Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #111  
Old 02-06-2008, 12:34 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngày 14 giá» 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 110


Trong tiểu miếu quân tăng nghị luận

Vi Tiểu bảo vừa vỠđến chùa đã thấy Trừng Thông đứng chỠở cửa sơn môn.
Trừng Thông chạy ra đón gã khẽ nói :
- Bạch sư thúc ? Tiểu Ä‘iệt nhận thấy tình hình có Ä‘iá»u khác lạ.
- Vi Tiểu Bảo thấy y vẻ mặt nghiêm trá»ng, vá»™i há»i:
- Äiá»u chi khác lạ ?
Trừng Thông vẫy tay rồi cùng đi với gã theo bậc đá chạy lên đỉnh núi.
Vi Tiểu Bảo liếc mắt, ngó vá» phía tây thấy những chấm vàng lố nhố rất nhiá»u.
Gã chú ý nhìn kỹ thì những chấm vàng này Ä‘á»u là Lạt Ma mặc áo hoàng bào. Số ngưá»i rất đông, chẳng má»™t ngàn cÅ©ng phải tám chín trăm.
Äám Lạt Ma này quần tam tụ ngÅ© đứng rải rác dưới bóng cây trên đỉnh núi.
Vi Tiểu Bảo giật bắn ngưá»i lên há»i:
- Bá»n Lạt Ma đến đây làm gì mà đông thế ?
Trừng Thông lại trỠtay vỠphía nam nói:
- Bên kia cũng có.
Vi Tiểu Bảo đảo mắt nhìn qua phía nam, quả nhiên cÅ©ng có hàng ngàn Lạt Ma tụ tập từng đám má»™t, kẻ đứng ngưá»i ngồi.
Lúc này ánh nắng mặt trá»i từ phía đông chiếu chênh chếch sáng nên nhìn rõ bạch quang lấp loáng. Bao nhiêu Lạt Ma Ä‘á»u Ä‘eo binh khí quanh mình.
Vi Tiểu Bảo sợ hãi nói:
- Bá»n há» Ä‘eo binh khí, phải chăng...phải chăng...
Gã không nói hết lá»i, đưa mắt dò ý Trừng Thông.
Trừng Thông lẩm nhẩm gật đầu ngắt lá»i:
- Sư điệt cũng đoán thế.
Trừng Thông năm nay má»›i hai mươi bốn tuổi. Trong Thập Bát La Hán,y là ngưá»i trẻ nhất và cÅ©ng là ngưá»i võ công kém nhất. Vậy mà y được liệt vào hàng Thập Bát La Hán trong chùa Thiếu Lâm, tất y phải có chá»— hÆ¡n ngưá»i.
Trừng Thông là một nhân vật tinh minh mẫn cán, lại có tài sắp đặt công việc.
Hối Thông phương trượng có ý để y từng trải công việc cùng ruút kinh nghiệm đặng ngày sau lên thừa kế ngôi trụ trì ở bản tá»±. Chỉ còn má»™t Ä‘iá»u chưa biết là vá» phật há»c và vá» võ công y có theo thá»i gian mà tiến bá»™ được không?
Lần trước y bảo vệu Hành Si ở chùa Thanh Lương, sau lại kết bạn đồng hành với Vi Tiểu Bảo trở vỠBắc Kinh.
Trong khi chuyện trò với Trừng Thông. Vi Tiểu Bảo rất ý hơp tâm đầu.
Chuyến này y theo gã đến chùa chùa Thanh Lương, những việc lớn nhỠtrong chùa gã uỷ thác cho y trông coi đến quá nửa.
Vi Tiểu Bảo lại quay sang ngó phía Bắc và Äông thì thấy bên nào cÅ©ng có đến hàng ngàn Lạt Ma Gã còn nhận thấy trong đám Lạt Ma có những tên mặc áo ca sa màu vàng thẫm. Những ngưá»i này là thá»§ lÄ©nh cá»§a má»—i đội.
Vi Tiểu Bảo trong lòng hồi há»™p, lại có ý tức giận nên gã liá»n văng tục:
- Con mẹ nó ? Cả thẩy có đến bốn, năm ngàn ngưá»i.
Trừng Thông đáp:
- Số thủ lãnh lên tới ba trăm hai mươi lăm tên, vậy cộng tất cả là bốn ngàn linh tám mươi hai Lạt Ma.
Vi Tiểu Bảo khen ngợi:
- Sư điệt thật là tinh tế, đứng xa mà cũng đếm được rõ ràng.
Trừng Thông há»i:
- Làm sao bây giỠ?
Vi Tiểu Bảo không biết trả lá»i thế nào ? Äứng trước nững việc khó giải quyết, bảo gã lừa gạt ngưá»i để chuồn Ä‘i thì gã làm được. Nhưng hiện giá» gã lâm vào tình trạng bị đối phương tụ tập hàng bón ngàn ngưá»i để bao vây thì gã dù có tài ba đến đâu cÅ©ng chẳng thể nào thoát ra khá»i trùng vây được. Äây là cục diện phải hành quân chiến đấu thì gã lại chẳng hiểu biết gì.
Vi Tiểu Bảo nghe Trừng Thông há»i vậy, gã ngẩn ngÆ¡ nhắc lại:
-Làm thế nào bây giỠ?
Trừng Thông nói:
- Coi tình hình này thì đối phương muốn cướp Hành Si đại sư đem đi. Chắc chúng chỠđến tối sẽ bao vây bốn mặt rồi kéo vào tấn công.
vi Tiểu Bảo há»i:
- Sao hỠkhông tấn công ngay bây giỠ?
Trừng Thông đáp:
- Trên NgÅ© Äài SÆ¡n những Lạt Ma ở chùa vàng trước nay vẫn hữu hảo vá»›i tăng lữ há» Thích chúng ta ở chùa xanh. Phe chùa xanh chúng ta rất nhiá»u và tăng lữ cÅ©ng lắm. Trên núi có mưá»i ngôi đại tá»±, bên ngoài cÅ©ng có hàng chục chùa lá»›n. Bá»n Lạt Ma ở chùa vàng tuy hành vi bá đạo nhưng không dám lấn át chúng ta. Nếu chúng tấn công ban ngày, tất nhiên các chùa xanh kéo đến tiếp viện.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Vậy chúng ta lập tức phái ngưá»i Ä‘i thông tri cho trụ trì các chùa xanh, xin các vị phái tăng chúng tá»›i cùng bá»n Lạt Ma quyết má»™t trận tá»­ chiến. Chúng ta thẳng thắn tuyên bố:
những hoà thượng ở NgÅ© Äài SÆ¡n vá» phe chùa xanh đại chiến ác Lạt Ma.
Trừng Thông lắc đầu đáp:
- Các tăng lữ ở chùa xanh trên NgÅ© Äài SÆ¡n, mưá»i phần có đến tám, chín không biết võ công. ngay những ngưá»i hiểu biết võ công bản lãnh cÅ©ng tầm thưá»ng.
Tiểu điệt chưa nghe nói có tay hảo thủ nào đáng kể.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Vậy thì hỠkhông chịu đến viện trợ hay sao ?
Trừng Thông đáp:
- Chẳng phải là không có ngưá»i đến viện trợ, chỉ sợ há» chết uổng mạng mà không được ích gì.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Chẳng lẽ chúng ta chịu bó tay đầu hàng đối phương ư ?
Gã kém trí phấn đấu, tính bài không đánh nổi thì phải đầu hàng.
Trừng Thông đáp :
- Chúng ta đầu hàng cÅ©ng chẳng sao, nhưng Hành Si đại sư tất bị chúng cướp Ä‘em Ä‘i. Bá»n Lạt Ma đã kéo đến đông thế này tất có cuá»™c mưu đồ trá»ng đại, chứ không phải chuyện tầm thưá»ng ?
Vi Tiểu Bảo tá»± há»i:
- Thân phận hành Si đại sư không hiểu quần tăng chùa chùa Thiếu Lâm đã biết chưa ?
Gã liá»n há»i:
- Bá»n há» kéo đến đông đảo để cướp Hành Si đại sư mưu đồ chuyện gì? Mấy tháng trước hỠđã tá»›i đây má»™t lần, may được các vị ra oai khiến chúng phải rút lui.
Không ngỠlần này chúng kéo đến đông quá.
Trừng Thông trầm ngâm một lát rồi đáp:
- hành Si đại sư nhất định phải là má»™t nhân vật lai lịch rất lá»›n, không chừng ảnh hưởng đến sá»± hưng suy cá»§a võ lâm Trung nguyên, hoặc liên quan trá»ng đại đến mối tranh chấp giữa hai phe chùa xanh, chùa vàng. Nguyên do thế nào Trừng Tâm sư huynh không nói tá»›i. Sư thúc mà không biết thì bá»n sư Ä‘iệt lại càng không hiểu.
Vi Tiểu Bảo sá»±c nhá»› tá»›i trong mình có mang ngá»± trát cá»§a Hoàng đế, có thể Ä‘iá»u động văn võ quan viên khắp nÆ¡i, liá»n nói:
- Hiện giá» tình thế nguy cấp, võ công chùa Thiếu Lâm ta tuy cao thâm nhưng ít ngưá»i chẳng thể địch nổi số đông. Ba mươi bẩy vị hoà thượng làm sao có thể chống lại hÆ¡n bốn ngàn tên Lạt Ma ? Ta muốn lập tức xuống núi Ä‘i cầu viện! Trừng Thông đáp:
- Chỉ sợ nước xa không cứu được lửa gần.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Thế thì chúng ta đành hộ tống Hành Si đại sư phá vòng vây mà chạy.
Trừng Thông gật đầu đáp:
- Tiểu Ä‘iệt nghÄ© cÅ©ng chỉ còn cách đó. Bá»n Thiếu Lâm tăng chúng ta ba mươi bảy ngưá»i, thêm vào tên tiểu đồng cá»§a sư thúc muốn chống lại sá»± tấn cong cá»§a hÆ¡n bốn ngàn tên Lạt Ma thì nhất định là không địch nổi, nhưng chỉ dò chá»— sÆ¡ hở để xông ra thì không phải là việc khó.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Chỉ còn lo Hành Si đại sư cùng sư phụ cá»§a y là Ngá»c Lâm đại sư không chịu chạy Ä‘i. Há» thưá»ng nói:
Sống cũng vậy mà chết cũng thế, trốn hay không chẳng khác gì nhau.
Trừng Thông chau mày đáp:
- vậy xin sư thúc tìm lá»i khuyến dụ các vị đó.
Vi Tiểu Bảo nói:
Nếu chỉ thuyết phục má»™t mình Hành Si đại sư thì còn có cách, nhưng chuyện khuyên can được Ngá»c Lâm lão hoà thượng thì ta cÅ©ng đành chịu. Cái đó kêu bằng chuá»™t muốn dắt rùa mà chẳng biết ngậm mõm vào chá»— nào ?
Gã đưa mắt nhìn xuống dưới thấy từng tốp Lạt Ma rải rác khắp nÆ¡i tá»±a hồ đám quân ô hÆ¡p chẳng có chương pháp gì hết, mà thá»±c ra cách bố trí rất hÆ¡p lý. Những nÆ¡i nào có nẻo đưá»ng từ trên núi Ä‘i xuống nhân số Ä‘á»u được bố trí đông hÆ¡n.
Gã nghÄ© tá»›i lúc trá»i tối, hÆ¡n bốn ngàn tên Lạt Ma này ào ạt xông lên thì quần tăng chùa Thanh lương chỉ còn đưá»ng hô lá»›n:
Äức Phật từ bi?
Gã lẩm bẩm:
- Con mẹ nó? Lão gia làm hoà thượng thật là uổng? Giả tỷ lão gia làm Lạt Ma thì có phải lúc này tha hồ mà nhơn nhơn đắc ý, chẳng cần lo lắng chi hết.
Äá»™t nhiên trong đầu óc gã loé lên má»™t tia sáng, nghÄ© ra má»™t kế hoạch, bất giác mừng thầm trong bụng, ngoài mặt gã giữ vẻ mặt Ä‘iá»m nhiên nói:
- Ta vá» thiá»n phòng ngá»§ má»™t giấc con mẹ nó đã ?
Trừng Thông rất đỗi ngạc nhiên, miệng lẩm bẩm:
- Tình thế như lửa đết dầu mà sư thúc còn ngủ được ư ?
Vi Tiểu Bảo không há»i gì đến y nữa tá»± Ä‘i vào phòng.
Sau chừng ná»­a giá», quả nhiên bá»n Trừng Tâm , Trừng Quan,Trừng Quang và Trừng Thông xin vào ra mắt.
Vi Tiểu Bảo thấy bốn nhà sư lá»™ vẻ hoang mang thì biết là bá»n hỠđã nhìn thấy hÆ¡n bốn ngàn Lạt Ma bao vây quanh chùa. Gã vươn vai ngáp dài.
Trừng Tâm há»i:
- Bá»n Lạt Ma tụ tập dưới chân núi, hiển nhiên bất lợi cho bản tá»±. Phương trượng sư thúc đối phó bằng cách nào, xin nói cho nghe?
Vi Tiểu Bảo thủng thẳng đáp:
- Ta nghÄ© mãi mà chẳng tìm được kế hoạch nào hoàn hảo, nên bá» Ä‘i ngá»§ má»™t lúc Ngá»c Lâm lão hoà thượng thưá»ng nói:
" kẻ xuất gia không tranh giành Ä‘iá»u chi vá»›i thế tục Nghịch cảnh tá»›i cứ ngồi yên mà chịu đựng. Nếu chùa Thanh Lương quả gặp tai hoa. thì đó là kiếp vận không sao tránh khá»i". Kiếp nạn đã không tránh khá»i thì nghịch cảnh đến ngồi yên mà chịu đựng. Gươm Ä‘ao đến cÅ©ng vươn cổ ra mà đó lấy Vậy khi ngưá»i ta chém xuống mình đưa cổ ra tiếp thụ xem lưỡi Ä‘ao sắc bén có chặt đứt cổ được không ?
Bá»n Trừng Tâm ba ngưá»i biết rằng gã nói nhăng nói cuá»™i, nhưng Trừng Quan lại tin là chuyện thật, lão đáp:
- Xem chừng Ä‘ao gươm cá»§a bá»n há» rất sắc bén. Cổ chúng ta chắc không chịu nổi. Kẻ xuất gia không tranh giành Ä‘iá»u chi vá»›i ngưá»i Ä‘á»i, nghịch cảnh đến ngồi yên mà chịu đựng thì phải rồi, nhưng gươm Ä‘ao đến vươn cổ ra mà tiếp thụ thì quá đáng Ngày trước Äạt Ma sư tổ không dạy ta vươn cổ ra chịu Ä‘ao mà không được phản kháng. Vì như thế thì há»c võ làm chi ?
Vi Tiểu Bảo gật đầu há»i:
- Theo nhận xét của Trừng Quan sư điệt thì đao chém tới không thể vươn cổ ra hứng chịu được hay sao ?
Trừng Quan đáp:
- Không được. Nói quyá»n đánh tá»›i ngá»±c chịu, chân đá tá»›i bụng chịu thì còn nghe tạm.
Nguyên ná»™i công lão rất thâm hậu. Äối phương dù có quyá»n đấm, chân đá lão chỉ cần vận ná»™i lá»±c là hất quyá»n cước ngưá»i ta bật ra.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Dưá»ng như bá»n Lạt Ma Ä‘á»u Ä‘eo giá»›i Ä‘ao cùng thiá»n trượng. Mình có cách nào bảo bá»n hỠđừng dùng khí giá»›i được chăng ?
Trừng Quan ngơ ngẩn đáp:
- E rằng không thể dùng lý lẽ để khuyến dụ bá»n Lạt Ma này được. Muốn há» buông Ä‘ao đồ tể không phải là công việc má»™t sá»›m má»™t chiá»u mà làm xong.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Vậy thì khó quá ? Không hiểu bốn vị sư điệt có biện pháp gì chăng ?
Trừng Tâm đáp:
- Bây giá» chỉ còn má»™t cách là cả bá»n ta bảo vị cho ba vị Ngá»c Lâm, Hành Si và Hành Äiên nhằm chá»— sÆ¡ hở cá»§a địch mà xông ra. Bá»n chúng chỉ có ý cướp Hành Si Ä‘em Ä‘i, còn tăng lữ trong chùa Ä‘á»u không hiểu võ công chắc há» cÅ©ng chẳng ra hai làm gì.
Vi Tiểu Bảo nói:
- ÄÆ°á»£c rồi? Chúng ta đến thuyết ba vị lão hoà thượng xem sao.
Gã liá»n dẫn bốn nhà sư vào toà tiểu miếu ở hậu viện.
Tiểu sa di thấy năm ngưá»i tá»›i liá»n vào thông báo.
Bá»n Ngá»c Lâm nghe báo có trụ trì đến, lập tức ra cá»­a nghênh tiếp.
Ngá»c Lâm, Hành Si và Hành Äiên vừa ngó thấy Vi Tiểu Bảo đã ra chiá»u kinh ngạc. Ba vị chỉ biết có má»™t cao tăng chùa Thiếu Lâm đến đây là trụ trì là má»™t thiếu niên, nhưng không ngá» lại là Vi Tiểu Bảo.
Ngá»c Lâm và Hành Si và Hành Äiên nghÄ© qua hiểu ngay đây là cách bố trí cá»§a Hoàng Äế vì mục đích bảo vệ cho phụ thân. nhưng theo lá» luật cá»§a chùa, trụ trì là chá»§ nhân, bá»n Ngá»c Lâm phải hành lá»… tham kiến.
Vi Tiểu Bảo cung kính đáp lại rồi cùng nhau vào thiá»n phòng.
Ngá»c Lâm má»i Vi Tiểu Bảo ngồi vào bồ Ä‘oàn ở chính giữa, còn mấy vị kia đứng thị lập ở hai bên.
Vi Tiểu Bảo lòng khoan khoái tự nhủ:
- Mình được an toa. Ở giữa, cả Lão Hoàng Äế cÅ©ng phải đứng bên chầu chá»±c, thì đó ông Vua con cÅ©ng không oai phong đến thế này.
Gã cố nhịn cưá»i nói:
- Má»i Ngá»c Lâm đại sư cùng Hành Si đại sư an toạ.
Ngá»c Lâm và Hành Si bấy giá» má»›i ngồi xuống bồ Ä‘oàn.
Ngá»c Lâm nói:
- Phương trượng đại sư tói trụ trì chùa Thanh Lương, bá»n tiểu tăng chưa lại tham bái, đã phiá»n đại giá phương trượng tá»›i đây, trong lòng rất lấy làm áy náy.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Äại sư dạy quá lá»i. Tiểu nạp biét ba vị không thích ngưá»i ngoài đến quấy nhiá»…u nên không muốn vào thăm các vị. Nếu bữa nay không xẩy ra cÆ¡ sá»± trá»ng đại, tiểu nạp cÅ©ng chưa tiện đến.
Gã thấy các vị Lão hoà thượng thưá»ng dùng danh từ "Lão Nạp" để tá»± xưng mình cho có vẻ khêm nhượng, gã liá»n nghÄ© mình còn nhá» tuổi phải tá»± xưng là " Tiểu Nạp" thá»±c ra chẳng có nhà sư nào lại tá»± xưng như vậy.
Chúng tăng tưởng gã lập dị đặt ra tiếng xưng hô má»›i mẻ này cho có vẻ tân kỳ thì không khá»i cưá»i thâqmf trong bụng.
Ngá»c Lâm há»i:
- Dạ? Không hiểu có Ä‘iá»u chi trá»ng đại ?
Vi Tiểu Bảo trả lá»i:
- Trừng Quan sư điệt? xínư điệt nói cho ba vị nghe.
Ngá»c Lâm biết vị tân trụ trì pháp hiệu là hối Minh, mà ở chùa Thiếu Lâm hàng chữ hối còn cao hÆ¡nchữ trừng má»™t bá»±c. Nhưng lão thấy tên tiểu hoà thượng này mồm mép lém lẩu lại kêu má»™t vị lão tăng đạo đức trang nghiêm, vẻ mặt hiá»n hoà bằng "sư Ä‘iệt ' thì trong lòng không khá»i sá»­ng sốt.
Trừng Quan kính cẩn dạ một tiếng rồi nói rõ tình trạng mấy ngàn Lạt Ma bao vây trùng điệp ở xung quanh chùa.
Ngá»c Lâm nhắm mắt má»™t lúc rồi mở mát ra há»i:
- Xin há»i phương trượng đại sư:
bây giỠđối phó bằng cách nào ?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Bá»n Lạt Ma tăng này ở xung quanh bản tá»± kẻ ngồi ngưá»i đứng để xem phong cảnh, dưá»ng như không có ý gì khác. Bản tá»± nổi tiếng là phong cảnh u nhã thì hỠđến du sÆ¡n ngoạn thuá»·, ta cứ để mặc kệ há» như chẳng có chyện gì.
Hành Diên không nhịn được lên tiếng:
- Nếu bá»n chúng đến du sÆ¡n ngoạn thuá»· thì đã chẳng bao vây bản tá»± hàng mấy giá» mà chưa bá» Ä‘i. Nhất định chúng muốn bắt Hành Si sư huynh.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Tiểu nạp nghĩ rằng:
những chùa xanh, chùa vàng trong thiên hạ cÅ©ng là má»™t phái Thích Ca dưới phật toà. Bá»n há» muốn má»i Hành Si đại sư Ä‘i là bá»n há» hâm má»™ Phật pháp cao rá»™ng cá»§a ba vị đại sư, nên thỉnh đến các chùa Lạt Ma để giảng kinh thuyết pháp. Không chừng vì ngưỡng má»™ Phật pháp ở trung nguyên chúng ta, há» không muốn làm Lạt Ma nữa mà thích đổi làm hoà thượng như bá»n ta. Cái đó càng hay chứ sao ?
Trừng Quan há»i:
- Phương trượng sư thúc ? HỠmuốn vậy sao còn đem theo binh khí ?
Vi Tiểu Bảo chắp tay đáp:
- A Di Äà Phật ? Bá»n há» Ä‘em theo giá»›i Ä‘ao hoặc thiá»n trượng, khí thế hung hăng, cÅ©ng có thể há» muốn chặt đầu bá»n tăng lữ trong bản tá»±. Nhà Phật đã nói:
"Ta không vào địa ngục thì còn ai muốn vào nữa?" Vậy chúng ta thấy đao chém đến cũng nên đưa cổ ra mà chịu. Cái đó kêu bằng:
" Ta không chịu bj chặt đầu thì còn ai chịu nữa?" Gã ngừng lại một chút rồi tiếp:
- A Di Äà Phật? Há»… có sinh là có diệt, không sinh thì không diệt, không bụi thì không có sạch. Äã hữu sinh, hữu diệt thì có đầu phải có mất đầu. Thuyết nhà Phật có tam đức là:
" đại định", "Ä‘ai trí" và "đại bi". Bá»n Lạt Ma cầm Ä‘ao tá»›i đây, chúng ta vẫn Ä‘iá»m nhiên như chẳng tai nghe mắt thấy. Không nghe, không thấy tức là đại định. Bá»n chúng giÆ¡ Ä‘ao lên chém, chúng ta coi Ä‘ao cá»§a há» như không. Thế là Ä‘ai trí Má»—i nhát Ä‘ao chém tá»›i đầu chúng ta lại rÆ¡i xuống. Toàn thể Ä‘i vào chá»— " ô hô, ai tai" ấy là đại bi.
vi Tiểu Bảo ở trong chùa lâu ngày, được nghe nhiá»u từ ngữ trong kinh Phật, g ã buá»™t miệng nói nhăng má»™t tràng dài.
Trừng quan ngơ ngác xen vào:
- Phương trượng sư thúc? Chữ "đại bi" mà sư thúc nói ở trên e rằng ở thuyết từ bi chứ không phải bi ai thống thiết.
Vi Tiểu Bảo mỉm cưá»i nói:
- Sư Ä‘iệt nói như vậy cÅ©ng phải. Nhưng ta nghÄ© đức phật cắt thị mình nuôi chim ưng, huá»· thân mình cho hổ đói ăn.Tthế là đại từ, đại bi đến cùng cá»±c. Bá»n Lạt Ma này tuy hung dữ nhưng so vá»›i ác ưng, mãnh hổ còn khá hÆ¡n nhiá»u. Vậy chúng ta xả ká»· để thoa? mãn cho bá»n chúng, cÅ©ng là tấm lòng đại từ, đại bi ?
Trừng Quan chắp tay đáp:
- Sư thúc quả là ngưá»i thông tuệ phi thưá»ng, am hiểu Phật pháp đến chá»— vi diệu, khiến ai cÅ©ng phải bái phục.
Vi Tiểu Bảo lại nói:
- Bữa trước Ngá»c Lâm đại sư đã dạy:
" kẻ xuất gia không tranh giành Ä‘iá»u chi vá»›i ngưá»i thế tục. Nghịch cảnh tá»›i cứ ngồi yên mà chịu đựng. Nếu chùa Thanh Lương quả gặp tai hoa. thì đó là kiếp vận không sao tránh khá»i". Chúng ta để cho bá»n ác Lạt Ma vung Ä‘ao chém đầu rồi mình viên tịch, cùng nhau vá» Tây phương cá»±c lạc ầu cÅ©ng là má»™t Ä‘iá»u rất thú vị.
Quần tăng ngơ ngác nhìn nhau. Ai cũng cho là Vi Tiểu Bảo tuy nói hơp đạo lý nhưng kỳ thực hủ lậu đến cùng cực, e rằng gã hiểu lầm Phật pháp.
Trừng Quan và Trừng Thông lại thấy lý thuyết cá»§a Vi Tiểu Bảo không hÆ¡p lý vá»›i chí nguyện bình nhật cá»§a gã. Hai ngưá»i Ä‘oán rằng gã đưa ra phản thuyết để khiêu khích cho Ngá»c Lâm và Hành Si phải tá»± nói lên những lá»i cầu cứu.
Chúng tăng lẳng lặng hồi lâu. Äá»™t nhiên Hành Äiên lá»›n tiếng:
- Sư phụ đã bảo bá»n Lạt Ma ở Tây Tạng muốn bắt Hành Si sư huynh Ä‘em Ä‘i, tức là muốn tàn ngược muôn dân để chiếm lấy thế giá»›i thanh bình. Chúng ta sống chết có chi đáng kể, nhưng để hàng trăm triệu bách tính cho bá»n chúng dày xéo há chẳng phải là tá»™i nghiệp thâm trá»ng ư ? Sư phụ còn nói:
"Chúng ta nhất quyết không để bá»n há» làm sằng, làm bậy" Vi Tiểu Bảo gật đầu đáp:
- Sư huynh nói vậy rất hÆ¡p lý, so vá»›i kiến thức cá»§a tiểu nạp còn cao thâm hÆ¡n má»™t tằng. Nhưng hiện tình thế lá»±c bá»n Lạt Ma lá»›n quá, e rằng chúng ta "quả bất địch chúng" thì làm thế nào ?
Hành Äiên nói:
- Chúng ta bảo vệ sư phụ cùng sư huynh phá vòng vây xông ra, chắc bá»n chúng không ngăn cản nổi.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Tiểu nạp chỉ e má»™t khi xảy cuá»™c đấu tranh,tất không thể tránh khá»i tổ thương đến sinh mạng cá»§a bá»n Lạt Ma. A Di Äà Phật ? Nhà Phật có đức hiếu sinh. ứu má»™t mạng ngưá»i còn hÆ¡n xây bẩy tháp phù đồ. Giết má»™t mạng ngưá»i bằng đạp đổ tám bậc bảo tháp?. trong các giá»›i Ä‘iá»u cá»§a nhà Phật thì giá»›i sát làm đầu. Biết làm thế nào cho chá»n ven?
Hành Äiên đáp:
- Äây là bá»n chúng muốn đến giết ngưá»i. Còn chúng ta bất đắc dÄ© phải tá»± bảo vệ Nếu không phải giết ngưá»i là hay, nhưng cÅ©ng chẳng thể giương mắt lên bó tay chịu chết?
Äá»™t nhiên ngoài cá»­a có tiếng nhá»™n nhịp, Thiếu Lâm tăng là Trừng Giác chạy vá»™i vào nói:
- Khải bẩm phương trượng sư thúc ? Bá»n Lạt Ma dưới chân núi đã Ä‘i lên, vào gần má»™t trăm trượng rồi dừng lại.
Vi Tiểu Bảo há»i :
Tại sao chung Ä‘i lên má»™t Ä‘oạn rồi dừng lại? Phải chăng bá»n chúng đột nhiên được đức Phật cảm hoá sinh lòng hối hận, hiểu câu " Bể khổ mêng mang, quay lại là vào vào bỠđược" Hành Äiên ra chiá»u tức giận lá»›n tiếng:
- Không phải đâu? Không phải đâu? Äó là bá»n chúng còn đợi cho trá»i tối hẳn má»›i ồ ạt xông lên.
Nguyên Hành Äiên khi xưa là má»™t đậi tướng trong đạo hoàng kỳ, sau làm đến thá»§ lÄ©nh đội ngá»± tiá»n thị vệ cá»§a vua thuận trị.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Cứ để chúng tiến lên Äại hùng bá»­u Ä‘iện, trong bản tá»±, chúng ngó thấy tượng Phật bảo tướng trang nghiêm rồi chúng dừng ngá»±a ở bá»... cái gì cÅ©ng không sao.
Hành điên tức quá, không nhịn được nổi xung:
- Vị tiểu phương trượng này thật là, thật là... hỡi ôi ?... chẳng hiểu gì hết.
Hắn toan nói " thật ngu quá"nhưng hắn nghĩ tới nói như vậy là thật vô lễ đối vớimột vị phương trượng. Thế là hắn tới bỠvực thẳm biết dừng ngựa lại.
Ngá»c lâm từ nãy đến giá» vẫn ngồi yên, nhưng nghe má»i ngưá»i tranh luận lại thấy Hành Äiên trán nổi gân xanh, má»—i lúc má»™t to tiếng lão liá»n mỉm cưá»i nói:
- Hành Äiên? Chính ngưá»i má»›i thật là ngu dết. Còn phương trượng đại sư trí tuệ hÆ¡n Ä‘á»i, trong lòng đã có chá»§ kiến, hà tất ngưá»i phải lo âu?
Hành Äiên ngÆ¡ ngác nói:
- Ua ? té ra phương trượng đại sư đã có diệu kế.
Vi Tiểu Bảo mặt mũi nhăn nhó đáp:
- Tiểu nạp chẳng có diệu kế gì đâu. Chỉ có tam thập lục kế tẩu vi thượng sách.
Các vị Ä‘á»u nói phá vòng vây xông ra thì chúng ta cứ làm thế.
Hành Äiên cùng bá»n Trừng tâm Ä‘á»u khen phải.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Nếu vậy chúng ta mau mau thu xếp chỠđêm tối, bá»n há» chưa kịp động thá»§, chúng ta xông ra chạy vá» phía đông đến huyện phá»§ binh. Bá»n Lạt Ma kia dù có hung dữ đến đâu cÅ©ng chẳng dám công nhiên đánh vào huyện thành.
Bá»n Hành Äiên lại khen phải.
Hành Si bỗng lên tiếng:
- con ngưá»i bần tăng thật là bất tưá»ng, lần trước đã vì bần tăng mà phải giết biết bao nhiêu mạng ngưá»i. Dù lần này có thoát được tai ách thì bá»n há» cÅ©ng chẳng chịu thôi mà còn gây nên sát nghiệp không bao giá» chấm dứt.
Tài sản của ngocvosong1986

  #112  
Old 02-06-2008, 12:36 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngày 14 giá» 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 111


Dùng mưu cao giải cứu lão Hoàng gia

Hành Äiên nói:
Sư huynh Æ¡i ? Bá»n Lạt Ma tàn ác kia muốn bắt sư huynh để tác hại bách tính trong thiên hạ.
Hành Si thở dài đáp:
- Ta là mầm hoa. Ở thế gian. Vậy chá» bá»n chúng tá»›i đây ta sẽ tá»± thiêu để từ nay chúng khá»i quấy rấy là xong chuyện.
Hành Äiên vá»™i can:
- Hòang... Hoàng... à quên? Sư huynh? Sư huynh không thể làm thế được. Äể tiểu đệ tá»± thiêu thay cho sư huynh.
Hành Si mỉm cưá»i há»i:
- Ngưá»i thay ta tá»± thiêu thì được ích gì ? Bá»n chúng chỉ muốn bắt mình ta để uy hiếp mà thôi.
Quần tăng lẳng lặng không nói gì. Ngá»c Lâm lên tiếng:
- Phúc đức thay ? Phúc đức thay ? Hành si đã giác ngộ đạo cả. đó tức là theo thuyết nhà phật " Ta không vào địa ngục thì còn ai vào?" Chân nghĩa là như vậy.
Vi Tiểu Bảo mắng thầm trong bụng:
- Lão hoà thượng thối tha này thật là khả ố ? Lão bảo là chân nghĩa nhưng ta lại cho là giả nghĩa.
Ngá»c Lâm nói tiếp:
- Chá» bá»n Lạt Ma tá»›i đây, lão nạp cùng Hành Si Ä‘á»u tá»± thiêu. Xin phương trượng đại sư và các vị huynh chá»› cản trở.
Vi Tiểu Bảo cùng quần tăng ngơ ngác nhìn nhau lộ vẻ kinh hãi.
Hành Si đại sư thủng thẳng nói:
- Ngày trước đánh thành cướp đất, thiên hạ lầm than. Vụ khá»§ng khiếp tại Dương Châu trong mưá»i ngày và ba lần tàn sát ở Gia Äịnh, bá tính thiên hạ cá»±c kỳ Ä‘iêu tàn ? Tiểu tăng dù muôn thác cÅ©ng không đủ chuá»™c lá»—i trong muôn má»™t. Bữa nay có vì lê dân mà xả thân, bất quá má»›i Ä‘á»n bồi tá»™i nghiệt ngày trước trong muôn má»™t. Nếu còn vì má»™t mình tiểu tăng mà gây cuá»™c đấu tranh vô cùng tận để tổn thương nhân mạng, tức là khiến tiểu tăng thêm phần tá»™i nghiệt. ý tiểu tăng đã nhất quyết mong rằng các vị há»™ trì cho thành nhân quả. Biết đâu chúng ta nhá» vụ này mà cảm hoá được bá»n Lạt Ma , cải ác tòng thiện thì lại là má»™t hảo sá»± tốt đẹp.
Hành Si đại sư nói rồi đứng dậy chắp tay hướng vỠphía Vi Tiểu Bảo và các nhà sư Thiếu Lâm.
Bá»n Trừng Tâm thấy nét mặt Hành Si đại sư tá» ra thành khẩn không biết nói sao đành cáo từ quay vá» Ä‘iện Văn Thù.
Vi Tiểu Bảo tụ tập ba mươi sáu nhà sư chùa Thiếu Lâm nói cho hỠbiết vụ này.
Quần tăng đồng thanh nói:
-Hai vị đai sư muốn tự thiêu để tiêu giải oan nghiệt là việc không thể làm được Hãy chỠđến lúc đó sẽ hết sức can ngăn.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Phải chăng toàn thể các vị Ä‘á»u muốn bảo vệ ba vị đại sư kia đặng an toàn ?
Quần tăng đáp:
- Äúng thế ?
Vi Tiểu Bảo nói:
- Cái đó cÅ©ng chẳng khó gì. Các vị nghe lá»i tiểu nạp xông ra tất cả ngay lúc này, Ä‘á»u đánh vá» mặt đông. Giả vá» phá vòng vây chạy xuống núi, nhưng làm bá»™ khó thành công được, rồi lui vá» bản tá»±. Nhưng các vị nhá»› câu " tiện tay bắt bò" bắt lấy bốn năm chục tên Lạt Ma Ä‘em lên núi.
Trừng Tâm nói:
- Phải chăng phương trượng muốn bắt má»™t ít Lạt Ma để làm con tin khiến bá»n chúng không dám hành động khinh khi càn rỡ? Nếu vậy thì bắt những tên Lạt Ma địa vị tôn cao chừng nào hay chừng ấy.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Muốn bắt được những Lạt Ma cÅ©ng không phải chuyện dá»… dàng, khó tránh khá»i phải sát thương nhân mạng. Chúng ta chỉ cần bắt vài chục tên tiểu Lạt Ma cÅ©ng đủ.
Quần tăng không hiểu ý gã, nhưng mệnh lệnh của phương trượng thì đành phải tuân theo thi hành.
chỉ trong khoảnh khắc ở lưng chừng sưá»n núi, tiếng la ó vang trá»i nổi lên. Vi Tiểu Bảo đứng trên toà cổ lầu nhìn rõ ba mươi sáu nhà sư Thiếu Lâm xông vào đám Lạt Ma. ánh Ä‘ao loang loáng. Cuá»™c chiến đấu đã khai diá»…n.
Ba mươi sáu nhà sư này Ä‘á»u là những tay cao thá»§ ở chùa Thiếu Lâm dÄ© nhiên bá»n Lạt Ma tầm thưá»ng không chống nổi. Bá»n sư Thiếu Lâm xông ra mấy chục trượng thì bá»n Lạt Ma càng lúc càng đông đảo.
Bá»n Trừng Tâm tay đấm chân đá, chưởng phong, chỉ Ä‘iểm. Chá»›p mắt đã đánh ngã mấy chục tên. Lão lá»›n tiếng hô:
- Äịch nhân thế lá»›n, chúng ta không thể xông ra được, hãy tạm rút vá» chùa rồi sẽ trù liệu kế hoạch.
Ná»™i lá»±c cá»§a lão rất thâm hậu nên tiếng hô truyá»n Ä‘i rất xa vang dá»™i cả má»™t vùng sÆ¡n cốc.
Trừng Thông cũng la lớn:
- Không xông ra được, làm thế nào bây giỠ?
Trừng Tâm lớn tiếng đáp:
- Chúng ta cứ bắt lấy má»™t số Lạt Ma để bá»n chúng có Ä‘iá»u úy ky, không dám giết ngưá»i càn rỡ.
Quần tăng hai tay chụp hai tên Lạt Ma hoặc vai vác tay xách má»—i ngưá»i hai tên rồi dá»i gót trở vá» chùa.
Trừng Quan vàTrừng Tâm đi đoạn hậu lại điểm ngã mấy tên Lạt Ma nữa.
Bá»—ng nghe bá»n Lạt Ma ở hậu trận dùng Tạng ngữ truyá»n lệnh cho đồng bá»n lá»›n tiếng thoá mạ, nhưng không Ä‘uổi theo.
Vi Tiểu Bảo cưá»i ha hả ra tận cá»­a sÆ¡n môn nghênh tiếp. Gã đếm được cả tảy bốn mươi bảy tên Lạt Ma bị bắt.
Äoàn ngưá»i vào Ä‘iện Văn Thù rôi. Vi Tiểu Bảo nói:
- Các vị lá»™t hết quần áo cá»§a bá»n chúng rồi Ä‘iểm huyệt Ä‘em giam vào phòng chứa cá»§i ở vưá»n sau.
Quần tăng Ä‘á»u biết pháp dụ cá»§a phương trượng rất kỳ lạ, cứ việc làm theo, lá»™t trần truồng bốn mươi bảy tên Lạt Ma, Ä‘iểm huyệt xong giam vào phòng chứa cá»§i khoá lại Vi Tiểu Bảo nói:
- Bao nhiêu sắc tướng ở thế gian Ä‘á»u là không hết. Không ngưá»i, không ta, không Hoà thượng, không Lạt Ma. Không là sắc mà sắc cÅ©ng là không. Hoà thượng là Lạt Ma , Lạt Ma cÅ©ng là Hoà thượng. Các vị sư Ä‘iệt hãy cởi áo cà sa, mặc áo cá»§a bá»n Lạt Ma vào.
Quần tăng nghe nói Ä‘á»u ngÆ¡ ngác chẳng hiểu ra làm sao?
Vi Tiểu Bảo lớn tiếng hô:
- Song Nhi ? Ngươi tới đây giúp ta làm tiểu Lạt Ma.
Song Nhi đã đứng chỠsẵn ngoài điện, nghe Vi Tiểu Bảo hô hoán lập tức chạy vào Thị lựa tấm áo Lạt Ma nhỠnhất để gã thay.
Vi Tiểu Bảo ngưá»i vừa nhá», vừa thấp mặc áo Lạt Ma vào rá»™ng thùng thình và dài lê thê. Gã liá»n rút Ä‘ao truá»· thá»§ xén bá»›t vạt áo và tay áo Ä‘i, thắt Ä‘ai lưng cho gá»n lại má»™t chút. Gã lại lấy mÅ© Lạt Ma đội lên đầu, trông rá»a là má»™t tên tiểu Lạt Ma.
Gã nhìn Song Nhi nói:
- Ngươi cũng hoá trang thành một tên tiểu Lạt Ma đi?
Trừng Quang há»i:
- Sư thúc đổi mặc sắc phục Lạt Ma có dụng ý gì ?
Trừng Quan cÅ©ng há»i theo:
- Chẳng lẽ chúng ta chịu đầu hàng bá»n Lạt Ma để qui thuận Hoàng giáo hay sao ?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- không phải đâu là không phải đâu. Chúng ta hoá trang làm Lạt Ma kéo ùa vào tiểu miếu để bắt ba vị hoà thượng Ngá»c Lâm, Hành Si và Hành Äiên Ä‘iểm huyệt rồi cÅ©ng mặc áo Lạt Ma vào cho ho....
Trừng Thông nghe nói tá»›i đây vá»— tay cưá»i reo lên:
- Diệu kế? Chân diệu kế ? Cao mưu, thậm cao mưu? chúng ta biến thành mấy chục tên Lạt Ma giả, chỠđêm tối xuống núi xông ra. Như vậy bá»n Lạt Ma khó biết ai chân ai giả để cản trở.
Quần tăng Ä‘á»u khen phải và vui vẻ cưá»i hả hê.
Trừng Tâm nói:
- Chúng ta làm thế này để xong ra thì không phải sát hại nhiá»u ngưá»i. Thật là thượng sách?
Trưng Quan ngần ngại nói:
- Có Ä‘iá»u chúng ta mạo phạm đến ba vị đại sư kia, thì không khá»i phạm tá»™i bất kính ?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- A Di Äà Phật? ứu mạng cho ba ngưá»i còn hÆ¡n xây hai mươi mết đợt phù đồ.
Mạo phạm các vị là Ä‘iá»u nhá» má»n, còn hÆ¡n là lá»­a nóng đót mình.
Trừng Quan nói:
Sư thúc dạy chí phải ?
Quần tăng liá»n cởi áo tăng bào, đổi mặc áo Lạt Ma.
Bình sinh các nhà sư nghiêm giữ giá»›i luật, tác phong rtang trá»ng, nhưng mà nay cÅ©ng phải theo Vi Tiểu Bảo làm nhá»™n. Má»i ngưá»i thấy mặc áo Lạt Ma vào thành ra hình dong cổ quái, không ai nhị được cưá»i.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Các vị Ä‘eo tăng bào bên mình để thoát nạn rồi trở lại chân tướng. Sau khi xuống núi nếu ai bị thất lạc thì đến chùa Cát Tưá»ng huyện Phụ Bình để há»™i há»p.
Gã lại sai Song Nhi thu nhặt tiá»n bạc cùng những thứ cần dùng gói bào thành má»™t bá»c Ä‘eo lên vai.
Má»i ngưá»i chỠđến chang vạng tối, Vi Tiểu Bảo lại ra lệnh:
- Các vị lấy tàn hương xoa lên mặt, mỗi vị xách một thùng nước để hành động.
Quần tăng theo lệnh xoa mặt, xách nước, cầm binh khí chạy vào phía sau núi.
Khi đến ngoài tiểu miếu. Quần tăng lớn tiếng la ó, nói lý la lý lố xông thẳng vào trong miếu.
Ba vị đại sư Ngá»c Lâm, Hành Si và Hành Äiên đã quyết chí tá»± thiêu. Trong viện xếp má»™t đống cá»§i khô lá»›n, ngưá»i Ä‘á»u tắm gá»™i hương hoa, chỉ còn chá» Lạt Ma vào tấn công để nói cho há» hay ý chí tá»± thiêu cúng đưá»ng rồi châm lá»­a lên.
NgỠđâu bá»n Lạt Ma cứ hùng hục sấn vào chẳng có triệu chứng gì báo trước.
Miệng chúng hô:
- Ô ly ô lố ? phá sòi, phá sòi.
Tiếng hô náo động nghe như Tạng ngữ mà không phải là Tạng ngữ. Mấy chục tên Lạt Ma xông vào miếu rồi. Ngá»c Lâm dõng dạc nói:
- Các vị hãy chá» chút để lão nạp nói mấy lá»i...
Bất thình lình má»™t thùng nước hắt lên, tiếp theo mấy chục thùng đội cả vào ba ngưá»i.
Hành động đột ngột như sét đánh không kịp bưng tai này, đừng nói ba vị chưa kịp châm lửa tự thiêu, mà dù đết lửa rồi cũng bị tắt ngấm.
Song Nhi nhảy vá»t vào trước Ä‘iểm huyệt Hành Äiên.
Hành Si đại sư không hiểu võ công dÄ© nhiên bá» mặc bên địch muốn làm gì thì làm. Còn Ngá»c Lâm bản lãnh cao cưá»ng cÅ©ng không chống cá»± nữa. Trong lúc há»—n loạn lão cÅ©ng bị Ä‘iểm huyệt.
Quần tăng vội vã cởi áo tăng bào của ba vị ra, mặc áo Lạt Ma vào.
Vi Tiểu Bảo nhì Song Nhi chúm môi ra hiệu. Song Nhi cầm ngay cây nến châm vào đống củi khô.
Vi Tiểu Bảo ngó thấy cây Hoàng kim chá»­ cá»§a Hành Äiên bá» trong góc Ä‘iện gã muốn lượm lấy Ä‘em Ä‘i, không ngá» cây kim chá»­ trầm trá»ng quá không nhắc lên được Trừng Thông liá»n vươn tay ra lượm lấy cây Hoàng kim chá»­.
Vi Tiểu Bảo vẫy tay má»™t cái. Quần tăng liá»n ôm lấy ba vị Ä‘ai sư xông ra phía đông.
Má»i ngưá»i má»›i chạy được mấy chục trượng đã thấy khói lá»­a trong tiểu miếu bốc lên ngất trá»i.
Nguyên đống củi này đã tẩm dầu thơm nên lửa bén rất mau.
Bá»n Lạt Ma ở lưng chừng sưá»n núi, thấy khói lá»­a bốc cháy ầm ầm Ä‘á»u lá»›n tiếng la hoảng. Bốn mặt nhốn nháo cả lên.
Những tên thá»§ lãnh kêu ngưá»i Ä‘i cứu hoả.
Dưới ánh lá»­a chúng thấy bá»n Vi Tiểu Bảo Ä‘á»u tưởng là ngưá»i bên mình, lại gặp lúc rối loạn nên chẳng há»i han gì hết.
Quần tăng xuống dến chân núi, đã bá» bá»n Lạt Ma má»™t quãng xa. Má»i ngưá»i quay lại nhìn lên núi thấy ánh lá»­a rá»±c trá»i. Toà tiểu miếu bị lá»­a cháy xuyên qua nóc.
Trừng Thông nói:
- Toà tiểu miếu bị cháy rồi mà bá»n Lạt Ma lại không tìm thấy Hành Si đại sư đâu nữa, tất chúng cho là đại sư đã bị chết cháy trog tiểu miếu. Từ nay chúng bị vỡ má»™ng, không tìm đến để quấy nhiá»…u nữa. Thật là má»™t việc hay.
Trừng Quan gật đầu đáp:
- sư đệ nói có lý.
Vi Tiểu Bảo sai Trừng Quan giải khai huyệt đạo cho bá»n Hành Si đông thá»i xin lá»—i:
- Tiểu tăng thật đắc tội, xin các vị miễn trách.
Bá»n Hành Si vừa rồi bị Ä‘iểm huyệt không cá»­ động được, nhưng tai mắt vẫn sáng suết như thưá»ng, coi tình hình biết ngay là các tăng lữ chùa Thiếu Lâm đã nghÄ© cách cứu mình.
Hành Äiên sung sướng lá»›n tiếng hoan hô:
- Diệu kế ? Thật là diệu kế ? Chúng ta chốn ra má»™t cách dá»… dàng. Phương trượng đại sư ? Äại sư cứu mạng cho bá»n tiểu tăng, tạ Æ n còn chưa đủ, khi nào dám phiá»n trách phương trượng ?
Hành Si đại sư quyết ý tá»± thiêu để tiêu giải nghiệp chướng. Hành Äiên đóc dạ trung thành hy sinh thân mình theo chúa. Nhưng thá»±c ra trong lòng Ä‘á»u không muốn chết trong trưá»ng hÆ¡p này. Bây giá» các vị được thoát nạn, dÄ© nhiên hoan hỉ vô cùng.
Hành Si đại sư mỉm cưá»i nói:
- Không làm chết má»™t ngưá»i nào mà hoá giải được vụ này má»›i thật là đáng quí?
Bá»—ng nghe tiếng bước chân đồn dập trên nẻođưá»ng xuống núi, má»™t toán ngưá»i rất đông Ä‘ang ào ào chạy tá»›i.
Trừng Thông há»i:
- Khải bẩm sư thúc ? Một toán Lạt Ma rất đông đang rượt theo, biết làm thế nào ?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Chúng ta cứ xông vá» phía trước, miệng lá»›n tiếng "đức láo ô lý ô lố ? Phá sài phá sài". Khi chạm mặt chúng, mình cứ lá»™ vẻ tươi cưá»i, dÆ¡ tay chỉ trá» lên núi, chứ đừng động thá»§ vá»›i há».
Quần tăng Ä‘á»u tuân lệnh. Cả Hành Si và Ngá»c Lâm cÅ©ng gật đầu.
Vi Tiểu Bảo trong lòng rất khoan khoái tự nhủ:
- Chẳng những lão Hoàng gia phải tuân theo mệnh lệnh của ta mà cả sư phụ lão Hoàng gia cũng chẳng dám chống đối.
Quần tăng để Hành Si Ä‘i giữa theo đưá»ng lá»›n chạy Ä‘i.
Äoàn ngưá»i Ä‘ang chạy thì thấy sau khúc quanh góc núi má»™t toán ngưá»i tay cầm đèn Ä‘uốc Ä‘i tá»›i, nhưng không phải bá»n Lạt Ma mà là khách thập phương lên núi dâng hương. Trên cổ há» Ä‘eo má»™t cái túi vàng, miệng túi viết bốn chữ lá»›n " tâm thành tiến hương".
Quần tăng chùa Thiếu Lâm chạy tá»›i gần Ä‘á»u ngẩn ngưá»i ra.
Bá»n Trừng Thông liá»n im tiếng, nhưng bá»n Trừng Quan đầu óc không minh mẫn lắm, vẫn tiếp tục "lý lố ' loạn lên.
Má»™t hán tá»­ trong bá»n hương khách chạy ra lá»›n tiếng há»i:
- Các ngưá»i làm gì thế này ?
Äại hán thân thể cao lá»›n, tiếng nói oang oang.
Vi Tiểu Bảo vừa ngó thấy, trong lòng mừng rá»› khôn xiết? Gã đã nhận ra đại hán là ngá»± tiá»n thị vệ tổng quản Äa Long, liá»n chạy lên lá»›n tiếng gá»i:
Äa Ä‘ai ca ? Äại ca ngó xem tiểu đệ là ai ?
Äa Long sá»­ng sết vá»›i lấy cái đèn lồng ở trên tay ngưá»i bên cạnh đưa vá» phía gã soi mặt.
Vi Tiểu Bảo chúm môi dương mắt rồi nổi lên tràng cưá»i ha hả.
Äa Long vừa kinh ngạc, vừa vui mừng, líu cả lưỡi lai há»i:
- Vi vi huynh đệ đấy ư ?... Sao huynh đệ Ở đây mà lại còn giả làm một tên tiểu Lạt Ma ?
Vi Tiểu Bảo vừa cưá»i vừa há»i lại:
- Tại sao Äa huynh cÅ©ng tá»›i đây ?
Hai ngưá»i Ä‘ang đối đáp thì phía sau Äa Long lại có má»™t toán hương khách chạy tá»›i, ngưá»i dẫn đầu là Triệu Tá» Hiá»n.
Vi Tiểu Bảo thấy bá»n hương khách này Ä‘á»u là ngá»± tiá»n thị vệ hoá trang, gã quen mặt đến quá ná»­a.
Bá»n thị vệ bu quanh lại cưá»i nói há»· hả cá»±c kỳ thân mật.
Vi Tiểu Bảo khẽ há»i Äa Long:
- Phải chăng Hoàng Thượng phái Äa huynh tá»›i đây ?
Äa Long khẽ đáp:
- Hoàng Thượng và Thái Hậu lên NgÅ© Äài SÆ¡n dâng hương, hiện ở chùa Linh Cảnh vi Tiểu Bảo cả mừng nói:
- Hoàng Thượng cÅ©ng lên NgÅ© Äài SÆ¡n ư ? Thế thì hay lắm? Hay lắm?
Gã tá»± há»i :
- Mụ điếm già cũng lên đây làm chi ? Lão hoàng gia căm hận không giết được mụ.
Lát sau lại một đoàn kiêu ky doanh giả làm hương khách đi tới.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Chuyến này ở Bắc Kinh có bao nhiêu hương khách đến NgÅ© Äài SÆ¡n?
Äa Long khẽ đáp:
- Ngoài bá»n ngá»± tiá»n thị vệ chúng ta, còn Bát Kỳ Kiêu Kỵ Doanh, Tiá»n Phong Doanh, Há»™ Quân Doanh cÅ©ng Ä‘i theo bảo giá tá»›i đây.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Nếu vậy có đến ba bốn vạn quan binh ư ?
Äa Long đáp:
- Tất cả có ba vạn hai ngàn ngưá»i.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Ai làm tổng thống lĩnh các doanh để bảo giá?
Äa Long đáp:
- Khang Thân Vương.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Y cũng là một vị lão bằng hữu của tiểu đệ.
Gã vẫy Triệu Hiá»n Tá» lai nói:
- Nhá» triệu đại ca bẩm dùm vá»›i Khang Thân Vương, tiểu đệ cần Ä‘iá»u động nhân mã không kịp đến tham kiến lão nhân gia để xin chỉ thị.
Triệu Hiá»n Tá» vâng lệnh Ä‘i ngay.
Kế đó quan đo thống Kiêu Kỵ Doanh đạo hoàng kỳ là Sát Nhĩ châu cũng tới nơi.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Äa lão ca ? Äô thống đại nhân? Hiện có mấy ngàn Lạt Ma ở Tây Tạng đã biét tin tức Hoàng Thượng lên dâng hương, sắp sá»­a bao vây chùa Thanh Lương, gây cuá»oc phản nghịch làm loạn. Vậy hai vị nên Ä‘i bắt ngay đám phản tặc này. Äây là má»™t công lao rất lá»›n.
Äa Long và Sát NhÄ© Châu xiết ná»—i vui mừng, ngá» lá»i cảm Æ¡n Vi Tiểu Bảo. Hai ngưá»i đồng thanh:
- Vi đại nhân thưởng đưa công lao cho bá»n huynh đệ, không biết lấy gì báo Ä‘á»n.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Chúng ta cùng dốc lòng trung thành phục vụ chúa thư\ ơng, sao còn nói chuyện riêng tây? Có thế mới là cùng chung hưởng hạnh phúc, chia sẻ hoạn nạn.
Hai vị lập tức hạ lệnh cho các đạo quân coi giữ bốn mặt rồi lá»±a chá»n tinh binh, mãnh tướng xong đưa lên núi.
Vi Tiểu Bảo lớn tiếng hô:
- Hoàng Thượng là bậc Thánh chúa anh minh, nhân từ, có đức hiếu sinh. Các vị chỉ nên bắt lÅ© phản tặc mà hết sức tránh giết hại mạng ngưá»i. Thánh Thượng là Diêu sâng, á»§ Thang chứ chẳng phài là Kiệt ,Trụ.
Quân thị vệ và chúng thân binh đồng thanh dạ ran.
Cho đến bây giá» Vi Tiểu Bảo vẫn chưa hiểu " Diêu Sâng, á»§ Thang" là là những bậc thánh đế Nghiêu, Thuấn, VÅ©, Thang, gã chỉ nhá»› mang máng thanh âm như vậy mà các vị Hoàng đế nghe đến Ä‘á»u khoan khoái?
Vi Tiểu Bảo nói mấy câu này cố chú ý để lão Hoàng gia nghe tiếng. Gã cho rằng bữa nay hai cha con lão, tiểu Hoàng đế cùng nhau tương hội mình nịnh bợ lão Hoàng đế còn hiệu nghiệm hơn là nịnh bợ tiểu Hoàng đế. Gã lại xoay mình đi tới trước mặt Hành Si nói:
- Khải bẩm ba vị đại sư ?Bá»n ta ăn mặc lôi thôi chẳng đâu vào đâu. Vậy xin các vị hãy đến chùa Kim Các ở trước mặt kia để thay quần đổi áo. Äó cÅ©ng là nÆ¡i thanh tÄ©nh đặng các vị nghỉ ngÆ¡i. Äồng thá»i không để bá»n ngưá»i phức tạp há»—n loạn đến quấy nhiá»…u cuá»™c thanh tu cá»§a ba vị.
Hành Si gật đầu khen phải.
Äoàn ngưá»i Ä‘i chừng mấy dặm thì tá»›i chùa Kim Các.
Má»i ngưá»i vào chùa rồi, Vi Tiểu Bảo lấy ra má»™t ngàn lạng bạc, giao cho nhà sư trụ trì nói:
- Bá»n tiểu tăng tam thá»i mượn bảo tá»± làm chá»— nghỉ ngÆ¡i. Nhất thiết đừng há»i chi hết. Cứ há»i má»™t câu là bá»›t mưá»i lạng bạc. Bằng không há»i câu nào thì ngàn lạng bạc này cúng chùa làm tiá»n dầu nhang. Trụ trì há»i má»™t trăm câu là vừa vặn hết má»™t ngàn lạng, không được đồng nào. Há»i đến má»™t trăm lẻ má»™t câu thì thì phải bồi thưá»ng cho tiểu tăng mưá»i lạng. Äó là luật, nhất Ä‘inh không thêm không bá»›t. Äối vá»›i ông già hay trẻ nít bá»n tiểu tăng Ä‘á»u không giả dối khinh khi.
Trụ trì tăng tá»± nhiên được món tiá»n lá»›n vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, miệng không ngá»›t vâng dạ.
Trụ trì tăng há»i:
- Sư huynh có...
Nhà sư chợt nhá»› há»… há»i là bị trừ tiá»n, liá»n đổi giá»ng:
- Má»i sư huynh dùng trà.
Rồi tất bật bưng trà lại.
Chính ra nhà sư muốn há»i " sư huynh có dùng trà không? ". Nhưng y nhanh trí biến thành câu má»i.
Vi Tiểu Bảo ra ngoài ngấm ngầm truyá»n lệnh cho hÆ¡n trăm tên ngá»± tiá»n thị vệ phải canh gác xung quanh chùa.
Gã lại sai hai tên thị vệ đến tâu Hoàng đế. " nô tài là Vi Tiểu Bảo mình mang trá»ng trách, không dám thiện tiện bá» Ä‘i. Xin ở chùa Kim Các hậu giá".
Một tên thị vệ nói:
- Khải bẩm Vi tổng quản? Chúng ta là đạo thần tử nên đi bái kiến Hoàng Thượng mới phải, chứ chẳng thể chỠHoàng Thượng đến gặp mình.
Vi Tiểu Bảo xoa tay cưá»i đáp:
- Không thể đi được. Lần này đành phá hoại qui củ.
Hai tên thị vệ vâng dạ rồi trở gót. Chúng thè lưỡi ra nghĩ bụng:
- Ông này thật là lớn mật, đến mạng sống cung không coi vào đâu?
Tồi chúng lập tức đi tâu trình.
Quần tăng thay đổi y phục xong ngồi nghỉ.
Bỗng nghe trên núi có tiếng la hét nổi lên ầm ĩ.
Bá»n thị vệ cùng thân binh Ä‘ang vây bắt Lạt Ma.
sau cÆ¡n há»—n loạn chừng má»™t giá», tiếng hô hoán dần dần lắng xuống. Lại qua má»™t giá» nữa thì bốn bá» yên lặng như tá».
Bá»—ng nghe tiếng chân mấy chục ngưá»i trước xa sau gần khi tá»›i ngoài chùa thì dừng lại.
Tiếp theo lại thấy tiếng giầy lẹp kẹp. Má»™t Ä‘oàn ngưá»i Ä‘ang tiến vào chùa. Vi Tiểu Bảo lẩm bẩm:
- Äây chắc là tiểu Hoàng Äế đã tá»›i nÆ¡i.
Gã rút Ä‘ao truá»· thá»§ cầm tay, đứng góc ngoài thiá»n phòng cá»§a Hành Si. Nét mặt thể hiện má»™t dạ trung trinh bảo vệ chá»§ nhân, muôn thác không lùi. Nguyên cái bá» ngoài cá»§a gã cÅ©ng đã tá» ra dốc lòng trung dÅ©ng nghÄ©a liệt đối vá»›i chá»§ hÆ¡n Hành Äiên nhiá»u.
Tiếng bước chân từ ngoài Ä‘i vào, mưá»i mấy hán tá»­ mặc sắc phục thị vệ rảo bước Ä‘i tá»›i, tay cầm Ä‘en lồng giÆ¡ lên đứng sang hai bên.
Một tên thị vệ khẽ quát:
- Thu Ä‘ao vá», mau?
Vi Tiểu Bảo lùi lại mấy bước tựa lưng vào cửa hô:
- Các vị đại sư Ä‘ang nghỉ ngÆ¡i trong thiá»n phòng, không được làm huyên náo.
Bỗng thấy một vị thiếu niên, mình mặc áo bào lam đi tới. Chính là vua Khang Hy.
Vi Tiểu Bảo bấy giá» má»›i tra Ä‘ao vào vá», khấu đầu khẽ bẩm:
- Tâu Hoàng Thượng, lão...lão pháp sư hiện ở trong này.
Vua Khang Hy phán:
- Ngưá»i vào thông báo cho trẫm.
Rồi quay lai xua tay ra lệnh:
- Các ngưá»i hãy lui ra?.
Tài sản của ngocvosong1986

  #113  
Old 02-06-2008, 12:39 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngày 14 giá» 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 112


Ngoài hiên viện chúa tôi tâm sự

Bá»n thị vệ lui ra rồi, Vi Tiểu Bảo má»›i khẽ gõ cá»­a phòng hai cái và lên tiếng:
- Hối Minh xin bái kiến.
Sau một lúc vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.
Vua Khang Hy không nhẫn nại được thêm nữa, tiến thêm một bước gõ cửa hai cái.
Vi Tiểu Bảo xua tay ra hiệu cho nhà Vua đừng lên tiếng.
Vua Khang Hy sắp mở miệng hô "Phụ Hoàng? " đành phải dừng lại.
Hồi lâu má»›i nghe tiếng Hành Äiên nói vá»ng ra:
- Hối Minh thiá»n sư ? Tệ sư huynh tinh thần má»i mệt, xin miá»…n cho không thể tiếp kiến được. Y gởi mình vào chốn không môn, trần duyên đã hết, vậy thiá»n sư chuyển lá»i cho ngưá»i ngoài không nên đến quấy nhiá»…u cuá»™c thanh tu cá»§a y.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Dạ dạ?xin đại sư mở cửa, tiểu tăng chỉ ra mắt một lần là đủ.
Hành Äiên nói:
- Theo ý tệ sư huynh thì đây là chùa Kim Các, các vị là khách không vân theo pháp chỉ của phương trượng, tưởng không trách ai được.
Vi Tiểu Bảo quay lại ngó Vua Khang Hy thấy long nhan cực kỳ thê thảm, bất giác lẩm bẩm:
- Thằng cha này nói ta không phải là phương trượng ở đây thì không thể gá»i hắn mở cá»­a được. Vậy ta đến yêu cầu phương trượng chùa này lại kêu cá»­a cÅ©ng chẳng khó gì.
Gã toan xoay mình chạy đi, bỗng nghe nhà Vua không nhẫn nại được nữa khóc oà lên.
Vi Tiểu Bảo lại nghĩ bụng:
- Ta mà Ä‘i yêu cầu phương trượng ản tá»± lại kêu cá»­a thì ra có ý bức bách 1 ão Hoàng gia. Sao bằng dùng cách má»m dẻo năn nỉ lão?
Gã liá»n nắm tay đấm ngá»±c thình thịch mấy cái rồi cÅ©ng lá»›n tiếng khóc ròng.
Gã vừa la vừ nói:
- Ta ở Ä‘á»i là má»™t đứa trẻ côi cút, không cha không mẹ, lang thang, phiêu bạt, chẳng có má»™t kẻ nào Ä‘oái thương. Làm ngưá»i như vậy còn chi là lạc thú? Chi bằng chết quách cho rồi?
Nguyên gã khóc đây là khóc giả, nhưng sực nhớ đến chuyện không biết phụ thân là ai, mẫu thân lại đắm thân ở chốn lầu hồng kỹ viện, bất giác nỗi lòng buồn thảm, nước mắt chan hoà, thành ra khóc lóc một cách cực kỳ bi thiết thật sự.
Nhà vua nghe gã khóc nức nở, ban đầu còn ngạc nhiên, sau ngài không nhịn được lại khóc oà lên.
Bá»—ng nghe cánh cá»­a kẹt mở, Hành Äiên đứng bên cá»­a nói:
- Má»i tiểu thí chá»§ Ä‘i vào! Vua Khang Hy cả mừng rảo bước vào phòng, qùl xuống ôm lấy chân Hành Si khóc rống lên.
Hành Si đại sư khẽ xoa đầu nhà Vua nói:
- Si nhi ? Si nhi?
Lão Hoàng gia cũng hàng châu lã chã tuôn rơi.
Ngá»c Lâm và Hành Äiên cúi đầu ra khá»i thiá»n phòng, xoay tay khép cá»­a lại.
Hai ngưá»i thấy Vi Tiểu Bảo đứng ngoài cá»­a cÅ©ng lá» Ä‘i như không biết, xăm xăm Ä‘i thẳng ra ngoài.
Hành Äiên dưá»ng như cảm thấy vô lá»…, Ä‘i được mưá»i bước rồi quay lai hô :
- Thiá»n sư ?
Vi Tiểu Bảo Ä‘ang chú ý lắng nghe Hành Si đại sư và Vua Khang Hy xem hai ngưá»i ở trong thiá»n phòng nói chuyện gì, nên chẳng buồn ngó đến Hành Äiên.
Bá»—ng nghe Vua Khang Hy vưa khóc vừa gá»i:
- Phụ hoàng Æ¡i ? Hài nhi nhá»› phụ hoàng đến chết ngưá»i.
Hành Si đại sư nói nhá» mấy câu, ngưá»i đứng ngoài cá»­a không nghe rõ được.
Sau Vua Khang Hy dừng tiếng khóc và hai ngưá»i Ä‘á»u nói rất khẽ, Vi Tiểu Bảo không nghe được câu nào.
Tuy gã động tính hiếu kỳ, nhưng cũng không dám đẩy cửa hé mở ra để nghe cho rõ hơn, mà chỉ đứng chỠở ngoài.
Hồi lâu gã vẳng nghe Vua Khang Hy nhắc tá»›i bốn chữ " Äoan kính hoàng hậứ thì nghÄ© bụng:
- Lần trước lão Hoàng gia dặn ta vỠbẩm tiểu Hoàng đế không nên làm khó dễ đến mụ điếm già, nhưng ta bịt đi không nói. Chẳng hiểu bây giỠlão Hoàng gia có hồi tam chuyển ý không?
Sau gã lại nghe Hành Si nói:
- Bốn chữ " VÄ©nh bất gia phứ'( vÄ©nh viá»…n không tăng thuê). Hài nhi phải thuá»™c lòng má»›i được. Äó là...
Vi Tiểu Bảo lẩm bẩm:
- Vĩnh bất gia phú là con mẹ nó gì mà khẩn yếu như vậy?
Sau một lúc lại nghe Hành Si đại sư nói:
- Bữa nay Hoàng nhi gặp ta một lần là quá rồi, làm trở ngại cuộc thanh tu của ta không ít. Từ nay Hoàng nhi không nên đến nữa.
Nhà Vua không đáp. Hành Si lại nói:
- Hoàng nhi phái ngưá»i thị phụng ta tuy vì lòng hiếu thảo, nhưng kẻ xuất gia phải trải ma chiết là lẽ thông thưá»ng. Hoàng nhi đối đãi chu đáo quá là việc không nên...
Hai ngưá»i lại nói chuyện má»™t hồi nữa rồi thấy Hành Si lá»›n tiếng:
- Hoàng nhi vá» Ä‘i thôi và giữ mình cho thận trá»ng ? Hoàng nhi thương yêu trăm há» là hết lòng hiếu thảo vá»›i ta đó.
Dưá»ng như Vua Khang Hy quyến luyến không nỡ dá»i tay.
Bỗng nghe tiếng bước chân vang lên đi vỠphía cửa. Vi Tiểu Bảo vội lùi xa mấy bước, mắt nhìn ra sân.
Một tiếng kẹt cửa vang lên. cánh cửa mở rộng.
Hành Si dắt tay nhà Vua đưa ra ngoài cá»­a, miệng tá»§m tỉm cưá»i.
Hai cha con nhìn nhau một lúc. Vua Khang Hy nắm chặt tay phụ thân. Hành Si nol:
- Hoàng nhi hay lắm, hÆ¡n ta rất nhiá»u, nên lúc nào ta cÅ©ng yên dạ. Hoàng nhi cÅ©ng đừng lo nghÄ© gì hết.
Lão Hoàng gia nói rồi khẽ giật tay ra lui vào trong phòng đóng cửa lại.
Sau một lúc bỗng nghe đánh "cạch" một tiếng. Cánh cửa đã cài then.
vua Khang Hy gục đầu vào cánh cửa nức nở khóc hoài.
Vi Tiểu Bảo đứng ngoài cũng sa nước mắt.
Nhà Vua khóc lóc hồi lâu biết là phụ hoàng không mở cá»­a nữa Nhưng cÅ©ng không chịu bá» Ä‘i ngay. Ngài dát tay Vi Tiểu Bảo ngồi xuống bậc đá trước thá»m, lấy khăn tay lau nước mắt, ngá»­ng đầu trông những áng mây trắng lÆ¡ lá»­ng trên trá»i mà ngÆ¡ ngẩn thất thần.
Nhà Vua nghẹn ngào nói:
- Tiểu Quế Tá»­? Phụ hoàng khen ngưá»i giá»i lắm, nhưng ngài không muốn để ngươi phục thị nữa. Lão nhân gia nói là để bá»n thần tá»­ há»™ vệ má»™t cách chu đáo quá thì không phải là kẻ xuất gia.
Nhà Vua nói tới ba chữ " Kẻ xuất gia ' lại sa nước mắt.
Vi Tiểu Bảo thấy Vua Khang Hy nói Lão Hoàng gia không muốn để gã phục thị nữa thì sung sướng như mở cỠtrong bụng, nhưng không dám để lộ ra ngoài mặt.
Gã đáp:
- Những kẻ muốn gia hại lão Hoàng gia rất nhiá»u, vậy thánh thượng cần nghÄ© cách ngấm ngầm bảo vệ cho lão nhân gia má»›i ổn.
Vua Khang Hy há»i:
- Cái đó nhất định phải thế. Bá»n Lạt Ma kia, tổ bà nó, không biết có âm mưu nguỵ kế gì?
Trước kia nhà Vua chỉ há»c ở Vi Tiểu Bảo được má»™t câu " con bà nó" mấy tháng nay gã chư được gặp ngài, bây giá» nghe ngài nói thêm má»™t câu:
" Tổ bà nó" không hiểu ở đâu ra, liá»n há»i:
- Thưa sư phụ ? Sư phụ lại há»c thêm được ở đâu má»™t câu thoá mạ?
Nhà Vua mỉm cưá»i đáp:
- Äây là muá»™i tá»­ cá»§a trẫm há»c được ở bá»n thị vệ. Nay y cùng Thái hậu cÅ©ng lên đây...
Nhà Vua nói tới đây bỗng sa sầm nét mặt nói tiếp:
- Phụ hoàng không muốn tiếp kiến bá»n há».
Vi Tiểu Bảo gật đầu.
Vua Khang Hy lại nói:
- Bá»n Lạt Ma kia muốn bắt giữ phụ hoàng dÄ© nhiên để uy hiếp trẫm, bức bách trẫm má»i việc Ä‘á»u phải nghe theo chúng. Hừ ? Äâu có dá»… dàng thế được? Tiểu Quế Tá»­? Ngươi giá»i lắm ? Lần này ngươi lại giải cứu 1 ão nhân gia, công trạng này không nhỠđâu Vi Tiểu Bảo đáp:
- Hoàng Thượng thần cÆ¡ diệu toán đã tiên liệu từ trước má»›i phái đệ tá»­ đến đây làm hoà thượng là có ý cắt đặt cho đệ tá»­ làm việc này. Äệ tá»­ tá»± xét mình chẳng có công lao chi hết. Hoàng Thượng chẳng cần phải nô tài mà sai bất cứ ai cÅ©ng có thể 1 àm được.
Vua Khang Hy nói:
- Ngươi nói vậy không đúng đâu. Phụ hoàng bảo ngưá»i thâm hiểu ý tứ cá»§a lão nhân gia, không phải sát thương má»™t ngưá»i nào mà giải cứu ngài thoát nạn.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Nô tài thấy lão Hoàng gia muốn tá»± thiêu. Ngài nói là xả thân cúng dưá»ng để tiêu ma nghiệp chướng gì đó, khiến nô tài chẳng còn hồn vía nào nữa. Thật là sợ đến té đái, vãi phân...
Vua Khang Hy thất kinh há»i:
- Sao lại có chuyện châm lửa đết mình ? Xả thân tiêu nghiệt?
Vi Tiểu Bảo liá»n thuật lại đầu đươi câu chuyện, khiến nhà Vua toàn thân toát mồ hôi lạnh ngắt.
Vi Tiểu Bảo lại nói:
- Có Ä‘iá»u nô tài trong lúc cấp bách phải dá»™i má»™t thùng nước lạnh khiến lão Hoàng gia toàn thân ướt đẫm. Äây là má»™t Ä‘iá»u phạm tá»™i đại bất kính. Nô tài má»—i khi nghÄ© tá»›i lại sởn gai, rùng mình.
Nhà Vua an ủi gã:
- Vì ngươi thiết tha bảo vệ chủ nhân mới phải làm thế. Hay lắm? Hay lắm?
Vua Khang Hy trầm mặc má»™t lúc, đưa mắt nhìn cá»­a thiá»n phòng nói:
- Lão Hoàng gia khuyên trẫm phải thương xót trăm há», vÄ©nh gia bất phú. Câu này chuyến trước lão Hoàng gia đã dặn ngươi vá» nói vá»›i trẫm rồi. Lần này chính miệng ngài căn dặn trẫm, dÄ© nhiên suết Ä‘á»i trẫm không dám lãng quyên.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Vĩnh gia bất phú là cái gì?
Vua Khang Hy mỉm cưá»i đáp:
- Phú tức là đóng thuế. Mấy vị hoàng đế triá»u nhà Minh cất quân đánh giặc lại xài phí cá»±c kỳ xa xỉ thành ra thiếu tiá»n phải giáng chỉ bắt trăm hỠđóng thuế nhiá»u.
Quan lại nhà Minh cÅ©ng tham nhÅ©ng tệ hại. Hoàng đế tăng thuế má»™t vạn lạng thì đại, tiểu quan viên ít ra là vÆ¡ vét đến hai ngàn vạn lạng. Trăm há» nguyên đã cùng khổ, triá»u đình còn năm nay bắt ná»™p thuế thêm, sang năm tăng phần đóng góp thì trăm há» làm gì có cÆ¡m ăn? Bao nhiêu lúa má ở vưá»n ruá»™ng Ä‘á»u bị quan lại lấy hết.
Toàn gia trong bách tính phải chết đói là chuyện thưá»ng. Do đó xẩy ra chuyện dân gian nổi lên tạo phản. Thế là quan lại dồn dân vào bước đưá»ng cùng mà phải làm loạn vậy ?
Vi Tiểu Bảo gật đầu nói:
- Thế ra làm Hoàng đế và làm quan lại Ä‘á»u không tốt...
Vua Khang Hy ngắt lá»i:
- DÄ© nhiên là thế. Triá»u vua sùng trinh Ä‘á»i nhà Minh trăm há» trong thiên hạ Ä‘á»u không có cÆ¡m ăn, khắp nÆ¡i nổi lên tạo phản. Hà Nam chưa dẹp xong, Thiểm Tây Ä‘ ã nổi dậy. Trấn áp được SÆ¡n Tây thì Tứ xuyên lại có biến. Nhân dân cùng túng lưu tán bốn phương chẳng qua chỉ vì Ä‘á»i sống. Có thể nói Ä‘á»i nhà Minh mất ngôi vá» tay bá»n dân nghèo. Ngưá»i hán bảo là cưá»ng khấu phản loạn. thá»±c ra những dân lưu ly phải làm giặc cướp cÅ©ng do chính sách cá»§a triá»u đình đẩy há» vào bước đưá»ng này.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Té ra là thế. Nay lão Hoàng gia đã yêu cầu Hoàng thượng vÄ©nh bất gia phú tất thiên hạ không còn lưu manh trá»™m cướp nữa. Hoàng thượng đã là Diêu, Sâng, á»§, Thang thì giang sÆ¡n bá»n vững như bàn thạch. Hoàng thượng vạn tuế? Vạn vạn tuế?
Vua Khang Hy nói:
- Muốn thành Nghiêu, Thuấn, VÅ©, Thang đâu phải chuyện dá»… dàng? Có Ä‘iá»u ngưá»i Mãn Châu chúng ta vào làm Hoàng đế ở Trung nguyên dù sao cÅ©ng còn hÆ¡n bá»n hô quân vô đạo Ä‘á»i nhà Minh thì má»›i khá»i hổ thẹn vá»›i trăm há» trong thên hạ.
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm trong bụng:
- Những bạn hữu trong Thiên Äịa Há»™i cÅ©ng như ở Má»™c Vương Phá»§ Ä‘á»u nói quân Thát Äát nhà Mãn Thanh chiếm Ä‘oạt giang sÆ¡n cá»§a ngưá»i Hán ta, chẳng má»™t ai là không nghiến răng căm hận. Thế mà tiểu Hoàng đế lại bảo các Vua chúa Ä‘á»i nhà Minh Ä‘á»u là hôn quân chẳng ra gì, chỉ có Hoàng đế Thát Äát nhà y má»›i là những nhân vật tá»­ tế. Xem chừng con ngưá»i tá»± cho mình là hay là đẹp bao giá» cÅ©ng co Vua Khang Hy lại nói:
- Phụ Hoàng vừa bảo trẫm:
Mấy năm nay lão nhân gia đóng cửa tu hành, nghĩ lại những hành vi ngày trước rất lấy làm hổ thẹn và kinh hãi đến toát mồ hôi.
Nhà Vua dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Vua Sùng Trinh nhà Minh bị tên lưu khấu Lý Tá»± Thành bức tá»­. Ngô tam Quế qua nhà Äại Thanh chúng ta mượn quân đánh bại Lý Tá»± Thành trả mối đại cừu cho Hoàng đế nhà Minh. Thế mà trăm há» ngưá»i Hán chẳng những chẳng cám Æ¡n nhà Äại Thanh, lại còn coi chúng ta như kẻ thù, ngươi có biết tại sao không ?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Äó là tại chúng hhồ đồ. Trong thiên hạ số ngưá»i hồ đồ rất nhiá»u mà kẻ thông minh có ít, hoặc há» là những kẻ quên ân phụ nghÄ©a.
Vua Khang Hy nói:
- Không hẳn là như vậy. Ngưá»i Hán kêu bá»n ta là rợ Hồ, là ngưá»i ngoại quốc đến chiếm Ä‘oạt giang sÆ¡n gấm vóc cá»§a há». Sau khi quân Äại Thanh vào quan ải Ä‘i tá»›i đâu giết ngưá»i phóng hoa? tá»›i đó, khiến há» căm hận ngưá»i Mãn châu chúng ta thấu xương.
Vi Tiểu Bảo nguyên là ngưá»i Hán, nhưng Vua Khang Hy cho g ã nhập tịch làm ngưá»i Mãn Châu theo dòng chính Hoàng kỳ, nên khi nói vá»›i gã tá»± xưng là "chúng tá!, coi gã như ngưá»i Mãn Châu chính cống.
Thá»±c ra bàn vá» quốc gia đại sá»±, Vi Tiểu Bảo chẳng hiểu tý gì. Vì nhà Vua má»›i cùng lão Hoàng gia tương há»™i, trong lòng kích động quá chừng. Ngài nhá»› tá»›i những Ä‘iá»u giáo huấn cá»§a phụ hoàng liá»n kéo tên tiểu bằng hữu thân tín đàm luận cho hả hÆ¡i.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Khi nô tài còn ở Dương Châu cÅ©ng được nghe ngưá»i ta nhắc tá»›i vụ quân Thanh giết ngưá»i rất thê thảm ngày trước...
Vua Khang Hy thở dài ngắt lá»i:
- Những vụ Dương Châu thập nhật, Gia Äịnh tam đồ, số ngưá»i bị tàn sát không biết bao nhiêu mà kể. Äó là những việc làm đại ác do nhà Thanh chúng ta gây ra.
Chuyến này ta trở vá» kinh sẽ giáng chỉ miá»…n thuế cho thành Dương Châu và đất Gia Äịnh trong ba năm.
Vi Tiểu Bảo bụng bảo dạ:
- Ngưá»i Dương Châu ba năm không phải đóng thuế thì trong túi ai cÅ©ng có tiá»n, việc làm ăn ở Lệ Xuân viện sẽ cá»±c kỳ hưng thịnh. Ta phải tìm cách khiến cho tiểu Hoàng đế phái ta đến phục vụ Ở Dương Châu để thăm viếng má má và bảo ngưá»i đừng làm gái Ä‘iếm nữa, tá»± mình mở ba nhà kỹ viện. Ta làm lão bản đánh bạc mưá»i ngày cho thoa? thích cÅ©ng gá»i là "Dương Châu thập nhật".
Gã Ä‘ang khoan khoái trong lòng, bá»—ng nghe nhà Vua há»i:
- Tiểu Quế tử ? Ngươi nghĩ như vậy có hay không ?
Vi Tiểu Bảo vội tâu:
- Hay lắm?Hay lắm? Như vậy má»i ngưá»i Ä‘á»u có cÆ¡m ăn, không có ai tạo phản nữa.
Vua Khang Hy nói:
- Má»i ngưá»i có cÆ¡m ăn nhưng chưa chắc đã hết kẻ tạo phản. Khi ngươi ra khá»i kinh thành có sai thị vệ đưa vá» cho trẫm má»™t ngưá»i nói là nghịch tặc ở Vương ốc SÆ¡n Trẫm đã đích thân tra há»i hắn mấy lần...
Vi Tiểu Bảo trong lòng kinh hãi, đứng lên tâu:
- Hoàng thượng đã dặn dò nô tài không nên can thiệp vào những chuyện vu vơ.
Từ nay nô tài không dám thế nữa...
Nhà Vua phán:
- Ngươi hãy ngồi xuống. Việc đó ngươi làm rất đúng, chứ chẳng phải chuyện vu vÆ¡ Vậy từ nay ngươi cứ can thiệp, càng nhiá»u càng hay.
Vi Tiểu Bảo vâng dạ luôn mấy tiếng mà trong lòng chẳng hiểu ra sao.
Vua Khang Hy khẽ nói:
- Sở dÄ© trẫm sai thị vệ khiển trách nhà ngươi là để che tai mắt má»i ngưá»i khiến bá»n phản tặc không đỠphòng.
Vi Tiểu Bảo mừng quýnh nhảy lên một cái rồi ngồi xuống, khẽ nói:
- Nô tài hiểu rồi. Té ra Hoàng thượng sợ Ngô Tam Quế chột dạ.
Vua Khang Hy nói:
- Ngô Tam Quế có ý tạo phản hay không hiện giỠchưa biết chắc. Nhưng hắn không hết dạ thần phục. Hắn khinh khi trẫm nhỠtuổi nên chẳng coi vào đâu.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Vậy Hoàng thượng thi hành chút thá»§ Ä‘oạn nhá» má»n cho hắn biết Ä‘á»i. Ngô Tam Quế tổ bà nó đã là cái thá gì ? Hoàng thượng chỉ chìa má»™t ngón tay là quét hắn má»™t chiêu "Hoành tảo thiên quân, cao sÆ¡n lưu thuá»·... " vua Khang Hy mỉm cưá»i phán:
- Ngươi dùng hai thành ngữ này không trúng, phải nói là chìa má»™t ngón tay út ra hoành tảo thiên quân giết gã tÆ¡i bá»i như nước chảy hoa trôi.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Dạ dạ? Nô tài Ä‘i làm hoà thượng mấy tháng, há»c vấn chẳng tiến thêm má»™t chút nào. từ nay mong được ká» cận sư phụ để dùng thành ngữ Hoành tảo thiên quân khiến ngưá»i nghe phục lăn ra như ná»›c chảy hoa trôi.
Nhà Vua không nhịn được bật cưá»i khanh khách. Ná»—i uất ức trong lòng vợi bá»›t Ä‘i nhiá»u, ngài khẽ nói:
- Thằng cha Ngô Tam Quế có tài dụng binh mà dưới trướng lại đông tinh binh mãnh tướng. Nếu hắn thật có ý tạo phản tất liên minh vá»›i Cảnh Tinh Trung ở Phúc Kiến, Thượng Khả Há»· ở Quảng Äông. Ba nÆ¡i phiên trấn này mà hÆ¡p lá»±c thì thật là lợi hại. Chúng ta phải từ từ chuẩn bị, sắp đặt mưu mô rồi má»›i cá»­ động. Má»™t khi khởi sá»± là phải làm cho Ngô Tam Quế tổ bà nó, thất bại tÆ¡i bá»i như nước chảy hoa trôi, té đái vãi phân.
Vua Khang Hy là ngưá»i cần mẫn hiếu há»c, hàng ngày ngoài những lúc làm việc triá»u chính lại đến nghe bá»n thị giảng, thị độc ở viện Hàn lâm Ä‘á»c thÆ¡ giảng sách. Nào "Kinh Thi có câứ, nào " Äức thánh nói rằng". sách thánh hiá»n Ä‘á»c nhiá»u quá toàn những chuyện khô khan. Äá»™t nhiên nhà vua được nghe những câu " Tổ bà nó", " Té đái vãi phân" tuy thô tục nhưng cÅ©ng thấy vui vui, liá»n bắt trước nhưng chỉ khi nói vá»›i Vi Tiểu Bảo má»›i đưa ra dùng.
Hôm nay nhà Vua gặp Phụ Hoàng vừa hoan hỷ vừa bi thương, nhưng thân cận chưa được nửa giỠđã bị đẩy ra ngoài cửa, chẳng biết từ nay còn có dịp nào tái ngộ nữa hay không, trong lòng rất là khó chịu.
May có Vi Tiểu Bảo nói năng thú vị làm vÆ¡i ná»—i uất ức Ä‘i nhiá»u. Khi bàn tá»›i việc trừ phản dẹp loạn, ngài lại nổi hùng tâm.
Nhà Vua đứng dậy đi ra ngoài sân mấy bước, hai tay bê mấy hòn đá bày hàng dưới đất, miệng nói:
- Hắn có tứ vương. Nào Äông biên, nào Tây biên, nào Bắc biên phải phân khai ra không để chúng liên hiệp lại vá»›i nhau. Lại còn Äịch Nam Vương Khổng Hữu Äức, nhưng may thằng cha này chết rồi, chỉ để lại má»—i đứa con gái thì cách đối phó chẳng khó khăn gì.
Nhà Vua nói dứt lá»i bèn tung chân đá má»™t hòn đá hất ra ngoài, rồi nói tiếp:
- Cảnh Tinh Trung thần dÅ©ng hÆ¡n Ä‘á»i song là kẻ vô mưu cÅ©ng chẳng có chi đáng ngại. Chỉ cần làm cho hắn không liên minh được vá»›i há» Trịnh ở Äài Loan là xong.
Nhà Vua lại đá một hòn đá đi rồi nói tiếp:
- Thượng Khả Hỷ thì phụ tử bất hoà. Giữa hai cha con hắn cũng thành thế nước lửa nhằm khuynh loát nhau, chắc chẳng làm nên trò gì.
Khối đá thứ ba liá»n bị hất tung Ä‘i. Chỉ còn lại má»™t khối đá lá»›n nhất. Nhà Vua nhìn chằm chặp vào khối đá này, ngÆ¡ ngẩn xuất thần.
Vi Tiểu Bảo cất tiếng há»i:
- Tâu Hoàng Thượng ? Phải chăng đây là Ngô Tam Quế ?
Vua Khang Hy gật đầu:
Vi Tiểu Bảo mắng liá»n:
- Thằng giặc thối tha này ? Sao mi không chết Ä‘i ? Khiến cho đức Hoàng đế phải vì mi mà tổn thương cân não. Tâu Hoàng thượng ? Xin Hoàng thượng đái vào ngưá»i hắn.
Vua Khang Hy cưá»i ha hả, nổi dạ trẻ thÆ¡, quả nhiên vạch quần đái vào phiến đá Ngài cưá»i nói:
- Ngươi cũng đái vào đi ?
Vi Tiểu Bảo cưá»i rá»™. Gã vừa đái vừa cưá»i nói:
- Há»i sách này kêu bằng vạn tuế gia cao sÆ¡n lưu thuá»·. Tiểu Quế Tá»­...Tiểu Quế Tá»­...
gã chợt nhá»› tá»›i chuyện thầy đồ nói chuyện Tam Quốc có má»™t hồi kêu bằng " Quan Vân Trưá»ng thuá»· yếm thất quân" liá»n nói tiếp:
- "Tiểu Quế Tử thuỷ yếm thất quân".
Vua Khang Hy không nín được lại cưá»i ha hả, ngà vừa thắt quần lại vừa nói:
- Sau này mà chúng ta bắt được tên giặc thúi tha kia thật sá»± thì đái vào ngưá»i hắn.
Vi Tiểu Bảo thấy tiểu Hoàng đế ra chiá»u căn hận Ngô Tam Quế thì trong bụng mừng thầm tá»± nhá»§:
- Ta cùng bá»n Má»™c Vương Phá»§ đã đánh cuá»™c vá» vụ này. Thế là phe mình ăn chắc đến quá ná»­a rồi.
vua Khang Hy lại ngồi xuống thá»m đá.
Bá»—ng nghe ngoài miếu có tiếng bước chân vang lên mà không có tiêng hét lác, hiển nhiên có nhiá»u ngưá»i Ä‘ang tụ tập bên ngoài.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Xem chừng bá»n chúng đã bắt được hết những quân ác Lạt Ma rồi. Hoàng thượng quả là hồng phúc tầy đình, kéo quân tá»›i nÆ¡i vừa vặn quét má»™t mẻ lưới bắt sạch.
Nhà Vua đáp:
- Không phải chuyện ngẫu nhiên đâu. Trẫm được mật báo cá»§a ngươi liá»n phái ngưá»i Ä‘i dò xét. Sau khi hay tin phải lập tức lên đưá»ng mà cÅ©ng chậm mất má»™t bước để bá»n Lạt Ma làm kinh động phụ hoàng. Nếu không được ngươi khôn ngoan thì trẫm phải suết Ä‘á»i ôm hận chẳng thể nào vãn hồi được tá»™i lá»—i.
Vi Tiểu Bảo lấy làm kỳ há»i:
- Nô tài có mật báo gì Hoàng thượng đâu ?
Vua Khang Hy đáp:
- Trẫm phái thị vệ đến chùa Thiếu Lâm truyá»n chỉ. Chúng nói là gặp má»™t tên Mông Cổ Vương tá»­, mấy tên Lạt Ma, lại còn mấy tên võ quan nữa. Có đúng thế không ?
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Äúng thế ?
Vua Khang Hy phán:
- Ngươi căn dặn bá»n thị vệ ngấm ngầm Ä‘iá»u tra. Mấy gã đó làm việc rất đắc lá»±c Chúng tra xét được tên Mông Cổ Vương tá»­ tên gá»i Cát NhÄ© Äan, thuá»™c bá»™ lạc Chuẩn Cát NhÄ© ở Mông Cổ, còn tên võ quan là Mã Äảo, làm tổng binh dưới trướng Ngô Tam Quế. Bá»n chúng cấu kết vá»›i bá»n Lạt Ma mưu đồ phản nghịch, toan làm Ä‘iá»u bất lợi cho phụ hoàng.
Vi Tiểu Bảo vỗ đùi đánh đét một cái tâu:
- Quả đúng thế thật. Nô tài thấy bá»n chúng nấp nánh thập thò, biết ngay chẳng phải hảo nhân, nhưng không ngá» lại là bá»™ hạ cá»§a tên cẩu quan Ngô Tam Quế.
Thá»±c ra há» tên cùng lai lịch bá»n kia gã đã biết rồi. Gã sai bá»n Triệu Tá» Hiá»n Ä‘iá»u tra là có ý vu hãm Ngô Tam Quế. Không ngá» vụ này lại dẫn dụ tiểu Hoàng đế hấp tấp lên NgÅ© Äài SÆ¡n.
Vua Khang Hy nói:
- sau khi ba bá»n này chia tay, thị vệ Trương Khang Niên liá»n theo dõi bá»n Lạt Ma nghe được bá»n chúng tụ tập rất đông lên NgÅ© Äài SÆ¡n đẻ tróc nã má»™t nhân vật trá»ng yếu. Trương Khang Niên lại không hiểu là việc trá»ng đại, mấy ngày má»›i vá» kinh tâu trình cho trẫm hay. Trẫm nghe tin này không nóng ruá»™t sao được ? Lập tức trẫm giáng chỉ lập tức đăng trình. Nhưng má»™t vị Hoàng đế ra khá»i kinh thành, chuẩn bị hành trang, tiá»n hô, hậu á»§ng tốn nhiá»u thá»i giá» thành ra đến đây chậm mất má»™t ngày.
Tài sản của ngocvosong1986

  #114  
Old 02-06-2008, 12:47 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngày 14 giá» 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 113


Thay Lạt Ma bảo vệ phụ hoàng

Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi nói:
Té ra tên phản tặc Ngô Tam Quế lá»›n mật đến thế ? Hắn dám phái bá»n Lạt Ma đến mạo phạm lão Hoàng gia. Như vậy... như vậy chẳng là hắn đã công nhiên tạo phản rồi ư ?
Vua Khang Hy "xuỳ" một tiếng rồi bảo:
- Nói khẽ chứ ? Trẫm chỉ biết tên tổng binh thá»§ hạ cá»§a hắn kết bạn đồng hành vá»›i bá»n Lạt Ma. Còn hắn có tạo phản hay không thì hiện giá» chưa thể nói quyết.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Nhất định hắn là phản rồi ? Nếu hắn là hảo nhân thì sao lại sai đại tướng dưới trướng Ä‘i theo bá»n Lạt Ma âm mưu ám hại lão Hoàng gia ?
Vua Khang Hy đáp:
- DÄ© nhiên hắn chẳng phải ngưá»i tá»­ tế.
Nhà Vua trầm ngâm một chút rồi chậm rãi nói:
- Có Ä‘iá»u trẫm còn nhá» tuổi thì chưa phải là đối thá»§ vá»›i hắn trong việc hành quân chiến đấu, hay hÆ¡n hết chúng ta hãy chá» mấy năm nữa để trẫm trưởng thành và hắn già thêm ít nữa. Khi đó sẽ động thá»§ má»›i nắm vững phần thắng. Tiểu Quế Tá»­ ? Ngươi bất tất phải nóng nẩy. Chậm ngày nào là có lợi cho chúng ta ngày ấy. Hay nói cách khác đối vá»›i hắn thêm phần nguy hại và thất bại.
Vi Tiểu Bảo vội tâu:
- Nếu hắn già rồi chết mất, há chẳng là phước cho hắn ư ?
Nhà Vua cưá»i nói:
- Cái đó là vận mệnh của hắn.
Nhà Vua dừng lại một chút rồi tiếp:
- Phụ Hoàng vừa ân cần dặn trẫm:
Nếu không phải dụng binh gây chiên là hay hÆ¡n hết. Má»™t khi đã xẩy ra cuá»™c chiến đấu thì bất luận thắng hay bại cÅ©ng là hạ sách. Binh sÄ© bị tá»­ thương chẳng nói làm chi, trăm há» trong thiên hạ cÅ©ng bị khổ sở chẳng nhiá»u thì ít. Vậy Ngô Tam Quế có chết sá»›m, chúng ta không cần phải động thá»§, thì dù không được đẹp đẽ cho lắm...
Nhà Vua dừng lại một chút, Vi Tiểu Bảo xen vào:
- Nhất định không tết đẹp chút nào.
Vua Khang Hy cưá»i nói:
- Nhưng đối vá»›i quân sÄ© và trăm há» thì lại là má»™t hảo sá»±. Tiểu Quế Tá»­ ? Nếu ngươi muốn coi việc hành quân đẹp mắt thì rồi có ngày trẫm cho Ä‘i theo đến Liêu Äông săn gấu, bắt cá»p.
Vi Tiểu Bảo cả mừng reo lên; - Tuyệt diệu? Thật là tuyệt diệu?
Nhà Vua liếc mắt nhìn cá»­a thiá»n phòng khẽ nói:
- Năm trẫm má»›i lên sáu, phụ Hoàng đã cho theo Ä‘i Liêu Äông, dá»± cuá»™c chăng lưới vây bắt da thú. Bây giá»...
Nhà vua chậm chạp bước đến bên cửa, đưa tay sỠvào cánh cửa gỗ, nước mắt long lanh cơ hồ phát khóc.
Sau má»™t lúc. Nhà Vua quì má»p dưới đất lạy mấy lạy khẽ nói:
- Xin phụ hoàng bảo trá»ng tấm thân. Hài nhi Ä‘i đây.
Vi Tiểu Bảo cũng qùl xuống theo.
Vua Khang Hy trở ra Äại hùng bảo Ä‘iện. Khang Thân Vương Kiện Thư, hướng dẫn đô thống Kiêu Kỵ Doanh là Sát NhÄ© Châu, ngá»± tiá»n thị vệ chánh tổng quản là Äa Long cùng bá»n Sách Ngạch Äồ cùng các quan đại thần tùy tùng há»™ giá đã đợi sẵn ở đó Má»i ngưá»i thấy Hoàng Äế trở ra Ä‘á»u qùl xuống làm lá»… tham kiến.
Vua Khang Hy khoát tay má»™t cái. Quần thần Ä‘á»u đứng cả dậy ngó trá»™m thấy thấy vành mắt tiểu Hoàng Äế đỠhoe. Hiển nhiên ngài đã khóc nhiá»u. Trong lòng ai nấy Ä‘á»u kinh dị.
Nhà Vua tuy còn nhá» tuổi nhưng kiến thức hÆ¡n Ä‘á»i. Hiện nay ngài đã vượt lên trên quần thần rất xa. Các đại thần trong triá»u đối vá»›i nhà Vua vừa sợ hãi vừa kính cẩn. Không má»™t ai dám coa dạ khinh khi ngài còn nhá» tuổi.
Tiểu Hoàng Äế mà khóc lóc là má»™t chuyện lạ. Quần thần lại thấy mặt Vi Tiểu Bảo cÅ©ng có ngấn lệ thì thầm nghÄ©.
- Nhất định là gã thiếu niên thân tín cá»§a đức Hoàng thượng đã làm cho ngài phải khóc nhiá»u. Không hiểu cặp thiếu niên này đã có chuyện gì?
Nên biết đức Thuận Trị xuất gia ở NgÅ© Äài SÆ¡n, Vua Khang Hy giữ rất cẩn mật. Dù ngưá»i chí thân là con gái nhà Vua tức Kiến Ninh công chúa ngài cÅ©ng cho hay thì dÄ© nhiên quần thần biết thế nào được?
Khang Thân Vương tiến lên một bước tâu:
- Khải tâu thánh thượng? Mấy ngàn tên Lạt Ma làm huyên náo ngoài chùa Thanh Lương không hiểu vì việc gì? Hiện đã bị bắt đem đến đây để chỠchỉ phát Vua Khang Hy gật đầu phán:
- ÄÆ°a ngưá»i cầm đầu vào đây.
Sát NhÄ© Châu liá»n áp giải ba tên Lạt Ma già mình mặc áo hoàng bào, ngoài khoác áo cà sa màu đại hồng vào Ä‘iện. Cả ba tên chân tay Ä‘á»u Ä‘eo xiá»ng khoá, hai tên bị thương.
Ba tên Lạt Ma này Ä‘á»u không biết đây là Vua Khang Hy , đương kim Hoàng Äế, chúng tá» thái độ rất quật cưá»ng, miệng chúng lý lố không ngá»›t.
Äá»™t nhiên nhà Vua cÅ©ng lý lố má»™t hồi.
Quần thần Ä‘á»u kinh hãi vì chẳng ai ngá» Hoàng thượng lại hiểu cả Tạng ngữ.
Thá»±c ra, bá»n Lạt Ma này là ngưá»i xứ Mông Cổ chứ không phải á» xứ Tây Tạng.
Vua Khang Hy nới tiếng Mông Cổ với chúng.
Ba tên Lạt Ma nghe nhà Vua nói má»™t hồi, liá»n cúi đầu xuống tá» vẻ khuất phục.
Vua Khang Hy ra lệnh:
- ÄÆ°a chúng vào phòng bên cạnh để trẫm thẩm vấn.
Äa Long vâng dạ rồi bước lên Ä‘iểm vào bẩy, tám chá»— huyệt đạo trong mình bá»n Lạt Ma và sai ngưá»i cắp chúng vào gian phòng bên cạnh. Vi Tiểu Bảo xoay tay đóng cá»­a phòng rút Ä‘ao truá»· thá»§ ra vung lên làm hiệu trá» vào cổ há»ng, mắt, mÅ©i ba tên Lạt Ma.
Vua Khang Hy nói tiến Mông cổ há»i mấy câu.
Má»™t tên Lạt Ma già nhất trong bá»n thái độ rất cung kính, trả lá»i từng câu má»™t.
Vua Khang Hy và tên Lạt Ma già đối đáp vá»›i nhau hồi lâu. Vi Tiểu Bảo há»… thấy nhà vua lá»›n tiếng, long nhan phẫn ná»™ lại vung Ä‘ao truá»· thá»§ lên hăm doạ. Còn những khi vẻ mặt nhà vua hoà hoãn thì gã lại cưá»i khì khì. Có khí gã gật đầu nhìn Lạt Ma để khuyến khích.
Vua Khang Hy há»i lui, há»i tá»›i lâu đến má»™t giá» má»›i sai bá»n thị vệ Ä‘em ba tên Lạt Ma ra ngoài.
Ngài lại sai Vi Tiểu Bảo đóng cửa, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Vụ này có Ä‘iá»u quái lạ ?
Vi Tiểu Bảo không dám làm gián đoạn luồng tư tưởng của nhà vua, nên chỉ đứng lặng thinh chẳng nói câu nào.
Vua Khang Hy lại nghÄ© má»™t lúc nữa rồi há»i:
- Việc phụ hoàng xuất gia ở chùa Thanh Lương có những ai hay biết?
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Ngoài Thánh thượng và nô tài, còn sư phụ cá»§a lão Hoàng gia là Ngá»c Lâm đại sư và sư đệ cá»§a ngài là Hành Äiên đại sư nữa mà thôi. Kể ra còn thái giám Hải Äại Phú, nhưng lão đã chết rồi.
Gã dừng lại một chút rồi tiếp:
- Vị trụ trì ở chùa Thanh Lương trước là Trừng Quan đại sư dưá»ng như cÅ©ng không hay. Y chỉ biết lão Hoàng gia là má»™t nhân vật lai lịch không phải tầm thưá»ng. Trừ những ngưá»i đó chỉ còn mu... còn thái hậu nữa.
Vua Khang Hy gật đầu nói:
- Phải rồi? Vậy là trên Ä‘á»i này kể cả phụ hoàng chỉ có sáu ngưá»i hay biết. Vậy mà trẫm vừa há»i tên Lạt Ma xứ Mông Cổ, thì lão nói vâng lệnh Hoạt Phật ở Tây Tạng là Lạp Tát đến chùa Thanh Lương để đón tiếp má»™t vị hoà thượng lên Tây Tạng. Trẫm gạn há»i ngá»n nghành xem vị hoà thượng ở chùa Thanh Lương đó là ai và Lạp Tát hoà thượng đón tiếp nhân vật đó đến Tây Tạng để làm gì, thì hắn đáp má»™t cách hàm hồ. Trẫm vặn Ä‘i, vặn lại hắn chỉ nói là quả thá»±c không hay. Sau cùng hắn bảo dưá»ng như vị hoà thượng kia hiểu nhiá»u chú ngữ cá»§a Mật Tông, Hoạt Phật muốn má»i y đến có lẽ vì mục đích khuyếc trương Phật pháp cá»§a phe Mật Tông. DÄ© nhiên thế là hắn nói nhăng nói càn, nhưng coi gương mặt thì thì hắng không lá»™ vẻ gì dối trá. Trẫm chắc ngưá»i ta gạt hắn như vậy rồi hắn cÅ©ng tin là sá»± thá»±c.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Dạ? Vị Hoạt Phật ở Tây Tạng có biết lai lich chân chính cá»§a lão Hoàng gia hay không hiện nay khó mà quyết Ä‘oán được. Có Ä‘iá»u kẻ nào đến xúi giục Hoạt Phật phái ngưá»i tá»›i đây mạo phạm lão Hoàng gia thì nô tài e rằng... e rằng đã biết rõ ná»™i tình.
Vua Khang Hy lẩm nhẩm gật đầu.
Vi Tiểu Bảo đột nhiên lộ vẻ sợ hãi tâu:
- Tâu Hoàng thượng ? Nô tài phải thủ khẩu nhự..như cái gì ? ( nguyên là "thủ khẩu như bình", nhưng gã không nhớ ?) Gã nói tiếp:
- Việc này rất trá»ng đại, dù là lúc ngá»§ mê nô tài cÅ©ng chẳng dám thết ra ná»­a lá»i Nhà Vua phán:
- DÄ© nhiên ngươi không nói, trẫm đã tin rồi. Ngá»c Lâm và Hành Äiên đại sư dÄ© nhiên cÅ©ng không nói ra. Hối Thông phương trượng chùa Thiếu Lâm dù có Ä‘oán ra phần nào, nhưng lão là má»™t vị cao tăng đạo đức, quyết không bép xép, thổ lá»™ vá»›i ai.
Tính đi tính lại chỉ còn mu... mụ tiện nhân đó.
Vi Tiểu Bảo nói theo:
- Äúng lắm? Äúng lắm? Nhất định là mu... mu...
Gã toan nói " mụ Ä‘iếm già", nhưng trước mặt Hoàng Äế, gã không dám bạo miệng.
Vua Khang Hy trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Mụ Ở cung Từ Ninh đã giấu má»™t gã đàn ông giả làm cung nữ, chính mắt trẫm trông thấy, quyết không phải giả dối. Mụ lo ngày, lo đêm cÆ¡ sá»± bại lá»™. Mụ còn tá»± biết việc mụ giết Äoan Chính Hoàng hậu làm cho phụ hoàng căm hận mụ thấu xương. Phụ hoàng tuy đã xuất gia, còn phái Hải Äại Phú vá» cung tra xét vụ đó.
Ngươi đã biết rõ nội tình mà lại kỠcận bên mình trẫm thì mụ tiện nhân kia ăn ngon ngủ yên thế nào được? Mụ phải tìm cách hạ thủ gia hại phụ hoàng, mưu hại trẫm rồi giết ngươi đi mới yên được. Ngoài ra chẳng còn cách nào khác.
Vi Tiểu Bảo tính thầm trong bụng:
- Mụ Ä‘iếm già đã cấu kết vá»›i Thần Long giáo. Mụ biết lão hoàng gia chưa chết ắt báo cáo vá»›i Hồng giáo chá»§. Coi chừng bá»n Lạt Ma này kéo đến NgÅ© Äài SÆ¡n tất có liên quan tá»›i Hồng giáo chá»§.
Nhưng gã là Bạch Long sứ ở Thần Long giáo nên không thể tâu rõ với Hoàng thượng được.
Vua Khang Hy thấy vẻ mặt lão có Ä‘iá»u khác lạ liá»n há»i:
- Ngươi nghĩ sao ?
Vi Tiểu Bảo vội tâu:
- Nô tài nghÄ© rằng... nghÄ© rằng..những suy luận cá»§a Thánh thượng không sai chút nào. Nhất định là mụ Thái hậu nói ra, Thái hậu chẳng đã thưá»ng lui tá»›i siêu hương lá»… phật ở các chùa Lạt Ma ?
Ngưá»i Mãn Châu sùng tín Lạt Ma, ai ai Ä‘i lá»… chùa Lạt Ma cÅ©ng là chuyện rất tầm thưá»ng, nhưng lúc này nhà Vua đã có thành kiến không hay vá» Thái hậu nên cÅ©ng không nghi ngá» gì nữa.
Nhà Vua vỗ tay xuống bàn chan chát mấy tiếng rồi nghiến răng nói:
- Quân tiện nhân này đã gia hại đức Mẫu hậu thân sinh cá»§a trẫm, lại làm hại phụ hoàng chán Ä‘á»i xuất gia, để cho trẫm thành ngưá»i không cha, không mẹ.
Trẫm... trẫm mà không băm bằm con tiện nhân làm muôn đoạnthì chẳng thể nào nguôi được mối hận này. Nhưng... nhưng phụ hoàng cứ một mực khuyên trẫm đừng làm khó dễ gì đến mụ. Vụ này biết làm thế nào cho được?
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm trong bụng:
- Lão Hoàng gia chỉ không cho nhà Vua giết mụ Ä‘iếm già, chứ có cấm ta giết đâu Dù lão có cấm ta cÅ©ng chẳng được vì ta là phương trượng cá»§a lão, ta hạ lệnh cho lão thì được chứ không phải tuân theo chỉ thị cá»§a lão. Có Ä‘iá»u này mà nói ra thì không linh nghiệm nữa.
Gã nghÄ© vậy liá»n tâu:
- Thánh thượng bất tất phải phiá»n lòng. Thái hậu đã gây nên nhiá»u tá»™i ác tất sẽ gặp kết quả bi thảm. Thánh thượng chỉ có việc giương mắt lắng tai chá» ngày đó.
Vua Khang Hy là ngưá»i thông tuệ khác thưá»ng, hiểu ý gã ngay. Nhà Vua nhìn gã má»™t lúc rồi gật đầu nói:
- Äúng thế? Quân tiện nhân này tá»™i ác ngập đầu, thế nào cÅ©ng gặp kết quả thảm hại.
Nhà Vua bước lui, bước tới trong lòng hồi lâu rồi phán:
- Công việc ngày nay là phải nghÄ© kế đừng để bá»n Lạt Ma lại đến xâm phạm phụ hoàng. Hay hÆ¡n hết là chúng ta phái má»™t ngưá»i có thể tin cậy được Ä‘i làm phật sống ở Tây Tạng. Bao nhiêu Lạt Ma trong thiên hạ Ä‘á»u thuá»™c quyá»n quản trị cá»§a ngưá»i đó thì má»›i khá»i lo vá» sau.
Vi Tiểu Bảo giật mình đánh thót một cái, bụng bảo dạ:
- Bữa nay ta giả làm tên tiểu Lạt Ma , chớ để giả thành thật, Hoàng thượng mà tuyên bố ra là không thu lại được nữa. Vậy ta chận đầu trước là hơn.
Gã vội tâu:
- Khải tấu Hoàng thượng. Cái gì thì còn được, chứ làm Phật sống ở Tây Tạng thì nô tài không làm nổi.
Vua Khang Hy cưá»i ha hả phán:
- Ngươi quả là tinh ranh. Thá»±c ra làm phật sống ở Tây Tạng có Ä‘iá»u gì không hay đâu? Äịa phương quản hạt cá»§a Phật sống còn rá»™ng hÆ¡n cả Vân Nam, Phạm vi quản hạt cá»§a Ngô Tam Quế.
Vi Tiểu Bảo xua tay lia lịa đáp:
- Chẳng thà nô tài làm một tên tiểu thái giám còn được kỠcận Thánh hoàng.
má»™t khi làm Phật sống thì chẳng thể nào gần gÅ©i Thánh hoàng được. Tây Tạng Vương cÅ©ng thế, Äông Tạng Vương cÅ©ng vậy, hay Thiên Tạng Vương, Äịa Tạng Vương gì gì Ä‘i nữa thì nô tài cÅ©ng không làm được.
Gã nói mấy câu này là sá»± thá»±c. Vì gã ở vá»›i Vua Khang Hy lâu ngày. Hai ngưá»i tuổi xuýt xoát ngang nhau, chuyện trò lại ý hÆ¡p tâm đầu, dÄ© nhiên sinh tình quyến luyến. Tuy má»™t bên là tiểu Hoàng Äế, má»™t bên là tiểu thái giám, nhưng coi nhau như bạn thân. Nếu phải dá»i xa nhà Vua thì lòng gã không khá»i bịn rịn.
Vua Khang Hy cưá»i há»i:
- Äịa Tạng Vương là là danh hiệu cá»§a đức Bồ Tát mà ngươi cÅ©ng Ä‘em ra nói nhăng ư ?
Ngài đẩy cá»­a phòng bước ra ngoài nhìn Sát NhÄ© Châu và Äa Long nói:
- Hai ngươi làm việc đắc lực, trẫm sẽ ban thưởng.
Sát NhÄ© Châu và Äa Long cả mừng liá»n dập đầu tạ Æ n.
Vua Khang Hy nói:
- Trẫm đem lòng sùng tín Phật pháp, quà nhiên mấy năm nay nhỠBồ Tát phù hộ độ trì, nước nhà bình yên, nhân dân an lạc. Vi Tiểu Bảo thay trẫm làm hoà thượng cũng là một công trạng rất lớn.
Vi Tiểu Bảo dập đầu tạ Ơn.
Vua Khang Hy nói:
- Hiện nay Vi Tiểu Bảo đã mãn kỳ hạn thay mình trẫm, được theo trẫm vá» cung. Äến lượt Sát NhÄ© Châu xuất gia hai năm, nhưng không phải làm hoà thượng mà làm Ä‘ai Lạt Ma trên NgÅ© Äài SÆ¡n.
Nhà Vua ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Khanh chá»n lấy hai ngàn tên quân đắc lá»±c ở Kiêu Kỵ Doanh Ä‘i theo cùng làm Lạt Ma và chia ra trụ trì trong các chùa Lạt Ma ở trên NgÅ© Äài SÆ¡n. thá»i kỳ quân sỹ xuất gia lương bổng được tăng lên gấp đôi và còn được ban Æ¡n khác nữa...
Sát Nhĩ Châu sửng sết, tuy không thích cũng phải tạ Ơn lãnh chỉ.
Nhà Vua lại nói:
- Làm Ä‘iá»u thiện mà muốn ngưá»i ta hay biết thì không phải là chân thiện. Vụ này khanh phải dặn má»i ngưá»i thá»§ khẩu như bình, không được tiết lá»™. Tên nào trái lệnh cứ sá»­ theo quân pháp, không khoang miá»…n gì hết:
Nhà Vua lại bảo Äa Long:
- Bao nhiêu Lạt Ma ở NgÅ© Äài SÆ¡n khanh xiá»ng khoá cả lại đưa vá» kinh giam cầm. Äồng ngưá»i phái ngưá»i Ä‘i thông tri cho Äạt Lai Hoạt Phật và nói là Hoàng thượng má»i những vị Lạt Ma này vá» Băc Kinh khuyếc trương Phật pháp, tuyên dương giáo lý. Chá» thá»i gian chừng độ bảy tám chục năm, Phật pháp hưng thịnh rồi, sẽ đưa bá»n há» trở vá» Tây Tạng.
Nhà Vua nói má»™t câu thì Cát NhÄ© Châu và Äa Long lại dạ má»™t tiếng.
Vi Tiểu Bảo mừng thầm trong dạ tự nhủ:
- Phen này lão gia được hoàn tục thì vĩnh viễn không làm hoà thượng nữa.
Gã lại tá»± há»i:
- Bá»n Lạt Ma kia liệu có sống được bảy, tám chục năm nữa để vá» xứ chăng?
Bá»n chúng lá»›n mật dám mạo phạm đến lão Hoàng gia mà Hoàng thượng không chặt đầu mà chỉ giam cầm suết Ä‘á»i là ngài đại lượng lắm rồi và cÅ©ng là hồng phúc cá»§a chúng rất lá»›n.
Vua Khang Hy lại phán:
- Vi Tiểu Bảo ? Ngươi được thăng chức Chánh Hoàng kỳ đô thống ở Kiêu Kỵ Doanh, kiêm ngá»± tiá»n thị vệ phó tổng quản. Sát NhÄ© Châu ? Ngươi làm đại Lạt Ma được chu đáo, khi trở vá» kinh trẫm sẽ phái Ä‘i làm đỠđốc.
Hai ngưá»i lại dập đầu lạy tạ Æ n.
Vi Tiểu Bảo coi là chuyện thưá»ng. Gã coi chức chánh đô thống hay phó đô thống cÅ©ng vậy mà thôi. Còn Sát NhÄ© Châu thì mừng rỡ vô cùng?
Nên biết trong triá»u rất nhiá»u quan to, chức đô thống Kiêu Kỵ Doanh bất quá là kẻ thân tín cá»§a đức Hoàng đế, nhưng chỉ được coi má»™t doanh. Tám màu cá» có tám chức đô thống, coi tám doanh. Äô thống thì khi gặp hoàng thân quốc thích, tướng quân, đại thần Ä‘á»u phải khom lưng vấn an. Ngoài lương bổng chẳng có ngoại tài gì khác. Ai Ä‘i làm đỠđốc ở tỉnh xa má»›i oai danh hiển hách má»™t phương mà bổng lá»™c cÅ©ng lắm. Vì vậy Sát NhÄ© Châu hy vá»ng ở chá»— làm đỠđốc sau này.
Vào lúc trá»i má»›i bình minh, Vua Khang Hy truyá»n chỉ đến chùa Thanh Lương lá»… phật.
Ngoài chùa gươm Ä‘ao còn quảng ngổn ngang dưới đất. Ngá»n cá», mặt đá dính đấy vết máu, tá» ra lúc bắt Lạt Ma đã xẩy má»™t trưá»ng ác đấu cá»±c kỳ khá»§ng khiếp.
Nhà Vua lại ra tiểu miếu ở phía sau núi quan sát thì chỉ thấy đóng gạch ngói tan tành, cột gỗ cháy đen. Toà tiểu miếu đã bị thiêu huỷ tàn tạ. Những pho tượng Phật cũng cháy thành than.
Nhà Vua ngấm ngầm kinh hãi bụng bảo dạ:
- Giả tá»· đêm qua phụ hoàng không trốn ra ngoài thì đã bị thiêu ở trong miếu rôl Nhà Vua không dám nghÄ© thêm nữa, sai Sách Ngạch Äồ lấy má»™t vạn lạng bạc để trùng tu toà tiểu miếu. Nhà vua biết phụ hoàng không muốn làm to chuyện nên không tiện cho nhiá»u tiá»n.
Vua Khang Hy trở vá» Äại hùng bảo Ä‘iện cùng quần tăng chùa Thiếu Lâm làm lá»… tương kiến.
Quần tăng chỉ biết vị tiểu thí chủ này lai lịch rất lớn , không chừng vào hạng Hoàng thân quốc thích, chứ không biết là Hoàng đế.
Các nhà tu hành tuy chẳng xu viêm phụ nhiệt như ngưá»i ngoài tục, nhưng thấy nhà Vua bá» ra nhiá»u tiá»n sá»­a sang miếu vÅ© cÅ©ng chắp tay ngá» lá»i tạ Æ n.
Bá»n Trừng Thông cÅ©ng đã nhận ra tùy tùng đức Vua giả làm hương khách số đông là những ngưá»i võ nghệ cao thâm.
Vua Khang Hy đã tá»›i ngôi chùa phụ hoàng xuất gia, không muốn bá» vá» ngay liá»n há»i:
- Bản nhân muốn ở lại bảo tá»± mấy ngày có Ä‘iá»u chi bất tiện chăng?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Äại thí chá»§ có lòng chiếu cố, bá»n tiểu tăng mong má»i còn không được...
Bất thình lình nghe đánh "sầm" má»™t tiếng rùng rợn? Bụi cát gạch ngói đổ xuống ầm ầm. Nóc Äại hùng bảo Ä‘iện đã bị phá thá»§ng má»™t lá»— lá»›n.
Bỗng thấy bóng trắng thấp thoáng từ trên nóc viện rớt xuống.
Má»i ngưá»i hoảng hết nhìn lại thì ra má»™t nhà sư mặc áo bạch bào, tay cầm trưá»ng kiếm vừa nhẩy xổ vá» phía Vua Khang Hy vừa la:
- Bữa nay ta rá»­a há»n cho nhà Äại Minh ?
Vua Khang Hy vội lùi lại.
Bá»n Äa Long, Sát NhÄ© Châu, Khang Thân Vương đứng bên Hoàng Äế không được Ä‘eo binh khí. Trong lúc kinh hãi ai nấy Ä‘á»u vươn tay không ra để chụp ngưá»i kia.
Ngưá»i kia phất tay áo bên trái má»™t cái. Má»™t luồng kình lá»±c cá»±c kỳ lợi hại xô ra.
Bá»n Äa Long bảy, tám ngưá»i không đứng vững bị hất lùi lại.
Bá»n Trừng Tâm, Trừng Quan Ä‘á»u la lá»›n:
- Không được hại ngưá»i ?
Äồng thá»i ra tay cản trở.
Nhà sư kia lại phất tay áo bào má»™t cái. Những tăng nhân vào hàng thượng thặng Ä‘á»u võ công cao thâm thi triển Hổ trảo công, Long trảo thá»§, Niêm hoa cầm nã thá»§, Cầm long công và nhiá»u tuyệt kỹ nữa mà không sao nắm được nhà sư kia.
Quần tăng cực kỳ kinh hãi lẩm bẩm:
- Trong thiên hạ sao lại có nhân vật ghê gớm thế ?
Bạch Y Tăng không ngừng cử động, tiếp tục phóng kiếm nhằm Vua Khang Hy đâm tới.
Nhà Vua sau lưng đã tá»±a vào bàn thá», không còn đất lùi, bất giác la thầm:
- Mạng ta đến đây là hết.
Vi Tiểu Bảo vá»™i nhảy ra trước mặt Vua Khang Hy để ngăn chặn. Bá»—ng nghe đánh "chát ' má»™t tiếng. Ngá»±c gã đã bị trúng kiếm. Thanh trưá»ng kiếm cong Ä‘i không xuyên vào được.
Vi Tiểu Bảo trước ngực đau điếng, gã đã rút truỷ thủ cầm tay chém mạnh ra, chặt kiếm đứt làm hai đoạn.
Bạch Y Tăng không khá»i ngẩn ngưá»i.
Trừng Quan quát lên:
- Không được hại sư thúc ta?
Lão phóng chưởng đánh vào vai bên hữu Bạch Y Tăng.
Bạch Y Tăng quang thanh kiếm gẫy đi, xuay tay phóng chưởng phản kích.
Trừng Quan cảm thấy khí huyết nhộn nhạo, mắt nẩy đom đóm.
Bạch Y Tăng cất tiếng khen:
- Hảo công phu ?
Hắn tiếp má»™t chưởng cá»§a Trừng Quan rồi đảo mắt nhìn quanh, thấy rất nhiá»u cao thá»§ nên cÅ©ng sá»n lòng. Nhất là vừa rồi thấy kiếm đâm không thá»§ng má»™t tên tiểu hoà thượng lại càng kinh dị, nên không dám ham chiến. Hắn vươn tay mặt ra túm lấy cổ áo vi Tiểu Bảo rồi đột nhiên nhảy vá»t lên, qua chá»— thá»§ng trên nóc Ä‘iện chuồn ra ngoài.
Äá»™ng tác cá»§a Bạch Y Tăng mau lẹ vô cùng. Ba mươi sáu nhà sư cao thá»§ chùa Thiếu Lâm ở trong Ä‘iện mà không má»™t ai ngăn cản kịp.
Bá»n Trừng Tâm, Trừng Quang vá»™i theo lá»— thá»§ng nhảy lên nóc Ä‘iện thì đã thấy bóng trắng thấp thoáng chay ra phía sau núi cách xa mấy chục trượng rồi.
Bạch Y Tăng quả là một kỳ nhân, bản lãnh đã cao thâm, khinh công cũng ghê gớm không ai tưởng tượng được.
Quần tăng thấyc có đuổi cũng không kịp, nhưng phương trượng bản tự bị bắt đem đi nên vẫn phải rượt theo.
Ba mươi sáu nhà sư vừa la vừa rượt. Chỉ trong chớp mắt bóng trắng đã biến mất hút vào khúc quanh sau núi.
Vi Tiểu Bảo bị Bạch Y Tăng xách chạy Ä‘i, gã tưởng mình đương đằng vân giá vÅ©, ngó dãy cây ven đưá»ng vèo vèo chạy lui lại. Gã lại cảm thấy đưá»ng Ä‘i má»—i lúc má»™t lên cao thì trong lòng kiếp đảm nghÄ© thầm:
- Thằng trá»c này đâm má»™t kiếm mà ta không chết, nhất định hắn không chịu sẽ dùng biện pháp khác, không chừng hắn lên ngá»n núi cao liệng mình xuống vá»±c thẳm thì còn chi là cái mạng cá»§a thằng trá»c nhá»?
Äá»™t nhiên Bạch Y Tăng buông tay ra. Quả nhiên hắn liệng Vi Tiểu Bảo xuống.
Tài sản của ngocvosong1986

  #115  
Old 02-06-2008, 12:49 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thá»i gian online: 1 ngày 14 giá» 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 114


Bạch y ni thống khóc tiên quân

Vi Tiểu Bảo vừa kêu thét lên một tiếng đã thấy sau lưng đụng đánh "kịch" một tiếng. Té ra gã chỉ bị hất xuống đất chứ không phải bị quăng xuống vực thẳm.
Bạch Y Tăng lạnh lùng nhìn gã nói:
- Ta nghe đồn phái Thiếu Lâm có môn há»™ thể thần công gươm Ä‘ao chém không vào. Chẳng ngá» má»™t tên tiểu hoà thượng như ngươi cÅ©ng há»c được môn đó.
Vi Tiểu Bảo nghe thanh âm đối phương thật trong trẻo lại có vẻ dịu dàng thì trong lòng rất lấy làm kỳ. Gã ngửng đầu lên nhìn thì thấy đối phương khuôn mặt hình trái dưa, nước da trắng nõn, cặp mày cong vút, mắt phượng buồn thiu. Hiển nhiên là một thiếu phụ cực kỳ xinh đẹp, lối ngoài ba chục tuổi.
Thiếu phụ đầu cạo trá»c, có vết tàn nhang. Té ra đây không phải là má»™t hoà thượng, mà là má»™t vị ni cô.
Vi Tiểu Bảo mừng thầm tự nhủ; - Dù sao ni cô cũng còn hơn là hoà thượng.
Gã muốn ngồi dậy nhưng trước ngực đau nhói lên. Khí huyết nhộn nhạo rất khó chịu. Vừa rồi gã bị đâm một kiếm, tuy nhỠcó bảo y hộ thân chưa thủng da thịt, nhưng nội lực của đối phương hùng mạnh quá nên làm gã bị nội thương khá nặng.
Gã rú lên một tiếng rồi lai ngã lăn ra.
Nữ ni lạnh lùng lên tiếng:
- Ta tưởng thần công của phái Thiếu Lâm ghê gớm thế nào, thực ra chỉ có vậy mà thôi.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Chẳng dấu gì sư thái:
ba mươi sáu nhà sư Thiếu Lâm hiện ở trong Äại hùng bá»­u Ä‘iện chùa Thanh Lương , có ngưá»i là thá»§ toà La Hán đưá»ng, có kẻ là thá»§ toà Bát Nhã đưá»ng... chao ôi... chao ôi... ? Tên nào cÅ©ng là cao thá»§ bậc nhất ở phái Thiếu Lâm. Bá»n chúng ba mươi sáu ngưá»i địch không nổi má»™t mình sư thái. Nếu tiểu tăng biết sá»›m thế này thì đã chẳng vào chùa Thiếu Lâm... úi chao?... Mà tìm đến sư thái để xin làm đồ đệ còn hay hÆ¡n gấp hàng trăm lần.
ở Ä‘á»i dá»… được mấy ngưá»i không ăn phỉnh. Vi Tiểu Bảo lại là má»™t tay lành nghá» nịnh hót khiến ai nghe cÅ©ng lá»t tai.
Bạch Y ni tuy là má»™t tay cao thá»§ tuyệt đỉnh trong giang hồ mà nghe gã nói mấy câu, sắc mặt ni cô Ä‘ang lạnh như tiá»n bá»—ng lá»™ má»™t nụ cưá»i khoan khoái. Mụ cất tiếng há»i:
- Tên há» ngươi là chi ? ở chùa Thiếu Lâm há»c nghệ đã mấy năm rồi?
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm trong bụng:
- Mụ này từ trên nóc Äại hùng bảo Ä‘iện nhảy vào hành thích Hoàng thượng nói là để trả thù cho thiên tá»­ nhà Äại Minh. Bây giá» ta lá»t vào tay mụ thì phải tìm cách thân cận má»›i là thượng sách. Nhưng ta chưa hiểu mụ là thù hay là bạn vá»›i Thiên Äịa Há»™i. Hay hÆ¡n hết là ta đừng vá»™i thố lá»™ chân tướng.
Gã suy nghĩ xong đáp:
- Tiểu tăng là một đứa trẻ côi cút cùng nghèo ở Dương Châu. Tiên phụ bị quân mãn châu giết chết. Tiểu tăng từ thủa nhỠbị bắt vào Hoàng cung làm tiểu thái giám.
Tiểu tăng tên là Tiểu Quế Tử. VỠsau...
Bạch Y ni nghe đến tên gã, trầm ngâm má»™t lúc rồi há»i:
- Ngươi là tiểu thái giám Tiểu Quế Tá»­ ư ? Dưá»ng như ta đã nghe thấy danh tá»± này. Ở triá»u đình Thát Äát có tên gian thần Ngao Bái bị má»™t tên tiểu thái giám giết chết. Tên đó là ai ?
Vi Tiểu Bảo vội đáp:
- Chính... tiểu tăng đã giết hắn ?
Bạch Y ni ná»­a tin ná»­a ngá» há»i:
- Chinh ngươi đã giết hắn thật ư ? Nhưng Ngao Bái võ công rất cao cưá»ng, tá»± xưng là đệ nhất dÅ©ng sÄ© Mãn Châu thì làm sao ngươi giết hắn được?
Vi Tiểu Bảo từ từ ngồi nhổm dậy thuật chuyện bắt Ngao Bái. Tiểu Hoàng đế hạ lệnh động thá»§ ra sao? Gã nhân lúc bất ngỠđâm Ngao Bái thế nào? Ném tro vào mắt hắn ra làm sao? Gã kể hết không bá» sót má»™t chi tiết. Gã lại thuật vá» sau vào nhà tù đâm chết Ngao Bái trong trưá»ng hÆ¡p nào cho Bạch Y ni nghe. DÄ© nghiên g ã thêm dầu, thêm mỡ cho câu chuyện thành ra quan trá»ng.
Bạch Y ni lẳng lặng đứng nghe gã kể hết, buông tiếng thở dài tự nói một mình:
- Nếu có phải đúng như vậy thì bá»n quả phụ nhà há» Trang nên cám Æ¡n ngươi.
Vi Tiểu Bảo cả mừng há»i:
- Lão nhân gia nói những quả phụ nào? Phải chăng trong đó có cả vị tam thiếu nhưng nhưng ở Trang gia ? tam thiếu nhưng nhưng đã có lá»i cảm Æ¡n tiểu tăng. Bà còn tặng cho má»™t ả nha hoàn tên gá»i Song Nhi. Bây giá» chắc thị Ä‘ang nóng ruá»™t muốn chết. Thi....
Gã chưa dứy lá»i Bạch Y ni đã há»i lại:
- Sao ngươi lại biết những ngưá»i ở Trang gia ?
Vi Tiểu Bảo liá»n theo sá»± thá»±c kể chuyện lại. Gã nói thêm:
- Lão nhân gia mà không tin lá»i tiểu tăng thì cứ kêu Song Nhi ra há»i sẽ rõ.
Bạch Y ni lại há»i:
- Ngươi đã biết tam thiếu Nhưng và Song Nhi thì đúng rồi, nhưng sao nay ngươi lại làm hoà thượng?...
Vi Tiểu Bảo tự nhủ:
- Việc lão Hoàng gia xuất gia đầu phật, ta cần giấu nhẹm là hơn.
Gã liá»n đáp:
- Khang Hy hoàng đế phái tiểu tăng thay ngài đến chùa Thiếu Lâm xuất gia.
Sau lại phái tiểu tăng lên làm phương trượng chùa Thanh Lương này. Kể từ ngày xuất gia cho tá»›i nay chưa đấy má»™t năm tiểu tăng đã há»c được rất nhiá»u võ công cá»§a phái Thiếu Lâm mà thá»±c ra dù có há»c thêm mấy chục năm nữa luyện cho đến hết những môn Vi đà chưởng, Bát nhã chưởng, Niêm hoa cầm nã thá»§... gì gì Ä‘i nữa thì ở trước mặt lão nhân gia cÅ©ng hoàn toàn vô dụng.
Gã tưởng tâng bốc Bạch Y ni như vậy mụ sẽ khoan khoái vô cùng. Nào ngỠđột nhiên mụ sa sầm nét mặt há»i:
- Ngươi đã là ngưá»i Hán sao lại Ä‘i nhận giặc làm cha, liá»u mạng bảo vệ cho Hoàng đế ? Äúng là lòng dạ cá»§a hạng nô tài.
Vi Tiểu Bảo trong lòng hồi há»™p. Những lá»i vặn há»i cá»§a Bạch Y ni thật khó trả lá»i Lúc Bạch Y ni hành thíc Vua Khang Hy, trước tình thế nguy cấp, bất giác gã đứng ra che chở cho nhà Vua, thá»±c tình gã không nghÄ© tá»›i chuyện tâng công, nịnh bợ, mà chỉ biết nhà Vua là ngưá»i rất thân tình vá»›i gã ở trên Ä‘á»i, nên gã coi là má»™t vị thân ca ca. Bất luận trong trưá»ng hÆ¡p nào cÅ©ng không thể để ai hạ sát được.
Bạch Y ni lạnh lùng nói tiếp:
- Bá»n Thát Äát ở Mãn Châu vào cướp giang sÆ¡n nhà Äại Minh chúng ta còn chưa đáng kể là quân bại hoại thứ nhất. Bại hoại hÆ¡n nữa là ngưá»i Hán làm vây cánh cho cá»p dữ, chỉ cầu thân mình đặng vinh hoa phú quí, dám làm bất cứ việc gì.
Mụ nhìn thẳng vào mặt Vi Tiểu Bảo gằn giá»ng nói:
- Bây giá» ta đứng trên ngá»n núi liệng ngươi xuống, liệu ngươi có vận dụng thần công được nữa không?
Vi Tiểu Bảo lớn tiếng đáp:
- DÄ© nhiên tiểu tăng không vận dụng. Thá»±c ra sư thái chẳng cần liệng tiểu tăng xuống núi mà chỉ khẽ đánh má»™t chưởng vào đỉnh đầu là lập tức thá»§ cấp cá»§a tiểu tăng vỡ thành mưá»i bẩy, mưá»i tám mảnh.
Bạch Y ni há»i:
- Thế thì ngươi nịnh bợ Hoàng đế Thát Äát còn được lợi ích gì?
Vi Tiểu Bảo lớn tiếng đáp:
- Tiểu tăng không nịnh bợ y mà chỉ coi y như ngưá»i bạn tết. á»´.. y Ä‘ ã tuyên bố "vÄ©nh gia bất phứ', thương yêu trăm há». Bần tăng nghÄ© rằng mình cÅ©ng là bậc hảo hán trên trốn giang hồ, phải coi nghÄ©a khí làm trá»ng, hết dạ yêu thương bách tính?
Thực ra y có lòng nghĩa khí với Vua Khang Hy là sự thực, còn chuyện yêu thương bách tính thì dù cho trong mơ gã cũng chưa bào giỠnghĩ tới.hiện gã đang ở vào tình thế nguy hiểm tới tính mạng, nên mượn cái nón lớn để che đầu.
Quả nhiên Bạch Y ni lá»™ vẻ ngần ngừ há»i:
- Y bảo vĩnh viễn không tăng thuế và yêu thương trăm hỠữ Vi Tiểu Bảo đáp ngay:
- Äúng thế? Äúng thế? Y nói không biết đến mấy trăm lần và còn bảo quân Mãn Thanh tiến vào quan ải rồi tàn sát trăm há» là má»™t việc rất tàn nhẫn. Những vụ "Dương Châu thập nhật", "Gia Äịnh tam... gì gì" đó là những hành động cầm thú.
Trong lòng y lúc nào cÅ©ng hối hận không yên, nên y đã lên NgÅ© Äài SÆ¡n thiêu hương, bái Phật, lại ban chỉ miá»…n thuế ba năm cho thành Dương Châu và đất Gia Äịnh.
Bạch Y ni lẩm nhẩm gật đầu.
Vi Tiểu Bảo lại nói:
- Tên gian thần Ngao Bái sát hại nhiá»u kẻ trung lương, tiểu Hoàng đế đã cản trở mà hắn không chịu nghe nên y giận quá bảo tiểu tăng lập kế giết hắn Ä‘i. Bạch sư thái? Nếu sư thái hạ sát tiểu Hoàng đế thì công việc triá»u chính sẽ vào cả tay Thái hậu. Mụ Ä‘iếm già này ác hại vô cùng? Sư thái muốn giết bá»n Thát Äát thì nên giết mụ Ä‘iếm già đó Ä‘i còn hÆ¡n.
Bạch Y ni trợn mắt nhìn Vi Tiểu Bảo nó:
- Trước mạt ta ngươi không được thết ra những lá»i thô tục, vô lá»… vi Tiểu Bảo nói:
:
Dạ dạ?Trước mặt lão nhân gia từ nay trở Ä‘i trong vòng bảy, tám chục năm, tiểu tăng không dám thết ra ná»­a lá»i thô tục.
Bạch Y ni ngá»­ng đầu nhìn đám mây trắng trên trá»i, khong lý gì đến gã nữa.
sau má»™t lúc lâu mụ lại há»i:
- Thái Hậu làm Ä‘iá»u chi tệ hại?
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
- Những việc làm tệ hại của Thái hậu chẳng liên quan gì tới mụ ni cô này, vậy ta cứ bịa ra những tội trạng đổ lên đầu mụ điếm già đó.
Gã nghÄ© vậy liá»n đáp:
- Thái hậu bảo hiện nay giang sÆ¡n đã thuá»™c vá» nhà Äại Thanh thì nên đào mồ cuốc mả mưá»i bẩy, mưá»i tám Ä‘á»i hoàng đế nhà Äại Minh để xem có bảo bối gì chăng ?
gã dừng lại một chút rồi tiếp:
- Thái hậu còn nói không thể để sóng sót má»™t ngưá»i Hán há» chu nào trong khắp thiên hạ mà phải tìm giết cả nhà má»›i khá»i lo bá»n chúng khởi nghÄ©a nổi lên Ä‘oạt lại giang sÆ¡n cá»§a nhà Äại Thanh...
Bạch Y ni tức giận đến cực điểm, không nhịn được nữa, đập tay xuống phiến đá đánh " chat" một cái. Những mảnh đá vỡ vụn tung bay tới tấp. Mụ gầm lên:
- Con đàn bà nấy thật ác độc ?
Vi Tiểu Bảo nói:
- Thật thế? Tiểu tăng phải khuyên can tiểu Hoàng đế nhất định không nên làm những việc đó.
Bạch Y ni dặng hắng má»™t tiếng ròi há»i:
- Há»c vấn cá»§a ngươi đến đâu? Ngươi lý luận thế nào mà khuyên can được tiểu Hoàng đế, để y tin theo ?
Vi Tiểu Bảo cưá»i đáp:
- Ha ha? Lý luận ữ Lý luận cá»§a tiểu tăng rất rá»™ng lá»›n. Tiểu tăng nói:" Tâu Hoàng thương? con ngưá»i ta bất cứ ai chung qui cÅ©ng Ä‘i vào chá»— chết. Ở dương gian ngưá»i Mãn Châu cá»§a Hoàng thượng cầm quyá»n trăm há», nhưng Hoàng thượng có biết ở dưới âm cung đức Diêm vương là ngưá»i Hán hay ngưá»i Mãn ? Những phán quan, tiểu quỉ, qui? đầu trâu, qui? mặt ngá»±a, qui? vô thưá»ng và bao nhiêu ma qui? khác là ngưá»i Mãn hay ngưá»i Hán ? DÄ© nhiên há» Ä‘á»u là ngưá»i Hán hết. Vậy mà ở dương gian Hoàng thượng khinh khi lấn át ngưá»i Hán quá đỗi thì má»™t ngày kia Hoàng thượng chết xuống âm cung tất bị há» trả thù rất nguy hiểm." Bạch Y ni Ä‘wngs nghe không nói gì.
Vi Tiểu Bảo lại nói tiếp:
- Tiểu Hoàng đế liá»n đáp:
" Tiểu Quế Tá»­ ? may được ngươi nhắc nhở không thì trẫm quên Ä‘iá»u đó ? " Bao nhiêu chá»§ ý tàn độc cá»§a Thái hậu đưa ra Ä‘á»u bị tiểu Hoàng đế bác bá», không nghe má»™t câu nào. Chẳng những thế tiểu hoàng đế còn ban tiá»n bạc để trùng tu những phần má»™ cá»§a các bậc vua chúa nhà Äại Minh từ Hồng Võ gia gia cho đế Sùng Trinh Hoàng đế. Lại còn Phúc vương, Lá»— Vương, ÄÆ°á»ng Vương, Quế Vương gì gì nữa, nhiá»u quá tiểu tăng không nhá»› được hết.
Bạch Y ni nghe gã nói đột nhiên vành mắt đỠhoe. Dưá»ng như mụ xúc động đến cá»±c Ä‘iểm, hai hàng châu lệ lã chã tuôn rÆ¡i.
Những giá»t nước mắt chảy qua áo bạch bào rÆ¡i xuống ngá»n cá». Hồi lâu mụ giÆ¡ ay áo lên lau mặt rồi nói:
- nếu quả đúng thế thì chẳng những ngm không có tá»™i gì mà còn có công lá»›n, vì ngươi mà những lăng tẩm cá»§a các đế vương khá»i bi.... mụ ác phụ khai quật... ?
Mụ nói tá»›i đây, thanh âm nghẹn ngào khong thết nên lá»i được nữa.
Bạch Y ni đưng dậy cất bước Ä‘i lại má»m đá bá» vá»±c thẳm.
Vi Tiểu Bảo vội la lên:
- Sư thái ? Sư thái Sư thái đừng... đừng huỷ mình.
Gã nói rồi chạy theo nắm lấy tà áo Bạch Y ni.
Bạch Y ni quay lại gắt lên:
- Äừng nói bậy ? Việc gì ta phải tá»± huá»· mình?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Tiểu tăng thấy sư thái thương tâm quá đỗi, chỉ sợ trong lúc nhất thá»i buồn bá»±c mà nẩy ra quyết định không hay.
Bạch Y ni há»i:
- Nếu ta huỷ mình tự tử thì ngươi trở vỠbên mình Hoàng đế để hưởng phú quí há chẳng hay lắm ru?
Vi Tiểu Bảo đáp ngay:
- Không không ? Tiểu tăng làm tiểu thái giám cÅ©ng là chuyện bất đắc dÄ©. Quân Thát Äát đã sát hại gia gia cá»§a tiểu tăng. Khi nào tiểu tăng lại nhận giặc làm... cha?
Bạch Y ni gật đầu nói:
- Khen cho ngươi còn có chút lương tâm.
Mụ lấy trong mình ra mấy chục lạng bạc đưa cho Vi Tiểu Bảo nói:
- Ngươi cầm ssố bạc này làm lộ phí để trở vỠquê quán ở Dương Châu.
Vi Tiểu Bảo nghĩ bụng :
Tiá»n bạc ta thưá»ng cho ngưá»i chẳng phải má»™t ngàn lạng cÅ©ng phải năm trăm thì cond báu gì số tiá»n nhá» má»n này? Xem chừng vị sư thái đã má»m lòng rồi, ta phải làm cho mụ thương mến má»›i được.
Gã không nhận tiá»n mà đột nhiên qùl xuống ôm lấy chân Bạch Y ni mà khóc ào lên.
Bạch Y ni chau mày há»i:
- Ngươi làm gì vậy? Äứng dậy Ä‘i? Äứng dậy Ä‘i?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Tiểu nhân... tiểu nhân không muốn lấy bạc của sư thái.
Bạch Y ni há»i:
- Không lấy thì thôi, can chi ngươi phải khóc lóc?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Tiểu nhân không cha không mẹ, chẳng được má»™t ai thương xót. Sư thái Æ¡i? Sư thái rất giống gia mẫu... tiểu nhân chỉ mong được má»™t ngưá»i rá»§ lòng thương như má má là hay rồi...
Bạch Y ni đỠmặt lên khẽ nói:
- Ngươi đừng nói nhăng nói càn. Ta Ä‘i xuất gia từ thá»§a nhá»...
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Dạ dạ?
Gã đứng dậy, quả nhiên trên mặt còn đầy ngấn nước mắt.
Nên biết gã muốn khóc lúc nào là khóc ngay được, vì đó là tuyệt kỹ của gã> Bạch Y ni trầm ngâm rồi nói:
- Ta lại muốn đi Bắc Kinh và muốn đem ngươi đi theo. Nhưng ngươi lại là một tiểu hoà thượng...
- Mụ đi Bắc Kinh với mình giết mụ điếm già càng hay.
Thái hậu tuy đã nhận gã làm Bạch Long sứ cá»§a Thần long giáo và tá» ra kính thuận gã, nhưng má»—i lần gã nghÄ© tá»›i mụ không khá»i á»›n da gà. Äồng thá»i gã đã tỠý vá»›i nhà Vua là sẽ hạ sát Thái hậu, nhưng hạ thá»§ cách nào đối vá»›i g ã là má»™t vấn đỠnan giải. Bây giá» gã thấy võ công cá»§a Bạch Y ni vào loại qui? khốc thần sầu. Mụ muốn giết Thái hậu thật dá»… như trở bàn tay, chẳng cần tốn hÆ¡i sư chi hết.
Gã ngẫm nghĩ rồi đáp:
- Tiểu tử làm hoà thượng chỉ là chuyện giả dối. Sau khi xuống núi, tiểu tử sẽ thay mặc áo khác là xong.
Bạch Y ni gật đầu không nói gì nữa.
Hai ngưá»i liá»n song song xuống núi. Khi gặp quãng đưá»ng hiểm trở khó Ä‘i, Bạch Y ni lại túm cổ áo Vi Tiểu Bảo xách lên nhẹ nhàng nhảy vá»t qua.
Vi Tiểu Bảo tán dương Bạch Y ni không ngớt miệng, lại chê bai võ công của phái Thiếu Lâm chẳng đáng một đồng.
Bạch Y ni tá»±a hồ như không nghe tiếng, mụ chẳng lá»™ vẻ mừng vui mà cÅ©ng chẳng ra chiá»u tức giận.
Sau Bạch Y ni nghe Vi Tiểu Bảo nhắc Ä‘i nhắc lại đến mưá»i mấy lượt má»›i nói:
- Vo công cá»§a phái Thiếu Lâm dÄ© nhiên có nhiá»u chá»— độc đáo. Ngươi là trẻ con khác nào ếch ngồi đáy giếng, không nên bạ đâu nói đấy. Ngay má»™t môn há»™ thể thần công cá»§a ngươi khiến cho Ä‘ao thương bất nhập, chính ta đây cÅ©ng chưa há»c được Vi Tiểu Bảo xúc động đáp:
- môn hộ thể thân công của tiểu tử chỉ là giả tạo.
Gã cởi chiếc áo choàng để hở chiếc áo trong màu đen ra nói tiếp:
- Chỉ có tấm áo này là đao thương chém không vào ?
Bạch Y ni liá»n giÆ¡ tay len vận ná»™i kình vào ngó tay đâm má»™t cái. Chỉ lá»±c cá»§a mụ có thể đâm đứt cả dây thép mà đối vá»›i những sợi tÆ¡ dệt áo này không xây sứt may may.
Mụ tá»§m tỉm cưá»i nói:
- Té ra là thế. Trước ta vẫn lấy làm kỳ nghĩ rằng võ công phái Thiếu Lâm độc đáo đến thế mà ngươi còn nhỠtuổi sao đã rèn luyện được tới trình độ đó?
Mụ giải khai được mối hoài nghi, trong lòng cao hứng, cưá»i nói:
- Ngươi quả là một đứa nhỠrất thành thực.
vi Tiểu Bảo không khá»i cưá»i thầm vì ở Ä‘á»i còn có ngưá»i khen gã thật thà thì đáng là má»™t chuyện hy hữu.
Gã đáp:
- Tiểu tá»­ đối vá»›i ngưá»i khác không thành thá»±c lắm đâu, nhưng đối vá»›i sư thái chẳng dối trá má»™t câu nào. Tiểu tá»­ cÅ©ng không hiểu tại sao? Chắc là vì tiểu tá»­ coi sư thái cÅ©ng nhá»±.. cÅ©ng như má má...
Bạch Y ni chẹn há»ng:
- Từ bây giỠchở đi ngươi đừng nói vậy, khó nghe lắm.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Dạ dạ?
Gã nghĩ thầm:
- Mụ đâm vào ngực mình một cái, đến bây giỠcũng chưa hết đau. Ta đã kêu mụ mấy câu má má, thế cũng là có vay có trả rồi...
Nguyên gã kêu Bạch Y ni bằng má má tức là gã thoá mạ mụ làm đ điếm, vì mẫu thân gã là một kỹ nữ.
Vi Tiểu Bảo lấy làm đắc ý, bất giác đưa mắt nhìn Bạch Y ni thấy mụ gương mặt xinh đẹp và trang nhã lại có vẻ đài các thanh cao, bất giác gã sinh lòng kính cẩn.
Vi Tiểu Bảo vốn là đứa trẻ há»—n xược, ngay đối vá»›i Phật tổ, Bồ tát gã cÅ©ng chẳng Ä‘em lòng kính trá»ng. Äối vá»›i sư phụ Trần Cận Nam, gã vì sợ hãi mà không dám ngấm ngầm kêu bằng lão này lão ná», còn những ngưá»i như Hồng giáo chá»§, Hồng phu nhân vân vân... gã chỉ kính thuận ở ngoài miệng mà trong lòng khinh bỉ.
Nhưng lúc này ở trước mặt Bạch Y ni , chẳng những bỠngoài mà trong thâm tâm g ã cũng không dám có ý nghĩ dông càn. Vừa rồi gã hô mấy câu má má, bây giỠngẫm lại thấy hối hận.
Bạch Y ni cùng Vi Tiểu Bảo ra đi từ mé Bắc, xuoóng núi rồi đi ngang qua đông.
Khi hai ngưá»i tá»›i má»™t toà thị trấn, Vi Tiểu Bảo liá»n Ä‘i mua quần áo hoá trang làm má»™t thiếu niên công tá»­.
Hồi ở chùa Thanh Lương , gã giả làm Lạt Ma để bảo vệ lão Hoàng gia còn má»™t số ngân phiếu mấy chục vạn lượng bạc, gã đã cất vào trong bá»c.
Dá»c đưá»ng Vi Tiểu Bảo dặn các khách Ä‘iếm làm những món chay tinh khiết và phục thị Bạch Y ni rất chu đáo.
Bạch Y ni phân biệt những món ăn ngon hay dở má»™t cách rất tinh vi, tá»±a hồ như mụ là má»™t nhân vật xuất thân từ nhà đại phú quí, khác hẳn bá»n tăng lữ chùa Thiếu Lâm. Tuy mụ không có ý lá»±a chá»n, nhưng món nào tinh khiết ngon lành, mụ ăn nhiá»u thêm mấy miếng.
Vi Tiểu Bảo trong tay đã sẵn tiá»n bạc thì mua sắm gì chẳng được? Nào nhân sâm, nào phục linh, nào má»™c nhÄ© nào nấm lulll tlá»n. Thứ gì càng quí gã càng mua nhiá»u Vi Tiểu Bảo từng làm chưởng quản trong ngá»± trù phòng má»™t thá»i gian khá lâu.
Gặp những ngày Phật tổ đản, Quan âm đản hoặc những ngày lá»… tiết Thái hậu cùng Hoàng đế Ä‘á»u dùng trai, nên những món này gã rất thành thuá»™c. Có khi nhà bếp ở khách Ä‘iếm khong biết nấu nướng, phải má»i gã ra chỉ Ä‘iểm. Những bữa ăn ở trong quán trá» ngày càng giống những bữa ngá»± thiện ở Hoàng cung đến bảy tám phần.
Bạch Y ni là ngưá»i trầm mặc, thưá»ng thưá»ng suết ngày không nói má»™t câu. Vi Tiểu Bảo đã sinh lòng tôn kính mụ, cÅ©ng không dám nói nhăng nói càn.
Hôm tá»›i Bắc Kinh, Vi Tiểu Bảo tìm đến má»™t nhà đại khách Ä‘iếm. Vừa bước chân vào, gã đã đưa ra hai chục lạng bạc làm tiá»n thưởng.
Chá»§ Ä‘iếm thấy ni cô vào trá» cÅ©ng hÆ¡i sá»­ng sết, nhưng thấy chàng công tá»­ quyá»n qui? sá»± hào phóng liá»n tiếp đãi ân cần.
Bạch Y ni đối vá»›i má»i sá»± tá»±a hồ coi là chuyện đương nhiên, mụ không cần há»i han gì.
ăn cơm trưa xong, Bạch Y ni nói:
- Ta muốn đi viếng núi Cảnh Sơn.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Sư thái muốn Ä‘i Cảnh SÆ¡n ư? Äó là nÆ¡i Sùng Trinh Hoàng đế đã qui thiên.
chúng ta nên đến làm lễ.
Núi Cảnh Sơn ở ngay cạnh Hoàng cung, chỉ trong khoảnh khắc đã tới nơi.
Hai ngưá»i lên núi rồi, Vi Tiểu Bảo trá» má»™t gốc cây lá»›n nói:
- Hoàng đế Sùng Trinh chết treo ở trên cây này.
Bạch Y ni giang tay ôm lấy cây, ngưá»i mụ run rẩy không ngá»›t, giá»t châu tầm tã tuôn rÆ¡i.
Bỗng mụ nằm lăn xuống đất. Khóc lóc thảm thương.
Vi Tiểu Bảo tá»± há»i:
- Chẳng lẽ vị sư thái này có mối liên quan với Sùng Trinh hoàng đế ?
Gã động tâm nghĩ tiếp:
- Phải chăng y cÅ©ng giống hoàn cảnh Äào cô cô, trước đã làm cung nữ trong triá»u nhà Äại Minh, không chừng y là má»™t vị phi tần cá»§a Vua Sùng Trinh?
Nhưng gã lại lẩm bẩm lắc đầu:
- Không phải rồi. Ta coi khổ ngưá»i không đúng. Y còn nhá» tuổi hÆ¡n mụ Ä‘iếm già nhiá»u thì làm phi tần cá»§a Sùng Trinh Hoàng đế thế nào được ?
Bạch Y ni khóc lóc cực kỳ bi thiết cơ hồ ngất đi.
Vi Tiểu Bảo thấy thế không nhị được cÅ©ng sa lệ. Gã quì má»p xuống đất hướng vá» phía cây lá»›n dập đầu lạy mấy lạy.
Bạch Y ni khóc lóc hồi lâu rồi lại đứng lên ôm lấy thân cây. Äá»™t nhiên mụ run bần bật xỉu Ä‘i. Tấm thân từ từ tụt xuống.
Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi, vá»™i lại nâng đỡ, la gá»i:
- Sư thái? Sư thái lai tỉnh ?
Sau một lúc lâu, Bạch Y ni dần dần hồi tỉnh, định thần lại nói:
- Chúng ta đến Hoàng cung coi xem.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- ÄÆ°á»£c rồi Nhưng hãy trở lại khách Ä‘iếm để tiểu tá»­ lấy bá»™ áo thái giám cho sư thái mặc rồi sẽ đưa sư thái vào cung.
Bạch Y ni tức giận há»i:
- Sao ta lại mặc đồ thái giám cá»§a quân Thát Äát được ?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Dạ dạ?... Thế thì... thế thì sư thái mặc giả làm Lạt Ma vậy. Trong Hoàng cung thưá»ng có Lạt Ma lui tá»›i.
Bạch Y ni gạt đi:
- Ta cũng không thèm giả làm Lạt Ma mà cứ xông thẳng vào thì ai ngăn cản được?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Dạ dạ? Bá»n thị vệ quả không ngăn cản nổi sư thái, nhưng e rằng không tránh khá»i tàn sát nhiá»u ngưá»i. Sư thái còn mải giết ngưá»i thì chẳng thể bình tÄ©nh để coi cảnh vật.
Gã thực tình không muốn để Bạch Y ni giữ nguyên chân tướng mà vào Hoàng cung.
Tài sản của ngocvosong1986

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
áèàòëîí, êíèãà, êîìïàíèÿ, ëîøàäè, êóïàëüíèêè, êðåäèòû, ìàçäà, ìâèäåî, ïåðååçä, íèññàí, ïîëèòîëîãèÿ, ïîïêà, ñèñüêè, ñèòèáàíê, ñëóæáà, öåëêè, òåðüåðû, ðàìáëåð, ðàñïðîäàæà, ðîñòåëåêîì
Ãiá»u Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™