 |
|

13-01-2009, 02:05 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 46 Ãc Äấu Vá»›i NgÅ© Hoa Quá»· Mẫu
Mặt trá»i đứng bóng, khách Ä‘i đưá»ng Ãt kẻ lại qua.
Cừu Thiên Hiệp rá»i vùng Toan mạch Táºp cất bước Ä‘i nhanh ra hướng ngoại ô, gần ná»a giá» qua song ... hình bóng cá»§a bà già kỳ quái vẫn bặt tăm.
Chà ng đã đến má»™t vùng đất rá»™ng bình nguyên. Khoảng đất nà y khoảng khoát lạ, và khắp mặt toà n là cá» xen mạch mướt hòa lẫn và i khóp hoa thấp, đặc biệt là cả hoa lẫn cá» cao độ má»™t tấc tây, dưá»ng như có má»™t bà n tay vô hình cắt xén nên xem qua rất đẹp mắt, xa xa lại có má»™t ngôi miếu vÅ©.
Vì lúc ban ngà y, nên Cừu Thiên Hiệp không tiện thi triển khinh công, mà chỉ chạy bộ như mấy anh chà ng nông phu quê kịch, vừa đi vừa nghĩ ngợi:
- Không chừng lão thái bà nà y “điên†cũng nên hay là mụ bà y trò đùa bỡn ta ?
Nếu không tại sao ta Ä‘i trên mưá»i dặm đưá»ng khá»i thà nh phố rất xa lại không thấy hình dáng bà ta đâu cả ?
Chà ng lại nghĩ:
“Nên Ä‘i khá»i vùng đất nà y, mà đến nÆ¡i miếu vÅ© nghỉ ngÆ¡i, hầu tìm nước giải khát rồi sẽ tÃnh sau†Chẳng mấy khắc, chà ng Ä‘i đến bên thá»m miá»…u. Tuy ngôi miá»…u còn kiên cố xinh xinh, nhưng nhìn kỹ đã hư phế rất nhiá»u, ngoà i tưá»ng rêu phong lổ đổ, trên mái đầy lá má»c loạn, trước cá»a dưá»ng như muốn bá»›t mà u sáng sá»§a, nhá»n nhện giăng mà ng ngang dá»c, tháºt là má»™t ngôi miá»…u hoang không ngưá»i phụng tá»±, bức hoà nh phi treo ngang cá»a chÃnh đỠba chữ và ng “Dược Vương Miếu†... Tuy Cừu Thiên Hiệp Ä‘oán biết trong miá»…u không ngưá»i, nhưng không thể xô cá»a bước và o ngay được, mà chỉ đưa tay gõ nhẹ lên cánh cá»a hai tiếng.
- Bình !
Má»™t tiếng nổi lên vang dáºy. Nguyên vì hai cánh cá»a đã rỉ mục, nên chà ng sá» nhẹ đã mở tung ra.
Tháºt đúng theo sá»± ước Ä‘oán cá»§a chà ng, cánh cá»a vừa mở mùi mốc meo xông lên hăng hắc, khắp ná»n cát bụi vang lên cao mấy phân, chứng tá» là má»™t nÆ¡i hoang phế đã lâu không ngưá»i quét dá»n.
Cừu Thiên Hiệp quan sát một lúc lâu vẫn chưa thấy động tịnh gì, bèn nhún chân quay ra ngoà i miếu.
Bá»—ng nhiên, má»™t giá»ng nói khà n khà n như ngưá»i nằm đáy má»™ nói vá»ng lên:
- Mới đến, chưa chi đã vỠsao ?
Tiếng nói vang lên thình lình, Cừu Thiên Hiệp nghe qua thất kinh, long tóc Ä‘á»u dá»±ng đứng, mồ hôi toát ra ướt áo, chân ngoà i cá»a, chân trong nhà , chà ng giương mắt ngó ngay chánh diện quát to như sấm:
- Ai đó ?
Há»i lien tiếp hai lần, tư bá» vẫn im lặng không có má»™t tiếng hồi âm.
Cừu Thiên Hiệp vừa lấy lại sá»± bình tỉnh, thầm nghÄ© chắc có ngưá»i ẩn núp sau thần tượng, nên phát ra tiếng nói để trêu chăng ?
Vì nghÄ© thế nên Cừu Thiên Hiệp can đảm hÆ¡n, rút nhanh thanh Trúc kiếm cầm lăm lăm ở tay bước ngay và o chánh diện thuáºn thế chà ng lay động má»™t vòng.
- Ầm !
Một tiếng nổ lớn vang động cả miểu môn bức mà n che trước mặt thần tượng vì lâu ngà y tháng đã mục nát, lại bị luồng kiếm phong đẩy mạnh, nên rơi xuống đất đánh “ầm†lên.
Äợi bụi đã loảng dần chà ng bèn Ä‘i đến kế bức tượng, chà ng đưa mắt nhìn ra sau, vẫn không thấy váºt gì khác lạ, ngoà i bầy chuá»™t sa kêu chà chóe, mÅ©i mồng vo ve, và vô số bóng nhện giăng mà n, tuyệt nhiên không có má»™t bóng ngưá»i nà o ...
Cừu Thiên Hiệp thở dà i thưá»n thượt, lại chép miệng bảo nhá»:
- Tháºt quái lạ !
Bá»—ng nhiên ... má»™t tiếng cưá»i ngắn, và là nh lạnh:
- Hì ! ...
Nổi lên giữa bầu không khà rợn ngưá»i.
Cừu Thiên Hiệp nổi giáºn xung thiên, dáºm chân quát to:
- Giữa ban ngà y mà quỷ hiện hay sao ? Quỷ đâu ?
Nói xong, Cừu Thiên Hiệp vung mạnh Khô trúc thánh kiếm bước qua tượng Dược sư, lại thấy bệ tượng thỠThổ địa công bà . Một pho tượng bằng đất đen thui thủi, ngoà i ra gian giữa miếu tối om không có gì khác lạ cả ?
Cừu Thiên Hiệp thầm tÃnh gian sau Ä‘iện ắt có ngưá»i, nên chà ng vá»™i bước qua tầng cá»a thứ ba là gian háºu Ä‘iện, chà ng lại vung mạnh tay kiếm hướng sang bên trái phÃa hữu, lại gặp bá»™ thá» vị thần mặc áo thùng tay cầm hốt tức là “Võ thần tà i Triệu Huyá»n Äà nâ€. Pho tượng thá»±c kỳ mỹ, nhưng bụi đất đá bám đầy. Cừu Thiên Hiệp lại quan sát má»™t lần nữa, vẫn là ba gian háºu Ä‘iện hư nát, trống không, nhìn gần rách khóe mắt cÅ©ng không thấy má»™t ngưá»i nà o, chà ng bèn chép miệng rá»§a thầm:
“Tháºt là hoang miếu gặp giá» linh, nên giữa ban ngà y Quá»· hiện ? ... Nếu không thì..†Chà ng Ä‘ang trầm tư mặc tưởng, bá»—ng nghe phÃa sau lưng pho tượng Võ thần tà i Triệu Huyá»n Äà n phát ra tiếng thở nhè nhẹ ... Cừu Thiên Hiệp nháºn ngay sau pho tượng có ngưá»i, không cháºm trá»… “Khô trúc thánh kiếm†vÅ© lá»™ng mạnh, hướng và o phÃa sau pho tượng kÃch mạnh.
- Dừng tay !
Một tiếng thé tựa sấm nổ, nghe điếc cả lổ nhỉ:
Cừu Thiên Hiệp vốn dÄ© đã đỠphòng, khi nghe tiếng thét, vá»™i thu ngay “thánh kiếm†nhún mình nhảy vá»t ra đứng giữa Ä‘iện, đôi mắt ngó lăm lăm vá» hướng phát ra tiếng nói. Chợt thấy phÃa bên tả trên má»™t cổ trống treo lá»§ng lẳng, ngồi xếp bằng tròn má»™t bà lão tóc bạc da gà , lưng cong má hóp, chÃnh là lão thái bà đã và o lữ Ä‘iếm lúc nãy. Chà ng vừa thấy lão bà lá»a giáºn bốc lên tối mặt vá»™i hét to:
- Ngươi hẹn ta lại đây để là m gì, tại sao ngươi là m là m yêu như thế ? Xuống đây !
Lão bà vẫn ngồi như pho tượng trên giá trống đôi môi mấp máy chá»›p động chẳng phải cưá»i, lão dùng tay chỉ vá» phÃa sau lưng Cừu Thiên Hiệp cưá»i há» há» nói:
- Ai đã ước hẹn với ngươi đến đây ?
Cừu Thiên Hiệp cảm thấy vô cùng phiá»n phức, gay gắt bảo:
- Hì ! ChÃnh là lão bà chứ còn ai nữa ?
Lão thái bà khẽ run mấy nếp nhăn trên mặt, đưa tay chỉ ra sau nói thêm:
- Ngươi hãy nhìn kỹ xem kìa ?
Cừu Thiên Hiệp tuy không tin, nhưng cÅ©ng quay mặt ra sau nhìn thấy má»™t tốp ba lão bà mặt mà y so vá»›i bà lão ngồi lẳng lặng trên chiếc trống giống nhau như tạc, tháºm chà đến cách ăn mặc và thần sắc Ä‘á»u giống in khuôn.
Cừu Thiên Hiệp vốn dÄ© là con ngưá»i hà o phóng, câu chuyện xảy ra quá thình lình khiến đôi mắt hoa lên, tâm trà như rÆ¡i và o đám sương mù dà y mịt, lại đưa mắt nhìn từng ngưá»i má»™t, suốt bốn bà lão vừa không tìm thấy Ä‘iá»u gì khác lạ, chà ng lấy là m ngạc nhiên há»i:
- Äến bốn lão thái bà ư ...
Chà ng vừa nói dứt, thì lão bà ngồi trên giá trống phá lên cưá»i ma quái, bằng giá»ng nói lạnh lùng:
- Bốn ngưá»i ? Ngươi nhìn không kỹ à ?
Vừa nói, mụ đưa tay chỉ trên đầu chà ng mà cưá»i nắc nẻ.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh, vá»™i nhún mình thối lui ra sau bảy bước gần đến cá»a chÃnh ngước mặt nhìn lên trần miếu lại thêm má»™t lần kinh ngạc thứ nhì.
Thì ra trên đầu chà ng chá»— vị trà cÅ©, có má»™t quả chuông đại hồng cá»±c to treo rút lên cao khá»i đầu ngưá»i trên hai thước, có má»™t bà lão ngồi choáng hai chân trên quả chuông như cưỡi ngá»±a, từ vẻ mặt đến vóc hình Ä‘á»u giống bà lão kia như đúc.
Từ ngà y chà ng xuất đạo giang hồ đến nay, thưá»ng gặp quái nhÆ¡n và quái sá»± không Ãt, nhưng Ä‘em sánh vá»›i tình hình hiện tại thì việc nà y quái dị báºc nhất, kỳ bà vô cùng vì trong thiên hạ nhiá»u lắm là anh em song sinh má»›i giống nhau, mà tại đây lại đến năm bà lão hệt khuôn ? Khiến ai ai cÅ©ng không tin ná»—i nhản lá»±c cá»§a chÃnh mình.
Cừu Thiên Hiệp gắng định trà tinh thần, tay hữu xốc cây “thánh kiếm†quay má»™t vòng vừa chỉ và o năm bà lão cao giá»ng nói:
- Trong số năm vị thái bà , có má»™t vị ước hẹn tại hạ đến đây, mau lên tiếng, vì tại hạ báºn nhiá»u việc không thể ở đây lâu được.
Năm lão bà không hẹn mà cùng nhau hô má»™t tiếng, tất cả Ä‘á»u phi thân đến giữa chÃnh diện đứng sắp hà ng ngang, Ä‘an hình chữ nhất, má»™t trong năm bà lên tiếng bảo:
- Ngươi nháºn ra má»™t ngưá»i nà o trong chúng ta mà ước hẹn vá»›i ngươi, thì ngươi hảy chỉ mặt ngưá»i đó xem !
Cừu Thiên Hiệp hÆ¡i vui vui vì quá tức cưá»i, cÅ©ng bá»›t năm bà nà y giống nhau như giá»t nước khó mà nháºn ra được, chỉ chá»›p mắt mấy lần và lắc đầu lia lịa nói:
- Khó lắm ! Khó lắm ! Xin thứ cho tại hạ kém sá»± nháºn xét !
Má»™t lão thái bà đứng giữa trầm ngay nét mặt, bằng giá»ng nói âm hà n, hách xược bảo:
- Tiểu bối mù quáng ! Chuyện trước mắt mà không nháºn ra, ngươi còn dám xưng hô là nhân váºt võ lâm là m gì cho nhục, tháºt là uổng cho ngưá»i thấy mặt.
Lão thái bà đứng kế, ứng lá»i nói tiếp:
- Tháºt váºy, đôi mắt hắn không thấy đưá»ng !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua nổi giáºn xung thiên, không còn giữ lá»… như trước, chà ng nặng giá»ng hét to:
- Các ngươi giở trò ma quái, kết cục giấu đầu vẫn lòi đuôi !
Lão thái bà nổi giáºn thét lên như quá»· hú:
- ChÃnh con mắt ngươi Ä‘ui tháºt sá»±, nếu không ngươi hãy nhìn kỹ xem, thì ngươi sẽ nháºn được ngay !
Nói xong, mụ lắc lư cái đầu bạc phấn như mà u áo khinh cừu, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc lại há»i:
- Ngươi đã nháºn rõ chứ ?
Cừu Thiên Hiệp chợt thấy rõ, bèn chép miệng tự trách mắng:
- Xuẩn tháºt Chỉ vì chà ng nhìn kỹ năm bà lão, má»—i ngưá»i Ä‘á»u dắt trên mái tóc má»™t Ä‘oá hoa bằng đồng Ä‘iếu, mà u sắc khác nhau, phần vì năm mà u hồng, tÃa, và ng, lam và trắng.
Năm đóa hoa năm mà u đánh dấu dánh hiệu của năm lão thái bà .
Lão thái bà dắt hoa hồng cưá»i lanh lảnh há»i:
- Ngươi hiểu đấy chứ ?
Cừu Thiên Hiệp vổ tráng nhẹ, và chợt nhá»› rõ má»i việc bèn cao giá»ng nói:
- À.. ạ ! Ta nhớ rõ ra rồi, các bà là Bình Sơn Ngũ hoa quỷ mẫu phải chăng ?
Năm lão thái bà đồng kêu to:
- Tiểu tá» ! Lá»›n máºt !
Tiếng hét vừa dứt, năm ngưá»i tá»a ra đứng năm phương vị, vung tay, xòe chưởng thá»§ thế, dáng Ä‘iệu tháºt hung hăng.
Cừu Thiên Hiệp cả cưá»i nói:
- Các bà là m gì thế ?
TÃa hoa quá»· mẫu gầm to:
- Ngươi dám gá»i chúng ta là “NgÅ© hoa quá»· mẫu†được à ?
Cừu Thiên Hiệp cưá»i nhạt, bằng giá»ng nói khiêu khÃch bảo:
- Ngưá»i có danh, cây có bóng, tháºm chà con thú có tên, chẳng muốn ngưá»i ta gá»i danh tánh, chẳng nhẽ để mình gá»i lấy mình hay sao ? Và như, chó còn có tên má»±c, chó cò, mèo còn có tên mun, mướp.
Bạch hoa quá»· mẫu nổi giáºn xung thiên, trầm giá»ng hét to:
- im mồm ngươi lại ... tiểu cuồng ma ! Tại sao ngươi không gá»i là NgÅ© hoa thánh mẫu, mà dám khiếm nhã gá»i NgÅ© hoa quá»· mẫu, hãy coi chiêu thế cá»§a ta !
Vừa nói dứt, Bạch hoa quá»· mẫu xoay nhanh thân mình đẩy ra má»™t chưởng khốc liệt, chiêu thế vừa buông, đạo kình phong xung tá»a như con rắn khổng lồ, xoắn tÃt và o ngá»±c Cừu Thiên Hiệp, thế mạnh tá»±a non bằng núi lở, nguy hiểm vô và n.
Nên biết vá» NgÅ© hoa quá»· mẫu, đây là năm ả ma đầu độc ác từ lúc mà y xanh đến tuần tóc bạc đã gây sóng gió khắp giang hồ, nổi danh là nhân váºt nhất nhì cá»§a Hắc đạo, công lá»±c tháºt cao diệu hÆ¡n ngưá»i.
Cừu Thiên Hiệp thấy Bạch hoa quá»· mẫu ra tay trước, chà ng tiêng Ä‘oán sẽ có má»™t trưá»ng ác đấu không phải tầm thưá»ng, nhân đó chà ng rùng mình xuống thấp váºn mưá»i thà nh công lá»±c, tay tả phát chiêu ra đỡ, tay hữu váºn chưởng đánh nhầu và o quá»· mẫu Bạch hoa, chiêu thế vô cùng lợi hại. Hai đạo kình phong vừa thoát khá»i tay chà ng rÃt lên như xé lụa, hợp hòa vá»›i không khà tạo thà nh vầng khói má»ng tá»±a như ngá»n giả sÆ¡n.
Bạch hoa quá»· mẫu vừa xuất thá»§, còn lại hồng tÃa, lam, và ng bốn quá»· mẫu vá»™i chá»›p động thân mình, há miệng xòe tay hình như quá»· sứ đồng hướng và o Cừu Thiên Hiệp nhảy bổ tá»›i.
NgÅ© hoa quá»· mẫu đã nức tiếng ác hại, lúc bấy giá» hai giá»›i võ lâm Hắc Bạch Ä‘á»u nể mặt, chỉ có má»™t thiểu số cao thá»§ dám chống lại má»™t quá»· bà , trong trưá»ng hợp lẻ loi đơn độc ...
Bây giá» Năm quá»· mẫu bà hợp sức mà tấn công, thá»±c là má»™t tráºn ác đấu có má»™t không hai, vô cùng thảm hại.
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy bốn quá»· bà nhảy và o vòng chiến, vá»™i váºn thêm bảy thà nh công lá»±c, phổ và o chiêu thế quét mạnh đồng thá»i rún mình nhảy vá»t lên cao ba trượng, xà ngưá»i ra khá»i vòng vây và cất tiếng quát to:
- Các bà quỷ mẫu ! Ngà y xưa không oán, ngà y nay không cừu ! Các bà đã thà nh quỷ điên rồi sao ?
Hồng hoa quá»· mẫu giáºn run lên, hai bên má hóp da thịt phồng lên xẹp xuống liên hồi, bằng giá»ng nói lạnh như âm Ä‘iệu chằng tinh mà i trảo, hét the thé:
- Hay ! Ngươi nói hay đấy ! Váºy ngươi hãy trả lá»i ta. Ngoà i thà nh VÅ© Châu ngươi đã tuyên bố những Ä‘iá»u gì ?
Cừu Thiên Hiệp cau mà y khó chịu vì câu nói cá»§a Hồng hoa quá»· mẫu. Chà ng tư lá»± giây lâu, má»›i nhẹ giá»ng trả lá»i:
- Ngoà i thà nh Vũ Châu ? Tại hạ có tuyên bố gì đâu ? Tại hạ không ... không có nói tiếng nà o cả.
Huỳnh hoa quá»· mẫu thở phì phò vì quá giáºn, song cất tiếng cưá»i lanh lảnh bảo:
- Tiểu cuồng ma, ngươi dám quả quyết không có nói gì không ? Váºy ta há»i tháºt ngươi:
“có phải há»a hồ lá»™ chết dưới tay kiếm cá»§a ngươi hay chăng ?†Cừu Thiên Hiệp cau mà y, nặng giá»ng đáp:
- À ... ạ ! Phải đấy ! Váºy các bà vì Há»a Hồ lô mà tìm tại hạ để báo cừu ư ?
TÃa Hoa quá»· mẫu “xì†má»™t tiếng, phun xuống đất bãi nước bá»t, bằng giá»ng nói nặng trầm bảo:
- Không bao giá» ! Ai mà thay “hắn†báo cừu, chỉ vì có Ä‘iểm không rõ ta má»›i há»i ngươi, chứ việc Há»a hồ lô chết dưới tay kiếm cá»§a ngươi, NgÅ© hoa thánh mẫu không phiá»n trách gì ngươi cả. Chỉ vì câu tuyên bố cá»§a ngươi tại VÅ© Châu. Ngươi tuyên bố sẽ giết sạch bá»n Hắc đạo trong vÅ© ná»™i giang hồ, chiến thắng các danh môn chánh phái võ lâm, láºp chà để tá»± xưng mình là “ngưá»i số má»™t†trong ná»n võ lâm luôn cả xưa và nay ?
Có phải váºy chăng ?
Cừu Thiên Hiệp nghe qua “xì†má»™t tiếng nhẹ, vừa nặng giá»ng đáp:
- A ! Tại hạ đã hiểu ... việc nà y là má»™t câu chuyện láo khoét, bịa đặt, hoang đưá»ng cá»§a những kẻ chuyện có nói không !
Hồng hoa quá»· giáºn tÃm mặt, vá»™i bước sấn tá»›i má»™t bước, gầm lên:
- Ngươi bảo ai “chuyện có nói không†!
Cừu Thiên Hiệp chá»™t dạ, tay váºn năm thà nh chưởng lá»±c phòng bị, há»i ngược lại:
- Váºy ai ... đã nói như thế chứ ?
Huỳnh hoa quá»· mẫu trầm tỉnh, bước tá»›i trước ná»a bước nhẹ giá»ng bảo:
- Nếu còn sợ sệt chối quanh thì chá»› nên múa gáºy vưá»n hoang dẫu tưá»ng còn có mắt, ben vách há không tai, huống chi lúc tù và láºp tráºn, thì ngươi phá tráºn sao nổi !
Cừu Thiên Hiệp cố moi óc nhớ lại tình hình tại Vũ Châu, đột nhiên chợt nhớ ra vội đáp:
- A đúng rồi ! Ngưá»i bịa tin không ai khác mà chÃnh là Dạ du thân cưu phải chăng ?
NgÅ© hoa quá»· mẫu phá lên cưá»i như quá»· khóc:
- Hắc ! hắc ... ngươi đã nháºn rồi đấy !
Cừu Thiên Hiệp nổi cáu quát to:
- Tại hạ không sợ chi các bà , nhưng tại hạ xin nói lại lần nữa những lá»i cá»§a Dạ du thần cưu là những lá»i bịa đặt ! Chứ tại hạ chẳng bao giá» dám nói những lá»i cuồng vá»ng như thế !
Hồng hoa quá»· mẫu mắt đổ hung quang, rá»i thẳng và o mặt Cừu Thiên Hiệp quát to:
- Hay cho tên gian hùng phi đảng ! Ngươi dám đứng trước Thánh mẫu nói tiếng không sợ à ! ÄÆ°á»£c lắm lại đây !
Vừa nói dứt, quá»· bà gầm lên như sấm nổ, thân hình tá»±a hổ Ä‘iên hai tay vươn ra mưá»i ngón tá»±a kim câu, nhún mình tá»›i trước chá»™p và o đầu Cừu Thiên Hiệp, nhanh nhẹn vô cùng.
Bốn quá»· bà còn lại, Ä‘á»u xông ra má»™t lượt, liên tay như bóng theo hình, há» giÆ¡ ra thế công lần thứ hai, dữ dằn gấp bá»™i.
Cừu Thiên Hiệp liệu định công việc hôm nay hết phân mạnh yếu, trẻ già , Ä‘iá»u cần là phải hạ địch vì số đông. Do đó chà ng không cần phân biện, vá»™i váºn công lá»±c và o hai thế chưởng đưa ra, lại gầm to như sấm nổ:
- Nếu như thế tại hạ không cần phải nhiá»u lá»i !
NgÅ© hoa quá»· mẫu công lá»±c chẳng phải tầm thưá»ng. Năm quá»· bà đẩy ra mưá»i ngá»n chưởng kình phong rát mặt, uy lá»±c khiếp ngưá»i, giữa trưá»ng đấu sáu ngưá»i, vạt áo cá»§a má»—i ngưá»i bị gió cuốn phát ra tiếng “sà n sạt†vang trá»i. Bãi cá» bình nguyên nà y, từ ngá»n xanh um mà u lá mạ, đến ngá»n khô cằn tá»±a bối rÆ¡m, bị tráºn gió bốc mạnh đứt ngang cuá»™n bay lên cao hằng ba trượng, và đua nhau rÆ¡i lả tả xuống đất như bầy bươm bướm năm mà u.
Tuy Cừu Thiên Hiệp qua mấy duyên kỳ ngá»™ và có trên mưá»i năm ná»™i công há»a hầu, nhưng gặp phải NgÅ© hoa quá»· mẫu chà ng có cảm giác từ ngà y xuất đạo giang hồ, hôm nay là lần đầu tiên gặp phải Ä‘oà n Äệ nhứt cao thá»§ cá»§a Hắc đạo.
Vì thế chà ng lưu tâm ứng phó, táºn dụng hết các sở há»c bình sanh và toà n công lá»±c đưa ra thi thố.
Cao thá»§ tiến chiêu như cuồng phong nổi dáºy, biển động sóng rá»n, mau như Ä‘iện xẹt sao sa, mạnh hÆ¡n ngà n voi muôn trượng.
Chỉ trong nháy mắt, Cừu Thiên Hiệp lấy chiêu thế kiếm biến ra chiêu chưởng, chà ng đã thi xuất hết mưá»i hai chiêu.
Nhưng sá»± thế cà ng căng thẳng tá»™t bá»±c, NgÅ© hoa quá»· mẫu đẩy ra mưá»i luồng ác chưởng tạo nên mưá»i đạo kình phong biến thà nh bão tố thổi ù ù không dứt, cà ng đẩY ra chưởng phong, uy thế cà ng hung mãnh, nhìn kỹ lại thấy Năm quá»· bà không kịp trở tay, chiêu thế công ra liên tục, khiến cây cá» lá hoa vùng bình nguyên bốc cuá»™n má» trá»i.
Cừu Thiên Hiệp một mặt cỠchưởng chống địch, một mặt lại suy nghĩ:
- Tiên Hà phái chưởng môn Cung Chấn Viá»…n và năm tên thiếu giáo Bạch Hạc bang nói chẳng sai, quả nhiên là Dạ du thần cưu Ä‘em lá»a đốt rừng, phao tin đồn tứ xứ, khiêu khÃch bá»n ma đầu hắc đạo và cổ võ bá»n chúng chống lại chÃnh mình. Lần thứ nhứt là Năm quá»· bà hoa mẫu, nếu không ra công và hiển lá»™ng các thế bà truyá»n cho Năm quá»· bà nà y xem ắt là ngà y sau không má»™t ngà y yên ổn !
Nghĩ đến đây ...
Cừu Thiên Hiệp nghiến răng hét lớn:
- Hãy đỠphòng !
Chà ng bèn rút trong “Tháºp nhị sanh tiêu†các thế chưởng, đẩy ngay chiêu Mạng vân chi kiếm ra. Äây là má»™t chiêu bà truyá»n tuyệt há»c.
Chợt thấy Cừu Thiên Hiệp ngưá»i như thần gió, thế chưởng dưá»ng sấm sét, phát ra những tiếng “đì đùng†là m chấn động cả không gian, chưởng thế chẳng phân sau đón trước, tả hữu Ä‘á»u vung ra má»™t lượt, thà nh thá» hai đạo kình phong cá»±c to, tá»a ra má»™t vùng lá»›n rá»™ng, bốc thà nh hÆ¡i khói má»ng, hợp thà nh bảo tố thổi mịt mù và chiêu thế cá»§a Năm quá»· bà .
NgÅ© hoa quá»· mẫu lúc đầu chiêu thế còn giữ theo nguyên tắc, má»™t tiến má»™t lùi, má»™t công má»™t thá»§ chiêu thức tháºt mạnh, thế đẹp ngưá»i nhanh, không có vẻ gì khó khăn bối rối. Thoạt tiên Năm quá»· bà thấy Cừu Thiên Hiệp đã triển sang mưá»i hai chiêu đầu há» tưởng công phu cá»§a chà ng chỉ lên mức độ đó thôi, nên lần lượt ngưng tay từng ngưá»i má»™t, chỉ còn Hồng hoa quá»· mẫu là đứng ra công địch tiếp chiêu. Äến chiêu thứ mưá»i ba chà ng lại tấn công chiêu mạng váºn chà kiếm.
Hồng hoa quá»· mẫu nom thấy nguy hiểm vá»™i huýt lên tiếng gió, gá»i bốn quá»· bà đứng bên ngoà i xông và o trợ chiến hầu chiếm phần thắng lợi. Không ngá» thế chưởng cá»§a Cừu Thiên Hiệp vừa đẩy ra lại biến mất hình bóng cá»§a chà ng, chỉ nghe gió kình phong rÃt lên “ồ ồ†như sấm động. Hồng hoa quá»· mẫu đẩy ra chiêu thế vá» phÃa trước, chợt nghe tiếng Cừu Thiên Hiệp trầm giá»ng quát to:
- Ngươi phải chết !
Hồng hoa quá»· mẫu cảm thấy vầng chưởng phong như quả núi bay trá» tá»›i, như bức tưá»ng đồng vách sắt không thông qua được, do đó luồng chưởng cá»§a Hồng hoa quá»· mẫu bị dá»™i ngược lại, đồng thá»i bên tai nghe tiếng thét cá»§a Cừu Thiên Hiệp, là m cho tâm trà cả loạn, chiêu thế cuống lên, chỉ kịp rú má»™t trà ng kinh khiếp:
- á»i chao ! Chết mất !
Tiếng nói vừa dứt thì thân hình của Quỷ bà bị hất bổng lên cao ba trượng, chới với giữa khoảng không như múa phụng hoà ng, sau cùng bị văng ra ngoà i vòng chiến năm, sáu trượng.
CÅ©ng may cho Hồng hoa quá»· mẫu, má»™t là nhá» quá»· bà có nhiá»u công lá»±c, hai là nhá» ngá»n chưởng cá»§a Cừu Thiên Hiệp thâu vá» sá»›m, để chống lại bốn quá»· bà kia công đến vùn vụt, nếu không thôi Hồng hoa quá»· mẫu bị nát nhừ cả ngÅ© tạng, lục phá»§ mà mưa máu chết tươi.
Hồng hoa quá»· mẫu bị té ra xa mấy trượng, quá»· bà nháºn rõ luồng kình phong cá»§a Cừu Thiên Hiệp tối độc, nên quá»· bà khoông gượng đứng dáºy mà ngồi xếp bằng tròn trên thảm cá» nhắm mắt dưỡng thần, chợt nghe trong bụng buồn nôn, tá»± biết là cÆ¡ thể không yên vá»™i váºn công Ä‘iá»u khÃ, ngồi trÆ¡ trÆ¡ như pho tượng bà Thánh A La Sát.
Cừu Thiên Hiệp thấy Hồng hoa quá»· mẫu ngồi nhăn nhó như quá»· lỵ mỵ, chà ng thầm tÃnh “Bốn quá»· bà còn lại tất thâu hồi chiêu thế mà trở ra cứu há»™ thương thế cho Hồng hoa quá»· mẫu !†Sá»± việc trái vá»›i ý tưởng cá»§a chà ng. Bốn quá»· bà không thu hồi chiêu thế mà vẫn tấn công tá»›i tấp lại gầm rống vang trá»i, chưởng phong thi nhau tuôn ra như hà ng chục ngá»n sóng triá»u, chưởng pháp sánh vá»›i lần trước lợi hại và ác độc vô cùng.
Tứ hoa quỷ mẫu đồng kêu rống lên:
- Hay cho tiểu tá» ! Ngươi tháºt là lòng lang dạ sói !
Cừu Thiên Hiệp nghe bốn quá»· bà nguyá»n rá»§a bèn nở má»™t nụ cưá»i chua chát, vì chà ng nghÄ©:
“Câu lòng lang dạ sói là để ám chỉ các ngươi thì đúng hÆ¡n, lấy năm mà đánh má»™t mà trái lại còn trách mắng ngưá»i, nếu như ta lòng lang dạ sói, đổi và o địa vị các ngươi thì năm quá»· bà sẽ biến thà nh năm đống thịt bầm chứ†Vì suy nghÄ© như thế nên chà ng lặng lẻ không lên tiếng trả lá»i, chỉ váºn công đẩy ra chiêu kế tiếp, rút trong “Tháºp nhị sanh tiêu kiếm pháp†ra công địch.
Bấy giá» bốn quá»· bà cà ng đánh máu đánh cà ng mạnh, chưởng phong bay ngá»™p đất dáºy trá»i.
Cừu Thiên Hiệp bị bao vây và o giữa mà vòng vây thì siết chặt dần dần không thể cháºm hÆ¡n nữa, chà ng váºn ngay mưá»i thần công lá»±c phổ và o những chưởng trà mạng.
Vì váºy đứng ngoà i trông và o chỉ thấy mưá»i cánh tay vẫy múa mưá»i ngá»n chưởng tuôn trà o, năm bóng ngưá»i kẻ lên cao ngưá»i xuống thấp, kình phong cuồn cuá»™n chẳng dừng hò hét liên miên, bằng những giá»ng căm há»n, phẫn ná»™.
Thá»i gian vụt di mau, trong nháy mắt Cừu Thiên Hiệp đã sá» dụng hÆ¡n mưá»i hai chiêu thức.
Chà ng váºn ná»™i lá»±c thi triển chiêu thứ mưá»i ba toan đánh chết từng quá»· bà má»™t, hầu diệt sạch NgÅ© hoa quá»· mẫu.
Hồng hoa quá»· mẫu Ä‘ang ngồi nháºp định dưỡng thần, đột nhiên đứng phắt dáºy gá»i to:
- Dừng tay !
Bốn lão quá»· mẫu Ä‘ang hăng say đấu, chợt nghe tiếng gá»i cá»§a Hồng hoa, tất cả Ä‘á»u thâu hồi chiêu thế nhảy ra ngoà i mấy bước.
Cừu Thiên Hiệp thấy Hồng quá»· bà kêu gá»i đồng bạn dừng tay chà ng lại Ä‘oán thầm:
“Chắc là há» hợp nhau nói và i câu, vì xét thấy không có lợi gì mà gây thù chuốt oán vô Ãch !†Vì nghÄ© thế, Cừu Thiên Hiệp vá»™i thâu hồi chưởng lá»±c, tung mình nhảy ra ngoà i hai trượng, vẻ mặt lá»™ nét vui, chà ng đưa mắt nhìn Hồng Hoa quá»· mẫu nhẹ giá»ng:
- Xin thứ lỗi cho tại hạ quá vô lễ.
Hồng hoa quá»· mẫu nghe qua nổi giáºn run lên bần báºt vừa quát to:
- Tiểu cuồng ma ! Ngươi chớ nên mở miệng đắc ý sớm !
Cừu Thiên Hiệp vá»™i và ng đỡ lá»i:
- Ta không có ý gì khác việc nà y chỉ tại quý vị hiểu lầm ...
Hồng hoa quỷ mẫu “hừ†lên một tiếng, lại đưa mắt nhìn bốn quỷ bà kia lớn tiếng bảo:
- Hãy đỠcao giá trị chúng ta. Tiểu cuồng ma, ngươi hãy xem đây mà liệu cứu mình !
|

13-01-2009, 02:05 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 47 Mới Gặp Chiếc Phắch Mặt Quỷ
Cừu Thiên Hiệp lấy là m lạ, vội nói thầm:
- Các ngươi còn món binh khà tối ác độc chứ gì ?
Ngay lúc đó, NgÅ© hoa quá»· mẫu má»—i ngưá»i lôi trong bá»c ra má»™t chiếc phách (khăn) bằng lụa, năm mà u sắc khác nhau, mà u khăn đối chiếu vá»›i mà u hoa cà i trên mái tóc cá»§a má»—i quá»· bà , đó là mà u hồng, tÃm, hoà ng, lam, bạch.
Cừu Thiên Hiệp vừa trông thấy vá»™i nhảy lui ra sau mấy bước, bằng giá»ng nói giáºn dữ quát to:
- NgÅ© độc quá»· bà ! Các ngươi không có chân công thá»±c há»c, dùng những thứ hạ lưu tam cấp cá»§a phưá»ng hát xiếc vui đùa, sở dÄ© NgÅ© lão quá»· nếu được thà nh danh nhá» những cá»§a nà y, há chẳng sợ kẻ háºu bối cưá»i cho thoải mái hay sao ?
Hồng hoa quá»· mẫu không đáp mà ngước mặt lên trá»i cưá»i sặc sụa quên thôi. Bốn quá»· mẫu kia cÅ©ng phá lên cưá»i hăng hắc, kẻ nà y nÃn, kẻ ná» cưá»i dưá»ng như quá»· bà là m trò quá»· tiếu.
Cừu Thiên Hiệp nghe giá»ng cưá»i nhức nhối, chà ng bá»±c mình hét to:
- Các ngươi hãnh diện lắm sao ? Cưá»i chi lắm váºy ?
Hồng hoa quá»· mẫu cả cưá»i toe toét, phô bà y cái miệng móm không răng, tương tá»± như hang hầm sâu rá»—ng, nghe Cừu Thiên Hiệp nói, mụ nghiêm ngay nét mặt, bằng giá»ng nói lạnh tá»±a là n sương bảo:
- Tiểu tá», ngươi không thấy xa hiểu rá»™ng, gặp chuyện gì cÅ©ng cho là quái lạ ! Năm chiếc khăn lụa cá»§a NgÅ© hoa thánh mẫu không phải là loại phách có “Mê hồn dược†hay Tùy tiên thảo mà là món binh khà tuyệt nhất !
Quá»· bà nói đúng vá»›i tâm sá»± cá»§a Cừu Thiên Hiệp lúc bấy giá».
Nguyên Cừu Thiên Hiệp bị trúng dáºt phấn trong chiếc Hắc la phách cá»§a NgÅ© diện yêu hồ, cho đến nay ký ức vẫn còn má»›i toanh, do đó chà ng má»›i đặc biệt đỠphòng, đặc biệt oán ghét. Bây giá», tâm sá»± mình bị Hồng hoa quá»· mẫu nói trúng, bất giác gương mặt đỠlên vì thẹn chà ng nói:
- Trừ món “khăn lụa†ra ngươi còn tà i năng gì nữa ?
Nguyên chà ng còn khiếp đảm trước chiếc khăn lạ nên tìm lá»i “lá»â€ Ä‘i.
C Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i âm ma bà hiểm, mụ nắm trên tay chiếc phách là mà u huyết vụ vẫy nhẹ, bằng giá»ng nói âm hà n thét lên:
- Tiểu tá», ngươi hãy lắng nghe cho rõ, để an lòng nhắm mắt, phục cả tâm và khẩu ... ngươi biết chăng thánh mẫu cá»§a ngươi Ä‘ang cầm trên tay năm chiếc “khăn lạ mà u†do má»™t linh váºt sống bảy tám trăm năm tạo thà nh tuyệt nhiên không có chất mê hồn hay độc vụ, ngươi hãy phòng bị cho cẩn tháºn nhé !
TÃa hoa quá»· mẫu cưá»i há» há» nói tiếp:
- Ngươi là ếch ngồi đáy giếng, là m sao biết rõ trá»i bao lá»›n, chiếc phách cá»§a thánh mẫu ngưoi ... dệt bằng tÆ¡ cá»§a “con nhá»n nhện mặt quỷ†sống bảy tám trăm năm ... Hôm nay năm vị thánh mẫu sẽ mở mắt cho ngươi nhìn thấy cõi Ä‘á»i bao quát .... !
Cừu Thiên Hiệp chưa trả lá»i thì Lam hoa thánh mẫu lại hét to:
- Thánh mẫu cá»§a ngươi hà ng mưá»i năm chưa sá» dụng đến nó, hôm nay ngươi được hân hạnh nếm mùi ... quang thái !
Bạch hoa quá»· mẫu cưá»i há»nh hệch nói tiếp:
- Mưá»i năm vá» trước, năm bức linh phách nà y đã từng Ä‘oản mạng Tà ng tâm thánh kiếm Du khả phu và ngÅ© độc môn chưởng môn “NgÅ© độc lão nhÆ¡n†dấu máu chưa khô, hôm nay ngươi cÅ©ng phải theo con đưá»ng ấy !
Năm quá»· bà lá»i qua tiếng lại, khắc tô Ä‘iểm cho năm chiếc la phách mà u thêm sống động, khiến ngưá»i nghe liên tưởng đến kỹ váºt Bạch ngá»c kinh cá»§a Ngá»c hoà ng thiên đế, hay báu váºt ở chốn diêm phá»§ cá»§a tháºp Ä‘iện địa vương, má»™t váºt tuyệt thế ká»· bá»u.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua mỉm cưá»i nói:
- Ta chỉ ngại “nó†là trò ảo thuáºt hạ cấp, chứ công dụng như binh khà thì há» Cừu nà y có thể đối đầu !
Hoà ng hoa quá»· mẫu ôm bụng cưá»i ngặt ngoẻo, bằng giá»ng nói trầm trầm bảo:
- Hi hi .... ! Hóa ra ngươi sợ trò ảo thuáºt hạ lưu, váºy mà dám vá»ng tưởng đến ngôi đệ nhất anh tà i trong thiên hạ !
Cừu Thiên Hiệp cả thẹn nạt to:
- Ta sợ ư ? Không bao giỠ! Chỉ vì ta ghét cái trò hạ lưu của tà ma ngoại đạo !
Hồng hoa quỷ mẫu giơ cao chiếc la phách mà u huyết vụ vẫy nhẹ bảo:
- Äừng lếu láo nữa ! Hãy xem qua giá trị chiếc la phách cá»§a thánh mẫu đây !
Cừu Thiên Hiệp cảm thấy hà o hứng ngước mắt lên trá»i “hú†má»™t tiếng ngân dà i, âm hú như lượn sóng tá»a đầu gà nh ... ù ù ... không dứt. Tiếng hú vừa dứt, chà ng xoa hai tay và o nhau dõng dạc nói:
- Vá»›i đôi bà n tay thịt nà y, xin đấu vá»›i năm vị quá»· bà mấy chiếc “nùi giẻ nhá»n nhện†!
TÃa hoa quá»· mẫu giáºn run lên, bằng giá»ng nói hung trầm quát lá»›n:
- Hay cho tiểu tỠcuồng ngạo !
Vừa quát dứt, quá»· bà bông tÃa nhảy dá»±ng tá»›i trước. Bốn quá»· mẫu còn lại giáºn xám mặt, đồng thá»i bước tá»›i trước, quát to:
- Ngươi đến ngà y táºn số !
Năm bóng ngưá»i di động, năm chiếc phách mà u vung lên má»™t lượt, kình phong, thổi tá»›i từng tráºn dà i, năm sắc “xanh và ng tÃm hồng trắng†tá»a ra năm vầng mà u óng ả, tương tá»± như năm sắc mây là nh, bay lượn giữa không trung chiếu ra ngÅ© thể quang mà u nhiệm, khiến ngưá»i hoa cả mắt không trông thấy gì cả, phải nhắm mắt cúi đầu. HÆ¡n thế nữa, lúc năm chiếc la phách mà u chá»›p động, nằm trong đạo ngÅ© quang, lóe ra tia sáng huyá»n diệu rất nhá» chá»›p chá»›p liên hồi, thÃch mạnh và o giác má»™ cá»§a mắt khiến xốn xang và nhức nhói khôn tả.
Cừu Thiên Hiệp trông thấy bất bình, vội trấn tĩnh ngay tinh thần, một chiêu thế đưa ra ứng chiến chẳng dám buông tay tấn công, vì phải để một thê thủ hộ thân trong khi bất trắc.
NgÅ© hoa quá»· mẫu thấy vây khốn được Cừu Thiên Hiệp và o giữa như nhân hà nh, bất giác tinh thần cá»§a năm quá»· bà hăng hái thêm lên, từng chiếc phách giÆ¡ cao gạt mạnh xuyên trước, thÃch đấu, khà thế vô cùng kinh khiếp, năm mà u sắc tá»a ra năm vầng khác mà u, bay cuồn cuá»™n như khắp mặt đấu trưá»ng. Khà lạnh tá»a buốt xương, thấu cả da thịt.
Cừu Thiên Hiệp chưa biết công dụng cá»§a chiếc phách mà u ra sao, nên chỉ lo trầm tÄ©nh đối phó, chà ng lắc mình mấy lượt chân đạp thế “Lôi hà nh cá»a chuyển†thi triển những bước Ä‘i thần diệu, gồm đủ:
Ä‘i chạy, nhảy né tránh, vá»t cao, bước ngang rất nhanh nhẹn lạ thưá»ng.
Khoảng khắc qua, Ngũ quỷ mẫu dùng chiếc phách mà u vẫn chưa là m gì được chà ng ...
Bá»—ng nhiên ... từ xa xa, gần mé cá» bình nguyên truyá»n ra má»™t giá»ng nói như cá»p rống:
- Tất cả hãy nghe ta dừng tay !
NgÅ© hoa quá»· mẫu nghe qua, tất cả Ä‘á»u nhún mình nhảy vá»t ra sau mấy bước, năm chiếc la phách mà u thu gá»n và o trong lòng tay cá»§a mấy quá»· bà .
Cừu Thiên Hiệp vội lắc mình đứng trên cái gò cao, đưa mắt nhìn ngay chỗ phát ra tiếng nói.
Chợt thấy một trang thiếu niên mặt hổ chạy như bay đến cách trà ng đấu chừng năm trượng dừng lại.
Thiếu niên mặt hổ nhìn Cừu Thiên Hiệp lại quay sang “NgÅ© hoa quá»· mẫu†bằng giá»ng nói căm há»n giáºn dừ hét to:
- Hỡi bầy ngÅ© quá»· ác bà ! Tìm được các ngươi tháºt là vô và n khổ cá»±c, hôm nay oan gia gặp mặt, lại đây, các ngươi mau thi triển năm chiếc phách nhá»n nhện mặt quá»· ra xem.
Lá»i nói cá»§a hắn trầm hùng, oán độc dưá»ng như hắn và NgÅ© hoa quá»· mẫu có mối thù không đợi trá»i chung.
Cừu Thiên Hiệp chép miệng nói thầm.
“Tháºt quái lạ ! Hắn nói như thế là nghÄ©a lý gì. NgÅ© hoa quá»· mẫu đã ẩn tÃch, mưá»i năm qua không xuất đạo giang hồ, thì là m gì có sá»± gây thù kết oán vá»›i hắn chứ ?†NgÅ© hoa quá»· mẫu nhìn hắn lom lom như cố nhá»› lại chuyện xa xưa.
Hồng hoa quá»· mẫu cau mà y khó chịu, nặng giá»ng nói:
- Tên kia ngươi Ä‘iên rồi sao ? Ai kết oán gây thù vá»›i ngươi ? Ngươi có nháºn lầm chúng ta không ?
Thiếu niên mặt hổ cưá»i gằn má»™t tiếng, hắn đưa tay sau lưng lôi ra ngá»n roi “hổ vi tiêu†dà i độ bảy thước má»™c, quất mạnh và o không khà kêu “trót trót†lại quay sang NgÅ© hoa quá»· mẫu hét to:
- Các ngươi không nháºn lá»i biết ta ư ? Riêng ta hằng tưởng nhá»› các ngươi suốt mươi năm dà i đằng đẳng ! Không má»™t khắc nà o ta quên NgÅ© hoa quá»· mẫu các ngươi !
Hồng hoa quá»· mẫu không giục lại mỉm cưá»i há»i:
- Nà y bé con ! Cháu có Ä‘iên không ? Mưá»i năm trước ngươi được mấy tuổi ?
Ngưá»i thiếu niên mặt hổ không đợi nói dứt vá»™i bước sấn tá»›i trước, hét to:
- Ngươi cần gì há»i mấy tuổi. Nhưng các ngươi nên biết ta vì sư phụ mà báo cừu !
Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i to nói:
- Nà y bé con ! Ngươi vì sư môn mà báo cừu ? Váºy sư phụ cá»§a ngươi là ai ?
Thiếu niên mặt hổ cả giáºn nói tháºt to:
- Quỷ mẫu ! Ngươi đừng giả bộ ngơ ngác nữa !
Hồng hoa quá»· mẫu vẫn cưá»i, Ä‘iá»m đạm nói:
- Chết dưới tay cá»§a NgÅ© hoa thánh mẫu ta, bất kể kỳ số nhiá»u lắm hà i nhi ạ ! Là m sao thánh mẫu biết được sá»± phụ cá»§a ngươi là ai ?
Thiếu niên mặt hổ cả giáºn vung mạnh ngá»n roi Ä‘uôi cá»p theo chiêu thế môn phái, tháºt đẹp và hung ác vô cùng, đồng thá»i nói to:
- Hiện giỠcác ngươi đã rõ.
TÃa hoa quá»· mẫu cưá»i nhạt ngắt lá»i hắn:
- Chiêu nà y là “Phóng hổ quy sÆ¡n†không cần nhiá»u lá»i, mi là ngưá»i cá»§a NgÅ© độc môn phái chăng ?
Hồng hoa quá»· mẫu như chợt hiểu cưá»i to bảo:
- Hà i nhi ! Thầy của ngươi là Ngũ độc lão nhân chẳng may bất hạnh, giỠđến đây ... trà ng viện nà y sẽ giúp cho “sư, đệ ngươi trùng phùng†Hà ... hạ.hà !
Thiếu niên mặt hổ uất nghẹn không nói ra lá»i, ngá»n “hổ vi tiên†trên tay vÅ© lá»™ng mạnh, tá»a ra má»™t vầng kình phong khổng lồ, cuồn cuá»™n như bảo tố, bay xoắn và o ngưá»i NgÅ© hoa quá»· mẫu, thế dÅ©ng mãnh hãi hùng, thiếu niên tuổi còn quá trẻ, công phu tháºt phi phà m.
Cừu Thiên Hiệp thấy thế thầm phục công lực của gã thiếu niên mặt hổ vô cùng.
Hồng hoa quá»· mẫu nở nụ cưá»i quá»· mị tiếp tục bảo:
- Và như có thêm tám cánh tay nữa, cÅ©ng khó mong trả thù cho ân sư ngươi được, chỉ có cách là giúp thầy trò ngươi gặp nhau tại Nại Hà kiá»u ... dưới âm ty !
Nói xong, quá»· bà giÅ© mạnh chiếc la phách kêu “rẹt†má»™t tiếng, quay thà nh má»™t đạo xÃch hồng đỠối cả nên đấu trưá»ng như nhuá»™m loang mà u huyết vụ ... Thiếu niên mặt hổ giáºn đến cá»±c Ä‘iểm, liá»u mạng và o tấn công kịch liệt.
Hồng hoa quá»· mẫu vÅ© lá»™ng chiếc la phách mà u huyết vụ chói ra nhiá»u tia hồng nhức mắt, tá»±a hồ như cụm mây đỠkhé, phá»§ từ trước tá»›i sau, từ tả qua hữu vây chặt chà ng thiếu niên mặt hổ, dù cho giá»t nước mưa cÅ©ng khó lá»t và o ánh hồng quang.
Cả hai qua lại năm chiêu, đột nhiên đôi bên ré lên một tiếng, thối lui ra sau.
Nhưng, hai ngưá»i chỉ lui độ ba bước, vì chiếc phách hồng mạng nhện và cây roi Ä‘uôi hổ cuốn chặt và o nhau.
Nên biết qua ngá»n “Hổ vi tiên†mà ngưá»i thiếu niên mặt hổ sá» dụng, nguyên nó là m bằng lông Ä‘uôi cá»p nên má»—i sợi long Ä‘á»u được trui ép bằng phấn thép, lại tinh luyện suốt mưá»i năm, giữa cán roi lại gắn vô số lưỡi câu móc, vì chà ng khổ tâm báo cừu nên tá»± chế loại vÅ© khà nà y để chống lại chiếc phách huyết bằng mạng nhện cá»§a NgÅ© hoa quá»· mẫu.
Hôm nay chiếc phách mạng nhện bị ngá»n hổ vi tiên quặt dÃnh chặt chẳng há buông rÆ¡i hay sao ? Do đó chà ng gắng hết sức mình kéo mạnh ngá»n roi, vừa thầm tÃnh thế nà o la phách cá»§a Hồng hoa quá»· mẫu cÅ©ng rách toang hoặc đứt hai.
Chà ng có biết đâu, con nhện mặt quá»· nhả ra chất tÆ¡ để dệt phách, chất tÆ¡ nà y không má»ng manh như các loại tÆ¡ tằm, mà kiên cố và cứng như đồng thép.
Hai ngưá»i cố trì kéo nhau, ngá»n roi Ä‘uôi cá»p bị dãn ra nhưng chiếc la phách mà u huyết vụ thẳng như sợi dây Ä‘iá»u ...
Lúc công lực của thiếu niên mặt hổ mà so với Hồng hoa quỷ mẫu chỉ cách nhau mấy lực. Nếu cả hai cố lấy nội lực mà trì kéo thì phân bộ sẽ vỠchà ng trai mặt hổ, còn sợ né tránh sự xung huyết mà chết tức khắc.
Cừu Thiên Hiệp đứng bên ngoà i, thầm lo lắng cho thiếu niên mặt hổ, tay tả chà ng váºn mưá»i thà nh lá»±c chuẩn bị hóa giải cho hắn lúc lâm nguy ...
Lại thấy Hồng hoa quá»· mẫu dưá»ng như khinh địch, lại là m ra vẻ bá» trên, trên và nh môi má»ng nở má»™t nụ cưá»i là nh lạnh, không có vẻ táºn dụng ná»™i lá»±c, đột nhiên quá»· bà phá lên cưá»i to, giáºt nhẹ chiếc la phách mau, nói:
- Hãy nghe ta ngồi xuống mau !
Nhanh như cắt chiếc phách vẫy lên hai lượt, gã thiếu niên mặt hổ vì táºn dụng cả năng lá»±c, nên nhất thá»i bị mất thăng bằng, chạy loạng choạng lùi ra sau mấy bước, té ngồi trên đất dáng Ä‘iệu tháºt thảm thương.
Năm quá»· bà phá lên cưá»i rá»™, tá» vẻ đắc ý vô cùng.
Bạch hoa quá»· mẫu cưá»i nói:
- Công lực chỉ ra thế mà đòi trả thù ... chẳng qua là ngươi tự đi tìm chỗ chết !
Ngưá»i thiếu niên mặt hổ ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm cây “Hổ vi tiên†gương mặt đỠgay vì uất háºn, đôi mắt trợn tròn xoe như mắt hổ, hà m chứa xấu hổ và tá»§i háºn bồi hồi. Hắn cố gắng, gượng đứng dáºy giÆ¡ cao ngá»n “Hổ vi tiên†quất mạnh tá»›i trước, thân ngưá»i lồng lá»™n như con hổ Ä‘iên, lần thứ hai nhảy bổ và o tấn công NgÅ© hoa quá»· mẫu.
NgÅ© hoa quá»· mẫu thấy váºy phá lên cưá»i rá»™, Bạch hoa quá»· mẫu cưá»i há» há», cao giá»ng lên tiếng:
- Chúng ta năm ngưá»i đồng tiến thêm bước, siêu độ cho hắn ... và giúp hắn tròn chà khà báo thù cho sư phụ !
Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i nhạt, bằng giá»ng nói âm ma thét lên lanh lảnh:
- Phải đấy ! Nhổ bá»›t ngá»n chông để rá»™ng đưá»ng Ä‘i ! Chúng ta không thá»i gian đâu mà cãi lý vá»›i hắn ?
Lam hoa quỷ mẫu vổ tay đánh phét, nói mau:
- Không còn gì phải nói nữa. Lên !
Vừa dứt lá»i, năm quá»· bà rống lên má»™t tiếng, nhún mình nhảy vá»t tá»›i trước, chiếc la phách sắc tung bay như Ä‘oà n bướm mà u xoắn tÃt và o ngưá»i thiếu niên mặt hổ.
Cừu Thiên Hiệp đứng ngoà i thấy thế, bất giác dòng máu nóng xung lên mặt, “soạt†thanh “khô trúc kiếm†được tuốt ra khá»i vá», chà ng lại xé mình đến trước mặt NgÅ© hoa quá»· mẫu vá»›i giá»ng run run đầy phẫn ná»™ quát to:
- Dừng tay lại !
Tiếng quát như sấm rá»n, thân ngưá»i tá»±a khá»§ng long nhấc mình bước ba bước.
“Khô trúc thánh kiếm†sáng ngá»i cầm chặt trên tay chỉ và o mặt NgÅ© hoa quá»· mẫu cau mà y trừng mắt nói tiếp:
- Lấy lá»›n áp nhá» lấy nhiá»u thắng Ãt ... vô hình trung các ngươi đã lá»™ Ä‘uôi chồn !
Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i há» há», bằng giá»ng nói âm ma đầy hiểm ác thét to:
- Tiểu cuồng ma ! Ngươi muốn nhúng tay và o việc nà y ư ?
Cừu Thiên Hiệp giáºn cà nh hông, trợn mắt dõng dạc nói:
- Thấy nghÄ©a không là m, ngưá»i chẳng đúng, lâm nguy chẳng cứu há anh hùng.
Tại hạ thấy chuyện bất bình nên nhảy ra can thiệp đấy !
TÃa hoa quá»· mẫu phá lên cưá»i ngất, bằng giá»ng nói mỉa mai bảo:
- Tháºt là Nê bồ tát qua sông ! Thân ngươi còn khó bảo đảm thay, mà còn giở giá»ng hà o hoa kiếm khách !
Quá»· bà vừa nói dứt, Cừu Thiên Hiệp giáºn xung thiên, Khô trúc thánh kiếm tá»a ra muôn đạo hoà ng quang sáng rá»±c, chiêu “Quỉ long thương hãi†như con rồng già đáºp Ä‘uôi ngoà i biển cả, vÅ© lá»™ng ra ánh sáng muôn mà u khởi thế kÃch mạnh và o NgÅ© hoa quá»· mẫu.
Äá»™t nhiên ... cảm thấy má»™t luồng kình phong có áp lá»±c kỳ dị xé không gian lướt tá»›i sau lưng chà ng nhanh như tia chá»›p. Cừu Thiên Hiệp thất kình, buá»™c lòng phải ngưng thế công tức khắc, mà rún mình nhảy vá»t tá»›i trước sáu bước né tránh luồng quá»· chưởng kỳ lạ, và quay mặt ra sau xem ...
Nguyên chà ng thiếu niên mặt hổ NgÅ© độc môn, đột nhiên giÆ¡ cao ngá»n Hổ vi tiên quất mạnh và o lưng chà ng.
Cừu Thiên Hiệp lấy là m lạ, trừng mắt quát há»i:
- Nà y vị bằng hữu ! Ngươi chẳng nháºn biết ai là thù ai là bạn hay sao ?
Gã thiếu niên mặt hổ trừng đôi mắt lá»™ hung quang, trầm giá»ng:
- Ai là bạn ? Ai là thù ?
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i nói:
- Sá»± tháºt đã rõ rà ng, ngươi nói chi nhiá»u lá»i ?
Thiếu niên mặt hổ cuốn nhanh ngá»n hổ vi tiên cặp và o nách, Ä‘iá»m đạm nói:
- Nếu ngươi là bạn, thì ngươi hãy trao thanh kiếm trên tay ngươi cho ta bằng không ngươi là thù chứ không là bạn nữa !
NgÅ© hoa quá»· mẫu nghe qua phá lên cưá»i rá»™ tất cả Ä‘á»u đưa đôi mắt mỉa mai nhìn Cừu Thiên Hiệp.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua lấy là m uất ức vô cùng, “Khô trúc thánh kiếm†là váºt ká»· trần chà hữu há giao cho ngưá»i khác hay sao, tháºt là má»™t chuyện phi lý nhất phà m gian, bèn cố cưá»i gương há»i lại:
- Ngươi nói như thế là nghĩa lý là m sao ?
Thiếu niên mặt hổ tỉnh bơ, thản nhiên nói:
- Vì ... thanh Ä‘oản kiếm cá»§a ngươi quá đẹp, tuốt ra khá»i vá» phát ra tia sáng rá»±c trá»i, đạo quang chóa mắt, chắc là thanh bá»u kiếm.
Cừu Thiên Hiệp gáºt đầu nói:
- Phải đấy ! Nguyên thanh kiếm nà y là váºt chà hữu kỳ trân trong giá»›i võ lâm hiện đại !
Thiếu niên mặt hổ gáºt đầu dịu giá»ng bảo:
- Năm tên quá»· mẫu có năm chiếc “La phách mạng nhện mặt quỷ†cứng như và ng chắc như thép, các loại binh khà thưá»ng không thể phá nổi. Vì váºy ta đã khổ công nghiên cứu ra ngá»n “Äáo câu hổ vi tiên†suốt mưá»i năm ròng rã, không ngá» ngà y nay Ä‘á»u trở nên vô Ãch và uổng phà cả tâm huyết ...
Cừu Thiên Hiệp chợt hiểu má»i việc, vì chà ng cảm biết gã thiếu niên mặt hổ nháºn thấy cây “khô trúc thánh kiếm†cá»§a mình không phải và váºt hạ lưu, nên muốn nhân dịp nà y mượn “thánh kiếm†để báo thù cho sư môn bèn mỉm cưá»i dịu giá»ng:
- Nếu là thanh kiếm sắt tầm thưá»ng thì những lá»i nói cá»§a các hạ, ta sẽ dân lên hai tay cho các hạ, đà ng nà y thanh kiếm trúc cá»§a tại hạ có những tình tiết đặc biệt, xin lá»—i không thể vừa ý các hạ được !
Thiếu niên mặt đỠbiến sắc ... trầm giá»ng nói:
- Nếu thế ... thì ta lấy võ lực mà chiếm đoạt !
Y hi ! Tháºt là lá»i nói ngang ngược và ngạo mạn.
Gã thiếu niên mặt hổ lại quay sang Ngũ hoa quỷ mẫu nói to:
- Ngũ quỷ bà ! Nếu các ngươi có thanh dự của kẻ trượng phu, thì hãy đợi ta đoạt được thanh kiếm báu sẽ trở lại tìm các ngươi thanh toán nợ máu ... Các ngươi hãy chỠnhét !
NgÅ© hoa quá»· mẫu là hạng ngưá»i “chà sá»± thiên hạ chẳng loạn ... †bèn mỉm cưá»i há»i:
- ÄÆ°á»£c lắm ! Chúng thánh mẫu sẽ đợi ngươi !
Gã thanh niên mặt hổ trợn mắt nhìn Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i bảo:
- Bằng hữu ! Thế nà o ? Äừng phiá»n ta nhé ....
Cừu Thiên Hiệp tuy biết trên giang hồ thưá»ng xảy ra những Ä‘iá»u ân ân oán oán, vì những chuyện không đâu xảy ra trong chá»›p mắt, thì công việc và lá»i nói cá»§a gã thiếu niên mặt hổ chẳng có gì lạ ... bèn mỉm cưá»i khổ sở nói:
- Ngươi tháºt tình muốn dùng võ lá»±c để Ä‘oạt thanh bá»u kiếm cá»§a ta à ?
Thiếu niên mặt hổ không chút do dá»±, giÆ¡ cao ngá»n Hổ vi tiên đánh mạnh và o không khà kêu “trót trót†cao giá»ng nói:
- Sự bất đắc dỉ buộc lòng ta phải thế ?
Cừu Thiên Hiệp tá» vẻ nghÄ© ngợi Ä‘oạn mỉm cưá»i nói:
- Và như mối cừu của sư môn ngươi trả được ... thì ngươi có ý nghỉ đoạt kiếm không ?
Thiếu niên mặt hổ vui vẻ đáp:
- Dỉ nhiên là không !
Cừu Thiên Hiệp phá lên cưá»i to, vung thanh “khô trúc thánh kiếm†quay lá»™n má»™t vòng hướng và o “NgÅ© hoa quá»· mẫu†cất tiếng nói to:
- Nếu như thế ta sẽ báo thù thay ngươi !
Äá»™t nhiên ... thiếu niên mặt hổ tái nhợt, ngá»n Hổ vi tiên vÅ© lá»™ng như con đại mãng xà xoắn tÃt vá» phÃa trước, chắn ngang lối Ä‘i cá»§a Cừu Thiên Hiệp bằng giá»ng nói trầm khiếp quát to như sấm nổ:
- Nếu ngươi đụng đến mà i lông, chân tóc cá»§a NgÅ© hoa quá»· mẫu, thì ta thá» không đội trá»i chung vá»›i ngươi !
Cừu Thiên Hiệp lấy là m khó nghÄ©, ngạc nhiên há»i:
- Ngươi nói thế là nghĩa gì ?
Gã thiếu niên mặt hổ cao giá»ng:
- Mối huyết cừu sư môn, ngưá»i khác chẳng thay thế trả được ! Nếu ngươi giết NgÅ© hoa quá»· mẫu thì ta lấy ai mà rá»a thù ! Chẳng hóa ra ta chưa trả được thù hay sao ?
Lá»i nói cá»§a hắn rất có ý lý mà tá»±a hồ như vô lý, khiến cho Cừu Thiên Hiệp nghe qua phát ngây ngưá»i, chẳng biết lấy lá»i gì mà đối đáp vá»›i hắn cho ổn, chỉ biết nhún chân nhảy vá» phÃa trước nói to:
- Ngươi nói tháºt khó nghe !
NgÅ© hoa quá»· mẫu nhìn Cừu Thiên Hiệp cưá»i rá»™, Hồng hoa quá»· mẫu nheo mắt nhìn chà ng trầm giá»ng bảo:
- Ta thấy cây trúc kiếm của ngươi khó mà bảo vệ được !
Cừu Thiên Hiệp lại nghĩ không muốn gây cừu chuốt oán với thiếu niên mặt hổ, lại đưa tay chỉ và o Ngũ hoa quỷ mẫu nói to:
- Các vị và ta còn món nợ, xin hẹn ngà y khác sẽ thanh toán ... Cừu mỗ xin cáo từ !
Vừa nói dứt, chà ng rùn thân mình như và nh cung, nhún vá»t lên cao toan chạy trốn gã thiếu niên mặt hổ ... chà ng hướng ra đưá»ng cái quan trổ thuáºt khinh công chạy như gió.
Thiếu niên mặt hổ chạy sát sau lưng, như bóng vá»›i hình, hắn cố nói giá»ng đến trước:
- Ngươi muốn đi hãy để thanh kiếm lại cho ta !
Cừu Thiên Hiệp cÆ¡n giáºn nổi lên sùng sục, song cố nén xuống hÃt mạnh và o má»™t luồng chân khÃ, thân hình chuyển nhanh theo thế “Lôi hà nh cá»u chuyển†lượng lên đáp xuống như nhạn bay én liệng, chà ng không Ä‘i trên đưá»ng cái quan, mà ngoặc rẽ hướng Nam lướt Ä‘i như vÅ© bão.
Thiếu niên mặt hổ có môn pháp khinh công rất độc đáo, tuy không vượt qua Cừu Thiên Hiệp nhưng hắn vẫn bám chặt sau lưng với khoảng cách hai mươi trượng.
Hai ngưá»i, kẻ trước ngưá»i sau, chạy Ä‘uổi nhau giữa vùng hoang dã, há» chạy như bay biến chẳng khác nà o chim cát Ä‘uổi chim cưu.
Cừu Thiên Hiệp vừa chạy vừa suy nghĩ:
“Việc nà y nghÄ© buồn cưá»i tháºt, chẳng khác nà o ta chạy trốn hắn Ä‘uổi theo ! Ta sợ hắn ư ? CÅ©ng khó nghÄ© lắm ?†Chà ng lại nghÄ©, nên tìm chá»— tịch mịch để lánh mặt hắn.
Gã thiêu niên mặt hổ táºn dụng hết năng lá»±c cá»§a mình, nhưng trước sau gì cÅ©ng cách khoảng Cừu Thiên Hiệp hai mươi trượng.
Cừu Thiên Hiệp thấy hắn Ä‘uổi theo mãi, bá»±c mình há»i:
- Ngươi khổ công Ä‘uổi theo ta, vì cá»› gì váºy ?
Thiếu niên mặt hổ thở hồng hộc nói:
- Ngũ hoa quỷ mẫu dể gặp, thanh kiếm báu khó tìm !
Cừu Thiên Hiệp thở dà i, buồn bã nói:
- Ngươi quyết chà cướp thanh kiếm của ta ư ?
Thiếu niên mặt hổ gắng nói tháºt to:
- Ta đã nhất định như thế !
Cừu Thiên Hiệp khó chịu, cau mà y nặng giá»ng:
- Ta nói cho ngươi rõ ! Muốn lấy được thanh kiếm cá»§a ta chẳng dể gì ... ngươi hãy so sánh cuá»™c đấu vá»›i NgÅ© hoa quá»· mẫu vá»›i lấy bá»u kiếm, khó hÆ¡n muôn ngà n lần như thế, ta khuyên ngươi hãy bỠý định đó Ä‘i !
Thiếu niên mặt hổ vẫn giữ thái độ như lúc đầu, nặng giá»ng há»i lại:
- Ta phải Ä‘i đâu để tìm ra kiếm quý ? Tầm không được bá»u kiếm, thì là m sao ta trả xong mối cừu cá»§a sư môn ?
Cừu Thiên Hiệp thấy hắn quá ương ngạnh, bèn mỉm cưá»i nói tiếp:
- Äiá»u nà y tại hạ không rõ, nên tại hạ không thể nhiá»u lá»i vá»›i ngươi được !
Vừa nói dứt, chà ng rún mình nhảy vá»t lên cao trổ thuáºt khinh công như gió.
Thiếu niên mặt hổ váºn thêm ná»™i lá»±c Ä‘uổi theo vừa gá»i vá»ng tá»›i:
- Dù cho ngươi có Ä‘i đến góc biển chân trá»i, ta cÅ©ng theo cho bằng được !
Vẫn y như trước, kẻ chạy ngưá»i Ä‘uổi nhanh như én liệng nhạn bay.
Cừu Thiên Hiệp vừa chạy vừa nghĩ ngợi:
“Tại sao ta không dùng hết công lá»±c, để xem trình độ cá»§a hắn tá»›i đâu, ta dùng công lá»±c tốì thiểu là hai mươi năm há»a hầu chỉ trong ná»a giá» có thể bá» rÆ¡i hắn hà ng trăm trượng.†NghÄ© đến đây chà ng váºn ná»™i lá»±c chân ngươn cho tụ vá» huyệt đơn Ä‘iá»n liá»n cất tiếng hú tháºt trầm mãnh vang xa mấy trăm trượng, thân mình tá»±a mÅ©i phi tiá»…n xé không gian bay mau hÆ¡n giá»› lá»™ng.
Bá»—ng nhiên ... giá»ng nói kiá»u mị thét to:
- Chạy Ä‘i đâu ? Không đánh lại ngưá»i thì liá»u thân há»§y mạng, chứ để ngưá»i ta rượt Ä‘uổi còn gì thể thống ngưá»i trai !
Tiếng nói trong êm cá»§a thiếu nữ hà m chứa đủ âm Ä‘iệu há»n, vui, ghét, ức ...
|

13-01-2009, 02:06 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 48 Cuộc Tao Phùng Với Hoa Khôi Lệnh Chủ
Cừu Thiên Hiệp nghe qua, vá»™i thâu ngay thân pháp đứng rùn mình thá»§ thế, lại đưa mắt nhìn vá» hướng phát ra tiếng nói. Chợt thấy má»™t bóng mà u bÃch lục mau như cánh hồng trước gió, xẹt xuống mặt lá»™ cản ngay bước tiến cá»§a thiếu niên mặt hổ, bằng giá»ng nói oanh và ng đượm đầy hằn há»™c:
- Nó sợ ngươi phải không, tại sao ngươi Ä‘uổi ngưá»i ta đến cùng đưá»ng váºy ?
Thiếu niên mặt hổ thở ồ ồ, quát lớn:
- Ngươi muốn can thiệp hay sao ?
Bấy giá» Cừu Thiên Hiệp má»›i nháºn rõ, bóng xanh không phải ngưá»i xa lạ, mà chÃnh là Hoa khôi lệnh chá»§ BÃch Lệ Hồng ... Khi nháºn biết BÃch Lệ Hồng, Cừu Thiên Hiệp vụt đỠmặt, bèn chạy đến trước cản BÃch Lệ Hồng không cho thá»§ thế xuất chiêu ...
bằng giá»ng nói khổ:
- BÃch cô nương ! Hắn ...
BÃch Lệ Hồng đưa đôi mắt long lanh nhìn Cừu Thiên Hiệp, tá» ra lo lắng vô cùng, bằng giá»ng nói trên ngắt lá»i chà ng:
- Hắn có ba đầu sáu tay, tà i nghệ tháºt kinh thiên động địa phải chăng ?
Cừu Thiên Hiệp quắc mắt nhìn nà ng ngạc nhiên bảo:
- Việc nà y không thể được ?
BÃch Lệ Hồng nhoẻn miệng cưá»i, Ä‘iá»m đạm nói:
- Nếu ngươi không chịu quỳ dâng thanh kiếm cho hắn, thì trái lại ngươi phải dùng thanh kiếm để chống lại hắn chứ !
Cừu Thiên Hiệp nhẹ giá»ng đáp:
- Có thể ... nhưng mà ta vá»›i hắn không cừu, háºn chẳng có ...
BÃch Lệ Hồng không đợi nói dứt, mà bước nhanh đến trước mặt Cừu Thiên Hiệp đưa tay chỉa và o mÅ©i chà ng, cưá»i ngất bảo:
- Trong thiên hạ có ngươi là ngốc nhất Ä‘á»i, ngưá»i ta đòi cướp lấy binh khà há»™ thân mà nói không oán không cừu tháºt là trang hiệp khách.
Nói xong, nà ng quay mình lại xê tá»›i trước hai ngưá»i bước nhanh như chá»›p tay hữu vá»›i ra sau lưng rút thanh trưá»ng kiếm, chỉa mÅ©i và o mặt thiếu niên mặt hổ quát lên the thé:
- Ngươi là ngưá»i gì mà đòi lấy thanh kiếm ?
Thiếu niên mặt hổ đáp ngay không do dự:
- Không có gì cả, chỉ vì ta cần bá»u kiếm để dùng !
BÃch Lệ Hồng nghe qua, mà y ngà i xếch ngược, mắt biết đổi mà u, cất giá»ng hét to:
- Ngươi biết dùng, ngưá»i ta không biết dùng sao ?
Nói xong, tay kiếm huy động mạnh, lóe ra má»™t vần kiếm hoa uyển chuyển, không đợi đối phương trả lá»i, mà chiêu kiếm chÄ©a mạnh và o trung đình huyệt thiếu niên mặt hổ, kiếm chiêu lả lướt như vÅ© khúc nghê thưá»ng, chân giữ trung cung, xê mình theo dịu dà ng nhanh chóng, không để thiếu niên mặt hổ đủ giá» quan sát.
Thiếu niên mặt hổ thấy nà ng tấn công quá đột ngá»™t, vá»™i rút ngá»n “hổ vi tiên†quất mạnh và o mấy vòng tá»a ra đạo cưá»ng phong đón quay luồng kình kiếm bằng giá»ng nói giáºn dữ quát to:
- Nà ng kia ! Hắn có phải là phu quân của ngươi không ? Tại sao ngươi can dự và o việc nà y !
BÃch Lệ Hồng thẹn đỠmặt tÃa tai, trưá»ng kiếm lay động như vÅ© bão, bằng giá»ng nói căm tức thé lên lanh lảnh:
- Theo lá»i nói cá»§a ngươi ... ngưoÆ¡i phải chết dưới tay bản cô nương !
Nà ng vừa nói vừa lay động chiêu thế, hai ngưá»i roi qua kiếm lại trông rất ngoạn mục.
Trưá»ng kiếm uyển chuyển như đẳng xà , công mau kÃch mạnh Hồ vi tiên biến lượn như rết năm mà u khi dịu dà ng, lúc hùng dÅ©ng quáºt nhanh đánh khéo, bằng những thế cừ khôi, hai ngưá»i so vá»›i nhau kẻ tám lượng ngưá»i ná»a cân, nên nhất thá»i khó phân thắng bại.
Câu chuyện xảy ra thình lình, khiến Cừu Thiên Hiệp đứng ngơ ngẩn, chẳng biết là m sao cho ổn.
Äá»™ hâm nóng hai canh trà , hai ngưá»i đán vùi vá»›i nhau trên ba mươi chiêu chưa phân thắng bại, cà ng đánh cà ng hăng chiêu kiếm qua, đưá»ng roi lại, là m cho cát bụi bay ngợp trá»i dáºy đất.
Äá»™t nhiên ... nhiá»u tà áo chạm nhau phát ra tiếng gió phần pháºt ... từ xa xa bay lại năm bóng ngưá»i mau như trái cầu trước gió, bay như đốm sao sa xẹt xuống giữa trà ng đấu ... chÃnh là NgÅ© hoa quá»· mẫu nom theo Cừu Thiên Hiệp đến đây.
NgÅ© hoa quá»· mẫu vừa hiện ra giữa trang đồng thanh kêu tháºt to:
- Lệ Hồng hãy dừng tay !
BÃch Lệ Hồng nghe kêu, tay kiếm động mạnh đẩy ngang đưá»ng rui thiếu niên má»™t hồi thâu kiếm nhảy ra ngoà i mấy trượng. Nà ng nhìn thấy NgÅ© hoa quá»· mẫu, dưá»ng như tâm tư hÆ¡i bá»±c bá»™i bất giác mà y liá»…u cong tròn mắt xanh chuyển trắng, bằng cách miá»…n cưỡng hai tay giÆ¡ ngang thanh kiếm trước ngá»±c thi lá»… nói:
- Hóa ra ... nguyên Ngũ vị lão lão !
Hồng hoa quá»· mẫu tá» vẻ trìu mến, thân máºt há»i:
- Hiá»n Ä‘iệt nữ ! Gia phụ con có cùng Ä‘i vá»›i ngươi đấy không ?
BÃch Lệ Hồng đáp cá»™c lốc:
- Không có !
Nói có hai tiếng khô khan, nà ng quay mặt nhìn thiếu niên mặt hổ trầm giá»ng:
- Lại đây. Hôm nay cô nương chẳng tuyệt được ngươi thì không phải là “Hoa khôi lệnh chủ†!
Thiếu niên mặt hổ trợn đôi lục lạc, dừng cặp mà y rõ quát to:
- Ta sợ ngươi hay sao !
Vừa nói dứt, hai ngưá»i thối lui ra thá»§ thế, toan phát tác.
Cừu Thiên Hiệp vá»™i và ng nhảy đến trước má»™t bước, giang tay cản hai ngưá»i, nói mau:
- Hai ngưá»i là m gì thế ?
BÃch Lệ Hồng đưa đôi mắt long lanh nhìn Cừu Thiên Hiệp chứa chan tình cảm, nhẹ giá»ng đáp:
- Vì hắn muốn đoạt kiếm của chà ng !
Thiếu niên mặt hổ không nhân nhượng quát to:
- Ta chỉ cần ngươi giao kiếm báu là xong !
BÃch Lệ Hồng bị thiếu niên mặt hổ mắng lúc nãy chưa nguôi cÆ¡n tức bá»±c, bèn cau mà y nặng giá»ng há»i Cừu Thiên Hiệp:
- Ngươi đã nghe thấy chưa ? Ngươi nhưá»ng nhịn được chứ ta không thể chịu nổi !
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i hiá»n dịu, đưa tay vá»— và o chuôi thanh kiếm, nhẹ nhà ng đáp:
- Kiếm vẫn còn đây, thì có gì đáng nóng nảy ! BÃch cô nương ngươi gấp là m gì ?
BÃch Lệ Hồng bÄ©u môi nhẹ giá»ng:
- Hắn đã nhục mạ chà ng giữa má»i ngưá»i, chà ng chịu được sao ?
Cừu Thiên Hiệp thẩn thỠbảo:
- Chịu được !
NgÅ© hoa quá»· mẫu đứng bên ngoà i nháºn Hoa khôi lệnh chá»§ BÃch Lệ Hồng cố tình quyến luyến Cừu Thiên Hiệp.
Hồng hoa quá»· mẫu mắt nhãn khẽ động, miệng móm cưá»i trẻ nhìn BÃch Lệ Hồng lạnh giá»ng bảo:
- Hiá»n Ä‘iệt nữ ! Ta nháºn thấy ngươi quyến luyến hắn chẳng nhẽ ngươi ...
BÃch Lệ Hồng thất kinh không dám để Quá»· bà nói Ä‘oạn sau, vá»™i và ng ngắt lá»i mau:
- Hồng lão lão ! Äây là việc riêng cá»§a Ä‘iệt nữ, xin lão lão chá»› can dá»± !
Tuy lá»i nói nhanh và ngắn, song hà m chứa âm Ä‘iệu vui, ý lại thêm có vẻ kém lể độ. Chẳng giống lá»i nói kẻ nhá» vá»›i ngưá»i trưởng thượng.
Hồng hoa quá»· mẫu kém vui, nhưng giữ vẻ mặt trầm tỉnh, mỉm cưá»i bảo:
- Äiệt nữ ! Ta không ngá» ... ha ha !
Quá»· bà không chịu nói hết lá»i mà phá lên cưá»i má»™t chuá»—i dà i hà m chứa sá»± mỉa mai quái ác khiến ngưá»i nghe lấy là m khó chịu.
BÃch Lệ Hồng nghe qua lấy là m lạ, bèn trầm há»i:
- Lão lão ! Ta không ngỠlà thế nà o ?
Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i há» há» nói nhá»:
- Ta không ngá» ... ha ha ! Hiá»n Ä‘iệt nữ ta ngưá»i thông minh trà tuệ, cần gì phải giảng giải tỉ mỉ ... tất nhiên ngươi hiểu rõ chứ gì ?
Lá»i nói cá»§a quá»· mẫu mÆ¡ hồ, bà máºt khiến ngưá»i nghe lấy là m khó hiểu vô cùng.
Thiếu niên mặt hổ đưa đôi mắt tinh anh nhìn BÃch Lệ Hồng từ đầu đến chân không chá»›p.
Cừu Thiên Hiệp cau mà y khổ sở đưa mắt nhìn BÃch Lệ Hồng nghẹo ngà o không nói được ná»a lá»i.
BÃch Lệ Hồng thấy má»i ngưá»i Ä‘á»u đổ cặp mắt và o mình, khiến nà ng đỠmặt tÃa mi, mà y nghi cong vút, mắt hạnh đứng tròng, nhìn Hồng hoa quá»· mẫu gà o như khóc:
- Lão lão ! Thế là nghĩa lý gì ... lão lão hãy nói cho minh bạch, nói mau điệt nữ khổ sở ghê lắm.
Hồng hoa quá»· mẫu ngước mặt nhìn trá»i thở dà i, bằng giá»ng nói êm êm bảo:
- Äiệt nhi ! Ngươi muốn nghe rõ ư ?
BÃch Lệ Hồng cả thẹn, thôi thúc bằng hai tiếng Cá»™c lốc:
- Nói mau !
Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i thé bằng giá»ng nói âm hà n rùng rợn như quá»· rú giữa địa ngục a tỳ:
- Ta không ngá» cha ngươi là má»™t ngưá»i đánh gió đùa mây ?
Câu nói thá»±c mÆ¡ hồ kỳ lạ, khiến má»i ngưá»i có mặt tại trà ng nghe ù tai, như rÆ¡i và o mấy đám sa mù.
BÃch Lệ Hồng ngạc nhiên, rất lâu má»›i trầm giá»ng há»i to:
- Lão lão nói gì lạ thế ? Äánh gió ? Chiếu thế đánh gió đùa mây là gì ?
Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i sặc sụa, lá»›n tiếng gắt:
- Äiệt nữ ! Ngươi đừng giấu ta !
BÃch Lệ Hồng cảm thấy tối mặt, cao giá»ng hét lên như hổ rống:
- Tôi hoà n toà n không hiểu những lá»i nói cá»§a lão lão gì cả !
Hồng hoa quá»· mẫu chá»›p nhanh đôi mắt già nua, bằng giá»ng nói khà n khà n bảo:
- Ngươi chẳng rõ, mà ta rõ ! Cha con nhà ngươi dùng mỹ nhân kế hầu Ä‘oạt cho kỳ được thanh “khô trúc thánh kiếm†trên mình hắn, thuáºt “đánh gió đùa mây†cá»§a cha ngươi là thế, ta Ä‘oán chẳng bao giá» sai !
BÃch Lệ Hồng nghe qua như sét đánh ngang tai cao giá»ng há»i lại:
- Lão khất bà ! Äừng bịa chuyện vu vÆ¡ ! Mỹ nhân kế ... Ôi chao ! Ta không chịu được ! Khất bà ... đừng hạ nhục ngưá»i vắng mặt ... ta tÃnh vá»›i ngươi !
Vừa nói dứt, nà ng quay nhanh trưá»ng kiếm, xông xáo tiến lên tấn công Hồng hoa quá»· mẫu, bằng má»™t chiêu trà mạng.
Hồng hoa quá»· mẫu xê mình qua bên tả né tránh, đồng thá»i quát to như sấm:
- Lệ Hồng ngươi tạo phản à ?
BÃch Lệ Hồng, ngươi tạo phản à ?
BÃch Lệ Hồng vá» như không nghe, chiêu thế vùn vụt, thế kiếm à o à o, tiến đến công Hồng hoa quá»· mẫu như vÅ© bão, má»—i kiếm đưa ra, hà o quang chiếu rá»i cả trượng lợi hại muôn phần.
Hồng hoa quá»· mẫu cả giáºn, đưa chiếc la phách mà u huyết vụ gạt mạnh lưỡi kiếm, đồng thá»i rống lên kinh khiếp:
- Lệ Hồng chớ vô lễ, mau dừng tay. Gia gia của ngươi chưa dám đối đãi với ta như thế !
BÃch Lệ Hồng giáºn đến cá»±c Ä‘iểm, nên vá» không nghe những lá»i cá»§a Hồng hoa quá»· mẫu, trưá»ng kiếm huy động mạnh tá»a ra muôn Ä‘iểm hà n tinh, đôi chân Ä‘á»u bước theo thế liên hoà n, đôi tay uyển chuyển như mãng xà cuồng vÅ© thÃch luôn má»™t lượt ba kiếm, hướng và o Hồng hoa quá»· mẫu vá»›i thế mạnh muôn phần.
Hồng hoa quá»· mẫu thối lui mấy lượt, né tránh các chiêu thế khốc liệt cá»§a BÃch Lệ Hồng, bấy giá» quá»· bà không nhưá»ng nhịn nữa, chiếc phách huyết vụ vẫy ra muôn đóa hoa hồng quang đỠrá»±c trá»i, đồng thá»i hét tháºt o:
- Ta sẽ thay gia gia ngươi mà dạy bảo ngươi ... tiện tỳ ngỗ nghịch !
Vừa nói dứt, quá»· bà vung mạnh chiếc la phách mạng nhện đánh và o mÅ©i kiếm cá»§a BÃch Lệ Hồng, bằng má»™t chiêu thế độc đáo.
BÃch Lệ Hồng không nhân nhượng, cá» chiêu thÃch mạnh và o chiếc phách mạng nhện.
Bỗng nghe ... soạt một tiếng xé mang tai nổi lên.
BÃch Lệ Hồng há»›n hở, nhảy lui ra xa nói to:
- Lão lão, la phách mạng nhện đã rách, xin đổi bức khác !
Má»i ngưá»i đứng bên ngoà i nghe rõ là tiếng la phách mạng nhện bị xé rách, do đó Cừu Thiên Hiệp cảm thấy mừng thầm. Thiếu niên mặt hổ lại đưa mắt nhìn và o thanh kiếm cá»§a BÃch Lệ Hồng trân trối.
Hồng hoa quá»· mẫu lại phá lên cưá»i sặc sụa, bằng giá»ng nói lạnh lùng hét to:
- Ngựa con ! Ngươi đừng mộng ... hãy nhìn lại xem !
Tiếng “xem†vừa dứt, quá»· bà thuáºn tay giÅ© mạnh chiếc phách mạng nhện, trải ra ba tấc đỠóng ánh tuyệt nhiên không có dấu vết gì cả.
BÃch Lệ Hồng giương to đôi mắt nhìn không chá»›p thất kinh há»i mau:
- Húy ... sao lạ thế nà y !
Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i há» há», lạnh giá»ng nói:
- Ngươi hãy thỠmột và i chiêu kiếm nữa xem ... Ta vui lòng tiếp ngươi ...
BÃch Lệ Hồng giáºn bốc lên tá»›i mặt, nà ng không phân biệt lợi hại thế nà o chỉ trầm giá»ng hét to:
- Hay lắm ! Hãy xem kiếm thức của ta !
Nói dứt lá»i, kiếm chiêu đã huy động mạnh, thế kiếm loạn như cánh hồng trước gió, bay vù vù tá»a ra như muôn đạo hà o quang trắng bạch.
NgÅ© hoa quá»· mẫu là m ra vẻ huyá»n dịu, tay hữu giÆ¡ cao phách mạng nhện giÅ© nhẹ, Ä‘oạn xoay mình má»™t vòng, đưa phách huyết hồng đón ngay mÅ©i gươm bạc, chẳng khác nà o quá»· bà đưa dê và o miệng hổ.
BÃch Lệ Hồng cả mừng khÃch mạnh, và hạ trần sống kiếm rất nhanh. Quả nhiên mÅ©i kiếm đã lá»t và o chiếc phách mà u huyết vụ, và đè mạnh xuống.
- Toeng, keng !
Hai tiếng kim khà nổi lên nhẹ, nhưng đủ khiến má»i ngưá»i sá»ng sốt.
Hai bóng Ä‘ang giao nhau lại phân ra ngay, BÃch Lệ Hồng và Hồng hoa quá»· mẫu Ä‘á»u thối lui ra sau mấy bước.
Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i hăng hắc, giÅ© mạnh bức phách phô ra nguyên vẹn không rách tà nà o, bằng giá»ng nói dương dương đắc ý bảo:
- Bá»u phách còn đây, nếu còn cao hứng thì ngươi hãy tiếp tục giao đấu !
BÃch Lệ Hồng ngạc nhiên đưa mắt nhìn bức phách mà u huyết vụ trân trối, trong nhứt thá»i chưa biết phải đối thá»§ cách nà o.
Hồng hoa quá»· mẫu cưá»i hăng hắc bằng giá»ng nói trầm khiếp quát to:
- Hãy tiếp thêm và i chiêu kiếm nữa, chỉ sợ thanh kiếm chém đồng phá thiết của ngươi, sẽ còn chừng một tấc thôi !
Hồng hoa quá»· mẫu vừa nói dứt, bốn quá»· bà đứng bên ngoà i phá lên cưá»i rá»™, há» cưá»i như Ä‘iên như dại hết tráºn nà y rồi qua tráºn khác.
Thiếu niên mặt hổ đứng kế bên ngá»› như tượng phá»ng sà nh.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua biến sắc vá»™i chạy nhanh đến bên BÃch Lệ Hồng, chà ng lo lắng bảo nhá»:
- BÃch cô nương hãy xem lại trưá»ng kiếm xem như thế nà o.
BÃch Lệ Hồng nghe qua, thuáºn tay đưa kiếm lên xem ... quả nhiên thanh trưá»ng kiếm cá»§a nà ng từ đầu mÅ©i gãy và o hết sáu, bảy phân sóng và lưỡi kiếm lại nức bẽ như răng cưa, dưá»ng như chém phải đá to. Nà ng nhìn thấy thanh kiếm đã hư hoại, khiến nà ng ngẩn ngưá»i ra giây phút, đột nhiên tay hữu vươn lên cao, xê minh đến trước mặt Hồng hoa quá»· mẫu gầm lên như quá»· hét:
- Trá»i “Ngươi đã bức chết ta†Cừu Thiên Hiệp thất kinh xẻ mình tá»›i trước hai bước, đưa tay cản hẳn bước tiến cá»§a BÃch lệ Hồng, lại trầm giá»ng bảo:
- BÃch cô nương hãy xem đây !
Vừa dứt lá»i, trên tay chà ng tá»a ra muôn đạo kim quang và ng rá»±c trá»i, tá»a chiếu rát mặt má»i ngưá»i. “Khô trúc thánh kiếm†chuyển mình quay lá»™n má»™t hư chiêu, chẳng cần BÃch Lệ Hồng có đồng ý hay không, tay giữ chặt kiếm quyết, quay mặt nhìn NgÅ© hoa quá»· mẫu, trầm giá»ng:
- Nà y ngÅ© lão bất tá», hãy thá» tỉ thà vá»›i Cừu má»— và i chiêu !
Vừa nói dứt, thì đạo kiếm quang đã xoắn tÃt và o ngưá»i Hồng hoa quá»· mẫu trước, chiêu thế nhanh như Ä‘iện xẹt sao sa.
Hồng hoa quá»· mẫu liệu định, thế nà o Cừu Thiên Hiệp cÅ©ng nhảy ra can thiệp, song không ngá» tà i bá»™ cá»§a chà ng nhanh nhẹn dưá»ng nà y, lá»i chưa dứt mà kiếm đã quay tròn khi dứt lá»i thì đạo kim quay tá»±a muôn ngà n con dạo nhá»n, chỉa thẳng và o yết hầu cá»§a bà ta không đầy ba tấc má»™c.
Tháºt là má»™t chuyện kinh hoà ng, ngà n năm má»™t thưở, Hồng hoa quá»· mẫu vung nhanh bức phác mà u huyết vụ đở ngay mÅ©i kiếm phong thế mạnh thần tốc.
- Ôi chao ! Húy chết !
Äá»™t nhiên, quá»· bà rống lên mấy tiếng Ä‘au đớn mãnh liệt, thân mình khô xê rất nhanh, vá»t mạnh qua bên tả chÃn thước, vẻ mặt nhợt nhạt thần sắc Ä‘au khổ trông rất thảm hại.
Nhanh như sóng dáºy ba đà o, bốn quá»· mẫu còn lại vừa trông thấy Hồng hoa thảm bại, thoát chá»›p nhanh bốn mà u và ng, xanh, trắng, tÃa lại phi thân đến trước mặt Hồng hoa quá»· mẫu, bốn bức phách lượn bên tay, đẩy mạnh ra truy cà n thanh kiếm trúc cá»§a Cừu Thiên Hiệp Ä‘ang à o ạt kÃch tá»›i.
Hồng hoa quá»· mẫu vừa nhảy ra ngoà i, vá»™i hÃt và o luồng chân khÃ, váºn công nhảy và o tráºn đấu.
Năm tên quá»· hoa bà , trong nháy mắt đã biến năm bá»u phách mà u bay qua lượn lại như đà n bướm ngá»§ sắc, quyện lên muôn đạo kình phong xung tá»a ra bao vây Cừu Thiên Hiệp và o giữa.
Cừu Thiên Hiệp chiêu kiếm không ngừng vÅ© lá»™ng táºn dụng hết sức mình chống lại NgÅ© hoa quá»· mẫu chà ng vừa đánh vừa suy nghÄ© thá»±c là năm bức phách mạng nhện mặt quá»· quý nhất trần Ä‘á»i, chỉ má»™t bức hồng mà bẻ cong gãy thanh kiếm thép cá»§a BÃch Lệ Hồng, váºy thanh trúc trên tay cá»§a chÃnh mình thì sao ?
Mặc dù chà ng suy nghĩ thanh trúc kiếm trên tay không ngớt lay động, đôi mắt vẫn theo dõi bức phách mạng nhện mà u.
Chà ng lại có ý tưởng, thanh kiếm thép cá»§a BÃch Lệ Hồng còn bị gãy lia trong muôn má»™t, váºy thanh “trúc kiếm†cá»§a mình má»™t mai bị hư hoại thì háºu quả sẽ ra sao.
Nếu không phải kiếm còn là ngưá»i còn, kiếm mất là ngưá»i chết hay sao ?
Phà m những tay võ nghệ Ä‘á»u tối kỵ là suy nghÄ© lúc giao đấu, vì thế tâm thần bị phân tán và loại ngay.
Cừu Thiên Hiệp mãi đeo đuổi những suy tưởng không đâu, chiêu kiếm trong tay cũng lơ ra, thà nh thỠmỗi lần đưa ra chiêu thì cách thức không biến hóa vì vô lực.
NgÅ© hoa quá»· mẫu là hạnh ngưá»i cao lão, lịch thiệp giang hồ há không nháºn ra những chiêu vô lá»±c hay sao, vì thế ... cả năm quá»· bà đồng thanh rống lên má»™t tiếng cá»±c to, năm bức phách ánh chuyển thế động mạnh, năm mà u đánh và o những vị trà khác nhau, chia ra Äông, Tây, Bắc, Nam và trung ương mô ká»·, phối hợp năm bức phách thà nh má»™t há»a sÆ¡n mà u úp mạnh xuống ngưá»i Cừu Thiên Hiệp thế mạnh vô cùng khá»§ng khiếp. BÃch Lệ Hồng ngó thấy chiêu thế cá»§a Cừu Thiên Hiệp quá rá»i rạc, bèn chép miệng nhá»:
- Cừu Thiên Hiệp, hôm nay gặp phải Ä‘iá»u gì kia ? Tại sao đứng thá» thẩn như kẻ mất hồn !
NghÄ© đến đây, nà ng lo sợ cho bản thân Cừu Thiên Hiệp lỡ gặp chuyện không may, bèn tuốt nhanh trưá»ng kiếm nhún mình tiếng đến trước, gá»i thất thanh:
- Thiếu hiệp hãy an tâm, có ta trợ giúp cho một tay !
Nà ng hét dứt, tuy không xung lá»t vòng vây cá»§a NgÅ© hoa quá»· mẫu, nhưng tiếng gá»i vang lên trước mặt Cừu Thiên Hiệp là m chà ng thức tỉnh ngay ... Lúc bấy giá» ... Cừu Thiên Hiệp má»›i cảm thấy công lá»±c cá»§a năm quá»· bà đã gia tăng gấp trăm lần, nguyên chà ng đã dùng “Lôi hà nh cá»u chuyển†bay tá»›i lượn lui, chứ không có sá» dụng đến thanh kiếm chừng trấn tÄ©nh được tinh thần, bèn chép miệng mắng lấy mình:
- Äại địch trước mặt, sá»± sống chết chỉ còn cách đưá»ng tÆ¡ kẻ tóc, mà ta mÆ¡ tưởng mê hồn không chú ý chút nà o cả, đáng chết tháºt !
Chà ng lại không ngá» BÃch Lệ Hồng tham gia và o cuá»™c đấu, má»™t là không muốn liên thá»§ mà giao đấu vá»›i kẻ khác, hai là thanh kiếm cá»§a BÃch Lệ Hồng đã gãy mÅ©i, nhỡ ra gặp sá»± bất hạnh là m sao trở tay cho kịp ... do đó ... Cừu Thiên Hiệp cao giá»ng gá»i tháºt to:
- BÃch cô nương chá»› xông và o ! Hãy đứng ngoà i lượt tráºn giúp tại hạ !
Lá»i nói chưa dứt, chân lá»±c chưa qui tá»±u. Äá»™t nhiên NgÅ© hoa quá»· mẫu quát to má»™t tiếng như sấm rá»n, nổ xé không gian. Năm bức la phách mà u xanh, và ng, trắng, Ä‘á», tÃa như năm con độc xà gấm, từ không trung thò đầu xuống mổ ngay mặt Cừu Thiên Hiệp.
Bức phách tuy chưa công tá»›i mặt, nhưng binh khà đã xung tá»a tÆ¡i buốt ngưá»i, thế cuồn cuá»™n như núi băng, đá đổ ...
Nếu không né tránh kịp đưá»ng ngÅ© phách thế nà y, thì Ãt nhất thân ngưá»i bị ngÅ© phách Ä‘áºp nát thịt xương.
BÃch Lệ Hồng trông thấy kêu lên thất thanh.
Thiếu niên mặt hổ cùng kêu lên một tiếng hãi hùng.
Cừu Thiên Hiệp sợ toát mồ hôi, chỉ vì năm bức phách mà u đã biến thà nh thiên la địa võng vây phá»§ lấy chà ng, tình thế vô cùng nguy hiểm, chiêu khinh công “Lôi hà nh cá»u chuyển†không thi triển kịp, sá»± sống chết chỉ còn cách má»™t đưá»ng tÆ¡.
Trong lúc sá»± chết ká» bên, bản năng sinh tồn cá»§a con ngưá»i trá»—i dáºy, khiến Cừu Thiên Hiệp cúi khom ngưá»i xuống thấp, thanh “khô trúc thánh kiếm†thi triển ra chiêu “Mạng váºn chỉ kiếm†quay tròn má»™t vòng, má»™t là che chở đỉnh đầu, hai là chống lại năm chiếc phách mà u như hòn núi lá»a thể vân úp chụp xuống rất nhanh, đồng thá»i chà ng quát to lên:
- Lui !
Kể ra thì dà i dòng quá cháºm, chứ sá»± việc bấy giá» chỉ xảy ra trong chá»›p mắt, như tia lá»a thoáng qua, vòm sao chá»›p xẹt.
Ngay lúc đó, bỗng nghẹ.
- Toẹt !
Má»™t tiếng kêu xé lụa, rÃt chuyển cả không gian năm mà u xanh, hưá»ng, lam, trắng, tÃa góp thà nh ngá»n gió thổi lên khoảng không, tá»±a bầy chim mà u bay lượn.
Bóng ngưá»i Ä‘ang cuá»™n tròn bá»—ng phân ra sáu hướng.
Không khà cá»§a đấu trưá»ng căng thẳng tá»™t bá»±c, ngưá»i ngưá»i nÃn thở, dưá»ng như chỉ nghe tiếng Ä‘áºp liên hồi cá»§a con tim má»—i ngưá»i, tháºt là má»™t quang cảnh trầm lặng đầy chết chóc.
Lâu lâu lắm !
BÃch Lệ Hồng má»›i phá lên cưá»i như bông nở, ba chân má»™t bước xê mình đến ngay Cừu Thiên Hiệp âu yếm nói nhá»:
- Thiếu hiệp, hãy nhìn lại “thánh kiếm†xem sao ?
Cừu Thiên Hiệp Ä‘ang ngá»ng mặt lên trá»i xem năm bức la phách mà u bị nát thà nh mảnh vụn, hòa theo gió, bay giữa khoảng không như những chiếc lá khô nhiá»u mà u sắc, chợt nghe BÃch Lệ Hồng gá»i.
Cừu Thiên Hiệp nén đi sự ngạc nhiên, giơ ngay khô trúc thánh kiếm lên trước mặt, chỉ thấy kim quang nhấp nháy, trúc kiếm tinh nguyên không nứt mẻ mảy may, bèn lấy là m cao hứng, dõng dạc nói to:
- Ngũ hoa quỷ mẫu, có thấy “trúc kiếm†lợi hại thế nà o chưa ?
Bấy giá», NgÅ© hoa quá»· bà , mặt mà y trắng bệt, mắt lá»™ hung quang tương tá»± có ba bốn phần sợ.
Hồng hoa quá»· mẫu mÃm môi, trợn mắt, mấy nếp nhăn trên mặt khẽ run lên liên hồi, đưa tay Ä‘iểm mặt Cừu Thiên Hiệp nói như thét:
- Hay cho tiểu tỠ! Ngươi nên nhớ kỷ ngà y nay, món nợ nà y có ngà y ngươi sẽ trả bằng một giá rất đắt ... Thôi ta đi !
Giá»ng nói cá»§a quá»· bà hà m chứa đủ âm Ä‘iệu uất ức, căm há»n, háºn thù gay gắt ...
nói xong, Hồng hoa quá»· mẫu xê nhẹ thân mình tá»›i trước, trổ thuáºt khinh công vá»t lên cao hai trượng ...
Bốn quá»· mẫu còn lại Ä‘á»u rống lên má»™t tiếng, nhấc mình đến trước, đưa mắt nhìn Cừu Thiên Hiệp bằng những tia nẩy lá»a sau cùng rún mình nhảy vá»t lên cao, chạy theo hướng Ä‘i cá»§a Hồng hoa quá»· mẫu.
Thiếu niên mặt hổ lúc bấy giá» thẹn đỠmặt, xét nghÄ© tà i cán cá»§a chÃnh mình chẳng thấm và o đâu bèn bước đến trước mặt Cừu Thiên Hiệp trầm giá»ng gắt to:
- Ngá»n roi “Hổ vÄ© tiên†cá»§a ta không là m cách nà o thắng nổi thánh kiếm trúc cá»§a các hạ do đó ... Ta trân trá»ng phát lá»i thá» trước mặt ngươi. Trong vòng má»™t năm nếu ta không tìm được loại binh khà sắc bén, thì ta sẽ liá»u má»™t chết là tìm lại ngươi dùng võ lá»±c để Ä‘oạt thanh “trúc kiếm†thay sư môn mà trả mối huyết hải thâm cừu ...
Cừu Thiên Hiệp cảm thấy hắn khăng khăng tá»± quyết, bèn mỉm cưá»i nhẹ giá»ng:
- Váºy các hạ hãy đợi má»™t năm, chúng ta sẽ gặp lại nhau !
Thiếu niên mặt hổ thấy chà ng ưng thuáºn bèn nói to:
- Hay lắm ! Tại hạ xin cáo từ !
Vừa nói dứt, hắn trổ thuáºt khinh công chạy như bay hướng vá» phương Bắc thượng.
Lúc bấy giá», giữa vùng hoang dã chỉ còn hai ngưá»i, Cừu Thiên Hiệp và BÃch Lệ Hồng.
Cừu Thiên Hiệp thở phà o má»™t hÆ¡i sảng khoái, bằng giá»ng nói thẫn thá» bảo:
- Thế là thoát nạn !
Hoa khôi lệnh chá»§ BÃch Lệ Hồng nhìn Cừu Thiên Hiệp bằng những tia nhìn chan chứa tình yêu, nà ng mỉm miệng anh đà o, chỉ mấp máy đôi môi, không thốt ra ná»a lá»i.
Cừu Thiên Hiệp nhìn nà ng, bất giác lòng rúng động mãnh liệt, nhưng chà ng lại đưa tay chỉ vá» phÃa đưá»ng cái quan nói rất nhá»:
- BÃch cô nương, tại hạ xin cáo từ !
BÃch Lệ Hồng nÃn lặng không đáp, nhưng Cừu Thiên Hiệp vừa trổ thuáºt khinh công Ä‘i trước thì BÃch Lệ Hồng Ä‘uổi theo sau như bóng vá»›i hình.
|

13-01-2009, 02:07 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 49 Ngũ Diện Yêu Hồ Lộng Quỷ
Cừu Thiên Hiệp nghe qua biết BÃch Lệ Hồng Ä‘uổi theo sau quá gấp bèn hãm thế khinh công, quay đầu ra sau há»i:
- BÃch cô nương, hiện giá» cô nương định Ä‘i đâu ?
BÃch Lệ Hồng hÆ¡i thẹn, nà ng chá»›p nhanh đôi mắt phượng, mặt phấn vụt á»ng hồng, hai và nh môi sÆ¡n đỠhình quả tim mấp máy toan nói má»™t câu, nhưng thôi, má»™t khắc sau nà ng gượng đáp nhanh:
- Ta đi cùng với ngươi !
Nói xong, Hoa khôi lệnh chá»§ Äá»™c mão đơn BÃch Lệ Hồng cả thẹn cúi mặt, hai tay mân mê tà áo ... trầm lắng song chẳng nói ra lá»i.
Cừu Thiên Hiệp giao du không Ãt lưu lại đã nhiá»u, thì đối vá»›i câu trai hÆ¡ há»›, gái sương xuân sá»± ái ngại thẹn thùng, há không rõ hay sao, nháºn đó quả tim chà ng Ä‘áºp cháºt nhịp, tay run chân lạnh, vá»™i dừng ngay giữa bên đưá»ng, dưá»ng như má»™t cảm khoái đê mê len lá»i và o tâm hồn, khiến Cừu Thiên Hiệp đứng ngẩn ngÆ¡ như gà trống muốn lên tiếng lại thôi.
Chà ng lại suy thầm:
“Tuy BÃch Lệ Hồng và mình má»›i gặp nhau và i lần trên bước giang hồ hà nh hiệp, nà ng có má»™t cái tên cay nghiệt là Äá»™c mão đơn mà các giá»›i võ lâm gắn tặng, song mấy tháng qua, từ lúc ta gặp nà ng trên đưá»ng luân lạc, tuyệt nhiên ta không thấy nà ng sá» dụng chi “Äá»™c†má»™t lần nà o. Chẳng lẽ các giá»›i giang hồ gán cho nà ng cái tiếng oan hay sao ? Vả lại dù là má»™t cô gái, hể là con nhà võ thuáºt, muốn cho uy danh hiển hách, chẳng độc ác thì là m thế nà o được ? Thế thì ai ai cÅ©ng “Äá»™c†cả sao. Và như ta đã tà n hại rất nhiá»u ngưá»i, các giá»›i giang hồ chẳng gá»i ta là Äá»™c hay sao ?†Cừu Thiên Hiệp nghÄ© đến đây, chà ng bá»—ng có má»™t quan niệm như lúc vừa xuất đạo giang hồ, đối vá»›i BÃch Lệ Hồng cô nương là cô gái đáng yêu, đáng cảm hÆ¡n và thầm trách giá»›i giang hồ gán cho nà ng ba chữ “Äá»™c mão đơn†vô lý.
Ta cÅ©ng nên hiểu qua vá» trong chuyện tình cảm cá»§a con ngưá»i tháºt là phức tạp vô cùng. Dưá»ng như, má»—i cảm tình là má»™t sợi dây xÃch vô hình nó buá»™t chặt, con ngưá»i vô phương vùng vẫy. Và như quà ngà i là má»™t báºc đại hùng, đại hà o kiệt, má»™t mai bị má»™t tình cảm chi phối, thì quà ngà i cÅ©ng vô phương thoát khá»i Ä‘iệu hệ lụy. Bởi váºy lá»i tục ngữ có câu:
“Nhi nữ tình trưá»ng, anh hùng khà đoảnâ€. Vả lại, trong khoảng thá»i gian trai ká» gái cáºn mà phát sanh má»™t mối cảm tình, thì mối cảm tình nà y cà ng mãnh liệt dể bốc cháy hÆ¡n cả, như dòng nước đại dương lên cÆ¡n cuồng ná»™ thì không có gì ngăn chặn lại được.
Vì thế, ngưá»i xưa có câu “Khách anh hùng khó thoát ải mỹ nhânâ€.
Riêng vỠCừu Thiên Hiệp là một chà ng trai có khổ thân thế phiêu linh, thì tình cảm của chà ng cà ng dể bốc cháy, bất cứ lúc nà o.
Mối cảm tình nà y, lại dồn vá» má»™t cô gái tuyệt thế giai nhân BÃch Lệ Hồng là má»™t đốm lá»a đốt ngang con tim sôi bá»ng cá»§a Cừu Thiên Hiệp vì thế nên lúc bấy giỠđôi mắt tinh huy cá»§a Cừu Thiên Hiệp nhìn trân trối và o mặt BÃch Lệ Hồng không chá»›p, trong ánh mắt chiếu ra những tia kỳ dị vô cùng ... thảo nà o ngưá»i xưa chẳng nói:
“Trong mắt chà ng nà ng là bóng Hằng nga !†Tháºt thế, lúc bấy giá» và như BÃch Lệ Hồng có xấu xa như Chung Vô Diệm, nhưng trong ánh mắt cá»§a Cừu Thiên Hiệp nà ng là Tây Thi tại thế, Vương Tương tái sanh.
Huống hồ BÃch Lệ Hồng không xấu xa, phì ná»™n mà nà ng là trang sắc nước hương trá»i, thì tránh sao cho khá»i sá»± luyến ái cá»§a chà ng trai cô lữ !
Nhân đó, Cừu Thiên Hiệp cảm thấy khô cổ, đôi môi sắp giở trò dã chiến, nên cố gượng gạo đáp khẽ:
- Hay lắm ! Chúng ta cùng đi ...
Vừa nói chà ng liếc nà ng má»™t cái nheo mắt, đôi tròng anh phong lóe ra má»™t tia khao khát dị thưá»ng ...
BÃch Lệ Hồng chưa há» bắt gặp đôi mắt Cừu Thiên Hiệp như vầy lần nà o, khiến lòng nà ng rung lên vì hồi há»™p bèn mỉm cưá»i há»i:
- Thiếu hiệp ... nhìn ta chi gớm thế ?
Cừu Thiên Hiệp đỠmặt tÃa tai đáp:
- Ta ... ư Chà ng không biết phải nói sao cho ổn, đà ng phải nói trở lại:
- Ừ ! Chúng ta đi thôi !
Nói xong, Cừu Thiên Hiệp cất bước Ä‘i trước dẫn đưá»ng, hướng vá» phương Nam trá»—i gót.
Hoa khôi lệnh chá»§ BÃch Lệ Hồng nhìn thấy đôi mắt Cừu Thiên Hiệp có những tia nhìn khác lạ hÆ¡n thưá»ng ngà y khiến nà ng cảm thấy má»™t niá»m vui khó tả trà n ngáºp táºn đáy lòng chỉ vì đây là lần đầu tiên, Cừu Thiên Hiệp không né tránh như má»i khi, mà nhìn nà ng bằng tia mắt cảm tình âu yếm.
Cả hai kẻ trước ngưá»i sau Ä‘i má»™t đỗi khá xa, há» chỉ yên lặng đưa mắt nhìn nhau, rồi mỉm cưá»i tế nhị, tuyệt nhiên chẳng nói thêm ná»a lá»i.
Rất lâu ...
Cừu Thiên Hiệp bèn lên tiếng phá tan sá»± im lặng đồng thá»i gạt bá»›t những sá»± khao khác thưá»ng tình thẫn thá» há»i BÃch Lệ Hồng:
- BÃch cô nương, vì sao cô nương nháºn biết NgÅ© hoa quá»· mẫu ?
BÃch Lệ Hồng ngá»a mặt lên chỉ thở nhẹ và bằng giá»ng nói u buồn đáp:
- Trong giá»›i giang hồ Hắc đạo, ai mà chẳng biết phụ thân ta, vì thế nên việc nháºn biết NgÅ© hoa quá»· mẫu là sá»± thưá»ng tình, vả lại phụ thân ta cÅ©ng đãi bá»n năm quá»· bà nà y rất háºu.
Nà ng bèn kể lại câu chuyện giữa NgÅ© hoa quá»· mẫu đã giao du vá»›i cha nà ng ra sao ... Cả hai lại Ä‘i ká» bên nhau trò chuyện như cặp tình nhân Ä‘ang bà n láºp tổ uyên ương, há» nói rất say sưa chẳng bao lâu đã và o đến Tương Dương thà nh phá»§ lục lúc nà o không hay.
Lúc nà y trá»i đã sẫm tối, muôn ngá»n đèn chiếu sáng cả phố phưá»ng.
Tương Dương phá»§ ngà y nay rất nên trù máºt, có ba chợ, sáu phưá»ng, phố xá cháºt như nêm, ngưá»i Ä‘i như mắc cá»i, quần áo lượt là khoe đủ sắc, tháºt là má»™t nÆ¡i phồn hoa đô há»™i, náo nhiệt vô cùng.
Cừu Thiên Hiệp và BÃch Lệ Hồng tìm đến ngôi khách Ä‘iếm khang trang tá»a lạc gần đại lá»™, há» bèn thuê hai căn phòng để nghỉ ngÆ¡i và gá»i tá»u bảo dá»n cÆ¡m rau dùng qua buổi tối.
Sau khi ăn xong, Cừu Thiên Hiệp và BÃch Lệ Hồng rá»§ nhau Ä‘i bát phố, há» Ä‘i mấy vòng qua khu chợ như cặp uyên ương Ä‘i hóng mát. Sau cùng há» trở vá» khách Ä‘iếm, ai vá» phòng nấy an nghỉ.
Riêng Cừu Thiên Hiệp khi bước và o phòng nhiá»u tư tưởng nổi lên dà y vò tâm trà cá»§a chà ng khiến Cừu Thiên Hiệp không tà i nà o ngá»§ được, bèn ngồi xếp bằng trên giưá»ng rút quyển “Bổ thiên tà ng thiết hạo khà thư†để trên vế, và bắt đầu luyện táºp thêm. Chà ng ngầm váºn ná»™i lá»±c phổ và o song chưởng, quyển “thiết thư†bắt đầu nổi chữ dần dần ...
Bỗng nhiên ....
... Má»™t tiếng gió rÃt nhẹ, nổi lên xuyên qua và dừng hẳn lại trước cá»a phòng.
Nếu gặp lúc bình thưá»ng, Cừu Thiên Hiệp sẽ đứng dáºy tức khắc vá»›i thân pháp nhanh nhẹn cá»§a chà ng ngưá»i ta không tà i nà o thoát, nhưng bấy giá» công cá»§a Cừu Thiên Hiệp chưa quy tụ lại thêm thiết thư Ä‘ang cầm trên tay, nên không thể tùy ý hà nh động như mấy lần trước, nhưng chà ng lại quả quyết chÃnh mình không nghe lầm, bèn cất vá»™i “thiết thư†và o bá»c, mà bước ngay xuống giưá»ng, hét to:
- À, cả gan cho loà i chuột !
- Phịch ! Húy chết !
Chà ng chưa nói dứt, đột nhiên má»™t tiếng “phịch†nổi lên khô khan và hai tiếng kêu sá»ng sốt cá»§a BÃch Lệ Hồng.
Cừu Thiên Hiệp cả kinh, đẩy mạnh cá»a phòng, tung mình chạy và o. Trong viện má»™t bóng ngưá»i bay ra như gió lốc, tưa. như cánh én, chỉ thoát qua đã mất dạng. Cừu Thiên Hiệp không bá» qua vá»™i nhún mình nhảy tá»›i.
Cừu Thiên Hiệp toan trổ thuáºt khinh công Ä‘uổi theo, đột nhiên chà ng chép miệng kêu to:
- Ôi chao ! BÃch cô nương.
Nguyên Cừu Thiên Hiệp không trông thấy BÃch Lệ Hồng Ä‘uổi theo, lại thêm má»™t tiếng thét “nguy mất†chà ng bá»—ng sợ có việc gì biến cố xảy ra, nên không Ä‘uổi theo kẻ lạ mà hãm thế khinh công quay trở lại phòng.
Äêm khuya canh vắng mà đi và o phòng cá»§a cô gái độc thân hay sao ?
Cừu Thiên Hiệp không muốn mạo muá»™i chui qua cá»a sổ và o nên Ä‘i đến trước cá»a cái, đưa tay gõ mạnh và o cá»a khẻ kêu lên:
- BÃch cô nương ... BÃch cô nương ...
Chà ng kêu năm lần, bảy lượt vẫn không nghe tiếng đáp lại, chỉ nghe tiếng thở nhè nhẹ từ trong buồng vang ra nho nhá».
Cừu Thiên Hiệp lấy là m kỳ lạ, tự nhủ:
“BÃch Lệ Hồng công lá»±c đã đạt được mức há»a hầu tại sao giấc ngá»§ lại mê man như kẻ chết rồi, gá»i mãi chẳng tỉnh ... chẳng tỉnh hay là ... †Chà ng chẳng còn nghÄ© đến sá»± tị hiá»m giữa trai gái nữa, bèn nhảy vá»t ra ngoà i lần đến bên cá»a song, xô nhẹ cánh sổ ... mượn ánh trăng thanh nhìn và o phòng BÃch Lệ Hồng. Chà ng vừa ghé mặt nhìn và o trong, má»™t chuyện xảy ra khiến chà ng á khẩu vì kinh ngạc.
Không chút do dá»±, Cừu Thiên Hiệp vá»™i lướt nhanh và o phòng. Tình thế trước mắt chà ng hoảng kinh ngạc vá»™i quỳ xuống đỡ cổ tay BÃch Lệ Hồng lên chuẩn mạnh, qua tuần mạch đầu chà ng cau mà y lẩm bẩm:
- Tháºt là kỳ lạ !
Chà ng nói lẩm bẩm vá»›i mình lại đưa hai tay đỡ BÃch Lệ Hồng lên giưá»ng.
Thân mình BÃch Lệ Hồng má»m nhÅ©n, bất động như kẻ ngá»§ say, không hay biết gì cả ngoẻo đầu và o ngá»±c Cừu Thiên Hiệp như em bé ngá»§ say.
Cừu Thiên Hiệp nắm lấy bà n tay má»m mại cá»§a Lệ Hồng vừa nhá»§ thầm:
“Có lẻ nà ng bị ngưá»i lạ gây tổn thất công lá»±c, chi bằng ta thi công váºn lá»±c để chữa trị cho nà ng, ngầm không có gì thiệt hại†NghÄ© đến đây chà ng đặt BÃch Lệ Hồng nằm ngay ngắn trên giưá»ng, chà ng má»›i leo lên giưá»ng ngồi xếp bằng tròn, ngồi ngang bụng nà ng, tay váºn ná»™i lá»±c chân ngươn, đặt nhẹ và o linh đà i huyệt, nguồn sinh lá»±c dồi dà o từ từ chảy mạnh và o cÆ¡ thể BÃch Lệ Hồng quả nhiên là cách trị liệu thần phương.
Äá»™ má»™t khắc qua.
BÃch Lệ Hồng từ từ mở ngay đôi mắt biếc, nhưng gương mặt nà ng vẫn còn gắt Ä‘á», trông phản phất như đóa hoa đà o giữa tháng ba, sống mÅ©i thở mạnh và đá»u hÆ¡n trước.
Nà ng thở ra mùi lan huệ, má»™t mùi hương xá» nữ tuyệt nhất trần Ä‘á»i.
Cừu Thiên Hiệp vô cùng hồi há»™p, và khoan khoái vô cùng, chỉ vì chà ng không ngá» chÃnh mình có má»™t trình độ công lá»±c cao như thế. Do đó, hai tay chà ng cố váºn ná»™i lá»±c chuyá»n và o thê ná»™i, đôi mắt nhìn xem sá»± biến đổi trên gương mặt cá»§a nà ng bằng tai mắt lo âu hồi há»™p.
BÃch Lệ Hồng vừa mở nhanh đôi mắt, chỉ thấy dòng nước mắt hà m chứa má»™t niá»m xuân ý vô biên, vì nà ng cảm thấy hoà n cảnh ngà y nay, đã khác xa lúc trước quá nhiá»u, vì thế hai cánh tay ngà ngá»c từ từ giở lên ...
Cừu Thiên Hiệp thấy thế vội lên tiếng ngăn lại:
- BÃch cô nương, đừng cỠđộng có hại ... để ta váºn dụng ná»™i ....A ?
Không ngá», đôi mắt phượng hoà ng cá»§a BÃch Lệ Hồng chá»›p mau, đột nhiên hai cánh tay quà ng nhanh lên cổ Cừu Thiên Hiệp. Nà ng ngồi phắt dáºy ká» mÅ©i và o má Cừu Thiên Hiệp hôn chùn chụt, tiếng nói nà ng dồn dáºp trong hÆ¡i thở:
- Thiếp yêu chà ng ... thiếp yêu chà ng ...
Tháºt là má»™t động tác bất ngá» khiến Cừu Thiên Hiệp sợ thất kinh, không tá»± chá»§ được, bị ngã ngay xuống giưá»ng lôi cả BÃch Lệ Hồng ngã theo nhưng hai cánh tay BÃch Lệ Hồng vẫn bám chặt cổ chà ng.
Cừu Thiên Hiệp kinh hoà ng kêu lên khẽ:
- BÃch cô nương ....kỳ lắm ! BÃch cô ...
BÃch Lệ Hồng dưá»ng như chìm mình trong giấc má»™ng thần, mÅ©i má nà ng cá» sát và o mặt Cừu Thiên Hiệp, tiếng nói dáºp dồn trong hÆ¡i thở:
- Ư ... Ôi ... ! Chà ng yêu của thiếp ....
Cừu Thiên Hiệp cảm thấy như vô số con kiến bò khắp cÆ¡ thể, nhá»™t nhạt đến độ cùng cá»±c, toà n thân cứng đỠvà nóng bá»ng như lá»a thiêu, miệng không ngá»›t kêu lên:
- BÃch cô nương ....ngươi BÃch Lệ Hồng hai tay ôm chặt cổ Cừu Thiên Hiệp đôi gò má nóng bá»ng men tình cá» mãi trên mặt chà ng, đồng thá»i thân hình kiá»u diá»…m cá»§a nà ng đã quấn chặt bên mình Cừu Thiên Hiệp, cả hai lăn lá»™n trên giưá»ng như cặp rắn giao hoan.
Cừu Thiên Hiệp đã bị nà ng đưa và o con đưá»ng tá»™i lá»—i, dù cho thiên tá» hay thứ dân cÅ©ng không thế từ chối được ... nhưng tâm linh cá»§a Cừu Thiên Hiệp không bị dục vá»ng đê hèn lôi cuốn, má»™t ý nghÄ© thoát thân lóe mau lên óc chà ng, vì thế hai ngón tay trá» chà ng búng nhẹ và o huyệt hôn mê cá»§a BÃch Lệ Hồng, đồng thá»i nói nhanh:
- BÃch Lệ Hồng ....ngươi ...
Chà ng nói chưa dứt lá»i, đột nhiên má»™t tiếng:
- Ầm !
Nổi lên mạnh, ha cánh cá»a lá»›n vụt mở toang ra, tiếp theo đấy má»™t giá»ng nói eo éo vang lên:
- Cừu Thiên Hiệp, ngươi chá»› là m nhục ngưá»i thái quá !
Cừu Thiên Hiệp thất kinh nhảy phóc xuống giưá»ng bấy giá» BÃch Lệ Hồng bị Ä‘iểm và o huyệt hôn mê ngã lăn trên giưá»ng bất tÄ©nh.
Cùng lúc đó Cừu Thiên Hiệp cảm thấy má»™t luồng gió nặng thổi chụp và o ngưá»i, không là m cách nà o hóa giải kịp, nên chà ng ngã báºt thân mình ra sau, rún mình nhảy vá»t ra cá»a sổ.
Ngay lúc đó, sau lưng chà ng vang lên má»™t tiếng “ầm†hai cánh cá»a sổ bị đạo kình phong Ä‘áºp nát vụn, vá»›i cát bay ra tung tóe khắp nÆ¡i.
Giữa cÆ¡n cát bụi rợp trá»i, Cừu Thiên Hiệp trông thấy má»™t bóng ngưá»i ẩn trong lá»›p bụi nhảy vá»t đến trước mặt, khiến Cừu Thiên Hiệp cả mừng reo to:
- Ma quân đến rất đúng lúc, lệnh ái đang ... bị ...
Cái thế Ma quân BÃch Nam Hùng vẻ mặt hầm hầm đầy sát khà toà n thân lão run lên bần báºt, tay cầm chặt ngá»n quá»· đầu truy hồn trảo lay động má»™t vòng tá»a ra muôn đạo hổ khÃ, kình phong đánh nhà o và o mặt Cừu Thiên Hiệp, đồng thá»i rống to như sấm nổ:
- Tiểu tá» ! Ngươi lá»›n máºt bằng trá»i, dám cả gan phá ....
Có lẽ lão quá giáºn nên nghẹn lá»i, ngá»n trảo trên tay múa vùn vụt, như trá»i long đất lở, xoay tÃt và o Cừu Thiên Hiệp bằng những thế kinh hồn.
Cừu Thiên Hiệp vá»™i phân ra song chưởng, phất ra hai đạo kình phong, đẩy bạt ngá»n gió “quá»· đầu truy hồn trảo†tay hữu sá» chặt đốc “kiếm thánh†toan đưa ra đối phó.
Nhưng chà ng kịp nghĩ:
Không nên ! Vì không có lý do gì mà lão Ma quân đã bảo ta:
máºt lá»›n bằng trá»i, dám cả gan phá ? Váºy ta phải há»i lại cho minh bạch !
Vì nghÄ© như thế nên Cừu Thiên Hiệp rún mình nhảy vá»t ra sau mấy trượng, lại đứng trên bá» tưá»ng cao, đồng thá»i lá»›n tiếng há»i:
- Ma quân ! Vì cớ nà o ngươi nói như thế ?
Cái thế Ma quân BÃch Nam Hùng đẩy ra má»™t chiêu trảo thứ nhì bằng giá»ng nói phẫn háºn quát to:
- Ãc tiểu tặc ! Mi dám chạm đến ái nữ cá»§a ta ! Ta giết mi Cừu Thiên Hiệp thất kinh vá»™i váºn dụng món Thiết thư thần công hai chân đạp thế “Lôi hà nh cá»u chuyển†lướt khá»i đạo trảo quang cá»§a Ma quân, chà ng nói to như hét:
- Ma quân chá»› lầm lẫn ! Hãy dừng tay mau ! Cứu ngưá»i là trá»ng !
Cái thế Ma quân, không ngÆ¡i vÅ© lá»™ng cây quá»· đầu trảo, lại quát há»i:
- Cứu ai ? Tiểu tỠngươi đã là m gì trên mình con gái ta ?
Tiếng rÃt cá»§a lão đầy căm há»n phẫn ná»™, khiến ngưá»i nghe tai mặt khiếp hồn.
Cừu Thiên Hiệp táo gan bước trên trước hai bước, nghiêm trang đáp:
- Ma quân chớ lầm lẫn ! Chẳng phải ta đâu ! Mà là ...
Chà ng chưa nói hết lá»i, đột nhiên má»™t bóng ngưá»i từ hướng Äông bay vút tá»›i trước mặt Ma quân và Cừu Thiên Hiệp đáp xuống, bóng ngưá»i lạ cất giá»ng oanh lảnh lót nói to:
- Ma quân ! Chá»› nghe lá»i quá»· mị cá»§a tên cuồng tiểu tá», hắn giã bá»™ trò chuyện để tìm cách thoát thân ! Vì tiểu tá» nổi máu bất lương, Ä‘iểm huyệt hôn mê lệnh ái, để giở trò ... !
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy ngưá»i má»›i đến không ai khác lạ mà chÃnh là đạo cô NgÅ© diện yêu hồ, bất giác má»™t luồng máu phẫn háºn xung lên táºn óc, bằng giá»ng nói nén độc rÃt to:
- Hồ ly ! Ngươi đến đây ... tháºt đúng lúc !
Vừa nói dứt, tay tả chà ng đẩy nhanh má»™t chưởng đánh ngay và o NgÅ© diện yêu hồ ... Không ngá», cái thế Ma quân nhanh như chá»›p xẹt lưng tá»›i, lắc mình xô đến trước cản ngay bước tiếng cá»§a Cừu Thiên Hiệp, bằng giá»ng nói oang oang như chuông bể lão quát to:
- Ta nghe la sai, mắt thấy không lầm. Nà y tên tiểu tá», lão phu đã chứng kiếm má»i việc, ngươi còn lá»i gì để nói nữa không ?
NgÅ© diện yêu hồ cưá»i lên trầm trầm như quá»· mị, bằng giá»ng nói cay độc chen và o:
- Ma quân ! Tiểu tỠmưu đồ chuyện quấy đã lâu, tuyết băng ba thước, chẳng thà chịu lạnh một ngà y !
Cừu Thiên Hiệp lấy là m khó hiểu trợn mắt cau mà y quát to như sấm:
- Láo khoét ! Ngươi nói như thế là muốn ám chỉ gì ....ta ?
NgÅ© diện yêu hồ phá lên cưá»i rÅ© rượi, bằng giá»ng nói tinh ma, hét lên the thé:
- Ngươi không thể qua mặt ta được, ngươi đã quyết chà thay ngưá»i phục háºn, ná»™i má»™t phiến..Hổ phách ma đầu lệnh trong mình ngươi cÅ©ng đủ chứng minh dã tâm cá»§a ngươi, nhưng ngươi có má»™t thá»§ Ä‘oạn vô cùng tà n nhẫn là toan há»§y hoại trinh tiết cá»§a BÃch Lệ Hồng !
Cái thế ma quân tròn BÃch Nam Hùng tròn xoe đôi mắt nhìn NgÅ© diện yêu hồ, nặng giá»ng há»i to:
- Ngươi nói tháºt chứ ?
Ngũ diệu yêu hồ bĩu môi đưa tay chỉ Cừu Thiên Hiệp đáp:
- Ngươi há»i hắn thá» xem !
Cừu Thiên Hiệp cúi đầu nghĩ ngợi:
“Hiện nay mình đối vá»›i Cái thế Ma quân ở và o cái thế tình ngay lý gian, bất giác chà ng hồi tưởng lại cái chết thê thảm cá»§a “Äồng chỉ truy hồn Hiến Bá Vong†nên Ä‘iá»m nhiên nói tiếp:
- Yêu hồ nói đúng đấy ! Ta có giữ chiếc “Hổ phách ma đầu lệnh†mà váºt nà y ta Ä‘oạt được trên tay Hiến Bá Vong !
Cái thế ma quân giáºn run lên, mặt mà y xám nghịt, lão quát to như sấm nổ:
- Ngươi đã nhìn nháºn những lá»i cá»§a đạo cô là tháºt ... lão phu không thể tha thứ cho ngươi.
Cừu Thiên Hiệp hoảng hốt đáp nhanh:
- Không phải váºy đâu lão tiá»n bối ! Tại hạ chỉ nói vá» phiến Hổ phách ma đầu lệnh..mà thôi ! Còn vấn ...
NgÅ© diện yêu hồ cưá»i như quá»· mị, bằng giá»ng nói chanh chua ngắt lá»i:
- im ngươi Ä‘i ! Äừng ngụy biện vô Ãch ! Ná»™i má»™t việc giữa phòng má»™t trai má»™t gái ká» nhau, mà ngươi lại Ä‘iểm huyệt hôn mê cá»§a BÃch cô nương ... hì hì ! Còn giao cho ta ... hì hì ! Nà y Ma quân ngươi tuổi cao tác lá»›n ắt hiểu rõ má»i việc đấy chứ ? Nếu việc nà y truyá»n rao khắp chốn giang hồ, thì ... Ôi ! Äau đớn cho danh dá»± và tiết khà cá»§a cha con ngươi biết ngần nà o !
Nà ng nói xong, mỉm cưá»i âm trầm Ä‘oạn quay phắt mình nhảy vô phòng BÃch Lệ Hồng ...
Cái thế ma quân trợn mắt, dá»±ng mà y, tay hữu lay động hổ trảo vùn vụt đánh mạnh và o ngưá»i Cừu Thiên Hiệp, thế mạnh và bất động núi băng.
Cừu Thiên Hiệp trông thấy kình phong muôn đạo bay xoắn và o ngưá»i vá»™i rún mình nhảy lên cao tránh né, đồng thá»i kêu lên thất thanh:
- Tiá»n bối hãy cháºm lại ! Hãy nương tay ...
Nhưng Cái thế ma quân đã giáºn như Ä‘iên, đôi mắt đỠngầu, mà y rô dá»±ng ngược lão bất kể lá»i kêu gá»i cá»§a Cừu Thiên Hiệp, mà tay tả huy động thế chưởng, tay hữu vung mau ngá»n trảo, bước tá»›i từng bước má»™t, chiêu thế trà mạnh, uy lá»±c khác phà m ...
khi thế tháºt hung hăng mãnh liệt ...
Cừu Thiên Hiệp thấy Ma quân lồng lộn như hổ đói, bèn chép miệng nói thầm:
“Câu chuyện đêm nay dù lấy hết nước sông Hoà ng Hà rá»a cÅ©ng không sạch vết nhÆ¡, chuyện lá»›n chuyện bé, hãy để sau nà y phân giải, chi bằng ta tìm cách lánh thân ...
chạy trước cho êm ... kẻo xảy ra lắm chuyện không là nh !†Vừa suy nghĩ xong, chà ng rút nhanh thanh “khô trúc thánh kiếm†lay động một hư chiêu vừa buột miệng nói to:
- Tiá»n bối hãy đợi BÃch cô nương tỉnh dáºy, mà há»i cho ra nguyên cá»› ngá»n nguồn ... Hiện giá» tại hạ xin thất lá»… !
Nói xong chà ng lắc mình tá»›i trước, trổ thuáºt khinh công chạy như gió, hướng ra ngõ ngoại thà nh.
Cái thế ma quân không thể ngỠđược, chÃnh mình đưa ra mưá»i chiêu tuyệt há»c vẫn không ngăn trở được Cừu Thiên Hiệp khiến lão nổi giáºn xung thiên, vÅ© lá»™ng ngá»n trảo xà tá»›i trước vừa quát to:
- Tiểu tá» ngươi có chạy đưá»ng trá»i !
Như bóng tùy hình, Cái thế ma quân rún mình nhảy vụt lên cao, Ä‘uổi theo sát Cừu Thiên Hiệp, thân pháp như hoà ng ưng triển vá»±c lanh lẹ dị thưá»ng.
Cừu Thiên Hiệp tuy hóa nóng bức đầy phẩn nộ, nhưng chà ng cố nhẫn nại, một mặt chạy nhanh như gió, một mặt suy nghĩ mong lung:
“Äây là lần thứ nhất, từ ngà y ta xuất đạo giang hồ, gặp địch đã cuốn gió chạy có cá» !†Cái thế ma quân dùng hết toà n lá»±c Ä‘uổi theo như gió lốc, lão vừa chạy vừa rống lên không dứt.
Hai ngưá»i kẻ trước ngưá»i sau, chạy như sao sa Ä‘iện chá»›p thoăn thoắt không dừng.
Một trang kỳ tà i võ lâm, đã gặp mấy duyên kỳ ngộ, lại có ngón tuyệt đại võ công.
Còn má»™t ngưá»i là tên Cái thế ma đầu, thà nh danh trên Hắc đạo trên dưới bốn mươi năm thế mà kẻ chạy ngưá»i Ä‘uổi không ai vượt hÆ¡n tà nà o ...
Khoảng khắc qua, hai ngưá»i đã vượt ra bên ngoà i thà nh Tương Dương trên mấy dặm ...
Giữa đêm cô tịch, trăng mỠvắng lặng và im như tỠgiấy trải..
Hai ngưá»i vẫn chạy Ä‘á»u Ä‘á»u, kẻ trước ngưá»i sau Ä‘uổi nhau như gió loạn, kết cục chẳng ai giá»i hÆ¡n ai ?
Äá»™t nhiên ... má»™t đạo bạch quang bá»—ng lóe lên, từ phÃa xa xa chạy rất nhanh đến đầu Cừu Thiên Hiệp và Cái thế ma quân.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh nhủ thầm:
“Ấy chết ! Äồng đảng cá»§a Cái thế ma quân ... tháºt là ... †Vừa nghÄ© dứt, chiếc bóng trắng tá»±a kình phong lượn nhanh qua cản hẳn lối Ä‘i cá»§a chà ng, bằng giá»ng nói âm trầm quát há»i:
- Ngươi bị ai đuổi một cách thê thảm như thế ?
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy ngưá»i lạ chẳng ai khác hÆ¡n Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c, bất giác đôi mà y chà ng cau lên như vòng cung, vì Ä‘oán biết sẽ có việc không may xảy ra, vì chà ng Ä‘inh ninh thế nà o nà ng cÅ©ng đứng ra gánh vác công việc cá»§a chÃnh mình, mà gây sá»± vá»›i Cái thế ma quân bèn kêu lên hốt hoảng:
- Nhan cô nương, xin đừng dÃnh lÃu và o việc nà y ... Xin cô nương chá»› nhúng tay !
Nhan Như Ngá»c cau mà y, trợn mắt há»i mau:
- Thế nà o ? Tại sao ta chẳng can thiệp ?
Cừu Thiên Hiệp chưa kịp trả lá»i, thì phÃa sau lưng đạo kình phong bay xoắn tá»›i.
Cái thế ma quân tay cầm hổ trảo mau như chá»›p giáºt lưng trá»i, đánh mạnh xuống lưng Cừu Thiên Hiệp thế nhanh vô kể, đồng thá»i lão quát to lên:
- Tiểu tá» ! Xem ngươi có thoát khá»i tay ta không ?
Nhan Như Ngá»c trông thấy thế chẳng dám cháºm trể, tuốt nhanh thanh trưá»ng kiếm, hay động ra chiêu thế bảo há»™ Cừu Thiên Hiệp đồng thá»i nà ng váºn chưởng phong đánh mạnh và o ngá»n “truy hồn trảo†cá»§a Cái thế ma quân vá»›i má»™t chiêu thế ác liệt.
Cái thế ma quân BÃch Nam Hùng vÆ¡ tráºt con mồi, lão rống lên “bà o hao†như hổ đói:
- Hay cho tiểu tá», hóa ra ngươi du hưởng cầu mưu để chá» ngưá»i tiếp tay !
|

13-01-2009, 02:08 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 50 Cái Thế Ma Quân Tìn Cừu
Nhan Như Ngá»c vung kiếm ra cản ngá»n “Truy hồn trảo†cá»§a Cái thế ma quân, nà ng những tưởng sẽ há»i cho ra đầu Ä‘uôi câu chuyện, không ngá» nghe Ma quân nói những câu cà n bướng, khiến nà ng thẹn đỠmặt rút kiếm chÄ©a và o mặt Cái thế ma quân hét lanh lảnh:
- Ta nể ngươi là báºc võ lâm tiá»n bối ! Tại sao ngươi mở miệng chẳng lá»±a lá»i !
Cái thế ma quân khởi thế công bị cản trở, lão đã háºn Nhan Như Ngá»c đến ba phần bấy giá» lại nghe nà ng dùng lá»i khÃch bác ngạo mạn khiến cÆ¡n giáºn sôi lên mãnh liệt, bèn cao giá»ng quát to:
- Ngươi và tên tiểu tỠmê loạn là m những chuyện đản bướng lại dám vô lễ đối với lão phu !
Nhan Như Ngá»c là má»™t cô gái cứng đầu bướng bỉnh, đất chẳng nể trá»i không kiêng. Thì nà ng đâu chịu nổi lá»i quát tháo cá»§a kẻ khác. Vả lại nà ng vá»›i BÃch Lệ Hồng đồng chung giây túc đế, chịu má»™t hoà n cảnh lụy tình, bấy giá» nghe ngưá»i thóa mạ, sá»± xấu hổ và giáºn dữ cà ng tăng, khiến gương mặt trắng như tuyết, biến sang mà u huyết vụ mà y ngà i chá»›p nhẹ, mắt phượng đứng tròng tay hữu tuốt kiếm để ngang bụng, cao giá»ng nói to:
- Lão già kia đã tháºt lão rồi sao ? Buông lá»i ra thô lổ khó nghe quá !
Cái thế ma quân nổi giáºn xung thiên, tay hữu quay mạnh “Hổ câu†cất tiếng rống to:
- Lá»›n máºt cho tiểu ngạnh đầu !
Nhan Như Ngá»c không chịu kém, vung kiếm nghinh tiếp vừa hét to lên:
- Uổng cho ngươi xưng tiá»n bối ! Lấy lá»›n ép nhá», lấy mạnh lấn yếu tháºt là xấu hổ cho danh tiếng từ lâu !
- Keng !
Má»™t tiếng nổi lên khô khan cắt dứt tiếng nói Nhan Như Ngá»c, hổ câu và kiếm trương châm nhau rất mạnh là m cho lá»a và ng tung tóe, hai ngưá»i vừa chạm nhau má»™t chiếu thức đã bị văng lùi ra sau mấy thước ...
Cái thế ma quân lẫn Nhan Như Ngá»c, cả hai gương mắt thố lá»™ nhìn nhau không chá»›p, tay trảo kiếm toan cá» lên cao thi triển ra chiêu thức thứ hai. Cừu Thiên Hiệp thấy thế cả kinh, vá»™i xê mình đến trước cản hẳn lối Ä‘i cá»§a Nhan Như Ngá»c lại cau mà y khó chịu bảo:
- Nhan cô nương ! Ngươi hãy nhượng nhịn đi, chẳng được sao ?
Nhan Như Ngá»c xì má»™t tiếng nói nhanh:
- Bị ngưá»i đánh Ä‘uổi đến vô lá»™ đà o sanh, còn giở giá»ng anh hùng, ngươi là tên hảo hán cÅ©ng hổ danh nữa là ?
Cừu Thiên Hiệp đỠmặt tÃa tai gắt lá»›n:
- Hừ ! Việc nà y..bà ... tại Nhan Như Ngá»c nhanh miệng cướp lá»i:
- Chẳng cần tại bị gì cả ? Ta đã rõ lắm rồi. Cừu Thiên Hiệp lạc giá»ng chống chế:
- Nhan cô nương ? Cô nương chẳng rõ nguyên cớ ...
Nhan Như Ngá»c chẳng đợi Cừu Thiên Hiệp nói hết lá»i, nà ng bÄ©u môi ngắt lá»i:
- Hừ ! Ngươi phải nói như vầy má»›i đúng “Chỉ vì cô bé BÃch Lệ Hồng, mà tôi không dám đương cá»± lại lão nhạc gia ... †có phải váºy chăng ?
Cừu Thiên Hiệp khà uất trà n hông, nÃn lặng chẳng hé miệng nói ná»a lá»i:
Cái thế ma quân nghe hai ngưá»i trò chuyện khà giáºn bốc lên tối mặt, tay hữu lay động Truy hồn câu vừa vụt đánh tá»›i trước, đồng thá»i rống lên như quá»· rú đêm dà i:
- Cừu Thiên Hiệp, tiểu tá» gian dâm. Äêm nay ta không diệt được ngươi thì cả Ä‘á»i ta khó phai mối háºn nà y !
Nhan Như Ngá»c mặt đỠnhư gấc chÃn, uốn mình như và nh cung thá»§ thế, thuáºn tay nắm chặt cánh tay Cừu Thiên Hiệp tung mình lôi cả Cừu Thiên Hiệp bay ra xa mấy trượng, đồng thá»i nà ng quắc mắt cau mà y gạn há»i - Thiếu hiệp ! Câu chuyện ra như thế nà o, tại sao hắn lại mắng ngươi là tiểu tá» gian.
Còn má»™t chữ nữa nà ng vá»™i ngưng bặt, không thể nói chữ nà y ra khá»i miệng rồi nà ng cúi đầu đỠmặt.
Cừu Thiên Hiệp lấy là m xấu hổ, gượng đáp:
- Nhan cô nương ! Chỉ vì má»™t sá»± nhầm lẫn tà y trá»i ! Cái thế ma quân đã lầm to tát ?
Cái thế ma quân Ä‘uổi theo, nghe váºy rống to lên:
- Nhầm lẫn ! ChÃnh mắt ta trông thấy con gái ta Ä‘ang nằm gá»n trong vòng tay cá»§a ngươi trên giưá»ng khách sạn ... mà ngươi dám nói ta lầm ư ?
Nhan Như Ngá»c nghe qua như sét đánh ngang mà y, thất kinh kêu lên:
- A ! Có tháºt như váºy sao ?
Cái thế ma quân lại nặng giá»ng nói tiếp:
- Tiểu tỠcòn điểm và o huyệt hôn mê của Lệ Hồng nữa kìa !
Cả hai ngưá»i lá»i qua tiếng lại, không để cho Cừu Thiên Hiệp nói vô nữa lá»i. Nhan Như Ngá»c nghe qua biến sắc, tay nắm chặt đốc kiếm chÄ©a mÅ©i và o mặt Cừu Thiên Hiệp quát to:
- Thiếu hiệp ! Chuyện nà y có tháºt hay không ? Nói mau !
Cừu Thiên Hiệp tối cả mặt vì cÆ¡n phẫn háºn bốc lên ngùn ngụt, tay hữu rút ngay ngá»n “Khô trúc thánh kiếmâ€, kiếm trúc rá»i khá»i vá» phát ra muôn đạo kim quang chói rá»±c trá»i, chÄ©a thẳng mÅ©i kiếm và o mặt Cái thế ma quân nạt to như sấm nổ:
- Ma quân chá»› hồ đồ ! Việc nà y quan hệ đến danh dá»± cá»§a tại hạ, và trinh tiết cá»§a con gái ngưá»i ! Tại sao ngưá»i không tìm hiểu trắng Ä‘en ... mà vá»™i ngáºm máu phun ngưá»i ?
Cái thế ma quân giáºn tÃm ruá»™t, đôi mắt tá»a ra nhiá»u tia ác độc chà cá»±c lão “hừ†má»™t tiếng vừa cao giá»ng nói to:
- Hừ ! Ngươi còn cố chối cãi việc là m của ngươi ư ?
Nhan Như Ngá»c dốc ngược kiếm dà i, không biết là m thế nà o cho ổn, chỉ đưa mắt nhìn Cừu Thiên Hiệp hai dòng lệ từ từ tuôn ra khá»i đôi mi, nà ng mÃm môi nghiến chặt hai hà m răng trắng như ngá»c, mặt hoa sầu héo má»™t cách thảm thương.
Cừu Thiên Hiệp bị bức và o cái thế không lối thoát, chỉ còn má»™t cách cá» chiêu chống trả, lay động mạnh thanh “Khô trúc kiếm†để há»™ thân đồng thá»i cao giá»ng hét to:
- Chẳng nhẽ tiá»n bối quyết má»™t sống má»™t chết vá»›i tại hạ hay sao ?
Cái thế ma quân tay hữu giơ hổ câu công tới tấp, một mặt rống to lên:
- Dĩ nhiên ! Thái tuế trên đầu dám động thổ, nếu lão phu không giết được ngươi đêm nay thì lão nhất định không xuất đạo giang hồ nữa !
Cừu Thiên Hiệp nhÃch môi cưá»i nhạt, tay tả đỠngang hông, tay hữu để thanh trúc kiếm ngang ngá»±c, đột nhiên ngước mặt lên trá»i hú lên má»™t tiếng hú ngân dà i, tiếng hú cá»§a chà ng rất nên bi thiết tá»a ra khắp bốn mặt hoang dã, là m kinh động những cánh chim giáºt mình thức giấc bay lên ồ ạt, “Khô trúc thánh kiếm†quay lượn như con rồng và ng chiếu tá»a muôn đạo kim quang lấp lánh.
Tiếng hú vừa dứt, Cừu Thiên Hiệp rún mình thá»§ thế, bằng giá»ng nói uất thét to:
- Ma quân ! Bức trà đến thế nà y, tại hạ đà nh thất lễ ... chỉ còn cách tiếp chiêu mà thôi !
Vừa nói dứt, “khô trúc kiếm†chuyển mình tạo ra muôn đóa hoà ng quang rá»±c rỡ, “Tháºp nhi anh tiêu kiếm†pháp, rút ra má»™t chiêu số vẫy mạnh để công địch.
Cái thế ma quân vừa thấy Cừu Thiên Hiệp động thá»§ sá»± phẫn ná»™ cà ng tăng ngùn ngụt, Ma quân vá»™i giÆ¡ cao tay hữu “quá»· đầu hồn trảo†biến ra chiêu “Dạ hưu anh nhÆ¡n†kÃch mạnh và o cổ Cừu Thiên Hiệp, thế mạnh và nhanh thần tốc.
Cừu Thiên Hiệp thấy lão Ma quân đưa ra má»™t chiêu trà mạng, thánh kiếm vững tay hữu không tá» vẻ hoảng hốt, mà từ từ xê mình tá»›i trước, hai chân đạp theo chiêu “Lôi hà nh cá»u chuyển†sà mình tá»›i trước theo thế “Dương nháºp hổ khẩu†chỉ cách Ma quân chừng hai trượng, thanh “trúc kiếm†lại cố ý đưa ngay trước mặt như thá»§ thế.
Cái thế ma quân vừa đẩy ra thế trảo, lão liệu định thế nà o địch thủ cũng xuyên qua tả, né qua hữu để cố tránh, do đó lão đẩy ra liên tiếp ba chiêu thức liên hoà n huy động ba chiêu như vũ bão lợi hại muôn phần.
Nhưng lão há hốc mồm kinh ngạc, vì lão không thể ngá», kẻ địch lại chui ngay và o là n quá»· trảo không né chẳng lùi, bấy giá» thế đã lở buông ra, không tà i nà o thu hồi kịp, nên cúi mìnhxuống toan nhảy lùi ra sau né ngay thế tiến thần tốc cá»§a đối phương !
Nhưng liệu thỠCái thế ma quân có tránh được mũi dùi Cừu Thiên Hiệp xông thẳng tới hay không ?
Cừu Thiên Hiệp thân pháp thoăn thoắt, tay kiếm lượn nhanh một vòng đón ngay đạo kình phong đang ồ ạt tiến tới ...
Cái thế ma quân đã bị thua tráºn đầu, bấy giá» chiêu thế rồi dè dặt không mạo hiểm tiến tá»›i như trước nữa. Hai ngưá»i chiêu thế giữ trầm, trảo qua kiếm lại thoạt tiến thoạt lùi, dưới ánh nguyệt phai má», há» cà ng hứng chà giao nhau những chiêu thế ác liệt.
Chỉ thấy hai vòng ánh sáng cháºp chá»n, lúc cao lúc hạ, chiêu qua thế lại tá»a ra chu vi mấy trượng vuông, kình phong bốc cuá»™n lên vô số cát bụi tung bay vần vÅ© hà ng trăm trượng, như tráºn phong vÅ© trái mùa, là m kinh khá»§ng cả hoa ngà n cá» ná»™i. Hai ngưá»i quyết đấu mãnh liệt, rồi má»™t tiếng thét kinh hồn vang lên:
- Khắc sát !
Tiếp theo đấy là má»™t tiếng “keng†vang lên nhẹ. Cừu Thiên Hiệp lung lay cánh hữu, đạo kim quang chiếu sáng rá»±c bay bốn trượng vuông, đồng thá»i chà ng cất tiếng nói tháºt to:
- Vãn bối cam thất lễ !
Cái thế ma quân đã nhảy ra ngoà i cả trượng dư, nhìn thấy ngá»n Phi trảo bị mẻ hai cái cà ng to, khiến gương mặt già nua lúc đỠlúc hồng, mắt và ng lá»™ trắng, hÆ¡i thở hồng há»™c, dáng Ä‘iệu tháºt là thảm hại ...
Bá»—ng nhiên ... Lão ma quân rống lên má»™t tiếng thê thảm vung mạnh ngá»n Quá»· đầu truy hồn trảo, xê mình tá»›i trước căm phẫn hét to:
- Tiểu tỠ! Ngươi dám khà phách với lão phu ?
Tiếng nói dứt, thân ngưá»i đã trở đến mang theo kim trảo chưởng phong tá»±a bức vách đồng đẩy mạnh và o ngưá»i Cừu Thiên Hiệp.
Cái thế ma quân đã thanh danh trên mưá»i mấy năm tụ táºp, khà giáºn khiến lão liá»u thân thà mạng tháºt là má»™t chuyện kinh khá»§ng nhất giang hồ, bởi thế nên ngá»n chưởng phong lúc đẩy ra như hòn núi gió là m bay cả cát đá, lá hoa vần vù như phấn bụi, thế mạnh như cÆ¡n triá»u cuồng ná»™.
Cừu Thiên Hiệp thấy thế ái ngại vô cùng không còn cách nà o hÆ¡n là phải tiếp chiêu đón thế nhưng chiêu thế nhanh như Ä‘iện xẹt không tà i nà o tránh đỡ kịp, thuáºn tay chà ng chá»t ngá»n trúc kiếm xuống đất nhấn mạnh lấy đà vá»t lên cao ba trượng, thoát khá»i luồng chưởng phong ác liệt Ä‘ang ồ ạt quyện và o mình ...
- Ầm !
Má»™t tiếng nổ như trá»i lông đất lở, đất cát bốc lên cao hà ng trượng, những phiến đá to nhá» bay tứ tán bốn phương như tuyết đổ mưa rÆ¡i đầy mặt đất ...
Nguyên ngá»n chưởng cá»§a Cái thế ma quân đánh trợt Cừu Thiên Hiệp lạc và o khoảng không khà hư vô xuyên phá mất chá»— vị trà mà Cừu Thiên Hiệp đứng lúc nãy. Dư lá»±c cá»§a ngá»n chưởng vồn vả bốc cát đá kêu à o ạt, cÆ¡n bụi vừa tan nÆ¡i đây lá»™ ra má»™t lổ sâu cả thước vuông, và năm sau lổ thá»§ng to năm sáu thước chìm sâu. Chưởng lá»±c cá»§a Ma quân thá»±c hùng háºu kinh ngưá»i. Má»™t chiêu bị lạt và o khoảng không khiến Cái thế ma quân cà ng giáºn dữ hÆ¡n nữa, bấy giá» tay Ä‘iểm và o mặt Cừu Thiên Hiệp quát ầm lên:
- Hôm nay hai ta phải mất một, còn không mất thì chẳng bao giỠngừng tay !
Bấy giá» ... Cái thế ma quân ném bá» má»™t binh khà đã giúp láºp thà nh danh, mà chỉ dùng ná»™i lá»±c chống lại Cừu Thiên Hiệp tranh phân thắng lợi má»™t là ngá»n “Quá»· đầu trâu hồn trảo†bị mẻ hết mấy cái răng, không còn linh hoạt như trước, hai là lão liệu định Cừu Thiên Hiệp tuổi còn quá trẻ, tuy chiêu thế cá»§a hắn tinh diệu, nhưng ná»™i lá»±c nhất định là yếu kém hÆ¡n, do đó lão chá»n lấy môn sở trưá»ng mà công và o sở Ä‘oản cá»§a chà ng.
Lão có ngỠđâu, Cừu Thiên Hiệp đã trải qua mấy độ kỳ duyên, công lá»±c chân ngươn quyết không kém lão mảy may nà o ! Vá» Ä‘iểm nà y lẻ cố nhiên Cái thế ma quân không rá», mà luôn cả Cừu Thiên Hiệp vẫn không mảy may hay biết.
Cừu Thiên Hiệp trông thấy Cái thế ma quân váºn chưởng phá đất thà nh huyệt, khiến chà ng thầm kinh khiếp ná»™i lá»±c cá»§a lão, bèn dịu giá»ng nói to:
- Tiá»n bối hãy khoan động thá»§, có gì xin nói lại cho rõ rà ng hÆ¡n.
Cái thế ma quân bấy giá» như ngưá»i Ä‘iên giáºn, không còn để tâm nghe những lá»i nói cá»§a Cừu Thiên Hiệp mà hai vai nhÃch động toan đẩy ra song chưởng thứ hai. Cừu Thiên Hiệp có đôi mắt tinh như Ä‘ao, chà ng thoáng thấy đôi vai cá»§a đối phương khẻ chá»›p động, vá»™i nghiên mình như và nh cung báºt ngược qua bên hữu mấy trượng xạ - Ầm !
Má»™t tiếng nổ long trá»i nổi lên, cát bụi cuá»™n bay vần vÅ© bốc tá»a má» mịt khắp đấu trưá»ng.
Cái thế ma quân vung ra chiêu thế thứ hai vẫn rơi và o khoảng khà hư vô, khiến lão tức lồng lộn như con hổ nổi cơn quét đôi mắt rực hung quang nhìn Cừu Thiên Hiệp, tấn một chưởng kế tiếp.
Lần nà y, Cừu Thiên Hiệp tránh không kịp né chẳng xong vá»™i cho “thánh kiếm†và o bá»c, thân mình rùn xuống thấp, hai tay váºn mưá»i thà nh công lá»±c như thế, đồng thá»i cao giá»ng quát to:
- Ta phải tiếp Ma quân một chưởng, thỠxem công lực đến đâu ?
Cái thế ma quân mừng lá»™ ra mặt trầm giá»ng nói nhanh:
- Thế là ngưá»i Ä‘i tìm chá»— chết !
Nhan Như Ngá»c thấy Cừu Thiên Hiệp đưa tay Ä‘iệu bá»™ tiếp đưá»ng quái chưởng cá»§a Ma quân khiến nà ng sợ thất kinh, kêu lên lạt giá»ng:
- Việc nà y không thể ...
Tiếng “được†chưa thoát khá»i môi nà ng, đã nghe:
- Ãi !
- á»i ! á»i !
Hai tiếng kêu khiếp đảm nổi lên, chưởng phong tá»a ra như vầng khói ngá»™p trá»i, bóng ngưá»i dạt mạnh ra hai bên.
Cừu Thiên Hiệp tung mình lộn ra sau mấy bước, sắc mặt rắn lại, song chưởng để ngang ngực, thân mình đứng thẳng như pho tượng phổng sà nh.
Cái thế ma quân bị quay lá»™n ra sau hai trượng, thần sắc nhợt nhạt, đôi mắt giương to như hạt nhãn lồi, chiếu ra những tia kinh hoà ng đến tá»™t bá»±c, nhìn và o song chưởng Cừu Thiên Hiệp không chá»›p, lại nhìn và o đôi bà n tay cá»§a mình, sau cùng lão cá» song chưởng lên vừa tầm thá»§ thế, vẻ mặt nghiêm khắc má»™t cách trầm trá»ng.
Má»™t chiêu chưởng giao nhau, đủ chứng tá» tà i nghệ cả hai, kẻ tám lượng, ngưá»i ná»a cân, không ai kém hÆ¡n ai. Hoa khôi lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c đứng bên ngoà i trong thấy hai thế chưởng giao nhau chá»›p nhoáng, khiến nà ng ngẩn ngưá»i ra chưa kịp thốt câu nà o. Lúc đầu nà ng toan mở lá»i can gián song không kịp, nên lúc bấy giá» ná»a mừng ná»a sợ, mắt thấy hai ngưá»i giữ thế toan tấn công kế tiếp, khiến nà ng hoảng kinh thất thần, rún mình nhảy tá»›i trước cố gà o lên tháºt to:
- Việc gì phải liá»u thà mạng, hai hổ giao nhau ắt má»™t mất má»™t còn ... khổ lắm ...
khổ lắm, hãy dừng tay ... có gì xin cứ nói ?
Cái thế ma quân rống lên như hổ đói:
- Tiểu tá» nó là m nhục Lệ nhi, ta vá»›i nó thá» không đội trá»i chung !
Cừu Thiên Hiệp không nhịn, quát ầm ĩ:
- Lá»i nói gà n bướng, tháºm chà vô lý ! Ai bức nhục ái nữ cá»§a ngươi !
Nói xong, chà ng vượt ngang mặt Nhan Như Ngá»c, hai ngưá»i thá»§ thế toan đẩy ra những ngá»n chưởng kế tiếp.
Nhan Như Ngá»c tái mặt xe mình bước mau tá»›i trước, giang tay cản hai ngưá»i nói to:
- Hãy cháºm lại !
Äoạn nà ng quay sang Cái thế ma quân hất hà m há»i:
- Việc nà y ai đồn đãi thấu tai ngươi ?
Cái thế ma quân rống lên như quỷ hú:
- Do lão phu biết, vì chÃnh mắt lão phu thấy chứ nà o phải tai nghe ?
Nhan Như Ngá»c cảm thấy chua xót táºn tâm can, song cố gượng nói tiếp:
- Việc nà y phải lên xét lại, chớ khá trách riêng một cá nhân nà o, trách Cừu Thiên Hiệp sao phải !
Tháºt là câu nói khắc nghiệt, hà m chứ sá»± ... buá»™c tá»™i BÃch Lệ Hồng dẫn dụ Cừu Thiên Hiệp, lại ngầm trách Cái thế ma quân BÃch Nam hùng gia giáo chẳng nghiêm, má»›i sanh ra cá»› sá»±.
Cái thế ma quân nghe qua nóng mặt, lão quát to như sấm:
- Câm mồm ! Hắn lấy võ nghệ cưỡng áp, lão phu há không thấy hay sao ?
Nhan Như Ngá»c lại không tin, chỉ vì nà ng biết BÃch Lệ Hồng có tình ý gì vá»›i Cừu Thiên Hiệp, nên mỉm cưá»i nói tiếp:
- Tại sao không gá»i BÃch cô nương đến đây, thì chân tình ra sao sẽ rõ chứ gì !
Lá»i nói nà y, khiến Cái thế ma quân kêu lên kinh ngạc bèn nói lẫm bẫm:
- À ... há ! Việc nà y không riêng gì hà i tá» Cừu Thiên Hiệp liá»n nói chen và o:
- Äúng đấy tiá»n bối ạ ! Tiá»n bối hãy gá»i lệnh ái há»i và i câu, tá»± nhiên rõ rà ng trắng Ä‘en !
Nhan Như Ngá»c cưá»i lanh lảnh tiếp lá»i:
- Ôi ! ChÃnh phụ thân liá»u mình thà mạng, thế mà cô ái nữ không chịu ra mặt tháºt là quái gỡ thế nà o ?
Cái thế ma quân nghe qua giáºt mình, theo lá»i nói cá»§a Nhan Như Ngá»c rất đúng, vì cá»› gì mà chÃnh mình đấu vá»›i Cừu Thiên Hiệp rất lâu mà BÃch Lệ Hồng chẳng xuất đầu lá»™ diện đến đây, hoặc giả có gì xảy ra cho nà ng, lão bèn vương tay chỉ Cừu Thiên Hiệp há»i nhanh:
- Tiểu tỠ! Ngươi dùng thủ pháp gì điểm huyệt ái nữ của lão phu ?
Cừu Thiên Hiệp gượng đỠmặt khẽ đáp:
- Thá»§ pháp rất thông thưá»ng, lá»±c đạo rất nhẹ, và dù ngưá»i nà o cÅ©ng giải được cả !
Nhan Như Ngá»c nhếch môi cưá»i nhạt nói:
- Ngươi Ä‘iểm và o huyệt hôn mê cá»§a nà ng, có tháºt là ngươi có ý tốt hay chăng ?
Cừu Thiên Hiệp vá»™i và ng phân biện, nhe giá»ng nói:
- Nếu tại hạ có tà tâm phi tưởng, tại hạ dám đứng giữa trá»i phát lá»i xin thỠđộc !
Cái thế ma quân trầm giá»ng há»i:
- Tại sao ngươi lại Ä‘iểm và o huyệt hôn mê cá»§a ái nữ lão phu ? Ngươi hãy nói tháºt xem sao ?
Cừu Thiên Hiệp thở dà i chua chát, bằng giá»ng nói run nhẹ đáp:
- Và o lúc canh hai, BÃch cô nương bị ngưá»i ám toán là m phong bế cả kinh phái huyệt đạo, tại hạ cả kinh chạy qua, giúp nà ng Ä‘iá»u chỉnh lại huyệt phái bị phong bế và chuyển nghịch, không ngá» ...
Nhan Như Ngá»c cưá»i lanh lảnh cướp lá»i:
- Tháºt là hoang đưá»ng ! Công lá»±c cá»§a ngươi không cần nói, riêng BÃch Lệ Hồng cô nương bản lảnh khá cao tại sao để cho kẻ địch tá»± do phong bế các kinh phái huyệt đạo dể dà ng như thế ?
Cừu Thiên Hiệp đáp ngay không do dự:
- Tại hạ cũng lấy là m lạ Ở điểm nà y !
Cái thế ma quân lại há»i:
- Chẳng nhẽ ngươi không nom thấy bóng dáng kẻ địch hay sao ?
Cừu Thiên Hiệp lấy là m khó nghÄ©, nên lấy sá»± tháºt mà trả lá»i:
- Có chứ ! Tại hạ nhìn thấy hình như chiếc bóng cá»§a thiếu nữ mau như tên bay chá»›p xẹt thoáng qua, chỉ vì lấy việc cứu ngưá»i là m trá»ng nên tại hạ chẳng Ä‘uổi theo. Nhan Như Ngá»c không thể nà o quên BÃch Lệ Hồng là má»™t tay tình địch lợi hại bèn mỉm cưá»i chua chát há»i:
- Cứu ngưá»i ? Cứu ngưá»i bằng cách nà o ?
Lá»i nói cá»§a nà ng quá chanh chua khắc nghiệt, nhưng Cừu Thiên Hiệp vốn dÄ© là ngưá»i trưởng giả vô tâm, là m sao Ä‘oán được sá»± cố ý khÃch cá»§a Nhan Như Ngá»c, nên Cừu Thiên Hiệp thản nhiên nói tiếp:
- Không ngá» lúc tại hạ Ä‘ang váºn dụng ná»™i lá»±c chân ngươn chuyá»n và o cÆ¡ thể BÃch cô nương thì bá»—ng nhiên ...
Chà ng nói đến đây vụt nÃn bặt, má»™t sá»± thẹn thùng bốc lên đỠmặt, nên lặng lẻ cúi đầu không nói tiếp.
Nhan Như Ngá»c muốn phá sá»± vảng lai cá»§a BÃch Lệ Hồng đối vá»›i Cừu Thiên Hiệp nên cố dùng lá»i nói khÃch cho Cừu Thiên Hiệp nói toạt ra cả hầu chá»c tức Cái thế ma quân BÃch Nam Hùng để lão uất lên cấm tuyệt BÃch Lệ Hồng giao du vá»›i Cừu Thiên Hiệp ... nhân cá»› đó, Nhan Như Ngá»c thôi thúc há»i:
- Bỗng nhiên thế nà o ? Nói tiếp đi chứ ?
Cừu Thiên Hiệp liếc thấy thần sắc cá»§a Cái thế ma quân nghiêm trang, bất giác chà ng ngáºp ngừng tiếp lá»i:
- Ư ... BÃch cô nương, nà ng bồng nhiên, ư ....
Cái thế ma quân nghe đến đây bá»—ng nổi giáºn, hai tay vươn ra song chưởng, đôi mắt rá»i thẳng và o mặt Cừu Thiên Hiệp quát ầm lên:
- Ngươi dám phá hoại danh dự của ái nữ ta, thì ta sẽ ăn thịt ngươi, uống huyết ngươi, bầm xương và lột da ngươi tức khắc !
Giá»ng nói cá»§a lão hung hăng đáng sợ, lại thêm tiếng nói to đến chát cả mang tai, khiến má»i ngưá»i hÆ¡i thất đởm kinh hồn.
Cừu Thiên Hiệp vô cùng chán nản, nên lên tiếng nói cho qua:
- Tháºt là khổ sở cho ta ! Ư, không có gì đáng nói nữa !
Nhan Như Ngá»c lại cố ý nói khÃch chà ng bèn mỉm cưá»i há»i:
- Sá»± tháºt bao giá» cÅ©ng là sá»± tháºt, ngươi hãy nói rõ xem sao ? Hay là ngươi sợ lão Cái thế anh hùng lá»™t da ?
Cừu Thiên Hiệp trúng kế khÃch tướng cá»§a Nhan Như Ngá»c, bèn dõng dạc nói to:
- Há» Cừu nà y, vẫn có mặt nÆ¡i đây, bao nhiêu lá»i nói vừa rồi toà n là sá»± tháºt ... !
Cừu Thiên Hiệp trầm giá»ng nói tiếp:
- Tại hạ không ngá», BÃch cô nương lúc đó như ngưá»i say rượu, mặt mÅ©i đỠgay, hÆ¡i thở dồn dáºp bá»—ng nhiên nà ng ngồi phắt dáºy trên giưá»ng, đưa hai tay ra ôm choà ng cổ tại hạ ...
Cái thế ma quân nghe đến đây kêu lên một tiếng “a†khủng khiếp, hai tay đẩy mạnh song chưởng đánh nhầu và o Cừu Thiên Hiệp thế mạnh như núi lỡ đá băng, à o à o lướt tới rất nhanh.
Cừu Thiên Hiệp rất tinh mắt, vừa thấy ma quân nhÃch động đôi vai thì hai chân chà ng đạp mạnh chiêu “Lôi hà nh cá»u chuyển†nhún mình nhảy ra xa mấy trượng, tránh thoát luồng chưởng phong quái ác ... đồng thá»i chà ng cất tiếng gá»i cá»±c to:
- Xin tiá»n bối nên há»i lại lệnh ái cho tá» tưá»ng !
Nhan Như Ngá»c vô cùng đắc ý, vá»™i xê mình đến trước mặt Cái thế ma quân giả bá»™ vui tươi mỉm cưá»i nói:
- Äúng thế tiá»n bối ạ ! Tiá»n bối há»i lại lệnh ái cho tá» tưá»ng. Nếu gã há» Cừu Ä‘iá»u ngôn bịa đặt, dù cho lão tiá»n bối có tha mạng sống cho hắn, nhưng đối vá»›i võ lâm trong vÅ© ná»™i không má»™t ai để cho hắn yên thân ... nếu như những lá»i hắn nói là sá»± tháºt thì ...
việc nà y ...
Nói đến đây nà ng vụt nÃn bặt, dưá»ng như cảm thấy mình lỡ lá»i, má»™t khắc sau Nhan Như Ngá»c sá»a giá»ng nói tiếp:
- Việc nà y không liên can gì đến ngưá»i ngoà i, song đối vá»›i tiá»n bối có nhiá»u Ä‘iá»u quan nệ to tát, má»™t là thiên hạ gièm pha tiá»n bối dạy con chẳng nghiêm, hai là phạm và o má»™t Ä‘iá»u luáºt đại kỵ cá»§a giá»›i võ lâm hắc, bạch là ... “Vạn ác dâm và thủ†váºy mong tiá»n bối hãy bình tâm nghÄ© lại !
|
 |
|
| |