 |
|

11-08-2008, 08:56 PM
|
 |
Äá»™i Xung KÃch 
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Äất Võ Anh Hùng
Bà i gởi: 4,793
Thá»i gian online: 2 tuần 1 ngà y 6 giá»
Thanks: 24
Thanked 24,250 Times in 1,767 Posts
|
|
Chương 6
PhÃa bên kia thà nh phố, phóng viên báo chà và tivi Ä‘ang đứng trá»±c đầy đưá»ng chá» Lou Dinetto khi gã ra khá»i phòng xỠán, mỉm cưá»i vây vây, kiểu chà o cá»§a hoà ng tá»™c vá»›i đám dân Ä‘en.
Äi kèm hai bên Lou là hai tên vệ sÄ©, má»™t cao, gầy đét, có biệt hiệu Shadow và má»™t to váºt tên là Rhino. Lou Dinetto bao giá» cÅ©ng ăn mặc chải chuốt, đắt tiá»n, complê lụa sẫm, sÆ¡-mi trắng, cà vạt xanh, già y da cá sấu. Quần áo cá»§a gã được cắt may rất khéo, tạo cho gã dáng thanh mảnh, bởi thá»±c ra gã lùn máºp, lại bị táºt chân cong. Gã luôn tươi cưá»i niá»m nở vá»›i báo chÃ, và báo chà cÅ©ng thÃch đưa tin vá» gã.
Dinetto đã bị khởi tố ba lần vì đủ loại tá»™i, từ gây hoả hoạn đến cướp bóc, giết ngưá»i, nhưng lần nà o gã cÅ©ng trắng án.
Bây giá», khi gã rá»i phòng xá», má»™t phóng viên hét vá»›i theo.
- Ông biết rồi ông vẫn sẽ được tha bổng chứ, ông Dinetto?
Dinetto cưá»i.
- Tất nhiên, tôi biết. Tôi là nhà kinh doanh vô tá»™i. ChÃnh phá»§ chẳng có việc gì là m nên lôi tôi ra toà đấy thôi. Äó là nguyên nhân khiến chúng ta phải è cổ ra mà đóng thuế.
Má»™t camera truyá»n hình chÄ©a tá»›i. Lou Dinetto dừng lại để mỉm cưá»i và o máy.
- Ông Dinetto, ông có thể giải thÃch vì sao hai nhân chứng lại lẩn trốn mất không?
- Tất nhiên tôi có thể giải thÃch. - Dinetto nói. - Há» là những công dân trá»ng danh dá»±, và há» không muốn nói dối.
- ChÃnh phá»§ cho rằng ông là trùm maphia miá»n Tây và ông đã sắp đặt…
- Äiá»u duy nhất mà tôi sắp đặt là chá»— ngồi các vị khách trong nhà hà ng cá»§a tôi. Tôi muốn má»i ngưá»i cảm thấy thoải mái. - Gã cưá»i rá»™ng miệng, hướng vá» phÃa đám phóng viên. - Tôi má»i tất cả các bạn đến nhà hà ng cá»§a tôi tối nay. Không phải trả tiá»n. Gã tiến lại phÃa chiếc xe Ä‘en bóng Ä‘ang chá».
- Ông Dinetto…
- Ông Dinetto…
- Tôi sẽ gặp lại các bạn tối nay, ở nhà hà ng cá»§a tôi. Các bạn Ä‘á»u đã biết địa chỉ đấy.
Lou Dinetto ngồi và o xe. Rhino đóng cá»a rồi ngồi lên ghế trước. Shadow trưá»n và o theo.
- Tháºt tuyệt, thưa sếp! - Rhino nói. - Sếp đối đáp rất tuyệt.
- Ta Ä‘i đâu bây giá»? - Shadow há»i.
- VỠnhà , tao muốn tắm nước nóng và ăn thịt bò rán.
Chiếc xe lao đi.
- Tao không thÃch câu há»i vá» nhân chứng. - Dinetto nói. - Chú mà y chắc chắn rằng chúng nó đã không thể nói được chứ?
- Trừ trưá»ng hợp chúng sống lại từ đáy hồ, thưa ông chá»§.
Dinetto gáºt đầu: "Tốt". Rồi gã cưá»i gằn, há»i:
- Mà y có thấy phản ứng trên nét mặt cá»§a chưởng lý quáºn khi quan toà bác bá»â€¦
Má»™t con chó bá»—ng dưng xuất hiện lao thẳng và o xe. Shadow quay mạnh tay lái và chồm lên phanh chân. Chiếc xe lao lên vỉa hè rồi tông luôn và o cá»™t đèn bên đưá»ng. Äầu Rhino chúi vá» phÃa trước, Ä‘áºp và o kÃnh chắn gió.
- Mà y là m cái quỷ gì thế? - Dinetto gà o lên. - Mà y định giết tao à ?
Shadow run bần báºt.
- Em xin lỗi, có con chó chạy ngang…
- Mà y coi mạng con chó hÆ¡n mạng tao à ? Äồ ngu.
Rhino rên khe khẽ. Dinetto trông thấy máu chảy trên trán của hắn.
- Lạy Chúa! - Dinetto hét lên. - Mà y trông nà y…
- Em không sao đâu. - Rhino lẩm bẩm.
- Mà y tháºt háºu Ä‘áºu. - Dinetto quay sang phÃa Shadow. - ÄÆ°a nó Ä‘i bệnh viện.
Shadow cho xe lùi lại.
- Bệnh viện Embarcadero ở gần đây thôi. ÄÆ°a nó và o phòng cấp cứu.
- Vâng. Thưa sếp.
Dinetto ngồi ngả vá» phÃa sau:
- Một con chó. - Hắn nói ghê tởm. - Lạy Chúa!
Kat Ä‘ang ở phòng cấp cứu khi Dinetto, Shadow và Rhino kéo và o. Rhino chảy máu nhiá»u.
Dinetto gá»i vá»›i.
- Nà y cô kia!
Kat quay lại.
- Ông nói với tôi đấy à ?
- Tôi còn nói vá»›i ai ở đây được nữa. Ngưá»i nà y chảy máu nhiá»u. Chữa ngay Ä‘i.
- Còn cả chục ngưá»i đến trước. - Kat nói nhẹ nhà ng. - Anh ta cÅ©ng phải đợi thôi.
- Nó chẳng phải đợi ai hết. - Dinetto nói vá»›i Kat. - Phải là m cho nó láºp tức.
Kat đi đến chỗ Rhino, khám qua loa rồi đưa một mảnh bông, áp và o vết thương.
- Giữ lấy. Tôi sẽ quay lại.
- Tôi nói chữa cho nó cơ mà .
Kat quay lại phÃa Dinetto.
- Äây là phòng cấp cứu bệnh viện. Tôi là bác sÄ© trá»±c. Cho nên ông, hoặc là im lặng hoặc ra ngay khá»i đây.
Shadow nói:
- Cô kia, cô không biết Ä‘ang nói chuyện vá»›i ai à ? Tốt nhất là hãy là m theo lá»i ông ta. Äây là ngà i Lou Dinetto.
- Nà o, bây giá» biết nhau rồi, - Dinetto nói giá»ng sốt ruá»™t. - Chữa ngay cho ngưá»i nà y Ä‘i.
- Tai ông có vấn đỠrồi, - Kat nói. - Tôi nhắc lại, hoặc là im lặng hoặc ra khá»i đây.
Rhino gầm gừ.
- Cô không thể ăn nói như thế với…
Dinetto quay sang Rhino quát.
- Câm mồm Ä‘i! - Rồi gã nhìn lại Kat, đổi giá»ng.
- Tôi sẽ rất cám ơn nếu cô chữa cho ông nà y cà ng nhanh cà ng tốt.
- Tôi sẽ là m tất cả. - Kat đáp rồi bảo Rhino nằm xuống giưá»ng. - Tôi sẽ quay lại sau và i phút. - Rồi cô nói vá»›i Dinetto. - Äằng kia có mấy cái ghế đó.
Dinetto và Shadow nhìn cô rồi Ä‘i vá» phÃa mấy bệnh nhân khác.
- Lạy Chúa. - Shadow nói. - Cô ta chẳng hỠbiết ông là ai.
- Tao chẳng cho rằng Ä‘iá»u đó có ý nghÄ©a gì. Nó là má»™t đứa con gái có cái đầu đấy.
Mưá»i lăm phút sau, Kat quay lại chá»— Rhino và khám cho gã.
- Không có gì nghiêm trá»ng đâu, - cô nói. - Ông gặp may rồi. Äây chỉ là má»™t vết thương xoà ng.
Dinetto đứng nhìn Kat khâu vết thương trên trán cho Rhino một cách thà nh thạo.
Khi Kat hoà n thà nh vết khâu, cô nói.
- Vết thương sẽ liá»n nhanh thôi. Sau năm ngà y ông hãy quay lại đây để tôi rút chỉ.
Dinetto tiến lại xem xét cái trán của Rhino.
- Vết khâu rất đẹp. - Gã trầm trồ.
- Cám Æ¡n. - Kat nói. - Xin ông tha lá»—i những lá»i tôi nói ban nãy.
- Äợi má»™t chút. - Dinetto nói rồi quay lại Shadow. - ÄÆ°a cô ấy má»™t vé.
Shadow rút tỠ100 đô-la chìa cho Kat.
- Äây.
- NÆ¡i thu tiá»n ở bên ngoà i. - Kat nói.
- Äây không phải cho bệnh viện, cho riêng cô đấy.
- Không, cám ơn.
Dinetto nhìn theo Kat đi tới chăm sóc bệnh nhân khác. Shadow nói.
- Hay là chê Ãt?
Dinetto lắc đầu.
- Cô ấy là má»™t ngưá»i tá»± chá»§ và tá»± trá»ng. Ta thÃch Ä‘iá»u nà y. - Gã im lặng má»™t lát. - Evans Ä‘ang xin nghỉ à ?
- Vâng!
Ta muốn chú mà y thu tháºp thông tin vá» cô bác sÄ© nà y.
- Äể là m gì?
- Äòn bẩy. Tao nghÄ© sẽ có lúc cần đến cô ta đấy.
----------------- Bà i viết của đc ghép lại-----------------------
Chương 7
Bệnh viện được các y tá Ä‘iá»u hà nh. Margaret Spencer, y tá trưởng, đã là m việc ở Embarcadero hÆ¡n hai mươi năm, và bà biết tất cả các xác chết được chôn ở đâu, theo cả nghÄ©a Ä‘en lẫn nghÄ©a bóng. Y tá Spencer là ngưá»i phụ trách bệnh viện nà y, và bác sÄ© nà o không nháºn ra Ä‘iá»u đó, thưá»ng sẽ gặp rắc rối. Bà biết bác sÄ© nà o nghiện ma tuý, hay rượu, những ai trình độ kém và những ai đáng được bà ủng há»™. Bà cai quản các y tá phòng mổ. ChÃnh Margaret Spencer là ngưá»i bố trà y tá cho các ca mổ, mà y tá cÅ©ng có ba bảy loại, từ những ngưá»i đắc lá»±c đến những kẻ bất tà i. Äiá»u nà y khiến các bác sÄ© cà ng phải nể vì Spencer. Bà có quyá»n xếp má»™t cô y tá vụng vá» nhất cho má»™t ca mổ tháºn phức tạp nhất hoặc gứi má»™t y tá xuất sắc nhất cho má»™t ca cắt amidan, nếu bà ghét hay ưa bác sÄ© phụ trách ca đó. Má»™t trong những định kiến cá»§a Margaret Spencer là sá»± ác cảm vá»›i các nữ bác sÄ© và ngưá»i da Ä‘en.
Kat Hunter vừa là nữ bác sÄ© lại vừa là ngưá»i da Ä‘en.
Kat là m việc tháºt vất vả. Không ai nói gì hay là m gì công khai, nhưng những định kiến, bằng nhiá»u cách, cứ len lá»i tá»›i gây cản trở cho công việc cá»§a cô.
Cô không thể có những y tá theo đúng yêu cầu. Há» toà n gá»i những ngưá»i hầu như không có năng lá»±c.
Kat nháºn thấy mình thưá»ng xuyên phải khám cho các bệnh nhân nam mắc bệnh da liá»…u. Lúc đầu cô coi chuyện đó là bình thưá»ng, nhưng có má»™t hôm, sau khi phải khám liá»n má»™t hÆ¡i cho cả ná»a tá ngưá»i bệnh da liá»…u cô bắt đầu thấy nghi ngá».
Trong má»™t bữa ăn trưa, cô há»i Paige.
- Cáºu đã phải khám cho bao nhiêu đà n ông mắc bệnh da liá»…u?
Paige nghĩ một lát.
- Tuần trước mình phải khám cho má»™t ngưá»i.
- Mình phải là m má»™t Ä‘iá»u gì đó má»›i được. Kat nghÄ©.
Bà Spencer dá»± định buá»™c Kat ra Ä‘i bằng cách hà nh hạ cô, nhưng bà không tÃnh đến nghị lá»±c cùng quyết tâm cá»§a Kat. Từng bước, từng bước cô dà nh được thiện cảm cá»§a những ngưá»i là m việc vá»›i mình. Cô có má»™t khả năng bẩm sinh trong việc gây ấn tượng vá»›i đồng nghiệp và bệnh nhân. Nhưng sá»± kiện gây chấn động nhất cá»§a Kat là vụ "truyá»n máu lợn".
Hôm đó, Kat Ä‘i tua cùng vá»›i má»™t bác sÄ© ná»™i trú năm trên tên là Dundas. HỠđến bên giưá»ng má»™t bệnh nhân Ä‘ang bất tỉnh.
- Ông Levi bị má»™t tai nạn giao thông. - Dundas thông báo cho những bác sÄ© ná»™i trú khác. - Ông ta mất nhiá»u máu, cần phải truyá»n ngay láºp tức. Bây giá» bệnh viện Ä‘ang thiếu máu. Gia đình ông ta lại từ chối cho máu. Tháºt là bá»±c hết chá»— nói.
- Thân nhân ông ta hiện ở đâu? - Kat há»i.
- Ở ngoà i phòng đợi. - Bác sĩ Dundas nói.
- Anh cho phép tôi nói chuyện vá»›i há» chứ? - Kat há»i.
- Chẳng Ãch gì đâu. Tôi đã giải thÃch cặn kẽ cho há» rồi. Há» nhất định không chịu.
Kat ra phòng đợi. Ở đó có vợ, con trai lá»›n và con gái nạn nhân. Ngưá»i con trai Ä‘eo má»™t thứ bùa tôn giáo.
- Bà Levi? - Kat há»i ngưá»i đà n bà .
Bà ta đứng dáºy.
- Chồng tôi sao? HỠcó định mổ cho chồng tôi không?
- Có. - Kat nói.
- Nhưng đừng yêu cầu chúng tôi cho máu. Ngà y nay việc đó quá nguy hiểm với AIDS và các loại bệnh khác.
- Bà Levi, - Kat nói, - bà không thể mắc AIDS bằng cách cho máu.
- Äừng giải thÃch vá»›i tôi nữa. Tôi đã Ä‘á»c báo. Tôi biết.
Kat nhìn bà một lát.
- Tôi hiểu rồi. ÄÆ°á»£c thôi. Bà Levi, hiện giá» bệnh viện Ä‘ang thiếu máu nhưng chúng tôi đã có cách giải quyết.
- Tốt lắm!
- Chúng tôi sẽ truyá»n cho chồng bà máu lợn.
Hai mẹ con nhìn Kat choáng váng.
- Cái gì?
- Máu lợn. - Kat nói vui vẻ. - Có lẽ cũng chẳng hại gì đâu.
Cô nói xong rồi quay đi.
- ChỠmột chút. - Bà Levi kêu lên.
Kat dừng lại:
- Sao?
- Cho chúng tôi bà n bạc một chút.
- Tất nhiên.
Mưá»i lăm phút sau, Kat lên gặp bác sÄ© Dundas.
- Anh không cần băn khoăn vỠgia đình Levi nữa. HỠđã sẵn sà ng cho máu rồi.
Câu chuyện láºp tức lan nhanh trong bệnh viện.
Các bác sÄ©, y tá trước đây phá»›t lá» cô nay Ä‘á»u tìm cách bắt chuyện vá»›i cô.
Và i ngà y sau, Kat và o kiểm tra phòng cá nhân cá»§a Toni Leonard, má»™t bệnh nhân bị mụn nhá»t. Ông Ä‘ang chén má»™t bữa ăn khổng lồ mua ở má»™t hiệu ăn gần đó.
Kat tiến lại.
- Ông đang là m gì đây?
- Ông ta nhìn lên và mỉm cưá»i.
- Ä‚n má»™t bữa tá» tế, đổi món chút thôi. Xin má»i cô cùng dùng: Nhiá»u thức ăn lắm.
Kat rung chuông gá»i y tá.
- Gì váºy, thưa bác sÄ©?
- Mang thức ăn ra khá»i đây. Ông Leonard Ä‘ang trong chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt cá»§a bệnh viện. Cô không Ä‘á»c biểu đồ nà y à ?
- Dạ có, nhưng ông ta cứ đòi.
- Mang đi, là m ơn ngay cho.
- Nà y, đợi chút, - Leonard phản đối. - Tôi không nuốt nổi những thứ ở bệnh viện nà y.
- Ông sẽ ăn, nếu ông muốn khá»i mụn nhá»t. - Kat nhìn y tá. - Mang Ä‘i ngay.
Ba mươi phút sau, Kat bị gá»i lên phòng Giám đốc bệnh viện.
- Ông cần gặp tôi, thưa bác sĩ Wallace.
- Äúng, cô ngồi xuống, Toni Leonard là bệnh nhân cá»§a cô phải không?
- Äúng váºy, tôi thấy ông ta ăn những món nóng như san-Ä‘uých vá»›i thịt hun khói và dưa, xa lát khoai và nhiá»u thứ khác.
- Và cô cho mang thức ăn đi?
- Tất nhiên.
Wallace nhoà i ngưá»i khá»i chiếc ghế dá»±a.
- Bác sĩ, cô có lẽ không rõ Toni Leonard có chân trong hội đồng giám sát bệnh viện nà y. Phải để ông ấy hà i lòng. Hiểu rồi chứ?
Kat nhìn ông ta và nói bướng bỉnh.
- Chưa hiểu, thưa ông.
Ông ta chớp mắt.
- Sao?
- Tôi cho rằng cách Toni Leonard hà i lòng là là m ông ấy khoẻ mạnh. Ông ta sẽ không thể khá»i nếu như cứ tiếp tục hà nh hạ dạ dà y cá»§a mình.
Benjamin Wallace gượng má»™t nụ cưá»i.
- Sao chúng ta không để ông ta tá»± lá»±a chá»n nhỉ?
Kat đứng lên.
- Bởi vì tôi là bác sĩ của ông ta. Còn gì nữa không ạ?
- Tôi… à … không. Chỉ thế thôi!
Kat đứng dáºy ra khá»i phòng.
Benjamin Wallace ngồi đó, tức run lên. Äà n bà là m bác sÄ©!
***
Kat Ä‘ang trá»±c đêm, bá»—ng có Ä‘iện thoại gá»i.
- Bác sĩ Hunter, phòng 320 cần có cô.
- Tôi lên ngay đây?
Bệnh nhân ở phòng 320 là bà Molloy, mắc chứng ung thư. Bà đã ngoà i tám mươi, sức khoẻ tồi tệ. Khi Ä‘i tá»›i gần cá»a, Kat đã nghe nhiá»u giá»ng lao xao phÃa trong. Cô bước nhanh và o.
Bà Molloy nằm trên giưá»ng, mệt nhá»c nhưng tỉnh táo. Con gái và con trai bà cÅ©ng ở trong phòng.
Ngưá»i con trai nói.
- Chúng ta chia gia tà i là m ba phần.
- Không! - Má»™t cô con gái nói. - Laurie và tôi là những ngưá»i chăm sôc mẹ. Ai là ngưá»i nấu nướng, tắm giặt cho bà ? Chúng tôi phải được toà n bá»™ tiá»n bạc và …
- Tôi cÅ©ng là máu thịt cá»§a bà ấy như các cô. - Ngưá»i đà n ông kêu lên.
Bà Molloy nằm trên giưá»ng, bất động, lắng nghe.
Kat bừng tức giáºn.
- Xin lỗi. - Cô nói.
Má»™t ngưá»i đà n bà quay lại nhìn cô.
- Lát nữa cô hãy đến, cô y tá, chúng tôi Ä‘ang báºn.
Kat nói giáºn dữ.
- Äây là bệnh nhân cá»§a tôi. Tôi cho các vị mưá»i giây để ra khá»i phòng nà y. Các vị có thể chá» ngoà i phòng đợi. Bây giá» các vị hãy tá»± Ä‘i ra trước khi tôi gá»i bảo vệ đến.
Ngưá»i đà n ông định nói gì đó nhưng ánh mắt Kat đã khiến ông ta phải ngừng lại. Ông ta quay sang hai bà chị, nhún vai.
- Chúng ta ra ngoà i nói tiếp váºy.
Kat nhìn theo ba ngưá»i Ä‘i ra rồi quay lại chá»— bà Molloy và chạm nhẹ và o đầu bà lão.
- HỠchỉ nói vở vẩn thôi mà .
Kat nói nhẹ nhà ng và ngồi xuống bên cạnh bà , cầm lấy bà n tay, và nhìn bà già đang chìm đắm dần và o giấc ngủ.
Chúng ta Ä‘á»u Ä‘ang chết! - Kat nghÄ© - Hãy quên Ä‘i những Ä‘iá»u Dylan Thomas nói: "Chân lý Ä‘Ãch thá»±c là đi và o buổi đêm vÄ©nh hằng đó sao cho tháºt êm Ä‘á»m?
Kat Ä‘ang chữa cho bệnh nhân thì má»™t ngưá»i phục vụ đến và nói.
- Äằng kia có má»™t ngưá»i cần gặp cô qua Ä‘iện thoại, thưa bác sÄ©.
Kat cau mà y.
- Cám Æ¡n. - Rồi cô quay vá» phÃa bệnh nhân Ä‘ang băng bó. - Tôi sẽ trở lại ngay.
Kat Ä‘i vá» phÃa trá»±c tầng, nhấc Ä‘iện thoại.
- Ai đấy?
- Chà o chị, em đây.
- Mike? - Cô rất vui sướng và ngạc nhiên khi nghe giá»ng cá»§a em. Nhưng sá»± ngạc nhiên chuyển ngay thà nh ná»—i lo lắng.
- Mike, chị đã nói em đừng gá»i vỠđây. Chị có Ä‘iện thoại ở nhà .
- Vâng, em xin lá»—i, nhưng không chỠđược. Có má»™t vấn đỠnhá».
Kat biết ngay là có chuyện.
- Em có vay ngưá»i bạn Ãt tiá»n để đầu tư và o má»™t vụ…
Kat chẳng buồn há»i xem vụ đó là gì, nói luôn.
- Và đã thất bại?
- Vâng, bây giá» anh ta đòi lại tiá»n.
- Bao nhiêu, Mike?
- Äá»™ năm ngà n?
- Bao nhiêu?
Cô y tá trực nhìn Kat ngạc nhiên.
- Năm ngà n đô-la.
Kat hạ giá»ng.
- Chị không có chừng ấy. Nhưng chị có thể gá»i cho em má»™t ná»a số ấy. Còn lại chị sẽ gá»i sau và i tuần nữa. Thế là được chứ gì?
- Có lẽ váºy. Em chẳng muốn phiá»n chị, nhưng gấp quá.
Kat biết chuyện gì đã xảy ra. Em trai cô má»›i hai hai tuổi nhưng luôn dÃnh và o những vụ là m ăn bà hiểm. Nó chÆ¡i bá»i vá»›i đám thanh niên lêu lổng. Chỉ trá»i má»›i biết rồi tương lai nó sẽ ra sao. Nhưng Kat cảm thấy phải có trách nhiệm vá»›i nó. Äấy là lá»—i cá»§a mình, Kat nghÄ©. Nếu mình không Ä‘i khá»i nhà và bá» mặc nó…
- Cẩn tháºn nhé em. Chị yêu em. - Cô nói rồi gác máy.
Mình phải kiếm số tiá»n ấy. - Kat nghÄ©. - Mike là tất cả những gì mình có trên Ä‘á»i.
Bác sÄ© Isler Ä‘ang đợi là m việc vá»›i Honey Taft má»™t lần nữa. Ông đã tha thứ cho sá»± thụ động và cháºm chạp cá»§a cô lần trước nhưng tháºt ra ông cÅ©ng khá hà i lòng trước sá»± cảm phục cá»§a cô. Còn lần nà y, cô luôn đứng sau các bác sÄ© ná»™i trú khác, không bao giá» xung phong trả lá»i các câu há»i cá»§a ông.
Sau khi tua ba mươi phút, bác sĩ Isler ngồi trong phòng Benjamin Wallace.
- Chuyện gì váºy? - Wallace há»i.
- Vá» Taft.
Wallace ngạc nhiên.
- Taft. Cô ta có lá»i giá»›i thiệu tốt nhất mà tôi từng Ä‘á»c.
- Äiá»u ấy là m tôi khó hiểu, - bác sÄ© Isler nói. - Tôi nháºn được báo cáo cá»§a má»™t số bác sÄ© ná»™i trú. Cô ta luôn chẩn Ä‘oán sai và mắc những lá»—i nghiêm trá»ng.
- Tôi chỉ muốn biết sá»± tháºt là cái quái gì váºy.
- Tôi chưa hiểu. Cô ta há»c ở trưá»ng y tốt lắm.
- Có lẽ ông phải gá»i Ä‘iện vá» cho chá»§ nhiệm khoa, nÆ¡i cô ta há»c. - Bác sÄ© Isler đỠnghị.
- Äấy là Jim Pearson. Má»™t cha rất hay. Tôi sẽ gá»i ngay đây.
Và i phút sau, Wallace đã nối được với Jim Pearson.
HỠtrao đổi xã giao và i câu, sau đó Wallace nói.
- Tôi gá»i vá» chuyện cô Betty Lou Taft, sinh viên cÅ© cá»§a ông.
Một thoáng im lặng.
- Sao?
- Chúng tôi có má»™t và i vấn đỠvá»›i cô ta, Jim ạ. Cô ta được nháºn thá»±c táºp ở đây vá»›i lá»i giá»›i thiệu rất tốt cá»§a ông.
- Äúng váºy.
- Và cô ta xứng đáng theo đuổi nghỠy?
- Vâng.
- Ông có chút nghi ngỠgì không?
- Không! - Bác sĩ Pearson nói chắc nịch. - Chẳng có gì đâu. Cô ta có lẽ hơi lúng túng. Cô ta hay xúc động lắm. Hãy cho cô ta thêm một cơ hội nữa. Tôi tin rằng sẽ tốt đẹp cả thôi.
- ÄÆ°á»£c rồi. Tôi cám Æ¡n. Chúng tôi sẽ cho cô ta cÆ¡ há»™i.
Cuộc nói chuyện chấm dứt.
Jim Pearson ngồi đó, tự xỉ vả mình vỠnhững việc đã là m. Nhưng phải nghĩ đến vợ con trước đã.
Last edited by Vô Tình; 11-08-2008 at 08:57 PM.
Lý do: Hệ thống tự ghép bà i chống spam
|

11-08-2008, 08:58 PM
|
 |
Äá»™i Xung KÃch 
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Äất Võ Anh Hùng
Bà i gởi: 4,793
Thá»i gian online: 2 tuần 1 ngà y 6 giá»
Thanks: 24
Thanked 24,250 Times in 1,767 Posts
|
|
Chương 8
- Không may cho Honey Taft đã sinh và o má»™t gia đình quá thà nh đạt. Ông bố đẹp trai cá»§a cô là ngưá»i sáng láºp và chá»§ tịch má»™t hãng máy tÃnh lá»›n ở Memphis Tennessee, bà mẹ duyên dáng là nhà di truyá»n há»c, và hai chị gái sinh đôi cá»§a cô cÅ©ng quyến rÅ©, thông minh và đầy tham vá»ng như cha mẹ há». Nhà há» Taft nằm trong số những gia đình xuất chúng nhất ở Memphis.
Honey xuất hiện má»™t cách phiá»n toái khi các chị cô được sáu tuổi - Honey là má»™t sÆ¡ xuất nhá» cá»§a chúng tôi, - mẹ cô nói vá»›i bạn bè. - Tôi đã muốn phá thai nhưng Fred phản đối. Bây giá» thì anh ấy lại tiếc.
Trong khi các cô chị nồi trá»™i ở má»i nÆ¡i má»i lúc thì Honey chỉ luôn ở mức là ng nhà ng. Há» sáng láng, còn Honey má» nhạt. Các chị cô há»c nói khi chÃn tháng còn Honey cho đến lúc gần hai tuổi má»›i thốt ra được từ đầu tiên.
- Chúng tôi gá»i nó là "con láºt Ä‘áºt". - Cha cô cưá»i. - Honey là con vịt xấu xà cá»§a.gia đình Taft. Có Ä‘iá»u tôi không bao giá» nghÄ© sẽ có ngà y nó hoá thà nh thiên nga.
- Không phải Honey xấu xÃ, nhưng cÅ©ng chẳng thể bảo cô bé là xinh đẹp. Cô trông bình thưá»ng, vá»›i khuôn mặt gà y quắt, má»™t nhúm tóc và ng hoe và má»™t thân hình chẳng đáng ghen tỵ. Cái mà Honey có là tâm tÃnh vui tươi, hiá»n dịu lạ thưá»ng, má»™t phẩn chất chẳng lấy gì là m quý hoá trong má»™t gia đình ganh Ä‘ua nhau vá» tham vá»ng như váºy.
Từ khi còn bé tý, mong ước lá»›n nhất cá»§a Honey đã là m sao cho bố mẹ cùng các chị vừa lòng và yêu quý cô. Äó là má»™t cố gắng vô Ãch. Bố mẹ cô báºn rá»™n vá»›i sá»± nghiệp cá»§a há», và các chị cô còn mải Ä‘oạt vương miện trong các cuá»™c thi hoa háºu và già nh há»c bổng.
Vô tình hay hữu ý, cả gia đình đã gieo và o Honey mặc cảm thua kém sâu xa.
Ở trưá»ng trung há»c, Honey nổi tiếng vá»›i biệt hiệu "cô dá»±a tưá»ng". Cô má»™t mình đến dá»± các bữa tiệc khiêu vÅ© cá»§a trưá»ng, luôn cưá»i mỉm, cố không tá» ra mình thảm hại đến mức nà o, vì cô không muốn là m ngưá»i khác mất vui. Cô nhìn các chị được những chà ng trai nổi tiếng nhất trưá»ng đến táºn nhà đón Ä‘i, để rồi sau đó lá»§i thá»§i vá» phòng mình đánh váºt vá»›i bà i táºp. Và cố nén khóc.
Và o những dịp cuối tuần và kỳ nghỉ hè, Honey kiếm được tiá»n tiêu vặt nhá» trông trẻ. Cô thÃch chăm sóc trẻ con, và lÅ© trẻ yêu quý cô. Khi nà o không là m việc, Honey Ä‘i thám hiểm Memphis má»™t mình. Cô Ä‘i thăm Graceland nÆ¡i Elvis Presley đã từng sống và đi dạo phố Beale, nÆ¡i nhạc blue ra Ä‘á»i. Cô lang thang khắp bảo tà ng Pink Palace và Cung thiên văn. Cô tham quan bể cá.
Honey luôn luôn đơn độc.
Cô không há» biết cuá»™c Ä‘á»i cô sắp biến đổi hoà n toà n.
Honey biết nhiá»u bạn gái cùng lá»›p cô đã được nếm mùi tình ái. Há» bà n luáºn không ngá»›t ở trưá»ng:
- Äằng ấy đã ngá»§ vá»›i Ricky chưa? Tháºt đáng mặt lắm…
- Joe tới được cực điểm rồi đấy…
- Äêm qua tá»› Ä‘i vá»›i Tony. Mệt quá! Anh chà ng hung tháºt! Äêm nay tá»› phải "là m lại" má»›i được…
Honey đứng nghe bá»n há» xì xà o, lòng đầy ná»—i ghen ty cay đắng và má»™t cảm giác rằng cô sẽ không bao giỠđược biết nó ra sao. Ai cần đến mình cÆ¡ chứ!
Má»™t tối thứ sáu, trưá»ng có vÅ© há»™i. Honey đã định không Ä‘i, nhưng cha cô bảo.
- Nà y con, bố thấy lo đấy. Bố nghe các chị con kể, con là "cô dá»±a tưá»ng", và con không Ä‘i khiêu vÅ© vì con không có ai hẹn hò cả.
Honey đỠmặt.
- Không đúng, - Cô nói. - Có ngưá»i hẹn con rồi, và con sẽ Ä‘i.
Lạy trá»i đừng cho bố há»i ai hẹn vá»›i mình, Honey thầm khấn.
Bố cô không há»i.
Thế là Honey lại lóc cóc đến vÅ© há»™i, ngồi trong xó quen thuá»™c cá»§a cô nhìn má»i ngưá»i nhảy và vui thú.
Và rồi phép mà u đã xuất hiện.
Roger Merton, đội trưởng đội bóng đá và là chà ng trai được ái má»™ nhất trưá»ng Ä‘ang cãi nhau vá»›i cô bồ trên sà n nhảy. Gã Ä‘ang say.
- Äồ khốn nạn Ãch ká»·! - Cô ta hét.
- Äồ con ** ngu ngốc!
- Äi mà bắt vÃt lấy má»™t mình.
- Tao mà lại phải bắt vÃt má»™t mình. Tao sẽ bắt vÃt con khác. Bất cứ con nà o, tao muốn là được.
- Cứ việc! - Cô ả đùng đùng bá» ra khá»i sà n nhảy.
Honey không thể bỠngoà i tai câu chuyện.
Merton bất chợt thấy cô đang giương mắt ngó gã.
- Nhìn cái con mẹ gì hả? - Gã nói lÃu rÃu.
- Có gì đâu. - Honey nói. - Tôi sẽ cho con ** ấy biết tay? Cô tưởng tôi không cho nó biết tay được hả?
- Tôi… có.
- Äúng rồi. Là m má»™t… ly nhé!
Honey ngáºp ngừng. Merton rõ rà ng Ä‘ang xỉn.
- Tôi không…
- Tuyệt! Tôi có một chai trong xe.
- Tôi không nghĩ là tôi…
Gã chụp lấy cánh tay Honey và lôi cô ra khá»i phòng. Cô Ä‘i theo bởi vì không muốn gây lá»™n khiến má»i ngưá»i chú ý tá»›i.
Ra ngoà i, Honey cố gỡ ra.
- Roger, tôi chẳng chẳng hay ho gì đâu, tôi…
- Cô em là cái đếch gì váºy, chim non hả?
- Không, tôi…
- Thế thì được. Tới đi.
Gã dòng cô tá»›i xe và mở cá»a. Honey đứng ngẩn ra giây lát.
- Và o đi - Tôi chỉ ngồi một lát thôi đấy, - cô nói.
Cô chui và o xe chỉ vì không muốn là m phiá»n lòng Roger. Gã nhảy và o ngồi cạnh.
- Chúng ta sẽ cho con ngốc ấy biết thế nà o là lá»… độ - Gã lôi ra chai bourbon. - Äây!
Honey má»›i chỉ uống má»™t lần và cô ghét rượu. Nhưng đây là Roger má»i. Hắn còn muốn gì ở cô nữa nhỉ?
Cô nhìn gã và miá»…n cưỡng nhấp má»™t ngụm nhá».
- Cô em được đấy, - gã nói. - Má»›i chuyển đến trưá»ng nà y hả?
Honey đã há»c vá»›i gã được ba năm.
- Không, - Honey ấp úng, - tôi…
Gã nhoà i tá»›i và thá»c tay và o ngá»±c cô.
Hoảng hốt, Honey né ngưá»i ra.
- Nà y! Thôi Ä‘i. Cô em không muốn là m vừa lòng anh sao? - Roger lè nhè há»i.
Äó là má»™t câu phù phép. Honey muốn là m vừa lòng tất cả má»i ngưá»i, và nếu đây là dịp để là m Ä‘iá»u đó.
Trên băng ghế sau cháºt chá»™i cá»§a chiếc xe Merton, lần đầu tiên trong Ä‘á»i Honey được biết thế nà o là tình dục và nó đã mở ra cho cô má»™t thế giá»›i má»›i đầy kinh ngạc. Honey không mê *** lắm, nhưng Ä‘iá»u đó không quan trá»ng. Quan trá»ng là Merton thấy khoái.
Mà gã khoái ghê tháºt Ä‘iá»u khiến Honey lấy là m ngạc nhiên. Gã sướng cứ mê tÆ¡i. Cô chưa từng thấy ai thÃch cái gì nhiá»u đến thế. Váºy ra đó là cách để là m vừa lòng má»™t ngưá»i đà n ông, Honey nghÄ©.
Äó là má»™t phát hiện.
***
Honey không thể tin nổi Ä‘iá»u kỳ diệu vừa xảy ra.
Cô nằm trên giưá»ng, nghÄ© tá»›i cái váºt cứng ngắc cá»§a Merton bên trong mình, tá»›i rồi lui hối hả, gấp gáp, và rồi tiếng rên rỉ cá»§a gã.
- Ôi thế, thế… lạy Chúa, em tuyệt quá, Sally…
Honey chẳng lấy thế là m phiá»n. Cô đã được là m vừa lòng đội trưởng đội bóng đá! Chà ng trai nổi tiếng nhất trưá»ng! Tháºm chà mình không biết mình là m gì lúc đó, Honey nghÄ©. Giá mà mình há»c được cách là m cho đà n ông sung sướng nhỉ…
Äó là lúc Honey có phát hiện thứ hai.
***
Sáng hôm sau, Honey đến Pleasure Chest, má»™t hiệu sách tình dục trên phố Poplar và mua ná»a tá sách vỠđỠtà i đó. Cô bà máºt mang vá» nhà và đá»c lén trong phòng riêng. Cô sá»ng sốt vá» những gì mình Ä‘ang "thu nháºp".
Cô láºt lấy láºt để những trang sách Vưá»n hoang, Kama Sutra, Nghệ thuáºt yêu đương cá»§a ngưá»i Tibet, Thuáºt giả kim khoái lạc, rồi giở lại Ä‘á»c từ đầu. Cô nghiá»n ngẫm những lá»i cá»§a Gedum Chopel và những bà quyết cá»§a Kanchinatha.
Cô nghiên cứu loạt tranh đầy kÃch động vá» ba mươi bảy tư thế là m tình và cô há»c ý nghÄ©a cá»§a các tư thế Trăng khuyết, Vòng tròn, Cánh sen, Vân đẳng.
Honey Ä‘á»c đến mức thà nh thạo tám kiểu là m tình và mưá»i sáu con đưá»ng khoái lạc. Cô đã biết cách dạy đà n ông thá»±c hiện karuma để tăng mạnh thêm khoái cảm cá»§a há», Ãt nhất vá» mặt lý thuyết.
Honey cảm thấy giỠđây cô đã sẵn sà ng áp dụng kiến thức và o thực tế.
Trong Kama Sutra có mấy chương vá» kÃch thÃch tình dục cho ngưá»i đà n ông, nhưng vì Honey không biết kiếm đâu ra Hedysarum gungeticum, loại cây kshirika hay xanthochymus pictonus nên cô đà nh phải tìm cách thay thế riêng cá»§a mình.
Tuần sau, khi gặp Roger Merton ở lớp, Honey lại gần gã và nói.
- Em rất thÃch tối hôm nỠđấy. Chúng ta có thể là m lại được không?
Phải mất một lúc gã mới nhớ ra Honey là ai.
- Ồ. Tất nhiên. Tại sao lại không nhỉ? Tối nay các cụ nhà anh đi vắng. Tám giỠđến anh nhé.
Khi Honey đến nhà Merton tối hôm đó, cô mang theo má»™t chai xi rô nhá».
- Äá» là m gì thế? - Merton há»i.
- Em sẽ là m cho anh xem, - Honey nói.
Và cô đã là m cho gã xem tháºt.
Hôm sau, Merton kể vá»›i đám bạn trai cá»§a gã ở trưá»ng vá» Honey.
- Cô ta tháºt kỳ lạ, - gã nói. - Chúng mà y không thể tin được cô ả có thể là m gì vá»›i má»™t chai xi rô nhỠấm áp đâu.
Chiá»u hôm đó, tá»›i ná»a tá bá»n con trai xin hẹn vá»›i Honey. Từ đó trở Ä‘i, tối nà o cô cÅ©ng vắng nhà .
Bá»n con trai sướng Ä‘iên, và điá»u đó là m Honey rất hạnh phúc.
Bố mẹ Honey mừng rỡ trước sự nổi tiếng của con gái.
- Con bé nhà tôi nảy nở hÆ¡i muá»™n. - Bố cô hãnh diện khoe. - Nhưng giỠđây nó là má»™t Taft tháºt sá»± rồi.
Honey luôn bị Ä‘iểm kém vá» môn toán, và cô biết mình sẽ trưá»t thẳng cẳng trong kỳ thi cuối năm. Giáo viên toán cá»§a cô, thầy Janson còn độc thân và ở ngay gần trưá»ng. Má»™t tối ná», Honey đến thăm thầy. Ông mở cá»a và nhìn cô ngạc nhiên.
- Honey! Có chuyện gì thế?
- Em cần thầy giúp đỡ. - Honey nói. - Bố em sẽ giết em nếu em trượt kỳ nà y. Em có mấy bà i toán khó, thầy có vui lòng giảng giùm em không ạ?
Thầy Janson lưỡng lự.
- Thế nà y thì hÆ¡i bất thưá»ng, nhưng… thôi được.
Thầy Janson rất quý Honey. Cô không như những cô gái khác trong lá»›p. HỠồn à o mà lãnh đạm, trong khi Honey mẫn cảm và chu đáo, luôn tha thiết là m vừa ý má»i ngưá»i. Giá mà cô có khả năng hÆ¡n vá» môn toán.
Thầy Janson ngồi cạnh Honey trên đi văng và bắt đầu giảng vỠnhững rối rắm của logarit.
Honey không quan tâm đến logarit. Trong khi nghe Janson nói, cô nhÃch gần và o thầy, má»—i lúc má»™t sát hÆ¡n. Cô bắt đầu thở và o cổ, và o tai thầy, và trước khi kịp hiểu Ä‘iá»u gì Ä‘ang xảy ra, thầy Janson thấy quần mình đã bị kéo khoá.
Ông nhìn Honey kinh ngạc.
- Em là m cái gì váºy?
- Em đã thèm muốn ngay từ lần đầu tiên gặp thầy, Honey nói. Cô lôi trong bóp ra một hộp kem trứng.
- Cái gì thế nà y?
Rồi thầy sẽ biết…
Honey được điểm A môn toán.
Không phải chỉ những món phụ trợ mà Honey sá» dụng đã là m nên tiếng tăm cho cô mà chÃnh là những kiến thức cô lượm lặt được từ tất cả những cuốn sách tình dục cổ đại. Cô hiến cho bạn tình những kỹ xảo há» chưa bao giá» biết tá»›i, vì chúng đã bị lãng quên hà ng ngà n năm. Cô đã mang lại má»™t ý nghÄ©a má»›i cho từ "khoái lạc".
Äiểm số cá»§a cô tăng vùn vụt, và cô bá»—ng nhiên còn nổi tiếng hÆ¡n cả các chị mình hồi trung há»c. Cô ăn tối ở quán Con Mắt Phòng KÃn và Câu lạc bá»™ Xe Äạp Bombay, cô được má»i Ä‘i trượt băng ở Memphis Mall. Bá»n con trai rá»§ cô Ä‘i trượt tuyết ở vách núi Cedar và bay nhảo lá»™n ở phi trưá»ng Landis.
Những năm há»c cao đẳng cá»§a Honey cÅ©ng tưng bừng như váºy. Má»™t hôm, và o bữa tối, cha cô bảo:
- Con sắp tốt nghiệp rồi. Äã đến lúc phải suy nghÄ© vá» tương lai cá»§a con. Con đã biết mình muốn là m nghá» gì chưa?
Cô trả lá»i ngay.
- Con muốn là m y tá.
Mặt cha cô đỠtÃa lên.
- à con nói là bác sĩ.
- Không, bố ơi. Con…
- Con là một Taft. Nếu muốn và o ngà nh y, con phải là bác sĩ. Hiểu chưa.
- Vâng, thưa bố.
Honey đã rất thà nh tháºt khi nói vá»›i cha là cô muốn trở thà nh y tá. Cô thÃch săn sóc con ngưá»i, chăm chút đỡ đần cho há». Cô kinh hoà ng khi nghÄ© đến việc phải trở thà nh thầy thuốc, phải chịu trách nhiệm trước sinh mạng cá»§a bệnh nhân nhưng Honey biết cô không được là m cha cô thất vá»ng. Con là má»™t Taft.
Äiểm há»c cao đẳng cá»§a Honey không đủ để cô được nháºn và o trưá»ng y, nhưng thế lá»±c cá»§a cha cô lại đủ. Ông là ngưá»i có đóng góp lá»›n cho má»™t trong những trưá»ng đại há»c y ở Knoxville, Tennessee. Ông đến gặp tiến sÄ© Jim Pearson, chá»§ nhiệm khoa.
- Ông đã đòi há»i má»™t sá»± chiếu cố lá»›n, - Pearson nói. - Nhưng hãy thoả thuáºn thế nà y. Tôi sẽ nháºn Honey và o năm dá»± bị. Sau sáu tháng, nếu thấy cô ta không đủ sức há»c tiếp chúng tôi buá»™c phải…
- Váºy là được rồi - Taft ngắt lá»i. - Con bé sẽ khiến ông ngạc nhiên cho mà xem.
Ông Taft đã nói đúng.
Cha Honey thu xếp cho cô ở Knoxville vá»›i má»™t ngưá»i anh há» cá»§a ông, đức cha Douglas Lipton.
Douglas Lipton là mục sư của nhà thỠđạo Tin Là nh. Ông đã ngoà i sáu mươi, có bà vợ trẻ hơn chục tuổi. Ông mục sư rất vui vì có Honey trong nhà .
- Cô bé như một luồng gió mới. - Ông nói với bà .
Ông chưa từng gặp ai tha thiết là m vui lòng má»i ngưá»i đến thế.
Ở trưá»ng y, Honey há»c hà nh không đến ná»—i não, nhưng cô thiếu chăm chỉ. Cô và o đây chẳng qua là để vừa lòng cha.
Các giáo viên quý Honey. Có má»™t vẻ dá»… mến thá»±c sá»± nÆ¡i cô khiến há» Ä‘á»u muốn cô há»c giá»i.
Tháºt trá»› trêu, cô lại đặc biệt yếu môn gìải phẫu.
Äến tuần thứ tám, giáo viên giải phẫu gá»i cô lên.
- Tôi e phải đánh trượt em mất thôi. - Ông nói buồn bã.
Mình không thể trượt, Honey nghĩ. Mình không thể là m nhục cha mình. Boccaccio (1) khuyên thế nà o ấy nhỉ?
Honey tiến lại gần vị giáo sư.
- Em xin và o trưá»ng nà y là vì thầy. Em đã nghe tiếng thầy bao lâu nay. - Cô tiến sát hÆ¡n nữa. - Em muốn được như thầy. - Và sát hÆ¡n nữa. - Là m bác sÄ© là tất cả đối vá»›i em. - Và sát hÆ¡n nữa. - Xin thầy giúp em vá»›i.
Má»™t tiếng sau, khi Honey rá»i khá»i phòng là m việc cá»§a ông ta, cô đã có đáp án cho kỳ thi tá»›i.
Trước khi tốt nghiệp trưá»ng y, Honey đã chà i được má»™t và i thầy giáo. Ở cô có má»™t vẻ yếu Ä‘uối khiến há» không thể không muốn được bảo vệ, che chở cho cô.
Tất cả há» Ä‘á»u tưởng chÃnh mình má»›i là ngưá»i cám dá»— cô và há» cảm thấy có tá»™i là đã lợi dụng sá»± ngây thÆ¡ cá»§a cô.
Tiến sÄ© Jim Pearson là ngưá»i cuối cùng không cưỡng nổi ý muốn tốt đẹp ấy. Những báo cáo vá» Honey khiến ông ta nổi cÆ¡n tò mò. Có nhiá»u lá»i đồn đại vá» những ngón là m tình kỳ lạ cá»§a cô. Má»™t hôm, ông ta cho vá»i Honey đến để bà n vá» việc há»c táºp. Cô mang theo má»™t gói bá»™t đưá»ng nhá», và cho tá»›i cuối buổi chiá»u, tiến sÄ© Pearson cÅ©ng không khác gì những ông thầy khác.
Honey là m cho ông ta cảm thấy mình trẻ trung và ham muốn vô độ. Cô cho ông cảm thấy quyá»n lá»±c cá»§a vua chúa vá»›i nô lệ, cá»§a thần thánh vá»›i tÃn đồ.
Ông cố không nghĩ đến vợ con.
Honey thá»±c sá»± quý mến đức cha Douglas Lipton, và cô lấy là m buồn thấy vợ ông là má»™t ngưá»i đà n bà lạnh lùng, lãnh cảm, luôn luôn dè bỉu ông. Honey cảm thấy ông đáng thương quá. Ông không đáng phải chịu như thế, cô nghÄ©. Ông cần được an á»§i.
Một hôm, bà Lipton đi qua đêm thăm bà chị gái.
Ná»a đêm hôm đó, Honey bước và o phòng ngá»§ cá»§a ông mục sư. Cô khoả thân hoà n toà n.
Douglas…
Ông mở choà ng mắt.
- Honey? Cháu là m sao thế?
- Không. - Cô đáp. - Có thể nói chuyện với ông được không ạ.
- Tất nhiên. - Ông vá»›i tay định báºt đèn.
- Äừng báºt. - Cô trưá»n và o giưá»ng, lăn tá»›i cạnh ông.
- Có chuyện gì thế? Cháu có ốm không?
- Em lo lắm.
- Chuyện gì váºy?
- Lo cho ông. Ông xứng đáng được yêu. Em muốn là m tình với ông.
Ông già tỉnh hẳn.
- Lạy Chúa tôi! Cháu còn trẻ con. Cháu đùa đấy hả?
- Không. Vợ ông chẳng cho ông chút tình yêu nà o…
- Honey, tháºt quá quắt! Quay vá» phòng cháu ngay và …
Ông cảm thấy rõ tấm thân trần của Honey áp sát và o mình.
- Honey, không thể như thế được. Bác…
Môi cô đã gắn lấy môi ông, thân thể cô đã trùm lên thân hình ông, và ông hoà n toà n bị cuốn theo. Cô ở trên giưá»ng ông suốt đêm hôm đó.
Sáu giá» sáng, cá»a phòng ngá»§ mở toang, bà Lipton bước và o. Bà đứng đó, chòng chá»c nhìn hai ngưá»i, rói bá» Ä‘i không nói má»™t câu.
Hai giỠsau, cha Douglas Lipton tự sát trong gara của mình.
Honey choáng váng khi hay tin. Cô không thể tin nổi Ä‘iá»u đã xảy ra.
Cảnh sát trưởng đến nhà và nói chuyện với bà Lipton. Xong việc, ông ta đến tìm Honey.
- Vì tôn trá»ng gia đình ông ấy, chúng tôi sẽ láºp biên bản cái chết cá»§a đức cha Douglas Lipton như má»™t vụ "tá»± sát không rõ nguyên nhân". Nhưng tôi có lá»i đỠnghị cô hãy cuốn gói khá»i thà nh phố nà y và đừng bao giá» quay lại nữa.
Honey đến bệnh viện Embarcadero Country ở San Francisco.
Vá»›i lá»i giá»›i thiệu đầy tán tụng cá»§a tiến sÄ© Jim Pearson.
Chú thÃch:
(1) Giovanni Boccacio (1313-1375), nhà văn Italia, nổi tiếng vá»›i tác phẩm "Mưá»i ngà y".
|

11-08-2008, 09:00 PM
|
 |
Äá»™i Xung KÃch 
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Äất Võ Anh Hùng
Bà i gởi: 4,793
Thá»i gian online: 2 tuần 1 ngà y 6 giá»
Thanks: 24
Thanked 24,250 Times in 1,767 Posts
|
|
Chương 9
Thế giá»›i đã mất hết ý nghÄ©a đối vá»›i Paige. Không có đầu và không có cuối, ngà y và đêm chảy và o nhau theo má»™t nhịp Ä‘iệu vô táºn. Bệnh viện đã trở thà nh toà n bá»™ cuá»™c sống cá»§a cô. Thế giá»›i bên ngoà i là má»™t hà nh tinh xa lạ.
Lá»… Giáng sinh đến rồi Ä‘i, và má»™t năm má»›i bắt đầu ở thế giá»›i bên ngoà i, quân đội Mỹ đã giải phóng Kuwait. Không có má»™t lá»i cá»§a Alfred. Chà ng sẽ hiểu rằng mình đã sai lầm, Paige nghÄ©. Chà ng sẽ quay lại vá»›i ta.
Những cú phôn quái gở và o sáng sá»›m đã chấm dứt đột ngá»™t như khi chúng bắt đầu. Paige an tâm thấy không ai có tai nạn hoặc hăm doạ bà ẩn nà o xảy đến vá»›i cô. Dưá»ng như tất cả chỉ là cÆ¡n ác má»™ng… nhưng lại không phải như váºy, tất nhiên. Công việc hà ng ngà y vẫn tiếp tục vá»›i nhịp độ quay cuồng. Không còn thì giỠđể nháºn biết bệnh nhân nữa. Há» chỉ là những túi máºt, những buồng gan bệnh hoạn, những xương đùi đứt gãy, những tấm lưng Ä‘au nhức.
Bệnh viện là má»™t khu rừng ráºm đầy yêu ma máy móc - máy hô hấp, máy kiểm tra X quang. Và má»—i thứ máy lại phát ra má»™t âm thanh riêng. Tiếng rin rÃt tiếng ỳ ầm, tiếng lé ré không ngá»›t trên hệ thống liên lạc ná»™i bá»™, tất cả trá»™n lẫn vá»›i nhau thà nh má»™t tạp âm ồn à o, Ä‘iên loạn.
Năm thứ hai ná»™i trú là má»™t lá»… trưởng thà nh. HỠđược tin cáºy hÆ¡n, đồng thá»i cÅ©ng phải nháºn lấy những công việc nặng ná» hÆ¡n, những trách nhiệm lá»›n lao hÆ¡n. Há» nhìn đám ná»™i trú má»›i đến vá»›i má»™t cảm giác vừa khinh thị vừa kiêu hãnh.
- Lũ khốn khổ, - Kat bảo với Paige, - chúng không hỠbiết mình đang lâm và o tình cảnh nà o. Rồi chúng sẽ biết ngay thôi.
Paige và Honey bắt đầu lo lắng cho Kat. Cô bị sụt cân, và có vẻ phiá»n muá»™n. Äang trò chuyện, há» thưá»ng chợt bắt gặp Kat nhìn và o khoảng không như mải lo nghÄ© Ä‘iá»u gì. Thỉnh thoảng Kat lại nháºn được má»™t cú phôn bà ẩn và sau má»—i lần, tình trạng u uất cá»§a cô cà ng trầm trá»ng hÆ¡n. Paige và Honey quyết định tìm hiểu cô bạn.
- Cáºu là m sao váºy? - Paige há»i. - Cáºu biết bá»n mình Ä‘á»u yêu quý cáºu, và nếu cáºu có vấn đỠgì, bá»n mình muốn được giúp đỡ.
- Cám Æ¡n. Mình hiểu các bạn, nhưng các bạn không là m gì được đâu. Äây là chuyện tiá»n bạc.
Honey ngạc nhiên nhìn Kat.
- Cáºu cần tiá»n để là m gì. Chúng ta chẳng bao giá» Ä‘i đâu Chúng ta chẳng có thá»i gian để mua sắm thứ gì. Chúng ta…
- Không phải cho mình. Cho thằng em mình cÆ¡. - Trước giá» Kat chưa bao giá» nhắc đến cáºu em trai.
- Mình không biết là cáºu có em trai. - Paige nói.
- Cáºu ấy có ở San Francisco không? - Honey há»i.
Kat ngáºp ngừng.
- Không. Nó ở Detroit. Rồi các cáºu sẽ gặp nó.
- Hay lắm. Cáºu ấy là m nghá» gì?
- Äại loại là thầu khoán, - Kat đáp mÆ¡ hồ. - Lúc nà y váºn may cá»§a Mike hÆ¡i xuống nhưng rồi nó sẽ lại báºt lên. Nó luôn luôn như váºy. Cầu Chúa cho mình nói đúng, Kat nghÄ©.
Harry Bowman được chuyển vá» từ má»™t chương trình thá»±c táºp ná»™i trú ở Iowa. Äó là má»™t anh chà ng vui nhá»™n, vô tư, thân thiện vá»›i tất cả má»i ngưá»i.
Một hôm, anh ta bảo Paige:
- Tối nay tôi là m má»™t bữa tiệc nhá». Nếu cô vá»›i bác sÄ© Hunter và bác sÄ© Taft đến được thì hay quá. Tôi nghÄ© các cô sẽ có má»™t dịp vui.
- Äồng ý, - Paige nói. - Chúng tôi mang gì đến nà o.
Bowman cưá»i.
- Không phải mang gì hết.
- Anh có chắc không? - Paige há»i. - Má»™t chai rượu, hoặc…
- Quên đi! Tôi sẽ là m ở căn hộ nhỠcủa mình.
Căn há»™ nhá» cá»§a Bowman hoá ra là má»™t dãy mưá»i phòng tầng mái, chất đầy đồ cổ.
Ba ngưá»i đà n bà bước và o, trố mắt kinh ngạc.
- Chúa Æ¡i! - Kat thốt lên. - Tất cả những thứ nà y ở đâu ra váºy?
- Tôi tốt phước có được má»™t ông bố giá»i giang. - Bowman nói. - Ông đã để lại cho tôi toà n bá»™ gia tà i.
- Váºy mà anh vẫn Ä‘i là m? - Kat thán phục.
Bowman mỉm cưá»i.
- Tôi thÃch là m bác sÄ©.
Bữa tiệc đứng bao gồm trứng cá Beluga, paté de campagne, cá hồi Scotch xông khói, sò tách vá», cà ng cua bể, xa lát trá»™n hẹ tây và sâm banh Cristal.
Bowman nói đúng. Bá»n hỠđã có má»™t buổi tối tuyệt vá»i Không biết cám Æ¡n anh thế nà o cho đủ, - Paige nói vá»›i Bowman trước khi há» ra vá».
- Thứ bảy các cô có rá»—i không? - Anh há»i.
- Có.
- Tôi có má»™t chiếc xuống máy nhá». Tôi sẽ cho các cô Ä‘i dạo má»™t chuyến.
- Thế thì còn gì bằng.
***
Lúc bốn giá» sáng, Kat bị lôi dáºy từ giấc ngá»§ ngon là nh trong phòng trá»±c.
- Bác sĩ Hunter, phòng cấp cứu số 3… Bác sĩ Hunter, phòng cấp cứu số 3.
Kat lê ra khá»i giưá»ng, cô cưỡng lại mệt nhá»c. Giụi mắt cho khá»i cÆ¡n buồn ngá»§, cô theo thang máy xuống phòng cấp cứu.
Má»™t nhân viên đón cô ở cá»a.
- Ông ta đang co rúm trong góc kia kìa. Ông ta đau quá.
Kat bước lại chá»— ngưá»i bệnh.
- Bác sÄ© Hunter đây, - cô nói giá»ng ngái ngá»§.
Anh ta rên lên.
Lạy Chúa, bác sĩ ơi. Hãy là m gì đi. Cái lưng nó giết tôi mất.
Kat cố kìm một cái ngáp.
- Anh đau bao lâu rồi.
- Hai tuần.
Kat nhìn anh ta, bối rối.
- Hai tuần? Sao anh không đến sớm hơn?
Anh ta cố cỠđộng, và nhăn nhó.
- Nói tháºt vá»›i bác sÄ© tôi ghét bệnh viện.
- Thế sao anh còn đến đây?
Mặt anh ta giãn ra.
- Sắp tới có một giải golf lớn, nếu bác sĩ không chữa lưng cho tôi thì tôi không chơi được mất.
Kat hÃt má»™t hÆ¡i dà i.
- Giải golf ư?
- Vâng.
Kat cố gắng kiá»m chế.
- Tôi bảo cho mà biết. Vá» nhà đi. Uống hai viên aspirin, và nếu sáng mai chưa đỡ, lúc ấy hẵng gá»i tôi.
Cô đùng đùng ra khá»i phòng, để mặc anh ta há hốc miệng nhìn theo.
***
Xuồng máy nhá» cá»§a Harry Bowman hoá ra là má»™t du thuyá»n tám động cÆ¡ dà i năm mươi bá»™.
- Xin má»i lên boong! - Anh ta đón Paige, Kat và Honey ở bến tà u.
Ba ngưá»i đà n bà ngó chiếc thuyá»n, thán phục.
- Äẹp quá! Paige nói.
Há» du ngoạn trong vịnh ba tiếng liá»n, thưởng thức má»™t ngà y nắng ấm. Suốt mấy tuần lá»…, đây là lần đầu tÃên hỠđược xả hÆ¡i.
Khi hỠthả neo ngoà i đảo Angel, ăn một bữa trưa ngon là nh, Kat nói:
- Thế nà y mới là sống. Thôi đừng lên bỠnữa.
- Nói được đấy. - Honey nói.
Tóm lại, đó là một buổi thần tiên.
Khi hỠtrở lại bến tà u, Paige nói.
- Không thể tả được tôi thÃch thú đến thế nà o.
- Tôi rất mừng, - Bowman vỗ và o tay cô, - chúng ta sẽ còn đi nữa. Bất cứ lúc nà o. Tôi luôn sẵn sà ng đón ba cô.
Tháºt là má»™t ngưá»i đà n ông dá»… thương, Paige nghÄ©.
Honey thÃch là m việc ở khoa sản. Äó là má»™t phòng bệnh trà n đầy hy vá»ng và sá»± sống, trong má»™t nghi lá»… hân hoan bất táºn. Những ngưá»i là m mẹ lần đầu thì vừa hăm hở vừa sợ hãi. Những cá»±u sản phụ thì chỉ mong chóng xong việc.
Một bà sắp đẻ nói với Honey.
- Æ n Chúa! Tôi sắp được thấy lại ngón chân tôi rồi!
Nếu Paige có má»™t quyển nháºt ký, hẳn cô đã đánh dấu ngà y 15 tháng Tám bằng chữ Ä‘á». Äó là ngà y Jimmy Ford Ä‘i và o cuá»™c Ä‘á»i cô.
Jimmy là má»™t nhân viên phục vụ bệnh viện, vá»›i nụ cưá»i rạng rỡ và tâm tÃnh yêu Ä‘á»i nhất mà Paige từng gặp. Anh gầy nhá», trông như má»›i mưá»i bảy. Nhưng thá»±c tế đã hai nhăm tuổi, và di chuyển khắp các hà nh lang bệnh viện như má»™t cÆ¡n bão vui tươi.
Không có gì là quá buồn phiá»n vá»›i Jimmy. Anh thưá»ng xuyên chạy việc vặt cho tất cả má»i ngưá»i, hoà n toà n không có cảm giác vỠđịa vị và đối xá» vá»›i bác sÄ©, y tá hay ngưá»i gác cổng hệt như nhau.
Jimmy Ford thÃch kể chuyện cưá»i.
- Các vị đã nghe chuyện má»™t bệnh nhân bị bó cứng ngưá»i chưa? Thằng cha nằm giưá»ng bên cạnh há»i anh ta là m nghá» gì. "Tôi là m nghá» lau cá»a sổ ở cao ốc Empire State Building". Gã kia lại há»i: "Anh bá» nghá» khi nà o?". Ngưá»i bó bá»™t đáp: "Trên đưá»ng rÆ¡i xuống".
Jimmy ngoác miệng cưá»i rồi vá»™i và ng Ä‘i giúp má»™t ai đó.
Jimmy ngưỡng mộ Paige.
- Một ngà y kia tôi sẽ trở thà nh bác sĩ. Tôi muốn được như chị.
Anh ta hay mang cho Paige những món quà nhá» và i thanh kẹo, dăm thứ đồ chÆ¡i ngá»™ nghÄ©nh. Và má»—i tặng váºt lại kèm theo má»™t chuyện cưá»i.
- Ở Houston, má»™t ngưá»i đà n ông chặn má»™t khách bá»™ hà nh lại và há»i: "Äến bệnh viện theo đưá»ng nà o nhanh nhất?". Ngưá»i kia trả lá»i: "Hãy nói Ä‘iá»u gì đó tồi tệ vá» Texas".
Những chuyện đùa dá»… sợ, nhưng Jimmy đã là m cho chúng nghe tháºt khôi hà i.
Anh ta đến bệnh viện cùng một giỠvới Paige, và phóng xe máy tới chỗ cô.
Má»™t bệnh nhân há»i: "Ca mổ cá»§a tôi có nguy hiểm không?". "Ông không thể có má»™t ca mổ nguy hiểm vá»›i hai trăm đô-la".
Và anh ta lại phóng đi.
Khi cả Paige, Kat và Honey cùng được má»™t ngà y rảnh rá»—i, há» Ä‘i khám phá San Francisco. Há» thăm quan Cối xay gió Hà Lan và Vưá»n trà Nháºt Bản. Há» ra Bến tà u đánh cá và đi xe cáp treo. Há» xem kịch ở Nhà hát Curran và ăn tối ở quán Maharani trên đưá»ng Post. Tất cả bồi bà n Ä‘á»u là ngưá»i ấn, và trước sá»± ngạc nhiên cá»§a Kat và Honey, Paige nói chuyện vá»›i há» bằng tiếng Hindu.
Hum Hindustani baht babut ocho bolta hi và từ giây phút đó, quán ăn thuá»™c vá» há».
- Cáºu há»c nói tiếng Ấn ở đâu ra váºy? - Honey há»i.
- Tiếng Hindu chứ, - Paige nói. Rồi ngáºp ngừng. - Bá»n mình… mình có sống ở Ấn Äá»™ má»™t thá»i gian.
"Vẫn còn sâu Ä‘áºm quá. - Cô và Alfred đứng ở Agla, dán mắt và o Taj Mahal. - Vua Jahan đã xây ngôi Ä‘á»n nà y để tưởng niệm vợ ông ta. Mất hai mươi năm đấy, Alfred.
"Anh sẽ xây cho em một Taj Mahal. Lâu bao nhiêu anh không cần biết!
"Äây là Karen Turner. Vợ tôi.
Cô nghe gá»i tên mình, và tỉnh lại.
- Paige… Mặt Kat lá»™ vẻ lo lắng. - Cáºu có sao không thế?
- Không. Mình không sao cả.
Những ngà y giá» không chịu nồi vẫn tiếp tục. Má»™t năm má»›i nữa đến và đi, năm thứ hai lướt và o năm thứ ba, và vẫn không có gì thay đổi. Bệnh viện vô cảm vá»›i thế giá»›i bên ngoà i. Chiến tranh, nạn đói và thảm hoạ ở những đất nước xa xôi tháºt má» nhạt vá»›i những cÆ¡n bệnh sống chết mà há» phải đối phó hai mươi tư giá» trong má»™t ngà y.
Há»… khi nà o Kat và Paige gặp nhau trong hà nh lang bệnh viện, Kat lại toét miệng cưá»i và há»i.
- Thở được chứ hả?
- Cáºu ngá»§ lần cuối cùng khi nà o? - Paige há»i lại.
Kat thở dà i.
- Ai mà nhớ được!
Há» hối hả hết ngà y nà y sang đêm khác, cố bắt kịp sá»± khẩn cấp triá»n miên, nuốt vá»™i và i miếng san-Ä‘uých khi có dịp và uống cà phê nguá»™i ngắt trong những chiếc tách bằng giấy.
Sá»± quấy rối tình dục dưá»ng như đã trở thà nh má»™t phần trong Ä‘á»i sống cá»§a Kat. Không chỉ các bác sÄ© liên tục buông lá»i gợi ý, mà cả các bệnh nhân cÅ©ng toan rá»§ cô lên giưá»ng. Há» cÅ©ng nháºn được phản ứng như đám bác sÄ©. Không có gã đà n ông nà o trên Ä‘á»i được động và o ta. Và cô thá»±c sá»± tin Ä‘iá»u đó.
Lại má»™t cú phôn nữa cá»§a Mike đến và o giữa buổi sáng báºn rá»™n.
- Chà o chị.
Kat biết Ä‘iá»u gì sẽ đến. Cô đã gá»i cho Mike tất cả tiá»n dà nh dụm được, nhưng sâu trong tâm thức, cô hiểu dù cô có gá»i bao nhiêu cÅ©ng không bao giỠđủ.
- Kat, em tá»± rá»§a mình phải phiá»n tá»›i chị. Tháºt đấy mà . Nhưng em hÆ¡i kẹt. - Giá»ng cáºu ta méo mó.
- Mike… em có là m sao không?
- á»’ có. Nhưng không nghiêm trá»ng đâu. Chỉ vì em nợ tiá»n má»™t ngưá»i mà hắn lại cần trả ngay. Không biết…
- Äể chị xem có thể là m được gì. - Kat ngao ngán nói.
- Cám Æ¡n. Em có thể luôn luôn trông cáºy và o chị, đúng không? Em thương chị lắm.
- Chị cũng thương em, Mike ạ.
Má»™t hôm, Kat há»i Paige và Honey.
- Các cáºu có biết cả lÅ© chúng ta cần cái gì không?
- Ngủ một tháng chứ gì?
- Má»™t kỳ nghỉ. Äó là cái chúng ta phải là m, dạo chÆ¡i Cham-Elysees và dà mÅ©i và o những cá»a hà ng đắt tiá»n ở đó.
- Äúng rồi. Là m má»™t chuyến tà u hạng nhất, - Paige cưá»i khúc khÃch. - Chúng ta sẽ ngá»§ suốt ngà y và chÆ¡i suốt đêm.
Honey phá ra cưá»i.
- Nghe được đấy.
- Mấy tháng nữa chúng ta có kỳ nghỉ phép rồi. - Paige gợi ý. - Tại sao chúng ta không lên kế hoạch đi đâu đó một chuyến?
- Sáng kiến tuyệt diệu. - Kat hăng hái nói. - Thứ bảy ghé qua một hà ng du lịch nhé.
HỠdà nh ba ngà y sôi nổi vạch kế hoạch.
- Mình thèm đến London chết đi được. Biết đâu chúng mình lại được thấy Nữ hoà ng.
- Paris mới là nơi mình muốn đến. Nó được coi là thà nh phố lãng mạn nhất thế giới.
- Mình lại muốn bÆ¡i thuyá»n gondola dưới ánh trăng Venice.
"Có lẽ chúng ta sẽ Ä‘i Venice hưởng tuần trăng máºt, Paige nhỉ, Alfred từng nói thế. Em có thÃch không".
"Ôi thÃch chứ!"
Cô tá»± há»i Alfred có đưa Karen Ä‘i Venice hưởng tuần trăng máºt cá»§a há» không.
***
Sáng thứ bảy, ba cô gái ghé qua hãng du lịch Cormche trên đưá»ng Powell.
Ngưá»i đà n bà sau quầy Ä‘on đả.
- Các cô cần chuyến nà o ạ?
- Chúng tôi muốn đi châu Âu: London, Paris, Venice…
- Hay quá, chúng tôi có má»™t số tua trá»n gói hạng rẻ đây.
- Không, không, không. - Paige nhìn Honey và toét miệng cưá»i. - Hạng nhất.
- Äúng. Máy bay hạng nhất. - Kat đế và o.
- Khách sạn hạng nhất. Honey thêm.
- Có ngay, tôi có thể giới thiệu khách sạn Ritz ở London, Crillon ở Paris, Cipriam ở Venice và …
- Sao chúng ta không xin và i cuốn quảng cáo nhỉ? - Paige nói. - Chúng ta có thể xem xét và quyết định.
- Thế cÅ©ng được, - ngưá»i đại lý du lịch nói.
Paige xem một cuốn quảng cáo.
- Hãng có nháºn cho thuê du thuyá»n nữa à ?
- Vâng.
- Tốt. Chúng ta có thể thuê một cái.
- Tuyệt. - Ngưá»i đại lý vÆ¡ má»™t táºp quảng cáo và đưa cho Paige. Khi nà o các cô sẵn sà ng hãy báo cho tôi biết. Tôi rất sung sướng được phục vụ các cô.
- Chúng tôi sẽ gá»i cho bà , - Honey hứa.
Khi há» ra đến ngoà i, Kat cưá»i rÅ© và nói:
- Chẳng có gì giống như một mơ ước hão, đúng không?
- Äứng lo, - Paige quả quyết. - Má»™t ngà y kia chúng ta sẽ có thể đến tất cả những nÆ¡i đó.
|

11-08-2008, 09:01 PM
|
 |
Äá»™i Xung KÃch 
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Äất Võ Anh Hùng
Bà i gởi: 4,793
Thá»i gian online: 2 tuần 1 ngà y 6 giá»
Thanks: 24
Thanked 24,250 Times in 1,767 Posts
|
|
Chương 10
Seymour Wilson, chá»§ nhiệm khoa ná»™i cá»§a bệnh viện Embarcadero Country là con ngưá»i bất lá»±c trước công việc vô biên. Có quá nhiá»u bệnh nhân, lại quá Ãt y bác sÄ©, và quá Ãt thá»i gian trong má»™t ngà y. Ông cảm thấy mình giống như thuyá»n trưởng má»™t con tà u Ä‘ang đắm, chạy lăng xăng má»™t cách vô hiệu để cố bÃt lại lá»— rò.
Hiện tại, mối lo trước mắt cá»§a bác sÄ© Wilson là Honey Taft. Trong khi má»™t số bác sÄ© có vẻ rất thÃch cô ta thì những bác sÄ© ná»™i trú và y tá đáng tin cáºy vẫn tiếp tục báo cáo rằng Taft không có khả năng là m việc.
Wilson rút cục phải tới gặp Ben Wallace.
- Tôi muốn tống khứ má»™t trong các bác sÄ© cá»§a chúng ta, - Ông nói. - Äám ná»™i trú cùng ê kÃp nói vá»›i tôi rằng cô ta không có năng lá»±c.
Wallace đã nhá»› ra Honey. Cô ta là ngưá»i có Ä‘iểm cao kỳ lạ và má»™t lá»i giá»›i thiệu rá»±c rỡ.
- Tôi không hiểu. - Ông nói. - Hẳn có nhầm lẫn gì đây ông đăm chiêu giây lát rồi tiếp. - Seymour, tôi bảo anh cách nà y. Tay nà o khét tiếng nhất trong đám nhân viên của anh?
- Bác sĩ Ted Allison.
- Xong rồi. Sáng mai phái Honey Taft đi tua với Allison. Yêu cầu hắn báo cáo lại vỠcô ta. Nếu hắn cũng bảo cô ta thiếu năng lực, tôi sẽ tống cổ ngay.
- Có lý đấy Wilson nói. - Cám ơn Ben.
Và o bữa trưa, Honey kể với Paige là cô được phân công đi tua với bác sĩ Allison sáng ngà y mai.
- Tớ biết lão ta, - Paige nói, - tiếng tăm lão khiếp lắm.
- Tá»› cÅ©ng nghe đồn váºy, - Honey trầm ngâm.
Cùng lúc đó, ở má»™t nÆ¡i khác trong bệnh viện Seymour, Wilson Ä‘ang nói chuyện vá»›i Ted Allison, má»™t tay kỳ cá»±u vá»›i hai mươi năm trong nghá». Ông ta đã từng là má»™t sÄ© quan quân y trong hải quân và ông ta vẫn còn tá»± hà o vá»›i cái trò "đá Ä‘Ãt".
Seymour Wilson nói.
- Tôi muốn ông để mắt chặt chẽ tới bác sĩ Taft. Nếu cô ta không qua được, loại luôn. Ông hiểu chứ?
- Hiểu!
Ông ta Ä‘ang mong má»™t cú như thế nà y. CÅ©ng như Seymour Wilson, Ted Allison khinh miệt những kẻ dốt nát. HÆ¡n nữa, ông ta lại mang má»™t niá»m tin mạnh mẽ rằng nếu đà n bà muốn có mặt ở ngà nh y, há» phải là m y tá.
Sáu giá» sáng hôm sau, đám ná»™i trú táºp trung ở hà nh lang để bắt đầu tua cá»§a há». Cả nhóm gồm bác sÄ© Allison, Tom Bensson - trợ lý trưởng cá»§a ông ta và năm bác sÄ© ná»™i trú, trong đó có Honey Taft.
Allison nhìn Honey nghÄ©. ÄÆ°á»£c lắm, bà thầy thuốc, để xem bà là m ăn ra sao. Rồi ông ta quay sang lệnh cho cả nhóm.
- Äi nà o!
Bệnh nhân đầu tiên ở phòng số 1 là má»™t cô gái nằm trên giưá»ng trùm khăn kÃn mÃt. Em Ä‘ang ngá»§ khi cả nhóm lại gần.
- Tôi muốn tất cả các vị hãy xem biểu đồ của cô bé nà y. - Bác sĩ Allison nói.
Äám ná»™i trú xúm và o nghiên cứu biểu đồ bệnh án. Bác sÄ© Allison quay sang Honey.
- Bệnh nhân nà y bị sốt, ngưá»i á»›n lạnh, bải hoải, biếng ăn, kèm theo ho và viêm phổi. Chẩn Ä‘oán cá»§a cô thưa bác sÄ© Taft?
Honey đứng đó, cau mà y im lặng.
- Thế nà o?
- Vâng, - Honey nói trầm ngâm. - Có thể nói cô bé đã mắc bệnh vi rút vẹt - sốt do vẹt.
Allison nhìn cô ngỡ ngà ng.
- Äiá»u gì Ä‘iá»u gì khiến cô nghÄ© váºy?
- Triệu chứng Ä‘iển hình cá»§a bệnh vi rút vẹt và tôi được biết cô ta Ä‘i là m ngoà i giỠở cá»a hà ng bán vẹt. Bệnh lây từ những con vẹt ốm.
Allison gáºt đầu cháºm chạp.
- Rất… rất tốt. Cô biết cách Ä‘iá»u trị chứ?
- Vâng. Tetraxyline cho mưá»i ngà y, nằm nghỉ tuyệt đối trên giưá»ng và uống tháºt nhiá»u nước.
Allison quay sang cả nhóm.
- Các vị có nghe thấy không? Bác sĩ Taft hoà n toà n đúng.
HỠchuyển sang bệnh nhân tiếp theo.
Allison nói.
- Kiểm tra biểu đồ cá»§a ngưá»i nà y, ta thấy bệnh nhân bị nổi nhiá»u cụm nhá»t, chảy máu, mệt má»i. Hãy đưa ra chẩn Ä‘oán.
Má»™t bác sÄ© ná»™i trú há»i ướm:
- Có vẻ như một loại viêm phổi.
Bác sĩ thứ hai phát biểu.
- Có thể là ung thư.
Allison quay sang Honey.
- Chẩn đoán của cô là gì, bác sĩ Taft?
Honey trông vẻ đăm chiêu.
- Ngay từ đầu, tôi đã muốn nói đây là bệnh bụi do sợi, một dạng ngộ độc chất thạch miên. Biểu đồ cho biết bệnh nhân là m việc ở xưởng sản xuất thảm.
Ted Allison không giấu nổi sự thán phục.
- Xuất sắc! Tháºt xuất sắc! Cô biết cách Ä‘iá»u trị chứ?
- Rất tiếc, hiện nay chưa có cách chữa trị riêng cho trưá»ng hợp nà y.
Ấn tượng cà ng mạnh mẽ. Trong hai giá» tiếp theo đó Hunter đã chẩn Ä‘oán được má»™t ca hiếm có cá»§a há»™i chứng Ruiter, má»™t trưá»ng hợp viêm xương biến dạng và má»™t ca sốt rét.
Khi tua của hỠkết thúc, bác sĩ Allison bắt tay Honey.
- Tôi không phải là ngưá»i dá»… bị gây ấn tượng nhưng tôi muốn nói rằng bác sÄ© sẽ có má»™t tương lai sán lạn.
Honey đỠmặt.
- Cám ơn bác sĩ Allison.
- Và tôi nhất định sẽ bảo vá»›i Ben Wallace như váºy. Ông ta nói và bước Ä‘i.
Tom Bensson, trợ lý trưởng cá»§a bác sÄ© Allison nhìn Honey, mỉm cưá»i.
- Ná»a tiếng nữa gặp nhau nhé, cô em!
***
Paige cố tránh khá»i đưá»ng Ä‘i cá»§a bác sÄ© Athur Kane - 007, nhưng há»… có dịp là lão lại nhá» Paige phụ mổ và má»—i lần gặp lão ta lại cà ng sấn sổ hÆ¡n.
- Sao em không chịu Ä‘i vá»›i anh? Chắc em có cá»§a ngưá»i khác rồi chứ gì?
Hoặc:
- Nà y cưng, anh ngắn ngưá»i tháºt nhưng đâu phải chá»— nà o cÅ©ng ngắn. Em hiểu anh muốn nói gì không?
Paige đã tá»›i mức khiếp sợ má»—i khi phải là m việc vá»›i lão. Hết lần nà y tá»›i lần khác, cô phải chứng kiến Kane tiến hà nh những phẫu thuáºt không cần thiết và lôi ra những cÆ¡ quan là nh lặn cá»§a bệnh nhân. Má»™t hôm, trong khi cùng Kane tá»›i phòng mổ, cô há»i.
- Hôm nay chúng ta sẽ mổ gì, bác sĩ?
- Mổ và cá»§a ông ta! - Lão nhìn vẻ mặt cá»§a Paige. - Äùa đấy mà , cô em.
- Lẽ ra phải cho lão là m ở lò mổ hay hà ng thịt. - Paige tức giáºn kể vá»›i Kat sau đó - Lão ta không có quyá»n mổ xẻ bá»a bãi ngưá»i ta.
Sau má»™t ca phẫu thuáºt cá»±c kỳ vô lý, Kane quay sang Paige và lắc đầu.
- Tệ quá. Tôi không biết ông ta có qua nổi không?
Paige không thể giấu được sự phẫn nộ nữa. Cô quyết định nói chuyện với Tom Chang.
- Cần phải có ai đó báo cáo vỠKane. Ông ta đang giết bệnh nhân đấy.
- Bạn cứ quá lo.
- Không đâu. Tháºt kinh khá»§ng khi hỠđể cho lão Ä‘iên ấy là m phẫu thuáºt. Äó là tá»™i ác. Cần phải đưa lão ra trước há»™i đồng ká»· luáºt.
- Thế thì hay ho gì? Cần phải có thêm những bác sÄ© khác ra là m chứng nhưng chẳng ai muốn dây và o lão. Äây là má»™t cá»™ng đồng khép kÃn và chúng ta phải sống trong đó, Paige ạ. Hầu như không thể có chuyện má»™t bác sÄ© ra là m chứng chống lại bác sÄ© khác. Tất cả chúng ta Ä‘á»u có nhược Ä‘iểm và chúng ta cần đến nhau rất nhiá»u. Hãy bình tÄ©nh lại. Mình sẽ đưa bạn Ä‘i ăn trưa.
Paige thở dà i.
- Thôi được, nhưng tháºt là má»™t hệ thống chấy ráºn.
Và o bữa trưa, Paige há»i.
- Cáºu và Sye thế nà o rồi.
Phải mất một lúc Tom mới đáp lại.
- Mình… bá»n mình vẫn gay lắm. Công việc đã triệt phá cuá»™c hôn nhân cá»§a mình. Mình không biết phải là m sao đây.
- Rồi đâu sẽ và o đó thôi. - Paige an ủi.
- Nhưng không bao giỠcòn như xưa nữa. - Chang nói ảm đạm.
Paige ngẩng đầu lên nhìn anh. Chang quả quyết.
- Mình sẽ tự tỠnếu cô ấy bỠmình.
***
Sáng hôm sau, Athur Kane được bố trà má»™t ca mổ tháºn. Chá»§ nhiệm khoa phẫu thuáºt bảo vá»›i Paige.
- Bác sĩ Kane đỠnghị cô phụ mổ cho ông ta ở phòng số 4.
Mồm miệng Paige bá»—ng nhiên khô khốc. Cứ nghÄ© đến việc phải gần lão cô cÅ©ng đã thấy lợm giá»ng rói.
- Có thể gá»i ngưá»i khác không ạ? - Paige dè dặt há»i.
- Ông ấy đang đợi cô, bác sĩ Paige.
Paige thở dà i.
- Thôi được.
Khi Paige đi xong đôi găng, ca mổ đã bắt đầu.
- Giúp tôi một tay, cưng. - Kane bảo Paige.
Bụng cá»§a bệnh nhân đã được quét má»™t lá»›p dung dịch Iode và đưá»ng rạch đã thá»±c hiện ở phần bụng trên, phÃa bên phải, ngay dưới khung xương sưá»n. Rất tốt, cho đến lúc nà y, Paige nghÄ©.
- Dao mổ!
Y tá chÃnh đưa cho bác sÄ© Paige con dao mổ.
Lão ta ngẩng lên.
- Báºt nhạc!
Má»™t tÃch tắc sau, nhạc từ đĩa CD đã vang lên.
-Hăng hái lên nà o. - Lão ta quay sang Paige. - Bắt đầu bovie, cô em.
- Cô em, Paige nghiến chặt răng và cầm lấy bovie một dụng cụ đốt điện. Cô bắt đầu đốt cầm máu các động mạch để giảm bớt lượng máu trong ổ bụng. Ca mổ tiến triển tốt.
- Tạ ơn Chúa, Paige nghĩ.
- Gạc.
Y tá chÃnh đưa cho Kane má»™t miếng gạc.
- Tốt. Hút Ä‘i. - Lão ta cắt quả tháºn khi nó vừa lá»™ ra. - Con quá»· nhỠđây rồi. Hút nữa. - Lão gắp quả tháºn lên bằng forcep. - ÄÆ°á»£c rồi. Khâu ông ta lại thôi.
Lần đầu tiên má»i việc Ä‘á»u xuôn xẻ, nhưng vẫn có cái gì đó là m Paige lo lắng. Cô nhìn sát quả tháºn hÆ¡n.
- Nó có vẻ là nh lặn. Cô cau mà y, băn khoăn.
Trong khi bác sĩ Kane bắt dầu khâu cho bệnh nhân, Paige vội chạy tới chỗ hình chụp X quang trên khung được chiếu sáng. Cô quan sát một thoáng rồi khẽ kêu lên.
- Ôi lạy Chúa!
Bác sÄ© Kane đã cắt nhầm phải bên tháºn tốt.
***
Ba mươi phút sau, Paige ở trong văn phòng của Ben Wallace.
- Lão lôi quách quả tháºn là nh lặn ra và để lại quả bị bệnh! - Giá»ng Paige run run. - Phải tống tên đồ tể đó và o tù.
Ben Wallace nói, má»m má»ng:
- Paige, tôi đồng ý vá»›i cô là chuyện đó tháºt đáng tiếc nhưng rõ rà ng không phải do chá»§ tâm. Äó chỉ là má»™t sÆ¡ suất, và …
Má»™t sÆ¡ suất? Bệnh nhân sẽ phải sống nhá» bằng máy móc suốt Ä‘á»i. Phải có ai trả giá cho chuyện nà y chứ.
- Hãy tin tôi, chúng ta sẽ có một sự kiểm tra, đánh giá.
Paige biết Ä‘iá»u đó có nghÄ©a là gì: Má»™t nhóm bác sÄ© sẽ xem xét lại sá»± việc xảy ra nhưng sẽ được tiến hà nh hết sức bà máºt và thông tin sẽ được giữ bà máºt vá»›i công luáºn và vá»›i chÃnh bệnh nhân.
- Bác sĩ Wallace…
- Paige, cô là một thà nh viên trong đội chúng ta. Cô phải có tinh thần đồng đội.
- Lão ta không có quyá»n là m việc trong bệnh viện nà y. Hay bất cứ bệnh viện nà o khác.
- Cô cần nhìn toà n cục. Nếu ông ta bị Ä‘uổi việc sẽ gây ra dư luáºn xấu và là m tổn hại đến thanh danh cá»§a bệnh viện. Chúng ta có thể phải đương đầu vá»›i các Ä‘oà n thanh tra.
- Nhưng còn những ngưá»i bệnh thì sao?
- Chúng ta sẽ gắt gao hÆ¡n vá»›i bác sÄ© Kane. - Ông ta nhoà i ngưá»i tá»›i trước. - Tôi sẽ cho cô và i lá»i khuyên.
Khi nà o hà nh nghá» riêng, cô phải có thiện chà vá»›i những đồng nghiệp khác. Bằng không, cô sẽ chẳng là m ăn được gì đâu. Tôi có thể nói chắc chắn vá»›i cô như váºy.
Paige đứng lên.
- Váºy là ông sẽ không là m gì?
- Tôi đã nói rồi, chúng tôi sẽ là m cái việc kiểm tra đánh giá nội bộ.
- Và chỉ có thế thôi?
- Chỉ có thế thôi.
***
- Tháºt vô lý, - Paige nói. Cô Ä‘ang ăn trưa vá»›i Kat và Honey trong căng tin.
Kat lắc đầu.
- Nà o ai bảo cuá»™c Ä‘á»i phải có lý đâu.
Paige nhìn khắp gian phòng lát gạch men trắng vô khuẩn.
- Cái chốn nà y khiến mình phát ngấy. Tất cả Ä‘á»u bệnh hoạn.
- Nếu không hỠđã chẳng và o đây, - Kat nói.
- Tại sao chúng ta không là m một bữa tiệc nhỉ? - Honey gợi ý.
- Má»™t bữa tiệc? Cáºu nói cái gì thế? - Kat há»i.
Giá»ng Honey bá»—ng sôi nổi hẳn:
- Chúng ta có thể đặt rượu và Ãt đồ ăn cho tá» tế, má»™t bữa tiệc ra tiệc. Mình nghÄ© chúng ta phải là m má»™t cái gì đó mà vui vẻ lên.
Paige nghĩ một lát.
- Các cáºu biết không, sáng kiến không tồi. Chúng ta là m Ä‘i!
- Thoả thuáºn rồi nhé. Äể tá»› tổ chức cho, - Honey nói. - Chúng ta sẽ là m sau chuyến Ä‘i tua ngà y mai.
***
Athur Kane sán lại gần Paige trong hà nh lang.
Giá»ng lão lạnh ngắt.
- Mà y là má»™t con bé há»—n xược. Phải có ai đó dáºy cho mà y câm miệng!
Và lão ta bỠđi.
Paige nhìn theo lão, nghi hoặc. Wallace đã kể vá»›i lão. Lẽ ra ông ta không nên là m như thế. Nếu cô bị mang tiếng là má»™t ngưá»i chuyên tố cáo các bác sÄ© đồng nghiệp… Mình có nên là m thế nữa không? Paige nghÄ© ngợi. Nhất định là có!
Tin vá» bữa tiệc do ba nữ bác sÄ© tổ chức lan ra nhanh chóng. Tất cả các bác sÄ© ná»™i trú Ä‘á»u góp tiá»n và o. Má»™t thá»±c đơn phong phú được đặt tại nhà hà ng Erme và rượu được mang đến từ cá»a hà ng bên cạnh.
Bữa tiệc được bắt đầu và o hồi năm giỠở phòng nghỉ dà nh cho bác sÄ©. Rượu và đồ ăn được Ä‘em đến lúc 4 giá» 30. Tháºt là linh đình. Những đĩa hải sản và tôm hùm, tôm he, nhiá»u loại patê, thịt băm viên Thuy Äiển, mỳ xà o nóng, hoa quả và các món tráng miệng.
Khi Paige, Kat và Honey đến lúc 5 giá», trong phòng đã đầy cháºt đám ná»™i trú hăng hái, sinh viên thá»±c táºp và các y tá Paige quay sang Honey.
- Tháºt là sáng kiến tuyệt diệu!
Honey mỉm cưá»i.
- Cám ơn.
Tiếng thông báo dội lên từ loa phóng thanh.
- Bác sĩ Finley và Kettler đến phòng cấp cứu. Stat.
Hai bác sÄ© Ä‘ang cắn dở con tôm nhìn nhau thở dà i rồi vá»™i vã rá»i khá»i phòng.
Tom Chang lại gần Paige.
- Chúng ta phải tổ chức tiệc mỗi tuần. - anh nói.
- Äúng đấy. Chúng ta…
Tiếng loa lại xổ ra.
- Bác sĩ Chang… phòng 317… Bác sĩ Chang… phòng 317.
Và một phút sau.
- Bác sĩ Smythe… phòng cấp cứu số 2… bác sĩ Smythe đến phòng cấp cứu số 2.
Loa phóng thanh không dừng lại nữa. Trong vòng ba mươi phút gần như tất cả bác sÄ© và y tá Ä‘á»u bị gá»i tá»›i má»™t ca cấp cứu nà o đó. Honey nghe gá»i tên mình, rồi Paige và Kat.
- Mình không thể tin nổi Ä‘iá»u Ä‘ang xảy ra. - Kat nói. - Các cáºu có biết ngưá»i ta vẫn thưá»ng nói đến thần há»™ mệnh không? Mình nghÄ© số mệnh ba chúng ta đã bị bùa chú bởi má»™t con quá»·.
Äó là má»™t lá»i tiên tri.
Sáng thứ hai tuần sau, khi Paige hết phiên trực và trở ra xe, hai lốp xe đã bị rạch nát. Cô nhìn chằm chằm, không sao tin nổi. Phải có ai đó dạy cho mà y câm miệng!
VỠđến căn hộ, cô bảo Kat và Honey.
- Phải coi chừng Athur Kane. Hắn điên đấy.
|

11-08-2008, 09:02 PM
|
 |
Äá»™i Xung KÃch 
|
|
Tham gia: Jun 2008
Äến từ: Äất Võ Anh Hùng
Bà i gởi: 4,793
Thá»i gian online: 2 tuần 1 ngà y 6 giá»
Thanks: 24
Thanked 24,250 Times in 1,767 Posts
|
|
Chương 11
Kat bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại.
- Chị Kat, Mike đây. - Cô nhá»m dáºy, tim bá»—ng Ä‘áºp thình thịch.
- Mike, em có là m sao không? - Cô nghe tiếng cáºu em cưá»i.
- Chưa bao giỠtốt hơn, chị ạ. Cám ơn chị và bạn chị.
- Bạn chị?
- Ngà i Dinetto.
- Ai? - Kat cố táºp trung trong trạng thái chao đảo vì mất ngá»§.
- Ngà i Dinetto. Ông ta đã cứu cuộc đởi em.
Kat không hiểu cáºu em Ä‘ang nói gì.
- Mike…
- Chị có biết cái bá»n mà em nợ tiá»n không? Ngà i Dinetto đã là m chúng không dám quấy quả em nữa. Äúng là má»™t con ngưá»i hà o hiệp. Và ông ấy quan tâm đến chị đấy, Kat.
Kat đã quên sá»± cố vá»›i Dinetto ngà y nà o, và giỠđây nó bá»—ng hiện vá». "Nà y cô kia, cô không biết Ä‘ang nói chuyện vá»›i ai hả. Tốt hÆ¡n hãy là m những gì ông ta bảo. Äây là ngà i Lou Dinetto".
Mike vẫn đang nói.
- Em sẽ gá»i cho chị Ãt tiá»n, Kat. Bạn chị đã thu xếp việc là m cho em.
Bạn chị. Kat thấy lo.
- Mike, hãy nghe chị. Chị muốn em nên tháºn trá»ng.
Cô lại nghe thấy tiếng cáºu em cưá»i.
- Äừng lo! Em từng bảo chị là đá»i em sẽ lên hương mà . Em đã nói đúng chưa?
- Hãy tá»± lo cho mình, Mike ạ. Äừng…
Liên lạc đã bị cắt.
Kat không thể nà o ngủ lại được. Dinetto! Sao gã biết vỠMike, và tại sao gã lại giúp nó.
Äêm hôm sau, khi Kat ra khá»i bệnh viện, má»™t chiếc Limousine Ä‘en đợi cô ở chắn kiểm soát. Shadow và Rhino đứng cạnh xe.
Kat vừa định vượt qua thì Rhino lên tiếng.
- Và o đi bác sĩ. Ngà i Dinetto đang chỠgặp cô.
Cô quan sát gã đà n ông trong má»™t thoáng. Rhino trông tháºt gá»›m ghiếc nhưng Shadow má»›i là kẻ khiến cho Kat sợ. Có má»™t cái gì đó chết chóc trong vẻ bất động cá»§a hắn. Và o hoà n cảnh khác, Kat đã chẳng bao giá» ngồi và o chiếc xe nà y nhưng cú Ä‘iện thoại cá»§a Mike khiến cô bối rối, và lo ngại.
Cô được đưa tới một căn hộ nhỠở ngoại ô thà nh phố, Dinetto đang đợi cô.
- Cám Æ¡n cô đã đến, bác sÄ© Hunter, - gã nói. - Tôi đánh giá cao đấy. Má»™t ngưá»i bạn cá»§a tôi bị má»™t tai nạn nhá». Tôi muốn cô xem cho hắn.
- Ông Ä‘ang là m gì vá»›i Mike váºy? - Kat há»i.
- Có gì đâu gã đáp tỉnh bÆ¡, - tôi nghe nói Mike có má»™t rắc rối nhá», và tôi quyết định gỡ há»™ cáºu ta.
- Là m sao… là m sao ông biết vá» Mike? - Kat há»i. - à tôi nói rằng nó là em tôi và …
Dinetto mỉm cừá»i.
- Äó là việc cá»§a tôi. Chúng ta là bạn, chúng ta phải giúp đỡ nhau. Mike dÃnh vá»›i mấy thằng cha bất hảo và tôi giúp cáºu ấy thoát ra. Cô phải cám Æ¡n tôi má»›i đúng.
- Tôi biết ơn ông, - Kat nói, - tôi thực sự biết ơn.
- Tốt! Cô cũng biết từ "phủi tay" chứ?
Kat lắc đầu.
- Tôi không là m Ä‘iá»u gì phi pháp đâu.
- Phi pháp! - Dinetto nói. Gã tá» vẻ bị xúc phạm. - Tôi không yêu cầu cô là m bất cứ Ä‘iá»u gì như váºy.
- Ông bạn nà y bị một tai nạn nhỠmà ông ta lại chúa ghét bệnh viện. Cô xem cho ông ta được chứ?
- Mình dẫn xác và o đây để là m gì thê nà y? Kat tá»± há»i. - ÄÆ°á»£c thôi.
- Ông ta ở trong phòng ngủ.
Bạn Dinetto bị đánh Ä‘áºp tháºm tệ. Hắn nằm trên giưá»ng bất tỉnh.
- Äiá»u gì đã xảy ra vá»›i ông ta váºy? - Kat há»i.
Dinetto nhìn cô và nói.
- Ông ta bị ngã cầu thang.
- Cần phải đưa ông ta đi bệnh viện.
- Tôi đã bảo ông không ưa bệnh viện. Tôi có thể cung cấp bất cứ dụng cụ y tế nà o cô cần. Tôi có riêng một bác sĩ chăm sóc cho bạn bè tôi, nhưng ông ta vừa bị một tai nạn.
Lá»i gã gây má»™t cÆ¡n á»›n lạnh khắp ngưá»i Kat. Cô không muốn gì hÆ¡n là chạy vá» nhà và không bao giá» phải nghe đến cái tên Dinetto nữa, nhưng cuá»™c sống là má»™t sá»± rà ng buá»™c. Quid pro quo (1). Kat cởi áo khoác ra và bắt tay và o việc.
Chú thÃch:
(1) có đi có lại (tiếng La tinh trong nguyên bản).
----------------- Bà i viết của đc ghép lại-----------------------
Chương 12
Sang năm ná»™i trú thứ tư, Paige đã phụ mổ cho hà ng trăm ca. Những ca mổ dưá»ng như gắn liá»n vá»›i cô trở nên má»™t phần không tách rá»i cá»§a cô.
Cô đã thà nh thạo những thá»§ tục phẫu thuáºt tiết niệu, gan, tháºn cùng những tiểu phẫu khác và thú vị nhất vẫn là phẫu thuáºt tim. Nhưng Paige rất bá»±c vì chưa được tá»± mổ. Äiá»u gì đã xảy ra vá»›i phương châm "Vừa xem, vừa là m, vừa dạy" nhỉ? Cô băn khoăn.
Câu trả lá»i đến khi George Engund, phẫu thuáºt gia chÃnh cho gá»i cô.
- Paige, ngà y mai có một ca mổ thoát vị ở phòng mổ 3, bảy giỠba mươi sáng.
Cô ghi lại.
- ÄÆ°á»£c thôi. Ai mổ?
- Cô.
- Vâng, tôi… - Cô không nói tiếp được - Tôi mổ?
- Äúng váºy. Có vấn đỠgì không?
Paige cưá»i rá»™n rã cả phòng.
- Không, chẳng có vấn đỠgì cả, cám ơn.
- Cô đã sẵn sà ng rồi đấy. Tôi nghÄ© bệnh nhân tháºt nay mắn được cô giải phẫu. Tên ông ta là Walter Herzorg. Phòng 314.
- Herzorg, phòng 314. ÄÆ°á»£c rồi.
Paige cảm thấy phấn khÃch. Mình đã chÃnh thức được giải phẫu. Mình giữ mạng sống má»™t ngưá»i trong tay. Äiá»u gì sẽ xảy ra nếu mình chưa chuẩn bị kỹ, nếu mình có sai lầm? Thì má»i chuyện Ä‘á»u có thể xảy ra cả. Luáºt Muspling đã nói rồi. Và trong lúc tá»± đối thoại vá»›i chÃnh mình, Paige bá»—ng cảm thấy bà ng hoà ng.
Cô Ä‘i xuống căng tin và gá»i má»™t tách cà phê Ä‘en. Má»i việc sẽ ổn thôi. Mình đã phụ mổ cả chục ca như thế nà y. Chẳng có gì là khó cả. Ông ta may mắn được mình giải phẫu. Uống xong cà phê, cô đã hoà n toà n bình tÄ©nh để đến gặp bệnh nhân.
Walter Herzorg ngoà i sáu mươi tuổi, gầy, hói, và rất lo lắng. Ông ta Ä‘ang nằm trên giưá»ng khi Paige bước và o, tay ôm bó hoa.
- Cô y tá, tôi muốn gặp bác sĩ.
Paige tiến lại và trao bó hoa cho ngưá»i bệnh.
- Tôi là bác sĩ. Tôi sẽ mổ cho ông ngà y mai.
Ông ta nhìn bó hoa, rồi nhìn cô.
- Cô là gì?
- Ông đừng lo. Ông sẽ được chăm sóc cẩn tháºn.
Cô cầm lấy biểu đồ và xem kỹ.
- Biểu đồ nói sao? - Ngưá»i đà n ông hốt hoảng. - Sao cô ta lại mang hoa cho mình?
- Ông sẽ được phẫu thuáºt chu đáo.
- Cô thực sự sẽ mổ cho tôi à ? - Walter Herzorg bất lực nuốt khan.
- Vâng.
- Trông cô trẻ quá.
Paige nắm lấy tay ông ta.
- Tôi chưa từng là m há»ng má»™t ca nà o. - Cô nhìn quanh phòng. - Ông có muốn tôi mang cho ông thứ gì Ä‘á»c không. Sách hay tạp chÃ?
Ông ta vừa nghe vừa lo. Sao cô ta lại dá»… chịu vá»›i mình thế. Có Ä‘iá»u gì cô ta chưa nói chăng?
- Thôi, tôi sẽ gặp ông và o ngà y mai.
Cô đứng dáºy viết gì đó và o mảnh giấy rồi trao cho ông ta.
- Äây là số phôn cá»§a tôi. Äêm nay nếu cần gì ông cứ gá»i tôi sẽ đến ngay.
Khi Paige Ä‘i khá»i Herzorg cà ng lo lắng.
Và i phút sau, Jimmy bắt gặp Paige ở sảnh. Anh tiến lại ngoác miệng cưá»i.
- Xin chúc mừng. Nghe nói mai chị mổ chÃnh.
Tin Ä‘i nhanh tháºt. Paige nghÄ©.
- Dù hắn ta là ai thì hắn cÅ©ng rất may mắn, - Jimmy nói, - Nếu tôi có bị sao thì chị là ngưá»i duy nhất tôi muốn cầm dao mổ cho tôi.
- Cám ơn Jimmy!
Tất nhiên Jimmy bao giỠcũng đùa được.
- Chị có nghe má»™t ngưá»i đà n ông bị Ä‘au ở mắt cá? Anh ta quá keo kiệt để Ä‘i khám ở bệnh viện, vì thế khi nghe má»™t ông bạn cÅ©ng cảm thấy Ä‘au y hệt, hắn liá»n bảo bạn, "Cáºu nên Ä‘i khám bác sÄ© ngay và cho tá»› biết kết quả". Hôm sau, được tin ông bạn kia đã chết, hắn liá»n chạy ngay đến bệnh viện và đòi là m đủ thứ xét nghiệm, tổng cá»™ng trị giá năm nghìn đô-la. Há» chẳng phát hiện ra cái gì nghiêm trá»ng cả. Hắn liá»n gá»i ngay cho vợ ngưá»i bạn đã chết. "Trước khi chết ông ấy có Ä‘au lắm không?". "Không, - bà vợ trả lá»i, ông ấy không nhìn thấy cái xe đã cán mình".
Paige quá hưng phấn nên chẳng ăn được gì trong bữa tối. Suốt buổi chiá»u cô táºp lại cách thắt nút chỉ mổ dưới đèn bà n.
Mình sẽ đi ngủ sớm để ngà y mai còn tỉnh táo, minh mẫn, cô tự nhủ.
Cô thức suốt đêm, ôn lại các ca mổ. Có ba loại thoát vị: Thoát vị nắn được là loại có thể phục vị, đẩy ruá»™t trở vỠổ bụng ; thoát vị không thể là loại có hiện tượng dÃnh gây khó khăn cho việc đưa vỠổ bụng, và nguy hiểm nhất là thoát vị nghẹt. Ở trưá»ng hợp nà y, mạch máu Ä‘i qua chá»— thoát vị bị tắc nghẹt, là m cho ruá»™t bị hoại tá». Walter Herzorg thuá»™c ca dá»… xá» lý nhất.
Sáu giá» sáng, Paige lái xe và o bãi Ä‘áºu cá»§a bệnh viện. Má»™t cái xe Ferrari mà u đỠđỗ cạnh chá»— Ä‘áºu xe cá»§a cô. Paige tá»± nhá»§ ai là chá»§ chiếc xe ấy, chắc phải già u lắm.
Lúc bảy giá», Paige giúp Herzorg thay bá»™ áo khoác mà u xanh da trá»i. Mấy cô y tá đã cho Herzorg má»™t liá»u an thần giúp ông ta bình tÄ©nh lại khi chá» chiếc xe chuyên dụng đưa và o phòng mổ.
- Äây là lần đầu tôi phải mổ. - Walter Herzorg nói.
- Tôi cÅ©ng váºy. - Paige nghÄ©.
Chiếc xe đưa ông và o phòng mổ số 3. Paige Ä‘i bên cạnh, tim Ä‘áºp mạnh đến ná»—i cô sợ rằng Herzorg có thể nghe được.
Phòng mổ số 3 là phòng mổ lá»›n nhất, có thỠđặt cả má»™t máy trợ tim, tim-phổi nhân tạo và má»™t dãy các thiết bị y tế đồ sá»™. Khi Paige bước và o, nhân viên phục vụ đã sẵn sà ng váºn hà nh các thiết bị. Ở đó còn đã có cả bác sÄ© theo dõi, chuyên gia gây mê, hai bác sÄ© ná»™i trú, má»™t y tá chÃnh lưu động. Tất cả Ä‘á»u nhìn cô chỠđợi. Há» xem và đánh giá ca phẫu thuáºt đầu tiên cá»§a cô.
Paige đến bên bà n mổ. Ngưá»i ta đã cạo lông vùng bụng và háng cá»§a Walter Herzorg, xịt thuốc sát trùng, khăn sạch được phá»§ xung quanh vùng mổ.
Herzorg nhìn lên rầu rĩ.
- Cô không là m tôi chết chứ, thưa cô?
Paige mỉm cưá»i.
- Là m thế để hại cả danh dự tuyệt hảo của tôi ư?
Cô nhìn vá» phÃa chuyên gia gây mê, thở sâu và gáºt đầu.
Ca mổ bắt đầu.
- Dao mổ.
Khi Paige chuẩn bị là m những đưá»ng rạch đầu tiên trên máºt da, cô thấy hình như y tá muốn há»i cô Ä‘iá»u gì.
- Sao?
- Cô có muốn nghe nhạc không, thưa bác sĩ?
Äây là lần đầu tiên Paige được há»i má»™t câu như váºy Paige mỉm cưá»i.
- ÄÆ°á»£c nhạc cá»§a Jimmy Buffett.
Khi hoà n thà nh những đưá»ng mổ đầu tiên, bao nhiêu lo lắng cá»§a cô bá»—ng tan biến hết. Có cảm giác là cô đã là m việc nà y từ nhá» và sẽ là m cho đến hết Ä‘á»i Cô cắt qua những lá»›p má», lá»›p cÆ¡ má»™t cách thà nh thạo để lá»™ khu vá»±c thoát vị. Trong suốt thá»i gian đó cô nghe thấy sá»± trao đổi quen thuá»™c trong phòng mổ.
- Gạc…
- ÄÆ°a tôi bovie…
- Äây!
- Có lẽ chúng ta xỠlý đúng.
- Kẹp…
- Hút…
Paige hoà n toà n táºp trung và o công việc. Xác định vị trà bao thoát vị, tách nó ra. Äặt lại và o trong khoang bụng, buá»™t thắt ở phÃa đáy bao. Cắt bá» phần còn lại…
Má»™t giá» hai mươi phút sau nhát dao mổ đầu tiên, ca phẫu thuáºt kết thúc.
Tâm trạng Paige đầy khấn khÃch.
Khi Walter Herzorg được khâu xong, y tá chÃnh quay sang Paige.
- Bác sĩ Taylor…
- Paige nhìn lên.
- Sao?
Cô y tá mỉm cưá»i.
- Tháºt là đẹp thưa bác sÄ©.
***
Äó là má»™t ngà y chá»§ nháºt, cả ba cô gái Ä‘á»u được nghỉ.
- Hôm nay mình là m gì đây? Kat há»i.
Paige có một ý.
- Hôm nay đẹp trá»i. Chúng ta tá»›i Trec Parl Ä‘i. Chúng ta có thể mang theo bữa trưa và ăn ngoà i trá»i…
- Hay đấy! - Honey nói.
- ÄÆ°á»£c đấy Là m Ä‘i! - Kat tán thà nh.
Chuông Ä‘iện thoại réo vang. Cả ba nhìn vá» phÃa chiếc máy.
- Lạy Chúa. Kat nói. - Tá»› cho rằng Lincolh đã giải phóng chúng ta cÆ¡ mà . Äừng trả lá»i. Hôm nay là ngà y nghỉ.
- Chúng ta chẳng có ngà y nghỉ nà o cả. - Paige nhắc.
Kat Ä‘i vá» phÃa máy Ä‘iện thoại, nhấc lên rồi nói.
- Bác sĩ Hunter nghe đây.
Cô lắng nghe một câu gì đó rồi chuyển sang cho Paige.
- Cá»§a cáºu đấy!
Paige đón ống nghe từ tay bạn.
- Bác sÄ© Taylor đây. Chà o Tom… sao… để mình xem… được rồi… mình sẽ đến đấy trong vòng mưá»i lăm phút nữa. - Cô đặt máy.
Thế là hết cả pÃcnic. Cô nghÄ©.
- Tin xấu à ?
Bá»n mình có thể bị mất má»™t bệnh nhân. Mình sẽ cố vá» kịp bữa tối.
Khi Paige lái xe đến bệnh viện và đỗ ở khu dà nh cho bác sÄ©, cô lại thấy chiếc Ferrary Ä‘á». Bao nhiêu ca mố má»›i trị giá bằng cái xe nà y nhỉ? Cô tá»± há»i.
Hai mươi phút sau cô có mặt ở phòng dà nh cho ngưá»i nhà . Má»™t ngưá»i đà n ông trong bá»™ quần áo mà u sẫm Ä‘ang ngồi ở ghế bệnh nhân nhìn ra cá»a sồ.
- Ông là Newton?
Ông ta đứng lên.
- Tôi đây!
- Tôi là Taylor. Tôi đến kiểm tra má»™t bệnh nhân. Cáºu ta và o viện do Ä‘au vùng bụng.
- Vâng. Tôi đến mang nó vỠnhà .
- Tôi e rằng không thể được. Peter bị thá»§ng ruá»™t. Phải truyá»n máu và phẫu thuáºt ngay láºp tức. Nếu không cáºu ta sẽ chết.
Ông Newton lắc đầu.
- Chúng tôi là nhân chứng cá»§a Jchovah. Chúa không thể để nó chết được, và tôi không cho phép máu cá»§a ngưá»i khác hoà và o máu nó. Ngưá»i mang nó và o đây là vợ tôi. Bà ấy sẽ phải bị trừng phạt vá» chuyện nà y.
Ông Newton, tôi cho rằng ông không hiá»u vá» tình trạng nguy kịch cá»§a con ông. Nếu không phẫu thuáºt ngay, nó sẽ chết.
Ngưá»i đà n ông nhìn cô mỉm cưá»i.
- Cô không hiểu những con đưá»ng cá»§a Chúa, đúng không?
Paige tức giáºn.
- Có lẽ tôi không biết rõ lắm vá» những con đưá»ng cá»§a Chúa nhưng tôi biết rõ vá» bệnh thá»§ng ruá»™t. - Cô rút ra má»™t tá» giấy. - Cháu còn nhá» nên ông phải ký và o bản mẫu đồng ý cho mổ. - Cô chìa tá» giấy ra.
- Nếu tôi không ký?
- Vì sao?… Khi đó con ông sẽ… chết.
Ông ta gáºt đầu.
- Cô nghÄ© rằng quyá»n lá»±c cá»§a cô to lá»›n hÆ¡n quyá»n lá»±c cá»§a Chúa à ?
Paige nhìn ông chăm chú.
- Ông không định ký ư?
- Không. Má»™t quyá»n lá»±c cao hÆ¡n sẽ giúp con trai tôi. Rồi cô sẽ thấy.
Khi Paige quay lại, cáºu bé Peter Newton má»›i sáu tuổi Ä‘ang ngất Ä‘i.
- Ông ta không định ký đâu, - Chang nói, - thằng bé mất nhiá»u máu quá. Cáºu định là m gì đây?
Paige đã quyết định.
- Mang cáºu bé và o phòng mổ số 1 ngay láºp tá»c?
Chang nhìn cô ngạc nhiên.
- Cha nó thay đổi ý kiến rồi à ?
Paige gáºt đầu.
- Thay đổi rồi. Nhanh lên! Cáºu khá tháºt! Tá»› đã nói chuyện vá»›i cha nó cả giỠđồng hồ nhưng không lay chuyển được. Lão cứ nói: "Chúa sẽ phù há»™."
- Chúa sẽ phù hộ. - Paige nói quả quyết.
Sau hai giá» phẫu thuáºt và truyá»n bốn chai máu, ca mổ hoà n thà nh. Các dấu hiệu Ä‘á»u khả quan.
Má»™t ngưá»i giúp việc chạy và o.
- Bác sÄ© Taylor, bác sÄ© Wallace cần gặp cô ngay láºp tức.
***
Benjamin Wallace tức giáºn đến mức lạc cả giá»ng.
Là m sao cô dám là m cái Ä‘iá»u tà y trá»i như thế? Truyá»n máu và mổ không có sá»± đồng ý cá»§a cha mẹ? Cô phạm luáºt rồi đấy!
- Tôi đã cứu sống một đứa bé.
Wallace hÃt má»™t hÆ¡i tháºt sâu.
- Lẽ ra cô phải xin lệnh của toà án.
- Là m gì có thá»i gian - Chỉ cháºm mưá»i phút, thằng bé sẽ chết. Chúa còn báºn ở nÆ¡i khác.
Wallace nhấp nhổm.
- Chúng ta phải là m gì bây gi�
- Kiếm một giấy phép của toà .
- Äể là m gì? Cô đã mổ ngưá»i ta rồi mà .
- Tôi sẽ chữa lùi lại má»™t ngà y. Sẽ chẳng ai nháºn ra sá»± khác biệt đâu.
- Lạy Chúa. - Ông ta vò đầu. - Chuyện nà y có thể là m tôi mất việc.
Paige nhìn ông một lúc lâu, rồi bỠđi.
- Paige?
Cô dừng lại.
- Cô hứa từ sau sẽ không là m như thế nữa ch�
- Tôi sẽ chỉ là m khi buá»™c phải như váºy.
Paige trấn an ông ta.
Last edited by Vô Tình; 11-08-2008 at 09:03 PM.
Lý do: Hệ thống tự ghép bà i chống spam
|
 |
|
| |