Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #71  
Old 04-06-2008, 01:20 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
83. Anh Hùng Quân Tử Dễ Biết Nhau - Trừ Hại Cứu Dân Cùng Hiệp Lòng



Tiểu hành khất tợ hồ như xưa nay chưa nghe ông mình nói đến hai tiếng "gây há»a" cho nên cảm thấy hứng thú má»™t lúc há»i lại :
- Lão gia gia cháu gây há»a gì ?
Lão hành khất lắc đầu chặc lưỡi :
- Äại há»a đại há»a !
- Lớn chừng nào !
- Ãi dà nếu có lá»›n chừng nào thì nó lá»›n chừng ấy !
Nghe má»™t lão má»™t tiểu hành khất đối đáp vá»›i nhau những lá»i này Bạch Vân Phụng bất giác phì cưá»i.
Tiểu hành khất cúi đầu nhìn xác chết dưới chân mình nói :
- Lão gia gia ạ đừng ấp úng nữa chỉ mới mấy chén rượu chưa đủ hứng đã bị tên này làm cụt mất.
- à đại há»a lâm đầu mà ngươi còn tiếc mấy giá»t rượu kia ư ?
Tiểu hành khất "ồ" một tiếng nhún vai nói :
- Chỉ mấy con rùa này đáng gì sao ông đem chuyện hạt mè xem bằng cái vung ?
- Ãi dà ta không nói bá»n chúng.
Nghe đến dây tiểu hành khất cảm thấy bất ngá» trố mắt nhìn lão hành khất há»i :
- Vậy ai chứ ?
Lão già quay đầu nhìn Äồng Thiên Kỳ nói :
- Lần này thì đắc tá»™i lá»›n vá»›i vị danh chấn Trung nguyên- Äồng Thiên Kỳ !
Äồng Thiên Kỳ ngá»› ngưá»i không ngá» bá»n há» nói chuyện hồi lâu rồi đổ lên ngưá»i mình. Tiểu hành khất thì giẫy nảy lên la lá»›n:
- Không có nha cháu giúp Äồng đại hiệp bá»›t má»™t tay mà.
Lão hành khất không đợi Äồng Thiên Kỳ lên tiếng đã nói :
- Thế cừu tại cục ngưá»i ta tá»± tính ai bảo ngươi giúp bao giá» chứ ?
Lần này thì tiểu hành khất chừng như hiểu ra nên không nói gì cứ đưa mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ không dứt.
Lúc này Bạch Vân Phụng chừng như sợ Äồng Thiên Kỳ bất mãn chàng tiểu hành khất này bèn bước đến bên cạnh nói :
- Toàn Phong đại hiệp khéo đùa !
Lão hành khất mặt biến sắc quả nhiên cái biệt danh "Toàn Phong cái" đã từ lâu bị quên lãng không ngỠlần này bị một tiểu cô nương nhận ra.
- Cô nương nhận ra tôi là Toàn Phong Cái ư ?
Äồng Thiên Kỳ chen vào cưá»i nói :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên chẳng riêng gì cô ta mà ngay tại hạ cÅ©ng biết được !
- Do đâu ?
- Chính bằng vào thân pháp của lệnh đồ !
Vừa nói Äồng Thiên Kỳ vừa chỉ tay vào gã tiểu hành khất.
Toàn Phong Cái gật đầu nói :
- Vân Không sư huynh nhất định từng nhắc đến lão ăn mày ta.
Äồng Thiên Kỳ gật đầu đáp :
- Toàn Phong đại hiệp du thế ngoại cảnh không tranh cùng thế nhân Vân Không đại sư từng nức lá»i khâm phục.
Toàn Phong Cái quay ngưá»i vá»› lấy chén rượu uống á»±c má»™t hÆ¡i nói :
- Chá»› nhắc chá»› nhắc năm xưa nếu lão phu không tỵ thế sá»›m thì chỉ e không có ngày như hôm nay cố hữu Ä‘á»u vong tận !
- Nhưng Toàn phong đại hiệp vẫn khá»e mạnh ở thế gian...
Äôi mắt sắc dài bá»—ng quắc lên Toàn Phong Cái đột nhiên vung tay đánh ầm má»™t cái vỡ mặt bàn nói :
- Ngươi châm chá»c lão ăn mày ta đấy ư ?
Äồng Thiên Kỳ xua tay cưá»i nói :
- Äồng má»— không đám chỉ là cảm thấy lần này Toàn Phong đại hiệp trung nhập giang hồ thị phi có Ä‘iá»u thất thưá»ng !
- Ồ chẳng lẽ ngươi nhập cuộc được lão ăn mày ta thì lại không thể ?
Äồng Thiên Kỳ lắc đầu buồn buồn nói :
- Giang hồ thị phi vào dá»… ra khó tôn giá giữ thân thanh khiết được đến giá» này thá»±c hiếm thấy ngôn bất tận ý Äồng má»— chỉ nói bấy nhiêu.
Toàn Phong Cái trầm ngâm hồi lâu thở dài nói :
- Thá»±c ra cách nghÄ© và nhìn Ä‘á»i cá»§a lão ăn mày ta đã thay đổi từ mấy mươi năm lại đây.
Thấy lão già dã ngoan cố vậy Äồng Thiên Kỳ bất đắc dÄ© cưá»i há»i :
- Vậy Toàn Phong đại hiệp đặt định kế hoạch thế nào ?
Từ đầu đến giỠlắng nghe bấy giỠtiểu hành khất bỗng chen vào nói :
- Sư phụ tôi định sau khi gặp được Äồng đại hiệp thì sẽ liên thá»§ hành động.
Äồng Thiên Kỳ khá»±ng ngưá»i đưa mắt nhìn Toàn Phong Cái chàng nghÄ© má»™t câu này làm tổn thương vinh dá»± tôn trưởng cá»§a lão ta nhất định sẽ nổi giận. Nào ngá» chuyện nằm ngoài suy nghÄ© cá»§a chàng lão già gật đầu nói:
- Không sai Äồng Thiên Kỳ hẳn ngươi thừa nhận! Ài sóng trưá»ng giang lá»›p sau xô lá»›p trước lão ăn mày ta lá»±c già trí suy má»™t mình đảm đương không nổi lão ăn mày có giúp được cho Äồng đại hiệp cÅ©ng chỉ là kinh nghiệm mà thôi!
Äồng Thiên Kỳ không ngá» lão ta nói ra những lá»i tá»± khiêm quá mức như vậy bất giác nghiêm mặt nói :
- Toàn phong đại hiệp không nên quá khách khí Toàn Phong Cái lắc đầu đáp :
- Lão ăn mày ta bình sinh chẳng biết khách sáo là gì luận vá» võ công thì ta không thua kém gì Vân Không đại sư nhưng chẳng thể nào bì kịp Tứ Lão và Äồng thiếu hiệp.
Nghe thế Äồng Thiên Kỳ không biết nói thêm gì lão hành khất tiếp ngay:
- Do vậy lão ăn mày ta cùng ngươi hành sá»± lấy trí lá»±c cá»§a ngươi cá»™ng vá»›i kinh nghiệm cá»§a ta thì má»›i có thể trừng thanh giang hồ há»—n trá»c này.
Bạch Vân Phụng thấy tình thế lúc này mà có thêm má»™t ngưá»i giàu kinh nghiệm giang hồ làm đồng bạn thì càng hay bèn nói :
- Vậy thì phái phiá»n nhiá»u tiá»n bối bôn ba.
Toàn Phong Cái tuy không biết thân thế cá»§a Bạch Vân Phụng thế nhưng thấy nàng có thể thay Äồng Thiên Kỳ nhận lá»i thì đủ thấy giữa nàng và Äồng Thiên Kỳ tất có mối quan hệ sâu khác thưá»ng rồi. Bấy giá» lão vui mừng nói:
- Nhất định là vậy ?
Bạch Vân Phụng đã nhận lá»i thì Äồng Thiên Kỳ không thể cải lại bèn cưá»i cưá»i nói :
- Thế thì má»i Toàn Phong đại hiệp dùng rượu tiếp những chuyện còn lại sau buổi cÆ¡m chúng ta bàn tiếp.
Tiểu hành khất chừng như nóng nảy không kiên nhẫn được chen vào nói :
- Lão gia gia ông còn ăn nữa sao ?
Toàn Phong Cái nhe răng cưá»i há»i :
- Ngươi không chỠđược sao ?
Tiểu hành khất hÆ¡i lúng túng ngượng ngập nhìn Äồng Thiên Kỳ nói :
- Thá»±c tình tôi không chỠđợi được trá»i hôm nay lạnh quá cần phải động tay chân may ra má»›i khá»i chết cóng !
Äồng Thiên Kỳ thá»±c ra cÅ©ng không muốn ăn nữa bèn nói :
- Tôi định trước hết xá»­ lý chuyện ở đây rồi Ä‘i Äại Cung hồ gặp "Cung Hồ quá»· tẩu".
không biết nhị vị Ở đây hay là cùng đi ?
Không đợi Toàn Phong Cái mở lá»i tiểu hành khất đã nói :
- Nếu ở lại đây thì đâu công bằng nói thá»±c ngưá»i ta vào chá»— nguy hành sá»± mình an nhàn ở đây coi sao được !
Vừa nói chàng ta vừa nhướng mày làm Ä‘iệu rất vui mắt Äồng Thiên Kỳ cảm thấy mến thiếu niên khôi ngô tư chát tuấn mẫn này bèn cưá»i nói :
- Vậy chúng ta cùng đi.
Toàn Phong Cái đột nhiên lên tiếng :
- Chúng ta không thể cùng đi.
Tiểu hành khất là ngưá»i cảm thấy bất ngá» nhất đôi mắt mở lá»›n nhìn lão sư phụ mình há»i :
- Lão gia gia như vậy không được cháu phải tranh lắm má»›i có được quyá»n bình đẳng này ông sao lại vứt bá» ?
Toàn Phong Cái nhe răng cưá»i hì hì :
- Ngươi biết gì chứ ?
Nói rồi quay nhìn Äồng Thiên Kỳ tiếp:
- Bá»n chúng đã sá»›m có sá»± chuẩn bị má»—i bước chân cá»§a ngươi Ä‘á»u bị chúng ngầm cản trở chúng ta không thể không thận trá»ng hành sá»±.
Äồng Thiên Kỳ chau mày nói :
- à Toàn Phong đại hiệp nói chúng ta cùng đi nhất định ứng phó không lại chúng?
- Ừm cũng có thể nói như vậy nhưng vấn đỠkhông phải là võ lực.
Äồng Thiên Kỳ suy nghÄ© má»™t hồi vẫn nghÄ© không ra ngầm ý trong câu nói cá»§a lão mê hoặc nói:
- à Toàn Phong đại hiệp thá»±c tình Äồng má»— không hiểu !
- Khà khà... đương nhiên đương nhiên! Chỉ há»i thế này ngươi có biết mục đích chúng bắt gom phụ nữ lại làm gì không ?
Äồng Thiên Kỳ á»­ng mặt lên gật đầu nói:
- Chính vì nguyên nhân này mà Äồng má»— quyết khá»­ bá»n chúng.
- Ừm bá»n chúng vì sao không vào thôn trang mà chỉ ở đầu thôn?
Äồng Thiên Kỳ lắc đầu nói :
- Äiá»u này thì tại hạ không biết.
Toàn phong Cái cưá»i khanh khách :
- à vậy thì ngươi mà đi thì nhất định trúng kế chúng !
Tợ hồ như nghÄ© Toan Phong Cái nói hÆ¡i quá chàng cưá»i cưá»i nói :
- Äồng má»— vẫn chưa hiểu ra hết.
- A vậy ngươi có dÅ©ng khí để giết ngưá»i vô tá»™i ?
Äồng Thiên Kỳ chừng như hiểu ra vấn đỠnhíu mày há»i :
- Chẳng lẽ chúng dùng những phụ nữ vô tội kia làm bia đỡ tên ?
Nào ngỠToàn Phong Cái gật đầu nói :
- Có lẽ vì ngươi đánh giá thấp mình cho nên không biết rằng trong võ lâm có nhiá»u ngưá»i khiếp sợ mình thá»­ nghÄ© xem Tứ Lão còn không dám xuất diện đối đầu vá»›i ngươi thì Nhật Nguyệt Bang có lý nào dám cùng ngươi động chiến. Bá»n chúng đã phân đội đón đầu tập kích ngươi thì còn thá»§ Ä‘oạn bỉ ổi nào không dám hành động ?
- Nhưng... bá»n chúng ở đầu thôn làm sao Ä‘oán được chúng ta sẽ ngang qua đó ?
Toàn Phong Cái cưá»i nói :
- Thế nhân có ai không sợ chết các ngưá»i. không Ä‘i ngang qua đó lại càng là má»™t chuyện chúng cầu cÅ©ng không thấy !
Bạch Vận Phụng khi ấy chen vào há»i :
- Cầm đầu bá»n kia là nhân vật nào tiá»n bối biết chứ ?
- Chính là "Cô Sơn Giao" Thôi Minh.
Äồng Thiên Kỳ gật đầu nói :
- Äến chá»§ trì phân đà Bạch Dương mà cÅ©ng Ä‘iá»u động đến đây Nhật Nguyệt Bang đưa tin nhanh thật.. Toàn Phong Cái cưá»i lá»›n nói :
- Bồ câu đưa tin tốc độ đương nhiên nhanh hÆ¡n ngưá»i rồi thế nhưng để Ä‘iá»u động được nhân thá»§ trong bốn tháng này các phân đàn lá»›n nhá» cá»§a Nhật Nguyệt Bang hầu như Ä‘á»u bị náo động.
- Ừm như vậy cũng được.
Äồng Thiên Kỳ gật đầu đồng ý rồi nói vá»›i Toàn Phong Cái:
- Tiá»n bối thấy chúng ta nên làm thế nào ?
- Chia hai mà đi ngươi thấy thế nào ?
- Äồng má»— cÅ©ng đồng ý vậy chúng ta chính diện dụ dịch Toàn Phong đại hiệp và lệnh đồ vòng sau lưng giải cứu những ngươi kia.
- Hô hô chính trúng ý lão ăn mày ta !
Tiểu hành khất nôn nóng xoa tay giục :
- Bàn bạc rồi chúng ta đi thôi.
Toàn Phong Cái cản lại :
- Hãy chậm.
- Còn gì nữa ?
Toàn Phong Cái chỉ vài ba cái xác :
- Äem thứ thối tha này vứt sông sau lưng tá»­u Ä‘iếm cho hà bá ăn !
Tiểu hành khất không muốn chậm trá»… thá»i gian chẳng nói tiếng nào liá»n động thá»§ Ä‘em ba cái xác lụi sau bá» sông hậu quán xong đâu đó phá»§i tay nói :
- Rồi !
Toàn Phong Cái đến trước mặt bai gã tiểu nhị co ro trong xó cửa nói :
- Tính tiá»n toàn bá»™ cả ba hai bàn.
Tên tiểu nhị run rẩy đáp :
- Ngài chưởng quầy có dặn không... không tính tiá»n xin... các vị khách giạ.. tá»± nhiên...
Äồng Thiên Kỳ há»i :
- Vậy chưởng quầy các ngươi đâu ?
- Bẩm thiếu gia chưởng quầy... đi vào trong thôn báo tin vui.
- Tin vui ư ?
Toàn Phong Cái cưá»i ha hả nói :
- Không sai Äồng Thiên Kỳ ngươi giỠđã trở thành vị cứu tinh cá»§a ho....
Nói rồi cÅ©ng móc tiá»n ra đặt lên bàn hai lạng thúc giục :
- Chúng ta đi thôi.
Dứt lá»i liá»n lướt ngưá»i ra cá»­a nhanh như lưu tinh.
Tiểu hành khất cÅ©ng liá»n phóng theo Äồng Thiên Kỳ lấy ra má»™t nén bạc đặt tiếp trên bàn rồi giục :
- Vân Phụng chúng ta đi !
Hai gã tiểu nhị vội la lên :
- Khách gia quá nhiá»u !
Nhưng bá»n Äồng Thiên Kỳ đã vá»t ngưá»i ra cá»­a biến mất.
Bên ngoài hàn phong vẫn rít qua nhưng cảnh quang có khác ở trước cá»­a má»—i nhà giỠđây có vài ba ngưá»i Ä‘á»u ngóng mắt nhìn vá» hướng "Lưu Tiên" tá»­u Ä‘iếm.
Bạch Vân Phụng nhíu mày quay nhìn Thiên Kỳ há»i nhá» :
- Bá»n há» chá» gì vậy ?
Không đáp lá»i Äồng Thiên Kỳ nói :
- Chưởng quầy đưa tin thật nhanh.
Như hiểu ra Bạch Vân Phụng ửng hồng hai má nói :
- Bá»n há» cứ nhìn vậy thá»±c ngượng chết !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i cưá»i đáp :
- Giết ngưá»i nàng không sợ sao lại sợ há» nhìn ? Chá»› quên trong lòng há» Ä‘ang kỳ vá»ng vào chúng ta.
Nói rồi cả hai sát vai nhau phóng chạy vá» hướng đầu thôn Trước má»™t cá»­a nhà câu đầu tiên bá»n há» nghe lá»t :
- Thiếu niên tuấn nhã phong nho như vậy mà có thể giết ngưá»i sao ?
Lại má»™t giá»ng khác già nua vang lên :
- Này không nghe Vương chưởng quầy nói sao anh ta đến động cÅ©ng chẳng buồn động tay vậy mà hai tên ác bá Ä‘á»u bị đũa cắm tay lên bàn. ái dà ta xem chỉ có tiên thuật !
Giá»ng trung niên lúc đầu nói :
- Äại thúc à chẳng phải tiên thuật gì đâu đó chỉ là môn võ công tuyệt há»c. Năm ngoái thôn ta có tên mãi võ bán thuốc đến đây từng nói trên giang hồ có nhân vật tên là Huyết... Huyết. A à ! Äúng rồi Huyết Kiếp Thá»§ võ công xuất thần nhập hóa.
- Ừm ừm mà Vương chưởng quầy hình như cÅ©ng nói ngưá»i này chính là Huyết Kiếp Thá»§ ngươi có biết anh ta bao nhiêu tuổi không ?
- Hình như chừng hai mươi í... nhìn thiếu nữ bên cạnh anh ta xinh đẹp như tiên kìa !
Bạch Vân Phụng nghe lá»t những lá»i này thì mặt á»­ng đỠđến mang tai nép ngưá»i bên cạnh ngưá»i yêu cả hai phút chốc đã đến đầu thôn.
Cách ngoài hai mươi trượng là một dãi đất cao chạy nằm ngang thôn trang trồng đầy bách tùng xanh rì nổi cao lên tren hết lại là một tòa lầu nguy nga với biển hiệu "Thần Tinh lâu" đây chính là tửu lầu lớn nhất và nổi tiếng nhất của vùng này.
Dưới bậc thá»m lúc này có bảy tám hán tá»­ tuổi tác không đồng nhau ngưá»i nào tay cÅ©ng lăm lăm gươm Ä‘ao mắt nhìn chăm vào bá»n Äồng Thiên Kỳ như phùng đại địch.
Äứng trên bậc thá»m lại là má»™t lão già tuổi có đến thất tuần tóc râu bạc trắng nhưng chính chiếc thẹo đỠửng nhô cao ở tráng đã làm mất hết vẻ phương phị quắc thước vốn có lão khoanh tay ngạo nghá»… đứng nhìn vá» hướng Äồng Thiên Kỳ.
Äồng Thiên Kỳ vừa nhìn thấy vậy cưá»i nhạt nói nhá» :
- Bá»n chúng đưa tin nhanh thật !
Bạch Vân Phụng nhá» giá»ng nói :
- Không biết Toàn Phong Cái đã ra tay chưa chúng ta cứ đi tiếp chỉ sơ.....
- Nhưng nếu cứ lừng khừng lại đây thì chúng tất sinh nghi cứ đi !
Nói rồi chàng kéo tay Bạch Vân Phụng đi tiếp.
Thoáng chốc bá»n hỠđã đến trước tá»­u lầu chỉ cách bậc thá»m chừng má»™t trượng Äồng Thiên Kỳ dừng chân lại thản nhiên lên tiếng trước :
- Thá»±c phiá»n các vị chá» lâu !
Lão già trán thẹo "hừ" một tiếng lạnh lùng nói:
- Äồng Thiên Kỳ ngươi không thấy ngươi tá»± tìm đưá»ng đăng môn là má»™t hành động ngu xuẩn sao ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt. đáp :
- Tôn giá trước khi buông câu này hẳn từng cân đo lực lượng của mình nặng bao nhiêu cân ?
Lão già ngá»­a mặt cưá»i lên kha khả vẻ tá»± tin nói :
- Ha ha hạ.. Äồng Thiên Kỳ nếu luận võ công thì "Cô SÆ¡n Giao" Thôi Minh xác thá»±c không phải là đối thá»§ cá»§a ngươi thế nhưng...
Äồng Thiên Kỳ không đợi lão tiếp nói ngay:
- Cánh tay Huyết Kiếp Thá»§ vươn đến đây thì ở đây không tồn tại sá»± sống nếu tôn giá là ngươi sáng suốt hẳn không chỠđợi Äồng má»— !
- Ha ha hạ.. Äồng Thiên Kỳ lá»i lão phu còn chưa nói hết kia mà ? Công lá»±c lão phu tuy không bằng ngươi nhưng nói dụng thá»§ Ä‘oạn thì e ngươi kém xa lão phu đấy !
Nói rồi lão đắc chí cưá»i lên hắc hắc mấy tiếng tiếp :
- Ngươi thử xem xem!
Chỉ lo Toàn Phong Cái chưa đắc thá»§ cho nên Äồng Thiên Kỳ không vá»™i động thá»§ nhất thá»i chưa đáp lá»i lão ta.
Cô SÆ¡n Giao thấy thế thì tưởng chàng sợ bèn cưá»i lá»›n đắc ý :
- Ha ha hạ.. Äồng Thiên Kỳ hẳn ngươi đã biết rồi nhỉ ? Thế nhưng lão phu vẫn muốn cho ngươi xem trước thá»­ xem sao?
Nói rồi lão trầm giá»ng quát lá»›n :
- Äẩy chúng ta !
Bạch Vân Phụng nghe vậy thì mặt biến sắc cứ chăm nhìn ngay cá»­a ra vào tá»­u môn nhưng má»™t hồi vẫn không thấy bóng ngưá»i nào xuất hiện.
Cô Sơn Giao mặt thoạt biến sắc :
- Äẩy chúng ra bây nghe không chứ ?
Bên trong tửu lầu vẫn tuyệt nhiên không một động tĩnh.
Äồng Thiên Kỳ nhếch mắt cưá»i má»™t nụ cưá»i lãnh bạo từ từ cởi bá» tràng bào bên ngoài ra (thiếu Ä‘oạn) Cô SÆ¡n Giao đã thụt lùi mấy bước bất chợt nhận ra từ sau lưng đã xuất hiện hai ngưá»i hành khất biết bá»n ngưá»i này chính vừa rồi đã ngầm lén vào trong tá»­u lâu phá hoại âm mưu cá»§a mình. Lòng lão tức anh ách nhưng tình thế đã rất gấp có muốn thoái lui cÅ©ng không còn được nữa lão gầm lên :
- Äồng Thiên Kỳ lão phu phải nhắc ngươi câu "chá»› bức chó đến đưá»ng cùng !".
Äồng Thiên Kỳ khóe mắt ánh lên sát cÆ¡ cưá»i gằn nói :
- Ngươi định Ä‘em thói chó cắn càn ra dá»a Äồng má»— đấy ư ?
Cô Sơn Giao giận tái mặt nói :
- Lão phu xưa nay chưa hỠđể ai bức bách nếu ngươi còn bức tới thì lão phu quyết một phen sống mái với ngươi !
Äồng Thiên Kỳ ngá»­a mặt cưá»i gằn mấy tiếng :
- Hảo vậy thì để Äồng má»— thá»­ xem !
Dứt lá»i chàng sấn lên mấy bước nữa thoạt trông chỉ thấy chàng còn cách lão ta chừng mấy bá»™ thế nhưng vẫn chưa ra tay thá»±c ra Äồng Thiên Kỳ chỉ bức lão tá»›i khiến lão ta phái động thá»§ trước mà thôi.
Cô SÆ¡n Giao thấy bí đưá»ng bèn tức giận thét dài má»™t tiếng :
- Há» Äồng kia ngươi chết !
Dứt lá»i ngá»n cá»­u hoàn Ä‘ao cá»§a lão vung lên loang loáng ra chiêu "thu phong tảo diệp" Ä‘ao ảnh thành rừng chá»™p đến ngưá»i Äồng Thiên Kỳ.
Thá»±c tình Äồng Thiên Kỳ hÆ¡i khinh địch cho nên khi thấy lão ta ra chiêu cao tuyệt như vậy thì bất ngỠđịnh "ái" lên má»™t tiếng khen :
- Tuyệt chiêu !
Trong lá»i nói cả ngưá»i chàng nhanh như chá»›p tung lên không vừa kịp ngá»n Ä‘ao lướt qua dưới chân. Äúng trong tích tắc ấy thanh Long thá»§ kiếm lóe sáng lên rá»n rợn hoa lên không trung má»™t vòng rồi nhằm đúng hậu chẩm cá»§a Cô SÆ¡n Giao phóng xuống.
Cô SÆ¡n Giao là lão giang hồ giàu kinh nghiệm vừa thấy bóng Äồng Thiên Kỳ vút lên không là nghÄ© đến nguy "Chết rồi !" nghÄ© thầm trong bụng vậy là cả ngưá»i theo thế Ä‘ao chém hụt vừa rồi ngã nhào tá»›i trước lá»™n hai vòng má»›i thoát chiêu kiếm cá»§a Äồng Thiên Kỳ trong kẽ tóc.
Thế nhưng khi lão đứng được dậy thì đã thấy mồ hôi tháo ra như tắm hiển nhiên kiếm khí rít ngang qua gáy cũng đủ làm lão hồn tiêu phách tán.
Äảo mắt láo liên như tìm kế thoát thân thần thái cá»§a lão ta không qua nổi mắt Äồng Thiên Kỳ chàng cưá»i gằn nói :
- Cô SÆ¡n Giao Ä‘ao pháp cá»§a ngươi cÅ©ng tuyệt thật đấy tránh được má»™t kiếm cá»§a Äồng má»— kể ra ngươi xứng danh cao thá»§ đấy ! Nhưng giá» thì ngươi xem chiêu ?
Äá»™t nhiên chàng đổi kiếm sang tay trái rồi hoa lên má»™t vòng ngưá»i theo kiếm lướt tá»›i chỉ thấy đầy trá»i kiếm ảnh ẩn ước bên trong hình Long thá»§ dương phi.
Cô SÆ¡n Giao vừa thấy chàng ra chiêu thì định đưa Ä‘ao lên chống đỡ thế nhưng chợt phát hiện ra chiêu kiếm quái lạ thì khá»±ng ngưá»i rồi la lên thất thanh :
- Long thủ kiếm...
Chữ "kiếm" vừa kịp thoát ra khá»i miệng lão thì "phụp" má»™t tiếng cả lưỡi kiếm cá»§a Äồng Thiên Kỳ đã cắm đúng vào yết hầu cá»§a lão ta cắt đứt lá»i lão.
Cô SÆ¡n Giao trợn mất tuyệt khí chừng như vừa kịp hiểu ra Äồng Thiên Kỳ xuất chiêu chính là tuyệt há»c "Long Thá»§ kiếm pháp".
Bấy giá» tám gã đại hán đứng dưới thá»m tận mắt chứng kiến Äồng Thiên Kỳ ra tay thì đã khiếp vía thế nhưng biết tình thế hm nay lành ít dữ nhiá»u cả tám tên dá»±a ngưá»i vào nhau cứ lấm lét nhìn Äồng Thiên Kỳ.
Sư đồ Toàn Phong Cái đã ra đến thá»m Toàn Phong Cái đưa mắt nhìn tám tên đại hán rồi quay lại thấy đệ tá»­ cá»§a mình khoanh tay huýt gió thì tức giận.
Toàn Phong Cái đột nhiên lớn tiếng nói :
- Hài tử ngươi còn ngồi ngâm thơ đấy ư còn chưa chịu tẩy chúng đi ?
Tiểu hành khất nheo mắt cưá»i hi hi nói:
- Lão gia gia đến lúc rồi sao ?
Vừa nói dứt cả ngưá»i gã như cánh phi yến vút vào giữa tám tên đại hán Ä‘ang chuyển động chỉ thấy đám ngưá»i tung loạn lên kèm theo những tiếng rú dài thảm thiết rồi tám thân hình đổ xuống trên đất nhanh như chá»›p chuyện xảy ra cá»±c nhanh tợ hồ chỉ là cái chá»›p mắt mà thôi ?
Khi má»i cái trở lại yên lặng chỉ thấy tám gã hán tá»­ giỠđây trở thành tám cái xác không hồn trên ngá»±c má»—i gã Ä‘á»u đẫm máu tươi ngược lại trong tay tiểu hành khất nắm má»™t ngá»n trá»§y thá»§ Ä‘oản Ä‘ao sắc lạnh như băng gã cưá»i cưá»i nhìn lão hành khất Toàn Phong Cái nói :
- Lão gia gia. không tồi chứ ?
Toàn Phong Cái nhe răng cưá»i nói :
- Hài tá»­ ngươi thá»±c không làm xấu mặt lão phu Thâu ngá»n thất chùy trong ngưá»i xong tiểu hành khất nói :
- Cùng vá»›i Huyết Kiếp Thá»§ hành động hay lại để thẹn mặt ngưá»i !
Äồng Thiên Kỳ khi ấy cưá»i xen vào nói:
- Qúa lá»i !.
Rồi lại há»i lão hành khất :
- Giải quyết xong bá»n này rồi chúng ta Ä‘i đâu tiếp ?
Toàn Phong Cái hai tay xoa xoa đầu nói :
- Äại Cung hồ.
- Hồ chá»§ là ai tiá»n bối biết chứ ?
Toàn Phong Cái gật dầu nói :
- Cung Hồ quá»· tẩu Äồng thiếu hiệp hẳn cÅ©ng biết rõ !
- Ừm chỉ có Ä‘iá»u không biết đưá»ng đến đó - Từ dây Ä‘i Äại Cung hồ chỉ có má»™t đưá»ng thế nhưng muốn vào Cá»­u Cô lÄ©nh thì có hai đưá»ng thá»§y bá»™ không biết lão đệ chá»n đưá»ng nào ?
Äồng Thiên Kỳ há»i lại :
- Nhị vị sư đồ không biết định đi thế nào?
Toàn Phong Cái lại xoa đầu theo thói quen :
- Sư đồ lão ăn mày ta xưa nay quen trên bá»™ nên Ä‘i đưá»ng vòng ra hậu sÆ¡n Cá»­u Cô lÄ©nh.
Äồng Thiên Kỳ gật đầu quay nhìn Bạch Vân Phụng lại há»i:
- Nàng thì sao ?
Bạch Vân Phụng chớp chớp mắt nói :
- Thá»§y công em cÅ©ng không tệ lắm nhưng chẳng muốn tách riêng má»i ngưá»i !
Äồng Thiên Kỳ nói :
- Ta định dùng thá»§y công lặn đột nhập đến tiá»n diện sÆ¡n đảo cá»§a chúng nàng có lẽ không theo được.
Bạch Vân Phụng cự lại :
- Sao lại không được chỉ cần má»™t chiếc thuyá»n nhá» em yểm trợ cho chàng xâm nhập sao lại không được chứ ?
Äồng Thiên Kỳ đưa mắt nhìn Toàn Phong Cái thấy Toàn Phong Cái gật đầu đồng ý chàng bèn nói :
- Vậy thì tuyệt chúng ta xâm nhập sào huyệt cá»§a chúng theo thá»§y bá»™ hai hướng tiá»n hậu !
Äại Cung hồ là trung Ä‘iểm trên dưá»ng đến Dương Tá»­ Giang có địa hình hiểm yếu hợp vá»›i Long Cung hồ và Bạc hồ tạo hành hình chữ "tâm" chính giữa chính là Cá»­u Cô lÄ©nh ba mặt là nước chỉ có con đưá»ng độc đạo hướng tây là thông đến cốc. Äây chính là hiểm địa tá»± cổ chí kim trong Dương Tá»­ Giang này.
Nhật Nguyệt Bang đã dùng nÆ¡i này để làm bình phong trấn giữ cho Quần SÆ¡n Äá»™ng Äình. Hai nÆ¡i ấy tạo hình thế á»· dốc cho nhau.
Trá»i vừa hừng sáng trên mặt hồ làn hÆ¡i nước quyện vá»›i sương mai má» mịt nhưng trong làn sương ấy tinh mắt lắm cÅ©ng có thể nhận ra má»™t chiếc thuyá»n đơn Ä‘ang rẽ nước tiến sâu vào hồ.
Äá»™i thuyá»n chấn giữ hồ cá»§a Nhật Nguyệt Bang vừa phát hiện ra có thuyá»n lạ thì lập tức khẩn trương hẳn lên bá»n há» tuy chưa biết thuyá»n kia là cá»§a ai thế nhưng tin tức Huyết Kiếp Thá»§ sắp đến Cá»­u Cô lÄ©nh thì chúng đã nhận được. Do vậy má»™t mặt bắn pháo hiệu báo động mặt khác lại thổi tù và giục thuyá»n dàn hàng ngang nghênh tiếp.
Khi còn cách chừng mưá»i trượng thì bá»n hỠđã thấy trên chiếc thuyá»n đơn duy nhất là má»™t thiếu nữ quần là áo lÄ©nh phất bay trong gió mai dáng vẻ mảnh mai đào liá»…u tợ như tiên xa thế trần.
Äá»™i thuyá»n tuần tra cá»§a Cung Hồ bảo cả thảy ba chiếc phân làm ba mÅ©i chính diện và tả hữu vây lại thiếu nữ trên thuyá»n vẫn đứng trước mÅ©i thuyá»n thần thái tá»± nhiên phÆ¡i phá»›i tợ hồ như không có gì khác lạ. Phút chốc đã đến gần cả đội thuyá»n Cung Hồ bảo gần như ngẩn ngÆ¡ trước sắc đẹp tuyệt thế cá»§a thiếu nữ bá»n há» ngÆ¡ ngác chừng như không hiểu sáng tinh mÆ¡ làm sao lại có má»™t thiếu nữ đơn thân độc mã vào hồ này ?
Chỉ có má»™t Ä‘iá»u bá»n há» không suy nghÄ© đến mà thôi dó chính là thuyá»n cá»§a thiếu nữ không mái chèo mà vẫn lướt vá» trước nhẹ nhàng ?
ÄÆ°Æ¡ng nhiên nếu như bá»n chúng hiểu rằng thiếu nữ chính là Vạn Kiếm Công chúa Bạch Vân Phụng cùng vị danh chấn thiên hạ - Huyết Kiếp Thá»§ thì có lẽ bá»n chúng không khi nào dám tiến lại gần !
Má»™t gã đứng dầu mÅ©i thuyá»n mặt mày hung tợn thấy thuyá»n chỉ còn cách má»™t trượng bèn quát tiếng lá»›n há»i :
- Ê ! Tiểu cô nương ngươi làm gì vào đây?
Bạch Vân Phụng chá»›p chá»›p đôi mắt cưá»i :
- Chơi hồ !
Gã đại hán ngá»› ngưá»i giây lát rồi ngá»­a cổ cưá»i kha khả :
- Chơi hồ ư ?... Nha đầu ngươi muốn chết nội trong năm trăm dặm vuông ai không biết hồ đây là đâu mà dám tùy tiện vào chơi hử?
Bạch Vân Phụng vỠngạc nhiên ; - Nhưng tôi đã ngao du vào đây chẳng lẽ bỠra hay sao ?
Gã đại hán đưa mắt nhìn nàng từ đầu đến chân chừng như lên tiếng cưá»i sàm sỡ trong há»ng khục khục mấy tiếng nói :
- Ngươi không trở ra thì ta cũng không muốn đuổi...
Bạch vân Phụng tròn mắt la lên :
- Vậy ngươi định làm gì ?
- á»’ giữ ngươi lại đây.. Gã ta vừa nói vậy thì cả đám hán tá»­ trên thuyá»n đồng hùa theo cưá»i la :
- Phải phải... giữ nó lại Phân đàn chủ chúng ta chẳng phải có lệnh tìm mỹ nữ các phương đem vỠbay sao chứ ? Nó tự tìm đến lẽ nào không giữ lại ?
Äám phàm phu tục tá»­ cưá»i vậy má»—i tên má»—i câu cưá»i đùa nham nhở nghe đến chối tai Bạch Vân Phụng tuy là giang hồ nhi nữ thế nhưng nghe những lá»i này cô ta cÅ©ng thẹn đỠcả mặt lên. CÆ¡n thẹn thành nổi giận đột nhiên nàng vận công lá»±c xuống hai chân khiến chiếc thuyá»n nàng bá»—ng vá»t phóng lao vào thuyá»n lá»›n cá»§a chúng.
Thuyá»n tuy nhá» thế nhưng Bạch Vân Phụng vận ná»™i công đẩy thuyá»n Ä‘i như bay tạo nên má»™t sức mạnh kinh ngưá»i Bá»n ngưá»i Nhật Nguyệt Bang thấy đột biến Ä‘á»u "á" lên thất kinh chúng định trở tay ứng biến nhưng không còn kịp chỉ nghe ầm má»™t tiếng chiếc thuyá»n nhỠđâm ngang vào chiếc thuyá»n cánh trái cả hai lập tức vở tan thành nhiá»u mảnh.
Chính lúc thuyá»n chuẩn bị đâm vào thuyá»n địch thì cả ngưá»i Bạch Vân Phung mượn sức thuyá»n tung ngưá»i vá»t lên không rồi nhằm má»™t chiếc thuyá»n khác đạp mạnh xuống.
Nàng thi triển thiên cân trụy sức đến thiên cân đám hán tá»­ trong cÆ¡n há»—n loạn vừa lo cứu ngưá»i bị rÆ¡i xuống hồ vừa khiếp đảm cho nên căn bản không biết ứng phó thế nào. Äến khi thấy cả ngưá»i thiếu nữ rÆ¡i mạnh xuống thuyá»n. ầm má»™t tiếng cả thuyá»n chao đảo mạnh rồi nước ập vào chìm nghỉm.
Cứ vậy Bạch Vân Phụng lại tung ngưá»i lên vá»t đến chiếc thuyá»n thứ ba lúc này trên thuyá»n bá»n chúng gần chục tên đã rút binh khí ra cầm tay Bạch Vân Phụng vung thanh Phụng vỹ lên ra chiêu "Bách hoa lạc địa" chỉ thấy ánh thép ngá»i ngá»i xen vào dó là những tiếng rú kinh hoảng.
Vân Phụng chỉ chá» có thế đạp chân nhấn thuyá»n chìm nghỉm rồi tá lá»±c tung ngưá»i vá»t lên cao bay vào bá».
Chính ngay lúc này từ dưới mặt hồ vá»t lên má»™t cá»™t nước cao có đến năm trượng đứng trên cá»™t nước là má»™t thiếu niên vận bạch y ngưá»i vừa rá»i khá»i mặt nước hai tay vung lên phát chưởng đánh ầm ầm. Trong tiếng la thét thảm thiết đã thấy cả ngưá»i thiếu niên vá»t thẳng vào bá» cùng hướng vá»›i Bạch Vân Phụng.
Bấy giỠVân Phụng vừa vào bỠthì gặp một toán quân khác nàng như giận đến cực độ nên tay kiếm tay chưởng tả xung hưu đột chỉ thấy đầu rơi máu chảy một cảnh huyết chiến kinh hồn.
Äồng Thiên Kỳ vừa vào đến bá» thì xuất Tiá»m Long Chưởng đánh ầm ầm trợ lá»±c cho Vân Phụng rồi la lá»›n:
- Vân Phụng xông vào !
Vừa dứt lá»i không đợi Vân Phụng đáp lại cả ngưá»i chàng vá»t thẳng lên núi nhưng chính lúc ấy bá»—ng nghe má»™t tiếng quát lá»›n :
- Dừng lại !
Vừa dứt tiếng quát từ sau má»™t khối đá lá»›n bên đưá»ng vá»t ra má»™t lão già mặt mày hung ác tiếp đó là má»™t loạt tiếng xé gió hÆ¡n mấy mươi tay Ä‘ao thá»§ vá»t ra theo. Chính ngay lúc này từ phía sau lưng cÅ©ng nghe thấy tiếng quát tháo tình hình trước mắt khiến Äồng Thiên Kỳ giật mình chàng không ngỠđối phương chuẩn bị từ trước bao vây lấy cả ngưá»i chàng.
Lão già mặt âm hiểm vượt lên trước chỉ tay vào mặt Äồng Thiên Kỳ quát há»i :
- Ngươi có phải là tên Cuồng đồ Äồng Thiên Kỳ không ?
Bạch Vân Phụng đã ở bên ngưá»i Äồng Thiên Kỳ nàng hÆ¡i lo trong lòng thế nhưng Äồng Thiên Kỳ vẫn cứ thản nhiên nói :
- Còn ngươi ? thân phận thế nào ?
Lão già cưá»i vang lên khiến cả chòm râu sÆ¡n dương rung liên hồi :
- Cung Hồ Tổng quản ? "Tuần Tá truy hồn" Hào Nhất Äức.
- Ừm ngươi bao vây Äồng má»— giỠđịnh thế nào đây ?
Hào Nhất Äức vẫn chưa ngá»›t tiếng cưá»i:
- Ta trước hết há»i ngươi xâm nhập vào Cung Hồ làm gì ?
- Tìm ngưá»i ?
- Khi chưa đến đây ngươi có há»i dò rồi chứ - Thăm há»i gì ?
- Cung hồ xưa nay vào dá»… ra khó chẳng lẽ ngươi không biết Ä‘iá»u này ?
Äồng Thiên Kỳ nhướng mày cưá»i cợt há»i:
- Äây là quy luật "Cung Hồ quá»· tẩu" đặt ra sao ?
Hào Nhất Äức nghe gá»i đúng tên Hồ chỉ thì phát ná»™ quát lá»›n :
- Không cần biết là quy định của ai tiểu tử ngươi đã chui vào đây thì chớ nghĩ chuyện ra huynh đệ đâu cho hắn nếm mùi!
Lão vừa hạ lệnh lập tức hơn hai mươi tên đại hán từ ba hướng bổ vào.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt rồi ghé đầu nói vá»›i Bạch Vân Phụng :
- Vân Phụng chúng ta tiá»…n chúng lên đưá»ng !
Dứt lá»i bốn chưởng cùng vung ra Äồng Thiên Kỳ má»™t chưởng "Tiá»m Long sÆ¡ động" há»›p tá»›i má»™t chưởng "Äan Phụng Triá»u dương" cá»§a Bạch Vân Phụng thế uy mãnh như trá»i long đất lở.
Chỉ nghe trong tiếng chưởng đám hán tá»­ vừa nhảy vào có kẻ đã vung gươm có kẻ đã hươ Ä‘ao có kẻ tung chưởng.. Nhưng chung quy bá»n chúng Ä‘á»u không đáng là hạng mạt lưu đệ tá»­ cá»§a Äồng Thiên Kỳ. Chỉ nghe những tiếng rên la há»± há»± gần hai mươi thân hình cùng bay ra ngoài lả tả như giấy.
Bá»n Äồng Thiên Kỳ vừa ra má»™t chưởng đầu là đánh tan đội quân gần hai mươi tên tÆ¡i tả nhu giấy vụn thấy cảnh này Hào Nhất Äức không khá»i lạnh ngưá»i co rúm.
Nhưng phút chốc khiếp sợ biến thành căm phẫn lão thét như cuồng :
- Cuồng tử ngươi chết !
Rồi phất tay ra hiệu cho cả đám đệ tử cùng xông lên.
Bấy giá» bốn phương tám hướng địch nhân ồ ạt xông vào như vỡ bá» Äồng Thiên Kỳ mặt lạnh lại huyệt Mi tâm bá»—ng đỠửng lên như nhá» máu giá»ng lạnh như băng:
- Cánh tay Huyết Kiếp Thá»§ vươn đến đâu ở đó không còn sá»± sống đại hạn các vị đã đến Trong tiếng quát hai tay vung lên quét chưởng song thi cả ngưá»i chàng tợ như chiếc vụ trong đám bụi lốc chẳng còn nhận ra đâu đâu nữa.
Bạch Vân Phụng cÅ©ng không chịu khoanh tay thanh Phụng Vỹ kiếm trong tay nàng hoa lên bao nhiêu sở há»c như có cÆ¡ há»™i để thi triển ánh kiếm vù vù lướt đến đâu là ở đó máu chảy đầu rÆ¡i.
Trên má»™t khoảnh đất rá»™ng cây cối xanh tươi giỠđây biến thành má»™t trưá»ng huyết sát bao nhiêu tiếng rú thảm là bấy nhiêu oan hồn vất vưởng rá»i khá»i thân xác vá» cõi vô minh.
Ngưá»i đông mà lá»±c yếu thì chẳng khác những tấm bia thịt phút chốc cả chiến trưá»ng là má»™t cảnh đầu bay óc phụt thá»±c đến cả trên đất nhìn thấy cÅ©ng rướm cả huyết lệ.
Äám ngưá»i bổ vào tấn công bá»n Äồng Thiên Kỳ càng lúc càng vÆ¡i Ä‘i thì đám thây ngưá»i trên chiến trưá»ng càng lúc càng cao lên.
Cuộc đại đồ sát chưa đầy khoảnh khắc đã giết hết hai phần ba số quân của Cung hồ.
Hào Nhất Äức thấy vậy thì khiếp sợ phát hoảng la lá»›n :
- Rút lui bảo toàn lực lượng !
Äám cuồng đồ lao vào trận như thiêu thân vốn cÅ©ng đã ngán sợ tận xương nhưng vì Cung hồ quy nghiêm ngặt cho nên biết có tá»± động rút lui thì chết càng thảm hÆ¡n lúc ấy vừa nghe lệnh rút như vá»› được phao không ai bảo ai nhào ra ngoài cuá»™c chiến tháo chạy tứ tán.
Bản thân Hào Nhất Äức vừa phát lệnh xong cÅ©ng co giò chạy thục mạng nhưng lão vừa chạy chưa được hai ba trượng bá»—ng bên tai nghe tiếng cưá»i lạnh lẽo nói :
- Ngươi định chạy Ä‘i đâu ? Äể những oan hồn này ai dẫn đạo cho chúng Hào Nhất Äức nghe vậy thì rụng rá»i tay chân nhưng thấy Äồng Thiên Kỳ đã chặn án trước mặt thì không còn đưá»ng chạy bèn khá»±ng ngưá»i làm bạo nói :
- Äồng Thiên Kỳ hôm nay ngươi dám vào tận Cung Hồ làm loạn ngươi sẽ bị băm sống !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i mỉm :
- Chỉ bằng vào ngươi mà dám buông câu ấy ư? Bị băm sống phải là ngươi.
- Hừ ngươi tin chắc lấy nổi mạng lão phu chứ ?
- Dẫu ta cho ngươi chạy ra ngoài mưá»i trượng chỉ e cÅ©ng không thoát nổi cái chết Cá»± ly mưá»i trượng không phải là gần đối phương dù công lá»±c thân pháp cao tuyệt đến đâu cÅ©ng khó Ä‘uổi kịp Hào Nhất Äức nghe vậy thì nghÄ© nhanh nói :
- Äồng Thiên Kỳ ngươi nói thá»±c chứ ?
- Hắc hắc... Huyết Kiếp Thá»§ xưa nay chưa nói hai lá»i bao giá» !
"Tuần Giang truy hồn" Hào Nhất Äức không nói thêm tiếng nào liá»n quay ngưá»i phóng chạy ngay vừa chạy vừa đếm bước chân đồng thá»i vừa nghÄ© kế thoát thân.
Má»—i bước ba xích mưá»i trượng có đến ba mươi bốn bước nhảy Hào Nhất Äức nhảy má»™t bá»™ thì càng xa Äồng Thiên Kỳ nhưng ngược lại càng cảm thấy trầm trá»ng vì khoảng cách hạn định càng đến gần. Khi nhảy đến bước thứ ba mươi ba thì gã bá»—ng khá»±ng ngưá»i dừng lại mồ hôi trên trán đã thấy lấm tấm đủ thấy lão rất căng thẳng vì chỉ cần nhảy thêm má»™t bá»™ nữa thì ranh giá»›i sinh tá»­ được quyết định.
Lão còn khá»±ng ngưá»i chưa quyết thì bá»—ng sau lưng giá»ng Äồng Thiên Kỳ lành lạnh vá»ng lại :
- Hào Nhất Äức nhanh nhảy bước cuối cùng !
Hào Nhất Äức bá»—ng nghiến răng nói :
- Giá»i ngươi chá» xem !
Chữ "xem" vừa dứt bá»—ng lão quay phắt ngưá»i co giò phóng chạy

Hết chương 83
Tài sản của samuen

  #72  
Old 04-06-2008, 01:21 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
84. Vì Cá»­u Äỉnh Quyết Vào Huyệt Hổ - Trừ Ãc Ma Long Phụng Tranh Công



Chính đúng ngay khi Hào Nhất Äức vá» quay ngưá»i thì thân hình Äồng Thiên Kỳ như lưu tinh Ä‘iện chá»›p, thá»i gian đúng là cái nháy mắt đã lướt đến trên đầu lão ta thanh Long thá»§ kiếm vung lên sáng xanh...
Chỉ nghe Hào Nhất Äức thét lên má»™t tiếng Ä‘au đớn cả cánh tay phải bị thanh Long thá»§ kiếm tiện ngá»t ngang vai, gã khá»±ng ngưá»i mặt méo thổ chá»­i ầm Ä© :
- Há» Äồng kia, ngươi thật tàn bạo ?
Äồng Thiên Kỳ dừng chân trước mặt lão cách ngoài ba xích, cưá»i gằn nói :
- NÆ¡i nào có bàn tay Huyết Kiếp Thá»§ vươn đến thì không có ngưá»i sống mà toàn vẹn ! Äồng má»— tha mạng ngươi má»™t lần, mau vá» báo cho chá»§ ngươi biết !
Hào Nhất Äức không ngá» Äồng Thiên Kỳ chỉ lấy Ä‘i cá»§a lão má»™t cánh tay rồi tha sống, lấm lét tay trái ôm vai phải rồi lá»§i mất.
Lại nói, trong lúc Äồng Thiên Kỳ còn dây dưa vá»›i Hào Nhất Äức thì Bạch Vân Phụng đã má»™t mình má»™t kiếm chạy thẳng vào Cung hồ bảo không như ban đầu cẩn thận do dá»±, lần này nàng khẳng khái hiên ngang Ä‘i xăm xăm vào bảo môn.
Äồng Thiên Kỳ chính khi định cá»­ bước theo nàng thì bá»—ng từ trong lùm cây rậm má»™t bóng Ä‘en vá»t ra rồi phi vá» hướng bảo môn.
Trá»i chưa sáng hẳn, trong khoảng tối sáng má» má» chỉ thấy đó là má»™t bóng ngưá»i nhá» thó nhưng rất nhanh nhẹn. Äồng Thiên Kỳ chau mày quát há»i :
- Ai ?
Nhưng ngưá»i ấy vẫn phóng chạy, bất chợt ngạo khí trong ngưá»i chàng bị kích thích, chàng liá»n nhún ngưá»i cho thi triển thân pháp chiêu tuyệt Ä‘uổi theo.
Những tưởng chỉ vài cái nhảy là có thể kéo ngắn khoảng cách hoặc có thể truy kịp, thế nhưng đã hÆ¡n ná»­a dặm vậy mà chàng không thể nào kéo ngắn được khoảng cách chút nào, đủ thấy ngưá»i kia công lá»±c không kém chàng tí nào.
Bấy giá» phóng thêm được chừng năm trượng nữa thì hóng ngưá»i kia bá»—ng biến mất dạng. Äồng Thiên Kỳ còn Ä‘ang ngá»› ngưá»i thì trước mặt cảnh tượng khiến chàng bất ngá».
Một cổng tam môn cao lớn bỠthế đứng sừng sững được sơn son đỠchót, hai bên tam môn chính là hai vách núi dựng đứng như ngăn cách với bên ngoài và bên trong, trên tam môn là một hàng bảy chữ đại tự thiếp vàng ghi "Nhật Nguyệt Cũng Chiếu".
Cung Hồ Bảo.
Hai bên bảo môn là hai gã tráng hán tay chấp đao thủ giữ, lại cứ cách chừng vừa bước có một gã tráng hán khác cũng chấp vũ khí nghiêm trang.
Äồng Thiên Kỳ căn bản không để tâm đến đám cảnh binh này, cho nên cứ khẳng khái bước vá» hướng chính môn Nhưng khi đến gần hÆ¡n thì bất giác chàng "á" lên kinh ngạc, bởi vì những ngưá»i này, không những đã không chút ngăn cản mà cùng đứng yên bất động, mặt trắng nhợt như má»™t xác chết, thì ra bá»n ngưá»i này Ä‘á»u bị trúng chỉ lá»±c.
- Ã, chẳng lẽ là ngưá»i cá»§a Linh SÆ¡n phái hạ thá»§ ?... Bá»n chúng muốn gì nhỉ ?..... Chính lúc chàng còn Ä‘ang phân vân suy nghÄ© thì bá»—ng nhiên "cót két" mấy tiếng khiến chàng sá»±c tỉnh, hai cánh cá»­a Bảo môn mở ra, chưa thấy ngưá»i đã nghe tiếng niệm Phật hiệu:
- A Di Äà Phật, tiểu thí chá»§, chúng ta lại tái ngá»™.
Äồng Thiên Kỳ vừa nghe tiếng đã biết là ai, quả nhiên ngẩng đầu lên thì bắt gặp Cùng tăng Vô Duyên, ngưá»i cá»§a Linh sÆ¡n phái, chàng lạnh lùng "hừ" má»™t tiếng đáp lại:
- Ngươi hiệu là Vô Duyên, nhưng thực lại là hữu duyên !
Cùng Tăng híp mắt cưá»i hi hi nói :
- Ngã Phật thuyết Vô duyên chính là hữu duyên, trong thiên hạ không có gì là không thể hóa độ !
- Ồ, nhưng ta và Phật vô duyên!
- Linh Sơn phái định tâm rất cao, vẫn luôn muốn hóa độ cho thí chủ cải tà quy chính, di giá lên Linh Sơn.
Äồng Thiên Kỳ nhếch môi cưá»i nhạt :
- Ngươi không thấy nói vậy là đánh giá thấp Äồng má»— ư ?
Cùng Tăng nghe vậy thì mặt thịt sa sầm, nói:
- Tiểu thí chá»§, hòa thượng ta rất hiểu tính tình cá»§a ngươi, cho nên đã không quản giúp ngươi nhiá»u chuyện.
- À, nhưng Äồng má»— đâu phiá»n đến các ngưá»i giúp đỡ ?
- Ha ha hạ.. đằng nào chuyện cũng đã làm, ngươi có muốn nghe những chuyện chúng ta làm giúp ngươi không ?
- Hừ ta không có ý định nghe đâu !
Cùng Tăng lại him mắt cưá»i hi hí ra vẻ rất đắc ý :
- Chúng ta giúp ngươi làm náo cả mưá»i hai phân đàn cá»§a Nhật Nguyệt Bang.
- Äó là chuyện các ngươi tranh thế Ä‘oạt quyá»n vá»›i nhau. Äồng má»— không nhận món nợ này.
- Ã, nhưng chúng ta chính là giúp cho nhà há» Nhan !
Äồng Thiên Kỳ quắt mắt lạnh giá»ng :
- Nếu muốn báo thù công lao thì các ngươi nên Ä‘i tìm ngưá»i Vạn Thánh Äảo, vá»›i Äồng má»— vô can.
Cùng Tăng đưa hai tay lên xoa xoa chiếc đầu trá»c bóng:
- Hảo, cho qua chuyện này. Thế nhưng trên Cung hồ này, chúng ta giúp ngươi mở đưá»ng thì sao ?
Äồng Thiên Kỳ vẫn lạnh lùng như cÅ© :
- Ngưá»i xuất gia vì thế gian mà trừ há»a thì cÅ©ng là má»™t việc làm công đức, vả lại chuyện này kể như giúp chính Linh SÆ¡n phái trừ được má»™t cưá»ng địch, lẽ ra phải đáng mừng chứ !
Cùng Tăng hÆ¡i ngá»› ngưá»i:
- Tiểu thí chú, ngươi nói vậy là ý gì hử ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt :
- Linh SÆ¡n phái và Nhật Nguyệt bang xưa nay cÆ¡m không ngá»t canh không mặn, còn. chả biết mà đợi nói ?
Cùng Tăng mặt xam lại bá»—ng cưá»i gằn thành tiếng, nói :
- Tiểu thí chủ bớt những chuyện này, chúng ta bây giỠthương lượng !
- Có chuyện gì đáng thương lượng chứ ?
- Ừm, chỉ cần ngươi chấp nhận má»™t yêu cầu cá»§a ta thì toàn Linh SÆ¡n phái sẽ vì ngươi mà dốc lá»±c ra sức ứng phó vá»›i Nhật Nguyệt Bang - á»’ chuyện Äồng má»— vốn không muốn phiá»n đến ai thế nhưng Äồng má»— cÅ©ng muốn nghe xem yêu cầu kia thế nào ?
Cùng tăng đảo mắt láo liên rồi nói:
- Tạm mượn Long thủ kiếm quyết xem quạ..
Äồng Thiên Kỳ cưá»i mỉa nói :
- Äại sư, ngươi xuất gia cần giữ giá»›i, không nên có ý bần niệm như thế má»›i phải.
- Ê, tiểu thí chá»§ không nên nhiá»u lá»i, chỉ cần ngươi chấp nhận thì Linh SÆ¡n phái sẽ dốc toàn lá»±c vì ngươi, nếu không thì ngươi từ đây thêm má»™t cưá»ng địch.
Äồng Thiên Kỳ vẫn rất bình tÄ©nh, nói :
- Äại sư, thiện ác cÅ©ng chỉ trong nhất niệm, đại sư nên suy nghÄ© cho kỹ...
Cùng Tăng mặt trầm lại quát :
- Chớ loanh quanh, thực ra ngươi chấp nhận hay không chứ ?
- Äại sư trong lòng thừa biết há cần phải há»i ?
Cùng Tăng kinh ngạc :
- Sao ? Ngươi chấp nhận chứ ?
- á»’, đại sư thất vá»ng rồi, tại hạ không chấp nhận.
Cùng Tăng bá»—ng cưá»i rít qua kẽ răng :
- Hắc hắc... Nói vậy thì lão nạp cáo từ !
Dứt lá»i lão quay ngưá»i định bước Ä‘i, đột nhiên Äồng Thiên Kỳ trầm giá»ng nói :
- Äại sư, tại hạ hy vá»ng chúng ta không còn lần gặp nhau nữa !
Tại sao ? Cùng Tăng ngá»› ngưá»i há»i :
Äồng Thiên Kỳ "hừ" má»™t tiếng nói :
- Gặp nhau lần nữa thì coi như đại sư viên tịch Cùng tăng trừng mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ tức giận, nhưng không thốt lên được tiếng nào quay đầu Ä‘i thẳng.
Äồng Thiên Kỳ quay đầu lại tìm xem nhưng vẫn chưa thấy bóng Bạch Vân Phụng đâu chàng ngần ngừ giây lát rồi cá»­ bước tiến vào trong Cung hồ bảo.
Bên trong bảo là những đài các nguy nga khí thế, quả nhiên Nhạt Nguyệt Bang đa kiệt lập các phân đàn khắp Trung nguyên này không ít đủ thấy khí thế của chúng mạnh đến chừng nào rồi.
Äồng Thiên Kỳ đảo mắt quan sát nhanh rồi cá»­ bước khẳng khái tiến sâu vào trong, lúc này có thể nói chàng đơn thân nhập huyệt hổ, tuy vậy vá»›i chàng thì không chút gì khiếp sợ.
Vừa xuyên qua má»™t dãy lầu, đột nhiên trên không truyá»n lại má»™t tiếng quát lá»›n.
- Ai ?
Thanh âm còn vang vang chưa tuyệt đã thấy hai bóng ngưá»i vá»t xuống, ngưá»i chưa đến thì chưởng phong vù vù đến trước rồi.
Äồng Thiên Kỳ theo bản năng phản xạ thá»§ thế, rồi phát chiêu "Tiá»m Long sÆ¡ động" đánh ra nghênh tiếp.
Ba chưởng chạm nhau chỉ nghe "bình" má»™t tiếng dữ dá»™i, hai thân hình vừa lướt đến bị dá»™i lùi sau đến bảy tám bá»™, bản thân Äồng Thiên Kỳ cÅ©ng đẩy thoái má»™t bước.
Quả thực chàng không ngỠtrong này lại có cao thủ như vậy, mặt hơi biến sắc nói :
- Chẳng ngá» hai vị có thể đỡ nổi má»™t chưởng cá»§a Äồng má»—.
Lúc này đã thấy rõ hai ngưá»i kia là hai lão già chừng ngÅ© tuần, mặt Ä‘á»u Ä‘en thui, cả hai trấn áp khí huyết đảo lá»™n trong ngá»±c, tức giận nói:
- Có gì đáng làm lạ chứ, há»… là cao thá»§ nhất lưu trong Nguyệt Hoa há»™i thì Ä‘á»u được Giáo chá»§ tá»± thân truyá»n thụ cho ba chiêu "Xí mục chiêu thức" nếu như đủ bảy ngưá»i liên thá»§ thì có thể khống chế nổi Tiá»m Long chưởng cá»§a ngươi.
Äồng Thiên Kỳ vừa nghe vậy thì giật mình thầm nghÄ© :
"Năm xưa Vân Không đại sư từng nói chín cổ đỉnh trên má»—i chiếc Ä‘á»u có ký tải lại má»™t môn kỳ công, Ä‘á»u là tuyệt há»c được lưu lại bởi những kỳ nhân dị sÄ© thá»i Xuân Thu, đó là :
Tiá»m Long, Hống Sư, Ẩn Báo, Hổ Bồn, Phi Phụng, Ưng Dương, Xí mục, Yên tưá»ng và cao tuyệt nhất là VÅ© Vương đỉnh, bên trên ký tải môn. "Long Thá»§, Phụng Vỹ" cái thế. Chẳng lẽ Nguyệt Hoa phu nhân đã luyện thành môn Xí trảo võ công... ?†Từ chuyện này chàng bất chợt liên tưởng lại chín chiếc cá»­u đỉnh hiện Ä‘ang nằm trong tay Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ©, thuá»™c phân đưá»ng Triết Äông, Nguyệt Hoa há»™i, Tất VÅ© tuy đã chết nhưng Cá»­u đỉnh thì chưa hẳn đã được đưa đến Quần SÆ¡n...
"Äây là má»™t chuyện không thể coi nhe.....".
Äồng Thiên Kỳ bụng nghÄ© trong đầu như vậy.
Lại nói hai cao thá»§ hiện Ä‘ang cản chân Äồng Thiên Kỳ là nằm trong Thập bát lá»±c sÄ© cá»§a Nguyệt Hoa há»™i, bá»n há» là Trưá»ng Giang nhị quá»·, lão đại là "Quá»· vô thưá»ng" Hạ Minh, lão nhị là "Quá»· táng mệnh" Hạ Lượng, bá»n há» lúc này nhìn thấy Äồng Thiên Kỳ đứng lặng trầm ngâm thì ngỡ rằng chàng đã lo sợ, bèn cưá»i lên nói :
- Huyết Kiếp Thá»§ Äồng Thiên Kỳ, ngươi mà cÅ©ng có lúc khiếp đảm sao ?
Äồng Thiên Kỳ trở lại vá»›i thá»±c tại, nghe vậy cưá»i nhạt nói :
- Nếu như Äồng má»— nói ra thì kể như giá» hai vị lìa trần thế đã đến.
Quá»· Vô Thưá»ng cưá»i lên kha khả nói :.
- Tiểu tá»­, ngươi có cuồng ngạo thì cÅ©ng phải chá»n chá»—, đây là Cung hồ...
Huyệt mi tâm trên trán Äồng Thiên Kỳ bá»—ng á»­ng đỠlên, gằn giá»ng :
- Cung Hồ bảo thì sao chứ ?
Quỷ Táng Mệnh nói :
- Là nơi chôn thây ngươi !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i lạnh lùng nói :
- Hai ngươi nói quá nhiá»u rồi, chuẩn bị để ngoại thế !
Trưá»ng Giang nhị quá»· nghe vậy thì tức giận, mặt đằng đằng sát khí, quát :
- Tiểu tử, ngươi chết !
Vừa dứt tiếng quát, cả hai Ä‘á»u vung binh khí lên nhảy vào tấn công.
Quá»· Vô Thưá»ng sá»­ dụng là ngá»n Khốc Tang trượng, Quá»· Táng Mệnh thì lại sá»­ dụng thanh Táng Môn Ä‘ao, trượng Ä‘ao rít lên vù vù rồi bổ trùm xuống ngưá»i Äồng Thiên Kỳ bằng má»™t sức mạnh uy hồn.
Vừa chính ngay lúc ấy bỗng nghe một tiếng quát khác :
- Äá»™c Thá»§ Ma Thập ta cÅ©ng có má»™t phần!
Theo tiếng thét là má»™t bóng ngươi gầy như que sậy, thập trảo vun ra chá»™p vào ngưá»i Äồng Thiên Kỳ.
Äồng Thiên Kỳ mặt lạnh lại đầy sát khí, huyệt Mi tâm như rá» máu, đột nhiên chỉ thấy thần kiếm ra khá»i vá». Trong ánh ngân quang lóa mắt, chỉ nghe mấy tiếng binh khí chạm nhau loảng xoảng, rồi kèm theo mấy tiếng rú kinh ngưá»i.
Trên mặt đất đã thấy mấy cánh tay bị chém Ä‘oạn rÆ¡i lăn lóc, những ngón tay vẫn còn nắm chặt lấy binh khí, máu nhuá»™m đỠmá»™t vùng. Không biết tá»± bao giá» thanh Long thá»§ kiếm cá»§a Äồng Thiên Kỳ lại đã được tra vào vá».
Äá»™c Thá»§ Ma Thập do tấn công đến sau nên khoảng cách xa ngoài tầm kiếm má»›i thoát nạn, thế nhưng má»™t chiêu kiếm vừa rồi đủ làm lão khiếp hồn, đứng trợn mắt há miệng la oai oải :
- Long thủ kiếm... ?
Äồng Thiên Kỳ nhếch môi gằn giá»ng :
- Ngươi biết quá muộn, đỡ lấy :
Lão chưa kịp hoàn hồn lập tức bị một cơn kình phong ập tới cuốn vất ra ngoài hai trượng rơi ầm trên đất.
Vừa lúc này từ ngoài bảo môn bá»—ng có giá»ng nữ nhi réo lên :
- Thiên Kỳ..... Äồng Thiên Kỳ quay đã nhìn lại má»›i hay đó chính là Bạch Vân Phụng nàng vừa phóng đến bên ngưá»i chàng vừa trách móc:
- Sao không đợi ngưá»i ta ?
- Ồ, ta nghĩ nàng đã đến trước rồi ?
Bạch Vân Phụng cưá»i "hì hì..." :
- Em báo cho chàng một tin mừng.
- Tin gì ? nếu là Nguyệt Hoa phu nhân tá»± sát thì là là má»™t Ä‘iá»u bất hạnh, ta phải tá»± tay giết chết con hồ ly đó !
Bạch Vân Phụng xịu mặt nói :
- Sao lúc nào chàng cũng nhớ đến cừu hận, em nói là Cửu đỉnh đấy ?
Äồng Thiên Kỳ vừa nghe đến Cá»­u đỉnh thì giật mình, tròn mắt há»i :
- Cửu đỉnh thế nào ?
- Má»™t trong Cá»­u đỉnh chỉ cần lá»t vào tay cá»§a phái khác trong giang hồ, thì kể như gây đại há»a.
- Äiá»u này thì ta biết, nhưng Cá»­u đỉnh thế nào ?
- Cửu đinh đã rơi vào tay Nguyệt Hoa phu nhân !
Äồng Thiên Kỳ suy nghÄ© rồi nói :
- Cá»­u đỉnh nằm trong tay Thiên Huyá»n Kiếm ở Triết Äông phân đàn.
Bạch Vần Phụng hồ hởi nói nhanh :
- Nhưng hiện giỠđã được bí mật đưa đến Cung Hồ bảo này.
Äồng Thiên Kỳ giật mình nói :
- Ãi, đã được đưa đến đây ư ? Nhưng cất ở đâu ? Nói nhanh xem ?
- Chàng nôn nóng gì chứ ?
- Chuyện quan hệ đến sự an nguy toàn võ lâm, sao lại không nôn nóng ?
- Ừm, cứ coi như được cất giấu trong một sơn động...
Äồng Thiên Kỳ bá»—ng nhiên bật cưá»i nói :
- Vân Phụng, nàng không nên mắc lừa ngưá»i khác, nên biết giang hồ Ä‘a Ä‘oan hiểm ác, kẻ nào dá»… tin thì thua thiệt...
Chàng nói chưa hết lá»i, đột nhiên từ xa thấy xuất hiện bốn gã tuần la võ sÄ© Ä‘ang chạy đến. Äồng Thiên Kỳ nói vá»™i :
- Vân Phụng, coi chừng mắc bẫy, không được tùy tiện tin ngưá»i, nếu ta Ä‘oán không nhầm thì Cung Hồ bảo này hôm nay sẽ là má»™t cái bẫy lá»›n !
Bạch Vân Phụng thấp giá»ng đáp :
- Thiên Kỳ, em hiểu ý chàng.
- Tốt, chúng ta cẩn thận đối phó với chàng.
Nói rồi cả hai liá»n sát vai chạy lại hướng ngược bá»n ngưá»i kia, phút chốc song phương đã sáp nhau, bốn gã võ sÄ© quát há»i:
- Ai kia ?
Bá»n Äồng Thiên Kỳ chưa kịp lên tiếng, bá»—ng nghe hai cánh tả hữu "vù vù" vá»t ra hai bổng ngưá»i, thét lá»›n :
- Tử thần đến lấy mạng ngươi !
Gã võ sÄ© vừa phát há»i còn chưa kịp phản ứng. "há»±" lên má»™t tiếng, trúng chưởng ngã lăn ra trên đất chết tốt.
Lúc này bá»n Äồng Thiên Kỳ đã nhận ra hai ngưá»i kia chính là sư đồ lão hành khất, bất giác cưá»i thầm trong lòng.
Tiểu hành khất cưá»i hì hì, nói :
- Lão gia gia, ông giá»i thật !
Miệng nói tay xuất chưởng, bình... một tiếng, cũng lấy mạng một gã khác rồi.
Hai gã còn lại thấy tình thế bất lợi thì liá»n quay ngưá»i co giò chạy.
- Chạy đi đâu !
Äồng Thiên Kỳ nhanh như chá»›p tung ngưá»i vá»t theo chỉ nghe "bá»™p, bá»™p" hai tiếng, hai gã võ sÄ© còn chưa bước được má»™t bước, thiên linh cái trúng chưởng vỡ toát văng não ra ngoài.
Tiểu hành khất thấy Äồng Thiên Kỳ xuất thá»§ cá»±c nhanh, bất giác cưá»i lên hi hi, nói :
- Äồng công tá»­, chúng ta há»™i sư.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i, gật đầu đáp :
- Phải, chúng ta hội sư, nhị vị phát hiện gì không ?
Toàn Phong Cái nói :
- "Cung Hồ quỷ tẩu" lúc này chính đang hội đại yến quần ma, nghe đâu những nhân vật võ lâm đến đây không ít.
- Tiá»n bối có biết đó là những phái nào không ?
Toàn Phong Cái đáp :
- Tám vị phân đàn chủ hai vùng Xuyên, Tương, hai vị Tổng đàn tôn giá. Ngoài ra khả năng còn có một số tay chân của Linh Sơn phái Tiểu hành khất đột nhiên xen vào nói :
- Nghe đâu chúng hộ tống Cửu đỉnh mà đến đây.
Toàn Phong Cái trừng mắt quát :
- Tiểu hài tá»­, ngươi quên rằng nhiá»u lá»i mang há»a ư ?
Tiểu hành khất lấm lét định tìm lá»i cải lại nhưng Äồng Thiên Kỳ đã cưá»i nói :
- Tin này tôi đã có nghẹ..
Tiểu hành khất nói :
- Äúng là chuyện này nha !
Äồng Thiên Kỳ ban đầu còn hồ nghi, nhưng lúc này có vẻ tin, bèn há»i :
- Có biết chúng giấu Cửu đỉnh ở đâu không ?
Bạch Vân Phụng nói :
- Chỉ nghe là trong "Thông thiên động".
Äồng Thiên Kỳ chau mày suy nghÄ©, lẩm bẩm:
- Thông thiên động ? Nằm ở đâu nhỉ ?
Toàn Phong Cái bỗng nói :.
- Cung Hồ bảo này năm xưa lão ăn mày ta từng đến hai lần, đại để còn chưa đến nổi quên!
Äồng Thiên Kỳ nghe vậy thì mừng khấp khởi nói :
- Tiá»n bối biết đưá»ng thì hay quá, chuyện khẩn cấp chúng ta không nên chậm chân phải Ä‘oạt lấy Cá»­u đỉnh.
Bấy giá» cả bá»n theo chân Toàn Phong Cái tìm đến Thông thiên động.
Trên một bãi loạn thạch với cây cỠum tùm tuyệt nhiên chẳng thấy gì khác lạ, thế nhưng khi Toàn Phong Cái xộc chân vách núi vạch đám lau lách ra thì để lộ rõ một miệng hang nhỠhẹp, lão nói :
- Äây là đưá»ng sau Thông thiên động, cÅ©ng chính là mật đạo cá»§a bá»n chúng, tiá»n môn thông đến trung tâm Cung Hồ bảo lại còn má»™t đưá»ng khác thông lên đến đỉnh núi, do vậy má»›i có tên gá»i là "Thông thiên".
Bạch Vân Phụng gật đầu cưá»i tán thưởng:
- Trí nhá»› tiá»n bối tuyệt vá»i.
Äồng Thiên Kỳ nghÄ© nhanh, rồi cản lại nói:
- ÄÆ°á»ng hang nhá» hẹp xông vào tất nguy hiểm, theo ý Äồng má»— thì chỉ để má»™t mình tôi vào hang, nhị vị sư đồ thì làm cách nào khuấy động lôi kéo sá»± chú ý cá»§a địch, còn Vân Phụng thì giữ ngoài cá»­a hang. Tiá»n bối thấy thế nào ?
Toàn Phong Cái gật gù, rồi cưá»i ha hả nói:
- Tuyệt kế, chúng ta nhất trí như vậy, má»i ngưá»i cần cẩn thận. Chúng ta động thân trước đây !
Nói rồi quay ngưá»i nắm tay tiểu hành khất lôi Ä‘i.
Tiểu hành khất trong lòng không vui, nói:
- Lão gia gia, ông làm gì vậy chứ ?
- Äi là Ä‘i chuyện gì nói sau !
Tiểu hành khất tuy không dám kháng cự lại, chần bước theo nhưng vẫn càu nhàu:
- Ông thuá»™c đưá»ng, chúng ta phải vào thông thiên động thám thính má»›i phải chứ ?
- Ai, mày cũng để mắt dòm ngó Cửu đỉnh ư ?
- Cháu không thèm !
- Vậy thì tại sao...
- Chỉ vì để Äồng công tá»­ mạo hiểm vào đó không nên, võ lâm chính đạo cần phải có Äồng công tá»­ há»™ trì...
Tuy đã Ä‘i xa rồi, thế nhưng những lá»i này cÅ©ng lá»t vào tai Äồng Thiên Kỳ, chàng chỉ mỉm cưá»i lắc đầu, rồi cúi ngưá»i bắt đầu chui vào hang.
Bạch Vân Phụng thấy còn lại một mình, bỗng nhiên đổi chủ ý nói :
- Thiên Kỳ, em cũng vào chứ ?
Không sợ Äồng Thiên Kỳ phản ứng, nàng cÅ©ng đã chui vào theo, quả nhiên cÅ©ng chẳng thấy Äồng Thiên Kỳ đáp lại.
Trong động vừa tối vừa hôi cho nên bá»n há» tay phải bịt mÅ©i mà tiến vào, địa thế lúc lên cao lúc xuống thấp, lúc rá»™ng hẹp khác nhau, khi thì thấy đất lở nhưng có Ä‘oạn lại trÆ¡n ướt, qua chừng ná»­a tiếng đồng hồ thì dá»™ng đạo bá»—ng mở rá»™ng ra, nhưng cuối đưá»ng bá»—ng bị má»™t vách núi chặn ngăn.
Äồng Thiên Kỳ khá»±ng ngưá»i đứng lại, nhưng ngẫm nghÄ© nếu đã là động đạo thì phải có lối thông, khả năng đây là má»™t động môn Ä‘iá»u khiển bằng cÆ¡ quan bí mật.
NghÄ© rồi chàng đến bên vách đá quan sát má»™t hồi, quả nhiên tìm thấy má»™t chiếc vòng sắt đã rỉ, liá»n cằm lấy nó dùng sức kéo mạnh má»™t cái.
Sau má»™t loạt tiếng động ì ầm, cả vách đá to lá»›n khổng lồ được treo lên cao để ló ra má»™t đưá»ng ngầm rá»™ng rãi.
Hai ngưá»i vá»t qua khá»i cá»­a hang, Äồng Thiên Kỳ Ä‘iá»u khiển cho cá»­a hang đóng lại rồi bá»—ng rút kiếm chém đứt dây xích Ä‘iá»u khiển.
Bạch Vân Phụng chau mày liá»…u há»i :
- Sao chàng làm vậy ?
- À, ta trước hết chặn má»™t đưá»ng rút bí mật cá»§a Cung Hồ quá»· tẩu.
Hai ngưá»i tiếp tục Ä‘i theo đưá»ng hầm, đưá»ng ngoằn ngoèo khúc khuá»·u, không biết Ä‘i qua bao nhiêu lâu bá»—ng trước mặt há» là má»™t bậc cấp lên cao.
Hai ngưá»i cẩn thận theo lên hết bậc thang thì trước mặt bá»—ng sáng ra, má»™t khoảng động cao sáng rá»™ng rãi được trải ra trước mắt, bốn phía đèn Ä‘uốc sáng trưng.
Äồng Thiên Kỳ đưa mắt quét nhìn đã phát hiện ra ngay ở giữa là chín chiếc Cá»­u đỉnh.
Mưá»i hai tên võ sÄ© tay chấp binh khí Ä‘i rảo tuần tra rất nghiêm ngặt, khi vừa thấy cuối đưá»ng hầm có bóng ngưá»i xuất hiện, bốn tên gần nhất liá»n nhảy đến quát há»i :
- Ai ? đến đây làm gì ?
- Äến lấy mạng các ngươi !
Äồng Thiên Kỳ mặt đầy sát khí, miệng vừa nói tay vung lên chiêu đầu "Tiá»m Long sÆ¡ động" chỉ thấy bốn gã võ sÄ© vung Ä‘ao nhảy đến chưa kịp ra chiêu đã nhận lấy má»™t chưởng rú lên văng ra đất chết tốt.
Bấy giỠđã nghe những tiếng la lên thất thanh :
- A ! Huyết Kiếp Thá»§ Äồng Thiên Kỳ !
- Äồng Thiên Kỳ !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i gằn :
- Phải, cánh tay Huyết kiếp Thủ đã vươn đến đây, các ngươi ngũ bộ tiên huyết.
Dứt lá»i lại thêm má»™t chưởng thứ hai "Long phi vân tùng" chỉ thấy trong không trung ẩn hiện hình bàn long như vân như vÅ© ụp đến tám gã đại hán còn lại...

Hết chương 84
Tài sản của samuen

  #73  
Old 04-06-2008, 01:22 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
85. Nhất Thá»i SÆ¡ à RÆ¡i Bẫy Äịch - Phút Chốc Huyệt Äá»™ng Thành Huyết Trưá»ng



Chính trong tiếng rú thảm cá»§a tám tên đại hán, Äồng Thiên Kỳ thân hình đã phi lên đứng trên má»™t trong tám chiếc hòm gá»—, chàng vừa định mở má»™t hòm ra xem thì đột nhiên phía động môn má»™t tiếng quát lá»›n :
- Ai ? To gan xâm nhạp vào nơi tàng chứa Cửu đỉnh ?
Chỉ thấy xuất hiện ở động khâu hai lão già vận hồng y, mặt mày hung dữ, Äồng Thiên Kỳ quét mắt nhìn rồi nói :
- Nhị vị muốn gì ?
Lão già đứng bên trái tức giận nạt lớn:
- Câu này ta phải há»i tiểu tá»­ ngươi, nói nhanh.. Äồng Thiên Kỳ nhún vai cưá»i nhạt :
- Hai vị không biết thì càng tốt, nếu ta nói ra tính danh chỉ sợ hai vị hối hận.
Lão già bên phải cưá»i lên hắc hắc khiến bá»™ râu rung mạnh :
- Tiểu tá»­, ngươi thật cuồng ngạo đấy, chẳng lẽ ngươi là Äồng Thiên Kỳ !
- Ngươi đoán đúng, hiện tại thì hai ngươi ra đi !
Lão già bên phải nghe vậy thì giật thót mình, dướn ngưá»i há»i lại:
- Gì ? Ngươi là... Huyết Kiếp Thá»§ Äồng Thiên Kỳ ?
- Không sai, mau báo tính danh đi ?
Lão già bên trái thấy thần thái cá»§a chàng trầm tÄ©nh ngạo nghá»… thì đã có phần tin, vả lại khi quét mắt nhìn thấy mưá»i hai gã võ sÄ© nằm chết lăn lóc thì càng tin hÆ¡n. Bấy giá» cố trấn tÄ©nh, mạnh dạng nói :
- Bá»n lão phu là ngưá»i trên Thần Lá»±c đảo Nam Hải !
- A, thì ra là Nam Hải phái !
Äồng Thiên Kỳ có chút hÆ¡i bất ngá».
Bạch Vân Phụng bỗng chen vào nói :
- Các ngưá»i còn chưa báo tính danh ?
Lão già bên phải tiếp lá»i đáp :
- Ngươi từng nghe qua uy danh "Chấn Hà ngũ quái" chứ ? Lão phu là "Tứ quái".
Hải Anh Äồng Thiên Kỳ chừng như không để ý đến tánh hiệu cá»§a lão ta, nói :
- Nam hải không thù không oán vá»›i Äồng má»—, Huyết Kiếp Thá»§ lu tình lần này, nhị vị cứ tá»± nhiên Ä‘i cho !
"Tứ Quái" Hải Anh bá»—ng cưá»i ngất lên tràng dài:
- Hắc hắc... Tiểu tá»­ ngươi thật lá»›n mồm, dám Ä‘uổi bá»n lão phu Ä‘i !
- á»’, vậy các ngưá»i định thế nào đây ? Hay định tá»± thân Äồng má»— tiá»…n chân ?
"Tứ Quái " Hải Anh ngưng tiếng cưá»i, nói ngay :
- Bá»n lão phu phải mang chín chiếc hòm gá»— kia Ä‘i !
- Hừ vậy thì phải còn xem nhị vị đủ bản lĩnh không ?
Lão già bên phải là "Ngũ Quái" Hải Hùng nghe vậy thì tức giận thét lên :
- Vậy thì ngươi coi đây, đủ bản lĩnh hay không ?
Dứt lá»i song chưởng vung lên, hai cổ kình phong dữ dá»™i như thiên sÆ¡n áp đảo cuồn cuá»™n đến ngưá»i Äồng Thiên Kỳ.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt má»™t tiếng, rít lên :
- Thá»­ nếm Tiá»m Long chưởng này...
Trong tiếng quát hữu chưởng tung chiêu "Tiá»m Long sÆ¡ động" thoạt trông nhu nhược vô lá»±c nhưng khi chạm phải luồng kình phong hung mãnh cá»§a đối phương thì uy lá»±c phát tác kinh ngưá»i.
" Bình" má»™t tiếng, cả hang động rá»™ng lá»›n như vậy mà tá»±a hồ như rung động mạnh, "NgÅ© Quái" Hải Hùng thét dài má»™t tiếng, cả ngưá»i văng ngược vá» sau có đến tám trượng, rÆ¡i phịch trên đất chết tốt.
"Tứ quái" Hải Anh vừa thấy vậy biết mình không phải là đối thá»§ cá»§a Äồng Thiên Kỳ rồi quay ngưá»i chuyển thân định đánh bài tẩu, nhưng Bạch Vân Phụng đã thét lá»›n :
- Lão cẩu, chạy đâu cho thoát !
"Vù" một tiếng, một chưởng đánh ra nhanh không tưởng.
"Tứ Quái" Hải Anh vừa chạy được mấy bước thấy nguy liá»n quay ngưá»i đưa chưởng lên chống đỡ, bình má»™t tiếng cả ngưá»i lão văng lá»™n ra mấy vòng.
Vừa khéo lúc ấy từ động môn lại xuất hiện hai bóng ngưá»i, má»™t ngưá»i kịp đón lấy ngưá»i "Tứ Quái" Hải Anh bị thương không nặng lắm, dậm chân tức giận la lên :
- Ã, đại ca, nhị ca, hai anh đến vừa khéo, lão ngÅ© đã bị hắn giết rồi.
Má»™t lão già ngưá»i gầy như que cá»§i, vênh má» diá»u lên tức giận quát :
- Bá»n chúng là ai ?
"Tứ Quái" Hải Anh nói :
- Huyết Kiếp Thá»§ Äồng Thiên Kỳ.
Lão già gầy như que cá»§i kia chính là "Äại Quái" Hải Cương, nghe vậy thì kinh ngạc la lên:
- Äồng Thiên Kỳ ư ?...
Lão ta trầm mặc giây lát, đột nhiên sấn lên ba bước nói :
- Ngươi là Äồng Thiên Kỳ sao ?
Äồng Thiên Kỳ lạnh giá»ng :
- Chẳng lẽ ngươi không tin ?
"Äại Quái" Hải Cương nói :
- Phải chăng khi ở Vạn hoa Cốc, ngươi giết chết thiếu gia chúng ta là Thá»i Thưá»ng VÅ© ?
Äồng Thiên Kỳ thản nhiên nói :
- Hung thá»§ phải nói chính xác là Vu Hồi Kiếm, ngưá»i cá»§a Nhật Nguyệt Bang.
"Äại Quái" Hải Cương gật đầu nói tiếp :
- Äiá»u này thì ta biết, thế nhưng ngươi cÅ©ng cần phải nói cho công bằng.
- Hừ, Äồng má»— xưa nay cư xá»­ Ä‘á»u công bằng, không có gì phải lẫn tránh.
"Äại Quái" Hải Cương tức giận "hừ" má»™t tiếng lạnh giá»ng nói :
- Tiểu tá»­, ngươi thật cuồng ngạo, thế nhưng hiện tại chúng ta không có nhiá»u lá»i cùng ngươi, ngươi mau Ä‘em mấy đồ vật trong chín chiếc hòm kia đưa đây !
- Ủa, sao các ngưá»i không tá»± đến đây mà lấy ?
"Nhị Quái" Hải ÄÆ°á»ng đại ná»™, nói :
- Ngươi nghĩ chúng ta không dám hẳn ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i khinh thị; :
- Chỉ cần đến gần đây một bước là bỠmạng.
"Nhị Quái" Hải ÄÆ°á»ng tức giận thét lên:
- Tiểu tử, ngươi xem đây !
Dứt lá»i cả ngưá»i lão ta đã bổ nhào đến bằng má»™t chưởng mạnh kinh ngưá»i.
Äồng Thiên Kỳ lần nữa vung tay lên phát chiêu "Tiá»m Long sÆ¡ động" chỉ má»™t chưởng này cÅ©ng đủ đẩy bật "Nhị Quái" Hải ÄÆ°á»ng văng ngược lại, lão ta cố gượng lắm má»›i không ngã rồi trên đất thế nhưng không nén nổi khí huyết thượng, phún ra má»™t bụm máu tươi miệng la lảm nhảm :
- Tiá»m Long Chưởng !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Ngươi tiếp nổi má»™t chưởng Tiá»m Long Thần Công mà bá» mạng kể ra công lá»±c cÅ©ng khá đấy.
"Äại quái" Hải Cương tợ hồ như không biết sợ tiá»m Long Chưởng, thấy lão đệ mình trúng thương, tức giận thét lá»›n :
- Tiá»u cẩu, lão phu tiếp ngươi má»™t chiêu !
Hai tay lão theo tiếng quát múa lên má»™t vòng rồi phát chưởng, chỉ nghe kình phong vu vu rít lên bên tai, đủ thấy ngưá»i này công lá»±c bất phàm.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Chỉ e ngươi tiếp không qua một chiêu !
Chỉ thấy tay phải chàng vung lên phát chiêu thứ hai "Phi Long tiếp vận, "Bình".
một. tiếng, lão đại Hải Cương cũng chịu chung một số phận như lão đệ của mình văng ngược ra ngoài.
Tiá»m Long Chưởng, bá»n há» tuy lịch duyệt giang hồ thưá»ng nghe truyá»n thuyết nhiá»u vá» nó nhưng chưa từng tận mắt chứng kiến, máu giang hồ nổi lên nên má»›i lao vào như thiêu thân như vậy. Lúc này đã tá»± thể hồi được sức mạnh cá»§a Tiá»m Long Chưởng thì cả ba lão già mặt tái xanh không còn giá»t máu.
Lão đại căn bản vừa tá»± đại vừa coi thưá»ng, lúc này trúng má»™t chưởng đã biết mùi, bèn há»›t hãi la lá»›n :
- Lão nhị, lão tứ, mau chạy !
Ngưá»i lão còn lảo đảo trên đất sau chưởng vừa rồi, vừa la lá»›n vừa tung ngưá»i chạy trở ra hướng động môn.
Bạch Vân Phụng thấy ba lão già bá» chạy thì định truy theo nhưng Äồng Thiên Kỳ đã cản lại :
- Vân Phụng, không cần đuổi theo.
- Tại sao ?
Bạch Vân Phụng khá»±ng ngưá»i đứng lại ngÆ¡ ngác há»i :
- Äến đây, chúng ta trước hết mở chín chiếc hòm này ra chiêm ngưỡng Cá»­u đỉnh !
Vừa nói chàng vừa hí hửng mở lấy chiếc hòm gần nhất, đột nhiên là lên thất thanh :
- Chết rồi !
Nghe tiếng la cá»§a Äồng Thiên Kỳ, Vân Phụng chạy lại bên cạnh đứng nhìn vào trong hòm thì nào thấy Cá»­u đỉnh gì đâu, mà chỉ là má»™t khối đá xanh. Äến cẩn thận như Äồng Thiên Kỳ nhưng lần này cÅ©ng bị mắc mưu địch nhân, chàng đã sÆ¡ suất vá»™i vàng dấn thân vào thám thính Thông thiên động.
Vân Phụng trong cÆ¡n kinh ngạc cÅ©ng vá»™i vàng chạy mở tám chiếc hòm kia thì Ä‘á»u là đá xanh, tuyệt nhiên chẳng thấy dấu tích Cá»­u đỉnh nào !
Bạch Vân Phụng tức anh ách dầm chân la lối nhưng liá»n bị Äồng Thiên Kỳ giữ lại, nói gấp qua hÆ¡i thở dồn dập :
- Mau chạy !
Bạch Vân Phụng như sá»±c tỉnh, hai ngưá»i thân pháp cá»±c nhanh vụt ra hướng cá»­a hang như lưu tinh, vậy mà đáng tiếc vần chậm má»™t bước...
"Rầm... rầm..." mấy tiếng, cá»­a hang lập tức bị má»™t bức tưá»ng đá đổ xuống chắn ngang lại.
Äồng Thiên Kỳ lanh trí, vá»™i kéo tay Vân Phụng thoái lui !
Bá»n há» hành dá»™ng rất nhanh, nhưng chỉ vừa nhấc chân thì phía sau cÅ©ng đã thấy má»™t khối đá xanh đổ xuống chắn mất lối, tiếp đó trong động như rung lên vì những tiếng đá đổ xuống rầm rầm, phút chốc xung quanh bá»n há» bốn phương tám hướng Ä‘á»u là những hức tưá»ng đá cao ngất, vây lại thành má»™t thạch ngục rá»™ng chưa đầy trượng vuông.
Bạch Vân Phụng ngưá»i nhạy cảm mau bi quan thút thít nói :
- Thiên Kỳ, lẽ ra em không nên bảo chàng đến thám thính Thông thiên động này.
Äồng Thiên Kỳ mắt lạnh lùng đưa nhìn quanh tám bức tưá»ng đá, tuyệt nhiên không lên tiếng đáp nàng ná»­a câu.
Cử chỉ thái độ này của chàng bất giác khiến Bạch Vân Phụng chua xót, nàng bật khóc lên thành tiếng :
- Thiên Kỳ, chàng hận em...
Äồng Thiên Kỳ trầm giá»ng cắt lá»i :
- Äừng nói nhảm, hiện tại trước mắt cần nhất là tá»± cứu mình ra khá»i đây, ta hận nàng ích gì ?
Vừa nói đến đó, đột nhiên trong nhãn tuyến của chàng nhận ra một khối đá lớn khác từ trên không rơi xuống, chàng vừa kéo nàng vừa thốt :
- Lui !
Tuy thét vậy, nhưng chàng thừa biết có muốn chạy cũng chẳng biết chạy đâu !
Thá»±c tế, bá»n há» như bị nhốt trong má»™t cái giếng đá hình bát quái phiến đá từ trên rÆ¡i xuống vừa khéo lá»›n bằng miệng giếng thì cho dù bá»n há» luyện được thuật ép xác thì cÅ©ng vô phương tránh né. Chỉ có Ä‘iá»u phiến đá rÆ¡i xuống tốc độ rất chậm, đủ thấy bên trong tất có ngưá»i Ä‘iá»u khiển.
Khi thấy phiến đá lớn đã ép xuống đến đầu, chỉ còn cách vận chân lực nâng đỡ chống cự lại, thế nhưng phiến đá nặng có đến hàng vạn cân, vẫn từ từ áp mạnh xuống, phút chốc chàng cảm thấy lhi tay ê ẩm.
Mồ hôi lạnh trên đầu thoát ra, sức lực gần như sắp cạn kiệt !
Cả hai chống đỡ một hồi thấy không còn đủ sức, bất giác chân hỠchùng dần xuống.
Äồng Thiên Kỳ bình sinh cuồng ngạo bất khuất, cho nên trong tình thể này vẫn ra sức chống đỡ, tuyệt nhiên không thốt lên má»™t tiếng.
Thế nhưng Bạch Vân Phụng thân nhi nữ dầu sao kiên định không bằng chàng, nàng mồ hôi như tắm, nói qua hơi thở dồn dập :
- Thiên Kỳ, chúng ta vậy là hết...
Lá»i nàng chưa dứt, đột nhiên từ trên đầu vá»ng xuống giá»ng má»™t lão già :
- Ha ha hạ.. Không sai, các ngưá»i hôm nay có trăm mạng cÅ©ng không còn, trừ phi đáp ứng má»™t yêu cầu cá»§a lão phu !
Äồng Thiên Kỳ mặt đỠrần lên vừa dốc toàn sức, tuy sinh tá»­ chỉ còn nằm trong kẽ tóc nhưng ngạo khí vẫn còn :
- Ngươi là ai ?
- Ha ha hạ.. Lão phu chính là "Cung Hồ quỷ tẩu" Bùi Lâm.
- Hừ, ngươi có Ä‘iá»u kiện gì, nếu cần Äồng má»— tha mạng thì có thể thương lượng Cung Hồ Quá»· Tẩu gằn giá»ng :
- Tiểu cẩu, chết đến nÆ¡i mà còn cuồng ngạo - Quá»· Tẩu, ngươi còn chưa nói ra Ä‘iá»u kiện - á»’, chỉ cần trao ra Long thá»§ kiếm phổ trên ngưá»i ngươi thì có thể đổi lấy mạng ngươi đấy !
Äồng Thiên Kỳ im lặng, phiến đá vẫn tiếp tục áp xuống từng thốn.
Cung Hồ Quá»· Tẩu đột nhiên phát ra tràng cưá»i dài như quá»· sứ:
- Hắc hắc... hắc hắc... hắc hắc...
Äồng Thiên Kỳ bấy giá» lợi dụng má»™t khe hở nhỠđưa mắt nhìn lên má»›i nhận ra khuôn mặt cá»§a Cung Hồ Quá»· Tẩu, chỉ là má»™t lão già mặt choắc miệng hú, mÅ©i khoằm râu ba chòm trông vô cùng nham hiểm.
Nhìn thấy ngưá»i lão ta, mà còn nghe tiếng cưá»i nham hiểm âm trầm quái dị này nữa thì ngưá»i lá»›n gan nhất cÅ©ng e phải kinh tâm động phách.
Phiến đá vẫn không ngừng đè xuống xem ra Äồng Thiên Kỳ sắp bị khuất phục, bởi vì thế tấn cá»§a chàng chống đỡ lại phiến đá đã thấy càng lúc càng thấp xuống, hai chân bạnh ra thành hình chừ bát.
Hơi thở của chàng như nghẽn lại, khí huyết thì như ngưng lưu thông, đầu óc ù lên như một khối đá khác đang đè nặng trong đầu !
Lần này thì quả thá»±c chàng tuyệt vá»ng, tá»­ thần tợ hồ như đưa tay chiếu gá»i linh hồn há».
Tuyệt vá»ng !
Äau đớn !
Căm phẫn !
Bao chuyện quá khứ, cừu hận tân cừu, lần lượt hiện lên như in trong đầu chàng !
Äã thấy cả ngưá»i chàng gần như không còn là đứng nữa, phải nói chính xác là ngồi xuống trong thế trụ tấn !
- Dừng !
Äá»™t nhiên giá»ng Cung Hồ Quá»· Tẩu vang lên ra lệnh, phiến đá bấy giá» má»›i ngừng đè xuống.
Äồng Thiên Kỳ lúc ấy lưới có thá»i gian kịp nhìn qua khe đá nhận ra đứng ở bên cạnh động khẩu là má»™t gã hắc y hán tá»­ tay nắm chặt má»™t sợi xích dài, nghÄ© hắn là ngưá»i Ä‘iá»u khiển cÆ¡ quan Giá»ng Cung Hồ Quá»· Tẩu âm trầm lại vang lên:
- Äồng Thiên Kỳ ngươi nghÄ© kỹ rồi chứ ?
Äồng Thiên Kỳ khẳng khái đáp ngay :
- Äã nghÄ© từ sá»›m kia !
- Äáp ứng Ä‘iá»u kiện cá»§a ta chứ ?
- Ngược lại, Äồng má»— chết cÅ©ng không khuất phục !
Cung Hồ Quỷ Tẩu tức tím gan thét lớn.
- Tiểu tử, ngươi không chấp nhận !?
- Phế ngôn, nhiá»u lá»i vô ích ?.
- Hừ, vậy là ngươi đã quyết chết !
- Giả sử ta hôm nay không chiến thì thật bất hạnh cho ngươi và Cung hồ bảo này, tất cả phải tắm máu !
Cung hồ Qùy Tẩu nghe vậy thì càng tức giận :
- Tiếp ! Äè chết hắn cho tạ..
Chính tại lúc lệnh vừa phát ra chưa hết, thì bá»—ng má»™t tiếng thét dài, rồi má»™t bóng ngưá»i vá»t vào động môn, ngưá»i hiện chưởng tá»›i nhằm trúng gã hán tá»­ tay nắm dây xích.
"Bốp" má»™t tiếng khô khốc, gã đại hán lÄ©nh trá»n má»™t chưởng chết không kíp ngáp.
Ngưá»i kia liá»n nắm lấy dây xích dùng sức kéo mạnh má»™t cái, đột nhiên "Rầm rầm....." mấy tiếng vang lên, phiến đá trên đầu bá»n Äồng Thiên Kỳ lập tức nâng cao lên má»™t xích, vừa thấy thế Äồng Thiên Kỳ thở phào nhẹ cả ngưá»i, chàng nghiêng đầu nhìn ngưá»i yêu lúc này mặt mày bÆ¡ phá», mày hoa á»§ rá»§ gượng cưá»i ghé dầu nhìn lên chàng đã nhận ra vị cứu tinh kia chính là Toàn Phong Cái.
Lúc này Toàn Phong Cái tiếp tục kéo giây xích Ä‘iá»u khiển phiến đá cao lên, đột nhiên má»™t giá»ng như phèn la vỡ vang lên :
- Lão ăn mày, ngươi dám đến phá đám !
Chỉ nghe bên ngoài tiếng chưởng phong chạm nhau ầm ầm, đủ biết Toàn Phong Cái đang đối địch. Chỉ nghe Toàn Phong Cái tức giận thét :
- Cút !
Bình... bình...
Äồng Thiên Kỳ Ä‘ang lo không biết Toàn Phong Cái đối đầu vá»›i ai, nhưng cưá»i thấy lối đánh cấp bách cÅ©ng đủ hiểu lão muốn chóng kết liá»…u đối phương để còn cứu lấy mình.
Sau mấy chưởng chỉ nghe một tiếng hét thảm, rồi chưởng phong im lặng, trên đầu dã thấy phiến đá tiếp tục được nâng lên.
Bá»—ng nghe tiếng cưá»i gằn cá»§a Cung Hồ Quá»· Tẩu:
- Ä‚n mày già, lão phu không ngá» Toàn Phong Cái ngươi lại tái xuất giang hồ, hẳn võ công tạo chỉ thâm hậu hÆ¡n năm xưa nhiá»u ?
Toàn Phong Cái cưá»i ha hả :
- Quá»· Tẩu, ngươi chá»› lấm lá»i, muốn biết thì mau hạ thá»§ !
Cung Hồ Quỷ Tẩu "hừ" một tiếng nói :
- Vậy thì để ta thử xem xem !
Tiếp theo lá»i, lão vung chưởng đánh tá»›i má»™t chưởng thế như ba đào đại hải.
Toàn Phong Cái đành phải dương chưởng nghênh tiếp, sau mấy chiêu lão phải giữ vị trí thủ bộ sợi dây xích.
Nếu luận võ công thì Cung Hồ Quái Tẩu phải kém hÆ¡n Toàn Phong Cái má»™t bá»±c có Ä‘iá»u lúc này Toàn Phong Cái tinh thần không được tập trung vì Ä‘ang lo cho bá»n Äồng Thiên Kỳ, cho nên để mất tiên cÆ¡.
Cung Hồ Quá»· Tẩu nắm dược Ä‘iểm này không bá» lỡ thá»i cÆ¡ tấn công liên tục, má»™t chưởng từ sau đánh tá»›i khiến Toàn phong Cái đành phải quay ngưá»i tiếp chiêu.
Sau má»™t chưởng thứ ba, cả ngưá»i Toàn Phong Cái bị đẩy lùi má»™t trượng, nhưng Cung Hồ Quá»· Tẩu cÅ©ng bị đánh văng ngược vá» sau hai bước, lão ta cưá»i ngất nham hiểm nói :
- Lão ăn mày hôi hám, ngày hôm nay ngươi phải trả giá !
Dứt lá»i lão hung mãnh vung luôn song chưởng dồn hết thập thành công lá»±c đánh tá»›i.
Toàn Phong Cái lúc này trên ngưá»i đã thá» thương, ngưá»i còn đứng chưa vững thì đã thấy chưởng kình đến ào ào, thoạt xem có lẽ lão ta phải táng mạng dưới tay cá»§a Cung Hồ Quá»· Tẩu.
Chính tại lúc ngàn cân treo sợi tóc này, đột nhiên nghe một tiếng quát lớn :
- Lão tặc, chớ vội đắc ý !
Tiếng phát là chưởng tưới, Cung Hồ Quỷ Tẩu công địch đã gấp mà tự bảo toàn tính mạng lại gấp hơn, song chưởng đánh tới đành phải chuyển hướng vung lên không trung nghênh tiếp.
"Bình, bình" hai tiếng, cả ngưá»i Cung Hồ Quá»· Tẩu loạng choạng trụ không vững thoái liá»n vá» sau mấy bước:
Ngưá»i kia cÅ©ng nhân lúc ấy đáp xuống cách đối phương ngoài bảy xích.
Toàn Phong Cái ngạc nhiên không biết nhân vật nào xuất hiện kịp lúc cứu mình mà lại có võ công cao thâm như vậy khi vừa nhìn lại thì reo lên :
- Nhan đảo chủ...
Äồng Thiên Kỳ vừa nghe vậy thì giật mình không ngá» ngưá»i vừa xuất hiện lại là đảo chá»§ Vạn Thánh Äảo, Nhan Kiếm Long.
Bấy giỠthấy Cung Hồ Quỷ Tẩu sấn lên mấy bước, thét lớn :
- Nhan đảo chá»§, Cung Hồ bảo chúng ta vá»›i ngưá»i có hiá»m khích gì chứ ?
Nhan Kiếm Long "hừ" một tiếng lạnh lùng, nói:
- Nhưng ta với Nhật Nguyệt Bang thì có mối thù !
Cung hồ Quỷ Tẩu thét lớn :
- Nhan Kiếm Long, biết thức thá»i má»›i là tuấn kiệt, ngươi chá»› nên gây thêm cưá»ng địch.
Nhan Kiếm Long dứt khoát.
- Há» Bùi, chá»› nhiá»u lá»i, lấy công phu má»™t phen phân cao hạ !
Nói rồi lão quay nhìn Toàn Phong Cái tiếp :
- Lão hóa tá»­, nhanh Ä‘i cứu ngưá»i, lão quá»· đầu này để ta thanh toán.
Toàn Phong Cái vội mừng nói :
- Vậy thì phiá»n đến Äảo chá»§ !
Dứt lá»i lão định chạy đến cứu bá»n Äồng Thiên Kỳ tiếp.
Äá»™t nhiên có tiếng quát lá»›n :.
- Lão ăn mày hôi hám, ngươi chạy được à ?
Trong tiếng thét đã thấy hai bóng ngưá»i tiếp nhau xuất hiện, đây chính là nhị Há»™ pháp cá»§a Nhật Nguyệt Bang, niên ká»· Ä‘á»u trên dưới ngÅ© tuần.
Vừa vá»t đến là liên tục ra chiêu vây lại tấn công Toàn Phong Cái, cả hai chiêu thức thâm hậu mà lại ăn ý vá»›i nhau, cho nên chưa đầy mưá»i chiêu đã bức Toàn Phong Cái vào thế lúng túng.
Bên này vạn thánh Äảo chá»§ Nhan Kiếm Long và Cung Hồ Quá»· Tẩu tạo thành trận đấu khác, lần này thì Cung Hồ Quá»· Tẩu chiêu thức bí hiểm, dần dần bức thoái Nhan Kiếm Long.
Lúc này đám thuá»™c hạ Nhật nguyệt Bang đã vây lại khá đông, bao nhiêu cặp mắt chăm chú vào hai trận đấu, bá»n chúng cảm thấy hứng khởi reo hò lên khi thấy thượng cấp cá»§a chúng đắc thá»§. Toàn trưá»ng tợ hồ như quên mất Äồng Thiên Kỳ và Bạch Vân phụng Ä‘ang bị giam khốn trong thạch tỉnh.
Khối đá giỠđây tuy đã được kéo lên cao, bá»n Äồng Thiên Kỳ tuy không còn thống khổ như lúc nãy, thế nhưng nguy cÆ¡ khối cương thạch kia rÆ¡i xuống lúc nào cÅ©ng không thể lưá»ng trước được.
Vừa lúc ấy đột nhiên nghe Toàn Phong Cái rú dài một tiếng, liếc mắt qua khe hở chỉ thấy lão ta vừa trúng một chiêu của đối phương, miệng phún ra một bụm máu tươi.
Giá»ng má»™t gã há»™ pháp cưá»i lên cuồng ngạo:
- Hắc hắc.. Toàn Phong Cái má»™t Ä‘á»i vang thiên hạ, hôm nay cùng phải quy tiên!
Vừa dứt lá»i gã vung chưởng lên định tấn công. Vạn Thánh đảo chá»§ Nhan Kiếm Long Ä‘ang đánh nhau thấy Toàn phong Cái gặp nguy thì la lá»›n :
- Tư ư Không huynh đệ, mau ra tay !
Lập tức nghe đúng tiếng cá»§a Tà Bốc Tư Không Linh vá»ng lại :
- Ta đến đây !
Tiếng chưa dứt đã thấy bóng Tư Không Linh lướt đến nhanh như chớp.
Gã hộ pháp thứ hai thấy có kẻ nhảy vào vòng chiến thì thét lớn một tiếng lao ra chặn lại, thế nhưng đúng lúc ấy thì từ phía sau Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu xuất hiện, một chưởng ập đến đúng thượng bộ của gã ta.
"Bình" má»™t tiếng gã Há»™ pháp tợ hồ như không ngá» còn có ngưá»i tập hậu, "á..." lên má»™t tiếng, cả ngưá»i văng ập xuống đất, máu há»™c ra đầy miệng. Toàn Phong Cái kể như được cứu thoát trong đưá»ng tÆ¡ kẽ tóc.
Cung Hồ Quỷ tẩu thấy vậy thì tức giận tím gan, nghiến răng hạ lệnh :
- Thập Nhị phân đàn chủ !
- Có chúng đệ tử !
Cung Hồ Quá»· Tẩu tợ hồ như Ä‘iểm tướng duyệt binh, lá»›n giá»ng quát :
- Nhị tôn giá, Tứ đại há»™ pháp, má»i ngưá»i cùng nhất tá» xông lên, quyết không để má»™t tên nào thoát khá»i Cung Hồ bảo này !
Quần ma đồng thanh "dạ " ran một tiếng, Cung Hồ quỷ tẩu gầm lên :
- Sát!
Bấy giỠquần ma toàn bộ ra taỵ..
Nên biết cÅ©ng tại vào lúc này, từ má»™t chân vách núi khác trên Cung hồ bảo xuất hiện ba bóng ngưá»i má»™t nam hai nữ. Bá»n há» chính là "Thập Ä‘iện truy hồn y" và Hoa Ngá»c Phụng, Mai Phụng Linh Trên trưá»ng đấu, Cung Hồ Quá»· Tẩu vòng tay quan sát vá»›i nụ cưá»i đắc chí trên môi, má»™t lúc lão ta bá»—ng như sá»±c nhá»› đến Äồng Thiên Kỳ còn Ä‘ang bị nhốt trong thạch tỉnh, ánh mắt lóe lên tia nhìn độc ác. hắn thấp giá»ng hạ lệnh:
- Mau Ä‘iá»u khiển cho tấm cương thạch rÆ¡i xuống đè chết Äồng Thiên Kỳ Ä‘i !
Lãnh Diện Thần Hồ, một trong Nhị tôn giả ứng thanh nói :
- Bảo chủ yên tâm, chuyện này cứ để cho tôi !
Dứt lá»i lập tức tung ngưá»i nhảy vá»t đến bên sợi dây xích.
Tay lão còn chưa kịp nắm lấy sợi xích, bá»—ng hai bóng ngưá»i má»™t lão má»™t thiếu như trên trá»i rÆ¡i xuống, lão nhân chính là "Äịa Sát Lệnh chá»§" Thạch Tùng Linh, thiếu niên chính là tiểu hành khất.
Tiểu hành khất vừa xuất hiện trước tiên, bắt gặp sư phụ cá»§a mình nằm trên đất liá»n bước tưới gào lên há»i:
- Lão gia gia, sao lại nằm vậy ?
Bên kia Thạch Tùng Linh đã đến trước mặt Lãnh Diện Thần, cưá»i gằn :
- Tiểu cẩu, ngươi muốn chết !
Lá»i xuất là chưởng tá»›i, Lãnh Diện Thần không ngá» trong động còn có ngưá»i khác, khi quay ngưá»i lại thì đã thấy chưởng phong như cuồng mãnh đến trước ngá»±c, đành miá»…n cưỡng giÆ¡ song chưởng lên nghênh tiếp. Má»™t chưởng cá»§a "Äịa Sát Lệnh chá»§".
Thạch Tùng Linh thá»±c ít có ngưá»i đỡ nổi chứ đừng nói đến má»™t gã tôn giả. Lãnh Diện Thần còn chưa kịp định thần thì má»™t chưởng đã đến trước ngá»±c, chỉ kịp vung chưởng lên, nhưng "bình" má»™t tiếng, cả ngưá»i đã như quả cầu lăn nhào vá» sau mấy vòng.
Äịa Sát Lệnh chá»§ xưa nay có tiếng ra tay tàn độc, đối phương chưa kịp đứng lên đã phải nhận tiếp cá»§a lão má»™t chưởng thứ hai, lần này cả ngưá»i Lãnh Diện Thần tung lên cao vá»›i vòi máu tươi xối xả, rÆ¡i bịch trên đất hồn quy chín suối.
Äịa Sát Lệnh chá»§ đắc thá»§, vừa nhảy đến bên giây xích, nhưng lập tức bị Cung Hồ Quá»· Tẩu cản lại thét lá»›n:
- Thạch Tùng Linh, ngươi mà cÅ©ng chen chân vào vÅ©ng trá»c thá»§y này ?
Äịa Sát Lệnh chá»§ đảo mắt nhìn quanh toàn trưá»ng má»™t vòng, trầm giá»ng há»i :
- Tại sao lại không được chứ ?
Cung Hồ Quỷ Tẩu nói :
- Ngươi chẳng lẽ đổi quan niệm trước đây, quên rằng đất ở trên trá»i ?
Äịa Sát lệnh chá»§ hiểu ra, cưá»i ha hả nói:
- Äã thay đổi rồi, trá»i mãi vẫn là ở trên đất chứ !
- Hừ, theo lão phu thấy, tốt nhất ngươi nên rá»i khá»i đây.
- Ha ha hạ.. Vậy mà bổn lệnh chủ lại nghĩ ngươi cần phải chết.
Cung Hồ Quỷ Tẩu "hừ" một tiếng đầy tức giận :
- Lão phu xưa nay không nói hai lá»i !
Äịa Sát Lệnh chá»§ lại cưá»i lên kha khả :
- Bổn Lệnh chủ ngôn xuất như sơn !

Hết chương 85
Tài sản của samuen

  #74  
Old 04-06-2008, 01:24 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
86. Phong Vân Cuồng Tập Vân Hồ Bảo - Tán Hồn Tiển Huyết Chấn Thiên Xuất



Cung Hồ Quá»· Tẩu thấy Äịa Sát Lệnh chá»§ không chịu nhượng lui tức giận nói :
- Thạch Tùng Linh, ngươi chớ cho rằng lão phu bợ ngươi !
Äịa Sát Lệnh chá»§ cưá»i lên ha hả nói :
- Ngươi không sợ ta thì sao chứ, muốn thì ra tay đi !
Lão nói là làm ngay, Äịa Sát Lệnh chá»§ xưa nay là nhân vật thành danh nhất nhì trong võ lâm cho nên Cung Hồ Quá»· Tẩu nào dám khinh thưá»ng. Vừa thấy đối phương sấn tá»›i vung chưởng, thì lão ta cÅ©ng vung liá»n song chưởng lên chống đỡ.
Lại nói, lúc này trong góc động tối lại có má»™t bóng nữ nhân khác vá»t ra, chừng như đã có tính toán trong đầu, ngưá»i ấy vá»t đến bên dây xích.
Nào ngỠđúng khi ngưá»i ấy ra tay chưa kịp chạm vào dây xích thì đã thấy có má»™t bàn tay khác nhanh hÆ¡n chá»™p giằng lấy sợi dây, ngưá»i kia la lên :
- Ai ?
Ngưá»i vừa chá»™p dây xích chừng như hÆ¡i ngạc nhiên nói :
- Ãi "Vạn Hoa Cốc" Xuân Äào đưá»ng chá»§ cÅ©ng đến đây tham dá»± cuá»™c chÆ¡i ?
Thì ra nữ nhân kia chính là má»™t trong bốn vị ÄÆ°á»ng chá»§ cá»§a Vạn Hoa Cốc, Xuân Äào đưá»ng chá»§ tức giận ré lên the thé :
- Thì ra tôn giá là Tư Không lão đại trong Trung nguyên Tam Tà, chẳng phải ngưá»i cÅ©ng đến đây tham gia đó sao ?
Tà Bốc ư Không Linh cưá»i nhạt nói :
- Äúng, nhưng không nên để rÆ¡i vào vòng vây cá»§a bá»n chúng, phải khổ không nhỉ?
Lúc này Vạn Thánh Äảo chá»§ Nhan Kiếm Long đấu nhau vá»›i hai lão đàn chá»§, "Thập Äiện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh thì đấu vá»›i má»™t lão tôn giả, Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu thì quần nhau vá»›i má»™t lão Há»™ pháp, Äịa Sát lệnh chá»§ thì thi thá»§ vá»›i Cung Hồ Quá»· Tẩu, toàn trưá»ng tạo thành má»™t cuá»™c há»—n chiến.
Phía xa hÆ¡n Hoa Ngá»c Phụng và Mai Phụng Linh phải đối đầu vá»›i Lục gia đàn chá»§, chỉ có tiểu hành khất Ä‘ang chăm sóc cho Toàn Phong Cái.
Tà Bốc Tư Không Linh và Xuân Äào đưá»ng chá»§ Hoàng Tam Nương gưá»m nhau má»™t lúc, Hoàng Tam Nương thé giá»ng há»i :
- Tà Bốc, thực ra ngươi định làm gì chứ ?
Tà Bốc cưá»i cưá»i há»i lại :
- Vậy ngươi cũng định làm gì ?
ÄÆ°Æ¡ng nhiên Hoàng Tam Nương không hiểu rằng Tà Bốc Ä‘ang muốn cứu bá»n Äồng Thiên Kỳ lên, khi ấy nói :
- Chuyện của tay không liên can gì đến ngươi ?
- Ồ, vậy thì ta cũng có chuyện của ta, không liên can gì đến bà !
Hoàng Tam Nương quắc mắt Ä‘anh giá»ng :
- Xem ra chúng ta phải đối đầu với nhau đấy ?
Tà Bốc cưá»i nhạt nói :
- Äối đầu thì đã sao chứ ? Äằng nào thì bà cÅ©ng không còn cÆ¡ há»™i nắm được dây xích này đâu ?
- Hừ, vậy thì bà cho ngươi nếm mùi !
Dứt lá»i, chưởng tung nhanh như chá»›p.
Khoảng cách giữa bá»n há» rất ngắn, nên chưởng ra là đến ngưá»i rồi.
Tà Bốc thực ra trong lòng đã tính trước đối phương sẽ ra tay, cho nên khi vừa nghe tiếng đối phương định ra chiêu là đã ngầm vận công lực vào hữu chưởng vung lên nghênh tiếp.
"Bình..." hai bóng ngưá»i dá»™i ngược lại hai hướng, chưa phân thắng phụ, thế nhưng Tà Bốc lúc này tay đã buông khá»i sợi dây, kể như Hoàng Tam Nương có phần hÆ¡n.
Tà Bốc cưá»i gằn nói :
- Con mẹ kia, xem lại ngươi chẳng có chút đạo hạnh nào ?
Hoàng Tam Nương tức giận ré lên :
- Tà Bốc ngươi thật hồ đồ ! Äúng là lão thối khắm mất nết.
Hai bên miệng chá»­i tay đánh, chốc lát tạo thành má»™t trận đấu khác vô cùng ngoạn Bấy giá», trong Thông thiên động lập tức trở thành má»™t trưá»ng đấu ác liệt, càng lúc càng tàn khốc, không ai ra tay lưu tình. Chưởng chỉ vù vù kiếm phong rít lên, nhưng qua cả trăm chiêu mà vẫn chưa phân định rõ ai thắng ai thua.
Chỉ có má»™t Ä‘iá»u thấy rõ là song phương đấu vẫn đấu nhưng không lúc nào tranh cÆ¡ há»™i để vá»t đến gần bên sợi dây xích, ngưá»i cá»§a Vạn Thánh Äảo vừa định phóng đến chiếm lấy sợi dây thì lập tức bị ngưá»i cá»§a Cung hồ bảo xông lên ngăn lại. Ngưá»i cá»§a Cung Hồ bảo định chiếm ưu thế giằng lấy sợi dây thì cÅ©ng liá»n bị ngưá»i Vạn Thánh Äảo trí mạng chống lại.
Cuộc chiến càng khốc liệt chừng nào thì tính ngoạn mục càng tăng chừng ấy.
Lúc này đột nhiên từ ngoài động khẩu vá»t vào má»™t bóng ngưá»i nhanh như lưu tinh, ngưá»i này thân hình phóng đến đâu là ở đó thấy có tiếng ngưá»i rú lên thảm khốc. Äá»§ thấy công lá»±c sở há»c ngưá»i này tuyệt luân chừng nào.
Chá»›p mắt, bóng ngưá»i kia đã vá»t đến bên thạch tỉnh, tay chá»™p lấy sợi dây dá»… như chÆ¡i.
Bấy giỠđã nhận rõ đó là má»™t lão già vận áo xám, mÅ©i ưng má» nhá»n, mắt lá»›n mày thô, đầu tóc rối bá»i, hàng hậu thế có thể không nhận ra nhân vật này, thế nhưng hàng tiá»n bối tất đã thận ra lão ta là má»™t trong NgÅ© Lão, có ngoại hiệu "Hoàn Hải Vô Äịch chưởng" Âm Thiên Hành.
Lão ta khi ấy nắm lấy được sợi dây xích thì chừng như không còn để ý đến đấu trưá»ng, chỉ nhìn vào trong cưá»i dài, nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ở dưới ấy thấy thế nào. Chịu được chứ !?
Äồng Thiên Kỳ hÆ¡i nghếch đầu lên nhìn qua kẽ hở, há»i lại :
- Ngươi là ai ?
- Hắc hắc... Há» Äồng, ngươi Ä‘oán thá»­ xem.
Äồng Thiên Kỳ trầm ngâm giây lát, nói:
- Äầu tóc rối bá»i, mắt lá»›n mày thô, mÅ©i ưng má» két. A hạ.. Tôn giá hẳn phải là má»™t trong NgÅ© Lão- "Hoàn Hải Vô Äịch chưởng" Âm Thiên Hành ?
Âm Thiên Hành ngá»­a cổ cưá»i kha khả nói:
- Tiểu hài tử, nhãn lực ngươi khá đấy.
- Äồng má»— còn Ä‘oán ngươi đến đây tất mục đích không tốt ?
- Hà, ngươi đoán đúng đấy !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Ngươi dựa vào Nhật Nguyệt Bang ?...
Âm Thiên Hành lắc dầu nói :
- Lần này thì ngươi Ä‘oán sai, lão phu chỉ đứng trên Tiá»m Long Chưởng mà thôi !
- Ngươi nói vậy là ý thế nào ?
Âm Thiên Hành tít mắt cưá»i dài má»™t tràng - Ngươi biết lão phu bình sinh lấy chưởng chấn dương võ lâm, thế nhưng vẫn thua Tiá»m Long Chưởng. Chỉ cần ngươi chịu truyá»n môn Tiá»m long Chưởng cho lão phu, thì lão phu sẽ cứu ngươi lần này !
- Ồ.. nếu tại hạ không chấp nhận ?
- Vậy thì có biện pháp thứ hai !
- Tôn giá nói thử xem ?
Âm Thiên Hành đảo nhanh ánh mắt, nói :
- Ngươi phải quy thuận Nam Hải phái !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt trong lòng, há»i lại:
- Giả sử tại hạ cũng không chấp nhận ?
Âm Thiên Hành Ä‘anh giá»ng nói :
- Chỉ chá»n má»™t trong hai Ä‘iá»u kiện đó.
- Hừ, tại hạ đã không chấp nhận thì chẳng cần chá»n Ä‘iá»u kiện nào cả !
Âm Thiên Hành đột nhiên ngá»­a mặt cưá»i:
- Hắc hắc... Vậy thì lão phu đành tuyệt tình vá»›i ngươi ngay bây giá».
Äồng Thiên Kỳ khẳng khái nói :
- Có phúc có há»a, đã há»a thì muốn tránh cÅ©ng không được.
- Hừ, tiểu tá»­ chá»› làm anh hùng, thá»±c ra ngươi chá»n Ä‘iá»u kiện nào há»­.
Äồng Thiên Kỳ nói như Ä‘inh đóng cá»™t :
- Tôn giá không thấy há»i thêm má»™t câu thừa sao ?
Âm Thiên Hành tức giận "hừ" một tiếng, nói:
- Ngươi muốn chết !
Äồng Thiên Kỳ im lặng không nói gì thêm nhưng chàng ngầm vận công lá»±c đỠphòng bất trắc.
Âm Thiên Hành không nghe tiếng Äồng Thiên Kỳ trả lá»i gắt há»i :
- Hừ, tiểu tử lão phu không tin ngươi luyện thành kim cương bất hoại...
Nói rồi lão từ từ Ä‘iá»u khiển sợi dây xích, thế nhưng còn chưa kịp thá»±c hiện thì từ đâu má»™t cổ kình phong ập tá»›i đẩy bật lão ta ra xa hai ba bá»™, lão thét toáng lên :
- Kẻ nào ?
Má»™t giá»ng già nua vang lên :
- Bần đạo đã quên cả tính danh, thí chủ hẳn nhớ ra chứ ?
Âm Thiên Hành ngưng mục nhìn mới thấy đó là một lão đạo sĩ, đầu đội đạo quang, áo quần lếch thếch, lão kinh ngạc la lên :
- Ngươi... Linh Ẩn... ngươi còn sống Ngưá»i vừa xuất hiện chính là Linh Ẩn chân nhân, nguyên là chưởng môn phái Côn Luân vá» sau truy tìm Huyết Kiếp Thá»§ Vân Không cùng vá»›i Toàn Phong Cái. Bá»n há» từng gặp nhau qua má»™t lần trên Äào Hoa Äảo, không ngá» hôm nay lại gặp nhau ngay trong Cung Hồ bảo này.
- Ta chưa chết hẳn khiến ngươi run sợ ?
Âm Thiên Hành đột nhiên ngá»­a cổ cưá»i cuồng dại :
- Nào thế được, nhưng ta biết rõ nguyên nhân ngươi đến đây, nào chúng ta thương lượng chứ ?
- Thương lượng gì hử ?
- Chúng ta tạm thá»i liên thá»§ cùng tiến cùng thoái, ta chỉ cần Tiá»m Long Chưởng, pho Long Thá»§ kiếm phổ vá» phần ngươi, những hận thù năm xưa coi như bá» hết !
Linh Ẩn đưa mắt nhìn xuống bá»n Äồng Thiên Kỳ má»™t cái, rồi cưá»i lá»›n :
- Ha ha hạ.. Âm lão nhi, ngươi nói hay đấy thế nhưng vì ngươi nghĩ tiểu tử này đã luyện thành Long thủ kiếm pháp, cho nên ăn không ngon ngủ không yên chứ gì ?
Âm Thiên Hành mặt biến sắc :
- Linh Ẩn chá»› vòng vo nhiá»u lá»i, nói má»™t câu, ngươi đồng ý không ?
- Hi hi..... ngươi thừa biết trong lòng, sao còn phải há»i ?
- Nói vậy ngươi đồng ý ?
- Ngược lại !
Âm Thiên Hành đại nộ, quát lớn :
- Sao ? Ngươi...
Linh Ẩn chân nhân không đợi lão ta nói hết câu, tiếp lá»i ngay :
- Ta muốn xem ngày báo ứng của ngươi !
Dứt lá»i cả ngưá»i lão tung đến chá»™p sợi dậy xích định cứu bá»n Äồng Thiên Kỳ, Âm Thiên Hành tức giận thét lên:
- Linh Ẩn, đừng dá»… dàng đắc thá»§, trước nhi ngươi chưa chịu chấp nhận lá»i ta thì chá»› hòng hành động nổi !
Vừa nói, lão ta cÅ©ng lướt ngưá»i đến không chịu nhưá»ng bước Linh Ẩn chân nhân, bấy giá» hai ngưá»i lại trở thành cặp đấu kỳ phùng địch thá»§ khác, chá»›p mắt chưởng chì tương giao đã ngoài mưá»i hiệp, bất phân thắng phụ.
Sá»± tình cứ diá»…n biến như vậy, hết nguy đến hiểm khó lưá»ng trước nổi khiến bá»n Äồng Thiên Kỳ và Bạch Vân Phụng rối cả đầu.
Trong đấu trưá»ng tình thế đã có chuyển biến, bên kia Äịa Sát Lệnh chá»§ đấu vá»›i Cung Hồ Quá»· Tẩu đã thấy chiếm thượng phong nhưng "Thập Äiện Truy Hồn Y" ngược lại bị bức đến quýnh tay quýnh chân chống đở vất vả.
Bên này Vạn Thánh Äảo chá»§ càng đấu càng thấy Ä‘uối sức, hai ví cô nương Hoa Ngá»c Phụng và Mai Phụng Linh bị bá»n lục gia đàn chá»§ vây khốn, may vừa lúc này được gã tiểu hành khất nhảy vào tham chiến trợ thá»§.
Trận đấu giữa tà Bốc Tư Không Linh và Hoàng Tam Nương thì vẫn vừa đánh vừa chá»­i nhau om sòm, phía Huyết Phán đấu vá»›i má»™t gã đại há»™ pháp thì xem chừng vất vả hÆ¡n nhiá»u, công ít lui thì nhiá»u.
Bấy giá» trong trận cá»§a hai vị cô nương, hai nàng Ä‘á»u để hết tâm trí vào sá»± an nguy cá»§a Äồng Thiên Kỳ, cho nên vừa lúc thấy tiểu hành khất nhảy vào trợ thá»§, Mai Phụng Linh chợt lóe ra má»™t ý, cả ngưá»i Ä‘ang đấu đột nhiên tung cao lên không, khi đối phương còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, thì cả ngưá»i nàng tợ cánh én vá»t vá» hướng chiếc dây xích.
Cung Hồ Quá»· Tẩu đấu gần đó, thoáng thấy thì biến sắc, vung má»™t chưởng trí mệnh đẩy lùi Äịa Sát Lệnh chá»§, đồng thá»i thét lá»›n:
- Nha đầu, ngươi muốn chết !
Mai Phụng Linh chẳng thèm để ý đến lão ta, hai tay bám chắc vào sợi dây, rồi dùng lực cộng với sức nặng toàn thân kéo mạnh sợi dây xuống.
"Rầm, rầm..." một loạt tiếng động mạnh chỉ thấy toàn khối đá nhanh chóng nâng lên cao quá thạch tỉnh.
Lại nói Äồng Thiên Kỳ từ lúc nãy tá»›i giá» luôn để tâm tụ khí chá» thá»i cÆ¡ thoát hiểm, khi ấy vừa thấy vậy thì không để lở cÆ¡ há»™i. Chàng tay trái ôm ngang ngưá»i Bạch Vân Phụng tung ngưá»i phóng vá»t lên cao quá năm trượng vừa khéo thoát ra ngoài thạch tỉnh, cùng lúc la lá»›n:
- Phụng Linh, nhanh lùi ! Nhanh...
Không may cho Mai Phụng Linh, khi nàng kịp nhận ra chuyện gì thì hứng trá»n má»™t chưởng cá»§a Cung Hồ Quá»· Tẩu văng ra ngoài mấy trượng, nằm trên đất bất động.
Äịa Sát Lệnh chá»§ khi thấy Cung Hồ Quá»· Tẩu vá»t ra khá»i trưá»ng đấu, cÅ©ng liá»n phóng theo nhưng không kịp, khi này định xông vào tấn công, đột nhiên thấy Äồng Thiên Kỳ lao tá»›i nói lá»›n :
- Lệnh chá»§, để tên Quá»· Tẩu này cho Äồng má»—.
Äịa Sát Lệnh chá»§ quay nhìn thấy chàng mặt đằng sát cÆ¡ huyệt Mi tâm đỠlá»±ng thì biết khí phẫn tam trượng cưá»i gắt lên nói :
- Tiểu hành hiệp, lần này kể như tái sinh cho ngươi, phải, Bó rỠđã lâu cần phải hoạt động, lấy mạng ló con quỷ này đi !
Khi chuyện Äồng Thiên Kỳ thoát khá»i thạch tỉnh khiến toàn đấu trưá»ng Ä‘ang tàn khốc phút chốc ngưng lại, Nhan Kiếm Long vui mừng phóng tá»›i reo lên :
- Kỳ nhi, ngươi...
Nhưng Äồng Thiên Kỳ liá»n cản tay lại nói nhanh :
- Dượng, không cần nói !
"Thập Äiện Truy Hồn Y" chen vào nói :
- Äồng công tá»­ còn giận chúng tôi sao ?
Äồng Thiên Kỳ Ä‘iá»m nhiên lá»i :
- Tôi chẳng giận ai, mà cÅ©ng chẳng hận ai Hoa Ngá»c Phụng đã chạy đến ká» bên :
- Thiên Kỳ, chàng...
Äồng Thiên Kỳ liá»n cắt ngang lá»i nàng :
- Cô nương tạm thá»i đến chăm sóc cho Mai cô nương, chuyện ở đây cứ để Äồng má»— xá»­ lý.
Linh Ẩn chân nhân cÅ©ng tiến lại cưá»i hi hi, nói:
- Tiểu tá»­, đại nạn không chết tất gặp hậu phúc, Vân Không quả nhiên không nhìn nhầm ngưá»i.
Äồng Thiên Kỳ cúi :ngưá»i cung kính, nói:
- Tiá»n bối phiá»n ngưá»i đến lo liệu cho Toàn Phong tiá»n bối.
Linh Ẩn chân nhân bị bất ngỠtròn mắt ngạc nhiên :
- Sao ? Äến ta ngươi cÅ©ng sợ làm há»ng chuyện ngươi ?
- Äồng má»— không dám, thá»±c tế thương thế cá»§a Toàn Phong Cái tiá»n bối rất nặng Linh Ẩn chân nhân lúc ấy má»›i gật đầu nói:
- Vậy thì được, kể ra từ khi Vân Không thất tích đến nay chúng ta bằng hữu mấy mươi năm chưa gặp mặt Nói rồi lão quay ngưá»i Ä‘i vá» hướng Toàn Phong Cái.
Äá»™t nhiên lúc ấy nghe Cung Hồ Quá»· Tẩu quát lá»›n :
- Xuyên, Tương bát đàn chủ, vây lấy tiểu tử này cho ta !
Lão đàn chá»§ vừa rồi đấu nhau vá»›i "Thập Äiện Truy Hồn Y" tợ hồ như đấu còn chưa thá»a sức, nghe vậy lập tức ứng thanh nói ngay :
- Bảo thủ ! "Xích mục Tôn giả" Hoa Thanh cũng xin một phần !
Nói rồi liá»n khoát bá»™ tiến lên trước chúng, những vị đàn chá»§ khác thấy thế cÅ©ng liá»n xông lên vây lấy Äồng Thiên Kỳ vào giữa.
Bá»—ng nghe Âm Thiên Hành lá»›n giá»ng nói:
- Äồng Thiên Kỳ, chỉ cần ngươi chấp nhận hợp tác vá»›i lão phu, thì lão phu giúp ngươi thâu thập bá»n Cung hồ bảo này ngay !
Äồng Thiên Kỳ khẳng khái đáp :
- Ngươi chớ phí không tâm cơ !
- Hừ, vậy thì ngươi chớ trách sao lão phu lại đi giúp Cung Hồ bảo ?
Äồng Thiên Kỳ nhếch môi cưá»i nhạt :
- Thiện ác tá»± ngươi tìm lấy, há»a phúc cÅ©ng tá»± ngươi chá»n lấy !
Cung Hồ Quỷ Tẩu thấy vậy có cơ kích nộ đối phương, bèn chen vào :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi tá»± gây thêm cưá»ng địch thì chết đến nÆ¡i !
- Äồng má»— cÅ©ng đã nói rồi, nếu hôm nay thoát khá»i khốn này, thì sẽ nhuá»™m máu Cung Hồ bảo này. Ngươi nhiá»u lá»i vô ích, thá»­ tưởng tượng xem Cung hồ bảo này sắp diá»…n ra gì đây.
Lá»i chàng Ä‘anh gá»n lạnh lùng như quá»· phán, bất giác khiến toàn trưá»ng phải rúm ngưá»i, Cung Hồ Quá»· Tẩu tái mặt giận dữ nói :
- Tiểu tử ngươi thật cuồng ngạo, lão phu trương mất xem ngươi tẩy huyết bổn Cung Hồ bảo thế nào ?
- Äồng Thiên Kỳ mặt bá»—ng lạnh như băng, huyệt Mi Tâm á»­ng đỠlên, rồi đột nhiên thò tay vào trong ngá»±c áo rút ra má»™t vật mà năm xưa từng làm chấn dá»™ng giang hồ- Chấn Thiên Lệnh !
- Ngươi nhận ra vật này chứ ?
- Chấn Thiên Lệnh !
Cung hồ Quá»· Tẩu còn chưa kịp đáp thì đã nghe trong trưá»ng đấu nhiá»u tiếng thất thanh kêu lên.
Âm Thiên Hành bá»—ng cất tiếng cưá»i kha khả, nói :
- Äồng hài nhi, đồ chÆ¡i này cá»§a ngươi hù nổi lão phu ư ?
Äồng Thiên Kỳ lạnh giá»ng nói:
- Äồng má»— không có gì cần phải giả Chấn Thiên Lệnh, kể từ hôm nay, Chấn Thiên Lệnh vinh nhục do bổn nhân gánh trách nhiệm, Lệnh xuất mệnh vong, quyết không để há»§ nhục ngươi hiểu rõ chữ !
Dứt lá»i chỉ nghe "bát" má»™t tiếng, chiếc Chấn Thiên Lệnh vụt bay nhanh như phi tiêu cắm phập sâu vào động môn. Âm Thiên Hành cưá»i gằn nói :
- Äồng hài nhi ngươi lên nhá»› rằng Chấn Thiên Lệnh vốn là vật sở hữu cá»§a Trung nguyên NgÅ© Lão, nếu cắm lệnh vô nhân thì chúng ta có thể thâu hồi lại !
Äồng Thiên Kỳ ưỡn ngá»±c tuyên bố rõ :
- Ta tuyên bố kể từ ngày hôm nay Ngũ Lão bị trừ danh trên Chấn Thiên Lệnh.
Nghe má»™t câu này toàn trưá»ng quần hùng ai cÅ©ng giật mình, chỉ có Linh Ẩn thì cưá»i lên kha khả nói :
- Tiểu tử, ngươi thực khá đấy, lão phu lấy làm khâm phục !
Cung Hồ Quỷ Tẩu đột nhiên quát lớn :
- Chấn Thiên Lệnh đã không còn uy lực như năm xưa, chúng ta bất tất phải sợ.
Nào xông lên.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Hừ, Äồng má»— sẽ chấn hưng lại uy vÅ© cá»§a Chấn Thiên Lệnh, các ngÆ¡i vào Ä‘i !
Cung Hồ Quá»· Tẩu cưá»i gằn nói :
- Lão phu muốn xem ngươi chấn hưng nổi uy lực của Chấn Thiên Lệnh năm xưa hay không ?
Nói rồi lão đưa mắt nhìn dám thuộc hạ quát lớn ra lệnh :
- Lên !
Trong tiếng quát, bá»—ng thấy trong tay lão nắm chắc má»™t chiếc ngân can tẩu sáng xanh, hươ lên má»™t vòng rồi tung chiêu ra nhầm vào ngươi Äồng Thiên Kỳ đánh tá»›i.
Lão ta vừa ra chiêu cÅ©ng liá»n thấy Xích Mục tôn giả hét má»™t tiếng nói :
- Xích Mục ta cũng dự một phần ?
Má»™t chiêu "Cuồng phong tạo lãng" thế như sóng cuá»™n nhằm vào ngưá»i Äồng Thiên Kỳ đánh tá»›i.
Cùng lúc vá»›i Cung Hồ Quá»· Tẩu và Xích Mục tôn giả, tám vị đàn chá»§ khác má»—i ngưá»i cÅ©ng Ä‘á»u bằng vào binh khí cá»§a mình phát ra má»™t chiêu tập trung tấn công Äồng Thiên Kỳ từ bốn phương tám hướng.
Äồng Thiên Kỳ đảo nhanh mục quang quét má»™t lượt quần ma, huyệt Mi tâm bất giác á»­ng đỠlên như máu rồi tay trái đột nhiên đặt mạnh lên đốc thanh Long thá»§ kiếm, chân phải khoát trái trước má»™t bá»™.
Chính ngay phút giây ấy, quần ma Ä‘ang vây lại tấn công không ai bảo ai mà Ä‘á»u ngưng tay thâu thế ná»­a chừng, Äồng Thiên Kỳ quắc mắt trầm giá»ng há»i :
- Chẳng lẽ các vị khiếp đảm rồi sao ?
Cung Hồ Quỷ Tẩu cầm đầu quần ma đành phải lên tiếng trước :
- Tiểu tử, sao ngươi không chịu xuất chiêu ?
Äồng Thiên Kỳ ngạo nghá»… nói :
- Huyết Kiếp Thủ xưa nay chưa từng xuất chiêu trước, xuất thủ thấy huyết đổ !
Cung Hồ Quá»· Tẩu cưá»i gằn nói :
- Hảo, vậy ngươi cẩn thận, má»i ngưá»i cùng lên !
Bấy giá» quần ma lại lập tức loạn động, chưởng, chỉ, kiếm Ä‘ao nhất nhất ra chiêu tấn công Äồng Thiên Kỳ.
Bên ngoài quần hùng mắt Ä‘á»u tập trung vào trận đấu, má»—i ngưá»i có má»™t suy nghÄ© khác nhau. Tuy vậy lo lắng nhất vẫn chính là các vị cô nương.
Bạch Vân Phụng nét mặt lo âu hiện hẳn ra tay đặt lên thanh Phụng Kỹ kiếm, bất giác bước lên như muốn nhảy vào trợ thá»§ cho Äồng Thiên Kỳ. Nhưng lúc ấy liá»n bị Tà Bốc Tư Không Linh cản lại :
- Cô nương, cô không nên vào, nếu không sẽ hại anh ta !
Hiển nhiên Tà Bốc từng chứng kiến má»™t mình Äồng Thiên Kỳ phá "Thiên La Kiếm" trận trên Mai Hoa Äảo, cho nên má»›i nói vẻ tá»± tin như vậy.
Bạch Vân Phụng gật đầu nói :
- Tôi hiểu, thế nhưng nếu tôi ra kiếm trợ chàng thì uy lực "Long Thủ, Phụng Vỹ".
song kiếm hợp bích sẽ rất lớn.
Tà Bốc cưá»i nói :
- Cô nương, cô nương chớ quên hôm nay anh ta quyết đấu là để tự chấn hưng lại uy danh năm xưa của Chấn Thiên Lệnh, chứ không phải tư thù !
Bạch Vân Phụng nghe rồi chỉ u buồn lặng lẽ không nói.
Bấy giá» trong trưá»ng dấu đã trở lên kịch liệt má»™t chá»i mưá»i thá»±c là hiếm thấy, vòng vây lúc giãn ra lúc khít chặt lại, chưởng phong ầm ầm Ä‘ao thanh vun vút...
Äá»™t nhiên ngay giữa vòng vây vù vù ngưá»i, tiếng như cuồng phong nổi dậy, chỉ thấy đầy trá»i ẩn hiện hình bàn long đỠnhư máu...
- À, Tiá»m long ấn... Ai !....
Từ trong vòng vây nhiá»u tiếng la lên thất thanh kèm theo vài tiếng rú thảm thiết quần hào bên ngoài phải giật mình kinh tâm.
Äứng ở bên ngoài, Âm Thiên Hành trố mắt há miệng quan sát trận đấu, trong ánh mắt lão hàm chứa tham vá»ng lẫn nét nham hiểm chưa từng có.
Trên đấu trưá»ng đã thấy nhiá»u mạng ngưá»i ngã xuống, đột nhiên lại thêm nhiá»u tiếng rú tắc nghẽn trong há»ng, có tiếng la lên thất thanh :
- Ãi, Long thá»§... kiếm... !
Theo những tiếng rên la, tay chân đứt Ä‘oạn, đầu lìa máu phun, chiến trưá»ng đã trở thành má»™t cuá»™c đẫm máu... Chiến trưá»ng chợt im ắng má»™t cách đột ngá»™t mà lạ thưá»ng.
Quần hùng lặng ngưá»i trương mắt không ai dám thở mạnh, còn má»™t ngưá»i di chuyển đó chính là kẻ sống sót duy nhất- Cung Hồ Quá»· Tẩu.
Äồng Thiên Kỳ mặt như đóng băng, mắt như nhìn vào má»™t nÆ¡i rất xa xăm, chàng đứng ngay giữa vÅ©ng máu lá»›n, tay nắm thanh Long thá»§ kiếm vần còn Ä‘ang rá» những giá»t máu Ä‘á»ng lại trên kiếm.
Chừng như hồi lâu, chàng má»›i từ từ đưa ánh mắt đầy sát khí nhìn Cung Hồ Quá»· tẩu, rồi di động đến khuôn mặt tái nhợt cá»§a Âm Thiên Hành lạnh giá»ng băng băng :
- Hiện tại hai vị được chứng thá»±c, Huyết Kiếp Thá»§ ngôn xuất bất cải, Chấn Thiên Lệnh hùng phong vÄ©nh viá»…n trưá»ng tồn.
Hoàn Hải Vô Äịch chưởng Âm Thiên Hành "hừ" má»™t tiếng tức giận nói :
- Há» Äồng ngươi so vá»›i Vân Không còn tàn độc hÆ¡n nhiá»u !
Äồng Thiên Kỳ chằng để ý gì đến lá»i lão giá»ng vẫn lạnh như băng :
- Trước khi quá ngá», thì ngươi sẽ là ngưá»i duy nhất sống sót trong Cung Hồ bảo này, ngươi thá»­ tưởng tượng sau ngá» cảnh tượng ở đây thế nào ?
Âm Thiên Hành chỉ nghe thêm má»™t câu lạnh lùng tàn khốc này cá»§a Äồng Thiên Kỳ thì biết tình hình khốc liệt chừng nào rồi bất giác không thốt lên thêm được câu nào.
Cung Hồ Quá»· Tẩu thì từ lúc nãy đến giá» ngưá»i như hồn tiêu phách tán, chỉ đưa đôi mắt đầy khá»§ng hoảng nhìn chăm vào Äồng Thiên Kỳ.
Äồng Thiên Kỳ huyệt mi tâm càng lúc càng đỗ á»­ng tợ hồ như rá» máu :
- Bùi Lâm, trước lúc tay thâu hồi lệnh lại, tốt nhất ngươi không nên để ta ra tay !

Hết chương 86
Tài sản của samuen

  #75  
Old 04-06-2008, 01:26 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
87. Lấy Lòng Nhân Äá»™ CÆ¡n Mê Má»™ng - Má»›i Chợt Hay Nhân Thế Giàu Tình



Äá»™t nhiên nghe Cung Hồ Quá»· Tẩu Bùi Lâm cưá»i lên má»™t tràng cưá»i cuồng bạo, chừng như lão ta không còn bị uy hiếp trước Huyết Kiếp Thá»§ nữa, nói :
- Äồng Thiên Kỳ, đã vậy thì lão phu thành toàn cho ngươi !
Dứt lá»i, bá»—ng lão ta vung tay lên đánh vào Thiên linh cái cá»§a mình.
Nhưng chính vừa lúc ấy, tiểu hành khất la lên:
- Quỷ tẩu lão nhị, chậm chân, còn có chuyện muốn nói với ngươi ?
Cung Hồ Quá»· Tẩu không còn sợ sệt vá»›i cái chết, bất thần vung tay nhưng nghe có ngưá»i cản thì dừng lại, há»i :
- Tiểu hóa tử, ngươi có chuyện gì muốn nói hử ?
Tiểu hành khất đưa mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ má»™t cái, rồi nói :
- Nhị vị tỷ muội hỠNhan bị ngươi bắt giam vào đây, chỉ cần ngươi thả hỠra thì ta sẽ xin Chấn Thiên lệnh chủ tha mạng ngươi lần này.
Cung Hồ Quá»· Tẩu cưá»i khổ nói :
- Tiểu huynh đệ, ngươi nói chậm mất rồi trước khi trá»i sáng, nhị vị Nhan tiểu thÆ¡ đã được ngưá»i cá»§a các ngươi cứu Ä‘i rồi.
Tiểu hành khất lắc đầu than dài :
- Vậy thì biết làm thế nào hơn, ngươi chết đi.
Thế nhưng con ngưá»i thì ai không cầu sinh yếm tá»­, chính trong giây phút này thì sá»± cầu sinh trong đầu Cung Hồ Quá»· Tẩu càng lá»›n hÆ¡n bao giá» cả. Äá»™t nhiên trong đầu lão lóe lên má»™t độc kế, nói :
- Äúng, thế nhưng trước khi ta chết cần phải có sá»± bàn giao...
Lá»i lão nói chưa dứt, bá»—ng nhiên giống như má»™t phi tinh vá»t tá»›i đám thá»§ hạ cá»§a lão tung chưởng đánh ầm ầm liên tiếp năm sáu chưởng, chỉ nghe những tiếng kêu la thống thiết má»™t cảnh tượng tàn sát trông đến kinh tâm động phách khiến nhiá»u ngưá»i không chịu nổi phải quay mặt Ä‘i Nào ngá» chính lúc ấy, nghe giá»ng Äồng Thiên Kỳ lạnh lùng quát lá»›n :
- Bùi Lâm chạy đâu cho thoát !
Ngưá»i vá»t theo lá»i nói, chưởng "Tiá»m Long sÆ¡ động" cuồn cuá»™n như ba lãng cuồng phong, chỉ nghe Bùi Lâm rú lên má»™t tiếng rồi văng ngưá»i nằm trên đất há»™c máu tươi:
Äến lúc này quần hùng giật mình sá»±c tỉnh má»›i hiểu ra vấn Ä‘á».
Cung Hồ Quá»· Tẩu hạ độc thá»§ vá»›i thuá»™c hạ cá»§a mình chỉ là má»™t cái cá»› khiến má»i ngưá»i ngỡ lão định tá»± quyết toàn môn, nhưng ngay khi má»i ngưá»i sÆ¡ hở thì lão ta vá»t phóng ra hướng động môn định thoát thân. Nào ngá» lão ta chỉ lừa được ngưá»i ngưá»i khác nhưng không thể qua nổi mắt Äồng Thiên Kỳ.
Chính lúc Cung Hồ Quá»· Tẩu ngã ngưá»i há»™c máu chết tốt, thì Äồng Thiên Kỳ đã tung ngưá»i lên nhổ bật thâu lại chiếc chấn Thiên Lệnh, khẳng khái lá»›n tiếng tuyên bố:
- Huyết Kiếp Thủ xuất hiện, Chấn Thiên lệnh phát uy, thâu lệnh !
Rồi chàng sấn lên mấy bước vá» hướng Hoàn Hải Vô Äịch chưởng nói :
- Hiện tại đến lượt tôn giá ?
Âm Thiên Hành giật mình, bỗng nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi nên nhá»› lão phu là ngưá»i có phần trong đó khi chế định ra nó !
Äồng Thiên Kỳ lạnh giá»ng nói :
- Ta biết, thế nhưng ta cũng không quên là vừa. rồi đã tuyên bố từ nay Trung Nguyên Ngũ Lão trừ danh trên Chấn Thiên Lệnh.
Âm Thiên Hành tức giận thở phì phì, mắt chăm nhìn Äồng Thiên Kỳ, nói :
- Tiểu tá»­, ngươi thật mục vô tôn trưởng ngươi định tạo phản võ lâm đồng đạo hay sao mà dám trừ danh bá»n lão phu há»­ ?
- Hừ, trừ Phật tâm còn lại Tứ Lão đã không xứng để hưởng danh dự của Chấn Thiên Lệnh.
Âm Thiên hành ngá»› ngưá»i, trố mắt nhìn chàng hồi lâu má»›i nói :
- Há» Äồng kia, ngươi dám nói vậy hẳn định đối địch vá»›i bá»n Tứ lão chúng ta ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt :
- Ngươi không dám ứng chiến ư ?
- Hừ, thật cuồng ngạo, ai dám nói không dám, chỉ có Ä‘iá»u ta không muốn trí mạng cùng ngươi.
- Tại sao ?
- Giữ thanh danh cho Trung nguyên Ngũ Lão.
Äồng Thiên Kỳ bật cưá»i khinh bỉ :
- Muộn rồi !
- Nhưng ta ngược lại thấy không muá»™n, nên nhá»› trừ Phật tâm thiá»n sư ra, Tứ Lão chúng ta tâm Ä‘á»u ý hợp.
- á»’, vậy ư ? thế nhưng tâm ý cá»§a các ngưá»i Vu Hồi Kiếm đã nói cho Äồng má»— biết rồi.
- Vậy thì tốt lắm, chăng lẽ ngươi không tiếp nhận danh dự ấy ?
Äồng Thiên Kỳ nhún vai cưá»i mỉa :
- Vừa rồi Äồng má»— đã nói, muá»™n rồi, bởi vì Vu Hồi Kiếm tuyệt mệnh dưới Thanh Long thá»§ kiếm cá»§a Äồng má»—.
Âm Thiên Hành giật mình, thất thanh há»i :
- Tại sao ? Ngươi dám giết bá»n Tứ Lão chúng ta ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạo :
- Äáng tiếc còn sót ba lão, thế nhưng từ ngày hôm nay thì khó thoát nổi !
Âm Thiên hành nghe vậy, thì giận tím ruột, nghiến răng trèo trẹo, nói :
- Phản, phản... Äồng Thiên Kỳ, ngươi dám mạo phạm đến Tứ lão chúng ta.
- Hừ trong võ lâm có Tứ Lão thì không có Äồng Thiên Kỳ, bằng không thì các ngưá»i chá»› tưởng ăn ngon ngá»§ yên.
- Hảo, hảo, ngươi dám tuyên bố không đội trá»i chung vá»›i bá»n lão phu Äồng Thiên Kỳ Ä‘á»t nhiên cưá»i lên mấy tiếng "Hắc hắc..." rồi bá»—ng rút chiếc Chấn Thiên Lệnh trong áo ra lại giÆ¡ lên cao nói :
- Tôn giá sẽ là vong hồn khi Chấn Thiên Lệnh tái hiện !
Âm Thiên hành bất giác giật mình thoái lùi nửa bước, la lên :
- Tiểu tử, ngươi tìm đến lão phu ?
- Cánh tay Huyết kiếp Thủ giỠnày vươn đến tôn giá !
Dứt lá»i "vút" má»™t tiếng, chiếc Chân Thiên Lệnh bay vá»t khá»i tay chàng cắm phập trên đất ngay trước mặt Hoàn Hải Vô Äịch chưởng cách chừng ba thốn.
Hoàn Hải Vô Äịch chưởng giật thót mình, trợn mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ hồi lâu, đột nhiên lão nghiến răng thét lá»›n :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi tiếp chưởng này cá»§a lão phu.
Dứt lá»i chưởng tá»›i, thế chưởng vô thanh vô sắc thế nhưng bên trong ngầm chứa má»™t công lá»±c kinh ngưá»i. Äồng Thiên Kỳ vốn khinh địch nhưng lúc này thấy lão ta phát chưởng ra như không có gì thì chau mày nghÄ© nhanh :
"Nếu không khác thiên hạ thì lão ta sao có biệt hiệu Hoàn Hải vô địch chưởng", tâm đầu thoáng động nhanh, chàng liá»n vung tay ra chiêu thứ hai trong Tiá»m Long Chưởng "Long phu Vân tùng" vá»›i thập thành công lá»±c.
"Bình"... má»™t tiếng như trá»i long đất lở, cát đất bay mù trá»i, đến đứng bên ngoài Ä‘á»u là quần hùng cao thá»§ mà vẫn bị dư phong đẩy bật ra ngoài má»™t bá»™, mặt biến mày nhăn.
Khi đám cát bụi tản dẫn má»›i nhận ra Äồng Thiên Kỳ bị chận thoái đến hai bá»™ thế nhưng Hoàn Hải Vô Äịch chưởng Âm Thiên Hành cÅ©ng bị đánh bật lùi đến năm bước.
Äồng Thiên Kỳ lên tiếng trước :
- Hoàn Hải Vô địch chưởng quả nhiên danh bất hư truyá»n, chưởng lá»±c kinh nhân!
Hoàn Hải vô địch chưởng quả nhiên năm xưa từng bằng vào chưởng lá»±c mà uy chấn giang hồ, trên võ lâm ngoại trừ Phật Tâm thiá»n sư ra, không có ngưá»i nào đỡ nổi lão ta ba chưởng.
Vậy mà hôm nay má»›i chưởng đầu đã bị Äồng Thiên Kỳ đánh bật lùi, khiến lão không khá»i thót mình, hồi lâu má»›i cưá»i gằn nói :
- Äồng Thiên Kỳ, lão phu thầm hiểu uy lá»±c cá»§a Tiá»m long Chưởng, đồng thá»i cÅ©ng hiểu rõ chân lá»±c cá»§a ngươi, thá»±c tình lo lắng cho ngươi đấy !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Vậy thì ngươi chuẩn bị lo cho hậu sự của mình là vừa !
Âm Thiên Hành tá»± hiểu đơn chiến độc dấu vá»›i Äồng Thiên Kỳ, lão ta quyết không phải là đối thá»§ cá»§a chàng, thế nhưng tình thế hiện tại lão đơn thân độc thế không còn má»™t ngưá»i nào chi viện, thá»±c vô kế khả thi.
Lão trầm ngâm suy nghÄ© hồi lâu, rồi chừng như nghÄ© được má»™t kế thoát thân, trước hết cứ đấu má»™t trận trí mệnh vá»›i Äồng Thiên Kỳ, khi lá»±c kiệt sức yếu, tùy cÆ¡ thoát thân.
NghÄ© vậy, đột nhiên lão lấy lại tinh thần ngá»­a cổ cưá»i đài nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi không thấy nói vậy là quá khoa ngôn Ä‘oạn ngữ ?.
Äồng Thiên Kỳ Ä‘anh giá»ng nói :
- Huyết Kiếp Thủ xưa nay chưa hỠhư ngôn.
Nghe Äồng Thiên Kỳ nói khẳng khái kiên quyết như vậy, Âm Thiên Hành khá»±ng cả ngưá»i, rồi đột nhiên má»™t ý niệm tàn độc lóe lên trong dầu, lão thét lá»›n má»™t tiếng, tiếp đến song chưởng vung ra vá»›i thập thành công lá»±c.
Äồng Thiên Kỳ mặt lạnh lại, huyệt Mi tâm á»­ng đỠlên như máu, cưá»i gằn má»™t tiếng, nói :
- Ngươi lên đưá»ng ?
Lá»i dứt chưởng tung, chỉ thấy từ tả chưởng ẩn hiện hình bàn long đỠnhư huyết, chiêu xuất "Long phi tam độ hải"...
"Bình..." má»™t tiếng kinh động toàn trưá»ng, lần này cả ngưá»i Âm Thiên Hành bắn bật vá» sau miệng há»™c máu tươi đỠcả ngá»±c áo.
Äồng Thiên Kỳ chừng như xuất hết chân lá»±c ná»™i tàng, chỉ thấy ngưá»i chao nhẹ, mặt đỠgay, chứng tá» chàng hao tổn công lá»±c cÅ©ng không phải là ít. Thế nhưng lúc ấy Âm Thiên Hành trúng thương lảo đảo còn đứng chưa vững, thì thân hình chàng như bóng chá»›p lướt tá»›i thanh Long thá»§ kiếm Ä‘iểm đúng hậu chẩm cá»§a lão ta.
Kiếm chưa đâm mà chỉ má»›i kiếm khí đủ làm cho Âm Thiên Hành lạnh rúm cả ngưá»i, lão run rẩy la lên :
- Äồng Thiên Kỳ, lão phu và ngươi có oái thù gì há»­ ?
Äồng Thiên Kỳ mặt á»­ng gay, huyệt Mi tâm thì như rá» ra máu, gằn từng tiếng :
- Nếu ngươi chưa lẩm cẩm thì hẳn ngươi nhá»› rõ ba chuyện, má»™t là cuá»™c tắm máu trên Äào Hoa Äảo năm xưa, hai là vụ mất tích cá»§a Phật Tâm thiá»n sư, và ba là cái chết bí ẩn cá»§a Vân Không.
Hoàn Hải Vô Äịch chưởng Âm Thiên Hành hai tay ôm ngá»±c, lắc đầu nói vá»™i :
- Lão phu hoàn toàn không biết.
- Hừ chớ giả ngẩn ngơ, trong lòng ngươi biết rất rõ những chuyện này, hôm nay phải chịu báo ứng.
Äá»™t nhiên Âm Thiên Hành run giá»ng lên nói như bật khóc :
- Äồng Thiên Kỳ, lão phu đã ngoài tám mươi, ngươi... ngươi chẳng lẽ không lượng... tình...
Äồng Thiên Kỳ mặt lạnh như băng, chợt cất tiếng cưá»i gằn lên mấy tiếng :
- Nơi mà Huyết Kiếp thủ vươn tay tới thì không có lưu tình, ngươi phải chết !
Dứt lá»i chỉ má»™t chút lá»±c nhá» chú vào kiếm, lưỡi kiếm sáng bén phập sâu từ sau hậu chẩm ra trước cổ há»ng, cả ngưá»i Âm Thiên Hành đổ vật lên trên đất không kịp kêu lên má»™t tiếng nào nữa.
Chính ngay tại lúc ấy bá»—ng má»™t giá»ng nữ Ä‘anh lạnh vá»ng vào :
- Khá thay cho một kẻ trẻ tuổi lang độc.
Lại nói, toàn trưá»ng quần hùng bấy giá» bao nhiêu cặp mắt Ä‘á»u đổ dồn vào xem Äồng Thiên Kỳ ra tay xá»­ trí vá»›i bon quần ma nên căn bản không ai chú ý đến đại môn thạch động. Khi ấy vừa nghe thấy tiếng ngưá»i thì Ä‘á»u quay mặt nhìn ra, má»›i phát hiện má»™t toán ngưá»i tạo thành hình cánh nhạn từ từ tiến vào.
Ngay chính giữa là bốn ả thị hầu vạm vỡ như võ sÄ© gánh má»™t chiếc kiệu trúc buông rèm trên rèm thêu hình mặt trăng lưỡi liá»m sáng bạc.
Tống kiệu có lưỡng đai Hộ pháp Tứ tôn giả và Bát võ sĩ, cả đoàn nghiêm trang khí thế tiến vào thạch động.
Khi còn cách quần hùng chừng năm trượng thì kiệu dừng lại từ trong kiệu lệnh phát ra :
- Khai kiệu !
Hai ả thị hầu ở trước vén rèm kiệu lên, từ trong bước ra hiển nhiên là vị nữ lưu danh vang thiên hạ- Nguyệt Hoa phu nhân.
Nguyệt Hoa phu nhân mày liá»…u nhướn lên, mắt ngài ngưng lại nhìn Äồng Thiên Kỳ má»™t lúc lên tiếng :
- Má»™t thá»i gian ngắn không gặp, Äồng huynh đệ tợ hồ như đẹp trai hẳn ra Äồng Thiên Kỳ giá»ng Ä‘iá»m nhiên:
- Nguyệt Hoa phu nhân, lần thứ ba gặp nhau, thủ đoạn hẳn cao hơn !
Nguyệt Hoa phu nhân đánh mắt lẳng lÆ¡ cưá»i yểu Ä‘iệu há»i tá»± nhiên :
- Bao nhiêu ngưá»i trong Cung Hồ bảo Ä‘á»u bị ngươi giết ?
- á»’, bà chẳng lẽ không nhận ra, bao cái chết Äồng má»— Ä‘á»u lưu dấu hiệu.
Bao nhiêu lá»±c sÄ©, tôn giả cho đến Há»™ pháp cá»§a Nguyệt Hoa phu nhân nghe câu này Ä‘á»u phẫn ná»™, thế nhưng chưa có lệnh thì không dám lên tiếng.
Nguyệt Hoa phu nhân tỉnh bÆ¡, cưá»i :
- Chúng ta lẽ ra nên sớm quyết định một phen sinh tử !
- Thật sự cần phải như vậy sao ?
Äồng Thiên Kỳ quắc mắt lãnh bạo nói :
- Äồng má»— đã có lòng giết ngưá»i rá»­a thù từ lâu.
Nguyệt Hoa phu nhâu quả nhiên là con hồ ly giảo hoạt, vẫn nụ cưá»i ẻo lả nói :
- Vậy mà ta hôm nay không có lòng động thủ với ngươi !
- Tại sao ?
- á»’, ta vẫn hy vá»ng có ngày ngươi hồi tâm chuyển hướng, hiện tại bổn bang chức vị Phó bang chá»§ vẫn còn khuyết vị !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i mỉa nói :
- Ngươi không thấy là tìm sai ngưá»i đó ư ?
- Dẫu sao thì ta vẫn hy vá»ng có ngày ngươi chấp nhận.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i bật thành tiếng :
- Ngươi nằm má»™ng đấy à, Äồng má»— muốn giết ngươi không giây phút nào quên.
Nguyệt Hoa phu nhân chẳng những không khiếp sợ mà bá»—ng cất tiếng cưá»i lên khanh khách:
- Cho dù ngươi nói thế nào, thì hôm nay ta vẫn không muốn cùng ngươi động thủ.
Äồng Thiên Kỳ cảm thấy hÆ¡i khó chịu trước bà ta, hồi lâu nói :
- Vậy chẳng lẽ ngày hôm nay bà đến đây chỉ là để thâu thập tử thi đệ tử của bà?
- á»’ cÅ©ng có thể nói vậy, nhưng ta vốn không nghÄ© bá»n chúng gặp ngươi trước, đồng thá»i cÅ©ng là để tuyên bố vá»›i ngươi má»™t chuyện.
- Chuyện gì ?
- Nhật Nguyệt Bang phải đối mặt vá»›i Linh SÆ¡n phái và Nam Hải Nhị phái bên trong còn gia thêm Äồng Thiên Kỳ ngươi.
- Sao ? Bà cảm thấy Äồng má»— xuất hiên đột ngá»™t lắm ư ?
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i cưá»i nói :
- Nhân cÆ¡ tập kích, đâu phải là bản sắc anh hùng Äồng Thiên Kỳ bật cưá»i nói :
- Bà định nói Äồng má»— chá» khi bà đối phó xong vá»›i Linh SÆ¡n phái, Nam Hải Nhị pháp xong má»›i bắt đầu cùng Äồng má»— thanh toán ?
- À, tiểu huynh đệ ngươi thật Ä‘oán ý ngưá»i như thần !
Äồng Thiên Kỳ nhún vai cưá»i mỉa nói :
- à hay đấy, thế nhưng Äồng má»— không thể ngồi chá» bà lá»›n mạnh !
Nguyệt Hoa phu nhân như không đê ý đến lá»i chàng, nói tiếp :
- Ta định trước hết chỉnh đốn lại Äào Hoa đảo, khôi phục lại uy xưa cá»§a nó.
Äồng Thiên Kỳ nghe nhắc lại Äào Hoa Äảo thì lạnh giá»ng nói :
- Ngưá»i đã thương tâm không nguyện thấy lại mảnh đất Ä‘au lòng ấy.
Mặt phấn của Nguyệt Hoa phu nhân bất chợt thay đổi, nhưng trấn tĩnh nói :
- Huyết kiếp Thủ, Chấn Thiên Lệnh, chẳng lẽ không để tâm đến hai chữ uy tín?
- á»’ Äồng má»— không tá»± hổ thẹn vì đối xá»­!
Nguyệt Hoa phu nhân giá»ng trở nên hÆ¡i gay gắt :
- Vậy đợi đến khi ta tiêu diệt Linh Sơn phái, Nam Hải Nhị phái thì ngươi vô phương đấu nổi Nhật Nguyệt Bang.
Äồng Thiên Kỳ bá»—ng ngã cổ cuồng tiếu má»™t tràng dài :
- Ha ha hạ.. Nguyệt Hoa phu nhân, lần này thì ngươi phí không tâm cÆ¡ rồi, cánh tay Huyết Kiếp Thá»§ sẽ đồng thá»i vươn tá»›i cả bốn môn phái các ngươi.
Nguyệt Hoa phu nhân lạnh giá»ng nói :
- Hy vá»ng ngươi có đủ hùng tâm đó, thế nhưng chỉ sợ khi bốn môn phái chúng ta liên thá»§ vá»›i nhau, thì cÆ¡ há»™i thành công cá»§a ngươi rất mong manh !
- Äồng má»— quyết tâm triệt hạ cả bốn phái.
- Hảo, nhất định má»™t lá»i !
- Lúc nào ?
Chừng như đã có tính toán trước, Nguyệt hoa phu nhân nói ngay :
- Äêm trung thu mưá»i lăm tháng tám.
- Ở đâu ?
- Äá»™ng Äình Quân SÆ¡n, kẻ thắng sẽ là ngưá»i sở hữu Cá»­u đỉnh.
Nguyệt Hoa phu nhân nói xong, miệng lại tươi cưá»i như cÅ©, quay ngưá»i phất tay nói:
- Hồi tổng đàn !
Bấy giá» Ä‘oàn binh mã cá»§a Nguyệt Hoa há»™i lục tục rút lui nghiêm trang như lúc đến đây, phút chốc không còn thấy bóng ngưá»i nào trong Cung Hồ bảo Khi ngưá»i cá»§a Nguyệt Hoa há»™i Ä‘i khuất hẳn, Linh Ẩn là ngưá»i đầu tiên tiến đến bên Äồng Thiên Kỳ, cưá»i kha khả nói :
- Äồng hài nhi, xem ra ngươi cao minh hÆ¡n Vân Không năm xưa nhiá»u.
- Tiá»n bối quá khen không biết thương thế cá»§a Toàn Phong tiá»n bối thế nào rồi ?
Từ đằng kia vá»ng lại tiếng trả lá»i cá»§a Toàn Phong Cái.
- Äồng nhi, ngươi yên tâm, lão phu chỉ cần nghỉ dưỡng hai ngày là hồi phục hoàn toàn.
Bấy giá» lại có ngưá»i cứu tá»· muá»™i há» Nhan đưa ra, toàn trưá»ng chỉ duy nhất Mai Phụng Linh là trúng thương nặng nhất bất tỉnh nhân sá»± còn lại má»i ngưá»i Ä‘á»u bình an vô sá»±.
Äồng Thiên Kỳ sau má»™t hồi chào má»i ngưá»i lấy lệ, rồi bước đến bên ngưá»i Mai Phụng Linh ngồi xuống vuốt tóc nàng, thở dài nói :
- Các vị sao hà tất phải vậy, có đáng vì má»™t con ngưá»i cô độc như Äồng Thiên Kỳ này sao ?
Mai Phụng Linh sau má»™t hồi má»›i từ từ mở mắt ra, rồi từ khóe mắt nàng lăn ra hai hạt lệ châu, sung sướng gượng cưá»i nói :
- Thiên Kỳ, chàng... không.. nên bỠmặt chúng tôi...
Äồng Thiên Kỳ cưá»i khổ, cúi thấp nói :
- Nên tịnh dưỡng, chuyện thật khó nói !
Mai Phụng Linh cố đưa tay lên vuốt mặt chàng nhưng không nổi, hổn hển nói :
- Thiên Kỳ, tại sao... ?
- Phụng Linh, nàng không thấy ta còn nhiá»u chuyện phải làm sao ?
Phụng Linh thở dài sóng sượt, bất giác nước mắt lại lăn dài, nàng khóc thành tiếng:
- Thiên Kỳ, em... hối hận, tại sao em lại không... hiểu hết chàng ?
- Thôi, nàng không nên nghÄ© ngợi nhiá»u chỉ có hại cho sức khá»e.
- Thiên Kỳ, tha thứ... tha thứ cho em, từ nay vá» sau... chàng đừng xa em.. Thiên Kỳ lần nữa lại thở dài, như chưa bao giá» lòng chàng buồn rưá»i rượi như lúc này, hồi lâu má»›i lên tiếng an á»§i nàng nói :
- Phụng Linh, nghe lá»i ta, phải kiên trì, nhất định chúng ta khôi phục Mai Äảo.
Lúc này Bạch Vân Phụng cÅ©ng đã đến bên cạnh, nàng khẽ há»i :
- Thiên Kỳ, thương thế của Mai cô nương thế nào ?
Äồng Thiên Kỳ á»­ng mặt, cưá»i nói:
- Không đáng lo lắm... Vân Phụng, ta nhỠnàng một chuyện.
Vân Phụng ngồi xuống bên chàng, nhíu mày lo lắng há»i :
- Chuyện gì mà nghiêm trá»ng vậy ?
- À, nhá» nàng chăm sóc mai cô nương cẩn thận, thân thế cá»§a nàng đáng thương không kém gì Äồng Thiên Kỳ này đâu.
Bạch Vân Phụng gật đầu nói ngay :
- Chuyện này có gì quan trá»ng, em nhất định chăm sóc cho cô ta Lúc này, đột nhiên bên tai chàng nghe tiếng Tà Bốc gá»i :
- Äồng công tá»­.
Äồng Thiên Kỳ giật mình ngước mắt nhìn lên, cảm kích nói :
- Tư Không huynh Äồng Thiên Kỳ làm..lụy đến các vị nhiá»u quá, Lá»— huynh đã vì Äồng má»— mà chết, thá»±c tình tôi không hiểu tại sao các vị nguyện theo giúp tôi.
Tà Bốc trịnh trá»ng nói :
- Äồng công tá»­. giữa ngưá»i và ngưá»i khó tránh được có lúc hiểu nhầm, chỉ cần hiểu ra là không còn hiểu nhầm nữa Còn chuyện ai phiá»n lụy đến ai, chúng tôi Ä‘á»u là tá»± nguyện theo công tá»­, có chết cÅ©ng không từ !
Äồng Thiên Kỳ trầm mặc nhìn vào khoảng không trước mặt, hồi lâu, trầm ngâm nói :
- Qúa khứ cứ để nó trôi qua, Tư Không huynh, chúng ta vẫn là hảo bằng hữu.
Äồng má»— không muốn thiếu ai, mà cÅ©ng không muốn ai thiếu mình.
Tà bốc nói :
- Thế nhưng chúng tôi nợ công tá»­ quá nhiá»u Äồng Thiên Kỳ lắc đầu nói :
- Chúng ta không ai thiếu ai, đúng không ? Chúng ta mãi mãi là bằng hữu.
Tà Bốc than dài nói :
- Công tá»­ còn hận chuyện trên Tiên Äài nham chứ ? Chỉ là má»™t chuyện hiểu lầm tồi tệ, mấy vị cô nương lòng như si dại...
Äồng Thiên Kỳ nghe nhắc lại chuyện đó lắc đầu thở hắc ra, nói vá»™i :
- Thôi, tất cả chỉ là cái há»a không tránh được cá»§a Äồng Thiên Kỳ, các vị hà tất phải khổ tâm !
Tà Bốc khẳng khái nói ngay:
- Kẻ sĩ chết vì tri kỷ !
Lúc này, Nhan Kiếm Long cÅ©ng đã đến má»™t bên, giá»ng ân hận pha lẫn hổ thẹn nói:
- Thiên Kỳ, ta không biết nên nói với cháu thế nào bây giỠ?
Trên mặt Äồng Thiên Kỳ hiện vẻ xúc động, nhưng chỉ là thoáng qua rồi trầm tÄ©nh lại ngay:
- Tiá»n bối không nên nói nữa thì tốt hÆ¡n!
Nhan Kiếm Long nói :
- Thiên Kỳ... cháu không coi ta là.. Äồng Thiên Kỳ hít sâu má»™t hÆ¡i, nói :
- Thân thích vá»›i Äồng má»— chỉ có hại chứ không có lợi, các vị trở vá» thì hay nhất.
Tà Bốc thấy căng thằng bèn chen vào nói :
- Äồng công tá»­ bá»n há» nghìn dặm đến đây chỉ là theo công tá»­...
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt, nói:
- Tôi hy vá»ng há» trở vá» bình an, chỉ vì Äồng má»— mà các vị phải trả giá đắc là không nên.
Nhan Kiếm Long nghe vậy thì khá»±ng cả ngưá»i không biết nên nói thế nào đây, hồi lâu mặt lão bá»—ng Ä‘anh lại, nói gắt:
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi không lượng thứ cho ta ?
- Dượng à, tình thân luôn tồn tại, chỉ tiếc gia thù cá»§a Äồng Thiên Kỳ quá lá»›n, thân này còn chưa biết kết thúc thế nào đây, để tránh liên lụy đến các vị, chúng ta ai làm việc nấy thì hÆ¡n Linh Ẩn chừng như nghe không lá»t tai quát lá»›n:
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi không thấy mấy lá»i này quá tuyệt tình ư ?
Äồng Thiên Kỳ lãnh mạn nói :
- Tiá»n bối, giữa chúng ta nếu không có ân oán, tốt nhất tránh phiá»n đến nhau.
Linh Ẩn nói :
- Ngưá»i chứ đâu phải gá»— đá mà vô tình, ngươi má»™t má»±c dùng ân oán để cân lượng từng ngưá»i, thá»±c khiến ngưá»i ta khiếp sợ.
- á»’ vậy thì cứ để há» hận Äồng má»— !
Nói đến đó đột nhiên chàng thay đổi ngữ khí tiếp :
- Tiá»n bối, hiện tại tạm thá»i không nói những chuyên này, quan trá»ng thất lúc này là trị thương, đúng không ?
Linh Ẩn không để ý dén lá»i chàng, nói tiếp:
- Ta cảm thấy lo lắng cho sự suy nghĩ của ngươi.
"Thập Äiện Truy Hồn Y" cÅ©ng lên tiếng chen vào nói :
- Linh Ẩn chân nhân nói thật thấu lý thấu tình. Äồng công tá»­ nên nghÄ© lại.
Äồng Thiên Kỳ im lặng, rồi bá»—ng quay phắt ngưá»i liá»n nhìn quanh bá»n Hoa Ngá»c Phụng và tá»· muá»™i Nhan Ngục Dung, Nhan Ngá»c Vi, Ä‘oạn khẳng khái cá»­ bước Ä‘i nhanh ra hướng động môn.
Hoa Ngá»c Phụng đột nhiên la lên :
- Thiên Kỳ, hãy đứng lại !
Äồng Thiên Kỳ hÆ¡i khá»±ng ngưá»i, quay đầu lại ngạc nhiên há»i :
- Cô nương có chuyện gì muốn nói ?
Hoa Ngá»c Phụng nói :
- Ngươi nói ra má»™t lá»i đã nghÄ© kỹ chưa ?
Äồng Thiên Kỳ có chút kinh ngạc, nhưng liá»n trầm giá»ng nói :
- Lá»i Äồng má»— như Ä‘inh đóng cá»™t, ân oán phân minh.
Hoa Ngá»c phụng cưá»i nhạt nói :
- Vậy thì được, khi còn ở trên Cá»­u U Äảo, ngươi từng đáp ứng lá»i Mai cô nương, cô ta không khóc nữa, ngươi cÅ©ng không rá»i khá»i cô ta, đúng chứ ?
Má»™t câu há»i này khiến Äồng Thiên Kỳ chết lặng cả ngưá»i nhất thá»i không đáp được, Hoa Ngá»c Phụng liá»n tiếp :
- Hiện tại cô ta chỉ vì cứu ngươi mà thân trá»ng thương, vậy ma ngươi nhẫn tâm bá» ra Ä‘i sao ?
Äồng Thiên Kỳ càng lặng ngưá»i hÆ¡n, chừng như trong đây chàng đã thay đổi suy nghÄ©.
Ngưá»i ta thưá»ng nói "rèn sắt khi nung chín", Äịa Sát Lệnh chá»§ thấy vậy liá»n chen vào nói:
- Äúng, đúng... Äồng tiểu tá»­, khi trên Cá»­u U Äảo ngươi thiếu ta cứu mạng má»™t lần.
Tiểu hành khất chừng như cÅ©ng có không muốn chàng rá»i khá»i đây lên tiếng :
- Äồng công tá»­, lão gia gia tôi cÅ©ng chỉ vì công tá»­ mà thá» thương nha !
"Thật Äiện Truy Hồn Y" cÅ©ng liá»n phụ há»a nói:
- Há» Äồng kia nếu ngươi nói ân oán phân minh, thì hẳn nhá»› khi ở trên phi hà đảo, há» Yên ta cÅ©ng từng trị thương cho ngươi chứ ?
Bạch Vân Phụng từ đầu đến giỠở bên chàng lắng nghe, khi ấy nhẹ giá»ng nhắc nhở chàng :
- Thịnh tình của Hoa cô nương khi ở cùng chàng trong Vạn Hoa Cốc, chàng cũng không the xem nhẹ !
Äịa Sát Lệnh chá»§ chen vào tiếp :
- Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng đoản mệnh khiến Thần Châu Tam Tà khuyết một cánh, lại thêm Vạn Thánh đảo chủ Nhan Kiếm Hồng cũng chỉ vì ngươi mà tử mệnh, ngươi hẳn dám quên ?
Äồng Thiên Kỳ chỉ đứng chết lặng chừng như không còn lá»i nói nói được.

Hết chương 87
Tài sản của samuen

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
êíèæíûé, îäèíöîâî, ïî÷òîâûå, îðèãèíàëüíûå, truyen tang long dinh, þáêîé


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™