Dịch giả: nhatchimai0000
Biên tập: One_God
Nguồn: bachngocsach.com
"Yêu Tinh xuất hiện trở lại sao?"
Trong lòng Đoan Mộc Vũ cảm thấy hơi băn khoăn, quả thật hắn chưa nghe thấy lời đồn đại này bởi vì trong ba ngàn năm qua hắn không hề tiếp xúc với Tu Hành Giới và cũng không có tâm tư muốn tiếp xúc. Xem ra, sự xuất hiện của mảnh vụn Yêu Thạch không phải là tình cờ.
Trong khoảng thời gian ngắn, tâm cảnh tĩnh lặng như nước của Đoan Mộc Vũ đã bị dao động. Phải biết rằng Yêu Tinh không chỉ là một đồ vật mà nó còn đại biểu cho cả Yêu Giới, không một ai không muốn có nó. Song thời gian Yêu Tinh và Thanh Mộc Tinh mất tích đã quá lâu rồi, lâu đến mức ngay cả hắn cũng không biết được những mối liên quan trong đó!
Khô Mộc không nói thêm gì mà chỉ lẳng lặng ngồi uống rượu, còn Đoan Mộc Vũ lại lặng lẽ dùng hàn băng chế luyện đầu mũi tên. Thế nhưng hai người bọn họ đều phân tâm chú ý đến phương hướng đám người Tác Ly đang tuần tra.
Khỏi cần nói cũng biết đám người Tác Ly đang phải chịu khổ cực cỡ nào. Trong hang ngầm này yêu khí tung hoành, thỉnh thoảng còn có từng bầy yêu binh giết ra ngoài; mặc dù chúng không thể uy hiếp tới tính mạng của bọn họ nhưng đủ khiến bọn họ phải cật lực chống đỡ. Tuy là thế nhưng hiệu quả của sự tôi luyện này mang lại vô cùng tốt, khả năng chiến đấu của mỗi người trong bọn họ đều tăng trên diện rộng.
Lúc đầu, đám người Từ Trần Phong, Triệu Khắc, Tào Khải có biểu hiện vô cùng uy phong. Tổng số yêu binh bị họ đánh chết vượt qua cả hai người Tác Ly, Trình Nguyệt. Nhưng thời gian qua đi, sau khi hai người Tác Ly quen thuộc tiết tấu chiến đấu kiểu này thì tình hình lập tức phát sinh biến hóa. Mặc dù kinh nghiệm chiến đấu của hai người bọn họ non nớt nhưng lại là đệ tử ưu tú mà Phù Vân Sơn tốn bao công sức mới tuyển được, hơn nữa thời gian tu hành đã hơn mười năm nên lực sát thương nhất thời tăng vọt. Tác Ly thì không cần nói nhiều mà Trình Nguyệt cũng vậy, số lượng yêu binh mỗi người đánh chết còn nhiều gấp đôi chín người Từ Trần Phong cộng lại!
Đây cũng là kết quả do pháp lực mang đến. Đám người Từ Trần Phong mặc dù không phục nhưng cũng không thể làm gì được. Dù Đoan Mộc Vũ đã truyền thụ công pháp tu hành cho bọn họ, nhưng tư chất và tuổi của bọn họ lại không tốt cho tu hành lắm. Với lại thời gian ngắn ngủi nên cả bọn cách nào tu luyện ra pháp lực. Trước mắt bọn họ chỉ có thể dựa vào lực lượng thân thể mà thôi.
Cứ tiếp tục như vậy, sau ba ngày điên cuồng tôi luyện thì thực lực của chín người đều tăng lên một chút, kỹ xảo chiến đấu càng thêm thuần thục. Mỗi một người trong đám Từ Trần Phong, Triệu Khắc, Tào Khải đều có thể đối mặt với công kích của năm con yêu binh một lúc, những người còn lại thì có thể đối phó với ba con yêu binh. So với lúc trước, đâu chỉ khác biệt chút ít?
Còn biến hóa của Tác Ly và Trình Nguyệt lại càng lớn hơn. Bọn họ gia nhập Phù Vân Sơn từ nhỏ, pháp lực tích lũy đã cao nên chẳng khác gì một khối ngọc thô, chỉ là không có cơ hội tôi luyện mà thôi. Một khi có tôi luyện tương ứng, lập tức trở nên sáng bóng, rực rỡ!
Ba ngày tuần tra trôi qua, oán niệm lúc trước trong lòng họ đã không cánh mà bay!
Riêng Đoan Mộc Vũ, ba ngày vừa qua hắn không ngừng chế luyện đầu mũi tên bằng hàn băng. Đầu mũi tên này hình chóp đa giác, tổng cộng có sáu cạnh. Nhìn qua, nó trông giống như một bông tuyết vô cùng tinh xảo. Hiện tại, hắn đã chế luyện được một ngàn cái!
Điều này khiến Khô Mộc cảm thấy Đoan Mộc Vũ đang phá tài sản của hắn vậy. Nhưng lão đâu biết Cầu Mộc Linh Tâm trân quý mà lão tặng Đoan Mộc Vũ đã được hắn tính toán chế luyện thành thân cung. Nếu biết, có khi lão giận đến hộc máu!
Nhưng Đoan Mộc Vũ lại hiểu rõ việc mình làm. Hằng ngày, hắn chia ba thành pháp lực để rèn luyện xương cốt và thân thể, cho nên hắn không khuyết khuyết lực lượng. Dưới tình huống như vậy, tác dụng của một pháp khí đúng là còn kém hơn cường cung trong tay của hắn.
Thời gian tiếp theo, mọi chuyện cũng không có gì thay đổi. Đệ tử Phù Vân Sơn cứ cách sáu ngày lại tiến vào trong hang ngầm tuần tra ba ngày ba đêm. Có Khô Mộc trấn thủ nên cũng không xảy ra vấn đề gì. Kinh nghiệm chiến đấu của Tác Ly, Trình Nguyệt tăng lên nhanh chóng; thực lực của đám Từ Trần Phong, Triệu Khắc, Tào Khải cũng theo đó mà tăng lên rất nhiều. Hiện tại, mỗi ngày đám người bọn họ đều được phục dụng ba viên tiểu Bồi Nguyên Đan. Đây cũng là Khô Mộc tặng cho. Ba viên tiểu Bồi Nguyên Đan khiến thể chất bọn họ đều đạt đến trạng thái cao nhất, chỉ trừ pháp lực là hơi ít ra thì bọn họ phi thường cường đại.
Trong khoảng thời gian này, Hỏa Sí của Thất Tinh Môn không biết tại sao lại trở nên im lặng, không hề tới quấy rầy. Còn Tín Dương ở Vô Cực Môn thì vẫn không thấy bóng dáng như trước. Hết thảy dường như đều sóng êm biển lặng.
Thế nhưng Đoan Mộc Vũ không để ý chuyện đó chút nào mà chỉ một lòng một dạ ngày đêm tu luyện. Kinh nghiệm chiến đấu của hắn căn bản không cần trui rèn nên chuyện tiến vào hang ngầm đánh giết yêu binh không có ý nghĩa gì.
Mà Thanh Mộc Tâm trong thân thể của hắn đã cường đại thêm một chút nên sự áp chế đối với mảnh vụn Yêu Thạch càng mạnh hơn. Trên cơ sở này, hàn khí từ vòng tay băng phách ngàn năm phát ra đã tăng lên nhiều.
Hàn khí tinh thuần này đều bị Đoan Mộc Vũ dùng Băng Di Liên Thiên Quyết chuyển thành pháp lực thuộc tính hàn. Có thể nói, trong khoảng thời gian ngắn, sự tăng trưởng pháp lực của hắn quả thực không cách nào hình dung nổi. Dường như có thể vượt xa bất kỳ người nào gọi được gọi là thiên tài.
Nếu không phải hắn kiên trì chia ba thành pháp lực ra để rèn luyện xương cốt và thân thể thì đây tổng số pháp lực trong cơ thể hắn đã đuổi kịp Trình Nguyệt rồi. Nhưng dù vậy, tốc độ tăng trưởng này cũng làm cho Khô Mộc cảm thấy giật mình. May lão đã quen với sự cổ quái của Đoan Mộc Vũ, hơn nữa lúc trước Thương Ngô Tử đã nhận xét hắn là người đại hung nên Khô Mộc tạm cho qua.
Một ngày kia, Đoan Mộc Vũ đang đả tọa tu luyện Băng Di Liên Thiên Quyết trong gian nhà đá thì chợt nghe thấy những tiếng động lớn xôn xao phía ngoài doanh địa. Trong đó dường như có xen lẫn thanh âm tức giận của Từ Trần Phong, Triệu Khắc.
Đoan Mộc Vũ ngừng tu luyện Băng Di Liên Thiên Quyết rồi đi ra khỏi nhà đá. Hắn thấy một nhóm người đang giằng co ở phía trước vài chục trượng. Trong đó, một bên là Tác Ly với đám người Từ Trần Phong, bên kia lại là người của Thất Tinh Môn. Hai bên đều trợn mắt nhìn nhau, Tác Ly còn có thể kìm chế nhưng Từ Trần Phong thì đã rút binh khí ra, chuẩn bị đại khai sát giới.
Tuy nhiên Khô Mộc lại không xuất hiện, cả vị cao thủ cảnh giới Linh Thai của Thất Tinh Môn cũng thế. Mà đám Hỏa Sí cũng chẳng thấy mặt mũi đâu! Đám người đang giằng co với Từ Trần Phong đều có cảnh giới Tàng Phong.
"Chuyện gì xảy ra?"
Đoan Mộc Vũ tiến lên hỏi. Mặc dù pháp lực hắn thấp kém, nhưng dù là Tác Ly hay Trình Nguyệt cũng cực kỳ tin phục hắn. Còn đám người Từ Trần Phong, Triệu Khắc thì coi hắn như thần vậy.
"Đoan Mộc công tử, đám người này thực sự khinh người quá đáng. Tôi và các huynh đệ săn giết một con yêu thú cấp thấp đang chuẩn bị mổ lấy ngũ tạng để tế điện thì không ngờ bọn họ xông tới cướp con yêu thú cấp thấp này mà không nói một lời. Lại còn bảo nó là do môn phái bọn chúng nuôi dưỡng rồi bắt chúng tôi bồi thường! Thật là buồn cười!" Từ Trần Phong chắp tay nói với Đoan Mộc Vũ.
"Nói nhảm! Mi chỉ là một tên thô lỗ thì biết gì. Đây là thông linh linh thú mà bổn môn nuôi, một đám khốn kiếp các ngươi đã lén săn giết lại còn muốn nấu nó lê, đúng thật là ghê tởm. Chuyện này phải có lời giải thích cho Thất Tinh Môn chúng ta. Nếu không, hừ!" Lúc này phía bên Thất Tinh Môn có một tên chen mồm vào.
Ở trước mặt mọi người đích xác có một con thú nhỏ đã chết, trên thân còn cắm ba mũi tên. Vừa xem đã biết đây là tác phẩm của Tào Khải. Con thú nhỏ này chính là Vân Báo - sở trường về tốc độ. Bình thường, người tu hành thường nuôi để truyền tin tức, rất khó săn giết nhưng không ngờ bây giờ lại chết trong tay Tào Khải. Xem ra tài bắn cung của hắn gần đây đã lợi hại hơn rồi.
"Đoan Mộc sư đệ, chuyện này đúng là chúng ta sai. Vân Báo này được nuôi nên chúng ta bồi thường là được!" Tác Ly cũng cười gượng gạo bảo. Tính tình y rất hiền lành nên vẫn muốn hoà giải, nhưng đám người Từ Trần Phong lại không muốn chịu chút thiệt thòi nào nên mới giằng co với Thất Tinh Môn.
"Ta hiểu rồi!"
Đoan Mộc Vũ gật đầu, nhìn về phía đám đệ tử Thất Tinh Môn đối diện, hờ hững bảo: "Đưa ra một cái giá đi, chúng ta bồi thường là được!"
Nghe thấy Đoan Mộc Vũ cũng nói như vậy, đám người Từ Trần Phong mặc dù phẫn hận không dứt nhưng đều biết điều ngậm miệng. Nhưng đám đệ tử Thất Tinh Môn đối diện lại nghiêng đầu một cái, hừ lạnh nói: "Chỉ đơn giản như vậy sao? Ngươi coi Thất Tinh Môn chúng ta là gì? Giết thông linh linh thú của bổn môn mà chỉ một câu bồi thường là kết thúc sao? Như vậy thì ta chặt một cánh tay của ngươi, sau đó lại bồi thường cho ngươi một viên Hồi Xuân Linh Đan liệu có được hay không?"
"Tiểu tử càn rỡ, đừng có mở miệng ra nói bậy. Có tin ta cắt đầu ngươi xuống làm bóng để đá hay không?" Triệu Khắc quát lên một tiếng rồi rút Chiến Ma đao ra, sát khí tăng vọt. Đối phương làm nhục Đoan Mộc Vũ đã chạm vào điểm cực hạn của sự nhẫn nại trong lòng bọn họ.
"Hừ, chỉ dựa vào ngươi? Một đám phàm phu tục tử, như con sâu con kiến thì cút ngay cho ta. Nếu không hối hận cũng chẳng kịp đâu!" Đệ tử Thất Tinh Môn nói với vẻ vô cùng khinh miệt.
"Con mẹ nó, tức chết ta rồi! Đoan Mộc công tử, để tôi đi chém đầu thằng nhóc này, xem chúng còn lớn lối không?" Triệu Khắc giận đến mức trên mặt nổi gân xanh, râu tóc dựng đứng. Chiến Ma đao trên tay hắn lại bộc phát ra một đạo đao cương dài ba xích. Thời gian qua, dưới sự cải tạo của tiểu Bồi Nguyên Đan, cường độ thân thể và sự nhanh nhẹn của Triệu Khắc đã tăng lên gấp hai ba lần so với lúc trước. Một tay hắn có thể nâng vật nặng tới ba bốn trăm cân, uy lực Chiến Ma đao đã có thể phát huy hoàn toàn. Cho dù hắn phải đối mặt một lúc hơn mười yêu binh thì cũng có thể bình thản thong dong.
Đoan Mộc Vũ không nói gì mà chỉ nhìn đám đệ tử Thất Tinh Môn. Tên lúc nãy cười lạnh một tiếng, bảo: "Hay! Ta cho ngươi cơ hội. Đám phế vật các ngươi đều xông lên hết đi! Ta sẽ cho các ngươi biết cái gì mới là thực lực chân chính. Chỉ cần các ngươi có thể thắng được ta, chuyện này xem như xong!"
"Hay! Từ Trần Phong, Triệu Khắc, Tào Khải, ba người các ngươi lên! Nhớ kỹ, không cần đả thương hay lấy tính mạng của hắn!" Đoan Mộc Vũ dường như chỉ đợi đệ tử Thất Tinh Môn nói thế, lúc này ra lệnh ngay.
Đã có 4 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Cưa Gái Toàn Miss
Dịch giả: nhatchimai0000
Biên tập: One_God
Nguồn: bachngocsach.com
Nhận được cái gật đầu của Đoan Mộc Vũ, ba người Từ Trần Phong đồng thanh ứng tiếng. Những ngày qua, thực lực của bọn họ đều tăng tiến nhiều cho nên có lòng tin mười phần, tuyệt không để đệ tử Thất Tinh Môn vào mắt.
"Đoan Mộc sư đệ, chuyện này sợ rằng không ổn đâu?" Tác Ly có chút lo lắng ngăn cản lại. Bởi vì đám đệ tử Thất Tinh Môn đối diện mặc dù chỉ ở cảnh giới Tàng Phong, nhưng pháp lực lại thâm hậu, người nào cũng giỏi cả. Nếu cứ để cho ba người Từ Trần Phong đối chiến thì thật sự giống như đang lấy trứng chọi đá!
"Không còn cách khác!" Đoan Mộc Vũ khẽ lắc đầu, đáp một câu gọn lỏn. Thực ra nếu hắn không nắm chắc mấy phần thắng thì sẽ không nói như vậy. Ba người Từ Trần Phong đích xác không có bao nhiêu pháp lực, ngay cả một pháp thuật đơn giản nhất cũng không thể xuất ra. Nhưng vấn đề là lực lượng thân thể của bọn hắn bây giờ đã đạt đến trạng thái đỉnh phong của phàm nhân nên bất luận là lực lượng hay độ nhanh nhạy đều không hề tầm thường!
Về phần đệ tử Thất Tinh Môn kia thì thực lực có lẽ không tệ, hơn nữa dường như cũng đã nắm giữ ngự kiếm thuật nhưng vấn đề là ngự kiếm thuật của tên đó chắc chắn không thể nào thuần thục. Tối đa hắn chỉ có thể khống chế tương đương Tác Ly là cùng. Như vậy thì ba người Từ Trần Phong có thể tránh thoát. Suy cho cùng, nếu ba người bọn họ liên thủ thì năm ăn năm thua!
Hơn nữa dù cho thua cũng không sao, cứ coi như một đợt tôi luyện vậy. Trong Tu Hành Giới, không biết bại thì làm sao biết thắng?
Tác Ly không khuyên can được Đoan Mộc Vũ, mà đệ tử Thất Tinh Môn phía đối diện lại càng không buông tha cho cơ hội diễu võ dương oai này. Lập tức mọi người tản ra thành một vòng tròn rộng, ba người Từ Trần Phong trở nên âm trầm như nước chứ không nôn nóng như lúc đầy nữa, cả bọn đều cách tên đệ tử Thất Tinh Môn một trăm trượng. Nói về phương thức tỷ thí này thì từ lúc bắt đầu đã không công bình đối với bọn họ. Giả sử như song phương đứng trong vòng mười trượng thì Đoan Mộc Vũ có thể khẳng định Từ Trần Phong chỉ cần xuất một chiêu với Xuyên Vân Thương thì tên đệ tử Thất Tinh Môn kia liền chết không kịp ngáp ngay!
Nhưng cách một trăm trượng thì bọn họ chính là mục tiêu. Đây cũng chính là lý do tại sao Đoan Mộc Vũ sắp xếp Tào Khải tham gia.
Lần tỉ thí này đã kinh động đến những người tu hành khác, trừ mấy người có tu vi Linh Thai như Khô Mộc đang tuần tra trong hang ngầm thì phần lớn đều tụ tập chung quanh khu vực tỉ thí. Đoan Mộc Vũ cũng thấy rõ nụ cười âm trầm của Hỏa Sí.
Không dài dòng nhiều lời, đệ tử Thất Tinh Môn cười gằn một tiếng. Hai tay hắn bấm một đạo kiếm quyết, thanh kiếm sau lưng của gã liền phóng lên cao hóa thành một đạo kiếm quang rực rỡ. Cảnh tượng bây giờ như một con rồng đang uốn lượn giữa không trung, uy thế cực kỳ kinh người!
Nếu là nửa tháng trước, đừng nói ba người Từ Trần Phong có đủ dũng khí để đánh nhau hay không mà bọn họ chỉ cần thấy cảnh này nhưng không bỏ chạy đã không tệ rồi. Nhưng bây giờ, bọn họ đã khác hẳn!
Đúng lúc này! Từ Trần Phong và Triệu Khắc đưa mắt nhìn nhau. Một trái một phải, cả hai như mãnh hổ xuống núi xông tới đệ tử Thất Tinh Môn với tốc độ và khí thế uy mãnh!
Không nghi ngờ gì về sự phối hợp giữa ba người bọn họ, rõ ràng nó đã đạt đến một trình độ vô cùng thuần thục. Hai người Từ Trần Phong và Triệu Khắc đang tìm kiếm cơ hội cho Tào Khải. Còn lý do hai người bọn họ tách ra triển khai công kích là muốn đệ tử Thất Tinh Môn phải chọn một trong ba!
Thế nhưng giờ phút này tên đệ tử Thất Tinh Môn vẫn không xem ba người bọn họ ra gì. Tay trái hắn vòng sau lưng, tay phải thì múa may trong không trung. Nhất thời đạo kiếm quang đang quanh quẩn trên bầu trời liền rít lên một tiếng, oanh kích về phía Từ Trần Phong. Trong mắt gã thì cho dù có phối hợp thế nào chăng nữa nhưng nếu đứng trước thực lực tuyệt đối đều sẽ bị đánh chết bằng một chiêu!
Đạo kiếm quang này vô cùng mãnh liệt, chỉ trong nháy mắt sẽ tới vị trí của Từ Trần Phong mà oanh kích. Nhưng vào lúc này, Xuyên Vân Thương trong tay Từ Trần Phong đột nhiên cắm xuống mặt đất. Thế thương giúp hắn bay lên không trung tầm ba trượng, khó khăn lắm mới né được đạo kiếm quang mãnh liệt này!
Mà dường như Triệu Khắc cũng hét lên ngay lúc đó. Đao cương trên Chiến Ma đao tràn ra, hai tay hắn nắm chặt, vận sức chém xuống. Y chém xéo xuống đất, luồng lực lượng cường đại này gây chấn động một hồi trong phạm vi mười trượng. Chiến Ma đao tạo thành một con thổ long dài hơn ba mươi trượng in hằn trên mặt đất. Phút chốc, bụi đất tung bay lên cao hơn mười trượng che kín tầm mắt của tên đệ tử Thất Tinh Môn!
Lúc này, tiếng xé gió “hưu hưu” đột nhiên vang lên, đây là Tào Khải xuất chiêu. Trong nháy mắt, ba mũi tên được bắn cùng lúc vào không trung, lao qua bụi đất mà Chiến Ma đao của Triệu Khắc tạo ra, hướng thẳng tới đệ tử Thất Tinh Môn!
Thực lực của Tào Khải bây giờ cũng đã được tăng lên, toàn diện hơn nhiều sau khi chiến đấu với yêu binh trong hang ngầm. Tài bắn cung siêu cường phối hợp với Hắc Long cung đã là đạt tới trình độ như Đoan Mộc Vũ đánh trọng thương Hoành Uyên của Ngự Thú Môn!
Ba mũi tên liên tiếp nhau, chẳng những Đệ tử Thất Tinh Môn bị dọa cho toát mô hôi lạnh mà mọi người đang thờ ơ xung quanh đó cũng giật mình. Bởi vì bọn họ tự hỏi lòng, đổi lại là bọn họ thì có ngăn cản được công kích như thế không!
Thế nhưng, đây không phải là đánh lén nên tên đệ tử Thất Tinh Môn dù cuồng vọng tự đại nhưng sự cảnh giác cơ bản nhất vẫn có. Hắn không dám chậm trễ liền lui sang một bên né tránh, cùng lúc đó bấm độn pháp quyết. Trong khoảnh khắc có một tia sáng màu vàng từ trong tay hắn xuất hiện, sau đó toàn thân gã đều được bao phủ bởi một lớp giáp màu vàng đất. Đây là thần thông tương tự với băng giáp thuật!
Nhưng Tào Khải sử dụng những mũi tên đặc chế nên có uy lực kinh người. Đệ tử Thất Tinh Môn cũng không dám chỉ dựa vào một đạo pháp thuật phòng ngự vì Tào Khải giương cung bắn tên liên tục. Những mũi tên không ngừng bay ra, giống như sao băng xé không rơi xuống. Trong nháy mắt, Tào Khải bắn liền chín mũi tên, khiến tên đệ tử Thất Tinh Môn phải chật vật chống đỡ. Có một mũi tên thậm chí còn sượt qua người hắn, kình khí ẩn chứa khí tức tử vong!
Lúc này tên đệ tử Thất Tinh Môn kia cũng biết được bản thân mình đã khinh người. Thì ra trong ba người Từ Trần Phong, uy hiếp lớn nhất lại là người gầy ốm như khỉ kia! Trì hoãn một hơi, hắn lập tức thúc dục kiếm quyết, thao túng thanh kiếm đuổi giết Tào Khải!
Nhưng lúc này Tào Khải bỗng nhiên thu hồi Hắc Long cung, quay đầu chạy lòng vòng thật nhanh để trốn tránh, hắn vốn không định đứng chờ kiếm tới. Sau khi cường độ thân thể được cải thiện, hắn còn linh hoạt hơn cả Từ Trần Phong và Triệu Khắc, cứ như hổ mọc thêm cánh. Tào Khải có thể tránh né các phương, từ góc chết của kiếm quang tránh thoát!
Mặc dầu tên đệ tử Thất Tinh Môn thao túng kiếm quang vô cùng lợi hại, nhưng không cách nào mở rộng vùng sát thương. Hơn nữa hắn thao túng thanh kiếm của mình cũng không quá thuần thục lại còn phải phân tâm đối phó với Từ Trần Phong và Triệu Khắc nên trong lúc nhất thời không thể đuổi giết được Tào Khải! Quả nhiên trong lòng tên này cực kỳ giận dữ mắng Tào Khải hèn hạ vô sỉ!
Lúc này, hai người Từ Trần Phong và Triệu Khắc đã tiến thêm được trăm trượng. Hai người xông lên chém giết tên đệ tử Thất Tinh Môn. Tên kia đương nhiên không thể để cho hai người này tới gần, bấm độn pháp quyết. Khi gã giơ tay lên, trên mặt đất đột nhiên hiện lên một đống thạch trùy. Đám thạch trùy này giống như vật sống vậy, hai người Từ Trần Phong muốn vòng sang chỗ khác thì lập tức lại cản trước mặt bọn họ, hơn nữa còn không ngừng thu hẹp. Không được bao lâu đoán chừng sẽ cố định hai người ở bên trong!
Giờ khắc này, bỗng nhiên Triệu Khắc điên cuồng hét lên một tiếng, toàn thân cũng vang lên thanh âm răng rắc, cả người dường như lớn bổng lên mà đao cương trên Chiến Ma đao trong tay của hắn thoáng hiện. Dường như có tiếng rít như sấm đánh, một luồng sát khí hùng hồn từ trên đó lan ra.
Chỉ thấy hắn cầm đao bằng hai tay, thân hình không tránh né nữa, điên cuồng hét lên chém về phía trước!
Trong phút chốc, đao cương trên Chiến Ma đao gào thét bay ra, chặt đứt toàn bộ thạch trùy chặn đường phía trước. Sau đó cũng không giảm thế công mà đánh lên người đệ tử Thất Tinh Môn. Tuy là tên kia có chiến giáp màu vàng đất hộ thân nhưng cũng bị chém cho lảo đảo!
Thừa thời cơ này, Xuyên Vân Thương trong tay Từ Trần Phong điểm nhè nhẹ ở trên một cây thạch trùy, mượn lực bay lên không trung ba trượng. Sau đó Xuyên Vân Thương xuất hàn mang từ giữa không trung, trong nháy mắt xuyên qua cự ly hơn mười trượng, oanh kích xuống giống như sấm sét!
Lúc này do khoảng cách quá gần, một kích của Từ Trần Phong lại nhanh chóng cực kỳ nên đệ tử Thất Tinh Môn không cách nào né tránh, chỉ có thể lấy thân tiếp chiêu!
Đã có 5 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Cưa Gái Toàn Miss
Dịch giả: nhatchimai0000
Biên tập: One_God
Nguồn: bachngocsach.com
Sau đó, Từ Trần Phong mới bị cây băng trùy này đánh bay ra ngoài. Hắn bị trọng thương, mất đi năng lực tác chiến!
Triệu Khắc nhân cơ hội này liền xông lên, gào thét điên cuồng, Chiến Ma Đao trong tay hắn vung lên chém xuống lần nữa. Lần này, tên đệ tử Thất Tinh Môn không còn kịp xuất băng trùy ngăn cản. Hơn nữa chiến giáp màu vàng đất trên người hắn đã nát bấy nên chỉ cần chịu một đao kia chắc chắn sẽ bị chém thành hai khúc, muốn triệu hồi kiếm khí phòng ngự đã không còn kịp rồi!
Thế nhưng Triệu Khắc tuy đang nổi điên, nhưng vẫn nhớ rõ lời Đoan Mộc Vũ dặn dò. Ngay khi Chiến Ma Đao sắp chém ngang người tên đệ tử Thất Tinh Môn thì đao phong khẽ chếch đi, chém về phía đôi chân của tên này!
Nhưng ngay lúc ấy, Hỏa Sí đang đứng bên ngoài xem chiến bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng: "Thật can đảm!"
Đột nhiên y giơ tay lên, thanh kiếm sau lưng cũng gào thét xông ra, với tốc độ nhanh hơn chém thẳng xuống Triệu Khắc. Xét tốc độ và khí thế thanh kiếm đang bay đến, cho dù Triệu Khắc tiếp tục chém xuống hay là lùi bước cũng thế. Hắn đều không tránh khỏi nhát chém này!
Ngay thời khắc mấu chốt, chân mày Đoan Mộc Vũ cau lại, cường cung trên lưng cũng đã ở trong tay. Trong nháy mắt, hắn bắn ra một mũi tên, tiếng xé gió thấu xương vang khắp toàn trường. Ba điểm hàn mang lấy với tốc độ vượt xa thanh kiếm của Hỏa Sí, tuy xuất ra sau nhưng lại đến trước, ngăn cản kiếm của Hỏa Sí lại. Chỉ nghe ba tiếng ‘ rầm rầm rầm ’ vang lên kịch liệt, tuy thanh kiếm của Hỏa Sí có uy thế kinh người nhưng lại bị oanh kích văng lên cao hơn chục trượng, lệch khỏi quỹ tích công kích ban đầu!
Cùng lúc đó, Chiến Ma Đao trong tay Triệu Khắc cũng không do dự mà chém xuống. Lúc tiếng kêu thảm thiết của đệ tử Thất Tinh Môn vang lên là máu tươi hắn bắn ra, cặp chân bị chém lìa thân thể cùng một lúc!
Sau đó, Triệu Khắc đá một cước vào đầu tên đệ tử Thất Tinh Môn làm cho hắn ngất đi. Tào Khải ở xa đang bị thanh kiếm đuổi giết chật vật bây giờ được giải cứu.
"Đoan Mộc Vũ! Ngươi muốn thế nào!"
Thấy một màn như vậy, Hỏa Sí gầm lên giận dữ. Mà đám đệ tử Thất Tinh Môn đông đảo bên cạnh y cũng trợn mắt, bấm độn kiếm quyết, bộ dạng muốn động thủ!
"Vậy ngươi muốn như thế nào?"
Tác Ly trầm giọng quát. Vừa rồi mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt nên hắn không kịp xuất thủ. Nhưng chuyện như thế thì dù từ trước tới nay tính tình của hắn luôn hiền lành cũng phải giận dữ. Đám người Trình Nguyệt cũng không cam chịu yếu thế, trừng mắt lạnh lùng nhìn sang. Trong nhất thời, sát khí tràn ngập, hỗn chiến có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Đoan Mộc Vũ lại không nói một lời mà lạnh lùng quan sát Hỏa Sí. Hắn liên tiếp rút ra ba mũi tên hàn băng, chậm rãi kéo dây cung, nhắm thẳng vào Hỏa Sí. Trong khi hắn kéo cung, không riêng Hỏa Sí mà ngay cả đông đảo Đệ tử Thất Tinh Môn bên cạnh y cũng toát mồ hôi hột, phảng phất ba mũi tên hàn băng như biến thành ba con rồng băng vậy. Bọn chúng phải chịu áp lực kinh khủng, không cách nào nói rõ; nhất là vừa rồi nhìn thấy lực đạo cường đại của ba mũi tên mà Đoan Mộc Vũ dùng để chấn bay kiếm củaHỏa Sí. Cho nên giờ phút này không ai dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ mình mất mạng ngay tức thì!
Giờ khắc này, đến Hỏa Sí có cảnh giới Động Huyền mà trên trán cũng lấm tấm mồ hôi. Hắn không thể ngờ được, một tiểu tử thoạt nhìn chỉ có cảnh giới Tàng Phong như Đoan Mộc Vũ lại có thể đưa tới uy hiếp cường đại như thế, mà hắn còn dùng loại cung tên phổ thông nhất nữa chứ. Chuyện này đối với Hỏa Sí mà nói quả thực là vô cùng nhục nhã!
Dù là thế nhưng Hỏa Sí không dám lộn xộn, bởi vì hắn cảm giác được ba mũi tên hàn băng dường như khóa chặt tâm thần hồn phách hắn, chĩa thẳng vào nỗi sợ hãi tận sâu thẳm trong lòng. Nó cứ như hình với bóng, căn bản không thể tránh thoát dứt không ra được. Một khi hắn dám hành động thiếu suy nghĩ, ba mũi tên hàn băng này sẽ dùng tộc độ vượt qua Ngự Kiếm Thuật với uy lực kinh khủng ghim vào người hắn ngay lập tức! Thậm chí hắn muốn thúc dục Ngự Kiếm Thuật phòng vệ e cũng không kịp!
Nhất thời khắp nơi đều là không khí vô cùng tĩnh lặng. Cả đám đệt tử Phi Vũ Tông đang xem cuộc chiến cũng ngừng thở, ánh mắt nhìn về phía Đoan Mộc Vũ tỏ ra kinh ngạc vô cùng. Bởi vì hắn có thể lấy tu vi Tàng Phong chế trụ một cao thủ Động Huyền. Đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi!
Cứ giằng co như vậy trong hơn mười nhịp thở thì bỗng vang lên một tiếng cười sang sảng. Tiếng cười kia dường như mang theo lực lượng kỳ lạ nào đó, dễ dàng hóa giải uy lực trên ba mũi tên hàn băng của Đoan Mộc Vũ. Lúc này, đám người Hỏa Sí mới thở phào một cái, tuy nhiên cũng không dám động thủ nữa.
Mà khi tiếng cười lớn vang lên, cả người Đoan Mộc Vũ giống như bị một tảng đá lớn chế trụ, càng lúc càng nặng. Chỉ trong nháy mắt, cường cung trong tay không thể cầm nổi mà ba mũi tên hàn băng đã bị tan ra thành nước tự bao giờ!
Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là vị cao thủ cảnh giới Linh Thai của Thất Tinh Môn ra tay!
Đang lúc Đoan Mộc Vũ sắp không chịu nổi nữa thì thanh âm của Khô Mộc vang lên. Lão chỉ nói bốn chữ: "Chấm dứt ở đây!"
Thanh âm bốn chữ này không lớn, nhưng lại như tiếng nổ khiến mọi người cảm thấy ùng ùng trong tai. Còn thanh âm cười dài đối diện tức thì bị chặn lại, giống như một con gà trống hùng tráng đang lúc kêu to đắc ý thì bị bóp chặt cổ họng!
Áp lực mà Đoan Mộc Vũ phải chịu ngay sau đó được giải trừ.
Đến khi thanh âm của Khô Mộc hoàn toàn tiêu tán, thanh âm lúc trước phát ra tiếng cười mới thở dài nói: "Khô Mộc huynh quả nhiên thâm tàng bất l. Bách Lý Ư Lâu lãnh giáo! Hỏa Sí, chuyện này là ngươi không đúng, còn không mau mau xin lỗi? Ngày sau còn dám khiêu khích thì xử trí theo môn quy!"
Lời vừa nói ra, gương mặt Hỏa Sí nhất thời biến sắc. Khuôn mặt hắn từ hồng biến tím, sau đó từ tím biến xanh, cuối cùng là từ xanh biến trắng. Lửa giận trong ánh mắt Hỏa Sí dường như muốn đốt Đoan Mộc Vũ thành tro tàn. Không còn nghi ngờ gì nữa, Bách Lý Ư Lâu đã ra lệnh thì hắn không thể nào kháng cự mà chỉ có thể cố gắng tiến lên ba bước, cắn chặt hàm răng, cúi người hành lễ với Đoan Mộc Vũ. Nhưng sau đó hắn lại không nói tiếng nào, quay đầu bỏ đi. Khuôn mặt các đệ tử Thất Tinh Môn còn lại đều phức tạp, cõng đồng môn bị chém đứt hai chân lúc trước lên, buồn bã bỏ đi.
Đoan Mộc Vũ, Tác Ly và Triệu Khắc nhanh chóng cứu chữa Từ Trần Phong đang bị trọng thương. Tuy thương thế của hắn nặng, nhưng không đáng ngại. Chỉ cần còn một hơi thở thì sau khi phục dụng Hồi Xuân linh đan, hai ba ngày là có thể khỏi hẳn.
So sánh hai bên, ba người bọn họ liên thủ lại có thể chiến thắng một cao thủ Tàng Phong khiến họ hưng phấn mãi, ngay cả Tác Ly và Trình Nguyệt cũng cảm thấy kinh ngạc.
Đoan Mộc Vũ bắn ra ba mũi tên thần kỳ vào lúc quan trọng còn làm bọn họ tản thưởng nhiều hơn nữa. Nhưng Tác Ly, Trình Nguyệt, hay là đám người Từ Trần Phong đều cho rằng đây là chuyện đương nhiên.
Đã có 4 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Cưa Gái Toàn Miss
Dịch giả: bubuchenchen
Biên tập: One_God
Nguồn: bachngocsach.com
Chớp mắt thời gian đã hơn nửa tháng, phong ấn trong Tích Nguyệt Hồ cũng từ từ gia tăng nên chắc chỉ sau một khoảng thời gian nữa sẽ hoàn thành. Dấu hiệu rõ ràng nhất chính là yêu khí thẩm thấu từ trong hang ngầm ra và yêu binh đã bắt đầu giảm bớt trên diện rộng, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Với tình hình hiện tại, trận hạo kiếp càn quét cả Ngô Châu coi như kết thúc. Các môn phái tu hành cũng nhanh chóng rút lui. Tình hình như vậy khiến Đoan Mộc Vũ cảm thấy rất kỳ lạ. Từ lúc bắt đầu, hắn đã cảm thấy sự kiện ở Tích Nguyệt Hồ là do Yêu tộc cố ý giương đông kích tây, gây sự chú ý của giới tu hành nhưng cho đến bây giờ, cả Nhân Giới vẫn không có điểm gì cổ quái, hết thảy đều rất bình thường.
Nếu nghĩ mãi mà vẫn không hiểu thì Đoan Mộc Vũ cũng không thèm nghĩ nhiều. Lúc này, hắn đã không còn bảo thủ như trước, không còn cái cảm giác chán ghét đối với thân phận loài người của mình nên không lãng phí thời gian và tinh lực vào việc này nữa. Mỗi ngày, trừ lúc chỉ điểm bọn Từ Trần Phong tu hành thì hắn một lòng một dạ tu luyện Băng Di Liên Thiên Quyết.
Vì hắn có thể hấp thu hàn khí từ trong vòng tay băng phách ngàn năm trên cổ tay trái cho nên công pháp này tiến triển thần tốc. Hơn nữa, dựa vào kinh nghiệm trước đây của hắn nên trong vòng không tới một tháng pháp lực mà hắn tích lũy đã sắp đuổi kịp Trình Nguyệt. Phải biết rằng đây là kết quả mà hắn đã trừ đi ba thành rồi. Chỉ riêng điểm này mà nói, tốc độ tu luyện của hắn đã sớm vượt xa bất kỳ thiên tài tu luyện nào.
Sau khi hoàn thành phong ấn trong Tích Nguyệt Hồ, Khô Mộc nhận được mệnh lệnh rút lui trở về Phù Vân Sơn. Nhưng Thương Ngô Tử lại giao cho Khô Mộc một nhiệm vụ khác nên lão không thể trở về cùng mọi người. Cả đám đành phải tự mình trở về Phù Vân Sơn.
Chia tay Khô Mộc, nhóm Đoan Mộc Vũ gồm mười hai người nhanh chóng lên đường. Họ không cần phải trèo đèo lội suối nữa mà cưỡi sói băng do Thần Du Thuật luyện chế ra. Tuyến đường di chuyển của cả nhóm là đường chính của Ngô Châu, đoán chừng nếu đi cả ngày lẫn đêm thì mất ba ngày sau sẽ về tới Phù Vân Sơn.
Mặc dù thân phận Đoan Mộc Vũ thấp hơn Tác Ly và Trình Nguyệt, tuổi cũng nhỏ hơn nhưng trải qua nhiều chuyện lúc trước nên Tác Ly và Trình Nguyệt không dị nghị gì khi hắn chỉ đạo.
Đi thẳng một mạch, ngày đầu mọi việc còn bình thường nhưng đến ngày thứ hai, Đoan Mộc Vũ phát giác có điểm gì là lạ xung quanh bọn họ. Thỉnh thoảng có một số côn trùng chim chóc bay qua bay lại. Nếu là ngày thường thì chẳng có gì là lạ, nhưng hiện giờ yêu binh mới càn quét qua, trừ một số địa phương ra thì các khu vực khác của Ngô Châu đều không có lấy một chút sinh cơ. Không có sự sống thì cớ sao trong thời gian ngắn ngủi như vậy lại xuất hiện côn trùng chim chóc chứ ?
Nhưng nghi ngờ vẫn chỉ là nghi ngờ, Đoan Mộc Vũ cũng không để trong lòng. Hắn lại càng không dừng lại mà càng thúc dục sói băng chạy nhanh như điên về phía trước.
Hoàng hôn buông xuống, trời chiều như lửa. Bỗng nhiên từ hướng Tây Bắc có một đám mây đen bay tới, nhưng nhìn kỹ thì đó không phải là mây đen, mà là vô số châu chấu!
Đám châu chấu này không phải là châu chấu bình thường, mỗi một con đều to cỡ lòng bàn tay, cánh màu xám. Trong lúc vỗ cánh, có vô số bột phấn màu xám phát ra, thoạt nhìn thật là kinh người.
"Thực Cốt Phi Hoàng?"
Đoan Mộc Vũ vừa nhìn thoáng qua đã biết lai lịch của đám châu chấu này. Loại này nếu là một con thì không sao, ngay cả một phàm nhân cũng có thể đánh chết nó. Nhưng điều đáng sợ là Thực Cốt Phi Hoàng lại xuất hiện với số lượng cực lớn, so với nạn châu chấu trong thế giới của người phàm không giống nhau. Đám Thực Cốt Phi Hoàng này chuyên ăn vật sống. Nơi chúng đi qua, xương trắng chất chồng, không một sinh linh nào còn sống. Nhưng thứ này cơ hồ không có trong Nhân giới, bởi vì người tu hành tuyệt đối không cho phép Thực Cốt Phi Hoàng xuất hiện chứ nếu không làm sao còn nơi ở cho người phàm?
Nhưng tại sao Thực Cốt Phi Hoàng vốn thuộc ở Yêu giới lại xuất hiện tại nơi này?
Suy tính một chút, Đoan Mộc Vũ liền quát to: "Đừng có ngừng lại, tăng hết tốc độ tiến về phía trước! Tác Ly sư huynh thi triển Phù Không Thuật, mọi người còn lại bảo vệ thân thể của mình. Tiến lên!"
Lúc này, đám người Tác Ly đều phát hiện đám mây đen này vô cùng kỳ dị. Bọn họ dựa theo phân phó của Đoan Mộc Vũ liền làm tốt nhiệm vụ của mình. Dưới Phù Không Thuật, mười hai con sói băng đều được bao phủ bởi một đạo cuồng phong. Tác Ly rất giỏi pháp thuật phong hệ và mộc hệ cho nên hiệu quả của Phù Không Thuật tốt hơn so với Đoan Mộc Vũ. Nhất thời, chỉ nghe cuồng phong gào thét, tốc độ của mười hai con sói băng liền tăng lên!
"Biến đổi đội hình, Tác Ly sư huynh đi trước mở đường, Trình Nguyệt sư tỷ bảo vệ cánh trái. Từ Trần Phong, ngươi bảo vệ cánh phải, Triệu Khắc, Tào Khải, Vương Giới, Kiều Huyền, bốn người các ngươi ở phía ngoài, còn bốn người còn lại ở tại trung tâm. Ta lui lại bảo vệ phía sau!"
Tiếng quát của Đoan Mộc Vũ còn chưa dứt, Thực Cốt Phi Hoàng đã tới trước mặt. Tiếng vỗ cánh ong ong như sấm rền khiến cả thiên địa dường như cũng run rẩy. Nhìn thoáng qua quả thực là cực kỳ kinh khủng!
Lúc này Tác Ly ở đầu đã sớm thao túng thanh kiếm của mình. Hắn vừa thúc sói băng chạy đi, vừa sử dụng kiếm quang chém giết. Trải qua hơn một tháng tôi luyện trong hang ngầm, Ngự Kiếm Thuật của Tác Ly càng thêm thuần thục. Hắn có thể lấy pháp lực ít hơn thi triển chiêu thức có uy lực lớn hơn. Phần lớn đám Thực Cốt Phi Hoàng đều bị kiếm quang Tác Ly chém rụng. Lúc này, chất dịch ghê tởm tanh hôi trắng bệch của châu chấu bắn vào đầy mặt và cổ mọi người!
Nhưng bây giờ không phải là lúc so đo mấy chuyện nhỏ này. Mọi người đề cao cảnh giác, nhanh chóng đánh chết hết đám Thực Cốt Phi Hoàng. Nếu không đám côn trùng điên cuồng này mà nhào lên cắn xé thì chỉ cần một trăm con, trong chốc lát cũng có thể ăn một người sống còn một bộ xương trắng. Thật sự chúng rất đáng sợ!
Đoan Mộc Vũ không ra tay, nhưng lại không ngừng dò xét xung quanh. Điều hắn lo lắng chính là một đoàn Thực Cốt Phi Hoàng như vậy nhất định sẽ có con Thực Cốt Phi Hoàng chúa. Đó mới là thứ lợi hại giống như yêu thú cấp Xích Mục, mà đám hộ vệ của nó cũng rất khó chơi!
Trong một khoảng thời gian, số lượng Thực Cốt Phi Hoàng giữa không trung càng ngày càng nhiều. Bốn phương tám hướng đầy châu chấu màu xám mãnh liệt nhào tới thân thể mọi người, căn bản không thể nhìn thấy bầu trời bên ngoài, tiếng ong ong vang lên đinh tai nhức óc.
Lúc này, Tác Ly đột nhiên nổi giận, gầm lên một tiếng. Kiếm quyết biến ảo, đạo kiếm quang của hắn tản ra thật nhanh biến thành chín chín tám mươi mốt đạo kiếm quang nhỏ hơn. Toàn bộ kiếm quang lấy hắn làm trung tâm, bay lên bốn phương tám hướng mà chém giết. Điều này cho thấy gần đây hẳn Tác Ly đã nắm giữ tinh diệu kiếm quyết. Mặc dù còn có chút thiếu hụt, nhưng uy lực lại rất kinh người. Mấy vạn con Thực Cốt Phi Hoàng trong phạm vi mười trượng đều bị cắt thành mảnh vụn, quả thực giống như một trận mưa xác chết, đầy ghê tởm!
Nhưng số lượng châu chấu trong bầy Thực Cốt Phi Hoàng này đâu chỉ trăm vạn? Trong nháy mắt, khu vực trống do một kích của Tác Ly tạo ra lại bị vô số Thực Cốt Phi Hoàng lấp đầy, hơn nữa không ngừng vượt qua kiếm quang của Tác Ly xông đến mọi người.
Lúc này, có thể nhìn ra sự chênh lệch của đám người Từ Trần Phong. Công kích của bọn họ rất đơn điệu, dù rất bén nhọn nhưng hiệu quả quá nhỏ đối với bầy châu chấu có số lượng vô hạn này. Nhiều nhất chỉ có thể bảo vệ bọn hắn mà thôi.
Trình Nguyệt rốt cục cũng xuất thủ. Hôm nay nàng đã nắm giữ được Ngự Kiếm Thuật, mặc dù không bằng Tác Ly nhưng cũng có thể bảo vệ khu vực vài chục trượng. Cuối cùng nàng đã có thể phối hợp với Tác Ly cản được tất cả Thực Cốt Phi Hoàng ở bên ngoài.
Nhưng tình hình như vậy tuyệt đôi không duy trì được bao lâu!
Đã có 4 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Cưa Gái Toàn Miss
Dịch giả: Box đào tạo dịch giả của BNS
Biên tập: One_God
Nguồn: bachngocsach.com
Trong chốc lát, tốc độ của mọi người đã giảm xuống hơn phân nửa. Nguyên nhân vì số lượng Thực Cốt Phi Hoàng phía trước quá nhiều, trông như một bức tường vừa cao vừa dày. Cho dù Tác Ly đã sử dụng kiếm quang chém giết, nhưng những xác châu chấu rơi xuống đất đã chất cao nửa trượng. Mặc dù bọn họ cưỡi trên sói băng do Thần Du Thuật tạo thành nên không e dè nhiều nhưng bước qua vẫn gặp chút khó khăn!
Ngay lúc mọi người lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, bỗng có một tiếng trống yếu ớt nhưng lại hết mực quỷ dị vọng tới. Giữa chấn động ‘ong ong’ đầy trời do đám Thực Cốt Phi Hoàng tạo ra căn bản không thể nghe thấy được gì, nhưng Đoan Mộc Vũ từng được Bát Hoang Nghiệp Hỏa tôi luyện nên cảm ứng vô cùng nhạy bén mới có thể nghe thấy!
"Hoành Uyên? Ngự Thú Môn?"
Nhất thời, một ý nghĩ xuất hiện trong đầu Đoan Mộc Vũ. Trước đây hắn còn cảm thấy hơi khó hiểu: toàn bộ Ngô Châu, tất cả Yêu Tộc lẫn Yêu binh từ lâu đã bị dọn dẹp sạch sẽ, sao rốt cuộc lại xuất hiện nhiều Thực Cốt Phi Hoàng như vậy?
Thì ra là thủ đoạn của Ngự Thú Môn. Phương pháp tu hành của bọn chúng rất đặc biệt, có thể tụ tập rất nhiều quái trùng, yêu thú sau đó dùng Trùng Thú Cổ phong ấn. Một khi cần là có thể điều khiển chúng dễ dàng. Đây thực sự là một cách thức che giấu rất cao minh!
Nghe ra được những tiếng trống kia, Đoan Mộc Vũ quả quyết quát lớn: "Tác Ly sư huynh, quẹo trái đi! Hướng Tây, cách đây mười lăm dặm!"
Đối với phân phó của Đoan Mộc Vũ, Tác Ly tín nhiệm vô cùng. Mặc dù tình hình trước mắt vô cùng ác liệt, nhưng hắn cùng Trình Nguyệt vẫn không hề bối rối vì Đoan Mộc Vũ còn chưa phải xuất thủ!
Kiếm quang của Tác Ly xoay chuyển lần nữa, chém về phía Tây. Trình Nguyệt cùng đám người Từ Trần Phong lại tiếp tục theo sát phía sau!
Trong một thời gian ngắn, bọn họ đã mạnh mẽ phá vòng vây đánh thẳng về hướng Tây. Bỗng nhiên giữa không trung vang lên những tiếng đập cánh bén nhọn, âm thanh cực kỳ chói tai vang dội bốn phía. Tiếng vỗ cánh này vừa xuất hiện thì đám Thực Cốt Phi Hoàng đang bay liền lo tìm đường tránh né.
"Mọi người cẩn thận! Là Hắc Sí Hộ Vệ (hộ vệ cánh đen) của Thực Cốt Mẫu Hoàng (châu chấu chúa)!"
Đoan Mộc Vũ quát lên một tiếng, liền giương cung bắn liên tiếp chín mũi tên hàn băng. Với thực lực của hắn bây giờ, chín mũi tên hàn băng đã không còn là chín mũi tên đơn thuần nữa mà là một mảng hàn khí lớn kinh khủng có phạm vi ảnh hưởng ước chừng khoảng mười trượng. Những nơi mấy mũi tên này đi qua, phần lớn Thực Cốt Phi Hoàng đều bị đông cứng lại rồi rơi xuống trên mặt đất, giống như một cơn mưa đá!
Mà chín mũi tên hàn băng lại là hướng về phía chín bóng đen. Tốc độ bay của những bóng đen này cực nhanh. Chúng chính là những con Thực Cốt Phi Hoàng dài cỡ một thước, giống như chim sẻ. Toàn bộ hai cánh đều là màu đen, thực lực tương đương yêu thú cấp Thanh Mục.
Số lượng hộ vệ Hắc Sí Phi Hoàng có rất nhiều, mặc dù Đoan Mộc Vũ đã bắn chết chín con nhưng vẫn còn trên trăm con đang nhào bổ xuống!
Đám người Tác Ly lập tức triển khai công kích. Hắc Sí Phi Hoàng có thực lực tương đương với người tu hành cảnh giới Tàng Phong nên Tác Ly và Trình Nguyệt miễn cưỡng đánh chết một con. Tào Khải thì dựa vào Hắc Long nên đánh chết vài con. Còn cả đám Từ Trần Phong chỉ có thể giương mắt mà nhìn!
Chỉ trong khoảnh khắc, cây cung trong tay Đoan Mộc Vũ liên tiếp giương lên ba lần. Hai mươi bảy mũi tên hàn băng bay lên không trung bắn chết hai mươi bảy con Hắc Sí Phi Hoàng!
Tác Ly và đám người Trình Nguyệt cũng thúc dục kiếm quang đánh chết hơn mười con. Còn dư mấy chục con Hắc Sí Phi Hoàng đã nhanh chóng lao xuống, hất Trình Nguyệt, Từ Trần Phong, Triệu Khắc, Tào Khải từ trên sói băng xuống đất. Đoan Mộc Vũ và Tác Ly may mắn thoát được. Đây chính là yêu thú cấp Thanh Mục, số lượng rất nhiều. Thật là đáng sợ!
Mặc dù bị ném xuống đất, nhưng đám người Từ Trần Phong đã có kinh nghiệm chiến đấu nên không hề bối rối. Bọn họ lập tức phản kích đám Hắc Sí Phi Hoàng! Dưới sự trợ giúp của Đoan Mộc Vũ, họ đã giết được mấy chục con Hắc Sí Phi Hoàng!
Nhưng cũng không tránh khỏi việc có hai người bị Hắc Sí Phi Hoàng giết chết. Đôi cánh màu đen của Hắc Sí Phi Hoàng vô cùng sắc bén, đã cứa lìa cổ họng hai người nọ.
Khắp thân thể đám Từ Trần Phong cũng đầy thương tích. May thay lúc Khô Mộc rời đi từng lưu cho bọn họ mười viên Hồi Xuân Linh Đan cùng hai mươi viên Bồi Nguyên Đan.
Không kịp cảm thán, mọi người lại tiếp tục phá vòng vây chạy về hướng Tây. Giờ phút này, vô số Thực Cốt Phi Hoàng lần nữa vây lên, đòn tấn công trước chưa qua, đòn kế tiếp lại kéo đến mãnh liệt.
Cũng may cuối cùng họ cũng đã đánh chết gần trăm con Hắc Sí Phi Hoàng này. Theo suy đoán của Đoan Mộc Vũ, chắc sẽ không còn sót lại bao nhiêu con đâu. Còn về lý do tại sao Thực Cốt Mẫu Hoàng không hề xuất hiện thì hẳn là âm mưu của đám người Ngự Thú Môn. Bọn họ muốn mượn tay người khác diệt sạch toàn bộ đám châu chấu này!
Kế tiếp lại là một trận ác chiến. Tác Ly và Trình Nguyệt một bên thúc dục kiếm quang, một bên xuất ra các loại pháp thuật khác. Ngay cả ngọc phù chứa phép thuật cũng lôi ra dùng nốt. Mà Đoan Mộc Vũ thì trừ dùng hàn ngọc chủy thủ ra thì không có hành động nào khác. Tác Ly và Trình Nguyệt thấy vậy càng tăng thêm lòng tin đối với hắn. Đổi lại là những người tu hành khác, bọn họ đã tự phá vây chạy trốn từ lâu rồi.
Đợi đến khi mọi người phá vòng vây đi về hướng Tây được khoảng bảy tám dặm thì không biết từ khi nào Đoan Mộc Vũ đã lắp mũi tên lên trước và giương cung. Tức thì có một mũi tên hàn băng vô cùng trong suốt, chiều dài đạt đến năm thước, toàn thân được phủ bao với một lớp băng, bên trên được khắc nhiều đạo phù văn thần bí vô cùng.
Đây cũng là mũi tên hàn băng lúc Đoan Mộc Vũ rảnh rỗi đã đặc chế ra. Bên trên có ba Tật Phong Thuật được chế khắc thành công và hắn cũng chỉ sở hữu được mười mũi tên Tật Phong Thuật này thôi!
Khi Đoan Mộc Vũ chậm rãi kéo dây cung, một cỗ uy áp kinh người từ trên Tật Phong Tiễn phát ra. Không chỉ đám người Tác Ly mới có thể cảm nhận được mà ngay cả đám Thực Cốt Phi Hoàng cũng theo bản năng trời sanh tìm đường tránh né!
Đến khi Đoan Mộc Vũ kéo xong dây cung liền có một đạo cuồng phong quanh quẩn trên mũi Tật Phong Tiễn, khi nhìn vào liền biết chúng không dễ chơi!
Nhưng Đoan Mộc Vũ lại không hấp tấp bắn mũi Tật Phong Tiễn này mà ngược lại. Hắn nhắm hai mắt như đang cảm nhận điều gì đó, toàn thân bất động như núi, thân thể căng cứng như một pho tượng. Hắn lại đang cưỡi sói băng, quả thực không hề hợp với khung cảnh chung quanh!
Trong mười lần hô hấp, cuồng phong vờn quanh mũi Tật Phong Tiễn càng lúc càng hung mãnh và cuồng bạo. Cuối cùng, Đoan Mộc Vũ đã bắn Tật Phong Tiễn đi!
Cho dù là Tác Ly hay Trình Nguyệt vẫn luôn đang quan sát thì cũng không hề thấy rõ mũi Tật Phong Tiễn này bay đi thế nào. Đây là do tốc độ của nó thật sự quá nhanh, giống như sấm sét vậy. Thanh âm phá không gào thét liên tục đã vượt qua tiếng vỗ cánh ong ong của đám Thực Cốt Phi Hoàng rất nhiều!
Đây không phải là một mũi tên, mà chính là một đạo cuồng phong!
Nơi nó đi qua, cho dù Thực Cốt Phi Hoàng tụ tập dày đặc cỡ nào cũng bị mũi tên xuyên qua. Tất cả Thực Cốt Phi Hoàng trong phạm vi này đều bị cuồng phong xoắn thành mảnh nhỏ!
Nhưng đây mới chỉ là mới bắt đầu. Mũi Tật Phong Tiễn sau khi xuyên qua bầy Thực Cốt Phi Hoàng thì tốc độ lại nhanh hơn, đến mức khó có thể tưởng tượng được. Trong nháy mắt nó đã bay qua khoảng cách bảy tám dặm, trực tiếp oanh kích đến sườn núi nhỏ nơi xa, bắn tới chỗ một cái trống lớn màu đỏ cổ quái cao hơn đầu người trên đó!
Trên mặt trống màu đỏ này vẽ hình dáng của Thực Cốt Phi Hoàng. Giờ phút này đang có hai người gõ liên tục lên mặt trống theo nhịp điệu đều đều, không nhanh không chậm!
Mũi Tật Phong Tiễn của Đoan Mộc Vũ bắn tới quá nhanh, quá đột ngột, căn bản không cách nào hình dung. Mặt trống lập tức bị phá vỡ, thậm chí Tật Phong Tiễn còn dư thế ghim một người đang gõ trống trên mặt đất!
Trong nháy mắt khi mặt trống màu đỏ bị phá vỡ, một tiếng kêu thê lương vang vọng thiên địa. Sau đó vô số Thực Cốt Phi Hoàng đang vây chặt đám người Đoan Mộc Vũ phần phật bay về hướng tiếng kêu đó. Trong nháy mắt, cả ngọn núi nhỏ kia như bị một đám mây đen bao phủ!
Đám Tác Ly kinh ngạc vô cùng, không rõ chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ có một mình Đoan Mộc Vũ biết, một mũi Tật Phong Tiễn này đã giết chết hoặc khiến Thực Cốt Mẫu Hoàng trọng thương. Vậy là tất cả Thực Cốt Phi Hoàng tự nhiên sẽ bay trở về hộ vệ. Tất cả vật sống tới gần Thực Cốt Mẫu Hoàng đều sẽ chết không có chỗ chôn!
"Không được dừng lại, tiếp tục đi theo đường cũ!"
Đoan Mộc Vũ không giải thích gì mà quát lên một tiếng bảo mọi người tiếp tục lên đường.
Đã có 4 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Cưa Gái Toàn Miss