07-02-2009, 09:01 PM
Chà Tôn Thánh Quân
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: Hạ Long City
Bà i gởi: 800
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 151 Times in 109 Posts
Long Huyệt
Tác giả: MP3
Chương 112: Thạch á»c Liệu Thương
Dịch: tieungunhi
Nguồn: Tà ng thư viện
"Chân khà cá»§a Chung Thiên Tú truyá»n và o cà ng mạnh thì cÆ¡ thể cá»§a Long Dá»±c cà ng sinh ra lá»±c phản kháng kịch liệt, cuối cùng phản chấn hất văng đôi tay cá»§a Chung Thiên Tú.
Chung Thiên Tú hoảng sợ thầm nghÄ© "Tên tiểu tá» cùng lắm là khoảng hai mươi tuổi thôi, cho dù có luyện công từ trong bụng mẹ Ä‘i nữa thì cÅ©ng chỉ có được hai mươi năm công lá»±c, còn ta thì dùng tá»›i hÆ¡n bảy mươi năm công lá»±c, tại sao lại không thể áp chế nổi hai mươi năm cá»§a nó? Äiá»u nà y tháºt quá kỳ dị. Chẳng lẽ khi ta sống bốn mươi năm ở nÆ¡i nà y, thế gian lại sinh ra má»™t thế hệ thiếu niên lợi hại váºy sao?â€
Nếu bà ta biết được cái Long Dá»±c tu luyện là linh khÃ, thông qua hấp thu thiên địa linh khà mà thà nh thì không biết bà ta sẽ nghÄ© sao.
Khi bị hai luồng linh khà và chân khà Bà n Nhược Tâm Kinh trong ngưá»i Long Dá»±c chấn ra, Chung Thiên Tú cảm thấy hai cánh tay tê dại giống như bị Ä‘iện giáºt, và bản thân lại tiêu hao công lá»±c quá nhiá»u nên không còn sức trụ nữa, thân thể ngã ra sau Ä‘áºp và o tưá»ng đá.
"Chung đại nương, đại nương có sao không?†Phong Linh đứng bên nhìn thấy chẳng biết xảy ra chuyện gì, kinh hãi chạy đến bên Chung Thiên Tú há»i.
Chung Thiên Tú lắc đầu cưá»i khổ nói "Không sao …… không sao cả ……" vừa dứt lá»i, miệng liá»n phun ra má»™t ngụm máu tươi.
Nhìn thấy Chung Thiên Tú há»™c máu, Phong Linh kinh hoảng, giá»ng nói run run:
"Còn nói không sao nữa, ngưá»i đại nương toà n máu không kìa. Chung đại nương, xảy ra chuyện gì váºy?â€
Chung Thiên Tú bị hai luồng linh khà và chân khà trong ngưá»i Long Dá»±c hợp lá»±c phản chấn, thân thể ã bị ná»™i thương không nhẹ, đà nh ngồi váºn khà điá»u tức sau đó than vãn "Tiểu cô nương à , ta bị ná»™i thương khá nặng, phải váºn công Ä‘iá»u tức, nếu ta không lên tiếng, tiểu cô nương đừng tá»›i quấy rầy ta, hiểu chưa? Giá» cháu hãy Ä‘i xem tình hình cá»§a tên tiểu tỠđó Ä‘i, ta lo nóp sẽ .......khục khụci ……" nói tá»›i đây Chung Thiên Tú liá»n phất tay, ý bảo mình không còn sức để nói nữa, sau đó bắt đầu váºn công.
Phong Linh nghe váºy liá»n chạy đến bên Long Dá»±c, thấy hắn ngồi đó như lão tăng nháºp định, má»™t chút phản ứng cÅ©ng không có, trong lòng cảm thấy hồi há»™p lo lắng, trải qua khoảng hai canh giá» sau lại nhìn thấy sắc mặt cá»§a Long Dá»±c có má»™t chút khởi sắc, sau đó trải qua khoảng ba canh giá» nữa, sắc mặt cá»§a Long Dá»±c đã á»ng hồng được đôi chút, trong lòng Phong Linh vứa vui mừng vừa hồi há»™p không thôi, trên trán mồ hôi rá»›t xuống như mưa.
"Long Dá»±c …… Long Dá»±c …… anh mau tỉnh lại Ä‘i, anh mở mắt nhìn em nè†Phong Linh trong lòng kÃch động, vá»™i nhẹ giá»ng gá»i Long Dá»±c.
Vừa rồi luồng chân khà mạnh mẽ cá»§a Chung Thiên Tú đã đánh thức được má»™t chút ý thức cá»§a Long Dá»±c, sau khi chấn bay tay cá»§a Chung Thiên Tú ra thì má»™t chút ý thức đó bắt đầu tá»± Ä‘iá»u khiển luồng linh khà trong cÆ¡ thể váºn hà nh là m cho ý thức cá»§a Long Dá»±c dần trở nên mạnh mẽ hÆ¡n, vì váºy Long Dá»±c có thể bắt đầu thi triển Tá»± DÅ© thuáºt tá»± Ä‘iá»u trị thương thế. Tiếng gá»i cá»§a Phong Linh, Long Dá»±c cÅ©ng nghe được nhưng vì Ä‘ang ở và o thá»i khắc quan trá»ng nên phải táºp trung tinh thần, vì váºy không thể trả lá»i Phong Linh.
Bầu trá»i lúc nà y đã tối sầm nhưng Phong Linh vẫn ngồi bên cạnh Long Dá»±c, đôi mắt mở to chăm chú nhìn và o gương mặt cá»§a hắn.
Phong Linh từ trước tá»›i nay chưa há» có cảm giác sợ hãi như váºy, lại trải qua má»™t ngà y má»™t đêm thá»i gian không ăn không uống, tâm thần lại căng thẳng vô cùng, rốt cuá»™c cÅ©ng chịu không nổi, chìm và o giấc ngá»§ lúc nà o không hay.
Ba ngưá»i trong căn nhà thì có hai ngưá»i ngồi váºn công liệu thương, ngưá»i cuối cùng ngồi ngá»§ say mang lại vẻ yên tÄ©nh dị thưá»ng.
Không biết trải qua bao lâu, Phong Linh có cảm giác ngưá»i hÆ¡i lảnh lạnh rồi bất chợt tỉnh ngá»§, mở mắt ra thì thấy bên ngoà i trá»i đã sáng rồi.
"Thiệt là , tại sao mình lại ngá»§ gục thế nà y chứ? Ah, Long Dá»±c và Chung đại nương ra sao rồi nhỉ?†Vừa nhá»› tá»›i hai ngưá»i, Phong Linh đưa mắt nhìn.
Hai ngưá»i vẫn ngồi ở tư thế váºn công liệu thương. Chung đại nương thì thần sắc bình thưá»ng, dưá»ng như không có gì xảy ra vá»›i bà ta, còn Long Dá»±c thì trên mặt đầy mồ hôi, từng giá»t mồ hôi rá»›t xuống giưá»ng đá phát ra âm thanh tóc tóc.
Phong Linh thấy váºy liá»n lấy ra má»™t chiếc khăn tay lau mồ hôi cho Long Dá»±c.
Trải qua má»™t đêm thá»i gian, Long Dá»±c đã dùng Tá»± DÅ© thuáºt chữa hÆ¡n phân ná»a thương thế, lúc nà y đã đến lúc thu công, nhưng chưa kịp thì Phong Linh đã đưa tay đến lau mồ hôi cho hắn, vì váºy linh lá»±c cá»§a hắn tá»± động phản chấn, mặc dù lá»±c cá»±c nhá» nhưng đối vá»›i má»™t ngưá»i thưá»ng như Phong Linh thì đây là má»™t lá»±c phản chấn dữ dá»™i.
Vừa đưa tay chạm và o trán long dá»±c thì cả ngưá»i Phong Linh bị đẩy vá» phÃa sau, lưng Ä‘áºp và o tưá»ng, miệng thét lên má»™t tiếng.
Long Dá»±c nghe thanh âm quen thuá»™c vang lên, vá»™i mở hai mắt, từ trên giưá»ng phóng nhanh đến bên Phong Linh rồi đưa tay ôm nà ng, quan tâm há»i “ Phong Linh, em có bị gì không?â€
"Long Dực, em …… em đang nằm mơ hả, anh đã tỉnh lại rồi†Phong Linh kinh ngạc nhìn Long Dực, muốn ôm chầm lấy hắn nhưng trong lòng lại không dám.
"Em không phải nằm mÆ¡ đâu, thương thế cá»§a anh đã gần khá»i rồi, nếu không tin, em xem vết thương trên ngưá»i anh nè ……" Long Dá»±c biết lần nà y đã thoát nạn, trong lòng vui mừng không thôi, xoay ngưá»i cho Phong Linh xem vết kiếm chém trên vai phải cá»§a mình.
Vết thương do kiếm chém gây ra vốn rất dà i và sâu nhưng lúc nà y miệng vết thương đã khép lại, chỉ còn má»™t vết nhá» xÃu cỡ ngón tay thôi.
"Hay quá …… anh đã bình yên rồi ……" Phong Linh đưa tay chạm và o vết thương, hÆ¡i ấm từ thân thể Long Dá»±c phát ra cho nà ng biết những gì xảy ra Ä‘á»u là tháºt cả, Long Dá»±c bây giá» vẫn Ä‘ang sống sá» sá» trước mặt mình, không giống như má»™t xác chết cá»§a ngà y hôm qua.
"Quá tốt rồi.†Phong Linh tự nhiên không còn cảm thấy đau ở lưng nữa, đưa tay ôm lấy Long Dực đang ở trần, vui mừng nói.
Trước đó còn trong tình huống sinh ly tá» biệt, nhưng hiện tại cả hai Ä‘á»u bình yên vô sá»±, thá» há»i là m sao mà không vui cho được?
Hai ngưá»i ôm chặt lấy nhau, đã quên luôn câu nam nữ thụ thụ bất thân rồi.
Má»™t lúc sau, Long Dá»±c dưá»ng như nhá»› ra cái gì đó, đôi tay cháºm rãi buông Phong Linh ra rồi quay đầu nhìn Chung Thiên Tú há»i "anh trong lúc mÆ¡ mÆ¡ mà ng mà ng cảm giác được có ngưá»i truyá»n chân khà cho anh, chẳng lẽ là bà ta? Ah, bà ta cÅ©ng bị thương hả?â€
Phong Linh gáºt đầu nói "Äúng đó, em mặc dù không hiểu gì nhưng cÅ©ng nhìn ra là bà ta vì cứu anh nên má»›i bị thương như thế, bà ta nói vá»›i em là tá»± trị thương, kêu em đừng quấy rầy bà ta. Bà ấy ngồi đó cÅ©ng đã được má»™t đêm rồiâ€
Tà i sản cá»§a Sóng Xô Bá»
Chữ ký cá»§a Sóng Xô Bá»
09-02-2009, 01:03 PM
Hà n Lâm Há»c Sỹ
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngà y 14 giá»
Thanks: 0
Thanked 134 Times in 108 Posts
Long Huyệt
Tác giả: MP3
Chương 113: Cảm Khái
Dịch: tieungunhi
Nguồn: Tà ng thư viện
Long Dá»±c thấp giá»ng há»i "Em biết bà ta sao?â€.
Phong Linh cÅ©ng thấp giá»ng đáp lại "Tên cá»§a bà ta là Chung Thiên Tú, là thê tá» cá»§a môn chá»§ Thanh Y môn Ä‘á»i trước. Và o bốn mươi năm trước đây, chồng bà ta bị tên Thanh Y môn chá»§ hiện giá» hãm hại, rÆ¡i xuống đây, khi rÆ¡i xuống chồng ba ta đã hy sinh để cứu cho bà ta được sống. Ôi, cảnh ngá»™ tháºt giống như chúng taâ€
Vừa thốt ra câu cuối cùng, mặt Phong Linh liá»n đỠlên, trong lòng nghÄ© ngưá»i ta là vợ chồng, còn mình vá»›i Long Dá»±c thì ngay cả yêu đương còn chưa tiến tá»›i lấy đâu ra “giống chúng ta†?â€
"Ừm, bà ta đã giúp anh lẽ nà o anh lại ngoảnh mặt là m ngơ†Long Dá»±c ân oán phân minh, mặc dù không có hảo cảm gì vá»›i ngưá»i cá»§a Thanh Y môn nhưng Chung Thiên Tú rõ rà ng đã cứu mình má»™t mạng, nói gì thì nói cÅ©ng phải trả lại bà ta phần ân tình nà y.
Long Dá»±c vá»— vá»— và o bả vai cá»§a Phong Linh, rồi sau đó bước ra phÃa sau cá»§a Chung Thiên Tú, ngồi xuống, đưa tay áp và o lưng cá»§a bà ta, váºn hà nh linh lá»±c thi triển Tá»± DÅ© thuáºt giúp đỡ Chung Thiên Tú liệu thương.
Kỳ tháºt nếu cho Chung Thiên Tú tá»± chữa ná»™i thương thì có trôi qua ná»a ngà y thá»i gian nữa cÅ©ng chưa khá»i, nhưng có Long Dá»±c giúp đỡ, trong má»™t thá»i gian ngắn ná»™i thương cá»§a bà ta đã khôi phục hoà n toà n.
"Tiểu tá», tu vi cá»§a cáºu tháºt thâm háºu a! Ta đây vì cứu cáºu, cái mạng già nà y thiếu chút nữa đã Ä‘i gặp diêm vương rồi" Sau khi thương thế đã khá»i, Chung Thiên Tú đứng dáºy nói.
Bà ta thấy Long Dá»±c bị vết thương trà mạng, nhưng không ngá» lại khôi phục trước mình, má»i ngạc nhiên trong lòng Ä‘á»u chuyển hết lên trên mặt.
Long Dá»±c áy náy nói "Chung đại nương, cháu nghe Phong Linh nói đại nương vì cứu cháu nên má»›i bị thương như váºy, cháu trước tiên xin cảm Æ¡n đại nương, và thà nh tháºt xin lá»—i đã là m cho đại nương bị thươngâ€
"Không sao đâu" Chung Thiên Tú mỉm cưá»i nói “Tiểu tá», cáºu luyện môn công phu quái đản gì váºy? Tuổi trẻ mà đã có tu vi như thế, là m lão đây tháºt sá»± là hâm má»™ aâ€
Long Dá»±c cưá»i đáp lá»i "Cháu...là do cháu tá»± há»c mà thà nh thôiâ€
Chung Thiên Tú ngạc nhiên thốt lên "Tá»± há»c mà thà nh hả? Có phải cáºu muốn nói là …… vô sư tá»± thông, phải không?"
"Tổ tiên cá»§a cháu có truyá»n lại má»™t quyển sách, cháu há»c theo những gì ghi trong đó và đạt được thà nh tá»±u hôm nay†Long Dá»±c không muốn Chung Thiên Tú lại tra há»i mình nữa nên chuyển sang đỠtà i khác “Chung đại nương, nếu đại nương cÅ©ng là ngưá»i cá»§a Thanh Y môn, váºy tại sao đại nương lại đả thương đồng môn cá»§a mình?â€
Chung Thiên Tú buồn bã trả lá»i "Nguyên nhân trong chuyện nà y má»™t lá»i khó nói hết được, để sau nà y từ từ ta kể cho cáºu ngheâ€, dừng má»™t chút lại tiếp "Hai cháu sao lại gây thù háºn vá»›i Hoà ng Phá»§ Kinh Lôi váºy, để đến ná»—i phải rÆ¡i xuống đây.â€
Phong Linh trong lòng nghÄ© thầm Long Dá»±c vừa má»›i má»›i tỉnh lại, e rằng nói nhiá»u sẽ gây bất lợi cho cÆ¡ thể nên bước đến ngắt lá»i “Long Dá»±c, anh ngồi nghỉ má»™t chút Ä‘i, để em thay anh kể cho Chung đại nương ngheâ€
“Ừm, em nói đúng†Long Dá»±c không thể là m gì khác hÆ¡n là tuân theo lệnh Phong Linh vì vết thương trong ngưá»i chỉ má»›i hồi phục phân ná»a, cÆ¡ thể có chút suy yếu.
"Äể em dìu anh và o giưá»ng†Phong Linh vừa nói vừa đưa hai tay dìu Long Dá»±c, trên mặt lá»™ ra vẻ quan tâm sâu sắc.
Mặc dù Long Dá»±c má»›i khôi phục nhưng so vá»›i Phong Linh thì cÅ©ng mạnh hÆ¡n nà ng nhiá»u, sao lại để nà ng dìu chứ, nhưng trong lòng lại sinh ra má»™t cảm giác không hiểu nổi, liá»n “ừm†má»™t tiếng, không há» cá»± tuyệt.
Sau khi nhìn thấy Long Dá»±c đã an tá»a ở trên giưá»ng, vẻ mặt mỉm cưá»i nhìn mình, Phong Linh cÅ©ng hé miệng cưá»i cưá»i, sau đó Ä‘em chuyện đã xảy ra kể cho Chung Thiên Tú nghe.
Chung Thiên Tú nghe xong, đối vá»›i việc Long Dá»±c dùng XÃch Huyết Linh Giá»›i để trao đổi Phong Linh rất khâm phục, cảm động nói “XÃch Huyết Linh Giá»›i từ ngà y xuất hiện tá»›i nay đã là m cho các cao thá»§ cá»§a hắc bạch lưỡng đạo khổ công tranh Ä‘oạt, ai ai cÅ©ng muốn có nó để nhanh chóng luyện thà nh thần công vô địch, cho dù là ngưá»i bình thưá»ng nếu có nó rồi Ä‘em bán Ä‘i sẽ trở thà nh ngưá»i già u có a, bây giá» tháºt không thể tưởng được lại có ngưá»i Ä‘em nó Ä‘i trao đổi vá»›i má»™t tiểu cô nương, ta e việc nà y chẳng có mấy ai là m được đâuâ€
Phong Linh bÄ©u môi nói “Chung đại nương, cháu là Phong Linh, năm nay đã mưá»i tám tuổi rồi, đại nương má»™t câu cÅ©ng tiểu cô nương, hai câu cÅ©ng tiểu cô nương, nghe không được hay cho lắm đâuâ€
"Ở trong mắt ta cháu chÃnh là má»™t tiểu cô nương†Chung Thiên Tú cưá»i nói “ ÄÆ°á»£c, được, cháu không cho gá»i tiểu cô nương thì ta không gá»i nữa, ta sẽ gá»i cháu là Phong Linh váºy. Tên tiểu tá» nà y dùng má»™t váºt quý báu như thế để đổi an toà n cho cháu, trong lòng cháu nghÄ© sao vê nó đây?
“Äại nương đừng gá»i anh ấy là tiểu tá» nữa, anh ấy có tên mà . Tên anh ấy là Long Dá»±c đó. Cháu nghÄ© thế nà o hả? Trong lòng cháu đương nhiên rất cảm động a. Cháu vốn cho rằng chiếc nhẫn đó chả có tà giá trị nà o cả, tháºt không há» nghÄ© tá»›i nó là má»™t bảo váºt vô giá a. Long Dá»±c, không có nhẫn Ä‘eo nữa anh cảm thấy thế nà o? Anh có trách em không?"
"Dùng chiếc nhẫn đó đổi an toà n cho em là do anh cam tâm tình nguyện mà , là m sao mà lại trách em được. Äừng quên, chúng ta là ......â€
"Là bạn bè đúng không?†Phong Linh nhún vai, vẻ mặt bất đắc dÄ© nói "Con ngưá»i cá»§a anh tháºt sá»± là kỳ quái, có thể vì bạn bè hy sinh tất cả tháºm chà cả mạng sống cÅ©ng không mà ng.â€
"Có gì kỳ đâu?" Long Dá»±c nói “Má»™t báo váºt cho dù đáng giá cỡ nà o cÅ©ng không bằng tình bạn. TÃnh mạng cá»§a em và tÃnh mạng cá»§a anh, cả hai Ä‘á»u quan trá»ng như nhau, chẳng lẽ em gặp nguy hiểm, anh lại trÆ¡ mắt là m ngÆ¡ sao?â€
Phong Linh trầm mặc không nói gì. Cha và ông ná»™i nà ng Ä‘á»u là quân nhân, từ nhá» nà ng đã rất bá»™i phục và sùng bái há» vì há» dÅ©ng cảm xông pha trên chiến trưá»ng, không mà ng sinh tá», giỠđây Long Dá»±c ở trong lòng nà ng cÅ©ng là anh hùng, hÆ¡n nữa hai chữ “anh hùng†nà y còn bao hà m nhiá»u ý nghÄ©a nữa.
"Long Dá»±c, anh …… anh ……" Phong Linh là ngưá»i trá»±c tÃnh, luôn thÃch gì nói đó nhưng lúc nà y nói lại không ra lá»i, hình như là mắc cỡ, trong lòng nà ng cảm thấy rất kỳ quái.
Chung Thiên Tú đột nhiên nói “Các cháu cứ ở đây nói chuyện Ä‘i, ta ra ngoà i má»™t chút sẽ quay lại" dứt lá»i đã xoay ngưá»i bước ra.
"Phong Linh, em muốn nói gì váºy? Muốn nói gì cứ nói, ấp a ấp úng không giống phong cách cá»§a em a†Long Dá»±c cưá»i nói.
Phong Linh khôi phục lại vẻ bình thưá»ng rất nhanh, rồi Ä‘i tá»›i trước cá»a, nghiêm túc nói “Bây giá» em rất, rất rất nghiêm túc há»i anh chuyện nà y, anh phải thà nh tháºt trả lá»i, không được ba hoa cÅ©ng không được cưá»i nữaâ€
"á»’? Chuyện gì mà nghiêm túc váºy? Chuyện chung thân đại sá»± hả?" Long Dá»±c lại cưá»i há»i.
Mặt Phong Linh đỠlên, tức giáºn nói "Không được cưá»i nữa, nụ cưá»i cá»§a anh cà ng ngà y cà ng không nghiêm túcâ€
Long Dá»±c thấy nà ng giáºn dá»—i liá»n không cưá»i nữa, ngáºm miệng lại, sau đó há»i “Như váºy được chưa?â€
Tà i sản của nguyenan
09-02-2009, 01:04 PM
Hà n Lâm Há»c Sỹ
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngà y 14 giá»
Thanks: 0
Thanked 134 Times in 108 Posts
Long Huyệt
Tác giả: MP3
Chương 114: Si Tâm
Dịch: tieungunhi
Nguồn: Tà ng thư viện
Phong Linh cắn răng, dáºm chân nói lá»›n "ÄÆ°á»£c rồi, bây giá» em há»i anh, trong lòng anh có phải chỉ xem em là bạn bè bình thưá»ng thôi phải không?â€
"Không phải bình thưá»ng mà là bạn rất tốt, rất rất tốtâ€
"Tốt tá»›i cỡ nà o?â€
"Äể xem ……"
"Anh có thÃch em không?â€
"A ……"
"Em biết rõ nếu má»™t đôi nam nữ quan hệ đã phát triển đến mức thà nh bạn rất rất tốt thì đó không còn là tình bạn nữa mà là tình yêu, anh có hiểu không?â€
"Chuyện nà y ……"
"Äừng có viện cá»› chuyện nà y chuyện ná» nữa, anh là nam nhi mà , lẹ là ng má»™t chút chứ, nếu thÃch thì nói là thÃch, không thÃch thì nói không?â€
"Phong Linh, em đừng đỠcáºp đến chuyện nà y nữa được không… khục khục......nà o chúng ta hãy Ä‘i ra ngoà i …… bây giá» là mấy giá» nhỉ …… à phải rồi …… chúng ta Ä‘ang ở đâu thế? Căn nhà đá nà y thiệt lạ à nha" Trán Long Dá»±c chảy đầy mồ hôi, miệng nói chuyện đâu đâu.
"Long Dá»±c, anh hãy trả lá»i câu há»i cá»§a em Ä‘i, đừng có đánh trống lãng nữa được không?†Hai mắt Phong Linh lúc nà y đã đỠlên, nước mắt sắp rÆ¡i nói tiếp “Nếu anh nói má»™t câu không thÃch thì em cam Ä‘oan sau nà y em sẽ không quấy rầy anh nữa đâuâ€
Long Dá»±c đã quá hiểu tÃnh tình cá»§a Phong Linh, rất nóng nảy trá»±c tÃnh, dám yêu dám háºn, vì váºy rất thÃch nói chuyện phiếm vá»›i nà ng, chỉ là câu há»i vừa rồi cá»§a nà ng quá đột ngá»™t, Long Dá»±c ứng phó không kịp.
"Rất....thÃch" Long Dá»±c nhìn và o đôi mắt cá»§a Phong Linh rồi nói từng chữ má»™t.
Long Dá»±c đã cùng Phong Linh đồng hà nh ngà n dặm, trên đưá»ng Ä‘i cưá»i nói vui vẻ, tình nghÄ©a ngà y cà ng tăng thêm, và lần nà y lại là sinh tá» tương giao, chỉ sợ hai chữ “tình bạn†khó có thể diá»…n tả hết được, nếu trả lá»i là không thì tháºt trái vá»›i lòng.
Khi Long Dá»±c thốt ra hai chữ nà y thì trong lòng đột nhiên nhá»› tá»›i Nguyệt Nhã Nhu thanh lệ thoát tục, Äông Ngưng Tuyết băng lãnh như sương và Du Hoa Nhị kiá»u diá»…m như hoa, nếu Phong Linh cÅ©ng há»i mình vấn đỠtình ái nà y thì là m sao trả lá»i đây? Äặc biệt là Äông Ngưng Tuyết, mặc dù trong lúc vô tình đã quan hệ cùng nà ng nhưng sá»± tháºt vẫn là sá»± tháºt, phải có trách nhiệm vá»›i nà ng ấy chứ?.
Long Dực lúc nà y đang rất bối rối.
"Em biết anh sẽ không là m em thất vá»ng đâu†Phong Linh vui vẻ nở nụ cưá»i, nhưng nước mắt đã rÆ¡i xuống.
"Em không tham gia đội diá»…n kịch cá»§a trưá»ng thì quả là tổn thất a! Trong khi cưá»i cÅ©ng có thể khóc được, bá»™i phục, bá»™i phục, ha ha ……" Long Dá»±c cÅ©ng cưá»i lá»›n, đưa ngón tay dà và o mÅ©i Phong Linh.
"Äá»u tại anh hết đó, anh xấu xa lắm, là m cho ngưá»i ta lo lắng đến phát khóc rồi lại chá»c ngưá»i ta cưá»i! Ã, nói váºy mà vẫn còn cà o mÅ©i cá»§a ngưá»i ta sao? hông được, em sẽ trả đũa …… Ã, anh cao quá em vá»›i không tá»›i, phạt anh ngồi xuống ……"
Hai ngưá»i vừa giỡn vừa cưá»i, âm thanh vang vá»ng truyá»n ra khá»i căn nhà đến tai cá»§a Chung Thiên Tú là m bà ta nhá»› lại ngưá»i chồng đã mất nhiá»u năm.
Thi thể cá»§a chồng Chung Thiên Tú được chôn ở phÃa nam cá»§a căn nhà , từ nhà có thể nhìn thấy má»™t má»™ phần nho nhá» nhô lên, Chung Thiên Tú cháºm rãi bước đến má»™ phần cá»§a chồng mình, ngẩn ngÆ¡ nhìn chữ viết khắc trên tấm bia đá, hai hà ng lệ thầm lặng chảy ra..
Má»™t lúc sau, từ phÃa sau Chung Thiên Tú có tiếng bước chân bước tá»›i, bà ta liá»n biết ngay đó là tên tiểu tá» Long Dá»±c và tiểu cô nương Phong Linh.
Chung Thiên Tú vội và ng lau nước mắt.
"Chung đại nương, tại sao đại nương lại khóc váºy ……" Phong Linh rất là tinh mắt, vừa liếc nhìn đã thấy tấm bia đá ở phÃa sau Chung Thiên Tú, dưá»ng như hiểu được Ä‘iá»u gì đó, nói tiếp “Äây là má»™t phần cá»§a chồng đại nương hả? "
Chung Thiên Tú đáp lá»i "Äúng váºy, ông ấy ở đây đã bốn mươi năm rồi. Äã bốn mươi năm trôi qua, hà ng ngà y ta đêu đến đây thăm ông taâ€
Phong Linh nhìn sắc mặt cá»§a Chung Thiên Tú rồi nhẹ giá»ng há»i “Chung đại nương, tình yêu cá»§a đại nương dà nh cho chồng cá»§a ngưá»i lúc sống chắc là rất sâu sắc phải không?â€
"Ta có thể chết vì ông ta, má»™t câu cÅ©ng không há» oán thán và ông ta cÅ©ng váºy. Tiểu cô nương nói rất đúng, tình yêu cá»§a ta dà nh cho ông ấy rất sâu sắc, rất nhiá»u, cái gì cÅ©ng không thể chia lìa được tình yêu cá»§a chúng taâ€
"Bá»n cháu hiểu rồi" Phong Linh và Long Dá»±c cùng lúc gáºt đầu nói.
"Ôi ……" Chung Thiên Tú thở dà i rồi nói tiếp "Chắc trong lòng hai cháu Ä‘ang nghÄ© tại sao ta không chết theo ông ta có phải không?â€
Phong Linh nhanh nhẹn đáp lại "Dạ đúng, tại sao váºy đại nương?†đột nhiên cánh tay cá»§a Phong Linh bị Long Dá»±c khá»u nhẹ liá»n giáºt mình nghÄ© lại "Ôi,tại sao mình lại nói ra những lá»i như thế nhỉ? Äá»™ng chạm tá»›i ná»—i Ä‘au cá»§a ngưá»i ta rồi.â€
Phong Linh quay ngưá»i hướng Long Dá»±c lè lưỡi má»™t cái rồi tá» dấu hiệu mình vô ý thôi.
Chung Thiên Tú nói tiếp “Sở dÄ© ta còn sống trên Ä‘á»i nà y là bởi vì ta muốn trả thù, ta đợi đến ngà y lấy đầu tên Hoà ng Phá»§ Kinh Lôi đó, sau đó ta sẽ đến ở cùng vá»›i ông ấyâ€
Long Dá»±c cảm động nói "Chung đại nương, cháu có câu nà y muốn nói, không biết đại nương có muốn nghe hay khôngâ€
"Cứ nói "
"Năm đó đại nương và chồng cá»§a ngưá»i rÆ¡i xuống đây, ông ta đã hy sinh tÃnh mạng để cho đại nương được sống, cháu nghÄ© ông ta là m váºy là vì hy vá»ng đại nương có thể sống má»™t cuá»™c sống tốt hÆ¡n. Nếu đại nương cứ nghÄ© đến cái chết như váºy thì là m sao ăn nói vá»›i chồng cá»§a ngưá»i nÆ¡i chÃn suối đây. Cho dù đại nương có gặp lại chồng cá»§a ngưá»i dưới cá»u tuyá»n thì khi đó chỉ sợ ông ta sẽ không vui, ngược lại còn rất Ä‘au lòng. Chung đại nương hãy nghÄ© lại xem, lá»i cháu nói đúng hay saiâ€
Chung Thiên Tú ngà y nà o cÅ©ng muốn rá»i khá»i nÆ¡i nà y để báo thù nhưng lại không có cách nà o để giết Hoà ng Phá»§ Kinh Lôi cả nên vẫn ở lại, nay nghe xong những lá»i nói cá»§a Long Dá»±c, bà ta liá»n ngẩn ngÆ¡ suy nghÄ© má»™t chút rồi lẩm bẩm nói “Äúng váºy, ông ấy đã cho ta sinh mạng nà y, ta là m sao lại cứ muốn đánh mất nó? Äúng, ta không thể chết được, ta phải sống và sống tháºt tốt, không thể để phụ tấm lòng cá»§a ông ấy dà nh cho taâ€
Long Dá»±c và Phong Linh cùng nở nụ cưá»i.
Ba ngưá»i vừa trò chuyện vừa quay trở lại căn nhà đá thì bụng cá»§a Phong Linh đột nhiên vang lên tiếng "á»t á»tâ€, vì nà ng đã hai ngà y chưa có gì và o bụng.
Chung Thiên Tú mỉm cưá»i, kêu hai ngưá»i ở trong nhà đợi bà ta, sau đó Ä‘i ra ngoà i khoảng ná»a canh giá», khi quay lại thì trong tay đã có sáu con cá máºp ú.
Sau đó Chung Thiên Tú lại ra ngoà i lấy má»™t số cá» khô và nhánh cây gom lại rồi dùng đá lá»a đốt chúng lên, tiếp đó lấy má»™t nhánh cây thẳng xiên cá lại nướng, khi cá chÃn bà ta đưa cho Phong Linh và Long Dá»±c má»—i ngưá»i má»™t con và bà ta cÅ©ng ngồi ăn cùng.
Mặc dù không có gia vị nhưng đối vá»›i ngưá»i đói rã ruá»™t như Phong Linh thì đây là món cá nướng tuyệt vá»i nhất trên Ä‘á»i.
Thân thể Long Dá»±c cưá»ng tráng, chân khà cùng linh khà sung túc, cho dù không ăn ba ngà y ba đêm cÅ©ng sẽ không có cảm giác đói, nhìn thấy Phong Linh ăn như lang hổ, Long Dá»±c lắc đầu cưá»i rồi đưa luôn con cá cá»§a mình cho Phong Linh.
Sau khi ăn xong, ba ngưá»i bà n vá» cách rá»i khá»i nÆ¡i hoang vắng nà y. Chung Thiên Tú lắc đầu than vãn "Không có khả năng đâu, nÆ¡i nà y cách đỉnh núi Ãt nhất cÅ©ng phải hai ngà n thước, vách núi lại thẳng đứng, trÆ¡n tuá»™t, muốn tìm chá»— mượn lá»±c để khinh công cÅ©ng chả có, nếu không thì vá»›i tu vi cá»§a ta, ta đã rá»i khá»i đây lâu rồi. Ôi, bốn mươi năm qua, ta đã thá» hết tất cả má»i biện pháp nhưng lưng chừng núi ta còn chưa đến được nữa, nói chi là đỉnhâ€
Tà i sản của nguyenan
09-02-2009, 01:07 PM
Nháºp Môn Tu Luyện
Tham gia: Jun 2008
Bà i gởi: 4
Thá»i gian online: 4 ngà y 4 giá» 7 phút
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Long Huyệt
Tác giả: MP3
Chương 113: Cảm Khái
Dịch: tieungunhi
Nguồn: Tà ng thư viện
Long Dá»±c thấp giá»ng há»i "Em biết bà ta sao?â€.
Phong Linh cÅ©ng thấp giá»ng đáp lại "Tên cá»§a bà ta là Chung Thiên Tú, là thê tá» cá»§a môn chá»§ Thanh Y môn Ä‘á»i trước. Và o bốn mươi năm trước đây, chồng bà ta bị tên Thanh Y môn chá»§ hiện giá» hãm hại, rÆ¡i xuống đây, khi rÆ¡i xuống chồng ba ta đã hy sinh để cứu cho bà ta được sống. Ôi, cảnh ngá»™ tháºt giống như chúng taâ€
Vừa thốt ra câu cuối cùng, mặt Phong Linh liá»n đỠlên, trong lòng nghÄ© ngưá»i ta là vợ chồng, còn mình vá»›i Long Dá»±c thì ngay cả yêu đương còn chưa tiến tá»›i lấy đâu ra “giống chúng ta†?â€
"Ừm, bà ta đã giúp anh lẽ nà o anh lại ngoảnh mặt là m ngơ†Long Dá»±c ân oán phân minh, mặc dù không có hảo cảm gì vá»›i ngưá»i cá»§a Thanh Y môn nhưng Chung Thiên Tú rõ rà ng đã cứu mình má»™t mạng, nói gì thì nói cÅ©ng phải trả lại bà ta phần ân tình nà y.
Long Dá»±c vá»— vá»— và o bả vai cá»§a Phong Linh, rồi sau đó bước ra phÃa sau cá»§a Chung Thiên Tú, ngồi xuống, đưa tay áp và o lưng cá»§a bà ta, váºn hà nh linh lá»±c thi triển Tá»± DÅ© thuáºt giúp đỡ Chung Thiên Tú liệu thương.
Kỳ tháºt nếu cho Chung Thiên Tú tá»± chữa ná»™i thương thì có trôi qua ná»a ngà y thá»i gian nữa cÅ©ng chưa khá»i, nhưng có Long Dá»±c giúp đỡ, trong má»™t thá»i gian ngắn ná»™i thương cá»§a bà ta đã khôi phục hoà n toà n.
"Tiểu tá», tu vi cá»§a cáºu tháºt thâm háºu a! Ta đây vì cứu cáºu, cái mạng già nà y thiếu chút nữa đã Ä‘i gặp diêm vương rồi" Sau khi thương thế đã khá»i, Chung Thiên Tú đứng dáºy nói.
Bà ta thấy Long Dá»±c bị vết thương trà mạng, nhưng không ngá» lại khôi phục trước mình, má»i ngạc nhiên trong lòng Ä‘á»u chuyển hết lên trên mặt.
Long Dá»±c áy náy nói "Chung đại nương, cháu nghe Phong Linh nói đại nương vì cứu cháu nên má»›i bị thương như váºy, cháu trước tiên xin cảm Æ¡n đại nương, và thà nh tháºt xin lá»—i đã là m cho đại nương bị thươngâ€
"Không sao đâu" Chung Thiên Tú mỉm cưá»i nói “Tiểu tá», cáºu luyện môn công phu quái đản gì váºy? Tuổi trẻ mà đã có tu vi như thế, là m lão đây tháºt sá»± là hâm má»™ aâ€
Long Dá»±c cưá»i đáp lá»i "Cháu...là do cháu tá»± há»c mà thà nh thôiâ€
Chung Thiên Tú ngạc nhiên thốt lên "Tá»± há»c mà thà nh hả? Có phải cáºu muốn nói là …… vô sư tá»± thông, phải không?"
"Tổ tiên cá»§a cháu có truyá»n lại má»™t quyển sách, cháu há»c theo những gì ghi trong đó và đạt được thà nh tá»±u hôm nay†Long Dá»±c không muốn Chung Thiên Tú lại tra há»i mình nữa nên chuyển sang đỠtà i khác “Chung đại nương, nếu đại nương cÅ©ng là ngưá»i cá»§a Thanh Y môn, váºy tại sao đại nương lại đả thương đồng môn cá»§a mình?â€
Chung Thiên Tú buồn bã trả lá»i "Nguyên nhân trong chuyện nà y má»™t lá»i khó nói hết được, để sau nà y từ từ ta kể cho cáºu ngheâ€, dừng má»™t chút lại tiếp "Hai cháu sao lại gây thù háºn vá»›i Hoà ng Phá»§ Kinh Lôi váºy, để đến ná»—i phải rÆ¡i xuống đây.â€
Phong Linh trong lòng nghÄ© thầm Long Dá»±c vừa má»›i má»›i tỉnh lại, e rằng nói nhiá»u sẽ gây bất lợi cho cÆ¡ thể nên bước đến ngắt lá»i “Long Dá»±c, anh ngồi nghỉ má»™t chút Ä‘i, để em thay anh kể cho Chung đại nương ngheâ€
“Ừm, em nói đúng†Long Dá»±c không thể là m gì khác hÆ¡n là tuân theo lệnh Phong Linh vì vết thương trong ngưá»i chỉ má»›i hồi phục phân ná»a, cÆ¡ thể có chút suy yếu.
"Äể em dìu anh và o giưá»ng†Phong Linh vừa nói vừa đưa hai tay dìu Long Dá»±c, trên mặt lá»™ ra vẻ quan tâm sâu sắc.
Mặc dù Long Dá»±c má»›i khôi phục nhưng so vá»›i Phong Linh thì cÅ©ng mạnh hÆ¡n nà ng nhiá»u, sao lại để nà ng dìu chứ, nhưng trong lòng lại sinh ra má»™t cảm giác không hiểu nổi, liá»n “ừm†má»™t tiếng, không há» cá»± tuyệt.
Sau khi nhìn thấy Long Dá»±c đã an tá»a ở trên giưá»ng, vẻ mặt mỉm cưá»i nhìn mình, Phong Linh cÅ©ng hé miệng cưá»i cưá»i, sau đó Ä‘em chuyện đã xảy ra kể cho Chung Thiên Tú nghe.
Chung Thiên Tú nghe xong, đối vá»›i việc Long Dá»±c dùng XÃch Huyết Linh Giá»›i để trao đổi Phong Linh rất khâm phục, cảm động nói “XÃch Huyết Linh Giá»›i từ ngà y xuất hiện tá»›i nay đã là m cho các cao thá»§ cá»§a hắc bạch lưỡng đạo khổ công tranh Ä‘oạt, ai ai cÅ©ng muốn có nó để nhanh chóng luyện thà nh thần công vô địch, cho dù là ngưá»i bình thưá»ng nếu có nó rồi Ä‘em bán Ä‘i sẽ trở thà nh ngưá»i già u có a, bây giá» tháºt không thể tưởng được lại có ngưá»i Ä‘em nó Ä‘i trao đổi vá»›i má»™t tiểu cô nương, ta e việc nà y chẳng có mấy ai là m được đâuâ€
Phong Linh bÄ©u môi nói “Chung đại nương, cháu là Phong Linh, năm nay đã mưá»i tám tuổi rồi, đại nương má»™t câu cÅ©ng tiểu cô nương, hai câu cÅ©ng tiểu cô nương, nghe không được hay cho lắm đâuâ€
"Ở trong mắt ta cháu chÃnh là má»™t tiểu cô nương†Chung Thiên Tú cưá»i nói “ ÄÆ°á»£c, được, cháu không cho gá»i tiểu cô nương thì ta không gá»i nữa, ta sẽ gá»i cháu là Phong Linh váºy. Tên tiểu tá» nà y dùng má»™t váºt quý báu như thế để đổi an toà n cho cháu, trong lòng cháu nghÄ© sao vê nó đây?
“Äại nương đừng gá»i anh ấy là tiểu tá» nữa, anh ấy có tên mà . Tên anh ấy là Long Dá»±c đó. Cháu nghÄ© thế nà o hả? Trong lòng cháu đương nhiên rất cảm động a. Cháu vốn cho rằng chiếc nhẫn đó chả có tà giá trị nà o cả, tháºt không há» nghÄ© tá»›i nó là má»™t bảo váºt vô giá a. Long Dá»±c, không có nhẫn Ä‘eo nữa anh cảm thấy thế nà o? Anh có trách em không?"
"Dùng chiếc nhẫn đó đổi an toà n cho em là do anh cam tâm tình nguyện mà , là m sao mà lại trách em được. Äừng quên, chúng ta là ......â€
"Là bạn bè đúng không?†Phong Linh nhún vai, vẻ mặt bất đắc dÄ© nói "Con ngưá»i cá»§a anh tháºt sá»± là kỳ quái, có thể vì bạn bè hy sinh tất cả tháºm chà cả mạng sống cÅ©ng không mà ng.â€
"Có gì kỳ đâu?" Long Dá»±c nói “Má»™t báo váºt cho dù đáng giá cỡ nà o cÅ©ng không bằng tình bạn. TÃnh mạng cá»§a em và tÃnh mạng cá»§a anh, cả hai Ä‘á»u quan trá»ng như nhau, chẳng lẽ em gặp nguy hiểm, anh lại trÆ¡ mắt là m ngÆ¡ sao?â€
Phong Linh trầm mặc không nói gì. Cha và ông ná»™i nà ng Ä‘á»u là quân nhân, từ nhá» nà ng đã rất bá»™i phục và sùng bái há» vì há» dÅ©ng cảm xông pha trên chiến trưá»ng, không mà ng sinh tá», giỠđây Long Dá»±c ở trong lòng nà ng cÅ©ng là anh hùng, hÆ¡n nữa hai chữ “anh hùng†nà y còn bao hà m nhiá»u ý nghÄ©a nữa.
"Long Dá»±c, anh …… anh ……" Phong Linh là ngưá»i trá»±c tÃnh, luôn thÃch gì nói đó nhưng lúc nà y nói lại không ra lá»i, hình như là mắc cỡ, trong lòng nà ng cảm thấy rất kỳ quái.
Chung Thiên Tú đột nhiên nói “Các cháu cứ ở đây nói chuyện Ä‘i, ta ra ngoà i má»™t chút sẽ quay lại" dứt lá»i đã xoay ngưá»i bước ra.
"Phong Linh, em muốn nói gì váºy? Muốn nói gì cứ nói, ấp a ấp úng không giống phong cách cá»§a em a†Long Dá»±c cưá»i nói.
Phong Linh khôi phục lại vẻ bình thưá»ng rất nhanh, rồi Ä‘i tá»›i trước cá»a, nghiêm túc nói “Bây giá» em rất, rất rất nghiêm túc há»i anh chuyện nà y, anh phải thà nh tháºt trả lá»i, không được ba hoa cÅ©ng không được cưá»i nữaâ€
"á»’? Chuyện gì mà nghiêm túc váºy? Chuyện chung thân đại sá»± hả?" Long Dá»±c lại cưá»i há»i.
Mặt Phong Linh đỠlên, tức giáºn nói "Không được cưá»i nữa, nụ cưá»i cá»§a anh cà ng ngà y cà ng không nghiêm túcâ€
Long Dá»±c thấy nà ng giáºn dá»—i liá»n không cưá»i nữa, ngáºm miệng lại, sau đó há»i “Như váºy được chưa?â€
[/QUOTE]
Tà i sản của blackwind
Chữ ký của blackwind
Last edited by blackwind; 09-02-2009 at 01:09 PM .
Lý do: mod move dùm mình nhé, bạn kia post trước rồi
12-02-2009, 11:14 AM
Chà Tôn Thánh Quân
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: Hạ Long City
Bà i gởi: 800
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 151 Times in 109 Posts
Long Huyệt
Tác giả: MP3
Chương 115: Chà Dương Long Huyệt
Dịch: tieungunhi
Nguồn: Tà ng thư viện
Mặc dù Long Dá»±c chưa sá» dụng hết toà n lá»±c để thi triển qua Ngá»± Không thuáºt nhưng hắn cÅ©ng biết được cái độ cao hai ngà n thước đó đã vượt quá khả năng rồi, tuy váºy trong lòng Long Dá»±c vẫn không phục, do đó hắn nắm tay Phong Linh chạy đến chá»— hai ngưá»i đã rá»›t xuống, tìm tòi má»™t hồi cÅ©ng chả có phát hiện gì đáng kể, kết quả rất thất vá»ng.
Vì không có khả năng thoát ra khá»i đây nên hai ngưá»i lại quay lại nhà cá»§a Chung Thiên Tú. Sáng hôm sau, thương thế cá»§a Long Dá»±c đã hoà n toà n bình phục, không có việc gì là m nên lấy việc tu luyện Bà n Nhược Tâm kinh là chÃnh, hy vá»ng có thể đột phá đựơc tầng thứ bảy để tăng cÆ¡ há»™i thoát khá»i nÆ¡i nà y.
Còn Phong Linh và Chung Thiên Tú thì ở cùng nhau tại gian nhà đá kế bên. Vì thấy Phong Linh thông minh lanh lợi, Chung Thiên Tú rất thÃch nên muốn thu Phong Linh là m đồ đệ, nà o ngá» bà ta vừa mở lá»i vá»›i Phong Linh thì Phong Linh đã sảng khoái đáp ứng.
Sau khi hà nh lá»… bái sư, Chung Thiên Tú bắt đầu Ä‘em tâm pháp và tuyệt kỹ cá»§a Thanh Y môn truyá»n thụ cho Phong Linh, cẩn tháºn hứơng dẫn cho nà ng từng chút má»™t.
Chẳng mấy chốc trá»i đã tối, Long Dá»±c lại trở ra nÆ¡i đã rá»›t xuống, thá» thi triển Ngá»± Không Thuáºt bay lên, nhưng cuối cùng cÅ©ng chỉ lên đến đựơc độ cao khoảng 200 thước.
Khi bay lên đến độ cao nà y, Long Dá»±c liá»n dùng mắt đảo quanh để tìm kiếm Ä‘iểm tá»±a thì bá»—ng nhiên phát hiện được việc là m hắn vui mừng như Ä‘iên.
Trong thá»i gian ở tại đây thì thá»i gian suy nghÄ© tìm cách rá»i khá»i nÆ¡i nà y đã chiếm phần lá»›n thá»i gian cá»§a Long Dá»±c, vì váºy đối vá»›i địa hình nÆ¡i đây Long Dá»±c cÅ©ng không để ý cho lắm, tuy nhiên lúc nà y hắn lại thấy được toà n cảnh cá»§a thung lÅ©ng nà y.
Äịa hình cá»§a thung lÅ©ng hẹp dà i và uốn khúc, ở xung quanh núi non bao phá»§, để ý kỹ thì hình nà y trông giống như má»™t con rồng Ä‘ang nằm ẩn mình, rồi còn cái hồ nước nóng nằm ở phÃa tây trong thung lÅ©ng tại đầu rồng, hÆ¡i nước bay lên trông giống như con rồng Ä‘ang thở váºy.
"Ah, đây là …… đúng là Chà Dương Long Huyệt rồi! Äúng là nó, đúng là nó rồi!" trong lòng Long Dá»±c mừng như phát Ä‘iên, miệng thì lẩm bẩm không thôi, nếu như hắn không phải Ä‘ang phiêu phù trên không trung thì hắn đã hưng phấn múa may loạn xạ rồi.
Äịa thế cá»§a cái hồ nước nóng nà y giống như trong Long Huyệt Bảo Äiển đã ghi lại trong phần Chà Dương Long Huyệt cá»±c kỳ giống nhau, Long Dá»±c vừa nhìn thấy đã có kết luáºn cả cái hồ nà y là trung tâm cá»§a huyệt, còn huyệt nhãn (mắt huyệt) thì ở trung tâm hồ.
Sau khi hạ xuống, Long Dực vội chạy tới xem xét địa thế của hồ, nhìn thấy từ trong hồ toát ra từng luồng khói trắng, ánh mắt của Long Dực lộ rõ vẻ vui mừng điên cuồng.
"Tìm được rồi, ta đã tìm ra rồi. Ha ha… Hoa đáo Âm, Dương long huyệt, tiện năng túng hoà nh thiên hạ." Câu nà y đựơc ghi trong trang đầu cá»§a Long Huyệt Bảo Äiển, Long Dá»±c hét lên, trong long vui mừng khôn tả.
Tháºt ra Long Dá»±c không có ý nghÄ© tung hoà nh thiên hạ gì cả, chỉ là hắn muốn xem thá» khi mình đạt tá»›i cảnh giá»›i cao nhất thì sẽ phát sinh tình huống gì.
Hiện tại, mơ ước bấy lâu đã ở trứơc mắt, mặc dù chỉ có một huyệt thôi nhưng đối với Long Dực mà nói thì đây cũng rất đáng giá rồi, cái giá phải trả là bằng sinh mạng của hắn.
"Äại nạn không chết, ắt có háºu phúc. Tại nÆ¡i hẻo lánh nà y lại vô tình phát hiện ra Chà Dương Long Huyệt, ông trá»i cÅ©ng tháºt công bằng đối vá»›i ta a†Long Dá»±c hưng phấn lẩm bẩm.
"Long Dá»±c, thấy anh cao hứng như váºy, chắc là đã phát hiện ra cái gì tốt rồi phải không?†Phong Linh từ trong nhà bứơc ra, vừa cưá»i nói vừa Ä‘i đến bên Long Dá»±c, thấy tinh thần cá»§a hắn vui vẻ, tò mò há»i.
"Không có gì đâu …… không có gì đâu ……" Long Dá»±c mỉm cưá»i nhìn Phong Linh nói “Em không ở cùng vá»›i Chung đại nương sao …… ah đúng rồi, hiện em Ä‘ang bái bà ta là m sư phụ, sao không Ä‘i luyện công mà ra đây là m gì thế?â€
"Ngưá»i ta nhá»› anh đến tìm anh không đựơc sao?" Phong Linh nháy mắt rồi mỉm cưá»i, thấp giá»ng nói "Luyện công hoà i chán quá nên em muốn tìm anh để anh kể chuyện cho em ngheâ€
"Bây giỠhả?"
"Có gì không ổn sao?"
Long Dá»±c gáºt đầu nói "Váºy thì em kể Ä‘i, anh ngheâ€
Phong Linh chu cái miệng nhá» nhắn nói "Không đựơc, anh phải kể, còn em thì ngheâ€
"Anh kể hả …… “ trong lòng Long Dá»±c vẫn Ä‘ang nghÄ© là m sao tìm ra huyệt nhãn để hấp thu linh khà cá»§a Chà Dương Long Huyệt nà y, sau khi quan sát kỹ thì hắn cÅ©ng thấy hồ nà y sâu không thấy đáy nên không còn tâm tư nghÄ© đến chuyện khác nữa, thuáºn miệng nói luôn “ Anh phải kể chuyện gì đây?â€
Ãnh mắt Phong Linh chá»›p chá»›p và i cái rồi nói "Hình như tâm cá»§a anh không có ở đây a. Váºy thì hiện trong lòng anh Ä‘ang nghÄ© gì cứ nói cho em nghe Ä‘i, đựơc không?â€
Ãnh mắt cá»§a Long Dá»±c lại chuyển sang nhìn hồ nước, ngẩn ngÆ¡ nhìn má»™t lát, rồi đột nhiên lên tiếng "Trong lòng anh bây giá» Ä‘ang nghÄ© chÃnh là …… có thể tắm rá»a trong hồ nà y đựơc không?â€
Phong Linh nghe xong cưá»i sằng sặc, nói "Là m em lo sợ là anh Ä‘ang nghÄ© đến cô nà o nữa chứ. Ha ha, anh muốn tắm thì tắm Ä‘i, mau cởi quần áo ra rồi xuống Ä‘i, để em đựơc là ngưá»i đầu tiên chiêm ngưỡng việc tắm rá»a cá»§a Long hình namâ€
Long Dá»±c ngồi xổm xuống, lấy ngón tay cháºm rãi nhúng và o hồ nước, vừa chạm và o đã vá»™i rút trá» vá», trong miệng kêu lên "Ôi, nước nóng như thế là m sao tắm được đây?â€
Hôm qua, Phong Linh đã nghe Chung Thiên Tú nói vá» cái hồ nà y, sở dÄ© nước trong hồ rất nóng là do nhiệt khà từ lòng đất gây nên, độ nóng có thể luá»™c chÃn cả trứng, vì váºy cưá»i nói "Anh chết không sợ mà lại sợ cái thứ nước nóng nà y sao? Nà o, anh mau nhảy xuống tắm Ä‘iâ€
Vừa dứt lá»i thì nghe má»™t tiếng “bùmâ€, Long Dá»±c quả tháºt đã nhảy xuống hồ.
Hồ sâu, nước trong hồ lại rất nóng, ngưá»i nà o nhảy và o hồ chỉ sợ là là nh Ãt dữ nhiá»u.
"Long Dá»±c! Long Dá»±c! Anh đừng là m em sợ mà †Phong Linh kinh hãi hét lên, nhìn và o hồ thì chỉ thấy toà n khói trắng bao phá»§ , ngay cả cái bóng cá»§a Long Dá»±c cÅ©ng không thấy, liá»n muốn òa khóc.
Chung Thiên Tú Ä‘ang ở trong nhà nghe được tiếng la cá»§a Phong Linh, vá»™i và ng chạy tá»›i xem có chuyện gì xảy ra, há»i "Con là m sao váºy Phong Linh? Có chuyện gì xảy ra váºy?"
"Sư phụ, mau cứu Long Dá»±c …… mau cứu Long Dá»±c dùm conâ€
"Nó ở đâu?†Chung Thiên Tú há»i.
"Ở trong hồ†Phong Linh đưa tay chỉ và o hồ rồi nói gấp "Anh ấy vừa má»›i nhảy xuống hồâ€
"Hả?" Chung Thiên Tú nghÄ© mình Ä‘ang nghe nhầm liá»n nói "Nhảy xuống hồ? Chuyện gì váºy, nó nhảy xuống hồ là m gì?â€
Phong Linh cuống quit lắc đầu nói "Con cÅ©ng không biết. Anh ấy nói muốn tắm rá»a tại hồ nà y nên con nói khÃch anh ấy, kết quả là anh ấy …… nhảy xuống đó tháºt. Sư phụ …… sư phụ, nước trong hồ nà y nóng như thế , anh ấy có …… bình yên trở lên không ……"
"Phong Linh à , con đừng lo lắng quá, Long Dá»±c là ngưá»i thông minh, bản thân nó lại sỡ hữu dị năng phi phà m, nếu nó thi triển há»™ thân cương khà rồi nhảy xuống thì cái nóng nà y chả là m gì đựơc nó đâu. Ta nghÄ© nó nhảy xuống hồ là có mục Ä‘Ãch gì đó†Chung Thiên Tú nhìn và o mà n khói dà y đặc bao phá»§ trên mặt hồ nói.
NghÄ© đến việc Long Dá»±c trá»ng thương còn mang theo mình nhảy xuống từ độ cao như váºy còn không chết, thì trong lòng Phong Linh bình tÄ©nh lại đựơc má»™t chút, nhưng Long Dá»±c đã xuống hồ lâu như váºy mà còn chưa ngoi lên là m nà ng lại lo lắng vạn phần.
Tà i sản cá»§a Sóng Xô Bá»
Từ khóa được google tìm thấy
4.vn long huyet , 4vn long huyet , áèçíåñ , Ä‘á»c long huyệt , doc long huyêt , doc long huyệt , doc truyen huyet chuong , doc truyen huyet long , doc truyen long huyet , huyệt long trì , huyet long .us , huyet long chuong , ïåðåäà÷ , ïîñòíîå , log 4vn.com.vn , long huuyet , long huyệt , long huyệt xe lăn , long huyệt yy , long huyêt , long huyêt chuong 1 , long huyệt , long huyệt 266 , long huyệt 267 , long huyệt 4vn , long huyệt truyen , long huyet , long huyet 4vn , long huyet 4vn.eu , long huyet chien than , long huyet chuong 1 , long huyet chuong 267 , longhuyệt , longhuyet , longhuyetchienthan.4vn , lonh huyet , lonh huyet 4vn , óðàëñèá , sac hiep long huyet , tác giả mp3 4vn , tiên hiệp huyet long , truyên long huyệt , truyện long huyệt , truyen huyet long , truyen long huyet , truyen long huyet 139 , truyen long huyet 266 , truyen long huyet 4vn , truyet long huyệt 4vn , www.long huyet , xem truyen long huyệt