13-11-2008, 02:45 PM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
Chương 4
Má»™t đêm, trong tuần trăng tròn tháng Tám, nhà hà ng Fountain Court chen chúc má»™t hà ng ngưá»i xếp hà ng từ ngoà i cá»a nom như chiếc Ä‘uôi rồng. Art và Ruth len lá»i qua đám đông. "Xin lá»—i. Chúng tôi có đặt chá»— trước rồi".
Trong phòng ăn rá»™ lên tiếng trò chuyện cá»§a hà ng trăm con ngưá»i hạnh phúc. Trẻ con dùng đũa gõ leng keng và o tách trà và ly uống nước. Ngưá»i bồi bà n vừa dẫn Art và Ruth vá» bà n vừa la hét át tiếng lách cách cá»§a bát đũa được dá»n ra hay Ä‘em Ä‘i. Trong lúc Ruth Ä‘i theo ngưá»i bồi bà n, cô hÃt đầy lồng ngá»±c hương thÆ¡m tổng hợp cá»§a hà ng chục món ăn khác nhau. Ãt nhất thì thức ăn cÅ©ng sẽ được nấu ngon là n tối hôm nay.
Ruth đã chá»n Fountain Court bởi vì đó là má»™t trong Ãt nhà hà ng mà mẹ cô không thắc mắc vá» quá trình chuẩn bị nấu nướng, thái độ cá»§a những ngưá»i phục vụ hoặc là nghi ngá» vá» sá»± sạch sẽ, vệ sinh. Äầu tiên cô đặt trước hai bà n, đặt chá»— ngồi cá»§a cô giữa gia đình và bạn bè cÅ©ng như là hai đứa con Art và cha mẹ Art, báºc song thân đến từ New Jersey. Có những khách má»i không có trong dá»± tÃnh cá»§a cô đó là vợ cÅ© cá»§a Art – Miriram, chồng cô, Stephen và hai đứa con trai nhá» cá»§a há», Andy và Beauregard. Miriam đã gá»i Ä‘iện cho Art má»™t tuần trước đó đỠnghị được Ä‘i dá»±.
Khi Ruth biết yêu cầu đó, cô ngá»› ngưá»i ra. "Không đủ chá»— cho bốn ngưá»i nữa".
"Em biết Miriram rồi đấy" Art nói "Cô ấy không chấp nháºn chữ không như là má»™t câu trả lá»i cho bất cứ Ä‘iá»u gì. Vả lại, đây là dịp duy nhất cho cha mẹ anh gặp cô ấy trước khi há» Ä‘i Carmel".
"Váºy để há» ngồi ở đâu? Ở bà n khác à ?"
"Bao giỠchúng ta cũng có thể nhét thêm mấy cái ghế và o" Art phản đối :"chỉ là một bữa ăn tối thôi mà ".
Vá»›i Ruth má»™t sá»± gặp mặt như thế nà y không chỉ "là má»™t bữa ăn tối". Äó là má»™t buổi lá»… Tạ Æ¡n cá»§a ngưá»i Hoa, má»™t bữa tiệc Ä‘oà n viên mà cô tổ chức lần đầu tiên. Cô đã phải đầu tư rất nhiá»u để tổ chức bữa tiệc. Nó có ý nghÄ©a g? à nghÄ©a cá»§a gia đình cô là gì? Không chỉ là liên hệ vá» mặt máu má»§ mà là những ngưá»i liên kết vá»›i nhau qua quá khứ và mối liên hệ nà y sẽ tồn tại cùng nhau năm nà y qua năm khác,những ngưá»i mà cô đã rất vui sướng vì sá»± có mặt cá»§a há» trong Ä‘á»i mình. Cô muốn cảm Æ¡n tất cả những ngưá»i tham dá»± vá» sá»± đóng góp cá»§a hỠđối vá»›i tình cảm gia đình cô. Miriam sẽ là má»™t sá»± nhắc nhở rằng quá khứ không phải bao giá» cÅ©ng tốt đẹp mà tương lai thì không chắc chắn đâu. Nhưng nói ra tất cả những Ä‘iá»u nay nghe có vẻ quá chấp nhặt đối vá»›i Art vả lại Fia cÅ©ng như Dory sẽ nghÄ© cô là ngưá»i nhá» nhen. Không tranh cãi thêm nữa. Ruth phải là m má»™t sá»± thay đổi và o phút chót. Gá»i Ä‘iện cho nhà hà ng để thay đổi má»™t số Ä‘iểm. Äổi chá»— ngồi. Äặt thêm món ăn cho hai ngưá»i lá»›n và hai trẻ con, những ngưá»i không thÃch món ăn Trung Quốc. Cô nghÄ© rằng thói quen chê ỉ chê ôi những món ăn lạ cá»§a Fia và Dory là thừa hưởng cá»§a mẹ chúng.
Cha mẹ cá»§a Art là ngưá»i đầu tiên đến nhà hà ng. "Arlene, Marty" Ruth chà o đón há». Má»i ngưá»i trao cho nhau những cái hôn lịch sá»± và o hai má. Arlene ôm con trai, còn Marty thụi hai quả đấm yêu và o vai con trai rồi sau đó đánh và o cằm anh. "Ba đánh bại con đó", Art nói, áp dụng cái Ä‘iệp khúc cha- con truyá»n thống cá»§a há».
Ông bà Kamen hoà n hảo trong bá»™ đồ sang trá»ng cá»§a há», nổi báºt trong đám đông thá»±c khách ăn mặc quấy quá. Ruth báºn má»™t chiếc áo in hoa văn Indonesia và má»™t cái váy vải nhún. Cô cảm thấy phiá»n lòng khi nghÄ© là Miriam sẽ phục sức như gia đình Kamen, những bá»™ quần áo được thiết kế theo thá»i trang, phải đưa cho giá»›i chuyên môn giặt hấp. Miriam yêu cha mẹ Art còn há» thì ngưỡng má»™ cô trong khi Ruth nháºn thấy ông bà Kamen không bao giá» có tình cảm thắm thiết vá»›i cô. Mặc dù Ruth gặp Art sau khi cuá»™c ly dị cá»§a hỠđã xong xuôi, Mary và Arlene chắc chắn vẫn xem cô như má»™t kẻ phá đám, là lý do để Miriam và Art không hà n gắn được vá»›i nhau. Ruth có cảm giác là gia đình Kamen hy vá»ng cô chỉ là trạm dừng chân tạm thá»i cá»§a Art. Há» không bao giá» biết cách giá»›i thiệu Ruth "Äây là , ồ, là Ruth" há» thưá»ng nói như thế. Há» rất tốt đối vá»›i cô, tháºt thế. Há» tặng cô những món quà sinh nháºt tháºt dá»… thương, má»™t chiếc khăn quà ng nhung, hà ng lụa tổng hợp, nước hoa Channel No 5, má»™t cái khay đựng trà bằng sÆ¡n mà i, nhưng chẳng có gì mà cô có thể chia xẻ vá»›i Art hay dà nh lại cho con gái cá»§a anh – hoặc bất cứ đứa trẻ nà o trong tương lai, vá» vấn đỠnà y thì bởi vì cô không có khả năng đẻ thêm cho gia đình Kamen má»™t đứa trẻ nà o nữa. Trong khi đó Miriam bây giá» và mãi mãi vẫn là mẹ cá»§a những đứa cháu ná»™i cá»§a gia đình Kamen, ngưá»i giữ cá»§a thừa kế cho Fia và Dory. Marty và Arlene đã cho Miriam cá»§a gia bảo: tiá»n cổ, đồ sứ, những chiếc khăn dùng trong khi hà nh lá»… cá»§a ngưá»i Do Thái đã lưu truyá»n trong dòng há» Kamen qua năm thế hệ từ những ngà y há» còn sống ở Ukraine.
"Miriam! Stephen!" Ruth kêu lên vá»›i má»™t ná»— lá»±c bà y tá» lòng nhiệt tình. Cô bắt tay, còn Miriam thì ôm cô má»™t cái tháºt nhanh rồi vẫy tay qua bà n bên kia vá»›i Art. "Rất vui là các vị đã đến tham dá»± cùng chúng tôi", Ruth ngượng nghịu nói, rồi quay qua bá»n con trai "Andy, Beauregard, các cháu khoẻ không?"
Äứa bé hÆ¡n, bốn tuổi, kêu lên "Bây giá» con được gá»i là Boomer".
"Tháºt là hà o hiệp khi chị đã má»i cả chúng tôi," Miriam tuôn ra má»™t trà ng vá»›i Ruth. "Tôi hy vá»ng là chúng tôi không gây nên má»™t rắc rối nà o".
"Hoà n toà n không".
Miriam mở rá»™ng vòng tay cá»§a cô vá» phÃa Marty và Arlene, rồi lao và o há» vá»›i má»™t vòng ôm thắm thiết. Cô mặc má»™t bá»™ đồ mà u hạt dẻ pha mà u olive vá»›i má»™t cái cổ xếp nếp lá»›n hình tròn. Mái tóc nhuá»™m mà u đồng cắt theo kiểu các chiến binh ở Anh thá»i Trung cổ.
Ở đây có má»™t Ä‘iá»u nhắc nhở Ruth tại sao kiểu tóc nà y lại được gá»i như váºy. Miriam trông giống má»™t trong các nhân váºt trong những bức hoạ thá»i Phục Hưng.
Cáºu em há» Billy – bây giỠđược má»i ngưá»i gá»i là Bill – xuất hiện cùng vá»›i cô vợ thứ hai tên là Dawn và má»™t bầy con cá»§a hai bên gồm bốn đứa tuổi từ 9 đến 17. Ruth và Billy ôm hôn nhau. Billy đã từng là má»™t đứa trẻ còm nhòm ngá»— nghịch và hay bắt nạt Ruth hồi còn bé, nhưng những nét tÃnh cách nà y lại hóa thà nh kỹ năng lãnh đạo. Hiện nay Billy Ä‘ang Ä‘iá»u hà nh má»™t công ty kỹ thuáºt sinh há»c và đã phát tướng vì thà nh công. "Chúa Æ¡i, tháºt là vui khi gặp lại chị" anh nói. Ruth láºp tức cảm thấy phấn chấn trước viá»…n cảnh má»™t bữa tối vui vẻ. Sally bao giá» cÅ©ng là má»™t ngưá»i bặt thiệp, vừa Ä‘i và o vừa kêu la ồn à o, xướng tên má»i ngưá»i rồi rÃu rÃt luôn miệng trong khi chồng cô và hai đứa con trai nối Ä‘uôi theo sau. Sally là kỹ sư hà ng không thưá»ng Ä‘i công tác rất nhiá»u vá»›i tư cách má»™t quan sát viên cho các công ty luáºt, luáºt sư cho bên nguyên đơn. Cô có nhiệm vụ thanh tra các tà i liệu và các địa Ä‘iểm diá»…n ra các tai nạn máy bay, chá»§ yếu là các máy loại nhá». Bao giá» cÅ©ng là ngưá»i cá»§a công chúng, Sally đầy sức sống và rất dá»… hoà hợp vá»›i má»i ngưá»i, nhưng không thân máºt vá»›i bất cứ ai và không có bất cứ má»™t cuá»™c phiêu lưu tình cảm nà o. Chồng cô, George, là má»™t ngưá»i chÆ¡i đà n violon trong dà n nhạc San Francisco Symphony, lặng lẽ nhưng hạnh phúc vá»›i sá»± dẫn dắt Ä‘iá»u khiển cá»§a vợ. "George, kể cho má»i ngưá»i nghe vá» con chó biểu diá»…n ở Stern Grove đã báºy và o micro rồi Ä‘áºp má»™t cái và o hệ thống âm thanh Ä‘i". Lúc đó George sẽ lặp lại chÃnh xác những Ä‘iá»u Sally vừa nói. Ruth ngước nhìn lên thấy Wendy và Joe Ä‘ang nhìn qua đám đông. Äi sau hai ngưá»i là Gideon, ăn mặc hết sức chải chuốt chỉnh tá» như thưá»ng lệ, ôm má»™t bó hoa nhiệt đới đắt tiá»n. Khi Wendy quay lai nhìn thấy ông, cô ta nở nụ cưá»i chế giá»…u, còn ông thì giả vá» tá» ra rất nhiệt tình. Wendy đã có lần và ông "là má»™t ngôi sao chết tiệt thưá»ng vươn cổ nhìn qua vai cáºu, tìm má»™t ngưá»i quan trá»ng hÆ¡n để nói chuyện". Còn Gideon để trả đũa lại đã nói rằng Wendy là "má»™t kẻ thô tục, không đủ tế nhị để hiểu tại sao những tÃnh cách không tốt lại quyến rÅ© má»i ngưá»i chẳng hạn như việc Ä‘em những chi tiết ghê tởm vá» hà nh kinh cá»§a mình ra nói ở bà n ăn tối". Ruth đã nghÄ© đến việc má»i ngưá»i nà y mà không má»i ngưá»i kia, nhưng trong má»™t lúc ngá»› ngẩn, cô đã quyết định là cứ để há» tá»± tìm cách giải quyết vá»›i nhau, và má»›i chỉ nghÄ© đến Ä‘iá»u nà y thôi cÅ©ng là m cô nóng lòng muốn chứng kiến má»i chuyện.
Wendy vung vẩy cả hai tay khi cô nháºn ra Ruth, thế là cô và Joe tìm đưá»ng đến chá»— Ruth. Gideon Ä‘i theo sau cô má»™t khoảng cách an toà n. "Bá»n nà y tìm thấy chá»— Ä‘áºu xe ở ngay phÃa trước!" Wendy khoác lác. Cô cầm cái bùa may mắn giÆ¡ lêN, đó là tượng má»™t thiên thần bằng nhá»±a vá»›i khuôn mặt cá»§a má»™t đồng hồ đỗ xe. "Tá»› đã bảo mà , bao giá» cÅ©ng được việc!" Cô đã đưa cho Ruth má»™t cái và Ruth đã đặt nó lên bảng Ä‘iá»u khiển nhưng chỉ nháºn được ticket gá»i xe. "Chà o cưng" Gideon nói vá»›i má»™t phong cách dá»ng dưng như thưá»ng lệ. "Trông cô tháºt rạng rỡ. á»’ sao lại toát mồ hôi và hồi há»™p như thế nà y?" Vì đã nói qua phone vá»›i Gideon vá» ngưá»i khách không má»i cá»§a bữa tiệc – Miriam – Ruth vừa hôn hai má ông bạn vừa kÃn đáo chỉ và o vợ cÅ© cá»§a Art. Ông nà y hứa là sẽ dò xét Miriam và báo cáo lại tất cả những gì gá»›m guốc mà cô nà y nói.
Art Ä‘i đến chá»— Ruth "Má»i chuyện thế nà o?"
"Fia và Dory đâu?"
"Chúng đi xem một và i đĩa CD ở Green Apple Annex"
"Anh để cho chúng tự đi?"
"Chỉ cách má»™t đưá»ng phố và chúng nói chúng sẽ quay lại trong vòng mưá»i phút".
"Váºy thì chúng Ä‘ang ở đâu?"
"Có lẽ là bị bắt cóc".
"Äừng có đùa như thế". Mẹ cô thưá»ng nói là chỉ nói đùa cÅ©ng mang lại xui xẻo\/ Äúng lúc đó, bà Lưu Linh bước và o, dáng mảnh dẻ cá»§a bà tương phản vá»›i vóc vạm vỡ cá»§a dì Cao Linh. Và i giây sau, dượng EÄ‘mun bước và o. Äôi khi Ruth tá»± há»i không biết là trông cha cá»§a cô như thế nà o – cao, vai xuôi, má»™t chá»m tóc bạc trắng là m thà nh má»™t vương miện trên đầu, những cái vung vẩy tay chân rất thoải mái ư? Dượng EÄ‘mun tá»± nháºn lấy vai trò nói những câu đùa, an á»§i những đứa trẻ con Ä‘ang sợ hãi và gợi ý ngưá»i khác mua những cổ phiếu có thể sinh lợi. Bà Lưu Linh thưá»ng nói rằng hai anh em không giống nhau chút nà o, rằng cha cá»§a Ruth đẹp trai hÆ¡n, thông minh hÆ¡n và trung háºu hÆ¡n rất nhiá»u. Cái khuyết Ä‘iểm duy nhất cá»§a ông là quá tin tưởng ở ngưá»i khác, cÅ©ng có thể là hÆ¡i lÆ¡ đãng khi ông quá táºp trung và o má»™t việc gì, cÅ©ng giống như Ruth. Mẹ cô thưá»ng nói Ä‘i nói lại vá» trưá»ng hợp dẫn đến cái chết cá»§a ông như để cảnh cáo Ruth khi cô không quan tâm đến mẹ cô. "Cha con nhìn thấy đèn xanh, ông tin rằng xe phải dừng lại. Bùm! Má»™t chiếc xe chồm tá»›i, chiếc xe lôi ông Ä‘i qua má»™t khối nhà , hai khối nhà , không bao giá» dừng lại". Bà nói ông đã chết vì má»™t lá»i nguyá»n, cÅ©ng cái lá»i nguyá»n đã là m cho Ruth ngã gãy cánh tay. Và bởi vì chá»§ đỠvá» lá»i nguyá»n thưá»ng xuyên được đỠcáºp đến khi bà Lưu Linh bất bình vá»›i Ruth nên khi còn bé Ruth đã nghÄ© lá»i nguyá»n và cái chết cá»§a cha cô có liên quan đến cô. Cô thưá»ng có những cÆ¡n ác má»™ng lặp Ä‘i lặp lại, cảnh nhiá»u ngưá»i nhét lên má»™t chiếc xe không có thắng. Cô bao giá» cÅ©ng kiểm tra lại thắng xe rồi lại kiểm tra lại lần nữa khi bắt đầu lái xe.
Tháºm chà từ bên nà y căn phòng lá»›n, Ruth cÅ©ng có thể nhìn thấy khuôn mặt mẹ sáng bừng niá»m tá»± hà o cá»§a tình mẫu tá». Äiá»u nà y là m tim Ruth Ä‘áºp loạn lên, khiến cô buồn vui lẫn lá»™n nhất là trong cái ngà y đặc biệt nà y. Tại sao mối quan hệ giữa há» lại không phải bao giá» cÅ©ng diá»…n ra như thế nà y? Có bao nhiêu lần tụ há»p như thế nà y giữa hai mẹ con?
"Trung thu vui vẻ" cô nói khi mẹ đến bên bà n. Cô chỉ chá»— cho mẹ ngồi cạnh cô. Dì Gal ngồi và o ghế cạnh Ruth, rồi cả gia đình ngồi xuống. Ruth nhìn thấy Art va Miriam ngồi ở bà n bên kia là m thà nh má»™t nhóm không phải là ngưá»i Hoa. "Nà y, chúng tôi Ä‘ang ở trại táºp trung da trắng hay là má»™t cái gì thế hả?" Wendy kêu lá»›n, cô ngồi quay lưng lại Ruth.
Cuối cùng khi Fia và Dory xuất hiện, Ruth không cảm thấy cô cần trách móc chúng trước mặt mẹ và ông bà ná»™i chúng. Hai đứa vẫy tay rối rÃt "Chà o tất cả má»i ngưá»i" rồi rÃu rÃt nói "Chà o ông bà ná»™i" Ä‘oạn quà ng tay quanh cổ ông bà chúng. Bá»n con gái nà y không bao giá» tá»± nguyện là m thế vá»›i bà Lưu Linh.
Bữa tiệc bắt đầu vá»›i hà ng loạt món khai vị đặt trên chiếc khay xoay ở giữa bà n mà bà Lưu Linh gá»i là "mâm xoay". Ngưá»i lá»›n xuýt xoa, trẻ con thì kêu ầm lên "Con đói!" Những ngưá»i phục vụ đưa ra những món mà Ruth đặt qua Ä‘iện thoại: cá Ä‘uối phượng hoà ng vá»›i nước sốt ngá»t, gà chay là m bằng Ä‘áºu hÅ© và sứa biển – món mà mẹ cô thÃch nhất – được ướp vá»›i dầu mè và điểm những lát hà nh xanh. "Nói cho tôi biết Ä‘i" Miriam kêu lên "đây là động váºt, thá»±c váºt hay khoáng chất?"
"Mẹ ơi" Ruth nói, cầm lên cái đĩa đựng sứa biển "mẹ khai mà o đi vì ở đây mẹ là cô gái lớn tuổi nhất".
"Không, không" bà Lưu Linh nói một cách máy móc, "Con là chủ mà ".
Ruth lá» Ä‘i cái nghi thức nà y vá»›i lá»i chối từ lấy lệ, gắp má»™t gắp râu sứa trông như những cá»ng mì bá» và o đĩa cá»§a mẹ cô. Bà Lưu Linh bắt đầu ăn ngay láºp tức.
"Cái gì váºy?" Ruth nghe Boomer há»i mẹ nó ở bà n bên kia. Nó trố mắt nhìn món sứa biển Ä‘ung đưa khi nó xoay cái mâm xoay.
"Giun đấy" Dory chá»c. "Muốn thá» không?"
"Êu Æ¡i! Mang Ä‘i! Mang ngay Ä‘i!" Boomer kêu khóc ầm lên. Dory cưá»i như Ä‘iên dại. Art chuyển toà n bá»™ món sứa sang bà n Ruth và cô cảm thấy ruá»™t mình bắt đầu quặn lại.
Nhiá»u món ăn được dá»n ra, món sau lạ hÆ¡n món trước, được đánh giá bởi những biểu hiện trên những khuôn mặt không phải là Trung Quốc. Äáºu hÅ© vá»›i Ä‘áºu muối. Dưa leo Ä‘en – món ăn khoái khẩu cá»§a dì Gal. Và cả bánh gạo nếp. Ruth nghÄ© rằng bá»n trẻ con sẽ thÃch món nà y nhưng cô đã nhầm.
Và o khoảng giữa bữa tiệc, Nicky, đứa con trai sáu tuổi cá»§a Sally xoay cái mâm xoay, có lẽ nghÄ© rằng nó có thể ném cái khay như trong trò chÆ¡i ném đĩa thế là là m vòi ấm trà rÆ¡i xuống má»™t ly nước. Bà Lưu Linh la lá»›n, nhảy dá»±ng lên. Nước chảy xuống vạt áo bà . "Ãi dà ! Sao cháu lại là m thế?"
Nicky khoanh tay lại, nước mắt dâng lên mi. "Không sao đâu bé cưng" Sally bảo con. "hãy nói con xin lá»—i, và lần sau con nhá»› xoay cháºm hÆ¡n".
"Bà ấy dữ quá!" Nicky trá» môi vá» phÃa bà Lưu Linh lúc nà y Ä‘ang báºn rá»™n lau chùi vạt áo bằng cái khăn giấy. "Con yêu, bà dì chỉ ngạc nhiên thôi. Äó chỉ là vì con quá mạnh tay, như má»™t cầu thá»§ bóng rổ ấy". Ruth hy vá»ng mẹ cô không tiếp tục mắng má» Nicky. Cô nhá»› rằng mẹ cô ưa Ä‘iểm lại những lần cô đánh đổ thức ăn hoặc sữa, lá»›n tiếng hoi những đấng thánh thần khuất mặt là tại sao Ruth lai không thể há»c được những cách ứng xá» khéo léo khôn ngoan hÆ¡n. Ruth nhìn Nicky, hình dung cô sẽ như thế nà o nếu cô có con. Có thể cô cÅ©ng sẽ có phản ứng như mẹ cô, không có khả năng kiá»m chế sá»± nóng nảy để không mắng má» con trẻ cho đến khi đứa bé Ä‘au đớn và buá»™c phải xin lá»—i.
Nhiá»u đồ uống nữa được mang đến. Ruth nháºn thấy Art Ä‘ang uống ly thứ hai. Có vẻ như anh Ä‘ang trong má»™t cuá»™c nói chuyện thân máºt vá»›i Miriam. Má»™t loạt món ăn khác lại được phục vụ, đã đến lúc xua Ä‘i má»i căng thẳng. Cà chiên áp chảo vá»›i lá húng, quế tươi, cá Ä‘en má»m vá»›i lá»›p da ướp tá»i, cháo bắp Trung Hoa rắc nước sốt thịt cay và nấm Ä‘en, má»™t nồi đất nấu thịt bằm viên vá»›i miến gạo. Tháºm chà " cả ngưá»i ngoại quốc" bà Lưu Linh nói, cÅ©ng khoái những món ăn nà y. Ãt tiếng ồn à o, dì Gal cúi ngưá»i vá» phÃa Ruth nói "Tuần trước mẹ con và dì ăn những món ngon là nh ở Mặt trá»i Hồng Kông. Nhưng rồi sau đó suýt nữa chúng ta phải và o tù". Dì Gal thÃch ném ra những tin giáºt gân rồi chá» cho ngưá»i nghe đớp lấy mồi.
Ruth giáºt mình "Và o tù?"
"á»’ phải! Mẹ con cãi lá»™n om xòm vá»›i ngưá»i bồi bà n, nói rằng bà ấy đã trả tiá»n". Dì Gal lắc đầu "Ngưá»i bồi đúng, biên lai tÃnh tiá»n chưa được thanh toán." Bà vá»— và o tay Ruth "Nhưng đừng lo! Sau đó khi mẹ con không để ý, dì đã trả tiá»n. Vì thế con thấy đấy, chẳng có tù tá»™i gì, chúng ta Ä‘ang ở đây". Dì Cao Linh ăn thêm má»™t miếng nữa, liếm môi rồi cúi vá» phÃa Ruth thì thà o "Dì biếu mẹ con má»™t túi sâm cá»§ tháºt bá»±. Nó chữa bệnh đãng trà tốt lắm đấy" Bà gáºt đầu và Ruth cÅ©ng gáºt đầu đáp lại "Thỉnh thoảng mẹ con gá»i cho dì từ ga xe lá»a để nói rằng bà đang ở ngoà i bến, còn dì thì tháºm chà không biết là mẹ con đã đến! tất nhiên cÅ©ng chẳng có gì, bao giá» dì cÅ©ng sẵn lòng tiếp đón mẹ con. Nhưng và o lúc 6 giá» sáng ư? Dì không phải là má»™t con chim non thÃch dáºy sá»›m!" Bà cưá»i khùng khục, còn Ruth trong lúc đầu óc rối bá»i cÅ©ng để thoát ra má»™t tiếng cưá»i trống rá»—ng.
Có chuyện gì không ổn đối vá»›i mẹ cô? Có phải sá»± tuyệt vá»ng dẫn đến sá»± lẫn lá»™n như thế? Tuần tá»›i khi hỠđến khám bệnh ở chá»— bác sÄ© Huy cô sẽ thảo luáºn vấn đỠnà y vá»›i ông. Nếu ông chỉ định cho mẹ cô uống thuốc chống trầm cảm, có thể bà sẽ tuân theo. Ruth biết rằng cô sẽ phải đến thăm mẹ thưá»ng xuyên hÆ¡n. Bà Lưu Linh thưá»ng than vãn vá» nồi cô đơn trống trải và bà rõ rà ng cố gắng lấp đầy sá»± trống vắng bằng việc đến thăm bà Cao Linh và o cái giá» kỳ cục như váºy.
Trong khoảng im lặng trước lúc ăn Ä‘iểm tâm, Ruth đứng lên là m má»™t bà i phát biểu ngắn "Năm tháng trôi qua, tôi thấy gia đình có ý nghÄ©a như thế nà o. Gia đình nhắc nhở chúng ta tầm quan trá»ng cá»§a nó. Nó liên hệ tá»›i quá khứ. Tuy váºy những câu chuyện đùa vá» việc trở thà nh má»™t con ngưá»i trong dòng há» Young trở nên cÅ© Ä‘i. Nhưng đó lại là truyá»n thống. Sá»± tháºt là chúng ta không thể gạt bỠđược ngưá»i khác cho dù chúng ta có cố gắng đến thế nà o Ä‘i chăng nữa. Chúng ta kẹt lại cùng bao thế hệ vá»›i những mối dây liên kết bằng gạo nếp và bánh pudding bá»™t sắn. Cám Æ¡n tất cả vì đã là chÃnh mình". Cô bá» bá»›t những lá»i nói thân máºt có tÃnh cá nhân bởi vì cô chẳng có gì để nói vá»›i Miriam và những ngưá»i cá»§a cô ta.
Sau đó Ruth tặng những há»™p bánh trung thu và những con thá» chocolate cho bá»n trẻ con. "Cám Æ¡n!" chúng kêu ré lên "á»’ tháºt là đẹp!" Cuối cùng ở má»™t mức độ nà o đó Ruth cảm thấy bình tâm lại. Tháºt là má»™t ý hay khi tổ chức má»™t bữa tiệc như thế nà y sau tất cả má»i chuyện. Thay cho những khoảnh khắc không mấy dá»… chịu, cuá»™c há»™i ngá»™ tháºt là quan trá»ng, là những gì còn lại trong gia đình, má»™t nghi thức cần phải giữ gìn. Cô không muốn những đứa em há» và cô dần dần xa nhau, nhưng cô đã sợ rằng má»™t khi thế hệ trước qua Ä‘á»i thì mối dây rà ng buá»™c trong gia đình nà y cÅ©ng sẽ bị cắt đứt. Há» cần phải ná»— lá»±c hết sức. "Còn có những món quà nữa" Ruth la lá»›n, đưa ra những gói khác. Cô đã tìm được những tấm hình cÅ©, quý như và ng chụp lúc Lưu Linh và Cao Linh còn con gái, Ä‘eo bám mẹ há». Cô đã rá»a những tấm hình nà y từ những tấm phim chụp lại từ ảnh gốc rồi phóng to và lồng và o khung kÃnh. Cô muốn đây sẽ là má»™t món quà đầy ý nghÄ©a đối vá»›i gia đình mình, má»™t món quà sẽ có tuổi thá» dà i lâu. Và tháºt váºy, những ngưá»i nháºn quà reo lên đầy ngưỡng má»™ "Tháºt tuyệt vá»i" Billy nói. "Nà y mấy nhóc, Ä‘oán xem hai thiếu nữ xinh xắn nà y là ai?"
"Nhìn coi chúng ta hồi ấy má»›i trẻ trung là m sao!" Dì Gal nói, giá»ng đầy tiếc nuối.
"Dì Lưu Æ¡i" Sally chá»c "Trong tấm hình nà y nom dì buồn thê thảm".
Bà Lưu Linh trả lá»i "Äó là bởi vì mẹ cá»§a ta vừa bị chết".
Ruth nghÄ© rằng mẹ cô nghe lầm Ä‘iá»u Sally vừa nói. Từ "thê thảm" không có trong vốn từ vá»±ng cá»§a bà Lưu Linh. Mẹ cá»§a hai chị em chết và o năm 1972. Ruth chỉ và o bức ảnh "Thấy chưa? Bà ngoại còn sống nè. Còn đây là mẹ".
Bà Lưu Linh lắc đầu "Äó không phải là mẹ ruá»™t cá»§a ta".
Äầu óc Ruth lại quay lại cái vòng luẩn quẩn, cố gắng giải nghÄ©a những Ä‘iá»u mẹ cô nói. Dì Gal ném cho cô má»™t cái nhìn đặc biệt, căng cái cằm ra cố không nói gì. Những ngưá»i khác im lặng cau mà y đầy quan tâm.
"Äó là bà ngoại phải không?" Ruth há»i dì Gal, cố tá» ra tháºt bình thản. Khi bà Cao Linh gáºt đầu, cô vui vẻ nói vá»›i mẹ "á»’, nếu dưới là mẹ cá»§a em mẹ thì cÅ©ng là mẹ cá»§a mẹ váºy".
Bà Lưu Linh quặc lại "Cao Linh không phải là em ta" Ruth có thể nghe thấy mạch máu Ä‘áºp thùm thụp trong não cô. Billy tằng hắng vá»›i má»™t chá»§ tâm lá»™ liá»…u muốn thay đổi đỠtà i.
Mẹ cô tiếp tục "Bà ấy là em dâu của ta".
Bây giá» thì má»i ngưá»i phá lên cưá»i nhẹ nhõm. Bà Lưu Linh đã biến tất cả thà nh má»™t trò đùa! Tất nhiên há» cÅ©ng đúng là chị em dâu vì đã lấy hai anh em trai. Tháºt nhẹ cả ngưá»i. Mẹ cô không chỉ nói rất đúng mà còn hóm hỉnh nữa.
Dì Gal quay qua bà Lưu Linh giáºn dá»—i vá»›i má»™t vẻ bá»±c bá»™i vá» vÄ©nh "Nà y sao bà chị lại đối xá» vá»›i em tệ thế hả?"
Bà Lưu Linh tìm má»™t cái gì đó trong và cá»§a bà . Bà lấy ra má»™t tấm hình nhá» tà rồi đưa cho Ruth "Äây" bà nói bằng tiếng Hoa "ChÃnh ngưá»i nà y là mẹ ta" Gai ốc nổi khắp da đầu Ruth. Äó là tấm ảnh ngưá»i vú nuôi cá»§a mẹ cô, Bảo mẫu, dì Báu.
Thiếu nữ trong hình mặc má»™t chiếc áo khoác cổ cao và trùm má»™t cái khăn trùm đầu độc đáo nom như là m bằng sứ. Bà có má»™t vẻ đẹp thanh tao. Äôi mắt hÆ¡i hiến và cái nhìn trá»±c diện, kiêu hãnh. Äôi lông mà y vòng cung cho thấy má»™t đầu óc tò mò, ưa khám phá, đôi môi dầy gợi cảm được oi là không đứng đắn và o thá»i bấy giá». Bức ảnh rõ rà ng là được chụp trước khi xảy ra cái tai nạn đã đốt cháy khuôn mặt bà và đúc nó thà nh cái biểu hiện kinh dị Ä‘á»i Ä‘á»i. Trong khi Ruth nhìn tấm ảnh ở cá»± ly gần hÆ¡n thì nét mặt cá»§a ngưá»i phụ nữ trong tấm ảnh dưá»ng như có má»™t vẻ quyến rÅ© lạ lùng hÆ¡n, như thể bà có thể nhìn thấu tương lai và biết rằng đó là má»™t tương lai bị nguyá»n rá»§a. Ngưá»i phụ nữ Ä‘iên khùng nà y đã chăm sóc mẹ cô từ ngà y lá»t lòng, ngưá»i đã nháºn chìm bà Lưu Linh trong ná»—i sợ hãi và những ý niệm mê tÃn dị Ä‘oan. Bà Lưu Linh nói rằng khi bà được 14 tuổi thì ngưá»i vú nuôi nà y đã tá»± vẫn má»™t cách rùng rợn "ghê rợn đến ná»—i không thể nhắc lại". Bất cứ cách thức nà o bà sá» dụng đến cÅ©ng là để là m cho bà Lưu Linh tin rằng đó là lá»—i cá»§a chÃnh mình. Dì Báu là lý do mẹ cô thuyết phục mình rằng bà sẽ không bao giá» hạnh phúc, là nguyên cá»› bà bao giá» cÅ©ng chỠđợi Ä‘iá»u xấu nhất, bá»±c bá»™i vá»›i chÃnh mình cho đến khi bà tìm thấy Ä‘iá»u tệ hại đó.
Má»™t cách kÃn đáo Ruth hướng mẹ cô vá» má»™t trạng thái tỉnh táo. "Äó là ngưá»i vú nuôi cá»§a mẹ" Cô tán tỉnh mẹ "con cho rằng mẹ có ý nói, bà cÅ©ng như là mẹ ruá»™t cá»§a mình".
"Không, đó má»›i là mẹ ruá»™t cá»§a ta" bà Lưu Linh cãi lại. "Ngưá»i nà y là mẹ cá»§a Cao Linh" Bà chỉ và o ngưá»i trong khung ảnh. Trong trạng thái đỠđẫn Ruth nghe Sally há»i Billy vá» kỳ trượt tuyết cá»§a anh ở Arhentina tháng trước. Dượng EÄ‘mun khuyến khÃch cháu ná»™i cá»§a ông thỠăn miếng nấm Ä‘en. Ruth cứ tá»± há»i mình mãi tại sao chuyện nà y lại xảy ra.
Mẹ cô Ä‘áºp và o tay Ruth "Mẹ cÅ©ng có má»™t món quà cho con. Mừng sinh nháºt sá»›m váºy, cho con ngay bây giá»." Bà mở túi xách lôi ra má»™t há»™p mà u trắng đơn giản, cá»™t bằng má»™t sợi ruy băng.
"Cái gì váºy mẹ?"
"Mở ra, đừng há»i".
Cái há»™p rất nhẹ. Ruth gỡ chiếc ruy băng, rồi mở cái nắp há»™p và nhìn thứ ánh sáng mà u xám. Äó là chuá»—i hạt Ä‘eo cổ, những hạt ngá»c Ä‘en có hình dáng lạ mắt, má»—i hạt to như má»™t trái máºn. Äây có phải là má»™t trò đùa không? Có phải là mẹ cô hoà n toà n quên mất rằng đây chÃnh là món quà cô đã tặng mẹ mình và o năm ngoái? Bà Lưu Linh cưá»i vẻ hiểu biết - á»’, tất nhiên, cô con gái không thể tin và o váºn may cá»§a mình!
"Tốt nhất là cứ lấy bây giá»" bà Lưu Linh tiếp tục. "Không cần phải đợi đến khi mẹ chết" Bà quay Ä‘i trước khi Ruth có thể từ chối hoặc cám Æ¡n bà . "Dù váºy nó cÅ©ng chẳng có giá trị nhiá»u" Bà đáºp Ä‘áºp và o búi tóc sau gáy, cố gắng phô trương bằng hết niá»m kiêu hãnh cá»§a mình. Äó là má»™t cá» chỉ Ruth nhìn thấy bao lần. "Nếu má»™t ai đó khoe khoang má»™t món quà giá trị", mẹ cô sẽ nói, thì nó thá»±c sá»± chẳng có giá trị gì nhiá»u". Nhiá»u lá»i cảnh báo cá»§a bà liên quan vá»›i việc không chứng tá» Ä‘iá»u mà bà thá»±c sá»± muốn nói vá» tất cả như hy vá»ng, thất vá»ng và đặc biệt là tình yêu. Bạn cà ng Ãt chứng tá» bao nhiêu thì Ä‘iá»u bạn là m cà ng có ý nghÄ©a bấy nhiêu.
"Cái vòng cổ nà y đã ở trong gia đình ta lâu lắm rồi" Ruth nghe mẹ cô nói. Cô nhìn chằm chằm và o chuá»—i hạt, nhá»› rằng cô đã nhìn thấy nó lần đầu tiên trong má»™t cá»a hiệu ở Kawai. Tá» nhãn dÃnh và o chuá»—i hạt cho biết nó là những viên ngá»c Ä‘en theo phong cách Tahiti, 20 đô má»™t chuá»—i hạt là cái giá khá cao cho má»™t món đồ giả Ä‘eo và o lúc mồ hôi mồ kê nhá»… nhại dưới ánh nắng gay gắt cá»§a mặt trá»i vùng nhiệt đới. Cô đã ra đảo cùng vá»›i Art, trong cố gắng hâm nóng lại tình yêu. Sau đó khi vỠđến nhà cô má»›i nháºn ra là cô đã quên mua quà sinh nháºt cho mẹ cô, tháºm chà cÅ©ng không nghÄ© đến chuyện gá»i Ä‘iện thoại cho mẹ trong lúc cô ngồi nhấm nháp mui-tai trên bá» cát. Cô đã gói món nữ trang giả đã dùng rồi nà y tặng lại mẹ cô như má»™t món quà cô mang từ biển vá», cô cÅ©ng hy vá»ng là đem lại cho mẹ cô cái ấn tượng là cô có nghÄ© đến bà . Sá»± sa sút cá»§a cô thể hiện ở lòng thà nh tháºt khi cô khăng khăng rằng chiếc vòng cổ "chẳng có giá trị nhiá»u", nhưng bà Lưu Linh lại hiểu sá»± khiêm tốn nà y có nghÄ©a là món quà nà y rất đắt tiá»n và như váºy nó là ngá»c tháºt, bằng chứng vá» tình yêu cá»§a con gái dà nh cho mẹ. Bà Lưu Linh Ä‘i đâu cÅ©ng Ä‘eo chuá»—i hạt nà y và Ruth cảm thấy mình phạm trá»ng tá»™i má»—I khi cô nghe mẹ khoe khoang vá»›i bạn bè "Nhìn cái mà con gái tôi Lootie mua cho tôi nè".
"á»’, đẹp quá!" Bà Cao Linh thì thầm, liếc nhìn cái váºt trên tay Ruth. "Cho dì xem má»™t chút nà o" thế là trong khi Ruth có thể nghÄ© được Ä‘iá»u gì bà Cao Linh đã chá»™p lấy cái há»™p. Môi bà mÃm lại. "Hừm" bà lẩm bẩm trong lúc dò xét từng hạt ngá»c trai. Dì Gal đã nhìn thấy chuá»—i hạt bao giá» chưa? Äã bao nhiêu lần bà Lưu Linh đã Ä‘eo nó đến nhà bà em và khoe khoang vá» giá trị cá»§a nó? Bà Cao Linh đã biết từ lâu rằng chuá»—i hạt nà y là giả và Ruth cô con gái hiếu thảo cÅ©ng là giả nốt phải không?
"Cho con coi với!" Sally nà i.
"Cẩn tháºn" bà Lưu Linh cảnh cáo khi con trai cá»§a Sally giÆ¡ tay vá»›i chuá»—i hạt "đừng đụng và o. Äắt lắm đấy".
Chẳng bao lâu chuá»—i hạt giả đã tạo thà nh má»™t vòng tròn quanh bà n ăn. Mẹ cá»§a Art nhìn chuá»—i hạt vá»›i đôi mắt phê phán đặc biệt khi ước lượng nó trên tay. "Dá»… thương lắm!" bà nói vá»›i bà Lưu Linh có hÆ¡i nhấn giá»ng má»™t chút. Miriam thì chỉ đơn giản ngắm nhìn. "Những cái hạt nà y bá»± thiệt!" Art nhìn qua má»™t lượt và hắng giá»ng.
"Nà y, có chuyện gì không ổn váºy?"
Ruth quay lại thấy mẹ cô đang nhìn mình dò xét. "Không có gì đâu" Ruth là u bà u "Con chỉ cảm thấy hơi mệt thôi".
"Ngớ ngẩn" mẹ cô nói bằng tiếng Hoa. "Mẹ có thể nhìn thấy có một cái gì đó bị kẹt bên trong không thể thoát ra được".
"Nhìn kìa! Lại há»™i kÃn rồi!" Dory kêu lên từ bà n bên kia.
"Có chuyện gì đó rất xấu" bà Lưu Linh khăng khăng. Ruth ngạc nhiên thấy rằng mẹ cô rất tinh tưá»ng. Có thể sau cùng chẳng có vấn đỠgì xảy ra vá»›i bà cả.
"Äó là vợ cÅ© cá»§a Art" cuối cùng cô thì thầm vá»›i mẹ bằng tiếng Quan Thoại giá»ng Mỹ. "Con ước gì Art không để cho cô ta đến đây".
"À, bây giá» thì con thấy rồi đấy, mẹ đã đúng. Mẹ biết có má»™t cái gì đó không ổn. Ngưá»i mẹ bao giá» cÅ©ng biết hết".
Ruth cắn mạnh và o bên trong một bên má của cô.
"Nà o, bây giá» thì đừng lo lắng nữa" mẹ cô xoa dịu. "Ngà y mai con nói chuyện vá»›i Art. Bảo nó mua cho con má»™t món quà . Nó phải bá» ra tháºt nhiá»u tiá»n để chứng tá» nó đánh giá đúng giá trị cá»§a con. Nó phải mua cho con má»™t thứ gì như cái nà y nà y" Bà Lưu Linh chạm và o vòng Ä‘eo cổ bây giỠđã được hoà n vá» tay chá»§.
Äôi mắt Ruth long lanh bởi những giá»t nước mắt đã được kìm lại.
"Con thÃch chứ?" bà Lưu Linh tá»± hà o há»i, trở lại vá»›i tiếng Anh, thứ ngôn ngữ cá»§a má»i ngưá»i. "Ngá»c tháºt đấy"
Cô cầm chuỗi hạt lên. Cô nhìn thấy những viên đá đen toả sáng, món quà nà y nhô lên từ dưới đáy đại dương.
Tà i sản của ngudoc
13-11-2008, 02:55 PM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
Chương 5
Ruth nắm cánh tay mẹ khi há» Ä‘i vá» bãi Ä‘áºu xe ở bệnh viện. Bắp tay lá»ng lẻo thừa da thiếu thịt cá»§a bà gây cảm giác cô Ä‘ang chạm và o cái cánh chỉ có xương cá»§a má»™t con chim non.
Bà Lưu Linh hình như ở trong tâm trạng vừa vui vừa bá»±c, như chẳng có gì thay đổi sau những gì xảy ra trong phòng khám bác sÄ©. Tuy váºy Ruth có cảm giác rằng mẹ cô Ä‘ang gầm gừ những tiếng vô nghÄ©a và chẳng bao lâu bà sẽ nhẹ như là má»™t khúc gá»— nổi trên mặt nước. Bệnh mất trÃ. Ruth vẫn bối rối vá» những triệu chứng nà y, sao má»™t cái tên đẹp đẽ như váºy, Dementia, lại có thể ứng vá»›i má»™t căn bệnh có sức tà n phá như thế. Äó là má»™t cái tên thÃch hợp vá»›i má»™t vị nữ thần, Dementia là ngưá»i đã là m cho ngưá»i chị Demeter quên không chuyển mùa đông rét mướt sang mùa xuân ấm áp. GiỠđây Ruth hình dung má»™t tấm mà ng lạnh hình thà nh trong não mẹ cô, kéo ra từ lá»›p sương mù. Bác sÄ© Huy nói rằng những tấm phim được cắt lá»›p đã chứng tá» có sá»± co lại ở những phần nhất định trong não, tương thÃch vá»›i khu vá»±c cá»§a bệnh Alzheimer.
Ông cÅ©ng nói bệnh nà y chắc chắn là đã bắt đầu từ nhiá»u năm trước. Ruth quá sững sá» không thể há»i han thêm Ä‘iá»u gì và o lúc ấy, nhưng bây giá» thì cô tá»± há»i ông muốn nói gì khi ngụ ý "nhiá»u năm trước". Hai mươi năm? Ba mươi năm? Bốn mươi năm? Có thể đó là lý do mẹ cô tháºt khó tÃnh trong thá»i kỳ Ruth trưởng thà nh, là lý do bà luôn nói vá» những lá»i nguyá»n, trù ếm, những hồn ma và lá»i Ä‘e doạ sẽ tá»± tá». Dementia là sá»± cứu rá»—i cá»§a mẹ cô và Chúa sẽ tha thứ cho cả hai mẹ con vì đã là m tổn thương lẫn nhau trong suốt những năm qua.
"Lootie, bác sÄ© nói sao?" Câu há»i cá»§a bà Lưu Linh là m Ruth giáºt mình. Há» Ä‘ang đứng trước chiếc xe hÆ¡i. "Ông ta có nói mẹ chết sá»›m không?" bà há»i vá»›i vẻ giá»…u cợt.
"Không." và để nhấn mạnh, Ruth cưá»i. "Tất nhiên là không".
Mẹ cô chăm chú nhìn và o mặt Ruth rồi kết luáºn "Nếu mẹ có chết cÅ©ng chẳng thà nh vấn Ä‘á». Mẹ không sợ chết. Con cÅ©ng biết đấy".
"Bác sÄ© nói tim cá»§a mẹ rất tốt" Ruth nói thêm. Cô cố gắng nghÄ© ra cách chuyển những chẩn Ä‘oán cá»§a bác sÄ© thà nh má»™t cái gì mà mẹ cô có thể chấp nháºn được. "Nhưng ông ấy nói mẹ lại có má»™t vấn đỠkhác. Má»™t sá»± mất cân bằng nà o đó giữa các yếu tố trong cÆ¡ thể. Và điá»u nà y gây cho mẹ những rắc rối, vá» trà nhá»› chẳng hạn". Cô giúp mẹ ngồi và o ghế trước và thắt dây an toà n.
Bà Lưu Linh khịt mÅ©i "Hừm, chẳng có gì không ổn vá»›i trà nhá»› cá»§a mẹ hết. Mẹ nhá»› rất nhiá»u chuyện, còn nhiá»u hÆ¡n con ấy. NÆ¡i mẹ sống lúc còn bé tÃ, nÆ¡i chúng ta gá»i là trái tim bất tá», nom giống hệt má»™t trái tim, hai dòng sông, má»™t dòng suối, cả hai Ä‘á»u cạn khô…" Bà tiếp tục kể lể trong lúc Ruth Ä‘i vòng qua cá»a xe bên kia, ngồi sau tay lái và rồ máy. "Ông ta thì biết cái gì? Ông bác sÄ© nà y tháºm chà không nghe tim mẹ. Không có ai nghe tim mẹ hết. Con không, Cao Linh không. Con biết là tim mẹ bao giá» cÅ©ng bị thương tổn. Mẹ chỉ không than phiá»n thôI. Mẹ có phải là ngưá»i ưa than vãn không?"
"Không ạ".
"Thấy chưa?"
"Nhưng bác sÄ© nói đôi khi mẹ quên má»i chuyện khi mẹ tuyệt vá»ng".
"Nguyên nhân gây nên tuyệt vá»ng thì không thể quên! Hãy nhìn và o cuá»™c Ä‘á»i buồn thảm cá»§a mẹ!"
Ruth thá» thắng xe để chắc chắn là thắng vẫn ăn, rồi lùi xe xuống lối rẽ Ä‘i xuống cá»§a bãi Ä‘áºu xe. Giá»ng nói cá»§a mẹ cô Ä‘á»u Ä‘á»u theo tiếng động cÆ¡. "Tất nhiên tuyệt vá»ng. Khi dì Báu chết, tất cả niá»m vui sống đã lìa bá» cÆ¡ thể mẹ…"
Kể từ ngà y chẩn Ä‘oán bệnh, từ ba tháng trước, hầu như ngà y nà o bà Lưu Linh cÅ©ng đến ăn cÆ¡m tối ở nhà Art và Ruth. Tối nay Ruth quan sát mẹ cô gắp má»™t miếng thịt cá hồi. Bà Lưu Linh cháºm rãi nhai, rồi mắc nghẹn. "Mặn quá!" bà há miệng ra thở cứ như là bà được phục vụ món chÃnh là món lưỡi hươu.
"Waipo" Dory can thiệp "Ruth không cho thêm muối. Con đã nhìn mà . Không".
Fia đá và o chân Dory. Nó lấy tay là m dấu hiệu chữ X, dấu hiệu biểu trưng cho việc chiếu bộ phim Draculas ở cảng. Dory lại đá lại Fia.
Bây giá» thì Ruth không còn cho rằng cái nét láºp dị trong tÃnh cách cá»§a mẹ cô là vì những vấn đỠcá»§a bà nữa, cô nhìn thấy dấu hiệu cá»§a căn bệnh Dementia ở khắp nÆ¡i. Chúng quá rõ rà ng. Tại sao cô lại không nháºn ra sá»›m hÆ¡n nhỉ? Thá»i gian rảnh và "những kỳ nghỉ miá»…n phÃ" mà mẹ cô đặt hà ng qua hà ng tá thư từ vá»› vẩn. Việc đổ cho dì Gal lấy trá»™m tiá»n cá»§a mẹ cô. Cái cách mà mẹ cô bị ám ảnh vá» ngưá»i lái xe buýt đã chá»i mẹ cô vì không trả tiá»n vé xe. Và lại còn những vấn đỠmá»›i nảy sinh khiến Ruth phải lo lắng ngà y đêm nữa chứ. Mẹ cô thưá»ng quên khoá cá»a trước. Bà thưá»ng để thức ăn rã đông đá trên kệ cho đến khi nó có mùi ôi. Bà mở vòi nước lạnh rồi để cho nó chảy suốt ngà y chá» cho nó nóng lên. CÅ©ng có má»™t và i sá»± thay đổi tháºt sá»± là m cho cuá»™c sống trở nên dá»… chịu hÆ¡n. Và dụ, bà Lưu Linh không còn phà n nà n gì khi Art rót ra ly rượu thứ hai, như Ä‘iá»u mà anh là m tối hôm nay. "Sao uống nhiá»u quá thế?" trước đây bà thưá»ng nói. Mà Ruth cÅ©ng thầm nói rằng anh cần phải Ä‘iá»u chỉnh chuyện nà y trước khi nó trở thà nh má»™t thói quen không thể bỠđược. Thế là Art bình tÄ©nh chỉ ra rằng cô đã hà nh động giống như mẹ cô. "Má»™t và i ly rượu và o bữa tối chẳng phải là vấn đỠgì nghiêm trá»ng. Äó là má»™t sở thÃch cá nhân".
"Ba Æ¡i, chúng ta có thể nuôi má»™t con mèo không?" Fia há»i.
"Phải" Dory xen và o. "Alice có má»™t con mèo Himalaya xinh tuyệt. Äó là cái mà chúng con cần". "Có thể" Art trả lá»i.
Ruth nhìn trân trân và o đĩa ăn cá»§a cô. Anh đã quên chăng? Cô đã bảo an rằng cô còn chưa sẵn sà ng cho việc nuôi má»™t con mèo khác. Cô sẽ cảm thấy cô phản bá»™i lại con Phú Phú. Và đến thá»i Ä‘iểm cho má»™t con thú khác, má»™t con váºt mà rõ rà ng là cô lại phải cho nó ăn và dá»n dẹp má»i thứ do nó bà y ra thì cô sẽ thÃch nuôi má»™t loà i thú khác, có thể là má»™t con chó con.
"Má»™t hôm mẹ đã lái xe đến táºn dãy Himalaya, xa lắm, tá»± lái đấy nhé" Bà Lưu Linh khoe khoang. "Himalaya cao ngất trá»i, chạm tá»›i cả mặt trăng cÆ¡ đấy!"
Art và bá»n con gái trao cho nhau má»™t cái nhìn bối rối đầy ẩn ý. Bà Lưu Linh thưá»ng lý sá»± rằng há» nhìn nháºn vấn đỠmá»™t cách phi logic, má»™t cách vô chÃnh phá»§ như là những hạt bụi trong không khÃ. Nhưng Ruth tin rằng sá»± lầm lẫn cá»§a bà Lưu Linh bao giá» cÅ©ng có những căn nguyên sâu xa. Rõ rà ng là và dụ nà y có liên quan đến sá»± liên hệ từ: mèo giống Himalaya và dãy núi Himalaya. Nhưng tại sao bà Lưu Linh lại tin rằng bà đã lái xe đến đấy? Nhiệm vụ cá»§a cô là tìm lá»i giải cho câu đố chữ nà y. Nếu tìm ra nguyên nhân cô có thể giúp mẹ khai thông những đưá»ng truyá»n dẫn trong não bà và ngăn ngừa những nguy cÆ¡ tà n phá từ những sá»± tÃch luỹ bấy lâu nay. Vá»›i má»™t sá»± mẫn cán, cô sẽ giữ cho bà không trượt khá»i vách đá cheo leo trên đỉnh Himalaya. Và bất thình lình Ä‘iá»u đó là m cho cô bị phân tán "Bà và dì đã nhìn thấy dãy núi nà y trong má»™t bà i viết thú vị trên tá» Tibet tuần trước", Ruth nói "Há» chỉ dẫn vá» con đưá»ng Ä‘i đến đó".
Nhưng Dory đã cắt ngang lá»i cô để nói vá»›i bà Lưu Linh "Bà không thể lái xe từ đây đến dãy Himalaya".
Bà Lưu Linh cau mà y "Sao cháu lại nói như thế?"
Dory, con bé cÅ©ng giống bà Lưu Linh thưá»ng hà nh động má»™t cách xốc nổi đầy kÃch động, phụt ra. "Bà không thể, thế thôi. Cháu muốn nói bà tháºt Ä‘iên nếu bà nghĩ…"
"ÄÆ°á»£c rồi, ta Ä‘iên đấy!" bà Lưu Linh nghẹn ngà o nói. "Tại sao các ngưá»i lại không tin tôi?" cÆ¡n giáºn cá»§a bà bốc lên ngùn ngụt như nước sôi trong ấm Ä‘iện – Ruth nhìn thấy Ä‘iá»u đó, những bong bóng nước kêu sùng sục, hÆ¡i nước bốc lên má» mịt – và rồi bà Lưu Linh xìu xuống vá»›i lá»i Ä‘e doạ cuối cùng "Có thể tôi sẽ chết nay mai! Rồi các ngưá»i tha hồ mừng!"
Fia và Dory nhún vai trao đổi vá»›i nhau má»™t cái nhìn đồng loã: á»’ biết ngay mà , bổn cÅ© soạn lại. Những cÆ¡n bá»™c phát cá»§a bà Lưu Linh trở nên thưá»ng xuyên hÆ¡n và cÅ©ng đột ngá»™t bị cắt ngang hÆ¡n. May thay, chúng cÅ©ng nhanh chóng dịu Ä‘i và bá»n con gái chẳng chịu ảnh hưởng gì cá»§a những chuyện nà y. Vả chăng chúng cÅ©ng không nhạy cảm hÆ¡n vá»›i vấn đỠnà y, có vẻ như chỉ có Ruth là ngưá»i mẫn cảm vá»›i nó nhất. Cô đã và i lần chẳng giải thÃch vá»›i bá»n chúng là chúng không nên có phản ứng đối láºp vá»›i bất cứ Ä‘iá»u gì bà Lưu Linh nói "Waipo nói những Ä‘iá»u có vẻ phi logic vì bà là như thế. Chúng ta không thể thay đổi được Ä‘iá»u đó. Äó chỉ là vì má»™t khuyết táºt trong nói năng chứ không phải bản thân bà ". Nhưng t khó mà là m cho bá»n con gái nhá»› được Ä‘iá»u đó, cÅ©ng như Ruth tháºt khó mà không phản ứng lại lá»i Ä‘e doạ chết chóc cá»§a mẹ cô. Bất kể là cô nghe những lá»i doạ dẫm nà y thưá»ng xuyên như nà o, chúng không bao giá» thôi chẹn lấy cổ há»ng cô. Và bây giá» lá»i Ä‘e doạ có vẻ như rất tháºt – mẹ cô Ä‘ang chết dần, đầu tiên là đầu óc bà sau đó là cÆ¡ thể bà .
Bá»n con gái thu dá»n đĩa ăn cá»§a chúng. "Con phải là m bà i táºp" Fia nói "Ngá»§ ngon nhé, Waipo".
"Con cũng thế" Dory hùa theo. "Tạm biệt Waipo".
Bà Lưu Linh vẫy tay bá»n trẻ từ bên kia bà n. Má»™t lần Ruth đã yêu cầu chúng hôn tạm biệt bà Lưu Linh. Nhưng bà đã cứng cả ngưá»i lại trong khi đáp trả cái chu má» cá»§a chúng. Art cÅ©ng đứng lên. "Con cÅ©ng có má»™t số tà i liệu cho ngà y mai cần xem lại. Tốt hÆ¡n là phải bắt tay và o việc sá»›m. Mẹ ngá»§ ngon nhé!"
Khi bà Lưu Linh hì hụp trong buồng tắm, Ruth đi ra phòng khách nói chuyện với Art "Mẹ cà ng ngà y cà ng yếu đi".
"Anh cÅ©ng nháºn thấy thế" Art vừa nói vừa sá»™t soạt láºt giấy tá».
"Em sợ để mẹ một mình ở nhà trong lúc chúng ta đi Hawaii".
"Váºy em sẽ là m gì nà o?"
Cô nháºn thấy vá»›i má»™t cú nhói trong tim là anh đã há»i cô sẽ là m gì chứ không phải hai ngưá»i sẽ là m gì. Kể từ bữa tiệc hôm rằm tháng Tám, cô đã nháºn ra ở nhiá»u khÃa cạnh khác nhau là cô và Art đã thất bại trong cuá»™c sống chung. Cô đã cố xua Ä‘uổi những ý nghÄ© hắc ám nà y ra khá»i đầu, nhưng nó lại bò trở lại khẳng định vá»›i cô rằng đó không phải là má»™t lo lắng vô căn cứ đâu. Tại sao cô lại có cảm giác mình không thuá»™c vá» bất cứ ai? Tại sao cô lại lá»±a chá»n má»™t cách vô ý thức để yêu những ngưá»i luôn giữ má»™t khoảng cách vá»›i cô? Cô có giống như mẹ mình nghiệp chướng quá nặng, không bao giỠđược hạnh phúc không? Cô không thể đổ lá»—i cho Art. Anh bao giá» cÅ©ng chân thá»±c trong mối quan hệ giữa hai ngưá»i. Ngay từ đầu anh đã nói anh không muốn láºp gia đình lần nữa. "Anh không muốn chúng ta tổ chức cuá»™c sống bằng má»™t giả thuyết" anh đã nói vá»›i cô, ôm chặt cô và o lòng khi hai ngưá»i Ä‘ang nằm trên giưá»ng má»™t đêm sau khi há» vá» chung má»™t nhà . "Anh muốn chúng ta ngỡ ngà ng nhìn nhau má»—i buổi sá»›m thức dáºy và tá»± há»i, con ngưá»i kỳ diệu nà y là ia mà ta có được diá»…m phúc được yêu đến thế nhỉ?" Lúc ấy cô cảm thấy mình được tôn thá» như má»™t nữ thần. Sau năm thứ hai chung sống, anh ngẫu hứng đỠnghị chia cho cô má»™t tá»· lệ sở hữu căn há»™. Ruth vô cùng cảm động trước sá»± hà o hiệp và lòng quan tâm cá»§a anh đối vá»›i cuá»™c sống cá»§a cô. Anh biết cô lo lắng như thế nà o vá» tương lai. Và như váºy có phải là hỠđã chẳng thay đổi vấn đỠvá» căn bản? Phải, trong chuyện nà y lá»—i cá»§a cô nhiá»u hÆ¡n. Cô đã được đỠnghị quyết định phần trăm sở hữu cái mà cô muốn có rồi liên hệ vá»›i má»™t luáºt sư và là m các thá»§ tục giấy tá». Nhưng là m sao bạn có thể thể hiện tình yêu như là má»™t con số phần trăm? Cô cảm thấy má»i việc lại xảy ra vá»›i cô đúng như nó đã xảy ra vá»›i cô ở trưá»ng đại há»c. Má»™t trong những giáo sư dạy môn Sá» bảo sinh viên trong lá»›p tá»±/ cho Ä‘iểm mình. Ruth cho mình Ä‘iểm B – còn má»i ngưá»i thì cho há» Ä‘iểm A.
"Em có thể thuê má»™t ngưá»i nà o đó đến thăm nom mẹ em và i lần má»™t tuần" Art gợi ý. "Giống như má»™t ngưá»i giúp việc ấy".
"Äúng".
"Gá»i Ä‘iện cho dịch vụ thức ăn. Há» có thể đưa thức ăn đến cho bà trong lúc chúng ta Ä‘i vắng".
"Äó là má»™t ý hay".
"Thá»±c ra sao em không bắt đầu từ bây giá» Ä‘i, để bà có thể quen vá»›i khẩu vị ở đấy? Äiá»u đó không có nghÄ©a là bà không được tiếp đón ở đây nếu bà muốn đến dùng bữa…Nghe đây, anh tháºt sá»± có nhiá»u việc phải là m bây giá». Em có đưa mẹ em vá» nhà bây giá» không?"
"Có".
"Khi em quay lại, chúng ta sẽ uống rum với kem" Anh đặt tên cho thức uống mà cô ưa như thế. "Nó sẽ là m cho em cảm thấy khá hơn".
Bà Lưu Linh phản đối ý định thuê má»™t ai đó đến nhà bà dá»n dẹp. Ruth đã lưá»ng trước được việc nà y. Mẹ cô ghét phải trả tiá»n cho bất cứ việc gì mà bà tin là mình có thể tá»± mình là m được, từ việc nhuá»™m tóc cho đến việc sá»a lại mái nhà .
"Äây là má»™t chương trình huấn luyện cho những ngưá»i má»›i nháºp cư" Ruth nói dối, "vì thế chúng ta chẳng phải mất má»™t xu nà o hết. Há» là m việc miá»…n phà để há» có thêm kinh nghiệm trong bản tóm tắt thà nh tÃch cá»§a há»". Bà Lưu Linh sẵn sà ng chấp nháºn lý do nà y là m Ruth có cảm thấy mình là má»™t đứa con hư. Cô sẽ bị phát giác. Hoặc có thể là không nhưng Ä‘iá»u đó sẽ tồi tệ hÆ¡n. Má»™t Ä‘iá»u nhắc nhở khác rằng căn bệnh đã là m giảm khả năng nháºn biết sá»± việc cá»§a bà .
Và i ngà y sau khi ngưá»i giúp việc đầu tiên bắt đầu là m việc, bà Lưu Linh gá»i Ä‘iện đến than phiá»n "Cô ta nghÄ© ở Mỹ má»i việc Ä‘á»u dá»… dà ng lắm. Cô ta muốn nghỉ giải lao bèn bảo mẹ, thưa bà , tôi không kê dá»n đồ đạc, tôi không lau cá»a sổ, tôi không á»§i đồ. Mẹ há»i cô ta, bá»™ cô nghÄ© là cô không phải động Ä‘áºy ngón tay mà vẫn trở thà nh triệu phú sao? Ở Mỹ không có cái kiểu cách đó đâu!"
Bà Lưu Linh tiếp tục ban phát những lá»i khuyên cho ngưá»i má»›i nháºp cư nà y cho đến khi cô ta thôi việc. Ruth lại bắt tay và o tìm kiếm má»™t và i ngưá»i khác. Trong khi chưa thuê được ngưá»i, cô quyết định phải ghé lai nhà mẹ và i lần má»™t tuần để chắc chắn là gaz không bị hở, nước không chảy lênh láng khắp nhà . "Con có và i việc vá»›i má»™t khách hà ng ở gần đây", má»™t hôm cô giải thÃch như thế.
"À, bao giá» khách hà ng cÅ©ng là thượng đế. Công việc số má»™t, mẹ số hai". Ruth Ä‘i và o trong bếp mang theo má»™t giỠđầy đựng cam, giấy vệ sinh, và má»™t và i thứ đồ rau trái cần thiết khác. Trong khi ở đây, cô kiểm tra má»i chuyện và các nguy cÆ¡ có thể xảy ra. Lần cuối cùng ở đây, cô phát hiện ra rằng bà Lưu Linh đã cố chiên quả trứng còn nguyên vá». Ruth liếc nhanh lên bà n ở phòng ăn và nhặt lên và i lá thư dụ dá»—, má»i má»c bà Lưu Linh tham gia Ä‘iá»n và o các phiếu. "Con sẽ gá»i những lá thư nà y Ä‘i cho mẹ", cô nói. Sau đó cô Ä‘i và o phòng tắm để chắc chắn là vòi nước không mở suốt ngà y. Khăn tắm đâu? Ở đây không có dầu gá»™i đầu, chỉ có má»™t miếng xà bông má»ng dÃnh. Nó có ở đây bao lâu, từ lúc mẹ cô tắm lần trước? Cô nhìn và o trong sá»t đựng quần áo dÆ¡. Không có gì. Mẹ cô ngà y nà o cÅ©ng mặc má»™t bá»™ quần áo ấy sao?
Ngưá»i giúp việc thứ hai trụ không đầy được má»™t tuần. Những ngà y ngưá»i nà y không đến là m việc, cô cảm thấy bồn chồn, bấn loạn. Cô không ngá»§ được và là m bẻ cái răng hà m và o ban đêm. Cô quá mệt má»i không thể nấu ăn nên đã gá»i bánh pizza má»™t tuần và i lần, giải phóng cho cô khá»i phải giải quyết vấn đỠnấu những món ăn Ãt béo cho Dory, rồi lại phải chịu đựng những nháºn xét cá»§a bà Lưu Linh vá» món ăn quá mặn. Gần đây, Ruth có những cÆ¡n Ä‘au thắt ở vai và cô khó có thể ngồi bên bà n hoặc là m việc vá»›i máy tÃnh. Cô không có đủ ngón tay ngón chân để ghi nhá»› tất cả má»i việc phải là m. Khi cô tìm được Filipina má»™t ngưá»i chuyên trông nom những ngưá»i cao tuổi, cô cảm thấy gánh nặng quá sức đã được trút bá». "Tôi yêu quý những ngưá»i già ", ngưá»i phụ nữ nà y trấn an cô. "Há» không quá khó khăn đâu nếu cô chịu bá» thá»i gian tìm hiểu há»". Nhưng bây giá» Ä‘ang là ban đêm, Ruth mở to mắt nhìn và o bóng đêm, lắng nghe tiếng còi nhắc nhở các con tà u tránh xa các cá»™t sương mù. Hôm trước khi đến đón mẹ cô Ä‘i ăn tối, Ruth biết được rằng Filipina đã thôi việc.
"Biến rồi" bà Lưu Linh nói vẻ thoả mãn.
"Khi nà o?"
"Không bao giỠlà m việc".
"Nhưng bà ấy ở lại đây đến lúc nà o? Hai ngà y trước? Ba ngà y trước?"
Sau nhiá»u câu há»i nữa, Ruth biết được má»™t Ä‘iá»u là ngưá»i phụ nữ ấy không bao giá» quay lại kể từ ngà y bà ta bắt đầu. Ruth không có khả năng tìm được má»™t ngưá»i giúp việc khác trước khi cô Ä‘i Hawaii. Thế mà chỉ còn có hai ngà y. Và kỳ nghỉ vượt đại dương thế là không còn được đặt ra nữa.
"Anh Ä‘i Ä‘i" Ruth bảo anh và o lúc sáng. HỠđã trả tiá»n trước và không thể lấy lại số tiá»n nà y.
"Nếu em không đi thì còn gì là vui thú nữa. anh biết là m gì bây gi�"
"Không phải là m việc, không thức dáºy sá»›m. không trả lá»i Ä‘iện thoại".
"Sẽ không như váºy đâu".
"Anh sẽ nhá»› em chết Ä‘i và bảo em là anh tháºt khổ sở vá» Ä‘iá»u đó".
Cuối cùng, quá nhiá»u đối vá»›i sá»± thất vá»ng cá»§a Ruth, anh đồng ý vá»›i lý luáºn cá»§a cô.
Sáng hôm sau Art lên đưá»ng Ä‘i Hawaii. Bá»n con gái đến ở nhà Miriam trong suốt tuần lá»… đó. Mặc dù Ruth đã quen là m việc má»™t mình và o ban ngà y, cô vẫn cảm thấy trống trải và bồn chồn. Chẳng bao lâu sau khi cô đã ngồi và o bà n là m việc, Gideon gá»i cho cô thông báo rằng tác giả cuốn Tinh thần Internet đã huá»· hợp đồng vá»›i cô – sa thải cô, lần đầu tiên trong sá»± nghiệp cá»§a cô. Mặc dù cô đã hoà n thà nh cuốn sách cá»§a ông ta sá»›m hÆ¡n thá»i hạn, ông ta không thÃch những gì cô đã viết. "Tôi cÅ©ng giáºn Ä‘iên lên như cô váºy" Gideon nói. Ruth biết rằng cô sẽ phải tức uất ngưá»i tháºm chà cảm thấy nhục nhã nhưng trong thá»±c tế lại cảm thấy nhẹ ngưá»i. Sẽ có Ãt Ä‘i má»™t việc phải lo lắng. "Tôi sẽ huá»· hợp đồng là m việc vá»›i Happer San Francisco" Gideon tiếp tục "nhưng có thể tôi cần cô thống kê số giá» cô đã là m trên bản thảo nà y, tại sao lá»i than phiá»n cá»§a ông ta lại không…Alo? Ruth , cô vẫn nghe tôi đấy chứ?"
"Xin lỗi. Tôi đang bị phân tán một chút…"
"Ô, tôi cÅ©ng Ä‘ang định nói vá»›i cô vá» Ä‘iá»u đó đấy. Không có ý muốn nói cô có lá»—i gì trong chuyện nà y đâu. Nhưng tôi thấy cô không còn như trước kia nữa. Cô có vẻ…"
"Tôi biết. Tôi biết. Tôi đã không đi nghỉ ở Hawaii vì thế tôi có thể củng cố lại".
"Tôi nghÄ© đó là ý hay đấy. Vá»›i lại, tôi nghÄ© chúng ta sẽ có thông tin vá» má»™t dá»± án viết má»™t cuốn sách khác ngà y hôm nay, nhưng nói tháºt tôi không nghÄ© cô sẽ nháºn được dá»± án nà y. Cô phải bảo há» là cô có má»™t phẫu thuáºt cắt bá» ruá»™t thừa cấp tÃnh hoặc má»™t lý do gì tương tá»± như thế". Nhưng Ruth lại không tham dá»± buổi phá»ng vấn được bởi vì mẹ cô hốt hoảng gá»i cho cô, vì nghÄ© rằng chiếc đồng hồ báo thức cá»§a bà là dụng cụ báo cháy đã phát nổ.
lúc 4 giá» Agapi gá»i đến thảo luáºn vá» việc biên táºp lần cuối cho cuốn Chấn chỉnh trẻ chưa vâng lá»i. Má»™t giá» sau há» vẫn nói chuyện trên Ä‘iện thoại. Agapi Ä‘ang nóng lòng muốn bắt tay và o má»™t cuốn sách má»›i mà bà muốn đặt cho cái tên Căng thẳng đã qua hay là Trở lại chÃnh mình. Ruth không rá»i mắt khá»i chiếc đồng hồ. Cô phải đón mẹ cô lúc sáu giỠđể Ä‘i ăn tối ở Fountain Court. "Thói quen, thần kinh – cÆ¡ bắp và má»™t hệ thống cảm xúc cÆ¡ bản cùng các hà nh động bản năng là ná»n tảng…" Agapi thao thao bất tuyệt. "Từ ngà y ấu thÆ¡ và vá»›i ý thức bất cẩn cá»§a mình, chúng ta xiết, chá»™p và vụt. Chúng ta bị đóng cứng và o phản xạ nhưng lại quên mất nguyên nhân rằng quá khứ là má»™t cái gì không hoà n hảo…Ruth, cưng Æ¡i, dưá»ng như em Ä‘ang ở đâu đâu đấy. Em có thể gá»i lại cho chị sau khi em cảm thấy khá hÆ¡n không?"
Và o lúc 5 giá» 15 Ruth gá»i cho mẹ để nhắc bà là cô Ä‘ang trên đưá»ng Ä‘i đón bà . Không có ai nhắc máy. Chắc mẹ cô Ä‘ang ở trong buồng tắm. Ruth đợi năm phút nữa, rồi gá»i lại. Vẫn không có ai trả lá»i. Bà có bị táo bón không nhỉ? Hay là bà lại ngá»§ quên? Ruth dá»n dẹp bà n là m việc, đặt máy Ä‘iện thoại xuống rồi bấm nút gá»i tá»± động. Sau mưá»i lắm phút không có ngưá»i trả lá»i, cô Ä‘iểm qua tất cả các khả năng có thể xảy ra, cho đến khi chúng hiện lên khả năng xấu nhất. Lá»a liếm ra ngoà i chiếc nồi đặt trên bếp lò. Bà Lưu Linh dáºp lá»a bằng dầu. Tay áo cá»§a bà bị bén lá»a. Trong lúc Ruth phóng xe đến nhà mẹ, cô cà ng tin chắc là sẽ nhìn thấy ngá»n lá»a Ä‘ang liếm trên mái nhà và mẹ cô nằm co quắp trong má»™t đống Ä‘en xì.
CÅ©ng giống như Ä‘iá»u cô sợ hãi, khi đến nÆ¡i cô nhìn thấy ánh sáng cháºp chá»n ở tầng trên và những cái bóng nhảy múa. Cố lao và o. Cá»a trước không khoá. "Mẹ Æ¡i , mẹ ở đâu?" Tivi Ä‘ang có chương trình Amor sin Limité mở lá»›n hết cỡ. Bà Lưu Linh không bao giá» hình dung ra phải sá» dụng Ä‘iá»u khiển từ xa như thế nà o dẫu rằng Ruth đã dán băng keo lên tất cả trừ những cái nút tắt mở và chuyển kênh. Ruth tắt tivi và sá»± im lặng bất thình lình là m cô sợ.
Cô chạy và o những căn phòng phÃa sau, mở các cánh tá»§, nhìn ra ngoà i cá»a sổ. Cổ há»ng cô nghẹn lại "Mẹ Æ¡i, mẹ ở đâu?" Cô thổn thức "Trả lá»i con Ä‘i chứ?" Cô chạy xuống báºc thá»m phÃa trước gõ cá»a nhà ngưá»i ở thuê.
Cô cố gắng là m cho giá»ng nói cá»§a mình vang lên bình thưá»ng "Có lúc nà o cô nhìn thấy mẹ tôi không?" Francine nhướng mắt lên và gáºt đầu tá» vẻ hiểu biết. "Bà ấy Ä‘i xuống lối Ä‘i và o khoảng 2, 3 tiếng đồng hồ trước đây. Tôi để ý vì thấy bà mang dép trong nhà và mặc đồ ngá»§ và tôi tá»± nhá»§ 'Coi kìa, bà ấy trông kỳ cục quá…'…Ồ việc nà y không phải là việc cá»§a tôi nhưng cô nên đưa bà đi khám bệnh và chữa trị hay là m má»™t cái gì đó chứ. Tôi nói thế là có ý tốt". Ruth lại đâm bổ lên cầu thang. Vá»›i những ngón tay run rẩy cô gá»i cho má»™t khách hà ng cÅ© là chỉ huy má»™t đồn cảnh sát. Và i phút sau ông đội Latino đứng ở ngưỡng cá»a. Ngưá»i đà n ông ấy trang bị đầy súng ống, váºt dụng cá nhân và khuôn mặt cá»±c kỳ nghiêm trá»ng. Sá»± hoảng loạn cá»§a Ruth lên tá»›i cá»±c Ä‘iểm. Cô bước ra ngoà i.
"Mẹ tôi bị bệnh alzheimer," Ruth lặp bặp nói. "Bà ấy 77 tuổi nhưng đầu óc chỉ như một đứa trẻ".
"Miêu tả nhân dạng đi".
"Cao gần 1 mét rưỡi, nặng 38 ký, tóc Ä‘en cuốn thà nh má»™t búi, có thể mặc đồ ngá»§ mà u hồng hoặc mà u tÃm lợt, mang dép lê…" Ruth hình dung ra hình ảnh mẹ cô trong khi cô Ä‘ang nói những Ä‘iá»u trên, cái nhìn hoang mang trên khuôn mặt mẹ, cô oà lên. "Ôi lạy Chúa, mẹ tôi tháºt bé nhá» và vô phương tá»± vệ…"
"Bà ấy có gì giống với cái bà đang đứng kia không?"
Ruth nhìn lên và trông thấy bà Lưu Linh đứng như phỗng ở cuối lối đi. Bà mặc ra ngoà i bộ đồ ngủ một chiếc áo len.
"ÚI da! Cái gì thế nà y?" Bà Lưu Linh kêu lên. "Cướp à ?"
Ruth chạy vá» phÃa mẹ "Mẹ ở đâu váºy?" Cô nhìn mẹ tháºt kỹ xem có dấu hiệu bị thương tổn nà o không. Viên cảnh sát bước đến chá»— hai ngưá»i "Má»™t kết cục hạnh phúc" ông nói Ä‘oạn quay lại chá»— Ä‘áºu xe cá»§a mình.
"Mẹ đứng yên ở đây" Ruth ra lệnh cho mẹ cô.
"Con sẽ quay lại ngay". Cô Ä‘i đến chá»— chiếc xe tuần tra và viên cảnh sát hạ cá»a kÃnh xe xuống.
"Xin lá»—i vì tất cả những chuyện rắc rối nà y" cô nói, "Bà ấy chưa bao giá» là m như thế nà y cả". Nhưng rồi cô dừng lại cân nhắc, có thể là bà vẫn là m thế chỉ có Ä‘iá»u cô không biết thôi. Có thể ngà y nà o, đêm nà o bà cÅ©ng là m thế. Có thể bà đã Ä‘i lang thang trong vùng trong bá»™ đồ lót!
"á»’, không có vấn đỠgì" ngưá»i cảnh sát nói. "Bà mẹ vợ tôi cÅ©ng là m thế hoà i. Bệnh chiá»u hôm. Cứ mặt trá»i lặn là bà ấy Ä‘i lang thang. Chúng tôi đã phải gà i khoá an toà n và o tất cả các cánh cá»a. Tháºt là má»™t năm gian khổ cho đến khi chúng tôi đưa bà và o viện dưỡng lão. Vợ tôi không thể là m gì hÆ¡n được nữa – để mắt trông chừng bà ngà y cÅ©ng như đêm".
Ngà y và đêm ư? Thế mà cô nghÄ© là cô đã chu đáo lắm khi chăm lo bữa ăn tối cho bà và mướn má»™t ngưá»i giúp việc theo giá». "Dù sao thì cÅ©ng xin cảm Æ¡n ông" cô nói.
Khi cô quay lại chá»— mẹ, bà Lưu Linh kêu ca ngay láºp tức "Cá»a hà ng rau quả ở góc đưá»ng kia kìa, con có biết không? Mẹ cứ Ä‘i tá»›i Ä‘i lui mà không thấy, biến mất rồi! Lại quay ra bá» sông. Con không tin ư, Ä‘i mà xem Ä‘i!"
Äêm ấy Ruth ở lại nhà mẹ, cô ngá»§ trong phòng ngá»§ cÅ© cá»§a cô. Còi báo sương ở khu vá»±c nà y kêu to hÆ¡n ở chá»— nhà cô. Cô nhá»› là mình vẫn nghe tiếng còi nà y và o ban đêm khi cô còn bé. Cô nằm trên giưá»ng đếm từng hồi còi, ứng chúng vá»›i số năm còn lại trước khi cô có thể chuyển Ä‘i năm năm, rồi bốn năm, rồi ba năm, và bây giá» cô trở lại.
Buổi sáng, cô mở tá»§ thức ăn để tìm bá»™t ngÅ© cốc ăn liá»n. Cô tìm thấy những chiếc khăn giấy dÆ¡ bẩn gấp lại va để thà nh từng chồng. Hà ng trăm cái. Cô mở tá»§ lạnh. Nó được chất đầy những bịch ny lông đựng bá»™t bắp xanh và đen, những há»™p giấy đựng thức ăn dở, những múi cam, vá» dưa Ä‘á», thức ăn đông đặc thà nh đá k lâu chưa được rã đông. Ở trong ngăn lạnh nhất là má»™t há»™p các tông đựng trứng, má»™t đôi già y, đồng hồ báo thức và má»™t cái gì đó giống như Ä‘áºu đã nảy mầm. Ruth cảm thấy muốn bệnh. Những Ä‘iá»u nà y xảy ra chỉ trong vòng má»™t tuần sao?
Cô gá»i cho Art ở Hawaii. Không có ai trả lá»i. Cô mưá»ng tượng cảnh anh Ä‘ang nằm ưá»n má»™t cách thanh nhà n trên bãi biển, phá»›t lá» má»i vấn đỠlá»›n nhá» trên Ä‘á»i nà y. Nhưng sao anh có thể ở ngoà i bãi biển được? Chỉ má»›i có sáu giá» sáng ở đấy mà ? Váºy thì anh có thể ở đâu? Múa Ä‘iệu hula trên giưá»ng má»™t ai đó ư? Lại có chuyện nữa để mà lo lắng. Cô muốn gá»i cho Wendy nhưng mà cô bạn thân sẽ chỉ thuần tuý ái ngại cho cô bằng cách nói rằng mẹ cá»§a mình còn là m những Ä‘iá»u Ä‘iên dại hÆ¡n nhiá»u. Còn Gideon thì sao? Ông ta quan tâm đến khách hà ng và hợp đồng là m ăn hÆ¡n. Ruth quyết định gá»i cho dì Gal.
"Tệ hÆ¡n à ? sao có thể tệ hÆ¡n được?" Bà Cao Linh há»i. "Dì đã mua cho mẹ con nhân sâm và bà ấy bảo bà ấy có uống hà ng ngà y mà ".
"Bác sÄ© nói rằng những thứ ấy chẳng có Ãch gì".
"Bác sÄ©!" bà Cao Linh đổ quạu "Dì không tin và o việc chẩn Ä‘oán bà ấy bị Alzheimer. Dượng con cÅ©ng nói thế mà ông ấy là nha sÄ©. Ai cÅ©ng già đi, ai cÅ©ng lú lẫn. Khi con lá»›n tuổi, có quá nhiá»u việc cần nhá»›. Dì há»i con tại sao không ai mắc bệnh nà y 20, 30 năm vá» trước? vấn đỠlà ngà y nay bá»n trẻ các con không còn thá»i gian rảnh để thăm há»i cha mẹ nữa. Mẹ con rất cô đơn, có thể thôi. Bà ấy chẳng có ai để nói chuyện bằng tiếng Hoa. Tất nhiên đầu óc bà ấy có hÆ¡i bị rỉ sét. Nếu con ngưng nói chuyện thì chẳng còn dầu cho bánh xe bị han rỉ?"
"Vâng, đó là ly do con muốn dì giúp con. Mẹ con có thể đến chá»— dì trong vòng má»™t tuần không ạ? Äó là vì con có quá nhiá»u việc phải là m trong thá»i gian nà y và không thể dà nh nhiá»u thá»i gian…"
"Con không cần há»i. Dì sẵn sà ng là m Ä‘iá»u đó! Dì sẽ đến đón mẹ con trong vòng má»™t tiếng nữa. Dù sao dì cÅ©ng cần mua má»™t và i thứ ở đấy".
Ruth muốn báºt khóc vì nhẹ nhõm.
Sau khi dì Gal chở mẹ cô Ä‘i, Ruth Ä‘i bá»™ qua mấy khối nhà ra bá» biển đến chá»— táºn cùng cá»§a đất liá»n. Cô cần nghe tiếng sóng biển vá»— liên hồi, tiếng ầm ầm không ngá»›t cá»§a nó nháºn chìm tiếng con tim Ä‘áºp thảng thốt trong ngá»±c cô.
Tà i sản của ngudoc
13-11-2008, 03:02 PM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
Chương 6
Trong lúc Ruth Ä‘i dá»c bãi biển, những con sóng liếm quanh mắt cá chân cô, lôi kéo. Ra ngoà i khÆ¡i Ä‘i, nó gợi ý, nÆ¡i biển khÆ¡i mênh mông và tá»± do hoà n toà n. Khi Ruth còn niên thiếu, má»™t lần mẹ cô trong má»™t cuá»™c cãi vã đã tuyên bố sẽ trầm mình xuống biển. Bà đã lá»™i đến đùi trước khi con gái bà kêu khóc thảm thiết van nà i bà quay lại. Và bây giá» Ruth băn khoăn tá»± há»i, nếu cô không van xin bà quay lại liệu bà Lưu Linh có để cho biển cả quyết định số pháºn cá»§a bà không? Từ ngà y còn bé, Ruth đã nghÄ© vá» cái chết hà ng ngà y tháºm chà nhiá»u lần trong má»™t ngà y. Cô nghÄ© ai cÅ©ng thầm kÃn nghÄ© vá» nó như cô, chỉ có Ä‘iá»u không ai bô bô nói ra như mẹ cô. Äầu óc non dại cá»§a cô chứa đầy suy tư vá» những cái tiếp sau cái chết. Ngưá»i ta có biến mất không? Trở nên vô hình ư? Ngưá»i chết có trở nên mạnh hÆ¡n, ác hÆ¡n, và buồn bã hÆ¡n không? Äó dưá»ng như là điá»u mẹ cô nghÄ©. Khi Ruth lá»›n lên má»™t chút, cô có thể hình dung cái thá»i Ä‘iểm chÃnh xác lúc cô không còn thở, nói chuyện hay nhìn thấy cái gì khác được nữa, khi cô không còn cảm giác không sợ chết nữa. Cái chết không nhất thiết là má»™t cánh cá»a dẫn đến cõi cá»±c lạc trống rá»—ng cá»§a hư vô. Äó là má»™t cú nhà o lá»™n đến táºn đáy cá»§a Ä‘iá»u bất khả tri. Và đó là cái chứa đựng tất cả những khả năng xấu. Äó là cái gì chưa biết khiến cô quyết định dù cuá»™c sống cá»§a cô có dẫn đến chá»— kinh khá»§ng và bế tắc như thế nà o thì cô cÅ©ng sẽ không bao giá» tá»± ý kết liá»…u nó.
Mặc dù váºy cô vẫn nhá»› có má»™t lần cô đã thá» là m Ä‘iá»u đó. Chuyện nà y xảy ra năm cô mưá»i má»™t tuổi. Ruth và mẹ cô dá»n nhà từ Oakland đến má»™t khu ở Berkeley, trong má»™t ngôi nhà má»™t tầng u ám đơn lẻ đà ng sau má»™t ngôi nhà mà u và ng bÆ¡ cá»§a má»™t cặp vợ chồng trẻ trong độ tuổi hai mươi. Lance và Dottie Rogers. Căn nhà má»™t tầng vốn là má»™t nhà kho và chá»— để xe được cha mẹ Lance nâng cấp lên thà nh má»™t căn nhà phụ bất hợp pháp trong thế chiến thứ 2 dà nh cho má»™t và i cô dâu – có chồng má»›i cưới phải vượt biển tham gai các tráºn chiến theo Alameda Naval Station – đến ở thuê. Trần nhà xệ xuống đầu, Ä‘iện thưá»ng xuyên bị cúp, tưá»ng Ä‘en xì má»™t mặt tiếp giáp vá»›i hà ng rà o trên đó có má»™t lối Ä‘i dà nh cho lÅ© mèo khát tình Ä‘i dạo suốt đêm. Chẳng có lá»— thông hÆ¡i cÅ©ng chẳng có quạt thông gió phÃa trên hai cái bếp lò vì thế khi bà Lưu Linh nấu nướng và o ban đêm, há» phải mở hết các cá»a sổ để cho cái mà bà gá»i là "mùi béo ngáºy" thoát ra ngoà i. Tuy váºy tiá»n thuê nhà thấp và đây lại là khu vá»±c có má»™t trưá»ng há»c có uy tÃn dung nạp những cáºu ấm cô chiêu thông minh ham há»c cá»§a các giáo sư giảng dạy ở các trưá»ng đại há»c. Äó là lý do tại sao bà Lưu Linh dá»n đến đây, bà muốn nhắc nhở cô quan tâm đến con đưá»ng há»c vấn.
Vá»›i những cá»a sổ nhá» lắp chấn song và những cá»a chá»›p mà u và ng, căn nhà giống má»™t nhà dà nh cho búp bê. Nhưng niá»m vui sướng ban đầu cá»§a Ruth nhanh chóng chuyển thà nh sá»± bá»±c bá»™i. Nhà má»›i nhỠđến ná»—i cô chẳng có góc riêng nà o cho mình. Cô và mẹ ở chung trong má»™t căn phòng ngá»§ cháºt chá»™i, tối tăm không thể kê thêm cái gì ngoà i hai chiếc giưá»ng cá nhân và má»™t cái tá»§ áo. Phòng khách Ä‘a năng, chá»— uống trà và cái bếp tiện lợi – chẳng có má»™t chá»— nà o cho cô ẩn náu. Chá»— trú ẩn duy nhất cá»§a Ruth là phòng tắm và có lẽ vì lý do đó mà cô đã phát triển vô số bệnh vá» dạ dà y và o năm đó. Mẹ cô thưá»ng ở chung phòng vá»›i cô, luyện thư pháp, nấu ăn hoặc Ä‘an lát – những việc là m khiến tay bà báºn rá»™n nhưng lại để cho lưỡi bà rảnh rang để can thiệp và o chuyện cá»§a Ruth trong lúc cô ngồi xem tivi "Tóc con dà i quá rồi. Tóc trùm cả lên kÃnh cá»§a con nom như bức rèm ấy. Con nghÄ© nó là m cho con đẹp à , mẹ nói cho con biết trông chẳng ra cái gì cả! Tắt tivi Ä‘i, để mẹ cắt tóc cho con..Ê, có nghe mẹ không đó? Tắt tivi Ä‘i.."
Mẹ cô coi việc cô xem tivi như má»™t dấu hiệu là cô không có việc gì tá» tế hÆ¡n để là m. Và đôi khi bà coi đó là dịp tốt để trò chuyện. Bà sẽ lấy cái khay cát từ nóc tá»§ lạnh xuống, đặt lên bà n ăn trong bếp. Cổ há»ng Ruth nghẹn lại. Không, đừng là m thế nữa. Nhưng cô biết cô cà ng cưỡng lại bao nhiêu thì mẹ cô lại cà ng muốn biết tại sao bấy nhiêu.
"Dì Báu vẫn giáºn mẹ à ?" bà sẽ há»i thế nếu cô ngồi im trong và i phút không viết gì lên cát.
"Không phải thế".
"Con có cảm thấy có chuyện gì kho…không?...Có hồn ma nà o khác ở đây không?"
"Äó không phải hồn ma khác".
"á»’, ồ, mẹ biết..mẹ sẽ chết sá»›m. Äúng không? Con có thể nói dùm, mẹ không sợ".
Mẹ cô chỉ không quấy rầy cô khi cô là m bà i táºp ở nhà hoặc há»c ôn thi. Mẹ cô tôn trá»ng chuyện há»c hà nh cá»§a cô. Nếu bà là m rá»™n cô lúc đó cô chỉ cần nói "Suỵt! Con Ä‘ang Ä‘á»c sách" Hầu như trong tất cả má»i trưá»ng hợp, mẹ cô sẽ im ngay láºp tức. Ruth Ä‘á»c rất nhiá»u.
Và o những ngà y đẹp trá»i, Ruth mang sách vở cá»§a cô ra chiếc sân dà nh cho những ngưá»i tà hon phÃa trước nhà , và ở đây cô ngồi gáºp chân trên má»™t chiếc ghế ngoà i trá»i có lò xo vá»›i cái lưng ghế hình con sò. Lance và Dottie cÅ©ng ở ngoà i sân, hút thuốc, nhổ cá» trên lối Ä‘i lát gạch hoặc là tỉa bá»›t những nhánh cá»§a cây hoa giấy phá»§ kÃn bức tưá»ng nhà há» như má»™t tấm chăn sáng mà u. Ruth sẽ lén lút quan sát há» vá»›i cái nhìn từ phÃa trên cuốn sách.
Cô gá»i đến Lance những cái nhìn đắm Ä‘uối. Cô nghÄ© anh rất đẹp trai, giống như má»™t ngôi sao Ä‘iện ảnh vá»›i mái tóc cắt gá»n gà ng, quai hà m vuông vức và thân hình thể thao, cao lá»›n. Mà anh lại rất dá»… chịu, rất thân thiện vá»›i cô là m cho cô tháºm chà còn trở nên ngượng ngáºp. Cô phải giả vá» say sưa Ä‘á»c sách hoặc là ngắm nghÃa những con ốc sên bò trên những cây cá» voi, cho đến khi anh nháºn ra cô và kêu lên "Nà y, con má»t sách, em có thể bị loà vì Ä‘á»c sách quá nhiá»u đấy" Cha anh sở hữu má»™t và i tiệm bán rượu và Lance phụ giúp gia đình trong việc buôn bán. Anh thưá»ng Ä‘i là m và o lúc gần trưa, trở vá» nhà và o lúc xế chiá»u rồi lại Ä‘i là m tiếp và o lúc 9 giá» và trở vá» nhà rất trá»… rất lâu sau khi Ruth không còn để tai lắng nghe tưởng xe cá»§a anh nữa.
Ruth tá»± há»i là m sao mà Dottie lại may mắn lấy được Lance. Cô ta tháºm chà chẳng đẹp nữa, mặc dù bạn má»›i cá»§a Ruth ở trưá»ng, con bé Wendy nói rằng cô ta trông kháu đáo để theo kiểu bụi Ä‘á»i. Là m sao nó có thể nói thế chứ? Dottie cao lêu đêu và xương xẩu nom như má»™t cái chÄ©a. Ngoà i ra như mẹ cô phát hiện, Dottie có hà m răng bà n cuốc. Mẹ cô đã biểu diá»…n cho cô xem bằng cách kéo môi bà lên bà y hết cả răng lợi. "Răng bà n cuốc, khoe hết trong ngoà i nom như con khỉ". Sau đó Ruth nhìn chăm chăm và o tấm gương trong buồng tắm ngưỡng má»™ hà m răng cắn chỉ cá»§a cô. Còn có má»™t lý do nữa khiến cô nghÄ© Dottie không xứng đáng vá»›i Lance: cô ta có vẻ hống hách, nói thì ông ổng và liến thoắng. Äôi khi giá»ng nói cá»§a cô nghe nhừa nhá»±a như thể cô ta cần là m sạch cuống há»ng. Và khi cô la hét, ôi thôi giá»ng cô ta giống như tiếng sắt gỉ. Và o những đêm tiết trá»i ấm áp, khi những ô cá»a sổ sau nhà há» mở toang, Ruth có thể nghe âm thanh biến dạng cá»§a há» vá»ng qua khoảng sân tá»›i táºn chá»— căn nhà nhá» cá»§a mẹ con Ruth. Trong má»™t và i trưá»ng hợp khi há» cãi cá», cô có thể nghe rõ rà ng Ä‘iá»u há» nói.
"Chó chết tháºt, Lance" cô nghe Dottie la hét má»™t đêm ná», "Em sẽ quẳng đồ ăn cá»§a anh Ä‘i nếu anh không tá»›i ngay láºp tức".
"Ê, cho anh thở một chút với. Anh đang trong phòng tắm mà ".
Sau đó, má»—i khi Ruth ở trong phòng tắm cô Ä‘á»u hình dung Lance Ä‘ang là m Ä‘iá»u tương tá»±, cả hai ngưá»i Ä‘á»u cố gắng né những ngưá»i mắng chá»i rầy rà há» vô cá»›.
Má»™t đêm khác, trong lúc Ruth và mẹ cô Ä‘ang ngồi ở bà n ăn trong bếp vá»›i má»™t cái khay cát giữa hai ngưá»i, cái giá»ng thô lá»— cá»§a Dottie lại vang đến táºn chá»— há» "Tôi Ä‘i guốc và o bụng anh rồi! Äừng có giả bá»™ vá»›i tôi nghe!"
"Äừng gán cho anh là m những trò bẩn thỉu chỉ vì em không biết gì hết".
Tiếp sau đó là tiếng cánh cá»a đóng sầm và o nhau, và tiếng động cá»§a chiếc xe Pontiac đỠtrước khi nó rồ máy phóng Ä‘i. Trái tim cá»§a Ruth cÅ©ng chạy Ä‘ua vá»›i nó. Mẹ cô lắc đầu, tắc lưỡi rồi là u bà u bằng tiếng Hoa "Những ngưá»i ngoại quốc nà y tháºt quái đản" Ruth vừa cảm thấy sung sướng vừa áy náy khi nghe thấy những Ä‘iá»u trên. Dottie hình như cÅ©ng giống mẹ cô, bao giá» cÅ©ng buá»™c tá»™i ngưá»i khác má»™t cách vô lối. Và Lance cÅ©ng phản ứng giống như cô. Chỉ có Ä‘iá»u khác là anh có thể nói lại. Anh đã nói đúng cái Ä‘iá»u mà cô ước gì có thể nói được vá»›i mẹ cô: Äừng có võ Ä‘oán nói ra những Ä‘iá»u trong đầu con chỉ vì mẹ chẳng biết gì hết.
Và o tháng Mưá»i, mẹ cô nhá» cô trả tiá»n thuê nhà cho nhà Rogers. Khi Dottie mở cá»a, Ruth thấy vợ chồng há» Ä‘ang báºn rá»™n tháo má»™t chiếc thùng lá»›n. Bên trong là má»™t chiếc tivi mà u Ä‘á»i má»›i được mua vá» nhà đúng thá»i Ä‘iểm để xem chương trình The Wizard of Oz mà Dottie giải thÃch là sẽ được phát và o lúc 7 giá» tối hôm đó. Ruth chưa bao giỠđược xem tivi mà u trước đó, trừ khi nhòm qua cá»a sổ má»™t cá»a hà ng.
"Em có biết là có má»™t phần trong nghệ thuáºt Ä‘iện ảnh nÆ¡i má»i thứ có thể được chuyển từ Ä‘en trắng sang có mà u không?" Dottie há»i "Phải, trong cái tivi nà y, nó được chuyển sang hình mà u".
"Ê, má»t sách" Lance nói "sao em không qua bên nà y xem tivi vá»›i bá»n anh?"
Ruth đỠmặt "Em không thÃch…"
"Qua Ä‘i. Bảo mẹ em sang coi luôn" Dottie má»i.
"Em không biết. Có thể. " Rồi Ruth chạy vỠnhà . Mẹ cô không nghĩ là cô nên sang bên nhà Rogers.
"Há» chỉ má»i lÆ¡i thôi, không tháºt lòng đâu".
"Có, há» má»i tháºt mà . Há» má»i con những hai lần đấy". Ruth lá» Ä‘i cái Ä‘oạn là há» cÅ©ng má»i cả bà Lưu Linh nữa.
"Năm ngoái bà i thi cá»§a con chỉ được đạt yêu cầu chứ cÅ©ng chẳng được tốt nữa. Má»i thứ phải được Ä‘iểm tuyệt đối chứ. Tốt nhất là tối nay hãy ngồi há»c chăm hÆ¡n".
"Nhưng đây là chương trình P.E (Physical Education – giáo dục thể chất)" Ruth than vãn.
"Dù sao thì con cũng đã xem chương trình Ozzie nà y rồi mà ".
"Äây là The Wizard of Oz chứ không phải Ozzie và Harrod. Và đây là má»™t bá»™ phim nổi tiếng lắm".
"Nổi tiếng! Hừm! Rồi chẳng ai thèm coi nữa cho đến khi nó không nổi tiếng nữa. Ozzie, Oz, Zorro thì cũng đến thế thôi".
"Vâng, nhưng di Báu nghĩ rằng con nên xem".
"Con muốn nói gì?"
Ruth không biết tại sao cô nói thế. Lá» lẽ tá»± nhiên buá»™t khá»i miệng cô "Tối qua, mẹ có nhá»› không?" Cô tìm ra má»™t câu trả lá»i. "Bà ấy bảo con viết má»™t cái gì như chữ Những và chúng ta đã không biết nó nghÄ©a gì phải không ạ?"
Bà Lưu Linh cau mà y cố nhớ lại.
"Con nghÄ© bà ấy muốn con viết O-Z. Chúng ta có thể há»i bà bây giá» nếu mẹ không tin con". Ruth Ä‘i lại chá»— tá»§ lạnh trèo lên má»™t cái ghế đẩu rồi lấy cái khay đựng cát xuống.
"Dì Báu" bây giá» bà Lưu Linh gá»i to bằng tiếng Hoa, "Dì có ở đấy không? Dì định nói gì đây?"
Ruth ngồi im vá»›i cái đũa chÄ©a lên sẵn sà ng hà nh động. Má»™t lúc lâu chẳng có gì xảy ra. Nhưng đó là bởi vì cô hồi há»™p trong mưu toan lừa dối mẹ. Chuyện gì xảy ra nếu như đúng là có má»™t con ma tên là dì Báu? Thế mà cô thưá»ng nghÄ© cái trò viết lách trên cát là má»™t công việc khổ sai, nhà m chán, rằng cô có nhiệm vụ khó khăn phải Ä‘oán ra cái mà mẹ cô muốn nghe, rồi nhanh chóng chấm dứt cái mà n nà y. Tuy váºy cÅ©ng có lúc Ruth tin rằng có má»™t con ma cầm tay cô viết, bảo cô cần phải nói gì. Äôi khi cô cÅ©ng viết những Ä‘iá»u hoá ra lại là tháºt, như vá» những biến động trong thị trưá»ng chứng khoán, má»™t lÄ©nh vá»±c mà mẹ cô bắt đầu là m ăn để nhân số tiá»n mà bà để dà nh trong những năm qua. Mẹ cô sẽ há»i dì Báu là chá»n cổ phiếu cá»§a bên nà o, công ty IBM hay là công ty Sắt cá»§a Mỹ và Ruth sẽ chá»n bên nà o có cái tên ngắn gá»n hÆ¡n. Bất kể là cô chá»n cái tên nà o thì bà Lưu Linh cÅ©ng hết lòng cảm tạ dì Báu. Má»™t lần mẹ cô há»i là xác cá»§a dì Báu nằm ở đâu để bà đi tìm và mai táng. Câu há»i nà y là m Ruth nổi da gà và cô cố gắng lái cho câu chuyện Ä‘i đến chá»— chấm dứt. Kết thúc, cô viết và cái chữ nà y là m mẹ cô nhảy báºt khá»i ghế, kêu lên: "Váºy là đúng rồi. Cao Linh cÅ©ng nói thế mà . Dì Ä‘ang ở nÆ¡i táºn cùng thế giá»›i". Ruth cảm thấy má»™t hÆ¡i thở lạnh buốt thổi và o cổ cô.
Lúc ấy cô nắm chặt tay, cố trấn tÄ©nh, ghi nhá»› sá»± khôn ngoan mà dì Báu có thể tác động và o cô như má»™t thầy phù thuá»· cao cưá»ng. O-Z, cô viết và rồi bắt đầu từ từ là m hiện lên chữ Good bằng những con chữ to cồ G-O-O. Trước khi cô viết thêm chữ D thì bà Lưu Linh đã thốt lên "Goo! Goo là cốt, có nghÄ©a là xương cốt trong tiếng Hoa. Xương cốt có nghÄ©a gì? Có liên quan gì đến gia đình thầy lang nắn xương không?"
Và thế là may mắn đến tháºt đúng lúc: The Wizard of Oz, cÅ©ng là vá» má»™t bác sÄ© chữa xương cốt, dì Báu đã nói rất rà nh rẽ như thế và bà rất vui lòng nếu Ruth được xem phim nà y.
7 giá» 2 phút, Ruth gõ cá»a nhà Lance và Dottie. "Ai đó?" Lance cao giá»ng há»i.
"Em, Ruth đây".
"Ai váºy?" và cô nghe tiếng anh cà u nhà u "Quá»· tháºt".
Ruth cảm thấy nhục nhã quá. Có thể anh má»i cô sang xem phim chỉ vì lịch sá»±. Cô lao xuống báºc thá»m ở sân trước. Bây giá» cô lại phải tìm má»™t xó nà o ở sân sau để núp trong vòng hai tiếng đồng hồ không mẹ cô sẽ biết vá» lầm lẫn cá»§a cô hay là lá»i nói láo ấy.
Cánh cá»a mở ra. "Nà y con má»t sách, chà o em" anh nói má»™t cách nồng nhiệt.
"Và o nhà đi. Bá»n anh suýt nữa thì quên mất em. Ê Dottie! Ruth đây nà y. Trong khi em còn ở trong bếp mang cho cô bé má»™t lon soda được không? Ruth, em ngồi xuống Ä‘i, trên ghế sô pha ấy".
Ruth khó lòng táºp trung chú ý và o mà n hình trong lúc bá»™ phim Ä‘ang được chiếu. Cô giả vá» là rất thoải mái. Ba ngưá»i bá»n há» ngồi trên chiếc ghế sô pha mà u ngá»c lam và mà u và ng Ä‘an xen kẽ giữa sợi Ä‘ay và kim tuyến. Mặt trên thô ráp cá»§a nó là m xước là n da trên đôi chân trần cá»§a Ruth. Ngoà i ra, Ruth nháºn ra hết Ä‘iá»u nà y đến Ä‘iá»u kia là m cô sợ hãi, như cái kiểu Lance và Dottie thượng cả bốn cẳng lên bà n nước mà không buồn cởi già y ra. Nếu mẹ cô nhìn thấy thế bà sẽ có nhiá»u chuyện để bà n luáºn hÆ¡n là vá» những cái răng bà n cuốc cá»§a Dottie! Còn nữa, cả hai Ä‘á»u uống má»™t thứ chất lá»ng mà u và ng ròng dù há» không ngồi ở quầy rượu. Nhưng Ä‘iá»u là m phiá»n Ruth nhất là cái cung cách ngu ngốc cá»§a Dottie, trẻ con má»™t cách dở hÆ¡i, khi cô ta vuốt ve đầu gối và đùi Lance, trong lúc cô ta rúc lên những câu như thế nà y:
"Lance xà xá»on Æ¡i, cưng có thể vặn âm thanh lên má»™t chút xÃu xÃu được không?"
Äến Ä‘oạn quảng cáo, Dottie đứng dáºy, Ä‘ung đưa uốn éo như con bù nhìn trong phim. "Thế còn bắp rang, bắp rang thì sao, thưa quý vị?" rồi vá»›i đôi tay giang rá»™ng múa máy, cô Ä‘i giáºt lùi má»™t bước và ra khá»i phòng vừa Ä‘i vừa hát, "Ohhh, chúng ta ra ngoà i Ä‘i và o bếp…" Bây giá» thì chỉ còn Ruth ngồi trên ghế sô pha vá»›i Lance. Cô nhìn chằm chằm và o mà n hình, tim Ä‘áºp thùm thụp trong lồng ngá»±c. Cô nghe tiếng Dottie hát ư á», tiếng động cá»§a những cánh cá»a tá»§ mở ra đóng và o.
"Váºy em nghÄ© gì?" Lance há»i hất đầu vá» phÃa tivi.
"á»’, tuyệt lắm" Ruth trả lá»i bằng má»™t giá»ng khe khẽ trang nghiêm, đôi mặt vẫn cắm và o tivi.
Cô có thể ngá»i thấy mùi dầu sôi trong bếp, nghe thấy tiếng bắp nổ như súng máy trong chảo. Lance quấy những cục nước đá trong ly rượu nói vá» những chương trình truyá»n hình mà anh hy vá»ng sẽ được phát mà u: bóng đá, Mister Ed, The Beverly Hillbllies. Ruth có cảm giác như cô Ä‘ang trong má»™t buổi hẹn hò. Cô xoay ngưá»i vá» phÃa anh. Hãy lắng nghe vá»›i nét mặt say mê. Wendy đã bảo cô rằng đó là điá»u mà má»™t cô gái cần là m để cho má»™t thằng con trai cảm thấy hắn là quan trá»ng và có sức hấp dẫn giá»›i tÃnh. Nhưng chuyện gì kéo theo sau? Lance quá gần cô. Bất thình lình anh Ä‘áºp và o đầu gối cô, đứng lên và tuyên bố "Anh cho rằng anh nên Ä‘i vệ sinh trước mà n hấp dẫn sắp tá»›i". Khiếp quá, anh đã nói má»™t Ä‘iá»u thân máºt má»™t cách đáng xấu hổ như váºy. Cô vẫn còn đỠmặt khi anh quay lại má»™t phút sau. Lần nà y tháºm chà anh còn ngồi gần cô hÆ¡n. Anh có thể ngồi và o chá»— lúc nãy cá»§a Dottie, tại sao anh không ngồi? Có phải là cá» chỉ nà y có mục Ä‘Ãch gi không? Trên mà n ảnh bá»™ phim vẫn tiếp tục được chiếu. Dottie có quay lại ngay không? Cô hình dung mình sẽ tưá»ng thuáºt lại ná»—i hồi há»™p cá»§a bản thân "Tao nghÄ© tao sẽ tè ra quần mất!" Äó chỉ là má»™t cách nói nhưng bây giá» khi nghÄ© vá» Ä‘iá»u đó cô tháºt sá»± mắc tiểu. Tháºt là đáng sợ. Là m sao cô có thể há»i Lance là cô có thể sá» dụng phòng vệ sinh được không? Cô cÅ©ng không thể đứng dáºy Ä‘i vòng vòng quanh nhà . Liệu cô có thể là m mặt tỉnh bÆ¡ như anh, nói rằng cô có thể Ä‘i vệ sinh không? Cô cố nÃn tiểu và giữ bình tÄ©nh. Cuối cùng, khi Dottie hiện ra vá»›i má»™t tô đựng bắp, Ruth báºt lên "Em phải rá»a tay trước đã".
"Ở phÃa sau, Ä‘i qua phòng ngá»§" Dottie nói.
Ruth cố hà nh động má»™t cách bình thưá»ng, Ä‘i tháºt thẳng ngưá»i trong khi phải khép chặt hai đùi lại, khi Ä‘i ngang qua phòng ngá»§, cô ngá»i thấy mùi thuốc lá, nhìn thấy má»™t cái giưá»ng ngổn ngang khăn tá mùi, gối và má»™t chai dầu tắm hiệu Jean Naté ở cuối chân giưá»ng. Khi đã và o trong phòng tắm, cô sung sướng vì được giải thoát. Äây là chá»— mà Lance vừa má»›i bước và o, cô nghÄ© rồi cưá»i khúc khÃch. Sau đó cô má»›i nháºn ra là buông tắm nà y tháºt bừa bá»™n lá»™n xá»™n. Cô cảm thấy xấu hổ thay cho Lance. ÄÆ°á»ng nối giữa hai viên gạch lát mà u hồng đã Ä‘en xỉn lại. Äồ lót phụ nữ nằm chình ình trên cái giỠđựng quần áo dÆ¡. Má»™t tạp chà vá» xe hÆ¡i vứt chá»ng chÆ¡ trên cái giá gắn và o tưá»ng. Nếu mẹ cô mà chứng kiến cảnh nà y!
Ruth đứng lên và lúc ấy cô má»›i nháºn ra có cái gì ướt ướt ở mông. Bà n cầu đã bị ướt! Mẹ cô bao giá» cÅ©ng nhắc nhở cô không được ngồi lên bà n cầu ở nhà ngưá»i khác, tháºm chà cả bà n cầu ở nhà bạn bè cô. Äà n ông đáng lý ra phải láºt miếng đệm lên nhưng há» chẳng bao giá» là m thế. "Ông nà o cÅ©ng quên" mẹ cô nói "há» có quan tâm gì đâu. Thế là để lại cái mầm ấy, nó Ä‘i và o ngưá»i con".
Ruth nghÄ© đến chuyện lấy giấy vệ sinh chùi Ä‘i. Nhưng rồi cô quyết định đó là má»™t dấu hiệu được coi như bằng chứng cá»§a tình yêu. Äó là nước tiểu cá»§a anh, chất đà n ông cá»§a anh và việc giữ lại nó là m cô cảm thấy mình can đảm hÆ¡n, lãng mạn hÆ¡n.
Và i ngà y sau Ruth xem má»™t bá»™ phim trong phòng táºp thể dục chiếu vá» con đưá»ng Ä‘i cá»§a trứng trong cÆ¡ thể ngưá»i nữ, nó Ä‘i qua những con đưá»ng nguyên thuá»· cho đến khi trôi và o má»™t dòng máu. Bá»™ phim đã cÅ© lắm rồi và được ghép phim ở nhiá»u chá»— khác nhau. Má»™t phụ nữ trông giống má»™t cô y tá nói vá» sá»± khởi đâu cá»§a mùa xuân, ở khúc giữa lại miêu tả sá»± xuất hiện những nụ hoa tuyệt đẹp, cô ta đột nhiên biến mất vá»›i má»™t tiếng cách, rồi lại tái xuất hiện mô tả những cái nụ di chuyển bên trong má»™t cà nh cây. Trong khi cô giải thÃch dạ con trong cÆ¡ thể ngưá»i phụ nữ là má»™t cái tổ, giá»ng cô nghe như tiếng má»™t con chim Ä‘áºp cánh rồi cô lại biến mất lần nữa và o cái mà n hình mà u mây trắng. Khi ánh sáng trong phòng được báºt lên, các cô gái nhìn nhau mắc cỡ vì bây giá» há» nghÄ© vá» những cái trứng di chuyển trong cÆ¡ thể há». Cô giáo phải gá»i má»™t thằng con trai có cái miệng cau có và cái vẻ lỠđỠtừ bá»™ pháºn nghe nhìn đến, việc nà y là m cho bá»n con gái xấu hổ muốn chết. Sau khi thằng nhá» Ä‘iá»u chỉnh máy móc, bá»™ phim lại tiếp tục được chiếu và mà n ảnh hiện lên cái cảnh những con nòng ná»c gá»i là tinh trùng bÆ¡i qua cái tá» cung hình trái tim trong khi giá»ng má»™t tà i xế xe buýt kêu oang oác ở bến: "âm đạo", "cổ tá» cung", "tá» cung". Bá»n con gái ré lên bịt tai lại cho đến khi thằng con trai vênh váo Ä‘i ra khá»i phòng má»™t cách hết sức tá»± hà o như thể nó đã nhìn thấy tất cả bá»n con gái trong lúc không có mảnh vải che thân.
Cuốn phim tiếp tục và Ruth quan sát cái cảnh con nòng ná»c Ä‘i, tìm trứng rồi hối hả đớp lấy nó. Má»™t con ếch mắt to bắt đầu lá»›n lên. Ở Ä‘oạn cuối, má»™t cô y tá vá»›i cái mÅ© y tá mà u trắng hồ cứng bất ngá» trao má»™t hà i nhi cho má»™t thiếu phụ xinh đẹp mặc chiếc áo khoác sa tanh mà u hồng, trong khi ngưá»i chồng đầy nam tÃnh cá»§a cô tuyên bố "Äó là má»™t phép mà u, phép mà u cá»§a cuá»™c sống".
Khi ánh sáng lại được báºt lên, Windy giÆ¡ tay đứng dáºy há»i cô giáo phép mà u đó được bắt đầu như thế nà o. Những đứa con gái biết chuyện khịt mÅ©i và cưá»i khúc khÃch. Ruth cÅ©ng cưá»i theo. Cô giáo ném cho cả bá»n má»™t cái nhìn chê trách rồi nói "Em phải lấy chồng trước đã".
Ruth biết rằng Ä‘iá»u đó không đúng. Cô đã xem phim Rock Hudson và Doris Day. Tất cả chỉ là những phản ứng hoá há»c trong đó bao gồm cả tình yêu và cả những chất hoá há»c không tốt và dụ như rượu và việc ngá»§ gáºt. Ruth không chắc lắm vá» má»i chuyện xảy ra như thế nà o, nhưng cô chắc chắn những chuyện nà y là những Ä‘iá»u chá»§ yếu kÃch hoạt má»™t sá»± thay đổi hoá há»c, nó cÅ©ng tương tá»± như cái cách Alka-Seltzer biến thà nh nước bá»t. Plop, plop. Fizz, Fizz. Chất hoá há»c không tốt nà y là lý do tại sao má»™t số phụ nữ sinh con ngoà i giá thú, những đứa trẻ nà y là con hoang, má»™t trong những từ có âm đầu là b [1] .
Trước khi lá»›p há»c kết thúc, cô giáo chuyá»n cho há»c sinh những thắt lưng đà n hồi và những cái há»™p đựng những miếng băng trắng, dà y. Cô giáo giải thÃch rằng rồi đây các bé gái sẽ trải qua kỳ kinh nguyệt đầu tiên, và chúng không nên ngạc nhiên hay hoảng sợ nếu chúng nhìn thấy máu ở quần lót. Những vết máu báo hiệu rằng chúng đã trở thà nh phụ nữ, và đó cÅ©ng là bằng chứng rằng chúng là những "Bé gái là nh mạnh". Nhiá»u đứa con gái bụm miệng cưá»i khúc khÃch. Ruth nghÄ© cô giáo đã nói kỳ kinh cá»§a nó sẽ xảy ra cÅ©ng như má»™t bà i táºp vá» nhà , có nghÄ©a là nó xảy ra và o ngà y hôm sau, ngà y hôm sau nữa hay là tuần tá»›i.
Trong khi cùng Ruth Ä‘i bá»™ vá» nhà , Wendy giải thÃch cái Ä‘iá»u mà cô giáo đã bá» qua. Wendy biết những chuyện như thế, bởi vì nó đà n đúm vá»›i những thằng bạn cá»§a anh trai và lÅ© bạn gái cá»§a chúng, những đứa con gái Ä‘ua đòi trang Ä‘iểm loè loẹt, mang vá»› dà i, sÆ¡n móng chân móng tay. Wendy là đứa con gái đầu tiên trong lá»›p tóc uốn thà nh những gợn sóng mà nó thưá»ng chải và xịt keo và o giá» ra chÆ¡i trong khi nó giấu kẹo cao su ở giữa các lá»›p giấy vệ sinh má»m.
Nó cÅ©ng là đứa há»c trò đầu tiên mang già y khiêu vÅ© mà u trắng. Trước và sau giá» há»c nó thưá»ng cuốn cho váy cao trên đầu gối chừng năm phân. Nó đã bị nhốt ba lần, má»™t lần vì Ä‘i há»c trá»…, hai lần vì dám nói từ bắt đầu bằng chữ "b", "bitch" và "bonner – ngá»› ngẩn" vá»›i cô giáo dạy thể dục. Trên đưá»ng vá» nhà nó khoe vá»›i Ruth là nó đã để cho má»™t thằng con trai hôn nó trong má»™t bữa tiệc dưới tầng hầm. "Nó vừa ăn kem vá»›i bánh sandwich xong, hÆ¡i thở cá»§a nó có mùi muốn ói vì thế tao bảo nó chỉ được hôn và o cổ chứ không được hôn xuống dưới. Dưới cổ là mà y tiêu luôn". Nó mở cổ áo, Ruth há hốc miệng ra khi thấy má»™t vết bầm lá»›n.
"Cái gì váºy?"
"Vết cắn, đồ ngốc ạ. Tất nhiên Ä‘iá»u nà y không có trong má»™t bá»™ phim tồi. Vết cắn, sá»± cương cứng, rồi ấy nhau là nó đấy. Nói vá» chuyện nà y có má»™t cô gái lá»›n hÆ¡n tao trong má»™t bữa tiệc đã ói ra máºt xanh máºt và ng ở trong buồng tắm. Há»c sinh lá»›p 10. Nó nghÄ© nó có bầu vá»›i cái thằng ở vá»›i nó ở chá»— táºp trung trẻ vị thà nh niên hư há»ng".
"Nó có yêu thằng kia không?"
"Nó gá»i thằng ấy là đồ sâu bá»".
"Váºy thì nó chẳng phải lo lắng gì hết." Ruth nói vá»›i vẻ hiểu biết.
"Mà y Ä‘ang nói gì váºy?"
"Äó là má»™t chất hoá há»c khiến mà y có bầu. Tình yêu là má»™t trong những yếu tố đó". Ruth tuyên bố vá»›i tất cả vẻ khoa há»c chắc nịch mà nó có thể có được.
Wendy đứng lại, há hốc miệng, rồi nó thì thà o.
"Bá»™ mà y không biết gì hết sao?" rồi nó giải thÃch cái Ä‘iá»u mà mẹ Ruth, ngưá»i đà n bà trong phim, và cô giáo nó đã không nói tá»›i rằng cái thà nh phần ấy là đến từ cái ấy cá»§a má»™t thằng con trai. Và để chắc chắn là má»i việc phải tuyệt đối rõ rà ng vá»›i Ruth, Wendy nói tháºt cháºm rãi "Äứa con trai Ä‘i tiểu và o bên trong đứa con gái".
"Äiá»u đó không đúng!" Ruth ghét Wendy vì đã nói cho cô biết Ä‘iá»u nà y, vì đã cưá»i như Ä‘iên như dại. Cô cảm thấy nhẹ cả ngưá»i khi há» Ä‘i đến má»™t chá»— mà hai ngưá»i sẽ Ä‘i vá» hai hướng khác nhau.
Còn hai dãy nhà nữa thì vỠđến nhà , Ruth nháºn thấy cái sá»± tháºt trong những lá»i nói cá»§a Wendy đã ghim và o đầu cô như đạn ghém. Nó có má»™t ý nghÄ©a tháºt đáng sợ vá» cái việc Ä‘i tiểu ấy. Äó là lý do tại sao con trai con gái phải Ä‘i vệ sinh ở những nÆ¡i riêng biệt. Äó là lý do vì sao bá»n con trai phải láºt cái miếng đệm ngồi lên nhưng chúng lại không là m và điá»u đó tháºt tệ hại. Và đó cÅ©ng là lý do tại sao mẹ cô nói Ä‘i nói lại mãi vá» chuyện không được kê Ä‘Ãt và o cái bà n cầu nhà ngưá»i khác. Cái mà mẹ cô gá»i là mầm, phải chăng đó chÃnh là tinh trùng?
Và lúc đó má»™t ná»—i hoảng loạn chụp lấy ngưá»i cô. Bởi vì bây giá» cô nhá»› ra rằng ba đêm trước cô đã ngồi lên nước tiểu cá»§a ngưá»i đà n ông mà cô yêu.
Ruth kiểm tra đáy quần lót cá»§a mình hà ng chục lần má»™t ngà y. Nà o xem chuyện gì đã xảy ra, cô kêu lên vá»›i chÃnh mình. Cô Ä‘i Ä‘i lại lại trong nhà , đôi mắt trống rá»—ng. Cô đã tá»± huá»· hoại mình và không có cách gì thay đổi được Ä‘iá»u đó. Tình yêu, nước tiểu, rượu, cô đếm Ä‘i đếm lại các thà nh phần nà y trên các đầu ngón tay. Cô nhá»› lại cô đã cảm thấy mình can trưá»ng như thế nà o khi quyết định không lau Ä‘i những giá»t nước tiểu ấy.
"Tại sao con lúc nà o cÅ©ng hà nh động má»™t cách Ä‘iên rồ là m váºy?" mẹ cô thưá»ng há»i. Tất nhiên cô sẽ không cho mẹ biết là cô đã có bầu. Kinh nghiệm đã dạy cô là mẹ cô đã lo nghÄ© vá»› vẩn kể cả khi chẳng có lý do gì để lo lắng cả. Nếu có má»™t Ä‘iá»u gì tháºt sá»± sai trái, mẹ cô sẽ kêu gà o và đấm ngá»±c thùm thụp như con đưá»i ươi. Bà sẽ là m má»™t Ä‘iá»u gì đó dữ dá»™i trước mặt Lance và Dottie. Bà sẽ móc mắt mình ra gá»i các hồn ma đến mang bà đi. Rồi sau đó bà sẽ thá»±c sá»± kết liá»…u Ä‘á»i mình. Lần nà y thì chắc chắn rồi. Bà sẽ để cho Ruth chứng kiến để trừng phạt cô nặng ná» hÆ¡n.
Bây giá» má»—i lần nhìn thấy Lance, cô thở dồn dáºp, ngá»±c cô nâng lên và cô suýt ngất xỉu vì thiếu không khÃ. Cô Ä‘au bụng liên miên. Thỉnh thoảng ruá»™t cô co thắt lại và cô cúi ngưá»i xuống bà n cầu nhưng chẳng có gì trà o ra ngoà i cả. Khi ăn, cô hình dung thức ăn chui và o cái miệng con ếch con thế là bụng cô biến thà nh má»™t thứ chất lá»ng lầy nhầy và cô phải chạy và o buồng tắm nôn oẹ, hy vá»ng con nhái sẽ nhảy và o bồn cầu và những rắc rối cá»§a cô sẽ bị xoá sạch.
Tôi muốn chết, cô rên rỉ. Chết, chết,chết. Äầu tiên cô kêu gà o ầm Ä© trong buồng tắm, sau đó cô liếc bà n tay trên lưỡi dao ăn. Nó để lại má»™t đưá»ng cà y trên da thịt, không có máu, nhưng Ä‘au ghê gá»›m nếu cứa sâu hÆ¡n. Sau đó, ở sân sau cô tìm thấy má»™t cái Ä‘inh ghim han rỉ trong đống rác bèn cắm nó và o ngón tay và đợi cho máu bị nhiá»…m trùng dâng lên cánh tay cô như chất thuá»· ngân trong chiếc cặp nhiệt độ. Äến tối cô vẫn còn sống và hết sức Ä‘au khổ vá» Ä‘iá»u đó, cô đổ đầy nước và o bốn tắm rồi ngồi và o trong đó. Trong khi cô dầm mình và o bồn tắm và đang định mở to miệng hÆ¡n thì cô nhá»› ra là nước trong bồn bây giá» bị ô nhiá»…m vì cái chất dÆ¡ bẩn ở chân cô, mông cô và ở giữa hai đùi. Vẫn còn trà n đầy quyết tâm, cô ra khá»i bồn tắm, lau khô ngưá»i, thay nước khác Ä‘oạn úp mặt xuống nước. Cô mở miệng. Việc chết sặc xem ra rằng dá»… dà ng. Chẳng Ä‘au đớn chút nà o. Chỉ giống như uống nước thôi. Má»™t lúc sau đó cô nháºn ra việc mình Ä‘ang là m thế là cô lại dúi mặt xuống sâu hÆ¡n, lại mở miệng ra lần nữa. Cô hÃt má»™t hÆ¡i dà i cuối cùng để chà o đón cái chết. Nhưng cả cÆ¡ thể cá»§a cô phản ứng lại trong má»™t phản ứng tá»± vệ. Cô bắt đầu ho sặc sụa và không sao nÃn được cho đến khi mẹ cô xông và o buồng tắm không buồn gõ cá»a, đấm đấm và o lưng con gái, đặt tay lên trán, lầm bầm bằng tiếng mẹ đẻ cá»§a bà là cô bị ốm và phải lên giưá»ng ngay. Äể cho mẹ chăm sóc cô má»™t cách táºn tuỵ và đầy yêu thương như thế chỉ là m cho cô cảm thấy tồi tệ hÆ¡n.
Cuối cùng ngưá»i đầu tiên mà Ruth thú tháºt bà máºt là Wendy. Cô gái nà y biết má»i chuyện, cô bao giá» cÅ©ng biết cần phải là m gì. Ruth phải đợi cho đến khi cô gặp bạn ở trưá»ng, bởi vì không thể nói vá» những chuyện nà y trên Ä‘iện thoại mắc song song mà không muốn mẹ cô hoặc ai đó nghe được.
"Mà y phải nói chuyện nà y với Lance" Wendy nói, cúi xuống xiết chặt tay Ruth.
Äiá»u nà y là m cho Ruth khóc dữ hÆ¡n. Cô lắc đầu quầy quáºy. Cuá»™c Ä‘á»i nghiệt ngã và cái vÅ©ng lầy những Ä‘iá»u bất khả thi cá»§a nó Ä‘ang phÆ¡i bà y trước mắt cô. Lance đâu có yêu thương cô. Nếu cô bảo anh Ä‘iá»u đó anh sẽ ghét cô, Dottie cÅ©ng ghét cô. Há» sẽ Ä‘uổi cô và mẹ cô ra khá»i căn nhà . Nhà trưá»ng sẽ gởi cô đến trại cải huấn dà nh cho trẻ vị thà nh niên. Ôi thôi Ä‘á»i cô thế là hết.
"ÄÆ°á»£c, nếu mà y không nói vá»›i Lance, để tao nói" Wendy tuyên bố.
"Äừng" Ruth cố gắng nén những cái nấc nghẹn ngà o.
"Mà y không được nói. Tao không thể để cho mà y là m thế đâu".
"Nếu tao không bảo hắn, thì là m sao hắn có thể nháºn ra là hắn yêu mà y?"
"Anh ấy không yêu tao".
"Chắc chắn là có. Hoặc sẽ yêu, thế thôi. Chuyện nà y xảy ra nhiá»u lần rồi. Gã trai biết có má»™t đứa trẻ sắp chà o Ä‘á»i và thế là boom boom – tình yêu, đám cưới và má»™t nhóc".
Ruth cố hình dung ra cái cảnh nà y. "Phải, đó là giá»t máu cá»§a anh" Wendy sẽ nói thế vá»›i Lance. Cô lại tưởng tượng ra cảnh Rock Hudson khi anh biết Doris Day cá»§a anh sắp đẻ má»™t đứa con cho anh. Anh sẽ sững sá» má»™t và i giây, nhưng rồi anh sẽ mỉm cưá»i, rồi bắt đầu cưá»i tháºt to như má»™t thằng ngốc và chạy ra phố, chẳng thèm để ý đến dòng ngưá»i hoặc xe cá»™ chạy trên đưá»ng mà anh va phải, ngưá»i ta hét lên rằng anh là má»™t gã Ä‘iên. Thế là anh hét lại "Äúng tôi Ä‘iên đấy, Ä‘iên vì nà ng". Chẳng bao lâu sau anh đã ở bên nà ng, quỳ xuống chân nà ng nói rằng anh yêu nà ng biết bao, rằng bao giá» anh cÅ©ng yêu nà ng và giỠđây anh muốn cưới nà ng. Dottie ồ, rồi cô ta cÅ©ng sẽ say mê má»™t ngưá»i khác ngay – má»™t ngưá»i bưu tá hay đại loại như váºy. Má»i thứ sẽ đâu và o đấy. Äiá»u đó có thể lắm chứ.
Chiá»u hôm đó Wendy vá» nhà Ruth. Bà Lưu Linh là m việc buổi chiá»u ở má»™t trưá»ng đà o tạo y tá và sẽ không vá» nhà trong vòng và i giá». Và o lúc 4 giá», trong khi hai đứa con gái Ä‘ang xá»› rá»› ngoà i sân, há» nhìn thấy Lance lá xe vá» nhà , miệng huýt sáo, tay vung vẩy chùm chìa khoá. Wendy bá» chạy khá»i Ruth , còn Ruth thì chạy vá» phÃa bên kia căn nhà nÆ¡i cô có thể vừa núp kÃn vừa thò đầu ra quan sát. Cô hồi há»™p, hầu như không thở được. Wendy Ä‘i vá» phÃa Lance "Xin chà o" cô nói.
"Chà o bé" anh đáp lại "Có chuyện gì không?" Nhưng đến lúc ấy thì Wendy đột nhiên quay ngưá»i bá» chạy. Ruth báºt khóc, khi Wendy Ä‘i đến chá»— Ruth cô anh á»§i bạn rằng cô có má»™t cách hay hÆ¡n. "Äừng lo lắng gì hết" Wendy nói "Mình sẽ quan tâm đến chuyện nà y. Mình nghÄ© ra má»™t cách" Rồi cô là m tháºt. "Cứ chỠở đây nhé", cô nói, mỉm cưá»i chạy vá» phÃa cá»a sau ngôi nhà cá»§a Lance, năm phút sau, cánh cá»a sau ngôi nhà mở toang ra đột ngá»™t và chÃnh Dottie chạy xuống báºc thá»m. Qua cá»a sổ Ruth nhìn thấy Wendy vẫy tay trước khi nhanh chóng bá» Ä‘i. Tiếp theo sau đó là má»™t tiếng Ä‘áºp cá»a mạnh, khi Ruth ra mở cá»a thì Dottie xông và o hai tay quắp chặt lấy Ruth. Dottie nhìn chằm chằm và o mặt Ruth vá»›i vẻ mặt kinh hoà ng khà o khà o nói bằng cái giá»ng sữa trá»™n vá»›i kim khà cá»§a cô "Có phải là em..?"
Ruth bắt đầu thổn thức và Dottie quà ng tay quanh vai cô, vuốt ve cô, Ä‘oạn ghì chặt lấy cô mạnh đến ná»—i cô nghÄ© xương cốt cá»§a cô sẽ rá»i ra từng mảnh. Äau đớn nhưng cÅ©ng dá»… chịu. "Thằng con hoang, thằng con hoang bẩn thỉu, xấu xa!" Dottie cứ thế lẩm bẩm nguyá»n rá»§a như thế qua kẽ răng. Ruth kinh hoà ng khi nghe những lá»i chá»i rá»§a tục tằn ấy, tháºm chà không nháºn ra là Dottie Ä‘ang nóng tiết – không phải vá»›i cô mà là vá»›i Lance!
"Mẹ em có biết không?"
Ruth lắc đầu.
"ÄÆ°á»£c rồi. bây giá» chúng ta không cần cho mẹ em biết, chưa đến lúc. Trước hết, hãy nghÄ© xem chúng ta có thể là m gì vá» vụ nà y. ÄÆ°á»£c không? Chẳng dá»… gì nhưng chị cÅ©ng biết là phải là m gì, đừng lo nghe. Năm năm trước đây, má»™t chuyện tương tá»± cÅ©ng xảy ra vá»›i chị".
Váºy ra đó là lý do Lance cưới Dottie. Váºy đứa bé ở đâu?
"Chị biết em Ä‘ang xúc động" Dottie tiếp tục. "Chị biết tháºt mà ".
Thế là Ruth khóc tháºm chà còn thảm thiết hÆ¡n, bùng nổ những xúc cảm mà cô chưa bao giá» nghÄ© là má»™t trái tim có thể chứa đựng được. Má»™t ngưá»i nà o đó giáºn dữ há»™ cô. Má»™t ngưá»i biết phải là m gì.
Äêm hôm ấy trong lúc mẹ cô mở toang cá»a để nấu nướng, nhiá»u tiếng la hét vá»ng sang căn nhà thuê át cả tiếng dầu mỡ cháy xèo xèo. Ruth giả vá» ngồi Ä‘á»c cuốn Jane Eyre. Tai cô căng ra nghe những lá»i đấu khẩu giữa hai vợ chồng, nhưng cô chỉ nghe thấy tiếng gà o rách mà ng nhÄ© cá»§a Dottie "Äồ con hoang chó chết", còn giá»ng Lance trầm trầm gầm gừ giống như tiếng rồ máy cá»§a chiếc xe Pontiac cá»§a anh.
Ruth Ä‘i và o bếp cúi xuống dưới cái bồn rá»a chén "Con Ä‘i đổ rác đây", mẹ cô nhướng lông mà y lên nhưng vẫn tiếp tục nấu nướng. Khi Ruth ra đến chá»— đặt mấy thùng rác bên cạnh ngôi nhà cá»§a Lance và Dottie cô ngồi thụp xuống nghe ngóng.
"Anh nghÄ© anh nóng bá»ng hả? Bao nhiêu đứa anh phá»§ lên rồi hả? Anh không thèm mất đến 30 giây để suy nghÄ© – phải, sá»c, sá»c, cám Æ¡n quý bà hả?"
"Cái gì là m anh trở thà nh dê cụ như thế, tôi muốn được biết lắm đấy".
"Tôi biết! Tôi biết thế nà o là má»™t ngưá»i đà n ông thá»±c sự…Danny, phải, anh ta là má»™t ngưá»i tốt, má»™t ngưá»i đà n ông thá»±c thụ. Còn anh! Anh chá»c cái ấy và o những đứa con gái còn vắt mÅ©i chưa sạch!"
Giá»ng cá»§a Lance rống lên rồi vỡ ra như má»™t đứa trẻ Ä‘ang khóc "Mà y là má»™t con Ä‘iếm chó chết!"
Khi Ruth quay và o nhà cô vẫn còn run lẩy bẩy. Cô đã không ngá» má»i việc lại hoá ra Ä‘iên rồ và xấu xa đến thế. Bạn có thể trở nên tồi tệ trong khi bản thân không muốn thế.
"Những ngưá»i nà y đúng là tháºt hi – hudu" mẹ cô lẩm bẩm. Bà đặt những món ăn nghi ngút lên bà n.
"Tháºt Ä‘iên, cãi cá» nhau toà n những chuyện không đâu", rồi bà ra đóng cá»a sổ lại.
Và i giá» sau Ruth nằm trên giưá»ng mắt mở chong chá»ng những tiếng la hét chá»i rá»§a tồi tệ bá»—ng im bặt. Cô chỠđợi chúng lại ồn lên lần nữa những tất cả những âm thanh cô thu nháºn được chỉ là tiếng ngáy o o cá»§a mẹ cô. Cô trở dáºy trong bóng đêm rồi mò mẫm Ä‘i vá» phÃa phòng tắm. Cô trèo lên bà n cầu nhìn qua cá»a sổ vá» phÃa ngôi nhà trước mặt. Äèn trong nhà vẫn thắp sáng. Chuyện gì Ä‘ang diá»…n ra đây? Rồi cô nhìn thấy Lance bước ra khá»i nhà vá»›i má»™t va li lá»›n, nhét nó và o trong cốp xe. Má»™t lát sau, anh khởi động máy là m tiếng bánh xe xiết trên đưá»ng rải sá»i rồi rồ xe phóng Ä‘i. Äiá»u đó có ý nghÄ©a gì? Anh đã bảo vá»›i Dottie là anh sẽ cưới Ruth chăng?
Sáng hôm say ngà y thứ Bảy, Ruth hầu như không thể nuốt nổi món cháo nóng hổi cá»§a mẹ cô. Cô nóng lòng chỠđợi tiếng xe Pontiac quay trở lại nhưng không gian vẫn hoà n toà n yên ắng. Cô nằm trên ghế sô pha vá»›i cuốn sách trong tay. Mẹ cô Ä‘ang soạn đồ dÆ¡, quần áo, khăn tắm và khăn trải giưá»ng, cho và o trong má»™t cái xe đẩy. Bà đếm tiá»n đủ để trả cho chá»— giặt á»§i và bảo Ruth "Nhổ rá»… Ä‘i, đến giá» phải mang đồ Ä‘i giặt rồi".
"Con hơi mệt"
"Ãi dà , ốm à ?"
"Con buồn ói".
Mẹ cô cuống quýt lên, cặp nhiệt độ, há»i cô ăn những gì, phân trông như thế nà o. Bà bắt cô nằm xuống ghế bà nh, đặt má»™t cái xô bên cạnh phòng trưá»ng hợp cô muốn ói. Cuối cùng mẹ cô cÅ©ng mang quần áo đến tiệm giặt á»§i ,bà sẽ Ä‘i Ãt nhất là trong vòng ba tiếng đồng hồ. Bà bao giá» cÅ©ng đẩy xe đến má»™t chá»— cách nhà chừng 20 phút, bởi vì ở đó rẻ hÆ¡n má»™t tiệm gần nhà và khi sấy không là m cháy quần áo.
Ruth mặc áo khoác và đi ra ngoà i. Cô ngồi và o má»™t cái ghế ở hiên nhà , mở cuốn sách ra, chỠđợi. Mưá»i phút sau, Dottie mở cánh cá»a sau, Ä‘i xuống bốn báºc thá»m, sải bước qua chiếc sân. Äôi mắt chị sưng húp như miếng dồi, khi chị mỉm cưá»i vá»›i Ruth, ná»a khuôn mặt phÃa trên cá»§a chị nom tháºt rầu rÄ©.
"Em thế nà o cưng?"
"Ổn thôi, em đoán thế".
Dottie thở dà i, ngồi xuống báºc thá»m, cằm gục và o hai đầu gối. "Hắn Ä‘i rồi" chỉ nói "Nhưng hắn sẽ trả lại cho em, đừng lo".
"Em không cần tiá»n" Ruth cá»± lại.
Dottie cưá»i khan, rồi khịt khịt mÅ©i. "Chị muốn nói hẳn sẽ phải và o tù".
Ruth hoảng hồn "Tại sao ạ?"
"Vì những gì hắn đã là m với em, tất nhiên".
"Nhưng anh ấy không định là m thế. Anh ấy chỉ quên…"
"Quên rằng em mới 11 tuổi? Hừm!"
"Äó là lá»—i cá»§a em nữa, đáng lý ra em phải cẩn tháºn".
"Không, không, không cưng Æ¡i! Em không phải bà o chữa cho hắn. Äó không phải là lá»—i cá»§a em cÅ©ng như cá»§a đứa bé…Nà o, nghe chị nói nà y, em Ä‘i báo cảnh sát Ä‘i!"
"Không! Không! Em không muốn thế!"
"Em sợ, chị biết. Nhưng Ä‘iá»u hắn là m tháºt là xấu xa. Theo luáºt gá»i là tá»™i hãm hiếp, và hắn phải bị trừng phạt…Dù sao thì cảnh sát chắc chắn há»i em nhiá»u câu há»i, em cứ việc có sao nói váºy, hắn đã là m gì, chuyện ấy xảy ra ở đâu…Ở trong phòng tắm phải không?"
"Dạ, phòng tắm!"
"Biết mà !" Dottie gáºt gù cay đắng "Phải, hắn bao giá» cÅ©ng muốn là m chuyện đó ở đấy…Thế là hắn đưa em và o phòng tắm…"
"Em tự và o".
"ÄÆ°á»£c rồi, thế là hắn Ä‘i theo em. Rồi cái gì xảy ra? Hắn có mặc quần áo không?"
Ruth cảm thấy kinh hoà ng "Anh ấy ngồi ở phòng khách, xem tivi," Cô nói giá»ng là nhà "Chỉ có mình em trong phòng tắm".
"Váºy khi nà o hắn là m Ä‘iá»u đó?"
"Trước khi em và o đấy. Anh ấy đi tiểu trước rồi đến em".
"ChỠchút…hắn là m gì?"
"Anh ấy đi tiểu".
"Và o ngưá»i em?"
"Và o cái bà n cầu. Sau đó em và o và ngồi lên đó".
Dottie đứng dáºy, mặt chị dúm dó lại vì kinh sợ "Ôi không, lạy Chúa!" Chị túm lấy vai cô lắc lấy lắc để. "Äó không phải là cái cách ngưá»i ta tạo ra những đứa trẻ. Äi tiểu và o miếng đệm cá»§a bà n cầu. Sao em có thể ngu ngốc đến thế. Hắn phải chá»c cái ấy và o trong em. Hắn phải xuất tinh, chứ không phải là đái, trá»i ạ. Em có biết là em đã là m gì không? Em tố cáo má»™t ngưá»i đà n ông vô tá»™i là đã hãm hiếp em!".
"Em không mà .." Ruth thì thầm.
"Có, em đã là m thế và chị đã tin em" Dottie giáºm chân thình thịch và chá»i loạn lên.
"Em xin lá»—i" Ruth khóc nức nở "Em nói em xin lá»—i mà " Nhưng cô vẫn không biết là mình đã là m Ä‘iá»u gì sai.
Dottie quay Ä‘i, cay cú "Em chẳng biết cái Ä‘iá»u đáng tiếc là gì đâu" Chị nói váºy, Ä‘i và o nhà và đóng sáºp cá»a lại.
Mặc dù Ruth không còn sợ có thai nữa nhưng cô cÅ©ng chẳng cảm thấy nhẹ lòng chút nà o. Má»i chuyện vẫn hết sức kinh khá»§ng, tháºm chà còn đáng lo ngại hÆ¡n. Khi mẹ cô từ chá»— giặt á»§i vá», cô nằm trùm kÃn chăn giả vá» ngá»§. Cô cảm thấy mình ngu ngốc và hoang mang kinh khá»§ng. Cô có bị Ä‘i tù không? Và mặc dù cô biết mình không có thai, cô vẫn muốn chết hÆ¡n bao giá» hết. Nhưng bằng cách nà o? Cô mưá»ng tượng cảnh mình nằm dưới bánh chiếc xe Pontiac. Lance khởi động phóng Ä‘i, nghiá»n nát cô mà không biết. Nếu cô chết giống cha mình, ông sẽ gặp cô trên thiên đưá»ng hay là ông cÅ©ng nghÄ© là cô tháºt xấu xa?
"Ồ con gái ngoan" mẹ cô âu yếm nói. "Con ngủ đi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn".
Và o cuối ngà y Ruth nghe thấy tiếng xe Pontiac lăn bánh trên lối Ä‘i. Cô ghé mắt qua cá»a sổ. Lance mặt mà y dữ tợn bê ra ngoà i mấy cái thùng giấy, hai cái vali và má»™t con mèo từ trong nhà ra. Rồi Dottie bước ra, hỉ mÅ©i và o chiếc khăn giấy. Chị và Lance không há» nhìn nhau. Sau đó há» bá» Ä‘i. Má»™t tiếng sau chiếc Pontiac quay vá» nhưng chỉ có má»™t mình Lance bước ra. Dottie đã nói vá»›i anh những gì? tại sao Dottie lại là ngưá»i ra Ä‘i? Liệu bây giá» Lance có xông và o nhà cô, bảo mẹ cô má»i chuyện cô đã là m và yêu cầu hai ngưá»i phải dá»n Ä‘i ngay trong ngà y không? Lance căm thù cô, Ruth biết chắc như thế. Cô đã nghÄ© việc có thai là điá»u xấu nhất xảy ra vá»›i cô. Nhưng xem ra chuyện nà y còn tồi tệ hÆ¡n rất nhiá»u.
Cô nghỉ há»c ngà y thứ hai. Bà Lưu Linh cà ng lúc cà ng lo ngại là có má»™t hồn ma Ä‘ang cố bắt con gái bà đi. Còn lý do gì nữa khi con gái bà bá»—ng nhiên lại lăn đùng ra ốm? Bà lẩm bẩm nói vá» xương từ hà m má»™t con khỉ. Dì Báu sẽ biết chuyện đó, bà cứ lải nhải nói thế mãi. Bà biết vá» lá»i nguyá»n. Äó là hình phạt trong dòng há» nhà bà vì má»™t cái gì đó mà tổ tiên bà đã là m. Bà đặt khay cát trên cái ghế cạnh giưá»ng Ruth nằm, chỠđợi.
"Cả hai chúng con sẽ chết" bà há»i "hay chỉ má»™t mình con?"
"Không" Ruth viết "tất cả Ä‘á»u sẽ ổn".
"Cái gì ổn? Váºy tại sao con gái con lại ốm chẳng có nguyên do gì?"
Ngà y thứ ba, Ruth không còn chịu được sá»± nhặng xị cá»§a mẹ cô vá» bệnh tình cá»§a mình nữa. Cô tuyên bố đã khoẻ có thể Ä‘i há»c được. Trước khi mở cá»a cô nhìn ra cá»a sổ rồi xuống lối Ä‘i. á»’ không, chiếc Pontiac vẫn còn nằm ở vị trà cá»§a nó. Cô run rẩy đến ná»—i cô sợ rằng xương mình có thể gãy. Sau khi hÃt má»™t hÆ¡i dà i, cô phóng ra khá»i cá»a Ä‘i ở má»™t bên cách xa ngôi nhà cá»§a Lance, rồi Ä‘i ngang qua chiếc Pontiac. Cô rẽ trái mặc dù đưá»ng Ä‘i đến trưá»ng là bên phải.
"Nà y bé! Anh Ä‘ang đợi em đây!" Lance Ä‘ang ngồi ngoà i sân hút thuốc "Chúng ta cần nói chuyện". Ruth đứng ngây như phá»—ng ở má»™t bên lối Ä‘i, không có khả năng nhúc nhÃch. "Anh nói chúng ta cần trao đổi và i chuyện vá»›i nhau. Nà y, em không nghÄ© em nợ anh Ä‘iá»u gì ư?...Lại đây" Anh ném mẩu thuốc lá cháy dở xuống cá».
Chân run rẩy Ruth bước vá» phÃa anh, má»™t phần cÆ¡ thể cô muốn bá» chạy. Khi cô bước lên báºc thá»m trên cùng, ngưá»i cô tê cứng. Cô nhìn anh, "Em xin lá»—i" cô lắp bắp. Sá»± run rẩy là m miệng cô há to thoát ra tiếng thổn thức.
"Nà y, nà y" Lance nói. Anh sốt ruá»™t nhìn ra phố "Lại đây, em không việc gì phải sợ. Anh muốn nói chuyện để chúng ta có thể hiểu nhau hÆ¡n. Anh chỉ không muốn má»™t chuyện như thế nà y lại xảy ra lần nữa. ÄÆ°á»£c không?"
Ruth khịt khịt mÅ©i và gáºt đầu.
Ruth lau khuôn mặt lem nhem nước mắt bằng ống tay áo khoác len. Chuyện xấu nhất đã qua rồi. Cô dợm chân lao xuống báºc thá»m.
"Ê, em đi đâu đấy?"
Ruth cứng ngưá»i.
"Chúng ta vẫn phải nói chuyện. Quay lại Ä‘i". Giá»ng anh không có vẻ gì là dịu dà ng. Ruth thấy anh mở cá»a, cô nÃn thở. "Và o trong nà y" anh ra lệnh. Cô cắn môi và cháºm chạp leo lên báºc thá»m Ä‘i ngang qua anh. Cô nghe tiếng cánh cá»a đóng lại và nhìn căn phòng má» má» tối.
Phòng khách sặc mùi rượu và thuốc lá. Mà n cá»a rá»§ xuống và má»™t cái khay ăn trưa lá»ng chá»ng trên bà n cà phê.
"Ngồi xuống" Lance chỉ vá» phÃa chiếc ghế vải thô.
"Uống soda nhé?" Cô lắc đầu. Chỉ có ánh sáng hát ra từ mà n hình tivi Ä‘ang chiếu má»™t bá»™ phim cÅ©. Ruth mừng vì nghe tiếng động trong tivi. Rồi cô thấy má»™t Ä‘oạn quảng cáo, má»™t ngưá»i rao bán xe hÆ¡i. Trong tay ông ta là má»™t cái kiếm giả "Chúng tôi Ä‘ang giảm giá – nà o nhanh chân đến vá»›i xe Chevrolet ở Rudy và há»i xin má»™t tá» phiếu giảm giá!"
Lance ngồi xuống ghế sô pha, không gần Ruth quá như đêm trước. Anh giằng những cuốn sách trên tay Ruth và cô cảm thấy mình không có khả năng tự vệ. Nước mắt dâng lên mi, cô cố chặn những tiếng sụt sịt trong lúc cô khóc.
"Cô ấy bỠanh rồi, em biết đấy"
Má»™t tiếng nức nở báºt ra khá»i lồng ngá»±c Ruth. Cô cố nói là cô có lá»—i, nhưng cô chỉ để thoát ra tiếng khụt khịt như con chuá»™t nhắt.
Lance báºt cưá»i. "Thá»±c ra anh Ä‘uổi cô ấy Ä‘i. Phải, và như váºy là nhá» em. Nếu không nhá» em, anh sẽ không biết là cô ấy dữ dằn và đanh đá đến váºy. á»’, chắc chắn là anh có nghi ngá» Ä‘iá»u đó má»™t thá»i gian. Nhưng anh tá»± nhá»§, nà y mà y phải có lòng tin chứ. Còn em biết đấy, cô ấy đâu có tin anh. Em có tin được Ä‘iá»u đó không? Anh ấy à ? Äể anh cho em biết, em không thể lấy má»™t ai đó mà em thiếu lòng tin. Em hiểu anh nói gì chứ?" Anh nhìn và o mắt cô. Ruth gáºt đầu trong ná»—i hoảng sợ.
"Không, em sẽ không hiểu Ä‘iá»u đó đâu. Mưá»i năm nữa em cÅ©ng chưa hiểu" anh mồi má»™t Ä‘iếu thuốc lá "Em biết không, mưá»i năm sau em sẽ nhìn lại và nói 'Trá»i Æ¡i, mình má»›i ngu ngốc là m sao vá» cái chuyện những đứa bé được tạo ra như thế nà o!" Anh khịt khịt mÅ©i, rồi quay vá» phÃa cô kiểm tra phản ứng cá»§a cô. "Em thấy ngá»™ quá hả?" Anh vá»— vá»— lên cánh tay cô, cô rụt lại mà không cố ý. "Ê, có chuyện gì thế? á»’, đừng nói vá»›i anh là …Em không tin anh? Em thế nà o, cÅ©ng như cô ấy chăng? Sau những việc mà em đã là m, em cho là bây giá» anh xứng đáng vá»›i cái kiểu đối đãi ấy cá»§a em sao?"
Ruth ngồi yên lặng má»™t lát, cô là m cho môi cá»§a cô phát ra tiếng. Cuối cùng cô nói, giá»ng nghẹn ngà o "Em tin anh".
"Tháºt hả?" Anh vá»— vá» lên cánh tay cô, lần nà y cô không giáºt ra má»™t cách ngu ngốc. Anh tiếp tục nói vá»›i giá»ng mệt má»i nhưng tâm tình "Nghe nà y, anh sẽ không la mắng em đâu, không có chuyện ấy, được chưa? Chỉ cần em thư giãn. ÄÆ°á»£c chưa?" anh há»i "Ôn chưa?"
"Ổn rồi ạ".
"Cưá»i lên Ä‘i nà o".
Cô cố ngoác miệng ra.
"Thế! ÄÆ°á»£c. Cho qua!" Anh giáºp tắt Ä‘iếu thuốc lá.
"ÄÆ°á»£c rồi, chúng ta lại là bạn vá»›i nhau phải không?" Anh chìa tay ra cho cô bắt". "Tốt. Tháºt đáng sợ nếu như chúng ta không thể là bạn cá»§a nhau, bởi vì chúng ta sống ká» bên nhau mà ".
Cô cưá»i vá»›i anh và lần nà y nụ cưá»i đến tháºt tá»± nhiên. Cô cố thở qua lá»— mÅ©i bị nghẹt.
"Váºy, là hà ng xóm, chúng ta phải giúp đỡ nhau, không là m cái chuyện Ä‘i tố cáo má»™t ngưá»i vô tá»™i là m những chuyện đồi bại…"
Ruth gáºt đầu rồi nháºn thấy cô vẫn túm chặt các ngón chân. Cô thả lá»ng ngưá»i. Chẳng bao lâu chuyện nà y sẽ kết thúc. Cô nhìn thấy những vết thâm quẫng dưới mắt anh, những vết nhăn chạy từ mÅ©i xuống cằm. Buồn cưá»i tháºt. Trông anh già hÆ¡n là cô nghÄ© và cÅ©ng không còn đẹp trai như trước nữa. Rồi cô nháºn ra rằng sở dÄ© có sá»± thay đổi đó là vì cô không còn yêu anh nữa. Kỳ cục là m sao. Cô tin đó là tình yêu nhưng không phải. Tình yêu phải kéo dà i mãi mãi chứ.
"Bây giá» thì em biết trẻ con được ra Ä‘á»i như thế nà o chứ?"
Ruth nÃn thở, cúi gằm mặt xuống.
"Nà o, có hay không?"
Ruth nhanh nhảu gáºt đầu.
"Thế nà o? nói anh nghe đi".
Ruth bối rối, đầu óc cô quay cuồng. Cô nhìn thấy những hình ảnh kinh khá»§ng. Má»™t cái bánh hotdog mà u nâu có phết mù tạc và ng. Cô biết các từ đó, dương váºt, tinh trùng, âm đạo. Nhưng là m sao cô có thể thốt ra những từ đó? Rồi má»™t hình ảnh khó chịu có thể hiện ra trước mắt hai ngưá»i. "Anh biết mà " cô thì thà o.
Anh nhìn cô má»™t cách nghiệt ngã. Cứ như thể anh có cái nhìn phát ra tia X quang. "Phải" cuối cùng anh nói, thiện hÆ¡n. "Trá»i đất, em tháºt ngá»› ngẩn. Trẻ con và cái cầu tiêu". Ruth vẫn cúi đầu xuống nhưng mắt cô liếc sang anh. Anh mỉm cưá»i "Anh hy vá»ng má»™t ngà y kia em là m má»™t việc tốt hÆ¡n trong việc dạy con cái em biết vá» cuá»™c Ä‘á»i. Bà n cầu! Äi tiểu? Em!"
Ruth cưá»i ngặt nghẽo.
"Ha ha! Anh biết em có thể cưá»i được nữa" Anh luồn ngón tay dưới nách cô và thá»c lét. Cô kêu lên má»™t cách lịch sá»±. Anh lại thá»c lét cô lần nà y thấp hÆ¡n và o mạng sưá»n, và cÆ¡n co thắt cá»§a cô Ä‘au hÆ¡n. Rồi bất thình lình bà n tay kia cá»§a anh chá»c và o nách bên kia, cô rên lên vì cÆ¡n cưá»i, cảm thấy yếu Ä‘uối, quá sợ hãi để bảo anh dừng lại. Anh lướt những ngón tay trên lưng cô, dá»c theo bụng cô. Cô cuá»™n tròn ngưá»i lại như má»™t con cuốn chiếu, ngã xuống tấm thảm bên dưới vá»›i những tiếng cưá»i không thể thở nổi.
"Em nghÄ© có nhiá»u chuyện buồn cưá»i lắm phải không?"
Anh gại đầu ngón tay và o sưá»n cô, lên xuống như thể những khúc xương sưá»n cá»§a cô là những sợi dây đà n harp. "Phải, anh có thể thấy Ä‘iá»u đó. Em có nói vá»›i bá»n con gái vá» chuyện nà y không? Ha! Ha! Tao suýt nữa thì cho gã nà y và o tù".
Cô cố kêu lên "Không, không, dừng lại, đừng thế mà " nhưng cô Ä‘ang trong cÆ¡n nhá»™t nhạt, không có khả năng kiểm soát chân tay. Ão cá»§a cô tốc lên nhưng cô không thể kéo xuống. Hai tay cô má»m nhÅ©n như má»™t con rối, giáºt vá» bất cứ chá»— nà o mà anh chạm tá»›i khi cô cố gắng đẩy những ngón tay cá»§a anh ra khá»i bụng, ngá»±c và mông cô. Nước mắt cô trà o ra. Anh Ä‘ang nhéo và o núm vú cá»§a cô.
"Em chỉ là má»™t con nhóc" anh thở hổn hển. "Em tháºm chà còn chưa có ngá»±c nữa. Tại sao anh lại muốn gây rắc rối cho em nhỉ? Quái tháºt, anh Ä‘oán tháºm chà em còn chưa có má»™t sợi lông mu nà o…" Và khi cả hai tay cá»§a anh chụp xuống kéo cái quần lót hoa cá»§a cô thì giá»ng cô nổ ra kịch liệt, rÃt lên như tiếng cú mèo. Cô phát ra những tiếng hét dữ dá»™i thoát ra từ má»™t chá»— nà o đó không biết. Cứ như thể có má»™t ai đó Ä‘ang cố thoát ra khá»i thân thể cô.
"Ãi chà ! Ãi chà !" anh nói, giÆ¡ tay lên trá»i như má»™t ngưá»i bị cướp. "Em là m gì đấy? Bình tÄ©nh nà o…Vì Chúa em có bình tÄ©nh lại không nà o!" cô tiếp tục gà o thét như tiếng còi hụ, tránh cái mông ra xa anh, kéo quần lót lên và kéo váy xuống.
"Anh chưa đụng đến em nhé. Anh còn chưa đụng đến em đấy" Anh lặp Ä‘i lặp lại cho đến khi cô chỉ còn thở hổn hển. Và sau đó chỉ còn những tiếng thở trong khoảng không gian giữa hai ngưá»i.
Anh lắc đầu vẻ không tin được. "Anh có tưởng tượng ra những chuyện nà y không hay là em không há» cưá»i má»™t phút trước đây? Má»™t giây trước đây em còn cưá»i đùa, má»™t giây sau em đã hà nh động như thế - phải, anh chẳng hiểu gì cả. Nói cho anh nghe xem nà o". Anh liếc nhìn cô vẻ dữ dá»™i "Có thể em có vấn đỠgì lá»›n lắm. Em nhét và o đầu mình cái ý nghÄ© hay há»›m ngưá»i khác Ä‘ang là m hại em rồi trước khi em có thể hiểu Ä‘iá»u đó hư thá»±c thế nà o thì em vá»™i và ng đổ lá»—i cho há», rồi phát Ä‘iên lên và huá»· hoại má»i thứ. Äó có phải là điá»u em Ä‘ang là m không?"
Ruth đứng lên, đôi chân run rẩy. "Em phải Ä‘i" cô nói không ra hÆ¡i và khó khăn lắm má»›i bước ra đến cá»a.
"Không được Ä‘i đâu hết cho đến khi em hứa là sẽ không lu loa ở đâu nữa những lá»i bịa đặt ghê tởm cá»§a em. Em phải sá»a cái lá»—i nà y nghe chưa" Anh bước vá» phÃa cô. "Em không được nói nà y nói kia vá» chuyện anh đã là m trong khi anh không là m gì hết nghe chưa. Bởi vì nếu em là m thế anh sẽ nổi Ä‘iên lên và sẽ là m má»™t cái gì đó khiến cho cuá»™c Ä‘á»i cá»§a em còn kinh khá»§ng hÆ¡n là ở dưới địa ngục ấy, nghe chưa?"
Cô gáºt đầu má»™t cách đần độn.
Anh thở hắt ra đằng mũi vẻ kinh tởm. "GiỠthì xéo đi! Cút!"
Äêm ấy cô bé nói vá»›i mẹ chuyện gì đã xảy ra. "Mẹ Æ¡i, con sợ lắm".
"Tại sao lại sợ?" Bà Lưu Linh đang ủi đồ. Căn phòng sực lên mùi nước cháy khét dưới cái bà n ủi.
"Cái ông Lance ấy, ông ấy dữ với con.."
Mẹ cô quắc mắt lên, rồi nói bằng tiếng Hoa "Äó là bởi vì lúc nà o con cÅ©ng quấy rầy cáºu ấy. Con nghÄ© cáºu ấy muốn chÆ¡i vá»›i con – không đâu. Tại sao con cứ gây ra những chuyện rắc rối váºy?"
Ruth cảm thấy má»i thứ trong ruá»™t gan cô Ä‘ang cuá»™n lên. Mẹ cô thấy những hiểm nguy không có thá»±c. Còn bây giá» có má»™t cái gì thá»±c sá»± ghê gá»›m sắp xảy ra thì bà lại quáng mắt không thấy gì. Nếu Ruth kể vá»›i bà má»i chuyện, chắc chắn là bà sẽ phát Ä‘iên lên. Bà sẽ nói bà không muốn sống nữa. Có gì khác nà o? Cô sẽ phải sống má»™t mình. Chẳng ai cứu vá»›t cô.
Một tiếng sau, trong lúc bà Lưu Linh vừa ngồi xem tivi vừa đan áo, Ruth lấy cái khay cát xuống. "Dì Báu muốn bảo với mẹ một việc" cô bảo mẹ.
"Hả?" bà Lưu Linh thốt lên, láºp tức đứng lên tắt tivi và mau mắn ngồi xuống chiếc bà n trong bếp. Ruth xoa xoa mặt cát vá»›i chiếc đũa. Cô nhắm mắt lại, Ä‘oạn mở ra và bắt đầu.
Con phải chuyển Ä‘i ngay, Ruth viết. Bây giá». "Chuyển nhà ?" mẹ cô kêu lên. "Ãi chà ! Chúng con phải Ä‘i đâu đây?"
Ruth đã không tÃnh đến chuyện nà y. Tháºt xa, cuối cùng cô quyết định.
"Xa là ở đâu ạ?"
Ruth hình dung khoảng cách mênh mông như là đại dương. Cô hình dung ra má»™t cái vịnh, má»™t cái cầu, má»™t chặng đưá»ng xe buýt mà cô và mẹ đã Ä‘i lâu đến ná»—i cô phải ngá»§ trên xe. San Francisco, cuối cùng cô viết.
Mẹ cô vẫn còn hết sức lo lắng "Khu vực nà o? Chõ nà o thì tốt?"
Ruth do dá»± má»™t chút. Cô còn chưa biết gì vá» San Francisco trừ Chinatown và má»™t và i nÆ¡i khác như Golden Gate Park, Nhà Cưá»i ở Land's End. Và điá»u nà y vụt hiện lên trong đầu, khÃch lệ cánh tay cô đưa lên: Land's End.
Ruth nhá»› lại ngà y đầu tiên cô dạo chÆ¡i dá»c bá» biển. Bãi biển hầu như không có ngưá»i, cát trải dà i trước mặt cô sạch sẽ tinh khôi không có dấu chân ai. Cô đã bá» trốn và dạt đến đây. Cô cảm thấy những ngá»n sóng, lạnh và dữ dá»™i chụp lấy đầu gối cô muốn kéo cô ra xa. Cô nhá»› là cô đã kêu lên như thế nà o vì nhẹ nhõm, khi những lá»›p sóng gầm gà o quanh cô. Bây giá» 35 năm đã trôi qua, cô lại là đứa bé mưá»i má»™t tuổi. Cô đã chá»n sá»± sống. Tại sao? Trong lúc cô tiếp tục sải bước bên mép sóng, cô cảm thấy được sóng nước vá»— vá» an á»§i bằng sá»± liên tục cá»§a nó, sá»± tiên liệu cá»§a nó. Má»—i lần sóng rút Ä‘i, nó lại mang Ä‘i bất cứ cái gì đánh dấu trên bá». Cô nhá»› lại lúc còn bé con, cô cÅ©ng đứng trên bãi cát nà y, lần đầu tiên cô nghÄ© rằng cát ở đây cÅ©ng giống như bá» mặt má»™t khay cát khổng lồ để viết chữ. Má»™t mặt phẳng sạch sẽ, gá»i má»i và mở ra vá»›i tất cả những Ä‘iá»u khả thể. Và và o cái khoảnh khắc ấy trong Ä‘á»i mình, cô đã có má»™t định hướng má»›i, má»™t hy vá»ng lá»›n lao. Cô không phải bịa ra những câu trả lá»i nữa. Cô có thể há»i.
CÅ©ng như là cô đã là m trước kia rất lâu, cô cúi xuống lượm lên má»™t cái vá» sò vỡ. Cố viết lên cát Xin giúp đỡ. Và cô quan sát ngá»n sóng liếm lên bá» mang lá»i cầu khẩn cá»§a cô sang thế giá»›i bên kia.
[1] Những chữ có phụ âm đầu b mà ngưá»i ta kiêng nói là bitch (chó cái), bastard (con hoang), v..v..
Tà i sản của ngudoc
13-11-2008, 03:07 PM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
Chương 7
Khi quay lại căn há»™ cá»§a mẹ mình, Ruth ném Ä‘i tất cả những gì mẹ cô đã dà nh dụm : những chiếc khăn giấy bẩn thỉu, bịch ni lông dùng rồi, lỠđựng nước mắm, nước tương hay mù tạt ở nhà hà ng, đũa, ống hút đã dùng rồi và cuống vé, những miếng bông chống ẩm trong các lá» thuốc và các lá» thuốc rá»—ng. Cô dá»n sạch khá»i các ngăn tá»§ những há»™p giấy và chai lá» vẫn còn dÃnh mác. Thức ăn hư từ tá»§ lạnh và ngăn giữ đông đủ đổ đầy bốn cái túi đựng rác tháºt lá»›n.
Việc dá»n dẹp giúp cô nghÄ© rằng cô Ä‘ang lấy Ä‘i khá»i đầu óc mẹ cô lá»›p cặn lắng. Cô mở các ngăn tá»§ khác. Cô nhìn thấy những cái khăn lau tay vá»›i các hoạ tiết vẽ cây ô rô, má»™t món quà Giáng sinh mà bà Lưu Linh không bao giá» dùng đến. Cô bá» tất cả những món nà y và o má»™t cái túi để dà nh Ä‘em cho những há»™i từ thiện. Ở đây còn có cả những chiếc khăn tắm đã sá»n và những chiếc khăn trải giưá»ng đại hạ giá mà cô nhá»› là đã dùng từ hồi còn bé. Những tấm vải má»›i hÆ¡n thì vẫn còn nguyên trong những há»™p đựng quà từ các cá»a hiệu.
Nhưng khi Ruth đặt tay lên các tấm khăn cÅ© cô cảm thấy mình không có khả năng vứt bá» chúng cÅ©ng như mẹ cô. Äó là những đồ váºt trà n ngáºp hÆ¡i thở cá»§a sá»± sống và cá»§a quá khứ. Chúng có lịch sá», cá tÃnh, má»™t mối liên hệ vá»›i các ký ức khác. Cái khăn Ä‘ang ở trong tay cô chẳng hạn, vá»›i những bông hoa vân anh từng là m cho cô nghÄ© là nó rất đẹp. Cô đã dùng nó quấn quanh mái đầu vừa gá»™i giả bá»™ rằng cô là nữ hoà ng Ä‘ang đội khăn xếp cá»§a ngưá»i Hồi giáo. Má»™t hôm cô đã mang nó ra bãi biển là m cho mẹ phải mắng cô vì đã dùng cái "tốt nhất" trong khi lẽ ra cô phải xà i cái khăn mà u xanh lá cây đã tua mép. Kể từ ngà y trưá»ng thà nh Ruth không bao giá» xà i đồ như Gideon, ngưá»i dám bá» hà ng ngà n đô má»—i năm mua hà ng vải sợi Italy rồi lại sẵn sà ng thải Ä‘i bá»™ sưu táºp năm ngoái y như chuyện xảy ra vá»›i Architectural Digest tháng trước. Có lẽ cô không sẻn so như mẹ nhưng cô nháºn ra cái khả năng cô sẽ Ä‘au lòng lắm nếu mất Ä‘i má»™t váºt gì. Ruth Ä‘i và o bếp cá»§a bà Lưu Linh. Trong má»™t cái tá»§ bếp có rất nhiá»u lá» Toilet water [1] ,có đến và i chục lá» vẫn còn nguyên trong giấy bóng kÃnh. "Nước thối" mẹ cô còn gá»i loại nước nà y như váºy. Ruth đã cố giải thÃch vá»›i mẹ cô rằng toilet water không phải là nước ở trong bồn cầu, nhưng bà Lưu Linh khăng khăng rằng nếu không phải thì sao nó lại mang cái tên ấy và bà tin rằng những món quà từ bà Cao Linh và con gái bà là chỉ để là m nhục bà chị tá»™i nghiệp Lưu Linh.
"Nếu mẹ không thÃch như váºy", má»™t lần Ruth há»i "tại sao lúc nà o mẹ cÅ©ng bảo há» rằng đó là món quà mẹ rất thÃch?"
"Mẹ còn là m gì được ngoà i việc tỠra lịch sự?"
"Váºy thì sau đó mẹ hãy quăng nó Ä‘i nếu nó là m mẹ phiá»n lòng như váºy".
"Quẳng Ä‘i? Sao mẹ có thể quẳng Ä‘i? Phà tiá»n lắm".
"Váºy thì mang cho Ä‘i".
"Ai mà cần cái thứ đó? Toilet water! – Ê, là m thế là sỉ nhục hỠghê lắm đấy!"
Thế là những cái lá» dầu thÆ¡m vẫn ở đây hà ng và i chục lá», và i chục sá»± sỉ nhục, má»™t số lá» là quà cá»§a bà Cao Linh, má»™t số là cá»§a con gái bà Cao Linh, những ngưá»i chẳng há» nháºn thức được rằng bà Lưu Linh thức dáºy má»—i buổi sáng nhìn những món quà nà y và bắt đầu má»™t ngà y má»›i vá»›i cảm giác cả thế giá»›i chống lại bà . Không há» tò mò, Ruth mở má»™t há»™p giấy, gạy cái nút Ä‘áºy lên là m bốc lên má»™t mùi thum thá»§m! Mẹ cô nói đúng. Lại nữa, đâu là thá»i hạn sá» dụng cá»§a loại nước hoa nà y? Rõ rà ng không phải cà ng lâu năm cà ng tốt như rượu vang. Cô bắt đầu bá» những cái lá» nà y và o cái túi gói hà ng được giữ lại, nhưng lại thôi. Kiên quyết nhưng không khá»i có cảm giác lãng phÃ, cô bá» chúng và o trong cái túi rác. Thế còn những há»™p phấn trang Ä‘iểm? Cô mở má»™t há»™p phấn có mép viá»n bằng kim loại mà u và ng bên ngoà i có vẽ má»™t loại hoa cá»§a Pháp. Nó Ãt nhất cÅ©ng phải 30 tuổi. Lá»›p phấn bên trong đã bị oxy hoá thà nh mà u cam, trông giống như má»™t loại phấn hồng. Dù nó trông giống cái gì thì nó cÅ©ng có thể gây nên bệnh ung thư – hoặc là bệnh Alzheimer. Má»i thứ trên Ä‘á»i nà y, dù khởi đầu tốt là nh như thế nà o cÅ©ng chứa những mầm mống cá»§a tai hoạ, phình lên vá»›i những chất độc có thể thoát ra, tác động đến bạn và o lúc bạn không ngá» nhất. ChÃnh mẹ cô đã dạy cô Ä‘iá»u nà y.
Cô gỡ bông phấn ra. Chung quanh miếng bông phấn vẫn còn nguyên vẹn chỉ có ở giữa hÆ¡i lõm xuống bởi cái việc má»™t ngà y xa xưa nó từng miết má»™t lá»›p phấn lên mặt mẹ cô. Cô ném há»™p phấn và bông phấn và o túi rác. Nhưng má»™t phút sau đâm hoảng, cô tìm lại há»™p phấn và suýt báºt khóc. Äó là má»™t phần trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mẹ cô! Äiá»u gì xảy ra nếu cô lại trở nên uá»· mị như thế nà y? Cô mở há»™p phấn má»™t lần nữa, nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt cá»§a mình trong gương, rồi nháºn thấy phấn đã ngả mà u cam. Không, đây không phải là lúc để cho tình cảm chi phối. Äó là má»™t cái gì bệnh hoạn và đáng ghê tởm. Má»™t lần nữa cô lại ném há»™p phấn và o túi rác.
Và o lúc nháºp nhoạng tối thì má»™t góc phòng khách đã chất đầy những món mà Ruth quyết định là mẹ cô sẽ không nuối tiếc: chiếc máy Ä‘iện thoại quay số hÃệu Princess, đồ khâu, má»™t táºp hoá đơn cÅ©, năm ly trà đá đông cứng trong ngăn lạnh, má»™t đống cà phê Hoà Lan có đăng quảng cáo trên bao bì, má»™t cái đèn ba nhánh đã mất Ä‘i má»™t nhánh, má»™t cái ghế ngồi ngoà i trá»i có hình con sò cÅ© kỹ han rỉ, má»™t cái lò nướng bánh mì vá»›i má»™t sợi dây tưa ra và những chá»— uốn cong như má»™t thanh chắn trong chiếc xe Buick cổ lá»— sÄ©, má»™t cái đồng hồ trong bếp mà dao, nÄ©a và muá»—ng được dùng giải quyết chỉ giá», phút đã cÅ© mèm, má»™t cái túi đựng đồ Ä‘an lát bên trong còn đựng những chiếc dép lê mà u xanh lá cây, ngá»c lam và tÃm, thuốc xà i dở và má»™t loạt mắc áo cÅ© kỹ.
Trá»i đã tối nhưng Ruth cảm thấy tháºm chà còn dồi dà o sinh lá»±c hÆ¡n, và cÅ©ng trà n đầy quyết tâm hÆ¡n. Quan sát má»™t lượt, cô đếm trên đầu ngón tay những chá»— cần sá»a để ngăn ngừa tai nạn. Những ổ cắm Ä‘iện cần phải được mang Ä‘i mã hoá. á»ng khói phải đặt lại chá»— khác. Vòi nước nóng phải đưa xuống dưới để mẹ cô không bị bá»ng. Có phải những vết mà u nâu trên trần nhà là do mái bị dá»™t? Cô Ä‘i tìm nÆ¡i nước có thể nhá» xuống và đôi mắt tinh tưá»ng cá»§a cô lướt trên sà n nhà đến má»™t Ä‘iểm trên sà n gần cái ghế bà nh. Cô hấp tấp bước lại gần kéo tấm thảm ra nhìn chằm chằm và o tấm ván lót sà n. Äó là má»™t trong những cái kho cá»§a mẹ cô, nÆ¡i mà bà giấu diếm những đồ quý có thể cần dùng đến trong thá»i chiến hoặc như bà Lưu Linh nói "để đối phó vá»›i những thảm hoạ mà con không thể hình dung nổi, ghê gá»›m lắm". Ruth dáºm lên má»™t đầu tấm ván ,và nhìn kìa, giống như má»™t cái báºp bênh, đầu kia bổng vổng lên. A ha! Má»™t chiếc vòng tay bằng và ng có chạm trổ. Cô lấy cái vòng ra cưá»i má»™t cách hà i hước như thể cô vừa chá»n đúng cái cá»a trong má»™t trò chÆ¡i. Mẹ cô đã lôi cô đến tiệm kim hoà n Royal Jade House trên đưá»ng Jackson mau má»™t cái vòng tay trị giá 120 đô, bảo vá»›i Ruth rằng nó bằng và ng 24 cara, có thể cân Ä‘o và đem bán lại vá»›i nguyên giá cá»§a nó khi cần.
Còn chá»— nà o bà Lưu Linh cất giấu cá»§a cải trong ngôi nhà nà y? Ở cái góc không bao giỠđược dùng để nấu nướng ư? Ruth nhấc cái giỠđựng những cuốn album lên, cô soi mói nhìn từng viên gạch bong ra, cô nạy má»™t viên gạch lên và trong thâm tâm chắc chắn là nó vẫn còn nằm ở đây má»™t tá» 20 đô bá»c quanh bốn tá» 1 đô. Không thể tin được. Cô cảm thấy ná»±c cưá»i khi tìm thấy kho báu nho nhá» nà y, má»™t váºt ká»· niệm từ những năm tháng thiếu niên cá»§a cô. Khi há» chuyển đến ngôi nhà nà y, bà Lưu Linh đã cho năm tá» 20 đô xuống dưới má»™t hòn gạch. Thỉnh thoảng Ruth cÅ©ng kiểm tra lại, bao giá» cÅ©ng nháºn thấy rằng mấy tá» giấy bạc nằm ở má»™t vị trà lý tưởng. Má»™t hôm cô gà i má»™t sợi tóc cá»§a mình ra ngoà i cuá»™n giấy bạc. Cô đã biết cái trò nà y trong má»™t cuốn phim trinh thám cá»§a trẻ em. Lần nà o cô nhấc hòn gạch lên cÅ©ng thấy sợi tóc vẫn còn đấy. Khi Ruth mưá»i lăm tuổi, cô bắt đầu mượn tiá»n cá»§a cái kho nà y và o những lúc cô cần tiá»n tiêu pha – khi cô cần má»™t đô lúc nà y hay lúc khác để mua những thứ bị câm: mascara, vé xem phim và sau nà y là thuốc lá Malboro. Äầu tiên cô bao giá» cÅ©ng lo sợ vá» chuyện đó cho đến khi cô có tiá»n để trả và o chá»— cÅ©. Khi là m thế, cô cảm thấy nhẹ nhõm và sung sướng là cô đã không bị bắt. Cô lý sá»± rằng cô đáng được có tiá»n – vì là m những công việc cắt cá», rá»a bát đĩa, và bi la mắng vô cá»›. Cô đã thay những tá» 20 đô biến mất bằng tá» 10 đô, rồi 5 đô và cuối cùng những tá» 1 đô được má»™t Tá» 20 đô duy nhất bá»c ra ngoà i.
Và bây giá» 31 năm đã trôi qua, nhìn lại những gì còn lại trong kho tà ng nhá» nhoi cá»§a mẹ, cô vừa là cái cô gái cá»§a cái ngà y xa xưa ấy vừa là ngưá»i chứng kiến cái hình ảnh trẻ trung cá»§a mình ngà y nà o. Cô nhá»› lại cô bé bất hạnh sống trong cô, má»™t cô bé đầy Ä‘am mê, giáºn dữ, có những cÆ¡n bá»™c phát bất ngá». Cô thưá»ng tá»± há»i, cô tin ở Chúa hay cô là ngưá»i vô thần? Là má»™t Pháºt tá» cá»§a Äức Pháºt ThÃch ca hay là má»™t kẻ hippy? Dù có là ai thì cái gì là bà i há»c trong cuá»™c Ä‘á»i khốn khổ cá»§a mẹ cô? Có tháºt có những hồn ma không? Nếu không, có phải mẹ cô là ngưá»i Ä‘iên không? Có tháºt có má»™t cái gì gá»i là váºn may không? Nếu không tại sao những đứa em há» cô lại sống ở Saratoga. Có những lúc cô tá» ra quyết tâm là m má»™t ngưá»i hoà n toà n trái ngược vá»›i mẹ cô. Thay vì than vãn vá» cái thế giá»›i nà y, cô muốn là m má»™t Ä‘iá»u gì có tÃnh cách xây dá»±ng. Cô muốn gia nháºp và o đội quân hoà bình và xung phong đến những vùng ma thiêng nước độc. Má»™t lần khác cô lại muốn trở thà nh má»™t ngưá»i ăn chay trưá»ng và giúp đỡ những con thú bị thương. Chỉ má»›i đây thôi cô muốn trở thà nh má»™t giáo viên dạy dá»— những đứa trẻ táºt nguyá»n. Cô sẽ không chỉ ra cái gì là sai trái, như mẹ cô vẫn thưá»ng là m đối vá»›i cô, kêu tướng lên rằng má»™t ná»a bá»™ não cá»§a con gái đã biến đâu mất. Cô sẽ đối xá» vá»›i chúng như những con ngưá»i bình đẳng vá»›i má»i ngưá»i khác.
Cô đã giải thoát những xúc cảm nà y bằng cách viết và o cuốn sổ mà dì Gal đã tặng cô ngà y Giáng sinh. Cô vừa Ä‘á»c xong cuốn Nháºt ký cá»§a Anna Frank trong má»™t lá»›p há»c tiếng Anh năm thứ hai, và giống như những đứa con gái khác cô được cái ý thức mình tháºt là khác biệt truyá»n cho má»™t nguồn cảm hứng má»›i mẻ - sá»± ngây thÆ¡ trong trắng trên con đưá»ng dẫn đến cái thảm kịch sẽ là m cho cô được ngưỡng má»™ sau khi chết. Cuốn nháºt ký sẽ là bằng chứng vá» sá»± tồn tại cá»§a cô, rằng cô cÅ©ng có má»™t ý nghÄ©a nà o đấy và quan trá»ng hÆ¡n là ở đâu đó có má»™t ai đó và o má»™t ngà y nà o đó sẽ hiểu cô, dẫu rằng chuyện đó có thể không xảy ra trong Ä‘á»i cô. Äó là cả má»™t sá»± an á»§i kỳ diệu trong khi tin tưởng rằng ná»—i khổ Ä‘au cá»§a cô không phải là vô Ãch. Trong nháºt ký cá»§a mình cô phải trung thá»±c hết mức, cô muốn thế. Sá»± tháºt, tất nhiên phải được sá»± á»§ng há»™ cá»§a thá»±c tế. Thế là trong cái cá»™t đầu tiên cô kê ra má»™t danh sách gồm 10 bà i hát hay nhất phát trên radio cùng má»™t Ä‘oạn lưu ý rằng cái thằng con trai tên là Michael Papp trông cá»±c ngố khi nó nhảy vá»›i Wendy. Äó là điá»u mà Wendy đã nói ra và lúc ấy Ruth nghÄ© cái từ ấy đỠcáºp đến má»™t kẻ huênh hoang. Cô biết mẹ cô có xem trá»™m những Ä‘iá»u cô viết vì má»™t hôm bà há»i Ruth "Tại sao con lại thÃch cái bà i hát Quay, Quay, Quay? Chỉ bởi vì ngưá»i khác thÃch nó thôi sao?" Má»™t lần khác mẹ cổ khịt mÅ©i và nói "Sao nghe có mùi thuốc lá?" Chả là Ruth vừa viết má»™t Ä‘oạn vá» việc Ä‘i đến Height – Ashbury vá»›i bạn bè, gặp ở đấy và i dân hippy ở ngoà i công viên và há» má»i bá»n cô hút thuốc. Ruth lấy là m mừng là mẹ cô nghÄ© là há» hút thuốc lá chứ không phải là má»™t loại nha phiến. Sau sá»± can thiệp ấy Ruth giấu cuốn nháºt ký ở dưới đáy tá»§ rồi giữa hai cái nệm để sau tá»§ áo. Nhưng bao giá» mẹ cô cÅ©ng cố tìm ra cuốn nháºt ký, Ãt nhất thì Ruth cÅ©ng Ä‘oán thể dá»±a và o những chỉ thị sát sao cá»§a mẹ cô "không được ra bãi tắm sau giá» há»c", "không được gặp cái con Lisa nữa", "tại sao con say mê bá»n con trai đến thế?" Nếu cô trách mẹ cô vì đã Ä‘á»c trá»™m nháºt ký cá»§a cô, bà Lưu Linh sẽ đánh trống lảng, không bao giá» thừa nháºn việc bà đã là m trong khi vẫn nói "Má»™t đứa con gái không nên có bà máºt gì giấu mẹ hết". Ruth không muốn việc viết lách cá»§a cô bị kiểm duyệt, thế là cô bắt đầu ghi chép bằng má»™t loại máºt mã kếp hợp giữa chữ Latin, Tây Ban Nha và những từ nhiá»u âm mà cô biết là mẹ cô không thể hiểu được.
Không biết mẹ có bao giá» nháºn ra, bây giá» Ruth tá»± há»i, lá»i yêu cầu không được giấu diếm mẹ má»™t Ä‘iá»u gì đã là m cho con cố gắng che giấu nhiá»u hÆ¡n nữa. Nhưng có thể là mẹ cô biết. bởi vì nó khiến cho bà cÅ©ng giấu cô những bà máºt cá»§a mình. Sá»± tháºt quá đáng sợ để nói ra. Há» không còn tin tưởng nhau nữa. Thế là sá»± thiếu trung thá»±c và phản bá»™i bắt đầu – không thể hiện ở những lá»i dối trá ghê gá»›m – mà là ở những bà máºt nho nhá».
Bây giá» Ruth nhá»› ra nÆ¡i cuối cùng cô giấu cuốn nháºt ký. Cô đã quên bẵng nó Ä‘i trong bao nhiêu năm qua. Cô Ä‘i và o trong bếp. Trèo lên cái kệ, má»™t Ä‘iá»u khó thá»±c hiện hÆ¡n khi cô 16 tuổi. Vá»— vá»— tay lên trên nóc tá»§ cô tìm thấy nó ngay: cuốn nháºt ký có hình trái tim, những trái thÆ¡m bao quanh má»™t ngón tay sÆ¡n mà u hồng để xoá Ä‘i tên cá»§a những thằng con trái khác nhau mà cô đã là m cho thà nh bất tá» vá»›i những niá»m say mê nhất thá»i. Cô trèo xuống vá»›i cái thà nh tÃch đầy bụi báºm trêN tay, tá»±a ngưá»i và o cái kệ, xoa xoa giấy bao mà u đỠvà và ng bên ngoà i.
Cô cảm thấy đôi chân má»i rã rá»i, cô cảm thấy không có gì chắc chắn nÆ¡i bản thân, như thể cuốn nháºt ký chứa đựng má»™t lá»i tiên Ä‘oán không thay đổi vá» cái Ä‘iá»u xảy ra trong suốt cuá»™c Ä‘á»i cô. Má»™t lần nữa cô lại ở cái tuổi 16. Cô mở cái móc, và đá»c những dòng chữ bên trong bìa bao, được viết bằng những con chữ to Ä‘áºp và o mắt: DỪNG LẠI NGAY!!! Bà MẬT Cà NHÂN!!! NẾU NGÆ¯Æ I ÄỌC CUá»N NHẬT Kà NÀY NGÆ¯Æ I MẮC TỘI XÂM PHẠM Sá»° RIÊNG TƯ CỦA NGƯỜI KHÃC. PHẢi, TA CẢNH CÃO NGÆ¯Æ I!!!
Nhưng mẹ cô đã Ä‘á»c, và đã ghim và o trong tim những gì Ruth viết từ trang thứ hai đến trang cuối, những lá»i lẽ suýt giết chết cả hai mẹ con.
Cái tuần trước khi Ruth viết ra những lá»i lẽ định mệnh ấy, cô và bà Lưu Linh cùng Ä‘ang chạy Ä‘ua trong việc là m khổ ngưá»i kia. Há» là hai con ngưá»i bị cuốn và o má»™t tráºn bão cát, giáºn dữ và đau đớn, thi nhau đổ lá»—i cho ngưá»i kia là nguyên nhân cá»§a tráºn cuồng phong. Trước ngà y nổ ra cuá»™c chiến tranh gay gắt giữa hai mẹ con, Ruth hút thuốc trong phòng ngá»§ cá»§a cô, tá»±a ngưá»i nhìn ra cá»a sổ. Cá»a phòng đóng và ngay khi cô nghe thấy tiếng bước chân cá»§a mẹ Ä‘i vá» phÃa phòng mình, Ruth liá»n vứt Ä‘iếu thuốc ra ngoà i, vá»™i lên giưá»ng giả vá» Ä‘á»c sách. Như thưá»ng lệ, bà Lưu Linh mở cá»a bước và o phòng mà không thèm gõ cá»a. Khi Ruth nhìn lên vá»›i vẻ mặt ngây thÆ¡ nhất trần Ä‘á»i, bà bèn hét lên "Mà y vừa hút thuốc!"
"Không, con không hút".
"Vẫn còn mùi thuốc" bà Lưu Linh chỉ ra ngoà i cá»a sổ, cúi nhìn ra ngoà i. Äiếu thuốc lá rÆ¡i ngay dưới cá»a sổ tuyên bố nÆ¡i hiện diện cá»§a nó vá»›i má»™t là n khói bốc lên.
"Tôi là công dân Mỹ" Ruth cÅ©ng hét lại "Tôi có quyá»n có những chuyện riêng tư, có quyá»n mưu cầu hạnh phúc cho tôi chứ không phải cho bà ".
"Chẳng có quyá»n gì hết. Toà n chuyện láo lếu".
"Äể cho tôi yên!"
"Tại sao tao lại có má»™t đứa con gái như mà y? Tao sống là m gì? Sao tao không chết quách từ lâu cho rồi?" Bà Lưu Linh vừa giáºn tái ngưá»i vừa khịt mÅ©i ầm Ä©. Ruth nghÄ© bà trông giống má»™t con chó dại.
"Mà y muốn tao chết hả?"
Ruth Ä‘ang run rẩy nhưng cố nhún vai vá»›i cái vẻ há» hững nhất mà cô có thể tạo ra "Tôi cóc quan tâm". Mẹ cô thở hổn hển thêm và i cái, rồi ra khá»i phòng. Ruth nhá»m dáºy đóng sáºp cá»a lại.
Sau đó, vượt lên những tiếng thổn thức cá»§a má»™t tổn thương chÃnh đáng vì bị lăng mạ, Ruth bắt đầu viết nháºt ký, hoà n toà n ý thức được rằng mẹ cô sẽ Ä‘á»c những dòng nà y. "Tôi căm thù bà ấy! Bà ấy là ngưá»i mẹ tồi tệ nhất mà loà i ngưá»i có thể có. Bà ấy không yêu thương gì tôi. Bà ấy không nghe tôi nói. Không hiểu bất cứ Ä‘iá»u gì vá» tôi hết. Tất cả những Ä‘iá»u bà ấy là m là châm chÃch tôi, nổi Ä‘iên lêN và gây cho tôi những cảm xúc tháºt tồi tệ". Cô biết rằng Ä‘iá»u cô viết tháºt liá»u lÄ©nh. Nó cÅ©ng giống như má»™t tá»™i ác thuần tuý. Bá»›t Ä‘i cảm giác tá»™i lá»—i, cô xé trang nà y vứt Ä‘i vá»›i má»™t vẻ tháºm chà còn hiên ngang hÆ¡n. Äiá»u cô viết sau nà y còn độc ác hÆ¡n, tháºt là những lá»i kinh khá»§ng mà sau nà y – lúc đã quá trá»… rồi – cô đã Ä‘au đớn bôi xoá hết Ä‘i. Bây giá» Ruth nhìn và o đấy, những dòng chữ đã bị bôi Ä‘en, nhưng cô vẫn biết chúng nói gì và mẹ cô đã Ä‘á»c được gì "Bà nói vá» chuyện tá»± vẫn, tại sao bà không bao giá» thá»±c hiện cả? Tôi ước gì bà là m Ä‘iá»u đó. Là m Ä‘i, là m Ä‘i, là m Ä‘i! Nà o tá»± vẫn Ä‘i! Dì Báu muốn bà là m thế và cả tôi nữa!"
Lúc nà y, cô hoảng hốt khi thấy mình có thể viết ra những cảm xúc ghê tởm đến thế. Cô bà ng hoà ng khi nhá»› lại. Cô đã khóc trong khi viết những dòng nà y, đầy phẫn ná»™, sợ hãi và má»™t ý thức vá» tá»± do má»™t cách lạ lùng cuối cùng cÅ©ng tá»± do vùng vẫy trong cô khiến cho cô muốn là m cho mẹ Ä‘au đớn táºn cùng như mẹ đã là m cô Ä‘au đớn. Sau đó cô đã giấu cuốn nháºt ký ở trong cùng cái ngăn kéo tá»§ quần áo, má»™t chá»— tháºt dá»… dà ng tìm ra. Cô đã sắp đặt cuốn nháºt ký ở đấy, đánh dấu bằng cách đặt má»™t cặp quần lót hoa mà u hồng lên trên. Äó là cách cô kiểm tra xem mẹ cô có dúng mÅ©i và o việc cá»§a mình không.
Ngà y hôm sau, Ruth Ä‘i lang thang sau khi tan há»c và trước khi trở vá» nhà . Cô Ä‘i dạo dá»c bá» biển. Cô dừng lại ở má»™t hiệu thuốc ngắm nghÃa đồ mỹ phẩm. Cô gá»i cho Wendy từ má»™t trạm Ä‘iện thoại công cá»™ng. Và o lúc cô vá» nhà mẹ cô chắc là đã Ä‘á»c những dòng trên. Cô chỠđợi má»™t cuá»™c chiến ra trò, không ăn tối, chỉ có la hét, nhiá»u lá»i doạ nạt nữa, nhiá»u những lá»i thuyết giáo vá» việc Ruth đã muốn bà chết vì thế cô sẽ phải đến sống vá»›i dì Gal. Bà Lưu Linh sẽ đợi đến lúc Ruth thừa nháºn cô đã viết những dòng kinh khá»§ng trên.
Sau đó Ruth tưởng tượng chuyện xảy ra theo má»™t cách khác. Mẹ cô Ä‘á»c những dòng chữ ấy, tay đấm ngá»±c thùm thụp đẩy nồi Ä‘au khốn khổ cá»§a bà trở lại má»™t chá»— sâu kÃn nà o đó trong tim, cắn chặt môi để khá»i báºt lên tiếng khóc. Nhưng khi Ruth Ä‘i há»c vá» mẹ cô sẽ giả vá» như không nhìn thấy cô. Mẹ cô sẽ dá»n bữa tối, ngồi xuống và nhai má»™t cách lặng lẽ. Há» sẽ là m như thế trong nhiá»u ngà y, mẹ cô hà nh hạ Ruth bằng sá»± im lặng cá»§a bà , sá»± từ khước tuyệt đối cá»§a bà . Ruth sẽ tá» ra cứng cá»i bằng cách không tá» ra má»™t sá»± Ä‘au lòng nà o cho đến khi không có chuyện gì xảy ra nữa, tất nhiên là trừ khi má»i việc diá»…n ra theo thông lệ - Ruth thua cuá»™c, khóc lóc và nói lá»i xin lá»—i mẹ. Bây giá» thì Ruth không còn thá»i gian để tưởng tượng thêm bất cứ cảnh tượng nà o có thể xảy ra nữa. Cô đã ở nhà . Cô cố tá» ra cứng cá»i. NghÄ© vá» Ä‘iá»u đó cÅ©ng tồi tệ giống như là trải qua chuyện đó. Nhưng phải đối mặt thôi, cô tá»± nhá»§. Cô bước lên báºc thang dẫn đến cá»a ra và o và vừa lúc cô mở cánh cá»a, mẹ cô lao ra nói bằng má»™t giá»ng nghẹt thở vì lo lắng "Cuối cùng con cÅ©ng đã vá» nhà ".
Chỉ đến lúc đó cô má»›i nháºn ra đó không phải mẹ mà là dì Gal "Mẹ con bị thương" bà nói, túm chặt lấy cánh tay cô, đẩy cô ra khá»i cá»a "Nhanh lên, nhanh lên, chúng ta Ä‘i ngay đến bệnh viện".
"Bị thương?" Ruth không thể cỠđộng được. Cả ngưá»i thiếu không khÃ, vừa trống rá»—ng vừa nặng ná» "Dì nói gì váºy? Sao mẹ con lại bị thương?"
"Bà ấy ngã từ cá»a sổ xuống. Tại sao bà ấy tá»±a ra ngoà i dì cÅ©ng không biết nữa. Nhưng mẹ con rÆ¡i xuống ná»n xi măng. Ngưá»i phụ nữ ở phÃa dưới đã gá»i cấp cứu. Xương cốt bị gãy, và có má»™t cái gì đó bị tổn thương ở đầu – dì không rõ là cái gì – nhưng rất nghiêm trá»ng, bác sÄ© nói thế. Dì chỉ hy vá»ng là não không bị thương".
Ruth báºt ra những tiếng nghẹn ngà o. Cô cuá»™n ngưá»i lại và bắt đầu khóc trong má»™t cÆ¡n kÃch động thần kinh. Cô đã mong muốn Ä‘iá»u đó và đẩy mẹ cô đến bước ấy. Cô khóc cho đến khi bị ói khan và bị ngất Ä‘i vì nghẽn đưá»ng hô hấp. Lúc hỠđến bệnh viện thì dì Gal cÅ©ng phải đưa Ruth đến phòng cấp cứu. Má»™t y tá cố là m cho cô thở và o má»™t cái túi giấy, nhưng Ruth gạt Ä‘i, sau đó má»™t ngưá»i đã tiêm cho cô má»™t mÅ©i thuốc. Cô trở nên bay bổng, má»i lo lắng bị cuốn khá»i các cÆ¡ bắp và đầu óc cô. Má»™t cái má»n Ä‘en ấm áp chụp lên ngưá»i cô sau đó trùm qua đầu. Trong cái hư không ấy, cô có thể nghe thấy tiếng mẹ cô thông báo vá»›i bác sÄ© là cuối cùng con gái bà cÅ©ng trở nên yên lặng vì rằng cả hai Ä‘á»u đã chết.
Mẹ cô bị gãy xương vai, rạn má»™t rẻo sưá»n và chấn thương sá» não. Khi bà xuất viện, dì Gal ở lại thêm và i ngà y để giúp việc nấu nướng và sắp đặt má»i việc trong nhà đến khi bà Lưu Linh có thể tá»± tắm táp và mặc áo quần má»™t cách dá»… dà ng. Ruth lúc nà o cÅ©ng chầu rìa "Con có thể là m gì không?" cô lặp Ä‘i lặp lại câu há»i bằng giá»ng yếu á»›t. Dì Gal để cho cô nấu cÆ¡m, cá» cháºu và trải ra giưá»ng sạch lên giưá»ng mẹ cô.
Suốt những ngà y sau đó Ruth bị dà y vò vì ná»—i không biết mẹ cô có nói cho dì Gal biết bà đã Ä‘á»c nháºt ký cá»§a Ruth và lý do bà nhảy lầu chưa. Cô thăm dò nét mặt dì Gal để tìm những dấu hiệu vá» chuyện đó. Cô phân tÃch má»—i lá»i dì nói. Nhưng Ruth không tìm thấy bất cứ dấu hiệu giáºn dữ, thất vá»ng hay thương hại giả tạo nà o trong những diá»u dì Gal nói. Mẹ cô vẫn còn trong tình trạng ná»a mê ná»a tỉnh. Bà không tá» vẻ giáºn dữ mà chỉ buồn bã và có vẻ bị sụp đổ hoà n toà n. Äiá»u nà y có vẻ Ãt hÆ¡n – nhưng mà nó là cái gì váºy? Tình mẹ con? Sá»± lo âu? Có má»™t cái gì ngây ngây trong ánh mắt cá»§a mẹ cô, như thể bà không quan tâm đến những gì Ä‘ang diá»…n ra trước mắt. Tất cả Ä‘á»u như nhau, thảy chẳng có gì quan trá»ng. Äiá»u nà y có nghÄ©a gì? Tại sao mẹ cô không còn nhiệt tình tranh đấu nữa? Bà Lưu Linh chấp nháºn tô cháo Ruth bê đến cho bà . Bà uống trà . Há» nói chuyện nhưng lá»i lẽ chẳng còn ý nghÄ©a gì nữa, chẳng có gì có thể dẫn đến má»™t sá»± bất đồng hay má»™t sá»± hiểu nhầm.
"Con Ä‘i há»c đây" Ruth nói vá»›i mẹ.
"Con có tiá»n ăn trưa không?"
"Rồi ạ. Mẹ uống trà nữa không?"
"Không".
Ngà y nà o cÅ©ng váºy, có và i lần Ruth muốn nói vá»›i mẹ rằng cô hối háºn, rằng cô là đứa con gái độc ác bất hiếu, rằng tất cả là do lá»—i cá»§a cô. Nhưng để nói ra được những lá»i như thế, phải biết được trong đầu bà có những Ä‘iá»u Ruth viết ra không? Trong nhiá»u tuần lá»…, há» bước Ä‘i tháºt rón rén, cẩn tháºn để tránh đạp lên những miếng vỡ.
Và o ngà y sinh nháºt thứ mưá»i sáu, Ruth Ä‘i há»c vá» thấy mẹ mua cho cô má»™t trong những món ăn cô thÃch nhất: xôi nếp gói lá sen, cả hai loại, nhân thịt và nhân Ä‘áºu đỠngá»t ngà o, cùng vá»›i bánh xốp Trung Hoa có dâu và kem đánh bên trên. "Không là m cho con những món ngon hÆ¡n được" bà Lưu Linh nói. Bên vai phải cá»§a bà vẫn phải nẹp lại và bà không thể nhấc váºt gì vá»›i cánh tay nà y. Khá là khó khăn đối vá»›i bà khi phải mang những giỠđồ ăn từ chợ vá». Ruth nhìn những món nà y như là dấu hiệu cá»§a sá»± tha thứ. "Con thÃch món nà y lắm" Ruth lịch sá»± nói. "Tháºt tuyệt".
"Chẳng có lúc nà o để mua quà cho con" bà Lưu Linh lẩm bẩm. "Nhưng mẹ cÅ©ng tìm được và i thứ, có thể con vẫn thÃch". Bà chỉ và o bà n uống nước. Ruth cháºm rãi bước đến gần, cầm lên má»™t món quà được gói giấy má»™t cách vụng vá», không có nÆ¡ bên ngoà i. Bên trong cô thấy má»™t cuốn sách Ä‘en và má»™t cái và nhá» bằng lụa đỠđược thắt chặt bởi má»™t cái khóa có hình con ếch. Trong và là má»™t chiếc nhẫn mà Ruth hằng thèm muốn, má»™t chiếc nhẫn và ng má»ng manh và hai viên ngá»c hình bầu dục mà u xanh vá» táo. Äó là món quà cá»§a cha Ruth, nháºn được từ mẹ ông để tặng cho ngưá»i vợ tương lai. Mẹ cô chưa bao giá» Ä‘eo cái nhẫn ấy. Bà Cao Linh có lần đã xa gần nói rằng cái nhẫn ấy lý ra phải thuá»™c vá» bà , để bà có thể trao cho con trai bà , cÅ©ng là đứa cháu ná»™i độc nhất trong dòng há». Kể từ đó bà Lưu Linh đã ghi nhá»› việc nà y như má»™t bằng chứng vá» lòng tham lam vô độ cá»§a em gái.
"Chu cha" Ruth xuýt xoa nhìn ngây dại và o chiếc nhẫn trên lòng bà n tay cô.
"Äó là má»™t loại ngá»c cá»±c hiếm và đẹp, đừng là m mất đấy" mẹ cô nhắc nhở.
"Con sẽ không là m mất đâu". Ruth đeo chiếc nhẫn và o ngón giữa. Nó quá nhỠcho ngón nà y, nhưng lại vừa với ngón đeo nhẫn.
Cuối cùng Ruth nhìn và o món quà còn lại. Äó là má»™t cuốn sách có kÃch thước vừa bằng má»™t cái túi, bìa da, má»™t sợi ruy băng đỠđể đánh dấu trang.
"Con láºt ngược lại" mẹ cô nói và láºt lại để mặt sau thà nh mặt trước nhưng ngược đầu vá» phÃa bà . Bà láºt từng trang cho Ruth xem từ trái sang phải. Tất cả Ä‘á»u được viết bằng tiếng Hoa "Kinh thánh cá»§a ngưá»i Hoa", mẹ cô nói. Bà mở má»™t trang vá»›i má»™t chá»— có đánh dấu, hình má»™t phụ nữ Trung Hoa còn trẻ trên cái ná»n nâu Ä‘en.
"Äó là hình bà ngoại con" giá»ng cá»§a mẹ cô vang lên, rất lạ. "Nhìn nà y, mẹ rá»a lại cho con đó" bà gỡ miếng giấy sáp ở cái bản phóng to gấp đôi.
Ruth gáºt đầu, cảm thấy Ä‘iá»u nà y tháºt quan trá»ng, rằng mẹ cô đã gá»i đến cho cô má»™t thông Ä‘iệp từ những ngưá»i mẹ. Cô cố gắng táºp trung và o chuyện đó, không để tâm đến chiếc nhẫn trên ngón tay cô. Nhưng cô không thể không nghÄ© đến chuyện bá»n nhóc trong trưá»ng sẽ bà n tán những gì, sẽ ganh tị ra sao.
"Khi mẹ còn bé, mẹ thưá»ng đặt cuốn kinh ở đây" bà Lưu Linh Ä‘áºp và o ngá»±c mình, "lúc ngá»§ thì chỉ nghÄ© vá» mẹ".
Ruth gáºt gù "Bà ngoại rất đẹp". Ruth đã xem những tấm hình khác cá»§a mẹ Cao Linh và Lưu Linh – Waipo như Ruth vẫn thưá»ng gá»i. Trong những bức ảnh ấy, Waipo có má»™t khuôn mặt chảy xệ vá»›i những nếp nhăn sâu như cái rãnh và má»™t cái miệng nghiêm nghị là m thà nh vết cắt. Bà Lưu Linh cho tấm ảnh và o cuốn kinh, Ä‘oạn xoè bà n tay ra "Giá» thì đưa lại đây".
"Cái gì ạ?"
"Nhẫn. Trả lại cho mẹ".
Ruth không hiểu. Một cách miễn cưỡng cô đặt chiếc nhẫn và o tay bà Lưu Linh và nhìn bà cho nó và o chiếc và lụa.
"Có những món quà quý không thể dùng ngay được. Äể dà nh sau nà y, cà ng để lâu cà ng quý".
Ruth muốn kêu lên "Không. Mẹ không thể là m như váºy! Äó là quà sinh nháºt cá»§a con!"
Nhưng cô chả nói gì, tất nhiên. Cô đứng ngây ra, cổ há»ng nghẹn lại khi bà Lưu Linh Ä‘i đến chá»— chiếc ghế dá»±a bằng nhá»±a cá»§a bà . Bà láºt cái đệm ngồi lên. PhÃa dưới là má»™t miếng gá»—, dưới miếng gá»— là má»™t cái nắp, bà nhấc nó lên. Bên trong cái há»™p nông choèn mẹ cô đặt và o đấy cuốn kinh và chiếc nhẫn trong cái và lụa. Äây cÅ©ng là chá»— bà cất giấu cá»§a quý.
"Ngà y nà o đó mẹ sẽ để lại cho con mãi mãi". Ngà y nà o? Cổ há»ng cô Ä‘au rát. Cô muốn khóc. "Bao giá» là mãi mãi?" Nhưng cô biết Ä‘iá»u mẹ cô muốn nói – mãi mãi trong cái nghÄ©a "Khi nà o mẹ chết Ä‘i thì con không cần phải nghe lá»i mẹ nữa". Trong Ruth là má»™t má»› cảm xúc lẫn lá»™n, vui sướng vì mẹ cô đã cho cô những món quà quý như thế, bởi vì Ä‘iá»u đó có nghÄ©a là mẹ vẫn còn yêu cô, nhưng trong cô cÅ©ng trà n ngáºp má»™t niá»m thất vá»ng má»›i mẻ vì cái nhẫn đã bị tước Ä‘i quá sá»›m.
Ngà y hôm sau, Ruth lại chá»— chiếc ghế đó, láºt tấm đệm và miếng gá»— lên rồi thá»c tay và o trong cái hốc lấy chiếc và lụa. Cô lôi chiếc nhẫn bây giỠđã thà nh má»™t váºt bị cấm Ä‘oán ra ngắm nghÃa. Cô cảm thấy như là cô đã nuốt nó và nó mắc lại trong cổ há»ng cô. Có thể mẹ cô đưa ra chiếc nhẫn chỉ để hà nh hạ cô. Chắc chắn rồi! Mẹ cô biết chÃnh xác Ä‘iá»u gì có thể là m cho cô khốn khổ. Phải, cô sẽ không để cho mẹ cô có cái cảm giác hả hê nà y. Cô sẽ giả vá» là cô cÅ©ng cóc cần. Cô sẽ ép mình không bao giá» nhìn nó lần nữa, coi như là nó không có mặt trên Ä‘á»i. Và i ngà y sau, bà Lưu Linh Ä‘i đến phòng Ruth, rầy cô vì đã ra biển. Khi Ruth chối là cô không Ä‘i, bà Lưu Linh chỉ cho cô thấy những dấu già y cô để lại ở ngoà i cá»a trước. Cô đã Ä‘áºp hai chân và o vá»›i nhau và để lại má»™t đống cát trên thá»m.
"Äó là cát từ lối Ä‘i!" Ruth chống chế.
Và thế là những cuá»™c va chạm lại tiếp tục, là m cho Ruth cảm thấy vừa quen thuá»™c vừa lạ lùng. Há» cãi cá» nhau vá»›i má»™t sá»± hăng hái và trong má»™t vòng bảo hiểm ngà y cà ng lá»›n, hỠđã vượt qua đưá»ng biên giá»›i tạm thá»i để lại từ tháng trước, nhưng cố tránh vết xe cÅ©. Há» quăng Ä‘i nhiá»u ná»—i Ä‘au, biết rõ rà ng hỠđã vượt qua được Ä‘iá»u tệ hại nhất.
Sau nà y, Ruth cân nhắc việc vứt bá» cuốn nháºt ký cá»§a cô. Cô tìm thấy cuốn sổ chết tiệt vẫn nằm dưới đáy chiếc ngăn kéo đựng đồ lót. Cô láºt lại từng trang, Ä‘á»c chá»— nà y chá»— kia, khóc cho bản thân. Có má»™t sá»± tháºt trong những Ä‘iá»u cô viết, cô tin thế, Ãt nhất thì cÅ©ng có má»™t số Ä‘iá»u là tháºt. Có má»™t phần con ngưá»i cô trong những trang giấy nà y và cô không muốn quên. Nhưng khi cô Ä‘á»c đến những dòng cuối, lòng cô dáºy lên má»™t ná»—i cắn rứt xót xa vì cái cảm giác rằng Chúa, mẹ cô và dì Báu biết rằng cô suýt giết mẹ mình. Cô cẩn tháºn xoá Ä‘i những dòng chữ cuối cùng, di đầu bút cá»§a cô Ä‘i Ä‘i lại lại trên các dòng chữ cho đến khi nó chỉ còn là vết má»±c Ä‘en lem luốc. Ở trang kế trang cuối cùng cô viết "Con rất tiếc. Äôi khi con chỉ muốn mẹ cÅ©ng có thể nói rằng mẹ cÅ©ng rất tiếc".
Mặc dù cô không bao giỠđể cho mẹ cô biết những dòng chữ nà y, cô cÅ©ng cảm thấy dá»… chịu khi viết ra. Cô đã trung thá»±c và không xấu cÅ©ng không tốt. Sau đó cô cố nghÄ© ra má»™t chá»— giấu cuốn nháºt ký mà mẹ cô không thể tìm ra được. Cô trèo lên kệ bếp, kiá»…ng ngưá»i lên ném cuốn nháºt ký lên nóc tá»§, quá cao cho tầm vá»›i và cô cÅ©ng quên béng mất luôn.
GiỠđây Ruth nhá»› lại là trong bao năm qua hai mẹ con cô không bao giá» nhắc lại những chuyện đã qua. Cô đặt cuốn nháºt ký xuống. Mãi mãi không có nghÄ©a là cái đã từng xảy ra. Mãi mãi là những thay đổi chắc chắn sẽ xảy ra. Cô cảm thấy má»™t niá»m cảm thông kỳ lạ cho tuổi trẻ non ná»›t cá»§a cô cÅ©ng như là má»™t cảm nháºn ngượng ngùng vá» việc cô đã từng ngu ngốc và tá»± tôn như thế nà o. Nếu cô có con, và n những nó là con gái thì khi lá»›n lên chắc nó cÅ©ng là m cô khốn khổ như cô đã hà nh mẹ mình. Äứa con gái chắc cÅ©ng cỡ 15, 16 tuổi và o lúc nà y và chắc cÅ©ng hét lên là nó căm thù Ruth. Cô tá»± há»i không biết có bao giá» mẹ cô nói vá»›i bà ngoại cô là bà ghét mẹ mình không.
Lúc ấy cô nhá»› đến những tấm ảnh má»i ngưá»i đã ngắm nhìn trong bữa tiệc đêm Trung thu. Mẹ cô và o khoảng 15 tuổi chụp cùng Waipo và dì Gal. Còn má»™t bức ảnh nữa chụp dì Báu mà mẹ cô nháºn nhầm là mẹ ruá»™t cá»§a mình. Má»™t ý nghÄ© chợt báºt ra trong đầu Ruth, tấm hình mẹ cô kẹp trong cuốn kinh. Bà cÅ©ng nói rằng đó là ảnh cá»§a mẹ bà . Ai trong tấm hình ấy?
Ruth Ä‘i tìm chiếc ghế tá»±a, láºt tấm đệm và miếng gá»— lên. Má»i thứ vẫn còn nguyên chá»— cÅ©, cuốn kinh nhá» mà u Ä‘en, chiếc và lụa và cái nhẫn ngá»c mà u xanh vá» táo. Cô mở cuốn kinh và nó còn đây, cÅ©ng cái tấm hình mà mẹ cô đã cho xem trong bữa tiệc há»p mặt cá»§a gia đình. Dì Báu đội má»™t chiếc khăn xếp kỳ lạ và mặt má»™t chiếc áo mùa đông cổ cao. Äiá»u nà y có nghÄ©a gì? Mẹ cô có bị loạn trà cách đây ba mươi năm không? Hay dì Báu thá»±c sá»± là mẹ ruá»™t cá»§a bà như bà nói? Nếu váºy thì Ä‘iá»u đó có nói lên được là mẹ cô không bị Ä‘iên không? Ruth nhìn chằm chằm cố tìm ra những đưá»ng nét quen thuá»™c trên khuôn mặt ngưá»i đà n bà trong hình. Cô không thể phát hiện được gì. Còn cái gì nữa dưới cái ghế? Ruth thò tay xuống lôi ra má»™t gói được bao bằng má»™t cái túi ni lông Ä‘i chợ mà u nâu, bên ngoà i cá»™t bằng má»™t sợi ruy băng ngà y Giáng sinh mà u Ä‘á». Bên trong là má»™t táºp giấy toà n viết bằng tiếng Hoa. Ở phÃa trên cùng cá»§a và i tá» giấy Ä‘á»u có má»™t mẫu tá»± lá»›n viết rất kiểu cách bằng má»™t bút pháp tà i hoa. Mẹ cô đã viết Ä‘iá»u nà y từ trước. Nhưng ở đâu? Khi nà o? Rồi Ä‘iá»u đó bất thình lình sáng tá». Có má»™t táºp bản thảo khác, cái táºp giấy bị vùi dưới đáy cái ngăn kéo phÃa tay phải bà n là m việc cá»§a cô. "Chân [2] " Cô nhá»› lại cái chữ trên cùng ở táºp bản thảo mà cô đã Ä‘á»c. "Äây là những Ä‘iá»u mà tôi biết là tháºt". Câu tiếp sau nói gì nhỉ? Tên há» cá»§a những ngưá»i đã khuất, những bà máºt mà há» mang xuống mồ. Cô có cảm giác cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mẹ cô bao trong má»™t cái thế chông chênh và câu trả lá»i Ä‘ang nằm trên tay cô, nó đã ở đây bao lâu rồi? Cô nhìn và o các chữ ở đầu trang cá»§a táºp bản thảo cô Ä‘ang cầm trên tay, má»™t chữ viết tháºt to. Cô có thể nghe thấy lá»i mẹ rầy la "Lý ra con phải há»c hà nh siêng năng hÆ¡n". Phải, lý ra cô phải há»c tiếng Hoa chuyên cần hÆ¡n. Chữ nà y nom rất quen thuá»™c, có những đưá»ng cong ở phÃa dưới và ba dấu ở trên – phải rồi, chữ Tâm. Và câu đầu tiên cÅ©ng là câu bắt đầu trong táºp giấy cô để ở nhà . "Äây là những Ä‘iá»u tôi – ". Sau đó thì có khác. Chữ tiếp theo là chữ ứng hà i "nên". Mẹ cô hay dùng chữ nà y lắm. Chữ tiếp theo là chữ bất, má»™t từ nữa mẹ cô vẫn thưá»ng nói. Còn sua đó là chữ gì thì cô…không biết. "Äây là những Ä‘iá»u mà tôi không nên…". Ruth Ä‘oán chữ tiếp theo có thể là "Äây là những Ä‘iá»u mà tôi không nên kể ra", "Äây là những diá»u mà tôi không nên viết ra", "Äây là những Ä‘iá»u mà tôi không nên nói ra". Ruth Ä‘i và o buồng ngá»§, trong đó mẹ cô để cuốn từ Ä‘iển Anh – Hoa. Cô tìm mục từ kể, viết, nói nhưng không có chữ nà o khá»›p vá»›i chữ mẹ cô đã viết ra. Cô hối hả tìm thêm nhiá»u từ nữa và sau mưá»i phút, cô đã tìm ra, nó là "Äây là những Ä‘iá»u tôi không nên quên Ä‘i".
Mẹ cô cÅ©ng đã đưa cho cô má»™t táºp bản thảo viết tay – xem nà o – khoảng năm, sáu năm vá» trước. Có phải mẹ cô đã viết những Ä‘iá»u nà y và o cùng má»™t thá»i Ä‘iểm? Có phải bà tiên liệu sau nà y bà sẽ lãng trÃ. Khi nà o thì bà định đưa cho cô những táºp giấy nà y, nếu như bà có ý định ấy? Khi nà o thì rốt cục bà cÅ©ng cho cô giữ chiếc nhẫn? Khi nà o thì rõ rà ng là Ruth cÅ©ng có để tâm đến má»i việc? Cô nhìn và o những dòng chữ tiếp sau. Chẳng có chữ nà o ngoà i chữ "ngã" [3] là trông quen quen vá»›i cô, mà có đến mưá»i ngà n từ tiếp sau chữ "tôi" ấy. Là m sao bây giá»?
Ruth nằm trên giưá»ng, những trang giấy nằm cạnh cô. Cô nhìn bức chân dung cá»§a dì Báu rồi đặt nó lên ngá»±c. Ngà y mai cô sẽ gá»i Ä‘iện thoại cho Art xem anh có thể giá»›i thiệu cho cô má»™t ngưá»i có thể dịch được tà i liệu nà y không. Äó là việc thứ nhất. Cô sẽ lấy cả táºp bản thảo ở nhà nữa. Äó là việc thứ hai. Cô sẽ gá»i cho dì Gal xem dì có biết thêm Ä‘iá»u gì không. Äó là việc thứ ba. Rồi cô sẽ đỠnghị mẹ cô kể lại những chuyện xảy ra trong Ä‘á»i bà . Má»™t lần nữa cô sẽ há»i. Cô sẽ lắng nghe. Cô sẽ ngồi yên lặng như chẳng có gì phải vá»™i vã hoặc chẳng có việc gì khác để là m. Cô sẽ dá»n đến ở vá»›i mẹ để có nhiá»u thá»i gian hiểu mẹ hÆ¡n. Art sẽ không thÃch Ä‘iá»u nà y đâu. Anh có thể nghÄ© việc cô dá»n Ä‘i là dấu hiệu có vấn Ä‘á». Nhưng phải có má»™t ai chăm nom mẹ cô chứ. Và cô cÅ©ng muốn thế. Cô muốn ở đây khi mẹ cô kể cho cô nghe vá» cuá»™c Ä‘á»i bà , đưa cô Ä‘i qua các chặng đưá»ng khác nhau cá»§a bà , giải thÃch những ý nghÄ©a bá»™n bá» cá»§a các từ tiếng Hoa để có thể thấu hiểu trái tim bà . Äôi tay cô đã đầy kÃn việc phải là m và cuối cùng cô và mẹ có thể cÅ©ng thôi không đếm nữa.
[1] Toilet water là một loại nước hoa nhẹ dùng sau khi tắm. Ở đây bà Lưu Linh với vốn tiếng Anh hạn chế lại hiểu là thứ nước trong bồn cầu.
[2] Tiếng Hán có nghÄ©a là sá»± tháºt
[3] Có nghĩa là tôi
Tà i sản của ngudoc
13-11-2008, 03:18 PM
Phi Thăng Chi Háºu
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 1,213
Thá»i gian online: 3 tuần 1 ngà y 1 giá»
Thanks: 286
Thanked 0 Times in 0 Posts
PHẦN HAI
Tâm
Äây là những Ä‘iá»u tôi nên khắc cốt ghi tâm.
Tôi lá»›n lên trong đại gia đình há» Lưu ở dãy đồi phÃa tây thà nh phố Bắc Kinh. Theo tà i liệu cổ nhất tên cá»§a là ng chúng tôi ở là Hằng Tâm – Trái tim bất tá». Dì Báu đã dạy tôi viết tên là ng lên cái bảng cá»§a tôi. Coi nà y, Cún con, dì ra lệnh và vẽ các nét cho chữ Tâm. Thấy cái nét uốn cong nà y chưa? Äây là đáy cá»§a trái tim, nÆ¡i máu dồn vá» và bắt đầu chảy Ä‘i các ngả. Và những dấu chấm nà y, đó là hai tÄ©nh mạch và má»™t động mạch đưa máu Ä‘i và o và đi ra. Khi tôi lần theo chữ Tâm nà y, dì há»i: Trái tim ngừng Ä‘áºp cá»§a ngưá»i nà o đã mang đến hình hà i cho chữ nà y? Nó bắt đầu như thể nà o hả Cún con? Nó có thuá»™c vá» má»™t ngưá»i đà n bà không? Nó được vẽ lên trong ná»—i ưu phiá»n phải không?
Má»™t lần tôi trông thấy trái tim cá»§a má»™t con heo vừa bị mổ bụng. Nó đỠthắm và ánh lên lấp lánh. Và tôi đã nhìn thấy rất nhiá»u tim gà trong má»™t cái tô, chỠđược nấu chÃn. Trông chúng giống như đôi môi bé tà và cÅ©ng sẽ đổi mà u như cái mà u trên các vết sẹo cá»§a dì Báu. Nhưng trái tim cá»§a má»™t ngưá»i đà n bà thì giống cái gì nhỉ? Tại sao chúng ta cần phải biết trái tim nà y cá»§a ai? Tôi há»i và nắn nót viết chữ Tâm.
Thế là dì Báu vá»— hai tay và o nhau tháºt nhanh, con ngưá»i ta cần phải suy nghÄ© vá» khởi thuá»· cá»§a má»i váºt trên Ä‘á»i. Má»™t cái bắt đầu nhất định dẫn đến má»™t kết thúc nà o đó.
Tôi nhá»› bà thưá»ng nói vá» Ä‘iá»u đó, rằng má»i việc khởi đầu như thế nà o. Kể từ đó tôi thưá»ng đặt câu há»i vỠđầu và cuối cá»§a nhiá»u sá»± váºt. Giống như là vá» cái là ng Hằng Tâm nà y. Cùng những ngưá»i sống ở đây trong đó có cả tôi. Và o lúc tôi ra Ä‘á»i, là ng Hằng Tâm không còn được hưởng phúc nữa. Là ng tôi nằm lá»t thá»m giữa các ngá»n núi trong má»™t thung lÅ©ng, chấm dứt bằng má»™t kẽm núi đá vôi sâu hút. Cái kẽm núi có cái nét uốn lượn dưới đáy cá»§a chữ tâm, còn động mạch và tÄ©nh mạch cá»§a quả tim là ba dòng suối từng nuôi dưỡng rồi hút cạn kiệt kẽm núi. Nhưng chúng đã cạn khô. Cả những dòng suối thiêng nhất. Chả còn gì trong các đưá»ng dẫn nước trừ những đưá»ng mương nứt nẻ và bốc mùi thum thá»§m.
Ấy váºy mà là ng tôi từng là má»™t nÆ¡i thiêng liêng đấy. Theo truyá»n thuyết, má»™t vị hoà ng đế trên đưá»ng du ngoạn ghé qua nÆ¡i nà y đã trồng má»™t cây thông ở giữa thung lÅ©ng. Cây thông nà y là để tưởng nhá»› ngưá»i mẹ đã khuất núi cá»§a ngà i. Lòng chà hiếu cá»§a ngà i là vô biên nên vị hoà ng đế đã thá» rằng cây thông nà y sẽ bất tá». Khi dì Báu nhìn thấy cây thông lần đầu, nó cÅ©ng đã dư 3000 tuổi.
Ngưá»i già u cÅ©ng như Ngưá»i nghèo là m những cuá»™c hà nh hương đến Hằng Tâm. Há» hy vá»ng rằng nhá»±a sống cá»§a cây thông nà y sẽ truyá»n sang cho há». Há» vuốt ve cái gốc, sá» và o lá cây rồi cầu nguyện cho sinh được con trai và gặp nhiá»u may mắn, má»™t phép mà u khiến ngưá»i chết sống lại và má»™t kết thúc cho những lá»i nguyá»n. Trước khi ra vá» há» lá»™t má»™t miếng vá» cây, bẻ và i cà nh lá, rồi mang vá» nhà như những báu váºt. Dì Báu nói rằng quá nhiá»u kẻ ngưỡng má»™ đã giết chết cây thiêng. Khi cây chết, những báu váºt cÅ©ng mất hết sức mạnh. Và bởi vì cây đã chết nên không còn có sá»± bất tá» nữa, chẳng còn tiếng tăm và cÅ©ng chẳng còn cái là ng tôi nữa. Tháºm chà cái cây đó cÅ©ng chẳng phải là lâu năm như lá»i đồn, sau đó ngưá»i ta kháo nhau như thế, rằng nó chỉ khoảng 200 hay 300 tuổi là cùng. Thế còn câu chuyện vá» vị hoà ng đế và tấm lòng hiếu đễ đối vá»›i mẹ thì sao? Chẳng qua là má»™t truyá»n thuyết phong kiến lệch lạc là m cho chúng tôi tin rằng cái vòng đổ nát cá»§a chế độ phong kiến là có ý nghÄ©a. Những tin đồn nà y được tung ra cùng má»™t năm triá»u Mãn Thanh sụp đổ và ná»n dân chá»§ trá»—i dáºy.
Tên lóng cá»§a là ng tôi đối vá»›i tôi rất dá»… nhá»›: 46 km cách cầu Lữ Hà o. Nhưng nhiá»u ngưá»i lại gá»i cái cầu nà y là cầu Marco Polo, là cái mà bây giá» ngưá»i ta gá»i Ä‘iểm Ä‘i và o Bắc Kinh. Cao Linh chắc chắn đã quên cái tên cÅ© nhưng tôi thì không. Và o thá»i con gái cá»§a tôi ngưá»i ta theo lá»i chỉ dẫn nà y để đến được Hằng Tâm: đầu tiên tìm cái cầu Lữ Hà o, rồi Ä‘i lá»™n lại 46 cây số.
Chuyện đùa nà y gây nên ấn tượng là chúng tôi sống ở má»™t cái là ng nhá» tang thương vá»›i má»™t dúm hai mươi, ba mươi ngưá»i. Không phải thế đâu. Khi tôi lá»›n lên có đến gần hai ngà n ngưá»i sống ở đây. Là ng tôi đông đúc, nhà má»c lên san sát từ đầu nà y đến đầu kia thung lÅ©ng. Chúng tôi có nghỠđóng gạch, dệt vải và cả má»™t cÆ¡ sở nhuá»™m. Là ng tôi có má»™t chợ phiên há»p 24 ngà y trong má»™t tháng, sáu nÆ¡i để thá» cúng và má»™t trưá»ng tiểu há»c nÆ¡i Cao Linh và tôi thưá»ng đến những khi chúng tôi không phải giúp việc nhà . Chúng tôi có đủ các kiểu ngưá»i bán hà ng rong, Ä‘i từ nhà nà y sang nhà khác bán tà u hÅ© tươi và bánh nhân ngá»t nóng hổi, bánh quai vạc và kẹo đủ mà u. Nhiá»u ngưá»i dân trong là ng sẵn sà ng mở hầu bao cho những món như thế nà y. Vá»›i má»™t và i xu, bạn có thể có tất cả những cái là m bạn vui lòng ngon miệng như má»™t ngưá»i già u có tháºt sá»±.
Trong là ng dòng há» cá»§a chúng tôi được trá»ng vá»ng nhưng không quá rõ rà ng để gây nên những ná»—i tị hiá»m. Chúng tôi ăn thịt và tà u hÅ© hầu như hà ng ngà y. Äông vá» chúng tôi có áo bông má»›i để mặc ấm, không còn mặc áo vá nhé. Chúng tôi cÅ©ng có tiá»n để cúng và o chùa, xem ca kịch và đi chợ phiên. Nhưng cánh đà n ông trong nhà thì lại có tham vá»ng. Há» bao giá» cÅ©ng muốn có thêm nữa, nhiá»u hÆ¡n nữa. Há» nói ở Bắc Kinh ngưá»i ta viết ra những tà i liệu quan trá»ng. Những tà i liệu quan trá»ng nà y đòi há»i má»™t loại má»±c tốt hÆ¡n. Bắc Kinh là mảnh đất có thể hái ra tiá»n. Và o những năm 20, cha tôi, các ông chú và con trai há» kéo nhau ra tỉnh để bán má»±c. Kể từ đấy, há» chá»§ yếu sống ở Bắc Kinh trong má»™t căn phòng phÃa sau má»™t cá»a hiệu ở khu vá»±c bán đồ gốm sứ.
Còn ở quê cánh đà n bà là m má»±c. Chúng tôi là m tại nhà . Tất cả Ä‘á»u góp tay là m việc – tôi, Cao Linh, các bà thÃm và con gái há», tất cả không trừ ai. Tháºm chà cả bá»n con nÃt lẫn cụ cố cÅ©ng có việc là m, đó là nhặt sạn từ má»› kê mà chúng tôi nấu cháo buổi sáng. Chúng tôi táºp trung lại ở khu vá»±c là m má»±c. Theo cụ cố, nhà là m má»±c thoạt đầu là kho chứa thóc nằm dá»c theo bức tưá»ng trước cá»a sân nhà . Nhiá»u năm qua, các thế hệ đà n ông trong dòng hỠđã xây thêm tưá»ng gạch, và lợp mái. Gác thêm xà và xây thêm và i cái cá»™t để là m cho nhà thêm vững chắc. Sau đó lát vát sà n và đà o mấy cái hầm chứa để đựng nguyên váºt liệu. Rồi các thế hệ kế tiếp sau là m má»™t cái hầm nữa tháºt sâu để giữ cho các thá»i má»±c tránh xa hÆ¡i nóng hoặc cái lạnh.
"Còn bây giá» thì xem đấy" cụ cố thưá»ng huênh hoang. "Xưởng cá»§a chúng ta là cả má»™t lâu đà i ấy chứ."
Bởi vì má»±c cá»§a chúng tôi chất lượng hảo hạng, chúng tôi phải giữ cho bà n ghế và sà n nhà sạch như lau, như li quanh năm. Vá»›i những ngá»n gió mà u và ng đầy cát bụi đến từ dãy núi Gobi, giữ được như thế không dá»… dà ng chút nà o. Cá»a sổ phải bịt bằng kÃnh và giấy dầu. Và o mùa hè chúng tôi căng lưới ở các cá»a ra và o để ngăn côn trùng và o nhà . Äông tá»›i nó ngăn không cho tuyết thổi và o nhà .
Mùa hè là mùa khó khăn nhất trong việc là m má»±c. HÆ¡i nóng trùm lên hÆ¡i nóng. Khói bốc ra nung nóng mắt mÅ©i và các lá phổi cá»§a chúng tôi. Từ việc nhìn dì Báu quà ng má»™t cái khăn quanh khuôn mặt méo mó cá»§a dì, chúng tôi nghÄ© ra cách quấn má»™t cái khăn ướt quanh miệng. Tôi vẫn có thể ngá»i thấy mùi các nguyên liệu là m ra má»±c. Äây là má»™t số váºt liệu tạo ra mùi thÆ¡m: thông, quế, long não và rá»… nằm sâu dưới đất cá»§a cây bất tá». Ngưá»i ta đã chuyển vá» nhà và i súc gá»— lá»›n cá»§a nó sau khi sét đánh gẫy ngang cái thân cây chết, là m lá»™ ra cái lõi gần như trống rá»—ng vì má»™t loại bá» cánh cứng đã ăn hết gá»— từ bên trong. Còn có má»™t loại hồ gồm bá»™t nếp trá»™n vá»›i nhiá»u loại dầu – đát serpentine, long não, nhá»±a thông, và gá»— tùng. Chúng tôi còn thêm và o đấy má»™t loà i hoa tiết ra chất độc có vị ngá»t để chống lại côn trùng và chuá»™t bá». Má»±c cá»§a chúng tôi đặc biệt như thế đấy, tất cả Ä‘á»u có má»™t mùi thÆ¡m rất bá»n, rất lâu. Chúng tôi là m má»±c má»—i lúc má»™t Ãt. Nếu lá»a tắt, như nó đã xảy ra và i trăm năm trước, tất cả những nguyên váºt liệu và thà nh phẩm sẽ há»ng ngay láºp tức. Và nếu há»—n hợp quá dẻo hoặc quá ướt, hoặc quá má»m hoặc chưa đủ độ cứng thì sẽ dá»… dà ng tìm ra ai là ngưá»i có lá»—i. Má»—i ngưá»i trong chúng tôi phụ trách Ãt nhất má»™t khâu trong má»™t danh sách dà i những việc phải là m. Äầu tiên đó là nhóm lá»a và xay tán váºt liệu, Ä‘o lưá»ng cẩn tháºn và đổ các thà nh phần và o vá»›i nhau. Sau đó là việc quấy và đổ khuôn, là m cho khô và đóng dấu. Tiếp đó là đóng gói, tÃnh toán và nháºp và o kho và cuối cùng là sắp xếp. Có mùa tôi chỉ có má»—i nhiệm vụ là gói các thá»i má»±c. Äầu óc tôi có thể lan man táºn đâu đâu nhưng các ngón tay cá»§a tôi vẫn di chuyển như những cái máy nhá». Má»™t mùa khác tôi phải dùng má»™t cái vợt rất tốt để vốt những con bá» rÆ¡i xuống các nồi má»±c. Má»—i khi Cao Linh là m việc nà y nó để lại quá nhiá»u vết lõm. Công việc cá»§a dì Báu là ngồi bên má»™t cái bà n dà i, miết há»—n hợp má»±c và o những cái khuôn bằng đá. Kết quả là móng tay cá»§a dì bao giá» cÅ©ng Ä‘en thui. Khi má»±c khô dì sẽ dùng má»™t dụng cụ tháºt sắc để khắc những chữ chúc phúc và ấn lên trên các thá»i má»±c. Chữ cá»§a dì còn đẹp hÆ¡n cả chữ cá»§a cha tôi.
Äó là má»™t công việc buồn chán, nhưng chúng tôi tá»± hà o vá» những bà quyết gia truyá»n, là m ra thứ má»±c tốt nhất thiên hạ. Mục tiêu cá»§a chúng tôi là má»±c phải có đúng cái mà u Ä‘en bóng và đủ cứng. Nó không bị khô Ä‘i và vỡ vụn, hoặc má»m Ä‘i vì hÆ¡i ẩm. Và nếu những thá»i má»±c nà y được chôn ở chá»— lạnh, dưới đáy má»™t cái hầm sâu thì nó có thể sống từ thá»i kỳ lịch sá» nà y sang má»™t thá»i kỳ khác. Khách hà ng cá»§a chúng tôi cÅ©ng nói như váºy. Dù trá»i nóng hay ẩm hay bụi bẩn từ các ngón tay múa trên trang giấy thì chữ viết cá»§a há» cÅ©ng có Ä‘á»i sống cá»§a nó, Ä‘en bóng và mạnh mẽ.
Mẹ tôi tuyên bố rằng má»±c nhà chúng tôi là lý do tại sao mái tóc cá»§a chúng tôi còn mãi má»™t mà u Ä‘en nhánh. Là m má»±c tốt cho tóc hÆ¡n là ăn súp mè Ä‘en. "Cả ngà y vất vả là m má»±c, đêm vá» trẻ hÆ¡n trong lúc ngá»§". Äó chỉ là má»™t câu đùa và cụ cố thưá»ng khoe khoang. "Tóc tôi Ä‘en như vá» cây dẻ ngá»±a bị cháy còn mặt tôi thì có những nếp nhăn trắng như thịt ở bên trong". Cụ cố ăn nói rất khôn ngoan. Má»™t lần cụ nói thêm "Còn tốt hÆ¡n là có má»™t mái tóc bạc và cái mặt Ä‘en", thế là má»i ngưá»i Ä‘á»u cưá»i, kể cả dì Báu Ä‘ang ngồi dưới hầm.
Tuy váºy và i năm sau miệng lưỡi cá»§a cụ cố không còn sắc sảo và nhanh nhẹn nữa. Cụ thưá»ng há»i vá»›i má»™t vẻ lo lắng "Có nhìn thấy Huy Sen không?" Bạn có thể nói có hoặc không, rồi chỉ má»™t lúc sau cụ chép miệng như má»™t con chim "Huy Sen? Huy Sen?" bao giá» cụ cÅ©ng thương tiếc đứa cháu trai chết yểu, tháºt buồn khi nghe Ä‘iá»u đó.
Và o cuối Ä‘á»i, suy nghÄ© cá»§a cụ cố giống như những bức tưá»ng chỉ có đá chứ không còn vôi vữa. Má»™t đại phu nói rằng khà trong ngưá»i cụ đã trở nên hà n, mạch cháºm và luồng chân khà đã bị phong bế. Ông khuyên nên cho bà ăn thức ăn nhiệt. Nhưng cụ cố chỉ cà ng ngà y cà ng yếu Ä‘i. Dì Báu ngá» rằng má»™t con ruồi dấm chắc là đã bò và o tai cụ và ăn hết não cá»§a cụ. Ngứa rối là tên cá»§a căn bệnh nà y, dì Báu nói thế. Äó là lý do tại sao ngưá»i ta thưá»ng gãi đầu gãi tai khi há» không thể nhá»› ra chuyện gì. Cha cá»§a dì là má»™t báºc danh y và dì đã gặp nhiá»u ngưá»i bị bệnh nà y. Ngà y hôm qua tôi không thể nhá»› được tên cá»§a dì Báu, tôi tá»± há»i không biết có phải có má»™t con ruồi đã bay và o tai tôi không? Nhưng bây giá» khi tôi viết những dòng nà y tôi biết tôi không mắc chứng bệnh như cụ cố. Tôi có thể nhá»› được những chi tiết vụn vặt nhất cá»§a những việc xảy ra đã lâu và xa vá»i vợi.
Khu nhà nÆ¡i chúng tôi sống và là m việc lại hiện lên trước mắt tôi rõ rà ng như thể lúc nà y tôi Ä‘ang đứng ngoà i cổng. Äây là con đưá»ng Äầu Heo được bắt đầu từ phÃa đông, gần chợ nÆ¡i ngưá»i ta treo bán những cái thá»§ lợn. Từ quảng trưá»ng ngoà i chợ, nó Ä‘i lên phÃa Bắc chạy qua má»™t vị trà đặc biệt từng được trồng cây thông bất tá» nổi tiếng. Rồi nó thắt dần lại khi Ä‘i qua má»™t cái lÅ©ng nhá» uốn lượn quanh co nÆ¡i nhà ná» nối tiếp nhà kia. Cuối con đưá»ng Äầu Heo là má»™t mÅ©i đất chênh vênh ngay bên trên khu vá»±c sâu nhất cá»§a kẽm núi. Dì Báu tôi bảo rằng mÅ©i đất nà y thoạt tiên được má»™t vị lãnh chúa tạo ra hà ng ngà n năm vá» trước. Ông mÆ¡ má»™ng rằng bên trong quả núi có cả đống ngá»c quý. Thế là ông ra lệnh cho má»i ngưá»i đà o lấy đà o để không được ngÆ¡i tay. Äà n ông, đà n bà , trẻ con thảy Ä‘á»u phải là m phu cho giấc mÆ¡ cá»§a vị lãnh chúa. Và o lúc mà ông nà y chết, thì những đứa bé cÅ©ng đã già vá»›i cái lưng gù gáºp xuống và má»™t ná»a ngá»n núi vẫn còn nguyên không suy suyển.
Ở ngay phÃa sau trang viên nhà chúng tôi, ná»a ngá»n núi ấy trở thà nh má»™t bức tưá»ng thà nh. Ở phÃa dưới nếu bạn rÆ¡i lá»™n đầu xuống trước thì tức là bạn rÆ¡i xuống đáy cá»§a kẽm núi. Dòng há» Lưu từng sở hữu 20 mẫu đất phÃa sau trang viên. Nhưng hà ng trăm năm trôi qua vá»›i má»—i má»™t mùa mưa lÅ© những bức tưá»ng cá»§a kẽm núi lại sạt lở, rá»™ng ra, gây nên những tiếng lở đất ầm ầm và tụt sâu xuống mãi. Má»—i má»™t tháºp ká»· trôi qua, hai mươi mẫu đất nà y lại thu nhá» lại nhá» lại và bây giá» vách đá tiến sát đến ngay sau lưng trang viên cá»§a chúng tôi.
Sá»± di chuyển cá»§a bức tưá»ng thà nh là m cho chúng tôi có cảm giác là chúng tôi phải ngoái vá» phÃa sau để biết cái gì chỠđợi ở phÃa trước. Chúng tôi gá»i vách đá là nÆ¡i táºn cùng cá»§a thế giá»›i. Lâu lâu những ngưá»i đà n ông trong gia tá»™c tranh luáºn vá»›i nhau là có nên giữ lại cái mảnh đất Ä‘ang từ từ lao xuống vá»±c không. Má»™t ông chú nói "Cái anh sở hữu là má»™t miếng nước bá»t chui ra từ miệng anh rÆ¡i xuống cái hõm cá»§a mảnh đất hoang". Còn vợ ông thì góp ý "Anh đừng nói thế. Xúi quẩy lắm!" bởi những gì nằm phÃa trước mặt và phÃa dưới chân bạn sẽ chỉ rước hoạ nếu nói thà nh lá»i vá» những chuyện như là những đứa bé không có cha, những cô thiếu nữ tá»± tá», và hồn ma những kẻ ăn mà y. Ai cÅ©ng biết Ä‘iá»u đó.
Tôi và mấy anh em trong nhà đã leo ra vách đá mấy lần khi chúng tôi còn bé. Chúng tôi thÃch ném dưa hư và bắp cải thối xuống vá»±c. Chúng tôi nhìn những váºt nà y rÆ¡i xuống, nghe tiếng vang cá»§a chúng vá»ng lên khi va và o sá» và xương ngưá»i. Ãt nhất thì chúng tôi cÅ©ng nghÄ© là chúng chạm và o những thứ đó. Nhưng má»™t lần chúng tôi liá»u trượt xuống, vừa trượt vừa tóm lấy những cái rá»… cây chìa ra, lao dần xuống vá»±c. Khi chúng tôi nghe thấy tiếng sá»™t soạt trong bụi ráºm, chúng tôi gà o thét to đến ná»—i hai tái Ä‘au nhức. Con ma hoá ra lại là má»™t con chó Ä‘i tìm xác thú váºt để ăn. Xương và đầu lâu ngưá»i thá»±c ra chỉ là những tảng đá mòn và những cà nh cây gẫy. Mặc dù chúng tôi không nhìn thấy xác ngưá»i nhưng ngổn ngang khắp nÆ¡i là những mảnh áo quần đủ mà u, má»™t cái tay áo, má»™t cái cổ áo hay là má»™t chiếc già y mà chúng tôi Ä‘oan chắc thuá»™c vá» ngưá»i chết. Sau đó chúng tôi ngá»i thấy nó, mùi cá»§a những con ma. Ngưá»i ta chỉ cần ngá»i má»™t lần là biết. Nó bốc lên từ mặt đất. Nó thoảng vá» phÃa chúng tôi trên đôi cánh cá»§a hà ng ngà n con ruồi. Ruồi Ä‘uổi theo chúng tôi leo lên vách đá quay vá» nhà , anh Hai đạp và o má»™t hòn đá và nó rÆ¡i trúng và o đầu anh Ba. Chúng tôi không thể giấu mẹ vết thương nà y. Khi phát hiện ra, bà đánh cả lÅ© chúng tôi rồi cảnh cáo nếu chúng tôi Ä‘i xuống đáy vá»±c lần nữa thì tốt nhất chúng tôi hãy đứng ở ngoà i cổng trang viên, đừng nghÄ© đến chuyện bước chân qua ngưỡng cá»a má»™t lần nữa.
Tưá»ng bao quanh trang viên nhà há» Lưu được là m bằng những tảng đá, lá»™ ra má»—i khi có những cÆ¡n lÅ© quét. Những tảng đá nà y được xếp chồng lên nhau rồi được trát bùn, vữa và hạt kê, rồi được quết lá»›p ngoà i bằng vá» chanh. Những bức tưá»ng bao nà y đổ mồ hôi và o mùa hè, ẩm mốc và o mùa đông. Trong nhiá»u gian phòng cá»§a trang viên có thể phát hiện mái chá»— nà y bị dá»™t, tưá»ng chá»— kia bị rá»—. Nhưng tuy váºy khi nghÄ© đến mái ấm xa xưa cá»§a mình lòng tôi vẫn cuá»™n lên má»™t ná»—i nhá»› nhà da diết. Chỉ có ở đây tôi má»›i có những kà ức vá» những nÆ¡i bà máºt, ấm áp hoặc lạnh lẽo, và khi bóng đêm buông xuống đó là những nÆ¡i mà tôi ẩn náu và giả vá» rằng tôi có thể trốn đến má»™t chá»— khác.
Bên trong các bức tưá»ng, nhiá»u tiểu gia đình thuá»™c nhiá»u thứ báºc và thế hệ khác nhau cùng chung sống, từ chá»§ nhà cho đến ngưá»i ở thuê, từ cụ cố cho đến đứa chắt bé nhất. Tôi Ä‘oán chúng tôi có khoảng 30 ngưá»i hoặc hÆ¡n nữa, má»™t ná»a trong số há» thuá»™c há» Lưu. Lưu ChÃnh Sen là ngưá»i anh lá»›n nhất trong bốn ngưá»i con trai. Ông là ngưá»i mà tôi gá»i là Cha. Các ông chú bà thÃm gá»i ông là huynh trưởng. Anh chị em há» tôi gá»i ông là bác Trưởng. Rồi theo thứ báºc tôi có chú Lá»›n, chú Nhá» và vợ cá»§a há» là thÃm Lá»›n, thÃm Nhá». Khi còn bé tôi nghÄ© sở dÄ© cha mẹ tôi được gá»i là Trưởng bởi vì há» cao hÆ¡n các chú thÃm tôi. Anh Hai, anh Ba cá»§a tôi có vóc ngưá»i rất cao lá»›n, cả Cao Linh nữa, vì váºy trong má»™t thá»i gian dà i tôi không hiểu tại sao tôi lại thấp bé như váºy.
Chú Út tôi là ngưá»i con trai thứ tư, là ngưá»i được cả há» yêu quý. Tên chú là Lưu Huy Sen. Chú là cha ruá»™t cá»§a tôi và là ra chú đã cưới dì Báu, nếu như chú không qua Ä‘á»i và o đúng ngà y cưới cá»§a há».
Dì Báu sinh ra ở má»™t vùng quê rá»™ng lá»›n hÆ¡n quê tôi, ở dưới chân các rặng núi, má»™t chá»— có tên gá»i là vùng núi Chu Khẩu để tưởng nhá»› Chu đế cá»§a triá»u đại nhà Thương, ngưá»i mà bây giá» ai cÅ©ng nhá»› đến như má»™t vị bạo chúa.
Dòng há» nhà tôi lâu lâu cÅ©ng đến vùng nà y để dá»± lá»… chùa hay xem ca kịch. Nếu chúng tôi Ä‘i theo đưá»ng cái thì quãng đưá»ng cÅ©ng chỉ và o khoảng 10 cây số. Nếu Ä‘i tắt qua nÆ¡i táºn cùng cá»§a thế giá»›i chỉ khoảng má»™t ná»a đưá»ng nhưng nguy hiểm hÆ¡n nhiá»u, nhất là và o mùa hè. Äó là những lúc có mưa giông áºp xuống. Kẽm núi Ä‘ang khô ran bá»—ng ngáºp nước và trước khi bạn kịp bấu và o vách đá leo lên, thốt lên lá»i khẩn cầu "Lạy đức Quan Thế Âm Bồ Tát" thì dòng nước đã ùa chạy như những tên cướp, chá»™p lấy bạn, còn gì nữa nếu không phải là việc bạn bị nó dúi xuống táºn đáy. Má»™t khi mưa tạnh nước rút rất nhanh và miệng các hang nuốt chá»ng đất cát, cây cối, ngưá»i và xương, tất cả Ä‘i qua cuống há»ng cá»§a núi, và o dạ dà y, ruá»™t và cuối cùng là hố phân nÆ¡i má»i thứ Ä‘á»u mắc kẹt lại đấy. Táo bón, má»™t lần dì Báu giải thÃch cho tôi nghe. Bây giá» thì con biết tại sao ở đây lại có quá nhiá»u xương cốt và những ngá»n đồi: Äồi Xương gà , đồi Bò già , đồi Xương rồng. Tất nhiên không có xương loà i rồng trên đồi. Xương rồng. Chỉ có xương cá»§a những loại thú thông thưá»ng khác như gấu, voi, hà mã. Dì Báu vẽ hình những con thú nà y lên chiếc bảng cá»§a tôi, bởi vì trước đó chúng tôi chưa nói vá» những con thú nà y. Dì có má»™t miếng xương có lẽ từ má»™t con rùa, dì bảo tôi. Dì lấy má»™t miếng xương từ trong tay áo có nhiá»u nếp gấp cá»§a dì. Trông nó giống miếng cá»§ cải khô vá»›i nhiá»u vết lấm tấm. Cha cá»§a dì đã đà o cái nà y lên để là m thuốc. Bá»—ng ông nháºn ra có dòng chữ viết trên đó. Dì láºt miếng xương lên và tôi nhìn thấy những dòng chữ viết lên lên xuống xuống. Mãi đến gần đây những loại xương nà y cÅ©ng chẳng có mấy giá trị bởi vì sá»± tạp nham cá»§a chúng. Những ngưá»i đà o xương thưá»ng mà i dÅ©a chúng tháºt sạch trước khi Ä‘em Ä‘i bán cho các hiệu thuốc. Nhưng bây giá» nhiá»u báºc đại phu nói rằng đó là những miếng xương sấm truyá»n và há» bán giá mắc gấp đôi. Còn những dòng chữ nà y viết gì? Äây là những câu há»i dà nh cho các vị thánh thần.
"Nó nói gì ạ?"
Ai biết? Lá»i lẽ khác nhau lắm. Nhưng chắc chắn nó phải là má»™t cái gì đáng ghi nhá»›. Nếu không tại sao thánh thần lại nói ra, tại sao tiá»n nhân lại viết ra?
"Câu trả lá»i ở đâu ạ?"
Äây là những vết nứt. Thầy bói dà má»™t móng tay nóng và o miếng xương và nó nứt ra như má»™t cái cây bị sét đánh, rồi ông ta giải nghÄ©a các vết nứt rạn.
Dì lấy lại miếng xương linh thiêng. Má»™t ngà y nà o đó khi con biết ghi nhá»› má»i chuyện dì sẽ để cho con giữ. Bây giá» mà con có nó con sẽ quên không biết đã giấu nó ở chá»— nà o. Sau nà y chúng ta có thể Ä‘i tìm xương rồng, và nếu con tìm thấy khúc xương có viết chữ trên đó con có thể giữ nó cho mình.
Ở vùng Chu Khẩu tất cả những ngưá»i nghèo Ä‘á»u vác mai Ä‘i đà o xương rồng. Cả đà n bà cÅ©ng lao và o cuá»™c tìm kiếm nhưng nếu tìm được thì bà ta phải nói là có má»™t ngưá»i đà n ông tìm thấy nó, nếu không cái miếng xương ấy sẽ kém giá trị Ä‘i. Sau đó, có má»™t và i ngưá»i đến là ng thu mua xương rồng rồi mang lên Bắc Kinh bán cho các hiệu thuốc vá»›i giá cao hÆ¡n, các hiệu thuốc nà y lại bán cho ngưá»i bệnh vá»›i giá cao hÆ¡n nữa. Loại xương nà y được biết đến rá»™ng rãi v` có khả năng chữa bách bệnh, từ những bệnh nan y cho đến bệnh đần độn. Rất nhiá»u thầy lang bán loại xương nà y. Cả cha cá»§a dì Báu. Ông dùng xương nà y để nắn xương ngưá»i.
Trong suốt 900 năm, dòng há» nhà dì Báu đã là những thầy lang chuyên nghá» nắn xương. Äó là má»™t truyá»n thống. Bệnh nhân cá»§a cha dì là đà n ông, trẻ cÅ©ng như già , những ngưá»i bị sáºp trong những má» than hoặc mỠđá vôi. Ông cÅ©ng chữa những bệnh khác khi cần thiết, nhưng biệt tà i cá»§a ông là chữa bệnh vá» xuống. Ông không Ä‘i đến má»™t trưá»ng há»c đặc biệt để trở thà nh thầy thuốc chuyên vá» xương. Ông há»c nghá» từ việc quan sát cha ông, và cha ông lại há»c được từ ông ná»™i ông. Äó là nghá» gia truyá»n trong dòng há». Há» cÅ©ng truyá»n lại cho các thế hệ Ä‘i sau những chá»— bà máºt có thể tìm được loại xuống rồng tốt nhất, má»™t nÆ¡i gá»i là Hà m Kh. Tiá»n nhân từ thá»i nhà Tống đã tìm thấy má»™t cái hang trong những kẽm núi sâu nhất cá»§a má»™t lòng sông đã cạn. Má»—i má»™t thế hệ lại đà o sâu hÆ¡n, sâu hÆ¡n, và má»™t cái ngách trong hang đã dẫn đến những cái hang khác sâu hÆ¡n. Vị trà cá»§a hang cÅ©ng là má»™t bà máºt cá»§a gia tá»™c truyá»n từ Ä‘á»i nà y sang Ä‘á»i khác, từ cha sang con trai, và đến Ä‘á»i dì Báu thì là cha truyá»n cho con gái và cho tôi.
Tôi vẫn nhá»› đưá»ng dẫn tá»›i cái hang cá»§a chúng tôi. Nó ở giữa Chu Khẩu và Hằng Tâm thôn, cách xa những cái hang khác ở vùng chân đồi nÆ¡i ai cÅ©ng đến đà o tìm xương rồng. Dì Báu đã đưa tôi đến đây và i lần, bao giá» cÅ©ng và o mùa hè và mùa đông. Äể đến đây chúng tôi Ä‘i tắt qua nÆ¡i táºn cùng thế giá»›i, Ä‘i giữa khe núi tránh xa các vách núi mà những ngưá»i lá»›n nói rằng có những cái xấu xa không nên nhìn. Thỉnh thoảng chúng tôi Ä‘i ngang qua đám cá» rối, đạp lên những mảnh bát đĩa vỡ, má»™t bãi lầy đầy những cà nh cây khô. Trong đầu óc non ná»›t trẻ con cá»§a tôi nÆ¡i nà y đầy những mẩu thịt khô đét, những cái đầu lâu trẻ con và xương cá»§a các thiếu nữ đồng trinh. Có thể là thế tháºt. Vì rằng chốc chốc dì Báu lại lấy tay bịt mắt tôi lại.
Có ba dòng suối đã cạn kiệt, chúng tôi chá»n dòng suối là động mạch Ä‘i và o tim. Rồi chúng tôi đứng trước má»™t cái hang, chỉ là má»™t vết nứt trong núi, cao bằng má»™t cây chổi. Dì Báu dẹp sang má»™t bên má»™t bụi cây khô dùng để ngụy trang. Hai dì cháu hÃt má»™t hÆ¡i dà i và bước và o hang. Thá»±c ra khó có thể miêu tả chúng tôi và o bên trong như thế nà o, cÅ©ng khó như phải miêu tả đưá»ng và o tai trong ra là m sao. Tôi đã phải vặn vẹo thân hình má»™t cách không bình thưá»ng sang bên trái để len lá»i và o, để đặt má»™t chân lên má»™t má»m đá chênh vênh, má»™t việc mà tôi chỉ có thể là m được bằng cách ép đầu gối và o sát cằm. Sau đó tôi báºt khóc và dì Báu gầm gừ trong cổ bởi vì tôi không thể nhìn thấy những ngón tay Ä‘en nhẻm cá»§a dì muốn nói Ä‘iá»u gì. Tôi phải Ä‘i theo tiếng phì phì giáºn dữ và những cái vá»— tay, bò như má»™t con chó vì tôi không muốn cụng đầu và o hang hoặc vấp ngã. Cuối cùng khi chúng tôi mò đến được khu vá»±c lá»›n hÆ¡n trong hang, dì Báu thắp lên má»™t ngá»n nến và đặt nó lên má»™t cá»c dà i được cắm ở đây để đặt chân, mà má»™t trong những tổ tiên cá»§a dì đã để lại từ rất lâu rồi.
Trên ná»n hang là những dụng cụ để đà o đất, những cái chêm bằng sắt vá»›i nhiá»u kÃch cỡ khác nhau, cùng vá»›i búa, cà o đất cÅ©ng như những bao tải đựng đất đá. Thà nh hang có nhiá»u lá»›p giống như cái bánh bá»™t gạo tám tầng được cắt đôi, vá»›i những mẩu vụn nhẹ hÆ¡n rắc lên trên, rồi đến má»™t lá»›p bùn dầy hÆ¡n trông như lá»›p hồ bằng Ä‘áºu xanh ở phÃa dưới, và những lá»›p dà y hÆ¡n nữa ở đáy. Lá»›p cao nhất là dá»… đà o nhất. Lá»›p thấp nhất cứng như đá tảng. Nhưng đó là nÆ¡i những mẩu xương quý nhất có thể được tìm thấy. Và sau hà ng thế ká»· đà o bá»›i từ đáy lên giỠđây nó chỉ còn là má»™t lá»›p đất nhô ra đợi đổ sụp xuống. PhÃa trong hang trông như hà m răng cá»§a má»™t con khỉ có thể cắn đứt bạn ra là m đôi, đó là lý do tại sao nó được gá»i là Hà m Khỉ.
Trong lúc nghỉ ngÆ¡i, dì Báu nói chuyện vá»›i tôi bằng đôi tay nhem nhuốc má»±c tà u. Äứng cách xa khá»i hướng cá»§a răng khỉ. Lâu rồi, má»™t trong những báºc tiá»n nhân cá»§a chúng ta bị hà m răng khỉ báºp xuống, ông bị đất chôn vùi và núi đá nuốt chá»ng. Cha cá»§a ta đã tìm thấy sỠông ở đâu đây. Chúng ta lắp thân và o vá»›i đầu. Tháºt là không may nếu chia rẽ đầu ra khá»i thân ngưá»i.
Và i giá» sau chúng tôi quay lên thoát khá»i Hà m Khỉ vá»›i má»™t bao tải đầy đất. Nếu may mắn trong đó có và i khúc xương rồng. Dì Báu giÆ¡ chúng lên trá»i, xá và i xá cảm tạ Trá»i Pháºt. Dì tin rằng những khúc xương nà y đã là m dòng há» cá»§a dì lẫy lừng tên tuổi.
Khi dì còn bé, má»™t lần dì Báu nói trên đưá»ng vá» nhà , dì nhá»› có rất nhiá»u ngưá»i tuyệt vá»ng tìm đến gặp cha. Ông là hy vá»ng cuối cùng cá»§a há». Nếu má»™t ngưá»i đà n ông không thể Ä‘i lại, ông ta không thể là m việc. Nếu ông ta không thể là m lụng được, gia đình sẽ không có cái mà ăn. Nếu sau đó ông ta chết thì dòng há» cá»§a ông ta sẽ tuyệt diệt cùng vá»›i những gì mà các báºc tổ tiên đã gầy dá»±ng lên.
Vá»›i những bệnh nhân tuyệt vá»ng nà y cha cá»§a dì sẽ chữa chạy bằng ba cách: hiện đại, dùng má»i biện pháp có trong tay và phương phát gia truyá»n. Phương pháp hiện đại là dùng thuốc Tây cá»§a những nhà truyá»n giáo. Cách thứ hai là dùng đến bùa chú và thá»§ tục cúng kiến cá»§a các thầy cúng ranh ma. Còn phương pháp gia truyá»n là dùng đến xương loà i rồng, cÅ©ng như là cá ngá»±a, rong biển, vá» cứng cá»§a các loại côn trùng, hạt cây quý, vá» cây, phân dÆ¡i, tất cả Ä‘á»u ở tình trạng tốt nhất. Cha cá»§a dì Báu được phú cho má»™t khả năng đặc biệt đến ná»—i ngưá»i ở năm vùng núi chung đấy Ä‘á»u phải tìm đến đệ nhất danh y nà y ở vùng Chu Khẩu (tôi sẽ viết tên ngưá»i nếu như tôi nhá»› ra được).
Dù rất giá»i chữa bệnh và danh nổi như cồn, ông cÅ©ng không thể ngăn chặn tất cả má»i bi kịch cho chÃnh ông. Năm dì Báu lên bốn, mẹ cá»§a dì và những ngưá»i anh lá»›n chết vì bệnh tiêu chảy. Hu hết há» hà ng cá»§a hai bên ná»™i ngoại Ä‘á»u chết chỉ sau ba ngà y tham dá»± lá»… trứng đỠvà uống nước từ má»™t cái giếng có xác má»™t thiếu nữ tá»± trầm mình. Ông thầy lang lấy là m nhục nhã vì không thể cứu được những ngưá»i thân cá»§a mình khá»i bà n tay thần chết. Ông đã tiêu tán tất cả cÆ¡ đồ và đá»i mình trong nợ nần trong việc mai táng ngưá»i thân.
Bởi ná»—i thống khổ cá»§a mình, dì Báu nói tiếp bằng đôi tay cá»§a mình, ông rất chiá»u dì, để cho dì lá»›n lên như má»™t nam tá» hán. Dì há»c Ä‘á»c, há»c viết, đặt ra các câu há»i, chÆ¡i trò đố chữ, là m những bà i thÆ¡ thất ngôn bát cú, Ä‘i dạo má»™t mình và thưởng ngoạn cảnh đẹp thiên nhiên. Những ngưá»i bạn già thưá»ng cảnh tỉnh ông rằng tháºt là trêu ngươi thánh thần vì dì quá táo bạo và vui tươi trong khi phải yểu Ä‘iệu thục nữ trước mặt ngưá»i lạ. Tại sao ông lại không bắt dì bó chân, há» gặng há»i. Cha dì đã quen vá»›i những Ä‘au thương trong những hoà n cảnh tuyệt vá»ng nhất. Nhưng vá»›i dì, ông tá» ra yếu Ä‘uối. Ông không thể chịu được những giá»t nước mắt cá»§a dì.
Như thế, dì Báu được tá»± do theo chân cha trong những chuyến Ä‘i tìm thuốc và mua bán. Dì ngâm những cái nẹp để bó xương và gỡ những đám rêu. Dì đánh bóng cân tiểu ly cân thuốc và các thẻ bà i để tÃnh toán. Khi khách hà ng chỉ bất cứ cái lá» nà o trên kệ dì cÅ©ng có thể Ä‘á»c tên, các thà nh phần cá»§a nó, tháºm chà cả tên khoa há»c cho các bá»™ pháºn cÆ¡ thể cá»§a má»™t loà i động váºt. Khi lá»›n hÆ¡n, dì há»c cách nặn máu từ các vết thương vá»›i má»™t ngón tay vuông, dùng nước miếng cá»§a dì rá»a sạch những vết Ä‘au, đặt má»™t lá»›p dòi lên vết thương để chúng hút má»§, quấn những chá»— bị giáºp bằng những miếng giấy bản. Khoảng thá»i gian từ má»™t đứa trẻ trở thà nh má»™t thiếu nữ, dì đã nghe đủ kiểu khóc la và những lá»i nguyá»n rá»§a. Dì đã chạm và o không thể biết bao nhiêu thân thể con ngưá»i sống cÅ©ng như Ä‘ang hấp hối hoặc đã chết, và i gia đình đã coi dì như con dâu tương lai. Trong khi dì chưa há» có má»™t tình cảm lãng mạn vá»›i ai thì dì đã nháºn ra ná»—i Ä‘au không thể chịu đựng nổi cá»§a cái chết. Khi hai tai má»m ra và dẹp và o đầu, má»™t lần dì giảng giải cho tôi rõ, thì má»i chuyện đã quá trá»…. Và i giây sau hÆ¡i thở cuối cùng thoát ra. CÆ¡ thể lạnh dần. Dì đã dạy tôi nhiá»u Ä‘iá»u như thế.
Trong những trưá»ng hợp nặng, dì giúp cha đặt ngưá»i bị thương lên má»™t cái cáng nhẹ Ä‘an bằng mây. Trong lúc cha dì nâng và hạ cái cáng có ngưá»i bệnh bằng ròng rá»c và dây thừng thì dà lái cho cái cáng hạ và o má»™t cái bồn đầy nước muối. Ở đây những cái xương gẫy cá»§a ngưá»i bị nạn chuyển động và khá»›p và o đúng vị trÃ. Sau đó dì Báu mang những sợi mây đã ngâm nước cho má»m đến cho cha. Ông quấn những sợi mây quanh cái nẹp sao cho các bắp thịt vẫn tiếp xúc vá»›i không khà mà vẫn ở tư thế bất động. Cuối cùng, thầy lang mở hÅ© đựng xương rồng, rồi dùng má»™t cái đục hẹp bản Ä‘áºp ra má»™t mảnh xương trắng bạc nhá» bằng má»™t lóng tay. Dì Báu nghiá»n nó ra thà nh bá»™t vá»›i má»™t cái chà y bạc. Chất bá»™t xương nà y được ngà o thà nh má»™t há»—n hợp dùng để xoa bóp hay là thuốc nước dùng để uống. Sau đó thì ngưá»i bệnh may mắn kia trở vá» nhà . Chẳng bao lâu sau, ông ta lại có thể Ä‘i là m việc ở hầm má» suốt ngà y.
Má»™t hôm và o giỠăn tối, dì Báu dùng tay kể chuyện mà tôi vẫn còn nhá»›. Má»™t tiểu thư giầu có đến tìm cha dì nhỠông tháo bá» vải bó chân và sá»a lại cho chúng trở thà nh những bà n chân tân thá»i hÆ¡n. Tiểu thư nói cô muốn mang giầy cao gót. "Nhưng đừng là m cho chân tôi to tướng ra", cô đỠnghị "đừng để chân tôi giống như chân má»™t đứa đầy tá»› hay là chân ngưá»i ngoại quốc. Hãy là m cho chúng nhá» nhắn má»™t cách tá»± nhiên như chân cô ấy". Và tiểu thư chỉ và o chân dì.
Tôi quên mất rằng mẹ tôi và các bà thÃm khác Ä‘ang ngồi bên bà n ăn nên buá»™t miệng nói "Có phải bó chân cô ấy để cho chúng giống như những cánh hoa ly ly trắng như sách vẫn tả không ạ?" mẹ tôi và các bà thÃm vẫn còn bó chân, cau mà y nhìn tôi. Tại sao tôi có thể công khai nói vá» má»™t bá»™ pháºn thân thể riêng tư cá»§a ngưá»i phụ nữ như váºy được? Thế là dì Báu giả vá» rầy la tôi bằng dôi tay cá»§a dì và dì đã há»i má»™t câu thất thố, nhưng thá»±c ra dì nói như thế nà y: Thá»±c ra trông chúng nhăn nhúm vặn vẹo như cái bánh mì. Lại còn dÆ¡ dáy và thắt ngẫng lại vá»›i những miếng chai nữa chứ, vì thế mà những đôi chân ấy trông giống cá»§ gừng thối, có mùi cá»§a má»™t con heo chết đã ba ngà y.
Bằng cách ấy dì Báu dạy cho tôi trở nên bướng bỉnh và hay phản kháng, cÅ©ng như dì. Dì dạy tôi thà nh má»™t cô gái ham hiểu biết, cÅ©ng như dì. Dì rất nuông chiá»u tôi. Và bởi vì tôi là tất cả những Ä‘iá»u trên, dì không thể dạy dá»— tôi trở thà nh má»™t đứa con gái nết na hÆ¡n, mặc dù vá» sau nà y dì đã cố sá»a lá»—i lầm cá»§a mình.
Tôi nhá»› dì đã cố gắng như thế nà o. Äó là tuần lá»… cuối cùng chúng tôi còn ở bên nhau. Dì không nói gì vá»›i tôi những ngà y nà y mà chỉ viết, viết và viết. Cuối cùng dì đưa cho tôi má»™t xấp giấy, cá»™t lại bằng má»™t sợi dây. Äây là câu chuyện đã xảy ra vá»›i dì, và cÅ©ng là câu chuyện cá»§a con đấy. Tất nhiên, tôi không Ä‘á»c hết những trang giấy nà y. Nhưng khi tôi thá»±c sá»± Ä‘á»c thì đó cÅ©ng chÃnh là điá»u mà tôi há»c được ở Ä‘á»i.
Má»™t ngà y cuối thu, khi dì Báu 19 tuổi ta, thầy lang cha cá»§a dì có hai ngưá»i bệnh má»›i. Ngưá»i thứ nhất là má»™t đứa trẻ luôn miệng la chói lói, con má»™t gia đình sống ở Hằng Tâm. Ngưá»i thứ hai là chú Út. Cả hai Ä‘á»u gây cho dì má»™t ná»—i Ä‘au suốt Ä‘á»i không nguôi nhưng theo hai cách khác nhau.
Äứa bé mÃt ướt là con trai út cá»§a má»™t ngưá»i đà n ông có bá»™ ngá»±c nở nang tên là Trương, má»™t ngưá»i đóng quan tà i phất lên già u có và o những lúc có bệnh dịch. PhÃa bên ngoà i những cá»— áo quan mà ông ta đóng là gá»— có chứa long não, nhưng bên trong là gá»— thông rẻ tiá»n, được sÆ¡n phết và quang dầu sao cho bóng lá»™n và toả mùi thÆ¡m còn hÆ¡n cả gá»— và ng tâm nữa.
Má»™t trong những miếng gá»— "và ng tâm" nà y rÆ¡i khá»i khung trúng và o vai thằng nhá» là m tráºt khá»›p vai. Äó là lý do tại sao đứa bé kêu gà o như thế, bà vợ tưá»ng thuáºt lại vá»›i bá»™ mặt hãi hùng. Dì Báu nháºn ra ngưá»i đà n bà nà y. Hai năm trước bà ta đã từng ngồi chỠở tiệm thuốc, mắt Ä‘au và hà m bà ta bị vỡ vì má»™t hòn đá chắc là rÆ¡i từ trên trá»i cao xuống. Bây giá» bà trở lại vá»›i ngưá»i chồng, cái ông Ä‘ang đánh và o chân thằng nhá» bảo nó câm cái mồm lại. Dì Báu mắng Trương "Äầu tiên là ở vai, bây giỠông lại muốn là m gãy chân thằng bé nữa hả?" Trương cau có nhìn dì Báu, còn dì thì bế thằng bé lên. Dì bôi má»™t Ãt thuốc và o bên trong má thằng bé. Chẳng bao lâu nó nÃn khe, ngáp má»™t cái và ngá»§ thiếp Ä‘i. Sau đó thì thầy lang nẹp cái xương vai và o đúng vị trÃ.
"Thuốc ấy là thuốc gì váºy?" ngưá»i chá»§ trại hòm há»i dì Báu. Dì không thèm trả lá»i.
"Má»™t thứ thuốc gia truyá»n" thầy lang đáp. "Má»™t Ãt thuốc phiện, má»™t Ãt hương liệu, má»™t loại xương rồng đặc biệt ở má»™t nÆ¡i chỉ có gia đình tôi biết". "Xương rồng loại đặc biệt hả?" Trương nhúng ngón tay và o tô thuốc rồi cho má»™t Ãt và o má trong. Ông ta má»i dì Báu má»™t chút nhưng dì khịt mÅ©i khinh bỉ, ông ta cưá»i, nhìn dì Báu thách thức như thể ông ta là ông chá»§ và có thể là m bất cứ Ä‘iá»u gì mà ông ta muốn.
Sau khi vợ chồng nhà Trương và đứa bé Ä‘i khá»i, chú Út táºp tá»…nh bước và o.
Chú bị thương vì con ngá»±a bá»—ng trở chứng cá»§a chú, ấy là chú giải thÃch như váºy vá»›i thầy thuốc. Chú cưỡi ngá»±a từ Bắc Kinh đến Hằng Tâm, trong lúc ngồi nghỉ, con ngá»±a giáºt mình trông thấy má»™t con thá», rồi con thá» giáºt mình vì con ngá»±a và con ngá»±a láºp tức giẫm lên chân chú Út. Ba ngón chân cá»§a chú bị bong ra, và chú Út cưỡi con ngá»±a giở chứng đến Chu Khẩu, thẳng đến nhà ông thầy lang nổi tiếng.
Chú Út ngồi trên cái ghế đệm dùng cho ngưá»i bệnh. Dì Báu ở buồng trong có thể nhìn thấy chú qua bức mà nh sáo. Chú là má»™t chà ng trai mảnh khảnh 22 tuổi. Khuôn mặt thanh tú, quý phái nhưng không có vẻ kênh kiệu hay trịch thượng. Quần áo cá»§a chú không phải là quần áo cá»§a ngưá»i già u có nhưng rất chỉnh tá». Dì nghe chú pha trò vá» tai nạn cá»§a chú. "Con ngá»±a cái cá»§a tôi phát rồ lên vì sợ. Tôi đồ rằng nó sẽ phi nước đại đến thẳng thế giá»›i bên kia vá»›i cái xác tôi kéo theo sau". Khi dì Báu bước và o phòng, dì nói "Nhưng số pháºn lại mang anh đến đây". Chú Út im bặt. Khi dì cưá»i chú quên mất cái chân Ä‘au . Khi dì dán thuốc cao xương rồng lên bà n chân trần cá»§a chú, chú quyết định sẽ cưới dì là m vợ. Äó là câu chuyện cá»§a dì vá» việc há» phải lòng nhau như thế nà o. Tôi chưa bao giá» nhìn thấy má»™t tấm hình nà o cá»§a ngưá»i cha đẻ ra tôi, chỉ nghe dì Báu bảo tôi rằng ông rất Ä‘iển trai và sáng láng, tuy váºy cha cÅ©ng đủ bẽn lẽn để là m cho má»™t cô gái cảm thấy ông rất dịu dà ng. Ông có vẻ cá»§a má»™t thư sinh nhà nghèo, ngưá»i có thể vươn lên thoát khá»i hoà n cảnh cá»§a mình và chắc chắn là ông có thể thi Ä‘áºu là m quan nếu như há» không bãi bá» việc thi cá» và o năm trước khi ná»n cá»™ng hoà má»›i ra Ä‘á»i.
Sáng hôm sau chú Út quay lại vá»›i ba cà nh vải xum xuê tặng dì Báu như má»™t món quà tá» lòng biết Æ¡n. Chà ng lá»™t vá» má»™t trái vải và nà ng ngồi ăn múi vải tươi mà u trắng ngay trước mặt chà ng. Hôm đó là má»™t buổi sáng cuối thu ấm áp, cả hai cùng ghi nhá»›. Chà ng há»i nó liệu chà ng có thể Ä‘á»c má»™t bà i thÆ¡ mà chà ng vừa là m xong hồi sáng không. "Em nói", chú cất cao giá»ng ngâm nga, "tiếng nói cá»§a những vì sao sa, đáng ngưỡng má»™ hÆ¡n ánh bình minh, rá»±c rỡ hÆ¡n mặt trá»i và ngắn ngá»§i như ánh hoà ng hôn, anh muốn theo nó Ä‘i vá» nÆ¡i cá»±c lạc".
Chiá»u tối hôm đó, ông chá»§ trại hòm Trương mang đến biếu má»™t trái dưa hấu. "Äể tá» lòng biết Æ¡n", ông ta nói, "thằng nhá» nhà tôi khoẻ lắm rồi, có thể nhặt tô chén ăn cÆ¡m lên, Ä‘áºp vỡ vá»›i sức mạnh cá»§a ba thằng con trai".
Tuần lá»… sau đó, không ai biết ai, má»—i ngưá»i Ä‘á»u tìm cách đến má»™t ngưá»i thầy bói cho mình. Hai ngưá»i đà n ông muốn biết sá»± kếp hợp cá»§a há» vá»›i dì Báu có gặp may mắn khôn. Há» há»i xem có bất cứ Ä‘iá»u gì xui xẻo không. Ngưá»i chá»§ trại hòm tìm đến má»™t thầy bói ở Hằng Tâm thôn, má»™t ông già đi rảo khắp là ng vá»›i má»™t cái gáºy thiêng. Những lá»i tiên Ä‘oán vỠđám cưới thì rất tuyệt, thầy bói nói. Nhìn nà y, dì Báu sinh năm Dáºu, Trương sinh năm Tị, đó là má»™t sá»± kết hợp gần như là hoà n hảo. Ông già còn nói dì Báu cÅ©ng có má»™t con số may mắn trong cái tên cá»§a dì. (Tôi sẽ viết con số ra nếu tôi nhá»› được tên cúng cÆ¡m cá»§a dì), Và như là má»™t phần thưởng, dì Báu có má»™t mụn ruồi ở vị trà số 11, gần cái chá»— bầu bÄ©nh nhất trên má dì, đó là má»™t dấu hiệu cho biết chỉ có những lá»i dịu dà ng dá»… nghe lá»t ra khá»i cái khuôn miệng ngoan ngoãn cá»§a dì. Ông chá»§ nhà đòn sướng quá thưởng cho thầy bói tháºt háºu hÄ©nh. Chú Út tìm đến má»™t bà thầy bói ở Chu Khẩu, má»™t bà già mặt có nhiá»u nếp nhăn hÆ¡n cả những đưá»ng chỉ tay. Bà ta toà n nói những Ä‘iá»m gở. Dấu hiệu thứ nhất là má»™t cái mụn ruồi trên mặt dì Báu, ở vị trà số 12, bà ta bảo chú Út là nó kéo miệng dì xuống, có nghÄ©a rằng cuá»™c Ä‘á»i sẽ chỉ mang đến cho dì những Ä‘iá»u bất hạnh. Sá»± kết hợp giữa hai tuổi nà y cÅ©ng hoà n toà n xui xẻo, dì là con gà lá»a, chú là con ngá»±a gá»—. Cô gái nà y sẽ chế ngá»± chú vá»›i những đòi há»i không bao giá» có thể thoả mãn được. Và đó má»›i là điá»u tồi tệ nhất. Cha mẹ cô gái nói là cô được sinh và o ngà y 16 tháng bảy âm lịch. Nhưng bà thầy bói nói có má»™t ngưá»i em dâu là láng giá»ng cá»§a ông thầy lang nói rằng bà ta biết rất rõ. Bà ta nghe tiếng khóc chà o Ä‘á»i cá»§a đứa trẻ sÆ¡ sinh, không phải là ngà y 16 mà là và o hôm rằm, cái ngà y mà cô hồn được phép lang thang khắp trần gian. Ngưá»i em dâu nói đứa bé khóc "wu wu, wu wu" không phải như má»™t con ngưá»i mà như má»™t hồn ma. Bà thầy bói thú tháºt vá»›i chú Út là bà cÅ©ng biết rõ cô gái nà y. Bà thưá»ng gặp cô trong những ngà y chợ phiên, Ä‘i bá»™ má»™t mình. Cô gái kỳ lạ nà y tÃnh toán rất nhanh và mặc cả vá»›i những ngưá»i buôn bán. Cô ta tá»± phụ và cứng đầu. Cô ta cÅ©ng được cha mình dạy dá»— để biết vá» những bà máºt cá»§a cÆ¡ thể. Cô ta quá tò mò tá»c mạch, hay gặng há»i, quá cứng cá»i chỉ sống theo ý mình. Có thể cô ta bị ma ám. Tốt nhất là hãy tìm má»™t đám khác, bà thầy bói khuyên. Äám nà y chỉ mang đến tai hoạ.
Chú Út cho bà thầy bói nhiá»u tiá»n hÆ¡n, không phải để thưởng thêm mà để bà suy nghÄ© cho rốt ráo hÆ¡n. Nhưng bà lão Ä‘oán mò vẫn lắc đầu quầy quáºy. Chỉ sau khi chú Út cho má»™t số tiá»n lên đến 1000 chinh thì má»›i khiến bà già có má»™t kết luáºn khác. Khi cô gái cưá»i, mà cô thì cưá»i luôn miệng ấy, nốt ruồi lại ở và o má»™t vị trà may mắn, số 11. Bà bói lại tham khảo má»™t cuốn lịch để tra giá» sinh cá»§a cô gái, ồ tin tốt là nh đây. Cô sinh và o giá» mão, má»™t cái giá» cá»§a tình yêu êm Ä‘á»m. TÃnh cứng rắn cá»§a cô chẳng qua chỉ là lá»i đồn đại. Và bất cứ má»™t nét tÃnh cách ngay thẳng nà o còn lại thì cÅ©ng sẽ bị đánh bại bằng má»™t cây gáºy mạnh mẽ. Có má»™t sá»± tiết lá»™ rằng cô em dâu cá»§a bà thầy bói rất hay đưa chuyện và tung tin xấu. Nhưng để chắc chắn đám cưới nà y gặp nhiá»u may mắn, bà thầy bói bán cho chú Út hà ng trăm lá bùa khác nhau để hoá giải ngà y giá» xấu, những hồn ma xấu theo Ä‘uổi và những váºn xấu. "Dù váºy, đừng cưới và o năm Thìn. Rất xấu cho ngưá»i tuổi Ngá»".
Lá»i cầu hôn đầu tiên đến từ bà mối cá»§a nhà há» Trương, ngưá»i đã đến nhà thầy lang kể ra những Ä‘iá»m may. Bà ta tán dương sá»± đáng kÃnh cá»§a ông chá»§ đóng quan tà i như là má»™t nghá» thá»§ công truyá»n từ Ä‘á»i nà y sang Ä‘á»i khác. Bà ta miêu tả cÆ¡ ngÆ¡i cá»§a ông, vưá»n rau, ao cá, đồ đạc bà i trà trong nhà , đồ gá»— ánh lên nước đẹp ra sao, mà u tÃm giống như má»™t vết thâm má»›i trên da nhé. Còn vá» vấn đỠcá»§a hồi môn, ông chá»§ nhà đòn sẽ sẵn lòng tá» ra rất biết Ä‘iá»u. bởi vì cô gái sẽ là vợ hai không phải chÃnh thất, cá»§a hồi môn có thể là má»™t lá» thuốc phiện hay má»™t lá» xương rồng, phải không? như thế cÅ©ng chẳng to tát gì tuy nó có vẻ là vô giá, và như váºy chẳng có vẻ gì là xúc phạm đến cô dâu tương lai.
Thầy lang cân nhắc lá»i cầu hôn ấy. ông đã già đi rất nhiá»u. Con gái ông sẽ Ä‘i đâu nếu ông chết? Và những ngưá»i đà n ông khác sẽ muốn gì ở con gái ông trong ngôi nhà cá»§a ông ta? Con gái ông có lối sống quá mãnh liệt, quá kiên định. Cô không có mẹ để dạy cho cô cung cách là m vợ. Sá»± thá»±c là , ông chá»§ nhà đòn không phải là ngưá»i mà ông chá»n là m con rể nếu như ông có đám khác, nhưng ông không muốn đứng ra ngăn trở con đưá»ng dẫn đến hạnh phúc cá»§a con gái. Ông bảo vá»›i dì Báu vá» lá»i đỠnghị kết hôn hà o hiệp cá»§a ông chá»§ trại hòm.
Nghe thế dì Báu nổi giáºn, "Gã đà n ông ấy là má»™t kẻ thô bạo. Con thà ăn dòi bá» còn hÆ¡n là là m vợ y".
Ông thầy lang đà nh phải ngượng ngáºp trả lá»i ngưá»i mai mối cho nhà há» Trương "Tôi xin lá»—i, nhưng con gái tôi khóc đến ốm ngưá»i, không chịu được cái ý nghÄ© nó phải bá» lại ngưá»i cha vô dụng cá»§a nó". Lá»i chối khéo sẽ chẳng là m mếch lòng ai nếu như lá»i cầu hôn cá»§a bà mối bên nhà chú Út không được chấp thuáºn má»™t tuần sau đó.
Và i ngà y sau thông báo vỠđám cưới tương lai, ông chá»§ trại hòm quay lại Chu Khẩu là m dì Báu ngạc nhiên lúc dì Ä‘i từ giếng trở vá». "Cô nghÄ© cô có thể sỉ nhục tôi, rồi bá» Ä‘i cưá»i nhạo sao?"
"Ai sỉ nhục ai? Ông muốn tôi là m nà ng hầu cá»§a ông, má»™t ngưá»i là m đầy tá»› cho vợ ôn. Tôi không có ý định là m má»™t nô lệ cho má»™t cuá»™c hôn nhân phong kiến". Trong khi dì vùng vẫy tránh, Trương bóp chặt cổ dì, doạ rằng hắn có thể bẻ gãy cổ dì, sau đó lắc dì như thể hắn có thể ngắt đầu dì như bẻ gãy má»™t cà nh cây khô mùa đông. Nhưng thay vì thế hắn chỉ đẩy dì ngã xuống đất, chá»i dì và ngưá»i mẹ đã khuất cá»§a dì bằng việc lôi ra những bá»™ pháºn kÃn cá»§a há».
Khi dì Báu lấy lại được nhịp thở, dì cưá»i gằn "Ä‚n to nói lá»›n, dùng đến nắm đấm hả? Ông tưởng ông có thể hiếp đáp được ngưá»i khác sao?"
Và sau đó hắn nói những lá»i mà dì sẽ không bao giá» quên "Chẳng bao lâu nữa mà y sẽ phải tiếc vì má»—i ngà y mà y sống trên cõi Ä‘á»i nà y".
Dì Báu không kể lại vá»›i cha và ngưá»i yêu chuyện nà y. Chẳng việc gì phải là m cho há» lo lắng. Tại sao lại để cho ngưá»i chồng tương phải tá»± há»i sao Trương lại cảm thấy bị xúc phạm? Có quá nhiá»u ngưá»i nói dì cứng rắn, mạnh mẽ và dì đã quen vá»›i tÃnh nết cá»§a mình. Và có thể Ä‘iá»u nà y đúng, dì không sợ bị trừng phạt hoặc mất mặt. Dì gần như chẳng sợ hãi Ä‘iá»u gì hết.
Má»™t tháng trước đám cưới, chú Út đến phòng cô dâu và o lúc đêm khuya "Anh muốn nghe tiếng em nói trong đêm tối", chú thì thầm "anh muốn nghe ngôn ngữ cá»§a các vì sao xoẹt xuống giữa trá»i đêm". Dì Báu để cho chú và o giưá»ng mình và chú hối hả bắt đầu đêm tân hôn cá»§a há». Nhưng trong lúc chú vuốt ve dì, má»™t ngá»n gió thổi và o da thịt dì và dì bắt đầu run rẩy khắp châu thân. Lần đầu tiên trong Ä‘á»i dì sợ hãi, dì nháºn ra và hoảng sợ bởi má»™t niá»m vui chưa từng biết tá»›i trong Ä‘á»i.
Äám cưới dá»± định tổ chức ở Hằng Tâm thôn, ngay sau khi đón mừng năm má»›i. Äó là má»™t ngà y mùa xuân đầu năm Thìn. Những lá»›p băng sáng long lanh rải khắp mặt đất. Sáng sá»›m má»™t ngưá»i chụp ảnh dạo đến tiệm thuốc cá»§a thầy lang ở Chu Khẩu. Anh bị gẫy tay và o tháng trước và anh Ä‘á»n Æ¡n bằng má»™t tấm hình chụp dì Báu trong ngà y cưới. Dì Báu mặc tấm áo mùa đông đẹp nhất, má»™t cái áo cổ lông cao và quà ng má»™t cái khăn thêu. Dì đã nhìn tháºt lâu và o ống kÃnh và trong lúc nhìn như thế dì nghÄ© là cuá»™c Ä‘á»i dì sẽ mau chóng đổi thay má»™t cách vÄ©nh viá»…n. Mặc dù sung sướng dì cÅ©ng cảm thấy lo lắng. Dì đánh hÆ¡i thấy nguy hiểm, nhưng dì không biết đó là cái gì. dì cố gắng nhìn thấu tương lai, nhưng dì chẳng thấy gì sất.
Chuẩn bị cho lá»… đón dâu, dì thay bá»™ đồ cưới, áo khoác đỠvà váy, má»™t cái mÅ© miện rất đẹp vá»›i má»™t cái khăn mà dì phải trùm kÃn đầu và mặt má»™t khi dì rá»i khá»i nhà cha đẻ để Ä‘i vá» nhà chồng. Thầy lang vay mượn tiá»n để thuê hai cá»— xe lừa, má»™t để mang cá»§a hồi môn đến nhà trai, má»™t để chở hòm xiểng đựng chăn mà n và quần áo cá»§a cô dâu. Có má»™t cá»— kiệu cưới dà nh cho cô dâu, và cha dì thuê bốn tay khiêng kiệu, hai ngưá»i đánh xe, má»™t ngưá»i thổi sáo và hai ngưá»i bảo vệ để há»™ tống Ä‘oà n xe chống bá»n cướp. Vì con gái, ông đã chá»n những gì hảo hạng, kiệu cưới sang trá»ng nhất, những cá»— xe sạch nhất, những ngưá»i bảo vệ can trưá»ng nhất vá»›i súng dà i súng ngắn. Má»™t trong hai cá»— xe là má»™t xe chở cá»§a hồi môn có má»™t hÅ© thuốc phiện, má»™t hÅ© xương rồng, những gì còn lại trong gia tà i cá»§a ông. Ông an á»§i con gái nhiá»u lần là đừng lo lắng vá» giá cả. Sau đám cưới cô, ông sẽ đến Hà m Khỉ tìm kiếm xương rồng.
Má»›i Ä‘i được má»™t ná»a đưá»ng, hai tên cướp bịt kÃn mặt từ bụi ráºm nhảy xổ ra. "Ta là tướng cướp Móng Gân nổi tiếng đây!" Tên cướp to xác hÆ¡n rống lên. Ngay láºp tức dì Báu nháºn ra đấy là giá»ng cá»§a tên chá»§ trại hòm. Chuyện đùa lố bịch nà o Ä‘ang xảy ra đây? Nhưng trước khi dì có thể mở miệng thì những tay hảo hán đã quăng súng xuống đất, những tay khiêng kiệu thả tay đòn là m dì Báu ngà lăn xuống sà n kiệu nằm thẳng cẳng. Khi có thể bò dáºy được dì nhìn thấy khuôn mặt chú Út lá» má». Chú bế dì ra khá»i kiệu. dì nhìn quanh, thấy những cái rương đựng đồ cưới đã bị lục soát, những tên bảo vệ và phu khiêng kiệu bá» trốn mất. Rồi dì nháºn thấy cha mình nằm trên má»™t cái hà o, đầu và cổ cá»§a ông nằm ở má»™t tư thế kỳ cục, sá»± sống đã lìa bá» khuôn mặt ôn. Dì Ä‘ang nằm mÆ¡ chăng? "Cha em" dì rên rỉ "em muốn Ä‘i theo cha". Trong khi dì cúi xuống bên xác cha, không có khả năng nháºn thức được diá»u gì đã xảy ra thì chú Út nhặt lên má»™t khẩu súng cá»§a má»™t trong những tên bảo vệ đã bá» lại.
"Anh thá» sẽ tìm ra bá»n quá»· đã gây cho cô dâu cá»§a anh ná»—i bất hạnh nà y" chú hét lên, rồi nổ má»™t phát súng chỉ thiên, phóng ngá»±a Ä‘i.
Dì Báu không chứng kiến cái gì đã giết chết chú Út, nhưng dì nghe thấy những tiếng rắc rắc hãi hùng, giống như tiếng trái đất vặn mình khi nó được sinh ra. Trong suốt cuá»™c Ä‘á»i mình dì đã nghe cái tiếng động đó trong tiếng gãy răng rắc cá»§a cà nh cây, tiếng lép bép cá»§a lá»a, hoặc má»—i khi má»™t trái dưa hấu bị bá»a ra và o mùa hè.
Dì Báu trở thà nh goá phụ và má»™t trẻ mồ côi như váºy đấy. "Äó là má»™t lá»i nguyá»n", dì đỠđẫn nói thầm, trong khi ngây dại nhìn và o hai cái xác cá»§a hai con ngưá»i thân yêu nhất trong Ä‘á»i dì. Sau ba ngà y ba đêm liá»n không ngá»§, dì Báu tạ lá»—i trước cái xác cá»§a cha và chồng. Dì chạm và o miệng há», mặc dù Ä‘iá»u nà y bị cấm và là m cho những ngưá»i phụ nữ trong nhà sợ rằng các hồn ma chết và o giá» kỵ có thể hoặc là ám dì hoặc quyết định ở lại không chịu quay vá» cõi Âm.
Và o ngà y thứ ba, Trương tìm đến vá»›i hai cá»— quan tà i. "Hắn đã giết há»!" Dì Báu kêu lên. Dì lượm lên má»™t cái que cá»i lá»a và cố gắng đánh hắn. Dì Ä‘áºp vỡ những chiếc quan tà i. Anh em cá»§a chú Út phải cố gắng dìu dì Báu Ä‘i chá»— khác. Há» xin lá»—i Trương vì sá»± mất trà cá»§a cô gái còn Trương đáp lại rằng ná»—i Ä‘au cá»§a tổn thất nà y là tháºt đáng ngưỡng má»™. bởi vì dì Báu vẫn tiếp tục phát Ä‘iên phát rồ vì thảm hoạ kinh khá»§ng nà y, đám đà n bà trong nhà phải trói khuá»·u tay và đầu gối dì lại bằng những sợi dây vải. Sau đó hỠđặt dì nằm và o giưá»ng cá»§a chú Út, nÆ¡i dì giãy dụa, vặn vẹo như má»™t con bướm trong cái kén cá»§a nó cho đến khi cụ Cố buá»™c dì phải uống má»™t bát thuốc là m cho thân hình dì trở nên đỠdại. Suốt hai ngà y hai đêm liá»n dì mÆ¡ là mình Ä‘ang ở cùng ngưá»i yêu, nằm trên giưá»ng như là cô dâu cá»§a chà ng.
Khi sống lại dì thấy mình Ä‘ang nằm lẻ loi trong bóng tối. Tay chân dì đã được cởi trói nhưng chúng rất yếu á»›t. Ngôi nhà yên tÄ©nh. Dì bò dáºy Ä‘i tìm cha và chú Út. Khi dì ra đến phòng chÃnh, những cái xác đã được mang Ä‘i, đã được chôn trong những cái quan tà i gá»— cá»§a nhà há» Trương. Nước mắt chảy vòng quanh, dì lang thang khắp khu nhà , thá» là sẽ tìm gặp hỠở dưới suối và ng. Ở trong xưởng là m má»±c, dì Ä‘i tìm má»™t Ä‘oạn dây thừng, má»™t con dao bén, diêm sinh để dì có thể nuốt, bất cứ cái gì có thể gây ra má»™t sá»± Ä‘au đớn hÆ¡n những gì dì Ä‘ang cảm thấy. Cuối cùng dì nhìn thấy má»™t cái nồi đựng nhá»±a mà u Ä‘en. Dì thả má»™t váºt và o trong nồi nhá»±a rồi đặt lên bếp lò. Chất má»±c dầu trở thà nh má»™t loại súp lá»a mà u xanh. Dì múc má»™t muôi và uống.
Cụ Cố là ngưá»i đầu tiên nghe thấy tiếng động khác thưá»ng trong nhà xưởng. Chẳng mấy chốc cánh đà n bà kéo đến và tìm thấy dì Báu nằm thẳng cẳng trên sà n, thở khò khè qua cái miệng Ä‘en ngòm máu và má»±c. "Cứ như có nhiá»u con lươn bò lổm ngổm trong miệng cô ấy" mẹ tôi nói. "Thà để cô ấy chết còn hÆ¡n".
Nhưng cụ Cố lại không cho phép Ä‘iá»u ấy xảy ra. Hồn ma cá»§a chú Út đã tìm gặp cụ trong má»™t giấc mÆ¡ Ä‘e doạ rằng nếu dì Báu chết, chú và hồn ma cá»§a ngưá»i vợ má»›i cưới sẽ ám ngôi nhà nà y ,trả thù bất cứ ai không có đủ tình thương đối vá»›i dì. Ai cÅ©ng biết là không có gì ghê gá»›m hÆ¡n má»™t hồn ma báo oán. Ma sẽ là m cho các căn phòng bốc mùi xác chết. Là m cho món tà u hÅ© ngon là nh có mùi hôi dầu trong nháy mắt. Là m cho thú dữ trèo qua tưá»ng và qua cổng để và o nhà . Vá»›i má»™t con ma trong nhà ngưá»i ta sẽ không bao giá» có má»™t giấc ngá»§ yên.
Ngà y qua ngà y, cụ Cố nhúng khăn và o các loại thuốc nước đặt lên vết thương cá»§a dì Báu. Cụ mua xương rồng, nghiá»n nát và rắc lên cái miệng sưng phồng cá»§a dì. Sau đó cụ nháºn thấy má»™t phần khác trong thân thể dì Báu cà ng ngà y cà ng phồng lên: cái bụng.
Và i tháng sau những vết thương đã khô má»§ và là m sẹo còn bụng dì thì to như má»™t quả bÃ. Dì đã từng xinh đẹp là thế. Bây giá» tất cả má»i ngưá»i trừ những ngưá»i ăn mà y mù loà đá»u rùng mình khi trông thấy dì. Má»™t hôm khi rõ rà ng là dì đã được cứu sống, cụ Cố nói vá»›i ngưá»i bệnh bị câm cá»§a mình "Bây giá» tôi đã cứu sống cô, cô và đứa bé sẽ Ä‘i đâu? Là m gì?"
Äêm hôm ấy hồn ma chú Út lại đến gặp cụ Cô lần nữa và sáng hôm sau cụ Cố nói vá»›i dì Báu "Con có thể ở lại đây là m vú nuôi cho đứa bé nà y. Chị Trưởng sẽ tuyên bố nó là con cá»§a chị ấy và nuôi nó như má»™t đứa con cá»§a nhà há» Lưu. Vá»›i những ngưá»i mà con gặp, chúng ta sẽ bảo con là ngưá»i bà con xa ở Bắc Kinh tá»›i, má»™t ngưá»i em há» sống ở má»™t tu viện cho đến khi nó bị bốc cháy và là m con suýt chết. Vá»›i khuôn mặt nà y sẽ không ai nháºn ra con đâu"
Äó là những Ä‘iá»u đã xảy ra. Dì Báu đã ở lại. Tôi là lý do để dì quyết định ở lại, lý do duy nhất để dì tiếp tục sống. Năm tháng sau khi tôi chà o Ä‘á»i và o năm 1916, mẹ tôi sinh Cao Linh, mẹ đã bị cụ Cố buá»™c phải tuyên bố tôi là con. Là m sao bà có thể nói bà có hai đứa con cách nhau năm tháng? Không thể được. Thế là mẹ quyết định chỠđợi. Äúng chÃn tháng sau khi tôi ra Ä‘á»i và và o má»™t thá»i Ä‘iểm may mắn cá»§a năm 1917, Cao Linh được tuyên bố chà o Ä‘á»i.
Những ngưá»i lá»›n biết sá»± thá»±c vá» sá»± ra Ä‘á»i cá»§a chúng tôi. Trẻ con chỉ biết Ä‘iá»u mà chúng phải giả vỠđóng kịch. Mặc dù rất thông minh tôi cÅ©ng tháºt ngu xuẩn. Tôi chẳng bao giỠđặt câu há»i vá» sá»± tháºt. Tôi không bao giá» tá»± há»i tại sao dì Báu lại không có tên. Vá»›i ngưá»i khác bà là vú em. Vá»›i bà là dì Báu. Tôi chẳng biết thá»±c ra bà là ai cho đến khi tôi Ä‘á»c cái Ä‘iá»u bà viết cho tôi.
"Ta là mẹ của con", bà viết thế.
Tôi chỉ Ä‘á»c Ä‘iá»u nà y sau khi bà qua Ä‘á»i. Tuy rằng tôi vẫn nhá»› rằng bà đã nói vá»›i tôi Ä‘iá»u đó hà ng ngà n lần bằng đôi tay cá»§a bà , tôi có thể nhìn thấy Ä‘iá»u đó trong đôi mắt cá»§a bà . Khi trá»i tối bà nói Ä‘iá»u đó vá»›i tôi bằng má»™t giá»ng rõ rà ng mà tôi chưa bao giá» nghe. Bà nói bằng ngôn ngữ cá»§a sao băng.
Tà i sản của ngudoc
Từ khóa được google tìm thấy
àâòîìèð , âîë÷àò , àïòåêà , áûòîâàÿ , Ảnh wenÄ‘y thảo , con gai thay lang , íàñûðîâ , ïåðåäà÷ , íîâîñòðîéêà , ìîñêâå , ïîñóäà , moob thay lang , thay lang dit tre con , truyen con gai thay lang , ðåôåðàòè