 |
|

24-03-2008, 12:07 AM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
|
|
Chương - 6 -
Ở phòng bên có tiếng áo dà i đà n bà sá»™t soạt. Công tước Andrey giáºt mình như ngưá»i Ä‘ang mÆ¡ sá»±c tỉnh, và gương mặt chà ng lại có cái sắc thái như ban nãy, khi chà ng ở trong phòng khách cá»§a Anna Pavlovna, Piotr bá» chân xuống. Công tước phu nhân bước và o. Nà ng đã thay đổi trang phục. Bây giá» nà ng chỉ mặc má»™t chiếc áo dà i thưá»ng mặc trong nhà , nhưng cÅ©ng trang nhã và tươi mát như chiếc áo hồi nãy. Công tước Andrey đứng lên, lá»… phép đẩy ghế bà nh vá» phÃa nà ng. Nà ng vá»™i và ng ngồi xuống ghế bà nh vẻ báºn rá»™n, và vẫn dùng tiếng Pháp như má»i ngà y, nà ng nói:
- Tôi thưá»ng tá»± há»i, tại sao Annet không lấy chồng? Äà n ông các anh không lấy chị ấy là dại. Xin lá»—i các anh chứ thá»±c ra các anh không hiểu tý gì vỠđà n bà hết. Còn cái cáºu Piotr nà y nữa, cáºu thì chỉ ham cãi lá»™n thôi.
- Thì tôi cÅ©ng vừa tranh luáºn vá»›i ông anh đấy. Tôi không hiểu tại sao ông anh cứ muốn ra tráºn, - Piotr nói vá»›i công tước phu nhân, không há» có vẻ ngượng nghịu thưá»ng thấy trong những mối quan hệ giao thiệp giữa má»™t ngưá»i đà n ông và má»™t ngưá»i đà n bà cùng trẻ tuổi như nhau.
Công tước phu nhân lá»™ vẻ bứt rứt. Hình như câu há»i cá»§a Piotr đã chạm và o chá»— Ä‘au nhói cá»§a nà ng. Nà ng nói:
- Thì tôi cÅ©ng bảo thế. Tôi không hiểu, thá»±c tôi không tà i nà o hiểu tại sao đà n ông không có chiến tranh thì không sống nổi? Tại sao đà n bà chúng tôi lại không muốn gì hết, không cần gì hết? Bây giá» có cáºu ở đây, cáºu là m trá»ng tà i Ä‘i. Tôi vẫn cứ nói mãi vá»›i nhà tôi. Ở đây nhà tôi là m sÄ© quan phụ tá cá»§a ông chú, tức là giữ má»™t địa vị rạng rỡ nhất. Ai cÅ©ng biết, ai cÅ©ng tôn trá»ng nhà tôi. Hôm vừa rồi, ở nhà Apraksin tôi nghe má»™t vị phu nhân há»i: "Có phải công tước Andrey nổi tiếng đấy không?". Tôi nói thá»±c đấy mà !
Nà ng cưá»i:
- Ở đâu nhà tôi cÅ©ng được hoanh nghênh. Nhà tôi có muốn là m sÄ© quan phụ tá hoà ng thượng thì cÅ©ng rất dá»… thôi. Cáºu cÅ©ng biết hoà ng thượng đã mấy lần nói chuyện vá»›i nhà tôi rất ân cần. Tôi vá»›i Annet thấy rằng thu xếp việc đó có lẽ rất dá»…. Cáºu thấy thế nà o?
Piotr nhìn công tước Andrey không đáp, vì nháºn thấy câu chuyện nà y là m cho bạn khó chịu. Chà ng há»i:
- Bao giỠthì anh đi?
- Ôi chao! Cáºu đừng có Ä‘em cái chuyện Ä‘i đứng ấy ra nói vá»›i tôi, tôi không muốn nghe đâu- công tước phu nhân nói, giá»ng nói bông đùa và nÅ©ng nịu như khi nà ng vá»›i Ippolit trong phòng khách, và như váºy rõ rà ng là không thÃch hợp vá»›i khung cảnh ở gia đình ở đây, vì Piotr có thể xem là ngưá»i nhà - Hôm nay khi em phải từ bá» tất cả những quan hệ thân thiết kia, vá»›i lại…, anh Andrey, anh có biết không? - Nà ng liếc mắt đưa vá» phÃa chồng má»™t cái đầy ý nghÄ©a, và rùng mình nói thì thà o - Em sợ, em sợ lắm!
Chồng nà ng nhìn nà ng có vẻ ngạc nhiên như thế chợt nháºn thấy ngoà i mình và Piotr lại còn má»™t ngưá»i nà o nữa Ä‘ang ở trong phòng. Tuy váºy, chà ng cÅ©ng vẫn há»i vợ, giá»ng lãnh đạm và khách khÃ:
- Liza, mình sợ cái gì chứ? Anh chẳng hiểu sao cả.
- Äà n ông Ä‘á»u Ãch ká»· như thế cả. Ai cÅ©ng váºy, ai cÅ©ng Ãch ká»· hết. Chỉ vì sở thÃch riêng, anh ấy tá»± dưng bá» tôi, giam tôi ở thôn quê má»™t mình.
- Vá»›i cha anh và em gái anh nữa chứ, em đừng quên Ä‘iá»u đó!- Công tước Andrey nói khẽ.
- Sống mà không có các bạn bè của tôi thì cũng chẳng khác gì sống một mình… ấy thế mà anh ấy còn muốn tôi đừng sợ.
Giá»ng nà ng đã có vẻ giáºn dá»—i, môi nà ng nhếch lên, khiến cho gương mặt nà ng kém vui và nom như má»™t con thú rừng, má»™t con sóc. Nà ng im bặt, hình như nháºn thấy không tiện nói đến việc mình Ä‘ang có mang trước mặt Piotr, mặc dầu then chốt câu chuyện là ở chá»— ấy.
- Dù sao anh cÅ©ng không hiểu, em sợ cái gì má»›i được chứ? - công tước Andrey nói cháºm rãi, mắt vẫn không rá»i khá»i vợ.
Công tước phu nhân đỠmặt, khoát tay ra dáng tuyệt vá»ng:
- Anh Andrey, em phải nói rằng anh thay đổi quá nhiá»u, nhiá»u quá Ä‘i mất!
- Bác sĩ bảo mình phải đi ngủ sớm - Công tước Andrey nói - Mình nên đi ngủ đi.
Công tước phu nhân không nói gì, cái môi trên hÆ¡i ngắn và có lông tÆ¡ bá»—ng run lên. Công tước Andrey đứng dáºy nhún vai, Ä‘i Ä‘i lại lại trong phòng.
Piotr nhìn qua cặp kÃnh má»™t cách ngỡ ngà ng và ngây thÆ¡, hết nhìn công tước lại nhìn phu nhân và nhổm ngưá»i như muốn đứng dáºy, nhưng nghÄ© thế nà o lại thôi.
- Có ông Piotr ở đây cÅ©ng chẳng há» gì. - Công tước phu nhân nói, và khuôn mặt xinh xắn cá»§a nà ng đột nhiên cau lại như muốn khóc, - Äã lâu em muốn há»i anh; anh Andrey ạ, tại sao đối vá»›i em anh thay đổi tÃnh tình đến thế? Nà o em có là m gì anh đâu? Anh Ä‘i tòng quân, anh chẳng thương hại gì em cả. Tại sao thế?
- Lise! - công tước Andrey chỉ nói thế, song trong lá»i nói nà y có đủ ý khẩn cầu, nhưng nhất là có ý tin tưởng rằng nà ng sẽ hối tiếc vì những câu vừa nói, nhưng nà ng đã vá»™i và ng nói tiếp:
- Anh xem em như ngưá»i ốm hay như đứa trẻ con. Em thấy hết. Ná»a năm trước đây anh có thế đâu?
- Lise, tôi van mình, mình đừng nói nữa - công tước Andrey nói, giá»ng cà ng khuẩn khoản hÆ¡n. Trong lúc hai vợ chồng Andrey lá»i qua tiếng lại như thế, Piotr má»—i lúc má»™t thêm xúc động. Chà ng đứng dáºy và đến cạnh công tước phu nhân. Hình như trông thấy nước mắt chà ng không sao cầm lòng và bản thân chà ng cÅ©ng sẵn sà ng khóc theo.
- Xin phu nhân hãy bình tâm. Phu nhân tưởng như thế đấy thôi, bởi vì, tôi cam Ä‘oan vá»›i phu nhân rằng bản thân tôi cÅ©ng đã biết… vì sao…bởi vì. không, xin lá»—i phu nhân, má»™t ngưá»i ngoà i ở đây là thừa… Không, xin phu nhân hãy bình tâm, xin chà o…
Công tước Andrey giữ lấy tay chà ng, cản lại.
- Khoan đã, Piotr. Nhà tôi rất tốt nên không muốn là m tôi mất cái thú được ngồi cùng vá»›i cáºu má»™t buổi tối.
- Anh ấy chỉ nghÄ© đến mình mà thôi- Công tước phu nhân lẩm bẩm, không sao cầm được những giá»t nước mắt há»n giáºn.
- Lise!- công tước Andrey nói rất xẵng, giá»ng nói đã lên cao đến cái mức chứng tá» chà ng không thể nhịn được nữa.
Äá»™t nhiên, vẻ giáºn dá»—i cá»§a con sóc trên khuôn mặt xinh xắn cá»§a công tước phu nhân nhá» nhắn nhưá»ng chá»— cho má»™t vẻ sợ hãi đáng yêu, khiến ngưá»i ta dá»… má»§i lòng, nà ng liếc đôi mắt xinh đẹp nhìn chồng, trên gương mặt hiện ra cái vẻ rụt rè và như muốn thú tá»™i cá»§a má»™t con chó Ä‘ang khẽ vẩy nhanh cái Ä‘uôi cụp xuống.
- Trá»i! Trá»i Æ¡i! - phu nhân nói và lấy tay vuốt lại các nếp áo rồi bước đến cạnh chồng và hôn lên trán chồng.
- Thôi mình Ä‘i nghỉ nhé! - công tước nói trong khi đứng dáºy hôn tay nà ng má»™t cách khách khà như hôn tay má»™t ngưá»i xa lạ.
Hai ngưá»i bạn im lặng, chẳng ai mở miệng nói má»™t câu, Piotr nhìn công tước Andrey. Công tước Andrey đưa bà n tay nhá» nhắn lên vuốt trán.
- Äi ăn Ä‘i. - Chà ng thở dà i nói trong khi đứng dáºy Ä‘i ra cá»a sổ.
Hai ngưá»i bước và o căn phòng sang trá»ng má»›i bà y biện lại. Từ khăn ăn đến đồ dùng bằng bạc, đồ sứ và đồ thuá»· tinh, tất cả Ä‘á»u có cái vẻ má»›i tinh khôi đặc biệt cá»§a má»™t cặp vợ chồng son. Giữa bữa ăn, công tước Andrey chống khuá»·u tay lên bà n, và giống như má»™t ngưá»i lâu năm ấp á»§ má»™t Ä‘iá»u gì trong lòng và bây giỠđột nhiên quyết thổ lá»™ ra, chà ng bắt đầu nói vá»›i má»™t vẻ khÃch động bứt rứt mà chưa bao giá» Piotr nháºn thấy ở bạn.
- Cáºu ạ, cáºu đừng bao giá» lấy vợ, đừng bao giá» hết. Äó là lá»i tôi khuyên cáºu đấy, cáºu đừng lấy vợ, trước khi cáºu có thể tá»± nhá»§ rằng cáºu đã là m tất cả những Ä‘iá»u có thể là m, và thôi không yêu ngưá»i đà n bà cáºu lá»±a chá»n nữa, trước khi cáºu đã hiểu cô ta đến nÆ¡i đến chốn, nếu không, cáºu sẽ phạm má»™t sai lầm Ä‘au đớn không có cách gì cứu vãn. Khi nà o cáºu đã thà nh má»™t ông già , không dùng được và o việc gì nữa, thì hẵng lấy vợ. Nếu không, tất cả những cái gì tốt đẹp và cao quý cá»§a cáºu cÅ©ng Ä‘á»u sẽ tiêu ma hết. Tất cả sẽ bị tiêu phà trong những chuyện vặt vãnh. Phải, đúng thế đấy! Cáºu đừng có nhìn mình vá»›i vẻ mặt kinh ngạc như thế chứ? Nếu cáºu còn ôm ấp má»™t hoà i bão gì cho tương lai thì lúc nà o cáºu cÅ©ng sẽ thấy rằng Ä‘á»i mình đến thế là hết, má»i con đưá»ng Ä‘á»u đóng lại, chỉ trừ cái phòng khách, ở đấy cáºu sẽ đứng ngang hà ng vá»›i má»™t tên thị vệ trong cung đình và má»™t thằng ngốc… lấy vợ là m gì má»›i được chứ!…
Công tước Andrey khoát mạnh tay.
Piotr bá» kÃnh xuống, khiến cho vẻ mặt chà ng thay đổi hẳn và cà ng thêm hiá»n háºu. Chà ng liếc nhìn bạn, vẻ kinh ngạc. Công tước Andrey nói tiếp:
- Nhà tôi là má»™t ngưá»i đà n bà rất tốt. Äó là má»™t trong những ngưá»i đà n bà hiếm có mà ngưởi ta có thể an tâm vá» vấn đỠdanh dá»±, nhưng, trá»i Æ¡i, bây giá» nếu mình được là m ngưá»i chưa vợ, thì bắt chịu gì mình cÅ©ng sẵn sà ng! Cáºu là ngưá»i đầu tiên và là ngưá»i duy nhất mà mình nói Ä‘iá»u đó, bởi vì mình mến cáºu.
Khi nói Ä‘iá»u đó, công tước Andrey lại cà ng Ãt giống anh chà ng Bolkonxki má»›i đây ngồi uể oải trên ghế bà nh nhà Anna Pavlovna nheo nheo đôi mắt nói tiếng Pháp qua hai hà m răng dÃnh chặt. Các thá»› thịt trên khuôn mặt lạnh lùng rung động vì bị kÃch thÃch, cặp mắt ở đấy ngá»n lá»a sống hình như đã tắt ngấm trước đây, nay lại lấp lánh má»™t ánh sáng chói lá»i, rá»±c rỡ. Rõ rà ng những lúc bình thưá»ng chà ng cà ng tá» ra không có sinh khà thì những giây phút bị kịch thÃch chà ng lại cảm thấy cà ng có nghị lá»±c. Chà ng nói tiếp:
- Cáºu không hiểu tại sao mình lại nói như váºy. Vì đây là câu chuyện cá»§a cả má»™t Ä‘á»i ngưá»i. Cáºu nói đến Buônapáctê và sá»± nghiệp cá»§a ông ta. - Chà ng nói, mặc dù Piotr không há» nói gì đến Buônapáctê - nhưng khi Buônapáctê là m việc thì ông ta lần lượt Ä‘i từng bước đến mục Ä‘Ãch cá»§a mình. Ông ta tá»± do, không thấy gì ngoà i mục Ä‘Ãch cá»§a mình, và ông ta đã đạt đến mục Ä‘Ãch. Nhưng cáºu cứ thá» dÃnh và o má»™t ngưá»i đà n bà mà xem, cáºu sẽ chỉ là má»™t thằng tù bị xÃch, cáºu sẽ mất hết tá»± do. Thế rồi, tất cả những gì gá»i là hy sinh và sinh lá»±c cá»§a cáºu, Ä‘á»u chỉ là m cho cáºu khổ sở, Ä‘au xót, hối háºn. Những phòng tiếp tân, những câu chuyện ngồi lê đôi mách, những buổi khiêu vÅ©, thói hư vinh, cuá»™c sống rá»—ng tuếch, đó là cái vòng luẩn quẩn mà mình không thể thoát ra được. Nay mình ra tráºn, tham dá»± cuá»™c chiến tranh lá»›n nhất từ xưa đến nay, ấy thế mà mình không biết gì, không dùng được và o việc gì cả. - Tình tình rất hoà nhã và rất chua chát! - Công tước Andrey nói tiếp - và ở nhà Anna Pavlovna ngưá»i ta nghe tôi. Còn cái giá»›i xã giao ngu xuẩn kia, mà Nếu không có nó thì vợ mình không sống được, và tất cả những ngưá»i đà n bà kia nữa… Giá cáºu biết tất cả các bà thanh lịch kia và đà n bà nói chung là cái gì? Ông cụ mình nói đúng. Ãch ká»·, chuá»™ng hư vinh, ngu xuẩn và rá»—ng tuếch, đà n bà là thế đấy, khi há» lá»™ rõ chân tướng. Ngắm hỠở nÆ¡i giao tế cáºu cứ tưởng đâu há» có má»™t cái gì, nhưng thá»±c ra há» không có gì hết, không có gì hết - Và công tước Andrey kết thúc - Chá»› lấy vợ cáºu ạ, chá»› lấy.
- Tôi lấy là m buồn cưá»i là , - Piotr nói, - anh mà lại tá»± cho mình là ngưá»i vô dụng, cho rằng Ä‘á»i anh đã há»ng bét. Trước mắt anh có cả má»™t tương lai vô hạn, má»™t tương lai vô hạn. Thế mà anh…
Chà ng không nói anh như thế nà o nhưng giá»ng nói cá»§a chà ng cÅ©ng chứng tá» chà ng đánh giá bạn rất cao và hy vá»ng rất nhiá»u và o tương lai cá»§a bạn.
Piotr nghĩ bụng: "Tại sao anh ấy có thể nói như thế được nhỉ?"
Piotr cho rằng công tước Andrey là má»™t ngưá»i mẫu má»±c, hoà n mỹ vá» má»i mặt, chÃnh vì Andrey đã kết thúc ở má»™t trình độ cao nhất tất cả những phẩm chất mà Piotr không có và có thể gá»i má»™t cách gần đúng nhất bằng danh từ "nghị lá»±c". Piotr bao giá» cÅ©ng thán phục cái tà i cá»§a công tước Andrey biết giữ bình tÄ©nh trong khi giao thiệp vá»›i má»i hạng ngưá»i, cái trà nhá»› phi thưá»ng, trình độ há»c vấn uyên bác cá»§a chà ng (cái gì chà ng cÅ©ng Ä‘á»c, cái gì chà ng cÅ©ng biết, vá» vấn đỠgì chà ng cÅ©ng có ý kiến riêng) và đặc biệt vá» năng lá»±c là m việc và há»c há»i cá»§a chà ng. Nếu như Piotr thưá»ng ngạc nhiên vá» chá»— Andrey thiếu cái khả năng triết lý vẩn vÆ¡ (Piotr lại có thiên hướng đặc biệt là vá» mặt nà y), thì Piotr không thấy đó là má»™t thiếu sót mà lại cho đó là chá»— mạnh.
Trong những quan hệ tốt nhất, thân máºt nhất và giản dị nhất, nịnh hót hay tán dương cÅ©ng vẫn cần thiết, như chất mỡ cần thiết cho bánh xe chạy.
- Tôi là má»™t ngưá»i bá» Ä‘i rồi! - Công tước Andrey nói - Nói đến tôi là m gì? Hẵng nói đến cáºu! - Chà ng nói sau má»™t phút im lặng và mỉm cưá»i vá»›i những ý nghÄ© Ä‘ang an á»§i mình.
Ngay trong giây phút ấy, nụ cưá»i cá»§a chà ng cÅ©ng được phản chiếu lại trên gương mặt cá»§a Piotr.
- Nói đến tôi là m gì bây giá»? - Piotr nói nhoẻn rá»™ng miệng ra trong má»™t nụ cưá»i vui vẻ vô tư - Tôi là cái thứ gì? Tôi là má»™t đứa con hoang - và đột nhiên mặt chà ng đỠbừng. Có thể thấy rõ là chà ng đã cố gắng nhiá»u má»›i nói được mấy chữ đó - Tên há» chẳng có, tà i sản cÅ©ng không… và thá»±c ra… Nhưng chà ng cÅ©ng không nói thá»±c ra như thế nà o - Hiện nay tôi tá»± do và tôi thấy thế là tốt. Chỉ có má»™t Ä‘iá»u, tôi hoà n toà n không biết nên bắt đầu là m gì. Tôi muốn há»i ý kiến anh má»™t cách đứng đắn vá» việc đó.
Công tước Andrey nhìn chà ng vá»›i cặp mắt hiá»n từ. Nhưng trong cái nhìn thân máºt và dịu dà ng ấy vẫn có thể thấy rõ chà ng có ý thức rằng mình hÆ¡n hẳn bạn:
- Tôi quý cáºu nhất vì trong giá»›i thượng lưu cá»§a ta, cáºu là ngưá»i duy nhất còn sống. Cáºu tháºt là sung sướng. Cáºu muốn là m thì cứ là m; cái đó không có gì quan trá»ng. Cáºu ở đâu cÅ©ng tốt, duy chỉ có má»™t Ä‘iá»u: cáºu phải thôi không được đến nhà bá»n Kuraghin và sống cái lối sống ấy nữa. Cái đó không thÃch hÆ¡p vá»›i cáºu đâu! Tất cả những trò chè chén, những lối sinh hoạt kỵ binh ấy, tất cả…
- Biết là m sao hở anh? Piotr nhún vai nói - Äà n bà anh ạ, phải có đà n bà .
- Tôi không hiểu được - Công tước Andrey đáp - Äà n bà đứng đắn lại là việc khác; chứ cái thứ đà n bà ở nhà Kuraghin, cái thứ gái gẩm rượu chè ấy… thì tôi không hiểu được!
Piotr ở nhà công tước Vaxili Kuraghin và tham dá»± và o lối sinh hoạt phóng đãng cá»§a cáºu con trai công tước là Anatol, ngưá»i mà ngưá»i ta định xếp đặt cho lấy em gái công tước Andrey để tu sá»a tÃnh nết.
- À, anh bạn ạ - Piotr nói như vừa chợt nảy ra má»™t ý hay- quả tháºt tôi đã nghÄ© đến Ä‘iá»u đó từ lâu. Cứ sống cái lối ấy thì không thể quyết định được gì hết, cÅ©ng không suy nghÄ© được gì hết. Äầu thì nhức, tiá»n không có. Anh ta có bảo tôi tối nay đến nhưng tôi không đến.
Cáºu hãy lấy danh dá»± mà hứa vá»›i tôi rằng cáºu sẽ không đến!
- Xin hứa…
Khi Piotr ra khá»i nhà bạn thì đã hÆ¡n má»™t giá» khuya. Äêm ấy là má»™t đêm trăng tháng sáu cá»§a trá»i Peterburg. Trong khi ngồi trên chiếc xe ngá»±a chở khách, Piotr đã có ý định vá» nhà . Nhưng cà ng gần vỠđến nhà chà ng lại cà ng cảm thấy mình sẽ không sao ngá»§ được trong má»™t đêm như thế nà y, nó giống như buổi chiá»u hay buổi sáng hÆ¡n là ban đêm. Tầm mắt có thể rõi suốt những đưá»ng phố vắng tanh. Dá»c đưá»ng Ä‘i, Piotr sá»±c nhở rằng tối nay cái bá»n đánh bạc quen thuá»™c thế nà o cÅ©ng tụ táºp ở nhà Anatol Kuraghin, và cÅ©ng như má»i ngà y, sau khi tà n canh bạc há» lại ngồi uống rượu say tuý luý rồi kết thúc bằng má»™t trò giải trà mà Piotr vẫn thÃch. Chà ng nghÄ© bụng:
"Bây giỠmà vỠnhà Kuraghin thì thú lắm đấy!" Nhưng rồi chà ng sực nhớ chà ng đã hứa với công tước Andrey là sẽ không đến nhà Kuraghin.
Song lúc ấy, cÅ©ng như tất cả những ngưá»i thưá»ng gá»i là nhu nhược, chà ng lại háo hức muốn hưởng má»™t lần nữa cái cuá»™c sống phóng túng mà mình đã quen, bèn quyết định đến đấy. Và ngay lúc ấy chà ng nẩy ra cái ý cho rằng má»™t lá»i hứa chẳng có giá trị gì bởi vì trước khi hứa vá»›i công tước Andrey chà ng cÅ©ng đã hứa vá»›i công tước Anatol là sẽ đến nhà cáºu ta. Cuối cùng chà ng cho rằng tất cả những lá»i hứa danh dá»± kia dá»u là những quy ước chẳng có ý nghÄ©a gì cho lắm, nhất là khi nghÄ© rằng mai đây ngưá»i ta có thể chết, hay là sẽ xảy ra má»™t biến cố phi thưá»ng đến ná»—i chẳng có cái chuyện có danh dá»± hay không nữa. Piotr thưá»ng có cái lối láºp luáºn để thá»§ tiêu má»i quyết tâm và dá»± định cá»§a mình như thế. Chà ng đến nhà Kuraghin.
Xe đỗ trước toà n nhà lá»›n cá»§a Anatol bên cạnh doanh trại kỵ binh cáºn vệ. Piotr bước lên mấy báºc thá»m sáng rá»±c ánh đèn, Ä‘i lên cầu thang rồi và o má»™t cái cá»a mở. Trong phòng áo không có ai.
Những cái chai không, những chiếc áo khoác những đôi giầy bá»c vất bừa bãi; mùi rượu vang xông lên, có tiếng chuyện trò huyên náo và tiếng hò hét xa xa.
Canh bạc đã tà n và bữa ăn đã xong, nhưng khách khứa vẫn chưa ra vá». Piotr cởi áo khoác và bước và o gian phòng thứ nhất. Ở đấy còn lại những thức ăn thừa cá»§a bữa tiệc vừa tà n, và má»™t ngưá»i đầy tá»› tưởng không có ai thấy mình nên Ä‘ang bốc trá»™m những cốc rượu chưa uống hết. Từ gian phòng thứ ba vẳng ra những tiếng cưá»i, tiếng reo, giá»ng nghe quen thuá»™c, và tiếng gầm cá»§a má»™t con gấu.
Tám, chÃn chà ng thanh niên Ä‘ang báºn rá»™n xúm xÃt cạnh má»™t cái cá»a sổ mở toang. Ba ngưá»i Ä‘ang đùa vá»›i má»™t con gấu con. Má»™t ngưá»i giữ dây xÃch dứ cho ngưá»i kia sợ.
- Tá»› cuá»™c Xtiven má»™t trăm rúp đấy. - Má»™t ngưá»i nói oang oang.
- Chú ý, đừng có đỡ nó đấy nhé. - Má»™t ngưá»i khác quát.
- Tá»› cuá»™c Dolokhov đấy(1)! Kuraghin! Cáºu tách tay chúng tá»› ra nà o - má»™t ngưá»i thứ ba nói:
- Thôi để con Misa(2) đấy đã, đánh cuộc đây nà y.
- Má»™t hÆ¡i đấy nhé, nếu không là thua cuá»™c đấy - má»™t ngưá»i thứ tư nói - Yakob! Äem chai rượu lại đây, Yakob! - Chá»§ nhà kêu lên.
Hắn là má»™t ngưá»i cao lá»›n, đẹp trai chỉ mặc má»™t cái áo sÆ¡ mi má»ng phanh ngá»±c, đứng ở giữa đám nà y:
- Các vị hãy đợi má»™t lát, Petrusa, anh bạn thân mến cá»§a chúng ta đến đây rồi! - Hắn quay vá» phÃa Piotr nói.
Từ phÃa cá»a sổ vang lên má»™t giá»ng nói khác cá»§a má»™t ngưá»i đáng vóc tầm thước có cặp mắt sáng xanh biếc, má»™t giá»ng nói tỉnh táo nghe rất lạ kỳ ở giữa những giá»ng say rượu nà y.
- Cáºu lại đây mà tách tay chúng tá»›.
Äó là Dolokhov, má»™t võ quan cá»§a trung Ä‘oà n Xemenovxki nổi tiếng cá» bạc và hay gây sá»± đánh nhau. Ở cùng nhà vá»›i Anatol, Piotr mỉm cưá»i, vui vẻ nhìn quanh và há»i.
- Tôi chẳng hiểu gì cả. Có việc gì thế?
- Khoan đã! Nó chưa say! Äem chai rượu lại đây - Anatol nói và cầm má»™t cái cốc ở trên bà n, chà ng bước đến trước mặt Piotr.
- Trước hết, cáºu phải uống Ä‘i đã.
Piotr bắt đầu uống hết cốc nà y đến cốc khác, liếc nhìn những ngưá»i khách say lúc bấy giá» lại Ä‘ang xúm xÃt quanh cá»a sổ, và lắng nghe há» nói. Anatol rót rượu cho chà ng và nói rằng Dolokhov đã đánh cuá»™c vá»›i má»™t gã ngưá»i Anh là Xtiven, má»™t sÄ© quan hải quân hiện có mặt ở đây, rằng hắn, Dolokhov, sẽ nốc cạn chai rượu "rhum" trong khi ngồi ở bá» cá»a sổ tầng gác thứ ba, hai chân buông thõng ra ngoà i. Anatol rót cốc cuối cùng cho Piotr và nói:
- Nà y cáºu nốc hết Ä‘i, Nếu không tá»› không buông tha đâu.
- Không, không uống nữa đâu. - Piotr đẩy Anatol ra và đến cạnh cá»a sổ.
Dolokhov Ä‘ang nắm tay ngưá»i Anh và nhắc lại những Ä‘iá»u khoản đánh cuá»™c, giá»ng rõ rà ng, phát âm rà nh mạch, chú ý cốt nói cho Anatol và Piotr nghe.
Dolokhov vóc ngưá»i tầm thước, tóc quăn, mắt xanh và sáng. Hắn trạc hai mươi lăm tuổi… CÅ©ng như tất cả các võ quan bá»™ binh, hắn không để râu nên có thể trông rất rõ cái miệng là bá»™ pháºn đặc sắc nhất trên khuôn mặt. ÄÆ°á»ng nét cá»§a cái miệng uốn cong má»™t cách thanh tú lạ lùng. Và nh môi trên hằn góc ở phÃa giữa khép chặt xuống môi dưới, và ở hai bên mép luôn luôn có má»™t cái gì như là hai nụ cưá»i, và cả khuôn mặt, đãc biệt là nhá» cái nhìn cương nghị, ngạo mạn và thông minh, gây nên má»™t ấn tượng là m ngưá»i ta không thể nà o không chú ý. Dolokhov là má»™t ngưá»i không có cá»§a cải, thần thế gì. Và mặc dầu Anatol tiêu hà ng vạn rúp, Dolokhov cÅ©ng đã có đủ thì giá» cao uy tÃn cá»§a mình khiến cho Anatol và tất cả những ngưá»i quen biết há» Ä‘á»u kÃnh trá»ng hắn hÆ¡n Anatol. Dolokhov chÆ¡i bất cứ loại cá» bạc gì mà hầu như bao giá» cÅ©ng được bạc. Hắn có uống đến bao nhiêu rượu, đầu óc cÅ©ng không bao giá» mất sáng suốt. Anatol và Dolokhov bấy giá» là những nhân váºt trứ danh trong cái thế giá»›i du đãng và truỵ lạc ở Peterburg.
Chai rượu rhum đã Ä‘em đến. Hai ngưá»i đầy tá»›, hẳn là hoảng sợ vì những lá»i sai bảo và những tiếng hò hét cá»§a các ông chá»§ ở xung quanh, vá»™i và ng phá cái khung cá»a Ä‘i, vì nếu để nguyên thì không thể ngồi ở phÃa ngoà i thà nh cá»a sổ được.
Anatol dương đương tá»± đắc, đến cạnh cá»a sổ. Hắn muốn Ä‘áºp phá má»™t cái gì. Hắn ẩy bá»n đầy tá»› ra và nắm lấy khung cá»a mà lôi, nhưng khung cá»a không nhúc nhÃc. Hắn Ä‘áºp vỡ má»™t miếng kÃnh:
- Nà y cáºu lá»±c sÄ©, cáºu thá» tà xem! - Hắn nói vá»›i Piotr.
Piotr nắm lấy cái then cá»a giáºt mạnh, thế là khung cá»a bằng gá»— sồi gãy báºt ra nghe đánh rắc má»™t tiếng. Dolokhov nói:
- Phá hết Ä‘i không ngưá»i ta lại tưởng tá»› bám và o đấy.
- Anh chà ng ngưá»i Anh kia nói khoác có phải không? - Anatol nói - ÄÆ°á»£c chưa?
- ÄÆ°á»£c rồi! - Piotr nói, mắt vẫn nhìn Dolokhov tay Ä‘ang cầm má»™t chai rhum liến đến gần cá»a sổ. Qua cá»a sổ ngưá»i ta thấy trên ná»n trá»i ánh rạng đông và ánh hoà ng hôn Ä‘ang hoà lẫn và o nhau.
Dolokhov nhảy lên thà nh cá»a sổ, tay cầm chai rhum. Hắn đứng trong khung cá»a sổ, mặt quay và o phòng quát lên.
- Hãy nghe đây!
Má»i ngưá»i im lặng.
- Tá»› đánh cuá»™c (hắn nói tiếng Pháp để cho gã ngưá»i Anh hiểu, tuy hắn nói thứ tiếng nà y cÅ©ng không sõi gì cho lắm). Tá»› đánh cuá»™c năm mươi rúp và ng. Hay má»™t trăm rúp nhé? Hăn nói thêm vá»›i gã ngưá»i Anh.
- Không, năm chục thôi! - Gã ngưá»i Anh nói.
- ÄÆ°á»£c, tá»› đánh cuá»™c năm mươi rúp và ng rằng tá»› sẽ uống cạn hết chaỉ rhum, không cất chai ra khá»i miệng, trong khi vẫn ngồi trên cá»a sổ, đúng ở chá»— nà y (hắn cúi xuống chỉ và o chá»— nhô nghiêng ra ngoà i) mà không cần vịn và o cái gì hết… ÄÆ°á»£c chứ?
- Tốt lắm - gã ngưá»i Anh nói.
Anatol quay vá» phÃa gã ngưá»i Anh, nắm lấy cúc áo lá»… phục cá»§a hắn nhìn hắn từ trên xuống (gã ngưá»i anh vóc ngưá»i nhá» bé) bắt đầu nhắc lại Ä‘iá»u kiện đánh cuá»™c bằng tiếng Anh cho hắn nghe.
- Khoan đã - Dolokhov gõ chai và o cá»a sổ để má»i ngưá»i chú ý và nói - các cáºu nghe đây. Nếu có ngưá»i nà o cÅ©ng là m được như váºy, tá»› sẽ trả má»™t trăm rúp và ng. Rõ chưa?
Gã ngưá»i Anh gáºt đầu; chẳng ai hiểu hắn có ý định nháºn lởi đánh cuá»™c má»›i nà y hay không. Anatol không buông tha gã ngưá»i Anh. Mặc dầu hắn đã gáºt đầu để tá» ra rằng mình hiểu hết, Anatol vẫn dịch lá»i cá»§a Dolokhov ra tiếng Anh cho hắn nghe. Má»™t viên sÄ© quan kỵ binh cáºn vệ trẻ tuổi gà y gò, chiá»u tối hôm ấy vừa thua bạc, trèo lên cá»a sổ thò đầu ra ngoà i nhìn xuống lỠđưá»ng lát đá và lẩm bẩm.
- Chà ! Chà !
- Yên! - Dolokhov quát, kéo viên sÄ© quan ra; viên sÄ© quan bị cái cá»±a giầy là m vướng chân, loạng choạng nhảy và o trong phòng. Sau khi đã đặt cái chai ở thà nh cá»a sổ để lát nữa cầm lấy cho thõng ra ngoà i, hai tay bám lấy thà nh cá»a sổ, hắn ngồi thá», rồi buông hai tay, dịch sang phải rồi dịch sang trái, Ä‘oạn vá»›i lấy chai rượu.
Mặc dầu bấy giá» trá»i đã sáng rõ, Anatol cÅ©ng Ä‘em hai ngá»n nến đến đặt lên thà nh cá»a sổ. Lưng Dolokhov mặc áo sÆ¡ mi trắng và cái đầu tóc quăn cá»§a hắn được chiếu sáng từ cả hai phÃa. Má»i ngưá»i Ä‘á»u xúm xÃt ở cá»a sổ. Gã ngưá»i Anh đứng trước Piotr mỉm cưá»i không nói gì. Má»™t ngưá»i trong bá»n, nhiá»u tuổi hÆ¡n cả, vẻ mặt sợ hãi và giáºn dữ đột nhiên xông ra muốn túm lấy áo sÆ¡ mi cá»§a Dolokhov.
- Các vị? Tháºt là dại dá»™t! Anh ta sẽ ngã chết mất!
Anatol cản anh ta lại:
- Äừng đụng đến hắn! Mà y sẽ là m hắn sợ ngã chết đấy. Hả? Bấy giá» thì sao? Hả?
Dolokhov quay ngưá»i chống hai tay sá»a lại tư thế ngồi cho chắc chắn.
- Thằng nà o mà còn quấy rầy tao - hắn nói dõng dạc qua hà m răng nghiến chặt và o đội môi má»ng - thì tao quẳng nó xuống dưới nà y. Nà o!
Sau khi nói "nà o" hắn lại quay ra ngoà i buông hai tay, nắm lấy chai rượu đưa lên miệng, đầu hất ngược ra phÃa sau cánh tay rảnh giÆ¡ cao lên để giữ thăng bằng. Má»™t ngưá»i đầy tá»› Ä‘ang lúi húi lượm mảnh kÃnh vỡ bá»—ng dừng lại, ngưá»i vẫn cúi lom khom, mắt nhìn đăm đăm và o khung cá»a sổ và và o lưng Dolokhov. Anatol đứng ngây ngưá»i, hai mắt thao láo. Gã ngưá»i Anh chẩu môi ra, nhìn nghiêng sang. Ngưá»i vừa cản trở Dolokhov bá» chạy ra má»™t góc phòng và nằm xuống Ä‘i-văng, mặt quay và o tưá»ng. Piotr lấy tay che mặt, và má»™t nụ cưá»i yếu á»›l còn sót lại thấp thoáng trên gương mặt, bây giá» lá»™ ra vẻ lo sợ và khá»§ng khiếp. Ai nấy Ä‘á»u im lặng. Piotr bá» bà n tay che mặt ra. Dolokhov vẫn ngồi y nguyên như cÅ©, chỉ có cái đầu ngả vá» phÃa sau đến ná»—i những má»› tóc quăn ở gáy chạm và o cổ áo sÆ¡ mi và cánh tay cầm chai cứ giÆ¡ cao, giÆ¡ cao mãi trong khi vẫn run vì cố lên gây lấy sức. Cái chai cạn Ä‘i trông thấy và má»—i lúc má»™t dốc lên, ẩy cái đầu ngả vá» phÃa sau. Piotr nghÄ© bụng: "Sao mà lâu thế!". Chà ng ngỡ chừng như hÆ¡n má»™t ná»a giỠđã qua. Äá»™t nhiên, Dolokhov hÆ¡i ngả lưng vá» phÃa sau má»™t cái, cánh tay hắn hÆ¡i run bắn lên. Chỉ run như váºy cÅ©ng đủ cho thân hình hắn Ä‘ang ngồi trên bá» cá»a số dốc thoai thoải phải tụt xuống. Trong lúc ấy cánh tay và cái đầu lại cà ng run mạnh hÆ¡n vì phải lấy sức nhiá»u. Má»™t cánh tay giÆ¡ lên định bÃu lấy khung cá»a nhưng rồi lại bá» xuống ngay. Piotr lại nhắm nghiá»n mắt lại và tá»± nhá»§ rằng sẽ không mở ra nữa. Bá»—ng chà ng cảm thấy xung quanh náo động. Chà ng mở mắt ra nhìn:
DolokhovÄ‘ang đứng trên thà nh cá»a sổ, mặt tái nhợt nhưng vui vẻ:
- Hết rồi!
Chà ng ném cái chai cho gã ngưá»i Anh, gã nà y bắt gợn lấy.
Dolokhov nhảy từ cá»a sổ xuống. Ngưá»i hắn nồng nặc mùi rượu rhum.
- Tuyệt! Cừ lắm! Thế má»›i là đánh cuá»™c chứ. Quỉ sứ bắt các anh Ä‘i - Bốn phÃa có tiếng trầm trồ.
Gã ngưá»i Anh rút và ra đếm tiá»n. Dolokhov cau mà y, im lặng Piotr tiến vá» phÃa cá»a sổ và đột nhiên kêu lên:
- Nà y các vị. Có ai muốn đánh cuộc với tôi không? Tôi cũng là m được cho mà xem. Thôi chẳng cần đánh cuộc nữa. Hãy xem đây! Nà o đem chai rượu lại đây. Tôi sẽ là m… bảo đem lại đây.
- Cứ để hắn là m, để hắn là m - Dolokhov mỉm cưá»i nói.
- Ô kìa! Cáºu Ä‘iên rồi sao? Cáºu là m gì thế? Ai cho cáºu là m kia chứ. Äứng trên thang gác cáºu đã chóng mặt rồi kia mà ? - Má»i ngưá»i nhao nhao nói.
- Tôi sẽ uống cạn, Ä‘em chai rượu rhum lại đây? - Piotr thét lên và đạp và o bà n vá»›i cái cá» chỉ liá»u lÄ©nh cá»§a má»™t ngưá»i say rượu, Ä‘oạn trèo lên cá»a sổ.
Ngưá»i ta túm lấy tay anh chà ng như chà ng khoẻ quá nên cứ gạt bắn tất cả những ngưá»i đến gần. Anatol nói:
- Không được! Là m cái lối ấy thì hắn chẳng nghe đâu. Khoan, để tôi lừa hắn cho. Nà y cáºu, tá»› sẽ đánh cuá»™c vá»›i cáºu nhưng đến mai kia, còn bây giá» thì chúng ta đến nhà con… Ä‘i?
- Äi nà o! - Piotr kêu lên- Äi nà o! Mang theo cả con Misa nữa.
Rồi chà ng ôm lấy con gấu, bế xốc nó lên và bắt đầu quay tÃt trong phòng.
Chú thÃch:
(1) Theo phong tục Nga, khi đánh cuá»™c hai ngưá»i nắm tay nhau ngưá»i thứ ba là m chứng tách tay hai ngưá»i ra.
(2) Tên thưá»ng dùng để gá»i con gấu.
Last edited by khungcodangcap; 22-10-2008 at 09:30 AM.
|

24-03-2008, 12:08 AM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
|
|
Chương - 7 -
Công tước Vaxili đã là m tròn lá»i hứa vá»›i công tước phu nhân Drubeskaya trong buổi tối tiếp tân ở nhà Anna Pavlovna là sẽ xin giúp cho Boris, cáºu con má»™t cá»§a má»™t phu nhân. Công tước đã thỉnh cầu nhà vua, và Boris, được đặc cách Ä‘iá»u động sang là m thiếu uý trung Ä‘oà n cáºn vệ Xemenovxki. Nhưng anh ta vẫn không được bổ nhiệm là m sÄ© quan phụ tá hay là m sÄ© quan phụ tá cá»§a Kutuzov mặc dầu Anna Mikhailovna đã tìm má»i cách chạy chá»t xin xá». Ãt lâu sau buổi tiếp tân ở nhà Anna Pavlovna, Anna Mikhailovna vá» Moskva ở nhà má»™t ngưá»i thân thÃch già u có là Roxtov, tuy vừa má»›i nháºp ngÅ© nhưng đã được đỠbạt ngay là m thiếu uý cÅ©ng được nuôi ở đấy từ lúc còn nhá» và đã sống mấy năm trá»i ở đấy. Quân cáºn vệ đã rá»i Peterburg ngà y 10 tháng 8, còn cáºu con cá»§a bà vẫn ở lại Moskva để sắm trang phục rồi sẽ Ä‘uổi theo đơn vị trên đưá»ng Ä‘i Ratzivilov.
Ở nhà Roxtov Ä‘ang mừng ngà y lá»… thánh cá»§a phu nhân và cá»§a cô gái út, Ä‘á»u tên là Natalia(1)Từ buổi sáng, những chiếc xe lục mã thắng ngá»±a hà ng dá»c(2) Ä‘i vá» không ngá»›t, đưa khách đến toà n nhà đồ sá»™ cá»§a bá tước phu nhân Roxtov nổi tiếng khắp nước Moskva, ở phố Povarxkaya. Bá tước phu nhân và cô con gái lá»›n xinh đẹp ngồi trong phòng đón tiếp những ngưá»i khách bấy giá» Ä‘ang kế tiếp nhau đến rồi vá», không lúc nà o ngá»›t.
Bá tước phu nhân là má»™t ngưá»i đà n bà khoảng bốn mươi lăm tuổi, có khuôn mặt xương xương kiểu phương Äông, rõ rà ng đã kiệt sức vì phải nuôi con vất vả - phu nhân sinh cả thảy đến mưá»i hai lần - cá» chỉ và ngôn ngữ cá»§a phu nhân cháºm chạp vì thể lá»±c suy nhược, cà ng tăng cái vẻ trang nghiêm khiến ngưá»i ta phải kÃnh trá»ng.
Công tước phu nhân, Anna Mikhailovna Drubeskaya vá»›i tư cách má»™t ngưá»i nhà , cùng ngồi ở đấy để giúp bá tước phu nhân tiếp đón và nói chuyện vá»›i khách. Thanh niên thì ở trong các phòng sau và cảm thấy không cần phải tham dá»± và o việc tiếp khách. Bá tước Roxtov đón khách đến và tiá»…n khách ra vá», má»i má»i ngưá»i dá»± bữa ăn chiá»u:
- Tôi cảm Æ¡n ông bạn, hay bà bạn (ông ta nói (ông) bạn hay (bà bạn) vá»›i tất cả má»i ngưá»i không trừ má»™t ai, giá»ng không mảy may thay đổi, không kể địa vị há» cao hÆ¡n hay thấp hÆ¡n mình) vá» tấm thịnh tình đối vá»›i tôi và đối vá»›i hai ngưá»i mà chúng ta ăn mừng lá»… thánh hôm nay. Thế nà o cÅ©ng xin nhá»› đến dùng bữa chiá»u cho. Nếu không thì ông bạn sẽ là m cho tôi giáºn đấy. Thay mặt cả gia đình, tôi tha thiết má»i bà bạn.
Ông nói những câu nà y vá»›i hết thảy má»i ngưá»i không kể há» là ai, luôn luôn tá» vẻ niá»m nở trên khuôn mặt đầy đặn, vui vẻ, cạo nhẵn bóng, và khi bắt tay bao giá» cÅ©ng bắt tay rất chặt và cúi mình ngay ngắn khi chà o khách. Sau khi đã tiá»…n má»™t vị khách ra cá»a, bá tước lại quay và o tiếp má»™t ông bạn hay má»™t bà bạn khác còn Ä‘ang ở trong phòng khách. Bá tước dịch ghế bà nh lại cho khách ngồi vá»›i dáng vẻ má»™t con ngưá»i yêu Ä‘á»i và biết hưởng các lạc thú trên Ä‘á»i; rồi, chạng chân ra má»™t cách ngang tà ng, đặt hai tay lên đầu gối, ngưá»i lắc lư ra vẻ quan trá»ng, bá tước bắt đầu dá»± Ä‘oán vá» thá»i tiết, há»i thăm vá» sức khoẻ, khi thì nói tiếng Nga, khi thì nói má»™t thứ tiếng Pháp rất tồi nhưng rất bạo miệng, thế rồi vá»›i cái vẻ cá»§a má»™t con ngưá»i mệt má»i nhưng vẫn cố sức là m tròn bổn pháºn, ông ta lại tiá»…n khách ra vá», vừa Ä‘i vừa vuốt lại má»› tóc hoa râm lÆ¡ thÆ¡ trên cái trán đã gần hói và nhắc lại lá»i má»i dá»± tiệc.
Thỉnh thoảng khi ở trong phòng áo trở vá», ông lại Ä‘i ra phòng á»§ hoa và qua nhà bếp, bước và o căn phòng lá»›n bằng cẩm thạch nÆ¡i đã bà y biện tám mươi bá»™ dao đĩa. Ông nhìn đầy tá»› mang những đồ đạc và đồ sứ, sắp đặt bà n ghế và trải những tấm khăn bà n bằng Ä‘oạn.
Ông gá»i Dmitri Vaxilievich má»™t ngưá»i con nhà quý tá»™c hiện nay quản lý má»i công việc trong nhà ông, và nói:
- Nà y Mitinka, anh phải chú ý là m sao cho tất cả Ä‘á»u chu đáo đấy nhé. Thế được đấy, được đấy, - Ông ta vừa nói vừa liếc nhìn cái bà n ăn má»™t cách mãn nguyện - Äiá»u quan trá»ng nhất là cách dá»n bà n ăn. ChÃnh thế đấy.
Và ông đi ra, thở dà i khoan khoái rồi lại bước và o phòng khách.
Phu nhân Maria Lvona Karaghina và tiểu thư đến! - Má»™t ngưá»i hà nh bá»™c cao lá»›n thưá»ng Ä‘i theo bá tước phu nhân bước đến cá»a phòng khách cất tiếng trầm trầm loan báo vá»›i chá»§ nhân.
Bá tước phu nhân suy nghÄ© má»™t lát, lấy cái há»™p thuốc lá bằng và ng có khảm chân dung chồng ra hÃt má»™t hÆ¡i (3) rồi nói:
- Những cuá»™c thăm há»i nà y đã là m tôi mệt lả ngưá»i ra rồi. Thôi tôi tiếp ngưá»i nà y là ngưá»i cuối cùng. Bà ấy câu nệ lắm. Anh má»i phu nhân và o - phu nhân bảo ngưá»i hà nh bá»™c, giá»ng buồn rầu, tưởng chừng như muốn nói: "Äấy các ngưá»i cứ giết chết tôi Ä‘i!"
Má»™t bà cao lá»›n đẫy đà , vẻ mặt kiêu hãnh, và má»™t cô gái mặt tròn trÄ©nh tươi cưá»i bước và o phòng khách, áo dà i kêu sá»™t soạt.
- Thưa bá tước phu nhân, đã lâu… Cô bé mắc bệnh rõ khổ thân. Buổi khiêu vũ ở nhà Razumovxki và bá tước phu nhân Apraksin… hôm ấy tôi sướng quá…
Nghe lao xao những giá»ng đà n bà vồn vã, ngưá»i nà y bắt lá»i ngưá»i kia, hoà lẫn vá»›i tiếng áo sá»™t soạt và tiếng kéo ghế. Câu chuyện bắt đầu… nhưng ngưá»i ta chỉ nói chuyện lấy lệ thế thôi để khi có ngưá»i ngắt lá»i là có thể đứng dáºy là m chiếc áo dà i kêu sá»™t soạt và nói: "Tôi rất lấy là m vui sướng; sức khoẻ bà cụ thân sinh… và bá tước phu nhân Apraksin", rồi lại là m chiếc áo dà i kêu sá»™t soạt bước ra phòng áo, mặc áo choà ng hay áo khoác và lên xe Ä‘i. Câu chuyện xoay quanh cái tin quan trá»ng cá»§a thà nh phố lúc bấy giá», là bệnh tình cá»§a lão bá tước Bazukhov, ông già nổi tiếng già u có và đẹp trai thá»i Ekaterina và xoay quanh ngưá»i con rÆ¡i cá»§a bá tước là cáºu Piotr, con ngưá»i đã tá» ra khiếm nhã trong buổi tiếp tân ở nhà Anna Pavlovna Serer. Má»™t bà khách nói:
- Thương hại cho bá tước tá»™i nghiệp. Sức khoẻ ông đã kém như thế. bây giá» lại thêm buồn bá»±c vá» cáºu con trai nữa thì e ông ta chết mất.
- Có việc gì thế - bá tước phu nhân há»i, là m như chưa biết gì, mặc dầu phu nhân đã nghe ngưá»i ta nói Ãt nhất là mươi lăm lần vá» nguyên nhân ná»—i buồn bá»±c cá»§a bá tước Bazukhov. Bà khách nói:
- Giáo dục bây giá» là thế đấy! Ngay ở nước ngoà i cáºu nà y cÅ©ng chẳng có ai kiá»m chế và đến bây giỠở Petersburg lại nghe nói cáºu ta là m những việc kinh khá»§ng đến ná»—i cảnh sát phải trục xuất ra khá»i thà nh phố.
- Thế nà o? Phu nhân kể cho tôi nghe với! - bá tước phu nhân nói.
- Anh ta chá»n bạn không nên thân, - công tước phu nhân Anna Mikhailovna nói xen và o - Ngưá»i ta nói cáºu con công tước Vaxili, anh ta, và má»™t anh Dolokhov nà o đó nữa, đã là m những việc tháºt quá quắt. Và cả ba Ä‘á»u bị phạt. Dolokhov bị giáng chức xuống là m lÃnh, cáºu con trai bá tước Bazukhov bị trục xuất vá» Moskva, còn cáºu - Anatol Kuraghin thì ông bố đã tìm cách thu xếp cho êm chuyện nhưng cÅ©ng vẫn bị Ä‘uổi ra khá»i Peterburg.
- Thế há» là m cái gì má»›i được chứ? - Bá tước phu nhân há»i.
- Há» tháºt là những tay kẻ cướp chứ chẳng phải vừa, nhất là anh Dolokhov - Bà khách nói. Anh ta là con bà Maria Ivanovna má»™t bà tháºt đáng kÃnh, ấy thế mà há» là m gì các vị có tưởng tượng được không? Cả ba ngưá»i đã tìm đâu ra được má»™t con gấu, Ä‘em nó lên xe ngá»±a đến nhà bá»n đà o hát. Cảnh sát đến giải tán há»; há» liá»n túm lấy ông quáºn trưởng cảnh binh trói ngá»a lưng lên má»™t con gấu và thả con gấu xuống sông Moika. Con gấu bÆ¡i, mang cả ngưá»i quáºn trưởng trên lưng.
- Bá»™ tịch anh quáºn trưởng chắc là buồn cưá»i lắm - bà bạn nhỉ? - Bá tước vừa nói vừa cưá»i lăn ra.
- á»’! Tháºt khiếp quá có gì đáng cưá»i đâu thưa bá tước?
- Nhưng chÃnh các bà cÅ©ng không sao nhịn được cưá»i. Bà khách nói tiếp:
Ngưá»i ta phải khó khăn lắm má»›i cứu được anh chà ng khổ sở kia. Äấy con trai bá tước Kiril Vladimirovich Bezukhov chÆ¡i khôn ngoan thế đấy! - Bà ta nói thêm, - Nghe nói cáºu ấy là ngưá»i thông minh, lại được giáo dục cẩn tháºn. Äấy, kết quả cá»§a cái giáo dục ở ngoại quốc là như váºy đấy. Tôi hy vá»ng rằng không ai tiếp anh ta ở đây mặc dầu anh ta già u có. Có ngưá»i muốn giá»›i thiệu anh ta vá»›i tôi. Tôi kiên quyết từ chối: nhà tôi có con gái.
- Tại sao bà lại nói chà ng thanh niên kia già u có? - Bá tước phu nhân há»i, ngưá»i quay sang má»™t bên để cho các tiểu thư khá»i nghe thấy, và các tiểu thư cÅ©ng láºp tá»§c là m ra vẻ như mình không nghe - Bá tước chỉ có con rÆ¡i mà thôi. Hình như cáºu Piotr nà y cÅ©ng là con rÆ¡i thì phải.
Bà khách khoát tay.
- Tôi chắc ông ta có đến hai chục đứa con rÆ¡i, - Công tước phu nhân Anna Mikhailovna nói xen và o câu chuyện. Rõ rà ng phu nhân muốn tá» ra mình giao thiệp rá»™ng và hiểu hết thảy má»i việc trong các giá»›i xã giao.
- Số là thế nà y- Phu nhân cÅ©ng hạ thấp giá»ng, nói má»™t cách ý nhị - Má»i ngưá»i Ä‘á»u biết thanh danh lừng lẫy cá»§a bá tước Kiril Vladimirovich. Ông ta không biết số con rÆ¡i cá»§a mình là bao nhiêu nữa… Nhưng cáºu Piotr nà y vẫn là ngưá»i ông ta quý nhất.
- Ông ta đẹp lão quá - Công tước phu nhân nói - Vừa má»›i năm ngoái đây thôi… tôi chưa bao giá» thấy ngưá»i đà n ông nà o đẹp hÆ¡n.
- Bây giỠông ta đã thay đổi rất nhiá»u - Anna Mikhailovna nói - Tôi muốn nói như thế nà y: ngưá»i thừa kế trá»±c tiếp tất cả gia sản theo quan hệ há» hà ng vá»›i bên nhà vợ ông ta là bá tước Vaxili.
Nhưng bá tước Bazukhov rất yêu quà Piotr, săn sóc đến giáo dục cá»§a anh ta và đã viết thư lên hoà ng thượng… thà nh ra không ai hiểu là nếu bá tước qua Ä‘á»i (ông ta hiện nay Ä‘ang ốm nặng đến ná»—i ngưá»i ta chỠđợi việc ấy từng phút má»™t và bác sÄ© Lorrain đã từ Petersburg đến) thì Vaxili hay Piotr sẽ thừa hưởng cái gia tà i đồ sá»™ ấy: bốn vạn nông nô và hà ng triệu rúp. Tôi biết rất rõ việc đó bởi vì chÃnh công tước Vaxili đã nói vá»›i tôi. Ngoà i ra, Kiril Vladimirovich là cáºu há» cá»§a tôi; ông là cha đỡ đầu cá»§a Boris - phu nhân nói thêm, nhưng giả vá» không xem chi tiết nà y là quan trá»ng.
Hôm qua, công tước Vaxili đã đến Moskva. Nghe nói ông ta đi kinh lý thì phải? - Bà khách nói.
- Vâng, nhưng cái nà y ta nói riêng vá»›i nhau - Công tước phu nhân nói - Äó chỉ là má»™t cách nói thôi. Thá»±c ra ông ta đến là vì nghe tin ông Kiril Vladimirovich ốm nặng.
- Dẫu sao, thưa bà bạn, đó vẫn là má»™t trò đùa rất lý thú - Bá tước nói, rồi nháºn thấy bà khách không nghe mình nói, bà bá tước quay vá» phÃa các tiểu thư - Tôi chắc mặt nà y anh chà ng quáºn trưởng cảnh sát trông phải bưồn cưá»i lắm.
Và sau khi bắt chước cách hoa tay cá»§a ông quáºn trưởng cảnh sát, ông cất giá»ng ồ ồ cưá»i vang nhà , cả thân hình béo đẫy cá»§a ông run lên bần báºt, như lối cưá»i cá»§a những con ngưá»i vốn quen ăn ngon và nhất là uống nhiá»u rượu, rồi nói:
- Thế nhé! Xin các vị nhá»› đến đúng bữa chiá»u vá»›i chúng tôi nhé!
Chú thÃch:
(1) Tức là ăn mừng ngà y Thánh Natalia. Bá tước phu nhân và cô con gái út Ä‘á»u tên là Natalia (gá»i thân máºt là Natasa) nên đến ngà y nà y thì ăn mừng.
(2) Cách thắng ngựa đặc biệt dà nh riêng cho xe các đại thần.
(3) Loại thuốc lá nghiá»n thà nh bá»™t mịn hÃt thẳng và o mÅ©i chứ không đốt cháy để hút khói.
Last edited by khungcodangcap; 22-10-2008 at 09:33 AM.
|

24-03-2008, 12:08 AM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
|
|
Chương - 8 -
Khách và chá»§ im lặng má»™t lúc. Bá tước phu nhân nhìn bà khách, mỉm cưá»i nhã nhặn, song nụ cưá»i cá»§a phu nhân cÅ©ng không giấu diếm rằng nếu bà khách có đứng dáºy ra vá», thì phu nhân cÅ©ng không há» mảy may luyến tiếc. Cô con gái cá»§a bà khách đã kéo tà áo lên, mắt nhìn mẹ có ý dò há»i, thì bá»—ng từ phòng bên nghe có tiếng chân chạy vá» phÃa cá»a ra và o, tiếng già y nam giá»›i xen vá»›i tiếng già y cá»§a phụ nữ, tiếng má»™t chiếc ghế bị vướng và o áo đổ ká»nh ra sà n nhà , rồi má»™t cô gái mưá»i ba tuổi vụt chạy và o phòng khách, tay thu thu má»™t váºt gì dưới chiếc váy sa ngắn. Cô bé chạy đến giữa phòng thì dừng phắt lại. Hẳn là cô bé chạy quá đà mà tình cỠđâm bổ và o phòng khách. Ngay lúc ấy ở khung cá»a hiện ra má»™t chà ng sinh viên mặc áo có ve cổ mà u gụ, má»™t sÄ© quan cáºn vệ, má»™t cô gái mưá»i lăm tuổi và má»™t cáºu bé hồng hà o mặc áo chẽn trẻ con.
Bá tước vụt đứng dáºy và dang rá»™ng hai tay, nhún nhảy bước đến ôm lấy cô bé vừa chạy và o, cưá»i lá»›n nói:
- A! Äây rồi, cô bé được ăn mừng ngà y lá»… thánh đây rồi! Con gái yêu cá»§a tôi đây rồi!
Bá tước phu nhân là m ra vẻ nghiêm nghị nói:
- Con Æ¡i, chÆ¡i đùa cÅ©ng phải tuỳ lúc chứ con? - Rồi phu nhân quay sang phÃa chồng - Eli (1) mình thì lúc nà o cÅ©ng nuông nó quá.
- Chà o cô bé, - bà khách nói, - tôi xin có lá»i mừng cô! - Ä‘oạn quay vá» phÃa bá tước phu nhân nói thêm - Cô bé kháu quá nhỉ!
Cô bé không đẹp, nhưng rất lanh lợi, có đôi mắt Ä‘en, cái miệng hÆ¡i rá»™ng, đôi vai xinh xinh để hở hÆ¡i tráºt ra khá»i lồng áo vì vừa chạy nhanh, má»› tóc Ä‘en lượn sóng hất ngược ra phÃa sau, hai cánh tay mảnh dẻ để trần; phÃa đưới chiếc quần đăng-ten, đôi chân thon thon Ä‘i giầy hở mu; cô gái Ä‘ang ở và o cái tuổi đáng yêu khi ngưá»i thiếu nữ không còn là đứa trẻ nữa, nhưng đứa trẻ cÅ©ng chưa thà nh ngưá»i thiếu nữ.
Cô bé gỡ hai tay bá tước ra rồi chạy lại bên mẹ, và không hỠđể ý đến lá»i quở trách nghiêm nghị cá»§a bá tước phu nhân, cô bé úp cái mặt đỠá»ng và o chiếc áo choà ng thêu đăng ten cá»§a mẹ và cưá»i rúc rÃch. Không biết cô ta thú cái gì mà cứ cưá»i mãi, vừa cưá»i vừa nói lÃu rÃu những câu đứng quãng vá» con búp bê mà cô ta vừa kéo ở dưới váy ra.
- Äấy? Con búp bê… Mi mi… Äấy!
Rồi Natasa buồn cưá»i quá không nói được nữa (cái gì cô ta cÅ©ng thấy buồn cưá»i). Cô ta ngả ngưá»i và o lòng mẹ và phá lên cưá»i, cô cưá»i to và giòn đến ná»—i má»i ngưá»i, ngay cả bà khách kiểu cách kia, cÅ©ng bất giác cưá»i theo.
Bá tước phu nhân vá» giáºn dữ ẩy con gái ra nói:
- Thôi đi đi, mang con búp bê quái quỉ ấy đi đi cho rảnh? - Rồi phu nhân quay sang bà khách nói tiếp- Cháu gái út đấy.
Natasa cất đầu lên khá»i chiếc áo choà ng đăng ten cá»§a mẹ má»™t lát, ngước nhìn lên mẹ, đôi mắt còn ướt vì những giá»t nước mắt ứa ra trong tráºn cươi hồi nãy, rồi lại dúi đầu và o áo mẹ.
Bà khách buộc phải chứng kiến cái cảnh nội bộ gia đình nà y.
Tự thấy mình cần phải tham dự phần nà o đấy, bà nói với Natasa:
- Nà y cô bé, cái cô Mini ấy với cô là thế nà o nhỉ? Con gái của cô đấy phải không?
Natasa không ưa cái giá»ng bá» trên cố hạ mình xuống lấy giá»ng trẻ con nói chuyện vá»›i cô như váºy. Cô bé không đáp, nghiêm trang đưa mắt nhìn bà khách.
Trong khi đó cả bá»n trẻ: chà ng sÄ© quan Boris, con công tước phu nhân Anna Pavlovna Mikhailovna; chà ng sinh viên Nikolai, con trai đầu cá»§a bá tước, Sonya, cháu gái cá»§a bá tước, năm nay má»›i năm tuổi; và cáºu bé Petrusa - con út cá»§a bá tước, đã ngồi trong phòng khách. Trên từng nét mặt lá»™ rõ vẻ phấn chấn và há»›n hở, và có thể thấy rõ há» Ä‘ang cố gắng kìm hãm bá»›t những niá»m vui bồng bá»™t để khá»i mất khá»i vẻ lịch sá»±. Hẳn là trước khi chạy và o đây, há» Ä‘ang nói vá»›i nhau má»™t câu chuyện gì thú lắm, vui hÆ¡n câu chuyện vu vÆ¡ vá» những việc lặt vặt trong thà nh phố, vá» thá»i tiết và vá» bá tước phu nhân Apraksin nhiá»u. Thỉnh thoảng há» lại đưa mắt nhìn nhau, và có vẻ như khó nhá»c lắm má»›i nhịn được cưá»i.
Hai chà ng thiếu niên, má»t ngưá»i là sinh viên còn ngưá»i kia là sÄ© quan, kết bạn vá»›i nhau từ thá»a nhá». Há» cùng má»™t lứa tuổi vá»›i nhau, cả hai Ä‘á»u rất khôi ngô, nhưng má»—i ngưá»i má»™t vẻ. Boris là má»™t chà ng trai cao dong dá»ng, tóc và ng, vá»›i những đưá»ng nét thanh tú Ä‘á»u đặn trên má»™t gương mặt Ä‘iá»m đạm và tuấn tú. Nikolai là má»™t thanh niên ngưá»i tầm thước, tóc quăn, nét mặt cởi mở thẳng thắn. Môi trên chà ng đã có má»™t lá»›p lông măng Ä‘en, và nhìn chung gương mặt chà ng biểu lá»™ má»™t tâm tÃnh nhiệt thà nh và bồng bá»™t.
Nikolai vừa và o phòng khách đã đỠrừ mặt lên. Hẳn là chà ng ta muốn tìm má»™t câu gì để nói nhưng tìm mãi chẳng ra; Boris thì trái lại, tá»± chá»§ được ngay và cất giá»ng bình tÄ©nh hà i hước kể cho má»i ngưá»i nghe chuyện cô bé Mimi, chà ng ta quen cô Mimi ấy từ khi cô ta hãy còn trẻ và mÅ©i chưa bị sứt kia, nhưng nếu chà ng ta nhá»› không lầm thì từ bấy đến nay đã năm năm, cô Mimi đã già đi rồi, đầu óc nứt nẻ ra cả. Nói Ä‘oạn, Boris nhìn Natasa. Natasa quay mặt Ä‘i, nhìn và o cáºu em trai Ä‘ang đứng run cả ngưá»i lên cưá»i không thà nh tiếng, mắt hÃp lại. Rốt cuá»™c, Natasa cÅ©ng không sao nhịn được bèn vùng aáºy thả hết tốc lá»±c cá»§a đôi chân thon nhá» chạy vụt ra khá»i phòng. Boris vẫn không cưá»i.
Chà ng quay sang phÃa mẹ, mỉm cưá»i nói:
Hình như mẹ cũng muốn vỠphải không ạ? Có cần bảo thắng xe không?
- Ừ, có, Ä‘i Ä‘i, Ä‘i bảo nó sá»a soạn cho mẹ, - Công tước phu nhân mỉm cưá»i đáp.
Boris bước nhẹ ra cá»a và đi theo Natasa; cáºu bé béo mÅ©m mÄ©m liá»n chạy theo, vẻ giáºn dữ như vừa bị ngưá»i ta quấy rầy trong khi Ä‘ang báºn.
Chú thÃch:
(1) Elie (tức Ilya) gá»i theo lối Pháp.
Last edited by khungcodangcap; 22-10-2008 at 09:45 AM.
|

24-03-2008, 12:10 AM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
|
|
Chương - 9 -
Nếu không kể cô con gái lá»›n cá»§a bá tước phu nhân (cô ta hÆ¡n em gái bốn tuổi và dáng Ä‘iệu đã như ngưá»i lá»›n) và cô con gái cá»§a bà khách, thì trong đám thanh mên chỉ còn Nikolai và cô cháu gái Sonya ngồi lại trong phòng khách. Sonya là má»™t cô gái nhá» bé, mảnh khảnh, có đôi mắt dịu hiá»n rợp bóng hai hà ng mi dà i, là n tóc Ä‘en ráºm tết lại thà nh bÃm quấn hai vòng quanh đầu, nước da hÆ¡i phÆ¡n phá»›t và ng, nhất là trên cổ và trên đôi tay để trần hÆ¡i gầy nhưng rắn chãc và xinh xắn, vá»›i những cỠđộng khoan thai, vá»›i đôi tay và đôi chân má»m dẻo, vá»›i dáng Ä‘iệu dè dặt và hÆ¡i kiểu cách, Sonya trông giống má»™t con mèo con chưa trưởng thà nh nhưng đã hữa hẹn sẽ trở nên má»™t ả mèo cái tuyệt đẹp. Hình như cô ta thấy rằng mình cần phải cưá»i để tá» ra có chú ý đến câu chuyện cá»§a má»i ngưá»i; nhưng dưới đôi hà ng mi dà i và ráºm, đôi mắt cô ta cứ bất giác nhìn và o cáºu anh há» sắp tòng ngÅ©, vẻ tha thiết, say mê đến ná»—i nụ cưá»i cá»§a cô không có phút nà o lừa được ai hết, và ngưá»i ta có thể thấy rằng con mèo ấy bây giá» có ngồi yên cÅ©ng chỉ để chốc nữa lại chÆ¡i đùa nhảy nhót hăng hÆ¡n nữa vá»›i cáºu anh há», khi hai ngưá»i đã thoát ra khá»i phòng khách như Boris và Natasa.
- Äấy bà xem. Bạn nó được đăng và o sÄ© quan, thế là vì tình bạn, nó cÅ©ng không muốn rá»i thằng Boris, nó bá» trưá»ng đại há»c, cả tôi nữa già nua thế nà y nó cÅ©ng bá» lại để Ä‘i tòng ngÅ© đấy, bà ạ.
- Thế là việc bổ dụng nó và o sở lưu trữ đã xong xuôi cả rồi chứ có phải… Tình bạn là như váºy đấy hẳn? - Bá tước nói thêm, giá»ng có ý dò há»i.
Bà khách nói:
- Tôi nghe nói là tuyên chiến rồi.
- Nghe nói từ lâu rồi, - Bá tước nói - rồi ngưá»i ta sẽ còn nói nữa, nhưng nói đấy rồi bỠđấy cho mà xem. Bà ạ, tình bạn là thế đấy!- Bá tước lặp lại- Thằng Nikolai nó đăng và o quân phiêu kỵ(1) đấy!
Bà khách không biết nên nói gì, nên chỉ lắc đầu.
- Hoà n toà n không phải vì tình bạn - Nikolai đáp, mặt đỠbừng, vẻ mặt như muốn chống đỡ má»™t lá»i thoá mạ nhục nhã - hoà n toà n không phải vì tình bạn. Mà chỉ vì con cảm thấy mình có khiếu quân sá»±.
Nikolai quay lại nhìn cô em há» và con gái bà khách: cả hai Ä‘á»u nhìn anh, miệng cưá»i tá»§m tỉm tỠý đồng tình.
- Hôm nay đại tá Subert, chỉ huy trung Ä‘oà n phiêu kỵ - Pavlograd dùng bữa chiá»u ở nhà chúng tôi. Ông ta hiện Ä‘ang nghỉ phép ở đây và khi Ä‘i sẽ Ä‘em cháu Ä‘i luôn. Biết là m thế nà o được?
Bà bá tước nhún vai nói:
- Việc nà y chắc đã là m cho bá tước buồn phiá»n rất nhiá»u, nhưng ông vẫn nói đến nó vá»›i má»™t giá»ng bỡn cợt.
- Kìa ba, - cáºu con trai nói - con đã thưa vá»›i ba rằng nếu ba không muốn cho con Ä‘i, thì con xin ở lại. Nhưng con biết rằng ngoà i việc quân ra, con không còn có thể là m được trò trống gì nữa; con không phải là nhà ngoại giao, không phải là quan lại, con không biết che giấu những cảm nghÄ©.
Nikolai vừa nói vừa nhìn Sonya và con gái bà khách, vá»›i cái vẻ là m duyên mà những ngưá»i thiếu niên đẹp trai thưá»ng có.
Con mèo Sonya mắt dán chặt và o cáºu anh há», tưởng chừng như lúc nà o cÅ©ng nhấp nhổm chá»±c nhà o ra nô giỡn và lá»™ rõ rất căn bản chất mèo cá»§a mình.
- Thôi được rồi, được rồi!- Bá tước nói. - Anh chà ng nà y bao giá» cÅ©ng nóng nảy…, cái thằng cha Bonaparte nó là m cho bá»n chúng phát cuồng cả lên rồi đấy; anh nà o cÅ©ng cứ tưởng có thể từ thiếu uý nhảy lên là m hoà ng đế như hắn cả. Thôi thì cÅ©ng phó mặc ý trá»i, - bá tước nói thêm, không để ý thấy nụ cưá»i chế nhạo cá»§a bà khách.
Nhóm ngưá»i lá»›n quay sang nói chuyện vá» Bonaparte. Julya(2) con gái Karaghin, nói vá»›i chà ng thanh niên Nikolai Roxtov:
- Hôm thứ năm anh không đến nhà há» Arkharov rõ tiếc. - Rồi cô ta mỉm cưá»i âu yếu nói thêm - không có anh tôi thấy chán quá.
Chà ng thanh niên thÃch chà nở má»™t nụ cưá»i Ä‘á»m dáng, ngồi nhÃch lại gần và bắt đầu nói chuyện riêng vá»›i cô khách Ä‘ang cưá»i tá»§m tỉm, không há» nháºn thấy nụ cưá»i hồn nhiên cá»§a mình đã đâm má»™t phát dao Ä‘au nhói và o lòng ghen tuông cá»§a Sonya, bấy giá» Ä‘ang đỠmặt lên và cố gượng cưá»i. Giữa chừng câu chuyện Nikolai nhìn cô em há». Sonya đưa mắt há»n giáºn và nụ cưá»i gượng gạo, đứng dáºy bước ra khá»i phòng. Vẻ linh hoạt cá»§a Nikolai vụt biến mất.
Chà ng đợi đến chá»— câu chuyện hÆ¡i ngừng má»™t tà liá»n ra khá»i phòng, ve mặt nhá»›n nhác bổ Ä‘i tìm Sonya.
Anna Mikhailova nhìn theo Nikolai nói:
- Chà , những chuyện bà ẩn cá»§a các cô các cáºu nà y tháºt như vải Ä‘en may chỉ trắng. - Rồi bà nói thêm - Anh em hỠở vá»›i nhau cÅ©ng như lá»a gần rÆ¡m ấy mà .
- Phải - bá tước phu nhân nói, khi ánh nắng xuân lúc nãy cùng lÅ© thanh niên kia lùa và o phòng khách đã dáºp tắt hẳn, như muốn đáp lại má»™t câu há»i mà không ai đặt ra, nhưng vẫn luôn luôn khiến mình báºn tâm. - Khổ sở lo lắng bao nhiêu, ngà y nay má»›i được trông thấy chúng nó khôn lá»›n mà mừng! Mà đến bây giá» nữa quả tháºt cÅ©ng vẫn lo sợ nhiá»u hÆ¡n là vui sướng. Tháºt không lúc nà o khá»i lo sợ? ChÃnh cái tuổi nà y là tuổi nguy hiểm nhất cho chúng nó, con gái hay con trai cÅ©ng váºy.
- Cũng tuỳ cách giáo dục cả - bà khách nói.
- Phải, bà nói đúng đấy - bá tước phu nhân nói tiếp. - Từ trước tá»›i nay nhá» trá»i các cháu nó xem tôi như bạn và hoà n toà n tin cáºy ở tôi, cÅ©ng như nhiá»u báºc cha mẹ khác, phu nhân cứ tưởng rằng đối vá»›i mình các con không há» có Ä‘iá»u gì giấu giếm. Tôi biết rằng tôi bao giá» cÅ©ng là ngưá»i bạn tâm sá»± cá»§a hai cháu gái, còn thằng Nikolai nhà tôi tuy tÃnh tình bồng bá»™t, nhưng nó có nghịch ngợm (con trai thì bao giá» chả thế) thì cÅ©ng không phải như các ông tướng ở Peterburg.
- Phải, bá»n chúng khá lắm, khá lắm, - bá tước xác nháºn, ông ta bao giá» cÅ©ng giải quyết những vấn đỠkhiến mình bối rối bằng cách cho rằng tất cả Ä‘á»u "khá" như váºy. - Äấy bà xem, nó muốn và o quân phiêu kỵ binh cÆ¡ đấy! Bà muốn thể nà o nữa hở bà bạn?
- Cô con gái út cá»§a ông bà hay quá! Tháºt như thuốc súng váºy! - Bà khách nói:
- Phải, thuốc súng đấy. Giống tÃnh tôi lạ lùng! Mà giá»ng hát cá»§a nó thì tháºt là … tuy là con tôi, không tôi cÅ©ng phải nói tháºt: thế nà o cháu cÅ©ng sẽ trở thà nh má»™t nữ danh ca cho mà xem, cháu sẽ thà nh má»™t Salamoni(3) má»›i! Chúng tôi đã thuê má»™t ngưá»i ý vá» dạy cho cháu.
- Như váºy có sá»›m quá chăng? Há» bảo là và o tuổi nà y mà há»c hát thì hại giá»ng.
- á»’ không đâu, còn sá»›m gì nữa! - Bá tước đáp - Thì các bà lá»›p trước cứ đến mưá»i hai, mưá»i ba tuổi là đi lấy chồng cả đấy thôi.
- Cái con ấy chưa chi mà đã cảm cáºu Boris rồi đấy? Bà thấy nó thế nà o? - Bá tước phu nhân nói, miệng hÆ¡i mỉm cưá»i mắt nhìn sang bà mẹ Boris, và hình như để đáp lại má»™t câu há»i lâu nay vẫn khiến mình báºn tâm, phu nhân nói tiếp - Äấy, bà xem, tôi mà nghiêm khắc vá»›i nó, cấm Ä‘oán nà y ná»â€¦ thì rồi có trá»i biết chúng nó còn vụng trá»™m những gì vá»›i nhau (ý phu nhân muốn nói rằng nếu thế chắc chúng sẽ hôn hÃt nhau), nhưng có lẽ như váºy mà hÆ¡n đấy. Còn con chị thì tôi xá» nghiêm hÆ¡n.
- Vâng, cháu thì được giáo dục khác hẳn, - cô con gái lá»›n, bá tước tiểu thư Vera xinh đẹp, mỉm cưá»i nói.
Nhưng nụ cưá»i không là m khuôn mặt cá»§a Vera đẹp thêm như ở những ngưá»i con gái khác; trái lại, nó là m cho khuôn mặt có vẻ thiếu tá»± nhiên hÆ¡i khó chịu. Vera đẹp, cô cÅ©ng không đến ná»—i khá» khạo, cô há»c rất giá»i, có ná»n nếp, giá»ng dá»… ưa, câu nói vừa rồi cá»§a cô cÅ©ng phải lá»… và đúng chá»—; nhưng lạ thay, là khách cÅ©ng như bá tước phu nhân nghe nói Ä‘á»u ngoảnh lại nhìn Vera dưá»ng như ngạc nhiên không hiểu tại sao cô lại nói Ä‘iá»u đó, và hai ngưá»i Ä‘á»u thấy ngượng nghịu. Bà khách nói:
- Vá»›i đứa con đầu lòng bao giá» cÅ©ng váºy: ngưá»i ta bao giá» cÅ©ng là m khôn khéo, ai cÅ©ng muốn là m má»™t cái gì cho tháºt phi thưá»ng.
Bá tước nói:
- Chả giấu gì bà bạn, nhà tôi là m khôn là m khéo vá»›i con Vera tháºt đấy - Rồi bá tước nhìn sang Vera nháy mắt có vẻ đồng tình nói thêm - Mà kể ra thì kết quả cÅ©ng khá đấy chứ.
Mẹ con bà khách đứng dáºy ra vá», hứa sẽ trở lại dá»± bữa tiệc chiá»u nay. Bá tước phu nhân tiá»…n khách ra xe. Khi khách đã Ä‘i, phu nhân nói:
- Cái lối ở đầu mà ngồi dai thế không biết?
Chú thÃch:
(1) Loại kỵ binh hạng nhẹ, vÅ© trang bằng gươm và súng ngắn, quân phục rất sáng trá»ng và sặc sỡ gồm áo đôm-man có cúc thêu kim tuyến chạy ngang ngá»±c, áo khoác ngắn lót bông-cô có ngù.
(2) Juli, tức Julie (là cách gá»i theo lối Pháp).
(3) Salamoni nữ danh ca Ã, biểu diá»…n trong Ä‘oà n kịch Äức ở Moskva và o đầu thế ká»· 19.
Last edited by khungcodangcap; 22-10-2008 at 09:46 AM.
|

24-03-2008, 12:14 AM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
|
|
Chương - 10 -
Ra khá»i phòng khách, Natasa chỉ chạy ra đến phòng á»§ hoa thì dừng lại, lắng nghe tiếng nói chuyện từ phòng khách vẳng đến và chá» Boris ra. Natasa đã bắt đầu sốt ruá»™t, giẫm chân và đã toan khóc vì Boris không chịu ra ngay, thì vừa lúc ấy có tiếng chân bước đĩnh đạc, không nhanh, không cháºm cá»§a chà ng thanh niên từ phòng khách Ä‘i lại. Natasa nhanh nhẹn chạy ra nấp sau cái thùng trồng hoa.
Boris dừng lại ở giữa phòng nhìn quanh má»™t lúc, lấy tay phá»§i mấy hạt bụi bám trên ông tay áo quân phục rồi lại gần lấm gương ngắm nghÃa khuôn mặt tuấn tú cá»§a mình. Natasa nÃn lặng thu mình sau thùng cây nhìn ra, chá» xem anh ta sẽ là m gì. Boris đứng trước gương mặt má»™t lát, mỉm cưá»i rồi bước ra cá»a. Natasa đã toan gá»i, nhưng nghÄ© thế nà o lại thôi.
- Äể cáºu ta tìm má»™t lúc cho vui! - Natasa tá»± nhá»§.
Boris vừa ra ngoà i thì Sonya từ phÃa phòng khách bước lại mặt đỠbừng, vừa khóc vừa lẩm bẩm những gì trong miệng, ra vẻ giáºn lắm. Natasa thoạt tiên muốn chạy ra vá»›i Sonya nhưng rồi lại kìm mình ngồi yên trong chá»— nấp, như ngưá»i đội mÅ© tà ng hình trong chuyện cổ tÃch, xem xét những việc xảy ra trên thế gian. Natasa thấy có má»™t cảm giác thÃch thú rất má»›i lạ, Sonya miệng vẫn lẩm bẩm đưa mắt nhìn vá» phÃa phòng khách: Nikolai từ trong cá»a bước ra.
- Sonya. Em là m sao thế? Lạ quá! - Nikolai chạy lại gần Sonya nói.
- Chẳng sao cả, chẳng sao cả, mãc xác tôi! - Sonya nói đoạn khóc nức nở.
- Không, anh biết tại sao rồi.
- Anh biết à , thế thì tốt lắm, đi và o với cô ấy đi.
Nikolai nắm tay Sonya nói:
- So - o - onya? Nghe anh nói tà nà o! Sao em cứ là m khổ anh và là m khổ cả mình nữa vì những chuyện vớ vẩn không đâu ấy thế?
Sonya không rút tay lại và thôi khóc.
Natasa nÃn thở ngồi im sau thùng cây, hai mắt sáng long lanh nhìn ra hau háu "Rồi sẽ thế nà o nữa đây?", Natasa tá»± há»i.
- Sonya? - Nikolai nói. - Cả vÅ© trụ đối vá»›i anh có nghÄ© gì đâu! Äối vá»›i anh em là tất cả. Anh sẽ chúng minh cho em thấy rõ Ä‘iá»u đó
- Em không thÃch anh nói thế đâu.
- Thế thì thôi anh không nói nữa, thôi, xin lỗi em nhé, Sonya? - Nikolai kéo Sonya.
Natasa nghÄ© thầm: "Chà ! ThÃch quá!" và khi Sonya cùng Nikolai ra khá»i phòng. Natasa liá»n ra theo và gá»i Boris lại.
- Boris lại đây, - Natasa nói, vẻ quan trá»ng và ranh mãnh. Em cần nói vá»›i anh má»™t Ä‘iá»u. Lại đây, lại đây.
Natasa dẫn Boris và o phòng hoa, đến chá»— mấy thùng cô ta nấp lúc nãy. Boris mỉm cưá»i Ä‘i theo.
- Má»™t Ä‘iá»u… là điá»u gì thế?
Natasa luống cuống nhìn quanh và chợt trông thấy con búp bê vừa vứt bên thùng cây, liá»n ẵm nó lên.
- Anh hôn con búp bê đi, - Natasa nói.
Boris chăm chú và dịu dà ng nhìn gương mặt hân hoan của Natasa và im lặng không đáp.
- Không thÃch à ? Thế thì lại đây, - Natasa nói, rồi Ä‘i sâu thêm và o mấy thùng cây và vút con búp bê xuống đất. - Lại gần đây, lại gần đây - Natasa thì thà o. Cô gái nắm lấy tay áo chà ng sÄ© quan và gương mặt xúc động cá»§a cô ta lá»™ rõ vẻ trang trá»ng sợ hãi - Còn tôi thì anh có thÃch hôn không nà o? - Natasa thì thà o nói rất khẽ, mắt ngước nhìn lên Boris, miệng mỉm cưá»i và suýt báºt khóc vì xúc động.
Boris đỠmặt. Chà ng cúi xuống phÃa Natasa nói:
- Cô buồn cưá»i quá Ä‘i mất!
Boris nói Ä‘oạn, mặt lại cà ng đỠthêm, nhưng vẫn không dám là m gì, ngáºp ngừng chỠđợi.
Natasa bá»—ng nhảy lên má»™t chiếc thùng trồng hoa, thà nh thá» bây giá» cô ta cao hÆ¡n hẳn Boris, rồi dang hai cách tay trần mảnh dẻ ôm lấy cổ chà ng trai, hất đầu má»™t cái cho mãi tóc xoà vá» phÃa sau và hôn lên môi Boris.
Äoạn cô ta lẩn ra sau khóm hoa và cúi đầu đứng im. Boris nói:
- Natasa, cô cũng biết đây, tôi yêu cô, nhưng…
- Thế anh mê em chứ? - Natasa ngắt lá»i.
- Vâng, tôi mê cô, nhưng mong cô hiểu cho, ta không nên là m những việc mà hiện nay chưa… Bốn năm nữa… Äến lúc ấy tôi sẽ đến xin há»i cô…
Natasa ngẫm nghĩ một lúc.
- Mưá»i ba, mưá»i bốn, mưá»i lăm, mưá»i sáu… - Cô ta vừa nói vừa xoè mấy ngón tay thon thon ra đếm - ÄÆ°á»£c? Thế nghÄ©a là thoả thuáºn xong xuôi rồi đấy nhé.
Và má»™t nụ cưá»i vui sướng và hể hả sáng bừng trên gương mặt linh hoạt cá»§a Natasa.
Thoả thuáºn rồi - Boris nói.
- VÄ©nh viá»…n chứ? - Cô bé há»i. - Suốt Ä‘á»i chứ?
Rồi khoác tay chà ng sĩ quan trẻ tuổi, Natasa cùng sánh vai chà ng thong thả bước và o phòng đi văng(1), gương mặt trà n đầy hạnh phúc.
Chú thÃch:
(1) Loại phòng khách đạt nhiá»u Ä‘i-văng thưá»ng dùng để tiếp tân.
Last edited by khungcodangcap; 22-10-2008 at 09:52 AM.
|
 |
|
| |