18-07-2009, 04:50 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Oct 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 826
Thá»i gian online: 1 tuần 2 ngà y 12 giá»
Thanks: 9
Thanked 454 Times in 134 Posts
Chương 164:
Nhân Tại Giang Hồ, Thân Bất Do Kỷ
Dịch:mylove1764
Biên dịch: mylove1764
Biên táºp: mylove1764
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Dưới tình huống mất Ä‘i tiên cÆ¡, Long Dá»±c vẫn thong thả ứng đối, tốc độ cùng uy lá»±c bá»™c phát trong nháy mắt, cùng Liá»…u Äông Thanh đối má»™t chưởng toà n lá»±c không phân cao thấp, lúc nà y Liá»…u Äông Thanh trong lòng kinh hãi thốt lên:†Ngươi rốt cuá»™c là ai, sao có thể là Ngưng Băng chưởng được chứ?â€
Long Dá»±c nhìn thấy bá»™ dáng hoảng sợ cá»§a hắn, cưá»i nói:â€Chẳng lẽ trên thế giá»›i nà y chỉ có má»™t ngưá»i sỠđược chiêu Ngưng Băng chưởng thôi sao, nói cho ngươi biết đây là dÄ© bỉ chi đạo(đạo há»c há»i), biến cá»§a ngưá»i thà nh cá»§a mình! Ngươi thÃch dùng Ngưng Băng chưởng để đông cứng ngưá»i khác chứ gì? ÄÆ°á»£c rồi, hôm nay cho ngươi thá»±c sá»± nếm cái tư vị bị đông cứng sẽ như thế nà o.â€
Linh lá»±c cá»§a hắn sá»›m đã đỠthăng lên tám thà nh, nói đánh là đánh, như vừa rồi đánh ra má»™t chưởng, so vá»›i Liá»…u Äông Thanh sá» dụng Ngưng Băng chưởng, hắn lại sá» dụng tụ nguyên thuáºt để ngưng kết†băng vụ†nên cà ng thêm lợi hại, tốc độ lại cà ng nhanh hÆ¡n.
Liá»…u Äông Thanh trong lòng Ä‘ang nghi vấn tại saoâ€Long Dá»±c lại sá» dụng được Ngưng Băng chưởngâ€, nên không đỠphòng bị má»™t chưởng đánh lén, nên trong lúc cấp bách chân trái đạp xuống đất, thân hình di chuyển, hướng sang má»™t bên để né tránh, nhưng cháºm má»™t chút cánh tay trái đã bị băng vụ đánh trúng, cả ngưá»i như tiến và o má»™t khối băng cá»±c lạnh, nhanh chóng kết thà nh má»™t tầng băng má»ng, cánh tay Ä‘ang chảy máu cÆ¡ hồ Ä‘á»u đã ngưng lại.
Bản thân hắn tu luyện Ngưng Băng chưởng nên hiểu rõ lợi hại, má»™t khi bất kì bá»™ vị nà o bị đánh trúng, hà n khà sẽ theo máu khuếch tán đến toà n thân, tu vi cao có thể váºn công ép đẩy hà n khà ra ngoà i, tu vi thấp nhẹ thì bị tổn thương do hà n khÃ, mà nặng thì chết.
Liá»…u Äông Thanh bản thân sá»›m đã tá»± nháºn là thiên hạ vô địch, nhưng không ngá» hôm nay lại bị láºt thuyá»n trong mương rạch, không thoát được má»™t chưởng tùy ý cá»§a tiểu tá» trước mắt nà y, loại tình cảnh nà y hắn chưa từng gặp qua, trong nhất thá»i ánh mắt nhìn Long Dá»±c như là nhìn thấy ma váºy.
Äông Phương Ngưng Tuyết thấy Liá»…u Äông Thanh không phải là đối thá»§ cá»§a Long Dá»±c, trong lòng tình ý lại tăng lên, hét lá»›n:†Long Dá»±c hắn là ngưá»i cầm đầu Bạch Sam há»™i, ngươi Ä‘em hắn chế trụ, chá»— nà y sẽ được giải quyết!â€
Long Dá»±c nói:â€Ta biết rồi!â€, sau đó váºn chân khà Bà n Nhược tâm kinh, má»™t thức Thiên Pháºt chưởng sá» ra, chưởng ảnh trùng trùng, thế như núi đè hướng Liá»…u Äông Thanh.
Lần nà y Liá»…u Äông Thanh mặc dù có chuẩn bị, nhưng chỉ có má»™t tay đối chưởng, chống đỡ bảy tám chưởng cá»§a Long Dá»±c đánh ra, căn bản là không thể, huống hồ mấy chưởng nà y cái nà o cÅ©ng hùng háºu, khà thế như sÆ¡n, tá»± nghÄ© nếu dùng hà n băng chân khà cÅ©ng khó có thể chống lại, vì thế thân hình nhảy lên cao mấy trượng tránh thoát Thiên Pháºt chưởng cá»§a Long Dá»±c. Hắn cÅ©ng là má»™t lão gian hoạt, vừa rồi bị đòn Ä‘au cá»§a Long Dá»±c, đã có ý khiếp sợ, lần nà y cÅ©ng lại trốn tránh, căn bản là mất Ä‘i niá»m tin giao thá»§ vá»›i Long Dá»±c, thân hình trên không trung chuyển hướng, hóa thà nh đạo bóng trắng hướng chân núi bay Ä‘i, xa xa nói vá»ng lại:†Bạch Sam há»™i tất cả các đệ tá», tình huống có biến chuyển, theo ta rút lui Hằng SÆ¡n!â€
Long Dá»±c không tưởng tượng ra hắn đưá»ng đưá»ng là ngưá»i đứng đầu, không để ý tá»›i thân pháºn, lại không sợ mất mặt, đột nhiên lâm tráºn bá» trốn, không khá»i ngẩn ra.
“Long Dá»±c, bá»n há» muốn chạy a!†Äông Phương Ngưng Tuyết chỉ và o tên đưá»ng chá»§ Bạch Sam há»™i sát hại cha mẹ cá»§a mình gấp giá»ng kêu lên.
Long Dá»±c†ái chà †má»™t tiếng, đột nhiên khôi phục lại tinh thần, thấy bốn tên đưá»ng chá»§ vừa đánh vừa rút lui kia, lá»›n tiếng nói:†Yên tâm Ä‘i Ngưng Tuyết, cá lá»›n đã lá»t, mấy con cá bé nà y nói gì Ä‘i nữa cÅ©ng đừng hòng chạy thoát.â€
Hắn toà n lá»±c thi triển Thần Túc thông, vá»t tá»›i đám ngưá»i Bạch Sam há»™i, thân hình xuyên và o đám ngưá»i, bốn gã đưá»ng chá»§ Bạch Sam há»™i Ä‘ang chém giết, bá»—ng nhiên thấy cổ há»ng bị kẻ khác bóp chặt đến không kịp kêu má»™t tiếng, sau đó cháºm rãi ngã xuống đất hôn mê.
Còn lại chúng nhân Bạch Sam há»™i Ä‘ang động thá»§, bản thân thấy mất Ä‘i bốn tên đưá»ng chá»§, cho rằng có quá»· tác quái, trong lòng run lên, cuống quÃt thoát khá»i đối phương, dùng tốc độ nhanh nhất chạy trốn xuống núi.
Và i tên đệ tá» Tiêu Dao các và ba trung niên ni cô cá»§a Tá» Vân am Ä‘ang muốn Ä‘uổi theo, thì bị sư phụ cá»§a mình gá»i lại.
Ngưá»i Bạch Sam há»™i rút Ä‘i, khuôn viên Tiêu Dao các trở nên yên tÄ©h rất nhiá»u, gió núi thổi qua, trong mÅ©i còn có thể ngá»i thấy nồng nặc mùi máu tươi.
Tiêu Dao các Thất Tâm cư sÄ© và bốn trong sáu gã đệ tá» bị ná»™i thương bất đồng, nặng thì bị đưá»ng chá»§ Bạch Sam há»™i dùng Ngưng Băng chưởng đánh trúng, may mắn là những đưá»ng chá»§ nà y thá»±c lá»±c không quá mạnh, mà bản thân tu vi cá»§a bá»n há» cÅ©ng không phải là yếu, Ngưng Băng chưởng mang theo hà n khà trong vòng ná»a khắc chưa khuyếch tán đến toà n thân, đợi sau khi ngưá»i cá»§a Bạch Sam há»™i rút Ä‘i hết, bá»n há» lúc nà y má»›i thở phà o, tÄ©nh tá»a váºn công khu trừ hà n khà liệu thương.
Tá» Vân am Vô Tâm sư thái ba gã đệ tá» thì có hai bị thương, trong đó có má»™t ngưá»i bị đưá»ng chá»§ Bạch Sam há»™i dùng ba thức Ngưng Băng chưởng đả thương, hà n khà xâm nháºp cÆ¡ thể, ná»™i thương nghiêm trá»ng, bên ngoà i da thịt ngưng kết má»™t tầng bạch vụ, cả ngưá»i phát run. Vô Tâm sư thái sắc mặt ngưng trá»ng, bản thân váºn chân khà khu trừ hà n khà cho đệ tá».
Chư Cát Dã mắt thấy mấy tên Bạch Sam há»™i bị mình dùng Thánh Thá»§ Thần Châm giết chết, miệng hùng hổ nói:â€***, mấy tên tôn tá» lão rùa cứng đầu, hung hăng nà y, không biến má»—i tên thà nh nhÃm thì không thèm đến lão diêm vương Ä‘iểm danh, tháºt là lãng phà ngân châm cá»§a lão tá» quá mà !â€
Mấy tên trên ngưá»i Ãt nhất cÅ©ng có khoảng bảy tám cây ngân châm, có cái thì ngáºp cả xương, có cái thì lá»™ ra má»™t ná»a, thân thể co quắp lại, quả tháºt giống như má»™t con nhÃm lá»›n.
Mặc dù ngân châm rất nhá», nhưng Chư Cát Dã há»c chÃnh là Trung y, nháºn thức huyệt vị rất chuẩn, ngân châm hắn bắn ra đâm trúng toà n những yếu huyệt trên cÆ¡ thể, nếu mấy tên nà y bị má»™t châm mà vẫn kiên trì chưa ngã, hắn sẽ thuáºn tay cho thêm và i châm nữa.
Chư Cát Dã ghét ác như cừu, đối phó vá»›i loại ngưá»i cùng hung cá»±c ác, Ä‘á»u là nguyên tắc†lấy mạnh chế mạnh, lấy tà n nhẫn đối phó vá»›i tà n nhẫnâ€, cho nên hôm nay trong tráºn kịch chiến, hắn giết ngưá»i là nhiá»u nhất.
Long Dá»±c nắm tay Äông Phương Ngưng Tuyết, nhìn thấy thi thể nằm đầy đất, trong lòng thầm nghÄ©:†Hằng SÆ¡n là thánh địa du lịch, bây giá» nhiá»u ngưá»i chết như váºy, nếu có du khách thấy được, sẽ có phiá»n toái không đây? lại nghÄ©:†Tiêu Dao các bị ác đồ táºp kÃch, bá»n há» giết ngưá»i để phòng vệ, cho dù cảnh sát có Ä‘iá»u tra, hẳn cÅ©ng không có việc gì.â€
“Long Dá»±c, cám Æ¡n ngươi, ta muốn thay ba mẹ ta báo thù.†Äông Phương ngưng Tuyết nhẹ nhà ng gỡ tay cá»§a Long Dá»±c ra, sắc mặt thẫn thá», từng bước Ä‘i tá»›i bốn gã há»™i chá»§ Bạch Sam há»™i Ä‘ang nằm trên đất.
Lúc nà y bốn gã đưá»ng chá»§ Ä‘ang nằm chết ngất trên mặt đất chưa tỉnh lại, Long Dá»±c thấy Äông Phương Ngưng Tuyết Ä‘i tá»›i bên ngưá»i bá»n há», sau đó cầm lấy má»™t thanh trưá»ng kiếm sắc bén, má»™t kiếm xuyên ngá»±c bá»n há», không khá»i thở dà i má»™t hÆ¡i, xoay ngưá»i nhìn vá» phÃa đỉnh núi xa xa.
Long Dá»±c không muốn giết ngưá»i, cÅ©ng không hi vá»ng nhìn thấy ngưá»i bị giết, nhưng hắn biết rằng trên thế giá»›i nà y có rất nhiá»u sá»± tình căn bản không thể khống chế, ngăn cản được.
CÅ©ng giống như chÃnh mình lúc trước, muốn chung sống hòa bình vá»›i má»i ngưá»i, nhưng hết lần nà y tá»›i lần khác có má»™t số việc muốn tránh cÅ©ng không thoát, tỉ như tại đại há»c Long Quang cùng bốn tên ác nhân minh tranh ám đấu, nếu mình quá nhân nhượng sẽ bị bá»n há» cho là nhu nhược, mà mình phản kháng lại, sẽ dẫn đến bá»n há» trả thù, nếu không có má»™t thân dị năng, có lẽ đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Nếu Ä‘ao hướng cổ ngươi chém tá»›i, ngươi không giết ngưá»i, thì chỉ có thể bị ngưá»i giết, đạo là nà y quá đơn giản.
“Ai, đây giống như trong sách nói:’ Nhân tại giang hồ, thân bất do kỉ đây sao!†Long Dực nghĩ thầm.
Äông Phương Ngưng Tuyết ném trưá»ng kiếm trong tay, nhìn Long Dá»±c nước mắt lã chã trà n ngáºp cảm kÃch, Ä‘i thẳng đến trước mặt Thất Tâm cư sÄ© quỳ xuống khóc, nói:†Thất Tâm đại thúc, cừu nhân sát hại ba mẹ đã chết, đại cừu ta đã báo xong. Ngưng Tuyết ở chá»— nà y dáºp đầu, cám Æ¡n thúc đã cứu mạng ta, bồi táng ba mẹ cá»§a ta, ân cứu mạng cá»§a thúc Ngưng Tuyết sẽ ghi nhá»› trong lòng.â€
Thất Tâm cư sÄ© thở dà i:†Ngươi mau đứng lên Ä‘i, hà nh hiệp trừ ác là bổn pháºn cá»§a võ giả bá»n ta, đừng nói tá»›i đại ân.†Dừng má»™t chút, há»i:†Äông Phương cô nương, Bạch Sam há»™i, lần nà y nguyên khà đại thương, trong khoảng thá»i gian ngắn sẽ không dám tìm đến sinh sá»±, ngươi bước tiếp theo có tÃnh toán gì không? Äúng rồi, không phải ngươi còn Ä‘ang há»c đại há»c sao, ta đỠnghị ngươi trước hãy ở lại nhà bà con thân thÃch và i năm, tranh thá»§ hoà n thà nh mấy năm há»c. Ba mẹ cá»§a ngươi hiện cÅ©ng đã không còn, từ nay vá» sau phải dá»±a và o bản thân để kiếm sống.â€
Äông Phương Ngưng Tuyết nghe được câu cuối Thất Tâm cư sÄ© nói, không khá»i bi thương trở lại, sau khi đứng lên lại che miệng khóc.
Thất Tâm cư sÄ© thở dà i, an á»§i nà ng và i câu, phân phó hai gã đệ tá» không bị thương xá» là thi thể Dư Uy Dương cá»§a Bạch Sam há»™i, sau đó Ä‘i đến trước mặt Long Dá»±c, liếc mắt dò xét hắn, Ä‘oạn há»i:†Xin há»i vị tiểu ca nà y.... là ...â€
“Hắn hả, hắn là nghÄ©a tá» cá»§a chá»§ tịch táºp Ä‘oà n Phong Vân- Nhâm Äạo Viá»…n, tên là Long Dá»±c.†Chư Cát Dã không biết từ lúc nà o đã tá»›i bên cạnh hai ngưá»i, tiếp lá»i nói.
Thất Tâm cư sÄ© đối vá»›i táºp Ä‘oà n Phong Vân và Nhâm Äạo Viá»…n quả nhiên không xa lạ gì, đại đệ tá» cá»§a hắn Trịnh Äại Hổ, sau khi thà nh tá»±u xuống núi, là công tác ở chá»— nà y, trước mắt vị Chư Cát Dã y thuáºt tinh luyện, tu vi cao thâm nà y cÅ©ng là má»™t kẻ dưới tay cá»§a Nhâm Äạo Viá»…n, nghe thấy Long Dá»±c là nghÄ©a tá» cá»§a Nhâm Äạo Viá»…n, không khá»i giáºt mình động dung.
Theo như tưởng tượng cá»§a hắn, đã là nghÄ©a tá» cá»§a phú ông có tà i sản ức vạn, con ngưá»i cÅ©ng sẽ không thấp, như tuổi cá»§a Long Dá»±c đáng lẽ phải là má»™t thân phục sức cao quý, da mặt trắng trẻo, ngẩng đầu coi trá»i bằng vung, hoặc là khà chất tao nhã, hà m dưỡng tốt, nhưng trên ngưá»i cá»§a Long Dá»±c hắn căn bản tìm không thấy những đặc Ä‘iểm nà y.
Long Dá»±c má»™t thân quần áo giản dị, hợp vá»›i thân hình, khuôn mặt từng phần cân xứng, hai mắt lấp lánh hữu thần, trong đó có thể cảm nháºn được con ngưá»i chất phác, rá»™ng rãi cá»§a hắn, thêm và o đó là má»™t loại kiên nghị, ngoan cưá»ng cùng vá»›i sá»± tá»± tin bất khuất. Là n da khá»e mạnh, sáng bóng, thân thể cân xứng cao to, là m cho ngưá»i ta có má»™t loại cảm giác mạnh mẽ, trà n đầy sức sống.
Thất Tâm cư sÄ© nhìn hắn, trong lòng không khá»i rung động, hắn có thể tưởng tượng bổn sá»± vừa nãy cá»§a ngưá»i thanh niên nà y là cái gì, trong má»™t khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i khiến cho tên há»™i chá»§ Bạch Sam há»™i-Liá»…u Äông Thanh thá»±c lá»±c không sai biệt lắm so vá»›i mình, phải kinh sợ mà chạy trốn.
“Thất Tâm, giáºt mình chứ gì†Chư Cát Dã như nhìn thấu tâm tư cá»§a hắn, cưá»i nói:†Lúc trước ta thấy Long Dá»±c hiển lá»™ thân thá»§, so vá»›i ngươi ây giá» còn muốn kinh ngạc hÆ¡n nữa kìa. Ngươi nói hắn tuổi còn trẻ, sao lại có má»™t thân công phu như váºy?†May mà ta không tin và o ma quá»·, nếu không hẳn là tưởng hắn là thần tiên hạ phà m đấy chứ, bất quá được cái hắn không phải là ngưá»i xấu, nếu không ai có thể đối phó được hắn chứ?â€
Long Dá»±c cưá»i:â€Dã thầy thuốc, ngươi đừng thổi phồng ta nữa, ta sẽ bay lên mất. Kỳ tháºt thế giá»›i rá»™ng lá»›n, lại có nhiá»u ngưá»i như váºy, khẳng định ngưá»i so vá»›i ta manh hÆ¡n rất là nhiá»u, chỉ có Ä‘iá»u trước mắt còn chưa thấy mà thôi.â€
Tà i sản của Silverwing
Chữ ký cá»§a Silverwing Pháºn là m trai gõ phÃm bình thiên hạ :00 (32):
Chà anh hùng click :0 (35): chuá»™t định giang san :0 (156): Äi kiếm vợ nà o
Last edited by David; 21-07-2009 at 04:28 PM .
19-07-2009, 12:11 PM
Vu Thần GiaÌo Tiểu Du Côn
Tham gia: Jan 2009
Äến từ: NhaÌ€ TrăÌng
Bà i gởi: 1,823
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 858 Times in 441 Posts
Chương 165:
Khu Hà n(Trừ Hà n KhÃ)
Dịch:mylove1764
Biên dịch: mylove1764
Biên táºp: mylove1764
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Thất Tâm cư sÄ© gáºt gáºt đầu, cưá»i nói:†Long tiểu ca tuổi còn trẻ, đã có má»™t thân công phu siêu phà m thoát tục như váºy lại không kiêu ngạo, quả tháºt là hiếm có!â€
Long Dá»±c cung kÃnh nói:†Thất Tâm cư sÄ©, ta cùng Trịnh đại ca là bạn tốt, Thất Nhan kiếm khà cá»§a huynh ấy là m ta rất bá»™i phục.â€
“ A a, Váºy à ? Long tiểu ca, ngươi có biết Äại Hổ luyện Thất Nhan kiếm khà bây giỠđến cảnh giá»›i gì rồi không?â€
“ Lần trước huynh ấy cùng ta tại diá»…n võ trưá»ng tá»· thÃ, hắn bắn ra kiếm quang mà u và ng xen lẫn vá»›i mà u xanh biếc.â€
“ Nga, đã nhanh tu luyện tá»›i tầng thứ tư-Lục Kiếm rồi a.†Thất Tâm vui vẻ gáºt đầu,†Äại Hổ đứa nhá» nà y ngá»™ tÃnh cao, trong số những đệ tá» cá»§a ta, hắn là đứa có hi vá»ng Ä‘uổi kịp ta nhất.â€
Chư Cát Dã kêu lên:†Thất Tâm, nghÄ© không ra lão già nhà ngươi đã luyện thà nh Thất Nhan kiếm tầng cao nhất, hai năm qua hẳn là khổ công không Ãt a.â€
“ Tầng cao nhất?†Thất Tâm cư sÄ© cưá»i khổ lắc đầu:†Ta trước mắt còn Ä‘ang quanh quẩn tại lam kiếm cùng tá»(mà u tÃm) kiếm, muốn tá»›i được tầng cao nhất ư, Ãt nhất phải mất má»™t năm thá»i gian nữa. Ta năm nay đã sáu mươi tuổi rồi, thế hệ Trầm gia chúng ta tương truyá»n Thất Nhan kiếm khÃ, tá»›i Ä‘á»i nà y cá»§a ta thà nh tá»±u kém cõi nhất! Ai, ta trá»i sinh ngu dốt, xấu hổ a,â€
Chư Cát Dã trong lòng thầm nghÄ©:†Không phải ngươi dốt, mà tiểu tá» nhà ngươi không lo táºp trung và o má»™t việc, tuổi còn trẻ mà trêu hoa ghẹo nguyệt, là m chuyện ong bướm, dụ dá»— những tiểu cô nương xinh đẹp. Ai, si tâm cà ng dá»… phân tâm, mà phân tâm thì như thế nà o mà luyện tốt được Thất Nhan kiếm khà cÆ¡ chứ?â€
Thất Tâm cư sÄ© đương nhiên Ä‘oán không ra Chư Cát Dã Ä‘ang suy nghÄ© cái gì, thấy bên kia Vô Tâm sư thái chữa thương cho đệ tá», lúc nà y đã thu công, má»™t thân đạo bà o bị mồ hôi thấm ướt, cuống quÃt Ä‘i nhanh qua bên ấy há»i:†Vô Tâm sư thái, Nghi Thanh sư thái thế nà o rồi?â€. Ni cô bị thương tên†Nghi Thanhâ€, là hi vá»ng duy nhất trong hà ng đệ tá» kế thừa y bát cá»§a Vô Tâm sư thái.
Vô Tâm sư thái liếc hắn má»™t cái, sắc mặt ngưng trá»ng, buồn bã thở dà i nói:†Sợ rằng không được, ngươi thá» sá» qua thân thể cá»§a nà ng xem.â€
Thất Tâm cư sÄ© có chút rùng mình, bất chấp tị hiá»m, bà n tay đặt phÃa sau lưng Nghi Thanh, chỉ cảm thấy như sá» và o má»™t khối hà n băng, không khá»i†ái da†má»™t tiếng thét lên kinh hãi.
Vốn Nghi Thanh trúng Ngưng Băng chưởng mang theo chân khà loại âm hà n, mà Vô Tâm quyết cá»§a Vô Tâm sư thái cÅ©ng là loại chân khà chà âm. Nà ng dùng âm đối âm, khác nà o như đổ thêm dầu và o lá»a. Nghi Thanh hà n khà chẳng những không bị trục xuất ná»a phần, ngược lại nhanh chóng xâm nháºp và o lục phá»§ ngÅ© tạng cùng vá»›i kỳ kinh bát mạch. Ở bên ngoà i cÆ¡ thể kết thà nh má»™t tầng bạch sương cà ng thêm dà y và i phần. Nghi Thanh bản thân đã thà nh má»™t băng nhân, khoanh chân ngồi trên mặt đất, lâm và o tình trạng bán hôn mê mất hết tri giác.
Thất Tâm cư sÄ© biết chỉ cần thân thể nà ng nghiêng má»™t cái, cÅ©ng sẽ không đứng dáºy được nữa, quay vá» kéo tay Chư Cát Dã, lôi hắn tá»›i bên ngưá»i Nghi Thanh. Vá»™i kêu lên:†Dã thầy thuốc, ta biết ngươi y thuáºt thông thần, chữa được bách bệnh, Nghi Thanh lần nà y có thể bảo trụ tánh mạng được hay không, đà nh phải trông chá» và o ngươi thôi.â€
“ Äừng nóng vá»™i, ta trước xem...... Trước xem......†Chư Cát Dã tá»›i trước ngưá»i Nghi Thanh. Bắt mạch ở cổ tay nà ng mạch, má»™t lúc lâu sau thở dà i nói:†Äã muá»™n, đã muá»™n. Trong vị sư thái nà y có má»™t loại chân khà cá»±c hà n, đã lan trà n khắp toà n thân, chỉ sợ không được và i phút nữa, máu cá»§a nà ng sẽ đông lại, trừ phi đại la kim tiên, ai cÅ©ng cứu không được!â€
Hắn lá»i nói vừa thốt ra, Vô Tâm sư thái cùng Thất Tâm cư sÄ© hai ngưá»i Ä‘á»u biến sắc.
Vô Tâm sư thái trong mắt rưng rưng, run giá»ng nói:†Nghi Thanh, Nghi Thanh, Ä‘á»u là do sư phụ, sư phụ không nên mang ngươi lại đây, sư phụ xin lá»—i ngươi a......â€
Thất Tâm cư sÄ© nắm chặt Chư Cát Dã, lá»›n tiếng nói:†Dã thầy thuốc, ngươi nhất định phải nghÄ© biện pháp! Nhất định phải giúp ta chữa khá»i bệnh Nghi Thanh tiểu sư thái!â€
“ Ngươi tưởng ta là thần tiên a!†Chư Cát Dã cưá»i khổ nói:†Nghi Thanh tiểu sư thái bị loại ná»™i thương nà y rất quái dị, cùng vá»›i ngưá»i bình thưá»ng mắc bệnh nan y hoà n toà n bất đồng, ta tháºt sá»± bất lá»±c!â€
Mặt khác hai gã đệ tá» cùng Nghi Thanh tá»›i từ Vân am, vây quanh bên ngưá»i nà ng, khóc thất thanh. Vô Tâm sư thái sững ngưá»i đứng má»™t bên, trên mặt trà n đầy vẻ tá»± trách.
Nà ng mấy ngà y hôm trước cùng Thất Tâm cư sÄ© đã gặp qua, cÅ©ng biết được chuyện hắn từ trong tay Bạch Sam há»™i cứu Ä‘i Äông Phương Ngưng Tuyết, hôm nay sáng sá»›m đứng ở ngá»n núi đối diện hướng Tiêu Dao các bên nà y quan vá»ng, trong lúc vô tình phát hiện có rất nhiá»u nhân ảnh hướng ná»™i viện Tiêu Dao các chạy tá»›i, nghÄ© thầm Thất Tâm cư sÄ© luôn luôn thÃch thanh tÄ©nh, dưới tay cÅ©ng có và i tên đệ tá», như thế nà o sáng sá»›m lại náo nhiệt như váºy? Sau lại cẩn tháºn quan sát, phát hiện những nhân ảnh đó Ä‘á»u là mà u trắng, đột nhiên nhá»› tá»›i có thể là Bạch Sam há»™i vì chuyện cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết mà tá»›i trả thù Thất Tâm cư sÄ©. Vì váºy kêu ba vị đệ tá» chạy qua giúp đỡ.
Hôm nay trà ng kịch chiến nà y, căn nguyên rốt cuá»™c là vì chuyện cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết, sau khi nà ng nghe được Chư Cát Dã cùng Thất Tâm cư sÄ© đối thoại vá»›i nhau, chạy đến trước mặt Nghi Thanh, nghẹn ngà o nói:†Sư thái, sư thái, ngươi không được chết...... Ngươi không được chết......â€
Long Dá»±c thấy Äông Phương Ngưng Tuyết cà ng khóc cà ng thương tâm, tâm lý không đà nh lòng, Ä‘i tá»›i ngồi xổm bên ngưá»i nà ng thấp giá»ng nói:†Ngưng Tuyết, vị sư thái nà y chỉ tạm thá»i bị đông cứng thôi, chúng ta sẽ có biện pháp cứu được nà ng.â€
Äông Phương Ngưng Tuyết xoay ngưá»i ôm lấy cổ hắn khóc và i tiếng, nhá»› tá»›i bên cạnh còn có ngưá»i, lại buông lá»ng tay ra, lau con mắt sưng Ä‘á», vai rung lên, khóc nói:†Long...... Long Dá»±c, van ngươi, cứu cứu sư thái Ä‘i, ngươi có biện pháp...... Ta biết ngươi có mà ......â€
Long Dá»±c gáºt đầu, nói:†Ta cÅ©ng không có nắm chắc, chỉ có thể thá» xem sao.â€
Dưới ánh mắt mong chá» cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết, Thất Tâm cư sÄ©, Vô Tâm sư thái cùng vá»›i Dã thầy thuố, hắn nhanh chóng Ä‘i tá»›i phÃa sau Nghi Thanh, khoanh chân ngồi xuống, hai tay đặt trên lưng nà ng ta, Ä‘em chà dương linh khà cháºm rãi truyá»n qua.
Ai cÅ©ng không nghÄ© đến, chà dương linh khà chÃnh là khắc tinh trá»i sinh cá»§a hà n băng chân khÃ. Nếu nói trong cÆ¡ thể Nghi Thanh có hà n băng chân khà hùng háºu, cả ngưá»i kinh mạch giống như là bị đóng thà nh sông băng, mà chà dương linh khà cá»§a Long Dá»±c giống như là cÆ¡n gió xuân ấm áp tháng ba váºy, linh khà truyá»n và o, băng hà tan ra, hết thảy má»™t lần nữa bừng lên sinh cÆ¡.
Trong chốc lát, má»i ngưá»i ngạc nhiên phát hiện trên ngưá»i Nghi Thanh bạch sương nhanh chóng tan Ä‘i, chân mà y giãn ra, hầu như ngay đúng lúc nà y có tiếng rên rỉ rất nhá».
“ Kỳ lạ!†Chư Cát Dã vuốt vuốt chòm râu, thầm nghÄ©:†Tiểu Long dùng dị thuáºt gì ấy nhỉ? Quả nhiên có thể kéo má»™t ngưá»i má»™t chân đã tiến và o quá»· môn quan có thể quay trở vá»! Ta vừa rồi còn nói tiểu sư thái nà y không trụ nổi bao lâu nữa chứ, ai, bây giá» trước mặt lão già Thất Tâm nà y đã đánh mất hết cả mặt mÅ©i rồi!â€
Äông Phương Ngưng Tuyết vui mừng lẫn sợ hãi, mỉm cưá»i ngừng khóc. Nhẹ giá»ng hô:†Tốt lắm, sư thái sắp tỉnh lại rồi!â€
Long Dá»±c dụng chà dương linh khà hóa tan hà n băng chân khÃ, ngay sau đó thi dụng Tá»± DÅ© thuáºt chữa trị cÆ¡ thể tê cóng cá»§a Nghi Thanh. Linh lá»±c cá»§a hắn mặc dù còn chưa tá»›i cảnh giá»›i liên miên không dứt, tuần hoà n không ngừng, nhưng hiện tại trong hư hao có thái bổ, tiêu hao hai thà nh sẽ sinh ra má»™t thà nh, chỉ có linh động, sẽ không khô kiệt hết.
Cảm giác được phÃa trước Nghi Thanh có chuyển biến tốt, hắn trong lòng cÅ©ng âm thầm cao hứng, vì váºy toà n lá»±c thúc dục linh khÃ. Táºp trung trong ná»a canh giá», Nghi Thanh sắc mặt từ tÃm tái chuyển thà nh tái nhợt, từ tái nhợt chuyển thà nh bình thưá»ng.
Hiện trưá»ng mấy ngưá»i khác trúng hà n băng chân khà rất nhá», đã tá»± mình hóa giải hà n khÃ, thu công đứng lên.
“ Sư tá»·!â€â€œ Sư muá»™i!†Chứng kiến Nghi Thanh mở mắt ra. Phảng phất như không có việc gì, cùng nà ng tá»›i từ Vân am hai nữ đệ tá» không nhịn được hoan hô nhảy nhót.
“ Nghi Thanh, ngươi...... ngươi cảm giác thế nà o?†Vô Tâm sư thái ức chế mạnh mẽ kÃch động trong lòng, run giá»ng há»i.
Nghi Thanh được sư tá»· sư muá»™i dìu đỡ cháºm rãi đứng lên, trên mặt còn mang theo và i phần mê hoặc cùng thần sắc khó tin, kinh ngạc nói:†Sư phụ, ta vừa rồi...... Hình như không thể nhúc nhÃch...... Mất hết tri giác. Ân, hiện tại rất tốt.â€
“ Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi, ngươi là m cho sư phụ lo lắng gần chết!†Vô Tâm sư thái nói, tay chỉ vá» Long Dá»±c đã dứng dáºy phÃa sau nà ng, nói:†Nghi Thanh, mau cám Æ¡n vị tiểu thà chá»§ nà y, nếu không có hắn, ngươi cùng sư phụ cÅ©ng sẽ không thấy được mặt nhau.â€
Nghi Thanh hai tay chắp lại, bái cám Æ¡n Long Dá»±c. Hắn cuống quÃt hoà n lá»…, khách khà và i câu, giương mắt nhìn vá» phÃa Äông Phương Ngưng Tuyết, cùng ánh mắt vui buồn lẫn lá»™n cá»§a nà ng giao nhau, hai ngưá»i nhìn nhau cưá»i.
Lúc nà y sau khi xá» lý sạch sẽ những thi thể cá»§a đám ngưá»i Bạch Sam há»™i, hai gã đệ tá» Tiêu Dao các từ bên ngoà i quay lại, hướng Thất Tâm cư sÄ© bẩm:†Sư phụ, chuyện đã ổn thá»a, những ác tặc nà y ngay cả đầu khá»›p xương cÅ©ng không tìm ra được má»™t chút nà o.â€
Thất Tâm cư sÄ© ánh mắt lá»™ vẻ tán thà nh, gáºt đầu cưá»i nói:†Khổ cá»±c, hai ngưá»i các ngưá»i trước cùng mấy vị sư huynh đệ khác và o phòng nghỉ ngÆ¡i Ä‘i, sư phụ ở chá»— nà y cùng và i vị bằng hữu trò chuyện má»™t lát.â€
Chư Cát Dã nhìn sáu gã Tiêu Dao các đệ tá» theo nhau tiến và o má»™t gian phòng, nhịn không được há»i:†Thất Tâm cư sÄ©, cái gì mà gá»i là ’ ngay cả đầu khá»›p xương cÅ©ng tìm không ra là sao? Äồ đệ cá»§a ngươi Ä‘em mấy thi thể Bạch Sam há»™i là m gì thế?â€
Thất Tâm cư sÄ© cưá»i cưá»i, nói:†Chỉ là và i cái túi da rá»—ng thôi mà , để cho bá»n há» theo gió bay Ä‘i. Ngà y khác thỉnh Vô Tâm sư thái tụng kinh siêu độ cho bá»n há».â€
“ Theo gió bay Ä‘i?†Chư Cát Dã gãi gãi đầu đầu, không hiểu mô tê gì, tức giáºn nói:†Thất Tâm, cái lão già nhà ngươi đừng cố là m ra vẻ thần bà nữa, đến khi ta nóng lên, xuống núi báo cảnh sát, nhiệt náo đến cả gà chó nhà ngươi cÅ©ng không yên đâu!â€
Thất Tâm cư sÄ© cưá»i ha ha, lắc đầu, ghé bên tai hắn thấp giá»ng nói nói mấy câu.
“ Hóa Cốt phấn? Ngay cả đầu khá»›p xương cÅ©ng có thể hóa phấn?†Chư Cát Dã ánh mắt phát sáng, cÆ¡ hồ nhảy dá»±ng lên, lá»›n tiếng nói:†Ha ha, cách nà y hay a, giết ngưá»i không để lại tá»™i chứng, ta thÃch! Thất Tâm, nhanh cho ta và i cân, ta mang theo sau nà y dùng!â€
“ Và i cân?†Thất Tâm cư sÄ© hÃt má»™t khẩu lương khÃ,†Ngươi cho rằng đây là phấn thoa mặt a, tùy ý cÅ©ng có thể mua được sao. Nói cho ngươi biết, Hóa Cốt phấn nà y là độc môn dược váºt tổ tiên Trầm gia chúng ta truyá»n lại, phối chế rất khó, má»™t năm có thể là m ra ná»a cân là khá lắm rồi. ÄÆ°á»£c rồi, nếu ngươi muốn, ta sẽ đưa ngươi ná»a cân.â€
“ Không được!†Chư Cát Dã hét lên:†Lão già ngươi cà ng già cà ng hẹp hòi, ná»a cân sao có thể đủ cho ta xuất thá»§! Ta nhổ và o!â€
Thất Tâm cư sÄ© hắc hắc cưá»i nói:†Ngươi chưa thấy sá»± lợi hại cá»§a hóa cất phấn đấy thôi, nó chỉ cần ná»a lạng, là có thể biến má»™t đầu tráng ngưu trong ná»a tiếng thà nh tro. Má»™t đầu tráng ngưu Ãt nhất bằng hai tráng hán, cho nên ta cho ngươi ná»a cân, đủ cho ngươi hóa phấn hai mươi cổ thi thể rồi. Dã thầy thuốc, ngươi há»c y thuáºt là vì cứu ngưá»i, chẳng lẻ đối vá»›i giết ngưá»i cÅ©ng cảm thấy hứng thú?â€
“ Äúng, tá»· như hôm nay những ngưá»i nà y, ta sẽ cứu bá»n chúng sao? Cà ng giết cà ng phi thưá»ng có hứng thú nữa là !â€
“ Hóa Cốt phấn thuá»™c vá» cấm dược, nếu để cho cảnh sát Ä‘iá»u tra ra được, tám chÃn phần mưá»i là ngồi tù, ta cho ngươi bán cân, cÅ©ng là mạo hiểm rất lá»›n rồi.â€
“ Ngồi tù tốt a, Chư Cát Dã ta Ä‘á»i nà y cái gì cÅ©ng đã là m qua, chỉ là chưa ngồi qua tù. Ha ha, Thất Tâm, không bằng chúng ta cùng Ä‘i ngồi hai năm Ä‘i?†Chư Cát Dã cưá»i lá»›n, tay chỉ Long Dá»±c, lại nói tiếp:†Lần nà y Tiêu Dao các bá»n ngươi không có việc gì, tiểu Long cÅ©ng bá» ra không Ãt công sức đâu đấy, ngươi chuẩn bị như thế nà o cảm tạ hắn? Ãt nhất cÅ©ng phải đưa cho hắn má»™t cân Hóa Cốt phấn chứ nhỉ.â€
Long Dá»±c ngạc nhiên nói:†Dã thầy thuốc, cái thứ phấn kia đối vá»›i ta không có tác dụng gì a.â€
Tà i sản cá»§a ToÌ€.TiÌ.Te
Chữ ký cá»§a ToÌ€.TiÌ.Te
Last edited by David; 21-07-2009 at 04:27 PM .
20-07-2009, 09:32 AM
Vu Thần GiaÌo Tiểu Du Côn
Tham gia: Jan 2009
Äến từ: NhaÌ€ TrăÌng
Bà i gởi: 1,823
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 858 Times in 441 Posts
Chương 166:
Nước mắt hạnh phúc
Dịch:Doc Co Bai troi
Biên dịch: chuoi_gia
Biên táºp: Ngan Ha
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Chư Cát Dã nhìn Thất Tâm cư sÄ©, hi ha cưá»i: “Không cần nói rõ. Ngươi muốn thì có thể đưa cho ta. Thất Tâm cư sÄ© không thÃch nháºn ân tình cá»§a ngưá»i khác, ngươi nếu mở miệng xin, hắn khẳng định sẽ cho. Äúng không Thất Tâm?â€
Thất Tâm cư sÄ© gáºt đầu nói: “Nếu không phải Long tiểu ca bức Bạch Sam há»™i há»™i chá»§ Liá»…u Äông Thanh Ä‘i, lần nà y Tiêu Diêu các đúng là nguy hiểm, nói Ä‘i tiểu ca, ngươi muốn từ chá»— ta tìm cái gì? Chỉ cần có thể là m được, ta nhất định hết sức.â€
“Long thà chá»§, ngươi đã cứu ái đồ Nghi Thanh cá»§a ta, ta không biết là m sao cảm tạ ngươi má»›i tốt. Cái gì có Ãch, ngươi cứ nói!†Nói câu nà y chÃnh là Từ Vân am Vô Tâm sư thái. Bà và Thất Tâm cư sÄ© giống nhau, đối vá»›i Long Dá»±c vừa ngạc nhiên lại vừa trà n đầy cảm kÃch.
Long Dá»±c nhìn mắt Äông Phương Ngưng Tuyết, mỉm cưá»i nói: "Má»i ngưá»i cứu Ngưng Tuyết, ta giúp các vị, chúng ta Ä‘á»u không ai nợ ân tình cá»§a ai, những lá»i khách khà xin không cần nói lại."
"Tiểu Long, xem ra ngươi và tiểu cô nương nà y quan hệ không bình thưá»ng a, nà ng là tiểu tình nhân cá»§a ngươi sao?" Chư Cát Dã cưá»i há»i.
Äông Phương Ngưng Tuyết mặt á»ng Ä‘á», không nhịn được nhìn trá»™m Long Dá»±c má»™t cái. Long Dá»±c rất là ngại ngùng, nói: "Khụ …, khụ …! Nà y… Dã thầy thuốc…, ngưá»i có đói bụng không?"
Chư Cát Dã trá»±c tiếp há»i, câu trả lá»i cá»§a Long Dá»±c lại thú vị bất ngá», Thất Tâm cùng má»i ngưá»i nghe xong, Ä‘á»u cưá»i ồ lên không thôi.
Chư Cát Dã được nhắc nhở, vá»— mạnh lên đầu nói: “Ôi được rồi, Thất Tâm cư sÄ©, nữ đệ tá» cá»§a ngươi kia gá»i là cái gì? Mau bảo nà ng ta nấu chút cháo, tiện thể Ä‘i ăn sáng. Ôi cha cái dạ dà y nhá» cá»§a ta, giúp ngươi đánh nhau ná»a ngà y, Ä‘á»u đã đói lắm rồi!â€
Trải qua hung hiểm đã nhiá»u, những ngưá»i nà y đối vá»›i sá»± việc vừa rồi kịch lịêt chém giết Ä‘á»u nhanh chóng hồi tâm, chẳng chút lo sợ, vẫn như cÅ© nói đùa tá»± nhiên.
Thất Tâm cư sÄ© đã an bà i hai nữ đệ tá» Ä‘i nấu cháo, chuẩn bị bữa ăn. Giữ Vô Tâm sư thái cùng bá»n há» Chư Cát Dã, Long Dá»±c, Äông Phương Ngưng Tuyết ba ngưá»i cùng dùng bữa.
Sau khi cha mẹ bị sát hại, Äông Phương Ngưng Tuyết buồn rầu Ä‘au thương, tâm tình sa sút, vẫn không có hứng thú gì ăn uống, cứ thế nên gầy gò tiá»u tụy Ä‘i rất nhiá»u. Long Dá»±c ngồi ở bên cạnh nà ng, dá»— dà nh như dá»— tiểu hà i tá», nhẹ nhà ng an á»§i mấy lượt, lúc nà y nà ng má»›i chịu cháºm rãi ăn má»™t chút.
Sau khi ăn xong, Chư Cát Dã, Long Dá»±c từ miệng Thất Tâm cư sÄ© biết được, và o má»™t đêm bốn ngà y trước, cả nhà Äông Phương Ngưng Tuyết bị mấy tên đưá»ng chá»§ cá»§a Bạch Sam há»™i Ä‘uổi giết. Äúng lúc Thất Tâm cư sÄ© ra ngoà i trở vá» Hằng SÆ¡n, thấy mấy tên đưá»ng chá»§ kia tà n nhẫn giết hết cha mẹ cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết. Vì váºy tức giáºn ra tay, đánh lui mấy tên đó Ä‘em Äông Phương Ngưng Tuyết cứu trở vá», cÅ©ng cùng ngà y bảo mấy ký danh đệ tá» Ä‘em thi thể cá»§a cha mẹ Äông Phương Ngưng Tuyết mai táng. Cha mẹ cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết bị giết, nà ng cá»±c kỳ bi thương, Thất Tâm cư sÄ© sợ nà ng gặp chuyện không may, vì váºy giữ nà ng tại Tiêu Diêu các ở tạm, không thể nghÄ© đựơc ngưá»i cá»§a Bạch Sam há»™i lại sáng sá»›m hôm nay ồ ạt tá»›i xâm phạm.
Thất Tâm cư sÄ© há»i hà nh trình cá»§a Chư Cát Dã, Long Dá»±c, sau khi biết được bá»n há» muốn Ä‘i La Tư quốc. NhÃu mà y nói: "Dã thầy thuốc, Huyết Liên ngươi nói, ta cho tá»›i bây giá» chưa có nghe nói qua. Bất quá ta phải nhắc nhở các ngươi má»™t câu, gần đây ta Ä‘i má»™t chuyến tá»›i La Tư quốc, tình hình không được an toà n lắm, dá»c đưá»ng Ä‘i phải cẩn tháºn má»™t chút."
"Cẩn tháºn cái gì! Mặc kệ đến nÆ¡i nà o. Ai dám chá»c tá»›i cá»ng tóc cá»§a Dã thầy thuốc ta, ta liá»n đâm hắn và i châm!" Chư Cát Dã hắc hắc cưá»i nói.
Thất Tâm cư sÄ© cùng hắn kết giao nhiá»u năm, biết hắn vẫn là cái tÃnh cách nà y. Lắc đầu cưá»i tá» vẻ không cho là đúng.
"Äông Phương cô nương, có thể nói cho ta biết, ngươi và vị Long tiểu ca nà y rốt cuá»™c là quan hệ gì không?" Thất Tâm cư sÄ© đột nhiên há»i.
Äông Phương Ngưng Tuyết Ä‘ang cúi đầu ăn cháo, nghe ông ta trước mặt má»i ngưá»i há»i vấn đỠtế nhị nà y, do dá»± má»™t chút, cắn môi nói: "Chúng cháu là … là bạn há»c … là bạn bè …"
"Không đơn giản như váºy chứ?!" Thất Tâm cư sÄ© cưá»i ha hả nói: "Nhìn ra rồi, quan hệ cá»§a các ngươi đã vượt qua quan hệ bạn bè bình thưá»ng, thăng hoa tá»›i cảnh giá»›i rất cao. Ừm! Tuổi trẻ các ngươi yêu nhau, cái nà y chẳng có gì phải xấu hổ thẹn thùng chứ? Long tiểu ca, ngươi nói có đúng hay không?"
Long Dá»±c trở nên sững sá», gáºt đầu cÅ©ng không được, không gáºt đầu cÅ©ng không được, trong đầu cứ thắc mắc sao Thất Tâm cư sÄ© nà y nhìn là má»™t ngưá»i đưá»ng đưá»ng chÃnh chÃnh, quy quy cá»§ cá»§, lại bá»—ng cùng mình và Äông Phương Ngưng Tuyết nói vá» phương diện tình yêu.
“Äừng hiểu lầm, ta há»i Ä‘iá»u nà y là có nguyên nhân. Äông Phương cô nương, cha mẹ cá»§a ngươi đã không còn, ngươi là định trước hết cứ ở chá»— ta sau nà y nương nhá» bạn bè, hay là chuẩn bị cùng vị nà y…, vị bạn há»c nà y cùng Ä‘i? Bất quá vô luáºn là đi hay ở lại, ta Ä‘á»u phải khuyên ngươi má»™t câu: Ngươi còn rất trẻ, nhất định phải lấy được bằng đại há»c, con ngưá»i khi còn sống cÅ©ng chỉ có má»™t cÆ¡ há»™i như váºy, phải trân trá»ng a!â€
Äông Phương Ngưng Tuyết nhìn và o mắt Long Dá»±c, trong lòng má»™t mảng má» mịt, lắp bắp không nói nên lá»i: "Cháu … cháu …"
Chư Cát Dã đã biết tÃnh cách cá»§a Long Dá»±c, khẳng định sẽ đáp ứng không chút do dá»±, cướp lá»i nói: "Äông Phương cô nương từ nay vá» sau đương nhiên phải Ä‘i theo Long Dá»±c. Nhưng mà mấy ngà y nà y ta và Long Dá»±c phải đến La Tư quốc Ä‘i lấy Huyết Liên hoa, nguy hiểm rất lá»›n, ngưá»i cà ng nhiá»u cà ng không thuáºn tiện, hÆ¡n nữa sau khi tìm được Huyết Liên hoa còn phải mang trở lại thà nh phố CQ dùng gấp. Theo ta thấy, Äông Phương cô nương tạm thá»i trước tiên ở tại chá»— nà y, chá» công việc cá»§a chúng ta bên kia hoà n tất rồi nói sau."
Long Dá»±c vốn muốn dẫn Äông Phương Ngưng Tuyết cùng Ä‘i, sau khi nghe xong Chư Cát Dã nói, há»i: "Ngưng Tuyết, em nghÄ© như thế nà o?"
Kỳ tháºt từ sau lần thân máºt tiếp xúc qua, Äông Phương Ngưng Tuyết đã coi Long Dá»±c là ngưá»i nương tá»±a duy nhất cá»§a mình ngoại trừ cha mẹ, bây giá» cha mẹ Ä‘á»u đã không còn trên nhân thế, Long Dá»±c cà ng trở thà nh ngưá»i duy nhất trong suy nghÄ© cá»§a nà ng, nghe Long Dá»±c há»i, không chút nghÄ© ngợi liá»n đáp: "Em vá»›i anh cùng Ä‘i!" Láºp tức tỉnh ngá»™ Ä‘iá»u gì, vẻ u ám nói: "Quên mất, các ngưá»i có việc phải là m, thôi để em lưu lại Ä‘i. Thất Tâm đại thúc nói rất đúng, ta từ nay vá» sau phải tá»± hai bà n tay mình kiếm tiá»n nuôi sống bản thân, nếu như có thể, sau khai giảng em cÅ©ng sẽ trở lại Long Quang đại há»c. Ba ba mụ mụ ở dưới cá»u tuyá»n biết em không có sống tiêu cá»±c, cÅ©ng sẽ cảm thấy rất vui mừng."
Long Dá»±c vui vẻ nói: "Em có thể nghÄ© như váºy, tháºt tốt quá! ÄÆ°á»£c rồi, em ở thà nh phố Bắc Kinh có ngưá»i thân thÃch không?"
Äông Phương Ngưng Tuyết nói: "Có ngưá»i cô cô ở đó, tiếc là rất nhiá»u năm không có đến, Ä‘á»u không có chuyện gì, em cÅ©ng căn bản không muốn Ä‘i tìm bà . Kỳ tháºt có hay không có thân thÃch không sao cả, em má»™t mình ở nhà thà nh phố đã quen rồi, không có sao."
Cha mẹ cá»§a Äông Phương Ngưng Tuyết ở khu mua sắm ngoại thà nh thà nh phố Bắc Kinh có má»™t căn há»™, má»™t đêm tình cảm mãnh lịêt giữa Long Dá»±c cùng Äông Phương Ngưng Tuyết cÅ©ng là ở nÆ¡i nà y, hiện tại hai ngưá»i có khả năng Ä‘á»u nghÄ© tá»›i chuyện nà y, có chút đỠmặt tim Ä‘áºp dồn.
"Váºy em… trong nhà còn tiá»n không? Không có thì trước hết dùng cá»§a ta." Long Dá»±c Ä‘i đến nÆ¡i nà o, Ä‘á»u mang nhiá»u tiá»n theo ngưá»i.
Äông Phương Ngưng Tuyết lắc đầu nói: "Trong nhà còn có má»™t Ãt để dà nh, cÅ©ng đủ em dùng và i năm. Long Dá»±c, anh… anh từ nay vá» sau sẽ không quên em chứ?"
Má»™t câu cuối cùng nhá» như muá»—i, yếu á»›t thê lương, Long Dá»±c nghe xong trong lòng xót xa, lo lắng cầm tay cá»§a nà ng, buá»™t miệng nói: “Sao lại quên! Trong lòng anh vÄ©nh viá»…n Ä‘á»u có em!â€
Lệ nóng từ đôi mắt Äông Phương Ngưng Tuyết lặng lẽ rÆ¡i xuống, nhá» lên bà n tay cá»§a Long Dá»±c, như ngá»c thá»§y tinh vỡ tung ra.
Ãnh mắt hai ngưá»i giao nhau, phát ra quang mang hân hoan vui sướng, hai tay không e ngại siết chặt lấy nhau, bát cháo trước mặt mặc dù hương vị ngá»t ngà o, nhưng có thể nà o so được vá»›i hạnh phúc ngá»t ngà o ở trong lòng bá»n há» giá» phút nà y.
Dã thầy thuốc có thể là uống nước cháo quá nhanh bị sặc, dùng sức ho lên; Thất Tâm cư sÄ© cùng Vô Tâm sư thái má»™t ngưá»i cúi đầu nhìn mặt bà n ngẩn ngÆ¡, má»™t ngưá»i nhìn ra phÃa ngoà i phòng, hai ngưá»i trước mắt khiến cho bá»n há» nhá»› tá»›i Ä‘oạn thá»i gian si tình gắn bó năm xưa, dần dần trong mắt hai ngưá»i cÅ©ng phát ra và i tia ấm áp nhu tình.
CÆ¡m xong, Chư Cát Dã hướng Thất Tâm cư sÄ© xin ná»a cân hóa cốt phấn rồi tÃnh kéo Long Dá»±c rá»i khá»i Hằng SÆ¡n, lại bị Thất Tâm cư sÄ© ngăn lại.
"Là m sao váºy Thất Tâm cư sÄ©, không nỡ để chúng ta Ä‘i sao? Hay là muốn giữ chúng ta ở lại thêm và i ngà y?" Chư Cát Dã cưá»i tá»§m tỉm há»i.
Thất Tâm cư sÄ© gáºt đầu nói: "Äúng váºy, ta đúng là có ý nà y."
"Không phải là đã cùng ngươi nói qua, chúng ta phải đến La Tư tìm Huyết Liên hoa, lần nà y thì không ở nhiá»u lắm. Lần sau có thá»i gian sẽ lại đến, nhất định phải ăn cùng ngươi và i bữa a!"
“Váºy ở lại thêm ná»a ngà y được không?â€
“Ná»a ngà y? Ngươi muốn là m gì?â€
Thất Tâm cư sÄ© ánh mắt chuyển hướng Long Dá»±c, cháºm rãi nói: "Ta muốn nhá» Long tiểu ca là m má»™t việc."
Long Dá»±c vá»™i há»i: "Có việc gì xin Thất Tâm cư sÄ© cứ nói."
Thất Tâm cư sÄ© nói: "Äại Hổ đã theo ta rất nhiá»u năm, mặc dù đã há»c xong tam đại tuyệt há»c cá»§a Tiêu Diêu các, nhưng còn có rất nhiá»u chá»— phải cần tỉ mỉ chỉ bảo, nếu không thá»±c lá»±c cá»§a hắn khó có đột phá lá»›n. Äáng tiếc chÃnh là , sau khi hắn gia nháºp táºp Ä‘oà n Phong Vân vẫn bá» bá»™n nhiá»u việc, khó được tranh thá»§ trở vá» má»™t lần, ta cÅ©ng chẳng thÃch xuống núi Ä‘i tìm hắn. Cho nên …, ta muốn Ä‘em những Ä‘iểm tinh diệu quan trá»ng cá»§a tam đại tuyệt há»c nà y nói cho Long tiểu ca ngươi nghe, hy vá»ng ngươi sau khi trở vá» có thể thay ta truyá»n cho Äại Hổ."
Long Dá»±c cÆ¡ hồ hoà i nghi mình đã nghe lầm, cả kinh nói: "Thất Tâm cư sÄ©, cái nà y sao có thể được? Ta chỉ là ngưá»i ngoà i…"
Hắn biết má»—i môn há»™i bang phái Ä‘á»u có tuyệt há»c cá»§a riêng mình, ngoại trừ môn nhân đệ tá», sẽ không dá»… dà ng truyá»n thụ ra ngoà i, Thất Tâm cư sÄ© nói là để cho mình thay mặt truyá»n cho Trịnh Äại Hổ, kỳ tháºt không có khác so vá»›i Ä‘em tuyệt há»c cá»§a Tiêu Diêu các dạy cho mình.
"Cái nà y không sao, ta đối vá»›i cách nhìn vá» môn há»™ luôn luôn thấy rất không quan trá»ng. Long tiểu ca, chẳng lẽ má»™t thân bản lÄ©nh nà y cá»§a ngươi từ trước tá»›i giá» không dạy cho bất luáºn ngưá»i nà o?"
“Có a, ta đã dạy và i vị hảo bằng hữu cá»§a ta. Bá»n há» ta Ä‘á»u tin tưởng, há»c được rồi cÅ©ng không á»· thế là m cà n.â€
"Ta cÅ©ng là bởi vì tin tưởng ngươi, vì váºy má»›i để ngươi thay mặt ta truyá»n cho Äại Hổ. Long tiểu ca, ngươi có đồng ý hay không?"
Thấy Long Dá»±c do dá»± không quyết, Chư Cát Dã trong lòng quýnh lên, lôi kéo hắn má»™t bên, thấp giá»ng nói: "Thất Tâm cư sÄ© không chịu nợ ân tình cá»§a ngươi, hắn Ä‘ang thay đổi biện pháp, cố ý dạy ngươi thứ gì đó. Hắc hắc, tam đại tuyệt há»c cá»§a Tiêu Diêu các ta biết, má»™t là Tiêu Diêu thần công, hai là Thất Nhan kiếm khÃ, ba là Tiêu Diêu du khinh công thân pháp, lợi hại lắm Ä‘i. Tiểu Long, đây là má»™t cÆ¡ há»™i tốt, không há»c rõ rà ng là không há»c, há»c không rõ rà ng là há»c! Chúng ta đến La Tư quốc lấy Huyết Liên hoa, ai cÅ©ng không biết sẽ gặp được cái gì hung hiểm, há»c thêm má»™t thứ, tăng cưá»ng thá»±c lá»±c, cuối cùng sẽ có chá»— tốt."
Long Dá»±c gãi đầu nói: "Ta mãi cảm thấy như váºy không tốt lắm…"
"Ngươi nếu cảm thấy toan tÃnh tá»™i lá»—i quá, váºy dá»… xá» lý rồi, sau nà y vá», ngươi Ä‘em cái gì đó há»c được toà n bá»™ lại chuyển dạy cho Trịnh Äại Hổ, cái nà y không phải xong rồi sao?" Không đợi Long Dá»±c nói tiếp, Chư Cát Dã lá»›n tiếng nói: "Thất Tâm cư sÄ©, ta đã hết lá»i khuyên bảo, Long Dá»±c cuối cùng đã đáp ứng ngươi. Coi vá» phần ta vất vả như váºy, hóa cốt phấn kia cá»§a ngươi có phải là nên cho ta thêm ná»a cân không nhỉ?"
Tà i sản cá»§a ToÌ€.TiÌ.Te
Last edited by David; 21-07-2009 at 04:26 PM .
21-07-2009, 03:27 PM
Vu Thần GiaÌo Tiểu Du Côn
Tham gia: Jan 2009
Äến từ: NhaÌ€ TrăÌng
Bà i gởi: 1,823
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 858 Times in 441 Posts
Chương 167:
Tam đại tuyệt há»c
Dịch:Doc Co Bai troi
Biên dịch: chuoi_gia
Biên táºp: Ngan Ha
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Thất Tâm cư sÄ© cÅ©ng không Ä‘i để ý đến hắn, hướng Long Dá»±c vẫy tay, nói: "Long tiểu ca, ná»a ngà y thá»i gian đảo mắt liá»n trôi qua Ä‘i, chúng ta mau và o trong phòng Ä‘i, ta sẽ bắt đầu dạy ngươi tâm pháp khẩu quyết." Nói rồi dặn dò và i tên đệ tỠở lại ngoà i phòng cùng Chư Cát Dã, Vô Tâm sư thái, Äông Phương Ngưng Tuyết tiếp chuyện.
Vô Tâm sư thái dưá»ng như có Ä‘iá»u hoà i niệm nhìn Äông Phương Ngưng Tuyết, thấy hai mắt cá»§a nà ng thá»§y chung không rá»i Long Dá»±c, sắc mặt mặc dù nhìn qua trầm tÄ©nh lạnh lùng, nhưng trong mắt lại tình ý miên man, hiển nhiên đối vá»›i Long Dá»±c rá»… tình đã cắm sâu, trong lòng chợt động, lá»›n tiếng nói: "Äã có dụng ý truyá»n cho Long thà chá»§ tuyệt há»c, chúng ta sẽ không ở chá»— nà y là m phiá»n. Chỉ có Ä‘iá»u Long thà chá»§ vừa rồi cứu Nghi Thanh, phần ân tình nà y ta nhất định phải trả. Như váºy Ä‘i, Äông Phương nữ thi sÄ© đã chuẩn bị lưu lại tạm má»™t thá»i gian, váºy không bằng trước tiên tá»›i ở Từ Vân am cá»§a chúng ta Ä‘i, ta thuáºn tiện Ä‘em và i loại tuyệt há»c hiện có dạy cho nà ng, xem như báo đáp ân tình cá»§a Long thà chá»§ cứu giúp Nghi Thanh."
Chư Cát Dã nói: "Sư thái, Nghi Thanh là Tiểu Long cứu, bà sao lại Ä‘em ân tình trả cho Äông Phương cô nương?"
Vô Tâm sư thái tá»§m tỉm cưá»i nói: "Chư Cát thà chá»§, ngươi rõ là biết còn cố há»i. Chẳng lẽ ngươi nhìn không ra Long thà chá»§ và Äông Phương nữ thà chá»§ là má»™t đôi tình nhân trẻ ý hợp tâm đầu? Dù sao bá»n há» sá»›m muá»™n gì cÅ©ng là ngưá»i má»™t nhà , ta truyá»n cho ai không phải Ä‘á»u như nhau sao?"
Thất Tâm cư sÄ© vá»— tay cưá»i nói: "Ha ha, Vô Tâm sư thái nói rất đúng, sá»›m muá»™n gì cÅ©ng ngưá»i má»™t nhà , ai há»c Ä‘á»u như nhau! Tin tưởng rằng Äông Phương cô nương dưới sá»± dạy bảo cá»§a sư thái, thá»±c lá»±c sẽ có sá»± thăng tiến lá»›n."
Khi Äông Phương Ngưng Tuyết nghe Vô Tâm sư thái nói mình và Long Dá»±c "là má»™t đôi tình nhân trẻ tâm đầu ý hợp", "sá»›m muá»™n gì cÅ©ng là ngưá»i má»™t nhà ", biểu hiện trên mặt ngượng ngùng không yên, nhưng trong lòng lại mừng rỡ dị thưá»ng. Hảo cảm đối vá»›i Vô Tâm sư thái tăng lên nhiá»u.
Nà ng vốn tâm tÃnh trong sạch cao thượng, coi thưá»ng hết thảy, nhưng lúc nà y lại không dám nhìn vá» phÃa Long Dá»±c, sợ sẽ bị hắn nhìn thấu tâm sá»± cá»§a mình, xấu hổ đến muốn chui xuống đất.
Long Dá»±c ngược lại không có xấu hổ như lúc trước, hắn giương mắt nhìn vá» phÃa Äông Phương Ngưng Tuyết, lúc nà y nà ng hai tay chắp ở trước ngá»±c, đôi mắt thanh tú nhìn vá» ngá»n núi phÃa xa, trên khuôn mặt xinh đẹp như băng thanh ngá»c khiết nổi lên đám mây hồng nhà n nhạt, toả sáng hà o quang, thanh lệ thoát tục. Mấy sợi tóc mai dà i cá»§a nà ng bị gió thổi, nhẹ nhẹ bay lên, nhìn qua khiến hắn tim Ä‘áºp thình thịch.
Hai vị nữ đệ tá» cá»§a Tiêu Diêu các vốn cÅ©ng rất thanh tú Ä‘oan trang, nhưng đứng ở bên cạnh Äông Phương Ngưng Tuyết, trong lòng lại cùng nổi lên má»™t loại cảm giác tá»± ti mặc cảm.
Chỉ nghe Vô Tâm sư thái nói: "Chúng ta chỉ lo nói chuyện, ta còn chưa có há»i Äông Phương nữ thà chá»§ có nguyện ý hay không." Äi đến bên cạnh Äông Phương Ngưng Tuyết, bà cưá»i há»i: "Äông Phương nữ thà chá»§, tuyệt há»c cá»§a Vô Tâm am ta rất thÃch hợp vá»›i nữ nhân luyện táºp. Mặc dù lợi hại kém Tiêu Diêu các bá»n há», nhưng tục ngữ nói ‘nghệ nhiá»u không đè thân’, tùy tiện há»c và i chiêu, Ãt nhất từ nay vá» sau khi gặp lại bá»n ngưá»i ác như Bạch Sam, thì có nhiá»u thá»§ Ä‘oạn hÆ¡n có thể ứng phó."
Thất Tâm cư sÄ© tiếp lá»i nói: "Vô Tâm sư thái nói không sai, Vô Tâm am Vô Tâm bà quyết, Äa Tình kiếm, Si Tâm chưởng tam đại tuyệt há»c. Chỉ cần há»c tinh thâm được má»™t loại, liá»n có thể tung hoà nh thiên hạ không có địch thá»§."
Vô Tâm sư thái liếc ông má»™t cái, vá» sẵng giá»ng: "ÄÆ°á»£c rồi. Ngươi bá»›t thay ta khoe khoang Ä‘i! Chúng ta cÅ©ng không phải chưa so đấu qua, lần nà o cÅ©ng thế ngươi không phải là thắng ta má»™t chiêu ná»a thức sao? Hừ, đợi năm năm nữa, ta nhất định sẽ vượt qua ngươi."
"Sao có thể cần tá»›i năm năm? Bà thông minh lanh lợi, thiên tư trác tuyệt, thêm má»™t năm rưỡi nữa, ta đã không phải đối thá»§." Thất Tâm cư sÄ© hảo tâm thay Vô Tâm sư thái nói chuyện, nhưng lại thấy cái trừng mắt cá»§a bà , không khá»i cưá»i hắc hắc. Tuổi ông đã gần sáu mươi, hình dáng cưá»i lên lại như má»™t tiểu hà i tá» váºy.
Chư Cát Dã cùng Long Dá»±c biết bá»n há» khi còn trẻ là má»™t đôi tình nhân, sau khi nghe xong bá»n hỠđối thoại, không khá»i nhìn nhau.
Äông Phương Ngưng Tuyết nhìn nhìn Long Dá»±c, thấy trong ánh mắt cá»§a hắn lá»™ ra sá»± cổ vÅ© và tán thà nh, thì nói: "Sư thái a, cháu nguyện ý theo ngưá»i há»c, chỉ có Ä‘iá»u…"
"Như thế nà o?" Vô Tâm sư thái nhÃu mà y.
Äông Phương Ngưng Tuyết nói: "Cháu muốn đợi ná»a ngà y nữa, đợi tá»›i lúc hắn… hắn Ä‘i, cháu đưa tiá»…n hắn hạ sÆ¡n. Sư thái yên tâm Ä‘i, trước khi trá»i tối, cháu sẽ trở lại đây."
Vô Tâm sư thái nhìn thấy đôi tiểu tình nhân xứng đôi vừa lứa nà y, không khá»i liên tưởng đến thá»i mình tuổi còn trẻ, bang khuâng tá»›i ná»a ngà y, lúc nà y má»›i liên tục gáºt đầu, ôn tồn nói: "Äiá»u nà y đương nhiên không thà nh vấn Ä‘á». Váºy chúng ta liá»n vá» Từ Vân am trước, là m bữa cÆ¡m chay ngon chá» cháu."
Thất Tâm cư sÄ©, Chư Cát Dã, Long Dá»±c, Äông Phương Ngưng Tuyết sau khi đưa Vô Tâm sư thái và các đệ tá» khá»i Tiêu Diêu các, cháºm rãi trở và o trong sân.
Thất Tâm cư sÄ© dẫn Long Dá»±c Ä‘i và o trong phòng, kÃn đáo truyá»n thụ tâm pháp khẩu quyết tam đại tuyệt há»c Tiêu Diêu các; Chư Cát Dã nhà n rá»—i nhà m chán, lôi kéo và i tên đệ tá» cá»§a Thất Tâm cư sÄ© ở trong sân luáºn bà n kỹ nghệ, đùa nghịch vá»›i bá»n há»; Äông Phương Ngưng Tuyết khôi phục bá»™ dáng băng lạnh, má»™t mình ngồi ở bên cạnh cái bà n đá dưới má»™t gốc cây cổ tùng ở trong sân, thỉnh thoảng liếc vá» phÃa phòng cá»§a Long Dá»±c Ä‘ang ở, trong lòng rất là phức tạp.
Vốn ban đầu nói là phải cần thá»i gian ná»a ngà y, nhưng má»›i chỉ qua khoảng hai giá», Thất Tâm cư sÄ© thần sắc hưng phấn Ä‘i ra trước, Long Dá»±c theo sau ông, nét mặt bình thản.
Äông Phương Ngưng Tuyết sắc mặt lá»™ vẻ vui mừng, đứng lên đầu tiên nghênh đón Long Dá»±c.
Tốc độ cá»§a Chư Cát Dã nhanh hÆ¡n, hắn phóng vút tá»›i bên cạnh Long Dá»±c, há»i: “Thất Tâm cư sÄ©, tam đại tuyệt há»c cá»§a ngươi đã truyá»n xong rồi hả, nhanh như váºy sao?â€
"Äúng tháºt, quá nhanh, ta căn bản cÅ©ng không tin nổi!" Thất Tâm cư sÄ© thở dà i: "Ta đã đánh giá thấp Long tiểu ca, ban đầu nghÄ© vá»›i thá»i gian ná»a ngà y có thể há»c nhá»› tâm pháp khẩu quyết thì cÅ©ng đã rất tốt rồi, không thể tưởng được hắn chỉ nghe má»™t lần thì tất cả Ä‘á»u nhá»› kỹ cà ng, lại há»c được liá»n cách thể hiện, đương trưá»ng có thể thi triển ra. Hắn… ta cÅ©ng không hình dung nổi hắn là ngưá»i thế nà o, chỉ có thể nói, quả thá»±c đúng là thần kỳ!"
Chư Cát Dã ở trên đưá»ng Ä‘i sá»›m đã thấy thá»±c lá»±c cá»§a Long Dá»±c, đối vá»›i lá»i nói cá»§a Thất Tâm cư sÄ© rất tán thà nh, nói: "Tiểu Long đúng là cưá»ng đại! Bình thưá»ng nhìn không ra hắn có bao nhiêu lợi hại, nhưng mà hắn chỉ cần vừa lá»™ thân thá»§, thì phải là kinh thiên địa quá»· thần khiếp! Tiểu Long, tá»›i tá»›i tá»›i nà o, Ä‘em tam đại tuyệt há»c ngươi há»c được thi triển má»™t chút cho ta coi xem."
Long Dá»±c nói: "Không được đâu, ta vừa má»›i há»c, còn rất lạ lẫm!"
Chư Cát Dã nói: "ÄÆ°á»£c rồi, chúng ta Ä‘á»u là ngưá»i má»™t nhà , ngươi đừng khiêm nhưá»ng."
Long Dá»±c không chịu được kiểu ỉ ôi dai như đỉa cá»§a lão, bất đắc dÄ© nói: “Tiêu Diêu thần công là pháp quyết tu luyện ná»™i khÃ, không có biện pháp thi triển cho thúc xem, ta sẽ thá» khinh công thân pháp cá»§a Tiêu Diêu du và Thất Nhan kiếm khà đi. Giống như Thất Tâm cư sÄ© vừa nói, ta là lúc há»c thá»±c hiện tại chá»—, váºy chá»— nà o không đúng, thức đừng có mà chê cưá»i.â€
Má»™t tiếng “cưá»i†vừa xong, thân hình cá»§a hắn đã từ chá»— cÅ© biến mất, trong mắt má»i ngưá»i chỉ còn có má»™t đưá»ng bóng trắng như khói má»ng ở trong cổ tùng cổ thụ, thạch bà n thạch ghế trong sân xuyên qua, giống như phi yến nhiá»…u lương, hồ Ä‘iệp xuyên hoa, lại giống như tiên nhân lướt mây du hà nh, nhẹ nhà ng phiêu dáºt, đảo mắt ngà n dặm, kẻ khác khó có thể bắt được.
Äông Phương Ngưng Tuyết tú mục tròn xoe, anh khẩu khẽ nhếch, ánh mắt theo bóng trắng không ngừng di động, cuối cùng bóng trắng kia cà ng lúc cà ng nhanh, ánh mắt cá»§a nà ng cÆ¡ hồ Ä‘á»u hoa cả lên, đột nhiên chỉ cảm thấy phÃa sau đầu khẽ động, dây buá»™c tóc đột nhiên bị lấy mất, má»™t tiếng kinh hô "a" nhẹ, mái tóc như thác nước thả ra phÃa sau.
Nà ng biết Long Dá»±c chÃnh là trang phục mà u trắng, váºy bóng trắng kia chÃnh là hắn, cho nên sau khi kinh hô, trong lòng láºp tức vui vẻ.
Chư Cát Dã khiêu khÃch giÆ¡ hai ngón cái lá»›n tiếng khen: “Hay, hay má»™t bá»™ Tiêu Diêu du thân pháp! Tiểu Long, ngươi ngay lúc đó há»c tháºt như đùa, sá» dụng lên liá»n cùng Thất Tâm cư sÄ© quả thá»±c không phân cao thấp! Ta rất nể ngươi!â€
Thất Tâm cư sÄ© cảm khái than khẽ: “Dã thầy thuốc! Ngươi nói không phân cao thấp là nâng cao ta, ta trong lòng mình tá»± hiểu được sá»± tháºt, trước mặt tạm thá»i Long thà chá»§ không quá tinh thục, hÆ¡i có chút ngưng tụ không thông, nhưng sau đó ta thì thẹn không bằng. Long thà chá»§ tá»± thân sở hữu linh lá»±c bao la vạn hữu, chỉ cần cho hắn tâm pháp khẩu quyết, hắn có thể tùy ý thi triển các tuyệt kỹ cá»§a các đại bang phái và môn há»™i, cho nên Tiêu Diêu thần công hắn mặc dù còn chưa có bắt đầu tu luyện, nhưng Tiêu Diêu du thân pháp đã có thể sá» dụng, cái nà y tháºt sá»± là kỳ tÃch!â€
Khi Ä‘ang nói chuyện Long Dá»±c đã dừng thân pháp, hắn sắc khà như thưá»ng, cầm trong tay kẹp tóc mà u Ä‘en, cưá»i cưá»i đến bên Äông Phương Ngưng Tuyết giúp nà ng buá»™c lại đầu tóc, ôn nhu nói: “Ngưng Tuyết, vừa rồi dá»a em sợ không?â€
“Không có!†Äông Phương Ngưng Tuyết cong môi, quay mặt sang má»™t bên, nói trái lòng mình, khóe miệng lại không tá»± kìm chế được nổi lên tiếu ý.
Long Dá»±c khẽ cưá»i má»™t tiếng, quay ngưá»i đối diện Chư Cát Dã nói: "Tiêu Diêu du thân pháp biểu diá»…n đã xong, tiếp tục là tá»›i má»™t thức Thất Nhan kiếm khà cho thúc xem! Äầu tiên xem tầng thứ nhất, XÃch kiếm!"
Ngắm chuẩn cổ thụ phÃa sau Äông Phương Ngưng Tuyết, má»™t ngón tay Ä‘iểm tá»›i, má»™t đạo xÃch mang kiếm khà to bằng ngón tay cái từ đầu ngón tay bắn nhanh ra ngoà i, "rắc rắc" má»™t tiếng, má»™t nhánh cây cổ thụ đứt rá»i trên mặt đất.
Sáu gã đệ tá» dưới tay Thất Tâm cư sÄ© Thất Nhan kiếm khà đá»u đã đạt tá»›i cảnh giá»›i tầng thứ ba, nhưng tá»± nghÄ© thi triển ra tầng thứ nhất XÃch kiếm nà y, khó có thể là m được như Long Dá»±c nhanh, chuẩn, tà n nhẫn, không khá»i Ä‘á»u vá»— tay kêu hay.
Ngược lại Chư Cát Dã thân là Phong Hổ tổ Äặc cấp thà nh viên, thá»±c lá»±c siêu cưá»ng, đối vá»›i cái nà y ngã không có phản ứng gì, nheo lại ánh mắt, chá» xem và i chỉ kế tiếp cá»§a Long Dá»±c.
"Tầng thứ hai, Chanh kiếm!" Trong tiếng quát Long Dực lại ra tay, mà u xanh nước biển hiện lên, vẫn như cũ là cổ thụ thấp kia, thân thụ thô to ngang thắt lưng bị xuyên thủng.
"Tầng thứ ba, Hoà ng kiếm!"
"Tầng thứ tư, Lục kiếm!"
"Tầng thứ năm, Thanh kiếm!"
"Tầng thứ sáu, Lam kiếm!"
Long Dá»±c không ngừng Ä‘iá»u chỉnh tăng cưá»ng linh khÃ, liên tiếp tăng cấp độ Thất Nhan kiếm khÃ, váºt thể đánh trúng cÅ©ng cà ng lúc cà ng xa, cà ng thêm dà y và kiên cố.
Äợi tá»›i khi hắn thi triển ra Lam kiếm tầng thứ sáu, Chư Cát Dã trên mặt rốt cục lá»™ ra vẻ giáºt mình, hét lá»›n: "Không đúng, không đúng, dừng tay!"
"Là m sao váºy? Cái gì không đúng?" Long Dá»±c Ä‘ang định thá» xem có nên thi triển ra Thất Nhan kiếm khà tầng cao nhất Tá» kiếm, nghe lão hét lá»›n, liá»n dừng tay.
"Ta rất khó hiểu, sao tầng thứ sáu Lam kiếm nà y ngươi thi triển ra, uy lá»±c cá»§a kiếm khà so vá»›i Thất Tâm cư sÄ© phải cao hÆ¡n má»™t báºc?" Xoay mặt qua trừng mắt vá»›i Thất Tâm cư sÄ© nói: "Ngươi! Lão già nà y, trước kia lúc cùng ta giao thá»§ tá»· thà có phải là giữ lại, cố ý nhưá»ng ta không? Ôi! Nguyên lai uy lá»±c cá»§a Lam kiếm nà y cưá»ng đại như váºy, ta tá»± nháºn đỡ không được. ÄÆ°á»£c rồi, ngươi bây giỠđã tu luyện thà nh Tá» kiếm, ta cà ng đã không phải đối thá»§ rồi."
Tà i sản cá»§a ToÌ€.TiÌ.Te
Last edited by David; 21-07-2009 at 04:00 PM .
24-07-2009, 02:35 PM
Cái Thế Ma Nhân
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
Chương 168:
Vô thanh thắng hữu thanh
Dịch:Doc Co Bai troi
Biên dịch: chuoi_gia
Biên táºp: Ngan Ha
Nguồn: Tà ng Thư Viện
Thất Tâm cư sÄ© cưá»i khổ: "Dã thầy thuốc! Ngươi nghi oan cho ta rồi! Ngươi có biết Long thà chá»§ vì sao thi triển Lam kiếm uy lá»±c so vá»›i ta lại mạnh hÆ¡n không?"
Dã thầy thuốc nói: "Ta không biết!"
Thất Tâm cư sÄ© nói: "Ta lúc đầu cÅ©ng không biết, nhưng mà sau khi nghe Long thà chá»§ nói qua, má»›i biết được linh khà trên ngưá»i hắn so vá»›i Tiêu Diêu thần công chân khà cá»§a ta cà ng lợi hại, cho nên cùng tuyệt há»c, hai ngưá»i chúng ta thi triển ra đạt được hiệu quả không giống nhau!"
Chư Cát thầy thuốc cưá»i hì hì xuê xoa: "Nguyên lai như thế, ta thá»±c đã nghi oan uổng cho ngươi! Tiểu Long, sáu tầng trước cá»§a Thất Nhan kiếm khà ngươi ra tay, xem hình dạng rất thuáºn tay rất thuần thục, hãy Ä‘em má»™t tầng cuối cùng Tá» kiếm dùng ra xem nà o."
Thất Tâm cư sĩ tự mình trước mắt cũng không luyện thà nh uy lực lớn nhất trong Thất Nhan kiếm khà TỠkiếm, đồng lòng với nhau cũng muốn nhìn xem thiếu niên kỳ tà i Long Dực nà y có thể nhất cỠthà nh công hay không, khi thi triển ra, thì sẽ hiệu quả như thế nà o. Sáu đệ tỠdưới tay ông, cũng mới chỉ miễn cưỡng đạt tới trình độ Hoà ng kiếm, cà ng mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt tha thiết chỠđợi.
Bởi vì là tầng cuối cùng cá»§a Thất Nhan kiếm khÃ, cÅ©ng là má»™t tầng cao nhất, cho nên Tá» kiếm so vá»›i sáu kiếm trước phải phức tạp nhiá»u lắm, Long Dá»±c cúi đầu thầm nhá»§ cân nhắc trong chốc lát, nói: "Thất Tâm cư sÄ©, Tá» kiếm ta có thể sá» dụng được, nhưng mà ta cảm giác sẽ cùng sáu kiếm trước có Ä‘iá»u bất đồng!"
Thất Tâm cư sÄ© ánh mắt chá»›p động, nói: "Có cái gì bất đồng, má»i Long thà chá»§ thá» xuất ra má»™t kiếm."
"Má»™t kiếm nà y đánh ở nÆ¡i nà o Ä‘i? Ta sợ phá há»§y cái gì!" Long Dá»±c bốn phÃa nhìn nhìn, tìm kiếm mục tiêu thá» kiếm.
“Không sao cả! Ngươi muốn đánh nÆ¡i nà o thì đánh nÆ¡i đó!â€
“Äựơc rồi.†Long Dá»±c trong mắt tinh quang đột nhiên hiện, ngón trá» tay phải cháºm rãi vươn lên, má»™t khối cầu do khà tÃm kết thà nh ở đầu ngón tay hắn tăng tốc xoay tròn. Tá» quang lấp lánh, lóa mắt.
"Tầng thứ bảy, Tá» kiếm!" trong tiếng quát nhẹ, Long Dá»±c tay phải khẽ chấn động, khối cầu khà mà u tÃm kia phảng phất hóa thà nh má»™t thanh tá» kiếm, như chá»›p đâm thẳng và o trong má»™t thạch đôn cao ná»a ngưá»i ngoà i ba trượng.
Lần nà y tuyệt không có xuất hiện tình cảnh thạch đôn bị xuyên thá»§ng, má»i ngưá»i trong tai nghe được "ầm" má»™t tiếng vang lên, khi ổn định mắt nhìn, cái thạch đôn chắc chắn vững chãi đã biến thà nh má»™t đống đá vụn phân tán trên mặt đất.
"Thạch đôn nà y nếu đổi thà nh má»™t ngưá»i? Váºy sẽ như thế nà o?" Má»i ngưá»i trợn mắt há mồm, hoảng sợ kinh hãi.
"Quả nhiên… chÃnh là như thế nà y… chÃnh là như thế nà y…" Thất Tâm cư sÄ© lẩm bẩm nói: "Uy phong cá»§a Tá» kiếm và sáu kiếm trước hoà n toà n bất đồng, sáu kiếm trước chỉ là xuyên thá»§ng. Tạo thà nh thương hại diện tÃch nhá», Tá» kiếm lại có uy lá»±c mang tÃnh há»§y diệt. Nếu đối phó má»™t ngưá»i. Thì kết quả cá»§a ngưá»i nà y đúng ép xương cốt thà nh bụi."
Chư Cát Dã lá»›n tiếng than: "Tá» kiếm cuối cùng nà y rất bá đạo, rất ngoan độc! Bất quá … ta thÃch! Ha ha …"
Thất Tâm cư sÄ© thở dà i: "Giết ngưá»i chẳng qua là đầu đâm xuống đất! Cho dù há»c xong Tá» kiếm, trừ phi là gặp ngưá»i vạn ác không tha, nếu không quyết không thể tùy tiện sá» dụng."
Những lá»i nà y như là lẩm bẩm, lại như cố ý nói cho Long Dá»±c nghe.
Long Dá»±c nghiêm mặt nói: "Trừ phi có ngưá»i dùng thá»§ Ä‘oạn hèn hạ ác độc thương tổn ta. Hoặc là đi sát hại ngưá»i vô tá»™i, nếu không ta sẽ không ra tay thương tổn ngưá»i khác, cho nên Tá» kiếm nà y, không đến lúc vạn bất đắc dÄ©, ta sẽ không sá» dụng!"
Chư Cát Dã mỉa mai nói: "Phì! Các ngươi má»™t già má»™t trẻ, kẻ xướng ngưá»i hoạ, tháºt là giả dối! Toà n thây cÅ©ng tốt, thi cốt không còn cÅ©ng được, dù sao Ä‘á»u là giết ngưá»i! Hắc hắc, muốn nhân từ? Từ nay vá» sau gặp kẻ hung ác, các ngươi trá»±c tiếp dùng mồm mép khuyên bảo Ä‘i, nếu có thể nói được bá»n chúng buông hạ đồ Ä‘ao, láºp địa thà nh pháºt, thì đã không cần phải khổ cá»±c tu luyện công phu!"
Thất Tâm cư sÄ© cùng Long Dá»±c nhìn nhau, lắc đầu cưá»i khổ, Ä‘á»u chẳng muốn cùng hắn tranh biện.
Long Dá»±c đột nhiên nói: "Thất Tâm cư sÄ©, có câu ta muốn nói, không biết ngà i nghe xong có giáºn hay không?!"
"Long Tiểu ca má»i nói!" Thất Tâm cư sÄ© bình thưá»ng cÅ©ng là kẻ coi trá»i bằng vung, rất Ãt để mắt tá»›i ngưá»i khác, nhưng lúc nà y lại đối vá»›i Long Dá»±c cÅ©ng và i phần kÃnh trá»ng.
"Ta vừa rồi khi sá» dụng Tá» kiếm, phát hiện giống như vẫn chưa cảm giác hết, cảm thấy… dưá»ng như còn có thể có đột phá nữa."
“Äá»™t phá? Có ý tứ gì?â€
"ChÃnh là dá»±a trên trụ cá»™t Tá» kiếm, lại đỠcao lên má»™t tầng cấp khác, khiến cho uy lá»±c cá»§a Thất Nhan kiếm khà trở nên cà ng thêm cưá»ng đại."
Chư Cát Dã ha ha cưá»i nói: "Tăng lên? Chân thà nh mà nói có thể tăng lên, Thất Nhan kiếm khà liá»n phải đổi tên. Sao, sá»a thà nh Bát Nhan kiếm khÃ, Cá»u Nhan kiếm khÃ, Tháºp Nhan kiếm khà …?"
Mặc dù bá»n ngưá»i Chư Cát Dã cảm thấy Long Dá»±c nói có chút buồn cưá»i, nhưng Thất Tâm cư sÄ© trong tâm lại chấn động, nghiêm túc nói: "Ngươi có suy nghÄ© gì? Nói ra nghe má»™t chút."
Long Dực lắc đầu nói: "Ta cũng không biết, ta chỉ là có loại cảm giác nà y mà thôi."
Thất Tâm cư sÄ© gáºt đầu, nghiêm mặt nói: "Ngươi tuổi trẻ đúng là không giống ngưá»i thưá»ng, không câu nệ và o cái hiện có, ta thá»±c rất bá»™i phục ngươi." Dừng má»™t chút, mỉm cưá»i nói: "Long tiểu ca, nếu từ nay vá» sau ngươi có thể dá»±a trên Thất Nhan kiếm khà có đột phá, nhất định chá»› quên đến Hằng SÆ¡n, chúng ta cùng tham thảo."
“Nhất định rồi!â€
Chư Cát Dã nhìn trá»i, lúc nà y mây đã tan, ánh mặt trá»i chiếu xuống sáng chói mắt, nói: "Vốn định nói và i câu rồi Ä‘i, không thể tưởng được loanh quanh đã ná»a ngà y. Tiểu Long, cái gì phải nói Ä‘á»u đã nói, chúng ta xuống núi Ä‘i, đến La Tư quốc tìm Huyết Liên là việc chÃnh."
Long Dá»±c nói: "Ta biết rồi, bây giá» liá»n Ä‘i thôi."
Thất Tâm cư sÄ© nói: "Äã có việc, thì ta cÅ©ng không giữ các ngươi, nhá»› từ nay vá» sau năng đến chÆ¡i!"
Long Dá»±c gáºt đầu đáp ứng, nhìn mắt Ngưng Tuyết, nói: "Thất Tâm cư sÄ©! Ngưng Tuyết ở lại đây, hết thảy Ä‘á»u nhá» má»i ngưá»i chiếu cố giùm."
"Nói đến Ngưng Tuyết cô nương, ta còn có chuyện muốn nói." Thất Tâm cư sÄ© than nhẹ má»™t tiếng, nói tiếp: "Thất Tâm cư sÄ© ta năm nay đã sáu mươi tuổi, bởi vì nhiá»u lý do đã không thà nh gia láºp thất, mặc dù nháºn và i đồ đệ, nhưng chung quy nghÄ© thấy vẫn thấy thiếu cái gì. Ta muốn… muốn nháºn Ngưng Tuyết cô nương là m nghÄ©a nữ, từ nay vá» sau Ä‘em má»™t thân tuyệt há»c nà y tất cả truyá»n thụ cho nà ng, chỉ là không biết Ngưng Tuyết cô nương có phản đối hay không…?!"
Chư Cát Dã cùng Long Dá»±c ngây ra, không thể tưởng được trong đầu ông ta lại xuất hiện ý tưởng nà y, Ä‘á»u dồn ánh mắt nhìn vá» phÃa Äông Phương Ngưng Tuyết.
Äông Phương Ngưng Tuyết má»™t mặt đã nháºn Æ¡n cứu mạng cá»§a ông, mặt khác qua mấy ngà y ở chung, biết ông ta bên ngoà i mặc dù rõ rà ng lãnh đạm, nhưng tuyệt đối là lão nhân có tâm tÃnh thiện lương, hÆ¡n nữa cha mẹ cá»§a cô cÅ©ng đã mất, sau khi nghe xong thiện ý nà y cá»§a ông, trong lòng đương nhiên là má»™t trăm lần nguyện ý, vì váºy cháºm cháºm Ä‘i đến trước mặt ông, nhẹ nhà ng quỳ xuống dáºp đầu gá»i lên hai tiếng "NghÄ©a phụ!"
"Hảo, hảo! Nha đầu thông minh, mau đứng lên, nhanh đứng lên!" Thất Tâm cư sÄ© thấy nà ng không chút do dá»± đến bái lạy mình, thanh âm kÃch động run rẩy, vá»™i và ng đỡ nà ng đứng lên, ánh mắt nhìn nà ng cÅ©ng hoà n toà n biến đổi, giống như là má»™t ngưá»i cha từ ái quan sát bảo bối nữ nhi nhiá»u năm không gặp cá»§a mình.
Long Dá»±c, Chư Cát Dã cùng vá»›i và i vị đệ tá» cá»§a Thất Tâm cư sÄ© Ä‘á»u tiến lên, chúc mừng bá»n há», má»™t ngưá»i cha nuôi thá»±c lá»±c cưá»ng đại thu nháºn được má»™t ngưá»i con gái nuôi xinh đẹp.
Äông Phương Ngưng Tuyết bái lạy Thất Tâm cư sÄ© xong, cháºm rãi Ä‘i đến bên cạnh Long Dá»±c, thấp giá»ng há»i: "Long Dá»±c, anh…, anh Ä‘i gấp như váºy? Khi nà o thì trở vá» Long Quang?" Giá»ng nói trà n đầy tình ý lưu luyến không muốn rá»i.
"Nếu không có gì bất ngỠxảy ra, khoảng hai mươi ngà y nữa chúng ta có thể gặp mặt rồi."
"Ài, bên ngoà i tháºt là loạn, em vẫn thÃch cảm giác đứng ở trong trưá»ng há»c.â€
"Anh cÅ©ng váºy. Trong trưá»ng mặc dù có tứ đại ác nhân, nhưng dá»… dà ng ứng phó, so vá»›i bên ngoà i phong ba hung hiểm thì yên bình hÆ¡n nhiá»u. Bá»n ngưá»i hư há»ng cÅ©ng không dám trắng trợn và o trong trưá»ng quấy rối."
"Em … em muốn đưa anh đến chân núi …"
Long Dá»±c thấy vẻ mặt Äông Phương Ngưng Tuyết vô cùng lưu luyến, trong lòng trà o dâng ấm áp, cầm lấy bà n tay ngá»c thon dà i trắng nõn cá»§a nà ng, nói: "Tốt a, chúng ta Ä‘i!"
“Äi từ từ nói chuyện Ä‘i, ta Ä‘i trước, ở dưới chân núi chá» ngươi.†Chư Cát Dã đối vá»›i nhi nữ tình trưá»ng bá»n há» cảm thấy bất đắc dÄ©, hướng Thất Tâm cư sÄ© cáo biệt rồi xách ná»a túi Hóa cốt phấn xuống núi trước.
Long Dá»±c và Äông Phương Ngưng Tuyết tay trong tay cùng cảm thụ sá»± ấm áp từ bà n tay đối phương truyá»n đến, cứ như váºy cháºm rãi tiêu sái. Bá»n há» Ä‘á»u có rất nhiá»u Ä‘iá»u muốn nói vá»›i nhau nhưng hết lần nà y tá»›i lần khác Ä‘á»u nói không nên lá»i.
Lúc nà y vô thanh thắng hữu thanh, có lẽ không tiếng động, cà ng có thể thay cho hết thảy.
ÄÆ°á»ng núi cá»§a Hằng SÆ¡n mặc dù dà i, nhưng má»—i báºc thang kế tiếp, bá»n há» cà ng cảm thấy chia ly cà ng gần, tình nguyện vÄ©nh viá»…n Ä‘i không đến Ä‘Ãch.
Lúc nà y đã có lẻ tẻ du khách thăm Hằng SÆ¡n, có má»™t đôi tình lữ cÅ©ng nắm hai tay nhau lên núi du lãm, khi thấy Long Dá»±c cùng Äông Phương Ngưng Tuyết, mặt không khá»i lá»™ vẻ ngạc nhiên hâm má»™.
Thanh niên kia trá»™m liếc Äông Phương Ngưng Tuyết, trong lòng thầm nghÄ©: “Nữ nhân nà y tháºt đẹp! Giá mà bạn gái ta có khuôn mặt tròn xinh đẹp như cá»§a nà ng, có nà ng luôn bên ngưá»i, ta thá» cả Ä‘á»i nà y liá»n chỉ nhìn má»—i mình nà ng mà thôi."
Nữ nhân trá»™m liếc Long Dá»±c, trong lòng suy nghÄ©: "Nam nhân nà y tháºt là anh tuấn! Nếu bạn trai mình có má»™t ná»a tiêu sái, má»™t ná»a anh tuấn cá»§a hắn, mình sẽ hạnh phúc biết bao!"
"Long Dá»±c, anh nghÄ© cái gì váºy?" Äông Phương Ngưng Tuyết nhịn không được mở miệng há»i.
"Anh Ä‘ang nghÄ©, Hằng SÆ¡n vì sao thấp như váºy."
"Äỉnh cao nhất so vá»›i mặt biển hÆ¡n hai ngà n mét Ä‘i, không tÃnh là thấp."
"Ài, giá mà là hai vạn mét má»›i tốt? Như váºy sÆ¡n đạo sẽ rất dà i, chúng ta có thể Ä‘i tháºt lâu."
Äông Phương Ngưng Tuyết nắm tay Long Dá»±c bá»—ng nhiên căng thẳng, buồn bã nói: "Anh nguyện ý cùng em mãi Ä‘i xuống?â€
Long Dá»±c mỉm cưá»i nói: "Vì sao lại không muốn? Có thể cùng má»™t nữ sinh xinh đẹp như em kết bạn du sÆ¡n, ta cảm thấy nam nhân toà n thế giá»›i Ä‘á»u không có may mắn như ta."
"Ừm…! Em nghe ba ba mụ mụ em nói, bá»n há» hai ngưá»i sau khi yêu nhau, khi có thá»i gian rảnh rá»—i liá»n Ä‘i trá»i nam biển bắc nÆ¡i nÆ¡i du lịch, kết hôn xong cÅ©ng là như thế, từ hai mươi tuổi vẫn vui đùa đến hÆ¡n năm mươi tuổi. Em thá»±c hâm má»™ bá»n há»."
"Äúng váºy, cùng vá»›i ngưá»i yêu quà cá»§a mình cùng du sÆ¡n ngoạn thá»§y, loại cảm giác nà y tháºt là tuỵêt." Long Dá»±c đột nhiên ngón tay hướng xa xa hai gốc thương tùng ở đỉnh núi, cưá»i nói: "Ngưng Tuyết em xem, hai cây kia trông rất thú vị, có giống bá»™ dạng cá»§a hai chúng ta bây giá» không?"
Äông Phương Ngưng Tuyết theo hướng ngón tay cá»§a hắn nhìn lại, chỉ thấy hai trên thân hai cổ thụ phân biệt sinh ra má»™t nhánh vắt ngang, từ xa nhìn lại, hai nhánh cây vắt ngang như nối cùng má»™t chá»—, phảng phất giống như hai ngưá»i nắm tay, không khá»i mỉm cưá»i nói: "Cây bên trái kia cà nh lá ráºm rạp tươi tốt, vừa cao vừa lá»›n, rất giống anh a."
Long Dá»±c cưá»i: "Nói như váºy, cây bên phải kia chÃnh là em?"
Tà i sản của nguoidoi123
Chữ ký của nguoidoi123
Từ khóa được google tìm thấy
4.vn long huyet , 4vn long huyet , áèçíåñ , Ä‘á»c long huyệt , doc long huyêt , doc long huyệt , doc truyen huyet chuong , doc truyen huyet long , doc truyen long huyet , huyệt long trì , huyet long .us , huyet long chuong , ïåðåäà÷ , ïîñòíîå , log 4vn.com.vn , long huuyet , long huyệt , long huyệt xe lăn , long huyệt yy , long huyêt , long huyêt chuong 1 , long huyệt , long huyệt 266 , long huyệt 267 , long huyệt 4vn , long huyệt truyen , long huyet , long huyet 4vn , long huyet 4vn.eu , long huyet chien than , long huyet chuong 1 , long huyet chuong 267 , longhuyệt , longhuyet , longhuyetchienthan.4vn , lonh huyet , lonh huyet 4vn , óðàëñèá , sac hiep long huyet , tác giả mp3 4vn , tiên hiệp huyet long , truyên long huyệt , truyện long huyệt , truyen huyet long , truyen long huyet , truyen long huyet 139 , truyen long huyet 266 , truyen long huyet 4vn , truyet long huyệt 4vn , www.long huyet , xem truyen long huyệt