Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #76  
Old 03-06-2008, 10:04 AM
Cánh gà nướng's Avatar
Cánh gà nướng Cánh gà nướng is offline

Äại sắc lang bán cánh gà nướng
Vu Thần Giáo
Thống LÄ©nh Quân Äoàn Liệp Sát
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Singapore
Bài gởi: 1,138
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngày 4 giá»
Xu: 0
Thanks: 5,969
Thanked 298 Times in 76 Posts
Hồi 40(a):HOA SƠN LUậN KIếM



Âu Dương Phong lạnh lùng nói:
- Tới sớm thì Tỷ thí sớm, tới muộn thì tỷ thí muộn. Lão ăn mày, hôm nay ngươi tỷ thí với ta là để phân thắng phụ hay quyết sống chết?
Hồng Thất công nói:
- Vừa phân thắng phụ vừa quyết sống chết, ngươi ra tay không cần dung tình.
Âu Dương Phong nói:
- Tốt lắm!
Tay trái y vốn để sau lưng, đột nhiên vung ra, trong tay đã cầm xà trượng, dằn mạnh cán trượng xuống mặt đá một cái, nói:
- Ở đây hay là đổi chỗ khác?
Hồng Thất công chưa trả lá»i, Hoàng Dung đã nói chen vào:
- Tá»· võ ở Hoa sÆ¡n tá»· võ không hay, cứ xuống thuyá»n mà tá»· thí.
Hồng Thất công sá»­ng sốt há»i:
- Äể làm gì?
Hoàng Dung nói:
- Äể Âu Dương tiên sinh lấy oán báo Æ¡n, đánh lén sau lưng lần nữa Hồng Thất công hô hô cưá»i rá»™, nói:
- Mắc lừa má»™t lần thì há»c khôn má»™t ít, ngươi đừng hy vá»ng lão khiếu hóa ta tha cho lần nữa.
Âu Dương Phong nghe Hoàng Dung lên tiếng mỉa mai lại hoàn toàn không đổi sắc mặt, hai chân khẽ cong lại, đưa chiếc trượng qua tay phải, chưởng trái từ từ vận kình lực Cáp mô công lên.
Hoàng Dung đưa Äả cẩu bổng cho Hồng Thất công nói:
- Sư phụ, Äả cẩu bổng thêm Cá»­u âm thần công, động thá»§ vá»›i lão gian tặc này không cần nói chuyện nhân nghÄ©a đạo đức gì cả.
Hồng Thất công nghĩ thầm:
- Chỉ bằng vào võ công vốn có cá»§a mình mà muốn thắng y vốn rất không dá»…, nhưng lúc Lão Äá»™c vật tá»· thí vá»›i Hoàng lão tà mà đã đánh nhau tá»›i mức gân cốt rã rá»i thì không thể chống Hoàng lão tà được Liá»n gật gật đầu cầm ngá»n Äả cẩu bổng, má»™t chiêu Äả thảo kinh xà bên trái, má»™t chiêu Bát thảo tầm xà bên phải chia ra đánh vào hai bên.
Âu Dương Phong giao thá»§ vá»›i y mấy lần vẫn chưa thấy y sá»­ dụng Äả cẩu bổng pháp, hôm ấy trên chiếc thuyá»n cháy liá»u mạng đánh nhau, tình thế khẩn cấp mà Hồng Thất công cÅ©ng chưa từng sá»­ dụng. Âu Dương Phong từng thấy Hoàng Dung sá»­ dụng bổng pháp này chiêu số tinh kỳ đã không dám coi thưá»ng, lúc ấy thấy Hồng Thất công đánh ra hai chiêu, tiếng bổng rít gió, quả nhiên không phải tầm thưá»ng. Lúc ấy rung xà trượng đỡ tả gạt hữu, đánh thẳng vào trung cung địch nhân. Xà trượng cá»§a y đã rÆ¡i mất hai lần, trong tay Ä‘ang cầm là chiếc thứ ba, hình đầu ngưá»i trên trượng lại càng ngụy dị đáng sợ, chỉ là hai con rắn tuy độc tính không khác nhưng thuần dưỡng chưa lâu, lúc lâm địch không được linh động thuần thục như hai con đầu tiên.
Hồng Thất công hôm trước bị quái xà cá»§a y cắn vào lưng, lại bị y đập má»™t chưởng suýt mất mạng, dưỡng thương gần hai năm nay má»›i hồi phục. Äó là trận đại bại suốt Ä‘á»i y chưa từng gặp, cÅ©ng là mối nguy hiểm trong Ä‘á»i chưa từng gặp, mối thù này há lại không trả? Lúc ấy vận bổng rít gió, hăng hái tấn công.
Hai ngưá»i lần đầu luận kiếm ở Hoa sÆ¡n là tranh nhau danh tiếng và Cá»­u âm chân kinh, lần thứ hai qua chiêu ở đảo Äào Hoa là vì hôn sá»± cá»§a Quách TÄ©nh và Âu Dương Khắc, đó Ä‘á»u là chỉ quyết thắng phụ chứ không quan hệ tá»›i việc sống chết. Lần thứ ba đánh nhau trên biển, sống chết chỉ còn cách má»™t sợi tÆ¡ nhưng Hồng Thất công ra tay vẫn còn nhưá»ng nhịn, lần ác chiến thứ tư này má»›i đúng là dùng hết toàn lá»±c không chút dung tình. Hai ngưá»i Ä‘á»u biết đối phương tuổi tác tuy tăng nhưng võ công càng lợi hại hÆ¡n trước, chỉ cần mình hÆ¡i sÆ¡ xuất, trúng phải má»™t chiêu ná»­a thức cá»§a đối phương thì khó tránh khá»i mất mạng tại đương trưá»ng.
Hai ngưá»i qua lại giao đấu hÆ¡n hai trăm chiêu, đột nhiên ánh trăng mất Ä‘i, sắc trá»i chuyển thành tối om. Äó là cảnh tối tăm trước khi trá»i rạng sáng, trong chá»›p mắt sẽ lập tức sáng lên. Hai ngưá»i Ä‘á»u sợ trong đêm tối trúng phải độc thá»§ cá»§a đối phương, chỉ giữ vững môn há»™, không dám tấn công. Quách TÄ©nh và Hoàng Dung không kìm được lo lắng, bước lên vài bước, nếu Hồng Thất công có chút sÆ¡ sót nào sẽ lập tức ra tay giúp đỡ. Quách TÄ©nh mắt nhìn hai ngưá»i ác đấu, nhưng trong lòng thì ý nghÄ© dâng trào:
- Hai ngưá»i này Ä‘á»u là cao thá»§ hạng nhất trên Ä‘á»i nhưng má»™t ngưá»i thì hành hiệp trượng nghÄ©a, má»™t ngưá»i thì cậy mạnh làm ác, đủ thấy bản thân võ công vốn không chia thiện ác, toàn là do ngưá»i dùng. Làm việc thiện thì võ công càng mạnh càng tốt, làm Ä‘iá»u xấu thì võ công càng mạnh càng xấu.
Äến cuối cùng sắc trá»i rối Ä‘en, chiêu thức cá»§a hai ngưá»i đã không còn nhìn rõ, nhưng nghe tiếng binh khí rít gió và tiếng quát tháo giao đấu không kìm được tim đập thình thịch, nghÄ© thầm:
- Sư phụ vì vận công trị thương, lỡ mất hai năm luyện tập.
Cao thủ thì công lực vốn không chênh lệch nhau bao nhiêu, mà một tiến một thoái như thế đừng nói là vì thế mà thua vào tay Âu Dương Phong. Nếu là như thế, lúc đầu quả thật không nên tha y ba lần.
Y lại nhá»› tá»›i lá»i Khưu Xứ CÆ¡ giải thích hai chữ Tín nghÄ©a, phải phân biệt rạch ròi đại tín đại nghÄ©a vá»›i tiểu tín tiểu nghÄ©a, nếu vì để giữ trá»n Ä‘iá»u tín nghÄ©a nhá» má»n cho mình mà làm há»ng việc lá»›n, thì tính ra cÅ©ng không thể gá»i là có tín nghÄ©a. NghÄ© tá»›i chá»— đó, máu nóng tràn lên, nghÄ© thầm:
- Tuy sư phụ và y có nói rõ là đơn đả độc đấu, nhưng nếu y hại sư phụ, từ đây hoành hành trong thiên hạ thì không biết còn có bao nhiêu ngưá»i tốt sẽ phải chết dưới tay y. Trước đây mình không hiểu rõ ý nghÄ©a thật sá»± cá»§a hai chữ Tín nghÄ©a, đến ná»—i làm không ít chuyện hồ đồ.
Lúc ấy tâm ý đã quyết, song chưởng cùng giơ lên, đang định nhảy vào giúp đỡ.
Chợt nghe Hoàng Dung kêu lên:
- Âu Dương Phong, TÄ©nh ca ca cá»§a ta từng kích chưởng hẹn ước vá»›i ngươi, tha ngươi ba lần không giết, nào ngá» ngươi vẫn cậy mạnh hà hiếp ta. Ngươi nói không giữ lá»i, còn không bằng má»™t kẻ vô danh tiểu tốt trong võ lâm, thì còn mặt mÅ©i nào mà tranh giành danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ công?
Âu Dương Phong nhất sinh làm không biết bao nhiêu Ä‘iá»u ác, nhưng nói ra thì thá»§y chung má»™t là má»™t, hai là hai, chưa bao giá» hối hận, bình sinh cÅ©ng luôn tá»± phụ vá» Ä‘iá»u đó, y quyết không tá»›i ná»—i trái ước cưỡng bách Hoàng Dung lúc ấy Ä‘ang cùng Hồng Thất công giao đấu, chợt nghe nàng nói tá»›i chuyện ấy bất giác tai nóng bừng, trong lòng rối loạn, ra trượng chậm lại, suýt nữa bị Äả cẩu bổng Ä‘iểm trúng.
Hoàng Dung lại kêu lên:
- Ngươi có hiệu là Tây độc, hành sá»± gian trá vốn cÅ©ng không cần phải nói, nhưng lại bắt má»™t gã tiểu bối hậu sinh tha cho ba lần không giết thì đã mất cả mặt mÅ©i rồi, mà còn nuốt lá»i vá»›i hậu bối, đúng là khiến hảo hán trên giang hồ chê cưá»i. Âu Dương Phong Æ¡i Âu Dương Phong, có má»™t chuyện mà ngưá»i trong khắp thiên hạ không ai bằng lão nhân gia ngưá»i, đó là mặt dày thiên hạ đệ nhất!
Âu Dương Phong cả giận, nhưng lập tức biết ngay đây là quá»· kế cá»§a Hoàng Dung, có ý khích cho mình tức giận xấu hổ, chỉ cần ná»™i công vận chuyển hÆ¡i không thuần nhất sẽ lập tức thua dưới tay Hồng Thất công, lúc ấy bèn làm như không nghe không thấy gì. Nào ngá» Hoàng Dung càng chá»­i càng ngoa, trong võ lâm có rất nhiá»u chuyện xấu xa chẳng liên hệ gì vá»›i y cÅ©ng đổ cả lên đầu y. Nàng nói bừa bãi đủ chuyện má»™t hồi, tá»±a hồ khắp dưới gầm trá»i này chỉ có má»™t mình y là kẻ xấu, hàng ngàn hàng vạn tá»™i ác trên Ä‘á»i Ä‘á»u do má»™t mình y làm ra. Nếu nói y làm những việc xấu xa tàn ác thì Âu Dương Phong vốn chẳng hỠđể ý, nhưng Hoàng Dung lại mấy lần nói y làm những việc xấu xa hạ lưu trong giang hồ, nói thấy y năn nỉ Linh Trí thượng nhân, lại năn nỉ sa Thông Thiên làm “Ông chúâ€, lạy Bành Liên Hổ làm “Cha nuôi†để xin má»™t bí phương thuốc độc, đủ chuyện hạ lưu vô sỉ, xấu xa bậy bạ, nói từng nghe có lần y tá»± tiến cứ xin làm đội trương thân binh cho Hoàn Nhan Hồng Liệt để được hàng đêm canh gác Triệu vương phá»§. Tá»›i như việc Quách TÄ©nh ba lần tha y ở Tây Vá»±c thì kéo y trong cá»™t băng ra thế nào, lại thêm mắm dặm muối khiến y không sao chịu nổi. Lúc đầu Âu Dương Phong còn nhịn được, sau cùng nghe nàng nói tá»›i mức quá đáng, nhịn không được cãi lại mấy câu. Không ngá» Hoàng Dung Ä‘ang muốn khích y đấu khẩu vá»›i mình, lại càng ăn nói bừa bãi. Cứ thế má»™t hồi, Âu Dương Phong quyá»n cước binh khí thì ác đấu vá»›i Hồng Thất công, miệng thì gây gá»— vá»›i Hoàng Dung, nói tá»›i mức hao hÆ¡i kiệt lá»±c, dùng sức cãi nhau vá»›i Hoàng Dung còn hÆ¡n cả dùng sức đánh nhau vá»›i Hồng Thất công. Lại qua má»™t lúc, Âu Dương Phong tâm trí dần dần cảm thấy không chi trì được, nghÄ© thầm:
- Nếu mình không sử dụng công phu trong Cửu âm chân kinh thì nhất định khó mà thủ thắng.
Y tuy chưa từng theo lá»i Hoàng Dung nói mà chuyển vận kinh mạch toàn thân Ä‘i ngược, nhưng tu tập ná»­a năm, dá»±a vào võ há»c uyên thâm, ná»™i công thâm hậu cÅ©ng đã có chút thành tá»±u, lúc ấy xà trượng vung lên, chợt ra quái chiêu. Hồng Thất công giật nảy mình, ngưng thần tiếp chiến.
Hoàng Dung kêu lên:
- Nguyên tư anh nhi, ba ba tây lạc tấn tuyết long văn binh.
Âu Dương Phong sửng sốt:
- Câu này có ý gì?
Y nào biết Hoàng Dung toàn là buá»™c miệng nói bừa, khua môi múa lưá»i, Ä‘em má»™t tràng âm thanh không có ý nghÄ©a gì nói bừa ra. Chỉ là giá»ng Ä‘iệu cá»§a nàng biến hóa Ä‘a Ä‘oan, có lúc như phẫn ná»™ quát tháo, có lúc như thành khẩn khuyên răn, lúc như hoảng sợ than thở, lúc như mừng rỡ ca ngợi, đột nhiên nàng lại dùng giá»ng Ä‘iệu truy vấn kêu lên mấy tiếng liên tiếp, rõ ràng là Ä‘ang há»i vặn rất gấp Âu Dương Phong tuy muốn không đếm xỉa gì tá»›i, nhưng không tá»± chá»§ được kêu lên:
- Ngươi nói gì thế?
Hoàng Dung giả tiếng Phạn trả lá»i mấy câu. Âu Dương Phong ngÆ¡ ngác không hiểu, kiệt lá»±c tìm trong kinh văn mà Quách TÄ©nh viết cho, nhất thá»i những thanh âm, hình dáng, chiêu số, bí quyết há»—n loạn không có chương pháp gì ùn ùn hiện ra trong đầu, chỉ thấy trá»i đất xoay chuyển, lại càng không biết mình ở đâu Hồng Thất công đột nhiên thấy trượng pháp cá»§a y lá»™ ra chá»— sÆ¡ hở rất lá»›n, quát lên:
- Này!
Một bổng gõ vào thiên linh cái của y.
Má»™t bổng ấy kình lá»±c tá»›i mức nào, Âu Dương Phong trong đầu vốn đã rối loạn, bị cái gõ ấy lại càng hoa mắt váng đầu, không biết nói gì kêu lá»›n má»™t tiếng, cắp ngược xà trượng quay ngưá»i bá» chạy, Quách TÄ©nh kêu:
- Chạy đi đâu?
Rồi tung ngưá»i Ä‘uổi theo, Âu Dương Phong đột nhiên nhảy bật lên, lá»™n nhào ba vòng trên không, trong chá»›p mắt lăn bảy tám vòng sau sưá»n núi, không biết chạy Ä‘i đâu. Hồng Thất công, Quách TÄ©nh, Hoàng Dung ba ngưá»i nhìn nhau ngạc nhiên, hoảng sợ phá ra cưá»i.
Hồng Thất công thở dài nói:
- Dung nhi, hôm nay đánh bại Lão Äá»™c vật thì công lao cá»§a ngươi rất lá»›n. Có Ä‘iá»u thầy trò chúng ta liên thá»§ lấy hai chá»i má»™t, không khá»i có chá»— thắng cÅ©ng bất võ.
Hoàng Dung cưá»i nói:
- Sư phụ, công phu này không phải là ngưá»i dạy sao?
Hồng Thất công cưá»i nói:
- Công phu cá»§a ngươi là trá»i sinh. Có lão già ranh mãnh khôn ngoan như cha ngươi má»›i sinh ra được đứa con gái ranh mãnh khôn ngoan như ngươi.
Chợt nghe sau núi có ngưá»i kêu lên:
- Giá»i lắm, nói xấu ngưá»i ta sau lưng, lão ăn mày, ngươi có biết thẹn không đấy?
Hoàng Dung kêu lớn:
- Cha?
Rồi nhảy bật lên chạy ra. Lúc ấy mặt trá»i vừa má»c, dưới ánh nắng sá»›m má»™t ngưá»i mắc áo dài màu xanh thong thả bước ra, chính là đảo chá»§ Äào Hoa Äông tà Hoàng Dược Sư.
Hoàng Dung sấn lên trước, hai cha con ôm chầm lấy nhau. Hoàng Dược Sư thấy con gái không còn có vẻ trẻ con, đã hoàn toàn trở thành má»™t thiếu nữ, trông giống hệt ngưá»i vợ đã mất, trong lòng vừa vui mừng vừa thương cảm.
Hồng Thất công nói:
- Hoàng lão tà, trên đảo Äào Hoa ta từng nói rằng con gái ngươi thông minh lanh lợi, quá»· kế Ä‘a Ä‘oan, chỉ có ngưá»i khác mắc mưu y thị, chứ y thị quyết không chịu thua ai, bảo ngươi không cần lo lắng. Ngươi nói Ä‘i, lá»i lão khiếu hóa có chá»— nào sai không?
Hoàng Dược Sư cưá»i khẽ má»™t tiếng, kéo tay con gái bước tá»›i nói:
- Chúc mừng ngươi đánh bại Lão Äá»™c vật. Ngưá»i này thất bại, cÅ©ng đỡ được má»™t mối lo cho cả ngươi và ta.
Hồng Thất công nói:
- Anh hùng trong thiên hạ chỉ có sứ quân và lão khiếu hóa mà thôi. Ta thấy con gái ngươi, đám sâu bỠtrong bụng lại cắn bừa nhảy bậy, nước dãi lại chảy ra. Chúng ta cứ sảng khoái động thủ ngay, ngươi làm thiên hạ đệ nhất cũng được, ta làm thiên hạ đệ nhất cũng được, ta chỉ chỠđược ăn thức ăn ngon của Dung nhi nấu thôi.
Hoàng Dung cưá»i nói:
- Không, nếu ngưá»i thua thì con má»›i nấu thức ăn cho ngưá»i ăn.
Hồng Thất công nói:
- Phì, không sợ xấu hổ, ngươi muốn đè nén ta phải không?
Hoàng Dược Sư nói:
- Lão khiếu hóa, sau khi ngươi bị thương đã lỡ mất hai năm luyện tập, e hiện đã không phải là đối thá»§ cá»§a ta. Dung nhi, bất kể ai thắng ai bại ngươi cÅ©ng phải nấu thức ăn kính má»i sư phụ.
Hồng Thất công nói:
- Äúng đấy, như thế má»›i là lá»i nói cá»§a bậc đại tôn sư, đưá»ng đưá»ng đảo chá»§ đảo Äào Hoa, chứ như con nha đầu này thì còn nhá» nhen lắm. Chúng ta cÅ©ng đừng chá» tá»›i chính ngá» hay không, lại đây?
Nói xong giơ trúc bổng ra định xông lên động thủ.
Hoàng Dược Sư lắc đầu nói:
- Ngươi má»›i đánh nhau hồi lâu vá»›i Lão Äá»™c vật, tuy không thể nói là gân cốt rã rá»i nhưng cÅ©ng đã mệt má»i mất má»™t lúc. Hoàng má»— lại có thể chiếm tiện nghi sao? Chúng ta cứ chá» tá»›i chính ngá» sẽ đấu, ngươi cứ dưỡng sức Ä‘i.
Hồng Thất công tuy biết y nói có lý nhưng không chịu chỠđợi, cứ nhất định đòi tỷ võ lập tức. Hoàng Dược Sư ngồi xuống tảng đá, không nhìn ngó gì tới y.
Hoàng Dung thấy hai ngưá»i tranh cãi không thôi, bèn nói:
- Cha, sư phụ, con có má»™t cách cho hai ngưá»i có thể lập tức tá»· võ, mà cha cÅ©ng không chiếm tiện nghi.
Hồng Thất công và Hoàng Dược Sư cùng nói:
- Hay đấy, cách gì vậy?
Hoàng Dung nói:
- Hai ngưá»i là bạn già lâu năm, bất kể ai thắng ai bại cÅ©ng làm tổn thương hòa khí. Nhưng lần luận kiếm ở Hoa sÆ¡n hôm nay, lại thành cái thế phải phân thắng bại, có đúng không?
Hồng Hoàng hai ngưá»i vốn cÅ©ng đã nghÄ© tá»›i chuyện đó, lúc ấy nghe nàng nói tá»›i, tá»±a hồ đã có má»™t cách hay trá»n vẹn đôi bá», đã có thể lập tức động thá»§, lại có thể không để Hoàng Dược Sư chiếm tiện nghi, vả lại còn khiến hai nhà không bị tổn thương hòa khí, cùng há»i:
- Ngươi có chủ ý gì vậy?
Hoàng Dung nói:
- Là thế này: Cha ra chiêu với Tĩnh ca ca trước, xem tới chiêu thứ mấy thì đánh bại y. Sau đó sư phụ lại qua chiêu với Tĩnh ca ca. Nếu cha dùng chín mươi chín chiêu để thủ thắng, mà sư phụ dùng một trăm chiêu, thì là cha thắng. Nếu sư phụ chỉ dùng chín mươi tám chiêu thì sư phụ thắng.
Hồng Thất công cưá»i nói:
- Hay lắm, hay lắm!
Hoàng Dung nói:
- TÄ©nh ca ca tá»· võ vá»›i cha trước, hai ngưá»i tinh lá»±c Ä‘á»u sung mãn, đến khi sư phụ tá»· võ thì hai ngưá»i cÅ©ng Ä‘á»u đã giao đấu má»™t trận, há không phải là rất công bằng sao?
Hoàng Dược Sư gật đầu nói:
- Cách này quả không kém. Tĩnh nhi, lại đây, ngươi có dùng binh khí không?
Quách Tĩnh nói:
- Không!
Ãang định bước tá»›i Hoàng Dung lại nói:
- Khoan đã còn có má»™t chuyện phải nói rõ. Nếu hai vị tiá»n bối mà trong vòng ba trăm chiêu Ä‘á»u không đánh bại được TÄ©nh ca ca, thế thì làm sao?
Hồng Thất công hô hô cưá»i rá»™, nói:
- Hoàng lão tà, lúc đầu ta còn khen ngươi sinh được đứa con gái xinh đẹp này, chỉ tận tâm kiệt lá»±c giúp đỡ cho cha, hà, nào ngỠđàn bà hướng ra ngoài, đó quả thật là lá»i chí lý. Y thị chỉ dốc lòng muốn thằng tiểu tá»­ ngốc này đạt được danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ công thôi!
Hoàng Dược Sư tính tình quái dị hẹp hòi nhưng rất thương yêu con gái, nghĩ thầm:
- Mình thành toàn tâm nguyện cho nó một lần cũng được.
Lúc ấy bèn nói:
- Lá»i cá»§a Dung nhi cÅ©ng đúng đấy. Hai lão già chúng ta nếu không đánh bại được TÄ©nh nhi trong vòng ba trăm chiêu, thì còn mặt mÅ©i nào mà làm thiên hạ đệ nhất võ công?
Rồi xoay chuyển ý nghĩ nghĩ thầm:
- Mình vốn có thể cố ý nhưá»ng nhịn, chi y đón đỡ được ba trăm chiêu, nhưng lão khiếu hóa lại không chịu nhưá»ng, ắt trong ba trăm chiêu có thể đánh bại y. Vậy thì mình không phải là nhưá»ng TÄ©nh nhi, mà là nhưá»ng lão khiếu hóa nhất thá»i trầm ngâm không quyết.
Hồng Thất công đẩy vào lưng Quách Tĩnh một cái nói:
- Äá»™ng thá»§ mau Ä‘i, còn chá» gì nữa?
Quách Tĩnh loạng choạng một cái, xông tới trước mặt Hoàng Dược Sư. Hoàng Dược Sư nghĩ thầm:
- Tốt, ta cứ thử công phu của y trước. Rồi sẽ quyết định.
Chưởng trái lật ra, vỗ chếch tới đầu vai y, kêu lên:
- Chiêu thứ nhất.
Äang lúc Hoàng Dược Sư còn chưa quyết, Quách TÄ©nh trong lòng cÅ©ng không định được chá»§ ý:
- Mình quyết không thể chiếm được danh hiệu thiên hạ đệ nhất, nhưng nên nhưá»ng cho đảo chá»§ đắc thắng hay là nhưá»ng cho sư phụ thắng?
Äang lúc ngần ngừ, Hoàng Dược Sư đã vung chưởng đánh ra. Y giÆ¡ tay phải lên đỡ gạt, thân hình loạng choạng má»™t cái, suýt ngã, nghÄ© thầm:
- Mình thật hồ đồ, còn nghÄ© nhưá»ng nhịn cái gì nữa? Mình dùng hết toàn lá»±c cÅ©ng quyết chống không được ba trăm chiêu.
Nhìn thấy chiêu thứ hai cá»§a Hoàng Dược Sư đánh tá»›i, lúc ấy ngưng thần đón đỡ, lúc ấy tâm ý đã quyết, cứ mặc kệ hai ngưá»i dùng chân công phu đánh thắng mình, ai mau ai chậm là do há» tá»± quyết, chứ mình tuyệt nhiên không há» thiên vị bên nào.
Vừa qua vài chiêu Hoàng Dược Sư vô cùng kinh ngạc: Võ công cá»§a thằng tiểu tá»­ ngốc này làm sao lại luyện được tá»›i mức ấy? Nếu mình chỉ hÆ¡i nhưá»ng nhịn, thì đừng nói là bị y đón đỡ hÆ¡n ba trăm chiêu, chỉ sợ còn thua dưới tay y nữa.
Cao thá»§ tá»· võ, quả thật không thể nhưá»ng nhịn ná»­a phần. Hoàng Dược sá»± lúc đầu xuất thá»§ chỉ dùng bảy phần kình lá»±c, nào ngá» bị Quách TÄ©nh dốc toàn lá»±c tấn công, lại bị rÆ¡i vào thế hạ phong. Y trong lòng hốt hoảng, vá»™i triển khai Lạc anh thần kiếm chưởng pháp, thân hình lãng đãng, ra sức giành lại tiên cÆ¡.
Nhưng công lá»±c cá»§a Quách TÄ©nh quả thật đã khác hẳn ngày trước, Hoàng Dược Sư đổi dùng mưá»i mấy loại chưởng pháp nhưng thá»§y chung vẫn không thể cướp được tiên cÆ¡, đánh được hÆ¡n má»™t trăm chiêu, y thi triển chiêu thức kỳ lạ, Quách TÄ©nh không ngá» y lại dùng kế, suýt nữa bị chân trái y đá trúng, lùi lại hai bước, lúc ấy trở thành thế ngang sức. Hoàng Dược Sư thở ra má»™t hÆ¡i, kêu thầm:
- Xấu hổ thật?
Muốn thừa cÆ¡ chiếm thượng phong, không ngá» Quách TÄ©nh giữ gìn môn há»™ rất nghiêm cẩn, bất kể y tấn công như sóng to gió dữ, thá»§y chung vẫn không cần có công chỉ cần không có tá»™i, quyá»n cước lại càng không có ná»­a chút sÆ¡ hở. Tai nghe con gái đếm:
- Hai trăm lẻ ba, hai trăm lẻ bốn.
Hoàng Dược Sư vô cùng sốt ruột:
- Lão thiêu hóa xuất thủ mãnh liệt, nếu trong một trăm chiêu đánh bại Tĩnh nhi, thì mình còn mặt mũi nào nữa. Chiêu số chợt thay đổi, chưởng ảnh trùng trùng, ra tay vô cùng mau lẹ.
Lần này Quách TÄ©nh lập tức rÆ¡i vào thế hạ phong, chỉ cảm thấy hÆ¡i thở khó khăn, như có má»™t tòa núi lá»›n đè lên ngưá»i mình, nhìn thấy mắt nảy Ä‘om đóm, dần dần không chống đỡ nổi. Hoàng Dược Sư ra tay càng nhanh, thế công mau lẹ, Hoàng Dung càng đếm mau hÆ¡n. Quách TÄ©nh môi khô lưỡi đắng, tay chân nhÅ©n ra, càng lúc càng thấy khó chống đỡ, chỉ đành dá»±a vào sá»± kiên nghị cố sức đón đỡ, Ä‘ang lúc nguy cấp chợt nghe Hoàng Dung kêu lá»›n má»™t tiếngâ€Ba trăm Hoàng Dược Sư biến hẳn sắc mặt, nhảy lùi ra ngoài.
Lúc ấy Quách TÄ©nh đã bị ép tá»›i mức đầu váng mắt hoa, thân hình không tá»± chá»§ được, lùi mau vá» bên trái, kế xoay mưá»i mấy vòng, nhìn thấy trá»i xoay đất chuyển, Ä‘ang muốn ngã vật ra, lúc nguy cấp chân trái dùng công phu Thiên cân trụy, định kìm chế thân hình. Nhưng hậu kình trong ná»™i công cá»§a Hoàng Dược Sư rất lá»›n, ngưá»i tuy đã lui ra nhưng dư thế cá»§a quyá»n chiêu chưa giảm, Quách TÄ©nh đứng không vững đành khom lưng cúi đầu, tay trái dùng lá»±c phát kình xuống đất, mượn kình lá»±c mãnh liệt cá»§a Hàng long thập bát chưởng xoay vá» bên trái mưá»i mấy vòng, trong đầu má»›i cảm thấy sáng suốt, ngẩn ra má»™t lúc rồi nói vá»›i Hoàng Dược Sư:
- Hoàng đảo chá»§, ngưá»i mà ra vài chiêu nữa, thì con không ngã không được.
Hoàng Dược Sư thấy y có định lá»±c như thế, chống được Kỳ môn ngÅ© chuyển mà mình luyện tập hÆ¡n mưá»i năm má»›i thành công, không tức giận mà lại mừng rỡ, cưá»i nói:
- Lão khiếu hóa, ta không xong rồi, danh hiệu thiên hạ đệ nhất nhưá»ng cho ngươi thôi.
Hai tay chắp lại má»™t cái, xoay ngưá»i định bá» Ä‘i.
Hồng Thất công nói:
- Khoan đã, khoan đã, ta cũng chưa chắc đã xong. Chiếc thiết tiêu của ngươi xin đưa cho Tĩnh nhi mượn.
Chiếc ngá»c tiêu cá»§a Hoàng Dược Sư đã gãy, trong lưng giắt má»™t ngá»n thiết tiá»u, lúc ấy rút ra đưa cho Quách TÄ©nh.
Hồng Thất công nói với Quách Tĩnh:
- Ngươi dùng võ khí, ta dùng tay không ra chiêu với ngươi.
Quách Tĩnh ngạc nhiên nói:
- Thế này... .
Hồng Thất công nói:
- Chưởng pháp cá»§a ngươi là ta dạy, làm sao đấu quyá»n cước được? Vào Ä‘i! Năm ngón tay trái cong như móc câu, chụp vào cổ tay y định Ä‘oạt thiết tiêu. Quách TÄ©nh không hiểu dụng ý cá»§a y, buông tay thả tiêu, không há» chống cá»±. Hồng Thất công mắng:
- Tiểu tử ngốc, chúng ta đang tỷ võ chứ mà!
Tay trái đưa trả thiết tiêu cho y, tay phải lại vươn ra đoạt lấy. Quách Tĩnh lúc ấy rút tiêu lại tránh. Hoàng Dung đếm:
- Một chiêu!
Cao thá»§ tá»· võ trên tay có binh khí hay không không khác nhau lắm, Hồng Thất công sá»­ dụng Hàng long thập bát chưởng, chưởng phong quét ra ngoài má»™t trượng, Quách TÄ©nh tuy có thiết tiêu, nhưng làm sao vào gần phản kích? Y vốn không quen sá»­ dụng binh khí, nhưng từ khi ở Tây Vá»±c quạ chiêu vá»›i Âu Dương Phong trong thập thất, kiếm pháp đã có tiến bá»™ rất lá»›n. Trước nay võ công ắt phải luyện cả công lẫn thá»§, Quách tÄ©nh lại luyện binh khí có tá»›i tám phần là thá»§, hai phần tấn cồng. Nên biết chiêu số binh khí mà Giang Nam lục quái dạy cho y không thể kể là loại võ công thượng thặng, nhưng y sau khi tập luyện Cá»­u âm chân kinh lại tập luyện theo đó, đó là lúc trong thập thất ở Tây Vá»±c, lúc bấy giá» y chỉ cầu tá»± bảo toàn, không rảnh mà đả thương đối phương, dùng trưá»ng kiếm chống đỡ trượng gá»— cá»§a Âu Dương Phong, luyện tập không ít cách thức phòng thân thá»§ thế, lúc ấy dùng tiêu làm kiếm, đón đỡ chưởng phong lợi hại tuyệt luân cá»§a Hồng Thất công, lại càng có công hiệu.
Hồng Thất công thấy y giữ môn hộ rất nghiêm cẩn, trong lòng rất mừng, tự nhủ:
- Thằng nhỠnày tiến bộ rất lớn, cũng không uổng công mình dạy dỗ, nhưng nếu trong vòng hai trăm chiêu mình đánh bại y thì rất khó nhìn mặt Hoàng lão tà. Sau hai trăm chiêu rồi, mình sẽ ra đòn nặng mới nên.
Lúc ấy vẫn theo Hàng long thập bát chưởng ra chiêu, từ một lần biến tới chín lần biến theo thứ tự đánh ra, gió rít vù vù, bóng chưởng trùm lên toàn thân Quách Tĩnh.
Lúc ấy nếu Hồng Thất công quyết ra đòn thật nặng, thì công phu binh khí cá»§a Quách TÄ©nh chưa đạt tá»›i mức đăng phong tháo cá»±c, vốn không dá»… chống đỡ, nhưng Hồng Thất công quyết ý sau hai trăm chiêu má»›i thá»§ thắng; lại là nghÄ© lầm má»™t Ä‘iá»u. Nên biết Quách TÄ©nh Ä‘ang lúc thiếu niên khá»e mạnh, sau khi luyện Dịch cân Ä‘oàn cất thiên ná»™i lá»±c lại càng hùng hậu, Hồng Thất công tuổi tác đã không còn trẻ, trên lưng lại bị rắn độc và chưởng lá»±c cá»§a Âu Dương Phong đả thướng, Hàng long thập bát chưởng chiêu nào cÅ©ng phải dùng chân lá»±c, đến lần biến thứ chín đã là má»™t trăm sáu mươi hai chưởng, lá»±c đạo tuy vẫn cương mãnh lợi hại, nhưng hậu kình đã suy giảm thấy rõ.
Äến quá chiêu thứ hai trăm, ngá»n thiết tiêu cá»§a Quách TÄ©nh đã không theo kiếm chiêu nữa, chiêu số ở tay trái phối hợp lại gia tăng kình lá»±c. Hồng Thất công nghÄ© thầm không hay, nếu thẳng thắn đối chưởng thì biết đâu sẽ phải thua dưới tay y, thằng tiểu tá»­ ngốc này chỉ có thể lấy mưu mà thắng chứ không thế lấy lá»±c mà chống, lúc ấy song chưởng dạt ra hai bên, mở toang môn há»™, Quách TÄ©nh sá»­ng sốt nghÄ© thầm:
- Chiêu chưởng pháp này sư phụ chưa từng dạy qua nếu đối địch vá»›i ngưá»i khác thì có thể sấn vào trung cung đánh tá»›i trước ngá»±c đối phương, nhưng trước mắt đối thá»§ lại là ân sư cá»§a mình, há lại có thể ra sát thá»§?
Vừa thoáng ngần ngừ, Hồng Thất công cưá»i nói:
- Ngươi mắc lừa rồi.
Chân trái phóng ra đá bay ngá»n thiết tiêu trong tay y, chưởng phải lật lại đánh vào đầu vai y.
Má»™t chưởng ấy thá»§ hạ dung tình, không muốn làm y bị thương, chỉ dùng tám thành công lá»±c vừa đủ để y ngã ngá»­a là kể như thắng. Nào ngá» Quách Tình mấy năm nay dãi dầu sương gió, thân thể trở nên khá»e mạnh, bị má»™t chưởng ấy chỉ lảo đảo, đầu vai tuy Ä‘au buốt nhưng vẫn không ngã. Hồng Thất công thấy y vẫn đứng vững không kìm được giật nảy mình nói:
- Ngươi thổ khí ra ba lần, Ä‘iá»u hòa hÆ¡i thở, đừng để bị ná»™i thương.
Quách TÄ©nh theo lá»i hít thở, hÆ¡i thở lập tức thấy dá»… chịu, nói:
- Äệ tá»­ thua rồi.
Hồng Thất công nói:
- Không, má»›i rồi ngươi nhưá»ng ta thôi, chứ nếu vì thế mà nhận thua thì Hoàng lão tà làm sao chịu phục? Äón chiêu đây!
Nói xong lại phát chưởng đánh tới.
Quách TÄ©nh trong tay không có binh khí, nhìn thấy đòn tá»›i mãnh liệt, lập tức sá»­ dụng Không minh quyá»n mà Chu Bá Thông dạy cho để hóa giải. Bá»™ Không minh quyá»n này là quyá»n thuật chí nhu trong thiên hạ, do Chu Bá Thông theo Äạo đức kinh sáng chế ra, trong Äạo đức kinh có câu:
- Binh mạnh ắt sẽ bị diệt, gá»— cứng ắt sẽ bị gãy. Cứng mạnh ở dưới, má»m yếu ở trên.
Lại nói:
- Trong thiên hạ không gì má»m yếu bằng nước, nhưng vật gì cứng mạnh cÅ©ng không thắng được, không gì chuyển dịch được. Yếu thắng mạnh, nhu thắng cương, thiên hạ ai cÅ©ng biết nhưng không ai làm được.
Bá»™ Hàng long thập bát chưởng lại là quyá»n thuật chí cương chí kiên trong võ há»c, có câu:
- Nhu có thể khắc cương.
Nhưng cÅ©ng nên biết công lá»±c loại nhu cÅ©ng không nhất định sẽ thắng cương, vá»›i công phu tu vi cá»§a Hồng Thất công thì cho dù Chu Bá Thông dùng quyá»n thuật chí nhu đối phó cÅ©ng chưa chắc có thể thắng. Nhưng Quách TÄ©nh đã luyện tập công phu song thá»§ há»— bác, tay phải dùng Không minh quyá»n, tay trái dùng Hàng long chưởng, cương nhu giúp đỡ cho nhau, âm dương bổ sung cho nhau, quyá»n chiêu cá»§a Hồng Thất công tuy cương mãnh không gì chống được nhưng cÅ©ng không làm gì được y.
Hoàng Dung bên cạnh đếm, thấy sắp hết ba trăm chiêu mà Quách TÄ©nh vẫn hoàn toàn không có vẻ gì thất bại, trong lòng mừng rỡ, cứ đếm từng chiêu từng chiêu. Hồng Thất công nghe nàng đếm tá»›i chiêu hai trăm chín mươi bảy, không kìm được lòng hiếu thắng, đột nhiên ra chiêu Kháng long hữu hối, xô núi dốc biển đánh tá»›i, chiêu này đánh ra trong lòng lập tức hối hận, chỉ sợ Quách TÄ©nh đón đỡ không được lại bị trá»ng thương, kêu lá»›n:
- Cẩn thận đấy!
Quách TÄ©nh vừa nghe tiếng kêu, chưởng phong đã vá»— tá»›i giữa mặt, chỉ thấy thế tá»›i rất mãnh liệt, biết không thể dùng Không minh quyá»n hóa giải, lúc nguy cấp tay trái vẽ má»™t vòng tròn vù má»™t tiếng cÅ©ng đánh ra má»™t chiêu Kháng long hữu hối. Chỉ nghe bình má»™t tiếng, song chưởng chạm nhau, hai ngưá»i Ä‘á»u toàn thân rúng động. Hoàng Dược Sư và Hoàng Dung Ä‘á»u bật tiếng la hoảng, bước tá»›i gần xem.
Chỉ thấy hai ngưá»i song chưởng đè lên nhau, đứng im bất động, Quách TÄ©nh có ý nhưá»ng nhịn nhưng thấy chưởng lá»±c cá»§a sư phụ lợi hại, nếu lúc này rút lại nhất định chưởng thế cá»§a y thuận thế xô tá»›i ắt mình sẽ bị trá»ng thương, quyết định vận kình chống đỡ má»™t lúc đợi chưởng lá»±c cá»§a y hÆ¡i giảm sẽ lui ra nhận thua, Hồng Thất công thấy Quách TÄ©nh ngang nhiên chống đỡ má»™t chưởng tụ hết công lá»±c bình sinh cá»§a mình, bất giác vừa sợ vừa mừng, càng có ý thương tài, lòng hiếu thắng giảm bá»›t, quyết ý nhưá»ng y thắng má»™t chiêu này để thành toàn danh tiếng cho y, lúc ấy lưu kình không phát, từ từ thu lá»±c lại.
Äang lúc đôi bên bất phân thắng bại, nhưá»ng nhịn lẫn nhau ấy, chợt nghe sau núi có má»™t ngưá»i kêu lá»›n ba tiếng, nhào lá»™n ba vòng nhảy ra, chính là Tây độc Âu Dương Phong. Hồng Thất công và Quách TÄ©nh đồng thá»i thu chưởng nhảy lùi ra phía sau. Chỉ thấy Âu Dương. Phong y phục toàn thân rách nát, trên mặt máu tươi ròng ròng, quát lá»›n:
- Thần công trong Cửu âm chân kinh ta đã luyện thành, ta là thiên hạ đệ nhất võ công?
Rồi vung xà trượng lên quét ngang bốn ngưá»i.
Hồng Thất công nhấc Äả cẩu bổng gạt xà trượng cá»§a y ra, qua lại má»™t chiêu, bốn ngưá»i ai cÅ©ng hoảng sợ chiêu số cá»§a Âu Dương Phong vốn đã kỳ lạ, lúc ấy lại càng vô cùng quái dị, lúc chợt cào lên mặt mình má»™t cái, lúc chợt chân đá mạnh vào mông mình má»™t cái trượng nào đánh tá»›i giữa đưá»ng ắt cÅ©ng đổi hướng, quả thật không biết y định đánh vào đâu. Hồng Thất công vô cùng ngạc nhiên hoảng sợ, đành dùng Äả cẩu bổng pháp giữ kín môn há»™, đâu dám ngang nhiên tấn công.
Äấu đến lúc hăng, Âu Dương Phong đột nhiên giÆ¡ tay chát chát chát đánh vào mặt mình ba cái nảy lá»­a, gào lá»›n má»™t tiếng, hai tay chụp xuống đất sấn vào.
Hồng Thất công vừa hoảng sợ vừa buồn cưá»i, nghÄ© thầm:
- Bổng pháp cá»§a ta sở trưá»ng nhất vá» chuyện đánh chó, ngươi lại đột nhiên làm ra hình dáng chó, há không phải là tá»± lao đầu vào lưới sao?
Rồi giÆ¡ ngá»n trúc bổng ra đâm lên lưng y.
Nào ngỠÂu Dương Phong đột nhiên lăn má»™t vòng đè lên Ä‘oạn giữa cá»§a ngá»n trúc bổng rồi thuận thế lăn tá»›i, Hồng Thất công cầm không vững đành bá» trúc bổng xuống. Âu Dương Phong đột nhiên phi thân nhảy vá»t lên, hai chân liên hoàn đá ra. Hồng Thất công cả kinh, lui mau vá» phía sau.
Lúc ấy Hoàng Dung đã nhặt ngá»n thiết tiêu dưới đất đưa cho cha. Hoàng Dươc sư nhấc tiêu rung lên Ä‘iểm tá»›i. Âu Dương Phong kêu lên:
- Äoàn Hoàng gia, ta không sợ Nhất dương chỉ cá»§a ngưá»i đâu.
Nói xong tung ngưá»i nhảy xổ lên.
Hoàng Dược Sư thấy cá»­ chỉ cá»§a y đã biết y thần trí Ä‘iên loạn, chỉ là trong lòng tuy Ä‘iên khùng nhưng ra tay còn lợi hại hÆ¡n lúc chưa Ä‘iên. Cho dù y trí tuệ hÆ¡n ngưá»i nhưng cÅ©ng không hiểu rõ đạo lý bên trong, làm sao biết Âu Dương Phong khổ luyện theo chân kinh giả mà Quách TÄ©nh viết cho, vốn đã khiến y đầu óc má» mịt, Hoàng Dung lại giở đủ trò đưa y vào đưá»ng ngang ngõ tắt, tập bừa luyện ẩu, lại thêm nóng lòng thá»§ thắng, tham luyện cho mau, dụng công càng gấp, chỉ là y võ công vốn cao cưá»ng, tuy Ä‘i lầm đưá»ng, trong lòng có lầm nhưng ra tay lợi hại, càng khiến Hồng Hoàng hai vị đại tôn sư càng ngạc nhiên không sao hiểu được.
Qua vài mươi chiêu, Hoàng Dược Sư lại thua trận. Quách Tĩnh sấn lên đón đánh. Âu Dương Phong đột nhiên khóc nói:
- Con trai ơi, con chết thảm lắm?
Rồi vứt xà trượng giang hai tay nhảy xổ lên ôm. Quách TÄ©nh biết y cho rằng mình là Âu Dương Khắc cháu y, nghe y kêu lên thảm thiết, trong lòng vừa bất nhẫn vừa sợ hãi, phát chưởng xô y ra du Dương Phong tay trái đột nhiên lật lại nắm chặt cánh tay Quách TÄ©nh, tay phải ôm chặt y. Quách TÄ©nh vận kình giãy giụa nhưng Âu Dương Phong vô cùng khá»e mạnh, ôm chặt y không sao động đậy.
Hồng Thất công và cha con Hoàng Dược Sư cả kinh, nhất tỠsấn lên cứu.
Hồng Thất công vươn chỉ Ä‘iểm mau vào huyệt Phượng vÄ© trên lưng Âu Dương Phong, muốn bắt y phải buông tay đón đỡ. Không ngá» lúc ấy kinh mạch toàn thân cá»§a y đã chạy ngược, huyệt đạo Ä‘á»u đã thay đổi vị trí, phát chỉ cá»§a Hồng Thất công đâm tá»›i y vẫn không cảm, thấy gì, không hỠđếm xỉa tá»›i. Hoàng Dung quay đầu nhấc má»™t tảng đá lá»›n lên, đập mạnh xuống đỉnh đầu y, Âu Dương Phong tay phải nắm thành quyá»n từ dưới đánh thẳng lên. Hoàng Dung tay cầm không vững, tảng đá bay khá»i tay rÆ¡i xuống vá»±c. Quách TÄ©nh nhân lúc Âu Dương Phong buông lá»ng tay phải, dùng sức giật mạnh, nhảy lui ra phía sau, vừa định thần đã thấy Âu Dương Phong Ä‘ang ác đấu vá»›i Hoàng Dược Sư. Hoàng Dược Sư giắt ngá»n thiết tiêu vào lưng, tay không giao đấu.
Lúc ấy chiêu số Âu Dương Phong sá»­ dụng càng thêm kỳ quái, vô cùng ngụy dị, thân hình lúc nằm lúc đứng, thậm chí có lúc má»™t tay chống xuống đất, thân hình nằm ngang trên không, chỉ dùng má»™t tay đối chưởng vá»›i địch nhân. Hoàng Dược Sư toàn thần ra chiêu nghênh địch, nhưng chưn biết sẽ ra sao, Hồng Thất công, Quách TÄ©nh, Hoàng Dung ba ngưá»i nhìn thấy vô cùng hoảng sợ. Hoàng Dung thấy cha liên tiếp gặp nguy hiểm, kêu lên:
- Sư phụ, đối phó với gã điên này thì bất tất phải theo quy củ võ lâm, chúng ta xông cả vào đi!
Hồng Thất công nói:
- Nếu là lúc bình thá»i thì chúng ta vốn có thể hợp sức bắt sống y, nhưng hôm nay là ngày luận kiếm ở Hoa sÆ¡n, anh hùng thiên hạ Ä‘á»u biết phải đơn đả độc đấu, chúng ta lấy nhiá»u chống ít sẽ bị hảo hán giang hồ chê cưá»i.
Chỉ thấy Âu Dương Phong càng thêm Ä‘iên cuồng, sùi cả bá»t mép, nghiêng đầu xông vào húc mạnh. Hoàng Dược Sư chống đỡ không được, đành ngã xuống đất lăn ra.
Äá»™t nhiên Âu Dương phong cúi xuống tấn công, trên thượng bàn hoàn toàn không che đỡ. Hoàng Dược Sư cả mừng, nghÄ© thầm:
- Thằng điên này rốt lại đã hồ đồ rồi.
Liên tiếp dùng công phu Äàn chỉ thần công búng mau vào huyệt Nghênh hướng cạnh mÅ©i y. Phát chỉ này phóng tá»›i rất mau, nào ngá» vừa chạm vào da mặt y, Âu Dương Phong hÆ¡i nghiêng đầu qua táp luôn vào ngón tay. Hoàng Dược Sư cả kinh, vá»™i vung tay trái đập vào huyệt Thái dương cá»§a y, bắt y hả miệng ra. Âu Dương Phong tay phải cÅ©ng vung ra đỡ gạt, răng cắn càng chặt.
Quách TÄ©nh và Hoàng Dung từ hai bên cùng xông vào Âu Dương Phong má»›i nhả ngón tay Hoàng Dược Sư ra, mưá»i ngón tay cào lên mặt Hoàng Dung. Dưới ánh nắng sáng chỉ thấy y diện mạo nanh ác, mặt đầy máu tươi, Hoàng Dung trong lòng hoảng sợ, la hoảng lùi ra. Quách TÄ©nh vá»™i phát chưởng cứu viện. Âu Dương Phong vung tay đón đỡ, Hoàng Dung má»›i thoát thân được.
Chỉ hÆ¡n mưá»i hiệp, Quách TÄ©nh trên vai dưới đùi liên tiếp trúng đòn. Hồng Thất công nói:
- Tĩnh nhi lui ra, để ta vào thử lại xem.
Rồi tay không sấn lên. Hai ngưá»i vừa qua má»™t phen kịch đấu, lúc ấy lại càng hung hiểm. Lúc Âu Dương Phong giao đấu vá»›i Hoàng Dược Sư và Quách TÄ©nh, Hồng Thất công đứng cạnh lưu ý xem xét, thấy y ra chiêu tuy vô cùng cổ quái nhưng đưá»ng lối bên trong quả thật cÅ©ng có thể nhận ra, chá»§ yếu là vận dụng Cáp mô công nghịch chuyển đánh ra, đòn trên thành đòn dưới, đòn trái thành đòn phải, tuy không hoàn toàn như thế nhưng trong mưá»i phần cÅ©ng có bảy tám phần không sai, trong lòng đã hiểu được đại khái, lúc đối chiến tuy vẫn rÆ¡i vào thế hạ phong, nhưng cÅ©ng có công có thá»§, ba chiêu đánh trả được má»™t chiêu.
Hoàng Dung lấy khăn tay ra buá»™c vết thương trên ngón tay cha. Hoàng Dược Sư lại càng nhìn ra đưá»ng lối rõ hÆ¡n, liên tiếp kêu:
- Thất huynh, đá vào lưng y, Äánh vào huyệt Cá»± khuyết. Lật tay đánh vào huyệt Thiên trụ.
Hoàng Dược Sư ngưá»i ngoài thì tỉnh, Hồng Thất công theo lá»i đánh ra, trong giây lát đã chuyển thành thế ngang tay. Chỉ là hai ngưá»i trong lòng Ä‘á»u thẹn thầm. Äây là hợp sức cả Äông tà Bắc cái đối phó vá»›i má»™t mình Tây độc.
Äang thấy đã có thể thá»§ thắng thì Âu Dương Phong đột nhiên há miệng phun má»™t bãi nước bá»t vào mặt Hồng Thất công.
Hồng Thất công vá»™i nghiêng ngưá»i tránh qua, Âu Dương Phong liệu được tiên cÆ¡, phát chưởng đánh vào phương vị Hồng Thất công nghiêng qua đồng thá»i lại phun má»™t bãi Ä‘á»m vào chá»— ấy. Hồng Thất công tình thế nguy cấp, đã định không tránh, nhưng bãi Ä‘á»m rít gió bay tá»›i, nếu trúng mắt tuy có thể không bị thương nhưng cÅ©ng mưá»i phần Ä‘au đớn, mà địch nhân nhất định sẽ thừa cÆ¡ tấn công, lại càng khó chống đỡ, trong lúc hoảng loạn vươn tay phải ra chụp lấy bãi Ä‘á»m, tay trái đánh trả má»™t chiêu, đánh thêm không đầy vài hợp, Âu Dương Phong lại phun mau má»™t bãi nước bá»t, y lấy cả nước bá»t Ä‘á»m dãi làm lợi khí tấn công đối phương, đánh kèm vá»›i quyá»n cước, khiến ngưá»i ta hoa mắt luống cuống, trong lòng sợ sệt.
Hồng Thất công thấy rõ ràng y làm nhục mình, bất giác ná»™ khí bừng lên, cùng lúc tay phải nắm bãi Ä‘á»m trÆ¡n ướt lầy nhầy rất khó chịu, lại không muốn bôi lên ngưá»i mình, đánh đến lúc hăng, đột nhiên xòe tay phải ra quát:
- Xem đây!
Rồi mau lẹ chùi lên mặt Âu Dương Phong. Chiêu này rõ ràng là bôi Ä‘á»m lên mặt y nhưng bên trong còn ẩn chứa sát thá»§. Âu Dương Phong thần trí tuy Ä‘iên loạn nhưng tai mắt tứ chi linh mẫn hÆ¡n cả lúc bình thá»i, thấy Hồng Thất công vung chưởng chà lên mặt, lập tức nghiêng đầu tránh. Hồng Thất công tay chưởng lật lại đâm thẳng qua, Âu Dương Phong đột nhiên há miệng ra táp.
Äó chính là tuyệt chiêu má»›i rồi y đã dùng dể đánh bại Hoàng Dược Sư, xem ra tá»±a hồ rất buồn cưá»i, nhưng y há miệng rất mau khiến ngưá»i ta không tránh kịp, vá»›i võ công đăng phong tháo cá»±c cá»§a Hoàng Dược Sư như thế mà cÅ©ng bị trúng đòn. Hoàng Dược Sư, Hoàng Dung, Quách Ä© nh nhìn thấy rất rõ, chỉ thấy bàn tay Hồng Thất công xòe ra trước miệng y còn cách không đầy má»™t tấc mà y đột nhiên há miệng, hàm răng trắng nhởn lóe lên dưới ánh nắng đã táp mạnh vào tay Hồng Thất công, bất giác đồng thanh la lên:
- Cẩn thận!
Nào ngá» ba ngưá»i bá»n há» và Âu Dương Phong lại quên mất má»™t việc. Hồng Thất công có hiệu là Cá»­u chỉ thần cái, năm xưa vì tham ăn tham uống để chậm trá»… thá»i khắc, không kịp tá»›i cứu mạng má»™t hảo hán trên giang hồ, trong cÆ¡n phẫn hận đã nổi giận chặt đứt ngón trá» cá»§a mình. Má»™t cái táp ấy cá»§a Âu Dương Phong vừa mau vừa chuẩn, nếu là ngưá»i khác thì ngón trỠắt đã bị cắn trúng, nhưng Hồng Thất công lại không có ngón trá», chỉ nghe cạch má»™t tiếng, hai hàm răng cá»§a y đập vào nhau, đã cắn trượt. Hồng Thất công không có ngón trá», Âu Dương Phong vốn biết rõ, nhưng lúc ấy y như cá»p Ä‘iên vồ bừa táp bậy, Ä‘á»i nào còn nghÄ© tá»›i những chi tiết lặt vặt ấy?
Cao thá»§ tá»· võ, nếu võ công đôi bên Ä‘á»u đạt tá»›i mức lư há»a thuần thanh thì Ä‘á»u đánh nhau cả ngày vẫn chưa phân thắng bại, cÆ¡ há»™i thá»§ thắng duy nhất chỉ là nhỠđối phương ngẫu nhiên phạm sÆ¡ sót nhá», lúc ấy Âu Dương Phong táp trượt má»™t cái, Hồng Thất công đâu chịu bá» qua? Lập tức ra chiêu Tiếu khẩu á á, ngón giữa đâm thẳng vào huyệt Äịa thương trên khóe môi y.
Ba ngưá»i đứng ngoài thấy Hồng Thất công đắc thá»§, Ä‘ang định há miệng khen hay, không ngá» chữ hay chưa ra khá»i miệng, Hồng Thất công đã lá»™n nhào lại lật ngưá»i ra ngoài. Âu Dương Phong huỵch huỵch huỵch huỵch lui lại bốn bước, dáng như say rượu nhưng rất lại vẫn đứng vững, ngẩng đầu lên trá»i cưá»i lá»›n. Nguyên là y kinh mạch đảo chuyển, phát chỉ ấy cá»§a Hồng Thất công tuy đâm trúng đại huyệt trên Túc Dương minh Vị kinh cá»§a y, nhưng y chỉ thấy toàn thân hÆ¡i tê song lập tức trở lại như thưá»ng, lại thừa cÆ¡ đánh má»™t chưởng vào đầu vai Hồng Thất công. May là y trúng chỉ trước, má»™t chưởng ấy lá»±c đạo cÅ©ng không còn lợi hại lắm, Hồng Thất công thuận thế lật ngưá»i ra ngoài, hóa giải được má»™t ná»­a chưởng lá»±c trong lúc hoảng sợ lại ra má»™t chiêu Kiến long tại Ä‘iá»n, cÅ©ng đẩy Âu Dương Phong lùi lại mấy bước. Hồng Thất công may mà hóa giải mau lẹ, chưa bị trá»ng thương nhưng ná»­a ngưá»i tê rần, nhất thá»i đã không côn cách nào tái chiến. Y là thân phận đại tôn sư, nếu không nhận thua thì không khác gì kẻ vô lại, đồng thá»i trong lòng quả thật khâm phục đối phương võ công cao cưá»ng, bèn ôm quyá»n nói:
- Âu Dương huynh, lão khiếu hóa khâm phục ngươi rồi, ngươi là thiên hạ đệ nhất võ công!
Âu Dương Phong ngẩng đầu lên trá»i cưá»i lá»›n, hai tay khua rối lên trá»i:
- Hoàng Dược Sư “Äoàn Hoàng gia, ngươi có phục ta hay không?
Hoàng Dược Sư trong lòng bất nhẫn, nghĩ thầm:
- Danh hiệu thiên hà đệ nhất võ công lại rÆ¡i vào tay má»™t thằng Ä‘iên, mình và lão khiếu hóa há lại không bị thiên hạ chê cưá»i sao?
Nhưng nếu bước lên tái đấu thì tự lượng sức mình khó lòng thủ thắng, đành gật gật đầu.
Âu Dương Phong nhìn QuáchTĩnh nói:
- Hài nhi, võ nghệ cha ngươi cái thế, thiên hạ vô địch, ngươi có mừng không?
Âu Dương Khắc là con cá»§a y tư thông vá»›i chị dâu sinh ra, tiếng là chú cháu nhưng thật ra là cha con, lúc ấy y thần trí ná»­a mê ná»­a tỉnh, tưởng Quách TÄ©nh là Âu Dương Khắc, lại Ä‘em chuyện bí mật giữ kín trong lòng mấy mươi năm nói ra. Quách TÄ©nh nghÄ© má»i ngưá»i ở đây Ä‘á»u không phải là đối thá»§ cá»§a y danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ công cá»§a y quả không có gì đáng xấu hổ bèn nói:
- Bá»n ta Ä‘á»u đánh không lại ngươi!
Âu Dương Phong hì hì cưá»i ngá» nghệch, há»i Hoàng Dung:
- Con dâu ngoan, ngươi mừng không? .
Hoàng Dung thấy ba ngưá»i cha, sư phụ, Quách TÄ©nh nối nhau thua trận đã sá»›m nghÄ© cách đối phó vá»›i gã Ä‘iên này, nhưng nghÄ© tá»›i nghÄ© lui không ra kế hay, lúc ấy nghe y há»i lại thấy y hoa tay múa chân, dáng vẻ kỳ quái dưới ánh nắng cái bóng sau lưng y cÅ©ng lắc la lắc lư, linh cÆ¡ chợt động bèn nói:
- Ai nói ngươi là thiên hạ đệ nhất? Có má»™t ngưá»i ngươi không đánh thắng được đâu.
Âu Dương Phong cả giận ưỡn ngực nói:
- Là ai? Là ai? Bảo y ra đây tỷ thí với ta.
Hoàng Dung nói:
- Ngưá»i ấy võ công cao cưá»ng, nhất định ngươi không thắng được y đâu.
Âu Dương Phong nói:
- Là ai? Là ai? Bảo y ra đây tỷ thí với ta.
Hoàng Dung nói:
- Y tên Âu Dương Phong.
Âu Dương Phong gãi đầu gãi tai, nghi ngỠnói:
- Âu Dương Phong à?
Hoàng Dung nói:
- Không sai. Ngươi tuy võ công cao cưá»ng nhưng không đánh thắng được Âu Dương Phong đâu.
Âu Dương Phong trong lòng càng hồ đồ, chỉ cảm thấy cái tên Âu Dương Phong nghe rất quen, nhất định là ngưá»i rất gần gÅ©i vá»›i mình, nhưng mình là ai?
Liá»n buá»™t miệng há»i:
- Thế ta là ai?
Hoàng Dung cưá»i nhạt nói:
- Ngươi là ngươi. Ngươi tá»± mình còn không biết, sao lại há»i ta?
Âu Dương Phong trong lòng lạnh buốt, nghiêng đầu vất vả suy nghÄ©, nhưng trong óc hoàn toàn rối loạn, càng muốn truy tầm xem mình là ai lại càng không hiểu rõ. Nên biết những ngưá»i có trí lá»±c siêu việt có lúc má»™t mình suy nghÄ© thưá»ng nghÄ© rằng:
- Mình là ai? Trước khi sinh ra mình là cái gì? Sau khi chết mình sẽ là cái gì?
Rất nhiá»u nghi vấn. Những triết nhân xưa nay thưá»ng vì thế mà khốn khổ. Âu Dương Phong tài trí hÆ¡n ngưá»i, bấy nhiêu nghi vấn có lúc cÅ©ng từng hiện ra trong óc, lúc ấy liên tiếp đánh thắng ba đại cao thá»§, nhưng kinh mạch toàn thân lúc thuận lúc nghịch, trong lòng lúc mừng lúc giận, lại chợt nghe Hoàng Dung nói thế, bất giác nhìn quanh ngÆ¡ ngác, lẩm bẩm:
- Ta, ta là ai? Ta ở đâu đây? Ta đang làm gì?
Hoàng Dung nói:
- Âu Dương Phong muốn tìm ngươi tỷ thí, muốn cướp Cứu âm chân kinh của ngươi.
Âu Dương Phong nói:
- Y ở đâu?
Hoàng Dung chỉ vào cái bóng sau lưng y, nói:
- Kia, y đứng sau lưng ngươi kia.
Âu Dương Phong quay mau đầu lại, nhìn thấy cái bóng của mình, sửng sốt nói:
- Äó.., đó.., y.., y... .
Hoàng Dung nói:
- Y muốn đánh ngươi đấy!
Âu Dương Phong ngồi xổm xuống, phát chưởng tấn công cái bóng, cái bóng cÅ©ng đồng thá»i ngồi xuống đánh ra má»™t chưởng. Âu Dương Phong cả sợ, chưởng trái chưởng phải liên hoàn đánh ra, cái bóng hai tay cÅ©ng rung lên không thôi: Âu Dương Phong thấy đối phương ra đòn lợi hại, xoay ngưá»i chống cá»±, y quay mặt vá» phía mặt trá»i, cái bóng đã ở sau lưng. Y phát giác địch nhân đột nhiên mất hút, kêu lá»›n:
- Chạy đi đâu?
Rồi sấn vỠbên trái mấy bước.
Bên trái là má»™t vách núi trá»c nhẳn bóng, ánh nắng trá»i chiếu cái bóng cá»§a y lên vách núi, càng giống má»™t địch nhân đứng thẳng. Âu Dương Phong quyá»n phải vung mạnh đánh vào vách núi, chỉ thấy Ä‘au tá»›i mức muốn gãy hết xương, kêu lá»›n:
- Lợi hại thật?
Rồi lập tức phi chân trái đá ra. Chỉ thấy cái bóng trong vách núi cÅ©ng nhấc chân đá lên, hai chân chạm nhau, Âu Dương Phong Ä‘au không chịu nổi, không dám tái đấu, xoay ngưá»i định chạy.
Lúc ấy y chạy vá» phía mặt trá»i, quả nhiên không thấy địch nhân, chạy ra má»™t trượng, quay đầu nhìn lại chỉ thấy cái bóng Ä‘uổi sát theo sau, hoảng sợ kêu lên:
- Nhưá»ng cho ngươi danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ công đấy, ta nhận thua là được.
Cái bóng không hỠđộng đậy. Âu Dương Phong xoay ngưá»i chạy tiếp, vừa quay đầu lại thấy cái bóng Ä‘uổi sát theo. Y chạy không thoát, đánh không thắng, sợ tá»›i mức khiếp đảm, vừa kêu vừa la, chạy thẳng xuống núi. Qua má»™t lúc, nghe tiếng y từ dưới sưá»n núi văng vẳng vang lên, vẫn là “Äừng Ä‘uổi ta, đừng Ä‘uổi ta!
Tài sản của Cánh gà nướng

  #77  
Old 03-06-2008, 10:05 AM
Cánh gà nướng's Avatar
Cánh gà nướng Cánh gà nướng is offline

Äại sắc lang bán cánh gà nướng
Vu Thần Giáo
Thống LÄ©nh Quân Äoàn Liệp Sát
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Singapore
Bài gởi: 1,138
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngày 4 giá»
Xu: 0
Thanks: 5,969
Thanked 298 Times in 76 Posts
Hồi 40(b):HOA SƠN LUậN KIếM



Hoàng Dược Sư và Hồng Thất công thấy má»™t vị đại tôn sư võ há»c má»™t Ä‘á»i trở thành như thế bất giác nhìn nhau thở dài. Lúc ấy tiếng kêu cá»§a Âu Dương Phong lúc đứt lúc nối đã cách mấy dặm, nhưng tiếng vá»ng trong sÆ¡n cốc vẫn vang lên không ngá»›t, nghe như sói kêu ma khóc, bốn ngưá»i tuy đứng dưới ánh sáng mặt trá»i mà trong lòng Ä‘á»u cảm thấy á»›n lạnh. Hồng Thất công thở dài nói:
- Ngưá»i này không sống được lâu đâu.
Quách Tĩnh đột nhiên nói một mình:
- Còn ta? Ta là ai?
Hoàng Dung biết y là ngưá»i ngay thẳng, chỉ sợ y vất vả suy nghÄ© vá» chuyện ấy lại càng ngÆ¡ ngẩn, vá»™i nói:
- Ngươi là Quách TÄ©nh. TÄ©nh ca ca, đừng nghÄ© vá» mình nữa, cứ nghÄ© vá» việc cá»§a ngưá»i ta thôi.
Quách Tĩnh giật mình tỉnh ngộ nói:
- Äúng thế. Sư phụ, Hoàng đảo chá»§, chúng ta xuống núi thôi.
Hồng Thất công mắng:
- Tiểu tá»­ ngốc, ngươi còn gá»i y là Hoàng đảo chá»§ à? Ta lại tát cho ngươi mấy cái bây giá».
Quách TÄ©nh ngẩn ngưá»i, chỉ thấy Hoàng Dung mặt đỠbừng, như cưá»i mà không phải cưá»i, lập tức tỉnh ngá»™, thẹn thùng kêu lên:
- Nhạc phụ!
Hoàng Dược Sư hô hô cưá»i rá»™, má»™t tay kéo con gái, má»™t tay kéo Quách TÄ©nh, nói vá»›i Hồng Thất công:
- Thất huynh, đạo cá»§a võ há»c vô cùng vô tận, hôm nay nhìn thấy võ công cá»§a Lão Äá»™c vật, quả thật khiến ngưá»i ta vừa sợ vừa thẹn. Từ khi Trùng Dương chân nhân qua Ä‘á»i, càng không có ai là thiên hạ đệ nhất võ công nữa.
Hồng Thất công nói:
- Dung nhi thì công phu nấu nướng là thiên hạ đệ nhất, chuyện đó thì ta dám nói.
Hoàng Dung bÄ©u môi cưá»i nói:
- Không cần phải khen, chúng ta xuống núi mau Ä‘i, con sẽ nấu vài món ăn ngon cho ngưá»i là được.
Hồng Thất công, Hoàng Dược Sư, Quách TÄ©nh, Hoàng Dung bốn ngưá»i xuống Hoa sÆ¡n, Hoàng Dung giá»i lá»±a thức ngon, thạo việc nấu nướng, cho Hồng Thất công ăn má»™t trận thá»a thích. Äêm ấy bốn ngưá»i ngụ lại tái khách Ä‘iếm, cha con Hoàng Dược Sư ngá»§ má»™t phòng, Quách TÄ©nh và Hồng Thất công ngá»§ má»™t phòng.
Sáng hôm sau Quách TÄ©nh tỉnh dậy thì Hồng Thất công ngá»§ trên giưá»ng đối diện không biết đã Ä‘i đâu trên bàn còn ba chữ lá»›n viết bằng mỡ:
- Ta đi đây.
Cũng không biết là dùng đùi gà hay giò heo viết lên.
Quách Tĩnh vội chạy qua báo cho cha con Hoàng Dược Sư. Hoàng Dược Sư thở dài nói:
- Thất huynh nhất sinh hành sự như con thần long, thấy đầu mà không thấy đuôi.
Rồi nhìn Quách Hoàng hai ngưá»i mấy cái, nói:
- TÄ©nh nhi, mẹ ngươi qua Ä‘á»i rồi, ngưá»i thân nhất trên Ä‘á»i là đại sư phụ Kha Trấn ác cá»§a ngươi, ngươi theo ta tá»›i đảo Äào Hoa má»i đại sư phụ ngươi làm chá»§ hôn, hoàn thành hôn sá»± giữa ngươi và Dung nhi được không?
Quách TÄ©nh buồn vui lẫn lá»™n, nói không nên lá»i, chỉ gật đầu liên tiếp. Hoàng Dung bÄ©u môi cưá»i khẽ, định mắng y là:
- Thằng ngốc.
Nhưng đưa mắt nhìn cha một cái, lại nhịn không nói ra.
Ba ngưá»i dá»c đưá»ng du sÆ¡n ngoạn thá»§y, thong thả Ä‘i vá» phía đông nam, không phải má»™t ngày đã tá»›i địa hạt lá»™ nam Lưỡng Chiết, thấy đảo Äào Hoa đã không còn xa nữa, đột nhiên trên không có tiếng Ä‘iêu kêu rất gấp, hai con bạch Ä‘iêu từ phía bắc bay xuống.
Quách Tĩnh cả mừng, buông tiếng hú dài, đôi điêu đáp:
- Xuống đậu trên vai y.
Y lúc rá»i Mông Cổ lên đưá»ng vá»™i vã chưa kịp mang theo đôi Ä‘iêu. Lúc bấy giá» gặp lại vô cùng mừng rỡ, đưa tay không ngừng vuốt ve lưng Ä‘iêu, chợt thấy chân con Ä‘iêu trống có buá»™c má»™t miếng Ä‘a cuá»™n thành cái ống nhá», vá»™i mở ra xem, chỉ thấy bên trên dùng mÅ©i Ä‘ao nhá»n rạch mấy hàng chữ Mông Cổ:“Quân ta tấn công xuống nam, định tập kích Tương Dương, biết ông tinh trung vì nước nên liá»u chết báo tin. Ta làm lụy mẹ ông chết thảm, thẹn thùng không còn mặt mÅ©i nào gặp lại, qua thành xa ở phương tây nương tá»±a trưởng huynh, suốt Ä‘á»i không vỠđất cÅ© nữa. Mong ông tá»± trân trá»ng, hưởng phúc thá» vô cùng.â€
Trên tấm da ấy không đỠlạc khoản nhưng Quách TÄ©nh vừa nhìn thấy đã biết ngay là thá»§ bút cá»§a công chúa Hoa Tranh, lúc ấy bèn dịch văn tá»± Mông Cổ trên tấm da cho cha con Hoàng Dược Sư nghe. Rồi há»i:
- Nhạc phụ, ngưá»i nói nên làm thế nào?
Hoàng Dược Sư nói:
- Ở đây tuy gần Lâm An, nhưng báo cho triá»u đình biết thì ngưá»i chấp chính chưa chắc đã tin, ngần ngừ không quyết, ắt lỡ việc lá»›n. Con tiểu hồng mã cá»§a ngươi cước lá»±c mau lẹ, nên lập tức tá»›i Tương Dương. Nếu viên trấn tướng ở đó chịu nghe lá»i thì ngươi giúp y giữ thành, nếu không thì cứ má»™t chưởng đánh chết y, suất lãnh sÄ© tốt bách tính cùng ngăn chặn đại quân Mông Cổ. Ta và Dung nhi ở đảo Äào Hoa chá» tin mừng Quách TÄ©nh luôn miệng khen hay, Hoàng Dung trên mặt thì có vẻ không vui. Quả thật là biết con gái không ai bằng cha, Hoàng Dược Sư cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c, Dung nhi, ngươi Ä‘i Ä‘i. Làm xong việc lá»›n thì phải lập tức trở vá», cho dù triá»u đình có phong thưởng cÅ©ng không nên đếm xỉa gì tá»›i.
Hoàng Dung cả mừng, cưá»i nói:
- Cái đó tự nhiên.
Hai ngưá»i lạy chào cha, cùng cưỡi má»™t ngá»±a giong cương Ä‘i vá» phía tây.
Quách TÄ©nh chỉ sợ chậm mất má»™t ngày, quân Mông Cổ đã phá thành rồi, lúc ấy thì thảm cảnh tàn sát khó có thể tưởng tượng, nên trên đưá»ng không dám trá»… nải.
Buổi tối hôm ấy há»i nÆ¡i trú lại, thì đã tá»›i nÆ¡i giáp giá»›i giữa lá»™ nam Lưá»ng Chiết và lá»™ nam Giang Tây.
Quách TÄ©nh cất miếng da có thá»§ bút cá»§a Hoa Tranh trong bá»c, nhá»› tá»›i lúc nhá» cùng Hoa Tranh, Äà Lôi nô đùa trên đại mạc, bao nhiêu tình cảnh Ä‘á»u như hiện ra trước mắt, vô cùng buồn thảm. Hoàng Dung mặc kệ y ngÆ¡ ngẩn xuất thần, cứ vá áo dưới đèn.
Quách Tĩnh chợt nói:
- Dung nhi, cô ta nói là làm lụy khiến mẹ ta chết thảm, thẹn không còn mặt mũi nào gặp ta, như thế là có ý gì?
Hoàng Dung nói:
- Cha cô ta bức tử mẹ ngươi, tự nhiên cô ta trong lòng khó xử.
Quách Tĩnh Ỡmột tiếng, cúi đầu nhớ lại tình hình trước và sau khi mẹ mất, đột nhiên nhảy bật dậy, đập mạnh xuống bàn một cái kêu lên ta biết rồi, té ra là thế!
Hoàng Dung bị y làm giật mình, mÅ©i kim đâm vào tay ứa máu, cưá»i nói:
- Biết thế nào, cứ chuyện bé xé ra to, ngươi biết cái gì?
Quách Tĩnh nói:
- Ta và mẹ lén mở mật lệnh cá»§a đại hãn, quyết ý vá» nam, lúc ấy trong lá»u không có ai khác mà đại hãn lại lập tức biết ngay, bắt mẹ con ta tá»›i, đến ná»—i mẹ ta tá»± vẫn tá»±u nghÄ©a. Tại sao chuyện ấy lá»™ ra, trước nay ta vẫn không hiểu, té ra, té ra là cô ta.
Hoàng Dung lắc đầu nói:
- Công chúa Hoa Tranh thật lòng thương yêu ngươi, cô ta quyết không tố cáo làm hại ngươi đâu.
Quách Tĩnh nói:
- Cô ta không hại ta, nhưng là muốn giữ ta lại. Cô ta ở ngoài trướng nghe mẹ con ta nói chuyện, Ä‘i báo cho cha biết, chỉ cho rằng đại hãn nhất định sẽ giữ không cho ta Ä‘i, nào ngá» lại sinh ra đại há»a như thế .
Nói xong liên tiếp thở dài.
Hoàng Dung nói:
- Äó là cô ta vô tình có lá»—i, ngươi cÅ©ng nên tá»›i Tây Vá»±c tìm cô ta Ä‘i?
Quách Tĩnh nói:
- Ta và cô ta chỉ có tình nghĩa anh em, cô ta bây giỠsống dựa vào trưởng huynh, ở Tây Vực vô cùng tôn quý, ta đi tìm làm gì?
Hoàng Dung mỉm cưá»i duyên dáng, trong lòng rất vui vẻ.
Hôm ấy hai ngưá»i má»™t ngá»±a tá»›i huyện Thượng Nhiêu ở lá»™ nam Giang Tây, trên đưá»ng núi cá» cao tá»›i bụng ngá»±a, vô cùng hoang vắng, thấy phía trước có má»™t dải rừng rậm tối Ä‘en. Äang trên đưá»ng Ä‘i, đôi bạch Ä‘iêu trên không đột nhiên kêu lên tức giận sà mau xuống, chá»›p mắt đã khuất sau cánh rừng. Quách Hoàng hai ngưá»i biết có chuyện lạ vá»™i thúc ngá»±a Ä‘uổi theo. Vòng qua cánh rừng, chỉ thấy đôi Ä‘iêu Ä‘ang bay lượn lên xuống ác đấu vá»›i má»™t ngưá»i, nhìn tá»›i thì ra là Bành trưởng lão cá»§a Cái bang. Chỉ thấy y huy động cương Ä‘ao bảo vệ toàn thân, Ä‘ao pháp mau lẹ hiểm độc đôi Ä‘iêu tuy dÅ©ng mãnh nhưng cÅ©ng khó mà thá»§ thắng. Äấu được má»™t lúc, con Ä‘iêu trống đột nhiên liá»u mạng lao xuống quặp vào khăn cá»§a Bành trưởng lão mổ mạnh vào đầu y má»™t cái. Bành trưởng lão cương Ä‘ao vung lên, chém rụng má»™t má»› lông cánh cá»§a nó.
Hoàng Dung thấy má»™t bên đầu Bành trưởng lão trá»c lóc, thiếu mất má»™t miếng da, không há» má»c tóc, lập tức hiểu ra:
- Lần trước Ä‘iêu nhi bị trúng tên, té ra là gã ăn mày xấu xa này bắn. Vá» sau đôi Ä‘iêu ác đấu vá»›i ngưá»i ta ở cạnh chợ Thanh Long, cào được má»™t miếng da đầu thì cÅ©ng chính là gã ăn mày độc ác này.
Bèn cao giá»ng quát:
- Há» Bành kia, ngươi nhìn xem bá»n ta là ai.
Bành trưởng lão ngẩng đầu thấy hai ngưá»i, hoảng sợ tá»›i mức hồn phi phách tán, quay ngươi định chạy.
Con điêu trống sà mau xuống mổ vào đỉnh đầu y.
Bành trưởng lão vung Ä‘ao bảo vệ trên đầu, con Ä‘iêu mái bên cạnh cÅ©ng sà mau xuống, chiếc má» dài vươn ra mổ trúng mắt trái y. Bành trưởng lão kêu lá»›n má»™t tiếng, ném cương Ä‘ao xuống nhảy vào má»™t bụi gai bên cạnh, bụi gai này rất rậm rạp, Bành trưởng lão tính mạng là quan trá»ng, còn kể gì tá»›i việc bị gai cào, vừa lăn vừa bò rúc vào chá»— rậm rạp nhất. Lúc ấy thì đôi Ä‘iêu đã không còn cách nào đả thương y nữa, chỉ là không chịu bá» qua, cứ bay vòng quanh bụi gai không chịu Ä‘i.
Quách TÄ©nh gá»i đôi Ä‘iêu, kêu lên:
- Y đã mất một mắt, tha cho y thôi.
Chợt nghe trong bụi cỠrậm sau lưng vang lên mấy tiếng kêu, Quách Tĩnh kêu lên:
- A?
Tung ngưá»i nhảy xuống ngá»±a, vạch bụi cá» ra, chỉ thấy má»™t đứa nhá» ngồi dưới đất, bên cạnh lá»™ ra hai bàn chân đàn bà, vá»™i vạch cá» tiếp, chỉ thấy má»™t cô ái áo xanh ngã ngất trên mặt đất, chính là Mục Niệm Từ.
Hoàng Dung vừa sợ vừa mừng, kêu lớn:
- Mục tỷ tỷ?
Rồi cúi xuống đỡ lên.
Quách TÄ©nh bế đứa nhá» lên, đứa nhỠánh mắt long lanh nhìn y chằm chằm, không há» sợ hãi. Hoàng Dung đẩy mấy cái lên ngưá»i Mục Niệm Từ, lại dùng sức ấn lên mÅ©i nàng.
Mục Niệm Từ dần dần tỉnh lại, mở mắt nhìn thấy hai ngưá»i, ngá» là Ä‘ang trong mÆ¡, run lên nói:
- Ngươi.., ngươi là Quách đại ca... Hoàng muội tử... .
Quách Tĩnh nói:
- Mục thế tỷ, tại sao lại ở đây? Cô không bị thương chứ?
Mục Niệm Từ chống tay muốn đứng lên, nhưng chưa đứng vững đã ngã xuống, chỉ thấy hai tay hai chân nàng Ä‘á»u bị trói chặt. Hoàng Dung vá»™i bước qua cắt dây trói cho nàng. Mục Niệm Từ không quên đứa nhá» mà Quách TÄ©nh Ä‘ang bế, định thần hồi lâu, má»›i có vẻ xấu hổ kể lại những chuyện đã qua.
Nguyên là Mục Niệm Từ thất thân vá»›i Dương Khang trên núi Thiết Chưởng, lại có mang, chỉ mong vá» tá»›i nÆ¡i ở cÅ© tại phá»§ Lâm An, nhưng Ä‘i tá»›i Thượng Nhiêu, thì đã không còn chi trì được nữa, bèn ngụ lại ở má»™t gian nhà bá» hoang trong rừng, không bao lâu thì sinh được má»™t đứa con trai. Nàng không muốn thấy mặt ngưá»i khác, định cứ ở lại trong rừng săn bắt hái lượm để sống, may là đứa nhá» thông minh lanh lợi, cÅ©ng khiến nàng đỡ được ná»—i hiu quạnh.
Hôm ấy nàng dắt con Ä‘i nhặt cá»§i trong rừng, vừa khéo Bành trưởng lão Ä‘i qua, thấy nàng xinh đẹp sấn vào định có ý phi lá»…. Mục Niệm Từ võ công tuy cÅ©ng không kém, nhưng Bành trưởng lão là má»™t trong bốn đại trưá»ng lão cá»§a Cái bang, có thể sánh ngang vá»›i bá»n Lá»— Hữu Cước, chỉ sau có Hồng Thất công mà thôi, Mục Niệm Từ tá»± nhiên không phải là đối thá»§ cá»§a y, không bao lâu đã bị y đánh ngã trói lại, vừa sợ vừa giận ngất Ä‘i. Nếu không phải là Quách Hoàng hai ngưá»i Ä‘i ngang, mà đôi Ä‘iêu ánh mắt sắc bén, từ trên không phát hiện được kẻ thù thì Mục Niệm Từ má»™t Ä‘á»i khốn khổ, thế ắt lại phải chịu nhục vá»›i tên ác đồ này rồi.
Äêm ấy Quách Hoàng hai ngưá»i nghỉ lại ở nhà Mục Niệm Từ. Hoàng Dung kể việc Dương Khang chết trong miếu Thiết Thương ở huyện Gia Hưng, thấy Mục Niệm Từ lệ rÆ¡i như mưa, có ý không quên tình cÅ©, càng không dám nói rõ chân tình, chỉ nói:
- Dương Khang bị trúng độc của Âu Dương Phong.
Nghĩ thầm:
- Như thế cũng không phải mình bịa đặt, y há chẳng phải bị trúng chất độc của độc xà của Âu Dương Phong mà chết sao?
Quách Tĩnh thấy đứa nhỠmặt mũi anh tuấn, nhớ tới việc kết nghĩa với Dương Khang, than thở không thôi. Mục Niệm Từ rơi lệ nói:
- Quách đại ca, xin ngươi đặt cho đứa nhỠnày một cái tên.
Quách Tĩnh nghĩ một lúc rồi nói:
- Ta và cha nó kết nghÄ©a anh em, chỉ đáng tiếc là kết thúc không hay, ta cÅ©ng chưa hết nghÄ©a vá»›i bạn bè, đó là má»™t Ä‘iá»u đáng ân hận trong Ä‘á»i. Chỉ mong đứa nhá» này lá»›n lên có lá»—i ắt sá»­a, ra sức làm Ä‘iá»u nhân nghÄ©a, ta đặt tên cho nó là Dương Quá, tá»± Cải Chi, cô thấy được không?
Mục Niệm Từ cảm tạ nói:
- Chỉ mong được như lá»i Quách đại ca.
Sáng hôm sau, Quách TÄ©nh và Hoàng Dung tặng Mục Niệm Từ nhiá»u tiá»n bạc để hai mẹ con sinh sống qua ngày. Quách TÄ©nh khuyên nàng vá» Lâm An. Mục Niệm Từ chỉ lắc đầu không đáp, lát sau má»›i khẽ nói:
- Hai mẹ con ta tới miếu Thiết Thương ở Gia Hưng thăm mộ cha nó trước.
Ba ngưá»i từ biệt nhau, buồn bã chia tay.
Hai ngưá»i Ä‘i vá» phía tây tá»›i lá»™ nam Lưá»ng Hồ, chuyển lên phía bắc, không phải má»™t ngày tá»›i Tương Dương, thấy dân tình yên ổn chợ búa sầm uất, hoàn toàn không có dấu hiệu chiến tranh, biết đại quân Mông Cổ chưa tá»›i, trong lòng cÅ©ng được an á»§i. Tương Dương là trá»ng trấn phía bắc cá»§a nhà Nam Tống, có đặt chức An phá»§ sứ, lại thêm tinh binh bảo vệ. Quách TÄ©nh nghÄ© tá»›i quân tình khẩn cấp, không kịp ghé nhà trá», cùng Hoàng Dung tìm tá»›i yết kiến An phá»§ sứ Lữ Văn Äức.
Vị An phá»§ sứ này tay cầm binh phù, oai phong lẫm liệt, Quách TÄ©nh tuy ở Mông Cổ từng làm nguyên soái nhưng ở Nam Tống thì chỉ là má»™t ngưá»i dân thưá»ng áo vải, làm sao gặp được y? Hoàng Dung biết không có tiá»n không xong, bèn tiếng ngưá»i giữ cá»­a má»™t lượng vàng. Ngưá»i giữ cá»­a tuy lập tức biến sắc, lá»™ vẻ mừng rỡ, nhưng xếp ngày tiếp khách cá»§a An phá»§ sứ thì mau nhất cÅ©ng phải sau ná»­a tháng, lúc ấy chỉ tiếp kiến các đạt quan quý nhân, cÅ©ng chưa chắc đã có thể gặp được Quách TÄ©nh. Quách TÄ©nh sốt ruá»™t kêu lên:
- Quân tình khẩn cấp, làm sao chỠđược?
Hoàng Dung vá»™i đưa mắt ra hiệu, kéo y qua má»™t bên, hạ giá»ng nói:
- Tối nay xông vào gặp!
Hai ngưá»i tìm nÆ¡i nghỉ ngÆ¡i, chỠđến quá canh hai thi triển khinh công đột nhập vào phá»§ An phá»§ sứ. An phá»§ sứ Lừ Văn Äức Ä‘ang ôm ngưá»i thiếp ngồi cao uống rượu nghe nhạc, toàn tâm toàn ý vá»— vá» ngưá»i thiếp cá»§a mình. Quách Hoàng hai ngưá»i nhảy vào, Quách TÄ©nh vái dài nói:
- Tiểu nhân có chuyện quân vụ khẩn cấp xin bẩm báo.
Lữ Văn Äức cả kinh quát lá»›n:
- Có thích khách!
Rồi đẩy ngưá»i thiếp ra chui xuống gầm bàn. Quách Tình sãi chân bước tá»›i, nắm má»™t cái nhấc y lên nói:
- An phủ sứ đừng sợ, tiểu nhân không có ý làm hại.
Rồi đẩy y ngồi vào chỗ cũ.
Lữ Văn Äức sợ tá»›i mức mặt không còn huyết sắc chỉ run lẩy bẩy. Chợt thấy dưới thá»m có mấy mươi tên quân sÄ© xông vào, Ä‘á»u cầm Ä‘ao thương, sấn tá»›i định cứu. Hoàng Dung rút chuá»· thá»§ ra chÄ©a vào ngá»±c Lữ Văn Äức. Äám quân sÄ© đồng thanh quát tháo nhưng không dám sấn lên. Hoàng Dung nói ngươi bảo hỠđừng làm ầm lên, bá»n ta có chuyện muốn nói.
Lữ Văn Äức tay chân run bần bật hạ lệnh, đám quân sÄ© lúc bấy giá» má»›i im lặng.
Quách TÄ©nh thấy y nắm quân má»™t mặt, lãnh trá»ng nhiệm ngăn giặc giữ đất mà lại bị thịt như thế, trong lòng thầm than thở, lúc ấy bèn báo tin đại quân Mông Cổ sắp đánh úp Tương Dương, xin y lập tức Ä‘iá»u binh khiển tướng, bố trí chướng ngại vật để giữ thành. Lữ Văn Äức trong bụng hoàn toàn không tin, nhưng miệng thì liên tiếp vâng dạ. Hoàng Dung thấy y cứ phát run, bèn há»i ngưá»i có nghe không?
Lữ Văn Äức nói:
- Nghe.., nghe rồi.
Hoàng Dung há»i:
- Nghe cái gì?
Lữ Văn Äức nói:
- Có.., có quân Kim sắp tới đánh úp, phải chuẩn bị đỠphòng, phải chuẩn bị đỠphòng.
Hoàng Dung tức giận nói:
- Là quân Mông Cổ, không phải quân Kim!
Lừ Văn Äức giật nảy mình, ná»›i:
- Quân Mông Cổ à? Không phải đâu. Mông Cổ và thừa tướng chúng ta liên minh đánh Kim, quyết không có ý khác.
Hoàng Dung nghiến răng nói:
- Ta nói quân Mông Cổ thì là quân Mông Cổ.
Lữ Văn Äức gật đầu lia lịa, nói:
- Cô nương nói quân Mông Cổ thì là quân Mông Cổ.
Quách Tĩnh nói:
- Tính mệnh nhà cá»­a cá»§a bách tính trong quận toàn nằm trong tay đại nhân. Tương Dương là bình phong cá»§a Nam triá»u, đại nhân phải thật lưu ý.
Lữ Văn Äức nói:
- Không sai, không sai, lão huynh nói không sai chút nào. Má»i lão huynh cứ vá» thôi.
Quách Hoàng hai ngưá»i thở dài má»™t tiếng, vượt tưá»ng ra ngoài, chỉ nghe sau lưng má»i ngưá»i quát tháo ầm lên:
- Bắt thích khách, bắt thích khách!
Ầm ĩ một hồi.
Hai ngưá»i chá» hai ngày, thấy trong thành không có động tÄ©nh gì, Quách TÄ©nh nói:
- Gã An phá»§ sứ này thật đáng ghét! Chẳng bằng theo lá»i nhạc phụ, cứ giết y trước rồi sẽ định kế.
Hoàng Dung nói:
- Trong vòng vài ngày quân giặc sẽ tới. Gã cẩu quan này giết không có gì đáng tiếc, chỉ là trong thành tất nhiên sẽ đại loạn, quân không có tướng, khó mà chống địch.
Quách Tĩnh cau mày nói:
- Äúng thế, nhưng làm sao bây giá»?
Hoàng Dung trầm ngâm nói:
- Trong Tả truyện có chép má»™t chuyện cÅ© gá»i là Huyá»n Cao khao quân, hay chúng ta cứ theo cách ấy.
Quách Tĩnh mừng rỡ nói:
- Dung nhi, Ä‘á»c sách quả thật là rất có ích. Äó là chuyện gì, cô mau nói cho ta nghe, xem chúng ta có há»c được không.
Hoàng Dung nói:
- Há»c thì có thể há»c, chỉ là phải mượn thân xác cá»§a ngươi để dùng má»™t phen.
Quách Tĩnh sửng sốt nói:
- Cái gì?
Hoàng Dung không đáp, lại bật ra tiếng cưá»i khúc khích.
Nàng cưá»i má»™t lúc má»›i nói:
- ÄÆ°á»£c, ta kể chuyện ấy cho ngươi nghe. Vào thá»i Xuân thu, nước Trịnh có má»™t thương nhân tên Huyá»n Cao, y ra ngoài buôn bán, trên đưá»ng gặp đại quân nước Tần Ä‘ang tá»›i đánh úp nước Trịnh. Lúc ấy nước Trịnh hoàn toàn không đỠphòng, chỉ e quân Tẩn mà tá»›i là sẽ lập tức mất nước. Huyá»n Cao tuy là thương nhân nhưng rất yêu nước, lúc ấy nghÄ© ra má»™t kế, má»™t mặt sai ngưá»i liá»n đêm vá» báo cho Trịnh bá, mình thì dắt mưá»i hai con bò tá»›i gặp chá»§ tướng quân Tần nói là vâng lệnh Trịnh bá tá»›i khao quân. Tướng Tần cho rằng nước Trịnh đã có phòng bị, không dám đánh úp nữa, lập tức Ä‘em quân vá».
Quách Tĩnh mừng rỡ nói:
- Kế ấy rất hay, nhưng tại sao lại nói phải mượn thân xác của ta?
Hoàng Dung cưá»i nói:
- Không phải là cần mưá»i hai con bò sao? Ngươi tuổi con trâu, có phải không?
Quách Tĩnh nhảy bật dậy kêu lên:
- Giá»i lắm, cô quanh co để chá»­i ta.
Rồi đưa ngón tay cù nàng. Hoàng Dung phá ra cưá»i bá» chạy.
Hai ngưá»i trò chuyện má»™t lúc, Hoàng Dung nói:
- Äêm nay chúng ta vào phá»§ An phá»§ sứ lấy trá»™m má»™t má»› vàng bạc cá»§a y, sáng mai ta sẽ mặc nam trang, khoác quần áo nhà quan, ra ngoài khao thưởng đại quân Mông Cổ, xem có thể lừa được há» lui quân không.
Quách TÄ©nh vá»— tay khen hay. Äêm ấy hai ngưá»i theo kế mà làm, gã An phá»§ sứ này kiếm được vàng bạc chất cao như núi, hai ngưá»i trá»™m được má»™t bao vàng bạc lá»›n và má»™t bá»™ quan phục, ngưá»i trong phá»§ Ä‘á»u ngá»§ say không biết. Hoàng Dung đổi mặc quan phục, rõ ràng là má»™t viên quý quan tuấn tú, lúc ấy mang vàng bạc lên con tiểu hồng mã phi vá» phía bắc.
Äến giá» Ngá» hôm sau, Quách TÄ©nh ngóng cổ chỠở cá»­a bắc, chỉ thấy con tiểu hồng mã phi nhứ bay trong đám bụi mù, vá»™i bước ra đón. Hoàng Dung kéo cương ngá»±a, mặt hiện vẻ hoảng sợ, run lên nói:
- Äại quân Mông Cổ e có hÆ¡n mưá»i vạn, chúng ta làm sao chống cá»± được?
Quách Tĩnh giật nảy mình nói:
- Nhiá»u đến thế à?
Hoàng Dung nói:
- Xem ra Thành Cát Tư Hãn đã dốc cả nước tá»›i đánh, định má»™t trận diệt Tống. Ta Ä‘em vàng bạc tặng cho viên đại tướng tiên phong, y không choán được chúng ta đã biết tin, nói mượn đưá»ng để đánh Kim chứ không phải là đánh Tống. Ta dùng lá»i lẽ vạch trần chân tướng, y kinh nghi bất định, lập tức dừng ngá»±a lại không tiến, chắc là sẽ hồi báo lại vá»›i đại nguyên soái.
Quách Tỉnh nói:
- Nếu hỠlui quân thì tự nhiên không gì tốt bằng, nhưng chỉ sợ.., nhưng chỉ sợ... .
Hoàng Dung nhướng mày nói:
- Xem thanh thế của quân Mông Cổ như thế nhất định sẽ không chịu khinh dị rút lui. Quách Tĩnh nói:
- Cô nghĩ cách nào hay đi.
Hoàng Dung lắc đầu nói:
- Ta đã nghÄ© suốt má»™t ngày má»™t đêm rồi. TÄ©nh ca ca, nếu nói đơn đả độc đấu thì trong thiên hạ chỉ có hai ba ngưá»i thắng được ngươi thôi, dù địch nhân có mưá»i ngưá»i trăm ngưá»i cÅ©ng không đáng gì vá»›i hai chúng ta cả, nhưng hiện tại địch quân là hàng ngàn hàng vạn hàng chục vạn ngưá»i thì còn có cách gì được?
Quách Tĩnh thở dài nói:
- Quân dân Äại Tống chúng ta so vá»›i ngưá»i Mông Cổ thì đông gấp mưá»i lần, nếu hàng vạn ngưá»i chung lòng thì còn sợ gì tinh binh Mông Cổ? Chỉ hận là hận nhà vua hèn nhát hôn ám, dối dân hại nước.
Hoàng Dung nói:
- Quân Mông Cổ không tá»›i thì thôi, chứ nếu tá»›i chúng ta giết má»™t ngưá»i là được má»™t ngưá»i, lúc nguy cấp thế này chúng ta còn có có thể nhỠđược con tiểu hồng mã, cÅ©ng không cần lo việc thiên hạ tá»›i mức như thế .
Quách Tĩnh nghiêm trang nói:
- Dung nhi câu ấy không đúng đâu. Chúng ta há»c binh pháp trong di thư cá»§a VÅ© Mục, há lại không há»c bốn chữ Tinh trung báo quốc mà Nhạc VÅ© Mục dạy? Hai chúng ta ngưá»i đơn lá»±c bạc nhưng cÅ©ng phải tận tâm kiệt lá»±c, vì nước chống giặc. Cho dù mất mạng ở sa trưá»ng, cÅ©ng không uổng má»™t phen cha mẹ sư phụ nuôi dạy. Hoàng Dung thở dài nói:
- Ta vốn biết khó mà tránh khá»i có ngày hôm nay. Thôi thôi thôi, ngươi sống thì ta cÅ©ng sống, ngươi chết thì ta cÅ©ng chết là được.
Hai ngưá»i bàn bạc xong, trong lòng lại thấy khoan khoái lúc ấy trở vá» chá»— trá», đối ẩm trò chuyện, nghÄ© tá»›i việc quân địch vào cõi, đối diện vá»›i cảnh sinh ly tá»­ biệt, so vá»›i ngày trước càng thân thiết hÆ¡n. Uống đến canh hai, chợt nghe ngoài thành vang lên tiếng kêu khóc ầm ầm, từ xa xa vẳng lại, võ cùng thê thảm.
Hoàng Dung kêu lên:
- Tới rồi!
Hai ngưá»i nhảy phắt dậy, chạy lên đầu thành chỉ thấy nạn dân ngoài thành ùn ùn kéo tá»›i, dắt già bế trẻ, dòng ngưá»i cuồn cuá»™n không dứt.
Nào ngá» quan thá»§ thành ra lệnh cho quân sÄ© đóng chặt cá»­a thành, không cho nạn dân vào thành. Qua không ban lâu, Lữ Văn Äức phái thêm quân sÄ© giương cung lắp tên chÄ©a vào nạn dân quát thét Ä‘uổi lui. Nạn dân dưới thành kêu lá»›n “Quân Mông cổ đánh tá»›i rồi!â€
Quan thá»§ thành cứ nhất định không chịu mở cá»­a. Nạn dân dưới thành kêu gào khóc lóc, tiếng khóc vang trá»i.
Quách Hoàng hai ngưá»i đứng trên thành phóng mắt nhìn ra xa, chỉ thấy từ xa có má»™t con rồng lá»­a ngoằn ngoèo bò tá»›i, rõ ràng là cánh tiên phong cá»§a quân Mông Cổ đã tá»›i. Quách nh ở dưới trướng cá»§a Thành Cát Tư Hãn lâu ngày, biết rõ thói quen công thành cá»§a quân Mông Cổ, luôn luôn là bắt tù binh giặc lên thành trước, nhìn thấy mấy vạn nạn dân tập trung dưới thành, đội tiên phong cá»§a quân Mông Cổ mà tá»›i, thì quán dân trong thành ngoài thành Tương Dương thế không khá»i bị tàn sát bằng hết.
Lúc ấy tình thế khẩn cấp, đã không thể còn ngần ngừ, Quách Tĩnh đứng trên thành vung tay quát lớn:
- Nếu thành Tương Dương bị quân Mông Cổ hạ, thì không ai sống được, ai là hảo hán mau theo ta xông ra chống giặc!
Quan thá»§ thành phía bắc là thân tín cá»§a Lữ An phá»§, nghe Quách TÄ©nh kêu gá»i như thế, tức giận quát:
- Gian tặc dám làm loạn nhân tâm, mau bắt nó xuống đây?
Quách Tĩnh từ trên thành nhảy xuống, tay phải vươn ra đã nắm ngực viên quan thủ thành nhấc cao lên, mình thì nhảy lên con ngựa của y.
Trong quan binh vốn có nhiá»u ngưá»i trung nghÄ©a, nhìn thấy nạn dân kêu khóc dưới thành đã rất bất nhẫn, lúc ấy thấy Quách TÄ©nh bắt được quan thá»§ thành, bất giác vừa mừng vừa sợ, không ai xông lên cứu giúp trưởng quan Quách TÄ©nh quát:
- Mau truyá»n lệnh mở cá»­a thành!
Quan thá»§ thành tính mạng là gấp, chỉ đành theo lá»i ra lệnh Cá»­a bắc mở toang, nạn dân như sóng ùn ùn đổ vào.
Quách Tĩnh giao viên quan thủ thành cho Hoàng Dung coi giữ, lại định cầm thương giục ngựa ra thành. Hoàng Dung nói:
- ChỠmột lúc!
Rồi sai quan thủ thành cởi hết áo giáp mũ trụ cho Quách Tĩnh mặc, rỉ tai Quách Tĩnh nói:
- Giả truyá»n thành chỉ, Ä‘em quân ra thành.
Rồi lật tay phất vào huyệt đạo cá»§a viên quan thá»§ thành, vứt y xuống phía sau cổng thành. Quách TÄ©nh nghÄ© kế này rất hay, lúc ấy cao giá»ng quát:
- Vâng thánh chỉ: An phá»§ sứ thành Tương Dương Lữ Văn Äức hôn ám bất tài, lập tức cách chức, các tướng sÄ© theo ta ra thành chống giặc! Y ná»™i công thâm hậu, mấy câu ấy vận khí Ä‘an Ä‘iá»n phát thoại, tuy trong thành ngoài thành Ä‘ang huyên náo nhưng ngưá»i nào cÅ©ng nghe thấy rất rõ, trong chá»›p mắt tất cả Ä‘á»u im phăng phắc. Trong lúc hoảng loạn, quân sÄ© làm sao còn phân biệt thật giả?
Lại thêm trong quân trên dưới đối vá»›i Lữ Văn Äức trước nay vẫn có lòng nghi ngá», biết y nhu nhược sợ chết, lúc ấy cưá»ng địch vào cõi, giữa lúc kinh hoàng luống cuống chợt nghe thấy lệnh hôn quan bị cách chức, có ngưá»i dẫn quân ra chống giặc, bốn phía Ä‘á»u bật lên tiếng hoan hô.
Quách TÄ©nh dẫn sáu bảy ngàn ngưá»i ngá»±a ra thành, nhìn thấy quân dung không tá» chỉnh, đội ngÅ© rối loạn, làm sao có thể đối địch vá»›i tinh binh Mông Cổ?
Nghĩ lại trong di thư của Vũ Mục có nói:
- Việc gấp thì dùng kỳ binh, binh nguy thì dùng trá kế .
Bèn lập tức truyá»n lệnh, sai hÆ¡n ba ngàn quân sÄ© ra mai phục phía đông sau núi, nghe má»™t tiếng pháo lệnh thì đồng thá»i hò reo, phất cá», nhưng không ra đánh, lại sai hÆ¡n ba ngàn quân mai phục phía tây sau núi, nghe tiếng pháo hiệu thứ hai cÅ©ng reo hò phất cá», hư trương thanh thế.
Thống lÄ©nh hai đội quân thấy Quách TÄ©nh đã có mưu kế, chỉ huy rõ ràng, Ä‘á»u vâng lệnh dẫn quân Ä‘i.
Äến lúc nạn dân đã vào hết trong thành, trá»i đã sáng hẳn. Tai nghe tiếng chiêng khua vang, tiếng vó ngá»±a rầm tập phi tá»›i, nhìn thấy bụi bốc mù mịt, cánh tiên phong cá»§a quân Mông Cổ đã kéo tá»›i dưới thành.
Hoàng Dung lấy má»™t ngá»n thương má»™t con ngá»±a trong quân theo sát Quách TÄ©nh. Quách TÄ©nh cao giá»ng ra lệnh:
- Mở toang bốn cổng thành! Quân dân trong thành Ä‘á»u phải núp cả trong nhà, ai dám ra ngoài Ä‘i lại sẽ chém lập tức!
Thật ra y không ra lệnh như thế thì quân dân trong thành cÅ©ng đã sá»›m ẩn núp không thấy bóng dáng đâu, những ngưá»i can đảm Ä‘á»u đã ra mai phục ở hai bên đông tây sau núi, còn loại khiếp nhược như Lừ Văn Äức nếu không chui xuống gầm bàn niệm lá»›n Cứu khổ cứu nạn cao hoàng kinh thì núp trong chăn run lên cầm cập.
Mấy trăm thiết ky quân Mông Cổ sầm sập phóng tá»›i như gió, chỉ thấy cá»­a thành Tương Dương mở toang, hai thiếu niên má»™t nam má»™t nữ cưá»i ngá»±a cầm thương đứng trước Ä‘iếu kiá»u chá»— hào thành. Viên Thiên phu trưởng tiên phong nhìn thấy rất kinh ngạc, không dám xông lên, phóng ngá»±a vá» báo cho viên Vạn phu trưởng ở hậu đội. Viên Vạn phu trưởng trận mạc đã nhiá»u, nghe báo cảm thấy kỳ lạ, nghÄ© thầm trên Ä‘á»i làm gì có chuyện ấy, vá»™i giục ngá»±a phóng tá»›i trước thành, từ xa nhìn thấy Quách TÄ©nh đã giật nảy mình. Lúc y tây chinh, mấy lần thấy Quách TÄ©nh dùng kế lạ đánh thành phá giặc, đánh đâu thắng đó, Ä‘em quân trên không nhảy xuống phá thành Tán Ma NhÄ© Hãn lại càng khâm phục sát đất, trong quân Mông Cổ đến nay vẫn còn truyá»n tụng, lúc ấy thấy Quách TÄ©nh đứng trước thành, trong thành lại vắng ngắt không có ná»­a bóng ngưá»i, Ä‘oán ắt là y dùng diệu kế, đâu dám tấn công. Lúc ấy xuống ngá»±a ôm quyá»n làm lá»…, kêu lên:
- Kim đao phò mã ở trên, tiểu nhân xin thi lễ.
Quách TÄ©nh vái lại má»™t vái chứ không nói gì. Viên Vạn phu trưởng kéo quân lùi lại phi báo vá»›i thống soái. Qua hÆ¡n má»™t giá», dưới ngá»n cỠđại độc phất phÆ¡ có má»™t đội quân mặc giáp sắt loảng xoảng phi tá»›i, xúm xít quanh má»™t tướng quân thiếu niên phóng tá»›i trước thành, chính là Tứ vương tá»­ Äà Lôi.
Äà Lôi phóng ngá»±a lên trước gá»i lá»›n:
- Quách TÄ©nh an đáp ngươi khá»e không?
Quách Tĩnh thúc ngựa phóng ra nói:
- Äà Lôi an đáp, té ra là ngươi à?
Hai ngưá»i nếu lúc bình thưá»ng gặp nhau nhất định sẽ vui mừng ôm chằm lấy nhau, nhưng lúc này còn cách nhau ngoài năm trượng thì không hẹn mà cùng kìm ngá»±a lại.
Quách Tĩnh nói:
- An Ãáp, ngươi dẫn quân tá»›i đánh Äại Tống ta phải không?
Äà Lôi đáp:
- Ta vâng lệnh phụ hoàng, không tự chủ được, xin ngươi thứ lỗi.
Quách TÄ©nh đưa mắt nhìn ra xa chỉ thấy cá» xí như mây, ánh Ä‘ao lóe tuyết, không biết có bao nhiêu ngưá»i ngá»±a, nghÄ© thầm: Äá»™i thiết ky này mà xông tá»›i thì Quách TÄ©nh ta hôm nay nhất định phải mất mạng ở đây, Lúc ấy lá»›n tiếng đáp:
- ÄÆ°á»£c, vậy ngươi tá»›i đây lấy mạng ta trước Ä‘i!
Äà Lôi hÆ¡i hoảng sợ, nghÄ© thầm:
- Ngưá»i này dùng binh như thần, mình quả thật không phải là địch thá»§ cá»§a y, huống chi mình vá»›i y tình còn hÆ¡n cốt nhục, há lại làm tổn thương tình anh em kết nghÄ©a.
Nhất thá»i ngần ngừ không quyết định được.
Hoàng Dung quay đầu lại vung tay phải má»™t cái, quân sÄ© trong thành bắn pháo hiệu, đùng má»™t tiếng vang rá»n, phía đông sau núi quân sÄ© ầm ầm reo hò, cá» xí phất cao. Äà Lôi biến sắc, chỉ nghe tiếng pháo nổ liên thanh, phía tây sau núi lại có quân địch hò reo, nghÄ© thầm:
- Không xong, quân ta rơi vào ổ mai phục rồi.
Y theo Thành Cát Tá»± Hãn đánh đông dẹp bắc đâu chỉ thân trải trăm trận mà thôi, trận lá»›n nào cÅ©ng đã thấy qua, có coi mấy vạn quân sÄ© mai phục ra gì? Nhưng lúc tây chinh Quách TÄ©nh đã bá»™c lá»™ tài năng, Äà Lôi vốn vẫn sợ phục, lúc ấy thấy tình thế khác lạ, trong lòng đã e sợ, lập tức truyá»n lệnh đổi hậu quân làm tiá»n quân, lui vá» ba mươi dặm hạ trại.
Quách TÄ©nh thấy quân Mông Cổ lui vá», cùng Hoàng Dung nhìn nhau cưá»i.
Hoàng Dung nói:
- Tĩnh ca ca, chúc mừng ngươi dùng kế không thành lập công.
Quách TÄ©nh vẻ tươi cưá»i lập tức thu lại, lo lắng hiện ra mặt, lắc đầu nói:
- Äà Lôi là ngưá»i kiên nhẫn quả cảm, tuy hôm nay lui quân nhưng ngày mai nhất định sẽ lại tá»›i, lúc ấy làm sao mà ngăn chặn?
Hoàng Dung trầm ngâm hồi lâu, nói:
- Chỉ có một kế, chỉ sợ ngươi nghĩ tới tình kết nghĩa không chịu làm thôi.
Quách Tĩnh hoảng sợ nói:
- Cô muốn ta đi hành thích y à?
Hoàng Dung nói:
- Y là đứa con út rất được thương yêu của đại hãn, tôn quý vô cùng, không phải như các đại tướng cầm quân khác. Tứ hoàng tử mà chết, quân địch ắt lui.
Quách Tĩnh cúi đầu không nói gì, quay trở vào thành.
Quân dân trong thành tuy thấy quân địch đã lui, nhưng khắp nÆ¡i vẫn xôn xao nhốn nháo. Lữ Văn Äức nghe nói:
- Quách TÄ©nh nói má»™t câu đã khiến đại quân Mông Cổ rút lui, mừng rỡ đích thân tá»›i chá»— hai ngưá»i bái phá»ng, muốn má»i hai ngưá»i tá»›i phá»§ uống rượu ăn mừng. Quách TÄ©nh bàn kế sách giữ thành vá»›i y. Lữ Văn Äức vừa nghe y nói quân Mông Cổ ngày mai sẽ tá»›i đánh thành, lập tức sợ nhÅ©n cả ngưá»i, hồi lâu không nói nên lá»i chỉ kêu lên:
- Sắp kiệu vỠphủ, sắp kiệu vỠphủ.
Y đã quyết ý đêm nay sẽ bỠthành chạy vỠphía nam.
Quách TÄ©nh buồn bã không vui, không thiết ăn uống, trá»i tối dần, nghe tiếng kêu khóc vang lên khắp thành, nghÄ© thầm giá» này ngày mai trong thành Tương Dương e không còn má»™t thần dân Äại Tống nào còn sống, quân Mông Cổ lấy máu rá»­a thành y đã chính mắt nhìn thấy không ít, tình trạng thảm sát ở thành Tán Ma NhÄ© Hãn ngày trước không ngừng hiện ra trong đầu, đập mạnh xuống bàn má»™t cái kêu lên:
- Dung nhi, ngưá»i xưa vì đại nghÄ©a diệt thân, hôm nay ta há còn nghÄ© tá»›i nghÄ©a bạn bè?
Hoàng Dung thở dài nói:
- Chuyện này vốn rất khó khăn.
Quách TÄ©nh trong lòng đã quyết, lúc ấy lập tức thay đồ dạ hành, cùng Hoàng Dung cưỡi con tiểu hồng mã ra cá»­a bắc thành, tá»›i gần khu vá»±c quân Mông Cổ thì thả ngá»±a vào núi, Ä‘i bá»™ tìm tá»›i trướng Äà Lôi. Hai ngưá»i bắt được hai tên quân canh đêm, Ä‘iểm huyệt lá»™t hết quần áo mặc vào. Tiếng Mông Cổ thì Quách TÄ©nh từ nhỠđã nói quen, quy định trong quân cÅ©ng không Ä‘iá»u gì không biết, lúc ấy không há» tốn chút sức lá»±c đã tá»›i cạnh trướng đại tướng. Lúc ấy sắc trá»i đã tối Ä‘en, hai ngưá»i núp sau trướng, ghé mắt vào cá»­a trướng nhìn trá»™m.
Chỉ thấy Äà Lôi trong trướng Ä‘i qua Ä‘i lại, thần sắc không vui, miệng chỉ kêu lên:
- Quách TÄ©nh, An Ãáp! An Ãáp, Quách TÄ©nh.
Quách TÄ©nh không hiểu, chỉ cho rằng y đã phát hiện ra tông tích cá»§a mình, suýt nữa buá»™t miệng lên tiếng. Hoàng Dung đã sá»›m đỠphòng, vừa thấy y há miệng, lập tức đưa tay bịt miệng y. Quách TÄ©nh thầm mắng mình ngu xuẩn, vừa thấy buồn cưá»i, vừa thấy khó xá»­. Hoàng Dung nói khẽ vào tai y “Äá»™ng thá»§ Ä‘i, đại trượng phu phải tùy cÆ¡ quyết Ä‘oán, chần chừ vô ích.
Äúng lúc ấy, chợt nghe xa xa có tiếng vó ngá»±a vang lên rất gấp, má»™t kỵ mã phóng mau tá»›i trước trướng. Quách TÄ©nh biết có tin khẩn cấp, ghé vào tai Hoàng Dung nói:
- Äể nghe quân tình xong sẽ giết y cÅ©ng không muá»™n.
Chỉ thấy má»™t viên sứ giả áo vàng tung ngưá»i nhảy xuống ngá»±a, bước thẳng vào trướng, dập đầu vá»›i Äà Lôi bẩm:
- Tứ vương tử, đại hãn có lệnh.
Äà Lôi nói:
- Äại hãn nói gì?
Viên sứ giả kia quỳ dưới tấm nệm, bắt đầu hát lên. Nguyên là ngưá»i Mông Cổ khai hóa chưa lâu, tuy đã có văn tá»±, nhưng Thành Cát Tư Hãn đã không biết chữ, không biết viết, có chỉ ý gì chỉ sai sứ giả truyá»n miệng, chỉ sợ là có Ä‘iá»u lầm sót truyá»n sai lệnh, thưá»ng biến chỉ lệnh thành bài hát, sai sứ giả há»c thuá»™c lòng, hát Ä‘i hát lại không sai má»›i được lên đưá»ng.
Viên sứ giả kia chỉ má»›i hát ba câu, Äà Lôi và Quách TÄ©nh đã giật nảy mình, Äà Lôi thì ứa nước mắt. Nguyên là Thành Cát Tư Hãn sau khi tiêu diệt Tây Hạ bị mắc bệnh, gần đây ngày càng nặng, tá»± biết không khá»i triệu Äà Lôi mau ban sư để vá» gặp. Äoạn cuối lệnh chỉ nói:
- Hàng ngày rất nhá»› nhung Quách TÄ©nh, nếu Äà Lôi ở phía nam biết được y ở đâu, thì phải gá»i y lên bắc để vÄ©nh biệt đại hãn, những tá»™i y phạm Ä‘á»u tha cho cả.
Quách TÄ©nh nghe tá»›i đó, đưa chuá»· thá»§ ra rạch vải lá»u chui vào trong kêu lên:
- Äà Lôi an đáp, ta Ä‘i vá»›i ngươi.
Äà Lôi giật nảy mình, thấy là Quách TÄ©nh không kìm được vui mừng, hai ngưá»i ôm chầm lấy nhau. Viên sứ giả nhận ra Quách TÄ©nh bèn bước lên dập đầu nói:
- Kim Ä‘ao phò mã, đại hãn có chỉ, má»i ngưá»i nhất định phải vá» kim trướng gặp mặt.
Quách Tĩnh nghe bốn chữ Kim đao phò mã, trong lòng hoảng sợ, chỉ sợ Hoàng Dung nghĩ ngợi vội nhảy ra ngoài, kéo tay Hoàng Dung nói:
- Dung nhi, ta và cô cùng Ä‘i cùng vá».
Hoàng Dung trầm ngâm không đáp. Quách Tĩnh nói:
- Cô tin ta không?
Hoàng Dung duyên dáng mỉm cưá»i, nói:
- Nếu ngươi còn muốn làm phò mã phò ngưu gì đó thì ta cÅ©ng sẽ đại nghÄ©a diệt thân, má»™t Ä‘ao chá»c tiết ngươi.
Ngay đêm ấy Äà Lôi hạ lệnh rút quân, sáng hôm sau đại quân lên đưá»ng.
Quách TÄ©nh và Hoàng Dung trở lại tìm con tiểu hồng mã và đôi Ä‘iêu. Rồi theo quân lên bắc. Äà Lôi chỉ sợ không kịp thấy mặt cha, lệnh phó tướng dẫn quân vá» sau, mình cùng Quách Hoàng hai ngưá»i phóng ngá»±a Ä‘i mau trước, không đầy má»™t tháng đã vá» tá»›i kim trướng cá»§a Thành Cát Tư Hãn ở Tây Hạ. Äà Lôi từ xa nhìn thấy ngá»n cỠđại độc chín chòm lông vẫn dá»±ng trước Kim trướng không có gì lạ, biết cha vẫn còn khá»e, reo lá»›n má»™t tiếng, thúc ngá»±a phóng tá»›i trước trướng.
Quách TÄ©nh kìm ngá»±a nhá»› lại Æ¡n Thành Cát Tư Hãn nuôi dưỡng, cái Æ¡n tri ngá»™, mối thù giết mẹ, việc tàn sát thê thảm, nhất thá»i thương giận lẫn lá»™n, cúi đầu không nói gì. Chợt nghe tiếng tù và thổi vang, hai hàng Tiá»…n đồng vệ sÄ© bày ra hai hàng trước kim trướng. Thành Cát Tư Hãn mặc áo cừu lông Ä‘iêu Ä‘en, vịn vai phải Äà Lôi từ trong trướng rảo chân bước ra. Y cước bá»™ tuy vẫn còn mau lẹ như xưa nhưng đặt xuống đất hÆ¡i run, thân hình cÅ©ng loạng choạng. Quách TÄ©nh bước lên trước lạy rạp xuống đất.
Thành Cát Tư Hãn lệ nóng tràn lên mắt, run giá»ng nói:
- Äứng lên, đứng lên? Ta ngày nào cÅ©ng nhá»› tá»›i các ngươi.
Quách TÄ©nh đứng lên, chỉ thấy đại hãn mặt đầy nếp nhăn, hai má hóp vào, xem ra không còn sống bao lâu, bất giác lòng thù hận tiêu giảm hết. Thành Cát Tư Hãn tay kia vịn vai trái Quách TÄ©nh, nhìn nhìn Äà Lôi, lại nhìn nhìn Quách TÄ©nh, thở dài má»™t hÆ¡i, đưa mắt nhìn ra đại mạc xa xa, ngÆ¡ ngẩn xuất thần. Quách TÄ©nh và Äà Lôi không biết y Ä‘ang nghÄ© ngợi gì, Ä‘á»u không dám lên tiếng.
Qua hồi lâu Thành Cát Tư Hãn thở dài nói:
- Lúc đầu ta cùng Trát Mộc Hợp an đáp kết nghĩa dấy quân, nào ngỠcuối cùng ta lại không giết y không được Ta làm đại hãn của thiên hạ rồi, y thì chết trong tay ta. Lại qua mấy hôm nữa thì sao? Ta lại chẳng cũng xuống đất vàng như y à? Ai thắng ai bại, rốt lại có gì khác nhau đâu?
Rồi vá»— vá»— vai hai ngưá»i, nói:
- Các ngươi phải nên thá»§y chung hòa hảo, ngàn muôn lần đừng giết chóc lẫn nhau. Trát Má»™c Hợp an đáp chết rồi, ta má»—i khi nhá»› tá»›i tình kết nghÄ©a, thì lại trá»n đêm không sao chợp mắt.
Äà Lôi và Quách TÄ©nh nhá»› tá»›i lúc dưới thành Tương Dương suýt nữa liá»u mạng sống chết vá»›i nhau, Ä‘á»u thầm xấu hổ.
Thành Cát Tư Hãn đứng má»™t lúc, cảm thấy toàn thân rã rá»i, Ä‘ang muốn quay vá», chợt thấy má»™t toán ngưá»i ngá»±a phóng tá»›i. Ngưá»i Ä‘i đầu mặc áo trắng thắt Ä‘ai vàng, mặc quần áo nước Kim. Thành Cát Tư Hãn thấy ngưá»i tá»›i là địch nhân, tinh thần đột nhiên phấn chấn.
Ngưá»i ấy nhảy xuống ngá»±a từ xa, rảo bước tá»›i gần, từ xa lạy rạp xuống đất không dám tá»›i gần. Äám thị vệ tâu “Sứ giả nước Kim cầu kiến đại hãn.
Thành Cát Tư Hãn tức giận nói:
- Nước Kim không chịu đầu hàng, còn sai ngưá»i tá»›i gặp ta làm gì?
Viên sứ giả kia nằm rạp dưới đất nói:
- Hạ bang tá»± biết mạo phạm thiên uy cá»§a đại hãn, tá»™i đáng muôn chết, xin hiến má»™t ngàn viên minh châu tổ truyá»n, xin đại hãn bá»›t giận tha tá»™i. Má»™t ngàn viên minh châu này là bảo vật cá»§a hạ bang, xin thỉnh cầu đại hãn ra Æ¡n nhận choâ€, sứ giả bẩm xong, cởi bao phục trên lưng lấy ra má»™t cái mâm ngá»c, lại lấy trong bá»c ra vô số minh châu, quỳ xuống dưới đất, hai tay bưng mâm ngá»c đưa lên. Thành Cát Tư Hãn liếc qua chỉ thấy trong mâm có hàng ngàn viên minh châu, Ä‘á»u to xấp xỉ bằng đầu ngón tay út, xoay vòng quanh má»™t viên minh châu lá»›n. Viên minh châu ấy quả thật là bảo vật hiếm có trên Ä‘á»i, huống chi hàng ngàn viên? Huống chi ngoài viên minh châu lá»›n, số minh châu còn lại Ä‘á»u to xấp xỉ nhau. Chỉ thấy ánh trân châu sáng rá»±c lóng lánh soi sáng lẫn nhau, trên mâm ngá»c như có má»™t cái cầu vồng phá»§ lên. Nếu là lúc bình thá»i thì tá»± nhiên Thành Cát Tư Hãn rất vui vẻ, nhưng lúc ấy y cau mày mấy cái nói vá»›i đám thị vệ:
- Nhận lấy.
Äám thị vệ đón lấy mâm ngá»c. Viên sứ giả thấy đại hãn thu nhận lá»… vật vô cùng mừng rỡ, nói:
- Äại hãn cho giảng hòa, hạ bang từ vua tá»›i dân Ä‘á»u cảm Æ¡n đức.
Thành Cát Tư Hãn tức giận nói:
- Ai nói cho giảng hòa? Ta trở vá» sẽ phát binh tiêu diệt bá»n chó Kim. Tả hữu đâu, bắt lấy nó!
Äám thị vệ đổ tá»›i bắt lấy viên sứ giả.
Thành Cát Tư Hãn thở dài nói:
- Cho dù có ngàn viên minh châu cũng khó có thể cho ta sống thêm được một ngày!
Rồi đón lấy cái mâm ngá»c trong tay thị vệ, ném mạnh xuống đất, cả mâm lẫn ngá»c lăn tròn, cái mâm ngá»c rÆ¡i xuống bậc đá, lập tức vỡ nát. Má»i ngưá»i Ä‘á»u hoảng sợ ngạc nhiên.
Số châu ngá»c ấy vá» sau tướng sÄ© Mông Cổ nhặt được rất nhiá»u nhưng vẫn còn rất nhiá»u vương vãi trong bãi cá», đến mấy trăm năm sau trên thảo nguyên thỉnh thoảng vẫn có mục dân nhặt được.
Thành cát Tư Hãn chán nản quay vá» kim trướng. Äến xế chiá»u y gá»i má»™t mình Quách TÄ©nh theo Ä‘i dạo trên thảo nguyên. Hai ngưá»i giục ngá»±a cùng Ä‘i, được hÆ¡n mưá»i dặm chợt nghe trên đầu có mấy tiếng chim Ä‘iêu kêu, ngẩng nhìn thấy đôi bạch Ä‘iêu Ä‘ang lượn vòng trên không. Thành Cát Tư Hãn giương cung lắp tên nhắm thẳng vào con Ä‘iêu mái. Quách TÄ©nh hoảng sợ kêu lên:
- Äại hãn, đừng bắn!
Thành Cát Tư Hãn tuy đã già yếu nhưng ra tay vẫn rất mau lẹ, Quách Tĩnh vừa bật tiếng kêu, mũi tên đã bắn ra.
Quách TÄ©nh thầm kêu khổ, y vốn biết Thành Cát Tư Hãn tý lá»±c hÆ¡n ngưá»i, tên bắn không mÅ©i nào sai, phát tên ấy bắn ra, con chim Ä‘iêu yêu quý ắt phải mất mạng, nào ngá» con Ä‘iêu mái ngoắt qua tránh khá»i, cánh trái vá»— má»™t cái đập mÅ©i tên rÆ¡i xuống đất. Con Ä‘iêu trống cả giận rít lá»›n má»™t tiếng lao xuống mổ vào đầu Thành cát Tư Hãn. Quách TÄ©nh quát:
- Súc sinh, muốn chết à?
Rồi vung roi đánh con điêu trống. Con điêu trống thấy chủ nhân ra tay bèn vòng lên không, kêu lên mấy tiếng, cùng con điêu mái song song bay đi.
Thành Cát Tư Hãn thần sắc buồn thảm, ném cung tên xuống đất, nói:
- Mấy mươi năm nay đây là lần đầu tiên ta bắn điêu không trúng, chắc là đúng tới lúc chết rồi.
Quách Tĩnh định an ủi nhưng không biết nói thế nào. Thành Cát Tư Hãn đột nhiên kẹp hai chân một cái thúc ngựa phi mau lên phía bắc. Quách Tĩnh sợ y bị sơ xuất phóng ngựa vượt lên, con tiểu hồng mã lướt đi như gió trong chớp mắt đã vượt qua ngựa y.
Thành Cát Tư Hãn kìm cương nhìn quanh, chợt nói:
- TÄ©nh nhi, đất nước to lá»›n mà ta dá»±ng nên, xưa nay chưa từng có ai bằng được, từ giữa đất nước Ä‘i tá»›i những nÆ¡i xa xôi nhất, đông nam tây bắc Ä‘á»u phải Ä‘i đưá»ng mất má»™t năm. Ngươi nói các anh hùng cổ kim có ai hÆ¡n ta không?
Quách Tĩnh trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Äại hãn võ công hÆ¡n Ä‘á»i, xưa nay không ai bằng. Chỉ là đại hãn má»™t mình oai phong hiển hách, nhưng thiên hạ lại không biết có bao nhiêu đống xương trắng chồng chất, làm chảy không biết bao nhiêu nước mắt cá»§a cô nhi quả phụ.
Thành Cát Tư Hãn trợn mắt lên, giơ roi ngựa muốn đánh lên đầu Quách Tĩnh, nhưng thấy y ngang nhiên không sợ đưa mắt nhìn mình, chiếc roi ngựa vung lên nửa chừng lại buông xuống, quát:
- Ngươi nói gì?
Quách Tĩnh nghĩ thầm:
- Từ nay trở đi chưa chắc đã có dịp gặp lại đại hãn, cho dù khiến y tức giận thì ý nghĩ trong lòng cũng phải nói rõ.
Lúc ấy ngang nhiên nói:
- Äại hãn, ngưá»i nuôi con dạy con, bức tá»­ mẹ con, đó là chuyện ân oán riêng tư, lúc này không cần nói nữa. Con chỉ muốn há»i ngưá»i má»™t câu. Sau khi ngưá»i ta chết, chôn xuống đất rồi thì chiếm hết bao nhiêu đất?
Thành Cát Tư Hãn sá»­ng sốt, ngá»n roi khua lên mấy vòng, nói:
- Cái đó thì chẳng đáng bao nhiêu.
Quách Tĩnh nói:
- Äúng thế, vậy ngưá»i giết chết bấy nhiêu ngưá»i, làm đổ bấy nhiêu máu, chiếm được bấy nhiêu nước, rốt lại dùng để làm gì?
Thành Cát Tư Hãn im lặng không đáp.
Quách tĩnh lại nói:
- Xưa nay bậc anh hùng khiến cho đương thá»i kính ngưỡng, Ä‘á»i sau nhá»› tiếc ắt là kẻ tạo phúc cho dân, thương yêu bách tính. Theo con thấy thì giết nhiá»u ngưá»i cÅ©ng chưa chắc đã đáng gá»i là anh hùng.
Thành Cát Tư Hãn nói:
- Chẳng lẽ suốt Ä‘á»i ta chưa từng làm chuyện gì tốt à?
Quách TÄ©nh nói chuyện tốt thì tá»± nhiên là có, nhưng chuyện lá»›n hÆ¡n là ngưá»i nam chinh tây phạt, xác chết chất thành núi, đâu là công đâu là tá»™i cÅ©ng rất khó nói.
Y tính tình thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy.
Thành Cát Tư Hãn nhất sinh tá»± phụ, lần này lại bị y dồn cho má»™t chặp như thế, đã khó biện bác, nghÄ© lại chuyện trước, giục ngá»±a quay đầu, không kìm được chán nản, lát sau á»e má»™t tiếng, phun ra má»™t búng máu tươi.
Quách TÄ©nh giật nảy mình, má»›i biết mình ăn nói nặng lá»i, vá»™i đưa tay đỡ y, nói:
- Äại hãn, ngưá»i vá» nghỉ ngÆ¡i thôi. Con ăn nói có Ä‘iá»u mạo phạm, xin ngưá»i tha tá»™i.
Thành Cát Tư Hãn cưá»i nhạt má»™t tiếng, khuôn mặt trắng bệch như sáp, thở dài nói:
- Tả hữu của ta không ai to gan bằng ngươi, dám nói mấy câu thật lòng với ta.
Rồi lập tức nhướng mày, trên mặt hiện vẻ ngạo nghá»…, cao giá»ng nói:
- Ta nhất sinh tung hoành thiên hạ, diệt quốc vô số mà ngươi lại nói không phải là anh hùng à? Hà, đúng là lá»i trẻ con!
Vung roi đánh mạnh con ngá»±a má»™t cái, phi mau trở vá».
Äêm ấy Thành Cát Tư Hãn băng trong kim trướng, lúc lâm tá»­ vẫn lẩm bẩm:
- Anh hùng, anh hùng... .
Chắc trong lòng vẫn suy nghĩ vỠlần trò chuyện ấy của Quách Tĩnh.
Quách TÄ©nh và Hoàng Dung hướng vá» di thể đại hãn làm lá»… xong, từ biệt Äà Lôi, ngay hôm ấy lên đưá»ng vá» nam. Suốt đưá»ng vá» thấy xương khô rải rác khắp nÆ¡i trong bụi cá», không kìm được bùi ngùi, nghÄ© thầm hai ngưá»i tuy được vẹn tình đôi lứa, có thể nói là không có gì phải ân hận, nhưng ngưá»i Ä‘á»i khổ nạn càng sâu, không biết ngày nào má»›i được thái bình.
Äúng là:
Sau loạn tro còn ấm, Thôn nghèo mấy nóc nhà.
Qua đò không khách sớm, Cát lạnh ánh trăng tà!
Hết
Tài sản của Cánh gà nướng

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
áàëòèéñêèé, ãåîìåòðèÿ, âèäåîêàìåðû, áèëüÿðä, àëüäåáàðàí, äîáàâîê, anh hung xa dieu, anh hung xa dieu 4vn, anh hung xa dieu 4vn.eu, anhhung xa dieu 4vn.eu, ëåòóàëü, êèåâà, êëóáíè÷êà, êíèãà, ëóêîéë, ëóííûé, êðàñíîÿðñê, ìåáåëüíûå, ìàñòåð, íàñòðîéêà, ìàñÿíÿ, ìåðñåäåñ, ìîñêîâñêèé, ñåêñà, ñîâåòñêèé, óãëîâûå, òåíäåð, òåòðèñ, óëüòðà, æàëþçè, æåñòîêîå, æèçíü, æóðíàë, ðàñêðàñêè, ðîëèêè, øàíñîí, øàõìàòû, øêîäà


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™