19-03-2008, 11:04 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 6
Tu sĩ Faria
Suốt ngà y Dantès Ä‘i lại trong hầm, trái tim rạo rá»±c niá»m vui. Anh đâm bổ ra phÃa cá»a má»—i khi có tiếng động dù là nhá» nhất ngoà i hà nh lang. Äêm đến Dantès cho rằng ông láng giá»ng sẽ lợi dụng đêm tối và sá»± yên tÄ©nh để nối lại cuá»™c trò chuyện vá»›i anh, nhưng anh lầm; đêm trôi Ä‘i mà không há» có lấy má»™t tiếng động nà o đáp lại sá»± chá» mong thấp thá»m bồn chồn cá»§a anh.
Nhưng hôm sau, khi ngưá»i gác ngục Ä‘i khá»i, lúc anh vừa má»›i kéo cái giưá»ng ra xa bức tưá»ng thì anh nghe thấy ba tiếng gõ cách Ä‘á»u nhau; anh lao mình đến quỳ xuống.
- Ông đấy à ! Anh nói. Tôi đây mà .
Ngay lúc ấy đám đất mà Dantès tỳ tay lên hình như bị lún và o, anh nhảy lùi lại trong khi má»™t khối đất đá rã ra đổ ụp xuống, má»™t cái hang lá»™ ra ngay dưới miệng lá»— hổng mà anh đã khoét.ra hôm trước. Thế rồi ở cuối cái hang tối tăm mà anh không ước lượng được chiá»u sâu ấy xuất hiện má»™t cái đầu, hai vai và cuối cùng từ cái lá»— má»›i đà o má»™t ngưá»i đà n ông chui ra khá nhanh nhẹn.
Äó là má»™t ngưá»i vóc dáng nhá», tóc bạc trắng vì Ä‘au khổ hÆ¡n là vì tuổi tác, đôi mắt sắc ẩn dưới cặp mà y ráºm mà u muối tiêu, bá»™ râu còn Ä‘en rá»§ xuống táºn ngá»±c; gương mặt hốc hác hằn sâu những nếp nhăn; nét rắn rá»i cá»§a vẻ mặt thể hiện má»™t con ngưá»i quen sá» dụng những năng lá»±c tinh thần cá»§a mình hÆ¡n là sức mạnh thể chất.
Trán ngưá»i má»›i đến đẫm mồ hôi.
Còn vá» quần áo thì không thể nà o phân định được hình dạng ban đầu cá»§a chúng vì đã rách tả tÆ¡i. Trông ông Ãt nhất độ sáu mươi tuổi tuy nét rắn rá»i trong các động tác nói lên rằng có lẽ ông Ãt tuổi hÆ¡n, vẻ già nua là do bị giam hãm lâu ngà y.
- Nà o, trước hết, ông nói, ta phải tìm cách xóa sạch các dấu vết để bá»n gác ngục không phát hiện được có tôi sang đây. Chúng không hay biết đã xảy ra chuyện gì thì chúng ta má»›i yên ổn vá» sau.
Thế rồi ông cúi xuống miệng hang bê hòn đá, dù nó nặng ông vẫn nâng lên dễ dà ng và đặt và o trong cái hốc.
- Hòn đá nà y bị moi ra quá cẩu thả, ông lắc đầu và nói: ông không có dụng cụ gì à ?
- Thế ông thì có sao? - Dantès há»i đầy kinh ngạc.
- Tôi tự tạo ra và i thứ. Trừ cái giũa ra, tôi có tất cả các thứ mà tôi cần: cái đục, cái kẹp, cái đòn bẩy.
- Ồ! Tôi tò mò muốn nhìn thấy những sản phẩm của lòng kiên nhẫn và của tà i nghệ của ông. - Dantès nói.
- Nà y, trước hết đây là má»™t cái đục. Và ông ta đưa cho anh má»™t thanh sắt má»ng và cứng có đầu nhá»n được tra cán và o má»™t mẩu gá»— sồi.
- Ông là m ra chúng bằng cái gì? - Dantès há»i.
- Bằng cái cá»c giưá»ng. Tôi đã đà o cả con đưá»ng dẫn tôi tá»›i đây bằng cái công cụ ấy, gần năm mươi bá»™ đấy.
- Năm mươi piê cơ à ? - Dantès kêu lên như thể khiếp sợ.
- Phải, đó là xấp xỉ khoảng cách giữa phòng tôi vá»›i phòng anh: chỉ có Ä‘iá»u tôi tÃnh nhầm cái đưá»ng cong vì không có dụng cụ hình há»c để láºp thang tá»· lệ, như tôi đã nói, tôi cứ tưởng tôi đà o đến tưá»ng ngoà i, khoét thá»§ng tưá»ng rồi lao mình xuống biển. Tôi lại đà o dá»c hà nh lang Ä‘i ngang qua phòng anh, đáng lẽ phải đà o xuyên qua bên dưới hà nh lang ấy; toà n bá»™ công trình cá»§a tôi thế là vứt Ä‘i, vì cái hà nh lang nà y dẫn tá»›i sân đầy lÃnh gác. Anh thấy đấy, rõ rằng là không thể nà o tẩu thoát được qua hầm cá»§a anh.
Và một vẻ nhẫn nhục tột bực toát ra trên nét mặt cụ già .
Dantès nhìn ngưá»i đà n ông, má»™t con ngưá»i từ bá» niá»m hy vá»ng được nuôi dưỡng lâu đến thế vá»›i má»™t thái độ triết gia đến váºy, anh cảm thấy kinh ngạc pha lẫn vá»›i ngưỡng má»™.
- Bây giỠxin ông cho biết ông là ai?
- Tôi là tu sĩ Faria, ông nói, bị tù từ năm 1811, ở pháo đà i If như anh biết đấy.
- Nhưng vì sao ông bị giam?
- Tôi ư? Vì tôi truyá»n bá những tư tưởng vá» vương quyá»n thống nhất ở Italie và điá»u đó gây mếch lòng.
Rồi ông già cúi đầu. Dantès không hiểu sao mà má»™t con ngưá»i lại có thể liá»u mạng mình cho những lợi Ãch như váºy. Anh ngồi yên nÃn lặng má»™t lúc.
- Như váºy là ông từ bá» việc vượt ngục?
Dantès bảo ông.
- Tôi thấy việc vượt ngục là không thể được, đó là nổi dáºy chống lại Chúa khi mưu toan Ä‘iá»u mà Chúa không muốn được thá»±c hiện.
- Tại sao ông nản lòng? Mong muốn thà nh công ngay lần đầu là đòi há»i quá nhiá»u ở Thượng đế. Ông có thể lại khởi công má»™t lần nữa theo hướng khác vá»›i đưá»ng hầm mà ông đã đà o nà y không?
- Nhưng anh có biết tôi đã là m những gì không mà nói lại khởi công má»™t lần nữa. Anh có biết rằng tôi phải bá» ra bốn năm trá»i để tạo ra những dụng cụ mà tôi có đây không? Anh có biết rằng từ hai năm nay tôi bá»›i tôi đà o má»™t thứ đất cứng như là đá không? Anh có biết rằng tôi buá»™c phải đà o long chân những hòn đá mà trước kia tôi không tin rằng có thể lay được nó, rằng biết bao nhiêu ngà y ròng đã trôi Ä‘i trong công cuá»™c lao động nặng nhá»c và khổng lồ nà y và đôi khi chiá»u đến tôi mừng rỡ vì đã cáºy ra được má»™t phân vuông các thứ xi măng lâu Ä‘á»i đã rắn lại như đá ấy?
- Äúng là ông đã chứng tá» má»™t lòng kiên nhẫn đến cá»±c độ, Dantès nói trong tiếng thở dà i; công trình lao động lâu dà i nà y đã cuốn hút ông trong má»i lúc và khi không có lao động để cho khuây khá»a thì ông còn có niá»m hy vá»ng để được an á»§i..- Vá»›i lại, tu sÄ© nói, tôi không chỉ quan tâm đến việc ấy.
- Váºy ông là m gì?
- Tôi viết hay tôi nghiên cứu.
- Ngưá»i ta cho ông cả giấy, bút và má»±c?
- Không, tu sĩ nói, nhưng tôi tự tạo ra cả.
Khi nà o anh sang bên tôi, tôi sẽ cho anh xem má»™t công trình hoà n chỉnh, là kết quả cá»§a những tư tưởng, những nghiên cứu vì những suy nghÄ© suốt Ä‘á»i tôi mà trước kia tôi đã từng nghiá»n ngẫm. Äó là táºp Luáºn vá» khả năng thiết láºp ná»n quân chá»§ táºp quyá»n ở Italie.
- Thế là m sao mà ông viết được?
- Viết trên hai áo sÆ¡ mị Tôi đã phát minh ra má»™t chế phẩm có thể là m cho vải mịn và nhẵn như giấy dạ Tôi tá»± chế ra những ngòi bút hảo hạng bằng những miếng sụn ở đầu những con cá hét to tướng mà đôi khi ngưá»i ta cho ta ăn trong những ngà y kiêng ăn thịt. Còn má»±c thì tôi hòa bồ hóng và o phần rượu vang mà há» cho tôi và o má»—i chá»§ nháºt.
Edmond cà ng thán phục hÆ¡n rồi thấy rằng năng lá»±c cá»§a con ngưá»i kỳ lạ nà y gần như là siêu nhiên.
- Thế bao giỠtôi có thể xem các thứ ấy?
Dantès há»i.
- Hãy theo tôi. - Tu sĩ nói.
Và ông trở và o cái hang ngầm rồi mất hút.
Dantès theo sau ông.
Sau khi đã cúi lom khom để Ä‘i qua đưá»ng hầm, tuy nhiên cÅ©ng khá dá»… dà ng, Dantès đến đầu kia cá»§a hà nh lang ngầm chá»— thông vá»›i phòng cá»§a tu sÄ©. Vừa bước và o và đứng dáºy, chà ng trai quan sát căn phòng nà y hết sức chăm chú. Thoạt nhìn thì phòng nà y chẳng thấy có gì đặc biệt.
- Nà o, anh nói vá»›i tu sÄ©, tôi muốn xem ngay các báu váºt cá»§a ông.
Tu sÄ© lại chá»— lò sưởi, dùng cái đục mà ông vẫn cầm ở tay bẩy má»™t hòn đá trước kia là ná»n lò sưởi, để lá»™ ra má»™t khoảng trống khá sâu là nÆ¡i giấu tất cả các đồ váºt mà ông đã kể vá»›i Dantès.
- Ông muốn xem gì trước? - Tu sÄ© há»i anh.
- Cho tôi xem công trình lá»›n cá»§a ông vá» vương quyá»n thống nhất ở Italie.
Faria kéo từ cái tá»§ quý giá ra ba hay bốn cuá»™n vải được quấn lại như những tà u lá cá»§a cây cói giấy: đó là những dải vải rá»™ng gần bốn pút dà i 18 pút. Những dải vải nà y được đánh số và kÃn những chữ.
- Bây giá» thì tôi lấy là m lạ má»™t Ä‘iá»u Dantès nói, là các buổi ban ngà y có đủ để là m cả khối công việc nà y không?.- Tôi có cả ban đêm. - Faria trả lá»i.
- Ban đêm! Váºy ông phải giống như mèo và có thể nhìn rõ trong đêm tối?
- Không. Nhưng tôi tự kiếm lấy ánh sáng.
- Là m thế nà o?
- Từ những miếng thịt mà ngưá»i ta mang tá»›i tôi lá»c lấy mỡ, là m cho nó chảy ra, tôi đã có má»™t thứ dầu đặc. Nà y, đây là cây nến cá»§a tôi.
Và tu sĩ đưa cho Dantès xem một thứ đèn xếp giống như những cái đèn dùng trong việc chiếu sáng công cộng.
Dantès đặt các đồ váºt anh Ä‘ang cầm lên bà n và cúi đầu, choáng ngợp vì tÃnh kiên trì và sức mạnh cá»§a bá»™ Óc nà y.
- Ông thông thái đến thế thì tháºt sung sướng ông ạ! Nhưng ông đã kể chuyện Ä‘á»i ông cho tôi nghe còn ông lại chưa biết chuyện cá»§a tôi.
- Cuá»™c Ä‘á»i anh ư chà ng trai? Nó còn quá ngắn ngá»§i để chứa được những sá»± kiện đôi chút quan trá»ng.
- Äá»i tôi ôm trá»n má»™t bất hạnh không cùng, Dantès nói, má»™t bất hạnh mà tôi không đáng có, và để khá»i báng bổ Chúa như tôi đôi lần đã là m, tôi muốn có thể đổ lá»—i cho con ngưá»i vá» ná»—i bất hạnh cá»§a tôi.
- Váºy là anh bảo rằng mình vô tá»™i trong việc ngưá»i ta khép tá»™i cho anh à ?
- Hoà n toà n vô tá»™i, xin thá» trên đầu hai ngưá»i yêu quý nhất cá»§a tôi, trên đầu cha tôi và Mer-cédes.
- Nà o, tu sÄ© vừa nói vừa Ä‘áºy chá»— cất giấu và dịch giưá»ng vá» chá»— cÅ©, anh hãy kể chuyện anh Ä‘i.
Dantès kể lại những gì anh gá»i là câu chuyện cá»§a mình, nó vá»n vẹn có má»™t chuyến Ä‘i ấn Äá»™, hai hay ba chuyến Ä‘i ở phương đông, cuối cùng anh kể đến chuyến vượt biển cuối cùng, đến cái chết cá»§a thuyá»n trưởng Leclère, đến cái gói mà anh giao cho đại thống chế, đến bức thư thống chế giao cho anh gá»i cho má»™t ông Noirtier nà o đấy; rồi đến chuyến cáºp bến Marseille, đến cuá»™c gặp mặt cha anh, đến mối tình vá»›i Mercédès, đến bữa tiệc Ä‘Ãnh hôn, đến việc anh bị bắt, đến việc thẩm vấn, đến việc anh bị tạm giam ở tòa án, cuối cùng là việc anh bị bá» tù ở pháo đà i If. Äến đó Dantès không biết gì hÆ¡n nữa, ngay cả vá» thá»i gian anh đã ngồi tù ở đây.
Câu chuyện kể xong, tu sĩ suy nghĩ rất kỹ.
- Nếu anh muốn tìm ra thá»§ phạm, trước hết hãy tìm ra kẻ nà o có thể được lợi khi anh bị buá»™c tá»™i. Ai có thể có lợi do việc anh bị mất tÃch?.- Chẳng có ai, lạy Chúa! Tôi chẳng là gì cả.
- Äừng có trả lá»i như váºy: anh sắp được là m thuyá»n trưởng tà u Pharaon và anh sắp cưới má»™t thiếu nữ xinh đẹp! Chúng ta hãy là m theo thứ tá»±: có ai đó có lợi trong việc anh không trở thà nh thuyá»n trưởng tà u Pharaon?
- Không, tôi được má»i ngưá»i trên tà u quý mến lắm. Nếu các thá»§y thá»§ có quyá»n bầu thuyá»n trưởng thì tôi chắc chắn rằng há» bầu cho tôi. Chỉ có má»™t ngưá»i có và i lý do để giáºn tôi: trước đây không lâu tôi có cãi cá» vá»›i hắn và tôi đã đòi quyết đấu nhưng hắn từ chối.
- Xem nà o, con ngưá»i ấy tên là gì?
- Danglars. Trên tà u anh ta là m kế toán.
- Nếu anh là m thuyá»n trưởng thì anh có giữ anh ta ở nguyên chức vụ cÅ© không?
- Không, nếu như sá»± việc tùy thuá»™c ở tôi vì tôi thấy đôi Ä‘iá»u không trung thá»±c trong sổ kế toán.
- ÄÆ°á»£c. Bây giá» nói đến việc có ai tham dá»± và o cuá»™c gặp cuối cùng cá»§a anh vá»›i thuyá»n trưởng Leclère.
- Không, chúng tôi chỉ có hai ngưá»i.
- Có kẻ nà o có thể nghe thấy cuộc trò chuyện nà y không?
- Có, vì cá»a mở, và tháºm chÃ... khoan đã...
vâng, vâng, chÃnh là Danglars đã Ä‘i qua đúng và o lúc ông thuyá»n trưởng Leclère đưa cho tôi cái gói gá»i cho đại thống chế.
- Tốt, tu sÄ© nói, chúng ta Ä‘i đúng đưá»ng rồi.
Anh có đưa ai đi theo lên bỠkhi anh ghé và o đảo Elbe?
- Không một ai.
- HỠđã giao cho anh một bức thư?
- Vâng, ông đại thống chế giao.
- Anh đã là m gì với cái thư ấy?
- Lên đến tà u là tôi cất cái thư trong và của tôi.
- Váºy có phải là lúc anh lên tà u Pharaon thì ai cÅ©ng trông thấy anh cầm má»™t bức thư?
- Vâng.
- Danglars cÅ©ng thấy như những ngưá»i khác à ?
- Danglars cÅ©ng như những ngưá»i khác.
Tu sĩ nhún vai.
- Tháºt rõ như ban ngà y, ông nói, anh phải có má»™t trái tim quá ngây thÆ¡ và quá tốt má»›i không Ä‘oán ra được sá»± việc ngay từ đầu... Ta sang phần thứ hai cá»§a bà i toán: có ai được lợi trong việc anh không cưới Mercédès?
- Có! Äó là Fernand, má»™t chà ng trai yêu cô ta.
- Anh có cho rằng hắn có khả năng viết đơn tố giác không?.- Không! Hắn thì có mà cho tôi má»™t nhát dao, thế thôi. Vả lại, hắn không biết gì vá» má»i chi tiết nêu trong đơn tố giác.
- Anh không kể những chi tiết ấy với ai chứ?
- Không kể với ai, ngay cả với vợ chưa cưới của tôi.
- Khoan đã... Danglars có quen Fernand không?
- Không... à có... Tôi nhá»› lại... chiá»u hôm trước lá»… Ä‘Ãnh hôn cá»§a tôi, tôi đã thấy há» ngồi uống chung vá»›i nhau dưới già n leo nhà lão Pam-phile, Danglars tá» ra thân thiện và hÆ¡i giá»…u cợt, Fernand thì mặt tái và bối rối. Há» còn có ngưá»i thứ ba cùng Ä‘i nữa, má»™t ngưá»i thợ may tên là Caderousse nhưng anh nà y đã say mèm. Khoan...
khoan đã... sao mà tôi lại không nhớ ra chuyện nà y nhỉ? Gần cái bà n hỠngồi uống rượu thấy có một lỠmực, có giấy và có bút. (Dantès đưa tay lên trán mình) ồ! Những kẻ bỉ ổi xấu xa! Những kẻ xấu xa bỉ ổi!
- Anh còn muốn biết Ä‘iá»u gì khác nữa không?
Tu sÄ© vừa cưá»i vừa nói. - Có, có, vì ông Ä‘i sâu và o má»i chuyện, vì ông nhìn rõ má»i việc, tôi muốn biết vì sao tôi chỉ bị thẩm vấn có má»™t lần, vì sao ngưá»i ta không cho tôi ra tòa và là m sao mà tôi lại bị kết tá»™i không cần bản án.
- á»’, Ä‘iá»u nà y thì gay hÆ¡n má»™t chút đây. Ai đã thẩm vấn anh?
- Ông phó biện lý.
- Cách hỠđối xỠvới anh thế nà o?
- Má»m má»ng hÆ¡n là khắc nghiệt.
- Anh đã kể với ông ta tất cả à ?
- Tất cả.
- Cung cách ông ta có đổi khác trong quá trình thẩm vấn không?
- Có má»™t lúc cung cách ông ta biến đổi Ä‘i, sau khi đã Ä‘á»c cái thư là m liên lụy đến tôi, ông ta có vẻ á»§ rÅ© vì ná»—i bất hạnh cá»§a tôi.
- Và anh có biết chắc rằng ông ta xót thương cho nỗi bất hạnh của anh không?
- Ãt ra ông ta cÅ©ng cho tôi bằng chứng rõ rà ng vá» thiện cảm cá»§a ông ta: ông ta đã đốt cái thư có thể là m liên lụy đến tôi. Vừa đốt ông ta vừa nói vá»›i tôi: "Anh xem đây, chỉ có má»—i má»™t bằng chứng nà y chống lại anh và tôi đã thá»§ tiêu nó." - Hà nh vi nà y lại quá cao thượng sao coi là tá»± nhiên được.
- Ông nghĩ thế à ?
- Tôi tin chắc là như váºy. Lá thư ấy gá»i cho ai?
- Gá»i cho ông Noirtier phố Coq-Héron số 13, ở Paris..- Noirtier? Tu sÄ© nhắc lại... Noirtier à ? Tôi có quen má»™t Noirtier trong triá»u cá»§a cá»±u nữ hoà ng étrurie, má»™t Noirtier thuá»™c phái Girondin thá»i cách mạng. Thế còn ông phó biện lý cá»§a anh tên là gì?
- De Villefort.
Tu sÄ© phá lên cưá»i.
- Cái ông Noirtier nà y, anh tháºt là má»™t anh mù tá»™i nghiệp, thế anh có biết cái ông Noirtier nà y là thế nà o không? Cái ông Noirtier ấy là cha đẻ cá»§a Villefort!
Nếu sấm sét có đánh xuống chân Dantès có đà o cho anh má»™t vá»±c thẳm mà đáy vá»±c dẫn và o địa ngục thì cÅ©ng chỉ gây cho anh má»™t tác động còn kém chá»›p nhoáng, kém bị Ä‘iện giáºt, kém choáng váng hÆ¡n những lá»i nói bất ngá» nà y. Anh đứng dáºy hai tay ôm lấy đầu như để giữ cho nó khá»i nổ tung ra.
- Cha hắn ư! Cha hắn ư! - Anh kêu lên.
- Phải, cha hắn đấy, hỠtên là Noirtier de Villefort. - Tu sĩ nói thêm.
Lúc ấy má»™t luồng ánh sáng như là n chá»›p xuyên ngang bá»™ Óc ngưá»i tù. Tất cả những gì trước đây nằm trong bóng tối thì lúc nà y được soi rá»i dưới ánh sáng rá»±c rỡ. Sá»± lần chần tránh né cá»§a Villefort trong cuá»™c thẩm vấn, bức thư bị thá»§ tiêu, lá»i thá» bị đòi há»i, cái giá»ng cá»§a ông quan tòa đáng lẽ là dá»a dẫm thì lại như nà i nỉ van xin, hiện rõ tất cả trong ký ức, anh thét lên má»™t tiếng, loạng choạng má»™t lúc như ngưá»i say rượu.
- Tôi thấy bực cho mình, tu sĩ Faria bảo, vì đã giúp anh tìm tòi và vì đã nói với anh tất cả.
- Vì sao váºy? Dantès há»i.
- Vì tôi đã để ngấm và o tim anh một tình cảm mà trước đây trong đó chưa hỠcó: đó là sự trả thù.
- Thôi nói chuyện khác đi. - Chà ng trai bảo.
Lão tù nhân là má»™t trong những ngưá»i mà câu chuyện cá»§a ông giống như cá»§a những ngưá»i từng Ä‘au khổ nhiá»u, bao gồm nhiá»u Ä‘iá»u giảng giải và hà m chứa má»™t mối quan tâm tha thiết không suy giảm, nhưng câu chuyện ấy không vị ká»· và con ngưá»i Ä‘au khổ ấy không khi nà o nói vá» ná»—i bất hạnh cá»§a mình. Dantès nghe từng lá»i cá»§a ông vá»›i lòng ngưỡng má»™.
- Ông phải dạy tôi đôi chút vá» những Ä‘iá»u ông biết, Dantès nói, dù việc nà y chỉ để ông khá»i buồn chán khi ở cùng tôi. Bây giá» tôi nghÄ© rằng ông hẳn ưa ná»—i quạnh hưu hÆ¡n là má»™t ngưá»i cùng cảnh ngá»™ không có há»c và không thú vị gì như tôi.
Tu sÄ© mỉm cưá»i..- Chao ôi! Con tôi, ông nói, khoa há»c cá»§a loà i ngưá»i hạn hẹp lắm và sau nà y ta dạy cho con toán, lý, sá» và ba hay bốn sinh ngữ mà ta nói được thì con sẽ biết tất cả những gì ta biết:
thế mà tất cả má»› khoa há»c ấy ta chỉ cần độ hai năm là rót được từ đầu óc ta sang óc con.
- Hai năm thôi ư? Dantès nói, ông tin rằng con có thể há»c tất cả các thứ ấy trong hai năm ư?
- Äể mà ứng dụng thì không, nhưng để nắm được các nguyên lý cá»§a chúng thì được: há»c chưa phải là thông hiểu; có những ngưá»i biết và những ngưá»i thông thái: trà nhá»› tạo nên loại ngưá»i thứ nhất còn triết lý tạo nên loại ngưá»i thứ hai.
- Thế, Dantès nói, trước hết ông dạy con cái gì nà o? Con muốn và o việc ngay, con khao khát khoa há»c.
- Dạy cho con tất cả! - Tu sÄ© trả lá»i.
Äúng thế, ngay chiá»u tối hôm ấy, hai ngưá»i tù vạch ra má»™t kế hoạch dạy và há»c để bắt đầu thá»±c hiện và o ngà y hôm sau. Dantès có má»™t trà nhá»› phi thưá»ng, má»™t khả năng quan niệm cá»±c kỳ dá»… dà ng: thiên hướng toán há»c trong đầu óc anh là m cho anh hiểu tất cả bằng phép tÃnh, còn chất thÆ¡ ở ngưá»i Ä‘i biển thì sá»a lại tất cả những gì có thể là quá váºt chất khi sá»± chứng minh quy vá» những con số khô khan hay rút vá» sá»± ngay ngắn cứng đỠcá»§a các đưá»ng thẳng; vả lại anh đã biết tiếng Italie và chút Ãt tiếng ả Ráºp mà anh há»c được trong các chuyến Ä‘i sang phương Äông. Vá»›i hai thứ tiếng nà y anh sá»›m hiểu được cÆ¡ chế cá»§a tất cả các thứ tiếng khác và sau sáu tháng anh bắt đầu nói được tiếng Tây Ban Nha, tiếng Anh và tiếng Äức. HÆ¡n má»™t năm trôi quạ Trong năm ấy tu sÄ© Faria liên tục dạy Dantès, lúc thì nói vá»›i anh bằng thứ tiếng nà y, lúc lại thứ tiếng kia, dạy anh há»c lịch sá» các dân tá»™c và các danh nhân.
Vả lại tu sÄ© là con ngưá»i lịch thiệp và là con ngưá»i cá»§a giá»›i thượng lưu, ông có má»™t vẻ uy nghi sầu muá»™n trong phong cách cá»§a mình mà Dantès nhỠở óc tiếp thu trá»i phú đã biết khai thác từ đó phong thái lịch sá»± thanh nhã mà anh thiếu cùng các cung cách quý tá»™c mà thông thưá»ng ngưá»i ta chỉ hấp thụ được do tiếp xúc vá»›i các tầng lá»›p thượng lưu hay do giao du vá»›i những con ngưá»i ưu việt. Má»™t hôm và o lúc Dantès Ä‘ang báºn dá»n dẹp hà nh lang thông hai xà lim, anh bá»—ng nghe tiếng tu sÄ© Faria ở bên phòng ông gá»i anh vá»›i má»™t giá»ng nguy khốn. Dantès vá»™i chạy vá» và thấy tu sÄ© đứng giữa phòng mặt tái xám, trán vã mồ hôi và bà n tay co quắp.
- Ôi! Lạy Chúa! Dantès kêu lên, có chuyện gì váºy, ông là m sao thế?.- Nhanh, nhanh lên! Tu sÄ© nói, nghe tôi đây.
Dantès ngước nhìn khuôn mặt tái mét của Faria, mắt ông nổi quầng xanh nhạt, môi ông trắng bệch, tóc ông xù lên; và do quá sợ hãi anh đã đánh rơi cái đục đang cầm ở tay xuống đất.
- Nhưng có chuyện gì váºy? - Edmond kêu lên.
- Tôi há»ng mất rồi! Tu sÄ© nói, hãy nghe tôi nói đây. Tôi sắp lâm và o má»™t căn bệnh khá»§ng khiếp, chết ngưá»i không chừng; sắp lên cÆ¡n đấy, tôi cảm thấy thế: tôi đã mắc phải bệnh nà y và o năm trước lúc tôi bị bắt giam. Vá»›i bệnh nà y chỉ có má»™t thứ thuốc, tôi sắp bảo anh đây: nâng chân giưá»ng tôi lên, cái chân giưá»ng ấy rá»—ng, anh tìm thấy trong đó má»™t lá» con chứa lưng lá» má»™t dung dịch mà u Ä‘á», cầm lấy nó...
- Äây nà y, bệnh lên cÆ¡n đấy, tu sÄ© nói tiếp, tay chân ông run láºp cáºp như vừa ra khá»i nước đá; tôi sắp rÆ¡i và o trạng thái cứng đỠgiữ nguyên tư thế, có thể tôi sẽ không cỠđộng được, sẽ chẳng há» rên rỉ, nhưng cÅ©ng có thể tôi bị sùi bá»t mép, ngưá»i tôi cứng lại, tôi sẽ kêu to; hãy gắng là m thế nà o để há» không nghe thấy tiếng tôi kêu, đó là điá»u quan trá»ng đấy. Khi anh thấy tôi không cỠđộng được, lạnh và chết thì chỉ có đúng lúc ấy, nghe cẩn tháºn nà y, anh cáºy răng tôi bằng con dao rồi rá» và o miệng tôi từ 8 đến 10 giá»t thuốc nước đó thì có thể là m tôi tỉnh lại.
- Có thế thôi ư? - Dantès đau đớn kêu lên.
- Cứu tôi với! Cứu tôi với! Tu sĩ kêu lên, tôi bi... tôi bi...
CÆ¡n bệnh kịch phát quá đột ngá»™t và khốc liệt đến ná»—i ngưá»i tù khốn khổ tháºm chà không thể nói trá»n cái tiếng chấm thốt ra; má»™t bóng mây lướt qua trán ông, nhanh và u ám như bão biển; cÆ¡n bệnh là m mắt ông trợn trừng, miệng ông méo xệch, má ông tÃm ngắt; ông giãy giụa, ông sùi bá»t mép, ông gầm lên; nhưng theo như ông đã dặn, Dantès lấy cái chăn để dáºp tiếng kêu cá»§a ông. Cứ thế kéo dà i đến hai tiếng đồng hồ.
Lúc nà y, còn trÆ¡ ỳ hÆ¡n cả má»™t khối lá»›n, còn xám và lạnh hÆ¡n đá cẩm thạch, còn rã rá»i hÆ¡n cả má»™t cây sáºy bị già y xéo dưới chân, ông ngã xuống hãy còn cứng ngưá»i lại trong má»™t cÆ¡n co giáºt cuối cùng và trở nên tÃm tái.
Edmond đợi cho cái chết giống như tháºt nà y chiếm lÄ©nh toà n thân và là m lạnh đến táºn tim ông; lúc ấy anh cầm con dao, lách lưỡi dao và o giữa hai hà m răng để tách hai hà m răng nghiến chặt má»™t cách vất vả khôn cùng rồi đếm từng giá»t, anh nhá» mưá»i giá»t thuốc mà u đỠvà o miệng ông và ngồi đợi.
Suốt má»™t tiếng đồng hồ ông già không hỠđộng Ä‘áºy. Dantès sợ rằng mình đã để quá muá»™n và anh nhìn ông, hai bà n tay sục và o mái tóc..Cuối cùng má»™t mà u phá»›t hồng hiện ra trên má ông, mắt ông mở trừng trừng và thất thần nay lại có được cái nhìn, má»™t hÆ¡i thở nhẹ thoát ra từ miệng ông và ông cá»±a mình.
- Thoát chết rồi! Thoát chết rồi! - Dantès kêu lên.
- Lần trước, Faria nói, cÆ¡n kịch phát kéo dà i ná»a giá», sau đó tôi thấy đói và gượng dáºy má»™t mình; hôm nay tôi không thể cá»±a quáºy được cả chân lẫn tay phải, đầu óc tôi bối rối chứng tá» có trà n máu trong não. Äến lần thứ ba nữa thì tôi sẽ bị liệt toà n thân hoặc là chết ngay láºp tức.
Äó là bệnh di truyá»n trong dòng há»; cha tôi chết trong cÆ¡n kịch phát thứ ba, ông tôi cÅ©ng thế.
Ngưá»i thầy thuốc đã chế cho tôi thứ thuốc nà y từng báo trước rằng tôi cÅ©ng chung số pháºn ấy.
- Ông thầy thuốc nói không đúng! Dantès kêu lên.
Dantès lắm lấy tay tu sÄ©, ông là m yên lòng anh bằng má»™t nụ cưá»i, rồi anh Ä‘i ra vá»›i sá»± ngoan ngoãn và kÃnh trá»ng mà anh đã dà nh cho ông bạn già .
Sáng hôm sau lúc Dantès trở lại căn phòng cá»§a ngưá»i bạn tù, anh thấy Faria ngồi, vẻ mặt Ä‘iá»m tÄ©nh.
Ông chìa ra cho Dantès một tỠgiấy, không nói gì.
- Cái gì thế ông? Anh há»i. Tôi chỉ thấy đó là má»™t tá» giấy cháy dở có viết những nét chữ gô tÃch bằng má»™t thứ má»±c lạ lùng.
- Anh bạn ạ, tá» giấy nà y, Faria nói, bây giá» tôi có thể bá»™c lá»™ trá»n vẹn vá»›i anh vì tôi đã thá» thách anh, tá» giấy nà y là kho báu cá»§a tôi mà kể từ hôm nay anh được hưởng má»™t ná»a.
Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Dantès. Cho đến táºn hôm nay anh vẫn tránh không nói đến chuyện kho báu nà y vá»›i ông già Faria, nó là nguồn gốc cá»§a lá»i buá»™c tá»™i ông mắc bệnh Ä‘iên vốn đè nặng lên ông tu sÄ© đáng thương; vá»›i tÃnh tế nhị do bản năng, Edmond muốn không đụng chạm tá»›i sợi dây dá»… rung động Ä‘au lòng nà y; còn vá» phÃa ông, tu sÄ© Faria giữ kÃn tiếng. Anh đã coi sá»± im lặng cá»§a ông già như việc trở vá» vá»›i lý trÃ; thế mà hôm nay, và i lá»i Ãt á»i nà y ông buá»™t miệng thốt ra sau má»™t cÆ¡n bệnh kịch phát nặng như váºy dưá»ng như báo hiệu sá»± tái phát nghiêm trá»ng cá»§a chứng mất trÃ.
- Kho báu của ông ư? - Dantès ấp úng.
- Ừ, Faria mỉm cưá»i nói; hãy yên tâm, ta không Ä‘iên đâu. Kho báu nà y có tháºt, Dantès ạ,.và nếu như số pháºn không cho ta được sở hữu nó thì anh sẽ sở hữu nó, chÃnh anh đấy: chưa ai muốn nghe ta mà cÅ©ng chẳng có ai tin ta vì há» cho rằng ta Ä‘iên; nhưng anh là ngưá»i ắt phải biết rằng ta không Ä‘iên, hãy nghe ta và anh sẽ tin ta sau nà y nếu anh muốn. Hãy Ä‘á»c tá» giấy nà y.
Edmond cầm lấy tá» giấy cháy mất má»™t ná»a chắc hẳn là trong má»™t tai nạn nà o đó và anh Ä‘á»c:
"Kho báu nà y có thể đáng giá tới hai...
êquy La Mã trong góc xa nh...
cá»§a cá»a hang thứ hai...
Tuyên bố thuá»™c quyá»n sở hữu toà n bô...
Kế.
25 tháng tư năm 149" - Tốt lắm! - Tu sÄ© Faria nói khi chà ng trai đã Ä‘á»c hết.
- Nhưng mà , Dantès trả lá»i, tôi chỉ thấy ở đó những dòng chữ cụt, những từ không có phần cuối, những chữ Ä‘á»u bị đứt Ä‘oạn vì lá»a cháy nên thà nh ra không Ä‘á»c được.
- Äó là đối vá»›i anh, anh bạn ạ, anh má»›i Ä‘á»c lần đầu, nhưng không phải đối vá»›i tôi là ngưá»i đã Ä‘á»c nó đến ốm ngưá»i trong suốt bao nhiêu đêm trưá»ng, là ngưá»i đã khôi phục lại từng câu, đã bổ xung rõ từng ý tưởng.
- Và ông tin rằng ông đã tìm ra cái nghĩa còn dang dở?
- Tôi dám chắc như váºy, anh sẽ tá»± mình xét Ä‘oán lấy, nhưng trước hết hãy nghe lịch sá» tá» giấy nà y. Anh biết rằng, tu sÄ© nói, tôi là thư ký, ngưá»i thân như trong nhà , ngưá»i bạn cá»§a hồng y giáo chá»§ Spada, vị vương công cuối cùng mang há» nà y. Tôi hà m Æ¡n ông lãnh chúa đáng kÃnh nà y vá» tất cả những gì tôi đã nếm trải gá»i là hạnh phúc trên Ä‘á»i nà y. Ông không già u cho dù là cá»§a cải cá»§a gia đình ông được diá»…n đạt thà nh tục ngữ và tôi thưá»ng nghe ngưá»i ta nói "Già u có như má»™t ngưá»i mang há» Spada". Lâu đà i cá»§a ông ta là thiên đưá»ng cá»§a tôi. Tôi dạy các cháu ông há»c, hỠđã chết cả, và khi ông còn lại cô độc trên Ä‘á»i, tôi Ä‘á»u đáp lại những gì ông đã là m cho tôi trong suốt mưá»i năm trá»i bằng sá»± táºn tụy tuyệt đối trước những ý muốn cá»§a ông. Rồi ông chá»§ tôi mất. Ông để lại cho tôi các giấy tá» cá»§a dòng há», thư viện cá»§a ông gồm năm ngà n cuốn, và má»™t cuốn kinh nháºt tụng cùng má»™t vạn đồng ê quy La Mã bằng tiá»n mặt.
Và o năm 1807, má»™t tháng trước khi tôi bị bắt và mưá»i lăm ngà y sau cái chết cá»§a bá tước Spada, ngà y 25 tháng mưá»i hai, cái ngà y đáng nhá»› ấy còn mãi trong ký ức cá»§a tôi, tôi Ä‘á»c đến.lần thứ má»™t ngà n các giấy tỠấy vì lâu đà i từ đó vá» sau thuá»™c sở hữu cá»§a má»™t ngưá»i lạ, tôi sắp rá»i Lamã để dá»n vỠở Florencẹ Äắm chìm và o cuá»™c nghiên cứu, và o khoảng sáu giá» chiá»u tôi thấy mình ở trong bóng tối dà y đặc nhất. Tôi kéo chuông để ngưá»i ta Ä‘em đèn lại cho tôi nhưng chẳng có ai đến. Thế là tôi dùng má»™t tay cầm cây nến đã chuẩn bị sẵn và tay kia lần tìm má»™t tá» giấy, tÃnh chuyện châm và o tý lá»a còn sót lại trên lò sưởi. Tôi lấy trong cuốn kinh nháºt tụng quý giá đặt trên bà n cạnh tôi má»™t tá» giấy ố và ng phÃa trên có vẻ như dùng là m cái đánh dấu trang mà trải qua bao thế ká»· vẫn được để nguyên chá»— cÅ© do lòng tôn kÃnh cá»§a những ngưá»i thừa kế. Tôi mò mẫm xoắn tá» giấy vô Ãch ấy rồi chìa và o ngá»n lá»a Ä‘ang lụi dần để châm lá»a.
Nhưng, dưới ngón tay tôi, như có ma thuáºt, trong khi lá»a bốc lên, tôi nhìn rõ những chữ mà u và ng nhạt nổi lên ná»n giấy trắng và xuất hiện trên tá» giấy; lúc đó tôi hoảng sợ quá: tôi nắm chặt lấy tá» giấy trong tay để dáºp lá»a, tôi châm trá»±c tiếp ngá»n nến và o lò sưởi, tôi gỡ cái thư bị vò nhà u ấy ra vá»›i ná»—i xúc động khó tả và tôi nháºn ra rằng má»™t thứ má»±c huyá»n diệu và bà máºt đã là m cho các nét chữ chỉ hiện ra khi gặp sức nóng gay gắt. HÆ¡n má»™t phần ba tá» giấy đã bị lá»a đốt cháy: đó là tá» giấy mà anh đã Ä‘á»c.
Bây giá», tu sÄ© nói tiếp, anh hãy Ä‘á»c má»™t tá» giấy khác. Và ông chìa cho Dantès má»™t tá» giấy thứ hai có phần kia cá»§a các dòng chữ.
Dantès vâng lá»i. Hai mẩu giấy ráp và o nhau cho thấy toà n bá»™ bức thư như sau:
"Ngà y hôm nay 25 tháng tư năm 1497 đủ..ợc Äức Giáo hoà ng Alexandre VI má»i ăn tối và sợ rằng ngà i muốn nháºn thừa kế tà i sản cá»§a tôi và dà ... nh cho tôi số pháºn cá»§a các giáo chá»§ hồng y Crapara và Bentivoglio, bị đầu độc chết... tôi tuyên bố vá»›i cháu tôi là Guido Spada, ngưá»i thừa kế toà n bá»™ tà i sản cá»§a tôi, rằng tôi đã ch... Ôn ở má»™t nÆ¡i mà cháu tôi đã biết vì đã cùng tôi đến đó, nghÄ©a là tr... Ong các hang cá»§a hòn đảo nhá» Monte Cristo, toà n bá»™ những gì mà tôi s... Ở hữu gồm và ng thoi, tiá»n và ng, ngá»c, kim cương, đồ trang sức; mà chỉ má»™t mình... tôi biết sá»± tồn tại cá»§a kho báu nà y, có thể lên tá»›i gần hai tri... ệu đồng êquy Lamã và rằng ngưá»i thừa kế sẽ tìm thấy khi nâng hòn đá thứ hai mươi kể từ vùng nhỠở phÃa đông theo đưá»ng thẳng. Hai cá»... a và o đã được mở trong hang nà y: kho báu được đặt trong góc xa... nhất cá»§a hang thứ hai, kho báu đó tôi di tặng và truyá»n lại cho cháu tôi.có to... à n quyá»n sở hữu, như là cho ngưá»i thừa kế duy nhất cá»§a tôi.
25 tháng tư năm 1498 CES... AR + SPADA - Nà y! Cuối cùng anh hiểu rồi chứ? Faria nói.
- Äây là tuyên bố cá»§a giáo chá»§ hồng y Spada và bản di chúc cá»§a ông mà ngưá»i ta hiện nay vẫn tìm kiếm phải không? - Edmond nói vá»›i vẻ còn nghi hoặc.
- Bây giá», tu sÄ© Faria nói tiếp và nhìn Dantès vá»›i ánh mắt gần như cá»§a ngưá»i cha, bây giá», anh bạn ạ, con đã biết chuyện nà y như ta: nếu có lúc nà o đó ta vượt ngục cùng nhau thì ná»a kho báu là cá»§a con, và nếu ta chết ở đây còn con má»™t mình trốn thoát thì con được sở hữu toà n bá»™.
- Và ông nói rằng kho báu nà y chứa...
- Hai triệu ê quy Lamã, gần bằng mưá»i ba triệu đồng tiá»n cá»§a chúng tạ Edmond ngỡ Ä‘ang nằm mÆ¡: anh cháºp chá»n giữa hoà i nghi và vui mừng. Tu sÄ© không biết đảo Monte Cristo, nhưng Dantès thì biết rõ: anh thưá»ng Ä‘i ngang qua phÃa trước đảo nà y, nó nằm giữa đảo Corse và đảo Elbe, tháºm chà đã có lần anh ghé và o đó. Äảo nà y hoà n toà n hoang vắng; đó là má»™t núi đá gần như hình nón, có vẻ như đã bị đẩy lên mặt biển do má»™t và i biến động cá»§a núi lá»a dưới đáy biển sâu.
Dantès vẽ sơ đồ đảo cho tu sĩ Faria và Faria chỉ dẫn cho Dantès các cách để tìm kho báu.
Như váºy, đối vá»›i hai con ngưá»i bất hạnh, thì những ngà y tiếp theo, nếu không phải là những ngà y sung sướng thì Ãt ra cÅ©ng là những ngà y trôi qua khá nhanh. Tu sÄ© Faria, ngưá»i trong bao nhiêu năm dà i vẫn giữ im lặng vá» kho báu nay lại luôn miệng nói vá» nó má»—i khi có dịp. Như ông đã tiên Ä‘oán, ông bị liệt tay phải và chân trái, và gần như mất hết hy vá»ng được tá»± mình hưởng kho báu ấy, nhưng ông vẫn ao ước chà ng trai cá»§a ông được phóng thÃch hay vượt ngục thà nh công và anh hưởng kho báu thay cho ông.
Tà i sản của tarta12a
Last edited by phongvan; 15-09-2008 at 06:41 PM .
19-03-2008, 11:04 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 7
Vượt ngục
Má»™t đêm, Edmond chợt thức giấc, như nghe thấy có ngưá»i gá»i mình. Anh mở mắt và cố nhìn xuyên qua bóng đêm dà y đặc.
Tên anh hay đúng hÆ¡n là má»™t tiếng nói rên rỉ cố phát ra tên anh, vá»ng đến tai anh. Tiếng rên rỉ vá»ng ra từ hầm kÃn cá»§a ngưá»i bạn tù cá»§a anh.
- Trá»i Æ¡i! Dantès thì thà o; có phải là ... ?
Và anh dịch cái giưá»ng, lôi hòn đá ra, lao mình và o hà nh lang ngầm sang đến đầu kia bên đối diện; tấm đá Ä‘áºy cá»a hang đã được nâng lên rồi. Trong ánh sáng cá»§a má»™t ngá»n đèn dị hình và cháºp chá»n, Edmond nhìn thấy ông già mặt tái xanh còn Ä‘ang đứng và bám riết lấy cá»™t giưá»ng.
Nét mặt ông bị xáo động bởi những triệu chứng khủng khiếp mà anh đã từng biết.
- Nà y anh bạn, Faria nói một cách cam chịu, con hiểu rồi phải không? Và ta chẳng còn gì phải nói cho con biết nữa!
Edmond báºt lên má»™t tiếng kêu Ä‘au đớn.
- Ồ! Anh nói, con đã cứu ông một lần mà , con sẽ cứu được ông lần thứ hai!
Và anh nâng chân giưá»ng lên, rút cái lỠỞ đấy ra, vẫn còn đầy đến má»™t phần ba chất lá»ng mà u Ä‘á». Anh nói:
- Ông nghe đây, vẫn còn thứ thuốc nước cứu mạng đây mà . Nhanh lên, ông nói cho con biết nhanh lên xem lần nà y con phải là m những gì, có chỉ dẫn gì mới không? Nói đi ông bạn, con nghe đây.
- Anh cứ là m như lần trước chỉ có Ä‘iá»u đừng đợi lâu đến thế. Và o lúc nà y má»i động lá»±c cá»§a cuá»™c sống Ä‘á»u đã yếu quá rồi và cái chết, ông vừa nói tiếp vừa chỉ và o tay chân bị liệt cá»§a mình, chỉ còn phải là m má»™t ná»a công việc cá»§a nó nữa mà thôi. Nếu sau khi đổ cho ta mưá»i hai giá»t thay cho mưá»i giá»t như má»i khi và o miệng mà anh không thấy ta tỉnh lại thì anh đổ nốt chá»— còn lại và o miệng ta.
Edmond đỡ ông già trong tay và đặt nằm lên giưá»ng.
- Bây giá», bạn Æ¡i, Faria nói, Ä‘iá»u an á»§i duy nhất cho cuá»™c Ä‘á»i khốn khổ cá»§a ta là anh mà .trá»i ban cho ta đấy, và o lúc ta phải rá»i xa anh vÄ©nh viá»…n, ta cầu chúc cho anh hạnh phúc trá»n vẹn, cho anh tất cả sá»± già u có mà anh đáng được hưởng: con trai cá»§a ta Æ¡i, ta cầu phúc cho con!
Má»™t cÆ¡n rung giáºt mãnh liệt ngắt lá»i ông già ; Dantès ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt ông đỠngầu: ngưá»i ta nói đó là là n sóng máu từ ngá»±c dâng lên trán.
CÆ¡n kịch phát tháºt khá»§ng khiếp: chân tay ông vặn vẹo, mi mắt phồng lên, bá»t mép đầy máu, thân hình bất động, đó là những gì còn lại trên chiếc giưá»ng bệnh đầy Ä‘au đớn thế chá»— cho con ngưá»i thông minh vừa nằm đây lúc nãy.
Khi Dantès thấy đến lúc cần cho uống thứ thuốc cứu mạng, anh cầm lấy con dao, cáºy răng nhưng không thấy bị cản lại mạnh nhiá»u như trước, anh nhá» thuốc, đếm từng giá»t cho đến mưá»i hai giá»t rồi đợi.
Anh đợi mưá»i phút, mưá»i lăm phút, ná»a giá», không có gì nhúc nhÃch. Run rẩy, tóc cứng lại, trán đẫm mồ hôi lạnh, anh đếm từng giây bằng nhịp Ä‘áºp cá»§a trái tim mình.
Lúc nà y anh nghÄ© đã đến lúc phải thá» dùng phép cuối cùng: anh ghé cái lá» thá»§y tinh và o đôi môi tÃm ngắt cá»§a Faria và không cần phải cáºy mà hai hà m răng đã mở sẵn, anh trút tất cả chá»— thuốc còn lại và o miệng ông.
Thuốc đã gây nên má»™t hiệu ứng Ä‘iện, má»™t cÆ¡n rung lay mạnh chân tay ông già , mắt ông lại mở ra nhìn tháºt đáng sợ. Miệng ông phát ra má»™t tiếng thở dà i giống như tiếng kêu rồi toà n thân rung giáºt ấy dần dần trở lại bất động như trước.
Ná»a giá», má»™t giá», má»™t giá» rưỡi trôi quạ Suốt má»™t giá» rưỡi đồng hồ khắc khoải lo âu ấy EÄ‘mond cúi trên ông bạn già , tay anh đặt lên trái tim ông, cảm thấy cÆ¡ thể nà y cứ lạnh Ä‘i dần và nhịp Ä‘áºp trái tim nà y Ä‘ang tắt dần.
Cuối cùng không có gì là còn sống; nhịp run rẩy yếu ớt cuối cùng của trái tim ngừng hẳn, gương mặt tu sĩ trở nên nhợt nhạt, mắt còn mở nhưng cái nhìn mỠđục đi.
Khi ngà y lại rạng, Dantès hiểu rằng anh chỉ có má»™t mình vá»›i má»™t tá» thị Anh tắt đèn giấu nó Ä‘i cẩn tháºn rồi Ä‘i ra, hết sức khéo léo đặt tấm đá Ä‘áºy cá»a hang trên đầu anh lại. Vả chăng, vừa kịp lúc, ngưá»i gác ngục sắp đến.
Lần nà y hắn đến chá»— Dantès trước, khi ra khá»i hầm kÃn cá»§a anh, hắn Ä‘i sang hầm cá»§a tu sÄ© Faria mang theo đồ trải giưá»ng và thức ăn sáng.
Lúc nà y Dantès lâm và o má»™t trạng thái nóng ruá»™t bồn chồn khó tả, muốn biết ngay Ä‘iá»u gì sắp xảy ra trong hầm kÃn cá»§a ngưá»i bạn đáng thương cá»§a mình; anh và o đưá»ng hầm và kịp nghẹthấy tiếng kêu cá»§a ngưá»i mang chìa khóa yêu cầu giúp đỡ.
Edmond nghe thấy tiếng động cá»§a cái giưá»ng khi ngưá»i ta lay gá»i tá» thi, anh nghe tiếng viên quản ngục ra lệnh Ä‘i tìm thầy thuốc.
Ngưá»i thà y thuốc phân tÃch chứng bệnh mà ngưá»i tù đã không chống chá»i nổi và tuyên bố rằng ông ta đã chết.
Còn nghe thấy cả tiếng chân những ngưá»i đến và đi; má»™t lát sau tiếng vải sá»™t soạt lá»t và o tai Dantès, chiếc giưá»ng rÃt lên trên những chiếc lò so, má»™t bước Ä‘i nặng ná» như cá»§a má»™t ngưá»i mang váºt nặng giẫm lên tấm đá Ä‘áºy cá»a hang, rồi cái giưá»ng lại rÃt lên dưới sức nặng vừa bị đặt lên.
Tiếng quản ngục nói:
- Các anh khóa cá»a hầm kÃn lại như ông ta còn sống và sẽ Ä‘em xác Ä‘i và o mưá»i hoặc mưá»i má»™t giá».
Thế rồi tiếng các bước chân xa dần, tiếng nói nhá» dần, lại nghe tiếng cá»a sáºp và o rồi cái ảm đạm ngá»± trị tất cả.
Lúc đó Dantès lấy đầu từ từ đội tấm Ä‘áºy cá»a hang lên và đưa đôi mắt dò xét nhìn khắp căn phòng.
Căn phòng trống rỗng.
Trên giưá»ng thấy có má»™t túi vải thô, bên dưới những nếp vải thấy lá» má» in hình má»™t vóc dáng dà i và cứng: đó là tấm vải liệm tu sÄ© Faria.
Thế là tất cả đã kết thúc. Faria ngưá»i bạn tù nhân háºu hữu Ãch mà anh đã quen thuá»™c má»™t cách mãnh liệt biết bao nay chỉ còn trong ký ức cá»§a anh. Thế là anh ngồi lên đầu giưá»ng, cái giưá»ng ghê gá»›m ấy, và buông mình đắm chìm và o má»™t ná»—i buồn mênh mông.
Äá»™t nhiên anh đứng dáºy, đặt tay lên trán như ngưá»i bị chóng mặt, Ä‘i hai ba vòng trong phòng rồi trở lại đứng trước giưá»ng...
- á»’! ồ! Anh thì thà o, ai Ä‘em lại cho mình ý tưởng ấy? Có phải ngưá»i không? Lạy chúa tôi!
Vì chỉ có ngưá»i chết má»›i tá»± do ra khá»i nÆ¡i nà y, ta phải thay chá»— cho ngưá»i chết.
Và không phà thì giỠđể xem xét lại quyết định ấy, anh cúi xuống cái túi gá»›m ghiếc ấy, mở nó ra bằng con dao do Faria tá»± tạo, lôi thi hà i ông ra khá»i t úi, đưa vá» phòng anh, đặt lên giưá»ng rồi phá»§ chăn kÃn, quay đầu và o tưá»ng để ngưá»i gác ngục khi mang bữa tối đến tưởng rằng anh nằm ngá»§ như thưá»ng lệ, rồi trở và o đưá»ng hầm, kéo cái giưá»ng và o sát tưá»ng, và o căn phòng bên kia, lấy kim chỉ trong tá»§, chui và o túi vải thô đã rạch ra lúc nãy, nằm và o vị trà cá»§a xác chết và khâu kÃn lại bằng đưá»ng khâu từ bên trong.
Dantès suy tÃnh tháºt nhanh chóng: nếu như bá»n hỠđưa anh đến nghÄ©a địa và đặt anh xuống huyệt thì anh cứ để mặc cho đất lấp lên, rồi vìlà vỠđêm chá» lúc những ngưá»i đà o huyệt vừa quay lưng Ä‘i thì anh sẽ mở lối chui qua lá»›p đất má»m và chạy trốn: anh hy vá»ng là sức nặng sẽ không quá lá»›n để anh có thể thoát ra được. Nếu anh lầm, ngược lại đất quá nặng là m anh chết ngạt thì cà ng hay! Tất cả sẽ kết thúc!
Nhiá»u giá» trôi qua không thấy có má»™t động tÄ©nh nà o trong lâu đà i. Cuối cùng đến giá» quản ngục đã định tiếng bước chân nghe dá»™i lên ở cầu thang. Edmond hiểu ra rằng đã đến lúc; anh lấy hết can đảm, cố nén hÆ¡i thở cá»§a mình.
Há» dừng lại ở cá»a, có tiếng chân hai ngưá»i.
Cá»a mở, má»™t là n ánh sáng má» rá»i và o mắt Dantès. Qua lá»›p vải thô bá»c ngưá»i anh, thấy có hai bóng đến gần giưá»ng. Má»™t bóng thứ ba ở cá»a, tay cầm đèn lồng. Hai ngưá»i đến gần giưá»ng, má»—i ngưá»i nắm lấy má»™t đầu túi vải.
- Xem ra má»™t ông già gầy nhom mà vẫn còn nặng gá»›m! - Má»™t trong hai ngưá»i nói trong khi nắm đầu bá»c nâng túi lên.
Há» khiêng ngưá»i giả chết từ giưá»ng sang cáng. Edmond phải cứng ngưá»i lại để đóng trá»n vai trò cá»§a ngưá»i quá cố. HỠđặt anh lên cáng; và đám ma có ngưá»i cầm đèn lồng Ä‘i trước, lên cầu thang.
Bá»—ng nhiên anh thấy bị chìm ngáºp trong không khà lạnh buốt cá»§a ban đêm. Dantès nháºn ra là n gió thổi dá»c sông Rhône quen thuá»™c. Äó là má»™t cảm giác đột ngá»™t đầy ắp những vui sướng và lo âu lẫn lá»™n.
Những ngưá»i khiêng cáng Ä‘i độ hai mươi bước thì dừng lại và đặt cáng xuống đất.
Má»™t ngưá»i khiêng Ä‘i ra xa và Dantès nghe thấy tiếng già y cá»§a hắn vang trên các tấm đá.
- Soi đèn cho tao, đồ súc sinh, tiếng ngưá»i vừa Ä‘i ra xa nói, không thì tao chẳng bao giá» tìm thấy váºt tao muốn tìm.
Má»™t lát sau hắn đến gần Edmond, anh nghe thấy hắn đặt cạnh anh má»™t váºt nặng có tiếng vang; cùng lúc thấy có sợi dây quấn quanh chân anh, siết chặt là m anh Ä‘au.
- Nà y thắt nút rồi chứ? Ngưá»i phu huyệt nãy giỠđứng yên há»i. Váºy thì lên đưá»ng.
Và cái cáng được khiêng lên, Ä‘i độ năm mươi bước nữa rồi há» dừng lại để mở má»™t cánh cá»a, sau đó lại Ä‘i tiếp.
- Thá»i tiết xấu quá, đêm nay mà đi biển sẽ chẳng tốt đẹp gì.
HỠcòn đi bốn năm bước nữa, cứ lên cao mãi rồi Dantès cảm thấy hỠtúm lấy anh bằng đầu và chân rồi đung đưa anh.
- Má»™t, hai, ba nà y!.Cùng lúc ấy anh cảm thấy bị quăng ra, quả tháºt là quăng và o má»™t khoảng trống khổng lồ, vút qua không trung như má»™t con chim bị thương, rồi rÆ¡i, rÆ¡i mãi vá»›i ná»—i kinh hoà ng là m lạnh cứng tim anh. Dù bị má»™t váºt gì nặng lôi anh bay xuống nhanh nhưng anh vẫn cảm thấy thá»i gian rÆ¡i như suốt cả má»™t thế ká»·.
Cuối cùng, vá»›i má»™t tiếng động kinh khá»§ng, anh rÆ¡i và o là n nước giá băng như má»™t mÅ©i tên là m anh báºt lên má»™t tiếng kêu nhưng nó lại bị dáºp tắt ngay vì anh đã chìm nghỉm.
Dantès đã bị ném xuống biển, một hòn lê nặng ba mươi sáu cân buộc và o chân kéo anh xuống đáy.
Biển là nghĩa địa của pháo đà i If.
Dantès choáng váng, gần ngạt thở, tuy thế nhanh trà kịp nÃn thở và bà n tay phải cá»§a anh như chúng tôi đã nói là anh chuẩn bị sẵn sà ng chá» má»i khả năng, đã cầm con dao mở sẵn, anh vá»™i rạch cái túi, đưa cánh tay ra ngoà i rồi đến cái đầu. Nhưng lúc đó anh vẫn cảm thấy bị lôi Ä‘i mặc dầu đã tìm cách nâng hòn lê lên. Anh bèn cong ngưá»i xuống tìm sợi dây trói chân và bằng má»™t cố gắng tá»™t độ, anh cắt được nó đúng lúc anh ngạt thở; thế rồi đạp chân má»™t cái tháºt mạnh, anh ngoi lên được mặt biển trong khi hòn lê kéo cái túi vải thô suýt nữa thà nh áo liệm cho anh xuống những tầm sâu xa lạ cá»§a biển.
Dantès chỉ đủ thá»i gian để thở và anh lại lặn xuống nước má»™t lần nữa; vì việc tránh có ai nhìn thấy là điá»u anh phải đỠphòng đầu tiên.
Khi anh lại ngoi lên thì anh đã ở cách chỗ anh rơi xuống đến năm mươi bước.
Dantès lại lặn xuống lần nữa, rẽ nước lặn một hơi khá dà i bằng những thao tác quen thuộc với anh từ trước và khi anh trở lên mặt biển thì thấy chiếc đèn lồng ở đảo If đã mất tăm.
Anh phải định hướng: trong tất cả các đảo quanh đảo If thì hòn đảo an toà n nhất là đảo Tiboulen cách cái nhà tù ác hại ấy một dặm.
Suốt má»™t giỠđồng hồ liá»n, phấn khÃch bởi cảm giác tá»± do xâm chiếm toà n bá»™ con ngưá»i anh, Dantès tiếp tục rẽ sóng theo hướng đã chá»n.
Anh tá»± nhá»§:
- Nà o, thế là mình đã bÆ¡i suốt má»™t giá» liá»n, bây giá» ta chẳng còn cách Tiboulen bao xa nữa.
Bỗng nhiên anh thấy chân chạm đất; độ hai mươi bước trước mặt anh sừng sững một khối đá hình thù kỳ dị: đó là đảo Tiboulen.
Dantès đứng lên, bước lên phÃa trước và i bước và vừa tạ Æ n Chúa vừa nằm xoà i ra trên những mÅ©i nhá»n cá»§a đá hoa cương mà giỠđây đối vá»›i anh dưá»ng như êm ái như chưa bao giá» anh từng thấy trên những chiếc giưá»ng êm ấm nhất.
Thế rồi mặc cho gió, mặc cho mưa đã bắt đầu rÆ¡i nặng hạt, rã rá»i vì quá mệt, anh ngá»§ thiếp Ä‘i má»™t giấc ngon là nh.
Sau má»™t giá» Edmond thức dáºy bởi má»™t tiếng sấm ầm ầm rất to: bão đã nổi; thỉnh thoảng má»™t tia chá»›p trên trá»i rá»i sáng những lá»›p sóng và những đám mây cuồn cuá»™n trôi lá»›p ná» tiến lên trước lá»›p kia như những là n sóng cá»§a má»™t cõi há»—n mang vô bá».
Vừa khi anh đứng dáºy, má»™t ánh chá»›p như mở mà n trá»i ra, soi sáng không gian; nhỠánh sáng cá»§a tia chá»›p nà y anh thấy xuất hiện cách chá»— anh độ má»™t phần tư dặm có cái gì như má»™t bóng ma lướt từ ngá»n sóng xuống vá»±c thẳm, má»™t chiếc tà u đánh cá nhá» nhoi bị cÆ¡n giông tố và là n sóng hung dữ cuốn Ä‘i.
Rồi nhá» má»™t tia chá»›p khác lóe lên, chà ng trai nhìn thấy bốn ngưá»i Ä‘ang bám riết lấy cá»™t buồm và các dây néo cá»™t; má»™t ngưá»i thứ năm bám lấy cái cần cá»§a bánh lái đã vỡ.
Cùng lúc ấy anh lại nghe thấy tiếng răng rắc đáng sợ, những tiếng kêu la cá»§a ngưá»i sắp chết vang đến táºn chá»— anh. Uốn cong ngưá»i như con nhãn ngá»§ trên tảng đá cá»§a mình, từ đó anh nhìn xuống vá»±c thẳm, má»™t là n chá»›p nữa cho anh thấy chiếc tà u nhỠđã tan tà nh và giữa các mảnh vỡ, những đầu ngưá»i nhấp nhô, những bá»™ mặt tuyệt vá»ng, những cánh tay giÆ¡ lên trá»i chá»›i vá»›i.
Rồi tất cả chìm và o trong đêm đen, cảnh khủng khiếp ấy diễn ra trong ánh chớp rồi tắt.
Gió yếu dần. Ngà y đã rạng. Có thể đã là năm giỠsáng, biển tiếp tục lặng dần.
Edmond tá»± nhá»§:
- Sau hai hay ba giá» nữa sẽ có báo động ở pháo đà i If. Ngay lúc ấy những chiếc xuồng đầy lÃnh có vÅ© trang sẽ vây dồn tạ Äại bác sẽ bắn báo tin cho cả vùng bá» biển rằng không được cưu mang con ngưá»i trần truồng, đói khát mà há» sẽ gặp. Ta đói, ta khát, ta phải vứt bá» cả con dao cứu mạng gây vướng vÃu khi ta bÆ¡i, ta phải phó mình cho ngưá»i nông dân đầu tiên bắt gặp, ná»™p ta cho cảnh sát để lÄ©nh hai mươi frăng tiá»n thưởng, ta chẳng còn sức lá»±c lẫn ý tưởng và quyết tâm. Ôi lạy Chúa! Lạy Chúa tôi! Hãy giúp con.
Và o lúc mà Edmond nói ra lá»i nguyện cầu khát khao cháy bá»ng ấy thì anh thấy ở mÅ©i đất cá»§a đảo Pomègue có má»™t con tà u nhá» và chỉ có mắt má»™t thá»§y thá»§ má»›i nháºn ra được là thuyá»n buôn đặc chá»§ng cá»§a vịnh Gênes trên đưá»ng chân trá»i còn tranh tối tranh sáng cá»§a biển. Con.thuyá»n nà y đến từ cảng Marseille và đang Ä‘i giữa biển cả mênh mông.
- á»’! Edmond kêu lên, chỉ sau ná»a giá» nữa ta sẽ cáºp mạn chiếc tà u nà y, nếu không sợ bị vặn há»i, bị coi là má»™t kẻ chạy trốn và bị giải vá» Marseille! Là m gì bây giá»? Nói gì? Bịa ra chuyện gì? Bá»n nà y toà n là bá»n buôn láºu, bá»n đầu trá»™m Ä‘uôi cướp. Chúng mượn cá»› buôn bán vùng ven biển để cướp bóc vét sạch bá» biển, chúng sẽ thÃch bán ta Ä‘i hÆ¡n là là m má»™t nghÄ©a cá» không sinh lợi.
Và trong khi nói thế Dantès đưa mắt nhìn vá» phÃa con tà u nhá» bị vỡ và bá»—ng giáºt mình.
Anh thấy có chiếc mÅ© thá»§y thá»§ bị vướng và o chân má»™t hòn đá, hẳn là cá»§a má»™t trong những thá»§y thá»§ gặp nạn, và sát gần đó báºp bá»nh trôi những mảnh vụn cá»§a chiếc tà u.
Trong giây lát anh đã có quyết định; anh nhảy xuống biển, bÆ¡i lại chá»— chiếc mÅ©, đội nó lên đầu, vá»›i lấy má»™t cái rầm cá»§a con tà u vỡ rồi bÆ¡i vá» phÃa chiếc tà u buôn.
Anh thì thà o:
- Bây giỠthì ta thoát rồi!
Má»™t lát sau anh nhìn thấy rõ chiếc thuyá»n buôn thế rồi anh lao lên để bắt kịp nó, rồi bằng má»™t cố gắng cuối cùng anh báºt lên gần như đứng sững trên mặt biển vừa vẫy vẫy cái mÅ© vừa gà o lên những tiếng kêu thảm thiết như tiếng kêu cá»§a thá»§y thá»§ gặp nạn.
ở đằng kia há» trông thấy và nghe tiếng anh kêu. Chiếc tà u buôn ngừng hẳn váºn hà nh và quay hướng vá» phÃa anh. Má»™t lát sau má»™t chiếc xuồng chở hai ngưá»i lướt vá» phÃa anh, khua hai cặp chèo trên mặt biển.
Anh kêu lên má»™t tiếng tháºt to, hai tay chèo gắng sức lên gấp bá»™i và má»™t trong hai ngưá»i hét lên bằng tiếng ý: "Can đảm lên!" Lá»i nói ấy đến tai anh vừa lúc có má»™t ngá»n sóng mà anh chẳng còn sức vượt qua đổ lên đầu anh và trùm lá»›p bá»t bạc đầu kÃn ngưá»i anh.
Anh ngoi lên mặt biển bằng má»™t cố gắng mãnh liệt. Anh thấy hình như có ngưá»i túm lấy tóc anh rồi anh không còn nhìn thấy gì nữa, anh không còn nghe thấy gì nữa: anh đã ngất Ä‘i.
Äến lúc anh mở mắt ra thì thấy mình nằm trên boong chiếc tà u buôn Ä‘ang tiếp tục hà nh trình.
- Anh là ai? Ngưá»i chá»§ há»i anh bằng tiếng Pháp, giá»ng lÆ¡ lá»›.
Anh trả lá»i bằng má»™t thứ tiếng ý tồi:
- Tôi là má»™t thá»§y thá»§ đảo Malte, chúng tôi đến từ Syracuse, chở rượu vang và dầu ô lưu. CÆ¡n gió bất chợt đêm qua là m chúng tôi bất ngá» và .tà u chúng tôi bị va và o đá vỡ tan tà nh như các ông nhìn thấy đà ng kia. Tôi nghÄ© rằng tôi là ngưá»i duy nhất còn sống sót: ba ngưá»i bạn cùng thuyá»n và ông thuyá»n trưởng Ä‘á»u bị chết Ä‘uối.
Tôi nhìn thấy tà u các ông và sợ rằng phải đợi quá lâu trên hòn đảo hoang vu cô tịch ấy nên vội vớ lấy một mảnh tà u vỡ tôi cố bơi đến với các ông. Xin cám ơn, Dantès nói thêm, các ông đã cứu sống tôi; tôi đã bất tỉnh khi một trong các thủy thủ của tà u ông nắm lấy tóc tôi.
- Là tôi đấy mà , má»™t thá»§y thá»§ có bá»™ mặt thẳng thắn và cởi mở khuôn gá»n trong chòm râu quai nón Ä‘en nói thế, và tháºt đúng lúc anh Ä‘ang chìm.
Ông chá»§ há»i:
- Bây giỠchúng tôi phải là m gì với anh?
- Chao ôi! Dantès trả lá»i, xin tùy ông. Tôi là thá»§y thá»§ khá thạo nghá»; ông sắp ghé cảng nà o thì hãy ném tôi xuống đó và thế nà o tôi cÅ©ng tìm được việc là m trên má»™t tà u buôn.
- Anh biết rõ Äịa Trung Hải chứ?
- Tôi đã Ä‘i tà u ở đây từ hồi nhá», tôi nhắm mắt cÅ©ng có thể đưa tà u ra và o cảng được dù là cảng khó nhất.
- Hãy cầm lấy lái, ông chủ nói, để chúng tôi đánh giá tà i nghệ của anh.
Chà ng trai đến ngồi và o buồng lái ép nhẹ cần bánh lái để xem con tà u có ngoan ngoãn vâng lá»i không và váºn hà nh khéo léo trong luồng lạch, bá» lại đảo bên mạn phải đến và i chục sải tay.
- Hoan hô! ông chá»§ và các thá»§y thá»§ vừa nói vừa thán phục con ngưá»i mà ánh mắt đã trở lại thông minh và thân thể lấy lại được sức cưá»ng tráng mà há» chẳng còn nghi ngá» gì anh lại có được.
- Ông xem đấy, Dantès rá»i cần lái nói, tôi có thể có Ãch cho ông đôi chút, Ãt ra cÅ©ng trong chuyến Ä‘i nà y.
- Tốt lắm, tốt lắm, ông chá»§ nói; chúng ta có thể thu xếp vá»›i nhau được nếu anh biết Ä‘iá»u.
Lấy cớ mệt, Dantès xin ngồi và o buồng lái.
Ngưá»i lái tà u mừng rỡ thấy có ngưá»i thay chức trách cá»§a mình bèn đưa mắt dò há»i ông chá»§, ông nà y gáºt đầu ra hiệu rằng anh ta có thể trao cần lái cho ngưá»i bạn má»›i.
ÄÆ°á»£c đặt và o chá»— như váºy, Dantès có thể không rá»i mắt khá»i phÃa Marseille.
- Hôm nay là ngà y bao nhiêu? Dantès há»i ngưá»i thá»§y thá»§ tên là Jacopo vừa ghé đến ngồi bên anh.
- Ngà y 28 tháng hai, anh ta trả lá»i.
- Năm nà o? - Dantès còn há»i thêm.
- Năm nà o là là m sao? Anh quên cả chúng ta đang ở năm nà o à ?
- Là m thế nà o được! Tôi đã quá sợ hãi suốt đêm qua, Dantès vừa cưá»i vừa nói, đến suýt bị mất trà ấy chứ, chẳng thế mà trà nhá»› cá»§a tôi vẫn cứ còn rối loạn. Váºy tôi há»i anh hôm nay là 28 tháng hai cá»§a năm nà o thế?
- Của năm 1829, Jacopo nói.
Thế là đúng từng ngà y, cách đây mưá»i bốn năm Dantès bị bắt giữ. Anh và o lâu đà i If năm anh mưá»i chÃn tuổi, ra khá»i đó anh đã ba mươi tuổi rồi.
Má»™t nụ cưá»i Ä‘au khổ thoáng hiện trên đôi môi anh; anh tá»± há»i không biết Mercédès đã ra sao trong khoảng thá»i gian mà cô ắt phải tin rằng anh đã chết.
Tà i sản của tarta12a
Last edited by phongvan; 15-09-2008 at 06:42 PM .
19-03-2008, 11:05 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 8
Äảo Monte Cristo
Edmond Dantès đã mau chóng hiểu ra rằng mình Ä‘ang có chuyện vá»›i ai: anh đã lên má»™t con tà u buôn láºu chuyên buôn bán bất hợp pháp ở vùng biển Äịa Trung Hải hà ng bông bị cấm, thuốc súng Anh và thuốc lá mà sở Thuốc lá Pháp "quên" đóng dấu.
Tà u đến Livournẹ Edmond quen má»™t ngưá»i thợ cắt tóc ở phố Saint - Ferdinand. Anh và o tiệm ấy để cắt tóc và cạo râu. Ngưá»i thợ cắt tóc kinh ngạc nhìn ông khách có mái tóc dà i, bá»™ râu ráºm và đen rồi bắt tay và o việc mà chẳng có ý kiến gì.
Khi xong việc, anh há»i mượn má»™t cái gương và tá»± ngắm mình.
Mưá»i bốn năm tù đã là m anh thay đổi hẳn.
Anh nhìn và o gương mỉm cưá»i: ngưá»i bạn tốt nhất cá»§a anh, nếu như anh còn có bạn, cÅ©ng không thể nháºn ra được anh, ngay đến anh cÅ©ng còn chẳng nháºn ra được mình..a.ng chá»§ tà u Jeune - Amélie - đó là tên cá»§a chiếc tà u buôn đóng theo kiểu vùng vịnh Gênes -, thiết tha muốn giữ lại trong thá»§y thá»§ Ä‘oà n cá»§a mình má»™t con ngưá»i có giá trị tầm cỡ Edmond, đã đỠnghị anh ký hợp đồng; nhưng anh đã có kế hoạch riêng nên chỉ muốn nháºn là m ba tháng.
Hai tháng rưỡi đã trôi qua trong những chuyến Ä‘i liên tiếp. Edmond đã trở thà nh má»™t thá»§y thá»§ chạy tà u ven bá» khéo léo cÅ©ng như trước kia anh đã từng là thá»§y thá»§ viá»…n dương táo bạo, anh đã có mối quen biết vá»›i tất cả các tay buôn láºu dá»c bá» biển.
Anh đã qua lại đến hai chục lần trước hòn đảo Monte - Cristo nhưng chưa hỠtìm được dịp nà o đổ bộ lên đó.
Tá»›i má»™t hôm nhân có má»™t việc buôn bán lá»›n: đó là chuyện má»™t con tà u chở đầy thảm Thổ NhÄ© Kỳ, vải lụa phương Äông và Cachemire, phải tìm má»™t mảnh đất trung láºp để có thể thá»±c hiện được việc trao đổi rồi Ä‘em đổ số hà ng ấy lên bá» biển nước Pháp.
Ông chá»§ tà u Jeune - Amélie đỠnghị nÆ¡i bốc hà ng là đảo Monte-Cristo, đảo nà y hoà n toà n hoang vắng và chẳng có cả lÃnh lẫn nhân viên hải quan. Thế là việc được quyết định là há» sẽ ghé lại đảo Monte-Cristo và sẽ nhổ neo và o tối ngà y hôm sau. Nghe thấy dá»± định nà y Dantès run lên vì vui mừng.
Hai hôm sau, tà u chạy suốt ngà y thì nhìn thấy đảo Monte-Cristo và o lúc năm giá» chiá»u.
Edmond nhìn ngấu nghiến khối đá và anh bị già y vò bởi ná»—i khắc khoải thưá»ng cảm thấy trong những cá»±c Ä‘iểm cá»§a niá»m hy vá»ng.
Äêm đến: ngưá»i ta cặp bá» lúc mưá»i giá» tối; tà u Jeune - Amélie đến Ä‘iểm hẹn đầu tiên - Con tà u đến muá»™n xuất hiện ngay sau đó, trắng và im lìm như má»™t bóng ma và thả neo cách bá» má»™t sải cáp.
Ngay lúc ấy hà ng được chuyển từ tà u nỠsang tà u kia, suốt đêm mới xong.
Hôm sau Dantès cầm lấy súng, đạn chì và thuốc súng ngỠý muốn Ä‘i bắn những con dê hoang dã thấy rất đông cứ nhảy nhót lung tung từ hòn đá ná» sang hòn đá kia, ngưá»i ta cÅ©ng chỉ gán cho cuá»™c Ä‘i chÆ¡i nà y cá»§a Dantès là do ham săn bắn hoặc muốn được rảnh má»™t mình.
Thá»±c ra, Dantès theo đúng những Ä‘iá»u suy Ä‘oán cá»§a tu sÄ© Faria: anh cho rằng hồng y giáo chá»§ Spada cố là m sao cho khá»i bị lá»™ đã đến cái vùng nà y, đã giấu con tà u nhá» cá»§a ông ở đó rồi Ä‘i theo đưá»ng thẳng vạch ra bởi những vết khÃa trên đá và chôn giấu kho báu cá»§a mình ở đầu kia đưá»ng thẳng ấy.
Lúc Ä‘i đến đỉnh má»™t mô đá cách bến độ sáu mươi bước, Edmond vẫn luôn luôn được mặt đất mấp mô che khuất tầm nhìn cá»§a các bạn đồng hà nh, thấy các vết khÃa chấm dứt, chỉ có Ä‘iá»u là chẳng dẫn tá»›i má»™t cái hang nà o. Má»™t tảng đá to tròn được đặt trên má»™t ná»n vững chắc là cái Ä‘Ãch duy nhất mà các vết khÃa dưá»ng như dẫn tá»›i.
Tảng đá nà y đáng được xem xét kỹ hÆ¡n; do đó anh Ä‘i theo hướng ngược lại và quay trở vá».
Trong lúc đó các bạn trên tà u Ä‘ang là m bữa ăn sáng. Äúng lúc há» rút con dê ra khá»i cái que xiên tá»± tạo thì há» thấy Edmond nhẹ nhà ng và táo bạo như má»™t con sÆ¡n dương Ä‘ang nhảy từ mô đá nà y sang mô đá khác: há» bắn má»™t phát súng để báo hiệu cho anh là bữa ăn đã sẵn sà ng.
Chà ng Ä‘i săn láºp tức đổi hướng Ä‘i và chạy nhanh vá» phÃa há». Nhưng khi má»i ngưá»i cùng nhìn theo anh Ä‘ang nhảy như bay trên các má»m đá, chê sá»± khéo léo cá»§a anh là liá»u lÄ©nh thì như để chứng tá» sá»± lo ngại cá»§a há» là đúng, bá»—ng Edmond hụt chân, há» thấy anh lảo đảo trên đỉnh má»™t mô đá, kêu to lên rồi mất hút.
Tất cả nhất tá» nhảy vá»t lên vì má»i ngưá»i Ä‘á»u mến Edmond dù cho anh có tà i giá»i hÆ¡n há», tuy nhiên ngưá»i kịp đến trước là Jacopo.
Anh ta trông thấy Edmond nằm sóng sượt, đầy máu và gần như bất tỉnh, chắc anh phải lăn xuống từ độ cao tá»›i mưá»i hai hay mưá»i lăm bá»™.
HỠđổ và o miệng anh chút rượu rhum và phương thuốc nà y từng có hiệu quả với anh lại tác động giống như lần đầu anh được vớt lên tà u.
Edmond lại mở được mắt, phà n nà n rằng bị Ä‘au dữ dá»™i ở đầu gối, đầu nặng ghê gá»›m và bị Ä‘au nhói không sao chịu nổi ở vùng tháºn. Há» muốn khiêng anh ra sát mép nước, nhưng khi đụng tá»›i ngưá»i anh, vừa rên rỉ anh vừa nói rằng anh cảm thấy không đủ sức chịu đựng việc di chuyển.
Những cơn đau của Dantès chẳng những là không dịu đi mà hình như còn tăng lên dữ dội.
Ông già chá»§ tà u buá»™c phải khởi hà nh ngay buổi sáng để đến đổ hà ng giữa Nice và Fréjus cố nà i Dantès thỠđứng lên. Dantès cố gắng vượt quá sức ngưá»i để chiá»u theo yêu cầu đó nhưng cứ má»—i lần gắng sức, anh lại rên rỉ và tái xám.
- Anh ấy bị dáºp vùng thắt lưng, ông chá»§ nói nhá»: đó là má»™t ngưá»i bạn tốt ta không được bá» rÆ¡i anh ta, hãy cố gắng chuyển anh ấy lên tà u.
Nhưng Dantès bảo rằng anh thÃch được chết ở chá»— anh Ä‘ang nằm còn hÆ¡n là phải chịu đựng những Ä‘au đớn khá»§ng khiếp do cỠđộng gây ra vì anh đã quá yếu..- Nà y, đà nh ra sao thì ra váºy nhưng không thể nói rằng chúng ta đã bá» rÆ¡i không cứu má»™t ngưá»i bạn gan dạ như anh.
- Không, anh nói vá»›i ông chá»§, tôi là má»™t kẻ vụng vá» và tôi phải gánh chịu sá»± trừng phạt do thói vụng vỠấy là đúng. Hãy để tôi ở lại vá»›i má»™t Ãt bánh bÃch quy là m lương thá»±c, má»™t khẩu súng, thuốc súng và đạn để bắn dê, vá»›i má»™t cái cuốc để nếu ông có đến đón tôi quá muá»™n thì tôi tá»± là m lấy má»™t thứ nhà để mà trú tạm.
- Chúng tôi phải vắng mặt Ãt nhất tám ngà y, ông chá»§ nói.
Những ngưá»i buôn láºu để lại cho Edmond các thứ anh yêu cầu và ra Ä‘i không quên ngoái lại nhìn anh nhiá»u lần, má»—i lần há» lại là m hiệu chà o anh vá»›i tình thân hữu còn Edmond chỉ đáp lại được bằng cách vẫy tay, cứ như anh không thể cá»±a quáºy được phần còn lại cá»§a cÆ¡ thể.
Thế rồi khi hỠđã khuất hẳn, anh tháºn trá»ng bò lên đỉnh má»™t mô đá che khuất tầm mắt anh vá»›i quang cảnh ngoà i biển, từ đó anh nhìn thấy chiếc tà u buôn chuẩn bị váºn hà nh và nhổ neo.
Sau má»™t giá» con tà u khuất hẳn. Lúc đó Dantès đứng dáºy còn nhẹ nhà ng và dẻo dai hÆ¡n cả má»™t con dê hoang dã Ä‘ang nhảy nhót giữa các mô đá, anh cầm súng má»™t tay còn cuốc tay kia và chạy đến tảng đá ở cuối các vết khÃa mà anh đã nháºn ra trên các mô đá.
ở đó Edmond tháºn trá»ng bá»›i đất, ngỡ như nháºn ra má»™t kỹ xảo tinh vi và bèn tá»± nhá»§ là cần phải tấn công và o chÃnh tảng đá nà y.
Nhưng bằng cách nà o đây?
Dantès đưa mắt quanh mình như những ngưá»i Ä‘ang bối rối thưá»ng là m; rồi cái nhìn cá»§a anh rÆ¡i và o má»™t cái sừng sÆ¡n dương chứa đầy thuốc súng mà anh bạn Jacopo để lại cho anh.
Anh dùng cuốc đà o ở chân tảng đá một hố mìn, nhồi thuốc súng và o; rồi anh xé đôi khăn tay lăn lăn trong thuốc súng để là m thà nh ngòi nổ.
Anh châm ngòi nổ rồi chạy ra xa.
Láºp tức tiếng nổ bùng lên: tảng đá bị nhấc lùi bằng má»™t sức mạnh không lưá»ng được, nó lăn ra, nẩy lên, lao xuống dưới và mất hút, chìm nghỉm dưới biển, để lá»™ má»™t khoảng tròn phô ra má»™t vòng sắt gắn và o giữa má»™t tấm đá hình vuông.
Dantès báºt lên má»™t tiếng kêu mừng rỡ và kinh ngạc.
Anh xỠđòn bẩy và o vòng sắt, bẩy tháºt mạnh và tấm đá bị tách ra để ngá» má»™t dốc đứng như cầu thang dẫn xuống má»™t cái hang nhá» nhá» do không khà và ánh sáng không những chỉ lá»t qua cá»a hang vừa mở mà còn qua các kẽ đá nứt không thấy được hết cá»§a tầng đất ngoà i cá»a hang..Dantès má»›i chỉ và o được hang thứ nhất; bây giá» anh phải tìm đưá»ng và o hang thứ hai. Anh xem xét chân các hòn đá và gõ lên chá»— vách hang mà anh Ä‘oán có thể là cá»a và o đã được ngụy trang cẩn tháºn.
Sau khi gõ và i cái, anh nháºn thấy các hòn đá không phải được gắn lại mà chỉ xếp chồng lên nhau rồi trát vữa bên ngoà i; anh đưa đầu nhá»n cá»§a cái cuốc chim và o má»™t khe giữa hai hòn đá rồi ấn mạnh lên cán và mừng rỡ nhìn thấy hòn đá rÆ¡i xuống.
Từ lúc ấy Dantès chỉ còn việc là rút từng hòn đá ra bằng cái răng sắt của cuốc chim, rồi cứ thế lần lượt hòn nỠrơi xuống cạnh hòn kia.
Cuối cùng Dantès từ hang thứ nhất bước sang hang thứ hai. Hang thứ hai nà y thấp hÆ¡n, tối hÆ¡n và có vẻ dá»… sợ hÆ¡n hang thứ nhất, anh đưa mắt thăm dò cái hang thứ hai nà y thấy nó cÅ©ng rá»—ng không như hang thứ nhất. Thế thì kho báu, nếu có tháºt, phải được chôn giấu trong góc tối.
Anh tiến vá» phÃa góc hang và ráo riết đà o đất lên. Äến nhát cuốc thứ năm hay thứ sáu thì có tiếng sắt chạm và o sắt. Äó là má»™t hòm gá»— đóng Ä‘ai sắt.
Giữa nắp hòm có gắn má»™t tấm bạc mà đất cát không là m han gỉ được, trên đó sáng lóa gia huy cá»§a dòng há» Spada mà tu sÄ© đã mô tả cho anh nghe nhiá»u lần.
Từ lúc ấy, không còn hồ nghi gì nữa, kho báu đúng là đây rồi. Mở hòm ra thấy có ba ngăn.
Trong ngăn thứ nhất sáng chói những đồng ê quy và ng bóng lá»™n. Trong ngăn thứ hai những thá»i và ng không đánh bóng được xếp ngay ngắn.
Cuối cùng là ngăn thứ ba đầy đến má»™t ná»a, EÄ‘mond vục tay xuống lấy lên từng vốc kim cương, ngá»c trai, hồng ngá»c mà lúc anh buông tay chúng rÆ¡i lên nhau như mưa đá rÆ¡i trên kÃnh.
Sau khi đã sá» nắn, mân mê, vục bà n tay run rẩy và o và ng và đá quý, Edmond đứng dáºy và bắt đầu đếm cá»§a cải cá»§a mình; anh đếm được má»™t ngà n thá»i và ng má»—i thá»i nặng độ hai hay ba livre, hai mươi lăm ngà n đồng ê quy và ng có thể trị giá má»—i đồng tá»›i tám mươi frăng mà anh thấy ngăn hòm má»›i vÆ¡i đến má»™t ná»a; cuối cùng anh Ä‘ong bằng vốc tay được mưá»i lần vốc cả hai tay những kim cương, ngá»c trai và đá quý.
Dantès thấy ngà y Ä‘ang tà n và tối dần. Anh sợ sẽ bị bất ngá» nếu ở lại trong hang nên anh Ä‘i ra, súng cầm taỵ Thế rồi anh ngụy trang cá»a hang, nằm lên trên, lấy thân mình che lấp lối và o hang và ngá»§ được độ và i giá».
Ngà y lại rạng. Edmond xuống, Ä‘i và o hang, nhét đầy đá quý và o các túi cá»§a mình, cố hết sức Ä‘áºy tháºt khéo các tấm gá»— và đai sắt cá»§a chiếc hòm, lấp đất kÃn, giẫm chân lèn cho chặt, đổ cát lên trên cÅ©ng để là m cho chá»— má»›i đà o bá»›i giống y như những chá»— khác trên mặt đất; anh ra khá»i hang; Ä‘áºy tấm đá lên rồi chất lên tấm đá Ä‘áºy cá»a hang những hòn đá kÃch cỡ to nhá» khác nhau, nhét đất và o các khe hở, trồng và o đó mấy cây mua và mấy cây thạch thảo, tưới cho cây má»›i trồng để chúng có vẻ như má»c ở đó từ lâu, xóa sạch các vết chân cá»§a anh chi chÃt quanh chá»— đó, và nóng lòng chá» các bạn cùng tà u quay lại.
Những ngưá»i buôn láºu trở lại sau sáu ngà y.
Anh lết ra táºn bến như má»™t ngưá»i bị thương và khi các bạn lên bá» anh bảo há» rằng đã khá hÆ¡n nhưng vẫn cứ còn than vãn; và vì chiếc tà u Jeune-Ameslie chỉ ghé Monte-Cristo để đón anh nên anh xuống tà u ngay tối hôm ấy và theo ông chá»§ tà u tá»›i Livourne.
Äến Livourne anh bán cho má»™t ngưá»i Do Thái bốn viên kim cương nhá» nhất má»—i viên năm ngà n frăng.
Cùng ngà y hôm ấy Dantès cáo biệt Ä‘oà n thá»§y thá»§ tà u Jeune-Amélie bằng món tiá»n thưởng háºu hÄ©nh rồi Ä‘i Gênes.
Lúc anh đến nÆ¡i, ngưá»i ta Ä‘ang Ä‘i thá» má»™t du thuyá»n nhá» do má»™t ngưá»i Anh đặt là m, vì nghe nói rằng ngưá»i thà nh Gênes là những ngưá»i đóng tà u giá»i nhất vùng Äịa Trung Hải nên ông ta muốn có má»™t du thuyá»n đóng tại đây. Ngưá»i Anh đã là m giá xong xuôi vá»›i bốn mươi ngà n frăng; Dantès trả luôn sáu mươi ngà n vá»›i Ä‘iá»u kiện giao tà u ngay hôm ấy. Ông ngưá»i Anh ba tuần hay má»™t tháng sau má»›i quay lại nên ông chá»§ xưởng đóng tà u đồng ý vì nghÄ© rằng ông sẽ đủ thá»i gian đóng má»™t chiếc tà u khác tại xưởng.
Hai giá» sau, Dantès ra khá»i cảng Gênes, được đưa tiá»…n bằng ánh mắt cá»§a đám đông những ngưá»i hiếu kỳ muốn xem cái ông lãnh chúa Tây Ban Nha có thói quen Ä‘i biển má»™t mình ấy.
Anh đến Monte- Cristo và o chiá»u tối hôm sau, chiếc du thuyá»n là má»™t tà u buồm hảo hạng, nó đã chạy quãng đưá»ng ấy mất có ba mươi lăm giá». Hòn đảo vẫn hoang vắng; có vẻ không ai lên bỠở đây từ lúc Dantès ra Ä‘i, anh đến kho báu cá»§a mình: tất cả vẫn còn nguyên trạng như lúc anh Ä‘i.
Ngà y hôm sau tà i sản khổng lồ cá»§a anh được chuyển hết lên du thuyá»n, nó quay mÅ©i vá» hướng Marseille.
Thế rồi má»™t sá»›m mai, chiếc du thuyá»n hùng dÅ©ng và o cảng Marseille và đáºu đối diện đúng.cái chá»— mà buổi tối định mệnh ấy ngưá»i ta đã đưa anh xuống tà u Ä‘i pháo đà i If.
Dantès vá»›i vẻ tá»± tin hoà n hảo mà anh đã tiếp thu được, đưa cho ngưá»i cảnh binh há»i giấy anh tấm há»™ chiếu Anh mua được ở Livourne dưới cái tên huân tước Wilmirẹ Anh lên bá» chẳng khó khăn gì.
Tất cả những ká»· niệm thá»i thÆ¡ ấu cá»§a Dantès vẫn còn sống mãi trong tâm trà anh nay hiện lên theo má»—i bước anh Ä‘i, ở từng góc quảng trưá»ng, ở từng góc phố, ở má»—i cái cá»c chắn ở ngã tư.
Vừa nhìn thấy đưá»ng Meilhan, anh cảm thấy đầu gối muốn khuỵu xuống và suýt nữa anh ngã xuống dưới những bánh xe quạ Cuối cùng anh đến táºn ngôi nhà cha anh đã ở.
Anh tiến vá» phÃa cá»a, bước qua ngưỡng cá»a há»i ngưá»i gác nhà để xin và o thăm căn há»™ hai phòng trên gác năm. Những ngưá»i ở căn há»™ nhá» nà y là má»™t cặp vợ chồng trẻ vừa cưới được tám ngà y.
Dantès nhìn vá» phÃa giưá»ng, cái giưá»ng vẫn còn đó ở ngay chá»— cÅ© khi cha anh ở đây; bất giác mắt Edmond đẫm nước mắt: đây là nÆ¡i mà cha già đã trút hÆ¡i thở cuối cùng trong khi Ä‘ang gá»i tên con.
Äi xuống tầng dưới, Edmond dừng lại trước má»™t cái cá»a khác và há»i thăm ngưá»i thợ may Caderousse có còn ở đó hay không. Nhưng ngưá»i gác cổng trả lá»i rằng ông ta là m ăn sa sút và bây giá» mở má»™t quán trá» nhá» trên đưá»ng Bellegarde Ä‘i Beaucaire.
Ngay tối hôm ấy ngưá»i ta thấy Edmond Ä‘i dạo trong ngôi là ng nhá» cá»§a những ngưá»i Catalan và bước và o má»™t ngôi nhà tồi tà n cá»§a dân chà i, ở lại đó chừng hÆ¡n má»™t giỠđể há»i thăm tin tức vá» nhiá»u ngưá»i đã chết hay ngưá»i đã biệt tÃch từ hÆ¡n mưá»i lăm hay mưá»i sáu năm nay.
Ngà y hôm sau, những ngưá»i mà anh đã đến để há»i thăm há», nháºn được quà tặng là má»™t chiếc xuồng catalan má»›i tinh và kèm theo hai lưới vây và má»™t lưới rê.
Những con ngưá»i tá» tế ấy rất muốn cám Æ¡n ngưá»i há»i tin hà o hiệp ná»; nhưng khi anh vừa cáo biệt há» thì đã thấy anh lên ngá»±a rá»i khá»i Marseille theo cá»a ô Aix sau khi sai bảo má»™t thá»§y thá»§ và i Ä‘iá»u.
Tà i sản của tarta12a
Last edited by phongvan; 15-09-2008 at 06:44 PM .
19-03-2008, 11:06 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 9
Quán trỠCầu sông Gard
Edmond Dantès đã mau chóng hiểu ra rằng mình Ä‘ang có chuyện vá»›i ai: anh đã lên má»™t con tà u buôn láºu chuyên buôn bán bất hợp pháp ở vùng biển Äịa Trung Hải hà ng bông bị cấm, thuốc súng Anh và thuốc lá mà sở Thuốc lá Pháp "quên
Ná»a đưá»ng giữa Beaucaire và Bellegarde có má»™t quán trá» nhá» treo má»™t tấm tôn cứ rÃt lên khi có chút gió nhẹ nhất, trên vẽ má»™t cách thô kệch hình ảnh cầu sông Gard.
Ngưá»i chá»§ quán trá» là ngưá»i quen cÅ© cá»§a chúng ta Gaspard Caderousse, anh ta theo thói quen Ä‘ang đứng trước cá»a quán thì thấy ló ra má»™t kỵ sÄ© trên đưá»ng từ Bellgarde tá»›i.
Äó là má»™t thầy tu mặc toà n Ä‘en và đội má»™t chiếc mÅ© ba sừng bất chấp cái nóng nung nấu cá»§a mặt trá»i lúc giữa trưa.
Kỵ sÄ© nhảy xuống đất rồi tiến đến cá»a quán trá», lau trán nhá»… nhại mồ hôi bằng chiếc khăn sợi bông mà u đỠrồi gõ ba tiếng bằng mÅ©i gáºy bịt sắt xuống ngưỡng cá»a.
- Tôi đây mà , Caderousse nói rất ngạc nhiên.
Thưa tu sĩ ông muốn gì? Tôi xin nghe lệnh ngà i.
Thầy tu nhìn ngưá»i đà n ông trong hai ba giây vá»›i vẻ chú ý kỳ lạ và nói giá»ng ýrất nặng:
- Ông có phải là Caderousse không ?
- Vâng thưa ông, chá»§ nhân tỠý ngạc nhiên vá» câu há»i, tôi đúng là Gaspard Caderousse sẵn sà ng phục vụ Ông.
- Trước hết cần cho tôi tin chắc rằng ông là ngưá»i mà tôi có việc cần giải quyết. Ông có quen má»™t ngưá»i tên là Dantès và o năm 1814 hay 1815 không?
- Dantès !... Tôi có biết anh ta không ư? Cái anh Edmond đáng thương ấy! Tôi tin là có!
Tháºm chà anh ta là má»™t trong những bạn tốt nhất cá»§a tôi! Caderousse kêu lên như váºy và mặt anh ta đỠtÃa lên.
- Anh ta ra sao rồi? Thưa ông, cái anh Eđmond tội nghiệp ấy? Chủ quán nói tiếp, ông có quen anh tả Anh ta còn sống không ? Anh ta được ra tù chưa? Anh ta có sung sướng không ?
- Anh ta đã chết trong tù, còn tuyệt vá»ng hÆ¡n, còn khốn khổ hÆ¡n ngưá»i tù khổ sai kéo theo cái lê cá»§a mình ở nhà lao khổ sai Toulon.
Má»™t sắc tái xám chết chóc hiện lên mặt Caderousse thay cho mà u đỠtÃa lúc đầu. - Và ông quen anh ta à , cái cáºu bé tá»™i nghiệp ấy?
- Tôi được má»i đến giưá»ng lâm chung cá»§a anh ta để là m lá»… rá»a tá»™i lần cuối. - Tu sÄ© trả lá»i.
Caderousse lau mồ hôi ròng ròng trên trán.
- Trong tất cả chuyện nà y có Ä‘iá»u lạ lùng là , tu sÄ© nói tiếp, Dantès trên giưá»ng bệnh cho đến lúc chết cứ thá» vá»›i tôi rằng anh ta không hay biết gì vá» nguyên nhân là m anh ta bị bắt.
- Äúng thế, đúng đấy, Caderousse thì thà o, anh ta không tà i nà o biết được. Không, thưa tu sÄ©, anh ta không nói dối đâu, cáºu bé tá»™i nghiệp.
- Anh ta đã nhá» tôi là m sáng tá» nguyên nhân gây nên tai há»a cho mình mà anh ta đã không thể là m rõ được, để khôi phục tiếng tăm cho anh ta nếu nó đã bị và i vết nhợ Anh ta đã chá»n tôi là m ngưá»i thá»±c hiện di chúc cá»§a mình: tôi phải tìm được năm ngưá»i và chia cho há» tà i sản duy nhất cá»§a Edmond: viên kim cương nà y.
Tu sĩ rút trong túi ra một chiếc hộp nhỠbằng da nổi cát mịn mà u đen, mở ra và là m lấp lánh trước cặp mắt chói lòa của Caderousse một viên kim cương long lanh nạm trên một chiếc nhẫn chạm tuyệt khéo.
- Má»™t ngưá»i Anh già u có bị giam trong cùng xà lim vá»›i anh ta có má»™t viên kim cương có giá trị lá»›n. Khi ra tù ông ta để lại viên kim cương nà y tặng Dantès là ngưá»i đã săn sóc ông ta như má»™t ngưá»i anh lúc ông lâm bệnh. Nó đáng giá năm mươi ngà n frăng không kể cái nhẫn cÅ©ng có giá trị nà o đó. - Tu sÄ© nói thêm.
Và ông Ä‘áºy nắp há»™p lại rồi bá» và o túi.
- Edmond bảo tôi "ông sẽ đến Marseille.
Ông bán viên kim cương nà y Ä‘i, chia là m năm phần và cho những ngưá»i nà o đã thá»±c sá»± quý mến tôi trên Ä‘á»i.
Tôi có ba ngưá»i bạn tốt và má»™t cô vợ chưa cưới, cả bốn ngưá»i nà y tôi tin chắc rằng há» Ä‘á»u tiếc thương tôi hết sức: má»™t trong những ngưá»i bạn tốt đó tên là Caderousse.
Caderousse rùng mình.
- Còn má»™t ngưá»i khác, tu sÄ© nói tiếp, tá» vẻ như không nhìn thấy sá»± xúc động cá»§a Caderousse, ngưá»i ấy là Danglars; ngưá»i thứ ba, anh ta còn nói thêm, dù là tình địch cá»§a tôi nhưng anh ta cÅ©ng quý tôi, anh ấy tên là Fernand; còn vợ chưa cưới cá»§a tôi tên là Mercédès.
Tu sĩ lại nói tiếp:
- Phần thứ năm là dà nh cho ngưá»i cha cá»§a Dantès, nhưng hình như ông đã mất.
- Chao ôi! Vâng, Caderousse nói trong cÆ¡n xúc động bởi những khát vá»ng Ä‘ang xung đột lẫn nhau trong đầu hắn; Chao ôi! Vâng, ông cụ tá»™i nghiệp đã mất. Edmond khốn khổ!... Anh ta, anh ta là má»™t tấm lòng và ng, đã gá»i tất cả những ngưá»i ấy là bạn mình... Thá»±c ra quả là tốt hÆ¡n khi anh ta không biết má»™t tý gì; anh ta sẽ phải khó khăn cá»±c nhá»c lắm lắm má»›i tha thứ được cho há» và o lúc anh chết...
- Những ngưá»i ấy đã là m Ä‘iá»u gì chống lại Dantès sao? Tu sÄ© nói tiếp. Ông có biết không ?
Hãy kể ra đi!
- Phá»ng có Ãch gì? Caderousse nói. Nếu cáºu bé còn sống, tôi không nói, nhưng anh ta đã nằm dưới đất như ông đã nói vá»›i tôi, anh ta không còn có thể có háºn thù, cÅ©ng không còn có thể trả thù được. Thôi dáºp tắt má»i chuyện ấy Ä‘i.
- Váºy ông muốn tôi chia má»™t phần thưởng dà nh cho sá»± trung thà nh cho cả những ngưá»i ấy mà ông cho là không xứng đáng và là những ngưá»i bạn giả dối ư?
- Äúng đấy, ông có lý, Caderousse nói.
Những ngưá»i bạn không thể là kẻ phản bá»™i!
Äó gần như là má»™t sá»± báng bổ ngưá»i đã khuất, gần như má»™t tá»™i phạm thánh khi Ä‘em thưởng cho sá»± phản bá»™i, cho tá»™i ác chưa chừng. Váºy thì viên kim cương sẽ dà nh toà n bá»™ cho chúng ta.
Tôi sẽ kể hết tất cả cho ông nghe.
- Sự thực tôi tin rằng đó là cách là m tốt nhất. - Tu sĩ nói.
- Chắc là cáºu Edmond tá»™i nghiệp đã kể cho ông nghe Ä‘oạn đầu câu chuyện. - Caderousse nói.
- Phải, tu sÄ© nói, Edmond đã kể cho tôi nghe những việc cho đến lúc anh ta bị bắt. Nà o, ai là những ngưá»i là m cho Dantès phải chết?
- Hai ngưá»i ghen ghét anh ta, thưa ông, má»™t ngưá»i vì tình, ngưá»i kia vì tham vá»ng: đó là Fer-nand và Danglars.
- Sự ghen ghét ấy thể hiện ra bằng cách nà o?
Ông kể đi.
- Chúng tố cáo Edmond là nhân viên cá»§a tổ chức khôi phục chế độ Bonapart. ChÃnh Danglars đã viết đơn tố giác bằng tay trái để không ai nháºn ra được nét chữ cá»§a hắn, còn Fernand là ngưá»i gá»i đơn Ä‘i.
- Nhưng, tu sĩ chợt kêu lên, ông đã ở đấy!
- Äúng thế, Caderousse đáp bằng má»™t giá»ng nghẹt thở, tôi có mặt ở đó.
- Thế mà ông không chống lại Ä‘iá»u bỉ ổi đó?
Váºy ông là kẻ tòng phạm.
- Vâng, thưa ông, tôi ở đó và tôi muốn nói ra tất cả nhưng Danglars đã ngăn cản tôi. Tôi sợ chÃnh trị Ä‘ang diá»…n ra hồi ấy, tôi thú nháºn Ä‘iá»u đó, tôi đã câm miệng, đó là sá»± hèn nhát, tôi đồng ý như váºy, nhưng không phải là tôi ác..Và Caderousse cúi đầu xuống vá»›i dấu hiệu cá»§a ná»—i ân háºn thá»±c sá»±.
- ÄÆ°á»£c, thôi ông ạ, tu sÄ© nói, ông đã nói vá»›i sá»± thẳng thắn; tá»± lên án mình như váºy là xứng đáng được tha thứ. Còn ông Morrel đã đóng vai trò gì trong sá»± việc đáng buồn nà y?
- Äó là vai trò cá»§a má»™t ngưá»i chÃnh trá»±c, can đảm và có tình, thưa ông. Hai mươi lần ông can thiệp cho Edmond. Khi Hoà ng đế trở vỠông đã viết đơn, đã kêu xin, đã Ä‘e dá»a đến ná»—i mà trong thá»i kỳ phục hồi lần thứ hai ông bị hà nh hạ khốn đốn như má»™t kẻ á»§ng há»™ chế độ Bona-parte.
Hà ng chục lần như tôi đã nói vá»›i ông, ông ta đến nhà cha Dantès để má»i cụ vỠở nhà ông, và lúc cụ sắp mất, tôi nói thêm vá»›i ông chuyện đó, ông ta đã để lại trên lò sưởi má»™t túi tiá»n để thanh toán nợ nần cho ông cụ và để trang trải cho đám tang; thà nh thỠông cụ Ãt ra cÅ©ng được chết xứng đáng vá»›i cuá»™c Ä‘á»i cụ đã trải qua, không là m cho ai bị thiệt thòi tổn hại. Còn tôi là ngưá»i giữ cái túi, má»™t cái túi lá»›n bằng lưới mà u Ä‘á».
- Và cái ông Morrel ấy, tu sĩ nói tiếp, ông ta nhất định phải được chúa ban phúc, ông ta phải được già u có... sung sướng chứ?
- Ông ta sắp lâm và o cảnh khốn khó, thưa ông, và hơn nữa, ông ta sắp bị mất danh dự. Sau hai mươi nhăm năm là m việc, sau khi đã đạt được vị trà danh giá nhất trong ngà nh thương mại ở Marseille, ông Morrel đã bị sụp đổ hoà n toà n.
Ông đã mất năm chiếc tà u trong hai năm, đã phải chịu ba cuá»™c vỡ nợ kinh khá»§ng và chỉ còn hy vá»ng nếu chÃnh chiếc tà u Pharaon do Dantès tá»™i nghiệp đã từng chỉ huy, nó phải từ ấn Äá»™ trở vá» vá»›i chuyến hà ng chở đầy cánh kiến và chà m. Nếu tà u nà y cÅ©ng bị như những chiếc khác thì ông ta nguy.
- Tháºt là thê thảm! Tu sÄ© thì thà o. Thế còn Danglars thì ra sao? Có phải là kẻ tá»™i nặng nhất, có phải hắn là kẻ chá»§ mưu không?
- Hắn ra sao ư? Hắn đã rá»i Marseille nhá» sá»± gá»i gắm cá»§a ông Morrel do không biết tá»™i ác cá»§a hắn, đã giúp hắn và o là m nhân viên bảo vệ cho má»™t chá»§ ngân hà ng Tây Ban Nhạ Hồi chiến tranh Tây Ban Nha hắn được dá»± má»™t phần và o việc cung ứng cho quân đội Pháp và đã trở nên già u có. Thế rồi vá»›i số tiá»n đầu tiên ấy hắn đã đầu cÆ¡ vốn và đã tăng gấp ba gấp bốn số vốn ban đầu cá»§a hắn. Hắn đã thá»±c sá»± là triệu phú, ngưá»i ta đã phong nam tước cho hắn để ngà y nay hắn là ngà i nam tước Danglars, hắn có má»™t dinh thá»± Ở phố Mont-Blanc, mưá»i con ngá»±a trong chuồng, sáu đầy tá»› ở tiá»n sảnh nhà hắn và tôi.không biết hắn có bao nhiêu triệu trong những két sắt cá»§a hắn.
- Còn Fernand?
- Fernand thì lại là một chuyện khác hẳn.
Khi Napoléon trở vá», ban sắc lệnh vá» má»™t cuá»™c động viên bất thưá»ng và Fernand có tên trong danh sách gá»i nháºp ngÅ©, được phiên chế và o các binh Ä‘oà n chá»§ công. Tiến ra biên giá»›i cùng vá»›i trung Ä‘oà n, hắn dá»± tráºn Lignỵ Äêm hôm sau tráºn đánh, hắn là liên lạc trá»±c ở cá»a nhà viên tướng có liên hệ bà máºt vá»›i quân địch. Ngay trong đêm ấy, viên tướng phải gặp quân Anh.
Ông ta bảo Fernand Ä‘i theo, Fernand nháºn lá»i, rá»i vị trà và đi theo viên tướng.
Hà nh động phản quốc nà y sẽ đưa Fernand ra tòa án quân sá»± nếu Napoléon còn tại vị thì hắn lại được dùng để tiến cá» vá»›i nhà vuạ Hắn trở vá» Pháp vá»›i lon thiếu úy; và nhá» sá»± bảo trợ cá»§a viên tướng được trá»ng dụng, không há» bá» rÆ¡i hắn, hắn trở thà nh đại úy năm 1823 hồi chiến tranh Tây Ban Nha, đó chÃnh là lúc Danglars liá»n tiến hà nh những vụ đầu cÆ¡ đầu tiên cá»§a hắn.
Fernand là ngưá»i Tây Ban Nha nên được cỠđến Madrid là m gián Ä‘iệp; hắn gặp Danglars ở đó, bắt mối vá»›i hắn, hứa hẹn vá»›i viên tướng vá» sá»± á»§ng há»™ cá»§a những ngưá»i bảo hoà ng ở thá»§ đô Tây Ban Nha và ở cả các tỉnh, nháºn các lá»i hứa hẹn và vá» phần mình đưa ra những lá»i cam kết, đưa trung Ä‘oà n tiến theo những con đưá»ng chỉ má»™t mình hắn biết trong những thung lÅ©ng do ngưá»i bảo hoà ng kiểm soát, và trong chiến dịch ngắn ngá»§i nà y hắn đã có nhiá»u công lao đến mức sau khi chiếm được Trocadéro, hắn được phong là m đại tá và được thưởng Bắc đẩu bá»™i tinh vá»›i hà m bá tước. Bây giá» hắn là bá tước de Morcerf.
- Ôi số pháºn! Số pháºn! - Tu sÄ© thì thà o.
- Vâng, nhưng nà y ông, chưa hết chuyện đâu.
Chiến tranh Tây Ban Nha chấm dứt, con đưá»ng tiến thân cá»§a Fernand có cÆ¡ nguy vì nếu hòa bình lâu dà i có nhiá»u hứa hẹn sẽ ngá»± trị trên toà n châu Âu. Chỉ có má»—i má»™t nước Hy Lạp nổi dáºy chống Thổ NhÄ© Kỳ và vừa má»›i phát động chiến tranh già nh độc láºp. Fernand chạy vạy để được cá» sang phục vụ Ở Hy Lạp.
Má»™t thá»i gian sau ngưá»i ta được tin Bá tước de Morcerf và o phục vụ Ali-Pacha, vá»›i cấp hà m tướng huấn luyện.
Ali-Pacha bị giết như ông biết đấy; nhưng trước khi chết, ông thưởng công cho Fernand má»™t số tiá»n đáng kể, vá»›i số tiá»n đó Fernand trở vá» Pháp và được thăng Trung tướng. Äến mức mà .ngà y nay hắn có má»™t dinh thá»± tráng lệ Ở Paris, phố Helder số nhà 27.
Tu sĩ mở miệng, dừng lại một lát như thể do dự rồi cố gắng quá sức mình mới nói được :
- Còn Mercédès, ông nói, ngưá»i ta đã Ä‘oán chắc vá»›i tôi rằng cô ta mất tÃch?
- GiỠnà y Mercédès là một trong những mệnh phụ danh giá nhất Paris. - Caderousse nói.
- Kể tiếp Ä‘i, tu sÄ© nói, dưá»ng như tôi Ä‘ang nghe kể chuyện chiêm bao.
- Mercédès thoạt đầu tuyệt vá»ng vì việc ngưá»i ta cướp Ä‘i mất Edmond cá»§a cá»™ Giữa cÆ¡n tuyệt vá»ng ấy thì má»™t Ä‘au khổ má»›i lại đến vá»›i cô, đó là sá»± ra Ä‘i cá»§a Fernand mà cô vẫn coi như anh mình. Fernand ra Ä‘i, Mercédès còn lại má»™t mình.
Nà ng khóc ròng rã suốt ba tháng trá»i, không có tin tức gì cá»§a Edmond, không có tin tức gì cá»§a Fernand; thế rồi Fernand trở vá» vá»›i quân phục thiếu úy. Niá»m vui được thoát cảnh cô đơn trên Ä‘á»i và được gặp lại má»™t ngưá»i bạn, sau má»™t thá»i gian dà i buồn bã cô đơn, đã xâm chiếm tâm hồn cá»™ Thế rồi phải nói Ä‘iá»u nà y, Fernand chưa bao giá» bị căm ghét: hắn không được yêu, thế thôi.
Có má»™t ngưá»i khác chiếm lÄ©nh toà n bá»™ trái tim cá»§a Mercédès, con ngưá»i ấy lại vắng mặt, lại mất tÃch... có thể lại đã chết.
Lần thứ hai trở lại, hắn là trung úy, trong chuyến Ä‘i đầu tiên, hắn không nói vá»›i Mercédès má»™t lá»i nà o vá» tình yêu, đến lần thứ hai hắn nhắc cô nhá»› đến chuyện hắn đã yêu cô.
Mercédès yêu cầu hắn thêm sáu tháng nữa để cô đợi và khóc Edmond. Sau sáu tháng, Caderousse tiếp, là đám cưới. Fernand thu xếp ngay láºp tức việc đổi chá»— ở cho vợ mình và tá»± mình cÅ©ng lánh Ä‘i luôn: ở lại là ng Catalan vừa quá nhiá»u nguy hiểm vừa quá nhiá»u ká»· niệm. Tám ngà y sau khi cưới há» ra Ä‘i.
- Thế ông có gặp lại Mercédès không ? - Tu sÄ© há»i.
- Có, hồi chiến tranh Tây Ban Nha tôi có gặp cô ở Perpignan là nÆ¡i Fernand để cô ở lại đó; lúc ấy cô Ä‘ang dạy há»c cho con trai, thằng bé Albert.
Tu sĩ run rẩy.
- Nhưng muốn dạy cho cáºu con trai nà y thì cô ta cÅ©ng phải được há»c chứ?
- á»’! Caderousse nói, Mercédès có thể thà nh bà hoà ng nếu chỉ cần đặt vương miện lên mái đầu đẹp nhất và thông minh ấy. Tà i sản cá»§a cộđã lá»›n lên và cô cÅ©ng lá»›n lên theo tà i sản. Cô há»c vẽ, há»c nhạc, cô há»c má»i thứ. Ngoà i ra nói riêng vá»›i ông nhé, tôi tin rằng cô là m má»i thứ như váºy chỉ để khuây khá»a, để lãng quên, và đưa bao nhiêu thứ như váºy và o đầu óc mình chỉ để chống chá»i vá»›i những gì chất chứa trong tim.
Caderousse nói tiếp: nhưng bây giá» thì má»i sá»± ắt đã xong: tà i sản và danh giá chắc hẳn đã an á»§i được cô tạ Cô ta già u có, cô ta là bà bá tước.
Riêng mình tôi, ông xem đấy, tôi vẫn cứ nghèo khổ và bị chúa lãng quên.
- Ông lầm rồi, ông bạn ạ, tu sĩ nói, và đây là chứng cớ.
Nói xong, tu sÄ© liá»n lấy viên kim cương trong túi ra và chìa cho Caderousse:
- Nà y, ông bạn, ông bảo hắn, cầm lấy viên kim cương nà y vì nó thuộc vỠông. Viên kim cương ấy đáng lẽ phải chia cho các bạn của Eđmond.
Anh ta lại chỉ có má»™t ngưá»i bạn duy nhất, váºy chẳng cần chia bôi gì nữa. Ông cầm lấy viên kim cương nà y và bán Ä‘i; nó đáng giá năm mươi ngà n frăng, tôi nhắc lại vá»›i ông Ä‘iá»u đó và số tiá»n nà y đủ để đưa ông ra khá»i cảnh khốn cùng.
Äổi lại ông hãy cho tôi cái túi bằng tÆ¡ đỠmà ông Morrel đã để lại trên lò sưởi nhà cụ Dantès như ông đã kể là ông vẫn Ä‘ang giữ nó.
Caderousse má»—i lúc má»™t thêm kinh ngạc, Ä‘i vá» phÃa cái tá»§ lá»›n bằng gá»— sồi, mở ra và đưa cho tu sÄ© má»™t cái túi dà i mà u đỠđã phai sắc, có quai bằng hai vòng đồng trước kia mạ và ng.
Tu sĩ cầm lấy túi và đưa viên kim cương cho Caderousse.
- Tốt lắm, được lắm, tu sÄ© nói, mong sao số tiá»n nà y sinh lợi cho ông! Xin chà o, tôi phải tránh xa những ngưá»i cứ quen thói ngưá»i ná» là m hại ngưá»i kiạ.
" đóng dấu.
Tà u đến Livournẹ Edmond quen má»™t ngưá»i thợ cắt tóc ở phố Saint - Ferdinand. Anh và o tiệm ấy để cắt tóc và cạo râu. Ngưá»i thợ cắt tóc kinh ngạc nhìn ông khách có mái tóc dà i, bá»™ râu ráºm và đen rồi bắt tay và o việc mà chẳng có ý kiến gì.
Khi xong việc, anh há»i mượn má»™t cái gương và tá»± ngắm mình.
Mưá»i bốn năm tù đã là m anh thay đổi hẳn.
Anh nhìn và o gương mỉm cưá»i: ngưá»i bạn tốt nhất cá»§a anh, nếu như anh còn có bạn, cÅ©ng không thể nháºn ra được anh, ngay đến anh cÅ©ng còn chẳng nháºn ra được mình..a.ng chá»§ tà u Jeune - Amélie - đó là tên cá»§a chiếc tà u buôn đóng theo kiểu vùng vịnh Gênes -, thiết tha muốn giữ lại trong thá»§y thá»§ Ä‘oà n cá»§a mình má»™t con ngưá»i có giá trị tầm cỡ Edmond, đã đỠnghị anh ký hợp đồng; nhưng anh đã có kế hoạch riêng nên chỉ muốn nháºn là m ba tháng.
Hai tháng rưỡi đã trôi qua trong những chuyến Ä‘i liên tiếp. Edmond đã trở thà nh má»™t thá»§y thá»§ chạy tà u ven bá» khéo léo cÅ©ng như trước kia anh đã từng là thá»§y thá»§ viá»…n dương táo bạo, anh đã có mối quen biết vá»›i tất cả các tay buôn láºu dá»c bá» biển.
Anh đã qua lại đến hai chục lần trước hòn đảo Monte - Cristo nhưng chưa hỠtìm được dịp nà o đổ bộ lên đó.
Tá»›i má»™t hôm nhân có má»™t việc buôn bán lá»›n: đó là chuyện má»™t con tà u chở đầy thảm Thổ NhÄ© Kỳ, vải lụa phương Äông và Cachemire, phải tìm má»™t mảnh đất trung láºp để có thể thá»±c hiện được việc trao đổi rồi Ä‘em đổ số hà ng ấy lên bá» biển nước Pháp.
Ông chá»§ tà u Jeune - Amélie đỠnghị nÆ¡i bốc hà ng là đảo Monte-Cristo, đảo nà y hoà n toà n hoang vắng và chẳng có cả lÃnh lẫn nhân viên hải quan. Thế là việc được quyết định là há» sẽ ghé lại đảo Monte-Cristo và sẽ nhổ neo và o tối ngà y hôm sau. Nghe thấy dá»± định nà y Dantès run lên vì vui mừng.
Hai hôm sau, tà u chạy suốt ngà y thì nhìn thấy đảo Monte-Cristo và o lúc năm giá» chiá»u.
Edmond nhìn ngấu nghiến khối đá và anh bị già y vò bởi ná»—i khắc khoải thưá»ng cảm thấy trong những cá»±c Ä‘iểm cá»§a niá»m hy vá»ng.
Äêm đến: ngưá»i ta cặp bá» lúc mưá»i giá» tối; tà u Jeune - Amélie đến Ä‘iểm hẹn đầu tiên - Con tà u đến muá»™n xuất hiện ngay sau đó, trắng và im lìm như má»™t bóng ma và thả neo cách bá» má»™t sải cáp.
Ngay lúc ấy hà ng được chuyển từ tà u nỠsang tà u kia, suốt đêm mới xong.
Hôm sau Dantès cầm lấy súng, đạn chì và thuốc súng ngỠý muốn Ä‘i bắn những con dê hoang dã thấy rất đông cứ nhảy nhót lung tung từ hòn đá ná» sang hòn đá kia, ngưá»i ta cÅ©ng chỉ gán cho cuá»™c Ä‘i chÆ¡i nà y cá»§a Dantès là do ham săn bắn hoặc muốn được rảnh má»™t mình.
Thá»±c ra, Dantès theo đúng những Ä‘iá»u suy Ä‘oán cá»§a tu sÄ© Faria: anh cho rằng hồng y giáo chá»§ Spada cố là m sao cho khá»i bị lá»™ đã đến cái vùng nà y, đã giấu con tà u nhá» cá»§a ông ở đó rồi Ä‘i theo đưá»ng thẳng vạch ra bởi những vết khÃa trên đá và chôn giấu kho báu cá»§a mình ở đầu kia đưá»ng thẳng ấy.
Lúc Ä‘i đến đỉnh má»™t mô đá cách bến độ sáu mươi bước, Edmond vẫn luôn luôn được mặt đất mấp mô che khuất tầm nhìn cá»§a các bạn đồng hà nh, thấy các vết khÃa chấm dứt, chỉ có Ä‘iá»u là chẳng dẫn tá»›i má»™t cái hang nà o. Má»™t tảng đá to tròn được đặt trên má»™t ná»n vững chắc là cái Ä‘Ãch duy nhất mà các vết khÃa dưá»ng như dẫn tá»›i.
Tảng đá nà y đáng được xem xét kỹ hÆ¡n; do đó anh Ä‘i theo hướng ngược lại và quay trở vá».
Trong lúc đó các bạn trên tà u Ä‘ang là m bữa ăn sáng. Äúng lúc há» rút con dê ra khá»i cái que xiên tá»± tạo thì há» thấy Edmond nhẹ nhà ng và táo bạo như má»™t con sÆ¡n dương Ä‘ang nhảy từ mô đá nà y sang mô đá khác: há» bắn má»™t phát súng để báo hiệu cho anh là bữa ăn đã sẵn sà ng.
Chà ng Ä‘i săn láºp tức đổi hướng Ä‘i và chạy nhanh vá» phÃa há». Nhưng khi má»i ngưá»i cùng nhìn theo anh Ä‘ang nhảy như bay trên các má»m đá, chê sá»± khéo léo cá»§a anh là liá»u lÄ©nh thì như để chứng tá» sá»± lo ngại cá»§a há» là đúng, bá»—ng Edmond hụt chân, há» thấy anh lảo đảo trên đỉnh má»™t mô đá, kêu to lên rồi mất hút.
Tất cả nhất tá» nhảy vá»t lên vì má»i ngưá»i Ä‘á»u mến Edmond dù cho anh có tà i giá»i hÆ¡n há», tuy nhiên ngưá»i kịp đến trước là Jacopo.
Anh ta trông thấy Edmond nằm sóng sượt, đầy máu và gần như bất tỉnh, chắc anh phải lăn xuống từ độ cao tá»›i mưá»i hai hay mưá»i lăm bá»™.
HỠđổ và o miệng anh chút rượu rhum và phương thuốc nà y từng có hiệu quả với anh lại tác động giống như lần đầu anh được vớt lên tà u.
Edmond lại mở được mắt, phà n nà n rằng bị Ä‘au dữ dá»™i ở đầu gối, đầu nặng ghê gá»›m và bị Ä‘au nhói không sao chịu nổi ở vùng tháºn. Há» muốn khiêng anh ra sát mép nước, nhưng khi đụng tá»›i ngưá»i anh, vừa rên rỉ anh vừa nói rằng anh cảm thấy không đủ sức chịu đựng việc di chuyển.
Những cơn đau của Dantès chẳng những là không dịu đi mà hình như còn tăng lên dữ dội.
Ông già chá»§ tà u buá»™c phải khởi hà nh ngay buổi sáng để đến đổ hà ng giữa Nice và Fréjus cố nà i Dantès thỠđứng lên. Dantès cố gắng vượt quá sức ngưá»i để chiá»u theo yêu cầu đó nhưng cứ má»—i lần gắng sức, anh lại rên rỉ và tái xám.
- Anh ấy bị dáºp vùng thắt lưng, ông chá»§ nói nhá»: đó là má»™t ngưá»i bạn tốt ta không được bá» rÆ¡i anh ta, hãy cố gắng chuyển anh ấy lên tà u.
Nhưng Dantès bảo rằng anh thÃch được chết ở chá»— anh Ä‘ang nằm còn hÆ¡n là phải chịu đựng những Ä‘au đớn khá»§ng khiếp do cỠđộng gây ra vì anh đã quá yếu..- Nà y, đà nh ra sao thì ra váºy nhưng không thể nói rằng chúng ta đã bá» rÆ¡i không cứu má»™t ngưá»i bạn gan dạ như anh.
- Không, anh nói vá»›i ông chá»§, tôi là má»™t kẻ vụng vá» và tôi phải gánh chịu sá»± trừng phạt do thói vụng vỠấy là đúng. Hãy để tôi ở lại vá»›i má»™t Ãt bánh bÃch quy là m lương thá»±c, má»™t khẩu súng, thuốc súng và đạn để bắn dê, vá»›i má»™t cái cuốc để nếu ông có đến đón tôi quá muá»™n thì tôi tá»± là m lấy má»™t thứ nhà để mà trú tạm.
- Chúng tôi phải vắng mặt Ãt nhất tám ngà y, ông chá»§ nói.
Những ngưá»i buôn láºu để lại cho Edmond các thứ anh yêu cầu và ra Ä‘i không quên ngoái lại nhìn anh nhiá»u lần, má»—i lần há» lại là m hiệu chà o anh vá»›i tình thân hữu còn Edmond chỉ đáp lại được bằng cách vẫy tay, cứ như anh không thể cá»±a quáºy được phần còn lại cá»§a cÆ¡ thể.
Thế rồi khi hỠđã khuất hẳn, anh tháºn trá»ng bò lên đỉnh má»™t mô đá che khuất tầm mắt anh vá»›i quang cảnh ngoà i biển, từ đó anh nhìn thấy chiếc tà u buôn chuẩn bị váºn hà nh và nhổ neo.
Sau má»™t giá» con tà u khuất hẳn. Lúc đó Dantès đứng dáºy còn nhẹ nhà ng và dẻo dai hÆ¡n cả má»™t con dê hoang dã Ä‘ang nhảy nhót giữa các mô đá, anh cầm súng má»™t tay còn cuốc tay kia và chạy đến tảng đá ở cuối các vết khÃa mà anh đã nháºn ra trên các mô đá.
ở đó Edmond tháºn trá»ng bá»›i đất, ngỡ như nháºn ra má»™t kỹ xảo tinh vi và bèn tá»± nhá»§ là cần phải tấn công và o chÃnh tảng đá nà y.
Nhưng bằng cách nà o đây?
Dantès đưa mắt quanh mình như những ngưá»i Ä‘ang bối rối thưá»ng là m; rồi cái nhìn cá»§a anh rÆ¡i và o má»™t cái sừng sÆ¡n dương chứa đầy thuốc súng mà anh bạn Jacopo để lại cho anh.
Anh dùng cuốc đà o ở chân tảng đá một hố mìn, nhồi thuốc súng và o; rồi anh xé đôi khăn tay lăn lăn trong thuốc súng để là m thà nh ngòi nổ.
Anh châm ngòi nổ rồi chạy ra xa.
Láºp tức tiếng nổ bùng lên: tảng đá bị nhấc lùi bằng má»™t sức mạnh không lưá»ng được, nó lăn ra, nẩy lên, lao xuống dưới và mất hút, chìm nghỉm dưới biển, để lá»™ má»™t khoảng tròn phô ra má»™t vòng sắt gắn và o giữa má»™t tấm đá hình vuông.
Dantès báºt lên má»™t tiếng kêu mừng rỡ và kinh ngạc.
Anh xỠđòn bẩy và o vòng sắt, bẩy tháºt mạnh và tấm đá bị tách ra để ngá» má»™t dốc đứng như cầu thang dẫn xuống má»™t cái hang nhá» nhá» do không khà và ánh sáng không những chỉ lá»t qua cá»a hang vừa mở mà còn qua các kẽ đá nứt không thấy được hết cá»§a tầng đất ngoà i cá»a hang..Dantès má»›i chỉ và o được hang thứ nhất; bây giá» anh phải tìm đưá»ng và o hang thứ hai. Anh xem xét chân các hòn đá và gõ lên chá»— vách hang mà anh Ä‘oán có thể là cá»a và o đã được ngụy trang cẩn tháºn.
Sau khi gõ và i cái, anh nháºn thấy các hòn đá không phải được gắn lại mà chỉ xếp chồng lên nhau rồi trát vữa bên ngoà i; anh đưa đầu nhá»n cá»§a cái cuốc chim và o má»™t khe giữa hai hòn đá rồi ấn mạnh lên cán và mừng rỡ nhìn thấy hòn đá rÆ¡i xuống.
Từ lúc ấy Dantès chỉ còn việc là rút từng hòn đá ra bằng cái răng sắt của cuốc chim, rồi cứ thế lần lượt hòn nỠrơi xuống cạnh hòn kia.
Cuối cùng Dantès từ hang thứ nhất bước sang hang thứ hai. Hang thứ hai nà y thấp hÆ¡n, tối hÆ¡n và có vẻ dá»… sợ hÆ¡n hang thứ nhất, anh đưa mắt thăm dò cái hang thứ hai nà y thấy nó cÅ©ng rá»—ng không như hang thứ nhất. Thế thì kho báu, nếu có tháºt, phải được chôn giấu trong góc tối.
Anh tiến vá» phÃa góc hang và ráo riết đà o đất lên. Äến nhát cuốc thứ năm hay thứ sáu thì có tiếng sắt chạm và o sắt. Äó là má»™t hòm gá»— đóng Ä‘ai sắt.
Giữa nắp hòm có gắn má»™t tấm bạc mà đất cát không là m han gỉ được, trên đó sáng lóa gia huy cá»§a dòng há» Spada mà tu sÄ© đã mô tả cho anh nghe nhiá»u lần.
Từ lúc ấy, không còn hồ nghi gì nữa, kho báu đúng là đây rồi. Mở hòm ra thấy có ba ngăn.
Trong ngăn thứ nhất sáng chói những đồng ê quy và ng bóng lá»™n. Trong ngăn thứ hai những thá»i và ng không đánh bóng được xếp ngay ngắn.
Cuối cùng là ngăn thứ ba đầy đến má»™t ná»a, EÄ‘mond vục tay xuống lấy lên từng vốc kim cương, ngá»c trai, hồng ngá»c mà lúc anh buông tay chúng rÆ¡i lên nhau như mưa đá rÆ¡i trên kÃnh.
Sau khi đã sá» nắn, mân mê, vục bà n tay run rẩy và o và ng và đá quý, Edmond đứng dáºy và bắt đầu đếm cá»§a cải cá»§a mình; anh đếm được má»™t ngà n thá»i và ng má»—i thá»i nặng độ hai hay ba livre, hai mươi lăm ngà n đồng ê quy và ng có thể trị giá má»—i đồng tá»›i tám mươi frăng mà anh thấy ngăn hòm má»›i vÆ¡i đến má»™t ná»a; cuối cùng anh Ä‘ong bằng vốc tay được mưá»i lần vốc cả hai tay những kim cương, ngá»c trai và đá quý.
Dantès thấy ngà y Ä‘ang tà n và tối dần. Anh sợ sẽ bị bất ngá» nếu ở lại trong hang nên anh Ä‘i ra, súng cầm taỵ Thế rồi anh ngụy trang cá»a hang, nằm lên trên, lấy thân mình che lấp lối và o hang và ngá»§ được độ và i giá».
Ngà y lại rạng. Edmond xuống, Ä‘i và o hang, nhét đầy đá quý và o các túi cá»§a mình, cố hết sức Ä‘áºy tháºt khéo các tấm gá»— và đai sắt cá»§a chiếc hòm, lấp đất kÃn, giẫm chân lèn cho chặt, đổ cát lên trên cÅ©ng để là m cho chá»— má»›i đà o bá»›i giống y như những chá»— khác trên mặt đất; anh ra khá»i hang; Ä‘áºy tấm đá lên rồi chất lên tấm đá Ä‘áºy cá»a hang những hòn đá kÃch cỡ to nhá» khác nhau, nhét đất và o các khe hở, trồng và o đó mấy cây mua và mấy cây thạch thảo, tưới cho cây má»›i trồng để chúng có vẻ như má»c ở đó từ lâu, xóa sạch các vết chân cá»§a anh chi chÃt quanh chá»— đó, và nóng lòng chá» các bạn cùng tà u quay lại.
Những ngưá»i buôn láºu trở lại sau sáu ngà y.
Anh lết ra táºn bến như má»™t ngưá»i bị thương và khi các bạn lên bá» anh bảo há» rằng đã khá hÆ¡n nhưng vẫn cứ còn than vãn; và vì chiếc tà u Jeune-Ameslie chỉ ghé Monte-Cristo để đón anh nên anh xuống tà u ngay tối hôm ấy và theo ông chá»§ tà u tá»›i Livourne.
Äến Livourne anh bán cho má»™t ngưá»i Do Thái bốn viên kim cương nhá» nhất má»—i viên năm ngà n frăng.
Cùng ngà y hôm ấy Dantès cáo biệt Ä‘oà n thá»§y thá»§ tà u Jeune-Amélie bằng món tiá»n thưởng háºu hÄ©nh rồi Ä‘i Gênes.
Lúc anh đến nÆ¡i, ngưá»i ta Ä‘ang Ä‘i thá» má»™t du thuyá»n nhá» do má»™t ngưá»i Anh đặt là m, vì nghe nói rằng ngưá»i thà nh Gênes là những ngưá»i đóng tà u giá»i nhất vùng Äịa Trung Hải nên ông ta muốn có má»™t du thuyá»n đóng tại đây. Ngưá»i Anh đã là m giá xong xuôi vá»›i bốn mươi ngà n frăng; Dantès trả luôn sáu mươi ngà n vá»›i Ä‘iá»u kiện giao tà u ngay hôm ấy. Ông ngưá»i Anh ba tuần hay má»™t tháng sau má»›i quay lại nên ông chá»§ xưởng đóng tà u đồng ý vì nghÄ© rằng ông sẽ đủ thá»i gian đóng má»™t chiếc tà u khác tại xưởng.
Hai giá» sau, Dantès ra khá»i cảng Gênes, được đưa tiá»…n bằng ánh mắt cá»§a đám đông những ngưá»i hiếu kỳ muốn xem cái ông lãnh chúa Tây Ban Nha có thói quen Ä‘i biển má»™t mình ấy.
Anh đến Monte- Cristo và o chiá»u tối hôm sau, chiếc du thuyá»n là má»™t tà u buồm hảo hạng, nó đã chạy quãng đưá»ng ấy mất có ba mươi lăm giá». Hòn đảo vẫn hoang vắng; có vẻ không ai lên bỠở đây từ lúc Dantès ra Ä‘i, anh đến kho báu cá»§a mình: tất cả vẫn còn nguyên trạng như lúc anh Ä‘i.
Ngà y hôm sau tà i sản khổng lồ cá»§a anh được chuyển hết lên du thuyá»n, nó quay mÅ©i vá» hướng Marseille.
Thế rồi má»™t sá»›m mai, chiếc du thuyá»n hùng dÅ©ng và o cảng Marseille và đáºu đối diện đúng.cái chá»— mà buổi tối định mệnh ấy ngưá»i ta đã đưa anh xuống tà u Ä‘i pháo đà i If.
Dantès vá»›i vẻ tá»± tin hoà n hảo mà anh đã tiếp thu được, đưa cho ngưá»i cảnh binh há»i giấy anh tấm há»™ chiếu Anh mua được ở Livourne dưới cái tên huân tước Wilmirẹ Anh lên bá» chẳng khó khăn gì.
Tất cả những ká»· niệm thá»i thÆ¡ ấu cá»§a Dantès vẫn còn sống mãi trong tâm trà anh nay hiện lên theo má»—i bước anh Ä‘i, ở từng góc quảng trưá»ng, ở từng góc phố, ở má»—i cái cá»c chắn ở ngã tư.
Vừa nhìn thấy đưá»ng Meilhan, anh cảm thấy đầu gối muốn khuỵu xuống và suýt nữa anh ngã xuống dưới những bánh xe quạ Cuối cùng anh đến táºn ngôi nhà cha anh đã ở.
Anh tiến vá» phÃa cá»a, bước qua ngưỡng cá»a há»i ngưá»i gác nhà để xin và o thăm căn há»™ hai phòng trên gác năm. Những ngưá»i ở căn há»™ nhá» nà y là má»™t cặp vợ chồng trẻ vừa cưới được tám ngà y.
Dantès nhìn vá» phÃa giưá»ng, cái giưá»ng vẫn còn đó ở ngay chá»— cÅ© khi cha anh ở đây; bất giác mắt Edmond đẫm nước mắt: đây là nÆ¡i mà cha già đã trút hÆ¡i thở cuối cùng trong khi Ä‘ang gá»i tên con.
Äi xuống tầng dưới, Edmond dừng lại trước má»™t cái cá»a khác và há»i thăm ngưá»i thợ may Caderousse có còn ở đó hay không. Nhưng ngưá»i gác cổng trả lá»i rằng ông ta là m ăn sa sút và bây giá» mở má»™t quán trá» nhá» trên đưá»ng Bellegarde Ä‘i Beaucaire.
Ngay tối hôm ấy ngưá»i ta thấy Edmond Ä‘i dạo trong ngôi là ng nhá» cá»§a những ngưá»i Catalan và bước và o má»™t ngôi nhà tồi tà n cá»§a dân chà i, ở lại đó chừng hÆ¡n má»™t giỠđể há»i thăm tin tức vá» nhiá»u ngưá»i đã chết hay ngưá»i đã biệt tÃch từ hÆ¡n mưá»i lăm hay mưá»i sáu năm nay.
Ngà y hôm sau, những ngưá»i mà anh đã đến để há»i thăm há», nháºn được quà tặng là má»™t chiếc xuồng catalan má»›i tinh và kèm theo hai lưới vây và má»™t lưới rê.
Những con ngưá»i tá» tế ấy rất muốn cám Æ¡n ngưá»i há»i tin hà o hiệp ná»; nhưng khi anh vừa cáo biệt há» thì đã thấy anh lên ngá»±a rá»i khá»i Marseille theo cá»a ô Aix sau khi sai bảo má»™t thá»§y thá»§ và i Ä‘iá»u.
Tà i sản của tarta12a
Last edited by phongvan; 15-09-2008 at 06:46 PM .
19-03-2008, 11:07 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 1,035
Thá»i gian online: 35 phút 40 giây
Thanks: 0
Thanked 35 Times in 18 Posts
Chương 10
Hãng Morrel
Hôm sau cái ngà y đã diá»…n ra cảnh mà chúng tôi vừa kể, má»™t ngưá»i đà n ông quãng ba mươi đến ba mươi hai tuổi, có cả dáng vẻ và ngữ Ä‘iệu Anh, đến nhà ông de Boville.
- Thưa ông, ông ta nói, tôi là ngưá»i đại diện toà n quyá»n cá»§a hãng Thomson và French ở Romẹ Từ mưá»i năm nay chúng tôi giao dịch vá»›i hãng Morrel ở Marseillẹ Chúng tôi đã bá» vốn và o các mối giao dịch đó và chúng tôi không khá»i lo ngại khi nghe đồn rằng hãng nà y có nguy cÆ¡ phá sản.
- á»’! Thưa ông, ông de Boville kêu lên, sá»± lo ngại cá»§a ông tháºt không may lại hết sức có cÆ¡ sở và ông Ä‘ang thấy đây má»™t con ngưá»i tuyệt vá»ng. Tôi có hai trăm ngà n frăng đặt trong hãng Morrel, số tiá»n hai trăm ngà n frăng nà y phải được thanh toán và o ngà y 15 tháng nà y. Nhưng tình cảnh ông Morrel thì đến mức, xin nói gá»n vá»›i ông, là tôi coi món nợ nà y như mất trắng.
- Thế thì, ngưá»i Anh nói, tôi mua cá»§a ông món nợ ấy; hai trăm ngà n quan bằng tiá»n mặt.
Và ngưá»i Anh rút trong túi ra má»™t bó tiá»n giấy có thể là gấp đôi số tiá»n mà ông de Boville sợ mất.
Một ánh mừng rỡ lướt qua mặt ông ta.
- Tôi chỉ yêu cầu có mỗi một việc.
- Xin nói đi, thưa ông, tôi nghe đây.
- Ông là thanh tra các nhà tù, váºy chắc là ông giữ sổ sách và o, ra tù trong đó có ghi kèm cả những nháºn xét liên quan đến tù nhân phải không?
- Từng tù nhân có hồ sơ riêng.
- à , thưa ông, tôi đã được nuôi dạy ở Rome do má»™t tu sÄ© đáng thương, tu sÄ© Faria, ông ấy đã mất tÃch đột ngá»™t. Rồi tôi được biết rằng ông bị giam giữ ở pháo đà i If và tôi muốn biết má»™t và i chi tiết vá» cái chết cá»§a ông.
- Tu sÄ© Fariả ồ! Tôi còn nhá»› rất rõ vỠông ta, ông de Boville reo lên, ông ấy bị Ä‘iên. Má»i ông sang phòng là m việc cá»§a tôi và tôi sẽ cho ông thấy Ä‘iá»u đó.
Và cả hai ngưá»i Ä‘i sang phòng là m việc. Ông thanh tra đặt trước mặt ngưá»i Anh má»™t cuốn sổ cái và các hồ sÆ¡ liên quan đến pháo đà i If, chá»phép ông khách tùy ý láºt giở từng trang, trong khi chÃnh ông ta thì ngồi và o má»™t góc Ä‘á»c báo.
Ông ngưá»i Anh dá»… dà ng tìm thấy hồ sÆ¡ liên quan đến tu sÄ© Faria; nhưng sau khi đã biết rõ những hồ sÆ¡ đầu tiên nà y, ông ta tiếp tục láºt từng trang cho đến lúc tá»›i táºp hồ sÆ¡ cá»§a Edmond Dantès. Ở đó ông tìm thấy y nguyên: đơn tố giác, biên bản thẩm vấn, đơn khiếu nại cá»§a ông Morrel, lá»i phê cá»§a Villefort, ông ta nhẹ nhà ng gấp tỠđơn tố giác bá» và o túi, Ä‘á»c biên bản thẩm vấn, Ä‘á»c nhanh đơn đỠngà y 10 tháng tư năm 1815 trong đó ông Morrel theo lá»i khuyên cá»§a phó biện lý, lúc đó Napoléon Ä‘ang tại vị, vì có thiện chà đã trình bà y quá lên rằng Dantès đã cống hiến cho Äế chế nhiá»u thà nh tÃch, những thà nh tÃch mà lá»i xác nháºn cá»§a Villefort là m cho chúng trở nên không thể nà o chối cãi được. Váºy là ông hiểu tất cả. Cái đơn gá»i Napoléon nà y bị Villefort lưu lại, đến cuá»™c phục hồi lần thứ hai đã biến thà nh má»™t vÅ© khà khá»§ng khiếp trong tay viên biện lý hoà ng gia.
- Cám Æ¡n ông, ông ngưá»i Anh nói trong khi gáºp mạnh sổ cái. Tôi đã biết cái phải biết; bây giỠông giao cho tôi số tÃn phiếu mà ông có quyá»n đòi ông Morrel rồi tôi sẽ đếm tiá»n cho ông.
Rồi ông ta nhưá»ng chá»— ở bà n giấy cho ông de Boville, ông nà y ngồi ngay và o đó không câu nệ gì và vá»™i và ng là m việc chuyển nhượng được yêu cầu, trong khi đó ông ngưá»i Anh đếm các tá» giấy bạc bên mép các giá để hồ sÆ¡.
Sau đó ngưá»i phái viên cá»§a hãng Thomson và French ở Rome đến nhà ông Morrel.
Mưá»i bốn năm trá»i đã là m cho nhà kinh doanh đáng kÃnh ấy thay đổi nhiá»u, ông má»›i chỉ vừa năm mươi tuổi mà tóc đã bạc trắng, trán hằn sâu những nếp nhăn đầy âu lo.
- Thưa ông, hãng Thomson và French trong khoảng tháng nà y và tháng sau phải chi ở Pháp ba hay bốn trăm ngà n frăng. ÄÆ°á»£c biết sá»± đúng hẹn tuyệt đối cá»§a ông nên hãng đã táºp há»p toà n bá»™ giấy tá» có mang chữ ký nà y và giao cho tôi lần lượt theo hạn vay ghi trong giấy mà thu hồi vốn ở ông và sá» dụng số vốn đó. Chúng tôi đã có những hối phiếu do ông ký, thưa ông, để vay má»™t khoản tiá»n khá lá»›n là hai trăm tám mươi bảy ngà n năm trăm frăng. Và tôi không giấu gì ông, ông ta nói tiếp sau má»™t lát im lặng, vẫn biết tÃnh trung thá»±c không chê trách và o đâu được cá»§a ông cho đến táºn bây giá», nhưng dư luáºn chung ở Marseille cho là ông không đủ khả năng để đương đầu vá»›i việc kinh doanh..Trước lá»i mở đầu gần như là thô bạo nà y, ông Morrel tái mặt Ä‘i má»™t cách đáng sợ.
- Xin hãy nói thẳng, thưa ông, ông có chi trả những giấy tỠnà y được đúng hạn như trước không ?
Ông Morrel rùng mình.
- Có, thưa ông, tôi có trả chứ, như tôi hy vá»ng, tà u tôi cáºp bến bình an, vì chuyến hà ng nà y vá» sẽ trả lại cho tôi khoản kinh phà bị mất trong các tai nạn liên tiếp trước đây mà tôi phải gánh chịu; nhưng nếu như không may tà u Pharaon, nguồn vốn cuối cùng mà tôi trông cáºy bị thất thoát...
Ông Morrel thở ra tháºt dà i và lướt bà n tay lên vầng trán đầy mồ hôi.
-... Nếu nguồn vốn nà y mà thất thoát thì tôi Ä‘i Ä‘á»i, thưa ông, tôi hoà n toà n Ä‘i đứt.
- Cái gì thế, ngưá»i Anh nói trong khi lắng tai nghe ngóng, tiếng ồn à o ấy nghÄ©a là gì?
- Ôi lạy chúa! Lạy chúa tôi! - Ông Morrel kêu lên tái mặt đi, còn xảy ra chuyện gì nữa thế?
Äúng thế, có tiếng ồn à o ở ngoà i cầu thang; tiếng ngưá»i Ä‘i lại, còn nghe thấy cả má»™t tiếng kêu Ä‘au đớn.
Cùng lúc ấy, cánh cá»a mở ra và xuất hiện má»™t cô gái mặt tái xanh, má đẫm nước mắt.
Ông Morrel đứng dáºy run bắn lên và phải chống và o tay ghế bà nh vì nếu không ông không thể nà o đứng vững được. Ông muốn há»i mà không sao thốt nên lá»i.
- Ôi cha ôi! - Cô gái nói tay chắp và o nhau, hãy tha lá»—i cho con đã là m ngưá»i đưa tin xấu!
Ông Morrel sắc mặt nhợt đi kinh khủng.
Julie lao và o vòng tay ông.
- Ôi cha ơi! Cha của con hãy can đảm lên.
- Thế là tà u Pharaon đã đắm ư? ông Morrel há»i, giá»ng nghẹn ngà o.
Cô gái không trả lá»i nhưng cô khẳng định bằng cách gáºt gáºt mái đầu Ä‘ang dá»±a và o ngá»±c cha mình.
- Thế còn Ä‘oà n thá»§y thá»§ thì sao? - Ông Morrel há»i.
- Äã được cứu thoát, cô gái nói, được má»™t tà u cá»§a thà nh phố Bordeaux cứu thoát, tà u ấy vừa và o cảng.
Ông Morrel giÆ¡ hai tay lên trá»i tá» vẻ cam chịu và lòng biết Æ¡n sâu sắc.
- Cám Æ¡n chúa! ông Morrel nói, Ãt ra thì ngưá»i cÅ©ng chỉ trừng phạt có má»™t mình tôi. Má»i và o Ä‘i vì tôi Ä‘oán rằng má»i ngưá»i đã ở ngoà i cá»a..Äúng thế, vừa má»›i nghe thấy những lá»i nà y thì bà Morrel bước và o trong tiếng nức nở; Emmanuel theo sau và phÃa sau trong tiá»n sảnh thấy có những bá»™ mặt gân guốc cá»§a bảy tám ngưá»i thá»§y thá»§ mình trần.
- Chuyện xảy ra như thế nà o? - Ông Morrel há»i, lại gần đây Penelon, hãy kể lại diá»…n biến sá»± việc Ä‘i.
Má»™t thá»§y thá»§ già da mà u đồng vì nắng xÃch đạo, tiến lên, cuá»™n trong tay phần còn lại cá»§a chiếc mÅ©.
- Xin chà o ông Morrel. Ông ta nói cứ như vừa má»›i rá»i Marseille hôm qua.
- Xin chà o ông bạn, ông chá»§ tà u nói, không kìm được nụ cưá»i trong nước mắt; thế còn ông thuyá»n trưởng Gaumard đâu?
- VỠông thuyá»n trưởng, thưa ông Morrel, ông ta ngã bệnh ở Palma; nhưng nếu được chúa thương đến thì sẽ không sao đâu và ông sẽ thấy ông ta vá» sau và i hôm, cÅ©ng khá»e mạnh như ông và tôi.
- Tốt lắm... Bây giỠkể đi, Penelon. - Ông Morrel nói.
Penelon lùa miếng thuốc Ä‘ang nhai từ má phải sang má trái, đưa tay che miệng, quay đầu Ä‘i và nhổ ra ngoà i tiá»n sảnh má»™t tia dà i nước bá»t mà u Ä‘en Ä‘en, vừa bước chân lên vừa Ä‘ung đưa hông.
- Trong lúc đó chúng tôi gặp phải sá»± việc giống như đã xảy ra giữa mÅ©i Blanc và mÅ©i Boyador, thưa ông Morrel, tà u Ä‘ang chạy vá»›i ngá»n gió thuáºn Nam-Tây nam thì cÆ¡n bão áºp đến. Sau mưá»i hai giá» liá»n chúng tôi cứ bị lắc lư dữ dá»™i rồi má»™t lá»— hổng lá»›n bung ra dưới đáy tà u. Phải rá»i tà u thôi.
Ông thuyá»n trưởng xuống cuối cùng. Vừa kịp. Ông ta vừa nhảy, thì boong tà u bục ra vá»›i má»™t tiếng động phải nói là như loạt súng mạn tà u cỡ bốn mươi tám. Mưá»i phút sau, boong tà u chìm xuống từ đà ng mÅ©i và rồi, thôi chà o cả bá»n brru!... Thế là xong, chẳng còn Pharaon nữa!
Còn chúng tôi, chúng tôi bị ba ngà y ròng không có gì để mà ăn mà uống. Rồi chúng tôi được tà u Gironde vá»›t. Thế đấy, chuyện xảy ra như váºy đấy, thưa ông Morrel, xin thá» danh dá»±!
- Tốt, các bạn ạ, các bạn Ä‘á»u là những con ngưá»i gan dạ. Bây giá» hãng nợ lương các bạn là bao nhiêu? Coclès, hãy trả cho má»—i con ngưá»i gan dạ nà y hai trăm frăng. Và nếu các bạn tìm được việc tốt thì và o là m Ä‘i, các bạn đã được tá»± do.
Phần cuối cá»§a câu nói nà y gây ra má»™t tác dụng kỳ lạ Ở những ngưá»i thá»§y thá»§ đáng trá»ng.nà y. Há» nhìn nhau vẻ hốt hoảng, Penelon hụt hÆ¡i, suýt nuốt chá»ng cả miếng thuốc nhai.
- Thế nà o, thưa ông Morrel, ông ta nói vá»›i giá»ng nghẹn ngà o, ông thải chúng tôi ư? ông không hà i lòng vá» chúng tôi sao?
- Không đâu các con, ông chá»§ tà u nói, không, tôi không phiá»n lòng vì các bạn, hoà n toà n ngược lại. Không tôi không thải các anh đâu. Nhưng biết là m sao được? Tôi không còn tà u nữa nên tôi không cần thá»§y thá»§.
- Là m sao? ông không còn tà u nà o nữa ư?
- Penelon nói. - Nà y, ông đóng một chiếc khác đi, chúng tôi sẽ đợi. Cám ơn chúa, chúng tôi hiểu thế nà o là chèo chống với sóng gió.
- Tôi không còn tiá»n để đóng tà u nữa, Penelon ạ, ông chá»§ tà u nói vá»›i má»™t nụ cưá»i buồn, váºy tôi không thể nháºn đỠnghị cá»§a các anh được, dù rằng đỠnghị ấy tháºt ân cần. Hãy Ä‘i Ä‘i, tôi van các anh đấy. Chúng ta sẽ gặp lại nhau trong má»™t thá»i cÆ¡ tốt đẹp hÆ¡n. Bây giá» xin để tôi má»™t mình má»™t lúc, tôi cần nói chuyện vá»›i ông đây.
Và ông đưa mắt nhìn ngưá»i phái viên cá»§a hãng Thomson và French vẫn đứng im bất động trong góc suốt cảnh nà y.
Chỉ còn lại hai ngưá»i vá»›i nhau.
- Nà y ông, Morrel vừa nói vừa buông mình xuống ghế bà nh, ông đã thấy tất cả, đã nghe tất cả, tôi chẳng còn gì để báo tin cho ông.
- Thưa ông, ngưá»i Anh nói, tôi đã thấy rằng má»™t tai nạn má»›i không đáng có như những lần trước lại đến vá»›i ông, và điá»u đó cá»§ng cố lòng ao ước cá»§a tôi muốn giúp ông. Nà o, có phải tôi là má»™t trong những chá»§ nợ chÃnh cá»§a ông không ?
- Ãt ra ông cÅ©ng là ngưá»i có những số tiá»n cho vay ngắn hạn nhất.
- Ông có muốn gia hạn thanh toán không?
- Má»™t thá»i hạn kéo dà i thêm có thể cứu vãn được danh dá»± cá»§a tôi và do đó cả cuá»™c sống cá»§a tôi.
- ÄÆ°á»£c, ngưá»i ngoại quốc nói, hãng Thomson và French cho ông thêm ba tháng nữa. Hôm nay là mùng 5 tháng sáu, váºy thì ông hãy chuyển tất cả các hối phiếu đó sang thanh toán và o ngà y mùng 5 tháng chÃn cho tôi, và ngà y mùng 5 tháng chÃn và o hồi mưá»i má»™t giá» sáng tôi sẽ đến nhà ông.
- Tôi sẽ đợi ông, ông Morrel nói, và ông sẽ được thanh toán hoặc tôi sẽ chết.
Những tiếng cuối cùng nà y được thốt ra tháºt khẽ, thà nh thá» ngưá»i ngoại quốc không nghe thấy được.
Ngưá»i Anh cáo từ ông Morrel, ông đưa tiá»…n và cầu phúc cho khách đến táºn cá»a..Trên cầu thang ông khách gặp được Julie.
Cô gái là m ra vẻ đi xuống nhưng thực ra là cô đợi ông.
- Ồ! Thưa ông! Cô vừa nói vừa chắp hai bà n tay.
- Thưa cô, ngưá»i ngoại quốc nói, cô sẽ nháºn được má»™t bức thư và o má»™t ngà y kia ký tên... thá»§y thá»§ Simbard... Hãy là m theo đúng từng Ä‘iá»u nói trong thư, dù lá»i dặn dò có lạ lùng đến mấy.
- Thưa ông ,vâng. - Julie trả lá»i.
- Cô hứa với tôi sẽ là m theo chứ?
- Tôi xin thá» vá»›i ông sẽ là m như váºy.
- Tốt, xin chà o cá»™ Cô hãy giữ mình luôn luôn là má»™t cô gái thánh thiện và tốt bụng như từ trước đến nay và tôi hy vá»ng rằng chúa sẽ ban thưởng cho cô cáºu Emmanuel mà cô yêu là m chồng.
Julie thốt ra má»™t tiếng kêu khẽ, đỠmặt lên như quả anh đà o và phải nắm lấy tay vịn cầu thang cho khá»i ngã.
Ngưá»i ngoại quốc Ä‘i tiếp và vẫy tay chà o cô.
Ra đến sân, ông ta gặp Penelon, má»—i tay cầm má»™t cuá»™n giấy bạc má»™t trăm frăng dưá»ng như chẳng dám mang tiá»n Ä‘i.
- Lại đây ông bạn, tôi có chuyện muốn nói với ông.
Cái thá»i hạn mà ngưá»i phái viên cá»§a hãng Thomson và French thá»a thuáºn, đối vá»›i ông chá»§ tà u tá»™i nghiệp như là má»™t thứ may mắn trá»i cho.
Nhưng khốn thay tất cả các chá»§ nợ cá»§a ông Morrel không phải Ä‘á»u phản ứng như thế, tháºm chà má»™t số ngưá»i còn phản ứng ngược lại. Váºy là các hối phiếu mang chữ ký ông Morrel được xuất trình ở quỹ vá»›i độ chÃnh xác hoà n hảo và nhá» có sá»± gia hạn cá»§a ngưá»i Anh nên Ä‘á»u được ông thá»§ quỹ Coclès thanh toán hết má»™t cách thuáºn lợi.
Dư luáºn cá»§a cả ngà nh thương mại Marseille Ä‘á»u cho là sau những tai há»a liên tiếp và dồn dáºp xảy ra, ông Morrel không thể nà o trụ lại được. Äiá»u kinh ngạc lá»›n vá»›i há» là quyết toán cuối tháng vẫn được hoà n thà nh vá»›i độ chÃnh xác như thưá»ng lệ. Tuy nhiên Ä‘iá»u đó không tà i nà o mang lại niá»m tin cho má»i ngưá»i và há» Ä‘á»u nhất trà cho rằng cuối tháng sau ông chá»§ tà u đáng thương sẽ phải quyết toán tà i sản.
Cả má»™t tháng trá»i trôi qua trong những ná»— lá»±c phi thưá»ng cá»§a ông Morrel để táºp há»p toà n bá»™ các nguồn vốn còn lại cá»§a mình.
May mắn thay ông Morrel còn có má»™t và i thu nháºp riêng và ông có thể dá»±a và o đó; những thu nháºp nà y được thá»±c hiện; váºy là ông Morrel.Ä‘ang còn đủ sức đương đầu vá»›i những cam kết cá»§a mình, thì tháng bảy sắp kết thúc.
Tháng tám trôi Ä‘i vá»›i những cố gắng không ngừng cá»§a ông Morrel nhằm tăng thêm khoản tÃn dụng cÅ© hoặc mở thêm má»™t khoản vay má»›i.
Ngưá»i ta bèn cho rằng đến cuối tháng nà y bản quyết toán tà i sản phải được khai báo. Nhưng ngược lại vá»›i má»i suy Ä‘oán, ngà y 31 tháng tám đã đến mà quỹ vẫn mở như thưá»ng lệ.
Coclès vẫn xuất hiện sau tấm lưới, Ä‘iá»m tÄ©nh.
Ông ta xem xét tá» hối phiếu được xuất trình vá»›i cùng má»™t sá»± chăm chú như trước và các hối phiếu từ tá» thứ nhất đến tá» cuối Ä‘á»u được chi trả vá»›i cùng má»™t độ chÃnh xác như nhau. Ngưá»i ta chẳng còn hiểu ra là m sao và ngưá»i ta lại lui lại vá»›i tÃnh dai dẳng đặc biệt cá»§a những kẻ tiên tri tin xấu rằng vụ vỡ nợ sẽ xảy ra và o cuối tháng chÃn.
Ngà y 5 tháng chÃn đã tá»›i gần và tình cảnh gần như tuyệt vá»ng: ông Morrel nợ gần ba trăm ngà n frăng mà chỉ còn có gần mưá»i lăm ngà n trong quỹ. Tuy nhiên ông tá» ra khá Ä‘iá»m tÄ©nh.
Sá»± Ä‘iá»m tÄ©nh ấy lại là m cho vợ và con gái ông sợ hãi hÆ¡n là sá»± á»§ rÅ© đến cùng cá»±c. Hai mẹ con trò chuyện thá»§ thỉ vá»›i nhau má»™t lát rồi thá»a thuáºn rằng Julie viết thư cho anh trai Ä‘ang đồn trú ở Nimes vá» ngay láºp tức.
Äó là má»™t chà ng trai rắn rá»i và thẳng thắn.
Anh đã há»c rất giá»i, đã thi đỗ và o trưá»ng Bách khoa và tốt nghiệp vá»›i cấp hà m thiếu úy ở binh Ä‘oà n thứ 53. Từ má»™t năm nay anh là m việc ở cấp nà y và đã có hứa hẹn được phong trung úy trong dịp gần nhất.
Äêm mùng 3 rạng ngà y 4 tháng chÃn, bà Morrel bảo con gái Ä‘i ngá»§, ná»a giá» sau khi Julie Ä‘i ra, bà trở dáºy, bá» già y rồi rón rén ra hà nh lang để nhìn qua lá»— khóa xem ông chồng là m gì.
Ông Morrel ngồi viết, nhưng bà Morrel láºp tức nháºn thấy ngay rằng ông chồng Ä‘ang viết trên giấy có đóng dấu. Chi tiết ấy đưa đến má»™t ý tưởng kinh khá»§ng là ông Ä‘ang là m di chúc, chân tay bà run bắn, tuy nhiên bà còn có sức để tá»± kiá»m chế không nói năng gì.
Ngà y hôm sau ông Morrel tá» ra hoà n toà n Ä‘iá»m tÄ©nh, ông vẫn ở trong phòng là m việc như bình thưá»ng, vẫn xuống ăn sáng như thưá»ng lệ.
Suốt đêm mùng 4 sang ngà y mùng 5 tháng chÃn, bà Morrel dán tai và o vách gá»—. Cho đến ba giá» sáng bà nghe thấy chồng Ä‘i lại bứt rứt trong phòng rồi gieo mình xuống giưá»ng.
Äến 8 giỠông Morrel và o trong phòng mà hai mẹ con ngá»§ chung đêm quạ Ông Ä‘iá»m tÄ©nh.nhưng sá»± xúc động đêm qua lá»™ rõ trên gương mặt tái xanh và tiá»u tụy cá»§a ông.
Ông Morrel đã tá» thái độ tốt nhất vá»›i bà vợ, đã bà y tá» tình thương cha con vá»›i cô con gái như ông chưa từng là m thế bao giá». Julie muốn theo cha khi ông Ä‘i ra, nhưng ông nhẹ nhà ng đẩy con ở lại, ông nói:
- Hãy ở lại vá»›i mẹ, cha muốn thế! Äó là lần đầu tiên ông Morrel nói vá»›i con gái "Ta muốn thế" nhưng ông nói ra câu ấy vá»›i giá»ng thấm đượm tình cha con, dịu dà ng đến mức Julie không dám bước lên thêm má»™t bước.
Cô dừng lại ở chá»— cÅ©, đứng sững, lặng câm và bất động. Má»™t lát sau, cá»a mở ra, cô cảm thấy có hai cánh tay ôm lấy cô và má»™t đôi môi gắn và o trán cô.
Cô ngước mắt nhìn và reo lên mừng rỡ:
- Anh Maximilien!
Nghe tiếng reo ấy mà Morrel chạy lại và lao và o vòng tay con trai. Chà ng trai nói:
- Mẹ Æ i, anh vừa nhìn mẹ rồi lại nhìn em gái, có chuyện gì váºy, có gì xảy ra thế? Thư cá»§a em là m cho con sợ quá và chạy vá»™i vá» ngay.
Bà Morrel ra hiệu cho con và bảo:
- Julie hãy sang báo cho cha con biết Maxi-milien đã vá».
Cô con gái lao ra khá»i phòng, cô gặp má»™t ngưá»i đà n ông tay cầm bức thư.
- Thưa, có phải cô là Julie Morrel không ?
- Ngưá»i ấy há»i vá»›i má»™t ngữ Ä‘iệu ý quá nặng.
- Vâng thưa ông, Julie đáp ấp úng, nhưng ông muốn gì ở tôi? Tôi không quen biết ông.
- Xin cô hãy Ä‘á»c lá thư nà y, ngưá»i đà n ông nói và đưa cho cô má»™t tấm thiếp. Nó góp phần cứu cha cô đấy. Ngưá»i đưa tin nói thêm.
Cô gái giáºt lấy tấm thiếp. Rồi cô hấp tấp mở ra và đá»c:
"Má»i cô đến ngay láºp tức đưá»ng Meilhan, và o nhà số 15, há»i ngưá»i gác cổng chiếc chìa khóa phòng tầng 5, và o trong phòng hãy cầm lấy ở góc lò sưởi má»™t túi lưới bằng tÆ¡ mà u đỠvà mang túi vá» cho cha cá»™ Äiá»u quan trá»ng là cha cô phải có nó trước mưá»i má»™t giá».
Cô đã hứa là cứ im lặng nghe lá»i tôi, tôi xin nhắc cô nhá»› lá»i hứa ấy. Thá»§y thá»§ Simbad" Cô gái reo lên mừng rỡ, ngước mắt lên để há»i ngưá»i đà n ông vừa giao cho cô tấm thiếp thì ông ta đã Ä‘i mất.
Julie lưỡng lá»±, cô quyết định phải há»i ý kiến.
Nhưng má»™t tình cảm lạ lùng đã khiến cô không cầu viện đến mẹ, đến anh mà cầu viện Emmanuel..Cô chạy xuống kể lại anh nghe Ä‘iá»u vừa xảy ra.
Emmanuel nói:
- Phải đến đó thôi cô ạ, có phải hôm nay là ngà y mùng 5 tháng chÃn không? Nếu hôm nay trước lúc mưá»i má»™t giá» cha cô không tìm được ai đến giúp thì đến trưa cha cô sẽ buá»™c phải tuyên bố phá sản.
- Ôi! Äến đó thôi! Äến đó thôi! - Cô gái kêu lên và kéo chà ng trai Ä‘i cùng.
Trong lúc đó, bà Morrel đã nói tất cả cho con trai biết. Chà ng trai đã hiểu rõ rằng do háºu quả cá»§a những tai há»a liên tiếp xảy đến vá»›i cha cáºu, nhiá»u thay đổi lá»›n đã được thá»±c hiện trong việc chi tiá»n cá»§a gia đình nhưng không biết rằng má»i việc lại đến nông ná»—i nà y.
Anh lao ra khá»i phòng, chạy nhanh lên cầu thang rồi gõ cá»a phòng là m việc cá»§a cha.
Vừa lúc đó anh nghe thấy cá»a phòng ở mở ra, anh quay lại và thấy cha anh ra khá»i phòng.
Ông Morrel kêu lên má»™t tiếng kinh ngạc khi thấy Maximilien, ông không biết con ông đã vá».
Ông đứng yên tại chá»—, tay trái kẹp chặt má»™t váºt mà ông giấu và o dưới áo khoác.
Maximilien chạy gấp xuống cầu thang và lao và o ôm cổ cha, nhưng đột nhiên anh lùi lại; chỉ để bà n tay phải đặt lên ngực cha mình.
- Cha ôi, anh nói, tái ngưá»i Ä‘i như xác chết, tại sao cha lại có cặp súng lục dưới áo khoác?
Ông Morrel nhìn con đăm đăm rồi trả lá»i:
- Maximilien, con là má»™t ngưá»i đà n ông, và là má»™t ngưá»i đà n ông trá»ng danh dá»±; lại đây, ta sẽ nói vá»›i con chuyện nà y.
Và ông Morrel Ä‘i lên phòng là m việc bằng những bước chân tá»± tin. Ông đưa cho Maximilien cuốn sổ cái trong đó ghi rõ tình trạng chÃnh xác cá»§a tình thế. Chà ng trai Ä‘á»c và như bị choáng ngợp.
- Máu rá»a sạch ná»—i nhục. - Ông Morrel nói.
- Thưa cha, cha có lý, con hiểu cha.
- Con hiểu rằng không phải lỗi của cha chứ?
- Ông Morrel nói. Maximilien mỉm cưá»i.
- Con biết, thưa cha, rằng cha là ngưá»i chÃnh trá»±c nhất mà con chưa từng thấy bao giá».
- ÄÆ°á»£c lắm, rõ cả rồi: bây giá» con quay vá» vá»›i mẹ và em con Ä‘i.
- Cha ơi, chà ng trai nói và khuỵu gối xuống, xin cha hãy ban phúc cho con!
Ông Morrel ôm lấy đầu con trai trong hai bà n tay, kéo lại gần và đặt môi lên đó nhiá»u lần.
- Và bây giá», ông nói, hãy để cha má»™t mình và cố đưa những ngưá»i đà n bà ra xa đây. Äi địcon! Con sẽ tìm thấy di chúc cá»§a ta trong tá»§ bà n giấy ở phòng ngá»§ cá»§a ta.
Khi ngưá»i con trai đã Ä‘i ra, ông Morrel tỉnh lại má»™t lát, mắt dán và o cá»a, rồi ông vá»›i tay lấy được sợi dây chuông và rung chuông.
Một lát sau Coclès xuất hiện.
- Coclès trung háºu cá»§a tôi Æ¡i, ông Morrel nói vá»›i má»™t ngữ Ä‘iệu tháºt không tà i nà o diá»…n tả được, anh hãy đến ngồi ở phòng đợi. Khi nà o cái ông đã đến đây ba tháng trước ấy, anh biết đấy, ông phái viên cá»§a hãng Thomson và French ấy mà tá»›i thì anh báo cho tôi.
Coclès không trả lá»i, ông gáºt đầu rồi đến ngồi ở phòng đợi và chá».
Ông Morrel gieo mình xuống ghế, đôi mắt ông ngước lên nhìn chiếc đồng hồ treo tưá»ng:
ông còn có bảy phút, thế thôi.
Kim đồng hồ chạy nhanh không ngá», dưá»ng như là ông trông thấy nó dịch Ä‘i. Những khẩu súng đã lên đạn sẵn, ông vươn tay ra cầm lấy má»™t khẩu, miệng ông hé mở, đôi mắt dán và o kim đồng hồ, rồi ông rùng mình vì tiếng động mà ông tá»± gây ra khi ông báºt cái chốt kim há»a.
Trong lúc đó, má»™t lá»›p mồ hôi lạnh toát chảy trên trán ông, má»™t ná»—i kinh hoà ng chết chóc thắt chặt trái tim ông. Ông nghe thấy cá»a cầu thang rÃt lên trên những chiếc bản lá».
Thế rồi cá»a phòng là m việc cá»§a ông mở ra.
Äồng hồ sắp Ä‘iểm mưá»i má»™t giá». Ông Mor-rel chẳng buồn quay lại , ông đợi những lá»i cá»§a Coclès báo tin ngưá»i phái viên cá»§a hãng Thom-son và French đã tá»›i.
Và ông đưa súng lên gần miệng.
Bất thình lình ông nghe má»™t tiếng kêu: đó là tiếng con gái ông. Ông ngoảnh lại và thấy Julie, khẩu súng tuá»™t khá»i tay ông.
- Cha ơi! Cô gái kêu lên đến hết hơi và gần như chết được vì mừng rỡ, thoát rồi! Cha đã được cứu thoát rồi!
Và cô lao và o vòng tay ông, tay giÆ¡ cao cái túi lưới bằng tÆ¡ Ä‘á».
- Thoát à ? - Ông Morrel nói. - Con muốn nói gì váºy?
- Vâng, thoát rồi! Xem nà y, xem nà y! - Cô con gái nói.
Ông Morrel cầm lấy cái túi và rùng mình vì má»™t ký ức mÆ¡ hồ là m ông nhá»› ra cái đồ váºt nà y đã từng thuá»™c vỠông. Má»™t bên là tá» hối phiếu hai trăm bốn mươi bảy ngà n năm trăm phrăng..Tá» hối phiếu đã được ký nháºn trả đủ. Bên kia là má»™t viên kim cương to bằng quả dẻ vá»›i mấy chữ viết trên má»™t mẩu giấy da láng:
"Hồi môn của Julie" ông Morrel tưởng mình nằm mơ.
- Nà o con, ông nói, con giải thÃch Ä‘i. Con tìm thấy cái túi nà y ở đâu?
- Trong má»™t ngôi nhà ở đưá»ng Meilhan, số 15, trên góc lò sưởi cá»§a má»™t căn phòng tồi tà n ở tầng 5.
Morrel kêu lên:
- Nhưng cái túi nà y không phải của con.
Julie chìa cho cha cô xem bức thư mà cô nháºn được lúc sáng.
Cùng lúc ấy Emmanuel và o, nét mặt bà ng hoà ng vì vui mừng và xúc động.
- Tà u Pharaon! Anh kêu to, tà u Pharaon!
- Nà y, cái gì? Tà u Pharaon? Anh có điên không đấy Emmanuel? Anh thừa biết là nó đắm rồi mà .
- Tà u Pharaon! Thưa ông, ngưá»i ta đánh tÃn hiệu báo tà u Pharaon Ä‘ang và o cảng.
Ông Morrel ngã xuống ghế, mất hết sức lá»±c, trà tuệ cá»§a ông không chịu thu nạp cái chuá»—i sá»± kiện không thể tưởng tượng nổi, kinh dị và hoang đưá»ng nà y.
- Các bạn! ông Morrel nói, nếu có chuyện nà y thì phải tin và o phép thần kỳ của Chúa!
Không thể có được! Không thể có được!
Nhưng cái có tháºt và không kém phần khó tưởng tượng nổi chÃnh là cái túi mà ông Ä‘ang cầm trong tay, chÃnh là tá» hối phiếu đã được ký nháºn trả đủ, chÃnh là viên kim cương lá»™ng lẫy nà y.
- Ta Ä‘i nà o các con, ông Morrel nói và đứng dáºy, ta Ä‘i xem có phải chúa thương chúng ta hay chỉ là má»™t tin vịt.
HỠđi xuống. Một lúc sau hỠđã tới Canebière.
Ngưá»i đông nghịt cảng. đám đông rẽ ra trước ông Morrel.
- Tà u Pharaon! Tà u Pharaon! - Tất cả má»i ngưá»i cùng nói.
Äúng thế, Ä‘iá»u kỳ diệu, phi thưá»ng trước tháp Saint Jean là má»™t con tà u mang ở Ä‘uôi tà u những chữ kẻ bằng sÆ¡n trắng, Le Pharaon (Mor-rel và con trai ở Marseille), kÃch thước đúng như con tà u Pharaon trước kia và cÅ©ng chở đúng loại hà ng như tà u kia là cánh kiến và chà m, Ä‘ang bá».neo và cuốn buồm, trên boong tà u ông thuyá»n trưởng Gaumard Ä‘ang ra lệnh và lái tà u Penelon Ä‘ang ra hiệu cho ông Morrel.
Trong lúc ông Morrel và con trai ôm hôn nhau trên đê chắn sóng trong tiếng vá»— tay hoan hô cá»§a cả thà nh phố chứng kiến Ä‘iá»u kỳ diệu nà y thì có má»™t ngưá»i đà n ông, mặt bị bá»™ râu Ä‘en che lấp đến má»™t ná»a, nấp sau cái chòi cá»§a ngưá»i lÃnh gác, ngắm cảnh nà y vá»›i vẻ cảm động và thì thà o những lá»i nà y:
- Hãy sung sướng hỡi trái tim nhân háºu, hãy hưởng phúc vì tất cả những việc tốt mà ngưá»i đã là m, và sẽ còn là m nữa; và cứ để cho việc trả Æ¡n cá»§a ta nằm trong bóng tối cÅ©ng như việc là m ân nghÄ©a cá»§a ngưá»i.
Và vá»›i má»™t nụ cưá»i ánh lên niá»m vui và hạnh phúc, ông ta rá»i chá»— nấp mà chẳng ai để ý đến mình vì há» còn báºn theo dõi hiện tượng kỳ lạ trong ngà y; ông xuống má»™t trong những cầu thang hẹp dùng để bốc hà ng rồi gá»i má»™t chiếc xuồng để Ä‘i ra má»™t du thuyá»n sang trá»ng rồi nhảy lên boong nhẹ nhà ng như má»™t thá»§y thá»§; từ đó ông nhìn lại ông Morrel má»™t lần nữa, lúc nà y Ä‘ang vừa khóc vì sung sướng vừa bắt tay thân ái tất cả má»i ngưá»i trong đám đông và cám Æ¡n bằng má»™t cái nhìn mÆ¡ hồ con ngưá»i là m phúc vô danh mà hình như ông tìm kiếm ở trên trá»i.
- Và bây giá», ngưá»i không quen biết nói, xin vÄ©nh biệt lòng tốt, tình nhân ái và lòng biết Æ¡n...
Xin vÄ©nh biệt má»i tình cảm là m trái tim ta nở hoa! Ta đã thay trá»i để ban thưởng cho những ngưá»i tốt... Thần trả thù hãy cho ta thay chá»— để trừng phạt những kẻ ác!
Và ông nhắc lại lá»i nguyá»n trả mối thù không bao giá» quên được đối vá»›i Danglars, Fernand và Villefort mà ông đã phát nguyện trong tù.
Rồi ông ra hiệu khởi hà nh, cứ như là chỉ đợi má»—i tÃn hiệu ấy để ra Ä‘i, du thuyá»n láºp tức ra khÆ¡i.
Tà i sản của tarta12a
Last edited by phongvan; 15-09-2008 at 06:48 PM .