 |
|

10-09-2008, 12:23 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi Thứ Sáu
Chung viên ngoại dá»n nhà tiếp giá
Äặng An NhÆ¡n hết dạ khuyên chồng
Lần hồi ngà y lụn tháng qua, bóng thiá»u quang như thoi trở, láºt báºt đã đến ngà y mưá»i ba tháng năm, Chung viên ngoại bèn hối gia Ä‘inh dá»n dẹp quét tước trong ngoà i, cổ đồ bát bảo chưng ra, lo sắm sá»a ân cần, phòng tiếp nghinh Vương sứ. Rồi đó ba cha con Chung lão thay y mão chỉnh tá», chỠđến xế qua mà chẳng thấy Khâm sai đến cá»a, vừa muốn sai ngưá»i Ä‘i thăm chừng, vùng nghe có tiếng xe ngá»±a rần rần, ba cha con ngỡ là Khâm sai đã tá»›i, liá»n dắt nhau ra quỳ má»p giữa đưá»ng tiếp nghinh thánh chỉ Chẳng dè xe ngá»±a ấy là xe ngá»±a cá»§a bá»n khách thương, thấy cha con Chung lão quỳ chặn đưá»ng, thì la lá»›n:
- ÄÆ°á»ng thì để cho xe ngá»±a vãng lai, ai lại quỳ chặn đưá»ng, chẳng qua bá»n ta Ä‘i tá»›i, sao chưa đứng dáºy tránh xe, còn quỳ là m chi đó váºy?
Chung lão biết mình lầm rồi, trong lòng hổ thẹn, mặt mũi sượng sần bèn nói gượng lại rằng:
- Bá»n ta lạy sao Bắc Äẩu, can cá»› chi đến các ngưá»i, các ngưá»i Ä‘i thì cứ việc mà đi, chá»› có nói chi cho nhiá»u chuyện.
Khi bá»n xe ngá»±a ấy Ä‘i rồi, Chung lão trong lòng tức giáºn liá»n trở và o nhà hối Chung Long, Chung Hổ bắt Vô Diệm Ä‘em Ä‘i giải nạp. Chung Long, Chung Hổ vâng lá»i, chạy và o phòng nói cho mẹ hay, An NhÆ¡n nổi giáºn mắng rằng:
- Äồ súc sanh, sao bây hầm hầm cứ mong lòng muốn hại em hoà i váºy? Hãy Ä‘i ra cho mau, để ta há»i lại con gái ta coi đã.
Nói rồi liá»n Ä‘uổi Chung Long và Chung Hổ ra, rồi trở và o phòng kêu Chung nương nương, khóc và há»i rằng :
- Con nói nay đến kỳ rồi mà , sao không nghe tin tức gì hết váºy ?Là m cha vá»›i hai anh con dá»n dẹp nhà cá»a và chỠđợi trá»n cả ngà y nay không thấy chi hết, nên cha con giáºn mà muốn giết con, váºy thì con liệu là m sao nói cho mẹ nghe vá»›i.
Chung nương nương thưa :
- Tá» Quân là chúa má»™t nước, chá»› chẳng phải như kẻ tầm thưá»ng, má»™t lá»i hứa ra, không lá»… bá» qua cho đặng. Nay ngưá»i trá»… đây thì chắc trong trà o nhiá»u việc, váºy thì phải chỠđến ngà y rằm, chắc là m sao cÅ©ng có tin đến, mẹ nói dùm lại vá»›i cha, xin dung cho con má»™t và i ngà y nữa.
Äặng An NhÆ¡n bèn trở ra ngoà i nói lại vá»›i Chung lão. Chung lão nổi giáºn mắng rằng:
- Mụ khéo bênh con mụ lắm! Nó đã là m việc bằng trá»i, mà mụ hãy còn dung túng, nếu chẳng giết nó cho rồi, còn để mà chá» cho há»a tai tá»›i cá»a hay sao?
Äặng An NhÆ¡n bèn cưá»i mÆ¡n nói rằng:
- Ông khéo nghe chi lá»i hai đứa súc sanh, mà giáºn con tôi tá»™i nghiệp. Sao ông không nghÄ© lại mà coi, nếu quả như nó đánh Tá» Quân và đoạt thâu ngá»c Ä‘ai thì phải phạm tá»™i vá»›i triá»u đình, mà từ ấy đến nay sao chẳng thấy quan quân tìm bắt, bởi việc ấy chẳng quan trá»ng chi, nên má»›i bình yên như váºy? Nếu nay ông giết con tôi Ä‘i , thì rất uổng cho tôi đẻ Ä‘au mang nặng, và như nay mai gì đây, Tá» Vương quả sai ngưá»i đến rước, thì chừng ấy ông giết Chung Vô Diệm ở đâu mà chạy kịp cho ngưá»i, có phải là bị tru di tá»›i chÃn há» Ä‘i chăng? Chừng việc đến ăn sao kịp?
Chung lão nghe An Nhơn phán tỠđuôi đầu, bèn hồi tâm nghĩ thầm rằng:
“ Mụ nà y việc thấy biết cÅ©ng là cao xa chá»› phải chÆ¡i gìâ€
Chung lão cứ là m thinh suy nghÄ© hoà i, má»™t là tình cha con khó dứt, hai là e sợ Tá» Vương; ba là vợ chồng đã có tuổi rồi, không lẽ rầy rà vá»›i nhau cho thái quá. NghÄ© như váºy rồi kêu An NhÆ¡n mà nói rằng:
- Thôi, thôi , tôi cũng vị tình mụ mà dung cho nó và i ngà y, nếu chẳng có tin trà o đình đến thì tôi cũng nạp luôn cả mụ , nói cho mụ biết.
|

10-09-2008, 12:24 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi Thứ Bảy
Chốn khâm khuê, mẹ con khóc biệt
Nơi trà o đà ng, chồng vợ gặp nhau
Nói rồi liá»n khiến gia Ä‘inh khóa chặt cá»a sau và cá»a trước, sợ e Vô Diệm có trốn Ä‘i chăng? Rồi đó An NhÆ¡n bèn trở và o trong nói hết đầu Ä‘uôi các việc lại cho Chung nương nương nghe. Chung nương thưa rằng:
- Xin mẹ chá»› lo, con đợi ná»™i ngà y nay mà chẳng thấy tin, thì ngà y mai con sẽ Ä‘i tá»›i Hằng Xương há»i Tá» Vương cho biết.
An Nhơn nói:
- Mẹ e má»™t Ä‘iá»u Tá» Vương là bá»±c chà tôn, lẽ đâu lại chẳng có má»™t ngưá»i cho Quốc sắc thiên hương mà dùng là m Chiêu Dương Hoà ng háºu hay sao? Chá»› như con thì diện mạo xấu xÃ, có lý nà o ngưá»i lại dùng con mà con hòng mÆ¡ tưởng.
Chung nương nương thưa:
- Thiệt quả như lá»i mẹ nói, bởi Tá» Vương chê con xấu tướng, nên má»›i chẳng đến rước con, váºy nay con phải và o trà o tìm Yến Thừa tướng, ngưá»i ấy là ngưá»i chánh trá»±c, vẫn là má»™t đấng tôi hiá»n, lại là ngưá»i là m mai nhân, nên con phải tìm ngưá»i há»i coi thì biết.
Mẹ con còn Ä‘ang bà n luáºn, thì trá»i đã tối rồi, Äặng An NhÆ¡n bèn khóc mà nói vá»›i Chung Vô Diệm rằng:
- Tuy mẹ dâu con có đủ, nhưng mà chẳng có má»™t đứa nà o cho mẹ vừa lòng, duy có má»™t mình con mà thôi; nay con tÃnh ra Ä‘i thì mẹ con xa xôi cách trở, chẳng biết chừng nà o con trẻ đặng vá».
Nói rồi lại khóc chan hoà . Chung nương nương phải kiếm lá»i khuyên giải.
Nói vá» Äặng An NhÆ¡n khi nghe con mình tÃnh Ä‘i thì e đưá»ng Hằng Xương xa xôi cách trở mẹ con phân nhau, cho nên động lòng khóc và than rằng:
- Công mẹ mang nặng đẻ Ä‘au, nuôi con cho tá»›i bay lá»›n, cÅ©ng tưởng trông cho con khôn lá»›n cáºy nhá», ai dè đâu đến nay con là m phạm tá»™i vá»›i trà o đình, cha con lại là m bức, cho mẹ con ta phải xa cách như vầy. Vả lại từ đây Ä‘i cho tá»›i phá»§ Hằng Xương thì xa lắm, con Ä‘i rồi thì mẹ ở lại má»™t mình khuya sá»›m quạnh hiu, biết lấy ai nương cáºy?
Nói rồi thì khóc dầm. Chung nương nương thấy mẹ là m váºy thì cÅ©ng động lòng , song phải dằn lóng kiếm lá»i khuyên giải rằng:
- Từ xưa cÅ©ng hiếm ngưá»i vì nước quên nhà , Ä‘iệu thần tá» lẽ thì phải váºy, xin mẹ chá»› Ä‘eo phiá»n, để cho con Ä‘i cho kịp đêm nay, kẻo để trá»i sáng ra cha vá»›i hai anh con hay đặng thì khó mà dá»i bước, váºy xin mẹ hãy giao đồ giá trang cho con đặng con Ä‘i cho sá»›m.
An NhÆ¡n nghe nói liá»n lau nước mắt rồi đứng dáºy rút khóa mở rương, lấy ra bạc ròng ba trăm lượng, bạc vụn hai trăm lượng gói lại má»™t gói, quần áo thay đổi gói riêng má»™t gói, giao cho Chung Vô Diệm dặn rằng:
- Con hãy Ä‘em bạc nà y theo xây dụng, còn việc đưá»ng sá thì con hãy cẩn tháºn.
Chung nương nương thưa:
- Con Ä‘i phen nà y, thì và o chốn Chiêu dương cung mà là m Hoà ng háºu, và ng bạc chẳng thiếu chi, lá»±a phải Ä‘em theo là m chi nhiá»u cho nặng, còn y phục chẳng cần gì , đồ con mặc trong mình đây đã đủ.
Äặng An NhÆ¡n nói:
- Biết việc thế nà o mà con kể chắc lắm váºy? Chi bằng Ä‘em theo cho sẵn thì hay hÆ¡n.
Chung nương nương thưa:
- Xin mẹ chớ lo, vì con đã liệu trước hết rồi.
An Nhơn nói:
- Váºy thì con muốn Ä‘em theo những váºt gì?
Chung nương nương thưa:
- Những đồ con muốn Ä‘em theo là : Má»™t cây đòn gánh tre, má»™t cặp giá», bảy nhánh đà o, má»™t cây chổi, má»™t con dao, má»™t cái gương và má»™t cái cháºu sà nh cho tốt.
An Nhơn nói:
- Những món đồ ấy có mấy đồng tiá»n, con Ä‘em theo là m gì?
Chung nương nương thưa:
- Ấy là bảy món bá»u bối cá»§a con đó, để con kể cho mẹ nghe, má»™t đòn gánh trị yên thiên hạ, bảy nhánh đà o, bình định giang san, má»™t ngá»n Ä‘ao dẹp loạn bốn phương, hai cái giá», thì tứ lá»™ yên trần con quét sạch.
Chung nương nương nói chưa dứt lá»i, nghe tiếng trống trở canh năm, cá»±c chẳng đả An NhÆ¡n phải kiến a hoà n lấy bảy món ấy rồi vá»™i vã sắm sá»a ra Ä‘i. An NhÆ¡n nắm lại khóc và nói rằng:
- Chá»› chi con không ra vưá»n dâu gây nên mối há»a , thì có đâu mẹ con ta phải phân cách như vầy, đến nay việc đã dÄ© lỡ ra rồi, thì cá»±c chẳng đã mà thôi, nhưng váºy con Ä‘i phen nà y chảng biết chừng nà o con đặng trở vá» cho mẹ con sum há»p? Còn pháºn con là gái, đưá»ng xa xôi ngà n dặm Ä‘i có má»™t mình, thì lòng mẹ rất lo sợ.
Chung nương nương thưa:
- Xin mẹ chá»› lo rầu mà hao kém tinh thần, hãy ngồi lại cho con lạy , đặng con có lên đưá»ng cho sá»›m.
An Nhơn nói:
- Bây giá» cá»a trước và cá»a sau cha con Ä‘á»u khóa chặt, con ra ngõ nà o đặng mà đi.
Chung nương nương thưa:
- Việc ấy xin mẹ chớ lo, con đi ra chẳng khó.
Nói rồi liá»n kêu A hoà n biểu nhúm lá»a tại nÆ¡i hướng Ly, đặng nương theo lá»a lên mà đi cho dá»….
A hoà n chẳng dám chần chá», bèn nổi lá»a lên mà đợi.Chung nương nương liá»n lạy mẹ tám lạy rồi gánh giá» lên vai, nhảy tuốt và o đống lá»a, nương theo ngá»n lá»a ấy bay bổng lên trên không, đằng vân Ä‘i mất. Äặng An NhÆ¡n thấy con Ä‘i rồi trong lòng chua xót, nướt mắt xuống như mưa, cứ đứng ngó mông theo khóc hoà i, a hoà n khuyên giải hết sức má»›i nguôi lòng trở và o trong an nghỉ .
Nói vá» Chung Vô Diệm đằng vân giá võ Ä‘i đến Lâm Tri, lúc ấy vừa má»›i hết ná»a canh năm. Tá» Vương gần ngá»± ra trà o, văn võ quân thần phân ban chầu chá»±c. Chung nương nương ngó chừng nÆ¡i ngá» môn đặng sa xuống đón Yến Anh Thừa tướng. Chá» má»™t hồi lâu, xảy thấy nÆ¡i phÃa chánh Nam có tám ngưá»i khiêng kiệu Ä‘i tá»›i, coi rõ lại ngưá»i ngồi trong kiệu quả thiệt là Yến Anh, Chung nương nương bèn đáp xuống , kêu lá»›n há»i rằng:
- Bớ thằng lùn , Chiêu Dương phụng giá đã đến đây, sao ngươi chưa chịu quỳ, còn muốn đi đâu đó?
Yến Anh nghe kêu giá»±t mình, bèn ngước mắt ngó lên , thấy má»™t ngưá»i ở trên mây má»›i đáp xuống, đón trước đầu kiệu mà kêu mình, liá»n bước xuống kiệu coi kỹ lại thì quả là Quốc mẫu, bèn vá»™i quỳ xuống tung hô rồi thưa rà ng:
- Tôi tiếp giá cháºm trá»… xin Quốc mẫu rá»™ng tình thứ tá»™i.
Vô Diệm nổi giáºn mắng rằng:
- Ngươi là đứa thất phu, lúc nÆ¡i vây trà ng , ngươi đã chịu đứng là m mai , ngươi lại hứa vá»›i ta rằng : Ngà y mưá»i ba thì tiếp nghinh phụng giá, té ra ngươi gạt ta đợi đến hôm nay, mà không thấy nói rằng chi hết, thiệt ta muốn bắt ngươi mà đánh chết cho rồi, song ta nghÄ© vì ngươi là má»™t đấng trung thần, nên ta dung cho đó. Váºy thì ngươi hãy và o báo vá»›i lão hôn quân cho mau, đặng có rước ta và o cung cho sá»›m.
Yến Anh liá»n cúi đầu tạ Æ¡n rồi thưa:
- Chúa tôi đã định chắc ngà y mưá»i ba thì Ä‘i tiếp nghinh Quốc mẫu, ngặt vì nghe tin giặc nước Yên, nên mắc lo việc quân tình mà trể nải, đến nay là ngà y rằm, Chúa tôi đã định tôi Ä‘i rước, tôi chưa kịp Ä‘i, may mà Quốc mẫu đã đến đây, váºy thì xin để cho tôi và o rà o tâu lại.
Chung nương nương nói:
- Ta vẫn biết ngươi là đấng trung thần, nên ta không bắt tội, và ngươi cũng chẳng cần chi phải đi báo trước là m chi, hãy dắt luôn ta và o đó.
Yến Anh tạ Æ¡n rồi thỉnh Nương nương lên kiệu. Chung nương nương cưá»i rằng:
- Ta chẳng đi kiệu đâu, ta muốn đi bộ thôi.
Yến Anh ngỡ là Vô Diệm giáºn mình, bèn thưa rằng:
- Xin Quốc Mẫu khoan ân thứ tội cho tôi, vì tôi không dè Quốc mẫu giá lâm, nên chưa kịp sắm phụng liễn mà tiếp giá.
Chung nương nương nói:
- Không hỠchi, ta chẳng cần chi là phụng liễn.
Yến Anh thưa :
- Quốc mẫu không dùng kiệu, chẳng hay muốn dùng váºt chi?
Chung nương nương nói:
- Ta muốn cáºy ngươi gánh giùm cái gánh nà y cho ta, và o cho đến trà o mà diện quân chá»› ta chẳng muốn dùng váºt chi khác nữa.
Yến Anh chẳng dám chối từ, liá»n vâng lãnh chỉ, cất gánh lên vai, chẳng dè ngưá»i thì lùn, mà dây dòng thì dà in kéo lết dưới đất Ä‘i không đặng; nên phải quấn lên ba báºn má»›i gánh Ä‘i đặng. Chung nương nưong xem thấy thất kinh, bèn mắng thầm rằng:
“Thằng lùn nà y nó hại ta rồi, ta vô ý để cho nó quấn dây lên ba báºn, thì ngà y sao ta ắt chẳng khá»i bị biếm và o lãnh cung ba báºn, tuy váºy mà máy trá»i không lẽ nói ra, chừng nà o tá»›i đâu hay tá»›i đó.
NghÄ© rồi bèn là m thinh , theo Yến Anh Ä‘i thẳng và o trà o. Chung nương nương chẳng thèm đợi chiếu chỉ chi hết, cứ việc Ä‘i ngay và o Ä‘iện nÃu Tá» Vương mà nói rằng:
- Câu: Quân vô hý ngữ, ông bá» Ä‘i đâu mà ông ở thất tÃn vá»›i tôi như vầy, thì là m sao trị thiên hạ cho đặng, hãy giao ngôi lại cho tôi mau.
Tá» TuyênVương nghe nói thất kinh, bèn đứng dáºy nắm tay Vô Diệm cưá»i và nói rằng:
- Ngá»± thê ôi! Xin chá»› giáºn, trẫm nà o có thất lá»i đâu, hôm mưá»i ba nà y trẫm đã sá»a soạn đặng sai quân Ä‘i rước Ngá»± thê, chẳng dè tin giặc tá»›i thình lình là m cho trá»… việc, đến nay là ngà y rằm, trẫm tÃnh sai Yến Anh Thừa tướng Ä‘i rước Ngá»± thê, không dè Ngá»± thê chẳng bá» bụng trẫm lặn lá»™i đến đây, thiệt rất may lắm.
Tá» Vương miệng tuy nói váºy, chá»› trong lòng lại nghÄ© thầm:
“ Con quá»· nà y thiệt là đại ác, ta phải kiếm phương chi trừ nó cho rồi.... À phải , được rồi, nay sẵn trong cung Chiêu Dương, yêu tinh nhiá»u lắm, chẳng biết sát hại đã bao nhiêu ngưá»i rồi, váºy thì hôm nay ta gạt nó và o đó, cho yêu quái ăn phứt nó Ä‘i mà trừ háºu hoạn.
NghÄ© rồi bèn giả ý cưá»i rằng:
- Váºy thì nay trẫm phong cho Ngá»± thê là m Chiêu Dương Hoà ng háºu, và o ở nÆ¡i chánh viện chấp chưởng san hà ; mão Cá»u phong châu, áo NgÅ© trảo long bà o, hãy chấp chưởng lấy Huỳnh kim ấn; trẫm lại ban cho Trụ phi kiếm hai cây, bất kỳ là vương thần quốc thÃch, há»… có tá»™i thì mặc tình tha chết, quản hết ba ngà n phi nữ, tám trăm cung nga, ra và o thì ngồi long phụng liá»…n, văn võ quần thần cùng tam cung lục viện thảy Ä‘á»u phải nghe lịnh.
Nói rồi liá»n kêu quan ná»™i giám khiến bá»n phụng liá»…n đưa Quốc mẫu vá» cung. Chung nương nương tạ Æ¡n rồi bước lên phụng liá»…n. Ná»™i giám phân ra hai bên hầu hạ, còn các quan đại thần thảy Ä‘á»u cúi đầu đưa, hai bên Cung nga đà n ca cháºp trá»—i nghinh tiếp Quốc mẫu và o cung. Khi và o gần tá»›i viện Chiêu Dương , có quan Ná»™i giám bước ra đón lại tâu rằng:
- Xin nương nương chá»› và o cung ấy, vì ở trong yêu quái rất nhiá»u!
Chung nương nương nghe nói bèn truyá»n dừng lại, ngắm nghÃa hồi lâu rồi há»i bá»n Cung nga rằng:
- Vì sao chá»— cung nà y lại vắng hoe như váºy?
Cung nga bèn quỳ xuống tâu rằng:
- Trong cung ấy sanh nhiá»u yêu quái, há»… ai và o ở đó, trong và i ba ngà y, thì xác Ä‘á»u tiêu, khi trước nó hại hết má»™t bà Chánh cung Hoà ng háºu, cho nên không ai dám ở, bá» hoang vu đã mưá»i tám năm rồi.
Chung nương nương nghe nói thì lấy là m lạ!
|

10-09-2008, 12:24 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi Thứ Tám
Nội giám quỳ tâu sự quái
Chung háºu quyết chà trừ yêu
Nói vỠChung nương khi nghe Nội giám và Cung nga nói rằng:
" Trong cung ấy sanh nhiá»u yêu quáiâ€, thì lấy là m lạ, bèn nói vá»›i Cung nga rằng:
- Tuy có yêu quái mặc dầu, song bá»n ngươi cÅ©ng và o quét dá»n cho sạch sẽ, chừng ta và o đó sẽ hay.
Ná»™i giám và bá»n Cung nga nghe nói hồn phi phách tán, liá»n quỳ xuống tâu nữa rằng:
- Xin Quốc mẫu chá»› có và o đó là m chi bá»n tôi thà chịu chết ngoà i nà y, chá»› và o đó thiệt bá»n tôi không dám, vì trong ấy yêu già , yêu trẻ , không biết số nà o mà kể, lại thêm chúng nó sức mạnh như hùm, há»… thấy ngưá»i thì há miệng ra mà nuốt, nếu và o đó bây giỠắt không còn hồn xác.
Chung nương nương nghe nói nổi giáºn, bèn mắng rằng:
- Bây thiệt là bá»n tham sanh húy tá», thôi để ta và o đó quét dá»n má»™t mình, coi yêu quái thế nà o cho biết?
Nói rồi liá»n Ä‘á»c thần chú má»™t hồi, trong giây phút xảy ra thấy Lục giáp linh thần hiện xuống vòng tay há»i rằng:
- Chẳng hay Quốc Mẫu đòi chúng tôi đến có việc chi?
Chung nương nương vừa cưá»i vừa nói rằng:
- Xin các ngươi ra sức vá»›i ta, quét dá»n giùm cung Chiêu Dương cho sạch.
Lục Giáp linh thần vâng lịnh ra tay, chẳng mấy hồi trong ngoà i quét sạch, rồi từ tạ mà vá» trá»i. Chung nương nương liá»n kêu ná»™i giám mở cá»a ra rồi Ä‘i thẳng và o đến thâm cung, xem thấy mà n trướng tiêu Ä‘iá»u, nhện giăng tứ phÃa, vì đã lâu không ai ở đó, cho nên bà n ghế bụi bặm đã đóng dầy. Chung nương nương thấy váºy thì sa nước mắt than rằng:
- Ta cÅ©ng tưởng là Tá» Vương rá»™ng Æ¡n phong ta là m Chiêu Dương chánh viện, có dè đâu ngưá»i hại ta như vầy. Nói thì nói váºy, chá»› sống thác cÅ©ng tại trá»i, ai lại hại ai cho đặng, dẫu có yêu tinh có dữ thế nà o, cÅ©ng không là m chi ta nổi.
Còn đương suy nghÄ©, chẳng dè trá»i đã hoà ng hôn, Chung nương nương bèn kêu bá»n Cung nga và Ná»™i giám dặn rằng:
- Bá»n ngươi chá»› sợ, hãy đốt đèn lên cho nhiá»u, trong ngoà i cho sáng suốt, và chất ghế chồng lên là m pháp đà i, rồi Ä‘em giấy và ng và bút má»±c để đó cho ta.
Cung nga vâng lịnh đốt đèn lên trong ngoà i tá» rạng như ban ngà y, tuy váºy bá»n ấy cÅ©ng sợ run. Chung nương nương thấy váºy thì nói rằng:
- Bá»n ngưá»i có sợ thì hãy kiếm chá»— mà lánh thân, để ta ở đây má»™t mình đặng coi yêu quái thế nà o cho biết, như ta bắt đặng nó thì thôi, bằng bắt chẳng đặng và nó có ăn ta rồi bá»n ngươi phải chạy Ä‘i cho chóng.
Bá»n Cung nga nghe nói rất mừng! Liá»n dắt nhau Ä‘i hết. Chung nương nương thấy bá»n Ná»™i giám đã Ä‘i hết, rồi liá»n bước lên pháp đà i bá» tóc xõa ra đốt hương khấn vái, lấy châu sa hoa ra má»™t lá linh phù rồi gõ tấm lịnh bà i và hô lá»›n lên rằng:
- Thần linh tốc giáng.
Hô vừa dứt tiếng, bá»—ng thấy trên trá»i hiện ra má»™t đóa tưá»ng vân, bốn vị Kim cương hiện xuống, coi rõ lại là bốn cha con Lý Thiên Vương, Lý Tịnh bước tá»›i cúi đầu ra mắt. Chung nương nương nói:
- Nay nhân vì yêu quái nó nhiá»…u loạn trong cung, nên ta thỉnh chư thần cáºy thâu phục giùm nay chư thần chẳng bá» bụng ta mà xuống đến đây, váºy thì xin hãy ra sức thần thông đón ngăn bốn phÃa bắt cho đặng loà i súc nghiệt.
Bốn vị Kim Cương vâng lịnh, phân nhau bốn ngã ra Ä‘i. Chung Vô Diệm lại lấy lịnh bà i gõ nữa, giây phút lại thấy thần Hoa Quan hiện xuống, cúi đầu là m lá»… Nương nương và há»i rằng:
- Chẳng hay Tinh quân vá»i tôi xuống đây, có việc chi sai khiến?
Chung nương nương xem thấy Hoa Quan đầu đội kim khôi, mình mang kim giáp, tay thì cầm kim thương, oai nghi lẫm lẫm, tướng mạo đưá»ng đưá»ng, trong lòng cả mừng. Bèn nói rằng:
- Nhân vì trong cung sanh ra nhiá»u yêu quái, thưá»ng bắt ngưá»i, nuốt sống ăn tươi, cho nên ta thỉnh chư thần xuống đây có ý cáºy thâu trừ cho tuyệt.
Hoa Quan vâng lịnh rồi tà ng hình trong cung mà chá» yêu quái. Rồi đó Chung Vô Diệm lại há»a thêm má»™t lá búa mà đốt, và gõ tấm lịnh bà i thỉnh Nhị lang. Trong giây phút Nhị Lang thần hiện xuống, hai đà ng là m lá»… ra mắt nhau xong rồi. Chung nương nương lại phi phù thỉnh thêm bốn vị Lôi bá»™ thiên thần xuống rồi nói rằng:
- Nay ta muốn trừ yêu diệt quái, nên thỉnh bốn vị xuống đây, xin hãy ẩn tại trên không chá» ta dẫn dụ hắn đến, há»… thấy ta phóng cái chuông tâm lôi lên, thì coic hừng mà đánh nó, chá»› để cho nó thoát khá»i phen nà y.
Bốn vị Lôi bá»™ thiên thần vâng lịnh Ä‘i liá»n. Khi Chung nương nương phân cắt xong rồi, liá»n bước xuống đà i ngồi trên cẩm đôn mà đợi .
|

10-09-2008, 12:25 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi Thứ ChÃn
Chu thần đồng lòng đuổi quái
Chung háºu xuống giếng tìm yêu
Nói vỠNương nương thấy chư thần đã phân nhau đi rồi, bèn bước xuống đà i, ngồi trên cẩm đôn mà chớ, qua đến canh ba cũng chẳng thấy động tĩnh chi hết, bèn nghĩ thầm rằng:
- Sao mà không thấy yêu quái chi hết váºy cà ! Hay là nó thấy có ta ở đây nên không dám đến chăng?
Còn Ä‘ang suy nghÄ© , bá»—ng nghe gió thổi ầm ầm, lại có tiếng rống như hùm kêu, trong ngoà i Ä‘á»u rung động, hồng quang sáng giá»›i, hắc khà muôn lằn , giây phút xảy thấy con quái mình cao hai trượng, vai rá»™ng tay dà i, trên đầu có sừng , cặp nanh chÆ¡m chởm, con mắt như lục lạc, miệng đỠtợ huyết bồn, mặt mà y có quầng , rất nên dữ tợn! Quái ấy xăm xăm Ä‘i và o chánh Ä‘iện, hầm hầm muốn bắt Chung nương nương. Nương nương liá»n đứng dáºy nạt rằng :
- Mi là yêu quái ở đâu, không có mắt hay sao , chẳng biết ta là Chung Vô Diệm? Hãy hiện lại nguyên hình cho mau, kẻo uổng công tu luyện.
Con yêu ấy cũng nạt lại rằng :
- Mi có tà i cán chi dám đại ngôn như váºy?
Nói vừa dứt lá»i, liá»n xông tá»›i bắt. Chung nương nương cÅ©ng nhảy tá»›i đón đánh . Hai đà ng đánh nhau má»™t hồi lâu mà chưa phân thắng bại. Chung nương nương vừa đánh vừa nghÄ© thầm rằng:
“Nếu ta dùng phép bắt nó, thì ta e nó tà ng hình trốn khá»i, chi bằng ta dụ nó má»›i xongâ€.
NghÄ© rồi giả thua mà chạy, con yêu vô ý rượt theo, gần tá»›i chá»— pháp đà i, Chung nương nương liá»n nhảy phóc lên đà i, lấy Khổn yêu thằng (dây trói) quăng xuống và phóng cái Chuông tâm lôi lên, chư thánh chư thần hiện ra tiếp ứng, ở trên không bốn vị Lôi thần thấy Chuông tâm lôi quăng lên, liá»n hoá ra sấm sét ầm ầm đánh xuống, bốn phÃa chá»›p lòa như trá»i nghiêng đất lở. Mấy vị thiên thần thảy Ä‘á»u dùng phép thần thông vây bắt. Còn Lý Thiên Vương thì muốn biết con quái ấy là chi liá»n lấy chiếc yêu kÃnh ra soi cho biết tông tÃch. Lúc ấy con yêu liệu thế không xong, liá»n hóa ra má»™t cái mống dà i mà chạy, bị tam Thái tá» Na Tra đón đánh, con yêu chạy trở qua phÃa đông , lại bị Nhị Lang thần đón lại, phÃa tây thì Kim Tra, phÃa nam thì Hoa Quan, phÃa bắc thì Má»™c Tra, trung ương thì Tứ Äại Kim Cương, là m cho con yêu cùng đưá»ng, không biết đâu mà chạy, phần thì Chung nương nương hươi gươm rượt theo rất gấp, chạy tá»›i Ngá»± Hoa viên, gần đó có má»™t cái giếng kêu là Bát quái lưu ly tÄ©nh, con yêu bèn nhảy xuống giếng ấy mà trốn. Chung nương nương liá»n chạy tá»›i lấy chân đạp trên miệng giếng rồi kêu lá»›n lên rằng:
- Cung nga, Ná»™i giám ở đâu, hãy đến đây cho mau mà nghe lịnhâ€
Lúc ấy Cung nga và Ná»™i giám trốn ở xa xa, nghe Nương nương kêu, liá»n chạy tá»›i má»™t lượt, thấy Chung nương nương đứng trên miệng giếng, không biết bà n chân bao lá»›n mà đáºy trùm miệng giếng chặt cứng. Cung nga liá»n bước tá»›i quì xuống má»™t lượt thưa rằng:
- Bá»n tôi xin hầu ý chỉ.
Chung nương nương bèn há»i rằng:
- Trong bá»n ngưá»i có ai dám xuống giếng nà y bắt con yêu ấy cho ta chăng? Như bắt đặng Ä‘em lên thì ta trá»ng thưởng.
Cung nga và Nội giám nghe nói hồn phi phách tán, bèn thưa lại rằng:
- Nhá» Æ¡n Nương nương rá»™ng Æ¡n dung thứ, bá»n tôi thiệt không dám xuống.
Chung nương nương cÅ©ng không thèm ép, nhân thấy gần đó có má»™t hòn đá lá»›n, nặng nổi má»™t ngà n dư cân, bèn rinh hòn đá ấy Ä‘em Ä‘áºy miệng giếng lại, rồi phi phù mà ếm và dặn dò Cung nga và Ná»™u giám ở đó coi chừng , rồi trở và o cung bước lên pháp đà i, miệng Ä‘á»c thần chú, tay gõ lịnh bà i, rồi hô rằng:
- Chúng thân tốc chi.
Trong giây phút các vị thánh thần thảy Ä‘á»u tá»±u đến. Chung nương nương bèn há»i Lý Thiên Vương rằng:
- Chẳng hay ngà i đã rõ con quái ấy là váºt chi chăng?
Lý Thiên Vương rằng:
- Thiệt chẳng phải là yêu quái chi hết, nếu quả nó là yêu quái, thì nó thoát sao cho khá»i tay chư thánh, chư thần đặng. Tinh quân hãy xuống giếng mà coi thì hẳn tưá»ng căn tÃch.
Chung nương nương nói:
- Nếu váºy thì xin chư vị tôn thần chịu phiá»n, để tôi tâu lại vá»›i Tá» Vương rồi sẽ là m chay mà thù tạ.
Nói rồi liá»n giao sợi Khổn yêu thằng lại cho Thái Tá» Na Tra, và đốt má»™t lá bùa tông thần, chư thánh chư thần thảy Ä‘á»u qui vị. Rồi đó Nương nương liá»n bước xuống pháp đà i trở ra Hoa viên giở cục đá lên và truyá»n cho Ná»™i giám lấy dây dà i trăm trượng, buá»™c má»™t cái giá» cho chặt, lại buá»™c và o má»™t trăm cái lục lạc cho kêu. Ná»™i giám vâng chỉ, tức thì sắm đủ các việc Ä‘em đến. Nương nương bèn dặn dò Ná»™i giám ở trên miệng giếng chá»› nên loạn động, hết lòng cẩn tháºn ở đó chừng nà o nghe tiếng lục lạc reo hò thì kéo lên cho chóng, dặn rồi bèn bước và o giá» ngồi, rồi khiến Ná»™i giám thòng xuống giếng .
|

10-09-2008, 12:25 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi Thứ Mưá»i
Tróc yêu quái lạc tới non thần
Thương đồ đệ Tiên nương cho báu
Nói vá» bà Pháp tổ cá»§a bá»n Tiên nữ trên trá»i là Lê San lão mẫu, ngà y kia Ä‘ang ngồi trong động, vùng sá»±c nhá»› lại má»™t chuyện, liá»n kêu Công chuÃa là Trần Tam ThÆ¡ và o dạy rằng:
- Nguyên vì hôm ná» ta có cho má»™t váºt bá»u bối xuống nhân gian, hóa ra yêu quái đặng nhiá»…u loạn nÆ¡i cung Chiêu Dương mà dẫn dụ Chung Vô Diệm vỠđây, nay nó đã xuống giếng rồi, váºy thì ngươi hãy Ä‘em cái tị thá»§y châu tá»›i đó mà là m cho nước vẹt Ä‘i, rồi thả thái cá»±c đồ ra, cho cái kim kiá»u nó thông và o động phá»§ rồi rước nó vỠđây, đặng ta cho nó Ãt món bá»u bối, đỠphòng bình định giang san mà trừ an lục quốc.
Trầm Tam ThÆ¡ vâng lịnh từ biệt thánh mẫu Ä‘i liá»n.
Nói vá» Chung nương nương má»™t mình ngồi trong cái giá», Ná»™i giám thòng xuống tá»›i đáy giếng, thấy đáy giếng cạn khô không có nước, vừa bước ra khá»i giá», bá»—ng thấy con yêu ấy chạy đến kêu rằng:
- Chung Vô Diệm mi ỷ mạnh theo ta xuống đây, thiệt là mi đem mình nạp đó.
Vừa nói vừa nhăn răng ló vuốt, nhảy tá»›i chụp Chung nương nương. Nưong nương liá»n hươi quyá»n tiếp đánh, hai đà ng đánh nhau hÆ¡n ba trăm hiệp, con yêu Ä‘uối sức; liá»n chạy tuốt qua phÃa Nam, Nương nương rượt theo hÆ¡n hai mươi dặm, con yêu vùng đâu mất, không thấy dạng thấy hình.Chung nương nương lấy là m tức giáºn, Ä‘i kiếm khắp hết bốn phÃa, bá»—ng thấy phÃa trước mặt có má»™t tòa núi cao lá»›n vô cùng, có bóng tưá»ng quan xuất hiện, cá» hoa thạnh máºu, mưá»i phần u nhã, chẵng kém chi hÆ¡n núi Bồng lai, tòng bá sum suê, bốn bá» tươi tốt, xem giống tá»±a như tòa Tiên đảo, trên mây trắng bạc, dưới nước xanh dá»n, chẳng phải Tây hồ, cÅ©ng là Ngá»c phá»§ . Chung nương nương xem thôi mãn nhãn trong dạ đương vui mừng, chợt ngó lại thì thấy sẵn có cái kim kiá»u phÃa trước, dưới cầu sen trổ tốt tươi, Nương nương liá»n bước thẳng lên cầu, Ä‘ang coi thá» núi chi cho biết. Vừa Ä‘i vừa nghÄ© thầm rằng:
- Không dè dưới giếng nầy mà rá»™ng rãi và có chá»— xinh tốt vui vẻ như váºy.
Vừa suy nghÄ© vừa bước lần tá»›i mãi, xảy thấy má»™t tòa động phá»§, trước cá»a có bốn chá» và ng rằng: “ Kim Quan Bá»u Äá»™ngâ€, lại có má»™t vị Tiên cô đứng trước cá»a động trạc chừng mưá»i tám tuổi, diện mạo phương phi, hình dung Ä‘oan chÃnh, Nương nương vừa muốn há»i thăm, chẳng dè vị Tiên cô ấy thấy Nương nương bước tá»›i bèn cưá»i và nói rằng:
- Chung thÆ¡ thÆ¡, cha chả, chị em ta phân cách nhau đã mưá»i tám năm rồi, nay gặp nhau đây thiệt là may lắm, váºy thì phải và o động cho mau, kẻo thánh mẫu có lòng trông đợi.
Nương nương cả mừng liá»n theo Tiên cô và o động, và o vừa khá»i cá»a xem thấy hai bên lầu đà i Ä‘iện các nguy nga, phụng múa loan xòe, rồng chầu cá»p núp, kỳ hoa thoại thảo chẳng thiếu chi, mùi hương bay ná»±c mÅ©i, thiệt là cảnh thiên thai, rất nên vui vẻ. Bước lần và o bá»u Ä‘iện, thấy má»™t vị thánh mẫu ngồi giữa, tóc bạc mà mặt còn trẻ, mắt sáng tá»±a sao băng, mặt tròn như trăng mưá»i bốn, hai bên Tiên nữ đứng hầu, hÆ¡n trót trăm ngoà i. Khi Nương nương vừa bước và o, thánh mẫu liá»n chà o rà ng:
- Thầy mừng cho con, hôm nay vỠđến tiên viên, thiệt là may lắm.
Nương nương liá»n quỳ xuống lạy mừng hai mươi bốn lạy, và chúc cho Lão mẫu thánh thá» vô cương. Lão mẫu bèn dạy ngồi rồi nói rằng:
- NhÆ¡n vì thầy thấy con nay đã và o trà o là m Hoà ng háºu rồi, chẳng bao lâu đây con phải chinh Nam phạt Bắc, bởi váºy cho nên thầy má»›i sai bá»u bối giả là m yêu quái dẫn dụ con xuống giếng, rồi thầy lại sai sư đệ cá»§a con là Trần Tam ThÆ¡ rước con vỠđây mà chỉ Ä‘iểm cho con hay, vì nay hung tinh và ác tú loạn xuống đất nhiá»u, con má»™t mình khó chống chá»i, nên thầy kêu con vá» cho con Ãt món bá»u bối, để phòng bảo há»™ Tá» Quốc giang san.
Chung nương nương nghe nói tạ Æ¡n. Thánh mẫu bèn kêu Hồng tiên nữ và Hứa Quỳnh tiên, khiến lấy đà o tiên và rượu tiên ra mà đãi, hai ngưá»i lãnh mạng và o lấy ra liá»n. Thánh mẫu bèn kêu Chung nương nương cho ăn uống. Nương nương tạ Æ¡n rồi uống luôn má»™t hÆ¡i năm chén tiên tá»u, lúc ấy Nương nương trong lòng đã đói, phần thì đánh vá»›i con yêu trá»n má»™t đêm là m mệt má»i, nay thấy đà o tiên tươi tốt đã ngá»t lại thÆ¡m , liá»n ăn luôn má»™t hÆ¡i ba bốn chục trái. Thánh mẫu bèn cưá»i và bảo ăn thêm. Nương nương tạ Æ¡n và nói mình ăn đã no rồi không ăn và o nữa đặng. Thánh mẫu lại má»i uống thêm và i chung rượu nữa . Chung nương nương cÅ©ng từ chối rằng mình ăn uống đã vừa rồi. Thánh mẫu bèn day lại mà há»i hai ngưá»i Tiên cô rằng:
- Sư huynh con ăn hết mấy trái đà o, uống hết mấy chung rượu?.
Tiên cô đáp:
- Năm chung rượu, 42 trái đà o.
Thánh mẫu nghe nói cả mừng liá»n nói vá»›i Chung nương rằng:
- Con ăn đặng 42 trái đà o và uống 5 chung rượu, thì ngà y sau con là m Chiêu dương Hoà ng háºu đặng 42 năm, và sanh năm đứa con trai mà nối nghiệp cho nhà Tá». Thôi , con và o động gần trót ná»a ngà y, tÃnh theo dưới nhân gian thì đã lâu rồi đó, váºy thì để thầy cho con Ãt món bá»u bối phòng thân, rồi con phải vá» trà o kẻo trể.
Nói rồi liá»n khiến Công tôn Äại ThÆ¡ và o phòng lấy cái há»™p đựng đồ bá»u bối Ä‘em ra láºp tức
|
 |
|
| |