27-07-2009, 08:08 AM
Diệt Thế Ma Thần
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: California
Bà i gởi: 195
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 20 Times in 4 Posts
Chương 174: TỠvong hoang nguyên
Dịch: Doc Co Bai troi
Biên dịch: chuoi_gia
Biên táºp: Ngan Ha
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Chư Cát Dã nói: "Ngươi không tin? Hắc hắc, buổi tối hôm qua ta đã bắt đầu lưu ý, cái tiểu cô nương kia á, có việc hay không có việc luôn luôn giương ánh mắt đắm Ä‘uối nhìn ngươi, trong đôi mắt long lanh kia giấu cái gì? Là tình ý như lá»a a! Không cần hoà i nghi, nà ng ta đối vá»›i ngươi đúng là vừa gặp đã yêu!â€
Long Dá»±c ha ha cưá»i nói: “Lão già nà y, ta mặc kệ ngươi! Äi mau Ä‘i mau, tá»›i Gia NhÄ© hồ!â€
Giữa hai ngưá»i bá»n há» so tuổi mặc dù chênh lệch rất lá»›n, nhưng dá»c đưá»ng Ä‘i đã thà nh anh em kết nghÄ©a, cùng nhau nói nói cưá»i cưá»i, hi hi ha ha, lá»i gì Ä‘á»u có thể nói ra được, lại không ngại cái gì.
Rõ rà ng thi triển khinh thân thuáºt sẽ gây kinh ngạc, vì váºy hai ngưá»i sau khi ra khá»i khách sạn, đón xe taxi chạy tá»›i phÃa đông thà nh phố.
Sau khi đến nÆ¡i hẹn vá»›i Má»™ Tưá»ng huynh muá»™i, hai ngưá»i xuống xe taxi, ngưng mắt nhìn lại, không khá»i hai mặt nhìn nhau. Chỉ thấy Má»™ Tưá»ng ngồi trong má»™t chiếc xe tải lá»›n, sau xe chở má»™t chiếc ca nô má»›i toanh, sau xe tải còn có má»™t chiếc xe cần cẩu loại nhẹ, trong buồng lái xe cẩu là má»™t má»™t vị mỹ nữ mặc má»™t bá»™ quần áo váºn động viên mà u lam, tóc dà i buông xuống vai, môi nhá» má núm đồng tiá»n, mắt phượng mÅ©i ngá»c, không phải Má»™ Phượng thì ai?"
“Các ngưá»i tá»›i rồi!†Má»™ Tưá»ng và Má»™ Phượng mang theo vẻ mặt tươi cưá»i trước sau nhảy xuống xe, nghênh đón Long Dá»±c và Chư Cát Dã.
“Tinh thần không tệ a, thương thế cá»§a các ngươi Ä‘á»u đã tốt cả?†Long Dá»±c mỉm cưá»i há»i.
“Sau khi ta trở vá» ngà y hôm qua không nói chuyện mình bị thương, ba mẹ cÅ©ng không thấy má»™t Ä‘iểm dị thưá»ng, nếu không bá»n hỠđã quống lên rồi. Trải qua má»™t đêm nghỉ ngÆ¡i, bây giá» má»™t chút chuyện Ä‘á»u đã không có. Long huynh đệ, tháºt biết Æ¡n ngươi!â€
Long Dá»±c khoát tay nói: “Ngươi bây giá» cÅ©ng Ä‘ang giúp chúng ta mà , giữa chúng ta Ä‘á»u không cần khách khÃ.â€
Chư Cát Dã Ä‘i quanh xe cần cẩu gõ và i cái vòng quay, nhịn không được há»i: “Nà y! Ta nói hai huynh muá»™i các ngươi, xe tải xuất phát cÅ©ng đã đủ rồi, sao lại còn mang thêm xe cẩu Ä‘i nữa? Có tác dụng gì?â€
“Xe cẩu đương nhiên là dùng cẩu cái gì đó!†Má»™ Phượng tiếp lá»i nói: “Thuyá»n cao tốc rất nặng Ä‘i, ca ca ta nói chỉ chúng ta bốn ngưá»i, tá»›i lúc đó nâng lên nâng xuống không được, cho nên liá»n hướng bằng hữu mượn xe cần cẩu nà y. Vừa vặn, chúng ta bốn ngưá»i, hai ngưá»i ngồi má»™t chiếc.â€
“Lại ngay cả cái nà y Ä‘á»u nghÄ© tá»›i, ta tháºt sá»± là rất bá»™i phục các ngươi!†Chư Cát Dã cưá»i nói, trong lòng lại suy nghÄ©: “Mang theo xe cẩu thá»±c có chút nhất cá» lưỡng tiện! Ca nô tÃnh là cái gì? Äừng nói Tiểu Long, ngay cả là ta lão già nà y cÅ©ng có thể dá»… dà ng nâng nó lên. Ai, hai cái ngưá»i tuổi trẻ a. Thá»±c lá»±c vẫn còn kém má»™t chút. Thấy phần các ngươi ân cần như váºy, trở vá» bảo Tiểu Long chỉ Ä‘iểm cho các ngươi và i chiêu tụyêt há»c. Äá»§ cho các ngươi đối phó Huyết Thá»§ đảng.â€
Sau khi Má»™ Tưá»ng dẫn hai ngưá»i lên xe tải, chỉ và o và i thứ hà nh trang gì đó nói: “Ca nô có, ngoà i ra chuẩn bị và i thùng dầu, bên kia là thá»±c phẩm, trướng bồng, chăn, máy phát Ä‘iện, đèn chiếu sáng...†Äầy má»™t xe đồ, hắn vừa nói vừa chỉ, chẳng khác gì cái tiểu siêu thị.
Long Dá»±c cưá»i khổ nói: “Tưá»ng đại ca, chúng ta không phải Ä‘i vượt qua Gia NhÄ© hồ, mang theo nhiá»u thứ như váºy là m gì?â€
Má»™ Tưá»ng nghiêm trang nói: “Ngươi cÅ©ng đã nói qua, tìm Huyết Liên hoa thá»±c không dá»… dà ng. Vạn nhất chúng ta ngà y đầu tiên không tìm thấy, buổi tối có thể ở bên hồ ngá»§ lại, ngà y hôm sau tiếp tục tìm. Nếu ở lại nÆ¡i nà o, phải có đồ ăn uống, còn phải có nÆ¡i ngá»§. Còn phải có đèn chiá»u sáng vân vân. Gia NhÄ© hồ cách thà nh phố Bảo La và i trăm dặm, nÆ¡i đây rất hoang vu không giống ở trong thà nh phố tiện lợi như váºy. Tất cả các thứ có thể dùng đến Ä‘á»u phải mang má»™t chút, cái nà y gá»i là cẩn tắc vô áy náy!â€
“Cẩn tắc vô áy náy, những lá»i nà y ta thÃch! Là m việc phải như váºy.†Chư Cát Dã mang thần sắc tán thưởng nhìn Má»™ Tưá»ng, khẽ gáºt đầu.
“Nhìn xem còn thiếu cái gì không?†Má»™ Tưá»ng há»i.
Chư Cát Dã nói: “Má»i sá»± đã sẵn sà ng, chỉ thiếu xuất phát!â€
Long Dá»±c, Má»™ Tưá»ng, Má»™ Phượng bị hắn nói đùa cưá»i ha ha.
Má»™ Tưá»ng nói: â€œÄÆ°á»£c rồi, chúng ta bây giá» liá»n xuất phát. Xe tải, xe cẩu Ä‘á»u có ghế phụ, có thể ngồi má»™t ngưá»i khác, các ngươi hai ngưá»i ai Ä‘i ngồi trong xe ta.â€
Chư Cát Dã liếc mắt Má»™ Phượng, thấy nà ng quả nhiên Ä‘ang nhìn Long Dá»±c, trong mắt rõ rà ng mang và i phân mong đợi, nghÄ© thầm rằng: “Hiện tại tiểu cô nương rất dá»… động xuân tâm, má»›i cùng Tiểu Long gặp mặt qua má»™t hai lần, lại đã thÃch hắn. Ôi, lão nhân gia ta hôm nay liá»n đại phát từ bi, cấp cho nà ng ta má»™t cÆ¡ há»™i.†Cưá»i nói: “Xe cẩu lão nhân gia ta ngồi không quen, ngồi xe tải cá»§a ngươi Ä‘i.†Nói rồi cùng Má»™ Tưá»ng lên xe, trước khi đóng cá»a xe còn hướng Long Dá»±c nháy mắt tinh nghịch.
Long Dá»±c bá»—ng dưng nhá»› tá»›i ngà y hôm qua Chư Cát Dã nói Má»™ Phượng "có việc hay không có việc luôn luôn giương ánh mắt đắm Ä‘uối nhìn mình", "đối vá»›i mình vừa gặp đã yêu" vô ý thức quay đầu nhìn vá» phÃa Má»™ Phượng, quả tháºt đón nháºn má»™t đôi ánh mắt lặng lẽ ẩn tình, trên mặt không khá»i nóng lên.
Má»™ Phượng đương nhiên không biết hắn trong lòng nghÄ© cái gì, quay ngưá»i lên xe cẩu, vá»— ghế phụ nói: "Äến đây Ä‘i Long Dá»±c, qua ngồi xe cần cẩu cá»§a ta! Không phải cùng ngươi khoác lác, kỹ thụât lái xe cá»§a ta tuyệt đối là nhất lưu."
Long Dá»±c thấy phÃa trước Má»™ Tưá»ng đã khởi động xe tải, không muốn cháºm trá»… thá»i gian, vì váºy chạy lên xe cẩu cá»§a Má»™ Phượng, cưá»i nói: "Váºy tốt a, nhân tiện để cho ta hưởng thụ má»™t chút kỹ thuáºt lái xe nhất lưu nà y cá»§a cô Ä‘i."
Hai chiếc xe dá»c theo công lá»™ Ä‘i má»™t Ä‘oạn thá»i gian, rẽ và o má»™t con đưá»ng đất, sau khi xuyên qua và i thôn trang, lại tiếp tục vá» phÃa trước, chÃnh là “Tá» Vong hoang nguyên†mênh mông.
Trong hoang nguyên nÆ¡i nÆ¡i Ä‘á»u là cá» dại, thỉnh thoảng cÅ©ng có thể gặp và i cây già có vẻ rất cô độc, mặc dù căn bản không có đưá»ng Ä‘i, nhưng có từng đưá»ng dấu bánh xe mắt thưá»ng có thể thấy nối thẳng tá»›i phÃa trước, hiển nhiên là do má»™t và i ngưá»i mạo hiểm gia lái xe tá»›i Gia NhÄ© hồ để lại dấu vết.
Sau khi tiến và o hoang nguyên, mặt đất còn tÃnh là bằng phẳng, Má»™ thị huynh muá»™i thả tốc độ, theo dấu vết bánh xe mặc ý để xe hướng Gia NhÄ© hồ chạy băng băng.
Trên đưá»ng thỉnh thoảng có thể gặp loại dã thú sư tá» hung mãnh cùng vá»›i má»™t Ãt loại động váºt yếu nhá», thấy có xe qua, rõ rà ng không sợ hãi gì, nhất là sư tá» kia, trong mắt lá»™ ra hà o quang ngang bướng và hung tà n, khiến cho Long Dá»±c bốn ngưá»i cảm thấy mình chẳng khác gì con mồi bình thưá»ng đợi bị ăn.
Cảnh đẹp không dà i, sau khi xâm nháºp tá»›i trung tâm cá»§a hoang nguyên, mặt đất liá»n trở nên bắt đầu gồ ghá» lồi lõm, xe cá»™ Ä‘i ở trên, chỉ cần tốc độ nhanh má»™t chút, mông cá»§a ngưá»i sẽ dà i như lò xo, nẩy lên nẩy xuống.
Má»™ Phượng thấy xe tải cá»§a ca ca bá» xa xe cẩu cá»§a mình, có chút nóng nảy, tăng tốc muốn Ä‘uổi theo, chân không ngừng đạp ga, tá»›i lúc nà y Long Dá»±c cảm thấy cà ng xóc, thân thể trước ngá»a sau nằm, cao thấp nhấp nhô, liá»n giống như đằng vân giá vÅ©.
“Má»™ Phượng, đây là cô gá»i là kỹ thuáºt lái xe nhất lưu sao? Ta sao cảm giác giống như vừa má»›i há»c được không lâu.†Long Dá»±c cưá»i khổ nói.
Má»™ Phương lè lưỡi, có chút ngượng ngùng, nói: “Tháºt đúng là bị ngươi Ä‘oán được rồi, kỳ tháºt ta đúng là hôm qua má»›i cùng bằng hữu cá»§a ca ca há»c. Ưm, mặc dù lái xe cẩu không quá thà nh thạo, nhưng trình độ Ä‘iá»u khiển xe cá»§a ta vẫn là rất cừ chứ, ngươi không tin, trở vá» ta lại lái xe đưa ngươi Ä‘i vòng vòng.â€
“Ta tin! Ta tin!†Long Dá»±c gáºt đầu không thôi.
“Long Dá»±c, có muốn há»c lái không?†Trầm mặc má»™t chút, Má»™ Phượng đột nhiên há»i.
“Không há»c, không có ưa thÃch cái nà y.†Long Dá»±c cháºm rãi lắc đầu.
“Tháºt sá»± rất dá»… dà ng a, so vá»›i há»c lái ô tô con dá»… hÆ¡n.†Má»™ Phượng rất nhiệt tình, nhìn phÃa trước không có chướng ngại váºt gì, liá»n đứng lên, tháºt sá»± là cùng Long Dá»±c thay chá»— ngồi, nói: “Tá»›i đây Ä‘i, bây giá» ngồi chắc, ta tá»›i dạy ngươi. Trước tiên đặt tay ở trên tay lái...â€
Kỳ tháºt Long Dá»±c đã sá»›m há»c xong lái xe con, mà phương pháp thao tác cá»§a xe cẩu nà y cÅ©ng rất đơn giản, chỉ cần ở bên cạnh chỉ đểm và i câu là được, nhưng hình như Má»™ Phượng sợ Long Dá»±c há»c không hiểu được, lại ân cần “tay bắt tay†dạy, cái nà y tháºt sá»± khiến cho Long Dá»±c rất ngượng ngùng.
Ngưá»i ngá»c dá»±a và o bên hông, thân thể nhẹ dán và o, bà n tay nhá» bé ấm má»m, hÆ¡i thở như lan... Long Dá»±c bá»—ng nhiên cảm thấy khô nóng bất an, chà dương linh khà trong cÆ¡ thể tá»±a hồ có dấu hiệu mất Ä‘i sá»± khống chế phương hướng.
Hắn chấn động, không khá»i nhá»› tá»›i tình hình thống khổ cá»§a lần đầu tiên chà dương linh khà phát tác. Chỉ là lần kia có Phong Linh ở bên, nà ng há»c được Âm Dương hợp nhạc công cá»§a Chung Thiên Tú dạy, cam nguyện hiến thân trợ giúp mình vượt qua kiếp nạn sinh tá», nếu sau nà y phát tác, váºy là m sao bây giá»?
Hắn bắt đầu hối háºn mình không mang Phong Linh cùng tá»›i La Tư quốc.
Phong Linh đối vá»›i mình tình thâm nghÄ©a trá»ng, chỉ cần mình nói má»™t câu, nà ng chắc chắn đồng ý không do dá»± theo tá»›i, chỉ cần biết rằng trong cÆ¡ thể chà dương linh khà mất sá»± khống chế, nà ng khẳng định sẽ đồng ý giao thân xác cho mình không há» giữ lại.
“Ta đau bụng! Mau đổi chỗ lại!†Nhìn thoáng qua Mộ Phượng đang hứng thú trà n đầy, Long Dực ôm bụng lớn tiếng nói.
Má»™ Phượng thấy Long Dá»±c lông mà y nhÃu lại, hai tay che trên bụng, thần sắc trên mặt không tốt lắm, biết hắn Ä‘au bụng tháºt, vá»™i và ng cùng hắn đổi lại chá»— ngồi, chÃnh mình lại lần nữa Ä‘iá»u khiển xe cẩu chạy.
“Vừa rồi còn êm đẹp tốt là nh, sao đột nhiên lại Ä‘au váºy? Long Dá»±c, Ä‘au nhiá»u không? Hay chúng ta quay lại gặp thầy thuốc.†Má»™ Phượng đầu tiên là thả cháºm tốc độ xe, sau lại dứt khoát dừng lại, nghiêng ngưá»i nhìn Long Dá»±c, lo lắng vạn phần há»i.
Long Dá»±c khoát tay áo, thầm nhá»§ Ä‘iá»u tức má»™t lát, lại Ä‘em luồng chà dương linh khà đang xao động trong ngưá»i kia áp chế xuống, hắn trong lòng vui vẻ, nói: “Không cần, bây giá» thì tốt rồi. Æ , sao lại dừng xe? Xem Dã thầy thuốc bá»n há» Ä‘á»u đã Ä‘i xa rồi.â€
Má»™ Phượng bÄ©u môi, nói: “Ngưá»i ta không phải là lo cho ngươi sao, lúc nà y má»›i dừng xe, ngươi tháºt sá»± là kỳ quái, cÅ©ng không biết vừa má»›i là đau bụng tháºt, hay là giả bá»™ nữa.â€
Long Dá»±c cưá»i khổ nói: “Vừa rồi ta Ä‘Ãch xác rất khó chịu, gạt ngươi ta là con chó nhá»!â€
Má»™ Phượng mắt nhìn phÃa trước, than nhẹ má»™t tiếng: “Ngươi giống như … giống như rất không nguyện ý để ta dạy ngươi lái xe, có phải là cảm thấy ta thá»±c chán ghét? Rất ngu ngốc?"
Long Dá»±c thấy nà ng dáng vẻ ảm đạm, giống như đầy bụng u oán, không khá»i cưá»i nói: "Có xe thÆ¡m để ngồi, có mỹ nữ là m bạn, ta cao hứng còn không kịp, sao có thể chán ghét chứ? Ta đâu phải kẻ đại ngốc!"
Tà i sản của Foxytail
27-07-2009, 08:10 AM
Diệt Thế Ma Thần
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: California
Bà i gởi: 195
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 20 Times in 4 Posts
Chương 175: Hồ trung đảo
Dịch: Doc Co Bai troi
Biên dịch: chuoi_gia
Biên táºp: Ngan Ha
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Má»™ Phượng nghe hắn khÃch lệ mình, trong lòng đắc ý nhưng lại vá» giáºn giữ ngúng nguẩy: "Xe ta lái đây là hương xe ư? Gá»i là phá xe cÅ©ng không sai lắm! Ai là mỹ nữ chứ? NÆ¡i nà y chỉ có má»™t con đại khá»§ng long."
Long Dá»±c kêu to: "Ôi mẹ Æ¡i! Không được, không được rồi! Cái thế giá»›i nà y quá khùng Ä‘iên, ngay đến cả khá»§ng long sinh ra cÅ©ng đẹp như váºy!â€
Má»™ Phượng mắt phượng sóng sánh, khanh khách cưá»i, đôi bà n tay trắng như phấn đấm lên ngưá»i hắn má»™t hồi, nói: “Ta còn cho là ngươi rất nghiêm túc rất đứng đắn Ä‘i, nghÄ© không ra lại ba hoa như váºy. Nà y, ngươi có phải vẫn hay chá»c cưá»i nữ nhân như váºy chứ?"
“Không phải!†Long Dá»±c nheo mắt lại cưá»i nói: “Nữ hà i tá» ta không dám đùa, sợ các nà ng đánh ta. Nhưng mà khi gặp được má»™t khá»§ng long xinh đẹp, ta liá»n nhịn không được...â€
“Còn nói hươu nói vượn, tháºt đáng ghét!â€
Hai ngưá»i ở trong xe cưá»i ầm Ä©, giống như là má»™t đôi bạn tốt biết nhau nhiá»u năm.
Tám giá» xuất phát, trải qua hÆ¡n ba giá» hà nh trình, khoảng mưá»i má»™t giá» hỠđã tá»›i Gia NhÄ© hồ, sau khi dừng xe ở trên má»™t mảnh đất bằng phẳng bên hồ, bốn ngưá»i Ä‘á»u xuống xe.
Phóng mắt nhìn lại, Gia NhÄ© hồ phảng phất như cả bầu trá»i rÆ¡i xuống mặt đất, mặt nước yên lặng xanh thẳm kia phản xạ ánh sáng mặt trá»i, giống như bừng lên. Sóng sánh mặt hồ mênh mông bát ngát khiến cho ngưá»i ta sinh ra má»™t loại cảm giác hưng phấn tá»± nhiên, vô cùng dá»… chịu.
“Hồ nước nà y tháºt trong!†Long Dá»±c Ä‘i tá»›i bên hồ ngồi xổm xuống, nhìn mặt hồ cảm thán nói.
Hồ nước trong suốt, nhìn xuống phÃa dưới thấy đáy hồ rõ mồn má»™t trước mắt, cá thong thả nhà n nhã, đá cuá»™i trÆ¡n nhẵn sạnh sẽ... Long Dá»±c vươn tay liá»n rụt trở vá», hắn không đà nh lòng phá vỡ sá»± ôn nhu và tÄ©nh lặng cá»§a hồ nước.
“Äúng váºy, nÆ¡i nà y tháºt an tÄ©nh. Không khà cÅ©ng rất trong là nh, trá»i xanh nước ngá»c, Ä‘Ãch xác nhất đẹp!†Má»™ Phượng đứng ở phÃa sau hắn, cÅ©ng rất cảm khái, nói: “Nếu có thể từ thà nh phố Bảo La là m má»™t đưá»ng thông tá»›i đây, sau đó ở bên hồ xây má»™t tòa biệt thá»±, rảnh rá»—i tá»›i hồ bÆ¡i lá»™i, chèo thuyá»n câu cá, tháºt là tốt biết bao a!â€
Má»™ Tưá»ng lại không cho là đúng nói: "Tốt cái gì a, nÆ¡i nà y hoang vu dã ngoại, nÆ¡i nÆ¡i Ä‘á»u có dã thú, ai có hứng thú ở nÆ¡i nà y? Muốn cái biệt thá»± ở? Thôi Ä‘i. Nhát gan như muá»™i, nếu ngá»§ tá»›i ná»a đêm, bên ngoà i quá»· khóc sói tru, có thể ngá»§ ngon giấc được chắc?"
"Hừ, ta nhát gan?" Má»™ Phượng đối vá»›i lá»i nói cá»§a ca ca rất không phục, hai tay chống nạnh nói: "Ta chá»— nà o gan nhá»? Trên đưá»ng Ä‘i gặp nhiá»u dã sư dã báo như thế, huynh xem ta có má»™t chút sợ hãi không?"
“Trốn ở trong xe, đương nhiên sẽ không sợ hãi.†Má»™ Tưá»ng cưá»i cưá»i, con ngươi vừa chuyển. Äá»™t nhiên ngón tay chỉ sau lưng nà ng, hô: “Muá»™i muá»™i, sau ngưá»i muá»™i có con rắn kìa!â€
Má»™ Phượng nhất thá»i sợ tá»›i mức sắc mặt tái nhợt, "a" má»™t tiếng nhảy dá»±ng lên, bay vút đến phÃa sau lưng hắn, hai tay nắm chặt cánh tay trái cá»§a hắn.
"Ài!" Má»™ Tưá»ng khẽ thở dà i, thản nhiên nói: "Không sợ hãi ư? Ta má»›i mồm mép động má»™t cái, muá»™i liá»n bị dá»a ra như váºy, nếu là có rắn tháºt, chỉ sợ muá»™i đã ngất xỉu đương trưá»ng Ä‘i a."
Má»™ Phượng vừa xấu hổ vừa tức giáºn, dáºm chân kêu to: "Ca, huynh dám gạt ta!" GiÆ¡ tay định véo tai cá»§a Má»™ Tưá»ng.
Má»™ Tưá»ng biết khà lá»±c trên tay muá»™i muá»™i rất lá»›n, cái tai má»™t khi bị nà ng nhéo, quả thá»±c đúng là lạc và o "ma trảo", nhất định sẽ bị tra tấn vô cùng thê thảm, vì thế hú lên quái dị, cháºt váºt né ra, Má»™ Phượng hét lên liên tục, ở phÃa sau Ä‘uổi sát không tha.
Chư Cát Dã cùng Long Dá»±c thấy huynh muá»™i bá»n há» Ä‘á»u đã thà nh niên, nhưng còn giống như tiểu hà i tá» cưá»i đùa ầm Ä©, không khá»i mỉm cưá»i.
"Má»™ lão đệ, thá»i gian đã không còn sá»›m, chúng ta còn có rất nhiá»u sá»± tình phải là m, nắm vững thá»i gian a!" Chư Cát Dã nhắc nhở nói.
Má»™ thị huynh muá»™i huyên náo đã đủ, lúc nà y má»›i dừng thân hình. Má»™ Phượng truy Ä‘uổi xong thở hổn hển, bá»™ ngá»±c cao vút không ngừng pháºp phồng, trừng mắt liếc ca ca, “hung tợn†nói: “Ca, chá» coi Ä‘i…, sau khi vá» nhà , ta sẽ hảo hảo thu tháºp huynh!â€
Má»™ Tưá»ng ha ha cưá»i, không hỠđể ý tá»›i nà ng, nghiêm mặt nói: “Không đùa, không đùa nữa, bây giá» là lúc chÃnh sá»±. Má»™ Phượng, muá»™i Ä‘i Ä‘iá»u khiển xe cẩu, chúng ta mang ca nô tá»›i bên hồ.â€
Má»™ Phượng “ưm†má»™t tiếng, ngồi và o trong xe cần cẩu. Má»™ Tưá»ng nhảy lên xe tải, Ä‘em móc cá»§a trục cẩu móc ở trên ca nô, ra hiệu cho Má»™ Phượng bắt đầu nâng cần.
Má»™ Phượng há»c được Ä‘iá»u khiển cần cẩu má»›i chỉ có thá»i gian má»™t ngà y, nâng cần, chuyển hướng, thả xuống mấy động tác nà y còn rất cháºm chạp không quen tay, trải qua hÆ¡n hai mươi phút, ca nô má»›i được yên ổn đặt trên mặt nước ká» bá» hồ.
Trong bốn ngưá»i chỉ có Má»™ Tưá»ng có thể Ä‘iá»u khiển ca nô, hắn là ngưá»i thứ nhất thả ngưá»i nhảy lên trên thuyá»n, tiếp theo là Long Dá»±c và Chư Cát Dã.
“Má»™ Phượng, muá»™i ở chá»— nà y trông xe Ä‘i, chúng ta ba ngưá»i Ä‘i.†Má»™ Tưá»ng nói.
“Ta không, nÆ¡i nà y nhiá»u dã thú như váºy, ta thấy sợ.†Má»™ Phượng bÄ©u miệng nói.
Kỳ tháºt coi thá»±c lá»±c cá»§a nà ng, ngay cả má»™t hai con sư tá» và báo tá»›i táºp kÃch, cÅ©ng không thương tổn tá»›i nà ng được, huống hồ còn có trong xe có thể tránh né, nhưng nà ng rút cuá»™c là nữ nhân, thiên tÃnh nhát gan, thấy có và i thứ gì đó, đầu tiên mặc dù mình đối phó được, tâm lý cÅ©ng sinh ra má»™t loại cảm giác sợ hãi.
“Ta nghÄ© để cho nà ng ta ở lại má»™t mình có Ä‘iểm không ổn, hay là má»i ngưá»i cùng Ä‘i Ä‘i. Dù sao nÆ¡i nà y cÅ©ng không có ai, xe cá»™ sẽ rất an toà n.†Long Dá»±c nói.
“Äúng a, ta là nữ hà i tá», có chút sợ hãi là có thể giải thÃch. Ca, huynh lưu lại ta má»™t ngưá»i, chẳng lẽ là muốn cho sư tá» bắt ta ăn? Hừ, còn không bằng Long Dá»±c ngưá»i ta tốt, còn nói giúp ta má»™t câu đó.â€
“Hảo hảo, ta không tốt được chưa! Hảo muá»™i tá», thá»±c xin lá»—i, vá» nhà cái tai cá»§a ta để cho ngươi.†Má»™ Tưá»ng hắc hắc cưá»i nói.
“Cái nà y còn được. Xem việc huynh nghiêm túc thừa nháºn sai lầm, ta liá»n bá» qua cái tai cá»§a huynh!†Trong tiếng cưá»i khanh khách, Má»™ Phượng hai chân Ä‘iểm nhẹ, thân thể trong không trung quét qua má»™t đưá»ng cong đẹp đẽ, nhẹ nhà ng rÆ¡i và o trong ca nô đã rá»i khá»i bá» hồ và i thước.
Ca nô ngừng lay động, láºp tức trong tiếng động cÆ¡ rẽ nước, phi tốc hướng trung tâm hồ lao Ä‘i, Ä‘uôi thuyá»n kéo ra má»™t vết dà i mà u trắng bông.
Má»™ Phượng thấy Chư Cát Dã lúc nà o trong tay cÅ©ng xách cái rương da nhá», không biết bên trong là váºt gì, môi động động, cuối cùng cÅ©ng không dám há»i.
Chư Cát Dã cùng Long Dá»±c Ä‘á»u là lần đầu tiên Ä‘i và o Gia NhÄ© hồ, sau khi hai ngưá»i xâm nháºp trong hồ, lúc nà y má»›i phát hiện diện tÃch cá»§a Gia NhÄ© hồ khác xa so vá»›i cuốn y thư cổ kia ghi chép lại, phải lá»›n hÆ¡n nhiá»u.
Trải qua gần ná»a giỠđồng hồ Ä‘i tốc độ cao, Má»™ Phượng bá»—ng nhiên ngón tay nhá» hướng má»™t Ä‘iểm Ä‘en phÃa trước, hưng phấn nói: “Xem kìa, nÆ¡i đây quả nhiên có má»™t đảo nhá». Cái nà y là Hồ Trung đảo mà các ngưá»i đã nói ấy à ?â€
Chư Cát Dã cÅ©ng rất kÃch động, hắn vốn biết mấy cái sá»± tình nà y Gia NhÄ© hồ có Hồ Trung đảo, Hồ Trung đảo có Khô Lâu cốc, Khô Lâu cốc có Huyết Liên hoa, Ä‘á»u là từ trong cuốn y thư cổ tổ tiên lưu lại hiểu ra, cÅ©ng không biết là tháºt là giả, hôm nay đã phát hiện Hồ Trung đảo, váºy nói không chừng những thứ khác trong cuốn y thư cổ ghi lại Ä‘á»u tồn tại.
Hồ Trung đảo toà n bá»™ diện tÃch có và i trăm ki lô mét vuông, dáng hình tròn, từ xa nhìn lại, toà n bá»™ bị che phá»§ bởi mà u xanh cá»§a lá cây ráºm rạp xanh tươi, giống như là má»™t cây nấm mà u xanh khổng lồ bồng bá»nh trên Gia NhÄ© hồ. Khoảng cách kéo gần, từng cảnh váºt trên đảo đã loáng thoáng có thể phân biệt.
Má»™ Tưá»ng lá»±a chá»n má»™t nÆ¡i nước khá sâu cạnh đảo Ä‘em ca nô cáºp và o, sau khi nhảy lên bá» dùng dây thừng mang ca nô chắc chắn buá»™c ở trên má»™t tảng đá lá»›n, để tránh theo nước trôi Ä‘i. Sau đó Long Dá»±c, Chư Cát Dã, Má»™ Phượng lần lượt nhảy lên bá».
Rìa đảo vừa là đất cát, tiếp tục Ä‘i tá»›i phÃa trước là bãi cá» thiên nhiên xanh mÆ¡n mởn, sau đó chÃnh là má»™t cánh rừng ráºm nguyên thá»§y ráºm rạp lá»›n, bốn ngưá»i cháºm rãi Ä‘i và o trong rừng, vừa Ä‘i vừa xem chừng xung quanh.â€
“Ngay cả má»™t con thú nhá» cÅ©ng nhìn không thấy, trong rừng nà y tháºt sá»± là tÄ©nh mịch.†Má»™ Phượng cẩn tháºn từng ly từng tà đi tá»›i phÃa trước, tá»± nói má»™t mình.
“TÄ©nh mịch?†Má»™ Tưá»ng liếc muá»™i muá»™i má»™t cái, ha ha cưá»i nhẹ: “Äi trong rừng nà y, mặt trên nhìn không thấy trá»i, phÃa dưới nhìn không thấy biên, ta ngược lại cảm giác giống như trong địa ngục, âm trầm khá»§ng bố. Má»™ Phượng muá»™i nói xem, nếu bây giỠđột nhiên có rất nhiá»u tiểu quá»· xuất hiện, váºy có thể là m gì bây giá»?â€
Má»™ Phượng biết hắn lại Ä‘ang hù dá»a mình, trừng đôi mắt phượng xinh đẹp, lá»›n tiếng nói: "Là m sao bây giá»? Äến lúc đó ta liá»n Ä‘em cái tai cá»§a huynh tóm chặt, đưa cho tiểu quá»· ăn."
Má»™ Tưá»ng hắc hắc cưá»i nói: "Äáng tiếc a, cái tai cá»§a ta da dà y thịt thô, khó ăn cá»±c kỳ, tiểu quá»· nhất định không thÃch. Nghe nói tiểu quá»· thÃch nhất ăn cá»§a nữ nhân tuổi trẻ cái…"
Chữ “tai†còn chưa có nói ra, chợt nghe Long Dá»±c thấp giá»ng quát: “Äừng nói!â€
Má»™ Tưá»ng láºp tức ngáºm miệng. Chư Cát Dã cùng Long Dá»±c ở bên cạnh thấy hai tai hắn khẽ nhúc nhÃch, giống như Ä‘ang cẩn tháºn lắng nghe cái gì, nhá» giá»ng há»i: “Tiểu Long, đã nghe được động tÄ©nh gì?â€
"Ưm, có tiếng ‘vù vùâ€, giống như má»™t đà n ong… giống như Ä‘ang hướng vá» phÃa chúng ta bay tá»›i, tốc độ rất nhanh, cà ng ngà y cà ng gần…" Long Dá»±c má»™t mặt nghe, má»™t mặt trả lá»i.
Trong rừng ráºm ánh sáng không rõ, Chư Cát Dã bá»n ngưá»i chăm chú nhìn vá» phÃa trước, cÅ©ng không có phát hiện váºt gì, cho rằng là Long Dá»±c đã nghe lầm.
Äi vá» phÃa trước khoảng ba mươi thước, đầu tiên là Chư Cát Dã, sau đó là Má»™ Tưá»ng, Má»™ Phượng, ba ngưá»i đã tháºt sá»± đã nghe được tiếng “vù vù†như Long Dá»±c đã nói, mà lúc nà y Long Dá»±c đã thi triển “Thông Thiên nhãnâ€, xuyên thấu qua không gian âm u không ánh sáng cùng tầng tầng lá»›p lá»›p cà nh lá, đã thấy đà n hoà ng phong (ong và ng) cả đà n cả lÅ© rà o rà o hướng bá»n há» bay tuôn tá»›i.
“Nhìn kìa, đà n ong đã tới! “ Long Dực ngón tay chỉ đà n ong cả kinh kêu lên.
“Ông trá»i Æ¡i, đà n ong và ng tháºt lá»›n a!†Chư Cát Dã mục lá»±c hÆ¡n ngưá»i, thá»i Ä‘iểm nà y đã thấy rõ đà n ong và ng.
Khiến hắn ngạc nhiên chÃnh là mấy con ong và ng nà y so vá»›i loại ong bình thưá»ng lá»›n hÆ¡n nhiá»u lần, vốn là táºp hợp bay tá»›i, đợi khi khoảng cách gần bá»n há» lại đột nhiên chia là m bốn đà n, phân biệt hướng bốn ngưá»i triển khai công kÃch.
Ong và ng lá»›n như váºy, độc tÃnh cá»§a má»—i má»™t con nhất định rất mạnh, mà trước mắt dà y đặc có gần ngà n con, nếu bị đà n ong chÃch, khẳng định khó sống.
Má»™ thị huynh muá»™i mặc dù không sợ cùng ngưá»i đánh đánh giết giết, nhưng đột nhiên gặp sá»± táºp kÃch cá»§a mấy cái tiểu sinh váºt cá»§a giá»›i tá»± nhiên nà y, lại không biết nên phòng thá»§ thế nà o, ngÆ¡ ngác nhìn “quân Ä‘oà n mà u và ng†sắp vá»t tá»›i trước mặt, trong lúc nhất thá»i sắc mặt đại biến, chân tay luống cuống.
Chư Cát Dã rốt cuá»™c là tay già đá»i kinh nghiệm phong phú, dù sợ nhưng không loạn, trầm giá»ng quát: "Tiểu long, ta bảo vệ Má»™ Tưá»ng, Má»™ Phượng thì giao cho ngươi."
Hắn lắc ngưá»i vá»t đến trước ngưá»i Má»™ Tưá»ng, ngân quang chợt hiện, giáºt tay đánh ra hai thanh ngân châm, nhất thá»i trước ngưá»i có hÆ¡n mưá»i con ong và ng lá»›n trúng châm rÆ¡i xuống đất, ong và ng còn sót lại dưá»ng như đã nổi giáºn, phân tán ở xung quanh thân thể hai ngưá»i loạn bay loạn đụng, tá»±a hồ Ä‘ang tìm sÆ¡ hở, chá» cÆ¡ há»™i.
Tà i sản của Foxytail
28-07-2009, 08:34 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
Chương 176: Xoáy thủy nguyên tố
Dịch: Doc Co Bai troi
Biên dịch: chuoi_gia
Biên táºp: Ngan Ha
Nguồn: Tà ng Thư Viện
“Mẹ nó, tá»›i đây Ä‘i, lão tá» hôm nay nếu như bị các ngươi chÃch cho bị thương, từ nà y vá» sau sẽ không là Chư Cát, cùng các ngươi há» Hoà ng.†Chư Cát Dã dùng chân khà há»™ thân, tỉnh thoảng lại phóng ra ngân châm, trong nháy mắt lại có vô số con ong và ng rÆ¡i xuống (ND: Hoà ng phong: ong và ng, Chư Cát Dã chÆ¡i chữ, nói mình mang há» hoà ng, ở đây dùng ong và ng thay vì hoà ng phong cho nó thuần Việt.)
Long Dá»±c lướt tá»›i bên ngưá»i Má»™ Phượng đã sợ ngây ngưá»i, thấp giá»ng nói: "Äi theo sát cạnh ta, không được rá»i Ä‘i."
Hắn linh khà tá»a ra hướng bên ngoà i cÆ¡ thể, trong trong phạm vi hÆ¡n trượng kết thà nh má»™t tầng lồng khà há»™ thân vô hình, ong và ng kia vù vù kêu, mặc dù cách hai ngưá»i rất gần, nhưng đúng là không thể đột phá má»™t tầng chướng ngại nà y.
Má»™ thị huynh muá»™i đã tu luyện ná»™i tức chân khÃ, chỉ là thá»i gian không dà i, chân khà nông cạn, còn không thể tùy tâm sở dục kết thà nh lồng khà phòng há»™, mắt thấy Long Dá»±c cùng Chư Cát Dã Ä‘á»u có thần công như váºy, tháºm chà so vá»›i sư phụ ÄÆ°á»ng NghÄ©a Nhân cá»§a mình còn cao minh hÆ¡n, không khá»i vừa ngạc hiện, lại hâm má»™.
Ngân châm cá»§a Chư Cát Dã mặc dù lợi hại, châm vô hư phát, nhưng dù sao số lượng mang trên ngưá»i cÅ©ng có hạn, không trải qua bao lâu thì cÆ¡ hồ đã dùng hết, mà trong Bách Bảo rương xách bên tay trái mặc dù còn dá»± trữ nhiá»u, nhưng hắn biết phÃa trước khẳng định còn sẽ có hung hiểm lá»›n hÆ¡n, quyết định không tá»›i thá»i khắc mấu chốt không dùng, vì váºy thay đổi phương pháp, sá» dụng song chưởng mang theo chân khà đánh và o đà n ong và ng.
Äáng tiếc chÃnh là chưởng lá»±c tịnh không giống như ngân châm vô thanh vô tức, đà n ong Ä‘ang dưới tình huống má»™t chút cÅ©ng không báo hiệu liá»n sẽ bị bắn chết, Chư Cát Dã song chưởng vừa xuất là tiếng gió vù vù, kết quả bá»n ong nghe thấy liá»n dạt ra, như váºy Chư Cát Dã lãng phà rất nhiá»u chân khÃ, lại không thương tổn được tá»›i đà n ong.
Chư Cát Dã âm thầm lo lắng, nghÄ© nếu cứ tiếp tục lồng khà phòng ngá»± như váºy có lẽ chỉ hai mươi phút là không thể kiên trì, ong và ng phi hà nh tốc độ cá»±c nhanh, đến lúc đó cho dù mình có thể miá»…n cưỡng chạy thoát, nhưng Má»™ Tưá»ng phÃa sau sẽ rất khó nói.
Hắn vá»™i tranh thá»§ thá»i gian, nghiêng đầu hướng Long Dá»±c bên kia nhìn lại, thấy Má»™ Phựơng không biết là sợ hãi hay là nguyên nhân gì, cả thân thể cÆ¡ hồ Ä‘á»u dán ở sau lưng Long Dá»±c, còn Long Dá»±c rõ rà ng vẫn ung dung đứng ở đó, song chưởng cháºm rãi lần lượt thay đổi Ä‘ong đưa, giống như Ä‘ang muá thái cá»±c quyá»n.
“Tiểu Long, ngươi là m gì thế, sao không ra tay giết ong? ChỠlồng chân khà bị châm ư?†Chư Cát Dã nhịn không được hét to.
Long Dá»±c cÅ©ng không quay đầu nhìn hắn, nhà n nhạt cưá»i nói: “Dã thầy thuốc, lão không thấy ư. Ta Ä‘ang vẽ vòng tròn đây.â€
“Vẽ vòng tròn?†Chư Cát Dã vừa tức vừa buồn cưá»i: “Tiểu Long đừng nói giỡn, mau đối phó mấy con ong và ng nà y Ä‘i. PhÃa trước còn không biết có bao nhiêu hung hiểm kìa.â€
“Không nên gấp gáp, không nên gấp gáp...! Äối phó vá»›i mấy thứ bé nhá» nà y, chỉ có thể dùng trÃ, không thể ngạnh đấu, nếu không sẽ uổng phà công sức.â€
Chư Cát Dã cưá»i khổ nói: "Dùng trÃ? Váºy ngươi cÅ©ng mau động não nghÄ© cái biện pháp dùng trà a! Lồng khà cá»§a ta không chống đỡ được lâu đâu."
Äang khi nói chuyện, Long Dá»±c hai tay động tác viên tròn đột nhiên tăng nhanh hÆ¡n nhiá»u, Chư Cát Dã ngạc nhiên phát hiện, ở trước ngưá»i Long Dá»±c hai mét lại sinh ra má»™t cái xoáy nhá» mà u nước nhà n nhạt, theo động tác cá»§a Long Dá»±c, nhanh chóng từ phạm vi má»™t xÃch mở rá»™ng tá»›i phạm vi má»™t mét, tốc độ xoay tròn cÅ©ng cà ng nhanh hÆ¡n, cÆ¡ hồ mắt thưá»ng khó phân biệt.
Lúc nà y không chỉ là Má»™ thị huynh muá»™i, mà ngay cả Cát Dã cÅ©ng trố mắt đứng nhìn. Hắn từ trước tá»›i nay chưa thấy qua Long Dá»±c thi triển loại công phu nà y, nhịn không được há»i: "Tiểu long, ngươi từ đâu há»c được loại tuyệt há»c nà y? Có Ãch lợi gì?"
Tiếng nói chưa dứt. Chỉ thấy Má»™ Phựơng má»™t tiếng kêu sợ hãi, vô số con ong và ng tá»±a hồ từ phÃa trước đột phá lồng khà há»™ thân cá»§a Long Dá»±c , mãnh liệt lao và o. Nhưng mà tiến thì tiến và o được, nhưng láºp tức đã bị lá»±c hướng tâm cá»§a xoáy nước tốc độ cao trước ngưá»i Long Dá»±c sinh ra cuốn và o trong đó.
Ong và ng trước sau nối tiếp không ngừng dÅ©ng mãnh nháºp và o, đảo mắt đã bị hấp thụ và o trong xoáy nước, cứ như váºy không quá má»™t khắc, ngà n con ong và ng chỉ còn sót lại hÆ¡n mưá»i con, má»™t nắm ngân châm cuối cùng trong tay Chư Cát Dã liên tiếp đánh ra, ngoại trừ và i con vo ve bay Ä‘i ra, đà n ong xem như toà n quân bị diệt.
Long Dá»±c thu lại linh khÃ, lồng khà há»™ thân và xóay nước láºp tức biến mất không thấy, trên mặt đất chỉ có má»™t bãi vết nước cùng vô số chân đứt cánh rá»i cá»§a đà n ong và ng bị khuấy vỡ.
"Hảo a, Ä‘á»u chết sạch!" Má»™ Phựơng từ phÃa sau Long Dá»±c lách ra, vẻ mặt trà n ngáºp thần sắc sùng bái ngưỡng má»™, vá»— tay hoan hô, "Long Dá»±c, ngươi tháºt là lợi hại! Thì ra là má»™t loại công phu, dạy ta được chứ?"
Long Dá»±c nói: “Ta dạy thì dá»… dà ng, nhưng ngươi há»c thì lại khó khăn.â€
“Trên Ä‘á»i không có việc gì khó, chỉ cần ngưá»i có tâm. Khó khăn nữa ta vẫn muốn há»c!â€
“Cái nà y....†Long Dá»±c cưá»i khổ: “Tháºt sá»± rất khó, không phải giống như khó khăn bình thưá»ng a! Chi bằng thế nà y váºy, từ nay vá» sau có thá»i gian ta dạy ngươi má»™t công phu khác giống thế, khi lại gặp đà n ong như vừa rồi sẽ không sợ nữa.â€
“Tháºt không? Cái nà y dá»… dà ng chứ?†Má»™ Phượng nháy mắt, hưng phấn há»i.
“So vá»›i xoáy nước, dá»… dà ng hÆ¡n nhiá»u lắm.â€
“Ngươi nói, đó là công phu gì?â€
“Tiêu Diêu du.†Long Dá»±c nói: “Äây là má»™t môn khinh công thân pháp tuyệt diệu vô cùng, ta mấy ngà y trước vừa má»›i há»c được từ ngưá»i khác, khi lâm tráºn đối địch có thể phụ trợ công kÃch, khi gặp nguy nan thì có thể thoát thân bá» chạy, thá»±c rất dá»… dà ng.â€
“Tiêu Diêu du? Nghe tên cÅ©ng được a. Äựơc rồi, ta sẽ há»c cái nà y.â€
Má»™ Phượng cuốn lấy Long Dá»±c há»i tá»›i há»i lui, Chư Cát Dã cùng Má»™ Tưá»ng đứng ở má»™t bên, Ä‘á»u chen miệng không lá»t. Chá» bá»n há» nói xong rồi, Chư Cát Dã lúc nà y má»›i nói: "Khá lắm tiểu Long, không thể tưởng được ngươi lại còn có loại dị thuáºt nà y. Nói mau, cái xoáy nước kia là cái gì váºy?â€
“Còn nữa, sao đà n ong và ng kia lại tá»± động tiến và o trong xoáy nước cá»§a ngươi váºy?†Má»™ Tưá»ng bổ sung thêm má»™t vấn Ä‘á».
Bốn phÃa đảo nhá» là nước, nhiệt độ không khà rất lá»›n. Long Dá»±c vừa rồi chỉ là dùng Tụ Nguyên thuáºt Ä‘em nguyên tố nước trong không khà ngưng tụ lại má»™t chá»—, hình thà nh má»™t cái xoáy nước, hắn chÃnh mình ngược lại không cảm thấy cái gì, nhưng đối vá»›i Chư Cát Dã cùng Má»™ Tưá»ng mà nói là không thể tin được.
"Chúng ta vừa Ä‘i vừa nói chuyện, như váºy tiết kiệm thá»i gian." Long Dá»±c nói xong Ä‘i trước, Chư Cát Dã, Má»™ thị huynh muá»™i phân biệt Ä‘i theo bên phÃa trái phải cá»§a hắn.
Sau khi Long Dá»±c giải thÃch, Chư Cát Dã ba ngưá»i lúc nà y má»›i hiểu được, nguyên lai Long Dá»±c sau khi dùng Tụ Nguyên thuáºt kết thà nh xoáy nước, cố ý Ä‘em lồng khà há»™ thân thả ra má»™t cá»a miệng, đà n ong ở ngoà i cái lồng khà quanh quẩn ná»a ngà y, thấy có cÆ¡ há»™i lợi dụng, láºp tức từ nÆ¡i cá»a mở cùng xông tá»›i, nà o biết cái lồng khà mở miệng chÃnh là đối diện vá»›i xoáy nước, lá»±c hướng tâm mạnh mẽ khiến cho đà n phong Ä‘á»u bị hút và o trong xoáy nước, căn bản là không có cÆ¡ há»™i phản ứng bay chạy trốn.
Chư Cát Dã sau khi nghe xong thở dà i: "Ta ở táºp Ä‘oà n Phong Vân và i chục năm, trong đó gặp qua không Ãt cao nhân võ há»c, đặc dị công năng và siêu năng lá»±c nhân sÄ©, nhưng có thể tụ táºp lá»±c lượng nguyên tố trong thiên địa tiến hà nh công kÃch cùng phòng ngá»± giống như ngươi lại tuyệt chưa từng gặp qua. Ưm, Tụ Nguyên thuáºt… Tụ Nguyên thuáºt…! Có phải là chỉ cần nÆ¡i có nguyên tố tồn tại, ngươi có thể liên tục không ngừng mượn sức mạnh cá»§a nguyên tố?"
"Không phải!" Long Dá»±c lắc đầu nói: "Ta tu luyện chÃnh là linh lá»±c, linh lá»±c tá»±a như chân khà cá»§a Dã thầy thuốc lão, cÅ©ng là có giá»›i hạn, chỉ cần linh lá»±c tiêu hao hết rồi, cÅ©ng liá»n không thể tiếp tục ngưng tụ nguyên tố."
“Ồ, nguyên lai là như váºy!†Chư Cát Dã liên tục gáºt đầu, nói: “Nhưng mà chúng ta là ngưá»i tu luyện chân khÃ, má»™t khi đạt tá»›i chà cao hóa cảnh Tam Hoa tụ đỉnh, NgÅ© Khà triêu nguyên, chân khà liá»n sẽ vô cùng vô táºn, linh lá»±c cá»§a ngươi có phải là giống như váºy không?â€
“Chân khà chỉ cần trải qua khổ tu, má»™t ngà y nà o đó có thể đạt tá»›i đỉnh phong, mà ta muốn đạt tá»›i cảnh giá»›i linh lá»±c cao cấp nà y lại khó như lên trá»i a, không biết Ä‘á»i nà y có hy vá»ng hay không.â€
"Lấy sá»± thông minh tà i trà cá»§a ngươi, sao lại không có hy vá»ng?" Chư Cát Dã nói: "Kỳ tháºt chỉ lấy thá»±c lá»±c cá»§a ngươi bây giá», không dám nói thiên hạ vô địch, cÅ©ng khó gặp đối thá»§, Chư Cát Dã ta đúng là cưỡi trên máy bay Ä‘uổi, cÅ©ng Ä‘uổi không kịp! Ha ha …"
"Dã thầy thuốc lợi hại như váºy cÅ©ng Ä‘uổi không kịp, váºy chúng ta cà ng không hy vá»ng! Ai, ta cÅ©ng không cầu thiên hạ vô địch, chỉ cần có thể có được má»™t ná»a thá»±c lá»±c cá»§a Long huynh đệ thì đã thá»a mãn, Ãt nhất đối phó Huyết Thá»§ đảng đám há»—n đản kia có thừa!" Má»™ Tưá»ng nói.
Má»™ Phượng nói: "Ca, mặc dù huynh so vá»›i Long Dá»±c lá»›n hÆ¡n, nhưng hắn so vá»›i huynh lợi hại hÆ¡n nhiá»u lắm, hắn đã đáp ứng dạy ta Tiêu Diêu du, không bằng huynh cÅ©ng xin hắn chỉ Ä‘iểm má»™t chút! Æ , huynh còn ngại xin ư? Nhá»› là huynh bây giá» không cầu, qua và i ngà y Long Dá»±c và Dã thầy thuốc cùng rá»i khá»i, huynh sẽ hết cÆ¡ há»™i đấy."
“Ta không phải là ngại, ta là sợ Long huynh… Long… Long sư phụ nà y không đáp ứng†Má»™ Tưá»ng gãi đầu thấp giá»ng nói.
Long Dá»±c âm thầm cưá»i khổ, nghÄ© thầm: “Ta sao nhoáng má»™t cái từ Long huynh đệ biến thà nh Long sư phụ? Ngươi so vá»›i ta lá»›n hÆ¡n mưá»i tuổi, tháºt muốn bái ta là m sư phụ ta lại không dám, sẽ giảm thá» a! Nhưng mà ngươi con ngưá»i cÅ©ng không tệ lắm, chỉ Ä‘iểm má»™t chút ngược lại là có thể.†Trong lòng nghÄ© như váºy, nhưng mặt ngoà i lại không tá» ra ý gì cả.
Chư Cát Dã ha ha cưá»i nói: "Muốn cùng tiểu Long há»c cái gì…, cái nà y dá»… dà ng a, chỉ cần huynh muá»™i các ngươi giúp đỡ hắn tìm được Huyết Liên hoa, đừng nói là má»™t hai loại tuyệt há»c, ngay cả là bảo hắn ngược lại tá»›i bái các ngươi là sư phụ, hắn cÅ©ng sẽ đáp ứng."
"Giúp Long Dá»±c tìm Huyết Liên hoa là ta cùng ca ca báo đáp ân cứu mạng cá»§a hắn, vá»›i chuyện bái sư há»c nghệ nà y không dÃnh dáng, ta và ca ca Ä‘á»u tôn trá»ng ý kiến cá»§a hắn, hắn nguyện ý dạy sẽ dạy, không muốn dạy thì chúng ta cÅ©ng sẽ không giáºn." Má»™ Phựơng cưá»i nói.
Má»™ Tưá»ng liên tục gáºt đầu tán thà nh ý cá»§a muá»™i muá»™i, nghiêng mắt hướng Long Dá»±c bên cạnh nhìn, thấy hắn sắc mặt bình thản, ánh mắt thá»§y chung nhìn chăm chú phÃa trước, cÅ©ng không biết sẽ đáp ứng hay là cá»± tuyệt, trong lòng có chút không yên.
"Yên tâm Ä‘i Má»™ đại ca, cái gì cá»§a ta cÅ©ng Ä‘á»u là ngưá»i khác dạy, cho nên ta sẽ không keo kiệt dạy cho ngươi. Mặc kệ có thể tìm được Huyết Liên hoa hay không, ta Ä‘á»u sẽ dạy!" Long Dá»±c bá»—ng nhiên nói.
Má»™ Tưá»ng rất là kÃch động, liên tục nói: "Cám Æ¡n Long sư phụ! Cám Æ¡n Long sư phụ!"
Má»™ Phượng âm thanh trong vắt nói: "Ngưá»i tốt có báo đáp tốt, Huyết Liên hoa nhất định sẽ tìm được! Chân cá»§a Hiểu Hạm cô nương nhất định có thể chữa khá»i!"
“Nháºn lá»i tốt là nh nà y cá»§a cô!†Long Dá»±c tâm tình phấn chấn, bước Ä‘i dưới chân nhanh lên.
Mảnh rừng nguyên thá»§y nà y diện tÃch rất lá»›n, bốn ngưá»i xâm nháºp và o trong rừng, đã phân biệt không được phương hướng, thế nà o cÅ©ng chỉ biết luôn Ä‘i vá» phÃa trước, trong tâm nghÄ© thầm như thế cuối cùng có thể Ä‘i ra.
Long Dá»±c lấy Ä‘iện thoại cầm tay ra nhìn nhìn thá»i gian, tiến và o rừng nguyên thá»§y đã gần ná»a giá», phÃa trước vẫn như cÅ© nhìn không tá»›i cuối, trong lòng không khá»i có chút lo lắng, bá»—ng nhiên trong tai nghe được từng đợt tiếng vang "ti ti", âm thanh nà y ở trong cánh rừng tối tăm nghe được, tá» ra quá»· dị vô cùng.
"Chúng ta hình như lại sắp gặp phiá»n toái." Long Dá»±c sắc mặt hÆ¡i đổi, nhÃu mà y nói. Hắn hai tai linh hoạt, ánh mắt sắc bén, đã lá» má» Ä‘oán ra sắp sá»a phải đối mặt là cái gì.
Tà i sản của nguoidoi123
Chữ ký của nguoidoi123
28-07-2009, 08:35 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
Chương 177: Vòng vây của rắn
Dịch: Doc Co Bai troi
Biên dịch: chuoi_gia
Biên táºp: Ngan Ha
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Trải qua má»™t tráºn ong và ng vừa rồi, Chư Cát Dã cùng Má»™ thị huynh muá»™i đối vá»›i hắn không còn ná»a Ä‘iểm hoà i nghi, nghe thấy lại có phiá»n toái, không khá»i đồng thá»i dừng bước.
“Lại có ong và ng đến nữa sao?†Má»™ Phượng lúc nà y đã coi Long Dá»±c như bùa há»™ thân cá»§a mình, vừa há»i, vừa không tá»± chá»§ xÃch lại gần và o bên hắn má»™t chút.
Long Dá»±c lắc đầu, há»i Chư Cát Dã: “Dã thầy thuốc, lão nghe thấy gì không?â€
Chư Cát Dã thÃnh lá»±c mặc dù không bằng Long Dá»±c, nhưng so vá»›i Má»™ thị huynh muá»™i mạnh hÆ¡n rất nhiá»u, vừa nghe Long Dá»±c nhắc, lúc nà y má»›i dụng tâm lắng nghe.
Lão kinh nghiệm phong phú, lịch duyệt giang hồ, vừa nghe được tiếng “ti ti†kia, liá»n báºt thốt lên: “Rắn! Là rắn!â€
Má»™ Phượng sợ nhất chÃnh là rắn, bốn xung quanh nhìn nhìn má»™t lượt, đột nhiên giáºt mình má»™t cái, run giá»ng há»i: “Tháºt... tháºt sá»± có rắn? Có mấy... có mấy con?â€
“Không phải mấy con, mà là rất nhiá»u.†Long Dá»±c trầm giá»ng nói: “Ta cảm giác chúng ta đã bị rắn bao vây xung quanh.â€
Hắn vừa má»›i dứt lá»i, liá»n phát giác sắc mặt cá»§a Má»™ Tưá»ng đại biến, ánh mắt ngây ra, Má»™ Phượng anh khẩu há hốc, cả kinh hô cÅ©ng Ä‘á»u quên phát ra.
Chư Cát Dã thở dà i: “Tiểu Long, quả nhiên rất nhiá»u rắn, chúng ta quả nhiên đã bị rắn vây quanh rồi.â€
Long Dá»±c từ ánh mắt nhìn tá»›i, cÅ©ng không khá»i sở tóc gáy, khắp ngưá»i phát lạnh, chỉ thấy giữa cà nh cây lá cây chung quanh treo đầy các loại rắn to nhá», hồng, bạch, thanh, xÃch, hoa..., trên mặt đất cách bốn ngưá»i và i trượng cÅ©ng chi chÃt bò khắp nÆ¡i, có và i con rắn ngẩng cao đầu nhanh nhẹn phấn chấn, thè lưỡi ra, tá»±a như hướng vá» bốn ngưá»i diá»…u võ dương oai. Ngoà i ra có rất nhiá»u loại rắn Ä‘ang từ bốn phương tám hướng trưá»n nhanh tá»›i.
“Ai ôi, hôm nay loà i rắn trên toà n thế giá»›i khai há»™i ư? Sao tất cả Ä‘á»u chạy tá»›i nÆ¡i nà y!†Chư Cát Dã sợ hãi than, láºp tức chỉ hướng trong đó và i loại rắn, cảnh cáo nói: “Mấy loại rắn nà y độc vô cùng, má»™t khi bị nó cắn và o, láºp tức sẽ toà n thân tê liệt hôn mê, trong và i phút ngắn ngá»§i liá»n sẽ tá» vong, má»i ngưá»i ngà n vạn lần phải cẩn tháºn.â€
Má»™ Tưá»ng thưá»ng ngà y tá»± nháºn là gan lá»›n vô cùng, nhưng thấy đà n rắn Ä‘i động, tùy thá»i Ä‘á»u có thể nhà o lên cắn, chÃnh mình cùng muá»™i muá»™i mặc dù Ä‘á»u có thể ngăn cản má»™t lúc, nhưng tuỵêt đối chịu không được ngà n vạn con rắn không ngừng cắn tấn công. Trong lúc nhất thá»i da đầu phát nổ, thất sắc nói: “Những con rắn nà y so vá»›i đà n ong và ng vừa nãy còn nhiá»u hÆ¡n, khó đối phó hÆ¡n! Long sư phụ, mau nghÄ© biện pháp Ä‘i!†Má»™t tráºn chiến vá»›i ong và ng. Long Dá»±c ở trong mắt hắn đã tạo nên uy tÃn tuyệt đối, khẩu khà khi cùng Long Dá»±c nói chuyện cÅ©ng tá» ra tôn kÃnh.
“Biện pháp chỉ có má»™t, chÃnh là mạnh mẽ xông ra!†Long Dá»±c cảm thấy vạt áo phÃa sau mình bị hai bà n tay nắm chặt không rá»i, quay đầu nhìn lại, thấy Má»™ Phượng vẻ mặt hoảng sợ, biết nà ng lúc nà y sợ hãi không phải giả vá», mỉm cưá»i, bà y tá» sá»± an á»§i.
“Nhiá»u rắn như váºy, nếu trong lúc xông ra bị cắn trúng và i phát thì xong rồi.†Má»™ Tưá»ng cả kinh nói.
“Xông ra còn có hy vá»ng, nếu đứng nguyên ở chá»— nà y, cuối cùng tá»›i lúc mệt đến tinh thần sức lá»±c cạn kiệt thì chỉ có đợi rắn cắn thôi. Ngươi muốn bị cắn và i phát, hay là muốn bị cắn và i mươi phát, và i trăm phát?â€
“Váºy... váºy xông Ä‘i.†Má»™ Tưá»ng thở dà i, nói: “Ta thá»±c không muốn trở thà nh món ăn ngon cá»§a rắn.â€
Äà n rắn má»—i lúc tụ táºp cà ng nhiá»u, cà ng ép đến gần, liếc mắt nhìn lại, bốn phÃa đã nhìn không thấy đất, trên cây cÅ©ng bị đà n rắn chiếm cứ, quấn quanh thả xuống, tháºm chà không còn phân biệt được đâu là rắn, đâu là cà nh cây. Vô cố con mắt rắn giương vá» phÃa bốn ngưá»i bị vây khốn, phóng ra tinh mang khiến kẻ khác rợn tóc gáy.
Má»™ Phượng từ lúc sinh ra tá»›i lá»›n chưa từng trải qua thá»i khắc sợ hãi như váºy, lúc nà y cÅ©ng bất chấp kiêng kỵ giữa nam nữ, chuyển tá»›i trước ngưá»i hắn, má»™t bên tay ôm eo hắn, đầu chôn tháºt sâu và o ngá»±c hắn, háºn không được cả thân thể cÅ©ng Ä‘á»u chui và o, mang theo tiếng khóc nức nở nói: “Long Dá»±c, ta ... ta má»™t cái cÅ©ng không muốn bị cắn, ta sợ...â€
Long Dá»±c dở khóc dở cưá»i, đẩy cÅ©ng không được, không đẩy cÅ©ng không được, được cái tại thá»i Ä‘iểm nà y Má»™ Tưá»ng cùng Chư Cát Dã toà n bá»™ tinh thần Ä‘á»u đỠphòng đà n rắn xung quanh, cÅ©ng không để ý bá»n hắn, nếu không sẽ khó tránh khá»i xấu hổ, mà vẻ mặt sợ hãi cá»§a Má»™ Phượng cÅ©ng khiến cho hắn tá»± nhiên sinh ra má»™t loại hùng tâm tráng trà bảo vệ kẻ nhá» yếu.
“Yên tâm Ä‘i, không có việc gì. Dù ta liá»u mạng bị rắn cắn, cÅ©ng phải bảo vệ cô xông ra.†Long Dá»±c vá»— vá»— đầu vai cá»§a nà ng, thấp giá»ng an á»§i.
“Không được, ngươi cÅ©ng không thể bị cắn! Bị cắn phải... phải chết ngưá»i.†Má»™ Phượng run giá»ng nói.
Long Dá»±c hắc hắc cưá»i nói: “Da ta dà y, súng ống đại pháo bắn không thá»§ng. Äà n rắn dám đến cắn ta, quả thá»±c đúng là tá»± mình chuốc lấy khổ, không gẫy hết răng má»›i lạ!â€
Má»™ Phượng ngẩng đầu nhìn hắn má»™t cái, vốn muốn cưá»i, nhưng liếc mẳt lại thấy được đà n rắn đông nghịt, vá»™i và ng giấu đầu và o, không sao cưá»i nổi.
“Dã thầy thuốc, Má»™ đại ca, rắn cà ng tụ táºp cà ng nhiá»u, không thể tiếp tục do dá»±, xông ra Ä‘i! Chỉ cần ra há»i cánh rừng nà y, thì cái gì Ä‘á»u không sợ nữa.†Long Dá»±c âm thầm đỠtụ linh khÃ.
Hắn có Thần Túc thông, có Ngá»± không thụât, có Tiêu Dao du, không má»™t cái nà o không là khinh công thân pháp tuỵêt diệu, nếu ngoà i rừng, thoát thân là rất dá»… dà ng, nhưng nÆ¡i nà y nÆ¡i nÆ¡i Ä‘á»u là rắn, ngoại trừ chui xuống đất trốn ra, phương hướng nà o Ä‘i được Ä‘á»u có thể đụng phải rắn hoặc bị rắn cắn, trÆ¡ mắt cÅ©ng chỉ có dá»±a và o mà n khà há»™ thân, dùng Tụ Nguyên thuáºt, Thiên Pháºt chưởng, Thất Nhan kiếm khà cấp báºc thần công tuuyệt há»c mở đưá»ng, mạnh mẽ xông vá» phÃa trước. Mặc dù mấy cái nà y tiêu hao linh khà lá»›n, đối vá»›i hà nh trình phÃa sau không có lợi, nhưng cÅ©ng lo không được nhiá»u.
“Long sư phụ, dù sao cái mạng nà y cá»§a ta cÅ©ng là cáºu cứu, hôm nay vì cáºu, ta cái gì cÅ©ng không để ý! Ta... Má»™ Phượng muá»™i muá»™i liá»n nhá» cáºu bảo vệ.†Má»™ Tưá»ng cắn răng, phảng phất như Ä‘ang nói di ngôn lúc lâm trung, lại đối vá»›i Má»™ Phượng nói: “Muá»™i tá», ba mẹ tuổi tác Ä‘á»u đã lá»›n, ta nếu có chuyện bất chắc, muá»™i phải phụng dưỡng há» tháºt tốt, không thể tiếp tục tùy hứng tinh nghịch, khiến cho ba mẹ không hà i lòng, nghe không? Còn nữa, ngươi cÅ©ng không còn nhá» nữa, có thể suy nghÄ© chuyện ngưá»i yêu, gặp ngưá»i thÃch hợp thì lấy Ä‘i, cÅ©ng bá»›t cho cha mẹ má»™t ná»—i lo lắng. Nhưng mà lấy chồng thuá»™c vá» nhà chồng, ba mẹ nÆ¡i nà y ngươi cÅ©ng phải thưá»ng thưá»ng tá»›i trông nom...â€
mấy câu dặn dò cá»§a hắn khiến Má»™ Phượng thiếu chút nữa báºt khóc thà nh tiếng, Chư Cát Dã lại hắc hắc cưá»i nói: “Ngươi, tiểu tá» nà y tháºt yếu bóng vÃa, còn chưa có như thế nà o liá»n nghÄ© tá»›i chết! Thân là nam nhi, ta cÅ©ng thay ngươi cảm thấy xấu hổ.†Má»™ Tưá»ng ngạc nhiên ngẩn ngÆ¡, mặt đỠlên, lẩm bẩm nói: “Ta rõ khả năng cá»§a chÃnh mình, cho dù có thể xông qua đà n rắn, cÅ©ng chống không được bị cắn, tá»›i lúc đó còn không phải chết? Ân, ngươi nói cÅ©ng đúng, nam nhân nếu phải chết, cÅ©ng phải chết có khà khái!†Nói xong, ngá»±c ưỡn thẳng lên, má»™t bá»™ thần thái anh hùng không sợ gì.
“Lúc nà y má»›i giống!†Chư Cát Dã cưá»i nói: “Kỳ tháºt bị cắn trúng má»™t hai cái có là m sao? Äừng quên, Chư Cát Dã ta xuất thân là gì?â€
“Ngươi há»c chữa bệnh. A, Dã thầy thuốc, chẳng lẽ ngươi lại có thể giải độc rắn?†Má»™ Tưá»ng tinh thần rung lên, mặt hiện lên thần sắc hưng phấn.
Chư Cát Dã lại vuốt râu, cháºm rãi nói: “Ta có thể giải độc rắn không sai, nhưng cái nà y cÅ©ng phải xem tình huống, nếu ngươi chỉ bị rắn cắn má»™t hai miếng, trúng độc không tÃnh quá sâu, mà ta lại kịp thá»i cứu chữa, đương nhiên liá»n không có việc gì. Nhưng nếu như bị cắn nhiá»u hÆ¡n và i miếng, độc tÃnh tăng nhiá»u, ta cÅ©ng chỉ có bất lá»±c.â€
Má»™ Tưá»ng ha ha cưá»i nói: “Nói như váºy, còn không nhất định sẽ chết, có má»™t chút hy vá»ng ta liá»n an tâm rất nhiá»u.â€
Long Dá»±c thấy Chư Cát Dã đối vá»›i đà n rắn lại coi như không nhìn thấy, má»™t bá»™ dáng đã tÃnh toán trước, trong lòng vừa động, há»i: “Dã thầy thuốc, ta biết ông có biện pháp mang má»i ngưá»i ra khá»i đà n rắn, thá»i gian quý báu, ông cÅ©ng đừng đùa chúng ta nữa.â€
Chư Cát Dã cưá»i nói: “Vẫn là ngươi thông minh, liếc mắt liá»n nhìn thấu. Ai, được rồi, ta lúc nà y mang má»i ngưá»i lao ra khá»i đà n rắn, nhưng mà tiểu Long ngươi cÅ©ng phải phối hợp.â€
“Phối hợp như thế nà o? Ông nói Ä‘i.â€
Chư Cát Dã thần bà cưá»i, từ trong Bách Bảo rương mang theo lấy ra hai thức khác nhau, là hai cây hương dà i hÆ¡n má»™t thước to bằng ngón tay cùng má»™t cái báºt lá»a.
“Hai nén hương nà y ta lấy má»™t cây, ngươi lấy má»™t cây.†Chư Cát Dã dùng báºt lá»a lần lượt châm và o hai cây hương trong tay, đưa má»™t cây hương tá»›i trong tay Má»™ Tưá»ng, nói: “Äây là Khu Xà hương, ta chÃnh mình phối chế, nên có chút hiệu quả. Hy vá»ng chúng ta nhá» thứ nà y thoát khá»i đà n rắn.â€
Khu xà hương sau khi bị đốt, láºp tức tản mát ra má»™t cá»— hương vị khác lạ nồng nặc, Má»™ thị huynh muá»™i láºp tức vừa ho vừa chảy nước mắt:
“Cái nà y... cái mùi hương nà y... tháºt sá»± rất quái lạ...†Má»™ Tưá»ng tay phải cầm hương, tay trái che chặt miệng mÅ©i, hắn muốn thá» xem Khu xà hương nà y rốt cuá»™c có hiệu quả hay không, ngưng thần đỠphòng Ä‘i vá» phÃa trước hai bước.
Äà n rắn ngá»i thấy mùi vị lạ, quả nhiên má»™t tráºn rối loạn, trên cây, trên mặt đất, Ä‘á»u chuồn lùi vá» sau.
Má»™ Tưá»ng mừng rỡ quá sức, nói: “Hiệu quả rõ rệt a, giá» thì sợ gì. Long sư phụ, Dã thầy thuốc, tiểu muá»™i, chúng ta Ä‘i thôi.â€
“Không vá»™i, không vá»™i, ta còn chưa nói xong.†Chư Cát Dã nói: “Äừng cho rằng có hương nà y thì tất cả rắn Ä‘á»u sợ, có loại rắn lại vẫn đối vá»›i Khu xà hươn nà y không có phản ứng.â€
Má»™ Tưá»ng bình tÄ©nh nhìn lại, quả nhiên thấy nÆ¡i đà n rắn bá» chạy, quả nhiên còn có má»™t và i loại không có di động, ngược lại sau khi ngá»i thấy Khu xà hương cà ng trở nên linh hoạt.
“Váºy phải là m sao bây giá»? Dã thầy thuốc, loại rắn không sợ hương nà y có độc hay không?†Má»™ Tưá»ng sợ hãi há»i.
“Có, chẳng những có, lại là độc nhất, nhưng mà cÅ©ng may số lượng không nhiá»u lắm, so vá»›i lúc nãy dá»… đối phó hÆ¡n.†Chư Cát Dã nói.
“Ân, là dá»… đối phó...†Má»™ Phượng lau mồ hôi trên trán, nghÄ© thầm nguyên lai đám rắn vừa rồi Ä‘uổi Ä‘i đối vá»›i ngưá»i uy hiếp không lá»›n, mấy con còn lại nà y má»›i là lợi hại nhất, váºy Khu xà hương mình cầm trong tay chẳng phải là không có tác dụng gì sao?
Chư Cát Dã phảng phất như xem thấu tâm tư cá»§a nà ng, cưá»i nói: “Không cần khẩn trương, Khu xà hương mặc dù không dá»a mấy loại độc xà nà y Ä‘i, nhưng Ãt nhất có thể chấn nhiếp chúng nó lại má»™t Ä‘oạn thá»i gian, để chúng nó không dám tùy tiện đối vá»›i ngưá»i công kÃch, cái nà y đã tạo cho chúng ta già nh được cÆ¡ há»™i.â€
“Dã thầy thuốc, ông còn chưa nói muốn ta phối hợp như thế nà o.†Long Dá»±c ở bên cạnh há»i.
“Rất đơn giản.†Chư Cát Dã nói: “Ta cùng Má»™ Tưá»ng cầm Khu xà hương Ä‘i hai bên, Má»™ Phượng Ä‘i ở giữa, ngươi hÆ¡i má»™t chút Ä‘i phÃa sau, nếu gặp phải độc xà công kÃch, ngươi liá»n há»— trợ ra tay đánh gục, phòng ngừa chúng ta bị độc xà cắn. Hắc hắc, Thất Nhan kiếm khà cá»§a ngươi đối phó vá»›i mấy loại rắn nà y nhất định rất có hiệu quả.â€
“Ân, ta đã hiểu rồi, các ngươi yên tâm Ä‘i ở phÃa trước, vấn đỠan toà n cứ giao cho ta.†Long Dá»±c nghiêm túc gáºt đầu.
Bốn ngưá»i triển khai đội hình, Chư Cát Dã bên trái, Má»™ Tưá»ng ở bên phải, Má»™ Phượng ở trong, Long Dá»±c đệm háºu, cháºm rãi hướng phÃa trước tiến tá»›i, tá»›i chá»— nà o, tuỵêt đại bá»™ pháºn đà n rắn chạy mất, gặp má»™t Ãt độc xà cản đưá»ng, Long Dá»±c hai ta ngón trá» duá»—i thẳng, chỉ dùng má»™t tầng thấp nhất trong Thất Nhan kiếm khà XÃch Kiếm liên tục Ä‘iểm kÃch, trong nhất thá»i kiếm quang mà u đỠtung hoà ng kÃch bắn, độc xà cản đưá»ng trong nháy mắt cắt thà nh hai Ä‘oạn.
Tà i sản của nguoidoi123
28-07-2009, 08:36 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
Chương 178: Hắc quả phụ
Dịch: Doc Co Bai troi
Biên dịch: chuoi_gia
Biên táºp: Ngan Ha
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Äợi tá»›i khi Khu xà hương sắp cháy hết, bốn ngưá»i rốt cục má»›i chạy ra khá»i sá»± vây khốn cá»§a đà n rắn, tiếp tục chạy nhanh má»™t tráºn nữa, bá» xa đà n rắn ở phÃa sau, ngưng mắt vá» phÃa trước quan sát, ẩn ước nhìn thấy có ánh sáng, tá»±a hồ sắp tá»›i Ä‘iểm cuối cá»§a cánh rừng nguyên thá»§y.
"Tiểu Long, ngươi cảm thấy có kỳ quái hay không? Äà n ong và ng vừa rồi cùng đà n rắn giống như do con ngưá»i thuần phục, chuyên môn dung để công kÃch ngưá»i tiến và o rừng cây."
Long Dá»±c nói: "CÅ©ng đúng a, ta đã sá»›m cảm thấy bá»±c bá»™i, ngươi nói vô duyên vô cá»›, sao lại đột nhiên phóng ra nhiá»u ong như váºy? Nhiá»u độc xà như váºy?"
Sau khi thoát khá»i đà n rắn vây khốn, Má»™ Phượng không còn sợ hãi, sắc mặt cÅ©ng đã khôi phục như thưá»ng, ngắt lá»i nói: "Dã thầy thuốc, ông nói có ngưá»i thuần phục? Ngưá»i nà o có thể thuần phục được hoà ng phong cùng độc xà lợi hại như váºy? Ta không tin đâu!"
"Trên Ä‘á»i kỳ nhân dị sÄ© nÆ¡i nÆ¡i Ä‘á»u có, nha đầu ngươi chưa thấy qua thôi." Chư Cát Dã chỉ Long Dá»±c, cưá»i nói: "Nếu ngươi không gặp được tiểu Long, ngươi biết trên thế giá»›i sẽ có ngưá»i tuổi còn trẻ như váºy, anh tuấn như váºy, suất khà như váºy, tiêu sái như váºy, lợi hại như váºy sao? Không có chứ?"
Má»™ Phượng ánh mắt lưu chuyển, nhìn vá» phÃa Long Dá»±c, mỉm miệng cưá»i nói: "ÄÃch xác không có, sư phụ ta cÅ©ng đã hÆ¡n sáu mươi tổi rồi, cÅ©ng không có lợi hại như hắn. ÄÆ°á»£c rồi, ta tin tưởng lá»i cá»§a ngươi. Nhưng mà ngưá»i thuần phục mấy con ong sẽ là ai? Chẳng lẽ hắn cÅ©ng ở đây trên đảo nà y?"
Má»™ Tưá»ng đột nhiên nói: "Ta tháºt không dám tưởng tượng, trên má»™t hòn đảo cô độc trong hồ tại Tá» Vong hoang nguyên sẽ có ngưá»i dám ở!"
"Sá»± tình ngươi không dám tưởng nhiá»u lắm …†Chư Cát Dã vốn Ä‘ang cưá»i, nhưng khi hắn thấy được Long Dá»±c đột nhiên dừng cước bá»™, nụ cưá»i trên mặt hắn đột nhiên cứng Ä‘á», bởi vì hắn biết nhất định lại có phiá»n toái đến.
Má»™ thị huynh muá»™i chẳng biết đã xảy ra chuyện gì. Cùng cùng bá»n há» dừng lại.
"Hắc quả phụ!" Chư Cát Dã nhìn theo ánh mắt của Long Dực, bỗng dưng phát ra một tiếng kêu kinh hãi.
Má»™ Phượng nhìn tá»›i, cÅ©ng không phát hiện xung quanh có thứ gì, há»i: "Hắc quả phụ là ai? Dã thầy thuốc, là bạn nữ cá»§a ông … nữ bạn thân cá»§a ông ư?"
Chư Cát Dã kinh ngạc, cưá»i khổ nói: "Bạn thân? E rằng bạn thân nà y trong chốc lát sẽ Ä‘em chúng ta 'buá»™c chặt', sau đó hướng và o trong thân thể chúng ta bÆ¡m độc tố và o cùng dịch tiêu hóa, Ä‘em chúng ta ăn sạch từng chút từng chút."
Má»™ Phượng không cho là đúng, cưá»i duyên nói: "Ngươi lại tá»›i hù dá»a ngưá»i. Nói cho ngươi, ta đã biết qua hoà ng phong cùng độc xà vừa rồi. Lá gan đã lá»›n rất nhiá»u, bây giá» cái gì cÅ©ng không sợ nữa."
"Phải không? Váºy má»i ngươi mở to hai mắt nhìn kỹ xem. Ngươi sẽ phát hiện ở xung quanh chúng ta kể cả trên đỉnh đầu, Ä‘ang có má»™t và i thứ đáng yêu mà u Ä‘en gì đó Ä‘ang công phu Ä‘an má»™t cái lưới lá»›n chá» chúng ta chui và o. HÆ¡n nữa chúng ta giống như đã tiến và o trong cái lưới nà y." Chư Cát Dã ná»a đùa ná»a tháºt nói.
Má»™ Phượng ngẩn ngÆ¡ má»™t cái, dùng sức dụi dụi mắt, quả nhiên cẩn tháºn nhìn khắp nÆ¡i, rốt cục phát hiện cái gì đó hình dạng giống sợi tÆ¡ phát sáng xuyên qua các gốc cây, thỉnh thoảng lại có má»™t và i váºt thể to chừng nắm tay theo mấy cái tÆ¡ tuyến ấy di chuyển vá»›i tốc độ cá»±c nhanh như con thoi, nÆ¡i Ä‘i qua, láºp tức lại sản sinh ra má»™t đưá»ng tÆ¡.
"Ô, là con nhện! Con nhện to quá! Chúng nó Ä‘á»u Ä‘ang nhả tÆ¡." Má»™ Phượng đột nhiên hiểu được Chư Cát Dã đã nói "Ä‘an má»™t cái mạng lưới" là có ý tứ gì, chỉ là mấy thứ nà y má»™t Ä‘iểm cÅ©ng không khả ái, ngược lại bởi vì thân thể lá»›n bằng nắm tay ngưá»i, nhìn qua thá»±c khá»§ng bố. Mấy con nhện nà y mà u sắc tối sẫm nên so vá»›i mà u Ä‘en trong rừng sâu không khác biệt lắm, cho nên lưu tâm tìm rất khó phát giác.
"‘Hắc quả phụ’ là loại nhện độc nhất trên thế giá»›i a!" Long Dá»±c tại thư viện trưá»ng đã xem qua má»™t Ãt tri thức vá» loà i nà y, biết "Hắc quả phụ" thuá»™c má»™t loại độc nhất trong loà i nhện. Nhưng mà ‘hắc quả phụ’ trước mắt nhìn thấy thân thể tháºt sá»± quá lá»›n, đã vượt xa khá»i hình dạng mà sách giáo khoa miêu tả, tháºt sá»± khó có thể tưởng tượng.
Má»™ Tưá»ng nắm chặt nắm tay. Âm thanh kiên định nói: "Còn không xa nữa là ra khá»i rừng, chúng ta má»™t đưá»ng xông qua!"
Chư Cát Dã trong ánh mắt lóe tinh mang, trầm giá»ng nói: "Xung động là ma quá»·, ngươi nóng vá»™i như váºy, sẽ ăn thiệt thòi lá»›n. Nhìn cái nà y ..." Nói xong nhấc chân phải lên, Ä‘em má»™t nhánh cây khô phÃa trước đá ra ngoà i.
Cà nh cây khô nà y Ãt nhất cÅ©ng nặng ba, bốn mươi cân, sức lá»±c Chư Cát Dã đá ra lại lá»›n, sau khi bay "vù vù" ra hai, ba trượng xa, bá»—ng nhiên bị váºt gì ngăn cản, lung lay và i cái, liá»n treo lại ở giữa không trung.
Má»™ Tưá»ng kinh ngạc nói: "Nà y …… cái nà y sao lại thế nà y?"
Má»™ Phượng nói: "Ca, nhánh cây bị mạng nhện dÃnh lại, anh chẳng lẽ không thấy sao? May mắn có Dã thầy thuốc nhắc nhở, bằng không anh đã bi thảm rồi!"
Chư Cát nhìn Má»™ Phượng má»™t cái, trong ánh mang theo vẻ tán thà nh, nói: “‘Hắc quả phụ’ không chỉ là chá»§ng loại nhện độc nhất trên Ä‘á»i, hÆ¡n nữa tÆ¡ nhả ra chắc chắn dị thưá»ng, dẻo dai cá»±c kỳ, hÆ¡n nữa rất dÃnh, má»™t con “Hắc quả phụ†chỉ lá»›n bằng móng tay cái nhả ra tÆ¡ có thể dÃnh chắc má»™t con phi Ä‘iểu lá»›n. Mấy con ‘Hắc quả phụ’ trước mặt chúng ta to bằng nắm tay, ngươi nghÄ© ngươi nếu như ngưá»i đụng và o, sẽ có kết quả gì? Hắc hắc, không nên cho rằng vì lá»±c khà lá»›n có khả năng tránh thoát, căn bản không có khả năng, má»™t khi bị mạng nhện dÃnh lại, khà lá»±c có mạnh cÅ©ng không ra khá»i!"
Má»™ Tưá»ng âm thầm giáºt mình, nghÄ© thầm: "Ui cha! Xung động là ma quá»·, lá»i nà y má»™t Ä‘iểm cÅ©ng không sai a, ta vừa rồi nếu nhịn không được thình lình xông qua, lại không phải đã bị mạng nhện Ä‘em dÃnh lại? Lúc đó con nhện ‘Hắc quả phụ’ gì đó kia cắn cho ta má»™t cái, ta đã chết mất ngáp rồi." Hắn không khá»i sau má»™t lúc sợ hãi, trên lưng ra má»™t tầng mồ hôi lạnh.
"Dã thầy thuốc, ông có Khu chu hương (hương trừ nhện) hay không? Äem mấy con nhện độc nà y cÅ©ng Ä‘uổi Ä‘i a." Má»™ Phượng nghiêng đầu nói.
Thá»i Ä‘iểm nà y nhện độc Ä‘ang báºn ở trên thân cây xung quanh bốn ngưá»i, ở trên đỉnh cây kết lưới, chỉ cần không đụng và o mạng nhện, liá»n sẽ không lá»t và o sá»± công kÃch cá»§a chúng nó, bởi váºy Má»™ Phượng cÅ©ng tịnh không sợ hãi lắm.
"Hương Ä‘uổi nhện? Ngươi lại có thể nghÄ© ra! Ta muốn cái gì cÅ©ng có, ta liá»n không gá»i là Chư Cát Dã nữa, liá»n trở thà nh Chư Cát Thần Tiên rồi."
"Dùng chưởng lá»±c đánh tá»›i, Ä‘em mạng nhện đánh vỡ!" Má»™ Tưá»ng lá»›n tiếng nói.
Chư Cát Dã hắc hắc cưá»i nói: "Hảo a, ngươi thá» má»™t chưởng nhìn coi."
Má»™ Tưá»ng Ä‘i lên và i bước, hét lá»›n má»™t tiếng, váºn dụng chân khà toà n thân, song chưởng hướng tá»›i mạng nhện Ä‘ang che ở phÃa trước vá»— tá»›i.
Vốn cho rằng nơi chưởng lực tới, mạng nhện kia sẽ tan thà nh mây khói, đâu nghĩ đến lưới nhện chỉ là giống như lò xo trước sau động một cái, một chút tổn hại cũng không có.
"Mạng nhện nà y nhá» chắc, tÃnh co dãn rất tốt, tÃnh dÃnh mạnh, ngươi dùng chưởng lá»±c đánh nó, thì giống dùng dao chém nước, không có chá»— dụng lá»±c, chỉ có thể toi công." Chư Cát Dã nghiêm túc nói.
"Xông lên không thể xông, đánh lại vô dụng, chẳng lẽ chúng ta cứ đứng ở chỗ nà y bất động, trơ mắt nhìn nhện độc kết lưới đem chúng ta bao lại giống như con nhộng?"
Chư Cát Dã cÅ©ng Ä‘ang rầu rÄ©, mắt nhìn mấy con nhện độc kia như tia chá»›p bốn phương tám hướng bố trà mạng nhện, trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp, cảm thấy bốn ngưá»i mình giống như cá mắc và o lưới, hắn biết thá»i gian cà ng kéo dà i cà ng khó thoát thân, trong lòng vừa động, quay qua Long Dá»±c nói: "Nước có thể giảm tÃnh dÃnh cá»§a mạng nhện, ngươi dùng Tụ Nguyên thuáºt Ä‘em nước tá»›i, sau đó hất đến mạng nhện thá» xem như thế nà o."
Long Dá»±c gáºt đầu, Tụ Nguyên thuáºt tùy tâm sinh ra, má»™t thá»§y cầu do Thá»§y nguyên tố kết thà nh xuất hiện ở giữa song chưởng cá»§a hắn, hắn song chưởng láºt lại, thuáºn thế đẩy vá» phÃa trước, thá»§y cầu Ä‘ang nở rá»™ng ở phÃa trên mạng nhện tá»± động rÆ¡i lả tả.
Chư Cát Dã láºp tức đá ra má»™t Ä‘oạn cà nh cụt, sau khi đánh lên mạng nhện từ từ rá»›t xuống mặt đất, vui vẻ nói: "Xem ra lưới nhện sau khi gặp nước sẽ không còn dÃnh, lúc nà y có thể dá»… xá» lý rồi."
Từ trong Bách Bảo rương mang ra hai thanh chá»§y thá»§ sắc bén, đưa cho Má»™ Tưá»ng má»™t cái, chÃnh mình giữ má»™ cái, nói: "Vẫn giống vừa rồi, ta cùng Má»™ Tưá»ng Ä‘i hai bên, Má»™ Phượng ở giữa, tiểu Long đệm phÃa sau. Khi gặp lưới nhện, Tiểu Long dùng Tụ Nguyên thuáºt mang theo nước đổ lên mặt trên, ta cùng Má»™ Tưá»ng láºp tức dùng chá»§y thá»§ cắt nó. Má»™ Tưá»ng phải nhá»› kỹ, khi chá»§y thá»§ vung ra phải nhanh, phải độc, phải chuẩn, bằng không mạng nhện không lâu sau lại khôi phục tÃnh chất kết dÃnh, đến lúc đó cả chá»§y thá»§ Ä‘á»u sẽ bị dÃnh lại."
Má»™ Phượng nói: "Dã thầy thuốc, ta có thể là m chút gì chứ? Ta lại không muốn vẫn bị các ngươi bảo vệ như váºy, giống như là má»™t phế váºt vô dụng!"
“Má»™ Phượng cô nương, ngươi có sợ ‘Hắc quả phụ’ hay không?" Chư Cát Dã cưá»i tá»§m tỉm nhìn nà ng.
“Ta sợ nhất chÃnh là rắn, con nhện ngược lại không phải sợ như thế, có thể là con nhện nhá» thưá»ng thấy nhiá»u hÆ¡n." Má»™ Phượng nói.
"Tốt lắm, trong chốc lát khi ta cùng ca ca ngươi dùng chủy thủ chém tới mạng nhện, con nhện hắc quả phụ chắc chắn sẽ tới tu bổ, đến lúc đó ngươi giúp đỡ tiểu Long thanh trừ chúng nó. Tiểu nha đầu ngươi mặc dù nhát gan một chút, nhưng thân thủ vẫn nói chuyện được."
Má»™ Phượng rất không phục, bÄ©u môi, lẩm bẩm nói: "Còn nói ta nhát gan, ta chỉ sợ rắn, thứ khác ta Ä‘á»u không sợ hãi như váºy, cái nà y không tÃnh là nhát gan Ä‘i…"
Nà ng thấp giá»ng lẩm bẩm, thấy Chư Cát Dã, Má»™ Tưá»ng, Long Dá»±c ba ngưá»i bắt đầu vá» phÃa trước Ä‘i tá»›i, liá»n cúi ngưá»i nhặt và i nhánh cây theo phÃa sau, tá»›i đứng ở giữa ba ngưá»i.
Chư Cát Dã dá»± Ä‘oán không sai, khi hắn cùng Má»™ Tưá»ng dùng chá»§y thá»§ Ä‘em lưới nhện cắt má»™t cái lá»— hổng, từ bên cạnh má»™t con nhện độc lá»›n chạy ra tiến hà nh tu bổ, hÆ¡n nữa còn giương chân dà o và i thước hướng Chư Cát Dã cùng Má»™ Tưá»ng thị uy.
Má»™ Phượng tay mắt nhanh nhẹn, trong tiếng quát yêu kiá»u không ngừng cầm nhánh cây váºn chân khà phóng ra ngoà i, từng cà nh từng nhánh cây xuyên thân thể cá»§a bá»n nhện độc, không chết thì bị thương. Long Dá»±c ở phÃa sau há»— trợ nà ng, má»—i khi thấy có nhện độc lá»t lưới, liá»n bổ lên má»™t chỉ Thất Nhan kiếm khÃ.
Chư Cát Dã cùng Má»™ Tưá»ng phi nhanh, huy động chá»§y thá»§ chặt đứt lưới nhện cản trở đưá»ng Ä‘i, vượt qua khó khăn, má»™t hồi sau cả nhóm đã chạy ra được mấy chục thước, phÃa sau để lại thi thể cá»§a gần hai trăm con nhện độc ‘Hắc quả phụ.’
Chém phá má»™t mạng nhện có lẽ không hao phà nhiá»u khà lá»±c, nhưng số lượng nhiá»u, thá»i gian lâu, Chư Cát Dã, Má»™ Tưá»ng bắt đầu cảm thấy có chút kiệt sức, cánh tay vừa má»i vừa Ä‘au, cÆ¡ hồ nâng lên không nổi.
"Dã thầy thuốc, Má»™ đại ca, các ngươi tránh ra, để cho ta tá»›i thá» xem Ä‘i!" Long Dá»±c thấy nhện độc chung quanh đã rất Ãt, Má»™ Phượng má»™t ngưá»i có thể ứng phó, liá»n phi thân lướt tá»›i phÃa trước, cánh tay phải giÆ¡ lên cao, hữu chưởng nắm chặt, nhìn chuẩn chá»— yếu nhất cá»§a lưới nhện, trầm quát má»™t tiếng dùng sức chém xuống. Hắn Ä‘em linh lá»±c tăng lên tá»›i tầng thứ bảy, thá»§y nguyên tố được ngưng tụ láºp tức kết thà nh băng, băng sau khi chém xuống sinh ra dao động hà n khà mạnh mẽ vô cùng, khà sóng nÆ¡i nÆ¡i, mưá»i mấy tầng mà ng nhện còn lại cuối cùng phát ra tiếng xé rách.
Bốn ngưá»i thi triển thân pháp, nối Ä‘uôi nhau xông ra ngoà i, ngoà i rừng lại là má»™t mảng cá» xanh rá»™ng lá»›n.
"Hảo a tiểu Long! Sá»›m biết rằng ngươi lợi hại như váºy, nà o còn cần dùng chúng ta mệt chết mệt sống dùng chá»§y thá»§ để chém? Ngươi sao không sá»›m ra tay?" Sau khi rá»i khá»i phiến rừng nguyên thá»§y kia hÆ¡n trên dưới má»™t trăm mét, Chư Cát Dã trừng lá»›n hai mắt há»i.
Tà i sản của nguoidoi123
Từ khóa được google tìm thấy
4.vn long huyet , 4vn long huyet , áèçíåñ , Ä‘á»c long huyệt , doc long huyêt , doc long huyệt , doc truyen huyet chuong , doc truyen huyet long , doc truyen long huyet , huyệt long trì , huyet long .us , huyet long chuong , ïåðåäà÷ , ïîñòíîå , log 4vn.com.vn , long huuyet , long huyệt , long huyệt xe lăn , long huyệt yy , long huyêt , long huyêt chuong 1 , long huyệt , long huyệt 266 , long huyệt 267 , long huyệt 4vn , long huyệt truyen , long huyet , long huyet 4vn , long huyet 4vn.eu , long huyet chien than , long huyet chuong 1 , long huyet chuong 267 , longhuyệt , longhuyet , longhuyetchienthan.4vn , lonh huyet , lonh huyet 4vn , óðàëñèá , sac hiep long huyet , tác giả mp3 4vn , tiên hiệp huyet long , truyên long huyệt , truyện long huyệt , truyen huyet long , truyen long huyet , truyen long huyet 139 , truyen long huyet 266 , truyen long huyet 4vn , truyet long huyệt 4vn , www.long huyet , xem truyen long huyệt