14-09-2008, 09:14 PM
57991135 Cạch !
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
Nam Quốc SÆ¡n HÃ
Tác giả : Yên Tá» Cư SÄ© Trần Äại Sỹ
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
Một hình quan hô:
– Các tội nhân chùa Từ-quang quỳ xuống nghe án.
Từ sư trưởng Viên-Chiếu cho tá»›i Minh-Ãệ Ä‘á»u quỳ gối. Ãá» Ä‘iểm hình ngục cầm tá» giấy Ä‘á»c lá»›n:
"... Hình-bá»™ thượng thư, tại triá»u Chương-thánh Gia-khánh, chiểu chi đơn tố giác cá»§a các võ quan là Ãặng Vinh lữ trưởng; Lê– Kim-Cương lữ phó; Phạm Trung thiên tướng; tất cả Ä‘á»u tùng sá»± tại lá»™ Kinh-Bắc. Ba võ quan đệ văn thư lên kinh-lược-sứ rằng chư tăng chùa Từ-quang phạm giá»›i sát, giá»›i tá»u, và giá»›i dâm. Chiểu chi bản phúc thẩm cá»§a đỠđiểm hình ngục lá»™ Kinh-Bắc rằng sau khi khám xét chùa Từ-quang, quả có nhiá»u lông xương chó, gà , trâu; lại có cả ba con là luá»™c, má»™t nồi rá»±a máºn thịt chó vá»›i mấy chai rượu. Quan quân đã tìm thấy trong phòng cá»§a chư tăng có quần áo, yếm đà n bà . Quan quân cÅ©ng tìm thấy mấy chai rượu. Khi khám bảo Ä‘iện, còn thấy có ba nén và ng, chÃn nén tám lượng bạc. Trong chùa quả có chứa con gái mưá»i sáu tuổi không rõ há», tên là Yến-Loan.
Sau khi đã thẩm cung, chịu tra khảo đầy đủ, nhưng chư tăng cÅ©ng như Yến-Loan không chịu nháºn tá»™i hà nh dâm. Do tang váºt, chứng cá»›, không thể chối cãi, nay tuyên án:
– Bởi nguyên cớ trì nghi, nên tha cho tội phạm giới dâm. Nhưng phạt vỠtội chứa gái trong chùa.
– Phạt tá»™i phạm giá»›i sát, giá»›i tá»u.
– Phạt thá»±c nặng tá»™i nháºn và ng cá»§a ngoại bang để là m gian tế.
Tuyên phạt:
– Thu tất cả tăng-điệp của chư tăng chùa Từ-quang, đuổi vỠdân dã, không được tu hà nh nữa. Và ng bạc bị xung công.
– Sư trưởng Viên-Chiếu đáng tội lăng trì, nay ân giảm vì tuổi tác cao, cũng đáng thương, chỉ phạt phải xung quân nghìn dặm trong năm năm.
– Năm đệ tá» là Viên-Căn, Viên-Má»™c, Viên-Chi, Viên-Diệp, Viên-Hoa bị đánh hai mươi côn lá»›n, xung quân mưá»i năm.
– Mưá»i lăm tiểu sa-di, tuổi còn nhá», không chá»§ trương được, ân giảm hai báºc, chỉ bị đánh hai mươi roi mây, xung quân má»™t năm.
– Còn thị Yến-Loan vì lý lịch chưa rõ, đợi Tuyên-vÅ©-sứ trấn Thanh-hóa Ä‘iá»u tra xem là tôi tá»› nhà nà o, sẽ tuyên án sau. Tạm giao cho huyện Thá»-xương để là m lao dịch.
Nay truyá»n cho kinh-lược-sứ lá»™ Kinh-bắc chiếu chi thi hà nh.
Pháp-thiên, Ứng-váºn, Sùng-nhân, ChÃ-đức, Anh-văn, Duệ-võ, Khánh-cảm, Long-tưá»ng, Hiếu-đạo hoà ng đế, niên hiệu Chương-thánh Gia-khánh thứ nhì, tháng năm, ngà y Giáp-Tý.
Thái-tá» thiếu-sư, đồng tri Khu-máºt-viện, đồng trung thư môn hạ bình chương sá»±, lÄ©nh Hình-bá»™ thượng thư, tước Cổ-am hầu, Nguyá»…n Quý-Thuyết.
Khán, kiểm thự:
Kiểm hiệu thái phó, Long-thà nh tiết độ sứ, Ãồng bình chương sá»±, Khu-máºt-viện sứ, lÄ©nh Chiêu-văn quan đại há»c sÄ©, giám tu quốc sá», tước Gia-viá»…n quốc-công, Dương Ãạo-Gia.
Quan đỠđiểm hình ngục há»i:
– Các tội phạm có nghe rõ không?
– Nghe rõ.
Hình quân ná»c các tá»™i phạm xuống đánh đòn tại chá»—, rồi cho đóng gông giải di. Minh-Ãệ quỳ gối đỉnh lá»… chư tăng:
– Bạch các thầy, chỉ vì các thầy thương xót con bị Ä‘au đớn, bị đưa và o đưá»ng cùng, phát tâm Bồ-đỠcứu vá»›t con, mà ra nông ná»—i. Con xin đức Pháºt há»™ trì cho các thấy.
Ãại sư Viên-Chiếu phóng cặp mắt từ bi nhìn Minh-Ãệ:
– Con không nên khóc lóc là m gì. Con Æ¡i, dù con không đến trú ngụ tại chùa Từ-quang, dù thầy có ở chùa khác, thì cái nghiệp nó cÅ©ng theo Ä‘uổi đến cùng. Thầy biết, vụ án nà y sau sẽ được bạch hóa, bấy giá» không biết thầy có còn tại thế không? Thầy chỉ dặn con má»™t Ä‘iá»u rằng đừng vì chuyện hôm nay mà xuống tay quá nặng vá»›i kẻ đã gây ra vụ nà y.
Nói xong, ông thản nhiên để quân sÄ© giải Ä‘i, mặc Minh-Ãệ khóc nức nở nhìn theo.
Ngay chiá»u hôm đó, Minh-Ãệ được Ãá» Ä‘iểm hình ngục gá»i lên. Nhân không có ai bên cạnh, ông nói nhá» vá»›i Minh-Ãệ:
– Ta Ä‘iá»u tra vụ án nà y, biết rất rõ các thầy vá»›i con bị hà m oan, bị vu cáo. Ta đã đỠnghị tha bổng. Nhưng quan Kinh-lược sứ muốn phạt nặng, kết tá»™i chư tăng phạm giá»›i dâm. Vì váºy ta phải tấu vá» triá»u, để bá»™ Hình phúc thẩm. Không ngá» bá»™ Hình lại không dám quyết Ä‘oán, chuyển sang Tể-tướng. Tể tướng đã xá» oan ức như váºy. Ta biết là m sao bây giá». Cái tên thư lại viết tá» cung khai vu cáo đó tên là Quách Ãồng, bị ta tra khảo, nó khai rằng nó tuân lệnh cá»§a quan Kinh-lược-sứ Phạm Anh bảo là m. Ta sai giải nó vá» kinh, đáng lẽ nó phải tá»™i chém đầu, thì Tể tướng Dương Ãạo-Gia lại tha cho nó, cất nhắc nó lên ba báºc, cho là m quan ngay ở huyện Thá»-xương. Còn ba viên võ quan toan cưỡng dâm con, rõ rà ng bị biệt giam để Ä‘iá»u tra, thì con hầu cá»§a phu nhân Kinh-lược an phá»§-sứ tên Thanh Ä‘em cÆ¡m cho chúng, rồi chỉ cho chúng khai giống nhau rằng: hai tên Trịnh Phúc, VÅ© Ãức vốn là sư đệ cá»§a tên Ãặng Vinh. Nhân đêm trăng sáng, Vinh má»i hai đứa đến trại cá»§a y uống rượu. Không hiểu ai đó đã bá» thuốc và o rượu khiến cho ba đứa mê man, rồi Ä‘em treo chúng lên cà nh cây. Siêu-loại hầu vá»›i Kinh-lược sứ thấy ba đứa biệt giam ba nÆ¡i, mà đồng khai giống nhau, bèn khiến ta là m án rằng chúng vì công vụ mà bị hại. Chúng được tha ra. Chức pháºn cá»§a ta quá nhá», ta không là m gì hÆ¡n được.
Ông nói nhá»:
– Kinh-lược-sứ là con rể cá»§a Tể tướng Dương Ãạo-Gia. Dương tể tướng là anh trai cá»§a Thượng-Dương hoà ng-háºu.
Minh-Ãệ há»i:
– Bẩm quan có phải Thượng-Dương hoà ng háºu có nhÅ© danh là Hồng-Hạc không?
– Kiến thức mi cÅ©ng khá đấy nhỉ. Mi biết gì vá» gốc tÃch há» Dương không?
– Dạ con Ä‘á»c trong bá»™ Khâm-định Ãại-Việt há»™i Ä‘iển cương-yếu (2). Chuyện nà y xẩy ra từ thá»i Thuáºn-thiên kia. Bấy giá» vua Thái-tông còn là Khai-thiên vương. Vương có ba vương phi là Triệu phi (3), Mai phi, Ãinh phi. Triệu phi sinh ra hoà ng thượng cùng vua bà Binh-Dương, các công chúa Kim-Thà nh, Trưá»ng-Ninh. Sau Triệu phi, Ãinh phi tuẫn quốc trong thá»i chư vương là m lá»an. Hồi vua Thái-tông lên ngôi (1028) phong cho Mai phi là m Hoà ng-háºu. Ãến năm Ất-Hợi (1035) lại phong cho Dương phi là m Thiên-Cảm hoà ng háºu.
Ghi chú:
(2) Bá»™ sách nà y rất lá»›n, rất dà i, ghi chép tất cả những văn kiện, thá»§ tục, luáºt lệ cá»§a triá»u Lý, viết bằng Hán-văn. Tiếc rằng thất truyá»n. Triá»u Nguyá»…n cÅ©ng có bá»™ sách tương tá»± tên là Khâm-định Ãại-Nam há»™i Ä‘iển sá»± lệ.
(3) Sá» chép bà há» Vương. Sá»± thá»±c bà há» Triệu, nhưng Khai-Thiên vương phong bà là m chÃnh phi, nên chép là vương phi để chỉ chức tước. Ngưá»i sau lầm rằng bà há» Vương.
– Ãúng đấy. Thế sao ngưá»i ta nói hoà ng thượng xuất ra tá»± Mai phi chứ không phải Triệu phi?
– Dạ sách chép, Mai phi nuôi hoà ng-thượng từ thá»i thÆ¡ ấu. Nên khi hoà ng thượng lên ngôi, má»›i phong bà là m Linh-Cảm hoà ng thái háºu. ChÃnh vì Dương phi được phong là Thiên-Cảm hoà ng háºu, nên phụ thân cá»§a Hoà ng-háºu là Dương Ãức-Thà nh được đưa lên là m Tể tướng. Chức tước như sau: Kiểm hiệu thái-phó, tả bá»™c xạ, Ãồng trung thư môn hạ bình chương sá»±, chiêu-văn quan đại há»c sÄ©, Giám-tu quốc sá». Như váºy là quan cao cá»±c phẩm, chỉ thua có Quốc-phụ Khai-Quốc vương và Thái-sư Dương Bình mà thôi.
– Ta nghe nói, sau vì há» Dương được trá»ng dụng, tác oai tác quái, nên anh hoà ng háºu là Dương Ãức-Uy vá»›i con trai là Dương Ãức-Thao bị võ lâm giết chết thì phải.
– Vâng đúng thế đấy ạ. Bấy giá» hai anh trai cá»§a Thiên-Cảm hoà ng háºu Ä‘á»u được trá»ng dụng. Anh cả là Dương Ãức-Minh Ä‘ang lÄ©nh chức Tiết-độ-sứ vùng Kinh-bắc. Anh thứ là Dương Ãức-Uy lÄ©nh Lại bá»™ thị lang. Sau đó con trai cá»§a Dương Ãức-Uy là Dương Ãức-Thao vá»›i con gái là Dương Hồng-Hạc vì bang bạnh sao đó vá»›i Thái-tá» Nháºt-Tông cùng Thế tá» Thưá»ng-Kiệt, nên Ãức-Uy vá»›i Ãức-Thao bị Ưng-sÆ¡n song hiệp giết chết. Nhá» thế lá»±c cá»§a cô là Thiên-Cảm hoà ng-háºu nên sau đó Hồng-Hạc thà nh vương phi cá»§a Thái tá». Rồi khi Thái tá» lên ngôi được phong là m Thượng-Dương hoà ng háºu. Như váºy há» Dương hai Ä‘á»i là m Hoà ng-háºu liên tiếp.
– Trà nhá»› mi tốt đấy. Thái-tá» Nháºt-Tông lên ngôi (1054), tức đương kim thiên tá». Ngưá»i là há»c trò cá»§a tiên cô Bảo-Hòa cùng quan Thái-phó Dương Bình, nên ngưá»i chuyên dùng các quan văn võ kiêm toà n như Quách Thịnh, Lý Nhân-NghÄ©a, Lê Phụng-Hiểu. Khai-Quốc vương khuyên Hoà ng-thượng phải trá»ng văn. Ngưá»i má»›i dùng thêm thầy dạy văn là Lý Ãạo-Thà nh, Bùi Há»±u; còn Dương Ãức-Thà nh ngà i cho vá» hưu. Thượng-Dương hoà ng-háºu khẩn khoản tiến cá» anh là Dương Ãức-Minh. Hoà ng-thượng truyá»n đổi tên Ãức-Minh là Ãạo-Gia, cho là m tham-tri chÃnh sá»±, tức Phó tể-tướng; dần dà nay leo tá»›i Chiêu-văn-quan đại-há»c-sÄ© tức Tể-tướng.
Ông ngừng lại suy nghÄ© rồi há»i:
– Theo như mi đoán, thì vụ án chùa Từ-quang do ai khởi xướng?
– Chắc là đám đệ tá» trưá»ng Trung-nghÄ©a.
– Mi lầm rồi. Bá»n đệ tá» Trung-nghÄ©a chỉ là thiên lôi mà thôi. Mi có biết Trung-nghÄ©a đại tướng quân Siêu-loại hầu xuất thân ra sao không? Tên thá»±c ông là gì?
– Con thực không rõ.
– Ông ta tên thá»±c là Trịnh Quang-Thạch, em vợ cá»§a Tể tướng Dương Ãức-Thà nh. Khi Thiên-Cảm hoà ng-háºu được tuyển cung, ông ta tá»± thiến để là m thái giám, rất được vua Thái-tông trá»ng dụng. Bấy giỠông ta leo lên tá»›i Ná»™i-Ä‘iện chỉ huy sứ, Bắc-ban chỉ háºu. Ông ta cÅ©ng biết võ, nhưng không thuá»™c đại môn phái nà o cá»§a Ãại-Việt. Lúc vá» hưu, ông được tặng hà m Trung-nghÄ©a đại tướng quân, Siêu-loại hầu. Tuy là hoạn quan xuất thân, nhưng ông ta có chà lá»›n, vá» hưu rồi, mở trưá»ng tuyển thầy dạy võ, dạy văn, nên trong quân cÅ©ng như chÃnh trưá»ng có rất nhiá»u ngưá»i xuất từ cá»a ông ta. Có Ä‘iá»u, văn cÅ©ng như võ cá»§a ông không đủ đà o tạo những nhân váºt siêu việt, nên đệ tá» cá»§a ông ta vá» võ cao nhất là sư trưởng, vá» văn thì chỉ là m những chức lại cấp huyện mà thôi.
Hoà ng Khắc-Dụng thở dà i:
– Ta nói cho mi biết, vụ nà y rất lá»›n, nếu vỡ lở ra những việc là m trái luáºt cá»§a Tể-tướng, cá»§a Kinh-lược-sứ, thì ta phải Ä‘em cả nhà lên Lạng-châu sống nhá» vua bà Bình-Dương, hay lên Phong-châu, Thượng-oai sống nhá» công chúa Kim-Thà nh, Trưá»ng-Ninh má»›i khá»i mang vạ sát thân. Ta chỉ tiết lá»™ cho mi biết má»™t chút Ãt chi tiết: Linh-Cảm thái háºu há» Mai má»›i băng hà năm trước. Sư cụ Viên-Chiếu là cháu gá»i háºu bằng cô ruá»™t. Trong triá»u, thế lá»±c há» Mai vá»›i há» Dương Ä‘á»u thịnh cả, nên hai há» Ä‘ang tranh quyá»n nhau quyết liệt đến má»™t mất, má»™t còn.
– Như váºy vụ án nà y là do ngoại thÃch tranh quyá»n. Ãúng là trâu bò húc nhau, ruồi muá»—i chết. Cái mệnh nhá» xÃu cá»§a cháu e khó thoát khá»i tai kiếp.
Hoà ng Khắc-Dụng xua tay:
– Thôi mi lui, chiá»u nay há» sẽ giải mi vá» Thăng-long đấy. Phải liệu mà giữ thân. Mi đã không cha, không mẹ, thì gặp lúc thuáºn tiện nên trốn Ä‘i. Ba nÆ¡i có thể cho mi an thân, má»™t là trang Thiên-trưá»ng cá»§a phái Ãông-a, trại Long-thà nh cá»§a ông bà Long-thà nh ẩn-sÄ©, và núi Tản-viên cá»§a tiên cô Bảo-Hòa.
Nghe ông ta nói, Minh-Ãệ mừng thầm trong lòng:
– Thì ra trang Thiên-trưá»ng cá»§a sư phụ mình là nÆ¡i mà ngay thế lá»±c cá»§a triá»u đình cÅ©ng phải dừng lại. Váºy mình còn sợ gì bá»n Trung-nghÄ©a nữa?
Hoà ng Khắc-Dụng móc túi đưa cho nà ng một nén bạc:
– Ta là m quan thanh liêm, nên trong nhà thiếu thốn. Phu nhân cá»§a ta chỉ dà nh dụm được má»™t nén bạc. Ta cho mi, để mi có tiá»n là m lá»™ phà mà trốn Ä‘i. Thôi mi lui.
Minh-Ãệ lau nước mắt, lạy ông ba lạy, rồi cầm bạc, ra vưá»n tưới cây.
Nhưng đến chiá»u vẫn không thấy binh lÃnh tá»›i giải nà ng Ä‘i. Ãêm, Minh-Ãệ lại vượt tưá»ng ra bá» sông gặp sư phụ. Nà ng thuáºt chi tiết bản án cho ông nghe. Ông nổi cáu:
– Trong vụ nà y, thì tên Trung-nghÄ©a vô tá»™i. Y bị vợ chồng gã Kinh-lược an-phá»§-sứ qua mặt. ÃÆ°á»£c, nếu bị giải vá» Thá»-xương, con cứ ẩn nhẫn thụ hình. Chỉ ná»™i hai ngà y sư phụ sẽ đến tìm con, đưa con ra chá»— sư phụ ở để dạy võ cho con.
Thế rồi ông lại luyện võ cho nà ng, trá»i gần sáng nà ng vượt tưá»ng vá» nhà giam. Vừa bước và o, nà ng thấy má»™t ngưá»i tung mình chạy ra. Võ công Minh-Ãệ đã tá»›i trình độ cao, nà ng vung tay xuất má»™t chiêu cầm nã chụp ngưá»i kia. Ngưá»i kia trầm ngưá»i xuống tránh. Minh-Ãệ phóng theo má»™t chưởng. Ngưá»i kia kêu lên tiếng kinh ngạc, rồi trả lại má»™t chưởng. Hai chưởng chạm nhau đến bùng má»™t tiếng. Ngưá»i kia lảo đảo ngã ngồi xuống. Minh-Ãệ nháºn ra đối phương là ngưá»i đã đột nháºp nhà tù lần trước, và nà ng đã đối chưởng vá»›i y.
Tiếng chưởng chạm nhau là m Thúy-Phượng thức giấc, nó la lớn:
– Cướp, có ăn cướp. á»i quan quân ôi!
Ngưá»i kia kinh hãi đánh liá»n ba chưởng để thoát thân, Minh-Ãệ trả lại bằng ba chiêu. Cứ má»—i chiêu nà ng đánh ra, ngưá»i kia lại phải lui liá»n mấy bước.
Quan quân đã tá»›i, đèn Ä‘uốc sáng lòa. Ngưá»i kia tung mình chạy ra ngoà i, láºp tức bị Ãặng Vinh vung Ä‘ao chặn lại. Ngưá»i kia rút kiếm ở bên hông ra đỡ Ä‘ao cá»§a Ãặng Vinh. Ãao kiếm chạm nhau kêu loảng xoảng. Bây giá» Minh-Ãệ má»›i nháºn ra, đó là má»™t ngưá»i đà n ông, đầu trùm kÃn bằng vải Ä‘en, chỉ để hở hai con mắt.
Các quan của lộ Kinh-Bắc đã có mặt đầy đủ.
Ãấu được trên năm mươi hiệp, thì Ãặng Vinh bắt đầu luống cuống. Y cứ phải lùi dần. Xung quanh quân sÄ© tay cầm tên nạp và o cung dương lên, chỉ chá» lệnh là hà ng trăm mÅ©i tên sẽ hướng và o thÃch khách.
Thình lình, thÃch khách nhảy lùi liá»n ba bước đến bên Kinh-lược-sứ, chỉ má»™t chiêu, y chụp Phạm Anh, kẹp và o nách, tay để lên đỉnh đầu y:
– Tất cả ngừng tay, bằng không ta chỉ sẽ vá»— má»™t cái thì đầu y vỡ là m hai mảnh liá»n.
Kinh-lược-sứ la lớn:
– Hãy mở vòng vây, và không được vá»ng động!
Quân tướng vá»™i lùi cả lại, mở vòng vây cho thÃch khách. ThÃch khách cặp Phạm Anh, mắt lưá»m lưá»m nhìn má»i ngưá»i, rồi hướng vá» phÃa góc Tây-Bắc dinh. Vô tình y Ä‘i qua chá»— Minh-Ãệ. Nà ng cúi xuống nhặt hai viên sá»i, rồi váºn khà và o tay búng ra véo, véo hai tiếng. Hai viên sá»i trúng huyệt Khúc-trì thÃch khách. Cánh tay y bị tê chồn, Kinh-lược-sứ vuá»™t khá»i tay y rÆ¡i xuống. Minh-Ãệ phát liá»n hai chiêu chưởng, chiêu ná» chồng lên chiêu kia. ThÃch khách kinh hoảng vá»™i nhảy lùi liá»n ba bước để tránh thể chưởng. Minh-Ãệ tiến lên ra chiêu cầm long công, vòng tay má»™t cái, Phạm Anh Ä‘ang rÆ¡i xuống đất lại bay bổng lên. Nà ng chụp lấy ông, rồi liệng cho Ãặng Vinh.
Tay thÃch khách còn tê chồn chưa cỠđộng được, thì Minh-Ãệ đã phát má»™t chưởng hướng ngưá»i y. Kinh hoà ng y lăn tròn dưới đất để tránh. Chiêu chưởng trúng xuống sân đến bùng má»™t tiếng, bụi bay má» mịt. Minh-Ãệ phát chiêu thứ nhì, tay thÃch khách đã cỠđộng được, y vá»™i đẩy ra má»™t chiêu đỡ.
Ãúng ra khi thÃch khách mất căn bản, Minh-Ãệ đánh liá»n hai chiêu, thì đối phương đã mất mạng. Nhưng má»™t là lần đầu tiên giao chiến, Minh-Ãệ chưa có kinh nghiệm, hÆ¡n nữa lòng dạ nà ng vốn nhân từ, không muốn sát hại thÃch khách, nên nà ng chỉ váºn có năm thà nh công lá»±c.
Các võ quan, cùng vệ sÄ© trong dinh kinh-lược-sứ đã nghe nói đại khái rằng Minh-Ãệ biết võ nghệ, nay chúng thấy ngưá»i có võ công cao nhất trong các đạo quân Kinh-Bắc là Ãặng Vinh bị bại dưới tay thÃch khách, mà Minh-Ãệ lại thắng y, thì hẳn võ công nà ng cao thâm hÆ¡n Ãặng Vinh rất nhiá»u.
Sau Ãt hiệp, Minh-Ãệ nháºn thấy má»™t Ä‘iá»u lạ là , rõ rà ng lúc đầu công lá»±c thÃch khách cao hÆ¡n nà ng. Nhưng cà ng vá» sau, công lá»±c y cà ng giảm thá»±c mau lẹ.
Thình lình Minh-Ãệ đánh liá»n ba chiêu, thÃch khách đỡ được hai chiêu, đến chiêu thứ ba thì y loạng choạng muốn ngã. Minh-Ãệ tiến lên đánh má»™t chỉ và o ngá»±c y. Láºp tức y ngã ngồi xuống.
Mấy viên vệ sÄ© nhảy tá»›i trói y lại. Ãặng Vinh giáºt chiếc khăn che mặt cá»§a y ra, má»i ngưá»i Ä‘á»u báºt lên tiếng kêu kinh hãi. Vì y chÃnh là Ãoà n Quang-Minh, đại đệ tá» cá»§a trưá»ng Trung-nghÄ©a.
Năm trước đây, lá»™ Kinh-Bắc tổ chức cuá»™c thi để tuyển võ quan, Ãoà n Quang-Minh đỗ đầu, nhưng y nhất quyết không ra là m quan. Y nói: chà cá»§a y là tiêu dao mây nước, xin ở hương đảng để giúp sư phụ huấn luyện đà n em. Vì trong lá»™ Kinh-bắc có đến mấy chục võ quan xuất từ trưá»ng Trung-nghÄ©a, nên y thưá»ng ra và o trong quân, mà không ai nghi ngá» gì cả.
Phạm Anh vẫy tay cho quân sÄ© giải tán. Ông bảo Ãặng Vinh:
– Tướng quân đưa đại sư huynh và o công đưá»ng để lấy cung.
Trong công đưá»ng chỉ có vợ chồng Phạm Anh cùng Ãoà n Quang-Minh, Ãặng Vinh và Minh-Ãệ. Ãoà n Quang-Minh tá» ra không sợ hãi. Y nói vá»›i Phạm Anh:
– Xin Kinh-lược-sứ cho má»i ngưá»i ra ngoà i, chỉ để mình Yến-Loan cô nương ở lại mà thôi.
Phạm Vinh cùng phu nhân kinh-lược sứ vá»›i đám vệ sÄ© ra ngoà i. Ãoà n Quang-Minh bảo Minh-Ãệ:
– Cô nương. Ta tuy bại dưới tay cô nương, nhưng ta không phục. Cô nương thá» bình tâm mà xét xem có đúng thế không? Rõ rà ng lúc má»›i đấu, công lá»±c ta cao hÆ¡n cô nương, nhưng vá» sau, dưá»ng như ta bị trúng độc, nên chân khà bị hao tổn, má»›i bị cô nương bắt.
Y nhìn Minh-Ãệ mỉm cưá»i:
– Cô nương, xin cô nương hãy móc trong túi áo ta, lấy tấm thẻ bà i của ta đưa cho Kinh-lược-sứ coi.
Minh-Ãệ lần túi Ãoà n Quang-Minh, nà ng lôi ra cái thẻ bà i bằng bạc, rồi trình cho Phạm Anh. Phạm Anh cầm lên Ä‘á»c:
"Tả-thiên ngưu vệ thượng tướng quân, tước Hoà i-đức hầu Ãoà n Quang-Minh thuá»™c Khu-máºt-viện Ãại-Việt".
ÃÃnh kèm má»™t tá» giấy có in con rồng uốn khúc và con chim âu, quốc huy cá»§a Ãại-Việt. Bên dưới có hà ng chữ:
"Nay đặc sai tả-thiên ngưu vệ thượng tướng quân, Hoà i-đức hầu Ãoà n-quang-Minh Ä‘i kinh lý má»™t giải từ Kinh-Bắc tá»›i Thanh-hóa. Bách quan văn võ từ cấp Kinh-lược sứ phải tuân lệnh Ä‘iá»u động".
Dưới có đóng ấn cá»§a Khu-máºt-viện.
Thá»i bấy giá» và o lúc cá»±c thịnh cá»§a triá»u Lý. Vua Thái-tổ, Thái-tông đã xây xá»±ng ná»n móng cai trị bằng từ bi bác ái cá»§a đức Thế-tôn, bằng nhân-nghÄ©a cá»§a Khổng-Mạnh. Chương-thánh Gia-khánh hoà ng đế (tức Lý Thánh-tông) vì mồ côi mẹ từ nhá», được mẹ kế là Mai háºu nuôi dưỡng, được chú là Khai-Quốc vương phụ chÃnh; thầy dạy văn là Dương Bình, Lý Ãạo-Thà nh, thay nhau huấn luyện. Ngà i lại ảnh hưởng cá»§a chị gái là vua bà Bình-Dương, chị há» là tiên cô Bảo-Hòa... NghÄ©a là bao nhiêu nhân váºt đạo đức nhất, tà i hoa nhất đương thá»i hết sức dạy dá»—, hết sức yêu thương. Nên từ khi tiếp ngôi trá»i (3-11-1054) đã lấy niên hiệu là Long-thụy Thái-bình. Sau khi đăng cá»±c, chiếu chỉ đầu tiên mà ngà i ký là đại xá cho tất cả tù nhân dù thà nh án hay chưa, bá» các hình chặt chân, chặt tay; bá» luôn hình phạt dìm tá»™i nhân xuống sông hay đốt chết. Những hình phạt nà y còn sót lại từ thá»i Ãinh. Ãối vá»›i việc tra khảo, ngà i cấm dùng cá»±c hình nung sắt Ä‘á», nung đá đỠrồi dà và o tá»™i nhân.
Theo lá»… giáo cá»§a Nho-gia, thì khi vua Thái-tông băng hà , má»™t đại thần được cỠđể lo việc tang chế, xây lăng. Các bà vợ từ Hoà ng-háºu, thứ phi cho đến các cung nữ phải cư tang cho đến hết Ä‘á»i trong cung cấm. Má»™t số các bà phi, cÅ©ng như cung nữ phải ra ở trong những gian nhà tại lăng vua để ngà y đêm tế lá»…. Thế nhưng chiếu chỉ thứ nhì cá»§a ngà i là đem toà n thể cung nữ ở cung Thúy-hoa gả cho các văn quan, võ tướng chưa vợ, hoặc góa vợ. Ãiá»u nà y là m nhiá»u Nho-gia phê phán rằng không đúng đạo lý cá»§a Khổng-Mạnh.
Ngà i lại trá»ng dụng các quan võ giá»i văn há»c. Dương Bình, được phong là Thái-phó kiêm Thị-trung, Thượng-thư tả bá»™c xạ, Môn-hạ thị lang (Tả tể tướng). Lý Nhân-NghÄ©a là m Tư-không, Thượng-thư hữu bá»™c xạ, Trung-thư thị lang (Hữu tể tướng), Khu-máºt viện sứ. Quách Kim-Nháºt được phong Thái-úy, Tham-tri chÃnh sá»± (phó Tể-tướng)... vá»›i ý muốn xây dá»±ng Ãại-Việt thà nh má»™t nước phú cưá»ng, vá»›i đội quân thá»±c mạnh. Nhưng sau nghe lá»i chú là Khai-Quốc vương, ngà i trá»ng dụng thêm các văn quan như Bùi Há»±u là m Trung-thư thị lang, Ãồng-trung thư môn hạ bình chương sá»±, Văn-minh Ä‘iện đại há»c sÄ©. Dương Ãạo-Gia là m Khu-máºt-viện phó sứ, Tham tri chÃnh sá»±. Tất cả các đại thần Ä‘á»u là những ngưá»i văn mô, vÅ© lược.
Ngà i là má»™t nhân quân báºc nhất trong lịch sá» Việt-Nam. Năm sau, Ất-Mùi (1055), tháng mưá»i, gặp rét dữ dá»™i, ngà i ban chỉ: â€Trẫm ở trong cung, sưởi than xương thú, mặc áo lông chồn còn rét thế nà y, nghÄ© đến ngưá»i tù bị giam trong ngục, khổ sở vá» gông cùm, chưa rõ ngay gian, ăn không no bụng, mặc không kÃn thân, khốn khổ vì gió rét, hoặc có kẻ chết không đáng tá»™i, trẫm rất thương xót. Váºy lệnh cho hữu-ty phát chăn chiếu, và cấp cÆ¡m ăn ngà y hai bữaâ€.(4)
Ghi chú:
(4) ÃVSKTT, Lý ká»·, Thánh-tông hoà ng đế ká»·.
Vì biên thần Tống muốn gây sá»±, Ä‘em quân xâm phạm lãnh thổ, láºp tức ngà i dồn quân đánh Khâm-châu, biểu dương lá»±c lượng rồi rút vá». Quả nhiên từ đấy các biên thần Tống kinh sợ, việc nà y đã thuáºt ở ba hồi trên. CÅ©ng năm đó ngà i cho tổ chức lại quân đội. Trước kia đã có mưá»i hiệu Thiên-tá» binh. Nay tổ chức thêm các hiệu Ngá»±-long, VÅ©-thắng, Long-dá»±c, Thần-Ä‘iện, Bổng-thánh, Bảo-thắng, Hùng-lược, Vạn-tiệp. Má»—i hiệu chia là m tả đạo, hữu đạo.
Ãể thống nhất chỉ huy, tạo bá»™ máy quốc phòng hữu hiệu trấn Bắc, bình Nam, ngà i cho láºp lại Khu-máºt-viện, gồm tả hữu tể-tướng (tức đồng-bình chương sá»±), tả hữu phó tể-tướng (tức tham-tri chÃnh sá»±), Binh-bá»™ thượng thư, Lại-bá»™ thượng thư, Ãô-đốc thá»§y binh, các tướng chỉ huy các đạo Thiên-tá» binh, Kị-binh, Khu-máºt-viện sứ. Những Khu-máºt-viện sứ không thưá»ng trá»±c. Khi có sá»± thì bất cứ vị quan nà o cÅ©ng có thể được cá» Ä‘i bằng má»™t máºt lệnh. Khu-máºt-viện sứ quyá»n hà nh rất lá»›n.
Hôm nay, Phạm Anh tuy là rể cá»§a tể thần, nhưng thấy Khu-máºt-viện sứ thì lÃu rÃu tuân lệnh. Y hoảng hốt vá»™i cởi trói cho Ãoà n Quang-Minh, rồi há»i:
– Quân hầu Ä‘i kinh lý, sao lại đột nháºp và o thiểm dinh, để đến ná»—i bị ngá»™ nháºn như thế nà y, thá»±c mất uy phong Ä‘i.
– Tôi thi hà nh chỉ dụ máºt, thì sao lại có thể công khai Ä‘i ban ngà y được. Mục Ä‘Ãch cá»§a tôi là điá»u tra vụ án chùa Từ-quang cho minh bạch. Bây giá» sá»± thể đã thế nà y, xin Kinh-lược sứ để cho tôi há»i cung Yến-Loan cô nương mấy câu.
Luáºt lệ thá»i bấy giá», khi viên quan cao cấp Khu-máºt-viện há»i cung ai, thì dù là Tể-tướng cÅ©ng không được dá»± thÃnh, nên Phạm Anh vá»™i lùi ra ngoà i. Y nói vá»ng và o:
– Xin tướng quân cứ tự tiện.
Ãoà n Quang-Minh há»i Minh-Ãệ:
– Tôi theo dõi cô nương từ lâu. Thưá»ng đêm cô nương ra bãi sông luyện võ, há»c âm nhạc. Nhưng cô nương có biết hai vị sư phụ cá»§a cô nương là ai không?
– Tôi không biết.
– Tôi biết rất rõ. ChÃnh lão già là ngưá»i trói Ãặng Vinh, Trịnh Phúc vá»›i VÅ© Ãức treo lên cây, rồi sau đó y dạy võ công cho cô nương. Võ công mà cô nương đấu vá»›i tôi là võ công phái Ãông-a, nhưng bị sai lạc quá nhiá»u. Tôi nói thế để cô nương hiểu rằng tôi biết rất rõ những gì cô nương đã là m.
Y chỉ bút mực:
– Kia, bút má»±c kia. Cô nương hãy cung khai hết vá» việc cô há»c võ từ má»™t ngưá»i đà n bà mà cô tưởng là Quan-Âm cho tá»›i cặp vợ chồng quý nhân. Cuối cùng là lão già ở bá» sông.
Minh-Ãệ biết sá»± việc không dấu diếm được nữa, nà ng đà nh ngồi khai hết sá»± thá»±c. Khai xong nà ng đưa cho Quang-Minh. Quang-Minh Ä‘á»c lướt qua má»™t lượt, rồi lên tiếng gá»i Phạm Anh. Y nói vá»›i Phạm:
– Bây giá» tôi có việc phải Ä‘i. Xin Kinh-lược-sứ giải cô nà y vá» trao cho Khu-máºt-viện cà ng sá»›m cà ng tốt.
Chiá»u hôm đó, Minh-Ãệ bị gông cổ, rồi đưa lên má»™t chiếc xe có thùng đóng kÃn. Chiếc xe do má»™t đội quân trăm ngưá»i, chÃnh Ãặng Vinh thân áp giải vá» Thăng-long. ÃÆ°á»ng từ Kinh-Bắc Ä‘i Thăng-long mất khoảng hÆ¡n hai giá». Xe Ä‘i và o cá»a Bắc, rồi quẹo sang cung Uy-viá»…n, nÆ¡i đặt Khu-máºt-viện. Quân canh cá»a đánh ba tiếng chiêng, thì có ngưá»i đội trưởng từ trong ra. Y thấy Ãặng Vinh mang quân hiệu lữ trưởng, vá»™i hà nh lá»… quân cách, rồi há»i:
– Không biết tướng quân giải trá»ng phạm nà o vá» váºy?
– Trá»ng phạm là má»™t phụ nữ, võ công rất cao siêu, là m gian tế cho Tống.
Ãá»™i trưởng ký nháºn tù, cùng má»™t bao thư lá»›n đựng hồ sÆ¡ cá»§a Minh-Ãệ, rồi cung tay:
– Việc xong, tướng quân có thể vỠđược rồi.
Má»™t thanh niên tuổi khoảng trên hai mươi, dáng ngưá»i thanh nhã, trang phục theo lối quý phái Ä‘i tá»›i. Anh ta há»i viên đội trưởng:
– Tù nà o váºy?
– Trình Thế tá», má»™t nữ gian tế cá»§a Tống, do lá»™ Kinh-bắc gá»i vá».
Thiếu niên nhìn Minh-Ãệ rồi lắc đầu:
– Trông cô nà y hiá»n là nh, mặt mÅ©i xinh đẹp thế kia thì sao có thể là gian tế. Ãem và o trong nà y để thẩm cung xem sao.
Thiếu niên trao bao thư cho một viên quan:
– Tướng quân thỠxét xem cô ấy phạm tội gì.
Viên quan cầm bao thư Ä‘i rồi, thiếu niên lên tiếng gá»i:
– Biểu muội, em ra mà xem nà y.
Từ trong, má»™t thiếu nữ nhan sắc tuyệt trần xuất hiện. Thoạt trông, Minh-Ãệ thấy dáng ngưá»i nà ng rất thân ái, rất quen thuá»™c, nhưng không nhá»› rằng đã gặp nà ng ở đâu. Chợt trà nhá»› nà ng lóe sáng: thiếu nữ giống Quan-thế-Âm như hai giá»t nước. Chỉ khác má»™t Ä‘iá»u, nà ng thì còn trẻ, trong khi Quan-âm thì đã trá»ng tuổi. Viên đội trưởng thấy thiếu nữ thì cung tay hà nh lá»…:
– Tiểu nhân xin tham kiến Công chúa điện hạ.
Thiếu nữ xua tay:
– Miễn lễ.
Minh-Ãệ nghÄ© thầm:
– Thì ra công chúa Thiên-Thà nh đây. Ta nghe nói đương kim thiên tá» chưa có con trai, mà có đến ba công chúa. Công chúa lá»›n nhất là Thiên-Thà nh, nhÅ© danh An-Hải, đệ tỠđắc ý cá»§a vua bà Bình-Dương, đã gả cho thế tá» Thân Cảnh-Long là con trai vua bà Bình-Dương vá»›i phò mã Thân Thiệu-Thái. Có lẽ là cặp nà y chăng? Còn Công chúa thứ nhì là Ãá»™ng-Thiên, nhÅ© danh An-Dân, đệ tá» cá»§a Quốc-mẫu Thanh-Mai tức Vương phi Khai-Quốc vương, đã gả cho Hoà ng Kiện, đệ tá» cá»§a Long-thà nh ẩn-sÄ©. Hoà ng Kiện hiện là Ãô-đốc thá»§y-quân Ãại-Việt. Công-chúa thứ ba là Ãá»™ng-Thiên, nhÅ© danh An-Quốc, đệ tỠđắc ý cá»§a công chúa Bảo-Hòa, dưá»ng như chưa gả cho ai, bởi công chúa muốn Ä‘i tu để cầu phúc cho tá»™c Việt.
Công chúa bảo đội trưởng:
– Ngưá»i mở gông cho cô gái nà y Ä‘i. Ãối vá»›i má»™t thiếu nữ yếu Ä‘uối mà gông như gông trâu, gông bò coi sao được, như váºy là mất cái đức nhân cá»§a phụ hoà ng ta.
Ãá»™i trưởng vá»™i sai mở gông cho Minh-Ãệ. Công chúa nhìn qua Minh-Ãệ, rồi chỉ ghế:
– Ngưá»i ngồi đó Ä‘i!
Nà ng gá»i thiếu niên:
Nà ng gá»i thiếu niên:
– Anh Cảnh-Long, cô nà y đẹp đấy nhỉ?
– Ừ, cô xinh đẹp thực, đâu kém gì biểu muội.
Minh-Ãệ nhá»§ thầm:
– Thì ra Thế tỠThân Cảnh-Long với Công chúa Thiên-Thà nh thực. Mình đoán không sai.
Má»™t viên đô thống cầm bao thư Ä‘á»c xong, ông ta cung tay nói vá»›i Công chúa Thiên-Thà nh:
– Khải tấu công chúa. Có má»™t sá»± kiện rất lạ, là Kinh-lược-sứ lá»™ Kinh-Bắc gá»i thư nói rằng tuân lệnh cá»§a Khu-máºt-viện sứ lÄ©nh Tả-thiên ngưu-vệ thượng tướng quân Cổ-am hầu tên Ãoà n Quang-Minh, truyá»n giải tá»™i nhân vá» cho Khu-máºt-viện. Nhưng trong Khu-máºt-viện đâu có vị tướng nà o tên Ãoà n Quang-Minh?
Tà i sản của The Creator
Chữ ký của The Creator Click và o quảng cáo là góp phần không nhỠgiúp cho 4vn duy trì và phát triển
14-09-2008, 09:15 PM
57991135 Cạch !
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
Nam Quốc SÆ¡n HÃ
Tác giả : Yên Tá» Cư SÄ© Trần Äại Sỹ
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
HỒI THỨ NĂM
Tây-hồ thất kiệt
Minh-Ãệ được trao cho má»™t nữ quan cá»§a Khu-máºt-viện thẩm cung. Nà ng thưá»ng nghe nói rằng Khu-máºt-viện là cÆ¡ quan an-ninh tối cao cá»§a Ãại-Việt. Rằng những ngưá»i là m việc tại đó Ä‘á»u là những ngưá»i văn mô, vÅ© lược được tuyển chá»n cá»±c kỳ khó khăn. Rằng chÃnh cÆ¡ quan nà y, đã là m cho Chiêm-thà nh kinh hãi, là m cho Tống bó tay không dám nhòm ngó xuống phương Nam. Rằng những quan chức là m tại đây quyá»n hà nh bao la, có thể bác bá» những quyết định cá»§a bá»™ Binh, Hình, Lại, có quyá»n xá» tá» tá»™i nhân mà không cần tâu lên Hoà ng-đế. Vì váºy khi được giải vỠđây, nà ng tá»± biết sẽ bị tra tấn, bị hà nh hạ ghê gá»›m hÆ¡n ở lá»™ Kinh-Bắc; những quan tại đây tất nhiên bang bạnh, dữ dằn lắm.
Nữ quan thẩm cung Ä‘em nà ng vá» chá»— là m việc cá»§a bà . Bà mỉm cưá»i chỉ xuống chiếc ghế đối diện vá»›i bà :
– Em ngồi đây. Chị tá»± giá»›i thiệu, chị tên là Trần Cẩm-Dung. Năm nay chị hai mươi tám tuổi. Lá»›n hÆ¡n em Ãt ra mưá»i tuổi. Nà o, trước khi là m việc em uống chung trà nghe. Trà sen má»›i ướp ngon lắm cÆ¡!
Minh-Ãệ vâng dạ, nhưng trong lòng lo lắng:
– Không chừng bà cho mình uống trà có chất độc đứt ruá»™t ra cÅ©ng nên. Nhưng sao bà ta ngá»t ngà o quá! Ừ, thì thà ngưá»i ta cứ ngá»t ngà o vá»›i mình, rồi giết chết mình cÅ©ng được, còn hÆ¡n là chá»i bá»›i, tục tằn. Thôi thì mình cÅ©ng liá»u nhắm mắt đưa chân, để mặc cho nghiệp quả định liệu.
Một nữ binh pha trà bưng ra.
Bà Cẩm-Dung bưng một chung trà đưa cho nà ng:
– Em uống đi!
Rồi bà cÅ©ng bưng chung trà uống. Minh-Ãệ há»›p má»™t há»›p, hương trà , tá»a ra mau lẹ, xông lên mÅ©i. Vị trà thá»±c Ä‘áºm đà , dá»… chịu. Nà ng nghÄ© thầm:
– Ừ, thuốc độc ngon thực.
Cẩm-Dung vui vẻ:
– Chị đã Ä‘á»c tất cả những gì cá»§a quan Ãá» Ä‘iểm hình ngục Kinh-Bắc tuyên xá» vá» vụ chùa Từ-quang. Chị cÅ©ng Ä‘á»c kỹ những đỠnghị cá»§a Kinh-lược an-phá»§-sứ, nhất là bản án cá»§a bá»™ Hình, cá»§a Tể tướng. Cuối cùng là tá» phúc bẩm cá»§a Kinh-lược an-phá»§-sứ nói vá» Ãoà n Quang-Minh hạ lệnh giải em vỠđây.
Minh-Ãệ thấy mình uống thuốc độc đã lâu, mà chưa bị phản ứng thì hÆ¡i ngạc nhiên. Trong khi giá»ng nói cá»§a Cẩm-Dung dịu dà ng lạ lùng. Cẩm-Dung tiếp:
– Theo luáºt lệ, khi má»™t ngưá»i được Khu-máºt-viện thụ lý, thì những án đã tuyên rồi, dầu do đức Kim-thượng xá», cÅ©ng được há»§y bá». Tất cả được là m lại từ đầu. Váºy kể từ lúc nà y em là ngưá»i chưa có tá»™i. Em ngồi đây vá»›i tÃnh cách là nhân chứng, chứ không phải là tá»™i nhân. Em hiểu chứ?
– Em hiểu.
– Bây giá» chị đưa em đến chá»— ở. Chị nhắc lại là chá»— ở chứ không phải là nhà giam. Em sẽ ở gần những nữ quan, nữ binh. Vá» cách xưng hô, em cứ theo tuổi mà gá»i. Nà o, em Ä‘i theo chị.
Cẩm-Dung dẫn Minh-Ãệ lên chiếc xe song mã. Xe Ä‘i vòng vo má»™t lúc thì trước mặt hiện ra má»™t cái hồ, rồi dừng lại cạnh dẫy nhà ngói, cá»™t Ä‘á», rất thanh lịch, xung quanh trồng hoa. Trước nhà có tấm bảng đỠThÃnh-hương khách xá.
Cẩm-Dung chỉ một căn phòng:
– Ãây, em ở tạm đây. Khi có tiếng chiêng đánh bốn lần thì em ra phòng phÃa trước kia ăn cÆ¡m. Nếu em thÃch Ä‘á»c sách thì sang thư phòng. Lần đầu tiên đến Thăng-long, em nên Ä‘i chÆ¡i ngắm cảnh cho biết kinh đô Ãại-Việt. Hôm nay trên khắp cả nước Ä‘ang ăn mừng. Thăng-long đại há»™i lá»›n hÆ¡n hết, em nên Ä‘i chÆ¡i cho biết.
Minh-Ãệ định há»i xem lá»… mừng gì, nà ng chưa kịp nói, thì Cẩm-Dung móc trong bá»c ra má»™t nén bạc đưa cho Minh-Ãệ:
– Nén bạc nà y cá»§a em, khi giải em lên đây, ngưá»i ta khám trong ngưá»i em, thấy bạc thì đặt câu há»i rằng em ở tù, mà sao lại có bạc phải không? Ngưá»i ta đỠnghị tịch thu. Nay chị trả cho em. Ãi chÆ¡i trong kinh đô phải có bạc mà tiêu chứ? Ngà y mai sẽ có xe đưa em và o Ä‘iện Uy-viá»…n để lấy khẩu cung.
Minh-Ãệ đứng lÆ¡ đãng nhìn nước hồ lăn tăn sóng, nà ng nghÄ© thầm:
– Tại sao nhà tù lại đẹp đẽ như thế nà y? Ừ, thì mình cứ ở đây má»™t thá»i gian cho biết Thăng-long.
Sau khi Cẩm-Dung Ä‘i rồi, Minh-Ãệ thuê xe dạo chÆ¡i má»™t vòng kinh đô. Khắp Thăng-long Ä‘á»u treo đèn kết hoa, đốt pháo. Nam thanh nữ tú, ngá»±a xe dáºp dìu. Nà ng há»i ngưá»i phu xe:
– Nà y anh Æ¡i, dưá»ng như có lá»… gì to lá»›n lắm sao mà đốt pháo, treo đèn kết hoa như váºy?
Ngưá»i phu xe giảng giải:
– Cô không biết ư? Hôm nay là ngà y lá»… Cà n-nguyên, tức sinh nháºt cá»§a đức vua, nên triá»u đình ban lệnh tha thuế ná»a năm, cùng phóng thÃch tất cả những tù nhân, ngoà i trừ những kẻ phạm tá»™i tháºp ác. Cô muốn biết tin tức Ãại-Việt thì kiếm quán trà mà nghe thầy đồ kể chuyện.
Minh-Ãệ đã nghe nói nhiá»u vá» việc tại các đô thị lá»›n, có quán trà , trong quán có thầy đồ kể chuyện. Nà ng há»i:
– Gần đây có quán nà o không?
– Cô muốn nghe ư? Kìa, cô lên quán trà Nam-phong kia mà nghe. Thầy đồ nà y kể chuyện hay nhất Thăng-long đấy.
Minh-Ãệ thắc mắc:
– Sao thầy đồ lại biết má»i chuyện mà kể? Dù những việc má»›i đây, sách đã chép đâu?
– Ãể tôi nói cho cô nghe. Nguyên từ thá»i Thuáºn-thiên, Khai-Quốc vương muốn cho dân chúng biết những tin tức, luáºt lệ cá»§a quốc gia, ngưá»i xin xuống chỉ rằng má»—i khi có chuyện ban hà nh luáºt má»›i, tin chiến sá»±, cùng nghi lá»… quan trá»ng, thì tất cả các thầy đồ Ä‘á»u được táºp trung vá» các lá»™, trại, huyện. Tại đây các thầy sẽ được cho biết hết má»i chi tiết vá» những việc đó, rồi các thầy vỠđịa phương cá»§a mình, tối tối lên quán trà , hoặc nÆ¡i há»™i há»p cá»§a là ng xã, giảng giải cho dân chúng. Quán trà Nam-phong là má»™t nÆ¡i có thầy đồ kể chuyện. Cô nên đến nghe má»™t lần cho biết.
Minh-Ãệ cảm Æ¡n ngưá»i phu xe, trả tiá»n, rồi lên quán trà . Trong quán đông nghẹt ngưá»i. Há» chia là m hai khu khác nhau. Khu bên trái dà nh cho đà n bà con gái, khu bên phải dà nh cho đà n ông, con trai. Khi nà ng bước và o, thì thấy thầy đồ Ä‘ang nói, má»i ngưá»i lắng tai nghe:
... Niên hiệu Chương-thánh Gia-khánh nguyên niên, biên thần Tống gây hấn, triá»u đình đã cho ngà i Thái-bảo Ly Thưá»ng-Kiệt Ä‘em mưá»i đạo Thiên-tá» binh lên tiếp viện cho vua Bà . Vua Bà cùng phò mã Thân Thiệu-Thái xua quân đánh qua...(1)
Ghi chú,
(1) Chuyện nà y đã kể ở hồi thứ 3, do Siêu-loai hầu thuáºt cho đệ tá» và chức sắc ở Thổ-lá»™i nghe.
Thế rồi thầy kể những biến cố ở Bắc-biên giống hệt như Siêu-loại hầu kể. Nhưng ông Ä‘i và o chi tiết hÆ¡n. Gặp những biến cố dồn dáºp, ông ngừng lại, là m cho thÃnh giả hồi há»™p thúc dục, ông má»›i kể tiếp.
Minh-Ãệ cưá»i thầm:
– Năm trước mình đã nghe Siêu-loại hầu kể chuyện nà y rồi. Nhưng thầy đồ nà y kể hay hÆ¡n hầu nhiá»u.
Minh-Ãệ vừa ra khá»i quán trà Nam-phong, thì có tiếng trẻ con ăn mà y đồng ca:
Lạy ông đi qua, lạy bà đi lại,
Là m ơn cho xin tý cơm thừa.
Con cá nó sống vì nước,
Con ngưá»i sống vì đồng tiá»n bát cÆ¡m.
Minh-Ãệ nhìn lại, thì ra năm đứa trẻ Dáºt, Quang, Nghi, Ãoan, Ninh ở chùa Từ-quang. Nà ng há»i:
– Năm em là m sao mà phải đi ăn mà y?
Năm đứa trẻ đã nháºn ra Minh-Ãệ, chúng reo lên:
– Chị Minh-Ãệ.
– Khổ quá, các em đang ở chùa sao ra thân tà n, ma dại thế nà y?
Thằng Quang đầm đìa nước mắt, nó kể:
– Sau khi sư cụ, các sư ông vá»›i chị bị bắt, thì chùa không có sư. Là ng cá» mấy ngưá»i trông coi chùa. Chúng em không còn thầy dạy há»c. HÆ¡n ná»a tháng sau, quan An-vÅ© sứ cho lÃnh vá» bắt năm đứa chúng em. Há» hạch há»i chúng em vá» việc các sư ngá»§ vá»›i chị, cùng ăn thịt, uống rượu. Chúng em Ä‘á»u chối không biết. Há» Ä‘e dá»a chúng em đủ Ä‘iá»u, bắt phải khai rằng các thầy quả có giết chó, giết gà ăn thịt. Chúng em nhất nhất chối. Há» giam chúng em lại. Giam mươi ngà y rồi há» thả chúng em vá». Nhưng cứ mấy ngà y, lÃnh lại tá»›i lôi chúng em lên huyện bắt phải khai như ý há». Chúng em thấy bố mẹ khổ sở vì chúng em quá, năm đứa bà n nhau trốn vá» Thăng-long ăn mà y sống qua ngà y. Có khi đói quá phải Ä‘i ăn cắp gà , cắp chó. Lắm lúc phải móc túi nữa!
Thằng Nghi há»i:
– Còn chị ra sao? Em gái chị nó nói chị bị voi dầy chết rồi, là m các chị Thanh-Thảo, Ngá»c-Nam, Ngá»c-Huệ, Trinh-Dung khóc quá chừng.
Thằng Dáºt há»i:
– Sao chị lại ở đây?
Minh-Ãệ thuáºt qua hoà n cảnh cá»§a mình cho đám trẻ nghe, rồi há»i:
– Các em có đói không?
Thằng Ãoan đáp:
– Ãói lè lưỡi ra rồi đây.
– Ãể chị dẫn em tá»›i đầu đưá»ng ăn bún riêu nghe.
Ãám trẻ reo lên, Ä‘i theo Minh-Ãệ.
Tá»™i nghiệp, đám trẻ Ä‘ang tuổi lá»›n, cái tuổi mà ăn không bao giá» biết no, ăn bất cứ thức gì cÅ©ng thấy ngon, mà phải lang thang ăn mà y, đói khát. Má»—i đứa ăn đến bẩy bát má»›i no. Minh-Ãệ trả tiến, rồi nói vá»›i chúng nó:
– Ãể chị dẫn các em vá» chá»— chị ở. Chị sẽ xin cho các em là m vưá»n, quét nhà kiếm miếng ăn, rồi chị dạy chữ cho.
Minh-Ãệ Ä‘i vá»›i mấy đứa trẻ, nà ng tìm mua cho mình mấy bá»™ quần áo, khăn quà ng cổ, giây lưng, rồi mua cho bá»n nhá» má»—i đứa hai bá»™ quần áo. Chúng tá» ra thà nh thạo đưá»ng lối; chúng dẫn nà ng theo lá»›p sóng ngưá»i dạo chÆ¡i tiếp. Sáu ngưá»i Ä‘ang Ä‘i giữa biển ngưá»i, thì có tiếng la lá»›n:
– Tránh, tránh ra mau, kẻo xe đụng chết.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u nhảy dạt và o lỠđưá»ng, để tránh chiếc xe song mã Ä‘ang phi như bay. Minh-Ãệ nhìn lên: trên xe có má»™t đôi nam nữ trang phục cá»±c kỳ xa hoa. Cả hai tuổi khoảng hÆ¡n hai mươi. Trước xe, má»™t ngưá»i lá»±c lưỡng ngồi dong cương. Khi chiếc xe đến trước quán Nam-phong, tuy ai nấy đã tránh hết, nhưng vẫn còn má»™t ngưá»i lững thững Ä‘i cùng chiá»u vá»›i chiếc xe. Ngưá»i dong xe quát:
– Tránh, tránh mau!
Ngưá»i kia dưá»ng như Ä‘iếc, không nghe thấy tiếng quát, y vẫn lững thững Ä‘i. Ngưá»i đánh xe vá»™i giáºt mạnh cương cho ngá»±a dừng lại. Hai con ngá»±a dá»±ng đứng vó trước lên cao, cất tiếng hà inh á»i. Chiếc xe chá» tá»›i. Má»i ngưá»i thét lên kinh hoà ng, vì ngưá»i kia khó tránh khá»i bị ngá»±a đạp chết. Không ngá», ngưá»i kia dùng má»™t thân pháp rất kỳ ảo, y xê dịch tránh sang bên cạnh, vừa đủ khÃt khao, khiến ngá»±a không đạp phải ngưá»i.
Minh-Ãệ nhìn kỹ: đó là má»™t nhà sư, quần áo rách rưới, tay chống thiá»n trượng, lưng Ä‘eo túi vải. Mặc dù vừa thoát chết trong đưá»ng tÆ¡ kẽ tóc, nhưng nhà sư vẫn không nhìn chiếc xe, chân bước khoan thai.
Ngưá»i con gái ngồi trên xe cất tiếng chá»i:
– Lại thằng trá»c thối tha. Ãoà n, mi Ä‘áºp và o xác nó cho ta.
Tên đánh xe vung roi quất và o đầu nhà sư đến véo má»™t tiếng. Nhà sư đưa tay phải lên, chiếc roi quấn và o cổ tay ông. Tên phu xe giáºt mạnh chiếc roi trở vá». Nhưng chiếc roi như dÃnh chặt và o tay nhà sư. Tên Ãoà n đà nh buông roi ra. Ngưá»i con gái ngồi trên xe cong cá»›n:
– Thằng trá»c thối tha kia. Lần nà y là lần thứ mấy mi trêu chá»c bá»n ta? Hôm nay thì ta không để mi yên đâu.
Nhà sư thá»§ng thỉnh trả lá»i:
– Có ai vô lý như cô nương không? Bần tăng Ä‘i trên đưá»ng cá»§a vua, chÃnh xe cô nương đâm và o bần tăng, cô nương sai phu xe đánh bần tăng. Như váºy cÅ©ng chưa đủ, cô nương còn chá»i mắng bần tăng trêu chá»c cô nương. Hỡi Æ¡i! Ãạo lý ở đâu váºy?
Ngưá»i con trai ngồi trên xe tung mình nhảy xuống đất, y vung tay tát nhà sư, kình lá»±c mạnh vô cùng. Nhà sư dưá»ng như không biết võ, thản nhiên chịu đòn. Bạch má»™t tiếng, cái tát trúng má phải nhà sư. Nhà sư than:
– á»i trá»i đất ôi! Cứu tôi vá»›i.
Trong khi ngưá»i con trai nhăn nhó, ôm tay tá» vẻ Ä‘au đớn cùng cá»±c.
Ngưá»i con trai tung má»™t cước và o mông nhà sư. Binh má»™t tiếng, nhà sư ngã lăn xuống đất, rồi nằm bất động. Ngưá»i con trai lại ôm chân nhăn mặt.
Lạ má»™t Ä‘iá»u, dân chúng xem đông như váºy, mà không ai dám can thiệp cứu nhà sư. Ngưá»i con trai dưá»ng như chưa hết giáºn, y còn đạp lên mình nhà sư mấy cái. Nhà sư lăn lá»™n chịu đòn. Tên Ãoà n rút sợi dây để sau xe, trói nhà sư lại. Thanh niên cầm roi đánh nhà sư túi bụi.
Năm đứa trẻ cùng nhảy tới, miệng chúng la lớn:
– á»i là ng nước Æ¡i! Ä‚n hiếp ngưá»i ta.
– Ãánh sư ông hả?
Năm đứa trẻ đứng xung quanh như che chở cho nhà sư. Thanh niên cau mặt nhìn năm đứa trẻ:
– Lại năm thằng ôn con. Ông cho tụi bay nát thây.
Rồi y dùng roi quất thằng Nghi, thằng Ãoan. Nhà sư chụp lấy gót chân hai đứa trẻ. Roi trúng ngưá»i chúng nó chát, chát hai tiếng, mà chúng vẫn thản nhiên sư không Ä‘au đớn gì. Thanh niên lại đánh thằng Quang, thằng Dáºt. Minh-Ãệ định nhảy và o can thiệp, thì hai thanh niên, má»™t quần áo nâu, má»™t quần áo xanh ngồi trên má»™t chiếc xe song mã Ä‘áºu bên đưá»ng; quan sát từ nãy đến giá». Ngưá»i áo nâu lạng mình xẹt tá»›i chụp mấy cứa trẻ. Má»—i cái vung tay cá»§a y là má»™t trẻ bị tung lên cao. Chúng rÆ¡i xuống chiếc xe cá»§a anh ta Ä‘áºu cạnh đưá»ng, giống như đặt chúng ngồi lên váºy.
Ném xong năm đứa trẻ, thanh niên áo nâu quắc mắt nhìn gã thanh niên công tá». Gã thanh niên công tá» rùng mình má»™t cái, tay y run run, khiến cái roi rÆ¡i mất lúc nà o không hay. Thanh niên áo xanh ngồi trên xe nói vá»ng xuống:
– Ãi thôi anh Æ¡i! Gây vá»›i há»§i là m gì váºy.
Thanh niên áo nâu tung mình lên xe. Chiếc xe song mã phóng đi như bay, thoáng một cái, đã biến và o cuối phố.
Thanh niên công tá» giáºn cá chém thá»›t, y quay lại đánh nhà sư.
Minh-Ãệ há»i má»™t thanh niên đứng cạnh:
– Ãôi trai gái kia là ai váºy?
– Ôi! Ãó là tam công tá», tên Dương Ãức-Nhà n con cá»§a quan phá»§ Thăng-long Dương Ãức-Túy, cháu gá»i Tể-tướng Dương Ãạo-Gia bằng ông ná»™i đấy. Cáºu ta thuá»™c cà nh và ng lá ngá»c. Bà cô là Thiên-Cảm thái háºu, cô là Thượng-Dương hoà ng-háºu, vì váºy khắp kinh thà nh nà y, cáºu ta muốn đánh, muốn chá»i ai cÅ©ng được. Ai thấy xe cáºu ta mà không tránh mau, để xe đụng phải không những không được Ä‘á»n mà còn bị bắt vỠđánh đòn nữa.
Ngưá»i đó thở dà i:
– Còn nhà sư kia, không biết thuá»™c am nà o, chùa nà o, tại sao không ở chá»— yên tÄ©nh mà tu, lại cứ lang thang Ä‘i khất thá»±c khắp Thăng-long, nên dân chúng gá»i ông là Khất hoà -thượng.
– Thế còn hai thanh niên áo nâu, áo xanh là ai, mà gã Dương Ãức-Nhà n có vẻ sợ hãi váºy?
- À, đó là hai hoà ng tá»!
Minh-Ãệ nghÄ© thầm:
– Ãức vua hiện chưa có hoà ng nam nối ngôi, thì hai hoà ng tá» nà y ắt là em vua đây? Mình từng nghe nói vua Thái-tông chỉ có mình nhà vua mà thôi. Váºy hai ông nà y là con vua nà o?
Nà ng há»i tiếp:
– Hai hoà ng tỠđó là giòng dõi vua nà o váºy?
– Hai ông không phải con vua, mà là con của Thái-sư Quốc-phụ Khai-quốc vương. Ông mặc áo nâu tên Hoằng-Chân, ông mặc áo xanh tên Chiêu-văn.
- À, thì ra thế!
Minh-Ãệ nghÄ© thầm: năm trẻ nhà mình được má»™t hoà ng tá», hÆ¡n nữa hoà ng tá» con cá»§a Quốc-phụ, Quốc-mẫu, nức tiếng thiên hạ vá» lòng nhân đạo, nghÄ©a hiệp... chiếu cố thì hẳn tương lai chúng phải tươi đẹp.
Sau khi để nhà sư nằm dà i trên xe, tên Ãoà n ra roi cho ngá»±a chạy. Ngá»±a vừa cất vó, thì bánh xe bên trái bị gẫy. Xe lá»™n nhà o. Ãôi trai gái tung mình lên cao rÆ¡i xuống bên cạnh. Minh-Ãệ kinh hãi, vì nếu cái xe láºt úp, thì nhà sư ắt chết, không thì cÅ©ng gẫy xương. Nà ng xẹt tá»›i chụp nhà sư, rồi nhảy sang bên cạnh, vừa kịp chiếc xe đổ ká»nh xuống đưá»ng.
Minh-Ãệ cúi xuống lúi húi cởi trói cho nhà sư. Chợt nà ng thấy trên tay nhà sư cầm mấy viên sá»i. Nhà sư khẽ búng hai cái. Bốn viên sá»i bay rất êm, trúng dây cá»™t ngá»±a vá»›i xe. Dây đứt, mà không ai thấy. Nhà sư lại búng sẽ hai cái nữa. Hai viên sá»i trúng mông hai con ngá»±a. Sá»i Ä‘i rất êm, thế mà hai con ngá»±a hà lên inh á»i rồi cất vó phi nước đại.
Bấy giá» Minh-Ãệ mởi vỡ lẽ:
– Võ công nhà sư cao thâm không biết đấu mà kể. Hèn chi ban nãy ông nắm gót chân hai trẻ, rồi truyá»n khÃ-công và o ngưá»i chúng, khiến roi đánh trên lưng trên ngưá»i, mà chúng không há» gì.
Ãôi nam nữ vá»›i tên phu xe vá»™i chạy theo bắt ngá»±a lại. Ãến đây Minh-Ãệ cởi trói xong cho nhà sư. Nà ng chắp tay:
– A-di-đà Pháºt. Ãệ tá» Lê Thị Yến-Loan xin ra mắt sư phụ.
Nhà sư cưá»i hì hì:
– Ừ, con bé con nhà Pháºt nà y, lòng dạ tốt gá»›m. Ta hết tiá»n, hết lương thá»±c rồi. Ngưá»i có tiá»n cho ta mấy đồng?
Minh-Ãệ móc hết số bạc trong bá»c, hai tay đưa ngang trán:
– Ãệ tá» xin kÃnh cẩn cúng dà ng sư phụ.
Nhà sư cầm lấy số bạc, rồi nói rất nhá»:
– Phúc đức! Ôi sao lại có ngưá»i phúc đức thế nà y.
Ông đưa tay phải lên vòng ba vòng:
– Tai ương Æ¡i! Ma quá»· Æ¡i! Hãy Ä‘i chá»— khác đừng có ám ngưá»i thiện tâm nà y nữa.
Lạ thay, má»—i cái vòng tay cá»§a ông, Minh-Ãệ thấy cái túi đựng quần áo cá»§a mình nặng thêm má»™t chút.
Ông nói với nà ng:
– Số bạc cô nương bố thà cho bần tăng má»™t, thì Pháºt-tổ sẽ ban cho cô gấp mưá»i.
Nói dứt lá»i, ông Ä‘eo túi khoan thai chống gáºy mà đi. Minh-Ãệ hướng theo ông vái ba vái.
Qua biến cố vừa rồi, Minh-Ãệ nghÄ© thầm:
– Thì ra Khất hòa thượng là nhân váºt võ công cao không biết đâu mà kể. Ông cố ý trêu chá»c đôi nam nữ hách dịch kia mà thôi.
Minh-Ãệ trở vá» ThÃnh-hương khách xá, thì trá»i đã vá» khuya. Nà ng thay quần áo, chợt nà ng thấy trong túi áo có ba nén bạc. Cầm bạc lên, nà ng suy nghÄ©:
– Ai bỠbạc và o túi mình thế nà y?
Chợt mùi trầm hương từ nén bạc xông ra, Minh-Ãệ hiểu liá»n:
– Ban nãy má»—i khi Khất hoà thượng vung tay, ta thấy cái túi vải trên lưng nặng thêm má»™t chút. Thì ra Khất-hoà thượng ban bạc cho ta mà ta không biết. Hèn gì ngưá»i nói "cô nương cho ta má»™t, Pháºt sẽ ban cho cô gầp mưá»i". Bây giá» ta má»›i hiểu.
Minh-Ãệ tắm rá»a rồi sang thư phòng. Trong thư phòng, có tá»›i hÆ¡n ba mươi cái kệ đựng sách. Nà ng liếc qua: nà o sách cá»§a Trung-quốc, nà o sách cá»§a Ãại-Việt không thiếu bá»™ nà o. Từ những bá»™ cổ như Tứ-thư, NgÅ©-kinh, tá»›i những bá»™ má»›i trước tác gần đây cá»§a Trương-tri-Bạch, Yến-Thù, Tư-mã-Quang. Sách Việt cổ nhất là bá»™ Văn-lang khảo dị, Ãá»™ng-đình hồ cảo lục, Cổ-loa di sá»±, LÄ©nh-Nam di háºn. Những bá»™ má»›i nhất như Thái-tổ thá»±c lục, Thái-tông thá»±c lục, Thái-tông Nam-chinh, Nhân-Huệ hoà ng đế ká»· sá»± vv... là m nà ng thÃch thú. Nà ng mang mấy bá»™ vá» phòng Ä‘á»c.
Ãêm đó, nà ng vừa chợp mắt ngá»§ Ä‘i, thì có tiếng gõ cá»a ba lần nhẹ, hai lần nặng. Biết rằng đó là ký hiệu cá»§a Trần Tá»±-An, nà ng vá»™i choà ng dáºy mở cá»a. Tá»±-An vẫy tay gá»i nà ng, rồi hướng bá» hồ mà chạy. Minh-Ãệ vá»™i chạy theo. Tá»›i bá» hồ, Tá»±-An bảo nà ng:
– Chúng ta đã vá» Thăng-long. Từ nay, cứ cách má»™t đêm, ta lại tá»›i đây dạy võ công cho con. Sao, con bị Ä‘iá»u tra thế nà o? Có bị đánh Ä‘áºp không?
– Không, há» má»›i há»i lý lịch thôi.
Thế rồi thầy thì dạy, trò thì táºp, quá ná»a đêm Minh-Ãệ má»›i trở vá» phòng ngá»§.
Hôm sau Minh-Ãệ dáºy sá»›m, ra bá» hồ xem ngưá»i ta kéo lưới đánh cá. Sau mẻ lưới, nhà chà i lại vất những con cá, con tôm, con cua nhá» xuống bãi, là y như có mấy đứa trẻ Ä‘i theo mót, bá» và o cái giá» con. Nà ng để ý, thấy tất cả có bẩy đứa, tuổi sà n sà n nhau, quần áo rách rưới, mặt mÅ©i lem luốc, nhưng rắn rá»i, khá»e mạnh.
Nhà chà i là má»™t cặp vợ chồng trung niên. Hai giá» cá cá»§a hỠđã khá đầy, ngưá»i vợ nói:
– Mình ơi, đủ rồi đấy. Mình kéo hết mẻ nà y nữa thì thôi nhé!
– Ừ.
Hai ngưá»i lại chăng lưới. Ãám trẻ hau háu đừng nhìn vợ chồng nhà chà i. Thấy Minh-Ãệ đứng xem, má»™t đứa há»i:
– Chị là tù mới hả?
– Ừ. Sao em biết?
– Bá»n em ở đây từ lâu rồi, nên có ngưá»i tù nà o má»›i tá»›i ở ThÃnh-hương khách xá thì em biết liá»n. Nà y chị!
– Em muốn gì?
– Tý nữa bá»n em có là m gì quái lạ, chị đừng có lên tiếng nhá.
– Ừ!
Vợ chồng nhà chà i đã kéo xong mẻ lưới. Dưá»ng như cái dá» trên lưng hÆ¡i nặng. Cả hai tháo xuống để lên bãi, rồi má»›i gỡ cá mắc lưới ném và o. Bẩy đứa trẻ, chia là m hai toán, má»™t toán vây quanh ngưá»i chồng, má»™t toán vây quanh ngưá»i vợ xem nhặt tôm cá. Còn má»™t đứa đầu hói đứng phÃa sau.
Hai vợ chồng nhà chà i lúi húi lượm cá ném và o dá». Nhè lúc hai vợ chồng cùng không nhìn lại, đứa trẻ đầu hói lượm ngay má»™t con cá lá»›n ném và o bụi cá» gần đó. Ãá»™ng tác cá»§a nó nhanh không thể tưởng tượng. Cứ như váºy, khi vợ chồng nhà chà i lượm hết tôm cá trong lưới, thì nó đã ném trước sau bẩy con cá lá»›n và o khu cá» may. Minh-Ãệ nghÄ© thầm:
– Thì ra bẩy đứa nà y có tổ chức chu đáo từ lâu. Ba đứa đứng bao vây ngưá»i chồng. Ba đứa đứng bao vây ngưá»i vợ. Còn má»™t đứa thì ăn trá»™m cá. Chúng thá»±c là thông minh, mưu trÃ. Không biết chúng là con nhà ai? Nếu sinh và o gia đình khá giả, thì giá» nà y chúng Ä‘ang ngồi trong các trưá»ng há»c văn, luyện võ, chứ đâu phải ăn trá»™m. Bá»n nà y mà cho Ä‘i há»c, thì cái thông minh cá»§a chúng sẽ được phát triển, dùng và o việc hữu Ãch. Chợt má»™t đứa nói:
– Ãá»§ rồi đấy, hôm nay may quá, đám tép riu, cua con, cá nẹp nà y đủ ăn má»™t ngà y rồi. Chúng ta vá» lâu đà i thôi.
Nghe đứa trẻ nói, vợ chồng ngưá»i chà i Ä‘á»u báºt cưá»i. Ngưá»i đà n ông nói:
– Nà y bẩy hoà ng-tá», lâu đà i cá»§a các hoà ng tỠở đây váºy?
Má»™t đứa chỉ và o đám rừng phÃa trước:
– Kia chứ đâu.
Vợ chồng ngưá»i chà i Ä‘eo giá» lên lưng, cuá»™n lưới ra vá». Bấy giá» bá»n trẻ má»›i và o bụi cây nhặt cá. Ãứa mắt lác hái má»™t cà nh tre nhá», xuyên và o mang cá thà nh má»™t xâu. Ãứa cao lêu nghêu nhìn Minh-Ãệ có vẻ thẹn thùng:
– Chị thấy không? Ãói thì đầu gối phải bò. Ãói ăn vụng, túng là m liá»u mà . Hì...hì.
Nói rồi bẩy đứa cùng ra Ä‘i. Má»™t đứa nhìn Minh-Ãệ, rồi há»i:
– Nà y bà chị tù má»›i, chị Ä‘i chÆ¡i vá»›i bá»n em không? Bá»n em là hoà ng-tỠđấy.
– Các em là hoà ng-tỠmà sao lại đi mót cua, mót cá, trộm cá thế nà y?
Cả bẩy đứa Ä‘á»u cưá»i khúc khÃch:
– Hoà ng-tá» gì đâu. Bá»n em Ä‘á»u là ăn mà y, bị ngưá»i ta khinh khiến, nên nói ngông chÆ¡i mà thôi.
Nó chỉ và o khu rừng:
– Chị đến lâu đà i cá»§a bá»n em chÆ¡i Ä‘i.
Minh-Ãệ thấy đám trẻ dá»… thương, nà ng Ä‘i theo chúng. Tá»›i má»™t khu rừng thì hiện ra má»™t căn lá»u. Tưá»ng bằng đá chồng lên, mái thì lợp bằng cá». Căn lá»u chỉ lá»›n hÆ¡n cái chuồng gà má»™t chút. Má»™t đứa chỉ các bạn giá»›i thiệu:
– Thằng cao nghệu kia là tên là Trần Di. Nó lá»›n tuổi nhất trong bá»n em. Vì nó cao mà gầy, bá»n em gá»i nó là Di sáºy.
Một đứa trẻ khác chỉ và o đứa trẻ đang giới thiệu:
– Còn... còn... thằng... thằng ... nà y... nà y tên Triệu Thu, vì nó Ä‘en nên có quý danh là Thu nhá»-nồi.
Di sáºy chỉ và o đứa trẻ nói lắp:
– Ãiếc hay hóng, ngá»n hay nói. Thằng nà y tên là Dương Minh, vì nó nói lắp nên có tên Minh ngá»ng.
Nó chỉ và o đứa trẻ có cái thẹo lớn ở tay phải:
– Thằng nà y tên là Mai Cầm.
Minh-Ãệ phì cưá»i:
– Chắc em có tên là Cầm thẹo phải không?
Cầm thẹo cưá»i lá»›n:
– Ãúng váºy!
Nó chỉ và o đứa trẻ hói đầu:
– Thằng hói nà y tên là Quách-Y hay còn gá»i là Y hói.
Cầm thẹo giới thiệu hai đứa còn lại:
– Thằng nà y tên là Ngô Ức, vì nó méo miệng, nên bá»n em gá»i nó là Ức méo. Còn thằng nà y có tên Tạ Duy, vì nó lùn tịt nên có đại danh Duy lùn.
Ãám trẻ lấy ra con dao đánh vảy, mổ ruá»™t cá, Ä‘em ra bá» hồ rá»a sạch, rồi cho và o cái nồi đất. Nó moi trong hốc đá ra bình muối, lá» kẹo đắng; rồi trá»™n muối, kẹo đắng vá»›i cá, bắc lên bếp kho. Má»™t đứa khác lấy ra cái niêu, bỠđám cua, tép, cá mót được và o, bắc lên cái bếp, mà ba ông đầu rau là ba viên đá. Chúng lấy bùi nhùi châm lá»a, rồi đốt cá» nấu canh.
Minh-Ãệ há»i:
– Thế gia đình các em đâu, mà lại ở rừng thế nà y?
Di sáºy buồn rầu:
– Bố mẹ chúng em Ä‘á»u chết cả rồi. Hồi đầu chúng em Ä‘i ăn mà y ở Thăng-long. Sau bẩy đứa kết hợp lại vỠđây ở vá»›i nhau. Ban ngà y ra kéo lưới mướn, ngưá»i ta trả công bằng gạo. Còn thức ăn thì ăn cắp hay mót cá nẹp, cua con vá»›i tép mà ăn.
Tà i sản của The Creator
14-09-2008, 09:17 PM
57991135 Cạch !
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
Nam Quốc SÆ¡n HÃ
Tác giả : Yên Tá» Cư SÄ© Trần Äại Sỹ
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
Di sáºy buồn rầu:
– Bố mẹ chúng em Ä‘á»u chết cả rồi. Hồi đầu chúng em Ä‘i ăn mà y ở Thăng-long. Sau bẩy đứa kết hợp lại vỠđây ở vá»›i nhau. Ban ngà y ra kéo lưới mướn, ngưá»i ta trả công bằng gạo. Còn thức ăn thì ăn cắp hay mót cá nẹp, cua con vá»›i tép mà ăn.
Duy lùn tiếp lá»i bạn:
– Nồi niêu, bát đĩa nà y là công trình chúng em ăn trá»™m cá»§a ngưá»i ta đấy. Chúng em Ä‘i rá»a bát thuê cho mấy nhà hà ng, rồi ăn ắp bát đũa bá» và o bụng mang vỠđây là m gia bảo đấy.
– Thế lỡ ngà y nà o ngưá»i ta không đánh cá, thì các em lấy đâu ra thức ăn?
Ức méo chỉ xuống hồ:
– Bá»n em sống ở quanh hồ nà y mấy năm nay, lặn lá»™i mãi riết rồi thà nh bản lÄ©nh. Chúng em có thể lặn dưới nước bắt cá dá»… dà ng, và bÆ¡i nhanh như rái cá. Cho nên ngà y nà o không ăn cắp được cá, thì bá»n em lặn xuống hồ bắt mà ăn.
– Chị không tin.
– Váºy chị vá»›i bá»n em đánh cuá»™c nà o!
– Cuộc gì?
– Nếu như bá»n em lặn xuống bắt được cá, thì chị phải cho bá»n em Ãt tiá»n mua cái lưới đánh cá. Còn như trong hai khắc (30 phút ngà y nay) mà bá»n em không bắt được cá, thì phải kêu chị bằng u (tiếng Bắc để chỉ bà mẹ).
Minh-Ãệ phì cưá»i:
– ÃÆ°á»£c chị bằng lòng đánh cuá»™c.
Thế là bẩy đứa cùng Minh-Ãệ ra bá» hồ. Chúng cởi quần áo, chỉ mặc có cái quần dùi. Rồi bẩy đứa hô lên má»™t tiếng, cùng nhảy xuống hồ, lặn biệt tăm. Minh-Ãệ đứng trên bá» quan sát, nà ng cÅ©ng váºn khà qui tức nÃn hÆ¡i. Khoảng gần má»™t khắc, chịu không được, nà ng phải thở ra, mà chưa thấy đứa trẻ nà o trồi lên. Kinh ngạc, nà ng lại qui tức lần thứ nhì, khi vừa choáng và ng nà ng phải thở ra, thì thấy thằng Di sáºy trồi lên đầu tiên, tay nó cầm má»™t con rùa lá»›n bằng cái đĩa. Tiếp theo thằng Úc méo trồi lên, tay cầm con cá diếc lá»›n. Rồi thằng Duy lùn, Y hói... lát sau cả bẩy đứa cùng trồi lên, đứa nà o cÅ©ng bắt được cá cả. Minh-Ãệ nghÄ© thầm:
– Bá»n nà y mà được luyện ná»™i công thì có lẽ chúng sẽ lặn dưới nước lâu gấp ba gấp bốn lần.
Nà ng vẫy tay gá»i chúng lại gần:
– Chị phục các em rồi. Bây giá» không những chị mua lưới cho các em, mà còn mua sắm nhiá»u thứ cho các em nữa.
Di sáºy chỉ và o hai nồi cá:
– Em má»i chị dá»± đại yến vá»›i các em nghe.
Thấy chúng thá»±c tâm, Minh-Ãệ gáºt đầu:
– Ừ chị dự yến với các em.
Minh-Ãệ vừa ăn, vừa nói chuyện vá»›i bá»n trẻ. Trên Ä‘á»i, chưa bao giá» nà ng lại được ăn má»™t bữa cÆ¡m ngon như váºy. Ä‚n xong nà ng nói vá»›i chúng:
– Bây giỠchị dẫn các em và o phố, chị mua cho các em mấy bộ quần áo, với đồ dùng. Các em có bằng lòng không?
Thằng Ức méo nhảy lên:
– Trá»i Æ¡i! Sao chị tá» tế quá váºy? Thôi, chị nháºn chúng em là con chị Ä‘i. Chúng em gá»i chị là u nhe?
– Không được đâu. Chị lớn hơn các em có mấy tuổi thì là m sao mà là m mẹ các em được?
Triệu Thu nói bằng giá»ng nhá» nhẹ:
– Ừ, thì bá»n em gá»i chị bằng chị, nhưng trong lòng cứ nghÄ© chị là mẹ bá»n em. Có bà mẹ như chị kể cÅ©ng sướng cái Ä‘á»i.
Minh-Ãệ bùi ngùi cảm động, nước mắt nà ng rÆ¡m rá»›m dưới mi.
Thế là Minh-Ãệ dẫn bẩy đứa và o phố, mua cho má»—i đứa hai bá»™ quần áo. Nà ng lại mua cho chúng mấy cái nồi đất, bát, đũa, mấy cái lỠđựng mắm muối, cái hÅ© đựng gạo, và i cái rổ, cái rá, cái thá»›t, con dao, mấy cái muá»—m. Chúng xin nà ng mua cho chúng mấy cân bá»™t tẻ, mấy cân khoai lang và má»™t cân tôm. Nà ng chiá»u theo ý chúng.
Vá» tá»›i căn lá»u, dưá»ng như chúng quen thuá»™c rồi, đứa thì gá»t khoai lang, rồi cắt ra thà nh từng miếng lá»›n gấp hai, gấp ba cái tăm; Ä‘em ngâm và o nước. Chúng trá»™n bá»™t vá»›i khoai.
Tò mò Minh Ãệ há»i :
– Các em là m gì váºy ?
Di sáºy giảng giải :
– Bánh tôm Tây-hồ !
– Bánh tôm Tây-hồ ? Chị chưa từng nghe qua. Cách là m ra sao ?
Di sáºy trình bầy :
– Bánh nà y do bá»n em chế ra, rồi đặt tên, thì là m sao chị biết. Nà y nhé, cứ ăn cÆ¡m độn khoai mãi chán chết. Vì váºy bá»n em giã gạo thà nh bá»™t, thái khoai, rồi trá»™n vá»›i nhau. Sau đó là m thà nh cái bánh tròn như chiếc đĩa nhá», bá» và o xanh rán, trên bánh đặt thêm hai, ba con tôm.
Minh Ãệ ngồi xem bá»n trẻ là m bánh tôm. Chúng rán cho đến khi bánh hÆ¡i và ng, má»›i vá»›t ra. Triệu Thu cầm cái kéo cắt bánh. Bánh dòn, cắt rất dá»…. Nó lấy mấy lá rau riếp (gần giống salade) trao cho Minh Ãệ :
– U xơi đi ! U lấy rau riếp cuốn bánh, rồi chấm nước mắn mà xơi ! Ngon lắm.
Cảm động, Minh Ãệ bưng đìa lên ăn. Bánh dòn, mùi khoai lang rán, lẫn mùi tôm, mùi bá»™t dòn, tạo thà nh hương vị ngạt ngà o. Bá»n trẻ cÅ©ng vừa rán vừa ăn.
Ghi chú,
NÆ¡i mà 7 thiếu niên là m cái lá»u sống cạnh hồ Tây, có lẽ ngà y nay nằm trên vùng gần đê Yên-phụ nối vá»›i Cổ-ngư. Từ hÆ¡n nghìn năm qua, ngưá»i Việt ăn bánh tôm hồ Tây, nhưng Ãt ai biết nguồn gốc từ đâu ? Ai là ngưá»i đã sáng chế ra, và sáng chế trong trưá»ng hợp nà o ? Chỉ độc giả Nam-quốc sÆ¡n hà má»›i biết mà thôi.
Chiá»u hôm đó nà ng nấu nướng những mốn ăn đồng quê cho bẩy đứa trẻ ăn.
Di sáºy lại nói vá»›i nà ng:
– Chị Æ¡i! Chúng em đã bà n vá»›i nhau rồi: Tuy ban nãy bá»n em thắng cuá»™c, nhưng bá»n em cÅ©ng cứ là m con chị. Váºy chị cứù bằng lòng Ä‘i!
Minh-Ãệ xua tay:
– Ãừng! Ãừng như thế. Chị Ä‘ang là thân tù tá»™i, thì là m mẹ các em thế nà o được nhỉ? Chị chỉ là m chị các em mà thôi. Dù là chị, hay là mẹ, thì chị vẫn thương yêu các em như nhau.
Trần Di nắm lấy tay nà ng:
– Thế khi chị hết tù thì chị sẽ là m mẹ bá»n em nghe!
– Ừ!
Ghi chú,
Lá»i hứa cá»§a Yến-Loan trong lúc bất đắc dÄ© ấy, tạo ra tình yêu thương cá»§a chúng vá»›i nà ng như đối vá»›i má»™t bà từ mẫu. ChÃnh cái tình mẹ con nảy nở tá»± nhiên lúc cô đơn, sau nà y bẩy đứa trẻ trở thà nh đại tướng quân, tuân lệnh nà ng, là m nghiêng ngá»a giang sÆ¡n Tống, Chiêm, đó là chuyện sau.
Hôm sau Minh-Ãệ dáºy sá»›m, thay quần áo định đến rừng chÆ¡i vá»›i bá»n trẻ thì khoảng giá» Thìn có xe ngá»±a đón nà ng và o Ä‘iện Uy-viá»…n nÆ¡i đặt Khu-máºt-viện. Tá»›i nÆ¡i, Cẩm-Dung đón nà ng ở cá»a, miệng bà cưá»i rất tươi:
– Ãi chà , hôm trước em để đầu bù, tóc rối, mặt lá» lem, nhìn đã đẹp rồi. Hôm nay em tắm rá»a thay đổi y phục, đẹp như má»™t cô công chúa. Giá chị là con trai, chị quyết Ä‘i thi đỗ trạng rồi cưới em là m vợ. Có cô vợ đẹp như em kể cÅ©ng sướng cái Ä‘á»i. Nà o, em và o đây.
Minh-Ãệ được đặt ngồi trước má»™t cái bà n nhá», có bút, má»±c mà i sẵn. Ãối diện vá»›i nà ng là bốn vị quan đại diện bá»™ Hình, bá»™ Binh, bá»™ Lại và Khu-máºt-viện. Cả bốn ngưá»i Ä‘á»u còn trẻ, tuổi khoảng trên dưới ba mươi. Cẩm-Dung ngồi cạnh nà ng để ghi chép.
Ông đại diện Khu-máºt-viện lên tiếng trước:
– Yến-Loan nghe nà y. Yến-Loan Ä‘ang đối diện vá»›i những ngưá»i thừa lệnh chỉ cá»§a đức vua. Ãức vua là ngưá»i nhân từ, Yến-Loan đừng sợ hãi, có gì cứ nói thá»±c. Câu đầu tiên ta há»i Yến-Loan nhé: Yến-Loan khai vá»›i sư Viên-Chiếu rằng Yến-Loan là con nhà nghèo ở Thanh-hóa, bị bán cho nhà giầu, nhân chá»§ đánh đòn tà n nhẫn, Yến-Loan trốn Ä‘i. Lá»i khai nà y chỉ qua mặt được các sư, qua mặt được các quan cá»§a lá»™ Kinh-Bắc, chứ đối vá»›i ta thì không được đâu. Tại sao? Thứ nhất Yến-Loan bảo quê ở Thanh-hóa, thế sao Yến-Loan không nói giá»ng Thanh-Nghệ mà lại nói giá»ng Kinh-Bắc? Thứ nhì đưá»ng Ä‘i từ Thanh-hóa đến Kinh-Bắc Ãt ra là bốn ngà y. Yến-Loan bị đánh trá»ng thương như váºy sao có đủ sức Ä‘i bá»™? Mà có đủ sức Ä‘i, thì sau bốn ngà y, viết thương phải đóng vảy chứ có đâu máu còn tươi? Thôi, Yến-Loan khai thá»±c Ä‘i, bằng không ta phải cho ngưá»i đưa Yến-Loan vá» Thanh-hóa, bắt Yến-Loan chỉ ra nhà cá»a, tên tuổi cá»§a chá»§ Yến-Loan.
Minh-Ãệ kinh hãi, nà ng nghÄ© thầm:
– Ãã đến đưá»ng cùng, mình cứ khai thá»±c. Nếu có gì nguy hiểm thì mình sẽ trốn Ä‘i như viên Ä‘á»-Ä‘iểm hình ngục xui. Vả ngưá»i ta đã tá» tế há»i mình, mà mình còn dấu diếm vô lý thì coi sao được.
Vì váºy nà ng cầm bút khai gốc tÃch, hoà n cảnh gia đình: bị mẹ ghét bá», bị em đà nh hanh ác độc, nhất nhất không để sót chi tiết nà o. Viết xong nà ng đưa cho Cẩm-Dung. Cẩm-Dung vừa cầm lên, bà đã báºt ra tiếng suýt xoa:
– Chà ! Chữ như rồng múa phương bay thế nà y, e rằng trong Ãại-Việt ta khó có hai ngưá»i.
Bà truyá»n tá» khai cho bốn vị quan xem. Bốn vị Ä‘á»u gáºt đầu khen ngợi. Cẩm-Dung cầm tá» khai Ä‘á»c cho cả há»™i đồng nghe. Vị đại diện bá»™ Binh gáºt đầu:
– Phải như thế chứ. Thế từ hồi đó đến giá», Yến-Loan có gặp lại Quan-Thế-Âm bồ tát nữa không? Thức ná»™i công tâm pháp Quan-âm dạy đó ra sao?
Yến-Loan lại cầm bút viết, rồi trao cho Cẩm-Dung. Cẩm-Dung Ä‘á»c xong, trịnh trá»ng nói:
-– Thưa các quan, đây rõ rà ng là ná»™i công âm nhu thượng thừa cá»§a phái Mê-linh, không sai chút nà o. Tổng số có 99 câu, thì Yến-Loan được truyá»n cả 99. Trong 99 câu nà y, khắp nước Ãại-Việt không thiếu ngưá»i biết, nhưng chỉ ngưá»i được giảng thuáºt ngữ má»›i có để luyện thà nh. Những ngưá»i nà y phải ở và o vai vế cao nhất. Trong phái Mê-linh, ngưá»i được biết tâm pháp nà y chỉ có tám. Váºy có thể Quan-Âm là má»™t tám cao nhân thôi.
Viên đại diện bá»™ Lại đứng lên, Ä‘i và o má»™t lúc rồi mang ra tám bức chân dung để trước mặt Minh-Ãệ:
– Yến-Loan thỠnhìn xem, vị nà o trong tám vị nà y là Quan-âm đã dạy Yến-Loan?
Minh-Ãệ liếc qua, nà ng đã nháºn ra bức hình thứ ba là hình Quan-Âm dạy nà ng. Nà ng chỉ và o hình:
– Thưa là bà nà y.
Dù Minh-Ãệ đã được nhiá»u ngưá»i nói cho biết rằng vị dạy khÃ-công cho nà ng không phải là Pháºt bà , nhưng trong lòng nà ng cứ tâm niệm rằng đó là Quan-Thế-Âm bồ tát thị hiện cứu khổ, cứu nạn cho nà ng. Nên bây giá» trong lúc bị Ä‘iá»u tra, căng thẳng, nà ng lại niệm:
– Nam-mô cứu khổ cứu nạn, đại từ đại bi Quan-Thế-âm bồ tát. Xin ngà i cứu khổ cứu nạn cho con.
Bốn vị quan, cùng Cẩm-Dung Ä‘á»u báºt lên tiếng úi chà . Năm ngưá»i nhìn nhau như muốn nói má»™t Ä‘iá»u gì. Cẩm-Dung vuốt tóc Yến-Loan:
– Phúc trạch em khôn lưá»ng. Em đã được ngưá»i nà y dạy em, thì dù em có phạm tá»™i gì chăng nữa, cÅ©ng không sao. Thôi, bây giá» em tiếp tục khai thá»±c hết má»i chuyện Ä‘i. Thứ nhất, em khai vá» vợ chồng quý nhân dạy võ, và cho em và ng bạc, vá» việc em bị bắt đến dinh Trung-nghÄ©a. Nhá»› đừng bá» sót má»™t chi tiết nà o.
Minh-Ãệ thấy thái độ cá»§a ngưá»i chấp cung thá»±c dá»… chịu, vì váºy nà ng thuáºt theo thứ tá»± từng chi tiết má»™t. Năm ngưá»i cà ng nghe, gương mặt cà ng trở nên đăm chiêu, trán nhăn lại như lo nghÄ© Ä‘iá»u gì. Vị đại diện bá»™ Binh há»i:
– Tôi xin Yến-Loan xác quyết một lần nữa: có đúng Siêu-loai hầu nói rằng cặp quý nhân tặng và ng, dạy võ cho Yến-loan là Ưng-sơn song hiệp không?
– Thưa hoà n toà n đúng. Ông nhắc Ä‘i, nhắc lại nhiá»u lần trước tất cả các cụ trong là ng, cùng há»c trò hiện diện hôm ấy.
Ãến đó má»™t vị y phục đại thần bước và o. Cả năm vị quan đồng đứng dáºy hà nh lá»…. Yến-Loan liếc mắt nhìn: vị quan nà y dáng ngưá»i cao lá»›n, gương mặt thá»±c uy dÅ©ng, nhưng sao da lại trắng trẻo, không có chút râu nà o. Vị đại quan bảo Yến-Loan:
– Nà y muội muội.
Tiếng ông trong trẻo như tiếng đà n bà , là m Yến-Loan kinh ngạc. Nhưng nà ng hiểu ngay: ông nà y là hoạn quan, được cá» cầm quân, nên mặc quần áo võ quan đây. Nà ng cảm thấy hoảng sợ, khi ông gá»i nà ng bằng muá»™i muá»™i, tức coi nà ng như cô em. Nà ng vá»™i và ng cung tay:
– Xin đại nhân đừng quá hạ thể như thế, cháu không dám đâu.
Viên quan đó cưá»i:
– Muội muội đừng sợ. Ta nói cho muội muội biết, ta cũng là đệ tỠcủa vị Quan-Âm dạy muội muội. Vì ta lớn tuổi hơn nên là anh, còn muội muội nhỠhơn thì là em.
Minh-Ãệ an tâm, trong lòng bá»›t sợ sệt.
Vị đại quan nói:
– Muá»™i muá»™i nà y, đám thái bảo trưá»ng Trung-nghÄ©a võ công thá»±c không tầm thưá»ng. Thế mà ông bà quý nhân chỉ dạy muá»™i muá»™i có hÆ¡n tháng, đã khiến muá»™i muá»™i hạ Trịnh Phúc trong hai chiêu. Rồi cái lão tiên sinh dạy muá»™i muá»™i hÆ¡n tháng nữa, muá»™i muá»™i lại hạ ngay đại đệ tá» trưá»ng Trung-nghÄ©a. Vì thế ta muốn tìm hiểu hiểu lý lịch những ngưá»i dạy võ cho muá»™i muá»™i. Váºy muá»™i muá»™i hãy cùng ta chiết chiêu nghe.
Không cho Minh-Ãệ phát biểu ý kiến, ông vẫy nà ng ra sân, rồi nói:
– Muội muội phát chiêu đi!
Minh-Ãệ hÃt hÆ¡i, bái tổ, rồi phát chiêu Phong-thá»§y lãng lãng. Chiêu nà y nằm trong Ãông-a chưởng pháp, hai tay chắp lại như hà nh lá»…. Viên võ quan mỉm cưá»i:
– Muội muội đừng đa lễ.
Nói rồi ông tung má»™t chưởng và o ngưá»i nà ng. Chưởng tuy chưa ra hết, mà Minh-Ãệ đã ngá»™p thở. Nà ng vá»™i bước sang phải, rồi trả lại bằng chiêu Phong-đáo sÆ¡n đầu. Hai chưởng chạm nhau đến binh má»™t tiếng, cánh tay Minh-Ãệ cảm thấy tê rần, tai nà ng phát ra những tiếng vo vo không ngừng. Nà ng biết vị võ quan má»›i phát có ba thà nh công lá»±c. Nà ng vá»™i hÃt má»™t hÆ¡i, váºn đủ mưá»i thà nh công lá»±c, đánh trả. Thế là Minh-Ãệ vá»›i viên võ quan tiếp tục giao đấu. ÃÆ°á»£c hÆ¡n trăm hiệp, viên võ quan đẩy nhẹ má»™t chiêu và o lưng nà ng, ngưá»i nà ng bay bổng lên trá»i. Nà ng vá»™i lá»™n Ä‘i hai vòng rồi tà tà đáp xuống.
Viên võ quan vẫy tay:
– Ãá»§ rồi. Muá»™i muá»™i ngừng lại Ä‘i thôi.
Viên võ quan cùng năm viên quan Khu-máºt-viện, mặt nhìn mặt, đầy vẻ bối rối, đầy vẻ lo sợ, đầy vẻ kinh hoà ng.
Cẩm-Dung chỉ và o vị đại thần, nói vá»›i Minh-Ãệ:
– Chị giá»›i thiệu vá»›i em, vì nà y ngà i Thái-tá» thiếu-bảo, Tả-kiêu-vệ đại tướng quân, Khu-máºt viện sứ, tước Thái-hà hầu, tứ quốc tÃnh Lý, tá»± Thưá»ng-Kiệt.
Minh-Ãệ rúng động toà n thân. Vì từ nhá», nà ng đã nghe nói nhiá»u vá» nhân váºt lịch sá» nà y. Rồi má»›i đây nà ng Ä‘á»c trong Thái-tổ thá»±c lục, Thái-tông thá»±c lục, Thái-tông Nam chinh, nhất là bá»™ Nhân-Huệ hoà ng đế ká»· sá»±, đã thuáºt vá» cuá»™c Ä‘á»i cá»§a Lý Thưá»ng-Kiệt đầy những hà o quang, huân công vá»›i tá»™c Việt. Kinh hãi, nà ng vá»™i quỳ gối:
– Tiểu nữ Lê Minh-Ãệ xin tham kiến quân hầu.
Thưá»ng-Kiệt phất tay má»™t cái, kình lá»±c nhu hòa đỡ nà ng dáºy:
– Muội muội sao lại hà nh đại lễ như thế nà y. Miễn miễn.
Ông nói rất nhỠnhẹ:
– Từ khi rá»i nhà ra Ä‘i, đối vá»›i ai muá»™i muá»™i cùng dùng tên giả Yến-Loan, sao bây giá» muá»™i muá»™i lại dùng tên thá»±c vá»›i ta?
– Tiểu nữ thấy rằng, đứng trước má»™t ngưá»i đầy công nghiệp vá»›i tá»™c Việt, vá»›i xã tắc, vá»›i triá»u đình như quân hầu, thì dù có chết, tiểu nữ cÅ©ng không dám dối trá. Còn tên Yến-Loan thì không phải là tên giả trá đâu, mà do Quan-âm ban cho tiểu nữ.
Vì là hoạn quan, nên Thưá»ng-Kiệt không câu nệ nam nữ, ông nắm tay Minh-Ãệ dắt và o công đưá»ng. Ông để nà ng ngồi cạnh, nói vá»›i nà ng như cha nói vá»›i con:
– Ta nhắc lại, ta gá»i cô là muá»™i muá»™i, thì cô cứ gá»i ta là sư huynh, hay đại ca cÅ©ng được. Cô chá»› gá»i ta là quân hầu, đại nhân, mà sau nà y khó khăn cho ta. Sư phụ sẽ mắng ta là không biết yêu thương sư muá»™i. Nhá»› nhé.
Nhá»› lại lá»i Quan-âm dạy trước đây: sau nà y con xá» dụng tâm pháp ta dạy con, thì đồ tá», đồ tôn cá»§a ta biết con là đệ tá» cá»§a ta, há» sẽ nháºn con, và yêu qúy con. Minh-Ãệ đáp nhá» nhẹ:
– Dạ, tiểu muội nhớ rồi.
– Ừ, có thế chứ, dễ dạy lắm.
- À, ban nãy muá»™i muá»™i nói ta "có công nghiệp vá»›i tá»™c Việt, vá»›i xã tắc, vá»›i triá»u đình"... Muá»™i muá»™i đặt tá»™c Việt lên trên đã tắc. Xã tắc lên trên triá»u đình là buá»™t miệng nói ra, hay có chá»§ ý?
– Dạ, thưa tiểu mội chủ ý đấy ạ.
– Vì lý do nà o muá»™i muá»™i lại đặt triá»u đình dưới xã tắc, xã tắc dưới tá»™c Việt.
– Thưa tiểu muá»™i Ä‘á»c trong bá»™ LÄ©nh-nam di-háºn, thấy vua Trưng lý luáºn vá»›i Ãại-tư-mã Ãà o Kỳ rằng: "Triá»u đình chỉ là nhất thá»i; triá»u đình láºp ra để bảo vệ xã tắc. Ta phải là m sao cho xã tắc phú cưá»ng, để là m cho tá»™c Việt mình ấm no, hạnh phúc". Như váºy thì rõ rà ng tá»™c Việt mình trên xã tắc, và xã tắc trên triá»u đình. Lại nữa ngay những danh nhân Trung-quốc chẵng từng lý luáºn giống như váºy đó sao? Kìa Mạnh-Tá» nói : "Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh", cÅ©ng cùng ý nghÄ©a.
Từ trước đến nay, Minh-Ãệ Ä‘á»c nhiá»u, nhá»› dai, kiến thức rá»™ng, nhưng vốn Ãt nói, vả cÅ©ng chưa có dịp, chưa gặp ngưá»i để nói. Hồi ở nhà , há»… mở miệng ra nói và i câu, là mẹ nà ng quát tháo, bắt câm cái mõm Ä‘i. Hồi ở chùa Từ-quang, tuy gặp chư tăng lòng dạ như biển, thương xót nà ng, nhưng đó là chùa Thiá»n-tông, dưá»ng như cả ngà y không vị nà o mở miệng nói má»™t câu. Rồi thá»i gian ở nhà giam lá»™ Kinh-Bắc, thì ngưá»i ta coi nà ng như má»™t thứ hèn hạ, ai cho nói? Ãây là lần đầu tiên nà ng được bầy tá» kiến thức cá»§a mình.
Thưá»ng-Kiệt vuốt tóc Minh-Ãệ:
– Có phải trước kia ngưá»i muá»™i muá»™i cục mịch, da Ä‘en, tiếng nói ồ ồ. Từ khi được Quan-Âm dạy ná»™i công thượng thừa, thì ngưá»i muá»™i muá»™i cứ ngà y má»™t thon lại, da trắng mịn, tươi hồng, tiếng nói thanh tao không?
– Dạ, đúng váºy. Sư huynh kiến văn rá»™ng hÆ¡n tiểu muá»™i, xin sư huynh giải thÃch cho tiểu muá»™i biết tại sao lại có hiện tượng đó.
– Muá»™i muá»™i được Quan-Âm dạy cho Thiá»n-công, thuá»™c loại khô thiá»n, vì váºy cà ng táºp, ngưá»i cà ng thon lại, mảnh mai. Muá»™i muá»™i lại được dạy ná»™i công âm nhu, nên tiếng nói trở thà nh trong trẻo, ngưá»i yểu Ä‘iệu, da trắng mịn... Nhưng chúng ta có rất nhiá»u nghi vấn xung quanh muá»™i muá»™i. Ta nói cho muá»™i muá»™i biết, vụ án chùa Từ-quang không chỉ giản dị trong việc phạm giá»›i đâu, mà nó còn có tÃnh cách rá»™ng lá»›n đến cả triá»u đình Tống lẫn triá»u đình Việt. Váºy ta có lá»i dặn muá»™i muá»™i.
– Tiểu muá»™i xin kÃnh cẩn nghe sư huynh dạy dá»—.
– Thứ nhất, nhân danh Khu-máºt viện sứ, ta tuyên án: cho đến lúc nà y, ta chưa đủ yếu tố buá»™c tá»™i muá»™i muá»™i. Muá»™i muá»™i chưa phạm bất cứ má»™t tá»™i gì đối vá»›i Ãại-Việt, cÅ©ng không phạm giá»›i cá»§a má»™t Pháºt-tá». Số và ng, bạc cá»§a muá»™i muá»™i bị tịch thu ở chùa Từ-quang sẽ trả vá» cho muá»™i muá»™i. Từ nay muá»™i muá»™i cứ thản nhiên sống ở Thăng-long.
– Ãa tạ sư huynh.
– Thứ nhì, đối vá»›i vợ chồng quý nhân, hay vá»›i vợ chồng lão tiên sinh, lúc há» dạy muá»™i muá»™i Ä‘iá»u gì, thì muá»™i muá»™i phải cho ta biết trước khi táºp luyện. Vì nếu muá»™i muá»™i luyện phải những chiêu trái ngược nhau, e bị tẩu há»a nháºp ma mà thà nh tà n táºt. Thứ ba, muá»™i muá»™i cứ ở trong căn nhà ThÃnh-hương bên hồ, ngà y ngà y Ä‘á»c sách, đêm đêm luyện võ. Nếu có ai há»i, muá»™i muá»™i bảo rằng Khu-máºt viện chưa Ä‘iá»u tra xong.
– Muá»™i muá»™i xin nhá»› lá»i giáo huấn cá»§a sư huynh.
– Muá»™i muá»™i có cần ta giúp Ä‘iá»u gì không?
– Tiểu muá»™i có ba Ä‘iá»u ước vá»ng. Má»™t là xin sư huynh cứu khổ cứu nạn cho các thầy ở chùa Từ-quang. Sư huynh đã bảo rằng muá»™i chưa phạm tá»™i, thì các thầy ở chùa Từ-quang cÅ©ng không phạm giá»›i. Thứ nhì là muá»™i xa nhà đã gần hai năm, nay muá»™i muốn được vá» thăm nhà . Thứ ba là hÆ¡n năm qua, tiểu muá»™i ở trong tù vá»›i mẹ con Thúy-Hoà ng, Thúy-Phượng. NghÄ© hoà n cảnh hai ngưá»i thá»±c tá»™i. Vây tiểu muá»™i bạo gan xin sư huynh dùng số và ng bạc cá»§a tiểu muá»™i trả cho chá»§ cá»§a Thúy-Phượng hầu chuá»™c nó ra, như váºy mẹ con nó sẽ được phóng thÃch.
Thưá»ng-Kiệt lại vuốt tóc Minh-Ãệ:
– Muá»™i muá»™i thá»±c là má»™t ngưá»i nhân từ hiếm có. Cả ba Ä‘iá»u huynh hứa giải quyết trong má»™t tháng.
Minh-Ãệ thấy ở Thưá»ng-Kiệt ngoà i cái dáng đẹp hùng vÄ© ra, ông còn là ngưá»i mẫn tiệp, khoan hòa. Nà ng nhìn ông mà trong lòng nổi lên cÆ¡n giông tố:
– Hỡi Æ¡i! Ông là ngưá»i văn võ kiêm toà n, lại là má»™t mỹ nam tá». Thế nhưng năm xưa ông bị gian nhân đánh thuốc mê rồi tÄ©nh thân thà nh thái giám. Sá»± Ä‘á»i thá»±c lắm oan nghiệp. Hôm trước mình nghe sư phụ Tá»±-An nói: ông thá» rằng nếu tìm ra kẻ hại ông, ông sẽ giết ba há» nhà nó. Còn chÃnh nó, ông sẽ xẻo từng miếng thịt má»™t. Ông là m Khu-máºt viện sứ, mà hai chục năm qua, ông vẫn chưa tìm ra thá»§ phạm.
Khu-máºt viện trả và ng bạc cho Minh-Ãệ, nhưng nà ng chỉ nháºn có má»™t nén và ng, còn lại nà ng gá»i Khu-máºt viện giữ cho.
Trở vỠbỠhồ, nà ng nói với bẩy đứa trẻ:
– Bây giá» chị có tiá»n rồi. Chị em mình và o Thăng-long, chị mua má»™t căn nhà cho các em ở, rồi kiếm trưá»ng cho các em Ä‘i há»c.
Bẩy đứa trẻ há hốc miệng ra kinh ngạc vá» lòng tốt cá»§a Minh-Ãệ. Phải mất ba ngà y, Minh-Ãệ má»›i mua được má»™t căn nhà ở Yên-phụ, gần trưá»ng há»c. Căn nhà khá rá»™ng, đủ cho bẩy đứa trẻ ở. Nà ng cắt đặt cho má»—i đứa má»™t nhiệm vụ. Ãứa gánh nước, đứa Ä‘i chợ, đứa nấu ăn, đứa rá»a bát. Nà ng mua bút má»±c, sách vở, rồi dẫn chúng đến thầy đồ Yên-phụ xin cho chúng há»c. Thầy đồ là ngưá»i sống ở ven hồ lâu ngà y, thầy đã biết mặt cả bẩy đứa. Bây giá» thầy thấy Minh-Ãệ xin cho chúng nó há»c, thầy kinh ngạc, há»i nguyên do. Minh-Ãệ cứ thá»±c thà trình bầy.
Cứ như váºy, bá»n trẻ ngà y ngà y đến trưá»ng há»c chữ. Tối vá», Minh-Ãệ dạy thêm cho chúng há»c. Thá»i gian trôi qua gần má»™t năm.
Tà i sản của The Creator
14-09-2008, 09:20 PM
57991135 Cạch !
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
Nam Quốc SÆ¡n HÃ
Tác giả : Yên Tá» Cư SÄ© Trần Äại Sỹ
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
Há»’I THỨ SÃU
Ngưá»i đâu gặp gỡ là m chi ?
(Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh)
Ãêm hôm ấy Minh-Ãệ ra bá» hồ tìm sư phụ để luyện võ. Hôm nay sư phụ không dạy, mà bắt nà ng dùng những chiêu số đã há»c đấu vá»›i ông. Ông cứ đánh cầm chừng, để Minh-Ãệ trả đòn. Sau khi quần thảo má»™t lúc, ông đẩy thẳng và o ngưá»i Minh-Ãệ má»™t chưởng rất hùng háºu. Minh-Ãệ vung tay đỡ. Bình má»™t tiếng, nà ng thấy trong chưởng cá»§a sư phụ bao hà m má»™t thức ná»™i công sát thá»§ kỳ lạ, phảng phất có mùi hôi tanh. Nà ng vá»™i lui liá»n ba bước để thở. Sư phụ cÅ©ng thu chưởng, đứng nhìn nà ng miệng mỉm cưá»i.
Minh-Ãệ phân vân không hiểu những gì đã xẩy ra, bá»—ng nà ng cảm thấy bà n tay như bị ngưá»i ta ngoặm má»™t miếng, cùng vá»›i cái lạnh truyá»n khắp cÆ¡ thể, Ä‘au đớn vô cùng. Rồi hai miếng, ba miếng. Bất giác nà ng đưa tay lên nhìn, bà n tay nà ng chá»— ba kinh dương thì xanh như mầu nước biển, chá»— ba kinh âm thì lại đỠtươi như máu. Rồi cái Ä‘au, cái lạnh lan ra vai, ngá»±c, chân, đầu. Chịu không nổi nà ng cất tiếng kêu lá»›n:
– Ãi chà .
Ãau quá là m ngưá»i nà ng cúi gáºp ngưá»i xuống, rên la, lăn lá»™n. Nà ng gá»i Tá»±-An trong hÆ¡i thở:
– Sư phụ. Sư phụ cứu đệ tỠvới.
Tá»±-An đứng khoanh tay mỉm cưá»i, có vẻ khoái trá. Ãau quá Minh-Ãệ lăn lá»™n dẫy đà nh đạch. Tá»±-An túm cổ áo nà ng nhắc bổng lên Ä‘em xuống con thuyá»n Ä‘áºu gần đó. Thuyá»n phu nhổ sà o, đẩy thuyá»n ra giữa hồ. Nằm trong thuyá»n, Minh-Ãệ rên la, lăn lá»™n, nhưng cái Ä‘au, cái lạnh vẫn hà nh hạ. Tá»±-An nói:
– Ta dạy mi phương pháp váºn công chống Ä‘au. Nà o, mi là m theo ta dạy.
Nói rồi ông giảng giải. Minh-Ãệ nghiến răng váºn công theo ông chỉ, quả nhiên cÆ¡n Ä‘au giảm lần lần. Nhưng khi nà ng hÆ¡i ngừng lại là cÆ¡n Ä‘au lại phát ra dữ hÆ¡n trước nhiá»u.
Khoảng hÆ¡n giá», cÆ¡n Ä‘au từ từ giảm rồi biến mất.
Sau cÆ¡n Ä‘au, ngưá»i Minh-Ãệ cảm thấy mệt má»i rã rá»i. Nà ng lồm cồm bò dáºy hà nh lá»…:
– Sư phụ, không biết đệ tỠphạm tội gì, mà sư phụ trừng phạt như thế?
Tá»±-An cưá»i nhạt:
– Ngưá»i không phạm tá»™i gì cả, nhưng ta vừa dạy cho ngưá»i má»™t loại thần công kỳ diệu nhất thế gian, gá»i là Chu-sa huyá»n âm chưởng.
– Thưa sư phụ, đệ tỠngu tối, chưa từng nghe nói qua vỠchưởng pháp nà y. Xin sư phụ đừng tiếc công chỉ dạy.
Tá»±-An ngÆ¡ ngẩn nhìn trá»i, rồi tiếp:
– Chu-sa huyá»n-âm chưởng, là hai loại chưởng pháp Chu-sa độc chưởng và Huyá»n-âm ngÅ© độc chưởng phối hợp lại. Nguyên và o thá»i vua An-Dương, má»™t vị thánh tổ võ thuáºt LÄ©nh-Nam, há» Lý tên Thân, tước phong Vạn-tÃn-hầu, chắc ngưá»i có nghe nói.
– Dạ, đệ tá» Ä‘á»c trong bá»™ Cổ-loa di-sá»±. Trong bá»™ sách nà y chép rằng ngà i là khai quốc công thần giúp vua An-Dương đánh vua Hùng, láºp lên nước Âu-lạc. Bấy giá» vua Tần Thá»§y-Hoà ng thống nhất Trung-nguyên rồi, có ý muốn đánh Âu-lạc. Nhưng y gá»m võ công Âu-lạc kỳ diệu, chưa dám xuất binh. Thừa tướng Triệu Cao hiến kế rằng Tần nên sai sứ sang Âu-lạc, bắt cống má»™t đội võ sÄ© trăm ngưá»i. Khi đội võ sÄ© đó sang, Tần sẽ cho hỠđấu vá»›i võ sÄ© Trung-nguyên để biết tình hình võ thuáºt Âu-lạc; nhiên háºu quyết định nên đánh hay không.
– Ãúng đấy, rồi sau ra sao?
– Khi sứ Tần tá»›i Âu-lạc, vua An-Dương cùng triá»u đình biết ngay thâm ý cá»§a há». Triá»u đình quyết định cá» quan Thái-úy Lý Thân Ä‘em má»™t trăm đệ tá» Ä‘i sứ Tần.
– Ngưá»i có biết bấy giá» võ công cá»§a ngà i ra sao không?
– Trong sách có nói, ngà i chuyên vỠâm nhu. Khi ngà i giúp vua An-Dương đánh vua Hùng, thì phải đối đầu vá»›i phò-mã SÆ¡n-Tinh. Hai bên đánh nhau hÆ¡n hai ngà y bên bá» Hắc-long-giang bất phân thắng bại. Nhưng quân Hùng thua vì binh lÃnh không có tinh thần. Tuy đánh bại SÆ¡n-Tinh, nhưng ngà i vẫn khâm phục bá»™ Phục-ngưu thần chưởng cá»§a đối thá»§. Nhân đó, ngà i chế ra 36 chiêu Phục-ngưu âm nhu, khắc chế vá»›i 36 chiêu dương cương. Khi ngà i cùng chư đệ tỠđến Hà m-dương, má»—i khi đấu vá»›i má»™t võ sÄ© Trung-nguyên, thì cứ giả bá»™ kéo dà i ra để biết hết sở trưá»ng cá»§a há», chứ không vá»™i thắng ngay. Sau hÆ¡n tháng giao đấu, ngà i thu hết tinh hoa võ thuáºt cá»§a Trung-nguyên, rồi tìm ra cách khắc chế. Vá» kiếm thuáºt ngà i chế ra pho Long-biên kiếm pháp. Vá» quyá»n chưởng ngà i chế ra pho Cá»u-chân chưởng. Lại thu hết tinh hoa ná»™i công cá»§a há», chế ra pho ná»™i công âm nhu cÅ©ng chuyên khắc chế ná»™i công Trung-thổ. Sách chỉ chép đến đây rồi không thấy ghi gì thêm. Vì váºy sau nà y, ngưá»i Việt đấu vá»›i ngưá»i Hán, nếu xá» dụng kiếm, quyá»n, chưởng, ná»™i công cá»§a ngà i, thì chỉ má»™t hay hai chiêu là thắng ngay.
– Câu chuyện vỠsau như thế nà y.
Tá»±-An giảng giải: khi thắng hết võ sÄ© Tần, tổ được Thá»§y-Hoà ng phong là m tướng đánh Hung-nô. Lúc Hung-nô quy phục rồi, Thá»§y-Hoà ng phong cho ngà i tước Vạn-tÃn hầu, và cho thầy trò trở vá» quê, và bỠý định đánh Âu-lạc. Ngà i từ trần rồi, các đệ tá» cá»§a ngưá»i láºp ra phái võ Cá»u-chân và Long-biên, nức tiếng thá»i LÄ©nh-Nam. Nay cả hai phái đó hợp lại thà nh phái Mê-linh. Trong các đệ tá» cá»§a ngà i, thì ngưá»i thứ nhì tên là Trần Mạnh-Chi bị Thá»§y-Hoà ng lưu lại là m quan. Mạnh-Chi lấy vợ ngưá»i Hán, sinh con, láºp ra phái Trưá»ng-bạch. Cho nên từ ná»™i công đến chiêu thức cá»§a phái võ nà y Ä‘á»u giống ná»™i công, chiêu thức cá»§a phái Mê-linh. Trải trên 30 Ä‘á»i, đến Ä‘á»i thứ 31, thì má»™t đệ tá» phái Trưá»ng-bạch trong khi tiá»…u trừ đối phương, bị đối phương cho ngÅ© độc cắn. Ngưá»i có biết ngÅ© độc là những con nà o không?
– Dạ là bò cạp, rắn, nhện, rết, tằm độc.
– Ãúng đó. Bị ngÅ© độc cắn, ngưá»i đệ tá» nà y Ä‘au đớn đến chết Ä‘i, sống lại. Trong khi váºn công chống độc, độc tố hợp vá»›i chân khÃ, thà nh má»™t thứ võ công má»›i cá»±c kỳ lợi hại, gá»i là ná»™i công Huyá»n-âm. Ná»™i công Huyá»n-âm rất kỳ diệu. Khi giao đấu, nếu bị ngưá»i ta nhả má»™t Ãt chân khà Huyá»n-âm và o cÆ¡ thể, thì sẽ cảm thấy ngưá»i lạnh buốt, rét run lên, công lá»±c mất hết. Ãấy là tất cả nguồn gốc Huyá»n-âm chưởng. Còn Chu-sa độc chưởng hẳn ngưá»i cÅ©ng có nghe nói chứ?
Minh-Ãệ rùng mình:
– Dạ, đệ tá» thấy chép trong Thái-tổ thá»±c lục rằng chưởng nà y do má»™t ác nhân tên Nháºt-Hồ lão nhân mang từ Tây-vá»±c vá».
Tá»±-An vung tay tát Minh-Ãệ má»™t cái nảy Ä‘om đóm mắt:
– Mi liệu lá»i mà nói, mi Ä‘á»c bá»™ ngụy thư kia, rồi nói theo giá»ng Ä‘iệu cá»§a chúng thì có ngà y mất mạng. Phải gá»i ngà i bằng tổ hoặc lão tiên sinh.
Minh-Ãệ thấy Tá»±-An đổi cách xưng hô, đánh mình chỉ vì má»™t câu nói thì kinh hãi nghÄ© thầm:
– Rõ rà ng sách Thái-tông thá»±c lục chép rằng: phái Ãông-a do sư phụ Tá»±-An là m chưởng môn, đã đứng ra hô hà o, thống nhất võ lâm để chống Hồng-thiết giáo cá»§a Nháºt-Hồ lão nhân. ChÃnh sư phụ vá»›i chư đệ tá» cá»§a ngưá»i như Phụ-Quốc, Bảo-Dân, Trung-Ãạo, các con ngưá»i như Thông-Mai, Thanh-Mai, Tá»±-Mai đã giết nhiá»u trưởng lão bang Nháºt-Hồ, chÃnh Thông-Mai giết chết lão ở tráºn Trưá»ng-yên, mà nay sao sư phụ lại tỠý kÃnh trá»ng lão như váºy?
Tự-An gằn từng tiếng:
– Chu-sa độc chưởng do hai vị thánh Mã-Mặc, Lệ-Anh thu góp tinh hoa độc tố, chế thà nh Hồng-thiết công cùng Chu-sa hồng thiết chưởng. Nháºt-Hồ lão nhân há»c được chưởng nà y, Ä‘em vá» Ãại-Việt láºp ra Hồng-thiết giáo, vang danh má»™t thá»i. Nhưng cuối thá»i Thuáºn-thiên thì Hồng-thiết giáo bị bá»n theo Pháºt như Huệ-Sinh, Tịnh-Huyá»n, Lý Long-Bồ phá tan. Tuy nhiên nhiá»u đệ tá» còn tiá»m ẩn và o dân chúng. Trong những ngưá»i tiá»m ẩn, thì có ba vị thuá»™c loại đỉnh cao trà tuệ loà i ngưá»i đã vô tình tìm lại được bản phổ cá»§a Huyá»n-âm chưởng, nên hợp Huyá»n-âm vá»›i Chu-sa hồng thiết thà nh Chu-sa huyá»n âm chưởng. Ba vị đó là VÅ© Chương-Hà o, Lê Phúc-Huynh, Ãinh Kiếm-Thương.
– Ãệ tá» nghe nói, Huyá»n-âm luyện vá»›i ná»™i công âm nhu. Còn Chu-sa luyện vá»›i ná»™i công dương cương. Như váºy sao có thể phối hợp cương nhu má»™t lúc được?
– ÃÆ°á»£c chứ, bởi váºy ta má»›i nói ngưá»i hợp được là má»™t đỉnh cao trà tuệ loà i ngưá»i mà . Như mi, mi được ngưá»i ta dạy cho luyện ná»™i công âm nhu cá»§a phái Mê-linh pha Thiá»n-công. Còn tên lá»i Tá»±-Mai vá»›i vợ nó, rồi ta, Ä‘á»u dạy ná»™i công dương cương cho ngưá»i. ChÃnh vì cương nhu hợp nhất, công lá»±c mạnh vô biên, nên cha con ta chỉ dạy ngưá»i mấy buổi mà ngưá»i thắng đệ tháºp bát thái-bảo trưá»ng Trung-nghÄ©a, sau cùng ngưá»i thắng đệ nhất Thái-bảo Ãoà n Quang-Minh. Nhưng đó má»›i chỉ là cương nhu phối triển thôi, chứ chua luyện độc tố. Mãi mấy hôm rồi mi má»›i được luyện Chu-sa huyá»n-âm chưởng. Mi đã được luyện chưởng nà y mà không biết.
– Thưa sư phụ, sư phụ dạy đệ tá» từ bao giá»? Ãệ tá» không thấy sư phụ nói qua, nên không biết.
– Hôm trước sư mẫu đã cho mi nhúng tay hấp mấy nồi thuốc. Thuốc đó là độc tố Chu-sa hồng thiết. Hôm nay, ta đổ và o ngưá»i bằng chưởng pháp độc tố Huyá»n-âm. Kể từ nay, trong cÆ¡ thể ngưá»i, vừa có ná»™i lá»±c âm dương hợp nhất vừa có độc tố Chu-sa huyá»n-âm. Ngưá»i trở thà nh má»™t võ lâm cao thá»§. Khi ngưá»i đấu vá»›i ai, chỉ cần đụng tay và o ngưá»i chúng, là lát sau chúng Ä‘au đớn đến kêu cha gá»i mẹ lên. Bấy giá» ngưá»i bảo nó là m trâu, là m chó gì nó cÅ©ng phải chịu. Ngưá»i bảo nó ăn ***, ăn đái gì nó cÅ©ng phải ăn.
Minh-Ãệ kinh hãi nói:
– Thưa sư phụ, đệ tá» không muốn đánh ngưá»i ta Ä‘au đớn như váºy. Ãệ tá» há»c võ chỉ vá»›i mục Ä‘Ãch phòng thân mà thôi.
– Nhưng mi đã há»c rồi.
Bây giá» Minh-Ãệ má»›i nhá»› lá»i Thưá»ng-Kiệt dặn rằng sau nà y vợ chồng quý nhân vá»›i sư phụ có dạy võ công gì, thì phải há»i ông trước khi luyện, bằng không sẽ bị tẩu há»a nháºp ma mà chết. Thì ra trong lúc đấu vá»›i nà ng, sư huynh đã biết trong ngưá»i nà ng có chất độc, nhưng ngưá»i không nói ra, vá»›i chá»§ ý để tìm hiểu sá»± thá»±c đấy thôi. Nà ng lại nhá»› tá»›i chuyện đấu vá»›i Ãoà n Quang-Minh. Rõ rà ng từ công lá»±c đến chiêu số Ãoà n Ä‘á»u bá» xa nà ng, thế mà chỉ đấu mốt lúc, ngưá»i Ãoà n cảm thấy mệt má»i, rồi bị thua, chắc là Ãoà n bị trúng độc. Nà ng há»i sư phụ:
– Từ hôm sư phụ cho đệ tá» hấp độc tố. Ãệ tỠđã đấu vá»›i mấy ngưá»i, nhưng sao há» chẳng há» gì cả? Hay là công lá»±c cá»§a đệ tá» chưa đủ?
Tự-An lạnh lùng:
– Mi vẫn chưa hiểu rõ. Chu-sa huyá»n âm chưởng gồm có Chu-sa chưởng và Huyá»n âm chưởng. Hôm trước ta má»›i cho mi hấp Chu-sa độc tố, nên mi đấu vá»›i tên Ãoà n, từ công lá»±c đến chiêu số y Ä‘á»u hÆ¡n mi. Nhưng chỉ Ãt chiêu sau, độc tố Chu-sa ngấm và o ngưá»i y, nên chân tay y bải hoải như ngưá»i ốm má»›i dáºy, rồi y bị thua mi. Còn má»›i đây mi đấu vá»›i tên yêm hoạn Lý Thưá»ng-Kiệt, vì công lá»±c y quá cao so vá»›i mi, nên y không việc gì. Nếu như mi biết phát lá»±c, thì chỉ cần tay mi chạm và o tay hai tên Ãoà n, Lý thì chỉ lát sau hai tên ấy sẽ khốn khổ chứ có đâu lại yên là nh được?
Ông cưá»i nhạt:
– Còn Huyá»n-âm chưởng thì luyện khó hÆ¡n. Ãầu tiên phải luyện thà nh ná»™i công âm-nhu cá»§a Vạn-tÃn hầu Lý Thân, rồi sau đó có hai lối hấp thụ NgÅ©-độc. Má»™t là bắt đủ năm thứ độc, má»—i thứ má»™t trăm con, cho nó cắn mình, rồi váºn công hút độc. DÄ© nhiên khi độc tố và o ngưá»i thì Ä‘au đớn vô hạn. Phương pháp thứ nhì là được sư phụ, hay ngưá»i trưởng bối đã luyện Huyá»n-âm NgÅ©-độc chưởng lâu ngà y trá»±c tiếp truyá»n độc tố cho. Ta đã truyá»n cho mi ban nãy rồi đó.
Ãáng lẽ nghe sư phụ truyá»n thần công cho, thì Minh-Ãệ phải xụp lạy ta Æ¡n. Nhưng trong lòng nà ng chán ngán:
– Nếu như lỡ ra sau nà y, đệ tỠđánh ai, mà ngưá»i đó Ä‘au đớn, thì phải là m thế nà o cho ngưá»i ta khá»i Ä‘au?
– Tại sao phải cứu nó? Khi biết nó là kẻ thù, thì ta phải thẳng tay. Ãã thẳng tay, thì mặc cho nó Ä‘au đớn, rồi chết Ä‘i. Tuy nhiên những kẻ trúng phải Chu-sa huyá»n-âm chưởng thì công lá»±c bị hóa giải Ä‘i mất, sau đó Ä‘au đớn cùng cá»±c, cứ má»—i ngà y lên cÆ¡n má»™t lần, đủ 49 ngà y thì chết. Nếu nó muốn có thuốc giải, thì phải quy phục mi, thà nh chân tay mi để mi sai khiến. Nhưng thuốc đó chỉ hiệu nghiệm có má»™t năm. Sau má»™t năm, mà y không trung thà nh, khi y lên cÆ¡n Ä‘au, mi cắt thuốc giải, thì y chỉ có chết.
Tá»±-An cưá»i nhạt:
– Ban nãy mi được ta truyá»n NgÅ©-độc cho, chứ không phải đánh mi. Bây giỠđại công cá»§a mi đã cáo thà nh, trong ngưá»i mi có đủ Chu-sa huyá»n âm độc tố, lại biết váºn công nữa. Khi đấu vá»›i ai, mi váºn công ra tay là xong. Ngà y mai, cÅ©ng giá» nà y, mi sẽ lên cÆ¡n Ä‘au như váºy. Mi phải váºn công chống độc. Trong 49 ngà y thì hoà n tất. Từ đấy, má»—i tháng và o ngà y mồng má»™t, mưá»i rằm, mi lại lên cÆ¡n Ä‘au, sau 49 lần tức 24 tháng rưỡi, mi phải váºn công chống trả. Hết thá»i hạn ấy, thì đại công cáo thà nh, công lá»±c mi mạnh bất khả đương. Bấy giá» ta sẽ cho mi uống ba viên thuốc, rồi sau má»—i năm mi lại phải tìm ta mà xin thuốc. Mi có hiểu không?
Minh-Ãệ quá kinh hoà ng, nà ng quỳ gối:
– Sư phụ, đệ tá» lúc nà o cÅ©ng trung thà nh vá»›i sư phụ. Xin sư phụ ban thuốc giải cho đệ tá».
– Trung thà nh, Ä‘á»u đó chưa chắc. Bây giá» ta thá» lại lòng trung thà nh cá»§a mi. Ngà y mai, mi tìm tên Thưá»ng-Kiệt, rồi mi há»i dò nó vá» Cổ-loa tâm pháp, mà nó được thái sư phụ truyá»n cho. Sau đó mi năn nỉ xin nó dạy, rồi mi ra đây thuáºt lại vá»›i ta. Nếu ngà y mai mi không là m được Ä‘iá»u đó, thì đêm mai mi sẽ Ä‘au đớn. Nếu sau 49 ngà y mà mi chưa dò được, thì thay vì mi thà nh võ lâm cao thá»§, mi sẽ chết. Mi có hiểu không?
Minh-Ãệ bà ng hoà ng cả ngưá»i. Tá»±-An lại luyện cho nà ng phép váºn công âm dương há»—n hợp. Ãến gần sáng ông má»›i đưa nà ng và o bá», để vá» ThÃnh-hương khách xá.
Nằm trên dưá»ng, Minh-Ãệ kinh hãi tá»± nghÄ©:
– Sư phụ mình rõ rà ng là má»™t lão đại hiệp danh vang thiên hạ, mà sao lại dạy mình luyện thứ võ công tà môn nà y? Hay là lão nhân gia đã đổi thái độ? Nhưng việc trước mắt, mình phải dò la thần công Cổ-loa tâm pháp cho lão nhân gia, bằng không, đêm mai mình sẽ Ä‘au đớn đến chết Ä‘i sống lại. Hà , là m sao bây giá»? Mình phải xuống vùng Thái-hà thăm trang ấp cá»§a sư huynh Thưá»ng-Kiệt, rồi lần mò há»i xem. Nhưng sư huynh Thưá»ng-Kiệt đối vá»›i mình thá»±c tá» tế, mình không thể đâm sau lưng ngưá»i được. Thôi thì mình đà nh chết, chứ không thể phụ lòng sư huynh.
Một tia sáng lóe lên trong đầu nà ng:
– Thân phụ cá»§a sư huynh Thưá»ng-Kiệt trước đây là Ngô An-Ngữ, đệ tá» cá»§a sư phụ, tức sư huynh cá»§a ta. Ngưá»i bị Nháºt-Hồ lão nhân sát hại trong tráºn Trưá»ng-yên. Mối thù nà y lá»›n lắm, mà nay sao sư phụ lại tôn vinh lão? Thá»±c là lạ. Nhưng Ãt ra ta cÅ©ng há»i xem Cổ-loa tâm pháp là loại tâm pháp nà o, mà sư phụ muốn có? Ãịa vị, cùng võ công sư phụ cao hÆ¡n sư huynh nhiá»u, mà sao ngưá»i lại phải dò để biết là m gì?
Sáng hôm sau, Minh-Ãệ vừa thức giấc, thì có chiếc xe ngá»±a Ä‘áºu trước nhà . Ngưá»i đánh xe là má»™t thiếu nữ ngang tuổi vá»›i nà ng. Ngưá»i thiếu nữ xuống xe nói vá»›i Minh-Ãệ:
– Ngà i Thái bảo sai tôi tá»›i má»i cô nương đến trang ấp cá»§a ngưá»i chÆ¡i Ãt ngà y. Váºy xin cô nương sá»a soạn, rồi lên đưá»ng cho.
Minh-Ãệ và o nhà xếp mấy bá»™ quần áo, rồi lên xe Ä‘i. Xe qua Ä‘iện Cà n-nguyên, Cao-minh, Táºp-hiá»n, Giảng-võ rồi xuất ra cá»a Quảng-phúc. Ngồi trên xe, ngắm kinh thà nh nhôn nhịp xe, ngá»±a, trai thanh gái lịch, mà lòng Minh-Ãệ vẫn lo âu rằng: nếu như nà ng không lấy được Cổ-loa tâm pháp, liệu sư phụ có cho nà ng thuốc giải không?
Khoảng hÆ¡n giá» sau, thì tá»›i má»™t trang ấp, ngoà i có chữ đỠThái-hà trang. Xe vượt qua cổng có hoà ng nam gác. Trong trang, nhà cá»a bằng gạch, lợp ngói san sát, đưá»ng lát đá xanh. Nà ng nhá»§ thầm:
– Trang nà y giầu, đẹp gấp mấy lần trang Thổ-lá»™i phong cho Siêu-loại hầu nhiá»u.
Xe Ä‘i má»™t lát, tá»›i dinh thá»± nguy nga. Trước dinh, má»™t cái hồ lá»›n, nước trong veo. Trên mặt hồ, mấy chục con thiên nga Ä‘ang bÆ¡i lá»™i. Quanh hồ, có rất nhiá»u kỳ hoa dị thảo. Xe tá»›i cổng dinh thá»±, thì ngưá»i canh cổng đánh má»™t tiếng chiêng, rồi mở cổng cho xe và o. Trong sân dinh, có nhiá»u nam nữ thiếu niên Ä‘ang luyện võ vá»›i nhau.
Thưá»ng-Kiệt đã ra trước sân đón nà ng. Vì Thưá»ng-Kiệt đã tÄ©nh thân, nên ông không tỵ hiá»m nam nữ. Ông nắm tay, đỡ nà ng xuống xe, rồi song song và o nhà khách. Ông bảo má»™t thiếu nữ, trang phục theo lối môn sinh:
– Phương-Lý, con dẫn cô và o phòng nghỉ, rồi đem cháo ra đây để cô cùng điểm tâm.
Thưá»ng-Kiệt không tiếp Minh-Ãệ tại gia vá»›i phong cách là sư-muá»™i, mà vá»›i thân tình anh em. Phương-Lý dẫn Minh-Ãệ và o má»™t căn phòng rất xinh đẹp, trong có giưá»ng sÆ¡n son thiếp và ng, có án thư là m việc, có cả đỉnh hương để đốt trầm Ä‘á»c sách. Phòng có cá»a sổ trông ra vưá»n hoa, ao sen. Nà ng nghÄ© thầm:
– Từ cha sinh mẹ đẻ, đây là lần đầu tiên mình được ở trong má»™t căn phòng trang nhã thế nà y. Trước đây mình thấy phòng ngá»§ cá»§a các tiểu thư con Kinh-lược-sứ, đã tưởng là sang trá»ng, nhưng coi bá»™ không bằng má»™t phần trăm căn phòng nà y.
Lý dẫn nà ng ra phòng khác, múc nước ấm có hương sen cho nà ng rá»a mặt, rồi đưa nà ng trở lại phòng khách. Trong phòng có chÃn thiếu niên, tám thiếu nữ cÅ©ng đã ngồi và o chá»—. Há» thấy Minh-Ãệ, vá»™i đứng dáºy cung tay hà nh lá»…:
– Tham kiến sư thúc.
Minh-Ãệ vá»™i đáp lá»… rồi ngồi xuống trước mặt Thưá»ng-Kiệt. Thưá»ng-Kiệt chỉ chÃn thiếu niên, tám thiếu nữ vá»›i Phương-Lý:
– Theo kế hoạch quốc phòng cá»§a Thái-sư Khai-Quốc vương, thì tất cả các võ quan, dù tại chức, dù vá» hưu, Ä‘á»u mở trưá»ng dạy há»c. Sư huynh không vợ, không con, nên thu nháºn chÃn nam đệ tá», chÃn nữ đệ tá», gá»i là ná»™i đồ. Còn lại, ai gá»i con đến cÅ©ng dạy, gá»i là ngoại đồ. Ngoại đồ cá»§a sư huynh đã nghỉ há»c có hÆ¡n nghìn, Ä‘ang há»c có ba trăm sáu chục.
Ãám đệ tá» bưng cháo lên, Phương-Lý cung tay nói:
– Thưa sư phụ, thưa sư thúc, thưa sư huynh, sư tá»·, sư đệ, sư muá»™i. Hôm nay tá»›i lượt Lý là m món Ä‘iểm tâm cháo hải sản bát trân. Xin má»i chư vị thưởng thức rồi ... chê cho.
Tất cả đám đệ tá» Ä‘á»u cưá»i ồ lên. Má»™t nam đệ tá» há»i:
– Chị Lý, hải sản bát trân là những gì váºy.
– À, má»™t là hà o, hai là cua, ba là má»±c, bốn là tôm, năm là sò, sáu là don, bẩy là nghêu, tám là cá thu. Vì tất cả Ä‘á»u có nhiá»u âm tÃnh, nên gia vị phải thêm thì là , rau răm vá»›i hồ tiêu.
Minh-Ãệ cầm muá»—m múc cháo ăn. Mùi thÆ¡m tám thứ hải sản, hợp vá»›i gia vị tá»a ra môi, lưỡi, cổ, nà ng cảm thấy khoan khoái cá»±c kỳ. Nà ng vừa ăn vừa há»i:
– Ban nãy sư huynh nói các quan tại chức, hồi hưu Ä‘á»u mở trưá»ng dạy há»c. Trong khi các gia, các phái cÅ©ng thu nháºn đệ tá», rồi triá»u đình cÅ©ng cho mở trưá»ng dạy tại các xã, các huyện. Kinh đô có Quốc-tá»-giám. Như váºy trong nước có tá»›i ba há»c chế khác nhau sao?
– Sư muá»™i há»i váºy thá»±c phải. Tuy có ba loại trưá»ng mở, nhưng chỉ có má»™t há»c trình thôi. Há»c trình đó, do bá»™ Lá»… soạn thảo, được triá»u đình duyệt, rồi ban hà nh. Tất cả các trưá»ng Ä‘á»u phải dạy những phần trong há»c trình. Còn ngoà i ra, muốn dạy thêm gì thì tùy ý. Như từ sáu tuổi tá»›i mưá»i tuổi thì há»c chữ, há»c võ cho cÆ¡ thể khoẻ mạnh. Sau mưá»i tuổi thì thi và o trưá»ng huyện, hoặc trưá»ng cá»§a các quan, trưá»ng dạy nghá». Như Minh-Ãệ, thì cha mẹ chỉ cho há»c trưá»ng là ng, sau đó thì bắt ở nhà là m việc. Nếu như Minh-Ãệ được cha mẹ cho há»c nữa, thì ra huyện há»c tiếp vá» trưá»ng văn, trưá»ng canh nông, trưá»ng thá»§ công như dệt, may. Con trai thì há»c thợ rèn, thợ ná», thợ má»™c v.v. Thảng hoặc được và o trưá»ng các quan thì há»c toà n văn, toà n võ, hoặc cả văn lẫn võ.
– Muá»™i hiểu rồi, như tại quê muá»™i thì trưá»ng Trung-nghÄ©a tuy có dạy văn, nhưng Ãt thôi, ông chuyên dạy đệ tá» vá» võ.
– Ãúng đấy. Trưá»ng cá»§a huynh tuy không lá»›n như trưá»ng cá»§a Long-thà nh ẩn-sÄ©, nhưng cÅ©ng khá. Huynh cùng em ruá»™t là Thưá»ng-Hiến dạy vá» võ, còn ngưá»i em sữa là Dư Phi lo giảng vá» văn và nhạc.
Minh-Ãệ giáºt mình:
– Có phải Dư... gà n sÄ© trước đây Ä‘i sứ Trung-quốc chá»c giáºn bá»n biên quan ở Quảng-Tây, trong thá»i Nhân-Huệ hoà ng đế khởi binh không?
– Ãúng đấy. Hắn ta sắp tá»›i bây giỠđấy.
Ä‚n xong, Thưá»ng-Kiệt dẫn Minh-Ãệ tá»›i má»™t phòng luyện võ nhá», ông nói:
– Ãây, chá»— nà y dà nh cho sư muá»™i luyện võ. Ãêm nay sư muá»™i có thể yên tÄ©nh mà luyện công. Còn phòng bên cạnh là chá»— sư huynh luyện.
Thưá»ng-Kiệt dẫn Minh-Ãệ sang thư phòng, rồi chỉ ghế cho Minh-Ãệ ngồi:
– Thư phòng cá»§a huynh có đủ má»i loại sách Hoa-Việt, tha hồ cho muá»™i muá»™i Ä‘á»c.
Minh-Ãệ liếc qua đám sách võ, có tá»›i mấy chục cuốn phổ. Trong đó có cuốn ghi rõ Tá»™c Việt anh linh tâm pháp cạnh còn ghi chữ nhá» Cổ-loa tâm pháp. Nà ng nghÄ© thầm:
– Váºt mà sư phụ bắt mình lấy trá»™m đã có đây rồi. Váºy mình có nên lấy hay không?
Từ hôm Thưá»ng-Kiệt bảo nà ng vá»›i ông cùng được Quan-Âm thu là m đệ tá», nhưng nà ng không biết Quan-Âm là ai. Hôm nay nà ng má»›i đánh bạo há»i:
– Sư huynh, em nghe nói sư huynh há»c võ vá»›i nhiá»u sư phụ lắm phải không? Nhưng ai là sư phụ chÃnh cá»§a sư huynh?
Thưá»ng-Kiệt không nghi ngá» trả lá»i:
– Sư phụ đầu tiên cá»§a sư huynh là mẫu thân. Ngưá»i là đệ tá» cá»§a tổ sư Tịnh-Tuệ, má»™t trong Ãại-Việt ngÅ©-long, chưởng môn phái Mê-linh. Sau lá»›n lên sư huynh được phụ thân dạy võ công Ãông-a. Sư thúc Tá»±-Mai, Thanh-Mai, cùng tổ sư Tá»±-An cÅ©ng dạy võ công Ãông-a cho sư huynh. Nhưng sư phụ chÃnh cá»§a sư huynh là tiên-cô Bảo-Hòa. Còn Quan-Âm cÅ©ng dạy ná»™i công âm nhu cho sư huynh.
– Muá»™i Ä‘á»c bá»™ Nhân-Huệ hoà ng đế ká»· sá»± chép rằng trong tráºn đánh vá»›i Tống, sư huynh đã xá» dụng má»™t loại thần công, khi đánh trúng đối thá»§, thì các mạch máu vỡ tan ra rồi chết. Vua bà Bắc-biên trông thấy mà cÅ©ng kinh hoà ng, thần công đó gá»i là Cổ-loa tâm pháp. Thế ai dạy sư huynh thần công đó?
Thưá»ng-Kiệt cưá»i:
– Tâm pháp đó là tâm não suốt Ä‘á»i cá»§a thái sư phụ Tá»±-An nhà huynh. Ngưá»i Hoa du trong hÆ¡n mưá»i năm, nghiên cứu hết ná»™i, ngoại công các phái võ Trung-quốc, rồi chế ra tâm pháp đó, ngưá»i đặt tên là Tá»™c Việt anh linh tâm pháp. Nhưng ngưá»i truyá»n cho huynh ở Cổ-loa, nên huynh đặt tên là Cổ-loa tâm pháp. (1)
Ghi chú,
(1) Xem Anh-linh thần võ tộc Việt, cùng tác giả, do Xuân-thu Hoa-Kỳ ấn hà nh.
– Như váºy tâm pháp nà y chỉ ngưá»i vá»›i sư huynh biết thôi à ?
– Không, ngưá»i còn truyá»n cho hầu hết đệ tá» cá»§a ngưá»i. À, ta má»i muá»™i đến là m khách ở đây má»™t thá»i gian, còn hÆ¡n bị giam lá»ng ở ThÃnh-hương khách xá bên hồ.
Yến-Loan nghĩ thầm:
– Thì ra thay vì giam mình ở bá» hồ, sư huynh tế nhị má»i mình vỠđây ở. Kể ra ở tù kiểu nà y kể cÅ©ng sướng cái Ä‘á»i. Nhưng còn đám trẻ bẩy đứa thì sao? Ai chu cấp tiá»n nong, nuôi nấng bá»n chúng?
Thấy Yến-Loan có vẻ bồn chồn trong dạ, Thưá»ng-Kiệt há»i:
– Có phải muội lo lắng rằng muội ở đây thì ai lo cho bẩy đứa trẻ phải không?
Yến-Loan giáºt mình:
– Dạ đúng thế.
– ÃÆ°á»£c, sư huynh sẽ nhá» má»™t nữ quan cá»§a Khu-máºt viện, hà ng tháng trÃch trong số và ng bạc cá»§a muá»™i phát cho chúng. Muá»™i đừng lo.
Thưá»ng-Kiệt chỉ và o má»™t tá»§ đầy chững chai lá» nói:
– Ãây là tá»§ đựng thuốc. Nếu sư muá»™i thấy khó chịu thì nói cho huynh biết, huynh sẽ đưa thuốc cho mà uống.
Nói rồi ông chỉ từng lá» má»™t mà giảng. Ãến má»™t há»™p bằng gá»— sÆ¡n son thiếp và ng, Thưá»ng-Kiệt nói:
– Thuốc nà y Hoà ng Giang cư-sÄ© chưởng môn phái Sà i-sÆ¡n má»›i chế ra, định Ä‘em và o cho Khu-máºt viện dùng, nhưng nay thì chưa cần đến.
– Thuốc gì váºy?
– Thuốc để trị Chu-sa huyá»n âm độc chưởng.
Minh-Ãệ muốn ngá»™p thở:
– Có phải dùng để trị tuyệt loại chưởng quái ác nà y không? Em chỉ nghe nói sơ lược vỠchưởng nà y mà thôi.
Thưá»ng-Kiệt giảng chi tiết vá» nguốn gốc Chu-sa huyá»n-âm chưởng. Minh-Ãệ thấy những Ä‘iá»u ông giảng giống hệt sư phụ Tá»±-An đã giảng. Ông kết luáºn:
– Hiện chưởng nà y khá thịnh hà nh bên Tống. Ãại-Việt ta cÅ©ng có nhiá»u ngưá»i luyện. Ai trúng chưởng cá»§a há», thì Ä‘au đớn đến chết Ä‘i sống lại. Bấy giá» há» bắt phải là m gì cÅ©ng là m. Rồi cả Ä‘á»i phải trung thà nh vá»›i há», má»—i năm phải tìm há» xin ba viên thuốc, uống và o dịp tiết Ãông-chÃ, bằng không sẽ lên cÆ¡n trong 49 ngà y rồi chết. Vì chúng dùng độc chưởng khống chế những nhân váºt quan trá»ng để là m gian tế cho chúng, nên Khu-máºt viện dùng tế tác dò tìm ra phép chế thuốc giải, rồi chế thuốc, để phát cho những gian tế cá»§a chúng, để biến há» thà nh ngưá»i cá»§a mình.
– Ãại-Việt có nhiá»u ngưá»i biết chế thuốc nà y không?
– Chỉ có hai ngưá»i. Má»™t là thái-sư Dương Bình thầy dạy cá»§a Hoà ng-thượng. Hai là Hoà ng Giang cư-sÄ©.
Minh-Ãệ mừng thầm:
– Như váºy ta không cần tìm sư phụ xin thuốc giải nữa, sẵn thuốc cá»§a sư huynh đây, ta lấy mà uống.
Nhưng khi Thưá»ng-Kiệt bá» ra ngoà i, ông lại cầm bình thuốc đó theo. Minh-Ãệ thất vá»ng, nà ng ngồi má»™t mình Ä‘á»c sách. Qua cuá»™c đối thoại vá»›i Thưá»ng-Kiệt, Minh-Ãệ cảm thấy kinh hoà ng hÆ¡n:
– Rõ rà ng tâm pháp Cổ-loa do sư phụ sáng chế ra, rồi dạy cho sư huynh cùng chư đệ tá», nay sao sư phụ lại bảo mình ăn cắp cho ngưá»i? Nếu ngưá»i quên thì có thể bảo bất cứ đệ tá» nà o, hoặc sư huynh Thưá»ng-Kiệt trao cho, sao ngưá»i lại phải bắt ta lấy cho ngưá»i? Bây giá» ta ở đây, đêm nay không có tâm pháp cho sư phụ, thì ta lại bị lên cÆ¡n Ä‘au kinh khiếp như hôm qua nữa thì chịu sao nổi? Thôi cÅ©ng đà nh liá»u.
Nà ng nghĩ tới cơn đau sẽ hà nh hạ đêm nay, rồi nhìn hộp thuốc:
– Theo sư phụ, ta phải váºn công chống độc trong 49 ngà y, rồi uống ba viên thuốc. Như váºy má»™t năm sau ta phải ăn cắp Cổ-loa tâm pháp trao cho sư phụ, bấy giá» sư phụ má»›i cho thuốc giải. Nếu ta không chịu phản sư huynh Thưá»ng-Kiệt, thì sư phụ không cho ta thuốc. Nhưng không sao, bấy giá» ta sẽ thú thá»±c vá»›i sư huynh rồi xin thuốc sư huynh cÅ©ng được.
Suốt ngà y hôm đó Minh-Ãệ ngồi Ä‘á»c sách. Những sách cáºn đại, nà ng thuá»™c gần hết từ ngà y ở căn nhà trong Khu-máºt-viện. Bây giá» nà ng Ä‘á»c sang những sách Trung-quốc, nhất là những sách liên quan tá»›i Nho-giáo. Nà ng nghÄ©:
– Hiện tá»™c Việt mình có chá»§ đạo riêng. Nhưng triá»u Lý lại dùng đạo đức cá»§a Pháºt-giáo cai trị nước. Ãúng như triết lý nhà Pháºt thì không đủ uy trị dân, thiếu dÅ©ng để bảo quốc. Cho nên ngà i Vạn-Hạnh, Minh-Không, Huệ-Sinh đã biến đổi hà nh động cá»§a Pháºt-tá» hướng vá» dân tá»™c. Vì váºy Pháºt-giáo hiện giá» không còn là Pháºt-giáo đến từ Trung-quốc, Tây-trúc, mà thà nh Pháºt-giáo Ãại-Việt rồi. Chả váºy mà trong việc phá các chư vương khởi loạn, Quốc-sư Huệ-Sinh đã đổi hẳn hà nh động, nên má»›i có việc chém các trưởng lão bang Nháºt-Hồ, rồi Ưng-sÆ¡n giết Ãinh phi, tiên cô Bảo-Hòa giết Hồng-Phúc, rồi Thông-Mai giết mấy ngưá»i há» Dương ở Bắc ngạn. Ta nghÄ©, phải dùng má»™t phần triết lý cá»§a Nho, hợp vá»›i Pháºt, hợp vá»›i chá»§ đạo sẵn có, thà nh má»™t chá»§ đạo má»›i cá»§a tá»™c Việt. Có như váºy má»›i mong giữ được nước. (2)
Ghi chú,
(2) ÃVSKTT, Lý ká»·, Thánh-tông ká»·, chép: Niên hiệu Thần-vÅ© năm thứ hai(1070) Canh Tuất, mùa Thu tháng tám, vua cho dá»±ng Văn-Miếu, đắp tượng Khổng-tá», Chu-Công, Tứ-phối (Nhan-Uyên, Tăng-Sâm, Tá»-Tư, Mạnh-Tá»), vẽ tượng Thất-tháºp nhị hiá»n (72 cao đồ cá»§a Khổng-Tá»). Ngưá»i sau ai cÅ©ng kinh ngạc, vì từ vua Thái-tổ, Thái-tông cho đến Thánh-tông Ä‘á»u phong cao tăng Pháºt-giáo là m Quốc-sư. ChÃnh vua Thánh-Tông cÅ©ng là má»™t Pháºt-tá» thuần thà nh. Nho-giáo thưá»ng bà i xÃch Pháºt-giáo thế mà bá»—ng chốc nhà vua trá»ng Nho. Không ai hiểu tại sao cả. Duy độc giả Nam-Quốc sÆ¡n hà biết rõ chÃnh là Yến-Loan. Vì sau nà y Yến-Loan thà nh á»¶-Lan thần phi, đã khuyên vua trá»ng Nho, để hợp Nho vá»›i ThÃch thà nh má»™t chá»§ đạo dân tá»™c, má»™t vÅ© khà giữ nước, má»™t triết lý văn hóa hiếm hoi trên thế giá»›i.
Nà ng ngồi Ä‘em những sách cá»§a Nho thần Ä‘á»i Hán, Ä‘á»i ÃÆ°á»ng, cùng các danh Nho Tống má»›i đây ra Ä‘á»c. Nà ng Ä‘á»c những sách vá» Giả-Nghị (3). Ãổng Trá»ng-Thư, Lưu Hướng, Vương Sung.
Nà ng ngồi Ä‘em những sách cá»§a Nho thần Ä‘á»i Hán, Ä‘á»i ÃÆ°á»ng, cùng các danh Nho Tống má»›i đây ra Ä‘á»c. Nà ng Ä‘á»c những sách vá» Giả-Nghị (3). Ãổng Trá»ng-Thư, Lưu Hướng, Vương Sung.
Ghi chú,
(3) Giả-Nghị, ngưá»i đất Lạc-dương Ä‘á»i Hán. Sinh năm 200 trước Tây-lịch, mất năm 168 trước Tây-lịch. Ông là tư tưởng gia, là m chức Bác-sÄ©, cố vấn cho vua Hán Văn-Ãế. Bá»™ mà Yến-Loan Ä‘á»c là bá»™ sách chú thÃch, giảng giải vá» hai tác phẩm cá»§a Giả-Nghị "Tần chÃnh sá»±" và "Quá Tần luáºn".
Tà i sản của The Creator
14-09-2008, 09:21 PM
57991135 Cạch !
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
Nam Quốc SÆ¡n HÃ
Tác giả : Yên Tá» Cư SÄ© Trần Äại Sỹ
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
Ghi chú,
(3) Giả-Nghị, ngưá»i đất Lạc-dương Ä‘á»i Hán. Sinh năm 200 trước Tây-lịch, mất năm 168 trước Tây-lịch. Ông là tư tưởng gia, là m chức Bác-sÄ©, cố vấn cho vua Hán Văn-Ãế. Bá»™ mà Yến-Loan Ä‘á»c là bá»™ sách chú thÃch, giảng giải vá» hai tác phẩm cá»§a Giả-Nghị "Tần chÃnh sá»±" và "Quá Tần luáºn".
Ãổng trá»ng-Thư, (190-105 trước Tây-lịch), đại tư tưởng gia Ä‘á»i Hán; là m chức Bác-sÄ© Ä‘á»i vua Cảnh-Ãế nhà Hán. Bá»™ Yến-Loan Ä‘á»c là bá»™ "Xuân-Thu phồn lá»™" và "Văn táºp".
Lưu-Hướng (77-6 trước Tây-lịch), tôn thất nhà Hán. Ông là đại tư tưởng gia, đại văn hà o, ông cùng với nhóm thuộc hạ đã trứ tác, biên khảo đến hơn haimươi tác phẩm.
Vương-Sung (27-107 sau Tây-lịch), đại tư tưởng gia Ä‘á»i Hán. Tác phẩm có bá»™ Luáºn-hà nh 85 thiên, Luáºn-tÃnh 16 thiên.
Hôm sau, Thưá»ng-Kiệt há»i vá» những võ công mà Minh-Ãệ đã há»c được, nà ng cứ sá»± thá»±c khai hết. Sau khi khai, nà ng xin Thưá»ng-Kiệt dạy nà ng vá» khoa Ä‘iểm huyệt. Thưá»ng-Kiệt chấp nháºn liá»n. Minh-Ãệ vốn đã có căn bản vá» kinh lạc, huyệt vị. Nên Thưá»ng-Kiệt chỉ dạy có ba tối, nà ng đã thông thạo.
Và o má»™t buổi chiá»u, khi trá»i vừa tối, thì có thái giám ra tuyên triệu Thưá»ng-Kiệt triá»u có chuyện khẩn. Thưá»ng-Kiệt dặn nà ng:
– Muá»™i muá»™i cứ ở nhà , trong chÃn nữ đệ tá» cá»§a huynh, có tên là Phương-Lý, Phương-Cúc, Phương-Huệ, Phương-Liá»…u, Phương-ÃÆ¡n, Phương-Tiên, Phương-Dược, Phương-Quế, Phương-Quỳnh; chÃn nam đệ tá» có tên là Anh, Hùng, Hà o, Kiệt, Nhân, Nghiã, Lá»…, TrÃ, TÃn, muá»™i muá»™i muốn sai bảo gì, cứ gá»i chúng. Chiá»u nay muá»™i muá»™i ăn cÆ¡m vá»›i 18 đệ tá» cá»§a huynh.
Nói rồi ông lấy ngá»±a lên đưá»ng.
Khi mặt trá»i ngả bóng vá» Tây, thì má»™t hồi trống đánh lên, ngoại đồ lục tục ra vá». Cổng dinh đóng lại. Trong dinh chỉ còn mưá»i tám ná»™i đồ. Minh-Ãệ nháºn thấy Thưá»ng-Kiệt không dùng nhiá»u tôi tá»› như những đại thần khác, nhất là không dùng lÃnh gác. Trong dinh chỉ có năm ngưá»i là m vưá»n, năm mã phu, cùng vá»›i đám nhà bếp hÆ¡n mưá»i ngưá»i nữa. Quản dinh là Dư bà , ngưá»i nuôi sữa Thưá»ng-Kiệt hồi nhá», nay Thưá»ng-Kiệt Ä‘em vá» phụng dưỡng tuổi già .
CÆ¡m chiá»u xong, Minh-Ãệ dạo chÆ¡i quanh cái hồ trước dinh, cùng vưá»n hoa. Nà ng muốn tìm má»™t chá»— nà o yên tÄ©nh, để ngồi chịu cÆ¡n Ä‘au đớn, mà không ai biết. Dạo hết má»™t vòng dinh, nà ng đã tìm ra chá»— dà n hoa lý vá»›i mấy bụi móng rồng là khuất khúc nhất. Chá»— nà y có cái ghế dà i. Nà ng định khi cÆ¡n Ä‘au tái phát, nà ng sẽ núp và o đây mà chịu tráºn. Nà ng tá»± hứa:
– Ãúng ra ta phải hiếu vá»›i sư phụ. Sư phụ bảo ta trá»™m tâm pháp cho ngưá»i, mà ta trá»™m thì thà nh ra ta lâm và o tình trạng bất hiếu như ngà i Tăng-tá» xưa kia sao? Nhất định ta chịu chết chứ không thể trá»™m tâm pháp, mà thà nh bất hiếu vá»›i sư phụ, bất nghÄ©a vá»›i sư huynh.
Bỗng nà ng nghĩ tới Quan-Âm:
– Hay ta tụng Quân-Âm cứu khổ, cứu nạn cho ta váºy. Ai cÅ©ng bảo Quan-Âm là ngưá»i sống, chứ không phải Pháºt bà . Sư huynh đối vá»›i ta tá» tế thế nà y là biết ta cùng há»c ở Quan-Âm vá»›i ngưá»i. Nhưng Quan-âm là ai? Không lẽ Quan-Âm là tiên cô Bảo-Hòa? Mình nghe nói Tiên-cô mặc áo xanh, quần trắng, hoặc áo nhung đỠquần trắng chứ đâu ngưá»i có mặc áo trắng? Vả Tiên-cô là chưởng môn phái Tản-viên, sao ngưá»i lại dạy tâm pháp Mê-linh cho ta? Thá»±c khó hiểu?
Bất giác nà ng cất cao giá»ng tụng kinh Quan-Thế-Âm.
Tụng xong, nà ng ngồi xuống cái ghế cạnh bụi hoa dạ hương, rồi ngẩn ngưá»i suy nghÄ© vá» Quan-Âm, vá» vợ chồng quý nhân, vá» Tá»±-An. Má»™t lát nà ng ngá»ng mặt lên, thì thấy má»™t ngưá»i đà n ông mặc quần áo Nho sinh, đứng tần ngần cách nà ng mấy trượng, Ä‘ang nhìn nà ng. Minh-Ãệ ước lượng ngưá»i ấy tuổi khoảng trên dưới ba mươi. Tưởng y là ngưá»i trong dinh, nà ng há»i:
– Tiên sinh là ai? Ãối vá»›i quan Thái-bảo là chá»— thế nà o?
Ngưá»i đó không trả lá»i, mỉm cưá»i:
– Cô nương là ai, đối vá»›i Thưá»ng-Kiệt là chá»— thế nà o?
Minh-Ãệ thấy ngưá»i đó già cÅ©ng chưa phải già , trẻ cÅ©ng không phải trẻ. Nhưng dáng Ä‘iệu bệ vệ, ôn nhu văn nhã, hÆ¡n nữa dám gá»i tên cá»§a sư huynh nà ng ra, thì hẳn có địa vị lá»›n lắm. NghÄ© váºy nà ng vuốt tóc lá»… phép:
– Tôi là tá»™i nhân bị Khu-máºt viện bắt để Ä‘iá»u tra, rồi Thái-bảo Ä‘em tôi vỠđây chÆ¡i.
– Cô nương nói lạ.
Ngưá»i đó lắc đầu cưá»i rất tươi: Cô nương là tá»™i nhân, thì bị giam trong tù. Còn như cô nương là nhân chứng thì được ở ThÃnh-hương vãng lai xá bên hồ, chứ có đâu được đưa vỠđây để thưởng hoa? Cô nương nói dối rồi. Cô nương theo đạo Pháºt mà nói dối, thì sau chết xuống Âm-phá»§ sẽ bị quá»· sứ cắt lưỡi cho mà coi.
Minh-Ãệ biện luáºn:
– Tôi không nói dối tiên sinh đâu. Không tin tiên sinh há»i Thái-bảo thì biết. Sở dÄ© tôi được Thái-bảo má»i đến đây chÆ¡i Ãt ngà y là vì Thái-bảo biết tôi vá»›i Thái-bảo há»c cùng má»™t sư phụ.
– À thì ra thế. Cô là sư muội của y hẳn? Thế sư phụ của cô là ai nà o?
Minh-Ãệ thấy Nho-sinh đổi ngôn từ, Ä‘ang gá»i nà ng là cô nương, bây giá» gá»i là cô rất thân máºt, nà ng cÅ©ng nói bằng giá»ng ôn nhu ngá»t ngà o:
– Sư phụ của tôi là Quan-Thế-Âm bồ tát.
– Tôi không tin.
– Tiên sinh không tin thì tôi xin chịu, chứ biết là m sao bây giá».
– ÃÆ°á»£c rồi, tôi tin. Bây giá» tôi há»i thá»±c, cô đẹp như thế nà y, thì hẳn phải là tiểu thư con quan đại thần nà o đó. Tại sao cô lại phạm tá»™i? Tá»™i gì?
– Tôi là con nhà dân dã, bố mẹ tôi cÅ©ng có Ãt cá»§a. Nhưng mẹ tôi cùng em tôi đánh tôi đến chết Ä‘i rồi vứt xác xuống chuồng hôi, may tôi sống lại. Tôi tìm sư cụ cứu chữa cho. Sư cụ cho tôi tá túc ở chùa. Rồi ngưá»i ta vu cho tôi gian dâm vá»›i sư.
– Cô lại nói hoang đưá»ng rồi. Tại sao mẹ cô vá»›i em cô lại đánh cô đến chết? Luáºt nước rất nghiêm, có đâu mẹ được đánh chết con? Em đánh chết chị? Hai ngưá»i đà n bà đanh ác đó phạm Ä‘iá»u 305 bá»™ Quốc-triá»u hình thư. Tôi phải bảo quan Hình-bá»™ thượng thư xá» giảo há» má»›i được.
Minh-Ãệ dÆ¡ tay đánh gió nho-sinh:
– Tiên sinh nói ngông vừa thôi, nói lá»›n lối như hoà ng đế váºy mà không sợ bị chặt đầu ư? Tiên sinh là « kà gì » mà đòi ra lệnh cho quan Hình-bá»™ thượng thư?
Nho-sinh cung tay:
– Thì cô biết đấy, kẻ sÄ© thưá»ng hay nói ngông mà . Xin lá»—i cô nghe. Thế chuyện cá»§a cô ra sao?
Minh-Ãệ thuáºt sÆ¡ qua vụ nà ng bị đánh như thế nà o. Ngưá»i ấy cưá»i:
– Thôi được. Chuyện nà y tôi tin cô. Nhưng cô Æ¡i, tôi nhìn qua cÅ©ng biết cô còn con gái, má»™t loại Pháºt tá» thuần thà nh, đến nghÄ© báºy cÅ©ng không có, thì sao ngưá»i ta lại vu cho cô ăn nằm vá»›i sư. Bá»n quan lại ăn nợ như thế mà trị dân thì sao cho dân hạnh phúc đây? Phải cách chức hết bá»n đó Ä‘i. Ừ, mà dù cô có ăn nằm vá»›i sư, thì cÅ©ng chỉ bị đưa ra đình là ng đánh roi, rồi thả thuyá»n trôi sông. Chứ có đâu bị đưa vá» Khu-máºt viện?
Nghe Nho-sinh lá»›n lối chá»i quan lại, Minh-Ãệ phì cưá»i, nghÄ© thầm:
– Mấy ông Nho-sinh ưa nói thánh, nói tướng đã quen, mình chẳng nên bắt lỗi.
Minh-Ãệ thuáºt qua vụ quý nhân tặng và ng, đưa đến nà ng cùng chư tăng mang tá»™i là m gian tế cho Tống. Nho-sinh hiểu ra:
– À thì ra thế. Bây giỠtôi cho cô biết tôi là ai. Tôi là sứ giả của Quan-Âm. Ban nãy cô niệm kinh, cầu ngà i cứu khổ cứu nạn. Ngà i sai tôi đến xem cô xin gì thì giúp cô. Hôm nay tôi chỉ giúp cô một việc thôi.
Minh-Ãệ kinh hãi, chá»i thầm:
– Mình ngu quá, ngưá»i nà y nói lá»›n lối như váºy, thì nhất định là sứ giả cá»§a Quan-Âm rồi. Nguy thá»±c.
Minh-Ãệ vá»™i gối lạy liá»n ba lạy:
– Thì ra ngà i là Thiện-Tà i đồng tỠđấy. Ãệ tá» có má»™t bệnh không ai chữa cho được. Bệnh nà y cứ má»—i ná»a đêm lại bị lên cÆ¡n Ä‘au đớn đến chết Ä‘i sống lại. Xin ngà i ban Æ¡n cứu đệ tá».
Thiện-Tà i mỉm cưá»i:
– Tưởng gì chứ việc đó đâu khó. Cô cứ ngồi đây chá», lát nữa ta sẽ trao thuốc cho cô. Cô uống rồi ngá»§ li bì, thì là m sao mà đau đớn được?
Minh-Ãệ thụp xuống tạ Æ¡n. Khi nà ng ngá»ng đầu lên thì không thấy Thiện-Tà i đâu nữa. Nà ng đà nh ngồi chá». Khoảng hÆ¡n hai khắc, thì Thiện-Tà i lại xuất hiện, rồi trao cho nà ng chÃn viên thuốc:
– Cô bỠvà o miệng mà nuốt đi.
Minh-Ãệ thấy viên thuốc giống hệt thuốc chữa Chu-sa Huyá»n-âm chưởng cá»§a Lý Thưá»ng-Kiệt thì không nghÄ© ngợi, nà ng cầm thuốc nuốt liá»n. Khi nà ng ngá»ng đầu lên, thì Thiện-Tà i đã biến mất. Nà ng bắt đầu cảm thấy buồn ngá»§, vá»™i hướng phòng mình chạy vá», đóng cá»a rồi leo lên dưá»ng nháºp và o giấc ngá»§.
Tiếng chim kêu, tiếng chiêng là m Minh-Ãệ tỉnh giấc. Mặt trá»i đã hiện lên ở phương Ãông. Minh-Ãệ vá»™i ngồi dáºy, súc miệng, rồi ra sân xem đám môn sinh luyện võ. Bất cứ đám môn sinh nà o thấy nà ng, cÅ©ng cúi đầu hà nh lá»…. Tuy bị ám ảnh bởi cái nguy cÆ¡ Chu-sa huyá»n âm độc tố, nhưng Minh-Ãệ vẫn cảm thấy thoải mái, vì đây là lần đầu tiên nà ng được kÃnh trá»ng, được sống trong an nhà n, thanh thản như váºy.
Cả ngà y hôm đó, Thưá»ng-Kiệt không vá», vì báºn chÃnh sá»±. Minh-Ãệ nảy ra ý định và o thư phòng Thưá»ng-Kiệt để sao chép tâm pháp Cổ-loa. Nhưng rồi nà ng lại nghÄ©:
– Nhất định ta không là m Ä‘iá»u nà y. Thôi ta đà nh chá» Thiện-Tà i xuất hiện cứu ta. Nếu ngà i không cứu được, thì ta đà nh chịu chết váºy.
Minh-Ãệ rảo bước đến nhà thá» tổ cá»§a trang. Thá»i bấy giá», má»—i trưá»ng dạy văn, dạy võ Ä‘á»u có nhà thá» tổ, để là m lá»… nháºp môn, hạ sÆ¡n cho chư đệ tá». Nhà thá» tổ cá»§a Thái-hà khá lá»›n. Nà ng đẩy cá»a bước và o, rồi đánh lá»a châm lên mấy ngá»n đèn. Trong ánh sáng lá» má», nà ng thấy có ba bà n thá» khác nhau. Bà n chÃnh giữa, hà ng cao nhất là các vua Phục-Hy, Thần-Nông, Kinh-Dương. vua An-Dương. Hà ng thứ nhì là vua Trưng. Hà ng thứ ba là vua Lý Nam-Ãế, Bố-Cái, Ngô, Ãinh, Lê. Hà ng thứ tư là vua Lý Thái-tổ, Lý Thái-tông.
Nà ng nghĩ thầm:
– Bà n thỠnà y cũng giống bà n thỠở Kinh-Bắc, không khác.
Nà ng nhìn sang bà n phÃa tả, có mưá»i hà ng. Cao nhất là Phù-Ãổng thiên vương, Vạn-tÃn hầu Lý Thân, thánh Tản-viên SÆ¡n-Tinh, Cao-cảnh hầu Cao Ná»—, Trung-tÃn hầu VÅ© Bảo-Trung. Hà ng thứ nhì là Trưng Nhị, Hoà ng Thiá»u-Hoa, Phương-Dung, Thánh-Thiên, Phùng VÄ©nh-Hoa. Hà ng thứ ba đến Ãà o Kỳ, Thi-Sách, Nguyá»…n Thà nh-Công, Nguyá»…n Tam-Trinh... cuối cùng là các đại công thần triá»u Lý má»›i tuẫn quốc. (4)
Ghi chú,
(4) Hà nh trạng các nhân váºt trên, xin xem Anh-hùng LÄ©nh-Nam, cá»§a Yên-tá» cư-sÄ© do Nam-á Paris xuất bản.
Cảm khái dâng lên trong lòng:
– Ãây là bà n thá» các tổ võ. Xưa kia bà Hoà ng Thiá»u-Hoa chỉ là cô gái chăn trâu, bị Ä‘á»i hắt há»§i còn hÆ¡n ta nhiá»u, nhưng nhá» có chà lá»›n, đã là m lên chuyện kinh thiên động địa. Tại sao ta không thể là m như bà ?
Nhìn sang ban thá» phÃa hữu, thì thấy thá» An-Tiêm, ChỠđạo-tổ, Tiên-Dung, cùng chư thần. Chợt nà ng để ý đến má»™t bà n thỠđặt giữa nhà , có chữ sinh từ, không tạc tượng, mà lại thá» bằng hình vẽ. Nà ng nhá»§ thầm:
– Ta thá» xem, sư huynh thá» sống những ai mà ngưá»i thá» Æ¡n đây.
Nà ng chú ý thấy nét chữ Thưá»ng-Kiệt đỠở hình thứ nhất:
"Sư phụ, tiên cô, chưởng môn phái Tản-viên, hoà ng triá»u trưởng đại công chúa chi linh vị".
Minh-Ãệ thở phà o:
– Sư huynh thỠsống tiên cô đây. Hôm trước mình cứ nghĩ Quan-Âm là tiên cô Bảo-Hòa, nhưng hình nà y không phải Quan-Âm mà mình được gặp.
Hình thứ nhì vẽ má»™t ngưá»i mặt rất uy vÅ©, dưới có hà ng chữ:
"Thái-sư phụ chưởng môn phái Ãông-a, tÃnh Trần húy Tá»±-An chi linh vị".
Mặt Minh-Ãệ tái Ä‘i, tai ù không còn nghe thấy gì nữa, vì hình nà y hoà n toà n khác hẳn vá»›i sư phụ Tá»±-An đã dạy võ nà ng. Quá kinh hoà ng, nà ng ra khá»i nhà tổ, rồi thẫn thá» Ä‘i trong sân:
– Tại sao hình mà sư huynh vẽ để thá» sống lại khác hẳn ngưá»i ta gặp. Mặt trong hình bầu, mắt lá»›n, trán cao, có hai lằn râu rồng bên mép. Còn sư phụ bên ngoà i thì mặt hÆ¡i dà i gẫy như cái lưỡi cầy? Hay là hình vẽ hồi sư phụ còn trẻ, bây giá» ngưá»i già rồi, khuôn mặt đổi Ä‘i chăng? Ãợi sư huynh vá» ta phải há»i cho ra lẽ má»›i được.
Khi trá»i tối, Minh-Ãệ lại ra chá»— dà n hoa dạ hương, rồi ngồi Ä‘á»c kinh Quan-Thế-Âm. Lát sau Thiện-Tà i lại hiện ra. Minh-Ãệ thụp lạy, thì Thiện-Tà i nắm tay nà ng nâng dáºy. Ông ta cưá»i, hai Ä‘uôi con mắt khép lại rất dà i, trông rất tình:
– Tôi thá»±c không phải vá»›i cô nương. Tôi là ngưá»i dưới thế gian, tôi là Nho-sinh há»c ở Thăng-long, chứ không phải Thiện-Tà i. Hôm qua tôi tặng thuốc cho cô nương, để cô nương ngá»§ say, mà không bị cÆ¡n Ä‘au hà nh hạ. Thế nhưng chÃnh tôi lại bị bệnh má»›i khổ chứ!
Minh-Ãệ đã nghe nói rằng, những Nho-sinh há»c ở trưá»ng huyện phải giá»i lắm má»›i được tuyển lên há»c ở trưá»ng lá»™. Rồi má»—i lá»™ lại tuyển những ngưá»i giá»i nhất đưa vá» kinh há»c. Rằng những há»c sinh nà y, khi đức vua mở khoa thi, trúng tuyển, má»™t bước lên quan. Rằng những Nho-sinh nà y rất Ä‘a tình, nhà nà o có con gái cÅ©ng muốn gả cho há». Vì váºy khi bị Nho-sinh đùa, mà nà ng không giáºn. Nà ng dÆ¡ tay đánh sẽ và o vai Nho-sinh:
– Cái anh nà y thá»±c là tai quái. Anh dám xưng là sứ giả cá»§a Quan-Âm, mà không sợ ngưá»i phạt ư?
Nho-sinh thấy nà ng không gá»i mình là tiên sinh, mà gá»i bằng anh, thì cưá»i:
– Cô dữ thá»±c, đánh ngưá»i ta đấy à ? Quan-Âm thà nh Pháºt rồi, thì ngà i đâu có chấp bá»n nhất quỉ nhì ma nà y là m gì? Chỉ có cô đánh ngưá»i ta mà thôi. Vả cô Æ¡i, tôi theo Nho, không tin ThÃch đâu.
Minh-Ãệ hừ má»™t tiá»ng:
– Anh nói lạ. Khổng-tá» chẳng từng nói rằng: "Ãức quá»· thần thịnh lắm thay. KÃnh nhi viá»…n chi". Nay anh Ä‘em Pháºt ra đùa thì thánh Khổng sẽ đánh đòn cho mà coi.
Nho-sinh không ngá» Minh-Ãệ lại thông Tứ-thư như váºy. Anh ta chắp tay:
– Tôi nói cà n, mong cô nương đại xá. Vì tôi đang bị bệnh.
Minh-Ãệ ngay tháºt há»i:
– Anh nói anh bị bệnh, thế bệnh gì?
– Bệnh nà y mang tên "Má»™c mục Ä‘iá»n tâm", ngoà i cô ra không ai chữa được.
Nói rồi Nho-sinh thở dà i:
– Không biết đà i gương có soi đến dấu bèo hay không?
Ãúng ra vá»›i câu nói nà y, thì bất cứ cô gái nà o cÅ©ng biết rằng Nho-sinh tá» tình, phản ứng tá»± nhiên sẽ ù té bá» chạy. Hoặc gan hÆ¡n, thì cÅ©ng cúi đầu e thẹn. Nhưng má»™t là Minh-Ãệ chưa từng tiếp xúc vá»›i con trai cùng lứa tuổi, lại cÅ©ng không được mẹ dạy dá»—, cÅ©ng chẳng được chÆ¡i vá»›i bạn gái để biết chút Ãt vá» những lá»i nói hoa bướm, tá» tình cá»§a nam nữ. Vì váºy nà ng mỉm cưá»i ánh mắt sáng long lanh:
– Tôi quan tâm đến bệnh của anh lắm. Anh vì đi xin thuốc cho tôi mà bị bệnh. Hỡi ơi. Nếu như tôi có thể chịu đau cho anh, thì tôi cũng cam lòng.
Nho-sinh mừng rỡ ra mặt:
– Thế thì được rồi, cô nhớ nhé.
Minh-Ãệ thấy dưá»ng như Nho-sinh không há» bị bệnh táºt gì cả. Nà ng há»i:
– Anh thá»±c hay đùa. Hôm qua anh đã xưng là m Thiện-Tà i đồng tá», là m ngưá»i ta tưởng thá»±c, rồi ngưá»i ta lạy chà chết. Thế anh là ai?
Nho-sinh buột miệng nói:
– Ngưá»i tưởng rằng được đối diện lạy ta dá»… lắm sao? Trong thế gian nà y có vạn vạn ngưá»i ước mong đứng trước mặt lạy ta mà không được.
Minh-Ãệ cầm lấy tai Nho-sinh kéo dà i ra:
– Bất quá anh là há»c trò ở kinh, bạch diện thư sinh chứ báu gì mà khẩu khà như là hoà ng đế không bằng. Tôi...tôi bắt Ä‘á»n anh đấy.
– Thế tôi lạy lại cô nương để trả lễ nhé?
– Không, tôi theo đạo Pháºt, không thù không oán ai hết, huống hồ anh đã xin thuốc chữa bệnh cho tôi. Thế anh là ai? Là m gì ở Thăng-long? Tại sao lại có thần dược trị bệnh cho tôi?
– Tôi là Nho sinh, tôi tuy không trị được cho cô nương, nhưng ngưá»i thân tôi thì trị được. Nhà tôi cÅ©ng ở gần đây thôi. Nếu cô nương tin tôi, thì theo vá» nhà tôi, tôi sẽ nhá» ngưá»i ta trị tuyệt bệnh cho cô nương.
– Ãêm hôm thế nà y, tôi đâu dám Ä‘i vá»›i ngưá»i đà n ông lạ. Thế danh tÃnh cá»§a anh? Bao nhiêu tuổi?
– Tôi tên là Dương Tông. Tuổi thì cô nương Ä‘oán lấy. Nếu cô nương không chịu đến nhà tôi, thì sao bạn tôi trị bệnh cho cô nương được. Thôi, đây là chÃn viên thuốc để cô nương qua đêm khá»i Ä‘au đớn.
Minh-Ãệ ngá»a tay cầm thuốc, rồi bá» và o miệng nuốt. Thấp thoáng má»™t cái, Dương Tông đã biến mất.
Tà i sản của The Creator
Từ khóa được google tìm thấy
1057-1077 vua nao , ãàçåòà , áåñïëàòíàÿ , àâòîìîáèëÿ , âèäåîíàáëþäåíèå , àíãåë , àíãëî , àíàëüíûé , ãîëîâîëîìêè , âîë÷àò , äîìàøíèé , äóøåâûå , ãðóçèÿ , áþäæåòèðîâàíèå , çàäàíèÿ , çàâîä , çàðàáîòîê , çîëîòî , êàëüÿíû , êàìèí , êàðàîêå , èçâåñòèÿ , ëèòåðàòóðà , êíèãà , êíèãó , êîìïüþòåðîâ , êîðîëü , ëîøàäè , èñëàì , ëþäåé , ìåíåäæìåíò , ìåðëåí , ìåðòâûå , ïàðôþìåðèÿ , íèêîëü , ïëèòêà , ïèööà , ìèýëü , ïîñòíîå , ìîñýíåðãîñáûò , íîóòáóê , ïîðíîðàññêàçû , íóäèçì , îòåëè , ìóðìàíñê , ïðîäâèæåíèå , îðóæèå , ñäàòü , ñâèíãåðû , ñåðâåð , ñëóæáà , òàéëàíä , ôàêòû , õåíòàé , òàíöû , ôèíñêàÿ , õèðóðãèÿ , ôîìåíêî , ôîòîãðàôèè , õðåíîâûé , ýâàêóàòîð , ýëüäîðàäî , ÿíäåêñ , æàííà , øàõìàòû , ÷åëñè