Hồi 10: Danh Không Phù Thực
Biết đó là câu xóc óc, nhưng Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ vẫn cưá»i rổn rảng:
– Và bây giỠthì Quan chủ đã nghe cũng đâu có muộn chi.
Thanh Phong đạo trưởng nghiêm giá»ng:
– Äang lúc giữa đêm, ba vị tá»± chuyện xâm nháºp Bạch Vân Quan chẳng hay có chi dạy bảo?
Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ há»i lại:
– Tại hạ có nghe “Tiên Nhân Chưởng†Lý đại hiệp đến dưỡng bệnh nÆ¡i đây chẳng hay có tháºt như thế không nhỉ?
Quách Thế Phần khẽ gục gặc đầu....
Câu chuyện đã bắt đầu Ä‘i và o chánh yếu, nhất định là bá»n chúng đã theo dõi sát chân.
Thanh Phong đạo trưởng thoáng biến sắc nhưng ông ta vẫn Ä‘iá»m tÄ©nh gáºt đầu:
– Äúng, Lý trang chá»§ quả có đến tệ Quan dưỡng bệnh.
Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ vòng tay cưá»i:
– Äa tạ sá»± chỉ Ä‘iểm và xin thứ cho chuyện quấy rầy....
Hắn quay ra sau phất nhẹ tay:
– Chúng ta đi và o.
Vừa nói, Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ vừa cất bước Ä‘i mau vá» phÃa cá»a Bạch Vân Quan.
Thanh Phong đạo trưởng trầm giá»ng:
– Hãy khoan!
Äôi mắt sâu sâu ẩn trong mà n lụa xanh cá»§a Thanh Kỳ Lệnh Chá»§ chiếu tia sáng lạ lùng:
– Tại hạ đến đây để bái phá»ng Lý đại hiệp, chẳng hay Quan chá»§ có chi chỉ giáo?
Thanh Phong đạo trưởng ôn tồn:
– Lý trang chá»§ đến tệ quan dưỡng bệnh vốn không cho ngưá»i kiến diện và Bạch Vân Quan cÅ©ng không thể để cho bất cứ ngưá»i khách nà o muốn tá»›i má»™t cách ngang nhiên.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ ngá»a mặt nhìn trá»i và nói tháºt cháºm gần như từng tiếng:
– Nếu Lý đại hiệp biết tại hạ đến đây thăm nhất định ngưá»i phải được diện kiến, vả lại chuyện nà y vốn cùng vá»›i Quan chá»§ không can hệ.
Thanh Phong đạo trưởng đưa cây phất trần lên ngang ngá»±c, giá»ng ông ta bắt đầu gay gắt:
– Bạch Vân Quan từ xưa đến nay không há» can dá»± chuyện giang hồ là vì không muốn chứ không phải là sợ, cho nên, kẻ nà o muốn tá»± chuyên xâm nháºp và o Bạch Vân Quan, kẻ đó cần phải thắng qua được bần đạo.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhạt:
– Chuyện nà y vốn không quan hệ đến Quan chá»§, thế nhưng Quan chá»§ lại cố tròng nó và o mình thì e rằng sẽ có sá»± hối háºn vá» sau.
Thanh Phong đạo trưởng cÅ©ng báºt cưá»i ha ha?
– Thà chá»§ dá»±a và o đâu mà lại dám buông lá»i lá»›n lối như thế? Bần đạo....
Thanh Phong đạo trưởng nói chưa dứt tiếng thì từ bóng tối phÃa bên trái, má»™t bóng Ä‘en phi thân lướt vút ra....
Quách Thế Phần khẽ thở ra....
Ông ta cảm nháºn ngay ngưá»i má»›i tá»›i.
Má»™t con ngưá»i tuổi nhá» nhưng có má»™t thân pháp không thể nà o tưởng tượng, có thể nói toà n thể võ lâm hiện tại, khó tìm trong hà ng cao thá»§ má»™t con ngưá»i thứ ba như thế...
Cái thở ra cá»§a Quách Thế Phần bao hà m nhiá»u ý nghÄ©a.
Ông ta vừa tá» vẻ khen ngợi vị công tá» cá»§a Lý gia, nhưng đồng thá»i qua thái độ cuồng ngạo xem dưới mắt không ngưá»i cá»§a hắn, khiến cho ngưá»i lãnh tụ phái Hoà i Dương có phần tiếc rẻ...
Quách Thế Phần chú mục nhìn thấy Lý công tá» vòng tay thá»§ lá»… và nói bằng má»™t giá»ng rổn rảng:
– Bá»n giặc cá» thì đâu phải nhá»c đến tay đạo trưởng, nhất là hỠđã vì Lý gia mà đến thì vãn bối xin thù tiếp.
Ãnh mắt khuất sau mà n lụa cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§ vụt ngá»i ngá»i và hắn cÅ©ng vòng tay:
– Chắc là Lý công tỠđấy chứ?
Lý công tỠlạnh lùng:
– Vâng, huynh đệ là Lý Duy Năng.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i ha hả:
– Như thế thì hay biết bao nhiêu.... Tại hạ đến Bạch Vân Quan chÃnh là chỉ để được diện kiến cùng Lý công tỠđấy.
Lý Duy Năng vẫn chỉ má»™t giá»ng lạnh lùng:
– Có Ä‘iá»u chi chỉ giáo?
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Tại hạ muốn cùng Lý công tá» nói chuyện đôi câu váºy mà .
Lý Duy Năng cau mặt:
– Chuyện chi?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhẹ:
– Chuyện có quan hệ đến lệnh tôn Lý đại hiệp...
Lý Duy Năng rÃt giá»ng:
– Gia phụ bị trúng độc độc có phải chÃnh bởi tay ngươi?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ khẽ gáºt đầu:
– Vâng, quả đúng như thế...
Lý Duy Năng giáºn dữ:
– Loà i chuá»™t nhắt đêm nay kể như ngươi có Ä‘i nhưng chẳng có vá», hãy giữ lấy mình.
Nói chưa dứt câu, cánh tay phải cá»§a Lý Duy Năng đã nhấc lên, bóng quạt như má»™t Ä‘iểm lưu tinh chỉa thẳng và o Triá»n cÆ¡ Huyệt cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§...
Chiêu thế cá»§a Lý Duy Năng chẳng những nhanh nhẹn mà lại còn biến ảo dị thưá»ng, cánh tay vừa thấy nhoáng lên thì ngá»n quạt đã tá»›i gần Ä‘Ãch nhắm...
Thanh Kỳ lệnh chá»§ thụt ra sau má»™t bước và cất giá»ng cưá»i ha hả:
– Tại hạ đến đây là vì ý tốt, chẳng lẽ Lý công tỠlại không muốn có thuốc giải cho lệnh tôn ư?
Lý Duy Năng gằn giá»ng:
– Ngươi đã từng nghe nói chuyện giết gà lấy trứng rồi chứ? Ta chÃnh Ä‘ang là m công chuyện đó đây, ta giết ngươi để mà lấy thuốc giải đó.
Miệng nói nhưng tay vẫn không ngừng, ngá»n quạt thứ ba đã theo vá»›i đà lao tá»›i....
Thanh Kỳ lệnh chá»§ tung mình lên cưá»i lá»›n:
– Chỉ tiếc vì thuốc giải hiện không có trong ngưá»i cá»§a tại hạ.
Cánh quạt thứ ba cứ y nhiên bay tới và Lý Duy Năng nghiến răng kèn kẹt:
– Nhưng ta chưa phải cần đến thuốc giải của ngươi đâu.
Thanh Kỳ lệnh chủ cứ thối lui:
– Lý công tá» cho rằng nếu tìm được Äô Lạp Thảo là có thể giải độc cho lệnh tôn được à ?
Chỉ trong mấy câu đối đáp, má»™t ngưá»i lui tháºt lẹ, má»™t ngưá»i tiến tháºt nhanh, há» cùng quần nhau trá»n cả sân cá» rá»™ng.
Quách Thế Phần cà ng rúng động hơn lên...
Khinh công của Lý Duy Năng đã đến mức gần như tuyệt đỉnh, nhưng bây giỠmắt thấy khinh công của gã Thanh Kỳ lệnh chủ cũng không thấy gì là kém...
Hai ngưá»i, chỉ vá» mặt khinh công không thôi, quả hỠđã đồng sức vá»›i nhau....
Thanh Kỳ lệnh chá»§ vẫn chưa phản công, hắn vẫn nói cưá»i:
– Tuyệt kỹ cá»§a cao đồ Thần Phiến Tá», tại hạ từng lãnh giáo, các hạ nên ngừng lại để nói chuyện là hÆ¡n.
Câu nói cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§ là m cho Quách Thế Phần giáºt mình.
Như váºy Lý Duy Năng là môn hạ cá»§a Thần Phiến Tá», thảo nà o tay quạt cá»§a hắn lại không biến ảo dữ dằn như thế?
Lý Duy Năng giáºn xanh mặt:
– Không, giữa ta vá»›i ngươi không có gì để nói cả. Biết Ä‘iá»u thì hãy tuốt binh khà ra mau.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ vẫn vá»›i giá»ng cưá»i âm hiểm:
– Nếu Lý công tỠcó thể cho tại hạ nói xong câu chuyện thì chuyện giao đấu với nhau cũng đâu phải là không thể có.
Lý Duy Năng dừng tay lại:
– Nói mau!
Thanh Kỳ lệnh chủ ôn tồn:
– Tại hạ hôm nay tá»± ý đến đây trước nhất là muốn Lý công tá» diện kiến má»™t ngưá»i....
Rồi không đợi phản ứng của Lý Duy Năng, Thanh Kỳ lệnh chủ đưa tay vỗ luôn ba cái.
Bóng ngưá»i ngoà i rừng trúc nhoáng lên...
Má»™t gã mặc áo mà u xanh, lưng Ä‘eo trưá»ng kiếm phóng và o, vòng tay nói vá»›i Thanh Kỳ lệnh chá»§:
– Thuộc hạ xin chỠlịnh.
Từ lâu, Thanh Phong đạo trưởng cứ đứng im nghe hai ngưá»i cứ đối đáp, bây giá» thấy gã hán tỠáo xanh nhảy và o, ông ta đã xạm mặt:
– Tần Sĩ Trân, ta sai ngươi đến Trấn Nam thế sao ngươi còn ở đó là m trò gì h�
Quách Thế Phần rúng động, thì ra tên hán tỠáo xanh là đệ tá» cá»§a Thanh Phong đạo trưởng ngưá»i mà ông ta đã sai Ä‘i Trấn Nam tìm Äô Lạp Thảo....
Thanh Kỳ lệnh chủ khoát tay:
– Ngươi cứ nói chuyện tháºt cho há» nghe Ä‘i.
Tần Sĩ Trân cúi đầu vâng mệnh và vụt quỳ thụp xuống khóc nói với Thanh Phong đạo trưởng:
– Sư phụ, đệ tỠđã thất kÃnh vá»›i lão nhân gia rồi....?
Thanh Phong đạo trưởng giáºn xám mặt:
– Nghiệt súc, ngươi đã phá hủy sự nghiệp tiên sư, ngươi còn dám xưng là đệ tỠcủa ta nữa à ?
Tần Sĩ Trân cứ khóc:
– Äã theo hầu sư phụ hÆ¡n hai mươi năm nay, ân sư vị báo, trong lòng đệ tá» hổ thẹn vô cùng... chỉ có Ä‘iá»u đệ tá» còn có cái khổ không giải quyết được, xin sư phụ thương cho.
Một tên đệ tỠđột nhiên phản bội là m cho Thanh Phong đạo trưởng tức tối không dằn được, ông ta thét lớn:
– Nghiệt súc, ta tuy ẩn dáºt không cùng vá»›i thế gian phân tranh, nhưng vá»›i má»™t tên phản đồ thì không thể dung thứ được...
Tiếng nói chưa dứt, chiếc phất trần đã vung lên giáng mạnh...
Thanh Kỳ lệnh chá»§ hất nhẹ tay phải và cưá»i lá»›n:
– Quan chá»§ là báºc cao nhân thì tại sao lại là m má»™t chuyện không minh bạch...
Chiếc phất trần cá»§a Thanh Phong đạo trưởng vừa giáng xuống, thì bị ngay má»™t luồng kình lá»±c cản ngang, ông ta thoắt hÆ¡i giáºt mình...
Chỉ má»™t cái đỡ nhẹ thôi, chứng tỠđối phương công lá»±c không phải tầm thưá»ng, nhưng trong cÆ¡n giáºn dữ Thanh Phong đạo trưởng không thể nà o dằn được, ông ta nhìn thẳng và o mặt gã Thanh Kỳ lệnh chá»§ và báºt cưá»i sằng sặc:
– Tên súc sinh nà y ỷ có các hạ Ở sau lưng nên mới dám bội phản sư môn miệt khinh sư mạng, có lẽ nếu bần đạo cần thanh lý môn hộ thì trước tiên phải lĩnh giáo cùng các hạ.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Tại hạ chỉ nói Quan chủ không thông sự lý, chứ tuyệt nhiên không bao giỠcó lòng cùng với Quan chủ tranh chuyện hơn thua.
Thanh Phong đạo trưởng giáºn dữ:
– Bần đạo bất thông sự lý như thế nà o?
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Tần SÄ© Trân tuy là môn hạ cá»§a Quan chá»§ nhưng Ãt ra Quan chá»§ cÅ©ng phải há»i cho rõ căn nguyên, chứ có đâu hồ đồ xuất thá»§ như thế?
Thanh Phong đạo trưởng gằn giá»ng:
– Hắn bá»™i phản sư môn chứ chẳng lẽ là chuyện giả đò hay sao mà lại phải há»i Ä‘i há»i lại?
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Hắn không vì quên bá» sư ân mà đầu nháºp Thanh Kỳ Lệnh, chuyện đó hoà n toà n do ý cá»§a thân mẫu hắn.
Thanh Phong đạo trưởng mÃm miệng gục gặc đầu:
– Äúng! Tần SÄ© Trân là con ngưá»i rất có hiếu vá»›i me..... Như váºy là ngươi đã bắt mẹ hắn để khống chế hắn, bức bách hắn đầu hà ng...
Thanh Kỳ lệnh chủ vẫn thản nhiên:
– Tại hạ đã thay hắn mà lo cho cuá»™c sống cá»§a mẹ hắn, là m cho lão bà được thư thái an nhà n, so vá»›i việc khổ cá»±c trước kia thì hÆ¡n hẳn má»™t trá»i má»™t vá»±c.
Thanh Phong đạo trưởng liếc và o mặt Tần SÄ© Trân bằng đôi mắt cảm thông và khẽ gáºt đầu:
– Tuy bị ngưá»i bức bách, nhưng dù sao ngươi cÅ©ng đã là m há»ng đại sư.....
Thanh Kỳ lệnh chủ chen và o:
– Không, hắn không bao giỠlà m hư đại sự của Quan chủ cả.
Không để ý tới Thanh Kỳ lệnh chủ, Thanh Phong đạo trưởng tiếp tục nói với Tần Sĩ Trân:
– Nghĩ đến tình thương mẹ của ngươi, ta không gia tội, nhưng từ nay vỠsau đừng bao giỠxưng là môn hạ của ta nữa nhé. Thôi, ngươi hãy đi đi.
– Äệ tá» muốn má»™t chết để đáp ân thầy, chỉ hiá»m vì... mẹ già không ngưá»i phụng dưỡng...
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Ngươi đã không còn là môn hạ Bạch Vân Quan, váºy không nên gá»i ta là sư phụ.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i âm hiểm và vẫy vẫy tay:
– Tần Sĩ Trân, ngươi hãy lui ra sau.
Tần SÄ© Trân lạy vá» phÃa Thanh Phong đạo trưởng ba lạy rồi má»›i bước lùi lại phÃa sau.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ nói tháºt cháºm:
– Tại hạ vừa rồi có nói là Tần Sĩ Trân chưa hỠlà m hư đại sự của Quán Chủ, chẳng hay Quán Chủ có tin chăng?
Thanh Phong đạo trưởng lạnh lùng vặn lại:
– Bần đạo vẫn chưa hiểu hết ý của các hạ.
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Quan chá»§ phái lệnh đồ đến Trấn Nam, tá»± nhiên là để tìm Äô Lạp Thảo, nhưng cho dù tìm được Äô Lạp Thảo, cÅ©ng chưa chắc đã trị được bịnh cho Tiên Nhân Chưởng...
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Từ đây đến Trấn Nam diệu vợi, hai chuyến Ä‘i vá» rất phà thá»i gian như thế thì tháºt sá»± Tiên Nhân Chưởng cÅ©ng không cần đến...
Thanh Kỳ lệnh chá»§ gáºt đầu:
– Quan chá»§ nói đúng. Lý đại hiệp quả không cần dùng Äô Lạp Thảo.
Thanh Phong đạo trưởng nói:
– Không, các hạ đã hiểu lầm câu nói cá»§a bần đạo. Bần đạo chỉ muốn nói rằng má»™t khi các hạ đã đến Bạch Vân SÆ¡n thì ở đây đâu còn cần Äô Lạp Thảo.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cà ng gáºt đầu nhanh hÆ¡n nữa:
– Vâng, vâng... ChÃnh tại hạ vì chuyện cá»§a Lý đại hiệp mà đến đây.
Thanh Phong đạo trưởng cưá»i lá»›n:
– à cá»§a bần đạo là sẽ... lưu Lệnh Chá»§ lại đây, bởi vì như thế có lẽ hÆ¡n Äô Lạp Thảo rất nhiá»u.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ vẫn cứ gáºt đầu:
– Nếu cần cho Lý đại hiệp bình an thì nhất định là tại hạ hÆ¡n Äô Lạp Thảo gấp vạn lần.
Quách Thế Phần giáºt mình, ông ta cảm thấy tình hình có nhiá»u thay đổi.
Trong khi Thanh Phong đạo trưởng và Thanh Kỳ lệnh chá»§ nói chuyện thì Lý Duy Năng và “Há»a Linh Quan†Hoà ng Tán Hóa đã sẵn thế đợi chá», há» chuẩn bị vá»›i Thanh Phong đạo trưởng hợp sức bắt Thanh Kỳ lệnh chá»§...
Chỉ cần bắt giữ hắn là vấn đỠthuốc giải kể như nắm chắc trong tay.
Như không nhìn thấy Ä‘iá»u nguy hiểm cho mình, Thanh Kỳ lệnh chá»§ vụt quay qua há»i Lý Duy Năng:
– Chắc Lý công tỠhiểu rõ ý của tại hạ chứ?
Lý Duy Năng hất mặt:
– Bản công tỠkhông biết hay đúng hơn là không cần biết.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhẹ:
– Tại hạ muốn nói Äô Lạp Thảo đối vá»›i Lý đại hiệp không có chá»— dùng, bởi vì...
Nói đến dây, hắn vùng ngưng lại....
Không, hắn phát âm nhưng môi hắn vẫn còn nhóp nhép, hắn nhìn thẳng và o mặt Lý Duy Năng, hắn Ä‘ang dùng lối truyá»n âm nháºp máºt để nói chuyện riêng...
Ngưá»i đứng chỉ thấy vẻ mặt cá»§a Lý Duy Năng có nhiá»u biến đổi nhưng giá»ng hắn vẫn hằn há»c như thưá»ng:
– Ngươi nói tháºt chứ?
Thanh Kỳ lệnh chủ thản nhiên:
– ChÃnh tại hạ vì chuyện ấy mà đến đây, nếu Lý công tá» không tin thì cứ và o đấy mà xem, tại hạ sẵn sà ng chỠđợi.
Lý Duy Năng quay lại tháºt lẹ vòng tay nói vá»›i Thanh Phong đạo trưởng:
– Xin đạo trưởng hãy đợi ở đây, vãn bối sẽ quay ra láºp tức.
Tiếng nói vừa dứt thân hình hắn đã tung lên, bóng áo mà u lam của Lý Duy Năng xẹt đi như tên bắn...
Không biết hỠđã nói gì vá»›i nhau, Thanh Phong đạo trưởng muốn theo há»i Lý Duy Năng, nhưng vì cưá»ng địch Ä‘ang đứng trước mặt nên đà nh phải đứng yên má»™t chá»—.
Quách Thế Phần núp trong bóng tối giáºt mình...
Ông ta biết tên Thanh Kỳ lệnh chủ nà y đang có âm mưu....
Trước cá»a Bạch Vân Quan từ phút giằng co gần như chá»±c chá» bùng nổ má»™t trưá»ng huyết chiến, bá»—ng hòa hoãn trở lại sau câu chuyện giữa Thanh Kỳ lệnh chá»§ và Lý Duy Năng.
Má»i ngưá»i có mặt, trừ gã Thanh Kỳ lệnh chá»§, hết thảy Ä‘á»u hồi há»™p đợi chá».
Qua má»™t lúc khá lâu, Lý Duy Năng quay trở ra, má»™t tay cầm quạt tay kia hình như cầm theo má»™t váºt gì khác nữa, hắn trở lại vá»›i bá»™ mặt hầm hầm.
Theo sau lưng hắn là hai tên gia nhân, há» khiêng má»™t tấm ván cá»a trên đó Ä‘ang có má»™t ngưá»i nằm mê man bất tỉnh.
Thanh Phong đạo trưởng giáºt mình...
Ông ta bước nhan tá»›i há»i:
– Lý đại hiệp là m sao thế?
Lý Duy Năng giáºn dữ:
– Ngưá»i nà y không phải cha tôi.
Thanh Phong đạo trưởng kinh ngạc:
– Như thế... hắn là ai?
Lý Duy Năng vẫn vá»›i thái độ giáºn dữ:
– Hắn là một tên giặc dị dung, giả là m thân phụ của tôi....
Thanh Phong đạo trưởng cà ng kinh ngạc:
– Lạ nhỉ? Hắn đeo mặt nạ giả để là m Lý trang chủ thế tại sao bần đạo lại không thể thấy....
Từ trong bóng tối, Quách Thế Phần còn kinh dị còn hÆ¡n Thanh Phong đạo trưởng. ChÃnh nét dị dung rất khéo cá»§a Quản Thiên Phát và Giang Hà n Thanh mà Thanh Phong đạo trưởng chỉ liếc qua đã nháºn ra má»™t cách dá»… dà ng, còn chuyện có ngưá»i giả là m “Tiên Nhân Chưởng†Lý Quang Trà thì tại sao ông ta lại không hay biết?
Lý Duy Năng xốc tới chỉ quạt và o mặt Thanh Kỳ lệnh chủ:
– Ngươi mang cha ta đi đâu?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ chắp hai tay sau Ä‘Ãt mỉm cưá»i:
– Tại hạ đâu có lừa công tá».
Äôi mắt Lý Duy Năng tóe lá»a:
– Ta há»i ngươi, các ngươi tìm cách đánh tráo Ä‘em cha ta Ä‘i, mục Ä‘Ãch cá»§a hà nh động đó các ngươi muốn đòi há»i những Ä‘iá»u kiện gì chứ?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i lá»›n:
– Tự nhiên, nhưng cũng không quá lắm đâu....
Ngay trong lúc ấy thì bên trong bóng tối hà nh lang, ánh đèn lóe sáng, má»™t cô gái mặc áo xanh xách đèn lồng Ä‘i trước theo sau má»™t thiếu phụ mặc áo mà u lục dáng vóc tiá»u tụy, tay vịn vai a hoà n chầm cháºm Ä‘i ra....
Ngưá»i thiếu phụ áo lục khoảng hai mươi bốn hai lăm tuổi, phong tư đẹp đẽ. Vừa bước ra lau nước mắt nghẹn ngà o:
– Äại công tá», bá»n giặc nà y bắt lão gia Ä‘i đâu?
Không đợi Lý Duy Năng trả lá»i, ngưá»i thiếu phụ Ä‘i ngay lại trước Thanh Phong đạo trưởng, khẽ nghiêng mình thi lá»…:
– Äạo trưởng, lão gia chúng tôi cùng vá»›i đạo trưởng là bằng hữu thâm giao, bây giá» bá»n giặc nà y âm mưu bắt lão gia chúng tôi mang Ä‘i mất tÃch, mong đạo trưởng niệm tình cố cá»±u tìm đưa lão gia tiện thiếp trở vá», trá»n Ä‘á»i thiếp không dám quên Æ¡n.
Thanh Phong đạo trưởng láºt Ä‘áºt đáp lá»…:
– Xin phu nhân yên lòng, sá»± việc nhất định phải giải quyết cho ổn thá»a.
Từ trong bóng tối, Quách Thế Phần nhìn chăm chú ngưá»i thiếu phụ, ông ta nhá»› lại lúc trước có nghe nói “Tiên Nhân Chưởng†Lý Quang Trà có tục huyá»n vá»›i má»™t cô gái đẹp, như váºy có lẽ là ngưá»i nà y....
Ngưá»i thiếu phụ áo lục bước lại gần Lý Duy Năng, thấp giá»ng:
– Bá»n cướp nà y có phải muốn chuá»™c bằng và ng bạc đấy không? Công tá», chỉ cần lão gia bình yên, chúng ta không tiếc chi cả.
Lý Duy Năng hất mặt vá» phÃa Thanh Kỳ lệnh chá»§:
– Ngưá»i vừa nói Ä‘iá»u kiện gì? Hãy nói hết cho ta biết!
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Tháºt ra thì cÅ©ng không đáng gá»i là điá»u kiện, danh uy cá»§a Lý đại hiệp chấn động Hoà ng Hà đã ngót ba mươi năm nay, bây giá» tuổi đã già rồi, mà má»™t con ngưá»i khi bóng xế chiá»u tà , theo tại hạ thì Lý đại hiệp nên đóng cá»a để yên tuổi già là phải....
Lý Duy Năng vặn lại:
– Theo ý các hạ thì cha ta nên thoái xuất giang hồ có phải thế không?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ mỉm cưá»i:
– Tháºt ra đây cÅ©ng chỉ là hảo ý cá»§a tại hạ, má»™t con ngưá»i thà nh danh không phải là dá»…, cho nên khi đã đạt đến mức cao rồi thì cần nên dừng lại để bảo toà n... Là má»™t con ngưá»i trà chẳng lẽ công tá» lại không muốn cho lệnh tôn được hưởng phước an nhà n như thế hay sao?
Quách Thế Phần khẽ gục gặc đầu....
Tuy vá»›i ý đồ tranh bá, nhưng lý lẽ cá»§a hắn quả tháºt là xác đáng.
Bất giác, ngưá»i lãnh tụ Hoà i Dương chợt liên tưởng đến bản thân mình...
Bao nhiêu năm chen vá»›i thiên hạ, vinh nhục đã quá nhiá»u rồi phải chăng bây giá» cÅ©ng đã đến lúc cần thoái ẩn?
à nghĩ thu xếp Hoà i Dương Tiêu Cục cà ng lúc cà ng thúc dồn hỠQuách...
Và hình như câu nói cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§ cÅ©ng đã là m dao động Lý Duy Năng, hắn trầm ngâm và há»i lại:
– Äiá»u kiện thế đấy à ?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ gáºt gù:
– Còn má»™t Ä‘iá»u kiện nữa – nói cho đúng thì cÅ©ng không hẳn Ä‘iá»u kiện vì đây là má»™t chuyện tiến thân... Chúng tôi đã ngưỡng má»™ anh danh cá»§a Lý công tỠđã lâu, cho nên muốn kÃnh thỉnh công tá» vui lòng đảm nhiệm Phó Lệnh Chá»§ cá»§a bản kỳ, chẳng hay ý công tá» như thế nà o?
Tháºt là má»™t lá»i trang trá»ng, má»™t Ä‘iá»u kiện cho đối phương có chá»— tiến thân đúng theo tinh thần hợp tác.
Bất cứ ai nghe qua cÅ©ng có thể cảm thấy đó là má»™t chá»— đứng khá danh dá»±, nhưng vá»›i con ngưá»i quảng bác, con ngưá»i lịch lãm giang hồ như Quách Thế Phần thì chuyện cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§ đưa ra đã nói rõ dã tâm.
Lý Quang Trà thoái ẩn, Lý Duy Năng là m phó trong tổ chức gá»i là “Thanh Kỳ†thì rõ rà ng là “Hà Bắc Lý Gia†hoà n toà n bị tiêu diệt.
Lý Quang Trà thoái ẩn, Lý Duy Năng đảm nhiệm Phó Lệnh Chá»§ Thanh Kỳ, lá»±c lượng cá»§a Hà Bắc Lý gia tá»± nhiên thuá»™c vá» kẻ khác, má»™t kế hoạch thôn tÃnh tháºt là chu đáo.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Tạm gá»i đó là hai Ä‘iá»u kiện, nhưng thá»±c tế nó là hai Ä‘iá»u có lợi đối vá»›i Lý công tá», chẳng hay Lý công tá» có ý kiến như thế nà o?
Không đợi Lý Duy Năng mở lá»i, ngưá»i thiếu phụ áo lục khẽ nói:
– Äại công tá», bằng lòng chuyện ấy Ä‘i.
Nà ng nói với tia mắt nhìn khẩn khoản...
Lý Duy Năng trầm ngâm nghiêm giá»ng:
– Các hạ hãy đưa gia phụ vá», tại hạ sẽ cố nói cho ngưá»i quy ẩn, còn chuyện đảm nhiệm Phó Lệnh Chá»§ cá»§a quý kỳ, xin cho tại hạ được chối từ.
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhạt:
– Lý công tá», tại hạ nghÄ© rằng nÆ¡i đây giá» nà y, không phải là lúc để trả giá cò kè bá»›t má»™t thêm hai!
Lý Duy Năng chiếu ánh mắt ngá»i ngá»i rÃt giá»ng:
– Ta không bằng lòng thì các ngưá»i không thả cha ta, có phải thế không?
Thanh Kỳ lệnh chủ nói:
– Tại hạ ngưỡng má»™ công tá» từ lâu, nếu công tá» chấp nê thì tại hạ tháºt khó mà giải quyết.
Ngưá»i thiếu phụ áo lục phục xuống dưới chân Lý Duy Năng nà ng nói trong nước mắt:
– Lý công tá», tôi van công tá» hãy bằng lòng... chỉ khi nà o công tá» bằng lòng thì...
há» má»›i thả lão gia.... Tá»™i nghiệp cho lão gia biết bao nhiêu, ngưá»i đã tuổi già tác lá»›n...
Lý Duy Năng tránh sang má»™t bên trầm giá»ng:
– Trầm di nương, xin di nương hãy đứng dáºy, tôi sẽ có quyết định sau cùng...
Ngưá»i thiếu phụ áo xanh lau nước mắt đứng lên...
Thanh Kỳ lệnh chá»§ cưá»i nhẹ:
– Chỉ cần Lý công tá» gáºt đầu thì Lý đại hiệp sẽ trở vá» nhà má»™t cách bình yên vô sư.....
Từ trong chá»— ẩn, Quách Thế Phần mÃm miệng thở ra, ông ta cảm thấy sá»± việc quả bức bách, xem chừng Lý Duy Năng không muốn chấp nháºn cÅ©ng không thể được...
Ngay trong lúc ấy, đột nhiên xung quanh đâu đó chợt có nhiá»u tiếng quát tháo dáºy lên.
Thanh Phong đạo trưởng xạm mặt xốc lên:
– Lệnh Chá»§... Có phải ngưá»i đã cho thá»§ hạ táºp kÃch Bạch Vân Quan?
Thanh Kỳ lệnh chá»§ Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Xin Quan chá»§ chá»› nên lo lắng, tại hạ bảo đảm không ai táºp kÃch Bạch Vân Quan nà y cả.
Chỉ trong khoảnh khắc, khi hai ngưá»i nói chuyện, tiếng la hét vang lên khi nãy cÅ©ng chợt lặng im, y như sá»± báo động vừa rồi không phải xảy ra chung quanh nÆ¡i đó.
Cũng cùng một lúc sau khi nghe tiếng động, trong giữa lúc Thanh Phong đạo trưởng và Thanh Kỳ lệnh chủ nói chuyện, Quách Thế Phần lẳng lặng rút lui....
Ông ta tức tốc chuyá»n qua nóc nhà , thẳng ra háºu viện.
NhỠở trên tà ng cây cao dá»… nháºn phương hướng chÃnh xác Quách Thế Phần nghe rõ tiếng thét khi nãy phát ra từ háºu viện, nhưng khi ông ta ra đến nÆ¡i thì bốn phÃa lặng trang.
Mà n đêm âm âm, bóng tối trầm trầm, không khà vẫn như không có chuyện gì xảy ra, sau trước cực kỳ nghiêm tịnh.
Tay thá»§ cứng thanh Nhạn Linh Äao, Quách Thế Phần thở phà o như vứt được khối đá đè nặng trong lòng, nhưng ông vẫn băn khoăn, và không lẽ mình lại có thể nghe không đúng?
Chân vừa chấm đất, Quách Thế Phần láºt Ä‘áºt Ä‘i và o phÃa sau phòng và đến bây giá» thì ông ta má»›i nháºn ra tình hình không yên tịnh như mình đã nghÄ©...
Nháºm Bá Xuyên lo việc phòng thá»§ như ngồi trên gai góc, không bao giá» lại có thể yên tâm nằm ngá»§, mà nếu ngá»§ thì tại sao nghe mình và o lại không lên tiếng?
Má»™t ý nghÄ© chợt thoáng qua. Quách Thế Phần vá»™i dừng đứng lại váºn khà đan Ä‘iá»n, ngưng tụ toà n thân công lá»±c...
Äôi mắt ngưá»i lãnh tụ phái Hoà i Dương như cố xoi thá»§ng mà n đêm sâu xát bốn bên, nhưng không khà vẫn vắng lặng như tá», không phát hiện được Ä‘iá»u gì có thể gá»i là khác la.....
Luôn cả bên trong cũng không nghe thấy những gì.
Nhưng chÃnh sá»± im lặng đó lại chÃnh là tình hình bất ổn.
Nháºm Hà Xuyên có nhiệm vụ canh phòng, nhất là lúc nà y tình hình đã khá khẩn trương, tá»± nhiên không thể bá» Ä‘i ngá»§ như thế được. Mà cho dù có ngá»§ vá»›i thÃnh giác cá»§a Quách Thế Phần tại sao lại không nghe tiếng thở?
Là má»™t con ngưá»i đã xông pha trăm tráºn, đã gặp không biết bao nhiêu biến cố, Quách Thế Phần biết ngay sá»± việc đã nghiêm trá»ng lắm rồi, ông ta nắm chặt ngá»n Nhạn Linh Äao bằng tay phải, tay trái đưa lên ngang ngá»±c váºn “Ưng Trảo Công đại lá»±c†bước từng bước má»™t và o nhà .
Vừa và o tá»›i cá»a, Quách Thế Phần bắt gặp ngay má»™t bóng ngưá»i nằm dà i dưới đất cách cá»a khoảng năm sáu thước.
Không, không phải một mà là hai. Cả hai nằm xeo xéo cự ly không xa nhau mấy.
Quách Thế Phần rúng động bước tá»›i cúi xuống dòm, thấy hai ngưá»i cùng mặc áo Ä‘en, bao mặt bằng lụa Ä‘en, đúng là thuá»™c hạ cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§.
Cả hai không phải bị giết, mà hình như cùng bị điểm ngay Vựng huyệt.
Khẽ liếc và o vách, phÃa trong cánh cá»a, lại má»™t ngưá»i ngồi trên ghế ngá»§ gà ngá»§ gáºt.
Quách Thế Phần lướt nhanh tá»›i, đúng là Nháºm Bá Xuyên bị khống chế huyệt đạo. Khác hÆ¡n hai ngưá»i nằm dưới đất, Nháºm Bá Xuyên bị Ä‘iểm và o huyệt ngá»§.
ÄÆ°á»£c giải khai huyệt đạo, Nháºm Bá Xuyên như ngá»§ má»™t giấc quá say, ông ta chỉ cá»±a mình rồi lại gục đầu chứ không tỉnh hẳn.
Vổ luôn mấy cái nữa. Nháºm Bá Xuyên cÅ©ng vẫn trÆ¡ trÆ¡....
Quách Thế Phần cau mặt...
Tháºt là lạ, Ä‘iểm huyệt, giải huyệt, những chuyện đó gần như cÆ¡m bữa cá»§a nhân váºt giang hồ, nhất là nghá» nghiệp bao nhiêu năm cá»§a há» Quách, dong ruổi đó đây trong việc bảo tiêu chuyện giải huyệt lại là chuyện gần như món chuyên môn, thế nhưng bây giá» bá»—ng trở thà nh vô hiệu.
Äúng là Nháºm Bá Xuyên đã gặp má»™t thá»§ pháp dị kỳ.
Biết không thể là m sao hÆ¡n nữa, Quách Thế Phần láºt Ä‘áºt phóng mình và o trong và bắt gặp ngay má»™t ngưá»i nữa Ä‘ang gục đầu và o vách, trên lưng hãy còn Ä‘eo chặt thanh kiếm đúng là Quản Thiên Phát.
Má»™t phần biết sá»± giải huyệt đã trở thà nh vô hiệu trong lúc bấy giá» má»™t phần nữa Quách Thế Phần nghÄ© ngay đến má»™t việc hệ trá»ng hÆ¡n:
Äồng bá»n cá»§a Thanh Kỳ lệnh chá»§ bị hạ nÆ¡i đây cÅ©ng bằng Ä‘iểm huyệt Nháºm Bá Xuyên và Quản Thiên Phát cÅ©ng cùng như há» váºy thì thá»§ phạm phải là lá»±c lượng thứ ba....
Quách Thế Phần quay nhanh ra phóng thẳng vá» phòng cá»§a Giang Hà n Thanh, vừa qua khá»i cá»a thì má»™t cảnh tượng hãi hùng diá»…n ra trước mắt:
Má»™t ngưá»i mặc áo trắng ngồi trên mép giưá»ng, má»™t tay đặt lên Bách Há»™i huyệt cá»§a Giang Hà n Thanh. Tá»± nhiên, dưới mắt Quách Thế Phần ngưá»i áo trắng Ä‘ang hạ độc thá»§...
Thét lên má»™t tiếng thất thanh, Quách Thế Phần vung ngá»n Nhạn Linh Äao bá»§a mạnh và o lưng kẻ địch.
Vừa hoảng hốt vì sinh mạng cá»§a Giang Hà n Thanh Ä‘ang bị Ä‘e dá»a, vừa tức tối vì kẻ địch và o được nÆ¡i đây như chá»— không ngưá»i, thanh Ä‘ao cá»§a Quách Thế Phần mang theo cả má»™t sức mạnh toà n thân...
Như má»™t con ngưá»i không cảm giác, ngá»n Ä‘ao đã đến sát bên mình thế mà ngưá»i áo trắng vẫn ngồi yên bất động...
Nhưng khi lưỡi Ä‘ao vừa bén sát bên mình, ngưá»i mặc áo trắng bá»—ng phất nhẹ á»ng tay áo ra sau, cái phẩy tháºt nhẹ như Ä‘uổi ruồi và cÅ©ng vẫn ngồi yên không quay lưng lại....
Trong cÆ¡n hoảng hốt giáºn dữ, nhưng Quách Thế Phần cÅ©ng bắt tức cưá»i, chuyện sống chết kế bên mà hắn là m như má»™t trò chÆ¡i....
à nghÄ© chưa trá»n vẹn Quách Thế Phần đã giáºt nẩy ngưá»i, cái phẩy tay tháºt nhẹ nhưng kình phong từ trong ống tay áo cá»§a ngưá»i lạ mặt y như má»™t cÆ¡n gió thốc, thanh Nhạn Linh Äao cá»§a ông ta bị dá»™i lại như đụng phải khối đá.
Quách Thế Phần biết ngay đã gặp kình địch, ông ta láºt Ä‘áºt thối lui mấy bước, ngưá»i áo trắng vẫn đặt tay lên đỉnh đầu cá»§a Giang Hà n Thanh và vẫn không há» quay lại.
Ông lo ngại đến tÃnh mạng cá»§a Giang Hà n Thanh, vừa giáºn dữ vì bị đối phương quá xem thưá»ng, Quách Thế Phần hét lên má»™t tiếng, thanh Nhạn Linh Äao vung lên loang loáng, nhắm đúng và o bảy trá»ng huyệt trên thân mình cá»§a ngưá»i áo trắng.
Sức Ä‘ao Ä‘i tháºt mạnh tháºt nhanh, gió cuốn theo nghe như xé lụa, đúng là Quách Thế Phần đã táºn dụng Cá»u Cung Äao Pháp, má»™t đưá»ng Ä‘ao khét tiếng cá»§a phái Hoà i Dương.
Cả má»™t vùng ánh sáng cá»§a ngá»n Ä‘ao như chiếc nÆ¡m chụp xuống dù đối phương muốn tránh né cÅ©ng không là m sao kịp nữa.
Trong cơn tức tối, Quách Thế Phần đã thi triển sát chiêu....
Ngưá»i áo trắng vẫn ngồi nhưng thân mình hÆ¡i nghiêng qua bên trái, tay phải vẫn đặt trên đỉnh đầu cá»§a Giang Hà n Thanh, tay trái hất lên vừa vung vừa cuốn, xem dáng cách tháºt là cháºm rãi, nhưng dưới con mắt cá»§a Quách Thế Phần thì đó là má»™t động tác cá»±c kỳ nhanh nhẹn, nhanh đến mức không nhìn thấy mà cứ hình dung là cánh tay không cỠđộng.
Là con ngưá»i đã quá nhiá»u kinh nghiệm đối địch, Quách Thế Phần biết nếu không kịp thá»i thối háºu thì thanh Ä‘ao sẽ bị hắn Ä‘oạt ngay, ông ta gặc nhanh cánh tay thu Ä‘ao và chá»i chân ngã ngưá»i vá» phÃa sau má»›i kịp vì đà tấn công quá mạnh.
Và bây giá» thì Quách Thế Phần thá»±c đã rúng động, vì bằng và o cách phá địch cá»§a ngưá»i áo trắng ông ta nháºn ra ngưá»i ấy chẳng những ná»™i công thâm háºu dị thưá»ng mà chiêu thức má»›i chÃnh là cái là m cho ngưá»i lãnh tụ phái Hoà i Dương kinh hãi....
Ông ta không nháºn được chắc lắm, nhưng trong tiá»m thức má»™t chuyện kinh khá»§ng vụt nổi lên...
Äá»™t huyệt Äoạn Mạch Thá»§ Pháp má»™t môn công phu mà Quách Thế Phần chỉ nghe chứ chưa từng thấy, vì môn công phu ấy đã thất truyá»n từ lâu lắm rồi, đối vá»›i võ lâm bây giá» có chỉ còn là truyá»n thuyết như thần thoại.
Ngay trong lúc Quách Thế Phần còn Ä‘ang lúng túng chưa biết phải là m sao cho phải thì từ bên ngoà i chợt nghe tiếng gió động, có tiếng ngưá»i lao và o tháºt nhanh...
Quách Thế Phần láºt Ä‘áºt quay mình lại, quả đúng từ bên ngoà i má»™t ngưá»i lao và o vá»›i trá»›n tháºt nhanh:
má»™t cô gái trạc mưá»i bảy tuổi, vá»›i hai bÃm tóc bay dạt ra hai bên vai vì do lao và o quá gấp.
Quách Thế Phần mở tròn đôi mắt nhìn cô ta như bị thôi miên, bởi vì ngưá»i thiếu nữ ấy không ai lạ mà chÃnh cô gái có tên Tá» Mai, cô gái đã lá»™t mặt nạ kẻ giả ÄÆ°á»ng Hoa Äà tại Hoà i Dương tiêu cục.
Chưa chấm đất TỠmai đã hớt hãi kêu lên:
– Quách Tổng Tiêu đầu, ông là m... là m gì thế?
Quách Thế Phần thở phà o như được cứu tinh:
– Cô nương...
Tuy là má»™t ngưá»i có danh pháºn khá cao trong chốn giang hồ, là má»™t con ngưá»i đã từng giao thiệp vá»›i hầu hết võ lâm cao thá»§, nhưng bây giá» thì lại đâm ra ấp úng nói không thà nh tiếng...
Là má»™t nhân váºt có tiếng tăm, niên ká»· lại cao, chẳng lẽ bây giá» lại Ä‘i cầu cứu vá»›i má»™t thiếu nữ má»›i má»™t lần gặp mặt?
Nhưng nếu không như thế thì sinh mạng của Giang Hà n Thanh có bỠnà o trách nhiệm ấy vỠai?
Cũng may trong lúc Quách Thế Phần còn đang lúng túng, thì TỠMai lên tiếng:
– Tổng tiêu đầu hiểu lầm rồi, ngưá»i ấy là công tá» nhà tôi ấy mà ...
Quách Thế Phần kinh ngạc:
– Là ... công tỠcủa cô?
Tá» Mai cưá»i:
– Vâng, vì chất độc kỳ lạ trong ngưá»i cá»§a Giang nhị công tá», nên công tá» cá»§a tôi phải thân tá»± đến Äông Hải tìm thuốc giải....
Ngưá»i áo trắng vẫn đặt tay lên đỉnh đầu Giang Hà n Thanh, nhưng bây giá» bá»—ng quay phắt lại nhìn Tá» Mai bằng đôi mắt như khiển trách, khiến cho cô gái hoảng hốt thụt lui tránh cái nhìn cá»§a chá»§ và thụt cổ nói vá»›i Quách Thế Phần:
– Công tá» cá»§a tôi vừa cho Giang nhị công tá» uống thuốc giải xong, bây giá» Ä‘ang váºn công đả thông kinh mạch, ngưá»i dặn không được để ai đến quấy rầy.... Xin Tổng Tiêu Äầu tạm tránh ra ngoà i kẻo tôi bị quở...
Quách Thế Phần chợt nghe e thẹn, cái lo sợ cá»§a ông ta tháºt là vô lý, chuyện đả kinh mạch cho ngưá»i bệnh lâu ngà y đâu phải là chuyện lạ thế mà trong cÆ¡n hấp tấp, ông ta lại quên mất Ä‘iá»u nháºn xét quá tầm thưá»ng...
Má»™t con ngưá»i có trình độ võ công như ngưá»i áo trắng, nếu muốn hại Giang Hà n Thanh thì đâu phải là chuyện khó, cần gì phải đặt tay lên Bách Há»™i Huyệt là m chi?
Nguy hiểm nhất là má»™t khi váºn công đả thông kinh mạch, Ä‘iá»u tối kỵ là không được có chuyện quấy rầy là m chấn động tinh thần, nếu chuyện xảy ra như thế mà không nguy hại đến tÃnh mạng cá»§a ngưá»i trị bịnh thì con bịnh cÅ©ng khốn đốn...
CÅ©ng may, nhá» trình độ võ công cao tuyệt, ngưá»i áo trắng má»›i bình tÄ©nh đối phó được vá»›i Quách Thế Phần, chứ nếu không thì biết bao nhiêu chuyện đáng tiếc sẽ xảy ra.
Quách Thế Phần láºt Ä‘áºt vòng tay:
– Cô nương nói đúng, lão phu xin ra ngoà i chỠđợi váºy....
Chợt nhá»› Nháºm Bá Xuyên và Quản Thiên Phát Ä‘ang còn bị khống chế huyệt đạo mà chÃnh mình không thể giải khai, nên vá»™i nói vá»›i Tá» Mai:
– Lão phu có chuyện muốn nhỠcô nương...
Tá» Mai há»i:
– Chẳng hay Tổng tiêu đầu cần dạy chuyện chi?
Quách Thế Phần nói:
– Ngưá»i nhị sư đệ và sư đồ cá»§a lão phu Ä‘á»u bị bế huyệt, bá»™ vị và thá»§ pháp quá lạ lùng nên lão phu không thể giải khai, không biết đó có phải là độc môn cá»§a....
TỠMai rước nói:
– Vâng, xin cho vãn bối trao bình thuốc Tuyết Chi Äan nà y cho công tá» rồi vãn bối sẽ theo ra tức khắc.
Tuyết Chi Äan?
Quách Thế Phần rúng động...
Äó là thứ thuốc mà Thanh Phong đạo trưởng xem như báu váºt, thế tại sao há» có?
Nhưng vì không tiện há»i nên ông ta đà nh phải gáºt đầu quay bước ra ngoà i....
Vừa đốt đèn lên xong thì Tá» Mai cÅ©ng đã ra tá»›i, cô ta cưá»i nói vá»›i Quách Thế Phần:
– Tiểu tỳ và TỠQuyên thư thư theo sát Tổng tiêu đầu đến đây, nhưng chắc Tổng tiêu đầu không để ý?
Quách Thế Phần chợt hiểu....
Như váºy thì chuyện có ngưá»i bên trong bóng tối ám trợ khi Nháºm Bá Xuyên chuyển bại thà nh thắng đối vá»›i Lý gia Tứ Tướng chÃnh là do sá»± có mặt những ngưá»i nà y?
Và ông ta há»i lại:
– Thế thì quý gia công tá» cùng chung má»™t đưá»ng đến đây à ?
– Không, khi chúng tôi theo đến đây thì công tá» cá»§a chúng tôi hãy còn báºn Ä‘i Äông Hải tìm thuốc giải, ngưá»i sai chúng tôi ẩn theo há»™ vệ Giang nhị công tá», vì thế nên tiểu tỳ và Tá» Quyên thư thư bám sát theo lá»™ trình cá»§a Tổng tiêu đầu.
Quách Thế Phần há»i:
– Như thế thì quý gia công tỠvừa mới đến đây trong đêm sao?
TỠMai nói:
– Vâng, công tá» tôi nói tuy có thuốc giải, nhưng vì lâm độc lâu ngà y nên nguyên khà cá»§a Giang nhị công tá» bị hư suy, nếu không có Tuyết Chi Äan cá»§a Thanh Phong đạo trưởng thì không thể chữa được do đó ngưá»i sai tiểu tỳ đến tịnh thất cá»§a Thanh Phong đạo trưởng lấy sang, còn những ngưá»i nà y thì chắc do công tá» cá»§a tôi Ä‘iểm và o tá» huyệt.
Quách Thế Phần giáºt mình:
– Äiểm và o tá» huyệt?
Tá» Mai cưá»i:
– Tiểu tỳ nói là đối với những tên cướp kia thôi.
Vừa nói, Tá» Mai vừa Ä‘i lại chá»— Nháºm Bá Xuyên, đưa tay vá»— nhẹ và o ngưá»i cá»§a ông ta....
Nhìn chăm chú thủ pháp của TỠMai, Quách Thế Phần chợt khám phá ra rằng hỠdùng toà n là kinh ngoại kỳ huyệt...
Nháºm Bá Xuyên khẽ uốn mình mở choà ng mắt ra thấy đại huynh đứng kế bên, ông ta vá»™i há»i:
– Äại sư huynh, đã Ä‘uổi hết bá»n cướp ấy rồi à ?
Quách Thế Phần cưá»i và chỉ vá» Quản Thiên Phát nói vá»›i Tá» Mai:
– Tiểu đồ ở bên đó, xin cô nương giải giùm huyệt đạo.
Tá» Mai gáºt đầu:
– Tôi biết...
Vừa nói Tá» Mai vừa láºt Ä‘áºt Ä‘i ra....
Nháºm Bá Xuyên nhìn theo kinh ngạc:
– Cô ấy là ngưá»i giải vây cho chúng mình lúc ở Dương Châu à ?
Quách Thế Phần gáºt đầu:
– Cô ta tên là Tá» Mai, cÅ©ng chÃnh là ngưá»i lá»™t mặt nạ cá»§a tên giả ÄÆ°á»ng Hoa Äà đấy. Cô ta vâng lịnh âm thầm bảo há»™ cho Giang nhị hiá»n Ä‘iệt đấy.
Quay nhìn bá»n áo Ä‘en nằm la liệt dưới đất, Nháºm Bá Xuyên há»i:
– Như váºy bá»n nà y cùng do Tá» Mai đánh ngã?
Quách Thế Phần thấp giá»ng:
– Công tá» cá»§a hỠđã đến đây, hiện Ä‘ang trị cho Giang hiá»n Ä‘iệt ngoà i ấy....
Nháºm Bá Xuyên cà ng ngạc nhiên hÆ¡n nữa:
– Công tỠcủa hỠlà ai?
Quách Thế Phần chưa trả lá»i thì Tá» Mai đã giải huyệt xong cho Quản Thiên Phát trở và o.
Quách Thế Phần vòng tay:
– Lão phu xin đa tạ cô nương.
Tá» Mai láºt Ä‘áºt đáp lá»…:
– Quách tổng tiêu đầu nói thế tháºt tiểu tỳ không dám nháºn...
Quách Thế Phần nói:
– Lão phu muốn há»i thăm danh tÃnh quý gia công tá», chẳng hay có nên không nhỉ?
Tá» Mai mỉm cưá»i:
– Xin tổng tiêu đầu nán đợi công tá», tháºt tình tiểu tỳ không dám tá»± chuyên.
Không đợi Quách Thế Phần nói, Tá» Mai vá»™i tiếp liá»n theo:
– Hình như công tỠchúng tôi có chuyện dạy bảo, xin phép cho tiểu tỳ ra ngoà i đó.
Nói xong y hấp tấp bước ra.
Quản Thiên Phát bước tới vòng tay trước mặt thầy:
– Äệ tá» bất tà i để cho bị kẻ địch ám toán, xin sư phụ lượng thứ...
Nháºm Bá Xuyên nói theo luôn:
– Không riêng gì ngươi mà luôn cả nhị thúc đây cũng không là m sao được...
Quách Thế Phần cưá»i:
– Ngưá»i Ä‘iểm huyệt đó không phải là kẻ địch đâu, chÃnh là chá»§ nhân cô gái Tá» Mai đó, Thiên Phát hãy xem bá»n áo Ä‘en nà y đã chết cả hay là còn sống?
Quách Thế Phần bước lại khom mình xuống và nói mau:
– Sư phụ, hỠđã chết cả rồi.
Quách Thế Phần gáºt đầu:
– Như váºy là chúng cùng bị Ä‘iểm và o tá» huyệt.
Và ông ta quay lại há»i Nháºm Bá Xuyên:
– Vừa rồi nhị đệ có thấy vị công tỠấy chăng?
Nháºm Bá Xuyên lắc đầu:
– Không, tiểu đệ trấn thá»§ nÆ¡i đây mãi cho đến khi nghe bên ngoà i có tiếng động, tiểu đệ vì sợ chúng đột nháºp nên không lên tiếng, sau cùng chúng xâm nháºp tiểu đệ vừa định ra tay, không ngá» chỉ thấy chúng nhoáng lên rồi lại cùng rá»›t xuống ngay nhưng liá»n sau đó tiểu đệ cảm nghe thân tê Ä‘iếng rồi bất tỉnh nhân sá»±.
Quách Thế Phần cau mặt:
– Cách không Ä‘iểm huyệt như thế thì vị công tá» nà y võ công tháºt đáng kinh ngưá»i....
Nháºm Bá Xuyên cưá»i:
– Cứ theo tình thế nà y thì bá»n Mai Hoa Lệnh Chá»§ gì đó đêm nay chắc đã cúp Ä‘uôi chạy hết.
Quách Thế Phần lắc đầu:
– Bá»n hỠđến đây đêm nay dưới sá»± Ä‘iá»u khiển cá»§a má»™t tên tá»± xưng là Thanh Kỳ lệnh chá»§, xem chừng đám Lý Gia Hà Bắc chắc phải xin hà ng.
Nháºm Bá Xuyên giáºt mình:
– Thanh Kỳ lệnh chá»§? Sao mà chúng lại có nhiá»u thứ Lệnh Chá»§ nhỉ? Nhưng tại sao đại huynh lại bảo Hà Bắc Lý Gia phải đà nh khuất phục?
Quách Thế Phần nói:
– Tiên Nhân Chưởng Lý Quang Trà dưỡng bệnh tại Bạch Vân Quan nhưng ngưá»i ấy lại không phải tháºt là ông ta mà là do bá»n cá»§a địch giả trang, còn Lý Quang Trà tháºt thì đã lá»t và o tay kẻ địch không biết từ bao giá», như váºy thì là m sao thá»§ hạ cá»§a hỠỞ đây lại không khuất phục?
Quách Thế Phần Ä‘em những chuyện mắt thấy tai nghe thuáºt lại cho Nhâm Bá Xuyên nghe và nói thêm:
– Tình hình như thế bảo sao thuộc hạ hỠLý và Lý Duy Năng không van hắn mà đầu hà ng?
Nháºm Bá Xuyên giáºt mình, ông ta không ngá» võ lâm ngà y nay lại có quá nhiá»u vấn đỠphức tạp mà Nam Giang Bắc Lý lại là nạn nhân đầu tiên cá»§a má»™t thế lá»±c còn trong bóng tối....
Và từ cá»a miệng cá»§a gã Thanh Kỳ lệnh chá»§, hắn đã nói đến hai chữ Lịnh trên thì tá»± nhiên đằng sau hắn hãy còn nhân váºt chá»§ sá» cầm đầu má»i việc.
Nhưng Quản Thiên Phát thì lại chợt thấy vấn đỠcó nhiá»u nghi vấn.
Vốn từng biết con ngưá»i cá»§a Tiên Nhân Chưởng Lý Quang TrÃ, con ngưá»i như ông ta mà lại có thể bị kẻ địch âm thầm hạ độc thì quả là má»™t chuyện đáng nghi ngá»...
Thêm và o đó, ông ta là ngưá»i rất Ãt khi Ä‘i ra ngoà i, cho dù có kẻ địch ẩn tà ng trong Hà Bắc Lý Gia, nhưng muốn hạ độc vá»›i Lý Quang Trà cÅ©ng không phải là chuyện đễ, trừ phi....
Má»—i ngưá»i cùng có má»™t ý nghÄ© khác nhau chung quanh vụ Hà Bắc Lý Gia, ngay lúc đó cá»a phòng bên trái hé mở, má»™t vị thiếu niên thư sinh cháºm rãi bước ra, theo sau là cô gái Tá» Mai, trên tay cô ta cầm má»™t bình bằng ngá»c thạch.
Quách Thế Phần láºt Ä‘áºt đứng dáºy vòng tay:
– Mong Æ¡n công tá» từ xa đến đây cứu trị cho Giang hiá»n Ä‘iệt, lão phu bất ý mạo phạm, mong công tá» hãy dung tình.
Ngưá»i thư sinh áo trắng mỉm cưá»i vòng tay thi lá»…:
– Tổng tiêu đầu đã quá lá»i, tháºt tiểu sinh không dám nghÄ© Ä‘iá»u như thế.
Bây giá» Quách Thế Phần má»›i nhìn kỹ thấy ngưá»i thư sinh áo trắng trạc khoảng mưá»i chÃn tuổi, gương mặt trắng hồng rạng rỡ, nếu hắn mặc đồ con gái thì chắc chắn không ai có thể nháºn ra đó là má»™t thiếu niên...
Quách Thế Phần nhìn sững, nếu không chÃnh mắt mình trông thấy, ngưá»i thư sinh nà y xuất thá»§ thì ông là m sao có thể tin được con ngưá»i như thế lại có má»™t trình độ võ công lá»—i lạc...
Từ mến tà i sinh ra kÃnh nể, Quách Thế Phần luôn vá»™i vòng tay:
– Lão phu hãy còn mong được biết qua quý tÃnh...
Vẫn vá»›i nụ cưá»i như hoa trên miệng, gã thư sinh đáp:
– Tiểu sinh tên là Äổng Như Băng.
Cá» chỉ cá»§a hắn tuy hết sức tá»± nhiên, nhưng da mặt cá»§a hắn lại á»ng hồng khi nghe Quách Thế Phần há»i đến tên.
Quách Thế Phần vá»™i giá»›i thiệu Nháºm Bá Xuyên và Quản Thiên Phát, hai ngưá»i cùng thá»§ lá»… vái chà o.
Äổng Như Băng cung kÃnh:
– Vừa rồi vạn bất đắc dĩ tiểu sinh mạo phạm Nhâm nhị hiệp và Quản tiêu đầu, xin nhị vị niệm tình tha thứ.
Quách Thế Phần đưa tay má»i:
– Xin thỉnh công tỠngồi tạm nơi đây....
Äổng Như Băng nói:
– Vâng, xin tổng tiêu đầu cho cáo thối vì tiểu sinh còn báºn chút việc phải Ä‘i.
Nghe hắn mở lá»i cáo thối, Quách Thế Phần lá»™ vẻ ngạc nhiên:
– Thế còn Giang hiá»n Ä‘iệt...
Không đợi Quách Thế Phần nói hết câu, Äổng Như Băng mỉm cưá»i:
– Giang nhị công tỠđã uống thuốc giải độc. Kể như chất độc trong ngưá»i không còn nữa, chỉ vì Ä‘au lâu nên nguyên khà có phần hao tổn, nhưng tại hạ đã đả thông kinh mạch, tịnh dưỡng Ãt lâu sẽ phục hồi.
Vá»›i lấy chiếc bình ngá»c từ trên tay cá»§a Tá» Mai, Äổng Như Băng trao cho Quách Thế Phần và nói tiếp:
– Äây là Tuyết Chi Äan cá»§a Thanh Phong đạo trưởng, nó là thứ linh dược có khả năng khôi phục chân nguyên duy nhất trong võ lâm hiện nay. Giang nhị công tá» cứ uống tháºt nhiá»u và o là sẽ bảo đảm nguyên khà đã bị mất ngà y má»™t tăng thêm. NÆ¡i đây gồm có má»™t trăm ba mươi hoà n, má»—i lần uống mưá»i hoà n, cứ má»™t ngà y ba lần như thế thì chỉ trong vòng bốn năm hôm sẽ kiến hiệu vượt bá»±c.
Tiếp lấy bầu thuốc, Quách Thế Phần hơi đắn đo.
– Chuyện nà y.... Thanh Phong đạo trưởng...
Äổng Như Băng Ä‘iá»m đạm mỉm cưá»i:
– Tại hạ đã bảo Tá» Mai lưu lại đôi lá»i, tại hạ tin rằng khi Thanh Phong đạo trưởng biết chÃnh tay tại hạ là m chuyện nà y nghÄ© chắc ông ta không há»i gì nÆ¡i tổng tiêu đầu.
Tá»± nhiên đó là khẩu khà cao ngạo vô song, nhưng thái độ cá»§a Äổng Như Băng khi nói câu nói ấy đã không là m cho ngưá»i nghe nháºn thấy Ä‘iá»u cao ngạo ấy.
Không biết vị thiếu niên nà y thân thế lai lịch ra sao, Quách Thế Phần chỉ nháºn thấy hắn là con ngưá»i anh hoa phát tiết. Nhất là khi hắn nói thì lá»i lẽ tháºt là chặt chẽ.
Khiến cho ngưá»i nghe khó có thể châm thá»c và o đâu được.
Quách Thế Phần chỉ biết gáºt đầu:
– Äổng công tỠđã nói thế tá»± nhiên lão phu rất an tâm.
Äổng Như Băng nói tiếp:
– Vừa rồi tại hạ đã Ä‘iểm và o huyệt ngá»§ cá»§a Giang công tá», có lẽ sẽ tỉnh dáºy trước khi trá»i sáng. Xin phiá»n chư vị Ở đây chăm sóc dùm, tại hạ xin cáo biệt.
Hắn vòng tay và quay nhanh ra cá»a.
Má»›i biết lần đầu nên không tiện giữ khách. Quách Thế Phần và Nháºm Bá Xuyên đà nh phải đứng lên đưa ra cá»a.
Ra gần tá»›i cá»a, Äổng Như Băng vụt xoay lại nói:
– Tình thế giang hồ ngà y má»™t biến chuyển có nhiá»u bất lợi, chuyện bá»n đạo tặc Ä‘ang đêm táºp kÃch quý tiêu cục không phải là chuyện ngẫu nhiên, tại hạ không hiá»m việc má»›i quen xin có lá»i khuyên tổng tiêu đầu nên tháºn trá»ng.
Quách Thế Phần hÆ¡i sá»ng sốt...
Gã thiếu niên há» Äổng nà y con ngưá»i có hai Ä‘iá»u trái ngược, khi được há»i danh tÃnh thì bá»—ng nhiên đỠmặt y như ngưá»i má»›i xâm nháºp giang hồ, nhưng khi bà n vỠđại cuá»™c thì lá»i lẽ lại tá» ra lịch duyệt...
Ông ta láºt Ä‘áºt vòng tay:
– Kim ngá»c lương ngôn cá»§a Äổng công tá» lão phu xin ghi tạc.
Äổng Như Băng không nói thêm má»™t tiếng, hắn vẫy tay cho Tá» Mai, cả hai ngưá»i khuất nhanh sau cánh cá»a.
Quách Thế Phần cà ng nhìn theo cà ng cảm thấy băn khoăn...
Quả tháºt con ngưá»i cá»§a Äổng Như Băng khó mà xét Ä‘oán Võ công đã cao, lá»i lẽ lại sâu kÃn trong khi dáng cách quá nho nhã nhất là niên ká»· chưa đáng kể là cao đệ võ lâm...
Chỉ trong chưa quá hai ngà y mà đã chạm mặt hai vị thiếu niên xuất chúng có thể nói hÆ¡n ná»a Ä‘á»i ngưá»i lăn lá»™n giang hồ, lần thứ nhất Quách Thế Phần đụng phải chuyện hi hữu bất ngá».
Là một chưởng môn nhân một phái khá tiếng tăm, nhưng so với hai gã thiếu niên nà y, nếu cần giao đấu, Quách Thế Phần cảm thấy mình không có và o đâu cả.
Thứ nhất là gã thiếu niên há» Äổng, thứ hai là Giang Hà n Thanh, tuy đã thâm giao vá»›i nhà há» Giang đã lâu, nhưng ngay sá»± chỉ Ä‘iểm sÆ¡ sà i mà là m cho Quản Thiên Phát có thể đánh lại Lý Duy Năng má»™t cách quá dá»… dà ng, Ä‘iá»u đó đủ thấy vị công tá» há» Giang võ công cÅ©ng không thể nà o lưá»ng được.
Tá»± nhiên, võ công ấy nhất định không phải gia truyá»n.
Bởi vì Ä‘au yếu từ lúc nhá», Giang Hà n Thanh nương nhá» bên ngoại chứ Ãt gần gÅ©i được cha trong khi bên ngoại cá»§a hắn theo Quách Thế Phần biết thì không ai xuất chúng.
Còn nếu là võ há»c gia truyá»n. Thì Giang đại tiên sinh là chá»— thâm giao, Quách Thế Phần cÅ©ng biết ngay Giang Hà n Thanh không là m sao thừa tiếp mà có được võ công như thế ấy.
Và có thể kể luôn và o hạng kỳ hoa võ lâm là Lý Duy Năng.
Hà Bắc Lý Gia tuy là má»™t tong bốn vá»ng tá»™c giang hồ nhưng Lý Quang Trà cÅ©ng không thể so vá»›i tà i nghệ cá»§a cáºu con trai cá»§a ông ta được.
Quách Thế Phần bất giác thở phà o, ông ta chợt cảm thấy thấm thÃa câu “Tre già măng má»câ€!
Nghe vị đại sư huynh thở dà i, nghÄ© rằng câu nói trước khi Ä‘i cá»§a Äổng Như Băng là m cho cảm khái, Nháºm Bá Xuyên gióng ý:
– Hình như ý cá»§a Äổng Như Băng muốn cho mình thu xếp tiêu cục chẳng hay sư huynh cảm thấy thế nà o?
Quách Thế Phần quay lại nghiêm giá»ng:
– Hắn nói đúng là lá»i và ng ngá»c. Hoà i Dương Tiêu Cục chúng ta sở dÄ© vững và ng trong mưá»i mấy năm nay là nhá» hai yếu tố, má»™t là nhỠđồng đạo giang hồ trong vần đỠnghÄ©a khà chiếu cố chúng ta, hai là bao nhiêu năm nay tình hình võ lâm yên tịnh... Không phải khoa trương nhưng tháºt sá»± thì đó cÅ©ng là điá»u đáng kiêu hãnh cho Hoà i Dương phái cá»§a chúng ta.
Biết sá»± thể đã đến hồi trầm trá»ng, Nháºm Bá Xuyên rung giá»ng:
– Theo ý đại sư huynh thì chúng ta nên giải quyết thế nà o?
Quách Thế Phần cúi mặt trầm ngâm má»™t lúc tháºt lâu rồi ngẩng lên quả quyết:
– Ngay bây giá» mầm loạn đã manh nha, bằng và o thanh thế Nam Giang Bắc Lý mà vẫn còn phát sinh chuyện hiểm nguy, cho nên ngu huynh định sau khi vá» sẽ thu xếp tiêu cục. Má»™t là để cho đệ tá» Hoà i Dương phái khá»i phải bị lây chuyện khó dá»… ngoà i ý muốn, hai là sẽ táºp trung được nhân lá»±c. Theo cái nhìn cá»§a ngu huynh thì tên Mai Hoa Lệnh Chá»§ đã tấn công chúng ta thì không khi nà o chúng lại chịu ngưng ở ná»a chừng, nếu chúng ta không sá»›m bồi dưỡng thá»±c lá»±c, để cho rải rác theo những chuyến tiêu thì không là m sao đối phó kịp vá»›i tình thế.
Nháºm Bá Xuyên gáºt gáºt đầu:
– Äại sư huynh nghÄ© như thế là đúng, nhưng chẳng lẽ mình lại thoái xuất giang hồ...
Quách Thế Phần mỉm cưá»i:
– Từ ngà y sáng láºp Hoà i Dương phái đến nay cÅ©ng đã ngót trăm năm rồi, có bao giá» chúng ta lại có chuyện co đầu rút cổ? Chỉ có Ä‘iá»u bây giá» ta ở ngoà i sáng mà địch lại rình trong bóng tối, mình Ä‘ang phÆ¡i lá»™, còn địch thì đến bóng dáng chúng mình cÅ©ng không trông thấy, thêm và o đó Giang phá»§ hình như đã và o tay kẻ ác trong khi Giang nhị hiá»n Ä‘iệt tuy đã giải độc nhưng thế lá»±c Giang gia cÅ©ng chỉ là đơn thân độc mã, là m sao Giang nhị hiá»n Ä‘iệt đảm đương? Việc thu xếp tiêu cục có nghÄ©a là chúng ta dốc toà n lá»±c giúp Giang nhị hiá»n Ä‘iệt thanh lý môn há»™, tru diệt kẻ địch mà quan trá»ng hÆ¡n hết là nhắm và o hai việc lá»›n...
Nháºm Bá Xuyên cau mặt:
– Lại có chuyện chi quan trá»ng nữa?
Quách Thế Phần nói:
– Thứ nhất là phải truy ra kẻ chá»§ chốt sau lưng gã Mai Hoa Lệnh Chá»§ để công bố cho má»i ngưá»i Ä‘á»u biết...
Nháºm Bá Xuyên gáºt đầu:
– Thứ hai?
Sắc diện Quách Thế Phần chợt nghiêm trá»ng, ông ta thấp giá»ng:
– Ta cần phải tìm cho ra kẻ trá»™m thây cá»§a Giang Äại Tiên Sinh.
Nháºm Bá Xuyên biến sắc:
– Äại sư huynh ngá» rằng Giang Äại Tiên Sanh bị ngưá»i ám hại?
Quách Thế Phần khẽ gáºt đầu:
– Äúng, sau khi từ Kim Lăng Ä‘iếu tang trở vá», trong lòng cảm thấy bản chất cá»§a Giang đại tiên sinh có phần đột ngá»™t, rồi từ lúc Giang nhị hiá»n Ä‘iệt đến tiêu cục lòng nghi ngỠđó cà ng lúc cà ng gia tăng. Trải qua mấy đêm vừa qua, chứng kiến biến cố xảy ra cho Hà Bắc Lý Gia, ngu huynh nháºn thấy chuyện Giang đại tiên sinh bị ám hại không còn nghi ngá» gì nữa.
Nói đến đây vẻ mặt Quách Thế Phần cà ng thêm trầm trá»ng, ông ta nghiêm mặt nói:
– Chuyện nà y chỉ nói riêng giữa chúng ta thôi, chứ đừng cho Giang nhị hiá»n Ä‘iệt hay biết.
Nháºm Bá Xuyên gáºt đầu:
– Vâng, tiểu đệ biết chuyện ấy rồi....