26-08-2009, 07:50 AM
Vu Thần GiaÌo Tiểu Du Côn
Tham gia: Jan 2009
Äến từ: NhaÌ€ TrăÌng
Bà i gởi: 1,823
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 858 Times in 441 Posts
Chương 204: Ãc xúc thất hữu
Dịch: abcd_298
Biên Dịch: NganHa
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Long Dá»±c thầm tÃnh, lúc nà y Ä‘ang ở trong phòng ngá»§, nếu lấy chân khà Bà n Nhược tâm kinh thôi động Thiên Pháºt Chưởng, chỉ cần khống chế không tốt má»™t cái là sẽ là m hư hại đến những váºt phẩm trong phòng, bèn nói: “Ngà y mai chúng ta có thá»i gian rảnh rá»—i, các ngươi muốn so tà i cÅ©ng đúng, ta đỠnghị chuyển đến rừng cây dương thụ. Hắc hắc nói cho các ngươi biết, ta hai tháng nà y đã há»c được và i thứ, đến đó sẽ diá»…n qua cho các ngươi thấy. Bất quá các ngươi nếu há»c không tốt Bà n Nhược tâm kinh vá»›i Thiên Pháºt Chưởng, đừng mong ta sẽ truyá»n dạy nữa. Tham nhiá»u cà ng loạn, thá»±c là rất có đạo lý.â€
Long Dá»±c trên ngưá»i có không Ãt tuyệt há»c tuyệt kỹ, ba ngưá»i Tiá»…n Như VÅ© Ä‘á»u biết. tâm tư má»—i ngưá»i Ä‘á»u muốn hắn dạy thêm chút nữa, nhưng nghe câu nói sau cá»§a hắn thì bá» Ä‘i ý niệm đó trong đầu.
“Bây giá» là ba giá» mưá»i lăm phút, ăn cÆ¡m chiá»u còn sá»›m, trong khoảng thá»i gian nà y chúng ta là m gì?†Tiá»…n Như VÅ© cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay nói.
“Không bằng Ä‘i nÆ¡i nà o ăn cÆ¡m đã, ăn cái gì đó tháºt ngon.†Äinh Tiểu Lôi liếm môi nói.
“Nhà ngươi chỉ nghÄ© đến ăn là nhanh.†Lý Vân cưá»i nói: “Theo ta thấy không bằng chúng ta ngá»§ má»™t giấc trước đã.â€
Tiá»…n Như VÅ© đưa mắt nhìn Long Dá»±c nói: “Ngươi là lão đại trong bốn ngưá»i chúng ta, bây giá» là m gì, tùy ngươi định Ä‘oạt Ä‘i, chúng ta kiên quyết phục tùng.â€
Long Dá»±c bây giá» má»™t chút mệt má»i cÅ©ng không còn cưá»i nói: “Có muốn biết từ lúc chúng ta chia tay đến giá», ta đã gặp phải những chuyện gì không?â€
“Nhìn bá»™ dạng mỠám cá»§a ngươi, không cần nói cÅ©ng biết gặp diá»…m ngá»™ rồi. Nói Ä‘i có phải gặp mấy nữ sinh xinh đẹp không? Giá»›i thiệu cho huynh đệ má»™t ngưá»i Ä‘i.†Tiá»…n Như VÅ© miệng cưá»i ha ha nói.
Long Dá»±c vốn muốn kể đến chuyện sang La Tư Quốc để tìm huyết liên, không nghÄ© rằng Tiá»…n Như VÅ© đầu óc Ä‘en tối, chỉ nghÄ© tá»›i “diá»…m ngá»™â€. Nói đến “diá»…m ngộ†Long Dá»±c không tá»± chá»§ được liá»n nghÄ© tá»›i trên đưá»ng đến Trùng Khánh từng có duyên gặp ÄÆ°á»ng Anh, nà ng còn lưu lại Bạch Ngá»c Quan Âm mình cầm còn mang theo bên ngưá»i, còn ở La Tư Quốc xa xôi kia có Má»™ Phượng, nà ng ta lúc nà y Ä‘ang là m gì? Phải chăng là cùng ca ca nà ng khổ luyện công phu mà mình đã dạy cho há»? Hay là đã đến các nÆ¡i khác để tìm Chà Âm Long Huyệt giúp mình?
Äinh Tiểu Lôi nói: “Lão Long anh tuấn như váºy, Ä‘i đến nÆ¡i nà o chẳng nó nữ nhân liếc mắt đưa tình, diá»…m ngá»™ khẳng định là không thiếu, chỉ có Ä‘iá»u ta Ä‘oán còn có chuyện hung hiểm khác nữa, có phải không lão Long?â€
“Äúng đấy.†Long Dá»±c nói: “Sau khi ta vỠđến nhà đã vì chữa trị cho chân cá»§a Hiểu Hạm đã cùng má»™t vị trưởng giả khác Ä‘i tá»›i La Tư Quốc… Ài, chuyện xảy ra các ngươi tuyệt đối không thể tưởng tượng được, tuyệt đối hung hiểm, vô cùng kinh khá»§ng!â€
Lý Vân vốn thÃch nghe cố sá»±, nghe đến đây nhất thá»i hứng thú, khoanh chân ngồi trên giưá»ng nói: “Ngươi mau kể cho huynh đệ nghe Ä‘i!â€
Long Dá»±c thông suốt má»™t lượt, bắt đầu cháºm rãi nói vá» chuyến Ä‘i đến La Tư Quốc: Äầu tiên là chinh chiến vá»›i hoà ng phong, độc xà tráºn ở Gia NhÄ© Hồ, đỠsức vá»›i cá»± mãng, cuối cùng thất bại trở vá», kể đến lần thứ hai chinh chiến, tá»›i Gia NhÄ© Hồ Thì Ä‘áºp chết cá»± mãng, đại chiến lão giả, rốt cuá»™c lấy được hai đóa huyết liên, nghe hắn miêu tả sinh động, kÃch thÃch, ba ngưá»i Tiá»…n Như VÅ© giống như lạc và o cảnh giá»›i kỳ lạ, huyết mạch trong ngưá»i Ä‘á»u sôi sục lên.
“Sau đó thế nà o? Sau khi các ngươi lấy được huyết liên, có chữa trị được cho chân cá»§a Hiểu Hạm muá»™i muá»™i không?†Tiá»…n Như VÅ© há»i.
“Nà o có dá»… dà ng. Bất quá sau khi nà ng ấy ăn huyết liên xong, hai chân đã có cảm giác. Dã đại phu nói chỉ cần thá»i gian ba tháng nữa có thể giúp nà ng Ä‘i lại bình thưá»ng.â€
“Ha ha, cung há»· , cung há»·! Chúc phúc Hiểu Hạm muá»™i muá»™i, sá»›m có thể Ä‘i lại!†Äinh Tiểu Lôi và Lý Vân cùng hô lên.
“Hiểu Hạm nói nếu chân muá»™i ấy Ä‘i lại tốt sẽ đến Bắc Kinh tìm ta, ta đã đáp ứng sẽ dẫn muá»™i ấy Ä‘i chÆ¡i hai ngà y. Äến lúc đó má»i ngưá»i cùng Ä‘i chÆ¡i, náo nhiệt, náo nhiệt.†Long Dá»±c nói.
Tiá»…n Như VÅ© nói: “ Hảo a, tiểu cô nương nà y so vá»›i muá»™i muá»™i ta tuổi tác cÅ©ng không sai biệt lắm, lá»›n lên sẽ rất xinh đẹp, cùng vá»›i muá»™i muá»™i ta sẽ thà nh má»™t đôi, ta quyết định phải nháºn nà ng ta là nghÄ©a muá»™i.
“Ta cÅ©ng thế!†Äinh Tiểu Lôi nói: “Ta là con má»™t, ta muốn có má»™t cô em gái nuôi.â€
“Ta chỉ có tá»· tá»·, không có muá»™i muá»™i, cho nên ta cÅ©ng muốn nháºn em gái nuôi, để có đứa má»—i ngà y gá»i ta là ca ca.†Lý Vân nói.
Long Dá»±c trợn mắt nhìn ba ngưá»i cưá»i nói: “Ta xem các ngươi ai có bản lÄ©nh hãy là m Ä‘i!â€
Bốn ngưá»i nói chuyện má»™t lúc lại nói đến Long Quang tứ đại ác nhân, không biết há»c kỳ nà y bá»n chúng còn có hà nh động gì khiêu khÃch trả thù phòng 414. Ba ngưá»i Tiá»…n Như VÅ© thầm nghÄ© dù sao Thiên Pháºt Chưởng đã tu luyện tá»›i má»™t há»a hầu nhất định, cản bản sẽ không cần sợ bá»n chúng nữa, Long Dá»±c cÅ©ng nghÄ© tá»›i thế lá»±c đứng đằng sau lưng bá»n tứ đại ác nhân, âm thầm biến hóa, chÃnh mình quyết định không thể xem nhẹ chuyện nà y.
Äến năm giá» ba mươi, Äinh Tiểu Lôi vá»— bụng kêu đói cùng Tiá»…n Như VÅ© và Lý Vân bà n bạc xem buổi tối nay đến nÆ¡i nà o mừng ngà y khai giảng. Long Dá»±c mỉm cưá»i, nhìn đồng hồ treo tưá»ng. Kim sắp chỉ đến sáu giá» thì Ä‘iện thoại Tiá»…n Như VÅ© đột nhiên vang lên, gặp phải số lạ Tiá»…n Như VÅ© cau mà y, Ä‘ang muốn ấn nút không nghe thì bị Long Dá»±c Ä‘oạt lấy.
“Nà y lão Long, ngươi là m cái quá»· gì đấy, muốn dùng Ä‘iện thoại thì nói vá»›i ta má»™t tiếng, chá»™p lấy Ä‘iện thoại cá»§a ta như váºy, ta kêu lên bây giá»!†Tiá»…n Như VÅ© nói.
Long Dá»±c không để ý đến hắn, mang Ä‘iện thoai ra chá»— khác miệng không ngừng nói â€œÄÆ°á»£câ€, â€œÄÆ°á»£c†trên mặt khẽ mỉm cưá»i.
Tiá»…n Như VÅ© tiến sát đến, nghe thanh âm Ä‘iện thoại bên kia là má»™t nữ nhân trẻ tuổi, không khá»i tròn mắt nhìn Long Dá»±c, sau khi Long Dá»±c nói chuyện xong liá»n chỉ tay và o hắn kêu to: “Thà nh tháºt khai ra, nữ sinh nà y là ai? CÅ©ng là ngươi bên ngoà i trưá»ng há»c kết giao hả? Hảo a, ta bảo giá»›i thiệu mỹ nữ cho ngươi, ngươi lại không đồng ý nhưng bản thân lại ra ngoà i nhăng nhÃt nhiá»u như thế. Ta sẽ bảo lão Äinh vá»›i lão Lý hai quang côn siêu cấp nà y vô hạn kinh bỉ ngươi!â€
“Trá»ng sắc khinh bạn, kinh bỉ lão Long!†Äinh Tiểu Lôi và Lý Vân cùng hét lên.
Long Dá»±c cưá»i ha hả, nheo mắt nói: “Nếu đêm nay ta dẫn các ngươi Ä‘i cùng vá»›i hai vị mỹ nữ cá»§a trưá»ng cùng dùng bữa tối, các ngươi còn khinh bỉ ta không?â€
“Cùng mỹ nữ dùng bữa tối?†Ba ngưá»i Tiá»…n Như VÅ© nhìn nhau: “Không biết ngươi nói hai vị mỹ nữ nà o, nếu là Nguyệt mỹ nhân thì chúng ta coi như là vua rồi!â€
“Là Nguyệt Nhã Nhu và Du Hoa Nhị, các ngươi đã nhắm đấy.†Long Dá»±c không nhanh không cháºm nói.
“Hả? Có phải là Du Hoa Nhị ở khoa phát thanh không?†Tiễn Như Vũ hai mắt bắt đầu tròn xoe.
“Không phải nà ng ta thì là ai?†Long Dá»±c nói: “Các ngươi cÅ©ng biết rồi đấy, mẹ nà ng ta đã cứu mạng ta, nên ta quyết định tối nay má»i nà ng và Nguyệt há»c tá»· ăn bữa cÆ¡m gá»i là cảm tạ, ngoà i ra còn má»i ba ngươi Ä‘i cùng bồi tiếp.â€
Tiá»…n Như VÅ© thở dà i nói: “Ài, kì tháºt chúng ta Ä‘i cÅ©ng chỉ là m chân gá»— cho ngươi, hai vị mỹ nữ vốn là đã nhắm ngươi! Bất quá được ăn chùa má»™t bữa, tá»™i gì không Ä‘i?â€
Äinh Tiểu Lôi nói: “Ta đối vá»›i tứ đại mỹ nhân cá»§a trưá»ng cÅ©ng không phải là không muốn, bất quá bình thưá»ng nhìn cÅ©ng rất bổ mắt, còn có thể gia tăng thá»±c lượng, có trăm cái lợi mà không má»™t cái hại a!â€
Lý Vân nói: “Gia tăng thá»±c lượng? Ngươi lừa gạt ai, ta chỉ biết “tú sắc khả xanâ€, ở bên cạnh có hai mỹ nữ ngồi cùng, không ăn cÅ©ng đã no.
Long Dá»±c cưá»i cưá»i, sá»a sang lại giưá»ng chiếu cá»§a mình, đứng dáºy Ä‘i ra ngoà i, Ä‘i tá»›i cá»a thì quay đầi nói: “Nguyện ý Ä‘i ăn cÆ¡m cùng ta thì Ä‘i nà o, còn không muốn thì xuống căng tin mà ăn Ä‘i.â€
Thấy hắn vừa Ä‘i, Äinh Tiểu Lôi và Lý Vân vá»™i và ng nhảy xuống giưá»ng chạy theo. Tiá»…n Như VÅ© mở miệng kêu lên: “Nà y, nà y, ta bảo các ngươi… các ngươi từ từ đã!â€
Hắn lấy tốc độ nhanh nhất cá»§a mình, vá»t tá»›i chiếc gương nhá» treo trên tưá»ng cá»§a phòng, chải chuốt và i cái, má»™t lúc sau đầu tóc bóng lá»™n, sau khi tá»± nháºn thấy đã “phong độ phiên phiênâ€, lúc nà y má»›i Ä‘i ra rồi khóa phòng lại, tăng tốc độ chạy nước rút má»™t trăm mét Ä‘uổi theo bá»n ba ngưá»i Long Dá»±c đã xuống lầu.
“Long Phượng trà lâu†cách Long Quang đại há»c năm trăm mét, tên viết “Trà lâu†kỳ tháºt so vá»›i khách sạn quanh đây cÅ©ng không khác nhau, đầu tiên là cấp cho thá»±c khách má»™t ấm trà Long Tỉnh tốt nhất để cho khách nhấm nháp. Trà thá»±c cÅ©ng khá, uống má»™t ly thÆ¡m ngát cả miệng, cho nên khi mang đồ ăn lên đã thấy đồ ăn nÆ¡i nà y so vá»›i đồ ăn nÆ¡i khác hÆ¡n rất nhiá»u. Bốn ngưá»i Long Dá»±c lần đầu tiên đến nÆ¡i nà y ăn cÆ¡m, thá»±c có cảm giác má»›i mẻ.
“Long Phượng trà lâu… à i, nam chÃnh là long, nữ chÃnh là phượng, Du Hoa Nhị và Nguyệt há»c tá»· tháºt có ý tứ chá»n nÆ¡i có ý nghÄ©a như váºy ăn cÆ¡m. Long phượng sánh đôi sao?†Vừa tiến và o trà lâu, Tiá»…n Như VÅ© đã chỉ và o mấy chữ lá»›n mà u đỠtrên chiêu bà i nói.
“Hừ, nhá» giá»ng chút Ä‘i, đừng nói hươu nói vượn!†Long Dá»±c trừng mắt nhìn hắn: “Hai ngưá»i Nguyệt há»c tá»· sá»›m đã tá»›i, lá»i nà y nếu như bị các nà ng nghe được, ngươi tháºt thê thảm a.â€
Tiá»…n Như VÅ© không cho là đúng, mặt dà y cưá»i nói: “Sợ cái gì, không phải là hai nữ sinh nhá» nhắn yêu kiá»u sao? Cãi lá»™n các nà ng không lại, động chân động tay các nà ng cà ng không phải đối thá»§!â€
Äang nói chuyện thì tá»›i “Bách Hoa phòngâ€, Long Dá»±c gõ gõ cá»a, ở trong truyá»n má»™t thanh âm yêu kiá»u là m lòng ngưá»i chá»™n rá»™n: “ Long Dá»±c phải không ? Mau và o Ä‘i!â€
Khi đẩy cá»a ra, chỉ thấy hai vị mỹ nữ ngồi hai bên, nhìn thấy bá»n Long Dá»±c liá»n đứng lên cưá»i nói.
Như là đã bà n bạc vá»›i nhau từ trước, Nguyệt Nhã Nhu và Du Hoa Nhị hôm nay Ä‘á»u mặc trên mình má»™t trang phục váºn động (là cái gì váºy trá»i T_T), chỉ có Ä‘iá»u Nguyệt Nhã Nhu vẫn duy trì phong cách cá»§a riêng mình, chÃnh là bá»™ trang phục mà u trắng lãnh đạm, Du Hoa Nhị thì chá»n mà u hồng nhạt.
“Hai vị mỹ nữ thân thể cao ráo dung mạo xinh đẹp, trang phục váºn động mặc trên ngưá»i như kết hợp cả sá»± ưu nhã quyến rÅ© nữ tÃnh tạo cảm giác hoà n mỹ, khiến ngưá»i thấy tháºt kÃch động.
Khi bốn nam sinh và o phòng, ánh mắt Tiá»…n Như VÅ© tuyệt đối mở to hết cỡ nhìn đăm đăm, không kiêng kể gì gương mặt hai vị mỹ nữ, miệng khẽ nhếch, cổ há»ng khô khốc như là mấy ngà y qua không uống nước, không ngừng khó khăn nuốt từng đợt nước miếng. Bị Äinh Tiểu Lôi ở phÃa sau bẹo cho má»™t cái, lúc nà y má»›i “ôi chao†má»™t tiếng khôi phục tinh thần.
Thấy vẻ mặt ngây ngốc cá»§a Tiá»…n Như VÅ©, hai nà ng không khá»i báºt cưá»i, nụ cưá»i nà y chẳng những là m Tiá»…n Như VÅ© hồn phi phách tán mà thân thể Äinh Tiểu Lôi và Lý Vân cÅ©ng Ä‘á»u nhÅ©n ra má»™t ná»a.
Thấy bá»n bạn tốt “xấu xa†như thế, Long Dá»±c có chút xấu hổ, vá»™i cà ng hô lên “Nguyệt há»c tá»·, Du Hoa Nhị hai ngưá»i tá»›i sá»›m quá!â€
Tà i sản cá»§a ToÌ€.TiÌ.Te
Chữ ký cá»§a ToÌ€.TiÌ.Te
26-08-2009, 10:52 AM
Tiếp Nháºp Ma Äạo
Tham gia: Aug 2008
Bà i gởi: 317
Thá»i gian online: 1 tuần 2 ngà y 12 giá»
Thanks: 19
Thanked 6,871 Times in 250 Posts
Long Huyệt
Tác giả: MP3
Chương 205:
Nguyệt dạ mỹ nhân tung
Dịch giả: abcd_298
Biên táºp: Ngan Ha
Nguồn: TTV
Du Hoa Nhị cưá»i: “Là ngươi nói đấy chứ, để cho ta và Nhã Nhu lá»±a chá»n thá»i gian và địa Ä‘iểm, chúng ta đương nhiên phải tá»›i sá»›m. Ài, thức ăn ta đã gá»i rồi, không biết lát nữa các ngươi có vừa ý không. Ta gá»i Ä‘á»u là những đồ ăn đắt tiá»n. Sợ là tốn rất nhiá»u tiá»n đó a.â€
“Tiá»n và việc nhá», lão Long chúng ta còn nhiá»u mà !†Tiá»…n Như VÅ© thu hồi vẻ mặt thất thổ cá»§a mình, cố gắng nhìn thẳng và o Du Hoa Nhị ngắt lá»i nói: “Nà ng còn không biết đâu, trong phòng khi không có việc gì, chúng ra còn giúp lão Long đếm tiá»n cá»§a hắn, có má»™t lần ta đếm đến chuá»™t rút tay, đúng là không đếm nổi.â€
“Ôi, tháºt á?†Du Hoa Nhị vươn ngá»c thá»§ tá»›i, sá» sá» trang phục mà Tiá»…n Như VÅ© Ä‘ang mặc trên ngưá»i, cưá»i hi hi nói: “Tiá»…n huynh đà i, vải để may tây phục cá»§a huynh đà i tốt lắm, nhất định giá trị không Ãt.â€
“Không đắt, chỉ có sáu ngà n sáu trăm đồng.†Tiá»…n Như VÅ© đắc ý vô cùng, háºn không cởi tây phục trên ngưá»i mình Ä‘em ra khoe.
“Oa, huynh đà i cÅ©ng tháºt nhiá»u tiá»n a!†Du Hoa Nhị hai tay chụp lại trước ngá»±c, thần sắc lá»™ vẻ hâm má»™.
Tiá»…n Như VÅ© cưá»i hắc hắc nói: “Tiá»n ta mặc dù không tÃnh là nhiá»u nhưng tá»›i tiểu trà lâu nà y ăn cÆ¡m, má»™t ngà y đúng là ăn hÆ¡n dăm ba báºn, cÅ©ng chỉ xem như lông trâu.
“Tháºt sao? Thế thì tốt quá, không bằng bữa cÆ¡m nà y để huynh đà i chi trả Ä‘i?!†Du Hoa Nhị thản nhiên cưá»i nói, lá»™ ra hà m răng trắng nõn.
Khác vá»›i Nguyệt Nhã Nhu nụ cưá»i như gió xuân, nụ cưá»i cá»§a Du Hoa Nhị lại có vẻ kiá»u mỵ, là m ngưá»i đối diện sẽ sinh ra cảm giác mê loạn.
“Không thà nh vấn Ä‘á»!†Tiá»…n Như VÅ© vung tay sang sảng nói: “Má»i ngưá»i đêm nay cứ thả già n Ä‘i, má»i chi phà đá»u do ta chi trả.â€
Long Dá»±c thấy hắn đáp ứng khẳng khái như váºy, khà thế vung tiá»n như nước, không khá»i âm thầm cưá»i khổ nghÄ© bụng: “Chi phiếu trăm vạn tiá»n thưởng cá»§a ta, không phải tiá»n cá»§a ngươi, ngươi đương nhiên vung tay. Hừ, cái đó ta là chuẩn bị cấp cho các huynh đệ láºp nghiệp sau khi tốt nghiệp đại há»c, không biết đã bị ngươi hoa thiên tá»u địa, văng vãi Ä‘i bao nhiêu.â€
Bốn nam hai nữ sau khi đã an tá»a, mấy ngưá»i phục vụ viên đã mang trà thá»§y lên, sáu ngưá»i vừa nói vừa chầm cháºm thưởng thức trà , má»™t số thức ăn cÅ©ng đã bắt đầu lục tục bê lên.
Thức ăn nêm nếm hợp khẩu vị, sắc hương song toà n, còn chưa động đũa, cÅ©ng đã khiến ngưá»i ta nuốt nước bá»t ừng á»±c. Hai nà ng dùng hai bình nước ngá»t còn bốn ngưá»i bá»n Long Dá»±c thì uống bia.
Long Dá»±c đã sá»›m quen biết hai nà ng, Tiá»…n Như VÅ© thì như “mèo thấy mỡâ€, chỉ có Äinh Tiểu Lôi và Lý Vân đối mặt vá»›i mỹ nữ có Ä‘iểm câu nệ, bất quá đã là bạn cùng trưá»ng, trong lúc đối ẩm có những chá»§ đỠchung qua lại và i câu cÅ©ng Ä‘á»u thấy không còn ngượng ngáºp nữa.
Bữa tiệc rượu nà y vốn là Long Dá»±c má»i Du Hoa Nhị để tá» chút tấm lòng tạ Æ¡n cứu mạng cá»§a mẫu thân nà ng, hai ngưá»i đáng ra là diá»…n viên chÃnh nhưng Du Hoa Nhị cùng Tiá»…n Như VÅ© và Lý Vân ba ngưá»i chuyện trò rôm rả, ngược lại rất Ãt khi tiếp chuyện hắn. Long Dá»±c chỉ ngồi nhìn lÆ¡ đễnh, cưá»i tá»§m tỉm.
Nguyệt Nhã Nhu cùng ngồi bên cạnh hắn, hai ngưá»i vốn không thÃch nhiá»u chuyện, hÆ¡n nữa ở đây lại nhiá»u ngưá»i. Bởi váºy ngoại trừ ngẫu nhiên trả lá»i câu há»i còn lại Ä‘á»u trầm mặc.
“Cùng mỹ nữ dùng cÆ¡m, như gia tăng cÆ¡m lượng.†Những lá»i nà y tại tiệc rượu tối nay chÃnh là má»™t ấn chứng đầy đủ. Chẳng những Tiá»…n Như VÅ©, Äinh Tiểu Lôi ăn đến to bụng, uống đến tưng tá»ng mà cả tên Lý Vân nà y cÆ¡m lượng cÅ©ng tăng lên mấy lần.
Äến tối, vì uống nhiá»u nên ba ngưá»i Tiá»…n Như VÅ© nằm trên giưá»ng rất nhanh ngáy khò khò, trong khi ở các phòng khác thì náo nhiệt hi hi ha ha đến mưá»i má»™t giá»i má»›i lục tục Ä‘i nghỉ ngÆ¡i.
Gió đêm ngoà i cá»a sổ thổi nhẹ, ánh trăng mông lung. Long Dá»±c Ä‘ang ngồi khoanh chân trên giưá»ng Ä‘em chân khà Bà n Nhược tâm kinh trong cÆ¡ thể và kinh khà váºn hà nh má»™t chu thiên, cÅ©ng tu luyện má»™t chút Tiêu Diêu thần công, Ä‘ang định Ä‘i ngá»§ thì má»™t cá»— khà ba nhu hòa từ bên ngoà i phòng ngá»§ truyá»n tá»›i, giống như có ngưá»i cố ý phát tá»›i.
“Tiêu Diêu thần công?†Luồng khà ba nà y so vá»›i luồng khà Tiêu Diêu trên ngưá»i Thất Tâm cư sÄ© có Ä‘iểm tương tá»±, chỉ có Ä‘iá»u yếu hÆ¡n nhiá»u, có lẽ so vá»›i đại để tá» cấp cao nhất cá»§a Tiêu Dao cư sÄ© Trịnh Äại Hổ thì tương đương.
“Nhất định là nà ng!†Long Dá»±c nhướng mà y lên, nhanh chóng nhảy xuống giưá»ng, mở cá»a phòng ngá»§, lia mắt tìm kiếm, chỉ thấy má»™t đạo thân ảnh nhá» nhắn đã phóng ra khá»i hà ng rà o bảo vệ cá»§a ký túc xá. Nhảy ra xa đến mấy trượng, sau khi nhìn qua phương hướng Long Dá»±c láºp tức mượn lá»±c hướng vá» phÃa xa xa đó phi tá»›i.
Long Dá»±c mỉm cưá»i thầm nghÄ©: “Cách có mấy ngà y thá»±c lá»±c hiển nhiên gia tăng không Ãt a, xem ra nà ng theo Thất Tâm cư sÄ© và Vô Tâm sư thái há»c được rất nhiá»u bổn sá»±.â€
Mắt thấy bóng Ä‘en đã Ä‘i được khá xa hai chân hắn Ä‘iểm nhẹ, thân thể đã thoát ra khá»i hà ng rà o bảo cệ thi triển Ngá»± không thuáºt hoà nh không Ä‘uổi theo.
Bóng Ä‘en kia hiển nhiên muốn cùng Long Dưc tá»· thà công phu khinh công, cÅ©ng không quay đầu lại, Ä‘em toà n lá»±c thân pháp thi triển ra, tốc độ cÅ©ng cá»±c nhanh, chạy vá» phÃa mà như Long Dá»±c sở liệu là ngoại ô phÃa nam Bắc Kinh.
Vô luáºn như thế nà o, thá»±c lá»±c Long Dá»±c cÅ©ng hÆ¡n nà ng rất nhiá»u, má»—i khi má»™t ngụm linh khà dùng hết, liá»n mượn lá»±c để thở, tiếp tục dùng Ngá»± không thuáºt, cứ như váºy không nhanh không cháºm Ä‘i theo phÃa sau nà ng năm sáu trượng, nương theo ánh trăng thưởng thức bóng lưng động lòng ngưá»i cá»§a nà ng.
Bất tri bất giác đã đến đến trước má»™t tòa lầu hai tầng ở ngoại ô phÃa nam, Long Dá»±c thu hồi lại Ngá»± không thuáºt, cháºm rãi tiến vá» phÃa trước, bóng Ä‘en kia thả ngưá»i Ä‘i và o bên trong lầu.
Sau đó mưá»i phút, ở lầu má»™t sáng lên, má»™t nữ tá» nhẹ nhà ng Ä‘i đến cá»a phòng khách hướng tá»›i Long Dá»±c bên ngoà i vẫy vẫy tay.
Long Dá»±c cháºm rãi Ä‘i đến gần, nhìn thấy nữ tá» trước mắt cưá»i nói: “Ngưng Tuyết, muá»™i từ Hằng SÆ¡n trở vá» lúc nà o thế?â€
Không sai, khiến Long Dá»±c bám theo từ ký túc xá trưá»ng há»c đến nÆ¡i đây đúng là Äông Phương Ngưng Tuyết. Nà ng lúc nà y đã thay cái váy Ä‘en bách Ä‘iệp mà lúc trước Long Dá»±c đã tặng nà ng, nghiêng và o khung cá»a, phong thái thướt tha. Da thịt Ngưng Tuyết dưới ánh trăng phát ra má»™t vầng ánh sáng nhà n nhạt, vẻ mặt giống như vừa vui mừng lại như oán giáºn.
“Muá»™i đã đến đây hai ngà y.†Äông Phương Ngưng Tuyết lạnh nhạt cưá»i: “Và o phòng nói chuyện Ä‘i!â€
Long Dá»±c Ä‘i theo nà ng và o phòng, chỉ thấy trong phòng được quét dá»n sạch sẽ, bà i trà tất cả cÅ©ng như là vừa má»›i được sắp xếp, bốn phÃa phòng khách Ä‘á»u được bố trà và i bồn tiên hoa Ä‘ang nở rá»™, cả phòng mùi hương thÆ¡m ngát thoang thoảng, khiến ngưá»i Ä‘i và o tinh thần sảng khoái hẳn lên.
“Ngà y muá»™i vỠđây, mãn ốc nà y toà n bụi bặm, phải mất cả má»™t ngà y tròn để quét dá»n tầng trên rồi đến tầng dưới. Ài, muá»™i trước kia thá»±c là lưá»i nhác, má»i việc trong nhà đá»u đến tay cha và mẹ, bây giá» há» Ä‘á»u vắng mặt, hết thảy má»i việc chỉ có thể dá»±a và o chÃnh mình.†Äông Phương Ngưng Tuyết liếc vá» phòng cha mẹ mình ảm đạm nói: “Muá»™i hy vá»ng mình có thể nhanh chóng há»c được má»i thứ, để có thể sống cuá»™c sống tá»± láºp.â€
Long Dá»±c nhìn theo ánh mắt cá»§a nà ng, thở dà i nói: “Muá»™i từ nay vá» sau nếu có gì khó khăn cứ đến tìm ta, mặc dù bá phụ, bá mẫu vắng mặt nhưng muá»™i sẽ không cô đơn đâu. Muá»™i ở Hằng SÆ¡n còn có sư phụ rồi mấy sư ca, sư tá»· nữa, Từ nay vá» sau ta sẽ thưá»ng xuyên tá»›i thăm muá»™i.â€
Äông Phương Ngưng Tuyết chăm chú nhìn hắn hồi lâu, bá»—ng nhiên hé miệng cưá»i chuyển đỠtà i: “Huynh nhá»› không? Cái váy nà y cÅ©ng là huynh mua cho muá»™i, đây là lần thứ hai muá»™i mặc nó đấy.â€
“Sao muá»™i không thưá»ng xuyên mặc?â€
“Nó thá»±c sá»± là rất vừa, mặc và o cảm giác rất thoải mái, muá»™i sợ mặc nhiá»u sẽ chóng há»ng, nên cất giữ trong tá»§, không nỡ mặc lâu.â€
Long Dá»±c phì cưá»i nói: “Quần áo mua dùng để mặc. Sao có thể nghÄ© như thế? CÅ©ng không phải là bảo bối gì trân trá»ng. Ha ha, muá»™i đã thÃch ngà y mai ta sẽ mua cho muá»™i và i bá»™, để muá»™i có thể luân phiên thay đổi, được chưa?â€
“Muá»™i không cần đâu. Nhiá»u thứ tốt má»™t lúc thì thà nh không tốt, má»™t món đồ nà y thì muá»™i sẽ trân trá»ng nó hÆ¡n. Chiếc váy nà y tháºt đẹp mắt, trong tất cả số quần áo cá»§a muá»™i, muá»™i thÃch nhất cái nà y.â€
“Không phải là váy đẹp, mà là ngưá»i đẹp mặc và o nên váy đẹp.†Long Dá»±c nói.
Hai má Äông Phương Ngưng Tuyết dưới ánh đèn đỠbừng lên, thấp giá»ng nói: “Huynh nói lung tung, ai là ngưá»i đẹp chứ?â€
“Còn ai trồng khoai đất nà y nữa.†Long Dá»±c cưá»i, liếc mắt nhìn nà ng đánh giá. Äông Phương Ngưng Tuyết trước mặt cổ trắng ngần, eo nhá» nhắn, đùi ngá»c thon dà i, bá»™ váy Ä‘en cà ng tôn thêm những đưá»ng cong cá»§a thân thể má»m mại, khiến ngưá»i ta sinh ra vô và n ý nghÄ©.
Long Dá»±c trong lòng nổi lên má»™t cÆ¡n sóng cảm xúc, những kà ức cá»§a đêm cùng Äông Phương Ngưng Tuyết tình cảm mãnh liệt như má»™t Ä‘oạn phim bắt đầu xẹt qua trong đầu. Mặc dù lúc ấy má»™t ngưá»i bị dược váºt sở mê, má»™t ngưá»i khó kìm lòng, nhưng dù sao cÅ©ng là lần đầu cá»§a mình, cÅ©ng là lần đầu cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết, đối vá»›i hai ngưá»i mà nói là khắc cốt ghi tâm, suốt Ä‘á»i khó quên.
Äông Phương Ngưng Tuyết nhìn trong ánh mắt cá»§a hắn tá»±a hồ bắt gặp cái gì, gương mặt không khá»i nóng bừng lên. Trong lúc nhất thá»i, hai ngưá»i trong phòng Ä‘á»u không nói gì, cứ lặng yên đứng nhìn nhau cả hai Ä‘á»u có thể nghe được tiếng hÃt thở dồn dáºp cá»§a đối phương.
“Long Dá»±c!†Äông Phương Ngưng Tuyết bá»—ng nhiên như quyết định khó khăn, là nhà nói: “Äêm nay…, đêm nay, huynh đừng Ä‘i có được không?â€
“Hả?†Long Dá»±c ngây ngưá»i.
“Äừng Ä‘i…†Äông Phương Ngưng Tuyết mặt đỠbừng nói: “Ở đây vá»›i muá»™i…, bồi tiếp chuyện vá»›i muá»™i được không?â€
“A, ÄÆ°á»£c thôi!†Long Dá»±c trước sau cÅ©ng không thể cá»± tuyệt, cÅ©ng không có lý do gì để cá»± tuyệt.
“Chúng ta…, chúng ta ngồi xuống nói chuyện Ä‘i. Ta sẽ bồi tiếp muá»™i nói chuyện cả đêm.†Long Dá»±c cháºm rãi lui vá» phÃa sau hai trước, nhẹ nhà ng ngồi lên ghế sofa.
Äông Phương Ngưng Tuyết cắn môi, bá»—ng nhiên tiến đến hắn nói: “Ngồi nói chuyện mệt má»i quá, muá»™i không muốn…â€
Long Dá»±c ngẩn cÆ¡, kinh ngạc nói: “Thế thì là m thế nà o? Chẳng lẽ phải nằm trên ghế sofa nói chuyện?â€
Äông Phương Ngưng Tuyết thẹn thùng khó khăn dẫm dẫm chân nói: “Huynh theo muá»™i.†Nói rồi xoay ngưá»i Ä‘i, kéo Long Dá»±c lên lầu.
Äây đúng là phòng ngá»§ cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết, Long Dá»±c đối vá»›i nÆ¡i nà y cÅ©ng không phải lạ lẫm, bởi vì cái lần hai ngưá»i tình chà ng ý thiếp, hắn đã từng bế nà ng lõa thể ôm lên giưá»ng.
Lúc nà y nhìn đến, đồ váºt trong phòng đã Ãt Ä‘i, nhưng lại có nhiá»u hÆ¡n những váºt phẩm trang sức và tiểu động váºt trước kia chưa từng thấy, không biết là Äông Phương Ngưng Tuyết mua vá» hay là do ngưá»i khác Ä‘em tặng.
“Äây là các vị sư ca, sư tá»· tặng muá»™i.†Thấy ánh mắt ngạc nhiên cùa Long Dá»±c, Äông Phương Ngưng Tuyết giải thÃch: “Bá»n há» lo lắng cho muá»™i má»™t mình ở chá»— nà y sẽ không khá»i tÄ©nh mịch. Vì váºy mua cho muá»™i và i thứ, hy vá»ng có thể là m cho muá»™i vui vẻ, còn nói từ nay vá» sau có thá»i gian sẽ đến thăm muá»™i.â€
“Ha ha, bá»n há» tháºt có lòng! Váºy muá»™i nhất định phải vui vẻ khoái hoạt, nếu không thì sẽ phụ sá»± kỳ vá»ng cá»§a bá»n hỠđấy!†Long Dá»±c cưá»i.
Äông Phương Ngưng Tuyết nhẹ thở dà i, lẩm bẩm nói: “Vui vẻ…, vui vẻ…, nói thì dá»… dà ng, nhưng là m thì má»›i khó. Ài, lòng muá»™i có rất nhiá»u chuyện, sao có thể vui vẻ được chứ?â€
Long Dá»±c nói: “Muá»™i có những tâm sá»± gì? Hãy nói cùng ta, có lẽ ta có thể giúp gì đó cho muá»™i.â€
Tà i sản của tlchiton
Chữ ký của tlchiton [IMG]http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/08/10/15/1281430213169648124_574_574.jpg[/IMG]
27-08-2009, 01:05 AM
Vu Thần GiaÌo Tiểu Du Côn
Tham gia: Jan 2009
Äến từ: NhaÌ€ TrăÌng
Bà i gởi: 1,823
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 858 Times in 441 Posts
Chương 206: Nhất thiết tùy duyên
Dịch: abcd_298
Biên Dịch: NganHa
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Äông Phương Ngưng Tuyết buông tay hắn ra, Ä‘i đến bên giưá»ng ngồi xuống, tùy tiện cầm lấy má»™t cái gối hình trái tim ôm và o trong ngá»±c, gục đầu xuống, u uất nói : “Huynh không giúp muá»™i được.â€
“Tại sao?†Long Dực ngồi bên cạnh nà ng, trên tay cầm một món đồ chơi nghịch ngợm.
“Bởi vì sá»± tình vốn là do huynh gây ra, huynh sao có thể giúp đỡ?â€
“Ta?†Long Dá»±c mù má» nói: “Ta gây chuyện vì không vui cho muá»™i à ? Ài, Ngưng Tuyết, muá»™i… muá»™i sao lại khóc?â€
Long Dá»±c thấy Äông Phương Ngưng Tuyết Ä‘ang nhá» từng giá»t nước mắt lên chiếc gối trắng, hắn trong lòng kêu khổ, đỡ lấy vai Äông Phương Ngưng tuyết xoay nà ng lại, phát hiện đôi mắt cá»§a nà ng chẳng biết từ lúc nà o đã đỠhoe, nước mắt lã chã tuôn rÆ¡i.
Từ lúc quen biết Äông Phương Ngưng Tuyết đến giá» , Long Dá»±c vẫn cho rằng nà ng là má»™t nữ sinh kiên cưá»ng, lần trước thấy nà ng khóc đó là bởi vì cha mẹ mất nên thương tâm mà khóc, lần nà y không biết vì là do gì nữa.
“Nói huynh nghe nà o, Ngưng Tuyết, huynh rốt cuá»™c đã là m gì khiến muá»™i không vui?†Long Dá»±c không kìm được, tiếp tục há»i.
Äông Phương Ngưng Tuyết bá»—ng nhiên ngẩng đầu, hai môi khẽ động, như muốn nói gì đó rồi lại thôi, lắc đầu nói: “Muá»™i không nói, nói ra nhất định huynh sẽ tức giáºn, nói ra muá»™i sẽ thà nh má»™t tiểu quá»· lắm lá»i.â€
Long Dá»±c cưá»i khổ nói: “Muá»™i xem ta có giống má»™t con quá»· keo kiệt tức giáºn sao?â€
“Không.â€
“Váºy muá»™i nói Ä‘i, nói ra hết những buồn bá»±c trong lòng má»›i thấy thoải mái được. Muá»™i yên tâm, ta vốn da mặt đã dà y, năng lá»±c tâm lý cÅ©ng mạnh mẽ. Cho dù có nghe lá»i nói tháºt khó nghe Ä‘i chăng nữa cÅ©ng không tức giáºn đâu.â€
Äông Phương Ngưng Tuyết trong lòng cảm thấy khó xá», rồi lại như cương quyết không nói, rồi lại ra Ä‘iá»u nghÄ© ngợi, rốt cuá»™c không nhịn được: “Tối nay, muá»™i thấy huynh cùng Nguyệt Nhã Nhu và Du Hoa Nhị cùng dùng ăn cÆ¡m ở má»™t chỗ…â€
“Äúng rồi, chúng ta đã cùng dùng cÆ¡m, lúc đó còn có bốn đứa bạn cùng phòng cá»§a huynh Ä‘i cùng, là ta má»i Ä‘i cùng.†Long Dá»±c nghe trong giá»ng nói cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết có phần chua xót, chợt hiểu ra là do hắn là m cho nà ng không vui. Vì váºy má»›i Ä‘em sá»± tình Du mẫu cứu mình kể lại cho nà ng nghe: “Mẫu thân cá»§a nà ng ta đã cứu mạng ta. Ta bây giá»i má»›i má»i nà ng ấy má»™t bữa cÆ¡m, muá»™i nói xem có đúng không? Muá»™i đấy! Trong lòng khẳng định lại nghÄ© sai lệch Ä‘i.†Nói rồi hì hì cưá»i, đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết.
Äông Phương Ngưng Tuyết mặt đỠlên, vùi đầu và o trong ngá»±c hắn, thấp giá»ng nói: “Muá»™i đúng là nghÄ© sai rồi! Muá»™i đúng là ghen tuông! Ài, cÅ©ng là do muá»™i rất để ý đến huynh mà . Nguyệt Nhã Nhu và Du Hoa Nhị Ä‘á»u rất ưu tú, Ä‘á»u có má»™t mái nhà ấm áp, có cha mẹ thương yêu mà muá»™i bây giá» cÅ©ng không còn ngưá»i thân. Muá»™i …, muá»™i sợ mất cả huynh nữa…â€
“Muá»™i không cô đơn, muá»™i bây giá» không phải là có ta ở bên sao? Muá»™i không phải không có chá»— dá»±a, chẳng phải bây giá» muá»™i Ä‘ang trong lòng ta đấy sao?†Long Dá»±c vá»— nhè nhẹ lên sống lưng nà ng: “Còn nữa, ta đáp ứng vá»›i muá»™i, từ nay vá» sau sẽ thưá»ng tá»›i đây. Muá»™i sợ mất ta, ta lại không sợ mất muá»™i à ?â€
Äông Phương Ngưng Tuyết vòng đôi tay nhỠôm hắn nói: “Muá»™i biết, quả là má»™t nam nhân ở bên mà có nhiá»u nữ nhân ưu tú, trái tim sẽ dao động, nam nhân nà o cÅ©ng như thế. Ngoà i Nguyệt Nhã Nhu và Du Hoa Nhị, huynh nhất định còn kết gioa vá»›i những nữ nhân khác nữa. Huynh xem, nếu đợi đến lúc tốt nghiệp đại há»c, huynh phải chÃnh thức đối mặt vá»›i việc chá»n lá»±a, huynh sẽ lá»±a chá»n ai?â€
Long Dá»±c bị đôi mắt trong suốt như nước cá»§a nà ng nhìn chăm chú và o, không chút suy nghÄ©, buá»™t miệng nói: “Chá»n muá»™i!â€
Äông Phương Ngưng Tuyết trong mắt hiện lên má»™t tia kinh hỉ, xong rồi lại láºp tức buồn bã nói: “Nói đến chuyện tương lai còn quá sá»›m, huynh khẳng định như váºy, có phải là bởi vì giữa chúng đã đã phát sinh ra chuyện… đó. Huynh thấy áy náy, thấy thiếu nợ muá»™i nên má»›i an á»§i muá»™i như váºy chứ gì?â€
Long Dá»±c không nói gì, bởi vì trong lòng hắn quả tháºt tồn tại loại suy nghÄ© nà y, bất quá chỉ là má»™t phần nhá», hắn đối vá»›i Äông Phương Ngưng Tuyết tuyệt đối có má»™t loại cảm giác chân tình khó có thể dứt bá» ra được.
“Long Dá»±c, muá»™i đột nhiên lại nghÄ© tá»›i má»™t vấn Ä‘á», vấn đỠnà y thá»±c khó trả lá»i, huynh có thể lá»±a chá»n im lặng, có thể không trả lá»i.â€
“Ta nói, giữa chúng ta không có vấn đỠnà o không thể trả lá»i.â€
“Ngoà i muá»™i ra, huynh có hay không cùng vá»›i cô gái nà o khác…, phát sinh loại quan hệ nà y?â€
Nói đến “loại quan hệ nà y†Long Dá»±c đương nhiên hiểu được ý tứ cá»§a nà ng, hắn nghÄ© nói vấn đỠvá»›i ngưá»i khác tuy có chút xấu hổ, nhưng sá»›m muá»™n cÅ©ng phải xảy ra không trước trước mắt nói sá»›m Ä‘i
“Ài…! Từng có…†Long Dá»±c không biết sau khi mình nói ra những lá»i nà y Äông Phương Ngưng Tuyết sẽ có phản ứng gì, chỉ là tạm thá»i hắn tránh nhìn và o mắt nà ng.
Äông Phương Ngưng Tuyết tá»±a hồ đã Ä‘oán trước được câu trả lá»i cá»§a hắn là thế, trên mặt lúc đó cÅ©ng không có kÃch động gì, truy há»i: “Mấy ngưá»i? Các nà ng là ai?â€
“Hai ngưá»i, má»™t ngưá»i tên là Phong Linh má»™t ngưá»i tên là Má»™ Phượng.†Tuy biết nữ nhân có rá»™ng lượng đến mấy Ä‘i chăng nữa cÅ©ng không thể không để ý loại chuyện nà y, nhưng Long Dá»±c quyết định cÅ©ng không che giấu.
Äông Phương Ngưng Tuyết “Ồ†má»™t tiếng nói: “Phong Linh? Cái tên nà y nghe rất quen thuá»™c… A, muá»™i nhá»› ra rồi, nà ng ta hình như cÅ©ng là đồng há»c vá»›i chúng ta?â€
“Äúng là nà ng ấy.†Äông Phương Ngưng Tuyết an định dị thưá»ng ngược lại lại cà ng là m Long Dá»±c thất bất an.
“Má»™ Phượng kia là ai ? Nà ng là nữ sinh cá»§a hệ nà o?†Äông Phương Ngưng Tuyết cúi đầu suy tư, các hệ khác cá»§a long Quang đại há»c muá»™i có nghe loáng thoáng qua, nhưng không có nghe nói ai tên Má»™ Phượng,â€
“Nà ng ta không phải là há»c sinh. Ài, chuyện nà y nói ra thì dà i lắm.†Long Dá»±c thở dà i, Ä‘em chuyện trên đưá»ng tá»›i La Tư quốc tìm kiếm huyết liên từ từ quen biết Má»™ Phượng giản lược nói má»™t lần, cuối cùng lại nói: “Ta vá»›i chuyện cá»§a Phong Linh cÅ©ng là vì chà dương linh khà trong cÆ¡ thể phát tác má»›i xảy ra, tình hình lúc ấy, nếu nà ng ta không tá»± nguyện cùng ta…, ta nghÄ© bây giá» ta đã không thể nà o ngồi đây cùng muá»™i nói chuyện rồi.â€
Hắn nói đến việc nà y, Äông Phương Ngưng Tuyết căn bản không thể nà o biết được, vốn trong lòng còn gắng chịu đựng, tháºm chà đố kỵ vá»›i Phong Linh và Má»™ Phượng hai ngưá»i đã chia nhá» trái tim cá»§a Long Dá»±c. Nhưng lúc nà y chẳng những hoà n toà n thoải mái mà ngược lại đối vá»›i Phong Linh và Má»™ Phượng còn thấy cảm kÃch. Bởi vì đúng như Long Dá»±c nói, nếu không có hai nà ng đó, mình đừng nói là có thể trông giữ Long Dá»±c, chỉ sợ cả nhìn mặt hắn cÅ©ng không được. Bây giá» hết thảy những phiá»n muá»™n Ä‘á»u tan và o hư không.
Trong khoảng thá»i gian ngắn, tâm kết cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết hoà n toà n được giải khai, trong lòng thư thái dá»… chịu. Nà ng nắm chặt bà n tay Long Dá»±c trong tay mình nói: “Huynh trên ngưá»i có loại bệnh nặng nà y, sao lúc ở Hằng SÆ¡n không nói cho muá»™i biết? Huynh coi ta là ngưá»i dưng phải không?â€
“Không có, huynh là sợ muá»™i lo lắng thôi mà .â€
“Huynh nếu xảy ra chuyện gì, muá»™i má»›i tháºt sá»± phải lo lắng.†Äông Phương Ngưng Tuyết cắn môi, thấp giá»ng nói: “Huynh lấy giấy viết Âm Dương Hợp Nhạc Công Ä‘i, lấy nhanh ra cho muá»™i.â€
Long Dực không biết nà ng muốn là m gì, do dự một chút, rốt cục cũng lấy ra đưa cho nà ng.
Äông Phương Ngưng Tuyết mở mấy cuá»™n giấy trong tay ra, hai gò má láºp tức đỠbừng, nói: “Mấy cuá»™n giấy nà y để ở chá»— muá»™i hai ngà y, chá» muá»™i há»c…, há»c xong sẽ trả lại cho huynh.â€
Long Dá»±c trố mắt nhìn nà ng ngạc nhiên há»i: “Muá»™i…, muá»™i tháºt muốn há»c cái nà y?â€
“Vì huynh, muá»™i nhất định phải há»c. Má»™ Phượng ở La Tư quốc xa xôi, Phong Linh lại không thưá»ng xuyên ở bên cạnh huynh, mà muá»™i ngoà i Ä‘á»c sách há»c táºp thì chỉ nhá»› nhung huynh, rốt cục không có gì là m, cho nên thá»i gian cá»§a muá»™i rất nhiá»u, tốt nhất là há»c cái nà y.†Nà ng giÆ¡ cuá»™c giấy trên tay lên nói tiếp: “Từ nay vá» sau huynh nếu mà đi xa, muá»™i sẽ cùng Ä‘i vá»›i huynh, cÅ©ng không sợ chứng bệnh nà y cá»§a huynh có cÆ¡ há»™i đột phát.â€
Nà ng nói đến đây, chẳng khác nà o bà y tá» trái tim mình cho Long Dá»±c, ý tứ là ngá»™ nhỡ Long Dá»±c lại bị Chà dương linh khà phát tác lần nữa, thì chÃnh mình sẽ theo đó mà cam tâm tình nguyện hiến thân cho hắn.
Long Dá»±c cà ng cảm động, nhưng nghÄ© thấy lại cà ng thêm khó xá», ôm đầu thở dà i: “Ngưng Tuyết, trong lòng ta bây giá» Ä‘ang rất bối rối. Ta biết muá»™i rất tốt vá»›i ta nhưng hai ngưá»i Phong Linh, Má»™ Phượng cÅ©ng là vì ta mà không quản gì hết, ta muốn hứa hẹn vá»›i các nà ng, nhưng ta nên hứa hẹn cái gì? Ta tháºt sự…, tháºt sá»± không biết nên là m gì bây giá»!â€
Ba nữ tá» Ä‘á»u xinh đẹp, đối vá»›i mình cÅ©ng Ä‘á»u rất tốt, hứa hẹn vá»›i má»™t ngưá»i trong các nà ng Ä‘á»u là m Ä‘au đớn hai trái tim còn lại… Long Dá»±c bây giá» không dám nghÄ© tá»›i vấn đỠnà y.
Äông Phương Ngưng Tuyết cưá»i ảm đạm, ngược lại ôn nhu an á»§i hắn: “Huynh đừng khổ não nữa, muá»™i không cần huynh phải hứa hẹn Ä‘iá»u gì. Lúc ở Hằng SÆ¡n, nghÄ©a phụ muá»™i đã từng nói, chuyện tình cảm là do duyên pháºn, nếu hai ngưá»i có duyên vá»›i nhau, mặc dù trải qua muôn ngà n khó khăn cuối cùng rồi cÅ©ng sẽ có má»™t kết cục đại viên mãn, còn nếu hai ngưá»i vô duyên thì dẫu có cưỡng cầu thế nà o Ä‘i nữa, cuối cùng cÅ©ng không có khả năng kết hợp được vá»›i nhau. Ài, huynh và muá»™i lúc đó…, muá»™i đã nghÄ© thông suốt, hết thảy tùy duyên Ä‘i…â€
“Ngưng Tuyết, muá»™i thá»±c sá»± nghÄ© như váºy?â€
“Äúng, lúc ở Vô Tâm am, Vô Tâm sư thái đã nói qua cho muá»™i vỠ‘Vạn pháp tá»± nhiên, nhất thiết tùy duyên’. Muá»™i vừa rồi đã hiểu ra tháºt nhiá»u Ä‘iá»u.â€
Long Dá»±c gáºt gáºt đầu, lẩm bẩm nhắc lại: “Vạn pháp tá»± nhiên…, nhất thiết tùy duyên, Ài, tâm tư ta bây giá» nên nghÄ© tá»›i chuyện há»c táºp, cho nên chuyện tình cảm tạm thá»i dừng lại, tạm gác lại, để sau Ä‘i.â€
“Boong, boong, boong …†Äồng hồ dưới nhà vang lên mưá»i hai tiếng báo hiệu đã là ná»a đêm, vầng trăng ẩn và o trong tầng mây, những con côn trùng ngoà i cá»a sổ khẽ hót “Ngá»§ Ä‘i… ngá»§ Ä‘i…†giống như thúc giục hai ngưá»i Ä‘i nghỉ ngÆ¡i.
“CÅ©ng không còn sá»›m nữa, muá»™i ngá»§ Ä‘i!†Long Dá»±c đứng lên nhẹ giá»ng nói: “Ta đến ghế sofa nằm.â€
“Muá»™i không ngá»§ được.†Äông Phương Ngưng Tuyết nhẹ nhà ng cởi tất, lá»™ ta đôi chân ngá»c trắng như tuyết, nà ng nằm nghiêng trên giưá»ng nhìn Long Dá»±c nói: “Huynh lên giưá»ng nằm Ä‘i, chúng ta cứ nằm nói chuyện má»™t đêm được không?â€
Long Dá»±c trống ngá»±c Ä‘áºp thình thịch, ngÆ¡ ngác đứng đần mặt ra, không biết phải là m sao.
Äông Phương Ngưng Tuyết buồn bã nói: “Huynh không muốn à ?â€
“Ta… được rồi !†Long Dá»±c lại đến bên giưá»ng, cÅ©ng cởi bá» già y ra, cùng Äông Phương Ngưng Tuyết song song nằm xuống.
Chiếc giưá»ng không lá»›n lắm, vừa vặn chứa được hai ngưá»i nằm như váºy, hai thân thể trẻ tuổi nóng hừng há»±c ká» bên cùng nằm má»™t chá»—, Ä‘á»u cảm nháºn được nhiệt độ trên thân thể đối phương truyá»n tá»›i.
Mạch máu cá»§a Long Dá»±c sôi sục, hÃt thở đã không còn dá»… dà ng như lúc trước, nhẹ ho má»™t tếng, muốn tìm lá»i gì để nói, nhưng căn bản không thể mở miệng nói chuyện.
Tà i sản cá»§a ToÌ€.TiÌ.Te
27-08-2009, 01:06 AM
Vu Thần GiaÌo Tiểu Du Côn
Tham gia: Jan 2009
Äến từ: NhaÌ€ TrăÌng
Bà i gởi: 1,823
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 858 Times in 441 Posts
Chương 207: Bảo tà ng bà máºt
Dịch: abcd_298
Biên Dịch: NganHa
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Äá»™t nhiên lúc đó, Äông Phương Ngưng Tuyết nghiêng ngưá»i vá» phÃa hắn, đưa má»™t cánh tay khoác lên ngưá»i hắn, mặt ép và o cánh tay cá»§a hắn, mỉm cưá»i thá»a mãn, nói như mê sảng: “Long Dá»±c à , muá»™i rất thÃch huynh…! Muá»™i rất thÃch huynh…, muá»™i muốn nằm trong lòng huynh thế nà y…â€
Trong lòng Long Dá»±c rung động mãnh liệt, hắn nhẹ vuốt nhẹ lên mái tóc mượt mà cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết, dịu dà ng khẽ nói: “Ngưng Tuyết… Ngưng Tuyết… ta cÅ©ng thÃch muá»™i…â€
Không cần những lá»i đưá»ng máºt, cÅ©ng không cần thá» non hẹn biển, chỉ cần má»™t câu vô cùng đơn giản đã Ä‘em trái tim cá»§a hai ngưá»i Ä‘áºp cùng má»™t nhịp.
“Long Dá»±c, muá»™i…, muá»™i nhá»› huynh.†Äông Phương Ngưng Tuyết thân hình má»m mại khẽ động, thanh âm phát ra có chút run rẩy.
Äầu nà ng từ từ ngước lên tìm kiếm, từ khuá»·u tay cá»§a Long Dá»±c đến bá» vai cá»§a hắn, chỉ má»™t chút nữa là vai nà ng ká» vai hắn, hÆ¡i thở nà ng phả ra mùi hương lan tá»±a như xạ nhiệt khà và o tai Long Dá»±c, Long Dá»±c cảm thấy mình sắp tan chảy ra đến nÆ¡i: “Ta cuối cùng cÅ©ng muốn…, như váºy…. như váºy lại cà ng có lá»—i vá»›i muá»™i…†Long Dá»±c cố gắng kìm nén dục vá»ng Ä‘ang thiêu đốt mình, khó khăn nói.
“Muá»™i không phải đã nói rồi sao? Hết thảy tùy duyên, huynh cÅ©ng không cần nghÄ© ngợi nhiá»u.†Hai cánh tay ngá»c cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết đã ôm ghì lấy thân thể Long Dá»±c, hai gò má á»ng hồng cà ng cuốn hút lòng ngưá»i, nhẹ nhà ng cá» sát và o mặt Long Dá»±c nói: “Muá»™i không dám hy vá»ng xa xôi, chỉ muốn ở cùng vá»›i huynh lâu dà i, chỉ cầu gần bên huynh.â€
Long Dá»±c còn có thể nói gì đây? Hắn sau đó cÅ©ng chẳng nói gì, chỉ dùng những động tác cÆ¡ thể thay thế cho hết thảy ngôn ngữ. Rốt cục, thân thể hai ngưá»i từ từ nháºp lại là m má»™t, si mê quấn quÃt ôm nhau, tiếng rên rỉ như âm thanh phát ra từ nÆ¡i sâu thẳm nhất cá»§a cõi lòng, xuyên thấu qua khung cá»a sổ, truyá»n và o mà n đêm đầu mùa thu. Vầng trăng ngoà i cá»a sổ mông lung, ánh trăng lưỡi liá»m chiếu và o căn phòng nhỠđã lặng lẽ nhạt dần, chui và o trong tầng mây má»ng, nó như biết tránh Ä‘i hay là bởi cÅ©ng Ä‘ang e lệ?
Äông Phương Ngưng Tuyết hy vá»ng đêm nay cứ như thế nà y mãi, vÄ©nh viá»…n không có cái khoẳng khắc hừng đông kia, nhưng quy luáºt vẫn phải xảy ra, mà n đêm, cuối cùng cÅ©ng phải nhưá»ng chá»— cho những tia nắng đầu tiên cá»§a bình minh, rất nhanh chóng bị đẩy lui.
“Mặt trá»i đã lên cao, mau dáºy thôi!†Những tia nắng mặt trá»i đầu tiên cá»§a sáng sá»›m chiếu và o cá»a sổ. Long Dá»±c cháºm rãi ngồi dáºy, nhẹ nhà ng bỠđôi tay nhá» bé cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết Ä‘ang đặt trên ngá»±c mình ra.
Äông Phương Ngưng Tuyết “ưm†má»™t tiếng. Mắt nhắm mắt mở ngồi dáºy theo hắn, nhưng khi nháºn ra Long Dá»±c Ä‘ang nhìn chăm chăm và o ngưá»i mình, lúc nà y má»›i ý thức được sá»± việc, “A!†lên má»™t tiếng, vá»›i lấy tấm chăn má»ng che lõa thể cá»§a mình.
“Huynh… huynh còn nhìn nữa, đại sắc lang!†Äông Phương Ngưng Tuyết sẵng giá»ng thẹn thùng vô cùng.
Ãnh mắt Long Dá»±c tá»±a hồ lại cà ng mở to ra hÆ¡n, khẽ cưá»i nói: “Trước mặt có má»™t nữ sinh xinh đẹp không mặc quần áo. Ta sao có thể lại nhẫn nhịn không nhìn được chứ? Trừ phi ta bị mù !â€
“Muá»™i bây giá» sẽ móc hai mắt háo sắc cá»§a huynh ra, xem huynh còn nhìn nữa không.†Äông Phương Ngưng Tuyết đưa hai ngón tay tá»›i ra vẻ chá»c và o mắt Long Dá»±c, không ngá» tấm chăn má»ng lại bị tuá»™t ra, má»™t đôi tuyết lê ngá»c đứng ngạo ngá»… nhất thá»i lá»™ ra.
Long Dá»±c nhún vai, cưá»i hì hì nói: “Ta không muốn xem, nhưng muá»™i lại hết lần nà y tá»›i lần khác đưa những chá»— mê ngưá»i bà y ra trước mắt ta, ta không phải thánh nhân, căn bản không thể kìm nén được.â€
“Huynh… huynh…, đại há»—n đản! Vô lại quá»· !†Äông Phương Ngưng Tuyết cá»±c thẹn, giấu cả ngưá»i và o trong ăn không chịu ló ra nữa.
“Ngà y mai là chÃnh thức khai giảng, Ngưng Tuyết, hôm nay muá»™i đã chuẩn bị những gì?†Long Dá»±c không trêu chá»c nữa, nghiêm túc há»i.
“Huynh nói trước Ä‘i!†Äông Phương Ngưng Tuyết lúc nà y má»›i chui đầu ra: “Huynh hôm nay định là m gì?â€
“Ta hả, Ta hôm nay muốn đến rừng thông phÃa bắc cá»§a trưá»ng há»c.â€
“Rừng cây ở phÃa bắc? NÆ¡i đó thá»±c tÄ©nh mịch, đúng là nÆ¡i ước há»™i vá»›i nữ sinh tốt đó.†Äông Phương Ngưng Tuyết bÄ©u môi: “Huynh lại định hẹn vá»›i Phong Linh đến đó nói chuyện yêu đương chứ gì, hay là hẹn vá»›i Nguyệt Nhã Nhu…, Du Hoa Nhị?â€
Long Dá»±c cưá»i khổ nói: “Äá»u không phải, ta và những gã bạn cùng phòng đã thá»a thuáºn vá»›i nhau, muốn đến nÆ¡i nà o đó để kiểm nghiệm công phu, xem hai tháng nay đã tiến bá»™ đến đâu.â€
“Kiểm nghiệm?†Äông Phương Ngưng Tuyết cưá»i nói: “Huynh cÅ©ng đã nháºn đồ đệ rồi, chúc mừng chúc mừng!â€
“Äồ đệ gì đâu muá»™i, chỉ đơn giản là dạy bá»n há» má»™t chút thôi, ta cÅ©ng là muốn tốt cho huynh đệ mà .â€
“Cả nghÄ©a phụ thá»±c lá»±c mạnh mẽ như váºy, cÅ©ng tá»± than thở rằng mình không phải đối thá»§ cá»§a huynh, bởi váºy có thể thấy được hai chữ ‘đơn giản’ cá»§a huynh thá»±c không đơn giản. Long sư phụ! Khi nà o ngưá»i má»›i ‘đơn giản’ chỉ Ä‘iểm cho ta hả?â€
‘Tiêu Diêu thần công cá»§a Tiêu Diêu Các, Thất Nhan Kiếm KhÃ, Tiêu Diêu Du Thân Pháp Ä‘á»u là những tuyệt há»c trong thiên hạ, chỉ cần tu luyện đến cảnh giá»›i cao cấp, cÅ©ng thể tung hoà nh thiên hạ, cho nên ta bây giá» hy vá»ng muá»™i có thể chuyên tâm tu luyện tháºt kỹ các tuyệt há»c cá»§a Tiêu Diêu phái. Sau đó ta má»›i dạy các thứ khác. Há»—n tạp không bằng tinh thông.â€
“Váºy còn huynh? Hứ, chÃnh huynh có má»™t thân thần thông dị thuáºt, nà o là Thiên Pháºt Chưởng, Bà n Nhược Tâm Kinh cá»§a Từ Bi Tá»± lại còn há»c cả mấy tuyệt há»c cá»§a Tiêu Diêu các chúng ta. Hừ, huynh chẳng phải cÅ©ng há»—n tạp sao? Huynh căn bản là tìm lý do để không dạy ta đó mà .â€
Long Dá»±c cứng há»ng không nói được gì, đần mặt ngẩn ngÆ¡ đến ná»a ngà y, má»›i nói: “Linh khà cá»§a ta và chân khà ná»™i tức cá»§a những ngưá»i khác không giống nhau, tá»· như nói các tuyệt há»c cá»§a Tiêu Diêu các phải dùng đến Tiêu Diêu thần công để phụ trợ còn ta thì có thể dùng linh khà cá»§a bản thân. Ta có cảm giác linh khà cá»§a mình có rất nhiá»u tÃnh chất rất nhiá»u tuyệt há»c cá»§a các môn phái Ä‘á»u có thể sá» dụng được.â€
“Thôi đắc ý Ä‘i!†Äông Phương Ngưng Tuyết lưá»m hắn, bá»—ng nhiên nhoẻn miệng cưá»i: “Kỳ thá»±c là muá»™i nói đùa. Mục tiêu cá»§a muá»™i bây giá» má»™t là há»c tháºt giá»i các môn cá»§a mình, hai là tu luyện tốt công phu cá»§a Tiêu Diêu các, là m gì còn thá»i gian để luyện môn công phu cá»§a huynh chứ. Hy vá»ng trong tương lai có thể cùng huynh há»c há»i.†Nà ng cố ý nói nhấn mạnh và o hai chữ “tương laiâ€, là m như vô tình liếc và o mắt Long Dá»±c.
Long Dá»±c sao có thể không hiểu tâm tư cá»§a nà ng, mỉm cưá»i nói: “Ài, mặc kệ tương lai như thế nà o, chỉ cần muá»™i muốn há»c cái gì, ta sẽ dạy cho muá»™i cái đó.â€
Äông Phương Ngưng Tuyết dưá»ng như nháºn được niá»m an á»§i lá»›n lao, nhẹ thở dà i má»™t tiếng, đưa mắt nhìn lên nóc nhà đến ngây ngốc. Long Dá»±c thấy nà ng cưá»i lá»™ ra hà m răng trắng bóc, đột nhiên nhá»› tá»›i má»™t việc, há»i: â€œÄÆ°á»£c rồi Ngưng Tuyết, lúc ở Hằng SÆ¡n, những nhân váºt lợi hại dưới trướng há»™i chá»§ cá»§a Bạch Sam Há»™i cÅ©ng đã xuất lai, bá»n há» chẳng lẽ là vì trừng phạt gia đình muá»™i, phản bá»™i Bạch Sam Há»™i? Việc nà y cÅ©ng xem như trở mặt được rồi.â€
Äông Phương Ngưng Tuyết thần sắc buồn bã, thở dà i : “Phản bá»™i lại Bạch Sam Há»™i háºu quả mặc dù sẽ rất nghiêm trá»ng nhưng tháºt ra mà nói, có lẽ Äông Thanh sẽ không cần phà khà lá»±c lá»›n như thế để truy sát cả nhà muá»™i, Trong đó,… Trong đó có ẩn tình khác, lúc trước khi cha và mẹ cá»§a muá»™i lâm chung má»›i được biết.
Long Dá»±c mặc dù hiếu kỳ, nhưng cÅ©ng không truy vấn. Hắn biết nếu có thể nói Äông Phương Ngưng Tuyết khẳng định sẽ không giấu diếm mình.
“Huynh nhất định rất muốn biết lý do thế nà o đúng không? Ài, kì tháºt nếu huynh không há»i muá»™i thì sá»›m muá»™n gì muá»™i cÅ©ng sẽ nói cho huynh nghe.†Äông Phương Ngưng Tuyết trầm ngâm má»™t lát, tá»±a hồ suy ngẫm, hồi lâu sau má»›i nói: “Ngà y đó muá»™i cùng cha mẹ sắp lên tá»›i Hằng SÆ¡n địa pháºn cá»§a Bạch Sam Há»™i thì bị vây công, cha mẹ vì bảo vệ muá»™i mà thân thụ trá»ng thương, sau đó nghÄ©a phụ dẫn mấy đệ tỠđến giải cứu, khi tà n cuá»™c chiến đấu thì muá»™i cÅ©ng không há» hấn gì nhưng đáng tiếc cha mẹ muá»™i lại không may mắn được như thế. Trước khi lâm chung cha có nói vá»›i muá»™i, lão há»™i chá»§ cá»§a Bạch Sam Há»™i đã từng lưu lại cho ông má»™t câu, những lá»i nà y có quan hệ đến má»™t bảo tà ng bà máºt thá»i viá»…n cổ, chiếm được nó thì có thể già u như vua chúa.
Nà ng nói tá»›i đây, Long Dá»±c đã hiểu được hết sá»± việc, ngắt lá»i nói: “Ngưá»i xưa có câu tiá»n bạc là cây Ä‘ao giết ngưá»i không lưu huyết quả không sai! Chỉ vì cái bảo tà ng đó mà từ trước đến nay chẳng biết có bao nhiêu ngưá»i táng mạng rồi.â€
Äông Phương Ngưng Tuyết kinh ngạc nói: “Muá»™i còn chưa nói xong, huynh đã biết muá»™i định nói gì sao?â€
Long Dá»±c gáºt đầu nói: “Ta cÅ©ng Ä‘oán được hầu hết, cha muá»™i trước khi mất nhất định đã Ä‘em câu nói liên quan đến bảo tà ng kia nói cho muá»™i nghe, mà những tên Bạch Sam Há»™i đã truy sát gia đình muá»™i khẳng định là vì muốn nghe manh mối vá» cái bảo tà ng đó. Cha mẹ cá»§a muá»™i đã mất, bá»n chúng tá»± nhiên phải theo muá»™i tìm kiếm đáp án. Cho nên má»›i trở tay vá»›i những nhân váºt trá»ng yếu cá»§a Hằng SÆ¡n.â€
“Huynh tháºt là thông minh, nói hoà n toà n chÃnh xác!†Äông Phương Ngưng Tuyết trong nụ cưá»i có và i phần buồn bã: “Äáng tiếc a, bá»n chúng chỉ biết má»™t mà không biết hau. Dá»±a và o câu nói kia mặc dù có thể biết được nÆ¡i cất giấu bảo tà ng nhưng cÅ©ng chỉ là đại khái thôi, nếu không có những manh mối khác nữa, như là kÃnh hoa thá»§y nguyệt thì không thể tìm được. Nhân đây muá»™i cÅ©ng nói luôn cho huynh biết bảo tà ng là ở núi Côn Lôn, huynh chung quy cÅ©ng không thể đà o hết cá»§a núi Côn Lôn lên mà tìm kiếm được.â€
“Muá»™i Ä‘ang nói phần bản đồ còn thiếu kia giống như địa hình cá»§a núi Côn Lôn, nó có chỉ rõ bảo tà ng ở trong ngá»n núi nà o hay là manh mối nà o nữa không?â€
“Ài, là thế nà y, chỉ là má»™t câu nói vá» vị trà đại khái là ‘Nhất trương đồ Ä‘iểm minh tưá»ng tế địa Ä‘iểm, lưỡng giả hợp nhị vi nhất, ngáºn khoái tá»±u năng hoa đáo bảo tà ng, phá»§ tắc vÄ©nh viá»…n đô bất khả năng’, ý là má»™t bức há»a chỉ ra địa Ä‘iểm tỉ mỉ, hai cái hợp lại là m má»™t có thể nhanh chóng tìm được bảo tà ng, nếu không vÄ©nh viá»…n không tìm được.â€
“Má»™t bức há»a? Muá»™i có biết nó ở nÆ¡i nà o không?â€
“Muá»™i chỉ biết bức há»a đó tên là ‘Phi Thiên đồ’ còn lại thì không biết gì thêm.â€
“Phi Thiên Äồ? Khoan đã…†Long Dá»±c trong đầu chợt lóe lên chỉ cảm thấy tá»±a hồ ở đâu đó có nghe nói đến ba chữ “Phi Thiên Äồ†nà y rồi, nặn óc suy nghÄ© má»™t chặp, vá»— tay kêu lên: “Ra rồi, ta nhá»› ra rồi, nó đúng là Phi Thiên Äồ!â€
“Huynh biết nÆ¡i nà o có Phi Thiên Äồ?†Äông Phương Ngưng Tuyết nhÃu mà y lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn Long Dá»±c.
Long Dá»±c lắc đầu cưá»i: “Ta không biết, nhưng ta từng nghe ngưá»i ta nhắc tá»›i, sau khi ta cùng má»™t đám bạn há»c đến Tây Thanh cao nguyên Thải Phong, khi Ä‘ang ngồi trên tà u há»a để trở vá» có gặp má»™t… má»™t nữ đạo tặc, lúc ấy nà ng ta muốn trá»™m cái nhẫn cá»§a ta, may mắn là ta cảnh giác nên má»›i không bị mất. Sau đó nữ đạo tặc kia cùng vá»›i má»™t sư ca đồng môn trong xe lá»a đấu má»™t tráºn, đúng là vì tranh Ä‘oạt Phi Thiên Äồ. Hắc, tiếc tháºt, nếu lúc ấy ta biết chuyện nà y, đã nhân tiện Ä‘oạt lấy Phi Thiên Äồ rồiâ€
“Huynh cÅ©ng muốn tìm kiếm cái bảo tà ng kia?†Äông Phương Ngưng Tuyết bâng quÆ¡ há»i, hiển nhiên nà ng vá»›i Phi Thiên Äồ kia không quá quan tâm.
Tà i sản cá»§a ToÌ€.TiÌ.Te
28-08-2009, 12:18 PM
Vu Thần GiaÌo Tiểu Du Côn
Tham gia: Jan 2009
Äến từ: NhaÌ€ TrăÌng
Bà i gởi: 1,823
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 858 Times in 441 Posts
Chương 208 : Ông nội của Phong Linh
Dịch: abcd_298
Biên Dịch: chuoi_gia
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Long Dá»±c cưá»i ha hả nói : â€œÄÆ°Æ¡ng nhiên, muá»™i không phải vừa nói đấy thôi, tìm được bảo tà ng có thể già u ngang đức vua, ại lại không muốn phát tà i chứ ? Có tiá»n thì cuá»™c sống vá» sau cÅ©ng không cần phiá»n muá»™n nữa, còn có thể trợ giúp những ngưá»i dân nghèo khổ, có thể quyên giúp từ thiện, có thế… dù sao chỉ cần nguyện ý, có thể là m được rất nhiá»u rât nhiá»u chuyện aâ€
“Muá»™i không cần phát tà iâ€, Äông Phương Ngưng tuyết ánh mắt trở lên mÆ¡ mà ng, “Nếu có thể đánh đổi, muá»™i tình nguyện đêm bảo tà ng đó đổi lấy thá»i gian, như váºy có thể vÄ©nh viá»…n ở cùng huynh, cùng nói chuyện phiếm vá»›i huynhâ€
Long Dá»±c rùng mình, định mở miệng nói thì Äông Phương Ngưng Tuyết đã chùm chăn lại, mệt má»i vô lá»±c nói : “Cả đêm không ngá»§ đẫy giấc, muá»™i muốn ngá»§ thêm hai giá» nữa bằng không ngà y mai sẽ không đủ tỉnh táo để Ä‘i há»c, chẳng phải huynh muốn đến rừng thông kiểm nghiệm công phu cá»§a bốn gã bạn cùng phòng phải không ? Huynh Ä‘i trước Ä‘i. Chúng ta sẽ gặp nhau sau.
Long Dá»±c gục gặc đầu, vá»›i lấy bá»™ quần áo mặc và o, cúi xuống hôn lên trán Äông Phương Ngưng Tuyết má»™t cái, ôn nhu nói : “Ngá»§ ngoan nhé, Ta Ä‘i trước đây !â€
Khi hắn bước đến cá»a phòng ngá»§ chợt nghe Äông Phương Ngưng Tuyết nói : “Muốn chiếm bảo tà ng, đại sa mạc Äôn Hoà ng, đây là những lá»i lúc lâm chung cha muá»™i nói cho muá»™i, trên thế giá»›i nà y, có lẽ chỉ có muá»™i và huynh biết được Ä‘iá»u nà yâ€
“Cám Æ¡n muá»™i đã tÃn nhiệm, đây sẽ là bà máºt cá»§a riêng hai ta, ta sẽ không nói cho bất cứ kẻ nà o biết “ Long Dá»±c quay đầu lại cưá»i, rồi cháºm rãi Ä‘i ra ngoà i
Sau khi ghé và o má»™t quán bên đưá»ng ăn sáng và i thứ, Long Dá»±c chạy nhanh vá» phòng 414, thấy cá»a phòng đã khóa. Bá»n ba ngưá»i Tiá»…n Như VÅ© không biết đã Ä‘i chÆ¡i chá»— nà o. Long Dá»±c mở cá»a Ä‘i và o, thấy trên giưá»ng cá»§a mình có má»™t tá» giấy, xem chữ viết thì là thá»§ bút cá»§a Tiá»…n Như VÅ©. Tá» giấy viết : “Lão Long, ná»a đêm ngươi lại chuồn ra ngoà i tán gái, chúng ta tá»›i rừng thông trước để luáºn võ, ngươi tá»›i sau nhéâ€
“ha Ha, cái tên há» Tiá»…n nà y, há»c ở đâu cái kiểu nói hươu nói vượn nà y chứ !†Long Dá»±c cưá»i Ä‘em tá» giấy vo viên rồi ném và o thùng rác, quay ngưá»i Ä‘i ra.
Sau khi Ä‘i khá»i ký túc xá không xa, thì bá»—ng nghe được má»™t thanh âm du dương gá»i tên mình, Long Dá»±c quay đầu nhìn lại thì thấy ở phÃa dưới gốc cây Phong to lá»›n, Phong Linh Ä‘ang hướng tá»›i mình mỉm cưá»i vẫy tay tá»›iâ€
Long Dá»±c thấy ấn tượng, má»i lần Phong Linh Ä‘á»u tết tóc thà nh má»™t cái Ä‘uôi ngá»±a linh động mà hôm nay nà ng lại thả tóc ta, buông xuống tá»›i thắt lưng, những sợi tóc má»m mại thỉnh thoảng bị gió thổi tung lên, nà ng mặc tên ngưá»i má»™t bá»™ cánh mà u hồng nhạt có những chấm hoa nhá» phối vá»›i cái váy hình lá sen, bên trên thì lãnh đạm ưu nhã , bên dưới thì trắng tinh khiết thá»±c khiến ngưá»i ta yêu thÃch. Từ xa nhìn lại nà ng giống như là má»™t tiểu công chúa Ä‘ang đứng dưới tà ng cây gá»i tình nhân cá»§a mình.
Long Dá»±c dưới những ánh mắt hâm má»™ cá»§a vô số nam sinh Ä‘i tá»›i phÃa Phong Linh, vừa tá»›i trước mặt nà ng, lại bị nà m nắm tay kéo lại, bước nhanh tá»›i cá»a giáo môn Ä‘i đến
Long Dá»±c má»™t bụng mù má», theo nà ng Ä‘i má»™t hồi, má»›i há»i : “Phong Linh, muá»™i là m gì váºy ? Chẳng nói chẳng rằng má»™t tiếng kéo ta Ä‘i luôn, không biết có phải nà ng định bắt cóc ta không ?â€
Phong Linh quay đầu lại nhìn hắn má»™t cái, nở má»™t nụ cưá»i thâm ý nói : “Muá»™i đúng là đang bắt cóc huynh, muá»™i muốn bắt huynh mang đến chá»— ông ná»™i cá»§a muá»™i đấyâ€
“Hả ? Gia gia của muội ? Ta không biết ông ấy mà “
“Bây giá» không biết, tý nữa sẽ biết. Muá»™i trước mặt gia gia thưá»ng nhắc đến huynh, nên ngưá»i rất muốn gặp mặt huynhâ€
“Từ đã, chuyện nà y để sau có được không, bá»n ba ngưá»i Tiá»…n Như VÅ© Ä‘ang còn có việc chá» ta ?â€
“Gác chuyện cá»§a bá»n há» lại Ä‘i, muá»™i đã hẹn vá»›i gia gia rồi, hôm nay vô luáºn thế nà o cÅ©ng mang huynh Ä‘i, tóm lại là không được để ta thất tÃn vá»›i lão nhân gia chứ. Hắc, huynh không biết đấy thôi, gia gia muá»™i tuy tuổi tác đã lá»›n nhưng trong gia đình nắm quyá»n uy chà cao vô thượng. Cả cha mẹ muá»™i cÅ©ng Ä‘á»u sợ ngưá»i. Ngưá»i nói muốn gặp huynh, muá»™i cÅ©ng không dám không sắp xếp, liá»n láºp tức đến đây kéo huynh Ä‘iâ€
Long Dá»±c cưá»i khổ nói : “thôi được rồi, ta chỉ có thể giải thÃch sau vá»›i bá»n Tiá»…n Như VÅ© thôi, Phong Linh, muá»™i có thể Ä‘i cháºm lại má»™t chút được không, cánh tay ta sắp bị muá»™i kéo rá»i cả rồiâ€
Phong Linh dưá»ng như rất nóng lòng, căn bản không để ý đến hắn, chỉ cầm tay lắn không ngừng lôi vá» phÃa trước.
Ra khá»i cổng trưá»ng, Phong Linh chỉ và o má»™t chiếc xe con mà u Ä‘en Ä‘ang đỗ ở bên đưá»ng nói : “Lên xe Ä‘i, đây chÃnh là chiếc xe mà ông ná»™i yêu thÃch nhất, không dá»… để dùng nó Ä‘i tá»›i đón ngưá»i ngoà i đâuâ€
“Ta tháºt là vinh hạnh†Long Dá»±c cưá»i nói
Hai ngưá»i tiến và o trong xe, Phong Linh nói vá»›i lên ngưá»i lái xe ở phÃa trước, chiếc xe liá»n từ từ chuyển bánh, phi nhanh đến má»™t nÆ¡i mà Long Dá»±c chưa há» biết đến.
“ông ná»™i cá»§a muá»™i hiện giá» Ä‘ang ở má»™t mình hay là sống chung vá»›i cả nhà muá»™i ?†Mặc dù đã qua chuyện cá»§a Má»™ Phượng nhưng Long Dá»±c đối vá»›i việc gặp mặt ngưá»i nhà cá»§a bên gái cÅ©ng không để trong lòng. Mặc kệ ông ná»™i cá»§a Phong Linh muốn gặp mình vá»›i mục Ä‘Ãch gì, thì trước đấy cÅ©ng phải tinh tưá»ng địa vị cá»§a đối phương đã.
“ông ná»™i thÃch an tÄ©nh, ngưá»i trước giá» Ä‘á»u thÃch ở má»™t mình†Phong linh vá»— và o tay hắn cưá»i nói : “huynh không cần nghÄ© ngợi nhiá»u, ông muốn gặp huynh chỉ là muốn cùng huynh nói mấy câu mà thôiâ€
Nhân vì phÃa trước còn có lái xe, Long Dá»±c cÅ©ng không tiện há»i, thầm nghÄ© dù sao chốc nữa cÅ©ng sẽ tá»›i nhà ông ná»™i cá»§a Phong Linh, đến lúc đó sẽ minh bạch má»i chuyện, cần gì phải sốt ruá»™t ?
Rất nhanh, chiếc xe dừng lại trước má»™t tòa tiểu biệt thá»±, tòa biệt thá»± nà y trà n ngáºp ý vị cổ Ä‘iện, xem ra chá»§ nhà là má»™t ngưá»i rất hoà i cổ
Từ trưá»ng há»c đến nÆ¡i nà y, Phong Linh cứ như con chim nhá», má»™t khắc cÅ©ng không buông tay Long Dá»±c ra, sau khi xuống xe rồi Ä‘i và o biệt thá»± thì vẫn như thế.
“Gia gia nhất định ở thư phòng trên lầu†thấy đại sảnh không có ai, Phong Linh kéo Long Dực ngồi xuống, sau khi rót trà cho hắn thì tự mình chạy lển tầng hai của tòa biệt thự
Không lâu sau, Phong Linh đỡ tay một vị lão giả chẫm rãi xuống lầu, chưa bước chân xuống hết cầu thang đã chỉ và o Long Dực giới thiệu : “ông nội! đây là Long Dực “
Long Dá»±c nghe thấy thanh âm, cuống quÃt rá»i ghế sofa đứng lên, bình tÄ©nh nhìn lại chỉ thấy lão giả kia tuổi gần bảy mươi, tuy tóc trắng như tuyết nhưng ánh mắt lại sắc bén có thần như còn trẻ, khuôn mặt hiá»n từ phúc háºu.
Lão giả nhìn vá» phÃa Long Dá»±c, mục quang đột nhiên sáng ngá»i, tá»±a hồ như ấn tượng lần đầu gặp hắn cÅ©ng không tệ lắm
Sau khi xuống lầu, Phong Linh giúp gia gia ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện vá»›i Long Dá»±c, sau đó lại chuyển mình đến bên cạnh Long Dá»±c, lôi hắn ngồi xuống, hai ngưá»i lúc đó tháºt ká» sát và o nhau, không có chút kiêng kỵ nam nữ nà o cả.
“Ngưá»i trẻ tuổi, cáºu đúng là Long Dá»±c mà Phong Linh thưá»ng xuyên nhắc tá»›i “ Phong gia gia cưá»i há»i.
“Dạ, vãn bối tên gá»i là Long Dá»±c, Phong … Phong gia gia“ Long Dá»±c vốn định hà nh lá»…, nhưng má»™t cánh tay bị Phong Linh thân máºt giữ chặt, không thể động Ä‘áºy được.
“ Há» hay, tên lại cà ng hay, ngưá»i cÅ©ng được… ha ha, Phong Linh thá»±c tinh mắt a !†Phong gia gia đánh giá Long Dưc từ trên xuống dưới, không ngừng gáºt đầu, ánh mắt, dánh vẻ như “ông ná»™i xem cháu rể, cà ng xem cà ng vừa lòngâ€
Long Dực xấu hổ, ghé mắt nhìn Phong Linh, thấy nà ng nhìn sang nháy mắt, bộ dạng thực đắc ý
“Sau khi từ Tây Thanh cao nguyên trở vá», Phong Linh không ngừng kể vá» cháu, trước mặt cha mẹ nói, trước mặt ta cÅ©ng nói. Tiểu nha đầu nà y từ bé đến giá» cÅ©ng chưa bao giá» chú ý ai nhiá»u đến như váºy, xem ra nó đối vá»›i cháu ấn tượng tháºt sá»± rất tốt “
“ông ná»™i, ngưá»i thấy Long Dá»±c không tốt sao ?†Phong Linh dưá»ng như là m nÅ©ng nói
“Tốt, Tốt cháu gái ta lá»±a chá»n tốt đấy. ha ha…†Phong gia gia cưá»i lá»›n má»™t tráºn, rồi há»i sang Long Dá»±c “Nghe Phong Linh nói cháu có má»™t thân năng lá»±c siêu cưá»ng, Ä‘iá»u nà y đúng chứ ?â€
“Chỉ là so vá»›i ngưá»i bình thưá»ng thì mạnh mẽ hÆ¡n má»™t chút mà thôi, còn lâu má»›i nói đến hai chữ “siêu cưá»ng†ạ “Long Dá»±c cưá»i rồi liếc mắt sang Phong Linh nói : “Äấy là Phong Linh khoe trương đấy thôi ạâ€
Phong Linh sẵn tiện nhéo tay hắn má»™t cái, sẵng giá»ng : “Muá»™i nà o có giúp huynh khoa trương ? Hứ, tảng đá lá»›n bằng ná»a gian phòng cÅ©ng bị huynh chấn vỡ, huynh còn bảo không mạnh ?â€
Long Dá»±c cưá»i nói : “Muá»™i kế thừa mấy chục năm chân khà cá»§a Chung tiá»n bối, đó má»›i là thá»±c lá»±c siêu cưá»ng kìa. CHỉ trong thá»i gian nhắn muá»™i từ má»™t nữ sinh bình thưá»ng trở thà nh đặc đẳng cao thá»§, có lẽ cÅ©ng không có mấy ngưá»i có thể thay đổi thần tốc như váºyâ€
Phong Linh tinh thần dao động, đứng báºt dáºy nói : “Lúc muá»™i trở vá», cả nhà đá»u má»i muá»™i thay đổi, muá»™i có há»i là thay đổi chá»— nà o thì cả cha và mẹ Ä‘á»u không thể nói lên được, chỉ có gia gia nói khà chất cá»§a muá»™i đã thay đổi, ai đó có đôi khi nháºn được má»™t ánh mắt ngẫu nhiên cá»§a muá»™i thì sẽ cảm giác được má»™t loại áp lá»±c, nói ra dưá»ng như muá»™i tháºt đáng sợ, Long Dá»±c lúc muá»™i và huynh ở cùng má»™t chá»— thì có sinh ra cảm giác như váºy không ?â€
Long Dá»±c lắc đầu nói : “Không có, cho tá»›i bây giá» Ä‘á»u không thấy gì, bất quá…†nói đến đây hắn ngáºp ngừng rồi nói tiếp : “vừa rồi muá»™i đến kéo ta Ä‘i, nhiá»u giáo viên và há»c sinh nhìn ta, ta lại thấy rất có áp lá»±c !â€
Phong Linh cưá»i khúc khÃch nói : “Mặc kệ bá»n há» Ä‘i, muá»™i thÃch kéo huynh Ä‘i đấy, hÆ¡n nữa muá»™i cÅ©ng biết huynh nhất định không bá» tay cá»§a muá»™i ra được, bởi vì huynh trong lòng cÅ©ng thÃch được muá»™i lôi kéoâ€
Long Dá»±c cưá»i khổ nói : “Muá»™i khẳng định như váºy ?â€
â€œÄÆ°Æ¡ng nhiên†Phong Linh dương dương đắc ý nói : “Lúc muá»™i lôi kéo huynh Ä‘i, huynh mặc dù vẻ mặt có chút kinh ngạc nhưng tay cÅ©ng không có chút phản kháng, cÅ©ng không xuất má»™t chút khà lá»±c nà o, đủ để chứng minh tất cảâ€
“Phong Linh a Phong Linh, ta thá»±c sá»± bá»™i phục muá»™i†Long Dá»±c tháºt không biết nói gì hÆ¡n
Ở khÃa cạnh tâm tư tinh tế, lòng cá»§a nữ nhân tháºt mẫn cảm, nhìn thấu tỉ mỉ, cÅ©ng không thể Ä‘em nam nhân bình thưá»ng ra để mà so sánh
Phong gia gia hiểu rõ tÃnh tình cháu gái mình, so vá»›i mình lúc trẻ cÅ©ng giống nhau, rất hà o phóng, không câu nệ tiểu tiết, đối vá»›i nà ng đã nhất yêu quý, thấy nà ng và Long Dá»±c nói giỡn cÅ©ng không tiện nói chen và o, chỉ mỉm cưá»i nhìn hai ngưá»i bá»n há»
Ông ta lúc nà y Ä‘em lá»±c chú ý táºp trung lên ngưá»i Long Dá»±c, trên ngưá»i mà cháu gái ông tôn sùng nà y nhìn bá» ngoà i ông lại không thể nhìn ra phách khà cá»§a hắn, tháºt sá»± là m kẻ khác hoà i nghi hắn là “siêu cưá»ng cao thủ†nhưng sau khi quan sát cẩn tháºn thì thấy song mục cá»§a hắn trong suốt như hồ sâu, trong đó phảng phất ẩn chứa vô táºn thần bà và lá»±c lượng
“Sau lần Phong linh xuất ngoại, khi trở vá» trở lên cưá»ng đại dị thưá»ng, đã có thể phát sinh sá»± tình khó tưởng tượng nà y thì chuyện gì lại không thể xảy ra nữa. ngưá»i trẻ tuổi trước mắt nà y có cái gì mà không thể so vá»›i Phong Linh ? Äúng rồi, việc nà y đúng kà không thể theo lý thưá»ng mà nói a†Phong gia gia nghÄ© thầm
Tà i sản cá»§a ToÌ€.TiÌ.Te
Từ khóa được google tìm thấy
4.vn long huyet , 4vn long huyet , áèçíåñ , Ä‘á»c long huyệt , doc long huyêt , doc long huyệt , doc truyen huyet chuong , doc truyen huyet long , doc truyen long huyet , huyệt long trì , huyet long .us , huyet long chuong , ïåðåäà÷ , ïîñòíîå , log 4vn.com.vn , long huuyet , long huyệt , long huyệt xe lăn , long huyệt yy , long huyêt , long huyêt chuong 1 , long huyệt , long huyệt 266 , long huyệt 267 , long huyệt 4vn , long huyệt truyen , long huyet , long huyet 4vn , long huyet 4vn.eu , long huyet chien than , long huyet chuong 1 , long huyet chuong 267 , longhuyệt , longhuyet , longhuyetchienthan.4vn , lonh huyet , lonh huyet 4vn , óðàëñèá , sac hiep long huyet , tác giả mp3 4vn , tiên hiệp huyet long , truyên long huyệt , truyện long huyệt , truyen huyet long , truyen long huyet , truyen long huyet 139 , truyen long huyet 266 , truyen long huyet 4vn , truyet long huyệt 4vn , www.long huyet , xem truyen long huyệt