 |
|

06-10-2008, 08:13 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 45
THỦ PHẠM LẤY VÀNG
Trong khi KÃnh Tế cùng đám gia nhân ăn uống vui vẻ thì kiệu rước Ngô Äại cữu mẫu tá»›i, Ngô Äại cữu mẫu cáo từ. Nguyệt nương nói:
- Thì tẩu tẩu ở lại nghỉ đây, ngà y mai vỠcũng được chứ gì?
Ngô Äại cữu mẫu nói:
- Thôi, ba bốn hôm nay tôi ở riết bên nhà Kiá»u gia, nhà cá»a chẳng ai coi sóc, ca ca ở nhà thì báºn công việc ngoà i Vệ môn, thôi để tôi vá», hôm khác sẽ tá»›i, hay là để tôi sẽ má»i cô nương và các vị nương nương tá»›i nhà tôi uống chén rượu.
Nguyệt nương bảo:
- Nếu váºy thì để chiá»u mai chúng tôi xin tá»›i.
Ngô Äại cữu mẫu nói:
- Có tá»›i thì xin tá»›i sá»›m má»™t chút cho nhiá»u thá»i giá» trò chuyện.
Nguyệt nương soạn mấy quả đựng quà bánh nguyên tiêu, sai Lai An Ä‘em theo vá» nhà Ngô Äại cữu mẫu. Bá»n Quế Thư bốn ngưá»i cÅ©ng tá»›i lạy chà o Nguyệt nương mà vá». Nguyệt nương bảo:
- Việc gì mà vá»™i váºy? Gia gia có dặn tôi là phải giữ các thư thư ở chÆ¡i. Váºy các thá»± thư nán lại xem gia gia có vá» không, sợ là gia gia có chuyện gì muốn dặn các thư thư chăng. Cho nên tôi không dám để các thư thư vỠđâu.
Quế Thư nói:
- Gia gia Ä‘i dá»± tiệc chắc vá» muá»™n lắm, vả lại con và Ngân Nhi đã ở đây suốt hai ngà y rồi, xin cho chúng con vá», hai chị kia má»›i tá»›i hôm nay thì để hai chị đó ở lại chá» gia gia.
- Ở nhà đã có thư thư của con rồi, lo gì.
Quế Thư đáp:
- Thư thư cá»§a con bị ngưá»i ta má»i Ä‘i mấy hôm nay, ở nhà chỉ còn má»™t mình mẫu thân con, chắc là mẫu thân con chá» lắm.
Äang nói thì KÃnh Tế và o thưa chuyện vá» tiá»n thưởng cá»§a khách cho gia nhân. Nguyệt nương bảo:
Ta nhá» hiá»n tế ra ngoà i xem các kiệu đã tá»›i chưa.
KÃnh Tế đáp:
- Má»›i thấy kiệu cá»§a Äổng Kiá»u và Ngá»c Xuyến, còn kiệu cá»§a Quế Thư và Ngân Nhi thì chưa thấy.
Hình như hồi nãy hai cái kiệu đó có tới nhưng không biết ai đã cho vỠrồi.
Quế Thư cưá»i:
- Chắc ca ca đánh lừa chúng tôi rồi.
KÃnh Tế nói:
- Không tin thì ra mà coi, tôi đánh lừa là m gì.
Bá»—ng Cầm Äồng chạy và o thưa:
- Gia gia vá» tá»›i.
Nguyệt nương bảo:
- May không, thế mà các thư thư cứ đòi vá». Các thư thư vá» rồi tôi biết nói sao vá»›i gia gia đây?
Tây Môn Khánh có vẻ ngà ngà say, bước và o ngồi xuống ghế. Mấy ca nữ bước tá»›i lạy chà o. Tây Môn Khánh há»i:
- Tiệc tan rồi hay sao? Mấy ngưá»i nà y sao đứng đây, không hát xướng gì cả thế nà y?
Nguyệt nương cưá»i:
- Các thư thư đang đòi vỠđấy.
Tây Môn Khánh bảo:
- Äổng Kiá»u và Ngá»c Xuyến vỠđược rồi, còn Quế Thư và Ngân Nhi thì phải ở đây và i hôm nữa cho hết tiết Nguyên tiêu.
Nguyệt nương cưá»i:
- Thấy chưa ? Tôi nói có sai đâu, váºy mà hai ngưá»i là m như tôi nói dối không bằng.
Quế Thư xịu mặt không nói. Tây Môn Khánh há»i Äại An:
- Kiệu cá»§a Äổng Kiá»u và Ngá»c Xuyến đã tá»›i chưa? Äại An đáp:
- Thưa đã tới rồi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Ta bây giá» không uống rượu nữa đâu, nhưng các thư thư hát cho ta nghe má»™t khúc Ä‘i rồi để hai ngưá»i kia vá». Bốn ca nữ Ä‘em nhạc khà ra đà n hát. Nguyệt nương và đám tiểu thiếp ngồi nghe. Khúc hát dứt, Äổng Kiá»u và Ngá»c Xuyến lại chà o ra vá». Quế Thư và Ngân Nhi ở lại. Tây Môn Khánh Ä‘ang há»i chuyện vá» bữa tiệc ở nhà thì bên ngoà i có tiếng ồn à o, rồi Äại An và Cầm Äồng lôi má»™t a hoà n cá»§a Lý Kiá»u Nhi là Hạ Hoa Nhi tá»›i thưa vá»›i Tây Môn Khánh:
- Vừa rồi tôi đưa hai thư thư vá» rồi dắt ngá»±a và o chuồng, nhưng lại thấy má»™t ngưá»i Ä‘ang lúi húi trong chuồng ngá»±a, chúng tôi hết hồn nhìn và o thì thấy Hạ Hoa Nhi, chúng tôi há»i thì nó nhất định không nói. Nói xong đẩy Hạ Hoa Nhi xuống bắt quỳ. Hạ Hoa Nhi nhá»m dáºy định chạy, Tây Môn Khánh bảo:
- Bay trói nó lại cho ta há»i nó.
Cầm Äồng sấn tá»›i xốc Hạ Hoa Nhi lên để trói giáºt cánh khuá»·u lại thì bá»—ng thấy má»™t váºt gì rÆ¡i ra phát lên tiếng kêu kim khÃ. Tây Môn Khánh há»i:
- Cái gì váºy? Äại An cầm lên coi rồi nói:
- Trá»i đất Æ¡i, có phải đĩnh và ng đây không? Tây Môn Khánh nhổm dáºy coi rồi bảo:
- Äúng rồi, đĩnh và ng mất hồi sáng đây mà , thì ra con tiện tỳ khốn nạn nà y đã ăn cắp. Hạ Hoa Nhi vá»™i nói:
- Thưa tôi chỉ nhặt được mà thôi. Tây Môn Khánh quát:
- Mà y nhặt được ở đâu? Hạ Hoa Nhi im lặng. Tây Môn Khánh nổi giáºn quát bảo Cầm Äồng lấy kẹp, kẹp mưá»i đầu ngón tay.
Hạ Hoa Nhi Ä‘au quá thét lên. Kẹp được má»™t lúc, Tây Môn Khánh lại sai đánh hai chục bà n vả. Nguyệt nương thấy Tây Môn Khánh hÆ¡i say, lại Ä‘ang đùng đùng nổi giáºn thì sợ, không dám khuyên can. Tây Môn Khánh quát:
- Mà y không nói thì ta cho treo mà y lên mà đánh tới chết.
Hạ Hoa sợ quá rên rỉ thưa:
- Tôi nhặt được trong phòng Lục nương.
Tây Môn Khánh bảo:
- Váºy là rõ rà ng rồi, thả kẹp tay cho nó.
Äại An bước tá»›i tháo kẹp. Tây Môn Khánh quay lại bảo Bình Nhi:
- Äem nó vá» phòng, rồi ngà y mai gá»i ngưá»i bán nó cho ta, thứ nà y nuôi là m gì.
Kiá»u Nhi giáºn uất lên bảo:
- Con khốn kiếp kia, ai cho mà y tá»›i phòng khác như váºy? Mà dù mà y có nhặt được váºt gì thì cÅ©ng phải nói cho tao biết chứ.
Hạ Hoa chỉ quỳ khóc. Kiá»u Nhi bảo:
- Mà y còn khóc phải không? Äể cho gia gia đánh chết mà y Ä‘i chứ ở đó mà khóc...
Tây Môn Khánh đứng dáºy bảo:
- Thôi, bây giá» còn nhiá»u lá»i gì nữa.
Nói xong đưa đĩnh và ng cho Nguyệt nương cất rồi tới phòng Bình Nhi.
Trong nà y Nguyệt nương sai Tiểu Ngá»c đóng cổng trong rồi quay lại há»i Ngá»c Tiêu:
- Hồi sáng con Hạ Hoa nó tá»›i phòng Lục nương là m gì váºy?
Ngá»c Tiêu đáp:
- Hồi sáng thì Nhị nương và Tam nương đưa Ngô Äại cữu mẫu và Trịnh Tam thư tá»›i phòng Lục nương thăm ca nhi nên nó Ä‘i theo hầu Nhị nương. Không ngá» nó đã lấy cắp đĩnh và ng. Hèn gì lúc ở nhà bếp, chúng tôi nói đùa là gia gia Ä‘ang sai Äại An Ä‘i lấy "lang cân" để trừng trị đứa nà o ăn cắp và ng thì nó tá»›i há»i "lang cân" là gì, là m chúng tôi cưá»i muốn chết. Chúng tôi má»›i giải thÃch cho nó biết. "lang cân! là gân chó sói, dai lắm, trói chân trói tay bằng thứ đó thì xiết và o da thịt Ä‘au không chịu nổi. Nó nghe xong mặt tái mét, nhưng lúc đó chúng tôi đâu có để ý. Chắc là nó sợ bị khám phá nên hồi nãy lợi dụng lúc trá»i tối rồi Ä‘em đĩnh và ng ra giấu tại chuồng ngá»±a, nhưng không ngá» bị Äại An bắt gặp.
Nguyệt nương nói:
- Thì ra váºy, con khốn nà y gá»›m tháºt, bị đòn là đáng lắm.
Nói xong đứng dáºy. Kiá»u Nhi ]ôi Hạ Hoa vá» phòng. Quế Thư Ä‘i theo.
Và o tới phòng, Quế Thư bảo Hạ Hoa:
- Mà y sao ngu quá, mưá»i lăm mưá»i sáu tuổi đầu mà ngu như chó. Mà y có nhặt được thì nên vá» gá»i cho nương nương đây, má»™t là nương nương giữ cho mà y, hai là không giữ được thì cÅ©ng che chở được cho mà y. Äà ng nà y mà y không thèm nói vá»›i nương nương má»™t lá»i nên má»›i khốn khổ thế nà y. Mà y tưởng giấu được hay sao, mà y có giấu đằng trá»i ngưá»i ta cÅ©ng tìm ra. Mà y ngu là mà y chết, ai thương ai cứu được mà y bây giá». Mà y là m váºy thì nương nương đây còn mặt mÅ©i nà o, nương nương mang tiếng là không biết dạy mà y, thá»±c ra thì nương nương hiá»n là nh, thương mà y lắm. Mà y không thấy con Thu Cúc bên NgÅ© nương đó hay sao? Nó bị đánh Ä‘áºp suốt ngà y mà nó có bao giá» là m xấu chá»§ nó đâu, mặc dù chá»§ nó là thứ hồ ly tinh ở cái nhà nà y.
Hạ Hoa chỉ cúi mặt khóc. Quế Thư lại há»i:
- Bây giá» mà y muốn ở lại vá»›i nương nương, hay là mà y muốn ngà y mai nương nương gá»i ngưá»i bán mà y Ä‘i như lá»i gia gia vừa dặn?
Hạ Hoa đáp:
- Tôi muốn ở lại với nương nương.
Quế Thư bảo:
- Nếu váºy thì từ nay nương nương nói gì mà y phải nghe, mà y nhặt được bất cứ thứ gì cÅ©ng phải đưa cho nương nương, mà y nghe được bất cứ! chuyện gì cÅ©ng phải vá» thưa lại vá»›i nương nương. ÄÆ°á»£c váºy thì nương nương sẽ tìm cách cứu mà y, mà y đã nghe rõ chưa? Hạ Hoa đáp:
- Thư thư dạy, tôi đã rõ.
Trong khi đó Tây Môn Khánh tới phòng Bình Nhi, thấy Bình Nhi và Ngân Nhi đang trò chuyện, bèn cởi áo ngồi xuống bên cạnh. Bình Nhi bảo:
- Hôm nay Ngân thư nghỉ đây với tôi, là m gì có chỗ cho chà ng nghỉ. Hay là chà ng qua phòng khác đi.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Sao lại không có chỗ? Thì nà ng nằm một bên, cô con gái nuôi của nà ng nằm một bên, còn tôi nằm giữa.
Bình Nhi lưá»m Tây Môn Khánh:
- Chỉ được cái ăn nói vớ vẩn.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Thế thì tôi ngủ ở đâu bây gi�
Bình Nhi bảo:
- Thì chà ng qua nghỉ bên phòng Ngũ nương không được sao?
Tây Môn Khánh ngồi má»™t lát rồi cầm áo đứng dáºy bảo:
- Thôi được, tôi không là m phiá»n hai ngưá»i nữa, để tôi qua bên kia nghỉ váºy.
Nói xong sang phòng Kim Liên.
Kim Liên Ä‘ang nằm má»™t mình buồn rầu, thấy Tây Môn Khánh qua thì như bắt được cá»§a, vá»™i nhổm dáºy đón tiếp, giúp Tây Môn Khánh cởi áo. Sau đó hai ngưá»i lên giưá»ng nghỉ. Lúc đó là và o khoảng canh ba.
Bên phòng Bình Nhi, Bình Nhi bà y bà n cá» cùng Ngân Nhi giải trÃ, Ä‘oạn bảo Nghênh Xuân:
- Ngươi lấy má»™t Ãt hoa quả bánh trái và bình rượu Kim Hoa ra đây để ta và Ngân thư nhấm nháp.
Äoạn quay lại há»i Ngân Nhi:
- Ngân thư có đói không? Äể ta bảo nó dá»n đồ ăn luôn. Ngân Nhi đáp:
- Thưa nương nương con không đói, xin đừng bảo đem ra.
Bình Nhi quay lại bảo Nghênh Xuân:
- Thôi được, ngươi đem rượu và bánh trái ra đây là được rồi.
Nghênh Xuân Ä‘em các thứ ra. Bình Nhi cùng Ngân Nhi đánh ba ván cá» rồi quay ra uống rượu. Hai ngưá»i dùng chung bạc mà uống rượu Kim Hoa. Ngân Nhi uống mấy chung rồi bảo Nghênh Xuân:
- Xuân thư thư, đem giùm cây tỳ bà ra đây để tôi đà n hát cho nương nương nghe.
Nhưng Bình Nhi bảo:
- Thôi thư thư à , cũng khuya rồi, ca nhi đang ngủ, bây giỠmà mình đà n hát sợ ca nhi thức giấc khóc, rồi gia gia ở gần đây nghe thấy lại rầy rà , bây giỠmình nên đánh trò súc sắc đi.
Hai ngưá»i đánh súc sắc, ai thua thì phải uống má»™t chung rượu. Lát sau Ngân Nhi bảo:
- Xuân thư thư gá»i nhÅ© mẫu ra đây, tôi má»i má»™t chung rượu.
Nghênh Xuân đáp:
- Nhũ mẫu cùng ca nhi ngủ lâu rồi.
Bình Nhi bảo:
- Äánh thức nhÅ© mẫu dáºy rồi cứ bảo ngồi trong đó vá»›i ca nhi, ngươi Ä‘em và o cho nhÅ© mẫu Ãt rượu và bánh trái là được rồi. Äoạn quay lại nói vá»›i Ngân Nhi:
- Ca nhi má»›i bây nhiêu mà khó tÃnh lắm, ngá»§ mà có ngưá»i ngồi cạnh thì không sao, há»… bá» Ä‘i là ca nhi tỉnh giấc liá»n. Má»™t hôm ca nhi ngá»§, tôi ngồi cạnh, gia gia tá»›i, chỉ gây má»™t tiếng động nhẹ mà ca nhi cÅ©ng thức giấc, tôi bảo nhÅ© mẫu bồng Ä‘i mà khóc Æ¡i là khóc.
Ngân Nhi cưá»i:
- Nương nương từ khi có ca nhi thì chắc là được gia gia yêu quý muôn phần, chẳng hay chừng mấy ngà y thì gia gia tới đây nghỉ một lần?
Bình Nhi nói:
- CÅ©ng không chừng, có khi ngà y má»™t lần, có khi và i ba ngà y má»™t lần, nhưng từ khi có ca nhi thì dù không nghỉ đêm ở đây, gia gia cÅ©ng tá»›i đây Ãt nhất má»—i ngà y má»™t lần để thăm ca nhi. Tháºt ra thì gia gia tá»›i đây là vì ca nhi chứ đâu phải vì tôi, váºy mà cÅ©ng có ngưá»i ghen tức lồng lá»™n lên, nói nà y nói kia, đá mèo quèo chó, bảo là tôi mê hoặc gia gia. Tôi việc gì phải mê hoặc gia gia, tôi thế nà o thì má»i ngưá»i Ä‘á»u biết, do đó chẳng bao giá» tôi nói gì. Như Ngân thư thư vừa thấy đó, gia gia tá»›i đây, tôi thưá»ng bảo gia gia nên tá»›i nghỉ tại các phòng khác, tôi không muốn bị mang tiếng. Nhà nà y đông ngưá»i nên nhiá»u chuyện lắm. Như Ngân thư thư thấy hôm nay đó, chỉ có vụ thất lạc má»™t đĩnh và ng, váºy mà cÅ©ng có ngưá»i đến thóc mách vá»›i Äại nương là tôi cáºy gia gia già u có nên cho con chÆ¡i và ng, lại bảo là và ng mất thì chỉ có mấy chá»§ tá»› chúng tôi chứ còn ai và o đây, nói váºy tức là có ý bảo chÃnh tôi giấu đĩnh và ng đó, nà o ngỠđứa ăn cắp lại là a hoà n cá»§a Nhị nương. CÅ©ng may là tìm thấy đĩnh và ng chứ không thì chá»§ tá»› tôi mang tiếng chết, chỉ thương hại cho Phùng ma ma, khóc lên khóc xuống kêu oan rồi đòi chết. Ngân thư thư thấy váºy có bá»±c không.
Ngân Nhi nói:
- Thôi nương nương à , nương nương cÅ©ng chẳng nên chấp là m gì, nương nương nên nể mặt gia gia, nương nương cÅ©ng hiểu nên khi nghe ngưá»i đó thóc mách má»›i không nói gì. Còn gia gia thì nương nương cÅ©ng nên nói cho gia gia biết là ngưá»i đó ghen tức vì nương nương có con trai để gia gia lưu tâm, biết đâu là ngưá»i đó lại không có những mưu thế thâm độc hại ca nhi.
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 01:08 PM.
|

06-10-2008, 08:15 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 46
VỚ ÄÆ¯á»¢C MÓN HỜI
Hôm sau nhân tiết Nguyên tiêu nghỉ việc công, Tây Môn Khánh nhà n hạ, tá»± mình đứng coi soạn hai quả đựng lá»… váºt để biếu Kiá»u ngÅ© thái thái, má»™t quả đựng lá»… váºt để biếu Kiá»u Äại nương, lá»… váºt gồm toà n bánh kẹo hoa quả để ăn trong tiết Nguyên tiêu. Äại An được sai Ä‘em lá»… váºt Ä‘i. Kiá»u thái thái thưởng cho Äại An ba tấm khăn tay và ba tiá»n, Kiá»u Äại nương thưởng cho má»™t xấp lụa xanh...
Lại nói vỠỨng Bá Tước, khi từ biệt Tây Môn Khánh thì tá»›i nhà Hoà ng Tứ, Hoà ng Tứ gói mưá»i lạng bạc tạ Æ n và nói:
- Äại quan nhân cho nợ lại năm trăm lạng, qua tiết Nguyên tiêu nà y má»›i phải trả, nhưng quả tháºt là bây giá» tôi cÅ©ng túng lắm.
Bá Tước nói:
- Coi váºy chứ huynh cÅ©ng còn đầy đủ chán.
Hoà ng Tứ nói:
- Äá»§ gì mà đủ, tôi Ä‘ang tÃnh mượn thêm, Lý tam ca thì tÃnh mượn cá»§a viên ná»™i thần trong huyện, nhưng mượn ở đó thì tiá»n lá»i cÅ©ng là năm phân mà không dá»… chịu bằng mượn cá»§a đại quan nhân, cho nên tôi định nói vá»›i huynh là huynh là m sao mượn giùm Äại quan nhân cho chúng tôi năm trăm lạng nữa là má»™t ngà n, tiá»n lá»i vẫn như cÅ©, đúng hạn chúng tôi xin hoà n cả vốn lẫn lá»i, không dám sai chạy.
Bá Tước ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
- Kể thì cÅ©ng được, nhưng nếu tôi lo giùm thì huynh tÃnh thưởng cho tôi bao nhiêu?
Hoà ng Tứ đáp:
- Äể tôi nói vá»›i Lý tam ca là xin tặng huynh năm lạng.
Bá Tước bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, váºy thì tôi tÃnh thế nà y, hôm nay vợ tôi nó vá» bên ngoại nên tôi không Ä‘i được, ngà y mai Tây Môn đại nhân má»i tôi tá»›i uống rượu ngắm đèn, các huynh nên mua má»™t Ãt lá»… váºt, tôi sẽ Ä‘em tá»›i, các huynh cÅ©ng Ä‘i theo, tôi sẽ đưa lá»… váºt và o, Äại quan nhân thế nà o cÅ©ng má»i các huynh để nói chuyện, lúc đó tôi sẽ vì các huynh mà nói cho thà nh. Sau đó là m hợp đồng là mượn má»™t ngà n lạng tất cả, tiá»n lá»i năm phân.
Tôi nói tháºt, mượn tiá»n cá»§a Äại quan nhân có thể nhỠđược phần nà o cái quyá»n thế cá»§a Äại quan nhân.
Hoà ng Tứ nói:
- ChÃnh vì váºy mà chúng tôi phải phiá»n tá»›i huynh, huynh dạy như váºy quả là chà lý.
Hai ngưá»i bà n tÃnh thêm và i chuyện nữa rồi Bá Tước ra vá».
Trong khi đó Lý, Hoà ng hai ngưá»i lo Ä‘i mua lá»… váºt, có cả má»™t vò rượu Kim Hoa, Ä‘em đến nhà Bá Tước. Bá Tước sai gia nhân Ä‘em đến nhà Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh Ä‘ang lo tÃnh toán lá»… váºt Ä‘em Ä‘i biếu các nÆ¡i thì Bá Tước đến. Bá Tước bước và o sảnh đưá»ng vái chà o rồi nói:
- Cảm tạ các nương nương đã có lòng đãi Ngô tiện ná»™i, hôm qua tiện ná»™i vá» tá»›i nhà cÅ©ng trá»…, nói là Äại nương lưu giữ mãi má»›i cho vá».
Tây Môn Khánh nói:
- Hôm qua tôi dá»± tiệc tại nhà Chu đại nhân, vá» tá»›i nhà cÅ©ng hÆ¡i muá»™n nên khách khứa đã vá» hết rồi, do dó không được chà o nhị tẩu. Hôm nay tuy nghỉ việc quan nhưng tôi báºn lo chuyện nhà nên cÅ©ng không Ä‘i đâu cả.
Nói xong má»i Bá Tước ngồi dùng trà . Bá Tước vẫy tên gia nhân đứng tháºp thò ngoà i thá»m:
- Ngươi mau Ä‘em lá»… váºt và o đây để dâng Äại quan nhân. Tây Môn Khánh ngạc nhiên chưa kịp há»i thì hai tên gia nhân đã bưng mấy quả đựng đầy lá»… váºt và o, Bá Tước nói ngay:
- Lý tam ca và Hoà ng Tứ ca nói rằng gặp buổi giai tiết mà không biết lấy gì tạ Æ n nên má»›i có chút lá»… má»n nà y năn nỉ tôi Ä‘em tá»›i để đại ca thưởng cho ngưá»i dưới.
Hai tên gia nhân đặt lá»… váºt lên bà n rồi sụp lạy. Tây Môn Khánh cưá»i:
- Há» nhá» Ä‘em lá»… váºt tá»›i là m gì? Tôi không nháºn đâu, bảo hai đứa nà y nó mang vá» Ä‘i.
Bá Tước nói:
- Äại ca không nháºn tức là chối bá» cả lòng tri ân cá»§a há» mà còn là m cho há» sợ nữa. HỠđịnh gá»i cả ca nữ tá»›i để hát hầu đại ca nữa nhưng tôi gạt Ä‘i, nói là tại quý phá»§ ở đây có cả má»™t ban ca nữ rồi, há» lại gá»i sáu tên nhạc công, Ä‘ang đứng hầu đợi lệnh ở ngoà i kia. Äối vá»›i há», Æ¡n cá»§a đại ca lá»›n lắm.
Tây Môn Khánh ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
- Nếu quả hỠđã có lòng như váºy thì tôi cÅ©ng không thể lãnh đạm, để tôi cho má»i hai ngưá»i tá»›i uống chén rượu nhạt.
Bá Tước chỉ đợi có bấy nhiêu, vội quay lại dặn gia nhân của mình:
- Ngươi tá»›i ngay nhà Hoà ng gia nói là Äại quan nhân đã thương mà chịu nháºn lá»… váºt rồi, Äại quan nhân lại cho lệnh đòi Hoà ng gia và Lý gia tá»›i hầu, xin hai vị tá»›i cho mau, đừng cháºm trá»… để Äại quan nhân phải phiá»n lòng chá». Tây Môn Khánh sai Äại An thâu nháºn lá»… váºt rồi thưởng cho tên gia nhân cá»§a Bá Tước hai tiá»n. Tên gia nhân lạy tạ rồi lui ra. Tây Môn Khánh lại má»i Bá Tước và o thư phòng cạnh đại sảnh uống trà nói chuyện. Tây Môn Khánh há»i:
- Hôm nay nhị ca có gặp Tạ ca chưa?
Bá Tước đáp:
- Hôm nay tôi vừa thức dáºy thì Lý tam ca và Hoà ng tứ ca tá»›i nhá» Ä‘em lá»… váºt nên chưa rảnh để gặp Tạ ca.
Tây Môn Khánh quay lại bảo Kỳ Äồng:
- Äi má»i Tạ gia lại đây ngay cho ta.
Kỳ Äồng vâng lá»i Ä‘i ngay, Thư Äồng Ä‘em rượu và thức ăn ra, chá»§ khách chén thù chén tạc. Bá Tước gợi chuyện:
- Lý, Hoà ng hai ngưá»i còn thiếu đại ca bao nhiêu.
Tây Môn Khánh đáp:
- Thì như nhị ca biết đấy, hôm nỠtrả một ngà n lạng rồi, văn tự cũ bỠđi, là m văn tự mới là vay năm trăm lạng.
Bá Tước nói:
- Váºy cÅ©ng được, nhưng theo tôi nghÄ© thì sao đại ca không cho há» vay thêm năm trăm lạng nữa là má»™t nghìn lạng, tiá»n lá»i cÅ©ng nhiá»u hÆ¡n mà lại gá»n gà ng dá»… tÃnh toán hÆ¡n. À thế nà o ? Mấy đĩnh và ng đó, đại ca thÃch không? Nếu không thì đưa lại cho há» rồi thêm Ãt trăm lạng nữa thôi.
Tây Môn Khánh gáºt gù:
- Nhị ca nói cÅ©ng đúng, giữ và ng trong nhà cÅ©ng chẳng là m gì mà chỉ thêm lôi thôi, váºy thì để tôi đưa lại cho há» bốn đĩnh và ng, trị giá má»™t trăm năm chục lạng chứ gì, và đưa thêm ba trăm năm chục lạng nữa là năm trăm lạng, cá»™ng vá»›i số nợ cÅ© cÅ© cả thảy là má»™t ngà n lạng chẵn.
Nói xong lại má»i Bá Tước nâng chung. Bá Tước mừng thầm trong bụng, vừa uống rượu vừa tâng bốc Tây Môn Khánh. Bá»—ng Äại An và o thưa:
- Có chú Bôn Tứ Ä‘em rất nhiá»u đồ quý như bình phong, trống đồng... nói là cá»§a Bạch Hoà ng thân, muốn cầm vá»›i giá ba chục lạng, Bôn Tứ sai tôi và o trình xem gia gia có chịu cầm hay không.
Tây Môn Khánh bảo:
- Gá»i Bôn Tứ Ä‘em và o đây ta coi.
Äại An bước ra cùng Bôn Tứ Ä‘em các đồ váºt đó khiêng lên thá»m đại sảnh. Tây Môn Khánh và Bá Tước bước ra coi, thấy có má»™t tấm bình phong khảm xà cừ và cẩm đá Thạch Lý, rá»™ng ba thước, cao năm thước, má»™t bá»™ chiêng trống bằng đồng và ng chói, Ä‘iêu khắc tuyệt đẹp. Tây Môn Khánh há»i:
- Nhị ca thấy thế nà o?
Bá Tước nói:
- Không kể già n chiêng trống nà y thì riêng tấm bình phong cũng đáng giá năm chục lạng mà sợ mua không có, đại ca nên cầm cho hỠđi.
Tây Môn Khánh nói:
- Không biết sau nà y ngưá»i ta có chuá»™c lại chăng?
Bá Tước nói:
- Chuá»™c gì nổi mà chuá»™c, đã Ä‘em cầm thế Ä‘i như thế nà y là khó lòng mà chuá»™c lại, vả chăng có chuá»™c lại thì đại ca cÅ©ng đã má»™t vốn bốn lá»i, Ä‘i đâu mà thiệt.
Tây Môn Khánh nói:
- Thôi được, cầm cho há» váºy.
Äoạn bảo Bôn Tứ:
- Ra tiệm thuốc bảo cáºu KÃnh Tế xuất ra ba chục lạng Ä‘em đến cho ngưá»i ta.
Nói xong sai Äại An gá»i gia nhân lau chùi sạch sá» tấm bình phong, cho khiêng lên đặt tại chÃnh diện đại sảnh, rồi ngắm nghÃa kỹ lưỡng, thấy quả là đồ quý, trong lòng vui thÃch lắm. Còn già n chiêng trống thì sai cất và o kho.
Tây Môn Khánh chợt nhá»› tá»›i đám nhạc công do Lý, Hoà ng phái tá»›i, bèn há»i gia nhân:
- Gá»i há» và o chưa? Cho hỠăn uống gì chưa?
Cầm Äồng thưa:
- HỠđang ăn uống tại nhà dưới.
Tây Môn Khánh bảo:
- Cho hỠăn uống xong thì gá»i há» lên đây trình diá»…n ta nghe.
Lát sau, đám nhạc công được dẫn lên đại sảnh tấu nhạc, tiếng nhạc réo rắt chÆ¡i vÆ¡i, Tây Môn Khánh và Bá Tước chú ý ngồi nghe. Äang nghe thì Tạ Hy Äại tá»›i, bước lên đại sảnh vái chà o. Tây Môn Khánh đáp lá»… rồi bảo:
- Tạ ca thỠcoi tấm bình phong kia rồi đánh giá coi chừng bao nhiêu lạng.
Hy Äại bước tá»›i gần tấm bình phong xem xét kỹ cà ng trên dưới, vừa xem vừa lẩm bẩm khen tặng rồi quay lại nói:
- Tấm bình phong nà y quả là váºt quý, cứ thá»i giá bây giá» thì má»™t trăm lạng cÅ©ng chưa chắc mua được.
Bá Tước cưá»i:
- Váºy mà tÃnh luôn cả già n chiêng trống bằng đồng, Ä‘iêu khắc tinh xảo, tất cả chỉ có ba chục lạng mà thôi.
Hy Äại ngẩn ngưá»i vá»— tay nói:
- Sao lại có chuyện lạ váºy, tấm bình phong nà y cÅ©ng gấp mấy lần cái bá chục lạng rồi.
Bá Tước cưá»i:
- Còn già n chiêng trống thì Ãt nhất cÅ©ng bốn chục cân đồng tốt kỹ thuáºt ráºp khuôn kiểu vua chúa, chế tạo tháºt công phu, nét khắc cá»±c tinh xảo. Cho hay đại ca mình đây tháºt là có phúc lá»›n, váºt quý tá»± nhiên tìm đến quý nhân là váºy.
Ba ngưá»i bà n tán má»™t hồi, Ứng, Tạ thi nhau tâng bốc. Tây Môn Khánh má»i hai ngưá»i và o thư phòng uống rượu. Lát sau thì Lý, Hoà ng hai ngưá»i tá»›i, chà o há»i xong, Tây Môn Khánh bảo:
- Hai ngưá»i việc gì phải phà tâm Ä‘em lá»… váºt cho tôi, chẳng lẽ tôi lại không nháºn.
Lý, Hoà ng cùng nói:
- Quan nhân dạy như váºy là m chúng tôi sợ, chúng tôi không biết lấy gì tạ Æ n lá»›n nên chỉ có chút lá»… má»n để quan nhân thưởng cho kẻ dưới mà thôi. Cúi xin quan nhân nháºn giùm cho chúng tôi được yên lòng.
Nói xong khép nép ngồi xuống. Hoa. Äồng Ä‘em thêm thức ăn lên, má»i ngưá»i vui vẻ ăn uống. Lát sau Äại An lên há»i:
- Thưa gia gia định cho bà y bà n dá»n tiệc lá»›n tại dâu?
Tây Môn Khánh bảo:
- Thì cứ dá»n tại đại sảnh.
Lát sau, tiệc dá»n xong xuôi, Tây Môn Khánh má»i đám khách trở ra đại sảnh nháºp tiệc, đám nhạc công tấu nhạc rá»™n rà ng. Lại gá»i Ngân Nhi ra rót rượu và ca hát...
Trong khi đó các a hoà n cá»§a Quế Thư và Ngân Nhi là Bảo Nhi và Lạp Mai ngồi kiệu tá»›i đón. Quế Thư nghe nói Bảo Nhi tá»›i thì vá»™i và ng chạy ra, chá»§ tá»› thầm thì hồi lâu, Quế Thư trở và o cáo từ xin vá».
Nguyệt nương bảo:
- Việc gì mà vá»™i? Hôm nay chúng ta Ä‘á»u tá»›i nhà Ngô Äại cữu, Ä‘em cả các thư thư Ä‘i theo cho vui.
Chừng nà o tan tiệc thì vỠnhà cũng được chứ gì? Ra bảo kiệu nó vỠđi.
Quế Thư khẩn khoản:
- Nương nương không biết, ở nhà con bây giá» chỉ có mình mẫu thân con, thư thư con thì vắng nhà , bây giá» bên NgÅ© di ma con má»i ăn tiệc, mẫu thân con cuống lên, không biết soạn lá»… váºt thế nà o nên phải sai Bảo Nhi Ä‘em kiệu tá»›i gá»i con vá». Nương nương cho con vá», hôm khác nương nương muốn con ở đây bao nhiêu ngà y, con cÅ©ng xin vâng.
Nguyệt nương đà nh cho Quế Thư má»™t lạng bạc, lại sai Ngá»c Tiêu soạn hai quả đựng bánh trái Ä‘em ra kiệu, rồi cho Quế Thư vá». Quế Thư lạy tạ Nguyệt nương rồi tá»›i lạy chà o các tiểu nương, sau đó được cô là Kiá»u Nhi dẫn tá»›i ngoà i đại sảnh. Quế Thư nhá» Äại An má»i Tây Môn Khánh ra. Äại An nhẹ bước và o bà n tiệc, ghé tai chá»§ nói nhá»:
- Quế Thư xin vá», thỉnh gia gia ra ngoà i.
Bá Tước bảo:
- Thì ra con khốn suốt mấy hôm nay vẫn ở lỳ tại đây không chịu vá».
Tây Môn Khánh bảo:
- Thì hôm nay nó vỠđấy.
Nói xong bước ra. Quế Thư vá»™i bước lên thá»m, sụp lạy mà nói:
- Äá»™i Æ¡n gia gia và nương nương mấy hôm nay, bây giá» con xin vá». Tây Môn Khánh há»i:
- Ngà y mai vỠkhông được sao?
Quế Thư quỳ nói:
- Gia cảnh neo ngưá»i, mẫu thân cÆ¡n gai Bảo Nhi Ä‘em kiệu tá»›i gá»i, xin gia gia cho con vá». Trước khi vá», eon có Ä‘iá»u nà y muốn thưa cùng gia gia, đó là chuyện con a hoà n Hạ Hoa cá»§a cô con đây, cô con đã đánh mắng dạy dá»— nó suốt đêm qua. Nói cho ngay, nó cÅ©ng còn nhá» quá, chưa biết gì con cÅ©ng dạy nó má»™t hồi, nó nguyện là xin hối cải và xin được ở lại để hầu hạ gia gia và cô con. Vả lại Ä‘ang trong lúc giai tiết báºn rá»™n, cô con cÅ©ng không có ngưá»i để sai bảo, Ä‘uổi nó Ä‘i thì mệt cho cô con lắm. Nên con xin gia gia niệm tình con và cô con mà hồi tâm tha cho nó. Tục ngữ có câu "đánh kẻ chạy Ä‘i, không ai đánh kẻ chạy lại", xin gia gia mở lượng khoan hồng, sinh phúc cho nó.
Tây Môn Khánh mỉm cưá»i:
- Nếu thư thư đã nói váºy thi ta cÅ©ng tha cho nó là m phúc.
Äoạn quay sang bảo Äại An? - Và o thưa vá»›i Äại nương rằng ta dặn là để con Hạ Hoa ở lại, đừng gá»i ngưá»i bán nó nữa.
Äại An thấy Há»a Äồng Ä‘ang ôm mấy quả bánh trái cá»§a Quế Thư thì bảo:
- Äể tao ôm cho, mà y và o thưa vá»›i Äại nương Ä‘i.
Hoa. Äồng trao mấy quả bánh trái cho Äại An rồi và o trong. Quế Thư lạy tạ Tây Môn Khánh rồi đứng dạy nói vá»ng và o:
- Tên hỠỨng kia ơi, ta không thèm chà o đâu, ta vỠđây. Bá Tước la lên:
- Bắt con dâm phụ đó lại cho tôi, lôi nó và o đây bắt hát một bà i đã.
Quế Thư nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, chừng nà o cô nương rảnh, cô nương hát cho nghe.
Bá Tước nói lớn:
- Con ngá»±a trăm thằng mà dám ăn nói há»—n láo vá»›i ông ná»™i váºy sao?
Quế Thư bảo:
- Cô nương không thèm nói vá»›i thằng gian tà dịch váºt đâu.
Nói xong cưá»i khanh khách mà lên kiệu. Äại An để mấy cái quả lên kiệu cho Quế Thư. Kiệu từ từ Ä‘i ra.
Tây Môn Khánh và o nhà trong thay áo.
Ngoà i nà y, Bá Tước bảo Hy Äại:
- Con dâm phụ đó lạ tháºt, trong lúc giai tiết như thế nà y mà nó cứ ở lỳ tại đây là thế nà o? Nó bá» biết bao nhiêu mối, ở nhà nó đó, khách khứa ngồi chá» nó cả đám, ngà y nà o cÅ©ng đông nghẹt mà chẳng thấy nó vá».
Tạ Hy Äại bảo:
- Nhị ca không biết đâu.
Äoạn ghé tai Bá Tước thầm thì mấy câu. Bá Tước vá»— đùi bảo:
- Tạ ca nói rất đúng.
Äang nói thì Tây Môn Khánh bước ra. Hai ngưá»i im bặt. Bá Tước kéo Ngân Nhi tá»›i ngồi cạnh mình rồi giả lả:
- Con gái nuôi thế nà y mới là ngoan chứ, có đâu như con dâm phụ Quế Thư.
Ngân Nhi cưá»i:
- Nhị gia sao lại nói váºy? Nhị gia nói sao thì tôi cÅ©ng chỉ biết nghe, có Ä‘iá»u là trăm ngưá»i thì cÅ©ng có ngưá»i hay ngưá»i dở, gia gia nói váºy không sợ Quế Thứ giáºn hay sao? Äừng nên bao giá» so sánh ngưá»i nà y vá»›i ngưá»i khác.
Tây Môn Khánh bảo Bá Tước:
- Nhị ca chỉ được cái ăn nói báºy bạ là giá»i.
Bá Tước cưá»i:
- Äại ca cứ mặc tôi nói chuyện vá»›i con gái nuôi cá»§a tôi đây.
Äoạn quay sang Ngân Nhi:
- Bây giá» con gái nuôi đà n hát cho má»i ngưá»i nghe Ä‘i.
Ngân Nhi uyển chuyển đứng dáºy ôm cây tỳ bà , tay ngá»c thoăn thoắt đưá»ng tÆ¡, phÃm ngà cháºp chá»n buông bắt, rồi cất giá»ng oanh hát khúc du dương...
Trong lúc đó, tại háºu phòng, Nguyệt nương Ä‘ang trò chuyện vá»›i má»i ngưá»i, trong dó có cả má»™t vị ni cô. Thấy bá»n Há»a Äồng tháºp thò ngoà i cá»a thì bảo:
- Äứa nà o ngoà i đó? Äi gá»i Phùng lão tá»›i đây để Ä‘em con Hạ Hoa Ä‘i bán cho ta.
Há»a Äồng bước và o chắp tay nói:
- Gia gia sai tôi và o thưa vá»›i Äại nương là đừng bán con Hạ Hoa nữa gia gia tha cho nó rồi.
Nguyệt nương bảo:
- ChÃnh gia gia bảo ta phải bán nó, bây giá» lại cÅ©ng gia gia tha nó. Ta há»i, ngươi phải nói tháºt, ai đã tá»›i xin vá»›i gia gia váºy?
Há»a Äồng đáp:
- Hồi nãy Quế Thư vá», có ra đại sảnh cáo từ gia gia rồi xin gia gia tha cho Hạ Hoa. Gia gia sai Äại An và o thưa vá»›i Äại nương, nhưng Äại An không chịu Ä‘i mà bảo tôi Ä‘i. Nguyệt nương nghe xong trong lòng hÆ¡i bất mãn, bèn mắng Äại An:
- Thằng khốn đó bây giá» gá»›m lắm rồi, nó khinh ta không thèm và o thưa nên má»›i phải sai lại mà y chứ gì? ÄÆ°á»£c rồi, để nó và o đây xem nó ăn nói vá»›i ta thế nà o.
Äang nói thì Ngân Nhi từ phòng khách trở và o, Nguyệt nương bảo:
- Con Lạp Mai nó Ä‘em kiệu tá»›i chá» thư thư từ nãy tá»›i giá», thư thư không vá» sao? Quế Thư cÅ©ng vá» rồi đó.
Ngân Nhi cúi mình thưa:
- Nương nương đã giữ con, con đâu dám vỠđể mang tá»™i bất kÃnh.
Nguyệt nương lại cho gá»i Lạp Mai và o. Ngân Nhi há»i:
- Mà y đến đây là m gì?
Lạp Mai đáp:
- Bà ở nhà sai tôi tới thăm cô nương.
Ngân Nhi há»i:
- Nhà có chuyện gì không?
Lạp Mai đáp:
- CÅ©ng bình thưá»ng, không có gì lạ cả.
Ngân Nhi bảo:
- Nhà đã không có chuyện gì thì mà y đến đây là m gì? Vá» Ä‘i, Äại nương đây giữ tao, tao còn phải theo Äại nhân và các nương nương Ä‘i ăn tiệc tại nhà Ngô đại nhân, chừng nà o xong thì ta vá» nhà .
Nguyệt nương bảo:
- Äể ta thưởng cho nó Ãt tiá»n.
Nói xong bảo Ngá»c Tiêu lấy Ãt tiá»n cho Lạp Mai. Lạp Mai cúi lạy tạ Æ n. Ngân Nhi há»i:
- Äại nương cho mà y tiá»n đó, vá» Ä‘i, thưa vá»›i bà rằng không phải cho kiệu tá»›i đón tao nữa, chiá»u tối thì tao vá». À, mà Ngô Huệ đâu? Sao không thấy tá»›i đây?
Lạp Mai đáp:
- Ngô cữu đau mắt, không đi đâu được.
Nguyệt nương sai Ngá»c Tiêu dẫn Lạp Mai xuống nhà dưới cho ăn uống, lại sai Tiểu Ngá»c lấy má»™t cái quả lá»›n, xếp các thứ bánh trái Nguyên tiêu để Lạp Mai Ä‘em vá» cho mẹ Ngân Nhi. Ngân Nhi lại sai Lạp Mai tá»›i lấy xiêm y đã thay ra, để ở phòng Bình Nhi, Ä‘em vá» giặt, Bình Nhi sai Nghênh Xuân bá» má»™t lạng bạc và o đám xiêm y rồi gói lại đưa cho Lạp Mai. Lại tặng Ngân Nhi má»™t cái áo lụa bạch ngá»c thêu kim tuyến.
Lạp Mai mang đến, Ngân Nhi vá»™i tạ Æ n Bình Nhi:
- Cảm tạ nương nương, quả là con chưa có má»™t cái áo bạch ngá»c nà o cả, được nương nương cho tháºt quý. Nhưng cái áo nà y má»›i tinh, chắc là nương nương may riêng cho con, con không thÃch, con muốn xin má»™t cái áo bạch ngá»c nà o nương nương Ä‘ang mặc cÆ¡.
Bình Nhi bảo:
- Ão cá»§a tôi rá»™ng lắm, thư thư là m sao mặc được.
Ngân Nhi nói:
- Nhưng là áo của nương nương mới quý.
Bình Nhi đà nh sai Nghênh Xuân Ä‘em chìa khóa mở tá»§ áo tìm má»™t cái áo lụa bạch ngá»c để cho Ngân Nhi. Nghênh Xuân cầm áo ra, Bình Nhi đưa cho Ngân Nhi mà bảo:
- Thư thư cầm áo nà y vá» nói vá»›i lão bà theo thế mà may cho thư thư và i cái nữa, à mà thư thư thÃch áo hoa hay áo trÆ¡n ?
Ngân Nhi đáp:
- Mặc áo trÆ¡n như nương nương nhã hÆ¡n, con thÃch áo trÆ¡n.
Äoạn quay sang bảo Nghênh Xuân:
- Äa tạ thư thư, để hôm nà o tôi sẽ tá»›i hát tạ Æ n thư thư.
Bình Nhi lại sai Nghênh Xuân lên lầu lấy xuống má»™t xấp lụa bạch ngá»c trÆ¡n mà cho Ngân Nhi.
Ngân Nhi vá»™i sụp lạy tạ Æ n, lạy bốn lạy xong lại đứng dáºy vái Nghênh Xuân bốn vái. Bình Nhi bảo:
- Thứ nà y thư thư nên may xiêm y dự tiệc, nhã lắm.
Ngân Nhi lại lạy tạ.
Lạp Mai và o lạy chà o xin vá».
Bình Nhi lại bảo Ngân Nhi:
- Tôi tặng thư thư, nhá»› đừng nói lại vá»›i Quế Thư, chỉ thêm phiá»n mà thôi. À mà sao mấy hôm nay tôi thấy Quế Thư có vẻ như nóng lòng sốt ruá»™t chuyện gì ấy, dà n hát cÅ©ng không chú tâm đà n hát nữa, chỉ đòi vá» không hiểu ở nhà có chuyện gì mà gấp váºy? Lúc a hoà n Ä‘em kiệu tá»›i đón thì tất tả vá» ngà y, chẳng kịp ăn uống gì cả.
Ngân Nhi thưa:
- Lục nương nương dặn, con xin nhá»›. Còn Quế Thư, thì chẳng hiểu báºn chuyện gì mà gấp quá, nhưng dù sao nó cùng còn nhá» tuổi, xin nương nương dừng chấp là m gì, nó có hiểu biết gì đâu.
Äang nói chuyện thì có gia nhân cá»§a Ngô Äại cữu mẫu tá»›i thưa:
- Nương nương chúng tôi sai má»i nhị cô nương và các cô nương thế nà o cÅ©ng tá»›i, lại xin má»i cả Tuyết Nga cô nương và Quế Thư, Ngân Thư nữa.
Bình Nhi bảo:
- Ngươi vá» thưa vá»›i Ngô nương nương rằng chúng ta Ä‘ang sá»a soạn sắp Ä‘i đây. Hôm nay Nhị nương ở đây không khá»e nên không Ä‘i được chắc là ở coi nhà . Cáºu KÃnh Tế báºn việc vắng nhà nên Äại Thư cÅ©ng phải ở nhà . Quế Thư thì vá» nhà rồi, thà nh ra chỉ có mấy ngưá»i chúng ta Ä‘i mà thôi. Thế nà o chúng ta cÅ©ng tá»›i mà , nương nương ngươi việc gì phải sai ngưá»i tá»›i nhắc. Hôm nay nương nương ngươi cho gá»i ai tá»›i hát váºy.
Gia nhân hỠNgô đáp:
- Có Úc Äại Thư và mấy ngưá»i nữa.
Nói xong cáo từ mà vá».
Sau đó Nguyệt nương và đám tiểu thiếp chuẩn bị lên kiệu. Bình Nhi dặn nhũ mẫu săn sóc Tố Quan.
Nguyệt nương, Ngá»c Lâu, Kim Liên, Bình Nhi, Äại thư và Ngân Nhi, sáu ngưá»i lên sáu cái kiệu. Ba gia nhân là Äại An, Lai An và Kỳ Äồng Ä‘i theo cùng vá»›i bốn tên lÃnh hầu. Äoà n kiệu trá»±c chỉ nhà há» Ngô.
|

06-10-2008, 08:16 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 47
TIỆC TÙNG VÀ XEM BÓI
CÅ©ng hôm đó, Lý, Hoà ng hai ngưá»i ăn tại nhà Tây Môn Khánh tá»›i chiá»u tối má»›i cáo từ. Bá Tước đưa ra ngoà i bảo:
- Äó, tôi đã nói cho hai vị rồi đó. Ngà y mai Äại quan nhân sẽ cho hai vị mượn thêm năm trăm lạng nữa.
Lý, Hoà ng hai ngưá»i cúi mình vái tạ rồi vá». Bá Tước trở lại thư phòng tiếp tục cùng Tây Môn Khánh và Tạ Hy Äại uống rượu chuyện trò...
Bỗng Lý Minh vén mà nh bước và o. Bá Tước nhìn ra bảo:
- Lý Nháºt Tân tá»›i đây nà y.
Lý Minh phục xuống lạy chà o. Tây Môn Khánh há»i:
- Ngô Huệ đâu, sao không thấy đến?
Lý Minh thưa:
- Ngô Huệ Ä‘au mắt, hôm nay cÅ©ng không tá»›i phá»§ Äông Bình được, tôi đã gá»i Vương Quế tá»›i thay.
Äoạn quay ra gá»i:
- Vương Quế đâu, và o lạy chà o gia gia đi.
Vương Quế bước và o sụp lạy ra mắt rồi đứng dáºy chắp tay chỠđợi. Bá Tước há»i Lý Minh:
- Quế Thư nhà ngươi đã vỠrồi, ngươi biết chưa?
Lý Minh đáp:
- Tôi từ phá»§ Äông Bình vá» qua nhà rá»a mắt rồi tá»›i đây nên không biết.
Bá Tước quay lại nói với Tây Môn Khánh:
- Chắc hai đứa nà y nó chưa ăn gì, đại ca bảo gia nhân cho chúng nó ăn cơm.
Thư Äồng đứng bên thưa:
- Äể hai anh đây đợi má»™t chút rồi ăn cùng vá»›i ban nhạc, cÆ¡m cÅ©ng Ä‘ang dá»n lên rồi.
Bá Tước sai Thư Äồng dá»n mấy đĩa đồ ăn và đem cÆ¡m và o nhà dưới cho Lý, Vương hai ngưá»i ăn rồi bảo Thư Äồng:
- Mà y không hiểu gì cả, ngưá»i ta thưá»ng nói "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", hai đứa nà y đây tuy là hát xướng nhưng không thể xếp cùng hạng vá»›i bá»n nhạc công tầm thưá»ng được, mà phải biệt đãi, mà y như thế là không có mắt. Mà y không biết Lý Minh đây là thế nà o hay sao?
Tây Môn Khánh cưá»i, Ä‘áºp lên đầu Bá Tước mà bảo:
- Äồ quá»·, chỉ được cái ăn nói vÆ¡ vẩn trêu ghẹo ngưá»i khác.
Bá Tước cưá»i bảo Thư Äồng:
- Mà y ngu lắm, mà y cÅ©ng là ngưá»i hát xướng mà không biết đến bốn chữ "thương hoa tiếc ngá»c", mấy đứa ca xướng đấy cÅ©ng như những cánh hoa tươi, đáng lẽ mà y phải biết thương xót quý trá»ng, thì mà y lại ngược đãi.
Tây Môn Khánh cÅ©ng cưá»i há»i Thư Äồng:
- Nhị gia dạy, mà y đã hiểu chưa?
Thư Äồng chỉ cưá»i, dẫn Lý, Vương hai ngưá»i Ä‘i ăn cÆ¡m.
Lát sau ăn xong trở lại thư phòng, Bá Tước há»i:
- Hai đứa có thuộc bà i "Tuyết nguyệt phong hoa" không ?
Lý Minh đáp :
- Dạ, chúng tôi có nhớ.
Nói xong cầm cây tỳ bà lên cùng Vương Quế đánh đà n tranh, hai ngưá»i vừa đà n vừa hát.
Lúc đó trá»i đã chạng vạng tối, Tây Môn Khánh sai dá»n hai bà n tiệc tại đại sảnh, đốt. các thứ đèn lồng trong ngoà i rồi gá»i Phó Quản lý, Hà n Quản lý, Vân Chá»§ quản, Bôn Tứ và KÃnh Tế tá»›i uống rượu xem đèn thưởng xuân.
Tây Môn Khánh cùng Ứng, Tạ ngồi trên, những ngưá»i khác phân ngôi thứ mà ngồi.
Ngoà i sân có già n pháo bông, xung quanh treo mưá»i hai cái đèn hoa sen. Tây Môn Khánh bảo:
- Äể tá»›i lát nữa rồi đốt.
Äoạn cho lệnh sáu nhạc công cùng Lý, Vương cá» nhạc. Äèn Ä‘uốc trong ngoà i rá»±c rỡ, hà ng trăm kiểu đèn khoe sắc, tiếng nhạc du dương trầm bổng, khung cảnh đó khiến tất cả những ngưá»i Ä‘i lại ngoà i đưá»ng Ä‘á»u phải dừng chân ngó và o. Tây Môn Khánh ngất ngưởng ngồi đầu tiệc uống rượu nghe đà n, đầu đội mÅ© Trung tÄ©nh, mình mặc áo Ä‘oạn bạch, trông tháºt sang trá»ng mà lại phong lưu. Lát sau Tây Môn Khánh cho lệnh Äại An và Cầm Äồng ra sân thả đèn hoa, đám lÃnh hầu chia nhau cầm binh khà đứng dá»c ngoà i cổng, không cho thiên hạ chen lấn và o coi, chỉ cho đứng ngoà i mà ngó...
Tối hôm đó trá»i tháºt trong sáng, gió xuân nhẹ thổi, vầng trăng trong lÆ¡ lá»ng trên trá»i, ngoà i đưá»ng thiên hạ đổ ra chen chúc chÆ¡i xuân, tháºt là cảnh:
Äầu đưá»ng vang tiếng nói cưá»i Tiết Nguyên tiêu rá»±c rỡ nÆ¡i Phượng thà nh.
Thả đèn hoa xong, Tây Môn Khánh cho lệnh đốt các loại pháo bông, pháo thăng thiên và các loại pháo nổ khác. Bá»n Xuân Mai bốn đứa nhân lúc Nguyệt nương và các tiểu nương vắng nhà , lại nghe nói Tây Môn Khánh có ban nhạc tá»›i tám ngưá»i đà n hát, ngoà i sân, Äại An lại đốt pháo bông, liá»n ăn mặc, trang Ä‘iểm đẹp đẽ rồi rá»§ nhau ra nấp sau bình phong mà xem.
Thư Äồng cùng Ngá»c Tiêu vốn có tình ý vá»›i nhau. Thư Äồng thấy Ngá»c Tiêu cùng các bạn đứng núp sau bình phong thì cÅ©ng mang hạt dưa tá»›i vừa cắn vừa nói chuyện. Bá»—ng bình rượu để trên lò sưởi, ở cuối đại sảnh bị Thư Äồng đụng ngã xuống, rượu đổ và o lò, lá»a phá»±t lên như má»™t ngá»n pháo bông. Ngá»c Tiêu cưá»i lên khúc khÃch rồi bụm miệng lại.
Tây Môn Khánh quay lại há»i gia nhân:
- Ai cưá»i ở đâu đây váºy?
Xuân Mai thấy Thư Äồng vì đùa vá»›i Ngá»c Tiêu mà đụng đổ bình rượu thì mắng nhá»:
- Äồ con gái mất nết, thấy đà n ông con trai thì tÃt mắt lại mà đùa, đến lúc là m đổ rượu lại còn ở đó mà cưá»i rinh rÃch, cưá»i cái gì má»›i được chứ.
Ngá»c Tiêu không nói được gì, vá»™i lỉnh ngay ra nhà sau. Còn Thư Äồng thì sợ hãi bước ra thưa vá»›i Tây Môn Khánh:
- Tôi lỡ tay đụng phải bình rượu, là m rượu đổ và o lò sưởi, xin gia gia bỠqua.
Tây Môn Khánh không há»i gì nữa...
Trong khi đó, vợ Bôn Tứ nhân Nguyệt nương vắng nhà , lại biết Xuân Mai, Ngá»c Tiêu, Nghênh Xuân và Lan Hương là bốn a hoà n được Tây Môn Khánh quý trá»ng, có thế lá»±c, bèn dá»n má»™t tiệc rượu hoa quả rồi sai con gái mình là Trưá»ng Nhi tá»›i má»i bốn a hoà n đó. Trưá»ng Nhi và o xin phép Kiá»u Nhi cho bốn a hoà n tá»›i nhà mình uống rượu. Kiá»u Nhi bảo:
- Ta khó ở trong ngưá»i, không biết chuyện gì cả Trưá»ng Nhi lại sang thưa vá»›i Tuyết Nga, Tuyết Nga bảo:
- Äại nương Ä‘i vắng thì ngươi phải há»i gia gia, ta là m sao dám cho phép.
Trưá»ng Nhi không biết là m thế nà o, đà nh tìm gặp bốn a hoà n ở nhà sau. Ba đứa kia rất muốn Ä‘i, chỉ riêng Xuân Mai nói:
- Rõ tháºt con gái thối thây, chưa ngá»i thấy mùi rượu đã tá»›n tác lên rồi, coi tháºt không được con mắt chút nà o cả. Äi là m sao được mà đi cÆ¡ chứ.
Ba đứa kia nôn nóng muốn Ä‘i, thấy Xuân Mai nói váºy thì chùn cả lại. Xuân Mai vẫn ngồi yên. Thư Äồng cÅ©ng có mặt, thấy váºy bảo:
- Tôi vừa là m lỗi, đang sợ bị gia gia mắng, nhưng thôi, để tôi lên bẩm với gia gia giùm cho các thư thư.
Nói xong bước lên đại sảnh, ghé tai Tây Môn Khánh mà thưa:
- Nhân buổi giai tiết vợ Bôn Tứ có dá»n tiệc rượu ở nhà , má»i các thư thư tá»›i dá»±, các thư thư nhá» tôi lên xin phép gia gia có cho Ä‘i hay không.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu váºy thì cho chúng nó Ä‘i, nhưng dặn là chúng nó phải vá» sá»›m vì nhà không có ai.
Thư Äồng trở ra nhà sau hoa chân múa tay cưá»i bảo:
- NhỠtôi xin cho các thư thư được gia gia cho phép rồi đó gia gia dặn là vỠsớm một chút là được.
Xuân Mai nghe váºy má»›i từ tỠđứng dáºy vá» phòng trang Ä‘iểm lại rồi cùng ba đứa kia tá»›i nhà Bôn Tứ.
Vợ Bôn Tứ thấy bốn a hoà n tá»›i thì mừng như bắt được cá»§a, vá»™i chạy ra tiếp rước. Äôi bên thi lá»…, vợ Bôn Tứ gá»i Xuân Mai là đại cô, Nghênh Xuân là nhị cô, Ngá»c Tiêu là tam cô và Lan Hương là tứ cô. Vợ Bôn Tứ má»i cả vợ Hà n Hồi Tá» sang tiếp khách giùm mình. Chà o há»i xong xuôi, vợ Bôn Tứ má»i má»i ngưá»i và o tiệc. Con gái là Trưá»ng Nhi đứng ngoà i rót rượu...
Trong khi đó bữa tiệc tại nhà Tây Môn Khánh vẫn tiếp tục. Tây Môn Khánh sai Ä‘em rượu Mai Côi ra. Rượu nà y cá»±c ngon, má»i ngưá»i má»›i uống chung đầu đã khen tặng hết lá»i. Lý Minh và Vương Quế ôm đà n đứng cạnh bà n tiệc mà đà n hát. Lát sau, thấy trá»i tối dã lâu, KÃnh Tế Ä‘em theo nhiá»u pháo rồi dẫn Äại An và mấy tên lÃnh hầu tá»›i nhà Ngô Äại cữu để đón Nguyệt nương và đám tiểu nương.
KÃnh Tế tá»›i nÆ¡i, được đón tiếp và o đại sảnh. Tiệc đã tà n nhưng má»i ngưá»i còn Ä‘ang uống rượu và ăn bánh trái hoa quả. Ngô nhị cữu sai dá»n má»™t bà n để khoản đãi KÃnh Tế rồi nói:
- Äại cữu hôm nay vắng nhà vì phải lo việc công cho xong. Äại An cÅ©ng bước tá»›i thưa vá»›i Nguyệt nương:
- Gia gia sai cáºu KÃnh Tế và tôi tá»›i rước các nương nương, xin các nương nương vá» sá»›m.
Nguyệt nương Ä‘ang ghét Äại An nên không thèm nói gì. Ngô Äại cữu mẫu gá»i gia nhân là Lai Äịnh:
- Ngươi dá»n rượu má»i Äại An chứ.
Lai Äịnh thưa:
- Äã có dá»n sẵn rồi.
Nguyệt nương bảo:
- Váºy thì dẫn nó xuống cho nó ăn uống Ä‘i, xong thì ra đằng trước đứng hầu, lát nữa chúng ta vá», có gì mà vá»™i.
Ngô Äại cữu mẫu nói:
- Phải rồi, chẳng mấy khi các cô nương tới đây xin ngồi lâu nói chuyện, việc gì phải vỠsớm.
Ngá»c Lâu bảo ca nữ Úc Äại Thư:
- Hôm ná» sinh nháºt cá»§a Lục nương mà thư thư không tá»›i Lục nương giáºn lắm đó.
Úc Äại Thư vá»™i bước tá»›i trước mặt Bình Nhi sụp lạy tạ lá»—i, lạy bốn lạy rồi nói:
- Sau ngà y sinh nháºt cá»§a NgÅ© nương thì tôi không được khá»e, mãi tá»›i hôm qua Ngô nương nương đây má»›i cho gá»i tá»›i, tôi phải gắng mà tá»›i, do đó chưa tá»›i tạ lá»—i vá»›i Lục nương được.
Kim Liên bảo:
- Chắc là Lục nương còn giáºn, bây giỠÚc Äại Thư hát má»™t khúc thì Lục nương má»›i hết giáºn.
Bình Nhi chỉ cưá»i, không nói gì. Ngô Äại cữu mẫu thì giục vợ Ngô VÅ© Thần là Trịnh Tam Thư rót rượu má»i khách.
Úc Äại Thư cầm đà n tỳ bà lên, vừa đánh vừa hát bà i "Nhất giang phong", nà ng cố ý lá»±a bà i đó.
Äang hát thì Nguyệt nương bảo:
- Bà i hát gì mà buồn quá váºy? Nghe thê lương lạnh lùng quá. Má»i ngưá»i im lặng nghe hát. Äại An đứng bên thưa vá»›i Nguyệt nương:
- Trá»i Ä‘ang xuống tuyết, chắc là lạnh lắm.
Ngá»c Lâu bảo:
- Váºy mà hôm nay Äại nương không mặc áo ấm, Äại nương dùng cái áo ấm cá»§a tôi đây để lát vá» cho đỡ lạnh.
Nguyệt nương bảo:
- Nếu có tuyết thì sai chúng nó vá» lấy áo lạnh cho má»i ngưá»i luôn.
Äại An vá»™i chạy ra bảo Äại An:
- Äại nương bảo vá» nhà lấy áo ấm cho các nương nương. Äại An bảo Cầm Äồng:
- Mà y vỠlấy đi, để tao đứng đây hầu.
Cầm Äồng Ä‘i ngay.
Trong nà y, Nguyệt nương chợt nhá»› là Kim Liên không có áo ấm, bèn quay há»i Lai An:
- Äứa nà o vá» lấy áo đó?
Lai An đáp:
- Thưa, Cầm Äồng.
Nguyệt nương bảo:
- Sao không nói vá»›i ta má»™t tiếng mà đã vá»™i Ä‘i ngay váºy?
Ngá»c Lâu nói:
- Quên không dặn nó là NgÅ© nương không có áo cừu, bảo nó lấy áo cá»§a Äại Thư Ä‘em tá»›i đây cho NgÅ© nương mặc.
Nguyệt nương bảo:
- Không cần, trong nhà có cái áo cừu rất đẹp cá»§a ngưá»i ta má»›i Ä‘em cầm, bảo nó lấy cái đó tá»›i.
Äoạn quay lại há»i:
- Thằng Äại An đâu, sao nó không Ä‘i mà lại phải sai thằng Cầm Äồng? Gá»i nó và o đây cho ta.
Lai An vá»™i chạy ra gá»i Äại An và o. Nguyệt nương mắng ngay:
- Thằng khốn kiếp chỉ được cái chỉ tay năm ngón, sai hết đứa nà y tá»›i đứa kia, chứ mà y thì chẳng bao giá» nhúng tay là m việc gì cả. Mà y sai nó Ä‘i mà cÅ©ng chẳng thèm nói vá»›i tao hay má»™t tiếng. Mà y là cái gì mà gá»›m quá váºy ?
Äại An đáp:
- Xin Äại nương bá»›t giáºn, nếu Äại nương sai tôi thì tôi đâu dám sai ngưá»i khác, nhưng lúc nãy Lai An ra chỉ nói là Äại nương sai má»™t ngưá»i vá» lấy áo mà thôi.
Nguyệt nương giáºn lắm:
- Thằng khốn kiếp giá»i chống chế lắm, nhưng khi không thằng Lai An nó dám sai mà y hay sao? Nó không bảo ai mà chỉ bảo mà y, váºy mà mà y không chịu Ä‘i, đổ việc cho ngưá»i khác. Tao hiá»n là nh quá nên bây giá» trong nhà không còn phép tắc gì nữa, mà y muốn là m gì thì là m, không cần biết đến ai. Hồi trưa ở nhà cÅ©ng váºy, thằng Há»a Äồng nó Ä‘ang bưng quả đồ ăn, gia gia sai mà y và o nói vá»›i tao là tha cho con Hạ Hoa, sao mà y không thèm và o mà lại sai thằng Há»a Äồng. Còn gia gia có sai mà y đưa con Quế Thư vỠđâu mà mà y lon ton đưa nó vá»? Như váºy là sai mà y thì mà y không thèm là m, mà y chỉ là m theo ý mà y thôi có phải không? Mà y còn giữ cái thói đó thì mà y biết tao.
Äại An cãi láo:
- Xin Äại nương xét lại quả không có chuyện đó. ChÃnh gia gia sai tôi đưa Quế Thư vá», do đó tôi má»›i bảo Há»a Äồng đưa quả đồ ăn cho tôi, rồi sau đó gia gia má»›i sai nó và o thưa vá»›i Äại nương, chứ không phải tôi đổ việc cho nó. Nguyệt nương nổi giáºn mắng:
- Thằng khốn kiếp nà y gá»›m tháºt, tại sao việc mà y đã không chịu Ä‘i, rồi bây giá» còn đứng cãi tay đôi vá»›i tao phải không? ÄÆ°á»£c rồi, ta sẽ nói vá»›i gia gia đánh cho mà y má»™t tráºn thừa sống thiếu chết xem sao.
Ngô Äại cữu mẫu bảo:
- Äại An, mà y không vá» lấy áo cho các nương nương hay sao?
Äoạn quay sang Nguyệt nương:
- Bây giỠđịnh lấy áo cá»u ở đâu cho NgÅ© cô nương mặc thì dặn nó Ä‘i.
Kim Liên nói:
- Thôi, để bảo nó lấy áo lạnh cá»§a tôi cÅ©ng được, việc gì phải mặc áo cừu. áo cừu cá»§a ngưá»i ta Ä‘em cầm, mình mặc cÅ©ng ký, mà cÅ©ng chẳng mặc được lâu, nay mai ngưá»i ta chuá»™c lại cÅ©ng váºy Nguyệt nương nói:
- Tháºt ra áo cừu đó cÅ©ng không hẳn là cầm. Trước đây Lý Tam nợ mưá»i sáu lạng bạc, không có tiá»n trả nên trả luôn bằng áo đó Äoạn quay lại bảo Äại An:
- Ão cừu ở trong tá»§ phòng tao, mà y vá» bảo Ngá»c Tiêu nó lấy chìa khóa mở cá»a ra đưa cho.
Äại An vái rồi lui ra.
Lúc Ä‘i ngang bà n KÃnh Tế, KÃnh Tế há»i:
- Äi đâu mà láºt Ä‘áºt váºy?
Äại An đứng lại đáp:
- Tháºt bá»±c hết nói, có má»™t việc mà tá»›i hai ba đứa Ä‘i, trá»i khuya lạnh như thế nà y mà sai vá» nhà .
Nói xong bước ra.
Äại An vá» tá»›i nhà thì Tây Môn Khánh hãy còn ngồi uống rượu vá»›i Ứng, Tạ và Äạo Quốc. Phó Quản lý và Vân Chá»§ quản đã vá» trước rồi.
Tây Môn Khánh thấy Äại An Ä‘i ngang thì gá»i và o há»i:
- Các nương nương vỠchưa?
Äại An dừng lại nói:
- Thưa chưa, còn sai tôi vỠlấy áo lạnh.
Nói xong và o háºu phòng, tìm Ngá»c Tiêu, nhưng chỉ thấy Tiểu Ngá»c Ä‘ang ngồi má»™t mình buồn rầu.
Äại An há»i áo thì Tiểu Ngá»c giáºn dữ đáp:
- Bốn con khốn đó tá»›i nhà vợ Bôn Tứ uống rượu giá» nà y cÅ©ng chưa thèm dẫn xác vá», tôi biết quần áo để đâu mà lấy bây giá»? Muốn tìm gì thì đến nhà vợ Bôn Tứ mà tìm.
Cầm Äồng đứng bên nghe váºy vá»™i ba chân bốn cẳng tá»›i nhà vợ Bôn Tứ, thấy bên trong đèn sáng choang thì đứng ở cá»a sổ nhìn và o, thấy vợ Bôn Tứ nói:
- Kìa, đại cô và tam cô, sao từ nãy tới giỠchẳng uống miếng rượu nà o, đồ ăn cũng không đụng đũa, hay là chê nhà chúng tôi nghèo nà n, đồ ăn không được ngon chăng?
Xuân Mai nói:
- Äâu phải váºy, vì chúng tôi ăn quá nhiá»u rồi, không thể kham được nữa, xin Tứ tẩu cứ để chúng tôi được tá»± nhiên.
Äoạn quay sang vợ Hà n Hồi Tá»:
- Chị là hà ng xóm cá»§a tôi, tôi má»i chị sang dể tiếp khách giùm tôi, chị phải là m sao má»i các cô nương đây chứ, là m sao chị cứ ngồi như là khách váºy?
Lại bảo con:
- Trưá»ng Nhi, Ä‘em rượu tá»›i rót hầu Tam cô Ä‘i con. Chung rượu cá»§a Tứ cô cÅ©ng vÆ¡i quá, mà y phải rót thêm và o chứ. Lan Hương nói:
- Tứ tẩu ơi, tôi không uống thêm được nữa đâu.
Vợ Bôn Tứ nói:
- Hôm nay thế nà o các cô nương cÅ©ng đói rồi, gia đình chúng tôi nghèo nà n quả là chẳng có gì để khoản đãi các cô nương. Hôm nay nhân buổi giai tiết má»›i dám má»i, lại sợ gia gia biết mà không chá»..
Äang nói thì nghe tiếng gõ cá»a, má»i ngưá»i Ä‘á»u yên lặng nghe ngóng.
Trưá»ng Nhi há»i:
- Ai đó?
Cầm Äồng đáp:
- Tôi đây, tôi tới tìm các thư thư có chút việc.
Nói xong đẩy cá»a bước và o, Ngá»c Tiêu vá»™i há»i:
- Các nương nương vỠrồi hay sao?
Cầm Äồng chỉ cưá»i, nhìn má»i ngưá»i mà không đáp. Ngá»c Tiêu bảo:
- Nỡm chá»a, há»i sao không nói? Ai cưá»i vá»›i anh mà anh nhe răng ra váºy?
Cầm Äồng nói:
- Các nương nương chưa vá», còn uống rượu ở bên đó, nhưng trá»i có tuyết nên sai tôi vá» lấy áo cừu rồi má»›i trở lại rước. Ngá»c Tiêu bảo:
- Ão cừu ở trong rương ấy, bảo Tiểu Ngá»c nó lấy cho không được sao?
Cầm Äồng đáp:
- Tiểu Ngá»c nói là không biết gì cả, bảo tôi đến há»i chị.
Ngá»c Tiêu bảo:
- Sao lại không biết? Anh tin lá»i con khốn đó sao?
Xuân Mai bảo:
- Nương nương của các chị có áo cừu thì các chị vỠlấy đi, nương nương tôi chẳng có áo gì hết thì tôi ngồi đây.
Lan Hương bảo:
- Ão cá»§a Tam nương thì bảo Tiểu Loan nó lấy cho.
Nghênh Xuân cÅ©ng lấy chìa khóa đưa cho Cầm Äồng mà bảo:
- Anh nói với Tú Xuân lấy chìa khóa nà y mở rương đưa áo cho anh.
Cầm Äồng trở vá», nhá» Tiểu Ngá»c, Tiểu Loan và Tú Xuân lấy đầy đủ các áo, nhưng Äại An bảo:
- Còn áo của Ngũ nương đâu?
Cầm Äồng đáp:
- Xuân Mai vừa nói là Ngũ nương là m gì có áo cừu?
Äại An gắt:
- Mà y ngu quá, nếu không vì vụ áo cá»§a NgÅ© nương thì tao vỠđây là m gì? Äại nương mắng tao má»™t tráºn rồi sai tao vá» là vụ cá»§a NgÅ© nương đó.
Cầm Äồng bảo:
- Bây giỠlà m sao?
Äại An nói:
- Mà y cứ đứng đây chá» tao, đừng có Ä‘i trước, mà y Ä‘i trước, tá»›i đó không thấy tao, Äại nương lại chá»i tao.
Nói xong trở và o, thấy Tiểu Ngá»c Ä‘ang ngồi cắn hạt dưa.
Tiểu Ngá»c há»i:
- Trở lại đây là m gì nữa?
Äại An vò đầu bứt tai:
- Äang tức gần chết đây nà y, Äại nương má»›i chá»i tôi má»™t tráºn đó, bây giá» bảo tôi vá» lấy áo cừu cho NgÅ© nương. Äại nương nói là trong tá»§ có cái áo cừu cá»§a Lý Tam đưa tá»›i để trừ nợ, chị lấy ra đưa tôi để tôi Ä‘em tá»›i cho NgÅ© nương mặc.
Tiểu Ngá»c đáp:
- Nếu là trong tá»§ thì Ngá»c Tiêu giữ chìa khóa, nhưng bây giá» mấy bà đó Ä‘ang say sưa tại nhà Bôn Tứ, tá»›i đó mà há»i. Äại An bảo:
- Äể chút xÃu thằng Cầm Äồng và o đây, tôi bảo nó Ä‘i, bây giá» tôi ngồi nghỉ chân, sưởi ấm chút đã, cá»±c quá mà .
Nói xong ngồi xuống cạnh Tiểu Ngá»c, hai ngưá»i sát vai ngồi sưởi trước lò sưởi. Tiểu Ngá»c bảo:
- Ở đây còn rượu, để tôi lấy cho anh uống.
Äại An cưá»i:
- Thế thì còn gì bằng, cảm ơn thư thư hạ cố tới tôi.
Tiểu Ngá»c đứng dáºy lấy rượu rót ra, lại Ä‘em tá»›i má»™t đĩa thịt vịt rồi bảo:
- Ca ca uống một chung cho ấm. Rượu nà y là của tôi đó.
Äại An nhấp má»™t ngụm rồi nói:
- Rượu ngon quá, đừng cho ngưá»i khác uống, phà lắm.
Äang ăn uống chuyện trò thì Cầm Äồng và o. Äại An bảo:
- Mà y ngồi đây uống chung rượu cho ấm bụng rồi Ä‘i gá»i Ngá»c Tiêu vá» lấy áo cho NgÅ© nương.
Cầm Äồng uống xong chung rượu, để gói áo xuống cho Äại An giữ rồi tá»›i nhà Bôn Tá» má»™t lần nữa.
Cầm Äồng tá»›i gá»i Ngá»c Tiêu, Ngá»c Tiêu bảo:
- Thằng khốn nà y lại tới là m gì đây?
Cầm Äồng nói đầu Ä‘uôi. Ngá»c Tiêu chỉ đưa chìa khóa chứ không chịu vá» lấy áo. Cầm Äồng Ä‘em chùm chìa khoá vỠđưa cho Tiểu Ngá»c mở tá»§. Tiểu Ngá»c lấy hết chìa ná» tá»›i chia kia mà cÅ©ng không mở được. Cầm Äồng đà nh phải ba chân bốn cẳng chạy lại nhà Bôn Tứ há»i, Ngá»c Tiêu chỉ cho Cầm Äồng chìa khóa nà o và cách mở như thế nà o. Cầm Äồng trở vá» nói lại vá»›i Tiểu Ngá»c. Tiểu Ngá»c bảo:
- Con khốn gá»›m tháºt, cứ ngồi mà chỉ tay năm ngón, cái gì nó cÅ©ng sai tôi.
Nói xong giáºn dữ mở tá»§ ra, nhưng trong tá»§ không có cái áo cừu nà o cả. Ba ngưá»i sững sá». Cầm Äồng than:
- Thế nà y thì có chết tôi không cÆ¡ chứ, đêm hôm khuya khoắt, lạnh muốn chết mà các bà nà y là m ăn như váºy thì là m sao tôi chạy Ä‘i chạy lại cho nổi.
Äại An dá»— ngá»t:
- Thôi mà y chịu khó Ä‘i lần nà y nữa Ä‘i, Äại nương không mắng các thư thư đâu, mà chỉ mắng tao vá»›i mà y thôi.
Cầm Äồng lại nhẫn nhục tá»›i nhà Bôn Tứ bảo Ngá»c Tiêu:
- Trong tá»§ chng có cái áo cừu nà o cả. Ngá»c Tiêu suy nghÄ© má»™t chút rồi cưá»i khanh khách.
- Tôi quên, không phải cái tủ đó, áo ở trong tủ lớn kê ở trong cùng cơ.
Cẩm Äồng lại long tong chạy vá» nói vá»›i Tiểu Ngá»c. Tiểu Ngá»c nghiến răng:
- Con khốn nạn không biết say mê thằng phải gió nà o mà lú lẫn thế, áo để nơi nà y lại bảo nơi khác.
Nói xong mở tá»§ lấy áo đưa cho Cầm Äồng. Äại An và Cầm Äồng tất tả Ä‘em cái áo tá»›i nhà Ngô Äại cữu đưa cho Nguyệt nương, Nguyệt nương mắng:
- Các ngươi chết dấm chết dúi ở đâu mà bây giỠmới dẫn xác đến?
Äại An không dám nói gì. Cầm Äồng thưa:
- Ão cá»§a các nương nương chúng tôi lấy rất sá»›m, nhưng chá» các thư thư tìm cái áo cừu lót Ä‘oạn xanh nà y nên má»›i lâu. Ngô Äại cữu mẫu cầm cái áo cừu do Lý Tam trừ nợ lên coi rồi nói:
- Sao, bao giá» Äại nương có má»™t cái như thế nà y thì xin để lại cho tôi Nguyệt nương nói:
- Ão nà y còn má»›i lắm, chỉ có đưá»ng viá»n kim tuyến hÆ¡i sá»n, để bảo may lại là đẹp hoà n toà n.
Ngá»c Lâu cầm áo đưa cho Kim Liên bảo:
- Hồi nãy thư thư bảo vá»›i tôi là áo lông chó, bây giá» thá» mặc cái áo lông chó nà y và o cho Äại nương coi có đẹp không.
Kim Liên lạnh lùng:
- Ão cÅ© cá»§a ngưá»i khác tôi mặc là m gì, để tôi xin gia gia cho tôi má»™t cái má»›i, chẳng lẽ gia gia tiếc tôi hay sao.
Ngá»c Lâu bảo:
- Ngưá»i ta mong có má»™t cái áo như thế nà y mà cÅ©ng không được, thư thư ở đó mà chê.
Kim Liên im lặng, Nguyệt nương và má»i ngưá»i mặc áo cừu và o rồi đứng dáºy cáo tá», đồng thá»i thưởng cho Úc Äại Thư Ãt tiá»n. Ngân Nhi nói:
Tôi cÅ©ng xin cáo từ Ngô Äại cữu mẫu, Ngô nhị cữu mẫu và các vị nương nương.
Nói xong sụp lạy má»i ngưá»i. Ngô Äại cữu mẫu thưởng cho Ngân Nhi má»™t phong bao đựng tiá»n.
Nguyệt nương và Bình Nhi má»—i ngưá»i cho Ngân Nhi má»™t lạng bạc. Ngân Nhi lại lạy tạ.
Má»i ngưá»i bước ra, Ngô Äại cữu mẫu, Ngô nhị cữu mẫu và Trịnh Tam Thư tiá»…n khách ra cổng, nhưng tuyết rÆ¡i hÆ¡i nhiá»u.
Cầm Äồng nói:
- Tuyết xuống hÆ¡i nhiá»u sợ các nương nương ướt áo, hay là Äại nương mượn Ngô Äại cữu mấy cái dù cho khá»i ướt.
Ngô nhị cữu mẫu vá»™i quay và o lấy mấy cái dù ra, đám gia nhân và lÃnh hầu cầm dù che cho Nguyệt nương và má»i ngưá»i lên kiệu.
Kiệu ra khá»i cổng, KÃnh Tế vừa Ä‘i vừa đốt pháo bông, pháo thăng thiên và pháo nổ. Lát sau quay lại bảo Ngân Nhi:
- Ngân thư à , nhà thư thư không xa đây, để chúng tôi đưa thư thư vá».
Nguyệt nương há»i:
- Nhà ở đâu váºy?
KÃnh Tế đáp:
- Ở ngay dãy phố trước mặt đây có một cái ngõ lớn, đứng ngoà i nhìn thẳng và o thấy một ngôi nhà lầu lớn, đó là nhà Ngân thư.
Ngân Nhi nói:
- Con xin từ biệt các nương nương ở đây thôi.
Nói xong định dừng kiệu bước xuống lạy chà o, nhưng Nguyệt nương vội bảo:
- Thôi, đưá»ng ướt bẩn lắm, hồi nãy trong nhà đã từ tạ rồi, bây giỠđể ta bảo gia nhân đưa thư thư vá» nhà .
Nói xong gá»i:
- Äại An, ngươi đưa thư thư vá».
KÃnh Tế nói:
- Äại nương cho cháu Ä‘i cùng vá»›i Äại An.
Nguyệt nương bảo:
- ÄÆ°á»£c, hai ngưá»i cùng Ä‘i cà ng tốt.
KÃnh Tế và Äại An theo kiệu cá»§a Ngân Nhi, gia nhân lÃnh tráng khác đưa Nguyệt nương và má»i ngưá»i vá» nhà .
Trên đưá»ng, Kim Liên há»i:
- Äại nương lúc nãy nói là chúng mình đưa Ngân thư vá» nhà , sao mình không đưa, lại để cho KÃnh Tế và Äại An đưa vá»?
Nguyệt nương cưá»i:
- Muá»™i muá»™i dá»… tin như con trẻ ấy, đó chỉ là lá»i nói xã giao, má»™t con ca nữ là ngưá»i gì mà muá»™i muá»™i hay tôi phải đưa vá» nhà ?
Kim Liên cưá»i:
- CÅ©ng nên đến má»™t lần cho biết nhà . Các bà vợ thưá»ng muốn biết nhà các cô ca nữ để tá»›i đó mà tìm chồng.
Nguyệt nương cưá»i:
- Muá»™i muá»™i biết nhà , muá»™i muá»™i thá» tá»›i đó tìm chồng coi có được không? Äến đó tìm chồng thì chỉ thêm xấu mình chứ Ãch lợi gì.
Mải nói chuyện, Ä‘oà n kiệu đã tá»›i đưá»ng Äông Nhai, gần nhà há» Kiá»u. Nhà há» Kiá»u đèn Ä‘uốc sáng trưng, Kiá»u Äại nương và cháu dâu là Äoạn Äại Thư đã ra đứng trước cổng, chá» Ä‘oà n kiệu cá»§a Nguyệt nương tá»›i rồi khẩn khoản má»i và o.
Nguyệt nương xuống kiệu từ chối:
- Äa tạ thịnh tình cá»§a thân gia, nhưng trá»i khuya rồi, xin để cho khi khác.
Kiá»u Äại nương nhất định không chịu:
- Váºy đâu được, chúng tôi đợi tuyết đứng chá», đâu có phải để cho nhân gia từ chối được.
Nói xong cầm tay Nguyệt nương dẫn và o, đám tiểu thiếp và Äại Thư bất đắc dÄ© phải và o theo. Má»i ngưá»i và o phòng khách, nÆ¡i đây đèn hoa muôn sắc lung linh. Tiệc đã dá»n sẵn, đôi bên phân ngôi chá»§ khách ngồi uống rượu. Trước tiệc có má»™t ca nữ đà n hát.
Trong khi đó bữa tiệc tại nhà Tây Môn Khánh cÅ©ng gần tà n. Má»i ngưá»i Ä‘á»u say sưa. Bá Tướt nhân lúc Tây Môn Khánh không để ý, cầm cả má»™t đĩa hoa quả trút hết và o tay áo rồi đứng dáºy cáo từ. Hy Äại và Äạo Quốc cÅ©ng cáo lui, chỉ còn má»™t mình Bôn Tứ ngồi tiếp rượu Tây Môn Khánh. Lát sau, Tây Môn Khánh đứng dáºy thưởng tiá»n cho đám nhạc công, bảo gia nhân dá»n dẹp bà n tiệc rồi và o háºu phòng. Bôn Tứ lo trông coi gia nhân thu dá»n. Bình An ba chân bốn cẳng chạy tá»›i nhà Bôn Tứ bảo đám a hoà n:
- Gia gia và o háºu phòng rồi, các thư thư chưa vá» hay sao?
Äám a hoà n hoảng lên, vá»™i đứng dáºy cảm tạ vợ Bôn Tứ rồi cáo từ. Lan Hương hồi nãy cởi già y ra cho dá»… chịu, bây giá» hoảng hốt vá»™i và ng, xá» hà i mãi không được. Xuân Mai mắng:
- Äồ con gái thối thây, tá»›i nhà khác mà có cái gì cÅ©ng cởi ra, là m sao phải cởi hà i ra để bây giá» mang và o không được.
Nói xong cúi xuống giúp Lan Hương. Sau đó cả bá»n tất tả vá» nhà . Nghe nói Tây Môn Khánh Ä‘ang ở trong phòng Lý Kiá»u Nhi, cả bá»n kéo tá»›i lạy chà o. Vị ni cô Ä‘ang nói chuyện vá»›i Kiá»u Nhi, từ lúc Tây Môn Khánh và o, đã lên phòng Nguyệt nương nói chuyện vá»›i Tiểu Ngá»c. Ngá»c Tiêu bước và o, chà o vị ni cô. Tiểu Ngá»c nói ngay:
- Hồi nãy Äại nương cho gia nhân vá» lấy áo, tôi chẳng biết chìa khóa nà o vá»›i chìa khóa nà o, lúc mở ra được thì lại không thấy áo, thư thư để má»™t nÆ¡i nói má»™t chá»— ai mà biết được. Váºy mà không chịu vá» lấy cho mau, còn ngồi ở bên đó uống rượu say sưa, bây giá» má»›i chịu dẫn xác vá».
Ngá»c Tiêu uống rượu, mặt hồng lên, nói:
- à à con khốn, mà y ghen tức vá»›i chúng tao đấy hả ? Ngưá»i ta không má»i mà y, sao mà y lại trút giáºn và o tao ?
Tiểu Ngá»c bÄ©u môi:
- Tôi mà cần con mẹ đó má»i hay sao?
Vị ni cô khuyên:
- Thôi, hai thư thư nên nhịn nhau đi, gia gia ở nhà đó, không lo trà nước gì mà lo cãi nhau hay sao.
Äang nói thì thấy Cầm Äồng bước và o. Ngá»c Tiêu há»i:
- Các nương nương vỠđấy hả?
Cầm Äồng đáp:
- Các nương nương vá» ngang nhà Kiá»u đại gia thì Kiá»u Äại nương ra táºn cổng đón và o má»i uống rượu từ nãy tá»›i giá», chắc cÅ©ng sắp vá» tá»›i.
Tiểu Ngá»c và Ngá»c Tiêu nghe váºy không dám cãi nhau nữa.
Äoà n kiệu cá»§a Nguyệt nương và o tá»›i cổng thì KÃnh Tế đốt liá»n mấy đợt pháo bông. Nguyệt nương bước và o phòng, Kiá»u Nhi và Tuyết Nga tá»›i lạy chà o. Mấy ngưá»i kia cÅ©ng và o theo, Nguyệt nương há»i:
- Gia gia đang ở đâu?
Kiá»u Nhi đáp:
- Hồi nãy gia gia tới phòng tôi, tôi đã hầu gia gia ngủ rồi.
Bá»n Xuân Mai bốn đứa và o lạy chà o. Kiá»u Nhi nói:
- Tối nay vợ Bôn Tứ dá»n tiệc má»i bốn đứa chúng nó. Chúng nó cÅ©ng má»›i vỠđó.
Nguyệt nương mắng:
- Mấy con khốn nà y gá»›m tháºt, bây giá» chúng bay thà nh yêu thà nh tinh rồi phải không? Chúng bay Ä‘i là m gì, mà ai cho chúng bay Ä‘i?
Kiá»u Nhi đáp:
- Chúng nó có thưa với gia gia rồi.
Nguyệt nương giáºn dữ:
- Gia gia thì có biết gì chuyện nhà cá»a, nhà không có ai mà cÅ©ng cho mấy con quá»· cái đó Ä‘i là m gì ?
Vị ni cô nhỠnhẹ:
- Äang buổi giai tiết, Äại nương không nên nói tá»›i ma quá»· là m gì.
Ngá»c Lâu thấy Nguyệt nương không vui, nên bá» vá» phòng, Kim Liên và Bình Nhi cÅ©ng ra theo.
Nguyệt nương sai Tiểu Ngá»c và Ngá»c Tiêu dá»n chá»— cho vị ni cô ngá»§ tại phòng mình. Ngoà i trá»i, tuyết rÆ¡i tá»›i canh tư má»›i dứt...
Hôm sau, Tây Môn Khánh ra viện là m việc. Vị ni cô cáo từ, Nguyệt nương, Ngá»c Lâu và Bình Nhi tiá»…n ra tá»›i cổng. Äang định quay và o thì Nguyệt nương thấy má»™t bà thầy bói Ä‘ang Ä‘i ngoà i đưá»ng, bèn sai gia nhân má»i và o. Nguyệt nương và má»i ngưá»i trở và o trong trước. Bà thầy bói được dẫn và o phòng trong, sụp lạy bốn lạy, Nguyệt nương má»i ngồi rồi bảo:
- Lão bói giùm tôi một quẻ xem sao.
Bà thầy đặt con linh quy xuống rồi há»i:
Xin nãi nãi cho biết niên kỷ.
Nguyệt nương bảo:
- Tôi tuổi con rồng.
Bà thầy nói:
- Nếu rồng lớn thì năm nay bốn mươi hai tuổi, còn rồng nhỠthì ba mươi tuổi.
Nguyệt nương bảo:
- Tôi ba mươi tuổi, sinh giá» Tý ngà y rằm tháng tám. Bà thầy cầm cái mu rùa xóc xóc, rÆ¡i ra má»™t tấm giấy cứng, có hình má»™t ngưá»i đà n ông và má»™t ngưá»i đà n bà phú quý, xung quanh gia nhân đà y tá»› rất nhiá»u, đằng sau lại có má»™t kho và ng bạc. Bà thầy cầm lên xem rồi nói:
- Cứ như quẻ nà y thì nãi nãi nhất sinh là ngưá»i nhân nghÄ©a, có lòng độ lượng khoan hồng, thÃch là m Ä‘iá»u từ thiện, ưa bố thÃ, có tà i đảm Ä‘ang quán xuyến gia đình, tuy nhiên tÃnh tình có nhiá»u khi nóng nẩy, nhưng nóng nẩy mà vô tâm. Nãi nãi coi váºy mà cÅ©ng vất vả. Ngưá»i nà o khác thì có thể dáºy muá»™n, nhưng nãi nãi thì luôn phải dáºy sá»›m đốc thúc gia nhân lo việc trong nhà . Tai ách xem ra thì nhiá»u, nhưng nhá» tÃnh tình nhân từ nên đỡ Ä‘i được nhiá»u lắm. Tuổi thá» cá»§a nãi nãi thì Ãt nhất cÅ©ng phải thất tuần.
Ngá»c Lâu há»i:
- Lão coi thỠcoi vị nãi nãi đây có thể có con không?
Bà thầy bảo:
- Tôi nói tháºt, đưá»ng tá» tức cá»§a nãi nãi đây vất vả lắm, sau nà y nằm xuống chỉ có má»™t ngưá»i con trai đã xuất gia Ä‘i đưa đám mà thôi.
Ngá»c Lâu quay sang Bình Nhi cưá»i bảo:
- Äúng là đạo sÄ© tà hon Ngô Ứng Nguyên rồi.
Nguyệt nương bảo Ngá»c Lâu:
- Tam muội cũng nên bói một quẻ xem sao.
Ngá»c Lâu bảo bà thầy:
- Lão bói cho tôi Ä‘i, tôi ba mươi tư tuổi, sinh giá» Dần ngà y hai mươi bảy tháng mưá»i má»™t.
Bà thầy xóc ra má»™t tấm thiếp có hình má»™t ngưá»i dà n bà và ba ngưá»i đà n ông. Ngưá»i đà n ông thứ nhất có vẻ như má»™t lái buôn, ngưá»i thứ nhì như má»™t ông quan, ngưá»i thứ ba là má»™t vị tú tà i, trong hình cÅ©ng vẽ má»™t kho và ng bạc và nhiá»u gia nhân hầu hạ. Bà thầy xem má»™t lúc rồi nói:
Vị nãi nãi nà y tuổi Giáp Tý, mệnh phạm phải Tam hình Lục hại, Ãt nhất phải qua má»™t Ä‘á»i chồng rối thì má»›i tốt.
Ngá»c Lâu nói:
- Cũng một lần rồi.
Bà thầy nói tiếp:
.
- Nãi nãi là ngưá»i tÃnh tình ôn nhu hòa thuáºn, vui buồn không lá»™ ra nét mặt cho ngưá»i khác thấy, lại được ngưá»i dưới kÃnh trá»ng, được chồng sá»§ng ái, tuy nhiên lại bị má»™t số tiểu nhân ghen ghét, nhưng nhá» tâm địa tốt nên tiểu nhân không là m hại được.
Nguyệt nương há»i:
- Lão coi thỠvị nãi nãi nà y có thể có con không?
Bà thầy đáp:
- Có con gái, nhưng con trai thì không chắc. Còn mệnh thì thỠlắm.
Nguyệt nương nói:
- Bây giá» lão bói cho vị nãi nãi kia Ä‘i. Äoạn quay sang Bình Nhi:
- Lục muội muội nói ngà y sinh tháng đẻ đi.
Bình Nhi cưá»i:
- Tôi tuổi Tân Mùi sinh giỠNgỠngà y rằm tháng giêng.
Bà thấy xóc mu rùa ra được má»™t tấm giấy vẽ má»™t ngưá»i đà n bà và ba ngưá»i đà n ông. Ngưá»i đà n ông thứ nhất mặc áo hồng, ngưá»i thú nhì mặc áo xanh lục, ngưá»i thứ ba mặc áo xanh da trá»i, ngưá»i nà y bồng má»™t đứa con trai đằng sau có má»™t kho và ng bạc, nhưng xung quanh lại có ma quá»· đứng xõa tóc. Bà thầy coi má»™t lát rồi nói:
Vị nãi nãi nà y má»™t Ä‘á»i phú quý, có mệnh quý nhân, mang cá»§a cải danh vá»ng vá» cho chồng, tÃnh tình nhân nghÄ©a, Ãt là m mất lòng ai, lại không chú ý tá»›i tiá»n bạc cá»§a cải, ngưá»i ta lấy thù háºn đối vá»›i nãi nãi thì nãi nãi lấy ân huệ đáp lại cho ngưá»i ta. Nãi nãi có con trai, nhưng tôi nói tháºt, đáng lo lắm.
Bình Nhi vội nói:
- Hiện cháu đã được ký danh là m đạo sĩ rồi.
Bà thầy bảo:
- Nếu đã xuất gia rồi thì cÅ©ng không sao. Nhưng xin nãi nãi cẩn tháºn năm nay sao Kế Äô chiếu mệnh. tháng bảy tháng tám đáng ngại lắm, sợ có chuyện tai ương. Nguyệt nương, Ngá»c Lâu và Bình Nhi, má»—i ngưá»i Ä‘á»u thưởng tiá»n cho bà thầy bói rồi sai gia nhân đưa ra cổng Bà thầy vừa ra thì Kim Liên và Äại Thư tá»›i. Kim Liên cưá»i bảo:
- Tôi tưởng các nương nương uống trà ở nhà ngang nà o ngỠtụ cả lại nơi đây.
Nguyệt nương bảo:
- Chúng tôi vừa xem bói xong, bà thầy cũng vừa ra. Giá Ngũ muội tới sớm một chút thì cũng xem được.
Kim Liên lắc đầu:
- Tôi không xem bói đâu, tin là m sao được. Hôm trước ông đạo sÄ© bảo tôi Ä‘oản mệnh, rồi bao nhiêu sá»± xấu xa, tháºt bá»±c cả mình.
Nguyệt nương đứng dáºy cùng má»i ngưá»i xuống nhà ngang uống trà ...
|

06-10-2008, 08:18 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 48
NÉN BẠC ÄÂM TOẠC TỜ GIẤY
Trong thà nh Quảng Lăng ở Dương Châu thuc Giang Nam, có má»™t viên ngoại tên là Miêu Thiên Tú, gia tư ức vạn, lại chuá»™ng thi lá»…, nhưng đã bốn mươi tuổi mà chỉ có má»™t con gái. Vợ là Lý thị quanh năm Ä‘au yếu nằm liệt trên giưá»ng, việc nhà hoà n toà n phó thác cho ngưá»i ái thiếp là Äiêu Thất Nhi, trước kia vốn là ca nữ. Thất Nhi được Thiên Tú bá» ra ba trăm lạng cưới vá» là m trắc thất, yêu quý rất má»±c.
Má»™t hôm có má»™t vị tăng tá»›i, xưng là tăng tại chùa Báo Ân ở Äông Kinh, vân du bốn phương để quyên tiá»n đúc má»™t tượng La Hán bằng đồng và và ng. Thiên Tú má»i và o cúng năm chục lạng.
Vị tăng nói:
- Thà chá»§ cho nhiá»u quá, chỉ xin phân ná»a thôi.
Thiên Tú nói:
- Xin thầy đừng chê, có dư thì dùng và o việc thỠtrai hà ng ngà y.
Vị tăng tạ Æ n, lúc sắp cáo từ bá»—ng nói:
- Tại quầng mắt thà chá»§ có má»™t vùng tá» khÃ, sợ rằng trong năm nay gặp chuyện đại tai đại ách. Thà chá»§ có duyên mà gặp bần tăng, bần tăng biết, chẳng lẽ lại không nói. Từ nay phà m sá»± gì cÅ©ng xin thà chá»§ hết sức cẩn tháºn má»›i dược.
Nói xong cáo từ mà đi.
Thiên Tú ngồi trầm ngâm hồi lâu rồi và o vưá»n sau, thình lình bắt gặp Äiêu thị Ä‘ang nói chuyện riêng vá»›i tên gia nhân Miêu Thanh trong vưá»n. Thế là Thiên Tú cho lôi Miêu Thanh ra đánh cho má»™t tráºn thừa sống thiếu chết rồi định Ä‘uổi Ä‘i. Miêu Thanh sợ quá phải nhá» hà ng xóm sang xin giùm, má»›i khá»i bị Ä‘uổi, nhưng từ đó trong lòng căm háºn lắm...
Thiên Tú có ngưá»i anh há» tên là Miêu Mỹ, xuất thân cá» nhân, hiện là m chức Thông phán tại phá»§ Khai Phong thuá»™c Äông Kinh. Miêu Mỹ là ngưá»i há»c rá»™ng hiểu nhiá»u. Má»™t hôm Miêu Mỹ gá»i má»™t lá thư cho Miêu Thiên Tú, má»i Thiên Tú lên Äông Kinh, má»™t là để du ngoạn, hai là để mưu việc công danh. Thiên Tú mừng lắm, bảo Äiêu thị.
- Äông Kinh là nÆ¡i phồn hoa đô há»™i, từ lâu tôi đã muốn lên má»™t lần cho biết mà chưa có dịp, nay biểu huynh gá»i thư má»i, quả là lần nà y tôi được thá»a ý bình sinh.
Äiêu thị bảo:
- Vị tăng hôm ná» có nói là chà ng nên đỠphòng tai ách, chẳng nên ra khá»i nhà . ÄÆ°á»ng lên Äông Kinh xa xôi diệu vợi, bá» nhà cho vợ Ä‘au con dại hay sao? Vả lại công danh mà là m gì, sống như thế nà y chẳng sung sướng chán rồi hay sao?
Thiên Tú nổi giáºn quát:
- Là m thân nam nhi sinh ra trong cõi đất trá»i thì phải có chà tang hồ bồng thỉ, chứ sao lại cứ mãi ru rú xó nhà ? Vả lại, bụng ta chứa đầy tà i, túi ta chứa nhiá»u bạc, lo gì công danh không tá»›i. Nay biểu huynh có má»i ta lên tức là long vân gặp há»™i rồi đó, nà ng chá»› có nhiá»u lá»i.
Nói xong gá»i hai gia nhân là Miêu Thanh và An Äồng lo thu xếp hà nh lý, thuê thuyá»n, chở theo hai rương đầy ắp kim ngân. Xong xuôi dặn vợ con và ái thiếp rồi chá»n ngà y tốt đợi lên đưá»ng.
Má»™t ngà y cuối thu đầu đông, Thiên Tú cùng gia nhân xuống thuyá»n tại bến Dương Châu trá»±c chỉ Äông Kinh.
Äi được Ãt ngà y thì tá»›i hồ Hồng Thạch thuá»™c Từ Châu, nÆ¡i đây nước sâu sóng lá»›n cá»±c kỳ nguy hiểm. Miêu Thanh thấy trá»i tối, sợ xảy ra Ä‘iá»u bất trắc, vá»™i sai chân sà o gá»i má»™t thuyá»n khác tá»›i rà ng chung vá»›i thuyá»n mình cho chắc, hầu chống lại sóng gió. Không ngá» chiếc thuyá»n được gá»i tá»›i lại là thuyá»n cá»§a bá»n hải tặc. Hai tên cướp trên thuyá»n, má»™t đứa tên là Trần Tam, má»™t đứa tên là Ông Bát.
Miêu Thanh vẫn thù chủ mà không có dịp báo thù, nay biết được chuyện nà y thì nghĩ thầm:
- Chi bằng mình liên kết vá»›i hai đứa nà y, giết Thiên Tú, liệng xác xuống sông, chia tiá»n bạc cá»§a cải vá»›i bá»n nó, rồi trở vá» tìm cách giết Lý thị, như váºy là được hưởng cả cái gia tà i đồ sá»™ và nà ng Äiêu thị đẹp đẽ.
Nghĩ xong, tới tối gặp hai tên cướp thương lượng, đoạn nói:
- Chá»§ tôi có hai rương và ng bạc, vải lụa quần áo nhiá»u lắm nếu hai anh chịu thì tất cả những thứ đó Ä‘á»u chia là m ba phần. Trần, Ông hai đứa cưá»i bảo:
- Mà y không nói thì chúng ta cÅ©ng tÃnh váºy từ trước rồi. Äôi bên bà n định xong xuôi, tối hôm đó Thiên Tú và An Äồng nằm ngá»§ trong khoang, Miêu Thanh ngồi ở đầu thuyá»n. Tá»›i canh ba, Miêu Thanh la hoảng lên là có cướp, Thiên Tú thức giấc chui ra ngoà i khoang thuyá»n để coi tình hình, nhưng vừa thò đầu ra ngoà i thì Trần Tam đã chá» sẳn, vung dao chặt xuống. Thiên Tú gục trên sà n thuyá»n. Ông Bát đạp Thiên Tú xuống nước. An Äồng hoảng sợ Ä‘ang định chạy thì bị Ông Bát Ä‘áºp cho má»™t côn ngã xuống nước.
Ba đứa gian ác thi hà nh xong thá»§ Ä‘oạn giết ngưá»i thì và o trong khoang thuyá»n mở hết các rương và ng bạc cá»§a cải chia Ä‘á»u. Sau đó Trần Tam nói:
- Hai đứa tao Ä‘em vải lụa theo, lại có cả và ng nữa thì thế nà o cÅ©ng bị nghi ngá», mà y là gia nhân há» Miêu, mà y tá»›i chợ gần đây bán giùm chúng tao mấy thứ nà y là tốt hÆ¡n hết.
Miêu Thanh bèn tới Lâm Thanh, giả là tới ngoại thà nh huyện Thanh Hà , rồi may mắn gặp được mấy thương gia quen biết ở Dương Châu, bèn nói:
- Gia chá»§ tôi Ä‘i sau, sai tôi Ä‘i trước bán các thứ nà y. NhỠđó mà Miêu Thanh bán được những đồ ăn cướp. Chỉ thương cho Thiên Tú, tháºt là :
Mưu việc tại ngưá»i Thà nh việc tại trá»i.
Trong khi đó, An Äồng bị má»™t gáºy mê man ngã xuống nước, nhá» nước lạnh nên lát sau tỉnh dáºy ngoi ngóp lên mặt nước kêu cứu ầm ỹ, má»™t ngư ông nghe được vá»™i cho thuyá»n tá»›i, thấy má»™t thanh niên chừng mưá»i tám tuổi Ä‘ang kêu cứu bèn vá»›t lên thuyá»n há»i căn do rồi lấy quần áo khô cho thay, sau đó há»i:
- Bây giỠsự thể đã như thế nà y, ngươi muốn vỠDương Châu hay ở đây sống với ta cho qua ngà y ?
An Äồng mếu máo:
- Gia chủ tôi đã gặp nạn, tôi đâu dám vỠnhà , nguyện ở lại đây với lão ông.
Ngư ông bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, ngươi cứ tạm ở đây vá»›i ta để rồi ta há»i dò xem đó là đám cướp nà o, rồi sẽ tÃnh sau.
An Äồng lạy tạ rồi từ đó sống vá»›i ngư ông.
Má»™t hôm và o ngà y cuối năm, ngư ông cùng An Äổng ghé bến bán cá thì chợt gặp Trần Tam và Ông Bát Ä‘ang ngồi trên thuyá»n uống rượu. An Äồng nháºn diện được hai tên nà y, lại nháºn ra là hai tên cướp Ä‘ang mặc áo cá»§a chá»§ mình bèn ghé tai nói nhá» vá»›i ngư ông:
- Hai tên kia chÃnh là thá»§ phạm giết chá»§ tôi và cướp bóc cá»§a cải, nay gặp chúng thì ná»—i oan cá»§a chá»§ tôi có thể được rá»a sạch rồi.
Ngư ông bảo:
- Nếu váºy thì phải cấp báo lên quan chứ.
An Äồng nhá» ngưá»i là m đơn đệ lên phá»§ Chu Thá»§ bị, vì Chu Thá»§ bị có nhiệm vụ kiểm soát trên sông, nhưng há» Chu thấy không có bằng cá»› gì, nên bác đơn không xét. An Äồng lại đệ đơn lên viện Äá» hình. Hạ đỠhình thấy đây là vụ mưu sát Ä‘oạt cá»§a bèn cho gá»i An Äồng tá»›i để dẫn lÃnh Ä‘i bắt Trần Tam và Ông Bát.
Ngà y mưá»i bốn tháng giêng, Hạ Äá» hình đăng đưá»ng cho gá»i cả ba ngưá»i ra xét há»i. Hai tên cướp thấy có An Äồng, biết là không chạy tá»™i được, lại sợ bị tra khảo đánh Ä‘áºp nên khai ra hết, lại lôi cả vụ Miêu Thanh phản chá»§ ra cung khai. Hạ Äá» hình sai ngưá»i Ä‘i tầm nã Miêu Thanh. Thá»i gian đó Ä‘ang tiết Nguyên tiêu nên quan lại trong viện Äá» hình thưá»ng không tá»›i viện là m việc, do đó công việc cháºm trá»…. Mấy tên lÃnh trong viện, nhân quen biết vá»›i Miêu Thanh, vá»™i tá»›i báo cho Miêu Thanh biết. Miêu Thanh hoảng hồn, không dám mướn khách Ä‘iếm nữa, mà tá»›i trốn tại nhà má»™t ngưá»i quen là Lạc Tam. Nhà Lạc Tam cÅ©ng đưá»ng Sư Tá», ngay sát vách nhà Hà n Äạo Quốc. Vợ Lạc Tam chÆ¡i thân vá»›i vợ Äạo Quốc là Vương thị. Hai ngưá»i Ä‘i lại rất thân thiết.
Miêu Thanh tới nói hết chuyện với Lạc Tam, Lạc Tam nghe xong bảo.
- Chưa đến ná»—i nà o, bên cạnh nhà tôi đây là nhà cá»§a Hà n đại gia, Hà n đại gia là quản lý cá»§a Tây Môn Thiên há»™ trong viện Äá» hình. Chúng tôi bên nà y thân thiết vá»›i bên đó lắm. Mà Hà n đại gia lại là ngưá»i thân tình cá»§a Tây Môn Thiên há»™. Äể tôi thá» qua bên đó nói giùm cho huynh xem sao. Miêu Thanh quỳ ngay xuống:
- Nếu tôi vô sá»± thì Æ¡n nà y xin báo Ä‘á»n xứng đáng.
Nói xong viết má»™t tấm thiếp, lấy ra năm chục lạng cùng Ãt vải lụa, đưa cho Lạc Tam. Lạc Tam bảo vợ Ä‘em sang nhá» Vương thị, kể rõ đầu Ä‘uôi. Vương thị mừng lắm, thâu nháºn lá»… váºt rồi chá» Tây Môn Khánh.
Tá»›i ngà y mưá»i bảy tháng giêng má»›i thấy Äại An cưỡi ngá»±a Ä‘i ngang nhà , Vương thị vá»™i chạy ra gá»i lại há»i:
- Chú Ä‘i đâu váºy?
Äại An đáp:
- Tôi má»›i Ä‘em lá»… váºt lên phá»§ Äông Bình trở vỠđây.
Vương thị há»i:
- Liệu hôm nay gia gia có tới đây không?
Äại An đáp:
- Tôi cÅ©ng không biết, nhưng giá» nà y chắc gia gia Ä‘ang ở Vương thị má»i Äại An và o nhà , nói lại chuyện Miêu Thanh rồi lại đưa tấm thiếp cá»§a Miêu Thanh cho Äại An coi. Äại An nói.
- Tẩu tẩu lãnh vụ nà y là m gì? Äừng có coi thưá»ng. Hồi nà y khó khăn lắm chứ không như trước đâu, tôi không dám dÃnh dấp gì vá» vụ nà y.
Vương Thị bảo:
- Có ai bắt chú em dÃnh dấp và o đâu, chỉ xin chú em má»i giùm gia gia tá»›i đây thôi, gia gia tá»›i đây thì tôi xin tặng chú em hai chục lạng, còn gia gia có chịu giúp không thì mặc tôi vá»›i gia gia.
Äại An nói:
- Nếu váºy thì được, nhưng xin tẩu tẩu nhá»› giữ lá»i giùm cho má»›i được.
Vương thị cưá»i:
- Cái thằng tháºt khôn già n trá»i muốn ăn hết lại chẳng muốn đà o giun. Ngồi đó Ä‘i, để tôi kiếm cái gì cho mà ăn.
Nói xong Ä‘em Ãt đồ ăn lên má»i Äại An uống rượu. Äại An bảo:
- Uống rượu mặt đỠlên rồi gia gia há»i là m sao mà nói?
Vương thị cưá»i:
- Sợ gì, chú em cứ nói là ghé ngang đây được ta má»i và i chung không được sao?
Äại An ăn uống má»™t hồi rồi cáo từ. Vương thị dặn:
- Trăm sự nhỠchú em đó, nhớ thưa với gia gia là tôi đang chỠđấy.
Äại An gáºt đầu lên ngá»±a.
Äại An vá» tá»›i nhà thì Tây Môn Khánh Ä‘ang ngá»§. Lát sau thức dáºy ngồi uống trà trong thư phòng thì thấy Äại An và o thưa:
- Lúc nãy trên đưá»ng vá», tôi bị Hà n tẩu tẩu gá»i lại, nhá» tôi má»i gia gia tá»›i ngay, Hà n tẩu tẩu có chuyện quan trá»ng muốn thưa.
Tây Môn Khánh bảo:
- Chuyện gì váºy? À mà thôi, tao biết rồi.
Nói xong mặc áo đội mÅ© định Ä‘i. Nhưng chưa kịp Ä‘i thì có Lưu Há»c quan tá»›i mượn tiá»n. Tây Môn Khánh cho Lưu Há»c quan vay tiá»n xong, má»›i lên ngá»±a tá»›i nhà Vương thị, có Äại An và Cầm Äồng Ä‘i theo.
Vương thị Ä‘ang sai Phùng lão mua đồ ăn là m tiệc thì Tây Môn Khánh bảo Cầm Äồng dẫn ngá»±a Ä‘i, Äại An đóng cổng lại rồi ngồi xuống. Vương thị Ä‘em trà ra, chưa dám nói và o chuyện, chỉ thưa:
- Tôi nghe nói gia gia và Äại nương đã tÃnh chuyện hôn nhân cho ca nhi rồi, chắc là gia gia vui lắm phải không? Tây Môn Khánh bảo:
- CÅ©ng là do Ngô Äại cữu mẫu mai mối nên chuyện má»›i thà nh. Bên Kiá»u thân gia thì cÅ©ng chỉ có má»™t con gái mà thôi. Xét cho kỹ thì nhà há» Kiá»u đối vá»›i tôi không xứng, nhưng chuyện đã xong rồi thì thôi.
Vương thị bảo:
- Kể ra thì kết thân vá»›i nhà há» Kiá»u cÅ©ng được, chỉ hiá»m là nhà đó không có chức tước gì mà quan nhân bây giá» Ä‘ang là má»™t vị quan.
Tây Môn Khánh bảo:
- Thì cÅ©ng chÃnh vì chá»— đó.
Hai ngưá»i nói và i câu nữa thì Vương thị bảo:
- Gia gia ngồi ngoà i nà y sợ lạnh, xin má»i và o trong.
Nói xong dắt tay Tây Môn Khánh và o phòng trong, nÆ¡i đây tiệc rượu đã dá»n sẵn, có lò sưởi ở bên cạnh. Tây Môn Khánh ngồi xuống, Vương thị nói:
- Sở dÄ© hôm nay má»i gia gia tá»›i đây là có chuyện nà y...
Vừa nói vừa đưa tấm thiếp của Miêu Thanh ra, kể hết sự tình rồi nói thêm:
- Tên Miêu Thanh nà y không dÃnh dấp gì tá»›i vụ cướp, hắn chỉ xin gia gia gạt tên hắn ra khá»i vụ nà y mà thôi, được như váºy hắn sẽ Ä‘á»n Æ¡n. Hắn cÅ©ng nhá» vợ Lạc Tam ở cạnh đây Ä‘em lá»… váºt sang biếu tôi, nhá» tôi nói lại vá»›i gia gia. Hắn là ngưá»i quen thân cá»§a Lạc Tam.
Tây Môn Khánh Ä‘á»c tấm thiếp xong há»i:
- Hắn tặng cho nà ng bao nhiêu?
Vương thị đem năm chục lạng ra đưa cho Tây Môn Khánh coi rồi nói:
- Hắn nói là xong việc hắn còn biếu tôi thêm nữa.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Nháºn những thứ nà y là m gì? Nà ng không biết đâu, tên Miêu Thanh nà y là gia nhân cá»§a Miêu viên ngoại ở Dương Châu, nó mưu vá»›i hai tên cướp để giết chá»§ và chia tiá»n cá»§a. Nhưng má»›i đây má»™t tên gia nhân cá»§a Miêu viên ngoại nháºn diện, hai tên cướp đó bị bắt tại viện Äá» hình và đã khai hết cả rồi. Tên Miêu Thanh nà y mà bị bắt thì chỉ có tá»™i lăng trì mà thôi, còn hai tên cướp kia thì chắc là bị chém. Hai tên đó khai rằng hiện tên Miêu Thanh có tá»›i hai ngà n lạng bạc, váºy mà nó Ä‘em có bấy nhiêu đây thì coi sao được, sao nà ng không mau Ä‘em trả nó cho rồi.
Vương thị bèn Ä‘em bạc sang trả cho vợ Lạc Tam rồi thuáºt lại lá»i Tây Môn Khánh là hiện Miêu Thanh có tá»›i hai ngà n lạng, mà sao chỉ chịu bá» ra có năm chục lạng để chạy tá»™i.
Vợ Lạc Tam nói lại, Miêu Thanh nghe xong toát mồ hôi, bèn nói với Lạc Tam rằng:
- Tháºt ra thì tôi có khoảng hai ngà n lạng, nhưng lại là hà ng hóa váºt dụng chứ không phải bạc mặt, giá» là m sao? Hay là dốc hết ra mà cứu lấy mạng váºy.
Lạc Tam nói:
- Kể ra vụ nà y cÅ©ng khó, Ãt nhất huynh cÅ©ng phải bá» ra cả ngà n lạng để nhá» Tây Môn Thiên há»™ lo cho, lại còn phải lo cho các chức việc lá»›n nhá» khác nữa chứ.
Miêu Thanh nhăn nhó:
- Nhưng váºt dụng hà ng hóa tôi đã bán được đâu.
Äoạn quay sang nói vá»›i vợ Lạc Tam:
- Hay là thế nà y, nhá» tẩu tẩu qua nói vá»›i Hà n đại tẩu rằng nhá» thưa lại vá»›i quan nhân, nếu quan nhân chịu nháºn hà ng hóa thì tôi xin trao khoảng má»™t ngà n lạng bạc hà ng hóa, còn không thì để cho tôi và i ba ngà y nữa, tôi bán hà ng hóa Ä‘i sẽ thân Ä‘em tá»›i đưa bạc mặt cho quan nhân.
Vợ Lạc Tam sang nói với Vương thị, Vương thị và o phòng nói lại với Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, cho nó và i ngà y để lo tiá»n...
Vương thị trở ra nói vá»›i vợ Lạc Tam. Miêu Thanh thấy váºy cÅ©ng yên tâm.
Tây Môn Khánh ăn uống qua loa rồi sai Äại An gá»i Cầm Äồng dắt ngá»±a tá»›i, chá»§ tá»› vá» nhà .
Hôm sau Tây Môn Khánh ra viện tìm đủ cách trì hoãn vụ Miêu Thanh.
Trong khi đó Miêu Thanh và Lạc Tam gá»i ngưá»i váºn hà ng tìm ra mối bán hết cá»™ng được má»™t ngà n bảy trăm lạng, bèn đưa thêm cho Vương thị năm chục lạng nữa và mấy xấp lụa quý, nhá» nói thêm giùm.
Tối mưá»i chÃn, Miêu Thanh Ä‘em má»™t con lợn quay má»™t vò rượu lá»›n và má»™t ngà n lạng tá»›i biếu Tây Môn Khánh. Các gia nhân thân tÃn cá»§a Tây Môn Khánh, Thư Äồng, Äại An được má»—i đứa mưá»i lạng. Riêng Äại An còn được Vương thị tặng hai chục lạng nữa.
Tây Môn Khánh sai gia nhân gá»i Miêu Thanh và o phòng khách trong hoa viên, không cho thắp đèn, chỉ có ánh trăng soi lò má». Miêu Thanh sụp lạy nói:
- Tiểu nhân mong lão gia ban Æ¡n cứu cho thì kết cá» ngáºm và nh báo đáp.
Tây Môn Khánh bảo:
- Sá»± tình cá»§a ngươi như thế nà o ngươi biết rồi đấy, hai tên cướp đã khai hết cả, ngươi mà tá»›i cá»a quan thì là m sao thoát khá»i tá»™i lăng trì, nhưng ngươi đã biết đến ta, nhá» ngưá»i tá»›i nói thì ta cÅ©ng gắng cứu tá»™i chết cho ngươi. Số bạc nà y không phải má»™t mình ta đâu, ta chỉ lấy má»™t ná»a, còn má»™t ná»a thì để tặng cho vị Äá» hình. Nhưng ngươi không nên ở lâu, mà phải vá» ngay, à mà ngươi ở Dương Châu, nhưng ở khúc nà o?
Miêu Thanh đáp:
- Tiểu nhân ở ngay trong thà nh.
Tây Môn Khánh sai gia nhân Ä‘em trà ra cho Miêu Thanh uống. Miêu Thanh đứng ở dưới gốc tùng mà uống trà , uống xong thì lạy tạ mà cáo từ. Tây Môn Khánh gá»i lại há»i:
- Ngươi đã lo cho mấy đứa gia nhân của ta chưa?
Miêu Thanh đáp:
- Tiểu nhân đã lo chu đáo cả rồi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu váºy thì ngươi nên vá» nhà ngay Ä‘i.
Nói xong sai gia nhân đưa Miêu Thanh ra cổng Miêu Thanh vá» nhà Lạc Tam lo thu xếp hà nh lý, trong ngưá»i còn má»™t trăm năm chục lạng, bèn tặng cho vợ chồng Lạc Tam năm chục lạng và mấy xấp lụa còn thừa, rồi canh năm hôm sau lên đưá»ng vá» Dương Châu sá»›m.
Hôm sau, khi tan việc, Hạ Äá» hình và Tây Môn Khánh cùng cưỡi ngá»±a ra khá»i cổng viện. Hai ngưá»i sóng ngá»±a cùng Ä‘i, tá»›i ngã ba, Hạ Äá» hình định cáo từ thì Tây Môn Khánh nói:
- Nếu quan anh không chê thì xin má»i ghé tệ xá có chuyện muốn thưa.
Nói xong dẫn Hạ Äá» hình vá» nhà , má»i và o thư phòng uống trà , trong khi đó Äại An và Thư Äồng bà y bà n dá»n tiệc ngoà i đại sảnh.
Hạ Äá» hình ngồi xuống nói:
- Tháºt là m phiá»n quan anh quá.
Tây Môn Khánh nói:
- Sao quan anh lại dạy như váºy?
Nói xong má»i Hạ Äá» hình dùng trà . Qúa và i tuần trà , Tây Môn Khánh má»i Hạ Äá» hình trở ra đại sảnh nháºp tiệc. Gia nhân rót rượu, Tây Môn Khánh tá»± tay nâng má»i. Sau mấy tuần rượu, Tây Môn Khánh mở lá»i:
- Tên Miêu Thanh hôm qua có nhá» ngưá»i tá»›i khẩn khoản cầu lụy tôi, lại đã mang lá»… váºt tá»›i đây, nhưng tôi không dám tá»± chuyên, cho nên hôm nay phải thỉnh quan anh tá»›i đây để thưa chuyện.
Nói xong cho xếp lá»… váºt ra. Hạ Äá» hình nhìn mâm lá»… váºt rồi há»i:
- Bây giá» theo quan anh thì mình tÃnh thế nà o?
Tây Môn Khánh đáp:
- Theo tôi thì ngà y mai chúng mình đăng đưá»ng, cứ cho tạm giam hai tên cướp lại má»™t chá»—, đừng đả động gì tá»›i tên Miêu Thanh hết, còn tên gia nhân An Äồng nguyên cáo thì cho nó ra ngoà i, bảo là bao giá» tìm được thi hà i Thiên Tú lúc đó sẽ xét. Lá»… nà y tôi sẽ cho gia nhân Ä‘em tá»›i quý phá»§.
Hạ Äá» hình vá» nói:
- Quan anh tÃnh váºy cÅ©ng gá»n, nhưng lá»… nà y là đưa tá»›i quan anh, tôi đâu dám nháºn.
Hai bên khiêm nhượng má»™t hồi, Tây Môn Khánh má»›i Ä‘em mâm lá»… váºt chia Ä‘á»u là m hai phần, sai bá» má»™t ná»a là năm trăm lạng và o má»™t cái quả. Hạ Äá» hình đứng dáºy vái tạ, Ä‘oạn nói:
- Quan anh đã có lòng yêu như váºy, tôi tháºt không dám từ chối, sợ phụ lòng quan anh, nhưng quả là là m quan anh phà tâm nhiá»u lắm.
Nói xong ngồi xuống tiếp tục ăn uống. Lát sau thì cáo từ mà vá». Tây Môn Khánh sai Äại An và hai tên lÃnh hầu Ä‘em quả đựng bạc theo Hạ Äá» hình vá» nhà . Hạ Äá» hình nháºn bạc xông thưởng cho Äại An hai lạng và hai tên lÃnh má»—i đứa bốn tiá»n. Hôm sau Hạ Äá» hình và Tây Môn Khánh cùng đăng đưá»ng. Äám thư lại đã bị Lạc Tam mua chuá»™c hết, biết ý dẫn Trần Tam và Ông Bát ra. Hai tên cướp lại giữ nguyên lá»i khai cÅ© và đổ tá»™i cho Miêu Thanh.
Tây Môn Khánh nổi giáºn Ä‘áºp bà n quát:
- Bay đâu, cho hai đứa nà y nó nếm cá»±c hình ta coi. Hai đứa bay bao lâu nay giả danh lương thiện để lá»™ng hà nh trên sông nước, giết ngưá»i cướp cá»§a không biết gá»›m tay. Hiện có tên gia nhân đây là m chứng, khai rằng chÃnh tay hai đứa bay đã cầm dao chém giết Miêu Thiên Tú, đạp xác xuống sông, lại dùng gáºy đánh nó ngất Ä‘i mà ngã xuống nước. Ão cá»§a Thiên Tú chúng bay Ä‘ang mặc cÅ©ng là bằng chứng, tại sao chúng bay lại đổ cho ngưá»i khác?
Äoạn quay lại há»i An Äồng:
- Hai đứa nà y, đứa nà o chém chết chá»§ ngươi? Äứa nà o đánh ngươi ngã xuống sông?
An Äồng đáp:
- Và o khoảng canh ba đêm đó, đầu tiên là Miêu Thanh kêu lên có cướp, gia chá»§ tôi chui ra khá»i khoang thuyá»n để coi thì bị chÃnh tên Trần Tam kia vung Ä‘ao chém chết, tên Ông Bát đạp xác gia chá»§ tôi xuống sông rồi đánh tôi má»™t côn ngã xuống nước, nhỠđó mà tôi thoát chết. Do đó tôi không biết Miêu Thanh vá» sau thế nà o.
Tây Môn Khánh quát:
- Lá»i khai cá»§a tên An Äồng đây rõ rà ng là sá»± tháºt chúng bay còn cãi và o đâu, còn đổ cho ai?
Nói xong sai đánh má»—i tên ba chục trượng, quần áo tả tÆ¡i máu rÆ¡i thịt nát. Số bạc má»™t ngà n lạng còn lại cÅ©ng cho tìm được quá ná»a, ngoà i ra thì đã ăn tiêu xà i phà hết.
Hạ Äá» hình cho giam hai tên cướp lại rồi là m văn thư trình lên phá»§ Äông Bình. Viên phá»§ doãn Hồ Sư Văn lại là chá»— thân gia vá»›i Tây Môn Khánh nên cứ theo tá»™i trạng trong văn thư mà ghép Trần Tam và Ông Bát và o tá»™i chém. Còn An Äồng thì được ở ngoà i chá».
An Äồng tức quá, tìm lên phá»§ Khai Phong, tá»›i nhà anh há» ThiênTú là Thông phán há» Miêu kể hết sá»± tình, rồi nói thêm:
- Miêu Thanh đút lót quan Äá» hình và quan Thiên há»™ nên được miá»…n tố, như váºy thì oan cừu cá»§a chá»§ tôi ngà y nà o má»›i báo được Miêu Thông phán giáºn lắm, đêm đó là m bản cáo trạng gá»i tá»›i Tuần án SÆ¡n Äông, tố cáo Tây Môn Khánh.
Tháºt là :
Thiện ác xưa nay chuyện vẫn rà nh.
Cát hung há»a phúc vẫn phân minh.
Bình sinh xa lánh Ä‘iá»u gian ác,.
Äâu phải ban đêm ngá»§ giáºt mình.
|

06-10-2008, 08:23 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 49
QUA CÆ N HOẢNG SỢ
An Äồng cầm đơn và thư cá»§a Miêu Thông phán tá»›i SÆ¡n Äông, dò há»i biết được vị Tuần án Ngá»± sá» há» Tăng tên Hiếu Tá»±, là con cá»§a Ngá»± sá» Tăng Bố, má»›i Ä‘áºu Tiến sÄ© khoa ất Mùi, tÃnh tình rất công minh chÃnh trá»±c, là m quan rất thanh liêm.
An Äồng tìm tá»›i phá»§ Tuần án rồi nghÄ© thầm:
- Nếu mình nói là tá»›i đưa thư tất lÃnh gác cổng không chịu cho và o, chi bằng cứ đứng đây chá» tá»›i giá» tan việc, quan Tuần án ra vá», mình quỳ đón đưá»ng dâng thư và đơn, quan Tuần án Ngá»± sá» tất giải quyết mau lẹ.
NghÄ© xong cứ đứng gần cổng phá»§ mà chá».
Lúc sau, cổng phá»§ mở ra, An Äồng chạy bay ngay và o quỳ má»p trước thá»m son, tả hữu quát há»i:
- Tên nà y là m gì thế nà y?
An Äồng hai tay nâng cáo lá đơn và bức thư khá»i đầu. Tăng Ngá»± sá» quát bảo tả hữu Ä‘em lên. Tả hữu vá»™i và ng bước tá»›i cầm lá đơn và tá» thư Ä‘em lên để trên án thư. Tăng Ngá»± sá» mở ra Ä‘á»c, thấy viết như sau:
"Tiểu sinh Miêu Äoan KÃnh cúi gá»i Tăng niên huynh đại nhân. Thấm thoắt đã má»™t năm qua không được diện kiến tôn nhan, má»›i biết tri ká»· khó gặp mà ly biệt lại có thưá»ng. Nhá»› trước, trong thá»i đèn sách, vẫn thưá»ng cùng niên huynh gặp gỡ tại Trưá»ng An, sau dó niên huynh vá» quê thăm nhà , rồi nghe niên huynh nháºm chức Tuần án Ngá»± sá», lòng tôi xiết bao hân hoan, nay xin kÃnh mừng. Biết niên huynh là ngưá»i trung hiếu, đức thanh liêm trong sạch như sương, xứng đáng là rưá»ng cá»™t cá»§a triá»u đình lang miếu. Nay niên huynh xuất chÃnh là để chấn chỉnh lại ká»· cương phong tục, tôi luống những vui mừng, lòng tưởng nhá»› quý mến niên huynh chẳng lúc nà o nguôi. Nay gặp lúc rồng mây trong Ä‘á»i thánh minh hữu đạo, niên huynh tất Ä‘em tà i đức mà sá»a sang pháp luáºt, chấn chỉnh ká»· cương, đâu thể cho bá»n tham quan ô lại thao túng luáºt pháp, khinh lá»n ká»· cương. Váºy mà ở phá»§ Äông Bình lại có má»™t tên Miêu Thanh giết chá»§, có ngưá»i Thiên Tú chết oan, là m mất thanh danh cá»§a triá»u đại thánh minh.
Niên huynh lo việc tại địa phương ấy cÅ©ng nên Ä‘em đức tà i soi sáng vụ nà y. Nay tôi có sai tên An Äồng dâng đơn để niên huynh cứu xét".
Tăng Ngá»± sá» há»i:
- Có đơn không?
Tả hữu vá»™i bước tá»›i há»i:
- Tên kia, có đơn từ gì không?
An Äồng sá» và o bụng má»›i biết hồi nãy láºt Ä‘áºt quên chưa lấy đơn ra, vá»™i đưa cho thư lại. Viên thư lại Ä‘em lên, Tăng Ngá»± sá» Ä‘á»c xong bảo:
- Ngươi sẽ tá»›i hầu tại công đưá»ng phá»§ Äông Bình.
An Äồng sụp lạy rồi ra khá»i phá»§. Trong nà y Tăng Ngá»± sá» phê và o đơn, hạ lệnh cho Phá»§ doãn Äông Bình phải tra xét tá» tế vụ nà y, rồi sai cho phong bì đóng dấu cho Ä‘em Ä‘i, sau đó ra vá», tả hữu vá» theo.
Phá»§ doãn Äông Bình là Hồ Sư Văn tiếp được đơn và văn thư từ phá»§ án sát xuống thì cÅ©ng cả chân tay, vá»™i á»§y thác cho Huyện thừa huyện Dương Cốc là Äịch Tư Bân. Tư Bân nguyên quán huyện VÅ© Dương tỉnh Hà Nam tÃnh tình cương trá»±c, không ham tiá»n, xét việc rất sáng suốt quả quyết. Má»™t hôm Äịch Huyện thừa cưỡi ngá»±a qua bá» Tây Hà thuá»™c Thanh Hà huyện, bá»—ng có cÆ¡n gió lạnh thổi ngay đầu ngá»±a, cÆ¡n gió đó cứ theo đầu ngá»±a thổi mãi không dứt. Äịch Huyện thừa lấy là m lạ lẩm bẩm:
- Sao lại có chuyện lạ thế nà y?
Nói xong dừng ngựa lại bảo tả hữu:
- Bay thá» theo ngá»n gió nà y coi có tìm được váºt gì không. Tả hữu cứ lần theo ngá»n gió tá»›i mãi cá»a sông thì ngừng lại rồi quay vá» thưa vá»›i há» Äịch. Há» Äịch dong ngá»±a tá»›i đó, rồi nói vá»›i các bô lão trong là ng để đà o thá» và i nÆ¡i tại bá» sông. Äà o lên thì thấy má»™t tá» thi ăn mặc sang trá»ng, sau gáy có vết chém. Äịch Huyện thừa há»i tả hữu:
- Trước mặt kia là gì váºy?
Tả hữu đáp:
- Äó là chùa Từ Huệ.
Äịch Huyện thừa và o chùa há»i thì các vị tăng ni cho biết:
- Mùa đông năm ngoái, khoảng tháng mưá»i, chúng tôi thấy má»™t tá» thi trôi và o mé sông gần chùa, trưởng lão cá»§a chúng tôi mở lòng từ bi cho vá»›t lên mai táng. Không biết tá» thi nà y là ai và tại sao lại chết.
Äịch Huyện thừa nói:
- Như thế nà y rõ là các vị tăng sát nhân rồi chôn giấu Ä‘i, chắc là ngưá»i nà y có nhiá»u tiá»n bạc lắm.
Chúng tăng cứ nên sá»± tháºt mà khai ra.
Nói xong sai bắt hết chúng tăng vá» phá»§, sai đánh vị trưởng tăng má»™t trăm bà n vả và kẹp mưá»i đầu ngón tay, các vị tăng khác Ä‘á»u bị đánh hai chục bà n vả, sau đó tống giam và o ngục. Má»™t mặt là m tá» trình lên Tăng Ngá»± sá». Trong khi đó chúng tăng vẫn má»™t má»±c kêu oan.
Tăng Ngự sỠnghĩ ngợi rồi bảo:
- Nếu chúng tăng là thá»§ phạm thì xác bị vứt xuống sông chứ không thể được chôn trên bá».
Nói xong ra lệnh cho phá»§ Äông Bình cứ tạm thả chúng tăng ra.
Chuyện nà y xảy ra đã trên hai tháng và còn nằm trong vòng nghi vấn.
Äến khi có sá»± kêu cáo cá»§a An Äồng thì Äịch Huyện thừa cho dẫn ngay An Äồng tá»›i nháºn diện tá» thi. An Äồng vừa nhìn thấy tá» thi quỳ ngay xuống khóc ầm lên:
- Äây đúng là tá» thi gia chá»§ tôi, cái áo nà y tôi còn nhá»›, vết chém ở gáy còn đây.
Äịch Huyện thừa bèn cho láºp tá» kiểm nghiệm rồi gá»i lên cho Tăng Ngá»± sá». Tăng Ngá»± sá» giáºn lắm là m trát sai ngưá»i ngà y đêm vá» Dương Châu tầm nã Miêu Thanh. Má»™t mặt là m văn thư hặc tá»™i hai vị quan trong viện Äá» hình là Hạ Äá» hình và Tây Môn Thiên há»™ đã ăn hối lá»™ mà đem pháp luáºt ra mua bán.
Vá» phần Vương thị, sau vụ Miêu Thanh thì được má»™t trăm lạng và mấy xấp lụa, cùng chồng sống sung sướng xa hoa, lại mua nữ trang, may quần áo, đồng thá»i bá» ra mưá»i sáu lạng bạc mua má»™t a hoà n tên là Xuân Hương vá» sai việc, rồi sau bảo chồng thu nạp là m thiếp...
Má»™t hôm Tây Môn Khánh tá»›i nhà Äạo Quốc, được Vương thị đón tiếp niá»m nở, sau và i tuần trà , Tây Môn Khánh ra sau rá»a tay thấy bên kia đưá»ng là má»™t dãy nhà ngang rất đẹp, bèn há»i:
- Cá»§a ai váºy?
Vương thị đáp:
- Cái đó thuộc vỠgia đình Lạc Tam ở ngay cạnh đây.
Tây Môn Khánh bảo:
- Sao không bảo ngưá»i ta bán lại cho mình, nháºp và o nhà nà y luôn cho rá»™ng rãi thêm?
Nói xong quay ra, lát sau thì vá». Lúc Tây Môn Khánh vá» tá»›i nhà , Vương thị kể lại lá»i Tây Môn Khánh rồi bảo:
- Chá»— hà ng xóm láng giá»ng, nói như váºy sao tiện?
Äạo Quốc bảo:
- Nếu gia gia muốn váºy thì mình mua váºt liệu vá» xây má»™t dãy nhà ngang, là m mấy phòng dẹp và yên tÄ©nh đằng sau là chuồng ngá»±a, mình còn đất mà .
Vương thị bảo:
- Thế mà cÅ©ng đòi tÃnh vá»›i toán, tÃnh như váºy thì chết tiá»n rồi, chi bằng mua váºt liệu vá» sá»a lại mấy cái hà nh lang có phải thà nh mấy gian nhà ngang đẹp không?
Äạo Quốc nói:
- Váºy cÅ©ng được.
Bà n tÃnh xong Äạo Quốc bá» ra ba chục lạng bạc mua váºt liệu gá»i thợ vá» là m. Tây Môn Khánh biết tin sai Äại An Ä‘em tháºt nhiá»u rượu thịt tá»›i thưởng cho đám thÆ¡.....
Trong khi đó thì cả huyện Thanh Hà đá»u biết là Hạ Äá» hình nhá» có năm trăm lạng nhân vụ Miêu Thanh mà cho được con trai là Hạ Thừa ân và o nhà VÅ© há»c, là m sinh viên, ngà y ngà y há»c táºp cung kiếm.
Ngà y nháºp há»c cá»§a Thừa ân, Hạ Äá» hình là m tiệc mừng và má»i đủ từ hai Thái giám Lưu, Tiết, Chu Thá»§ bị, Kinh Äô giám, Trương Äoà n luyện và các chức việc trong huyện...
Lại nói vá» Tây Môn Khánh từ ngà y đẻ con trai rồi được là m quan, cho là mình có phúc, bây giá» muốn xây má»™t nÆ¡i thá» thần thánh và tổ tiên, bèn gá»i thầy bói há» Từ tá»›i chá»n ngà y lá»±a đất, rồi bá» tiá»n ra xây má»™t tòa nhà rất đẹp là m miếu thá», ngoà i cổng trồng toà n đà o liá»…u, xung quanh là tưá»ng hoa, cảnh trà vô cùng đẹp mắt.
Ngà y mồng sáu tháng ba, nhân tiết Thanh minh, Tây Môn Khánh là m lá»… khánh thà nh ngôi gia miếu, cho má»i nhiá»u khách khứa, sai chuẩn bị tiệc lá»›n, gá»i ban tuồng, gá»i dà n nhạc, trong đó có cả Lý Minh, Ngô Huệ, Vương Quế, Trịnh Phụng, Hà n Ngá»c Xuyến, Äổng Kiá»u. Những ngưá»i được má»i tá»›i gồm Trương Äoà n luyện, Kiá»u Äại há»™, Ngô Äại cữu, Ngô Nhị cữu, Hoa Äại cữu, Trầm Di phu, Ứng Bá Tước, Tạ Hy Äại, Phó Quản lý, Hà n Quản lý, Vân Lý Thá»§, Bôn Tứ và KÃnh Tế, và Ãt ngưá»i khác khoảng hai mươi ngưá»i tất cả.
Khách đà n bà má»i tại nhà gồm vợ Trương Äoà n luyện, vợ Trương thân gia, Kiá»u Äại nương, vợ Tông Äà i quan, vợ Thượng Cá» nhân, Ngô Äại cữu mẫu, Ngô Nhị cữu mẫu, Dương cô nương, Phan bà , Hoa Äại cữu mẫu, Ngô Äại di, vợ Ngô VÅ© Thần là Trịnh Tam Thư, vợ Thôi Bản là Äoạn Äại Thá»±.. kể cả đám thê thiếp và a hoà n thân tÃn thì cÅ©ng khoảng trên hai chục ngưá»i.
Tây Môn Khánh định cho nhũ mẫu Như à bồng cả Tố Quan tới gia miếu, nhưng Nguyệt nương bảo:
- Con nó còn nhá» quá, đưá»ng xa sợ nó không khá»e, Lưu bà cÅ©ng dặn là phải cẩn tháºn, chi bằng để nó ở nhà vá»›i nhÅ© mẫu, có Phùng lão ở nhà là m bạn và phụ trông coi, chỉ để mẹ nó Ä‘i thôi.
Tây Môn Khánh không chịu:
- Váºy đâu được ngà y Thanh minh, nhà mình lại chỉ có má»—i má»™t cáºu con trai, không cho nó tá»›i lạy tổ tiên sao được. Nà ng việc gì phải nghe con mẹ há» Lưu khốn kiếp đó, cứ cho bồng nó Ä‘i, quấn tháºt ấm, ngồi trên kiệu êm che gió cho nó thì sợ gì.
Nguyệt nương bảo:
- Tôi nói mà chà ng không nghe thì tùy chà ng váºy. Hôm đó từ sáng sá»›m, các quan khách đã bắt đầu lên đưá»ng tá»›i ngôi gia miếu cá»§a Tây Môn Khánh.
Ngôi miếu nà y ở khoảng năm dặm phÃa nam huyện Thanh Hà . Từ xa đã thấy những ngá»n tùng bách xanh tươi cao ngất. Tưá»ng xung quanh xây toà n bằng đá, bên trong, các thá»m miếu xây bằng đá trắng bạch ngá»c.
Trên cổng treo má»™t tấm biển sÆ¡n son thiếp và ng viết hà ng chữ lá»›n "Cẩm y VÅ© lược Tướng quân Tây Môn thị tiên doanh". Ngoà i sân miếu là hòn giả sÆ¡n vÄ© đại và cây lá rưá»m rà . Trong chÃnh Ä‘iện, Tây Môn Khánh mặc phẩm phục bằng gấm đại hồng, đội mÅ© Ä‘eo Ä‘ai, thân bà y lợn dê cúng tế. Quan khách lần lượt và o tế.
Má»—i lần có khách và o tế thì chiêng trống lại vang rá»n, Tố Quan lại khóc ré lên vì sợ. Nguyệt nương bảo:
- Lục muá»™i muá»™i nên bảo nhÅ© mẫu bồng ca nhi ra đằng sau Ä‘i, để nó sợ thế nà y vá» nhà lại Ä‘au ốm cho mà xem. Tôi đã bảo là đừng cho ca nhi tá»›i đây váºy mà gia gia nhất định không nghe, để bây giá» ca nhi sợ thế nà y đây.
Bình Nhi vội bảo nhũ mẫu bồng Tố Quan ra nhà sau, lại dặn phải bịt tai Tố Quan mỗi khi có những hồi chiêng trống.
Lát sau quan khách tế lá»… xong xuôi, Tây Môn Khánh má»i khách đà n ông trở ra phòng khách, Nguyệt nương má»i khách đà n bà ra hoa viên sau miếu ngoạn cảnh. Hoa viên rá»™ng bát ngát, toà n hoa cá» xinh tươi.
Bên ngoà i, Ä‘oà n tuồng diá»…n tuồng cho khách đà n ông coi, bên trong dà n nhạc và các ca công ca nữ đà n hát cho khách đà n bà nghe. Nghe nhạc uống rượu má»™t lát thì Kim Liên rá»§ Ngá»c Lâu, Äại Thù, Quế Thư và Ngân Nhi trở ra hoa viên đánh Ä‘u.
Trong hoa viên Tây Môn Khánh cho là m ba gian nhà , bên trong trần thiết đầy đủ bà n ghế giưá»ng nằm và bà n trang Ä‘iểm, để má»—i lần các đà n bà con gái ra miếu thì có chá»— trang Ä‘iểm nghỉ ngÆ¡i riêng biệt.
NhÅ© mẫu Như à đang ngồi canh chừng Tố Quan ngá»§ trên má»™t cái giưá»ng quý, có chăn nệm bằng gấm vóc.
Nghênh Xuân cũng ngồi bên cạnh, bỗng thấy Kim Liên từ ngoà i bước và o, tay cầm một nhánh hoa đà o:
- Hôm nay ngươi không phải đà n hát sao?
Nghênh Xuân đáp:
- Äã có ba đứa nó rồi, Äại nương bảo tôi và o đây phụ trông ca nhi.
NhÅ© mẫu bồng Tố Quan lên vì nghe tiếng nói chuyện nên đã thức dáºy. Kim Liên cầm tay Tố Quan bảo:
- Con trai con triếc gì mà nhát quá váºy? Nghe tiếng chiêng trống là khóc ầm lên, tháºt nhát quá.
Nói xong giÆ¡ tay bồng Tố Quan. Lát sau KÃnh Tế vén mà nh bước và o, thấy Kim Liên Ä‘ang đùa vá»›i Tố Quan thì cÅ©ng tá»™i đùa. Kim Liên bảo:
- Äạo sÄ© tý hon thÆ¡m ông anh rể má»™t cái Ä‘i..
KÃnh Tế đưa tay bồng Tố Quan hôn hÃt. Kim Liên bảo:
- Con nhà ngưá»i ta sạch sẽ như thế nà y, mồm miệng có sạch không mà hôn hÃt váºy? KÃnh Tế cưá»i:
- Váºy mà cÅ©ng có ngưá»i thÃch đấy.
Kim Liên sợ nhÅ© mẫu và Nghênh Xuân để ý, vá»™i cầm giáo quạt đánh và o đầu KÃnh Tế bảo:
- Äồ quá»·, ai mà thèm bao giá».
KÃnh Tế ôm Tố Quan chạy tránh Kim Liên, vừa chạy vừa đùa giỡn. NhÅ© mẫu thấy váºy sợ Tố Quan ngã vá»™i chạy tá»›i bồng Kim Liên và KÃnh Tế tiếp tục đùa giỡn, Kim Liên bẻ cong cà nh hoa đà o là m thà nh má»™t cái vòng choà ng lên mÅ© KÃnh Tế. KÃnh Tế đội vòng hoa đó mà bước ra. Äúng lúc đó thì Ngá»c Lâu, Äại Thư và Quế Thư tá»›i. Ngá»c Lâu thấy KÃnh Tế đội vòng hoa thì há»i:
- Ai là m cho cáºu cái đồ quá»· đó váºy?
KÃnh Tế vá»™i đưa tay lên lấy vòng hoa xuống rồi im lặng rảo bước lên miếu. Bữa tiệc tại miếu đã bắt đầu. Äoà n hát đã hát được tá»›i bốn hồi tuồng. Äám phu kiệu cÅ©ng được Tây Môn Khánh sai Bôn Tứ lo khoản đãi rượu thịt tá» tế.
Bữa tiệc kéo dà i tá»›i chiá»u thì đám khách đà n bà lần lượt lên kiệu vá» trước. Äại An, Lai Bảo, Há»a Äồng và Kỳ Äồng theo kiệu Nguyệt nương và các tiểu nương. NhÅ© mẫu Như à má»™t mình má»™t kiệu, bồng Tố Quan, che mà n quấn chăn.
Lát sau thì đám khách đà n ông cÅ©ng lên ngá»±a ra vá», Cầm Äồng và bốn tên lÃnh hầu theo ngá»±a Tây Môn Khánh.
Nguyệt nương và các tiểu nương vỠnhà được một lúc lâu thì Tây Môn Khánh và gia nhân mới vỠtới. Tây Môn Khánh vừa xuống ngựa thì Bình An đã chạy tới thưa:
- Sáng sá»›m hôm nay Hạ lão gia thân cưỡi ngá»±a tá»›i đây tìm gia gia, rồi cả buổi sáng lại sai lÃnh tá»›i tìm, không hiểu có chuyện gì quan trá»ng nhưng Hạ lão gia ngồi ở viện là m việc suốt cả ngà y hôm nay.
Tây Môn Khánh nghe xong, trong lòng pháºp phồng hoang mang không hiểu chuyện gì, bước và o thư phòng thì Thư Äồng chạy tá»›i đỡ mÅ© áo, Tây Môn Khánh há»i:
- Hôm nay Hạ lão gia lại đây có dặn gì không?
Thư Äồng thưa:
- Hạ lão gia không dặn gì cả, chỉ há»i gia gia có nhà không, lão gia có chuyện khẩn yếu muốn bà n.
Tôi thưa là hôm nay gia gia và các nương nương là m lá»… tại gia miếu, chắc phải là chiá»u má»›i vỠđược. Hạ lão gia bảo là sẽ cho ngưá»i tá»›i má»i, quả nhiên sau đó ná»™i trong buổi sáng, gia nhân lại đây hai lần, tôi Ä‘á»u trả lá»i là gia gia chưa vá».
Tây Môn Khánh ngồi xuống trầm ngâm, thắc mắc không biết chuyện gì. Thư Äồng Ä‘em trà ra, Tây Môn Khánh má»™t mình uống trà nghÄ© ngợi. Bá»—ng Bình An và o báo:
- Có Hạ lão gia tới.
Lúc đó cÅ©ng đã hoà ng hôn, Hạ Äá» hình ăn mặc giản dị cùng hai tên quân hầu xuống ngá»±a bước và o. Tây Môn Khánh đón tiếp và o đại sảnh, má»i ngồi dùng trà . Hạ Äá» hình ngồi xuống nói:
- Hôm nay chắc quan anh báºn việc nhà .
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm nay nhân tiết Thanh minh nên gia đình tôi tới gia miếu tế lễ, do đó không biết có quan anh quang lâm để tiếp đón, xin quan anh thứ lỗi cho.
Hạ Äá» hình nói:
- Thôi bá» qua những chuyện đó Ä‘i, tá»›i đây là để báo cho quan anh má»™t chuyện hệ trá»ng...
Äoạn ngần ngừ:
- Mình có chá»— nà o kÃn đáo để nói chuyện không?
Tây Môn Khánh vá»™i má»i Hạ Äá» hình và o thư phòng nhá» trong hoa viên, Ä‘uổi hết gia nhân ra. Hai ngưá»i ngồi xuống. Hạ Äá» hình nói ngay:
- Sáng hôm nay Lý Tri huyện nháºn được công văn khẩn, thân Ä‘em qua viện mình, tôi đã sao ra Ä‘em lại đây cho quan anh coi, vụ nà y mệt lắm.
Nói xong đưa một tỠgiấy ra. Tây Môn Khánh thất sắc lấy coi thấy viết như sau:
"Tuần án SÆ¡n Äông Giám sát Ngá»± sá» Tăng Hiếu Tá»± xin cất chức hai viên quan tham nhÅ©ng để chấn chỉnh luáºt pháp ká»· cương. Thần trá»™m nghe, muốn cho bốn phương yên vui thì phải xét tá»›i phong tục dân gian, do đó mà vị thiên tá» phải Ä‘i tuần thú, còn trừng trị tham quan, biểu dương phép nước, ấy là chức vụ cá»§a Ngá»± sá». Năm trước thánh thượng tuần thú mà khiến cho nhân dân được bảo vệ, phong tục được chấn chỉnh, vương đạo được rá»i sáng, bách tÃnh theo dó mà nói. Thần từ năm ngoái phụng mạng Tuần án SÆ¡n Äông, nay đã gần được má»™t năm, quan lại địa phương Ä‘á»u tá» ra trá»ng phép nước. Tuy nhiên chỉ có viên Kim Ngô Vệ Chánh Thiên há»™ Hạ Diên Linh ở viện Äá» hình SÆ¡n Äông là ngưá»i tham lam, buôn bán luáºt pháp để là m già u, lại đút lót cho con là Thừa ân được và o nhà VÅ© há»c. Há» Hạ có ngưá»i đồng liêu là Phó Thiên há»™ Tây Môn Khánh. Khánh nguyên là phưá»ng bất hảo, nhá» chạy chá»t mà được là m quan võ nhưng tháºt sá»± vô tà i, thưá»ng cho thê thiếp tiá»n hô háºu á»§ng mà đi ngoà i đưá»ng, lại hay tổ chức rượu chè hát xướng.
Khánh là ngưá»i tham lam dâm đãng, hiện Ä‘ang tư thông vá»›i vợ ngưá»i há» Hà n. Vừa rồi Khánh nháºn hối lá»™ cá»§a Miêu Thanh mà ếm tá»™i sát chá»§ cá»§a Thanh. Hai tên nà y quả là phưá»ng tham lam gian ác, bị dân gian đà m tiếu, không thể để cho tiếp tục tại chức để là m Ä‘iếm nhục thánh triá»u. Cúi xin thánh thượng cho tra xét lại nếu thần nói đúng thì xin có biện pháp trừng phạt để phong tục luáºt pháp được chấn chỉnh, thánh đức được sáng tá» ngà n thụ.." Tây Môn Khánh Ä‘á»c xong lạnh ngưá»i toát mồ hôi, Hạ Äá» hình há»i:
- Bây giá» quan anh tÃnh sao đây?
Tây Môn Khánh bảo:
- Bây giá» chẳng còn cách nà o hÆ¡n là quan anh và tôi phải sá»a soạn lá»… váºt kÃp sai Ä‘em lên Äông Kinh cầu cứu vá»›i Thái sư lão gia mà thôi.
Hạ Äá» hình vá»™i cáo từ vá» nhà soạn ra hai trăm lạng bạc và hai cái bình rượu bạc nạm và ng, sai gia nhân là Hạ Thá» Ä‘em tá»›i nhà Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh soạn ba trăm lạng và nhiá»u tặng váºt quý trao cho Lai Bảo. Ngay sáng sá»›m hôm sau Lai Bảo và Hạ Thá» Ä‘em tiá»n bạc và lá»… váºt lên đưá»ng ngà y đêm tá»›i Äông Kinh...
Trong nhà Tây Môn Khánh thì từ khi ở gia miếu vỠTố Quan bị nóng lạnh quấy khóc, không chịu ngủ, không chịu bú, ép bú thì chỉ lát sau lại trớ ra. Bình Nhi hoảng lên, chỉ biết tới nói với Nguyệt nương.
Nguyệt nương bảo:
- Tôi đã nói rồi mà , bảo là không Ä‘em ca nhi Ä‘i được đâu, váºy mà lão gia nhà nà y không chịu nghe, bây giá» má»›i ra nông ná»—i váºy đó. Bây giá» má»›i trắng mắt ra, rồi biết là m sao đây?
Bình Nhi nghe Nguyệt nương nói váºy lại cà ng cuống Tây Môn Khánh thì Ä‘ang lo bà n cùng Hạ Äá» hình vá» chuyện bị Tăng ngá»± sá» tố cáo, không có lòng dạ nà o nghÄ© tá»›i chuyên nhà . Lát sau Nguyệt nương sai gia nhân má»i Lưu bà lại. Lưu bà coi xong bảo:
- Ca nhi phần bị kinh động, phần bị cảm mạo, nhưng cÅ©ng là đi đưá»ng gặp NgÅ© đạo Tướng quân.
Bây giỠphải lấy và ng hương ra cúng vái.
Nói xong lại lấy ra viên thuốc mà u đỠbảo cho Tố Quan uống vá»›i nước lá bạc hà nấu lên. Bình Nhi cho con uống thuốc ngay thì thấy Tố Quan bá»›t dần và ngá»§ được, không quấy khóc và cÅ©ng không á»c sữa nữa, chỉ còn hÆ¡i sốt mà thôi. Bình Nhi lấy ra má»™t lạng bạc đưa cho Lưu bà mua và ng hương. Lưu bà lai gá»i cả ông chồng tá»›i cúng bái, có má»™t sư bà đi theo tụng kinh. Trong khi đó Nguyệt nương cứ trách mắng nhÅ© mẫu không chịu coi sóc Tố Quan cẩn tháºn để Tố Quan bị kinh động. NhÅ© mẫu Như à nói:
- Ngồi trên kiệu tôi á»§ rất kÃn cho ca nhi, là m sao lại bảo là kinh động dược, suốt dá»c đưá»ng ca nhi ngá»§ ngon, váºy mà vá» tá»›i nhà thì nóng lạnh á»c sữa quấy khóc, là m sao tôi biết được. Vì Tố Quan Ä‘au yếu mà cả nhà loạn lên mấy ngà y...
Nói vá» Lai Bảo và Hạ Thá» ngà y đêm vượt đưá»ng mà đi, chỉ sáu ngà y là tá»›i Äông Kinh, tìm tá»›i phá»§ Thái sư, gặp Äịch Quản gia, đưa thư và các lá»… váºt. Äịch Quản già coi thư cá»§a Tây Môn Khánh xong thì bảo:
- Bây giá» thì bản hạch tá»™i cá»§a Tăng Ngá»± sá» chưa thấy gá»i tá»›i kinh, mà lão gia thì mấy hôm nay Ä‘ang phải Ä‘iá»u trần nhiá»u việc trước triá»u đình. Äể bao giá» bản hạch tá»™i tá»›i kinh thì tôi sẽ thưa vá»›i lão gia nhá» lão gia can thiệp. Hai ngưá»i nên ở lại đây chá» tin tức xem sao. Bản hạch tá»™i tá»›i kinh thì phải và o bá»™ Binh trước.
Như váºy chỉ cần lão gia viết thiếp cho Từ Thượng thư ở Binh bá»™ là xong.
Sau khi được Äịch Quản gia thết đãi cÆ¡m rượu, Lai Bảo và Hạ Thá» trở vá» khách Ä‘iếm đợi tin tức. Ãt ngà y sau thì Thái sư lo xong việc Ä‘iá»u trần, Lai Bảo biết tin, vá»™i nhá» Äịch Quản gia sao lại bản ý chỉ cá»§a nhà vua. Äịch Quản gia lại viết cho Tây Môn Khánh má»™t lá thư. Lai Bảo và Hạ Thá» cầm thư cầm giấy lên đưá»ng trở vá» ngay. Trong thá»i gian hai gia nhân lên Äông Kinh chạy chá»t thì Tây Môn Khánh chỉ lo buồn nằm nhà , má»—i ngà y Hạ Äá» hình tá»›i trò chuyện vá»›i Tây Môn Khánh má»™t lần. Hôm đó hai ngưá»i Ä‘ang ngồi uống trà trong thư phòng thì nghe tin hai gia nhân vá» tá»›i, Tây Môn Khánh vá»™i cho gá»i và o ngay để há»i sá»± tình. Lai Bảo thưa:
- Chúng tôi Ä‘em thư tá»›i thì Äịch Quản gia bảo là chuyện nà y không có gì đáng lo, sắp có má»™t vị khác tá»›i thay Tăng Ngá»± sá» rồi, vả lại văn thư cá»§a Tăng Ngá»± sá» chưa tá»›i triá»u chừng nà o văn thư đó tá»›i thì phải tá»›i Binh bá»™, Äịch Quản gia sẽ thưa vá»›i Thái sư, viết thiếp cho Từ Thượng thư ở Binh bá»™ là xong, dầu Tăng Ngá»± sá» có là m gì cÅ©ng không đáng ngại.
Tây Môn Khánh cÅ©ng hÆ¡i yên tâm bèn há»i:
- Văn thư của Tăng Ngự sỠsao bây giỠchưa tới kinh?
Lai Bảo đáp:
- CÅ©ng không hiểu tại sao, nhưng hiện Thái sư Ä‘ang Ä‘iá»u trần nhiá»u việc và đã có những việc được chấp thuáºn như việc để cho thân gia cá»§a Thái sư là Há»™ bá»™ Thị lang Hà n lão gia đứng ra lo việc láºp các ruá»™ng muối và kho muối tại Thiểm Tây, lại có lệnh cho khắp các châu phá»§ quáºn huyện láºp các kho lúa gạo. Rồi Thái Trạng nguyên được cá» là m chức Tuần diêm, nay mai sẽ lên đưá»ng, vụ nà y nhà mình có thể kiếm được nhiá»u món lợi lá»›n.
Tây Môn Khánh há»i:
- Tháºt có chuyện đó không?
Lai Bảo nói.
- ChÃnh vì sợ gia gia không tin nên tôi đã phải nhá» sao lại văn thư nói vá» việc đó, tất cả chi tiết Ä‘á»u đầy đủ bên trong.
Nói xong rút tá» giấy ra đưa cho chá»§. Tây Môn Khánh thấy chữ viết khó Ä‘á»c, sai KÃnh Tế Ä‘á»c, nhưng KÃnh Tế cÅ©ng không Ä‘á»c thông, phải nhỠđến Thư Äồng. Thư Äồng Ä‘á»c vanh vách má»™t mạch từ đầu đến cuối, đại để đó là những biện pháp đỠnghị cá»§a Sùng ChÃnh Ä‘iện Äại há»c sÄ© Lại bá»™ Thượng thư Lá»— Quốc Công Thái kinh, các biện pháp đó gồm việc bãi bá» thi cỠđể tuyển ngưá»i mà chỉ dùng những ngưá»i do các há»c hiệu đỠcá», việc bãi bá» Tà i Lợi Ty, việc sản xuất muối, việc đúc tiá»n v.v...
Tây Môn Khánh lại Ä‘á»c thư cá»§a Äịch Quản gia, cho biết lá»… váºt đã giao đầy đủ, Thái Trạng nguyên được cá» lo vá» việc muối, nay mai sẽ ghé qua huyện Thanh Hà .
Thầy trò Hạ Äá» hình cÅ©ng mừng, dắt nhau ra vá».
Tây Môn Khánh thưởng cho Lai Bảo năm lạng bạc, hai vò rượu, rồi vá» háºu phòng nghỉ...
|
 |
|
| |