 |
|

13-01-2009, 06:38 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 81 Äoạn Tin Hồng Hoa Lệnh Chá»§
Cắt Duyên Tình Cừu Thiên Hiệp Quyết Tâm
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ tá» ra lo lắng tiếp lá»i:
- Vị kỳ nhân thứ nhất là Äảo chúa Hoà nh thuy đảo tên Bạch Tịnh Ba hắn có món kỳ binh khà Hà n Thùy kiếm, còn vị thứ hai là ...
- Trang chá»§, có ngưá»i lạ đến Vừa nói dứt, Thiên Hiệp nhảy vá»t ra phÃa sau bức tưá»ng đổ ẩn thân.
Nguyên Cừu Thiên Hiệp Ä‘ang lắng nghe Âu Dương Hồ thao thao bất tuyệt. bá»—ng chà ng cảm thấy có hai bóng ngưá»i Ä‘i bên ngoà i truông núi, thân pháp nhanh như én lượn, váºn sắc phục Ä‘en huyá»n cả hai chỉ cách cổng trang chừng hai mươi trượng.
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ bị Cừu Thiên Hiệp gá»i tỉnh, hắn vá»™i nhấc minh chạy ra ngoà i quan sát.
Ngay lúc ấy, hai chiếc bóng Ä‘en đã bước và o cổng trang, má»™t trong hai ngưá»i là má»™t vi ni cô luống tuổi. đầu đội mÅ© ni, khoác áo tăng dà mà u nâu, vẻ mặt sầu bi thê thảm.
Âu Dương Hồ vừa trông thấy khách, buá»™c miệng gá»i:
- Tuệ Minh ! Ngươi đến có việc gì không ?.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua Ä‘oán biết hai ngưá»i nà y là nhân váºt cá»§a Cá»u đại môn phái, nên yên trà bước ra ngoà i đứng sau lưng Âu Dương Hồ.
Vị ni cô trung niên giương đôi mắt kinh ngạc nhìn trang viện tiêu thổ ... tá» vẻ cảm xúc đến cùng tá»™t, đến lúc nghe Âu Dương Hồ lên tiếng há»i, ni cô chắp tay trước ngá»±c hướng và o Âu Dương Hồ cúi đầu ra mắt nói:
- A di đà Pháºt ! Xin tham kiến chưởng môn.
Vái xong bà ta đưa tay chỉ và o bạn đồng hà nh là một gã lực sĩ tráng niên, khoác áo thanh bà o, giới thiệu:
- Vị nà y là tam đệ tá» cá»§a Cá»u cung môn tên Hứa Châu Kỳ hiệu là Äả hổ tướng. Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ bước nhanh tá»›i trước, vòng tay cúi đầu là m lá»…:
- Äệ tá» xin ra mắt chưởng môn:
H Sau khi ra mắt Âu Dương Hồ, cả hai giương đôi mắt đen láy nhìn Thiên Hiệp bằng những tia xoi mói.
Hồ thanh kiếm Âu Dương Hồ gáºt gù, Ä‘iá»m đạm há»i:
- Hai vị Ở xa nhau, má»™t ở Thiên SÆ¡n, má»™t ở Cá»u Cung, đồng lặn lá»™i đến đây ắt có Ä‘iá»u chi muốn nói, quý chưởng môn cá»§a hai vị vẫn bình yên khang hảo đấy chứ ?
Tuệ Minh ni cô giương đôi mất nhá» nhìn và o đống tưá»ng vôi bốc khói, than thở liá»n miệng tá» vẻ buồn lây.
Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ vẻ máºt buồn rầu chi cá»±c, bằng giá»ng nói trầm trầm ảo não đáp:
- Thượng bẩm chưởng môn ! Cá»u Cung sÆ¡n cÅ©ng lâm và o tình trạng Ä‘iêu tà n thê thảm, y hệt như Ngá»c Mã sÆ¡n trang cá»§a quý chưởng môn ?
Tuệ Minh ni cô chá»›p nhanh đôi mắt, u buồn tiếp - Thượng bẩm sư bá, gia sư mang trá»ng thương không rá»i được Tá» Vân am, phái đệ tá» Ä‘i thỉnh quý vị trưởng lão Cá»u đại môn phái xin vì gia sư mà báo cừu !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua nhÃu mà y nghÄ© ngợi:
- Cá»u đại môn phái sáng láºp trên trăm năm, oai đức rá»n khắp giang hồ, các bang phái khác Ä‘á»u tỠý thần phục, đừng nói có ngưá»i dám quấy động cÆ¡ sở trá»ng địa cá»§a há», mà chỉ má»™t và i ngưá»i đệ tá» cao cấp cá»§a Cá»u đại môn phái, trên chốn võ lâm cÅ©ng không má»™t ai dám bức hiếp. Hôm nay, chỉ trong nhất thá»i, các môn phái Ä‘á»u báo cáo, trá»ng địa cÆ¡ sở bị quấy phá khiến ngưá»i ngưá»i không thể an lòng được.
Thiên Hiệp tuy sốt ruá»™t muốn há»i thăm, nhưng xét thấy địa vị cá»§a mình là khách không thể chen lá»i.
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ thở dà i não nuá»™t bằng giá»ng bi phẫn há»i:
- Các ngươi trình bà y rõ ta nghe !
Tuệ Minh ni cô thở dà i não nuá»™t tiếp lá»i:
- Trước đây mưá»i ngà y, tiểu tăng ni chúng tôi vừa cúng đưá»ng Pháºt pháp, khoảng đầu hôm giá» Dáºu xong, không rõ má»™t kỳ nhân, quái khách xuất hiện ngả nà o, đột nhiên xông và o vây phá»§ Tư Vân am, bấy giá» gia sư chưa nháºp định, đã bị chúng hiện ra xâm nháºp Cừu Thiên Hiệp quá ngạc nhiên, vá»™i chen lá»i há»i:
- Bá»n chúng xông và o cả Ä‘oà n hay sao ?
Tuệ Minh ni cô không lưu ý đến câu há»i cá»§a Thiên Hiệp mà thong thả nói tiếp:
- Lúc bấy giá», tiểu tăng ngươi chúng tôi không nhìn biết bá»n chúng là ai, thuá»™c môn phái nà o, thì bá»n chúng đã rút Ä‘ao ra há»—n chiến, giết thôi vô số đệ tá», trẻ già cá»§a bổn sÆ¡n, chúng không hé môi nói má»™t lý do gì cả !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ ngạc nhiên há»i:
- Còn lệnh sư dâu ? Lệnh sư chẳng nháºn biết chúng nó sao ?
Ni cô trút một hơi thở dà i đau đớn đáp:
- Gia sư vừa xuất phòng đã nháºn biết bá»n chúng là thuá»™c hạ cá»§a Hoà nh thuá»· đảo Bạch đảo chúa ...
Nói đến đây, ni cô tô vẻ động lòng uất nghẹn, má»™t khắc sau má»›i rầu rÄ© tiếp lá»i:
- Lúc đó tráºn chiến đã diá»…n ra há»—n loạn, gia sư vừa hiện thân giữa trà ng, thì Hoà nh Thá»§y đảo chúa Bạch Tinh Ba vung kỳ khà Hà n thá»§y kiếm, cùng thiếu đảo chúa Bạch Vân Phi, hai cha con há» xúm lại vây đánh gia sư túi bụi, gia sư không chống nổi kỳ binh khÃ, nên bị Bạch Tinh Ba thÃch trúng ba nhát kiếm bên tay hữu !
Cừu Thiên Hiệp kinh ngạc chen lá»i:
- Ba kiếm trúng tay hữu, là m sao chịu đựng nổi ?
Tuệ Minh ni cô vẫn hướng và o Âu Dương Hồ giá»ng trâm trầm kể tiếp:
- Thế rồi, Hoà nh thá»§y Ä‘ao cá»§a Bạch Tịnh Ba dùng mÅ©i kiếm Hà n thuá»· chÄ©a và o yết hầu gia sư, bắt buá»™c gia sư phải giao ngay váºt trấn Thiên SÆ¡n chà bá»u cho hắn, nếu không hắn sẽ lấy tÃnh mạng tức khắc !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ thất kinh kêu to:
- á»i chao ! Bá»n chúng lấy được Thiên sÆ¡n há»a châu Ä‘i rồi sao ?
Tuệ Mi ni cô nghẹn ngà o đáp:
- ChÃnh thế !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ dà i bảo:
- Môn phái Thiên SÆ¡n không thể chiếu Há»a châu được !
Tuệ Minh ni cô gáºt đầu thá»a mãn và vẫn giữ giá»ng buồn rầu nói tiếp:
- Chưởng môn dạy chà phải ! Chúng đệ tá» bổn môn, lúc đầu chưa táºp luyện công lá»±c, không má»™t ai chịu đựng nổi cÆ¡n rét buốt thấu xương, má»—i năm và o kỳ tuyết phá»§ Thiên SÆ¡n, nên ai ai cÅ©ng Ä‘á»u trông cáºy và o Há»a châu sưởi ấm, luyện công trong phòng nếu há»a châu mai má»™t, võ công cá»§a phái Thiên SÆ¡n không còn há»c táºp được nữa. Ôi !
Cả má»™t ná»n võ nghiệp Thiên SÆ¡n e bị thất truyá»n từ đây Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ hÆ¡i sốt ruá»™t há»i nhanh:
- Váºy Há»a châu có giao ná»™p cho bá»n chúng không ?
Tuệ Minh ni cô mắt nhòa đẫm lệ, run giá»ng nói:
- Gia sư cắn răng chịu đựng, ngưá»i lá»›n tiếng truyá»n chư môn tỠđệ dù chết cÅ©ng quyết hy sinh để báo thù. Há»a châu là sinh mạng, linh hồn cá»§a phái Thiên SÆ¡n Nói đến đây, vì quá cảm xúc ni cô ôm mặt khóc ngất, vẻ bi thương đến cùng cá»±c.
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy cảm động. nghiến răng trèo trẹo quát lớn:
- Bá»n chúng bức hiếp ngưá»i thái tháºm !
Tuệ Minh ni cô đưa vạt áo nâu chùi ngấn lệ, bằng giá»ng nói bùi ngùi kể tiếp:
- Tiểu tăng chúng tôi quá Ä‘au lòng, những vị nhị đại đệ tỠđồng quỳ xuống giữa trà ng đấu.. Thỉnh cầu gia sư nên giao Há»a châu cho bá»n chúng, hầu chuá»™c lấy tÃnh mạng là điá»u cần thiết hÆ¡n !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ gáºt đầu nói:
- Phải đấy ! Giữ được non sanh nước biếc, sợ gì chẳng có củi đun !
Tuệ Minh ni cô lại há»i tiếp:
- Gia sư nén nhục trao Há»a châu, Bạch Tinh Ba cướp lấy ngay, hắn lại hách xược nhắn nhá»§ gia sư. Nếu muốn thâu hồi Há»a châu thì ngà y Long đầu mùng hai tháng hai tá»›i đây, tìm đến Sà o hồ Hắc ngục cốc thi tà i cao hạ !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua, hà o khà bốc lên rỡ mặt, quay nhìn Âu Dương Hồ nói:
- Lão trang chá»§ ! Nhìn thấy hai phái chánh, tà sẽ cuốn nhau và o trưá»ng ác đấu, không tà i nà o tránh được. Nếu Cá»u đại môn phái tin dùng tại hạ, thì Cừu Thiên Hiệp nà y nguyện Ä‘em hết sức mình vì võ lâm chánh nghÄ©a mà trừ khá» bá»n ma đầu ác đạo !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ vòng tay hướng và o Thiên Hiệp trân trá»ng nói:
- Nếu thiếu hiệp có lòng giúp sức, tháºt là điá»u phước hạnh cho võ lâm, chẳng những Cá»u đại môn phái cảm kÃch, mà luôn cả các bang các phái giang hồ Ä‘á»u hân hoan không Ãt !
Lúc đầu Tuệ Minh ni cô và Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ Ä‘á»u tưởng Cừu Thiên Hiệp là đệ tá» cá»§a Võ Di môn, hoặc là sứ giả trong Cá»u đại môn phái nên tỠý xem thưá»ng, vì ca dao có câu "pháºt nhà chẳng linhâ€. Äến lúc thấy Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ địa vị là vị chưởng môn cao trá»ng lại đối đãi vá»›i Cừu Thiên Hiệp rất cung kÃnh nên cả hai lấy mắt nhìn nhau như dá» há»i.
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ nhìn thấy cả hai tỠý muốn biết Cừu Thiên Hiệp là ai, nên trang trá»ng giá»›i thiệu:
- A ! Vị nà y danh dương vũ nội, dư mãn giang hồ, thiên hạ đệ nhất kiếm Cừu Thiên Hiệp ... Cừu Thiên ...
Không ngá», vị chưởng môn Võ Di môn chưa nói hết lá»i. Bá»—ng nhiên tên Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ trợn đôi mắt tròn xoe nhìn Thiên Hiệp quát to như sấm:
- Vị kia ... Ngươi có phải là Cừu Thiên Hiệp không ?
Giá»ng nói cá»§a hắn hà m chứa sá»± thô bạo và cá»±c kỳ vô lá»….
Vừa nói dứt, hắn nhảy lùi ra sau bước khoa tay, tấn chân, trợn mắt cau mà y, tỠvẻ muốn động thủ.
Cừu Thiên Hiệp rúng động toà n thân, không hiểu sá»± gì đã xảy ra Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ trừng mắt nhìn Hứa Châu Kỳ quát há»i:
- ChÃnh là Cừu thiếu hiệp. Hứa hiá»n Ä‘iệt tại sao lại ...
Äả hồ tướng Hứa Châu Kỳ, không để Âu Dương Hồ nói dứt, vá»™i dang hai tay phân thế, vung ra má»™t chiêu "truy hồn Ä‘oạt mệnh" tay tả phất chưởng, tay hữu vươn chỉ, đột nhiên nhảy vụt đến hai bước, liá»u mạng kÃch và o mình Thiên Hiệp. Kình phong như nước lÅ©, bóng trắng động mau.
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ vá»t ra cản ngay đồng thá»i quát lá»›n:
- Hứa hiá»n Ä‘iệt chá»› vô lê ?
Cừu Thiên Hiệp lắc nhanh thân mình theo chiêu pháp "Lôi hà nh cá»u chuyển" xê ra ngoà i cả trượng, lại cao giá»ng quát to:
- Chuyện gì lạ thế ?
Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ mặt giáºn hầm hừ vươn ta chỉ và o mặt Thiên Hiệp rống to:
- Tiểu tá» ! Ngươi hãy Ä‘á»n bảy mươi hai nhân mạng Cá»u cung môn cho ta !
Vừa hét, hắn vừa nhảy sang má»™t bên, tránh mặt. Hồi thanh kiếm, đồng thá»i vươn song chưởng tấn công ngay Cừu Thiên Hiệp dõng dạc hét to:
- Tên kia ... Do đâu mà ngươi bảo ta Ä‘á»n mạng bảy mươi hai ngưá»i Cá»u Cung môn ?
Vì chà ng mắc phân biện, nên không lưu ý né tránh luồng kình phong dưá»ng như xéo và o mặt trợt ra phÃa mang tai ...
- Bùng !
Một tiếng nổ vang lừng, cát đá bốc lên mịt đất, phủ đầy mình mẩy Cừu Thiên Hiệp ...
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ vá»™i bước xê đến trước. dang tay cản thế hung hãn cá»§a Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ đồng thá»i nạt to:
- Hứa hiá»n Ä‘iệt, chá»› nên vô lý, có gì ngươi hãy nói trước xem sao ?
Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ cÆ¡n giáºn chưa nguôi, gượng kêu rống lên như quá»· mị:
- Thượng bẩm sư bá ! Nổi lá»a đốt Cá»u Cung giết hại bổn môn bảy mươi hai ngưá»i đệ tá» thịt xương trắng đất, máu chảy ngáºp ná»n, thá»§ phạm chÃnh là Cừu Thiên Hiệp, không ngá» nay lại gặp Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ nghe qua biến sắc quay há»i Thiên Hiệp:
- Có như thế ư ?
Cừu Thiên Hiệp giáºn tÃm mặt, không hiểu ra sao cả, nên quắc mắt nhìn Hứa Châu Kỳ nạt to:
- Tên kia ngươi có điên hay không ?
Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ giương mà y trợn mắt:
- Äiên ? Chỉ có ngươi Ä‘iên máu ! Nếu ngươi không Ä‘iên, tại sao ngươi tà n nhẫn như thế được ?
Cừu Thiên Hiệp giáºn má» cả mắt, nhưng trong lòng tá»± nghÄ© việc nà y có gì mỠám, nên cố dằn cÆ¡n giáºn, gượng cưá»i bảo:
- Tại hạ đối vá»›i Cá»u đại môn phái, xa không cừu gần không oán, vả lại Cá»u Cung sÆ¡n tại hạ vẫn chưa biết ở đâu, thì là m gì có chuyện đốt núi, giết má»™t lượt bảy mươi hai sanh mạng.. ngươi chá»› nên vô lý như thế !
- Hãy im ngay ... tiểu bối !
Äả hồ tướng Hứa Châu Kỳ rống lên như hổ đói bằng giá»ng phẫn háºn xung thiên rồi tiếp:
- Ba hôm trước, và o lúc trá»i tối mịt, ngươi che mặt bằng vuông lụa xanh, dẫn theo hai mươi tên thá»§ hạ, vây phá»§ Cá»u Cung sÆ¡n, nổi lá»a đốt rụi Cá»u Cung tổng đà , giết ngưá»i như phát cÆ¡ ...
Cừu Thiên Hiệp nghe qua lấy là m lạ. vá»™i đưa tay chặn lá»i. cao giá»ng há»i:
- Ngươi nháºn rõ là ta ư ?
Äả hồ tướng Hứa Châu Kỳ rống ầm lên:
- Ngươi bịt đầu che mặt, nhưng tiếc thay cố giấu đầu lại lòi đuôl !
Cừu Thiá»n Hiệp nghiêm sắc mặt há»i:
- Ta đã bao dầu bịt mặt thì là m sao ngươi nháºn biết được chứ ?
Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ trợn mắt quát:
- ChÃnh miệng ngươi tá»± xưng, ta là Thiên hạ đệ nhất kiếm Cừu Thiên Hiệp đây !
Chẳng nhẽ là lá»i giả ?
Cừu Thiên Hiệp nghe qua, ngước mặt lên trá»i cưá»i sặc sụa không thôi, giá»ng cưá»i là m chấn động cả không gian rung chuyển cả tim óc con ngưá»i:
"Ha ha ha !" Má»™t giá»ng cưá»i bất tuyệt.
Äả hố tướng Hứa Cháu Kỳ gương mặt biến xanh, song chưởng giÆ¡ ngang ngá»±c, quát to như sấm.
- Có phải ngươi lấy là m đắc ý lắm hay sao ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ lấy là m kinh dị há»i:
- Thiếu hiệp ! Cưá»i Ä‘iá»u chi ... có lẽ nà o.. Tuệ Minh ni cô nhÃu mà y bá»±c tức, vá»™i chen lá»i hét lên lanh lảnh:
- Luáºn võ công chúng tôi không chắc thắng ngươi, nhưng mà theo công đạo nhân tâm ngươi khó tránh sá»± công phẫn các giá»›i võ lâm, chá»› nên đắc ý hợm mình !
Cừu Thiên Hiệp vụt nÃn cưá»i, nghiêm giá»ng nói:
- Ta cưá»i là cưá»i Cá»u Cung sÆ¡n các ngươi, hữu dÅ©ng vô mưu. thông minh trá»n Ä‘á»i mà u mê trong nhất thá»i, để bị ngưá»i lừa gạt đến ná»—i tan môn, nát núi, mở miệng oang oang tiếng báo cừu, ngáºm môi "ư ừ" há»n báo oán, nhưng lại không biết thá»§ phạm chân chánh là ai ?
Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ thẹn quá thà nh giáºn, rống ầm lên ?
- Thá»§ phạm chÃnh lã ngươi ! Chá»› hà m hồ ngụy biện Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i Ä‘iá»m đạm, cháºm rãi nói:
- Thá»§ phạm là ta ? Buồn cưá»i nhỉ ! Ngươi hãy lắng nghe ta há»i đây, nếu ta là thá»§ phạm chân chánh, thì việc gì phải bao đầu bịt mặt, thì dại gì phải báo hiệu xưng danh, có phải các ngươi thông minh trá»n Ä‘á»i mà trong nhất thá»i u mê không nghÄ© suy phải chăng ? Váºy các ngươi có phải là vô lý lắm không ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ như tỉnh má»™ng, vá»™i quay sang Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ Ä‘iá»m đạm bảo:
- Hứa hiá»n Ä‘iệt ! Cừu Thiên Hiệp nói đúng đấy, ngươi nên suy nghÄ© lại xem ?
Cừu Thiên Hiệp lại nói tiếp:
- Vả lại, trước đây ba ngà y, ta ở tại Cá»u Cung Phong sÆ¡n cùng vá»›i Cá»u Cung bát hồ động thá»§ tỉ đấu. từ Cá»u Cung sÆ¡n hắc đạo, đến Cá»u Cung sÆ¡n đạo am đưá»ng xa trăm dặm ta đâu có phép thân mà vượt trăm dặm đưá»ng đến động thá»§ Cá»u Cung môn ?
Äả hổ tướng Hứa Châu Kỳ nghe lá»t và o tai, sượng đỠmặt, cúi đầu chẳng nói ra lá»i.
Cừu Thiên Hiệp cao hứng nói luôn một thôi dà i:
- Thêm má»™t bằng chứng cụ thể nữa, là Ngá»c Mã sÆ¡n trang bị mất váºt trấn môn, ngưá»i ta cÅ©ng để giấy tá» vu khống tại hạ, nếu Âu Dương lão chưởng môn không chịu xét Ä‘oán, thì Cừu má»— đâu còn có mặt tại đây ha ... ha ...
Cừu Thiên Hiệp nói đến đây bá»—ng cưá»i nhạt hai tiếng, lại nghiêm sắc mặt nhin Hứa Châu Kỳ trầm giá»ng:
- Tại hạ nghi các ngươi trung nghÄ©a vì nóng lòng rá»a háºn sư môn, nên không lưu ý giáºn há»n, chứ gặp lúc bình thưá»ng, nói những lá»i nhục mạ nà y ... ha ... ha ... tại hạ đâu phải là tượng đá để ngưá»i bức hiếp ?
Nói đến đây, Cừu Thiên Hiệp lại vòng tay hướng và o Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ thi lễ nói to:
- Lão trang chủ ! Vãn hạ xin bái từ !
Vừa nói dứt, chà ng phất nhẹ tay áo, tung mình nhảy lên cao bảy thước, nhắm ngay đưá»ng ra núi chạy như bay Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ giáºt mình, nhảy vá»t lên cao hai trượng Ä‘uổi theo vừa buá»™c miệng gá»i to:
- Thiếu Hiệp khoan đi đã !
Cừu Thiên Hiệp tuy pháºt ý, nhưng không nỡ bá» Ä‘i, bèn thâu cước bá»™ dừng lại, quay đầu ra phÃa sau há»i:
- Trang chủ muốn dạy bảo gì thêm ?
- Thiếu hiệp, chá»› lấy đó là m phiá»n !
Cừu Thiá»n Hiệp mỉm cưá»i, bằng giá»ng tha thứ nói:
- Äâu dám ! Vả lại phương ngôn có câu "hãy tha thứ kẻ bất minh" !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ hân hoan ra mặt bằng giá»ng nói cá»±c kỳ trang trá»ng bảo:
- Thiếu Hiệp ! Câu chuyện trước mắt chúng ta, bổn trang chá»§ xin thiếu hiệp lưu ý và nhá»› ... chuyện thứ nhất là cÆ¡n há»a kiếp võ lâm, sẽ xảy ra và o ngà y mùng hai tháng hai tá»›i đây, mong thiếu hiệp nên nhá»› mà đến dá»± đại há»™i tại Sà o Hồ, Hắc Ngục cốc, hầu biểu dương cái hà o khà cao trăm trượng cá»§a thiếu hiệp. và vì ... Trung Nguyên võ lâm mà nêu cao CHÃNH NGHĨA !
Cừu Thiên Hiệp gáºt đầu, vòng tay hướng và o Âu Dương Hồ trang trá»ng đáp:
- Trang chủ hãy yên tâm ! Thế nà o tại hạ cũng đến dự !
Hồi thanh kiêm Âu Dương Hồ buộc miệng nói to:
- Xin tạ Æ n trước !
- Trang chá»§ quá nhún nhưá»ng ! Xin cáo từ !
Vừa nói dứt, Cừu Thiên Hiệp nhấc bổng thân mình lên cao mấy trượng, nhắm và o lối ra Ngá»c Mã sÆ¡n trổ thuáºt khinh công chạy như bay, trong chá»›p mắt chà ng đã rá»i vùng Ngá»c Mã Võ Di SÆ¡n khá xa.
Má»™t mình Ä‘i trên đưá»ng cheo leo đầy dốc núi, giữa vùng rừng ráºm bao la, Cừu Thiên Hiệp thâu cước bá»™ Ä‘i cháºm lại vừa Ä‘i vừa nghÄ© ngợi tá»±a vị sư già khất thá»±c trầm tư. Chà ng chép miệng bảo thầm:
- Ai ? Ai đã mạo danh ta tạo Ä‘iá»u thị phi khắp xứ. chuốc oán gây cừu ? Há» vì danh ư ? Vô lý ! Công lá»±c cá»§a hỠđã xuất thần ntháºp hóa, hà tất phải mượn danh hiệu kẻ khác là m gì ? Hay là vì lợi ? Cà ng vô lý ! Nếu vì lợi hà tất phải hãm hại ngưá»i khác ?
Sau khi lợi đã và o tay cứ để cho hỠkhông biết ai là thủ phạm, có phải là tiện hơn không. Việc gì phải lưu danh ký hiệu ?
Äúng, kẻ cắp đã rắp tâm hãm hại ta, há» má»›i là m thế, chứ ngoà i ra không có lý do nà o khác lạ nữa !
Ôi ! Ngưá»i nà y đã tạo cho ta má»™t rừng địch thá»§ khắp giang hồ, khiến ta không còn phương Ä‘i đứng. khiến ta đắc tá»™i vá»›i các phái võ lâm, lại khiến ai ai cÅ©ng nhá»m gá»›m ta như tên quá»· khát máu ... ?
Äúng đấy ! Nhất Ä‘inh là hắn, hắn là kẻ đại cừu thù cá»§a ta. Trừ hắn ra, quyết không còn ai mang há»a tưới khắp nẻo đưá»ng, mà chỉ đặc biệt tìm những danh môn, chánh phái để hạ thá»§, hầu gieo rắc oán cừu !".
Cừu Thiên Hiệp cà ng nghÄ© cà ng tìm ra manh mối, tìm ra manh mối, khà giáºn cà ng tăng ...
Bất giác chà ng nghiến răng trèo trẹo, cung tay giÆ¡ lên trá»i gà o to:
- Ta tìm ra mi, ta tìm bắt mi, dẫn mi Ä‘i khắp các giá»›i võ lâm thiên hạ mà cung khai những Ä‘iá»u tá»™i ác mi gây ra ... sau đó ... ta sẽ cắt đầu mi treo giữa cây cao cho diá»u bâu quạ xé, thịt da gan ruá»™t mi ta sẽ bầm nát bá» giữa biển Äông, xương cốt mi ta đốt ra tro bụi, Ä‘em đổ và o những nÆ¡i nhÆ¡ bẩn nhất Ä‘á»i ... hầu hả cÆ¡n phẫn háºn nà y.
- Soạt !
- Má»™t tiếng gió nổi lên, mang theo má»™t Ä‘iểm hồng, từ bụi cây ráºm bắn xẹt ra ...
Veo veo ... thêm những tiếng vi veo như xé lụa bay tới tấp.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh, vì sá»± thể xảy ra quá đột ngá»™t, khiên tay chân cuống lên không né tránh kịp, bất đắc dÄ© chà ng vươn thẳng cánh tay nhắm ngay đốm hồng chà ng bay vút tá»›i chụp mạnh. Thì ra má»™t váºt mịn mà n như nhung gấm, kèm theo mùi thÆ¡m khuê các đượm nồng.
Cừu Thiên Hiệp lấy là m kinh dị, tưởng đâu cái đốm hồng là ám khÃ, không ngá» là đóa hoa hồng nhung.
Sau khi thấy hồng hoa, Cừu Thiên Hiệp lấy là m hoan hỉ vô cùng, tung mình lên cao nhắm ngay chá»— bụi ráºm vừa xạ ra. hạ mình xuống rất nhanh, lại buá»™c miệng gá»i to:
- Như Ngá»c ! Như Ngá»c, ngươi trốn nÆ¡i đâu ?
Cừu Thiên Hiệp chưa nói hết lá»i, thân mình đã đến ká» bên bụi ráºm.
Ngay lúc ấy, má»t bóng ngưá»i ẩn sau bụi ráºm bay xẹt ra ... nhưng không phải Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c, mà là má»™t bà lão mặc xiêm phục Ä‘en tuyá»n.
Lão bà tóc bạc như sương, da gà mình hạc mặt nhăn nếp sóng, má lõm, mắt sâu, vừa hiện thân đã lên tiếng há»i:
- Xin phép há»i các hạ có phải là thiếu hiệp Cừu Thiên Hiệp chăng ?
Cừu Thiên Hiệp ngạc nhiên há»i ngay:
- Lão thái htái ! Ngưá»i nháºn biết tại hạ sao ?
Lão bà không đáp vá»™i, chỉ há»i vặn lại:
- Thiếu hiệp, nháºn biết đóa hoa hồng chăng ?
Cừu Thiên Hiệp gáºt đầu lia lịa nói:
- Hồng hoa lệnh ! Hồng hoa lệnh chá»§, Nhan cô nương húy Như Ngá»c đấy phải chăng ?
- Äúng đấy !
- Lão thái thái có biết Nhan cô nương hiện ở đâu không ?
- Hy !
Lão bà thở dà i không đáp, gương mặt đã nhăn nheo, rnà nhÃu lại thêm, trông thá»±c vô cùng sầu khổ.
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy dáng Ä‘iệu cá»§a lão bà lấy là m kinh ngạc bồi hồi. Chà ng linh cảm có chuyện không may cho Nhan Như Ngá»c, khiến chà ng lòng Ä‘au như cắt hoảng hốt há»i:
- Lão bà , Như Ngá»c ở đâu ? Nà ng ra sao ? Có gì không ?
Lão thái bà thấy chà ng há»i tá»›i tấp, bèn thở dà i não ná» nói:
- Nhan cô nương giao phó cho mụ cầm lấy nụ hồng hoa nà y là m bằng cớ để gặp thiếu hiệp hầu nói cho thiếu hiệp nghe một khẩn tin !
- Khẩn tin ? Tại sao thế ? Lẽ nà o nà ng không muốn giáp mặt ta - Việc nà y.. - Lão tháii thái.. ngươi hãy nói mau mau ! Có gì khó nói ?
- Không !
Lão bà chỉ đáp má»™t tiếng "không" và lắc đầu lia lịa, má»™t lúc lâu má»›i cháºm rãi bảo tiếp:
- Phó giáo chá»§ dặn ta báo cho thiếu hiệp rõ "Xin thiếu hiệp chá»› nên tham dá»± buổi há»™i, và o ngà y mùng hai tháng hai tại Hắc Ngục cốc ! Ngoà i ra, xin thiếu hiệp hãy gắng mà bảo trá»ng lấy thân Cừu Thiên Hiệp lấy là m kinh dị kêu lên:
- Bảo trá»ng ! Bảo ta bảo trá»ng lấy thân má»™t - Phải đấy thiếu hiệp ạ ?
- Còn nà ng hiện ở đâu ?
Lão bà nhÃu đôi mà y khắc khổ, run giá»ng đáp:
- Thiếu hiệp không nên há»i nhiá»u chỉ nên nhá»› lấy là hÆ¡n, trừ cái.
- Phá»±t !
- á»i chao !
Má»™t Ä‘iểm hà n tinh ngoà i năm trượng, xạ đến vun vút mau như Ä‘iện xẹt, phát ra tiếng réo như quá»· kêu cắt ngang câu nói cá»§a bà lão đồng thá»i đẩy thân mình gầy đét cá»§a lão bà ngã sóng sượt trên mặt đất.
|

13-01-2009, 06:39 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 82 Không Äá»™ng Tứ Phương Tìm Thù
Sá»± việc xảy ra quá đột ngá»™t, không má»™t ai có thể phòng bị được Cừu Thiên Hiệp bước nhanh đến bên lão bà cúi đầu quan sát thì thấy bà ta đã tắt thở tá»± bao giá», thân mình gầy guá»™c nằm ngá»a trên đất, mặt ngẩn nhìn trá»i, đôi mắt mở trừng trợn, ba mÅ©i tiêu đồng cắm theo hình tam giác, từ sau lưng xuyên qua ngá»±c, bà y ra ba lá»— sâu hoắm, dòng máu hầu như khô cạn sôi lên có bá»t, phun bắn tứ tung như trà ng mưa máu, nhuá»™m đỠcả bãi hoang.
Ba mÅ©i tiêu đồng phóng ra, không gây tiếng động, không phải từ ống đồng thổi tá»›i, hay tiếng vút cá»§a cung ná», chứng tá» hung thá»§ đã dùng tay ném mạnh.
Nếu dùng thá»§ pháp, ném má»™t lượt ba mÅ©i tiá»…n, sát hại được má»™t ngưá»i như thế, tất phải là tay siêu việt, đạo lá»±c kinh ngưá»i.
Cừu Thiên Hiệp cả giáºn tÃm mặt nhảy phắt và o chá»— phát ra ba mÅ©i tiêu đồng, và buá»™t miệng rống lên như hổ đói:
- Ngươi là hạng ngươi gì ? Tại sao ném ám khà hại ngưá»i sau lưng ?
Chà ng rống lên cá»±c to, là m rúng động cả đồng hoang cá» dại, nhưng bốn bê vẫn vắng lặng như mặt nước hồ thu ngay chá»— phát ra ba mÅ©i tiêu đồng, cÅ©ng không có Ä‘iá»m động tỉnh nhẹ nà o.
Ngay lúc ấy, chà ng chợt trông thấy cách đấy chừng hai mươi trượng, có một bóng thâm mà u nâu, chạy nhanh như mũi tên lao vút vỠhướng Tây Bắc.
Cừu Thiên Hiệp giáºn như Ä‘iên dại, nhấc mình lên cao, uốn lưng biến ra chiêu "trưá»ng hồng quản nhá»±t†ngưá»i như chiếc vồng cầu năm sắc, lượn nhanh dưới ánh mặt trá»i, Ä‘uổi theo chiếc bóng nâu thâm như gió bão.
Nhưng chiếc bóng mà u nâu ấy, khinh công đến độ tuyệt trần, lướt như bạch hạc nhạn. Cừu Thiên Hiệp trước vẫn như sau, vẫn cách chiếc bóng lạ hơn hai mươi trượng.
Cừu Thiên Hiệp khà giáºn bốc lên mặt vá»™i đỠthêm ná»™i lá»±c, trổ thuáºt khinh công tuyệt đỉnh Ä‘uổi theo. Trải qua đưá»ng truông khúc khuá»·u triá»n núi ngoằn ngoèo, phút chốc đã đến cụm rừng tòng dầy mịt, chiếc bóng xám nâu đầ biến và o cánh rừng dầy mất dạng.
Cừu Thiên Hiệp chạy tìm trong giây phút, vẫn không trông thấy dáng ngưá»i lạ Ở đâu đâu. chẳng mấy khắc, chà ng đã Ä‘i đến đưá»ng cái quan.
Trên đưá»ng cái quan ngưá»i qua kẻ lại. không Ãt chà ng sợ ngưá»i dị nghị, nên vá»™i thâu cước bá»™, bước lần theo khách bá»™ hà nh, và há»i thăm đưá»ng, má»›i rõ đây là lối và o thị trấn Qua Dương.
Qua Dương là má»™t thi trấn nhá» nhưng phong cảnh tháºt cẩm tú, phố xá dẫy đầy khách thương tá»›i tấp, tháºt là má»™t nÆ¡i phồn hoa đô há»™i, náo nhiệt lạ thưá»ng.
Cừu Thiên Hiệp buồn bã lần đi như Bao Công tìm án, thơ thẩn chẳng bao lâu đã và o giữa Qua Dương trấn, chà ng lại cảm thấy uể oải bần thần không muốn đi đâu.
Nhân tiện bên vỉa hè phố, có tòa cao lâu rất khang trang đẹp đẽ, chà ng bèn Ä‘i thẳng lên lầu, tìm má»™t cái bà n trong góc gần bệ cá»a song, để dá»… nhìn khách qua đưá»ng, sau khi ngồi chà ng gá»i tá»u bảo mang ra bốn đĩa thức ăn, hai bầu rượu nóng, ngồi uống giải khuây.
Tục ngữ có câu:
Dục phá sầu thà nh tu dụng tá»u Tá»u nháºp sầu trưá»ng, sầu tiện sầu.
Tá»u nháºp sầu trưá»ng, hóa tác tương tá»± lệ.
Tạm dịch:
Muốn phá thà nh sầu, ta mượn rượu Rượu và o gan ruột, sầu vẫn sầu ...
Rượu và o gan ruá»™t, lệ trà n tương tá»± Cừu Thiên Hiệp hứng chÃ, uống má»™t hÆ¡i ba chén rượu, chất men nồng chạy khắp châu thân lại khÆ¡i dáºy bao nhiêu sá»± việc hiện tại và tương lai, Ä‘ua nhau nhảy múa trước mặt.
Dĩ vãng mang trong mình một thân thế mơ hồ Hiện tại, cơn phong ba bão táp đã bủa đầy khắp võ lâm, nguy cơ quằn nặng, ác khà trùng trùng.
Còn tương lai, chà ng lại nghÄ© đến Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c, bây giá» không biết nà ng ở đâu ? An nguy thế nà o, chà ng lạl cảm thấy dưá»ng như có má»™t Ä‘iá»m chằng là nh xảy ra cho nà ng.
Chà ng cảm biết tánh tình cá»§a Nhan Như Ngá»c rất nông nổi, mà Huyết Quang giáo chá»§ thôi mệnh diêm la Dị Äại Cương lại nóng nảy, thô bạo, nham độc, không biết chừng giá» phút nà y nà ng đã bị Dị Äại Cương sát hại cÅ©ng nên.
Chỉ vì má»™t lý do rất dá»… hiểu "Dị Äại Cương" đã khai đưá»ng yết tổ bà y ra cuá»™c hôn lá»… bất đắc dÄ© buá»™c ép Nhan Như Ngá»c. Song nà ng vốn tánh ương ngạnh, lại bất đồng ý vá» việc hôn nhân. Dị Äại Cương há chiá»u theo ý nà ng và nhượng bá»™ hay sao ?
Nếu không có việc gì xảy ra, tại sao nà ng lại phái lão bà đem đến cho ta má»™t "khẩn tin". Trong tÃn miệng ấy nói:
"Hãy bảo trá»ng lấy thân" là nghÄ©a lý gì ? Hay là ý nghÄ©a "sinh ly tá» biệt" cá»§a kẻ đã tuyệt tình ?
Cừu Thiên Hiệp cà ng nghÄ© cà ng Ä‘au khổ, cà ng khổ sở chà ng cà ng uống nhiá»u rượu, cạn ly nà y rót ly khác, chà ng mượn rượu giải sầu.
Nếu biết rằng:
"Bệnh giả chữa bằng liá»u thuốc vui. Tháºt sầu dùng rượu khó nguôi".
Cừu Thiên Hiệp đá có bảy phần say, ba phần tỉnh, rượu nồng thấy lạt, cứ rót mãi, hết ly nà y sang ly khác, dần dần chà ng cảm thấy đầu nặng hÆ¡n chân, toà n thân nóng bá»ng lên.
Ngay lúc ấy ... Tiếng chân ngưá»i dẫm mạnh lên lầu, khi đến nÆ¡i má»›i nháºn rõ là bốn quái nhân y phục mà u tro.
Bốn quái nhân, khoác áo ngắn tay mà u tro, má»—i ngưá»i mặt mà y mét xanh, ốm như khúc cây khô.
Äiá»u đáng chú ý là tên cầm bốn cây phướng theo loại "Chiêu hồn phan" cá»§a đạo sÄ©, má»—i cây phướng dà i độ bảy thước. cán phướng là m bằng đồng Ä‘en, to bằng bắp tay ngưá»i, cánh phướng là m bằng tÆ¡ lẫn gai hai bên có thêu bóng hưá»ng, bông và ng trông chóa mắt. bốn quái nhân nà y, dáng Ä‘i cÅ©ng khác hÆ¡n má»i ngưá»i, lúc bước lên thang, giẫm mạnh từng nấc thang má»™t, cố ý gây tiếng động ầm Ä©, để biểu dương ná»™i lá»±c cao cưá»ng.
Cừu Thiên Hiệp thấy thế, cau đôi mà y tÃm, chép miệng nói thầm:
- "Ủa ! CÅ©ng là đoà n ngưá»i lang thang đấy, nhất lá»™ giang hồ !" Chà ng vừa nghÄ© đến đây, lại thấy bốn tên quái khách cầm phướng, chá»n má»™t cái bà n "bát tiên" ngồi quây quần xuống, vừa ngồi đã gá»i tá»u bảo mang rượu thịt liá»n miệng, tá»±a hồ như đá nhịn đói cả ngà y.
Tuy bốn ngưá»i Ä‘á»u ngồi xuống ghế, nhưng trên tay vẫn giữ chặt cây "chiêu hồn phan" và o lòng.
Chẳng mấy phút, bá»n tá»u bảo đã bà y trên bà n má»™t mâm thức ăn bốc khói, kèm theo bốn bầu rượu thÆ¡m nồng, nhưng cả bốn ngưá»i vẫn không rá»i cây "Chiêu hồn phan" má»—i tên Ä‘á»u tá»±a thân phướng lên vai, hai tay cầm chén, đũa ăn uống.
Má»™t tên có chòm râu cằm, quặp và o cổ như râu dê có vẻ luống tuổi nhất trong bá»n bốn ngưá»i, hắn vừa ăn vừa nói:
- Nà y ba vị lão đệ, chúng ta Ä‘i thêm hai ngà y nữa là đến ranh giá»›i tỉnh Hoà n Giang không biết chừng "Thằng bé hung thá»§" ở lẩn quẩn vùng Sà o Hồ chúng ta nên lưu ý cẩn tháºn đôi chút, để khá»i tốn công lặn lá»™i.
Má»™t tên trẻ nhất bá»n phá lên cưá»i ha hả nói:
- Lão đại ! Có gì đâu mà phải lưu ý và cẩn tháºn ? Äại ca thá»±c khéo lo Ä‘á»i ! Từ ngà y tiểu đệ vá»›i đại ca xuất đạo đến nay, đại ca chưa từng là m má»™t việc hà m hồ nhá» nhặt nà o, vì cá»› gì hôm nay lại nói thế ? Hay là đại ca nghe lá»i chỉ dạy cá»§a chưởng môn chúng ta.
Lão đại râu dê nghiêm sắc mặt bảo rấ khẽ:
- Tiểu đệ hãy cẩn tháºn lá»i nói, thà nh công không dá»… lắm đâu, ngươi nên nghÄ© bốn chữ Thiên hạ đệ nhất ... là không phải hạng thưá»ng đâu nhé !
Cừu Thiên Hiệp không để tâm nghe ngóng nhưng bốn chữ Thiên hạ đệ nhất lá»t và o tai khiến chà ng giáºt mình, giả bá»™ đưa mắt nhìn rượu cải, nhưng tia mắt không rá»i bá»n chúng, đồng thá»i để tâm nghe ngóng tiếp.
Gã trẻ tuổi tá» vẻ không hà i lòng, mỉm cưá»i đáp:
- Lão đại ! Chá»› nên khen dồi chà khà cá»§a ngưá»i mà đà n áp oai phong cá»§a mình Má»™t gã trung nhiên có nốt ruồi hồng bên má, vá»™i cất tiếng nói chen và o:
- Tứ đệ nói chà lý đấy ! Sá gì má»™t tên hung thá»§ tuổi đôi mươi, nếu ta chịu nhá»c suy nghÄ©, vá»›i má»› tuổi đó, dù cho có luyện táºp thế nà o chăng nữa, trình độ bất quá vượt đến hai mươi năm tu táºp là cùng, ta không tin những lá»i đồn đãi tưởng tượng, hắn chẳng có lợi hại bao nhiêu đâu !
Tên tuổi trẻ thấy có ngưá»i bênh vá»±c cái lý luáºn cá»§a mình, bèn rướn cổ nói tiếp:
- Äúng đấy ! Váºt mang từ Äông sang Tây thì mất Ãt Ä‘i, lá»i nói mang từ Nam sang Bắc lại nhiá»u hÆ¡n, lạ gì những lá»i bịa đặt hoang đưá»ng, mà đỠcao địch thá»§ !
Lão đại râu dê nghiêm sắc mặt, trầm giá»ng nói như quát:
- Các ngươi nói hoà n toà n sai,lại cưỡng lý không chịu nháºn sá»± tháºt, các ngươi hãy nghÄ© xem "Kim đẩu" cá»§a chúng ta bị ngưá»i đánh cắp, chúng ta không tìm thấy vết nà o chỉ có trông mồi Ä‘oán bóng, bằng công lá»±c cá»§a hung thá»§, tất cả bốn ngưá»l chúng ta hợp lại e khó sánh kịp !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua nhÃu mà y nghÄ© ngợi, lại không hiểu ý bá»n chúng nói vá»›i nhau những gì.
Äá»™t nhiên, phÃa dưới lầu Ä‘i lên lên má»™t ngưá»i mặt mà y rất quái dị, mình khoác y phục toà n trắng, quả là má»™t quái nhân.
Cừu Thiên Hiệp nháºn biết ngay ngưá»i nà y nên lấy là m ngạc nhiên không Ãt.
Nguyên ngưá»i vừa lên lầu, vốn không ai khác lạ mà chÃnh là "Lao SÆ¡n nhị quá»·" má»™t tên quá»· lão nhị Äiếu tá» quá»·" Lúc Älếu tá» quá»· đến Phi Lai Phong, Phi Lai sÆ¡n trang, lấy quyển "Thiết thư" trao Vạn lý truy phong Nhiệm Tá» Huệ đổi lấy Cừu Thiên Hiệp.
Liá»n khi đó, Cừu Thiên Hiệp lại lắng tai chá» nghe ngóng tiếp.
Äiếu tá» quá»· bệ vệ nghênh ngang trên lầu, song chẳng nhìn thấy Cừu Thiên Hiệp, hắn Ä‘i ngang lại bà n cá»§a bốn tên quái nhân cầm "chiêu hồn phan" bằng giá»ng nghiêm nghị lạnh lùng nhìn bốn quái nhân bảo khẽ:
- Nà y bốn vị ! Vâng mệnh giáo chá»§, dạy tại hạ nhắn bảo các vị, Ä‘a tạ bốn vị há»™ tống tại hạ từ Không Äá»™ng sÆ¡n đến đây, hiện tại đã đủ lắm rồi, các vị hãy trở vá» cho sá»›m !
Nguyên bốn tên quái nhân đó là cao thá»§ trong Cá»u đại môn phái, các giá»›i võ lâm Ä‘á»u biết là "Không Äá»™ng tứ phan".
Không Äá»™ng tứ phan nghe "Äiếu tá» quá»·" nói, tất cả Ä‘á»u xám mặt, đồng chống cà nh phan đứng dáºy má»™t lượt giương tám tròng mắt bạc nhìn Äiếu tá» quá»· quát - Ngươi là ngưá»i gi ?
Äiếu tá» quá»· nhếch môi cưá»i bà hiểm, nói:
- Tại hạ được ngưá»i gá»i là Äiếu tá» quá»·, Huyết Quang giáo tồng đà thá»§ hạ !
Bốn tên "Tứ phan Không Äá»™ng" ngạc nhiên kêu:
- Huyết ... Quang.. giáo !
Vừa kêu lên, bá»n chúng đưa mắt nhìn nhau tá» vẻ kinh dị vô cùng, tương tá»± như chuyện quá bất ngá» không thể tin tưởng được.
Một khắc sau.
Không động tứ phan lão đại nhÃu đôi mà y ráºm trầm giá»ng há»i:
- Nếu là Huyết quan giáo, ta há»i ngươi thiên hạ đệ nhất kiếm có phải là môn nhân cá»§a Huyết Quang giáo các ngươi không ...
Äiếu tá» quá»· không để Tứ phan lão đại nói hết lá»i, vá»™i nhăn gương nhặt quá»·, cất giá»ng âm ma thê thảm:
- Phải đấy ! Thiên hạ đệ nhất kiếm là ngưá»i cá»§a bản giáo, được phong là "Thiên hạ Äô tuần xứ, NgÅ© lá»™ tổng chỉ huy" chỉ dưới quyá»n giáo chá»§ thôi, tháºm chà phó giáo chá»§ danh vị rất cao tá»™t, ngưá»i đã thà nh hôn vá»›i nhân váºt thứ ba trong thiên hạ trần Ä‘á»i mà chỉ ngang hà ng vá»›i y thôi.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua rúng động cả tâm can chà ng chưa kịp suy nghÄ© đã nghe Äiểu tá» quá»· giở giá»ng âm ma cưá»i hô hố, cất tiếng nói oang oang:
- Tại hạ đã nói hết rồi đấy, như thế là đủ ... xin cáo từ các vị được rồi chứ ?
Nói xong hắn quay mình, thong thả lần bước xuống lầu giả bộ như trốn chạy.
Nhanh như chá»›p, bốn lão "Không Äá»™ng tứ phan" cá» trà ng phan chặn ngay lối Ä‘i, đồng thanh quát như sấm động:
- Khoan đi đã !
Vừa hét dứt, bốn tên Không Äá»™ng trà n mình tá»›i trước chắn ngang lối Ä‘i.
Äiếu tá» quá»· bÄ©u môi cưá»i há»nh hệch, không chút sợ hãi, lạnh lùng há»i:
- Ngươi đối đãi với ta như thế sao ?
Không Äá»™ng tứ phan lão đại lay mạnh cà nh Phan chiêu hồn, tá»a ra đạo kình phong tá»a má»™t vầng cả trượng vuông, nặng giá»ng gầm to:
- Không phải thế ?
Äiếu tá» quá»· ngang nhiên nheo mắt há»i:
- Chứ ngươi ngăn đưá»ng cản lối tại hạ để là m gì ?
- Ngươi phải ná»™p cho ta má»™t ngưá»i ?
Äiếu tá» quá»· nhăn nhó há»i lại:
- Ná»™p ngưá»i ? Mà ná»™p ai chứ ?
Không Äá»™ng tứ phan láo đại trầm giá»ng quát to như sấm nổ:
- Giao cái ngưá»i mà ccác ngươi xưng là thiên hạ đệ nhất kiếm ... Cừu Thiên Hiệp ?
Hãy đem Cừu Thiên Hiệp nộp cho gia gia ngay !
Cừu Thiá»n Hiệp nghe qua giáºn run lên, hai tay nắm chặt, cá» thế toan tấn công, nhưng chà ng cố gượng nhịn nhục, hầu chá» xem "Äiếu tá» quá»·" sá đối phó cách nà o vá»›i Không Äá»™ng tứ phan.
Lại nghe Äiếu tá» quá»· phá lên cưá»i hăng hắc giá»ng cưá»i âm trầm đầy khinh mạn, hà m chứa sá»± bất mãn đến cùng cá»±c, hắn vừa cưá»i vừa bước đến gần Không Äá»™ng tứ phan bằng giá»ng nói mỉa mai gần như gây sá»±:
- Äâu có dá»… như các ngươi mÆ¡, các ngươi có tá» mặt khảm và ng, cÅ©ng khó mà bái kiến Tổng tuần sứ cá»§a bổn giáo được, riêng gặp được Äiếu tá» quá»· ta cÅ©ng là sá»± hân hạnh cho các ngươi lắm đấy ! Chá»› cầu vá»ng vô Ãch !
Không Äá»™ng tứ phan lão đại lại trá» môi bảo:
- Hừ ! Ngươi sánh hắn như Hoà ng đế phải không ?
- Không phải ?
- Là vương hầu tỠtướng ?
- Cũng không phải:
- Chứ muốn gáºp hắn phải là m thế nà o ?
Äiếu tá» quá»· gáºt đầu lia lịa, nói:
- Ngươi há»i câu nà y hợp ý đấy:
Nếu các ngươi có đủ can trưá»ng đảm lược, hùng tâm bằng quả "đấu", hà o khà cao ngà n trượng, tá»± nhiên các ngươi gặp mặt không khó lắm ... Ngà y mùng hai tháng hai tại Hắc Ngục cốc là CÆ¡ há»™i duy nhất, ngươi hãy đến đấy mà động thá»§ vá»›i nhau trừ cÆ¡ há»™i nà y ra, chỉ sợ. hi. hi ha ... ha !
Giá»ng cưá»i cá»§a Äiếu tá» quá»· đượm giá»ng âm ma lạnh lẽo nghe chứa sá»± khinh mạn vô cùng Không Äông tứ phan lão nhị rống lên như hổ:
- Chỉ sợ thế nà o ?
Äiếu tá» quá»· cưá»i há» hỠđáp nhanh:
- Chi sợ hà hà ! Muốn bái kiến Huyết Quang giáo Thiên hạ đô tuần sứ, Ngũ lộ tổng chỉ huy chỉ sợ không còn cơ hội nà o khác !
Không Äá»™ng tứ phan lão tứ rống lên liên hồi, bảo:
- Hay nhỉ ! Khéo tô ngá»c dát và ng, hắn bất quá là má»™t tên tà ma ngoại đạo, má»™t tên hà ng chó, chứ cao trá»ng gì ... mà khoác láo khoe khoang !
Không Äá»™ng tứ phan lão tam tiện dịp cả mắng:
- Tháºm chà đến tên Dị Äại Cương cÅ©ng là phưá»ng tiểu tốt !
Cừu Thiên Hiệp giáºn sôi lên, tai bùng mắt loạn, ly rượu trong tay chà ng bị ấn sâu lún xuống mặt bà n vẫn không hay biết gì cả.
Äiếu tá» quá»· vẫn không tá» vẻ giáºn dữ gương mặt âm ma lại hiện lên đầy hân hoan đắc ý trầm giá»ng nói:
- Äừng nhục mạ sá»›m thế ! Các ngươi hãy dà nh những lá»i nà y đến Hắc Ngục cốc mùng hai tháng hai hãy nói chẳng muá»™n ... hạ. ha. ha.
Vừa nói dứt, hắn ngang nhiên như ngưá»i vô sá»± đưa tay gạt bốn cà nh phan, toan bước xuống lầu.
- Khoan đi đã !
Bốn tên Không Äá»™ng phan đồng hét to như sấm nổ, nhanh như chá»›p phan giao động mạnh bốn ngưá»i đã tá»§a ra bà y hà ng chữ nhất dà n ngay cá»a thang lầu.
Äiếu tá» quá»· vá»— tay reo lên:
- Hay lắm, hay lắm ! Muốn động thủ sao ?
Vừa nói, hắn lại lấy tay chỉ vá» hướng Bắc ngoà i trấn Qua Dương, trầm giá»ng bảo:
- Hồng Yến nham ngoà i thà nh Qua Dương, bản nhân sẽ đợi các ngươi !
Không Äá»™ng tứ phan lão đại, lắc nhanh thân mình, đưa tay chỉ và o mặt Äiếu tá» quá»· quát cá»±c to:
- Tứ phan Không Äá»™ng chẳng muốn động thá»§ vá»›i má»™t tên vô danh tiểu tốt như ngươi đâu !
Äiếu tá» quá»· giáºn căm căm, vươn tay chỉ và o mặt Không Äá»™ng tứ phan lão đại nạt to:
- Hay cho loà i trùng lá»›n máºt ! Dám khi dá»… bổn nhân !
Không Äá»™ng tứ phan lão đại bÄ©u môi khinh bỉ, bằng giá»ng âm trầm nói tiếp:
- Hay nhỉ ! Lão há»§ nhá» ngươi nói lại vá»›i tên Cừu Thiên Hiệp bảo hắn hãy mau mau mang chiếc "Kim đẩu" hoà n trả lại cho bổn môn, bằng trái lại, hắn hãy dá»n mình chá» thá» tá» ... Tứ phan sẽ vẫy phướng chiêu hồn tế độ ... !
Äiếu tá» quá»· tắ lưỡi, lắc đầu, toan cất tiếng trả lá»i ...
Äá»™t nhiên, má»™t bóng trắng sà tá»›i rất nhanh không gây ra tiếng động nhẹ.
Nguyên Cừu Thiên Hiệp không thể nhẫn nại được bèn lắc mình nhảy xen và o giữa Không Äá»™ng tứ phan và Äiếu tá» quỳ, nhướng mà y trợn mắt nhìn cả năm hét lá»›n:
- NÆ¡i đây là chá»— buôn bán, không được ồn à o ! Äi mau !
Vừa nói dứt, tay hữu chỉ thang lầu, tay tả chỉ và o cả bá»n năm ngưá»i, thần sắc uy uy lẫm liệt.
Không Äá»™ng tứ phan và Äiếu tá» quá»·, cả năm ngưá»i trố mắt kinh ngạc Chỉ vì, song phương Ä‘ang tuốt Ä‘ao trương ná»—, ý muốn động thá»§ đột nhiên có ngưá»i nhúng tay và o, lại thêm chiêu "Lôi hà nh cừu chuyển" cá»§a Thiên Hiệp nhanh má»™t cách thần tốc, tá»±a hồ như không rõ Thiên Hiệp từ dưới đất chui lên, hay trên trá»i hiện xuống.
Äiếu tá» quý thấy công lá»±c Thiên Hiệp kỳ tuyệt nên lấy là m ái ngại, chỉ vì hắn là má»™t tay lịch lãm giang hồ, gian manh cốt khỉ, vừa thấy Thiên Hiệp hiện ra, đã thừa cÆ¡ lùi ra sau má»™t bước, mỉm cưá»i nham hiểm, chỠđón bá»n "Không Äá»™ng tứ phan" ra tay trước, thá»±c đúng vá»›i dá»± liệu cá»§a hắn.
Không động tứ phan tá»± thị mình là "danh môn chánh phái" bèn cao giá»ng quát to:
- Ngươi là ai ? Tại sao dám nhúng tay và o việc nà y, ngươi tự lượng đảm đương được chứ ?
Cừu Thiên Hiệp phá lên cưá»i ha hả, bằng giá»ng nói oang oang khinh thị quát to:
- Hừ ! Dù công việc tà i trá»i Ä‘i nữa.. Tại hạ cÅ©ng thừa sức đảm đương !
Äiếu tá» quỳ kêu lên má»™t tiếng. Y bước lên tá»›i trước, giương đôi mắt cú nhìn Thiên Hiệp dịu giá»ng:
- Các hạ là ai ?
Cừu Thiên Hiệp thấy hắn có thân hình quái gở, lại thêm khoác lác khoe khoang, nên đã có bảy phần không vừa ý, lại nghe "Äiếu tá» quá»·" há»i, khiến chà ng nổi đóa, lắc mình biến ra chiêu "Lôi hà nh cá»u chuyển" lướt đến bên mình Äiểu từ quá»·, thuáºn tay chà ng chá»™p mạnh cánh tay gầy cá»§a hắn, thế mạnh như khóa sắt xÃch đồng, Äiếu tá» quá»· không tà i nà o vùng vẫy được.
Äiếu tứ quá»· là má»™t tay ná»™i lá»±c khá cao đẳng liệt và o hà ng cao thá»§ nhân váºt, nhưng đứng trong giá»›i võ lâm giang hồ, hắn thuá»™c và o hạng bất lương ác độc, má»™t nhân váºt khát máu tuyệt vá»i.. nhưng lúc bấy giá», sá»± việc xảy ra quá đột ngá»™t, nháy mắt không kịp, thì thá»§ thế là m sao ? Nên vô tình chà ng xách bổng lên như đứa bé lên ba. Ngôi đại huyệt bị phong bế, khiến hắn mất hồn mất vÃa, xuất hạn dầm mình.
Bốn tên Không Äá»™ng tứ phan thất kinh, má»—i tên Ä‘á»u váºn ná»™i lá»±c phòng thân, nắm chặt cây phướng chiêu hồn, thá»§ thế dá»± bị Cừu Thiên Hiệp bóp mạnh đại huyệt Äiếu tá» quá»· vừa nhoẻn miệng cưá»i há»i:
- TỠquỷ ! Ngươi đã quên ta rồi ư ?
Äiếu tá» quỳ nhấppnháy đôi mi, cất tiếng rống lên thảm liệt, gương mặt đã kỳ hình quái trạng lại nhăn nhó thá»±c khó coi, hắn gượng gạo nói run run:
- Chưa biết ... không nháºn rõ là ai ... ?
Cừu Thiên Hiệp nhếch môi cưá»i nhạt, bảo:
- Tháºt là quỉ u mê ! Ngươi là đại đầu mục Huyết Quang giáo lại không nháºn biết "thiên hạ đô tuần sứ NgÅ© lá»™ tổng chỉ huy" hay sao ? Chẳng sợ ngưá»i ta cưá»i thúi mÅ©i à ?
Lá»i nói vừa thốt ra, chẳng khác tiếng "sét" giữa cÆ¡n mưa, khiến má»i ngưá»i Ä‘á»u kinh hoà ng biến sắc.
Không Äá»™ng tứ phan mặt mà y tái xám, giương tám tròng xoe nhìn Thiên Hiệp không chá»›p, ngÆ¡ ngẩn đến xuất thần.
Äiếu tá» quá»· kinh hoảng đến cùng tá»™t, hắn kêu la thảm thiết nhiá»u hÆ¡n trước, vừa lặp bặp nói:
- Ngươi ... thiếu hiệp ... ngươi ...
Cừu Thiên Hiệp không chú ý đến Äiếu tiểu quá»·, chà ng quắc mắt nhìn Không Äá»™ng tứ phan trầm giá»ng nói:
- Các ngươi là nhân váºt trong Cá»u đại môn phái mở miệng phải lá»±a lá»i, chứ tại sao mắng lén sau lưng ngưá»i, như phưá»ng u mê hạ tiện váºy !
Äiếu tá» quá»· thống khổ không Ãt, mồ hôi rịn ra trước trán, lấm tấm như hạt ngô, hai hà m răng đánh láºp cáºp, chứng tá» hắn không chịu nổi cÆ¡n Ä‘au.
Nguyên Cừu Thiên Hiệp không lưu ý đến hắn, cho nên miệng phát ra lá»i phẫn hạn, thuáºn tay bóp mạnh và o đại huyệt Äiếu tá» quá»· mà không há» hay biết.
Cừu Thiên Hiệp thấy bốn tên Không Äá»™ng phái thá» thẩn như kẻ mất hồn, bèn cặp nách Äiếu tá» quỳ bước lần xuống cầu thang, đồng thá»i kêu to:
- Äi ... Ä‘i chứ !
Bốn tên Không Äá»™ng tứ phan nháºn không ra thân pháºn gã thiếu niên áo trắng nà y, nên trong nhất thá»i hai chân cuống tê lên không cỠđộng được.
Bốn ngưá»i đồng nghÄ© ngợi:
"Nếu bảo gã thiếu niên áo trắng nà y là Thiên hạ đệ nhất kiếm Cừu Thiên Hiệp, mà Cừu Thiên Hiệp lại là nhân váºt cao trá»ng cá»§a Huyết Quang giáo, thì tại sao hắn cư xá» vá»›i Äiếu tá» quá»· rất khắc nghiệt, đầy vẻ oán há»n.
Tại sao Äiếu tá» quá»· lại không nháºn biết hắn ?
Nếu bảo hắn không phải là Thiên hạ đệ nhất kiếm Cừu Thiên Hiệp ! Xem qua công lực, nghĩa khà của hắn rất cao thâm. Nhưng nếu hắn không phải Cừu Thiên Hiệp thì hắn là ai ?".
Cừu Thiên Hiệp trông thấy cả bốn tên Không Äá»™ng đứng trÆ¡ như khúc gá»—, bèn lên tiếng thúc giục:
- Các ngươi ... chẳng đi à ?
Không Äá»™ng tứ phan lão đại, không nhẫn nại được bèn cất tiếng há»i:
- Các hạ, tháºt ra các hạ là ai ?
Cừu Thiên Hiệp dõng dạc quát to:
- Ta là ngưá»i mà các vị muốn tìm đấy ?
Không Äá»™ng tứ phan lão đại thối lui ra ná»a bước. lạc giá»ng há»i vặn lại:
- Váºy các hạ chÃnh là Cừu Thiên Hiệp ư ?
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i gáºt đầu:
- ChÃnh là tại hạ !
Không Äá»™ng tứ phan lão đại tá» vẻ ngá» vá»±c há»i:
- Tháºt váºy sao ?
Cừu Thiên Hiệp phá lên cưá»i ha hả dõng dạc đáp:
- Chứ ngươi tưởng giả à ? Kẻ đại trượng phu Ä‘i không đổi danh ngồi không đổi há», tại hạ chÃnh là Thiên hạ đệ nhất kiếm thá»§ Cừu Thiên Hiệp đây.
Bốn tên Không Äá»™ng đưa mắt nhìn nhau tá» vẻ chưa tin là tháºt.
Cừu Thiên Hiệp tay hữu vẫn còn kẹp chặt hông Äiếu tá» quá»·, thuáºn chiá»u chà ng chìa tay hữu và o túi Äiếu tá» quá»· lấy ra hai đỉnh bạc, ném và o tên chưởng quá»· đứng gần bên buá»™t miệng gá»i to:
- Chưởng quá»· ! Hãy lấy tiá»n trà rượu ! Liệt vị hãy tránh ra mau !
Vừa nói, vừa khoát tay nhẹ ra hiệu cho nhiá»u ngưá»i đứng xem dang ra rồi bước cháºm rãi Ä‘i lần xuống lầu.
Äiếu tá» quá»· kêu lên thống khổ:
- Ngươi muốn đưa chúng ta đi đâu ?
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy Äiếu tá» quá»· nhăn nhó. khóc chẳng ra nước mắt, nên thẳng tay ném hắn và o góc phòng, đồng thá»i quát to:
- Hồng Yến nham ! Chẳng phải là nÆ¡i ngưá»i ước hẹn đó ư !
Nói dứt chà ng đã bước xuống đến giữa khánh sảnh.
Bốn tên Không Äá»™ng tứ phan lấy là m ngạc nhiên kinh dị.
Nguyên chúng hiểu lầm câu nói cá»§a Cừu Thiên Hiệp, tưởng đâu chà ng và Äiếu tứ quá»· bà y trò đùa nhau, gạt chúng lá»t và o âm mưu cá»§a Huyết quang giáo.
Vì thế, bốn tên Không Äá»™ng lấy mắt ra hiệu cho nhau, từ trên lầu nhảy vá»t má»™t loạt xuống đến cá»a khách Ä‘iếm. Cả bốn tên không hẹn mà đồng vươn bốn cây chiêu hồn phan án theo thế “Sa tăng Ä‘oạt hồn†chặn lối Ä‘i cá»§a Thiên Hiệp, đồng thá»i rống lên muốn vỡ Ä‘iếm.
- Hay cho tiểu bối ! Ngươi bước ra đây mà chịu chết !
|

13-01-2009, 06:39 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 83 Thiết Tán Kiệu Dương Bị Bức
Cừu Thiên Hiệp thấy thế, đôi mà y lưỡi kiếm nhÃu lại tá» vẻ khó chịu. Chỉ vì chà ng không muốn là m náo loạn khu phố, kinh động đến dân gian, lại thêm nổi tÃnh hiếu kỳ, muốn biết Huyết Quang giáo đã xếp đặt âm mưu quá»· kế gì tại Hồng Yến nham. Vì thế, chà ng khoát tay lia lịa nhìn Không Äá»™ng tứ phan nói to:
- Tứ vị ! Từ đây đến Hồng Yến nham chẳng bao xa, hà tất phải gây ra chuyện thế ngạo tục, là m rúng động nhân tâm.
Bốn tên Không Äá»™ng há nghe lá»i khuyên giải hay sao ? Chỉ thấy bốn cây phướng chiêu hồn lay động như cánh bướm, cản ngay trước mặt Cừu Thiên Hiệp.
Ngay lúc đó, Äiếu tá» quý bị Cừu Thiên Hiệp ném và o góc phòng, hắn thừa lúc “Không Äá»™ng tứ phan†và Cừu Thiên Hiệp gây sá»±, hắn chuồn nhanh ra cá»a khách Ä‘iếm, nhắm hướng Bắc ngá»ai ô chạy như bay, mau như chó nhà ma, cuốn quýt như cá chui khá»i lưới.
Cừu Thiên Hiệp trông thấy Äiếu tá» quá»· chạy thoát ra cá»a, lấy là m tức giáºn bồi hồi đẩy song chưởng đánh bạt ngá»n “chiêu hồn phan†đồng thá»i buá»™c miệng rống to:
- Bất hảo ! Äừng để tên “tá» quỷ†chạy thoát !
Không Äá»™ng tứ phan không để chà ng nói nhiá»u cảnh. “Chiêu hồn phan†đao lại lần thứ hai, nhắm và o ngá»±c Cừu Thiên Hiệp giáng xuống cá»±c mạnh lại đồng thanh quát như sấm nổ:
- Ngươi đừng hòng thoát khá»i nÆ¡i đây !
Cừu Thiên Hiệp trông thấy Äiếu tá» quá»· chạy lăng xăng đến bên kia vệ đưá»ng, sắp thoát ra ngoà i đầu trấn, chà ng lấy là m tức giáºn lại nóng nảy, tay hữu phất nhanh má»™t chưởng, đẩy dạt ngá»n “Chiêu hồn phanâ€, đôi chân búng lên cao, biến thế “Lôi hà nh cá»u chuyển†vượt thẳng ra khá»i khách Ä‘iếm, đồng thá»i hét bảo “Tứ phan Không Äá»™ngâ€:
- Các ngươi muốn gì, hãy theo ta.
Tiếng nói vừa dứt, thân mình chà ng đã lần ra xa hai mươi trượng nhắm ngay lưng Äiếu tá» quá»· Ä‘uổi theo như gió bão, chỉ nháy mắt đã ra khá»i trấn Qua Dương.
Không Äá»™ng tứ phan lão đại không bá» qua, bèn quay sang đồng bá»n hét lá»›n:
- Äuổi theo tên tiểu tá» ! Nhanh lên !
Nhanh như chá»›p, bốn tên Không Äá»™ng giở thuáºt khinh công, tá»±a tai chá»›p ngang trá»i Ä‘uổi theo Cừu Thiên Hiệp, nhanh như hình ẩn bóng.
Äiếu tá» quá»· nghe tiếng gió thổi sau lưng, quay đầu lại nhìn thấy Cừu Thiên Hiệp, bất giác hồn phách rụng rá»i bèn giở hết sức bình sanh nhắm và o hướng Bắc chạy thục mạng.
Khi rá»i khá»i Qua Dương trấn thì đến má»™t cánh đồng ruá»™ng lúa bao la.
Sáu ngưá»i phân ra ba Ä‘oạn chạy thoăn thoắt thân mình lượn vi vu ở trên ngá»n cá».
Chẳng bao lâu, há» chạy khá»i đồng ruá»™ng, đến má»™t vùng hoang dã dắt lần đến sưá»n núi.
Lá và ng rÆ¡i rụng, nhánh cá»—i khẳng khiu, má»™t hà ng tòng, bá, mai hòe luống tuổi, má»c chÆ¡ vÆ¡ bên sưá»n núi.
Trước mặt hỠlà một cánh đồng hoang, cây cối thấp lè tè thưa thớt, phô bà y mặt đất đỠhồng, chen lẫn với mớ cỠbồng “hun†sắc thắm.
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy thế đất Ä‘oán thầm là sắp đến “Hồng Yến nhamâ€, chà ng lại sợ Äiếu tá» quá»· nổi tÃnh bất lương nên cố tránh lối “Hồng Yến nham†mà chạy và o má»™t nẻo hoang vu khác chẳng hóa ra uổng công theo Ä‘uổi vô Ãch hay sao. Vì thế chà ng váºn dụng toà n lá»±c Ä‘uổi nhanh tá»›i trước đồng thá»i buá»™c miệng gá»i to:
- Äiếu tá» quy, oan có đầu, nợ có chá»§, tại hạ quyết không chạm và o tÃnh mạng cá»§a ngươi đâu.
Vừa hét dứt, chà ng đã bước sấn tá»›i trước, chỉ cách Äiếu tá» quá»· độ năm, bảy trượng.
Cừu Thiên Hiệp đã váºn dụng “Thiết thư tuyệt há»câ€, Äiếu tá» quá»· há sánh được sao ?
Cho nên tiếng hét vừa dứt, ngưá»i chà ng đã cách sau lưng Äiếu tá» quá»· độ má»™t vá»›i tay, có thể bắt chụp kịp.
Äiếu tá» quá»· hồn bất phụ thế, má»™t mặt váºn dụng toà n lá»±c chạy như gió, má»™t mặt kê hai ngón tay và o miệng “hoét†lên hai tiếng tiêu lãnh lót, vang động khu rừng trước mặt.
Tiếng tiêu vừa hoét lên, Äiếu tá» quá»· đã đổi hướng, nhắm ngay ngá»n đồi bên tả chạy ngoặc lại.
Cừu Thiên Hiệp gầm lên như sấm nổ:
- Quỷ kế gì đó ?
Tiếng hét cá»§a chà ng chưa dứt, đột nhiên má»™t chấm Ä‘en bằng hạt Ä‘áºu xé không khà kêu reo reo, biến thà nh luồng kình khà kinh hồn đâm sầm và o mặt chà ng.
Cừu Thiên Hiệp giáºt mình đánh thót nhanh như chá»›p, chà ng tung mình lên cao ba trượng, tránh thoát luồng quá»· lá»±c cá»§a đối phương, đồng thá»i đẩy ra song chưởng há»™ trước mặt, khà giáºn lại bốc lên cân não, khiến chà ng buá»™c miệng kêu to:
- Hay cho tiểu tặc !
Ngay lúc ấy, má»™t bóng ngưá»i đã hiện ra giữa trà ng, vòng tay hướng và o Thiên Hiệp nói khẽ:
- Tưởng ai lạ ... hóa ra thiếu hiệp !
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy ngưá»i nà y đã biết ngay hắn chÃnh là chá»§ tá»a há»™ pháp Huyết Quang giáo, Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh.
Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh vá»™i giương ngay Thiết tán há»™ trước bụng, lại mỉm cưá»i bảo:
- Thiếu hiệp đuổi gấp tên đệ tỠcủa tệ giáo để là m gì ? Xin thiếu hiệp cho biết quạ. ?
Nguyên lúc má»›i xuất đạo giang hồ rá»i Phi Lai sÆ¡n trang đã gặp Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh, lúc đó hắn nháºn Huyết Quang lệnh tìm giết Cừu Thiên Hiệp, may nhá» có Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c lấy lệnh đổi lệnh, giải vây cho Thiên Hiệp, nhá» thế Thiên Hiệp thoát chết.
Nhưng ngà y nay đã biến đổi.
Cừu Thiên Hiệp không coi Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh thấm và o đâu cả, vừa nghe qua chà ng trầm giá»ng nói to:
- Tại sao ta phải nói ? ChÃnh Cừu má»— há»i lại ngươi đấy !
Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh không tá» ra giáºn dữ, chỉ mỉm cưá»i Ä‘iá»m đạm nói:
- Thiếu hiệp muốn há»i Ä‘iá»u chi, xin cứ dạy !
Cừu Thiên Hiệp nghiêm sắc mặt, quát to như sấm sét:
- Lôi Thanh Minh ! Ta há»i ngươi, Cừu Thiên Hiệp nà y đối vá»›i Huyết Quang giáo tuyệt không cấu kết. Tại sao Dị Äại Cương lại khổ công, muốn tìm giết tại hạ, má»™t trong quá khứ, còn hiện tại vì sao Huyết Quang giáo Ä‘i gây cừu kết oán cướp cá»§a giết ngưá»i trách oán và thảm hại, váºy tâm ý các ngươi muốn là m gì Cừu má»— chứ ?
Lôi Thanh Minh nghe qua xám mặt, nghẹn ngà o chẳng nói ra lá»i. Nhưng chỉ trong nháy mắt hắn đã lấy lại bình tÄ©nh, mỉm cưá»i nhìn Thiên Hiệp Ä‘iá»m đạm há»i:
- Thiếu hiệp căn cứ và o đâu mà nói thế ?
Cừu Thiên Hiệp Ä‘ang ngầm tức “Äiếu tá» quỷ†nên sẵn dịp muốn trừ khá» hắn. Vì thế chà ng đưa tay chỉ và o Äiếu tá» quá»·, mỉm cưá»i bảo:
- Do hắn nói ra đấy !
Lôi Thanh Minh quá ngạc nhiên, trợn đôi mắt tròn xoe nhìn Äiếu tá» quá»· lại quay há»i lại Thiên Hiệp:
- Hắn nói tháºt ... Phải hắn nói ra thế ư ?
Äiếu tá» quá»· nghe qua cúi đầu gục mặt, tá» vẻ kÃnh sợ bồi hồi.
Cừu Thiên Hiệp nặng giá»ng hét to:
- Hắn nói thá»±c đấy ! Hắn còn nói nhiá»u nữa kìa ... Tại trấn Qua Dương hắn dám tuyên bố vá»›i má»i ngưá»i “tại hạ là đồng bá»n cá»§a hắn, giữ chức thiên hạ đô tuần sứ, NgÅ© lá»™ tổng chỉ huy cá»§a Huyết Quang giáoâ€, ngươi thân giữ chức Thá»§ tá»a há»™ pháp Huyết Quang giáo, ắt rõ đạo lý thế nà o chứ ?
Lôi Thanh Minh chép miệng kêu nho nhá»:
- Lẽ nà o ?
Cừu Thiên Hiệp không buông tha nói tiếp:
- Hiện tại có mặt Äiếu tá» quá»·, ngươi há»i lại xem, Cừu má»— có bao giá» bịa đặt vu khống như các ngươi đâu.
Lôi Thanh Minh giáºn tÃm mặt gượng đáp nhá»:
- Lôi má»— phải há»i lại !
Cừu Thiên Hiệp nhanh tay chá»™p cổ “Äiếu tá» quỷ†xách đến đối diện vá»›i Lôi Thanh Minh đồng thá»i buá»™c miệng nói to:
- Ngươi cứ há»i hắn lại xem sao !
Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh chuyển nhanh tròng mắt, gạt cây lá»ng sắt sang bên, hai chân bước cháºm rãi đến trước mặt Äiếu tá» quá»·, lạnh lùng há»i:
- Cừu Thiên Hiệp nói như thế, có đúng sá»± tháºt không ?
Cừu Thiên Hiệp cÅ©ng bước tá»›i má»™t bước, quắc mắt nhìn Äiếu tiểu quá»· trầm giá»ng bảo:
- Äiếu tá» quá»·, có Cừu má»—i đây đối chất, ngươi chá»› nên chối tá»™i nhé.
Äiếu tá» quá»· mặt như xác chết, đôi mắt trắng bệt, liếc nhìn Lôi Thanh Minh lại nhìn sang Cừu Thiên Hiệp lắp bắp, song chẳng nói ra lá»i.
Lôi Thanh Minh rống lên như sấm nổ:
- Nói !
Cừu Thiên Hiệp quát ầm trá»i:
- Nói mau !
Äiếu tá» quá»· run rẩy từng thá»› thịt, gương mặt xám xanh biến sang mà u tÃm Ä‘áºm, sau cùng phải gáºt đầu ... nói qua hÆ¡i thở:
- Thiên ... Hiệp ... nói ... đúng.
Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh nhảy dá»±ng lên bằng giá»ng nói như hổ gầm rống to:
- Ngươi đã nói như thế à ?
Äiếu tá» quá»· nghẹn ngà o đáp qua hÆ¡i thở:
- ChÃnh thế !
Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh xốc nhanh cây lộng thiết lại rống trầm khiếp:
- Hay cho phưá»ng phản bá»™i.
Vừa nói dứt kình phong cuốn lên mịt mù, cây thiết tán to tướng lay động mạnh.
Máu huyết phun ra như bão vũ, tưới đỠđất, cùng tiếng rú:
- á»i chao !
Tiếng rú vang lên thê thảm, thế là Äiếu tá» quá»· đã bá» mình dưới Thiết tán cá»§a Lôi Thanh Minh ...
Cừu Thiên Hiệp nhấc mình vá»t ra xa hai trượng, tránh những tia máu bắn và o ngưá»i.
Lôi Thanh Minh phá lên cưá»i như Ä‘iên dại. Thiết tán thâu hẳn chiêu.
Cừu Thiên Hiệp chá»›p mắt nhìn thấy Äiếu tá» quá»· bị ngá»n thiết tán quáºt chết má»™t cách thảm thương, cái đầu văng ra xa năm sáu trượng. Äiếu tá» quá»· mất đầu thà nh tá» quá»· không đầu.
Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh bá»—ng đổi ngay sắc giáºn, vòng tay hướng và o Thiên Hiệp dịu giá»ng há»i:
- Thiếu hiệp, ngươi đã vừa lòng chưa ?
Cừu Thiên Hiệp ngạc nhiên há»i:
- Vừa lòng ? Vừa lòng việc gì chứ ?
Lôi Thanh Minh nghiêm giá»ng nói:
- Bổn đệ tá» ra ngoà i nói những lá»i bất nhã, dối trá, là m tổn thương đến danh dá»± thiếu hiệp nên Lôi má»— má»›i thay giáo chá»§ dùng giáo Ä‘iá»u mà trừng phạt hắn, váºy thiếu hiệp đã vừa lòng chưa ?
Cừu Thiên Hiệp biết Lôi Thanh Minh vốn ngưá»i Ä‘a trá, khó Ä‘o được lòng dạ ra sao, nên nhÃu mà y, nghÄ© ra má»™t kế, giả bá»™ hằn há»c quát to:
- Lôi Thanh Minh ! Trước mặt Cừu mỗ ngươi chớ nên lộng quỷ.
Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh nghe qua chẳng hiểu gì cả, ngạc nhiên há»i nhanh:
- Lộng quỷ ? Lôi mỗ là m gì đâu ... có lộng quỷ gì đâu ?
Cừu Thiên Hiệp nhếch môi cưá»i nhạt bảo:
- Ngươi giở giá»ng đà n anh, thi hà nh thá»§ Ä‘oạn tà n nhẫn, giết chết Äiếu tá» quá»· để diệt ngưá»i là m chứng cá»§a ta, là m cho ta không còn bằng cá»› gì phải chăng ?
Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh lấy là m kỳ lạ, song cố phân bua:
- Lôi má»— thi hà nh theo giáo luáºt, trừng phạt bổn giáo đệ tá», chứ nà o có ý diệt kẻ dối chứng hay tuyệt bằng cá»› đâu.
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i bà máºt, bằng giá»ng nói mỉa mai, bảo:
- Có hay không ngươi tá»± há»i lấy lương tâm. Nhưng ta còn và i nhân chứng sắp lại đây.
Vừa nói dứt, chà ng đưa tay chỉ bốn tên “Không Äá»™ng tứ phan†còn cách xa độ mưá»i trượng.
Không Äá»™ng tứ phan thân pháp nhanh hÆ¡n thoi Ä‘ua chỉ nháy mắt đã hạ xuống giữa trà ng.
Bốn ngưá»i vừa đến nÆ¡i, không há»i trắng Ä‘en không phân phải quấy, chỉ lay động nhanh bốn cây Chiêu hồn phan, phướng hồn bốc gió kêu vi vút tạo nên bốn đạo kình lá»±c vÄ© đại nhắm và o ngưá»i Cừu Thiên Hiệp phá»§ tá»›i, chẳng khác nà o thiên tướng bá»§a thiên la.
Không Äá»™ng tứ phan lão đại rống lên như quá»· mị:
- Cừu Thiên Hiệp ! Ngươi hẹn chúng ta đến đây, hóa ra nÆ¡i nà y có nhiá»u đồng bạn ngươi mai phục, ứng trợ phải chăng ?
Cừu Thiên Hiệp trợn trừng đôi mắt suýt rách khóe, khà giáºn bốc cao trăm trượng.
Nhưng bốn cà nh chiêu hồn phan giao động chóa mắt, phát ra kình lá»±c “vù vù†tá»±a hồ như Ä‘oà n binh mã rầm rá»™, cuồn cuá»™n như cÆ¡n sấm sét đổ liên hồi và o ngưá»i Cừu Thiên Hiệp, chiêu thế thá»±c nguy hiểm khôn lưá»ng.
Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh đứng má»™t bên phá lên cưá»i hăng hắc, tay hữu thâu thiết tán bao gá»n và o lòng, nhấc bổng thân mình nhảy ra ngoà i vòng chiến xa hai trượng, khi vừa hạ mình xuống đất hắn đã đưa mắt nhìn Không Äá»™ng tứ phan buá»™c miệng rống cá»±c to:
- Không Äá»™ng tứ phan, cóc ngươi hãy yên tâm, Cừu Thiên Hiệp từ ngà y xuất đạo giang hồ đến đây chỉ thÃch “đơn công, độc tấuâ€, không cần ai trợ lá»±c ! Lôi má»— đâu dám phạm và o việc cấm kỵ cá»§a thiếu hiệp, váºy các ngươi hãy gắng sức hiệp tay nhau tranh đấu.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua tức giáºn bồi hồi, tuy hắn nói đúng sá»± tháºt, nhưng cốt ý là muốn hãm hại mình, chà ng không nghÄ© ngợi lâu, song chưởng đẩy m.anh má»™t chiêu trầm khiếp, đẩy dạt bốn cà nh “chiêu hồn phanâ€, má»™t mặt buá»™c miệng gá»i to:
- Các ngươi hãy dừng tay, muốn gì cứ nói cho minh bạch, giao thủ động chiêu vẫn chưa muộn kia mà ?
Tứ phan lão đại rống lên như sấm nổ:
- Có gì đáng nói đâu !
Tứ phan lão tam gầm to:
- Ai ... thèm đấu khẩu với ngươi lúc nà y.
Cả bốn ngưá»i không để Thiên Hiệp có thì giá» phân trần chỉ kêu rống lên như bầy quá»· loạn giở ra những đưá»ng chiêu ác liệt công tá»›i tấp. Má»—i chiêu Ä‘á»u nhằm và o đại huyệt cá»§a Thiên Hiệp thÃch mạnh, má»—i thức Ä‘á»u tìm chá»— nhược Thiên Hiệp bức nhanh, bốn cà nh “Chiêu hồn phan†vÅ© lá»™ng má» trá»i như má»™t biển bướm và ng chá»›p cánh, biến ra gió lạnh mưa băng, bá»§a ra vây phá»§ Thiên Hiệp và o lõm giữa.
Cừu Thiên Hiệp cố tránh sá»± lá»™ng giả thà nh chÆ¡n, vô cá»› gây cừu chuốt oán vá»›i bá»n Tứ phan Không Äá»™ng. Vì thế, chà ng cố nhẫn nại, chỉ đưa ra thế thá»§ đôi chân đạp mạnh thức “Lôi hà nh cá»u chuyển†bay, nhảy, vá»t tung như chÃn tia sét ngoằn ngoèo, bá»§a trên ná»n trá»i Ä‘en nghịt.
Chà ng váºn dụng toà n môn “thiết thư†tuyệt há»c né tránh rất thần tình, thân mình thon nhá», lượn qua đảo lại, len lá»i giữa tráºn phướng chiêu hồ như má»™t cánh chim non bé tà giữa ná»n trá»i cuồng vÅ© phong ba.
“Không Äá»™ng tứ phan†là má»™t môn tuyệt há»c cá»§a Không Äá»™ng phái, và bốn ngưá»i nà y là nhân váºt cao thá»§ cá»§a Không Äá»™ng môn, đánh liá»n tay, công tá»›i tấp, chiêu thế lại ngụy dị, thá»±c là nguy hiểm khôn cùng.
Nếu Ä‘em má»™t ngưá»i khác thay thế và o địa vị Thiên Hiệp thì giá» phút nà y máu đổ Hồng Yên nham, thây phÆ¡i tan nát vùng hoang đá.
Ngay lúc ấy Kiệu dương tán Lôi Thanh Minh đứng bên ngoà i nhìn thấy lưỡng trò tương tranh thì lấy là m đắc ý, phá lên cưá»i như Ä‘iên như dại, đột nhiên đưa mắt nhìn Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i nói tháºt to:
- Tuyệt diệu, tuyệt diệu ! Nhưng tiếc thay tại hạ có việc cần kÃp, không thể ở lại phụng bồi thiếu hiệp được.
- Vút !
Một tiếng gió cuộn rất nhanh, Lôi Thanh Minh thừa cơ hai đà ng đang ác đấu mãnh liệt nhấc mình lên cao mấy trượng, nhắm và o khu rừng trước mặt chạy như bay, trong chớp mắt đã mất dạng.
Cừu Thiên Hiệp thấy Lôi Thanh Minh thừa cÆ¡ trốn thoát, chỉ kêu “hừ†má»™t tiếng phẫn ná»™ song chẳng hở tay Ä‘uổi theo hắn. Vì lúc ấy, Không Äá»™ng tứ phan đã biến bốn cây phướng chiêu hồn thà nh vầng bạch quang to như quả núi, bao phá»§ Cừu Thiên Hiệp không để hở kẻ tóc đưá»ng tÆ¡ ...
Cà ng đánh bá»n chúng cà ng hung tợn, bốn ngá»n “Chiêu hồn phan†không dừng lại ná»a khắc. Hai đà ng quyết đấu vá»›i nhau độ má»™t canh trà vẫn chưa phân cao thấp.
Không Äá»™ng tứ phan hùng hổ và lợi hại bấy nhiêu thì Cừu Thiên Hiệp thâm trầm và uyển chuyển bấy nhiêu. Chỉ vì chà ng giữ thế thá»§, né mau tránh lẹ, tuyệt nhiên không giở thế công địch ...
Cừu Thiên Hiệp lại nháºn thấy đối phương quá liá»u mạng, và bức ác mình, bèn đổi ngay ý định rống lên giáºn dữ:
- Tứ phan ! Nếu các ngươi mãi bức áp vô lý, tại hạ sẽ không nhưá»ng nhịn nữa đâu !
Tuy lá»i nói cá»§a Thiên Hiệp rất chân tháºt, nhưng bá»n Không Äá»™ng tứ phan lại hiểu má»™t cách khác, vì chúng hiểu lầm Cừu Thiên Hiệp dùng lá»i uy hiếp và nhục mạ.
Vì thế Không Äá»™ng tứ phan lão đại vừa nghe qua, tay phướng vụt ngừng lại, đổi ra má»™t thế “Äả sáo phiên†quay má»™t vòng tròn ngang đầu, đồng thá»i buá»™c miệng hét to:
- Bát phương phong vũ !
Tiếng hét vừa dứt, cà nh phan đã kêu lên “reo réo†vÅ© lá»™ng như mưa phùn tám hướng, ác hại hÆ¡n trước khá nhiá»u.
Tiếp theo đấy, ba tên Không Äá»™ng tứ phan còn lại đồng thanh, bốn luồng Ä‘iện lá»±c tá»a rá»™ng xa má»™t chu vi mấy trượng, kình phong xoáy mạnh, hấp lá»±c rì rà o vụt biến ra bốn tiếng nổ:
- Ầm, ầm, ầm, ầm.
Bốn tiếng nổ vang lên long trá»i vỡ đất, bụi cát bốc lên cao ngất tối đất mịt trá»i.
Lúc bấy giá» Cừu Thiên Hiệp cảm thấy từ bốn phương tám hướng nhiá»u đạo kình phong áp mạnh và o ngưá»i to tát như bốn bức tưá»ng vÄ© đại ngã đổ. “Lôi hà nh cá»u chuyển†tuy nhanh như chim, nhẹ như gió song là m sao thi triển giữa má»™t vòng vây kình lá»±c chẳng sÆ¡ hở kẻ lông.
Cừu Thiên Hiệp liệu định đây là môn tuyệt há»c bà truyá»n cá»§a bốn tên Không Äá»™ng, nếu không trổ oai thần trừng trị, ắt bá»n chúng chẳng cam tâm nể phục.
Giữa lúc Cừu Thiên Hiệp đang suy nghĩ, bỗng nghe tứ phan lão nhị rống lên trầm khiếp:
- Cá»u chuyển luân hồi.
Cừu Thiên Hiệp vừa suy nghÄ©, vừa nhảy đứng lên cao ba trượng tránh thoát chiêu “Bát phương phong vũ†lại toan hạ mình xuống trà ng. Bá»—ng nghe tiếng hét “Cá»u chuyển luân hồi†cá»§a tứ phan lão nhị. Tiếp theo đấy, tứ phan lão đại, lão tam, lão tứ đồng rống lên liên hồi:
- Cá»u chuyển luân hồi.
Tiếng rống ầm Ä© chưa dứt, từ tả sang hữu, từ trước tá»›i sau, bốn ngá»n phướng chiêu hồn biến ra muôn đạo kình phong bá»§a chặt trà ng đấu.
Cừu Thiên Hiệp lượn mình qua lại trên không, nhìn thấy tả hữu, trước sau Ä‘á»u há»—n loạn, không còn má»™t kẻ hở đặt bà n chân.
Giữa lúc tinh thần Ä‘ang rối loạn, vô tình là m cho ná»™i lá»±c suy giảm, thân hình chà ng bị rÆ¡i xuống trà ng đấu như hòn đá nặng. Cừu Thiên Hiệp run lên, tay chân cuống loạn, chưa biết giở thế gì ra ứng phó.. Bá»—ng nghe bốn giá»ng nói ráºp nhau:
- Tháºp diện mai phục.
Bốn cà nh phan của lão đại, lão nhị, lão tam, lão tứ lay động rất nhanh nhắm và o đầu, ngực, lưng, chân của Thiên Hiệp phóng tới, thế mạnh như bà i sơn đảo hải, nguy hiểm dị kỳ.
Cừu Thiên Hiệp vững tin và o “Thiết thư†tuyệt há»c, giở ra công lá»±c hi kỳ, tránh thoát được hai chiêu phan mạnh bạo.
Nhưng chiêu thứ ba là “Truy hồn Ä‘oạt mạng†đã quáºt và o hông chà ng, vô phương né tránh, không ngõ tung lên cao, thá»±c là vô và n nguy hiểm.
Lại thêm, chiêu thứ tư “Nhất phương tỠkỳ†nhanh như điện chớp chỉ cách bả vai chà ng độ ba tấc.
Giữa lúc sự chết cách là n tơ kẻ tóc, vạn trạng hung hăng.
Bỗng nhiên đạo kim quang rực rỡ, sáng chói tựa vồng cầu, lao đi “vút†...
Cừu Thiên Hiệp vươn tay tả lay động mạnh, gạt ngang hông, phắt ngược bên vai, đồng thá»i thân ngưá»i như vệt khói và ng như nghệ bay ngược lên không trung.
- Choeng ! Koeng !
Hai tiếng rÃt tóe lá»a vang lên má»™t lúc, là m chát óc má»i ngưá»i, đồng thá»i đẩy bạt hai bóng ngưá»i văng ra xa cả trượng, bóng “chiêu hồn phan†không chá»›p động, dưá»ng như nương theo là n gió, từ tay Thiên Hiệp bốc Ä‘i mất hút.
Bốn tên “Không Äá»™ng tứ phan†tháo lùi ra xa cả hai trượng, chúng giương đôi mắt thao láo đầy kinh ngạc, nhìn hai cây “chiêu hồn phan†bị gãy vụn nằm trÆ¡ trên đất, cả bốn ngưá»i ngÆ¡ ngác đến độ mất thần.
Cừu Thiên Hiệp tì tay trên chuôi “Khô trúc thánh kiếmâ€, mÅ©i kiếm chạm mặt đất, chà ng giương đôi mắt sáng xanh, xạ thẳng và o bốn khuôn mặt tứ phan Không Äá»™ng bằng những tia giáºn dữ, lại cất tiếng trong như chuông quát bảo:
- Cừu mỗ xin báo cho các ngươi một lần nữa, nếu các ngươi cố tình bức bách tiếp, thì chớ trách Cừu mỗ vô tình nhé !
Bốn tên tứ phan Không Äá»™ng mặt đầy sắc giáºn, sát khà bốc hiện trùng trùng.
Tứ phan lão đại bước sấn tá»›i trước trầm giá»ng hét bảo:
- Cừu Thiên Hiệp, ngươi phải biết, Không Äá»™ng tứ phan thà mất mạng chứ chẳng mất chiêu, lão há»§ thá» liá»u mạng vá»›i ngươi.
Vừa nói dứt, hắn đưa cán “chiêu hồn phan†gãy nhắm ngay Thiên Hiệp ném tháºt mạnh, đồng thá»i vươn song chưởng toan tấn công tá»›i tấp ...
Ba tên tứ phan đồng bá» nhanh binh khÃ, vươn ngay sáu chưởng pháp thá»§ thế, cùng gà o to má»™t loạt:
- Gia gia quyết một mạng với ngươi !
Tiếng hét liên hồi, là m rúng động cả không gian, bốn tên tứ phan chỉ dùng xÃch thá»§ không quyá»n, vươn tay trắng đẩy mạnh song chưởng thế tá»±a hung thần ác sát, tên nà o tên nấy Ä‘á»u đượm vẻ ác độc khôn cùng, tám đạo mục quang như tia Ä‘iện kèm theo tám luồng chưởng lá»±c tá»±a sÆ¡n băng, phát ngay và o ngưá»i Thiên Hiệp.
|

13-01-2009, 06:39 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 84 Và o Äất Phần Dương Tìm Lão Bá»™c
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy Không Äá»™ng tứ phan quyết liá»u thân thà mạng đánh vá»›i mình, chà ng vá»™i thâu ngay “trúc kiếm†nhảy lùi ra sau hai trượng, buá»™c miệng quát to:
- Tứ vị hãy dừng tay mau ! Nhưá»ng cho Cừu má»— nói và i lá»i.
Không Äá»™ng tứ phan không dằn được cÆ¡n giáºn lại chẳng nghe Thiên Hiệp hét bảo, bốn tên vẫn giữ theo đà cÅ©, xông thẳng và o Thiên Hiệp, chưởng phong lay động không ngừng.
Thiên Hiệp thối bá»™ vẫn không được, “khô trúc thánh kiếm†giao qua tay tả, tay hữu đẩy ra má»™t chưởng “Dã chiến bát hoang†thân mình uốn khúc như con ốc quắn, đỡ má»™t thế, công má»™t chiêu, má»—i chưởng tung ra hà m chứa má»™t kình lá»±c cá»±c mạnh, tá»a thà nh má»™t vầng sương vụ nhắm ngay “tứ phan†kÃch mạnh tá»›i.
Không Äá»™ng tứ phan công thế bị hóa giải rÆ¡i và o khoảng không, khiến bá»n chúng tức giáºn bồi hồi, kêu rống thảm liệt, chia ngay bốn hướng, quyết liá»u mạng đẩy ra những chiêu kế tiếp, tấn công Thiên Hiệp. Bốn ngá»n chưởng giao nhau, hợp thà nh luồng kình phong vÄ© đại, như chá»›p giáºt liên hồi, ba đà o nổi giáºn, cuồn cuá»™n xoắn và o mình Thiên Hiệp.
Cừu Thiên Hiệp bị bức bách cuống cả chân tay, nên không thể nà o nhẫn nại được nữa. Giữa cơn cấp bách, chà ng tuốt nhanh “khô trúc thánh kiếm†vẫn nhẹ một hư thế, tay tả đẩy mau một chưởng và hét:
- Chớ trách Cừu mỗ dã tâm !
Vừa nói dứt, thân mình chà ng lắc lư mạnh, chưởng thế cuồng phong ba bay ra cuộn cuộn.
Không Äá»™ng tứ phan vừa thấy chà ng đưa ra chiêu thế, thân mình như xác pháp đêm Ngươn Tiêu, bay ra tứ tán, kẻ thối Äông, ngưá»i lui Tây, sang trái, né hữu, má»—i ngưá»i Ä‘á»u tháo lui má»™t trượng, cả bốn tên giương đôi mắt trắng dã nhìn Thiên Hiệp đến xuất thần.
Chỉ vì Không Äá»™ng tứ phan liệu định không thắng được “khô trúc thánh kiếm†nên dùng quyá»n chưởng để há»™ trước ngá»±c, không ngá» Thiên Hiệp xuất thá»§ quá đột ngá»™t C khiến bá»n chúng trở tay không kịp má»›i bị lạc bại như thế.
Cừu Thiên Hiệp đẩy ra má»™t chưởng đánh bại được đối phương, nên lấy là m thÃch thú, hà o khà bốc lên dõng dạc quát bảo to:
- Mạo danh tạo ác, tất cả Ä‘á»u do Huyết Quang giáo hà nh động, đổ lá»—i cho ta, vì cá»› gì các ngươi mãi bức khổ ta ?
Tứ phan lão đại mặt run lên từng sá»› thịt nặng giá»ng gầm lên:
- Ngươi chá»› giả bá»™ lòng quá»·, hcÃnh ngươi tay sai cá»§a ...
Cừu Thiên Hiệp nổi giáºn xung thiên, bằng giá»ng quát trầm khiếp bảo:
- Lá»›n máºt thá»±c !
Vừa hét dứt, chà ng cho “trúc kiếm†và o bá»c, rùn mình xuống thấp, đẩy nhanh ra sau song chưởng bằng má»™t chiêu lợi hại khôn cùng.
- á»i chao !
Má»™t tiếng rống thảm liệt nổi lên, bóng ngưá»i nhảy dá»±ng lên cao hà ng trượng.
Tứ phan lão tứ thừa lúc Thiên Hiệp và lão đại đấu khẩu, hắn lẻn ra sau lưng chà ng toan ám hại, không ngá» Thiên Hiệp sá»›m phát giác, quáºt song chưởng ra sau lưng kÃch mạnh và o ngưá»i hắn ...
Ngay lúc đó một tiếng:
- Bùng !
Nổi lên khô khan, thân mình to lá»›n cá»§a tứ phan lão tứ, từ cao rÆ¡i xuống như hòn đá nặng. Hắn buá»™c miệng kêu lên “ôi ốiâ€, hé miệng phun ra má»™t búng máu tươi, trông rất thảm hại.
Tứ phan lão nhị thấy đồng bá»n thảm hại bèn rống to lên:
- Tiểu tá», ngươi tà n nhẫn quá độ.
Vừa nói dứt, hắn nhảy bổ tới trước nhặt ngay cây “chiêu hồn phan†gãy nhắm và o Cừu Thiên Hiệp đánh nhầu tới như gió loạn, không chiêu thức gì cả.
Luôn tứ phan lão đại và lão tam, hai ngưá»i cÅ©ng đẩy nhanh bốn chưởng trợ lá»±c, thế mạnh như bốn luồng gió nặng ngà n phương.
Cừu Thiên Hiệp dá»ng mà y trợn mắt quát:
- Äã ám toán, lại hợp công, các ngươi chết là phải.
Vừa hét dứt, chà ng tung ra song chưởng phân là m ba chiêu, đưa ra cự địch.
Lúc đầu, Thiên Hiệp thấy câu chuyện mỠám muốn bà y giải cho chúng rõ chi tiết, không nỡ đả thương bá»n chúng nên chỉ đưa ra ngưá»i chiêu chưởng tầm thưá»ng, không sá» dụng đến năm thà nh lá»±c. Không ngỠđến phút nà y cả bốn tên Ä‘á»u tá» ra Ä‘iên cuồng, khát máu, khiến chà ng nổi giáºn xung thiên, đẩy ra hai luồng chưởng tối lợi lại.
Chưởng phong vừa thoát khá»i tay, réo lên “vi vuâ€, hai chưởng biến thà nh bốn đạo kình phong chia ra tám thế, tám thế tá»a ra ba lối nhắm ngay tứ phan lão đại, tam, nhị xoắn đến như cÆ¡n ba đà o cuồng ná»™, phá»§ chụp và o đầu đối phương, thế mạnh kinh thiên động phách.
Không Äá»™ng tứ phan ba ngưá»i, tuy nháºn biết không chống lại Cừu Thiên Hiệp, nhưng tình anh em rất nặng, khiến cả ba táºn lá»±c hy sinh quyết đấu đến hÆ¡i thở cuối cùng.
Giữa lúc cả ba hùng hổ xông tới. Hốt nhiên.
- Bùng !
Má»™t tiếng nổ long trá»i lở đất, bóng ngưá»i quay mòng mòng như con vụ, tháo nhanh ra xa đạo chưởng phong bốc khói, tá»a thà nh cÆ¡n trốt thổi mạnh cây khô, cỠúa, cát nhuyá»…n, bụi má»m, cuốn bay lên dáºy đất ngợp trá»i, kèm theo đầy máu vá»t tứ phương, mùi tanh lạc giá»ng ...
Cừu Thiên Hiệp đứng yên như núi, khoanh tay nhìn đối phương vẻ mặt uy nghi lẫm liệt.
Ba tên trong “ttứ phan Không Äá»™ng†thân mình run rẩy, má»—i tên Ä‘á»u đưa tay chùi vết máu chảy đỠbên khóe miệng, mặt mà y xanh nhợt nhạt, hiện đầy vẻ Ä‘au đớn bồi hồi.
Nếu Cừu Thiên Hiệp chẳng nương tay, ắ ba tên không được như thế nà y.
Cừu Thiên Hiệp đánh ba tên Không Äá»™ng bị thương trong lòng lấy là m bất nhẫn, bèn cao giá»ng nói to:
- Ngưá»i không diệt hổ, hổ vẫn muốn ăn ngưá»i, các vị chá»› trách tại hạ nhé.
Không Äá»™ng tứ phan lão đại, má»™t tay áp và o bụng nén cÆ¡n Ä‘au rên rỉ bảo:
- Hay lắm ! Gã há» Cừu, mi đã giết uy danh Không Äá»™ng tứ phan.
Cừu Thiên Hiệp cau mà y khó chịu, dịu giá»ng nói:
- Lỗi không do tại hạ !
Không Äá»™ng tứ phan lão tam, nghiến răng gượng nén cÆ¡n Ä‘au kêu rống lên:
- Tên Thiên Hiệp há» Cừu ! Ngươi hãy giết hết chúng ta Ä‘i, để sau nà y khá»i phải hối tiếc.
Cừu Thiên Hiệp nhếch môi cưá»i khổ:
- HỠCừu không bao giỠhối tiếc, dù các ngươi có muốn phục thù, báo oán gì Cừu mỗ xin hầu tiếp ... !
Không Äá»™ng tứ phan gượng mỉm cưá»i, Ä‘au khổ, bằng giá»ng âm trầm khiếp bảo:
- Hay lắm ! Ngà y mùng hai tháng hai nà y. Không Äá»™ng phái ắt có mặt tại chá»—, triệu táºp thiên hạ võ lâm tại Hắc Ngục cốc, nợ máu có vay thì có trả.
Cừu Thiên Hiệp gáºt đầu đáp ngay:
- Cừu mỗ sẽ chỠđợi !
Tứ phan lão đại trầm giá»ng nói:
- Hay lắm, chúng ta hãy đi thôi !
Vừa nói dứt, lão đưa tay ra hiệu cho ba tên “tứ phan" nhị, tam, tứ đứng lên, tám tròng mắt trắng bạc chÄ©a ra nhiá»u tia oán há»n âm độc, nhìn thẳng và o mặt Thiên Hiệp, bốn đôi chân loạng choạng, xiêu vẹo bước lần ra khá»i Hồng Yến nham.
Cừu Thiên Hiệp giương mắt ngó theo, đến lúc bốn tên khuất bóng sau rặng rừng đầy vẻ ngẩn gơ chưa xóa nhòa trên nét mặt.
Vì vô duyên cá»›, bá»—ng dưng có ngưá»i đến gây sá»±, lại tạo ra sá»± Oán cừu, chÃnh chà ng cÅ©ng không hiểu được vì đâu.
Chà ng lại nghĩ thầm:
- â€Tại sao Huyết Quang giáo lại gieo há»a khắp nÆ¡i, đâu đâu cÅ©ng mạo danh để há» cá»§a mình lại !
Nếu đúng như thế, thì bá»n chúng đã gieo rắc oan cừu khắp xứ, nà o là trá»™m “Thiếu Lâm chân kinhâ€, “Võ Äang kiếm phổâ€, giết chết thần y Hoa Tá» Phong và Lịch Huyết kiếm, trá»™m NgÅ© long huyết cầu.
Má»™t chuá»—i câu chuyện nối dà i, Ä‘á»u do Huyết Quang giáo giáo gây ra.
Tại sao bá»n chúng phải là m thế ?
Ngà y mùng hai tháng hai, tại Hắc Ngục cốc mởi đại hội song hội để là m gì ?†Nghĩ đến ngà y hội Hắc Ngục cốc, khiến chà ng rúng động cả tâm can, nói lẩm bẩm:
“Nhan Như Ngá»c phái má»™t lão nương đến bảo ta, ngà y mùng hai tháng hai không nên Ä‘i dá»± há»™i, ắt việc nà y bên trong có nhiá»u uẩn khúc ... †NghÄ© đến đây tư tưởng chà ng dưá»ng như bế tắc chỉ vì trong nhất thá»i chà ng đã quên mất, mãi lo giao đấu vá»›i bốn tên Không Äá»™ng tứ phan, nên không kịp suy nghÄ© việc gì.
“Nhan Như Ngá»c ! Tại sao căn dặn ta không được Ä‘i dá»± há»™i mùng hai thánh hai tại Hắc Ngục cốc ? Chắc bên trong có uẩn khúc gì vÄ© đại chứ chẳng không ?
Còn cá nhân nà ng hiện ở đâu ? Có lâm và o hoà n cảnh khó xỠnà o chăng ?
Hay là ... hay là nà ng đã nghe theo lá»i cá»§a Huyết Quang giáo chá»§ mà ưng thuáºn cuá»™c hôn nhân ?†NghÄ© đến đây, dòng máu nóng vụt sôi bùng trong cÆ¡ thể, khiến Cừu Thiên Hiệp đưa tay ôm lấy đầu rên rỉ:
“Nhan Như Ngá»c, nà ng ở đâu ? Có lẽ nà o ... “ Chà ng không dám nghÄ© tiếp lần bước đến cái gò cao, leo lên đứng lên đấy nhìn vá» hướng tổng đà Huyết Quang giáo, nhìn trân trối và o cõi hư không, ngÆ¡ ngÆ¡ ngẩn ngẩn như nhà tu Ä‘ang trầm tư mặc tưởng, tâm linh hướng và o cõi niết bà n ...
Äá»™t nhiên ...
- A di đà Pháºt !
Tiếng niệm Pháºt trong như chuông ngân buổi sá»›m, đánh thức Thiên Hiệp tỉnh hẳn cÆ¡n mÆ¡ má»™ng.
- Tiểu thà chá»§ ! Mạnh giá»i nhé !
Giá»ng nói vừa dứt, vị chưởng môn Thiếu Lâm Ngá»™ Phi đại sư đã hiện ra trước mắt.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh, vội vòng tay hướng và o đại sư thi lễ nói:
- Äại sư vẫn an khang quà thể chứ ? Vãn hạ nhá» trá»i vẫn mạnh.
Chà ng liên tưởng đến nhiá»u vấn đỠnan giải, không thể nói ra cùng má»™t lúc, bất giác chà ng chép miệng thở dà i.
Ngá»™ Phi đại sư tá» vẻ ngá» vá»±c, nhÃu đôi mà y bạc, Ä‘iá»m đạm bảo:
- Thiếu hiệp ! Lão nạp thấy ngươi có vẻ bi thương khó nói, có lẽ nà o ...
Vị đại sư vụt ngưng lại cúi đầu nhìn xuống đất, chợt thấy trên mặt cá» rây rắt nhiá»u vết máu, lại chép miệng thở dà i. Má»™t lúc lâu là o má»›i Ä‘iá»m đạm tiếp lá»i:
- Có lẽ nà o thiếu hiệp lại lâm và o nghịch cảnh hay sao ?
Cừu Thiên Hiệp lòng đầy u uất, chưa biết thố lá»™ cùng ai, nên lấy là m cảm động run giá»ng trả lá»i:
- Bạch đại sư ! Chẳng giấu gì đại sư, vãn hạ mang nhiá»u nghịch cảnh não ná», không rõ vãn hạ đã là m gì nên tá»™i, mà ngưá»i Ä‘á»i đổ và o mình vãn hạ, không biết bao nhiêu việc:
Cừu oán, trá»™m đạo bất lương, khiến cho má»i giá»›i võ lâm Ä‘á»u nhởm gá»›m và coi vãn hạ như kẻ cừu thù ! Tá»™i ác bởi ai váºy ? ChÃnh vãn hạ không hiểu gì cả ?
Ngá»™ Phi đại sư chá»›p nhanh viá»n mi bạc Ä‘iá»m đạm há»i:
- Thiếu hiệp ! Ngươi có thể kể lại cho lão nạp nghe được chăng ?
Cừu Thiên Hiệp lắc đầu thiểu não, chỉ cúi mặt thở dà i không đáp.
Ngá»™ Phi đại sư bá»—ng rá»±c đôi mắt từ hòa, miệng niệm Pháºt hiệu vừa phá lên cưá»i:
- Ai di đà Pháºt ... ha ... ha ... ha ... !
Lão lại đổi giá»ng âm trầm đầy ý nghÄ©a bảo nhẹ:
- Thiếu hiệp hãy an lòng ! Theo luáºt tuần hoà n, nhÆ¡n quả kẻ gieo hạt là nh ắt hưởng quả là nh ngà y nay năm tà n, đông táºn, váºn đạo cá»§a ngươi đã đến hồi an hảo, lão nạp sẽ thay ngươi mở mùa xuân má»›i, Ä‘uổi cÆ¡n bỉ cá»±c, ắt hồi thái lai, và kể từ đây thiếu hiệp như cánh buồm thuáºn gió.
Cừu Thiên Hiệp ngẩn mặt nhìn lão sư, mỉm cưá»i khổ sở đáp:
- Äa tạ đại sư có lá»i an á»§i !
Ngá»™ Phi đại sư nghe qua, sắc mặt rắn lại bằng giá»ng nghiêm trang cùng cá»±c bảo:
- Tiểu thà chá»§ chá»› nghi ngá» bần tăng chẳng dùng lá»i an á»§i đâu, mà chÃnh là sá»± tháºt đấy thiếu hiệp ạ ! Có minh chứng hẳn hòi ... ?
Cừu Thiên Hiệp run bắn ngưá»i, kêu lên:
- Có minh chứng ?
Vừa kêu lên, chợt hiểu mình lở lá»i, vì chà ng hiểu rõ Ngá»™ Phi đại sư là má»™t vị lão tăng đạo cao đức trá»ng, chẳng những là chưởng môn Thiếu Lâm, mà còn là Minh chá»§ cá»§a Cá»u đại môn phái, cho nên tiếng nói cá»§a đại sư là khuôn và ng thước ngá»c, má»—i khi nói lá»i gì, là các giá»›i giang hồ, tôn cảm, coi như giáo lý chánh truyá»n, ai ai cÅ©ng Ä‘á»u nể trá»ng.
Ngá»™ Phi đại sư không đợi Thiên Hiệp hồi đáp, lão đưa tay xốc lại tăng bà o, Ä‘iá»m đạm bảo tiếp:
- Thiếu hiệp ! Nếu thiếu hiệp không trá»n tin lá»i cá»§a lão tăng, thì ngươi hãy theo gót bần tăng đến Phấn Dương hồ, đến đấy ngươi má»›i nháºn rõ lá»i nói cá»§a bần tăng không hư giả.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh, vòng tay cúi đầu nói:
- Äại sư bảo chi những lá»i nà y, đã mong Æ¡n đại sư thương tình, vãn hạ há chẳng tin sao ?
Ngá»™ Phi đại sư gáºt đầu vui vẻ bảo:
- ÄÆ°á»£c như thế, ngươi hãy theo ta.
Vừa nói dứt, Ngá»™ Phi đại sư lại bước lần vá» phÃa trước.
Cừu Thiên Hiệp tuy rất thắc mắc, không rõ vị chưởng môn nà y đưa mình vỠđâu nhưng lão đã lên tiếng ngăn ngừa trước, chà ng há dám há»i nhiá»u sao ? Do đó hai chân chà ng di động mạnh lần bước theo bóng đại sư.
Từ Qua Dương trấn đến Phần Dương hồ chẳng xa lắm, nhưng thưá»ng Ä‘i chỉ độ hai ngà y đêm là tá»›i nÆ¡i.
Song đối vá»›i hai ngưá»i nà y, có thể gá»i là thiếu cao thá»§ võ lâm thá»i bấy giá», nên mức khinh công rất lá»—i lạc, há» chẳng noi theo đưá»ng quan ngõ vắng, mà băng suối vượt đèo Ä‘i như lướt là đà trên ngá»n cá».
Và o khoảng cuối canh ba, cả hai đã đến hồ Phần Dương.
Hai ngưá»i Ä‘i dá»c trên bỠđê, là m kinh động Ä‘oà n “le le†đang an ngá»§ dưới rặng lau già , cạnh bá» hồ, bá»n chúng vá»— cánh bay lên và kêu oang oác.
Hồ Phần Dương là má»™t thắng cảnh đệ nhứt xứ Quảng Äông, hồ rá»™ng mênh mông, ước chừng mưá»i mẫu chu vi, mặt hồ vỠđêm nước trong vắt, thỉnh thoảng và i tiếng cá ngáp bá»t là m rung rinh mặt nước, gợn thà nh và i nếp sóng lăn tăn.
Tuy là nơi thắng cảnh, sơn thủy hữu tình nhưng không kém vẻ cô liêu tĩnh mịch ...
Ngá»™ Phi đại sư dẫn Cừu Thiên Hiệp rẽ và o má»™t lối nhá», đầy lau vách um tùm, vượt qua mấy khúc ngoằn ngoèo như ruá»™t tượng, là đến má»™t cái là ng nho nhá» cá»§a ngư dân vẫn nằm cạnh bá» hồ.
cáci tiếng là ng xã nói đây nghe quá đáng, chỉ vì xóm nhỠngư dân nà y tổng cộng độ tám mái nhà tranh, song chẳng kém thơ mộng ...
Trước mấy dãy nhà tranh, có má»™t thá»a vưá»n nho nhá», bên Äông trồn toà n là hoa muôn sắc, bên Tây trồng vô số hoa mà u, cải, rau, khoai, cá»§, lại có nhiá»u cái mương dẫn nước hồ và o, có lẽ vì lâu ngà y bồi lở, mấy cái mương nà y lở rá»™ng thà nh nhiá»u ao vÅ©ng sâu sâu, má»™t đà n vịt ngá»—ng độ mươi con nổi lá»nh bá»nh trên mặt ao, chui đầu và o cánh ngá»§ mê man, tiếng chân ngưá»i không là m chúng tỉnh giấc.
Dưới ánh nguyệt lá» má», chiếu xuống mặt hồ, khiến ngưá»i ta trông thấy vô số cá nô đùa trên mặt nước, bÆ¡i lá»™i má»™t cách tá»± do thoải mái.
Cừu Thiên Hiệp thấy cảnh sanh tình, chép miệng ước ao, quay sang với Ngộ Phi đại sư:
- Äại sư ! Nếu trá»i run rá»§i cho tại hạ có góc đất nà y, tại hạ sẽ nguyện ẩn mình đến chết, tá»± do thoải mái hÆ¡n, lá»±c là phải lang bạc khắp giang hồ, đã phong trần lưu lạc, nhưng kết cục rồi có được chi.
Ngá»™ Phi đại sư nở nụ cưá»i hoan hỉ, bảo:
- Thiếu hiệp Ä‘ang độ hoa niên cưá»ng tránh, như mặt trá»i sá»›m má»c, hoa nở ban mai, phải tạo kiến công láºp nghiệp vá»›i Ä‘á»i, dương danh cho háºu thế, vá»™i gì phải nghÄ© chán Ä‘á»i, vả lại ...
Bá»—ng nhiên má»™t giá»ng nói khà n khà n cắt dứt câu nói cá»§a đại sư:
- Già xin há»i vị nà o đấy ?
Ngay lúc ấy, căn lá»u tranh trước mặt vụt sáng lên, cánh cá»a bằng phên tre mở hoác, từ bên trong bước ra má»™t bà lão tuổi ngoà i bảy chục tóc bạc, da mồi tay vịn phiến cá»a, tay xách lồng đèn thò đầu ra ngoà i xem xét.
Nhìn kỹ bà lão, không có vẻ lam lÅ© như con nhà chà i lưới, mưá»ng tượng như khách thị thà nh, đôi mắt bà ta ráo hoảnh dưá»ng như chưa ngá»§.
Ngá»™ Phi đại sư vụt bước đến trước mặt bà lão Ä‘iá»m đạm nói:
- Tiết đại nương ! Bần tăng là Ngá»™ Phi đây ... tháºt quấy quá, giữa đêm là m phiá»n đại nương.
Bà lão là Tiết đại nương, khi nghe tiếng nói cá»§a đại sư sắc mặt hân hoan đến tá»™t độ lại ẩn đầy tia kinh, bà vá»™i vòng tay xá sát đất cung kÃnh nói:
- Äại sư, Pháºt giá quang lâm, xin thứ lá»—i cho mụ không hay để nghênh tiếp.
Vừa nói dứt, bà ta xô cá»a thò đầu và o trong nhà gá»i to:
- Tiết Trung ! Có Ngá»™ Phi đại sư đến, ngươi mau dáºy bái kiến.
Ngá»™ Phi đại sư vá»™i tiếp lá»i:
- Tiết đại ca ngá»§ rồi sao ? Thá»±c là m phiá»n hai vị.
Äại sư vừa nói dứt, từ trong nhà chạy ra má»™t ngưá»i, lại là ông lão tuổi ngoà i tám chục râu tóc bạc phÆ¡.
Cừu Thiên Hiệp vừa trông thấy ngưá»i nà y đã giáºt mình kinh ngạc.
Nguyên vì lão nhân được gá»i là Tiết Trung, Tiết đại ca là má»™t cụ già cao tuổi, gương mặt đầy vết sẹo, đôi mắt lão mù, bà y ra hai lá»— sâu hoắm, đôi tròng đã mất hẳn, cánh tay tả đã mất, chỉ còn tay áo buông thá»ng, mái tóc bạc phau phau, chòm râu trắng xóa, thá»±c trông rất dá»… sợ.
Vì Tiết Trung chưa bước ra sân, đã buộc miệng nói to:
- Äại sư vạn an ! Xin đại sư bá» tên Tiết Trung Ä‘i vì tên nà y đã chết từ lâu.
Vừa nói dứt, lão đã bước đến bên Tiết đại nương, tuy đôi mắt mù, nhưng lão không dùng gáºy dò đưá»ng, mà bước Ä‘i rất vững chắc, tiếng nói lại trong như chuông.
Ngá»™ Phi đại sư Ä‘iá»m đạm bảo:
- Äừng nói thế Tiết đại ca ạ ! Lão nạp đêm nay chẳng những là ngưá»i khách bất đắc dÄ©, mà lại đưa đến cho vợ chồng nngươi má»™t ngưá»i khách quà nữa.
Tiết Trung ngạc nhiên kêu lên:
- Cũng là đại sư ...
Tiết đại nương ngắt lá»i nói to:
- Lão mù ! Vị khách là một thiếu hiệp đấy !
Nguyên Tiết đại nương đã trông thấy Thiên Hiệp từ lúc đầu.
Cừu Thiên Hiệp không thể không nói, nên buá»™c miệng tiếp lá»i:
- Nhị vị lão bá ! Ná»a đêm đến là m phiá»n, tháºt là mạo muá»™i.
Tiết Trung vụt run khẽ mấy nếp sẹo, dưá»ng như xúc động bồi hồi, bằng giá»ng run run lạc giá»ng há»i:
- Ô ! Vị khách ... tiếng nói sao quen quá ! Tiếc rằng không trông thấy được mặt.
Ngá»™ Phi đại sư Ä‘iá»m đạm tiếp lá»i:
- Thấy, dù sáng mắt, Tiết đại ca vẫn chưa gặp lần nà o, nhưng vị thiếu hiệp đây không xa lạ giì đối với vợ chồng ngươi.
Cừu Thiên Hiệp ngạc nhiên, nhìn Ngá»™ Phi đại sư há»i nhanh:
- Äại sư ! Hai vị lão bá đây là ...
Ngá»™ Phi đại sư ngắt lá»i, thản nhiên bảo:
- Hãy và o nhà nói tiếp ! Câu chuyện rất dà i !
Vợ chồng Tiết Trung vội kêu lên:
- Húy ! Chúng tôi rất vô ý, đêm khuya sương nặng, xin má»i hai vị và o nhà .
Cừu Thiên Hiệp vá»™i nghÄ© vợ chồng vị lão nhân nà y ắt là trang sÄ© ẩn giang hồ, danh gia võ hiệp, đến lúc luống tuổi tìm chốn ẩn cư xa lánh sá»± Ä‘á»i danh lợi.
Và o đến nhà , chà ng thấy tuy túp lá»u tranh, bà y biện tháºt đơn giản, nhưng rất sạch sẽ và khoáng đảng.
Khi má»i ngưá»i vừa an tá»a.
Tiết Trung nhìn sang vợ, vui vẻ bảo:
- Ngươi mang mớ cá vừa câu, đem ra là m món thổi cơm, rượu mang ra đây để đãi vị đại sư và tiểu khách nhân dùng đỡ ấm.
Ngá»™ Phi đại sư đưa tay áo phất cháºn lại, đồng thá»i nghiêm giá»ng bảo:
- Chưa vá»™i. Hãy đợi lão nạp bà n xong câu chuyện quan trá»ng, lão nạp nhất định ở lại dùng bữa vá»›i ngươi !
Cừu Thiên Hiệp lấy là m kinh dị.
Chà ng không rõ đại sư dắt chà ng đến đây là m gì ?
Chà ng không rõ vì sao Ngộ Phi đại sư bảo:
“Chuyện quan trá»ng.†Chà ng ngÆ¡ ngác chẳng lâu. Äá»™t nhiên, Ngá»™ Phi đại sư Ä‘uưa tay chỉ Cừu Thiên Hiệp cưá»i bà máºt bảo:
- Thiếu hiệp, xin thiếu hiệp tha thứ sự mạo muội của lão nạp, thiếu hiệp vén tay áo bên trái, vén lên đến bả vai ... xem nà o ?
Cừu Thiên Hiệp như rơi và o cái hố đầy sa mù, ngạc nhiên kêu lên:
- Äại sư ...
Tháºt bất ngá», chà ng chưa nói hết lá»i, Tiết đại nương ngồi má»™t bên, vụt đứng phắt dáºy, giương đôi mắt thất thần nhìn Thiên Hiệp, thảng thốt kêu lên:
- Thiếu ... vị đây, chÃnh ... là ...
Bà ta vừa kêu lên sảng sốt, vừa chạy lăng căng đến trước mặt Cừu Thiên Hiệp, chẳng nói chẳng rằng, vén nhanh cánh tay áo Cừu Thiên Hiệp lên đến bả vai.
Cừu Thiên Hiệp hết sức khó chịu, chÃnh mình đứng và o địa vị khách, để cho bà ta vén áo thá»±c là khó coi, mà không để bà ta vén áo cà ng không ổn.
Tiết đại nương tay cầm mà tay áo, đôi mắt nhìn sững và o bả vai Thiên Hiệp kêu lên thất thanh:
- Tiết Trung ! Chẳng còn nghi ngỠgì nữa ! Không sai một nét.
Vừa nói dứt, bà buông nhanh tay áo, hai tay vươn rá»™ng ôm chầm lấy Thiên Hiệp, gục đầu trên vai chà ng, tức tá»i kêu lên:
- Cừu thiếu gia ! Tiểu chủ, ngươi tưởng ta chết rồi ư ! Ngươi ...
Vừa nói đến đây, Tiết đại nương vụt khóc rống lên, tiếng khóc rất bi ai thảm thiết.
Cừu Thiên Hiệp không rõ sá»± gì xảy ra ngạc nhiên đến độ xuất thần, trong nhất thá»i chà ng mở miệng chẳng nói ra lá»i.
Tiết Trung vá»™i đứng phắt dáºy, chạy nhanh đến bên Thiên Hiệp, đưa tay mò mẫm lấy bả vai trái cá»§a chà ng, vừa chá»›p mau đôi mà y run giá»ng nói:
- Tháºt sao ? Tiểu chá»§ ... Trá»i ! Cừu thiếu ... giạ. đây rồi.
Vừa nói đến đây, giá»ng nói khò khè dưá»ng như tắt nghẹn ngang cổ.
Cừu Thiên Hiệp ngạc nhiên muốn điên lên, nhìn Ngộ Phi đại sư nói như thét:
- Äại sư, sao lại thế nà y ... ?
Ngá»™ Phi đại sư từ từ đứng dáºy, bước đến bên Thiên Hiệp, cháºm rãi nói:
- Tiết đại ca, đại nương ! Hai ngưá»i nên bình tÄ©nh lại đôi chút, chẳng nên là m Cừu Thiên Hiệp thất kinh, có chuyện gì thư thả hãy bà n, chúng tôi còn ở lại đây hết đêm nay cÆ¡ mà .
Tiết Trung vẫn nắm vai Thiên Hiệp, lại quay sang Tiết bà , trầm giá»ng bảo:
- Chuyện gì cũng do mụ mà rối lên, mụ có phát khùng hay chăng ? Tại sao khóc rấm rức thế, mụ là m kinh động đến Cừu thiếu gia ...
Tiết đại nương vẫn chưa nguôi tức tưởi, hai tay buông ra, bằng giá»ng ai oán kể lể:
- Chuyện gì cÅ©ng do lão mà ra cả, nếu ngươi biết dằn lòng, nhưá»ng nhịn, thì đâu đến ná»—i Ä‘ui mù ! Lại để thiếu chá»§ bÆ¡ vÆ¡, bị ngưá»i cướp Ä‘oạt trên tay ngươi.
Vừa nói dứt, dưá»ng như quá xúc động lão ba ôm mặt khóc mãi.
Cừu Thiên Hiệp ngẩn ngÆ¡ đứng lặng ngưá»i bất động, chỉ vì vợ chồng Tiết Trung lá»i qua tiếng lại, rõ rà ng liên quan đến thân thế cá»§a mình.
Việc truy tầm thân thế mÆ¡ hồ nà y, từ lúc rá»i Phi Lai sÆ¡n trang không ngà y nà o chà ng không nghÄ© tá»›i, không ngá» Ngá»™ Phi đại sư đã vì mình mà truy ra tông tÃch lạc nÆ¡i đây, vì thế chà ng quay nhìn Ngá»™ Phi đại sư gấp rút há»i:
- Äại sư ! Chẳng hay chuyện nà y ý nghÄ©a nó ra sao ?
|

13-01-2009, 06:40 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 85 Hắc Ngục Cốc NÆ¡i Há»™i Ãc Ma
Ngá»™ Phi đại sư mỉm cưá»i Ä‘iá»m đạm bảo:
- Vị lão nhân Tiết Trung đây là lão quản gia từng quán xuyến mấy Ä‘á»i cÆ¡ nghiệp nhà há» Cừu cá»§a ngươi đó ! Xin thứ cho lão nạp nói thẳng, chÃnh Tiết đại nương là mẹ vú nuôi thiếu hiệp đến lá»›n đấy.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua cả mừng lẫn kinh ngạc, huyết mạch xung lên táºn não quan, từ chá»— ghế ngồi nhảy phắt đến bên Tiết đại nương, ngã nhoà i và o lòng bà lão, như đứa bé thÆ¡ vừa nức nở kêu lên:
- BÃ ... !
Tiết đại nương chưa vơi dòng lệ, lại bắt đầu khóc rống lại rất thảm thiết.
Tiết Trung lần đến bên Thiên Hiệp, quỳ nhanh xuống đánh “bịch !†má»™t tiếng, bằng giá»ng u sầu buồn bã tiếp lá»i:
- Tiểu chá»§ nhân, má»i việc do lão nô tà i quá bất tà i, để lụy cho tiểu chá»§ phải vất vaả suốt mưá»i mấy năm trá»i.
Cừu Thiên Hiệp tay chân luống cuống, vá»™i gượng dá»i Tiết đại nương bước đến đỡ Tiết Trung dáºy, hoảng hốt há»i:
- Lão công công ! Tiết công ... phụ thân ta ...
Tiết Trung vừa đứng dáºy, đã đưa tay chỉ và o phÃa nhà sau nghẹn ngà o nói:
- Tiểu chủ ! Theo lão nô và o trong bái kiến lão chủ nhân.
Cừu Thiên Hiệp vô cùng ngạc nhiên, há»i ngay:
- Gia phụ còn tại thế ?
Tiết đại nương vịn vai Cừu Thiên Hiệp Ä‘i phÃa sau, buá»™t miệng kêu lên:
- Tiểu chá»§ ! Äừng nghe lão mù nói Ä‘oạn, chỉ nhầm !
Khi cả ba qua khá»i gian nhà trên, đến căn nhà giữa, Tiết đại nương xô cá»a bước và o, bà đánh lá»a đốt nhanh cây nến, ánh sáng đèn chiếu rõ khắp gian phòng.
Cừu Thiên Hiệp vừa bước chân và o phòng, vá»™i quỳ nhanh xuống đất, vì chà ng thấy giữa nhà có bà n hương án, trên bà n đầy đủ nhang đèn, hoa quả, trên tưá»ng giữa bà n thá», treo má»™t bức há»a vẽ má»™t hình ngưá»i thanh thanh mảnh dẻ, tuổi trạc trung tuần.
Dưới chân tượng, trên mặt bà n thá» bà y ra má»™t cái bà i vị bằng trầm hương, có khắc má»™t dòng chữ mạ và ng Ä‘á»:
“Cố ân chá»§ Thần Châu Nhứt Kiếm, Cừu tướng công, húy Vô Kỵ đại nhân chi thần vị ... †Cừu Thiên Hiệp gục đầu xuống đất, khóc như mưa, bằng giá»ng nói nghẹn ngà o bi thiết kể lể:
- Con bất hiếu là Thiên Hiệp, không Ä‘á»n được công Æ¡n dưỡng dục sinh thà nh, lại không cung phụng gia gia nÆ¡i thiên linh được, tá»™i nghiệp rất thâm trá»ng. Cầu xin gia phụ có linh xin phò trì cho con trả được mối thù nhà , ngà y rá»a được háºn cừu, con sẽ bẻ kiếm vá» quê, trá»n Ä‘á»i chà i lưới là m ăn, không xuất hiện giang hồ nữa.
Ngay lúc ấy, Ngộ Phi đại sư và Tiết Trung cũng vừa và o đến nơi.
Tiết Trung và Tiết đại nương quỳ hai bên Cừu Thiên Hiệp, cả ba ngưá»i cúi mặt khóc ngất.
Ngộ Phi đại sư vừa bước và o phòng đã niệm:
- A di đà Pháºt ! A di đà Pháºt ...
Vừa niệm má»™t trà ng Pháºt hiệu, lại từ từ lên tiếng:
- Hôm nay chá»§ bá»™c các ngươi được trùng phùng, đấy là hỉ sá»± cá»§a nhà há» Cừu, vả lại chết là hết, các ngươi có bi thương chỉ vô Ãch, mà còn hao tổn tinh thần, thiếu hiệp, ngươi còn nhiá»u trách vụ, chá»› khá bi thương mà hao mòn thân thể.
Cừu Thiên Hiệp cố dằn cơn thống khổ, vẫn quỳ trên đất, song hướng và o vợ chồng Tiết Trung lạy mấy lạy, nói:
- Mưá»i mấy năm qua, mong Æ¡n thá» phụng vong phụ, thay ta cúng bái, xin Tiết công, Tiết di nương nháºn và i cái lạy tạ nà y.
Vợ chồng Tiết Trung vội cúi đầu lạy đáp lễ.
Bấy giá», Ngá»™ Phi đại sư đưa mắt nhìn Thiên Hiệp mỉm cưá»i nói:
- Thiếu hiệp, hiện giỠchúng ta nên bỠqua những tình tiết nhỠnhặt, mà bắt đầu nói vỠchánh sự.
Cừu Thiên Hiệp bấy giá» tâm dạ mẫn loạn như kim châm, dao cắt, thẫn thá» há»i:
- Äại sư ! Chẳng hay chánh sá»± là việc gì ?
Ngá»™ Phi đại sư Ä‘iá»m đạm trả lá»i:
- Lão nạp Ä‘i tìm tông tÃch Thượng thừa Hoa pháp chân kinh mấy tháng trước đây, lão nạp đã Ä‘i suốt từ Nam ra Bắc, đôi hà i cỠđã giẫm gần mưá»i ba tỉnh Trung Nguyên, há»i thăm các môn phái võ lâm vá» quyển Chân kinh cá»§a bản tá»±, trong lúc bất ngá», lão nạp gặp lại vợ chồng Tiết đại ca tại Phần Dương hồ nà y.
Tiết Trung quá hân hoan, nên vui vẻ chen lá»i:
- Nếu vợ chồng lão nô không gặp đại sư cho biết tin tức thiếu chá»§, ắt vợ chồng lão nô sẽ ân háºn mãi, khi chết cÅ©ng chẳng mặt mÅ©i nà o dám ngó lão nhân gia.
Cừu Thiên Hiệp lại đưa mắt nhìn Ngá»™ Phi đại sư bằng những tia trìu mến, đồng thá»i chà ng lại nghÄ© theo lá»i nói cá»§a đại sư, ắt hẳn vị lão sư đã tìm ra manh mối quyển chân kinh cá»§a Thiếu Lâm, do đó chà ng thuáºn miệng há»i ngay:
- Äại sư, Ä‘a tạ ngưá»i lo lắng, nhưng không rõ chân kinh ... ?
Ngá»™ Phi đại sư khoát tay cháºn lá»i chà ng mỉm cưá»i bảo:
- Lão nạp nói hai chữ chánh sự đây, không cố ý ám chỉ đến Thượng thừa Hoa pháp chân kinh của tệ tự đâu.
Cừu Thiên Hiệp ngạc nhiên kêu lên:
- Chẳng hay ...
Ngá»™ Phi đại sư cưá»i tá»§m tỉm, đưa tay chỉ và o mình Thiên Hiệp ngắt lá»i:
- Chánh sá»± là những Ä‘iá»u ân oán do bổn thân thiếu hiệp mà ra đấy !
Cừu Thiên Hiệp giáºt mình mắng thầm:
“Ta tháºt là hồ đồ, vừa gặp được ngưá»i nhà , sá»± hoan hỉ quá độ thà nh ra u mê, rồi quên bẳng Ä‘i mối thù cha chưa trả.†Vì thế chà ng nghe nóng mặt, ngượng nghịu đáp:
- Nếu đại sư không nhắc nhở, vãn hạ suýt quên rồi !
Ngá»™ Phi đại sư thở dà i, Ä‘iá»m đạm bảo tiếp:
- Thêm và o đấy, mối huyết cừu của thiếu hiệp đối với quyển chân kinh có liên quan với nhau.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh, cả mừng nói:
- Tháºt váºy ư ?
Ngá»™ Phi đại sư gáºt gù mỉm cưá»i bảo:
- Phải đấy thiếu hiệp ạ ! Song lẽ cả hai câu chuyện Ä‘á»u do má»™t ngưá»i gây ra, chỉ má»™t ngưá»i.
Cừu Thiên Hiệp quá sốt ruá»™t há»i:
- A ! Váºy hắn là ...
Ngá»™ Phi đại sư chá»›p nhanh viá»n mị bạc nghiêm giá»ng tiếp lá»i:
- Thôi mệnh diêm la Dị Äại Cương.
Cừu Thiên Hiệp kêu lên kinh dị:
- Húy ! Là hắn ?
Tiết Trung đứng bên ngoà i, nghe đến đây lần lại sát Thiên Hiệp, bằng giá»ng ấm như chuông, chen lá»i:
- Thiếu chá»§ ! Cừu tiểu gia. Giữa má»™t đêm rằm và o tiết Trung Thu, mưá»i bảy năm vá» trước, Cừu lão chá»§ đã từ biệt giang hồ, treo kiếm ẩn cư, không ngá» và o khoảng canh ba, Thôi mệnh diêm la Dị Äại Cương dắt theo tam nghÄ©a cá»u hiệp, cùng má»™t số đông ác ma hắc đạo, tổng số có trên trăm ngưá»i bá»n chúng tá»§a ra vây phá»§ Thần châu sÆ¡n trang, vây chá»§ nhân, giết gia bá»™c.
Cừu Thiên Hiệp giương đôi mắt đỠgay, ẩn đầy sát khà vì quá giáºn, chà ng há»i to như quát:
- Tiết công công ! Cha ta đã treo kiếm ẩn cư tại sao bá»n chúng lại ... ?
Ngá»™ Phi đại sư khoát tay cháºn lá»i, cháºm rãi nói tiếp:
- Lúc Cừu đại hiệp sanh tiá»n ghét kẻ ác như cừu thù, Dị Äại Cương lúc khai sáng “hHuyết Quang giáo†láºp căn cứ tại Hà n sÆ¡n “Vong hồn trạiâ€, chuyên hà nh ác sá»±, cha cá»§a ngươi nghe biết được Ä‘ang đêm đơn thân độc kiếm và o Vong Hồn trại Hà n SÆ¡n phá tan hoang doanh trại cá»§a chúng và giết sạch bá»n ác ma. Huyết Quang giáo vì thế chúng phải hạ cá» giải tán ban há»™i.
Tiết Trung sụt sùi như nhớ lại dĩ vãng xa xăm, bèn lên tiếng nói tiếp:
- Äại sư nói rất đúng, lão chá»§ nhân là ngưá»i khoan nhân trưởng giả, Ãt đỠtâm phòng bị má»™t ai, thà nh thá» Dị Äại Cương chạy thoát ra ngoà i hải đảo xa xăm, ngà y đêm khổ luyện võ công nuôi chà báo thù, hắn lại cấu kết vá»›i hắc đạo, ác ma, kết thà nh má»™t Ä‘oà n ngưá»i sau đấy tìm đến Thần Châu sÆ¡n trang báo háºn.
Cừu Thiên Hiệp nóng ran cả mặt, nghiến răng bảo to:
- Hay lắm ! Ãc ma ! Cừu Thiên Hiệp nà y không trả được huyết cừu, thá» chẳng sống nữa.
Tiết Trung lại cháºm rà i tiếp lá»i:
- Giữa lúc đêm hôm nguy cấp, lão chá»§ nhân bế thiếu gia giao cho lão nô, căn dặn lão nô Ä‘em thiếu gia trốn lên núi Chung Nam sÆ¡n tìm đến Huyá»n Hư cung, trao cho Hạ phu nhân nuôi dưỡng.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua rúng động cả tâm can vá»™i nhanh miệng há»i ngay:
- Hạ phu nhân ? Có phải bà là “Nhất Äại Yên Cơ†Huyá»n Cung chá»§ nhân hay không ?
Ngá»™ Phi đại sư gáºt đầu, đôi mắt lim dim như hối tiếc những thá»i xuân má»™ng, bằng giá»ng êm Ä‘á»m bảo tiếp:
- Äúng đấy thiếu hiệp ! Lúc xuân thá»i ta có nghe nói, Nhất Äại Yên CÆ¡ vá»›i cha ngươi là cặp nhân tình tuyệt thế, trai tà i gái sắc, thá»±c Ãt ai sánh bằng, vá» sau không rõ đôi bên thắc mắc thế nà o cha ngươi và nà ng má»—i ngưá»i Ä‘i má»™t ngả. Cha ngươi má»›i kết hôn vá»›i má»™t thiếu nữ khác, xinh đẹp hÆ¡n nà ng, và hạ sanh ra ngươi đó, còn nà ng thì gá nghÄ©a vá»›i Hạ Äình Huy là chá»§ nhân Huyá»n Cung huyết ma ... váºy !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua sá»±c nhá»› lại câu chuyện cÅ©, lúc chà ng đến Chung Nam sÆ¡n lần đầu tiên gặp “Hạ phu nhânâ€, bà đã tá» ra niá»m nở nói chuyện má»™t hồi dà i. Mấy lần sau mẹ con Nhất Äại Yên CÆ¡ tá» tế vá»›i chà ng, rất má»±c lo lắng và chăm sóc đủ Ä‘iá»u, nguyên bà ta nghÄ© đến tình cÅ© nghÄ©a xưa mà giúp đỡ chà ng rất thà nh tháºt, ưu ái như ngưá»i mẹ thương con. NghÄ© đến đây, Thiên Hiệp lại quay nhìn lão quản gia há»i tiếp:
- Tiết công ! Rồi ... ngưá»i có đưa ta đến Chung Nam SÆ¡n không ? Hay là Hạ Äình Duy lại chẳng thâu nháºn chúng ta ?
Tiết Trung thở dà i, lắc đầu đáp:
- Äá»u chẳng phải.
Cừu Thiên Hiệp ngạc nhiên há»i:
- Váºy câu chuyện ra sao ?
Tiết Trung nghe qua tái mặt, các vết sẹo run lên bần báºt, gương mặt xấu xà cà ng xấu xà hÆ¡n, trông rất khá»§ng khiếp, chứng tá» tâm trà lão Ä‘ang giao động mãnh liệt.
Tiết đại nương vội lên tiếng, nói tiếp:
- Má»i việc Ä‘á»u do lão mù nà y mà hư há»ng, thá»±c là quá»· già vô dụng.
Tiết Trung nghiến răng thà nh tiếng, toà n thân run lên bần báºt.
Ngá»™ Phi đại sư nghiêm giá»ng bảo:
- Tiết đại nương, ngươi chá»› nên trách oán đại ca, giữa lúc bao vây Thần Châu nhất kiếm, má»—i tên Ä‘á»u có má»™t gã ma đầu ác hại, công lá»±c phi phà m, Cừu đại hiệp còn cá»± đương không xuể, huống chi là tà i cá»§a Tiết đại ca ?
Cừu Thiên Hiệp thấy Tiết Trung quá bi đát nên động lòng, bèn dùng lá»i an á»§i:
- Äại sư dạy rất phải, tại hạ đâu dám phiá»n nhị vị ân công.
Tiết Trung thở dà i buồn bã nói:
- Chỉ vì lão nô quá nông nổi, lúc lão nô bồng tiểu chủ toan chạy trốn, thì chẳng may ... là m ... nhưng ... mà ...
Tiết đại nương cả giáºn cướp lá»i chồng há»i:
- Lão mù, còn gì phải nói nữa, mà phải kêu “nhưng mà nhưng mà †là m gì ?
Ngá»™ Phi đại sư đưa tay ngăn lá»i Tiết đại nương, ngầm ra hiệu cho Tiết Trung kể tiếp:
Cừu Thiên Hiệp trông thấy hoà n cảnh như thế nên hiểu ý đại sư lên tiếng bảo:
- Tiết công công ! VỠsau thế nà o ?
Tiết Trung thở dà i ảo não, rầu rÄ© tiếp lá»i:
- VỠsau ư ? Thuộc hạ nhớ lại. Lão nhân gia còn lưu lại một vị tiểu thơ chừng một tuổi không rõ ...
Cừu Thiên Hiệp há mồm ngạc nhiên há»i:
- Tiểu thơ ?
Tiết đại nương nghe qua vá»™i nhanh miệng trả lá»i:
- ChÃnh là bà o muá»™i cá»§a thiếu gia đấy !
Cừu Thiên Hiệp quá mừng há»i lên như Ä‘iên khùng:
- Ta mà có bà o muá»™i ? Ta có bà o muá»™i ... váºy em gái ta đâu.. tên gì ... ?
Tiết Trung cau mà y nhăn nhó, dưá»ng như hồi tưởng chuyện xa xưa, chốc chốc thở dà i não ruá»™t nói tiếp:
- Lúc lão nô bế thiếu gia ra ngoà i, lại sợ phải động thá»§ hạ chiêu, nên mang tiểu chá»§ ra sau lưng nhắm phÃa sau háºu viện chạy trốn, không ngá» ... Ôi ! Äau thay, khi vừa đến giữa sảnh đưá»ng, bá»—ng gặp hai mươi cao thá»§ tá»§a ra bao vây.
Cừu Thiên Hiệp bóp mạnh hai bà n tay và o nhau, mồ hôi rịn ướt, bằng giá»ng kinh ngạc kêu lên:
- A ! Äến hai mươi cao thá»§ sao ?
Tiết Trung gáºt gù nói nhanh:
- Phải đấy trong số nà y có nhiá»u tên biết mặt lão nô, bá»n chúng không nói ná»a lá»i tuốt Ä‘ao thương kiếm vây phá»§ lão nô, buá»™c lão nô phải giao thiếu chá»§ cho cúng nó, chúng bảo nếu lão nô ưng thuáºn bá»n chúng sẽ tha chết ngay.
Tiết Trung nói đến đây, dưá»ng như dÄ© vãng hiện ra trước mắt, hai tay lão vá»— mạnh và o ngá»±c, cau mà y nghiến răng nói lá»›n:
- Ta tưởng có nói vá»›i bá»n chúng chỉ vô Ãch và yêu cầu cà ng uổn glá»i, đồng thá»i cÆ¡n giáºn xung lên tối mặt, ta tuốt nhanh cáºp giản bạc thá» chết mà đánh vá»›i bá»n chúng, hầu bảo há»™ thiếu gia.
Ngá»™ Phi đại sư chá»›p nhanh viá»n mắt bạc, Ä‘iá»m đạm tiếp lá»i.
Tiết Trung nghe qua thêm chua xót, run giá»ng tiếp lá»i:
- CÅ©ng vì lão nô không biết lượng sức mình, mà hà nh động mù quáng nên trong và i chiêu thức đã bị trá»ng thương, ngất Ä‘i không rõ gì cả !
Tiết đại nương rầu rÄ© tiếp lá»i:
- Sau khi bá»n ma đầu giải tán và đi xa, tôi má»›i Ä‘i tìm trong đống xác chết lôi lão Tiết ra, lúc đó tiểu chá»§ đã mất tÃch, mà lão Tiết mang trên mình đến ba mươi mấy vết thương, đôi mắt lại bị ngưá»i dùng mÅ©i gươm khoét mất, chỉ còn thở thoi thóp, sá»± chết đã gần ká», tôi má»›i chạy và o phòng lão chá»§ nhân tìm được gói tuốc “Vạn ứng bá bá»u tán†nhỠđó má»›i cứu lão Tiết thoát chết.
Tiết Trung Ä‘iá»m đạm nói thêm:
- Phải chi ta chết là hay hÆ¡n cả, vì sau chuyện nà y ta đâu dám vác mặt đến Chung Nam sÆ¡n, do đó ta má»›i dắt hiá»n ná»™i đây, hết qua Äông đến Tây, trôi nổi bá»nh bồng khắp xứ, cÅ©ng may cho ta, mặt đầy thương tÃch nên đổi cả diện mạo thuở trước, vì thế bá»n ma đầu không má»™t tên nà o nháºn ra ... !
Tiết đại nương lại dịu giá»ng tiếp lá»i:
- Vợ chồng chúng tôi rà y đây mai đó, cốt ý là tìm xem thiếu gia hạ lạc nÆ¡i nà o, nhưng ròng rã mưá»i mấy năm trá»i vẫn không tìm ra tin tức nà o cả, do đó vợ chồng chúng tôi má»›i đến trú ngụ tại nÆ¡i đây, vá»ng bà n thá» cúng lão chá»§ nhân, mong chuá»™c lại những lá»—i lầm, cho đến nay lòng thà nh đã đến Hoà ng Thiên, nên khiến gặp lại Cừu thiếu gia ... Ở chốn ... nà y.
Vừa nói đến đây, vợ chồng Tiết Trung đột nhiên xúc động khóc rống lên, tiếng khóc hân hoản thảm khổ, khiến ngưá»i nghe cÅ©ng chua xót bồi hồi.
Cừu Thiên Hiệp nước mắt quanh tròng, song cố ngăn sá»± uất nghẹn, há»i tiếp:
- Phụ thân ta sau cùng chết vỠtay ai ? Thi thể vùi lấy tại đâu ?
Tiết đại nương đáp nhanh qua dòng lệ nói:
- Lão chá»§ nhân chưa chết tại đương trưá»ng, mà mang tấm thân đầy thương tÃch nhắm hướng Thiết Huyết bảo chạy như bay đến.
Cừu Thiên Hiệp rúng động toà n thân kêu lên:
- Thiết Huyết bảo ?
Chà ng lại sực nhớ đến câu chuyện “Cái thế ma quân†nên lấy là m hoà i nghi, nói:
- Thiết Huyết bảo đâu phải là hạng ngưá»i lương thiện, hắn giao du đầy dẫy vá»›i các tay hắc đạo ma đầu. Tại sao gia phụ lại hướng và o ngả ấy mà chạy, chẳng hóa ra dâng thịt và o miệng cá»p hay sao ?
Ngộ Phi đại sư lắc đầu thở dà i bảo:
- Thiếu hiệp ! Lòng cha mẹ thương con như biển hồ lai láng.
Cừu Thiên Hiệp lấy là m khó nghÄ©, vá»™i há»i:
- Xin đại sư cho biết ý nghĩa ?
Ngá»™ Phi đại sư chép miệng thở dà i, bằng giá»ng âm trầm bảo:
- Vì lúc đó Cừu đại hiệp chưa biết ngươi mất tÃch, nên không ngần ngại dâng xác và o miệng cá»p, cÅ©ng chỉ vì ngươi mà đại hiệp không chạy đến Chung Nam sÆ¡n tỵ nạn, vì sợ kẻ thù theo dõi ý ngưá»i muốn Tiết đại ca đưa ngươi đến Chung Nam sÆ¡n cho được an là nh.
Cừu Thiên Hiệp kêu lên má»™t tiếng “a†đau đớn. Vợ chồng Tiết Trung cảm động rÆ¡i lệ đầm đìa. Ngá»™ Phi đại sư cháºm rãi nói tiếp:
- Theo lão nạp được biết, lúc và o Thiết Huyết bảo, cha ngươi trổ oai thần vung kiếm sát hại trên ba mươi tên cao thá»§ Thiết Huyết bảo, rồi mang tấm thân đầy thương tÃch chạy hướng Tây Bắc, từ đó không nghe tin tức gì nữa.
Cừu Thiên Hiệp nhìn lên bà n thá» bốc khói, đôi mắt má» lệ, lại trầm giá»ng há»i:
- Còn bức chân dung thế nà o ?
Tiết Trung nghẹn ngà o nói tiếp:
- Vá» sau lão nô được tin lão chá»§ nhân đã thác tại Hạ Lan sÆ¡n, vì thế lão nô má»›i láºp thần án, Ä‘em bức chân dung để thá» phụng.
Ngá»™ Phi đại sư Ä‘iá»m đạm nói:
- Theo cá tÃnh cá»§a Cừu đại hiệp lúc sanh tiá»n, nếu đại hiệp chưa chết, ắt là trả mối cừu rồi, đâu để đến ngà y nay.
Cừu Thiên Hiệp ngẩn mặt nhìn thần vị, cúi đầu mặc niệm rất lâu.
Nguyên chà ng đã rúng động toà n thân, vì bức tượng chân dung Cừu Vô Kỵ giống hao hao má»™t ngưá»i mà chà ng đã gặp qua đôi lần ? Chà ng cố moi óc suy tư vẫn không nhá»› ngưá»i đó là ai, nhân cá»› ấy chà ng quay sang Tiết Trung há»i:
- Tiết công ? Ai đã há»a tượng gia phụ thế ? Theo bức chân dung có giống gia phụ lúc sanh tiá»n hay chăng ?
Tiết Trung buồn rầu đáp:
- Lão nô đã mù mắt nà o thấy chi, chẳng qua nghe gia ná»™i nói lại, bức chân dung giống như ngưá»i tháºt.
Ngá»™ Phi đại sư đỡ lá»i nói tiếp:
- Thiếu hiệp giống Cừu đại hiệp như đúc !
Ngay lúc ấy, Tiết đại nương từ nhà sau bưng lên một mâm cơm bốc khói, trên mâm có hai đĩa cá chép hấp cực to, và ba bầu rượu hâm nóng.
Nguyên đại nương thừa lúc má»i ngưá»i ôn lại ký ức, bà ta lẽn ra sau nhà là m cÆ¡m, rượu.
Khi Tiết đại nương vừa bước đến cá»a phòng đã nghe rõ má»i việc, bèn để mâm cÆ¡m lên bà n, lá»›n tiếng nói chen và o:
- Tượng ? Tượng phải không ? Bức tượng đã há»a và o mùa xuân, trươóc khi “Thần Châu sÆ¡n trang†bị tiêu thổ giữa lúc há»—n loạn, tôi mang bức tượng chạy Ä‘i trốn, toan tìm kiếm thiếu gia giao lại, song tìm mãi không gặp, tối má»›i lấy ra đặt bà n thá» phụng. Bức tượng nà y giống hệt lão nhân gia, nghe đâu ngưá»i vẽ ra nó là má»™t đại danh sư đấy.
Nói đến đây, bà ta hướng và o đại sư và Thiên Hiệp má»i má»c:
- Äại sư ! Tiểu chá»§, xin má»i dùng bữa cÆ¡m hà n giả nà y ! ...
Cừu Thiên Hiệp không còn lòng nà o ăn uống, nhưng muốn phụng bồi Ngộ Phi đại sư, bất đắc dĩ chà ng ngồi xuống hầu tiếp khách ...
Tiết đại nương lại và o phòng bưng ra hai dĩa thực phẩm, nà o là cải ướp cam thảo, trứng gà chưng.
Ngá»™ Phi đại sư là ngưá»i cao tăng đắc đạo, không kiêng cá» chạy lạt, chỉ dùng rượu thịt theo thế tục ...
Giữa lúc má»i ngưá»i cầm đũa, dùng cÆ¡m ...
Cừu Thiên Hiệp sá»±c nhá»› chuyện cÅ©, bèn cất tiếng há»i:
- Di Tiết ! VỠviệc em gái ta ...
Tiết đại nương bị gá»i đột ngá»™t, sượng đỠmặt Ä‘iá»m đạm trả lá»i:
- Tiểu thÆ¡ ư, tiểu thÆ¡ lại do má»™t ngưá»i vú khác săn sóc, lúc tiểu thÆ¡ vừa đúng má»™t tuổi trông rất dá»… thương, đã khá»e lại đẹp, lão chá»§ nhân phu phụ cưng như và ng ngá»c ... !
Cừu Thiên Hiệp nóng lòng như lá»a đốt, há»i nhanh:
- Em gái ta có giống ta chút nà o không, bên bả vai trái có ba nốt ruồi son chứ ?
- Không có.
Tiết đại nương vừa trả lá»i vừa suy nghÄ©, cố ôn lại ký ức, nói lẩm bẩm:
- Phụng tiểu thư ... ư, giống hệt ... không ...
Cừu Thiên Hiệp gáºt gù buông ra má»™t tiếng:
- Ai ?
Nguyên chà ng sực tưởng một việc rất vu vơ:
- ChÃnh mình là má»™t trang tu mi nam tá», bị lão Hùng phong vạn lý Nhiệm Tá» Huệ bắt Ä‘i, bất quá là chịu sá»± tá»§i nhục, hay nhá»c nhằn vá» thể xác mà thôi, chứ em gái ta, nếu bị kẻ thù bắt giữ, ắt em ta sẽ gặp nhiá»u hoạn nạn ... Ôi ! Sẽ chịu bi thảm gấp muôn lần ... và biết đâu.. háºu quả không thể nà o lưá»ng được ...
Cha mẹ ta đã chết ... chết là hết, không còn gì phải lo lắng ! Nhưng ... ngưá»i sống ... lại là em gái ta ... là đồng bà o ruá»™t thịt ... thà rằng tá» biệt còn hÆ¡n phải sanh ly ... !
Vì thế chà ng lên tiếng truy vấn:
- Em gái ta là hỠCừu chứ ?
Tiết đại nương khoát tay, lắc đầu nói nhanh:
- Không, không ... tiểu thư gá»i là Hắc Phụng do lão chá»§ nhân ...
Cừu Thiên Hiệp cả kinh đứng phắt dáºy buá»™c miệng hô to:
- Hắc Phụng ! Trên Ä‘á»i nà y sao có sá»± trùng hợp khéo tuyệt như thế !
Chà ng vừa nói dứt, những ngưá»i ngồi vây quanh bà n vụt đứng phắt dáºy, giương mắt nhìn Thiên Hiệp dò há»i:
Ngá»™ Phi đại sư vẻ mặt đầy nghi vấn buá»™c miệng há»i:
- Thiếu hiệp ...
Lão sư chưa nói hết lá»i, bá»—ng nhiên bên ngoà i có tiếng chân ngưá»i dẫm lên sân đá sá»™t soạt, tương tá»± như nhiá»u ngưá»i đến trước cá»a túp lá»u tranh.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh kêu to:
- Trước sân có ngưá»i lạ !
Ngá»™ Phi đại sư đứng thẳng lên há»i:
- Vị bên ngoà i là ai ?
Có tiếng đáp dội và o trong:
- Không ngỠnhà sư cũng lại đây à ?
Ngay lúc ấy, ngoà i cá»a lá»u vang lên nhiá»u tiếng xôn xao, ngá»±a hà inh á»i.
Nhứt Äại Yên CÆ¡ mình khoác xiêm lục, chẳng đợi chá»§ nhà lên tiếng má»i liá»n xô cá»a Ä‘i thẳng và o nhà , khi đến cá»a phòng bà vụt đứng khá»±ng lại, giương đôi mắt tuyệt đẹp như phượng nhãn nhìn chăm chú và o bức há»a “Thần Châu nhứt kiếm†Cừu Vô Kỵ đến ngẩn ngÆ¡.
Cừu Thiên Hiệp thoạt trông thấy, vui mừng khôn tả, vá»™i chạy bươn bả ra ngoà i cá»a phòng, vòng tay thi lá»… nói:
- Tiá»n bối ...
Nhứt Äại Yên CÆ¡ khẽ lắc đầu nói:
- Ta vá»›i cha ngươi đã kết nghÄ©a anh em, ngươi phải gá»i ta là Cô cô ... !
Vừa nói xong, bà ta lại đưa tay chỉ ra sân, thuáºn miệng bảo:
- Có Liên nhi và Hắc Phụng cùng Ä‘i, ngươi mau ra đón bá»n chúng và o.
Lúc bấy giá» từ phương xa tiếng gà gáy rá»™, báo hiệu trá»i sắp sáng.
|
 |
|
| |