Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #6  
Old 18-05-2008, 04:10 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Hồi 6: Cuộc Biến Hoài Dương




Khi đến tá túc ở Hoài Dương Phái, Giang Hàn Thanh nghÄ© rằng chỉ tạm đỡ đôi ngày rồi sẽ tìm phương giải quyết, không ngá» má»›i đến chưa trá»n má»™t ngày thì chuyện phiá»n phức đã đến ngay cho những ân nhân cá»§a mình, tá»± nhiên trong lòng hắn vô cùng cảm khái.
Nhưng hiá»m vì khí lá»±c đã kiệt tận, cá»­ động Ä‘i đứng Ä‘á»u phải nhỠđỡ vịn, hắn chợt cảm thấy con ngưá»i cá»§a mình ở lại nÆ¡i đây thì chỉ chuốc thêm phiá»n não cho chá»§ nhân chứ không Ä‘em lại cho sá»± yên lành.
Vốn là má»™t con ngưá»i bình tÄ©nh trong má»i sá»± việc, cho nên tuy trong lòng ngổn ngang trăm mối như tÆ¡ vò nhưng ngoài mặt hắn vẫn thản nhiên, hắn mỉm cưá»i đáp lá»i Quách Thế Phần:
– Di trượng đã lo lắng quá nhiá»u, tiểu Ä‘iệt xin lịnh dạy.
Quản Thiên Phát lật đật đứng lên đỡ Giang Hàn Thanh đứng dậy đi trở vào phòng.
Nhìn theo hai ngưá»i, Quách Thế Phần thở ra nói vá»›i hai ngưá»i sư đệ:
– Giang Hàn Thanh nghi biểu đúng là má»™t nhân tài, ngày sau khi phục hồi được công lá»±c, nhất định không kém gì so vá»›i Giang đại tiên sinh thuở sinh tiá»n, chỉ có Ä‘iá»u đáng tiếc là lại Ä‘ang mang chất độc kỳ lạ trong mình, thật đúng là rồng nằm bãi bể...
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Bá»n giặc đã giả mạo, ÄÆ°á»ng Hoa Äà mà đến đây thì nhất định cÅ©ng bị bá»n chúng hãm hại, bây giá» cả vùng cá»§a chúng, trừ ÄÆ°á»ng Hoa Äà ra không còn có vị danh y nào khả dÄ© trị chứng bịnh cá»§a Giang Hàn Thanh được, trong khi đó theo chứng bịnh lạ lùng ấy thì không nên để lâu ngày hÆ¡n nữa.
Quách Thế Phần cau mày:
– Y sÄ© trong giang hồ bây giá» thật khó tìm ra được những ngưá»i chân chính có tài.
Chúc Tú Phu vụt nói:
– Äại sư huynh, tiểu đệ nghÄ© đến Thiên Phong Äạo Trưởng ở Bạch Vân Am tại Bắc Kỳ SÆ¡n cÅ©ng là ngưá»i rất giá»i vá» y há»c đấy chứ?
Quách Thế Phần thở dài lắc đầu:
– Thanh Phong Äạo Trưởng tuy nổi danh là thần y trong giang hồ, nhưng ông ta lại cÅ©ng nổi danh là nhân vật lãnh đạm nhất, ngưá»i đó gần như xa lánh tất cả, không thích chuyện ân oán giang hồ, cho nên phàm là ngưá»i võ lâm đến cầu trị bệnh Ä‘á»u bị ông ta từ chối. Trước kia chưởng môn nhân Bát Quái Môn là Cổ Phong Kỳ bị Huyá»n Âm Cá»­u Chuyển Chưởng làm trá»ng thương đã cố đến cầu ông ta chữa trị nhưng ông ta đóng cá»­a không tiếp, vì thế ta biết không làm sao cầu ông ta chữa trị cho Giang hiá»n Ä‘iệt được.
Nhưng chợt nhớ ra chuyện Bắc Lý “Tiên Nhân Chưởng†đến Bắc Hiệp Sơn Bạch Vân Quan dưỡng bệnh, Quách Thế Phần nói tiếp:
– Bây giá» trừ Thanh Phong Äạo Trưởng thì thật sá»± khó tìm được ngưá»i thứ hai nào nữa, chỉ còn cách chá» qua ít hôm rồi đưa Giang hiá»n Ä‘iệt đến Bắc Hiệp SÆ¡n thá»­ xem sao.
Tiếng xao động bên ngoài bây giỠđã hoàn toàn yên tĩnh và Tào Vĩnh Thái với Nghiêm Ấu Tín song song đi vào bẩm cáo:
– Chúng đệ tá»­ đã cho mai phục xong rồi. Chẳng hay sư phụ còn có Ä‘iá»u chi dặn bảo?
Quách Thế Phần gật đầu:
– ÄÆ°á»£c rồi, nếu có địch nhân xâm nhập thì bá»n ngươi cứ theo nhiệm vụ vị trí cá»§a mình mà thi hành, có Ä‘iá»u nên nhá»› là chỉ trừ trong trưá»ng hợp vạn bất đắc dÄ© má»›i ra mặt đương đầu vá»›i chúng, còn không thì cứ để mặc ta nghe.
Tào Vĩnh Thái và Nghiêm Ấu Tín cúi mình:
– Chúng đệ tử xin tuân lệnh.
Chá» cho hai tên đệ tá»­ lui ra, Quách Thế Phần phất tay tắt hết các ngá»n đèn.
o O o Qua gần đến canh hai, tất cả nhân số của Hoài Dương Phái đã hoàn toàn giữ chặt vị trí của mình và sẵn sàng ứng phó.
Nhưng chung quanh tình hình vẫn im lặng, chưa thấy có Ä‘iá»u gì khác la.....
Cả tòa nhà đồ sộ đèn đuốc tối đen càng làm cho không khí nặng trầm trầm...
Ngay lúc đó chợt nghe phía trước có nhiá»u tiếng khua động và trong gió có tiếng tên bay....
Rõ ràng tiá»n Ä‘iện cá»§a Hoài Dương Tiêu Cục đã phát sinh sá»± biến.
“Khai Bi Thủ†Nhậm Bá Xuyên đứng phắt lên:
– Äại sư huynh, địch nhân quả nhiên đã đến, chúng ta hãy ra đó xem sao.
Quách Thế Phần vẫn ngồi yên mỉm cưá»i:
– Hãy còn sá»›m lắm, bất quá đó chỉ là tiá»n tiêu tầm thưá»ng cá»§a hỠđó thôi, chúng làm công việc dá» thám xem chúng ta có chuẩn bị không đấy thôi, bao nhiêu đó các vị võ sư đã thừa sức ứng phó rồi.
Quả nhiên, sau lượt cung nỠvà vài tiếng rú khẽ rồi bốn bên lại trở vào im lặng.
Lúc bấy giá» vừa hết canh hai, vành trăng cuối tháng chênh chếch đầu non như má»™t lưỡi liá»m bằng bạc càng làm cho bầu trá»i đậm nét u trầm.
Qua má»™t lúc khá lâu, chợt nghe tiếng cung ná» lại khua lên, tiếp liá»n theo là tiếng la ó, tiếng binh khí chạm nhau liên tục...
Quách Thế Phần biến sắc đứng lên:
– Lực lượng chính của chúng đến rồi.
Ông ta nói chưa dứt lá»i thì má»™t tiếng hú vang lên lảnh lót và má»™t giá»ng trầm tiếp nối:
– Hoài Dương Tam Hiệp, sao đến bây giỠmà vẫn trốn trong nhà, không ra tiếp khách thế?
Quản Thiên Phát lật đật bước tá»›i gần sư phụ nói nhá»:
– Sư phụ, đúng là giá»ng nói cá»§a Mai Hoa Lệnh Chá»§.
Quách Thế Phần gật đầu quay lại nói với Chúc Tú Phu:
– Tam đệ nhớ giữ chặt nơi này đừng để cho chúng xâm nhập nhé.
Chúc Tú Phu gật đầu:
– Äại sư huynh cứ ra ngoài Ä‘i.
Quách Thế Phần quay lại Nhậm Bá Xuyên:
– Nhị đệ hãy theo ta.
Vừa bước ra ngoài thì bắt gặp ngay bóng ngưá»i áo Ä‘en đứng sừng sững trên mái ngói, Quách Thế Phần rúng động...
Ba ngưá»i này cách ăn mặc đúng y như lá»i Quản Thiên Phát đã nói....
Ngưá»i lãnh tụ Hoài Dương Phái ngẩng mặt vòng tay cưá»i nhẹ:
– Ba vị là cao nhân ở phương nào? Xin thứ lá»—i vì sá»± quang lâm đột ngá»™t nên không tiếp nghinh trá»n lá»….
Ngưá»i áo Ä‘en đứng giữa lạnh lùng:
– Quách tổng tiêu đầu có lẽ đã biết lai ý của chúng tôi rồi chứ?
Ngưá»i ấy vóc ngưá»i khá cao, cá»­ chỉ khoáng hoạt chỉ có giá»ng nói là rất lạnh lùng.
Quách Thế Phần gục gặc đầu.
Với vóc dáng này quả rất giống Giang Bộ Thanh...
Và ông ta lại vòng tay:
– Vâng, chúng tôi cũng đang muốn thỉnh giáo chư vị.
Ngưá»i cao lá»›n áo Ä‘en đứng bên trái vụt rút ra má»™t lá cá» Ä‘en, trầm giá»ng:
– Quách tổng tiêu đầu chắc biết lá cỠnày chứ?
Là má»™t con ngưá»i biết nhiá»u hiểu rá»™ng, nhưng thật tình Quách Thế Phần chưa há» thấy lá cỠấy lần nào trong chốn giang hồ, ông ta đáp:
– Xin lỗi, quả tình tại hạ chưa từng biết qua lá cỠấy.
Ngưá»i áo Ä‘en bên cạnh nói:
– Äây là “Mai Hoa Kỳ Lệnhâ€. Chắc tổng tiêu đầu đã có nghe rồi chứ?
Quách Thế Phần cau mặt.
Quả nhiên, giữa ná»n Ä‘en cá»§a lá cá» có má»™t đóa hoa mai nho nhá».
Và ông ta nhận ra vóc dáng cá»§a ngưá»i áo Ä‘en đứng bên trái này tương tá»± Sở Như Phong.
Há» Quách Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Quách mỗ vốn là kẻ cô lậu quả văn, vì thế cho nên chưa từng nghe biết.
Ngưá»i áo Ä‘en bên trái cưá»i âm hiểm:
– Tại hạ bây giỠcó thể cho Quách tổng tiêu đầu biết chứ?
Quách Thế Phần vẫn Ä‘iá»m đạm:
– Và đó là lai ý của tam vị đó sao?
Ngưá»i áo Ä‘en bên trái nói:
– Äúng. Lệnh chá»§ ta nhận rằng Hoài Dương Phái là má»™t thế lá»±c khá lá»›n vùng Giang Bắc, đáng lý ra phải sá»›m quy hạ dưới lệnh kỳ.
Nhậm Bá Xuyên hừ trong miệng:
– Äúng là giá»ng Ä‘iệu cá»§a kẻ ngông cuồng.
Ngưá»i áo Ä‘en bên trái cưá»i âm hiểm:
– Vị vừa mới nói đó có phải là “Khai Bi Thủ†Nhậm đại hiệp đấy không? Ha ha....
Nhậm đại hiệp cho lá»i lẽ cá»§a tại hạ cuồng ngông như thế là đại hiệp đã không biết được đại thế cá»§a giang hồ hiện tại.
Không để Nhậm Bá Xuyên mở lá»i, Quách Thế Phần rước nói:
– Lệnh chá»§ cá»§a chư vị là ngưá»i nào?
Ngưá»i áo Ä‘en đứng giữa lên tiếng:
– Chính tại hạ đây.
Quách Thế Phần cưá»i lá»›n:
– Mai Hoa Kỳ đã là một thế lực đông đảo vùng đại giang Nam Bắc thì nhất định quý lệnh chủ phải là một nhân vật có danh vị giang hồ, thế sao lại không để mặt thật mà diện kiến cùng nhau?
Mai Hoa Lệnh Chủ lạnh lùng:
– Có sao. Quách tổng tiêu đầu cứ biết là Mai Hoa Lệnh Chủ là đủ rồi.
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Dấu đầu dấu mặt, hành động rình mò núp lén thì làm sao gá»i là nhân vật chính danh?
Quách Thế Phần nói:
– Äúng, tôn giá tốt hÆ¡n nên bá» mảnh vải che mặt ra cho ngưá»i khá»i Ä‘iá»u mai mỉa.
Mai Hoa Lệnh Chủ nói:
– Quách tổng tiêu đầu cho rằng bản tòa là ngưá»i quen đấy chứ?
Quách Thế Phần biết hắn quả nhiên lợi hại, hắn nói như thế là có ý thử mình có phải nghĩ hắn là Giang Bộ Thanh hay không đây.
Ông ta làm bộ ngạc nhiên:
– Xin thứ cho tầm mắt nông cạn của tại hạ, vì tại hạ không nhận biết được tam vị.
Mai Hoa Lệnh Chá»§ cưá»i sằng sặc:
– Biết hay không biết chẳng có gì quan hệ, chỉ có Ä‘iá»u nếu Quách tổng tiêu đầu muốn biết bá»™ mặt thật cá»§a bản tòa thì chỉ cần có má»™t Ä‘iá»u kiện thôi.
Quách Thế Phần há»i:
– Tại hạ xin lắng nghe.
Mai Hoa Lệnh Chủ nói:
– Trừ việc đầu nhập dưới bản kỳ, còn ngoài ra thì không có cách nào khác được.
Nhậm Bá Xuyên cưá»i khẩy:
– Hơi khó.
Mai Hoa Lệnh Chá»§ vẫn vá»›i giá»ng lạnh lùng:
– Thế các vị muốn cơ nghiệp trăm năm của Hoài Dương Phái phải bị hủy diệt hay sao?
Quách Thế Phần giận dữ:
– Hủy diệt bằng tay của các hạ à? Hừ, cái đó sợ rằng các hạ chưa đủ sức!
Mai Hoa Lệnh Chá»§ cưá»i gằn:
– Quách Thế Phần, ngươi cho rằng lá»i cá»§a ta là lá»i dá»a dẫm thôi à?
Nhậm Bá Xuyên thét lớn:
– Bá»n cuồng đồ, đêm nay thì bá»n bay đừng mong thoát khá»i.
Mai Hoa Lệnh Chá»§ gằn giá»ng:
– Bá»n bay có lẽ không thấy quan tài nên chưa sợ chết.
Và hắn quay qua ngưá»i áo Ä‘en bên trái khẽ gật đầu ra lệnh.
Gã áo đen bên trái đưa thẳng lá cỠlên không mà quay luôn ba bận...
Quách Thế Phần mím miệng nhìn trân trối....
Nhất định đây là hiệu lệnh tập kích của chúng.
Quả nhiên, từ mặt ngoài phía trái, năm sáu gã áo Ä‘en bịt mặt túa ra vây chặt lấy hậu Ä‘iện cá»§a Hoài Dương Tiêu Cục và ba ngưá»i áo Ä‘en cá»§a Mai Hoa Lệnh Chá»§ nhích chân dàn thành thế chân vạc đối diện vá»›i Quách Thế Phần.
Ngưá»i áo Ä‘en bên phải cho tá»›i bây giá» má»›i cá»­ động, hắn vung tay áo lên lia má»™t cái, má»™t quả tên lá»­a xẹt thẳng lên không.
Mũi tên lửa vừa bắn lên, từ phía trước vụt có tiếng rập lên vang dậy.
Và tiếng binh khí tiếp theo.
Quách Thế Phần rút phắt ngá»n Nhạn Linh Äao:
– Tất cả đừng cho má»™t kẻ nào thoát khá»i.
Từ bên sau Mai Hoa lệnh chá»§, má»™t bóng ngưá»i vụt như nhoáng ra.
Bóng ngưá»i vừa nhoáng lên là cung nỠđã rào rào....
Quả đúng là những kẻ lợi hại, dưới màn cung ná» rào rào, ba ngưá»i cá»§a bá»n Mai Hoa lệnh chá»§ đã sa mình y như những chiếc lá khô lướt qua má»™t cách an nhiên.
Ngưá»i áo Ä‘en bên phải vụt thét lên:
– Muốn chết...
Vừa thét, hắn vừa lao tá»›i bóng ngưá»i khi nãy.
Thì ra bóng ngưá»i vừa nhảy lên để ban lịnh cho cung ná» khi nãy chính là Phương Gia Hoằng và khi thấy gã áo Ä‘en phóng tá»›i, há» Phương đã bật cưá»i ngạo nghá»…:
– Muốn chết là chúng bay đấy chứ...
Thanh cương Ä‘ao trong tay Phương Gia Hoằng vung lên thật mạnh đón đỡ chiếc ká»m sắt Ä‘ang đà vút tá»›i cá»§a gã áo Ä‘en, hai tiếng binh khí chạm nhau, lá»­a văng tung tóe.
Ngưá»i áo Ä‘en cưá»i nhạt, tay cầm ká»m sắt cá»§a hắn hất lên...
Phương Gia Hoằng cảm nghe cánh tay tê Ä‘iếng, thanh cương Ä‘ao cá»§a hắn như muốn vuá»™t khá»i tay.
Như đã thấy Phương Gia Hoằng võ công cÅ©ng không phải hạng tầm thưá»ng, ngưá»i áo Ä‘en triển khai chiêu số, chiếc ká»m sắt từ trong tay cá»§a hắn tạo thành những ánh thép ngá»i ngá»i.
Chỉ má»™t chiêu đầu, Phương Gia Hoằng biết đối phương có má»™t ná»™i lá»±c kinh ngưá»i, hắn không dám xem thưá»ng lật đật sá»­ dụng toàn thân công lá»±c vung ngá»c cương Ä‘ao nghinh địch.
Trong khoảnh khắc, hai bên hậu đưá»ng cá»§a Hoài Dương Tiêu Cục đã rá»n vang tiếng thét lẫn tiếng rú dập dồn, và nhiá»u bóng ngưá»i mặc áo Ä‘en bao mặt lăn xả vào vòng chiến.
Quách Thế Phần làm má»™t bài toán thật nhanh vá» quân phân lá»±c lượng, Äịch nhân hình như lấy ba ngưá»i cá»§a bá»n Mai Hoa Lệnh Chá»§ làm lá»±c lượng chính và cÅ©ng có lẽ đó là chính diện tấn công, bây giá» gã Mai Hoa Lệnh Chá»§ và gã áo Ä‘en bên trái chưa xuất thá»§, tá»± nhiên Quách Thế Phần và Nhậm Bá Xuyên cÅ©ng chưa phải vá»™i vàng...
Khi đã nghÄ© thấy rõ vấn Ä‘á», Quách Thế Phần quay qua trầm giá»ng:
– Tào Vĩnh Thái và Nghiêm Ấu Tín.
Hai ngưá»i đệ tá»­ Hoài Dương Phái ứng tiếng xông ra và không cho địch nhân chiếm địa thế, khi há» vừa má»›i xuất hiện thì hai ngưá»i tung binh khí tấn công.
Bá»n sáu ngưá»i áo Ä‘en bao mặt đến lúc nãy hình như Ä‘á»u là hàng cao thá»§ cá»§a lá»±c lượng tấn công, há» không lăn xả vào ngay mà lại tẽ ra bao thành thành má»™t vòng tròn.
Thấy Tào VÄ©nh Thái và Nghiêm Ấu Tín lấy hai địch sáu mà đối phương toàn là những tay có hạng, Khai Bi Thá»§ Nhậm Bá Xuyên sợ bị thất cÆ¡ bèn thấp giá»ng nói vá»›i Quách Thế Phần:
– Äại sư huynh, tiểu đệ cần phải tiếp ứng má»›i được.
Quách Thế Phần gật đầu. Nhậm Bá Xuyên lật đật nhảy ra, nhưng ông ta chưa kịp xuất thá»§ thì đã nghe trên nóc nhà có tiếng ngưá»i cưá»i sằng sặc:
– Nhậm nhị hiệp đã có hứng thì tại hạ cũng xin thừa tiếp cho vui vậy.
Cùng má»™t lượt vá»›i tiếng nói, ngưá»i áo Ä‘en bao mặt đứng phía trái cá»§a Mai Hoa Lệnh Chá»§ tung mình xuống vung chưởng tấn công ngay Nhậm Bá Xuyên.
Không tránh mà cÅ©ng không nghinh chưởng, Nhậm Bá Xuyên cưá»i nhẹ đưa tay dùng ngá»n “Ưng Trảo†chụp ngay vào cổ tay cá»§a đối phương.
“Äại Lá»±c Ưng Trảo Công†vốn là ngón nghá» làm nổi tiếng cho Nhậm Bá Xuyên, bất cứ lúc nào, trong trưá»ng hợp đối địch nào cÅ©ng có thể tùy cÆ¡ xuất phát, thế mà đối vá»›i gã áo Ä‘en lại không công hiệu, hắn tuy có tránh né, nhưng vẫn hoành Ä‘ao đánh trả lại ngay.
Nhậm Bá Xuyên trầm tay xuống, đồng thá»i tay phải vung chiếc ống Ä‘iếu quạt ngang.
Hai ngưá»i chá»i thẳng vào nhau má»™t chưởng và cả hai cùng má»™t lượt thối lui, cả hai Ä‘á»u biết ngay là đối phương đồng sức vá»›i mình.
Gã áo Ä‘en cưá»i âm hiểm:
– Nhậm đại hiệp sao chưa tuốt binh khí ra cà?
Nhậm Bá Xuyên vặn lại:
– Thế còn binh khí của các hạ đâu?
Lúc đó gã áo Ä‘en đã buông bá» thanh Ä‘ao rồi và khi nghe Nhậm Bá Xuyên nói hắn liá»n rút ngay ra má»™t cây quạt sắt, hắn xòe ra và nhướng mắt:
– Äây, binh khí cá»§a tại hạ đây này.
Thấy món binh khí ấy, Nhậm Bá Xuyên biết ngay con ngưá»i này sẽ sá»­ dụng kỳ chiêu, ông ta vá»™i đưa chiếc ống Ä‘iếu lên gõ gõ vào không khí:
– Nhậm má»— không có binh khí, chỉ dùng tạm cái món thưá»ng ngày không rá»i khá»i tay đây mà thôi.
Câu nói của Nhậm Bá Xuyên vừa dứt thì hai món binh khí lại cùng nhoáng lên và cả hai quần nhau một cách dữ dằn.
Phía bên kia gã áo Ä‘en cầm chiếc ká»m sắt đã phóng ra những chiêu cá»±c kỳ hiểm ác làm cho Phương Gia Hoằng phải thối lui....
Càng chiếm được thượng phong, chiếc ká»m sắt cá»§a gã áo Ä‘en càng nhanh như gió, và cho đến bây giá» thì thanh cương Ä‘ao cá»§a Phương Gia Hoằng không còn dám cho chạm vào binh khí cá»§a đối phương.
Chỉ trong khoảnh khắc, Phương Gia Hoằng đã bị nằm trá»n trong vòng khống chế cá»§a hắn, mồ hôi càng lúc càng thấm ướt cả áo ngoài.
Trong lúc nguy cấp, chợt nghe có má»™t giá»ng trầm trầm:
– Phương lão đệ, hãy để tên ấy cho ta.
Bóng ngưá»i vụt nhoáng lên cùng má»™t lượt vá»›i câu nói và kính phong cÅ©ng đã nổi lên từ phía sau lưng gã áo Ä‘en...
Gã áo Ä‘en sát khí bừng lên, hắn vung mạnh chiếc ká»m sắt ra phía sau vá»›i má»™t kình lá»±c kinh ngưá»i.
Äang lúc giận vì có ngưá»i can thiệp làm cho hắn không thể hạ Phương Gia Hoằng được theo ý muốn, cho nên cái đánh trái cá»§a hắn gần như dùng cả toàn thân công lá»±c, nhưng khi chạm vào món binh khí cá»§a ngưá»i tiếp ứng làm cho hắn nghe cánh tay tê Ä‘iếng, phải loạng choạng thối lui.
Ngưá»i tiếp cho Phương Gia Hoằng cÅ©ng bị dá»™i lui mấy bước và cất giá»ng:
– Phương lão đệ, hãy đến tiếp ứng cho hai vị sư đệ đi.
Biết ngưá»i tiếp ứng cho mình chính là Hướng võ sư, Phương Gia Hoằng không dám chậm trá»… má»™t giây, hắn lật đật tung mình vá» phía ứng tiếp cho bá»n Nghiêm Ấu Tín.
Ngưá»i áo Ä‘en nhìn thẳng vào mặt Hướng võ sư và gằn giá»ng:
– Các hạ có phải là Hướng Phó Kính?
Hướng Phó Kính đáp:
– Các hạ đã biết kể cũng là tốt lắm.
Ngưá»i áo Ä‘en há»i tiếp:
– Và các hạ là ngưá»i cá»§a Hoài Dương Phái?
Hướng Phó Kính cưá»i nhạt:
– Äiá»u đó các hạ không cần biết.
Ngưá»i áo Ä‘en cưá»i hiểm ác:
– Bằng hữu đã đem mạng ra rước lấy cái khổ cho Hoài Dương Phái như vậy thì nếu có chết cũng đừng oán hận nhé.
Vừa nói hắn vừa vung chiếc ká»m sắt luôn mang theo thế Lá»±c Tý Hoa SÆ¡n...
Hướng Phó Kính cưá»i ha hả:
– Hay lắm...
Chiếc thiết côn cùng má»™t lúc vá»›i tiếng nói vung lên, hai món binh khí chạm nhau phát lên má»™t tiếng kinh hồn, hổ khẩu tay cá»§a Hướng Phó Kính nghe tê Ä‘iếng và hai chân chá»i dưới ná»n gạch bể nát luôn mấy miếng.
Ngưá»i áo Ä‘en cÅ©ng bị dá»™i cả thân mình, thối lui mấy bước.
Hai chiêu liên tiếp cả hai Ä‘á»u đã ước lượng được sức nhau, không má»™t ai dám khinh thưá»ng, chiếc ká»m sắt và ngá»n thiết côn cùng dở hết bình sinh lồng lá»™n trong ác đấu.
Tào VÄ©nh Thái và Nghiêm Ấu Tín chống vá»›i sáu tên, cả hai Ä‘á»u lâm vào thế hạ phong, cÅ©ng may trong khi ấy Phương Gia Hoằng vừa đến kịp thá»i, há» lấy má»™t chống hai, nhưng thế tương quan vẫn còn nhiá»u hy vá»ng.
Bây giỠthì đã rõ ràng, bên Hoài Dương còn Quách Thế Phần chưa xuất thủ, bên phía tấn công, gã Mai Hoa Lệnh Chủ cũng tự thủ bàng quan.
Phía tiá»n viện, tiếng reo hò, tiếng rú và tiếng binh khí chạm vào nhau nghe rợn lạnh, tất cả Ä‘á»u lăn xả vào vòng chiến, quyết má»™t mất má»™t còn.
Tá»± nhiên, không có liên lạc cÅ©ng đủ biết toàn chúng tiêu cục phía trước đã gặp phải cưá»ng địch, hỠđã dốc hết lá»±c lượng ra chống chá»i nên không còn má»™t ai để tiếp ứng phía sau.
Bây giá» thì tiá»n hậu lưỡng viện trở thành thế lưỡng đầu thỠđịch, cả hai nÆ¡i cuá»™c chiến diá»…n ra Ä‘á»u ác liệt, tá»± nhiên, là ngưá»i cầm đầu thế lá»±c phòng thá»§, Quách Thế Phần tuy chưa xuất thá»§ nhưng trong lòng nôn nóng hÆ¡n ai hết.
Ngay trong lúc đó, gã Mai Hoa Lệnh Chủ đứng trên mái ngói lên tiếng:
– Quách tổng tiêu đầu, tình hình này ông ra được rồi đó chứ?
Tay nắm chặt thanh Nhạn Linh Äao, Quách Thế Phần cố giữ vẻ Ä‘iá»m tÄ©nh:
– Không, ta còn đang xem đây....
Mai Hoa Lệnh Chủ lạnh lùng:
– Hợp toàn lá»±c cá»§a Hoài Dương Phái nhưng cÅ©ng vẫn có bấy nhiêu đó thôi, chẳng lẽ Quách tổng tiêu đầu lại khoanh tay đứng nhìn thuá»™c hạ cá»§a mình từng ngưá»i từng ngưá»i thi nhau ngã xuống?
Quách Thế Phần buông câu há»i thăm dò:
– Các hạ định nói đến lá»±c lượng hậu viện cá»§a các ngưá»i đấy chứ?
Mai Hoa Lệnh Chá»§ ngá»­a mặt cưá»i sặc sụa:
– Äây chỉ là má»™t trong nhiá»u cánh cá»§a bản tòa đấy mà,... đệ nhị, đệ tam đội nhân mã có lẽ cÅ©ng sắp tá»›i rồi đó. Bản tòa muốn nói cho Quách tổng tiêu đầu nghe má»™t câu nói thật tình, Quách tổng tiêu đầu cứ yên lòng gia nhập vào bản phái, đầu nhập dưới cá» cá»§a bản tòa, chức chưởng môn phái Hoài Dương vẫn còn giữ vững trong tay cá»§a ngài chứ không mất đâu mà sợ.
Quách Thế Phần thét lớn:
– Câm miệng lại. Ngươi xem ta là hạng ngưá»i thế nào mà dám buông lá»i như thế chứ? Ngay bây giá» ai thắng ai bại vẫn chưa định được, nhưng nói cho cùng, ví dầu Hoài Dương Phái có phải trút hÆ¡i thở vào ngưá»i chót thì ta cÅ©ng không bao giỠđầu nhập vào bè lÅ© cẩu trệ cá»§a ngươi đâu.
Quắc đôi mắt rực lửa nhìn gã Mai Hoa Lệnh Chủ, Quách Thế Phần nói tiếp:
– Ngươi chắc thắng lắm à? Hãy xuống lăn vào vòng chiến rồi sẽ biết.
Mai Hoa Lệnh Chá»§ cưá»i nhạt:
– Bằng vào ngươi mà dám nói đến chuyện giao đấu với ta à? Thật đúng là chưa thấy quan tài nên chưa sợ cái chết là gì?
Sá»± tức giận làm cho Quách Thế Phần muốn nhảy lên cùng vá»›i hắn má»™t phen sống chết, nhưng cái cố kỵ cá»§a ông là còn phải thận trá»ng, vì trong hậu viện này còn có Giang Hàn Thanh.
Má»™t con ngưá»i Ä‘i đứng Ä‘á»u vịn như thế mà nếu quả thật đối phương còn có lá»±c lượng hậu viện thì Chúc Tú Phu không làm sao há»™ vệ được khi vết thương còn đẫm máu trong mình.
Nếu không phải tá»± mình thá»§ há»™ thì địch nhân sẽ tràn vào như chá»— không ngưá»i.
Càng nghÄ©, Quách Thế Phần càng lo lắng vô cùng, nếu bây giá» có hậu viện cá»§a địch nhân kéo tá»›i thì hậu quả cá»§a Hoài Dương Phái thật không sao lưá»ng được.
Trong khi Quách Thế Phần nôn nóng cho thế lực của mình thì Nhậm Bá Xuyên và gã áo đen vẫn ác đấu chưa có gì định phân thắng bại....
Hướng Phó Kính vá»›i cây thiết côn, đã phải sá»­ dụng toàn bá»™ “Äả Hổ Côn pháp†cá»§a Thiếu Lâm, và đã từ trên nóc nhà đánh xuống dưới đất rồi từ dưới đất đánh nhầu lên tận nóc nhà, vẫn chưa làm sao hạ nổi tên áo Ä‘en còn trong vòng hăng máu.
Bá»n ba ngưá»i cá»§a Phương Gia Hoằng lấy má»™t chống hai, cả ba sư huynh đệ vẫn phải dùng đến nước liá»u mạng má»›i tương đương cầm cá»±.
Tuy cuộc diện chưa định phân, nhưng ai cũng nhận rõ ràng nếu kéo dài thêm nữa thì phần bại chắc chắn sẽ vỠHoài Dương Phái.
Ngay trong lúc Quách Thế Phần đang trầm tư lo nghĩ, chợt nghe hai tiếng hú từ xa xé gió thẳng tới....
Quách Thế Phần rúng động, tiếng hú đó nhất định là tiếng báo hiệu viện binh của địch nhân đã tới rồi.
Quả nhiên, sau tiếng hú dài, ngay giữa nóc nhà chính Ä‘iện xuất hiện thêm hai ngưá»i áo Ä‘en.
Äứng trước là má»™t tên lùn, tay cầm cây gậy đầu rồng, phía sau là má»™t tên cao lòng khòng, tay xốc thanh trưá»ng kiếm.
Hai tên ấy vừa má»›i hiện thân thì đồng thá»i hai gian nhà hai bên, trên nóc cÅ©ng nhô lên bảy tám tên áo Ä‘en, tay lăm lăm binh khí.
Tên áo đen lùn vòng tay vỠphía Mai Hoa Lệnh Chủ:
– Thuộc hạ đến chậm mấy giây, xin Lệnh Chủ thứ lỗi cho, chẳng hay Lệnh Chủ có chuyện gì sai bảo?
Mai Hoa Lệnh Chá»§ vẫy tay bằng má»™t giá»ng lạnh như băng:
– Hãy hạ Quách Thế Phần cho ta.
Tên lùn ném tia mắt thật bén xuống phía Quách Thế Phần và nói với gã cao:
– Sư đệ hãy xuống đi.
Hai ngưá»i cùng má»™t lượt từ trên chúi xuống như hai con chim cắt săn mồi.
Quách Thế Phần nắm chặt độc kiếm, cất giá»ng trầm ngâm:
– Hoài Dương Phái có tan là khi nào hỠQuách này đã chết, các ngươi cứ việc xông vô.
Ông ta nhấc ngá»n Nhạn Linh Äao hoành ngang giữa bụng đứng chắn ngay trước bậc thá»m.
Hai tên lùn và cao tiến lên má»™t bước. Thanh Nhạn Linh Äao cá»§a Quách Thế Phần vụt lên như má»™t luồng mống bạc vá»›i tất cả sá»± bá»±c tức trong lòng, nếu vá»›i hạng bình thưá»ng, nhất định chỉ má»™t chiêu sát thá»§ ấy thôi cÅ©ng đủ không còn làm sao chống trả, nhưng hai tên áo Ä‘en lùn cao này không phải hạng dá»… dàng áp đảo như thế, ngá»n bổng và thanh kiếm trong tay há» cá»±c kỳ linh động, nhất là ná»™i lá»±c cá»§a hỠđã làm cho binh khí kéo gió ù ù.
Cả hai chia làm hai gá»ng ká»m kẹp chặt Quách Thế Phần vào giữa.
Ngay khi đó, chợt có tiếng vang lên:
– Äại sư huynh, hãy để cho tiểu đệ má»™t tên.
“Má»™c VÅ© Tiá»…n†Chúc Tú Phu từ trong lướt ra, thanh trưá»ng kiếm quét thẳng vá» phía tên cao ốm.
Nhiá»u tiếng chạm vào nhau cá»§a binh khí, nhiá»u tia lá»­a lóe lên, chứng tá» cả hai bên Ä‘á»u tận dụng những sát chiêu, vì Quách Thế Phần và Chúc Tú Phu nhận biết tình hình không còn có thể kéo dài thêm nữa.
Há» cÅ©ng biết rằng nếu không kịp thá»i hạ ngay hai tên áo Ä‘en này thì không làm sao giữ được hậu viện nÆ¡i Ä‘ang có Giang Hàn Thanh ẩn mặt.
Bảy tên áo đen vừa mới tới sau lao nhanh xuống đất, hỠthét gầm lên như cố khủng bố tinh thần và hè nhau lăn xả vào vòng chiến.
Tá»± nhiên, sá»± xuất hiện cá»§a đám ngưá»i sau này, cÅ©ng mau làm cho lá»±c lượng cá»§a Hoài Dương Tiêu Cục rÆ¡i vào thế hạ phong, trong vòng vây cá»§a bá»n áo Ä‘en càng lúc càng đông nhân vật Hoài Dương lâm vào tình trạng cá»±c kỳ nguy cấp.
Má»™t tay cầm thanh cương Ä‘ao, má»™t tay cầm cung ná», Quản Thiên Phát đứng nhìn ra vá»›i tròng mắt gần tóe lá»­a, hắn cắn chặt hai hàm răng, trong lòng nóng như lá»­a đốt.
Hắn muốn nhảy ra tiếp viện, nhưng Giang Hàn Thanh thì không biết phải bỠcho ai.
Hắn đứng dựa cửa nhìn ra, trước mặt đám sư huynh đệ, sự thúc, sư phụ đang lăn vào vòng máu, hắn thấy như mình đang ở trong lò hận lửa, tay hắn càng siết mạnh thanh đao nhưng vẫn chưa có cách nào....
Thình lình, từ phía trên khoảng không trung vá»ng đến má»™t giá»ng cưá»i sang sảng:
– Äám giặc cá» này quả nhiên dám có gan làm loạn nÆ¡i này....
Tiếng nói chưa dứt thì má»™t bóng ngưá»i vút tá»›i và khi chân chưa chấm đất thì hai tay đã tung ra má»™t lượt...
Hai tiếng rú tiếp liá»n theo, hai tên áo Ä‘en buông binh khí ngã nằm sóng sượt...
Tuy thấy đối phương xuất thá»§ cá»±c kỳ lợi hại, nhưng á»· vào thế đông ngưá»i, bá»n áo Ä‘en lập tức rập lên ào tá»›i vây chặt ngưá»i ấy vào chính giữa.
Bóng Ä‘en cưá»i sằng sặc, hai tay cuốn trá»n má»™t vòng, ba bốn tên áo Ä‘en bật tung ra ngoài hai trượng.
Cánh tay phải đẩy tung bá»n bên địch, ngưá»i má»›i tá»›i lại kéo nhanh tay trái, hấp lá»±c đã làm cho ba bốn tên nữa chúi nhá»§i đầu.
Một lối đánh xem như trò chơi mà tác dụng thật nhanh thật độc và dễ dàng nháy mắt, cuộc chiến đã thay đổi hẳn cán cân.
Không những bá»n áo Ä‘en ngÆ¡ ngác kinh hoàng, mà luôn cả nhân vật Hoài Dương được cứu viện bất ngá» cÅ©ng đâm ra lá»±ng khá»±ng...
Choang!
Mai Hoa Lệnh Chá»§ rút phắt thanh trưá»ng kiếm:
– Cuồng đồ, ngươi phải chết.
Tiếng chết kéo dài vá»›i tia sáng cá»§a ánh thép nhắm ngay đầu ngưá»i má»›i tá»›i bá»§a xuống làm hoa cả mắt...
Ngưá»i má»›i đến cả giá»ng cưá»i sang sảng:
– Khốn kiếp, bằng vào cái nghỠcon nít của ngươi mà lại dám múa may quay cuồng trước mặt lão nhân gia à?
Tiếng nói chưa dứt thì Mai Hoa Lệnh Chá»§ đã há»± lên má»™t tiếng thối lui và thanh trưá»ng kiếm trên tay hắn bị gãy làm đôi rÆ¡i xuống đất.
Gã Mai Hoa Lệnh Chủ rống lên:
– Hãy báo danh rồi sẽ đánh!
Äúng là má»™t lối nói gượng gạo, má»™t lối nói khá»a lấp vì thật sá»± thì không cần đánh nữa cÅ©ng đã thấy rõ hắn không phải là đối thá»§ cá»§a từ lúc thanh kiếm bị gãy rÆ¡i.
Và bây giá» má»i ngưá»i kịp nhìn lại kẻ má»›i tá»›i tiếp viện cho Hoài Dương Phái là má»™t lão già tóc bạc hoa râm và lưng có hÆ¡i gù.
Lão khoát khoát tay:
– Bá»n giặc cá», các ngươi không xứng há»i đến tên há» cá»§a ta đâu, hãy cút Ä‘i cho yên mạng.
Gã Mai Hoa Lệnh Chá»§ nghiến răng cố nén lòng căm hận, hắn biết lão lưng gù nói thật, hắn biết lão không cố giết ngưá»i hay đúng hÆ¡n là lão muốn kết thúc trận đấu nÆ¡i đây, nên hắn mím môi quắc mắt vá» phía đám thuá»™c hạ:
– Äi!
Cùng má»™t lượt vá»›i tiếng ra lịnh, hắn tung mình lên lao vút vào khu vưá»n dày đặc bóng tối....
Äám thuá»™c hạ không má»™t giây chậm trá»…, tất cả Ä‘á»u lật đật dông theo.
Tài sản của giacuongly

  #7  
Old 18-05-2008, 04:11 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Hồi 7: Bắc Hiệp Cầu Y




HỠđến rất hung hăng và hỠđi lại rất im lìm.
Äám ngưá»i cá»§a bá»n Mai Hoa Lệnh Chá»§ quả đã không ngá» sá»± thể xảy ra như thế và kết thúc lại như thế.
Chính cả những ngưá»i cá»§a Hoài Dương Phái cÅ©ng không ngá».
Trong cuộc chiến vừa qua, luôn cả Quách Thế Phần cũng chỉ nhằm để bảo vệ thanh danh chứ không còn một chút gì thủ thắng, hỠbiết phải cố đem toàn lực ra đổi lấy chí bất khuất của hỠmà thôi.
Há» biết sá»± diệt vong đối vá»›i Hoài Dương Phái chỉ còn là vấn đỠthá»i gian cá»±c kỳ ngắn ngá»§i.
Nhưng bây giá» thì thật là tình thế đã hoàn toàn đổi khác, đổi khác đến mức ngưá»i trong cuá»™c cÅ©ng như nằm má»™ng không bằng.
Quách Thế Phần lật đật bước tới vòng tay:
– Ân trá»ng cá»§a lão tiá»n bối thật tại hạ không biết nói như thế nào để tá» lòng thành!
Lão già lưng gù khoát khoát tay:
– Lão phu chỉ vâng mạng của chủ nhân lão đến đây tiếp ứng, làm sao dám nghĩ đến chuyện nghĩa ân.
Và chỉ thấy lão ta khẽ vòng tay thì thân ảnh đã nhoáng lên mất hút vào bóng tối.
Quách Thế Phần nhìn theo và bất giác thở ra....
Äêm nay nếu không có lão lưng gù này cứu viện thì nhất định Hoài Dương Phái sẽ không làm sao thoát qua tai kiếp, má»™t tai kiếp thê thảm mà chính Quách Thế Phần biết chắc rằng không má»™t ai sống sót, nếu tất cả Ä‘á»u má»™t lòng bảo vệ thanh danh.
Ông ta cứ đứng sững sỠvà miệng cứ lẩm nhẩm:
– Ngưá»i ấy là ai?
Khai Bi Thá»§ Nhậm Bá Xuyên bước lại gần thấp giá»ng:
– Äại sư huynh, theo lối xuất thá»§ cá»§a ngưá»i ấy, tiểu đệ cảm thấy hÆ¡i giông giống Túng Hạc Cầm Long Thá»§, má»™t thá»§ pháp mà theo truyá»n thuyết trong giang hồ đồn đãi lâu rồi....
Quách Thế Phần giật mình:
– Sư đệ có phải muốn nói đến ngưá»i cá»§a Côn Luân Phái đấy không?
H Nhậm Bá Xuyên nói:
– Côn Luân Phái tuy đã hơn mấy mươi năm không lai vãng giang hồ nhưng như thế không biết chủ nhân là ai nhỉ?
Quản Thiên Phát đã nghe từ nãy giỠvà hắn lên tiếng:
– Di trượng, tiểu điệt có gặp mặt chủ nhân của vị ấy được một lần.
Quách Thế Phần quay phắt lại:
– Sao?
Quản Thiên Phát thấp giá»ng:
– Xin sư phụ hãy vào trong rồi tiểu đồ sẽ bẩm cáo rõ ràng...
Quách Thế Phần day qua Phương Gia Hoằng:
– Bên ta thương tổn bao nhiêu?
Phương Gia Hoằng cúi mình:
– Bên sau chỉ có Tào sư đệ bị thương nhẹ, ngoài ra không có một ai tổn hại, đệ tử xin ra trước xem xét lại.
Quách Thế Phần gật đầu:
– Nhị đệ, tam đệ và Hướng võ sư hãy vào trong.
Hướng Phó Kinh vòng tay:
– Xin Tổng tiêu đầu và nhị vị đại hiệp vào nghỉ, tại hạ phải ra phía trước xem tình hình bên ta sau trận chiến.
Phương Gia Hoằng và Hướng Phó Kinh đi ra ngoài trước, Quách Thế Phần vẫy tay cùng Nhậm Bá Xuyên, Chúc Tú Phu và Quản Thiên Phát vào trong.
Tá»›i hậu sảnh, Quách Thế Phần há»i:
– Giang nhị hiá»n Ä‘iệt có ngá»§ được không?
Quản Thiên Phát nói:
– Äệ tá»­ sợ Giang công tá»­ kinh động nên đã Ä‘iểm vào Thùy huyệt, bây giá» thì Giang nhị công tá»­ Ä‘ang ngá»§ say.
Quách Thế Phần gật đầu ra hiệu cho má»i ngưá»i ngồi xuống.
Sau tuần trà, Nhậm Bá Xuyên há»i Quản Thiên Phát:
– Hiá»n Ä‘iệt gặp chá»§ nhân cá»§a vị ân nhân khi nãy ở đâu?
Quản Thiên Phát thưa:
– Tiểu điệt gặp tại Qua Châu.
Hắn thuật lại chuyện gặp chiếc thuyá»n nhá» có vị công tá»­ áo trắng và lão già bÆ¡i thuyá»n nhanh như gió, chính là lão lưng gù tiếp cứu khi nãy.
Quách Thế Phần há»i:
– Vị thư sinh áo trắng ấy khoảng độ bao nhiêu tuổi?
Quản Thiên Phát thưa:
– Ngưá»i ấy chừng khoảng mưá»i tám mưá»i chín tuổi, tướng mạo thật khôi ngô.
Quách Thế Phần vuốt râu trầm ngâm không nói....
Chợt thấy Phương Gia Hoằng bước vào vòng tay:
– Bẩm cáo sư phụ sư thúc, phía tiá»n viện đến khoảng ba mươi tên địch. Tôn võ sư và Lý võ sư Ä‘á»u bị thương, thuá»™c hạ có mưá»i mấy ngưá»i bị thương nhẹ, chỉ có năm ngưá»i bị thương nặng, bên địch lúc rút lui bá» lại ba thây, những kẻ ấy chết vì cung ná» cá»§a ta và do chất độc ngấm vào mà chết.
Quách Thế Phần ngạc nhiên:
– Cung nỠcủa ta đâu có dùng chất độc?
Phương Gia Hoằng lật đật nói:
– Äệ tá»­ nói không rành, sau khi bị trúng cung ná», hỠđã tá»± uống thuốc độc mà chết.
Quách Thế Phần lắc đầu thở ra:
– Thá»§ hạ bá»n này bị khống chế nghiêm mật quá, má»—i ngưá»i cá»§a há» Ä‘á»u có mang độc dược theo mình, như tên già ÄÆ°á»ng Hoa Äà và những kẻ bị chết ở đây Ä‘á»u thế cả, há» muốn không bị tiết lá»™ bí mật nên không bằng lòng để cho má»™t ai bị bắt sống.
Phương Gia Hoằng nói:
– Còn một chuyện nữa mà đệ tử chưa báo cáo....
Quách Thế Phần há»i nhanh:
– Chuyện gì?
Phương Gia Hoằng nói:
– Bá»n giặc tập kích đêm nay ở phía trước tên nào võ công cÅ©ng khá, sáu vị võ sư dốc hết toàn lá»±c giao đấu nhưng vẫn không cầm cá»± nổi, nhưng theo nhiá»u thuá»™c hạ cá»§a ta nói lại thì có ngưá»i ẩn mặt tương trợ, cứ có ngưá»i nào khốn đốn thì lập tức được viện trợ ngay, mà sá»± viện trợ lại bằng cách từ trong bóng tối bay ra những viên sá»i nhá», những viên sá»i đó ném rất chính xác, không trúng đầu thì trúng ngay mÅ©i địch nhân, chính nhá» thế mà bên ta tuy có mang thương nhưng không má»™t ai mất mạng.
Nhậm Bá Xuyên cưá»i:
– Ngưá»i núp trong bóng tối ám trợ nhất định là cô gái có cái tên là Tá»­ Mai đó chứ không còn nghi ngá» gì nữa.
Phương Gia Hoằng nói:
– Cứ theo Lý võ sư nói thì hình như ngưá»i ám trợ chúng ta không phải là má»™t mà có thể là nhiá»u ngưá»i, vì căn cứ vào hướng ném đá thì có nhiá»u chá»— khác nhau mà lại cùng má»™t lúc, không thể do má»™t ngưá»i từ bên này đổi hướng qua bên kia được.
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Äại sư huynh, theo tiểu đệ thì vị thư sinh áo trắng vá»›i lão già lưng gù và cô gái áo màu lục nhất định là cùng má»™t bá»n vá»›i nhau.
Chúc Tú Phu gật đầu:
– Tá»± nhiên như thế và nhất là hỠđã truy ra biết rõ hành động và ngày giá» cá»§a bá»n áo Ä‘en, vì thế há» má»›i đến kịp thá»i tương trợ.
Quách Thế Phần thở ra:
– Ngưá»i ta đã biết tin tương trợ, thế mà mình không biết được căn cá»™i cá»§a há», thế má»›i là tức cho chứ.
Quản Thiên Phát nói:
– Cứ theo nhận xét cá»§a đệ tá»­ thì ngưá»i thư sinh áo trắng đã theo đưá»ng thá»§y lá»™ đến đây, theo gần như bóng vá»›i hình thì nhất định là chỉ vá»›i mục đích nhằm bảo há»™ Giang nhị công tá»­ là chính.
Phương Gia Hoằng càng nghe càng ngẩn ngơ và cuối cùng hắn vụt kêu lên:
– Ủa.... Tam sư đệ đây sao?
Quách Thế Phần lưá»m mắt khoát tay:
– Äừng tiết lá»™ chuyện đó vá»›i ai cả đấy nghe.
Và ông ta nói tiếp chuyện vừa rồi:
– Quản Thiên Phát nói đúng, lão già lưng gù và cô gái mặc áo màu lục thật khó tìm ra lai lịch, như vậy rất có thể không liên hệ gì với Hoài Dương Phái của chúng ta, thế nhưng mà hỠvẫn đến đây quyết tâm tương trợ, bao nhiêu đó cũng đủ thấy rõ mục đích của hỠvì Giang nhị công tử rồi.
Nói đến đây, Quách Thế Phần vụt đứng lên:
– Nhị sư đệ và Tam sư đệ hãy đi nghỉ đi, sáng sớm ngày mai có chuyện cần bàn lại.
Chúc Tú Phu há»i:
– Äại sư huynh ngày mai còn có gì quan trá»ng lắm sao?
Quách Thế Phần nói:
– Hãy đi nghỉ đi, ngày mai rồi hẳn biết.
Và quay qua Phương Gia Hoằng, Quách Thế Phần căn dặn:
– Gia Hoằng, nếu không có gì thì ngay bây giỠngươi đưa ta đi xem thương thế của các anh em trong tiêu cục.
Sáng ngày hôm sau trên bến sông phía sau Hoài Dương Tiêu Cục có má»™t chiếc thuyá»n nhá» chở đầy rau cải, trên bá» mấy nông gia Ä‘ang gánh vào ngả sau tiêu cục.
Bởi vì trong tiêu cục, bạn bè thuá»™c hạ khá đông, tất cả thức ăn Ä‘á»u do ngưá»i ngoại thành cung cấp, nhất là rau cải thì phải mua luôn cá»§a những chá»§ vưá»n.
Và sau khi gánh rau vào tiêu cục nhận xong tiá»n là há» chống thuyá»n trở ra ngoài.
Mặt trá»i lần lần lên tá»›i đầu cây. Giang Hàn Thanh tỉnh giấc thì chợt nghe tiếng sóng vá»— vào mạn thuyá»n, hắn giật mình mở choàng mắt dậy thì đúng là mình Ä‘ang nằm trên má»™t chiếc thuyá»n lênh đênh trên mặt nước.
Bên cạnh đó ở khoang ngoài, có ba ngưá»i nông dân Ä‘ang ngồi nói chuyện, Giang Hàn Thanh chống tay định ngồi dậy nhưng ngay lúc đó thì nghe giá»ng nói cá»§a Quách Thế Phần:
– Hiá»n Ä‘iệt đã dậy rồi à?
Giang Hàn Thanh sửng sốt...
Hắn nghiêng đầu dòm lại má»™t lần nữa, thì ra ba ngưá»i nông dân ấy là Quách Thế Phần, Nhậm Bá Xuyên và Quản Thiên Phát giả dạng.
Càng lấy làm lạ vì chuyện hiện tại, Giang Hàn Thanh chống tay ngồi dậy:
– Thế thúc, chuyện như thế nào....
Quách Thế Phần mỉm cưá»i:
– Hiá»n Ä‘iệt chắc đã đói lắm rồi phải không? Thôi ăn rồi hãy nói chuyện sau.
Quản Thiên Phát dá»n thức ăn đến trước mặt Giang Hàn Thanh và cưá»i:
– Thức ăn hÆ¡i nguá»™i rồi, Giang huynh hãy ăn Ä‘i kẻo đông lạnh bây giá».
Thấy cả ba ngưá»i Ä‘á»u cải trang, Giang Hàn Thanh sá»±c nhá»› lại chuyện có tin giặc sẽ tấn công từ tối hôm qua nên vá»™i há»i:
– Thế thúc, đêm qua địch quân động tịnh ra sao?
Quách Thế Phần cưá»i:
– Chúng mạnh lắm, nhưng may nhỠcó cao nhân tương trợ nên chúng phải rút đi và Hoài Dương Phái kể như không có gì thương tổn.
Giang Hàn Thanh thở phào:
– Äịch quân đã không làm gì ta được, thế sao lại bây giá»...
Quách chận nói:
– Bá»n chúng đêm hôm rồi bị thảm bại, nhưng theo lão phu thì rồi đây chúng sẽ dốc toàn lá»±c làm chuyện phục thù, đó chỉ là vấn đỠthá»i gian đối vá»›i chúng chứ thật tình thì không phải chúng muốn làm ngay bây giá» mà được. Trong lúc tương đối rảnh rang lão phu muốn giải quyết tình trạng bệnh hoạn cá»§a Giang hiá»n Ä‘iệt, vì tương lai còn phải đối phó rất nhiá»u việc khác. Và ngay bây giá» chúng ta phải đến Bắc Hiệp SÆ¡n, chỉ có nÆ¡i đó má»›i mong có thể giải được chất độc trong mình hiá»n Ä‘iệt.
Giang Hàn Thanh hết sức cảm kích:
– Tình nghĩa của thế thúc thật làm cho tiểu điệt...
Quách Thế Phần khoát tay:
– Chúng ta là ngưá»i cá»§a giang hồ, trá»n Ä‘á»i chỉ biết nặng vì đạo nghÄ©a. Giang hiá»n Ä‘iệt không nên khách sáo như thế.
Giang Hàn Thanh cúi đầu:
– Lá»i cá»§a thế thúc dạy cháu xin ghi nhá»›.
Quách Thế Phần nhìn Giang Hàn Thanh ăn và cưá»i nói:
– Còn má»™t vấn đỠcÅ©ng khá quan trá»ng, lão phu muốn há»i hiá»n Ä‘iệt cho tá» tưá»ng.
Giang Hàn Thanh ngẩng mặt:
– Xin thúc thúc cứ dạy.
Quách Thế Phần há»i:
– Lúc lệnh tôn còn sanh tiá»n, hiá»n Ä‘iệt có từng nghe ngưá»i nói đến Thanh Phong đạo trưởng không nhỉ?
Suy nghĩ hồi lâu, Giang Hàn Thanh nói:
– Lúc nhỠvì tiểu điệt lâm bịnh liên miên, nên phải vỠan dưỡng bên quê ngoại, vì thế rất ít nghe thân phụ bàn vỠchuyện giang hồ, cho nên cả tên của vị đạo trưởng mà thế thúc nói vừa rồi, tiểu điệt chưa nghe nói.
Nhưng rồi Giang Hàn Thanh chợt à một tiếng và hai mắt sáng lên:
– Quên, may không tiểu Ä‘iệt đã quên, lúc sinh nhật ngÅ© tuần cá»§a tiên phụ có má»™t ngưá»i đạo đồng mang đến hai hoàn linh dược, nghe nói cá»§a Thanh Phong đạo trưởng từ Bạch Vân Quan trao tặng.
Quách Thế Phần gật đầu:
– Nhất định đó là “Tuyết Chi Äan†rồi đấy.
Giang Hàn Thanh há»i:
– “Tuyết Chi Äan†quý trá»ng lắm sao?
Quách Thế Phần nói:
– Cứ theo ngưá»i ta đồn đãi thì Thanh Phong đạo trưởng năm xưa tình cá» gặp được cành “Tuyết Liên†đã có hÆ¡n năm trăm năm. Ông ta mừng quá, đã bá» mấy năm trưá»ng làm thành linh dược, gá»i là “Tuyết Chi Äanâ€, ngoài việc bồi bổ chân nguyên, thuốc ấy làm cho con ngưá»i tăng thá». Lúc luyện thuốc ấy, Thanh Phong đạo trưởng nghÄ© rằng thuốc ấy có khả năng cải tá»­ hồi sinh, nhưng sau khi mấy bận thí nghiệm, nhận thấy rằng thuốc không có tác dụng quá lá»›n lao như thế, nói không có khả năng cải tá»­ hồi sinh, nhưng nó vẫn là linh dược hiếm có, vì thế Thanh Phong đạo trưởng quý nó hÆ¡n cả má»i vật trên Ä‘á»i, cho nên khi mang xuống tặng lệnh tôn, đủ chứng tá» rằng ông ta và lệnh tôn tình nghÄ©a khá là thâm hậu.
Nhậm Bá Xuyên gật đầu:
– Bằng vào điểm ấy cũng đủ thấy hỠgiao tình lâu lắm đấy.
Quách Thế Phần nói:
– Như thế cũng là một cái may, ta chỉ lo rằng lão sẽ bế môn không tiếp, đuổi chúng ta ra mà thôi.
Giang Hàn Thanh há»i:
– Thế thúc có biết con ngưá»i cá»§a Thanh Phong đạo trưởng như thế nào không?
Quách Thế Phần mỉm cưá»i:
– Thanh Phong đạo trưởng vốn là sư huynh cá»§a Thanh Diá»…m đạo trưởng tại Lao SÆ¡n Thanh Cung, lúc đó đáng lý môn há»™ cá»§a Lao SÆ¡n phải do Thanh Phong đạo trưởng chấp chưởng, nhưng ông ta lại chỉ thiên vá» y há»c, gần như trá»n ngày chỉ chăm chú y khoa, không chịu chấp chưởng môn há»™ Lao SÆ¡n và bá» Ä‘i phiêu bạt trong những vùng rừng sâu núi vắng, mãi cho đến hÆ¡n hai mươi năm sau má»›i có ngưá»i phát giác trong má»™t hang núi Bắc Hiệp SÆ¡n có má»™t cái am, chung quanh chất đầy vị rá»… thuốc. Quan chá»§ đó lại chính là Thanh Phong đạo trưởng.
Nhấp một hớp trà, Quách Thế Phần nói tiếp:
– Có lẽ vì quá chuyên tâm vào má»™t vấn đỠcho nên tâm tính cá»§a Thanh Phong đạo trưởng không giống ngưá»i thưá»ng, ông ta đặc biệt không ưa gần ngưá»i, trá»n Ä‘á»i gần như không há» lai vãng giang hồ, cho nên tuy tinh thông y lý, tuy chuyên tâm nghiên cứu y thuật, nhưng ông ta lại không hay trị bệnh cho ngưá»i, thưá»ng tuyên bố không chịu vướng vào vòng ân oán giang hồ. Năm xưa chính chưởng môn Bát Quái Cổ Phong Kỳ bị Huyá»n Âm Cá»­u Chuyển, nên đến cầu chữa trị, ông ta nhất định từ chối....
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Theo ngưá»i ta nói thì thưá»ng nhật Thanh Phong đạo trưởng không chịu gặp ngưá»i, dưá»ng như không chịu chữa trị cho ai, nhưng thật sá»± thì môn hạ cá»§a Cổ Phong Kỳ sở dÄ© tìm trá»™m được Cá»­u Chuyển Hồn Thảo trong phòng thuốc cá»§a ông ta lại nhá» chính ông ta âm thầm chỉ Ä‘iểm bởi vì nếu không thì dù môn hạ Cổ Phong Kỳ có tài giá»i đến đâu cÅ©ng không làm sao tìm được, vả lại chá»§ nhân đâu lại bó tay cho há» tìm như thế chứ.
Giang Hàn Thanh há»i Quách Thế Phần:
– Chắc thế thúc biết Thanh Phong đạo trưởng chứ?
Quách Thế Phần lắc đầu:
– Lão phu chỉ nghe danh đã lâu, nhưng thật sự thì chưa từng gặp mặt.
Giang Hàn Thanh nói:
– Ngưá»i ấy tính tình đã như thế thì sợ rằng mình đến ông ta sẽ không vui lòng nhận trị.
Quách Thế Phần nói:
– ÄÆ°á»ng Hoa Äà hiện chưa biết sống chết ra sao, ngoài ông ta ra không còn ai có thể trị chứng bệnh kỳ dị cá»§a Giang hiá»n Ä‘iệt được. Cho nên chuyến Ä‘i Bắc Hiệp SÆ¡n này lão phu thật tình cÅ©ng không chắc chắn lắm, nhưng vừa rồi nghe hiá»n Ä‘iệt nói vá» chuyện giao tình giữa lệnh tôn và Thanh Phong đạo trưởng, chính ông ta đã mang tặng “Tuyết Chi Äanâ€, nếu quả như thế thì bây giá» hiá»n Ä‘iệt cầu kiến ông ta cÅ©ng không phải là vấn đỠnan giải, vì thế lão phu có đôi phần tin tưởng hÆ¡n nhiá»u.
Thuyá»n đến tây thành thì trên bỠđã có hai cá»— xe chá» sẵn, đám Quách Thế Phần lên bá» chá»n má»™t cá»— xe ngá»±a khá»e thẳng đưá»ng đến An Huy.
Bắc Hiệp SÆ¡n ở vá» phía bắc Äông Thành, ngày xưa còn có cái tên là “Cổ Hiệp Thạchâ€.
Äây là má»™t vùng núi non hiểm trở, con đưá»ng dẫn tá»›i triá»n núi là má»™t con đưá»ng hẹp ngoằn ngoèo.
Chạy dài xuống phía đông là Sào Huyện, giải nút rộng và dài trùng trùng điệp điệp.
“Khai Bi Thủ†Nhậm Bá Xuyên giả trang làm tên phu xe dong ruổi cá»— xe thẳng vào triá»n núi, suốt dá»c đưá»ng an nhiên vô sá»±.
Vào đúng ngá» hôm ấy, cá»— xe cá»§a há» vượt qua Lê Giang, nghỉ ngÆ¡i cÆ¡m nước xong lại lên đưá»ng theo hướng bắc thẳng đến Bắc Hiệp SÆ¡n.
Qua khá»i giá» mùi quả nhiên đã đến chân núi. Nhậm Bá Xuyên gởi xe cho má»™t nông gia sÆ¡n cước, Quản Thiên Phát cõng Giang Hàn Thanh lên đưá»ng vượt lên đỉnh núi.
Tiết tháng hai khí trá»i hãy còn lạnh lắm, hÆ¡i hám ngày xuân không lấn được cái lạnh tê ngưá»i cá»§a vùng sÆ¡n cước, ngá»n gió từng cÆ¡n phát mạnh vào mặt hÆ¡i lạnh thấu xương.
“Kim Xí Äiêu†Quách Thế Phần Ä‘eo ngá»n Nhạn Linh Äao Ä‘i trước mở đưá»ng, Ä‘oàn ngưá»i cứ lần theo những nẻo dá»… Ä‘i ngược lên đỉnh núi.
Äi được ná»­a tiếng đồng hồ thì đã vào sâu, tá»± nhiên hỠđã Ä‘i vào vùng mà có lẽ từ lâu không có dấu ngưá»i.
ÄÆ°a mắt nhìn ngược lên, từng ngá»n núi uốn mình lên xuống nhấp nhô trùng Ä‘iệp, bên dưới phần nhiá»u là tuyệt cốc vá»±c thẳm heo hút mây như khói má» má».
Dầu vậy, nhá» vào võ công tương đối cao, cả ba ngưá»i cá»§a Quách Thế Phần vượt lên thật vững, há» Ä‘i tuy có phần không được nhanh nhưng cả ba Ä‘á»u không có chút gì đáng gá»i là nguy hiểm.
Cứ như thế đi được khoảng hai mươi dặm. Quách Thế Phần vùng đứng lên nói:
– Phía trước hòn núi cao hÆ¡n hết kia có con đưá»ng ăn thông vào lòng núi đó chính là Bạch Hiệp SÆ¡n.
Theo ngón tay chỉ cá»§a Quách Thế Phần, cả bá»n nhìn qua thấy đỉnh núi gần như muốn chá»c thấu mây xanh, vách đá dá»±ng lên như những ngá»n Ä‘ao chÆ¡m chởm, bên trên mây cuá»™n như khói lưng trá»i.
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Bạch Vân Quan có phải ở sâu vào trong ấy hay không?
Quách Thế Phần gật đầu:
– Äúng, lão Thanh Phong đạo trưởng rất am tưá»ng dược tính, cứ theo ngưá»i ta nói thì có má»™t số linh dược chỉ sinh trưởng được trong vùng núi cao đầy những mây mù quanh năm ấy, chính tại Bạch Hiệp SÆ¡n này cả vào lúc giữa ngá» thì mây má»›i có phần dãn ra, còn thì quanh năm suốt tháng vẫn cứ mù mù như thế, ấy là đất Ä‘ai ở đây rất thích hợp vá»›i những loại cây thuốc quý, vì lẽ đó mà lão Thanh Phong má»›i chá»n ở vào nÆ¡i không có bóng ngưá»i như thế ấy.
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Tiểu đệ có nghe nói năm xưa Thanh Phong đạo trưởng có cứu sống má»™t cao thá»§ trong Hắc đạo giang hồ, ngưá»i ấy bèn theo luôn ông ta làm ngưá»i thá»§ há»™ Bạch Vân Hiệp không cho má»™t ai tiến vào ná»­a bước, ngày nay chúng ta....
Quách Thế Phần mỉm cưá»i:
– Ngưá»i ấy tức là Há»a Linh Quan Hoàng Tán Hóa, nhưng ngưá»i trong giang hồ nói rằng chưa má»™t ai nghe nói có ngưá»i có danh hiệu như thế cho nên ta nghi ngỠđó chỉ là má»™t ngưá»i cải danh.
Quản Thiên Phát há»i:
– Há»a Linh Quan lợi hại lắm hay sao?
Quách Thế Phần nói:
– Nghe nói rằng không má»™t ngưá»i nào có thể qua được mưá»i chiêu dưới tay ngưá»i ấy cả.
Vừa Ä‘i vừa nói chuyện, cả bá»n sá»­a soạn nhập cốc thì nghe phía sau rặng đá lá»›n có má»™t giá»ng nói cất lên:
– Xin hãy dừng bước lại.
Tiếp liá»n theo là hai ngưá»i vận kình trang, hai ngưá»i trung niên hán tá»­ lưng Ä‘eo binh khí phóng ra chắn ngang trước mặt và má»™t ngưá»i bên trái nhìn xoáy vào ba ngưá»i và vòng tay:
– Ba vị có phải muốn đến Bạch Vân Hiệp?
Quách Thế Phần vòng tay cưá»i:
– Vâng, hai vị có phải....
Ngưá»i bên phải ngắt lá»i:
– Bạch Vân Quan chủ đi không có ở nhà, xin ba vị chớ vào.
Quách Thế Phần há»i lại:
– Quan chủ không có ở nhà?
Nhưng ngay khi ấy trong lòng ông ta vụt nảy ra mối nghi ngá», bởi vì Tiên Nhân Chưởng Lý Quang Trí Ä‘ang ở tại Bạch Vân Quan dưỡng thương thì tại làm sao Thanh Phong Äạo Trưởng lại Ä‘i? Lá»i nói cá»§a hai ngưá»i này chưa chắc đã đáng tin.
Ông ta vá»™i vuốt râu cưá»i:
– Lão phu và Quan chá»§ vốn là chá»— cá»±u tình hiện có đứa cháu Ä‘ang lâm trá»ng bịnh nên lão phu phải thân tá»± đưa đến đây, rất cần được diện kiến Quan chá»§, nhưng nếu Quan chá»§ vắng nhà thì chúng tôi xin đợi vậy.
Hai ngưá»i trung niên hình như hÆ¡i sá»­ng sốt, há» chăm chú nhìn Quách Thế Phần, hình như há» phân vân không biết giải quyết ra sao....
Sau má»™t lúc khá lâu, ngưá»i bên trái nói:
– Xin lão anh hùng tha thứ cho, hai ngưá»i cá»§a tại hạ vâng lệnh thá»§ há»™ nÆ¡i này, trong vòng má»™t tháng không ai được vào trong núi, cho dù... lão anh hùng đã cùng vá»›i Quan chá»§ là chá»— thâm giao.... cÅ©ng thế.
Quách Thế Phần hơi nặng mặt:
– Thế hai vị phụng mạng của ai?
Ngưá»i bên phải lanh lảnh đáp lá»i:
– Tự nhiên phụng mạng của Quan chủ!
Quách Thế Phần nhìn xói vào mặt ngưá»i đối diện:
– Hai vị không phải là ngưá»i cá»§a Bạch Vân Quan đấy chứ?
Hai ngưá»i trung niên hán tá»­ Ä‘á»u tái mặt và ngưá»i bên phải trả lá»i:
– Hai ngưá»i cá»§a tại hạ phụng mạng hành sá»±, xin tam vị trở lại là tốt hÆ¡n.
Quách Thế Phần cưá»i lá»›n:
– Không, lão phu không thể không vào núi.
Hai ngưá»i hán tá»­ cùng thối lui má»™t bước, và há» cùng cưá»i nhạt:
– Nếu ba vị muốn vào ngang thì xin cứ hãy thử xem.
Cùng má»™t lượt vá»›i cái thối lui, cả hai ngưá»i rút binh khí ra má»™t lượt, gã bên phải cầm thanh Hổ Äầu Câu, gã bên trái thá»§ chấp hai cây gậy ngắn...
Vừa thấy đối phương trưng binh khí, Quách Thế Phần vụt giật mình:
“Song Câu Song Quải Song Tiên Song Kích†hỠchẳng phải là tám món binh khí thành danh của bốn tay hổ tướng của Lý Gia Hà Bắc đây sao?...
Hai chân mày cá»§a ngưá»i lãnh đạo phái Hoài Dương cau lại, nhưng ông vẫn chưa nói ra lá»i....
“Khai Bi Thủ†Nhậm Bá Xuyên vung chiếc ống điếu chỉ vào hai tên đại hán:
– Bằng vào hai con ngưá»i như các ngươi mà cÅ©ng dám lá»›n lối như thế à?
Vừa nói, Nhậm Bá Xuyên vừa nhích tới luôn hai bước, chiếc ống điếu nơi tay chĩa thẳng vào mặt gã đại hán đứng bên trái.
Gã trung niên bên trái hừ má»™t tiếng lạnh lùng, cặp Hổ Äầu Câu tréo lại giữ chặt chiếc ống Ä‘iếu cá»§a Nhậm Bá Xuyên, đồng thá»i rút bá»›t má»™t tay vá» vung ngá»n Hổ Äầu Câu quét tá»›i má»™t cái thật nhanh thật mạnh.
Cái đánh cá»§a Nhậm Bá Xuyên chỉ là hư chiêu, nên khi chiếc Hổ Äầu Câu cá»§a đối phương vừa quét tá»›i thì chiếc ống Ä‘iếu đã thu vỠđập mạnh vào binh khí cá»§a địch nhân...
Xoảng!
Một tiếng dội tóe lửa, gã hán tử bên trái cảm nghe cánh tay tê điếng, hắn lật đật thối lui luôn ba bước.
Nhậm Bá Xuyên cưá»i lá»›n nhích lên, tay trái tung ra thật lẹ, chưởng phong bay vào mặt gã bên trái như má»™t cÆ¡n gió lốc.
Äã thành danh vá»›i ngoại hiệu “Khai Bi Thá»§â€, chưởng lá»±c cá»§a Nhậm Bá Xuyên có má»™t tiá»m lá»±c kinh ngưá»i, gã bên phải thấy thế lật đật né sang bên trái, vì ngá»n chưởng cá»§a Nhậm Bá Xuyên má»›i phát ra thì nhắm vào gã bên trái, nhưng kỳ thật thì cùng má»™t lúc tấn công luôn gã bên phải Ä‘ang lúc bất phòng.
Nhưng cả hai tên võ công cÅ©ng không phải hạng tầm thưá»ng, há» vừa tránh xong côn thế là đã lập tức ào lên tạo thế gá»ng ká»m vây hãm hai bên cá»§a Nhậm Bá Xuyên.
HỠNhậm đâu đã xem hỠvào đâu, chiếc ống điếu trong tay vút lên từ bên trái chuyển sang bên phải, những môn binh khí chạm vào nhau kêu xoang xoảng liên hồi.
Quách Thế Phần đứng yên một chỗ quan sát trận đấu, còn Quản Thiên Phát thì đã lo đặt Giang Hàn Thanh ngồi dựa bên bậc đá ven rừng.
Chỉ trong nháy mắt, ba ngưá»i đã giao đấu hÆ¡n mưá»i chiêu, chiếc ống Ä‘iếu cá»§a Nhậm Bá Xuyên tung hoành như giao long uốn khúc, vừa gõ vừa Ä‘iểm, ánh thép lóe lên từng đám hào quang nhấp nháy.
Hai tên hán tá»­ tính ra tay trước nhưng lại hóa ra đặt vào thế hạ phong, cả bá»n chỉ còn tránh né chứ không thể nào đánh trả...
Ngay trong lúc đó, chợt nghe có tiếng cánh chim đập phành phạch, một con chim bồ câu màu trắng xẹt ngang qua đỉnh núi chúi xuống ngay lòng cốc.
Quách Thế Phần nhìn chằm chặp vào con bồ câu trắng và cảm nghe rúng động.
Chừng chưa kịp phản ứng thì phía bên sau mô đá chợt thấy bóng ngưá»i thấp thoáng, tiếp liá»n theo hai hán tá»­ mặc áo lam phóng ra vòng chiến.
Hai ngưá»i vừa tá»›i, má»™t cầm song tiên, má»™t cầm song kích và Quản Thiên Phát lật đật nói khẽ vá»›i thầy:
– Sư phụ, bá»n hỠđúng là Hà Bắc...
Không đợi cho Quản Thiên Phát nói hết câu, Quách Thế Phần đã lấy mắt ra hiệu không cho lên tiếng.
Bởi vì chỉ trong cái nháy mắt cuá»™c chiến đã bắt đầu diá»…n biến, từ chá»— hai tên đại hán trong trận bị Nhậm Bá Xuyên dồn vào thế hạ phong chỉ còn tránh né chứ không thể đánh trả, bây giá» bá»—ng nhiên có thêm hai tay tiếp sức, há» lập tức phản kích và ngưá»i lúng túng bây giá» lại là Nhậm Bá Xuyên.
Tên bên trái song tiên cuốn lên như hai con rắn lượn, gã bên phải song kích như cả má»™t rừng mÅ©i nhá»n xuyên lên...
Cả bốn tên võ công vốn không phải tầm thưá»ng, bây giá» há» cùng hợp lại vá»›i tám món binh khí lừng danh Hà Bắc, hỠđã tạo thành má»™t bức tưá»ng bằng thép bao bá»c lấy Nhậm Bá Xuyên như má»™t con chim nhá» trong lồng sắt.
Thấy nhị đệ đã lâm vào vòng khốn đốn, Quách Thế Phần thấp giá»ng nói vá»›i Quản Thiên Phát:
– Ngươi hãy lo bảo há»™ Giang nhị hiá»n Ä‘iệt, ta phải thay cho nhị sư thúc cá»§a ngươi.
Ông ta vá»›i tay rút cây Nhạn Linh Äao và trầm giá»ng:
– Nhị sư đệ hãy lui lại, để bá»n chúng lại đó cho ta.
Tiếng thét của Quách Thế Phần tuy có phần lớn, nhưng bây giỠthì Nhậm Bá Xuyên làm sao còn có thể nghe thấy nữa.
Äã bị trong vòng vây cá»§a địch đã lâu mà vẫn không có cÆ¡ giải phá, trong lòng cá»§a ông ta nôn nóng liên hồi.
Hổ tướng cá»§a Hà Bắc Lý Gia, tuy há» chỉ là hạng gia nhân, vì há» theo “Tiên Nhân Chưởng†Lý Quang Trí đã nhiá»u năm, đã được chá»§ nhân Ä‘iểm xuyết thật kỹ càng, cho nên từ gia nhân hỠđã trở thành hổ tướng.
Và cho dù là hổ tướng, há» cÅ©ng chỉ là hạng gia nhân, Nhậm Bá Xuyên đã cảm thấy mình dù có thắng cÅ©ng không tròn danh dá»±, huống chi đại sư huynh đưá»ng đưá»ng là má»™t lãnh tụ cá»§a má»™t môn phái thành danh, giao đấu vá»›i há» càng mang thêm cái nhục.
Chính vì nghĩ như thế nên Nhậm Bá Xuyên cứ đem hết sức mình ra quyết đấu, nhất định không để cho Quách Thế Phần tham dự vào vòng chiến, tuy nhiên càng đánh hỠNhậm càng thấy khó khăn.
Cũng may, ngay trong khi ấy, gã cầm roi chợt hơi chậm lại và đó chính là cơ hội ngàn năm một thuở của những cao thủ trong ác đấu....
Nhậm Bá Xuyên nghiến răng tung thẳng mình lên, chiếc ống điếu quét ngang theo thế Trực Khẩu Thiên Môn, nhằm thẳng vào Hoa Cái Huyệt của đối phương điểm tới....
Lần đánh này, Nhậm Bá Xuyên đã nhắm đúng vào khe hở cá»§a đối phương và y như mÅ©i tên đã buông khá»i dây cung, gã cầm roi há»± lên má»™t tiếng, thối lui xiểng niểng.
Gã sử dụng cặp gậy định xông tới cứu, nhưng không còn kịp nữa. Hắn như say máu hét lên một tiếng giáng cặp gậy xuống cùng một lượt...
Äã thắng được má»™t chiêu, Nhậm Bá Xuyên tinh thần vươn lại, nhưng ngay khi ấy chợt nghe hÆ¡i gió từ phía sau lưng, ông ta lật đật quay mình lại vung đứng chiếc ống Ä‘iếu trên tay.
Xoảng!
Một tiếng dội lên khủng khiếp, chiếc ống điếu chạm ngay vào song kích, lửa từ hai món binh khí bắn ra tung tóe, gã hán tử cầm kích lại thối lui luôn mấy bước.
Chuyện binh khí va vào nhau trong khi giao đấu đó là má»™t chuyện quá thưá»ng, nhưng khi va chạm lần này, tên hán tá»­ cầm kích cảm nghe tay mình tê Ä‘iếng, y như vừa bị va vào trong đá.
Tự nhiên trong một cuộc chiến “chống bao vây†một khi đã bức lui đước kẻ nào diễn tiến có hai phương cách:
má»™t là truy kích tận diệt, hai là quay sang phá luôn những cánh còn lại bên mình, Nhậm Bá Xuyên chá»n phương thức thứ hai, ông ta xoay mình thật lẹ, từ dưới khe hở cá»§a song câu song quải tung thẳng má»™t đòn trí mạng vào hai tên còn lại, nhưng còn Ä‘ang ná»­a chừng, chiếc ống Ä‘iếu lại xoay ngang bay thẳng theo tên cầm song kích đầu chiếc ống Ä‘iếu mổ xéo vào “Kiên TÄ©nh Huyệt†cá»§a hắn.
Gần như là má»™t cú bất ngá», gã cầm kích vuá»™t tay, hai cây kích rÆ¡i ngay xuống đất.
Thật là chuyện bất ngá», chính khi đánh ra, Nhậm Bá Xuyên cÅ©ng không dè lại đắc thá»§ dá»… dàng như thế, vì chỉ trong nháy mắt, từ thế bị bao vây mà đã loại được hai tên kình địch.
Nhậm Bá Xuyên cả mừng quay lại tấn công thẳng vào tên cầm song câu đang lúng túng chân tay.
Như bị quýnh vì đồng bá»n thất thá»§, tên cầm song câu thụt lui liên tiếp và có lẽ bị bấn loạn tinh thần, hai chân luýnh quýnh gần muốn ngã xuống đất.
Hai ngưá»i đã ở sát bên nhau, Nhậm Bá Xuyên thấy đối phương loạng choạng, kẽ hở cá»§a thế thù có quá nhiá»u, chiếc ống Ä‘iếu vung lên Ä‘iểm ngay vào mi tâm cá»§a hắn.
Gã cầm song câu không làm sao đỡ kịp, hắn chỉ còn cách bảo toàn là vận dụng khinh công bằng cách gắng gượng lộn ngược ra sau.
Thấy ba đồng bá»n chỉ trong nháy mắt bị loại, gã cầm song quải thét lên má»™t tiếng vung đến đón đánh liá»u mạng vào ngưá»i Nhậm Bá Xuyên.
Vì đối phương đã đến mức không cần nghÄ© đến thân mình, hắn đã dùng đến thế lưỡng bại câu thương để cứu vãn tình thế, nên Nhậm Bá Xuyên không dám khinh địch, nhưng cÅ©ng không thể vì thế mà lại chịu lui nên cÅ©ng phải vận dụng thế đánh liá»u vá»›i hắn...
Quách Thế Phần thấy nhị sư đệ không chịu thối lui trước tên liá»u mạng. Tuy biết dù là thế không được lợi cho lắm, nhưng tá»± tin vào sức cá»§a ngưá»i sư đệ nên chỉ đứng ngoài xem sá»± tình diá»…n biến.
Quả đúng như dá»± liệu, chỉ trong mấy giây sau, gã cầm song quải qua hai, ba ngón đòn không trúng đích, nhuệ khí cá»§a hắn nhụt ngay. Vì phàm là đòn liá»u mạng thì chá»› có kéo dài cÅ©ng không thể quá ba chiêu, tình thế phải giải quyết ngay chứ nếu không thì từ liá»u mạng trở vào cảnh không thể bảo toàn tính mạng.
Gã cầm song quải quả đúng là đã lâm vào cảnh ấy.
Ngay khi Nhậm Bá Xuyên chỉ cần nhấc tay lên là loại ngay kẻ địch cuối cùng thì lại từ sau hộc đá vụt có tiếng quát lên thật lớn:
– Dừng tay lại!
Từ lúc thấy chim bồ câu trắng chúi xuống sau khe núi, Quách Thế Phần biết ngay không sớm thì muộn viện binh của chúng sẽ tới ngay, quả nhiên bây giỠhỠđã ra mặt...
Từ sau khe núi lại xuất hiện hai ngưá»i.
Má»™t gã thân hình cao lá»›n, có khổ mặt dài như mặt ngá»±a, mang thanh trưá»ng kiếm ánh thép ngá»i ngá»i.
Gã bên phải vóc ngưá»i tầm thước, trên lưng cắm má»™t ngá»n Ä‘oản thương.
Vừa thấy hai ngưá»i xuất hiện, Quách Thế Phần khẽ cau mày “Yến SÆ¡n Song Kiệtâ€. Äúng là ngưá»i cá»§a Lý gia Hà Bắc.
Tuy chưa đối diện lần nào nhưng phía Hoài Dương tiêu cục và Yến SÆ¡n Song Kiệt không phải là ngưá»i lạ.
Gã có bộ mặt dài như ngựa là Khang Văn Huy, hắn trước kia vốn là cao thủ của Bát Quái Môn, với thanh Long Hình Bát Quái Kiếm đã làm chấn động cả vùng Hà Bắc.
Gã mặt vàng là Dương Sỹ Kiệt và ngá»n Ä‘oản thương cá»§a gã là dòng dõi Dương gia, hắn cÅ©ng là hảo thá»§ nhất nhì vùng Hà Bắc.
Khang Văn Huy nhìn Quách Thế Phần rồi lại nhìn Nhậm Bá Xuyên, hắn có hơi sửng sốt và vội vã vòng tay:
– Nhị vị lão ca có phải là ngưá»i đã nức danh vùng đại giang cá»±c bắc... có phải là Quách đại hiệp và Nhậm nhị hiệp không nhỉ?
Quách Thế Phần vòng tay đáp lễ:
– Vâng, lão phu chính là Quách Thế Phần nhị vị là “Yến Sơn Song Kiệt�
Dương Sỹ Kiệt bước lại giải khai huyệt đạo cho ba ngưá»i vừa Ä‘iểm huyệt bởi chiếc ống Ä‘iếu cá»§a Nhậm Bá Xuyên và cưá»i nhạt:
– Thủ pháp điểm huyệt bằng ống điếu của Nhậm nhị hiệp quả thật cao minh!
Nhậm Bá Xuyên cưá»i:
– Dương lão ca quá khen cho, thật ra đó chỉ là nhân cơ hội bất phòng của Tứ Hổ Lý gia đấy thôi.
Khang Văn Huy cau mày:
– Chẳng hay Quách đại hiệp và Nhậm nhị hiệp viá»…n hành đến thâm sÆ¡n cùng cốc này có chuyện chi trá»ng đại?
Tài sản của giacuongly

  #8  
Old 18-05-2008, 04:12 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Hồi 8: Yến Sơn Song Kiệt




Quách Thế Phần chỉ vào Giang Hàn Thanh đang ngồi dựa bên bực đá:
– Khang lão ca đã há»i thì lão phu không dám dấu vì đây là hai ngưá»i cháu cá»§a lão phu mà chẳng may má»™t lại bị ngưá»i ám toán thân mang trá»ng bịnh, bao nhiêu đại phu thảy Ä‘á»u thúc thá»§, bất đắc dÄ© lão phu phải đưa đến đây để van cầu Bạch Vân Quan.
Khang Văng Huy đưa mắt nhìn vá» phía Dương SÄ© Kiệt và trả lá»i hÆ¡i lúng túng:
– Quách đại hiệp... đến đây thật không may....
Như đã biết trước hỠsẽ có thái độ như thế Quách Thế Phần vẫn tỠra kinh ngạc:
– Khang lão ca nói thế là sao?
Khang Văn Huy nói:
– Thanh Phong Äạo Trưởng vân du hãy chưa vá».
Quách Thế Phần Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Vừa rồi lão phu đã nghe Lý Gia Tứ Hổ nói như thế rồi, nhưng vốn là chá»— cá»±u giao cho nên nếu Thanh Phong Äạo Trưởng vân du thì lão phu vẫn phải chỠđợi.
Khang Văn Huy làm ra vẻ trầm ngâm:
– Quách đại hiệp nói như thế thật... chúng tôi hơi khó xử!
Quách Thế Phần càng làm bộ ngạc nhiên:
– Lão phu chá» Thanh Phong Äạo Trưởng thì tại sao chư vị lại có Ä‘iá»u khó xá»­ nhỉ?
Khang Văn Huy nói:
– Quách đại hiệp có chá»— còn chưa rõ vì Lý Lão Trang Chá»§ cá»§a chúng tôi hiện Ä‘ang dưỡng bịnh tại đây nên không thể để cho ngưá»i làm kinh động.
Nhậm Bá Xuyên nhướng mày định nói nhưng có lẽ còn chỠđợi ngưá»i đại sư huynh nên lại nín luôn.
Quách Thế Phần vuốt rầu cưá»i:
– Lão phu đã có nghe giang hồ đồn rằng Lý Trang Chủ đang dưỡng bịnh tại Bạch Vân quang, nhưng chuyện đó đối với việc cầu y của lão phu vốn không can hệ và nhất là đâu có gì khó xử cho nhị vị?
Dương Sĩ Kiệt hất mặt lạnh lùng:
– Không ai có thể quấy rầy lão trang chủ trong lúc này vì đang khi dưỡng bịnh, nên đã nghiêm cấm không cho một ai tiến nhập Bạch Vân Quan.
Nhậm Bá Xuyên ngá»­a mặt cưá»i lá»›n:
– Bạch Vân Quan vốn không phải là của riêng Lý Gia đất địa này đâu phải là tư sản của nhà hỠLý, như vậy thì chuyện cấm nhập Bạch Vân Quan là quy củ của ai?
Quách Thế Phần gạt bá»:
– Nhị sư đệ, không nên nói nhiá»u nữa....
Một mặt ông ta quay qua vòng tay nói với Yến Sơn Song Kiệt:
– Chuyện Lý Trang Chá»§ dưỡng bịnh và chuyện lão phu cầu y cho tiểu Ä‘iệt vốn không có gì can hệ, cÅ©ng không có gì gá»i là kinh động. Như vậy vì chá»— đồng đạo giang hồ chúng ta nên thương lượng vá»›i nhau là hÆ¡n.
Khang Văn Huy cũng vòng tay:
– VỠchuyện đó xin Quách đại hiệp và Nhậm nhị hiệp hãy lượng thứ cho.
Biết nói nhiá»u cÅ©ng vô ích, Quách Thế Phần vuốt râu cưá»i:
– Lão phu từ xa đến đây là vì cháu mà lặn lội cầu y như thế chẳng lẽ chỉ vì Lý Trang Chủ dưỡng bịnh nơi đây mà đành phải trở v� Xin nhị vị hãy nghĩ dùm cho chúng tôi xem phải làm sao?
Khang Văn Huy cứ vòng tay:
– Quách đại hiệp là chưởng môn cá»§a má»™t phái, danh dậy Hoài Dương, dù cho anh em chúng tôi có gan lá»›n bằng trá»i cÅ©ng không khí nhã dám làm Ä‘iá»u cản trở, chỉ có Ä‘iá»u vì đã phụng mạng giữ chặt cá»­a cốc này đối vá»›i chuyện không cho ngưá»i nhập quan trách nhiệm quá nặng ná»... cho nên... Quách đại hiệp đã há»i thì tại hạ cÅ©ng xin mạo muá»™i đáp lá»i, nếu Quách đại hiệp muốn vào Bạch Vân Quan thì cách duy nhất là phải đánh bại chúng tôi.
Câu nói cá»§a há» Khang thật là lá»… độ và cÅ©ng biểu lá»™ rõ ràng rằng vấn đỠkhông cho ngưá»i nhập Quan là vấn đỠkhẳng định.
Quách Thế Phần gật đầu:
– Khang lão ca đã nói thẳng ra như thế thì lão phu chỉ còn có cách phải tuân theo.
Khang Văn Huy vẫn với vẻ khiêm cung:
– Äây là chuyện bất đắc dÄ© xin Quách đại hiệp hiểu mà tha thứ cho vậy.
Quách Thế Phần cưá»i lá»›n:
– Khang Lão ca khéo nói thế thôi vậy chẳn hay bây giỠphương cách giao đấu của Phương lão ca như thế nào?
Khang Văn Huy nói:
– Quách đại hiệp và Nhậm nhị hiệp có hai, vậy anh em chúng tôi cũng xin cả hai thù tiếp.
Quách Thế Phần nói:
– Như thế thì hay lắm xin Khang lão ca trương binh khí vậy.
Với tay rút thanh kiếm trên tay Khang Văn Huy nói:
– Xin má»i Quách đại hiệp.
Quách Thế Phần vẫn đứng ỳ một chỗ:
– Xin Má»i Khang lão ca ra tay trước.
Biết vì cương vị và danh phận nên Quách Thế Phần không chịu ra tay trước, Khang Văn Huy vội nghiêng mình:
– Quách đại hiệp, tại hạ cung kính chẳng qua tòng mạng.
Nói thật chậm rãi và xuất thủ cũng thật là chậm rãi khi câu nói vừa dứt thì mũi kiếm của hỠKhang từ từ đưa thẳng vỠphía vai bên trái của Quách Thế Phần.
Thấy kiếm đến quá chậm Quách Thế Phần biết ngay đó là má»™t hư chiêu, ông ta gật đầu khen thâm “Thật không hổ danh là Yến SÆ¡n Song Kiệt hắn thấy mình không chịu đánh trước, nên đưá»ng kiếm cá»§a hắn cÅ©ng tá» ra lá»… độâ€.
Vừa nghÄ© Quách Thế Phần vừa nhích sang bên trái cÅ©ng bằng má»™t thế chậm rãi để tránh mÅ©i kiếm vừa phát ra. Äồng thá»i rút nhanh thanh Nhạn Linh Äao chá»›p xéo bên hông cá»§a Khang Văn Huy.
Quay mình một cái thật lẹ Khang Văn Huy lách thanh đao và hạ cánh tay xuống thấp đưa ngược mũi kiếm lên vai phải của Quách Thế Phần.
Chỉ qua hai chiêu ướm thá»­ Quách Thế Phần biết đã gặp tay kình địch, ông ta không dám khinh địch vá»™i thi triển “Cá»­u Cung Äao Pháp†tạo thành má»™t vòng hoa thép cuốn chặt lấy chu thân.
Riêng Khang Văn Huy đối vá»›i vị chưởng môn danh chấn Hoài Dương, hắn lại càng không dám má»™t giây khinh xuất thanh trưá»ng kiếm tận dụng “Bát Quái Danh Gia†đem tất cả bình sinh sở há»c sá»­ dụng “Long Hình Bát Kiếm†ánh thép cuồn cuá»™n như thác lÅ©.
Cả hai ngưá»i nhập cuá»™c bằng khí thế tương đương chưa có manh nha vấn đỠcao ha.....
Cùng lúc ấy Dương SÄ© Kiệt đã xốc ngá»n Ä‘oạn thương hằn há»™c:
– Tại hạ cũn xin hầu Nhậm Nhi hiệp.
Thấy thái độ tá»± kiêu cá»§a hắn Nhậm Bá Xuyên có hÆ¡i giận dữ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ tươi cưá»i:
– Dương lão ca đã ban chiêu thì tại hạ cũng xin thù đáp vậy.
Thấy chiếc ống Ä‘iếu ngắn ngá»§n, Dương SÄ© Kiệt tá» vẻ khinh thưá»ng:
– Nhậm nhi hiệp định dùng chiếc ống điếu ấy để giao đấu cùng tại hạ à?
Nhậm Bá Xuyên cưá»i:
– Chiếc ống Ä‘iếu này theo tại hạ đã hÆ¡n mưá»i năm rồi bình thưá»ng nó rất vừa tay. Nhưng bây giá» so vá»›i ngá»n thương cá»§a Dương lão ca thì có phần hÆ¡i ngắn.
Dương Sĩ Kiệt nói:
– Theo tại hạ thì Nhâm nhị hiệp nên thay binh khí đi là phải.
Nhậm Bá Xuyên lạnh lùng:
– Ngắn hÆ¡n má»™t chút cÅ©ng không sao cổ nhân thưá»ng nói “Xích Hữu Sở Äoản†dài hay ngắn chắc không có gì đáng ngại.
Dương Sĩ Kiệt nói:
– Binh khí vốn vô tình khi chạm vào tự nhiên phải có chuyện thương vong, tuy nhiên Nhậm nhi hiệp yên lòng tại hạ chỉ có thể làm cho nhị hiệp mang thương chứ chắc không bao giỠlàm sơ sẩy đến tính mạng đâu.
Nhậm Bá Xuyên vòng tay cưá»i:
– Vâng! Vâng! Rất mong Dương lão ca thủ hạ lưu tình cho.
Dương Sĩ Kiệt hừ hừ hai ba tiếng:
– Xin Nhậm nhị hiệp hãy nên cẩn thận.
Ngá»n thương cùng má»™t lượt vá»›i câu nói hoa lên, từng vừng hoa thép cuốn bay tá»›i tấp.
Nhậm Bá Xuyên bật chiếc ống điếu lên, hai món binh khí chạm vào nhau phát lên một tiếng khô khan và hai chân của Nhậm Bá Xuyên nhìn như hơi luống cuống...
Dương Sĩ Kiệt nhếch môi khinh khỉnh...
“Khai Bi Thủ†cá»§a Hoài Dương Tiêu Cục dưới mắt hắn chỉ là hạng lục tục thưá»ng tài.
Và má»™t khi đã chiếm được tiên cÆ¡, hắn đâu lại dể bá» qua hắn vung ngá»n trưá»ng thương biến thành má»™t vùng hoa thép chỉa ngay vào ngá»±c Nhậm Bá Xuyên.
Ngay khi Dương SÄ© Kiệt chắc mình thắng thế, chợt nghe Nhậm Bá Xuyên cưá»i nhẹ má»™t tiếng, từ trong tay ông vụt bay ra má»™t vệt Ä‘en Ä‘en bắn thẳng vào giữa ngá»±c Dương SÄ© Kiệt.
Không nói vệt Ä‘en thì không đúng, vì khối Ä‘en đó bay tá»›i quá nhanh thành ra khó mà phân biệt và ngá»n thương cá»§a Dương SÄ© Kiệt xỉa ngay vào đó, chính việc này làm cho Dương SÄ© Kiệt giật mình, hắn lật đật ká»m chặt ngá»n thương đỡ lấy.
Má»™t tiếng va chạm nghe Ä‘iếc óc, nhiá»u tia lá»­a bắn ra tá»± nhiên chiếc ống Ä‘iếu cá»§a Nhậm Bá Xuyên bị gạt ra nhưng cánh tay cá»§a Dương SÄ© Kiệt chợt nghe tê Ä‘iếng...
Bây giá» thì hắn đã hết hồn, thật hắn không ngá» chiêu thứ nhất vừa rồi chỉ là cái giáo đầu mà Nhậm Bá Xuyên đã cố tình làm cho hắn dá»… ngưá»i khinh địch.
Quả thật là tay lợi hại Nhậm Bá Xuyên dùng ngay thế liên hoàn, chiếc ống điếu vừa bật ra thì đã quay sang thế khác chiếc ống điếu thay vì dạt trượt ra ngoài bây giỠlại vừa vặn gõ đúng vào “Kỳ Môn Huyệt†của Dương Sĩ Kiệt.
Không còn làm sao đỡ kịp Dương SÄ© Kiệt đành phải hít má»™t hÆ¡i thật dài hai chân chá»i mạnh nhảy thụt ra sau.
Nhậm Bá Xuyên bật tiếng cưá»i sằng sặc ông ta tràn minh tá»›i chiếc ống Ä‘iếu như hình vá»›i bóng bám chặt đối phương.
Tất cả những đưá»ng chiêu loáng thoáng Ä‘á»u nhấm đúng vào những trá»ng huyệt cá»§a Dương SÄ© Kiệt.
Bị đối phương bức bách quá làm cho Dương SÄ© Kiệt trở tay không kịp vì ngá»n thiên quá đà hắn đành phải liên tiếp thối lui....
Binh khí vốn thưá»ng hay khắc chế đáng lý lợi thế phải vá» phía những món binh khí dài hÆ¡n nhưng đó là trưá»ng hợp ở xa trái lại, hình như Nhậm Bá Xuyên biết rõ vỠưu thế ấy nên ông ta cứ bám riết sát má»™t bên quần thảo, làm cho ngá»n thương chẳng những không chiếm được tiên cÆ¡ mà lại còn trở thành vô dụng.
Tuy nhiên, ngá»n trưá»ng thương vẫn có thể thu ngắn lại để mà chống đối nhưng không phải là sở hữu cá»§a Dương Gia, vì thế nên chỉ má»™t chiêu là há» Dương bị rÆ¡i ngay vào thế hạ phong.
Nắm trá»n được cÆ¡ há»™i Nhậm Bá Xuyên bèn ngoài thì đánh thật bức nhưng trong lòn thì lại bình tỉnh phi thưá»ng, chỉ độ hÆ¡n mưá»i chiêu ông ta vụt nghiêng mình dùng đầu ống Ä‘iếu móc ngược lên vai Dương SÄ© Kiệt.
Má»™t thế đánh xem thật nhẹ nhàng nhưng lại là má»™t ngá»n đòn hiểm độc, nhất là đại kỵ vá»›i ngá»n trưá»ng thương vì đỡ theo đòn dài thì dá»… gặp phải lối đánh gần như nhập ná»™i thì muốn thu ngắn lại cÅ©ng đã chậm mất.
Dương Sĩ Kiệt đành phải bật ngửa mình ra sau dồn chân lực xuống hay chân lấy tấn để cho chiếc ống điếu bị trợt ra ngoài, nhưng không ngỠNhậm Bá Xuyên chỉ chỠcó thế chiếc ống điếu vừa quật lên nữa chừng vụt gạt nhẹ xuống gõ ngay vào đầu gối của hỠDương.
Bây giá» thì quả đã không còn phương cách nào tránh nữa, Dương SÄ© Kiệt nghiến răng ôm cây trưá»ng thương ngã nhoài xuống đất lăn tròn như đòn bánh tét, hắn lăn luôn mấy vòng má»›i chá»i tay tung mình đứng dây và cÆ¡n giận đã làm cho hắn đánh liá»u vừa đứng lên là ngá»n trưá»ng thương đã phóng thẳng vào giữa mặt đối phương.
Khẻ nghiêng mặt qua bên trái để cho ngá»n trưá»ng thương vuá»™t ra phía sau, tay cầm ống Ä‘iếu cá»§a Nhậm Bá Xuyên bắt trên kéo xuống...
Bị vuá»™t ngá»n thương Dương SÄ© kiệt biết cÆ¡ nguy đã đến bên mình nhưng đã phóng tay quá mạnh, hắn không làm sao gượng nổi đành phải lao theo, nhưng ngay lúc đó hắn chợt nghe đầu gối tê rần khi bị chiếc ống chạm nhẹ hắn từ từ quỵ xuống.
Äúng vừa tầm cá»§a thế đứng Nhậm Bá Xuyên tung chân đá thẳng má»™t cú không mạnh lắm nhưng cÅ©ng đủ làm cho Dương SÄ© Kiệt bị lăn tròn như má»™t trái cầu.
Vừa chá»i tay đứng dậy tức muốn vở hông Dương SÄ© Kiệt trợn mắt gần tóe lá»­a:
– Nhậm Bá Xuyên, ta sẽ cùng chết với ngươi!
Hắn dồn cả sức lá»±c trên tay cả thân mình vá»›i ngá»n trưá»ng thương lao thẳng vào ngá»±c Nhậm Bá Xuyên vá»›i ngá»n đòn đổi mạng.
Nhậm Bá Xuyên né sang bên trái vòng tay:
– Xin lá»—i.... xin lá»—i.... huynh đệ nhất thá»i lở tay không biết Dương lão ca có Ä‘au không nhỉ?
Dương Sĩ Kiệt tức gần ói máu, hắn rống lớn:
– Khốn kiếp, ngươi dám cùng ta đánh đến ba trăm chiêu nữa không?
Vừa nói hắn đâm thẳng tới một thương thật mạnh.
Nhậm Bá Xuyên cứ tránh và miệng vẫn cứ cưá»i:
– Dương lão ca đừng giận chứ thắng bại là binh gia thưá»ng tình làm gì phải nổi nóng vá»›i nhau như thế? Bá»n mình là kẻ giang hồ có thắng hay bại cÅ©ng phải đưá»ng hoàng má»™t chút chứ.
Dương Sĩ Kiệt nghiến răng:
– Khốn kiếp ngươi chỉ rình vào tình thế bất phòng chứ ông đã thua ngươi à?
Cây thương của hắn cứ ào ào lao tới với một khí thế cực kỳ hung hãn.
Nhậm Bá Xuyên nhảy lùi ra sau phiến đá và vẫn cưá»i:
– Thương pháp của Dương lão ca huynh đệ đã lãnh giáo quá đủ rồi....
Ngá»n trưá»ng thương cá»§a Dương SÄ© Kiệt như không má»™t chút nào ngưng lại hắn hồ hồ há»™c há»™c lao tá»›i và uốn ngá»n thương như con rắn cuốn lấy Nhậm Bá Xuyên.
Phía bên kia Quách Thế Phần và Khang Văng Huy cũng đã đánh đến những đòn thí mạng.
Ngót một trăm chiêu Khang Văn Huy cảm thấy tuy mình chưa có triệu chứng để nói lên sư bại nhưng công lực của Quách Thế Phần quả đã trội hơn một bực, hắn biết rất rõ ràng đến mức cuối cùng thì chắc chắn phần kém thế nhất định sẽ vỠmình.
Và nhìn vá» cuá»™c chiến giữa Nhậm Bá Xuyên vá»›i Dương SÄ© Kiệt há» Khang càng thấy rõ thế tương quan, đến phút cuối cùng khi thấy Dương SÄ© Kiệt bị má»™t đá lăn tròn, làm cho tinh thần cá»§a Khang Văn Huy bị nhất thá»i chi phối ngay khi đó chợt nghe tay cầm kiếm bị dá»™i rêm và bóng cá»§a Quách Thế Phần nhoáng lên trước mặt, năm ngón tay như câu móc cá»§a ông ta bấu thẳng vào ngá»±c há» Khang.
Tự nhiên, Khang Văn Huy không lạ lùng gì với ngón “Ưng Trảo Công†đã làm cho hỠQuách nổi danh suốt mấy mươi năm và chỉ nhận ra để mà thêm hốt hoảng chứ không làm sao tránh kịp...
Nhưng ngược lại vá»›i ý nghÄ© là phải chết cá»§a Khang Văn Huy hắn chỉ nghe má»™t cái xô nhè nhẹ hắn thụt lùi luôn ba bước va khi nhận ra thì Quách Thế Phần vẫn đứng yên má»™t chá»— mỉm cưá»i chứ không Ä‘uổi theo mà cÅ©ng không chuẩn bị tấn công.
Äã từng xông pha ngàn trận tá»± nhiên Khang Văn Huy biết ngay há» Quách đã thá»§ hạ lưu tình bởi vì nếu quả thật dùng đến “Ưng Trảo Công†thì cho dù không chết cÅ©ng phải mang thương không nhẹ.
Hắn chợt cảm thấy e thẹn vỠthái độ trước đó của mình, nên vội vàng thu kiếm vòng tay:
– Äa ta Quách đại hiệp đã lưu tình, huynh đệ xin nhận là thua.
Quách Thế Phần nở nụ cưá»i hòa hoãn:
– Kiếm pháp của Khang lão ca nếu tại hạ không dùng “Ưng Trảo Công†thì không làm sao phá nổi.
Khang Văn Huy qua qua phía Dương Sĩ Kiệt kêu lớn:
– Dương nhị đệ hãy dừng tay lại!
Tuy phải vâng lá»i nhưng há» Dương vẫn còn hằn há»™c:
– Lão ca đệ chưa thua hắn đấy nhé!
Khang Văn Huy trầm giá»ng:
– Äi!
Khẻ vòng tay vá» phía Quách Thế Phần Khang Văn Huy suất lãnh bá»n Lý Gia Tứ Tướng băn thẳng vào cá»­a cốc.
Quách Thế Phần nhìn theo và khẽ thỠphào:
– Chúng ta cũng đi thôi!
Nhậm Bá Xuyên cưá»i:
– Có lẽ bắt đầu từ nay mình và Lý Gia có chuyện với nhau rồi đấy.
Quách Thế Phần nghiêm giá»ng:
– Rất mong là đừng như thế.
Quách Thế Phần cõng Giang Hàn Thanh cùng Quản Thiên Phát với Nhậm Bá Xuyên băng vào cửa cốc.
Vào trong khe núi rồi má»i ngưá»i nhìn lên má»›i thấy hai bên vách đá cao ngất trá»i, con đưá»ng chính giữa y như má»™t khe nứt cá»§a trái núi cao.
Con đưá»ng dốc ngược càng lúc càng lên cao, gió núi vù vù cuốn lên phát ra thành tiếng rít không bao giá» ngá»›t.
Qua nhiá»u khúc quanh thì trước mặt có má»™t khoảng trống tương đối bằng phẳng, dòm trở lại con đưá»ng lúc nảy bây giá» trở thành hun hút lá» má» không còn thấy rõ.
Quách Thế Phần đứng lại dòm quanh bốn phía và gục gật đầu:
– Nơi đây có lẽ là đến Bạch Vân Quan...
Cả bá»n lại tiếp tục lên má»™t khoảng nữa chợt thấy trước mặt có má»™t khoảng trống trồng đầy cây thuốc có thứ má»›i, có thứ lâu nhiá»u thứ đã đơm bông kết trái đúng là Thanh Phong Äạo Trưởng đã sưu tập những thuốc quí Ä‘em vỠđây trồng lại má»™t vùng.
Chính giữa là má»™t con đưá»ng từng bậc trải đá trắng tinh, phía trên mái tranh phá»§ nát bên dưới có bàn ghế nho nhá» dưá»ng như để cho khách nghÄ© chân và má»™t tấm biển đỠ“Xin dừng lại đâyâ€, nét chữ thật đẹp.
Phía bên trong có rừng trúc là đà có vòng tưá»ng chói Ä‘á», đó chính là Bạch Vân Quan. Bá»n Quách Thế Phần vừa dừng chân thì từ bên trong có mấy bóng ngưá»i loáng thoáng nhảy ra há» Quách khẽ cau mày....
Nhất định là ngưá»i cá»§a Lý Gia lại đón chân nữa rồi....
Nhậm Bá Xuyên nhích tá»›i thấp giá»ng:
– Äại sư huynh, có phải bá»n Lý Gia cản nữa đấy.
Quách Thế Phần noi:
– Chúng ta cứ nghĩ lại nơi đây để xem sao.
Giang Hàn Thanh được Quách Thế Phần đặc ngồi trên chiếc ghế tre trong giải nhà tranh, hắn cúi mình dầu dầu:
– Chỉ vì tiểu điệt mà hai lão thúc phải kết oán với Hà Bắc Lý Gia thật khiến cho tiểu điệt xốn xang...
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Lý Quang Trí ở tại Bạch Vân Quang dưỡng bịnh thế mà lại cấm không cho ngưá»i khác tá»›i, thật là má»™t thái độ khinh ngưá»i!
Quách Thê Phần khoát tay:
– CÅ©ng có thể ngưá»i ta có những khó khăn chúng ta không nên vá»™i trách.
Hai ngưá»i vừa nói chuyện thì mấy ngưá»i bên trong cÅ©ng vừa ra tá»›i dẫn đầu là má»™t gã thiếu niên khoảng ba mươi tuổi hắn mặc chiếc áo màu lam và bằng vào cặp mắt long lanh vá»›i đôi mày xếch ngược, khí thế cá»§a hắn nhìn qua hÆ¡i có vẻ kiêu căng.
Bên sau bốn ngưá»i chính là Lý Gia Tứ Tướng.
ÄÆ°a đôi mắt sáng quét nhanh qua bá»n Quách Thế Phần và gã thiếu niên dùng cây quạt chỉ há»i:
– Có phải bốn ngưá»i này không?
Một trong bốn tên thuộc hạ cúi đầu:
– Vâng! Chúng đấy!
Gã thiến niên hất mặt vá» phía bốn ngưá»i:
– Ai là Quách Thế Phần?
Nhậm Bá Xuyên bắt đầu nổi nóng vì thái độ vô lá»… cá»§a gã thiếu niên nhưng Quách Thế Phần đã đứng dậy mỉm cưá»i:
– Lão phu chính là Quách Thế Phần, chẳng hay tiểu ca danh tính là gì?...
Một trong tứ tướng của Lý Gia đáp:
– Công tử chúng ta đó!
Quách Thế Phần lại mỉm cưá»i:
– À... thì ra đây là Lý công tử, thật lão phu thất kính.
Lý Công tử vẫn lạnh lùng:
– Quách bằng hữu chắc đã biết rằng gia phụ của ta đang dưỡng bịnh nơi đấy rồi chư?
Quách Thế Phần nói:
– Vâng, vừa rồi lão phu có nghe Khang lão ca nói qua.
Lý công tử nhướng mắt:
– Biết rồi thì tốt, trong thá»i gian gia phụ ta dưỡng bịnh không cho má»™t ai bén mãng đến đây, vậy bốn ngưá»i cá»§a Quách bằng hữu hãy trở vá».
Giá»ng nói cá»§a gã công tá»­ nhà há» Lý thật là lá»›n lối y như cứ má»—i má»™t lá»i nói cá»§a hắn là má»™t cái lịnh mà ai ai cÅ©ng phải tuân theo....
Quách Thế Phần vẫn cưá»i Ä‘iá»m đạm:
– Ná»™i Ä‘iệt cá»§a lão phu vì mang trá»ng bịnh chứng bịnh này chỉ có Thanh Phong Äạo Trưởng...
Lý công tử ngắt ngang:
– Ta vốn không thích nói nhiá»u, các ngươi hãy trở ra ngay.
Không còn dằn được nữa Nhậm Bá Xuyên ngá»­a mặt cưá»i dài:
– Nhà hỠLý đã mua đứt Bạch Vân Quan rồi à?
Lý công tử liếc xéo Nhậm Bá Xuyên, tư tưởng của Lý Gia sẵn lòng căm hận nên vội nói nhanh:
– Hắn là nhân vật thứ hai cá»§a Hoài Dương Phái tên là “Khai Bi Thá»§ Nhậm Bá Xuyênâ€.
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Vâng, huynh đệ là Nhậm Bá Xuyên đây.
Gã Lý công tử cầm cây quạt quơ quơ trước mũi:
– Cái thứ tiểu danh tiểu khí cá»§a cái gá»i là Hoài Dương Phái mà có nghÄ©a gì trước Lý Gia cá»§a ta đâu mà vá»™i nêu danh?
Bây giá» thì hình như Quách Thế Phần không dằn được nữa, ông ta vuốt râu cưá»i khẩy:
– Là một trong danh liệt tứ đại danh gia trong chốn giang hồ tự nhiên Lý Gia không xem Hoài Dương Phái vào đâu nhưng lão phu đưa nội điệt đến đây để cầu y chứ đâu phải đến để hầu chuyện với Lý Gia?
Lý công tử hất mặt:
– Nếu Quách bằng hữu không phục thì cứ thá»­ xem, chỉ cần thắng tại hạ là có trá»n quyá»n muối Ä‘i đâu cÅ©ng không còn ai cản trở.
Nhậm Bá Xuyên cưá»i nhạt:
– Thì cứ nói phắt như thế phải có hơn không? Chính Nhậm mỗ cũng đang muốn xem tài nghệ của Lý Gia đến bực nào mà đến một tên tiểu tử cũng ngông cuồng như thế.
Lý Công tử chớp mắt:
– Bằng vào các hạ đấy à?
Nhậm Bá Xuyên nhịp nhịp chiếc ống điếu:
– Hãy thắng ta rồi sẽ nói chuyện sau.
Lý Công tá»­ nhướng mày cưá»i nhạt:
– Äâu có phải là chuyện kia? Nếu các hạ có thể qua được hai mươi chiêu dưới cây quạt cá»§a ta thì Lý má»— kể như thua đấy.
Nhậm Bá Xuyên giận rung từ bao nhiêu năm ngang dá»c giang hồ ông ta chưa há» gặp kẻ nào tá» ra lá»›n lối như thế này. Nhưng ngay lúc đó thì Quách Thế Phần đã dùng phương pháp “ Truyá»n Âm Nhập Mật†nói vá»›i ngưá»i nhị đệ:
– Lão nhị! Hắn lá»›n lối như thế tá»± nhiên cÅ©ng phải có chá»— hÆ¡n ngưá»i, nhị đệ cố mà cẩn thận.
Là má»™t con ngưá»i tuy nóng tính nhưng đã từng lâm trận, thêm vào đó được sá»± cảnh cáo cá»§a Quách Thế Phần nên Nhậm Bá Xuyên cố giữ vẻ bình tỉnh vòng tay:
– Nhậm mỗ xin lãnh giáo.
Vừa nói tay phải vừa đẩy chiếc ống Ä‘iếu lên ngá»n đòn thứ nhất nhắm ngay vào vai trái cá»§a đối phương.
Bằng vào thế “Lưu Tinh Truy Nguyệt†nếu kẽ địch cứ đương đầu tiếp chiêu thế đánh sẽ biến sang khác tầm công kích, tự nhiên đó là một ngón đòn với tất cả kinh nghiệm danh gia.
Chỉ má»›i chiêu thứ nhất Nhậm Bá Xuyên đã tung sát thá»§ đủ thấy chỉ tốc quyết thắng nhưng Lý công tá»­ chỉ cưá»i nhạt và nhích sang bên phải, đồng thá»i chiếc quạt xòe ra chận ngay chiếc ống Ä‘iếu Ä‘ang Ä‘i tá»›i.
Thật không ngỠNhâm Bá Xuyên không thể nào ước lượng được rằng thế đầu của mình lại bị bạt ra một cách quá dễ dàng, nhưng đòn đã buông ra không làm sao thu lại, ông ta bị bức phải thối lui....
Ngay trong lúc đó Lý Công tá»­ tung mình vá»t tá»›i chiếc quạt Ä‘ang xòe ra vụt xếp lại thật nhanh và Ä‘iểm thẳng vào Tương Äài Huyệt cá»§a Nhậm Bá Xuyên cách Ä‘iểm vừa nhanh lại vừa chính xác.
Äã đánh vuá»™t còn bị tấn công bức bách, Nhậm Bá Xuyên nổi nóng thét lên má»™t tiếng vung chiếc ống Ä‘iếu đánh luôn má»™t lúc tám chiêu....
Bằng một tư thế ung dung Lý công tử tránh né thật là nhanh nhẹn chỠcho Nhậm Bá Xuyên đánh đến một chiêu thật sát, hắn vụt xếp hẳn cây quạt lại đưa lên đối kháng.
Hai món binh khí chạm thật mạnh có lẽ không phải vì Lý công tử dùng sức mà là vì Nhậm Bá Xuyên tấn công hết sức mình, một tiếng dội lại ông nghe lớn lắm nhưng Nhậm Bá Xuyên lại bị tê điếng cánh tay, ngay lúc ấy cây quạt của Lý công tử điểm đúng vào Uyển Mạch...
Luôn cả việc nhìn thấy bóng quạt cũng còn không kịp, vì cách đánh của Lý công tử hình như nhằm làm hoa mắt Nhậm Bá Xuyên đánh dồn công lực xuống hai chân tống lên một cái thật mạnh nhảy tuốt ra sau.
Lý công tá»­ cưá»i nhạt:
– Tại hạ nói hai mươi chiêu hình như quá sức đối với Nhậm bằng hữu, hãy coi chừng đây chỉ mới đến chiêu thứ hai thôi....
Thật sá»±, Nhậm Bá Xuyên đã đánh nhiá»u, nhưng Lý công tá»­ chỉ má»›i má»™t chiêu và chỉ má»™t chiêu thôi sá»± thắng bại sẽ vá» ai cÅ©ng đã quá rõ ràng.
Bị lui luôn mấy bước Nhậm Bá Xuyên cÅ©ng đã thấy rõ đưá»ng chiêu theo cánh quạt cá»§a Lý công tá»­ quả nhiên lợi hại, luôn cả Quách Thế Phần đứng ngoài cÅ©ng phải giật mình.
Chưởng danh cá»§a Hà Bắc Lý Gia đã làm chấn động giang hồ, đối vá»›i “Tiên Nhân Chưởng†cá»§a Lý Quan Trí, Quách Thế Phần cÅ©ng đã ước lượng tương đương vá»›i “Ưng Trảo Công†cá»§a mình, nếu “Ưng Trảo Công†có kém cÅ©ng chẳng là bao, nhưng chuyện chiêu phiến cá»§a há» Lý thì thật tình chưa há» nghe thấy thế sao con hắn lại có đưá»ng quạt lợi hại như thế nay?
Tá»± nhiên chuyện đó không phải chân truyá»n cá»§a Lý Gia, mà nhất định Lý công tá»­ hãy còn có danh sư.
Nhưng tính trên đầu ngón tay trong võ lâm hiện nay những ngưá»i sá»­ dụng quạt thì thật là ít có thể dùng những đưá»ng quạt thần tốc như Lý công tá»­ thì lại chẳng có mấy ai.
Quách Thế Phần cau mày trầm ngâm đứng lặng trong khi từ trong xá, Quản Thiên Phát và Giang Hàn Thanh âu lo bàn bạc.
Giang Hàn Thanh nói thật nhỠvà tay luôn vẽ lên mặt đá, Quản Thiên Phát đứng một bên chăm chú nhìn theo....
Bên ngoài Nhậm Bá Xuyên đã tháo mồ hôi ông ta đã từng gặp đại địch, nhưng bây giỠmới thật sự kinh hoàng bây giỠthì ông ta xuất chiêu không với mục đích tấn công mà chỉ chuyên lo vấn đỠđỡ gạt.
Tay phải dùng chiếc ống Ä‘iếu đánh những chiêu thận trá»ng tay trái thá»§ vào giữa ngá»±c. Chuẩn bị đầy đủ sức lá»±c để thi triển “Ưng Trảo Côngâ€, má»™t thế đánh, đối vá»›i Nhậm Bá Xuyên chỉ là thế đánh cuối cùng...
Càng đánh Nhậm Bá Xuyên càng phải thụt lùi và sắc mặt của Lý công tử đã bừng sát khí.
Thình lình cáng quạt cá»§a Lý công tá»­ vụt quét trầm và Nhậm Bá Xuyên buá»™c thế phải nhảy vá»t lên vì cánh quạt nhằm đúng vào đại huyệt nÆ¡i đầu gối....
Nhưng Lý công tử cũng chỉ chỠcó thế khi Nhậm Bá Xuyên vừa tung mình lên thì cánh quạt của Lý công tử cũng cuốn theo lên.
Äã từng bị ngưá»i đánh bức cho nên khi chân còn chưa chấm đất chiếc ống Ä‘iếu cá»§a Nhậm Bá Xuyên cÅ©ng theo đà xuống đó giáng đúng vào thiên linh cái cá»§a đối phương.
Tá»± nhiên đó là má»™t đòn trí mạng, má»™t đòn cá»±c kỳ hiểm ác trong thế xuất thá»§ khi Ä‘ang bị tấn công và tá»± nhiên Nhậm Bá Xuyên cÅ©ng thừa biết rằng cú đánh đó không làm sao hại được má»™t kẻ kình địch như Lý công tá»­ nhưng kết quả nhất định sẽ đưa lại nhiá»u lá»i thế cho mình.
Vì khi gặp phải má»™t thế đánh từ trên bổ xuống và nhất là đối phương Ä‘ang từ dưới cuốn lên, tá»± nhiên Lý công tá»­ phải bị vào thế yếu cái hay nhất bất cứ vá»›i ai là phải lách mình tránh sang hướng khác và trong nháy mắt ấy có thể tạo cho há» Nhậm những lợi thế liá»n theo. Thật là chuyện bất ngá» chính đứng ngoài Quách Thế Phần cÅ©ng phải công nhận lối đánh cá»§a Nhậm Bá Xuyên thật là đúng lúc trong khi dị thế hạ phong nhưng chẳng những tránh né mà lại còn đưa thẳng cánh quạt lên đón đỡ...
Không cao thá»§ nào lại đánh liá»u như thế chỉ trừ trưá»ng hợp không còn tránh né kịp như vá»›i Lý công tá»­ trong lúc này thì chuyện nhảy tránh là có dư. Thế nhưng hắn lại không làm hắn đưa cây quạt lên đỡ chiếc ống Ä‘iếu trong thế yếu.
Rốp!
Má»™t tiếng kêu chát chúa chiếc ống Ä‘iếu cá»§a Nhậm Bá Xuyên bị vụt khá»i tay nhưng quả xưng danh nhị lãnh tụ phái Hoài Dương. Há» Nhậm tuy núng thế nhưng vẫn còn tỉnh táo, chiếc ống Ä‘iếu vừa bị bật văng thì bàn tay trái thá»§ sẵn nÆ¡i ngá»±c từ nãy giỠđã tung ra thật lẹ.
Khi chiếc ống điếu vừa bị bật văng đầu cây quạt của Lý công tử đã điểm ngay vào chót vai của Nhậm Bá Xuyên, nhưng hắn không ngỠtrong tình trạng như thế mà hỠNhậm vẫn còn bình tĩnh tung sát thủ...
Bây giá» thì đến phiên há» Lý hồn bất phụ thể vì ngá»n “Ưng Trảo Công†cá»§a đối phương mà chụp trúng thì cho dù không táng mạng thì cÅ©ng không còn mong chiến đấu hắn đành phải bật ngá»­a ngưá»i ra phía sau và gượng mãi má»›i đứng vững được...
Nhìn xuống ngực mình, cả thân áo trước bị cái chụp sượt rách ra mấy mảnh.
Bị đầu cây quạt giáng trúng chót vai, Nhậm Bá Xuyên mất đà té ngửa, nhưng trong cái chớp mắt ấy ông ta vẫn tung được đòn tối hậu.
Lý công tử mất thần một lúc khá lâu mới hoàn hồn lại được hắn hầm hầm xốc tới nghiến răng:
– Ta đã bảo không thể quá mưá»i chiêu....
Miệng nói và chân hắn vừa tung tới, hắn tung một cú đá thật mạnh vào giữa ngực Nhậm Bá Xuyên...
Tuy bị đánh trúng chót vai, nhưng không bị phạm vào trá»ng huyệt Nhậm Bá Xuyên mất đà té ngá»­a nhưng khi cú đá cá»§a Lý công tá»­ vừa tá»›i thì ông đã tung mình lăn khá»i mấy vòng và đứng phắt lên ngay.
Trong khi ấy thì Quách Thế Phần đã nhảy ra án trước mặt Lý công tử:
– Sao Lý công tá»­ lại bức ngưá»i thái quá như thế?
Lý công tá»­ cưá»i gằn:
– Bây giỠđến lượt Quách bằng hữu đấy chứ?
Quách Thế Phần mỉm cưá»i:
– Tự nhiên!
Lý công tử chưa phát tác thì Quản Thiên Phát đã vội bước ra:
– Di trượng! Xin để cho tiểu điệt đối phó!
Quách Thế Phần cau mày ...
Äến ngưá»i nhị sư thúc cá»§a hắn mà vẫn còn bị bại chính mình buá»™t lòng phải ra tay nhưng cÅ©ng chưa chắc thắng bại sẽ ra sao ngưá»i đồ đệ cá»§a mình làm sao chống đỡ vá»›i má»™t tay lợi hại như thế chứ?
Và ông ta nhìn thẳng vào mặt Quản Thiên Phát khẽ lắc đầu:
– Hiá»n Ä‘iệt hãy lo bảo vệ cho huynh trượng chuyện này hãy để cho ta.
Trong giá»ng nói cá»§a Quách Thế Phần đã ngấm ngầm cho Quản Thiên Phát biết rằng hắn không phải là đối thá»§, nên không chịu chi hắn đối đầu không ngá» Quản Thiên Phát đã không chịu lui mà lại còn cương quyết:
– Di trượng là đương kim chưởng môn má»™t phái, cho dù “Tiá»n Nhân Chưởng†Lý lão Trang Chá»§ đến đây Di trượng có ra mặt đối đầu thì cÅ©ng chưa phải hoàn toàn xứng đáng, huống hồ Lý công tá»­ chỉ là hậu bối, nếu Di trượng cùng vá»›i hắn động thá»§ thì có mất Ä‘i danh phận cá»§a mình hay sao? Xin Di Trượng cho tiểu Ä‘iệt thay mặt giải quyết chuyện này.
Äúng! Quản Thiên Phát nói rất đúng lý, cho dù Quách Thế Phần có thắng Lý công tá»­ thì danh vị cÅ©ng bị giảm Ä‘i huống chi, nếu không may bị bại thì càng mất mặt hÆ¡n!
Quách Thế Phần nhìn ngưá»i đồ đệ mà trong lòng bứt rứt không yên...
HÆ¡n ai hết, ông ta biết tên đệ tá»­ thứ ba này tuy có đạt được ý muốn nhưng hắn vốn là ngưá»i cÆ¡ trí tá»± nhiên hắn cÅ©ng đã biết không phải là địch thá»§ cá»§a đối phương, thế thì tại sao lại tính chuyện liá»u như thế?
Hay là vì danh dá»± cá»§a sư môn, hắn quyết làm liá»u chết để tròn bổn phận.
Nhưng nếu như thế thì có ích lợi gì cho đại cuộc?
Càng nghÄ© Quách Thế Phần càng thấy kho xá»­ nên ông ta trầm giá»ng:
– Lý công tá»­ thân hoài tuyệt há»c, ngươi đâu phải là đối thá»§ mà mong chuyện làm xằng. Hãy lùi lại cho mau.
Quản Thiên Phát nhìn thẳng vào mặt Quách Thế Phần giá»ng hắn càng cương quyết:
– Tiểu điệt tự lượng sức mình, xin Di trượng đừng lo ngại.
Quản Thiên Phát càng nói, Quách Thế Phần càng thêm hoài nghi ông ta nghÄ© rằng ngưá»i đồ đệ đã đánh liá»u để báo đáp ân sư, hắn đã có ý định cùng vá»›i Lý công tá»­ “Äồng Quy Ư Tận†chứ đâu phải hắn không nhìn thấy tương quan lá»±c lượng?
NghÄ© đến chuyên hy sinh Quách Thế Phần chợt cảm nghe nghèn nghẹn trong cổ há»ng, ông ta không nói nên lá»i....
Trong lúc còn Ä‘ang khốn đốn lo âu, chợt nghe từ trong giải nhà tranh Giang Hàn Thanh nói vá»ng ra bằng má»™t giá»ng yếu á»›t:
– Di Trượng! Xá đệ đã muốn cùng Lý công tử lãnh giáo đôi chiêu xin Di Trương hãy để cho hắn thử.
Quách Thế Phần mím miệng ngạc nhiên...
Không hiểu tại sao Giang Hàn Thanh lại nói ra cấu ấy?
Tuy đã bị há»§y hoại công lá»±c nhưng ngưá»i con trai thứ hai cá»§a há» Giang vẫn đủ trình độ võ công để phán Ä‘oán vấn Ä‘á», chứ đâu có thể hàm hồ?
Không hàm hồ nhưng tại sao hắn lại có thể đưa ra ý kiến hoàn toàn bất lợi cho Quản Thiên Phát như thế?
Äối vá»›i Giang Hàn Thanh Quách Thế Phần là ngưá»i ân, nhất là hắn không phải má»™t con ngưá»i cao ngạo, tá»± nhiên không khi nào lá»i Giang Hàn Thanh cố đẩy bạn vào tròng.
Ngay trong khi Quách Thế Phần còn Ä‘ang tư lá»± thì Lý công tá»­ đã phẩy chiếc quạt cưá»i khẩy:
– Äã thương lượng xong chưa?
Và hắn lại cưá»i cưá»i giáng má»™t đòn ác liệt:
– Không phải thiên binh vạn mã, ta chỉ đơn độc má»™t ngưá»i làm gì mà lại quá như là há»p quân sư để dá»± trù quyết sách như thế nhỉ?
Quản Thiên Phát mỉm cưá»i:
– Có chi mà các hạ lại nôn nóng như thế? Sá»›m muá»™n gì cÅ©ng có ngưá»i làm cho các hạ thá»a mạn kia mà?
Thấy há» Lý cưá»i khinh khỉnh, Quản Thiên Phát nói tiếp:
– Tôi nói thá»a mãn các hạ nghÄ©a là sẽ có ngưá»i đánh lui công tá»­ đó.
Lý công tá»­ cưá»i mỉa:
– Äánh lui được tại hạ e rằng trên giang hồ không có ngưá»i nào!
Quản Thiên Phát vẫn cưá»i:
– Cao nhân tắc hữu cao nhân... các hạ nói như thế chẳng hóa ra tự phụ hay sao?
Lý công tử nhếch mép lạnh lùng:
– Câu nói đó đối vÆ¡i Hoài Dương thì không có gì đáng gá»i là tá»± phụ cả!
Quản Thiên Phát nhướng mắt cưá»i gằn:
– Vậy thì cũng nên cho các hạ kiến thức đao pháp của Hoài Dương Phái.
Nghe Lý công tá»­ gá»i đích danh Hoài Dương Phái ra miệt thị Quách Thế Phần cÅ©ng không dằn được nữa, ông ta cưá»i lá»›n:
– Gia Lân rất khó mà gặp được má»™t cao nhân Lý công tá»­ ngươi hãy lÄ©nh giáo Lý công tá»­ đôi chiêu Ä‘i, nói không chừng rồi di trượng cÅ©ng sẽ xin lÄ©nh giáo vá»›i ngưá»i đấy.
Lý công tá»­ nhướng mày chỉ vào cả hai ngưá»i:
– Chuyện chi lại phải kẻ trước ngưá»i sau? Tại hạ không có thì giỠđâu hãy cứ ào lên má»™t lượt cho mau kết liá»…u.
Quản Thiên Phát vẫn giữ vẻ trầm tĩnh:
– Tại hạ vừa rồi có nói giá như có cả lịnh tôi ở đây Di Trương tại hạ có lẽ sẽ nể tình mà xuất thủ, chứ chỉ bằng vào các hạ thì không bao giỠcó chuyện đó xảy ra....
Lý công tử bộc lột sát cơ:
– Vậy thì ngươi con chỠgì mà không xuất thủ?
Quản Thiên Phát nói:
– Các hạ gấp đến thế à? Chỉ sợ rằng khi tại hạ động thủ thì Lý công tử không còn cơ hội đấy chứ?
Lý công tử thét lớn:
– Hãy coi chừng...
Cây quạt của Lý công tử vùng xếp lại và kéo thành một vòng cung điểm ngay vào giữa mặt Quản Thiên Phát.
Chiêu thế xem thật tầm thưá»ng, nhưng khi tung ra rồi biến thế thật là linh động, chỉ vừa nghe hÆ¡i gió thì bóng quạt đã tá»›i sát bên.
Quản Thiên Phát nhích lui nửa bước thanh đao hoành ngang giữa bụng tống thẳng ra tới trước.
Chỉ má»™t phát đầu Quản Thiên Phát đã phải dùng đến chiêu “Trá»±c Phúc Thô Tâm†má»™t chiêu hiểm hóc cá»§a Cá»­u C ung Äao Pháp.
Xoảng!
Má»™t tiếng dá»™i nổi lên chát chúa, Quản Thiên Phát nghe cánh tay tê Ä‘iếng thôi lui mấy bước, thanh Ä‘ao gần như muốn vuá»™t khá»i tay.
Quách Thế Phần khẽ cau mày....
Má»›i má»™t chiêu đầu Quản Thiên Phát đã tận dụng hiểm chiêu là con ngưá»i dè dặt thế tại sao giá» hắn lại liá»u lÄ©nh như thế này?
Tá»± nhiên đối vá»›i má»™t tên đệ tá»­ đã gởi gấm nhiá»u vá» mai hậu, ngưá»i lãnh tá»± phái Hoài Dương phải nặng gánh lo âu đối vá»›i má»™t địch thá»§ lợi hại như thế mà Quản Thiên Phát lại dám công nhiên đương đầu thì quả thật lạ lùng.
Lý công tá»­ hừ hừ trong cổ há»ng và vụt nhích mình lên, cánh quạt xòe ra rồi lại vụt xếp vào Ä‘iểm thẳng vào “Kiên Tỉnh Huyệt†cá»§a đối phương...
Quản Thiên Phát cong mình lại cả hai tay nắm chặt cán Ä‘ao, sá»­ dụng ngay thế “Phục Trang Thích Hổ†chỉa thẳng mÅ©i Ä‘ao vào ngay bụng cá»§a gã há» Lý, đà Ä‘ao lướt tá»›i theo tiếng gió rít lên nghe rá»n rợn.
Vừa tránh vừa phản công quả thật là thế đánh cực kỳ nhanh nhẹn mà cũng cực kỳ hiểm độc.
Lý công tử nghiêng mình sang bên trái, chiếc quạt từ trên chặt xuống một tiếng dội nổi lên tóe lửa....
Chiếc quạt trúng ngay lên giữa sống đao.
Có lẽ đã tính toán trước nhá» vào hai tay nắm chặt cán Ä‘ao nên thanh Ä‘ao không bị sút khá»i tay, nhưng thanh Ä‘ao vẫn trầm nặng xuống. Quản Thiên Phát cố giữ thanh Ä‘ao nhưng hai chân không làm sao chịu nổi thế quân bình nên đầu hÆ¡i nhá»§i vá» phía trước...
Äã biết trước Quản Thiên Phát không phải là đối thá»§ cá»§a Lý công tá»­ Quách Thế Phần mím miệng kêu nhá»:
– Thật là nguy hiểm...
Lý công tá»­ không nhân đó tấn kích, hắn ngá»­a mặt cưá»i ha hả:
– Có thể chịu nổi ta hai quạt thì cÅ©ng tạm gá»i là có hạng trong giang hồ, nhưng bây giá» là chiêu thứ ba ngươi hãy ráng giữ mình.
Cân nói vừa chấm dứt thì cây quạt lại nhoáng lên.
Lần này thì quá là sát thủ, cây quạt của Lý công tử tung ra thấy bóng từ bốn phía ào ào phủ tới, thật khó mà phân biệt được phương vị tấn công.
Quách Thế Phần nghiến răng vận đầy chân khí tay phải nắm chặt đốc thanh Ä‘ao, ông ta chỉ chá» nếu Quản Thiên Phát mà không thể thoát hiểm chiêu thì ngá»n Ä‘ao sẽ tức khắc bung ra.
“Khai Bi Thủ†Nhậm Bá Xuyên cũng đã nhìn thấy tình thế cực kỳ nguy ngập, chiếc ống điếu trong tay ông ta cũng bắt đầu rung động, ánh mắt liếc vỠphía Quách Thế Phần như ngầm hẹn thế giải nguy.
Riêng Quản Thiên Phát thì hình như không thấy đánh nhằm vào kết liễu của Lý công tử, hắn vẫn cứ bồng ngang thanh đao loạng choạng thối lui....
– Äúng là tình thế trong đưá»ng tÆ¡ kẽ tóc cây quạt cá»§a Lý công tá»­ được đà bay tợ cÆ¡n gió, rít lên như tiếng Ä‘i cá»§a lưỡi hái tá»­ thần.
Ngay trong lúc ấy, Quản Thiên Phát vụt thét lên một tiếng, thân hình đang trong tư thế lom khom bỗng bật đứng thẳng lên.
Nhiá»u tiếng va chạm cá»§a binh khí vang lên, bao nhiêu ngá»n quạt cá»§a Lý công tá»­ quật xuống Ä‘á»u bị hất bật ra ngoài.
Sá»± tình đột biến nhanh đến mức Quách Thế Phần và Nhậm Bá Xuyên Ä‘ang chăm chú để tiếp cứu, cÅ©ng không nhìn thấy kịp nhưng cả hai vẫn nhận được chiêu số cá»§a Quản Thiên Phát vừa đánh bạt những ngá»n quạt cá»§a Lý công tá»­ không phải là “Cá»­u Cung Äao Pháp†cá»§a phái Hoài Dương.
Từ trong vòng chiến hai bóng ngưá»i vụt dạt hẳn ra, Quản Thiên Phát đứng thẳng mình, vẻ mặt hÆ¡i sá»­ng sốt và mồ hôi từ trên trán tuôn ra có há»™t...
Lý công tá»­ tái mặt mím môi, cây quạt bách chiến đã bị rÆ¡i xuống đất, thân áo bị toạc má»™t đưá»ng, bên vai phải máu đổ bắn ra như xối.
Tự nhiên hắn chỉ bị một vết thương, nhưng vết thương không phải nhẹ.
Lý gia tứ tướng nhìn thấy công tử bị thương, hỠcùng một lượt xông lên tiếp ứng.
Lý công tá»­ nghiến răng nhìn chằm chặp vào Quản Thiên Phát, hắn há»i như gằn từng tiếng:
– Äòn đánh vừa rồi là má»™t đòn duy nhất có thể đánh bại được ngá»n quạt cá»§a ta, ta muốn biết Ä‘ao pháp đó ngươi há»c cá»§a ai?
Qua má»™t phút trấn tÄ©nh tinh thần, Quản Thiên Phát cưá»i ná»­a miệng:
– Sao các hạ lại há»i như thế. Tại hạ là ngưá»i ở Hoài Dương phái thì Ä‘ao pháp phải là do sư môn chứ còn ngưá»i nào nữa?
Lá»™ vẻ mặt không tin nhưng hắn không há»i thêm, chỉ nhếch môi lạnh nhạt quay mình Ä‘i thẳng.
Tứ tướng Lý gia lượm cây quạt đang bỠnằm dưới đất và cùng mau bước theo tiểu chủ.
Tài sản của giacuongly

  #9  
Old 18-05-2008, 04:13 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Hồi 9: ÄÆ°á»ng Äao Khắc Chế




Bá»n Lý công tá»­ vừa Ä‘i thì Quách Thế Phần vá»™i há»i ngay:
– Quản nhi, ngươi không bị thương đấy chứ?
Quản Thiên Phát lau mồ hôi ngá»­ng mặt cưá»i:
– Di trượng, cũng may cánh tay của cháu chỉ bị đánh bạt tê rần.
Nhậm Bá Xuyên gật đầu:
– Hay lắm, ngươi đã làm cho Hoài Dương Phái không bị mất mặt vá»›i ngưá»i.
Quách Thế Phần nhìn chằm vào Quản Thiên Phát, nhưng ông ta không lên tiếng tiếp...
Tá»± nhiên Quản Thiên Phát hiểu được cái nhìn cá»§a sư phụ, hắn vá»™i cưá»i:
– Chỉ là may thôi, chiêu thế đánh bại địch nhân hồi nãy là do trưởng huynh mới chỉ điểm.
Khi ngưá»i đã cải trang thành cháu vợ cá»§a Quách Thiếu Phần nên câu nói “Trưởng huynhâ€, Quản Thiên Phát muốn nói Giang Hàn Thanh.
Nghe nói chiêu thế đánh bại Lý công tử vừa rồi do Giang Hàn Thanh chỉ điểm, Quách Thế Phần khẽ gật đầu:
– Giang hiá»n Ä‘iệt gia há»c uyên thâm, thảo nào Lý công tá»­ không mang thảm bại.
Ngoài miệng tuy nói thế nhưng trong bụng cá»§a Quách Thế Phần hết sức băn khoăn, không biết Giang Hàn Thanh đã thụ nghiệp cá»§a ai, vì từ nhá» thưá»ng Ä‘au yếu nên nương theo ngoại và nhất là chiêu số vừa rồi không phải là chiêu số cá»§a Giang đại tiên sinh.
Nhậm Bá Xuyên nghe Quản Thiên Phát nói bất giác bật cưá»i:
– Thảo nào vừa rồi luôn cả chuyện nhận rõ chiêu số cũng không làm sao nhận được.
Còn Ä‘ang nói chuyện, chợt thấy từ phía sau núi má»™t bóng ngưá»i nhảy vá»t ra, Quách Thế Phần cau mặt...
Chẳng lẽ ngưá»i cá»§a Lý gia lại đến...?
Nhậm Bá Xuyên quay lại khẽ kêu:
– Äại sư huynh, há» lại đến nữa kìa....
Quách Thế Phần gật đầu:
– Bây giá» thì chuyện đã phiá»n phức lắm rồi, thôi thì cứ đối đầu giải quyết chứ không làm sao hÆ¡n được.
Nhưng khi ngưá»i ấy đến gần, cả bá»n má»›i thấy tình hình được đổi khác...
Không phải dáng dấp của nhà hỠLý mà là đạo nhân mặc áo màu xanh tay thủ phất trần, ông ta khẽ gật đầu chào:
– Chư vị có phải là ngưá»i cá»§a Hoài Dương Phái?
Quách Thế Phần thủ lễ:
– Vâng, chính chúng tôi đây.
Äạo nhân áo xanh:
– Chẳng hay vị nào là Quách đại hiệp?
Quách Thế Phần đáp:
– Lão phu là Quách Thế Phần.
Äạo nhân áo xanh vòng tay:
– Quan chủ của bần đạo nghe tin cho nên bần đạo đến đây tiếp đón.
Quách Thế Phần hơi lấy làm lạ, nếu với cung cách này thì Thanh Phong đạo trưởng cũng đâu phải là kẻ không lành?
Tuy vậy ngoài mặt Quách Thế Phần vẫn tá» ra thận trá»ng:
– Không dám, lão phu chỉ mong rằng được Quan chá»§ thứ tá»™i đưá»ng đột cá»§a chúng tôi.
Äạo nhân áo xanh nói:
– Quan chủ đang chỠđợi, xin chư vị vui lòng nhập Quan để dùng trà.
Ông ta vòng tay quay mình đi trước.
Quách Thế Phần ngửa mặt thở phào như trút xong gánh nặng ngàn cân.
Bắt đầu lên đưá»ng, cả bá»n Ä‘á»u nÆ¡m ná»›p âu lo sợ Thanh Phong đạo trưởng không chịu tiếp kiến, ông ta vẫy tay cho Nhậm Bá Xuyên và Quản Thiên Phát cõng Giang Hàn Thanh theo chân vị đạo nhân.
Äi được chừng năm mươi trượng, cảnh vật có nhiá»u đổi lạ, con đưá»ng bằng phẳng chỉ đến đây là tận cùng, trước mắt là má»™t cánh rừng trồng toàn cây thuốc, chỉ có má»™t con đưá»ng nhá» quanh co thẳng đến Bạch Vân Quan.
Bạch Vân Äình vốn là má»™t địa khu nghiêng theo sưá»n núi, nÆ¡i đây ước khoảng vài mươi mẫu đã được khai phá trồng thành má»™t rừng cây thuốc mênh mông, rất nhiá»u con đưá»ng nhá» lát đá xuyên ngang dá»c mưá»ng tượng hình Bát Quái, Bạch Vân Quan nằm trong vành Ä‘ai đó.
Tuy là sưá»n núi nhưng vì nằm trên cao quá, thành ra Bạch Vân quan vượt qua khá»i những đám mây trắng thấp, phong cảnh thật có vẻ thần tiên, tên má»™t am tiên bắt đầu bằng tiếng “Bạch Vân†có lẽ do đây mà có.
Äạo nhân áo xanh dừng chân quay lại:
– Xin chư vị hãy theo đúng phía sau bần đạo.
Vừa nói, ông ta vừa rẽ vào má»™t con đưá»ng khá hẹp.
Quách Thế Phần cau mặt băn khoăn...
Tại sao Thanh Phong đạo trưởng không khai thông má»™t con đưá»ng để Ä‘i vào Bạch Vân Quan mà lại phải quanh co như thế?
Tại sao không mở má»™t con đưá»ng bên ngoài mà lại phải xuyên qua rừng thuốc?
Băng vào rừng thuốc rồi, đạo nhân áo xanh không nói thêm gì nữa, ông ta cứ lầm lÅ©i dẫn đưá»ng.
Nhậm Bá Xuyên dùng “truyá»n âm nhập mật†nói vá»›i Quách Thế Phần:
– Äại sư huynh có nhìn kỹ rừng thuốc này có phải hÆ¡i lạ lùng không nhỉ?
Quách Thế Phần vụt gật đầu....
Rõ ràng đáng lý có đưá»ng Ä‘i thẳng, nhưng vị đạo nhân lại rẽ sang đưá»ng nhá» ngoằn ngoèo, chỉ có Ä‘iá»u nếu không chú ý thì không làm sao thấy được.
Xuyên vào một khu rừng trúc, tình hình lại biến chuyển thêm một lần nữa.
Phía trước mặt là một khoảng đất rộng cỠxanh mịn như nhung.
Ngay chính giữa là má»™t con đưá»ng đá trắng thẳng băng dẫn đến cá»­a am, trên khung cá»­a có đỠba chữ “Bạch Vân Quanâ€.
Äạo nhân áo xanh quay lại cúi đầu:
– Quan chủ đang chỠnơi khách thính hậu viện, xin Quách đại hiệp và chư vị theo bần đạo.
Quách Thế Phần đáp lễ:
– Xin phiá»n đạo huynh dẫn lá»™ cho.
Äạo nhân áo xanh quay lại Ä‘i thẳng vào đại Ä‘iện, băng qua má»™t sân lá»™ thiên đầy kỳ hoa dị thảo, hÆ¡i hương u nhã lạ thưá»ng.
Quách Thế Phần chợt nhớ đến chuyện dưỡng bệnh của “Tiên Nhân Chưởng†Lý Quang Trí, không biết ông ta có ở đây không hay là ở riêng một nơi nào khác...
Ngay lúc đó từ trong có má»™t vị đạo nhân mặc áo rá»™ng xanh, dáng dấp tiên phong đạo cốt, chòm râu Ä‘en dài phá»§ ngá»±c chậm rãi bước ra tươi cưá»i vòng tay:
– Quách, Nhậm đại hiệp từ xa giá lâm, bần đạo xin thất kính.
Äạo nhân áo xanh dẫn đưá»ng quay lại nói khẽ:
– Quan chủ đã ra.
Bây giỠthì Quách Thế Phần mới thấy tiếng đồn khó mà đúng với sự thật...
Bằng vào dáng dấp thanh nhã hữu lá»… này, so vá»›i truyá»n ngôn rằng Thanh Phong đạo trưởng là con ngưá»i không ưa ai tiếp cận hình như hoàn toàn không đúng.
Ông ta lật đật bước tới vòng tay:
– Lão phu mạo muá»™i đăng sÆ¡n, xin đạo trưởng thứ cho Ä‘iá»u vô lá»….
Thanh Phong đạo trưởng cưá»i ha hả:
– Quách đại hiệp khách sáo rồi đó, xin thỉnh chư vị vào trong dùng trà đàm đạo.
Vào tá»›i khách thính má»i ngưá»i má»›i thấy đúng là nÆ¡i thanh tịnh và đúng là chá»— cá»§a má»™t bậc danh y, từ bàn ghế đến thảm nhà, không má»™t nÆ¡i nào có thể trông thấy bụi, ngay khi má»i ngưá»i an tá»a thì má»™t đạo đồng đã dâng trà.
Không đợi khách nói, Thanh Phong đạo trưởng nhìn Giang Hàn Thanh và Quản Thiên Phát rồi mỉm cưá»i lên tiếng trước:
– Hai vị thí chủ này là...
Quách Thế Phần đỡ lá»i:
– Chúng nó là Vương Gia Tưá»ng và Vương Gia Lâm, vốn là ná»™i Ä‘iệt cá»§a lão phu.
Giang Hàn Thanh và Quản Thiên Phát lật đật thi lễ:
– Vãn bối xin yết kiến Quan chủ.
Thanh Phong đạo trưởng đáp lễ và nói mau:
– Không dám, xin hai vị cứ an tá»a.
Và quay qua Quách Thế Phần, Thanh Phong đạo trưởng nói luôn:
– Quách đại hiệp, chẳng hay ná»™i Ä‘iệt có Ä‘iá»u chi cần chữa trị?
Quách Thế Phần vòng tay:
– Ná»™i Ä‘iệt Vương Gia Tưá»ng trúng phải kỳ độc, bao nhiêu thầy thuốc thấy Ä‘á»u bó tay nên dành phải mạo muá»™i đến cầu đạo trưởng.
Vẻ mặt Thanh Phong đạo trưởng hÆ¡i thay đổi khi nghe hai tiếng “kỳ độcâ€, ông ta cau mặt:
– “Kỳ độcâ€, chẳng hay lịnh Ä‘iệt trúng phải thứ chi?
Quách Thế Phần nói:
– Không hiểu tại sao bá»—ng nhiên thân thể càng ngày càng suy nhược, đến mức cảm thấy chân khí tiêu tán, Ä‘i đứng phải có ngưá»i vịn đỡ.
Thanh Phong đạo trưởng biến sắc:
– Sao.... sao lại..?
Ông ta nhìn Giang Hàn Thanh và nói tiếp:
– Xin cho bần đạo xem qua kinh mạch.
Quách Thế Phần nghe Thanh Phong đạo trưởng bằng lòng chẩn mạch, ông ta tá» vẻ vui mừng đứng dậy, nhưng Thanh Phong đạo trưởng đã dá»i ghế lại đặt tay lên mạch cá»§a Giang Hàn Thanh...
Chỉ chừng nguá»™i chén trà, Thanh Phong đạo trưởng nhìn sững vào mặt Giang Hàn Thanh và nói hÆ¡i thận trá»ng:
– Bần đạo có lá»i muốn há»i, mong Quách đại hiệp vui lòng không dấu?
Quách Thế Phần vòng tay:
– Xin đạo trưởng cứ dạy cho.
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Bần đạo muốn biết có phải gương mặt lịnh nội điệt đã được dị dung?
Quách Thế Phần rúng động...
Vị đạo trưởng này quả nhiên lợi hại, ông ta chỉ ngó qua mà biết quá rõ ràng...
Nhưng đã đến nước này, không thể làm sao được nữa, Quách Thế Phần nhìn quanh dè dặt rồi quay lại thấp giá»ng:
– Lão phu có một chuyện cơ mật muốn bàn cùng đạo trưởng, chẳng hay có thể cho vào tịnh thất để đảm bảo hơn chăng?
Thanh Phong đạo trưởng mỉm cưá»i:
– Nếu bần đạo không bằng lòng tiếp kiến thì cho dù Bạch Vân Quan không phải tưá»ng đồng vách vắt, bậc cao nhân giang hồ cÅ©ng không sao xâm nhập vào đây được, xin Quách đại hiệp cứ yên lòng, cứ việc nói chuyện lá»›n tiếng cÅ©ng không má»™t ai hay biết.
Nhậm Bá Xuyên mỉm cưá»i, ông ta cảm thấy lão đạo trưởng này có hÆ¡i tá»± phụ.
Nhưng Quách Thế Phần vội nói:
– Äạo trưởng đã dạy thế thì lão phu xin vâng, thật chẳng dám dấu gì đạo trưởng, vị này vốn không phải là ná»™i Ä‘iệt cá»§a lão phu....
Thanh Phong đạo trưởng gật đầu:
– Chuyện đó thì bần đạo đã có đoán chừng như thế, nhưng chẳng hay vị thí chủ này là ai thế?
Quách Thế Phần nói:
– Äây là Giang Hàn Thanh, nhị công tá»­ cá»§a Giang đại tiên sinh.
Thanh Phong đạo trưởng rúng động chớp mắt nhìn sững Giang Hàn Thanh:
– Giang nhị công tử đây à?
Quách Thế Phần gật đầu nói với Quản Thiên Phát:
– Thiên Phát, hãy xóa dị dung cho Giang nhị công tử đi.
Quản Thiên Phát vâng lá»i, lấy má»™t ít thuốc đổ ra khăn lau mặt cho Giang Hàn Thanh...
Thanh Phong đạo trưởng nhìn gương mặt tuấn tú nhưng xanh xao của Giang Hàn Thanh không chớp mắt, ông ta vạch mí mắt, bảo Giang Hàn Thanh lè lưỡi cho xem rồi hừ hừ hai ba tiếng:
– Thì ra cũng lại là...
Chỉ nói mấy tiếng rồi ông ta nín bặt, Quách Thế Phần nôn nóng:
– Phải chăng Äạo trưởng đã biết được chứng nhiá»…m độc cá»§a Giang nhị hiá»n Ä‘iệt...
Thanh Phong đạo trưởng nói thật chậm:
– Cứ theo nhận xét của bần đạo thì Giang nhị công tử không phải bị một thứ độc dược...
Quách Thế Phần giật mình:
– Vậy là nhiá»u chất độc há»—n hợp?
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Vâng, theo bần đạo biết thì nó gồm có Tán Công, Tán Huyết và Tiêu Hình, ba thứ này hợp lại và còn một thứ cực độc khác nữa chưa phát tác...
Ông ta ngưng lại nửa chừng làm cho Quách Thế Phần trố mắt nôn nóng.
Quách Thế Phần vá»™i há»i:
– Chẳng hay đạo trưởng có thứ giải dược ấy không?
Thanh Phong đạo trưởng lắc đầu khẽ:
– Nếu chỉ má»™t trong các thứ ấy, bất cứ thứ nào cÅ©ng Ä‘á»u có thể...
Quách Thế Phần giật mình:
– Còn nếu cả ba hợp lại thì không thể giải được hay sao?
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Nói giải độc tức là nói đến phương pháp Hóa giải và Khắc độc. Hóa giải là làm cho nó tan, Khắc độc là lấy độc trị độc, nếu giải được cái đó thì lại phạm phải cái khác mà giải độc thì tuyệt đối phải cân tâm chứ không phải hàm hồ...
Ngừng một giây, ông ta nói tiếp:
– Vì thế nên trong giang hồ cứ má»—i má»™t món ám khí có chất độc thì Ä‘á»u có độc môn giải dược, bất cứ má»™t độc môn nào cÅ©ng thế, nếu chỉ sai Ä‘i má»™t ly thì tai hại vô cùng, đối vá»›i Giang nhị công tá»­...
Ông ta vùng ngưng lại và nhìn ra cửa sổ thét lên:
– Ai?
Quách Thế Phần và Nhậm Bá Xuyên cùng một lượt đứng lên...
Không nghe tiếng trả lá»i, Thanh Phong đạo trưởng nhún mình phóng tá»›i, thân pháp ông ta thật lẹ, gần như cùng má»™t lượt vá»›i tiếng thét, nhưng bên ngoài bóng ngưá»i lại lẹ hÆ¡n, khi Thanh Phong đại trưởng vừa đến cá»­a thì bóng đó cÅ©ng vừa mất hút.
Thanh Phong đạo trưởng giật mình không biết bậc cao nhân nào lại có thể có được khinh công như thế, nhưng ngoài mặt ông ta vẫn giữ vẻ tự nhiên quay lại:
– Hình như có đạo hữu trong bản Quan đi nhặt thuốc ngang qua, xin chư vị không phải lo âu.
Quách Thế Phần vẫn Ä‘á»c thấy ngạc nhiên trong mắt ông ta nên cÅ©ng bất an nhưng không tiện há»i....
Nhậm Bá Xuyên trở lại vấn Ä‘á»:
– Chẳng hay vừa rồi đạo trưởng chẩn mạch cho Giang nhị công tử thấy căn bản ra sao?
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Cứ theo mạch tượng của Giang nhị công tử có ba thứ vừa kể tương đối hiển hiện nhưng ngoài ra chỉ sợ còn những thứ khác chưa phát tác và vì thế mình chưa nhận thấy.
Giang Hàn Thanh Ä‘iá»m đạm:
– Có phải đạo trưởng muốn nói hiện tại chất độc đã trở nên bất trị?
Thanh Phong đạo trưởng khẽ nhìn Giang Hàn Thanh và thoáng vẻ trầm ngâm:
– Cứ theo chất độc có tính cách phát tán từ từ trong ngưá»i cá»§a nhị công tá»­ thì danh y trong thiên hạ e rằng cÅ©ng Ä‘á»u thúc thá»§...
“Danh y trong thiên hạ cÅ©ng Ä‘á»u thúc thủ†câu nói đó bao hàm ý nghÄ©a rõ ràng rằng chỉ có mình Thanh Phong đạo trưởng thì má»›i cứu được mà thôi....
Äôi mắt cá»§a Quách Thế Phần sáng lên theo câu nói đó:
– Äạo trưởng y đạo cao thâm, lão phu nghÄ© chắc rằng sẽ cứu được Giang hiá»n Ä‘iệt?
Thanh Phong đạo trưởng lắc đầu:
– Với chút nghỠchưa đạt của bần đạo, e rằng không thể chữa trị được cho Giang nhị công tử được!
Quách Thế Phần sửng sốt:
– Äạo trưởng bác thông y há»c, chẳng lẽ không thể cố cứu Giang nhị hiá»n Ä‘iệt được sao?
Thanh Phong đạo trưởng gượng cưá»i:
– Bần đạo và Giang đại tiên sinh là chá»— thâm giao ngót hai mươi năm nay, bây giá» Giang nhị công tá»­ trúng độc như thế này, nếu có chút nào hy vá»ng thì bần đạo đâu lại không cố sức, chỉ vì...
Quách Thế Phần nghe lòng lạnh ngắt, ông ta vẫn cố van nài:
– Như thế chẳng hay đạo trưởng có thể vì Giang hiá»n Ä‘iệt giải lần rồi sẽ tính sau có được hay chăng?
Thanh Phong đạo trưởng lắc đầu:
– Không thể như thế được đâu, vì nếu không thể giải trừ ngay được má»™t lúc thì chất độc khác trong ngưá»i sẽ phát tác cá»±c kỳ nguy hiểm.
Giang Hàn Thanh nói:
– Quách thế thúc, đạo trưởng đã nói như thế, tiá»u Ä‘iệt nghÄ© là không còn phương nào cứu được nữa đâu.... Vấn đỠsống chết, đến bây giá» tiểu Ä‘iệt cÅ©ng không mấy quan tâm, nói như thế không có nghÄ©a là tiểu Ä‘iệt coi thưá»ng mạng sống, nhưng đã đến mức này thì có muốn cÅ©ng không còn được nữa, chỉ có Ä‘iá»u sá»± cố tâm cá»§a nhị vị thế thúc và Quản huynh làm cho tiểu Ä‘iệt áy náy không yên.
Quách Thế Phần nghiêm mặt:
– Giang hiá»n Ä‘iệt hãy yên tâm, lão phu không tin rằng trên Ä‘á»i này lại không có thuốc nào để giải chất độc cho hiá»n Ä‘iệt đâu.
Thanh Phong đạo trưởng mỉm cưá»i:
– Quách đại hiệp nói rất đúng, chất độc dị kỳ trong ngưá»i cá»§a Giang nhị công tá»­ trong thiên hạ quả thật là có thuốc giải nhưng chỉ có hai thứ mà thôi.
Quách Thế Phần cau mặt:
lão đạo sÄ© này cÅ©ng lạ, ba hồi nói không có, ba hồi lại nói có mà chỉ có hai thứ... đúng là con ngưá»i rắc rối....
Không đợi thầy há»i, Quản Thiên Phát vá»™i mở lá»i:
– Chẳng hay hai thứ mà đạo trưởng nói là thứ gì?
Thanh Phong đạo trưởng chậm rãi:
– Thứ nhất là Nam Hải Song Tiên, năm xưa hỠđã sưu tập được ra vô vàn thứ thuốc quý, chế thành má»™t món gá»i là “Vạn Ứng Hồi Thiên Äanâ€, nó có khả năng trị thương khá»­ độc, có thể nói là thứ thuốc cải tá»­ hồi sanh...
Quách Thế Phần gật gật đầu:
– Hồi còn nhá» tuổi thiếu niên, lão phu cÅ©ng đã nghe tiên sư đỠcập đến Nam Hải Song Tiên và chuyện Vạn Ứng Hồi Thiên Äan mà mấy mươi năm vá» trước được ngưá»i trong võ lâm xem là má»™t món thuốc thần cứu mạng, nhưng bây giá» thì biết tìm ở đâu ra?
Thanh Phong đạo trưởng thở ra:
– Äúng, bần đạo cÅ©ng rất ngưỡng má»™ thanh danh cá»§a Nam Hải Song Tiên và cÅ©ng đã Ä‘i khắp các miá»n Nam Hải để tìm tung tích nhưng vẫn không tìm được. Sau khi trở vá» bần đạo quyết chí noi theo Nam Hải Song Tiên nghiên cứu tìm tòi luyện Vạn Ứng Hồi Thiên Äan không ngá» suốt mưá»i năm má»›i chỉ luyện được thứ Tuyết Chi Äan, nói thật thẹn quá, thứ ấy chỉ có thể bổ huyết hoặc tăng cưá»ng sức khá»e, ngoài ra không có ích lợi gì cho vấn đỠtrị độc.
Quản Thiên Phát mím môi:
Như vậy nãy giỠông ta chỉ nói suông!
Và hắn há»i luôn:
– Äạo trưởng, còn món thứ hai?
Thanh Phong đạo trưởng cũng đáp nhanh:
– Äô Lạp Thảo.
Quản Thiên Phát há»i dồn:
– Äô Lạp Thảo có thể làm tiêu chất độc lạ lùng trong ngưá»i cá»§a Giang công tá»­ hay sao?
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Äô Lạp Thảo là thức có thể trị tất cả những chất độc nhất trong thiên hạ, đừng nói ba chất độc đã phát tác trong ngưá»i cá»§a Giang nhị công tá»­ mà dù ba mươi chất độc như thế cÅ©ng sẽ có thể giải ngay....
Quản Thiên Phát há»i:
– Tại Bạch Vân Quan này, đạo trưởng trồng đủ các loại dược liệu chẳng hay có Äô Lạp Thảo hay không?
Thanh Phong đạo trưởng mỉm cưá»i:
– Ngưá»i Ä‘i hái thuốc hầu hết Ä‘á»u sợ Äô Lạp Thảo, giá như Bạch Vân Quan có trồng Äô Lạp Thảo thì có lẽ sẽ không còn có má»™t cây thuốc khác tồn tại.
Quản Thiên Phát nhướng mắt:
– Tại làm sao thế?
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Äô Lạp Thảo là thứ sản sinh ở miá»n Trấn Nam Diên Tây, bởi vì nó có khả năng giải thuốc cho nên ngưá»i Ä‘i hái thuốc không bao giá» dám đụng tá»›i, vì nó có lẫn lá»™n thì kể như bao nhiêu thứ thuốc khác Ä‘á»u biến thành cá» rác...
Quản Thiên Phát lộ vẻ mừng:
– Nếu Äô Lạp Thảo có khả năng giải độc cho Giang nhị công tá»­ thì vãn bối lập tức sẽ Ä‘i tìm ngay, chỉ có Ä‘iá»u xin đạo trưởng cho biết hình dạng cá»§a nó ra sao?
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Äô Lạp Thảo hình dáng giống như cây Dành Dành nhưng màu nó xạm Ä‘en, chỉ có Ä‘iá»u cẩn thận! Có má»™t thứ cá» hình dáng cÅ©ng tương tá»± như nó, nếu uống lầm phải thứ đó thì ngưá»i sẽ thâm Ä‘en mà chết, hai thứ ấy rất giống nhau, cho dù ngưá»i ở ngay vùng sản sinh ra nó cÅ©ng khó lòng phân biệt...
Quản Thiên Phát nói:
– Nhưng hai thứ ấy nhất định phải có một điểm gì khác nhau chứ?
Thanh Phong đạo trưởng gật đầu:
– Vâng, thí chá»§ nói đúng, có thể phân biệt được, nhưng phải là lúc nó nở bông hoa cá»§a Äô Lạp Thảo màu trắng, còn thứ kia thì có màu á»­ng hồng.
Quản Thiên Phát vòng tay:
– Äa tạ sá»± chỉ giáo cá»§a đạo trưởng.
Hắn đứng lên nói với Quách Thế Phần:
– Äệ tá»­ cần phải Ä‘i ngay đến Trấn Nam để tìm Äô Lạp Thảo....
Thanh Phong đạo trưởng khoát tay:
– Khoan, thí chá»§ hãy chá»...
Quản Thiên Phát há»i:
– Äạo trưởng còn có Ä‘iá»u chi dặn bảo?
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Từ đây tá»›i Trấn Nam phải Ä‘i mấy ngàn dặm đưá»ng mà khi nãy bần đạo chẩn mạch thấy rằng Giang công tá»­ không thể chịu hÆ¡n má»™t tháng nữa....
Quản Thiên Phát quả quyết:
– Vãn bối sẽ Ä‘i luôn cả ngày đêm, trong vòng má»™t tháng nhất định sẽ còn đủ thá»i giá».
Thanh Phong đạo trưởng lắc đầu:
– Bần đạo rất nhiá»u e ngại, thứ nhất là thí chá»§ chưa nắm chắc mặt thuốc, thứ hai không nắm chắc địa hình cá»§a Diên Tây, thêm vào đó Äô Lạp Thảo lại sinh sản tận trong rừng sâu, không phải dá»… tìm, bần đạo chỉ sợ thí chá»§ hoài công vô ích.
Quản Thiên Phát nói:
– Chất độc trong ngưá»i cá»§a Giang công tá»­ đã sắp phát tác, bây giỠđã biết có Äô Lạp Thảo trị được không lẽ khoanh tay ngồi nhìn?
Thanh Phong đạo trưởng mỉm cưá»i:
– Tá»± nhiên là thí chá»§ nói đúng, nhưng chuyện Ä‘i đó bần đạo thấy không Ä‘em lại ích lợi gì, bây giá» Giang nhị công tá»­ đã đến đây thôi thì cứ tạm ở đây để bần đạo xem xét cho thật kỹ hÆ¡n há»a may có thể tìm ta phương pháp, nếu trong vòng má»™t tháng mà không thấy manh nha, bần đạo sẽ áp dụng phương pháp cuối cùng...
Quản Thiên Phát há»i:
– Chẳng hay đạo trưởng có thể cho biết phương pháp ấy chăng?
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Phương pháp chót ấy là phải dùng đến “Kim Châm Qúa Huyệt†mà thôi.
Quản Thiên Pháp nhổm mình lên hấp tấp:
– Äạo trưởng đã có thể dùng Kim Châm Qúa Huyệt để trừ độc cho Giang nhị công tá»­, thế sao không dùng ngay bây giá» có phải hay hÆ¡n không?
Thanh Phong đạo trưởng cưá»i:
– Nó là má»™t phương pháp bất đắc dÄ© mà thôi, bởi vì dùng Kim Châm Qúa Huyệt tuy có thể trừ được độc nhưng nó làm cho nguyên khí bị tổn thương, nó chỉ bảo toàn tính mạng chứ không thể tiếp tục luyện võ há»c...
Quản Thiên Phát cau mặt:
– Nếu như thế thì... thì làm sao được...?
Thanh Phong đạo trưởng thở ra:
– Bần đạo đã nói nó chỉ là một phương pháp vạn bất đắc dĩ mà thôi.
Quản Thiên Phát lắc đầu:
– Như thế tốt hÆ¡n hết là vãn bối Ä‘i tìm Äô Lạp Thảo....
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Bây giỠkhông nên tháo thứ, xin thí chủ và Quách đại hiệp với Nhậm nhị hiệp cứ ở lại đây, bịnh tình của Giang nhị công tử, bần đạo nguyện sẽ cố gắng hết sức mình.
Quản Thiên Phát nói:
– Äạo trưởng đã nắm không chắc lắm, nếu cứ chỠđợi đến sau cùng rồi lại phải áp dụng Kim Châm Qúa Huyệt thì hại cho Giang nhị công tá»­ vô cùng.
Vì có nhiá»u vấn đỠkhông tiện nói ra, nên Quách Thế Phần cứ để cho Quản Thiên Phát hầu chuyện vá»›i Thanh Phong đạo trưởng nhưng đến bây giá» thấy câu chuyện có hÆ¡i gay gắt, há» Quách thấy rằng mình là kẻ cầu y, không nên làm phật ý Thanh Phong đạo trưởng nên định mở lá»i nhưng ông ta đã nói mau:
– Bần đạo khuyên thí chá»§ hãy khoan tính đến chuyện Ä‘i, thật tình thì bần đạo đã cho tiá»u đồ Ä‘i rồi, nếu không có gì trở ngại thì sẽ cố vỠđây sá»›m hÆ¡n má»™t tháng.
Quách Thế Phần rúng động...
Tại sao Thanh Phong đạo trưởng lại cho đồ đệ Ä‘i tìm Äô Lạp Thảo?
Phải chăng “Tiên Nhân Chưởng†Lý Quang Trí cũng bị trong tình trạng như Giang Hàn Thanh?
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Tại Bạch Vân SÆ¡n, đạo trưởng đã trồng đầy những thuốc, tá»± nhiên không thể tính chuyện trồng Äô Lạp Thảo, thế sao lại phái lệnh đồ vượt ngàn trùng đến Trấn Nam tìm Äô Lạp Thảo làm chi?
Thanh Phong đạo trưởng trầm ngâm má»™t lúc lâu rồi má»›i trả lá»i:
– Nhậm nhị hiệp đã há»i, bần đạo không dám dấu.... bởi vì Tiên Nhân Chưởng bị ngưá»i ta ám hại cÅ©ng chỉ có Äô Lạp Thảo má»›i trị được mà thôi.
Thấy chuyện nghi ngỠcủa mình đã trúng nhưng Quách Thế Phần vẫn làm vẻ kinh nghi:
– Chẳng hay Lý trang chá»§ trúng thứ độc chi thế Äạo trưởng?
Thanh Phong đạo trưởng thở dài:
– Chuyện này nói ra lạ lắm, vì Lý trang chủ cũng trúng y một thứ độc giống như Giang nhị công tử đây.
Quách Thế Phần cau mặt:
– Như thế thì chẳng lẽ lại cũng bị ngón đòn của Mai Hoa Lệnh Chủ?
Thanh Phong đạo trưởng nhìn sững Quách Thế Phần:
– Mai Hoa Lệnh Chủ mà Quách đại hiệp nói đó chẳng hay là ai thế?
Quách Thế Phần nói:
– Mai Hoa Lệnh Chá»§ được hô hào rằng là ngưá»i suất lãnh đại giang Nam Bắc, hắn là má»™t nhân vật bao mặt bằng má»™t vuông lụa Ä‘en, mình mặc áo Ä‘en có Ä‘iểm hoa mai, hắn là má»™t con ngưá»i bí mật... Sau ngày Giang hiá»n Ä‘iệt đến Hoài Dương thì chúng tôi có được hắn ta đến viếng thăm vá»›i hÆ¡n ba mươi cao thá»§, tất cả Ä‘á»u che mặt, tá»± nhiên đó là thuá»™c hạ cá»§a hắn, vì lẽ đó lão phu nghi ngá» rằng chính hắn đã âm mưu hãm hại Giang hiá»n Ä‘iệt.
Thanh Phong đạo trưởng khẻ cau mày:
– Trong giang hồ lại có nhân vật mang tên Mai Hoa Lệnh Chủ thần bí như thế sao? Bần đạo chưa từng nghe tên ấy lần nào cả.
Nhưng ông ta lại mỉm cưá»i:
– Bốn vị cá»§a Quách đại hiệp Ä‘i đưá»ng xa đến đây, bần đạo xin dành mấy gian tịnh thất để bốn vị tạm nghỉ, nếu cần dùng chuyện chi xin chư vị cứ dạy bảo, chỉ có má»™t Ä‘iá»u bần đạo muốn cùng thương lượng cùng Quách đại hiệp trước tiên...
Quách Thế Phần nói:
– Có chi xin đạo trưởng cứ dạy thiệt tình.
Thanh Phong đạo trưởng tá» vẻ thận trá»ng:
– Bốn vị cá»§a Quách đại hiệp tạm trú tệ Quan, đó là má»™t Ä‘iá»u mà bần đạo rất lấy làm vinh hạnh, tá»± nhiên bần đạo không có lý do mà cÅ©ng không bao giá» muốn hạn chế hành động cá»§a chư vị, chỉ có Ä‘iá»u gian nhà phía tây là chá»— trú cá»§a Lý trang chá»§, vì thế để tránh chuyện hiểu lầm giữa đôi bên xin chư vị đừng nên qua bên ấy.
Quách Thế Phần cưá»i:
– Äó là chuyện đương nhiên, những gian nhà phía tây là chá»— Lý trang chá»§ dưỡng bệnh, chúng tôi đâu dám kinh động đến ngưá»i. Bởi vì đôi bên đâu có gì phải xâm phạm lẫn nhau?
Câu nói cá»§a Quách Thế Phần bao hàm có ý nghÄ©a là mong Hà Bắc Lý Gia cÅ©ng đừng gây chuyện, đó là lá»i khiêm nhưá»ng nhưng cÅ©ng là Ä‘iá»u dứt khoát.
Thanh Phong đạo trưởng mỉm cưá»i:
– Như vậy thì còn gì hay hơn nữa, thêm một chuyện khác là ngoài chuyện Lý trang chủ nằm dưỡng bệnh ở phía tây, tất cả những nơi khác chư vị có thể tự do đi lại nhưng cũng nên lấy sân cỠphía trước làm giới hạn, không nên đi quá vô rừng trúc làm chi.
Nhậm Bá Xuyên khẽ giật mình...
Cứ theo ý của Thanh Phong đạo trưởng mà đoán thì chắc là nơi trồng cây thuốc có lực lượng mai phục...
Nhưng Quách Thế Phần thì đáp không hỠdo dự:
– Vâng, lão phu xin nhá»› kỹ lá»i dặn cá»§a đạo trưởng.
Thanh Phong đạo trưởng đứng dậy vòng tay:
– Xin chư vị nghỉ ngơi, bần đạo xin kiếu vào trong.
Quách Thế Phần cũng đứng dậy vòng tay:
– Vâng, xin đạo trưởng cứ tự nhiên.
Vòng tay chào một lần nữa, Thanh Phong đạo trưởng quay bước trở vào.
Chá» cho Thanh Phong đạo trưởng Ä‘i rồi, bá»n Quách Thế Phần má»›i quan sát kỹ trang trí nÆ¡i đây.
Äó là ba gian khách phòng, trừ gian giữa là nÆ¡i tiếp khách còn hai gian bên Ä‘á»u là phòng ngá»§, giưá»ng nằm, bàn ghế, gối nệm Ä‘á»u đầy đủ.
Phía sau là má»™t cái sân lá»™ thiên, có để rất nhiá»u chậu kiểng, qua khá»i sân lá»™ thiên thì có má»™t cánh cá»­a nhá», có lẽ cánh cá»­a đó ăn thông vá»›i phía sau Bạch Vân Quan, hai cánh cá»­a tuy nhá» nhưng vẫn cài then và khóa trái khá cẩn thận.
Quách Thế Phần đứng ngắm và gật gù suy nghĩ...
Như vậy ba gian phòng này là phía sau của chính điện Bạch Vân Quan và như thế kể như rất yên tĩnh.
Sau khi xem xét, Quách Thế Phần bảo Quản Thiên Phát dìu Giang Hàn Thanh vào gian phòng bên trái, còn ông ta cùng Nhậm Bá Xuyên thì nghỉ phòng bên phải.
Quách Thế Phần rót má»™t chum trà ngồi nhấm nháp và nghÄ© lại chuyện Nhậm Bá Xuyên giao đấu vá»›i Lý Gia Tứ Tướng vừa rồi rõ ràng ngưá»i nhị đệ chịu không nổi nhưng không hiểu tại sao lại phản bại thành thắng má»™t cách quá dá»… dàng nên quay qua há»i:
– Nhị đệ, cuộc giao đấu chuyển bại thành thắng đối với Lý gia Tứ tướng thật ngu huynh không hiểu được rõ ràng?
Nhậm Bá Xuyên cưá»i:
– Äúng rồi chứ còn gì khó hiểu, bởi vì nếu đại sư huynh không xuất thá»§ tương trợ thì kể như tiểu đệ đã bại từ lúc hai tên sau tiếp ứng, có lạ gì đâu mà sư huynh lại há»i?
Quách Thế Phần trố mắt ngạc nhiên:
– Ngu huynh tương trợ? Nhị đệ bảo sao?
Thấy dáng sắc cá»§a đại sư huynh, Nhậm Bá Xuyên cÅ©ng nghi ngá»:
– Ủa? Chứ chuyện vừa rồi không phải là đại sư huynh sao?
Quách Thế Phần bật cưá»i:
– Những chuyện vừa rồi là chuyện gì mới được chứ? Chẳng lẽ ngu huynh lại có thể tung ám khí?
Nhậm Bá Xuyên hiểu rõ...
HÆ¡n ai hết, là vị lãnh đạo cá»§a má»™t môn phái lá»›n, lại có nhiá»u giao dịch vá»›i toàn thể giang hồ trong việc bảo tiêu, ngưá»i đại sư huynh cá»§a mình không bao giá» lại làm chuyện núp lén như thế được.
HỠNhậm khẽ gật đầu:
– Vâng, tiểu đệ không nghĩ như thế...
Nhưng rồi ông ta cũng lại lộ vẻ kinh nghi:
– Nhưng như thế thì câu chuyện lại đâm ra.... kỳ quái vô cùng, chính khi hai tên sau lao vào lập thế vào cùng thì tiểu đệ đã biết không thể duy trì được nữa, nếu không có sự tương trợ bên ngoài....
Quách Thế Phần gạn há»i:
– Nhưng nhị đệ có phát hiện bên ngoài tung ám khí hay không?
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Ban đầu tiểu đệ cho rằng sư huynh ném mấy viên sá»i nhá» làm chúng bị hạn chế mức tấn công và chính ba tên ấy đã bị phong tá»a huyệt đạo nên tiểu đệ má»›i được giải vây như thế chứ.
Quách Thế Phần định há»i nhưng ngay khi ấy có hai tên đạo đồng Ä‘i vào nên phải nín luôn.
Hai tên đạo đồng khoảng mưá»i sáu mưá»i bảy tuổi, bưng chiếc mâm đầy cÆ¡m và rượu thịt đặt lên bàn nói vá»›i Quách Thế Phần:
– Quan chá»§ cho tiểu đạo mang cÆ¡m rượu tá»›i đây, ngưá»i có lá»i xin lá»—i chư vị vì không thể đến đây bồi tiếp.
Nói xong, hai tên tiểu đồng quay gót trở ra.
Suốt khoảng đưá»ng dài, bá»n Quách Thế Phần chỉ có má»› lương khô, bây giá» có đủ cÆ¡m nóng rượu ngon làm cho cảm thấy bụng đói cồn cào.
Sau bữa cÆ¡m thì trá»i đã tối, hai tên đạo đồng lại đến lên đèn và nói:
– Quan chủ chúng tiểu đạo có dặn, nếu chư vị có cần chi xin cứ dạy bảo chúng tôi.
Quách Thế Phần cưá»i:
– Quan chủ khách sáo quá, chúng tôi được tiếp đãi như thế này là đã quá lắm rồi còn dám mong chi hơn.
Hai tên đạo đồng lui ra, bá»n Quách Thế Phần ngồi vây vào uống nước đàm đạo.
Không khí núi rừng có khác, trá»i vừa sụp tối thì hÆ¡i lạnh đã tá»›i nhiá»u, Quách Thế Phần nói vá»›i Giang Hàn Thanh:
– Dá»c đưá»ng mệt má»i, hiá»n Ä‘iệt nên nghỉ sá»›m cho khá»e.
Giang Hàn Thanh nói:
– Nhị vị sư thúc cũng nên nghỉ sớm cho lại sức.
Quản Thiên Phát đưa Giang Hàn Thanh qua phòng rồi, Nhậm Bá Xuyên nhồi thuốc vào ống điếu bập bập nói với Quách Thế Phần:
– Äại sư huynh, đêm nay chắc bá»n mình ngon giấc.
Quách Thế Phần tỳ tay trên cửa sổ trầm ngâm:
– Thanh Phong đạo trưởng nói tuy không rõ lắm nhưng hình như Lý Quang Trí cÅ©ng bị độc y như Giang hiá»n Ä‘iệt, cứ như thế thì đúng là tên Mai Hoa Lệnh Chá»§ nào đó đã thật sá»± khuấy động giang hồ, chuyện xảy ra hẳn ngoài sá»± tưởng tượng cá»§a mình.
Nhậm Bá Xuyên nói:
– Cứ theo tiểu đệ thì thế lá»±c cá»§a chúng nhất định còn có ngưá»i ẩn mặt chỉ huy, do “Nam Giang, Bắc Lý†nếu chúng không nắm chắc phần thắng thì nhất định chúng không dám làm càn như thế.
Quách Thế Phần gật gật đầu:
– Vá»›i tình thế tập kích tiêu cục cá»§a chúng ta mà Ä‘oán định thì trong giang hồ rất khó có thế lá»±c nào chống lại, thế lá»±c cá»§a chúng Ä‘ang tiá»m tàng lá»›n mạnh, có lẽ trong dịp này Hoài Dương tiêu cục cá»§a chúng ta phải tạm ngừng hoạt động là hÆ¡n.
Nhậm Bá Xuyên cau mặt:
– Äại sư huynh...
Nói chưa dứt lá»i chợt nghe má»™t tiếng xoẹt mạnh trên không tiếp theo là má»™t vệt sáng dài từ phía tây xoẹt qua phía đông, ánh sáng rá»±c cả má»™t vùng.
Quách Thế Phần nhướng mắt:
– Lưu Tinh Há»a Pháo!
Nhậm Bá Xuyên nhìn ra cửa sổ đoán chừng:
– Phải chăng đó là phóng hiệu của Bạch Vân Quan?
Quách Thế Phần trầm ngâm:
– Lưu Tinh Há»a Pháo từ phía tây bắn ra phía đông, cứ theo phương hướng mà xét thì nó xuất phát từ phía trái phụ cận Bạch Vân Quan, nếu không phải lá»±c lượng bên ngoài cá»­a cốc phát ra vì nhận diện địch nhân thì nhất định là bá»n giặc đã theo dấu cá»§a mình.
Nhậm Bá Xuyên bước lại gần cửa sổ:
– Chúng ta có nên ra ngoài xem thử không nhỉ?
Quách Thế Phần vá»›i tay rút ngá»n Nhạn Linh Äao và căn dặn:
– Nhị đệ hãy ở nhà gá»i Quản Thiên Phát bảo nó phòng vệ sau nhà, để ngu huynh dò thá»­ tình hình.
Nhậm Bá Xuyên vừa nói tiếng tuân mạng thì chợt nghe có nhiá»u tiếng hú từ xa đưa lại liên tục không ngừng, tiếng hú lanh lảnh như tiếng tên xé màn đêm...
Quách Thế Phần cau mày:
– Theo phương hướng cá»§a tiếng hú thì hình như có ngưá»i nhắm vào Bạch Vân Quan.
Vừa nói ông ta vừa vận chân khí, tung ra cửa sổ phóng thẳng lên nóc nhà...
Äứng trên cao nhìn xuống, những giải nhà cá»§a Bạch Vân Quan lặng lẽ im lìm, không khí lặng ná» cho đến má»™t bóng đèn cÅ©ng không thấy động.
Quách Thế Phần nhìn quanh cau mặt...
Lạ không! Những tiếng hú theo sau phát lệnh cá»§a Lưu Tinh Há»a Pháo chứng tá» có ngưá»i xâm nhập Bạch Vân Quan, nhưng tại sao lại không thấy có động tÄ©nh nghÄ©a là sao?
Thình lình nhiá»u tiếng binh khí khua động từ xa dẫn lại....
Là ngưá»i từng trải giang hồ, tá»± nhiên Quách Thế Phần biết ngay đó là tiếng động bên ngoài Bạch Vân Quan và hình như hai bên đã đụng nhau từ ở phía ngoài.
Quách Thế Phần không dám chậm trá»…, ông ta tung mình lên hai dãy nhà, vượt thẳng vá» phía bên trái và vá»t mình lên ẩn vào tầng cây rậm.
Chá»— tàng cây này chỉ cách Bạch Vân Quan má»™t khoảng không xa lắm và dòm thẳng qua là thấy ngay bãi cá» trước sân, nÆ¡i đây Ä‘ang có hai bóng ngưá»i Ä‘ang quần thảo.
Một đạo sĩ mặc áo màu tro xám, râu tóc dựng lên như nhím, tay cầm cặp nhuyễn tiên, thế đánh thật dữ dằn.
Má»™t ngưá»i nữa mặc áo màu xanh dáng vóc thanh nhã tay cầm thanh trưá»ng kiếm, chiêu thức cá»§a ngưá»i này rất là kỳ dị kỳ ảo lạ lùng, cho dù ngưá»i đạo nhân tấn công dữ dằn cách mấy cÅ©ng Ä‘á»u bị hắn hóa giải như không.
Quách Thế Phần nhìn chăm chú vào ngưá»i đạo sÄ©, hình như ngưá»i này là “Há»a Linh Quan†Hoàng Tán Hóa....
Dòm kỹ thấy bên sau gã thanh niên áo xanh còn có hai bóng ngưá»i đứng cách đó chừng hÆ¡n má»™t trượng.
Ngưá»i đứng trước là má»™t trung niên văn sÄ©, đầu bịt nhu cân, mặt che khuôn lụa màu xanh, hắn đứng chắp tay sau đít nhàn nhã như xem cuá»™c đấu giống như má»™t trò đùa giỡn.
Ngưá»i đứng sau hắn mặc áo màu xanh, hai mắt chiếu tia rá»n rợn nhìn chằm chằm vào trận đấu.
Quách Thế Phần ước lượng gã trung niên văn sÄ© nhất định là kẻ cầm đầu cá»§a ba tên, nhưng Ä‘iá»u lạ là sao cuá»™c chiến diá»…n ra sát ngay Bạch Vân Quan mà Thanh Phong đạo trưởng ở đâu không thấy?
Trong trận đấu, hai ngưá»i đã giao nhau hÆ¡n bốn mươi chiêu, cặp nhuyá»…n tiên cá»§a đạo sÄ© áo xanh càng lúc tấn công càng dữ dá»™i.
Hai ngá»n roi thành má»™t vùng kiên cố và luôn luôn ào ào xé gió tấn công như từng ngá»n sóng thần.
Gã hán tá»­ dùng kiếm cÅ©ng không lép vế, thanh kiếm biến hóa cá»±c kỳ huyá»n ảo, những ánh kiếm tóe ra như những ngá»n pháo bông.
Thanh kiếm nhoáng lên phong bế ngá»n roi, trong khi đà roi tấn công má»™t cách dÅ©ng mãnh làm cho hai món binh khí tóe ra nhiá»u đốm lá»­a sáng lòe và Quách Thế Phần suýt kêu thành tiếng...
Trong năm đưá»ng kiếm cá»§a gã thanh niên công tá»›i, bao gồm cả kiếm pháp cá»§a bốn đại môn phái Tung SÆ¡n, Võ ÄÆ°Æ¡ng, Nga My và Hoa SÆ¡n...
Nhất là ná»™i lá»±c dồn lên thanh kiếm cá»§a hắn cá»±c kỳ hùng hậu và Ä‘iá»u làm cho ngưá»i đạo sÄ© áo xanh biến sắc là mặc dù dùng kiếm pháp cá»§a tứ đại môn phái má»™t lượt, nhưng đưá»ng kiếm cá»§a hắn Ä‘i thật quán xuyến, không thấy má»™t khá»›p nào....
Lợi hại nhất là sau khi cho hai món binh khí chạm vào nhau, gã thanh niên chuyển thế tấn công tá»›i tấp, theo thông thưá»ng thì kiếm đầu phải mạnh hÆ¡n kiếm cuối cùng, nhưng gã thanh niên này lại trái lại, thanh kiếm thứ nhất đánh ra, thanh kiếm thứ hai Ä‘eo theo như ngá»±a và cứ má»—i lần tung kiếm thì thế sau lại tăng sức hÆ¡n thế trước rất xa.
Bị bức lui luôn năm sáu bước, ngưá»i đạo sÄ© áo xanh lồng lá»™n giận dữ như mãnh hổ say mồi.... Và tiếp theo má»™t tiếng dá»™i lại vang lên chát chúa, cả hai ngưá»i dá»™i hẳn ra sau....
Ngưá»i đạo sÄ© áo xanh râu tóc dá»±ng lên, vai áo bên trái tét má»™t đưá»ng dài....
Gã thanh niên cầm kiếm mím môi tái nhợt, ngực gã thở vồng lên từng nhịp một.
Chiêu thế chạm nhau như thế ấy, ngưá»i đứng ngoài thật khó lòng phân biệt ai hÆ¡n ai kém.
Quách Thế Phần chợt khẽ giật mình...
Không biết tá»± bao giá», Thanh Phong đạo trưởng đã xuất hiện và nghiêm trang nói vá»ng vào trận đấu:
– Xin nhị vị hãy dừng tay.
Ngưá»i đạo sÄ© áo xanh thu rồi nhảy lùi vá» phía sau, gã thanh niên dùng kiếm cÅ©ng bắn lui vá» phía ngưá»i trung niên văn sÄ©.
Thanh Phong đạo trưởng khẽ cúi đầu vá» phía ba ngưá»i cá»§a địch:
– Có thể vượt qua Bát Quái Äồ cá»§a Bạch Vân Quan, đủ thấy ba vị là bậc cao minh, nhưng chẳng hay quý tính là chi?
Ngưá»i trung niên văn sÄ© mỉm cưá»i:
– Má»™t chút bố trí sÆ¡ sài cá»§a Bạch Vân Quan, chỉ có thể làm trở ngại dã thú trong vùng này chứ có cao minh gì đáng kể? Còn như danh tính cá»§a chúng tôi cÅ©ng không có gì trá»ng vá»ng. Äạo trưởng không cần biết cÅ©ng chẳng sao.
Quách Thế Phần mím miệng...
Giá»ng Ä‘iệu cá»§a hắn thật là ngạo nghá»….
Thanh Phong đạo trưởng cưá»i lá»›n:
– Äang đêm ba vị xâm nhập Bạch Vân SÆ¡n mà lại dấu đầu dấu Ä‘uôi như thế thì làm sao có thể nói chuyện vá»›i nhau?
Ngưá»i trung niên văn sÄ© cÅ©ng cưá»i ha hả:
– Quan chá»§ đã cố há»i thì tại hạ cÅ©ng xin làm vừa lòng, tại hạ là Thanh Kỳ Lệnh Chá»§.
“Thanh Kỳ Lệnh Chủ�
CÅ©ng lại là má»™t thứ “Lệnh chủ†và cÅ©ng tuồng bao mặt như nhau phải chăng hắn vá»›i “Mai Hoa Lệnh Chủ†cÅ©ng cùng má»™t bá»n?
Quách Thế Phần cố nhìn thật kỹ dáng vóc cá»§a bá»n này....
Äã có nghe Quách Thế Phần nói chuyện vỠ“Mai Hoa Lệnh Chá»§â€, Thanh Phong đạo trưởng nghe hắn xưng danh là thoáng giật mình, nhưng ông ta có tâm trấn tÄ©nh:
– À... Thì ra đây là Thanh Kỳ Lệnh Chủ. Bần đạo vì ít khi qua lại giang hồ thành thử chưa từng nghe tiếng, thật là vô cùng thất kính...
Tài sản của giacuongly

  #10  
Old 18-05-2008, 04:15 PM
giacuongly's Avatar
giacuongly giacuongly is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Äông Hải Hạ Long
Bài gởi: 329
Thá»i gian online: 1 ngày 2 giá» 3 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 38 Times in 19 Posts
Hồi 10: Danh Không Phù Thực




Biết đó là câu xóc óc, nhưng Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ vẫn cưá»i rổn rảng:
– Và bây giỠthì Quan chủ đã nghe cũng đâu có muộn chi.
Thanh Phong đạo trưởng nghiêm giá»ng:
– Äang lúc giữa đêm, ba vị tá»± chuyện xâm nhập Bạch Vân Quan chẳng hay có chi dạy bảo?
Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ há»i lại:
– Tại hạ có nghe “Tiên Nhân Chưởng†Lý đại hiệp đến dưỡng bệnh nơi đây chẳng hay có thật như thế không nhỉ?
Quách Thế Phần khẽ gục gặc đầu....
Câu chuyện đã bắt đầu Ä‘i vào chánh yếu, nhất định là bá»n chúng đã theo dõi sát chân.
Thanh Phong đạo trưởng thoáng biến sắc nhưng ông ta vẫn Ä‘iá»m tÄ©nh gật đầu:
– Äúng, Lý trang chá»§ quả có đến tệ Quan dưỡng bệnh.
Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ vòng tay cưá»i:
– Äa tạ sá»± chỉ Ä‘iểm và xin thứ cho chuyện quấy rầy....
Hắn quay ra sau phất nhẹ tay:
– Chúng ta đi vào.
Vừa nói, Thanh Kỳ Lệnh Chủ vừa cất bước đi mau vỠphía cửa Bạch Vân Quan.
Thanh Phong đạo trưởng trầm giá»ng:
– Hãy khoan!
Äôi mắt sâu sâu ẩn trong màn lụa xanh cá»§a Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ chiếu tia sáng lạ lùng:
– Tại hạ đến đây để bái phá»ng Lý đại hiệp, chẳng hay Quan chá»§ có chi chỉ giáo?
Thanh Phong đạo trưởng ôn tồn:
– Lý trang chá»§ đến tệ quan dưỡng bệnh vốn không cho ngưá»i kiến diện và Bạch Vân Quan cÅ©ng không thể để cho bất cứ ngưá»i khách nào muốn tá»›i má»™t cách ngang nhiên.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ ngá»­a mặt nhìn trá»i và nói thật chậm gần như từng tiếng:
– Nếu Lý đại hiệp biết tại hạ đến đây thăm nhất định ngưá»i phải được diện kiến, vả lại chuyện này vốn cùng vá»›i Quan chá»§ không can hệ.
Thanh Phong đạo trưởng đưa cây phất trần lên ngang ngá»±c, giá»ng ông ta bắt đầu gay gắt:
– Bạch Vân Quan từ xưa đến nay không hỠcan dự chuyện giang hồ là vì không muốn chứ không phải là sợ, cho nên, kẻ nào muốn tự chuyên xâm nhập vào Bạch Vân Quan, kẻ đó cần phải thắng qua được bần đạo.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhạt:
– Chuyện này vốn không quan hệ đến Quan chủ, thế nhưng Quan chủ lại cố tròng nó vào mình thì e rằng sẽ có sự hối hận vỠsau.
Thanh Phong đạo trưởng cÅ©ng bật cưá»i ha ha?
– Thí chá»§ dá»±a vào đâu mà lại dám buông lá»i lá»›n lối như thế? Bần đạo....
Thanh Phong đạo trưởng nói chưa dứt tiếng thì từ bóng tối phía bên trái, một bóng đen phi thân lướt vút ra....
Quách Thế Phần khẽ thở ra....
Ông ta cảm nhận ngay ngưá»i má»›i tá»›i.
Má»™t con ngưá»i tuổi nhá» nhưng có má»™t thân pháp không thể nào tưởng tượng, có thể nói toàn thể võ lâm hiện tại, khó tìm trong hàng cao thá»§ má»™t con ngưá»i thứ ba như thế...
Cái thở ra cá»§a Quách Thế Phần bao hàm nhiá»u ý nghÄ©a.
Ông ta vừa tá» vẻ khen ngợi vị công tá»­ cá»§a Lý gia, nhưng đồng thá»i qua thái độ cuồng ngạo xem dưới mắt không ngưá»i cá»§a hắn, khiến cho ngưá»i lãnh tụ phái Hoài Dương có phần tiếc rẻ...
Quách Thế Phần chú mục nhìn thấy Lý công tá»­ vòng tay thá»§ lá»… và nói bằng má»™t giá»ng rổn rảng:
– Bá»n giặc cá» thì đâu phải nhá»c đến tay đạo trưởng, nhất là hỠđã vì Lý gia mà đến thì vãn bối xin thù tiếp.
Ãnh mắt khuất sau màn lụa cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§ vụt ngá»i ngá»i và hắn cÅ©ng vòng tay:
– Chắc là Lý công tử đấy chứ?
Lý công tử lạnh lùng:
– Vâng, huynh đệ là Lý Duy Năng.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i ha hả:
– Như thế thì hay biết bao nhiêu.... Tại hạ đến Bạch Vân Quan chính là chỉ để được diện kiến cùng Lý công tử đấy.
Lý Duy Năng vẫn chỉ má»™t giá»ng lạnh lùng:
– Có Ä‘iá»u chi chỉ giáo?
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Tại hạ muốn cùng Lý công tử nói chuyện đôi câu vậy mà.
Lý Duy Năng cau mặt:
– Chuyện chi?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhẹ:
– Chuyện có quan hệ đến lệnh tôn Lý đại hiệp...
Lý Duy Năng rít giá»ng:
– Gia phụ bị trúng độc độc có phải chính bởi tay ngươi?
Thanh Kỳ lệnh chủ khẽ gật đầu:
– Vâng, quả đúng như thế...
Lý Duy Năng giận dữ:
– Loài chuá»™t nhắt đêm nay kể như ngươi có Ä‘i nhưng chẳng có vá», hãy giữ lấy mình.
Nói chưa dứt câu, cánh tay phải cá»§a Lý Duy Năng đã nhấc lên, bóng quạt như má»™t Ä‘iểm lưu tinh chỉa thẳng vào Triá»n cÆ¡ Huyệt cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§...
Chiêu thế cá»§a Lý Duy Năng chẳng những nhanh nhẹn mà lại còn biến ảo dị thưá»ng, cánh tay vừa thấy nhoáng lên thì ngá»n quạt đã tá»›i gần đích nhắm...
Thanh Kỳ lệnh chá»§ thụt ra sau má»™t bước và cất giá»ng cưá»i ha hả:
– Tại hạ đến đây là vì ý tốt, chẳng lẽ Lý công tử lại không muốn có thuốc giải cho lệnh tôn ư?
Lý Duy Năng gằn giá»ng:
– Ngươi đã từng nghe nói chuyện giết gà lấy trứng rồi chứ? Ta chính đang làm công chuyện đó đây, ta giết ngươi để mà lấy thuốc giải đó.
Miệng nói nhưng tay vẫn không ngừng, ngá»n quạt thứ ba đã theo vá»›i đà lao tá»›i....
Thanh Kỳ lệnh chá»§ tung mình lên cưá»i lá»›n:
– Chỉ tiếc vì thuốc giải hiện không có trong ngưá»i cá»§a tại hạ.
Cánh quạt thứ ba cứ y nhiên bay tới và Lý Duy Năng nghiến răng kèn kẹt:
– Nhưng ta chưa phải cần đến thuốc giải của ngươi đâu.
Thanh Kỳ lệnh chủ cứ thối lui:
– Lý công tá»­ cho rằng nếu tìm được Äô Lạp Thảo là có thể giải độc cho lệnh tôn được à?
Chỉ trong mấy câu đối đáp, má»™t ngưá»i lui thật lẹ, má»™t ngưá»i tiến thật nhanh, há» cùng quần nhau trá»n cả sân cá» rá»™ng.
Quách Thế Phần càng rúng động hơn lên...
Khinh công của Lý Duy Năng đã đến mức gần như tuyệt đỉnh, nhưng bây giỠmắt thấy khinh công của gã Thanh Kỳ lệnh chủ cũng không thấy gì là kém...
Hai ngưá»i, chỉ vá» mặt khinh công không thôi, quả hỠđã đồng sức vá»›i nhau....
Thanh Kỳ lệnh chá»§ vẫn chưa phản công, hắn vẫn nói cưá»i:
– Tuyệt kỹ của cao đồ Thần Phiến Tử, tại hạ từng lãnh giáo, các hạ nên ngừng lại để nói chuyện là hơn.
Câu nói của Thanh Kỳ lệnh chủ làm cho Quách Thế Phần giật mình.
Như vậy Lý Duy Năng là môn hạ của Thần Phiến Tử, thảo nào tay quạt của hắn lại không biến ảo dữ dằn như thế?
Lý Duy Năng giận xanh mặt:
– Không, giữa ta vá»›i ngươi không có gì để nói cả. Biết Ä‘iá»u thì hãy tuốt binh khí ra mau.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ vẫn vá»›i giá»ng cưá»i âm hiểm:
– Nếu Lý công tử có thể cho tại hạ nói xong câu chuyện thì chuyện giao đấu với nhau cũng đâu phải là không thể có.
Lý Duy Năng dừng tay lại:
– Nói mau!
Thanh Kỳ lệnh chủ ôn tồn:
– Tại hạ hôm nay tá»± ý đến đây trước nhất là muốn Lý công tá»­ diện kiến má»™t ngưá»i....
Rồi không đợi phản ứng của Lý Duy Năng, Thanh Kỳ lệnh chủ đưa tay vỗ luôn ba cái.
Bóng ngưá»i ngoài rừng trúc nhoáng lên...
Má»™t gã mặc áo màu xanh, lưng Ä‘eo trưá»ng kiếm phóng vào, vòng tay nói vá»›i Thanh Kỳ lệnh chá»§:
– Thuộc hạ xin chỠlịnh.
Từ lâu, Thanh Phong đạo trưởng cứ đứng im nghe hai ngưá»i cứ đối đáp, bây giá» thấy gã hán tá»­ áo xanh nhảy vào, ông ta đã xạm mặt:
– Tần Sĩ Trân, ta sai ngươi đến Trấn Nam thế sao ngươi còn ở đó làm trò gì hử?
Quách Thế Phần rúng động, thì ra tên hán tá»­ áo xanh là đệ tá»­ cá»§a Thanh Phong đạo trưởng ngưá»i mà ông ta đã sai Ä‘i Trấn Nam tìm Äô Lạp Thảo....
Thanh Kỳ lệnh chủ khoát tay:
– Ngươi cứ nói chuyện thật cho hỠnghe đi.
Tần Sĩ Trân cúi đầu vâng mệnh và vụt quỳ thụp xuống khóc nói với Thanh Phong đạo trưởng:
– Sư phụ, đệ tử đã thất kính với lão nhân gia rồi....?
Thanh Phong đạo trưởng giận xám mặt:
– Nghiệt súc, ngươi đã phá hủy sự nghiệp tiên sư, ngươi còn dám xưng là đệ tử của ta nữa à?
Tần Sĩ Trân cứ khóc:
– Äã theo hầu sư phụ hÆ¡n hai mươi năm nay, ân sư vị báo, trong lòng đệ tá»­ hổ thẹn vô cùng... chỉ có Ä‘iá»u đệ tá»­ còn có cái khổ không giải quyết được, xin sư phụ thương cho.
Một tên đệ tử đột nhiên phản bội làm cho Thanh Phong đạo trưởng tức tối không dằn được, ông ta thét lớn:
– Nghiệt súc, ta tuy ẩn dật không cùng với thế gian phân tranh, nhưng với một tên phản đồ thì không thể dung thứ được...
Tiếng nói chưa dứt, chiếc phất trần đã vung lên giáng mạnh...
Thanh Kỳ lệnh chá»§ hất nhẹ tay phải và cưá»i lá»›n:
– Quan chủ là bậc cao nhân thì tại sao lại làm một chuyện không minh bạch...
Chiếc phất trần của Thanh Phong đạo trưởng vừa giáng xuống, thì bị ngay một luồng kình lực cản ngang, ông ta thoắt hơi giật mình...
Chỉ má»™t cái đỡ nhẹ thôi, chứng tỠđối phương công lá»±c không phải tầm thưá»ng, nhưng trong cÆ¡n giận dữ Thanh Phong đạo trưởng không thể nào dằn được, ông ta nhìn thẳng vào mặt gã Thanh Kỳ lệnh chá»§ và bật cưá»i sằng sặc:
– Tên súc sinh này ỷ có các hạ Ở sau lưng nên mới dám bội phản sư môn miệt khinh sư mạng, có lẽ nếu bần đạo cần thanh lý môn hộ thì trước tiên phải lĩnh giáo cùng các hạ.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Tại hạ chỉ nói Quan chủ không thông sự lý, chứ tuyệt nhiên không bao giỠcó lòng cùng với Quan chủ tranh chuyện hơn thua.
Thanh Phong đạo trưởng giận dữ:
– Bần đạo bất thông sự lý như thế nào?
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Tần SÄ© Trân tuy là môn hạ cá»§a Quan chá»§ nhưng ít ra Quan chá»§ cÅ©ng phải há»i cho rõ căn nguyên, chứ có đâu hồ đồ xuất thá»§ như thế?
Thanh Phong đạo trưởng gằn giá»ng:
– Hắn bá»™i phản sư môn chứ chẳng lẽ là chuyện giả đò hay sao mà lại phải há»i Ä‘i há»i lại?
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Hắn không vì quên bỠsư ân mà đầu nhập Thanh Kỳ Lệnh, chuyện đó hoàn toàn do ý của thân mẫu hắn.
Thanh Phong đạo trưởng mím miệng gục gặc đầu:
– Äúng! Tần SÄ© Trân là con ngưá»i rất có hiếu vá»›i me..... Như vậy là ngươi đã bắt mẹ hắn để khống chế hắn, bức bách hắn đầu hàng...
Thanh Kỳ lệnh chủ vẫn thản nhiên:
– Tại hạ đã thay hắn mà lo cho cuá»™c sống cá»§a mẹ hắn, làm cho lão bà được thư thái an nhàn, so vá»›i việc khổ cá»±c trước kia thì hÆ¡n hẳn má»™t trá»i má»™t vá»±c.
Thanh Phong đạo trưởng liếc vào mặt Tần Sĩ Trân bằng đôi mắt cảm thông và khẽ gật đầu:
– Tuy bị ngưá»i bức bách, nhưng dù sao ngươi cÅ©ng đã làm há»ng đại sư.....
Thanh Kỳ lệnh chủ chen vào:
– Không, hắn không bao giỠlàm hư đại sự của Quan chủ cả.
Không để ý tới Thanh Kỳ lệnh chủ, Thanh Phong đạo trưởng tiếp tục nói với Tần Sĩ Trân:
– Nghĩ đến tình thương mẹ của ngươi, ta không gia tội, nhưng từ nay vỠsau đừng bao giỠxưng là môn hạ của ta nữa nhé. Thôi, ngươi hãy đi đi.
– Äệ tá»­ muốn má»™t chết để đáp ân thầy, chỉ hiá»m vì... mẹ già không ngưá»i phụng dưỡng...
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Ngươi đã không còn là môn hạ Bạch Vân Quan, vậy không nên gá»i ta là sư phụ.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i âm hiểm và vẫy vẫy tay:
– Tần Sĩ Trân, ngươi hãy lui ra sau.
Tần Sĩ Trân lạy vỠphía Thanh Phong đạo trưởng ba lạy rồi mới bước lùi lại phía sau.
Thanh Kỳ lệnh chủ nói thật chậm:
– Tại hạ vừa rồi có nói là Tần Sĩ Trân chưa hỠlàm hư đại sự của Quán Chủ, chẳng hay Quán Chủ có tin chăng?
Thanh Phong đạo trưởng lạnh lùng vặn lại:
– Bần đạo vẫn chưa hiểu hết ý của các hạ.
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Quan chá»§ phái lệnh đồ đến Trấn Nam, tá»± nhiên là để tìm Äô Lạp Thảo, nhưng cho dù tìm được Äô Lạp Thảo, cÅ©ng chưa chắc đã trị được bịnh cho Tiên Nhân Chưởng...
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Từ đây đến Trấn Nam diệu vợi, hai chuyến Ä‘i vá» rất phí thá»i gian như thế thì thật sá»± Tiên Nhân Chưởng cÅ©ng không cần đến...
Thanh Kỳ lệnh chủ gật đầu:
– Quan chá»§ nói đúng. Lý đại hiệp quả không cần dùng Äô Lạp Thảo.
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Không, các hạ đã hiểu lầm câu nói cá»§a bần đạo. Bần đạo chỉ muốn nói rằng má»™t khi các hạ đã đến Bạch Vân SÆ¡n thì ở đây đâu còn cần Äô Lạp Thảo.
Thanh Kỳ lệnh chủ càng gật đầu nhanh hơn nữa:
– Vâng, vâng... Chính tại hạ vì chuyện của Lý đại hiệp mà đến đây.
Thanh Phong đạo trưởng cưá»i lá»›n:
– à cá»§a bần đạo là sẽ... lưu Lệnh Chá»§ lại đây, bởi vì như thế có lẽ hÆ¡n Äô Lạp Thảo rất nhiá»u.
Thanh Kỳ lệnh chủ vẫn cứ gật đầu:
– Nếu cần cho Lý đại hiệp bình an thì nhất định là tại hạ hÆ¡n Äô Lạp Thảo gấp vạn lần.
Quách Thế Phần giật mình, ông ta cảm thấy tình hình có nhiá»u thay đổi.
Trong khi Thanh Phong đạo trưởng và Thanh Kỳ lệnh chá»§ nói chuyện thì Lý Duy Năng và “Há»a Linh Quan†Hoàng Tán Hóa đã sẵn thế đợi chá», há» chuẩn bị vá»›i Thanh Phong đạo trưởng hợp sức bắt Thanh Kỳ lệnh chá»§...
Chỉ cần bắt giữ hắn là vấn đỠthuốc giải kể như nắm chắc trong tay.
Như không nhìn thấy Ä‘iá»u nguy hiểm cho mình, Thanh Kỳ lệnh chá»§ vụt quay qua há»i Lý Duy Năng:
– Chắc Lý công tử hiểu rõ ý của tại hạ chứ?
Lý Duy Năng hất mặt:
– Bản công tử không biết hay đúng hơn là không cần biết.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhẹ:
– Tại hạ muốn nói Äô Lạp Thảo đối vá»›i Lý đại hiệp không có chá»— dùng, bởi vì...
Nói đến dây, hắn vùng ngưng lại....
Không, hắn phát âm nhưng môi hắn vẫn còn nhóp nhép, hắn nhìn thẳng vào mặt Lý Duy Năng, hắn Ä‘ang dùng lối truyá»n âm nhập mật để nói chuyện riêng...
Ngưá»i đứng chỉ thấy vẻ mặt cá»§a Lý Duy Năng có nhiá»u biến đổi nhưng giá»ng hắn vẫn hằn há»c như thưá»ng:
– Ngươi nói thật chứ?
Thanh Kỳ lệnh chủ thản nhiên:
– Chính tại hạ vì chuyện ấy mà đến đây, nếu Lý công tử không tin thì cứ vào đấy mà xem, tại hạ sẵn sàng chỠđợi.
Lý Duy Năng quay lại thật lẹ vòng tay nói với Thanh Phong đạo trưởng:
– Xin đạo trưởng hãy đợi ở đây, vãn bối sẽ quay ra lập tức.
Tiếng nói vừa dứt thân hình hắn đã tung lên, bóng áo màu lam của Lý Duy Năng xẹt đi như tên bắn...
Không biết hỠđã nói gì vá»›i nhau, Thanh Phong đạo trưởng muốn theo há»i Lý Duy Năng, nhưng vì cưá»ng địch Ä‘ang đứng trước mặt nên đành phải đứng yên má»™t chá»—.
Quách Thế Phần núp trong bóng tối giật mình...
Ông ta biết tên Thanh Kỳ lệnh chủ này đang có âm mưu....
Trước cá»­a Bạch Vân Quan từ phút giằng co gần như chá»±c chá» bùng nổ má»™t trưá»ng huyết chiến, bá»—ng hòa hoãn trở lại sau câu chuyện giữa Thanh Kỳ lệnh chá»§ và Lý Duy Năng.
Má»i ngưá»i có mặt, trừ gã Thanh Kỳ lệnh chá»§, hết thảy Ä‘á»u hồi há»™p đợi chá».
Qua một lúc khá lâu, Lý Duy Năng quay trở ra, một tay cầm quạt tay kia hình như cầm theo một vật gì khác nữa, hắn trở lại với bộ mặt hầm hầm.
Theo sau lưng hắn là hai tên gia nhân, há» khiêng má»™t tấm ván cá»­a trên đó Ä‘ang có má»™t ngưá»i nằm mê man bất tỉnh.
Thanh Phong đạo trưởng giật mình...
Ông ta bước nhan tá»›i há»i:
– Lý đại hiệp làm sao thế?
Lý Duy Năng giận dữ:
– Ngưá»i này không phải cha tôi.
Thanh Phong đạo trưởng kinh ngạc:
– Như thế... hắn là ai?
Lý Duy Năng vẫn với thái độ giận dữ:
– Hắn là một tên giặc dị dung, giả làm thân phụ của tôi....
Thanh Phong đạo trưởng càng kinh ngạc:
– Lạ nhỉ? Hắn đeo mặt nạ giả để làm Lý trang chủ thế tại sao bần đạo lại không thể thấy....
Từ trong bóng tối, Quách Thế Phần còn kinh dị còn hÆ¡n Thanh Phong đạo trưởng. Chính nét dị dung rất khéo cá»§a Quản Thiên Phát và Giang Hàn Thanh mà Thanh Phong đạo trưởng chỉ liếc qua đã nhận ra má»™t cách dá»… dàng, còn chuyện có ngưá»i giả làm “Tiên Nhân Chưởng†Lý Quang Trí thì tại sao ông ta lại không hay biết?
Lý Duy Năng xốc tới chỉ quạt vào mặt Thanh Kỳ lệnh chủ:
– Ngươi mang cha ta đi đâu?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ chắp hai tay sau đít mỉm cưá»i:
– Tại hạ đâu có lừa công tử.
Äôi mắt Lý Duy Năng tóe lá»­a:
– Ta há»i ngươi, các ngươi tìm cách đánh tráo Ä‘em cha ta Ä‘i, mục đích cá»§a hành động đó các ngươi muốn đòi há»i những Ä‘iá»u kiện gì chứ?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i lá»›n:
– Tự nhiên, nhưng cũng không quá lắm đâu....
Ngay trong lúc ấy thì bên trong bóng tối hành lang, ánh đèn lóe sáng, má»™t cô gái mặc áo xanh xách đèn lồng Ä‘i trước theo sau má»™t thiếu phụ mặc áo màu lục dáng vóc tiá»u tụy, tay vịn vai a hoàn chầm chậm Ä‘i ra....
Ngưá»i thiếu phụ áo lục khoảng hai mươi bốn hai lăm tuổi, phong tư đẹp đẽ. Vừa bước ra lau nước mắt nghẹn ngào:
– Äại công tá»­, bá»n giặc này bắt lão gia Ä‘i đâu?
Không đợi Lý Duy Năng trả lá»i, ngưá»i thiếu phụ Ä‘i ngay lại trước Thanh Phong đạo trưởng, khẽ nghiêng mình thi lá»…:
– Äạo trưởng, lão gia chúng tôi cùng vá»›i đạo trưởng là bằng hữu thâm giao, bây giá» bá»n giặc này âm mưu bắt lão gia chúng tôi mang Ä‘i mất tích, mong đạo trưởng niệm tình cố cá»±u tìm đưa lão gia tiện thiếp trở vá», trá»n Ä‘á»i thiếp không dám quên Æ¡n.
Thanh Phong đạo trưởng lật đật đáp lễ:
– Xin phu nhân yên lòng, sá»± việc nhất định phải giải quyết cho ổn thá»a.
Từ trong bóng tối, Quách Thế Phần nhìn chăm chú ngưá»i thiếu phụ, ông ta nhá»› lại lúc trước có nghe nói “Tiên Nhân Chưởng†Lý Quang Trí có tục huyá»n vá»›i má»™t cô gái đẹp, như vậy có lẽ là ngưá»i này....
Ngưá»i thiếu phụ áo lục bước lại gần Lý Duy Năng, thấp giá»ng:
– Bá»n cướp này có phải muốn chuá»™c bằng vàng bạc đấy không? Công tá»­, chỉ cần lão gia bình yên, chúng ta không tiếc chi cả.
Lý Duy Năng hất mặt vỠphía Thanh Kỳ lệnh chủ:
– Ngưá»i vừa nói Ä‘iá»u kiện gì? Hãy nói hết cho ta biết!
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Thật ra thì cÅ©ng không đáng gá»i là Ä‘iá»u kiện, danh uy cá»§a Lý đại hiệp chấn động Hoàng Hà đã ngót ba mươi năm nay, bây giá» tuổi đã già rồi, mà má»™t con ngưá»i khi bóng xế chiá»u tà, theo tại hạ thì Lý đại hiệp nên đóng cá»­a để yên tuổi già là phải....
Lý Duy Năng vặn lại:
– Theo ý các hạ thì cha ta nên thoái xuất giang hồ có phải thế không?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ mỉm cưá»i:
– Thật ra đây cÅ©ng chỉ là hảo ý cá»§a tại hạ, má»™t con ngưá»i thành danh không phải là dá»…, cho nên khi đã đạt đến mức cao rồi thì cần nên dừng lại để bảo toàn... Là má»™t con ngưá»i trí chẳng lẽ công tá»­ lại không muốn cho lệnh tôn được hưởng phước an nhàn như thế hay sao?
Quách Thế Phần khẽ gục gặc đầu....
Tuy với ý đồ tranh bá, nhưng lý lẽ của hắn quả thật là xác đáng.
Bất giác, ngưá»i lãnh tụ Hoài Dương chợt liên tưởng đến bản thân mình...
Bao nhiêu năm chen vá»›i thiên hạ, vinh nhục đã quá nhiá»u rồi phải chăng bây giá» cÅ©ng đã đến lúc cần thoái ẩn?
à nghĩ thu xếp Hoài Dương Tiêu Cục càng lúc càng thúc dồn hỠQuách...
Và hình như câu nói cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§ cÅ©ng đã làm dao động Lý Duy Năng, hắn trầm ngâm và há»i lại:
– Äiá»u kiện thế đấy à?
Thanh Kỳ lệnh chủ gật gù:
– Còn má»™t Ä‘iá»u kiện nữa – nói cho đúng thì cÅ©ng không hẳn Ä‘iá»u kiện vì đây là má»™t chuyện tiến thân... Chúng tôi đã ngưỡng má»™ anh danh cá»§a Lý công tá»­ đã lâu, cho nên muốn kính thỉnh công tá»­ vui lòng đảm nhiệm Phó Lệnh Chá»§ cá»§a bản kỳ, chẳng hay ý công tá»­ như thế nào?
Thật là má»™t lá»i trang trá»ng, má»™t Ä‘iá»u kiện cho đối phương có chá»— tiến thân đúng theo tinh thần hợp tác.
Bất cứ ai nghe qua cÅ©ng có thể cảm thấy đó là má»™t chá»— đứng khá danh dá»±, nhưng vá»›i con ngưá»i quảng bác, con ngưá»i lịch lãm giang hồ như Quách Thế Phần thì chuyện cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§ đưa ra đã nói rõ dã tâm.
Lý Quang Trí thoái ẩn, Lý Duy Năng làm phó trong tổ chức gá»i là “Thanh Kỳ†thì rõ ràng là “Hà Bắc Lý Gia†hoàn toàn bị tiêu diệt.
Lý Quang Trí thoái ẩn, Lý Duy Năng đảm nhiệm Phó Lệnh Chủ Thanh Kỳ, lực lượng của Hà Bắc Lý gia tự nhiên thuộc vỠkẻ khác, một kế hoạch thôn tính thật là chu đáo.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Tạm gá»i đó là hai Ä‘iá»u kiện, nhưng thá»±c tế nó là hai Ä‘iá»u có lợi đối vá»›i Lý công tá»­, chẳng hay Lý công tá»­ có ý kiến như thế nào?
Không đợi Lý Duy Năng mở lá»i, ngưá»i thiếu phụ áo lục khẽ nói:
– Äại công tá»­, bằng lòng chuyện ấy Ä‘i.
Nàng nói với tia mắt nhìn khẩn khoản...
Lý Duy Năng trầm ngâm nghiêm giá»ng:
– Các hạ hãy đưa gia phụ vá», tại hạ sẽ cố nói cho ngưá»i quy ẩn, còn chuyện đảm nhiệm Phó Lệnh Chá»§ cá»§a quý kỳ, xin cho tại hạ được chối từ.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhạt:
– Lý công tử, tại hạ nghĩ rằng nơi đây giỠnày, không phải là lúc để trả giá cò kè bớt một thêm hai!
Lý Duy Năng chiếu ánh mắt ngá»i ngá»i rít giá»ng:
– Ta không bằng lòng thì các ngưá»i không thả cha ta, có phải thế không?
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Tại hạ ngưỡng mộ công tử từ lâu, nếu công tử chấp nê thì tại hạ thật khó mà giải quyết.
Ngưá»i thiếu phụ áo lục phục xuống dưới chân Lý Duy Năng nàng nói trong nước mắt:
– Lý công tử, tôi van công tử hãy bằng lòng... chỉ khi nào công tử bằng lòng thì...
há» má»›i thả lão gia.... Tá»™i nghiệp cho lão gia biết bao nhiêu, ngưá»i đã tuổi già tác lá»›n...
Lý Duy Năng tránh sang má»™t bên trầm giá»ng:
– Trầm di nương, xin di nương hãy đứng dậy, tôi sẽ có quyết định sau cùng...
Ngưá»i thiếu phụ áo xanh lau nước mắt đứng lên...
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhẹ:
– Chỉ cần Lý công tử gật đầu thì Lý đại hiệp sẽ trở vỠnhà một cách bình yên vô sư.....
Từ trong chỗ ẩn, Quách Thế Phần mím miệng thở ra, ông ta cảm thấy sự việc quả bức bách, xem chừng Lý Duy Năng không muốn chấp nhận cũng không thể được...
Ngay trong lúc ấy, đột nhiên xung quanh đâu đó chợt có nhiá»u tiếng quát tháo dậy lên.
Thanh Phong đạo trưởng xạm mặt xốc lên:
– Lệnh Chá»§... Có phải ngưá»i đã cho thá»§ hạ tập kích Bạch Vân Quan?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Xin Quan chủ chớ nên lo lắng, tại hạ bảo đảm không ai tập kích Bạch Vân Quan này cả.
Chỉ trong khoảnh khắc, khi hai ngưá»i nói chuyện, tiếng la hét vang lên khi nãy cÅ©ng chợt lặng im, y như sá»± báo động vừa rồi không phải xảy ra chung quanh nÆ¡i đó.
Cũng cùng một lúc sau khi nghe tiếng động, trong giữa lúc Thanh Phong đạo trưởng và Thanh Kỳ lệnh chủ nói chuyện, Quách Thế Phần lẳng lặng rút lui....
Ông ta tức tốc chuyá»n qua nóc nhà, thẳng ra hậu viện.
NhỠở trên tàng cây cao dễ nhận phương hướng chính xác Quách Thế Phần nghe rõ tiếng thét khi nãy phát ra từ hậu viện, nhưng khi ông ta ra đến nơi thì bốn phía lặng trang.
Màn đêm âm âm, bóng tối trầm trầm, không khí vẫn như không có chuyện gì xảy ra, sau trước cực kỳ nghiêm tịnh.
Tay thá»§ cứng thanh Nhạn Linh Äao, Quách Thế Phần thở phào như vứt được khối đá đè nặng trong lòng, nhưng ông vẫn băn khoăn, và không lẽ mình lại có thể nghe không đúng?
Chân vừa chấm đất, Quách Thế Phần lật đật đi vào phía sau phòng và đến bây giỠthì ông ta mới nhận ra tình hình không yên tịnh như mình đã nghĩ...
Nhậm Bá Xuyên lo việc phòng thủ như ngồi trên gai góc, không bao giỠlại có thể yên tâm nằm ngủ, mà nếu ngủ thì tại sao nghe mình vào lại không lên tiếng?
Má»™t ý nghÄ© chợt thoáng qua. Quách Thế Phần vá»™i dừng đứng lại vận khí Ä‘an Ä‘iá»n, ngưng tụ toàn thân công lá»±c...
Äôi mắt ngưá»i lãnh tụ phái Hoài Dương như cố xoi thá»§ng màn đêm sâu xát bốn bên, nhưng không khí vẫn vắng lặng như tá», không phát hiện được Ä‘iá»u gì có thể gá»i là khác la.....
Luôn cả bên trong cũng không nghe thấy những gì.
Nhưng chính sự im lặng đó lại chính là tình hình bất ổn.
Nhậm Hà Xuyên có nhiệm vụ canh phòng, nhất là lúc này tình hình đã khá khẩn trương, tự nhiên không thể bỠđi ngủ như thế được. Mà cho dù có ngủ với thính giác của Quách Thế Phần tại sao lại không nghe tiếng thở?
Là má»™t con ngưá»i đã xông pha trăm trận, đã gặp không biết bao nhiêu biến cố, Quách Thế Phần biết ngay sá»± việc đã nghiêm trá»ng lắm rồi, ông ta nắm chặt ngá»n Nhạn Linh Äao bằng tay phải, tay trái đưa lên ngang ngá»±c vận “Ưng Trảo Công đại lá»±c†bước từng bước má»™t vào nhà.
Vừa vào tá»›i cá»­a, Quách Thế Phần bắt gặp ngay má»™t bóng ngưá»i nằm dài dưới đất cách cá»­a khoảng năm sáu thước.
Không, không phải một mà là hai. Cả hai nằm xeo xéo cự ly không xa nhau mấy.
Quách Thế Phần rúng động bước tá»›i cúi xuống dòm, thấy hai ngưá»i cùng mặc áo Ä‘en, bao mặt bằng lụa Ä‘en, đúng là thuá»™c hạ cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§.
Cả hai không phải bị giết, mà hình như cùng bị điểm ngay Vựng huyệt.
Khẽ liếc vào vách, phía trong cánh cá»­a, lại má»™t ngưá»i ngồi trên ghế ngá»§ gà ngá»§ gật.
Quách Thế Phần lướt nhanh tá»›i, đúng là Nhậm Bá Xuyên bị khống chế huyệt đạo. Khác hÆ¡n hai ngưá»i nằm dưới đất, Nhậm Bá Xuyên bị Ä‘iểm vào huyệt ngá»§.
ÄÆ°á»£c giải khai huyệt đạo, Nhậm Bá Xuyên như ngá»§ má»™t giấc quá say, ông ta chỉ cá»±a mình rồi lại gục đầu chứ không tỉnh hẳn.
Vổ luôn mấy cái nữa. Nhậm Bá Xuyên cũng vẫn trơ trơ....
Quách Thế Phần cau mặt...
Thật là lạ, điểm huyệt, giải huyệt, những chuyện đó gần như cơm bữa của nhân vật giang hồ, nhất là nghỠnghiệp bao nhiêu năm của hỠQuách, dong ruổi đó đây trong việc bảo tiêu chuyện giải huyệt lại là chuyện gần như món chuyên môn, thế nhưng bây giỠbỗng trở thành vô hiệu.
Äúng là Nhậm Bá Xuyên đã gặp má»™t thá»§ pháp dị kỳ.
Biết không thể làm sao hÆ¡n nữa, Quách Thế Phần lật đật phóng mình vào trong và bắt gặp ngay má»™t ngưá»i nữa Ä‘ang gục đầu vào vách, trên lưng hãy còn Ä‘eo chặt thanh kiếm đúng là Quản Thiên Phát.
Má»™t phần biết sá»± giải huyệt đã trở thành vô hiệu trong lúc bấy giá» má»™t phần nữa Quách Thế Phần nghÄ© ngay đến má»™t việc hệ trá»ng hÆ¡n:
Äồng bá»n cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§ bị hạ nÆ¡i đây cÅ©ng bằng Ä‘iểm huyệt Nhậm Bá Xuyên và Quản Thiên Phát cÅ©ng cùng như há» vậy thì thá»§ phạm phải là lá»±c lượng thứ ba....
Quách Thế Phần quay nhanh ra phóng thẳng vá» phòng cá»§a Giang Hàn Thanh, vừa qua khá»i cá»­a thì má»™t cảnh tượng hãi hùng diá»…n ra trước mắt:
Má»™t ngưá»i mặc áo trắng ngồi trên mép giưá»ng, má»™t tay đặt lên Bách Há»™i huyệt cá»§a Giang Hàn Thanh. Tá»± nhiên, dưới mắt Quách Thế Phần ngưá»i áo trắng Ä‘ang hạ độc thá»§...
Thét lên má»™t tiếng thất thanh, Quách Thế Phần vung ngá»n Nhạn Linh Äao bá»§a mạnh vào lưng kẻ địch.
Vừa hoảng hốt vì sinh mạng cá»§a Giang Hàn Thanh Ä‘ang bị Ä‘e dá»a, vừa tức tối vì kẻ địch vào được nÆ¡i đây như chá»— không ngưá»i, thanh Ä‘ao cá»§a Quách Thế Phần mang theo cả má»™t sức mạnh toàn thân...
Như má»™t con ngưá»i không cảm giác, ngá»n Ä‘ao đã đến sát bên mình thế mà ngưá»i áo trắng vẫn ngồi yên bất động...
Nhưng khi lưỡi Ä‘ao vừa bén sát bên mình, ngưá»i mặc áo trắng bá»—ng phất nhẹ á»ng tay áo ra sau, cái phẩy thật nhẹ như Ä‘uổi ruồi và cÅ©ng vẫn ngồi yên không quay lưng lại....
Trong cÆ¡n hoảng hốt giận dữ, nhưng Quách Thế Phần cÅ©ng bắt tức cưá»i, chuyện sống chết kế bên mà hắn làm như má»™t trò chÆ¡i....
à nghÄ© chưa trá»n vẹn Quách Thế Phần đã giật nẩy ngưá»i, cái phẩy tay thật nhẹ nhưng kình phong từ trong ống tay áo cá»§a ngưá»i lạ mặt y như má»™t cÆ¡n gió thốc, thanh Nhạn Linh Äao cá»§a ông ta bị dá»™i lại như đụng phải khối đá.
Quách Thế Phần biết ngay đã gặp kình địch, ông ta lật đật thối lui mấy bước, ngưá»i áo trắng vẫn đặt tay lên đỉnh đầu cá»§a Giang Hàn Thanh và vẫn không há» quay lại.
Ông lo ngại đến tính mạng cá»§a Giang Hàn Thanh, vừa giận dữ vì bị đối phương quá xem thưá»ng, Quách Thế Phần hét lên má»™t tiếng, thanh Nhạn Linh Äao vung lên loang loáng, nhắm đúng vào bảy trá»ng huyệt trên thân mình cá»§a ngưá»i áo trắng.
Sức Ä‘ao Ä‘i thật mạnh thật nhanh, gió cuốn theo nghe như xé lụa, đúng là Quách Thế Phần đã tận dụng Cá»­u Cung Äao Pháp, má»™t đưá»ng Ä‘ao khét tiếng cá»§a phái Hoài Dương.
Cả má»™t vùng ánh sáng cá»§a ngá»n Ä‘ao như chiếc nÆ¡m chụp xuống dù đối phương muốn tránh né cÅ©ng không làm sao kịp nữa.
Trong cơn tức tối, Quách Thế Phần đã thi triển sát chiêu....
Ngưá»i áo trắng vẫn ngồi nhưng thân mình hÆ¡i nghiêng qua bên trái, tay phải vẫn đặt trên đỉnh đầu cá»§a Giang Hàn Thanh, tay trái hất lên vừa vung vừa cuốn, xem dáng cách thật là chậm rãi, nhưng dưới con mắt cá»§a Quách Thế Phần thì đó là má»™t động tác cá»±c kỳ nhanh nhẹn, nhanh đến mức không nhìn thấy mà cứ hình dung là cánh tay không cá»­ động.
Là con ngưá»i đã quá nhiá»u kinh nghiệm đối địch, Quách Thế Phần biết nếu không kịp thá»i thối hậu thì thanh Ä‘ao sẽ bị hắn Ä‘oạt ngay, ông ta gặc nhanh cánh tay thu Ä‘ao và chá»i chân ngã ngưá»i vá» phía sau má»›i kịp vì đà tấn công quá mạnh.
Và bây giá» thì Quách Thế Phần thá»±c đã rúng động, vì bằng vào cách phá địch cá»§a ngưá»i áo trắng ông ta nhận ra ngưá»i ấy chẳng những ná»™i công thâm hậu dị thưá»ng mà chiêu thức má»›i chính là cái làm cho ngưá»i lãnh tụ phái Hoài Dương kinh hãi....
Ông ta không nhận được chắc lắm, nhưng trong tiá»m thức má»™t chuyện kinh khá»§ng vụt nổi lên...
Äá»™t huyệt Äoạn Mạch Thá»§ Pháp má»™t môn công phu mà Quách Thế Phần chỉ nghe chứ chưa từng thấy, vì môn công phu ấy đã thất truyá»n từ lâu lắm rồi, đối vá»›i võ lâm bây giá» có chỉ còn là truyá»n thuyết như thần thoại.
Ngay trong lúc Quách Thế Phần còn Ä‘ang lúng túng chưa biết phải làm sao cho phải thì từ bên ngoài chợt nghe tiếng gió động, có tiếng ngưá»i lao vào thật nhanh...
Quách Thế Phần lật đật quay mình lại, quả đúng từ bên ngoài má»™t ngưá»i lao vào vá»›i trá»›n thật nhanh:
má»™t cô gái trạc mưá»i bảy tuổi, vá»›i hai bím tóc bay dạt ra hai bên vai vì do lao vào quá gấp.
Quách Thế Phần mở tròn đôi mắt nhìn cô ta như bị thôi miên, bởi vì ngưá»i thiếu nữ ấy không ai lạ mà chính cô gái có tên Tá»­ Mai, cô gái đã lá»™t mặt nạ kẻ giả ÄÆ°á»ng Hoa Äà tại Hoài Dương tiêu cục.
Chưa chấm đất Tử mai đã hớt hãi kêu lên:
– Quách Tổng Tiêu đầu, ông làm... làm gì thế?
Quách Thế Phần thở phào như được cứu tinh:
– Cô nương...
Tuy là má»™t ngưá»i có danh phận khá cao trong chốn giang hồ, là má»™t con ngưá»i đã từng giao thiệp vá»›i hầu hết võ lâm cao thá»§, nhưng bây giá» thì lại đâm ra ấp úng nói không thành tiếng...
Là một nhân vật có tiếng tăm, niên kỷ lại cao, chẳng lẽ bây giỠlại đi cầu cứu với một thiếu nữ mới một lần gặp mặt?
Nhưng nếu không như thế thì sinh mạng của Giang Hàn Thanh có bỠnào trách nhiệm ấy vỠai?
Cũng may trong lúc Quách Thế Phần còn đang lúng túng, thì Tử Mai lên tiếng:
– Tổng tiêu đầu hiểu lầm rồi, ngưá»i ấy là công tá»­ nhà tôi ấy mà...
Quách Thế Phần kinh ngạc:
– Là... công tử của cô?
Tá»­ Mai cưá»i:
– Vâng, vì chất độc kỳ lạ trong ngưá»i cá»§a Giang nhị công tá»­, nên công tá»­ cá»§a tôi phải thân tá»± đến Äông Hải tìm thuốc giải....
Ngưá»i áo trắng vẫn đặt tay lên đỉnh đầu Giang Hàn Thanh, nhưng bây giá» bá»—ng quay phắt lại nhìn Tá»­ Mai bằng đôi mắt như khiển trách, khiến cho cô gái hoảng hốt thụt lui tránh cái nhìn cá»§a chá»§ và thụt cổ nói vá»›i Quách Thế Phần:
– Công tá»­ cá»§a tôi vừa cho Giang nhị công tá»­ uống thuốc giải xong, bây giá» Ä‘ang vận công đả thông kinh mạch, ngưá»i dặn không được để ai đến quấy rầy.... Xin Tổng Tiêu Äầu tạm tránh ra ngoài kẻo tôi bị quở...
Quách Thế Phần chợt nghe e thẹn, cái lo sợ cá»§a ông ta thật là vô lý, chuyện đả kinh mạch cho ngưá»i bệnh lâu ngày đâu phải là chuyện lạ thế mà trong cÆ¡n hấp tấp, ông ta lại quên mất Ä‘iá»u nhận xét quá tầm thưá»ng...
Má»™t con ngưá»i có trình độ võ công như ngưá»i áo trắng, nếu muốn hại Giang Hàn Thanh thì đâu phải là chuyện khó, cần gì phải đặt tay lên Bách Há»™i Huyệt làm chi?
Nguy hiểm nhất là má»™t khi vận công đả thông kinh mạch, Ä‘iá»u tối kỵ là không được có chuyện quấy rầy làm chấn động tinh thần, nếu chuyện xảy ra như thế mà không nguy hại đến tính mạng cá»§a ngưá»i trị bịnh thì con bịnh cÅ©ng khốn đốn...
CÅ©ng may, nhá» trình độ võ công cao tuyệt, ngưá»i áo trắng má»›i bình tÄ©nh đối phó được vá»›i Quách Thế Phần, chứ nếu không thì biết bao nhiêu chuyện đáng tiếc sẽ xảy ra.
Quách Thế Phần lật đật vòng tay:
– Cô nương nói đúng, lão phu xin ra ngoài chỠđợi vậy....
Chợt nhớ Nhậm Bá Xuyên và Quản Thiên Phát đang còn bị khống chế huyệt đạo mà chính mình không thể giải khai, nên vội nói với Tử Mai:
– Lão phu có chuyện muốn nhỠcô nương...
Tá»­ Mai há»i:
– Chẳng hay Tổng tiêu đầu cần dạy chuyện chi?
Quách Thế Phần nói:
– Ngưá»i nhị sư đệ và sư đồ cá»§a lão phu Ä‘á»u bị bế huyệt, bá»™ vị và thá»§ pháp quá lạ lùng nên lão phu không thể giải khai, không biết đó có phải là độc môn cá»§a....
Tử Mai rước nói:
– Vâng, xin cho vãn bối trao bình thuốc Tuyết Chi Äan này cho công tá»­ rồi vãn bối sẽ theo ra tức khắc.
Tuyết Chi Äan?
Quách Thế Phần rúng động...
Äó là thứ thuốc mà Thanh Phong đạo trưởng xem như báu vật, thế tại sao há» có?
Nhưng vì không tiện há»i nên ông ta đành phải gật đầu quay bước ra ngoài....
Vừa đốt đèn lên xong thì Tá»­ Mai cÅ©ng đã ra tá»›i, cô ta cưá»i nói vá»›i Quách Thế Phần:
– Tiểu tỳ và Tử Quyên thư thư theo sát Tổng tiêu đầu đến đây, nhưng chắc Tổng tiêu đầu không để ý?
Quách Thế Phần chợt hiểu....
Như vậy thì chuyện có ngưá»i bên trong bóng tối ám trợ khi Nhậm Bá Xuyên chuyển bại thành thắng đối vá»›i Lý gia Tứ Tướng chính là do sá»± có mặt những ngưá»i này?
Và ông ta há»i lại:
– Thế thì quý gia công tá»­ cùng chung má»™t đưá»ng đến đây à?
– Không, khi chúng tôi theo đến đây thì công tá»­ cá»§a chúng tôi hãy còn bận Ä‘i Äông Hải tìm thuốc giải, ngưá»i sai chúng tôi ẩn theo há»™ vệ Giang nhị công tá»­, vì thế nên tiểu tỳ và Tá»­ Quyên thư thư bám sát theo lá»™ trình cá»§a Tổng tiêu đầu.
Quách Thế Phần há»i:
– Như thế thì quý gia công tử vừa mới đến đây trong đêm sao?
Tử Mai nói:
– Vâng, công tá»­ tôi nói tuy có thuốc giải, nhưng vì lâm độc lâu ngày nên nguyên khí cá»§a Giang nhị công tá»­ bị hư suy, nếu không có Tuyết Chi Äan cá»§a Thanh Phong đạo trưởng thì không thể chữa được do đó ngưá»i sai tiểu tỳ đến tịnh thất cá»§a Thanh Phong đạo trưởng lấy sang, còn những ngưá»i này thì chắc do công tá»­ cá»§a tôi Ä‘iểm vào tá»­ huyệt.
Quách Thế Phần giật mình:
– Äiểm vào tá»­ huyệt?
Tá»­ Mai cưá»i:
– Tiểu tỳ nói là đối với những tên cướp kia thôi.
Vừa nói, Tá»­ Mai vừa Ä‘i lại chá»— Nhậm Bá Xuyên, đưa tay vá»— nhẹ vào ngưá»i cá»§a ông ta....
Nhìn chăm chú thủ pháp của Tử Mai, Quách Thế Phần chợt khám phá ra rằng hỠdùng toàn là kinh ngoại kỳ huyệt...
Nhậm Bá Xuyên khẽ uốn mình mở choàng mắt ra thấy đại huynh đứng kế bên, ông ta vá»™i há»i:
– Äại sư huynh, đã Ä‘uổi hết bá»n cướp ấy rồi à?
Quách Thế Phần cưá»i và chỉ vá» Quản Thiên Phát nói vá»›i Tá»­ Mai:
– Tiểu đồ ở bên đó, xin cô nương giải giùm huyệt đạo.
Tử Mai gật đầu:
– Tôi biết...
Vừa nói Tử Mai vừa lật đật đi ra....
Nhậm Bá Xuyên nhìn theo kinh ngạc:
– Cô ấy là ngưá»i giải vây cho chúng mình lúc ở Dương Châu à?
Quách Thế Phần gật đầu:
– Cô ta tên là Tá»­ Mai, cÅ©ng chính là ngưá»i lá»™t mặt nạ cá»§a tên giả ÄÆ°á»ng Hoa Äà đấy. Cô ta vâng lịnh âm thầm bảo há»™ cho Giang nhị hiá»n Ä‘iệt đấy.
Quay nhìn bá»n áo Ä‘en nằm la liệt dưới đất, Nhậm Bá Xuyên há»i:
– Như vậy bá»n này cùng do Tá»­ Mai đánh ngã?
Quách Thế Phần thấp giá»ng:
– Công tá»­ cá»§a hỠđã đến đây, hiện Ä‘ang trị cho Giang hiá»n Ä‘iệt ngoài ấy....
Nhậm Bá Xuyên càng ngạc nhiên hơn nữa:
– Công tử của hỠlà ai?
Quách Thế Phần chưa trả lá»i thì Tá»­ Mai đã giải huyệt xong cho Quản Thiên Phát trở vào.
Quách Thế Phần vòng tay:
– Lão phu xin đa tạ cô nương.
Tử Mai lật đật đáp lễ:
– Quách tổng tiêu đầu nói thế thật tiểu tỳ không dám nhận...
Quách Thế Phần nói:
– Lão phu muốn há»i thăm danh tính quý gia công tá»­, chẳng hay có nên không nhỉ?
Tá»­ Mai mỉm cưá»i:
– Xin tổng tiêu đầu nán đợi công tử, thật tình tiểu tỳ không dám tự chuyên.
Không đợi Quách Thế Phần nói, Tá»­ Mai vá»™i tiếp liá»n theo:
– Hình như công tử chúng tôi có chuyện dạy bảo, xin phép cho tiểu tỳ ra ngoài đó.
Nói xong y hấp tấp bước ra.
Quản Thiên Phát bước tới vòng tay trước mặt thầy:
– Äệ tá»­ bất tài để cho bị kẻ địch ám toán, xin sư phụ lượng thứ...
Nhậm Bá Xuyên nói theo luôn:
– Không riêng gì ngươi mà luôn cả nhị thúc đây cũng không làm sao được...
Quách Thế Phần cưá»i:
– Ngưá»i Ä‘iểm huyệt đó không phải là kẻ địch đâu, chính là chá»§ nhân cô gái Tá»­ Mai đó, Thiên Phát hãy xem bá»n áo Ä‘en này đã chết cả hay là còn sống?
Quách Thế Phần bước lại khom mình xuống và nói mau:
– Sư phụ, hỠđã chết cả rồi.
Quách Thế Phần gật đầu:
– Như vậy là chúng cùng bị điểm vào tử huyệt.
Và ông ta quay lại há»i Nhậm Bá Xuyên:
– Vừa rồi nhị đệ có thấy vị công tử ấy chăng?
Nhậm Bá Xuyên lắc đầu:
– Không, tiểu đệ trấn thá»§ nÆ¡i đây mãi cho đến khi nghe bên ngoài có tiếng động, tiểu đệ vì sợ chúng đột nhập nên không lên tiếng, sau cùng chúng xâm nhập tiểu đệ vừa định ra tay, không ngá» chỉ thấy chúng nhoáng lên rồi lại cùng rá»›t xuống ngay nhưng liá»n sau đó tiểu đệ cảm nghe thân tê Ä‘iếng rồi bất tỉnh nhân sá»±.
Quách Thế Phần cau mặt:
– Cách không Ä‘iểm huyệt như thế thì vị công tá»­ này võ công thật đáng kinh ngưá»i....
Nhậm Bá Xuyên cưá»i:
– Cứ theo tình thế này thì bá»n Mai Hoa Lệnh Chá»§ gì đó đêm nay chắc đã cúp Ä‘uôi chạy hết.
Quách Thế Phần lắc đầu:
– Bá»n hỠđến đây đêm nay dưới sá»± Ä‘iá»u khiển cá»§a má»™t tên tá»± xưng là Thanh Kỳ lệnh chá»§, xem chừng đám Lý Gia Hà Bắc chắc phải xin hàng.
Nhậm Bá Xuyên giật mình:
– Thanh Kỳ lệnh chá»§? Sao mà chúng lại có nhiá»u thứ Lệnh Chá»§ nhỉ? Nhưng tại sao đại huynh lại bảo Hà Bắc Lý Gia phải đành khuất phục?
Quách Thế Phần nói:
– Tiên Nhân Chưởng Lý Quang Trí dưỡng bệnh tại Bạch Vân Quan nhưng ngưá»i ấy lại không phải thật là ông ta mà là do bá»n cá»§a địch giả trang, còn Lý Quang Trí thật thì đã lá»t vào tay kẻ địch không biết từ bao giá», như vậy thì làm sao thá»§ hạ cá»§a hỠỞ đây lại không khuất phục?
Quách Thế Phần đem những chuyện mắt thấy tai nghe thuật lại cho Nhâm Bá Xuyên nghe và nói thêm:
– Tình hình như thế bảo sao thuộc hạ hỠLý và Lý Duy Năng không van hắn mà đầu hàng?
Nhậm Bá Xuyên giật mình, ông ta không ngá» võ lâm ngày nay lại có quá nhiá»u vấn đỠphức tạp mà Nam Giang Bắc Lý lại là nạn nhân đầu tiên cá»§a má»™t thế lá»±c còn trong bóng tối....
Và từ cá»­a miệng cá»§a gã Thanh Kỳ lệnh chá»§, hắn đã nói đến hai chữ Lịnh trên thì tá»± nhiên đằng sau hắn hãy còn nhân vật chá»§ sá»­ cầm đầu má»i việc.
Nhưng Quản Thiên Phát thì lại chợt thấy vấn đỠcó nhiá»u nghi vấn.
Vốn từng biết con ngưá»i cá»§a Tiên Nhân Chưởng Lý Quang Trí, con ngưá»i như ông ta mà lại có thể bị kẻ địch âm thầm hạ độc thì quả là má»™t chuyện đáng nghi ngá»...
Thêm vào đó, ông ta là ngưá»i rất ít khi Ä‘i ra ngoài, cho dù có kẻ địch ẩn tàng trong Hà Bắc Lý Gia, nhưng muốn hạ độc vá»›i Lý Quang Trí cÅ©ng không phải là chuyện đễ, trừ phi....
Má»—i ngưá»i cùng có má»™t ý nghÄ© khác nhau chung quanh vụ Hà Bắc Lý Gia, ngay lúc đó cá»­a phòng bên trái hé mở, má»™t vị thiếu niên thư sinh chậm rãi bước ra, theo sau là cô gái Tá»­ Mai, trên tay cô ta cầm má»™t bình bằng ngá»c thạch.
Quách Thế Phần lật đật đứng dậy vòng tay:
– Mong Æ¡n công tá»­ từ xa đến đây cứu trị cho Giang hiá»n Ä‘iệt, lão phu bất ý mạo phạm, mong công tá»­ hãy dung tình.
Ngưá»i thư sinh áo trắng mỉm cưá»i vòng tay thi lá»…:
– Tổng tiêu đầu đã quá lá»i, thật tiểu sinh không dám nghÄ© Ä‘iá»u như thế.
Bây giá» Quách Thế Phần má»›i nhìn kỹ thấy ngưá»i thư sinh áo trắng trạc khoảng mưá»i chín tuổi, gương mặt trắng hồng rạng rỡ, nếu hắn mặc đồ con gái thì chắc chắn không ai có thể nhận ra đó là má»™t thiếu niên...
Quách Thế Phần nhìn sững, nếu không chính mắt mình trông thấy, ngưá»i thư sinh này xuất thá»§ thì ông làm sao có thể tin được con ngưá»i như thế lại có má»™t trình độ võ công lá»—i lạc...
Từ mến tài sinh ra kính nể, Quách Thế Phần luôn vội vòng tay:
– Lão phu hãy còn mong được biết qua quý tính...
Vẫn vá»›i nụ cưá»i như hoa trên miệng, gã thư sinh đáp:
– Tiểu sinh tên là Äổng Như Băng.
Cá»­ chỉ cá»§a hắn tuy hết sức tá»± nhiên, nhưng da mặt cá»§a hắn lại á»­ng hồng khi nghe Quách Thế Phần há»i đến tên.
Quách Thế Phần vá»™i giá»›i thiệu Nhậm Bá Xuyên và Quản Thiên Phát, hai ngưá»i cùng thá»§ lá»… vái chào.
Äổng Như Băng cung kính:
– Vừa rồi vạn bất đắc dĩ tiểu sinh mạo phạm Nhâm nhị hiệp và Quản tiêu đầu, xin nhị vị niệm tình tha thứ.
Quách Thế Phần đưa tay má»i:
– Xin thỉnh công tử ngồi tạm nơi đây....
Äổng Như Băng nói:
– Vâng, xin tổng tiêu đầu cho cáo thối vì tiểu sinh còn bận chút việc phải đi.
Nghe hắn mở lá»i cáo thối, Quách Thế Phần lá»™ vẻ ngạc nhiên:
– Thế còn Giang hiá»n Ä‘iệt...
Không đợi Quách Thế Phần nói hết câu, Äổng Như Băng mỉm cưá»i:
– Giang nhị công tá»­ đã uống thuốc giải độc. Kể như chất độc trong ngưá»i không còn nữa, chỉ vì Ä‘au lâu nên nguyên khí có phần hao tổn, nhưng tại hạ đã đả thông kinh mạch, tịnh dưỡng ít lâu sẽ phục hồi.
Vá»›i lấy chiếc bình ngá»c từ trên tay cá»§a Tá»­ Mai, Äổng Như Băng trao cho Quách Thế Phần và nói tiếp:
– Äây là Tuyết Chi Äan cá»§a Thanh Phong đạo trưởng, nó là thứ linh dược có khả năng khôi phục chân nguyên duy nhất trong võ lâm hiện nay. Giang nhị công tá»­ cứ uống thật nhiá»u vào là sẽ bảo đảm nguyên khí đã bị mất ngày má»™t tăng thêm. NÆ¡i đây gồm có má»™t trăm ba mươi hoàn, má»—i lần uống mưá»i hoàn, cứ má»™t ngày ba lần như thế thì chỉ trong vòng bốn năm hôm sẽ kiến hiệu vượt bá»±c.
Tiếp lấy bầu thuốc, Quách Thế Phần hơi đắn đo.
– Chuyện này.... Thanh Phong đạo trưởng...
Äổng Như Băng Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Tại hạ đã bảo Tá»­ Mai lưu lại đôi lá»i, tại hạ tin rằng khi Thanh Phong đạo trưởng biết chính tay tại hạ làm chuyện này nghÄ© chắc ông ta không há»i gì nÆ¡i tổng tiêu đầu.
Tá»± nhiên đó là khẩu khí cao ngạo vô song, nhưng thái độ cá»§a Äổng Như Băng khi nói câu nói ấy đã không làm cho ngưá»i nghe nhận thấy Ä‘iá»u cao ngạo ấy.
Không biết vị thiếu niên này thân thế lai lịch ra sao, Quách Thế Phần chỉ nhận thấy hắn là con ngưá»i anh hoa phát tiết. Nhất là khi hắn nói thì lá»i lẽ thật là chặt chẽ.
Khiến cho ngưá»i nghe khó có thể châm thá»c vào đâu được.
Quách Thế Phần chỉ biết gật đầu:
– Äổng công tá»­ đã nói thế tá»± nhiên lão phu rất an tâm.
Äổng Như Băng nói tiếp:
– Vừa rồi tại hạ đã Ä‘iểm vào huyệt ngá»§ cá»§a Giang công tá»­, có lẽ sẽ tỉnh dậy trước khi trá»i sáng. Xin phiá»n chư vị Ở đây chăm sóc dùm, tại hạ xin cáo biệt.
Hắn vòng tay và quay nhanh ra cửa.
Mới biết lần đầu nên không tiện giữ khách. Quách Thế Phần và Nhậm Bá Xuyên đành phải đứng lên đưa ra cửa.
Ra gần tá»›i cá»­a, Äổng Như Băng vụt xoay lại nói:
– Tình thế giang hồ ngày má»™t biến chuyển có nhiá»u bất lợi, chuyện bá»n đạo tặc Ä‘ang đêm tập kích quý tiêu cục không phải là chuyện ngẫu nhiên, tại hạ không hiá»m việc má»›i quen xin có lá»i khuyên tổng tiêu đầu nên thận trá»ng.
Quách Thế Phần hơi sửng sốt...
Gã thiếu niên há» Äổng này con ngưá»i có hai Ä‘iá»u trái ngược, khi được há»i danh tính thì bá»—ng nhiên đỠmặt y như ngưá»i má»›i xâm nhập giang hồ, nhưng khi bàn vỠđại cuá»™c thì lá»i lẽ lại tá» ra lịch duyệt...
Ông ta lật đật vòng tay:
– Kim ngá»c lương ngôn cá»§a Äổng công tá»­ lão phu xin ghi tạc.
Äổng Như Băng không nói thêm má»™t tiếng, hắn vẫy tay cho Tá»­ Mai, cả hai ngưá»i khuất nhanh sau cánh cá»­a.
Quách Thế Phần càng nhìn theo càng cảm thấy băn khoăn...
Quả thật con ngưá»i cá»§a Äổng Như Băng khó mà xét Ä‘oán Võ công đã cao, lá»i lẽ lại sâu kín trong khi dáng cách quá nho nhã nhất là niên ká»· chưa đáng kể là cao đệ võ lâm...
Chỉ trong chưa quá hai ngày mà đã chạm mặt hai vị thiếu niên xuất chúng có thể nói hÆ¡n ná»­a Ä‘á»i ngưá»i lăn lá»™n giang hồ, lần thứ nhất Quách Thế Phần đụng phải chuyện hi hữu bất ngá».
Là một chưởng môn nhân một phái khá tiếng tăm, nhưng so với hai gã thiếu niên này, nếu cần giao đấu, Quách Thế Phần cảm thấy mình không có vào đâu cả.
Thứ nhất là gã thiếu niên há» Äổng, thứ hai là Giang Hàn Thanh, tuy đã thâm giao vá»›i nhà há» Giang đã lâu, nhưng ngay sá»± chỉ Ä‘iểm sÆ¡ sài mà làm cho Quản Thiên Phát có thể đánh lại Lý Duy Năng má»™t cách quá dá»… dàng, Ä‘iá»u đó đủ thấy vị công tá»­ há» Giang võ công cÅ©ng không thể nào lưá»ng được.
Tá»± nhiên, võ công ấy nhất định không phải gia truyá»n.
Bởi vì Ä‘au yếu từ lúc nhá», Giang Hàn Thanh nương nhá» bên ngoại chứ ít gần gÅ©i được cha trong khi bên ngoại cá»§a hắn theo Quách Thế Phần biết thì không ai xuất chúng.
Còn nếu là võ há»c gia truyá»n. Thì Giang đại tiên sinh là chá»— thâm giao, Quách Thế Phần cÅ©ng biết ngay Giang Hàn Thanh không làm sao thừa tiếp mà có được võ công như thế ấy.
Và có thể kể luôn vào hạng kỳ hoa võ lâm là Lý Duy Năng.
Hà Bắc Lý Gia tuy là má»™t tong bốn vá»ng tá»™c giang hồ nhưng Lý Quang Trí cÅ©ng không thể so vá»›i tài nghệ cá»§a cậu con trai cá»§a ông ta được.
Quách Thế Phần bất giác thở phào, ông ta chợt cảm thấy thấm thía câu “Tre già măng má»câ€!
Nghe vị đại sư huynh thở dài, nghÄ© rằng câu nói trước khi Ä‘i cá»§a Äổng Như Băng làm cho cảm khái, Nhậm Bá Xuyên gióng ý:
– Hình như ý cá»§a Äổng Như Băng muốn cho mình thu xếp tiêu cục chẳng hay sư huynh cảm thấy thế nào?
Quách Thế Phần quay lại nghiêm giá»ng:
– Hắn nói đúng là lá»i vàng ngá»c. Hoài Dương Tiêu Cục chúng ta sở dÄ© vững vàng trong mưá»i mấy năm nay là nhá» hai yếu tố, má»™t là nhỠđồng đạo giang hồ trong vần đỠnghÄ©a khí chiếu cố chúng ta, hai là bao nhiêu năm nay tình hình võ lâm yên tịnh... Không phải khoa trương nhưng thật sá»± thì đó cÅ©ng là Ä‘iá»u đáng kiêu hãnh cho Hoài Dương phái cá»§a chúng ta.
Biết sá»± thể đã đến hồi trầm trá»ng, Nhậm Bá Xuyên rung giá»ng:
– Theo ý đại sư huynh thì chúng ta nên giải quyết thế nào?
Quách Thế Phần cúi mặt trầm ngâm một lúc thật lâu rồi ngẩng lên quả quyết:
– Ngay bây giá» mầm loạn đã manh nha, bằng vào thanh thế Nam Giang Bắc Lý mà vẫn còn phát sinh chuyện hiểm nguy, cho nên ngu huynh định sau khi vá» sẽ thu xếp tiêu cục. Má»™t là để cho đệ tá»­ Hoài Dương phái khá»i phải bị lây chuyện khó dá»… ngoài ý muốn, hai là sẽ tập trung được nhân lá»±c. Theo cái nhìn cá»§a ngu huynh thì tên Mai Hoa Lệnh Chá»§ đã tấn công chúng ta thì không khi nào chúng lại chịu ngưng ở ná»­a chừng, nếu chúng ta không sá»›m bồi dưỡng thá»±c lá»±c, để cho rải rác theo những chuyến tiêu thì không làm sao đối phó kịp vá»›i tình thế.
Nhậm Bá Xuyên gật gật đầu:
– Äại sư huynh nghÄ© như thế là đúng, nhưng chẳng lẽ mình lại thoái xuất giang hồ...
Quách Thế Phần mỉm cưá»i:
– Từ ngày sáng lập Hoài Dương phái đến nay cÅ©ng đã ngót trăm năm rồi, có bao giá» chúng ta lại có chuyện co đầu rút cổ? Chỉ có Ä‘iá»u bây giá» ta ở ngoài sáng mà địch lại rình trong bóng tối, mình Ä‘ang phÆ¡i lá»™, còn địch thì đến bóng dáng chúng mình cÅ©ng không trông thấy, thêm vào đó Giang phá»§ hình như đã vào tay kẻ ác trong khi Giang nhị hiá»n Ä‘iệt tuy đã giải độc nhưng thế lá»±c Giang gia cÅ©ng chỉ là đơn thân độc mã, làm sao Giang nhị hiá»n Ä‘iệt đảm đương? Việc thu xếp tiêu cục có nghÄ©a là chúng ta dốc toàn lá»±c giúp Giang nhị hiá»n Ä‘iệt thanh lý môn há»™, tru diệt kẻ địch mà quan trá»ng hÆ¡n hết là nhắm vào hai việc lá»›n...
Nhậm Bá Xuyên cau mặt:
– Lại có chuyện chi quan trá»ng nữa?
Quách Thế Phần nói:
– Thứ nhất là phải truy ra kẻ chá»§ chốt sau lưng gã Mai Hoa Lệnh Chá»§ để công bố cho má»i ngưá»i Ä‘á»u biết...
Nhậm Bá Xuyên gật đầu:
– Thứ hai?
Sắc diện Quách Thế Phần chợt nghiêm trá»ng, ông ta thấp giá»ng:
– Ta cần phải tìm cho ra kẻ trá»™m thây cá»§a Giang Äại Tiên Sinh.
Nhậm Bá Xuyên biến sắc:
– Äại sư huynh ngá» rằng Giang Äại Tiên Sanh bị ngưá»i ám hại?
Quách Thế Phần khẽ gật đầu:
– Äúng, sau khi từ Kim Lăng Ä‘iếu tang trở vá», trong lòng cảm thấy bản chất cá»§a Giang đại tiên sinh có phần đột ngá»™t, rồi từ lúc Giang nhị hiá»n Ä‘iệt đến tiêu cục lòng nghi ngỠđó càng lúc càng gia tăng. Trải qua mấy đêm vừa qua, chứng kiến biến cố xảy ra cho Hà Bắc Lý Gia, ngu huynh nhận thấy chuyện Giang đại tiên sinh bị ám hại không còn nghi ngá» gì nữa.
Nói đến đây vẻ mặt Quách Thế Phần càng thêm trầm trá»ng, ông ta nghiêm mặt nói:
– Chuyện này chỉ nói riêng giữa chúng ta thôi, chứ đừng cho Giang nhị hiá»n Ä‘iệt hay biết.
Nhậm Bá Xuyên gật đầu:
– Vâng, tiểu đệ biết chuyện ấy rồi....
Tài sản của giacuongly

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
âÿçàíèå, êàçàíü, êðóïíåéøèé, ìàñÿíÿ, ïàðàãðàô, íàðàùèâàíèå, ïðîñòèòóòêè, ó÷åáíèêè, ýíöèêëîïåäèÿ



©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™