 |
|

13-01-2009, 06:36 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 76 Bà n Long Trân Vây Cừu Thiên Hiệp
Lệnh Thiên Sư Bất à Bị Giam
Bà n long loạn thạch tráºn, khà thế cà ng mãnh liệt hÆ¡n trước, hà ng mấy ngôi má»™ đá giải khói trắng xông lên cuá»™n cuá»™n, cà ng lúc cà ng nồng nặc, đục vẫn như lá»›p sa mù buổi sáng mùa Äông, khiến ngưá»i ta mở mắt mà không trông thấy gì cả, chỉ nhìn được lá» má» không rõ rệt, lại thêm giữa bầu trá»i đục như sữa, thoảng thấy nhiá»u bóng Ä‘en ẩn hiện, lượn qua lượn lại không ngừng. Tháºt là sương sầu mây thảm bóngmỵ hiện tráºp trùng ...
Lại thêm giữa bầu khói đục, dưá»ng như có tiếng kêu ai oán rên rỉ não nùng, lúc bá»—ng lúc trầm, khiến ngưá»i nghe không thể tá»± chá»§ được tinh thần.
Cừu Thiên Hiệp gượng ép nhắm kÃn đôi mắt, trấn định tinh thần, tuy váºn luồng ná»™i lá»±c chân ngươn để khai thông ý niệm, bà i trừ sá»± há»—n loạn và thất thần ... hầu trấn tỉnh lấy lại thần trà bình thưá»ng, nhưng chà ng đã lầm ... vì chà ng cố định tâm bấy nhiêu, thì ngoại cảnh âm thanh hiện lên khuấy phá bấy nhiêu không tà i nà o chế ngá»± được.
Nhiá»u là n gió bốc nổi, mang theo tiếng rên xiết tỉ tê, từ xa xa thổi tá»›i, cà ng lúc cà ng gần, cà ng gần cà ng lá»›n. Khiến ngưá»i nghe dù có can đảm đến đâu, cÅ©ng không khá»i rùng mình má»c ốc, và như sa và o cõi Cá»u U địa ngục nghe gặp loà i quá»· khóc ma than ...
Cừu Thiên Hiệp không thể nén lòng ngồi lâu được nữa, chà ng nghiến răng ken két, đứng phắt dáºy, buá»™c miệng quát to như sấm nổ:
- Yêu đạo ta quyết liá»u mạng vá»›i ngươi Vừa hét dứt thân mình chà ng cúi khom xuống vươn tay hữu nhắm ngay gò mả giả đánh mạnh má»™t chưởng:
- Bùng !
Má»™t tiếng nổ long trá»i, gò mả đá bị luồng kình phong đánh cá»±c mạng, biến ra vô số đá vụn bốc bay à o ạt, khắp bốn phương tráºn Bà n Long đã mù mịt, cà ng thêm Ä‘en tối hãi hùng.
Äối vá»›i ngá»n chưởng phong ấy chẳng có kết quả gì, lại thêm khói nồng xong lên gay gắt hÆ¡n trước:
Cừu Thiên Hiệp vốn biết. Hoằng Äại pháp sư Ä‘ang đứng bên ngoà i Ä‘iá»u động quá»· phù. Nếu là thuáºt pháp cá»§a bá»n "Mao sÆ¡n đạo sì" thì lấy động chế tịnh, lấy tháºt chế huyá»n hư, vì nghÄ© thế nên chà ng váºn ná»™i lá»±c đẩy ra má»™t chiêu chá»›p nhoáng kế tiếp:
- Ầm ... Äùng !
Nhiá»u tiếng nổ dáºy đất long trá»i, đá vụn bể ra muôn khối, và bốc bay à o à o như vÅ© bão mưa sa ... nhưng đã hoà i công vô Ãch, vầng khói trắng vẫn đùn lên cuồn cuá»™n, bốc má» cả mắt Cừu Thiên Hiệp.
Ngay lúc đó, từ phÃa xa xa, Hoằng Äại pháp sư phá lên cưá»i lanh lảnh, bằng giá»ng nói chát óc kinh hồn, truyá»n theo là n khói má»ng !
- Cừu Thiên Hiệp ! Ngươi có nhiá»u khà lá»±c đấy, "Loạn thạch tráºn" cúa bổn tá»a đâu sợ man khà lá»±c cá»§a ngươi đâu ? Ha ha ha !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua như bầm dáºp can trưá»ng. tim óc gần nát loạn, chà ng uất háºn từng cÆ¡n, vì nghe được tiếng nói mà không thấy được hình đối phương ở đâu ?
Dù có bản lãnh siêu phà m nháºp thánh, cÅ©ng không biết là m thế nà o !
Cừu Thiên Hiệp phẫn háºn như Ä‘iên dại tung má»™t loạt bốn, năm chưởng ác liệt kế tiếp, vẫn không trông thấy bóng dáng cá»§a đối phương, chỉ thấy cát bụi hòa vá»›i sa mù bay lên cuồn cuá»™n, thá»±c là uổng phà cả cÆ¡ tâm, tổn hao ná»™i lá»±c má»™t cách vô Ãch.
Vì thế, sá»± tin tưởng lúc đầu đà tiêu tan ra mây khói. Lòng tin đà mất, thì tinh thần trở nên vô chá»§, để cho niá»m phiá»n não, sầu háºn, nổi nóng bốc lên như ngá»n Ä‘uốc, là m má» cả mắt, khiến chà ng cảm thấy khắp nÆ¡i đâu đâu cÅ©ng có bóng địch thá»§ chà ng lại nghÄ© ba bên bốn bá» Ä‘á»u có hố sâu, nhưng không rõ hố sâu, nhưng không rõ hố sâu ở đâu ... mà bước tránh.. Lúc bấy giá», chà ng đánh mất niá»m tin lúc đầu, cho nên tâm hồn không tà i nà o yên tÄ©nh được chà ng lại nghÄ© lẩn thẩn, bèn chép miệng lẩm bẩm:
- Hừ ! Ta hiểu rồi ... Nhưng gò loạn thạch nà y nhứt định là không phải tráºn quá»· có bùa ma, "Mê tông tráºn pháp". Mà chÃnh là "Bát quái tráºn" cá»§a Gia Cát Võ hầu Ä‘á»i Tam quốc ta cố tìm cho được "SANH" môn là thoát khốn, tuy ta không rõ thấu cÆ¡ diệu lý, biết lẽ âm dương, sanh khắc cá»§a ngÅ© hà nh, hay tà ngá» phương vị ra thế nà o, nhưng ta tin chắc rằng. Khoảnh đất bà y tráºn nà y chu vi không hÆ¡n mưá»i trượng, nếu ta vượt qua mưá»i trượng ắt thoát khá»i tráºn đồ.. ! Cừu Thiên Hiệp vừa nghÄ© xong, đôi chân đã nhÃch động, bất kể sa mù dầy mịch, gió khói trùng trùng, chà ng không nhắm và o Äông, Tây, Nam, Bắc gì cả, mà chỉ nhắm chạy bừa ra ngoà i.
Không ngỠý tưởng lẩn thẩn cá»§a chà ng lại đúng vá»›i sá»± tháºt.
Hoằng Äại pháp sư đối vá»›i "Loạn thạch tráºn" là chÃnh "hắn" mô phá»ng theo "Bát quái tráºn" đồ cá»§a Gia Cát Võ Hầu, nhưng hắn chỉ láºp lại má»™t phần ba mà thôi Nguyên vì, Há»›n Thá» thừa tướng Gia Cát Lượng láºp ra Bát quái tráºn, tám ngà n tám trăm sáu mươi bốn lá»™ tuyến, song chỉ chừa ra sáu mươi ba cá»a "SANH" môn còn lạ là tá» lá»™. Muốn thoát khá»i tráºn nà y phải thuá»™c huyá»n vi dịch số, bảy bước tá»›i, tám bước lui, sang tả hai, trà n qua hữu má»™t, cứ thế mà tiến má»›i tìm được sanh môn ... thoát khá»i tráºn, đấy là chưa kể bước Ä‘i phải án theo tà ngá» trưá»ng cước mẹo dáºu thối bô.... nữa là Nhưng "Loạn thạch tráºn" chỉ lấy má»™t phần ba cá»§a Bát quái tráºn, song tráºn nà y lợi hại khôn cùng, vì Hoằng Äại pháp sư gá»i binh ma tướng quá»·, thần núi Long Hổ xuống gìn giữ tráºn, che án cả mắt ngưá»i, không cho trông thấy cá»a Sanh môn.
Vì thế Cừu Thiên Hiệp chạy xồng xộc như hổ đói, suốt một canh vẫn không tìm thấy lối ra, mồ hôi thi nhau chảy như suối đổ ướt cả áo quần chà ng đã bắt đầu thấm mệt phá lên thở hồng hộc ...
Ngaylúc ấy, bá»—ng nghe tiếng tù và rÃt lên “ù u†vang dáºy.
Tiếp theo đấy, phÃa bên hữu bá»—ng nghe Hoằng Äại pháp sư rống to lên:
- Có gì thế ?
Bổng hai Ä‘iểm sáng xanh như mắt mèo, chợt lóe lên nhấp nháy cùng giá»ng nói run rẩy đáp to:.
- Thượng bẩm pháp sư, đấy là tiếng Lô dịch "Báo động" ... chứ không phải loạn còi thưá»ng !
Cừu Thiên, Hiệp Ä‘ang má» mệt trgng vầng khói ám, bá»—ng nghe hai tiếng "báo động" lấy là m kinh ngạc bồi hồi, chà ng vá»™i đứng dừng lại lắng tại nghe ngóng những lá»i đối thoại bên ngoà i.
Hoằng Äại pháp sư lại nhanh miệng nói tiếp:
- Mau ! Mau ra ngoà i ô xem xét Lá»i nói chưa dứt, đột nhiên má»™t tiếng sáo trúc thổi lên như xé lụa, cùng giá»ng nói gấp rút kêu lên hốt hoảng:
- Pháp sư, pháp sư ! Có biến ... nguy mất !
Hoằng Äại thất kinh kêu lên:
- Gì thế ?
- Có ngưá»i lá»t và o "Äẫu Ngưu Cung" Hoằng Äại kêu lên tiếng "A" kinh ngạc bằng giá»ng nói hốt hoảng há»i nhanh:
- Ai ? Ai dám xâm phạm nÆ¡i thánh địa ... ai đã và o Äẩu Ngươn cung ?
Giá»ng no l tên thá»§ ha run rẫy, lÃu lưỡi trả lá»i:
- Má»™t cô gái váºn toà n xiêm trắng, lẽn và o Äẩu Ngươn cung bắt cóc lệnh thiên sá»±. Hoằng Äại kêu lên hốt hoảng há»i:
- Ngươi bảo sao ?
- Lệnh thiên sư bị cô gái cưỡng bách bắt đi.
- Thế các ngươi là m gì ? Toà n là phưá»ng ăn hại - Tiểu nhân trở tay không kịp, chừng biết rõ thì lệnh Thiên Sư còn trong tay cô gái, chúng tôi không dám vá»ng động, vì thế ... _ - Hừm ? Thế bá»n chúng còn những ai nữa ? Chúng chạy mất cả rồi ư ?
- Cô ả chẳng chạy đi đâu cả !
Cừu Thiên Hiệp kêu lên một tiếng A ...
Kinh ngạc, tháºt là má»™t việc xuất kỳ bất ý.
Hoằng Äại pháp sư kinh ngạc không kém, tay hữu vẫy nhẹ thiết như ý chỉ và o khoảng không:
Soạt ... ù Má»™t luồng khói đục như sữa, tá»a cuá»™n ra đầy đất ...
Cừu Thiên Hiệp nhìn theo là n chá»›p, thấy rõ bóng Hoằng Äại vá»™i phóng mình chá»™p tá»›i ...
Nhưng khói trắng cuá»™n dầy, bóng ngưá»i vụt biến mất, hai tay chà ng chá»™p mạnh và o khoảng không, vấy phải cái gò loạn thạch ... suýt té ngã ...
Ngay lúc đó, má»™t tiếng hét lanh lảnh từ xa vang dá»™i lại như chim hoà ng rá»i cốc, nhưng đượm giá»ng giáºn dữ - Long Hổ sÆ¡n là cái quái gì ? Bản cô nương không tin các ngươi cầm ma bắt quá»· được !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua tiếng nói rất quen thuá»™c, vá»™i đứng thẳng ngưá»i lên sau gò đá buá»™c miệng hét cá»±c to:
- Như Ngá»c ! Như Ngá»c ta ở đây nà y !
Nhan Như Ngá»c cảm động hét to:.
- Thiên Hiệp ! Chớ loạn, hãy can đảm lên !
- A !
Má»™t tiếng hét vang lên thê thảm, chứng tá» Nhan Như Ngá»c đã hạ sát má»™t ngưá»i.
Hoằng Äại pháp sư thét lên lanh lảnh há»i:
- Nà ng là ai ?
Nhan Như Ngá»c gắt lên the thé:
- Äạo sÄ© gà n ! Chưởng nhãn pháp cá»§a ngươi không là m hoa mắt được bản cô nương đâu, Äẩu Ngươn cung chỉ có Vân Phong vụ tòa mê hồn tráºn, bản cô nương đã biết quá ... nhiá»u ...
- Soạt ! Vút !
Một đạo bạch ảnh hiện ra, bóng hồng quang lại nổi.
Sa mù thoạt mất bầu không khà trở nên sáng rõ như ban ngà y.
Nhan Như Ngá»c tay trái nắm chặt cổ má»™t lão đạo sÄ© ốm như que cá»§i, thân mình lão đạo run lên bần báºt như sốt rét nà ng đứng an nhiên trên gò đá cách Cừu Thiên Hiệp độ má»™t trượng.
Nhan Như Ngá»c nhìn thấy mồ hôi nhuá»™m đầy áo Cừu Thiên Hiệp lại thêm mặt mà y lem luốc tay chân dÃnh đầy bùn đất, bất giác phá lên cưá»i hi hi nói:
- Thiên Hiệp ! Ngươi nô đùa gì quá thế ? Hãy nhìn lại mình ngươi thỠxem !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua, vá»™i nhìn lại tay chân mình mẩy, bất giác thẹn đỠmặt, bằng giá»ng nói mất tá»± nhiên, đáp nhá»:
- Ta chẳng rõ vì sao ? Như Ngá»c ... nà ng hãy cẩn tháºn Lúc nà y, Hoằng Äại pháp sư tung mình bay đến má»™t bên.
Nhan Như Ngá»c nhÄ©n Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i - Ngươi hãy yên tâm ! Nếu tên "Hoằng" nhÃch động má»™t tÃ, thì ta sẽ cưa cổ vị địa thiá»n sư cá»§a hắn ngay tức khắc !
Nói xong, nà ng vươn bà n tay búp măng nhá»n như vút hổ bấu mạnh và o cổ đạo sÄ© bằng giá»ng nói chanh chua khắc bạc, bảo:
- Lão đạo ? Ngươi mau truyá»n chỉ gá»i tên Thanh ngưu không được báo động nữa.
Lão Thiên Sư thất thế lại bị cái quấu Ä‘iếng ngưá»i, nên láºp cáºp bảo nhá»:
- Pháp ... sá»±. Hoằng ... á»i chao ! Mau ... mau ...
Hoằng Äại Ä‘au lòng xót dạ, đưa thiết như ý chỉ và o mặt Nhan Như Ngá»c. vừa run rẫy, nói vá»›i lão đạo:
- Tôn sư hãy an tâm, có thuộc hạ hộ giá ...
Hắn lại quay nói vá»›i Nhan Như Ngá»c:
- Tiểu yêu nữ ! Ngươi muốn vuốt râu cá»p hay sao ?
Lão Thiên Sư lại bị Nhan Như Ngá»c kẹp chặt cứng thêm nữa. Lão kêu rống lên thêm thảm:
- á»i chao ? ái, ôi !
Nhiá»u tiếng kêu rống vang lên bất tuyệt, gương mặt vị lão sư tái xám không còn má»™t tia máu, thân mình lão run lên bần báºt má»™t cách đáng thương. ÄÆ°á»ng đưá»ng vị tổ sư gia mà bị cô gái hạ nhục tháºt thảm hạ.
Hoằng Äại pháp sư kêu rống triá»n miên, cây thiết như ý mất Ä‘i vẻ bóng lá»™n, chỉ vì tráºn Bà n long thạch đã biến mất vầng sa mù không còn tái hiện ta nữa, hắn giáºn sôi lên sùng sục rống cá»±c to:
- Sơn nhân, thần vụ đâu ?
Vừa hét, vừa nhìn cây thiết như ý bá»—ng nhiên hắn tỉnh ngá»™ trợn mắt nhìn Nhan Như Ngá»c rống to lên:
- Yêu nữ ! Thảo nà o ngươi và o Äẩu Ngươn cung lại thông qua được “Vân Phong vụ tá»a†chỉ vì thân mình nhÆ¡ nhá»›p cá»§a ngươi ! Äại hại chết đạo pháp lại còn Ä‘uổi cả sÆ¡n thần cá»§a ta ! Yêu đạo ! Yêu nữ ! Ta quyết giết ngươi ...
Nhan Như Ngá»c tá»± biết thân mình Ä‘ang ô uế, nên thẹn đỠmặt, nà ng quá xấu hổ nên nổi nóng, tay hữu nắm chặt “Lão Thiên Sư†thẳng tay ném mạng và o ngưá»i Cừu Thiên Hiệp đồng thá»i rống lên lanh lảnh:
- Phiá»n ngươi chịu khó giữ chặt “lão ròmâ€, để ta giết tên dẫn “Trâu†hống hách nà y.
Vừa hét dứt, nà ng không kịp tuốt kiếm ra giao đấu, chỉ rùn ngưá»i xuống đẩy nhanh ra ngá»c chưởng nhắm ngay Hoằng Äại pháp sư kÃch mạnh tá»›i.
- Reng ! Reng !
Thân hình to lá»›n như đại bà ng cá»§a Hoằng Äại pháp sư tung mạnh lên cao hằng trượng, chiếc chuông lục lạc gá»i hồn vang lên theo nhịp bước cá»§a hắn kêu “rổng rảng†tá»±a hồ như hắn thấy động thá»§ bất tiện, nên nhảy tránh rất tà i tình, thân nhanh hÆ¡n quá»· mị.
- Ầm !
Má»™t tiếng nổ long trá»i lở đất, hà ng ngà n khối đá lá»›n nhá» bốc lên cao, lại biến tá»a xuống đất như cÆ¡n mưa tuyết.
Nhan Như Ngá»c đẩy má»™t chưởng đánh tan má»™ đá to, lá»a giáºn cà ng bốc lên ngùn ngụt, nhanh như tia chá»›p xẹt ngang trá»i, chiếc bóng trắng lao vút nhắm ngay lối bước cá»§a Hoằng Äại pháp sư xạ mạnh tá»›i, đồng thá»i nà ng hét lên lanh lảnh:
- Yêu đạo ! Ngươi có chạy đưá»ng trá»i.
Hoằng Äại pháp sư giÆ¡ cao thiết như ý vẫn mạnh và o khoảng không hét lá»›n:
- Thủ sơn thần ở đâu ?
Tiếng nói của lão vừa dứt, bỗng nghe:
- Vút ! Soạt !
Hai đạo kình phong nổi lên, phá vẹt không gian bay vá»t đến.
Hoà n Phong quái và má»™t tên lá»±c sÄ© Kim giáp đồng hiện thân ra má»™t lượt. Thá»±c là quái dị, không rõ bá»n chúng ứng trá»±c nÆ¡i đâu, mà hiện thân thá»±c cấp kỳ.
Tên lực sĩ Kim Giáp lên tiếng bẩm:
- Tiện chức vẫn chỠtại đây !
Hoằng Äại pháp sư đưa tay chỉ và o mặt Nhan Như Ngá»c hét bảo:
- Các ngươi mau thu phục con yêu nữ cho ta.
- Chúng tôi ... xin tuân pháp chỉ !
Tên Kim giáp lá»±c sÄ© cùng Hoà n Phong quái đồng ứng tiếng tuân mệnh. Cả hai tuốt nhanh binh khà nhắm ngay Nhan Như Ngá»c xông tá»›i tấn công.
Hoà n Phong quái vẫn sá» dụng sợi xÃch sắt “Bà n long luyện xÃch†chỉ đổi má»™t chiêu thế má»›i mẻ hÆ¡n.
Còn tên Kim giáp lá»±c sÄ©, hai tay vÅ© lá»™ng song chùy “Tá» kim trụyâ€, nhìn thấy hai quả chùy to má»™t cách vÄ© đại, ước chừng bốn, năm mươi cân dư, hắn múa đôi chùy sắt vùn vụt nhắm ngay Nhan Như Ngá»c kÃch tá»›i, đồng thá»i cao giá»ng rống lên như hổ đói:
- Yêu nữ chớ hung hăng, hãy tiếp “Kim giáp thần†một và i chùy.
Chiêu thế rất trầm nặng, ngưá»i hung, lá»±c bạo xuất thá»§ như mãnh hổ gặp mồi.
Lúc bấy giá» Nhan Như Ngá»c chỉ có đôi bà n tay trắng, là m sao dám đưa ra ứng thế tiếp chiêu, nà ng chỉ uốn nhẹ lưng ong báºt ngược thân mình lên cao hà ng trượng, tránh thoát cặp chùy quái ác cá»§a Kim giáp thần, nhanh như chá»›p má»™t tiếng thét nổi lên:
- Soạt !
Nà ng tuốt nhanh trưá»ng kiếm ra khá»i vá», thân mình còn lÆ¡ lá»ng giữa khoảng không, dùng ngay chiêu “Thất tinh cao chiếu†thuáºn đà xạ nhanh xuống thấp, kiếm phong tá»±a muôn đốm hà n tinh nhắm ngay Thái dương huyệt cá»§a Kim giáp thần kÃch mạnh tá»›i, tháºt là tinh xảo và nhanh khôn tả.
Kim giáp thần lợi hại không kém, đôi chùy “tá» kim trụy†vÅ© lá»™ng thà nh má»™t vòng tròn lóe ra ánh hà o quan tÃm nhợt, tả công hữu kÃch, dùng cương khắc nhu, bức thanh trưá»ng kiếm cá»§a Nhan Như Ngá»c suýt đã gãy Ä‘oạn, đồng thá»i hắn buá»™c miệng nói to:
- Hãy xem bổ thủ sơn một chùy nà y nữa.
Vừa hét dứt, song chùy nhanh như gió áp và o tấn công Nhan Như Ngá»c, khiến nà ng thẹn đỠmặt, tháo lui mấy bước.
Nguyên, Hồng hoa lệnh chá»§ lúc xuất thá»§ quá khinh địch, nà ng Ä‘oán chắc dối phương sẽ thâu hồi chiêu thế, đỡ lấy kiếm phong lúc ấy nà ng sẽ thừa cÆ¡ triển khai kiếm pháp hầu chiếm phần thắng lợi trước. Không ngá» vừa xuất thù đã bị đối phương chế phục má»™t cách dá»… dà ng, nên nà ng sượng sùng đỠmặt tháo lui ra sau mấy bước. Nếu nà ng kém nháºn xét, liá»u lÄ©nh, ắt trưá»ng kiếm bị gãy là m hai Ä‘oạn.
Giữa lúc Nhan Như Ngá»c cắp kiếm tháo lùi, thì phÃa sau lưng Hoà n Phong quái vÅ© lá»™ng Bà n long luyện xÃch, sợi xÃch sắt biến ra má»™t chiêu "Truy hồn Ä‘oạt mệnh" nhắm ngay hông nà ng phạt tá»›i, nhanh như chá»›p đồng thá»i hắn buá»™c miệng hét to:
- Xem ngươi chạy đâu cho thoát !
Thực là một chiêu khốc liệt, công kỳ bất ý xuất kỳ vô bị. không ai né tránh kịp !
Cừu Thiện Hiệp đứng một bên, thấy thế cả kinh kêu thất thanh:
- Ấy chết ... Nhan ...
- Toẹt !
Dù cho Nhan Như Ngá»c có linh hoạt đến mức độ nà o chăng nữa cÅ©ng không tránh khá»i cái hà m răng Bà n long chôm chổm cá»§a sợi xÃch Bà n long ngoạm phải ...
Tháºt thế Hoà n Phong quái đưa tay giáºt mạnh sợi xÃch Bà n long, ngoạm bức cả tay áo Nhan Như Ngá»c nên vang lên má»™t tiếng toẹt.
Nhan Như Ngá»c chỉ kêu lên má»™t tiếng "A !" rồi nÃn bặt. Nà ng vốn là má»™t cô gái ương ngạnh nhất Ä‘á»i, mặc dù tay áo rá»™ng thênh thang bị đối phương dùng binh khà xé rách đến cánh chá», nà ng nhanh như cánh hồng đảo ngược thân mình ra sau, buá»™c miệng thét to:
- Ngươi dám đánh lén bản cô nương !
Vừa nói dứt, nà ng vÅ© lá»™ng trưá»ng kiếm như vÅ© bão, biến thà nh má»™t vầng bạch quang nhắm ngay mình Hoà n Phong quái kịch mạnh hung hăng tá»±a hồ Ä‘iên, bằng má»™t chiêu liá»u thân thà mạng.
Hoà n Phong quái đắc ý cưá»i ha hả, vÅ© lá»™ng Bà n long luyện xÃch quáºt mạnh chiếc đầu rồng và o binh khà đối phương đồng thá»i hắn cao ngạo hét to:
- Yêu nữ ! Ngươi dấn thân và o cõi chết !
Chiếc đầu Bà n long chỉ chuyên Ä‘oạt binh khà cá»§a đối phương, nên Cừu Thiên Hiệp vừa nhát thấy đã hiểu ngay sá»± lợi hại thế nà o, chà ng lại thừa hiểu Nhan Như Ngá»c rất hiếu thắng ương ngạnh thế nà o cÅ©ng bị hại, do đó chà ng đỡ vị lão Thiên Sư cho nằm xuống đất, thuáºn tay Ä‘iểm và o Thụy huyệt, đồng thá»i buá»™c miệng nói khẽ:
- Vãn sinh cam thất lễ ?
Vừà nói dứt, chà ng tung mình nhảy lên cao ba trượng nhắm giữa trà ng đấu hạ nhanh xuống, thân pháp như cánh én lượn vưá»n xưân.
Kim giáp thần thấy thế vá»™i múa song chùy vùn vụt nhắm ngay Nhan Như Ngá»c công tá»›i.
Cừu Thiên Hiệp thân ngưá»l chưa xáp đến, mà chiêu thế đã thà nh, má»™t chưởng cản ngay Kim giáp thần, má»™t chưởng gạt phăng Hoà n Phong quái và buá»™c miệng gá»i:
- Như Ngá»c ! Mau thế ta cầm giữ tên chúa trùm nà y.
Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c chiến đấu vô cùng ác liệt, sá»± chết cá»§a nà ng chỉ cách là n tÆ¡ kẻ tóc nên Cừu Thiên Hiệp nhúng tay và o, vì thế nà ng nháºn thấy chÃnh mình đứng trong hoà n cảnh liệt bại, thà nh thá» tâm tÃnh nà ng trở nên khinh ngạo, không muốn ai tiếp viện cả, do đó Nhan Như Ngá»c hét lên lanh lảnh:
- Thiên Hiệp ! Ngươi không cần phải tiếp viện, lui mau !
Vừa hét dứt, nà ng rút soạt bên hông thanh trưá»ng kiếm thứ hai, nhún mình bước đến giữa trà ng, tay tả sá» dụng kiếm chiêu cá»± vá»›i Hoà n phong quái, tay hữu tung thế “Phong vÅ© hồi đồng†lao nhanh mÅ©i kiếm và o yết hầu “Kim giác thầnâ€. Giữa lúc cÆ¡n giáºn lên cao thân kình lá»±c tóat ra như bốc khói, kiếm chiêu dùng đến mức tuyệt diệu, nên linh xảo và nhanh nhẹn vô cùng.
Quả nhiên thá»§ pháp cá»§a danh gia, không hổ tiếng vá»›i lá»i đồn đãi.
Nhanh đến nổi mắt ngưá»i trông chẳng kịp, lẹ tá»±a hồ như ý tưởng lóe trong tim.
Tuyệt diệu như bức há»a Huỳnh đình, dưới Ä‘á»i chưa ai sánh kịp.
Hoà n Phong quái vừa nhác thấy cách so gươm, má»™t là biết ngay chiêu kiếm cá»§a Nhan Như Ngá»c chẳng tầm thưá»ng, hai là ỷ lại trong tay mình có sợi Bà n long luyện xÃch, món binh khà độc đáo không hai, thà nh thá» hắn chỉ né tránh phân ná»a, còn phân ná»a giÆ¡ cao Bà n long xÃch nhắm ngay đưá»ng kiếm cá»§a nà ng đỡ mạnh.
Riêng Kim giáp thần lại không có ý nghÄ© như thế, mà chỉ thấy kiếm phong bay sầm đến trước mặt nhanh nhẹn vô cùng, hắn chưa phân biệt được chiêu kiếm nà o cá»§a Nhan Như Ngá»c hay Cừu Thiên Hiệp, thì kiếm phong đã đáp ngay trước mặt, không còn né tránh kịp, chỉ cảm thấy Ä‘au buốt cả bên tay hữu, hắn buá»™c miệng la lên:
- á»i chao !
Tiếng kêu Ä‘au đớn vừa thoát khá»i miệng thân mình hắn quay tròn như con vụ, loạng choạng lùi ra sau lưng mấy bước.
Kim giác thần mặt mà y xám ngắt, cạnh bên vai hữu bị vết thương khá nặng, máu tuôn ra đỠô l nhuộm ướt cả chiến bà o.
Nhan Như Ngá»c chỉ dùng má»™t chiêu đã thắng "Kim giáp thần", nên tinh kiêu ngạo cà ng tăng mãnh liệt, nà ng thu ngay "kim giáp thần" quay nhanh mình lại tấn công Hoà n Phong quái, đồng thá»i nà ng nhướng mà y nhìn Cừu Thiên Hiệp dương dương tá»± đắc bảo:
- Thiên Hiệp, ta giao tên giáp và ng cho ngươi đấy !
Cừu Thiên Hiệp biết rõ "Hoà n Phong quái" có sợi xÃch sắt Bà n long rất nên lợi hại, chuyên ngoạm binh khà địch thá»§, do đó chà ng không tấn công Kim giáp thần mà nhảy vá»t đón đầu Hoà n Phong quái và trầm giá»ng nói như quát:
- Như Ngá»c ! Ngươi hãy bắt giữ tên "Kim giác thần" để Hoà n Phong cho ta sá»a trị !
Cả hai ngưá»i không hẹn mà hùa nhau nhảy đến bên mình "Hoà n Phong quái" thân pháp nhanh như hai vì sao lạc.
Hoà n Phong quái hơi ái ngại, nhưng cố can đảm nói to:
- Ta chấp cả hai ngưá»i tấn công cùng má»™t lượt đấy !
|

13-01-2009, 06:36 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 77 Trong Khi Thất à Sa Cơ
Thần Tiên Dưới Thế Mang NhÆ¡ Tiếng Äá»i
Hoà n Phong quái vừa nói dứt.
Bá»—ng nhiên phát ra nhiá»u tiếng gió vù vù thổi đến bên tai, má»™t luồng thổi trên cao, má»™t luồng thổi dưới thấp. Hai bóng ngưá»i má»™t Ä‘en má»™t đỠhiện nhanh xuống trà ng đấu, đồng thá»i há» cất giá»ng oang oang hét to:
- Lão Hoà n ! Chúng ta không chiến đấu lẻ loi, ngươi đừng ngại.
Hoà n Phong quái nháºn ra đồng bá»n, mừng rú lên:
- Hai vị thá»§ sÆ¡n đến rất kịp thá»i.
Bóng Ä‘en là dáng ngưá»i cao lá»›n, vừa hạ xuống trà ng hắn đã lay động ngá»n Kim bôi Ä‘ao nhắm và o Nhan Như Ngá»c cá»±c mạnh, lại lá»›n tiếng hét:
- Ngạnh đầu ! Hãy tiếp “Bát Hải long vương†và i chiêu thế !
Bóng đỠdáng ngưá»i lùn thấp, thân pháp cá»±c nhanh, tay hữu cầm lưỡi tầm sét bằng đồng vÅ© lá»™ng như đưá»ng búa Giảo Kim nhắm ngay đầu Cừu Thiên Hiệp giáng mạnh xuống, đồng thá»i nặng giá»ng quát:
- Thiên Lôi sanh sấm sét, tiểu tá», ngươi hãy nếm lưỡi tầm sét đồng cho biết vị ...
Ha ... ha ...
Hai ngưá»i má»›i đến, chÃnh là hai vị trong Tứ đại thá»§ sÆ¡n cá»§a Long Hổ sÆ¡n, tên Phong, VÅ© và Lôi Äiện. Cả bốn tên sÆ¡n thần sống nà y giở hết toà n lá»±c túa ra bao vây Cừu Thiên Hiệp và Nhan Như Ngá»c và o giữa.
Tuy Long Hổ SÆ¡n không liệt và o giá»›i võ lâm, nhưng bốn tên thá»§ sÆ¡n toà n là danh gia cao thá»§, có thể sánh vá»›i bá»n võ sư gác nhà , há»™ viên cao hÆ¡n má»™t báºc, luôn cả bá»n Äạt quan bảo phiêu cÅ©ng khó bì kịp. Chỉ vì bá»n chúng là những tay thân công tháºt há»c, trong giá»›i võ lâm có thể gá»i là võ sư chuyên nghiệp.
Nhan Như Ngá»c thấy bá»n chúng ba ngưá»i lại thêm “Kim giáp thần†không kể bị thương cÅ©ng hùa ra công kÃch, nà ng tức giáºn như Ä‘iên, hai tay lay động song kiếm à o à o, không thối ná»a bước, chẳng nhưá»ng má»™t ly, kiếm phong biến tá»a hai đạo ngân quang trắng như hoa tuyết bung tá»a khắp trà ng, từ xa bức đến gần, má»—i chiêu Ä‘á»u lợi hại, nà ng quay nhìn thấy Cừu Thiên Hiệp chỉ có hai bà n tay trắng, bèn lo ngại hét lên:
- Ngốc ... Æ i ! Ngưá»i ta liá»u thà mạng giết ngươi, mà ngươi chá» chết được à ?
Cừu Thiên Hiệp chẳng rõ nà ng muốn gì, nên lớn tiếng lặp lại:
- Như Ngá»c ! Nà ng nói gì ? Ai ? Thá»±c tại hạ ...
Nhan Như Ngá»c bá»±c mình nói như hét:
- Thiên Hiệp, ngươi tạo kiếm để là m gì ?
Cừu Thiên Hiệp chợt hiểu kêu lên:
- À ! Dùng kiếm ... ?
- Hừm, còn đợi gì nữa chứ ?
Cừu Thiên Hiệp tá»± cưá»i thẹn lấy mình, bèn cao giá»ng nói tháºt to:
- Phải đấy ! Äúng ... hãy xem chiêu kiếm cá»§a ta.
Vừa nói dứt, tay hữu chà ng lóe ra ánh kim quang và ng hực, chói sáng cả ô loạn thạch.
“Khô trúc thánh kiếm†rá»i khá»i vá», như con rồng và ng múa vút, tô Ä‘iểm cho Cừu Thiên Hiệp oai phong lẫm liệt, hạo khà má» trá»i. Nhưng thấy chà ng chưa phân kiếm quyết, đôi chân chỉ đạp mạnh chiêu “Lôi hà nh cá»u chuyểnâ€, thân hình như là n khói.
Trúc kiếm tá»±a cầu vồng, chỉ chá»›p mắt đã bức gần bên “Bát Hải long vươngâ€, chà ng buá»™c miệng quát to như sấm:
- Lui ngay !
Äạo kim quang chá»›p ngá»i, “vút†má»™t tiếng nhẹ đã phá không khà bay xẹt tá»›i.
- Choeng !
Hai tiếng sắt giao nhau, phát lên tiếng rÃt lạnh ngưá»i. Thanh Kim bối Ä‘ao trên tay Bát Hải long vương bị ngá»n Trúc kiếm chém gãy là m hai Ä‘oạn, phần mÅ©i văng lên cao vút táºn ngoà i xa, phần cán còn giữ chặt trên tay. Sá»± việc xảy ra trong chá»›p mắt, khiến hắn kêu rú lên má»™t tiếng “á†hãi hùng, và lảo đảo tháo lui mấy trượng.
Hoà n Phong quái thấy thế, lá»›n tiếng gá»i hai tên đồng bá»n:
- Các ngươi hãy cẩn tháºn đỠphòng ... “trúc kiếm†rất lợi hại, mau thối ...
Hắn chưa kịp dứt lá»i đã nghe má»™t tiếng:
“kẻng†nổi lên xé mang tai, luồng kình phong phát ra tiếng rÃt như xé lụa. Trái Kim chùy cá»§a Kim giáp thần bị Trúc kiếm tiện ngang, đầu chùy văng lên cao quay lồng lá»™n như trái cầu tÃm, rÆ¡i nhanh xuống đất cách đầy ba trượng xa, kêu lên má»™t tiếng:
- Bung !
Äầu chùy lăn lông lốc và rÆ¡i tá»m xuống triá»n núi, luôn cả chá»§ nhân là Kim giáp thần vì mất thăng bằng nên té nằm sóng sượt bên gò loạn thạch.
Ngay lúc ấy, Nhan Như Ngá»c bá»—ng kêu lên hốt hoảng:
- á»i chao ! Ngươi để tên Quá»· Thiên Sư ở đâu ?
Cừu Thiên Hiệp nhanh miệng đáp:
- Ta đã điểm Thụy ...
Chà ng chưa kịp nói hết lá»i, chợt thấy Hoằng Äại pháp sư tung mình nhảy vá»t, hắn bế chặt lão Thiên Sư và o lòng từ bên trong Ô loạn thạch, nhắm bên ngoà i chạy lăng căng cuống quýt.
Nhan Như Ngá»c thâu hồi chiêu kiếm, bá» mặc Hoà n Phong quái, tung mình nhảy vá»t lên cao, vừa buá»™c miệng gà o to:
- Thiên Hiệp ! Chớ để hắn thoát thân ! Hãy đuổi theo mau !
Cừu Thiên Hiệp vừa đẩy má»™t chưởng bức Thiên lôi tránh tháo luùi ra sau bảy, tám bước, nhanh như tia chá»›p, chiêu thế “Lôi hà nh cá»u chuyển†chuyển đạp mạnh hai chân, tung ngưá»i đáp xuống trước mặt “Hoằng Äại pháp sư†nhanh hÆ¡n là n mi khép mở, ngá»n cá» gió đùa. Chà ng giÆ¡ tay lên cản lá»™, trầm giá»ng quát to:
- Khoan đi đã !
Hoằng Äại pháp sư hÆ¡i tái mặt, hai tay hắn phải giữ lão Thiên Sư không còn cách nà o khác chống đỡ được, chỉ mỉm cưá»i nhạt há»i:
- Ngươi tÃnh sao đây ?
Bấy giá», Nhan Như Ngá»c đã bước đến nÆ¡i, nà ng bÄ©u môi cưá»i nhạt bảo:
- Sẽ há»§y diệt Ä‘á»i ngươi, má»™t tên dắt trâu ! Má»™t đạo sÄ© gà n.
Vừa nói dứt, nà ng giá» cao trưá»ng kiếm toan chém xuống má»™t nhát.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh, bước nhanh tá»›i cản Nhan Như Ngá»c và mỉm cưá»i dịu giá»ng:
- Không ! Không nên xỠsự như thế ... ! Chúng ta không nên có ác ý như thế nà y !
Hoằng Äại pháp sư nghiêm sắc mặt, bằng giá»ng nói uy nghi trầm nặng há»i:
- Tại sao các ngươi Ä‘uổi đến táºn cùng như thế ? Các ngươi nên biết:
Thiên Sư là do Hoà ng đế sắc phong, có lịch sá» nối truyá»n hà ng mấy trăm năm nay. Lệnh Thiên Sư là đạo môn chà tôn, má»™t Ä‘á»i thánh triết tiên hiá»n, đâu có phải để cho các ngươi khinh mạt.
Nhan Như Ngá»c nhếch môi cưá»i xòa, bằng giá»ng nói mỉa mai bảo:
- Hay nhỉ ! Chức vụ hà m phong dà nh riêng cho hạng ngưá»i mua quan bán tước, đối vá»›i bản cô nương chẳng có giá trị gì cả Cừu Thiên Hiệp sợ cả hai nổi nóng quá lá»i bèn lá»›n tiếng phần trần:
- Hoằng Äại pháp sư ! Má»™t Ä‘á»i thánh triết tiên hiá»n cà ng tốt, hoà ng đế sắc phong cà ng quý chứ sao ? Nhưng chúng tôi chẳng liên hệ hay quản tá»›i thanh dá»± cá»§a đạo am, song chúng tôi lại đây chỉ vì pháp sư “Hoà n Phong quái†triệu má»i đến ước há»™i kia mà .
Hoằng Äại pháp sư là m ra vẻ trang trá»ng gáºt gù bảo:
- À ... ạ ! Ta với ngươi đến đây, chỉ vì câu chuyện Ngũ lôi chánh phù.
- Chúng tôi cũng hiểu thế.
Hoằng Äại cau mà y, nghiêm giá»ng há»i:
- Äa tạ ! Hóa ra hai vị đến giao hoà n cho bổn sÆ¡n NgÅ© lôi chánh phù ư ?
Cừu Thiên Hiệp nghe câu nói cá»§a lão vừa thắt chặt vừa buá»™t lá»ng bèn nổi xung hét to:
- Tại hạ là Cừu Thiên Hiệp, từ thuở sơ sanh đeến giỠchưa bước chân đến góc Long Hổ sơn, thì có thấy biết Ngũ lội, lục lôi chánh phù ra thế nà o đâu ?
Hoằng Äại trầm giá»ng tiếp lá»i:
- Nhưng còn để lại bút tÃch ...
- Chẳng phải Cừu Thiên Hiệp nà y viết ra.
Hoằng Äại pháp sư nhếch môi cưá»i khi tá» vẻ lạnh lùng gay gắt.
Cừu Thiên Hiệp dá»ng ngược đôi mà y lưỡi kiếm, quắc mắt nhìn và o mặt Hoằng Äại, bằng giá»ng nói trầm trầm quát bảo:
- Chẳng nên cưá»i gay, lãnh đạm ! Hoằng Äại ! Ngươi hãy nói, tại sao Cừu má»— thanh minh đã nhiá»u mà ngươi vẫn khắc khe cay nghiệt ? Hoằng Äại pháp sư, chÃnh ngươi là kẻ gieo gió, thì chá»› trách gặt bão nhé.
Hoằng Äại pháp sư cau mà y, giả bá»™ không hiểu, há»i vặn lại:
- Ngươi nói ta gieo gió à ?
Cừu Thiên Hiệp khẽ gáºt đầu, đưa tay chỉ và o bốn tên “Tứ đại thá»§ sÆ¡n†nhếch môi cưá»i nhạt nói:
- Ngươi nháºn thấy đó chứ ! Bá»n chúng nó hung hăng ra mặt giương đôi mắt hổ chá»±c nuốt sống ngưá»i nếu ngươi không ra lệnh thì bá»n chúng đâu dám liá»u mạng như thế.
Hoằng Äại pháp sư hÆ¡i xám mặt, song gượng cãi lý, hét lên ầm Ä©:
- CÅ©ng tại bá»n ngươi xuống tay trước !
Cừu Thiên Hiệp giáºn xanh mặt, bằng giá»ng nói âm trầm gắt:
- Do chúng tôi xuống tay trước ? Hừ ... sao nngươi nói vô lý thế ? Lúc Cừu mỗ vừa đặt chân lên Long Hổ sơn vốn có ý tìm các ngươi biện bạch vu thanh minh, câu chuyện Ngũ lôi chánh phù đối với ta tuyệt không quan hệ.
Hoằng Äại pháp sư cao giá»ng tiếp lá»i:
- Có lẽ nà o ta bịa ra hô mất, để Ä‘em giấu nÆ¡i nà o hay sao ? Äể chúng tôi chịu cái ảnh hưởng tá»± mình đầu độc lấy mình ư ?
- Cừu má»— tháºt không biết đến vấn đỠấy.
- Váºy ý ngươi nghÄ© sao vá» câu chuyện NgÅ© lôi chánh phù.
- Nghĩ là :
Cừu Thiên Hiệp nà y mắc phải cái vạ gió ! Chứ không lưu ý mảy may đến NgÅ© lôi chánh phù. Mất phù thì các ngươi cố gắng mà tìm, lá»±a là há»i ý kiến ngưá»i khác ?
- Ta biết tìm nơi đâu ?
Nhan Như Ngá»c nghe qua, ôm bụng cưá»i ngặt ngoẹo, nà ng cất tiếng êm dịu, song chẳng kém chanh chua nói tiếp:
- Tìm phù dá»… lắm ! Các ngươi hãy hợp nhau trước bà n thá» tam thanh giáo, chân đạp đầu la, miệng Ä‘á»c thần chú cầu thần khiến quá»·, chúng hiện lên mách bảo cho.
Hoằng Äại pháp sư thẹn đỠmặt, cúi đầu rá»§a lẩm bẩm, song chẳng dám lá»›n lá»i gây sá»±.
Cừu Thiên Hiệp vẫn giữ má»±c thưá»ng, không tá» vẻ nhạo báng, chỉ nghiêm giá»ng há»i tiếp:
- Hoằng Äại ! Hiện giá» ngươi tÃnh sao ? Có ý kiến gì không ? Chúng tôi phải rá»i nÆ¡i đây chứ Hoằng Äại pháp sư cau mà y nặng giá»ng:
- Riêng ngươi có ý kiến gì ? Ngươi muốn gì ?
Cừu Thiên Hiệp không đáp vá»™i, tay hữu dốc ngược Trúc kiếm báºt má»™t vòng cung tóe lá»a, bằng giá»ng nói oai nghi quát như sấm nổ:
- Cừu má»— không muốn động võ ! Chỉ vì muốn ra khá»i đây, nên quyết liá»u thân thà mạng giở ra những đưá»ng gươm tuyệt ká»·. Ngưá»i cá»§a Long Hổ sÆ¡n muốn cản tại hạ lại ...
Hừ ... chỉ sợ cản trở không được mà trái lại còn há»§y danh dá»± ngà n Ä‘á»i danh sÆ¡n tạo thêm sát kiếp ... ha ha !
Vừa nói dứt, chà ng giương đôi mắt tròn xoe quét rá»i từng ngưá»i má»™t, từ Hoằng Äại đến Phong, Lôi, VÅ©, Äiện, bốn tên thá»§ sÆ¡n thần hằng tia mắt lạnh bức ngưá»i, long lanh như bÃch ngá»c ...
Hoằng Äại pháp sư khó chịu, cau đôi mà y thưa trợn tròng mắt đục, lạnh lùng nói:
- Chưa chắc ! Long Hổ sơn đâu phải là nơi ngươi tự tiện hoà nh hà nh.
Cừu Thiên Hiệp không muốn kéo dà i sá»± đấu khẩu nà y, chỉ vì chà ng nháºn thấy Hoằng Äại pháp sư nói cho có chuyện, để bá»›t ngượng ngùng trước đám thuá»™c nhân, chứ tháºt ra gương mặt hắn đượm đây vẻ khinh tâm tán đởm lắm rồi. Do đó, khà giáºn cÅ©ng giảm lần, chà ng bèn Ä‘iá»m đạm nói thêm:
- Tại hạ lấy lẽ thưá»ng mà nói, câu chuyện lá bùa NguÅ© lôi các ngươi hãy tá»± động Ä‘i tìm lấy, nhưng mà giữa lúc chúng tôi hà nh tẩu giang hồ, có thể vì các ngươi mà tìm kiếm giúp may ra được tia hy vá»ng nà o chăng. Còn câu chuyện hôm nay, theo ý Cừu má»— nên há»§y bỠđến đây là chấm dứt. Pháp sư nghÄ© thế nà o ?
Hoằng Äại pháp sư cúi đầu nghÄ© ngợi, lâu lắm chẳng thốt ra lá»i.
Nhan Như Ngá»c không nhẫn nại được, bèn gay gắt há»i to:
- Trả lá»i Ä‘i chứ ! Thế nà o ? Sao ngươi rụt đầu như ô quy, chẳng dám lúc ra để thở à ?
Tứ đại thá»§ sÆ¡n nghe nà ng nhục mạ pháp sư. Tất cả Ä‘á»u nổi giáºn xung thiên, đồng bước chân đến trước mặt Nhan Như Ngá»c, rống lên như sấm:
- Ngạnh đầu ! Không được vô lễ.
Nhan Như Ngá»c cả giáºn mắng to:
- Phưá»ng vô dụng ! Äã là bại tướng còn lắm lá»i cao ngạo được ư ?
Nói xong nà ng tuốt “soạt†trưá»ng kiếm ra khá»i vá», cứ thế toan tấn công.
Cừu Thiên Hiệp bước nhanh tới cản lại, bảo:
- Như Ngá»c ! Không nên ...
Nhan Như Ngá»c biến sắc, trầm giá»ng há»i:
- Thiên Hiệp ! Ngươi có nghe bá»n chúng lá»›n tiếng mắng ta đấy không ?
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i khổ sở, bằng giá»ng Ä‘iá»m đạm bảo:
- Như Ngá»c ! Nà ng cãi lý vá»›i bá»n vô tà i có Ãch lợi gì, nà ng đã hÆ¡n bá»n chúng quá nhiá»u rồi.
Nhan Như Ngá»c hÆ¡i thẹn, vá»™i tra gươm và o vá» cúi đầu nÃn lặng.
Cừu Thiên Hiệp lại nghiêm sắc mặt, nhìn Hoằng Äại pháp sư gằng từng tiếng má»™t bảo:
- Há»a may phước Ä‘á»u do câu nói cá»§a ngươi mà ra ! Thế nà o, ngươi có đồng ý bá» qua việc nà y không ? Nói mau !
Ngay lúc ấy, Hoằng Äại pháp sư Ä‘ang bồng lão Thiên Sư trên tay, vì Hoằng Äại đã sá»›m giải Thụy huyệt cho lão, chẳng đợi Hoằng Äại lên tiếng vị Thiên Sư già nua chép miệng bảo khẽ:
- Hãy để khách ra vỠ... pháp sư ạ !
Hoằng Äại pháp sư chá»›p nhanh đôi mắt, để lá»™ tia buồn khó tả, run giá»ng há»i lại:
- Còn ... câu chuyện ... Ngũ lôi ... ?
Lão Thiên Sư khẽ lắc đầu, bảo qua hơi thở:
- Hãy buông ta ra !
Hoằng Äại không dám cháºm trá»…, khom mình đặt lão Thiên Sư ngồi nhẹ xuống đất.
Bá»—ng nhiên, lão Thiên Sư gượng đứng dáºy, lần ra giữa trà ng đấu, quỳ gối ngay xuống, hai tay chắp trên ngá»±c, đôi mắt chan hòa những giá»t lệ nóng buoốt.
Hoằng Äại pháp sư, Tư đại thá»§ sÆ¡n trông thấy thất kinh, cả năm ngưá»i chẳng hẹn đồng quỳ xuống má»™t lượt.
Cừu Thiên Hiệp giáºt mình nhảy qua sang má»™t bên né tránh, đồng thá»i buá»™c miệng há»i to:
- Thiên Sư ! Việc gì thế ?
Lão Thiên Sư không trả lá»i, đôi mắt ngước lên nhìn và o cõi hư không vô táºn, hai tay vòng trước trán, lẩm bẩm khấn nguyện:
- Cần Cừu thiên chà tôn ngá»c hoà ng, Ngươn Thi đạo tổ thiên tôn, linh ứng chứng minh lá»i thệ nguyện cá»§a đệ tá». Äệ tá» vô tà i vô đức, không gìn giữ được bá»u phù, má»™t kỳ trân cá»§a mấy Ä‘á»i tổ sư gia để lại, ngà y nay đệ tá» tá»± nguyện xá»a tóc bá» mÅ© để chuá»™c lại lá»—i lầm tá»™i nghiệt ! Cầu trá»i tha thứ và ban hồng ân cho má»i ngưá»i.
Vừa nguyện xong, lão cúi đầu lạy vá» hướng Äông bảy lạy, tay tả đưa lên gở chiếc mÅ© tiêu diêu, tay hữu vá»›i má»™t cái búi tóc. Mái tóc trắng phiêu bồng xá»a xuống ngang vai, gương mặt đạo nhăn cằn cá»—i, lại nhăn thêm vì Ä‘au đớn bồi hồi bà n tay gầy guá»™c chá»i nhanh hai gối khẳng khiu gượng đứng dáºy.
Lão Thiên Sư vừa gượng đứng vững, hai tay chắp tay miệng niệm chú huỳnh đình:
Tiên thiên Ngươn thủy đạo pháp thiên tôn Thánh bất khả vi, công bất khả nghị.
Vô vi cư thái cá»±c chi tiá»n Hữu thá»§y siêu quần chÆ¡n chi thượng Tam thanh giáo chá»§ ... chà cá»±c ... huyá»n hư Giá»ng tụng trầm trầm vang lên, lão sư cúi đầu nhìn đất, hai chân bước lần ra ngoà i ô loạn thạch, không quay đầu lại nhìn, bảo má»™t ai ná»a lá»i. Bấy giá» không khà trở nên ngá»™t ngạt khó thở, nhìn thấy tình cảnh nà y thê lương não dạ.
Hoằng Äại pháp sư không do dá»±, vá»™i chá»i gối đứng dáºy, tay hữu giÆ¡ cao chuông lục lạc lắc reng reng liên hồi, miệng Ä‘á»c chú huỳnh Ä‘inh, cúi đầu lặng lẽ bước theo bên sau lưng lão Thiên Sư, tuy hai ngưá»i đã khuất bóng xa, nhưng giá»ng chú trầm trầm, tiếng chuông cô quạnh vang lên dìu diệu, tạo cho mà n đêm cà ng thêm buồn bã thê lương.
Riêng vỠbốn tên thủ sơn thần vẫn quỳ trỠtrơ dưới đất không cỠđộng, trầm tư như bốn pho tượng sơn thần.
Cừu Thiên Hiệp nhìn theo bóng lão Thiên Sư và Hoằng Äại pháp sư bước từ bước má»™t cháºm rãi rá»i khá»i Bà n long ô, khiến lòng chà ng xúc động và thương cảm bồi hồi, chà ng chép miệng thở dà i lại đưa mắt nhìn Nhan Như Ngá»c buồn bã nói:
- Như Ngá»c ! Chúng ta hãy Ä‘i thôi.
Nhan Như Ngá»c vốn ngưá»i kiêu hãnh, sắt đác nhưng trước hoà n cảnh nà y cÅ©ng bà ng hoà ng, nà ng buá»™c miệng thở ra, đáp xuôi:
- Ừ, chúng ta đi !
Hai ngưá»i lại nhún mình vượt lên cao, vượt qua Ô loạn thạch nhắm hướng Tiá»n SÆ¡n Ä‘i thẳng tá»›i.
Lúc bấy giá», “Loạn thạch tráºn†đã tan biến sa mù, khói ná»n trá»i trong vắt dưới ánh nguyệt sáng, đêm khuya canh vắng, chốn không sÆ¡n tháºt vô cùng tÄ©nh mịch.
Äá»™t nhiên, má»™t luồng gió lạ quyện lên sau lưng cả hai, cùng giá»ng nói u trầm vá»›i gá»i:
- Nhị vị hãy cháºm lại.
Tiếng nói chưa dứt, thì trong Tứ đại thủ sơn Hoà n Phong quái lượn đến sau lưng.
Nhan Như Ngá»c nắm chặt đốc kiếm nhìn Thiên Hiệp há»i khẽ:
- Bá»n quá»· đạo sÄ© chưa chịu phục hay sao ?
Cừu Thiên Hiệp đưa tay ra hiệu bảo nà ng im, sau cùng nhoẻn miệng cưá»i đáp:
- Chẳng nên thô lá»—, theo ta thấy boá»n chúng có thiện chà hÆ¡n là ác tâm.
- Nhưng tại sao lại đuổi theo ?
Nhan Như Ngá»c chưa nói hết lá»i, Hoà n Phong quái đã hiện ra trước mặt, hắn cầm trên tay cây cá» hạnh huỳnh tam giác, tá» vẻ cung kÃnh hướng và o Cừu Thiên Hiệp nói:
- Cừu ... thiếu hiệp, xin nháºn lấy cây cá» nà y !
Cừu Thiên Hiệp đưa tay tiếp nháºn song lấy là m khó hiểu, buá»™c miệng há»i ngay:
- Xin há»i ...
Hoà n Phong quái chẳng đợi chà ng nói dứt, trầm giá»ng cướp lá»i:
- Thiếu hiệp giữ lấy cây cá» nà y, để ra khá»i Long Hổ SÆ¡n, hầu tránh sá»± trá» ngại giữa đôi bên, tiểu nhân vâng lệnh tệ sÆ¡n Thiên Sư đưa đến cho Thiếu hiệp đấy Cừu Thiên Hiệp lấy là m cảm động, bèn mỉm cưá»i khổ sở bảo:
- Äa tạ Thiên Sư có lòng háºu ái, Cừu má»— tạc dạ không quên, riêng vá» câu chuyện NgÅ© lôi phù cá»§a quý sÆ¡n nếu gặp dịp may tại hạ sẽ thay quý sÆ¡n thu hồi, truy tầm cho ra manh mối, thế nà o ... tại hạ cÅ©ng trở lại ngà y gần đây !.
Hoà n Phong quái vòng tay xá dà i, vừa Ä‘iá»m đạm tiếp lá»i:
- Thiếu hiệp có lòng tốt đối với tệ sơn, tiểu nhân sẽ bẩm báo lại Thiên sư rõ mỹ ý của Thiếu Hiệp ! Xin thứ cho tiểu nhân không tiễn khách xa hơn nữa !
Vừa nói dứt, hắn phất tay áo rá»™ng, thân hình tá»±a luồng gió ấm, xẹt lên cao thà nh Bà n Long Ô quay lá»™n lại Cừu Thiên Hiệp nhìn theo lưng Hoà n Phong quái đến khuất dạng, tay hữu chà ng giÆ¡ cao ngá»n cá» hạnh huỳnh lên quan sát, chốc chốc lại chép miệng thở dà i nói:
- Việc nà y không rõ ai giở trò quá»· lá»™ng phá nhà chay, Long Hổ SÆ¡n cá»§a ngưá»i ta là nÆ¡i thanh nhà n u tịnh, xuất thế dáºt trần, lại không liệt và o hà ng môn phái võ lâm mà đất bằng sấm dáºy, bình địa nổi phong ba, tháºt là má»™t trò đùa rất tổn đức !
Không ngá», Nhan Như Ngá»c phá lên cưá»i nhạt cong cá»›n bảo:
- Lá»±a là võ lâm chẳng võ lâm, giang hồ hay không giang hồ, ai bảo chúng tăng trữ lá bùa NgÅ© lôi để là m gì ? Nếu không có "NgÅ© lôi chÃnh phù" thì đâu có xảy ra cá»› sá»± nà y !
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i chua chát há»i:
- Ngù lôi chÃnh phù là cái gì nhỉ ? Công dụng nó ra sao ?
Nhan Như Ngá»c vui miệng nói luôn:
- Không dùng được gì ? Chì vì NgÅ© lôi chánh phù là má»™t váºt thượng hạng, nổi tiếng Thiên hạ Tháºp đại bữu váºt mà thôi ! Theo ta, nó chi là lá bùa cÅ© kỹ vô dụng !
Cừu Thiên Hiệp nổi tÃnh háo kỳ, há»i tiếp:
- Nó là má»™t trong số Thiên hạ Tháºp đại bá»u váºt ? Váºy Thiên hạ Tháºp đại bá»u váºt gồm có những gì ?
Nhan Như Ngá»c phá lên cưá»i hăng hắc tá» ra không lưu ý đến câu há»i cá»§a Cừu Thiên Hiệp, song giá»ng cưá»i cá»§a nà ng đượm đầy vẻ bà máºt, khó hiểu, tương tá»± như nà ng cố giấu má»™t sá»± tháºt ...
Cừu Thiên Hiệp không buông tha, muốn tìm cho ra lẽ bèn truy vấn tiếp:
- Như Ngá»c nà y ! Nà ng nói Ä‘i, trong số Thiên hạ Tháºp đại bá»u váºt là gì ? Còn lại Cá»u đại bá»u váºt là chi ... Ngưá»i kể nốt ta nghe ?
Nhan Như Ngá»c mấp máy môi toan no l thẳng ra. nhưng lại thôi, bằng giá»ng nói bà máºt tảng lá» bảo:
- Cần gì phải há»i, sá»›m hay muá»™n, ngươi sẽ rõ mồn má»™t !
Cừu Thiên Hiệp cà ng thêm nghi hoặc, nhưng chà ng cố tình muốn tìm hiểu bèn mỉm cưá»i há»i tiếp:
- Như Ngá»c nà y, ngươi có biết hết mưá»i món bảo váºt ấy không ?
Nhan Như Ngá»c gáºt đầu đáp xuôi:
- Dĩ nhiên là phải có chứ ?
Cừu Thiên Hiệp đổi giá»ng nà i nỉ:
- Có thể nà o ngươi kể cho ta nghe được chăng ?.
Nhan Như Ngá»c gáºt đầu ngáºp ngừng:
- Có thế ...
Cừu Thiá»n Hiệp cướp lá»i thôi thúc:
- Hay lắm ! Ngươi hãy kể ngaỵ Ä‘i Nhan Như Ngá»c gáºt gù, bằng giá»ng nói ởm á» bà máºt - Có thể được, nhưng hiện giá» e quá sá»›m !
Cừu Thiên Hiệp cà ng ngạc nhiên hÆ¡n, vá»™i há»i:
- A ! Ngươi đợi đến bao giỠ?
Nhan Như Ngá»c thở dà i không đáp Cừu Thiên Hiệp Ä‘oán mò, bèn mỉm cưá»i bảo:
- Có phải ngươi đợi rá»i Long Hổ SÆ¡n má»›i kể lại ta nghe chăng ?
Vừa nói dứt, chà ng phá lên cưá»i ngất, vì thầm tÃnh "mình" đã Ä‘oán đúng tâm sá»± Nhan Như Ngá»c, lại phục ngầm sá»± thông minh cá»§a "chÃnh mình" nên mỉm cưá»i khoái trá, hai chân lại gia thêm tốc lá»±c chạy nhanh hÆ¡n trước.
Nhan Như Ngá»c thấy thế mỉm cưá»i khổ sở, bằng giá»ng nói nghẹn ngà o bảo:
- Không ... không ! Long Hổ sÆ¡n đâu có liên hệ vá»›i Tháºp đại bá»u váºt !
Cừu Thiên Hiệp bất giác đôi chân bước cháºm lại. giá»ng nói trở nên chua chát bảo:
- Như Ngá»c ! Vì lý do gì ngươi chẳng kể cho ta nghe ? Ta không xứng đáng được nghe phải váºy chăng ?
Nhan Như Ngá»c gượng cưá»i, nghẹn ngà o:
- Việc nà y ...
Nà ng chưa nói hết lá»i - Äá»™t nhiên, trước mặt cả hai hoa lên má»™t vầng sáng bạc, kim Ä‘ao vÅ© lá»™ng vùn vụt chắn cả lối đị. Nguyện cả hai vừa Ä‘i qua con đưá»ng trụy đạo. Cá»a trụy đạo vừa mở toát, hai tên Huỳnh cân lá»±c sÄ© múa nhanh Hiệu Ä‘ao thá»§ thế, tuy trải qua má»™t đêm không ngá»§, nhưng cả hai tinh thần vẫn khang kiện không sút kém mảy may.
Tên Huỳnh cân đầu lãnh, thoạt thấy cây cá» hạnh huỳnh ba góc, Ä‘ang phe phẩy trên tay Cừu Thiên Hiệp hắn vá»™i lên tiếng hét bảo đồng bá»n:
Nhanh như chá»›p, hai tên cặp báu Ä‘ao nhảy lùi ra sau hai bước mÅ©i Ä‘ao chÄ©a xuống đất, cả hai cúi đầu đứng hai bên cá»a trụy động, bằng giá»ng nói rất cung kÃnh bảo:
- Xin má»i nhị vị thông qua Cừu Thiêu Hiệp thấy thế lấy là m bá»™i phục lệnh cá»§a Thiên Sư đối vá»›i thá»§ hạ rất uy nghiêm, vừa nghÄ© đến đây, chà ng lại đưa tay dìu Nhan Như Ngá»c, cả hai lui và o con đưá»ng trụy động, Ä‘i lần ra ngoà i ... Hai tên Huỳnh cân lá»±c sÄ© lặng lẽ theo sau.
Má»™t khắc qua, cả bốn ngưá»i đá lần ra gần cá»a động, đột nhiên tên huỳnh cân lá»±c sÄ© đầu lãnh bước nhanh đến trước cá»a, chắn lối Ä‘i, hắn lại vòng tay hướng và o Cừu Thiên Hiệp nói to:
- Xin quý khách giao lại Linh kỳ cho bổn sơn !
Cừu Thiên Hiệp lúc đầu hÆ¡i ngạc nhiên, nhưng chợt hiểu ra khá»i cá»a là hết vùng cấm Ä‘ia, bèn thuáºn tay trao lại cá» hạnh huỳnh cho hai tên lá»±c sÄ©, lại dịu giá»ng há»i:
- Giao lại lệnh kỳ là đủ lễ chứ ?
Hai tên Huỳnh cân lực sĩ cúi đầu vâng dạ.
Nhanh như chá»›p, Cừu Thiên Hiệp và Nhan Như Ngá»c bước nhanh ra khá»i cá»a động.
Cừu Thiên Hiệp vừa bước ra khá»i cá»a đã buá»™c miệng kêu lên - á»i chao !
Má»™t tiếng kêu ngạc nhiên và bá»™i phục, chỉ vì ... Cánh cá»a động vÄ© đại mở hoác ra, không để lại má»™t vết tÃch nhá» nà o, nhìn kỹ chỉ thấy toà n là nham thạch thiên nhiên, không ai Ä‘oán ná»—i cái ngưỡng Trụy động nà y ... đóng mỠđược ...
Chà ng lại nghĩ:
- Thảo nà o lắm ngưá»i và o Long Hổ SÆ¡n Ãt ai trông thấy Thiên Sư phá»§.
Nhan Như Ngá»c thấy chà ng cúi đầu Ä‘i lầm lÅ©i, bèn lên tiếng há»i:
- Ngươi đang nghĩ gì thế ?
Cừu Thiên Hiệp bi gá»i giáºt mình, ngẩng mặt lên nhìn, chà ng lắc đầu bảo:
- Không ... Ta có nghĩ gì đâu ?
Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c phá lên cưá»i hi hi, dịu giá»ng nói:
- Có chứ ! Ngươi Ä‘ang suy nghÄ© vá» Thiên hạ tháºp bá»u váºt đấy chứ ?
Cừu Thiên Hiệp chá»™p ngay cÆ¡ há»™i. há»i tá»›i tấp:
- À ... ạ ! Tháºp bá»u là gì ? Hiện giá» ngươi có thể kể cho ta nghe được chứ ?
Nhan Như Ngá»c chưa kịp đáp. Bá»—ng nhiên, giữa ánh sáng ban mai, hiện lên hai bóng Ä‘en Ä‘i như vÅ© bão, từ triá»n núi bên kia chạy đâm sầm và o hướng Nhan Như Ngá»c và Cừu Thiên Hiệp, tốc độ tháºt kinh hồn.
|

13-01-2009, 06:37 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 78 Kiếm Lá»™ng Há»a SÆ¡n Äảo Chúa
Lúc bấy giá», ánh mặt trá»i vừa lú má»c phương Äông, á»ng đỠcả chân trá»i xa tÃt.
Cừu Thiên Hiệp có đôi mắt tinh linh, thoạt thấy bóng ngưá»i lạ, vá»™i đưa tay kéo nhẹ Nhan Như Ngá»c bảo - Ấy kìa !Như Ngá»c ngưá»i có thấy gì không ?
Nhan Như Ngá»c không tá» vẻ gì hốt hoảng đưa tay vịn áo Cừu Thiên Hiệp nhoẻn miệng cưá»i nói:
- Không có chi ?
Ngay lúc đó, hai bóng Ä‘en đã xuất hiện bên ven đưá»ng, đấy là hai ngưá»i vạm vỡ, mình khoát áo chẹt Ä‘en, gương mặt che kÃn bằng ná»a vuông lụa huyá»n, chỉ để lá»™ hai lá»— sâu hút vừa khuôn mắt. Má»™t trong hai bóng nà y vòng tay hướng và o Nhan Như Ngá»c trầm giá»ng nói:
- Thượng bẩm lệnh chá»§ ! Giáo chá»§ truyá»n lệnh phù má»i Thiếu giáo chá»§ mau mau quay vá» tổng giáo !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua, biết ngay là thuá»™c hạ cá»§a Huyết quan giáo, nên không chen lá»i.
Nhan Như Ngá»c nhÃu mà y, trầm giá»ng há»i:
- Trong bản giáo đã phát sinh đại sự à ?
Hai tên bịt mặt đồng tháo lui ra sau ná»a bước, đồng thanh trả lá»i:
- Theo sự hiểu biết của thuộc hạ thì ...
Hai ngưá»i chỉ nói đến đây vụt nÃn bặt, bốn đạo mục quang Ä‘en nháy nhìn xuyên qua vuông lụa huyá»n, rá»i thẳng và o mặt Cừu Thiên Hiệp, dưá»ng như ái ngại Ä‘iá»u gì Nhan Như Ngá»c biết chúng ái ngại sá»± có mặt cá»§a Thiên Hiệp, nên khoac tay bảo:
- Các ngươi cứ tự nhiên nói !
Má»™t tên thuá»™c ha cao giá»ng trả lá»i:
- Theo sự dỠbiết của chúng tôi, thì việc cỠhà nh đại sự đã chuẩn bị từ trước, xin phó giáo chủ hãy trở vỠgấp tổng giáo, để ...
Nhan Như Ngá»c mặt bá»—ng biến xám, mà y liá»…u cong tròn, bằng giá»ng nói hốt hoảng mất cả tá»± nhiên há»i:
- Tháºt váºy ư ?
- Thuá»™c hạ đâu dám dối lệnh bá» trên Nhan Như Ngá»c mÃm hai và nh môi má»ng, tá» vẻ suy nghÄ© lung lắm, sau cùng nà ng thẩn thá» há»i tiếp:
- Các ngươi có biết, độ hôm nà o cỠsự hay không ?
Tên bịt mặt có vẻ lá»›n tuổi hÆ¡n, vòng tay hướng và o Nhan Như Ngá»c, nói:
- SÆ¡ bá»™ sẽ quyết định và o ngà y "long đà i đầu" là mồng hai, tháng hai, nông lịch đấy Nhan Như Ngá»c buá»™c miệng kêu lên:
- A ! Tại sao quá cấp bách thế ?
Hai tên thuộc hạ ấu úng thưg:
- Äây là ý kiến cá»§a giáo chá»§ đấy !
- Thôi được !
Nà ng lại giương đôi mắt liếc nhìn Cừu Thiên Hiệp bằng những tia nhìn trìu mến, lại diu dà ng nói:
- Ta phải quay vỠtổng giáo !
Cừu Thiên Hiệp không biết phải trả lá»i cách nà o cho ổn, nên nhÃu mà y, nÃn lặng ... chỉ vì, thầm chứa sá»± lưu luyến sầu thương, khiến ngưá»i nghe qua phải bà ng hoà ng tấc dạ ...
Năm vắn ngà y dà i, chà ng và nà ng hình bóng chẳng rá»i nhau, và như đôi liệp diệp uyên ương quấn quÃt bên nhau. Cái hôn đầu giữa đêm hoang là sá»± Ä‘Ãnh ước mối tình nà y sẽ bá»n vững như keo sÆ¡n thiết thạch, nhưng hôm nay, chưa vui há»™i ngá»™ đã buồn chia ly, bảo sao chà ng và nà ng chẳng ngáºm ngùi chua xót.
Nhan Như Ngá»c nhìn thấy Cừu Thiên Hiệp cúi đầu nÃn lặng, nên lấy là m khổ sở bồi hồi.
Hai tên thuá»™c hạ Huyết quang giáo nháºn thấy vị phó giáo chá»§ trù trừ chưa quyết, bèn lên tiếng thưa nhá»:
- KÃnh bẩm phó giáo chá»§ ! Chúng thuá»™c hạ xin quay vá» tổng giáo trước ...
Nhan Như Ngá»c đưa tay chặn lá»i, bảo:
- Các ngươi hãy đợi ta cùng đi !
Tuy nà ng có muôn lá»i ngà n ý, muốn tá» bà y cùng Thiên Hiệp, nhưng má»™t là không biết nói lá»i gì trước, hai là sợ phạm lá»—i đối vá»›i Huyết quang giáo, do đó nà ng gượng nhìn Cừu Thiên Hiệp bằng giá»ng nói u trầm, buồn bã nói:
- Trong thiên hạ không có buổi tiệc nà o chẳng tan, ngươi hãy đi đi, còn ta quay lại tổng giáo !
Cừu Thiên Hiệp tuy bồi hồi thương cảm, nhưng chà ng chưa há» nghÄ© đến chữ "Biệt ly", bấy giá» nghe Nhan Như Ngá»c nói những lá»i ly biệt, khiến chà ng hồi há»™p há»i nhanh:
- Như Ngá»c ! Tại sao nà ng lại nói như thế ... có lẽ nà o chúng ta không còn gặp lại nhau nữa sao ?
Nhan Như Ngá»c thở dà i ảo não, bằng giá»ng trầm trầm tiếp lá»i:
- Cuá»™c Ä‘á»i dâu biển, không ai Ä‘oán được ngà y mai sẽ ra sao. Tôi nghÄ© chúng ta còn lắm cÆ¡ duyên há»™i ngá»™, nhưng tạo hóa biến đổi không ngừng, đố ai Ä‘oán nổi ... !
Cừu Thiên Hiệp cau mà y khó hiểu vá»™i há»i lại:
- Như Ngá»c ! Tại sao ?
Nhan Như Ngá»c nghẹn ngà o cướp lá»i:
- Sau nà y ... chúng ta còn cÆ¡ há»™i gặp nhau ! Xin ... tháºn trá»ng !
Nói đến đây, nà ng vụt quay mặt sang hướng khác, dưá»ng như che dấu đôi giòng lệ, sau cùng nà ng vẫy tay áo gá»i hai tên thá»§ bạ:
- VỠbổn giáo ! Ta đi !
Nhanh như chá»›p, nà ng nhún mlnh nhảy vá»t lên cao ba trượng, nhắm hướng đưá»ng cái quan lướt tá»›i trước.
Tiếp theo đấy gió lá»™ng vi vu, hai tên thá»§ hạ Huyết quang giáo phóng mình nổ gt theo sau, chúng không quên quay đầu nhìn Cừu Thiên Hiệp bốn luồng nhãn quang xanh biếc, soi thá»§ng vuông lụa huyá»n, phóng ra những tia mắt căm há»n, hà m chứa sá»± lạnh lùng đầy Ä‘e dá»a Cả ba thầy trò Nhan Như Ngá»c khuất bóng sau cánh rừng thưa, bấy giá» chỉ còn má»™t mình Cừu Thiên Hiệp đứng trÆ¡ trá»i giữa triá»n núi Long Hổ SÆ¡n Cừu Thiên Hiệp quá xúc động trước sá»± chia ly buồn não dạ, cgà ng đứng yên như pho tượng ngá»› ngẩn đến độ xuất thần.
Má»™t chiếc lá và ng rÆ¡i xuống đầu Cừu Thiên Hiệp, khiến chà ng giáºt mình đánh thót, ngẩn mặt lên má»›i hay mình chưa rá»i khá»i lãnh vá»±c Long Hổ SÆ¡n. Chà ng buá»™c miệng thở hắc ra má»™t hÆ¡i dà i não ruá»™t, và thẩn thá» Ä‘i lần xuống núi.
Cừu Thiên Hiệp rá»i khá»i Long Hổ sÆ¡n, thì mặt trá»i đã lên cao, bấy giá» chà ng cảm thấy đói cà o, bèn tìm má»™t quán vắng trong thôn dùng bữa rồi tiếp tục lên đưá»ng Bá»—ng nhiên, Cừu Thiên Hiệp sá»±c nhá»› lại phong thÆ¡ cá»§a kẻ vô danh gá»i cho chà ng lúc ở Trấn Äà o Nguyên, mà đến giá» vẫn chưa có dịp mở ra xem ...
NghÄ© đến đây, chà ng vá»™i cho tay và o bá»c lôi ra phong thư dầy cá»™m, thuáºn tay bóc mở phong bì, bên trong là mảnh giấy hoa mà u và ng chà ng cầm mảnh giấy hoa đưa lên mắt xem, lại thấy ná»™i dung bức thư võn vẹn hai hà ng chữ đỠviết như vầy:
- "Má»™t ngưá»i chứa trong túi "Thiên hạ Tháºp bá»u váºt", lòng dạ há» nghÄ© sao ?
Trong thá»i hạn mưá»i ngà y hãy đến Võ Di SÆ¡n cá»§a ta, để hiểu rõ và phá»§i sạch ân cừu !" Cừu Thiên Hiệp Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại hai giòng chữ Ä‘á», nhứt thá»i chà ng nghÄ© không ra lẽ, không rõ ý tác giả muốn ám chỉ việc gì, có lẽ nà o ngưá»i đưa thư lại trao nhầm hay sao ?
Thiên hạ tháºp bá»u váºt, chÃnh mình nghe Nhan Như Ngá»c đỠcáºp đêm qua, nhưng nà ng không chỉ danh từng món bảo váºt, chinh mình vẫn chưa rõ Tháºp bá»u gồm có những gì, thì lá»i lẽ trong thÆ¡, chắc chắn là không phải giữ cho mình nhưng câu thá»› hai ( ... Trong thá»i hạn mưá»i ngà y đến Võ Di SÆ¡n cá»§a ta ... ) Mấy lá»i nà y lại cà ng vô lý hÆ¡n nữa, vì ta có quen biết ai ở Võ Di SÆ¡n đâu ?
Cừu Thiên Hiệp suy nghÄ© nát óc, vẫn không tìm ra câu trả lá»i thá»a đáng nà o, sau cùng chà ng chá»n má»™t quyết định. Chỉ vì từ đây đến Võ Di SÆ¡n chẳng xa, chi bằng đến đấy há»i cho ra lẽ !
Cừu Thiên Hiệp đã quyết tâm theo sá»± suy nghỉ nà y, bèn giở thuáºt khinh công nhằm hướng Võ Di sÆ¡n tấn phát.
Má»™t mình dấn bước trên con đưá»ng độc đạo hoang vu nên sá»± nhanh chóng không tả kịp. Chà ng mang sao đội nguyệt Ä‘i ròng rã bảy ngà y đêm, qua đến ngà y thứ tám Cừu Thiên Hiệp đã Ä‘i và o vùng đất Võ Di SÆ¡n. Võ Di sÆ¡n là phần đất xuất phát má»™t phái võ lâm khét tiếng gá»i là "Võ Di Môn" Vị chưởng môn cá»§a phái nà y là "Hồi thanh kiếm" Âu Dương Hồ tổng đà đặt tại Ngá»c Mã sÆ¡n trang.
Lúc bấy giá», bầu trá»i đã xẩm tốì, khiến Cừu Thiên Hiệp trù trừ, không dám và o Ngá»c Mã sÆ¡n trang bái phá»ng, vì chà ng ngại:
Má»™t là đang đêm đến viếng ngưá»i không hợp lá»… nghi, hai là , không khéo sẽ gây nên sá»± hiểu lầm tai hại cÅ©ng nên.
Nguyên Võ Di Môn là má»™t phái lừng danh, đứng trong hà ng Cá»u đại môn phái, vị chưởng môn Âu Dương Hồ tay kiếm lừng vÅ© ná»™i, ngưá»i Ä‘á»i xưng tặng cho ngoại hiệu "Hồi thanh kiếm", đứng đầu trong nhóm Tháºp đại kiếm thá»§ võ lâm, thanh dá»± vồ cùng cao trá»ng.
Cừu Thiên Hiệp lại nghÄ©, nên tìm má»™t hang động hẻo lánh, nghỉ đỡ qua Ä‘em, hôm sau sẽ đến viếng Ngá»c Mã sÆ¡n trang, tìm "Hồi thanh kiếm" há»i thăm tin tức, phong thÆ¡ lạ ...
Vừa nghÄ© ngợi xong, chà ng Ä‘i tìm được má»™t cái động dá»±a triá»n non, hướng mặt vá» Ngá»c diện sÆ¡n trang, sau khi quét nhặt lá khô cho sạch sẽ ... Chà ng bèn ngồi tá»±a lưng và o vách đá, nhắm mắt dưỡng thần.
Giữa sưá»n núi, đêm sâu ngưá»i vắng, vạn váºt như chìm và o giấc ngá»§ triá»n miên, thỉnh thoảng có tiếng nhái kêu, trùng hòa nhạc, dế gá»i đà n rã rÃt giữa đêm thâu, tô Ä‘iểm cho cảnh hoang sÆ¡ Ä‘áºm ná»—i buồn não dạ ...
Cừu Thiên Hiệp mang một bầu tâm sự lo lắng tức bực, hoà i nghi nên không thể nà o chợp mắt ngủ được. Trong khung cảnh tĩnh mịch giữa đêm khuya, chà ng hồi tưởng vô số câu chuyện:
- Má»™t lấm tình si cá»§a Nhan Như Ngá»c ta há quên được hay sao ?
- Má»™t mối tình câm cá»§a BÃch Lệ Hồng, nà ng đã nhiá»u lần liá»u mạng cứu ta ra khá»i nÆ¡i dầu sôi lá»a cháy, ta há quên ân, phụ nghÄ©a được sao ?
- ChÃnh ta vẫn chưa tìm ra thân thế mÆ¡ hồ nà y ?
- Má»™t cuá»™c hạo kiếp võ lâm - Má»™t chuá»—i dà i đầy câu chuyện oan khuất vì nhầm lẫn - ẩn chứa bên trong, nằm táºn đáy lòng ngưá»i, há» chá» cÆ¡ bá»™i ... Phải ... má»™t cÆ¡ há»™i sẽ bùng nổ, bùng nổ trong câu chuyện nhỠđể chuyển thà nh má»™t trưá»ng kiếp sát độc đáo nhất võ lâm ! ... Má»™t cÆ¡n hạo kiếp đẫm máu tuyệt Ä‘á»i ...
- Trong thiên hạ có Tháºp bá»u váºt ? Váºy Tháºp bá»u váºt gồm có những gì ?
Những sá»± việc lạ lùng tiếp nối xảy ra, là m cho Cừu Thiên Hiệp Ä‘iên đầu, suy nghÄ© mãi cÅ©ng không tìm được giải pháp thá»a đáng nà o trong nhứt thá»i không thể nà o yên tịnh được. Nguyên chà ng ngồi váºn lặng trà công nghỉ ngÆ¡i, nhưng tình nà y, cảnh ấy khiến thần khà sôi lên không tÄ©nh tá»a được ...
Cừu Thiên Hiệp đưa mắt nhìn lên khung trá»i xanh ngát, má»™t và i ngôi sao đã má»c le lói, trên ná»n trá»i không gợn án mây. Bấy giá» ... ước chừng quá canh ba, bước sang đầu canh tư.
Chà ng không thể gạt bỠnhững ý niệm xảy ra, và sôi sùng sục trong huyết quản, dù muốn tỉnh trà dưỡng thần cũng không sao dằn ép được.
Chà ng lại chép miệng bảo thầm:
"Giá» nà y ta không còn an nghỉ gì được nữa, chi bằng thả lần xuống địa pháºn "Ngá»c Mã sÆ¡n trang khi đến đấy có lẽ mặt trá»i đã lên cao, sau khi và o viếng thăm "Hồi thanh kiếm" há»i cho ra câu chuyện Tháºp bá»u, nhiên háºu ta sẽ quay vá» Trung Nguyên mà trở lại Hạ Lan SÆ¡n ...
Vừa suy nghỉ xong, chà ng đứng phắt dáºy toan Ä‘i lần xuống nu l.
Cừu Thiên Hiệp cất bước khoang thai như ngưá»i bách bá»™ thưởng nhà n, chà ng vừa rá»i hang cốc chừng má»™t tầm tên. Bá»—ng nhiên, má»™t ngá»n lá»a bốc cao ngất từ hướng Ngá»c Mã sÆ¡n trang phát ra, ngá»n lá»a cao vút táºn mây xanh.
Tiếp theo đấy, nhiá»u tiếng nổ liên hồi như pháo tro, ngói nổ, cùng vá»›i tiếng la hét rất thê thảm. Giữa đêm khuya khoắt xảy ra há»a tai như váºy khiến ngưá»i có lãnh đạm đến đâu cÅ©ng khó là m ngÆ¡ được.
Cừu Thiên Hiệp nháºn thấy vô số lá»a bốc cháy lấy là m kinh hãi tá»± nhá»§:
- Có lẽ nà o lá»a cháy Ngá»c Mã sÆ¡n trang ?†NghÄ© Ä‘oạn chà ng nhún mình nhảy vá»t lên cao ba trượng, nhắm hướng lá»a cháy mà phi thân phóng tá»›i. Bá»—ng nghe “vút†má»™t tiếng.
Tiếng rÃt lá»™ng đến bên tai, khiến Cừu Thiên Hiệp giáºt mình đánh thót, và ngẩn mặt lên nhìn vá» phÃa trước. Chợt thấy má»™t bóng hồng từ hướng Ngá»c Mã sÆ¡n trang, nhắm ngay chân núi lao mình tá»›i vun vút, thân pháp nhanh nhẹn tuyệt vá»i sau lưng chiếc bóng đỠnà y, độ mưá»i ngưá»i váºn áo mà u đỠdợt, dưá»ng như không biết khinh công nên chạy cách khoảng ngưá»i áo hồng dẫn lá»™ khá xa, thân pháp cá»§a chúng nặng ná» má»™t cách đáng buồn cưá»i.
Giữa lúc Cừu Thiên Hiệp đứng ngẩn ngÆ¡ suy tưởng vì kinh ngạc, thì chiếc bóng hồng dưá»ng như phát giác thấy Cừu Thiên Hiệp ...
Nên nhanh như cắt, bóng hồng đã sá» dụng chiêu “Thiết ưng trác thố†nhằm ngay Cừu Thiên Hiệp lao vút tá»›i như mÅ©i tên đồng thá»i má»™t giá»ng nói oang oang rống lên như xé mà n không khÃ:
- Chó má ? Ngươi là ngưá»i cá»§a Võ Di SÆ¡n à ?
Tháºt là câu nói:
há»—n xược, vô lý thô bạo, dã man khiến ngưá»i nghe có hiá»n là nh đến bá»±c nà o cÅ©ng không dằn cÆ¡n thinh ná»™ được.
Cừu Thiá»n Hiệp nổi giáºn xung thiên, nhún mình nhảy vá»t ra xa má»™t trượng, buá»™c miệng nói to:
- Äừng vô lý thế ? Ngươi là quân dã man ở xứ nà o ?
Bấy giá», chà ng má»›i ngẩn mặt nhìn đối phương má»™t cách tưá»ng táºn.
Nguyên ngưá»l ạ là má»™t lâo nhân tuổi trạc ngÅ© tuần, hình dung rất quái gở, thân hình to như ngưá»i cổ lổ sÄ©, mà y ráºm, mắt to, da hồng, tóc Ä‘á». môl dà y như môi trâu, răng to như răng ngá»±a, đầu trần tóc rối, râu xồm hoe hoét như chá»—i chà , miệng rá»™ng, mÅ©i hểnh, thoạt nhìn chẳng khác Trư Bát Giái trong truyện Tây Du. Hình dung đã quái dị, cách ãn mặc cÅ©ng ngược Ä‘á»l, vì hắn váºn bá»™ đồ võ phục rnà u đỠkhé trông chẳng khác pho tượng Há»a thần.
Trên lưng lão dắt má»™t thanh trưá»ng kiếm, từ vỠđến chuôi rặc má»™t mà u huyết dụ.
Khi vừa nghe Cừu Thiá»n Hiệp quát mắng, hắn trợn đôi mà y Ä‘á», giương đôi mắt ốc nhồi nhln Cừu Thiên Hiệp, hét to lên:
- Tên oắc con ! Ngươi không nháºn ra bản Äảo chúa sao ?
Tiếng nói cá»§a hắn oang oác như quạ kêu, cú gá»i, âm Ä‘iệu rất khó nghe.
Cừu Thiên Hiệp nhÃu đôi mà y lưỡi kiếm, nhoẻn miệng cưá»i nhạt nói:
- Thiên hạ võ lâm, ai không nháºn biết cho là kẻ vô danh không đáng kể, cÅ©ng như ta không nháºn biết ai, thì kẻ đó chỉ là hảo hán chưa thà nh danh.
Tuy lá»i nói cá»§a Cừu Thiên Hiệp đầy vẻ hà m hồ kiêu ngạo, nhưng xét kỹ là câu nói rất thá»±c tình.
Quái nhân đỠgiáºn bầm sắc mặt, rống lên khốc liệt:
- Thằng quỷ con ! Chớ hỗn láo !
Hắn chưa nói hết lá»i đã nghe má»™t tiếng:
- Hô ... !
Như luồng gió từ trên trá»i giáng xuống.
Trên mưá»i bóng ngưá»i túa ra vun vút, bà y hà ng chữ nhứt già n ngang phÃa sau lưng quái nhân đó, má»—i bên Ä‘á»u váºn sắc phục y nhau, áo chẹt ngắn tay mà u Ä‘iá»u, quần bó ống sắc Ä‘oá», nước da hung thân hình vạm vỡ, dáng Ä‘iệu như thổ dân man rợ.
Cừu Thiên Hiệp nháºn định thá»§ hạ cá»§a quái nhân không phải là ngưá»i trung thổ, chỉ vì dáng Ä‘iệu và bá»™ tịch cá»§a chúng rất quái dị, luôn cả mắt mÅ©i cÅ©ng khác lạ hÆ¡n ngưá»i Trung Nguyên, do đó chà ng mỉm cưá»i Ä‘iá»m đạm bảo:
- Tại hạ Ä‘oán không nhầm, các ngươi chÃnh là dân hóa ngoại thuá»™c bá»™ lạc man di phải váºy chăng ?
Quái nhân đỠgiáºn lá»™n ruá»™t, cao giá»ng hét to:
- Quỉ con ! Từ ngà y gia gia thà nh danh đến nay, chỉ có ngươi chưa có dịp cúi đầu bái phục thôi.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua bắt tức, bèn nặng giá»ng nói:
- Vì ta chưa có dịp đến vùng man hoang, má»i rợ !
Quái nhân đó nhảy dựng lên, hắn đưa tay vỗ ngực quát lớn:
- Câm miệng ngươi lại, quá»· con ! Ta há»i tháºt ngươi, ngươi có nghe nói qua tên “Há»a sÆ¡n đảo chúa†BÃnh ngá» chánh thần Ma Tất Chánh hay không ?
Cừu Thiên Hiệp lắc đầu đáp:
- Ta chưa có dịp nghe qua !
Quái nhân gáºt gù bảo:
- Như thế chẳng lấy gì là m lạ !
Cừu Thiên Hiệp cố trêu tức hắn, nhoẻn miệng cưá»i há»i:
- À nà y, cái tên đó là phụ thân của ngươi à ?
- Báºy nà o !
- Hay là Tổ phụ của ngươi ?
- Äừng nói xà m.
Cừu Thiên Hiệp giả bá»™ ngạc nhiên há»i nhanh:
- Váºy chá»› tên đó là ai ?
Quái nhân tá» vẻ đắc ý, trầm giá»ng đáp:
- ChÃnh là lão phu.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua ngước mặt lên trá»i cưá»i sặc sụa, giá»ng cưá»i hà m chứa sá»± khinh mạng, trêu tức, sau cùng chà ng đưa tay chỉ và o quái nhân nói to:
- Thế nà o ? Ta đoán có đúng hay không ?
Quái nhân cố gượng dằn cÆ¡n giáºn, quát há»i:
- Ngươi đoán cái gì mới được chứ ?
Cừu Thiên Hiệp cố tình gây sá»±, nên hai tay chống và o mạn sưá»n, hất hà m trả lá»i:
- Lúc nãy ta bảo ngươi là dân hóa ngoại, má»™t bá»™ lạc man di, thì ngươi đã nổi giáºn ầm lên, thế nà o thế nà o ? Há»a sÆ¡n đảo, lấy htoe tên mà luáºn, thì tất nhiên là hòn núi lá»a giữa đảo hoang, thá» há»i chẳng phải là dân ngoại hoa man di thì gá»i là gì chứ ?
Quái nhân trầm giá»ng hét như Ä‘iên:
- Tiểu tá», ngươi đừng nhục ngưá»i thái quá Vừa hét dứt, bà n chân hữu hắn đạp sang cung tà ngá», thân mình lệch qua bên trái, tả chưởng đẩy ra má»™t chiêu, tay hữu xòe ra năm ngón như vút hổ, nhắm ngay trán Cừu Thiên Hiệp chụp đến cá»±c mạnh, quái nhân vừa động chiêu vừa hùng hổ xem như dưới mắt không ngưá»i.
Cừu Thiên Hiệp giáºn Ä‘iên ngưá»i, quát lên như sấm nổ:
- Hay ... lắm đấy !
Vừa nói dứt, chà ng trà n mình sang tả tránh cái chá»™p kinh ngưá»i, hữu chưởng đẩy nhanh má»™t chiêu, chống ngay luồn kình lá»±c cá»§a đối phương.
- Bùng !
- á»i chao !
Má»™t tiếng nổ long trá»i, hai luồng kình lá»±c chạm nhau bốc khói, cả hai Ä‘á»u kêu lên kinh hãi tháo lùi ra sau ba bước.
Cừu Thiên Hiệp rùng mình, thầm phục tà i nghệ của đối phương. Nguyên chà ng đã sỠdụng quá nặng tay, trong cơn khẩn cấp chà ng đã đưa ra một chiêu nặng đến ba thà nh công lực.
Không ngá», Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh lại là má»™t cao thá»§ Ãt có trên Ä‘á»i.
Chẳng những lão xuất thá»§ cuồng vá»ng, lại thêm công lá»±c thâm háºu, tháºt là nhân váºt phi thưá»ng Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh giương đôi mắt tròn xoe nhìn Cừu Thiên Hiệp phát ngây, vì đây là lần đầu tiên trong Ä‘á»i lão gặp được má»™t chà ng thanh niên cao thá»§ như thế nà y.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh không nói ná»a lá»i, đưa tay lên vai tuốt nhanh thanh hồng kiếm dà i độ ba thước. Thanh trưá»ng kiếm từ mÅ©i đến cán đỠnhư mà u máu, chiếu tá»a ra muôn ánh hồng quang thá»±c là thanh bảo kiếm, khác hẳn loại kiếm thưá»ng.
Cừu Thiên Hiệp thấy thế lấy là m ngạc nhiên, chép miệng bảo thầm:
- Kiếm gì lạ thế ?
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh thu kiếm đỠngang bụng, tỠý tá»± đắc dương dương, phá lên cưá»i ha hả nói to:
- Nà y hà i nhi ! Hôm nay ngươi được hân hạnh mở mắt xem Ä‘á»i, đây là võ lâm đệ nhứt kiếm “Liệt há»a kiếm†đấy !
Cừu Thiên Hiệp cà ng tăng sá»± dè dặt hÆ¡n trước chỉ vì chà ng nháºn thấy lưỡi kiếm tá»±a cây sắt nướng Ä‘á», hà o quang chiếu phừng phừng như liệt há»a, lại nghe Ma Tất Chánh bảo nó là võ lâm đệ nhứt, hình thể ắt đúng phần nà o.
Chà ng lại nghĩ lẩn thẩn:
- â€Liệt há»a kiếm†sánh vá»›i thanh “Khô trúc thánh kiếm†cá»§a mình, a ha ! Khó nói được ... nếu “Trúc†mà gặp “Há»a†ắt biến thà nh tro bụi chá»› chẳng không.
Nhưng “Trúc kiếm†là váºt bảo mạng, từ ngà y xuất đạo đến nay nhá» nó mà dương danh vá»›i Ä‘á»i, nếu bá» Trúc kiếm ra thì chỉ còn hai bà n tay trắng sao.
Nếu hôm nay ta không nên dùng “khô trúc thánh kiếm†! Äổi lại “Liệt há»a kiếm†thì song chưởng không tà i nà o chống lại “Liệt há»a kiếm†được.
Cừu Thiên Hiệp suy Ä‘i nghÄ© lại, sau cùng chà ng quyết dịnh tay hữu rút ngay “Khô trúc thánh kiếm†dốc thẳng mÅ©i lên trá»i, đạo hà o quang và ng như áng mây chiếu tá»a sáng cả không trung, chà ng lại giương mắt nhìn Ma Tất Chánh, bằng giá»ng nói ngạo nghá»… hét to:
- Man lão ! Ngươi có kiếm ta cÅ©ng có kiếm, ngươi tá»± xưng là võ lâm đệ nhứt “Liệt há»a kiếmâ€, còn ta thì bị gá»i là “Thiên hạ đệ nhứt Khô trúc thánh kiếmâ€, thế nà o, ngươi có dám đương đầu đối địch hay không ?
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh ôm bụng cưá»i ngặt ngoẹo không thôi. Tiếng cưá»i vừa dứt, lão lại hất hà m nhìn Cừu Thiên Hiệp, bằng giá»ng nói cương ngạo, bảo:
- Quỷ con ! Ngươi là đứa bé điên thì phải.
Cừu Thiên Hiệp giáºn hét lá»›n:
- Tại hạ không điên đâu, chỉ có ngươi mới là lão già khùng thì có.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh nghe qua xám mặt, đôi mắt ốc trợn tròn như cặp lục lạc lá»a nhìn thẳng và o mặt Cừu Thiên Hiệp bằng những tia rá»±c căm há»n, bằng giá»ng oang oang như chuông bể rống lên:
- Quá»· con ! Ngươi tháºt là kẻ Ä‘iên khùng không hay sống chết ! Ngươi phải biết Liệt há»a kiếm cá»§a ta chém sắt như bùn, tiện đá như cây mục ! Còn “khô trúcâ€. Chỉ nghe hai chữ “Trúc khô†đã thấy thua rồi.
Cừu Thiên Hiệp tuy ái ngại vô cùng, cầm chắc sự lạc bại, nhưng chà ng gượng là m tĩnh, rống lên như hổ đói:
- Hiện giỠchưa so sánh được ! Man lão ! Hãy xem kiếm của ta !
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh tay kiếm vẫn để ngang bụng, đôi mắt ngẩn nhìn trá»i, tá» ra cuồng ngạo coi dưới mắt không ai, bằng giá»ng nói khinh khỉnh bảo:
- Hà i nhi ! Ngươi không tin lá»i ta ... thì hãy đưa chiêu, luáºn kiếm thá» xem.
Cừu Thiên Hiệp vốn là kẻ già u tá»± ái, há chịu ngưá»i khinh khi thái quá hay sao ?
Nên nghe mấy lá»i cá»§a Ma Tất Chánh vừa nói dứt, nhanh như hcá»›p “Trúc kiếm†đã lượn mạnh, đồng thá»i buá»™c miệng quát to:
- Nếu ngươi muốn, hãy xem “Trúc kiếm†đây !
Lá»i nói dứt, thân hình chà ng đã quay động mạnh, đạo kim quang bay chá»›p nhoáng, kiếm thức lượn như rồng, nhắm ngay vai Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh thÃch má»™t nhát mạnh thần tốc.
Ma Tất Chánh thấy thế phá lên cưá»i to, cao giá»ng quát:
- Tiểu hà i nhi, ngươi thông minh đấy chớ, đâu dám chạm đến bảo kiếm của lão phu ... hà ... hà !
Vừa dứt tiếng cưá»i, Liệt há»a kiếm trên tay lão vung lên, kiếm chiêu không nhắm và o ngưá»i Cừu Thiên Hiệp mà nhắm và o Trúc kiếm gạt mạnh.
|

13-01-2009, 06:37 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 79 Thám Hiểm Ngá»c Mã SÆ¡n Trang
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy Liệt há»a kiếm đỠrá»±c như chiếc dùi nung Ä‘á», sợ “Trúc kiếm†sÆ¡ thất bèn vẫy nhẹ má»™t hư chiêu, tung mình lượn qua bên hữu né tránh.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh đắc ý cưá»i ngất, lại buá»™t miệng gá»i to:
- Quỷ con, ngươi tránh né tà i đấy.
Cừu Thiên Hiệp cảm thấy kiếm chiêu cá»§a Ma Tất Chánh rất quái dị, kiếm thức vừa lay, đạo kình phong đã thổi tạt qua nóng mặt, chiêu thế ngùn ngụt tá»±a lá»a lò, vì thế chà ng không dám cỠ“Trúc kiếm†ra ứng phó ... mà chỉ dùng thân pháp “Lôi hà nh cá»u chuyển†nhấc mình lên cao ba trượng tránh.
Chà ng Ä‘em hết tuyệt há»c “Thiết thư†ra đấu vá»›i quái nhân.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh, khinh công đã đến bá»±c thượng thừa, nhưng theo Ä‘uổi Cừu Thiên Hiệp không kịp, hắn quá tức giáºn rống lên liá»n há»i:
- Quỷ con ! Ngươi chạy nhanh quá thế ! Coi nà y !
- Vút ... vút !
“Liệt há»a kiếm†cuốn gió kêu vun vút, kình phong tá»±a con rắn lá»a, Ä‘uổi theo Cừu Thiên Hiệp bén gót. Ma Tất Chánh chỉ cố ý phô trương uy lá»±c “Liệt há»a kiếmâ€, nên má»—i lần xuất chiêu, chỉ hướng mÅ©i kiếm Liệt há»a và o ngá»n “Khô trúc kiếm†cá»§a Thiên Hiệp tấn công mãnh liệt. Cừu Thiên Hiệp sá»›m biết ý định cá»§a đối phương nên trà n qua hữu, né qua tả, vượt ngang Äông, chạy sang Tây, “Trúc kiếm†chỉ váºy cho có lệ, chứ tuyệt nhiên không giở thế ứng phó.
Hai ngưá»i lấy khinh công Ä‘uổi khinh công, lấy kiếm thức rượt kiếm thức, kiếm nhanh như vÅ© bão, ngưá»i nhẹ như sao sa, há» quần thảo vá»›i nhau, suốt cả canh trà , chưa ai chạm đến ai kẻ lông chân tóc.
Cừu Thiên Hiệp chỉ dùng thân pháp “Lôi hà nh cá»u chuyển†môn công phu cá»§a Thiết thư tuyệt há»c, nhanh như thá», lẹ như cheo, chá»›p nhoáng tá»±a hình ma bóng quá»· kỳ diệu khôn lưá»ng.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh, võ há»c tuy tham cứu nhiá»u năm, khinh công vô cùng cao diệu, nhưng Ä‘em sánh vá»›i “Thiết thư tuyệt há»c†vẫn kém hÆ¡n má»™t báºc.
Hai ngưá»i giao đấu rất lâu, tình trạng vẫn y như sÆ¡ khởi, không thay đổi tà nà o.
Ma Tất Chánh cà ng đuổi nhanh, Cừu Thiên Hiệp cà ng chạy lẹ.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh đã thấy thấm mệt, “Liệt há»a kiếm†lay động như Ä‘iên như dại, hai chân lướt gió vùn vụt Ä‘uổi theo Thiên Hiệp như bóng ẩn hình, hÆ¡i thở bắt đầu vang lên hồng há»™c.
Cừu Thiên Hiệp nháºn thấy đối phương yếu gió, nên lấy là m mừng thầm, chà ng buá»™c miệng huýt lên má»™t tiếng gió, nhấc mình vá»t lên cao ba trượng nhắm cánh đồng hoang trước mặt chạy tá»›i như bay biến, chà ng lại quay đầu ra sau buá»™c miệng gá»i to:
- Ngưá»i dã man ! Kiếm liệt há»a chẳng là m gì được thiếu gia.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh cà ng thêm uất háºn, giá» hết lá»±c Ä‘uổi theo Cừu Thiên Hiệp, má»™t mặt rống lên liên hồi:
- Quá»· con ! Äuổi kịp ngươi ta sẽ giết ngươi tức khắc.
Cừu Thiên Hiệp ngoái đầu ra sau cưá»i ngạo nói:
- Man di ! Là m gì đuổi kịp thiếu gia ?
Vừa nói dứt, chà ng gia thêm cước độ lượn đi như gió.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh rống lên liên hồi, bá»—ng nhiên lão chìa ngá»n “Liệt há»a kiếm†và o hai mươi tên thá»§ hạ đứng vây quanh xem tỉ đấu, lão cao giá»ng ra lệnh:
- Lại đây ! Xông ra một loạt tất cả !
Hà ng mưá»i mấy ngưá»i buá»™c miệng la lên:
- Vâng mạng !
Tiếng la là m rúng động cả núi rừng, tiếp theo đấy là nhiá»u tiếng:
- Hô !
- Sát !
Hai mươi tên dÅ©ng sÄ© áo Ä‘á», đồng hét lên những tiếng “Sát†rá»n trá»i, bá»n chúng hè nhau rút trong lưng ra chiếc búa, chiếc rìu, đồng án lại phá»§ vây Cừu Thiên Hiệp và o giữa.
Những chiếc búa bén như gươm “tá»± khuyếtâ€, vung lên à o ạt, những ngá»n rìu như lưỡi kÃch Du Thiên vÅ© lá»™ng vù vù.
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy hà ng hai mươi tên phá»§ thá»§, túa ra má»™t lượt tấn công, nhưng chà ng chẳng sợ bá»n chúng bằng lưỡi “Liệt há»a kiếm†cá»§a Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh, do đó Cừu Thiên Hiệp lay động nhánh “Khô trúc thánh kiếm†xông và o đám thá»§ hạ Há»a sÆ¡n. Trúc kiếm đạo kim quang tá»a ra và ng há»±c, tiếp theo những tiếng kêu là thảm vang lên, máu huyết văng bắn ra tứ phÃa.
Äoà n dÅ©ng sÄ© loạn hà ng, nhốn nháo cả lên, vì không tên nà o né tránh nổi “Trúc kiếmâ€. Trong chá»›p mắt Cừu Thiên Hiệp lăn xả và o giữa bá»n chúng như mãnh hổ lá»t giữa đà n cừu, hai tên thá»§ hạ Há»a sÆ¡n đảo chúa bị chà ng chặt ra bốn khúc, thi thể nằm liệt trên vÅ©ng máu trông rất thảm hại.
Há»a sÆ¡n đảo, đúng như lá»i Cừu Thiên Hiệp đã nói, bá»n chúng là má»™t bá»™ lạc man di thuá»™c sắc dân hóa ngoại.
Bá»n dÅ©ng sÄ© còn lại, chúng nhìn thấy đồng bá»n chết thê thảm, tất cả Ä‘á»u dá»ng râu, trợn mắt cá» ngay lưỡi búa lăn xả và o báo cừu.
Bá»n chúng bất kể sá»± sống thác, chỉ vươn võ khà ra liá»u thân thà mạng, đấu vá»›i Cừu Thiên Hiệp hung hăng như bầy sói, hùng hổ tá»±a chó Ä‘iên.
Cừu Thiên Hiệp đã khai sát giới, không còn kể lợi hại nữa, chà ng nghiến răng quát to:
- Man nhân ! Các ngươi muốn chết !
Tiếp theo đấy, đạo kim quang chiếu nhấp nháy ngang trá»i, sáng rõ cả trà ng đấu.
“Khô trúc thánh kiếm†uốn mình kêu veo veo như xé lụa, kiếm phong vừa tá»a tiếng ngưá»i đã rống lên thê thảm liên hồi, máu phun búng lên cao như tráºn mưa huyết dụ, đỠối cả mặt trà ng.
Cừu Thiên Hiệp chỉ đưa ra năm chiêu, ba thức “Khô trúc thánh kiếm†đã Ä‘oản tá» hết phân ná»a thá»§ hạ Há»a sÆ¡n đảo, chỉ còn bảy tám tên chưa chết, song số nà y có ba bốn tên bị trá»ng thương kêu la thống khổ, nhưng chúng vẫn lăn xả và o cuá»™c đấu không chút sợ sệt.
Cừu Thiên Hiệp thấy bá»n chúng hăng say đến đà điên cuồng nên ná»›i tay, chỉ thi triển có ná»a phần lợi khÃ, nếu chà ng váºn dụng toà n lá»±c thì không còn sống được má»™t tên.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh nhìn thấy đám thá»§ hạ nằm chết ngổn ngang rất bi thảm, nên lấy là m Ä‘au xót bồi hồi, tay hữu vung “Liệt há»a kiếm†chỉa và o mặt Cừu Thiên Hiệp rống lên như sấm nổ:
- Quá»· con ! Ngươi còn nhá» mà tà n nhẫn thái tháºm, bản đảo chúa thá» chẳng đội trá»i chung.
Tiếng nói dứt, chiêu kiếm đã thà nh luồng kình hong đỠkhè như máu, tá»a xuống ra ngoà i nóng há»±c.
Chỉ vì Há»a sÆ¡n đảo chúa giáºn đến cá»±c Ä‘iểm, gương mặt hồng bá»—ng biến sang bầm tÃm như trái tá» lê, chứng tá» hắn đã váºn dụng hết toà n lá»±c dồn và o há»a kiếm, lại thẳng tay nhắm và o yết hầu Cừu Thiên Hiệp thÃch má»™t nhát cá»±c mạnh.
Thế nhanh như ó biển vồ gà , hiểm ác như sÆ¡n thần tróc quá»·, chẳng kể sá»± lợi hại siêu phà m cá»§a Liệt há»a kiếm ná»™i chiêu thức nà y cÅ©ng đủ khiến cho đối phương võ thuáºt kinh tâm.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh, ngã báºt ngược ra sau, Trúc kiếm gượng múa quanh má»™t vòng tròn bao quanh cÆ¡ thể, đồng thá»i thâu minh chà ng uốn cong như và nh cung, báºt ngược cao mấy trượng, thuáºn theo đà ấy chà ng trổ thuáºt khinh công chạy như gió, là đà trên không trung Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh rống lên thảm liệt:
- Quá»· con ! Chỉ có đưá»ng địa ngục là lối thoát cá»§a ngươi chá»› chạy ... !
Hắn vừa rống vừa Ä‘uổi theo Cừu Thiên Hiệp nhanh như tia sét lưng trá»i. Thân mình hắn chưa tiến đến nÆ¡i, thì đạo kiếm phóng vá»t tá»›i trước nóng bức ngưá»i. Kình phong vừa nổi, thì mÅ©i kiếm chỉ cách đôi chân Thiên Hiệp độ ba tấc.
Cừu Thiên Hiệp lÆ¡ lá»ng trên không trung, không chá»— tá»±a, chẳng nÆ¡i nà o gượng được để tung chiêu ứng phó, chỉ còn má»™t cách hÃt hÆ¡i thót bụng. Nhưng luồng khà nóng đã liếm nhanh chéo áo.
Há»a sÆ¡n đảo chá»§ Ma Tất Chánh há chịu buông tha sao ? Nhanh như chá»›p, Liệt há»a kiếm rướn tá»›i má»™t tầm tay, thÃch mạnh và o khoảng không ngay hai chân Thiên Hiệp lần thứ hai.
Cừu Thiên Hiệp sợ toát mồ hôi há»™t, vá»™i há»›p ngay luồng chân khÃ, lắt mình xê qua bên tả độ bảy thước, đồng thá»i hạ xuống đất nhanh.
Há»a sÆ¡n đảo chúa tay nhanh mắt sáng, chiêu kiếm thứ hai vừa rá»i và o khoảng không, thuáºn đà hắn vươn mình đến trước, nhắm ngay vị trà chá»— Cừu Thiên Hiệp vừa chấm chân, quét ngay má»™t đưá»ng gươm Liệt há»a lanh lẹ phi thưá»ng không thể nà o né tránh kịp Äây là má»™t chiêu tuyệt há»c "Há»a kiếm tạo quán hồng" cá»±c kỳ nguy hiểm và lợi hại Cừu Thiên Hiệp không ngá» hai cẳng cá»§a chà ng lại ná»™p tại mÅ©i kiếm Liệt há»a nếu sÆ¡ hở trong lần tÆ¡ kẻ tóc, hai chân chà ng sẽ bị kiếm lá»a cắt Ä‘oạn, tà n phế suốt Ä‘á»i Lúc bấy giá», Thiên Hiệp cảm thấy hoa đôi mắt xót dạ Ä‘au lòng, chỉ có cách duy nhứt là cứu đôi chân khá»i tà n phế, không còn cách nà o bảo vệ Trúc kiếm nữa.
Thân mình chà ng uốn cong đôi chân tháo lui ra sau tay hữu vung Khô trúc thánh kiếm đỡ ngay luồng "Liệt há»a" khốc liệt.
Bỗng nhiên, ánh kim quang chiếu diệu.
- Choeng !
Má»™t tiếng rÃt xé mà n không khà điếc óc Ä‘inh tai, muôn đóa kim tinh chiếu và ng há»±c hở, hòa vá»›i hà ng ngà n đốm xÃch Ä‘iểm đỠkhé, trông tương tá»± như pháo bông chá»›p xẹt. Tiếp theo đấy là hai tiếng hét sảng sốt:
- á»i chao !
- á»i !
Bóng trắng, bóng hồng láºp tức phân hai, má»—i ngưá»i Ä‘á»u tháo lui cả trượng, giương mắt nhìn nhau trân trối nói chẳng ra lá»i.
Cừu Thiên Hiệp sớm hoà n hồn, vội cúi mặt nhìn và o "Khô trúc thánh kiếm". Hốt nhiên đôi mắt chà ng sáng rực, chiếu lên đầy nét hân hoan ... Chỉ vì Trúc kiếm vẫn long lanh nguyên vẹn.
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh vừa lấy lại sá»± bình tÄ©nh đã đưa mắt nhìn Trúc kiếm cá»§a Thiên Hiệp, gương mặt hiện lên muôn trùng nghi vấn lại kinh ngạc vô cùng, khiến đôi mắt ốc hắn trợn tròn nhìn má»™t cách ngây ngất Ngay lúc ấy tên thá»§ hạ Há»a sÆ¡n đảo buá»™c miệng kêu thất thanh:
- Äảo chúa ! Há»a kiếm đã.. Há»a SÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh bị giáºt tÄ©nh cÆ¡n mê, hắn kinh hoà ng há»i lặp lại:
- Bá»u kiếm cá»§a ta ?
Vừa nói, đôi mắt hắn đã rá»i và o thanh Liệt há»a kiếm, bá»—ng nhiên hắn rú lên:
- á»i ... trá»i !
Má»™t tiếng rú hãi hùng nổi lên, âm hưởng vá»ng đến chÃn tầng, hà m chứa đủ:
bi ai, thống háºn và tuyệt vá»ng !
Chợt thấy, Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh, tay tả vá»— và o đầu, thân mình run bắn lên, lảo đảo mấy bước. ngã nằm nhoà i trên mặt đất bất tỉnh nhÆ¡n sá»±.
- Keng !
"Liệt há»a kiếm" thoát khá»i tay Ma Tất Chánh rÆ¡i xuống đất, "há»a kiếm" không còn chiếu đỠnhư trước, luôn cả sắc đỠcÅ©ng biến mất, chỉ còn mà u xám thiết như kiếm chì lại gãy mất Ä‘oạn dà i bảy tấc.
Năm, sáu tên thá»§ hạ Há»a sÆ¡n đảo trông thấy chá»§ tướng đại bại, vá»™i co giò chạy ra đứng phÃa ngoà i xa.
Chỉ còn sáu tên trung tÃn gan dạ Ở lại, hai tên chạy đến đỡ Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh ngồi dáºy, bốn tên tráng kiện hÆ¡n nhảy ra giÆ¡ búa, rìu thá»§ thế, đứng án trước mặt đảo chúa, vì bá»n chúng sợ Cừu Thiên Hiệp thừa cÆ¡ sát hại chá»§ tướng.
ThỠnghĩ:
"Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh" tá»± nháºn "Liệt há»a kiếm" là võ lâm đệ nhất kiếm, không ngá» món binh khà đã thà nh danh lại bị "Trúc kiếm" cá»§a Thiên Hiệp Ä‘oản gãy bảy tấc, bảo sao chẳng thương tâm thống khổ ? Vì ... thế giòng nhiệt huyết đảo nghịch trong nhất thá»i, khiến Ma Tất Chánh phải hôn mê ngã quỵ Cừu Thiên Hiệp lấy là m hoan hỉ, nhưng chà ng vốn là ngưá»i khà khái, không chịu là m những việc lấp đá, chẽn đưá»ng, hay bức ngưá»i trong cÆ¡n khốn đốn, vì thế chà ng xuôi kiếm, bước lần đến bên bốn tên thá»§ hạ Há»a sÆ¡n đảo, bằng giá»ng nói từ hòa bảo nhẹ:
- Các vị hãy yên tâm ! Tại hạ vá»›i các vị vốn không cừu sâu, oán nặng, bắt buá»™c lắm má»›i giao thá»§, mà chÃnh các vị đã bức bách tại hạ trước, tại hạ chỉ ra sức tá»± vệ thôi ... vả lại chúng ta không cừu, không háºn, thì tại hạ bao giá» lại thừa cÆ¡ mà trảm thảo trừ căn hay sao !
Ngay lúc ấy. Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh đã hồi tÄ©nh lại, hắn gượng đứng phắt dáºy, đưa mắt nhìn Cừu Thiên Hiệp than nhá»:
- Bản đảo chúa, hôm nay sống gần tám chục, đây là lần đầu tiên chịu thảm bại như vầy !
Nói đến đây, hắn cúi đầu giấu hai giòng lão lệ tuông ra như suối đổ, trông tháºt não lòng.
Cừu Thiên Hiệp dùng lá»i an á»§i nói:
- Thắng bại võ gia là sá»± thưá»ng, ngươi chá»› nên băn khoăng nghÄ© ngợi là m gì !
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh gương mặt rầu rÄ©, má»™t cách thảm hại, bằng giá»ng nói tuyệt vá»ng nhìn Cừu Thiên Hiệp há»i:
- Ngươi giết lão phu hay không ?
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy đối phương run rẩy tá» vẻ sợ hãi đến cùng tá»™t, bèn mỉm cưá»i bảo:
- Ngươi hãy yên tâm ! Ta vá»›i ngươi chẳng giáºn há»n không cừu oán, thì ta giết ngươi để là m gì ?
- Hay lắm ! Ngưá»i nhân đức trẻ tuổi đáng giao tình !
Nói đến đây, Ma Tất Chánh cúi xuống nhặt nữa thanh "Liệt há»a kiếm" há»ng tra và o vá», chấp hai tay trước ngá»±c, hướng và o Cừu Thiên Hiệp run giá»ng nói:
- Nếu ngươi không giết lão phu, tất nhiên lão phu phải yêu cầu ngươi má»™t Ä‘iá»u ?
Cừu Thiên Hiệp lấy là m kinh dị, há»i nhanh:
- Yêu cầu ? Ngươi muốn yêu cầu Ä‘iá»u chi ?
Ma Tất Chánh thà nh tháºt há»i lại:
- Ngươi bằng lòng giúp không, chỉ một tiếng thôi ?
Cừu Thiên Hiệp lấy là m lạ, nói xuôi:
- Ngươi hãy nói thá» xem, nếu có thể là m được thì ta không từ chối, bằng lá»l yêu cầu ngoà i khả năng thì ta đâu dám hứa nháºn - Ngươi thừa sức giúp ta !
- Thừa sức, dĩ nhiên là bằng lòng Ma Tất Chánh mừng ra mặt, vui vẻ nói tiếp:.
- Hay lắm ! Lá»i nói cá»§a trượng phu đáng giá ngà n và ng Cừu Thiên Hiệp hÆ¡i chá»™t dạ, gượng phán rằng:
- Ta chưa hứa ! Vì ngươi chưa cho biết câu chuyện gì kia mà !
Ma Tất Chánh nghiêm trang tiếp lá»i:
- Không có gì lạ ! Chỉ là câu chuyện "Liệt há»a kiếm" bị ngươi chém gãy mà thôi !
Cừu Thiên Hiệp nhếch môi cưá»i nhạt nói:
- Trưá»ng kiếm đã gãy, tại hạ không đủ sức nối lại !
Ma Tất Chánh mỉm cưá»i khổ sở:
- Bổn đảo chúa, đâu dám nhá» chuyện hoang đưá»ng như thế !
Cừu Thiên Hiệp lấy là m kinh dị há»i tiếp:
- Váºy đại ý ngươi muốn yêu cầu Ä‘iá»u gì ? Xin cứ nói ! ...
Ma Tất Chánh đằng hắng lấy giá»ng, nghiêm trang - Äiá»u mà lão phu yêu cầu ngươi giúp đỡ, là ... Câu chuyện hôm nay, chẳng nên phao truyá»n khắp giang hồ, lão phu biết ngươi đủ sức giúp đỡ, chỉ cần má»™t lá»i nhân háºu cÅ©ng đủ cho lão phu cảm khÃch muôn ngà n !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua lấy là m nghÄ© ngợi, bèn trầm giá»ng há»i:
- Tại sao phải thế ?
Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh thở dà i não ruá»™t, bằng giá»ng thê lương buồn bã nói:
- Chẳng giấu chi ngươi, lão phu đả ẩn cư trên hoang đảo Há»a sÆ¡n, suốt mưá»i mấy năm ròng, sở dÄ© hôm nay có mặt tại Trung Nguyên chỉ vì ta bị má»i dá»± lá»… cưới, lại là lần thứ nhứt xuất đầu lá»™ diện giữa giang hồ. nếu hôm nay câu chuyện Tuyệt kiếm được truyá»n Ä‘i khắp nÆ¡i, thì lão phu đâu còn mặt mÅ©i nà o dá»± lá»… cưới và cÅ©ng không còn danh dá»± gì đối vá»›i má»i ngưá»i.
Cừu Thiên Hiệp vốn biết giá»›i giang hồ há» cần danh chứ không cầu mạng sống, chữ danh đối vá»›i há» vô cùng quan trá»ng, do đó chà ng gáºt đầu trả lá»i:
- Câu chuyện chỉ có thế ư ?
Ma Tất Chánh giữ giá»ng trầm buồn nói tiếp:
- Hôm nay lão phu đã lở bước đến Trung Nguyên, chẳng nhẽ ná»a đưá»ng phế bá», không nói ná»a lá»i, mà quay vá» hải đảo hay sao ? Vì thế, lão phu má»›i gượng yêu cầu ngươi hứa giúp Cừu Thiên Hiệp nghe qua lấy là m hứng khởi, bèn gáºt đầu đáp ngay:
- Cố nhiên ngươi phải như thế !
Ma Tất Chánh lại nói thêm:
- Ngươi vui lòng đáp ứng, là đủ hân hạnh cho lão phu còn thể diện, đợi cuá»™c hôn lá»… cá» hà nh xong lão phu láºp tức quay vá» Há»a đảo, và láºp lá»i thá» nặng từ nay vá» sau không tái phạm và o đất Trung Nguyên ná»a bước, nếu ngươi không vui lòng đáp ứng, thì xin quay kiếm giết ngay cái hình hà i vô dụng nà y lão phu rất vui lòng nhắm mắt !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua vá»™i cất "Khô trúc thánh kiếm" và o bá»c, khoác tay lia lịa nói:
- Tại hạ đã nói, chúng ta không cừu ...
Ma Tất Chánh không đợi chà ng nói hết lá»i, trầm giá»ng ngắt ngang:.
- Nếu ngươi không đà nh xuống tay giết lão phu, thì lão phu tá»± sát váºy, chứ lão phu đâu còn thể diện nà o sống vá»›i Ä‘á»i !
Cừu Thiên Hiệp khoác tay cưá»i xòa nói:
- Äảo chá»§ ! Câu chuyện đâu đến nổi nghiêm trá»ng thái quá.
- Ngươi có bằng lòng đáp ứng sá»± yêu cầu hay không ? Lão phu xin ngươi má»™t lá»i để quyết định ... !
- Äáp ứng ngay ?
Cừu Thiên Hiệp vừa trả lá»i, vừa vá»— tay reo to lên:
- Má»™t sá»± lánh dữ là m là nh, đấy là lẽ dÄ© nhiên, câu chuyện hôm nay tại hạ lấy danh dá»± bảo đảm vá»›i đảo chá»§, dù trưá»ng hợp nà o hoà n cảnh nà o tại hạ quyết không hé răng nói vá»›i ai má»™t lá»i !
- Tháºt váºy ư ! Ngươi nói tháºt đấy chứ ?
Cừu Thiên Hiệp gáºt đầu trang trá»ng bảo:
- Lá»i hứa cá»§a kẻ trượng phu, dù váºt đổi sao dá»i vẫn không lay chuyển được ! Äảo chúa hãy yên lòng !
- ÄÆ°á»£c như thế ! Lão phu xin tạ Æ n các hạ đã thà nh toà n !
Nói đến đây, Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh vòng tay xá Cừu Thiên Hiệp má»™t xá rất sâu, sau cùng lão quay nhìn đám thá»§ hạ còn lại vẫy tay bảo:
- Chúng ta đi thôi:
Vừa nói dứt, lão phất nhanh tay áo, nhấc mình vá»t lên cao ba trượng, sáu tên dÅ©ng sÄ© thá»§ hạ cÅ©ng nhấc mình, thi triển công lá»±c Ä‘uổi theo sau, trong chá»›p mắt bá»n chúng chỉ còn là những Ä‘iểm hồng, len và o rừng sâu dần dần mất dạng.
Cừu Thiên Hiệp chép miệng thở dà i, và lẩm bẩm:
- Cao danh là điá»u hệ lụy, trong giá»›i giang hồ là m ngưá»i bá» mạng vì "danh", hại thân vì "lợi". Trần thế mênh mang, chúng sinh vì danh vì lợi mà hại lẫn nhau, mãi mãi thâm mê biết bao giá» giác ngá»™ ?
Chà ng lại quét mắt nhìn thấy mưá»i mấy cổ thi hà i không toà n vẹn nằm rãi rác trên mặt đất, nên lấy là m ái ngại xót xa, không muốn lưu lại lâu hÆ¡n nữa. Chà ng bèn cúi đầu Ä‘i lần vá» hướng Ngá»c Mã sÆ¡n trang.
Chẳng bao lâu, mặt trá»i ló dạng, tia nắng sá»›m đã soi tá» cả vạn váºt không gian.
Cừu Thiên Hiệp đã Ä‘i qua mấy nẻo đưá»ng đê khúc khuá»·u lần theo hẻm núi đến cá»a má»™t cốc động Ngoà i cá»a cốc có mặt ngôi nhà nho nhá», kiến trúc theo kiểu "Nghinh phong đình", giữa nhà có tấm bia đá bằng kim thạch mà u và ng xáºm, trên bia có khắc má»™t hà ng chữ xanh:
- Võ Di SÆ¡n thắng địa Ngá»c Mã sÆ¡n trang.
Nét bút như rồng bay phượng múa, chứng tá» ngưá»i viết mấy chữ nà y là tay bác há»c danh gia.
PhÃa sâu tấm bia kim thạch, có má»™t cái giá bằng cây danh má»™c, bên trên treo lá»§ng lẳng cái chuông đồng độ ba thước cao.
Kế bên giá chuông, có tấm bảng nhá» ná»n xanh. Trên bảng có khắc mấy giòng chữ mà u và ng như sau:
"Äệ tá» cá»§a bổn môn và o núi đánh lên ba tiếng chuông.
Các vị bằng hữu võ lâm đánh lên năm tiếng chuông, đợi hồi âm có ngưá»i hướng dẫn và o núi.
Các vị chưởng môn các bang phái, miễn đánh chuông nà y.†Nét bút trên bảng linh hoạt không kém chữ khắc trên bia.
Cừu Thiên Hiệp xem xong chép miệng bảo thầm :
- Tháºt là danh môn chánh phái có khác, hà nh sá»± rất công minh, không gà i chông giáºt bẫy, chỉ lấy tiếng chuông là m hiệu lệnh. má»™t là .. tránh khá»i nhiá»u hiểu lầm đáng tiếc, hai là dá»… khiến cho chá»§ trang chuẩn bị tiếp nghênh thá»±c là chu đáo.
Chà ng đưa mắt nhìn lên giá chuông, thuáºn tay chà ng vá»›i lấy cây dùi trắng gõ nhắm ngay ô chuông dá»™ng mạnh:
- Boong ? Boong ?
Chà ng dá»™ng liên tiếp năm dùi, giá»ng đồng chung vang lên, là m rúng động má»™t vùng.
Cừu Thiên Hiệp đứng yên chỠđợi, mấy khắc trôi qua vẫn không thấy.mảy may động tịnh. Ngoà i ngôi nhà nhá», vách đá cháºp chùng, miệng hang trầm lặng, không có bóng dáng má»™t ai, hay tiếng động nhẹ nà o.
Cừu Thiên Hiệp quá sốt ruột, nhấc dùi gõ lên dộng mạnh và o hông chuông liên tiếp năm dùi:
- Boong ! Boong !
Năm tiếng chuông ngân vang vút, dưá»ng như thấu đến chÃn tầng chỉ vì Thiên Hiệp dùng sức ná»™i lá»±c quá cao, nên tiếng chuông nổi lên nhức óc, có thể cách xa mưá»i dặm vẫn nghe rõ được.
Cừu Thiên Hiệp quá nóng lòng ná»n vừa đánh chuông xong chà ng chạy nhanh đến cá»a hang nhổm mình ngó và o trong chỠđợi.
Mấy khắc qua, bốn phÃa Ä‘á»u im lìm như cÅ© không thay đổi, hay có Ä‘iểm động tịnh khác lạ nà o, như câu rÆ¡i ngoà l biển, lá rụng giữa giòng, bặt vô âm tÃn.
Cừu Thiên Hiệp đợi chá» mòn má»i, nên lấy là m bá»±c bá»™i nói thầm:
- Mặc kệ ! Có hồi âm hay không hồi âm, chẳng cần thiết. Ta cứ và o ngay là hÆ¡n !" Vừa nghÄ© ngợi xong, chà ng không trổ thuáºt khinh công, hoặc váºn thêm ná»™i lá»±c, mà chỉ bước nhanh từng bước má»™t Ä‘i lần và o động cốc sá»± rá»§i may phó cho con tạo xoay vần ...
|

13-01-2009, 06:38 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 70 Há»a Thiêu Ngá»c Mã SÆ¡n Trang
Trên đưá»ng vắng lặng chỉ có những tráºn gió lốc thổi ùa và o hang chạy dà i trên vách đá, tạo thà nh những tiếng gầm chuyển động vang Ä‘i mãi, tá»±a hồ như hồi chuông “vãn khách†âm hưởng còn phảng phất đâu đây, ngoà i ra cảnh váºt vẫn nÃn thinh, cả bóng dáng má»™t ngưá»i cÅ©ng không thấy thoáng hiện.
Cừu Thiên Hiệp lấy là m lạ chép miệng bảo thầm:
- â€Tổng đà cá»§a má»™t môn phái lại là má»™t nÆ¡i danh sÆ¡n trá»ng địa, tại sao lạnh lùng như động quá»·, quang cảnh thê lương thế nà y ! Không có cÆ¡ quan bẫy ráºp thì đã đà nh, chứ lẽ nà o không có má»™t ngưá»i kiểm động canh phòng hay sao ?
NghÄ© đến đây Cừu Thiên Hiệp bá»—ng ngước mặt lên trá»i huýt lên má»™t Ä‘iệu sáo du dương, lúc nhặt lúc khoan như tiếng địch cá»§a chà ng Tiêu Sá», bằng ná»™i lá»±c cao thâm cá»§a Thiên Hiệp, tiếng sáo truyá»n Ä‘i Ãt nhứt năm sáu dặm đưá»ng, cÅ©ng nghe rõ. Thế mà , âm hưởng đã bặt từ lâu, trên đưá»ng ra núi vẫn không thấy má»™t ai xuất hiện, bốn bên núi đá cháºp chùng, cây xanh bát ngát vẫn không thấy ná»a Ä‘iểm động tÄ©nh khả nghi nà o.
Cừu Thiên Hiệp cà ng thêm nghi hoặc, bèn buộc miệng nói:
- Có ngụy trá đây rồi ! Tiến !
Nói dứt lá»i hà nh động ngay, chà ng lẹ là ng phi thân lên cao hai trượng, nhắm và o phÃa lòng núi chạy nhanh như gió chỉ trong chá»›p mắt chà ng đã đến mút Ä‘oạn đưá»ng núi.
Cừu Thiên Hiệp ngá»ng mặt nhìn quanh bốn phÃa, bá»—ng thấy má»™t cảnh thương tâm bà y ra trước mắt, khiến chà ng kinh hoảng la lên:
- á»i trá»i !
Chà ng thấy trên khoảnh đất rá»™ng thênh thang, nhiá»u dãy lâu đà i nhà cá»a đổ tan hoang khắp mặt đất. Dưới đống tưá»ng sụp đố, kèo cá»™t cháy nám Ä‘en hÆ¡i khói còn bốc lên nghi ngút.
Xung quanh má»™t trang viện bị tiêu thổ, đầy những xác chết. Äông má»™t xác không đầu. Tây má»™t thây bể ngá»±c, chân rụng, tay rá»i đầu nghiêng máu đồ ướt đẫm cả mặt đất.
trông rất thảm thương, thá»±c là má»™t tráºn kiếp sát vô tiá»n khoáng háºu, tà n nhẫn tá»™t Ä‘á»i.
T Ngoà i ra đống tưá»ng vôi bốc khói, cây cá»™t nám Ä‘en, tráºn há»a hoạn chỉ chừa cái cống ngõ ra và o, tuy không bị cháy sém, nhưng hai cây cá»™t cÅ©ng bị đổ nghiêng là m rÆ¡i bức hoà nh gia hiệu xuống mặt đất ... giữa bức hoà nh phi có in bốn chữ triện thiếp và ng "NGỌC Mà SÆ N TRANG" Cừu Thiên Hiệp chạy má»™t vòng tròn quanh khu há»a hoạn, cố gắng quan sát nhưng không tìm được dấu vết kẻ gây ra tráºn kiếp sát nà y ... ! Chà ng Ä‘oán chắc thá»§ phạm chÃnh là đảo chúa Ma Tất Chánh và những tên thá»§ hạ cá»§a hắn chứ chẳng phải kẻ nà o khác lạ và o đây.
Cừu Thiên Hiệp nghÄ© mãi đến việc cá»§a ngưá»i bá»—ng nhiên chà ng sá»±c nhá»› Ä‘iá»u gì, buá»™c miệng kêu lên:
- Rõ lẩn thẩn ! Mau mau thoát khá»i nÆ¡i đây nếu không sẽ gặp má»™t sá»± thị phi rất rắc rối à niệm vừa nổi lên, thân mình chà ng đã xê dịch, chà ng hoà nh thân ra sau, nhắm ngay lối ra núi chạy nhanh như ma Ä‘uổi. bằng thuáºt "Lôi hà nh cá»u chuyển" chẳng mấy chốc, chà ng đã lướt qua hÆ¡n ná»a Ä‘oạn đưá»ng.
Äá»™t nhiên, giá»ng nói trong như chuông ngân phát ra giữa bầu không khÃ:
- Cừu Thiên Hiệp, khoan đi đã !
Tiếng nói chưa dứt, má»™t bóng ngưá»i từ ngoà i động, phi thân đến như bay, tá»±a má»™t vì sao lạc, rÆ¡i nhanh trước mặt Cừu Thiên Hiệp, nhẹ nhà ng hÆ¡n chiếc lá và ng rÆ¡i.
Cừu Thiên Hiệp giáºt mình đánh thót, vá»™i thâu ngay thân pháp đứng nhìn kẻ lạ.
Ngưá»i nà y là má»™t vi tráng niên, ước chưng ba mươi ngoà i tuổi thân mình tầm thước, mảnh mai, đầu chÃt khăn tiêu diêu, chân mang già y da gấu, gương mặt trái xoan, da hồng, mắt biết, mà y dà i quá mắt, trán rá»™ng, cằm vuông, mÅ©i thẳng, tóc xanh, dáng Ä‘iệu tháºt hà o hoa phong nhã, trên lưng Ä‘eo lá»§ng lẳng Sa ngá»± kiếm.
Ngưá»i lạ mỉm miệng cưá»i, vòng tay hướng và o Cừu Thiên Hiệp lên tiếng trước:
- Thiếu hiệp đi đâu mà hối hả như thế ?
Cừu Thiên Hiệp không biết ngưá»i lạ là ai nên Ä‘iá»m đạm há»i:
- Tôn giá từ đâu tới ? Tôn danh quý tánh là chi ?
Tại hạ xin được hân hạnh nghe qua !
Ngưá»i lạ vẫn cưá»i vui vẻ đáp:
- Tại hạ là Âu Dương Hồ đây !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua giáºt mình, lui ra sau hai bước vòng tay nói:
- A ! Váºy tôn giá đây là "Chưởng môn Võ Di Môn " Hồi thanh kiếm Âu Dương trang chá»§ Nguyên, Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ, là má»™t vị chưởng môn trẻ nhứt trong Cá»u đại môn phái, nhưng công lá»±c và tà i năng ngang hà ng vá»›i Ngá»™ Phi đại sư phái Thiếu Lâm và Vân Tiêu đạo trưởng phái Võ ÄÆ°Æ¡ng, danh dá»± đứng và o hà ng cao phẩm, thượng thừa ! Thêm và o đó, Âu Dương Hồ là má»™t thanh niên rất dá»… mến, không hổ danh Chưởng môn má»™t phái chánh dạo, vì tánh tình rất Ä‘iá»m đạm ôn hòa, tuy mang danh là chưởng môn má»™t phái võ, nhưng không bao giá» tranh chấp quyá»n lợi vá»›i thế nhân hay mất lòng má»™t ngưá»i nà o trong giang hồ, chỉ vì ... Âu Dương Hồ Ãt khi xuất đạo giang hồ.
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ nghe Cừu Thiên Hiệp lên tiếng há»i, bèn dùng lá»i khiêm tốn đáp lại:
- Chỉ là tiếng má»™ng danh hư, xin thiếu hiệp chá»› cưá»i !
Cừu Thiên Hiệp thấy Âu Dương Hồ có tÃnh ôn hòa bình dị, nên lấy là m cảm phục, vá»™i vòng tay há»i tiếp:
- Tại hạ, hà ng ngưỡng vá»ng đặt danh đã lâu, không ngá» hôm nay được gặp cao nhân, tháºt lấy là m hân hạnh !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ đưa mắt nhìn Cừu Thiên Hiệp như dò xét, lại mỉm cưá»i bảo:
- Thiên Hiệp danh dương thiên hạ, oai trấn võ lâm, chÃnh tại hạ lòng hà ng ngưỡng má»™ !
Cừu Thiên Hiệp sá»±c nhá»› lại câu chuyện "cÅ©" bèn bá» Ä‘i lá»i khách sáo, vòng tay hướng và o Âu Dương Hồ, trân trá»ng há»i:
- Chưởng môn ! Ngoà i thà nh Äà o Nguyên, tại hạ có nháºn cá»§a chưởng môn má»™t phong thÆ¡ ...
Âu Dương Hồ vá»™i ngắt lá»i Thiên Hiệp nói:
- Xin Thiên Hiệp miá»…n lá»…, vì không tiện giáp mặt trao lá»i má»i thiếu hiệp ước há»™i, cho nên ...
Cừu Thiên hiệp cà ng kinh dị hÆ¡n vá»™i ngắt lá»i, nói:
- Nếu đúng như thế, thì phong thư không trao nhầm ngưá»i nháºn ? Phải váºy chăng ?
Nguyên chà ng nháºn được phong thÆ¡ Ä‘á»c mãi mà không hiểu ý gì cả, vì thế chà ng ngá» kẻ Ä‘i thÆ¡ trao lầm bấy giá» lại được xác nháºn là không trao lầm, tất nhiên phong thư ẩn tà ng sá»± phong ba, biến cố, chứ chẳng không ! Vì thế Cừu Thiên Hiệp cảm thấy lòng mình hồi há»™p không an Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ bèn nở nụ cưá»i hiá»n diệu, bằng giá»ng Ä‘iá»m đạm nói:
- Phong thÆ¡ chÃnh bổn trang chá»§ Ä‘Ãch thân trao táºn tay thiếu hiệp, há có sá»± nhầm lá»™n sao !
- Húy ! Trang chá»§ Ä‘Ãch thân trao thư ? Nếu như thế ... thì Tháºt là má»™t chuyện vạn bất đắc dÄ©, tại hạ xin tạ cái lá»—i đưá»ng đột nà y.
Nói xong Âu Dương Hồ vòng tay hướng và o Cừu Thiên Hiệp xá một xá dà i sát đất.
Cừu Thiên Hiệp sượng sùng, đỠmặt.
Nguyên lúc ngoà i trấn Äà o Nguyên, Cừu Thiá»n Hiệp bị thu nháºn phong thư, có thể nói là uy hiếp lần thứ nhứt, chỉ vì lúc đó tâm ý cá»§a chà ng bị Nhan Như Ngá»c hấp dẫn đến mê muá»™i, đồng thá»i má»™t sá»± bất ngá» trong muôn má»™t như con ngá»±a rình bắt con ve ve, lại bị chim sẻ đứng sau lưng, phÃa sau chim sẽ có chà ng thợ săn giương cung ná», do đó má»›i bị ngưá»i lạ buá»™c nháºn phong thÆ¡ lại là vị chưởng môn cao thá»§. Do đó chà ng bá»›t ngượng phần nà o, buá»™c miệng khen "Âu Dương Hồ" bằng giá»ng nói rất thà nh tháºt:
- Trang chủ rất xứng đáng là vị chưởng môn, công lực cao thâm khôn tả, sau nà y, mỗi khi nhớ lại, tại hạ cà ng bội phục hơn !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ mỉm cưá»i khổ sở nói tiếp:
- Thiếu hiệp chớ nên đỠcao tại hạ thái quá !
Cừu Thiên Hiệp lại há»i:
- Trang chá»§ ! Ngưá»i đã dùng lá»i ước hẹn, chẳng hay có Ä‘iá»u chi dạy bảo ?
Chà ng lại sá»±c nhá»› đến câu "Túi giữ Thiên hạ tháºp bá»u" nên không đợi Âu Dương Hồ lên tiếng trả lá»i.
Chà ng nhanh miệng há»i tiếp:
- Còn "Thiên hạ Tháºp bá»u" là gì, xin chưởng môn nhân chỉ dạy luôn ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ, chá»›p nhanh đôi mắt tá» vẻ ngá» vá»±c, há»i:
- Thiên hạ Tháºp bá»u ... lý nà o thiếu hiệp không rõ hay sao ?
- Thực tế thì ...
Âu Dương Hồ đưa tuy cháºn lá»i, nói:
- Thiếu hiệp ! Xin hây xem đây.
Vừa nói dứt, hắn đưa tay và o bá»c lấy má»™t tá» giấy hoa tiên, đưa sang Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i bảo tiếp:
- Việc nà y ắt Thiếu hiệp rõ chứ !
Cừu Thiên Hiệp đưa hai tay tiếp lấy mảnh hoa tiên, lại nhìn thấy trong tỠhoa tiên có đỠmấy giòng chữ:
- "Tạm mượn" Ling lung Ngá»c mã đỠdùng xin chá»› khướt từ, thiên hạ đệ nhứt kiếm, Cừu Thiên Hiệp !" Sau khi xem xong, chà ng lấy là m kinh ngạc ngÆ¡ ngẩn đến độ xuất thần, nghẹn ngà o nói chẳng ra lá»i. lâu lắm chà ng má»›i gấp mảnh hoa tiên lại, đồng thá»i dịu dà ng phân biện:
- Chưởng môn ! Trang chá»§ ! Tại hạ không ró "Ling lung Ngá»c mã" là gì ? Xin trang chá»§ mở lòng minh chánh dò xét lại xem, tháºt là oan ...
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ vá»™i khoác tay cháºn lá»i, bằng giá»ng nói ôn hòa thuần háºu bảo:
- Thiếu hiệp hãy an lòng, ta không nghi ngỠvô lý như thế đâu !
Cừu Thiên Hiệp đau lòng như cắt, vội phân bua tiếp:
- Chẳng phải tại hạ ngụy biện lắm lá»i, chỉ vì việc nà y rất to tát quan hệ đến thanh uy cá»§a quý phát, lại ảnh hưởng đến danh dá»± cá»§a tại hạ, xin Trang chá»§ xét lại ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ mỉm cưá»i khổ sở, thở ra má»™t trà ng não nuá»™t lại cháºm rãi nói:
- Lúc đầu, vừa nhìn thấy mảnh hoa tiên, ta nháºn định thiếu hiệp đã là m, do đó ta má»›i tìm đến Äà o Nguyên trấn mà trao bức thư ước hẹn, má»i thiếu hiệp đến đây, nhưng vá» sau ... ta má»›i tìm thấy má»™t và i chi tiết, đủ chứng minh sá»± trong trắng cá»§a Thiếu hiệp !
Thiên Hiệp nghe qua mừng nở ruá»™t, chỉ vì bao nhiêu tá»™i vạ không đâu đổ và o mình, từ câu chuyện "Võ ÄÆ°Æ¡ng kiếm phổ" "Thiếu Lâm Chân Kinh" chà ng phải mang lấy ná»—i oan khúc tầy trá»i, chỉ có Ngá»™ Phi đại sư chưởng môn phái Thiếu Lâm, là thông cảm ná»—i oan khúc cá»§a mình, nên Ãt khi đỠcáºp tá»›i.
Hôm nay lại thêm má»™t ngưá»i nứa, là Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ đã dùng lá»i an á»§i, khiến tâm sá»± Oan khúc cá»§a chà ng bá»›t Ä‘i phần nà o ...
Cừu Thiên Hiệp vội vòng tay hướng và o Âu Dương Hồ nói tiếp:
- Qúy trang chá»§ ? Ngưá»i đã tìm được chi tiết như thế nà o ?
- Trong nhất thá»i không há» nói hết được !
- Xin Trang chủ cho biết đại cương ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ tỠvẻ do dự nói tiếp:
- Chi tiết do nơi suy đoán của ta, chứ không có bằng chứng cụ thể !
Âu Dương Hồ tá» vẻ lo nghÄ©, Ä‘iá»m đạm bảo:
- Vì sá»± bất hạnh mà ta tÃnh trúng, không thể nà o giá»›i võ lâm thoát khá»i trưá»ng hạo kiếp kinh hồn ?
Cừu Thiên Hiệp cà ng thêm kinh hoảng, bèn tự nhủ:
- "Có thể Trang chá»§ Ä‘oán đúng dấy. Chỉ vì má»™t trưá»ng võ lâm hạo kiếp, đã bắt nguồn tại Võ Di SÆ¡n cá»§a các ngươi đây !" NghÄ© đến đây, chà ng buá»™c miệng há»i tiếp:
- A ! Chưởng môn nhân, cứu cánh của chuyện nà y là ... ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ không để Thiên Hiệp há»i hết lá»i, vá»™i lên tiếng cắt ngang há»i:
- Nà y thiếu hiệp, Huyết quang giáo liên quan với Thiếu hiệp ra sao ?
- Huyết quang giáo đối với tại hạ không liên quan tà nà o cả !
- Chưa hẳn đúng !
- Nhưng đấy là sá»± tháºt ?
Âu Dương Hồ ngạc nhiên kêu lên:
- Tháºt ư ?
Cừu Thiá»n Hiệp trân trá»ng nói:
- Tại hạ đâu dám dối ngưá»i, và cÅ©ng không dối lòng !
Âu Dương Hồ đưa tay chặn lá»i, nghiêm giá»ng há»i tiếp:
- Chưa hẳn thế, vì sao Thiếu hiệp cùng vá»›i phó giáo chá»§ cá»§a chúng, má»™t bước chẳng rá»i nhau, thân thiện như gia nhân váºy ?
- Việc nà y thì ...
Âu Dương Hồ rá»i đôi mắt hổ nhìn thẳng và o mặt Thiên Hiệp, nghiêm giá»ng há»i tiếp:
- Nếu thiếu hiệp không coi thưá»ng bổn trang chá»§, thì xin thiếu hiệp cứ nói thẳng thắn !
Cừu Thiên Hiệp biến sắc, bằng giá»ng yếu á»›t, mất tá»± nhiên, đáp:
- Việc nà y ... thực khó mà tỠbà y được !
Âu Dương Hồ cưá»i chua chát lẩm bẩm:
- "Ôi !... Khó mà tá» bà y được !" Cừu Thiên Hiệp tháºt kinh sợ hắn hiểu lầm vá»™i lên tiếng phân trần:
- Trang chá»§ ! Sở dÄ© tại hạ nói khó tá» bà y được là vì Tại hạ đối vá»›i vị Nhan cô nương chỉ là tình bạn cá nhân, từ cách hà nh động đến tư sá»±, không liên quan mảy may đến giáo phái Huyết quang. Tháºm chà đến Huyết quang giáo chá»§ Thôi Mạng Diêm là Di Äại Cương ...
- Di Äại Cương thân thiện và giao tiếp vá»›i Thiếu hiệp, có Ä‘áºm đà lắm không ?
Cừu Thiên Hiệp nhÃu mà y tá» vẻ khó chịu, trầm giá»ng nói:
- Không bao giá» gặp mặt hắn ta. Tại hạ đối vá»›i Di Äại Cương hiá»m nhau như nước vá»›i lá»a, coi nhau như cừu địch, chỉ vì tại hạ và hắn dÃnh lÃu món nợ Ä‘á»i truyá»n kiếp, tuy mÆ¡ mÆ¡ hồ hồ, song đấy là oan cừu trái chá»§, thì có lý nà o giao thiệp cho được ?
"Hồi thanh kiếm" Âu Dương Hồ nghe qua lấy là m mát dạ, dịu giá»ng há»i:
- Chỉ mong những lá»i ấy là chân tháºt !
Cừu Thiên Hiệp trầm giá»ng đáp ngay:
- Lấy danh dá»± ngưá»i chưởng môn ta tin tưởng ngưá»i đấy ! Nà o ... chúng ta hãy Ä‘i thôi !
Vừa nói dứt, hắn đưa tay nắm lấy tay Cừu Thiên Hiệp dăt lần vá» hướng Ngá»c Mã trang Cừu Thân Hiệp vô cùng hồi há»™p, má»™t là không rõ Âu Dương Hồ có tháºt tình thà nh ý hay không, hai là Ngá»c Mã SÆ¡n trang bị tiêu tan ra tro bụi, e sợ Âu Dương Hồ Ä‘au khổ mà phát sanh sá»± hiểu lầm, nên hai bà n tay toát mồ hôi lạnh, bằng giá»ng nói mất tá»± nhiên kêu lên:
- Lão trang chủ ...
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ nhìn thấy sắc mặt Cừu Thiên Hiệp biến đổi xanh xao, bà n tay lại run khẽ, nên lấy là m lạ há»i nhanh:
- Thiếu hiệp, có gì khó nói ?
Cừu Thiên Hiệp run giá»ng đáp ngay:
- Chẳng dám giấu trang chủ, quý trang viện đã ...
Âu Dương Hồ linh cảm má»™t việc chẳng là nh vá»™i đưa tay đặt lên vai Cừu Thiên Hiệp lắc mạnh há»i:
- Thiếu hiệp, ngươi hãy nói Ä‘i ... dù sá»± tháºt có phá»§ phà ng !
Cừu Thiên Hiệp cúi đầu nói nho nhá»:
- Thừa lúc trang chá»§ Ä‘i vắng Ngá»c Mã sÆ¡n trang đã bị kẻ cưá»ng bạo phóng há»a đốt thiêu rụi ...
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ buông tay ôm đầu kêu lên một tiếng kinh hoà ng:
- á»i trá»i !
Cừu Thiên Hiệp sợ thất thanh run rẩy nói:
- Trang chủ ! Chẳng may cho tại hạ đến đây gặp phảl cảnh nà y ... thực lấy là m ...
Âu Dương Hồ đưa tay nắm lấy bà n tay Thiên Hiệp tá» vẻ thân máºt bảo:
- Không đâu ! Ta không nghi ngỠthiếu hiệp mảy may chúng ta và o trang viện xem sao ?
Vừa nói dứt, cả hai nắm tay nhau hướng và o trang Ngá»c Mã chạy như bay biến.
Cừu Thiên Hiệp thấy câu chuyện cà ng trở nên lý thú, lại muốn tìm hiểu chi tiết nguyên nhân nên chẳng cá»± tuyệt Hồi thanh kiếm chỉ lặng lẽ chạy theo. Trong chá»›p mắt hai ngưá»i đã vỠđến Ngá»c Mã sÆ¡n trang Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ nhìn thấy trang viện chỉ còn là đống tro tà n nghi ngút khói, nên động lòng khóc rống lên. Qua và i giây xúc động, bá»—ng nhiên đôi mắt hắn sáng rá»±c lên, ngẩng mặt nhìn Cừu Thiên Hiệp, lá»›n tiếng bảo:
- Thiếu hiệp ! Việc nà y không phải đột nhiên xảy ra mà là bước thứ nhất cá»§a bá»n chúng đấy ?
Cừu Thiên Hiệp nghe qua như rÆ¡i và o mê hồn tráºn vá»™i trầm giá»ng há»i:
- Chưởng môn nhân ! ý kiến của chưởng môn đối với việc nà y ra sao ?
Âu Dương Hồ nhÃu mà y, nghiêm nghị bảo:
- ý kiến gì nữa ? Việc nà y thá»§ phạm là bá»n Huyết Quang giáo chẳng sai !
Cừu Thiên Hiệp lắc đầu nói tiếp:
- Không, không phải váºy ? Chưởng môn đã lầm rồi - Ta lầm rồi ... ?
- Nhưng sá»± tháºt hung thá»§, không phải là ngưá»i cá»§a Huyết quang giáo !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ quắc mắt nhìn Thiên Hiệp, nghiêm giá»ng:
- Thiếu hiệp ! Vì cá»› nà o ngươi đứng ra bênh vá»±c tá»™i ác Huyết quang giáo ? Xét lại những lá»i nói vừa qua cá»§a ngươi, toà n là những lá»i không thà nh tháºt !
Cừu Thiên Hiệp nén dằn uất khÃ. bằng giá»ng âm trầm tiếp lá»i:
- Xin trang chá»§ chá»› nóng nảy ! Sở dÄ© tạl hạ quyết định hung thá»§ không phải là Huyết quan giáo ? Chỉ vì hung thá»§ phóng lá»a đốt quý trang, tại hạ đã bắt gặp hắn ngoà i triá»n núi, lại thêm dá»™ng thá»§ vá»›i hắn mấy chiêu ! Bởi lúc ấy, tại hạ chưa rá» Ngá»c Mã sÆ¡n trang bị tiêu há»§y ...
Âu Dương Hồ sáng rá»±c đôi mắt, cướp lá»i há»i:
- Nhưng hắn à ai ?
- Há»a sÆ¡n đảo chúa. BÃnh Ngá» Chánh thần Ma Tất Chánh ?
Hồi thanh kiểm Âu Dương Hồ kêu lên má»™t tiếng kinh ngạc, bá»—ng nhiên hắn ngước mặt lên trá»i cưá»i sặc sụa:
- Ha ha ha ha ha ha ha ha ha !
Tiếng cưá»i đượm mà u bi thương áo não, ngân Ä‘i cao vút không thôi, má»™t lúc lâu hấn giương mắt, nhÃu mà y, vẻ mặt ẩn đầy sát khÃ, lại quay nhìn Cừu Thiên Hiệp trầm giá»ng nói:
- Thiếu hiệp ! Câu chuyện nà y là mở mà n đại cuộc, không còn nghi ngỠgì nữa !
Cừu Thiên Hiệp lấy là m kinh dị, buộc miệng nói:
- Xin trang chá»§ cho biết Ä‘Ãch xác hÆ¡n ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ đáp ngay không do dự:
- Huyết Quang giáo đã má» mà n đại cuá»™c ! Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh là ngưá»i được bá»n chúng cầu thỉnh tá»›i ứng viện !
Cừu Thiên Hiệp thất kinh kêu lên:
- Tháºt váºy sao ?
Âu Dương Hồ gáºt đầu, cháºm rãi nói:
- Phải đấy thiếu hiệp ạ ! Tam đại kỳ nhân Ä‘á»u đến cả Trung Nguyên, ta e rằng giá»›i võ lâm khó tránh tráºn hạo kiếp kinh hồn:
Cừu Thiên Hiệp lại há»i:
- Tam kỳ đại nhân, mà Ma Tất Chánh là một trong ba vị ấy phải chăng ?
- Äúng đấy !
Cừu Thiên Hiệp phá lên cưá»i hăng hắc bằng giá»ng cương quyết bảo:
- Nếu cái tên Há»a đảo chúa Ma Tất Chánh là má»™t trong nhóm Tam đại kỳ nhân, thì tráºn hạo klếm võ lâm không đến ná»—i nghiêm trá»ng cho lắm ! Ha ... ha ... ha !
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ lấy là m lạ há»i nhanh:
- Xin cho biết nghĩa câu nói nà y ?
Cừu Thiên Hiệp nghiêm sắc mặt đáp:
- Chỉ vì tà i nghệ của hắn, tại hạ đã thỠqua !
Âu Dương Hồ kêu lên kinh ngạc:
- Húy ! Thiếu hiệp đã thỠqua ?
Cừu Thiên Hiệp thản nhiên bảo:
- Phải ! Chẳng có gì má»›i mẻ Âu Dương Hồ có vẻ ngá» vá»±c, nghiêm giá»ng há»i tiếp:
- Nhưng hắn còn trong tay "Liệt há»a kiếm" - Kiếm nà y ... Cừu Thiên Hiệp nói đến đây vụt nÃn bặt, chỉ vì chà ng đã hứa danh dá»± vá»›i Ma Tất Chánh không đỠcáºp đến câu chuyện "Liệt há»a kiếm" bị "Khô trúc thánh kiếm" chặt đứt bảy tấc vì lá»i hứa, nên Cừu Thiên Hiệp nở nụ cưá»i hồn nhiên nói trái lại - Kiếm nà y đâu phải là váºt hi hữu, võ khà vô địch cá»§a thế gian ? Ngưá»i ta thưá»ng nói vạn váºt Ä‘á»u có sanh có khắc, lấy má»™t váºt chế má»™t váºt, chẳng phải vãn hạ dám lá»›n lối tá»± cao, nếu như gây ra tráºn kiếp sát võ lâm, bằng tà i bá»™ cá»§a Ma Tất Chánh. thì khó mà nên việc được ?
Hồi thà nh kiếm Âu Dương Hồ nghe qua kinh hãi, giương đôi mắt hổ tròn xoe nhìn Cừu Thiên Hiệp, như muốn tìm hiểu táºn can trưá»ng, trong nhất thá»i hắn ngây ngưá»i ra, không nói được ná»a câu.
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i nói tiếp:
- Trang chá»§ ! Nếu trang chá»§ Ä‘em sá»± tháºt nói cho minh bạch, Cừu Thiên Hiệp nà y nguyện Ä‘em chút tà i má»ng bạc mà giúp sức vá»›i các phái võ lâm, táºn tâm lá»±c trừ tráºn tiêu di bạo kiếp võ lâm, trang chá»§ nghÄ© sao ?
- Äấy là điá»u ta mong ước ?
Vừa nói dứt câu nà y, Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ sắc mặt vụt hiện lên tươi thắm nhìn Cừư Thiên Hiệp bằng những tia trìu mến dặm dà i đưá»ng chưa được toại ý nên lão buá»™c miệng há»i tiếp:
- Thiếu hiệp đã có qua chiêu, tỉ đấu vá»›i Há»a sÆ¡n đảo chúa Ma Tất Chánh tháºt ư ?
Cừu Thiên Hiệp nhÃu mà y cao giá»ng nói:
- Chẳng dối chi trang chá»§, chẳng những qua chiêu tỉ đấu, mà tại hạ còn vượt hÆ¡n hắn ta má»™t báºc - Hay lắm ! Lão há»§ thay mặt các giá»›i võ lâm trong thiên hạ, tạ Æ n thiếu hiệp Vừa nói dứt. Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ cung tay xá Cừu Thiên Hiệp má»™t lá»… tháºt sâu, má»™t việc quá bất ngá» khiến Cừu Thiên Hiệp cuống cả chân tay, trả lá»… không kịp, chỉ lùi nhanh ra sau mấy bước, sượng đỠmặt, nói nhanh:
- Trang chá»§, chá»› nên trang trá»ng quá ! Là m tại hạ mất phần ân đức ?
Âu Dương Hồ nghiêm sắc mặt, bằng giá»ng nói cá»±c kỳ quan trá»ng bảo tiếp:
- Thiếu hiệp có biết chăng ? Huyết Quang giáo chá»§ Di Äại Cương đã thân má»i các tà ma ác đạo tứ xứ, các lá»™ ma đầu hai ngoại và o ngà y long đà i mùng hai tháng hai tá» tá»±u tại Hắc ngục cốc. Bá»n chúng lấy danh nghÄ©a "Diện võ luáºn nghệ" đại há»™i, chứ tháºt ra bá»n chúng bá»§a lưới vây phá»§ võ lâm Trung Nguyên, toan mưu giết sạch hầu độc chiếm quần hùng, xưng bá chá»§ võ lâm.
Cừu Thiên Hiệp chép miệng than:
- Tháºt là phưá»ng đại ác tâm !
- Bá»n chúng lại đưa ra tam đại kỳ nhân là m chá»§ ...
Cừu Thiên Hiệp chẳng để Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ nói hết lá»i chà ng mỉm cưá»i ngắt lá»i:
- Lão trang chá»§ ! Äã rõ ác ý cá»§a bá»n chúng. Trung Nguyên võ lâm há để cho bá»n chúng hối nhục hay sao ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ gượng cưá»i Ä‘au đớn, bằng giá»ng trầm buồn nói tiếp:
- Thiếu hiệp ! Nếu Ä‘em võ công ra luáºn, Cá»u đại môn phái Ä‘em sánh vá»›i tam đại kỳ nhân ắt không thiếu chi ngưá»i chống lại bá»n chúng chỉ ngại má»™t Ä‘iá»u, bá»n chúng rất quái dị nên thiên hạ má»›i gá»i là Tam kỳ. Má»—i tên Ä‘á»u dùng món binh khà kỳ ảo, lạ Ä‘á»i, quá»· thần không lưá»ng được, cho nên Trung Nguyên võ lâm đà nh bá» tay vô kể không biết là m sao chống lại bá»n chúng:
Cừu Thiên Hiệp nhếch môi cưá»i nhạt, há»i:
- Trang chá»§ muốn ám chỉ Liệt há»a kiếm ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ tá» vẻ ái ngại, nghiêm giá»ng đáp:
- Phải ! Nhưng còn hai món binh khà khác kỳ bà hơn !
Cừu Thiên Hiệp muốn tìm hiểu, vá»™i há»i ngay - Trang chá»§, hai món binh khà khác kỳ bà hÆ¡n ?
Hồi thanh kiếm Âu Dương Hồ Ä‘iá»m đạm trả lá»i:
- Äã gá»i là Tam kỳ thì má»—i váºt kỳ má»™t cách khác, quái lạ khác nhau !
- Xin trang chủ cho biết vỠhai vị kỳ nhân hai món binh khà kia thế nà o ?
|
 |
|
| |