 |
|

23-11-2011, 07:56 PM
|
 |
♥Nốt ruồi dâm đãng♥
|
|
Tham gia: Jul 2009
Äến từ: nÆ¡i ấy bình yên
Bà i gởi: 949
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngà y 13 giá»
Thanks: 74
Thanked 6,205 Times in 409 Posts
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 162
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 162
Núi Lá»™c Äỉnh bên dòng sông Hắc
Vi Tiểu Bảo đáp:
-Ta có bá»±c mình gì đâu. Khinh công ta kém quá. Sư phụ dạy ta rất nhiá»u môn pháp mà ta há»c không nổi. Äến việc muốn bắt má»™t cô bé cÅ©ng không xong thì là m đếch gì được?
Song Nhi mỉm cưá»i nói:
-Tướng công muốn ôm lấy tiểu tỳ thì dĩ nhiên tiểu tỳ phải cố chết né tránh.
Vi Tiểu Bảo đột nhiên nhảy vá»t lên la:
-Ta nhất định phải bắt cô cho bằng được mới nghe.
Gã giang hai tay nhảy xổ lại.
Song Nhi cưá»i khanh khách, né mình tránh khá»i.
Vi Tiểu Bảo giả vỠxô vỠmé tả, chỠcho Song Nhi đánh quá mé hữu, gã vươn tay ra nắm trúng được vạt áo thị.
Song Nhi la lên một tiếng, nhưng sợ rách áo không dám cựa mạnh.
Vi Tiểu Bảo liá»n đưa tay ôm lấy lưng thị, thị vẫn cưá»i hì hì.
Vi Tiểu Bảo hạ tay mặt xuống khuá»·u chân Song Nhi, bồng thị lên đặt và o giưá»ng cá»§a gã.
Song Nhi thẹn quá mặt đỠnhư đóa hoa hồng, không ngớt la lên:
-Tướng công!... Tướng công...
Vi Tiểu Bảo vừa cưá»i vừa há»i lại:
-Tướng công là m sao?
Gã kéo chăn đắp lên mình thị rồi cúi xuống khẽ hôn và o má thị má»™t cái và cưá»i nói:
-Mau nhắm mắt lại, ngá»§ Ä‘i! Gã trở gót ra khá»i phòng, khép cá»a lại, bụng bảo dạ:
-Con nha đầu nà y sợ ta nổi nóng, cố ý để cho ta ôm lấy.
Vi Tiểu Bảo ra ngoà i sảnh đưá»ng, bảo tên thân binh truyá»n lệnh cho má»™t đội quân sÄ© Kiêu Kỵ doanh phải đến canh gác phòng mình ngay láºp tức.
Mấy ngà y liá»n, gã báºn công việc lấy tiá»n bạc cùng lá»… váºt ở Vân Nam Ä‘em vỠđưa tặng cho các phi tần trong cung, các vương công đại thần, cùng tướng lãnh, thị vệ. Gã nghÄ© bụng:
-Nếu ta nói tiá»n bạc lá»… váºt nà y cá»§a Ngô Tam Quế gá»i tặng thì há» sẽ Æ¡n hắn.
Chi bằng lão gia tự lãnh lấy món nhân tình nà y.
Thế là mấy chục vạn lạng và ng bạc biến thà nh lá»… váºt cá»§a Khâm sai đại thần, Kiêu Kỵ doanh phó Äô thống Vi Tiểu Bảo. Những ngưá»i thu lá»… váºt dÄ© nhiên hết sức tâng bốc quan Äô thống nhá» tuổi. Trong cung vi cÅ©ng như ở triá»u đình, má»i ngưá»i Ä‘á»u nói đức Hoà ng thượng thánh minh sá» dụng nhân tà i rất đúng chá»—. Cả má»™t chà ng thiếu niên bé nhá» cÅ©ng được đỠbạt là m quan lá»›n rất đắc thể, quả nhiên chà ng là má»™t nhân váºt tinh minh mẫn cán.
Hà ng ngà y Song Nhi vẫn tiếp tục giáp những mảnh giấy vụn. Hễ tìm được mảnh nà o ăn khớp thị lại dùng kim cắm và o tỠgiấy trắng.
Vi Tiểu Bảo cứ đến tối là và o coi lại thì thấy tấm đồ hình mỗi ngà y một lớn.
Trong đồ hình vẽ đủ địa thế núi sông và chua bằng chữ ngoằn ngoèo.
Song Nhi nói:
- Äây là chữ ngoại quốc, tiểu tỳ cÅ©ng không hiểu.
Vi Tiểu Bảo ở trong cung đã lâu. Tuy gã biết đây là chữ Mãn Châu, nhưng dù là chữ Hán gã cÅ©ng mù tịt. Bất luáºn trên đồ hình chua bằng văn tá»± nà o, gã cÅ©ng chẳng để tâm.
Äến tối ngà y thứ mưá»i tám, Vi Tiểu Bảo vá» nhà thấy mặt mÅ©i Song Nhi há»›n hở tươi cưá»i, gã đưa tay ra sá» cằm thị há»i:
-Có chuyện gì mà vui thế?
Song Nhi đáp:
-Tướng công thỠđoán coi.
Äêm hôm qua lúc Ä‘i ngá»§, Vi Tiểu Bảo thấy bức địa đồ còn hÆ¡n hai trăm mảnh chưa giáp xong.
Việc giáp đồ hình, cứ giáp xong má»™t mảnh thì phần còn lại Ãt Ä‘i má»™t mảnh và lại dá»… thêm má»™t phần. Má»™t và i ngà y đầu công việc tháºt gian nan, hà ng giá» chưa tìm được hai mảnh ăn khá»›p, cà ng vá» sau cà ng mau lẹ hÆ¡n.
Vi Tiểu Bảo đã nghÄ© đến chắc Song Nhi giáp xong bản đồ nên má»›i vui vẻ như váºy. Gã cưá»i há»i:
-Phải chăng cô đã là m được mấy tấm bánh chưng Triá»u Châu cho ta ăn?
Song Nhi lắc đầu đáp:
-Không phải.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Thế thì cô lượm được một món bảo bối gì phải không?
Song Nhi đáp:
-Không phải.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Hay là nghÄ©a huynh cô ở Quảng Äông đã gá»i gì đến cho cô?
Song Nhi đáp:
-Không phải. ÄÆ°á»ng sá xa xôi như váºy, là m sao mà gá»i đồ tá»›i được?
Vi Tiểu Bảo nói:
-Thế thì thiếu nhưng nhưng ở Trang gia đưa tin đến rồi.
Song Nhi lại lắc đầu, cặp lông mà y nhÃu lại, thị khẽ đáp:
-Thiếu nhưng nhưng ở Trang gia chẳng hiểu có bình yên không? Trong lòng tiểu tỳ thưá»ng thưá»ng nhá»› tá»›i y.
Vi Tiểu Bảo reo lên:
-à ! Ta biết rồi. Bữa nay là sinh nháºt cá»§a cô.
Song Nhi mỉm cưá»i đáp:
-Không phải đâu! Sinh nháºt cá»§a tiểu tỳ không phải là bữa nay.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Váºy sinh nháºt cô và o hôm nà o?
Song Nhi đáp:
-Và o tháng 9...
Äá»™t nhiên thị đỠmặt lên nói:
-Tiểu tỳ quên rồi.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Cô gạt ta. Có lý nà o lại quên cả ngà y sinh nháºt cá»§a mình?
Rồi gã nói tiếp:
-Phải rồi! Phải rồi! Nhất định là ông sư già ở chùa Thiếu Lâm là bạn hữu của cô đã đến viếng.
Song Nhi cưá»i khúc khÃch, lắc đầu lia lịa đáp:
-Tướng công tháºt khéo nói giỡn. Là m gì có ông sư nà o bạn hữu vá»›i tiểu tỳ?
Tướng công mới có bạn là m hòa thượng.
Vi Tiểu Bảo gãi đầu gãi tai trầm ngâm má»™t lúc rồi há»i:
- Äoán thế nà y không phải, thế kia cÅ©ng không phải. Chà chà ! Tháºt khó quá! Ban đầu ta đóan không biết có phải vì cô đã giáp xong đồ hình? Nhưng tối hôm qua ta thấy còn hai, ba trăm mảnh vụn thì dù nhanh đến đâu cÅ©ng phải mất năm, sáu bữa nữa.
Cặp mắt Song Nhi chiếu ra những tia thần quang lá»™ vẻ vui mừng, thị mỉm cưá»i há»i lại:
-Thế mà tiểu tỳ bữa nay đã giáp xong rồi thì tướng công bảo sao?
Vi Tiểu Bảo lắc đầu đáp:
-Cô muốn gạt ta ta cũng không tin.
Song Nhi nói:
-Tướng công! Tướng công lại đây mà coi xem cái nà y là cái gì?
Vi Tiểu Bảo theo thị đến bên bà n thì thấy trên bà n đã trải một mảnh vải trắng lớn. Trên mảnh vải có mấy ngà n mũi kim cắm những mảnh giấy vụn và o thà nh một bức đại địa đồ rất hoà n chỉnh. Một điểm đặc biệt là mấy nghìn mảnh giấy vụn giáp và o nhau mà không có lấy một mảnh thừa hay một mảnh thiếu.
Vi Tiểu Bảo reo to một tiếng, xoay tay ôm cứng lấy Song Nhi, hô lớn:
-Việc lớn xong rồi phải hôn một cái.
Gã nói rồi hôn và o môi thị.
Song Nhi thẹn quá, mặt đỠnhư gấc chÃn, thị ngảnh đầu Ä‘i, môi Vi Tiểu Bảo hôn và o trái tai thị.
Song Nhi bị nhột, toà n thân nhủn ra. Thị kinh hãi la lên:
-Không... không...
Vi Tiểu Bảo cưá»i khanh khách buông thị ra. Gã cầm tay thị đứng sóng vai nhìn bức đồ hình, miệng tấm tắc không ngá»›t tán dương:
-Song Nhi! Nếu không có cô là m giúp ta việc nà y thì ta phải mất đến ba năm sáu tháng mà chưa chắc đã giáp xong.
Song Nhi đáp:
-Tướng công còn báºn trăm ngà n quốc gia đại sá»±, thì giỠđâu mà ngó đến cái việc vụng vá» nà y?
Vi Tiểu Bảo nói:
-Trá»i Æ¡i! Cái nà y mà bảo là việc vụng vỠư? Äây là má»™t công trình đòi há»i nhiá»u thông minh nhất thiên hạ.
Song Nhi nghe gã tán tụng rất lấy là m khoan khoái.
Vi Tiểu Bảo trỠvà o bức đồ hình nói:
-Chỗ nà y là núi cao. Chỗ kia là sông lớn.
Gã lại trá» và o con sông lá»›n uốn khúc có khuyên tám vòng tròn đủ mà u sắc, há»i tiếp:
-Toà n thể bức địa đồ dá»u vẽ bằng má»±c Ä‘en. Tám vòng tròn nà y, cái thì mà u Ä‘á», cái thì mà u trắng, cái thì mà u và ng, cái thì mà u lam... à phải rồi! Äây là tám mà u sắc vá» Bát Kỳ cá»§a ngưá»i Mãn Châu. Váºy tám cái vòng nhá» nà y nhất định có Ä‘iá»u rất cổ quái, nhưng chưa biết núi đó là núi gì, sông kia là sông nà o?
Song Nhi lấy ra má»™t táºp giấy má»ng đến mấy chục tá». Tá» nà o cÅ©ng viết những văn tá»± Mãn Châu ngoằn nghèo. Thị đưa táºp giấy cho Vi Tiểu Bảo.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Cái nà y là cái gì? Ai đã viết ra đây?
Song Nhi đáp:
-Tiểu tỳ viết ra đó.
Vi Tiểu Bảo vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói:
-Té ra cô biết văn tự Mãn Châu? Thế mà mấy bữa trước cô gạt ta.
Gã vừa nói vừa giang hai tay ra như muốn ôm lấy thị.
Song Nhi vá»™i né tránh cưá»i đáp:
-Tiểu tỳ không gạt tướng công đâu, tiểu tỳ không biết chữ Mãn Châu tháºt, phải lấy giấy má»ng in lên đồ hình rồi cầm bút phóng lại.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Diệu kế chân diệu kế! Ta kêu má»™t vị sư gia ở Mãn Châu đến coi rồi chua bằng chữ Trung Quốc cá»§a chúng ta và o là ai coi cÅ©ng biết trên đồ hình ghi chú những Ä‘iá»u gì.
Gã thÃch quá reo lên:
-Hảo Song Nhi! Bảo bối Song Nhi! Ngươi tháºt là ngưá»i tâm cÆ¡ vi diệu. Cô biết bức đồ nà y quan hệ trá»ng đại, nên chia những chá»— chua chữ Mãn Châu thà nh mấy chục mảnh. Ta cÅ©ng chia ra để há»i nhiá»u ngưá»i cho khá»i tiết lá»™ cÆ¡ máºt.
Song Nhi mỉm cưá»i đáp:
-Hảo tướng công! Thông minh tướng công! Tướng công vừa ngó qua đã đoán ra chỗ dụng ý của tiểu tỳ.
Vi Tiểu Bảo cưá»i nói:
-Việc lớn xong rồi phải hôn một cái.
Song Nhi nghe gã nói váºy xoay mình nhảy vá»t Ä‘i trốn ra phòng ngoà i.
Vi Tiểu Bảo ra ngoà i sảnh đưá»ng sai thân binh Ä‘i kêu má»™t tên chuyên viết bút thiếp ngưá»i Mãn Châu ở Kiêu Kỵ doanh đến.
Gã lấy ra má»™t tá» giấy má»ng há»i cho biết ý nghÄ©a cá»§a những chữ Mãn Châu trên tá» giấy nà y.
Tên bút thiếp đáp:
-Phúc trình Äô thống đại nhân! Äó là Ngạch nhÄ© cổ lạp hà , Tinh kỳ lý giang, Hô mã nhÄ© oa táºp sÆ¡n. Toà n những địa danh ngoà i quan ải đất Mãn Châu cá»§a chúng ta.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Cái gì mà ô lý ô lố giang, hô con mẹ nó sơn? Những tên rắc rối khó nghe quá.
Tên bút thiếp đáp:
-Bẩm Äô thống đại nhân! Ngạch nhÄ© cổ lạp hà , Tinh kỳ lý giang, Hô mã nhÄ© oa táºp sÆ¡n Ä‘á»u là núi cao sông lá»›n cá»§a Mãn Châu.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Äây là địa phương nà o?
Tên bút thiếp đáp:
-Bẩm Äô thống đại nhân! Äó là nÆ¡i cá»±c bắc sông Hắc Long Giang.
Vi Tiểu Bảo mừng thầm nghĩ bụng:
-Phải rồi! Quả nhiên là chá»— giấu báu váºt cá»§a ngưá»i Mãn Châu. Bá»n chúng Ä‘em và ng bạc châu báu ra ngoà i quan ải giấu ở những nÆ¡i cà ng xa cà ng tốt.
Rồi gã bảo:
-Ngươi đem ô lý ô lố giang, Hô con mẹ nó sơn chua bằng chữ Hán và o bên cho ta.
Tên bút thiếp theo lá»i Vi Tiểu Bảo viết chữ Hán và o.
Vi Tiểu Bảo lại lấy má»™t mảnh giấy khác ra há»i:
-Cái nà y là núi nà o? Sông gì?
Tên bút thiếp đáp:
-Bẩm Äô thống đại nhân! Äây là Tây Lý Má»™c Hà , A Má»™c NhÄ© SÆ¡n, A Má»™c Công Hà .
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Con mẹ nó! Mỗi lúc một thêm rắc rối. Có phải ngươi nói nhăng nói cà n không? Thiếu gì tên hay không lấy mà lại phải Tây con mẹ nó Hà , A tổ bà nó Sơn?
Tên bút thiếp lá»™ vẻ sợ sệt đưa lá»i vấn an rồi đáp:
-Ty chức không dám nói nhăng nói cà n. Tiếng Mãn Châu có ý nghĩa riêng của nó.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Thôi được! Ngươi Ä‘em Con mẹ nó Hà , Tổ bà nó SÆ¡n chua bằng chữ Hán và o cho ta. Äể rồi ta Ä‘i há»i ngưá»i khác coi ngươi nói đúng hay là láo khoét?
Tên bút thiếp run sợ đáp:
- Dạ dạ! Ty chức dù lá»›n máºt đến đâu cÅ©ng không dám nói nhăng nói cà n vá»›i Äô thống đại nhân.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Máºt ngươi lá»›n lắm ư?
Tên bút thiếp đáp:
-Không không! Ty chức máºt nhá» như máºt con chuá»™t nhắt.
Vi Tiểu Bảo cưá»i ha hả hô:
-Ngưá»i nhà đâu! Lấy năm chục lạng bạc thưởng cho ông bạn máºt nhá» như chuá»™t nhắt. Nà y nà y! Ta bảo cho ngươi hay:
ngươi mà đem Tây con mẹ nó Hà , A tổ cha nó SÆ¡n nói vá»›i ngưá»i khác mà ta biết ra là láºp tức đòi bạc lại, cả vốn lẫn lãi cá»™ng thà nh má»™t trăm năm mươi lạng.
Tên bút thiếp mừng rỡ không bút nà o tả xiết. Lương bổng cá»§a gã má»—i tháng có mưá»i hai lạng bạc mà Äô thống đại nhân thưởng cho năm chục lạng, gã cảm tạ rối rÃt rồi nói:
-Ty chức chẳng bao giỠdám bạ đâu nói đấy.
Gã nghĩ bụng:
-Tiá»n vốn năm chục lạng mà tÃnh lãi má»™t trăm lạng thì tháºt nặng quá. Y có giết mình cÅ©ng đà nh chịu, là m gì có tiá»n mà trả?
Mấy ngà y liá»n, Vi Tiểu Bảo đã há»i rõ được bảy, tám chục địa danh rồi mở bản đồ ra coi thì chá»— có tám vòng tròn nhá» khác mà u sắc ở vá» phÃa bắc sông Hắc Long giang, giữa chá»— hợp lưu sông A Mục NhÄ© hà và Hắc Long giang, mà cÅ©ng là phÃa chÃnh bắc núi Ô Mã NhÄ© Oa Táºp, phÃa tây bắc núi A Mục NhÄ©. Giữa tám cái khuyên tròn có viết chữ Mãn Châu mà u và ng, dịch ra Hán tá»± là ba chữ "Lá»™c Äỉnh sÆ¡n".
Vi Tiểu Bảo nhá»› kỹ và o lòng địa thế trên bản đồ. Äồng thá»i gã bảo Song Nhi cÅ©ng há»c cho thuá»™c.
Gã tự nhủ:
-Những mảnh giấy vụn nà y mà để ngưá»i ta lấy mất, tất không khá»i tiết lá»™ bà máºt.
Gã liá»n cuốn tấm đồ hình bá» và o lò lá»a đốt Ä‘i.
Vi Tiểu Bảo nhìn lá»a cháy bùng bùng, trong lòng rất khoan khoái miệng lẩm bẩm:
-Sư phụ bảo ta Ä‘em giấy vụn gói thà nh nhiá»u gói và chôn ở nhiá»u chá»— khác nhau, nhưng cÅ©ng có thể bị ngưá»i khác lấy cắp mất. Bây giá» ta đã giấu và o trong óc thì dù kẻ muốn lấy cắp có bổ óc ta ra cÅ©ng chẳng tìm thấy bức địa đồ nà y.
Gã quay đầu nhìn lại thấy ánh lá»a chiếu và o mặt Song Nhi. Má thị á»ng hồng cà ng tăng thêm vẻ kiá»u diá»…m. Gã mỉm cưá»i, nhìn thị chằm chặp không chá»›p mắt.
Song Nhi bị gã dòm ngó dữ quá không khá»i thẹn tùng cúi đầu xuống.
Vi Tiểu Bảo cưá»i nói:
-Hảo Song Nhi! Chúng ta giáp xong bản địa đồ, địa danh cÅ©ng tra cứu được hết. Con mẹ nó Hà , Tổ cha nó SÆ¡n, Ä‘á»u đã ghi nhá»› và o lòng. Có phải là "Äại công cáo thà nh" rồi không?
Song Nhi nghe gã nói đến bốn chữ "Äại công cáo thà nh" biết là gã sắp trêu cợt, vá»™i nhảy ra ngoà i cá»a đáp:
-Không, không, không có...
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Sao lại không có?
Song Nhi vừa cưá»i vừa chạy ra xa đáp:
-Nô tỳ không biết.
Vi Tiểu Bảo xổ ra cá»a rượt theo, cưá»i nói:
-Cô không biết nhưng ta biết.
Bá»—ng thấy má»™t tên thân binh láºt Ä‘áºt chạy tá»›i nói:
-Khải bẩm Äô thống! Hoà ng thượng có lệnh triệu. Má»i Äô thống Ä‘i chầu ngay.
Vi Tiểu Bảo nhăn mặt nhát Song Nhi rồi ra đi và o cung.
Gã thấy trước cá»a cung đã sắp hà ng nghi trượng, gã quỳ xuống bên đưá»ng dáºp đầu.
Nhà Vua cưá»i nói:
-Tiểu Quế Tá»! Ngươi hãy theo trẫm Ä‘i coi ngưá»i ngoại quốc thá» súng.
Vi Tiểu Bảo cả mừng đáp:
-Hay lắm! HỠđúc súng tháºt là mau lẹ.
Äoà n ngưá»i do cá»a Tả An và o xưởng đúc súng Long Äà m.
Nam Hoà i Nhân và Thang Nhược Vá»ng quỳ ở đằng xa để ngênh tiếp thánh giá.
Vua Khang Hy há»i:
- Dáºy Ä‘i! Dáºy Ä‘i! Äại pháo đặt ở đâu?
Nam Hoà i Nhân đáp:
-Tâu thánh thượng! Äại pháo đặt ở ngoà i thà nh. Cung thỉnh xa giá thánh thượng ra đó ngá»± lãm.
Vua Khang Hy đáp:
-Hay lắm! Nhà Vua ở trong xe bước ra. Äoà n thị vệ tiá»n hô háºu á»§ng đưa tá»›i ngoà i cá»a Tả An đã ngó (???) ba khẩu súng lá»›n bà y hà ng tại đó.
Vua Khang Hy lại gần coi thấy ba khẩu súng nà y phát ra ánh thanh quang lấp loáng. Thân súng lớn, bánh xe cùng trục chỗ nà o cũng kiên cố thì long tâm vui mừng, phán bảo:
-Hay lắm! Chúng ta thỠbắn mấy phát coi.
Nam Hoà i Nhân lấy má»™t viên đạn đặt và o nòng súng, đổ há»a dược và o dùng chà y sắt lèn tháºt chặt rồi quay lại nói:
-Tâu Hoà ng thượng! Khẩu súng nà y có thể bắn xa được má»™t dặm rưỡi. Những Ä‘Ãch bắn đã đặt ở phÃa bên kia.
Vua Khang Hy nhìn theo tay hắn trá» thì thấy ngoà i xa chừng dặm rưỡi có dá»±ng mưá»i mô đất, liá»n gáºt đầu phán:
- ÄÆ°á»£c rồi! Khanh bắn thá» Ä‘i coi! Nam Hoà i Nhân nói:
-Cung thỉnh Hoà ng thượng di giá ra xa ngoà i mưá»i trượng cho được an toà n.
Vua Khang Hy mỉm cưá»i lùi lại.
Vi Tiểu Bảo hăng hái tiến ra nói:
-Xin cho nô tà i khai há»a phát đầu tiên.
Nhà Vua gáºt đầu.
Vi Tiểu Bảo đến bên khẩu súng lớn nhìn Nam Hoà i Nhân nói:
-Ngoại quốc lão huynh! Lão huynh nhằm dùm cho tháºt trúng Ä‘Ãch, để tiểu đệ khai há»a.
Nam Hoà i Nhân đã nhắm miệng súng từ trước, bây giá» coi lại lần nữa cho chuẩn Ä‘Ãch rồi bảo gã:
- Äúng rồi đó.
Vi Tiểu Bảo đón lấy mồi lá»a ở trong tay má»™t tên quân châm và o ngòi thuốc rồi vá»™i và ng nhảy ra xa. Gã liệng mồi lá»a xuống, đưa hai tay lên bưng chặt lá»— tai.
Bá»—ng thấy há»a quang lấp lánh rồi nổ "Ä‘oà ng" má»™t tiếng khá»§ng khiếp. Khói Ä‘en mịt trá»i. Má»™t mô đất vỡ tan văng Ä‘i. Má»™t tia lá»a bay vá»t lên không.
Nguyên trong mô đất đã để s½n rất nhiá»u lưu hoà ng và há»a dược, đạn súng bắn và o láºp tức cháy vá»t lên, khiến cho uy thế cà ng khá»§ng khiếp.
Bá»n quân sÄ© cả tiếng reo hò, lại hướng vá» phà nhà Vua hô lên:
-Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế! Ba khẩu súng lá»›n luân lưu khai há»a, bắn cả thảy mưá»i phát, trúng và o bảy mô đất. Còn ba mô trệch Ä‘i má»™t chút không bắn trúng được.
Vua Khang Hy mừng rỡ vô cùng, ban khen cho Nam Hoà i Nhân và Thang Nhược Vá»ng, lại thăng Nam Hoà i Nhân lên chức Giám chánh tòa Khâm thiên giám. Thang Nhược Vá»ng trước đã có hà m Thái thưá»ng tá»± khanh, gia Thông chÃnh sứ, tước hiệu "Thông Huyá»n giáo sư". Y đã bị cất chức vá» tay Ngao Bái. Nay Vua Khang Hy cho phục nguyên chức và đổi hiệu là "Thông Vi giáo sư".
Nguyên Vua Khang Hy tên là Huyá»n Hoa, phải kiêng chữ Huyá»n không thể dùng tá»›i.
Ba khẩu súng lớn cũng ban cho danh hiệu "Thần võ đại pháo".
Nhà Vua vá» cung truyá»n cho má»™t mình Vi Tiểu Bảo theo và o ngá»± thư phòng, ngà i cưá»i hả hê nói:
-Tiểu Quế Tá»! Chúng ta ngà y đêm khai công đúc súng, chế tạo mấy trăm khẩu Thần võ đại pháo, Ä‘em bà y hà ng nhằm bắn và o lão tiểu tá» Ngô Tam Quế thì con mẹ nó liệu còn là m phản được không?
Vi Tiểu Bảo cưá»i đáp:
- Äức Hoà ng thượng thần cÆ¡ diệu toán, chẳng cần Thần võ đại pháo mà muốn bắt lão tiểu tá» Ngô Tam Quế cÅ©ng dá»… như trở bà n tay. Có Ä‘iá»u đúc được Thần võ đại pháo thì khác nà o... rồng thêm cánh.
Gã toan nói "Hổ thêm cánh" nhưng nghÄ© lại Ä‘em đức Hoà ng đế và vá»›i lão hổ là có Ä‘iá»u bất kÃnh, nên đổi lại là rồng thêm cánh.
Vua Khang Hy cưá»i phán:
-Ngươi nói câu nà y tháºt là chẳng có chút há»c vấn nà o. Rồng bay trên trá»i thì còn dùng cánh là m chi nữa?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Dạ dạ! Cái đó tỠra dù không đúc súng lớn, Hoà ng thượng cũng chẳng sợ Ngô Tam Quế.
Nhà Vua cưá»i phán:
-Rút cục ngươi vẫn có lý.
Rồi chau mà y nói tiếp:
-Nói đến rồng, trẫm chợt nhá»› tá»›i vụ Ngô Tam Quế cấu kết vá»›i xứ Mông Cổ, xứ Tây Tạng, nước La Sát, lại còn tổ chức Thần Long giáo gì đó. Mụ Ä‘iếm già giả Thái háºu là m Ä‘iá»u đại nghịch vô đạo, uế loạn cung cấm là do Thần Long giáo phái đến phải không?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Äúng thế! Vua Khang Hy nói:
-Nếu không bắt tên phản nghịch nà y xá» ngà n Ä‘ao phân thây thì sao trả được mối thù mụ đã giam cầm và là m nhục Thái háºu?
Nhà Vua nói tá»›i đây bất giác nghiến răng nghiến lợi, ra chiá»u phẫn ná»™ vô cùng! Vi Tiểu Bảo nghÄ© thầm:
-Nhà Vua nói câu nà y là muốn ta Ä‘i bắt mụ Ä‘iếm già . Mụ vẫn Ä‘i liá»n vá»›i Cao Tôn giả, hiện giá» không biết ở đâu? Muốn bắt mụ tháºt không phải chuyện dá»… dà ng.
Trong lòng xoay chuyển ý nghÄ©, gã ngần ngừ không dám tiếp lá»i. Quả nhiên Vua Khang Hy phán:
-Tiểu Quế Tá»! Vụ nà y rất là cÆ¡ máºt! Ngoà i ngươi ta không thể phái ngưá»i khác là m được.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Dạ dạ! Nhưng không hiểu mụ Ä‘iếm già trốn Ä‘i đâu? Tên gian phu cá»§a mụ ngưá»i tròn á»§ng như trái banh thịt mà xem chừng lại có yêu pháp.
Vua Khang Hy nói:
-Mụ Ä‘iếm già mà trốn đến hoang sÆ¡n dã lÄ©nh thì việc tìm kiếm mụ quả nhiên rất khó khăn, nhưng cÅ©ng có manh mối để dò la. Ngươi dẫn quân đến tiêu diệt Thần Long tà giáo rồi bắt dư đảng cá»§a chúng tra khảo thì có thể Ä‘iá»u tra được mụ Ä‘iếm già lạc lõng nÆ¡i đâu.
Vua Khang Hy thấy Vi Tiểu Bảo lá»™ vẻ ngần ngại liá»n nói tiếp:
-Trẫm cÅ©ng biết việc nà y chẳng khác mò kim đáy biển tháºt khó khăn vô cùng! Nhưng má»™t là ngươi mẫn cán, hai là ngươi có phúc tướng rất lá»›n. Những việc kẻ khác là m cháºt váºt vô cùng mà giao và o tay ngươi là mã đáo thà nh công. Trẫm không ra thá»i hạn để tùy ngươi là m đến bao giá» xong cÅ©ng được. Ngươi ra ngoà i quan ải có thể Ä‘iá»u động nhân mã ở Phụng Tiên, chá» cÆ¡ há»™i Ä‘i công phá đảo Thần Long.
Vi Tiểu Bảo tâu:
-Phúc khà nô tà i Ä‘á»u là Hoà ng thượng ban cho. Hoà ng thượng đã Ä‘em lòng đặc biệt tin cáºy, dÄ© nhiên phúc pháºn cá»§a nô tà i to lá»›n vô cùng! Nô tà i chỉ mong nhá» và o hồng phúc cá»§a Hoà ng thượng mà chuyến nà y ra Ä‘i bắt ngay được mụ Ä‘iếm già đem vá».
Nhà Vua thấy gã chịu đi, trong lòng mừng rỡ khôn xiết, ngà i vỗ vai gã nói:
-Báo thù rá»a háºn tuy là việc lá»›n, nhưng so vá»›i sá»± yên nguy xã tắc thì lại chưa và o đâu. Ngươi bắt được mụ Ä‘iếm già dÄ© nhiên là hay quá! Nhưng việc trá»ng yếu là đánh phá đảo Thần Long. Tiểu Quế Tá»! Ngoà i quan ải là nÆ¡i phát tÃch gây dá»±ng nghiệp rồng cá»§a nhà Äại Thanh ta. Thế mà đảo Thần Long ở ngay bên vẫn dòm dá». Nếu chúng liên thá»§ vá»›i quân La Sát chiếm cứ đất quan ngoại thì nhà Äại Thanh mất gốc. Ngươi phá được đảo Thần Long thì không khác gì chém được năm ngón tay cá»§a nước La Sát.
Vi Tiểu Bảo cưá»i đáp:
- Äúng thế! Äá»™t nhiên gã cất tiếng hô lá»›n:
-A la ô! Gã giơ tay mặt vung loạn lên không ngớt.
Nhà Vua cưá»i há»i:
-Ngươi là m gì váºy?
Vi Tiểu Bảo đáp:
-Nước La Sát bị chặt đứt năm ngón tay, dĩ nhiên đau quá phải la lớn bằng tiếng La Sát.
Vua Khang Hy cưá»i ha hả nói:
-Trẫm thăng cho ngươi lên Nhất đẳng Tá» tước, chÃnh Bạch kỳ Mãn Châu Äô thống Kiêu Kỵ doanh, lại thưởng cho ngươi ngoại hiệu là Ba đồ lá»—. Ngươi Ä‘iá»u động đại quân trú phòng ở Phụng Thiên để trừ diệt bá»n phản tặc ở ngoà i đảo Thần Long.
Vi Tiểu Bảo quỳ xuống tạ Æ n nói:
-Nô tà i cà ng là m quan to, phúc pháºn cà ng lá»›n.
Vua Khang Hy nói:
-Vụ nà y không nên khua chuông gióng trống để đỠphòng bá»n Ngô Tam Quế, Thượng Khả Há»·. Chúng hay tin chẳng thể ngồi yên tất dấy quân tạo phản sá»›m hÆ¡n. Vì thế mà phải hà nh động thần không hay quá»· không biết, để diệt trừ đảo Thần Long má»™t cách đột ngá»™t. Ngà y mai trẫm lại phái ngươi là m khâm sai đại thần lên núi Trưá»ng Bạch tế cáo thiên địa. Núi Trưá»ng Bạch là thánh địa giáng sinh ra ái Tân Giác La già cá»§a nhà trẫm. Trẫm phái ngươi và o việc tế tá»± là không ai nghi ngá» gì nữa.
Vi Tiểu Bảo đáp:
-Hoà ng thượng thần cÆ¡ diệu toán thì giáo chá»§ Thần Long giáo sẽ thá» dữ trùng tá»".
Ngưá»i ta thưá»ng nói "thá» dữ thiên tá»", Vi Tiểu Bảo đổi là "thá» dữ trùng tá»" để nguyá»n rá»§a Thần Long giáo chá»§.
Vua Khang Hy há»i:
-ThỠdữ trùng tỠlà nghĩa là m sao?
Vi Tiểu Bảo đáp:
-Nô tà i muốn nói thá» mạng cá»§a giáo chá»§ chỉ như loà i sâu bá», chẳng sống được bao lâu.
Gã ở trước mặt nhà Vua, đánh bạo lãnh lấy sứ mạng nà y, nhưng rồi gã nghÄ© tá»›i võ công trác tuyệt cá»§a Thần Long Hồng giáo chá»§. Ngoà i ra cao thá»§ trong giáo phái đông như kiến. Gã mà dẫn má»™t toán binh mã chỉ biết múa kiếm bắn tên đến tấn công đảo Thần Long thì cái mạng nhá» xÃu cá»§a gã mưá»i phần có đến tám, chÃn không giữ vững được.
Vi Tiểu Bảo ở trong cung ra trong lòng hồi hộp lo âu. Bỗng gã xoay chuyển ý nghĩ, miệng lẩm bẩm:
-Lão gia nhất quyết không ra đảo Thần Long. Dù tiểu Hoà ng đế đối đãi vá»›i lão gia tá» tế đến đâu, lão gia cÅ©ng chẳng tá»™i gì mà liá»u chết cho y. Lão gia là m quan đến thế nà y là lá»›n quá rồi. Chi bằng sau khi ra ngoà i quan ải, lão gia thừa cÆ¡ đến núi Lá»™c Äỉnh ở phÃa bắc Hắc Long giang, đà o hầm lấy bảo tà ng là má»™t phen đại phát tà i. Kế đó lão gia lén lút xuống Vân Nam lấy cho bằng được A Kha rồi Ä‘i ẩn lánh, hà ng ngà y chỉ đánh bạc nghe hát, há chẳng tiêu dao khoái lạc ư?
Gã nghÄ© tá»›i đây trong lòng bá»›t phần phiá»n não rồi tá»± nhá»§:
-Lâm tráºn mà bá» trốn tuy là má»™t việc mất thể diện, lại phụ lá»i trá»ng thác cá»§a tiểu Hoà ng đế, nhưng tÃnh mạng cá»§a mình là việc quan hệ há phải trò đùa? Sau khi ta đà o được bảo tà ng là thôi, chứ chẳng chặt đứt long mạch cá»§a nhà Mãn Thanh cÅ©ng là tá» tế vá»›i Hoà ng đế lắm rồi.
Hôm sau Vua Khang Hy lâm triá»u, quả nhiên thăng quan cho Vi Tiểu Bảo và phái gã lên núi Trưá»ng Bạch tế trá»i.
Sau khi tan triá»u, các vương công đại thần tá»›i tấp đến Tá» tước phá»§ chúc mừng.
Sách Ngạch Äồ thấy Vi Tiểu Bảo có ý không vui liá»n nói:
-Lên núi Trưá»ng Bạch tế trá»i, dÄ© nhiên chẳng có gì béo bở, so vá»›i cuá»™c đến Vân Nam xoa đầu Bình Tây Vương, tháºt khác nhau má»™t trá»i má»™t vá»±c, trách nà o Vi huynh đệ chẳng mất hứng.
Vi Tiểu Bảo đáp:
-Chẳng giấu gì Sách đại ca, tiểu đệ là ngưá»i miá»n nam, bình sinh rất sợ rét.
Há»… nghÄ© đến trá»i băng đất tuyết ở ngoà i quan ải là lại phát run. Bữa nay đã phải sưởi ấm đến ná»a ngà y rồi.
Sách Ngạch Äồ cưá»i khanh khách, tìm lá»i an á»§i:
-Vi huynh đệ bất tất phải quan tâm. Sách má»— quay vá» lấy tấm áo há»a Ä‘iêu để huynh đệ chống rét. Ngồi trong kiệu mà có chút lá»a thì không thấy rét nữa.
Chuyến đi quan ngoại nà y huynh đệ lúc trở vỠcũng có quà quý chứ chẳng không.
|
|
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a vivuvip
|
|
|

23-11-2011, 07:56 PM
|
 |
♥Nốt ruồi dâm đãng♥
|
|
Tham gia: Jul 2009
Äến từ: nÆ¡i ấy bình yên
Bà i gởi: 949
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngà y 13 giá»
Thanks: 74
Thanked 6,205 Times in 409 Posts
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 163
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 163
Äể phụ nhân xen và o quốc sá»±
Vi Tiểu Bảo nói:
-Nếu tá»›i đất Liêu Äông rét như cắt thịt mà cÅ©ng có thể phát tà i thì tiểu đệ phải thỉnh giáo đại ca má»™t bà i há»c.
Sách Ngạch Äồ đáp:
-Miá»n Liêu Äông cá»§a bá»n tiểu huynh có ba thứ bảo bối...
Vi Tiểu Bảo ngắt lá»i:
-Hay quá nhỉ? Trong ba thứ bảo bối, chỉ cần lấy được một thứ cũng tha hồ tiêu xà i rồi.
Sách Ngạch Äồ cưá»i đáp:
- Äất Liêu Äông có câu phương ngôn, Vi huynh đệ đã nghe ai nói đến bao giá» chưa? Câu đó là "Quan Äông có ba bảo váºt:
Nhân sâm, da điêu và Ô lạp thảo".
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Tiểu đệ chưa từng nghe ai nói tá»›i câu đó. Nhân sâm và da Ä‘iêu là cá»§a quý đã đà nh. Còn Ô lạp thảo, má»™t thứ cá», sao cÅ©ng gá»i là bảo bối?
Sách Ngạch Äồ đáp:
-Váºy mà Ô lạp thảo cÅ©ng là bảo bối má»›i kỳ. Ha ha! Vùng Quan Äông cứ đến mùa đông là trá»i rét kinh khá»§ng, mặt đất đóng thà nh băng. Những ngưá»i nghèo không được mặc áo da Ä‘iêu, ngồi kiệu ấm mà trá»i rét quá hai chân tê buốt, lấy ai khiêng kiệu cho Vi huynh đệ? Ô lạp thảo là thứ cá» má»c khắp miá»n Quan Äông.
Chỉ cần nhổ lấy má»™t nắm phÆ¡i khô bá» và o trong đế già y là thấy ấm áp ngay. Ngưá»i cùng nghèo chẳng có áo cừu, không đắp chăn bông, lấy Ô lạp thảo may thà nh áo thà nh chăn cÅ©ng đủ ngá»± hà n.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Té ra là thế. Nhưng món bảo bối Ô lạp thảo chúng ta không cần dùng đến.
Còn nhân sâm thì phải lấy và i chục gánh, da điêu cũng phải mấy trăm tấn đem vỠmới đủ chia cho những bằng hữu rất thân ái.
Sách Ngạch Äồ nổi lên trà ng cưá»i ha hả.
Lão toan nói thì có tên thân binh và o báo là quan thủy sư đỠđốc Thi Lang đến bái kiến.
Vi Tiểu Bảo vừa nghe thấy hai chữ "Thi Lang" bất giác sắc mặt biến đổi. Gã nghÄ© tá»›i bữa trước Ä‘em Trịnh Khắc Sảng giam và o trong quan tà i. Sư phụ gã là Trần Cáºn Nam bảo phải tha Trịnh Khắc Sảng ra, nhưng vừa mở quan tà i thì bên trong không còn Trịnh Khắc Sảng, sau chỉ thấy thi hà i cá»§a Quan An CÆ¡, má»™t ngưá»i anh em trong Thanh Má»™c đưá»ng. Ngoà i ra còn mảnh giấy để lại viết hà ng chữ:
"Thi Lang gá»i đến cố nhân".
Lúc ấy Trần Cáºn Nam còn nói cho gã nghe là võ công Thi Lang rất cao cưá»ng, mưu trà cÅ©ng hÆ¡n Ä‘á»i. Ngà y trước Quốc tÃnh gia đã bị thua vá» tay hắn.
Vi Tiểu Bảo cho là Thi Lang đến để tầm cừu. Gã không biết là m thế nà o vội bảo một tên thân binh:
-Ngươi mau Ä‘i kêu A Tam, A Lục hai ngưá»i và o đây cho ta.
Sách Ngạch Äồ cưá»i há»i:
-Mối giao tình giữa Thi Tĩnh Hải và Vi huynh đệ thế nà o?
Vi Tiểu Bảo tâm thần hồi há»™p há»i lại:
-Thi... Thi Tĩnh cái gì?
Sách Ngạch Äồ đáp:
-Vị ÄỠđốc nà y được phong tước TÄ©nh Hải tướng quân. Vi huynh đệ chưa từng quen biết y hay sao?
Vi Tiểu Bảo lắc đầu:
-Tiểu đệ chưa từng gặp y lần nà o.
Gã quay lại bảo tên thân binh:
-Y đến đây là m chi? Ta không muốn tiếp.
Tên thân binh dạ má»™t tiếng rồi trở ra kiếm lá»i từ khước.
á»§y Tôn giả và Lục Cao Hiên láºt Ä‘áºt chạy và o đứng ở đằng sau Vi Tiểu Bảo.
A Tam, A Lục là tên giả cá»§a hai ngưá»i nà y.
Vi Tiểu Bảo thấy bên mình đã có hai tay cao thủ hộ vệ gã mới yên lòng hơn một chút.
Lát sau, tên thân binh kia lại và o hoa sảnh, hai tay bưng một cái khay đưa lên nói:
- Äây là lá»… váºt cá»§a Thi tướng quân Ä‘em đến tá» lòng hiếu kÃnh Äô thống đại nhân.
Vi Tiểu Bảo thấy trên khay để má»™t cái há»™p bằng pha lê. Trong đặt má»™t cái bát bằng bạch ngá»c. Lòng bát khắc mấy hà ng chữ.
Cái bát bạch ngá»c nà y trong sáng rất đẹp. Äúng là thứ mỹ ngá»c thượng hảo.
Công trình điêu khắc cũng cực kỳ tinh xảo.
Sách Ngạch Äồ cưá»i nói:
-Món lá»… váºt nà y không phải tầm thưá»ng. Lão Thi tháºt đã phà nhiá»u tâm huyết.
Vi Tiểu Bảo không hiểu há»i:
-Sách đại ca bảo sao?
Sách Ngạch Äồ đáp:
-Trong bát đã khắc danh húy cá»§a lão đệ lại còn thêm bốn chữ "Gia quan tấn tước". PhÃa dưới khắc "Quyến đệ Thi Lang kÃnh tặng".
Vi Tiểu Bảo trầm ngâm một lúc rồi nói:
-Tiểu đệ chưa từng quen biết ngưá»i nà y mà há» khách sáo như váºy, chắc có dụng ý gì không tốt.
Sách Ngạch Äồ cưá»i đáp:
-Chá»— dụng ý cá»§a lão Thi đã rõ quá rồi. Y nhất tâm muốn đánh Äà i Loan để báo thù cho cha mẹ, vợ con. Mấy năm nay y ở trong kinh lẩn quẩn vá»›i bá»n ta, định nhá» bá»n ta tâu Hoà ng thượng vá» vụ nà y. Y đã phà tiá»n đến hai, ba chục vạn lạng.
Lão ngừng lại một chút rồi tiếp:
-Nay y biết lão đệ là nhân váºt ká» cáºn trước giá Hoà ng thượng, dÄ© nhiên phải tìm đưá»ng và nh cạnh đến lão đệ.
Bây giá» Vi Tiểu Bảo má»›i vững dạ. Gã lại há»i:
-Té ra là thế. Vì lẽ gì y cố tình muốn đánh Äà i Loan?
Sách Ngạch Äồ đáp:
-Lão Thi nguyên trước là một viên đại tướng dưới trướng Trịnh Thà nh Công.
Sau Trịnh Thà nh Công hoà i nghi y có lòng phản bá»™i, toan bắt y, nhưng y chạy trốn được. Trịnh Thà nh Công tức quá liá»n Ä‘em cha mẹ vợ con y...
Sách Ngạch Äồ vừa nói vừa huy động hai tay là m kiểu chém đầu má»i ngưá»i.
Vi Tiểu Bảo lè lưỡi ra nói:
-Má»™t báºc anh hùng như Trịnh Thà nh Công mà còn bị thua vá» tay Thi tướng quân thì y đúng là má»™t cao nhân hiếm có. Tiểu đệ phải tiếp kiến y má»›i được.
Äoạn gã bảo tên thân binh:
-Ngươi ra coi nếu Thi tướng quân còn ở đó thì bảo hãy chỠta một chút.
Gã nhìn Sách Ngạch Äồ nói:
-Sách đại ca! Chúng ta cùng ra gặp y.
Tuy gã có ủy Tôn giả và Lục Cao Hiên bảo vệ, nhưng vẫn còn úy kỵ Thi Lang.
Gã nghĩ rằng:
Sách Ngạch Äồ là má»™t vị đại thần nhất phẩm ở triá»u đình mà cùng Ä‘i vá»›i gã thì chắc chắn Thi Lang không dám động võ.
Sách Ngạch Äồ mỉm cưá»i gáºt đầu.
Hai ngưá»i liá»n dắt tay nhau Ä‘i ra nhà đại sảnh.
Thi Lang Ä‘ang ngồi trên ghế chá»— thấp nhất nghe tiếng già y lẹp kẹp, vá»™i và ng đứng dáºy. Hắn thấy hai ngưá»i từ trong ná»™i đưá»ng tiến ra liá»n bước lên mấy bước thi lá»…, miệng dõng dạc hô:
-Sách đại nhân! Vi đại nhân! Ty chức là Thi Lang xin tham kiến hai vị đại nhân.
Vi Tiểu Bảo chắp tay đáp lá»… cưá»i nói:
-Không dám! Quan hà m cá»§a Thi tướng quân còn lá»›n hÆ¡n tại hạ. Sao tướng quân lại khách sáo như váºy? Má»i tướng quân ngồi chÆ¡i. Chúng ta không nên khách sáo nữa.
Thi Lang kÃnh cẩn đáp:
-Vi đại nhân khiêm nhưá»ng như váºy khiến cho ai cÅ©ng phải khâm phục. Äại nhân còn nhá» tuổi đã sá»›m hiển đạt. Việc phong công phong hầu đối vá»›i đại nhân chỉ là vấn đỠhà ng ngà y. Trong vòng mưá»i năm nữa là cùng, Vi đại nhân nhất định sẽ được phong vương. Ty chức bất quá là má»™t tên tiểu tướng quân, phá»ng chi đáng kể?
Vi Tiểu Bảo cưá»i ha hả nói:
-Nếu tại hạ có ngà y như váºy thì rất lấy là m Ä‘a tạ lá»i và ng ngá»c cá»§a tướng quân.
Sách Ngạch Äồ cưá»i nói:
-Lão Thi! Lão ở Bắc Kinh mấy năm đã há»c được kiểu ăn nói hoạt bát, khác hẳn ngà y má»›i tá»›i kinh thà nh, động má»™t tà là đắc tá»™i vá»›i ngưá»i ta.
Thi Lang đáp:
-Ty chức là kẻ võ phu thô lỗ, không hiểu lễ nghĩa, hoà n toà n trông và o các vị đại nhân lượng cả bao dung. Hiện nay ty chức đã hết sức thay đổi lỗi lầm ngà y trước.
Sách Ngạch Äồ cưá»i nói:
-Lão Thi Ä‘iá»u gì cÅ©ng khôn ngoan, biết cả Vi đại nhân là má»™t vị mạnh quan thứ nhất được ká» cáºn trước giá đức Hoà ng thượng. Lão tìm đến cá»a nà y thì còn hÆ¡n là đi cầu khẩn hà ng trăm vị vương công đại thần khác.
Thi Lang lại kÃnh cẩn dâng lá»i thỉnh an hai ngưá»i rồi nói:
-Ty chức hoà n toà n trông và o hai vị đại nhân có dạ tà i bồi, vĩnh viễn không bao giỠdám quên ơn đức.
Vi Tiểu Bảo ngắm nghÃa Thi Lang thấy hắn và o cỡ năm chục tuổi. Cặp mắt lấp loáng lá»™ vẻ tinh anh cưá»ng kiện, nhưng dong nhan tiá»u tụy ra dáng phong trần đã lắm.
Gã nghĩ bụng:
-Té ra kẻ đã gia hại Quan phu tá» là thằng cha nà y. Hắn cứu Trịnh Khắc Sảng ra khá»i quan tà i. Chẳng hiểu hắn không biết thân thế ta tháºt hay hắn giả vá»? Âu là ta thá» thám thÃnh xem sao?
Gã liá»n nói:
-Thi tướng quân cho tại hạ cái bát ngá»c kia trân quý quá chừng là má»™t Ä‘iá»u không hay đâu.
Thi Lang sợ hãi đứng lên há»i:
-Ty chức là kẻ hồ đồ, không hiểu cái bát ngá»c đó có vấn vết gì? Xin đại nhân chỉ Ä‘iểm.
Vi Tiểu Bảo cưá»i đáp:
-Vấn vết thì không có, nhưng nó là váºt báu lúc dùng để ăn cÆ¡m cứ phải hồi há»™p, vì sợ mình không cẩn tháºn đánh rá»›t bể bát. Ha ha! Sách Ngạch Äồ cÅ©ng nổi lên trà ng cưá»i khanh khách. Thi Lang báºt lên tiếng cưá»i xã giao.
Vi Tiểu Bảo lại há»i:
-Thi tướng quân đến Bắc Kinh từ bao gi�
Thi Lang đáp:
-Ty chức đến Bắc Kinh đã được ba năm.
Vi Tiểu Bảo lấy là m kỳ há»i:
-Thi tướng quân là m Thá»§y sư đỠđốc ở Phúc Kiến sao không vỠđó cầm quân mà lại tá»›i Bắc Kinh ngao du? à ! Tại hạ biết rồi. Nhất định Thi tướng quân có ngưá»i yêu ở Bắc Kinh, chẳng thể dứt áo ra vỠđược.
Thi Lang đáp:
-Vi đại nhân nói giỡn rồi. Hoà ng thượng triệu ty chức (???) kinh để há»i vá» phương lược bình trị đảo Äà i Loan. Chắc là ty chức đưa ra kế hoạch hồ đồ, ứng đối không hợp thánh ý nên chưa thấy đức Hoà ng thượng ban dụ xuống. Ty chức ở kinh thà nh kÃnh cẩn chỠđợi chỉ ý cá»§a Hoà ng thượng.
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
-Tiểu Hoà ng đế là ngưá»i rất tinh minh. Bao giá» ngà i cÅ©ng lo việc đại sá»±. Ngoà i việc bình trị Tam Phiên, đến việc công phá Äà i Loan phải là m thế nà o? Dù Thi Lang đưa ra kế hoạch không hợp ý, nhưng đó chỉ là biện pháp cá»§a cá nhân hắn, Hoà ng thượng tất nguyên lượng cho. Hoà ng thượng chưa hạ chỉ thì nhất định trong vụ nà y có nguyên nhân nà o khác.
Vi Tiểu Bảo nhá»› tá»›i những lá»i cá»§a Sách Ngạch Äồ, lại nghÄ© tiếp:
-Hắn đã láºp được nhiá»u công lao, hẳn có ý kiêu ngạo. Hoà ng thượng tuyên triệu hắn lai kinh, chắc hắn không thèm cầu cạnh má»™t ai rồi đắc tá»™i vá»›i những nhân váºt quyá»n hà nh nên ngưá»i ta cố ý là m khó dá»… vá»›i hắn.
Gã liá»n cưá»i nói:
- Äức Hoà ng thượng là báºc thánh minh, ngà i muốn Thi tướng quân ở lại đợi chỉ thì nhất định có thâm ý gì. Tướng quân bất tất phải nóng nẩy. Việc phải tá»›i sẽ tá»›i, có bồn chồn cÅ©ng bằng vô dụng.
Thi Lang đứng dáºy nói:
-Bữa nay ty chức nhá» Vi đại nhân chỉ Ä‘iểm má»›i sáng mắt ra. Ba năm trá»i lúc nà o ty chức trong lòng cÅ©ng xao xuyến, chỉ sợ mình có Ä‘iá»u ngá»— ngược mạo phạm Hoà ng thượng. Theo lá»i Vi đại nhân thì đây là Hoà ng thượng có thâm ý gì khác, nếu váºy ty chức vững dạ được nhiá»u. Â¥n đức cá»§a Vi đại nhân mở đưá»ng cho tháºt cao cả không biết đến đâu mà lưá»ng! Vi Tiểu Bảo giá»i nghá» nịnh bợ, nhưng nghe ngưá»i ta tâng bốc mình trong lòng cÅ©ng khoan khoái. Gã cưá»i nói:
-Hoà ng thượng từng nói:
con ngưá»i kiêu ngạo quá chừng, không thể trá»ng dụng. Cần phải là m cho y nhụt nhuệ khÃ. Äừng nói đến chuyện Hoà ng thượng giáng cấp, dù ngà i bắt Ä‘i sung quân hay giam và o ngục thì đó cÅ©ng là mỹ ý cá»§a ngà i muốn tà i bồi cho tướng quân đó.
Thi Lang luôn miệng khen phải mà lòng bà n tay toát mồ hôi lạnh. Hắn nghĩ thầm:
- Dù Hoà ng thượng có tháºt tình muốn tà i bồi cho mình bằng cách nà y thì cÅ©ng không thể nuốt được.
Sách Ngạch Äồ vuốt râu nói:
-Phải lắm! Vi huynh đệ nói váºy tháºt đúng quá. Viên ngá»c không mà i giÅ©a cÅ©ng là đồ bá». Ngay như cái bát ngá»c nà y nếu không mà i giÅ©a cÅ©ng chỉ là cục đá chẳng dùng là m gì được.
Thi Lang vội đáp:
- Dạ dạ! Vi Tiểu Bảo nói:
-Thi tướng quân! Má»i tướng quân ngồi xuống nói chuyện. Tại hạ nghe nói trước kia tướng quân là bá»™ hạ cá»§a Trịnh Thà nh Công. Tại sao lại xảy chuyện xÃch mÃch vá»›i lão?
Thi Lang đáp:
-Phúc bẩm đại nhân! Ty chức nguyên là bộ hạ của Trinh Chi Long, phụ thân của Trịnh Thà nh Công, sau được chia vỠphục vụ dưới trướng Trịnh Thà nh Công.
Trịnh Thà nh Công hưng binh tạo phản, ty chức chẳng hiểu nếp tẻ gì, chỉ tuân theo lệnh y mà hà nh động một cách hồ đồ.
Vi Tiểu Bảo ngắt lá»i:
-Ủa! Té ra tướng quân phản Thanh...
Gã toan nói:
"Té ra là tướng quân phản Thanh phục Minh thì đó là má»™t việc rất nên là m". Bình thá»i gã ngồi vá»›i anh em Thiên Äịa Há»™i thưá»ng nói đến chuyện "phản Thanh phục Minh", xuýt nữa gã buá»™t miệng tuôn ra. May mà gã hãm lại kịp thá»i, đổi giá»ng:
-Rồi sau sao nữa?
Thi Lang đáp:
-Năm ấy Trịnh Thà nh Công dẫn quân Ä‘i đánh Phúc Kiến. Căn cứ địa cá»§a y ở Hạ Môn. Không ngá» nhà Äại Thanh Ä‘em kỳ binh đánh úp lấy Hạ Môn khiến cho Trịnh Thà nh Công hết đưá»ng tiến thoái, lâm và o tình trạng cá»±c kỳ khốn đốn. Ty chức tháºt tá»™i đáng muôn thác. Äáng lý mình phải táºn trung vá»›i vương sư, lại Ä‘em binh Ä‘oạt lại Hạ Môn ở trong tay Thanh binh.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Thế là Thi tướng quân đã láºp được công lá»›n vá»›i Trịnh Thà nh Công rồi còn gì?
Thi Lang đáp:
-Khi ấy Trịnh Thà nh Công thăng quan cho ty chức và ban thưởng nhiá»u lắm.
Nhưng sau vì má»™t việc nhá» mà gây nên chuyện động trá»i.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Việc gì váºy?
Thi Lang đáp:
-Ty chức phái má»™t tên tiểu hiệu Ä‘i do thám quân tình, nhưng gã lại sợ chết, lén và o rừng sâu nằm mấy ngà y rồi trở vá» báo cáo má»™t cách hà m hồ. Ty chức thấy gã nói có chá»— không đúng liá»n há»i vặn rồi tra ra sá»± thá»±c. Ty chức liá»n truyá»n giam gã lại để hôm sau Ä‘em ra chém đầu.
Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp:
-Không ngá» tên tiểu hiệu đó thần thông quảng đại. Ná»a đêm gã trốn ra được trở vá» phá»§ Trịnh Thà nh Công, gã khóc lóc cáo tố ty chức xá» gã oan uổng vá»›i Äổng phu nhân cá»§a Trịnh Thà nh Công. Äổng phu nhân nghe gã năn nỉ không khá»i má»m lòng, liá»n phái ngưá»i đến yêu cầu ty chức tha cho tên tiểu hiệu kia. Sứ giả đến nói những gì trong lúc dùng ngưá»i, không nên tà n sát bá»™ thuá»™c để sÄ© tốt phải hoang mang...
Vi Tiểu Bảo nghe nói đến Äổng phu nhân liá»n nhá»› tá»›i sư phụ gã là Trần Cáºn Nam đã cho hay:
Äổng phu nhân rất cưng thằng cháu thứ nhì là Trịnh Khắc Sảng.
Mụ mấy phen muốn láºp hắn lên là m thế tá». Bất giác gã nổi giáºn đùng đùng, lá»›n tiếng thóa mạ:
-Mụ Ä‘iếm già đó tháºt khả ố! Mụ là đà n bà thì còn hiểu gì đến việc quân cÆ¡ mà can thiệp và o? Tổ bà nó! Quốc gia đại sá»± thưá»ng hư há»ng vá» tay mụ Ä‘iếm già .
Äể bá»™ tướng phạm pháp mà không xá» trảm thì còn cầm quân đánh giặc được sao?
Mụ Ä‘iếm già ngu muá»™i đến tá»™t độ, chỉ thiên ái những thằng lá»i mặt trắng.
Thi Lang không ngá» Vi Tiểu Bảo nghe hắn kể chuyện nà y lại sinh lòng khẳng khái đến thế! Hắn liá»n cảm thấy giữa hai ngưá»i có mối tình tri ká»·, bất giác vá»— đùi đánh "đét" má»™t cái đáp:
-Vi đại nhân là m việc đúng luáºt hết chá»— nói. Äại nhân đã từng cầm quân, biết rõ quân pháp có nghiêm mình má»›i khắc địch chế thắng được. Quân pháp mà lá»ng lẻo thì há»ng việc lá»›n.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Chắc Thi tướng quân không chịu nghe lá»i mụ Ä‘iếm già , Ä‘em tên tiểu hiệu lão hiệu gì đó chém đầu là m lệnh?
Thi Lang đáp:
-Lúc đó ty chức cÅ©ng nghÄ© như Vi đại nhân, liá»n bảo sứ giả cá»§a Äổng phu nhân:
"Thi má»— là bá»™ tướng cá»§a Quốc tÃnh gia chỉ biết tuân theo tướng lệnh cá»§a Quốc tÃnh gia... " Hắn thở phà o nói tiếp:
-Ty chức nói váºy là có ý bảo cho hắn biết:
Thi má»— không phải là bá»™ tướng cá»§a Äổng phu nhân thì không cần vâng theo lệnh cá»§a phu nhân.
Vi Tiểu Bảo đáp:
-Phải lắm! Kẻ nà o mà là m bộ tướng cho mụ điếm già là nhà nó hết phước rồi.
Sách Ngạch Äồ và Thi Lang nghe Vi Tiểu Bảo thóa mạ Äổng phu nhân lại kêu bằng mụ Ä‘iếm già không nhịn được phải phì cưá»i. Há» có biết đâu gã có tư tâm khác mà tuôn ra những lá»i thô tục.
Thi Lang nói:
-Mu... Äổng phu nhân nghe phúc trình vá» những lá»i cá»§a ty chức chắc là giáºn lắm. Phu nhân cho ngay tên tiểu hiệu đó là m thân binh ở trong phá»§, lại sai ngưá»i đến bảo ty chức có giá»i thì và o phá»§ mà bắt tên tiểu hiệu đó giết Ä‘i. Ty chức nhân lúc nóng giáºn nhất thá»i không nhịn được thân hà nh và o tìm tên tiểu hiệu kia chém má»™t Ä‘ao cho gã rÆ¡i đầu.
Vi Tiểu Bảo vỗ tay reo:
-Giết là hay lắm! Giết là tuyệt diệu! Có giết mau lẹ như váºy má»›i là m cho ngưá»i ta khoan khoái trong lòng.
Thi Lang lại nói:
-Ty chức giết xong tên tiểu hiện đó tá»± biết ngay là gây nên đại há»a rồi. Ty chức liá»n đến trước mặt Trịnh Thà nh Công tạ tá»™i. Ty chức nghÄ© rằng mình đã láºp được công lá»›n thì hạ sát má»™t tên thuá»™c hạ chiếu theo quân pháp cÅ©ng chẳng có tá»™i lá»—i gì, mà chỉ vô lá»… vá»›i Äổng phu nhân, chẳng lấy chi là m nặng lắm. Không ngá» Trịnh Thà nh Công nghe lá»i phu nhân khép ty chức và o tá»™i phạm thượng, đại bất kÃnh và hạ lệnh bắt giam.
Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp:
-Ty chức nghÄ© rằng Quốc tÃnh gia là má»™t nhân váºt anh hùng khẳng khái, vì nóng nẩy trong lúc nhất thá»i có bắt giam ty chức mấy ngà y rồi cÅ©ng buông tha. NgỠđâu chẳng bao lâu ty chức được tin gia phụ, gia đệ cùng thê tá» Ä‘á»u bị bắt tống lao.
Bấy giỠty chức mới hay đại sự nguy rồi. Trịnh Thà nh Công sắp giết mình đến nơi.
Ty chức liá»n nhân lúc tên giám ngục sÆ¡ hở má»™t chút trốn Ä‘i ngay. Kế đó Ãt ngà y, ty chức lại được tin Trịnh Thà nh Công Ä‘em toà n gia ty chức xá» trảm, không để sống sót má»™t ngưá»i nà o.
Vi Tiểu Bảo lắc đầu buông tiếng thở dà i.
Thi Lang nghiến răng nghiến lợi nói tiếp:
-Giữa há» Trịnh và ty chức đã trở thà nh mối thù chẳng đội trá»i chung. Äáng tiếc Trịnh Thà nh Công chết sá»›m mất rồi khiến cho ty chức chưa trả được mối thù nà y. Ty chức đã láºp lá»i trá»ng thệ phải có má»™t ngà y kia giết hết cả nhà há» Trịnh cho sạch sà nh sanh.
Vi Tiểu Bảo đã biết Trịnh Thà nh Công là m Vua ở hải ngoại là má»™t vị đại anh hùng, nhưng gã nghe Thi Lang nói muốn giết cả nhà há» Trịnh dÄ© nhiên kẻ đại đối đầu cá»§a gã là Trịnh Khắc Sảng cÅ©ng ở trong đó nên gã cảm thấy chà đồng đạo hợp vá»›i Thi Lang. Gã gáºt đầu lia lịa nói:
-Giết là phải! Giết là phải! Thi tướng quân không trả được mối thù nà y thì chẳng phải là anh hùng hảo hán.
Sách Ngạch Äồ cÅ©ng nói theo:
-Thi tướng quân! Trịnh Thà nh Công tru lục toà n gia tướng quân quả là má»™t Ä‘iá»u cay đắng, nhưng cÅ©ng có cái may là tướng quân nhân há»a thà nh phúc, bá» chá»— tối Ä‘i theo chá»— sáng. Nếu không xảy vụ nà y thì e rằng hiện nay tướng quân vẫn còn ở Äà i Loan chống cá»± vương sư là m Ä‘iá»u phản nghịch.
Thi Lang đáp:
-Sách đại nhân dạy phải lắm.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Trịnh Thà nh Công hạ sát toà n gia tướng quân rồi, tướng quân căm phẫn đến đầu hà ng nhà Äại Thanh ư?
Thi Lang đáp:
- Dạ! Äức tiên đế Æ¡n nặng tầy non. Ty chức khởi nghÄ©a quy thuáºn triá»u đình liá»n được tiên đế phái đến là m việc ở Phúc Kiến. Ty chức cảm Æ¡n thâm trá»ng chỉ mong báo đáp, quên mình phấn đấu, láºp được chút công lao nhá» má»n rồi được thăng là m Äồng An phó tướng thuá»™c tỉnh Phúc Kiến. May gặp lúc Trịnh Thà nh Công Ä‘em quân đến đánh, ty chức liá»u mạng vá»›i y, nhá» hồng phúc cá»§a đức tiên đế toà n thắng má»™t tráºn. Äức tiên đế thăng cho ty chức lên là m Äồng An tổng binh. Sau ty chức lấy lại được Hạ Môn, Kim Môn và Ngô Tá»± rồi liên lạc vá»›i toà n quân Hồng mao ngồi trên thuyá»n bắn súng đánh cho Trịnh Thà nh Công má»™t tráºn tan tà nh. Y nhảy xuống bể chạy trốn. Äức tiên đế thăng cho ty chức là m thá»§y sư đỠđốc ở Phúc Kiến lại thêm quan hà m TÄ©nh Hải tướng quân. Thá»±c ra ty chức chẳng có công lao gì đáng kể. Má»™t là trông và o hồng phúc cá»§a Äức Hoà ng thượng nhà Äại Thanh ta, hai là nhá» Æ¡n đức cá»§a các vị đại nhân chốn triá»u đình tuyên dương công trạng. Nếu nói vá» công lao thì Sách đại nhân và Vi đại nhân có công nhiá»u hÆ¡n.
Vi Tiểu Bảo cưá»i hì hì nghÄ© bụng:
-Lúc ngươi đánh Hạ Môn, Kim Môn, ta còn chạy nhảy ở kỹ viện thà nh Dương Châu mà công lao đã to hơn ngươi rồi.
Ngoà i miệng gã há»i:
-Trước kia tướng quân ở dưới trướng Trịnh Thà nh Công, sau lại mấy phen cùng y giáp chiến thì tình hình ở Äà i Loan dÄ© nhiên tướng quân hiểu rõ lắm. Hoà ng thượng triệu tướng quân lai kinh để phán há»i vá» phương lược tấn công Äà i Loan, tướng quân đã tâu trình thế nà o?
Thi Lang đáp:
-Ty chức khải tâu chúa thượng:
Äà i Loan là má»™t hải đảo cô độc, giữ dá»… mà đánh khó. Các tướng sÄ© ở Äà i Loan lại toà n là những tinh binh dÅ©ng tướng từng theo Trịnh Thà nh Công đánh quen trăm tráºn. Nếu muốn tấn công Äà i Loan thì quan thống binh cần được đầy đủ quyá»n hà nh tá»± mình cá» sá»±, không bị hạn chế Ä‘iá»u gì, má»›i thà nh công được.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Tướng quân muốn tá»± mình hà nh động hết cả má»i mặt và chÃnh mình ban bố hiệu lệnh nữa chăng?
Thi Lang vội đáp:
-Ty chức không dám có ý cuồng vá»ng như váºy. Có Ä‘iá»u riêng vá» việc tấn công Äà i Loan phải nhằm và o lúc bên địch sÆ¡ hở, không kịp đỠphòng má»›i mong thắng lợi. Từ Kinh sư đến Phúc Kiến đưá»ng xa đến mấy ngà n dặm mà khi gặp được thá»i cÆ¡ tấn công Äà i Loan còn phải tâu vá» triá»u đình để xin chỉ thị thì e rằng lúc lệnh ban ra đã lỡ mất thá»i cÆ¡. Những tướng khác ở Äà i Loan thì chưa đáng kể, nhưng Trần VÄ©nh Hoa là ngưá»i túc trà đa mưu lại thêm Lưu Quốc Hiên kiêu dÅ©ng, thiện chiến. Tháºt là hai tay kình địch. Nếu ra quân má»™t cách mạo muá»™i thì khó lòng nắm được phần thắng.
|
|
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a vivuvip
|
|
|

23-11-2011, 07:58 PM
|
 |
♥Nốt ruồi dâm đãng♥
|
|
Tham gia: Jul 2009
Äến từ: nÆ¡i ấy bình yên
Bà i gởi: 949
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngà y 13 giá»
Thanks: 74
Thanked 6,205 Times in 409 Posts
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 164
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 164
Tiểu Hoà ng đế mưu lược cao thâm
Vi Tiểu Bảo gáºt đầu há»i:
-Tướng quân nói thế là phải. Äức Hoà ng thượng cá»±c kỳ anh minh, không hiểu ngà i chê trách tướng quân vá» chá»— nà o? Tướng quân còn tâu những gì nữa?
Thi Lang đáp:
-Hoà ng thượng phán há»i phương lược tấn công Äà i Loan, ty chức tâu rằng:
Binh tướng ở Äà i Loan tuy rất tinh nhuệ nhưng chỉ còn số Ãt. Nhà Äại Thanh muốn tấn công Äà i Loan nên thi hà nh hai phương lược. Má»™t mặt dùng kế phản gián, khiến ná»™i bá»™ bá»n chúng sinh mối bất hòa. Trước hết phao ngôn Trần VÄ©nh Hoa có ý phế chá»§ tá»± láºp, hắn cùng Lưu Quốc Hiên hợp tác, mưu đồ thoán vị. Trịnh Kinh là ngưá»i xét việc bất minh, hắn sinh lòng ngá» vá»±c không chừng hạ sát cả hai lão Trần, Lưu.
Dù hắn không giết chúng cÅ©ng quyết chẳng trá»ng dụng và tước bá»›t quyá»n bÃnh.
Hai là há» Trần, há» Lưu má»™t ngưá»i tướng văn, má»™t ngưá»i tướng võ, là hai cây cá»™t trụ cá»§a Äà i Loan. Bên ta là m cho cả hai tên phải bá» Ä‘i là tốt nhất, hay bá»›t được má»™t tên cÅ©ng thà nh thế má»™t cây cá»™t khó bá» chống đỡ cả tòa nhà .
Vi Tiểu Bảo ngấm ngầm kinh hãi, mắng thầm:
-Con mẹ nó! Mi định hại sư phụ ta.
Gã lại tự nhủ:
-Thằng cha nà y nói rõ cho ta hay ý muốn gia hại sư phụ ta, thì ra hôm ấy hắn cứu Trịnh Khắc Sảng không nhìn thấy ta và dÄ© nhiên không biết mối liên quan giữa ta và Thiên Äịa Há»™i.
Gã yên tâm há»i tiếp:
-Lại còn Nhất kiếm vô huyết Phùng TÃch Phạm, tướng quân có biết không?
Thi Lang rất lấy là m kinh dị, há»i:
-Vi đại nhân cÅ©ng biết cả Phùng TÃch Phạm ư?
Vi Tiểu Bảo đáp:
-Tại hạ được nghe Hoà ng thượng nhắc đến. Ná»™i tình ở Äà i Loan Hoà ng thượng trông rõ như bà n tay để trước mặt. Ngà i còn nói:
Äổng phu nhân chỉ cưng thằng cháu nhá» là Trịnh Khắc Sảng, chứ không ưa thế tá» Trịnh Khắc Tang. Mụ muốn cho con thay đổi lại ngôi thế tá», nhưng Trịnh Kinh không chịu. Vụ nà y có đúng không?
Thi Lang cà ng kinh hãi lại cà ng bội phục, đáp:
-Thánh thiên tá» thông tuệ phi thưá»ng, cổ kim hiếm có. Ngà i ở chốn thâm cung mà mắt thấy xa ngoà i muôn dặm. Hoà ng thượng nói váºy tháºt là đúng quá! Chẳng giấu gì hai vị đại nhân:
mới đây Trịnh Khắc Sảng đến Bắc Kinh, ty chức đã gặp gã rồi.
Sách Ngạch Äồ và Vi Tiểu Bảo đồng thanh há»i:
-Có chuyện đó ư?
Hai ngưá»i há»i câu nà y vá»›i vẻ kinh dị lá»™ ra ngoà i mặt. DÄ© nhiên má»™t ngưá»i lấy là m lạ tháºt sá»±, còn má»™t ngưá»i giả vá».
Vi Tiểu Bảo nói:
-Nếu váºy thì Thi tướng quân nên khuyên hắn trở vá» hạ ca ca hắn, tá»± láºp là m Vua. Äồng thá»i khuyên hắn trước hết là giết Trần VÄ©nh Hoa và Lưu Quốc Hiên Ä‘i.
Thi Lang vỗ đùi luôn mấy cái rồi đứng lên đáp:
-Vi đại nhân định Ä‘oạt công việc má»™t cách rất mau lẹ và sáng suốt, tháºt khiến cho ty chức phải phục sát đất. Thá»±c tình ty chức vẫn khuyên Trịnh Khắc Sảng như váºy và hắn đã chịu nghe lá»i.
Thi Lang ngừng lại một chút rồi tiếp:
-Trần VÄ©nh Hoa còn có tên nữa là Trần Cáºn Nam. Ngà y trước Trịnh Thà nh Công dẫn dắt má»™t lÅ© chó Ä‘iên ở Giang Nam phản kháng nhà Äại Thanh. Sau khi thất bại, lão trốn ra Äà i Loan nhưng có đến hÆ¡n mưá»i vạn bá»™ thuá»™c cÅ© không theo Ä‘i được, còn tản mát khắp nÆ¡i. Trần VÄ©nh Hoa vâng lịnh Trịnh Thà nh Công tổ chức má»™t tà há»™i là m Ä‘iá»u đại nghịch vô đạo mà lại kêu bằng •Thiên Äịa Há»™i•. Lão thu tháºp bá»n thuá»™c hạ cÅ©, vẫn âm mưu tạo phản chứ chưa chịu nằm chết má»™t xó. Trần VÄ©nh Hoa thưá»ng thưá»ng bà máºt rá»i Äà i Loan và o ná»™i địa ngấm ngầm bà y đặt kế hoạch, mưu đồ đại nghịch. Lần trước lão cùng Ä‘i vá»›i Trịnh Khắc Sảng mà không hiểu tại sao lại sinh lòng gia hại há» Trịnh. Xem chừng lão thá»±c sá»± muốn tá»± láºp mình là m chúa ở Äà i Loan chứ không phải ty chức nói vu cho lão.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Sao Thi tướng quân lại biết rõ những vụ nà y? Chẳng lẽ tướng quân ngấm ngầm phái ngưá»i lui tá»›i Äà i Loan để dò la tin tức?
Thi Lang đáp:
-Lúc nà o ty chức cÅ©ng nghÄ© đến chuyện tấn công Äà i Loan. Năm trước ở Hạ Môn, Kim Môn, ty chức đã phái rất nhiá»u ngưá»i trà trá»™n đến Äà i Loan là m gián Ä‘iệp.
Thi Lang thở phà o nói tiếp:
-Lần nà y Trịnh Khắc Sảng và o ná»™i địa Ä‘em theo bá»n vệ sÄ© dưới trướng. Ty chức cÅ©ng cho ngưá»i trà trá»™n và o trong bá»n thá»§ hạ cá»§a hắn. Vì thế bá»n chúng đến Bắc Kinh là ty chức nháºn được tin ngay. Ty chức nháºn thấy đây là cÆ¡ há»™i ngà n năm má»™t thưở, có thể quăng má»™t mẻ lưới quét hết Trần VÄ©nh Hoa và thá»§ hạ, má»™t bá»n phản tặc cá»±c kỳ lợi hại! Bá»—ng hắn thở dà i nói tiếp:
-Hỡi Æ¡i! Tháºt là đáng tiếc! Ty chức là m thá»§y sư đỠđốc ở Phúc Kiến, nhưng đến Bắc Kinh chẳng có má»™t chút chức quyá»n gì để Ä‘iá»u động binh mã. Ngay hôm ty chức nháºn được tin, láºp tức đến Binh bá»™ báo cáo. Äáng trách là ba năm nay ty chức thưá»ng đến Binh bá»™ luôn chỉ để xin vá» nhiệm sở ở Phúc Kiến. Ai thấy ty chức và o cÅ©ng chán ngấy. Lần nà y dÄ© nhiên ty chức không được ra mắt quan Thượng thÆ¡ cùng quan Thị lang. Tháºm chà những lang trung, viên ngoại lang ở ty Võ tuyá»n, ty Xa giá, há»… nghe ty chức báo danh là láºp tức bị khước từ. Há» bảo không được rảnh để cho và o tiếp kiến.
Sách Ngạch Äồ và Vi Tiểu Bảo Ä‘á»u rÅ© ra mà cưá»i.
Vi Tiểu Bảo tuy miệng cưá»i mà trong lòng hồi há»™p nghÄ© thầm:
-Hú vÃa! Tháºt là hú vÃa! Hôm ấy hắn đến báo cáo mà Binh bá»™ phái đại đội nhân mã Ä‘i tróc nã phản tặc thì cái đầu cá»§a lão gia nà y đã bay vá» nhà bà ngoại rồi.
Thi Lang thấy hai ngưá»i cưá»i rá»™, hắn rất lấy là m hổ thẹn, nhìn ra chá»— khác, tuyệt không để ý gì đến vẻ mặt cá»§a Vi Tiểu Bảo nên không hiểu gã có ý sợ sệt.
Từ ngà y Thi Lang được Vua Khang Hy tuyên triệu đến Bắc Kinh, hắn chỉ được ra mắt Hoà ng đế má»™t lần, rồi từ đó ăn đợi nằm chá» chẳng có việc gì. Hắn vẫn là thá»§y sư đỠđốc ở Phúc Kiến, hà m vẫn nguyên TÄ©nh Hải tướng quân, nhưng ở Bắc Kinh chỉ lÄ©nh lương ăn chứ chẳng có quyá»n chức gì, so vá»›i má»™t tên tiểu công sai ở Thiên phá»§ nha môn cÅ©ng còn kém uy thế. Hắn là má»™t hán tá» hùng tâm tráng chà lâm và o tình trạng bị khốn trong thà nh sầu, ruá»™t nóng như kiến bò trên nồi rang. Vì thế trong ba năm trá»i, cứ và i ngà y là hắn lại đến Binh bá»™ để há»i tin tức. Hắn phải vung tiá»n hoặc mua quà tặng cho những ngưá»i trong bá»™ thà nh ra mưá»i năm là m quan gom góp được bao nhiêu Ä‘á»u bá» và o túi không đáy cá»§a bá»n quan trưá»ng ở Bắc Kinh. Hoà ng đế không tuyên triệu, hắn chẳng có cÆ¡ há»™i giãi bà y, mà ngồi chá» thượng dụ thì không biết đến năm nà o tháng nà o má»›i được. Vá» sau Binh bá»™ nha môn nghe đến cái tên Thi Lang là phải nhức đầu. Trong tay hắn hết tiá»n, không lấy gì đút lót nên chẳng ai muốn tiếp kiến.
Vi Tiểu Bảo định thần há»i:
-Bá»n ngưá»i ở Binh bá»™ nha môn thế là đã là m lỡ quốc gia đại sá»±. Tá»™i nà y không nhỠđâu.
Thi Lang vội gạt đi:
-Không không! Xin Vi đại nhân đừng phiá»n trách đến Binh bá»™. Äó là há» không hiểu có việc khẩn cấp báo cáo mà chỉ tưởng ty chức đến quấy rầy xin vá» nhiệm sở. Noi cho cùng thì cÅ©ng không phải là quyá»n cá»§a há» thá»a mãn ty chức được. Váºy há» chán ngấy ty chức là điá»u không nên trách cứ.
Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp:
-Khi ấy ty chức rất nóng lòng tự nghĩ:
Mình đã biết bá»n Trần VÄ©nh Hoa, Trịnh Khắc Sảng đến Bắc Kinh, chẳng lẽ để chúng bình yên vô sá»± trở vá»? Ty chức liá»n má»™t mình hà nh động, lần mò đến trụ sở cá»§a bá»n Thiên Äịa Há»™i để dò la tin tức. Ty chức do viện sau tiến và o. Vừa đến bên cổng háºu đã nghe tiếng khà giá»›i chạm nhau chát chúa. Có ngưá»i đánh nhau rồi.
Vi Tiểu Bảo há»i:
-Ủa! Té ra bá»n Thiên Äịa Há»™i đã xảy cuá»™c xÃch mÃch ná»™i bá»™. Ai đánh nhau vá»›i ai?
Trong lòng hồi há»™p vô cùng, gã không hiểu Thi Lang có nhìn thấy mặt Sách Ngạch Äồ không. Hắn mà nháºn diện được Sách Ngạch Äồ thì rồi cÅ©ng nháºn ra được gã.
Thi Lang đáp:
-Ty chức chỉ có má»™t mình cô độc, mạo hiểm và o hang cá»p, dÄ© nhiên không dám lá»— mãng, phải lén lút ẩn và o sau đống cá»§i ngồi lắng tai nghe má»™t lúc thì ra má»™t bên là Trịnh Khắc Sảng và Phùng TÃch Phạm hai ngưá»i đánh nhau vá»›i Trần VÄ©nh Hoa.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Tướng quân cà ng nói tại hạ cà ng lấy là m kỳ. Không chừng lúc đó Thi tướng quân đầu óc hoang mang, lòng dạ hồi hộp mà nghe lộn chăng?
Thi Lang lắc đầu đáp:
-Ty chức không nghe lá»™n đâu. Ba ngưá»i đánh nhau má»™t lúc thì Trần VÄ©nh Hoa kém thế. Ty chức đã mừng thầm trong bụng vì chuyến nà y mà hai ngưá»i kia giết được Trần VÄ©nh Hoa là đại sá»± á»”n định. Nhưng không hiểu sau Trần VÄ©nh Hoa dùng ngụy kế gì, đột nhiên chuyển bại thà nh thắng. Lão chém thương má»™t cánh tay Phùng TÃch Phạm. Bá»n ngưá»i Thiên Äịa Há»™i lại đến giúp sức bắt sống Trịnh Khắc Sảng giam và o trong má»™t cá»— quan tà i bá» không.
Vi Tiểu Bảo cưá»i ha hả nói:
-Nhảm quá! Nhảm quá! Tại hạ quyết không tin chuyện nà y. Thi tướng quân tháºt khéo nói giỡn.
Sách Ngạch Äồ cÅ©ng lắc đầu nói:
-Sách má»— cÅ©ng chưa từng nghe thấy chuyện kỳ dị như váºy bao giá».
Thi Lang nói bằng má»™t giá»ng kiên quyết:
-Ty chức mà tai không nghe thấy...
Vi Tiểu Bảo ngắt lá»i:
-Tướng quân chỉ tai nghe thôi ư? Chẳng lẽ lại mắt không trông thấy?
Thi Lang giương mắt lên chăm chú nhìn và o mặt Vi Tiểu Bảo một lúc rồi đáp:
-Khi đó ty chức ẩn ở phÃa sau đống cá» nên chỉ nghe chứ không nhìn thấy.
Vi Tiểu Bảo thở phà o má»™t cái há»i:
-Rồi sau sao nữa?
Thi Lang đáp:
-Sau má»™t lúc bá»n Trần VÄ©nh Hoa bá» Ä‘i, ty chức vá»™i chạy đến mở quan tà i để cứu Trịnh Khắc Sảng ra.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Tại hạ còn có Ä‘iá»u chưa hiểu.
Thi Lang há»i:
-Xin há»i Vi đại nhân có Ä‘iá»u chi không hiểu?
Vi Tiểu Bảo nói:
-Thi tướng quân ở trong phòng chứa củi thì lấy đâu ra được bút mực và giấy để giết một lô?
Thi Lang giáºt mình kinh hãi há»i:
-Có lô... gì đâu?
Vi Tiểu Bảo đáp:
-Sau khi Thi tướng quân cứu Trịnh Khắc Sảng ra rồi chẳng đã để lại trong quan tà i má»™t... má»™t phong thư dà i gá»i cho Trần VÄ©nh Hoa. Dưá»ng như trong thư viết nhiá»u chữ lắm để thương lượng má»™t việc lá»›n vá»›i Thiên Äịa Há»™i.
Thi Lang sắc mặt tái mét ấp úng há»i:
-Cái... cái đó sao... sao Vi đại nhân cũng biết?
Vi Tiểu Bảo tá»§m tỉm cưá»i đáp:
-Cái đó là tại hạ Ä‘oán mò thôi, không phải chuyện tháºt đâu. Nếu Thi tướng quân không viết bức thư nà o để lại thì cứ coi như là tại hạ nói nhăng nói cà n, bất tất phải hoang mang.
Nguyên Vi Tiểu Bảo tuy nghe Thi Lang nói là hôm ấy chưa nhìn thấy gã, nhưng gã vẫn hoà i nghi không thể xác định, gã liá»n nghÄ© cách kiá»m chế hắn trước, để hắn sinh lòng úy kỵ. Gã đã biết Thi Lang chỉ để lại trong quan tà i mảnh giấy viết mấy chữ, mà nói trẹo Ä‘i là lưu lại má»™t phong thư dà i.
Trịnh Khắc Sảng và Trần VÄ©nh Hoa Ä‘á»u là những nhân váºt đứng đầu trong bá»n phản nghịch. Thế mà Thi Lang giải cứu Trịnh Khắc Sảng là mang má»™t phần trách nhiệm cá»±c kỳ trá»ng đại, có thể nói là hắn câu kết vá»›i Trần VÄ©nh Hoa thì viết má»™t phong thư dà i sẽ đưa đến sá»± việc không phải tầm thưá»ng.
Trong lúc nhất thá»i, Thi Lang tâm thần hoảng hốt. Tuy hắn là ngưá»i trà dÅ©ng song toà n mà cÅ©ng không khoi chân tay luống cuống. Hắn vá»™i giải thÃch:
Hôm ấy ty chức đã viết một cánh thiếp từ trước, lúc ở nhà tro...
Vi Tiểu Bảo ngắt lá»i:
-Quả nhiên là má»™t phong thư mà Thi tướng quân đã viết cẩn tháºn từ trước...
Thi Lang vội cãi:
-Không, không phải thơ, chỉ có một tấm thiếp...
Vi Tiểu Bảo nói:
Trên tấm thiếp cÅ©ng có thể viết được nhiá»u chữ.
Thi Lang đáp:
-Ty chức chỉ biết có sáu chữ "Thi Lang bái thượng cố nhân". Ty chức giải cứu Trịnh Khắc Sảng rồi toan rút lui thì má»™t tên phỉ đồ trong Thiên Äịa Há»™i Ä‘i tuần qua đó. Ty chức liá»u phóng chưởng đánh chết rồi bá» xác và o quan tà i cùng má»™t lúc vá»›i cánh thiếp.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Ủa! Té ra là thế! Gã quay lại há»i Sách Ngạch Äồ:
-Sách đại ca! Cố nhân là thế nà o? Phải chăng chữ "cố" trá» và o ngưá»i đã chết rồi?
Sách Ngạch Äồ đáp:
-Cố nhân là ngưá»i bạn kết giao từ trước.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Váºy ra Thi tướng quân và Trần VÄ©nh Hoa là chá»— bạn thân đã lâu. Thảo nà o...
thảo nà o ngưá»i ta nói vắng mặt nhiá»u chuyện lắm.
Thi Lang trán toát mồ hôi, năn nỉ:
-Xin hai vị đại nhân minh xét. Những lá»i gièm pha cá»§a ngưá»i ngoà i tưởng hai vị đại nhân không nên để và o tai.
Vi Tiểu Bảo gáºt đầu đáp:
-Phải rồi! Những lá»i đồn đại căn cứ và o đâu mà má»—i lúc dám đưa đến tai Hoà ng thượng? Thi tướng quân! Tướng quân bảo muốn đánh Äà i Loan phải dùng hai cách. Má»™t mặt thiết kế gia hại Trần VÄ©nh Hoa và Lưu Quốc Hiên. Còn cách nữa thế nà o?
Thi Lang đáp:
-Cách nữa là dùng thá»§y binh tấn công. Nhưng đánh má»™t nÆ¡i khó thà nh công được, nên giáp công ba đưá»ng. Mặt bắc đánh Văn cảng, giữa đánh và o Äà i Loan cảng, mé nam đánh và o Cầu cảng. Chỉ cần má»™t nÆ¡i thà nh công để lấy chá»— đổ bá»™ là ngưá»i Äà i Loan phải rối loạn, thế công sẽ dá»… như chẻ tre.
Vi Tiểu Bảo nói:
-Việc thống lãnh thủy quân đánh nhau trên mặt biển chắc tướng quân thà nh thạo lắm rồi?
Thi Lang đáp:
-Ty chức suốt Ä‘á»i chuyên vá» thá»§y quân, quen nghá» hải chiến.
Vi Tiểu Bảo chợt động tâm nghĩ thầm:
-Thằng cha nà y mà giết cả nhà há» Trịnh thì dÄ© nhiên thằng lá»i Trịnh Khắc Sảng cÅ©ng rÆ¡i đầu, tháºt là tuyệt diệu. Nhưng Trịnh Thà nh Công là má»™t báºc đại anh hùng, đại hảo hán mà bị chết cả nhà thì ta cÅ©ng chẳng yên tâm được. Huống chi hắn đánh Äà i Loan là nguy hại cho sư phụ ta. Váºy ta phải tìm cách cản trở má»›i được.
Thi Lang đã chuyên nghỠthủy chiến thì kế hoạch nà y nhất cỠlưỡng đắc.
Gã quay lại há»i Sách Ngạch Äồ:
- Äại ca! Äại ca tÃnh vụ nà y nên là m thế nà o?
Sách Ngạch Äồ đáp:
- Äức Hoà ng thượng là báºc thánh minh, trù mưu tÃnh kế không chá»— nà o thiếu sót. Bá»n nô tà i chúng ta chỉ việc nghe thượng dụ cá»§a thánh chúa mà hà nh động là xong.
Vi Tiểu Bảo lẩm bẩm:
-Lão nà y khôn róc tổ, không muốn hứng lấy mối liên can.
Gã nhìn Thi Lang há»i:
-Bá»n phản tặc trong Thiên Äịa Há»™i đến Bắc Kinh ngụ Ở chá»— nà o?
Thi Lang đáp:
-Sau khi xảy ra vụ đó, bá»n chúng kéo Ä‘i ngay đêm, hiện giá» không biết ở đâu. Ty chức không được tin tức gì nữa.
Vi Tiểu Bảo dặn:
-Lần sau Trịnh Khắc Sảng và Trần VÄ©nh Hoa đến Bắc Kinh thì Thi tướng quân bất tất phải đến gõ cá»a Binh bá»™, cứ báo tin thẳng cho tại hạ. Tại hạ sẽ thân hà nh Ä‘i má»i Trần VÄ©nh Hoa đến đây chÆ¡i mấy bữa.
Thi Lang đáp:
- Dạ dạ! Vi đại nhân Ä‘iá»u động Kiêu Kỵ doanh và ngá»± tiá»n thị vệ thì dÄ© nhiên bắt được chúng ngay.
Vi Tiểu Bảo cầm chung trà nâng lên rồi hô gia nhân:
-Tiá»…n chân khách! Thi Lang đứng dáºy đáp lá»… cáo từ ra Ä‘i.
Lát sau Sách Ngạch Äồ cÅ©ng rút lui.
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
-Việc nà y không nên cháºm trá»….
Gã liá»n và o cung ra mắt Hoà ng đế tâu vá» việc Thi Lang muốn tần công Äà i Loan.
Vua Khang Hy nói:
-Trước hết hãy tảo trừ Tam phiên rồi hãy bình định Äà i Loan. Việc tấn công phải theo thứ tá»± như váºy. Thi Lang quả là má»™t nhân tà i nhưng trẫm e cho hắn trở vá» Phúc Kiến, hắn nóng lòng láºp công, rá»a háºn, hà nh động hấp tấp, có khi để Äà i Loan biết trước mà đỠphòng, nên còn lưu hắn ở lại Bắc Kinh.
Vi Tiểu Bảo trong lòng lúc trước rất lấy là m kỳ, gã không hiểu tại sao tiểu Hoà ng đế muốn lưu Thi Lang ở lại Bắc Kinh, bây giá» gã nghe nhà Vua thuyết má»™t hồi liá»n tỉnh ngá»™ tâu:
-Phải lắm! Phải lắm! Thi Lang trở vá» Phúc Kiến, nhất định hắn đóng thêm chiến thuyá»n, thao diá»…n tráºn pháp rầm rá»™, sẽ đưa đến chá»— rút dây động rừng, khiến địch nhân biết mà đỠphòng. Việc tấn công Äà i Loan cần giữ tuyệt đối bà máºt, thần không hay quá»· không biết. Bá» ngoà i vẫn yên lặng như tá» rồi bất thình lình tiến đánh. Có thế thì mấy thằng lá»i há» Trịnh má»›i chân tay cuống quÃt không biết đưá»ng nà o chống đỡ.
Vua Khang Hy mỉm cưá»i nói:
-ChÃnh là thế đó! HÆ¡n nữa, khiển tướng không bằng khÃch tướng. Trẫm lưu Thi Lang lại Bắc Kinh để khà lá»±c toà n thân hắn không có chá»— phát huy. Hắn cho là trẫm không chịu trá»ng dụng thì đến lúc Ä‘iá»u động dÄ© nhiên hắn cố gắng liá»u mạng để phô trương đảm lược, chứ không dám lÆ¡ là chểnh mảng.
Vi Tiểu Bảo tán dương:
- Diệu kế cá»§a Hoà ng thượng, Gia Cát Lượng cÅ©ng không hÆ¡n được. Nô tà i đã coi tấn tuồng "Äịnh quân sÆ¡n". Gia Cát Lượng dùng cách khÃch tướng mà lão Hoà ng Trung hăng hái liá»u mạng vung má»™t Ä‘ao chém chết vai kép chÃnh Xuân hạ thu đông gì đó.
Vua Khang Hy nói:
- Äó là Hạ Hầu Uyên chứ không phải xuân hạ thu đông.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Dạ dạ! Trà nhớ của Hoà ng thượng hay thiệt! Hoà ng thượng coi hát rồi nhớ được cả danh tự của vai trò.
Nhà Vua cưá»i đáp:
- Danh tự của vai trò trong sách đã có chép.
Äoạn nhà Vua hất hà m há»i:
-Thi Lang đã đưa biếu ngươi món gì?
Vi Tiểu Bảo kinh ngạc không bút nà o tả xiết. Gã đáp:
-Chẳng chuyện gì là Hoà ng thượng không hay. Thi Lang tặng cho nô tà i má»™t cái bát ngá»c nhưng nô tà i không thÃch lắm.
Vua Khang Hy há»i lại:
-Bát ngá»c có chá»— nà o không hay?
Vi Tiểu Bảo tâu:
-Bát ngá»c tuy trân quý nhưng chỉ rá»›t má»™t cái là vỡ tan. Nô tà i phục vụ cho Hoà ng thượng, hai tay bưng bát và ng ngà n năm Ä‘áºp không bể, để muôn năm không han rỉ. Cái đó má»›i tháºt là quý, so vá»›i bát ngá»c còn hay hÆ¡n nhiá»u.
Vua Khang Hy nổi lên trà ng cưá»i ha hả.
Vi Tiểu Bảo tâu:
-Tâu Hoà ng thượng! Nô tà i đột nhiên nảy ra một chủ ý, xin trình bà y để Hoà ng thượng nghe xem có dùng được chăng?
Nhà Vua há»i:
-Chủ ý gì?
Vi Tiểu Bảo dáp:
-Thi Lang nói là chuyên môn thống lãnh thủy binh, rất thạo hải chiến...
Vua Khang Hy vỗ tay xuống mặt bà n reo lên:
-Hảo chá»§ ý! Hảo chá»§ ý! Ngươi tháºt là thông minh! Ngươi Ä‘em hắn Ä‘i Liêu Äông, phái hắn đến đánh đảo Thần Long.
Vi Tiểu Bảo trong lòng kinh hãi trợn mắt lên nhìn nhà Vua hồi lâu rồi nói:
-Hoà ng thượng nhất định là báºc thần tiên giáng hạ phà m trần. Chá»§ ý cá»§a nô tà i còn để trong lòng chưa nói ra ngoà i miệng mà Hoà ng thượng đã biết rồi.
Vua Khang Hy mỉm cưá»i phán:
-Ngươi khéo nịnh lắm! Tiểu Quế Tá»! Kế ấy tuyệt diệu! Trẫm Ä‘ang lo ngươi Ä‘i đánh Thần Long đảo chưa chắc đã thà nh công. Thi Lang là má»™t nhân tà i chuyên vá» hải chiến, váºy bảo hắn đến Thần Long đảo trước thao diá»…n. Nhưng vụ nà y không thể để tiết lá»™ ra ngoà i.
Vi Tiểu Bảo vội đáp:
- Dạ dạ! Nô tà i cẩn tuân thượng dụ.
Vua Khang Hy láºp tức phái ngưá»i Ä‘i triệu Thi Lang đến, bảo hắn:
-Trẫm phái Vi Tiểu Bảo lên núi Trưá»ng Bạch tế trá»i. Y hết sức tiến cá» ngươi, tâu vá»›i trẫm là ngươi mẫn cán, hà nh động rất đắc lá»±c, muốn Ä‘em ngươi Ä‘i theo.
Trẫm tạm thá»i chuẩn tấu nhưng chưa tin hẳn.
Vi Tiểu Bảo cưá»i thầm nghÄ© bụng:
-Gia Cát Lượng lại dùng kế khÃch lão Hoà ng Trung.
Thi Lang dáºp đầu binh binh tâu:
-Nô tà i được theo Vi đô thống Ä‘i là m vương sá»±, nhất định táºn trung liá»u mạng, không dám tiếc thân mình, để báo đáp thiên ân cá»§a thánh thượng.
Nhà Vua phán:
-Trẫm hãy thỠtà i ngươi một lần xem sao, nếu quả nhiên ngươi được việc thì sau nà y sẽ giao sứ mạng lớn hơn cho.
Thi Lang mừng rỡ dáºp đầu tâu:
-Thiên Æ¡n cá»§a thánh thượng bát ngát như trá»i biển.
Nhà Vua lại dặn:
-Việc nà y rất thân máºt. Ngoà i Vi Tiểu Bảo, trong triá»u chẳng má»™t ai hay. Ngươi nhất thiết phải tuân lệnh Vi đô thống mà hà nh sá»±. Trẫm dặn ngươi bấy nhiêu là đủ.
Ngươi hãy lui ra.
Thi Lang dáºp đầu tạ Æ n toan rút lui thì nhà Vua mỉm cưá»i nói:
-Vi đô thống đối đãi vá»›i ngươi tháºt hết lòng. Ngươi đúc má»™t cái bát và ng lá»›n mà tặng cho y.
Thi Lang "dạ" một tiếng. Trong lòng hắn kinh hãi, không hiểu nhà Vua nói câu nà y có dụng ý gì, nhưng liếc mắt nhìn trộm thấy long nhan hớn hở thì chắc không phải chuyện dở.
Vi Tiểu Bảo vỠđến Tước phá»§ đã thấy Thi Lang đứng chỠở cá»a, hắn ngá» lá»i thiên Æ¡n vạn tạ vá» vụ được tiến cá».
Vi Tiểu Bảo cưá»i nói:
-Thi tướng quân! Chuyến nà y ta phải khuất tất tướng quân má»™t chút. Xin tướng quân là m chức tham lãnh nhá» bé ở trong doanh trại để ngưá»i ngoà i khá»i hay biết.
Thi Lang cả mừng đáp:
-Ty chức nhất thiết nghe theo lá»i Äô thống đại nhân.
Hắn biết Vi Tiểu Bảo cà ng cho hắn là m chức nhá» là cà ng coi thân cáºn như ngưá»i nhà thì bước tiến trình cá»§a hắn cà ng có cÆ¡ tiến triển rất mạnh. Giả tá»· bảo hắn là m má»™t tên thân binh, hắn cà ng khoan khoái.
Vi Tiểu Bảo lẩm bẩm:
-Lão gia đã định trốn Ä‘i chẳng là m quan nữa. Bây giá» lại tìm được má»™t tên tiểu quá»· chết thay mình. Váºy để hắn ra Thần Long đảo mà liá»u mạng chết cả đôi vá»›i Hồng giáo chá»§, cho bá»n bay "thá» dữ trùng tá»".
|
|
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a vivuvip
|
|
|

23-11-2011, 07:59 PM
|
 |
♥Nốt ruồi dâm đãng♥
|
|
Tham gia: Jul 2009
Äến từ: nÆ¡i ấy bình yên
Bà i gởi: 949
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngà y 13 giá»
Thanks: 74
Thanked 6,205 Times in 409 Posts
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 165
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 165
Cao tôn giả chết đi sống lại
Thi Lang cáo từ rồi rút lui, Vi Tiểu Bảo liá»n sai ngưá»i kêu bá»n Phong Tế Trung, Từ Thiên Xuyên, Huyá»n Trinh đạo nhân là những anh em trong Thiên Äịa há»™i và o phá»§. Gã kể cho má»i ngưá»i nghe những chuyện đã trải qua má»™t cách tưá»ng táºn.
Từ Thiên Xuyên há»i:
- Tên tặc tá» há» Thi đã sát hại Quan phu tá», lại toan công phá đảo Äà i Loan, hãm hại Tổng đà chúa. Lòng trá»i xui khiến đưa hắn lá»t và o tay Vi hương chá»§.
Chúng ta phát lạc hắn cách nà o cho ổn?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Thần Long giáo cấu kết vá»›i Ngô Tam Quế và nước La Sát. Nay Hoà ng đế phái tiểu đệ Ä‘em Thi Lang Ä‘i tiá»…u trừ Thần Long giáo thì để hắn cùng giáo phái kia đánh nhau má»™t tráºn trá»i sầu đất thảm, hai bên cùng khốn đốn. Chúng ta là ngư ông ở giữa thá»§ lợi.
Quần hà o Ä‘á»u khen là tuyệt diệu.
Vi Tiểu Bảo lại nói tiếp:
- Bữa trước Thi Lang hạ sát Quan phu tá», giải cứu Trịnh Khắc Sảng không chừng hắn ngó thấy tiểu đệ rồi. Nhưng má»™t là hôm ấy tiểu đệ hóa trang thà nh ngưá»i khác, dù hắn có ngó thấy má»™t lần chưa chắc đã nhá»› được. Hai là tiểu đệ hiện Ä‘ang cầm đầu hắn chắc hắn không dám giở trò gì.
Gã ngừng lại một chút rồi dặn:
- Các vị đại ca cÅ©ng nên tháºn trá»ng, đừng để hắn nhìn thấy chá»— sÆ¡ hở.
Cao Ngạn Siêu đưa ra đỠnghị:
- Chúng ta cải trang là m bá»n Thát Äát ở Kiêu Kỵ doanh, bình nháºt Ãt khi chạm mặt Thi Lang, dù hắn có nháºn ra chắc cÅ©ng không dám đắc tá»™i vá»›i bá»n Thát Äát.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Hay lắm! Các vị đổi thêm bá»™ mặt Ä‘i má»™t chút. Từ đại ca cạo râu nhẵn nhụi, Phong đại ca thêm và o hai túp ria mép, Cao đại ca là m thà nh vết sẹo lá»›n trên trán. Thằng cha há» Thi là ngưá»i rất tinh quái, chúng ta cẩn tháºn là hÆ¡n. Bây giá» chúng ta phải dá»±a và o hắn để tiến đánh đảo Thần Long, không nên hạ sát hắn ngay.
Quần hà o y kế chia nhau chuẩn bị cải trang.
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
- •Chuyến nà y mình tiến đánh đảo Thần Long, không nên cho Uá»· Tôn Giả và Lục Cao Hiên Ä‘i theo để cÆ¡ mưu khá»i bị tiết lộ•.
Gã liá»n bảo hai lão Uá»·, Lục ở lại Bắc Kinh chỉ Ä‘em Song Nhi Ä‘i theo để ả phục thị.
Sau hai bữa vua Khang Hy ban thượng dụ truyá»n cho Vi Tiểu Bảo Ä‘em theo mưá»i khẩu Thần Võ đại pháo từ sông Äại Cô Ä‘i ra biển tiến đến phÃa bắc vịnh Liêu Äông, ở đó là m lá»… tế Liêu Hải rồi lên bỠđến núi Trưá»ng Bạch bắn súng tế trá»i.
Vi Tiểu Bảo tiếp thượng dụ thống lãnh nhân mã ở Kiêu Kỵ doanh tiến đến Thiên Tân.
Văn võ bá quan Ä‘á»u kÃnh cẩn nghinh tiếp Khâm sai đại thần, bất tất phải tưá»ng thuáºt.
Tối hôm ấy Vi Tiểu Bảo cho má»i viên Tổng binh coi thá»§y quân ở Thiên Tân tá»›i để tiếp máºt chỉ cá»§a nhà Vua.
Viên Tổng binh thá»§y quân tên gá»i Hoà ng Phá»§ thấy trong máºt chỉ dặn bảo y phải Ä‘iá»u động toà n thể quan binh cùng thuyá»n bè nghe theo sá»± chỉ huy cá»§a Khâm sai đại thần để thi hà nh sứ mạng trá»ng yếu. Y tiếp chỉ rồi khom lưng kÃnh cẩn nghe lá»i huấn dụ.
Vi Tiểu Bảo há»i cho biết quân số vá» thá»§y binh cùng số lượng chiến thuyá»n rồi kêu Thi Lang đến. Gã dặn hắn cùng Hoà ng Phá»§ thương nghị kế hoạch ra khÆ¡i.
Äoạn hắn và o háºu doanh cùng binh tướng đánh bà i cẩu.
ở Thiên Tân ba ngà y, trại thá»§y quân đã chuẩn bị đầy đủ lương thảo, nước uống, đạn dược, cung tên xếp xuống thuyá»n.
Vi Tiểu Bảo thống lãnh Kiêu Kỵ doanh binh, quan binh thá»§y quân hai ngà n sáu trăm ngưá»i, chiến thuyá»n hạng lá»›n mưá»i chiếc, hạng vừa ba mươi chiếc.
Chiến thuyá»n dương buồm ra khÆ¡i, dá»i khá»i Äại Cô Ä‘i ra biển cả.
Bây giỠVi Tiểu Bảo mới cho Tổng binh thủy quân Hoà ng Phủ hay là mình vâng thánh chỉ tấn công Thần Long đảo. Gã lại tuyên bố:
Quan binh từ trên xuống dưới phải táºn tâm đánh giặc. Sau khi thà nh công hết thẩy Ä‘á»u được thăng thưởng.
Bá»n quan binh thấy bên mình ngưá»i nhiá»u thế lá»›n, quan Khâm sai đại thần lại Ä‘em theo mưá»i khẩu súng lá»›n kiểu Tây dương, oai phong cá»±c kỳ hùng dÅ©ng.
Chúng nghÄ© tá»›i trên đảo Thần Long bất quá chỉ là má»™t bá»n cướp biển chiếm cứ, bên mình chỉ cần bắn và i phát súng lá»›n là bá»n hải tặc phải tan tà nh. Chuyến nà y láºp công thăng chức tháºt dá»… dà ng. Quân tướng lá»›n tiếng hoan hô rầm trá»i, phấn khởi tinh thần lên gấp trăm lần.
Vi Tiểu Bảo ngồi trong thuyá»n chỉ huy bá»—ng nghÄ© tá»›i lần trước đã đến Thần Long đảo và bị Phương Di lừa gạt. Tuy nà ng là cô gái giảo hoạt nhưng mấy ngà y ngồi chung thuyá»n trên mặt biển, gã đã được hưởng mùi vị rất ôn nhu, tâm thần thư thái. Gã tÃnh thầm:
- "Khi chiến thuyá»n gần tá»›i đảo, nếu mình cho đại pháo khai há»a mở cuá»™c tấn công lá»›n thì bá»n giáo đồ Thần Long giáo bị bắn tan xác đến quá ná»a là Ãt.
Sau đó mấy ngà n quan binh à o ạt đổ bộ thì dù võ công của Hồng giáo chủ cao thâm đến đâu cũng không thể chống nổi".
Bất giác gã thở dà i lẩm bẩm:
- Nhưng hỡi Æ¡i! Diá»…n biến nà y xảy ra không chừng Phương Di hảo tá»· tá»· cá»§a ta đã bị súng lá»›n bắn chết rồi. Thế thì tháºt là há»ng bét! Dù nà ng không chết mà bị què chân cụt tay thì cÅ©ng đáng háºn vô cùng.
Nguyên Vi Tiểu Bảo vẫn khiếp sợ Thần Long giáo chá»§, gã đã toan chuồn Ä‘i cho yên thân, nhưng hiện giá» công cuá»™c tác chiến đã có Thi Lang chá»§ trương. Mấy chục chiến thuyá»n dương buồm thẳng tiến, lại thêm mưá»i cá»— Thần Võ đại pháo thì tráºn đánh nà y đã cầm chắc phần thắng, chỉ còn lo sá»± an nguy cho Phương Di. Gã mong sao vừa diệt được Thần Long giáo, vừa bảo vệ Phương Di an toà n má»›i là vẹn cả hai bá». Gã nghÄ© quanh nghÄ© quẩn không biết là m thế nà o đà nh kêu Thi Lang đến để há»i kế tấn công lên đảo.
Thi Lang mở cuốn sổ cầm tay lấy ra một tấm địa đồ lớn trải ra trên bà n, hắn trỠvà o một cái đảo nhỠnói:
- Äây là đảo Thần Long.
Vi Tiểu Bảo thấy trên đảo nà y đã vẽ má»™t cái vòng Ä‘á». Ba mặt bắc, đông, nam lại vạch ba mÅ©i tên chÄ©a và o thì trong lòng rất lấy là m bá»™i phục nói:
- Té ra tướng quân đã nghÄ© s½n kế hoạch tấn công đảo Thần Long. Sau khi dá»i Äại Cô ta má»›i đưa máºt chỉ cá»§a Hoà ng thượng ra mà sao tướng quân đã chuẩn bị được địa đồ sá»›m thế?
Thi Lang đáp:
- Ty chức nghe nói từ Äại Cô vượt biển đến Liêu Äông nên đã chuẩn bị mấy tấm địa đồ cùng hải đồ. Nguyên ty chức xưa nay vẫn ưa thÃch cách sinh nhai ngoà i đại dương nên những hải đồ đã coi quen rồi.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Té ra là thế. Tráºn đánh nà y cá»§a chúng ta chắc là kỳ khai đắc thắng, mã đáo thà nh công.
Thi Lang đáp:
- ÄÆ°á»£c như thế là trông và o thánh đức cá»§a Hoà ng thượng cùng phước khà cá»§a Vi đại nhân.
Hắn ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Theo thiển ý cá»§a ty chức thì chúng ta nên chia quân là m ba mÅ©i theo ba mặt bắc, đông, nam tiến đánh và o đảo mà chỉ bá» ngá» phÃa tây không tấn công.
Sau khi nổ đại pháo má»™t hồi, bá»n giặc cướp trên đảo không chống nổi tất phải chạy hết ra phÃa tây. Chúng ta mai phục s½n hai chục chiến thuyá»n ở mặt tây cách phÃa sau đảo chừng ba chục dặm. Khi bá»n phỉ đồ cướp đưá»ng chạy vá» phÃa nà y thì chiến thuyá»n cá»§a ta à o ạt bÆ¡i ra cản đưá»ng. Äại pháo khai há»a rồi, chiến thuyá»n ba mặt bắc, đông, nam mở cuá»™c bao vây khiến cho bao nhiêu thuyá»n địch không lá»t ra được. Như thế là quăng má»™t mẻ lưới là có thể quét hết bá»n hải tặc trên đảo, chẳng má»™t mống nà o chạy thoát.
Vi Tiểu Bảo vỗ tay khen là diệu kế.
Thi Lang nói:
- Xin Vi đại nhân đốc thúc trung quân vẫn ngồi soái thuyá»n đốc chiến, bất tất phải lên hòn đảo nhá» xÃu vô danh nà y là m chi. Trung quân phải là nÆ¡i vững như bà n thạch. Nếu xảy ra chuyện gì vá»›i thống soái tất nhiên lòng quân không khá»i nao núng. Ty chức xin thống xuất chiến thuyá»n tấn công ba mặt. Còn Hoà ng tổng binh chỉ huy đạo quân mai phục chẹn đưá»ng. Còn ngoà i ra để lại mưá»i con thuyá»n nhá» chạy Ä‘i chạy lại báo cáo quân tình. Cách hà nh động thế nà o xin Vi đại nhân tùy thá»i ban hiệu lệnh ra cho ty chức cùng Hoà ng tổng binh tuân hà nh.
Vi Tiểu Bảo cả mừng nghĩ bụng:
- "Thằng cha nà y tháºt khôn ngoan. Hắn biết mình sợ chết nên để mình trấn đóng dưới thuyá»n cách đảo ba chục dặm thì tháºt không còn Ä‘iá»u gì đáng ngại nữa. Dù cho toà n quân tan vỡ, lão gia sẽ qua thuyá»n nhá» chạy trốn cÅ©ng còn kịp chán.".
Bất giác gã lẩm bẩm:
- Diệu kế, chân diệu kế! Gã nức nở khen ngợi một hồi.
Thi Lang nói:
- Ty chức đã ngưỡng má»™ dại danh cá»§a Vi đại nhân từ lâu. Ty chức được biết ngà y trước Vi đại nhân cầm Ä‘ao đâm chết tên đệ nhất dÅ©ng sÄ© Mãn Châu là Ngao Bái, Ä‘oạt lấy danh hiệu "Mãn Hán đệ nhất dÅ©ng sÄ©". Do đó Vi đại nhân được Hoà ng thượng ban cho tước hiệu "Ba Äồ Lá»—". Ty chức chỉ lo má»™t Ä‘iá»u là Vi đại nhân muốn báo đáp hoà ng ân sẽ quên mình trong khi chiến đấu. Nếu lỡ để đại pháo bắn và o là m tổn thương đến ngón tay út cá»§a Vi đại nhân thì ty chức có muôn thác cÅ©ng không đủ Ä‘á»n tá»™i. Äức Hoà ng thượng cÅ©ng quyết chẳng dung tha.
Bước tiến trình cá»§a ty chức từ đây cÅ©ng bị há»§y diệt. Vì váºy mà ty chức xin đại nhân lượng thứ cho ty chức mạo muá»™i hiến kế cùng xin đại nhân bảo trá»ng tấm thân ngà n và ng khôn đổi.
Vi Tiểu Bảo thở dà i nói:
- Ngồi thuyá»n đáng giặc vốn là điá»u thú nhất cá»§a ta. Ta đã định thân hà nh xung phong, là m gương cho sÄ© tốt, hầu lên đảo tóm cổ Thần Long giáo chá»§ lôi vá».
Nhưng tướng quân đã nói váºy thì ta nhưá»ng công lao nà y cho tướng quân.
Thi Lang kÃnh cẩn nói:
- Dạ dạ! Äại nhân lượng tình cho kẻ dưới, ty chức lấy là m cảm kÃch vô cùng.
Vi Tiểu Bảo bụng bảo dạ:
- "Hắn ở Bắc Kinh ba năm đã tinh thông nghệ thuáºt là m quan. Lão gia Ä‘ang muốn chÆ¡i hắn má»™t vố, nhưng hắn khôn ngoan thế nà y thì lão gia cÅ©ng không nỡ.
Cái hà m "Mãn Hán đệ nhất dũng sĩ" bữa nay lão gia mới nghe hắn nói là lần đầu.
Hắn nghÄ© ra câu nà y để tâng bốc lão gia là khá lắm." Trong lòng xoay chuyển ý nghÄ©, gã hạ thấp giá»ng xuống nói:
- Trên đảo Thần Long nà y có mấy trăm vị tiểu cô nương. Trong đám nà y có mấy cô ở thâm cung trốn ra đây. Äức Hoà ng thượng ân cần dặn ta phải bắt sống.
Váºy lúc tấn công lên đảo phải cẩn tháºn lắm má»›i được, đừng khai pháo bừa bãi. Lỡ ra bắn chết mấy tên cung nữ, đức Hoà ng thượng nhất định trách phạt. Bao nhiêu công lao cá»§a tướng quân dù to lá»›n đến đâu cÅ©ng không đủ Ä‘á»n tá»™i. Äây là má»™t Ä‘iá»u hệ trá»ng, tướng quân cần nhá»› kỹ.
Thi Lang giáºt mình kinh hãi đáp:
- Nếu đại nhân không có lòng chiếu cố thì ty chức đã gây nên đại há»a. Váºy chuyến nà y tấn công lên đảo là phải bắt sống hết đám đà n bà con gái, không được sát thương ngưá»i nà o, để tùy đại nhân phát lạc.
Vi Tiểu Bảo nói:
- ChÃnh là thế đó. Mấy tên cung nữ nà y ta đã quen mặt hết, cứ ngó thấy là nháºn ra ngay. Có Ä‘iá»u... có Ä‘iá»u... sá»± việc chốn cung vi thế nà o chắc tướng quân đã hiểu rồi?
Thi Lang đáp:
- Dạ dạ! Xin đại nhân cứ yên tâm, ty chức nhất định bưng kÃn miệng bình.
Sự tình ở chốn Hoà ng cung há phải là chuyện bạ đâu nói đấy.
Äoà n chiến thuyá»n tiến vá» phÃa đông bá»—ng gặp luồng gió ngược nên Ä‘i rất cháºm.
Má»™t hôm Ä‘oà n thuyá»n cách đảo Thần Long không còn xa mấy, Thi Lang trá» má»™t hòn đảo nhỠở mé tả nói:
- NÆ¡i đây dùng là m đại bản doanh cho Äô thống đại nhân. Hòn đảo nà y trước đây không có tên gá»i, xin đại nhân đặt tên cho.
Vi Tiểu Bảo gãi đầu gãi tai nói:
- Bảo ta đặt tên cho đảo thì không khác gì đòi mạng ta váºy. Hừ! Tháºt khó quá! Chuyến nà y ta là m nhà cái, tướng quân là thá»§ hạ vÆ¡ tiá»n giúp ta. Chúng ta đánh ván bà i cẩu là m sao phải ăn cho kỳ hết cả đảo Thần Long. Váºy hòn đảo nà y đặt tên cho là đảo Thông Cáºt là xong.
Thi Lang cưá»i đáp:
- Tuyệt diệu! Tháºt là tuyệt diệu! Vi đại nhân ngồi trấn trên đảo Thông Cáºt là má»™t Ä‘iá»u đại cát đại lợi. Bất luáºn địch quân lợi hại hay ngoan cố đến đâu cÅ©ng bị xÆ¡i tái hết sạch sà nh sanh. Má»™t cặp Thiên Bà i Bảo ở Tiá»n quan chÃnh là mình đại nhân, má»™t cặp Chà Tôn Bảo ở Háºu quan dÄ© nhiên là cá»§a Hoà ng thượng. Hai cặp bà i nà y tung ra thì bao nhiêu mà không ăn hết?
Vi Tiểu Bảo nổi lên trà ng cưá»i khanh khách rồi lá»›n tiếng hô:
- Tam quân y nhất lệnh ta truyá»n! Thông Cáºt đảo mau mau trá»±c đáo.
Câu hô nà y gã Ä‘i coi hát há»c được, bây giá» lá»›n tiếng hô lên, nghe cÅ©ng oai phong lẫm liệt, hà o khà ngất trá»i.
Mấy chục chiến thuyá»n tiá»n hô háºu á»§ng xung quanh soái hạm từ từ tiến vá» phÃa Thông Cáºt đảo.
Äoà n thuyá»n Ä‘ang Ä‘i, đột nhiên binh sÄ© trên má»™t con thuyá»n nhá» bá»—ng kêu réo om sòm.
Lát sau con thuyá»n nhá» nà y bÆ¡i tá»›i báo cáo nói là trên mặt biển phát hiện má»™t xác chết nổi lá»nh bá»nh.
Vi Tiểu Bảo chau mà y tá»± há»i:
- Ra quân đụng phải xác chết là điá»m bất lợi. Chẳng lẽ canh bạc nà y nhà cái phải giam hết?
Thi Lang tiến ra nói:
- Cung há»· đại nhân kỳ khai đắc thắng. Chưa nổ súng bên địch quân đã chết má»™t đứa. Äúng là điá»m đại cát. Ty chức xin Ä‘i coi thế nà o.
Hắn nói rồi nhảy sang con thuyá»n nhá».
Lát sau Thi Lang vỠsoái hạm báo cáo:
- Khải bẩm Äô thống đại nhân! Xác chết trôi nà y tay chân bị trói quặt lại, đây dưá»ng như là kết quả cá»§a bá»n cướp biển mưu tà i hại mạng rồi đẩy xác xuống biển.
Hắn vừa nói tá»›i đây trên thuyá»n nhá» lại xôn xao nhá»™n nhịp. Chúng nói là phát giác hai xác chết trôi nữa.
Vi Tiểu Bảo sắc mặt nghiêm trá»ng rất khó coi.
Lúc nà y Thi Lang cÅ©ng không dám thốt ra những Ä‘iá»u đại cát đại lợi nữa, vá»t ngay sang thuyá»n nhá» rồi trở vá» soái hạm.
Nỗi vui mừng lộ ra ngoà i mặt, Thi Lang nói:
- Äô thống đại nhân! Ba xác chết nà y có lẽ đúng là ngưá»i trên đảo Thần Long.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Sao tướng quân biết?
Thi Lang đáp:
- Xác chết đầu tiên còn chưa nhìn ra lai lịch, nhưng hai xác sau hiển nhiên là quân cướp biển vì thân thể tráng kiện, nhất định là ngưá»i có há»c võ công.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Chẳng lẽ trên đảo Thần Long đã xảy ra cuộc tranh chấp nội bộ?
Thi Lang đáp:
- Gió từ phÃa đảo Thần Long thổi lại, ba xác chết nà y chắc theo chiá»u gió đưa tá»›i. Nếu địch nhân xảy ra tranh chấp ná»™i bá»™ thì canh bạc nà y Vi đại nhân xÆ¡i ngon như húp Ä‘áºu hÅ©, chẳng cần nhai, nuốt má»™t cái là xong hết.
Vi Tiểu Bảo dương mắt nhìn ra xa thấy trên mặt biển hơi nước ùn ùn, mù trắng mỠmịt, chưa nhìn rõ đảo Thần Long.
Äá»™t nhiên gã nhìn thấy trên mặt nước lá»nh bá»nh má»™t váºt tròn á»§ng như trái banh khổng lồ, chợt nổi lên, chợt chìm xuống, trôi gần lại dần dần. Gã há»i:
- Cái gì thế kia?
Thi Lang chú ý nhìn một lát rồi đáp:
- Cái nà y hơi kỳ lạ đây.
Hắn truyá»n cho con thuyá»n nhá» bÆ¡i ra coi.
Con thuyá»n nhá» y lệnh bÆ¡i ra, bá»n quân sÄ© la lên:
- Lại xác chết trôi, ngưá»i lùn tịt máºp ú.
Vi Tiểu Bảo động tâm tá»± há»i:
- Chẳng lẽ lại là hắn?
Rồi gã ra lệnh:
- Vớt lên đem và o đây cho ta coi.
Ba tên thá»§y binh vá»›t xác chết lên khiêng sang soái hạm đặt xuống sạp thuyá»n.
Xác chết lùn máºp nà y tay chân Ä‘á»u bị cá»™t bằng gân bò. Quả nhiên là Cao Tôn Giả. Hắn đã béo chùn béo chụt, bây giá» lại uống no nước, bụng phồng lên như cái trống, coi chẳng khác nà o má»™t trái banh lá»›n.
Bá»n quan binh la hoảng:
- Xác chết sống lại rồi.
Thi Lang nhấc bổng ngưá»i Cao Tôn Giả lên, để lưng hắn dá»±a và o đầu thuyá»n, đầu chúc xuống. Nước biển từ trong miệng chảy ra cà ng lẹ.
Sau má»™t lúc đột nhiên Cao Tôn Giả đột nhiên nhảy tung ngưá»i lên, miệng cất tiếng thoá mạ:
- Tổ bà nó! Lúc ngưá»i hắn hạ xuống ngồi ở đầu thuyá»n, bá»n quan binh Ä‘á»u sợ giáºt bắn ngưá»i lên, nhưng tiếp theo chúng Ä‘á»u nổi trà ng cưá»i hô hố.
Cao Tôn Giả chết rồi, bây giỠsống lại, thần trà hãy còn hồ đồ. Hai tay hắn rẫy rụa không ngớt nhưng gân bò ngâm nước biển cà ng dai, cựa đứt thế nà o được.
Hắn gục gặc cái đầu, đôi mắt ngÆ¡ ngác nhìn quanh lá»›n tiếng há»i:
- Con mẹ nó! Äây là Long cung hay âm phá»§?
Vi Tiểu Bảo cưá»i nói:
- Äây là Long cung. Ta là Hải Long Vương.
Bá»n quan binh Ä‘á»u cưá»i ồ.
Cao Tôn Giả dương mắt lên nhìn chằm chặp và o mặt Vi Tiểu Bảo há»i:
- Sao....sao ngươi lại ở đây?
Vi Tiểu Bảo sợ hắn là m bại lá»™ chuyện kÃn cá»§a mình liá»n hô:
- Tên hán tá» kỳ hình quái trạng nà y không chừng đã hiểu rõ má»i chuyện trên đảo Thần Long. Các ngươi mau Ä‘em hắn và o trong khoang thuyá»n cho ta mở cuá»™c thẩm vấn.
Hai tên thâm binh liá»n khiêng Cao Tôn Giả và o.
Vi Tiểu Bảo dặn chúng:
- Các ngươi ra ngoà i chỠđợi. Nếu không nghe thấy ta hô hoán thì không được tiến và o.
Hai tên thân binh thi lá»… trở lui rồi khép cá»a khoang lại.
Vi Tiểu Bảo tiến đến trước mặt Cao Tôn Giả khẽ há»i:
- Cao Tôn Giả! Lão đến đảo Thần Long ăn cắp thuốc giải bị Hồng giáo chủ bắt được phải không?
Cao Tôn Giả "á»§a" má»™t tiếng, nét mặt lá»™ vẻ cá»± kỳ kinh hãi, lão há»i lại:
- Sao ngươi lại biết? Thế nà y thì kỳ thiệt! Lạ thiệt! Vi Tiểu Bảo lại há»i:
- Phải chăng cái mạng của lão là do ta cứu thoát?
Cao Tôn Giả đáp:
- Hãy tạm kể như váºy.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Sao lại còn "Hãy tạm kể". Nếu lão bảo không phải ta cứu thì dễ dà ng lắm.
Cao Tôn Giả há»i:
- Là m sao mà dễ dà ng?
Vi Tiểu Bảo cưá»i nói:
- Ta lại liệng lão xuống biển thì kể như không cứu là xong.
Cao Tôn Giả la lên:
- Không được! Không được! Ngươi để ta chết chìm dưới đáy biển thì cÅ©ng chẳng cần gì, nhưng Mao TÃch TÃch cá»§a ta cÅ©ng không sống được.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Mao TÃch TÃch là ai?
Cao Tôn Giả ấp úng nói:
- Mao TÃch TÃch là ....tiểu biểu muá»™i cá»§a ta.
Lão nói câu nà y vẻ mặt cực kỳ bẽn lẽn.
Vi Tiểu Bảo tỉnh ngộ ngay, miệng lẩm bẩm:
- "Té ra Mao TÃch TÃch là mụ Ä‘iếm già giả Thái háºu. Hôm ấy ở cung Từ Ninh giả Thái háºu đã xưng ra vá»›i Cá»u Nạn sư thái rằng mụ là con gái cá»§a đại tướng Mao cái gì Long ở triá»u nhà Minh. Ai biết mụ lại mang cái tên quái gở nà y?" Gã liá»n cưá»i há»i:
- Lão có lấy được thuốc giải không?
Cao Tôn Giả hằn há»c nói:
- Lấy thì lấy được rồi, nhưng đáng tiếc lại bị con đượi non Hồng phu nhân lừa gạt mất.
Vi Tiểu Bảo cưá»i khanh khách nói:
- Nhất định lão thấy Hồng phu nhân đẹp quá mà mê mẩn tâm thần rồi quên mẹ nó cả mình là ai mới ngoan ngoãn hai tay dâng lên cho phu nhân.
Cao Tôn Giả tức giáºn nói:
- Không phải! Không phải! Ta một dạ trung thà nh với Mao cô nương, quyết chẳng hai lòng. Hồng phu nhân biết sỠdụng yêu pháp. Y dương mắt lên nhìn ta khiến ta tự nhiên hồn lạc phách bay. Nhất quyết chẳng phải vì y đẹp quá mà là m ta điên đảo thần hồn.
Vi Tiểu Bảo nhá»› tá»›i ngà y trước trên đảo Thần Long, gã thấy Thanh Long sứ Hứa Tuyết Äình đã lâm và o tình trạng chết đến nÆ¡i cÅ©ng còn bị Nhiếp Hồn đại pháp cá»§a Hồng phu nhân là m cho mê muá»™i. Gã liá»n gáºt đầu há»i:
- Ai đã cột lão liệng xuống biển?
Cao Tôn Giả đáp:
- Cũng con đượi non Hồng phu nhân chứ còn ai nữa?
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Nếu ta tha lão thì lão tÃnh sao?
Cao Tôn Giả đáp:
- Ta sẽ cảm ơn ngươi vô cùng. Ta còn trở lại đảo Thần Long ăn cắp thuốc.
Vi Tiểu Bảo chìa ngón tay cái lên nói:
- Lão là ngưá»i có nghÄ©a, ta khâm phục lắm.
Trá»ng bụng gã nghÄ© thầm:
- "Hoà ng thượng Ä‘ang muốn bắt mụ Ä‘iếm già , ta Ä‘ang lo không biết tìm mụ Ở đâu. Bây giá» ta cứ trông và o lão lùn tịt máºp ú nà y là nhất định kiếm thấy mụ ngay. Có Ä‘iá»u thằng cha nà y võ công rất cao cưá»ng. Thả hổ thì dá»…, nhưng bắt hổ là má»™t việc rất khó. Không chừng mình lại bị nó cắn lại nữa.".
Cao Tôn Giả nói:
- Hay là ở chá»— hiện giá» trên đảo Thần Long Ä‘ang đánh nhau đến trá»i long đất lở. Chuyến nà y lấy cắp thuốc sẽ dế dà ng hÆ¡n lần trước nhiá»u.
Vi Tiểu Bảo nghe lão nói váºy bất giác phấn khởi tinh thần vá»™i há»i:
- Tại sao trên đảo lại xảy ra cuá»™c đánh nhau đến trá»i long đất lở?
Cao Tôn Giả đáp:
- Bá»n NgÅ© Long xảy chuyện xÃch mÃch rồi đánh lá»™n nhau đã hÆ¡n mưá»i ngà y.
Há»… bắt được ngưá»i bên đối phương là cá»™t chân tay liệng xuống biển để nuôi rồng.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Vì lẽ gì mà hỠđánh nhau?
Cao Tôn Giả nghiêng cái đầu tròn á»§ng, nghếch mắt nhìn Vi Tiểu Bảo há»i lại:
- Mao cô nương bảo ta là ngươi là m Bạch Long sứ ở bản giáo, trong tay chấp chưởng Ngũ Long lệnh. Sao ngươi lại chẳng biết gì?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Ta vâng mệnh giáo chủ và o Trung Nguyên hà nh động nên không hiểu rõ tình hình ngoà i đảo.
Cao Tôn Giả đột nhiên la lên một tiếng quái gở.
- Vi Tiểu Bảo kinh hãi giáºt bắn ngưá»i lên. Gã lùi lại hai bước, rút Ä‘ao trá»§y thá»§ ra há»i:
Ngươi là m gì váºy?
|

23-11-2011, 08:00 PM
|
 |
♥Nốt ruồi dâm đãng♥
|
|
Tham gia: Jul 2009
Äến từ: nÆ¡i ấy bình yên
Bà i gởi: 949
Thá»i gian online: 1 tuần 5 ngà y 13 giá»
Thanks: 74
Thanked 6,205 Times in 409 Posts
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 166
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 166
Vi đô thống mở cuá»™c Ä‘iá»u tra
Bốn tên thân binh chầu chá»±c ngoà i cá»a nghe tiếng la quái gở, sợ lão lùn máºp đả thương Äô thống đại nhân. Chúng tay cầm đơn Ä‘ao hốt hoảng xông và o khoang thuyá»n. Chúng thấy Cao Tôn Giả chân tay vẫn bị cá»™t ngồi phệt dưới đất má»›i yên lòng.
Vi Tiểu Bảo xua tay nói:
- Các ngươi hãy ra ngoà i kia, ở đây không có chuyện gì.
Bá»n thân binh lui ra rồi, Vi Tiểu Bảo há»i:
- Lão là m gì mà hô hoán om sòm váºy?
Cao Tôn Giả đáp:
- Há»ng bét rồi! Ngươi là kẻ tâm phúc cá»§a giáo chá»§ cùng phu nhân mà ta lại Ä‘em má»i sá»± nói cho ngươi hết cả.
Vi Tiểu Bảo cưá»i nói:
- Cái đó cÅ©ng chẳng có chi há»ng bét. Lão cứ coi như ta không vá»›t lão lên và đang trôi lá»nh bá»nh trên mặt biển, ừng á»±ng uống nước biển ngon là nh là xong.
Cao Tôn Giả tức giáºn đáp:
- Tổ bà nó! Nước biển mặn đắng uống và o cơ hồ không chịu nổi.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Nếu lão láºp lá»i trá»ng thệ đầu hà ng ta, từ nay đừng ăn ở hai lòng thì ta sẽ giúp lão Ä‘i lấy thuốc giải.
Cao Tôn Giả cả mừng đáp:
- ÄÆ°á»£c lắm! ÄÆ°á»£c lắm! Ta chịu đầu hà ng ngươi rồi. Từ nay trở Ä‘i quyết không dám phản bá»™i. Nếu ta phản lá»i thì ta... thì ta...
Vi Tiểu Bảo ngắt lá»i:
- Lão phản bá»™i ta thì Mao TÃch TÃch sẽ để cho Hồng giáo chá»§ cướp lấy là m vợ nhá».
Cao Tôn Giả lại gầm lên má»™t tiếng rồi quát há»i:
- Nói cà n nói báºy. Là m gì có chuyện đó?
Vi Tiểu Bảo cưá»i đáp:
- Nếu lão Ä‘em lòng phản bá»™i ta thì lá»i thỠđó sẽ thà nh sá»± thá»±c. Bằng lão hết dạ trung thà nh vá»›i ta, Mao TÃch TÃch vẫn là vợ lão.
Cao Tôn Giả nói:
- ÄÆ°á»£c rồi! Cao Tôn Giả nà y láºp lá»i trá»ng thệ. Nếu ta phản bá»™i Bạch Long sứ thì Mao TÃch TÃch sẽ... sẽ bị uổng mạng.
Lão không chịu nói ra miệng câu ý trung nhân cá»§a mình sẽ bị Hồng giáo chá»§ lấy là m vợ nhá». Chẳng thà để mụ chết Ä‘i còn hÆ¡n.
Vi Tiểu Bảo lắc đầu đáp:
- Không được! Lão không chịu phát thệ như váºy thì ta chẳng thể tin lão.
Cao Tôn Giả không biết là m thế nà o, đà nh phải phát thệ theo đúng như lá»i cá»§a gã.
Hắn vừa tuyên thệ xong bất giác nổi giáºn đùng đùng, tá»±a hồ ý trung nhân cá»§a mình bị giáo chá»§ cướp lấy là m vợ nhá» tháºt.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Tại sao Ngũ Long môn lại đánh nhau?
Cao Tôn Giả đáp:
- Khi ta đến đảo Thần Long thì chúng đã đánh nhau mấy ngà y rồi. Ta há»i ra má»›i biết vì Thanh Long sứ Hứa Tuyết Äình Ä‘ang đêm bị ngưá»i ta giết chết. Trong phòng còn thanh Ä‘ao dÃnh máu bá» dưới đất. Sau Ä‘iá»u tra ra thì thanh Ä‘ao nà y là cá»§a Hà Thịnh, đại đệ tá» cá»§a XÃch Long sứ Vô Căn đạo nhân.
Vi Tiểu Bảo nghe nói Hứa Tuyết Äình bị ngưá»i hạ sát không khá»i kinh hãi nghÄ© thầm:
- "Äây chắc là Hồng giáo chá»§ phái ngưá»i hạ sát y".
Cao Tôn Giả nói tiếp:
- Giáo chá»§ rất phẫn ná»™ vá» vụ nà y đã tra há»i Hà Thịnh vì lẽ gì ám sát Thanh Long sứ. Nhưng Hà Thịnh nhất định không chịu thú nháºn. Thá»§y chung gã vẫn chối cãi là không hạ sát Thanh Long sứ. Sau bá»n môn hạ Thanh Long môn bắt Hà Thịnh Ä‘em giết Ä‘i để báo thù cho chưởng môn sứ.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Äó là chuyện xÃch mÃch giữa XÃch Long môn và Thanh Long môn. Sao lão lại bảo cả NgÅ© Long môn đánh loạn xà ngầu?
Cao Tôn Giả đáp:
- Ta cÅ©ng không hiểu vì lẽ gì Huỳnh Long môn lại viện trợ XÃch Long môn.
Hắc Long môn vá» phe vá»›i Thanh Long môn. Hai bên đối láºp chém giết nhau tÆ¡i bá»i.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Còn Bạch Long môn của ta thì sao?
Cao Tôn Giả trợn mắt lên há»i lại:
- Ngươi là Bạch Long sứ mà lại không hiểu sự tình trong bản môn là nghĩa gì?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Ta đã bảo và o Trung Nguyên công cán thì dĩ nhiên những vụ mới xảy ra gần đây ngoà i đảo ta biết thế nà o được.
Cao Tôn Giả đáp:
- Bá»n môn hạ cá»§a ngươi chia là m hai tốp. Những ngưá»i già vá» phe vá»›i XÃch Long môn, còn đám trẻ lại nháºp bá»n vá»›i Thanh Long môn.
Vi Tiểu Bảo chau mà y há»i:
- NgÅ© Long môn đánh giết tÆ¡i bá»i, chẳng lẽ giáo chá»§ để mặc không lý gì đến?
Cao Tôn Giả đáp:
- Cuá»™c ẩu đả đã lên tá»›i cao độ, tháºm trà giáo chá»§ không trấn áp được.
Hai ngưá»i Ä‘ang nói chuyện, bá»—ng phát giác ra thuyá»n đã đứng lại. Thá»§y thá»§ trên thuyá»n gá»i nhau ý á»›i. Tiếng neo bá» xuống loảng xoảng. Äoà n thuyá»n đã tá»›i Thông Cáºt đảo.
Vi Tiểu Bảo bước ra đầu thuyá»n ngó thấy trên đảo cây cối xanh rì, đồi núi cháºp chùng. Gã nhìn Thi Lang nói:
- Trên đảo Thần Long toà n rắn độc, tướng quân phái ngưá»i lên đảo Thông Cáºt nà y xem có rắn rết gì không.
Thi Lang hạ lệnh cho mưá»i con thuyá»n nhỠáp mạn và o bá». Bá»n thá»§y binh lên bá»™ và o rừng xục xạo. Lát sau chúng đốt lá»a báo hiệu trên đảo rất bình yên, địch nhân cÅ©ng không có.
Äá»™i tiên phong lên đảo trước dá»±ng má»™t tòa Trung quân doanh trướng. Trước quân trướng treo má»™t lá cá» soái thêu chữ "Vi" tháºt lá»›n.
Bây giá» Vi Tiểu Bảo má»›i ở thuyá»n bước lên. Thi Lang cùng Hoà ng tổng binh há»™ vệ hai bên.
Trên đảo Thông Cáºt tiếng tù và lẫn vá»›i tiếng pháo nổ liên hồi vang lên không ngá»›t. Tướng sÄ© dà n ra hai bên khom lưng hà nh lá»….
Vi Tiểu Bảo hiên ngang tiến và o quân trướng.
Vi Tiểu Bảo ngồi yên vị trong trướng rồi sai bá»n thân binh Ä‘em Cao Tôn Giả giam lại và bảo chúng lấy rượu thịt cho lão ăn uống nhưng không được cởi trói. Gã sợ Cao Tôn Giả là ngưá»i dã man hung bạo, tuy miệng nói đầu hà ng, ngưá»i không cỠđộng được mà thỉnh thoảng lại la hét lên những lá»i quái gở. Lúc lòng dạ lão bồn chồn tháºt khó mà kiá»m chế được.
Vi Tiểu Bảo lại hạ lệnh sai Thi Lang thống lÄ©nh ba chục chiến thuyá»n chia ra tấn công ba mặt đông, nam, bắc đảo Thần Long. Má»™t mặt gã sai Hoà ng tổng binh lãnh đội chiến thuyá»n còn lại ẩn và o phÃa tây đảo Thông Cáºt. Há»… thấy Thi Lang khai pháo là phải cho thuyá»n ra chặn đưá»ng tháo chạy cá»§a địch quân.
Chiến thuyá»n nà o Ä‘i trước, thuyá»n nà o tiếp ứng, đội nà o xung phong, đội nà o đánh cạnh sưá»n gã Ä‘á»u phát lạc đâu ra đấy, chỉ thị má»™t cách cặn kẽ.
Hoà ng tổng binh cùng bá»n phó tướng, thá»§ bị trong Ä‘oà n thá»§y binh và bá»n tham lãnh, tá lãnh, đại tiểu quan quân trong Kiêu Kỵ doanh thấy Äô thống đại nhân còn nhá» tuổi mà đã am hiểu sách lược vá» thá»§y chiến, mưu kế tinh diệu, cách chỉ huy lại rất đúng phép, ai nấy Ä‘á»u kÃnh phục vô cùng.
Há» có biết đâu đó hoà n toà n là kế hoạch cá»§a Thi Lang. Còn Äô thống đại nhân bất quá là ngưá»i đứng ra trước đà i để tuyên bố hiệu lệnh, lặp lại những lá»i ngưá»i khác chỉ bảo cho.
Tối hôm ấy tướng sÄ© ăn cÆ¡m no rồi chá» lệnh. Chừng ná»a đêm các chiến thuyá»n chuẩn bị s½n sà ng, ước định và o giá» mão sáng sá»›m hôm sau là khởi sá»± tấn công ba mặt.
Sáng sá»›m hôm sau Vi Tiểu Bảo trèo lên vá»ng đà i do quân sÄ© má»›i dá»±ng. Gã ngó vá» phÃa đông thấy những luồng khói Ä‘en bốc lên ùn ùn, tiếng nổ rầm trá»i, biết là Thi Lang đã khai mở cuá»™c tấn công. Bất giác trong lòng gã thấy hồi há»™p lo sợ cho sá»± an nguy cá»§a Phương Di.
Nhưng gã lại nghÄ© đến Thi Lang hà nh động tháºn trá»ng và gã đã dặn hắn không được sát hại những đà n bà con gái trên đảo chắc hắn gia tâm coi chừng nên gã cÅ©ng yên tâm được má»™t phần.
Vi Tiểu Bảo đứng trên vá»ng đà i má»i chân lại quay vá» Trung quân trướng. Gã lấy sáu con thò lò ra cầm tay, miệng lẩm bẩm:
- Nếu chuyến nà y ta hoà n toà n thắng tráºn thì gieo được phát "Mãn đưá»ng hồng" Äoạn gã gieo xuống, không ngá» những con thò lò nổi lên toà n mà u Ä‘en, chẳng có lấy má»™t Ä‘iểm Ä‘á».
Vi Tiểu Bảo tức quá thóa mạ:
- Con mẹ nó! Các ngươi phản ta cả ư?
Gã lại dùng thá»§ pháp tác tệ, để sáu con thò lò Ä‘á»u hướng mặt tam Ä‘iểm lên trên. Gã sá» dụng thá»§ kình chuyển má»™t vòng rồi gieo xuống.
Quả nhiên lần nà y được bốn con mà u hồng, nhưng vẫn còn hai con mà u đen.
Gã biết mình tác tệ chưa được hoà n hảo, nhưng trong lòng cũng đã cao hứng đôi chút.
Song Nhi bưng trà lại nói:
- Bẩm tướng công! Xin tướng công yên dạ. Phen nà y nhất định quân ta đại thắng.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Sao cô biết?
Song Nhi đáp:
- Äại pháo bên ta bắn nhiá»u như váºy thì bên địch chống thế nà o nổi.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Song Nhi! Lại đây! Ta vá»›i cô gieo thò lò. Cô được thì ta để cho cô đét và o tay. Còn ta được thì lại chuyện "Äại công cáo thà nh" Song Nhi đỠmặt lên vá»™i đáp:
- Tiểu tỳ không lại! Tiểu tỳ không lại! Vi Tiểu Bảo cưá»i nói:
- Cô mà không chịu theo cách đó thì chúng ta đánh tiá»n. Ta được cô chỉ phải giam má»™t đồng cân bạc. Cô được thì ta trả má»™t lạng bạc. Như váºy là cô chiếm tiện nghi rồi, chịu không?
Song Nhi cưá»i đáp:
- Tiểu tỳ không có tiá»n giam cho tướng công.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Cô muốn có tiá»n thì dá»… lắm.
Gã rút một nắm ngân phiếu đưa cho thị.
Song Nhi cưá»i đáp:
- Tiểu tỳ không lấy tiá»n là m gì.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Trá»i Æ¡i! Cô không đánh bạc thì ta tha lão lùn tịt máºp ú đó ra để lão đánh bạc vá»›i ta.
Gã nói tới đây bỗng nghe hiệu pháo liên hồi.
Vi Tiểu Bảo nhảy lại ôm Song Nhi nói:
- Äại công cáo thà nh, phải hôn má»™t cái.
Song Nhi vội cúi đầu xuống tránh.
Vi Tiểu Bảo hôn và o cổ thị hai cái, cưá»i nói:
- Äầu cổ cô nà y trắng quá.
Lại nghe tiếng tù và "tu tu" nổi lên. Vi Tiểu Bảo ra khá»i quân trướng trèo lên vá»ng đà i thấy những chiến thuyá»n Ä‘á»u bÆ¡i vá» hướng đông thì nghÄ© bụng:
- "Thi Lang quả là tay thiện chiến, tuy hắn chưa đến báºc liệu sá»± như thần, nhưng cÅ©ng và o hạng đánh đâu được đấy." Chiến thuyá»n Ä‘i trên mặt biển rất cháºm chạp, Vi Tiểu Bảo đứng trên vá»ng đà i hồi lâu vẫn không thấy thuyá»n bè cá»§a đảo Thần Long chạy trốn ra mà cÅ©ng không nhìn rõ Thi Lang cùng Hoà ng tổng binh giáp công thế nà o. Gã lại xuống đà i và o quân trướng nghỉ ngÆ¡i.
Gã chá» chừng hai giá» má»›i thấy thân binh và o bẩm là đã thấy pháo bông báo hiệu. Äó là chiến thuyá»n hai đưá»ng báo hiệu tin thắng tráºn vá»›i Äô thống đại nhân.
Vi Tiểu Bảo cả mừng nghĩ bụng:
- "Lão gia ngồi yên ổn trong quân trướng để chá» báo tin thắng tráºn. Cuá»™c đại chiến nà y lão gia không mất chút sức lá»±c nà o mà công lão còn lá»›n hÆ¡n cả Thi Lang, Hoà ng Phá»§. Chẳng hiểu rồi đây Hoà ng đế còn phong cho lão gia những quan tước gì?".
Vi Tiểu Bảo lại chá» má»™t lúc lâu. Trá»i đã xế chiá»u má»›i thấy thân binh vá» báo có mấy con thuyá»n nhá» bÆ¡i tá»›i gần đảo. Gã sai thân binh lá»›n tiếng há»i:
- Äã bắt được những hạng ngưá»i nà o?
Trên thuyá»n nhá» có tiếng đáp lại:
- Toán nà y toà n là đà n bà , còn bá»n nam nhân bị bắt sẽ giải vá» sau.
Vi Tiểu Bảo lại cà ng cao hứng, nghĩ thầm:
- "Thi Lang hà nh động quả nhiên tháºn trá»ng, chu đáo".
Gã chú ý nhìn ra chỉ mong thấy mặt Phương Di, cầu khẩn cho nà ng được bình yên. Còn ngoà i ra bao nhiêu ngưá»i trên đảo Thần Long sống hay chết gã cÅ©ng chẳng quan tâm.
Sau má»™t lúc lâu năm con thuyá»n áp mạn và o bá». Bá»n quan binh ở Kiêu Kỵ doanh quát tháo om sòm, áp giải hÆ¡n hai trăm nữ tù binh lên bá».
Vi Tiểu Bảo chú ý nhìn từng ngưá»i má»™t thì chỉ thấy toà n là thiếu nữ cá»§a NgÅ© Long môn.
Bá»n thiếu nữ nà y Ä‘á»u á»§ rÅ© cúi đầu. Nhiá»u cô quần áo tả tÆ¡i, bị thương đầy mình.
Vi Tiểu Bảo tìm kiếm hồi lâu thủy chung chẳng thấy Phương Di đâu hết.
Trong lòng vừa thất vá»ng vừa bồn chồn gã há»i:
- Còn bá»n thiếu nữ nà o nữa không?
Một tên quân trong Kiêu Kỵ doanh đáp:
- Khải bẩm Äô thống đại nhân! Mặt sau còn má»™t bá»n nữa. Ba đội quan binh lên đảo xục xạo nhưng gặp nhiá»u rắn độc quá thà nh ra công việc tìm kiếm bị chặn lại.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Äã bắt được Thần Long giáo chá»§ chưa? Tình hình cuá»™c đại chiến nà y ra sao?
Một tên quan binh đáp:
- Khải bẩm Äô thống đại nhân! Sáng sá»›m hôn nay ba chục chiến thuyá»n tiến sát và o bá» khai há»a. Tướng sÄ© tuân theo lá»i chỉ thị cá»§a đại nhân nổ súng ba phát rồi dừng lại, chá» cho ngưá»i trên đảo ra nghinh địch rồi má»›i bắn hà ng loạt súng lá»›n.
Gã ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Äô thống đại nhân liệu việc như thần. Kế hoạch cá»§a đại nhân chỉ nổ súng ba lần đã bắn chết hÆ¡n bốn năm trăm tên giáo phỉ. Sau có má»™t đội thiếu niên trên đảo không sợ chết à o ạt xung phong. Miệng chúng hô lá»›n những gì:
"Hồng giáo chủ bách chiến bách thắng, thỠtỷ Nam sơn"...
Vi Tiểu Bảo lắc đầu ngắt lá»i:
- Không phải thế. "Hồng giáo chá»§ vÄ©nh hưởng tiên phúc, thá» dữ thiên tá»... " Tên quan binh nói:
- Dạ dạ! Äô thống đại nhân đã biết rõ tình hình trên đảo như bà n tay dương ra trước mặt. Thảo nà o mà đại quân vừa tấn công đã phá giặc thế mạnh như chẻ tre. Quả là chúng đã hô:
"Hồng giáo chá»§ vÄ©nh hưởng tiên phúc, thá» dữ thiên tá»". Äúng là tiểu nhân nói lá»™n.
Vi Tiểu Bảo mỉm cưá»i há»i:
- Rồi sao nữa?
Tên quan binh nói:
- Toán thiếu niên nà y như bá»n Ä‘iên khùng, chúng xông ra bá» biển, xuống thuyá»n nhỠđịnh bÆ¡i lại nhảy sang thuyá»n lá»›n cướp súng. Bên ta không lý gì đến chúng, chá» cho mấy chục con thuyá»n nhá» bÆ¡i ra biển má»›i nổ súng. Chỉ trong khoảnh khắc hÆ¡n ba chục thuyá»n địch đã bị bắn chìm hết. Chừng hÆ¡n ba ngà n giáo phỉ trẻ tuổi chết chìm đáy biển. Bá»n giáo phỉ nà y lúc sắp chết còn lá»›n tiếng hô:
" Hồng giáo chủ thỠdữ... thỠdữ....cái gì... " Vi Tiểu Bảo nghĩ bụng:
- "Ngươi lại hư báo quân tình. Bá»n thiếu niên ở Thần Long giáo nhiá»u lắm là tám, chÃn trăm tên, là m gì có đến ba ngà n ngưá»i. Nhưng giết giặc cà ng nhiá»u, công lao cà ng lá»›n. Dù hắn có báo cáo năm, bảy ngà n tên cÅ©ng không sao".
Tên quan binh nói tiếp:
- Sau khi đánh chết hết bá»n giáo phỉ trẻ nÃt, lại thấy má»™t nhóm ngưá»i chạy ra phÃa tây đảo xuống thuyá»n Ä‘i trốn. Chiến thuyá»n bên ta tuân lệnh Äô thống đại nhân láºp tức hạ lệnh rượt theo. Ty chức thống lãnh má»™t đội quân lên đảo xục xạo, bắt được cả thẩy ba, bốn trăm ngưá»i. Thi đại nhân phái ty chức áp giải bá»n nữ giáo phỉ vá» trước để Äô thống đại nhân mở cuá»™c thẩm vấn.
Vi Tiểu Bảo gáºt đầu nghÄ© bụng:
- "Tráºn đánh nà y tuy đại thắng, nhưng chưa tìm thấy Phương Di thì ta chưa yên lòng chút nà o. Không hiểu lúc nổ súng có bắn phải nà ng không? Hay là nà ng chết rồi?" Gã xoay mình đến coi bá»n nữ tù binh đến sau.
Äá»™t nhiên gã nhìn thấy má»™t cô gương mặt tròn trÄ©nh, liá»n nhá»› lại hôm Hồng giáo chá»§ tụ há»™i những ngưá»i trên đảo. Thiếu nữ nà y đã nói giỡn bảo gã là con tư sinh cá»§a Uá»· Tôn Giả. Thị còn bẹo má, đá Ä‘Ãt gã má»™t cái.
Vi Tiểu Bảo nhá»› lại chuyện nà y lại nổi tÃnh trẻ nÃt tinh nghịch. Gã từ từ tiến lại gần, đưa tay ra bẹo mạnh má thị má»™t cái.
Thiếu nữ kia tức giáºn thét lên lanh lảnh rồi buông lá»i thóa mạ:
- Con mẹ nó! Quân Thát Äát chó má nà y! Mi mi...
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Má má ơi! Má má không nhớ được hà i nhi ư?
Thiếu nữ kia rất lấy là m kỳ, dương mắt lên ngó chằm chặp và o mặt Vi Tiểu Bảo không chớp. Cô nhớ mang máng là có quen mặt mà không nghĩ ra là đã gặp gã ở đâu vì cô chẳng khi nà o lại tưởng đến vị đại quan Thanh binh nà y lại là Bạch Long sứ của Thần Long giáo.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Tên hỠcô là chi?
Thiếu nữ hằn há»c nói:
- Mi giết ta lẹ Ä‘i! Äừng há»i gì nữa, ta không thèm trả lá»i mi đâu.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Giá»i lắm! Cô không nói thì ta đã có cách.
Rồi gã hô:
- Quân bay! Mấy chục tên than binh dạ ran.
Vi Tiểu Bảo ra lệnh:
- Äem con nhá» nà y xuống dưới kia lá»™t hết quần áo đánh đòn má»™t trăm trượng và o Ä‘Ãt thị cho ta.
Bá»n thân binh dạ ran má»™t tiếng, tiến lại lôi thị Ä‘i.
Thiếu nữ sợ quá mặt tái mét, vội nói:
- Äừng! Äừng là m thế! Äể yên ta nói.
Vi Tiểu Bảo vẫy tay cho thân binh dừng lại, gã mỉm cưá»i há»i:
- Tên hỠngươi là gì?
Thiếu nữ khiếp sợ đến cùng cực. Thị sa lệ đáp:
- Ta....ta tên là Vân Tố Mai.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Phải chăng ngươi là môn hạ XÃch Long môn?
Vân Tố Mai gáºt đầu khẽ đáp:
- Phải! Vi Tiểu Bảo há»i:
- XÃch Long môn có Phương di cô nương, sau chuyển sang Bạch Long môn.
Cô có quen biết y không?
Vân Tố Mai đáp:
- Có biết! Sau y qua Bạch Long môn được thăng lên tiểu đội trưởng.
Vi Tiểu Bảo há»i:
- Hay quá! Y thăng quan rồi hiện giỠở đâu?
Vân Tố Mai đáp:
- Buổi sáng sá»›m hôm nay, lúc các ngươi khai há»a ta còn gặp Phương Di tá»· tá»·, vá» sau trên đảo nhốn nháo rồi không thấy y đâu nữa.
Vi Tiểu Bảo nghe nói bữa nay Phương Di hãy còn ở trên đảo mới yên tâm được một phần.
Gã tự nhủ:
- "Ngà y trước con đượi non nà y đá Ä‘Ãt ta má»™t cái mà ta chưa trả được mối thù đó. Bữa nay ta cÅ©ng phải đá Ä‘Ãt thị má»™t cái cho hả giáºn." Gã liá»n bước tá»›i sau lưng Vân Tố Mai vung chân toan đá và o Ä‘Ãt thị, bá»—ng ngoà i trướng có thân binh đến báo cáo:
- Khải bẩm Äô thống đại nhân! Bên ta lại bắt được má»™t bá»n tù binh nữa đưa vá».
Vi Tiểu Bảo mừng thầm trong bụng, thu chân lại không đá nữa, chạy thẳng ra bá» biển. Quả nhiên gã thấy má»™t con thuyá»n dương buồm Ä‘i tá»›i.
Vi Tiểu Bảo liá»n sai thân binh lá»›n tiếng hô:
- Bá»n tù binh nà y là nam hay nữ?
Thuyá»n hãy còn ở ngoà i xa, đối phương không nghe rõ. Lát sau chiến thuyá»n và o gần. Tên quan quân đứng đầu thuyá»n lá»›n tiếng đáp:
- Có cả nam lẫn nữ.
Vi Tiểu Bảo mừng quá chạy xuống bãi biển, nước ngáºp đến đầu gối. Gã chú ý nhìn ra.
Lúc nà y chiến thuyá»n đã và o gần thêm mấy trượng, gã nhìn rõ quả nhiên có Phương Di.
Vi Tiểu Bảo mừng như bắt được của, lớn tiếng hô:
- Lẹ lên! Lẹ lên! Bơi lẹ và o đây.
Äá»™t nhiên con thuyá»n lảo đảo mấy cái rồi xoay Ä‘i má»™t vòng. Những tên thá»§y thá»§ trên thuyá»n la lên:
- Trá»i Æ¡i! Thuyá»n đụng phải bãi cát nông rồi.
Lại nghe Phương Di la gá»i:
- Tiểu Bảo! Tiểu Bảo! Có phải đệ đệ đấy không?
Vi Tiểu Bảo lúc nà y không nghÄ© gì đến địa vị Äô thống đại nhân, gã cÅ©ng la lên:
- Hảo tỷ tỷ! Tiểu đệ đây! Tiểu Bảo ở chỗ nà y.
Phương Di lại la gá»i:
- Tiểu Bảo! Äệ đệ mau đến cứu ta. Bá»n chúng cá»™t tay ta rồi. Tiểu Bảo! Tiểu Bảo! Hãy xuống đây mau! Vi Tiểu Bảo đáp:
- Tỷ tỷ bất tất phải nóng ruột. Tiểu đệ tới cứu tỷ tỷ đây.
Gã tung mình nhảy lên má»™t con thuyá»n nhá» chuyên dùng để báo cáo quân tình, giục bá»n thá»§y thá»§:
- Chèo thuyá»n lẹ Ä‘i! Cho ta qua thuyá»n kia.
Bốn tên thá»§y thá»§ trên thuyá»n nhá» hối hả cầm mái chèo bÆ¡i thuyá»n.
Bất thình lình trên bá» có ngưá»i tung mình nhảy xuống. ChÃnh là Song Nhi. Thị nói:
- Bẩm tướng công! Tiểu tỳ theo tướng công để coi chừng.
Vi Tiểu Bảo trong lòng khoan khoái há»i:
- Song Nhi! Cô có biết ngưá»i kia là ai không?
Song Nhi mỉm cưá»i đáp:
- Tiểu tỳ biết rồi. Hôm ấy tướng công đã bảo y là vợ lá»›n cá»§a tướng công, nhưng tiểu tỳ hô "Thiếu nhưng nhưng" mà y không chịu trả lá»i.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Äó là vì y hổ thẹn. Lần nà y cô hô nhất định y trả lá»i.
Chiến thuyá»n kia vẫn từ từ xoay xở. Con thuyá»n nhỠđã bÆ¡i gần đến nÆ¡i.
Phương Di đứng ở đầu thuyá»n, thấy thuyá»n cá»§a Vi Tiểu Bảo Ä‘i tá»›i liá»n reo lên:
- Tiểu Bảo! Quả nhiên là đệ đệ.
Thanh âm nà ng đầy vẻ vui mừng.
Vi Tiểu Bảo lớn tiếng đáp:
- ChÃnh là tiểu đệ đây.
Gã quát tên quan binh đứng bên nà ng:
- Mau cởi trói cho vị cô nương nà y.
Tên quan binh dạ một tiếng, cúi xuống cởi dây cột tay cho Phương Di.
Phương Di được cởi trói rồi đứng chỠVi Tiểu Bảo.
Hai thuyá»n áp mạn và o nhau. Tên quan quân trên thuyá»n lá»›n lên tiếng nhắc:
- Xin Äô thống đại nhân coi chừng.
Hắn vươn tay ra chá» Vi Tiểu Bảo nhảy qua để nắm lấy tay gã dắt và o thuyá»n.
Vi Tiểu Bảo nhảy qua thuyá»n lá»›n, nhảy xổ và o lòng Phương Di nói:
- Hảo tỷ tỷ! Tiểu đệ nhớ tỷ tỷ muốn chết.
Hai ngưá»i ôm chặt lấy nhau.
|
 |
|
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
àäàìàñ, ãâàðäèÿ, áàëëîâ, àðõèòåêòóðà, ìåëîäèè, íàòàëè, îáðàçåö, loc dinh ki hoi 142, loc dinh ky hoi 192, loc dinh ky hoi 231, loc dinh ky hoi 233, loc dinh ky kim dung, loc dinh ky kim dung 4vn, locdinhky hoi 172, locdinhky kimdung, ñóìêè, sưchùa giá»ivõ, ðåìîíò  |
| |