Lanhhantam,
Bài thơ của bạn trích dẩn hay quá! mình thích thơ theo thể tự do. Bài này có rất nhiều chuyển động của ngoại vật và nhiều chuyển động ý tưởng.
Hic hic..thấy 'thiên hạ' tán tỉnh nhau bằng thơ ca ta phục lăn! Nếu mà là ta thì hỏi thẳng "yêu hay không thì nói mau.''
:00 (90): mấy lão tán bằng thơ đã đổ được ai đâu,khéo hỏi " yêu hay không thì nói mau" lại có người yêu
hơ hơ, halinh àh, ta bảo này!
Lúc người ta buồn thì đừng bảo người ta đừng buồn, đừng bảo người ta quên, cũng đừng khuyên giải, đừng làm gì cả. Chỉ vẫy tay :00 (3): thôi
Mây hãy cứ rong chơi phiêu lãng
Thỏa khát khao mơ ước những miền xa
Huynh ở đây thung lũng tình yêu
Nơi ngọn nguồn từng cơn gió mới
Huynh gửi gió đưa mây về với biển
Đến khoảng trời rộng lớn bao la
Biển vẫn thế ngàn năm sóng vỗ
Cho áng mây buồn cứ mãi trôi xa...
Rồi một ngày gió đưa mây về bên núi
Đã qua rồi vạn dặm đường xa
Bỏ lại sau lưng những buồn vui tan hợp
Góp sức xanh cho thung lũng cỏ hoa...
Tôi với em hai người chưa hề gặp
Hôm tình cờ trên “phố ảo” làm quen
Theo tháng ngày vẫn chưa biết cả tên
Thao thức giấc chợt lòng nhung nhớ lạ
Đếm thời gian từng đêm không sao tả
Bàn phím quen rồi sao gõ vẫn lâu
Từng bài thơ non viết vội trao nhau
Như nhân chứng cuộc tình trên phố ảo
Tôi và em - hai người cùng xây mộng hảo
Cùng sẽ chia cây hạnh phúc trái đầu mùa
Những buồn vui trong cuộc sống hơn thua
Khi xót xa, lúc giận hờn, buồn tủi
Rồi một hôm Nick em không sáng nữa
Tôi thẩn thờ mang một nỗi buồn riêng
Để từng đêm trong giấc ngủ cô miên
Chợt luyến tiếc hạnh phúc nào đã mất
Gọi “phố ảo” thì làm sao có thật
Nhưng chút lòng suy, sao vẫn vấn vương
Man mác buồn trong cuộc sống đời thường
Biết trách ai ? Người xây nên phố ảo !