 |
|

13-08-2008, 05:16 PM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Moscow
Bà i gởi: 355
Thá»i gian online: 16 giá» 16 phút 8 giây
Thanks: 92
Thanked 3,369 Times in 110 Posts
|
|
Hồi 22
Thần Cơ Diệu Toán
Hứa Sĩ Công đáp:
− Ừ thì nghỉ, có chỠmột đêm cũng đâu phải là dà i ?
Hoà ng Cúc nói:
− Váºy thỉnh nhị vị ngồi xuống Ä‘i !
Giữa chốn nhà mồ, âm u thê lương nà y, hai tỳ nữ rất e sợ, nay có hai nam nhân ở bên cạnh thì còn gì bằng.
Sau má»™t khoảng thá»i gian bằng ăn xong bữa cÆ¡m, Bạch y nữ má»›i từ từ ngồi thẳng dáºy.
Hứa SÄ© Công đã hết coi thưá»ng nà ng, bèn cung tay nói:
− Cô nương tỉnh rồi ư ?
Bạch y nữ thong thả đưa tay dụi mắt đáp:
− Phiá»n nhị vị phải chá» quá lâu.
Hứa Sĩ Công nói:
− Không dám, không dám ! Chúng tại hạ còn có nghi vấn bất minh, những mong cô nương chỉ điểm.
Ngôn từ cá»§a lão Hứa đã tháºp phần cung kÃnh. Bạch y nữ thở dà i nhè nhẹ, nói:
− Hứa lão nói ... Ä‘i ! Có Ä‘iá»u đừng quá đỠcao tiểu nữ.
Hứa Sĩ Công nói:
− Cô nương bảo «Mai hoa xuất hiện trên giang hồ, máu chảy thà nh sông, thây chất thà nh núi» có phải là ám chỉ Bạch Mai Hoa chủ nhân.
Bạch y nữ đáp:
− Dĩ nhiên.
Hứa SÄ© Công há»i:
− Bạch Mai Hoa chá»§ nhân thỉnh táºp anh hùng thiên hạ, ba ngà y nữa thết đãi ở Liệt Phụ Chá»§ng nà y, có phải là sắp có đại kiếp nạn ?
Bạch y nữ đáp:
− Thiết tưởng không sai.
Hứa Sĩ Công nói:
− Cô nương có tà i tiên tri, những mong hãy vì quần hùng thiên hạ mà dốc hết tâm lực.
Bạch y nữ lắc đầu:
− Tiểu nữ thân trói gà không chặt, há có thể cứu ai ?
Hứa SÄ© Công nhá»› nà ng vừa phát bệnh, lá»i nà y hoà n toà n chẳng phải khiêm nhưá»ng, thì ngẩn ra, chưa biết ăn nói thế nà o.
Lãnh Như Băng cau mà y, định lên tiếng, thì Bạch y nữ đã mỉm cưá»i:
− Tiểu nữ tuy không thể cứu ngưá»i, nhưng có thể nói cho các vị biết cách tìm cách tránh hung.
Hứa Sĩ Công nói:
− Tại hạ xin lắng nghe.
Bạch y nữ cưá»i:
− Bạch Mai Hoa chá»§ nhân thỉnh táºp anh hùng thiên hạ đến Từ Châu đại há»™i là đại sá»± chấn động nhân tâm, nhưng thá» há»i thiên hạ thiếu gì danh sÆ¡n thắng cảnh, vì sao y lại chá»n chốn hoang lương nà y bà y tiệc ?
Hứa Sĩ Công lẩm bẩm:
− Ừ nhỉ, vì sao hắn lại chá»n chốn hoang lương nà y để bà y tiệc ?
Lãnh Như Băng nói:
− Cô nương kiến thức siêu việt, chúng tại hạ quả thực không theo kịp.
Ban đầu chà ng cứ tưởng bạch y nữ dá»±a và o thuáºt bói toán gì đó, nhưng lúc nà y nghe nà ng phân tÃch sá»± việc thì rõ rà ng đó là tà i trà kiến thức siêu việt, nên bất giác chà ng sinh lòng kÃnh ngưỡng.
Bạch y nữ dịu dà ng nói tiếp:
− Y chá»n chốn nà y đã là không phải nÆ¡i tuyệt địa, cÅ©ng không phải là tuyệt cốc, dù ngưá»i ta có thua y vá» võ công, vẫn có chá»— để đà o thoát, bởi vì nÆ¡i đây bốn phương tám hướng Ä‘á»u thông thoáng ...
Hứa Sĩ Công nói:
− Cô nương nháºn xét rất đúng.
Bạch y nữ tiếp:
− Y muốn Tân Tổng tiêu đầu chuẩn bị đại tiệc, mang đến đây bà y biện, trước mắt bao ngưá»i, hiển nhiên là y không định đầu độc bằng rượu trà .
Hứa SÄ© Công gáºt đầu tán thưởng:
− Cô nương liệu sá»± như thần. Váºy thì tại sao y lại chá»n ở đây ?
Bạch y nữ không trả lá»i lão mà nói:
− Y đã không thể chăng lưới bắt hết khách dự tiệc, cũng chẳng tà i gì đối địch với toà n bộ anh hùng thiên hạ.
Hứa Sĩ Công vỗ đùi:
− Câu nà o cÅ©ng chà lý vô cùng. Nhưng cô nương vẫn chưa trả lá»i lão phu.
Bạch y nữ nói:
− Hứa lão chẳng lẽ còn chưa minh bạch ?
Äoạn nà ng dùng tấm khăn tay trắng thấm mồ hôi trên trán.
Hứa Sĩ Công nói:
− Những mong cô nương chỉ điểm cho.
Bạch y nữ đáp:
− Nếu y có âm mưu gì vá»›i quần hùng thì trước hết là y sẽ là m cho há» bị sa lầy thu cước ở đây. Chốn nà y cá» dại ngáºp đầu, chân tay bị vướng vÃu bởi cá» ráºm, phà m ngưá»i nà o đã tiến nháºp chốn nà y ắt khó tẩu thoát.
Hứa Sĩ Công thốt lên:
− Cô nương tà i hoa rá»±c sáng như nháºt nguyệt, không ai bì kịp.
Bạch y nữ nói:
− Cuối cùng Hứa lão đã minh bạch !
Hứa Sĩ Công nói:
− Phải, để tại hạ đi thông báo cho tân khách dự tiệc biết sớm để chuẩn bị là được.
Bạch y nữ nói:
− Không ổn, Hứa lão thông báo cho má»i ngưá»i, thì Bạch Mai Hoa chá»§ nhân há lại không biết như há» ?
Hứa SÄ© Công há»i:
− Váºy nên là m thế nà o ?
Bạch y nữ đáp:
− Dùng gáºp ông Ä‘áºp lưng ông. Hai vị có thể bố trà gà i bẫy trước hắn tại chốn nà y chứ ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Không sai, không sai ...
Bạch y nữ giảng giải má»™t hồi, đã quá mệt, lại từ từ nhắm mắt, ngả ngưá»i và o vai Tố Mai mà nghỉ.
Hứa SÄ© Công sau khi nói hai lần «không sai», bá»—ng cau mà y. Lão chỉ cảm thấy Bạch y nữ nói rất có lý, ý nghÄ©a đã rõ rà ng, nhưng lão lại chưa biết nên gà i bẫy trói chân trong cá» ráºm như thế nà o. Trầm tư má»™t hồi, lão quay nhìn Lãnh Như Băng:
− Lãnh đệ, lão huynh đầu óc mê muá»™i rồi, Lãnh đệ thá» nghÄ© xem phải gà i bẫy trong cá» ráºm bằng cách nà o.
Không chá» Hứa SÄ© Công há»i thì Lãnh Như Băng cÅ©ng đã vắt óc suy nghÄ©, nhưng vẫn chưa nghÄ© ra cách gì. Chà ng lắc đầu cưá»i khổ.
Hứa Sĩ Công nói:
− Ước gì có Vương Thông Huệ ở đây, giỠchúng ta đâu phải phát sầu.
Chợt trong óc lão lóe lên một ý tưởng, nói tiếp:
− Có rồi, có cách rồi, chúng ta có thể bố trà trong cá» ráºm chất độc ...
Vừa nói xong, lão tự lắc đầu, lẩm bẩm:
− Không ổn, đừng nói chúng ta không biết dụng độc, mà ngay có biết chăng nữa, cũng không thể để các anh hùng hà o kiệt dự hội bị trúng độc.
Bạch y nữ bá»—ng mở to mắt, há»i:
− Vương Thông Huệ là ai váºy ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Là má»™t nhân váºt đại gia, cô nương có biết Hoà ng SÆ¡n Thế Gia chứ ?
Bạch y nữ gáºt đầu nhẹ:
− Gia gia của tiểu nữ có nhắc qua !
Hứa Sĩ Công nói:
− Vương Thông Huệ cô nương là truyá»n nhân Ä‘á»i thứ ba cá»§a Hoà ng SÆ¡n Thế Gia, cùng trưởng huynh Vương Phi Dương nổi danh trong võ lâm. Ôi, giang hồ má»—i khi nhắc đến huynh muá»™i Hoà ng SÆ¡n Thế Gia, thì ai cÅ©ng phải tấm tắc ngợi khen.
Bạch y nữ nói:
− Äáng tiếc tiểu nữ chưa được gặp Vương cô nương, sau nà y có dịp thế nà o cÅ©ng phải tìm cách há»c há»i ...
Hứa Sĩ Công tự rủa mình:
“Ngay trước mặt ta là một thiếu nữ tà i hoa e rằng còn vượt cả Vương Thông Huệ, mà ta lại không thỉnh giáo.†Bèn cung tay nói:
− Lão há»§ nà y quá ná»a Ä‘á»i ngưá»i bôn tẩu giang hồ, tưởng kinh nghiệm đã lão luyện, đêm nay nghe giáo ngôn chỉ Ä‘iểm cá»§a cô nương, má»›i cảm thấy uổng phà cả mấy chục năm bôn tẩu giang hồ.
Bạch y nữ chỉ mỉm cưá»i không nói gì.
Hứa Sĩ Công ho nhẹ một tiếng, tiếp:
− Má»—i câu má»—i chữ cá»§a cô nương Ä‘á»u chà lý, nói đâu trúng đó, những mong cô nương chỉ Ä‘iểm cho cách đối phó vá»›i Bạch Mai Hoa chá»§ nhân.
Lão Hứa nhiệt tâm lo nghÄ© cho sá»± an nguy cá»§a anh hùng thiên hạ, tá»±a hồ hết thảy những ngưá»i dá»± há»™i Ä‘á»u là bằng hữu thâm giao cá»§a lão váºy.
Bạch y nữ nói:
− Không thể dụng độc !
Hứa Sĩ Công nói:
− Lão hủ cũng nghĩ thế, biện pháp đó dù đối phó được với Bạch Mai Hoa chủ nhân, nhưng cũng sẽ sát hại anh hùng thiên hạ.
Bạch y nữ lắc đầu:
− Võ công cá»§a loại cao thá»§ như Bạch Mai Hoa chá»§ nhân chỉ e rằng trăm thứ độc cÅ©ng khó là m gì nổi hắn, đệ nhất cao thá»§ dụng độc giá»i lắm cÅ©ng chỉ sát hại được và i vị anh hùng trong giang hồ.
Hứa Sĩ Công nói:
− Lá»i cô nương khai nhãn cho lão há»§, lão há»§ sống ngần nà y tuổi tháºt vô dụng.
Bạch y nữ đăm chiêu suy nghĩ một hồi, đoạn nói:
− Bạch Mai Hoa chá»§ nhân đã dám thỉnh táºp anh hùng thiên hạ ở đây, dÄ© nhiên đã sá»›m có chuẩn bị, mưu kế cá»§a giang hồ há có thể sát hại được hắn ...
Nà ng bá»—ng chìa tay vá» phÃa Lãnh Như Băng, nói:
− Hãy dìu tiểu nữ ra ngoà i kia quan sát địa hình.
Lá»i nà ng nói vá»›i Lãnh Như Băng, lão Hứa tuy muốn xuất thá»§ hiệp trợ cÅ©ng không tiện.
Lãnh Như Băng sững sá», thong thả bước lại gần.
Bạch y nữ đưa tay tả nắm lấy cổ tay cá»§a Lãnh Như Băng, đứng thẳng ngưá»i dáºy, hữu thá»§ rút ra má»™t cây kim trâm, cưá»i nói:
− Cầm lấy đi !
Lãnh Như Băng cháºm rãi nháºn cây kim trâm, ngÆ¡ ngÆ¡ ngác ngác.
Bạch y nữ há»i:
− Thuáºt nháºn huyệt cá»§a công tá» thế nà o ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Tại hạ tá»± tin là hoà n toà n chÃnh xác.
Bạch y nữ cưá»i:
− Tốt lắm ! Váºy hãy cắm và o mạch huyệt «Tá» cung» cá»§a tiểu nữ.
Lãnh Như Băng giÆ¡ kim trâm lên, nhưng chưa dám cắm và o huyệt. Chà ng không am tưá»ng y lý, «Tá» cung» lại là má»™t yếu huyệt trên thân thể, phải tháºt cẩn trá»ng. Bạch y nữ giục:
− Cắm Ä‘i ! Chỉ cần công tá» nháºn bá»™ vị cá»§a huyệt chÃnh xác, tiểu nữ có chết cÅ©ng không phải do công tá» !
Lãnh Như Băng dúi tay má»™t cái, kim trâm đã cắm pháºp và o huyệt «Tá» cung».
Chỉ thấy mà y liễu của Bạch y nữ nhướn lên, đôi mắt to tròn chớp chớp mấy lần, thần quang lấp loáng trong mắt nà ng, rồi đột nhiên thần thái hăng hái, hăm hở hẳn lên. Nà ng nói:
− Chúng ta đi nà o !
Nà ng đặt tay tả vịn và o vai Lãnh Như Băng mà bước ra ngoà i, Hứa Sĩ Công đi trước, Tố Mai, Hoà ng Cúc vội theo sát sau lưng.
Lãnh Như Băng há»i:
− Äi đâu đây ?
Bạch y nữ đáp:
− Äi má»™t vòng quanh Liệt Phụ Chá»§ng.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Hà nh động cá»§a thiếu nữ nà y kì dị, thần bÃ, khó có thể Ä‘oán biết, thôi thì cứ là m theo lá»i nà ng !â€.
Kỳ thá»±c lúc nà y chà ng cảm thấy rất xúc động do bà n tay nà ng đặt lên vai chà ng, cứ y theo lá»i nà ng mà hà nh sá»±.
Sau khi được cắm kim trâm và o yếu huyệt, thiếu nữ trói gà không chặt nà y bá»—ng đại hưng phấn tinh thần, có thể đạp lên cá» ráºm lút đầu mà đi vòng quanh khu nhà mồ rá»™ng lá»›n má»™t vòng.
Nà ng Ä‘i rất cháºm, quan sát sá»± váºt xung quanh rất kỹ lưỡng, Ä‘i hết má»™t vòng mà tốn ngót má»™t giá».
Trở lại thạch thất, trá»i đã sang canh tư.
Bạch y nữ thong thả ngồi xuống, nói:
− Tiểu nữ nghỉ một lát. Khi thái dương xuất hiện, chúng ta sẽ bắt đầu bố trà !
Tay hữu nà ng láºp tức rút cây kim trâm khá»i huyệt «Tá» cung». Kim trâm vừa được rút ra, thần quang trong mắt tức thá»i tắt lịm, nà ng từ từ ngã ngá»a ra phÃa sau.
Hoà ng Cúc đỡ phÃa sau nà ng, nói:
− Thỉnh nhị vị tìm một chỗ mà nghỉ, nam nữ không nên cùng ở trong thất.
Lãnh Như Băng đáp:
− Cô nương nói rất phải.
Äoạn bước ra ngoà i. Hứa SÄ© Công nói:
− Lão phu cũng ra bên ngoà i canh chừng cho ba vị nghỉ ngơi qua đêm.
Tố Mai cưá»i:
− Váºy hay quá. Có nhị vị canh phòng chúng tiểu nữ có thể an tâm chợp mắt.
Hứa Sĩ Công nói:
− Các cô nương cứ an tâm !
Äoạn lão bước ra, ngồi xuống bên cá»a thất váºn khà điá»u tức. Lão thấy Lãnh Như Băng cÅ©ng Ä‘ang ngồi tÄ©nh tá»a, bèn há»i:
− Lãnh đệ mệt lắm ư ?
Lãnh Như Băng mở mắt, đáp:
− Hứa huynh có gì chỉ giáo ?
Hứa SÄ© Công há»i:
− Bạch cô nương quả tháºt không biết võ công, hay là nà ng giả bá»™ ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Nà ng trà tuệ siêu việt, tinh thông y lý, nên có thể tÃnh toán sá»± váºn hà nh cá»§a huyết mạch, dùng kim trâm cắm và o huyệt đạo để huy động tiá»m lá»±c sống trong khoảng thá»i gian cần thiết. Váºy hẳn là không biết võ công thá»±c.
Hứa Sĩ Công nói:
− Chúng ta đã thấy sứ giả cá»§a Bạch Mai Hoa chá»§ nhân võ công cao cưá»ng, hẳn Bạch Mai Hoa chá»§ nhân võ công phải cao cưá»ng hÆ¡n thuá»™c hạ. Lão huynh tháºt khó tưởng tượng má»™t thiếu nữ không biết võ công lại có thể chỉ dá»±a và o trà tuệ đối phó được vá»›i má»™t cao thá»§ đệ nhất trong võ lâm.
Lãnh Như Băng đáp − Có lẽ nà ng biết cách bố trà đặc biệt chăng ?
Hứa Sĩ Công nói:
− Äó là điá»u lão huynh nghÄ© không ra, đã không thể dụng độc, thì phải là m thế nà o má»›i khiến Bạch Mai Hoa chá»§ nhân chịu khuất phục đây ?
Lãnh Như Băng nghĩ một hồi, đáp:
− Nà ng tà i trà vô song, trong óc chứ đầy huyá»n cÆ¡, ắt am tưá»ng «Hà lạc dịch lý», «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt». Thấy nà ng xem xét địa thế rất kỹ lưỡng, có lẽ nà ng sẽ bà y «Kỳ môn tráºn đồ» đỠkhuất phục Mai Hoa chá»§ nhân.
Hứa Sĩ Công nói:
− Không sai ! Lão phu cÅ©ng từng nghe nói có môn há»c vấn như thế. Nghe đồn Sâm Tiên Long Thiên Lá»™c rất tinh thông môn đó, Tỵ Trần SÆ¡n Trang cá»§a y là má»™t «Kỳ môn tráºn đồ» lợi hại ...
Bỗng lão cau mà y, nói:
− Nếu trong võ lâm có rất nhiá»u ngưá»i tinh thông môn há»c vấn ấy, thì sao còn gá»i là tuyệt há»c. Tại Lục Tinh ÄÆ°á»ng chúng ta từng bị vướng và o thá»§y tráºn, không tá»± tìm được lối ra, chắc Hạ Hầu Cương tinh thông môn nà y. HÆ¡n nữa chÃnh Mai Hoa chá»§ nhân đã am hiểu «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt», thì chúng ta tốn tâm cÆ¡ bà y bố chẳng uổng công hay sao ?
Lãnh Như Băng ngẩn ra:
− Sáng mai sẽ rõ ! Nếu Bạch cô nương bà y «Kỳ môn tráºn đồ», chúng ta sẽ há»i nà ng trước.
Hứa SÄ© Công biết Lãnh Như Băng cÅ©ng mÆ¡ hồ như lão, đà nh nhắm mắt nghỉ ngÆ¡i, không há»i thêm, nhưng trong óc vẫn ngổn ngang nghi vấn.
Thái dương vừa ló dạng, lão liá»n kéo áo Lãnh Như Băng bước và o trong thất.
Bạch y nữ thấy hai ngưá»i có vẻ nôn nóng, thì mỉm cưá»i:
− Nhị vị và o tháºt đúng lúc, chúng ta cÅ©ng nên xuất thá»§ thôi.
Hứa SÄ© Công trá»±c tÃnh trá»±c nết, há»i luôn:
− Có phải cô nương định dùng «Kỳ môn tráºn đồ» đối phó vá»›i Mai Hoa chá»§ nhân ?
Bạch y nữ há»i lại:
− Hứa lão chỉ sợ hắn cũng tinh thông môn nà y thì uổng phà công sức của chúng ta chứ gì ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Äúng ! Lão há»§ chÃnh Ä‘ang lo như váºy.
Bạch y nữ nói:
− «Hà lạc», «Bát quái», «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt» đâu phải là tuyệt há»c cái thế, phà m ngưá»i có chút trà huệ, chịu bá» công nghiên cứu, Ä‘á»u có thể biết được Ãt nhiá»u.
Hứa Sĩ Công nói:
− Váºy tức là cô nương không dùng «Kỳ môn tráºn đồ» để đối phó vá»›i Mai Hoa chá»§ nhân ?
Bạch y nữ cưá»i:
− Tiểu nữ là má»™t kẻ trói gà không chặt, chẳng thể vung Ä‘ao tuốt kiếm, không dùng «Kỳ môn tráºn đồ» còn biết là m được gì ?
Hứa SÄ© Công há»i:
− Cô nương cho rằng Mai Hoa chá»§ nhân không hiểu «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt» hay sao ?
Bạch y nữ đáp:
− Tiểu nữ nghÄ© rằng hắn tháºp phần tinh thông môn há»c vấn ấy.
Hứa Sĩ Công ngạc nhiên nghĩ:
“Cô nương đã biết váºy, sao còn bà y tráºn là m gì nhỉ ?â€.
Chỉ thấy Bạch y nữ thong thả bước ra khá»i thạch thất, Ä‘i vá» hướng Bắc, Hứa SÄ© Công, Lãnh Như Băng bất giác bước theo nà ng để sẵn sà ng há»— trợ.
Hứa Sĩ Công giơ tay trái ra, nói:
− Cô nương dựa và o vai lão hủ là đi !
Bạch y nữ mỉm cưá»i:
− Hứa lão quả là ngưá»i hảo tâm !
Hứa Sĩ Công nói:
− Cô nương đã biết Mai Hoa chủ ...
Bạch y nữ nói luôn:
− ChÃnh vì hắn tá»± phụ là tinh thông «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt», nên má»›i không thèm để mắt đến tráºn thế, mà khinh suất tá»± mắc và o lưới bẫy.
Hứa SÄ© Công áºm ừ, tuy không nói ra, nhưng hoà n toà n chưa vừa ý trước câu trả lá»i cá»§a nà ng. Bạch y nữ thấy váºy, mỉm cưá»i, tiếp:
− Hứa lão không tin lá»i tiểu nữ thì phải !
Hứa Sĩ Công đáp:
− Cô nương nói váºy, lão há»§ tin là m sao được.
Bạch y nữ nói:
− Nếu Mai Hoa chá»§ nhân không giải được «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt», nháºn ra tráºn đồ do chúng ta bố trà mà không chịu xông và o, thì Hứa lão có cách gì buá»™c hắn phải tiến và o hay không ?
Hứa Sĩ Công ngớ ra, nghĩ:
“Má»›i gặp sứ giả cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân đã giá»i võ công đến thế, Mai Hoa chá»§ nhân hẳn phải cao mình hÆ¡n thuá»™c hạ cá»§a hắn rất nhiá»u, lão há»§ nà y đâu phải đối thá»§ cá»§a hắn.â€.
Bạch y nữ nhìn lão, nói tiếp:
− ChÃnh vì hắn tinh thông «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt», tiểu nữ má»›i dùng «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» đối phó vá»›i hắn, khiến hắn tá»± sa lầy trong đó, không thoát ra nổi.
Cái đó là dùng gáºy ông Ä‘áºp lưng ông.
Dừng nghỉ một chút, đoạn nói tiếp:
− Nếu tiểu nữ Ä‘oán không sai, Bạch Mai Hoa chá»§ nhân cÅ©ng sẽ bố trà «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» ở xung quanh Liệt Phụ Chá»§ng để hãm hại những ngưá»i dá»± há»™i.
Hứa Sĩ Công nói:
− Chẳng lẽ những ngưá»i dá»± há»™i Ä‘á»u không hiểu và giải nổi «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt» ?
Bạch y nữ đáp:
− Tiểu nữ nghÄ© rằng trong số há», không Ãt ngưá»i am hiểu «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt».
Hứa Sĩ Công lắc đầu:
− Cô nương cà ng nói, lão hủ cà ng thêm hồ đồ.
Bạch y nữ nói:
− «NgÅ© hà nh kỳ thuáºt» nếu hợp vá»›i võ công sẽ thêm công lá»±c và uy thế, nhưng sá»± biến hóa rất phức tạp, chỉ dùng võ công đơn thuần thì không giải nổi.
Thôi, chúng ta hãy mau hà nh động.
Dưới sá»± hướng dẫn cá»§a nà ng, Hứa SÄ© Công, Lãnh Như Băng và hai tỳ nữ thu tháºp tháºt nhiá»u cà nh cây cắm thà nh ba dãy liên tiếp trong «NgÅ© hà nh kỳ tráºn».
Hứa SÄ© Công nhìn «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» chẳng qua chỉ là những cà nh cây, cá»c trúc cắm lố nhố thì bán tÃn bán nghi:
“Chỉ dá»±a và o mấy thứ vá»› vẩn kia là m sao có thể khuất phục cưá»ng địch kia chứ ?â€.
Äang nghÄ© váºy, thì thấy Bạch y nữ dẫn Tố Mai và Hoà ng Cúc mang rất nhiá»u cục đá tròn như trứng ngá»—ng đạp lên cá» mà tiến và o kỳ tráºn.
Bạch y nữ Ä‘Ãch thân lấy từng cục đá mà đặt và o các chá»— khác nhau trong tráºn đồ. Hai tỳ nữ tháºn trong bám sát sau lưng nà ng, tá»±a hồ không dám khinh suất má»™t bước. Cuối cùng Bạch y nữ được hai tỳ nữ dìu ra khá»i tráºn đồ má»™t cách dá»… dà ng.
Sau khi hoà n thà nh công việc hao tốn tinh thần, nà ng đã quá mệt, mồ hôi đẫm áo.
Nà ng đưa tay áo lau mồ hôi mặt, nói:
− «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» nếu hợp vá»›i «Bát quái tráºn đồ» thì Bạch Mai chá»§ nhân dù thông minh tuyệt nhân, cÅ©ng khó hóa giải nổi huyá»n cÆ¡ ...
Lá»i chưa dứt, bá»—ng nà ng ngã ngá»a ra phÃa sau.
Hoà ng Cúc vội đưa tay đỡ, nói:
− Tiểu thư là m việc liên tục, bệnh thế tái phát, nếu hai vị là m phiá»n thêm, chỉ e tiểu thư khó toà n mạng.
Äoạn quay sang bảo Tố Mai:
− Chúng ta đi thôi !
Hứa Sĩ Công và Lãnh Như Băng đưa mắt nhìn nhau.
Lãnh Như Băng nói nhá»:
− Hứa huynh, tráºn đồ nà y có thể đối phó vá»›i Bạch Mai chá»§ nhân hay không, tạm thá»i chưa thể đà m luáºn. Chúng ta đã táºn dụng tâm lá»±c, Bạch cô nương thân thể hư nhược, chúng ta cÅ©ng không nên là m phiá»n nà ng nữa.
Hứa Sĩ Công nói:
− Äúng váºy, nhưng Bạch cô nương thể theo lá»i thỉnh cầu cá»§a chúng ta mà bố trà tráºn đồ, chúng ta hãy đợi cô nương tỉnh lại rồi hãy Ä‘i cÅ©ng chưa muá»™n.
Lãnh Như Băng đáp:
− Äúng váºy.
Hai ngưá»i bèn Ä‘i và o thạch thất.
Chỉ thấy Hoà ng Cúc đứng ở cá»a, giang hai tay nhìn hai ngưá»i, cưá»i nhạt:
− Hai vị lại còn tới, chẳng lẽ muốn để tiểu thư mệt chết hay sao, hãy mau đi chỗ khác ?
Hứa SÄ© Công ngẩn ngưá»i, há»i:
− Ngươi Ä‘uổi ai váºy ?
Hoà ng Cúc ứa nước mắt đáp:
− Äuổi các vị đấy, tiểu thư thân thể suy nhược như váºy, mà các ngưá»i cứ đến há»i hết chuyện ná» chuyện kia, lại còn bắt nà ng bố trà tráºn đồ nà y ná», chẳng phải muốn nà ng phải chết hay sao ?
Äoạn rút phăng bảo kiếm, nói:
− Các ngưá»i không chịu Ä‘i, tiểu nữ quyết liá»u mạng vá»›i các ngưá»i.
Lãnh Như Băng biết rằng chỉ cần phất tay cÅ©ng đủ khống chế được nà ng, nhưng nghÄ© đến Bạch y nữ quả thá»±c đã rất mệt vì hai ngưá»i, bèn nói:
− Hứa huynh, chúng ta đi thôi !
Hứa Sĩ Công nói:
− Khi nà o Bạch cô nương tỉnh lại, ngươi hãy thưa lại rằng Hứa Sĩ Công đại diện anh hùng thiên hạ cảm tạ nà ng.
Hoà ng Cúc không nói gì, tra kiếm và o bao, lùi và o thạch thất.
Tố Mai đăm đăm nhìn theo Lãnh Như Băng, thấy chà ng đã Ä‘i xa liá»n lạnh lùng bảo Hoà ng Cúc:
− Tại sao ngưá»i lại hung hãn vá»›i ngưá»i ta như váºy ?
Hoà ng Cúc thong thả ngồi xuống, đáp:
− Nếu không nặng lá»i vá»›i há», chỉ e sau khi cô nương tỉnh lại, cÅ©ng chẳng được nghỉ.
Tố Mai nói:
− Xem ra tiểu thư cao hứng trợ giúp Lãnh công tá», nếu không, tiểu thư đã chẳng thuê xe ngá»±a chở chà ng đến Liệt Phụ Chá»§ng nà y.
Hoà ng Cúc nói:
− Äó là vì Lãnh công tỠđã cứu sống chúng ta, tiểu thư má»›i lấy ân báo ân mà cứu chà ng.
Tố Mai nói:
− Váºy ư ? Ngưá»i ta đã là ân nhân cứu mạng chúng ta, tại sao ngươi lại hung hăng Ä‘uổi ngưá»i ta Ä‘i ?
Hoà ng Cúc đáp:
− Ai đuổi chà ng ?
Tố Mai nói:
− ChÃnh ta mắt thấy tai nghe, ngươi còn chối cãi gì nữa.
Hoà ng Cúc nói:
− Ta không Ä‘uổi chà ng, đợi tiểu thư tỉnh dáºy sẽ rõ.
– -- oo -- Lúc nà y Lãnh Như Băng và Hứa SÄ© Công rá»i Liệt Phụ Chá»§ng Ä‘i thẳng vá» Từ Châu.
Hứa SÄ© Công cứ nghÄ© đến kỳ tráºn đơn giản kia không thể khuất phục Mai Hoa chá»§ nhân, bèn nói:
− Lãnh đệ, không ổn rồi, chúng ta quay lại thôi.
Lãnh Như Băng há»i:
− Äể là m gì ?
Hứa Sĩ Công nói:
− Nếu «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» gồm mấy đám cà nh cây kia mà quả thá»±c chế ngá»± được Mai Hoa chá»§ nhân, thì chúng ta cần gì phải khổ công luyện võ hà ng chục năm trá»i.
Lãnh Như Băng nói:
− Dù không chế ngá»± được hắn, chúng ta có trở lại nà o có Ãch gì ?
Chà ng bỗng cau mà y, nói:
− Có ngựa !
Äoạn chà ng tóm lấy tay Hứa SÄ© Công, đỠtụ chân khÃ, bay lên má»™t cây lá»›n ở bên đưá»ng.
Hứa SÄ© Công lắng tai, quả nhiên nghe có tiếng vó ngá»±a dồn dáºp Ä‘ang phóng lại. Ngưng mục nhìn Ä‘i, thấy phÃa trước bụi tung mù mịt, rồi má»™t bầy ngá»±a lao nhanh qua.
Hứa SÄ© Công nhẩm đếm cả thảy mưá»i tám con, do các hắc y nhân Ä‘iá»u khiển. Những ngưá»i nà y ôm trong tay má»™t má»› cá»c gá»— mà u trắng.
Ngưá»i cưỡi con ngá»±a chạy sau cùng lẫn trong đám bụi mù mịt, chỉ thấy tóc dà i bay tung lõa xõa, không rõ diện mạo.
Hứa SÄ© Công thấy Ä‘oà n ngưá»i ngá»±a nà y phóng gấp vá» phÃa Liệt Phụ Chá»§ng chá»™t dạ, nói:
− Lãnh đệ, bá»n nà y trang phục quái dị, hẳn là thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân.
Lãnh Như Băng đáp:
− Hứa huynh nói không sai, tiểu đệ thấy trong đám nà y tựa hồ có gã sứ giả mà chúng ta đã gặp tại Thần Võ Tiêu Cục tối hôm qua.
Hứa SÄ© Công há»i:
− Thế nà o ? Lãnh đệ nháºn ra hắn ư ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Không nhìn rõ mặt, nhưng trông y phục và dáng dấp thì có vẻ giống hắn lắm.
Hứa Sĩ Công nghĩ:
“Tối qua mình cÅ©ng có mặt ở đó, sao không nháºn ra nhỉ ?â€.
Lãnh Như Băng tá»±a hồ biết Hứa SÄ© Công chưa tin, mỉm cưá»i nói:
− Tuy sứ giả cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân trùm vải choà ng kÃn mặt, nhưng tiểu đệ vẫn thấy miệng hắn rá»™ng đến ba phân, trừ phi có ngưá»i thứ hai y hệt hắn, nhất định trong bá»n há» vừa rồi có hắn.
Hứa Sĩ Công đáp:
− Thế thì khá»i còn nghi ngá» gì nữa.
Lãnh Như Băng trầm tư một hồi, nói:
− Quả nhiên không ngoà i dá»± liệu cá»§a Bạch cô nương, Mai Hoa chá»§ nhân cÅ©ng muốn bố trà «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» tại Liệt Phụ Chá»§ng.
Hứa Sĩ Công vỗ đùi, nói:
− Äúng rồi, bá»n nà y Ä‘iá»u mang cá»c gá»— mà u trắng, chắc là để bà y tráºn.
Lãnh Như Băng gáºt đầu:
− Xem chừng Bạch cô nương quả thực có tà i tiên tri.
Hứa Sĩ Công nói:
− Lão huynh bôn tẩu giang hồ mấy chục năm, gặp không Ãt kỳ nhân dị sÄ©, nhưng gần đây chưa há» gặp chuyện thế nà y, chỉ má»™t bông mai trắng nhá» xÃu cÅ©ng thỉnh được vô số cao nhân võ lâm tá» tá»±u, má»™t cô nương trói gà không chặt lại có trà huệ chứa đầy huyá»n cÆ¡, ôi quái sá»±, quái sá»± !
Lãnh Như Băng đột nhiên nói:
− Lại có ngưá»i tá»›i !
Hứa SÄ© Công giá»ng tai, không nghe thấy gì, Ä‘ang định há»i, bá»—ng thấy có hai bóng ngưá»i từ xa lao tá»›i như bay.
Thoáng chốc hỠđã dừng chân ngay dưới chá»— hai ngưá»i Ä‘ang ẩn thân trên cây.
Hứa SÄ© Công nÃn thở, vạch lá nhìn xuống, chỉ thấy hai ngưá»i kia mặc võ phục mà u lam, lưng Ä‘eo trưá»ng kiếm.
Hai thiếu niên nà y thì thầm gì đó vá»›i nhau má»™t lát, Ä‘oạn cùng thò tay và o bao lấy ra hai mảnh vải Ä‘en, chụp lên mặt, Ä‘oạn thi triển khinh công thượng thừa vá»t vá» phÃa Liệt Phụ Chá»§ng.
Hứa SÄ© Công thấy há» Ä‘i xa, bèn nói nhá»:
− Lãnh đệ có nháºn biết hai ngưá»i nà y chăng ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Tiểu đệ sÆ¡ nháºp giang hồ, là m sao biết há» là ai ?
Hứa Sĩ Công nói:
− Cả hai Ä‘á»u là thuá»™c hạ cá»§a Sâm Tiên Long Thiên Lá»™c.
Lãnh Như Băng nói:
− Hứa huynh tại sao biết được ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Long Thiên Lá»™c tà i cao gan lá»›n, đặc biệt có đánh dấu hiệu trên y phục cá»§a thuá»™c hạ, vì thế lão huynh nháºn ra ngay.
Lãnh Như Băng nói:
− Thì ra váºy ... Long Thiên Lá»™c quả không hổ danh, cuối cùng đã xác minh được nÆ¡i tá»a lạc cá»§a Bạch Mai chá»§ nhân ngầm phái ngưá»i theo dõi chúng.
Hứa Sĩ Công nói:
− Long Thiên Lộc không lai vãng với đồng đạo võ lâm tự cho mình là nhất, nếu đem so sự thần bà của Long Thiên Lộc với Bạch Mai chủ nhân, lão huynh thiết tưởng Long Thiên Lộc còn trên tà i !
Lãnh Như Băng nói:
− Chỉ e không được như váºy.
Hứa Sĩ Công nói:
− Ồ, Bạch Mai chủ nhân ...
Bỗng lão cau mà y:
− Không ổn rồi !
Lãnh Như Băng há»i:
− Chuyện gì váºy ?
Hứa Sĩ Công nhảy xuống đất, nói:
− Chúng ta phải mau trở lại Liệt Phụ Chủng cứu Bạch cô nương !
Lãnh Như Băng nói:
− Äúng thế, song chỉ e đã cháºm má»™t bước.
Äoạn búng thân nhảy xuống đất. Hứa SÄ© Công nói:
− Chẳng lẽ chúng ta bỠmặc nà ng ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Tiểu đệ thiết tưởng nà ng đã sá»›m có sách lược cá»± địch, chúng ta khá»i cần lo cho nà ng.
Hứa Sĩ Công nghĩ:
“Nói thế cũng đúng, nà ng đã lo liệu cho hai ta, chẳng lẽ lại không biết né tránh hung hiểm ?†Bèn nói:
− Dù váºy, chúng ta cÅ©ng nên trở lại đó xem bá»n thuá»™c hạ cá»§a Bạch Mai chá»§ nhân giở những trò quái quỉ gì ?
Chợt lão thấy má»™t bóng ngưá»i vút đến như lưu tinh, vá»™i nói:
− Lại có ngưá»i đến kìa !
Lãnh Như Băng đáp:
− Tránh không kịp rồi !
Bóng ngưá»i kia đến quá nhanh, loáng má»™t cái đã dừng chân gần chá»— hai ngưá»i, mục quang lướt trên thân hình Lãnh Như Băng, gá»i to:
− Lãnh huynh đấy phải không ?
Lãnh Như Băng thấy ngưá»i vừa đến mặc y phục mà u xanh, tuổi chừng hai mươi ba, hai mươi lăm, chÃnh là thiếu trang chá»§ cá»§a Lục Tinh ÄÆ°á»ng, bèn cung tay đáp:
− Hân hạnh tái ngá»™ Hạ Hầu huynh, tiểu đệ chÃnh là Lãnh Như Băng đây.
Hạ Hầu Cương chạy vá»™i lại, nắm tay Lãnh Như Băng, cưá»i:
− Sau khi cáo biệt, nhá»› Lãnh huynh quá, đệ có phái ngưá»i tá»›i Thanh Vân Quán, nhưng Lãnh huynh đã rá»i khá»i đó, Ä‘ang buồn vì chưa biết ngà y nà o má»›i được tương kiến, thì không ngỠđược gặp ở đây.
Lãnh Như Băng đáp:
− Hạ Hầu huynh có thịnh tình tặng kiếm, tiểu đệ ...
Hạ Hầu Cương ngắt lá»i:
− Chút váºt má»n bà y tá» tâm ý, Lãnh huynh nếu còn nhắc đến, tức thị khi dá»… đệ đó.
Ngừng một lát, nói tiếp:
− Äệ vốn tá»± phụ, rất Ãt giao du, duy đối vá»›i Lãnh huynh vừa gặp đã thấy hữu duyên.
Lãnh Như Băng đáp:
− Thá»±c là vinh hạnh, nếu không nhá» háºu phúc cá»§a Hạ Hầu huynh ở Lục Tinh ÄÆ°á»ng ...
Hạ Hầu Cương ngắt lá»i:
− Thôi mà , đệ lần nà y là bị ngưá»i ta buá»™c phải đến, chẳng những đệ, mà ...
Bá»—ng chà ng hạ giá»ng nói nhá»:
− Ngay cả gia phụ suốt hai chục năm trá»i không rá»i Lục Tinh ÄÆ°á»ng ná»a bước, cÅ©ng đã tá»›i Từ Châu.
Hứa SÄ© Công thấy hỠđà m đạo vá»›i nhau tháºp thần thân thiết, bá» lão trÆ¡ trá»i má»™t bên, thì không nhịn được, bèn há»i xen và o:
− Có phải là vì Mai Hoa chủ nhân ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Không sai, lão tiá»n bối cÅ©ng bị Bạch Mai Hoa bức phải tá»›i đây ư ?
Chà ng cung tay thi lễ với lão Hứa.
Hứa Sĩ Công nói:
− Lão há»§ vá»›i Lãnh công tá» coi nhau như huynh đệ, thiếu trang chá»§ đừng xưng hô vá»›i lão há»§ trân trá»ng như váºy ...
Bá»—ng nhá»› chưa hồi đáp câu há»i cá»§a Hạ Hầu Cương, bèn đáp:
− Lão hủ phiêu bạt bốn bể, không định cư nơi nà o, Bạch Hoa Mai chủ nhân dù muốn gặp cũng chẳng tìm được. Lão hủ và Lãnh đệ tình cỠgặp vụ nà y thôi.
Hạ Hầu Cương nói:
− Thì ra váºy ...
Lãnh Như Băng nói:
− Hạ Hầu huynh đã được Mai Hoa chủ nhân thỉnh hội, hẳn biết rõ nội tình ?
Hạ Hầu Cương chau mà y, đáp; − Nói ra tháºt hổ thẹn, chỉ e nhị vị chê cưá»i, tuy được thỉnh há»™i Từ Châu, nhưng không há» biết ná»™i tình.
Vẻ mặt chà ng bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc, nói:
− Ná»a tháng trước đây, má»™t đêm ná» bá»—ng có kẻ xâm nháºp Lục Tinh ÄÆ°á»ng, vô thanh vô tức sát hại hai vệ sÄ©, rồi để lại má»™t mẩu vải trắng ...
Hứa SÄ© Công há»i:
− Mẩu vải ấy viết gì ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Chỉ viết mấy chữ:
«Muốn tìm váºt đã mất, hãy láºp tức đến Từ Châu đợi lệnh.» Hứa SÄ© Công nói:
− á»’ ! Không ngá» Bạch Mai chá»§ nhân lại có tà i đạo chÃch.
Lãnh Như Băng há»i:
− Hạ Hầu huynh đã biết mất váºt gì chưa ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Äệ Ä‘iểm lại, vẫn chưa biết bị mất váºt gì ? Äệ Ä‘ang lấy là m lạ, thì gia phụ cho ngưá»i đến báo là đệ phải thu xếp hà nh trang Ä‘i Từ Châu ngay, gia phụ từ lâu vốn không lai vãng chuyện thế tục, đệ khó gặp được ngưá»i. Äá»™t nhiên gia phụ phân phó như váºy, đệ láºp tức thu xếp hà nh trang ngay hôm đó cùng gia phụ Ä‘i Từ Châu. Cả tuần không nghe tin tức gì, chỉ thấy các nhân váºt võ lâm lÅ© lượt kéo tá»›i Từ Châu, nghÄ© ắt là có chuyện, gia phụ ngà y đêm ngồi tỉnh tá»a cần mẫn luyện công, tuyệt không há»i gì đến nguyên nhân sá»± việc, chỉ bảo đệ lưu tâm đến Bạch Mai Hoa. Hôm nay đệ vừa thức dáºy, Ä‘iếm tiểu nhị giao cho má»™t phong máºt hà m, nói rằng đêm qua có ngưá»i nhá» hắn giao cho đệ, đệ giở ra xem, bên trong có má»™t bông mai trắng, kèm theo mấy chữ, bảo chÃnh ngá» ngà y mai đệ và gia phụ phải tá»›i Liệt Phụ Chá»§ng nháºn lại váºt bị mất. Äệ đưa trình gia phụ coi, gia phụ xem xong chỉ thở dà i nhè nhẹ, nói phụ tá» sẽ y hẹn mà tá»›i, rồi nhắm mắt luyện công. Ôi, gia phụ tuy không nói gì thêm, nhưng đệ thấy tâm tình ngưá»i rất trầm trá»ng, có nhiá»u Ä‘iá»u khó nói, đệ nảy ra ý đến Liệt Phụ Chá»§ng xác minh xem sao, không ngỠđược gặp nhị vị ở đây.
Lãnh Như Băng nói:
− Như váºy, Bạch Mai Hoa chá»§ nhân đúng là má»™t nhân váºt thân hoà i tuyệt kỹ, đầy vẻ thần bÃ.
Bá»—ng có tiếng vó ngá»±a, má»™t thá»›t kiện mã từ phÃa bắc phi tá»›i, trên lưng ngá»±a nằm vắt ngang má»™t ngưá»i mặc võ phục mà u Ä‘en.
Con ngá»±a vốn chạy ven lá»™, thấy ba ngưá»i đột nhiên quay đầu lao và o cá» ráºm mà phi.
Hứa Sĩ Công nói:
− Kỳ quái, chúng ta mai đuổi bắt nó xem.
Äoạn búng thân Ä‘uổi theo. Lãnh Như Băng, Hạ Hầu Cương cÅ©ng lao theo.
Kiện mã thấy bị ngưá»i Ä‘uổi theo, cà ng chạy tế lên, phải hÆ¡n má»™t dặm sau ba ngưá»i má»›i bắt được nó.
Hứa SÄ© Công láºt xác ngưá»i nằm trên lưng ngá»±a, chỉ thấy y đã chết, máu chảy thà nh giá»t từ hai lá»— mÅ©i, mặt bị váºt nhá»n khắc thà nh chữ:
«Äến sai giá» phải chết !» Hạ Hầu Cương hừ má»™t tiếng, nói:
− Xem khẩu khà mấy chữ nà y tháºt quá cuồng vá»ng.
Chà ng chợt nhá»› đến thần sắc cá»§a phụ thân, tá»±a hồ ngưá»i rất e sợ Bạch Mai Hoa chá»§ nhân, thì bất giác rùng mình.
Hứa Sĩ Công bỗng nói lớn:
− Nguy to, Bạch cô nương và hai tỳ nữ chỉ e đã sớm bị hạ sát, chúng ta phải gấp tới đó.
Äoạn quay ngưá»i lao Ä‘i. Lãnh Như Băng nghÄ©:
“Lòng hiệp nghÄ©a cá»§a lão Hứa quả Ãt ngưá»i bì kịp.†Vá»™i nói to:
− Hứa huynh chớ vội và ng !
Äoạn búng ngưá»i chặn đưá»ng lão Hứa, giữ tay lại.
Hạ Hầu Cương chạy lại, há»i:
− Bạch cô nương là ai váºy ?
Hứa Sĩ Công chỉ xác chết kia, nói:
− Ngưá»i nà y hẳn là tá»›i Liệt Phụ Chá»§ng, đã bị thuá»™c hạ cá»§a Bạch Mai Hoa chá»§ nhân sát hại. Bạch cô nương ở trong thạch thất, há bá»n chúng không phát giác ra hay sao ?
Hạ Hầu Cương nói:
− Dù chúng ta có đi, cũng chưa chắc đã là cách hay nhất.
Hứa Sĩ Công nói:
− Cứu ngưá»i như cứu há»a, còn nghÄ© gì nữa ?
Liá»n giằng khá»i tay Lãnh Như Băng mà lao Ä‘i.
Lãnh Như Băng không ngăn nữa, cũng chạy theo.
Hạ Hầu Cương tuy chưa rõ sá»± tình, nhưng cÅ©ng nghe có vị cô nương hiện ở Liệt Phụ Chá»§ng, nếu đến muá»™n, nà ng có thể bị sát hại, cứu ngưá»i là khẩn yếu, bèn cÅ©ng chẳng Ä‘a vấn nữa, cất bước Ä‘uổi theo.
Ba ngưá»i lao nhanh, lát sau đã tá»›i gần Liệt Phụ Chá»§ng.
Bá»—ng có má»™t vệt Ä‘en loáng tá»›i, Hứa SÄ© Công chỉ cảm thấy cổ bị nghẹn, ngưá»i đã bị nhấc bổng lên. Thì ra đó là má»™t sợi dây thừng từ đâu bay tá»›i, quấn ngay và o cổ Hứa SÄ© Công.
Hạ Hầu Cương quát má»™t tiếng, búng ngưá»i bay lên vệt sáng loáng qua, dây thừng đã được cắt đứt.
Hứa SÄ© Công đỠkhÃ, đạp nhẹ xuống đất.
Lãnh Như Băng tán thưởng:
− Hạ Hầu huynh xuất kiếm cực nhanh !
Hạ Hầu Cương nói:
− Lãnh huynh quá khen, đó là vì đệ đã sớm đỠphòng.
Hứa Sĩ Công thấy tay hữu Hạ Hầu Cương cầm đoản kiếm chỉ dà i chừng một thước, vội kêu lên:
− Äa tạ lão đệ cứu mạng.
Hạ Hầu Cương nói:
− Tai há»a rình ráºp khắp nÆ¡i, hai vị hãy cẩn tháºn.
ÄÆ°a mắt nhìn tứ bá», không thấy ai, chỉ có má»™t cây đại thụ cách đó hÆ¡n má»™t trượng.
Lãnh Như Băng nhìn cây đại thụ, nói nhá»:
− Kẻ thù vừa rồi ẩn trên cây, địch trong bóng tối, ta ở ngoà i chỗ sáng, phải buộc hắn xuất hiện mới được.
Hạ Hầu Cương nói:
− Äiá»u nà y dá»… thôi.
Liá»n xoay cổ tay hữu, má»™t đồng kim tiá»n láºp tức bay vút lên cây đại thụ.
Thá»§ pháp cá»§a chà ng tháºp phần kỳ dị, kim tiá»n thứ nhất má»›i gần tá»›i cà nh lá, sáu kim tiá»n khác đã liên tiếp vù vù bay vá» phÃa cây theo các vị trà khác nhau.
Lá cây rá»›t xuống rà o rà o. Nguyên các kim tiá»n có góc cạnh cá»±c kỳ sắc bén, như má»™t thứ binh khà lợi hại.
Bảy kim tiá»n đã rá»›t xuống đất, trên cây vẫn không có tiếng ngưá»i. Hạ Hầu Cương hÆ¡i lạ, nói:
− Äệ lên cây xem sao.
Äoạn búng mình bay lên cây.
Lãnh Như Băng ngầm váºn công lá»±c chuẩn bị, nói:
− Hạ Hầu huynh cẩn tháºn !
Chỉ thấy Hạ Hầu Cương giÆ¡ tay trái chá»™p lấy má»™t cà nh cây, tay hữu cầm Ä‘oản kiếm há»™ thân phÃa trước, loáng má»™t cái đã lẫn và o cà nh lá um tùm.
Lãnh Như Băng toà n thân chuẩn bị, ngưng mục nhìn lên cây, chỉ cần phát giác biến cố sẽ tức thá»i tiếp cứu. Nà o ngá» Hạ Hầu Cương từ trên cây đáp xuống, nói:
− Kỳ quái ! Äảo má»™t vòng trên ấy chẳng thấy ai cả !
Hứa Sĩ Công ngẩn ra:
− Dây thừng rõ rà ng là từ trên cây quăng xuống, sao lại không có ngưá»i nhỉ ?
Chỉ nghe má»™t âm thanh lạnh lùng vá»ng tá»›i:
− Hạn kỳ đại hội chưa tới, kẻ nà o trái lệnh sẽ phải chết.
Ba ngưá»i vá»™i quay nhìn, thì thấy má»™t quái nhân toà n thân hắn y, tóc dà i xòa xượt, đứng quay mặt và o má»™t thân cây đại thụ khác cách đó hai trượng lưng hướng vá» phÃa ba ngưá»i.
Lãnh Như Băng nói:
− Bằng hữu, chúng ta hữu duyên tương ngộ, đây là lần thứ ba đó.
Hắn y nhân lạnh lùng nói:
− Lần thứ nhất tại Thần Võ Tiêu Cục.
Lãnh Như Băng tiếp:
− Lần thứ hai má»›i đây thôi, có Ä‘iá»u bằng hữu không phát giác được.
Hứa Sĩ Công nghỉ đến cái nhục bị siết cổ vừa rồi, lòng đầy phẫn nộ, quát lớn:
− Äã dám hiện thân cản đưá»ng, sao không dám quay mặt lại nhìn ngưá»i ?
Hắc y nhân thản nhiên đáp:
− Ngưá»i cá»§a bổn môn không muốn đối diện vá»›i kẻ khác.
Hạ Hầu Cương nói:
− Äã váºy tại hạ cảm phiá»n.
Hai vai chuyển động, động tác lạ lùng, ngưá»i đột nhiên vá»t Ä‘i, tay tả giở ra chụp lấy vai hắn y nhân.
Chỉ thấy hắc y nhân xoay tay lại phÃa sau, năm ngón tay như móc câu chá»™p lấy uyển mạch cá»§a Hạ Hầu Cương. Hắn không ngoảnh đầu, thân mình không di động, chỉ dùng tai nghe, mà nháºn đúng mạch huyệt, bà n tay chá»™p lại chÃnh xác vô cùng.
Hạ Hầu Cương cả kinh, vội nhảy lùi năm thước lạnh lùng nói:
− Bằng hữu vừa xuất thủ đã biết võ công phi phà m, có phải là Bạch Mai Hoa chủ nhân chăng ?
Hắc y nhân đáp:
− Nếu là tệ chủ nhân xuất thủ, mệnh ngươi há còn sao ?
Hạ Hầu Cương thầm kinh hãi, nghĩ:
“Nghe khẩu khà cá»§a ngưá»i nà y, chỉ là thuá»™c hạ cá»§a Bạch Mai Hoa chá»§ nhân, mà võ công cao cưá»ng đến thế, phụ thân lo sợ là phải.â€.
Chà ng từ khi giao thủ, ngoại trừ lần bị bại dưới tay Lãnh Như Băng, chưa hỠgặp đối thủ, lần nà y chỉ sau một đòn của hắc y nhân, đã biết đây là kình địch bình sinh chưa tưng gặp.
Chỉ nghe hắc y nhân Ä‘iá»m nhiên tiếp:
− Tệ chá»§ nhân lần nà y thỉnh táºp anh hùng thiên hạ tụ há»™i ở Liệt Phụ Chá»§ng, hạn kỳ đã định rõ, chÃnh ngá» ngà y mai sẽ nghênh tiếp các vị theo quy cá»§ võ lâm; hiện tại chưa đến hạn kỳ, nếu các vị không thối lui mà cứ tá»± tiện xâm nháºp, thì chỉ là tá»± bước và o tá» lá»™.
Hạ Hầu Cương đã có ý thối lui, má»™t là vì đối phương võ công cao siêu, hai là phải vá» hồi báo vá»›i phụ thân để ngưá»i sá»›m chuẩn bị, nhưng Hứa SÄ© Công đã quát lá»›n:
− Chúng tại hạ cần phải và o Liệt Phụ Chá»§ng đón ngưá»i.
Hắc y nhân lạnh lùng:
− Khá»i cần và o.
Hứa Sĩ Công nói:
− Tại sao ?
Hắc y nhân đáp:
− Nếu không ở trong đó, thì và o cÅ©ng vô Ãch. Nếu có ở trong đó thì đã toi mạng rồi. Ngà y mai đến lượm thi thể cÅ©ng chưa muá»™n.
Hứa SÄ© Công nghÄ© Bạch y nữ thân thể hư nhược, gặp quái nhân hung ác, võ công cao cưá»ng như hắn, chắc đã sá»›m bị chúng giết hại, liá»n nổi giáºn quát:
− Liệt Phụ Chủng đâu phải tư gia của các ngươi, tại sao không để lão phu tiến và o ?
Hắc y nhân đáp:
− Nếu lão không thiết sống nữa, thì cứ và o thỠcoi.
Hứa SÄ© Công thầm biết hắn không nói giỡn, cÅ©ng biết mình không thể địch nổi hắn, nhưng tÃnh khà cương liệt, muốn thá» coi sao, bà n cất bước tiến lên mắt chăm chú quan sát hắc y nhân, chuẩn bị cảnh giá»›i.
Hắc y nhân từ đầu đến giỠvẫn không ngoảnh mặt lại.
Nhưng Hứa SÄ© Công vừa cất bước, hắn tá»±a hồ có con mắt thứ ba ở sau lưng, láºp tức vung tay, thân hình đã vá»t tá»›i chắn phÃa trước lão Hứa, lưng vẫn quay vá» phÃa lão Hứa. Năm ngón tay khẳng khiu và dà i như vuốt chim ưng đã vây vá» phÃa sau để chá»™p lấy ngá»±c áo Hứa SÄ© Công.
Kiểu công kÃch cá»§a hắn quả chưa từng thấy trong võ lâm, nhưng Hứa SÄ© Công không há» khinh địch, đã sá»›m váºn ná»™i công và o tay hữu, liá»n phóng ta má»™t chưởng nghênh tiếp, ta thá»§ thì dùng chiêu «Hắc hổ du tâm» phóng tá»›i «Mệnh môn huyệt» trên lưng hắc y nhân.
Hắc y nhân bá»—ng trà n ngang hai bước cá»±c nhanh, chẳng những né tránh thế công cá»§a lão Hứa, mà thân hình lại tiếp cáºn má»™t bên sưá»n cá»§a lão.
Hứa Sĩ Công cả kinh nghĩ:
“Thân pháp quái dị kiểu gì thế nà y ?†Hữu quyá»n dùng chiêu «Phi bụt trà ng chung» tay tả dùng chiêu «Cá»± hổ môn ngoại» đánh tá»›i mấy yếu huyệt trên ngưá»i hắc y nhân.
Lão Hứa từng qua trăm tráºn, có nhiá»u kinh nghiệm đối địch mà Lãnh Như Băng và hạ Hầu Cương chưa thể sánh kịp, thấy lão váºn dụng hai chiêu nà y quá đúng thá»i cÆ¡, chứa đầy uy lá»±c. Cả hai Ä‘á»u khen thầm. Hắc y nhân tiếp cáºn bên sưá»n, chÃnh là dá»… bị trúng đòn quyá»n cá»§a lão Hứa. Tả chưởng cá»§a lão Hứa thì tương tiếp vá»›i má»™t ngón tay cá»§a hắn y nhân phẩy lại đằng sau.
Sau hai chiêu giao thủ khốc liệt, song phương cùng thối lui. Bà n tay tả của Hứa Sĩ Công tương tiếp với một ngón tay của hắc y nhân phẩy lại, lão Hứa có cảm giác như chạm và o một khối băng, lão rùng mình kinh hãi thối lui bảy tám thước.
Lãnh Như Băng thấy thần sắc Hứa SÄ© Công không ổn thì lấy là m kỳ quái, sau hai chiêu giao đấu, cục diện hoà n toà n tương đương, tại sao lão Hứa lại như váºy, chà ng bèn hạ giá»ng há»i nhá»:
− Hứa huynh bị sao váºy ?
Hứa Sĩ Công lắc đầu, đăm đăm không nói, tựa hồ đang nhớ lại chuyện cũ.
Lúc nà y hắc y nhân đứng bất động, chắn đưá»ng ba ngưá»i, gió thổi bay má»› tóc dà i và tay áo phần pháºt.
Hạ Hầu Cương tra đoản kiến và o bao, nói:
− Äệ thá» má»™t lần nữa.
Äoạn búng ngưá»i tá»›i, giáng má»™t quyá»n và o lưng hắc y nhân. Chà ng tá»± lượng thân pháºn, không tiện công kÃch lén lút, bèn quát to:
− Các hạ cẩn tháºn !
Hắc y nhân vẫn Ä‘iá»m nhiên bất động, tá»±a hồ không nghe thấy tiếng quát cá»§a chà ng.
Hạ Hầu Cương bình nháºt tá»± phụ mình là cao cưá»ng, nhưng hôm nay gặp địch thá»§ quá kỳ quái. Chà ng vốn dùng đòn quyá»n đánh tá»›i, còn tay tả thì sẵn sà ng ứng biến bằng chưởng, thấy đối phương Ä‘iá»m nhiên chẳng buồn lý đến công thế cá»§a chà ng, chà ng bèn đột nhiên dừng lại cách hắn ba thước, đỠtụ khà ở Ä‘an Ä‘iá»n, rồi truyá»n ra hữu thá»§ mà phóng má»™t quyá»n tá»›i lưng đối phương. Chà ng thấy kình lá»±c cá»§a má»™t quyá»n nà y mà trúng địch nhân thì hắn khó tránh bị đả thương, bá»—ng hắc y nhân né sang bên má»™t cái và phản kÃch lại má»™t chưởng.
Hạ Hầu Cương còn cách hắn ba thước, cho rằng chưởng thế cá»§a hắn chẳng thể đả thương được chà ng, bèn dùng chiêu thuáºt quen thuá»™c là xáp tá»›i chá»™p lấy mạch huyệt cá»§a hắn trước khi hắn kịp trở tay, bá»—ng nghe Hứa SÄ© Công kêu lên:
− Cẩn tháºn, «Âm Phong Chưởng» đó.
Má»™t luồng ám kình lạnh như băng giá áºp tá»›i.
Hạ Hầu Cương nghe váºy, vá»™i chá»™t dạ trà n ngang sang năm thước. Tuy chà ng ứng biến mau lẹ, vẫn bị dư lá»±c cá»§a ám kình trà n tá»›i như sóng, má»™t luồng gió lạnh buốt thổi qua thân khiến chà ng bất giác rùng mình.
Ngay lúc ấy hắc y quái nhân đã vá»t tá»›i bên chà ng, năn ngón tay chá»™p tá»›i ngá»±c, các ngón tay hắn vừa dà i vừa trắng vừa nhá»n hoắt trông tháºt ghê rợn.
Hạ Hầu Cương đỠkhÃ, dùng chiêu «Hoa long Ä‘iểm nhãn» búng hai ngón tay và o huyệt uyển mạch cá»§a đối phương, đồng thá»i tung má»™t cước đá tá»›i sưá»n bên tả cá»§a hắn.
Hắc y nhân tuy quay lưng vá» phÃa chà ng, nhưng hắn tá»±a hồ có con mắt thứ ba, lạng ngưá»i tránh cước, má»™t tay phất và o bụng dưới cá»§a chà ng.
Hạ Hầu Cương dùng chiêu «Thá»§ huy ngÅ© huyá»n» quét xéo qua.
Má»™t cuá»™c đấu chưa từng thấy trong võ lâm, hắc y nhân thá»§y chung vẫn quay lưng vá» phÃa đối phương mà xuất thá»§ cá»±c kỳ nguy hiểm, chiêu thuáºt lợi hại, hai tay váºn động linh hoạt đối phó hữu hiệu vá»›i địch thá»§ ở đằng sau.
Hạ Hầu Cương thi triển hết sở há»c, chợt dùng chưởng, chợt dùng chỉ, «Äá»™t Huyệt Trảm Mạch», công thá»§ Ä‘á»u cá»±c kỳ nghiêm máºt.
Hạ Hầu Cương chỉ cảm thấy má»—i lần hắc y nhân phách không chưởng, Ä‘á»u có má»™t luồng hà n khà bao quanh, sau mấy chục chiêu, chà ng như Ä‘ang ngâm mình trong băng tuyết. Chà ng vừa váºn công đỠkháng hà n khÃ, vừa hóa giải chiêu thuáºt nguy kỳ cá»§a đối phương, không má»™t chút sÆ¡ suất.
Lãnh Như Băng đã định xuất thá»§ thay chà ng, nhưng lại biết Hạ Hầu Cương vốn cao ngạo tá»± phụ, vị tất đã thÃch ngưá»i khác hiệp trợ, đà nh ngầm váºn công lá»±c sẵn sà ng tương cứu khi cần.
Bỗng Hứa Sĩ Công nói lớn:
− «Âm Phong Chưởng» là loại võ công kịch độc, khi động thá»§ vá»›i đối phương, hà n khà cứ thâm nháºp dần dần và o thân thể đối phương, Hạ Hầu đệ không cần nương tay vá»›i tên tiểu tá» hiểm độc ấy !
Hạ Hầu Cương cÅ©ng cảm thấy hà n khà thâm nháºp và o thân mình má»—i lúc má»™t mạnh, nếu đánh tiếp, cuối cùng sẽ lạc bại, nghe Hứa SÄ© Công nói váºy, chà ng bèn rút ngay Ä‘oản kiếm ra. Thanh kiếm trong tay chà ng múa tÃt, hà n quang cuồn cuá»™n phá tán công thế cá»§a đối phương, chà ng quát to:
− Kiếm của tại hạ vô cùng sắc bén, bằng hữu không có binh khà hay sao ?
Hắc y nhân lạnh lùng đáp:
− Ta tay không cũng đủ thắng ngươi !
Äoạn tay hữu xoay má»™t vòng từ dưới lên trên mà đánh ra. Khá»›p vai hắn tá»±a hồ có thể xoay vòng tròn, cá»±c kỳ linh hoạt, đánh ra phÃa sau cÅ©ng lợi hại như đánh ra phÃa trước.
Hạ Hầu Cương chỉ cảm thấy chưởng thế chưa đến mà má»™t luồng hà n khà đã à o à o áºp tá»›i, vá»™i kinh hãi nÃn thở, dùng Ä‘oản kiếm gạt chéo sang bên.
Hắc y nhân không ngoảnh lại, nhưng biết Ä‘oản kiếm trong tay đối phương rất lợi hại, chưởng chưa ra hết đã vá»™i thu hồi. Äồng thá»i, tay tả lại phóng năm ngón và o bụng dưới cá»§a Hạ Hầu Cương.
Hạ Hầu Cương phải thối lui năm thước để né tránh.
Trong tay có binh khà mà không thắng nổi địch nhân, chà ng bất giác vừa thẹn vừa giáºn, bèn hét to má»™t tiếng, múa kiếm xông tá»›i.
Kiếm lưu truyá»n má»—i lúc thêm nhanh, trong chá»›p mắt đã tạo thà nh má»™t mà n hà n quang xô tá»›i.
Lúc nà y tuy Hạ Hầu Cương đã cảm thấy toà n thân giá lạnh, nhưng ý chà quyết thắng mãnh liệt khiến chà ng gắng gượng để tụ chân khà không cho hà n khà lan tá»a, thi triển táºn cùng sở há»c mà công kÃch đối phương.
|

13-08-2008, 05:19 PM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Moscow
Bà i gởi: 355
Thá»i gian online: 16 giá» 16 phút 8 giây
Thanks: 92
Thanked 3,369 Times in 110 Posts
|
|
Hồi 23
NgÅ© Hà nh Kỳ Tráºn
Lại đấu thêm hÆ¡n ba mươi hiệp. Hạ Hầu Cương đã thấy bất ổn, toà n thân giá lạnh, tứ chi giảm hẳn độ linh hoạt, thầm kinh hãi, nếu trong vòng mưá»i chiêu nữa không thá»§ thắng, thì chẳng những thanh danh mất hết, mà còn có khả năng bị đả thương, liá»n sá» chiêu «Lưu tinh cản nguyệt», Ä‘oản kiếm trong tay như má»™t giải cầu vồng mà u trắng bạc chém vút tá»›i.
Má»™t tiếng rú chói tai, máu vá»t tung tóe lên mặt chà ng. Hắc y quái nhân vụt Ä‘i như bị cuồng phong cuốn bay, để lại trên lá»›p cá» dại hai ngón tay dà i ngoằng.
Hứa Sĩ Công chạy lại, nói:
− Hạ Hầu đệ đã chém đứt hai ngón tay của hắn ...
Bá»—ng lão phát giác sắc mặt chà ng xanh nhợt, thần thái bất ổn, vá»™i há»i:
− Hiá»n đệ là m sao váºy ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Äệ thấy á»›n lạnh.
Hứa Sĩ Công cả kinh thất sắc, nói:
− Hiá»n đệ bị trúng «Âm Phong Chưởng» chăng ?
Hạ Hầu Cương gượng trấn tĩnh, đáp:
− Không cần vội.
Lúc nà y Lãnh Như Băng cũng chạy tới, đặt tay lên lưng Hạ Hầu Cương, nói:
− Äể tiểu đệ trợ lá»±c cho huynh, huynh hãy mau váºn khà điá»u tức.
Hạ Hầu Cương hÃt má»™t hÆ¡i, đáp:
− Äa tạ Lãnh huynh ...
Lá»i chưa dứt, đã cảm thấy nhiệt lá»±c từ bà n tay Lãnh Như Băng truyá»n sang thân thể mình, vá»™i định thần váºn khà tiếp lá»±c. Ná»™i công cá»§a Hạ Hầu Cương thâm háºu, cÆ¡ thể tráng kiện, lại được Lãnh Như Băng trợ lá»±c, quả nhiên đã khu trừ được không Ãt hà n khÃ. Chừng sau má»™t tuần trà , Hạ Hầu Cương bá»—ng thẳng ngưá»i lên, tách khá»i bà n tay cá»§a Lãnh Như Băng, nói:
− Äa tạ Lãnh huynh.
Lãnh Như Băng mỉm cưá»i:
− Có gì đâu, huynh đã dễ chịu chưa ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Dá»… chịu hÆ¡n nhiá»u rồi, chúng ta không nên cháºm trá»…, phải tiến và o trong kia ngay, xem Bạch cô nương thế nà o.
Lãnh Như Băng nói:
− Äể tiểu đệ dẫn đưá»ng.
Hứa SÄ© Công, Hạ Hầu Cương Ä‘á»u đã động thá»§ vá»›i địch nhân, riêng Lãnh Như Băng thì chưa, nên chà ng ngưng thần sẵn sà ng.
Hạ Hầu Cương nói:
− Rút kiếm ra Ä‘i, chưởng chỉ cá»§a bá»n chúng Ä‘á»u đã luyện công phu ngoại môn, nếu ta không dùng binh khà thì rất nguy hiểm.
Lãnh Như Băng thấy Hạ Hầu Cương quan tâm như váºy, không nỡ phụ hảo ý, bèn rút kiếm cầm sẵn nÆ¡i tay.
Hạ Hầu Cương nói tiếp:
− Lãnh huynh hãy lưu ý, khi chúng phát chưởng, có má»™t luồng khà âm hà n lạnh thấu xương xông tá»›i, đó là độc công tà môn. Äiá»u đó vốn không kỳ quái, nhưng nếu giao đấu lâu sợ vô cùng bất lợi. Do đó, nếu đã xuất thá»§, nên dùng toà n lá»±c thá»§ thắng. Kinh nghiệm cá»§a đệ là trong mưá»i chiêu đầu chúng chưa kịp táºp trung kình lá»±c âm hà n, tốt nhất là ta nên đả thương chúng cà ng sá»›m cà ng tốt.
Lãnh Như Băng đáp:
− Äa tạ huynh chỉ Ä‘iểm.
Nà o ngá» há» không tái ngá»™ địch nhân cản đưá»ng cho đến lúc và o thẳng tá»›i thạch thất.
Hứa SÄ© Công nhìn quanh tứ phÃa vẫn không thấy bóng má»™t hắc y nhân, ngạc nhiên nói:
− Kỳ quái ! Chúng kéo cả Ä‘oà n tá»›i đây mà không bà y tráºn thế, đã bá» Ä‘i rồi sao ?
Lãnh Như Băng nói:
− Chúng ta hãy và o xem Bạch cô nương thế nà o đã.
Ba ngưá»i bước và o thạch thất, chỉ thấy trống không, ba thiếu nữ đã biến Ä‘i đâu cả.
Hứa SÄ© Công giáºm chân:
− Há»ng to rồi ! Chắc hỠđã bị bá»n hắc y nhân bắt Ä‘i rồi.
Lãnh Như Băng trầm ngâm một hồi, nói:
− Bạch cô nương hà nh sá»± rất tháºn trá»ng, đã có ý đỠphòng, há lại chịu chết.
Có lẽ ba cô nương ấy đã lánh đi rồi.
Bỗng có thanh âm thiếu nữ vang tới:
− Lãnh công tỠ! Lãnh công tỠ!
Ngoảnh lại, thấy Tố Mai cầm ngang trưá»ng kiếm chạy tá»›i. Hứa SÄ© Công há»i luôn:
− Bạch cô nương bình an chứ ?
Tố Mai đáp:
− Bẩm, hoà n toà n bình an !
Hứa Sĩ Công thở phà o nhẹ nhõm:
− Lão phu cứ tưởng các vị bị bắt rồi.
Tố Mai cưá»i:
− Lão tiá»n bối tưởng không sai, chúng tiểu nữ Ä‘á»u bị bắt Ä‘i.
Hứa SÄ© Công biết Tố Mai hiểu sai ý cá»§a lão, nhưng không muốn giải thÃch vá»›i nà ng.
Tố Mai nhìn Hứa SÄ© Công và Hạ Hầu Cương, cưá»i nói:
− Lãnh công tá», tiểu thư thỉnh công tá» tá»›i chá»— ở má»›i cá»§a tiểu thư.
Lãnh Như Băng ngạc nhiên:
− Chỗ ở mới ?
Tố Mai cưá»i:
− Thì ở trong «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» ấy !
Lãnh Như Băng mỉm cưá»i:
− Ồ, tại hạ quên mất ...
Tố Mai tiếp:
− Cái con a đầu Hoà ng Cúc sau khi Ä‘uổi hai vị, thì tiểu thư tỉnh lại, láºp tức ra lệnh di chuyển và o «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» kẻo trá»…. Chúng tiểu nữ vừa và o tráºn xong, quả nhiên có rất nhiá»u hắc y nhân tá»›i.
Hứa SÄ© Công vá»™i há»i:
− Thế bá»n chúng đâu ?
Tố Mai đáp:
− Má»i thứ Ä‘á»u đúng như dá»± liệu cá»§a tiểu thư. Bá»n hắc y nhân mang nhiá»u cá»c gá»— trắng tá»›i, cÅ©ng bố trà «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» ở Liệt Phụ Chá»§ng. Há» giở bản đồ ra, loay hoay đến cả ná»a ngà y má»›i cắm được má»™t cây cá»c. Má»›i cắm được và i cây cá»c, bá»—ng nghe có tiếng rú thê thảm vẳng tá»›i, thế là cả bá»n nhảy lên ngá»±a phóng Ä‘i như bị ma Ä‘uổi.
Hứa SÄ© Công thầm nghÄ© kỳ tráºn vá»›i mấy cây cá»c, cà nh cây là m sao lại có thể ngăn nổi bá»n hắc y nhân phát hiện, bèn há»i:
− Ba vị ở trong kỳ tráºn không bị bá»n hắc y nhân phát hiện ư ?
Tố Mai nói:
− Chúng tiểu nữ nằm trong bụi cá» ráºm và cao, dÄ© nhiên bá»n há» không nhìn thấy.
Lãnh Như Băng nhá»› địa thế mà bạch y nữ bà y kỳ tráºn đúng là nÆ¡i cá» ráºm và cao nhất, nếu ẩn trong đó, địch không để ý sẽ khó phát hiện, váºy mà kỳ tráºn vẫn nằm ở gần trung tâm khu vá»±c Liệt Phụ Chá»§ng.
Lãnh Như Băng, Hứa SÄ© Công và Hạ Hầu Cương theo Tố Mai vòng ra phÃa sau tòa nhà mồ đồ sá»™, Ä‘i má»™t lát đã thấy Hoà ng Cúc đứng chá», cúi mình nói:
− Tiểu thư thỉnh Lãnh công tá» nháºp tráºn.
Sau khi né ngưá»i cho Lãnh Như Băng bước qua, Tố Mai liá»n ngăn Hứa SÄ© Công và Hạ Hầu Cương lại.
Hứa SÄ© Công và Hạ Hầu Cương thối lui và i thước, lão Hứa nói nhá»:
− Bạch cô nương là má»™t nhân váºt hết sức thần kỳ, lão huynh sống ngần nà y tuổi Ä‘á»i mà chưa há» nghe thấy má»™t ngưá»i thứ hai kỳ quái như váºy.
Hạ Hầu Cương há»i:
− Kỳ quái như thế nà o ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Nà ng thuá»™c là u các loại võ công tối kỳ ảo trong thiên hạ, trong khi chÃnh bản thân nà ng trói gà không chặt.
Hạ Hầu Cương nói:
− Kể cÅ©ng kỳ quái, nhưng chưa thể bảo là thần kỳ. Nếu cốt cách không cho phép luyện võ, nhưng thông minh có trà nhá»› tốt, phối hợp vá»›i cÆ¡ duyên, thì có thể nhá»› được bà lục võ công, hoặc tình cá» nghe ngưá»i khác đà m luáºn vá» võ công mà nhá»›. Äiá»u đó đâu phải là thần kỳ.
Hứa SÄ© Công cưá»i:
− Nhưng còn Ä‘iểm nà y nữa, thân thể hư nhược, là m việc mệt má»i má»™t chút đã ngất xỉu, nhưng nà ng có thể dùng kim trâm cắm và o huyệt đạo, thì láºp tức tinh thần phấn chấn, gò má á»ng hồng, sức lá»±c dồi dà o, trà tuệ minh mẫn dị thưá»ng.
Hạ Hầu Cương nói:
− Có thể nà ng có há»c vấn cao vá» y đạo, tiểu đệ không hiểu y lý, chẳng dám vá»ng luáºn.
Hứa Sĩ Công nói:
− Thân thể hư nhược mà liệu sá»± như thần, thì giải thÃch thế nà o đây ?
Hạ Hầu Cương trầm ngâm, đáp:
− Tiểu đệ chưa gặp Bạch cô nương ấy, nhưng nghe Hứa huynh nói, thì Bạch cô nương quả là một nhân tà i đại trà đại huệ, nà ng tự tin và o trà huệ của mình, nên tuy không biết võ công, khi lâm sự vẫn bình tĩnh và sáng suốt ...
Chà ng ngẩng mặt lên, ngưng mục trầm tư một lát, nói tiếp:
− Phà m những ai có trà huệ siêu việt, nhưng coi nhẹ sinh tá»; Ä‘á»u có thể trở thà nh báºc đại trÃ, đại dÅ©ng.
Hứa Sĩ Công nói:
− Cao luáºn, cao luáºn, lão há»§ nà y nghe hiá»n đệ luáºn mà như được mở mang thêm má»™t báºc kiến văn. Tháºt là Trưá»ng Giang sóng sau đè sóng trước, má»™t lá»›p tân nhân vượt cá»±u nhân. Hiá»n đệ và Lãnh đệ quả là hai vị thiếu niên anh hùng, khiến lão há»§ nà y vừa mừng vừa thẹn.
Hạ Hầu Cương mỉm cưá»i:
− Tiểu đệ chẳng qua thuáºn miệng loạn ngôn và i câu, đâu dám khoa trương trước Hứa huynh. Sao bằng được Lãnh huynh đệ ...
Hứa SÄ© Công há»i:
− Lãnh đệ thì thế nà o ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Lãnh huynh đệ khà độ hiên ngang, tướng mạo phi thưá»ng nếu theo nghiệp văn có thể đến chức công hầu, theo nghiệp võ sẽ thà nh nhất đại cao thá»§, những mong suốt lá»™ trình sẽ được Hứa huynh hiệp trợ. Ôi, tiếc rằng tiểu đệ còn phụng dưỡng phụ mẫu, không thể bồi tiếp chà ng, để giúp chà ng sáng láºp huấn nghiệp.
Hứa Sĩ Công nói:
− Hiá»n đệ có tinh thông khoa nhân tướng há»c ư ?
Hạ Hầu Cương nói:
− Gia mẫu tinh thông khoa đó, tiểu đệ bất quá biết võ vẽ đôi chút, không thể gá»i là tinh thông.
Ngừng một lát chà ng lại tiếp:
− Trong ná»™i tâm Lãnh huynh đệ tá»±a hồ có tâm sá»± khó giãi bà y, khiến chà ng luôn luôn sầu tư, nếu chà ng có hùng tâm, muốn già nh địa vị nhất đại tông sư trong võ lâm, ắt trước tiên phải giải trừ mối ưu sầu lắng Ä‘á»ng trong tâm tư. Äiá»u nà y những mong Hứa huynh tùy thá»i tương trợ, nếu khi nà o cần tá»›i tiểu đệ, chỉ cần phi báo má»™t tiếng, tiểu đệ sẽ láºp tức Ä‘em toà n bá»™ lá»±c lượng tinh nhuệ cá»§a Lục Tinh ÄÆ°á»ng tá»›i đợi lệnh.
Hứa Sĩ Công nói:
− Xưa nay anh hùng đồng thanh tương ứng, thịnh tình cá»§a hiá»n đệ vá»›i Lãnh đệ tháºt là ...
Bá»—ng nghe Tố Mai gá»i:
− Tiểu thư thỉnh nhị vị nháºp tráºn.
Hứa SÄ© Công cưá»i ha hả:
− Hiá»n đệ, nữ oa nhi kia nói năng vô lá»…, hiá»n đệ đừng để tâm.
Bá»—ng lão Hứa hạ giá»ng nói nhá»:
− Nhưng đối với Lãnh huynh đệ của chúng ta thì lại rất lễ nghĩa.
Hạ Hầu Cương mỉm cưá»i im lặng. Hoà ng Cúc nói:
− Thỉnh nhị vị Ä‘i theo sau tiểu nữ nháºp tráºn, nếu Ä‘i sai phương hướng sẽ rất phiá»n phức.
Hứa Sĩ Công nghĩ thầm:
“Và i má»› cà nh cây, cá»c gá»— có gì mà ngăn được ai ?â€.
NghÄ© váºy nhưng lão cÅ©ng lặng lẽ theo sau Hoà ng Cúc.
Chỉ thấy Hoà ng Cúc cứ Ä‘i lắt léo, rõ rà ng tưởng đến má»™t vị trÃ, lại vòng vèo, hết hướng đông lại quẹo hướng tây. Äến giữa kỳ tráºn, thấy trên cá» ráºm trải má»™t tấm chăn mà u hồng, bạch y nữ ngồi tÄ©nh tá»a trên chăn, Lãnh Như Băng ngồi cách nà ng hai thước.
Hạ Hầu Cương ngắm bạch y nữ, thấy nà ng là má»™t giai nhân tuyệt sắc, ngoại trừ sá»± hư nhược, không có Ä‘iểm gì khiếm khuyết. Bạch y nữ mỉm cưá»i, nói:
− Thỉnh nhị vị an tá»a !
Khi hai ngưá»i đã ngồi xuống, nà ng tiếp:
− Mấy kẻ kia bị ba vị Ä‘uổi khá»i Liệt Phụ Chá»§ng, quyết không cam chịu.
Chúng chắc chắn sẽ trở lại đây. Lúc nà y không nên xung đột trá»±c diện. Thỉnh ba vị tạm thá»i né tránh ...
Nà ng quay nhìn Hạ Hầu Cương, há»i:
− Công tỠthụ thương thì phải ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Má»›i rồi, trong khi động thá»§ vá»›i cưá»ng địch, bị má»™t loại chưởng phong ngoại môn cá»§a chúng đả thương, nhưng hiện tại tá»± cảm thấy không sao !
Bạch y nữ lắc đầu:
− Chất độc âm hà n bị công tá» dùng ná»™i công đỠkháng tạm thá»i chưa phát tác, nhưng đã thấm và o cÆ¡ thể, nếu tái giao chiến hoặc sẽ thà nh bệnh, hoặc xâm nháºp ná»™i tạng nguy hiểm lắm.
Hạ Hầu Cương nói:
− Cô nương cao kiến, tại hạ biết chất hà n độc trong ngưá»i vẫn chưa được tiêu trừ hết.
Bạch y nữ nói:
− Nếu công tá» tÃn nhiệm tiểu nữ, tiểu nữ sẽ dùng phép châm cứu để trừ hết khà hà n độc khá»i cÆ¡ thể.
Hạ Hầu Cương vốn muốn vá» ngay Từ Châu nhá» phụ thân dùng ná»™i công trừ độc, nhưng trước thịnh tình trị thương cá»§a Bạch y nữ thì không tiện cá»± tuyệt, bèn mỉm cưá»i đáp:
− Thỉnh cô nương xuất thủ.
Bạch y nữ thong thả lấy ba cây kim trâm, cưá»i nói:
− Không đau chút nà o đâu, công tỠchớ lo.
Câu nà y được nà ng nói vá»›i giá»ng hồn nhiên chân tình.
Hạ Hầu Cương đáp:
− Dù có chặt một cánh tay, tại hạ tự tin vẫn chịu đựng được !
Bạch y nữ cắm kim trâm và o ba huyệt «Thiên phủ», «Bạch hiệp», «XÃch trạch» trên tay tả cá»§a chà ng, nói:
− Công tá» dưá»ng như tinh thông y lý, nên đã hoà n toà n bức dẫn khà âm hà n ngấm và o cÆ¡ thể táºp trung ở «Thá»§ thái hiểm phế kinh», do đó việc trị thương trở nên dá»… dà ng.
Hạ Hầu Cương đáp:
− Chỉ biết võ vẽ má»™t chút, mong cô nương đừng cưá»i.
Bạch y nữ nói:
− Công tá» hãy tÄ©nh tá»a má»™t lát ...
Äoạn quay nhìn Hứa SÄ© Công, nói:
− Từ giỠđến chÃnh ngá» ngà y mai, các vị không nên rá»i khá»i kỳ tráºn ... Chỉ má»™t chút nữa thôi, bên ngoà i kỳ tráºn sẽ có rất nhiá»u ngưá»i kéo đến, các vị đừng kinh động, cứ việc ẩn trong cá» mà nghỉ ngÆ¡i, rất có thể còn nghe được đôi chút sá»± tình qua lá»i trò chuyện cá»§a bá»n há».
Hứa Sĩ Công nghĩ thầm:
“Lúc nà y Ä‘i khá»i đây, ngà y mai phải trở lại, chi bằng ở luôn đây cho tiện.†Bèn đáp:
− ÄÆ°á»£c, cứ như váºy mà là m.
Bá»—ng có tiếng Hoà ng Cúc Ä‘ang thá»§ ở tráºn môn nói vá»ng và o:
− Chúng kéo tới rồi. Các vị mau ẩn thân !
Hạ Hầu Cương bỗng nói:
− Tại hạ phải vỠthà nh Từ Châu, chỉ e không thể theo lệnh cô nương.
Bạch y nữ há»i:
− Vì sao ? Công tỠnhất định muốn vỠthà nh Từ Châu ư ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Vì gia phụ Ä‘ang ở đó. Dù ra khá»i kỳ tráºn có phải bá» mạng, cÅ©ng đà nh mạo hiểm.
Bạch y nữ mỉm cưá»i:
− Tiểu nữ thấy không cần là m như váºy.
Hạ Hầu Cương ngạc nhiên:
− Cô nương nói như váºy là sao ?
Bạch y nữ đáp:
− Lệnh tôn nếu lo cho sá»± an nguy cá»§a công tỠắt sẽ tìm đến Liệt Phụ Chá»§ng, chúng ta cứ ở đây đón lệnh tôn, rước nháºp tráºn là xong.
Hạ Hầu Cương há»i:
− Nếu gia phụ không tới ?
Bạch y nữ đáp:
− Nếu lệnh tôn không tá»›i, tất lệnh tôn là má»™t vị trà cÆ¡ tuyệt thế, đại trà đại dÅ©ng, tuy phụ tá» tình thâm, vẫn không liá»u mạng và o chốn nguy hiểm, đơn độc đối phó vá»›i quần địch ... Công tá» thá» Ä‘oán xem, liệu lệnh tôn có đến hay không ?
Hạ Hầu Cương nghÄ© má»™t hồi, thấy cả hai khả năng ngang nhau, khó mà xác định, bèn đứng dáºy, rút kim trâm khá»i cánh tay, nói:
− Äa tạ cô nương tương cứu, tại hạ không muốn Ä‘oán mò. Váºy xin cáo biệt.
Lãnh Như Băng liá»n đứng dáºy:
− Hạ Hầu huynh, tiểu đệ sẽ đồng hà nh với huynh.
Hạ Hầu Cương lắc đầu:
− Lãnh huynh không nên mạo hiểm như váºy. Bạch cô nương nói rất đúng, nếu ở đây thì còn an tâm, rá»i khá»i kỳ tráºn ắt cầm chắc cái chết.
Bạch y nữ mỉm cưá»i:
− Công tá» can ngăn Lãnh công tá» cÅ©ng vô Ãch. Trông bá» ngoà i chà ng lạnh lùng, thá»±c ra trong lòng rất cương đưá»ng, nhiệt tình vá»›i ngưá»i. Trừ phi chà ng không nói, chứ đã nói thì chắc chắn sẽ là m, có can ngăn cÅ©ng vô Ãch.
Hạ Hầu Cương há»i:
− Cô nương biết chuyến Ä‘i nà y nguy hiểm dị thưá»ng, vì sao lại muốn chà ng khinh thân mạo hiểm ?
Lãnh Như Băng nói:
− Äó là ý cá»§a tiểu đệ ...
Bạch y nữ mỉm cưá»i:
− Các vị có nghe chuyện lão tăng xẻo thịt mình cho hạc ăn hay chưa ?
Hạ Hầu Cương nói:
− Cô nương muốn chúng tại hạ theo gương lão tăng xẻo thân vì ngưá»i khác.
Nếu tại hạ chết, mà cứu được đồng đạo võ lâm, thì để một mình tại hạ chết là đủ.
Nếu cái chết của tại hạ là vô bổ đối với đại cục, tại sao lại để hại đến sinh mệnh của Lãnh huynh ?
Bạch y nữ nói:
− Công tá» tháºt già u hảo tâm ... Äáng tiếc, công tá» chỉ biết má»™t mà không biết hai.
Hạ Hầu Cương nói:
− Mong được nghe cao kiến.
Bạch y nữ nói:
− Má»™t mình công tá» khó địch nổi bá»n thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân, nhưng nếu hai công tá» liên thá»§ thì lại khác hẳn, dù có thất thá»§ bị bắt, cÅ©ng là m kinh động đến Mai Hoa chá»§ nhân. Chỉ có cách là m cho hắn kinh động, hai vị má»›i có cÆ¡ sinh tồn.
Hạ Hầu Cương và Lãnh Như Băng chợt hiểu ra, nhưng chưa ngộ hết, đưa mắt nhìn nhau im lặng.
Bạch y nữ giÆ¡ tay sá»a má»™t lá»n tóc xõa, cưá»i:
− Nếu công tỠcó thể đả thương và i cao thủ thuộc hạ của Bạch Mai Hoa chủ nhân thì tốt quá.
Lãnh Như Băng há»i:
− Tại sao ?
Bạch y nữ cưá»i:
− Thì mới có thể khiến cho hắn có ý muốn bắt hai vị chứ !
Lãnh Như Băng lạnh lùng nói:
− Äại trượng phu khả sát bất khả nhục, nếu lại để cho chúng bắt giữ, thì thà liá»u chết quyết chiến.
Bạch y nữ bá»—ng cưá»i khanh khách. Lãnh Như Băng ngÆ¡ ngác:
− Cô nương cưá»i cái gì ? Tại hạ nói có gì không đúng ?
Bạch y nữ nói:
− Kiến thức của thất phu là m sao đủ dũng khà !
Lãnh Như Băng biến sắc, nói:
− Cô nương nói năng tốt nhất chá»› đả kÃch ngưá»i ta !
Bạch y nữ chợt nghiêm trang, mở tròn đôi mắt to ngưng mục nhìn chà ng hồi lâu, mới thong thả nói:
− Tiểu nữ không há» có ý nhục mạ công tá», đây là đang luáºn sá»±, hai vị quyết không thoát nổi sá»± vây công cá»§a bá»n thuá»™c hạ Mai Hoa chá»§ nhân !
Chỉ thấy Hoà ng Cúc hối hả chạy và o, nói:
− Bá»n hắc y nhân kéo tá»›i đông lắm, không dưới ba bốn chục ngưá»i !
Bạch y nữ gáºt đầu, cưá»i:
− Không cần hoảng hốt, việc nà y ta đã dự liệu.
Äá»™t nhiên nà ng lấy hai cây kim trâm, nhìn Lãnh Như Băng và Hạ Hầu Cương, nói:
− Thừa lúc tráºn thế cá»§a chúng chưa xong, tiểu nữ tiá»…n hai vị Ä‘i.
Lãnh Như Băng vội nói:
− Cô nương đâu biết võ công ? Thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân tên nà o cÅ©ng võ công cao cưá»ng, chỉ e chúng tại hạ bảo há»™ cô nương không chu đáo.
Bạch y nữ Ä‘iá»m nhiên cưá»i:
− Nếu tiểu nữ không tiễn, hai vị quyết chẳng thể thoát qua được ...
Äoạn quay qua Hứa SÄ© Công:
− Phiá»n Hứa lão phòng thá»§ ở đây.
Hứa Sĩ Công nói:
− Lão hủ theo hộ vệ các vị được chăng ?
Bạch y nữ đáp:
− Không cần. Tiá»…n xong Hạ Hầu huynh thoát Ä‘i, tiểu nữ và Lãnh công tá» sẽ láºp tức trở và o đây.
Nà ng nói xong, hai tay giÆ¡ lên, cắm ngay hai cây kim và o huyệt đạo. Sắc mặt xanh tái cá»§a nà ng láºp tức á»ng hồng dần, mắt long lanh rá»±c sáng. Chỉ thấy nà ng láºt nhẹ má»™t góc chăn, lấy chiếc há»™p ngá»c, nói:
− Chúng ta đi thôi !
Äoạn bước Ä‘i trước.
Hạ Hầu Cương nói nhỠvới Lãnh Như Băng:
− Äệ nghe gia mẫu bảo rằng thế gian có phương pháp châm cứu kỳ ảo có thể phát huy tiá»m lá»±c sống cá»§a con ngưá»i, nhưng thuáºt nà y thất truyá»n đã từ lâu !
Lãnh Như Băng đáp:
− Sức nà ng trói gà không chặt, nhưng dũng khà thì hà o hùng kinh nhân !
HỠđã ra khá»i kỳ tráºn. Ngẩng lên, thấy bá»n hắc y nhân đứng sánh vai nhau bên ngoà i mấy trượng, tóc dà i lõa xõa, mang mặt nạ mà u Ä‘en, chỉ chừa đôi mắt, trông đáng sợ.
Lãnh Như Băng rút phăng Ä‘oản kiếm, sấn bước phÃa trước Bạch y nữ, thần sắc ngưng trá»ng, ngầm váºn công lá»±c chuẩn bị.
Hạ Hầu Cương cÅ©ng rút kiếm, bảo há»™ Bạch y nữ phÃa sau.
Chỉ thấy mấy chục đạo mục quang cá»§a bá»n hắc y nhân đứng ngoà i kia Ä‘á»u chằm chằm hướng vá» phÃa ba ngưá»i, còn thân hình vẫn bất động như mấy chục bức tượng đất trùm vải Ä‘en.
Bạch y nữ nói nhỠvới Lãnh Như Băng:
− Bảo kẻ cầm đầu bá»n chúng ra đáp thoại.
Lá»i nà ng dịu dà ng, nhưng có uy lá»±c không thể cưỡng lại.
Lãnh Như Băng liá»n cao giá»ng:
− Vị nà o chủ sự, thỉnh hãy ra tương kiến.
Chỉ nghe má»™t giá»ng lạnh lùng vá»ng tá»›i:
− Äã không giữ đúng tÃn ước, đến nÆ¡i nà y trước coi thưá»ng Mai Hoa Lệnh Dụ, còn muốn tá»± sát ư !
Lãnh Như Băng nhìn vá» phÃa phát ra tiếng nói, chỉ thấy dưới gốc cây bách cổ thụ cách xa mấy trượng có má»™t hắc y nhân đứng quay lưng vá» phÃa ba ngưá»i.
Hạ Hầu Cương tiến lên hai bước, nói:
− Cô nương hãy trở và o trong tráºn.
Äoạn mỉm cưá»i nói vá»›i Lãnh Như Băng:
− Lãnh huynh, cục diện hôm nay chỉ e khó tránh khá»i ác chiến, chúng ta xông ra thôi !
Lãnh Như Băng đáp:
− ÄÆ°á»£c !
Äoạn vung kiếm liên thá»§ vá»›i Hạ Hầu Cương xông ra.
Bạch y nữ nói:
− Không nên xung đột lỗ mãng, mau quay trở lại !
Nhưng thân pháp của hai chà ng quá nhanh, Bạch y nữ chưa kịp cất tiếng thì hỠđã tới gần chỗ hắc y nhân kia.
Mấy chục hắc y nhân Ä‘ang đứng bất động liá»n nhất tá» giÆ¡ tay đẩy ra má»™t chưởng. Má»™t luồng ám kình cưá»ng mãnh, chứa khà âm hà n trà n tá»›i.
Lãnh Như Băng và Hạ Hầu Cương Ä‘á»u lo chưởng phong cưá»ng mãnh đả thương Bạch y nữ, không hẹn mà cùng váºn ná»™i kình vung chưởng nghênh tiếp.
Lá»±c đạo cá»§a song phương vừa tương tiếp, hai chà ng đồng thá»i cảm thấy kinh hãi, vá»™i cùng thối lui.
Bạch y thiếu nữ lúc nà y chợt lên tiếng:
− Nếu biết cách các vị có thể thoát ra được.
Hạ Hầu Cương há»i:
− Cô nương có gì chỉ giáo ?
Bạch y nữ đáp:
− Mấy chục ngưá»i nhất tá» phát chưởng hợp lá»±c tương thông vá»›i nhau như thế, hai vị dù ná»™i công thâm háºu đến mấy cÅ©ng khó đối địch, có Ä‘iá»u là phép «Truyá»n Lá»±c Thần Công» chúng chưa luyện tá»›i mức đăng đưá»ng nháºp thất, khó phát huy được hiệu lá»±c kỳ diệu, nếu không hai vị đã bị đả thương vì đòn vừa rồi.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Lá»i nà y không sai.†Chà ng vừa tiếp má»™t đòn, cảm thấy lá»±c đạo cá»§a đối phương không liên tục, tiá»n háºu bất đồng. Nếu chúng hợp lá»±c thà nh má»™t khối đồng nhất, thì chà ng đã bị chấn thương.
Gã hắc y nhân đứng dưới gốc cây bách nói:
− Không sai. Äó chÃnh là «Truyá»n Lá»±c Thần Công», các ngưá»i dù có võ công cao hÆ¡n nữa, hôm nay cÅ©ng khó bỠđà o thoát.
Bạch y nữ nói:
− «Truyá»n Lá»±c Thần Công» tuy kỳ diệu, nhưng phá giải cÅ©ng dá»… thôi.
Gã kia nói:
− Thì ngưá»i thá» phá coi !
Bạch y nữ nói nhỠvới Lãnh Như Băng và Hạ Hầu Cương:
− Hai vị xông ra lần nữa. Lần nà y hãy váºn khà đứng cho vững, ngưng động thá»§ chưởng, chưa phát vá»™i, đợi khi kình lá»±c cá»§a chúng phát xuất, hãy dùng ná»™i công cá»§a mình lá»±a theo thế đến cá»§a địch mà hòa và o nhau. Äáng tiếc hai vị chưa luyện qua thá»§ pháp «Äạo Âm Tiếp Dương», chỉ e khó ứng thá»§ kịp thá»i. Nay tiểu nữ truyá»n khẩu quyết cho hai vị, hai vị hãy lắng nghe, rồi theo đó mà là m, dù chưa thà nh thuá»™c, nhưng nhá» ná»™i kình cá»§a hai vị, cÅ©ng không đến ná»—i thụ thương.
Hai chà ng chưa kịp táºp trung chú ý, Bạch y nữ đã hạ giá»ng nói luôn khẩu quyết:
− Khà tụ Ä‘an Ä‘iá»n, kình ngưng hữu uyển, tả thá»§ tiếp lá»±c, hữu uyển phát xuất ...
Hai chà ng Ä‘á»u là cao thá»§ ná»™i gia, nghe nà ng Ä‘á»c khẩu quyết, láºp tức chăm chú ghi nhá»›.
Bạch y nữ nói tiếp:
− Hai vị thỠáp dụng lần đầu, dĩ nhiên khó đắc tâm ứng thủ, nhưng hiệu lực cũng không nhỠđâu.
Lúc nà y bá»n hắc y nhân kia đã tá»›i gần chá»— há», chỉ còn cách và i thước, hợp thà nh thế bao vây, nhưng thấy Lãnh Như Băng và Hạ Hầu Cương ngưng thần không nói, chẳng có vẻ cá»± địch, thì chúng lại chưa dám xuất thá»§.
Bạch y nữ Ä‘ang giải thÃch cho hai chà ng nghe phương pháp váºn dụng khẩu quyết, cách thức, phương vị xuất thá»§. Hai chà ng lắng nghe, dần dần nháºp tâm.
Chỉ nghe gã hắc y nhân còn đứng dưới gốc cây bách cưá»i lạnh má»™t tiếng, nói vá»ng lại:
− Các ngươi đã sa và o tráºn đồ hợp vây, còn chưa thúc thá»§ chịu trói nữa hay sao ?
Lãnh Như Băng Ä‘iá»m nhiên đáp:
− Äại trượng phu sá gì sinh tá», các ngưá»i cứ việc xuất thá»§ coi !
Hắc y nhân hừ má»™t tiếng, đột ngá»™t chạy giáºt lùi vá» phÃa ba ngưá»i.
Lãnh Như Băng lấy là m kỳ quái, nói nhá»:
− Hạ Hầu huynh, bá»n nà y thá»§y chung không chịu quay mặt đối diện vá»›i đối phương.
Hạ Hầu Cương đáp:
− Trong giang hồ không Ãt kẻ láºp dị, cố bà y trò nguy kỳ để kiếm chút kỳ danh, chẳng nên lấy đó là m lạ.
Hắc y nhân cưá»i lạnh má»™t tiếng nói:
− Ngươi hãy thỠtrước một chiêu của ta coi !
Äoạn vá»— má»™t chưởng vá» phÃa sau. Tuy hắn quay lưng vá» phÃa đối phương, nhưng định hướng vô cùng chuẩn xác, má»™t luồng chưởng phong âm hà n à o tá»›i thẳng chá»— Hạ Hầu Cương.
Bá»n hắc y nhân bao vây xung quanh ba ngưá»i, thấy gã kia xuất thá»§, thì láºp tức lui và i bước, hiển nhiên muốn để gã hắc y nhân đấu má»™t mình trước vá»›i đối phương.
Hạ Hầu Cương sau khi tiếp má»™t chưởng, Ä‘ang định vung kiếm phản kÃch thì Lãnh Như Băng nói:
− Hạ Hầu huynh, hiệp nà y nhưá»ng cho tiểu đệ.
Lá»i chưa dứt, ngưá»i đã vá»t tá»›i, tả thá»§ chá»™p lấy má»› tóc xõa cá»§a hắc y nhân.
Hắc y nhân hữu thá»§ phất vá» phÃa sau, búng ngón tay và o yếu huyệt uyển mạch chà ng.
Hạ Hầu Cương nói to:
− Huynh nên dùng binh khà đối phó vá»›i song thá»§ đã luyện độc cá»§a há».
Lãnh Như Băng nói:
− Äa tạ chỉ Ä‘iểm.
Äoản kiếm trong tay hữu láºp tức sá» chiểu «Không vân trÃch tinh», hà n quang lấp lánh, nhắm tá»›i huyệt «Mệnh môn» trên lưng đối phương.
Chỉ thấy tay tả cá»§a hắc y nhân xoay má»™t vòng vá» phÃa sau chụp tá»›i cổ tay hữu cầm kiếm cá»§a chà ng. Hắn xuất thá»§ thần tốc, biến hóa kỳ ảo.
Lãnh Như Băng trầm cổ tay hữu né tránh trảo thế cá»§a hắn, Ä‘oản kiếm đâm xéo sang cổ tay tả cá»§a hắn theo chiêu «Vương mẫu quyá»n liêm», tạo nên hai phiến kiếm hoa.
Hắc y nhân tuy quay lưng vá» phÃa chà ng, nhưng cỠđộng linh mẫn như có con mắt thứ ba, kiếm thế cá»§a Lãnh Như Băng vừa biến đổi, hắn đã thu hồi ngay tả thá»§.
Lãnh Như Băng, nghĩ thầm:
“Thân pháp cá»§a ngưá»i nà y quá nhanh.†Äoản kiếm công kÃch liên tiếp ba chiêu, kiếm quang loang loáng nhắm tá»›i ba đại huyệt cá»§a hắc y nhân.
Thân pháp kỳ dị của hắc y nhân lắc lư, né tránh cả ba chiêu kiếm, tay tả phát chưởng, tay hữu phóng chỉ cùng đánh ra.
Äôi bên giao đấu sáu, bảy chiêu ác liệt, vẫn chưa bên nà o chiếm được tiện nghi.
Lãnh Như Băng nhìn kỹ y phục của hắc y nhân, thấy khác với gã chà ng đã gặp ở Thần Võ Tiêu Cục.
Hạ Hầu Cương nói lớn:
− Lãnh huynh, tốc chiến tốc quyết, đừng kéo dà i thá»i gian.
Lãnh Như Băng hét to má»™t tiếng, kiếm pháp đột biến, hà o quang kiếm khà ngút trá»i, thế như bà i sÆ¡n đà o hải mà công kÃch.
Äòn công kÃch nà y cá»±c kỳ lợi hại, chỉ nghe Hạ Hầu Cương tán thưởng reo lên:
− Hảo kiếm pháp !
Lãnh Như Băng đột xuất kỳ chiêu, lá»›p lá»›p kiếm hoa nhắm tá»›i mưá»i tám đại huyệt sau lưng Hắc y nhân.
Hắc y nhân tá»±a hồ biết khó né tránh kiếm thế nguy hiểm, tay hữu bá»—ng phách không má»™t chưởng vá» phÃa sau, nhưng chưởng phong bị chìm ngay và o mà n kiếm hoa cá»§a Lãnh Như Băng. Chỉ thấy kiếm quang tắt lịm, máu phun thà nh vòi, hắc y nhân búng ngưá»i bay Ä‘i bảy tám thước. Cùng lúc ấy, má»™t vệt Ä‘en bay từ phÃa Lãnh Như Băng vá» phÃa sau.
Hạ Hầu Cương giÆ¡ tay hữu lên chụp lấy, nhìn má»™t cái thì ra đó là má»™t cánh tay bị chém đứt, Ä‘ang định lên tiếng tán thưởng Lãnh Như Băng, bá»—ng thấy bạch y nữ vá»™i bước tá»›i đến ngay sau lưng Lãnh Như Băng, lấy má»™t cây kim trâm cắm và o phÃa sau vai cá»§a chà ng.
Lãnh Như Băng hÃt má»™t hÆ¡i dà i, ngoảnh đầu lại, nói:
− Äa tạ cô nương tương cứu.
Hạ Hầu Cương chạy lại, há»i nhá»:
− Lãnh huynh thụ thương ư ?
Lãnh Như Băng gáºt đầu:
− Nhẹ thôi.
Nhìn kỹ, chỉ thấy trên ngực bên hữu của chà ng có một vệt máu, chắc là cánh tay bị chém lìa của hắc y nhân đã văng và o đó.
Lúc nà y hắc y nhân bị chém và o tay đã cắm đầu chạy mất hút. Bá»n hắc y nhân còn lại đã vây thà nh tráºn thế bao quanh ba ngưá»i. Kỳ quái là bá»n nà y cứ vây như váºy, chứ không xuất thá»§.
Bạch y nữ nói nhá»:
− Thá»i cÆ¡ ngắn ngá»§i, mau xông ra Ä‘i !
Lãnh Như Băng vung kiếm xông ra trước.
Mấy hắc y nhân thấy váºy, liá»n nhất tá» giÆ¡ chưởng kÃch tá»›i.
Lãnh Như Băng ngầm đỠtụ chân khÃ, tả thá»§ giÆ¡ lên, y theo khẩu quyết cá»§a Bạch y nữ, nghênh tiếp chưởng lá»±c Ä‘ang trà n tá»›i.
Thá»§ pháp «Äạo Âm Tiếp Dương» nà y là má»™t tuyệt kỹ thần kỳ ná»™i ngoại kiêm tu, Lãnh Như Băng vô cùng thông minh, phương pháp thuyết giảng cá»§a bạch y nữ lại mạch lạc, nên chỉ sau má»™t lần truyá»n đạt Lãnh Như Băng đã nhá»› như in trong óc; tả chưởng vừa tiếp luồng lá»±c đạo cương mãnh áºp tá»›i, tức thá»i ngưng kình há»™ trụ yếu huyệt, đồng thá»i váºn khà ná»™i dẫn, quả nhiên có má»™t luồng ám kình truyá»n và o tay, dẫn lên vai, lục phá»§ ngÅ© tạng Ä‘á»u cảm thấy chấn động mạnh như có má»™t dòng nước cuồn cuá»™n chảy qua ngưá»i, tuy chà ng sá»›m có đỠphòng, váºn chân khà bảo há»™ các yếu huyệt và tâm mạch, song vẫn bị chấn động, tê dại, thì cả kinh, tay hữu vá»™i đẩy ra cho ám kình phát xuất, láºp tức luồng kình à o à o tuôn ra như bà i sÆ¡n đảo hải, phóng vá» phÃa gã hắc y nhân ở phÃa hữu chà ng.
Nhưng năm gã hắc y nhân đứng ở phÃa đó đã hợp thà nh tư thế truyá»n lá»±c cho gã đứng trước phóng ra má»™t chưởng.
Chưởng nà y hợp ná»™i kình cá»§a cả năm ngưá»i là m má»™t.
Lá»±c đạo như má»™t tráºn cuồng phong khiến cát bay đá lở, chém cá» chặt cà nh.
Hạ Hầu Cương hét má»™t tiếng dà i, vung Ä‘oản kiếm xông thẳng vá» phÃa nam.
Bạch y nữ bá»—ng bước tá»›i hai bước, theo sát sau lưng Lãnh Như Băng, nói nhá»:
− Mau xông lên trước !
Lãnh Như Băng ngẩng đầu nhìn, Hạ Hầu Cương đã xông và o tráºn thế, Ä‘oản kiếm loang loáng hà n quang, Ä‘ang cáºn chiến giao đấu vá»›i mấy gã hắc y nhân.
Nguyên thá»§ pháp «Äạo Âm Tiếp Dương» cá»§a Lãnh Như Băng sau khi tiếp thu lá»±c đạo đã phát kÃch ra má»™t hướng khác khiến tráºn thế cá»§a đối phương rối loạn, Hạ Hầu Cương liá»n thừa dịp xông và o tráºn, Ä‘oản kiếm tả xung hữu đột, không cho địch nhân phục hồi tráºn thế. Lãnh Như Băng há»i:
− Cô nương cÅ©ng muốn nháºp tráºn ư ?
Bạch y nữ đáp:
− Tiểu nữ nấp sau lưng công tỠthôi.
Lãnh Như Băng nói:
− Äịch nhân quá đông, chỉ e trong lúc giao đấu tại hạ không bảo há»™ cô nương chu đáo.
Bạch y nữ nói:
− Thá»i cÆ¡ ngắn ngá»§i, thừa dịp cao thá»§ cá»§a chúng chưa đến kịp, mau xông và o tráºn Ä‘i !
Lãnh Như Băng nói:
− Cô nương cẩn tháºn.
Äoạn đâm nhanh má»™t kiếm vá» phÃa hắc y nhân ở gần nhất.
Gã nà y võ công chẳng tầm thưá»ng, né ngưá»i tránh kiếm, tiện thế giÆ¡ tay định chá»™p lấy cổ tay hữu cá»§a Lãnh Như Băng.
Lãnh Như Băng thầm biết lợi thế lúc nà y là ở chá»— tốc chiến tốc quyết, tranh thá»§ thá»i gian, liá»n đồng thá»i vá»›i lúc tay hữu đâm kiếm tay tả nương theo kiếm thế láºp tức búng ngón tay và o sưá»n đối phương.
Tả thá»§ cá»§a hắc y nhân vừa trảo tá»›i, má»›i phát giác thế nguy vong, thì ngón tay cá»§a Lãnh Như Băng đã tiếp cáºn «Thiên trì» huyệt ở mạng sưá»n hắn.
Ngưá»i nà y võ công quả lợi hại, trong khoảnh khắc chưa kịp chá»›p mắt ấy đột nhiên đỠtụ chân khÃ, ngưá»i hÆ¡i chúi vỠđằng trước, thân lách sang bên chừng ná»a thước, tránh được má»™t chỉ cá»±c hiểm cá»§a đối phương.
Lãnh Như Băng thầm kinh ngạc:
“Không ngá» võ công hắn cao cưá»ng như váºy !â€.
Năm ngón tay chà ng dễ dà ng chuyển chỉ thà nh trảo, chộp lấy mớ tóc dà i của hắc y nhân.
Chỉ nghe hắn rú lên má»™t tiếng, đảo ngưá»i vá»t vá» phÃa đồng bá»n.
Lãnh Như Băng nhìn má»› tóc trong tay cÅ©ng bất giác ngẩn ngưá»i. Thì ra đó chỉ là tóc giả, hắc y nhân bị giáºt má»› tóc, để lá»™ khoảng đầu trá»c lốc; hắn là má»™t hòa thượng.
Lúc nà y thanh âm dịu dà ng của Bạch y nữ ngay bên tai chà ng:
− Thừa lúc chúng đang hoảng hốt, xông tới đi !
Lãnh Như Băng ngẩng nhìn lên, quả thấy tráºn thế cá»§a bá»n hắc y nhân rối loạn, đây là thá»i cÆ¡ phá địch, liá»n hét má»™t tiếng vung kiếm đâm tá»›i.
Nguyên gã hắc y nhân bị Lãnh Như Băng chụp má»› tóc giả liá»n kinh hãi bá» chạy, khiến tráºn thế rối loạn.
Lãnh Như Băng, Hạ Hầu Cương sánh vai nhau xông lên, kiếm đâm chưởng phách má»™t hồi, tráºn thế cá»§a đối phương cà ng toán loạn, mạnh tên nà o tên ấy đối phó, không còn phối hợp vá»›i nhau nữa.
Bạch y nữ lớn tiếng nói:
− Hai vị cứ chụp lấy tóc chúng, bá»n nà y toà n mang tóc giả.
Nghe váºy, mấy hắc y nhân Ä‘ang giao đấu cà ng bối rối hÆ¡n. Bởi vì tóc chúng quá dà i, bị gió thổi bay vướng vÃu, dù võ công cao cưá»ng cÅ©ng khó bá» linh hoạt đối vá»›i phó.
Hạ Hầu Cương thét lá»›n má»™t tiếng, Ä‘oản kiếm sá» dụng «Lãng quyển lưu sa», bức hai hắc y nhân thối lui, tay tả cá»§a chà ng chá»™p lấy má»™t lá»n tóc dà i bị gió thổi lả tả.
Gã bị chá»™p tóc tá»±a hồ gấp gáp, tay hữu chém và o cổ tay tả cá»§a Hạ Hầu Cương, tay tả dùng toà n lá»±c phóng ra má»™t quyá»n, nhắm và o sưá»n chà ng, thân hình cÅ©ng theo thế cá»§a quyá»n nà y mà sấn tá»›i, xem chừng định liá»u chết má»™t phen.
Lãnh Như Băng đâm xéo tá»›i hắn má»™t kiếm, hắn rú lên thảm thương, máu phun thà nh vòi. Hạ Hầu Cương giáºt mạnh mái tóc, quả nhiên tóc rá»›t ra, dá»… lá»™ mãng đầu trá»c cá»§a hắn.
Lãnh Như Băng thét to:
− Bá»n nà y Ä‘á»u là hòa thượng, Bạch Mai Hoa chá»§ nhân nhất định chỉ là má»™t thứ giả danh giả mạo !
Trong tiếng thét, kiếm thế liên phát, chớp mắt đã tạo nên mà n kiếm quang, công thẳng tới.
Hạ Hầu Cương hét lá»›n hưởng ứng vung kiếm công kÃch mãnh liệt.
Tráºn thế cá»§a đám hắc y nhân rối loạn, lại bị hai chà ng hò hét vạch trần sá»± giả trá thì cà ng thêm hốt hoảng, lát sau đó Ä‘oản kiếm đã đả thương năm tên.
Hai chà ng đã mở được má»™t huyết lá»™ mà thoát khá»i vòng vây.
Lãnh Như Băng nhá»› đến Bạch y nữ, bất giác ngoảnh đầu lại nhìn, chút nữa thì chạm và o trán nà ng, chỉ thấy nà ng tươi cưá»i, há»i:
− Công tỠlo cho tiểu nữ phải không ?
Lãnh Như Băng bị nà ng nói trúng tâm sá»±, chưa biết hồi đáp ra sao, bèn lại lao vá» phÃa trước.
Ba ngưá»i ra khá»i Liệt Phụ Chá»§ng, Bạch y nữ dừng bước trước, nói:
− Hạ Hầu công tá», thứ cho tiểu nữ và Lãnh công tá» không thể tiá»…n xa.
Hạ Hầu Cương cung tay, đáp:
− Äa tạ hai vị, giá» ngá» ngà y mai tai tái kiến.
Äoạn quay mình phóng vút Ä‘i.
Lãnh Như Băng thấy chà ng đã mất hút, mới ngoảnh lại nhìn Bạch y nữ nói:
− Cô nương, chúng ta trở và o chứ ?
Bạch y nữ đáp:
− Dĩ nhiên, công tỠcó sợ không ?
Lãnh Như Băng thấy nà ng há»i khÃch, bá»—ng nổi hà o khà nói:
− Tại hạ chỉ lo sự an nguy của cô nương.
Bạch y nữ nói:
− Thế thì khá»i cần.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Nà ng giữa đám quyá»n chưởng giao đấu ác liệt mà vẫn Ä‘iá»m nhiên bước Ä‘i, nếu hoà n toà n không biết võ công, tháºt chẳng ai tin !â€.
NghÄ© váºy nhưng không tiện há»i, chà ng bèn cất bước Ä‘i trước.
Bạch y nữ theo sát sau lưng chà ng, cưá»i nói:
− Tiểu nữ giao phó thân thể và sinh mệnh hoà n toà n cho công tỠđó, nếu công tá» không đánh thắng há», thì cả hai ta sẽ chết.
Lãnh Như Băng cảm thấy tinh thần khẩn trương hẳn lên. Chà ng vừa động thá»§ vá»›i đám hắc y nhân kia, tuy phá vỡ tráºn thế cá»§a chúng, nhưng bá»n chúng thảy Ä‘á»u có võ công thâm háºu, lại liên thá»§ trong thế tráºn biến hóa. Sở dÄ© vừa rồi chà ng thoát ra được má»™t là nhá» Hạ Hầu Cương tương trợ, hai là đám hắc y nhân bị rối loạn thá»§ cước; lần nà y chà ng đơn thương độc mã, rất khó dá»± liệu thắng bại, nghe lá»i á»§y thác sinh mệnh cá»§a Bạch y nữ, thì trong lòng không khá»i lo lắng, ngoảnh lại há»i:
− Cô nương, sinh tá» quyết chiến má»™t mình đối phó vá»›i cưá»ng địch, tại hạ Ä‘á»u không sợ, chỉ e má»™t mình tại hạ không đủ sức bảo há»™ cô nương mà thôi.
Bạch y nữ mỉm cưá»i:
− Äừng lo, tiểu nữ sẽ giúp công tá» thắng cưá»ng địch.
Lãnh Như Băng sững sá»:
− Cô nương đâu có biết võ công ? Hay là có tuyệt kỹ mà giấu, không để lộ ra ?
Bạch y nữ cưá»i:
− Tiểu nữ tuy không có võ công, nhưng lại nhá»› yếu quyết cá»§a loại võ công tối kỳ ảo trong thiên hạ, trong đó có hai loại cước pháp khả dÄ© né tránh dị công táºp kÃch cá»§a cưá»ng địch, chỉ cần tiểu nữ giữ vững được tinh thần, công tá» ngăn cản được địch nhân ở phÃa trước, thì chúng sẽ không thể đả thương được chúng ta.
Lãnh Như Băng há»i:
− Thể lá»±c cá»§a cô nương như váºy, là m sao có thể giữ nổi ?
Bạch y nữ giÆ¡ chiếc há»™p ngá»c ra, cưá»i nói:
− Trong nà y có mưá»i hai cây kim trâm khả dÄ© giúp tiểu nữ giữ vững tinh thần.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Má»™t thiếu nữ xinh tươi như hoa mà cắm kim đầy mình thì trông không giống ai.†Chà ng thấy sắc mặt nà ng á»ng hồng, đôi mắt long lanh, khóe miệng ná»a khóc ná»a cưá»i, tá»±a hồ rất lo sợ, thì bất giác hà o khà trá»—i dáºy, liá»n nói:
− Nà o, ta đi !
Äoạn giÆ¡ kiếm há»™ thân, cất bước Ä‘i trước.
Nhưng lúc nà y không thấy bóng đám hắc y nhân, tựa hồ chúng đã bỠchạy cả, khu vực nhà mồ âm u cô tịch, ngoà i tiếng gió không còn thanh âm gì khác.
Lãnh Như Băng cau mà y, ngoảnh lại nói:
− Bạch cô nương, bá»n chúng bá» Ä‘i hết rồi sao ?
Bạch y nữ trầm ngâm, đáp:
− Công tỠtưởng rằng sẽ thấy Mai Hoa chủ nhân hay sao ?
Lãnh Như Băng há»i:
− Thế nà o ? Mai Hoa chủ nhân đã tới đây ư ?
Bạch y nữ đáp:
− Nếu Mai Hoa chá»§ nhân chưa Ä‘Ãch thân đến ...
Lá»i chưa dứt, bá»—ng nghe má»™t tiếng cưá»i lạnh lẽo vá»ng tá»›i, rồi tiếng nói:
− Äịa vị cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân thế nà o mà phải đối địch vá»›i các ngưá»i ?
Chà ng thấy từ sau má»™t gốc cổ thụ thong thả bước ra má»™t ngưá»i toà n thân y phục mà u hồng suốt từ đầu xuống chân, chỉ trừ đôi mắt lá»™ ra mà thôi, trông tháºt đáng sợ. Ngưá»i kia ung dung tiến thẳng vá» phÃa hai ngưá»i.
Lãnh Như Băng có cảm giác tứ chi tê dại, chà ng tuy có hà o khÃ, nhưng chưa kinh nghiệm lịch lãm giang hồ, thấy hồng y nhân cứ tiến thẳng tá»›i như váºy thì chưa biết nên là m thế nà o.
Chỉ nghe thanh âm dịu dà ng của Bạch y nữ bên tai chà ng:
− Äừng sợ hắn !
Lãnh Như Băng như được tiếp thêm can đảm, quát lớn:
− Äứng lại ! Nếu còn tiến tá»›i, đừng trách tại hạ vô lá»….
Lúc nà y Hồng y nhân đã đến cách chà ng khoảng ba thước, bèn dừng lại, há»i:
− Quý danh của huynh đà i ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Tại hạ Lãnh Như Băng.
Hồng y nhân há»i:
− «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» trong kia phải chăng là kiệt tác cá»§a huynh đà i ?
Ngưá»i nà y suy y phục nguy kỳ, nhưng ngôn từ rất nho nhã khách khÃ.
Lãnh Như Băng đáp:
− Tại hạ không có tà i như váºy.
Hồng y nhân quắc mắt há»i:
− Váºy cá»§a cao nhân nà o váºy ?
Lãnh Như Băng do dá»±, không biết có nên nói là cá»§a Bạch y nữ hay không, thì nà ng đã từ phÃa sau bước ra, đáp:
− Má»™t tráºn đồ tầm thưá»ng, có gì đáng kể !
Hồng y nhân ngưng mục ngó nà ng trân trân, Ä‘oạn há»i:
− Là kiệt tác của cô nương ư ?
Bạch y nữ đáp:
− Thì đã sao ?
Hồng y nhân đột nhiên đổi sang giá»ng cá»±c kỳ lạnh lùng:
− Cô nương có thể bà y kế «ChÃnh phản kỳ tráºn», đủ thấy trà huệ cá»±c cao.
Bạch y nữ nhướn mà y, hiển nhiên trong lòng có vẻ xúc động.
Chỉ nghe hồng y nhân tiếp:
− Cô nương bà y bố «ChÃnh phản kỳ tráºn» ở ngay địa thế mà Bạch Mai Hoa chá»§ nhân nghênh tiếp anh hùng thiên hạ, là có dụng ý gì ?
Bạch y nữ đáp:
− Các hạ đã biết thế, sao không giải phá nó Ä‘i, cần gì phải phà lá»i !
Hồng y nhân nói:
− Má»™t tòa «ChÃnh phản kỳ tráºn» muốn phá Ä‘i cÅ©ng không khó, nhưng trong võ lâm có nhân tà i như váºy, tại hạ tháºt muốn há»c há»i chút kiến thức !
Lãnh Như Băng đột nhiên quát lên:
− Cuối cùng các hạ là ai ? Nếu là Mai Hoa chá»§ nhân, tại sao còn chưa dám thừa nháºn ?
Hồng y nhân cưá»i khẩy đáp:
− Nếu các vị muốn gặp Mai Hoa chủ nhân thì ngây thơ quá đó.
Lãnh Như Băng há»i:
− Các hạ nói sao ?
|

13-08-2008, 05:23 PM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Moscow
Bà i gởi: 355
Thá»i gian online: 16 giá» 16 phút 8 giây
Thanks: 92
Thanked 3,369 Times in 110 Posts
|
|
Hồi 24
Long Kiếm Nhị Chiêu
Hồng y nhân đáp:
− Thì trước hết phải thắng được kẻ hèn má»n nà y.
Bạch y nữ nói:
− Chúng ta nên giao đấu bằng cách gì đây ?
Hồng y nhân đáp:
− Võ công, văn tà i, cầm kỳ thu há»a, thứ gì tại hạ cÅ©ng có thể phụng bồi.
Bạch y nữ nói:
− Nghe khẩu khà lắm !
Hồng y nhân nói:
− Nếu không có tòa «NgÅ© hà nh kỳ tráºn» cá»§a cô nương, chỉ e tại hạ chưa cần xuất hiện.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Tình cảnh nà y, chỉ có tỉ võ má»›i quyết định được thắng bại, cầm kỳ thi há»a tốn nhiá»u thá»i gian.†Bèn nói:
− Tại hạ muốn lĩnh giáo võ công.
Hồng y nhân đáp:
− ÄÆ°á»£c lắm, các hạ xuất thá»§ Ä‘i !
Lãnh Như Băng nói:
− Các hạ trang phục thế kia đâu phải để tỉ võ. Hãy bỠáo choà ng ra, chúng ta đấu cÅ©ng chưa muá»™n, tại hạ có thắng má»›i Ä‘Ãch đáng.
Hồng y nhân nói:
− Nếu các hạ thắng, tại hạ bỠáo choà ng ra cũng không muộn.
Lãnh Như Băng tuốt kiếm, nói:
− Thỉnh sỠdụng binh khà !
Hồng y nhân cưá»i khẩy:
− Äá»™ng thá»§ vá»›i các hạ, ta khá»i cần dùng binh khà !
Lãnh Như Băng nói:
− Tại hạ quên mất rằng môn hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân Ä‘á»u luyện kỳ công ngoại môn.
Hồng y nhân cưá»i lạnh lùng:
− Äạo võ uyên bác tinh thâm, dương cương âm nhu, má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»™t sở trưá»ng, biến hóa váºn dụng tương há»—, ná»™i gia ngoại môn hết thảy Ä‘á»u chung má»™t gốc, các hạ thiên kiến như váºy là chưa biết được đến nÆ¡i đến chốn rồi.
Bạch y nữ dịu dà ng nói:
− Luáºn lý sai lầm, cưỡng từ Ä‘oạt lý, lại còn bảo ngưá»i chưa đến nÆ¡i đến chốn, trăm môn phái tuy chung má»™t gốc, nhưng có phân rõ tông môn, chÃnh tà , sai má»™t li Ä‘i má»™t dặm.
Hồng y nhân lạnh lùng tiếp:
− Nước có thể tải thuyá»n, cÅ©ng có thể láºt thuyá»n, láºp luáºn cá»§a cô nương bất quá là m cho rắc rối thêm.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Tình thế trước mắt không nên kéo dà i thá»i gian, từ đây và o kỳ tráºn chẳng qua chỉ chừng mưá»i trượng, nếu có thể sá»›m đánh bại Hồng y nhân, thì còn cÆ¡ há»™i và o được trong tráºn.†Bèn nói:
− Má»—i ngưá»i tu luyện má»™t cách, có ngưá»i dùng chưởng chỉ là m sở trưá»ng, có ngưá»i lấy binh khà để thá»§ thắng, các hạ đã không muốn dùng binh khÃ, hẳn có tuyệt kỹ kinh nhân vá» chưởng chỉ.
Hồng y nhân nói:
− Nếu các hạ không ngại, thì xuất thủ đi !
Äoản kiếm cá»§a Lãnh Như Băng thong thả sá» chiêu «Bạch hạc lượng xû.
Tay tả cá»§a Hồng y nhân xoay ná»a vòng đưa xéo lên, thân ngưá»i bất động, hiển nhiên có ý khinh thị, khi dá»… Lãnh Như Băng. Lãnh Như Băng hừ má»™t tiếng, kiếm thế đột ngá»™t vút nhanh, ba Ä‘iểm hà n quang nhắm tá»›i ba đại huyệt cá»§a Hồng y nhân.
Hồng y nhân tá»±a hồ không ngá» kiếm thế biến hóa nhanh như váºy, vá»™i thối lui ba bước, tay hữu quay má»™t vòng tròn trước ngá»±c rồi đẩy nhanh ra.
Lãnh Như Băng láºp tức cảm thấy má»™t luồng kình lá»±c chặn đứng kiếm thế, không thể biến hóa được, thì bất giác chấn động trong lòng, nghÄ©:
“Chưởng lá»±c cá»§a hắn hùng háºu tháºt !â€.
Vá»™i ngầm đỠchân khÃ, quét mạnh Ä‘oản kiếm qua lại. Chà ng đã dốc toà n lá»±c và o thân kiếm, kiếm thế mang má»™t luồng kiếm phong mãnh liệt.
Hồng y nhân đã thôi hẳn ý niệm khinh địch, mục quang quét loang loáng, khi chợt dùng chưởng, lúc bỗng dùng chỉ, nhắm tới hai cổ tay của Lãnh Như Băng, khiến kiếm thế của chà ng khó bỠphát huy hết uy lực.
Lãnh Như Băng đã công hÆ¡n ba mươi chiêu kiếm liên tiếp, cục diện vẫn bất phân thắng bại. Hồng y nhân sá» dụng chưởng chỉ quả nhiên kỳ ảo, biến hóa khó lưá»ng.
Bạch y nữ đứng má»™t bên quan sát hai ngưá»i giao đấu, má»—i lúc cà ng thêm lo ngại. Lãnh Như Băng tuy có binh khà trong tay, trong thế công tháºp phần lợi hại, nhưng Hồng y nhân Ä‘ang dần dần khống chế cục diện. Mưá»i chiêu nữa thôi, hắn sẽ triển khai phản kÃch. Liệu Lãnh Như Băng có đối phó nổi hay không, tháºt khó nói trước. Nà ng bèn cất tiếng quát lá»›n:
− Dừng tay !
Lãnh Như Băng đang mải mê giao đấu, biết trà huệ tuyệt thế của Bạch y nữ, nghe nà ng quát, bèn công vội ba kiếm rồi nhảy lùi lại.
Hồng y nhân cưá»i nhạt:
− Cô nương khôn ngoan tiên liệu cục thế biến hóa bất lợi, kịp thá»i lên tiếng, khiến tại hạ rất khâm phục !
Bạch y nữ cưá»i há»i:
− Các hạ tự tin thắng được chà ng chăng ?
Hồng y nhân đáp:
− Nêu cô nương không bảo hắn dừng tay, tại hạ tin rằng mưá»i chiêu nữa sẽ khống chế toà n cục, triển khai phản kÃch, hai mươi chiêu sẽ đánh rá»›t binh khà khá»i tay hắn, ba mươi chiêu sẽ Ä‘oạt mạng hắn.
Bạch y nữ cưá»i:
− Nếu các hạ đánh bại chà ng, thì tiểu nữ và chà ng há có thể yết kiến Mai Hoa chủ nhân được sao ?
Hồng y nhân tuy là ngưá»i miệng lưỡi sắc sảo, đối đáp lanh lợi, nhưng không ngá» Bạch y nữ lại há»i như váºy, bất giác ngÆ¡ ra, không hồi đáp được ngay.
Bạch y nữ đã nói tiếp:
− Do đó, chà ng không thể bị đánh bại.
Hồng y nhân tức giáºn, há»i:
− à của cô nương là tại hạ phải ước định với hắn, rằng và i năm nữa mới giao đấu ư ?
Bạch y nữ cưá»i:
− Trá»i có mưa nắng, ngưá»i có há»a phúc, ai mà biết các hạ liệu có sống được và i năm nữa hay không ?
Hồng y nhân cả giáºn, nói lá»›n:
− Ngà y mai tệ chá»§ nhân ước há»™i vá»›i hùng thiên hạ, tại hạ còn báºn nhiá»u việc, không thừa thá»i gian đấu khẩu vá»›i cô nương.
Bạch y nữ há»i:
− Các hạ có thể đợi trong bao lâu ?
Hồng y nhân ngẩng nhìn sắc trá»i, đáp:
− Trong vòng ba mươi chiêu, nếu hắn không bại dưới tay tại hạ, thì cÅ©ng là cao thá»§ đệ nhất võ lâm. Äể cho hắn sống thêm ná»a giá» nữa cÅ©ng đáng.
Bạch y nữ nói:
− Quá lâu, tiểu nữ chỉ cần thá»i gian uống cạn tuần trà thôi.
Hồng y nhân ngẩn ngưá»i:
− Sau khoảng thá»i gian uống cạn má»™t tuần trà , hắn có thể thắng tại hạ ư ?
Giá»ng nói đầy vẻ nghi ngá».
Bạch y nữ đáp:
− Äúng thế ! Nếu sau đó, các hạ đủ sức tiếp được ba chiêu cá»§a chà ng, thì coi như phÃa tiểu nữ thất bại, chịu thúc thá»§ để các hạ xá» trÃ.
Khẩu khà của nà ng như thế khiến Hồng y nhân có chút chột dạ, hai đạo mục quang ngưng trú trên mặt nà ng hồi lâu, mới nói:
− Tại hạ không tin.
Bạch y nữ cưá»i:
− Rồi các hạ sẽ thấy !
Äoạn giÆ¡ tay vẫy vẫy Lãnh Như Băng:
− Công tỠlại đây !
Rồi quay ngưá»i bước Ä‘i trước.
Tiếng gá»i cá»§a nà ng nhẹ nhà ng mà đầy uy lá»±c. Lãnh Như Băng như không tá»± chá»§ được liá»n bước theo.
Äi chừng má»™t trượng, nà ng dừng chân, ngoảnh nhìn Lãnh Như Băng mỉm cưá»i, nói:
− Công tỠnghe rõ chưa ? Tiểu nữ đã đem sinh mạng của mình ra đánh cuộc, lần nà y công tỠphải quyết chiến thắng, không được để thua đó !
Lãnh Như Băng lắc lắc đầu, buồn rầu nói:
− Tại hạ đánh không lại, cô nương thừa biết, sao lại còn đi đánh cuộc như thế ?
Bạch y nữ đáp:
− Công tá» cứ nghÄ© đến việc tiểu nữ đã á»§y thác sinh mệnh cho công tá», thì sẽ phát huy tiá»m lá»±c sống còn mà chiến thắng được hắn.
Lãnh Như Băng nói:
− Võ công đâu phải là thá»§ xảo ? tại hạ thua kém ngưá»i, có chết cÅ©ng đà nh, nhưng tại sao cô nương lại phải lụy theo ? Ôi, hãy nhân lúc tại hạ động thá»§ vá»›i hắn, cô nương nên và o trong kỳ tráºn.
Bạch y nữ nói:
− Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy !
Lãnh Như Băng thở dà i nói:
− Tại hạ sẽ dốc toà n lá»±c, nhưng cÆ¡ há»™i thá»§ thắng chỉ e rất nhá», cô nương hãy cẩn tháºn !
Bạch y nữ bỗng lấy ta một cây kim trâm, nói:
− Công tá» có tÃn nhiệm y đạo cá»§a tiểu nữ chăng ?
Lãnh Như Băng ngây ngưá»i:
− Äiá»u nà y, Ä‘iá»u nà y ...
Bạch y nữ nói:
− Thá»i gian không nhiá»u, đừng sợ.
Vẻ mặt nà ng dịu hiá»n như tá» mẫu, khóe miệng mỉm cưá»i, giÆ¡ tay cắm kim và o huyệt đạo cá»§a chà ng.
Lãnh Như Băng chợt rùng mình, trước ngực tê tê, cây kim đã cắm và o huyệt mạch hạ «TỠcung» của chà ng.
Bạch y nữ mỉm cưá»i, lấy thêm má»™t cây kim, cưá»i:
− Quay lưng lại đây ! Äừng sợ, hai ta sinh tỠđồng mệnh, tiểu nữ quyết không để công tá» bị thiệt thòi đâu.
Lãnh Như Băng tá»±a hồ không còn năng lá»±c tá»± chá»§, thong thả quay ngưá»i lại.
Bạch y nữ cắm kim và o huyệt «Linh đà i» cá»§a chà ng, cưá»i nói:
− Công tá» váºn khà thá» coi có phản ứng gì chăng ?
Lãnh Như Băng vừa đỠtụ chân khà ở Ä‘an Ä‘iá»n, tức thá»i cảm thấy má»™t luồng cưá»ng nhiệt lưu động dồn dáºp trong hai huyệt mạch, như muốn xung phá mà ra, bèn đáp:
− Chân khà lưu chuyển mãnh liệt ở hai huyệt mạch, ngưá»i như muốn bay lên.
Bạch y nữ cưá»i:
− Thế thì đúng rồi, chân khà đã được thuáºt châm cứu cá»§a tiểu nữ dụ phát lưu chuyển không ngừng, ná»™i lá»±c cá»§a công tá» giống như dòng trưá»ng giang chảy xiết, khi động thá»§ vá»›i hắn sẽ không lo ná»™i lá»±c gián Ä‘oạn.
Thanh âm dịu dà ng cá»§a nà ng đột nhiên trở nên tháºp phần nghiêm túc:
− Hãy nhá»› chiêu thứ hai «Long du đại hại» cá»§a «Thiên Long Bát Kiếm» là «Äao sÆ¡n thương lâm như bÃch ba, kiếm hải lăng sung nhiệm ngã du» (Núi Ä‘ao nhấn chìm rừng cây như sóng biếc, bể kiếm dâng sóng đỡ ta bÆ¡i). Hai câu khẩu quyết nà y miêu tả hết uy lá»±c cá»§a chiêu «Long du đại hải», công tá» phải nhá»› cho kỹ.
Lãnh Như Băng nhắc lại hai lần rồi đáp:
− Nhớ rồi.
Bạch y nữ nói:
− Hãy nghe thực dụng pháp.
Lãnh Như Băng phấn chấn hẳn nói:
− Nguyện cung kÃnh lắng nghe.
Bạch y nữ bỗng ghé đầu nói nhỠvà o bên tai chà ng:
− Không được để kẻ khác nghe thấy ...
Má»™t mùi hương man mác từ thân hình nà ng thâm nháºp và o táºn đáy lòng Lãnh Như Băng. Nhưng chà ng không dám phân tâm, phải hoà n toà n chú ý lắng nghe nà ng truyá»n đạt thá»±c dụng pháp cá»§a chiêu «Long du đại hải».
Chỉ nghe Hồng y nhân lớn tiếng nói:
− Tại hạ đã chỠhết một tuần trà rồi đó.
Bạch y nữ cưá»i:
− Thế thì được thôi.
Äoạn nà ng lại ghé tai Lãnh Như Băng nói:
− Chiêu thứ năm của «Thiên Long Bát Kiếm» là «Long phi phong vũ».
Lãnh Như Băng táºp trung hết tâm thần:
− Cô nương nói đi !
Bạch y nữ nói:
− Hãy nhớ:
«Long tưá»ng cá»u thiên, phong vân sắc biến, phong vÅ© Côn Luân, bách Ä‘iểu triá»u phục». (Rồng lượn chÃn tầng trá»i, sắc mây biến đổi, mưa gió Côn Luân, trăm con chim cúi đầu.) Bạch y nữ khẩn trương giảng giải yếu quyết, cách biến hóa cá»§a kiếm chiêu thứ năm, vá»›i má»™t phương pháp truyá»n thụ cá»±c kỳ phân minh, Lãnh Như Băng toà n thân lắng nghe, nên nhất nhất Ä‘á»u ghi nhá»›.
Kiếm thuáºt cá»§a chà ng vốn có cÆ¡ sở vững và ng, hai chiêu nà y tuy huyá»n vi kỳ ảo, nhất thá»i chưa thể hiểu táºn thấu cùng sá»± huyá»n ảo cá»§a nó, nhưng nhá»› nháºp tâm thì khả dÄ©.
Bạch y nữ lại lấy ra má»™t cây kim trâm, cắm tháºt nhanh và o huyệt «Bách há»™i» cá»§a Lãnh Như Băng nói:
− Cây kim nà y sẽ giúp tăng cưá»ng ký ức, khi động thá»§ không quên Ä‘i pháp quyết, nhưng hiện tại công tá» hãy gạt bá» phức niệm, toà n tâm toà n ý nhá»› lại cách biến hóa cá»§a hai chiêu kiếm pháp vừa rồi.
Lãnh Như Băng y lá»i là m theo, toà n tâm toà n ý nhá»› lại thá»±c dụng pháp cá»§a hai chiêu kiếm. Cây kim châm và o huyệt Bách há»™i giúp cho ý lá»™ cá»§a chà ng linh hoạt, vừa nghÄ© đến sá»± biến hóa cá»§a hai chiêu kiếm, tức thá»i nó dồn dáºp hiện ra mồn má»™t trong óc.
Chỉ nghe Hồng y nhân cao giá»ng nói:
− Xong hay chưa, tại hạ không thể nhẫn nại chỠthêm.
Bạch y nữ giÆ¡ cánh tay ngà ngá»c bóp nhẹ và o tay tả Lãnh Như Băng, cưá»i nói:
− Qua đó Ä‘i. Hắn quyết không thể tiếp nổi hai chiêu kiếm pháp cá»§a công tá».
Lãnh Như Băng đáp:
− Cô nương cẩn trá»ng.
Äoạn thong thả gỡ tay nà ng ra, bước tá»›i phÃa Hồng y nhân.
Bạch y nữ cao giá»ng:
− Äừng quên tiểu nữ đã ký thác sinh mệnh cho công tá», quyết không thể để hắn thắng.
Hà o khà cá»§a Lãnh Như Băng chợt dâng lên, chân khà trong cÆ¡ thể lưu chuyển dồn dáºp, chỉ muốn đánh má»™t tráºn cho sướng tay má»›i hả.
Hồng y nhân cũng từ từ tiến lại nghênh tiếp.
Khi hai bên chỉ còn cách nhau khoảng ba thước, cả hai cũng dừng lại đối diện với nhau.
Lãnh Như Băng từ từ giơ đoản kiếm lên, lệnh động kiếm quyết. Lúc nà y trong đầu chà ng chỉ nghĩ là phải đánh bại Hồng y nhân kia.
Hồng y nhân nhìn thần quang sáng quắc phóng ra từ cặp mắt Lãnh Như Băng, thấy chà ng lộ rõ ý chà quyết chiến, bất giác chột dạ nghĩ:
“Tiểu tá» nà y quả nhiên đã thay đổi, chẳng lẽ nữ oa nhi kia đã tiếp công lá»±c cho y, nếu đúng như váºy thì tháºt là khó tưởng tượng.†Hắn đảo mắt nhìn, thấy trên ngưá»i đối phương có mang cây trâm cắm và o huyệt đạo.
Lúc nà y Lãnh Như Băng đã sỠchiêu «Thiên ngoại lai vân» đâm kiếm tới trước ngực hắn.
Hồng y nhân trà n ngang qua một bước né tránh, hữu thủ đưa xéo lên chộp lấy cổ tay hữu của Lãnh Như Băng.
Chà ng hạ cổ tay xuống, láºt kiếm đâm chéo sang, trước má»™t cưá»ng địch như Hồng y nhân, chà ng vô cùng tháºn trá»ng, dùng kiếm chiêu tầm thưá»ng vừa rồi đâu có thể đả thương hắn, Ä‘oản kiếm láºt chéo là hà m chứa kiếm thế liên địch.
Hồng y quái nhân thấy váºy, tức thá»i thoái lui để né tránh kiếm thế.
Lãnh Như Băng thấy đây chÃnh là cÆ¡ há»™i để chà ng bắt đầu thi triển «Thiên Long Bát Kiếm», láºp tức di dá»™ng tả cước đặt tại cung kiá»n, hữu cước ám hợp cá»u cung, Ä‘oản kiếm chỉa mÅ©i tá»›i trước ngá»±c Hồng y nhân, miệng ngâm:
− Äao sÆ¡n thương lâm như bÃch ba, kiếm hải lăng sung nhiệm ngã du.
Hồng y nhân thấy chà ng cỠđộng kiếm bất động, miệng thì như niệm thần chú, Ä‘ang định há»i, bá»—ng thấy hà n quang xẹt như Ä‘iện, ngưá»i và kiếm cá»§a Lãnh Như Băng cùng công tá»›i, thì vá»™i vung tay hữu phóng ra má»™t chưởng rồi lạng mình sang bên tả.
Nà o ngá» chân chưa đứng vững, Ä‘oản kiếm cá»§a Lãnh Như Băng lại đã chỉa ngay trước ngá»±c thì hắn giáºt mình, thân mình liên tục đảo lắc, song chưởng lần lượt đánh ra.
Nhưng Lãnh Như Băng cứ như bay hiện trong chưởng phong cá»§a hắn, thân hình không ngừng chuyển động, má»—i lần Ä‘á»u linh xảo né tránh chÃnh diện chưởng phong, Ä‘oản kiếm trong tay chà ng trước sau vẫn cứ chỉa tá»›i trước ngá»±c hắn.
Hồng y nhân vừa sợ vừa giáºn, song chưởng tá»›i tấp phóng ra, thân tùy theo chưởng thế, ngưá»i lắc sang phải rồi lại sang trái, thoáng chốc đã phát xuất hai mươi bốn chưởng và lắc mình mưá»i hai lần. Nhưng Ä‘oản kiếm cá»§a Lãnh Như Băng thá»§y chung vẫn cứ chỉa tá»›i trước ngá»±c hắn như hình vá»›i bóng không rá»i.
Hai ngưá»i cứ lắc qua lắc lại, trông tưởng như má»™t trò du hÃ, hồi lâu chẳng thấy xuất thá»§ công kÃch nhau, kỳ thá»±c cả hai Ä‘á»u đỠtụ công lá»±c toà n thân, đợ chá» cÆ¡ há»™i.
Hồng y nhân sau khi đánh mấy chục chưởng không bức được Lãnh Như Băng thoái lui thì không dám khinh suất, hai mắt cứ chằm chằm nhìn Ä‘oản kiếm cá»§a đối phương đợi chá» phản kÃch.
Äoản kiếm cá»§a Lãnh Như Băng tuy chỉa thẳng và o trước ngá»±c hồng y nhân, nhưng thá»§y chung vẫn chưa tìm được cÆ¡ há»™i thÃch hợp để đâm tá»›i. Trán chà ng đã lấm tấm mồ hôi, song phương Ä‘á»u không thể dừng tay, chà ng tá»± cảm thấy Ä‘oản kiếm cá»§a mình Ä‘ang bị bao bá»c trong chưởng thế cá»§a đối phương, nếu thất thần má»™t chút sẽ láºp tức bị đối phương đả thương bằng chưởng chỉ.
Hồng y nhân cÅ©ng cảm thấy không thể dừng tay, Ä‘oản kiếm lợi hại cá»§a Lãnh Như Băng cứ chỉa thẳng và o vị trà yếu hại trước ngá»±c hắn, chỉ cần hắn di động cước bá»™ cháºm má»™t chút, sẽ láºp tức bị đả thương dưới mÅ©i kiếm.
Äầu hắn tuy trùm kÃn, không thể thấy sắc diện, nhưng nghe hÆ¡i thở trầm trá»ng, cÅ©ng có thể biết hắn đã mệt bở hÆ¡i tai.
Cục diện nà y nếu kéo dà i, cả hai ngưá»i tất sẽ hết khà lá»±c, nhưng cả hai Ä‘á»u chưa nghÄ© ra cách giải khai tình thế, huống hồ không ai dám phân tâm suy nghÄ©.
Bỗng Bạch y nữ nói:
− Äã vô lá»±c phản kÃch, hãy mau cải biến kiếm chiêu.
Câu nà y Hồng y nhân cÅ©ng nghe rõ mồn má»™t, nhưng không cách gì thay đổi cục diện liệt thế để mà phản kÃch.
Lãnh Như Băng ngầm đỠtụ chân khÃ, chân khà đột nhiên lại lưu chuyển mạnh mẽ trong hai mạch nhâm đốc, ná»™i lá»±c trà o dâng, tinh thần phấn chấn, kiếm chiêu đột biến sang chiêu «Long phi phong vũ».
Trong má»™t sát na, kiếm ngưng Ä‘á»ng thanh quang rồi tóe ra những Ä‘iểm hà n quang.
Hồng y nhân láºp tức tay rối cước loạn, dốc nốt dư lá»±c đánh ra hai chưởng để ngăn cản kiếm thế cá»§a đối phương, rồi ngưá»i lùi nhanh vá» phÃa sau. Chỉ thấy hà n quang lưu chuyển vây bá»c hắn, hắn cả kinh, vung tay hữu phóng ra chiêu «Há»a long Ä‘iểm nhãn». Nhưng cảm thấy má»™t luồng hà n khà áºp tá»›i thì vá»™i thu tay vá».
Luồng hà n khà nà y cuồn cuá»™n bao trùm Hồng y nhân, trong lúc gấp gáp, hắn hÃt má»™t hÆ¡i, ngả hẳn ngưá»i ra phÃa sau, định thi triển thân pháp «Kim Lý Xuyên Ba» để né tránh đòn nà y, nhưng không ngá» kiếm thế cá»§a Lãnh Như Băng còn thần tốc hÆ¡n thân pháp cá»§a hắn, hà n quang đã quét tá»›i. Hồng y nhân bá»—ng cảm thấy trên trán mát lạnh. Thì ra mảnh vải bịt đầu đã bị xén Ä‘i má»™t ná»a, má»› tóc phÃa đó cÅ©ng váºy.
Lãnh Như Băng dừng kiếm, lạnh lùng nói:
− Các hạ đã thua rồi !
Hồng y nhân tròn mắt nhìn Lãnh Như Băng rồi nhìn Bạch y nữ, thong thả nói:
− ChÃnh ngá» ngà y mai, tại hạ sẽ tái lÄ©nh giáo nhị vị. Hiện tại hai vị có thể và o kỳ tráºn được rồi.
Äoạn quay mình bước Ä‘i. Không thể nhìn thấy thần sắc cá»§a hắn, nhưng qua nghe giá»ng nói, quả thá»±c tháºp phần thất vá»ng. Bạch y nữ cưá»i nói:
− Äứng lại.
Hồng y nhân ngoảnh đầu há»i:
− Cô nương còn có gì chỉ giáo ?
Bạch y nữ đáp:
− Äôi bên đã thảo thuáºn, nếu chà ng bị thua, ngay cả tiểu nữ cÅ©ng thúc thá»§ chịu trói để các hạ xá» trÃ, còn nếu chưa bị bại thì phải đưa tiểu nữ và chà ng tá»›i gặp Mai Hoa chá»§ nhân, chẳng lẽ các hạ muốn thất ước chăng ?
Hồng y nhân trầm ngâm một hồi, đáp:
− Mai Hoa chá»§ nhân há ai ai cÅ©ng được gặp ? Hãy nghe lá»i khuyên cá»§a tại hạ, đừng Ä‘i gặp ngưá»i đó.
Bạch y nữ nói:
− Chiêu kiếm vừa rồi của chà ng vốn có thể lấy mạng các hạ, nhưng để cho các hạ sống là vì muốn các hạ đưa tiểu nữ và chà ng tới gặp Mai Hoa chủ nhân đó.
Hồng y nhân đáp:
− ChÃnh ngá» ngà y mai, tệ chá»§ nhân sẽ thân chinh nghênh tiếp quần hùng thiên hạ, lúc ấy nhị vị gặp tệ chá»§ nhân cÅ©ng váºy thôi.
Nói Ä‘oạn, quay ngưá»i bá» Ä‘i.
Bạch y nữ nổi giáºn:
− Hừ. Các hạ nói váºy nghe không được.
Hồng y nhân ngoái đầu lại:
− Tại hạ hoà n toà n có hảo ý, còn nhị vị quyết Ä‘i, thì tại hạ dẫn đưá»ng váºy.
Bạch y nữ cưá»i:
− Tiểu nữ nhất thiết phải gặp Mai Hoa chủ nhân để y cải biến tâm ý của chủ nhân, không cần thết tiệc anh hùng thiên hạ nữa.
Hồng y nhân nói:
− Tệ chủ nhân xưa nay không hỠnghe ai can ngăn.
Bạch y nữ đáp:
− Nếu y không nghe lá»i khuyết cáo cá»§a tiểu nữ, không chừng tiểu nữ cÅ©ng sẽ đánh cuá»™c vá»›i y má»™t chuyến.
Chỉ thấy Hồng y nhân chăm chú nhìn Bạch y nữ một hồi rồi nói:
− Võ công, tà i trà cá»§a tệ chá»§ nhân cao gấp mưá»i lần tại hạ, cô nương không phải là địch thá»§ cá»§a ngưá»i đâu.
Lá»i lẽ cá»§a hắn rõ rà ng muốn Bạch y nữ bá» hẳn ý định cầu kiến Mai Hoa chá»§ nhân.
Bạch y nữ nói:
− Tiểu nữ không cần xuất thủ, một mình chà ng cũng đủ thắng y, các hạ không tin thì cứ chỠxem.
Hồng y nhân bá»—ng lạnh lùng há»i:
− Sao ? Cô nương nhất định muốn đi gặp ?
Bạch y nữ cưá»i đáp:
− Dĩ nhiên.
Hồng y nhân nói:
− ÄÆ°á»£c. Dù tại hạ bị giết, hai vị cÅ©ng đừng mong thoát chết. Nà o thì Ä‘i.
Äoạn quay ngưá»i rảo bước. Bạch y nữ nhân bước theo sau hắn, nói:
− Các hạ đừng sợ, tiểu nữ có thể thuyết phục Mai Hoa chủ nhân không xỠtỠcác hạ.
Hồng y nhân nói:
− Cứ như tại hạ biết, phà m ngưá»i đã đến gặp tệ chá»§ nhân, Ä‘á»u không ai được sống cả.
Bạch y nữ đáp:
− Tiểu nữ sẽ là ngoại lệ.
Bạch y nữ vẫy Lãnh Như Băng lên Ä‘i sánh vai vá»›i nà ng, chà ng há»i nhá»:
− Cô nương có gì phân phó ?
Bạch y nữ há»i:
− Chúng ta đi gặp Mai Hoa chủ nhân, công tỠcó sợ không ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Sinh mệnh cá»§a tại hạ không đáng hối tiếc, nhưng sá»± an nguy cá»§a cô nương liên quan đến nhiá»u việc trá»ng đại, nếu chúng ta bất hạnh chết dưới tay Mai Hoa chá»§ nhân, trong đại há»™i anh hùng thiên hạ ngà y mai, ai có thể chá»§ trì toà n cục ?
Hồng y nhân bỗng dừng chân nói:
− Vị huynh đệ vừa nói rất đúng, từ nay đến chÃnh ngá» ngà y mai còn mưá»i hai giá», gặp sá»›m hay muá»™n má»™t chút cÅ©ng như nhau, cô nương tốt nhất là đừng vá»™i Ä‘i gặp tệ chá»§ nhân.
Bạch y nữ nói:
− Chẳng qua các hạ chỉ sợ Mai Hoa chủ nhân giết các hạ nên không dám dẫn tiểu nữ và chà ng đi gặp y.
Hồng y nhân nói:
− Qui giá»›i cá»§a Mai Hoa Môn rất uy nghiêm, chưa được tệ chá»§ nhân cho phép đã đưa ngưá»i tá»›i gặp, thuá»™c hạ ắt bị xá» tá».
Bạch y nữ suy nghĩ một lát, nói:
− Các hạ cÅ©ng là má»™t nhân váºt anh hùng, tuy có thể mất mạng vẫn giữ chữ tÃn, song tiểu nữ không thể không đến gặp y, cÅ©ng chẳng nỡ bắt buá»™c các hạ dẫn đưá»ng ... Nếu ta tá»± tìm gặp y, sẽ không để các hạ bị liên lụy.
Hồng y nhân nói:
− Äiá»u đó dÄ© nhiên.
Bạch y nữ nói:
− Váºy các hạ hãy để ta nhìn thấy diện mục thì khá»i cần các hạ đưa đưá»ng cÅ©ng được.
Việc nà y tháºt quá đơn giản, Hồng y nhân chỉ cần gở bá» mảnh vải hồng che mặt là xong, váºy mà hắn do dá»± chưa quyết.
Bạch y nữ cưá»i khảy:
− Các hạ là ngưá»i biết giữ chữ tÃn, hiển nhiên xuất thân chÃnh đại môn phái, nếu trong giang hồ quả thá»±c có má»™t dòng võ há»c Mai Hoa Môn, thì dù giữ bà máºt đến mấy, cÅ©ng khó tránh để lá»™ má»™t chút phong thanh, đằng nà y chưa nghe má»™t ai nhắc đến Mai Hoa môn phái.
Thân hình Hồng y nhân đột nhiên động Ä‘áºy má»™t hồi, hiển nhiên là tâm linh hắn bị chấn động mạnh.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Lá»i nà y không sai ! Huyá»n Hoà ng Giáo tổ chức bà máºt như váºy mà còn có nhiá»u truyá»n thuyết võ lâm. Thế lá»±c cá»§a Mai Hoa Môn mạnh mẽ nhưá»ng nà y, tại sao chưa há» nghe ai nhắc qua ?â€.
Chỉ nghe Bạch y nữ nói tiếp:
− Do đó, ta dám chắc các hạ không phải xuất thân từ môn hạ của Mai Hoa chủ nhân.
Hồng y nhân chằm chằm nhìn Bạch y nữ, rồi từ từ gỡ mảnh vải che mặt ra.
Lãnh Như Băng ngưng mục nhìn, thấy ngưá»i kia rõ rằng là má»™t nhân váºt khôi ngô tuấn tú, nhưng kỳ quái là ở hai bên má Ä‘á»u bị đóng dấu bằng hoa lạc (nung đỠáp và o) má»—i bên má»™t bông hoa mai lõm xuống, chu vi chừng má»™t tấc, ở ngay giữa má, là m hư cả diện mạo tuấn tú. Hồng y nhân lại chụp mảnh vải lên mặt nói:
− Tại hạ đã phục tùng yêu cầu của cô nương.
Äoạn quay ngưá»i chạy Ä‘i.
Lãnh Như Băng thấy hắn đã Ä‘i khuất hẳn, má»›i hÃt má»™t hÆ¡i dà i nói:
− Váºy là thế nà o nhỉ ?
Bạch y nữ ngẩng nhìn sắc trá»i má»™t chút, nói:
− Hãy dìu tiểu nữ và o trong kỳ tráºn Ä‘i. Tiểu nữ cần nghỉ ngÆ¡i đã.
Lãnh Như Băng trong lòng có rất nhiá»u nghi vấn, nhưng bạch y nữ đã giÆ¡ tay nắm lấy cánh tay chà ng, mắt nhìn trá»i, im lặng không nói, hiển nhiên nà ng Ä‘ang đăm chiêu suy tÃnh.
Hai ngưá»i vá» tá»›i kỳ tráºn, Hứa SÄ© Công sá»›m đã sốt ruá»™t, muốn xông ra ngoà i tráºn nhưng bị Tố Mai can ngăn, nay thấy hai ngưá»i trở vá» má»›i an tâm, há»i:
− Hai vị Ä‘i đâu lâu váºy ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Nhất ngôn nan táºn, trong khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i vừa qua, những Ä‘iá»u tai nghe mắt thấy đủ để nghÄ© ba ngà y không hết.
Hứa SÄ© Công há»i:
− Cuối cùng là chuyện gì váºy, Lãnh đệ nói mau coi.
Bạch y nữ đưa tay rút kim trâm trên ngưá»i Lãnh Như Băng nói:
− Công tá» vừa ác chiến vá»›i ngưá»i, chân lá»±c hao tốn rất nhiá»u, cần phải nghỉ ngÆ¡i cho lại sức.
Sau khi được rút các kim trâm, Lãnh Như Băng bá»—ng thấy hoa mắt, bất giác nhắm ghiá»n mắt lại. Bạch y nữ tá»± rút kim trâm khá»i ngưá»i mình, rồi nằm xuống cá».
Hoà ng Cúc vá»™i lấy tấm chăn đắp lên ngưá»i nà ng.
Hứa SÄ© Công cứ ngá»› ngưá»i ra, há»i nhá» Hoà ng Cúc:
− Váºy là sao ?
Hoà ng Cúc đáp:
− Há» quá mệt rồi, phải ngá»§ má»™t giấc má»›i lại sức, tốt nhất đừng quấy rầy há».
Äoạn nà ng ngồi xuống bên cạnh bạch y nữ, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Hứa SÄ© Công có rất nhiá»u nghi vấn muốn há»i, nhưng thấy sắc diện lạnh lùng cá»§a Hoà ng Cúc, đà nh phải im lặng.
Tố Mai cÅ©ng cau mà y ngồi xuống phÃa sau Hoà ng Cúc.
Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có tâm sá»± riêng, buồn bã chỠđợi, không biết là chỠđợi cái gì sẽ tá»›i.
Hứa SÄ© Công không nhịn được, đứng dáºy nói:
− Hai cô nương ở đây canh chừng cho há», để lão há»§ ra ngoà i tráºn xem sao.
Hoà ng Cúc thong thả ngẩng đầu lên, nói:
− Không được. Kỳ tráºn hết sức ảo diệu, há có thể tùy tiện ra và o ?
Hứa SÄ© Công hừ má»™t tiếng, không tin rằng mấy đám cà nh cây, cá»c gá»— cắm ngoà i kia lại có thể ngăn cản được ai.
Nhìn ra, bá»—ng thấy có mưá»i mấy hắc y nhân Ä‘ang từ xa phi như bay tá»›i. Má»—i tên Ä‘á»u vác má»™t bó cá»§i, mang đến đặt ở bên ngoà i kỳ tráºn. Äám hắc y nhân cứ chạy Ä‘i chạy lại liên tục mang cá»§i tá»›i. Má»™t lúc sau, xung quanh kỳ tráºn đã chất đầy cá»§i khô.
Hứa Sĩ Công định báo cho Tố Mai, Hoà ng Cúc, nhưng thấy hai tỳ nữ chỉ chăm chú nhìn Bạch y nữ, tựa hô chẳng buồn chú ý tới sự gì khác. Lão Hứa nghĩ bụng:
“Hừ, ta đã sáu, bảy chục tuổi đầu, lẽ nà o không Ä‘iá»m tÄ©nh bằng hai nữ a hoà n các ngươi ? ÄÆ°á»£c, thì cứ ngồi chá» ! Dù bá»n kia có phóng há»a thiêu chết chúng ta thì lão phu cÅ©ng đã sống hÆ¡n các ngươi quá nhiá»u năm.â€.
Chỉ thấy cá»§i khô được chất má»—i lúc má»™t nhiá»u, không lâu sau đã chẳng còn nhìn thấy cảnh váºt ở bên ngoà i kỳ tráºn.
Tố Mai, Hoà ng Cúc vẫn tựa hồ như vô tri vô giác, bốn mắt vẫn chăm chăm nhìn Bạch y nữ, hình như đang toà n thần chuẩn bị ứng chiến.
Hứa Sĩ Công nghĩ:
“Chỉ e hai con a đầu nà y không chú ý đến sá»± tình ngoà i kia, ta phải báo cho chúng biết má»™t tiếng má»›i được.†Bèn hắng giá»ng nói:
− Nà y hai cô nương ...
Hai tỳ nữ cÅ©ng chẳng buồn ngoảnh lại, dưá»ng như là không nghe thấy tiếng gá»i cá»§a lão Hứa. Hứa SÄ© Công hÆ¡i giáºn, cất cao giá»ng:
− Ta kêu hai nữ oa nhi, các ngưá»i có nghe thấy không váºy ?
Hoà ng Cúc xua tay:
− Äừng nói có được chăng ?
Tố Mai đưa ngón tay trá» lên môi, dợm giá»ng khe khẽ má»™t tiếng.
Hứa SÄ© Công giáºn dữ, không thèm nói nữa.
Sắc trá»i đã ngả hoà ng hôn.
Lãnh Như Băng tỉnh dáºy trước, mở mắt ngó ra ngoà i tráºn, thấy cá»§i khô chất đầy xung quanh thì kinh hãi há»i:
− Hứa huynh, ngoà i kia sao lắm cá»§i khô và co rối như váºy, ai chất lên đó váºy ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Thuộc hạ của Mai Hoa chủ nhân.
Lãnh Như Băng nói:
− Bá»n chúng định thiêu cháy chúng ta trong nà y ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Có lẽ như thế.
Lãnh Như Băng thấy lão Hứa có vẻ há»n giáºn, thì mỉm cưá»i:
− Hứa huynh giáºn ai váºy ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Con ai ngoà i hai ả a hoà n ? Lãnh đệ, hãy mau nghĩ cách thoát ra đi, lão phu không thể ngồi đây mà nhìn bộ dạng tỉnh khô của hai ả kia được.
Lãnh Như Băng đã hiểu tÃnh lão Hứa, mỉm cưá»i:
− Hứa huynh, ai lại đi chấp nhặt với các nữ hà i nhi là m gì ?
Hứa Sĩ Công nghĩ bụng:
“Ừ phải, mình ngần nà y tuổi đầu, tại sao lại Ä‘i chấp nhặt vá»›i nữ hà i nhi kia chứ ?†Liá»n mỉm cưá»i nói:
− Lãnh đệ nói không sai, bất quá hai ả a hoà n kia tháºp phần khả ố, cưá»ng địch chất cá»§i định thiêu cháy chúng ta, lão phu mấy lần định báo cho há» biết, váºy mà há» chẳng thèm lý gì đến, váºy cứ để đó xem ai sợ chết.
Lãnh Như Băng cưá»i thầm:
“Hứa lão sáu bảy chục tuổi đầu mà tÃnh khà như má»™t hà i tá»â€. Nên biết lão Hứa đã bôn tẩu giang hồ mấy chục năm cÅ©ng vì cái tÃnh chà công hiếu nghÄ©a. Vá»›i má»™t ngưá»i có tấm lòng nhiệt thà nh như lão, phải hiểu thì má»›i có thể hóa hung thà nh cát.
Ngoảnh nhìn, chỉ thấy hai tỳ nữ Ä‘ang ngồi nhắm mắt, đặt tay và o chưởng tâm cá»§a bạch y nữ, chÃnh Ä‘ang truyá»n chân khà cá»§a bản thân sang cho nà ng để nà ng mau phục hồi.
Lãnh Như Băng thở dà i nhè nhẹ nói:
− Nà ng là má»™t thiếu nữ thân thể nhu nhược, Ä‘a bệnh, váºy mà lại coi nhẹ sinh tá», không sợ cưá»ng địch, chúng ta đưá»ng đưá»ng là nam tá», nghÄ© mà hổ thẹn.
Hứa Sĩ Công nói:
− Phà m là báºc đại trà đại huệ, ắt có đại dÅ©ng ngưá»i thưá»ng là m sao theo kịp ?
Lãnh Như Băng nói:
− Ngoại cảnh trước mắt đầy hiểm ác, địch nhân chất cá»§i đến thế kia, nếu phóng há»a, thì há»a thế sẽ tháºp phần hung dữ, chúng ta phải sá»›m có đối sách. Tại hạ sẽ hiệp trợ cho nà ng mau tỉnh lại.
Chà ng bước lại bên cạnh bạch y nữ, đưa tay tả đỡ nà ng lên, tay hữu đặt và o huyệt «Mệnh môn» ở sau lưng nà ng, ngầm váºn chân khà truyá»n lá»±c sang cÆ¡ thể nà ng.
Công lá»±c cá»§a chà ng thâm háºu, vượt xa hai tỳ nữ, sắc mặt xanh cá»§a bạch y nữ dần dần á»ng hồng, đôi mắt nhắm nghiá»n từ từ hé mở.
Hoà ng Cúc thở phà o nhẹ nhõm, nói:
− Cô nương là m cho chúng tiểu nữ sợ chết đi được.
Bạch y nữ đưa mắt nhìn quanh, rồi quay nhìn Lãnh Như Băng mỉm cưá»i:
− Chúng định thiêu cháy chúng ta đó.
Lãnh Như Băng đáp:
− Äúng thế, tứ bá» là cá»§i khô, đủ cháy trong ba bốn giá», đừng nói xông và o lá»a, mà ngay ở trong tráºn cÅ©ng bị nhiệt khà thiêu thà nh than.
Hứa SÄ© Công bá»—ng cưá»i ha hả:
− Lão phu đã sống ngót bảy chục năm, từng bị giam trong thá»§y lao, thụ Ä‘ao thương, riêng khoản há»a thiêu thì chưa được thưởng thức, hôm nay hân hạnh nếm trải, kể cÅ©ng thú vị. Dù có bị thiêu sống, thì coi như lão phu cÅ©ng chẳng phải là yếu tá».
Lãnh Như Băng biết lão Hứa vẫn còn giáºn hai tỳ nữ, định nói và i câu an á»§i, nhưng chưa biết khởi đầu như thế nà o.
Bạch y nữ trầm ngâm, ngoảnh nhìn Tố Mai, Hoà ng Cúc nói:
− Hai con a hoà n nà y hẳn lại đắc tá»™i vá»›i lão tiá»n bối, sao còn chưa ráºp đầu tạ lá»—i ?
Hai tỳ nữ không dám phân biện, nhìn nhau rồi bước tới cúi mình nói:
− Äại nhân không chấp lá»—i tiểu nhân, chúng tiểu nữ niên ấu vô tri, đắc tá»™i vá»›i lão tiá»n bối, chúng tiểu nữ xin được lượng thứ.
Äoạn cùng vái dà i má»™t lá»…. Hứa SÄ© Công cảm thấy áy náy, vá»™i nói:
− Có gì đâu, có gì đâu, lão há»§ ngần nà y tuổi đầu còn Ä‘i há»n giáºn vá»›i nữ hà i nhi các ngươi, nghÄ© lại tháºt hổ thẹn.
Tố Mai nhướng mà y há»i:
− Hứa lão tiá»n bối, tỉ muá»™i tiểu nữ đã tạ tá»™i, Hứa lão tiá»n bối đã hết giáºn, nhưng không biết tỉ muá»™i tiểu nữ đắc tá»™i vá»›i lão tiá»n bối lúc nà o váºy ?
Hoà ng Cúc cưá»i khảy, tiếp:
− Những mong lão tiá»n bối chỉ Ä‘iểm, chỉ Ä‘iểm. CÅ©ng là để tỉ muá»™i tiểu nữ ngà y sau không tái phạm.
Hứa Sĩ Công cảm thấy nóng mặt, chưa biết vạch ra chỗ sai của hai tỳ nữ.
Bạch y nữ nói:
− Äối vá»›i báºc trưởng thượng mà lá»i lẽ bất kÃnh, thái độ bất cung là đắc tá»™i rõ rà ng, còn chưa chịu lui ra cho ta nhá».
Hai tỳ nữ vâng dạ, lui vá» phÃa sau bạch y nữ.
Lãnh Như Băng e ngại Hứa SÄ© Công khó xá», liá»n chuyển sang chuyện khác, nói luôn:
− Cô nương, chúng ta phải tìm cách ra khá»i kỳ tráºn, chẳng lẽ ngồi đây đợi chúng thiêu sống hay sao ?
Bạch y nữ trầm tư một hồi, đáp:
− Chúng ta ra không nổi, nếu cưỡng hà nh Ä‘oạt lá»™, tất sẽ bị thương vong nghiêm trá»ng.
Hứa Sĩ Công nói:
− Lão há»§ già rồi, chết không tiếc, nhưng các vị Ä‘ang tuổi thanh xuân, há coi nhẹ sinh mệnh, thúc thá»§ chá» chết, chi bằng cứ xông ra liá»u má»™t phen, thoát được ai hay ngưá»i đó.
Bạch y nữ nói:
− Không thể là m theo cái dũng của hạng thất phu, cũng không khoanh tay chỠchết.
Hứa Sĩ Công nói:
− Cả hai cách Ä‘á»u không thể theo, váºy phải là m sao đây ?
Bạch y nữ nói:
− Chúng ta sẽ ung dung thoát hiểm.
Hứa SÄ© Công nhìn quanh kỳ tráºn, lắc đầu nói:
− Trừ phi chúng ta má»c cánh mà bay lên trá»i.
Bạch y nữ cưá»i:
− Lão tiá»n bối chỉ nghÄ© đến cách thăng thiên, mà quên rằng chúng ta có thể nháºp địa.
Hứa SÄ© Công há»i:
− Có phải ý cô nương muốn nói là chúng ta đà o địa đạo mà thoát ra ?
Nhưng lão hủ thấy biện pháp ấy không thực hiện nổi.
Bạch y nữ nói:
− Nếu đà o địa đạo ra thẳng nơi chúng chất củi thì quả là không được.
Hứa SÄ© Công ngây ngưá»i nói:
− Cô nương tà i trà hÆ¡n ngưá»i, thá»i gian trước mắt không nhiá»u, những mong cô nương nói rõ ra Ä‘i. Cứ nói lấp lá»ng như váºy, lão phu chỉ cà ng thêm hồ đồ.
Bạch y nữ nói:
− Nói thẳng ra thì quá dá»…, dụng tâm suy nghÄ© má»™t chút là sẽ tìm ra ngay. Khi lá»±a chá»n địa hình bà y tráºn, tiểu nữ đã tÃnh đến khả năng địch dùng há»a công, do đó trong tráºn có má»™t cái gò cao, chúng ta không cần tốn nhiá»u sức là đà o má»™t cái hầm khả dÄ© chứa được mấy ngưá»i chúng ta ẩn thân, sau đó chúng ta sẽ phóng há»a trước bá»n chúng, há»a thế sẽ từ trong cháy lan ra ngoà i, không chừng ta còn có thể bảo toà n được kỳ tráºn nữa kia.
Hứa Sĩ Công nói:
− Tình thế gấp rút, chúng ta nên sớm hà nh động.
Bạch y nữ nói:
− Không cần hốt hoảng, nếu chúng sá»›m có ý định thiêu sống chúng ra, thì đã phóng há»a rồi, đâu có chỠđến hiện tại ?
Trá»i tối dần, tinh tú đã bắt đầu nhấp nháy.
Hứa SÄ© Công, Lãnh Như Băng và hai tỳ nữ cùng xắn tay nhanh chóng đà o má»™t cái hang lá»›n trên gò cao đủ chá»— dung thân cho năm ngưá»i.
Bạch y nữ xem chừng sức khá»e lại hư nhược, bất đắc dÄ© phải nhỠđến thuáºt châm cứu. Hai cây kim trâm được cắm và o huyệt đạo, dung mạo cá»§a nà ng tức thá»i hảo biến.
Lúc nà y, trăng đã má»c ở phương đông, khu vá»±c nhà mồ âm u um tùm đột nhiên vá»ng lại tiếng chim kêu não ná».
Bạch y nữ nhìn trá»i, nói:
− Äến lúc rồi, chúng ta công kÃch trước ngưá»i.
Lãnh Như Băng há»i:
− Phóng há»a ư ?
Bạch y nữ gáºt đầu, nói:
− Äi ! Hai chúng ta Ä‘i ...
Lãnh Như Băng nói:
− Cô nương sức yếu, nên nghỉ ngÆ¡i nhiá»u má»™t chút, tại hạ Ä‘i má»™t mình là đủ.
Bạch y nữ mỉm cưá»i:
− Phóng há»a chỉ là hạ sách, có thể chúng ta còn có biện pháp khác, nà o ta Ä‘i. Công tá» hãy cùng tiểu nữ ra ngoà i tráºn xem sao.
Lãnh Như Băng rút Sâm Thương Kiếm ra nói:
− Cô nương cẩn tháºn, sau khi khi khá»i kỳ tráºn, hãy nép và o sau lưng tại hạ, có thể chúng đã bố trà mai phục, chỉ e tại hạ trở tay không kịp cứu.
Bạch y nữ cưá»i, bước Ä‘i trước há»i:
− Công tỠrất quan tâm đến tiểu nữ phải không ?
Lãnh Như Băng ngẩn ra, đáp:
− Tại hạ vô cùng kÃnh phục dÅ©ng khà cá»§a cô nương.
Bạch y nữ cưá»i:
− Không phải tiểu nữ can đảm đâu, chẳng qua tự biết mình sống chẳng còn bao lâu, chết sớm hay muộn và i ngà y thì có gì khác biệt ?
Lãnh Như Băng thở dà i nhè nhẹ, không nói.
Bạch y nữ tiếp:
− Tiểu nữ vốn có thể sống được sáu tháng, nhưng trải qua mấy ngà y đấu trÃ, hao tốn nguyên khà quá nhiá»u, chỉ e sống được ba tháng nữa thôi.
Lãnh Như Băng nói:
− Cô nương tà i hoa tuyệt thế, tinh thông y lý, chẳng lẽ trong thiên hạ không có thứ dược liệu nà o giải cứu được ư ?
Bạch y nữ cưá»i:
− Phụ mẫu cá»§a tiểu nữ đã cầu nhiá»u vị danh y trong thiên hạ, nhưng má»—i vị danh y chẩn Ä‘oán má»™t cách, bốc thuốc cÅ©ng khác nhau. Phụ thân cá»§a tiểu nữ nổi giáºn, bèn thỉnh luôn mưá»i hai vị danh y lên Liên Vân Lư, dưới sá»± chá»§ trì cá»§a Dã Hạc Thượng Nhân lão tiá»n bối, tốn ba ngà y ba đêm nghiên cứu bệnh tình cá»§a tiểu nữ, nhưng vẫn khó tìm được pháp cứu trị ...
Lãnh Như Băng cau mà y:
− Tà i năng như Dã Hạc lão tiá»n bối mà cÅ©ng đà nh thúc thá»§ hay sao ?
Bạch y nữ bá»—ng dừng chân, ngồi xuống đưa tay vén lá»n tóc xõa, cưá»i đáp:
− Các vị ấy thảo luáºn vá»›i nhau bảy tám ngà y, cuối cùng tìm ra má»™t kết quả.
Lúc nà y hai ngưá»i đã tá»›i biên duyên kỳ tráºn, chỉ cần bước thêm và i bước là đã ra khá»i kỳ tráºn, Lãnh Như Băng biết nà ng ngồi xuống là có Ä‘iá»u muốn nói, bèn ngồi xuống theo, há»i:
− Kết quả thế nà o ?
Bạch y nữ cưá»i:
− Tiểu nữ chẳng đã nói cho công tá» biết rồi đó sao ? Há» tốn nhiá»u ngà y nghiên cứu, rồi kết luáºn rằng tiểu nữ chỉ có thể sống được ná»a năm, kỳ thá»±c há» không nói, tiểu nữ cÅ©ng đã tá»± minh bạch hÆ¡n há».
Lãnh Như Băng vá»™i há»i:
− Äiá»u cô nương minh bạch có tương đồng vá»›i kết quả cá»§a há» hay chăng ?
Bạch y nữ đáp:
− Äại để tương đồng, có Ä‘iá»u há» không tÃnh rằng trong ná»a năm còn lại, tiểu nữ không được lao lá»±c thái quá, nếu hao tổn tâm trÃ, thì thá»i hạn kia sẽ giảm Ä‘i má»™t ná»a ...
Lãnh Như Băng thở dà i não ruột nói:
− Sá»›m biết như thế, tại hạ thá»±c không nên đến phiá»n cô nương.
Bạch y nữ cưá»i đáp:
− Công tỠquan tâm đến chuyện sinh tỠcủa tiểu nữ lắm phải không ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Äiá»u nà y ... Ä‘iá»u nà y ...
Hồi lâu chà ng vẫn ấp úng không nói tiếp được. Bạch y nữ cưá»i:
− Công tỠđừng lo, tuy tiểu nữ sống mưá»i mấy năm qua, nhưng từ ngà y có ký ức đến nay, luôn ká» cáºn vá»›i cái chết, có câu «Thiên cổ gian nan duy nhất tá»Â», nhưng tiểu nữ thì lại hoà n toà n không sợ chết, công từ đừng thương hại cho tiểu nữ.
Lãnh Như Băng nói:
− Tuy váºy, cô nương bị giảm thá» hạn những ba tháng, tại hạ tháºt khó bá» an tâm.
Bạch y nữ bá»—ng nghiêm mặt, chau mà y nghÄ© ngợi. Nhắc đến sá»± tá» vong, như má»™t chuyện thưá»ng tình, nà ng tươi cưá»i, không há» tá»± thương tiếc hoặc oán trách số mệnh, nhưng lúc nà y nà ng bá»—ng nhiên cau mà y, thần sắc ngưng trá»ng.
Lãnh Như Băng lại thở dà i nói:
− TÃnh cách cá»§a cô nương lúc nà y thá»±c không nên dấn thân và o phong ba hiểm há»a cá»§a giang hồ mà hãy táºn hưởng những tháng ngà y còn sống. Ôi, khảng khái hy sinh, dấn thân và o nghÄ©a nạn, trong khi biết trước kỳ hạn tá» vong như cô nương mà vẫn Ä‘iá»m tÄ©nh như thưá»ng, tháºt Ãt ai sánh kịp, tại hạ thán phục vô cùng.
Bạch y nữ nói:
− Tiểu nữ đang nghĩ một việc, không biết nên là m thế nà o mới tốt ?
Lãnh Như Băng nghĩ thầm:
“Nà ng là ngưá»i trà huệ vô song, vẫn có chuyện chưa giải quyết được ư ?†Bèn há»i:
− Cô nương có nghi can gì, hãy nói cho tại hạ biết, không chừng tại hạ có thể đỠxuất ngu kiến cũng nên.
Bạch y nữ chăm chú nhìn Lãnh Như Băng nói:
− Tiểu nữ Ä‘ang nghÄ©, không biết có nên truyá»n thụ cho công tá» những tuyệt kỹ võ công mà tiểu nữ ghi nhá»› trong tâm khảm ?
Chà ng nghe sá»± việc nà y liên quan đến chÃnh mình, thì chưa biết nên hồi đáp ra sao.
Bạch y nữ tiếp:
− Nếu tiểu nữ không truyá»n thụ cho công tá», thì sau khi tiểu nữ chết Ä‘i mấy thứ thần công tuyệt thế thất truyá»n. Nếu truyá»n thụ cho công tá», thì ba tháng còn lại sẽ phải dà nh hết cho việc đó, như thế chẳng tiếc lắm sao ?
Lãnh Như Băng nói:
− Cô nương đừng nghÄ© ngợi đến chuyện đó là m gì, mà hãy táºn hưởng thá»i gian ngắn ngá»§i đó thì hÆ¡n ...
Bạch y nữ nói:
− Nhưng mấy pho bà lục võ công mà tiểu nữ ghi nhá»› được Ä‘á»u đã bị há»a thiêu. Sau khi tiểu nữ chết Ä‘i, các tâm pháp, khẩu quyết cá»§a mấy loại võ công ấy sẽ theo tiểu nữ xuống mồ, như thế tiểu nữ chẳng đắc đại tá»™i vá»›i võ lâm hay sao ?
Lãnh Như Băng nói:
− Cô nương trà huệ siêu việt, đừng nói tại thế gian khó ai sánh kịp. Ba tháng vá»n vẹn, dù cô nương cố truyá»n thụ cho tại hạ, chỉ e tại hạ cÅ©ng khó lÄ©nh há»™i, như thế chẳng phụ hy vá»ng cá»§a cô nương hay sao ?
Bạch y nữ nói:
− Công tá» dù há»c chưa được hoà n toà n, nhưng cÅ©ng khả dÄ© nhá»› được quá ná»a.
Bá»—ng nà ng đứng dáºy nói:
− á»’, việc nà y tháºt khó quyết định, để tiểu nữ từ từ suy nghÄ©, rồi sẽ hay.
Äoạn cất bước ra ngoà i tráºn. Lãnh Như Băng vá»™i bước lên trước nà ng, nói:
− Cô nương đừng mạo hiểm, để tại hạ dẫn đưá»ng.
Má»™t đốm lá»a lóe lên cạnh đống cá»§i ở ngoà i kỳ tráºn, rồi má»™t ngưá»i toà n thân mặc y phục mà u Ä‘en xuất hiện, lạnh lùng nói:
− Äại giá tệ giáo chá»§ thân chinh đến Liệt Phụ Chá»§ng, thỉnh lưỡng vị đến yết kiến.
Lãnh Như Băng nhìn cây đèn dĩa hắn cầm một cách cẩu thả, nói:
− Cẩn tháºn vá»›i đèn lá»a, kẻo là m cháy cá»§i cá» khô đó.
Bạch y nữ tiếp:
− Ngưá»i nà y nói năng vô lá»… lại bất cẩn, đợi chút nữa gặp Mai Hoa chá»§ nhân, chúng ta sẽ thỉnh Mai Hoa chá»§ nhân giết hắn là m gương cho kẻ khác.
Hắc y nhân ngá»› ngưá»i ra, vá»™i giÆ¡ cao cây đèn nói:
− Tại hạ phụng mệnh tiếp dẫn nhị vị đi yết kiến tệ chủ nhân.
Lãnh Như Băng dùng Ä‘oản kiếm gạt mấy bó cá» chắn đưá»ng, lạnh lùng giục:
− Ngươi hãy Ä‘i trước dẫn đưá»ng.
Hắc y nhân tá»±a hồ nghe câu nói vừa rồi cá»§a Bạch y nữ mà sợ, không dám tiếp tục vô lá»… vá»›i hai ngưá»i, vá»™i quay mình, giÆ¡ cao đèn, Ä‘i trước dẫn đưá»ng.
Lãnh Như Băng đảo mắt, dưới ánh trăng chà ng thấy tứ phÃa có rất nhiá»u hắc y nhân mai phục trong cá» ráºm.
Bạch y nữ rảo bước theo sau chà ng, nói nhá»:
− Khi gặp Mai Hoa chủ nhân, huynh đừng tỠthái độ hoảng hốt.
Lãnh Như Băng đáp:
− Äiá»u đó cô nương khá»i lo.
Giá»ng chà ng có vẻ hÆ¡i miá»…n cưỡng.
Bạch y nữ mỉm cưá»i:
− Huynh giáºn ư ? á»’, huynh dá»… giáºn thế ?
Lãnh Như Băng ngoảnh lại nhìn nà ng một cái nghĩ:
“Nà ng không tiếc khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i còn được sống, vì anh hùng thiên hạ mà mạo hiểm đến gặp Mai Hoa chá»§ nhân, mình quả thá»±c nên khách khà vá»›i nà ng má»™t chút má»›i phải.†Chà ng tá»± trách mình, nhưng chưa biết nên nói thế nà o. Äang nghÄ©, Bạch y nữ đã nói:
− Nếu Ä‘en so vá»›i ba tháng thá» hạn cá»§a muá»™i, thá»i gian hai ta quen nhau đã không phải là ngắn ngá»§i, tại sao huynh không há»i tên cá»§a muá»™i nhỉ ?
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Há»i tên thiếu nữ là điá»u tối kỵ, nay nà ng đã đổi cách xưng hô, váºy thì đã có thể há»i được rồi.†Bèn mỉm cưá»i:
− Phương danh của cô nương là gì ?
Bạch y nữ cưá»i:
− Äại khái từ ngà y ra Ä‘á»i, muá»™i nhiá»u bệnh quá, nên phụ mẫu Ä‘á»u gá»i muá»™i là TÃch TÃch, ý nói muá»™i nhu nhược Ä‘a bệnh, phụ mẫu rất thương cảm cho muá»™i.
Lãnh Như Băng thấy vô số hắc y nhân tất cả chạy qua chạy lại xuyên qua cá» ráºm.
Chỉ nghe Bạch y nữ tiếp:
− Sau nà y muá»™i lá»›n lên, cảm thấy hai chữ TÃch TÃch nghe bất nhã quá, má»›i cải Ä‘i má»™t chữ.
Lãnh Như Băng há»i:
− Cải thà nh chữ gì ?
Bạch y nữ đáp:
− Muá»™i thiết nghÄ© má»™t nữ nhi, bất luáºn xú mỹ, rồi cÅ©ng sẽ xuất giá theo ngưá»i, nhưng má»™t kẻ thân thể hư nhược Ä‘a bệnh như muá»™i, thì ngưá»i chấp nháºn muá»™i nhất định phải khổ sở bảo há»™ cho muá»™i, phải chịu nhiá»u thiệt thòi, cho nên muá»™i má»›i cải chữ TÃch sau cùng thà nh chữ Hương ...
Lãnh Như Băng nói:
− Vương TÃch Hương ...
Bạch y nữ nói:
− Äúng đó. Nghe dung tục quá phải không ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Cô nương ngưá»i hệt như danh, cải thà nh chữ Hương rất hợp.
Bạch y nữ cưá»i:
− Xưa nay các báºc danh hiệp phần lá»›n Ä‘á»u là ngưá»i thương hương tiếc ngá»c, muá»™i cải thà nh TÃch Hương, là muốn ngưá»i tìm đến vá»›i muá»™i có tâm vị tha, tất sẽ thương yêu muá»™i, ngưá»i ấy chỉ cần gá»i đến tên muá»™i là nhá»› ngay đến câu quân tá» khiêm nhưá»ng, thương hoa tiếc ngá»c, sẽ luôn bảo há»™ cho muá»™i mà không thay lòng đổi dạ.
Lãnh Như Băng nói:
− Nguyên lai là thế.
Vương TÃch Hương nói:
− Tên cá»§a muá»™i, ngoà i ý nhắc nhở ngưá»i tìm đến vá»›i muá»™i, còn có tác dụng khác nữa.
Giữa tứ bá» cưá»ng địch, hình thế vô cùng hung hiểm, má»™t thiếu nữ thân thể hư nhược cuối cùng lại hăng hái đà m luáºn chuyện ái tình, tá»±a hồ chỉ có hai ngưá»i, hoà n toà n Ä‘iá»m tÄ©nh trước má»i nguy cÆ¡, dấn thân và o chá»— nguy hiểm, khiến Lãnh Như Băng cÅ©ng cảm động, nổi khà phách anh hùng, chẳng để tâm đến cảnh huống xung quanh nữa, chà ng cưá»i ha hả há»i:
− à thứ nhất đã minh bạch, váºy còn tác dụng gì thế ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Huynh hãy nhắc lại và i lần tên muội mà xem.
Lãnh Như Băng cất tiếng:
− Vương TÃch Hương ... Vương TÃch Hương ... Vương TÃch Hương ...
Sắc mặt hơi biến, chà ng bỗng ngừng bặt.
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Huynh minh bạch rồi đó. Ai muốn thương muá»™i, thì chỉ uổng phà tâm cÆ¡, hoà n toà n uổng công thương hương tiếc ngá»c mà thôi.
Hồi 25
Mai Hoa Thiết Lạc
Lãnh Như Băng nói:
− Nếu ngưá»i kia tháºt lòng thương yêu cô nương, thì dù chỉ sống vá»›i nhau má»™t ngà y, cÅ©ng sẽ suốt Ä‘á»i không quên, dù cô nương có chết Ä‘i, giá»ng nói tiếng cưá»i cá»§a cô nương vÄ©nh viá»…n vẫn sống trong tâm khảm chà ng ta.
Vương TÃch Hương mỉm cưá»i:
− Thế gian lại có một nam nhân có thâm tình đến mức ấy ư ?
Lãnh Như Băng hắng giá»ng đáp:
− Äiá»u nà y thì tại hạ không tháºt rõ.
Vương TÃch Hương nói:
− «Si tình nữ tỠphụ tâm hán», câu danh ngôn cổ ...
Bá»—ng má»™t bóng hồng loang loáng, hai Hồng y quái nhân mặt trùm vải đỠchạy tá»›i chắn đưá»ng há». Hai kẻ trang phục quái dị xuất hiện trong bóng đêm khiến Lãnh Như Băng tuy đã từng thấy, nhưng cÅ©ng bất giác giáºt mình e sợ. Lãnh Như Băng vung Ä‘oản kiếm lên, má»™t đạo kiếm quang chợt lóe chắn ngang hai hồng y nhân. Chà ng lên tiếng há»i:
− Hai vị cản đưá»ng là có dụng ý gì ?
Hồng y nhân đứng bên tả lạnh lùng đáp:
− Chúng tại hạ phụng mệnh đến nghênh tiếp nhị vị.
Gã thứ hai tiếp lá»i:
− Phà m những ai yết kiến tệ chá»§ nhân, Ä‘á»u không được mang theo binh khÃ.
Lãnh Như Băng nói:
− Chưa trông thấy Mai Hoa chủ nhân, khó có thể đáp ứng hai vị.
Gã thứ nhất cưá»i lạnh má»™t tiếng, nói:
− Lúc nà y nhị vị đã rÆ¡i và o vòng vây trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp, chỉ cần tệ chá»§ nhân hạ lệnh, nhị vị sẽ tức thá»i bá» mạng.
Lãnh Như Băng nổi giáºn:
− Nếu như váºy chỉ e hai vị sẽ bá» mạng trước dưới lưỡi kiếm cá»§a tại hạ.
Bá»—ng có thanh âm trong trẻo như tiếng đồng thau chạm nhau từ xa vá»ng lại năm tiếng.
Hai hồng y nhân đưa mắt nhìn nhau, Ä‘oạn quay ngưá»i nói:
− Thỉnh nhị vị đi theo sau chúng tại hạ.
Rồi sánh vai nhau rảo bước vá» phÃa trước.
Lãnh Như Băng ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy Vương TÃch Hương cưá»i tươi như hoa, tá»±a hồ nãy giá» không để ý đến hai hồng y nhân, thì chà ng cà ng thán phục, nghÄ©:
“Nà ng tuy không biết võ công, nhưng dÅ©ng khà quả thá»±c mình không bì kịp.â€.
Hai Hồng y nhân rá»i khá»i Liệt Phụ Chá»§ng Ä‘i ra men theo má»™t con đưá»ng mòn.
Lúc nà y gã cầm đèn đã ở lại đằng sau, Lãnh Như Băng đưa mắt nhìn tứ bá», chỉ thấy bóng đêm âm u. Lãnh Như Băng bá»—ng dừng chân nói:
− Hai vị định đưa bá»n tại hạ Ä‘i đâu váºy ?
Một Hồng y nhân đáp:
− Äi yết kiến tệ chá»§ nhân.
Lãnh Như Băng há»i:
− Chẳng phải Mai Hoa chủ nhân đã tới Liệt Phụ Chủng rồi sao ?
Một Hồng y nhân đáp:
− Tệ chá»§ nhân tạm thá»i thay đổi địa Ä‘iểm, đặc phái chúng tại hạ nghênh tiếp nhị vị.
Lãnh Như Băng lạnh lùng nói:
− Hai vị đã trang phục như vầy, quý chá»§ nhân lại còn cố là m ra vẻ thần bÃ.
Hừ ! Cái trò nà y chỉ nhất thá»i có hiệu lá»±c chút Ãt ...
Bá»—ng má»™t thanh âm lạnh lẽo vá»ng tá»›i:
− Kẻ nà o nói năng sà m sỡ như váºy ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Lãnh Như Băng đây thì đã sao ?
Thanh âm kia đáp:
− CÅ©ng khá can đảm đó. Không giáo huấn cho ngươi má»™t chút, hẳn ngươi chưa biết trá»i cao đất dà y là gì.
Lãnh Như Băng Ä‘ang định bốp chát, bá»—ng má»™t bóng Ä‘en bay vá»t tá»›i, chà ng giáºt mình nghÄ©:
“Ãm khà gì váºy ?†Vá»™i vung Ä‘oản kiếm lên tạo má»™t mà n kiếm hoa bảo vệ phÃa trước mặt. Chà ng chỉ mải đỠphòng ám khà phÃa trước, không ngá» má»™t váºt Ä‘en khác từ bên sưá»n lao tá»›i. DÄ© nhiên chà ng tránh không kịp, chỉ thấy má bên tả bị má»™t đòn.
Vệt Ä‘en kia sau khi đánh trúng, lại bay vá»t Ä‘i.
Äòn nà y khá mạnh khiến chà ng nổ Ä‘om đóm mắt, Ä‘au rát vô cùng.
Nguyệt quang lúc nà y bị má»™t đám mây che lấp, trá»i tối má». Lãnh Như Băng không thể nhìn rõ bị váºt gì đánh trúng, chỉ thấy nó từa tá»±a má»™t con chim má» nhá»n.
Hai gã dẫn đưá»ng vẫn sánh vai nhau mà đi, không há» ngoảnh đầu lại.
Chà ng ngoảnh lại, thấy Vương TÃch Hương có vẻ tươi cưá»i, tá»±a hồ nà ng không biết chà ng vừa bị má»™t đòn và o má. Trong tình huống ấy, chà ng cÅ©ng không tiện cất tiếng, nhưng trong bụng nghÄ©:
“Mai Hoa chá»§ nhân quả có khả năng xuất quá»· nháºp thần, không thể coi thưá»ng được !â€.
Hai Hồng y nhân đưa hỠvà o một tòa trạch viện.
Tòa trạch viện nà y đứng đơn độc, im lìm giữa một chốn hoang vu, không một ánh đèn.
Äến cổng lá»›n, hai Hồng y nhân tách ra đứng hai bên, nói:
− Nhị vị hãy tự tiến và o.
Lãnh Như Băng ngẩng lên, dưới ánh nguyệt quang chỉ thấy tấm biển treo ngang trên cổng viết bốn chữ «Ngô Thị Tông Từ» thếp và ng.
Hai cánh cổng lá»›n bằng gá»— hồng sắc mở rá»™ng, nhưng trong sảnh đưá»ng có vẻ u ám và trầm tịch.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Nếu chúng mai phục ở trong, ta khó mà thoát ra nổi.â€.
Bụng nghÄ©, chân đã bước lên năm báºc cấp.
Sảnh đưá»ng u ám đột nhiên chợt lóe sáng, tiếp đó má»™t giá»ng the thé:
− Tại sao hai vị không tiến và o đi, hay là e sợ ?
Vương TÃch Hương nói nhá»:
− Chúng ta và o đi, huynh đừng sợ gì cả.
Lãnh Như Băng gáºt đầu, Ä‘oạn giÆ¡ kiếm há»™ thân, bước nhanh và o.
Vương TÃch Hương nói:
− Äi cháºm thôi, huynh hãy dìu muá»™i Ä‘i.
Lãnh Như Băng ngớ ra, đưa tay nắm lấy cánh tay của nà ng.
Vương TÃch Hương nói:
− Äi cà ng cháºm cà ng tốt.
Äoạn nà ng thong thả gần như ngã hẳn đầu và o vai Lãnh Như Băng. Má»™t là n hương như mùi hoa lan ngây ngất tá»a ra từ ngưá»i nà ng.
Trong tình cảnh hiểm ác, sát cÆ¡ rình ráºp từng bước, lại thấm đượm xuân tình máºt ý. Vương TÃch Hương nói nhá», giá»ng nghiêm trang:
− Từ đây và o đến chÃnh sảnh phải hÆ¡n ba trượng, nghÄ©a là hÆ¡n hai trăm bước. Muá»™i sẽ tá»±a và o vai huynh mà truyá»n thụ cho huynh nghe ...
Lãnh Như Băng há»i:
− Nghe cái gì ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Khẩu quyết của «Thiên Long Bát Kiếm» và phép biến hóa.
Lãnh Như Băng nghĩ thầm:
“Thá»i gian Ãt á»i thế nà y, là m sao mình nhá»› được kiếm chiêu kỳ ảo ?†Nhưng chà ng chưa kịp đáp, Vương TÃch Hương đã bắt đầu giảng «Thiên Long Bát Kiếm».
Ngà y ở Thanh Vân Quán, Thần Phán Trần Hải đã truyá»n thụ «Thiên Long Bát Kiếm» cho chà ng, nhưng đó má»›i chỉ là các kiếm chiêu, chưa có cách biến hóa khắc địch và thá»±c dụng pháp môn. Lúc nà y Vương TÃch Hương giảng giải mạch lạc phân minh, Lãnh Như Băng sá»›m có cÆ¡ sở, nên tiếp thu dá»… dà ng. Chà ng táºp trung toà n bá»™ tinh thần, quên hết má»i nguy hiểm Ä‘ang rình ráºp ở xung quanh.
Vương TÃch Hương nhắm mắt, ngưá»i như ngã hẳn và o lòng chà ng. Chà ng ngây ngất, nhưng tâm trà chỉ táºp trung ghi nhá»› Ä‘iá»u nà ng nói.
Có ai ngỠbỠngoà i nam luyến nữ ái, đầy vẻ xuân tình kia, kỳ thực lại là một tình thế khác hẳn. Nà ng đang giảng thứ kiếm quyết tối cao trên thế gian, còn chà ng thì ngưng thần lắng nghe.
Bỗng trước mắt hỠđèn nến sáng rực, hai cây bạch lạp lớn đã được thắp lên, song Lãnh Như Băng cũng chẳng phân tâm.
Một tiếng quát lớn:
− Má»™t đôi nam nữ ngay giữa sảnh đưá»ng trước mắt bao ngưá»i mà dám có cá» chỉ khả ố, tháºt là quá đáng !
Tiếng quát lá»›n, trong đêm thanh vắng truyá»n Ä‘i rất xa, váºy mà đôi nam nữ ở gần lại tá»±a hồ không há» nghe thấy. Sảnh đưá»ng sáng rá»±c hẳn lên, ngót hai chục cây bạch lạp đã được thắp. Cảnh váºt trong sảnh nhìn rõ mồn má»™t.
Vương TÃch Hương đã giảng xong, liá»n đứng thẳng, tách ra khá»i ngưá»i Lãnh Như Băng.
Má»™t tiếng cưá»i lạnh lẽo vá»ng lại:
− Việc ta ta là m, bất chấp thiên hạ. Lão phu từng gặp vô số cảnh nam nữ luyến tiếc, nhưng to gan lá»›n máºt như các ngươi thì tháºt chưa từng thấy.
Vương TÃch Hương đưa tay sá»a tóc, cưá»i đáp:
− Thì đêm nay ngưá»i sẽ được mở rá»™ng tầm mắt.
Lãnh Như Băng nhìn lên, thấy má»™t lão nhân thân hình khôi vÄ©, toà n thân hoà ng y, tóc bạc như cước xõa dà i xuống ngá»±c, sắc diện nghiêm nghị. Hai con quái Ä‘iểu mà u xám Ä‘áºu trên hai vai. Lãnh Như Băng nghÄ©:
“Lúc nãy mình bị đòn và o má, có lẽ là má»™t trong hai con quái Ä‘iểu kia tấn công.â€.
Chỉ nghe Hoà ng y lão nhân lạnh lùng nói:
− Một con a đầu không biết luân lý là gì.
Lãnh Như Băng nổi giáºn:
− Chưa biết rõ sự tình, nói năng nên khách khà một chút thì hơn.
Nhìn sang hai bên, thấy má»—i bên có mưá»i hai hắc y nhân đứng xếp hà ng tá» chỉnh, mặt ngưá»i nà o cÅ©ng trùm vải Ä‘en, chỉ để chừa cặp mắt sáng rá»±c dưới ánh nến.
Hoà ng y lão nhân là kẻ duy nhất không dùng vải bịt mặt. Tuy sắc diện lạnh lùng, nhưng trông cũng đẹp lão. Lão nói:
− Chuyện tư tình cá»§a hai vị, lão phu thấy không thuáºn nhãn chút nà o, nhưng cÅ©ng có thể bá» qua.
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Không bỠqua mà được ư ?
Hoà ng y lão nhân nổi giáºn:
− Ai bảo không được ? Lão phu khoét mắt các ngươi cho chim ăn, xem ngươi còn dám mạnh miệng hay không ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Ta không cần nhìn cÅ©ng thừa biết hình dáng, thanh âm cá»§a ngưá»i kia thế nà o. Chúng ta còn có miệng khả dÄ© đối đáp, có tay khả dÄ© ôm ấp ...
Hoà ng y lão nhân cả giáºn:
− Ta sẽ chặt tay, cắt lưỡi ngươi.
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Cũng chẳng sao. Hai ta còn có tấm lòng. Dù cách trở ngà n dặm, vẫn luôn luôn hướng tới nhau.
Hoà ng y lão nhân phẫn nộ:
− Thì ta băm vằm ngươi thà nh từng mảnh, liệu ngươi còn có thể là m gì ?
Vương TÃch Hương nói:
− «Tam quân khả Ä‘oạt sư, thất phu bất khả Ä‘oạt chû. Ngươi băm vằm ta cÅ©ng vô Ãch. Tình ái cá»§a ta và chà ng thá»§y chung như nhất, đâu có như ngươi ngần ấy tuổi đầu mà vẫn cô khổ lênh đênh. Xem chừng má»™t kẻ như ngươi chẳng được nữ nhân luyến ái. Sống mà không luyến ái, chết tháºt đáng háºn.
Hoà ng y lão nhân ngá»› ngưá»i, bá»—ng dịu giá»ng nói:
− Ngươi tháºt to gan, dám đả kÃch lão phu.
Vương TÃch Hương mỉm cưá»i, giÆ¡ tay sá»a tóc, nói:
− Nà y, ta không mạ lị ngươi là khách khà rồi đó.
Hoà ng y lão nhân nói:
− Thì lão phu không trách ngươi nữa là được ...
Ngừng một chút, lão tiếp:
− «ChÃnh phản ngÅ© hà nh kỳ tráºn» ở Liệt Phụ Chá»§ng phải do ngưá»i bà y bố ?
Vương TÃch Hương há»i:
− Thì đã sao ?
Hoà ng y lão nhân đáp:
− Äá»§ thấy tà i cao, nhưng lão phu vá»›i ngươi không liên quan gì vá»›i nhau, tại sao ngươi lại đối đầu vá»›i lão phu ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Anh hùng thiên hạ đắc tội gì mà các ngươi lại định đang tâm tà n sát hỠ?
Lãnh Như Băng tiếp:
− Nghe qua khẩu khÃ, hẳn ngươi là Mai Hoa chá»§ nhân ?
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Không phải đâu, xem chừng y chỉ là nô tà i của kẻ khác mà thôi.
Lãnh Như Băng tưởng rằng câu nói ấy sẽ là m cho hoà ng y lão nhân nổi giáºn.
Trông mục quang cá»§a lão ta như Ä‘iện xẹt, ná»™i công ắt vô cùng thâm háºu. Nếu lão ta xuất thá»§ trong cÆ¡n giáºn dữ, uy thế nhất định cá»±c kỳ lợi hại. Vương TÃch Hương yếu Ä‘uối như thế, là m sao địch nổi. Chà ng bèn ngầm đỠtụ chân lá»±c, chuẩn bị đỠphòng. Nà o ngá» sá»± tình khác hẳn dá»± liệu. Hoà ng y lão nhân chẳng những không nổi giáºn, lại còn cưá»i ha hả nói:
− Nữ oa nhi ngươi quả tháºt thông minh ! Nếu trở thà nh thuá»™c hạ cá»§a tệ chá»§ nhân, thì cÅ©ng đủ để ngạo thị võ lâm má»™t phen.
Lãnh Như Băng chá»i thầm:
“Là m nô tà i cho kẻ khác thì còn gì là cốt cách mà vui mừng ?â€.
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Trông khà khái cá»§a ngươi, tuy thân pháºn nô tà i nhưng cÅ©ng là má»™t vị đại nô tà i.
Hoà ng y lão nhân nói:
− Bổn tòa là Mã tiá»n Há»™ pháp cá»§a tệ chá»§ nhân. Cô nương tốt nhất đừng dùng lá»i lẽ văn nhã xưng hô vá»›i tại hạ. Hai chữ nô tà i nghe rất chướng tai.
Vương TÃch Hương nói:
− Nếu Mai Hoa chá»§ nhân gá»i đến Mã tiá»n nô tà i, thì ngươi có dám bảo là nghe chướng tai hay chăng ?
Bạch y lão nhân hừ một tiếng, nói:
− Tệ chá»§ nhân gá»i thế nà o, không phải bà n đến.
Vương TÃch Hương nói:
− Thôi không bà n chuyện đó. Chủ nhân của các ngươi phái thuộc hạ thỉnh chúng ta đến đây, cuối cùng là có ý gì ? Bà y trò vừa qua là đủ rồi.
Hoà ng y lão nhân nói:
− Nếu không phải tệ chủ nhân muốn gặp hai vị, thì chiếu theo cỠchỉ cuồng ngạo của hai vị, hai vị đã sớm bị phanh thây xé xác.
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Chúng ta là quý khách của quý chủ nhân, không chừng quý chủ nhân với chúng ta là chỗ cố hữu ngà y trước. Ngươi tốt nhất hãy khách khà với hai ta một chút, kẻo khi hai ta trở thà nh bằng hữu của quý chủ nhân, ngươi có hối cũng không kịp nữa.
Hoà ng y lão nhân sững sá», đột nhiên cúi mình:
− Thỉnh nhị vị an tá»a.
Vương TÃch Hương nhìn, chẳng thấy có bà n ghế gì, bèn mỉm cưá»i:
− Ngươi tháºt hồ đồ. Hai ta ngồi ở đâu được ?
Hoà ng y lão nhân nói:
− Lão phu quả tháºt hồ đồ, vì chỉ nhá»› rằng tệ chá»§ nhân chưa há» tiếp đón tân khách lần nà o ...
Äoạn đưa mắt cho đám hắc y nhân đứng xếp hà ng bên cạnh, nói:
− Mang ghế !
Chỉ nghe tiếng bước chân ráºm rịch, rồi hai hồng y đồng tá» má»—i gã bưng ra má»™t chiếc ghế.
Hai đồng tá» không mang vải che mặt, tuổi chừng mưá»i bốn mưá»i lăm, mặt mÅ©i khôi ngô sáng sá»§a, nhưng trên má Ä‘á»u có Mai Hoa tiêu ký.
Lãnh Như Băng rùng mình, nghĩ:
“Mai Hoa chá»§ nhân quả là kẻ độc ác, trên mặt thuá»™c hạ Ä‘á»u dùng thiết lạc (que sắt nung Ä‘á») đánh dấu Mai Hoa tiêu ký, há»§y hoại cả sắc diện cá»§a há». Há» phải mang ná»—i thống khổ như váºy suốt Ä‘á»i.â€.
Chỉ nghe Hoà ng y lão nhân nói:
− Thỉnh nhị vị an tá»a. Tệ chá»§ nhân má»™t lát nữa má»›i có thể gặp khách.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Quan cách quá chừng.†Tuy trong lòng bất mãn, nhưng cố nhịn.
Vương TÃch Hương nói:
− Quý chá»§ nhân cháºm há»™i diện chừng nà o, hai ta có tiện nghi thêm chừng ấy. Không cần vá»™i, hai ta sẵn sà ng chỠđợi.
Hoà ng y lão nhân ngơ ngác, nói:
− Lá»i cô nương vừa rồi, ta không thể minh bạch. Nếu chá»§ nhân cháºm xuất hiện thì hai vị có thêm tiện nghi gì ?
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Huyá»n cÆ¡ nà y lá»™ ra e quá bình thưá»ng. Không nói thì hÆ¡n.
Lãnh Như Băng thầm biết ẩn ý cá»§a Vương TÃch Hương, rằng nhân lúc chỠđợi, chà ng hãy nhá»› lại tháºt kỹ tác dụng khắc địch cá»§a «Thiên Long Bát Kiếm».
Bèn nhắm mắt, bá» ngoà i là m như váºn khà điá»u tức, kỳ thá»±c Ä‘ang nghÄ© đến khẩu quyết biến hóa cá»§a «Thiên Long Bát Kiếm».
Bá»—ng có tiếng nhạc nhè nhẹ vẳng đến. Hai hà ng hắc y nhân láºp tức rút khá»i sảnh đưá»ng. Hai chục ngá»n bạch lạp cÅ©ng nhất tá» tắt phụt. Sảnh đưá»ng tối như bưng.
Hoà ng y lão nhân hạ giá»ng nói nhá»:
− Tệ chủ nhân sắp giá lâm. Cô nương tốt nhất nên dùng đại lễ nghênh đón.
Vương TÃch Hương nói:
− Không phiá»n đến ngươi. Hãy mau thoái lui !
Hoà ng y lão nhân hừ má»™t tiếng, mạ lị rất nhá»:
− Con a đầu không biết lẽ phải.
Nhưng cũng theo đám hắc y nhân thoái lui.
Lãnh Như Băng bước lại sát bên Vương TÃch Hương:
− Vương cô nương ! Bá»n chúng giở trò quá»· gì váºy ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Không rõ. Bá»n nà y tuy Ä‘á»u là thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân, nhưng có lẽ cÅ©ng chưa được kiến diện chá»§ nhân lấy má»™t lần.
Lá»i vừa dứt, ánh sáng chợt bừng hồng. Hai đại hán khôi vÄ© khiêng má»™t lò lá»a đỠrá»±c bước và o.
Lò lá»a nà y cao chừng hai thước, há»a quang bên trong rừng rá»±c, có bốn cây lạc thiết.
Vương TÃch Hương cưá»i nho nhá», nói:
− Mai Hoa chủ nhân chắc là muốn in dấu Mai Hoa tiêu ký lên mặt hai ta.
Lãnh Như Băng rút phăng đoản kiếm, nói khẽ:
− Khi nà o huynh động thủ, muội hãy lánh và o sau lưng huynh, đỠphòng huynh chiếu cố không chu đáo.
Bá»—ng má»™t thanh âm lạnh lùng từ phÃa sau chà ng vá»ng đến:
− Sinh mệnh cá»§a chÃnh mình còn chưa biết thế nà o, lại đòi cứu giúp ngưá»i.
Lãnh Như Băng quay phắt lại, đoản kiếm đã ở tư thế sẵn sà ng thi triển chiêu «Long Du đại hải» của «Thiên Long Bát Kiếm».
Ngưng mục nhìn, chỉ thấy cách chà ng năm sáu thước, má»™t bóng Ä‘en cao lá»›n, ngoại trừ cặp mắt, còn từ đầu tá»›i chân Ä‘á»u phá»§ vải sa Ä‘en.
Há»a thế trong lò lá»a đã thêm rừng rá»±c, biến thà nh má»™t khối lá»a mà u xanh nhạt, khiến sắc mặt Vương TÃch Hương và Lãnh Như Băng trông xanh rá»n.
Ãnh lá»a xanh chiếu và o hai đại hán ở trần, trông cà ng thêm dữ tợn và đáng sợ.
Lãnh Như Băng trà n sang má»™t bước che chắn cho Vương TÃch Hương, há»i:
− Có phải là Mai Hoa chủ nhân đó không ?
Bóng Ä‘en cao lá»›n không thừa nháºn cÅ©ng chẳng phá»§ nháºn, há»i lại:
− Tên ngươi là gì ? Thiếu nữ kia thế nà o với ngươi ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Tại hạ Lãnh Như Băng.
Hắc y nhân nói:
− Chưa từng nghe nhắc đến ba chữ nà y. Ngươi má»›i rá»i mao lư chăng ?
Lãnh Như Băng cưá»i lạnh lùng:
− Tại hạ vô danh tiểu tốt, khá»i cần tương vấn.
Hắc y nhân đưa hai đạo mục quang lạnh lẽo nhìn Vương TÃch Hương, há»i:
− Còn thiếu nữ ? Tên là gì ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Ta không muốn cho ngươi biết.
Hắc y nhân cưá»i khẩy, nói:
− Mai Hoa môn hạ nhiá»u ngưá»i không biết lai lịch, như váºy cà ng tiện.
Lãnh Như Băng há»i:
− Ngươi lẩm bẩm cái gì váºy ?
Hắc y nhân không lý đến chà ng, nói tiếp:
− Trong lò lá»a kia có bốn cây lạc thiết đã được nung Ä‘á», các ngươi hãy tá»± lấy mà in dấu Mai Hoa tiêu ký lên mặt mình.
Lãnh Như Băng nói:
− Nếu muốn ta tình nguyện là m việc đó chỉ là ảo tưởng.
Hắc y nhân lại nói rà nh rá»t, mạch lạc:
− Bên cạnh lò lá»a có má»™t bình ngá»c, trong bình đựng dược thá»§y đặc chế.
Dùng má»™t và i giá»t bôi lên má, dù áp thiết lạc nóng đỠcÅ©ng không há» Ä‘au đớn gì.
Lãnh Như Băng bất giác nhìn vá» phÃa lò lá»a, quả nhiên thấy bên cạnh có má»™t chiếc bình ngá»c.
Hắc y nhân nói tiếp:
− Việc nà y đơn giản dễ dà ng, thiết tưởng các ngươi đã minh bạch. Hãy mau thực hiện.
Hắn nói từ tốn, âm Ä‘iệu bình hòa, tá»±a hồ song phương là cố hữu xa đã lâu nay má»›i trùng phùng váºy.
Nhiệt huyết trong ngưá»i Lãnh Như Băng sôi lên, chà ng quát lá»›n:
− Ngươi Ä‘ang nói vá»›i ai váºy ?
Hắc y nhân lạnh lùng:
− Với hai ngươi đó ! Thì sao ? Nghe chưa minh bạch ư ?
Lãnh Như Băng liá»n xông tá»›i, mÅ©i kiếm chỉ trước ngá»±c hắc y nhân, chân đạp bát quái, án hợp cá»u cung, từ từ thi triển «Thiên Long Bát Kiếm».
Hai đạo mục quang của hắc y nhân như điện xẹt. Hắn thong thả nói:
− Chẳng trách ngươi có đôi chút cuồng vá»ng, thì ra vì có biết «Thiên Long Bát Kiếm».
Lãnh Như Băng sững sá», dừng bước. Vương TÃch Hương nói nhá»:
− Mau lui lại đây.
Lãnh Như Băng thu kiếm, thoái lui.
Chỉ thấy hắc y nhân tay giữ áo choà ng, vừa cất bước đã lướt tá»›i bên lò lá»a, đưa tay lấy ra má»™t cây lạc thiết. Äá»™ng tác cá»§a hắn thần tốc cá»±c kỳ.
Lãnh Như Băng vừa lui lại, hắc y nhân đã theo đến gần. Cây lạc thiết trong tay hắn chỉ thẳng vá» phÃa mặt chà ng.
Lãnh Như Băng cả kinh, vội vung kiếm gạt đi.
Chỉ thấy cây lạc thiết đầu đỠhồng cá»§a hắc y nhân hÆ¡i rung má»™t chút né tránh Ä‘oản kiếm, rồi lại chỉ tá»›i mặt chà ng. Äoản kiếm cá»§a chà ng tá»±a hồ bị lạc thiết cá»§a hắn hút lấy, thu vá» không được, chỉ còn cách thoái lui.
Cây thiết lạc trong tay hắc y nhân cứ như bóng theo hình, bất kể Lãnh Như Băng thoái lui nhanh như thế nà o, mÅ©i lạc thiết vẫn chỉa cách mặt chà ng chưa đầy năm tấc. Chỉ cần chà ng thoái lui cháºm má»™t chút, mặt chà ng tức thá»i sẽ bị đóng dấu Mai Hoa tiêu ký.
Tình thế hiểm ác bức chà ng toà n lực thoái lui, không còn tâm trà đâu nghĩ đến việc nà o khác.
Hắc y nhân khổ ngưá»i quá cao, hà nh động trông rất cháºm chạp, không linh hoạt và thần tốc như Lãnh Như Băng. Nhưng chà ng thoái lui ba bước, chỉ bằng hắn cất má»™t bước mà thôi.
Vương TÃch Hương tròn mắt đăm đăm nhìn cước bá»™ cá»§a hắc y nhân.
Hai ngưá»i bên thoái bên tiến lại tá»›i gần lò lá»a, thì hắc y nhân đổi lấy cây lạc thiết khác.
Lãnh Như Băng nhân cÆ¡ há»™i đó, vá»™i thu Ä‘oản kiếm, để ngang trước mặt, quắc mắt, hiển nhiên ná»™ khà xung thiên, chuẩn bị liá»u chết má»™t phen.
Vương TÃch Hương bá»—ng cao giá»ng:
− Dừng tay !
Hắc y nhân cháºm rãi đặt cây lạc thiết và o lò lá»a, nói:
− Ngươi có thể né tránh được một cây lạc thiết của ta, đủ thấy cao minh.
Các ngươi hãy thương lượng với nhau đi. Ta chỠmột lát cũng được.
Lãnh Như Băng không chịu được, Ä‘ang định đối đáp thì Vương TÃch Hương nói nhá»:
− Huynh tránh không nổi hiệp thứ hai đâu, mau trở lại đây. Muá»™i có lá»i muốn nói.
Hắc y nhân cũng lui vỠvị trà ban đầu, nói:
− Nhớ đó. Ta chỉ có thể đợi một lát thôi đấy.
Lãnh Như Băng đến cạnh Vương TÃch Hương, há»i:
− Trước mắt, ngoại trừ quyết tỠchiến ...
Vương TÃch Hương cắt ngang lá»i chà ng, nói:
− Huynh không địch nổi hắn đâu.
Lãnh Như Băng nói:
− Vừa rồi, huynh nhất thá»i khinh suất bị mất tiên cÆ¡, không thể thi triển «Thiên Long Bát Kiếm».
Vương TÃch Hương nói:
− Hắn cũng biết «Thiên Long Bát Kiếm». Huynh chưa luyện thà nh thục, không thể địch nổi hắn.
Hắc y nhân nói:
− May mà nữ oa nhi nà y còn minh bạch.
Lãnh Như Băng ấm ức nói:
− Ngươi là Mai Hoa chá»§ nhân, tại sao không dám để lá»™ diện mục tháºt sá»± cá»§a mình ?
Hắc y nhân há»i:
− Ngươi muốn được thấy lắm ư ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Không sai ...
Hắc y nhân tiếp:
− Quá dá»…, cứ dùng lạc thiết đánh dấu Mai Hoa tiêu ký lên mặt, sẽ được thấy diện mục tháºt cá»§a ta. Khi ấy ngươi tuy trở thà nh thuá»™c hạ cá»§a ta, nhưng cÅ©ng sẽ không phải hối tiếc.
Vương TÃch Hương nói nhá» và o bên tai chà ng:
− Huynh có nháºn ra cước bá»™ cá»§a hắn không ?
Lãnh Như Băng nói:
− Cước bộ của hắn tựa hồ có chút cứng nhắc, hà nh động bất tiện.
Vương TÃch Hương đáp:
− Không sai. Nếu cước bộ của hắn không cứng nhắc thì huynh đã sớm bị đánh dấu Mai Hoa tiêu ký rồi.
Lãnh Như Băng thở dà i nhè nhẹ, nói:
− Chúng ta tuy không địch nổi hắn, nhưng cũng chẳng thể thúc thủ chịu chết. Chẳng lẽ lại để hắn đánh dấu Mai Hoa tiêu ký lên mặt hay sao ?
Vương TÃch Hương nói:
− Äể muá»™i thá» xem sao !
Lãnh Như Băng ngẩn ngưá»i:
− Muội đâu có biết võ công ?
Vương TÃch Hương thong thả giÆ¡ tay ra:
− ÄÆ°a Ä‘oản kiếm cho muá»™i, không chừng muá»™i có cÆ¡ há»™i thắng hắn đó.
Lãnh Như Băng chỉ cảm thấy trà huệ nà ng mênh mông như biển, hình như nà ng đã dá»± liệu má»i Ä‘iá»u, bèn trao kiếm cho nà ng, nói:
− Muá»™i hãy cẩn trá»ng.
Vương TÃch Hương nháºn kiếm, mỉm cưá»i:
− Huynh cứ để muá»™i xuất tráºn má»™t phen.
Lãnh Như Băng chÃnh mắt thấy nà ng mấy lần ngất xỉu, biết nà ng thân thể hư nhược, trói gà không chặt, lúc nà y lại cầm kiếm xuất tráºn, giao đấu vá»›i má»™t nhân váºt nắm vững loại võ công tuyệt thế, thì trong lòng chà ng kinh hãi, hoà n toà n không thể hình dung nổi.
Chỉ thấy nà ng đến cạnh lò lá»a, nói:
− Ngươi muốn đánh dấu Mai Hoa tiêu ký lên mặt hai ta, váºy là không có ý sát hại hai ta ?
Hắc y nhân lạnh lùng đáp:
− Ta quen nói sao là m váºy. Äã muốn đánh dấu Mai Hoa tiêu ký lên mặt các ngươi thì dù định giết các ngươi, cÅ©ng phải chá» sau khi đánh dấu Mai Hoa tiêu ký rồi má»›i giết.
Vương TÃch Hương há»i:
− Nếu hai ta không chịu đáp ứng ?
Hắc y nhân nói:
− Äiá»u đó đâu phải do các ngươi quyết định ?
Vương TÃch Hương nhìn lò lá»a, há»i:
− Nếu không rút được lạc thiết trong lò lá»a ra, tức thị là không đánh dấu chứ gì ?
Hắc y nhân nổi giáºn:
− Là m gì có chuyện không rút ra được ?
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Vạn nhất ngươi không rút ra nổi thì sao ?
Hắc y nhân cưá»i lạnh lẽo:
− Thì ta sẽ dùng lễ khoản đãi quý khách để nghênh tống các ngươi.
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Bổn cô nương còn có một yêu cầu, không biết ngươi có thể đáp ứng ?
Hắc y nhân nói:
− Nếu ngươi quả tháºt đủ tà i ngăn cản để ta không rút được cây lạc thiết khá»i lò lá»a, thì bất kể ngươi yêu cầu gì, ta cÅ©ng đáp ứng.
Vương TÃch Hương nói:
− Äiá»u kiện cá»§a bổn cô nương rất hà khắc, cần nói trước cho ngươi suy nghÄ©.
Nếu không muốn đáp ứng, thì có thể sớm cự tuyệt.
Hắc y nhân nói:
− Thế gian nà y chẳng ai có thể kịp đến đây cứu các ngươi thoát hiểm. Äừng hy vá»ng kéo dà i thá»i gian. Hãy nói mau lên Ä‘i !
Vương TÃch Hương nói:
− Nếu ngươi rút không nổi cây lạc thiết, chỉ dùng lá»… khoản đãi quý khách tiá»…n hai ta bình an rá»i khá»i đây, như váºy hai ta chẳng quá thiệt thòi hay sao ?
Hắc y nhân lạnh lùng há»i:
− Váºy ngươi muốn thế nà o ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Ngươi phải bỠáo choà ng, để hai ta nhìn thấy diện mục tháºt cá»§a ngươi.
Hắc y nhân trầm ngâm má»™t lát, há»i:
− Nếu ta rút được cây lạc thiết khá»i lò lá»a ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Hai ta tự đánh dấu Mai Hoa tiêu ký, chung thân theo lệnh của ngươi.
Hắc y nhân tá»±a hồ chấn động trước khẩu khà cá»§a nà ng. Hai đạo mục quang sáng quắc chăm chú rá»i và o mặt nà ng hồi lâu, nói:
− ÄÆ°á»£c ! Chúng ta má»™t lá»i đã định.
Vương TÃch Hương nói:
− Váºy ngươi chuẩn bị xuất thá»§ Ä‘i.
Äoạn nà ng thong thả giÆ¡ kiếm ngay phÃa trước bốn cây lạc thiết. Hai ngón tay tả tà tà chÄ©a ra. Äoản kiếm trong tay hữu ngang vá»›i bụng. Cánh tay ná»a khép ná»a mở, cước bá»™ không ở tư thế chữ Ä‘inh hoặc chữ bát.
Lãnh Như Băng vô cùng lo lắng, chỉ sợ Vương TÃch Hương không đương nổi má»™t đòn cá»§a hắc y nhân. Nà ng đã đáp ứng nếu lạc bại, sẽ tá»± đánh dấu Mai Hoa tiêu ký, chung thân theo lệnh cá»§a hắc y nhân kia, còn chà ng lúc đó cÅ©ng thá»±c khó cá»± tuyệt món nợ nà y.
Ngưng mục nhìn, chỉ thấy nà ng Ä‘ang ở tư thế tá»±a hồ «Bạch Hạc Triển Dá»±c», nhưng ngó kỹ, lại thấy không phải, dưá»ng như là «Kim Kê Äá»™c Láºp». Tuy nhiên, vừa thoáng nghÄ© thế, láºp tức đã thấy mình nháºn lầm.
Chà ng chưa từng gặp tư thế khởi thá»§ như vầy, trông rất bình thưá»ng, chẳng có gì đẹp mắt. Chà ng cà ng lo lắng hÆ¡n, nghÄ© thầm:
“Lẽ nà o má»™t chiêu thức khởi thá»§ như váºy lại có thể ngăn cản nổi hắc y nhân ? á»’ ... xem chừng mình phải xuất thá»§ hiệp trợ cho nà ng.â€.
Äang định đỠtụ chân khÃ, váºn công lá»±c toà n thân và o Ä‘an Ä‘iá»n, dãn ra hai tay dốc toà n lá»±c giáng má»™t đòn để cứu nguy cho nà ng. Chà ng tá»± biết dù váºy cÅ©ng khó địch nổi hắc y nhân, nhưng không nỡ nhìn nà ng tá» thương dưới tay hắn.
Chà ng tÃnh rằng hôm nay dù khó thoát kiếp nạn, thì cÅ©ng quyết chết trước nà ng.
Ngoảnh sang phÃa hắc y nhân. Chỉ thấy hắn đứng ngây ra mà ngó Vương TÃch Hương trân trân. Toà n thân hắn choà ng vải sa Ä‘en, chỉ chừa cặp mắt. Từ hai đạo mục quang ngưng Ä‘á»ng kia có thể thấy trong lòng hắn Ä‘ang rất khẩn trương do dá»±, tá»±a hồ tư thế hoà nh kiếm hết sức bình thưá»ng cá»§a Vương TÃch Hương khiến hắn cảm thấy cá»±c kỳ nan giải.
Lãnh Như Băng lấy là m kỳ quái, bèn nhìn kỹ lại. Lúc nhìn kỹ lại, chà ng bất giác giáºt mình kinh ngạc.
Tư thế hoà nh kiếm kia cá»§a Vương TÃch Hương đã tiá»m ẩn má»™t khả năng phản kÃch cá»±c kỳ thần tốc, phòng thá»§ nghiêm cẩn, khó có thể tìm ra trong võ công má»™t chiêu thức nà o sánh kịp ! Äiá»u khiến ngưá»i ngoà i tối kinh dị là trong cái thế phản kÃch tuy có thể nhìn thấy kia lại tiá»m ẩn má»™t sức mạnh vô địch. Chỉ cần nà ng phát động phản kÃch, thì bất kể dùng loại võ công nà o cÅ©ng Ä‘á»u vô phương kháng cá»± nổi.
Lãnh Như Băng Ä‘iểm nhanh lại võ công mình đã há»c, thấy không má»™t chiêu nà o đủ khả năng công nháºp được và o thế phòng thá»§ cá»§a Vương TÃch Hương, cÅ©ng không má»™t chiêu nà o có thể kháng cá»± nổi thế phản kÃch cá»§a nà ng. Chà ng nghÄ© đến «Thiên Long Bát Kiếm», má»™t thứ võ há»c tối cao vá» kiếm thuáºt, má»™t thứ uy lá»±c không gì sánh nổi, nhưng cÅ©ng chẳng thể dụng chiêu nà o để chống cá»± được.
Chỉ thấy hắc y nhân từ từ di động thân hình, thay đổi phương hướng.
Vương TÃch Hương cÅ©ng từ từ di chuyển theo hắc y nhân, luôn luôn bảo trì tư thế đối diện vá»›i hắn.
Hắc y nhân di chuyển cà ng lúc cà ng nhanh, thoáng chốc chỉ còn là má»™t bóng Ä‘en xoay tròn quanh chiếc lò rừng rá»±c lá»a xanh.
Vương TÃch Hương cÅ©ng xoay theo má»—i lúc má»™t nhanh.
Lãnh Như Băng cảm thấy vô cùng lo lắng, thầm nghĩ:
“Thể lá»±c cá»§a nà ng hư nhược mà chuyển động không ngừng như thế, phá»ng được bao lâu ?â€.
Hắc y nhân võ công cao minh, nhưng hai chân cá»§a hắn tá»±a hồ không được linh hoạt. Trong lúc di chuyển chẳng thể váºn dụng theo đúng ý muốn.
Lãnh Như Băng thầm nháºn xét, nếu hai chân cá»§a hắc y nhân linh hoạt hÆ¡n má»™t chút, chuyển động vá»›i tốc độ cao hÆ¡n chỉ má»™t bước, thì Vương TÃch Hương hẳn đã không thể ứng phó nổi.
Hắc y nhân ở cách nà ng bốn năm thước. Má»—i má»™t vòng chuyển động quanh lò lá»a phải vượt qua ngót ba trượng. Còn Vương TÃch Hương đứng cạnh lò lá»a, má»—i vòng bất quá chỉ và i thước.
Chừng sau một tuần trà , hắc y nhân bỗng dừng lại, thong thả trở lại vị trà cũ, nói:
− Ngươi đã thắng.
Lãnh Như Băng thở phà o nhẹ nhõm, ngẩng nhìn, thấy Vương TÃch Hương sắc diện đỠbừng, ngưá»i hÆ¡i lảo đảo, thì chà ng thầm reo má»™t tiếng hoan hỉ. Nếu hắc y nhân kiên trì thêm má»™t vòng nữa, thì chẳng cần công kÃch, nà ng cÅ©ng sẽ ngã lăn ra.
Vương TÃch Hương cố tá» vẻ thoải mái, giÆ¡ tay sá»a sá»a mái tóc, cưá»i nói:
− Bổn cô nương thắng được tháºt chẳng phải dá»…, đã phải sá» dụng toà n bá»™ khà lá»±c rồi đó.
Hắc y nhân đáp:
− Dù cô nương có dùng toà n lực hay không, nhưng cô nương đã thắng. Từ lúc nà y, hai vị là thượng khách của ta.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Không ngá» hắn còn biết nói đạo lý.â€.
Chỉ thấy hắn phẩy tay ra lệnh:
− Mang lò lá»a Ä‘i.
Hai đại hán khôi vÄ© láºp tức khiêng lò lá»a rừng rá»±c lá»a xanh rá»i khá»i sảnh đưá»ng.
Trong sảnh đưá»ng lại tối má» má», giÆ¡ tay không nhìn rõ năm ngón. Thì ra các cá»a sổ trong sảnh Ä‘á»u đã bị che vải Ä‘en.
Vương TÃch Hương cháºm rãi giÆ¡ tay nắm lấy tay hữu cá»§a Lãnh Như Băng, rồi ngả ngưá»i và o thân chà ng.
Lãnh Như Băng thấy các ngón tay cá»§a nà ng lạnh ngắt, ngưá»i nà ng hÆ¡i run run. Má»™t ná»—i thương cảm từ đáy lòng dâng lên, chà ng nói nhá»:
− ÄÆ°á»ng đưá»ng má»™t đấng nam nhi mà để muá»™i lụy khổ, không bảo há»™ được muá»™i, thá»±c huynh quá hổ thẹn !
Vương TÃch Hương hÃt má»™t hÆ¡i dà i, nói:
− Bên ngoà i sảnh đưá»ng chắc là trăng sáng lắm.
Bá»—ng hai cánh cá»a lá»›n nặng ná» mở rá»™ng, ánh trăng ùa và o như dòng ngân hoa, đã có thể nhìn rõ cảnh váºt trong sảnh đưá»ng.
Vương TÃch Hương thẳng ngưá»i dáºy, tách ra khá»i chà ng, nói:
− Ngươi đãi thượng khách như thế nà y ư ?
Hắc y nhân nói:
− Ta đã cởi bỠáo choà ng, đúng như ước ngôn. Các vị cũng nên đi đi thôi !
Chỉ nghe Vương TÃch Hương cưá»i khanh khách:
− Thì ra ngươi cũng là nữ nhân.
Hắc y nhân im lặng, không thừa nháºn cÅ©ng chẳng phá»§ nháºn.
Lãnh Như Băng cả kinh, há»i:
− Cái gì ?
Chà ng định ngoảnh lại nhìn, nhưng nghe Vương TÃch Hương bảo hắc y nhân cÅ©ng là nữ nhân, thì chà ng không tiện ngoảnh lại nữa.
Vương TÃch Hương nói:
− Ngưá»i nà y chẳng những hà nh động có khà độ nam tá», mà ngay cả thanh âm cÅ©ng cải biến, khiến muá»™i cÆ¡ hồ cÅ©ng bị đánh lừa.
Hắc y nhân lạnh lùng nói:
− Dù ta là nam hay nữ, nhưng ta đã thá»±c hiện ước ngôn, váºy các vị cÅ©ng nên Ä‘i Ä‘i cho.
Vương TÃch Hương nói:
− Chúng tại hạ đã lâu chưa ăn gì, nay là thượng khách của phu nhân, há lại không được chiêu đãi một bữa ?
Lãnh Như Băng vẫn nhìn ra cá»a, chưa dám ngoảnh đầu lại.
Hắc y nhân đáp:
− Váºy thì thỉnh hai vị chỠở đây má»™t chút, ta Ä‘i bảo thuá»™c hạ chuẩn bị tiệc rượu.
Lãnh Như Băng nghe có tiếng bước chân sau lưng, lại không tiện ngoảnh lại, chỉ ngầm váºn khà chuẩn bị đối phó.
Tiếng bước chân cà ng lúc cà ng xa, trong sảnh đưá»ng im lặng như tá», tá»±a hồ Vương TÃch Hương cÅ©ng đã Ä‘i đâu rồi.
Lãnh Như Băng hắng giá»ng, khẽ gá»i:
− Vương cô nương ?
Không nghe thấy hồi âm cá»§a nà ng. Lãnh Như Băng ngạc nhiên, không nhịn được nữa, bèn ngoảnh đầu lại. Trong sảnh đưá»ng chỉ còn trÆ¡ lại má»™t mình chà ng.
Sá»± tình biến hóa tháºt ngoà i má»i dá»± liệu khiến Lãnh Như Băng có chút hoảng hốt.
Chà ng gắng nén cÆ¡n xúc động trong lòng, nhìn kỹ má»™t hồi, Ä‘oạn thong thả Ä‘i vá» phÃa sau, thấy cánh cá»a mở hé. Hiển nhiên là hắc y nhân đã dìu Vương TÃch Hương Ä‘i ra lối cá»a nà y.
Bên ngoà i cá»a là má»™t bãi cá» hoang. Ngoà i năm trượng có má»™t gian phòng.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Phải tá»›i đó coi xem sao.â€.
Äang định đến, bá»—ng thấy nÆ¡i đó lóe lên ánh đèn, quả nhiên là má»™t căn phòng. Chà ng bèn thi triển khinh công phóng tá»›i.
Cá»a phòng mở rá»™ng. Má»™t cây bạch lạp cháy sáng trên cao, má»™t chiếc bà n gá»— nhá», trên bà y má»™t chén, đĩa, má»™t bình rượu và hai đĩa thức ăn, nhưng không má»™t bóng ngưá»i.
Cảnh tượng tháºt khó hiểu. Chà ng bất giác đứng ngây ở cá»a, tiến thoái lưỡng nan.
NghÄ© má»™t hồi, chà ng má»›i thong thả bước và o. Vừa tá»›i gần bà n, đột nhiên từ phÃa sau lưng vẳng lại thanh âm lạnh lùng:
− Thỉnh các hạ tạm dùng một chút trước, tiệc rượu sẽ đưa tới sau.
Lãnh Như Băng ngoảnh lại, chỉ thấy má»™t thanh y đồng tỠđứng ở giữa cá»a, trên mặt có Mai Hoa tiêu ký, thì tức thá»i đỠchân khÃ, ngưá»i vá»t ra chụp lấy cổ tay gã đồng tá».
Äồng tá» chẳng những không né tránh, còn giÆ¡ cổ tay đón năm ngón tay cá»§a chà ng. Lãnh Như băng dùng tay tả chá»™p cổ tay đồng tá», tay hữu rút phăng Ä‘oản kiếm, chÄ©a và o ngá»±c đồng tá», lạnh lùng há»i:
− Vị Vương cô nương kia đi đâu ? Nói mau !
Thanh y đồng tá» xịu mặt, cháºm rãi đáp:
− Nếu tại hạ không muốn nhưá»ng các hạ, thì các hạ quyết chẳng chá»™p được tại hạ.
Lãnh Như Băng lôi đồng tỠvà o phòng rồi buông tay ra, nói:
− Không sai, vừa rồi ngươi quả không né tránh, váºy hiện tại chúng ta thá» lại coi !
Thanh y đồng tỠđáp:
− Các hạ là quý khách của tệ chủ nhân, tại hạ không thể động thủ với các hạ, dù các hạ có giết tại hạ cũng vô dụng.
Lãnh Như Băng ngẩn ngưá»i há»i:
− Vì sao ?
Thanh y đồng tỠđáp:
− Vì môn hạ của Mai Hoa chủ nhân khi chưa được chủ nhân chuẩn y, không thể tùy tiện nói ra.
Lãnh Như Băng nổi giáºn:
− Ngươi đã mất tá»± do, váºy hãy đưa ta Ä‘i gặp Mai Hoa chá»§ nhân.
Thanh y đồng tỠđáp:
− à cá»§a tại hạ muốn nói rằng, các hạ chi bằng cứ tạm ở đây dùng tạm bữa trước đã. Nếu tệ chá»§ nhân chịu để các vị kiến diện, tá»± khắc sẽ phái ngưá»i đến thỉnh ! Nếu tệ chá»§ nhân không muốn tương kiến vá»›i các vị, thì có bẩm cáo cÅ©ng vô dụng.
Lãnh Như Băng nói:
− Quý chủ nhân coi chúng ta là thượng khách, đối đãi như thế nà y chẳng vô lễ lắm sao ?
Thanh y đồng tỠđáp:
− Tại hạ đoán rằng tối nay tệ chủ nhân nhất định sẽ thỉnh các hạ kiến diện.
Có chuyện gì khi các hạ gặp tệ chủ nhân hãy nói cũng chưa muộn. Nếu lúc nà y các hạ muốn dùng võ công, e sẽ hư sự tình.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Lá»i nà y quả không sai. Không nhịn chuyện nhỠắt há»ng đại sá»±. Hiện tại chưa rõ sinh mạng Vương TÃch Hương thế nà o, ở đâu. Nếu ta xung đột vá»›i há», há» có thể giết nà ng.â€.
Thanh y đồng tỠnói tiếp:
− Các hạ đã nghe lá»i can cá»§a tại hạ, tốt hÆ¡n cả hãy tạm dùng bữa. Sau đó nếu có động thá»§ cÅ©ng được thêm nhiá»u khà lá»±c.
Nói đoạn đưa tay nhón thức ăn ở hai đĩa đưa lên miệng ăn, nói:
− Tệ chủ nhân có phân phó, dù bưng món gì lên cũng phải ăn trước một chút để khách an tâm.
Lãnh Như Băng nói:
− Thì ra là váºy.
Äoạn kéo hai đĩa thức ăn lại, ăn má»™t mạch hết liá»n. Thanh y đồng tá» nói:
− Tại hạ đi mang cơm rượu tới.
Äoạn bước nhanh ra ngoà i.
Lãnh Như Băng nhìn theo bóng gã mất hút, trong lòng cảm thấy bất an.
Chà ng ngồi ngẩn ra, nhìn ánh nến xuất thần, lo lắng cho sinh mạng cá»§a Vương TÃch Hương.
Không biết bao lâu sau, bỗng mùi thịt nướng thơm phức ùa và o mũi.
Ngẩng nhìn, thanh y đồng tỠkhông rõ đã bước và o từ lúc nà o, tay bưng một khay gỗ, trên khay có bốn đĩa thức ăn và một bầu rượu bằng bạc, nói:
− Các thứ còn nóng, thỉnh các hạ dùng cho !
Lãnh Như Băng cầm đũa gắp ngay một miếng đưa lên miệng.
Thanh y đồng tá» mỉm cưá»i:
− Các hạ không sợ trong đồ ăn có độc ư ?
Lãnh Như Băng lạnh lùng đáp:
− Dù Mai Hoa chá»§ nhân lòng lang dạ thú, cÅ©ng chưa đến mức là m như váºy.
Thanh y đồng tỠrót đầy chén rượu cho chà ng, nói:
− Các hạ đã không sợ có độc, váºy thỉnh cạn chung rượu nà y !
Lãnh Như Băng cầm chung rượu uống cạn một hơi, thong thả đặt chung xuống. Mục quang chà ng bỗng lóe sáng, nói:
− Rượu nà y có ...
Má»™t cánh tay đưa ra chá»™p lấy thanh y đồng tá».
Thanh y đồng tá» bá»—ng né tránh trảo cá»§a chà ng má»™t cách khinh linh dị thưá»ng, nói:
− Nếu các hạ chịu uống thêm má»™t chung cho tháºt say, thì sẽ an toà n mà ngồi chá», khá»i phải nóng lòng sốt ruá»™t.
Lãnh Như Băng chá»™p gã đồng tá» không trúng, cÆ¡ hồ không thu hồi được thế xung kÃch, loạng choạng tiến lên mấy bước má»›i đứng vững nổi.
Thanh y đồng tỠnói tiếp:
− Äúng như các hạ nói. Mai Hoa chá»§ nhân quyết không hạ độc và o rượu, bất quá rượu nà y rất nặng, dù ngưá»i nghiá»n rượu nhất thiên hạ cÅ©ng khó uống nổi ba chung. Tá»u lượng cá»§a các hạ thuá»™c loại xoà ng, vì sao không nhâm nhi từ từ thôi, lại Ä‘em dốc cạn má»™t hÆ¡i, dÄ© nhiên là bị say.
Lãnh Như Băng cảm thấy ruột gan nóng như thiêu, khó thoát bị say, nhưng thần trà còn rất tỉnh táo, tay tì xuống bà n để giữ vững thân hình, nói:
− Tại hạ tuy không phải là đệ tỠlưu linh, nhưng không tin rằng uống một chung đã say.
Thanh y đồng tỠnói:
− Nếu trong rượu có độc, lúc nà y chỉ e các hạ đã bị trúng độc rồi, là m sao còn đứng được thế nà y ... Nhưng các hạ đã say lắm rồi đó, đừng cố chi trì mà khổ.
Loại rượu nà y, ngưá»i say phải sau bốn giá» má»›i dã rượu. Dở tỉnh dở say như các hạ thì khổ lắm, chi bằng uống thêm má»™t chung nữa cho say hẳn, thây kệ má»i sá»± trên Ä‘á»i, ngá»§ má»™t giấc dà i cho xong.
Lãnh Như Băng nổi giáºn:
− Mang ta Ä‘i, ta muốn gặp Mai Hoa chá»§ nhân, há»i xem ngươi nói thế có nghe được chăng ?
Thanh y đồng tỠđáp:
− Tệ chá»§ nhân thÃch nhất là ngưá»i uống rượu. Nay tiếp quý khách thì ắt phải chiêu đãi. Các hạ tá»u lượng xoà ng như váºy, bồi tiếp sao nổi kia chứ ?
Lãnh Như Băng ngầm đỠtụ chân khÃ, định xông tá»›i chá»— gã đồng tá». Nà o ngá» tá»u độ lúc nà y đã phát tác toà n bá»™. Vừa đỠchân khÃ, thì thấy bá»ng lá»ng, đầu nặng, chân nhẹ hẫng, ngã sóng soà i xuống đất.
Thanh y đồng tá» vá»t đến như Ä‘iện xẹt, đưa tay hữu đỡ vai chà ng, tay tả rót đầy chung rượu thứ hai, nói:
− Rượu là thứ tốt nhất để giải bệnh tương tư, quên hết sá»± Ä‘á»i.
Äoạn ká» chung rượu và o miệng Lãnh Như Băng.
Chà ng đã ú á»›, miệng ná»a khép ná»a mở, không chịu uống. Nhưng kháng cá»± được má»™t chút, rồi cÅ©ng không còn tá»± chá»§, phải nuốt ừng á»±c.
Chà ng láºp tức ngất Ä‘i.
Äến khi tỉnh rượu, cảnh váºt đã hoà n toà n thay đổi.
|

13-08-2008, 05:25 PM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Moscow
Bà i gởi: 355
Thá»i gian online: 16 giá» 16 phút 8 giây
Thanks: 92
Thanked 3,369 Times in 110 Posts
|
|
Hồi 26
Tuyệt Xứ Cầu Sinh
Bảy ngá»n cung đăng mà u sắc khác nhau tạo thà nh má»™t hợp quang dịu mắt, má»™t mùi hương dìu dịu phảng phất. Má»™t thanh âm ngá»t ngà o rót và o tai:
− Lãnh công tá», thỉnh dùng má»™t chén tỉnh tá»u thang, nếu công tá» bá» lỡ cÆ¡ há»™i sắp tá»›i trong trạng thái ngất ngư vì rượu, thì sẽ hối tiếc suốt Ä‘á»i.
Lãnh Như Băng còn Ä‘ang mÆ¡ mÆ¡ hồ hồ, chưa hiểu ngưá»i ta nói gì, nhưng ngá»i thấy má»™t mùi thÆ¡m dá»… chịu kỠở miệng, bất giác há miệng nuốt xuống.
Äó là thang giả rượu, nấu từ món cá «Kim tuyến lý ngư». Uống hết thang nà y, láºp tức tỉnh rượu.
Ngoảnh nhìn, chỉ thấy má»™t hồng y thiếu nữ, tóc vấn cao, tay tả cầm chiếc chén không, tay hữu cầm thìa, là n thu ba Ä‘ang tươi cưá»i nhìn chà ng.
Chà ng lắc lắc đầu, mơ hồ nhớ lại, vừa rồi được nà ng bón cho một thang giã rượu.
Bá»—ng má»™t thanh âm vá»ng và o:
− Vị Lãnh công tỠđã tỉnh rượu chưa ?
Chà ng chưa nhìn thấy ngưá»i nói là ai, từ đâu thì thiếu nữ đứng bên chà ng đã đáp lá»i:
− Sau khi dùng một chén «Kim tuyến lý ngư», công tỠđã tỉnh hẳn.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“«Kim tuyến lý ngư» ư ? Má»™t món cá quà hiếm. Sao lại thết đãi mình trịnh trá»ng thế ?â€.
Chỉ nghe giá»ng thiếu nữ trong trẻo nói:
− Tỉnh rồi thì báºn y phục cho chà ng.
Lãnh Như Băng chột dạ:
â€œÆ hay, các nà ng là m trò gì mà bây giá» lại bảo mặc y phục cho mình ?â€.
Hồng y thiếu nữ đáp:
− Tỉ tỉ khá»i báºn tâm, chúng tiểu muá»™i sá»›m đã báºn y phục cho chà ng rồi.
Có tiếng cưá»i khúc khÃch, rồi tiếng nói:
− Ta quên mất, đêm nay Tiểu Thúy muá»™i muá»™i chá»§ trì, nếu ta nhá»› đã chẳng báºn tâm Ä‘a vấn.
Hồng y thiếu nữ mỉm cưá»i:
− Nói hay, nói hay, tỉ tỉ quá khen, Tiểu Thúy chẳng dám đương.
Lãnh Như Băng ngạc nhiên:
“Bá»n há» mặc đồ cho mình lúc nà o mà mình không hay nhỉ ?†Chà ng ngó xuống, quả thấy mình báºn bá»™ y phục mà u trắng, mắt chụp mảnh vải mà u hồng. Lại thấy nằng nặng trên đầu, đưa tay lên sá», thấy bị chụp má»™t chiếc mÅ© từ khi nà o không biết.
ÄÆ°a mắt nhìn sang hai bên, thấy có nhiá»u thiếu nữ Ä‘á»u báºn y phục trong cung, dưới ánh cung đăng bảy mà u, trông rất lạ mắt, chà ng chẳng còn hiểu đã xảy ra chuyện gì, bèn há»i:
− Tiểu Thúy cô nương ...
Hồng y thiếu nữ cưá»i:
− Công tá» cứ gá»i Tiểu Thúy thôi là được ...
Lãnh Như Băng tiếp:
− Äây là đâu ? Ai thay y phục cho tại hạ váºy ?
Tiểu Thúy cưá»i:
− Thiên hạ tứ xứ Ä‘á»u là nhà , chẳng ai biết đây là nÆ¡i nà o, công tá» cứ coi chuyện vừa qua như má»™t giấc má»™ng là được.
Lãnh Như Băng đã tỉnh táo hoà n toà n, đột nhiên đứng báºt dáºy, gỡ chiếc mÅ© ra khá»i đầu.
Tiểu Thúy ngạc nhiên há»i:
− Công tá» là m gì váºy ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Tại hạ muốn bỠmũ và vải che mặt, khôi phục bản lai diện mục.
Tiểu Thúy nói:
− Không được, tệ chá»§ nhân sắp tiếp kiến công tá», công tá» gỡ bá» hai thứ đó tức là cá»± tuyệt chá»§ nhân, lúc đó đừng trách tệ chá»§ nhân thất ngôn vá»›i công tá».
Lãnh Như Băng nghe váºy thì sững sá», nghÄ©:
“Lá»i nà y cÅ©ng không sai. Mai Hoa chá»§ nhân tá»±a hồ như không muốn gặp ai, nếu ta bá» lỡ cÆ¡ há»™i nà y, ngà y sau khó còn dịp khác. Hiện thá»i chưa biết Vương TÃch Hương ở đâu, đã gặp Mai Hoa chá»§ nhân hay chưa ?†NghÄ© xong, đà nh thong thả ngồi xuống.
Thiếu nữ có tên gá»i Tiểu Thúy bá»—ng cúi sát bên tai chà ng nói nhá»:
− Công tỠcó dịp được tệ chủ nhân tiếp kiến là hiếm lắm đó, hãy chịu khó đợi một chút nữa thôi.
Lãnh Như Băng bá»±c bá»™i không biết trút và o ai, nghe váºy bèn nói:
− Chá»§ nhân cá»§a các ngươi có phải là ngưá»i hay không váºy ?
Tiểu Thúy nghiêm mặt lại:
− Công tá» nói năng nên cẩn trá»ng má»™t chút ...
Ngừng giây lát, đoạn nói tiếp:
− Nếu trên thế gian quả có thần thánh, thì tệ chủ nhân đúng là một vị thánh.
Lãnh Như Băng cố nén giáºn, nghÄ©:
“Không hiểu Mai Hoa chá»§ nhân dùng ma lá»±c gì khống chế thuá»™c hạ, mà bá»n chúng thảy Ä‘á»u tôn kÃnh hắn như váºy ?â€.
Bỗng văng vẳng tiếng nhạc nhè nhẹ, Tiểu Thúy nói nho nhỠbên tai chà ng:
− Lãnh công tá», đại giá cá»§a tệ chá»§ nhân đã tá»›i, khi yết kiến, tốt hÆ¡n cả công tá» nên giữ lá»… má»™t chút.
Lúc nà y cung đăng bá»—ng nhiên tắt phụt, sảnh đưá»ng tối om.
Lãnh Như Băng chá»i thầm:
“Giở cái trò quỉ gì thế nà y không biết ?â€.
Bá»—ng không gian bừng sáng, bốn cung trang thiếu nữ yểu Ä‘iệu bưng ra má»™t chiếc khay có giá, trên khay cắm má»™t ngá»n hồng lạp. Ngá»n hồng lạp tá»a sáng khắp sảnh đưá»ng.
Tiếp đó tám nữ đồng cầm nhang đang cháy bước ra. Mùi nhang thơm nức, khói nhang mỠmịt. Bốn cung trang thiếu nữ đứng ở bốn góc một chiếc bà n.
Một tiếng nói trong trẻo cất lên:
− Chủ nhân giá lâm !
Ngá»n hồng lạp bá»—ng tắt phụt, má»™t bóng ngưá»i vút tá»›i.
Mục lá»±c cá»§a Lãnh Như Băng rất mạnh, tám bó nhang cháy đỠđủ rá»i sáng cảnh váºt, nhưng khói nhang má» mịt như sương, khiến chà ng không thể nhìn rõ diện mạo cá»§a ngưá»i vừa tá»›i đã ngồi xuống chiếc bà n kia là ai.
Chỉ nghe má»™t thanh âm vá»ng lại:
− Ngươi muốn gặp ta phải không ?
Lãnh Như Băng ngưng mục nhìn vá» phÃa phát ra tiếng nói đáp:
− Tại hạ Lãnh Như Băng.
Thanh âm lạnh lùng nói:
− Ta đã biết đại danh.
Lãnh Như Băng há»i:
− Cô nương có phải là Mai Hoa chủ nhân ?
Thanh âm lạnh lùng đáp:
− Không sai.
Lãnh Như Băng hắng giá»ng, cảm thấy có thiên ngôn vạn ngữ dâng lên, nhưng chưa biết nói gì trước. Thanh âm lạnh lùng tiếp:
− Có gì nói mau. Ta không thể chỠlâu !
Lãnh Như Băng muốn há»i nhiá»u Ä‘iá»u, nhưng Ä‘iá»u trá»ng yếu trước mắt là sá»± sinh tá» an nguy cá»§a Vương TÃch Hương, bèn há»i:
− Vị cô nương cùng đi với tại hạ hiện ở đâu ?
Thanh âm lạnh lẽo đáp:
− Nà ng hoà n toà n vô sự, bất quá lúc nà y hai ngươi không thể gặp nhau.
Lãnh Như Băng há»i:
− Vì sao ?
Mai Hoa chủ nhân đáp:
− Ta tuy coi hai vị như thượng khách, nhưng không thể để hai vị kiến diện, Vương cô nương kia tuy rất thông minh, tiếc rằng khi đánh cuá»™c, nà ng quên không nói rõ Ä‘iá»u kiện không được tách ly hai vị.
Lãnh Như Băng nói:
− Tại hạ chỉ cần biết nà ng bình an vô sự là được.
Mai Hoa chủ nhân nói:
− Hiện tại ngươi đã biết rồi đó.
Lãnh Như Băng nghĩ thầm:
“Khó gặp được ngưá»i nà y, váºy phải há»i cho minh bạch má»›i xong.†Bèn hắng giá»ng há»i:
− Ngưá»i hồi tối mặc áo choà ng Ä‘en có phải là cô nương hay không ?
Mai Hoa chủ nhân đáp:
− Là ta đó ! Ngươi chỉ cần biết có má»™t vị Mai Hoa chá»§ nhân là đủ, khá»i cần biết quá rõ sá»± tình.
Sau má»™t hồi ứng đáp, Lãnh Như Băng đã nhìn rõ hÆ¡n hẳn, chà ng thấy ngưá»i kia mặc bá»™ y phục sẫm mà u, tay mang bao, nhưng mặt không Ä‘eo mạng, có thể phân biệt diện mạo vô cùng mỹ lệ, nhưng khói nhang là m cho nó má» mỠảo ảo, khó ghi nhá»› được.
Chỉ nghe Mai Hoa chủ nhân lạnh lùng nói:
− Ngươi cứ chằm chằm nhìn ta, hẳn đã thấy rõ rồi chứ ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Khói nhang thế nà y, không thể thấy rõ.
Mai Hoa chủ nhân nói:
− Thế là đã quá đủ, ngươi chưa gia nháºp Mai Hoa môn hạ, được như thế là đã hi hữu.
Lãnh Như Băng há»i:
− Không nói đến chuyện đó cÅ©ng được, tại hạ còn mấy Ä‘iá»u muốn thỉnh giáo cô nương được chăng ?
Mai Hoa chủ nhân đáp:
− Nói mau Ä‘i. Chúng ta chỉ còn tối Ä‘a thá»i gian khoảng má»™t tuần trà .
Lãnh Như Băng há»i:
− Võ lâm đồng đạo thiên hạ có cừu háºn gì vá»›i cô nương mà cô nương đối phó vá»›i há» như váºy ?
Mai Hoa chá»§ nhân há»i:
− Ta đối phó với hỠnhư thế nà o ?
Lãnh Như Băng há»i:
− Cô nương bà y tiệc thỉnh anh hùng thiên hạ đến Liệt Phụ Chủng là có dụng tâm gì ?
Mai Hoa chủ nhân đáp:
− Có nhiá»u nguyên nhân, nhưng lúc nà y không có thá»i gian nói cho ngươi rõ.
Lãnh Như Băng há»i:
− Lúc nà y tại hạ có thân pháºn gì đây ?
Mai Hoa chủ nhân đáp:
− Là quà khách.
Lãnh Như Băng nói:
− Äã là quà khách, không biết tại hạ có quyá»n tá»± do hà nh động chăng ?
Mai Hoa chủ nhân đáp:
− Khả dĩ.
Lãnh Như Băng bá»—ng đứng dáºy nói:
− Tại hạ được khoản đãi, cần đáp lễ cảm tạ.
Äoạn thong thả tiến vá» phÃa Mai Hoa chá»§ nhân.
Tiểu Thúy đứng phÃa sau liá»n giÆ¡ tay giữ vai chà ng nói:
− Nam nữ thụ thụ bất thân, công tỠtuy là quà khách, nhưng trước mặt là nữ nhi, há có thể vi phạm lễ tiết.
Lãnh Như Băng cảm thấy bà n tay đặt trên vai kình lá»±c rất mạnh, các ngón tay lại đặt ở ba xứ huyệt đạo, chà ng quyết không thể hà nh động trái ý há», bèn cưá»i khảy má»™t tiếng, nói:
− Äạo đãi khách cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân hóa ra lại vô lá»… thế nà y ư ?
Mai Hoa chủ nhân trầm ngâm hồi lâu, đoạn nói:
− Tiểu Thúy buông ra, xem y muốn là m gì ?
Tiểu Thúy vâng dạ, buông tay khá»i vai Lãnh Như Băng đáp:
− Tỳ nữ tuân lệnh.
Mai Hoa chủ nhân nói:
− Lãnh Như Băng ta đã dà nh cho ngươi biệt lệ, nếu ngươi hà nh động quá phóng túng, vượt khá»i qui phạm môn hạ cá»§a Mai Hoa môn, đừng trách ta hết xem ngươi là quà khách.
Lãnh Như Băng Ä‘iá»m nhiên đáp:
− Tại hạ hoà n toà n không phải là thuộc hạ của Mai Hoa Môn các vị, do đó không cần tuân theo qui phạm của các vị.
Äoạn ngầm đỠtụ chân khÃ, nhẹ nhà ng đẩy ra má»™t chưởng.
Chưởng thế tuy cháºm, nhưng chứa đựng ná»™i kình cá»±c mạnh, chỉ đẩy nhè nhẹ, song âm kình tức thá»i là n tản khai mà n khói nhang má» mịt, khiến thị giá»›i trở nên thông suốt. Lãnh Như Băng ngưng thần nhìn thấy má»™t khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng hÆ¡i phảng phất sá»± giáºn dữ.
Khói nhang đã trở lại mù mịt như cũ.
Lãnh Như Băng nảy ra vô số nghi vấn, nghĩ thầm:
“Khuôn mặt kia phân minh là má»™t nữ nhân, chẳng lẽ Mai Hoa chá»§ nhân ác độc nỠđúng là má»™t nữ nhân hay sao ? Má»™t nữ nhân thống lÄ©nh rất nhiá»u cao thá»§ võ lâm, lại giấu giếm bản lai diện mục thì quả là điá»u khó tưởng tượng. Tiếc thay Vương TÃch Hương không có ở đây, nếu không chắc hẳn nà ng sẽ lý giải được nghi vấn nà y.â€.
Chỉ nghe Mai Hoa chá»§ nhân há»i:
− Ngươi đã nhìn rõ rồi chứ ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Tuy thoáng chốc, nhưng cũng đã ghi nhớ được.
Mai Hoa chủ nhân nói:
− Ngươi hãy suy nghÄ© cho kỹ, rồi phúc đáp câu há»i cá»§a ta.
Lãnh Như Băng há»i:
− Chuyện gì ?
Mai Hoa chủ nhân nói:
− Há»a phúc là do ngưá»i ta tá»± tìm đến, nếu ngươi đáp sai má»™t câu, có thể nguy đến tÃnh mạng, nếu đáp đúng má»™t câu, cÅ©ng có thể được ta cung kÃnh tiá»…n khá»i nÆ¡i nà y. Ngươi chá»› vá»ng động tâm cÆ¡, tùy tiện phán định, hãy sá» dụng trà thông minh cho đúng, chỉ cần ngươi cứ thá»±c mà nói, thì dù có bị ta xá» tá» cÅ©ng không phải ân háºn.
Lãnh Như Băng nói:
− Tại hạ được thỉnh đến đây, thân pháºn quà khách, nếu cô nương trở mặt thà nh cừu, tại hạ quyết không thúc thá»§ chịu trói.
Mai Hoa chá»§ nhân bá»—ng cưá»i khanh khách:
− Ngươi tưởng võ công của ngươi cao lắm sao ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Dù chỉ địch nổi một chiêu, tại hạ cũng không run sợ.
Mai Hoa chá»§ nhân ngẩn ngưá»i:
− Ngươi tháºt anh hùng ... Hiện thá»i ta muốn há»i ngươi Ä‘iá»u nà y. Nếu hai ta tương phùng ở nÆ¡i khác, liệu ngươi có thể nháºn ra ta được chăng ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Nếu cÅ©ng trang phục như thế nà y, dÄ© nhiên tại hạ có thể nháºn ra.
Mai Hoa chá»§ nhân há»i:
− Ngươi có biết ngưá»i được thấy mục diện cá»§a ta sẽ phải thế nà o hay không ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Không biết.
Mai Hoa chủ nhân nói:
− Chỉ có hai con đưá»ng khả dÄ© tiến thoái. Má»™t là chết, hai là trở thà nh Mai Hoa môn hạ, tá»± đánh dấu Mai Hoa tiêu ký.
Lãnh Như Băng xì má»™t tiếng, rút Ä‘oản kiếm ra khá»i bao, nói:
− Äại trượng phu quyết là m ngá»c, không là m bình đựng ngá»c, tại hạ muốn sinh tá» má»™t tráºn.
Mai Hoa chá»§ nhân cưá»i lạnh, đáp:
− ÄÆ°á»£c. Äể ta xem ngươi có đúng là Thiết Äà La Hán hay không ?
Lãnh Như Băng hÃt má»™t hÆ¡i dà i, Ä‘oản kiếm chỉ xéo ở thế nghênh địch, nói:
− Cứ việc động thủ.
Mai Hoa chá»§ nhân thong thả đứng dáºy, giÆ¡ tay bảo thuá»™c hạ:
− Các ngươi ra hết bên ngoà i cho ta.
Bá»n thuá»™c hạ nhất tá» thoái lui.
Sau những tiếng bước chân, sảnh đưá»ng trở nên u tối và yên tÄ©nh lạ thưá»ng.
Khói nhang tan dần.
Lãnh Như Băng ngưng thần, hoà nh kiếm, chỉ cần Mai Hoa chá»§ nhân xuất thá»§, chà ng sẽ tức thá»i phản kÃch. Nà o ngá» hồi lâu vẫn không thấy động tịnh gì.
Lòng bà n tay Lãnh Như Băng rÆ¡m rá»›p mồ hôi vì khẩn trương, thân hình đã hÆ¡i lung lay. Chà ng há»i:
− Tại sao còn chưa xuất thủ ?
Mai Hoa chá»§ nhân cưá»i lạnh má»™t tiếng Ä‘iểm há»a má»™t ngá»n bạch lạp. Sảnh đưá»ng má» tối chợt sáng bừng lên.
Lãnh Như Băng nhìn rõ rà ng má»™t khuôn mặt mỹ lệ tuyệt thế vô luân. Mái tóc dà i xõa xuống vai, hà ng mi cong cong, đôi mắt to tròn, khóe miệng he hé mỉm cưá»i.
Lãnh Như Băng hÃt má»™t hÆ¡i dà i, lòng thầm tán thưởng:
“Quả là má»™t giai nhân tuyệt thế !â€.
Mai Hoa chá»§ nhân lạnh lùng há»i:
− Äã nhìn rõ chưa ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Rõ rồi.
Mai Hoa chủ nhân nói:
− Nếu ngươi chưa nhìn rõ, thì chết sẽ có sở háºn.
Lãnh Như Băng chợt nhá»› đến Vương TÃch Hương, vị cô nương chỉ còn sống được ba tháng, lẽ ra nên hoan lạc thụ hưởng những ngà y quà giá còn lại, nhưng nà ng lại dấn thân và o trưá»ng hoạt kiếm cá»§a võ lâm. Má»™t tấn lòng nghÄ©a hiệp, má»™t khà phách hà o hùng vô song.
Chỉ nghe Mai Hoa chủ nhân nói:
− Ngươi đã nhìn rõ rồi, váºy từ nay trở Ä‘i phải là m thế nà o ?
Lãnh Như Băng nói:
− Phải là m thế nà o ư ? Tại hạ không biết.
Mai Hoa chủ nhân bỗng chau mà y, nói:
− Ngươi hãy ngắm kỹ một lần nữa coi.
Lãnh Như Băng quả nhiên ngẩng đầu nhìn tháºt kỹ, lần nà y quả nhiên cảm thấy huyết mạch trong ngưá»i lưu chuyển dồn dáºp, toà n bá»™ mi mục thần thái cá»§a nà ng toát ra má»™t sức quyến rÅ© mãnh liệt, bất giác Ä‘oản kiếm trong tay chà ng từ từ buông xuống.
Mai Hoa chá»§ nhân há»i:
− Hiện tại ngươi minh bạch rồi chứ ?
Lãnh Như Băng như kẻ bị há»›p hồn, ngưá»i ngây ngất, hai mắt mở tròn, bước tá»›i đáp:
− Minh bạch rồi ...
Lá»a bùi nhùi tắt phụt, sảnh đưá»ng trở nên tối om.
Äang mê loạn thần trÃ, Lãnh Như Băng đột ngá»™t dừng chân.
Chỉ nghe âm thanh ngá»t ngà o cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân văng vẳng:
− Sao không lại đây ?
Thanh âm ấy tá»±a hồ có hấp lá»±c Ä‘oạt hồn, Lãnh Như Băng cảm thấy xốn xang, bá»ng lá»ng, cÆ¡ hồ chân tá»± bước tiếp.
Nhưng cuối cùng chà ng đã trấn tĩnh lại.
Một hồi lâu trầm mặc, rồi Mai Hoa chủ nhân nói:
− Không sai, ngươi quả là Thiết Äà La Hán.
Thanh âm dịu ngá»t vừa rồi đã được thay bằng giá»ng lạnh lùng như cÅ©.
Kỳ thá»±c Lãnh Như Băng như bị má»™t đợt sóng thần lôi cuốn, chỉ muốn à o tá»›i bên nà ng. Nếu không phải chà ng nhá»› đến Vương TÃch Hương, thì hẳn là chà ng đã chẳng cưỡng nổi sức quyến rÅ© cá»§a tuyệt thế giai nhân nà y.
Mai Hoa chủ nhân lạnh lùng nói:
− Từ khi ta nháºp giang hồ đến nay, ngươi là kẻ duy nhất kháng cá»± nổi khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i vừa rồi, ta thán phục định lá»±c ấy cá»§a ngươi, nhưng cÅ©ng nảy sinh ý muốn giết ngươi.
Lãnh Như Băng đã hồi tỉnh, thong thả đáp:
− Tại hạ tin rằng cô nương có thể giết được tại hạ. Tuy tại hạ luyện võ từ ấu thÆ¡, mưá»i mấy năm không ngừng khổ luyện, dù có bị sát hại, cÅ©ng chỉ trách mình há»c nghệ chưa tinh, tá» vong cÅ©ng đáng kiếp. Nhưng còn Vương cô nương kia trói gà không chặt, chẳng há» biết má»™t chút võ công, mà giết nà ng Ä‘i thì quá dá»….
Mai Hoa chá»§ nhân há»i:
− Ngươi muốn thỉnh cầu cho nà ng ư ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Giết má»™t ngưá»i không có sức kháng cá»±, chẳng xứng chút nà o vá»›i má»™t nhân váºt anh hùng.
Mai Hoa chủ nhân nói:
− Hiện thá»i các ngươi còn là quà khách cá»§a ta, ta có muốn giết các ngươi, cÅ©ng chưa phải lúc ...
Ngừng một chút, lại tiếp:
− Tiá»…n há» rá»i khá»i nÆ¡i nà y.
Láºp tức ráºm rịch tiếng cước bá»™, tá»±a hồ có rất nhiá»u ngưá»i chạy trong đại sảnh.
Lãnh Như Băng chỉ ngá»i thấy mùi thÆ¡m thoang thoáng, rồi má»™t giá»ng nói trong trẻo, tươi cưá»i ở ngay bên tai:
− Tệ chá»§ nhân ban cho biệt lệ, hạ lệnh tiá»…n công tá» rá»i khá»i nÆ¡i nà y.
Lãnh Như Băng nghe thanh âm rất quen thuá»™c, liá»n há»i:
− Tiểu Thúy phải không ?
Ngưá»i kia đáp:
− Lãnh công tỠcó trà nhớ rất tốt.
Lãnh Như Băng nói:
− Lần nà y tại hạ thoát chết, còn vị Vương cô nương ...
Tiểu Thúy nói:
− Tệ chá»§ nhân nói sao là m váºy, đã đáp ứng để hai vị rá»i khá»i nÆ¡i nà y, Lãnh công tá» cứ an tâm.
Hai tay giơ ra một mảnh vải đen, nói:
− Khi đưa tiễn hai vị, cần phải bịt mắt, không biết ý công tỠthế nà o ?
Lãnh Như Băng nghĩ một chút, đáp:
− Thỉnh cô nương cứ việc.
Tiểu Thúy băng vải bịt mắt chà ng, nói:
− Tiểu nữ sẽ đưa công tá» rá»i khá»i đây.
Lãnh Như Băng há»i luôn:
− Còn vị Vương cô nương ?
Tiểu Thúy cưá»i:
− Tình lang chẳng quan tâm đến sinh tá» cá»§a mình, chỉ lo cho sá»± an nguy cá»§a ngưá»i ngá»c, Vương cô nương quả có phúc lá»›n.
Lãnh Như Băng chẳng buồn giải thÃch, cÅ©ng không tái vấn, để Tiểu Thúy dắt Ä‘i.
Chỉ cảm thấy cà ng lúc cà ng nhanh, dã phong quạt và o mặt, tựa hồ đã ra nơi hoang dã.
Chừng ăn xong một bữa cơm, Tiểu Thúy bỗng dừng lại nói:
− Äến nÆ¡i rồi. Bảo kiếm ở bên cạnh công tỠđó. Tiểu nữ cáo biệt.
Câu cuối cùng, thanh âm đã ở xa mấy trượng.
Lãnh Như Băng gỡ mảnh vải bịt mắt ra.
Ngẩng nhìn sắc trá»i, tinh tú chỉ còn lác đác, chân trá»i phÃa đông đã rạng sáng. Xa xa chỉ thấy má»™t bóng Ä‘en ẩn hiện khuất dần.
Lãnh Như Băng thầm tán thưởng thân pháp khinh công tuyệt luân của Tiểu Thúy, nghĩ:
“Thân pháp như váºy mà chỉ là tỳ nữ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân. Còn chá»§ nhân kiá»u diá»…m, có hấp lá»±c Ä‘oạt hồn kia đã chiêu má»™ được vô số cao thá»§ võ lâm là m nanh vuốt cho ả ...â€.
Bá»—ng nghe có thanh âm nho nhá» như tiếng gá»i ai. Lãnh Như Băng chợt nghÄ© đến Vương TÃch Hương.
Ngoảnh nhìn quanh, quả nhiên thấy một thiếu nữ bị bịt mắt đang ngồi dựa và o một gốc đại thụ. Lãnh Như Băng vội chạy đến:
− Vương cô nương, muội ...
Ngưá»i kia chÃnh là Vương TÃch Hương. Nà ng thở dà i nhè nhẹ, nói:
− Không sao, mau gỡ băng bịt mắt cho muội.
Lãnh Như Băng lấy là m kỳ quái, nghĩ thầm:
“Chẳng lẽ ngay vải bịt mắt mà nà ng cÅ©ng không đủ sức gỡ ra ?â€.
Dưới ánh ban mai, chỉ thấy sắc diện nà ng xanh nhợt không má»™t giá»t máu, ánh mắt đỠđẫn cá»±c kỳ mệt má»i. Nà ng hÃt má»™t hÆ¡i dà i, lắc đầu nói:
− Một nữ nhân quá lợi hại.
Lãnh Như Băng há»i:
− Muội đã thấy Mai Hoa chủ nhân ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Thấy rồi, đáng tiếc khi đó thể lực của muội đã hết chi trì nổi, nên không cách gì biết thêm được nội tình.
Lãnh Như Băng nói:
− Muá»™i mệt quá rồi, chúng ta trở lại kỳ tráºn nghỉ ngÆ¡i đôi chút hẵng hay.
Vương TÃch Hương nói:
− Không kịp nữa. Chỉ còn và i giá» là đến chÃnh ngá», chúng ta đâu có thể nghỉ ngÆ¡i.
Nà ng thong thả lấy ra hai cây kim trâm, nói:
− Hãy châm giùm và o huyệt «Trung đình» và «Cá»± khuyết» trên mạch Nhâm cá»§a muá»™i, chúng ta chỉ còn rất Ãt thá»i gian.
Tay cầm kim của nà ng run run, tựa hồ hai cây kim quá nặng.
Lãnh Như Băng hÆ¡i do dá»±, nháºn kim châm và o hai huyệt «Trung đình» và «Cá»± khuyết» cho nà ng.
Vương TÃch Hương tức thá»i phấn chấn hẳn lên, hai má đã phÆ¡n phá»›t hồng, nà ng cưá»i nói:
− Mai Hoa chá»§ nhân thả chúng ta ra trước và i giá», hẳn cho rằng trong khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i còn lại, chúng ta không thể bố trà lá»±c lượng kháng cá»± mụ ta.
Lãnh Như Băng rụt rè nói:
− Mai Hoa chá»§ nhân Ä‘Ãch xác là má»™t nhân váºt không dá»… kháng cá»±.
Äôi mắt sáng cá»§a Vương TÃch Hương chợt có ánh lạ, nà ng cưá»i há»i:
− Huynh nói đến võ công hay là sắc đẹp của mụ ta ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Huynh nói đến võ công cá»§a mụ ta, tuy mụ ta rất mỹ lệ, nhưng lại giữ kÃn bản lai diện mục đến mức dị thưá»ng ...
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Huynh đã nhìn thấy chưa ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Thấy rồi. Ôi, má»™t khuôn mặt có hấp lá»±c phi thưá»ng, huynh cÆ¡ hồ bị mụ ta há»›p hồn đó.
Vương TÃch Hương nói:
− Hãy kể tỉ mỉ cho muá»™i biết, muá»™i biết nhiá»u thêm phần nà o vá» mụ ta, thì chúng ta thêm phần thắng chừng ấy ...
Ngừng một chút, nói tiếp:
− Huynh đừng giấu gì cả, kể cà ng tưá»ng táºn, chÃnh xác cà ng tốt. Sai má»™t ly là đi má»™t dặm đó.
Lãnh Như Băng cưá»i cưá»i:
− Huynh không giấu giếm đâu.
Äoạn Ä‘em tất cả những gì đã trải qua mà kể lại tháºt tưá»ng táºn.
Vương TÃch Hương chăm chú lắng nghe chà ng kể xong má»›i thở dà i nhè nhẹ nói:
− Mụ ta quá tự phụ.
Lãnh Như Băng nói:
− Huynh tuy chưa thấy qua võ công của mụ ta, cũng chưa dám khẳng định hắc y nhân động thủ với huynh lúc đầu có phải là mụ ta hay không, nhưng qua võ công của Tiểu Thúy có thể đoán rằng tất nhiên mụ ta thân hoà i tuyệt kỹ, nếu mụ ta không có võ công siêu quần, há có thể thống lĩnh vô số cao thủ ?
Vương TÃch Hương nói:
− Mụ ta mỹ lệ, nhưng cÅ©ng không thể khiến ngưá»i ta vừa nhìn đã bị há»›p hồn.
Chắc đấy là má»™t loại mê hồn đại pháp. Những kẻ tôn sùng mụ ta, sẵn sà ng xả thân cho mụ ta có lẽ Ä‘á»u là bị mỹ sắc cá»§a mụ ta sở cảm.
Lãnh Như Băng nói:
− Muội đã nhìn thấy mặt mụ ta chưa ?
− Chưa, có lẽ muội cũng là nữ nhi, nên mụ ta không cho thấy bản lai diện mục.
Lãnh Như Băng thở dà i:
− Thuá»™c hạ cá»§a mụ ta vừa nhiá»u, vừa là cao thá»§, phÃa chúng ta chỉ có và i ngưá»i, là m sao kháng cá»± nổi, huống hồ thá»i gian còn quá ngắn ngá»§i, huynh má»›i ra giang hồ chưa lâu, uy danh chưa có, dù cố uốn ba tấc lưỡi, chỉ e anh hùng thiên hạ chẳng mấy ai tin cho.
Vương TÃch Hương thong thả đứng dáºy cưá»i:
− Chúng ta đã không địch nổi mụ ta, chỉ còn cách thúc thủ đầu hà ng ...
Nà ng sá»a lại tóc, tiếp:
− Mụ ta đã chịu thả chúng ta ra, nếu lúc nà y chúng ta rá»i khá»i đấu trưá»ng, mai danh ẩn tÃch, không đối đầu vá»›i mụ ta, thì sẽ bảo toà n được tÃnh mạng.
Lãnh Như Băng nói:
− Muá»™i chÃnh nên là m như váºy, muá»™i thân thể hư nhược, chẳng nên dấn thân và o dòng nước xoáy.
Vương TÃch Hương há»i:
− Còn huynh ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Huynh đã và o chốn giang hồ, sẽ Ä‘em hết khả năng quyết chiến vá»›i bá»n chúng má»™t phen.
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Biết không địch nổi mà còn dốc toà n lực quyết chiến, dũng khà của huynh tuy đáng phục, nhưng chỉ là cái dũng của kẻ thất phu.
Lãnh Như Băng đáp:
− Nhưng ngoà i việc đó ra, huynh chưa nghĩ được cách nà o hơn.
Vương TÃch Hương cưá»i, Ä‘iá»m nhiên bước Ä‘i trước.
Lãnh Như Băng nhìn tứ phÃa, chắc hẳn hai ngưá»i Ä‘ang ở gần Liệt Phụ Chá»§ng.
Chỉ thấy Vương TÃch Hương hai tay kéo ống quần, chạy rất nhanh và o Liệt Phụ Chá»§ng.
Lãnh Như Băng chạy theo há»i:
− Muá»™i là m gì váºy ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Phải xem Hứa lão tiá»n bối thế nà o, tiện thể xem kỳ tráºn có còn nguyên vẹn hay không ?
Lúc nà y thái dương đã má»c, Lãnh Như Băng ngẩng đầu nhìn vá» phÃa trước, bá»—ng sững sá» cả ngưá»i. Kỳ tráºn mất hút, ngay cả tòa nhà mồ cÅ©ng váºy.
Thì ra tứ bỠcủi khô chất cao ngất, hơn nữa lại khá ngay ngắn, che lấp hết cả tầm mắt.
Lãnh Như Băng nhẩm tÃnh, số cá»§i tối thiểu cÅ©ng và i ngà n bó, phải hà ng trăm ngưá»i chất suốt đêm má»›i được thế kia, hÆ¡n nữa quanh đây và i dặm chẳng có má»™t há»™ nhân gia, chẳng hiểu Mai Hoa chá»§ nhân Ä‘iá»u động lá»±c lượng như thế nà o mà trong má»™t đêm đã là m được như váºy. Tháºt dị thưá»ng.
Bỗng từ trong đống củi có hai hắc y nhân sánh vai nhau bước ra, nói:
− Thỉnh nhị vị nháºp tráºn theo lối nà y.
Hai gã nà y y phục kỳ dị, cÅ©ng choà ng che kÃn từ đầu xuống chân, chỉ lá»™ ra cặp mắt.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Chui và o đống lá»a, khác gì tá»± chui và o lướiâ€. Äang nghÄ©, Vương TÃch Hương đã cúi khom lưng bước và o, chà ng đà nh là m theo.
Äống cá»§i xếp thà nh hà ng, chừa ra má»™t lối Ä‘i hẹp chừng hai ba thước, đủ chá»— cho hai ngưá»i sánh vai nhau. Quẹo chừng bốn, năm lần Ä‘i cả thảy sáu bảy trượng má»›i đến vòng ngoà i cá»§a kỳ tráºn.
Vương TÃch Hương bá»—ng dừng bước, nói:
− Hứa lão tiá»n bối bị ngưá»i Ä‘iểm huyệt, huynh giải huyệt cho Hứa lão sau đó đưa Hứa lão và o kỳ tráºn. Lúc nà y tình thế khẩn cấp, bá»n chúng có thể phóng há»a thiêu chết chúng ta bất cứ lúc nà o.
Lãnh Như Băng đảo mắt, thấy Hứa SÄ© Công Ä‘ang nằm ngá»a ở ngoà i kỳ tráºn, quả bị ngưá»i Ä‘iểm huyệt, chà ng bèn ngầm váºn ná»™i lá»±c, thi triển thá»§ pháp «Thôi Cung Quá Huyệt», day day và o huyệt đạo cá»§a lão Hứa.
Hứa SÄ© Công hÃt má»™t hÆ¡i dà i, mở to hai mắt, ngÆ¡ ngác nhìn Lãnh Như Băng hồi lâu, rồi lắc đầu, nói:
− Há»ng rồi, há»ng rồi ! Lão Hầu nhi lần nà y tháºt phải gác kiếm.
Vương TÃch Hương nói:
− Lão tiá»n bối đừng thất vá»ng, chúng ta và o trong kỳ tráºn hẵng hay.
Hứa Sĩ Công nói:
− Tố Mai, Hoà ng Cúc Ä‘á»u bị ...
Lãnh Như Băng biến sắc:
− Bị là m sao ?
Vương TÃch Hương há»i:
− Bị bá»n chúng bắt Ä‘i phải không ?
Hứa SÄ© Công đứng dáºy đáp:
− Äúng thế. Hai cô nương ấy đã bị hai gã Hồng y nhân bắt Ä‘i, lão phu bất tà i, không bảo há»™ được há».
Vương TÃch Hương nói:
− Chúng ta và o trong tráºn đã.
Kỳ tráºn vẫn như cÅ©, trừ việc bị cá»§i chất cao ngất xung quanh, còn má»i thứ vẫn nguyên vẹn. Chu vi cá»§a kỳ tráºn khoảng bốn trượng, đêm qua thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân đã chất cá»§i vây xung quanh, vừa dà y vừa cao, tá»›i mức ánh dương quang không lá»t và o được bên trong.
Lãnh Như Băng nhìn tứ phÃa, nói:
− Cá»§i cao chất ngất thế kia, nếu không xếp chắc, chỉ cần đổ xuống thì chúng ta không chết cÅ©ng thụ trá»ng thương.
Hứa Sĩ Công nói:
− Trước mắt chỉ còn cách duy nhất là chúng ta tức thá»i xông ra.
Vương TÃch Hương nói:
− Cá»§i cá» khô là váºt dá»… cháy dị thưá»ng, khi phóng há»a sẽ tạo thà nh bức tưá»ng lá»a, Mai Hoa chá»§ nhân lại sá»›m phòng bị chúng ta phá vây, nên để sẵn thông lá»™ quanh co khúc khuá»·u để ta hết bá» thoát chết.
Hứa Sĩ Công thở dà i, tiếp:
− Lão phu vừa già vừa ốm thế nà y, có chết cÅ©ng không sao, nhưng hai vị Ä‘ang tuổi thanh xuân, phải chết cháy thì tháºt đáng tiếc.
Vương TÃch Hương nói:
− Nếu chúng định giết chúng ta, thì chẳng cần gì tốn công nhá»c sức dá»±ng lên công trình thế kia. Chúng là m váºy chỉ để Ä‘e dá»a mà thôi.
Hứa Sĩ Công nói:
− Äe dá»a chúng ta để là m gì chứ ?
Vương TÃch Hương mỉm cưá»i:
− Bởi vì Mai Hoa chá»§ nhân rất coi trá»ng chúng ta má»›i tốn công phà sức như váºy.
Lá»i chưa dứt, hỠđã và o đến giữa tráºn.
Vương TÃch Hương từ từ ngồi xuống, nói:
− Mai Hoa chá»§ nhân không muốn chúng ta tham gia và o chuyện thị phi hôm nay, phá hoại dá»± mưu cá»§a thị. Bắt hai tì nữ, chất cá»§i vây quanh như thế chỉ là để Ä‘e dá»a chúng ta thôi.
Lãnh Như Băng nói:
− Căn cứ tình cảnh đêm qua mà luáºn, nếu Mai Hoa chá»§ nhân muốn sát hại chúng ta, tháºt chẳng có gì là khó, đâu cần tốn phà công sức thế kia.
Vương TÃch Hương nói:
− Äêm qua tuy Mai Hoa chá»§ nhân toà n thắng, sinh mệnh cá»§a chúng ta nằm trong tay y thị, nhưng muá»™i nghÄ© rằng y thị cÅ©ng rất không an tâm.
Lãnh Như Băng nói:
− Vì sao ?
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Rất đơn giản, Mai Hoa chá»§ nhân được thuá»™c hạ bẩm báo, coi chúng ta là kình địch, nhưng sau khi gặp, thấy chúng ta đầy khiếm khuyết, kết quả đánh cuá»™c lại thấy chúng ta rất cao minh, ưu tú hÆ¡n y thị vá» trà tuệ, không ngá» cuối cùng muá»™i lại chưa há» táºp võ, khi muá»™i rút kim trâm ra khá»i huyệt đạo láºp tức ngất Ä‘i.
Lúc ấy tuy muá»™i không biết Mai Hoa chá»§ nhân là m những gì, nhưng ắt là y thị ngầm thá» võ công cá»§a muá»™i, thấy muá»™i quả tình không há» biết võ công, thì má»™t là do chÃnh thị đã ước định, hai là thấy chúng ta cÅ©ng chẳng có tác dụng gì lắm, nếu muốn giết chúng ta dá»… như trở bà n tay, nên má»›i thả chúng ta Ä‘i ...
Nà ng hÃt má»™t hÆ¡i dà i, cưá»i nói:
− Có lẽ hiện tại y thị đang hối tiếc.
Lãnh Như Băng há»i:
− Là m sao muá»™i biết như váºy ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Nếu Mai Hoa chá»§ nhân không hối tiếc, thì đã chẳng phái ngưá»i giám sát chúng ta.
Lãnh Như Băng nói:
− Muá»™i nhìn thấy bá»n giám sát ư ?
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Thấy chứ. Mai Hoa chá»§ nhân thông minh nhất thế, hồ đồ nhất thá»i. Khi muá»™i ngất Ä‘i, y thị thá» nghiệm chán chê, phát hiện muá»™i không há» giả bá»™, nhá»› lại lúc bị bại má»™t chiêu ở sảnh đưá»ng, trong lòng y thị liá»n hoà n toà n không phục.
Nhưng Mai Hoa chá»§ nhân tà i năng hÆ¡n ngưá»i, muốn thả chúng ta để dò tìm bà máºt.
Ban nãy, khi muá»™i nhá» huynh châm kim và o huyệt để tỉnh táo và phục sức, bà máºt ấy đã bị những kẻ phái Ä‘i ngấm ngầm giám sát nhìn thấy rồi.
Lãnh Như Băng thở dà i:
− Lẽ ra huynh phải nghÄ© đến Ä‘iá»u đó.
Vương TÃch Hương mỉm cưá»i nói:
− Huynh đừng tự trách là m gì, việc bị Mai Hoa chủ nhân nhìn thấy có khi lại hóa hay.
Lãnh Như Băng nói:
− Äiá»u nà y thì huynh không hiểu nổi.
Hứa Sĩ Công nói:
− Lão phu cà ng nghe cà ng hồ đồ.
Vương TÃch Hương nói:
− Mai Hoa chá»§ nhân tà i trà siêu nhân, có lẽ còn hÆ¡n cả muá»™i. CÅ©ng có thể muá»™i suy luáºn không đúng.
Hứa Sĩ Công nói:
− Äối vá»›i tà i năng liệu sá»± như thần cá»§a cô nương, lão phu phục sát đất, cô nương không cần khiêm tốn.
Vương TÃch Hương nói:
− Mai Hoa chá»§ nhân vô cùng tá»± phụ, khi thấy muá»™i dùng kim trâm cắm và o huyệt đạo, tất sẽ táºp trung tinh thần suy nghÄ© xem tại sao lại như váºy. Y thị cà ng phân tâm bao nhiêu, những ngưá»i tham gia đại há»™i trưa nay cà ng thêm cÆ¡ há»™i sống sót bấy nhiêu.
Lãnh Như Băng nói:
− Mai Hoa chá»§ nhân có thể tạm thá»i không nghÄ© đến chuyện nà y, thì sao ?
Vương TÃch Hương nói:
− Nếu Mai Hoa chá»§ nhân cao minh hÆ¡n muá»™i mưá»i lần, y thị có thể không thèm nghÄ© đến, nếu thua kém muá»™i mưá»i lần, y thị cÅ©ng sẽ không nghÄ© đến là m gì.
Nhưng muá»™i cho rằng lúc nà y y thị chÃnh Ä‘ang dà nh toà n bá»™ tâm cÆ¡ nghÄ© đến việc đó ...
Nà ng dừng lá»i, nhìn hai ngưá»i má»™t lượt, tiếp:
− Sá»± tình nà y cùng khả dÄ© có hai kết quả, khiến muá»™i chưa thể phán Ä‘oán chÃnh xác, những mong hai vị dùng tà i trà tương trợ.
Hứa Sĩ Công vuốt chòm râu dê, nói:
− Nếu vỠkinh nghiệm giang hồ, thì lão phu có thể đóng góp với cô nương đôi chút kiến văn.
Lãnh Như Băng nói:
− Không biết là hai kết quả gì ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Nếu Mai Hoa chá»§ nhân tinh thông y lý, sẽ Ä‘oán biết được phương pháp châm cứu. Phương pháp nà y không có trong võ công, dù y thị táºn thông võ công thiên hạ, cÅ©ng chịu không biết váºn dụng phương pháp ấy và o võ công như thế nà o.
Hứa SÄ© Công há»i:
− Còn kết quả thứ hai ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Giả tưởng rằng Mai Hoa chá»§ nhân không thông y lý, nhưng bình nháºt vẫn tá»± cao tá»± đại, lâu dần thà nh tÃnh kiêu ngạo, quyết không chịu thừa nháºn thất bại, tất sẽ nghÄ© ra má»™t lý do khác để duy trì lòng tá»± tôn cá»§a mình.
Lãnh Như Băng nói:
− Mai Hoa chủ nhân có thể nghĩ ra lý do gì ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Y thị sẽ coi mình là thông minh hơn, nghĩ rằng chúng ta cố ý bà y trò châm huyệt giả bộ để y thị nhìn thấy.
Hứa Sĩ Công nói:
− Có lý, có lý lắm.
Vương TÃch Hương thở má»™t hÆ¡i dà i, nói:
− Nếu đúng như váºy, thì má»i ngưá»i chúng ta ở trong cảnh ngá»™ rất nguy hiểm.
Hứa Sĩ Công ngạc nhiên, vỗ vỗ tay và o đầu:
− Cô nương nói váºy khiến lão phu lại thêm hồ đồ, nếu Mai Hoa chá»§ nhân tưởng lầm rằng cô nương giả bá»™ như váºy, chứ không hiểu rõ ná»™i tình, thì chẳng phải là cà ng hay hÆ¡n sao ?
Vương TÃch Hương nói:
− Hay nhất là Mai Hoa chá»§ nhân hiểu y lý má»™t chút, nhưng không hiểu được phương pháp châm cứu cá»§a muá»™i đến cùng, nhất định y thị sẽ dốc tâm lá»±c suy nghÄ© tìm hiểu nó, như thế anh hùng thiên hạ có thêm sinh cÆ¡, còn nếu y thị tưởng lầm là chúng ta giả bá»™ châm huyệt, y thị sẽ coi thưá»ng, rồi dốc tâm lá»±c và o mưu chước hãm hại anh hùng thiên hạ dá»± đại há»™i.
Hứa Sĩ Công tán thưởng:
− Tà i năng cá»§a cô nương tháºt phi thưá»ng, lão phu bái phục, bái phục.
Lãnh Như Băng nói:
− Huynh có má»™t Ä‘iá»u chưa hiểu, muốn thỉnh giáo muá»™i.
Vương TÃch Hương đáp:
− Muá»™i biết, huynh định há»i vì sao chúng ta tá»± chui và o lưới, tức là và o trong kỳ tráºn nà y chứ gì ?
Lãnh Như Băng nói:
− Huynh đúng là đang định há»i như váºy.
Vương TÃch Hương đáp:
− Nguyên nhân rất đơn giản, Mai Hoa chủ nhân tưởng lầm chúng ta đã chui và o tuyệt đạo, ắt sẽ không đỠphòng thêm với chúng ta nữa ...
Lãnh Như Băng nói:
− Lúc nà y chúng ta thực sự đã lâm và o tuyệt địa, còn tưởng lầm gì nữa.
Vương TÃch Hương nói:
− Thế má»›i gá»i là lâm tuyệt xứ để cầu sinh, xem ra chúng ta chui và o đây còn có nhiá»u sinh cÆ¡ hÆ¡n hẳn ở bên ngoà i đó.
Hứa SÄ© Công há»i:
− Cô nương chắc đã có kế sách trong đầu ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Tuy có, nhưng không dám chắc hoà n toà n.
Lãnh Như Băng nghĩ thầm:
“Thân lâm tuyệt địa, sinh cÆ¡ chẳng có, váºy mà nà ng nói mạnh miệng như thế, để xem nà ng có kế sách gì ?â€.
Hứa Sĩ Công nói:
− Tình hình khẩn cấp, cô nương có cao kiến gì, hãy nói ngay cho lão phu nghe coi ?
Vương TÃch Hương nói:
− Chúng ta sẽ phóng há»a trước bá»n chúng, thiêu cháy bức thà nh cá»§i kia.
Lãnh Như Băng nói:
− Phóng há»a tá»± thiêu ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Nếu không, sao gá»i là lâm tỠđịa để cầu sinh ?
Hứa SÄ© Công nhìn bốn phÃa, nói:
− Bức thà nh cá»§i khô kia rất dá»… bén lá»a, há»a thế sẽ khá»§ng khiếp lắm, khả năng thoát ra hầu như không có má»™t phần ...
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Hai vị chỉ thấy má»™t, không biết hai. Nếu chúng ta sá»›m leo lên trên nóc đống cá»§i, há»a thế má»›i bén thì ta đã nhảy ra bên ngoà i, nấp và o trong cá» ráºm. Bá»n thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân ở tứ phÃa thấy há»a phát sẽ hoảng loạn trước, còn bụng dạ đâu để ý đến chúng ta, huống hồ lá»a bốc lên sẽ khiến anh hùng thiên hạ dá»± há»™i cảnh giác thêm mấy phần ...
Nà ng hÃt má»™t hÆ¡i dà i, nói tiếp:
− Nếu ta lại bắt sống được ba kẻ Ä‘ang quan sát chúng ta, lấy y phục cá»§a chúng, ném chúng và o lá»a thiêu thế thân cho chúng ta thì cà ng hay.
Lãnh Như Băng nói:
− Huynh minh bạch rồi, ba chúng ta khoác y phục của chúng, trà trộn và o hà ng ngũ của chúng ...
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Äúng váºy ! Thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân Ä‘á»u bịt mặt bằng vải Ä‘en để che giấu thân pháºn, ta cà ng dá»… lá»t qua tai mắt cá»§a chúng.
Lãnh Như Băng ngẩng đầu nhìn nóc bức thà nh cá»§i khô, ước lượng khinh công cá»§a mình có thể vá»t lên được tá»›i đó, bèn nói:
− Váºy chúng ta cứ y lá»i muá»™i mà là m.
Ba ngưá»i ra gần bức thà nh cá»§i. Lãnh Như Băng ngầm đỠtụ chân khÃ, nhún chân búng mình lên, tay vịn lấy má»™t thanh cá»§i hÆ¡i chìa ra mà vá»t lên tiếp.
Vương TÃch Hương nói:
− Huynh phải cẩn tháºn, chú ý những cây cổ thụ ở bốn phÃa, e rằng Mai Hoa chá»§ nhân đã bố trà thuá»™c hạ giám sát chúng ta đó.
Lãnh Như Băng gáºt đầu, tay rút Ä‘oản kiếm, khe khẽ chặt cá»§i tạo thà nh má»™t chá»— nấp trên mặt thà nh cá»§i. Kiếm cá»§a chà ng vô cùng sắc bén, chặt và o Ä‘ao kiếm khác còn đứt, huống hồ chặt và o cá»§i. Chỉ cần ấn nhẹ má»™t cái, cá»§i đã gãy rá»i từng Ä‘oạn.
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Thà nh củi kiên cố đấy, không sợ sụt đâu.
Äoạn bảo Hứa SÄ© Công:
− Nà o, ta phóng há»a bông thôi.
Hứa Sĩ Công ngơ ngác, nghĩ:
“Phóng há»a bông là cái quái gì ? Nữ oa nhi nà y nói khó hiểu quá !â€.
Chỉ thấy Vương TÃch Hương vun vun cá» khô rất dá»… bén lá»a và o má»™t đống, cưá»i bảo Hứa SÄ© Công:
− Lão tiá»n bối xé cho má»™t vạt áo đưa đây.
Hứa SÄ© Công ngẩn ngưá»i, xé vạt áo đưa cho nà ng, nà ng cuá»™n thà nh ba sợi dây bằng vải, lại nói:
− Lão tiá»n bối có bùi nhùi chứ ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Váºt bất ly thân cá»§a dân giang hồ, sao lại không có !
Liá»n đưa bùi nhùi cho nà ng.
Nà ng châm bùi nhùi, cho bén và o ba sợi dây vải, Ä‘oạn tắt bùi nhùi Ä‘i, dúi má»™t đầu dây chưa cháy và o đống cá» khô kia, cưá»i nói:
− Khoảng má»™t giá» nữa lá»a má»›i bén đến đống cá».
Hứa Sĩ Công nói:
− Cô nương không bôn tẩu giang hồ, sao lại lão luyện đến thế, hơn cả lão hủ nà y ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Chưa hết đâu. Lão tiá»n bối hãy mang cá» tươi lại đây.
Hứa SÄ© Công biết nà ng tâm kế Ä‘a Ä‘oan, không há»i thêm, lấy cá» héo và tươi mang lại thà nh má»™t đống. Vương TÃch Hương nói:
− Nhét cà nh khô và o đống cá» tươi, chất má»™t Ãt cá» khô xung quanh, rồi châm lá»a.
Hứa SÄ© Công y lá»i mà là m, lá»a cháy, gặp cá» tươi, khói bốc lên má»—i lúc má»™t nhiá»u. Hứa SÄ© Công nói:
− ÄÆ¡n giản thế nà y mà lão há»§ không nghÄ© ra.
Lúc nà y, Lãnh Như Băng đã tạo xong một chỗ nấp trên mặt bức thà nh củi.
Chà ng thả sợi dây tết bằng ống tay áo xuống để kéo Vương TÃch Hương lên trước.
Hứa SÄ© Công nắm má»™t đầu dây, dá»… dà ng mượn lá»±c vá»t lên.
Vương TÃch Hương đã bị khói mù mịt là m chảy nước mắt, nà ng ngả đầu và o ngá»±c Lãnh Như Băng, nói:
− Huynh thỠló đầu lên coi xem, nếu thấy khói đã đủ che chắn, thì chúng ta thoát ra thôi, muội khó thở lắm rồi.
Lãnh Như Băng ló đầu lên, thấy khói đã mù mịt bốc lên xung quanh, bèn nói:
− Ra được rồi !
Äoạn cắp Vương TÃch Hương vá»t ra phÃa bên ngoà i. Bên ngoà i là bãi cá» ráºm chạy đến sát Liệt Phụ Chá»§ng. Ba ngưá»i lách cá» ráºm mà tiến vá» phÃa đó. ÄÆ°á»£c má»™t quãng, há» dừng lại, nấp và o má»™t bụi cá» cao.
Vương TÃch Hương thở má»™t hÆ¡i dà i, bảo Lãnh Như Băng:
− Huynh coi thá», xem có ai nhìn thấy chúng ta hay không ?
Lãnh Như Băng ló đầu ra quan sát, chỉ thấy mưá»i mấy hắc y nhân chạy hối hả loanh quanh gần bức thà nh cá»§i khô, chẳng biết là m gì. Vương TÃch Hương há»i:
− Thế nà o ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Có nhiá»u ngưá»i chạy quanh bức thà nh cá»§i khô, chẳng hiểu định là m gì ?
Vương TÃch Hương thở phà o, nói:
− Cà ng hay, chúng không nhìn thấy chúng ta vì mảnh vải Ä‘en che mặt hạn chế thị tuyến, lại bị khói xông mù mịt. Ôi, thế sá»± là váºy, có lợi tất có hại. Mai Hoa chá»§ nhân bắt thuá»™c hạ che mặt để giấu bản lai diện mục, cÅ©ng để thêm phần nguy dị, nhưng lại bị chúng ta lợi dụng Ä‘iểm đó mà thoát khá»i tai mắt cá»§a chúng.
Hiện thá»i còn má»™t việc trá»ng yếu là phải bắt sống ba tên trong bá»n chúng.
|

13-08-2008, 05:27 PM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Moscow
Bà i gởi: 355
Thá»i gian online: 16 giá» 16 phút 8 giây
Thanks: 92
Thanked 3,369 Times in 110 Posts
|
|
Hồi 27
Quần Hùng Dự Hội
Lãnh Như Băng nói:
− Thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân Ä‘á»u thuá»™c hà ng võ công cao cưá»ng, bắt sống chúng đâu phải chuyện dá»… ?
Vương TÃch Hương mỉm cưá»i:
− Huynh có biết dùng ám khà chăng ?
Lãnh Như Băng đáp:
− Biết, nhưng phóng không trúng thì chẳng lộ diện hay sao ?
Vương TÃch Hương nói:
− Muội sẽ dạy huynh một thủ pháp ám khà lợi hại.
Lãnh Như Băng đã biết tà i năng cá»§a nà ng, bèn há»i:
− Thủ pháp thế nà o ?
Vương TÃch Hương đáp:
− «Kim Trâm Äả Huyệt Pháp».
Äoạn lấy mấy cây kim trâm, ướm ướm và o mấy chá»— huyệt đạo trên ngưá»i, rồi nói:
− Huynh phóng kim trâm Ä‘i, nếu trúng huyệt, địch nhân sẽ láºp tức ngất lịm, bắt sống y chẳng tốn chút sức lá»±c nà o. Nếu cần, rút kim ra lại tỉnh liá»n ...
Lãnh Như Băng nói:
− Chỉ e thủ pháp của huynh không được chuẩn xác.
Vương TÃch Hương nói:
− Thì cứ thỠtrước xem sao !
Äoạn đưa kim trâm cho chà ng. Lãnh Như Băng nháºn kim, nói:
− ThỠnhư thế nà o đây ?
Vương TÃch Hương nhắm mắt, nói:
− Thá» trên ngưá»i muá»™i đây nà y.
Hứa Sĩ Công nói:
− Không được, hãy thỠtrên thân mình của lão hủ.
Lãnh Như Băng cau mà y:
− Chỉ e thủ pháp của tiểu đệ không chuẩn xác, đả thương Hứa huynh thì nguy.
Hứa SÄ© Công cưá»i:
− Không sao, lão hủ tự tin chịu đựng được một kim.
Vương TÃch Hương mỉm cưá»i:
− Xuất thá»§ mau Ä‘i, thá»i gian đâu còn nhiá»u.
Äoạn nà ng hướng dẫn thá»§ pháp dùng kình lá»±c búng kim cho Lãnh Như Băng.
Lãnh Như Băng nói:
− Hứa huynh chuẩn bị nà y ...
Hứa Sĩ Công đáp:
− Cứ ...
Lá»i chưa dứt, đã ngã ngay xuống đất.
Vương TÃch Hương cưá»i:
− Thủ pháp rất chuẩn, đủ đối phó với địch nhân.
Lãnh Như Băng rút kim khá»i ngưá»i Hứa SÄ© Công, nói:
− Cự ly ngắn, Hứa huynh lại ngồi bất động.
Vương TÃch Hương tiếp:
− Huynh đừng e ngại, cứ nấp má»™t chá»— mà ngầm phóng kim trúng Ä‘Ãch là được.
Hứa SÄ© Công sau khi rút kim ra đã tỉnh dáºy, liá»n tiếp:
− Äịch đông, ta có má»™t mình, thâm hãm trùng vây, Lãnh đệ đừng để ý đến tiểu tiết, ở đây chẳng cần bà n đến sá»± quang minh chÃnh đại.
Lãnh Như Băng đáp:
− ÄÆ°á»£c ! Thỉnh Hứa huynh bảo há»™ Vương cô nương, nếu sau ná»a giá» tiểu đệ không trở lại, Hứa huynh cÅ©ng đừng tham gia đại há»™i nữa, chá» sau khi tan há»™i hãy bảo há»™ Vương cô nương rá»i khá»i hiểm địa nà y.
Vương TÃch Hương nói:
− Huynh cứ y theo thá»§ pháp ấy mà là m, bảo đảm bách phát bách trúng. Äó là thá»§ pháp ám khà độc nhất vô nhị trên thế gian, sau khi huynh Ä‘em y phục vỠđây, muá»™i sẽ truyá»n cho huynh thêm hai thá»§ pháp nữa, thì huynh sẽ là ngưá»i độc nhất trong thiên hạ nắm được ám khà tuyệt há»c.
Lãnh Như Băng mỉm cưá»i, lao vút Ä‘i.
Vương TÃch Hương bảo Hứa SÄ© Công:
− Lão tiá»n bối bôn tẩu giang hồ mấy chục năm, hẳn có võ công kinh nhân.
Hứa Sĩ Công đáp:
− Nói ra tháºt hổ thẹn, ngưá»i ta bảo thiếu niên anh hùng, lão nhân vô dụng.
Vương TÃch Hương nói:
− CÅ©ng có câu «Gừng cà ng già cà ng cay», lão tiá»n bối đừng quá khiêm nhưá»ng.
Hứa Sĩ Công nói:
− Lão hủ hoà n toà n thà nh thực.
Vương TÃch Hương nói:
− Äã váºy, để tiểu nữ truyá»n cho Hứa lão ba chiêu võ công được chăng ?
Hứa Sĩ Công đáp:
− Äâu dám phiá»n cô nương.
Vương TÃch Hương nói:
− Äừng khách khÃ, nhân lúc chá» Lãnh huynh trở vá» ... Võ công nà y tuy chỉ gồm ba chiêu, nhưng uy lá»±c mạnh mẽ dị thưá»ng, gá»i là «Phá SÆ¡n Tam Thức».
Hứa Sĩ Công ngạc nhiên:
− «Phá Sơn Tam Thức» ?
Vương TÃch Hương nói:
− Äúng thế. Năm xưa có má»™t vị cao tăng thân hoà i tuyệt há»c, bị ngưá»i ám toán nhốt và o trong sÆ¡n động. Nà o ngá» vị cao tăng ấy tá»± trị là nh thương thế, phá động mà ra. Cá»a động bị chắn bởi khối nham thạch ngà n cân, vị cao tăng dùng ba chiêu mà thoát ra, nên má»›i gá»i là «Phá SÆ¡n Tam Thức».
Hứa Sĩ Công nói:
− Dưá»ng như lão phu cÅ©ng từng nghe nhắc qua sá»± tÃch ấy. Vị đại sư cao tăng kia pháp hiệu là gì ?
Vương TÃch Hương nói:
− Lúc nà y không còn nhiá»u thá»i gian, cần truyá»n thụ cho lão tiá»n bối trước đã. Nếu lão tiá»n bối muốn nghe, tiểu nữ biết rất nhiá»u sá»± tÃch võ lâm, sau nà y sẽ kể cÅ©ng chưa muá»™n.
Nà ng hÃt má»™t hÆ¡i dà i, nói luôn:
− Yếu quyết tối đại của «Phá Sơn Tam Thức» là dồn công lực toà n thân và o tay mà phách không một chưởng ...
Hứa SÄ© Công đột nhiên giÆ¡ ngón tay lên miệng, váºn khà chuẩn bị nghênh địch.
Thì ra có má»™t hắc y nhân vá»™i vã chạy qua gần chá»— hai ngưá»i, tiến vá» phÃa tòa nhà mồ.
Thấy hắc y nhân đã Ä‘i xa, Vương TÃch Hương tá»±a hồ muốn gấp truyá»n «Phá SÆ¡n Tam Thức» cho lão Hứa, liá»n nói tiếp luôn:
− Má»—i ngưá»i luyện võ Ä‘á»u biết váºn khà hà nh lá»±c, hãy dồn ná»™i lá»±c toà n thân, táºp trung ở cánh tay, bà n tay, nhưng sá»± thá»±c thì ná»™i kình táºp trung ở đó rất có hạn.
Äiểm khác biệt cá»§a «Phá SÆ¡n Tam Thức» nà y là ở chá»— có thể dùng tiá»m lá»±c ná»™i thân mà dồn hết và o chưởng lá»±c khi phát xuất. Do đó uy lá»±c cá»±c kỳ mãnh liệt.
Hiện tại tiểu nữ phải truyá»n thụ cho Hứa lão phương pháp «Äiá»u Nguyên Hóa Lá»±c», sau đó sẽ đến chiêu thuáºt xuất thá»§.
Hứa SÄ© Công sá»›m biết tà i năng cá»§a nà ng, láºp tức không chút nghi ngá», nghiêm trang nói:
− Lão há»§ cung kÃnh thụ giáo.
Vương TÃch Hương cÅ©ng không khiêm nhưá»ng, mỉm cưá»i, bắt đầu truyá»n thụ ná»™i công tâm pháp «Äiá»u Nguyên Hóa Lá»±c».
Môn võ công uyên bác, kỳ dị nà y có cách váºn khà hà nh lá»±c khác hẳn thưá»ng quy, nhằm phát xuất tiá»m năng cá»§a sinh mệnh. Vương TÃch Hương biết rằng trong khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i, không nên giảng tưá»ng táºn lý thuyết, mà chỉ cần truyá»n thụ thá»±c dụng pháp môn thì hÆ¡n.
Hứa SÄ© Công tuy thua Lãnh Như Băng vá» tà i trÃ, khả năng tiếp thu, nhưng đã xông xáo giang hồ mấy chục năm, kiến văn quảng bác, có thể lấy kinh nghiệm phong phú bù cho sá»± hạn chế vá» tà i trÃ.
Vương TÃch Hương truyá»n đạt phân minh, sâu sắc, Hứa SÄ© Công toà n thân toà n ý há»c táºp, nên chỉ khoảng dùng xong má»™t bữa cÆ¡m, đã thuá»™c kỹ yếu quyết.
Bá»—ng bóng cá» lay động, Lãnh Như Băng đã trở vá».
Vương TÃch Hương há»i:
− Thế nà o ?
Lãnh Như Băng đáp:
− á»”n rồi, huynh lá»™t ba bá»™ y phục, có má»™t bá»™ nhá», vừa hợp cho muá»™i đây.
Vương TÃch Hương nói:
− Hay lắm, chúng ta mau thay y phục, kẻo muộn.
Lãnh Như Băng nói:
− Huynh và Hứa lão tạm rá»i chá»— nà y để muá»™i thay đồ trước.
Vương TÃch Hương mỉm cưá»i:
− Hai vị chỉ cần ngoảnh mặt đi là được. Muội chỉ thay ngoại y thôi.
HỠmau chóng thay xong y phục, trông không khác gì đám thuộc hạ Mai Hoa chủ nhân.
Vương TÃch Hương nói:
− Chúng ta chưa biết chúng có ký hiệu ước định gì vá»›i nhau, hà nh động nên cẩn tháºn má»™t chút, tốt nhất là đừng tùy tiện, tránh lá»™ chân tướng.
Hứa Sĩ Công nói:
− Cứ là m theo cô nương là được.
Vương TÃch Hương dặn:
− Hai vị đừng quên, tùy thá»i tùy chá»— nên ở bên cạnh muá»™i. Chúng ta cần gây rối loạn và o giá» ngá», trong đại há»™i quần hùng, là m đảo lá»™n thứ tá»± mà Mai Hoa chá»§ nhân dá»± tÃnh để phá vỡ kế hoạch hãm hại quần hùng cá»§a y thị.
Lãnh Như Băng thở dà i:
− Huynh có má»™t Ä‘iá»u rất khó ...
Vương TÃch Hương giục:
− Nói mau Ä‘i ! Chúng ta phải rá»i chá»— nà y.
Lãnh Như Băng nói:
− Chẳng lẽ Mai Hoa chá»§ nhân có cừu háºn vá»›i hết thảy anh hùng thiên hạ hay sao mà muốn dùng độc kế hãm hại há» ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Nếu chúng ta có thể tìm ra nguyên nhân thì chẳng khó khăn xác định thân thế của Mai Hoa chủ nhân.
Äoạn nà ng bước ra khá»i đám cá» Ä‘ang ẩn trước. Lãnh Như Băng Ä‘i trước dẫn đưá»ng. Ba ngưá»i thấy khói mù mịt đầy trá»i, mưá»i mấy hắc y nhân tay lăm lăm binh khà đứng ở tứ phÃa không há» có ý cứu há»a.
Vương TÃch Hương nói nhá»:
− Chúng đã cháºm má»™t bước.
PhÃa Liệt Phụ Chá»§ng bá»—ng đột nhiên trở nên náo nhiệt, chỉ thấy mấy chục bạch y đại hán Ä‘ang hối hả lau bụi trên các dãy bà n.
Thì ra năm mươi chiếc bà n vuông đã được bà y dưới gốc một cây cổ bách đại thụ.
Äám bạch y đại hán không che mặt, trông không có vẽ là những ngưá»i biết võ công, hẳn chẳng phải là thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân.
Lúc nà y đã và o giá» ngá», sắp tá»›i lúc ngưá»i dá»± há»™i kéo tá»›i, ngoà i đám bạch y đại hán, chỉ có mưá»i mấy võ trang đại hán phân bố ở tứ phÃa, chắc là những kẻ giám thị đám bạch y kia. Bá»—ng má»™t đại hán tiến lại há»i:
− Ba vị có phải là thuộc hạ của các sứ giả kia phụng mệnh tới đây hay không ?
Vương TÃch Hương nghÄ©:
“Há»ng rồi, mình không ngá» Mai Hoa chá»§ nhân không cho phép những kẻ trang phục giống như thuá»™c hạ và o chá»— tiếp đãi anh hùng thiên hạ.†NghÄ© váºy, nhưng nà ng vẫn đáp:
− Chúng ta phụng mệnh Tiểu Thúy cô nương tới đây.
Võ trang đại hán ngÆ¡ ngác, thái độ rất cung kÃnh, há»i:
− Không biết chư vị có Ä‘iá»u gì phân phó ?
Vương TÃch Hương nghÄ©:
“Tiểu Thúy chỉ là tỳ nữ của Mai Hoa chủ nhân, nhưng xem địa vị rất cao.†Bèn đáp:
− Tiểu Thúy cô nương không an tâm, phái chúng ta đến xem việc chuẩn bị thế nà o rồi.
Äại hán nói:
− Äại bá»™ pháºn đã hoà n tất, thỉnh bẩm báo Tiểu Thúy cô nương an tâm.
Vương TÃch Hương nói:
− Váºy thì được.
Äoạn quay ngưá»i Ä‘i và i bước, chợt ngoảnh lại há»i:
− Chưa đúng thá»i hạn ước định, đã có ai đến hay chưa ?
Äại hán cung kÃnh đáp:
− Có mấy vị khách đến sá»›m, Ä‘á»u bị cản lại ở bên ngoà i Liệt Phụ Chá»§ng.
Vương TÃch Hương há»i:
− Còn vị sứ giả chủ trì việc nà y là ai ?
Võ trang đại hán tựa hồ sinh lòng hồ nghi, hai đạo mục quang nhìn nà ng chăm chăm hồi lâu mới đáp:
− Phục Hổ Sứ Giả.
Vương TÃch Hương nói:
− Tốt lắm.
Äoạn quay nhìn Lãnh Như Băng và Hứa SÄ© Công nói:
− Chúng ta đi giám sát một chút.
Rồi cất bước Ä‘i trước. Lãnh Như Băng và Hứa SÄ© Công Ä‘i hai bên nà ng, ở phÃa sau má»™t chút, bá» ngoà i là m như nà ng có thân pháºn cao hÆ¡n nhiá»u, thá»±c ra là để ngầm bảo vệ nà ng.
Lát sau hỠđã ra khá»i khu Liệt Phụ Chá»§ng âm u, hoang lương. Ngẩng lên, thấy ở ngoà i mưá»i trượng có tám chÃn võ trang đại hán đứng dồn ở má»™t chá»—, thương lượng gì đó vá»›i nhau.
Hứa Sĩ Công nói:
− Vương cô nương, mấy ngưá»i kia nhất định là khách đến dá»± yến tiệc, có nên qua đó nói vá»›i há» ?
Lãnh Như Băng nói:
− Sự tình có chút kỳ quái, ở đây không có thuộc hạ của Mai Hoa chủ nhân ngăn trở, tại sao mấy vị kia lại dừng chân bất động ?
Vương TÃch Hương nói:
− Chúng ta qua đó coi xem sao.
Ba ngưá»i thong thả Ä‘i tá»›i, còn cách đám ngưá»i kia chừng má»™t trượng, chợt má»™t ngưá»i trong bá»n lên tiếng:
− Chúng tại hạ ứng ước mà tới, các vị không cho và o là có dụng ý gì ?
Vương TÃch Hương nói nhá»:
− Hứa lão tiá»n bối, đừng đối đáp, mặc há» nói gì thì nói.
Lãnh Như Băng ngạc nhiên, đã không ngưá»i ngăn trở, tại sao há» không Ä‘i tiếp. Bèn rảo bước tá»›i. Nhưng chợt thấy có má»™t hà ng rà o lưới mà u lam má»ng như tÆ¡ nhện chắn ngang đưá»ng, tấm lưới cao chừng má»™t trượng hai thước, phải có khinh công cá»±c hảo má»›i mong vá»t qua. Chà ng nghÄ© thầm:
“Má»™t tấm lưới mảnh mai thế kia cÅ©ng có thể ngăn được há», chẳng phải há» quá khiếp nhược ư ?â€.
Chỉ nghe Vương TÃch Hương nói vừa đủ chà ng nghe:
− Äừng chạm đến tấm lưới ấy, trên lưới có độc.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Tấm lưới mảnh mai thế kia, dù có độc vẫn cÅ©ng chẳng ngăn cản nổi ngưá»i.â€.
Bá»—ng má»™t đại hán rút đơn Ä‘ao, cao giá»ng nói:
− Mai Hoa chủ nhân đã ước hẹn chúng tại hạ tới đây, tại sao lại chăng lưới độc ?
Äại hán không nghe hồi đáp, cà ng giáºn, liá»n vung Ä‘ao chém mạnh và o tấm lưới, miệng quát:
− Ta không tin nó có thể ngăn cản ta.
Lãnh Như Băng nghĩ:
“Sao không xé lưới mà và o, cần gì đợi tá»›i bây giá» ?â€.
Chỉ nghe má»™t tiếng rú thảm, đại hán chém Ä‘ao và o lưới đột nhiên bị văng Ä‘ao khá»i tay, ngã ngá»a ra đằng sau, nghe huỵch má»™t tiếng.
Lãnh Như Băng ngây ngưá»i:
“Kỳ quái tháºt, trên lưới dù có độc, cÅ©ng chẳng thể truyá»n qua Ä‘ao sang cÆ¡ thể ngưá»i. Tại sao ngưá»i kia chưa chạm thân và o lưới lại bị ngã báºt ra như váºy ?â€.
Chỉ nghe Vương TÃch Hương nói:
− Chúng ta đi thôi.
Lãnh Như Băng và Hứa SÄ© Công hoà n toà n tÃnh nhiệm trà tuệ cá»§a nà ng, láºp tức Ä‘i theo nà ng.
Hứa SÄ© Công nhìn tứ bá», thấy trong vòng ba trượng không có ai, má»›i nói nhá»:
− Vương cô nương, tấm lưới ấy có chút tà môn.
Vương TÃch Hương nói:
− Không có gì kỳ quái, nhưng lúc nà y muá»™i không có thá»i gian giải thÃch cho hai vị ...
Bá»—ng có tiếng vó ngá»±a chạy tá»›i từ phÃa sau.
Lãnh Như Băng không nhịn được, ngoảnh đầu lại, thấy má»™t thá»›t mã phi tá»›i như bay, lát sau đã dừng vó trước tấm lưới chặn. Nhãn lá»±c cá»§a chà ng rất tinh tưá»ng, đã nháºn ra ngưá»i ngồi trên ngá»±a là Hạ Hầu Cương.
Chỉ nghe Hạ Hầu Cương gá»i to:
− Thiếu trang chá»§ cá»§a Lục Tinh ÄÆ°á»ng là Hạ Hầu Cương, chuyển yếu hà m (thư quan trá»ng) cá»§a gia phụ, thỉnh các vị dẹp lưới độc cản đưá»ng.
Lãnh Như Băng nói nhá»:
− Ngưá»i kia là bằng hữu cá»§a huynh đó.
Vương TÃch Hương nói:
− Muội không nhìn rõ vì xa quá.
Lãnh Như Băng nói:
− à cá»§a huynh là nên nghÄ© cách gì để ngưá»i ấy vượt qua được lưới độc nguy hiểm kia.
Vương TÃch Hương nói:
− Mai Hoa chá»§ nhân chăng lưới độc kia là muốn ngăn không cho những nhân váºt hư danh và o dá»± há»™i. Nếu vị bằng hữu cá»§a huynh không vượt qua được nó, thì muá»™i thấy chà ng ta cÅ©ng chẳng nên tham gia hùng há»™i là m gì.
Hứa Sĩ Công tiếp:
− Cô nương dự liệu không sai. Hạ Hầu Cương đã vượt qua lưới độc, đang chạy đến chỗ chúng ta.
Vương TÃch Hương nói:
− Không nên để ý đến chà ng ta.
Chỉ nghe tiếng tay áo phần pháºt, Hạ Hầu Cương đã đến đứng trước mặt ba ngưá»i, soi mói nhìn há» má»™t hồi, rồi cung tay nói:
− Tại hạ Hạ Hầu Cương, phụng mệnh gia phụ có một bức yếu hà m cần chuyển giao cho Mai Hoa chủ nhân, thỉnh chư vị chỉ giáo cho.
Lãnh Như Băng cố nén xúc động, im lặng.
Vương TÃch Hương lạnh lùng đáp:
− Yếu hà m gì, đưa ta xem trước đã.
Hạ Hầu Cương nói:
− Gia phụ dặn rằng yếu hà m nà y có quan hệ trá»ng đại, dù không giao trá»±c tiếp cho Mai Hoa chá»§ nhân, cÅ©ng phải trao cho yếu nhân thân cáºn cá»§a chá»§ nhân.
Vương TÃch Hương nói:
− ÄÆ°a ta coi trước hãy hay.
Hạ Hầu Cương lấy ra phong yếu hà m, há»i:
− Thỉnh giáo đại danh ?
Vương TÃch Hương tùy khẩu đáp:
− Mai Hoa Sứ Giả.
Lãnh Như Băng là ngưá»i trung thá»±c, không nỡ để Hạ Hầu Cương bị lừa, bèn ngầm thi triển «Truyá»n âm nháºp máºt», nói:
− Hạ Hầu huynh, tiểu đệ Lãnh Như Băng đây, bên tay tả là Hứa lão huynh, ngưá»i Ä‘ang nói vá»›i huynh là Vương cô nương. Tiểu đệ và hai vị kia giả trang là m thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân, không thể đáp lá»… vá»›i huynh. Vương cô nương trà tuệ siêu việt, nà ng có quan hệ trá»ng đại tá»›i việc bảo toà n tÃnh mạng cá»§a các nhân váºt dá»± đại há»™i lần nà y. Hãy nghe nà ng phân phó mà hà nh sá»±, quyết không sai.
Huynh cứ trao yếu hà m cho nà ng !
Hạ Hầu Cương nghe đúng là thanh âm cá»§a Lãnh Như Băng, nhưng trong nhất thá»i lòng đầy nghi vấn, cháºm rãi đưa bức yếu hà m cho Vương TÃch Hương.
Vương TÃch Hương tiếp lấy, lạnh lùng nói:
− Ãnh mắt ngươi chứng tá» trong tâm có nghi hoặc, ta không để ngươi có chá»§ ý sai trái.
Nà ng tuy bắt chước thanh âm nam nhân, nhưng giá»ng nói trong trẻo, nếu để ý sẽ phát hiện ra được giá»ng nữ nhân.
Hạ Hầu Cương căng mắt ngưng thần cố nhìn qua lá»›p vải sa mà u Ä‘en che mặt Vương TÃch Hương.
Vương TÃch Hương nhìn phong bì trong tay, thấy trên đỠ«Thừa phụng Tây Môn đại hiệp VÅ© Quang huynh thư khai» (KÃnh gá»i Tây Môn đại hiệp VÅ© Quang huynh). Bên dưới viết «Nam cố hữu Hạ Hầu Cương bái thượng».
Vương TÃch Hương nghÄ©:
“Mai Hoa chá»§ nhân rõ rà ng là má»™t cô nương, tại sao phụ thân Hạ Hầu Cương lại gá»i y là Tây Môn huynh ? Trong yếu hà m nà y nhất định chứa đựng má»™t bà máºt lá»›n lao, nếu mở ra xem, dù không chắc biết rõ lai lịch cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân, nhưng tối thiểu cÅ©ng biết đại lược vá» thân thế cá»§a y.â€.
Nà ng cố nén ý muốn mở thư ra xem, bởi vì ở chỗ tứ bỠtrống trải nà y, có thể bị thuộc hạ của Mai Hoa chủ nhân bố trà giám thị nhìn thấy.
Äá»™t nhiên lại nghe có tiếng vó ngá»±a dồn dáºp, là m tung bụi đưá»ng mù mịt.
Vương TÃch Hương thầm nghÄ©:
“Lần nà y phải có tá»›i hÆ¡n mưá»i ngưá»i phóng tá»›i.â€.
Hứa Sĩ Công bỗng buộc miệng nói:
− Vương cô nương, có ngưá»i tá»›i.
Lãnh Như Băng ngoảnh nhìn, thấy mưá»i mấy võ trang đại hán mang binh khà cùng vá»›i hai Hồng y thiếu nữ phóng và o Liệt Phụ Chá»§ng. Bá»n ngưá»i nà y tuy không che mặt bằng vải sa tanh, nhưng Ä‘á»u Ä‘eo mặt nạ, không thể thấy biểu hiện cá»§a sắc diện. Hà nh động cá»§a hai Hồng y thiếu nữ cá»±c kỳ mau lẹ, thoáng chốc đã tá»›i trước mặt ba ngưá»i.
Hứa SÄ© Công, Lãnh Như Băng đưa mắt nhìn nhau, ngầm đỠtụ chân khà chuẩn bị. Lãnh Như Băng dùng «Truyá»n âm nháºp máºt» nói:
− Hạ Hầu huynh, cẩn tháºn đó ! Nếu tiểu đệ và hai vị nà y bị bại lá»™ chân tướng, sẽ khó tránh má»™t cuá»™c ác chiến.
Hai hồng y thiếu nữ đến gần bốn, năm thước thì dừng lại. Ngưá»i bên tả há»i:
− Ba vị là do Tiểu Thúy cô nương phái tới phải không ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Không sai, hai cô nương là thuộc hạ của vị sứ giả chăng ?
Hồng y nữ đáp:
− Chúng tiểu nữ là thuá»™c hạ cá»§a Tổng há»™ pháp đưá»ng, phụng mệnh tá»›i đây đón tân khách.
Vương TÃch Hương nói:
− Äã có không Ãt khách đến, các ngươi mau ra đón há».
Hai hồng y nữ quay ngưá»i Ä‘i và i bước, bá»—ng quay lại há»i:
− Tiểu Thúy cô nương phái ba vị đến đây, không biết có việc gì váºy ?
Lãnh Như Băng nghĩ thầm:
“Há»ng rồi, xem chừng lần nà y đến lá»™ chân tướng mất thôi !†Chà ng chợt nghÄ© ra hà ng chục lá»i đáp, nhưng nghe Ä‘á»u không ổn.
Vương TÃch Hương lạnh lùng đáp:
− Việc cá»§a ná»™i phá»§, hạng các ngươi có thể dám há»i ?
Hứa Sĩ Công thầm tán thưởng:
“Kỳ diệu !â€.
Lãnh Như Băng chỉ sợ hai hồng y nữ quá thẹn thà nh giáºn, xảy ra xung đột thì phà bao công sức. Nà o ngá» sá»± tình khác hẳn, hai Hồng y nữ nhất tá» cúi mình hà nh lá»… nói:
− Chúng tiện nữ nói năng vô lễ, những mong lượng thứ, xin không bẩm với Tiểu Thúy cô nương việc nà y.
Nói xong, buông thõng hai tay, thái độ cá»±c kỳ cung kÃnh. Vương TÃch Hương phẩy tay:
− Các ngươi Ä‘i Ä‘i ! Chúng ta không tiện tiếp xúc vá»›i má»i ngưá»i.
Hai Hồng y nữ nói:
− Äa tạ lượng bao dung.
Äoạn dẫn đám võ trang đại hán kia Ä‘i vá»™i.
Hạ Hầu Cương chau mà y, nói:
− Yếu hà m của tại hạ.
Vương TÃch Hương đáp:
− Hãy đi cùng ta.
Hạ Hầu Cương quá ư phân vân, đà nh Ä‘i theo không tiện giÆ¡ tay giáºt lại bức yếu hà m, trầm ngâm không nói gì.
Lúc nà y, dãy bà n trong Liệt Phụ Chá»§ng đã trải khăn trắng, Vương TÃch Hương dừng chân, đăm đăm nhìn vá» phÃa đó. Nà ng dừng chân, Lãnh Như Băng, Hứa SÄ© Công dÄ© nhiên dừng lại theo, nhưng Hạ Hầu Cương thì tiến thoái lưỡng nan, không nhịn được, liá»n hạ giá»ng há»i nhá»:
− Lãnh huynh, đệ nên là m thế nà o đây ?
Thanh âm tuy nhá», nhưng bốn ngưá»i đứng gần nhau, Lãnh Như Băng cố nhiên nghe rõ, Vương TÃch Hương và Hứa SÄ© Công cÅ©ng váºy.
Lãnh Như Băng còn chưa kịp đáp, Vương TÃch Hương đã nói:
− Công tỠđến đằng kia mà ngồi đi.
Hạ Hầu Cương vừa rồi có ý để Vương TÃch Hương nghe thấy, xem phản ứng cá»§a nà ng ra sao, quả nhiên nà ng đã phát hiệu lệnh. Hạ Hầu Cương há»i:
− Yếu hà m của tại hạ thì sao ?
Vương TÃch Hương đáp:
− Äợi muá»™i xem xong, huynh hãy giao cho Mai Hoa chá»§ nhân cÅ©ng chưa muá»™n.
Hạ Hầu Cương trong lòng rất gấp, nhưng bỠngoà i vẫn giữ bình tĩnh, nói:
− Yếu hà m nà y là thủ bút của gia phụ, dặn phải cho Mai Hoa chủ nhân, cô nương lấy đi, tại hạ biết thưa lại với gia phụ thế nà o ?
Vương TÃch Hương nói:
− Xem xong trả lại huynh, có gì phải lo ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Gia phụ dặn Ä‘i dặn lại tại hạ thư nà y có quan hệ trá»ng đại, không được trao cho ngưá»i khác ...
Bá»—ng thấy từ phÃa Äông má»™t Ä‘oà n thanh y thiếu nữ thong thả nối nhau Ä‘i tá»›i.
Vương TÃch Hương vá»™i nói:
− Mau lại bà n ngồi đi, muội cũng phải đi ngay.
Hạ Hầu Cương hÆ¡i do dá»±, đà nh cất bước đến ngồi xuống má»™t chiếc bà n phá»§ khăn trắng như tuyết. Ngoảnh lại, thấy nhóm Vương TÃch Hương đã Ä‘i thẳng vá» hướng bắc, phÃa háºu diện cá»§a Liệt Phụ Chá»§ng. Chỉ nghe thanh âm trong trẻo vá»ng lại:
− Thỉnh vấn quý danh ?
Hạ Hầu Cương quay mặt lại, thấy Ä‘oà n thanh y thiếu nữ đã tá»a ra các dãy bà n, chà ng bá»—ng hiểu rằng đấy là các a hoà n tiếp rượu cho khách. Thiếu nữ vừa há»i chà ng miệng cưá»i, mắt cÅ©ng cưá»i.
Lúc nà y, kỳ tráºn cá»§a Vương TÃch Hương, bức thà nh cá»§i bao quanh dÄ© nhiên đã cháy rụi, khói tan dần.
Hạ Hầu Cương quan sát cảnh váºt tứ phÃa má»™t hồi, má»›i thong thả đáp:
− Tại hạ Hạ Hầu Cương.
Thanh y thiếu nữ nói:
− Hạ Hầu đại hiệp đến sớm quá. Chưa có trà nước để tiếp đại hiệp.
Hạ Hầu Cương nói:
− Không dám phiá»n cô nương.
Thanh y thiếu nữ nói:
− Äại hiệp chá»› khách khà vá»›i tiểu tỳ, có cần gì thỉnh cứ phân phó cho tiểu tỳ.
Bá»—ng thấy hai cá»— xe ngá»±a phá»§ vải Ä‘en chạy tá»›i. Từ trên xe nhảy xuống bốn võ trang đại hán, há» lấy các tấm vải Ä‘en ở trên xe dá»±ng rất nhanh thà nh má»™t chiếc lá»u vải. Äá»™ng tác cá»§a há» cá»±c kỳ thà nh thạo, chẳng mấy chốc đã dá»±ng xong năm chiếc lá»u.
Hạ Hầu Cương mãi nghÄ© đến phong yếu hà m, lại lo cho sá»± an nguy cá»§a Lãnh Như Băng, hối háºn là vừa rồi tại sao không láºt mảnh vải che mặt cá»§a chà ng ra coi.
Chỉ nghe tiếng xe ngá»±a liên miên bất tuyệt, ngót hai chục cá»— xe chạy tá»›i, phân ra tứ phÃa, má»™t lát sau xung quanh dãy bà n tiệc đã dá»±ng lên mấy chục chiếc lá»u, có dây chắn nối liá»n vá»›i nhau, chỉ chừa hai lối ra và o.
Hạ Hầu Cương ngầm tán thưởng:
“Thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân Ä‘á»u là những nhân tà i, không hiểu há» dá»±ng lá»u vải để là m gì ? Chẳng lẽ muốn ngăn trở anh hùng thiên hạ bằng mấy thứ đó ?â€.
Thanh y thiếu nữ dịu dà ng nói:
− Trà nước đã đưa tới, để tiểu tỳ đi lấy trà cho Hạ Hầu đại hiệp.
Äoạn Ä‘i và o trong má»™t chiếc lá»u vải ở gần nhất. Lát sau thiếu nữ bước ra bưng khay gá»—, trên có má»™t bình trà , má»™t chung trà đã rót đầy trà . Thiếu nữ đặt khay xuống bà n, hai tay bưng chung trà lên, nói:
− Thỉnh đại hiệp dùng trà .
Hạ Hầu Cương thong thả tiếp lấy, cưá»i há»i:
− Thỉnh danh tÃnh cô nương ?
Thiếu nữ đáp:
− Tiểu tỳ là m theo lệnh ngưá»i, đâu dám nêu danh tÃnh.
Hạ Hầu Cương nói:
− Dù ai cũng có tên để xưng hô, cô nương dung mỹ như hoa há lại vô danh ?
Thiếu nữ đáp:
− Äại hiệp đã muốn biết thì cứ gá»i tiểu tỳ là Ngá»c Yên.
Hạ Hầu Cương cưá»i:
− Váºy là Ngá»c Yên cô nương, cô nương theo hầu Mai Hoa chá»§ nhân đã bao lâu ?
Ngá»c Yên hÆ¡i biến sắc, đáp:
− Tiểu tỳ bất quá chỉ là má»™t a hoà n do ngưá»i sai khiến, chưa hỠđược yết kiến Mai Hoa chá»§ nhân.
Hạ Hầu Cương thong thả đặt chung trà xuống, cưá»i há»i:
− Cô nương có biết hôm nay có bao nhiêu tân khách dự yến ?
Ngá»c Yên đáp:
− Tiểu tỳ chỉ phụng mệnh tiếp đãi khách nhân, đại hiệp cần thứ gì cứ phân phó. Những việc khác tiểu tỳ không biết, đại hiệp đừng phà lá»i há»i tiểu tỳ.
Hạ Hầu Cương nhẩm đếm có ba mươi sáu thanh y thiếu nữ, nói:
− Ãnh mắt cá»§a cô nương chứng tá» cô nương rõ rà ng là má»™t nữ anh hùng thân hoà i tuyệt kỹ. Nếu tại hạ Ä‘oán không lầm, ba mươi sáu tá»· muá»™i cô nương Ä‘á»u chẳng phải là nhân váºt bình thưá»ng.
Thanh y thiếu nữ nhướng mà y, động vai, thần sắc tháºp phần khẩn trương, nhưng lại khôi phục vẻ Ä‘iá»m tÄ©nh, cưá»i khanh khách:
− Hạ Hầu đại hiệp quá đỠcao chúng tiểu tỳ.
Có tiếng cước bá»™ ráºm rịch, mưá»i mấy võ trang đại hán tay cầm binh khÃ, tháp tùng má»™t lão nhân tóc dà i bạc phÆ¡ tiến và o. Lão nhân tóc dà i bạc phÆ¡, mình mặc y phục mà u thiên thanh, mà y ráºm hổ mục, thần uy hùng dÅ©ng, khà độ kinh nhân.
Hạ Hầu Cương tá»±a hồ đã quen biết ngưá»i nà y, nhưng chưa nhá»› ra là ai.
Lúc nà y đã chÃnh ngá», các tân khách lục tục kéo đến.
Các thanh y thiếu nữ tươi cưá»i đón khách và o ngồi, cứ tám ngưá»i má»™t bà n.
Lát sau đã đầy khách mưá»i mấy bà n, tiếng nói cưá»i huyên náo hẳn lên. Các thanh y thiếu nữ ra vô các lá»u bưng trà nước linh hoạt dị thưá»ng.
Hạ Hầu Cương lưu tâm quan sát, thấy các tân khách sau khi nháºn chung trà đá»u đặt xuống bà n, không má»™t ai uống, hiển nhiên má»i ngưá»i Ä‘á»u sá»›m có đỠphòng.
Yến hội chưa khai mạc, dĩ nhiên đây mới chỉ là giai đoạn khởi đầu cho việc đấu trà đấu lực đầy sát cơ sắp tới.
Ngá»c Yên nói:
− Hạ Hầu đại hiệp chỉ Ä‘i má»™t mình thôi ư ? Äại hiệp có muốn tiểu tỳ thỉnh thêm và i vị tá»›i ngồi cùng bà n hay chăng ?
Hạ Hầu Cương mỉm cưá»i đáp:
− Không cần phiá»n cô nương báºn tâm, nếu chỉ má»™t mình, tại hạ đâu dám đến dá»± yến tiệc nà y.
Chà ng nói to, khiến các khách nhân ngồi xung quanh Ä‘á»u nhìn vá» phÃa chà ng.
Ngá»c Yên cưá»i khẩy má»™t tiếng, nói:
− Hạ Hầu đại hiệp nói câu nà o cÅ©ng như muốn chuốc há»a thì phải.
Hạ Hầu Cương cưá»i:
− Xưa nay yến há»™i dù lá»›n dù nhá», có đâu như thế nà y. Cô nương thá» nhìn xem, cả những ngưá»i sÆ¡ nháºp giang hồ lẫn những vị dà y sương dạn gió, có ai chịu uống má»™t chung trà ?
Ngá»c Yên tái mặt, nhưng lại nén giáºn nói:
− Hạ Hầu đại hiệp đa nghi như thế, sao còn đến đây ?
Hạ Hầu Cương nói:
− Cô nương biết câu «Lai giả bất thiện» chứ ?
Chà ng tá»±a hồ có ý kÃch giáºn Ngá»c Yên, câu nà o cÅ©ng kÃch động mạnh.
Ngá»c Yên tuy Ãt tuổi, nhưng lại tu dưỡng hÆ¡n ngưá»i, chỉ cưá»i cưá»i:
− Hạ Hầu đại hiệp cho rằng trong trà có độc chăng ? Váºy tiểu tỳ uống cho đại hiệp coi.
Câu nà y Ngá»c Yên nói rất lá»›n để má»i ngưá»i cùng nghe, thấy má»i ngưá»i Ä‘á»u ngoảnh lại nhìn, má»›i thong thả cầm chung trà lên uống cạn.
Hạ Hầu Cương nói:
− Cô nương coi khinh cái chết, tại hạ vô cùng thán phục.
Ngá»c Yên cháºm rãi đặt chung xuống bà n, nói:
− Tiểu tỳ là pháºn nữ nhi, Hạ Hầu đại hiệp cứ hý lá»™ng tiểu tỳ như váºy, chẳng lẽ không sợ anh hùng thiên hạ cưá»i cho hay sao ?
Hạ Hầu Cương nghĩ thầm:
“Má»™t con a hoà n miệng lưỡi sắc sảo, đám thuá»™c hạ cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân Ä‘á»u chẳng tầm thưá»ng ...â€.
Bá»—ng má»™t tiếng Ä‘áºp bà n rất mạnh khiến các chung trà văng tung tóe.
Hạ Hầu Cương ngoảnh nhìn, chỉ thấy má»™t đại hán râu quai nón đứng dáºy, ồm ồm nói:
− Nam tỠhán đại trượng phu hý lộng một nữ nhi, có phải là hà nh động anh hùng hay không ?
Ngá»c Yên nhướng mà y, nói nhá»:
− Hạ Hầu đại hiệp Ä‘a ngôn chiêu há»a, nay đã thấy chưa ?
Hạ Hầu Cương nghĩ thầm:
“Nhân váºt nà o hung hăng váºy ?â€.
Hà ng trăm cặp mắt đổ dồn vá» phÃa gã đại hán vừa quát to. Gã thấy váºy tá»±a hồ đắc ý, cưá»i ha hả, chỉ tay vá» phÃa Hạ Hầu Cương, nói:
− Tiểu tá», nghe thấy chưa, ta mạ lị nhà ngươi đó !
Hạ Hầu Cương nổi giáºn đứng báºt dáºy, nhưng lại ngồi ngay xuống, quay mặt Ä‘i giả như không nghe thấy.
Nguyên khi chà ng đứng dáºy, chợt nghÄ© rằng:
“Mai Hoa chá»§ nhân có thể muốn anh hùng thiên hạ tá»± tà n sát nhau trước, hắn sẽ tá»a sÆ¡n quan hổ đấu, ngư ông thá»§ lợiâ€, chà ng thấy đám thanh y thiếu nữ không há» can ngăn gã đại hán kia thì chà ng nghÄ© rằng mình phán Ä‘oán không sai. Nếu chà ng xung đột vá»›i gã đại hán nóng nảy kia, hóa ra mắc mưu cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân. Vì váºy, chà ng nén giáºn ngồi xuống.
Äại hán râu quai nón thấy chà ng đứng lên lại ngồi xuống, thì cưá»i phá ra má»™t tráºn, há»i:
− Sao lại ngồi xuống ? Ngươi sợ hết vÃa rồi phải không ? Ha ha ! Ä‚n hiếp nữ nhi là hạng ngưá»i gì ?
Hạ Hầu Cương nhìn má»™t đám bạch vân trên trá»i, thở phà o má»™t hÆ¡i dà i, ná»™ khà trong đầu theo đó mà trút bá»›t ra.
Không ngá» gã đại hán cà ng được thế là m tá»›i, thấy Hạ Hầu Cương như váºy lại tưởng chà ng run sợ gã, liá»n chá»™p lấy má»™t chung trà lia vá» phÃa chà ng.
Hạ Hầu Cương đỠtụ chân khÃ, giữ nguyên tư thế ngồi, cả ngưá»i lẫn ghế đột ngá»™t trà n ngang qua ba thước, má»™t vệt nước trà bay thẳng tá»›i mặt Ngá»c Yên Ä‘ang đứng gần đó.
Chỉ nghe Ngá»c Yên thốt lên má»™t tiếng «á»i !» rồi vá»™i né tránh vệt nước, ngưá»i lảo đảo mấy bước má»›i đứng vững lại.
Hạ Hầu Cương thấy Ngá»c Yên tránh được vệt nước, nghÄ© thầm:
“Khá lắm !
Quả như ta dá»± liệu !â€.
Äại hán râu quai nón thấy Hạ Hầu Cương cả ngưá»i lẫn ghế di chuyển tà i tình như váºy, biết đối phương thân hoà i tuyệt kỹ, Ä‘ang định rút lui, bá»—ng nghe có tiếng quát lá»›n:
− Lão phu nghe chướng cả tai. Ngưá»i ta đã không chá»i lại thì thôi Ä‘i cho rồi, lại còn phát cuồng lên nữa, lão phu nà y không phục.
Ngưá»i nà y dùng thổ âm Tứ Xuyên, nghe rất tức cưá»i. Quần hà o xung quanh cưá»i ầm cả lên. Äại hán râu quai nón tÃnh khà nóng nảy, nghe váºy thì chịu không nổi, liá»n Ä‘áºp bà n, nói to:
− Ngưá»i nà o nhiá»u chuyện váºy ? Có giá»i thì đứng lên coi.
Chỉ nghe đáp:
− ChÃnh lão phu đây !
Rồi má»™t trung niên mình mặc bá»™ y phục bằng lụa tÆ¡ sống, ngưá»i máºp lùn, tay cầm cây nhuyá»…n tiên, thong thả bước ra. Äại hán râu quai nón soi mói nhìn ngưá»i kia, lạnh lùng nói:
− Ta biết là ai ... có phải Xuyên Bắc Tứ Äiá»u Tiên ...
Ngưá»i kia nói:
− Không sai. Lão phu chÃnh là Lý Tứ gia.
Äại hán biến sắc:
− Lý lão Tứ luôn miệng xuất ngôn đã kÃch ngưá»i, có phải không thiết sống nữa chăng ?
Lý Tứ cưá»i ha hả, nói:
− Lý Tứ gia nhìn không lầm thái độ cuồng ngạo của ngươi !
Äại hán biết khó địch nổi, đã hÆ¡i ngán, nhưng bị Lý Tứ khinh khi liá»n nổi hung tÃnh, liá»n lao tá»›i giáng má»™t quyá»n và o mặt đối phương.
Lý Tứ né tránh, hữu thủ vung chéo lên một chiêu «Huy huy thanh đà m».
Äại hán võ công cÅ©ng khá cao, lại hiếu thắng, thấy Lý Tứ phản kÃch má»™t quyá»n, liá»n nghênh tiếp bằng quyá»n.
Cương gặp cương, đôi bên hùng hổ, đại hán miệng hét, song quyá»n liên tiếp phóng ra bảy tám quyá»n bức Lý Tứ thoái lui bốn bước.
Hạ Hầu Cương nhìn trá»™m Ngá»c Yên, chỉ thấy nà ng ta chăm chú theo dõi cặp đấu, hiển nhiên không há» e sợ cuá»™c đấu ảnh hưởng tá»›i yến tiệc.
Lý Tứ đã triển khai phản kÃch, chưởng chỉ cá»±c kỳ lợi hại, khống chế song quyá»n cá»§a đại hán, thế bại cá»§a đại hán đã rõ rà ng.
NÆ¡i hoang vu nà y Ä‘ang tụ táºp đủ mặt anh hà o đại giang Nam Bắc, vá»›i đủ loại thân pháºn, nhưng Ä‘a số là những vị hùng cứ má»™t phương, có kẻ là tướng cướp lục lâm, có kẻ là nhân váºt nghÄ©a hiệp được võ lâm tôn kÃnh, có cả Chưởng môn nhân má»™t môn phái, cÅ©ng có cuồng khách độc lai độc vãng trong võ lâm, hầu như tÃnh cách bất đồng, tá»± thị cá»±c cao, lúc nà y Ä‘á»u dồn cả vỠđây, long xà tạp xứ, hổ báo đồng cư, tháºt là má»™t cục thế nguy hiểm, nếu bùng nổ tranh già nh rất dá»… lan thà nh cuá»™c loạn đả khá»§ng khiếp.
Má»™t tiếng quát lá»›n, hai ngưá»i vừa tiếp má»™t chiêu, chiêu nà y Lý Tứ á»· thế thắng mà đánh ra, lá»±c đạo rất mạnh, đại hán sau khi tiếp chiêu nà y bị chấn động năm sáu thước.
Bá»—ng nghe má»™t tiếng Ä‘áºp bà n, rồi sáu ngưá»i ngồi chung bà n vá»›i gã đại hán kia nhất tỠđứng dáºy, tá»±a hồ ở thế hợp lá»±c xuất thá»§.
Lý Tứ gầm lên:
− Hừ, các ngươi định quần chiến chăng ?
Hạ Hầu Cương thấy ba hán tá» mặc bá»™ đồ bằng lụa tÆ¡ sống cÅ©ng đứng dáºy.
Cả ba Ä‘á»u sá» má»—i ngưá»i má»™t cây nhuyá»…n tiên. Hạ Hầu Cương biết đó là Xuyên Bắc Tứ Äiá»u Tiên nổi danh võ lâm, qua lá»i phụ thân kể. Còn bảy đại hán thì chưa biết lai lịch thế nà o, nhưng đã đến dá»± yến há»™i hẳn cÅ©ng chẳng thuá»™c loại vô danh, tình thế nà y không chừng sẽ dẫn tá»›i loạn đả toà n cục. Nhìn Ngá»c Yên, chỉ thấy nà ng ta có vẻ đắc ý hà i lòng. Hạ Hầu Cương không kịp nghÄ© thêm, liá»n báºt dáºy xông tá»›i chá»— hai ngưá»i ác đấu, song thá»§ cùng phóng ra chiêu «Hoà nh Ä‘oạn vân sÆ¡n» tiếp chưởng lá»±c cá»§a cả hai ngưá»i, nói:
− Nhị vị có thể dừng tay nghe tại hạ nói và i lá»i.
Lý Tứ và đại hán bị chưởng thế cá»§a chà ng tương tiếp Ä‘á»u chấn động, biết gặp cao thá»§, nếu không dừng tay hẳn sẽ vô cùng bất lợi, bèn thoái lui.
Lý Tứ cả giáºn, rút cây nhuyá»…n tiên ra quát lá»›n:
− Tiểu tỠkhông biết thế nà o là hay dở !
Cổ tay xoay má»™t cái, ngá»n nhuyá»…n tiên phóng xéo ra má»™t chiêu «Äiêu long xuất động».
Hạ Hầu Cương xoay ngưá»i né tránh, nói:
− Huynh đà i tạm dừng tay, tiểu đệ có và i lá»i khẩn yếu. Nói xong, huynh đà i động thá»§ cÅ©ng chưa muá»™n.
Lý Tứ nói:
− Lão phu giúp ngươi, hóa thà nh đối đầu !
Hạ Hầu Cương nói:
− Thịnh tình cá»§a huynh đà i, tiểu đệ tâm lÄ©nh, nhưng cục diện hôm nay không bình thưá»ng, vị kia không hiểu, cất lá»i mạ lị tiểu đệ, tiểu đệ cÅ©ng bá» qua ...
Lý Tứ ngắt lá»i chà ng:
− Hắn mạ lị ngươi là đáng lắm, lão phu giúp ngươi là sai lầm phải không ?
Hạ Hầu Cương nói:
− Lý huynh và vị kia chẳng qua Ä‘á»u bá»±c vá»›i ngưá»i mà đi tà n sát lẫn nhau, váºy là trúng kế cá»§a ngưá»i, tháºt hợp ý vá»›i vị cô nương kia.
Lý Tứ há»i:
− Chúng ta trúng gian kế gì, ngươi thỠnói ta nghe.
Hạ Hầu Cương đáp:
− Chư vị Ä‘á»u theo lá»i định ước cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân mà phải tá»›i đây ...
Lý Tứ nói:
− Phải ! Nếu không vì thư tÃn cá»§a Mai Hoa chá»§ nhân định ước chúng ta tá»›i đây, thì ai lặn lá»™i tá»›i chốn hoang vu nà y là m gì ?
Hạ Hầu Cương nói:
− Váºy là được, chư vị đã Ä‘á»u bôn tẩu lâu năm trong giang hồ, kiến thức, giao tình quảng bác, thỉnh các vị hãy nhìn các cô nương tiếp đãi chúng ta mà coi, toà n là những cao thá»§ ná»™i gia, giai nhân hiếm thấy, váºy mà bá»n cứ thản nhiên nhìn hai vị ác đấu không má»™t lá»i can ngăn.
Lý Tứ nhìn tứ phÃa má»™t hồi, bá»—ng cung tay nói:
− Lý Tứ nà y lãnh giáo rồi, thỉnh quà tÃnh đại danh cá»§a huynh đà i ?
Hạ Hầu Cương đáp:
− Tiểu đệ Hạ Hầu Cương.
Lý Tứ nói:
− Hạ Hầu huynh nói không sai, chúng ta không nên đánh lẫn nhau.
Äoạn thu nhuyá»…n tiên, trở lại bà n cÅ©. Äại hán râu quai nón cÅ©ng cung tay nói:
− Tiểu đệ Vương Äại Bưu vừa rồi thất lá»….
Hạ Hầu Cương đáp:
− Vương huynh ngôn trá»ng, tiểu đệ không dám đương.
Vương Äại Bưu nói:
− ÄÆ°á»£c nghe chỉ giáo, tiểu đệ đã hiểu, vừa rồi tiểu đệ thất lá»…, tháºt đắc tá»™i.
Nói đoạn bước nhanh vỠbà n mà ngồi.
Hạ Hầu Cương mỉm cưá»i, thong thả trở lại bà n, nhìn Ngá»c Yên nói:
− Tại hạ là m há»ng cả tâm cÆ¡ cá»§a cô nương.
Ngá»c Yên cưá»i nhạt:
− TÃnh ngưá»i khó cãi, Ä‘iá»u nà y chẳng qua chỉ là là n gió nhẹ, đợi khi đại phong nổi lên má»›i biết cứng má»m, đừng vá»™i cao hứng.
Hạ Hầu Cương nghĩ thầm:
“Mai Hoa chá»§ nhân võ công dù cao cưá»ng cÅ©ng khó địch nổi quần hùng thiên hạ, tất nhiên hắn có âm mưu quá»· quyệt khác, mấy câu vừa rồi cá»§a Ngá»c Yên có vẻ cao ngạo lắm.â€.
Bỗng có thanh âm trong trẻo vang bên tai:
− Bà n của huynh đà i có còn chỗ trống ?
Hạ Hầu Cương nhìn lên, thấy má»™t thiếu niên anh tuấn, y phục mà u lam, tay cầm quạt, mỉm cưá»i đứng bên cạnh.
Ngưá»i nà y khôi ngô khác thưá»ng, mục quang như Ä‘iện, vừa nhìn biết ngay là cao thá»§ văn võ toà n tà i, Hạ Hầu Cương nghÄ©:
“Trang thiếu niên nà y phong thái không thua gì Lãnh Như Băng.†Bèn vá»™i đứng dáºy nói:
− Bà n nà y chỉ có một mình tại hạ, thỉnh huynh đà i cứ ngồi.
Thiếu niên mỉm cưá»i, ngồi xuống nói:
− Hạ Hầu huynh chỉ tới một mình thôi ư ?
Hạ Hầu Cương hÆ¡i ngạc nhiên, há»i:
− Sao huynh đà i biết danh tÃnh tại hạ ?
Thiếu niên thấy Hạ Hầu Cương hồ nghi thì mỉm cưá»i đáp:
− Tiểu đệ vừa đến, nghe huynh đà i tự xưng danh và phân giải hai vị kia, khiến tiểu đệ sinh lòng thán phục.
Hạ Hầu Cương nhìn vá» phÃa Ngá»c Yên má»™t cái, rồi nói nhá»:
− Tại hạ không tin Mai Hoa chá»§ nhân dá»±a và o võ công giao đấu vá»›i anh hùng thiên hạ, váºy tất há» dùng mưu kế khiến quần hùng tà n sát lẫn nhau ...
Ngừng một chút, chà ng lại nói tiếp:
− Tại hạ quá thất lá»…, chưa thỉnh tÃnh danh cá»§a huynh đà i ?
Thiếu niên cưá»i đáp:
− Tiểu đệ Vương Phi Dương.
Hạ Hầu Cương đứng lên vái một cái:
− Thất kÃnh, thất kÃnh, thì ra là truyá»n nhân cá»§a Hoà ng SÆ¡n Thế Gia, tiểu đệ kÃnh ngưỡng đã lâu, hôm nay hân hạnh được gặp.
Lá»i nà y khiến những ngưá»i ngồi ở các bà n bên cạnh Ä‘á»u đứng dáºy cung tay thi lá»… vá»›i Vương Phi Dương.
Nên biết Hoà ng SÆ¡n Thế Gia ba Ä‘á»i dương danh trong võ lâm, thanh uy không giảm, giao du sâu rá»™ng, quen biết nhiá»u, các nhân váºt võ lâm dù chưa gặp mặt Vương Phi Dương, cÅ©ng từng nghe uy danh cá»§a Hoà ng SÆ¡n Thế Gia, hÆ¡n má»™t trăm vị hà o khách giang hồ ở đây thì quá ná»a đứng dáºy thi lá»… vá»›i chà ng.
Ngá»c Yên nhướng mà y, bưng chén trà bước lại nói:
− Danh khà của Vương công tỠquá lớn.
Vương Phi Dương nói:
− Khiến cho cô nương thấy ná»±c cưá»i.
Ngá»c Yên nói:
− «Thịnh danh lụy thân, hoà i bÃch chuốc há»a» (danh lá»›n mệt ngưá»i, mang ngá»c chuốc há»a), má»™t ngưá»i thanh danh lá»›n tháºt chẳng có gì hay.
|
 |
|
| |