87. Lấy Lòng Nhân Äá»™ CÆ¡n Mê Má»™ng - Má»›i Chợt Hay Nhân Thế Già u Tình
Äá»™t nhiên nghe Cung Hồ Quá»· Tẩu Bùi Lâm cưá»i lên má»™t trà ng cưá»i cuồng bạo, chừng như lão ta không còn bị uy hiếp trước Huyết Kiếp Thá»§ nữa, nói :
- Äồng Thiên Kỳ, đã váºy thì lão phu thà nh toà n cho ngươi !
Dứt lá»i, bá»—ng lão ta vung tay lên đánh và o Thiên linh cái cá»§a mình.
Nhưng chÃnh vừa lúc ấy, tiểu hà nh khất la lên:
- Quá»· tẩu lão nhị, cháºm chân, còn có chuyện muốn nói vá»›i ngươi ?
Cung Hồ Quá»· Tẩu không còn sợ sệt vá»›i cái chết, bất thần vung tay nhưng nghe có ngưá»i cản thì dừng lại, há»i :
- Tiểu hóa tá», ngươi có chuyện gì muốn nói há» ?
Tiểu hà nh khất đưa mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ má»™t cái, rồi nói :
- Nhị vị tỷ muội hỠNhan bị ngươi bắt giam và o đây, chỉ cần ngươi thả hỠra thì ta sẽ xin Chấn Thiên lệnh chủ tha mạng ngươi lần nà y.
Cung Hồ Quá»· Tẩu cưá»i khổ nói :
- Tiểu huynh đệ, ngươi nói cháºm mất rồi trước khi trá»i sáng, nhị vị Nhan tiểu thÆ¡ đã được ngưá»i cá»§a các ngươi cứu Ä‘i rồi.
Tiểu hà nh khất lắc đầu than dà i :
- Váºy thì biết là m thế nà o hÆ¡n, ngươi chết Ä‘i.
Thế nhưng con ngưá»i thì ai không cầu sinh yếm tá», chÃnh trong giây phút nà y thì sá»± cầu sinh trong đầu Cung Hồ Quá»· Tẩu cà ng lá»›n hÆ¡n bao giá» cả. Äá»™t nhiên trong đầu lão lóe lên má»™t độc kế, nói :
- Äúng, thế nhưng trước khi ta chết cần phải có sá»± bà n giao...
Lá»i lão nói chưa dứt, bá»—ng nhiên giống như má»™t phi tinh vá»t tá»›i đám thá»§ hạ cá»§a lão tung chưởng đánh ầm ầm liên tiếp năm sáu chưởng, chỉ nghe những tiếng kêu la thống thiết má»™t cảnh tượng tà n sát trông đến kinh tâm động phách khiến nhiá»u ngưá»i không chịu nổi phải quay mặt Ä‘i Nà o ngá» chÃnh lúc ấy, nghe giá»ng Äồng Thiên Kỳ lạnh lùng quát lá»›n :
- Bùi Lâm chạy đâu cho thoát !
Ngưá»i vá»t theo lá»i nói, chưởng "Tiá»m Long sÆ¡ động" cuồn cuá»™n như ba lãng cuồng phong, chỉ nghe Bùi Lâm rú lên má»™t tiếng rồi văng ngưá»i nằm trên đất há»™c máu tươi:
Äến lúc nà y quần hùng giáºt mình sá»±c tỉnh má»›i hiểu ra vấn Ä‘á».
Cung Hồ Quá»· Tẩu hạ độc thá»§ vá»›i thuá»™c hạ cá»§a mình chỉ là má»™t cái cá»› khiến má»i ngưá»i ngỡ lão định tá»± quyết toà n môn, nhưng ngay khi má»i ngưá»i sÆ¡ hở thì lão ta vá»t phóng ra hướng động môn định thoát thân. Nà o ngá» lão ta chỉ lừa được ngưá»i ngưá»i khác nhưng không thể qua nổi mắt Äồng Thiên Kỳ.
ChÃnh lúc Cung Hồ Quá»· Tẩu ngã ngưá»i há»™c máu chết tốt, thì Äồng Thiên Kỳ đã tung ngưá»i lên nhổ báºt thâu lại chiếc chấn Thiên Lệnh, khẳng khái lá»›n tiếng tuyên bố:
- Huyết Kiếp Thủ xuất hiện, Chấn Thiên lệnh phát uy, thâu lệnh !
Rồi chà ng sấn lên mấy bước vá» hướng Hoà n Hải Vô Äịch chưởng nói :
- Hiện tại đến lượt tôn giá ?
Âm Thiên Hà nh giáºt mình, bá»—ng nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi nên nhá»› lão phu là ngưá»i có phần trong đó khi chế định ra nó !
Äồng Thiên Kỳ lạnh giá»ng nói :
- Ta biết, thế nhưng ta cũng không quên là vừa. rồi đã tuyên bố từ nay Trung Nguyên Ngũ Lão trừ danh trên Chấn Thiên Lệnh.
Âm Thiên Hà nh tức giáºn thở phì phì, mắt chăm nhìn Äồng Thiên Kỳ, nói :
- Tiểu tá», ngươi tháºt mục vô tôn trưởng ngươi định tạo phản võ lâm đồng đạo hay sao mà dám trừ danh bá»n lão phu há» ?
- Hừ, trừ Pháºt tâm còn lại Tứ Lão đã không xứng để hưởng danh dá»± cá»§a Chấn Thiên Lệnh.
Âm Thiên hà nh ngá»› ngưá»i, trố mắt nhìn chà ng hồi lâu má»›i nói :
- Há» Äồng kia, ngươi dám nói váºy hẳn định đối địch vá»›i bá»n Tứ lão chúng ta ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt :
- Ngươi không dám ứng chiến ư ?
- Hừ, tháºt cuồng ngạo, ai dám nói không dám, chỉ có Ä‘iá»u ta không muốn trà mạng cùng ngươi.
- Tại sao ?
- Giữ thanh danh cho Trung nguyên Ngũ Lão.
Äồng Thiên Kỳ báºt cưá»i khinh bỉ :
- Muộn rồi !
- Nhưng ta ngược lại thấy không muá»™n, nên nhá»› trừ Pháºt tâm thiá»n sư ra, Tứ Lão chúng ta tâm Ä‘á»u ý hợp.
- á»’, váºy ư ? thế nhưng tâm ý cá»§a các ngưá»i Vu Hồi Kiếm đã nói cho Äồng má»— biết rồi.
- Váºy thì tốt lắm, chăng lẽ ngươi không tiếp nháºn danh dá»± ấy ?
Äồng Thiên Kỳ nhún vai cưá»i mỉa :
- Vừa rồi Äồng má»— đã nói, muá»™n rồi, bởi vì Vu Hồi Kiếm tuyệt mệnh dưới Thanh Long thá»§ kiếm cá»§a Äồng má»—.
Âm Thiên Hà nh giáºt mình, thất thanh há»i :
- Tại sao ? Ngươi dám giết bá»n Tứ Lão chúng ta ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạo :
- Äáng tiếc còn sót ba lão, thế nhưng từ ngà y hôm nay thì khó thoát nổi !
Âm Thiên hà nh nghe váºy, thì giáºn tÃm ruá»™t, nghiến răng trèo trẹo, nói :
- Phản, phản... Äồng Thiên Kỳ, ngươi dám mạo phạm đến Tứ lão chúng ta.
- Hừ trong võ lâm có Tứ Lão thì không có Äồng Thiên Kỳ, bằng không thì các ngưá»i chá»› tưởng ăn ngon ngá»§ yên.
- Hảo, hảo, ngươi dám tuyên bố không đội trá»i chung vá»›i bá»n lão phu Äồng Thiên Kỳ Ä‘á»t nhiên cưá»i lên mấy tiếng "Hắc hắc..." rồi bá»—ng rút chiếc Chấn Thiên Lệnh trong áo ra lại giÆ¡ lên cao nói :
- Tôn giá sẽ là vong hồn khi Chấn Thiên Lệnh tái hiện !
Âm Thiên hà nh bất giác giáºt mình thoái lùi ná»a bước, la lên :
- Tiểu tá», ngươi tìm đến lão phu ?
- Cánh tay Huyết kiếp Thủ giỠnà y vươn đến tôn giá !
Dứt lá»i "vút" má»™t tiếng, chiếc Chân Thiên Lệnh bay vá»t khá»i tay chà ng cắm pháºp trên đất ngay trước mặt Hoà n Hải Vô Äịch chưởng cách chừng ba thốn.
Hoà n Hải Vô Äịch chưởng giáºt thót mình, trợn mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ hồi lâu, đột nhiên lão nghiến răng thét lá»›n :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi tiếp chưởng nà y cá»§a lão phu.
Dứt lá»i chưởng tá»›i, thế chưởng vô thanh vô sắc thế nhưng bên trong ngầm chứa má»™t công lá»±c kinh ngưá»i. Äồng Thiên Kỳ vốn khinh địch nhưng lúc nà y thấy lão ta phát chưởng ra như không có gì thì chau mà y nghÄ© nhanh :
"Nếu không khác thiên hạ thì lão ta sao có biệt hiệu Hoà n Hải vô địch chưởng", tâm đầu thoáng động nhanh, chà ng liá»n vung tay ra chiêu thứ hai trong Tiá»m Long Chưởng "Long phu Vân tùng" vá»›i tháºp thà nh công lá»±c.
"Bình"... má»™t tiếng như trá»i long đất lở, cát đất bay mù trá»i, đến đứng bên ngoà i Ä‘á»u là quần hùng cao thá»§ mà vẫn bị dư phong đẩy báºt ra ngoà i má»™t bá»™, mặt biến mà y nhăn.
Khi đám cát bụi tản dẫn má»›i nháºn ra Äồng Thiên Kỳ bị cháºn thoái đến hai bá»™ thế nhưng Hoà n Hải Vô Äịch chưởng Âm Thiên Hà nh cÅ©ng bị đánh báºt lùi đến năm bước.
Äồng Thiên Kỳ lên tiếng trước :
- Hoà n Hải Vô địch chưởng quả nhiên danh bất hư truyá»n, chưởng lá»±c kinh nhân!
Hoà n Hải vô địch chưởng quả nhiên năm xưa từng bằng và o chưởng lá»±c mà uy chấn giang hồ, trên võ lâm ngoại trừ Pháºt Tâm thiá»n sư ra, không có ngưá»i nà o đỡ nổi lão ta ba chưởng.
Váºy mà hôm nay má»›i chưởng đầu đã bị Äồng Thiên Kỳ đánh báºt lùi, khiến lão không khá»i thót mình, hồi lâu má»›i cưá»i gằn nói :
- Äồng Thiên Kỳ, lão phu thầm hiểu uy lá»±c cá»§a Tiá»m long Chưởng, đồng thá»i cÅ©ng hiểu rõ chân lá»±c cá»§a ngươi, thá»±c tình lo lắng cho ngươi đấy !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Váºy thì ngươi chuẩn bị lo cho háºu sá»± cá»§a mình là vừa !
Âm Thiên Hà nh tá»± hiểu đơn chiến độc dấu vá»›i Äồng Thiên Kỳ, lão ta quyết không phải là đối thá»§ cá»§a chà ng, thế nhưng tình thế hiện tại lão đơn thân độc thế không còn má»™t ngưá»i nà o chi viện, thá»±c vô kế khả thi.
Lão trầm ngâm suy nghÄ© hồi lâu, rồi chừng như nghÄ© được má»™t kế thoát thân, trước hết cứ đấu má»™t tráºn trà mệnh vá»›i Äồng Thiên Kỳ, khi lá»±c kiệt sức yếu, tùy cÆ¡ thoát thân.
NghÄ© váºy, đột nhiên lão lấy lại tinh thần ngá»a cổ cưá»i đà i nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi không thấy nói váºy là quá khoa ngôn Ä‘oạn ngữ ?.
Äồng Thiên Kỳ Ä‘anh giá»ng nói :
- Huyết Kiếp Thủ xưa nay chưa hỠhư ngôn.
Nghe Äồng Thiên Kỳ nói khẳng khái kiên quyết như váºy, Âm Thiên Hà nh khá»±ng cả ngưá»i, rồi đột nhiên má»™t ý niệm tà n độc lóe lên trong dầu, lão thét lá»›n má»™t tiếng, tiếp đến song chưởng vung ra vá»›i tháºp thà nh công lá»±c.
Äồng Thiên Kỳ mặt lạnh lại, huyệt Mi tâm á»ng đỠlên như máu, cưá»i gằn má»™t tiếng, nói :
- Ngươi lên đưá»ng ?
Lá»i dứt chưởng tung, chỉ thấy từ tả chưởng ẩn hiện hình bà n long đỠnhư huyết, chiêu xuất "Long phi tam độ hải"...
"Bình..." má»™t tiếng kinh động toà n trưá»ng, lần nà y cả ngưá»i Âm Thiên Hà nh bắn báºt vá» sau miệng há»™c máu tươi đỠcả ngá»±c áo.
Äồng Thiên Kỳ chừng như xuất hết chân lá»±c ná»™i tà ng, chỉ thấy ngưá»i chao nhẹ, mặt đỠgay, chứng tá» chà ng hao tổn công lá»±c cÅ©ng không phải là Ãt. Thế nhưng lúc ấy Âm Thiên Hà nh trúng thương lảo đảo còn đứng chưa vững, thì thân hình chà ng như bóng chá»›p lướt tá»›i thanh Long thá»§ kiếm Ä‘iểm đúng háºu chẩm cá»§a lão ta.
Kiếm chưa đâm mà chỉ má»›i kiếm khà đủ là m cho Âm Thiên Hà nh lạnh rúm cả ngưá»i, lão run rẩy la lên :
- Äồng Thiên Kỳ, lão phu và ngươi có oái thù gì há» ?
Äồng Thiên Kỳ mặt á»ng gay, huyệt Mi tâm thì như rá» ra máu, gằn từng tiếng :
- Nếu ngươi chưa lẩm cẩm thì hẳn ngươi nhá»› rõ ba chuyện, má»™t là cuá»™c tắm máu trên Äà o Hoa Äảo năm xưa, hai là vụ mất tÃch cá»§a Pháºt Tâm thiá»n sư, và ba là cái chết bà ẩn cá»§a Vân Không.
Hoà n Hải Vô Äịch chưởng Âm Thiên Hà nh hai tay ôm ngá»±c, lắc đầu nói vá»™i :
- Lão phu hoà n toà n không biết.
- Hừ chớ giả ngẩn ngơ, trong lòng ngươi biết rất rõ những chuyện nà y, hôm nay phải chịu báo ứng.
Äá»™t nhiên Âm Thiên Hà nh run giá»ng lên nói như báºt khóc :
- Äồng Thiên Kỳ, lão phu đã ngoà i tám mươi, ngươi... ngươi chẳng lẽ không lượng... tình...
Äồng Thiên Kỳ mặt lạnh như băng, chợt cất tiếng cưá»i gằn lên mấy tiếng :
- Nơi mà Huyết Kiếp thủ vươn tay tới thì không có lưu tình, ngươi phải chết !
Dứt lá»i chỉ má»™t chút lá»±c nhá» chú và o kiếm, lưỡi kiếm sáng bén pháºp sâu từ sau háºu chẩm ra trước cổ há»ng, cả ngưá»i Âm Thiên Hà nh đổ váºt lên trên đất không kịp kêu lên má»™t tiếng nà o nữa.
ChÃnh ngay tại lúc ấy bá»—ng má»™t giá»ng nữ Ä‘anh lạnh vá»ng và o :
- Khá thay cho một kẻ trẻ tuổi lang độc.
Lại nói, toà n trưá»ng quần hùng bấy giá» bao nhiêu cặp mắt Ä‘á»u đổ dồn và o xem Äồng Thiên Kỳ ra tay xá» trà vá»›i bon quần ma nên căn bản không ai chú ý đến đại môn thạch động. Khi ấy vừa nghe thấy tiếng ngưá»i thì Ä‘á»u quay mặt nhìn ra, má»›i phát hiện má»™t toán ngưá»i tạo thà nh hình cánh nhạn từ từ tiến và o.
Ngay chÃnh giữa là bốn ả thị hầu vạm vỡ như võ sÄ© gánh má»™t chiếc kiệu trúc buông rèm trên rèm thêu hình mặt trăng lưỡi liá»m sáng bạc.
Tống kiệu có lưỡng đai Hộ pháp Tứ tôn giả và Bát võ sĩ, cả đoà n nghiêm trang khà thế tiến và o thạch động.
Khi còn cách quần hùng chừng năm trượng thì kiệu dừng lại từ trong kiệu lệnh phát ra :
- Khai kiệu !
Hai ả thị hầu ở trước vén rèm kiệu lên, từ trong bước ra hiển nhiên là vị nữ lưu danh vang thiên hạ- Nguyệt Hoa phu nhân.
Nguyệt Hoa phu nhân mà y liá»…u nhướn lên, mắt ngà i ngưng lại nhìn Äồng Thiên Kỳ má»™t lúc lên tiếng :
- Má»™t thá»i gian ngắn không gặp, Äồng huynh đệ tợ hồ như đẹp trai hẳn ra Äồng Thiên Kỳ giá»ng Ä‘iá»m nhiên:
- Nguyệt Hoa phu nhân, lần thứ ba gặp nhau, thủ đoạn hẳn cao hơn !
Nguyệt Hoa phu nhân đánh mắt lẳng lÆ¡ cưá»i yểu Ä‘iệu há»i tá»± nhiên :
- Bao nhiêu ngưá»i trong Cung Hồ bảo Ä‘á»u bị ngươi giết ?
- á»’, bà chẳng lẽ không nháºn ra, bao cái chết Äồng má»— Ä‘á»u lưu dấu hiệu.
Bao nhiêu lá»±c sÄ©, tôn giả cho đến Há»™ pháp cá»§a Nguyệt Hoa phu nhân nghe câu nà y Ä‘á»u phẫn ná»™, thế nhưng chưa có lệnh thì không dám lên tiếng.
Nguyệt Hoa phu nhân tỉnh bÆ¡, cưá»i :
- Chúng ta lẽ ra nên sớm quyết định một phen sinh tỠ!
- Tháºt sá»± cần phải như váºy sao ?
Äồng Thiên Kỳ quắc mắt lãnh bạo nói :
- Äồng má»— đã có lòng giết ngưá»i rá»a thù từ lâu.
Nguyệt Hoa phu nhâu quả nhiên là con hồ ly giảo hoạt, vẫn nụ cưá»i ẻo lả nói :
- Váºy mà ta hôm nay không có lòng động thá»§ vá»›i ngươi !
- Tại sao ?
- á»’, ta vẫn hy vá»ng có ngà y ngươi hồi tâm chuyển hướng, hiện tại bổn bang chức vị Phó bang chá»§ vẫn còn khuyết vị !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i mỉa nói :
- Ngươi không thấy là tìm sai ngưá»i đó ư ?
- Dẫu sao thì ta vẫn hy vá»ng có ngà y ngươi chấp nháºn.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i báºt thà nh tiếng :
- Ngươi nằm má»™ng đấy à , Äồng má»— muốn giết ngươi không giây phút nà o quên.
Nguyệt Hoa phu nhân chẳng những không khiếp sợ mà bá»—ng cất tiếng cưá»i lên khanh khách:
- Cho dù ngươi nói thế nà o, thì hôm nay ta vẫn không muốn cùng ngươi động thủ.
Äồng Thiên Kỳ cảm thấy hÆ¡i khó chịu trước bà ta, hồi lâu nói :
- Váºy chẳng lẽ ngà y hôm nay bà đến đây chỉ là để thâu tháºp tá» thi đệ tá» cá»§a bà ?
- á»’ cÅ©ng có thể nói váºy, nhưng ta vốn không nghÄ© bá»n chúng gặp ngươi trước, đồng thá»i cÅ©ng là để tuyên bố vá»›i ngươi má»™t chuyện.
- Chuyện gì ?
- Nháºt Nguyệt Bang phải đối mặt vá»›i Linh SÆ¡n phái và Nam Hải Nhị phái bên trong còn gia thêm Äồng Thiên Kỳ ngươi.
- Sao ? Bà cảm thấy Äồng má»— xuất hiên đột ngá»™t lắm ư ?
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i cưá»i nói :
- Nhân cÆ¡ táºp kÃch, đâu phải là bản sắc anh hùng Äồng Thiên Kỳ báºt cưá»i nói :
- Bà định nói Äồng má»— chá» khi bà đối phó xong vá»›i Linh SÆ¡n phái, Nam Hải Nhị pháp xong má»›i bắt đầu cùng Äồng má»— thanh toán ?
- À, tiểu huynh đệ ngươi tháºt Ä‘oán ý ngưá»i như thần !
Äồng Thiên Kỳ nhún vai cưá»i mỉa nói :
- à hay đấy, thế nhưng Äồng má»— không thể ngồi chá» bà lá»›n mạnh !
Nguyệt Hoa phu nhân như không đê ý đến lá»i chà ng, nói tiếp :
- Ta định trước hết chỉnh đốn lại Äà o Hoa đảo, khôi phục lại uy xưa cá»§a nó.
Äồng Thiên Kỳ nghe nhắc lại Äà o Hoa Äảo thì lạnh giá»ng nói :
- Ngưá»i đã thương tâm không nguyện thấy lại mảnh đất Ä‘au lòng ấy.
Mặt phấn của Nguyệt Hoa phu nhân bất chợt thay đổi, nhưng trấn tĩnh nói :
- Huyết kiếp Thá»§, Chấn Thiên Lệnh, chẳng lẽ không để tâm đến hai chữ uy tÃn?
- á»’ Äồng má»— không tá»± hổ thẹn vì đối xá»!
Nguyệt Hoa phu nhân giá»ng trở nên hÆ¡i gay gắt :
- Váºy đợi đến khi ta tiêu diệt Linh SÆ¡n phái, Nam Hải Nhị phái thì ngươi vô phương đấu nổi Nháºt Nguyệt Bang.
Äồng Thiên Kỳ bá»—ng ngã cổ cuồng tiếu má»™t trà ng dà i :
- Ha ha hạ.. Nguyệt Hoa phu nhân, lần nà y thì ngươi phà không tâm cÆ¡ rồi, cánh tay Huyết Kiếp Thá»§ sẽ đồng thá»i vươn tá»›i cả bốn môn phái các ngươi.
Nguyệt Hoa phu nhân lạnh giá»ng nói :
- Hy vá»ng ngươi có đủ hùng tâm đó, thế nhưng chỉ sợ khi bốn môn phái chúng ta liên thá»§ vá»›i nhau, thì cÆ¡ há»™i thà nh công cá»§a ngươi rất mong manh !
- Äồng má»— quyết tâm triệt hạ cả bốn phái.
- Hảo, nhất định má»™t lá»i !
- Lúc nà o ?
Chừng như đã có tÃnh toán trước, Nguyệt hoa phu nhân nói ngay :
- Äêm trung thu mưá»i lăm tháng tám.
- Ở đâu ?
- Äá»™ng Äình Quân SÆ¡n, kẻ thắng sẽ là ngưá»i sở hữu Cá»u đỉnh.
Nguyệt Hoa phu nhân nói xong, miệng lại tươi cưá»i như cÅ©, quay ngưá»i phất tay nói:
- Hồi tổng đà n !
Bấy giá» Ä‘oà n binh mã cá»§a Nguyệt Hoa há»™i lục tục rút lui nghiêm trang như lúc đến đây, phút chốc không còn thấy bóng ngưá»i nà o trong Cung Hồ bảo Khi ngưá»i cá»§a Nguyệt Hoa há»™i Ä‘i khuất hẳn, Linh Ẩn là ngưá»i đầu tiên tiến đến bên Äồng Thiên Kỳ, cưá»i kha khả nói :
- Äồng hà i nhi, xem ra ngươi cao minh hÆ¡n Vân Không năm xưa nhiá»u.
- Tiá»n bối quá khen không biết thương thế cá»§a Toà n Phong tiá»n bối thế nà o rồi ?
Từ đằng kia vá»ng lại tiếng trả lá»i cá»§a Toà n Phong Cái.
- Äồng nhi, ngươi yên tâm, lão phu chỉ cần nghỉ dưỡng hai ngà y là hồi phục hoà n toà n.
Bấy giá» lại có ngưá»i cứu tá»· muá»™i há» Nhan đưa ra, toà n trưá»ng chỉ duy nhất Mai Phụng Linh là trúng thương nặng nhất bất tỉnh nhân sá»± còn lại má»i ngưá»i Ä‘á»u bình an vô sá»±.
Äồng Thiên Kỳ sau má»™t hồi chà o má»i ngưá»i lấy lệ, rồi bước đến bên ngưá»i Mai Phụng Linh ngồi xuống vuốt tóc nà ng, thở dà i nói :
- Các vị sao hà tất phải váºy, có đáng vì má»™t con ngưá»i cô độc như Äồng Thiên Kỳ nà y sao ?
Mai Phụng Linh sau má»™t hồi má»›i từ từ mở mắt ra, rồi từ khóe mắt nà ng lăn ra hai hạt lệ châu, sung sướng gượng cưá»i nói :
- Thiên Kỳ, chà ng... không.. nên bỠmặt chúng tôi...
Äồng Thiên Kỳ cưá»i khổ, cúi thấp nói :
- Nên tịnh dưỡng, chuyện tháºt khó nói !
Mai Phụng Linh cố đưa tay lên vuốt mặt chà ng nhưng không nổi, hổn hển nói :
- Thiên Kỳ, tại sao... ?
- Phụng Linh, nà ng không thấy ta còn nhiá»u chuyện phải là m sao ?
Phụng Linh thở dà i sóng sượt, bất giác nước mắt lại lăn dà i, nà ng khóc thà nh tiếng:
- Thiên Kỳ, em... hối háºn, tại sao em lại không... hiểu hết chà ng ?
- Thôi, nà ng không nên nghÄ© ngợi nhiá»u chỉ có hại cho sức khá»e.
- Thiên Kỳ, tha thứ... tha thứ cho em, từ nay vá» sau... chà ng đừng xa em.. Thiên Kỳ lần nữa lại thở dà i, như chưa bao giá» lòng chà ng buồn rưá»i rượi như lúc nà y, hồi lâu má»›i lên tiếng an á»§i nà ng nói :
- Phụng Linh, nghe lá»i ta, phải kiên trì, nhất định chúng ta khôi phục Mai Äảo.
Lúc nà y Bạch Vân Phụng cÅ©ng đã đến bên cạnh, nà ng khẽ há»i :
- Thiên Kỳ, thương thế của Mai cô nương thế nà o ?
Äồng Thiên Kỳ á»ng mặt, cưá»i nói:
- Không đáng lo lắm... Vân Phụng, ta nhỠnà ng một chuyện.
Vân Phụng ngồi xuống bên chà ng, nhÃu mà y lo lắng há»i :
- Chuyện gì mà nghiêm trá»ng váºy ?
- À, nhá» nà ng chăm sóc mai cô nương cẩn tháºn, thân thế cá»§a nà ng đáng thương không kém gì Äồng Thiên Kỳ nà y đâu.
Bạch Vân Phụng gáºt đầu nói ngay :
- Chuyện nà y có gì quan trá»ng, em nhất định chăm sóc cho cô ta Lúc nà y, đột nhiên bên tai chà ng nghe tiếng Tà Bốc gá»i :
- Äồng công tá».
Äồng Thiên Kỳ giáºt mình ngước mắt nhìn lên, cảm kÃch nói :
- Tư Không huynh Äồng Thiên Kỳ là m..lụy đến các vị nhiá»u quá, Lá»— huynh đã vì Äồng má»— mà chết, thá»±c tình tôi không hiểu tại sao các vị nguyện theo giúp tôi.
Tà Bốc trịnh trá»ng nói :
- Äồng công tá». giữa ngưá»i và ngưá»i khó tránh được có lúc hiểu nhầm, chỉ cần hiểu ra là không còn hiểu nhầm nữa Còn chuyện ai phiá»n lụy đến ai, chúng tôi Ä‘á»u là tá»± nguyện theo công tá», có chết cÅ©ng không từ !
Äồng Thiên Kỳ trầm mặc nhìn và o khoảng không trước mặt, hồi lâu, trầm ngâm nói :
- Qúa khứ cứ để nó trôi qua, Tư Không huynh, chúng ta vẫn là hảo bằng hữu.
Äồng má»— không muốn thiếu ai, mà cÅ©ng không muốn ai thiếu mình.
Tà bốc nói :
- Thế nhưng chúng tôi nợ công tá» quá nhiá»u Äồng Thiên Kỳ lắc đầu nói :
- Chúng ta không ai thiếu ai, đúng không ? Chúng ta mãi mãi là bằng hữu.
Tà Bốc than dà i nói :
- Công tá» còn háºn chuyện trên Tiên Äà i nham chứ ? Chỉ là má»™t chuyện hiểu lầm tồi tệ, mấy vị cô nương lòng như si dại...
Äồng Thiên Kỳ nghe nhắc lại chuyện đó lắc đầu thở hắc ra, nói vá»™i :
- Thôi, tất cả chỉ là cái há»a không tránh được cá»§a Äồng Thiên Kỳ, các vị hà tất phải khổ tâm !
Tà Bốc khẳng khái nói ngay:
- Kẻ sĩ chết vì tri kỷ !
Lúc nà y, Nhan Kiếm Long cÅ©ng đã đến má»™t bên, giá»ng ân háºn pha lẫn hổ thẹn nói:
- Thiên Kỳ, ta không biết nên nói với cháu thế nà o bây giỠ?
Trên mặt Äồng Thiên Kỳ hiện vẻ xúc động, nhưng chỉ là thoáng qua rồi trầm tÄ©nh lại ngay:
- Tiá»n bối không nên nói nữa thì tốt hÆ¡n!
Nhan Kiếm Long nói :
- Thiên Kỳ... cháu không coi ta là .. Äồng Thiên Kỳ hÃt sâu má»™t hÆ¡i, nói :
- Thân thÃch vá»›i Äồng má»— chỉ có hại chứ không có lợi, các vị trở vá» thì hay nhất.
Tà Bốc thấy căng thằng bèn chen và o nói :
- Äồng công tá» bá»n há» nghìn dặm đến đây chỉ là theo công tá»...
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt, nói:
- Tôi hy vá»ng há» trở vá» bình an, chỉ vì Äồng má»— mà các vị phải trả giá đắc là không nên.
Nhan Kiếm Long nghe váºy thì khá»±ng cả ngưá»i không biết nên nói thế nà o đây, hồi lâu mặt lão bá»—ng Ä‘anh lại, nói gắt:
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi không lượng thứ cho ta ?
- Dượng à , tình thân luôn tồn tại, chỉ tiếc gia thù cá»§a Äồng Thiên Kỳ quá lá»›n, thân nà y còn chưa biết kết thúc thế nà o đây, để tránh liên lụy đến các vị, chúng ta ai là m việc nấy thì hÆ¡n Linh Ẩn chừng như nghe không lá»t tai quát lá»›n:
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi không thấy mấy lá»i nà y quá tuyệt tình ư ?
Äồng Thiên Kỳ lãnh mạn nói :
- Tiá»n bối, giữa chúng ta nếu không có ân oán, tốt nhất tránh phiá»n đến nhau.
Linh Ẩn nói :
- Ngưá»i chứ đâu phải gá»— đá mà vô tình, ngươi má»™t má»±c dùng ân oán để cân lượng từng ngưá»i, thá»±c khiến ngưá»i ta khiếp sợ.
- á»’ váºy thì cứ để há» háºn Äồng má»— !
Nói đến đó đột nhiên chà ng thay đổi ngữ khà tiếp :
- Tiá»n bối, hiện tại tạm thá»i không nói những chuyên nà y, quan trá»ng thất lúc nà y là trị thương, đúng không ?
Linh Ẩn không để ý dén lá»i chà ng, nói tiếp:
- Ta cảm thấy lo lắng cho sự suy nghĩ của ngươi.
"Tháºp Äiện Truy Hồn Y" cÅ©ng lên tiếng chen và o nói :
- Linh Ẩn chân nhân nói tháºt thấu lý thấu tình. Äồng công tá» nên nghÄ© lại.
Äồng Thiên Kỳ im lặng, rồi bá»—ng quay phắt ngưá»i liá»n nhìn quanh bá»n Hoa Ngá»c Phụng và tá»· muá»™i Nhan Ngục Dung, Nhan Ngá»c Vi, Ä‘oạn khẳng khái cá» bước Ä‘i nhanh ra hướng động môn.
Hoa Ngá»c Phụng đột nhiên la lên :
- Thiên Kỳ, hãy đứng lại !
Äồng Thiên Kỳ hÆ¡i khá»±ng ngưá»i, quay đầu lại ngạc nhiên há»i :
- Cô nương có chuyện gì muốn nói ?
Hoa Ngá»c Phụng nói :
- Ngươi nói ra má»™t lá»i đã nghÄ© kỹ chưa ?
Äồng Thiên Kỳ có chút kinh ngạc, nhưng liá»n trầm giá»ng nói :
- Lá»i Äồng má»— như Ä‘inh đóng cá»™t, ân oán phân minh.
Hoa Ngá»c phụng cưá»i nhạt nói :
- Váºy thì được, khi còn ở trên Cá»u U Äảo, ngươi từng đáp ứng lá»i Mai cô nương, cô ta không khóc nữa, ngươi cÅ©ng không rá»i khá»i cô ta, đúng chứ ?
Má»™t câu há»i nà y khiến Äồng Thiên Kỳ chết lặng cả ngưá»i nhất thá»i không đáp được, Hoa Ngá»c Phụng liá»n tiếp :
- Hiện tại cô ta chỉ vì cứu ngươi mà thân trá»ng thương, váºy ma ngươi nhẫn tâm bá» ra Ä‘i sao ?
Äồng Thiên Kỳ cà ng lặng ngưá»i hÆ¡n, chừng như trong đây chà ng đã thay đổi suy nghÄ©.
Ngưá»i ta thưá»ng nói "rèn sắt khi nung chÃn", Äịa Sát Lệnh chá»§ thấy váºy liá»n chen và o nói:
- Äúng, đúng... Äồng tiểu tá», khi trên Cá»u U Äảo ngươi thiếu ta cứu mạng má»™t lần.
Tiểu hà nh khất chừng như cÅ©ng có không muốn chà ng rá»i khá»i đây lên tiếng :
- Äồng công tá», lão gia gia tôi cÅ©ng chỉ vì công tá» mà thá» thương nha !
"Tháºt Äiện Truy Hồn Y" cÅ©ng liá»n phụ há»a nói:
- Há» Äồng kia nếu ngươi nói ân oán phân minh, thì hẳn nhá»› khi ở trên phi hà đảo, há» Yên ta cÅ©ng từng trị thương cho ngươi chứ ?
Bạch Vân Phụng từ đầu đến giỠở bên chà ng lắng nghe, khi ấy nhẹ giá»ng nhắc nhở chà ng :
- Thịnh tình của Hoa cô nương khi ở cùng chà ng trong Vạn Hoa Cốc, chà ng cũng không the xem nhẹ !
Äịa Sát Lệnh chá»§ chen và o tiếp :
- Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng đoản mệnh khiến Thần Châu Tam Tà khuyết một cánh, lại thêm Vạn Thánh đảo chủ Nhan Kiếm Hồng cũng chỉ vì ngươi mà tỠmệnh, ngươi hẳn dám quên ?
Äồng Thiên Kỳ chỉ đứng chết lặng chừng như không còn lá»i nói nói được.
Hết chương 87