nó mím chặt môi cố gắng nở nụ cười gượng gạo để ngăn giọt nước mắt trong veo đang chực rơi ra trên khóe mi đã sưng húp. nó tự nhủ với bản thân mình nó sẽ mạnh mẽ, nó sẽ chờ cho đến khi nào tình yêu ấy quay trở lại có thể là ngày mai có thể là còn rất lâu cũng có thể là không bao giờ, nhưng nó vẫn sẽ chờ, nó thầm nghĩ nếu một ngày tình yêu ấy trở lại thí nó sẽ dùng tất cả mọi thứ nó có để gìn giữ cái tình yêu ấy, bằng đôi tay này và bằng cả trái tim đã quá chai sạn vì những vết thương, nhất định nó sẽ không bao giờ để mất tình yêu này một lần nữa..........
hai giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi trên khuôn mặt đã in hằn quá nhiều những đau khổ, nó mỉm cười rạng rỡ, những giọt nước mắt này không phải là những giọt nước mắt đau khổ mà là những giọt nước măt hạnh phúc nó hạnh phúc vì đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng.........
- mày còn yêu nó không?
- ờ còn...
- vậy thì chờ đi.
- chờ......
- ừ chờ, nó cần thời gian để suy nghĩ, để có thể chấp nhận tất cả, để có thể tha thứ cho mày
- nhưng.....
- hay là ngay cả chờ mày cũng không dám
- nếu ngay cả người mình yêu cũng không dám tin tưởng và chờ đợi thì chẳng thể gọi là yêu được đâu