu tất như Bonacieux là hết sức tầm thưá»ng, song không phải Giáo chá»§ không thấy vui vui trong phút chốc. Rồi, hầu như ngay tức khắc, má»™t ý nghÄ© má»›i nảy ra trong đầu ông, vá»›i má»™t nụ cưá»i răn rúm trên môi, ông chìa tay ra cho ông hàng xén và bảo ông ta:
- Äứng dậy Ä‘i, ông bạn cá»§a ta, ông là má»™t con ngưá»i tá»­ tế.
- Giáo chá»§ bắt tay tôi. Tôi bắt tay má»™t vÄ© nhân! - Bonacieux kêu lên - Bậc vị nhân gá»i tôi là bạn!
- Phải, ông bạn ạ, phải đấy? - Giáo chá»§ nói bằng cái giá»ng bậc cha mà đôi khi ông vẫn biết đưá»ng dùng, nhưng nó chỉ lừa được những ngưá»i không biết ông - Và vì ông bị nghi oan, nên thế này nhé, ông phải được Ä‘á»n bù. Cầm lấy! Hãy cầm lấy cái túi má»™t trăm đồng tiá»n vàng và hãy thứ lá»—i cho ta.
- Thưa Äức ông, tôi mà lại thứ lá»—i cho Äức ông ư?
Bonacieux do dá»± chưa dám cầm túi tiá»n, chắc hẳn sợ rằng món quà vá» vịt đó chỉ là má»™t trò đùa, ông ta nói tiếp:
- Nhưng mà Äức ông được tá»± do bắt bá»› tôi. Äức ông được thả cá»­a cho tra tấn tôi, được tùy thích cho treo cổ tôi. Äức ông là bậc chúa tể, nhẽ đâu tôi dám nói ná»­a lá»i, chứ đừng nói đến câu thứ lá»—i cá»§a Äức ông. Thưa Äức ông, ngài không nghÄ© thế ư?
- Ôi, ông Bonacieux thân mến của ta! Ông tỠra quảng đại thế đấy ta biết thế, và ta cảm ơn ông. Vậy thế này đi, ông cầm lấy cái túi này rồi ông đi đi, mà không quá bất bình đấy chứ?
- Thưa Äức ông, tôi ra vá», lòng cá»±c kỳ sung sướng.
- Vậy vÄ©nh biệt, đúng hÆ¡n là tạm biệt, bởi ta hy vá»ng chúng ta sẽ lại gặp nhau.
- Bất cứ khi nào Äức ông muốn, và tôi sẵn sàng đợi lệnh cá»§a Äức ngài.
- Sẽ thưá»ng xuyên đấy, cứ yên tâm, bởi ta thấy cá»±c kỳ mê ly trong cách nói chuyện cá»§a ông.
- Ôi, thưa Äức ông.
- Tạm biệt, ông Bonacieux, tạm biệt!
Và Giáo chủ giơ tay ra hiệu, ông Bonacieux đáp lại bằng việc cúi mình sát đất, rồi ông giật lùi đi ra và khi ra tới phòng đợi.
Giáo chá»§ nghe thấy ông ta, trong cÆ¡n cuồng nhiệt, ráng sức kêu to: "Äức ông muôn năm! Äức ngài muôn năm! Äại Giáo chá»§ muôn năm!". Giáo chá»§ mỉm cưá»i nghe sá»± biểu lá»™ ồn ào những tình cảm cuồng nhiệt cá»§a ông Bonacieux rồi khi tiếng hô cá»§a ông ta tắt hẳn ở phía xa, Giáo chá»§ nói:
- Tốt lắm, từ nay đây là má»™t ngưá»i sẵn sàng chết vì ta.
Và Giáo chá»§ chuyển sang khảo sát hết sức chăm chú tấm bản đồ thành La Rochelle, như ta đã nói, được trải rá»™ng trên bàn, rồi lấy bút chì vạch má»™t đưá»ng kẻ nÆ¡i con đê trứ danh sẽ Ä‘i theo và mưá»i tám thâng sau sẽ bịt kín bến cảng cá»§a thành phố bị bao vây ông Ä‘ang chìm sâu trong những suy tư chiến lược thì cá»­a mở và Rochefort Ä‘i vào.
Giáo chá»§ đứng phắt lên chứng tá» tầm quan trá»ng cá»§a nhiệm vụ ông trao cho Bá tước, và vá»™i há»i:
- Thế nào?
- Thế đấy - Ông Bá tước nói - má»™t thiếu phụ chừng hai sáu đến hai tám tuổi và má»™t ngưá»i đàn ông khoảng ba nhăm đến bốn mươi quả nhiên đã trá», má»™t ngưá»i bốn ngày, ngưá»i kia năm ngày, trong những ngôi nhà mà Äức ông đã chỉ rõ, nhưng ngưá»i đàn bà đã Ä‘i khá»i đêm nay và ngưá»i đàn ông sáng nay.
- Chính chúng rồi! - Giáo chá»§ kêu lên và nhìn đồng hồ - Bây giá», quá muá»™n để Ä‘uổi theo rồi. Nữ Công tước đã ở Tours và Quận công ở BulônhÆ¡n. Phải Ä‘uổi kịp hỠở London.
- Äức ông ra lệnh má»›i thế nào ạ?
- Không được lá»™ má»™t câu chuyện đã xảy ra. Hoàng hậu phải được an toàn tuyệt đối. Bà ấy không được biết chúng ta biết được bí mật cá»§a bà ấy. Bà ấy phải tưởng rằng chúng ta Ä‘ang Ä‘iá»u tra má»™t âm mưu nào đấy. Phái ông chưởng ấn Xêghiê đến chá»— ta.
- Thế còn con ngưá»i ấy, Äức ông đã làm gì?
Con ngưá»i nào? - Giáo chá»§ há»i.
- Cái tay Bonacieux ấy?
- Ta đã làm tất cả những gì có thể làm. Ta đã biến hắn thành tên gián điệp theo dõi vợ hắn.
Bá tước nghiêng mình vá»›i tatư cách ngưá»i nhận ra tầm siêu việt lá»›n lao cá»§a bậc thầy và Ä‘i ra.
Còn lại một mình, Giáo chủ lại ngồi xuống, viết một bức thư, và đóng dấu riêng của mình, rồi lắc chuông. Viên sĩ quan vào lẩn thứ tư.
- Gá»i Víttray đến đây cho ta - Ông nói - và bảo hắn chuẩn bị má»™t cuá»™c hành trình.
Má»™t lát sau, ngưá»i mà ông yêu cầu đã đứng trước mặt ông, đầy đủ á»§ng và Ä‘inh thúc ngá»±a.
- Víttray! - Giáo chá»§ nói - Ông Ä‘i thật nhanh đến London. Không được dừng lại giây lát nào ở dá»c đưá»ng. ÄÆ°a thư này cho Milady. Äây là má»™t ngân phiếu hai trăm đồng vàng, ông hãy qua thá»§ quỹ cá»§a ta để lÄ©nh tiá»n. Ông sẽ được lÄ©nh ngần ấy nữa nếu trong sáu ngày quay lại có mặt ở đây và hoàn thành tốt nhiệm vụt ta giao.
Phái viên không trả lá»i má»™t câu, cúi mình, cầm thư và tấm ngân phiếu hai trăm đồng vàng rồi Ä‘i ra.
Äây là ná»™i dung bức thư.
Milady,
Hãy có mặt ở buổi khiêu vÅ© đầu tiên Quận công De Buckingham tham dá»±. Ông ta sẽ có trong áo chẽn cá»§a mình mưá»i hai nút kim cương, hãy lại gần ông ta và cắt lấy hai viên. Chiếm Ä‘oạt được mấy viên kim cương đó, báo cho ta ngay tức khắc.
Tài sản của tarta12a

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
Trả lá»i

Từ khóa được google tìm thấy
àíåãäîòû, âîäîíàåâà, çàêàç, êàðòèíêè, ïåðåâîä÷èê, ïîãîäû, ïîçäðàâëåíèå, îíëàéí, ñîëÿðèé, ôåäåðàëüíàÿ

Ãiá»u Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™