Ghi chú đến thành viên
Gởi Ãá» Tài Má»›i Trả lá»i
 
Ãiá»u Chỉnh
  #6  
Old 02-06-2008, 07:13 AM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 6

Biến cố ở Long Khẩu

Sở Vân mỉm cưá»i nói :
- Lão huynh, cái vật ấy là cá»§a ngưá»i ta, nếu vào tay mình thì lại chuốc thân mang oán, chi bằng để kết thúc như thế có phải vui vẻ không hả?
Nghiêm Tiếu Thiên nghe thấy thế cÅ©ng phải lấy làm ngạc nhiên, vì những lá»i lẽ ấy, sao lại có thể nói ra từ cá»­a miệng cá»§a má»™t ngưá»i dân quê kệch được? Lão ta đưa mắt chăm chú nhìn Sở Vân, nhưng từ quần áo cho đến nước da và cÆ¡ bắp cá»§a Sở Vân Ä‘á»u khiến cho hắn không thể nghi ngá» vào đâu được, nên hắn đành cưá»i há»i :
- Anh bạn, ngươi đã từng Ä‘i há»c à?
- Có há»c qua mấy năm ở trưá»ng làng, bây giá» có thể cầm bút vẽ loằng ngoằng đôi chút.
- Anh bạn, ta thì “Thưá»ng Tuyến Khai Vát†ngươi thì “Chiêu Tá»­ Kinh Bạt†đã từng phát hiện má»™t đưá»ng dây khác có “Lão hợp†không?
Cổ Yển La Hán không để cho Sở Vân kịp suy nghÄ© đã tuôn ra má»™t tràng những câu, những chữ mà giá»›i giang hồ thưá»ng dùng, nói xong lão ta giương mắt nhìn Sở Vân chăm chú quan sát.
Mặc dù Nghiêm Tiếu Thiên lão luyện giang hồ, vô cùng giảo hoạt đã dùng những từ ngữ nhập môn để kiểm tra chàng ngư dân ná» có phải xuất thân từ võ lâm không? Nhưng lão ta đã thất vá»ng, Sở Vân vốn quát thăn tá»­ chốn giang hồ nhưng má»›i hai mươi tuổi mà không đã bị cuá»™c Ä‘á»i vùi dập gây nên cho chàng biết bao Ä‘au khổ nên chàng đã biết cảnh giác vá»›i Ä‘á»i không kém.
Sở Vân cưá»i nói :
- Lão huynh xin đừng giận, tiểu đệ không hiểu được những từ ngữ đó hoặc giả lão huynh muốn kiểm tra trình độ há»c vấn cá»§a tại hạ? Nếu vậy e rằng lão huynh phải thất vá»ng thôi.
Nghiêm Tiếu Thiên lại cảm thấy mÆ¡ hồ, chẳng những thế, linh tính cá»§a hắn nhận thấy ngôn ngữ cá»§a Sở Vân không bình thưá»ng, mặt khác âm Ä‘iệu có phần biến cải, khiến hắn có phần thất vá»ng, ngay lúc đấy Sở Vân đã thi lá»… rồi nói :
- Lão huynh? Äa tạ ngưá»i đã cho phép tại hạ được xem má»™t trận đấu hiếm có trong Ä‘á»i. Bản thân tại hạ từ bé đã có má»™t thân hình to lá»›n khoẻ mạnh, hÆ¡n thể nữa lại cá»±c kỳ hâm má»™ những nhân vật võ lâm danh tiếng.
- Anh bạn! Nếu như ngươi không giống như dá»± kiến cá»§a ta, thì ngươi quả là má»™t ngưá»i thông minh, như không thì chính ta là má»™t kẻ Ä‘iên rồ.
- Xin phép chia may ở đây chắc là sau này tiểu đệ còn có dịp được gặp lão huynh, xin lão huynh cho phép.
Nghiêm Tiếu Thiên chợt nghĩ đến một chuyện, vội nói :
- Khoan đã, ta đồng ý cho ngươi đứng một bên để xem trận đấu, sau đó sẽ chia cho ngươi một ít hoa hồng. Việc đó ta không thể thất tín.
- Hảo tâm của lão huynh tiểu đệ xin tâm lãnh là đủ rồi lão huynh muốn tại hạ đứng lên để được mở rộng tầm mắt, dụng ý đó của lão huynh cũng là tuỳ hứng mà thôi, còn tại hạ chả thu hoạch được gì nên phần hoa hồng có thể miễn được. Có khi nào lão huynh lại muốn cái vật mà trên thực tế chẳng bao giỠđến tay mình không?
- Anh bạn trẻ cứ như thông minh chừng ấy thì chuyện này cũng chẳng quan hệ gì. Bây giỠhãy cho ta biết một sự thật đó là ngươi định đi vỠđâu?
- Cá bắt được cÅ©ng khá nhiá»u rồi, muốn Ä‘i đây đó khắp cả sÆ¡n hà để há»c há»i thêm không được sao?
Mặc dù ngay từ cái nhìn đầu tiên, Cổ Yển La Hán đã thấy ở ngưá»i ngư dân trai trẻ này có Ä‘iá»u gì đó khác thưá»ng và qua lối đối đáp cá»§a chàng trai trẻ ấy, lão ta bá»—ng thấy có cảm tình, muốn được gần gÅ©i chàng ta, vì sao thế? Lão ta còn không hiểu nổi, mà chỉ dá»±a vào kinh nghiệm bản thân rằng đó là duyên :
“Hữu duyên thiên lý năng tương ngá»™ Vô duyên đối diện bất tương phùngâ€!
Sau mợt hồi ngẫm nghĩ trầm ngâm, Nghiêm Tiếu Thiên nói :
- Anh bạn trẻ! Có bằng lòng đông hành vá»›i ta má»™t chặng đưá»ng không? Thá» theo ý thích cua ngưá»i ngắm sông ngắm núi cÅ©ng làm cho con ngưá»i Ä‘a tình thêm đó!
- Lão huynh! Ngươi không coi khinh tại hạ thân phận hèn kém, đầu óc ngu si à?
Cổ Yển La Hán nghe thay thế thì đưa tay vá»— mạnh lên vai Sở Vân cưá»i nói :
- Anh bạn trẻ, đừng nói nữa. Ha ha... Bản thân ta nếu Ä‘em so vá»›i ngươi thì hÆ¡n ngưá»i cái gì nào? Chúng ta Ä‘i thôi! Lấy không được Thúy Phật nhưng lại kết giao được vá»›i má»™t ngưá»i bạn, kể ra cái mất còn nhá» hÆ¡n cái được.
Sở Vân xách bao lên, phá»§i bụi bám trên áo quần cưá»i nói :
- Nào, lão huynh vậy thì cung kính bất như tùng mệnh!
Thế là hai ngưá»i sánh vai nhau Ä‘i cưá»i cưá»i nói nói vui vẻ lên đưá»ng.
Äến chiá»u tối thì hỠđế thành Long Khẩu, hai ngưá»i tìm đến khách sạn lá»›n thất thuê má»™t gian phòng tốt nghỉ ngÆ¡i.
Cổ Yển La Hán chẳng mang gì theo mình, nên nhìn cái túi da dê to tướng cá»§a Sở Vân, lão tươi cưá»i nói :
- Anh bạn trẻ! Lão phu rấl ngại chuyện lích kích lôi thôi, đi đâu cũng hai tay không là tiện nhất, đỡ phải tay xách nách mang.
- CÅ©ng phải nhưng quần áo và tiá»n bạc thì không thể không mang theo!
- Ha ha... Äó là kinh nghiệm cá»§a ngưá»i còn hẹp cạn đó. Cứ như lão phu đây bốn mùa xuân hạ thu đông cÅ©ng chỉ ăn mặc thế này... Ha ha... Còn tiá»n bạc ư? Thế gian này rá»™ng lá»›n vô cùng, nÆ¡i nào mà chả có? Chỉ cần ta cao hứng thì dù cho Quan gia, Mại phá»§ muốn gì được nấy, mà chẳng có gì phiá»n phức cả đâu!
- Thế tức là đi là đi ăn cắp à?
- Sao lại thế được? Ta mà thèm làm cái trò mạt hạng ấy sao? Nói thật nhé, ta chỉ cần hạ thá»§ thì cứ đưá»ng hoàng gặp chá»§ nhân yêu cầu, cần bao nhiêu tuỳ hỠđịnh Ä‘oạt!
- Sao chá»§ nhân những nÆ¡i ấy lại nghe lá»i ngươi quá vậy? Lẽ nào há» không biết cầu cứu quan quân sao?
- Gá»i quan quân tá»i thì có tác dụng gì? Vả lại hắn có dám gá»i không?
- Lão huynh! Tiá»n cÆ¡m và trá» nhà hôm nay có để trả không nào?
Cổ Yển La Hán lấy trong dây lưng ra má»™t ít bạc vụn cưá»i nói :
- Äây không phải là bạc à?
- Chỉ có một tí thế này thì làm sao mà đủ dùng? Tại hạ cũng còn mấy lượng bạc mang theo đây...
- Cất Ä‘i! Ngươi quanh năm đánh cá má»›i được chừng đó, đâu bằng má»™t lần xài sang cá»§a ta. Ta không thể dùng đồng tiá»n cá»±c nhá»c ấy cá»§a ngươi má»™t cách phí phạm được. Trên Ä‘á»i này mạnh được yếu thua, yếu phải sợ mạnh, khinh nghèo trá»nh giàu. Những đồng tiá»n dÆ¡ bẩn cá»§a chúng, ta cứ lấy mà dùng chứ có gì mà phải tị hiá»m?
Nói xong Nghiêm Tiếu Thiên gá»i tiểu nhị dá»n lên má»™t bàn thức ăn ngon nhất cuả khách sạn. Tên tiểu nhị đưa đôi mắt chuá»™t nhìn khắp phòng rồi nhìn hành lý mang theo cá»§a hai ngưá»i bá»n há» như thể đánh túi tiá»n cá»§a hai ngưá»i vậy. Trong khi ấy thì vẫn cứ dạ dạ vâng vâng luôn mồm, mà sắc mặt lá»™ vẻ lo âu. Biết rõ thái độ cá»§a tên tiểu nhị, Cổ Yển La Hán trừng mắt nói :
- Thế nào? Ta thấy ngươi có vẻ do dá»±, mẹ kiếp! Có phải ngươi sợ hai chúng ta ăn không hết má»™t mâm đồ ăn cá»§a bàn này sao? Chá»› có coi áo quần ngưá»i ta Ä‘ang mặc mà đánh giá con ngưá»i. Ở nhà cá»§a chúng ta, chỉ cần mở cá»­a là vàng bạc tuôn ra hàng đống, nghe rõ chưa? Mau lên, mau dá»n thức ăn thức uống thượng hạng cho ta, mau lên nhé!
Tên tiểu nhị bị Cổ Yển La Hán quát cho tái mặt, vội vã chạy đi.
Còn lão ta thì ngồi xuống chiếc ghế tá»±a lá»›n bên chiếc bàn lá»›n, đưa lưỡi liếm môi, cưá»i khà khà nói :
- Thôi cứ ăn uống vui vẻ Ä‘i. Äã lâu rồi ta chưa được ăn uống như thế này đó.
* * * * *
Sở Vân và Nghiêm Tiếu Thiên ngồi hai bên má»™t chiếc bàn lá»›n bày đầy ắp thức ăn, toàn là các món sÆ¡n hào hải vi. Nhìn các món rượu thịt ê há» năm sáu ngưá»i ăn không xuể, lên tiểu nhị kinh ngạc lẩm bẩm :
- Hai ngươi này chắc là Bá vương phạn đây!
Uống, xong một ly Hoàng tửu, Sở Vân định nói thì đã thấy Cổ Yển La Hán miệng đang nhai ngon lành một cái đùi gà, rung đùi hát vang :
“Cô em dẫu không lên giưá»ng Là vì có ta...â€
Ngụm rượu uống xuống lại sặc lên. Sở Vân nhịn cưá»i không nổi ho sặc sụa, kéo vai Nghiêm Tiếu Thiên gào lên :
- Lão huynh! Lão huynh đừng hát nữa, tại hạ sặc chết đây này!
Cổ Yển La Hán trừng mắt há»i :
- Sao lại không chịu được? Vì ta hát quá hay hoặc giả ta hát quá dở
- Lão huynh, võ công cá»§a ngươi làm ngưá»i ngưá»i bái phục nhưng ở đây?...
- Sở... Sở... Cái gì? Lúc trên đưá»ng ngươi giá»›i thiệu tên cho ta rồi mà, sao ta lại không gá»i đúng được nhỉ?
- Sở Phi!
Vì muốn giấu hành tung nên Sở Vân bịa ra một cái tên giả.
- À! Anh bạn Sở Phi... Bài hát ấy ở Cổ Yển SÆ¡n thuá»™c SÆ¡n Tây ta hát ai cÅ©ng khen hay, sao ngươi lại không chịu được? Ngươi phải chăm chú nghe má»›i hiểu hết cái hay cá»§a nó. gồi yên nhé, để ta hát lại thật chậm rãi cho ngươi thưởng thức: “... A... á, Cô em dâu không lên giưá»ng là vì có ta...â€
Tiếng hát cất lên nghe như tiếng lợn bị chá»c tiết, Ä‘inh tai nhức óc.
Sở Vân phải cố gắng lắm mới nhịn được đành ngồi chịu đựng...
Thá»±c khách trong phòng ngưá»i nào ngươi nấy cưá»i nghiêng ngả, có ngưá»i chịu không xiết phải chạy vá»™i ra ngoài ho sặc sụa, nôn oẹ ra cả sàn nhà...
Bỗng lúc đó có một hán tử mặt ngựa, tuổi trạc tứ tuần. đứng bật dậy gào to :
- Câm mồm lại! Äồ chết tiệt, cút mẹ mày ra ngoài kia... Ngươi quấy rầy thế này không sợ làm mất mặt tổ tiên ngươi sao?
Lập tức trong phòng im phăng phắc, ngay cả Nghiêm Tiếu Thiên cũng thôi hát.
Ông ta không há» tá» ra giận dữ, nhìn Sở Vân cưá»i rồi quay đầu lại nói :
- Ngưá»i anh em mặt ngá»±a kia, ta hát má»™t đêm có quan hệ gì tá»›i ngươi mà ngươi buông lá»i xúc phạm nặng nỠđến ta. Ngươi phải chịu hình phạt vá» tá»™i ấy đấy.
Ngưá»i mặt ngá»±a ngá»­a mặt cưá»i ha hả nói :
- Ha ha... Ta là Äá»™c Tâm Xà Phạm Tá»­ Văn, nghÄ© mãi không ra cái kẻ ấy là ai mà dám đòi xá»­ phạt Phạm đại gia cÆ¡ chứ...
- Ngưá»i anh em mặt ngá»±a cần biết rằng cÆ¡m đầy thì dá»… ăn, lá»i thừa thì khó nói, lúc này nói chuyện vá»›i ngươi là ta, nói không được thì phải thá»­ theo cách khác vậy.
Mặc dù buông lá»i tuyên chiến nhưng thái độ cá»§a Cổ Yển La Hán vẫn ôn hòa, tươi vui như nói chuyện cùng bè bạn vậy. Trong khi đó thì Phạm Tá»­ Văn đã không còn nhẫn nại nổi nữa, tung chân đá chiếc ghế tá»±a cao ngay trước mặt bắn Ä‘i nÆ¡i khác, miệng gầm lên dữ tợn. Hai đại hán hung dữ ngôi gần đấy cÅ©ng đứng dậy, bước tá»›i đứng hai bên Phạm Tá»­ Văn.
Lần đầu tiên Sở Vân nhận thấy trên mặt cá»§a Nghiêm Tiếu Thiên hiện lên vẻ phẫn ná»™, ông ta từ từ rá»i khá»i chá»— ngồi, cưá»i vá»›i vẻ không thân thiện nói :
- Ông bạn, đã lâu lắm rồi không một ai dám nhục mạ ta như thế, có lẽ ngươi không biết ta nhưng ta phải cắt đi cái lưỡi của ngươi đấy!
Äá»™c Tâm Xà Phạm Tá»­ Văn là ngưá»i cầm đầu lÅ© vô lại ở thành Long Khẩu, y lại bái NgÅ© giáo đầu Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghênh SÆ¡n cá»§a NgÅ© Lôi giáo làm sư phụ cho nên thanh danh càng vang dá»™i nÆ¡i bản địa. Lúc này ngay tại sào huyệt Cá»§a mình, lẽ nào cam chịu lăng nhục, nên biến sắc mặt quát to :
- ÄÆ°á»£c lắm, chúng ta ra ngoài so tài cao thấp, kẻ nào sợ không phải anh hùng.
- Mẹ kiếp, cài lũ nhái tép giang hồ mà cũng đòi làm phách, ta e rằng lúc ta danh chấn giang hồ, thì ngươi còn bú mẹ đấy.
Nghe thấy thế, Phạm Tá»­ Văn càng thêm tức tối, thét lên má»™t tiếng, tung ngưá»i tá»›i vung chưởng đẩy thẳng vào ngá»±c Cô Yển La hán nhanh nhÆ¡ chá»›p.
- Ngươi muốn chết à!
Nghiêm Tiếu Thiên trầm giá»ng quát, đồng thá»i hữu chưởng nhanh như chá»›p chụp vào cổ tay đối phương, hai chân như trận cuồng phong tung ra liến tiếp mưá»i mấy cú đá không má»™t tiếng đồng, nhanh không kịp nhìn thấy.
Biết gặp phải cao thá»§ võ lâm, Phạm Tá»­ Văn thét lên má»™t tiếng bật lùi uêf sau thật nhanh, đồng thá»i hai tay chụp vào phía sau hông, rút ra hai lưỡi chá»§y thá»§ phóng ngược lại từ dưới lên vào đối thá»§.
Nhưng Nghiêm Tiếu Thiên như hình vá»›i bóng không há» dừng lại, bám sát theo Phạm Tá»­ Văn, chẳng hỠđể ý tá»›i hai lưỡi chá»§y thá»§ Ä‘ang phóng tá»›i đưa tay trái khẽ phất qua, tay phải chụp vào ngá»±c Äá»™c Tâm Xà nhanh như chá»›p. Hắn ta chỉ kip thấy hai đạo ngân quang cá»§a hai lưỡi chá»§y thá»§ bị đánh bay Ä‘i thì ngá»±c mình đã bị Cổ Yển La Hán chụp cứng rồi, thì thất thanh kêu lên :
- Lão thất phu! Ngươi dám làm gì Phạm đại gia... thì hãy biết ta là môn hạ của Ngũ Lôi giáo Khang giáo đầu đó nghe...
Cổ Yển La Hán cưá»i khẩy nói :
- Ta chẳng coi môn hạ cá»§a hắn ra cái gì cả, hôm nay ta phải lấy lưỡi cá»§a ngươi, không làm thế không được. Khang giáo đầu mà có đồ đệ như ngưá»i thì cÅ©ng phải tức đến ói máu ra đấy.
Ngay lúc ấy phía sau lưng cá»§a Nghiêm Tiếu Thiên có hai dạo kình phong cá»§a binh khí chém xả xuống nhanh như gió. Ông ta cưá»i khẩy, chụp lấy thân hình cá»§a Phạm Tá»­ Văn nhấc bổng lên, quét ngược ra sau nhanh như chá»›p.
Chỉ kịp nghe hai tiếng kêu thất thanh vang lên, hai thân hình bị đánh bay Ä‘i xa hÆ¡n má»™t trượng, còn Phạm Tá»­ Văn đã ngất xỉu ngay lập tức trong tay Nghiêm Tiếu Thiên, ông ta cưá»i đắc ý nói :
- Mẹ kiếp! Thế này mà cÅ©ng đòi tì toe phách lối trong giang hồ được sao? Chỉ má»™t đòn mà được tiêu Ä‘á»i rồi à?
Nói rồi bá» thân hình Phạm Tá»­ Văn xuống đất, Nghiêm Tiếu Thiên đưa mắt nhìn Sở Vân Ä‘ang ngồi yên chá»— cÅ©, cưá»i vui vẻ.
Äến lúc đó thì toàn bá»™ thá»±c khách trong quán đã xa chạy cao bay hết cả, Nghiêm Tiếu Thiên tá»± nói vá»›i mình mà như nói cả cho Sở Vân nghe nữa :
- Ha ha ha... HỠNghiêm này đã nói một là một, hai là hai đã nói cắt lưỡi con rắn độc này thì phải làm bằng được mới thôi.
Nói xong ông ta lượm một lưỡi đao dưới đất lên, nhấc đầu Phạm Tủ Văn kéo tới định ra tay.
Ngay lúc ấy, Sở Vân nhấp xong một hớp rượu, bỗng cất tiếng nói :
- Lão huynh, hãy khoan đã, lại có chuyện phiá»n phức má»›i nữa đấy.
Cổ Yển La Hán dừng tay lại, nghạc nhiên nhìn chàng, ngay lúc ấy một loạt tiếng vó ngựa phi tới dồn dập đang phóng thẳng lới. Nghe tiếng ngựa phi có thể biết được có một đoàn kỵ mã khá đông đang khẩn cấp phóng thẳng tới.
Sở Vân vẫn cứ ung dung gắp má»™t miếng thứ ăn thÆ¡m ngon cho vào miệng nhai, đôi mắt cưá»i cưá»i nhìn Cổ Yển La Hán.
Tài sản của aspirin

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #7  
Old 02-06-2008, 07:19 AM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 7

Ãc đấu trong đêm tối

Cổ Yển La Hán buông tay, thân hình Äá»™c Tâm Xà Phạm Tá»­ Văn lại rÆ¡i bịch xuống đất, ông ta cưá»i hì hì vá»›i Sở Vân :
- Anh bạn trẻ! Thá»i vận cá»§a ta đã đến rồi, chắc là hôm nay được má»™t bữa vận động cho giãn gân giãn cốt đây.
Sở Vân hÆ¡i mỉm cưá»i, đưa mắt nhìn ra phía ngoài cá»­a tiệm.
Ngay lúc ấy tiếng vó ngá»±a dừng lại, rồi những tiếng chân ngưá»i nhảy xuống ngá»±a, bước Ä‘i rá»™n rịp vang lên. mưá»i mấy đại hán dáng vẻ hung tợn, như hùm như beo hùng hục xông vào trong quán. Ngưá»i Ä‘i đầu là má»™t hán tá»­ trạc độ tứ tuần, mặc má»™t bá»™ võ phục mầu Ä‘en, vẻ kiêu ngạo, vừa bước vào trong quán đã cất cao giá»ng quát lá»›n :
- Kẻ nào to gan dám đã thương Phạm sư huynh của bổn giáo?
Lúc này trong quán chỉ còn có Cổ Yển La Hán và Sở Vân, còn các thục khách khác đã trốn cả rồi. Hai ngưá»i đưa mắt lạnh lùng nhìn bá»n ngưá»i vừa má»›i đến, chẳng nói má»™t lá»i.
Äại hán nỠđưa mắt nhìn khắp gian phòng, thấy bàn ghế đổ ngổn ngang, cốc chén vỡ vụn, thức ăn thức uống tung tóe khắp sàn nhà, Phạm Tá»­ Vân và hai tên thá»§ hạ thì nằm im như chết trên mặt đất nhá»›p nhúa. Hắn quắc mắt nhìn Cổ Yển La Hán và Sở Vân quát :
- Này! Äệ tá»­ cá»§a bốn giáo bị ai đả thương? Chưởng quầy đâu? Kẻ làm công đâu? Còn những khách trú đâu? Äá»u chết đâu hết cả rồi?
Sở Vân vân lạnh lùng, còn Nghiêm Tiếu Thiên thì bá»±c tức, tá» thái độ thù ghét. Nghe đại hán áo Ä‘en há»i vậy, Nghiêm Tiếu Thiên cưá»i ha hả, vá»— vá»— vào cái bụng to tướng, cau mày nhìn thẳng vào kẻ ấy, khiến hắn ta chá»™t dạ quát to lên :
- Lão thất phu, ngươi muốn chết hay sao mà nhìn lão gia chằm chằm như thế?
- Muốn chết à? Ngươi hay ta muốn chết vậy? - Cổ Yển La Hán há»i lại.
Hán tử áo đen nỠgầm lên một tiếng, hàm hồ quát lại :
- Äồ chó chết! Ta phải trị cho ngươi má»™t trận má»›i được.
Ngay lúc ấy từ phía ngoài lại vang lên tiếng chân bước gấp, rồi má»™t hán tá»­ bước nhanh vào phòng. Ngưá»i ấy vừa nhìn thấy Cổ Yển La Hán thì toàn thân rúng động, bật lùi lại hai bước kêu to lên :
- Bẩm đầu lĩnh! Chính cái lão ấy đã hạ độc thủ đấy ạ.
Hán tử áo đen ấy chính là thủ lĩnh của Phân đà đóng tại Long Khẩu thành của Ngũ Lôi giáo, tính tình hung dữ, ngang ngược vô cùng.
Khi nãy Phạm Tá»­ Văn bị đả thương, có ngưá»i lập tức phi báo cho Phân đà chá»§. Hắn ta chẳng cần há»i rõ sá»± tình, nguyên nhân, vá»™i thống lÄ©nh các đệ tá»­ Phân đà lập tức đến ngay hiện trưá»ng.
Nhưng đến nơi thì hắn nhìn thấy cảnh tượng quá sức tưởng tượng, chẳng biết xử trí thế nào.
Cổ Yển La Hán nhìn hán tá»­ má»›i vào Ä‘ang kinh hãi tháo lui, cưá»i nói :
- Ngươi làm gì mà run như cầy sấy vậy? Nếu lão gia mà muốn trị tá»™i ngươi thì đã ra tay từ lâu rồi, chứ việc gì mà phải đợi tá»›i bây giá». Äừng lo, cứ từ từ mà nói, từ từ mà nói...
Tên Phân đà chủ giận tím ruột quát lão :
- Lão thất phu! Ngươi tưởng bổn đầu lĩnh sợ ngươi sao? Quan bay, hãy bắt lão ấy cho ta!
Mấy mươi hán tá»­ hung dữ ná», nãy giở chỉ chá»±c ra tay, vừa nghe lịnh thì ào ào lao tá»›i.
Cổ Yển La Hán than một tiếng rồi nói :
- Lu ngốc kia! Chỉ hiá»m lÅ© bay chẳng bõ cho ta phí sức.
Nói rồi phất tay má»™t cái, hất bắn ba lên đại hán gần nhất bay văng thẳng vào lÅ© đồng bá»n phía sau. Rồi tay trái vươn ra vừa đẩy vừa giật, lập tức năm sáu tên đại hán lại té lên nhào trước chưởng phong cá»§a ông ta. Cổ Yển La Hán lại tiến lên má»™t bước, vừa lúc ấy hai lưỡi Ä‘ao lóe sáng chém xả xuống ngưá»i ông. Cổ Yển La Hán cưá»i gằn, vung hai tay lên xỉa thẳng vào giữa ánh Ä‘ao, chỉ chá»›p mắt hai thanh Ä‘ao đã bi ông ta Ä‘oạt được, đồng thá»i hai đệ tá»­ cá»§a NgÅ© Lôi giáo đã bị ông ta đánh bay ra sau hÆ¡n bảy tám thước.
Tất cả má»i hành động ấy cá»§a Cổ Yển La Hán chỉ diá»…n ra trong chá»›p mắt, gần như đồng thá»i cùng má»™t lúc khiến cho tất cả lÅ© đệ tá»­ cá»§a NgÅ© Lôi giáo rụng rá»i tay chân, sợ chá»t khiếp trước võ công tuyệt đỉnh cá»§a ông, không má»™t tên nào dám tiến lên ná»­a bước nữa.
Cổ Yển La Hán ngoái đầu nhìn lại, thấy Sở Vân vẫn ngồi nguyên tư thế cÅ©, đưa mắt nhìn ông ta mỉm cưá»i, tay đưa ly rượu lắc lắc ra dáng má»i ông uổng. Nghiêm Tiếu Thiên cất tiếng cưá»i vang, hai tay đưa lên làm động tác đáp lá»…, cám Æ¡n Sở Vân, rồi cao giá»ng nói :
- á»i chà chà! Chẳng đâu vào đâu cả, thật là lá»™n xá»™n...
Nói rồi ông ta lại cất tiếng, cưá»i như sấm nổ, Ä‘inh tai nhức óc má»i ngưá»i.
Tên Phân đà chủ tái mét cả mặt, hai mắt nhìn trân trân, toàn thân rúng động vừa kinh hãi vừa tức tối, thấy thế Nghiêm Tiếu Thiên đưa tay vẫy vẫy nói :
- Äại đầu lÄ©nh! Ta biết ngươi chưa phục phải không? Vậy thì hãy lại đây, thá»­ sức vá»›i ta xem nào?...
Tên Phân đà chá»§ ấy vừa lo vừa tức đến đỠmắt, liá»u lÄ©nh nói :
- Äá»i ngưá»i chỉ chết má»™t lằn, ta sợ gì ngươi! Khâu Bình sẽ quyết đấu vá»›i ngươi má»™t trận.
Vừa dứt lá»i hắn ta đã vung binh khí, hai tay hai ngá»n chá»§y thá»§ dài non má»™t thước phóng ngưá»i tá»›i đâm ngay vào ngá»±c và đơn Ä‘iá»n đối phương. Cổ Yển La Hán kêu lên má»™t tiếng quái dị nói :
- Ngoan nào! Hung thần nào phù hộ ngươi thế?
Lá»i chưa dứt thì tấm thân to béo cá»§a Nghiêm Tiếu Thiên đã lạng ra sau lưng Khâu Bình, nhưng hắn đã nhanh nhẹn xoay ngưá»i lại đâm chém liên tục sáu nhát. Lại má»™t lần nữa Nghiêm Tiếu Thiên lượn ra khá»i thế công cá»§a Khâu Bình nhẹ như má»™t làn khói má»ng, cưá»i nói :
- Äồ chó chết! Chá»› có liá»u lÄ©nh, ta sẽ tiếp ngươi tá»­ tế đấy.
Vừa dứt lá»i thì bàn tay phải cá»§a ông ta đưa lên cao như má»™t cái quạt, theo thế “Mãng Xà Phiên Thân†xuất ra má»™t lúc mưá»i sáu chưởng mạnh như vÅ© bão, nhanh tá»±a chá»›p giăng, chỉ trong chá»›p mắt đã đưa há» Khâu ná» vào vòng tá»­ địa.
Khâu Bình bị trúng má»™t chưởng, thân hình bắn ngược lên cao, ngã lật nhang trên không trung, rồi tiếp đó hứng luôn mưá»i hai chưởng nữa!
Thân hình hắn ta quay lá»™n lên không như má»™t quả bóng rồi rÆ¡i bịch xuống đất, máu tươi tuôn ra khắp ngưá»i, chết không kịp kêu má»™t tiếng.
Cổ Yển La hán cưá»i cưá»i, chấp tay sau lưng nói :
- Hỡi các vị hảo hán cá»§a NgÅ© Lôi giáo, đầu lÄ©nh cá»§a các ngưá»i đã xuống âm phá»§ uống rượu rồi. Còn ai muốn theo hắn ta thì bước tá»›i đây mau lên!
LÅ© đệ tá»­ NgÅ© Lôi giáo chết khiếp trước vị hung thần võ công tracc tuyệt đó, ai nấy Ä‘á»u trố mắt nhìn vừa căm tức vừa kinh hãi, chẳng dám nhúc nhích, không dám nói năng.
Thấy thế, Nghiêm Tiếu Thiên chợt nghiêm mặt nói :
- Bây giá» các ngươi má»™t mặt lo thu dá»n chiến trưá»ng, dá»n xác đồng bá»n, má»™t mặt lo bồi thưá»ng thiệt hại cho khách sạn. Nghe rõ chưa? Nếu kẻ nào không thi hành thì chá»› tách ta độc ác.
Lúc này, Nghiêm Tiếu Thiên lại biến thành má»™t con ngưá»i hiá»n lành, cư xá»­ hết sức tá»­ tế, rất có trách nhiệm và cÅ©ng rất khoán dung.
Lập tức lũ đệ tử Ngũ Lôi giáo răm rấp tuân theo lệnh của Cổ Yển La Hán Nghiêm Tiếu Thiên. Một lúc sau nhìn lũ đệ tử Ngũ Lôi giáo làm xong công việc, khép nép lui ra Nghiêm Tiếu Thiên làu bàu nói :
- Ôi! Cơm chưa no, rượu chưa đã, mà lại phải hoa tay múa chân, quả là bất hợp lý...
Nhìn thấy Sở Vân vân ngồi nguyên chá»— cÅ© uống rượu ung dung, coi như không có Ä‘iá»u gì xảy ra trước mặt chàng ta cả, Nghiêm Tiếu Thiên và chăm chú nhìn vừa lắc đầu bước tá»›i nói :
- Ông bạn hỠSở, tình cảnh vừa rồi có vẻ không hay lắm phải không? Có máu chảy làm ta mất vui.
Sở Vân cưá»i vẻ thâm trầm nói :
- Con ngưá»i là như thế, vì má»™t mục đích, má»™t hy vá»ng mà phải làm tất cả. LÅ© ngưá»i kia liá»u mình cÅ©ng chỉ vì thịnh danh uy tín, cÅ©ng giống như lúc trá»i giông bão ngưá»i ta vẫn ra khÆ¡i đánh cá cÅ©ng chỉ vì mưu sinh. Nếu như thiên hạ ai cÅ©ng có cÆ¡m no ác ấm mà không vì danh vì lợi thì thiên hạ thái bình biết bao...
Vẻ mặt toát lên vẻ sám hối. Cổ Yển La Hán nhỠnhẹ nói :
- Anh bạn trẻ, nếu ngươi không phải là má»™t thiên tài thì cÅ©ng phải là má»™t siêu nhân, nhưng há» Nghiêm ta cÅ©ng không sống phí ná»­a Ä‘á»i ngưá»i, lẽ nào mà lại đành phải thất vá»ng?
Sở Vân lại uống má»™t ngụm rượu, chẳng biết Nghiêm Tiếu Thiên đối vá»›i chàng má»—i lúc má»—i thêm nghi ngá», nhưng mình phải làm sao để giải đáp đây? Ngay lúc đó, Sở Vân thấy Cổ Yển La hán vá»— vá»— vào đầu, lẩm bẩm tá»± nói vá»›i mình :
- Bà lão tám mươi mà ngá» nghệch như đứa trẻ sao? Lẽ nào há» Nghiêm ta chỉ là cái thùng rá»—ng? Cái ông bạn Sở phi này làm sao mà có thể coi là má»™t ngưá»i xuất thân từ ngư dân được?
Sở Vân bá»—ng cau mày rồi đặt ly rượu trong tay xuống bàn, đưa nlăt nhìn Nghiêm Tiếu Thiên, nở má»™t nụ cưá»i đầy ý nghÄ©a.
Bá»—ng lúc ấy, từ ngoài cá»­a vang lên má»™t giá»ng nói lạnh băng :
- Suốt ngày đi bẫy nhạn, lại để cho nhạn mổ mù mắt. Lão phu chắc không lầm, NghiêmTiếu Thiên ngươi vừa mới ra oai đó chăng? Lão phu đang đợi ngươi đây.
Nghiêm Tiếu Thiên mở to đôi mắt, xoa bụng cưá»i nói :
- Vị nhìn huynh ở ngoài kia định làm cái gì thế? Ngươi biết ta mà ta chả biết ngươi, nào hãy vào đây, trước tiên uống với ta một ly rượu rồi sau đó muốn nói gì thì nói.
Trong bóng đêm, giá»ng nói lạnh lùng ấy lại cất lên :
- Nghiêm Tiếu Thiên! Lão phu là Tấn Lôi Thủ Khang Nghênh Sơn chắc các hạ đã nhận ra rồi chứ?
Nghiêm Tiếu Thiên như giật mình rồi lập tức cưá»i to :
- Lão Khang! Ha ha... Khang đại ca, Khang ngũ lão đầu, ha ha... đã lâu lắm rồi ha ha..., hỠNghiêm này sẽ bái kiến long nhan.
Rồi ông ta hạ giá»ng nói :
- Sở Phi bằng hữu, không ngá» ngưá»i ấy lại là sư phụ cá»§a Äá»™c Tâm Xà Phạm Tá»­ Văn, lão tiểu tá»­ đó sở há»c có hạn. Nếu đơn đấu thì ta chẳng coi hắn ra gì, nhưng nếu như hắn có trợ thá»§ bí mật mai phục tương trợ thì kết quả khó mà biết được. Ta ra ngoài đó phải tùy cÆ¡ ứng biến nhưng nếu như có Ä‘iá»u gì bất trắc thì ngươi cứ mặc ta mà đến Mạc gia thôn cách Long Khẩu thành hai mươi dặm vá» phía Nam đợi ta ở đó, nhất Ä‘inh ta sẽ đến gặp ngươi.
Dứt lá»i Nghiêm Tiếu Thiên đã bước ra ngoài. Sở Vân nói vá»›i theo :
- Lão huynh phải hết sức thận trá»ng nhé!
Vừa Ä‘i được mấy bước, nghe câu nói đó, Cổ Yển La Hán rất xúc động, quay lại nhìn Sở Vân rồi lấy ra mưá»i đĩnh bạc đặt lên bàn nói :
- Anh bạn trẻ, số tiá»n này, má»™t ná»­a Ä‘á»n bù tổn thất cho nhà hàng còn lại ngươi hãy mang theo... Äó là tiá»n cá»§a lÅ© NgÅ© Lôi giáo bá» ra bồi thưá»ng cho nhà hàng đấy.
Sở Vân khẽ gật đầu ưng thuận, ngoài bóng đêm giá»ng nói lạnh lùng lại cất lên :
- Nghiêm Tiếu Thiên! Lẽ nào các hạ còn muốn ta phải thân hành vào trong đó má»i?
- Lão Khang, làm gì mà kêu gào mãi thế, ta mà lại hàm hồ thế sao?
Vừa dứt lá»i Nghiêm Tiếu Thiên đã bắn mình vào bóng đêm.
Trong khách sảnh, Sở Vân từ từ đứng lên, đưa mắt nhìn xung quanh xác định quả thật không còn ai ở trong đó cả, lập tức thân hình chàng ta như má»™t bóng ma chạy vút vào trong cá»­a sảnh, rồi lại thấy chàng xuất hiện nÆ¡i cá»­a tiệm, trên tay đã cầm chiếc túi dài dài quen thuá»™c. Chàng chiếu cặp mắt như hai vì sao vào bóng đêm tìm kiếm thì chợt thấy cách đó bảy tám trượng, trên mái nhà trước mặt có bồn bóng ngưá»i Ä‘ang đứng. Sở Vân im lặng quan sát. Bốn ngưá»i đó chính là Cổ Yển La Hán Nghiêm Tiếu Thiên, và đứng đối diện ông ta là Khang Nghênh SÆ¡n gầy ốm, dưới cằm để bá»™ râu dê, hai bên lão ta là hai lão nhân mặt mày hung dữ.
Lúc này bốn ngưá»i ấy Ä‘á»u tá» ra thận trá»ng, đỠcao cảnh giác, chăm chú nhìn vào đối phương. Sở Vân chăm chú theo dõi hành vi cá»§a bá»n há» rá»—i bằng thân pháp vô cùng ảo Ä‘iệu, chàng đã như má»™t cánh chim đáp xuống dưới bóng tối cá»§a má»™t căn phòng cách bốn ngưá»i ná» không đến ba trượng. Chàng nghe thấy Nghiêm Tiêu Thiên cưá»i nói :
- Khang ngũ giáo đầu, thuộc hạ và đồ đệ của ngươi như thế thì ta phải làm như thế thôi, lẽ nào lại bắt ta làm bài vị đi tạ tội.
Tấn Lôi Thủ Khanh Nghênh Sơn giận dữ đến đỠmặt, nói :
- Nghiêm Tiếu Thiên! Ngươi đừng khoa môi múa mép trước mặt ta, ta đến đây không phải chỉ để nghe ngươi nói. Mà hôm nay ngươi muốn làm gì thì Ngũ Lôi giáo sẽ bồi tiếp ngươi đến cùng.
- Giang hồ thị phi vốn khó mà nói trước được, lẽ nào chỉ cho phép đồ đệ cá»§a mình phóng há»a đốt nhà mà không cho há» Nghiêm ta đánh lá»­a châm đèn. Lại nói Äá»™c Liên Tẩu Dịch huynh và Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ huynh chắc cÅ©ng đã biết ta rồi đó, nếu nói má»™t cách đúng đạo lý thì ta làm như vậy là đưá»ng đưá»ng chính chính, hai vị có nhận thấy thế không?
Lão già đứng bên trái Khang Nghênh Sơn lạnh lùng nói :
- Há» Nghiêm kia, NgÅ© Lôi giáo và ngươi trước đây không thù không oán vậy mà ngươi đã ra tay độc ác giết hại biết bao nhiêu ngưá»i cá»§a NgÅ© Lôi giáo, hành vi đó lẽ nào có thể cho qua nếu không phải là anh em Lữ má»— Ä‘i qua Long Khẩu gặp Khang huynh đệ thì đệ tá»­ cá»§a NgÅ© Lôi giáo đã không để ngươi yên đâu.
- Äá»™c Liên Tẩu Dich Hợp và Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u vốn kết nghÄ©a anh em vá»›i nhau, chứ nhị vị đâu phải là ngưá»i cá»§a NgÅ© Lôi giáo, sao lại nhúng tay vào đây? Ta nói thật, ta đã làm việc gì thì không bao giá» sợ hậu quả cá»§a nó, và cÅ©ng không sợ bất cứ anh hùng hảo hán nào định ra tay ngăn cản.
Lúc này lão già được gá»i là Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u má»›i từ từ bước lên trước hai bước lạnh lùng nói :
- Nghiêm Tiếu Thiên! Ngươi vùng vẫy ở vùng Lá»— Tấn cÅ©ng đã đủ rồi, anh em sá»›m đã thấy gai mắt, nếu hôm nay không có việc cá»§a Khang huynh, thì anh em ta cÅ©ng đã tìm ngưá»i xem thá»­ ngươi đã có được bao nhiêu bản lãnh mà dám làm những Ä‘iá»u sằng bậy từ trước đến nay?
- Ta đã nói với lão Dịch, ngươi không phải là mẹ của hắn, sao ngươi lại dính vào?
Khang Nghênh Sơn trừng mắt quát lớn :
- Nghiêm Tiếu Thiên! Không nói lôi thôi, thế nào là phải trái, là trắng đen, chỉ cần nhìn thấy những hành vi của ngươi thì đủ biết thế nào là anh hùng hảo hán.
Lá»i hắn vừa đứt thì Dịch Hợp và Lữ Vô Cá»­u đã lập tức triển khai thế trận, vận công sẵn sàng xuất thá»§. Thấy thế Nghiêm Tiếu Thiên cưá»i khẩy, nói lá»›n :
- Chá»› có hư trương thanh thế trước mặt ta, trên Ä‘á»i này có gì mà ta chưa từng biết đâu, đã có những trận chiến lá»›n nào mà ta chưa từng kinh qua đâu mà các ngươi lại bày trò con nít ấy ra trước mặt ta. Thôi hãy Ä‘em vá» mà dạy vợ đánh con cho rồi!
Lá»i ông ta vừa dứt thì bá»—ng có má»™t tràng tiếng cưá»i lạnh lùng, sắc nhá»n, Ä‘anh thép vang lên nghe chói tai như sét đánh từ trên mái ngói má»™t căn nhà vá»ng lại, rồi má»™t lão nhân trạc độ lục tuần cao lá»›n bước đến, mặt đỠhồng hào.
Nhìn thấy ngưá»i ấy, Cổ Yển La Hán lại cưá»i lên rất quái dị, nói :
- Ha ha... Ta đã biết ai đây rồi, thì ra là lão sư phó danh trấn lưỡng hà Tá»­ Trượng Tấn Thiên Bao Hồng Ô đây mà... Sao? Tiếng cưá»i cá»§a ngươi lúc nãy đầy ẩn ý, chắc ngươi cÅ©ng muốn ta không thoát được nạn này chứ gì?
Thì ra khi đi đến Long Khẩu thành thì Khanh Nghênh Sơn một nhân vật danh vang thiên hạ gặp Bao Hồng Ô và Dịch Hợp, Lữ Vô Cửu.
Bá»n há» vốn chẳng cùng má»™t phái, nhưng do Ä‘oán biết được ngưá»i gây náo loạn Phân đà Long Khẩu thành cá»§a NgÅ© Lôi giáo chắc chắn phải là Cổ Yển La Hán Nghiêm Tiếu Thiên nên há» liên kết lại, kéo nhau đến đây để đối phó.
Ba ngưá»i kia ra mặt đối đầu, còn Bao Hồng Ô thì được giao chỉ huy hÆ¡n má»™t trăm thá»§ hạ cá»§a NgÅ© Lôi giáo bí mật mai phục chá» cÆ¡ há»™i hạ thá»§.
Nhưng khi thấy cục diện đã đến thá»i Ä‘iểm gay cấn nhất, sợ Cổ Yển La Hán quá cao cưá»ng nên Bao Hồng Ô đã xuất đầu lá»™ diện ra trợ lá»±c, dùng bốn đánh má»™t. Tá»­ Thượng Trấn Thiên Bao Hồng Ô lạnh lùng “hứ†má»™t tiếng nói :
- Nghiêm Tiếu Thiên! Làm gì thì cÅ©ng dành cho ngươi khác má»™t con đưá»ng cuối cùng, chỉ có riêng ngươi là thá»§ Ä‘oạn tàn bạo nhất thôi! Ngay đến cả ta là ngươi ngoài cuá»™c cÅ©ng vì thế mà không thể khoanh tay đứng nhìn.
- Ấy, ấy! Câm mồm lại Ä‘i lão Bao kia, ngươi chưa đủ tư cách để lên lá»›p cho ta đâu. Äã kết bẻ kết đảng đối phó vá»›i ta thì cứ việc ra tay Ä‘i, đừng có mà nấp danh nghÄ©a này, viện lý do ná», làm như má»i vinh quang trên Ä‘á»i này Ä‘á»u do các ngươi làm nên cả vậy! Thôi, hãy ra tay Ä‘i, xông cả vào đây Ä‘i lÅ© tiểu tá»­ kia.
Sở Vân nấp kín nÆ¡i ấy đã thấy hết má»i sá»± và chàng biết chắc cuá»™c chiến đấu đẫm máu khó mà tránh khá»i.
Cổ Yển La Hán đưa mắt nhìn quanh bốn phía, quan sát tư thể cá»§a bốn địch thá»§ rồi cất tiếng cưá»i hì hì, và ngay cùng lúc vá»›i tiếng cưá»i cất lên thì song chưởng cá»§a ông cÅ©ng lập tức xuất chiêu công vào đối phương mưá»i bảy chưởng nhanh như chá»›p.
Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghênh SÆ¡n thét lên má»™t tiếng, lập tức phản công bảy cước và mưá»i ba chưởng liên hoàn.
Tá»­ Trượng Trấn Thiên Bao Hồng Ô xuống tấn chắc như núi, đưa chưởng lên đón đỡ cùng vá»›i Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u ngăn chặn chưởng phong cá»§a Cổ Yển La Hán, còn Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp thì vẫn đứng ngoài quan sát chá» thá»i.
Bá»n há» xuất thá»§ cá»±c kỳ thần tốc, chiêu thức vô cùng ác độc, cÆ¡ hồ quyết không cho đối phương còn con đưá»ng sống sót.
Trong rừng cước sóng chưởng ấy, Cổ Yển La Hán phải lùi lại hai bước, cất tiếng cưá»i hoang dã nghiêng ngưá»i di bá»™, song chưởng liên tu bất tận, chiêu thức biến ảo khôn lưá»ng tung đòn vá» phía ba đối thá»§ như má»™t trận mưa giông, sấm chá»›p rầm trá»i.
Bao Hồng Ô cÅ©ng gầm lên vận hết công lá»±c xuất ra má»™t lúc mưá»i hai chưởng kình lá»±c như vÅ© bão. Lập tức Lữ Vô Cá»­u nương thế chưởng ấy lao tá»›i công liá»n ba chiêu mưá»i bốn thức.
Chưởng phong đập vào nhau vụt lóe như pháo hoa, bóng ngưá»i ập vào nhau rồi lập tức phân khai, cả ba khuôn mặt Ä‘á»u lá»™ vẻ kinh dị và phẫn ná»™.
Khang Nghinh SÆ¡n hÆ¡i lắc lư thân mình lập tức xuất thá»§, năm ngón tay trên bàn tay trái như năm móc câu chụp xuống sưá»n phải cá»§a Cổ Yển La Hán ngay vào lúc ông ta khí huyết còn Ä‘anh chấn động sau trận đấu chưởng. Nhưng Nghiêm Tiếu Thiên quyết không né tránh, hai lay vươn tá»›i tạo nên gá»ng kìm khóa cánh tay đối thá»§. Cùng lúc má»™t tiếng thét lại vang lên. Lữ Vô Cá»­u tiến tá»›i, cùng vá»›i Bao Hồng Ô hợp công đánh vào hai bên hông cá»§a Nghiêm Tiếu Thiên như chá»›p giá»±t...
Cuá»™c đấu cá»§a Nghiêm Tiếu Thiên má»™t mình chá»i ba đã qua ba bốn mươi chiêu...
Tuy công lực cực kỳ thâm hậu nhưng nếu cứ như thế mà tiếp diễn thì có phần thất thế, ứng phó không nổi, trên khuôn mặt to lớn và chiếc đầu bóng loáng của ông ta đã thấy mồ hôi rịn ra lấm tấm...
Vừa quật ra chín cước mưá»i tám chưởng, vị Äá»™c Cước Cá»± Äạo to béo ấy vừa thầm nghÄ© :
- Ba lão già này công lá»±c cao tuyệt, nếu trong nhất thá»i mà mình đối phó vá»›i từng ngưá»i thì quá ngon ăn, nhưng cả ba tên cùng xáp trận thì ăn khó tiêu quá. Mẹ kiếp, mình cÅ©ng có lúc pháp môn dùng chưa thật cao minh, nên không ngá» ba lão già này lại coi thưá»ng mình.
Lúc ấy lại một màn chưởng ảnh ập lới, ngoài ra hai đạo chỉ phong của đối phương bắn tới sau lưng. Lập tức Cổ Yển La Hán thở hắt ra một hơi, thân hình chợt cuốn lại như quả bóng lăn ra ngoài năm sáu thước, lẩm bẩm :
- Mẹ kiếp, ba lão già ấy kể ra cÅ©ng đáng mặt chá»c giận anh hùng. Thật khó mà làm khó dá»… chúng nó. Cái khuôn mặt dày này cá»§a ta liệu có bị chúng nó lá»™t da hay không?
Ngay lúc ấy Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghinh SÆ¡n đã thét lên má»™t tiếng, song chưởng xuất hết chiêu này đến chiêu khác, kình phong chưởng ảnh rợp trá»i, Tá»­ Trượng Tấn Thiên Bao Hồng Ô đột nhiên cất tiếng cưá»i, chân quét chỉ phóng, hai tay hai chân vung lên liên tục.
Cổ Yển La Hán Nghiêm Tiếu Thiên khuôn mặt đỠrá»±c lên, đôi mắt vằn tia máu, thân hình lúc bay lên lúc rạp xuống nhanh như chá»›p tách khá»i thế công cá»±c kỳ hiểm ác cá»§a hai địch thá»§ ná», nhưng Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u ngay đúng lúc đó phóng chưởng giáng xuống đầu vai cá»§a ông ta, ông ta vừa chưa kịp thở thì đã nhận thấy chưởng phong cá»§a đối phương đã đè xuống vai mình, liá»n nổi giận thét lên má»™t tiếng, hai chân tấn vững như núi, ná»­a thân ngưá»i phía trên xoay Ä‘i ná»­a vòng, song chưởng đưa lên ngang ngá»±c đẩy mạnh ra phía trước. Hai luồng kình lá»±c như hai con sóng lao ập vào nhau phát lên má»™t tiếng “ầm†khá»§ng khiếp, Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u “hự†má»™t tiếng, hoảng hốt thu chưởng bay ngược vá» phía sau. Cổ Yển La Hán Bật lên tiếng cưá»i, chương thế không ngừng biến đổi, kình lá»±c như bão tố ầm ầm quét ra.
Äó chính là sở há»c “Bạt SÆ¡n Tam Liên Hoàn†cá»§a ông ta.
Tấn Lôi Thá»§ vá»™i vàng đảo bá»™, phát ra mưá»i sáu chưởng mạnh như vÅ© bão tiếp ứng chưởng lá»±c cá»§a đối phương. Má»™t tiếng “ầm†vang lên rung chuyển không gian, Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghinh SÆ¡n bật lui vá» sau ba bước. Cổ Yển La Hán Nghiêm Tiếu Thiên toát mồ hôi, thở mạnh mấy tiếng. Äiá»u đó chứng tá» cuá»™c đấu ná»™i lá»±c làm cho hai đối thá»§ Ä‘á»u bị tổn thất nhưng Khang Nghinh SÆ¡n trầm trá»ng hÆ¡n. May lúc đó nhá» có Tá»­ Trượng Trấn Thiên Bao Hồng Ô và Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u lập tức xông vào tấn công đối thá»§ nên Khang Nghinh SÆ¡n có được thá»i gian quý báu để vận công Ä‘iá»u tức.
Cuá»™c đấu đã đến giai Ä‘oạt quyết liệt nhất, cả hai phía đối thá»§ Ä‘á»u Ä‘em hết những độc chiêu ác thức để đổi phó vá»›t địch thá»§. Cả bốn ngưá»i sặc mặt phá»§ má» tá»­ khí, ánh mắt vằn những tia máu đầy vẻ căm thù, chưởng cước chỉ quyá»n tung ra như mưa mang theo tất cả sức lá»±c căm há»n và cả sá»± Ä‘iên loạn say máu.
Äã qua mấy mươi chiêu nữa, đứng ngoài theo dõi trận chiến, khuôn mặt tuấn tú sáng láng cá»§a Sở Vân càng lúc càng thâm trầm, trong tia mắt sáng như vì sao cá»§a chàng đã phát ra những tia lạnh lùng.
Cuá»™c chiến má»—i lúc má»™t ác liệt, Khang Nghinh SÆ¡n đã tiếp tục trở vào vòng đấu. Còn Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp vẫn âm thầm đứng má»™t bên không tham gia vào cuá»™c đấu. khuôn mặt hết sức căng thẳng, chăm chú theo dõi từng tí má»™t. Vì sao lão ta chưa vào cuá»™c? Cổ Yển La Hán trong lúc kịch chiến thì lão đứng ngoài, đợi thá»i cÆ¡ thuận lợi thì ra tay nhanh như chá»›p Ä‘oạt phần chiến thắng.
Thét lên má»™t tiếng như sấm nổ, Cổ Yển La Hán thi triển tuyệt chiêu “Oanh Cập Cá»­u Nhạc†“Bạt SÆ¡n Di Äỉnhâ€, “Bách Bá»™ Thôi SÆ¡nâ€, xuất liá»n má»™t lúc ba chiêu mưá»i má»™t thức. Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghinh SÆ¡n lập tức xuất ra mưá»i lăm chưởng đón đỡ, Tá»­ Trượng Tấn Thiên Bao Hồng Ô đảo bá»™ liên tục xuất ra sáu chưởng năm cước nhằm vào mưá»i đại huyệt trên ngưá»i đổi thá»§, Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u di động không ngừng vận đủ chân lá»±c dùng tuyệt chiêu “Tiểu Thiên Tinh†chưởng thức giáng vào ngưá»i đối phương. Bi kình lá»±c cá»§a cả ba cao thá»§ hợp công đánh tá»›i, Cổ Yển La Hán phải lùi hai bước, toát mồ há»™t giận dữ quát to :
- Mẹ kiếp, Thế này mà cÅ©ng gá»i là chánh đạo à? Các ngươi dạy cho đệ tá»­ hành động như thế hay sao? Dịch lão quá»· ngươi đừng làm cái trò con rùa thụt đầu trong mai chá» thá»i nữa, hãy vào đây, ta chấp tất.
Bá»—ng má»™t sợi xích như má»™t con rắn cuá»™n tá»›i nghe rít lên những tiếng “Vút vút†xé không trung đã áp tá»›i khi mà lá»i nói cá»§a Cổ Yển La Hán vừa dứt. Ông ta nghiêng đầu tránh khá»i ngá»n xích thì lập tức nó như má»™t con rồng Ä‘en lượn lại công vào ông ta mạnh như vÅ© bão, kèm vá»›i giá»ng nói âm hiểm lạnh lẽo vang lên :
- Nghiêm Tiếu Thiên! Lão phu đã đáp ứng nguyện vá»ng cá»§a ngươi rồi đấy!
Tài sản của aspirin

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #8  
Old 02-06-2008, 07:23 AM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 8

Tuyệt kỹ sơ triển

Tiếng nói vừa dứt thì Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp cất tiếng cưá»i âm u bước vào vòng đấu.
Nghiêm Tiếu Thiển lập tức nhấn thấy áp lá»±c cá»§a đối phương đè lên mình càng thêm trầm trá»ng, đến mức ông ta cÆ¡ hồ không còn chịu nổi.
Ngay lúc ấy ông ta thét lên má»™t tiếng kỳ lạ thân hình Cổ Yển La Hán đột nhiên chuyển động má»™t cách dị dạng, xương cốt kêu răng rắc, tấm thân to lá»›n tá»± nhiên thu lại tròn như quả bóng đưá»ng kính chừng ba thước lăn tròn trên mặt đất. Thế là chưởng phong, chỉ lá»±c, quyá»n cước và liên ảnh cá»§a bốn cao thá»§ ná» lập tức vây bá»§a tấn công vào quả bóng bằng da thịt ấy.
Nghiêm Tiếu Thiên ẩn mình trong thể võ đặc biệt ấy vừa lăn, tả chưởng vừa tấn công vào Tứ Trượng Trấn Thiên Bao Hồng Ô, hữu chá»§ biến thành trảo chụp vào Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghinh SÆ¡n, hai chân phân hai nẻo phóng cước vào Äá»™c Liên Thá»§ Dịch Hợp và Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u.
Những tiếng thét căm há»n cùng cất lên, Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghinh SÆ¡n vá»™i lui lại má»™t bước thét lá»›n :
- Tam vi huynh đài, thá»i cÆ¡ đã đến, chúng ta hạ thá»§ cùng lúc nhé!
Cổ Yển La Hán nhìn bá»n ba ngưá»i kia vừa bị mình tấn lui mấy bước, lại công tiếp mưá»i chưởng nữa, cưá»i lá»›n nói :
- Mẹ kiếp, chúng bay kêu la cái gì? Trước lúc ta phục hồi nguyên trạng thì tiêu diệt được ta, e rằng cũng khó đấy.
Tá»­ Trượng Trấn Thiên Bao Hồng Ô nghiêng vá» phía trái rồi quay ngược thân hình, cây trượng trong tay lão quét ra như gió, ánh lên má»™t đạo tá»­ quang như bóng ma lướt trong đêm tối, Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghinh SÆ¡n đôi tay gồng lên nhanh như chá»›p, trong nháy mắt đã quất ra mưá»i chín chưởng kình lá»±c bài sÆ¡n đảo hải, đó chính là “Mật Lôi thập cá»­u thức†tuyệt kỹ thành danh cá»§a hắn. Hai ngưá»i kia cÅ©ng đồng thá»i phát huy toàn bá»™ ná»™i gia chân lá»±c hợp công, cùng lúc đánh thẳng vào Cổ Yển La Hán, trong đó đã ba ngưá»i sá»­ dụng binh khí.
Quả cầu da thịt của Cổ Yển La Hán Cứ quay, rồi bỗng quay nhanh hơn.
Chợt một vùng ánh sáng đỠrực như lửa lóe lên trong bóng đêm, xuất phát từ tay của Cổ Yển La Hán quét ra tứ phía. Tiếng kim loại vừa đập vào nhau chan chát làm phát ra những đóa lửa như pháo hoa bùng nổ giữa đêm đen, rồi ba đạo hàn quang bắn tuốt ra ngoài xa hơn bốn trượng.
Trong lúc thập tá»­ nhất sinh, Cổ Yển La Hán bất đắc dÄ© phải sá»­ đụng tá»›i binh khí mà đã bao nhiêu năm nay ông không há» dùng, đó là “Kim Cô Vỹâ€, và chính nhá» thế mà ông ta thoát khá»i cái chết trong gang tấc.
Rồi không kịp lau mồ hôi ròng ròng trên trán, Nghiêm Tiếu Thiên sá»­ dụng thứ binh khí bằng thép ròng, dài chừng năm thước có thể má»m cứng tuỳ ý Ä‘iêu khắc há»a tiết rất đẹp, giống như má»™t chiếc Ä‘ai thắt quanh bụng, lao vào tấn công đối phương.
Lúc này Khang Nghinh SÆ¡n như kẻ liá»u mạng lao tá»›i phản công cùng vá»›i cây trượng cá»§a Bao Hồng Ô vút xuống nhanh như chá»›p, Lữ Vô Cá»­u vung xoa thép lấp lánh ánh bạc cÅ©ng vá»›i sợi xích sắt cá»§a Dịch Hợp cả bốn cao thá»§ nhằm vào bốn phương vị tấn công Nghiêm Tiếu Thiên vô cùng hiểm ác. Rồi Dịch Hợp bay tá»›i sát đối phương, không dùng vÅ© khí mà song chưởng tả hữu thá»§ như hai mÅ©i tên bắn thẳng vào “Bách Há»™i†huyệt cá»§a Nghiêm Tiếu Thiên.
Cổ Yển La Hán vung binh khí vù vù, múa tít lên, tạo thành má»™t tấm lưới thép đỠrá»±c, lạnh ngắt bao bá»c thân thể, còn tả chưởng vận đủ công lá»±c, đầy mạnh ra sau, đón đỡ thế công cá»§a địch thá»§.
Thế là nhưng tiếng kêu thét cất lên rối loạn, cùng vá»›i tiếng binh khí va chạm vào nhau nghe rùng rợn vang lên huyên náo ầm ầm phá vỡ cả sá»± yên tÄ©nh cá»§a má»™t đêm tối trá»i lạnh lẽo.
Cổ Yển La Hán mồ hôi chảy ra thấm ướt cả ngưá»i như tắm, thá»› há»n hển, bật lùi vá» sau hÆ¡n năm thước, đưa mắt nhìn bốn đối thá»§ cá»§a mình dạt bắn ra bốn góc cất tiếng cưá»i to như sấm nổ nói :
- Mẹ kiếp, đêm nay quả là bá»n ta vui hết cỡ rồi đấy. LÅ© già các ngưá»i xem ra cÅ©ng chảng phải sung sướng gì cho lám!
Tá»­ Trượng Tấn Thiên Bao Hồng Ô Ä‘iểm mÅ©i chân, lao vút tá»›i vung thiết trượng công liá»n má»™t lúc mưá»i ba trượng mạnh như trá»i giáng vào Nghiêm Tiểu Thiên. cùng lúc đó ba tên đồng bá»n cÅ©ng lập tức tấn công vào ba vị trí trá»ng yếu trên cÆ¡ thể Nghiêm Tiếu Thiên, lại nổ ra má»™t trận chiến nữa vô cùng kịch liệt.
Äứng ngoài quan sát, Sở Vân cau mày, tia mát ánh lên má»™t luống ánh sáng kỳ lạ, chàng thấy rõ võ công cá»§a bốn cao thá»§ kia nếu má»™t chá»i má»™t thật không ai là đối thá»§ cá»§a Nghiêm Tiếu Thiên, nhưng cả bốn Ä‘á»u hợp công thì sức mạnh và thế trận tăng lên gấp bá»™i. Nghiêm Tiếu Thiên có thế kháng cá»± hÆ¡n trăm chiêu như vậy thì cÅ©ng là tài giá»i rồi, những e rằng khó mà có thể duy trì được ba bốn mươi chiêu nữa... Trá»i ạ năm cao thá»§ này có thể nói là những cao thá»§ thượng thặng trong võ lâm đương thá»i, bản thân mình có thể nhìn rõ võ công cá»§a há» cao thâm đến đâu, không những thế mà còn có thể phân tích được diá»…n biến và tương lai kết quả thắng bại, như thế... như thế lẽ nào võ công cá»§a mình đã vượt xa năm ngưá»i ấy sao? Nếu quả vậy thì bản thân mình có nằm má»™ng cÅ©ng không dám nghÄ© đến...
Vốn dÄ© bản lÄ©nh cá»§a Sở Vân cÅ©ng không kém, vì má»™t mình chàng chiến đấu vá»›i cao thá»§ trên bãi cát má»m làm cho địch thá»§ phải nể trá»ng, rồi sau đó gặp may uống được tinh huyết cá»§a loài thá»§y quái, rồi lạc trên hoang đảo được kỳ thư, đã luyện nên võ công tối thượng trong hai năm rưỡi. Có thể nói sau khi quay vỠđất liá»n, công lá»±c cá»§a chàng lúc này cao thâmkhông thể tưởng nôi, nhưng vì chưa từng ra tay giao thá»§ cùng ai nên bản thân chàng cÅ©ng không biết được trình độ cá»§a mình đến đâu.
Lúc ấy trận đấu trở nên vô cùng hiểm ác, đầu rÆ¡i máu chảy có thể xuất hiện trong giây lát sau đó. Sở Vân nhận thấy trận đấu đó có quan hệ đến bản thân mình, mặt khác những ngưá»i trong cuá»™c không tá»± kết giải được cho nên vô hình chung bản thân chàng trở thành ngưá»i trong cuá»™c, chàng lẩm bẩm trong miệng :
- Binh khí trong tay cá»§a Cô Yển La Hán đã sát đến yết hầu đối phương, đáng ra tiến thêm ná»­a tấc thì lại phải lùi. tả chưởng cá»§a ông nếu như xiên thêm má»™t tấc thì đã đánh trúng Khang Nghinh SÆ¡n rồi, chiêu “Vận Mã Bôn Lôi†cú Tá»­ Trượng Tấn Thiên dùng đúng há»a hầu, nhưng nếu thay bằng chiêu “Húc DuÆ¡ng SÆ¡ Thăng†trong “Thái Dương chưởng†thì uy lá»±c tá»™t độ. Còn như Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u đã xuất đến mưá»i ba chưởng, nếu thêm má»™t chưởng nữa thì e rằng Nghiêm Tiếu Thiên kkông sao tránh được!
Sở Vân cảm thầy mình hoàn toàn khắc phục và khắc chế năm ngưá»i kia má»™t cách dá»… dàng...
Vừa nghĩ đến đó chàng giật mình sửng sốt khi chợt nhận ra trình độ võ công của mình đã tiến đến mức độ nào rồi.
Bá»—ng những tiếng thét đột nhiên vang lên bên tai Sở Vân khiên cho chàng sá»±c tỉnh, đưa mắt nhìn vào trong đấu trưá»ng thì thầy Cổ Yển La Hán hai chân đứng không vững, bật lùi vá» sau hÆ¡n ba bước, còn Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp thì Ä‘ang bắn ngưá»i lên không. Cổ Yển La Hán hít má»™t hÆ¡i chân khí hét to :
- Lũ già kia, hỠNghiêm ta muốn tìm hai cỗ quan tài cơ!
Äá»™c Liên Tâu Dịch Hợp vừa trên không bắn tá»›i thì Cổ Yển La Hán chỉ trong chá»›p mắt đó đã kịch chiến vá»›i ba cao thá»§ kia năm suu chiêu rồi, vì thế ông ta mặt mày đỠgay, mồ hôi như tắm, cá»­ động cố nhiên chậm lại. Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp chá»n đúng thá»i Ä‘iểm đó cưá»i lạnh má»™t tiểng, vung món binh khí lừng danh cá»§a hắn vang lên những tiết kinh thiện động địa giáng xuống Thiên linh cái cá»§a Nghiêm Tiếu Thiên.
Cùng lúc đó hai ngá»n kình phong, má»™t ngá»n quái tượng má»™t cây cương xoa gần như cùng má»™t thá»i gian ập đến ngưá»i đồi phương.
Cổ Yển La Hán quát lên má»™t tiếng vang lừng, thân hình Ä‘ang thu nhá» cá»§a ông đột nhiên nở to trở lại, ngá»n Kim Cô VÄ©i trong tay ông vạch nên má»™t đạo kình khí hình tròn cỡ má»™t trượng vuông, trong đó tinh quang lấp lánh như nhữg vì sao trong giải Ngân hà bắn thẳng tá»›i Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp Ä‘ang bay trong không trung, đó là tuyệt chiêu “Kim Cô Triá»u Nhật†mà Cổ Yển La Hán sá»­ dụng. Lúc này ông tá»± hiểu đã dùng chiêu đó phải dốc hết chân lá»±c, trong tình thế này chỉ có thể tạm cản Tấn Lôi Thá»§ và hai ngưá»i kia, còn bản thân mình và Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp coi như đã kết quả tính mệnh.
Lúc này tình thế thật là tàn khốc, không ai có thể kéo dài hoặc bắt nó phái thu ngắn lại. Äúng vào lúc Kim Cô VÄ© xuyến vuốt ngá»±c Äá»™c Liên Thá»§ Dịch Hợp thì cÅ©ng là lúc Thiết Liên cá»§a Äá»™c Liến Tẩu Dịch Hợp như búa tạ giáng vào thiên linh cái cá»§a Cổ Yển La Hán. Cả năm ngưá»i Ä‘á»u đã nhìn thấy kết quả ấy, máu trông ngưá»i há» như đông lại, nhưng thế công đã xuất, không thể nào dừng lại được. Cổ Yển La Hán đưa mắt nhìn Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp từ trên không bắn tá»›i, nhe răng cất tiếng cưá»i sang sảng như nói rằng đây là lần cuối cùng ông ta cưá»i cho thiên hạ nghe! Chính ngay lúc ấy, khi mà má»i ngưá»i đã bó tay chỠđón cái chết thì bên tai Cổ Yển La Hán chợt vang lên má»™t âm thanh không kịp nghe ra, ngá»n xích thép Ä‘ang giáng xuống đỉnh đầu ông ta bá»—ng nhiên bắn ngược lên hÆ¡n má»™t thước. Trong lúc ông ta bâng khuâng kinh dị thì ngá»n Kim Cô VÄ© khẽ rung, đầu nhá»n cá»§a nó đã xuyên thá»§ng vào lồng ngá»±c cá»§a Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp. Bá»n ba ngưá»i kia đẩy lùi Cổ Yển La Hán bắn lại phía sau hÆ¡n bảy thước thì thi thể đẫm máu cá»§a Äá»™c Liên Tẩu Dich Hợp đã rÆ¡i bịch xuống đất!
Những tiếng thét căm phẫn xen lẫn nỗi kinh hoàng vang lên :
- Nghiêm Tiếu Thiên! Äồ súc vật kia, trá»i Æ¡i, ngươi đã giết chết Dịch lão đại rồi...
Lúc ấy Tấn Lôi Thá»§ Khanh Nghinh SÆ¡n sắc mặt tái xám, không nói má»™t tiếng, như má»™t cÆ¡n lốc bắn tá»›i thân hình còn chưa đứng vững cá»§a Cổ Yển La Hán, xuất ra má»™t lúc mưá»i bảy chưởng vá»›i toàn bá»™ công lá»±c.
Ngay lúc đó một đạo ánh sáng mầu tím như tia sét đánh xuống ông tai.
Cổ Yển La Hán cố gắng chống đỡ, bị dá»™i ngược vá» sau hÆ¡n ba bước thì lập tức Ngân sắc cương xoa đã vụt tá»›i vá»›i tất cả sá»± căm há»n và thống khổ cá»§a Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u vá»›i tuyệt chiêu “Nhất Lưu Xuyên Thiênâ€. Lúc này sức cùng lá»±c lận, Cổ Yển La Hán dù muốn tránh đỡ cÅ©ng không sao thá»±c hiện được nhưng là má»™t cao thá»§ danh trấn giang hồ, lão luyện kinh nghiệm, nhất là trong lúc thập tá»­ nhất sinh, bản năng tá»± vệ trá»—i dậy, Cổ Yển La Hán hoảng hốt giận dữ, má»™t chân trụ vững, hai tay vận công quật hất ra ngoài. “Phập†má»™t tiếng rợn óc, Ä‘au và vai cá»§a ông ta đã bịi Ngân Xoa xả xuống má»™t đưá»ng sâu tận xương, máu phun như suối. ngá»n Kim Cô VÄ© trong tay ông ta bay vút ra xa, vạch trong không trung má»™t quầng hồng quang, lập tức hai bóng ngưá»i cuốn đến như gió, má»™t đạo tá»­ quang cùng vá»›i ánh kim quang song song bổ xuống Cổ Yển La Hán nhưng trong lúc hai đồng bá»n Ä‘ang hợp công đánh Cổ Yển La Hán thì Phi Xoa Thánh Thá»§ bắn ngưá»i đến chỉ còn cách ông ta chưa đầy bảy thước, ngá»n Ngân Xoa cÅ©ng đã xuất thế. Ngay lúc đó thì ngá»n Kim Cô VÄ© sắ ngá»t và má»m mại đã xuyên vào đùi non lên phải cá»§a hắn máu thịt bắn ra tung toé. Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u thét lên ruá»™t tiếng Ä‘au đớn, rồi ngã ngồi xuồng đất, hai tay ôm đùi, khuôn mặt Ä‘en như than cá»§a hắn trắng bệch ra, mồ hôi nhá» ròng ròng trên trán, toàn thân run rẩy!
Tấn Lôi Thá»§ Khanh Nghinh SÆ¡n và Tá»­ Trượng Tấn Thiên Bao Hồng Ô tuy đã biết Phi Xoa Thánh Thá»§ trong lúc Ä‘au thương cá»±c độ, nóng lòng báo thù không thể tránh khá»i thế công toàn lá»±c cá»§a đối thá»§, nhưng bá»n há» không thể ngỠđược ngá»n Kim Cô VÄ© đã bi bắn bay Ä‘i mà lại có thể đã thương lão ta được. Cả hai vừa tức vừa ngượng đứng sững má»™t lúc. Bá»—ng nhiên Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghinh SÆ¡n quay ngưá»i lại phía sau thì bá»—ng phát hiện Cổ Yển La Hán Nghiêm Tiếu Thiên Ä‘ang lão đảo bá» Ä‘i được hÆ¡n bổn trượng rồi, thì hét lá»›n :
- Nghiêm Tiếu Thiên! Nợ máu phải trả bằng máu, hôm nay giũa hai ta phải có một kẻ phải chết! Ngươi còn chút hơi sức nào hãy cùng ta quyến đấu đến cùng!
Lá»i chưa dứt thì lão đã cùng Bao Hồng Ô song song phi thân như chá»›p Ä‘uổi theo. Nhưng Cổ Yển La Hán chỉ quay đầu lại cưá»i ha hả, rồi vung tay thật mạnh, thân hình lại lướt Ä‘i hÆ¡n ba trượng, nói to :
- Kệ mẹ cái cáo thị cá»§a Diêm vương, há» Nghiêm này làm ăn chẳng sợ lá»— vốn đâu, nuôi gia súc há»… mà chết con nào thì mua con sống bù vafo là xong ngay. Ha ha, cả ba vị hãy yên tâm, há» Nghiêm ta sẽ đợi các ngươi chẳng sá»›m thì muá»™n đến để đòi cả vốn lẫn lá»i đấy.
Lá»i vừa dứt thì thân hình ông ta lại bắn Ä‘i hÆ¡n năm trượng nữa rồi, hai ngưá»i kia võ công vốn đã thấp hÆ¡n Cổ Yển La Hán, lại qua má»™t buổi kịch chiến tổn hao biết bao chân khí, bây giá» làm sao mà Ä‘uổi theo ông ta cho kịp được.
Tử Trượng Tấn Thiên Bao Hồng Ô tức đến bầm mặt quát to :
- Há» Nghiêm kia, ngươi lại hành động như thế sao? Có giá»i thì hãy quay lại đây đánh nhau má»™t trận nữa, đừng quên binh khí cá»§a ngươi còn nằm trong tay ta đấy nhé.
Từ trong bóng đêm thăm thẳm, Nghiêm Tiếu Thiên cất tiếng cưá»i sang sảng nói :
- Lão Bao kia! Há» Nghiêm ta không vốn mà đã làm ăn được nhiá»u lắm rồi, trước nay chỉ biết cướp lấy cái lợi cá»§a kẻ khác thôi. Ngươi định mua hay bán rẻ cho ta đây? Mẹ kiếp, lấy bốn đánh má»™t, làm như thế ai mà chẳng làm được, lại còn mở miệng nói Ä‘iá»u nhân nghÄ©a!... Hãy đợi đấy, Kim Cô VÄ© gởi nÆ¡i ngươi sẽ có ngày ta Ä‘á»n bù đầy đủ cho.
Tiếng cưá»i cua ông ta vang lên má»—i lúc má»™t xa dần, xa dần...
Hai ngươi bá»n há» Ä‘uổi theo má»™t lúc không thể nào kịp được, đành phải quay vá». Bao Hồng Ô chậm rãi vừa Ä‘i vừa nói :
- Khang huynh! Công lực của Nghiêm Tiếu Thiên quả là ghê gớm, hôm nay để hắn trốn thoát, sợ rằng mai sau chúng ta khó mà yên tâm được. Mà cũng kỳ lạ thật, chúng ta hợp công đánh như thế mà lão ta vẫn trốn thoát được? Cứ như thế công vũ bão của Diệu huynh từ trên ao giáng xuống chúng mình cử tưởng hắn không cách gì đỡ nối, vậy mà hắn vẫn cứ thoát nguy.
Khang Nghinh SÆ¡n cố nén căm há»n, giận dữ nói :
- Thôi! Không nói chuyện ấy nữa. Cho dù Nghiêm Tiếu Thiên có ba đầu sáu tay thì ta cÅ©ng quyết không tha cho hắn. Chỉ cần ta còn má»™t hÆ¡i thở thì cho dù hắn ta ở chân trá»i góc biển ta cÅ©ng phải tìm cho được để quyết má»™t trận sổng mái.
- Äó là lẽ đương nhiên, còn cá»™ng thêm má»›i thù và nợ máu cá»§a Dịch huynh và Lôi huynh nữa, đó là chưa nói hắn đã hạ độc thá»§ vá»›i đệ tá»­ cá»§a quý giáo, lão phu cÅ©ng không thể khoanh tay đứng yên được.
Rồi bá»n há» tăng nhanh tốc độ bước Ä‘i mà lòng vừa thẹn vừa căm hận.
Chẳng mấy chốc đã quay vá» ná»›i chiến trưá»ng. Khang Nghinh SÆ¡n bước vá»™i tá»›i trước mặt Lữ Vô Cá»­u lá»±a lá»i an á»§i :
- Lữ huynh! Lão phu bất lài, đưa các vị vào tình cảnh không còn mặt mũi nào nữa! Thương thế của Lữ huynh thế nào rồi? Lão phu tức một điệu là đã không ăn tươi nuốt sống được hỠNghiêm độc ác kia!
HỠLữ lúc này chẳng còn một chút máu trên mặt, hổn hển nói :
- Khang huynh... Dich huynh... đâu?
- Dich huynh đã chết vá» tay Nghiêm Tiếu Thiên rồi, từ nay vá» sau NgÅ© Lôi giáo từ lão phu trở xuống thá» không đội trá»i chung vá»›i Nghiêm Tiếu Thiên. Chưa lấy đầu hắn được để tế Dịch huynh, thá» không ngÆ¡i nghỉ.
Lữ Vô Cửu lúc này cố đứng dựa vào một góc nhà, căm phẫn nói :
- Há» Nghiêm kia! Ngươi ở đâu? Mau mau tá»›i đây cùng ta quyết má»™t trận sinh tá»­. Dịch lão đại, Ngưá»i có anh linh hãy vỠđây xem tiểu đệ báo thù cho đại ca đây.
Nghe giá»ng nói cá»§a Lữ Vô Cá»­u, Bao Hồng Ô biết là há» Lữ vì cái chết cá»§a Dich Hợp và vì cả vết thương nÆ¡i hắng mà vừa căm phẫn và kinh hãi đến bấn loạn tâm trí rồi. Bao Hồng Ô vừa bấm huyệt vừa cất giá»ng an á»§i :
- Lữ huynh! Thương thế cá»§a ngươi lúc này rất trầm trá»ng, hãy bình tÄ©nh dưỡng thương, chuyện đêm nay sẽ có ngày trả cả vốn lẫn lá»i.
Bao Hồng Ô lấy thuốc chữa thương ra cúi xuống định rịt cho Lữ Vô Cá»­u thì bá»—ng tái mặt, vì thấy ngá»n Kim CôVÄ© đã xuyên hẳn qua đùi non cá»§a Lữ Vô Cá»­u và quấn lại như sợi dây nịt. máu đã khô bám chắc vào đó. Nếu muốn rịt thuốc thì chỉ còn cách phải lấy món binh khí ấy ra khá»i ngưá»i Lữ Vô Cá»­u. Nhưng nếu lúc này mà rút ra thì liệu Lữ Vô Cá»­u có còn sức để chịu đựng không? Nhìn ngá»n Kim Cô VÄ© quấn bốn vòng như thế, Bao Hồng Ô lắc đầu bó tay, Khang Nghinh SÆ¡n cÅ©ng cùng cảnh ấy đành chịu.
Bá»—ng ngay lúc đó, trong đêm tối có má»™t tiếng cưá»i trong trẻo mạnh mẽ vang lên khiến cho hai ngưá»i ná» vá»™i vàng đứng bật dậy, ngưng thần giá»›i bị, thì thấy có má»™t bóng ngưá»i gày gò nhưng khá»e mạnh phi thân đáp xuống cách trước mặt há» chừng ba trượng.
- Ai đó! Äứng yên!...
Khang Nghinh SÆ¡n vá»™i quát há»i đồng thá»i đưa hai chưởng lên cao ngang ngá»±c.
Bao Hồng Ô cÅ©ng vá»›i đưa ngang quái trượng lên, cả hai đưa mắt nhìn ngưá»i má»›i tá»›i mà trong lá»ng lo sợ.
Thì ra ngưá»i má»›i đến ná» mặc má»™t bá»™ áo vàng, che mặt, chỉ để lá»™ cặp mặt sáng như sao. Thấy thể Khang Nghinh SÆ¡n gằn giá»ng nói :
- Bằng hữu, ngươi và Ngũ Lôi giáo có chuyện chẳng vui gì vậy, mà lại xuất hiện vừa ngay lúc này?
Ngưá»i ấy chàng phÆ¡i ai khác ngoài Sở Vân, chàng ta cất giá»ng trầm trá»ng nói :
- Bằng hữu! Tầm mắt cá»§a ngươi quá hạn hẹp, tại hạ chưa từng gặpậi như vậy cả. Ôi! Thì ra tôn giá bốn ngưá»i vừa biểu diá»…n cái màn vừa rối đấy à? Quả là chẳng đẹp đẽ gì.
Tá»­ Trượng Tấn Thiên Bao Hồng Ô bước tá»›i trước mặt má»™t bước, cao giá»ng nói :
- Ông bạn! Nói năng nên giữ lá»i má»™t tí. Ta chắc ngươi cÅ©ng là ngưá»i trong giang hồ, du đến đây vá»›i bất cứ lý do gì, thì cÅ©ng nên lấy bá»™ mặt thật ra mà nói chuyện vá»›i nhau. Chứ dấu mặt như vậy thì có vẻ kỳ lạ và tiểu nhân quá!
Dù chỉ để lá»™ đôi mắt thôi, nhưng đôi mắt cá»§a Sở Vân cÅ©ng đủ làm kinh hồn kẻ khác, chàng chiếu đôi mắt sáng rá»±c như sao vào mặt Bao Hồng Ô, từ từ bước tá»›i khiến cho hai ngưá»i bá»n há» cảm thấy mất cả tá»± chá»§, lùi lại hai bước.
Không khí như đông kết lại, im lặng đến rợn ngưá»i. Sở Vân chầm chậm nói :
- Bây giỠkhông cản phải giấu diếm gì cả, ta muốn lấy binh khí của Cổ Yển La Hán.
Tấn Lôi Thủ Khang Nghinh Sơn giận dữ quát to :
- Ông bạn! Ông bạn cho rằng chúng ta dầu là gá»— đá hay sao? Muốn làm theo ý ngươi, e rằng khô tránh khá»i phiá»n phức đó.
Sở Vân cưới lạnh nhại nói :
- Bây giá» tôn giá đứng cách tại hạ là hai trượng bảy thước, còn Bao anh hùng thì cách Phi Xoa Thánh Thá»§ năm thước ba tấc. Vá»›i võ công cá»§a tôn giá thì ngươi có đủ thá»i gian để ngăn cản tại hạ dịch chuyện thân thể, quái trượng trong tay Bao lão anh hùng dài tá»›i gần sáu thước, đủ để bảo vệ cho Lữ Vô Cá»­u phải không? Cây trượng ấy má»—i má»™t tấc thá»i gian đã múa được hÆ¡n trượng, vậy vá»›i thá»i gian má»™t cây nhang cháy hết là chứng mưá»i phút, ngưá»i có thể xuất hết chín mươi sáu trượng. Vậy vá»›i má»™t Ä‘iá»u kiện như thế kẻ bất tài này sẽ đứng đây phi thân tá»›i lấy được Kim Cô VÄ©, các vi có tin không?
Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghinh SÆ¡n hít má»™t hÆ¡i dài không nói gì cả, mà chỉ tập trung phòng bị. Còn Bao Hồng Ô thì tá» ra không phục, cưá»i khẩy.
Bỗng ngay lúc ấy Sở Vân nói :
- Äắc tá»™i vá»›i các vị vậy?
Khanh Nghinh SÆ¡n gầm lên má»™t tiếng nhanh như chá»›p tung ra hai mươi bốn chưởng mạnh như vÅ© bão. Còn tá»­ trượng trong tay Bao Hông Ô thì đã vung ra nhanh như Ä‘iện, công tá»›i mưá»i tám trượng Trượng ảnh Ä‘an thành má»™t tấm lưới màu tím kình lá»±c rợn ngưá»i.
Vậy mà cả hai Ä‘á»u thấy rõ thân hình ngưá»i ấy xuyên qua chưởng phong trượng ảnh như má»™t bóng ma hư ảo phi thân đến. Má»›i vừa cất tiếng thì đã thấy ngưá»i ấy đến nÆ¡i rồi, tiếng thá»­ hai cất lên thì ngưá»i ấy đã lấy xong Kim Cô VÄ© và tiếng thứ ba vừa dứt thì ngưá»i ấy đã cầm ngá»n Kim Cô VÄ© lấp lánh đứng nguyên chá»— cÅ© rồi.
Lúc này tuy ngoái mặt vẫn giữ vẻ nghiêm trang thâm trầm nhưng trong lòng Sở Vân vui mừng không kể xiết. Bởi vì vừa rồi chàng đã sá»­ dụng tuyet kỹ “Hồn Du Nhất Tơ†đã há»c được tại hoang đảo. Quả là nằm má»™ng Sở Vân cÅ©ng không dám nghÄ© tá»›i sá»± kỳ diệu ấy, xuống những chiêu thá»±c cá»±c kỳ dị hại và mạnh mẽ vô song cá»§a hai cao thá»§ thượng thặng ấy, chàng vẫn ung dung bình thản ra vào an toàn, Ä‘iá»u ấy làm cho chàng hoàn toàn khôi phục lại niá»m tin và thá»±c sá»± tá»± tin vào bản lÄ©nh cá»§a mình và bằng lòng tá»± tin con ngưá»i ta má»›i có thể làm nên sá»± nghiệp.
Lúc ấy Tấn Lôi Thá»§ đứng như trá»i trồng, kinh ngạc đến bất động còn Tá»­ Trượng Tấn Thiên thì mồm cứ há hốc mà không nói nên lá»i, bởi vì đã mấy mươi năm lăn lá»™n thành danh trên giang hồ, bá»n há» chưa từng nghe nói chứ đừng nói là đã được chứng kiến má»™t thân pháp siêu tuyệt như thế cá»§a con ngưá»i.
Sở Vân từ từ lấy trong túi ra má»™t bao giấy hình vuông, trầm giá»ng nói :
- Nhi vị, để máu chảy nhiá»u sẽ chết vì mất máu, trong bao giấy này là thứ bá»™t Ä‘á», má»™t ná»­a cho uống, má»™t ná»­a đắp vào vết thương sẽ trị được thương thế cho Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u! Các vi đừng nghi ngá», tại hạ không làm Ä‘iá»u gì ám muá»™i đâu, nhị vi biết đấy, nếu tại hạ muốn hại nhi vị và Lữ Vô Cá»­u thì cần gì phải mất thì giá» nhiá»u đến thế!
Chàng đặt bao thuốc lên trên mặt đất, ánh mắt dịu đi nói :
- Khang đại giáo đầu, những đệ tá»­ Ä‘ang bí mật mai phục kia, hãy gá»i há» ra đây Ä‘i, nếu như tôn giá đã từng chỉ thị cho há» không được xuất hiện ra tay, như thế là làm đúng đấy, bởi vì gần trăm đại hán ấy cần phải luyện tập thêm nữa đã!
Khang Nghinh SÆ¡n nghe thấy thế thì sắc mặt lúc đỠlúc trắng, nói không nói nên lá»i. Bao Hồng Ô nói :
- Bằng hữu, lão phu thấy rằng không có gì để nói nữa, nhưng chỉ muốn được tôn giá cho biết quý danh.
- Gặp mặt không nhất thiết phải biết tên, đến lúc ngươi cần biết tên hiệu cá»§a ta thì tá»± nhiên ngươi sẽ được biết. Trá»i cao biển rá»™ng đất dày, sau này ta sẽ có ngày gặp lại nhau.
Nói rồi Sở Vân như một ngôi sao băng lóe lên trước mắt hỠrồi vụt biến đi trong màn đêm.
Những sự việc diễn ra không hỠđể lại một dấu vết gì cả ngoài việc vết thương của Phi Xoa Thánh Thủ đã được cầm máu.
Tài sản của aspirin

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #9  
Old 02-06-2008, 07:28 AM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 9

Ngá»c vá» cố chá»§, tam chiến Tuyệt Hồn Tá»­
Trượng Tấn Thiên từ từ bước đến, cúi xuống cầm lấy bao giấy rồi bước nhanh đến bên Phi Xoa Thánh Thủ, trong lòng suy nghĩ :
- Hàng trăm đệ tá»­ cá»§a NgÅ© Lôi giáo chưa từng nghe thấy biệt hiệu cá»§a Khang Nghinh SÆ¡n thì không dám làm loạn, Ä‘iá»u đó nói lên bá»n hỠđã sá»›m cho rằng trận kịch chiến này cÅ©ng xảy ra như má»i cuá»™c chiến bình thưá»ng khác, nói má»™t cách trung thá»±c trước tình thế này nếu bá»n há» xuất hiện trợ chiến thì ngoài việc số thương vong sẽ tăng lên thì còn có tác dụng gì khác?
Tại phía nam Long Khẩu thành hai mươi dặm có những căn nhà thưa thá»›t, đó là má»™t nông trang nhá» gá»i là thôn Hoàng Gia. Vào khoảng cạnh tư trá»i tồi, Ä‘en như má»±c, có má»™t con đưá»ng đất lượn vòng qua thôn có má»™t cây bạch dương cổ thụ rất cao và to. Lúc ấy phía dưới gốc cây bạch dương có má»™t ngưá»i to lá»›n Ä‘ang đứng dá»±a vào gốc cây thở hổn hển.
Ngưá»i đó chính là Cổ Yển La Hán Nghiêm Tiếu Thiên, vết thương trên vai trái đã được dùng vạt áo băng lại cẩn thận, nhưng vẫn còn Ä‘au nhức lắm.
ÄÆ°a mắt nhín lên bầu trá»i tối Ä‘en, ông ta liếm môi lẩm bẩm :
- Kỳ thật! Äã hẹn ở đây từ lâu rồi, nếu sư phụ có bò thì cÅ©ng đã bò đến rồi, tại sao đến hôm nay lẽ nào hắn quên mất đưá»ng Ä‘i đến đây?
Äiá»u ấy chắc là không phải đâu. Ở phía Nam Long Khẩu thành hai mươi dặm chỉ có má»™t cái thôn Hoàng Gia mà thôi, dá»… tìm vô cùng mà hắn ta thì lại rất thông minh...
Lẩm bẩm một lúc, ông ta cảm thấy không tự chủ được, khi động phải vết thương trên vai, buột mồm kêu lên một tiếng rồi nói :
- Mẹ kiếp! tiểu tá»­ Lữ Vô Cá»­u quả là độc ác, vết thương này có lẽ phải mưá»i ngày nữa má»›i cảm thấy liá»n được.
Chá»­i rá»§a mấy câu rồi ông ta lại bật cưá»i ha hả, đưa mắt nhìn Ä‘á»c theo con đưá»ng, trong lòng thắc mắc :
- Tại sao sư phụ vẫn chưa tá»›i? Cảm thấy nói ta và ngưá»i bạn trẻ ấy đặc biệt có duyên vá»›i nhau, ngay cái nhìn đầu tiên ta đã thấy thích ngưá»i bạn trẻ ấy, hắn ta có những phong thái và tư chất mà ngưá»i khác không thể có được, nhưng lại tá»± xưng mình vốn là má»™t kẻ đánh cá!... Không xong rồi, ta cảm thấy anh bạn trẻ ấy bị cái lÅ© NgÅ© Lôi giáo kia cầm giữ rồi chăng? Cái lÅ© tiểu tá»­ đó việc gì mà chúng không dám làm. Anh bạn trẻ sư phụ tuy khá»e mạnh trai trẻ nhưng không biết võ nghệ, hÆ¡n nữa hẳn chúng thấy ta và chàng trai ấy Ä‘i cÅ©ng vá»›i nhau thì chúng sẽ trừng trị thẳng tay. À, mà binh khí cá»§a ta lại nằm trong tay cá»§a lÅ© tiểu tá»­ ấy, binh khí ấy đã theo ta hÆ¡n hai mươi năm nay, đây là lần thứ nhất má»›i bi thất lạc. Mất binh khí cÅ©ng không đáng lo lắm, có mất mặt ta cÅ©ng cóc cần, lúc này Ä‘iá»u quan trá»ng là cậu bé ấy ở đâu? Nếu phải Ä‘i tìm hắn, vai trái ta bị thương, nếu có binh khí trong tay thì tiện biết mấy! Thôi kệ nó, nếu gặp phải kẻ địch quá mạnh, địch không nổi thì ta chạy thôi, sinh mạng cá»§a sư phụ má»›i là quan trá»ng!
Ngay lúc đó, ông ta cảm thấy trước mắt có má»™t bóng ngưá»i loáng qua như má»™t bóng ma, thân pháp cá»±c nhanh không thể tả nổi, ông ta vừa định lên tiếng thì má»™t luồng ánh sáng lóe lên bay tá»›i, ông ta chưa kịp nhận thấy vật thể đó rõ ràng nên vá»™i lách ngưá»i né sang má»™t bên, lập tức tiếng gió rít lên rồi má»™t tiếng “Phập†vang lên. Cái vật có màu vàng đó đã cắm vào thân cây bạch dương sâu chừng vài tấc.
Cổ Yển La Hán vá»™i đưa mắt nhìn theo bóng ngưá»i đó nhưng chẳng kịp thấy gì nữa ngoài má»™t vệt khói lóa lên biến mất vào giữa đêm Ä‘en.
Nhanh như chá»›p, ngưá»i ấy xuất hiện, phóng cái vật sáng vàng chóe ấy, cho đến lúc biến mất tất cả chi diá»…n ra trong chá»›p mắt, không thể phân biệt được đâu là đầu, đâu là lúc ngưá»i ấy hành động sau cùng.
Ông ta đưa mắt nhìn quanh một lượt nữa, chỉ thấy đêm tối mênh mang và cây đang rung trong gió, rồi nhìn vỠcây bạch dương cổ thụ sát bên mình, bỗng ông giật mình kẽu to :
- Ôi! Ông bạn quý hóa của ta!
Mà quả thật, đó chính ngưá»i bạn vào sinh ra tá»­ cùng ông đã bao năm rồi, đó chính là Kim Cô VÄ©, món binh khí thành danh cá»§a ông, đã cắm sâu vào bạch đương hÆ¡n hai tấc. Äiá»u ấy chứng tá» sức mạnh cá»§a kẻ phóng nó ghê gá»›m tá»›i chừng nào. Cổ Yển La Hán lắc đầu, lẩm bẩm mà lạnh cả gáy :
- Mẹ kiếp! Thân pháp gì mà nhanh khủng khiếp như vậy? Ta đã lặn lội trên giang hồ mấy chục năm qua mà chẳng hỠthấy tà môn ấy bao giỠcả. Kẻ ấy có thù với ta chăng? Hắn phóng Kim Cô Vĩ với sức mạnh ấy, nếu chẳng phải ta thì ai tránh nổi?
Ngay lúc ấy có những tiếng động vang lên gấp gáp, đó là những tiếng bước chân nặng ná» và tiếng thở nặng nhá»c cá»§a ai đó vá»ng tá»›i tai ông ta, rồi trên con đưá»ng đất ấy, đã xuất hiện má»™t ngưá»i mang cái bao dài, nhá» bước tá»›i. Vừa thấy hình dáng đó, Cổ Yển La Hán vá»™i kêu to lên mừng rỡ :
- Anh bạn trẻ sư phụ! Ngươi làm ta lo sợ quá chừng, có chuyện gì mà lúc này mới tới?
Thấy chàng trai bước thá»™p bước cao, thở hổn hển, Cổ Yển La Hán vá»™i chạy tá»›i đỡ chàng ngồi xuống nghỉ ngÆ¡i, nói nói cưá»i cưá»i thật là vui vẻ :
- Äúng là đồ vô dụng, Ä‘i có mấy bước đưá»ng mà đã muốn đứt hÆ¡i. Chẳng xứng vá»›i ta cái hồi còn trẻ như thế má»™t ngày chạy mấy trăm dặm. Chỉ được cái ăn uống thì có vẻ lắm, ha ha...
- Nghiêm huynh! Tiểu đệ sao lại có thể so vá»›i Nghiêm huynh được. Trên đưá»ng Ä‘i mà không gặp hai ngưá»i làng này thì chưa chắc đã tìm được đến đây, làm cho lão huynh phải chỠđợi quá lâu tiểu đệ áy náy quá...
Cổ Yển La Hán cất tiếng cưá»i thật to, nào ngá» lại ảnh hưởng đến vết thương, nên ngừng lại nói :
- Mẹ kiếp, cái tên tiểu tử Lữ Vô Cửu ác thật...
- Nghiêm huynh! Huynh chiến thắng rồi hả? - Sở Vân vẫn giả vở há»i.
- Äúng lắm! Anh bạn trẻ ạ. Nếu không thì sao ta lại có mặt ở đây được? Nhiá»u lúc anh bạn trẻ nói rất đơn giản nhưng rát là chí lý! Ha ha... Äêm nay lão huynh má»™t mình chá»i bốn, khiến cho kẻ địch méo mồm sưng mặt, đưa Äá»™c Liên Tẩu Dịch Hợp Ä‘i chầu Diêm vương rồi, anh em kết nghÄ©a cá»§a hắn là Phi Xoa Thánh Thá»§ cÅ©ng trúng má»™t Kim Cô VÄ© quyá»n vào ngưá»i, chắc đến giá» vẫn còn kêu Ä‘au.
- Vậy chớ cái lão Sơn gì gì đó của Ngũ Lôi giáo đâu rồi?
- Nói thật ra, hôm nay ta có thể phá vây mà tá»›i đây được là má»™t Ä‘iá»u may mắn vô cùng. Ta giết há» má»™t ngưá»i, đả thương má»™t ngưá»i, bị trúng má»™t Phi Xoa đích đáng, nhưng ta thấy hình như nếu không có ai đó ngầm tương trợ thì cái mạng già này đã sá»›m đì tìm mẹ ta nÆ¡i cá»±c lạc rồi.
- Lão huynh! Có chuyện gì lạ vậy hả? Sở Vân lại cố tình há»i.
- Há» Nghiêm này từ mưá»i bảy tuổi đã lăn lóc giang hồ, đến nay đã hÆ¡n ba mươi năm rồi, có thể nói là đã chứng kiá»n tất cả má»i sá»± kiện võ lâm, nhưng đêm nay má»›i mở mắt được. Äó chính là lúc ta định cùng Dịch Hợp đổi mạng, bá»—ng nhiên từ bên phải có má»™t viên đá ngầm bắn ra, chính xác hất văng ngá»n xích sắt cá»§a Dịch Hợp văng ra xa hÆ¡n má»™t thước. Cho nên tình huống má»›i thay đổi, ta má»›i đưa được Dịch Hợp lên thiên đưá»ng. Còn ngưá»i ngầm ám trợ ta có thể nói là có võ công thật cao cưá»ng, nhưng ta lại không được nhìn thấy mặt ngưá»i ấy để tạ Æ¡n báo đáp sau này. Ngưá»i ấy đối vá»›i ta đã thành đại ân nhân rồi. Từ trước tá»›i giá» ta chẳng Æ¡n chẳng oán ai cả, nào ngá» hôm nay gặp được ngưá»i gia Æ¡n cứu mạng, vậy mà chẳng biết ngưá»i ấy là ai...
Nói đến đây, Cổ Yển La Hán tá» ra xúc động sâu sắc và thành khẩn tri ân vị ân nhân đã cứu mạng cá»§a mình. Äó cÅ©ng là biểu hiện tính cách anh hào cá»§a ngưá»i hảo hán.
Sở Vân chợt nói một cách sâu sắc, đôi mắt sáng hẳn lên :
- Nghiêm huynh! Xin huynh hãy yên lòng, ngưá»i giúp đỡ huynh không có mặt ở đây, nhưng ngưá»i ấy cÅ©ng sẽ Ä‘oán biết được tâm nguyện cá»§a huynh, hiểu thấu tình cảm cá»§a huynh mà.
Cổ Yển La Hán cúi đầu trầm ngâm, mãi một lúc sau ngẩng đầu lên nói :
- Äúng rồi! Äúng rồi, việc này cÅ©ng đương nhiên do chính ngưá»i ấy làm rồi.
- Lại có việc gì thế lão huynh?
Chỉ binh khí của mình cắm vào thân cây, Cổ Yển La Hán nói :
- Trong lúc ta đợi ở đây mà chưa thấy ngươi đến, cứ sợ ngưá»i sa vào tay đối phương, Ä‘ang Ä‘inh quay vá» nÆ¡i đó tìm ngươi thì đột nhiên có má»™t bóng Ä‘en vụt đến ngay trước mặt ta và binh khí cá»§a ta cÅ©ng chính là do ngưá»i ấy phóng vào thân cây vá»›i tốc độ hình như chá»›p mắt, đến bản thân ta cÅ©ng không nhìn thấy được ngưá»i ẩy, à! Ta quên chưa nói, binh khí cá»§a ta, khi ta rá»i khá»i trưá»ng đấu Ä‘ang dính trên ngưá»i cá»§a Phi Xoa Thánh Thá»§ Lữ Vô Cá»­u, ta không kịp lấy manh theo. Nếu không có ngưá»i bạn ấy giúp lấy Ä‘em đến cho ta thì thá»­ nghÄ© sau này trên giang hồ lá»i đàm tiểu vá» ta sẽ như thế nào? Ha ha, ngưá»i bạn ấy đúng là Nhá»c hoàng thượng đế giáng trần cứu ngưá»i, cứu đến cùng. Không những thế cả hai lần xuất thá»§, võ công kỳ lạ không tưởng nổi, ngưá»i thưá»ng khó mà đạt đến.
Lúc này Sở Vân thở dài một tiếng, duỗi tay duỗi chân, nói :
- Lão huynh! Chúng ta nghỉ ngÆ¡i má»™t lúc nữa hay là lên đưá»ng ngay bây giá»?
Nghiêm Tiếu Thiên vận công cố sức giật ngá»n Kim Cô VÄ© ra khá»i thân cây rồi quấn quanh ngưá»i như má»™t chiếc thắt lưng, cưá»i nói :
- Hãy nghỉ ngÆ¡i má»™t lúc đã, gan cốt cá»§a ta dù có má»i nhưng còn chịu đựng được chỉ sợ ngươi không chịu nổi mà thôi.
Nhìn thấy vết thương trên vai trái cá»§a Nghiêm Tiếu Thiên, Sở Vân nghiêm giá»ng há»i :
- Vết thương có trầm trá»ng lắm không hả Nghiêm huynh?
- Mẹ kiếp! Mới tới xương thôi, cũng còn may chưa hại đến gân cốt, nếu không thì cánh tay trái đã thành tàn phế rồi.
Sở Vân lấy trong ngưá»i ra má»™t bá»c giấy vuông như trước đó đã cho Phi Xoa Thánh Thá»§, nói :
- Nghiêm huynh, những ngày còn thiếu niên, vì phụ thân có biết y đạo chế được Kim Sang dược trị thương, tiểu đệ đã há»c được và tá»± mình chế được má»™t ít, có thể chữa được các loại vết thương. Nếu Nghiêm huynh tin thì hãy dùng thá»­, má»™t ná»­a đắp má»™t ná»­a uống.
Thá»±c ra thì phương thuốc đó lã Sở Vân há»c được trên đảo và cÅ©ng từ những thảo dược trên đảo mà chế thành, có cong hiệu đặc biệt.
Cổ Yển La Hán không chậm trá»… tiếp ngay gói thuốc, cưá»i ha hả, nói :
- Giá»i lắm, ngươi quả là có hai cánh tay, ta thật không ngá» ngươi lại biết làm cả món thuốc chữa da chó nữa, kệ nó, cứ thá»­ đã.
Sở Vân cưá»i nói :
- Nghiêm huynh, không sợ không biết mặt hàng mà chỉ sợ hàng này so với hàng khác, cái nào tốt hơn mà thôi.
Nghiêm Tiếu Thiên cưá»i hà hà, cởi mảnh áo băng vết thương ra rồi mở gói giấy, ngá»­a cổ uổng má»™t ná»­a, còn ná»­a kia thì rắc vào vết thương, sau đó nhá» Sở Vân băng bó lại cẩn thận. Thế rồi cả hai ngồi xuồng im lặng, nhắm mắt vận công Ä‘iá»u tức suốt cả đêm ấy.
Nhưng tia nắng ban mai đã chiếu sáng cả vùng bình nguyên đó, soi rõ sắc mặt cá»§a hai ngưá»i ấy lúc này đã hồi phục hoàn toàn thần sắc.
Äến lúc này, Sở Vân không phải không tin ngưá»i bạn già cá»§a mình nhưng vì Bách Giác bảo và Tam VÅ© công tá»­ uy chấn giang hồ, thế lá»±c bao trùm sáu tỉnh miá»n bắc, cao thá»§ như lá rụng mưa thu, nha trảo đâu đâu cÅ©ng có, nếu chúng mà biết Lãng Tá»­ Sở Vân cá»§a ba năm trước vẫn còn Ä‘ang sống thế này thì chúng sẽ tìm trăm phương ngàn kế, bất kể thá»§ Ä‘oạn để đưa Sở Vân vào tuyệt địa. Còn bản thân chàng thì chưa biết rõ được mình có thế đối địch nổi vá»›i cái lÅ© bên ngoài mang danh là chính phái ấy hay không, mà có thể làm liên lụy đến những ngưá»i khác có quan hệ, trong đó có cả Cổ Yển La Hán Nghiêm Tiếu Thiên.
Lúc này Nghiêm Tiếu Thiên hít thở mấy hơi thật sâu rồi từ từ mở to đôi mắt, nhìn quanh bốn phía, đã thấy trên những cánh đồng lác đác có một vài nông phu xuất hiện, suy nghĩ lão tự nhủ :
- Cứ xem những nông gia kia, suốt cả má»™t năm không kể mưa gió nắng tuyết, lúc nào cÅ©ng cần mẫn làm việc! Từ trong cuá»™c sổng bình lặng cá»§a há», hỠđã làm việc quên mình để được no ấm, hòa thuận, không có giết chóc, không có quyết đấu!... Còn mình cÅ©ng hưởng nhiá»u lạc thú, nhưng từng giây từng phút phải bôn ba lăn lá»™n giữa rừng Ä‘ao biển kiếm để được cái gì? Kiếm sống hay hư danh? Cuối cùng thì sống như thể nào má»›i đích thá»±c là cuá»™c sống chân chính?
Trong lúc trầm ngâm suy nghÄ© đôi mắt cá»§a Cổ Yển La Hán chợt rá»i lên khuôn má»™t cá»§a Sở Vân và ông ta giật mình, bởi vì lúc bấy giá» trên gương mặt Sở Vân sáng láng má»™t khí sắc kỳ lạ, khiến cho ngưá»i ta trở nên từ tâm, trở nên lương thiện... Nhìn thấy vầng sáng ấy, Nghiêm Tiếu Thiên kinh ngạc kêu lên, thì Sở Vân đã từ từ mở mắt ra mỉm cưá»i há»i :
- Nghiêm huynh! Thương thế và tinh thần có đỡ chút nào không?
Lúc ấy Nghiêm Tiếu Thiên chợt cảm thấy thương thế không còn ảnh hưởng gì nữa, khí huyết lưu thông, đầu óc sảng khoái, ông ta cưá»i ha hả, giá»ng đầy nghi vấn há»i :
- Thật tuyệt vá»i anh bạn trẻ ạ, gói thuốc không chỉ đã chữa khá»i vết thương mà còn làm cho tinh thần khí chất cÅ©ng mạnh mẽ hẳn lên, có phải không?
Sở Vân cưá»i cưá»i, đưa mắt nhìn vá» cánh rừng phía bên phải, nhún nhún đôi vai. Lập tức Cổ Yển La Hán cÅ©ng đưa mắt nhìn theo thì nhìn thấy có má»™t bóng ngưá»i cao gầy chạy vá» phía há», bước chân hoảng loạn cá»­ chỉ lúng túng hình như Ä‘ang chạy trốn thì phải. Ông ta nháy mắt, nói :
- Anh bạn trẻ! Chắc anh bạn cũng đã nhìn thấy rõ rồi, tiếu tử đó cứ xem thần sắc của nó thì có thể biết hắn chạy đến đây là nhỠchúng ta cứu viện.
Sở Vân nhìn kỹ thì thấy sau lưng ngưá»i ấy có ba bóng ngưá»i Ä‘ang Ä‘uổi theo nhanh như chá»›p, khẽ cưá»i :
- Nghiêm huynh! Ngưá»i lại chuẩn bị tham gia vào chuyện này phải không?
Cổ Yển La Hán lắc đầu nói :
- Nhà ai ngưá»i ấy quét rác, ta đã vất vả cả đêm, cần phải nghỉ ngÆ¡i chút nữa.
Nói đến đó bá»—ng ông la ngừng lá»›i vì đã nhìn rõ mặt ngưá»i má»›i đến.
Äó là má»™t ngưá»i độ tuổi tứ tuần, mặt trắng không râu, mặc tấm áo xanh. Nhưng Cổ Yển La Hán tập trung nhãn lá»±c nhìn lÅ© ngưá»i Ä‘ang Ä‘uổi theo sau lưng ngưá»i đó, ba ngưá»i áo trắng chạy như bay, có thể thấy được đó là những cao thá»§ võ lâm, ông ta lẩm bẩm trong miệng :
- Quái lạ, đây là thuộc hạ Bạch Tâm sơn trang, tại sao lại đến nơi này? Tiểu từ này và Gia Cát lão nhi của Bôn Ngưu Sơn có chuyện gì thế?
Lúc ấy ngưá»i áo xanh mặt trắng đã kêu to lên :
- Hai vị bằng hữu, tại hạ là Phấn Diện Hoa Äao Hồng Dẫn gặp phải cưá»ng địch thù nhân, thế cô quả bất địch chúng... nếu hai vị là võ lâm nghÄ©a sÄ© xin hãy ra tay cứu trợ... Nhị vi hãy cứu giúp... Bá»n chúng Ä‘uổi sắp đến nÆ¡i rồi, Sau này xin báo đáp.
Lúc này Phấn Diện Hoa Äao nói không ra hÆ¡i nữa, thở hển hển, hai tay chắp lại bái há» lia lịa đế cầu xin, thấy thế Cổ Yển La Hán cưá»i to lên :
- Phải thở đã chứ làm gì mà hốt hoảng thế? Mẹ kiếp! Diêm Vương có Ä‘uổi đến đây thì cÅ©ng không đến ná»—i phải sợ đến vãi *** vãi đái ra thế. Việc giang hồ nhiá»u lắm lắm, dính vào chỉ khổ suốt Ä‘á»i. Vì sao lÅ© chó cá»§a Bạch Tâm sÆ¡n trang lại không Ä‘uổi theo ta mà chỉ truy Ä‘uối ngươi? Chỉ nhìn tư thế bại hoại cá»§a ngươi, thì chắc rằng ngươi đã làm cái trò đểu gì rồi phải không?
Kẻ đó run lẩy bẩy, gật đầu cầu cứu :
- Huynh đài Æ¡i. Hãy cứu tại hạ, cứu ngưá»i là việc tốt để Æ¡n đức cho Ä‘á»i, nếu tại hạ rnà thoát được trận này, còn sống đến mai sau thì sẽ lập bài vị trưá»ng sinh cho quý vị, thắp nhang khấn vái suốt Ä‘á»i.
- Mẹ kiếp! Äừng có làm cho ta mê mẩn, ta chưa đến năm mươi, chẳng muốn chết sá»›m đâu!...
Lá»i ông chưa dứt thì má»™t tiếng quát vang lên :
- Hồng Dẫn! Nếu hôm nay ngươi không Ä‘á»n bù thì đừng nghÄ© đến việc chạy thoát được. Bất kể ai cản trở chúng ta cÅ©ng cùng số phận vá»›i hắn.
Nghe thấy thể, lập tức Cổ Yển La Hán đứng bật dậy quát to :
- Äập chết mẹ chúng mày Ä‘i, ta vốn không muốn nhúng tay vào, nhưng chỉ vì mấy câu nói láo lếu cá»§a chúng bay nên ta muốn thá»­ xem chúng bay làm gì được ta nào?
Nới xong ông ta bước ra trước mặt Hồng Dân nói :
- Tiểu tá»­! Tránh qua má»™t bên, để ta tiếp tay bá»n chúng thay cho ngươi.
Một tên trung niên đại hán hứ một tiếng nói :
- Các hạ muốn đưa đầu ra chịu báng thay cho Hồng Dẫn, vậy thì hãy báo danh tánh để anh em ta thanh toán ngươi.
- Ba tên các ngươi có phải là ba đại há»™ viện cá»§a Bạch Tâm sÆ¡n trang không? Mẹ kiếp, ngay cả trang chá»§ Gia Cát lão nhi cá»§a các ngươi cÅ©ng không dám hung hăng đến thế này. Äể cho các ngươi há»—n láo, có mắt mà không nhìn thấy Thái SÆ¡n trước mặt, Ä‘iá»u ấy Cổ Yển La Hán ta không cho phép.
Vừa nghe bốn tiếng “Cổ Yển La Hánâ€, ba kẻ ấy giật minh như bị sél đánh ngang tai, cả tên mặt trắng cÅ©ng kinh hãi bước lùi vá» sau mấy bước.
Một trong ba tên áo trắng vội vàng lên tiếng :
- Tại hạ là Hắc Kích Tuyệt Hồn Quách Äạt Chí, còn đây là Thanh Kích Tuyệt Hồn Mã Khôi Nguyên...
Cổ Yển La Hán ngắt lá»i hắn ta nói :
- Còn vi kia là Hồng Kích Tuyệt Hồn Dư Kỳ, ôi hân hạnh quá, hân hạnh quá. Nhưng ba vi còn muốn trình diện oai phong trước mặt lão Nghiêm này không?
Tam Kích Tuyệt Hồn Ä‘á»u tái xanh mặt, Quách Äạt Chí nói :
- Bạch Tâm sơn trang cùng các hạ không thù, không oán, bổn Trang chủ và các hạ đã gặp nhau mấy lần, cái việc riêng này thiết nghĩ các hạ dừng nên quan tâm đến làm gì...
- Nhưng nếu ta cứ muốn như thế thì sao?
- Nghiêm Tiếu Thiên! Thấy việc tốt nên hồi tâm suy nghĩ, ba anh em ta vì biết ngươi có được danh tiếng như ngày nay đâu phải là chuyện dễ, mắt khác ngươi có đi lại với Trang chủ của chúng ta, mới không muốn làm khó dễ ngươi, nên mới dành tiện nghi cho ngươi, ngươi không muốn, vậy chớ trách anh em ta phải đắc tội. HỠNghiêm kia, Tam Kích Tuyệt Hồn lại sợ ngươi hay sao?
Cổ Yển La Hán đưa tay gãi lên bụng, ngoái đầu nhìn Sở Vân, nhe răng cưá»i. Sở Vân cÅ©ng Ä‘iá»m tÄ©nh cưá»i lại, thấy thế Cổ Yển La Hán liá»n cưá»i to lên :
- Ta nghÄ© trên Ä‘á»i này chỉ có ta má»›i là kẻ Ä‘iên rồ, không ngá» ngươi còn Ä‘iên hÆ¡n...
Dứt lá»i, ông ta đã thị triển hai mươi mốt chưởng mưá»i bảy cước như má»™t cÆ¡n lốc dữ dá»™i tấn công vào ba ngưá»i kia.
Tài sản của aspirin

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
  #10  
Old 02-06-2008, 07:32 AM
aspirin's Avatar
aspirin aspirin is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: May 2008
Bài gởi: 188
Thá»i gian online: 14 giá» 53 phút 34 giây
Xu: 0
Thanks: 1
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 10

Tam Kích Tuyệt Hồn
Lập tức thế công cá»§a Cổ Yển La Hán khiến cho Tam Kích Tuyệt Hồn phải bật lùi vá» sau hÆ¡n bốn thước. Bá»n hỠđỠbừng cả mặt, chân vừa đứng vững rút ngay Ä‘oản kích hoành ngang trước ngá»±c, thét lá»›n :
- ÄÆ°á»£c lắm, được lắm, há» Nghiêm kia, đây chính là ngươi ra tay trước đấy nhé! Äã động đến Bạch Tâm sÆ¡n trang thì đừng trách anh em ta không nhưá»ng nhịn.
Ngay lúc đó, Thanh Kích Tuyệt Hồn Mã Khôi Nguyên, tính tình như lá»­a, cùng vá»›i Hắc Kích Tuyệt Hồn Dư Kỳ Ä‘á»u vung binh khí. Ba ngưá»i ba cây kích dài ngắn như nhau, to nhá» tương đồng, chỉ khác chăng là ngá»n kích cá»§a ba ngưá»i là ba màu Ä‘en, Ä‘á», xanh. Cổ Yển La Hán không há» vá»™i vã, đừ tay sá» lên bả vai trái, tá»± nhá»§ :
- Quả là thánh dược, lúc này nơi vết thương còn hơi nhức một tí nhưng không hỠảnh hưởng đến việc sử dụng võ công, Sở Phi tiểu tử quả là có tài!
Rồi ông đưa mắt nhìn ba ngưá»i kia, nói :
- Äá»§ rồi, đứng có hù dá»a ta. Hôm nay ta sẽ biến các ngươi thành đồ phế liệu, ta sẽ thay cho Gia Cát lão nhi dạy các ngưá»i.
- Có giá»i thì cứ thá»­ xem nào?
Mã Khôi Nguyên thét lên má»™t tiếng, rồi vung kích múa lên vù vù, tạo thành má»™t quầng ánh sáng lóa mắt rợn ngưá»i, công vào chín đại yếu huyệt cá»§a vị La Han mập. Cùng lúc đó Du Kỳ lướt tá»›i xuất ra mưá»i ba chiêu thức nhanh như chá»›p.
Cổ Yển La Hán di bộ song chưởng đưa lên, từng lớp từng lớp cuồng phong từ chưởng của ông ta phát ra, miệng kêu to :
- Mẹ kiếp! Thá»i cuá»™c đảo Ä‘iên mất rồi, lại phải má»™t cuá»™c kịch chiến nữa rồi.
Lá»i ông chưa dứt thì má»™t luồng kình khí Ä‘en ngòm bổ tá»›i trước ngá»±c ông ta, rồi lập tức chuyển đổi phương hướng móc vào hai vai, móc vào yết hầu ông ta. Cổ Yển La Hán đưa tay trái ra, thân hình đã chuyển qua bên má»™t thước, xuất ra má»™t chưởng, tung ra má»™t cước, hai thức đồng thá»i xuất ra đẩy lui Quách Äại Chí vá» sau ba bước. Äứng ngoài khán trận Sở Vân cưá»i to, nói :
- Lão huynh, xuất thá»§ độc hÆ¡n tí nữa, để cho ba kẻ không có mắt ấy biết Ä‘iá»u hÆ¡n má»™t tí!
Cổ Yển La Hán tức tốc tung ra bảy cước mưá»i sáu chưởng rồi cưá»i to nói :
- Äúng lắm, ta đã nghÄ© đến việc đó rồi. Mẹ kiếp, Tam Kích Tuyệt Hồn, có mà tuyệt cái hồn mẹ các ngươi.
Vừa nói, Cổ Yển La Hán như bay ngưá»i vung chưởng vung cước vây đánh ba tên cầm kích ná» như vÅ© bão. Bá»n chứng luôn môm, kêu không ngừng, báo hiệu cho nhau kẻ tiến ngưá»i lui, Ä‘oản kích vÅ© lá»™ng rít gió nghe rợn óc. Thân hình bá»n chúng dịch chuyển không ngừng, liên thá»§ dùng “Äỉnh Giác chiến pháp†để đối địch vá»›i ông ta.
Thế là bốn ngưá»i vây lấy nhau quần thảo, cát bụi bay mù mịt. Äã qua ba mươi chiêu Mặc dù Cổ Yển La Hán võ công tuyệt tác nhưng vừa qua má»™t đêm chiến đấu ác liệt vá»›i bốn tuyệt đại cao thá»§ nên chân lá»±c tiêu hao khá nhiá»u, vì thế lúc này giao đấu vá»›i ba ngưá»i võ công thân pháp chân lá»±cc có phần thua kém cÅ©ng vẫn cảm thấy mệt má»i.
Lúc này Tam Kích Tuyệt Hồn đã triển khai “Äỉnh Giác kích pháp†là môn võ há»c lợi hại đã giúp bá»n há» thành danh, tiến lui biến hóa Ä‘á»u có quy cá»§, kích pháp nhập tâm, chiêu chiêu thức thức Ä‘á»u nguy hiểm, tấn công vào Cổ Yển La Hán. Ông ta vừa xuất thế vừa thét lá»›n :
- Ã, á!... Trá»i đã sáng rồi.
Tam Kích Tuyệt Hồn nghe tiếng gá»i thì Ä‘á»u đưa mắt nhìn lên không trung. Thế là Cổ Yển La Hán chá»›p lấy thá»›i cÆ¡ lướt tá»›i, sá»­ chiêu “Bạt SÆ¡n Tam Liên Hoàn†quật ra má»™t loạt chưởng thế mạnh như sóng biển chụp xuống ba ngưá»i, uy lá»±c khá»§ng khiếp, khiến bá»n chúng lật đật lui ra, lúng túng đón đỡ hoàn toàn bi động. Cổ Yển La Hán tung luôn mưá»i chín chưởng kèm vá»›i hai mươi mốt cú đá truy kích đối phương, miệng cưá»i lá»›n :
- Hỡi các bạn! Có phái trá»i đã sáng rá»i không?
Lúc này Tam Kích Tuyệt Hồn giận quá phát khùng, vận hết ná»™i lá»±c vung kích như Ä‘iên, phản công trở lại. Thế là cuá»™c chiên lại trở nên ác liệt, cát bụi mù mịt. Bốn ngưá»i quần thảo vá»›i nhau qua bai mươi chiêu nữa.
Sở Vân quan sát trận đấu giữa bốn ngưá»i ấy rất chăm chú, lẩm bẩm :
- Ba tên này võ công không kém, so vá»›i bốn ngưá»i tối qua thì há» chưa đủ há»a hầu, chưa đủ kinh nghiệm, còn Nghiêm huynh thì chân lá»±c không đủ, nếu còn kéo dài trận đấu thì chưa biết kết quả sẽ ra sao.
Nghĩ vậy Sở Vân đưa mắt nhìn Hồng Dẫn đang đứng bên cạnh mình sắc mặt lo lắng nói với hắn :
- Hồng bằng hữu, giữa ngươi và bá»n kia có chuyện gì thế? Mà bá»n há» làm cho ngươi khốn đốn thế?
Phấn Diện Hoa Äao Hồng Dẫn sắc mặt hÆ¡i biến, đảo mắt nhìn quanh nói :
- Ô! Thực ra cũng không có việc gì ra việc gì, cũng chỉ từ một chuyện nhỠđôi bên hiểu lầm, mà Bạch Tâm sơn trang vồn tàn ác nên định giết tại hạ.
- Không cần biết các hạ là ngưá»i cá»§a phe phái nào, đã vì các hạ mà nhúng tay vào việc này thì chúng ta sẽ tận lá»±c đến cùng, nhưng nếu như hành vi cá»§a các hạ không chút chính đáng thì sau chuyện này chúng ta sẽ thanh toán vá»›i cặc hạ.
Hồng Dẫn lại chá»™t dạ, đưa mắt nhìn Sở Vân vì cho đến lúc này hắn ta cÅ©ng không biết mối quan hệ giÅ©a Sở Vân và Cổ Yển La Hán ra sao, chứ cứ nhìn bên ngoài thì hai ngưá»i quá nhiệt tình, quá thân thiết vá»›i nhau như đôi bạn đã sống vá»›i nhau mấy chục năm trá»i.
Sở Vân há»i như thế là để thăm dò rõ ràng sá»± việc má»›i không hành động sai lầm, nhưng thấy Phấn Diện Hoa Äao không hiểu được mối quan hệ giữa há» vá»›i nhau nên chàng không nói nữa. Lúc ấy bốn đối thá»§ đã đấu thêm mưá»i lăm chiêu nữa vẫn bất phân thắng bại. Sở Vân nghÄ© :
Phấn Diện Hoa Äao không có vẻ là con ngưá»i chính đạo, nếu như hắn ta làm Ä‘iá»u bất chính, mình không biết rõ mà còn can thiệp thì sau này tất sẽ phiá»n phức, phải tìm cách bắt kẻ này ná»›i hết sá»± thá»±c má»›i tránh được bị hắn lợi dụng, làm việc tốt hóa nên việc xấu.
Ngay lúc đó, Hồng Dẫn lách ngưá»i ra xa má»™t bước, đôi mắt láo liên như tìm thá»i cÆ¡. Sở Vân hÆ¡i nhíu mày, ngón út bàn tay trái phóng tá»›i đồng thá»i Ä‘iếm luôn á huyệt cá»§a hắn nhanh như chá»›p khiến cho Hồng Dẫn đứng chết trân tại chá»—. Sở Vân tiến sát đến, thấp giá»ng lạnh lùng há»i :
- Ông bạn! Ngươi là ai? Có ý đồ gì? Bây giỠnếu ngươi không nếm mùi đau khổ thì ngươi chưa biết mở mồm nói thật phải chăng?
Nói rồi, như má»™t đôi bạn thân, chàng đưa tay cầm lấy tay Hồng Dẫn, mấy ngón tay cá»§a chàng đặt lên uyển mạch cá»§a hắn, khống chế dòng máu luân chuyển tá»›i đó, làm cho phần sau sẽ thiếu máu, còn phần trước đó máu huyết bị chạy ngược lại, khiển cho cánh tay cá»§a hắn như bi trăm ngàn con kiến cắn xé Ä‘au đớn, nhức nhối vô cùng, so ra cánh tay bị chặt đứt thì còn có vẻ ít Ä‘au đớn hÆ¡n thể này nhiá»u. Mặt hắn ta tím bầm lại, mồ hôi vã ra như tắm.
Sở Vân há»i :
- Thế nào? Các hạ có cảm hứng thì từ từ sẽ thấy thích thú hơn nữa!
Thấy sắc thái cá»§a hắn. Sở Vân biết hắn không còn chịu nổi nữa, nên từ từ buông lá»ng mấy ngón tay ra, đồng thá»i giải khai huyệtđạo nói cho hắn, há»i :
- Bằng hữu, tại hạ xin nghe đây, được chứ?
- Bằng hữu... à, huynh đài! Ngươi muốn biết Ä‘iá»u gì?
- Vì sao Tam Kích Tuyệt Hồn lại Ä‘uổi giết ngưá»i? - Sở Vân lạnh lùng há»i gặng.
- Sá»± việc thật đơn giản, không có gì đặc biệt cả, huynh đài truy há»i làm gì? Các vị cứu Hồng Dẫn thì sau này Hồng Dẫn sẽ báo Ä‘á»n ân nghÄ©a ấy...
Ngay lúc ấy giữa vòng đấu má»™t tiếng thét khá»§ng khiếp vang lên, má»™t bóng ngươi văng xa xa cả trượng. Cổ Yển La Hán đứng sững giữa trưá»ng đấu, trên tấm áo màu xám lông chuá»™t bi xé rách chừng nữa thước, máu tươi chảy ròng ròng.
Còn kẻ bị văng nhào ra xa chính là Tam Kích Tuyệt Hồn Hồng Kích Dư Kỳ.
Thở hổn hển, đảo ngược đôi mắt, Cổ Yển La Hán quát lớn :
- Các ngươi thấy thế nào? Lão phu chỉ cần vài chiêu là đã làm cho các ngươi thấy rõ khả năng của ta rối chớ? Còn chịu nổi nữa không?
Quách Äạt Chí ngoái nhín Dư Kỳ Ä‘ang cố ngồi dậy há»i :
- Tam đệ! Thương thế ra sao?
Ngá»n kích rÆ¡i khá»i tay. Dư Kỳ lạc giá»ng nói :
- Äại ca đừng lo cho đệ, đệ chỉ bi đánh gãy má»™t nhánh xương thôi.
Mã Khôi Nguyên tung ra mưá»i đưá»ng kích hiểm ác, quát la lên :
- Tam đệ, xem nhị ca đập nát đầu chó của hỠNghiêm đây này.
Cổ Yển La Hán di bá»™, tung ngay hàng loạt cú đá như búa bổ tiếp theo những ngá»n chưởng như bão tố cưá»i nói :
- Chẳng dễ thế đâu? Không tin thì ngươi cứ thử lao vào xem nào?
Vừa dứt lá»i lại tung tiếp hÆ¡n mưá»i chưởng nữa vá» phía Quách Äạt Chí.
Dù ông ta vẫn xuất chiêu hùng dÅ©ng, công thá»§ toàn vẹn, nhưng Sở Vân biết rằng suốt cả ruá»™t đêm kịch chiến, cá»™ng vá»›i thương thế chưa hoàn toàn lành hẳn Cổ Yển La Hán không thể phát huy há»l má»i sá»± tinh túy cÅ©ng như sức mạnh hiệu lục cá»§a chiêu thức.
Qua hÆ¡n má»™t trăm năm chục chiêu, thân pháp cá»§a ông ta chậm dần lại, sá»± lợi hại giảm Ä‘i rát nhiá»u rồi. Hai ngá»n kích cá»§a đối phương luôn luôn vây hãm ông ta, và hai kích thá»§ ấy cÅ©ng hiểu được, nếu kéo dài trận đáu thì lợi thế sẽ hoàn toàn thuá»™c vá» há». Do đó há» luân phiên nhau tấn công không ngừng để tiêu hao sinh lá»±c đối phương.
Cổ Yển La Hán nuốt nước miếng đắng ngắt tự nhủ :
- Mẹ kiếp! Chỉ một đêm mà phải qua hai trận kích chiến thỠnày thì làm sao chịu thấu cơ chứ. Hai tiểu tử này như mang nặng thù hận nên càng đánh càng ác liệt.
Ngay lúc ấy thì lưỡi kích Ä‘en bóng đã phóng tá»›i sau lưng nghe xé gió, còn ngá»n Thanh kích thì Ä‘anh cố vẽ nên má»™t đạo hào quang công vâo phía dưới Ä‘an Ä‘iá»n Cổ Yển La Hán.
Không thể né tránh, Cổ Yển La Hán thét lên má»™t tiếng hai chân trụ chắc như quả núi, hưu chưởng đánh vòng sang bên chắn ngá»n Thanh kích, còn tả chưởng móc ngược ra sau đánh bạt đưá»ng kích cá»§a Hắc kích.
Hắc Kích Quách Äạt Chí thét lên má»™t tiếng rùng rợn, liá»u lÄ©nh tung ngưá»i vào vận toàn bá»™ công lá»±c lên ngá»n kích chuẩn bi đánh lén thì bá»—ng cảm thấy khúc trì huyệt Ä‘au nhói má»™t cái. bao nhiêu công lá»±c tiêu tan hết trong nháy mắt... Ngá»n kích bị đánh bay tít lên cao, còn thân hình cá»§a Quách Äạt Chí thì cuá»™n lăn dưới đất thoát ra ngoài, tránh cú đá như trá»i giáng cá»§a đối phương.
Hữu chưởng cá»§a Cổ Yển La Hán chụp cứng ngá»n kích cá»§a Thanh Kích Mã Khôi Nguyên đè xuống, máu từ lòng bàn tay tuôn ra. Mã Khôi Nguyên theo đà đâm chín mÅ©i kích xuống đất thì cái đầu cá»§a Cổ Yển La Hán như má»™t quả núi đâm sầm vào ngá»±c hắn ta. Mã Khôi Nguyên thét lên má»™t tiếng thảm khốc, máu từ miệng hắn tuôn ra ồng á»™c, thân hình hắn má»m nhÅ©n ra ngã gục xuống đất.
Cổ Yển La Hán lảo đạo giật lùi hai bước, định cất tiếng nói thì má»™t đạo hào quang bay vút lá»›i không má»™t tiếng động khiến cho Cổ Yển La Hán sững ngưá»i, không kịp đối phó. Ông ta phẫn ná»™ gầm lên má»™t tiếng.
Ngay lúc ấy ngá»n kích màu đỠđã bay vút lên không trung, thoát khá»i sá»± khống chế cá»§a ngưá»i Ä‘iá»u khiển nó, bay cao lên hÆ¡n năm trượng vút Ä‘i, đồng thá»i má»™t tiếng thét xé không gian vang lên :
- Muốn chết à! Lão gia quyết liá»u mạng cùng ngươi!
Cùng lúc với tiếng thét ấy là ba đạo bạch quang trông như ba sợi xích sắt sáng láng bay vút tới nhưng không nhắm vào Cổ Yển La Hán mà lại nhằm vào Sở Vân đứng ở ngoài xa kia.
Cổ Yển La Hán trông thấy hốt hoảng la lên :
- Äồ chó Dư Kỳ! Nhằm vào kẻ không biết võ công mà hạ thá»§, ta phái xé xác ngươi ra má»›i được.
Không còn phi thân đến kịp để cứu Sở Vân, Cổ Yển La Hán dồn hết công lực vào đôi tay, quật vào Hồng Kích Dư Kỳ mấy chưởng như vũ bão.
Còn Sở Vân lúc ấy trên mặt lá»™ má»™t khí sắc kỳ dị, không biết chàng cố ý hay vô tình mà thân hình tá»± nhiên lắc lư mấy cái và mấy đạo bạch quang Ä‘i khá»i thân hình chàng ta đập vút vút vào thân cây bạch dương sau lưng chàng. Nhìn lại thì ra đó là ba mÅ©i bạch hổ Ä‘inh sáng loáng.
Lúc ấy, chưởng phong cương mãnh như thiết trùy cá»§a Cổ Yển La Hán đã giáng thẳng vào ngưá»i Hồng Kích Tuyệt Hồn Dư Kỳ, má»™t tiếng rú lên như sói hú, thân hình cá»§a Dư Kỳ bị luồng kình phong quật bay bắn ra ngoài hÆ¡n bảy thước, rÆ¡i bịch xuống bất động.
Sau khi xuất chưởng vá»™i đưa mắt nhìn vá» phía Sở Vân, Cổ Yển La Hán nhìn thấy ba luồng bạch quang bắn sượt qua ngưá»i Sở Vân, còn phương pháp né tránh cá»§a Sở Vân thì ông không nhận biết được.
Hai mắt mở trừng, trừng, miệng há to kinh ngạc cực kỳ, từ ngày hành đạo giang hồ Cổ Yển La Hán lần đầu tiên được nhìn thấy thân pháp tuyệt kỹ này, ba mươi năm khổ luyện chưa chắc đã đạt được thân pháp ấy, thế mà Sở Vân chỉ là chàng trai hơn hai mươi tuổi mà thôi.
Ông ta ngây ngưá»i ra quên cả để mắt đến ba kẻ địch thá»§, ông ta thấy Sở Vân cưá»i cưá»i mà bối rối hoang mang vô cùng. Chàng ta biết lúc này không còn có thể che giấu được hành tung cá»§a mình trước đôi mắt sắc sảo cá»§a ngưá»i bạn lá»›n tuổi kia, Sở Vân cưá»i há»i :
- Hai mạng ngưá»i rưỡi và má»™t mối hận thù triá»n miên, đó có phải là cái giá phải trả cho việc nhúng tay vào chuyện ngưá»i khác không hả lão huynh?
Thấy Sở Vân nhẹ lướt Ä‘á»n bên mình không má»™t tiếng động, Cổ Yển La hán lau mồ hôi trán hổn hển há»i :
- Anh bạn trẻ! Ngươi đích thực là ai thế?
- Tiểu đệ là Sở Phi, lão huynh, ngưá»i bị thương không nặng lắm mà sao lại mê hoảng rồi.
Sở Vân cố làm bá»™ ngạc nhiên, cưá»i há»i.
Bá»—ng nhiên, Cổ Yển La Hán quay ngoắt ngươi lại, nhìn thấy Sở Vân tươi cưá»i đứng đó, ông ta trợn mắt há mồm kinh ngạc, mãi má»™t lúc sau má»›i trấn tÄ©nh lại, cưá»i chua chát nói :
- Ông bạn trẻ Æ¡i, nếu ông mà Ä‘i diá»…n kịch chắc chắn là vô địch thiên hạ rồi, há» Nghiêm này trước nay đùa cợt nhân gian, chá»c ghẹo ngưá»i khác, không ngá» lại bị ngươi chá»c lại, nghÄ© Ä‘i nghi lại ta thấy thua ngươi nhiá»u lắm, thua ngươi tất cả.
Sở Vân chăm chú nhìn vào mắt Cổ Yển La Hán hồi lâu rá»i má»›i từ tốn nói :
- Lão huynh, tại hạ rất yêu thích tính cách cá»§a lão huynh, vị nhân và vì tất cả. Hãy tha thứ cho tại hạ vì tại hạ có những ná»—i khổ riêng cá»§a mình. Xin lão huynh hãy tin tại hạ, lão huynh là ngươi bạn có duyên phận số má»™t đối vá»›i cuá»™c Ä‘á»i cá»§a lại hạ từ trước đến nay. Trên cái thể giá»›i này những kẻ tàn bạo và gian trá quá nhiá»u, nhưng lão huynh thì ngươi lại không như thế. Trong lÄ©nh vá»±c tình cảm tại hạ muốn rằng lão huynh hãy cùng vá»›i tại hạ kết làm đôi bạn vÄ©nh viá»…n. Lão huynh có đồng ý không?
Cổ Yển La Hán Nghiêm Tiếu Thiên chăm chú nhìn Sở Vân một lúc lâu rồi bất kể thân hình còn đầy thương tích, ôm chầm lấy Sở Vân xúc động nói :
- Cậu bé, ngươi nói đúng lắm, những Ä‘iá»u ta định nói thì ngươi đã nói cướp hết rồi, ha ha ha, thiên hạ tuy lá»›n khó tìm tri ká»·, cậu bé ngươi đã hiểu hết tấrn lòng cá»§a ta quá rõ, cả ná»­a Ä‘á»i ta Ä‘i làm cưá»ng đạo, tâm tính từ trước đến giá» chưa bao giá» ta lại xúc động thế này, hưng phấn thế này, cậu bé! Cậu đúng là ngươi bạn lá»›n cá»§a ta, ha ha ha...
- Lão huynh, tại hạ sẽ luôn ghi nhá»› những lá»i này, luôn luôn trân trá»ng tình bạn cá»§a chúng ta, lão huynh cÅ©ng thế chứ?
Cổ Yển La Hán đột nhiên đẩy Sở Vân ra, nhìn chăng chằm chằm rồi cúi ngươi bái chàng một cái, nói :
- Bằng hữu, từ hôm qua cho đến vừa rồi, kẻ đã ra tay ám trợ ta nhất định là ngươi phải không? Ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, không thể không tạ, hãy cho lão phu bái ngươi một lễ.
Sở Vân vội né tránh, xua tay nói :
- Äứng làm thế! Chi cần hiểu rõ những tình cảm cá»§a chúng ta thì sẽ hiểu tất cả nhưng Ä‘iá»u xuất phát từ trái tim mình, nên không cản thiết phái lá»… nghi như thế. Lão huynh, xin đứng bao giá» như thế nữa má»›i lã thật lòng vá»›i nhau.
Cổ Yển La Hán cưá»i má»™t tràng dài đứng lên nói :
- ÄÆ°á»£c rá»—i! Lão già này sẽ nhá»› mãi công đức ấy và sẽ làm như thế. Bạn Æ¡i, nói thật nhé, vá»›i công phu cá»§a ngươi, đã làm cho ngưá»i ta chết khiếp được đấy, ghê gá»›m quá, tuyệt vá»i quá. Äêm qua bá»n Tấn Lôi Thá»§ Khang Nghinh SÆ¡n không thể nào ngỠđược lão Nghiêm này lại có má»™t ngươi võ công khá»§ng khiếp như thế ám trợ. Và ngay cả sá»›m nay, ba tên này cÅ©ng sa vào hoàn cảnh như thế.
Nói đến đó, ông ta vội quay lại nhìn ba địch thủ nằm trên mặt đất, bước tới thì đã nghe Sở Vân nói :
- Lão huynh! Khá»i phải quan tâm đến há» nữa. Lão đại Hắc Kích Tuyệt Hồn Quách Äạt Chí bị lão huynh đánh bay vÅ© khí và trúng má»™t cước cá»§a huynh, nếu không có hai chưởng bồi thêm cá»§a lão huynh thì may ra làm má»›i còn sống được, nhưng thế này e rằng hắn đã vá» chầu Diêm vương rồi!
- Sở Phi! Ngươi đã bí mật cứu ta, nếu không thì ta đã ăn một kích của hằn vào lưng rồi... À... Mà ngươi có phải tên thật là Sở Phi không đấy?
- Sở là há», ai dám đổi há» nào? Còn “Phi†là “khôngâ€, đương nhiên là giả rồi. Nhưng tên thật sẽ nói cho lão huynh biết sau khi làm xong hai chuyện lá»›n đã.
Rá»—i chàng lấy trong ngươi ra má»™t chiếc bình hồng ngá»c tím, bước tá»›i bên Hắc Kích Tuyệt Hồn Quách Äạt Chí, nói :
- Lão huynh, hãy để cho hắn sống, lão huynh có buồn không?
- ÄÆ°á»£c thôi, chỉ e sau này hắn ta tìm đến lão Nghiêm này không được tá»­ bi như thế đâu!
- Nếu có ngày ấy thì đệ đã có thể cứu được mạng hắn thì cũng có thể trả hắn vỠvới cõi chết!
Nói xong Sở Vân đổ nước thuốc trong lá» ngá»c vào miệng Quách Äạt Chí đồng thá»i nối lại chá»— xương bị gãy trên cánh tay phải cho hắn ta.
Xong đâu đấy, chàng ta bước tá»›i trước mặt Phấn Diện Hoa Äao Hồng Dẫn, trầm giá»ng nói :
- Ông bạn. Chính vì ngươi mà ta phải đứng ra chịu những Ä‘iá»u phiá»n toái. Bây giá» ngưá»i đừng làm cho ta phải tốn công nữa, hãy nói hết việc thù oán kết thành giữa ngươi và Bạch Tâm sÆ¡n trang cho ta rõ để ta có biện pháp giải quyết thích hợp!
- Phải đấy! Vì sao mà lại xảy đánh nhau chí chết, thật ra cho tới bây giỠta cũng chẳng hiểu là vì nguyên nhân nào cả. Hãy nói mau lê!
- Vì sao mà ngươi lại khích cho chúng ta đánh nhau với Tam Kích Tuyệt Hồn? Nói ngay đi, nếu không ta sẽ hủy hết gán cốt của ngươi đấy!
- Nhị vị huynh đài! Thật ra cũng chẳng có chuyện gì lớn lao cả, nhị vi chẳng cần tìm hiểu cặn kẽ làm gì, công cứu mạng của nhi vị tại hạ cảm kích vô cùng.
- Này tiểu tá»­ kia! Mẹ kiếp! Ngươi coi lão Nghiêm này là trẻ con đấy ư? ÄÆ°á»£c! Không dùng đến nhục hình thì ngươi không chịu nói phải không? Cái gì ta còn có thể không biết chứ nhục hình thì ta đã quen dùng mấy chá»±c năn nay rồi.
Nói xong câu ấy Cổ Yển La Hán bước vá»™i vá» phía gã Phấn Diện Hoa Äao. Hắn ta đã nghe tiếng ông ta từ lâu, vừa rồi lại tận mắt thấy ông ta ra tay, thi ba hồn bảy vía lên mây, toàn thân run lẩy bẩy, nói :
- Nghiêm tiá»n bối! Có câu nói là: “Anh hùng không há»i lai lịch, hảo hán không tìm căn nguyênâ€. Quả thật tại hạ không thể nói được.
- Ha ha! Ta sẽ dùng cách này xem ngươi có Ä‘em gia phả tổ tông tám Ä‘á»i khai hết ra không nào. Sao? Sở đệ! Ra tay chứ.
- Chúng ta thương thuyết đến đây lả đủ rồi đấy lão huynh à.
Cổ Yển La Hán gạt đầu đưa tay tóm gáy Hồng Dẫn nhấc bổng lên treo vào má»™t cành cây bạch dương, tụt đôi giày cao cổ cá»§a hắn ra, cùng thá»i gian ấy từ xa hÆ¡n năm thước. Sở Vân phóng chỉ giải khai các huyệt đạo cho hắn ta. Hồng Dẫn hốt hoảng kêu lên :
- Nhi vị anh hùng, muốn bao nhiêu vàng bạc tại hạ xin ná»™p đủ, chi xin nhi vị tha cho cái mạng hèn má»n này...
- Ta có thừa vàng bạc, vàng đầy rương, bạc đầy kho, vưá»n nuôi đầy phượng hoàng, ngưá»i có được như thế không? Thế nhưng lúc này ta lại muốn lấy ngươi làm trò chÆ¡i giải trí, ngươi có hiểu không?
Nói xong ông ta bẻ má»™t cành cây nhá», tuốt hết lá, rồi khẽ cào cào vào lòng bàn chán cá»§a Hồng Dẫn. Thế là hắn ta hai chân dãy dụa, cả thân ngưá»i vặn vẹo bật cưá»i lên thành má»™t tràng dài, cưá»i lăn lá»™n, cưá»i thắt cả ruá»™t gan.
Tài sản của aspirin

Trả Lá»i Vá»›i Trích Dẫn
Trả lá»i

Từ khóa được google tìm thấy
äåâóøêè, àêêóìóëÿòîð, äîìàøíèå, äîñòàâêà, áóõãàëòåðñêèé, ëèòûå, êóëüòóðîëîãèÿ, êðåñòîì, îäåæäû, ìàñÿíÿ, îáúÿâëåíèé, ïèööà, ìèöóáèñè, ïíåâìàòè÷åñêîå, ïðîõîæäåíèå, kim dieu than chuong, ñïàðòàê, õàáàðîâñê, òðàíñ, òðóäà, ðûáàëêà


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™