79. Bên Tiểu Khê Huyết Kiếp Äá»™t Khởi - Long Phụng Hợp BÃch Trảm Quân Gian
Bấy giá» Thiên Thương Äầu Äà như quên Ä‘i cÆ¡n Ä‘au trên tay phải gằn giá»ng nói:
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi dùng tà thuáºt.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i khinh bỉ :
- Ấy cùng chỉ vì các vị muốn Ä‘oạt được rương da dê chứa tà thuáºt kia mà thôi !
Thiên Thương Äầu Äà theo ánh mắt cá»§a Äồng Thiên Kỳ nhìn chăm lên pho kiếm phổ vẫn còn nằm trên đất, gắng sức lắm má»›i thốt được thà nh lá»i :
- Long thủ kiếm chiêu ?
Bấy giá» bên kia quần hùng đã trà n cả vá» bên nà y tạo thà nh má»™t tráºn đấu khác vá»›i Bạch Vân Phụng, Kim Giáp Long vừa nghe mấy tiếng "Long thá»§ kiếm chiêu" thì giáºt thót mình, thầm nghÄ© :
"Ta đến đây mục Ä‘Ãch cÅ©ng chỉ để Ä‘oạt pho kiếm phổ, chỉ cần ba cha con ta liên thá»§ cÅ©ng có thể thà nh công " nghÄ© rồi liá»n láºp tức nhún ngưá»i tung vá»t ra a ngoà i tráºn.
Hắc Kiêu và Giả Nghị thấy thế cÅ©ng đồng thá»i thoái lui, nhưng Thiên Thương Äầu Äà tợ như cÆ¡n giáºn táºn đầu thà nh ra quên cả sống chết, chỉ thẳng tay và o Äồng Thiên Kỳ chá»i đổng :
- Cẩu tạp há» Äồng kia, lão phu ngà y hôm nay có chết thì Linh SÆ¡n phái quyết không tha cho ngươi đâu.
Tay trái còn lại theo câu chá»i tung chưởng, chừng như là đòn trà mệnh.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i lạnh lùng :
- Äồng má»— tiá»…n tôn giá sá»›m lên đưá»ng.
Chữ cuối cùng vừa dứt chỉ thấy ánh thép lóe lên, tiếng rú thảm cá»§a Thiên Thương Äầu Äà vừa thoát ra khá»i cá»a miệng thì tắt nghẻn lại. Äồng Thiên Kỳ tung cước đá má»™t cái, chỉ thấy má»™t thân hình tung lên cao kéo theo vòi máu tươi rồi rÆ¡i ùm xuống suối để lại trên đất là ngá»n roi bị tiện hai và chiếc đầu roi lăn lóc.
Äồng Thiên Kỳ từ từ quay ngưá»i lại nhìn khắp toà n trưá»ng má»™t vòng, sắc mặt chà ng bá»—ng biến đổi, chà ng hoà n toà n không kinh hoảng vì bá»n Ngân Giáp Long biến tráºn, mà chÃnh là vì phÃg bên kia bá» suối chẳng còn thấy tông tÃch Nguyệt Hoa phu nhân đâu nữa.
Suy nghÄ© nhanh trong đầu, rồi quay trở lại vá»›i thá»±c tế, chà ng bá»—ng di động vá» hướng tráºn đấu bên kia, bá»—ng vung kiếm thét lá»›n :
- Long khởi Thương Hải !
Lại nói, Bạch Vân Phụng khi thấy quần hùng từ phÃa bên kia bá»—ng nhất loạt trà n sang thì rút thanh Phụng Vỹ kiếm bắt đầu đấu kịch liệt, tuy chiêu thức kiếm pháp cá»§a nà ng biến diệu kỳ ảo, thế nhưng độc đấu vẫn không sao thoát nổi trùng vây cá»§a há».
Bấy giá» nghe Äồng Thiên Kỳ đã ra chiêu phát huy Long thá»§ kiến trợ lá»±c, thì phấn chấn hẳn lên, hét dà i má»™t tiếng :
- Phụng Triển Vân Thiên !
Äó là hai chiêu kiếm đầu trong "Long Thá»§, Phụng Vỹ" song kiếm hợp bÃch, Bạch diện lão nhân Ä‘ang huy động quần hùng vây chiến nghe váºy thì biến sắc, tay kiếm tá»± dưng cÅ©ng lá»ng ra, chÃnh vì thế mà Bạch Vân Phụng có thá»i cÆ¡ thi triển kiếm pháp, cả ngưá»i nà ng vá»t lên không trung.
Bạch diện lão nhân là ngưá»i từng trải giang hồ, kinh nghiệm chiến trưá»ng lại cà ng phong phú, khi ấy nhìn thấy Ä‘ang đánh nhau mà Bạch Vân Phụng tá»± dưng phóng vá»t lên không trung mà hoà n toà n không sợ lúc rÆ¡i xuống trở lại sẽ bị quần hùng truy kÃch, thì trong đầu lão thoáng xao động mạng. Äá»™t nhiên lão suy nghÄ©:
"Quái, chẳng lẽ Äồng Thiên Kỳ đã luyện thà nh Long thá»§ kiếm pháp, nếu không khi nà o Bạch Vân Phụng lại chá»n tá» lá»™ ?".
Chỉ nghÄ© đến đó lão đã thấy á»›n lạnh sống lưng, nhưng không dám lên tiếng đánh động má»i ngưá»i sợ mất Ä‘i cÆ¡ há»™i chuồn thoát thân. Khi ấy thấy Ngân Giáp Long ở gần bên mình liá»n nắm cổ tay gã kéo mạnh rồi tung ngưá»i phóng vá»t vá» sau đến ba trượng, vừa khéo Äồng Thiên Kỳ cÅ©ng Ä‘ang công đến.
Ngược lại, trong đấu trưá»ng quần hùng thấy Bạch Vân Phụng phóng vá»t lên không trung thì mừng khấp khởi, ai nấy chỉ đứng chá» nà ng hạ ngưá»i xuống là công má»™t đòn tuyệt mệnh.
Ngân Giáp Long bị cha kéo ngược ra ngoà i thì bực tức cà u nhà u:
- Cha sao lại bỠlở một cơ hội tốt như thế nà y ?
Bạch diện lão nhân lòng Ä‘ang còn lo cho Kim Giáp Long chưa thoát khá»i vòng chiến, khi ấy nghe nói váºy cÅ©ng không để tâm, chỉ gá»i lá»›n :
- Kim Long nhi, mau...
Nhưng đã quá muộn!
Äúng ngay lúc ấy chỉ thấy đầy trá»i là kiếm ảnh, trong mà n kiếm những tiếng rú kinh thần động quá»·, theo đầu rÆ¡i tay đứt là máu tuôn xối xa, những mảnh thân hình cứ như từ trong chiếc máy xay ngưá»i văng ra tứ tán, tháºt là má»™t cảnh huyết kiếp chưa từng thấy.
Cả cha con lão già há» Du đứng chết khá»±ng ngưá»i há hốc mồm miệng, má»™t lúc lão ta má»›i nói thà nh lá»i :
- "Long Thu, Phụng Vỹ" song kiếm hợp bÃch không ngá» uy lá»±c còn hÆ¡n ta tưởng, Ài... đại há»a nà y chỉ e không còn lá»±c lượng nà o cản nổi, đừng nói đến chỉ riêng nhà há» Du chúng ta. Kim Long nhi chỉ sợ là nh Ãt dữ nhiá»u rồi !
Nói đến đó lão bỗng lại chộp tay Ngân Giáp Long nói lớn :
- Chạy !
- Ca ca đâu ?
Ngân Giáp Long há»i lại.
Lúc nà y trong chiến trưá»ng tiếng thét la vẫn còn, thây ngưá»i vẫn tiếp tục gục xuống, lão già lòng đã quyết, gắt giá»ng :
- Chá»› lắm lá»i, Ä‘i !
Dứt lá»i, không để con mình kịp thêm tiếng nà o, lão nắm lấy tay gã tung mình biến mất và o khu rừng trước mặt.
Khi bóng cha con Bạch diện lão nhân vừa khuất trong khu rừng, thì trên đấu trưá»ng cÅ©ng vừa im ắng trở lại. Pho Long thá»§ kiếm phổ vẫn nằm dưới viên đá, chỉ khác là chung quanh bây giá» trên đất đá dÃnh đầy máu.
Giả Nghị và má»™t số đệ tá» cá»§a Nguyệt Hoa há»™i Ä‘á»u không thấy bá» xác ở đây, đúng như sá»± tÃnh toán cá»§a Nguyệt Hoa phu nhân, bá»n há» dá»… thấy chá»§ biến chạy thì nhất định không khi nà o lại tham gia chiến đấu tiếp.
Chỉ còn lại má»™t mình Kim Giáp Long đứng chết khá»±ng trước mÅ©i kiếm cá»§a Äồng Thiên Kỳ, hồi lâu gã má»›i lấy hết sức bình sinh nói :
- Äồng huynh sao còn chưa ra tay ?
Äồng Thiên Kỳ mặt Ä‘anh lạnh như tá» thi, sắc giá»ng nói :
- Äồng má»— đã nói là đêm nay tha mạng các hạ má»™t lần.
- Äồng huynh ngôn xuất như sÆ¡n, giữa chữ tÃn quyết không hai lá»i khiến ngưá»i ta khâm phục, thế nhưng tại hạ vẫn chưa hiểu tại vì sao lại tha cho tại hạ ?
- Ừm, nguyên nhân thì Äồng má»— đã nói qua má»™t lần, các hạ đã biết còn cố há»i !
Kim Giáp Long cưá»i nhạt :
- Chỉ đơn giản váºy thôi sao ?
- Các hạ cho là thế nà o ?
Kim Giáp Long bá»—ng cất tiếng cưá»i lá»›n:
- Ha ha hạ.. Äồng huynh chá»› trách tại hạ trá»±c ngôn, Äồng huynh và Bạch cô nương dụng "Long Thá»§, Phụng Vỹ" song kiếm hợp bÃch tuy là đương kim võ lâm chỉ e khó có đối thá»§, thế nhưng lá»±c lượng thì phải nói là quá Ãt á»i !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt há»i lại :
- Cho nên các hạ nghÄ© rằng Äồng má»— cần phải má»i các hạ hợp tác.
- ÄÆ°á»£c váºy thì chúng ta song phương cùng có lợi, cha con chúng tôi ba ngưá»i tuy võ công không bằng nhị vị, nhưng trong võ lâm thì chiếm má»™t vị trà không nhá».
- Ồ, các hạ cho rằng chúng ta có thể hợp tác với nhau ?
Kim Giáp Long gáºt đầu đáp ngay :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, vì giữa chúng ta thá»±c ra không há» có thâm cừu đại háºn, huống gì...
hắc hắc...
Gã ngưng lá»i không nói hết câu, Äồng Thiên Kỳ nói :
- Hình như cách hạ chưa nói hết câu ?
- Äúng là chưa nói, hết tại hạ chỉ nghÄ© rằng có thêm má»™t kẻ thù không bằng có thêm má»™t ngưá»i bạn. Äồng huynh nghÄ© như váºy chứ ?
- Bằng hữu hợp tác cùng có lợi, nhưng sá»± giúp lá»±c cá»§a các vị, Äồng má»— phải lấy gì để trả đây ?
Kim Giáp Long đảo nhanh ánh mắt nói :
- Trước khi chưa giúp nhau chuyện gì tốt nhất không nên nói ra Ä‘iá»u nà y.
- Nhưng Äồng má»— nghÄ© khác, chuyện gì cứ nói thẳng ra từ đầu là hay hÆ¡n.
Kim Giáp Long nghÄ© Äồng Thiên Kỳ đã bị gã lung lạc, bèn cưá»i há»i lại :
- Äồng huynh có biết cha con chúng tôi đêm nay đến đây vì mục Ä‘Ãch gì không ?
- Chẳng lẽ không phải vì Long thủ kiếm phổ.
- Äúng là váºy.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i Ä‘iá»m nhiên nói :
- Các hạ nghÄ© rằng đó là váºt võ lâm kỳ bảo ?
- Có lẽ vá»›i Äồng huynh thì nó hiện giá» không còn là gì !
- á»’, nhưng vá»›i Äồng má»— nó còn là má»™t váºt có chá»— dụng khác !
Kim Giáp Long trong đầu chấn động, mÆ¡ hồ há»i :
- Tại hạ nguyện nghe ý hay nà y ?
Äồng Thiên Kỳ mắt phút chốc lá»™ hà n quang, lạnh giá»ng nói rõ từng tiếng :
- Äó còn là tấm "Chiêu hồn lệnh" cá»§a võ lâm đồng đạo.
Tia hy vá»ng vừa lóe lên trong lòng Kim Giáp Long phút chốc biến mất, gã dằn lòng tham, chấp tay nói :
- Äã váºy thì tại hạ xin cáo từ !
Äồng Thiên Kỳ cất tiếng cưá»i lãnh bạo:
- Hy vá»ng các hạ nhá»› kỹ lá»i Äồng má»— nói đêm nay, dưới kiếm Äồng má»— chỉ tha các hạ má»™t lần.
Kim Giáp long quay lưng bá» Ä‘i ngay nhưng khi đã xa ngoà i năm trượng gã ta má»›i quay lại cưá»i ngạo nói :
- Äồng huynh, tại hạ cÅ©ng có lá»i nói cho ngươi rõ, cha con há» Du xưa nay là m gì đạt mục Ä‘Ãch má»›i thôi, để đạt được mục Ä‘Ãch thì không trừ má»™t thá»§ Ä‘oạn nà o, cáo từ !
Nói xong, không chá» Äồng Thiên Kỳ kịp lên tiếng đáp lại, thân hình gã phóng nhanh như bay và o rừng.
Äồng Thiên Kỳ Ä‘i đến nhặt cuá»™n kiếm phổ lên cất và o ngưá»i, quét mắt nhìn chiến trưá»ng má»™t lần cuối, rồi Ä‘i đến bên ngưá»i Vân Phụng, vừa nhìn nà ng chà ng phát hiện sắc mặt nà ng trắng bệt đến đáng sợ, bất giác la lên há»i :
- Nà ng sao váºy ?
Trầm mặc lắc đầu, nà ng đưa mắt nhìn quanh má»™t vòng bao nhiêu tá» thi trên đất, thất thanh há»i :
- Há» Ä‘á»u đáng chết sao ?
Ngá»› ngưá»i mấy giây, Äồng Thiên Kỳ cưá»i phá lên nói :
- Nà ng cảm thấy sợ ?
Không đáp thẳng và o lá»i chà ng, nà ng há»i lại :
- Còn chà ng ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i thản nhiên nói :
- Không có cảm xúc.
Bạch Vân Phụng giáºt mình, buá»™t miệng há»i :
- Chà ng không cảm thấy quá tà n bạo ?
Tránh tiếp xúc với ánh mắt trách oán của nà ng, chà ng lắc đầu nói :
- Ta đã từng chứng kiến cảnh tà n bạo hơn.
- Nhưng em...
Nà ng như lỡ lá»i, không nói tiếp được.
Äồng Thiên Kỳ ngước mặt thở dà i trong bụng, nói :
- Chỉ là má»›i bắt đầu cảnh khác, không biết còn có bao nhiêu ngưá»i nữa sẽ chết dưới kiếm cá»§a ta, cÅ©ng như không biết bao nhiêu ngưá»i đã chết dưới chưởng cá»§a ta, ta không biết nói vá»›i nà ng thế nà o đây ?
Giá»ng nà ng trở nên u oán :
- Khuyên em trở vỠphải không ?
- Có lẽ ta nên khuyên nà ng, từ bi và tà n bạo, thần pháºt và ma quá»· là hai cá»±c chỉ cách nhau mà nh tÆ¡ !
Bạch Vân Phụng ngước mắt nhìn chà ng:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là váºy nhưng em luôn, mong chúng ta hà nh động có lý trà ?.
- Äúng, hà nh động cần có lý trÃ, nếu không sẽ không bao giá» nháºn ra đâu là từ bi đâu là tà n bạo !
- Em hy vá»ng như váºy, Ài... có lẽ chúng ta nên rá»i khá»i đây.
Äồng Thiên Kỳ nghe Ä‘i má»›i nhá»› đến bá»n ngưá»i Nguyệt Hoa há»™i tẩu thoát sá»›m gáºt đầu nói :
- Äi !
Bây giá» hai ngưá»i sát vai nhau rá»i khá»i chiến trưá»ng, vượt con suối nhá» trước mặt rồi nhằm cánh rừng chÃnh Äông mà đi.
Và o đến giữa rừng thấy cây cối um tùm bất giác Bạch Vân Phụng nhÃu mà y nói :
- Hình như chúng ta lạc hướng ?
Äồng Thiên Kỳ há»i :
- Không phải đưá»ng đến trấn Äông SÆ¡n sao ?
Bạch Vân Phụng ở vùng rừng nà y khá quen thuộc, nà ng ngẫm nghĩ rồi nói:
- Không phải, trước mặt là dãy núi cao vá»›i nhiá»u vách núi hiểm trở chúng ta rất khó vượt qua, muốn đến trấn Äông SÆ¡n thì phải Ä‘i vá» hướng nà y !
Vừa nói nà ng vừa đưa tay chỉ hướng bên phải, Äồng Thiên Kỳ nghe váºy nói :
- Thế thì chúng ta đi !
Nắm tay nà ng định bước đi, nhưng bất chợt chà ng dằn tay kéo nà ng đứng lại, nói :
- Hãy cháºm ?
Bạch Vân Phụng còn Ä‘ang ngÆ¡ ngác chưa hiểu chuyện gì đã nghe chà ng cao giá»ng nói :
- Các vị bằng hữu, hãy xuống đây ?
Vân Phụng nghe váºy giáºt thót mình, quay đầu tay định rút trưá»ng kiếm ra, nhưng liá»n bị chà ng cản lại nói:
- Không cần, bá»n chúng đến còn đứng không vững, chẳng nhá»c đến chúng ta ra tay đâu !
Äồng Thiên Kỳ vừa dứt lá»i, đột nhiên từ trên đầu vá»ng xuống má»™t tiếng quát lá»›n:
- Äánh !
Mệnh lệnh vừa phát ra, hà n quang như mưa xối xả áºp xuống đầu bá»n há», Äồng Thiên Kỳ mặt Ä‘anh lại, "hừ" má»™t tiếng lạnh lùng, đồng thá»i hữu chưởng phát hết tám thà nh công lá»±c và o má»™t chiêu "Bát phương phong vÅ©"...
Ào à o... những ngá»n ám khà đến đã nhanh mà đi còn nhanh hÆ¡n, bị chưởng lá»±c đánh báºt trở lại bay vèo vèo và o những tán cây.
Trong tiếng rên hừ há»±, có bốn năm thân hình từ trên cây rÆ¡i xuống đất "bịch bịch", bấy giá» má»›i nghe má»™t tiếng thét "rút" láºp tức nghe tiếng áo xé gió à o à o, phút chốc cả khu rừng trở lại yên tÄ©nh.
Äồng Thiên Kỳ không cần Ä‘uổi theo, chà ng khoát bước đến bên má»™t gã đại hán vừa bị trúng thương nằm rên trên đất, chá»™p cổ áo hắn lôi lên, gằn giá»ng há»i :
- Bằng hữu, ngươi biết ra là ai chứ ? Nếu thông minh thì mau khai ra chủ ngươi là ai ?
Gã đại hán nén Ä‘au, lạnh giá»ng đáp :
- Há» Äồng kìa, chúng ta đến đây tìm ngươi trừ hại cho võ lâm, cần gì đợi ngưá»i khác xúi giục ?
Vừa lúc áy bá»—ng má»™t trong năm tên bị thương vùng dáºy bá» chạy, nhưng Äồng Thiên Kỳ đã nhanh tay phóng chỉ Ä‘iểm tá»›i, chỉ nghe gã "há»±" má»™t tiếng rồi ngã lăn trên đất.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Nếu ngươi đã không chịu khai thì ta đà nh phải đến há»i vị bằng hữu kia váºy Nói rồi chà ng giáng tay lên tợ hồ như định kết liá»…u hắn, gã ta thấy váºy hoảng hốt xua tay la lá»›n :
- Vâng, vâng, chÃnh là ... Thiên Sát Kiếm bảo chúng tôi đến.
Äồng Thiên Kỳ chấn động cả ngưá»i, cố gắng dằn lá»a háºn trong lòng, chà ng há»i :
- Váºy ngưá»i nhất định biết nÆ¡i ở cá»§a lão ta ?
Gã đại hán chỉ gáºt đầu không nói thà nh tiếng.
- Tốt, váºy phiá»n ngươi dẫn đưá»ng.
Gã ta nghe váºy mắt đảo quanh láo liên, nói:
- Chẳng lẽ tại hạ dẫn đi suông thế nà y sao ?
- Hừ, lấy cái mạng ngươi để đổi, xem ra cũng là đắc giá lắm rồi !
Gã đại hán cũng chỉ mong có thế, khi ấy vui mừng nói :
- Từng nghe Huyết Kiếp thá»§ lá»i xuất như sÆ¡n, tại hạ yên tâm !
Gã vừa bị trúng chỉ tuy bất đồng nhưng còn nghe thấy được, bèn lên tiếng :
- Äồng công tá» tha luôn cho tôi ?
Äồng Thiên Kỳ nghÄ© những tên nà y Ä‘á»u chỉ là tay chân linh tinh không đáng báºn tâm, bèn gáºt đầu nói :
- CÅ©ng được, nhưng nhá»› là phải dẫn đưá»ng ta đến đó !
Nói rồi chà ng xuất chỉ giải khai huyệt đạo cho hắn, cả hai tên mừng rÆ¡n khúm núm ká» vai nhau Ä‘i trước dẫn đưá»ng.
Bạch Vân Phụng cùng Äồng Thiên Kỳ theo sau bá»n chúng, nà ng khẽ giá»ng nói :
- Thiên Kỳ, đến Nguyệt Hoa hội còn không dám động đến chà ng, Thiên Sát Kiếm há lại phái những tên vô danh tiểu tốt nà y theo ám toán chà ng ?
Äồng Thiên Kỳ nhÃu mà y suy nghÄ© rồi nói:
- Äể sinh tồn, tuy biết đến là chết nhưng cÅ©ng không thể không thá», vả lại lão ta có sai khiến thì cÅ©ng chỉ là những tên mạt lưu như thế nà y mà thôi.
Vân Phụng không nghÄ© váºy, thấp giá»ng nói :
- Em nghĩ rằng bên trong tất có âm mưu khác, nếu không thì chỉ một mình Thiên Sát Kiếm không khi nà o tự dám gây hấn với chà ng.
Äồng Thiên Kỳ nghe váºy thì giáºt mình, nghiêng đầu nhìn nà ng :
- Váºy ý nà ng nghÄ© ?
Vân Phụng nghĩ giây lát, nói :
- á»’ có lẽ đây là sá»± sắp đặt cá»§a Nguyệt Hoa phu nhân, mục Ä‘Ãch dùng những tên mạt lưu tiểu tốt nà y dụ chà ng đến đó.
Äồng Thiên Kỳ gáºt đầu cưá»i nói :
- Nà ng tháºt thông minh.
- Ư, chà ng cưá»i ngưá»i ta đấy à ?
Äồng Thiên Kỳ chưa kịp nói gì thêm, bá»—ng thấy hai tên Ä‘i trước dẫn đưá»ng đột nhiên tản ra hai bên, nói lá»›n :
- Thiên Sát Kiếm ở đà ng kia !
Bấy giá» bá»n há» bốn ngưá»i Ä‘ang ở trong dốc núi thoai thoải, Äồng Thiên Kỳ nghe nói váºy đưa mắt nhìn theo hướng tay chỉ cá»§a bá»n há», vừa nhìn đã phát hiện ra trước má»™t miệng cốc nhá» có má»™t lão già tóc bạc như cước Ä‘ang ngồi uống rượu cùng vá»›i ba ngưá»i khác váºn áo Ä‘en.
Chuyện tuy đã xảy ra hÆ¡n mưá»i năm, nhưng hình VÅ© Ná»™i tam kiếm như ăn khắc và o tâm khảm cá»§a chà ng, cho nên vừa nhìn thấy bóng ngưá»i ấy vá»›i thanh trưá»ng kiếm đặt thù trên lưng, trong đôi mắt Äồng Thiên Kỳ bá»—ng hằn lên lá»a háºn, lạnh giá»ng buông mấy tiếng :
- Hai vị không còn can hệ gì !
Dứt lá»i chân nhún mạnh trên đất, cả ngưá»i như tên thoát khá»i cung vá»t tá»›i.
Bạch Vân Phụng trong đầu linh tÃnh chuyện đêm nay không đơn giản, nên nhìn thấy chà ng nhà o ngưá»i phóng tá»›i, không chút suy nghÄ© thì kinh hoảng, buá»™t miệng la lên cản lại :
- Thiên Kỳ không nên nóng nảy !
Nói rồi, ngưá»i nà ng cÅ©ng như cánh én vá»t theo chà ng, khi hai chân chạm đất thì thanh Phụng Vỹ kiếm cÅ©ng đã nằm gá»n trong tay nà ng.
Bóng Äồng Thiên Kỳ đã vá»t hÆ¡n hai mươi trượng, khi ấy còn cách cốc môn không xa thì chân chà ng vừa khéo đạp xuống trên má»™t bãi lách cao, bá»—ng nghe má»™t tiếng thét lá»›n :
- Lên !
Láºp tức trong đám lách um tùm bảy tám gã đại hán vụt đứng lên cùng trưá»ng thương nhất loạt đâm tá»›i.
Thế rất nguy, thế nhưng chỉ thấy Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt má»™t tiếng lạnh như băng, mắt chà ng hỉ chú ý đến Thiên Sát Kiếm tợ hồ như sợ lão ta chuồn và o trong cốc thì khó tìm kiếm. Song đôi tay vung lên má»™t vòng, chỉ nghe tiếng chưởng ầm ầm... theo sau những tiếng rú là những thây ngưá»i đổ nhà o trong bãi lách, nháy mắt ngưá»i Äồng Thiên Kỳ đã không còn ở đó nữa.
Lúc nà y vừa khéo Bạch Vân Phụng cÅ©ng kịp đến, thấy váºy nà ng chỉ thở dà i than :
- Chà ng đúng là sát thủ vương !
Äồng Thiên Kỳ ra tay sát thá»§ nhưng đầu không há» quay lại nhìn những con quá»· không hồn chết dưới tay mình thế nà o, sau hai cái nhảy nữa chà ng đã đến trước bà n rượu cá»§a đối phương chỉ còn cách chừng năm xÃch.
Thiên Sát kiếm vẫn ngồi uống rượu bình tÄ©nh, thế nhưng ba gã áo Ä‘en đã đứng vụt dáºy, quát lá»›n :
- Chúng tôi quyết má»™t tráºn vá»›i hắn, Äà n chá»§ mau chạy !
Dứt lá»i cả bá»n đồng loạt rút kiếm nhảy bổ và o ngưá»i Äồng Thiên Kỳ tấn công.
Lại nói bấy giá» Vân Phụng Ä‘ang lo lắng cho Äồng Thiên Kỳ, nà ng trong tay đã nắm sẵn thanh Phụng Vỹ kiếm chạy Ä‘uổi theo, vừa đến nÆ¡i thì thấy ba tên áo Ä‘en tấn công chà ng, nà ng tức giáºn thét dà i má»™t tiếng rồi xuất chiêu "Phụng phi lục hợp" chỉ thấy kiếm ảnh như tuyết rÆ¡i, ba gã hán tá» tấn công Äồng Thiên Kỳ chưa đến nÆ¡i thì đã trúng chiêu cá»§a Bạch Vân Phụng, ba tiếng rú thảm, ba thân hình đổ xuống trên những vÅ©ng máu đỠtươi.
Äồng Thiên Kỳ chỉ liếc mắt nhìn nhanh nà ng má»™t cái rồi bước nhanh đến trước mặt Thiên Sát Kiếm, chỉ cách ngoà i má»™t xÃch, lạnh giá»ng nói :
- Hoa Vân Phong, từ khi cách biệt trên Äà o Hoa Äảo đến nay đã bao nhiêu năm hẳn ngươi nhá»› chứ ?
Thiên Sát Kiếm Hoa Vân Phong tay phải nâng chén rượu trong tay đỠsánh như máu, cưá»i há»nh hệch nói :
- Ha ha hạ.. ngà y dà i như thế ká»· cÅ©ng qua, chuyện lá»›n như thiên cÅ©ng mặc, Äồng Thiên Kỳ lại đây uống má»™t chén rượu !
Nói rồi lão ngá»a cô nốc cạn má»™t hÆ¡i, khà má»™t tiếng ra vẻ sảng khoái, tay vá»›i lấy bình rượu rót tiếp chén khác, nhưng Äồng Thiên Kỳ không đợi lão uống tiếp, lạnh giá»ng há»i ngay:
- Hoa Vân Phong, ngươi nghĩ say khướt rồi thì không có thể giải quyết chuyện giữa chúng ta sao ?
Thiên Sát Kiếm từ từ ngẩng mặt lên nhìn Äồng Thiên Kỳ, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn, ánh mắt hung ác thá»±c không thua kém gì bá»n Thiên Huyá»n Kiếm và Thiên La Kiếm. Lão ngưng mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ hồi lâu má»›i cháºm rãi nói :
- Ta muốn say nhưng không say nổi, bởi vì thằng nhãi năm xưa từng bị ta lấy da cá»§a cha nó cá»™t chặt lên phiến đá bên biển kia mãi mãi quay tÃt trong đầu ta !
Bạch Vân Phụng vừa nghe váºy thì giáºt mình, ánh mắt nà ng bắt gặp khuôn mặt chà ng giỠđây đằng sát khÃ, huyệt Mi tâm giữa trán chà ng đỠrần lên như tươm máu, có lẽ nà ng đà hiểu ra tại sao chà ng từng nói câu "tôi đã chứng kiến qua những cảnh tà n bạo...".
Äồng Thiên Kỳ lặng ngưá»i hồi lâu, mắt đỠlên, rồi bá»—ng ngá»a cổ cưá»i gằn thà nh tiếng :
- Hắc hắc... Ngươi hẳn rất thất vá»ng, vì thằng bé ấy năm xưa đã không chết trên Äà o Hoa Äảo.
Thiên Sát Kiếm ngá»a cô dốc á»±c chén rượu và o miệng, cưá»i lá»›n như cuồng nói:
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi Ä‘oán sai rồi, lão phu cảm thấy vạn hạnh vì ngươi đã không chết!
Äồng Thiên Kỳ không khá»i ngạc nhiên trước câu nói nà y :
- Hai ngưá»i kia đã trả giá, ngươi biết chứ ?
Äến lúc nà y lao già má»›i đứng lên, vẫn nụ cưá»i ngạo nghá»… :
- Ha ha hạ. lão phu chúc cho há» gặp may, vì bá»n hỠđã không phải trả cái giá trong lương tâm !
- Sao ? Các ngưá»i mà cÅ©ng có lương tâm ư ?
- Ô hô ! Nói ra đến bản thân lão phu cũng khó tin nổi, thế nhưng nếu không dùng hai tiếng "lương tâm" thì không biết dùng từ gì để nói lên cảm cảm nghĩ ấy !
- Hừ, Hoa Vân Phong, ngươi thông minh hơn hai tên kia đấy !
Thiên Sát Kiếm lắc đầu cưá»i đáp :
- Lão phu cho rằng mình không thông minh như chúng, vì lão phu còn cái háºn gia thất.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i khinh bỉ nói :
- Do đó ngươi cảm thấy tiếc tÃnh mạng cá»§a mình, ngươi có thể nói là vì há» nên đà nh phải váºy ?
Thiên Sát Kiếm bỗng thở dà i một tiếng, lắc đầu nặng nỠnói :
- Ài ! Nhưng lão phu cũng phải trả nợ.
- Hoa Vân Phong, hôm nay nếu như ngươi gặp phải má»™t ngưá»i hay động lòng trắc ẩn thì có lẽ ngươi còn tÃnh mạng đấy, đáng tiếc là ngươi gặp phải Äồng Thiên Kỳ.
Hoa Vân Phong lại lắc đầu nặng nỠnói:
- Äồng Thiên Kỳ ngươi lại Ä‘oán sai, đêm nay lão phu đến đây là để trả nợ, lão phu không muốn để món nợ đó trong lòng nữa !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Hoa Vân Phong có váºy má»›i đáng gá»i là ngươi thông minh, ngươi hẳn biết hai ngưá»i kia chết như thế nà o?
Thiên Sát Kiếm ngá»a mặt cưá»i dà i má»™t trà ng dà i nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi còn trẻ ngưá»i quá nên không hiểu hết được lão phu đến đây là thà nh tâm trả nợ.
- Hừ, chÃnh vì váºy mà Äồng má»— bảo ngươi thông minh hÆ¡n há» - Ngươi lại sai, nên bảo rằng lão phu ngu hÆ¡n chúng, bởi vì cái giá lão phu phải trả đắc hÆ¡n.
- Sao ? Chẳng lẽ cái mạng ngươi quý hơn mạng chúng ?
Giá»ng lão già trở nên kÃch động :
- Lão phu không nói mạng lão quý hươn mạng chúng, mà đêm nay theo chân lão phu còn có ba đứa con của lão, hai nam một nữ.
- Hừ, phải chăng lão cho rằng Äồng má»— nhổ cá» táºn gốc ?
- Hắc hắc... Äồng Thiên Kỳ, không cần tay ngươi, đêm nay đã có ngưá»i qua đây là m thay ngươi rồi.
Äồng Thiên Kỳ ngá»› ngưá»i la lên :
- Äã ở trong tay Nháºt Nguyệt bang ?
- Không sai, do váºy mà Nháºt Nguyệt Bang muốn lấy mạng chúng chỉ như lấy đồ trong túi.
Nói đến đó lão thở dà i, rồi không đợi chà ng lên tiếng, lão tiếp :
- Ngươi nhất định nghe là hiểu ra ngay, thá» nghÄ© đến Tứ Lão còn phải ngán sợ ngươi, váºy thá» há»i lão phu dám phái những tên vô danh tiểu tốt đến ám toán ngươi không ?
Bạch Vân Phụng từ nãy giá» chỉ chá» nghe Ä‘iểm nà y, bèn buá»™t miệng há»i :
- Váºy là ai ?
Thiên Sát Kiếm hất mái tóc dà i trên đầu ra sau nhìn Bạch Vân Phụng há»i :
- Cô nương có biết đây là nơi nà o không?
Bạch Vân Phụng theo cánh tay lão già nhìn và o trong bá»—ng giáºt mình la lên :
- Là một tỠcốc ?
- Äúng, có thể có ngưá»i từ bên trong vá»t ra không ?
- Không thể, nhưng chẳng lẽ..... Thiên Sát Kiếm giá»ng kÃch động mạnh:
- Ha ha hạ.. bên trong động chÃnh là cái bẫy táng mạng ba chúng ta theo kế hoạch ban đầu cá»§a chúng, lão phu trả giá nà y chỉ để cứu lấy ba đứa con cá»§a mình.
Huyệt Mi tâm trên trán Äồng Thiên Kỳ má» nhạt hẳn Ä‘i, khá»±ng ngưá»i hồi lâu chà ng nói:
- Nhưng vừa rồi lão quyết định đổi chủ ý ?
- Bởi vì váºy má»›i nói lão phu Ä‘á»n ba mạng ngưá»i kia!
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt :
- Ngươi biết rằng chỉ cần ngươi phóng chạy và o trong thì Äồng má»— cÅ©ng và o theo ngay, như thế thì chẳng những ngươi cứu được ba ngưá»i con mình mà còn trở thà nh má»™t đại anh hùng trong võ lâm thiên hạ, thế nhưng đáng tiếc ngươi không có được cÆ¡ há»™i đó !
Thiên Sát Kiếm nghe váºy đột nhiên cưá»i lên má»™t tiếng thê lương :
- Äồng Thiên Kỳ, lão phu đã thiếu má»™t món nợ quá lá»›n vá»›i Äồng gia mà không thể không trả, do váºy nếu ngươi nghÄ© được rằng đây là "nhân quả" thì cứ coi kết cục ngà y hôm nay là nhân quả váºy !
Trên rán chà ng lấm tấm mồ hôi, cánh tay từ từ đưa lên đầu Long thủ kiếm nhưng tỠra rất vất vả.
Äá»™t nhiên "soạt" má»™t tiếng, ánh thép loáng lên má»™t cái rồi ngưng lại, mÅ©i Long thá»§ kiếm vừa khéo chạm và o ngá»±c lão già .
"Ã...†má»™t tiếng, Bạch Vân Phụng như bị bất ngỠđịnh cản "đừng giết lão ta", nhưng nghÄ© lại năm xưa lão từng tham gia tà n sát gia đình Äồng Thiên Kỳ nên lại im lặng, ánh mắt thê lương cá»§a Thiên Sát Kiếm cứ nhìn chằm và o mÅ©i kiếm Ä‘ang rung lên cá»§a Äồng Thiên Kỳ, bất giác lão thở dà i trong lòng nghÄ© :
"Hiệp nghÄ©a và tà ác khoảng cách chỉ là đây, năm xưa nếu như ta cÅ©ng có chút thiện lương như hắn lúc nà y thì có lẽ ta không thể nà o hạ thá»§ tà n sát hết cả nhà há» Äồng ! Ài, tháºt tà n ác !".
NghÄ© đến đấy lão bất giác cảm thấy hổ thẹn vô cùng, nhắm nghiá»n hai mắt lại.
Äồng Thiên Kỳ trán toát mồ hôi váºy mà vẫn không là m sao có đủ dÅ©ng khà để hạ sát con ngưá»i vá»›i chà ng và cả Bạch Vân Phụng là kẻ thù không đội trá»i chung nhưng cÅ©ng không có lý lo gì để tha mạng cho lão.
Không khà trở nên nặng nỠđến khó thở, hồi lâu đột nhiên Äồng Thiên Kỳ thâu kiếm lại lạnh giá»ng nói :
- Hoa Vân Phong. Äồng má»— vốn không tin lá»i nói và hà ng động cá»§a ngươi là má»™t, do váºy mà muốn táºn mắt xem bên trong Tá» cốc nà y thá»±c ra tiá»m phục cái gì ?
Hoa Vân Phong nghe váºy thì mở mắt ra, chỉ và o hướng cốc môn nói :
- Dưới phiến đá trắng bên phải cốc khẩu có má»™t dây dẫn há»a.
Äồng Thiên Kỳ nghe váºy liá»n bước đến bên phải cốc khẩu, nhấc phiến đá trắng lên thì phát hiện ra ngay má»™t dây dẫn há»a hai mà u trắng Ä‘en, đưá»ng dây quả nhiên chạy thẳng và o trong tá» cốc.
Bạch Vân Phụng bấy giá» chạy lại bên chà ng thấp giá»ng nói :
- Thiên Kỳ, chẳng lẽ chà ng để cơ hội cho lão ta thoát thân ?
Äồng Thiên Kỳ không đáp, cứ đứng nhìn và o Ä‘oạn dây dẫn há»a đến xuất thần.
Bạch Vân Phụng thở dà i u oán, rồi chộp và o tay chà ng nói lớn :
- Thiên Kỳ, chà ng không phải là ma quá»·, nhưng chà ng vốn không muốn cho ngưá»i khác nhìn thấy chút má»m lòng nà y cá»§a chà ng mà ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i đạm bạc :
- Nà ng không nên Ä‘oạn ngôn sá»›m như váºy.
ChÃnh tại lúc nà y phÃa sau lưng bá»—ng nghe Thiên Sát Kiếm "Há»±" má»™t tiếng, hai ngưá»i láºp tức quay ngưá»i lại thì thấy Thiên Sát Kiếm vẫn đứng yên bất động, Bạch Vân Phụng nói :
- Phải nói là em nói ra chỉ e đã muộn !
Äồng Thiên Kỳ bước đến bên ngưá»i Thiên Sát Kiếm :
- Giả như nà ng biết rằng lão ta vẫn phải chết dưới kiếm của ta thì có lẽ nà ng không nói ra câu nà y ?
Bạch Vân Phụng thở ra nói :
- Nhưng hiện tại em đã biết chủ mưu tà n độc hơn trong chuyện năm xưa là ai rồi, chà ng không thể tha hắn!
Lúc nà y Äồng Thiên Kỳ bá»—ng vung kiếm lên nói lá»›n :
- Äúng chÃnh vì váºy mà hiện tại ta quyết lấy mạng hắn !
Dứt lá»i đã thấy kiếm thép lóe lên đâm đến ngá»±c Thiên Sát Kiếm
Hết chương 79