Hồi 18-19
Theo Vết Chim Trá»i
Ngay sau đêm Khách Giang Hồ rÆ¡i xuống vá»±c thẳm muôn trượng, viên tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n tìm không thấy xác bạn, không thấy tăm tÃch lão tặc Phản Tây Phà n, và cả hai cô gái há» Cầm, chà ng tướng núi chợt sinh nghi, liá»n tạm rá»i Tây Bắc, vá» thẳng Hà Ná»™i. Äảo qua mấy bệnh viện lá»›n, không gặp, chợt nhá»› có lần Phượng Kiá»u nhắc đến nhà riêng tại khu Hà ng Cá», chà ng tìm đến, lân la há»i thăm những ngưá»i bán hà ng quanh đấy, biết được biệt thá»± Phượng Kiá»u, cả mừng cải dạng là m má»™t khách trú lần tá»›i. Äến nÆ¡i, thấy mấy viên cảnh sát từ trong nhà bước ra, chà ng liá»n đứng lại bên kia đưá»ng chá» bá»n ngưá»i nhà nước bảo há»™ Ä‘i khá»i má»›i tiến đến trước cổng. Nhìn và o trong, không thấy ai, chợt nghe tiếng gió sau lưng, viên tướng núi vá»™i hụp luôn, đồng thá»i, xoáy ngoặt mình lại nhanh như cắt. Má»™t bóng vạm vỡ từ trên cây chụp xuống, bị hụt đà , chưa kịp gượng, đã bị chà ng tướng núi quà i tay ghì chặt lấy, dằn giá»ng:
- Mi là ai? Sao dám đánh lén? Muốn sống nói ngay.
Gã vạm vỡ toan cất tiếng kêu đã bị chà ng Ä‘iểm huyệt kéo đến bên gốc cây, trừng mắt toan há»i nữa, chợt nghe gã ú á»›:
- Cô Ba... cô Ba...
Chà ng vội giải huyệt cau có:
- Mi là ngưá»i cá»§a cô Ba? Thế cô Ba đâu?
Ngưá»i đà n ông ngÆ¡ ngác ngó chà ng tuổi trẻ trong lốt khách trú, bất ngá» báºt lên khẽ:
- Äại SÆ¡n Vương? Trá»i... ông vá» cháºm quá... cô Ba vừa bị chúng bắt Ä‘i mất rồi.
Äại SÆ¡n Vương giáºt mình, lay mạnh vai tên gia nhân:
- Sao? Cô Ba bị bắt? Bao gi�
Tên gia nhân vá»™i kể sÆ¡ qua chuyện nữ chá»§ bị bắt Ä‘oạn lá»… phép má»i chà ng và o nhà . Ngay lúc đó, xe Hai Cao vừa vá». Thấy viên tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n, ngưá»i tùy tướng cá»§a Phượng Kiá»u đã giáºm chân tiếc háºn:
- Trá»i... ông chỉ vá» sá»›m mấy giá», cô Ba đã không mắc nạn. Bá»n chúng đã đưa cô Ba vá» phÃa Hải Dương rồi!
Tướng núi nhếch miệng cưá»i khan rồi ngoắt mình Ä‘i ngay. Ra đến ngoà i, chà ng trai trẻ đến thẳng ga Hà ng Cá». Còn lâu má»›i có chuyến tà u. Lòng như lá»a đốt, chà ng tìm và o má»™t quán nước gần ga, ngồi suy nghÄ©. Qua lá»i Hai Cao kể, chà ng không tìm được má»™t tia sáng nhá» nà o rá»i và o bức mà n bà máºt bao trùm vụ bắt cóc. NghÄ© nát óc không thể Ä‘oán nổi bá»n lạ là ai, chợt má»™t ý tưởng thình lình hiện ra trong óc, chà ng liá»n ra ga. Tá»›i Hải Phòng, phố xá đã lên đèn. Äi quanh thà nh phố đến ná»a đêm, Äại SÆ¡n Vương cho xe ra thẳng Äồ SÆ¡n, tìm đến nhà thá»§ hạ cá»§a Voòng Lầu báo tin cho các bá»™ hạ dá»c duyên hải biển Trung Hoa, xong quay lại Cảng luôn. Ở lại mấy hôm liá»n không lần ra chút manh mối, chà ng liá»n lên miá»n sÆ¡n cước cưỡi Hắc Phong Câu Ä‘i tìm khắp chốn, vẫn tuyệt tăm tÃch ngưá»i yêu. Sá»±c nhá»› tá»›i gã trẻ tuổi đã bắt cóc Phượng Kiá»u, chà ng tướng núi bèn Ä‘i tìm "Suối Bạc Äầu". Má»™t buổi, Äại SÆ¡n Vương tá»›i má»™t thị trấn nhá» miá»n biên giá»›i, trá»i đã sang thu, khà núi lạnh ngắt, bèn tìm và o má»™t quán rượu mua và i ly đổ cho con Hắc Phong Câu, nhân tiện nghỉ chân chốc lất. Chà ng vừa ngồi và o bà n đã thấy hai gã lạ mặt dừng ngá»±a trước quán, bước và o, Ä‘áºp bà n gá»i rượu thịt, và ngồi nhá» to có vẻ khác thưá»ng. Chợt nghe thấy ngưá»i má»›i và o thoáng nói đến hai tiếng "Bạc Äầu" rồi lại "Si Pan", chà ng giáºt mìmh, cả mừng liá»n cạn xong ly rượu, đứng lên trả tiá»n ra ngay, lên Hắc Phong Câu và o chá»— khuất đứng đợi.
Chừng mưá»i lăm phút sau, chợt thấy mấy tên cưỡi ngá»±a từ đâu tiến thẳng đến trước quán rượu, rồi có nhiá»u tiếng súng nổ vá»ng ra, chá»›p mắt đã thấy ba tên đến trước từ trong phóng lên mình ngá»±a chạy. Äại SÆ¡n Vương láºp tức phóng ngá»±a theo. Ngay lúc đó chợt từ phÃa rừng trước và i bóng ngưá»i ngá»±a nữa xuất hiện, cản đưá»ng ba gã trước. Thình lình bị vây chặt, ba tên vá»™i rẽ ngang. Äại SÆ¡n Vương liá»n thúc Hắc Phong Câu vá»t lên, nháy mắt đã đụng đầu ngá»±a ba tên Ä‘ang chạy. Chà ng phất tay, lá»›n tiếng:
- Cứ chạy thẳng. Äể ta cản lối chúng cho.
Dứt lá»i, chà ng bay ngá»±a đến gần mấy tên rượt Ä‘uổi, nã súng liên hồi. Thấy ba tên trước đã quất ngá»±a và o cánh rừng khá ráºm. Sợ mất dấu, Äại SÆ¡n Vương liá»n phóng ngá»±a ra nhá» cho địch rá»i khá»i chá»— nấp, bắn vãi luôn và i phát nữa, Ä‘oạn thúc ngá»±a Hắc Phong vá»t Ä‘i. Chá»›p mắt đã gần ká» ngá»±a trước, chà ng tướng núi gá»i lá»›n:
- Chúng chạy xa rồi! Hãy cháºm lại, ta có Ä‘iá»u muốn há»i.
Không nghe thấy chà ng gá»i bá»n lạ vẫn rạp mình ra roi. Äại SÆ¡n Vương liá»n quất Hắc Phong Câu vượt lên, quay ngang chắn đầu ngá»±a ba tên. Cả ba tên đà nh dừng lại, giương mắt ngạc nhiên ngó chà ng. Äại SÆ¡n Vương cắm súng và o bao, mỉm cưá»i:
- Các chú ngưá»i Suối Bạc Äầu? Äi đâu lại để giặc Si Pan theo hại?
Vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên mặt ba gã lạ, một tên mở to mắt:
- Thưa tướng quân... có biết anh em chúng tôi!
Äại SÆ¡n Vương mừng thầm, gáºt đầu thân máºt:
- Là ta đoán thế! Ta có việc muốn gặp chúa đảng các chú!
- Nhưng tướng quân là ai?
- Äại SÆ¡n Vương.
Ba tên cùng tái mặt, nhớn nhác ngó nhau:
- Ngưá»i... ChÃnh là Chúa Tướng trên Tháºp Vạn Äại SÆ¡n?
Äại SÆ¡n Vương phất nhẹ tay, giá»ng như truyá»n lệnh:
- ÄÆ°a ta tá»›i suối Bạc Äầu! Và biết Ä‘iá»u đừng để súng ta ra khá»i bao.
Cùng lúc, cả ba tay cương giáºt mạnh. Ba con ngá»±a vá»t Ä‘i. Vó ngá»±a đã giẫm trên hà ng cá» phân mao. Ngẩng lên, thấy má»™t ngá»n núi ngút trá»i, mây giăng trắng xóa, xa trông, thấy rõ má»™t vệt nước vắt lưng trở như dải lụa bạch căng dưới trá»i Tây Bắc chếch. Tên đầu bá»n trá» tay lên núi:
- Thưa... đã tá»›i suối Bạc Äầu, ngá»n thác kia đổ xuống miá»n doanh trại.
- Äây tá»›i đó còn bao xa?
- Qua khá»i mấy ngá»n đồi, và o chân núi đá là tá»›i trạm đầu tiên.
Äại SÆ¡n Vương dưa mắt quan sát kắp vùng thấy có vẻ hiểm trở khác thưá»ng, suy nghÄ© mấy khắc, Ä‘oạn phất nhẹ tay:
- ÄÆ°a ta và o thẳng sÆ¡n trại!
Bá»n lạ tần ngần, vẫn đứng im. Biết chúng sợ mệnh chúa đảng, chà ng cau mà y, trừng mắt:
- Cứ tiến lên. Äến gần, ta sẽ cho vá» báo trước.
Bốn con ngá»±a lại chạy nước kiệu băng quanh co má»™t lát, tá»›i má»™t hẻm núi, thình lình ba con ngá»±a trước chồm ngoặt ngay sau hẻm. Äại SÆ¡n Vương cả giáºn vá»™i vá»— Hắc Phong Câu vá»t lên, vừa lúc cả ba tên chÄ©a súng tại. Chà ng tướng núi đã nhảy vụt xuống, chân vừa chấm đất, má»™t tay đã vay vá» phÃa trước.
Liá»n hai tên nhà o luôn xuống đất, tay chưa kịp lảy cò. Tên thứ ba vừa kịp nã má»™t phát. Hắc Phong Câu đã ká» bên như gió, Äại SÆ¡n Vương xoè tay chặt má»™t nhát ngang cần cổ, gã nhà o xuống theo. Chà ng tướng núi nắm ngá»±c áo hắn lôi dáºy, quắc mắt.
- Sức chúng bay được bao nhiêu mà dám định lừa hại ta! Ta không nể tình, mạng chúng mi còn đâu?
Dứt lá»i, chà ng thu hết đạn, bắt cả bá»n bị thương lên ngá»±a trói thà nh má»™t dây, Ä‘oạn quất mạnh cho ngá»±a lồng lên.
- Vá» báo vá»›i chúa tướng có Äại SÆ¡n Vương thăm sÆ¡n trại.
Chá» cho ngá»±a trước Ä‘i khá lâu, chà ng tướng núi má»›i cho ngá»±a tiến lên. Äi được ná»a dặm ngà n, hết thung lÅ©ng tá»›i con đưá»ng mòn chạy và o hẻm, hai bên núi dá»±ng như thà nh. Còn Ä‘ang đảo mắt quan sát đã nghe từ trên cao, từng hồi cồng đổ dồn vang truyá»n khắp vùng núi thẳm, dư âm vang như man dại ngân nga trong buổi chiá»u tà . Rồi tứ phÃa, tiếng tù và rúc lên như đáp ứng, nghe âm vang như tiếng gió lùa ống bương đêm đông. Thoáng cái, tiếng cồng, tiếng tù và đã im bặt, trả lại cảnh lắng sâu cho cánh rừng biên giá»›i. Và giữa vùng không gian thăm thẳm, bất ngá», từ trên ngá»n núi chênh vênh, tiếng địch bổng chìm rót xuống, thanh âm theo tráºn gió chiá»u thu vút lên cao tÃt mÆ¡ hồ xa xôi, rồi thình lình đổ xuống, chá»n vá»n quanh bá»m ngá»±a. Chà ng tướng trẻ nghiêng đầu lắng tai nghe tiếng địch lá»™ng thổi non cao, như muốn ru hồn khách dá»c ngang và o má»™ng ảo. Chợt tiếng địch lạ lùng chuyển khúc, âm thanh rúc rÃch như tiếng cưá»i bên tai. Viên tướng lạc thảo cả giáºn, ngá»a mặt nhìn lên núi cao.
- Tên nà y ngạo nghễ, dám đón ta bằng tiếng địch trêu ngươi.
Äoạn tướng núi thúc ngá»±a tiến và o hẻm núi. Qua hẻm, nghe tiếng nước đổ ầm ầm, má»™t con suối rá»™ng lồng lá»™n chắn đưá»ng, bá»t nước tung trắng xóa. Ngay bá», có cắm tấm bảng đỠ"độc đạo." Bên kia bá» suối, con đưá»ng mòn chạy vòng vèo tá»›i chân núi, ngay đầu đưá»ng, đứng sừng sững đến mấy chục kỵ sÄ© súng gươm tua tá»§a dà n thà nh hà ng ngang, sát khà đằng đằng, ẩn hiện sau cây lá, có những chòi canh dá»±ng theo thế liên hà nh. Hình như cả bá»n ky sÄ© đứng chá» "khách" qua suối. Tướng núi ghìm cương, lượng chiá»u rá»™ng suối. Tám thước có dư. Tình cá», ngó lại sau lưng đã có má»™t đám kỵ sÄ© nữa dà n hà ng bÃt cá»a hẻm. Chà ng tướng lạc thảo nhẹ tay vuốt bá»m ngá»±a quý:
- Hắc Phong Câu, mi đã giúp ta nuốt bao dặm đưá»ng xa tìm nữ chá»§! Nay suối độc cản đưá»ng, mau trổ lá»±c thần, đưa ta qua thác lÅ©!
Dứt lá»i, chà ng tướng núi thúc ngá»±a chạy dá»c theo bá» suối vòng ra xa má»™t chút, trá» roi lên khúc nguy hiểm nhất vì có má»™t thạch bà n ngầm đội hẳn nước lên, và thúc mạnh gót chân và o hông tuấn mã. Hắc Phong Câu hếch mõm hà má»™t trà ng dà i, dứt tiếng, tuấn mã sải vó như gió cuốn, đến bá» suối, con váºt tung mình hẳn lên cao, lao trên ngá»n thạch bà n, đã bay qua suối rá»™ng êm không.
Hắc Phong Câu vẫn thá»§ng thỉnh bước má»™t, tướng lạc thảo ngồi trên lưng ngá»±a như pho tượng thép, thân mình hÆ¡i lắc lư theo nhịp vó câu và lạnh lùng và o giữa hà ng súng chÄ©a. Cặp mắt Äại SÆ¡n Vương vẫn nhìn thẳng, nhưng nếu tinh ý sẽ thấy tướng núi đã kÃn đáo đỠphòng bất trắc. Nhưng khắp hai hà ng kỹ sÄ© lạ vẫn ngồi im trên ngá»±a, bà n tay như đã dÃnh và o súng.
Ngá»±a cứ cháºm bước và o gần chân núi. Sau lưng Äại SÆ¡n Vương vẫn nghe có tiếng vó ngá»±a nhẹ khua, biết có kẻ theo sau nhưng cứ thản nhiên như không, vừa tiến vừa đưa mắt quan sát từ bụi cây ngá»n cá». Äi tá»›i sát chân núi, thấy má»™t Ä‘iếm canh ngay bên cánh cổng lá»›n, chà ng dừng ngá»±a, nhìn và o trong, thấy lố nhố dao súng lởm chởm, má»™t gã chạy ra lẳng lặng mở rá»™ng cánh cổng và cúi đầu đứng sang má»™t bên. Viên tướng núi cho ngá»±a đến trước căn nhà chÃnh giữa. Má»™t hồi cồng nổi lên, vang truyá»n khắp sưá»n núi.
Tướng lạc thảo Tháºp Vạn Äại SÆ¡n cháºm chạp quay cương đầu yên, nhẹ thúc ngá»±a tiến thẳng đến trước thá»m, hai tay chà ng tướng núi buông thõng bên sưá»n, cặp mắt trông thẳng và o phÃa trong sẵn sà ng chá». Bên trong, vẫn chưa ai nhúc nhÃch.
Chợt từ phÃa chÃnh giữa, má»™t ngưá»i đứng lên, cặp súng trá»… bên sưá»n. Äại SÆ¡n Vương vừa trông thấy hắn, đã nháºn ra ngay nhưng vẫn ngồi im chỠđợi. Gã tuổi trẻ tiến ra, cách Äại SÆ¡n Vương chừng mươi bước, ngừng lại. Vừa tầm súng, cả hai chòng chá»c nhìn nhau. Äại SÆ¡n Vương dõng đạc:
- Phải chăng ông là Chúa Thác Bạc Äầu?
Chà ng trai trẻ hÆ¡i nhếch miệng cưá»i:
- Ông đến thình lình, chúng tôi không kịp nghênh đón. Dám há»i ông có Ä‘iá»u chi dạy bà n?
Äại SÆ¡n Vương cau mà y, cưá»i lạt:
- Hồng LÄ©nh nà y dưá»ng xa dặm thẳm má»›i tìm được suối Bạc Äầu, khi nà o chịu vá» không. Xin trao trả Phượng Kiá»u cho súng khá»i ra bao.
Chà ng trai trẻ nhÃu hẳn lông mà y, đăm đăm nhìn khuôn mặt ngầu sát khà cá»§a Äại SÆ¡n Vương:
- ChÃnh trước đây tôi đã dụng ý bắt cóc Phượng Kiá»u để má»i ông đến núi thác. Nhưng sau lần bắt hụt, tôi chưa há» hạ sÆ¡n. Quả có nghe tin Phượng Kiá»u bị bắt, nhưng cÅ©ng chưa rõ kẻ nà o chá»§ mưu!
- Lá»i ông nói, chẳng dám không tin. Váºy xin có lá»i cáo biệt.
Äại SÆ¡n Vương Ä‘i khá»i vùng đại sảnh đã nghe tiếng cồng chuyển khắp núi rừng và có nhiá»u tiếng tù và lại rúc lên. Xuống tá»›i chân thác, Ä‘i đến bá» suối ngoà i vẫn không gặp chi cản trở. Ngồi trên lưng ngá»±a, viên tướng núi đưa mắt quan sát kỹ cà ng địa hình địa váºt, Ä‘oạn cho ngá»±a vượt qua suối rá»i sÆ¡n trại. Chá» mấy giây, Äại SÆ¡n Vương liá»n nương sương đêm tiến đến, áp hẳn má xuống mắt nhìn ngược lên, thấy hai bóng Ä‘en nhá» nhắn Ä‘ang chụm đầu và o nhau, nhá» to, giây lâu Ä‘oạn men theo bá» thác, lên cao, có vẻ đã quen thuá»™c đưá»ng lối lắm. Äại SÆ¡n Vương theo sát, chỉ cách chừng mươi bước. Chợt có tiếng chân giẫm trên lá rụng, nghe rà o nhẹ như tiếng chồn cáo Ä‘i đêm. Hai bóng đà n ông cao lá»›n xách súng từ trên Ä‘i xuống, bước má»™t tháºn trá»ng như ngưá»i săn đêm, lưng dá»±a và o nhau súng chÄ©a hai bên. Thình lình má»™t tia đèn bấm loé lên, rê thẳng và o chá»— hai cái bóng trước ẩn. Äại SÆ¡n Vương vừa thấy ánh đèn dừng lại đã nghe liá»n hai tiếng bịch khô khan. Ãnh đèn tắt phụt. Nhìn ngược lên, chà ng đã thấy hai cái bóng nhá» nhắn đứng ká» hai bóng quân tuần núi, nhẹ nhà ng đỡ hai bóng lá»›n vừa đổ xuống như hai cây chuối.
Äại SÆ¡n Vương lách mình nháºn được là hai bóng thiếu nữ mặc toà n đồ Ä‘en chẽn, bên mình có giắt Ä‘oản Ä‘ao, súng ngắn. Nhưng trá»i má» tối lại thêm khuất bóng núi, nên chà ng không trông rõ mặt cặp thiếu nữ. Chợt má»t bóng khẽ thì thà o:
- Äây lên trại còn mấy chặng quân tuần nữa, tÃnh sao cho tiện!
- Cứ lên thẳng! Hạ chúng hết là hay hơn cả. Một giỠnữa chúng đổi gác mới biết được.
Nghe giá»ng nói quen quen nhưng chưa Ä‘oán được, Äại SÆ¡n Vương còn lắng tai nghe thì hai thiếu nữ đã thoăn thoắt leo lên. Chà ng tướng núi lẳng lặng theo sau. Quả nhiên bản lãnh hai cô gái rất cao, vượt suối từ chân thác tá»›i khu trại trên, hai nà ng đã hạ êm thêm ba cặp quân tuần nữa, vô tình mở đưá»ng cho chà ng tướng núi. Tò mò, Äại SÆ¡n Vương cÅ©ng tiến theo sát. Lạ thay, hai cô gái như không chú ý gì đến vùng sảnh trại, cứ vượt qua hẳn mấy dãy nhà , đến má»™t vùng núi ăn vùng và o trong, có vẻ quạnh vắng, hai nà ng má»›i dừng lại, như chỠđợi ai. Khá lâu sau, má»™t nà ng thì thà o:
- Sao lâu thế? Mãi chưa có ám hiệu...
- Hắn sắp ra, chị cứ yên tâm. Thế nà o ta cÅ©ng ra tay trước Äại SÆ¡n Vương mà !
Chà ng tướng núi nghe rõ hai nà ng thì thầm nhắc đến tên mình, không khá»i thêm ngạc nhiên, vừa may hai nà ng cùng quay ra.
- Nữ tặc Phản Tây Phà n! Hai con giặc cái nà y đột nháºp nÆ¡i nà y có việc chi đây? Phải chăng...
Chợt từ phÃa sảnh, có bóng ngưá»i xách súng Ä‘i ra, tiến thẳng đến chá»— hai cô gái há» Cầm:
- Sao? Chủ soái ngươi đêm nay ở đâu?
- Ở trong hang ngầm. Ngưá»i vừa rá»i căn sảnh lúc đầu canh hai. Giá» nà y chắc đã nghỉ rồi.
- Trong hang có bao nhiêu ngưá»i?
- Bẩm... thưá»ng chỉ và i viên cáºn tướng. Nhưng đêm nay cáºn tướng ở cả trại ngoà i trại trong.
Äại SÆ¡n Vương Ä‘ang nấp rình hai nữ tặc xem há» Ä‘ang là m gì, chợt nghe bá»n nữ tặc cất tiếng hú. Còn Ä‘ang ngạc nhiên không rõ nữ tặc hú hiệu chi, chỉ thoáng chốc đã thấy nhiá»u bụi cây xao động nhẹ rồi có nhiá»u bước giẫm trên lá rụng êm như tiếng cáo chạy. Chợt má»™t hÆ¡i gió thoảng phà o phả và o mÅ©i chà ng má»™t mùi tanh khẳm muốn lá»™n má»a. Rồi từ phÃa sau núi, hai ba con báo gấm bước ra, lừ lừ tiến thẳng đến trước cặp nữ tặc há» Cầm. Äang mải quan sát mấy con thú dữ, lại nghe sau lưng có tiếng xà o xạc tá»›i gần, viên tướng lạc thảo láºp tức nương bóng tối lách ra xa chút, đã thấy có mấy con báo nữa hiện ra, Ä‘i qua ngay chá»— chà ng vừa nấp, đến phục trước Nữ Thá»§y Thần Hồ Ba Bể. Nữ tặc ghé sát xuống như nói gì vá»›i đà n thú dữ. Láºp tức, từng con má»™t lui ra trấn má»—i con má»™t góc, chỉ còn má»™t đôi đứng lại. Cặp nữ tặc liá»n tiến đến bên vách núi, hai con báo theo sau. Có vẻ đã quen biết cÆ¡ quan bà máºt, hai cô gái há» Cầm tiến đến, trong nháy mắt đã mở được cá»a hang ngầm lách và o mất dạng.
Chà ng tướng núi muốn và o theo, lại vướng đà n báo dữ canh ngoà i, nếu hạ được, thế nà o cũng gây tiếng động mạnh vang vỠsơn trại, nên đà nh cứ đứng nguyên định chỠcho hai cô gái trở ra.
Chợt lại thấy bóng má»™t ngưá»i đà n ông vừa rón rén bước tá»›i, nghe ngóng giây lát, lại quay ra. Äại SÆ¡n Vương nẩy luôn ý định, liá»n bước theo gã đà n ông. Äi lên gần khu sÆ¡n trại lại thấy má»™t bóng nữa từ trong tiến ra thì thầm:
- Sao?
- Thưa, hai nữ tặc đã nháºp hang ngầm rồi. Bên ngoà i có đà n báo dữ canh phòng.
- Chà ! Nữ tặc Tây Phà n gớm lắm, nhưng địch sao nổi kế chủ tướng ta... Thôi! Chú cứ lảng vảng đây chỠnữ tặc sa hố, ta đi yết kiến chủ tướng ngay mới được.
Äại SÆ¡n Vương biết nữ tặc Tây Phà n đã mắc mưu viên tướng suối Bạc Äầu, bèn theo sát gót tên đầu mục không cháºm má»™t giây. Tên đầu mục lùi lÅ©i Ä‘i qua khu sảnh, tiến vá» phÃa ngá»n thác, noi theo con đưá»ng mòn chạy xuống chân núi bắt đầu và o má»™t hầm nút cuốn tò vò Ä‘en tối như má»™t đưá»ng hầm tà u qua núi. Nhưng dưới chân, mặt đá lại Ãt gáºp ghá»nh. Äá» phòng hẻm núi có quân canh, chà ng men sát và o vách đá, thỉnh thoảng lại áp tai nghe ngóng rồi má»›i tiếp tục lần theo.
Bóng tối chợt lùi lại phÃa sau, Äại SÆ¡n Vương chợt thấy mình đứng trước cá»a hầm, cách mấy thước vách núi dá»±ng như thà nh và con đưá»ng đột nhiên bị núi cắt cụt hẳn. Äảo mắt tìm kiếm cÅ©ng không thấy bóng viên đầu mục đâu nữa. Ngạc nhiên, chà ng bước đến sát vách núi ngá»a mặt trông lên. PhÃa trên, ngá»n núi như hình hoa sen, chợt có má»™t hình ngưá»i lÆ¡ lá»ng vắt vẻo như con khỉ thoáng in hình mÆ¡ giữa ná»n trá»i tối nhạt, kế phÃa tả vách thà nh. Äại SÆ¡n Vương chạy lại phÃa dưới chân, cả mừng nháºn ra hình ngưá»i Ä‘ang leo dây, đầu dây buông thõng còn giẫy giụa ngay dưới tầm tay chà ng, chiếu thẳng xuống vá»±c thẳm.
Trên đỉnh núi, bóng Ä‘en đã khuất dạng. Chá» thêm mấy khắc không thấy chi lạ, Äại SÆ¡n Vương liá»n nắm đầu dây, dùng thuáºt kinh thân leo lên vùn vụt như con mối, thoáng cái đã tá»›i ngá»n. Buông dây, nhìn quanh, viên tướng núi suýt báºt lên má»™t tiếng kêu ngạc nhiên vì má»™t vùng đất khá rá»™ng vừa hiện ra như má»™t cánh thung nhá», nhà cá»a cây cối nằm bằn bặt dưới ánh trăng khuya. Äại SÆ¡n Vương hướng thẳng vá» phÃa có nhà cá»a, nháºn ngay được hình dáng viên đầu mục vừa lên, tiến thẳng đến trước căn nhà lá»›n nhất. Không cháºm trá»…, chà ng tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n Vương cÅ©ng tiến tá»›i quan sát khắp nÆ¡i.
Trong nhà , nhá»±a trà m thắp sáng choang. Viên chúa thác Bạc Äầu Ä‘ang ngồi trầm ngâm thìn thoi lá»a trám váºt vá», như Ä‘ang suy nghÄ© Ä‘iá»u chi. Hai viên cáºn tướng đứng tại góc nhà túc trá»±c chá» lệnh. Gã đầu mục từ ngoà i và o kÃnh cẩn cúi đầu:
- Thưa chá»§ soái, lệnh chá»§ soái truyá»n chúng tôi đã thi hà nh xong. Hai con nữ tặc Si Pan đã lá»t hang ngầm và giá» nà y có lẽ đã sa lưới.
Viên Chúa Thác Bạc Äầu vẫn đăm đăm nhìn ánh lá»a váºt vá»:
- Thế còn... Äại SÆ¡n Vương? Tướng tuần núi vừa trình đội quân canh dá»c đưá»ng đến thác Ä‘á»u bị hạ ném và o bụi ráºm. Có lẽ Äại SÆ¡n Vương đã và o sÆ¡n trại.
Viên đầu mục mỉm cưá»i tá»± tin:
- Thưa, khắp nơi sơn trại quân ta vẫn canh phòng cẩn
máºt, Äại SÆ¡n Vương có cánh cÅ©ng khó lá»t mắt quân canh. Xin chá»§ soái cho lệnh vá»... hai nữ tặc Si Pan. Và hiện đội báo gấm cá»§a nữ tặc còn Ä‘ang trấn ngoà i cá»a.
Viên tướng Thác Bạc Äầu nheo mắt ngẫm nghÄ© và đứng phắt lên, phất nhẹ tay má»™t cái, tiến ra. Hai gã tùy tướng túc trá»±c bên cá»a chá» lệnh.
- Hai ngươi phải canh phòng cẩn máºt. Nếu được tông tÃch Äại SÆ¡n Vương phải phi báo ta ngay. Và nhất là không nên rá»i máºt thất nà y. Ta Ä‘i bắt hai con nữ tặc Si Pan, sẽ trở vá» ngay. Chúa Thác Bạc Äầu cùng gã đầu mục rá»i máºt thất, Ä‘i vá» phÃa sưá»n núi.
Chá» cho hai thầy trò chúa thác Ä‘i chừng mươi lăm phút. Äại SÆ¡n Vương bèn Ä‘i má»™t vòng quan sát, rồi trở lại máºt thất. Bá»n tùy tướng tay dao tay súng kẻ ngồi trấn cá»a, ngưá»i Ä‘i tuần sát chung quanh, không rá»i má»™t khắc. Chà ng tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n phục sau nhà chỠđợi. Hai viên tùy tướng Thác Bạc Äầu vẫn xách súng tuần hà nh cẩn máºt, trong thế há»— tương.
Vùng đỉnh núi Hoa Sen cà ng lúc cà ng chìm sau trong im lìm. Và i tiếng kêu khắc khoải rã rá»i. Viên tùy tướng cao lá»›n đứng lên tiến ra cá»a.
- Khuya lắm rồi sao vẫn không nghe khu sÆ¡n trại có tiếng súng nổ? Quái lạ! Chẳng lẽ bắt bá»n Si Pan xong rồi sao?
Viên tùy tướng lùn hÆ¡n chống súng, nhìn quanh gáºt đầu có dáng suy nghÄ©, chợt khẽ há»i đồng bạn:
- Mà sao cÅ©ng chẳng thấy tăm hÆ¡i Äại SÆ¡n Vương nữa?
Chủ soái đoán chắc thế nà o hắn cũng lần tới mà ?
Viên tùy tướng cao suỵt má»™t cái, vẻ bà máºt:
- Có gì phải báo ngay mới được.
Viên tùy tướng lùn xách súng Ä‘i vá» phÃa dãy nhà bên tả. Chá» cho hắn khuất hẳn, Äại SÆ¡n Vương liá»n tiến vá» phÃa cá»a tiá»n. Viên tùy tướng vẫn cầm súng trấn cá»a, rất tỉnh táo, chỉ má»™t tiếng động nhẹ, hắn đã phục luôn và o bóng tối, chÄ©a súng ra ngay. Äại SÆ¡n Vương chá» mãi không thấy hắn xoay ngang hang, liá»n rút trong mình ra má»™t sợi dây thừng, Ä‘oạn nhặt má»™t hòn sá»i ném và o bụi cây phÃa tả. Nấp phÃa hữu, chà ng thấy rõ hắn hÆ¡i giáºt mình má»™t cái, nhưng vẫn trông thẳng, nhè nhẹ bước giáºt lùi lại sát thá»m. Biết hắn là tay quen thuáºt hạ canh, chà ng liá»n nhặt hòn sá»i, ném luôn ngay trước mặt mình. Quả nhiên, lần nà y gã tùy tướng mắc mưu. Vừa nghe tiếng động bên phải, thay vì quay súng súng nẻo đó như thưá»ng tình, hắn chÄ©a ngay ngá»n súng vá» bên trái, lưng xoay vá» phÃa Äại SÆ¡n Vương.
Vút! Sợi dây thừng bay vút ra như má»™t con trăn gió, nút dây tóm cổ chó chẹn luôn yết hầu hắn, chà ng tướng núi giáºt mạnh tay thừng, kéo cả thân mình vạm vỡ cá»§a hắn, êm như kéo má»™t đứa bé. Thình lình bị thừng xiết cổ, hắn chưa kịp kêu má»™t tiếng, đã ngã chúi Ä‘i, bị luôn má»™t đòn Ä‘iểm huyệt bất tỉnh.
Lá»™t nhanh chiếc áo khoác ngoà i mặc lên mình, Äại SÆ¡n Vương nấp hẳn và o xó tối Ä‘oạn chụp mÅ© dạ lên đầu, chà ng chống súng đứng đợi. Chỉ mấy phút sau đã thấy gã tùy tướng lùn trở lại, thì bà n tay Äại SÆ¡n Vương đã thúc vụt và o huyệt nách hắn. Gã đầu lÄ©nh má»m oặt ngưá»i ra, buông rÆ¡i ngá»n súng. Rất gá»n ghẽ, Äại SÆ¡n Vương vác bổng hắn và o nhà , khép há» cá»a lại. Ném hắn và o ghế, Äại SÆ¡n Vương đảo mắt nhìn quanh, thấy cuối nhà , có căn buồng nhá» khóa trái, Ä‘oán là buồng viên Chúa Thác Bạc Äầu, liá»n dùng thuáºt "phản phong" phất tay đánh tắt mấy ngá»n đèn lá»›n, chỉ để má»™t ngá»n nhá», Ä‘oạn cúi xuống giải huyệt cho gã đầu lÄ©nh.
- Mi là cáºn tướng, tất biết nhiá»u Ä‘iá»u. Hãy cho ta hay.
Gã tùy tướng chá»›p mắt, thở dốc, ngó chà ng tướng lạ, phá»u phà o mệt má»i:
- Äại SÆ¡n Vương? Phải ông...
Chà ng tướng núi nghiêm mặt:
- Váºt báu để nÆ¡i nà o?
Gã tùy tướng lắc dầu:
- Cô gái hỠTrần là m gì có mặt nơi đây! Chủ soái tôi không giấu ông đâu.
Äại SÆ¡n Vương nhếch miệng cưá»i nhạt:
- Thầy trò mi định đánh lạc ta sao? Bá»™ chúng mi tưởng ta chỉ Ä‘i tìm nà ng không ư? Váºt đó để đâu?
Cặp mắt gã tùy tướng chợt sáng lên, khuôn mặt thoáng vẻ gan góc lạ. Hắn toan nhếch miệng cưá»i gằn, thì Äại SÆ¡n Vương đã Ä‘iểm cho má»™t đòn huyệt hiểm, Ä‘oạn ghì chặt hai vai hắn, hai mắt viên tướng núi vụt lóe lên như bốc cháy. Toà n thân gã đầu lÄ©nh run lên bần báºt như dây thép bị bão tố.
- Trá»i... cặp mắt lá»a... lá»a... chá»§ soái Æ¡i! Chá»§ soái...
- Váºt báu! Hãy tuân mệnh lệnh ta! Chỉ nÆ¡i giấu váºt báu! Và cạm bẫy bao quanh vùng!
Tay viên tướng núi "phản phong" đánh tắt nốt ngá»n đèn từ xa, trong bóng tối chỉ còn cặp mắt đỠnhư hai đốm than hồng và giá»ng nói yếu á»›t cá»§a gã đầu lÄ©nh lạc hồn. Thoáng cái viên tướng núi đã đứng lên, ánh đèn bấm trên tay lóe lên, tiến đến trước cá»a buồng. GiÆ¡ tay giáºt mạnh chiếc khóa sắt, cánh cá»a vừa hé mở, chà ng đã ngồi thụp xuống, chiếu ngược đèn bấm lên. Vút, vút, vút!... Từng loạt tên từ trong bay ra vèo vèo, loang loáng giữa vệt sáng đèn, gió tạt cả xuống đầu. Dứt tráºn loạn tiá»…n, tướng lạc thảo đứng lên, mở rá»™ng cánh cá»a, lia đèn và o trong quan sát mươi khắc, Ä‘oạn bước chân và o. Nhưng chân vừa qua ngưỡng cá»a đặt xuống ná»n, tướng núi đã co nhanh lại đứng ép và o bên cá»a ngoà i.
Vù... vù... luồng gió từ trong bay thốc ra như có chong chóng quay, chà ng vá»™i chiếu đèn bấm coi, thấy hai vệt sáng quắc chém lia theo hình cánh sẻ, từ hai bên cá»a trong phạt chếch dá»c từ trên xuống, xả nhanh như máy chém, liá»n mấy chục nhát má»›i ngừng. Dưới ánh đèn bấm, hai thanh Ä‘ao to bản, gác chéo và o nhau, như chỉ lăm lăm chém nữa. Nhìn cặp dao sắc như nước, tướng núi lẩm bẩm:
- Chà ! Tên nho sinh nà y cÅ©ng tinh hiểm lắm Chỉ truyá»n cho cáºn tướng má»™t ná»a bà máºt ở sà o huyệt.
Tướng núi tháºn trá»ng bước và o. Phòng chứa toà n khà giá»›i. Dò bước tiến đến bên vách má»›i hay những tấm thiếp thô sÆ¡, Ä‘á»u có bá»c thép cả. Góc ngay đầu giưá»ng, có kê má»™t chiếc tá»§ sắt. Äứng nép và o má»™t góc phòng, chà ng rút má»™t ngá»n giáo đâm mạnh ổ khóa. Chỉ nghe "tách" má»™t cái, đã thấy những dãy súng, áo giáp, cung ná» quanh tưá»ng vụt chuyển động quay chiá»u, chÄ©a cả ngá»n chá»— tá»§ sắt, thà nh má»™t hà ng rà o thép kÃn mÃt. Nhưng lạ nhất là súng ống, cung tên giương sẵn lại không bắn, chỉ quay vây chặt tá»§ sắt. Viên tướng núi còn Ä‘ang ngạc nhiên, đã nghe đánh sịch má»™t cái, cánh cá»a tá»§ gá»— gần đấy mở toang ra, rồi giữa vệt đèn bấm xanh lè, má»™t ngưá»i cao lá»›n dị thưá»ng mặc giáp sắt từ từ bước ra, hai tay cầm hai quả trùy gai to như trái bà ngô.
Äại SÆ¡n Vương đứng dán mình và o vách sắt, tay vẫn chiếu đèn, còn tay kia đã đánh vụt xuống sưá»n, chỉ suýt nữa đã rút súng ra khá»i bao, nếu chưa nháºn rõ dáng Ä‘i cá»§a ngưá»i cao lá»›n: Má»›i biết hắn là ngưá»i máy. Hắn cháºp chững bước má»™t tiến đến gần tá»§, láºp tức vung cặp chùy gai đánh liên hồi và o khoảng không giữa vòng rà o thép vù vù. Chừng mưá»i lăm nhát, trùy dừng hẳn, hắn đứng yên không há» nhúc nhÃch. Chà ng bèn tiến đến trước tá»§ sắt, mở, chiếu đèn coi nhưng lòng tá»§ sắt... trống rá»—ng! Lay hoay mãi má»›i láºt được má»™t lần thép và má»™t cuốn sách bìa cứng nhá» bằng bà n tay hiện ra dưới ánh đèn. Cả mừng, viên tướng núi láºt vá»™i ra coi. Nhưng thất vá»ng ngay, vì bên trong chỉ dán má»™t mảnh giấy gấp tư, loại giấy bản trên có những hà ng chữ thảo Hán tá»± nét sắc như cắt.
Cái văn: phụ tác tỠthừa thỠchi vị kê, bất cải ư phụ chi đạo
khả vị hiếu bĩ.
Bỉ quốc tặc dụng thiên phương bách kế cưỡng Ä‘oạt Việt nam chi bảo váºt...
Bức thư lưu truyá»n cá»§a tôn tá»™c hắn... Nhưng sao... Äại SÆ¡n Vương cúi Ä‘á»c vá»™i Ä‘oạn dưới, dáng Ä‘iệu trở nên bâng khuâng.
Một lát sau, chợt tướng núi đặt lá thư và o chỗ cũ.
- Quái lạ! Sao không thấy váºt đó, chắc hắn chỉ để quanh đây.
Tình cá», chà ng chiếu đèn xuống chân tá»§, chợt nẩy ý nghÄ© lạ, vụt xuống trung bình tấn, nắm hai bên thà nh tá»§, nhấc bổng lên, đặt sang bên. Má»™t cá»a hang bà máºt hiện ra, Ä‘en ngòm. Không cháºm trá»…, viên tướng núi Ä‘u mình xuống luôn. Äại SÆ¡n Vương đã phải ngạc nhiên vì từ ánh sáng và ng vá»t, thấy hầm có hai lối chạy sang bên và cả hai bên Ä‘á»u có tia sáng rá»i tá»›i. Không lưỡng lá»±, chà ng lần ngay theo lối tay mặt Ä‘i mãi, chừng hai chục bước, đụng vách đất, trên tưá»ng có ngá»n đèn dầu leo lét. Láºp tức, chà ng lá»™n lại ngay ngách trái. Và o sâu độ mươi thước, chà ng dừng phắt lại vì có tráºn gió mang theo má»™t mùi hôi quen thuá»™c cá»§a thú rừng... Viên tướng núi tháºn trá»ng lần từng bước, cà ng Ä‘i cà ng thấy vách hầm mở rá»™ng ra, cho tá»›i lúc đặt chân táºn lòng hang, mùi hôi tanh cà ng phả và o mÅ©i nồng nặc.
Dá»±a và o vách đất, có chiếc bà n độc sÆ¡n son kiểu lạ. Trên bà n, hai dÄ©a dầu Nam leo lét cháy, ánh sáng huyá»n ảo. Và mùi hôi tanh từ gầm bà n độc xông ra. Äại SÆ¡n Vương tiến lại gần, chiếu luôn đèn bấm và o gầm bà n. Má»™t con hổ vằn nằm như vẽ, cặp mắt tÃa đỠké mở to trừng nhìn như chỠđợi. Rất nhanh, Äại SÆ¡n Vương nã luôn hai phát. Con hổ vẫn nằm yên không nhúc nhÃch, coi lại má»›i rõ chỉ là má»™t xác hổ nhồi rất khéo, cặp mắt có nạm hai viên hồng ngá»c. Như chợt nghÄ© ra, chà ng tướng núi thình lình lăn tròn má»™t vòng, má»™t mãnh thú lao xuống toan chụp luôn lấy vai chà ng. Äại SÆ¡n Vương kịp thá»i dá»±a lưng và o vách, nã luôn má»™t phát giữa tam tinh, con thú chỉ kịp rống lên má»™t trà ng, giãy giụa rồi lịm chết. Tướng núi đứng lên đá xác thú sang ben, phá»§i đất bụi qua loa trên tay áo, Ä‘oạn nhanh nhẹn tiến vụt đến trước bà n độc. Má»™t chiếc há»™p kẽm nhỠđặt ngay dưới thoi hồng lạp. Nhếch nụ cưá»i gân guốc, tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n vá»™i rút khăn bá»c tay cầm chiếc há»™p mở ra. Cặp mắt tướng núi sáng quắc dưới ánh hồng lạp cháºp chá»n. Láºn vá»™i há»™p kẽm và o mình, chà ng tuổi trẻ bước nhanh ra, Ä‘u lên khá»i hầm, ôm chiếc tá»§ sắt để nguyên chá»— cÅ©, Ä‘oạn xốc lại cổ áo, chà ng ung dung bước khá»i căn phòng máºt.
- Äại SÆ¡n Vương!
Vừa ló đầu ra khá»i cá»a phòng, viên tướng núi chợt đứng phắt lại, vì có tiếng nghiêm trầm bất ngá» nổi lên, ngay phÃa nhà ngoà i. Nhưng phÃa ngoà i vẫn tối om. Còn Ä‘ang nghe ngóng, chợt tiếng nói lại nổi lên:
- Ta vá» hÆ¡i cháºm để ông giết mất linh váºt giữ bà n thá»! Lần cuối cùng ta cho lá»i tối háºu: Trả ta bảo váºt, sẽ được tá»± do rá»i máºt thất.
Nghe rõ tiếng viên Chúa Thác Bạc Äầu, Äại SÆ¡n Vương cố định thần, nhưng không Ä‘oán được chá»— hắn đứng ở đâu. Äoán chắc quân địch dã vây kÃn bốn bá», chà ng đứng yên, óc đảo cÆ¡ mưu. Trong khắc vạn nan, chà ng vẫn bình tÄ©nh không ngại địch bắn nhầu và o, vì chà ng biết rõ căn phòng máºt Ä‘á»u bá»c sắt bốn bên. Nhưng còn lối thoát thân?
- Äại SÆ¡n Vương! Ta hẹn cho mưá»i phút nữa! Nếu không để bảo váºt lại, Ä‘i ra, ta sẽ cho quân tướng xung kÃch và o láºp tức. Ông có là tay thần xạ, ta đánh cáºn chiến cÅ©ng chỉ hy sinh đến và i chục mạng là nhiá»u. Và chúng ta sẵn sà ng hy sinh tất cả! Anh em hãy chuẩn bị sau mưá»i phút, giáp chiến.
Äại SÆ¡n Vương không khá»i phục địch thá»§ tinh khôn, chà ng nẩy ra má»™t kế, liá»n cất tiếng cưá»i khanh khách:
- Nà y chú nho sinh Chúa Thác! Ta sẵn sà ng trả báu váºt nếu chú đáng mặt giữ váºt quà cá»§a trăm há» xứ nà y! Có giá»i hãy cùng ta đấu sức, nếu giữ nổi thế hòa bằng ta, ta sẵn lòng trả ngay báu váºt, và cÅ©ng không hẹp gì tặng thêm cho má»™t món nữa. Nếu không đêm nay phải nhiá»u kẻ không hòng thấy ánh mặt trá»i sá»›m mai!
Tiếng chà ng tướng núi sang sảng như chuông đồng hắt ra, dụ ngay tướng địch và o chân tưá»ng. Mươi khắc sau, thình lình tiếng viên Chúa Thác Bạc Äầu báºt lên, gằn giá»ng:
- Äại SÆ¡n Vương! Khá khen ngươi đã quá»· quái buá»™c nổi ta, kẻ thắng thế, phải nháºn lá»i thách đấu cùng ngươi! Anh em tướng sÄ©! Báºt hồng lên mau! Ta nháºn lá»i thách chiến cá»§a Äại SÆ¡n Vương!
Chúa Thác trẻ tuổi dứt lá»i, tiếng reo hò đã nổi lên vang động, phút chốc, hồng Ä‘uốc báºt sáng trưng như ban ngà y quanh máºt thất.
- Äại SÆ¡n Vương! Còn đợi chi nữa!
Nghe tiếng đà n bà quát gá»i, viên tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n vùng trông ra, thấy tướng sÄ© Thác Bạc Äầu trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp có hÆ¡n dư trăm, cÆ¡ nà o đội nấy phá»§ vây kÃn mÃt, súng gươm lởm chởm, trong ánh lá»a báºp bùng. Thoáng trông qua chà ng đã Ä‘oán được, đó là đội binh tinh nhuệ, thá»§ túc cá»§a gã nho sinh. Nếu là m loạn chiến, chà ng khó lòng ra khá»i vòng vây quân địch, chà ng tướng núi nheo mà y, suy nghÄ© mươi giây Ä‘oạn lá»›n tiếng vá»ng ra:
- Nho sinh! Hay lắm! Ta có lá»i khen các ngươi đó. Nhưng ta cÅ©ng có và i Ä‘iá»u kiện nhá», chẳng hiểu ngươi dám nháºn không?
Äiá»u thứ nhất: Các ngươi hãy tạm triệt vây, đứng cả vá» má»™t phÃa lưng dá»±a và o khu dinh trại. Trưá»ng đấu trông ra vá»±c thẳm. Khi đấu, phải có hai ngưá»i giám tráºn và tướng sÄ© trên dưới phải có bổn pháºn bảo vệ cho cuá»™c đấu được ngay thẳng. Thứ hai: Nếu ta thắng, ta sẽ Ä‘i tá»± do, nếu ta hại, ná»™p cả bảo váºt và tÃnh mạng. Và các ngưá»i chá»› quên Ä‘iá»u nà y ta vừa đổ má»™t thứ thuốc riêng và o báu váºt, chỉ trong má»™t giá», váºt đó sẽ tan thà nh bụi nước, nhưng trước má»™t giá», ta lại có thuốc tẩy riêng. Nếu các ngươi manh tâm, báu váºt sẽ tan tà nh, nếu cuá»™c đấu chiến ngay thẳng, ta nguyá»n sẽ trao báu váºt nguyên vẹn. Trả lá»i Ä‘i, ta sẽ ra ngay.
Äám đông Thác Bạc Äầu đứng im, bất động. Từ viên Chúa Thác đến tay thá»§ túc khôn ngoan Ä‘á»u cảm thấy rõ đã bị Äại SÆ¡n Vương dụ đến má»™t vùng, và cả trăm tay súng chợt thà nh vô dụng vì báu váºt vô giá sẽ tiêu cùng tÃnh mệnh tướng địch? Mà chúa Thác Bạc Äầu cần báu váºt hÆ¡n cần lấy tÃnh mệnh ngưá»i mang báu váºt. Cả bá»n cau mà y suy nghÄ©, và cùng đưa mắt nhìn viên chá»§ tướng. Thình lình bị đẩy tá»›i tình thế trá»› trêu, chỉ còn má»™t cách "chiến đấu ngay thẳng" má»›i hy vá»ng Ä‘oạt lại váºt báu vô song, chà ng nho sinh mÃm cháºt và nh môi, đảo mắt ngó đám quân gia, cặp mắt quắc lên, muốn nẩy lá»a.
- Tướng sÄ© quân gia! Khá giãn vòng vây. Cuá»™c đấu chiến sẽ hoà n toà n ngay thẳng, ta nháºn tất cả Ä‘iá»u kiện cá»§a Äại SÆ¡n Vương.
Tinh thần thượng võ vùng nổi dáºy, hầu hết quân vây reo hò hoan nghênh chá»§ soái, rùng rùng tuân lệnh kéo giạt cả vá» phÃa sân rá»™ng, đứng quay lưng cả vá» dãy nhà gần đấy. Chá» cho đám đông đã giải vây hẳn, Äại SÆ¡n Vương má»›i vác ngá»n giáo, tiến ra. Äám đông đứng dà n hà ng rất có tráºt tá»±, trên cùng, viên Chúa Thác nho sinh đứng bên má»™t cô gái trẻ đẹp và má»™t ngưá»i đà n ông cao tuổi hÆ¡n nho sinh má»™t chút, mặt có vẻ dữ tợn vì má»™t cái sẹo chạy gần mép khá lá»›n.
- Nho sinh! Cho ngươi chá»n trước, muốn đấu thứ chi tùy ý.
Chúa Thác Bạc Äầu tiến lên má»™t bước:
- Hãy khoan! Ta còn Ä‘iá»u kiện chưa ra! Má»™t Ä‘iá»u thôi!
Äại SÆ¡n Vương cau mà y:
- Cứ nói.
- Nếu ta thắng ngươi có sẵn lòng trao ta thêm bảo váºt cá»§a ngươi? Hai bảo váºt cÅ©ng giống vá»›i bảo váºt cá»§a ta.
Äại SÆ¡n Vương hÆ¡i chá»™t dạ, đăm đăm nhìn nho sinh, không khá»i ngạc nhiên vì tà i thám sát cá»§a hắn.
- Từ Tháºp Vạn Äại SÆ¡n, ngươi sang đây bà máºt tìm báu váºt nhưng chá»› hòng giấu khá»i mắt ta! Nay đã cùng đưá»ng, ta không nỡ lấy đông hiếp Ãt, tưởng ngươi cÅ©ng không xá» như phưá»ng tiểu tặc. Thuáºn chăng?
- Váºt bất ly thân! Ta để trong mình, nếu hạ được ta, ngươi cÅ©ng đáng tay coi giữ báu váºt cho dòng giống Việt Nam! Äấu thứ chi?
- Äấu súng! Hai phó tướng đứng ra giám sát Äại SÆ¡n Vương!
Dứt lá»i, chà ng nho sinh tiến vụt lên, bước má»™t, mắt chiếu thẳng và o Äại SÆ¡n Vương.
Cô gái cùng gã đà n ông sẹo mặt cÅ©ng vá»™i đứng giạt ra hai bên giám tráºn. Viên tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n vẫn đứng im bên ngá»n giáo, khuôn mặt ngưá»i đà n ông giang hồ lão luyện thoáng vẻ bối rối. Nhưng nho sinh vẫn tiến tá»›i, khuôn mặt chà ng trẻ hÆ¡i nhấp nhô theo nhịp bước Ä‘i. Bước Ä‘i đã gần, khắc quyết liệt đã Ä‘iểm. Không lâu sau, tá»± nhiên viên tướng núi thấy trong mình xúc động lạ lùng, bà n tay buông thõng bên sưá»n như muốn dại hẳn Ä‘i, hình ảnh chiếc bà n thá» sÆ¡n son, rồi những hà ng chữ thảo để trong tá»§ sắt miệng hầm hiện lên, nhảy múa trong óc tướng Thần Xạ:
Cái văn: phụ tác tỠthừa, thỠchi vị kế, bất cải ư phụ chi đạo khả vị hiếu hĩ...
Thưá»ng nghe... không đổi đạo cha ấy là hiếu...
- Cảm động lúc sắp bắn là ... chết!
Lá»i tôn sư chợt vang lên như lá»i cảnh tỉnh, Äại SÆ¡n Vương vùng quát lá»›n:
- Nho sinh hãy đứng lại! Tiến lên mất mạng bây giá»!
Quai hà m tướng núi bạnh ra, mắt như nẩy lá»a, xúc cảm lạ lùng vụt tiêu tan theo tiếng quát xuất thần, Äại SÆ¡n Vương vẫn đứng im như pho tượng thép lạnh lùng. Mặc Nho Sinh vẫn tiến lên. Vừa tầm súng. Khuôn mặt chà ng trai trẻ vẫn dáºp dá»n trước mặt Äại SÆ¡n Vương, và xuất kỳ bất ý giữa lúc tay Ä‘ang ve vẩy, chà ng ta đã đánh vụt và o hai bên sưá»n.
Hai tay đánh nhanh đến ná»—i má»i ngưá»i thấy dÃnh và o báng súng rồi mà Äại SÆ¡n Vương vẫn đứng như ngây dại. Nhưng... má»i ngưá»i cùng chá»›p mắt kinh ngạc báºt lên má»™t tiếng kêu "Trá»i", vì chỉ thấy bá» vai tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n hÆ¡i động Ä‘áºy, cặp súng bên sưá»n đã ra khá»i vá» từ lúc nà o, mÅ©i súng Ä‘en ngòm chÄ©a thẳng và o nho sinh. Và Chúa Thác Bạc Äầu đã giáºt nảy mình như bị Ä‘iện giáºt, hai tay chết dà trên báng súng vì sức rút quá nhanh cá»§a tay Thần Xạ. Nho sinh ngÆ¡ ngác, buông tay chá» viên đạn cuối cùng. Nhưng giữa lúc má»i ngưá»Ã nghẹn thở, tướng núi đã cháºm chạp cắm súng và o bao, cặp mắt nhìn địch thá»§ thoảng như có mây má» kéo qua, và nếu ai đứng gần Äại SÆ¡n Vương sẽ thấy rõ những giá»t mồ hôi lấm tấm xuất hiện trên vầng trán phong trần cá»§a chà ng.
- Nho sinh! Hãy quay vá» cùng chư tướng! Tà i ngươi tuy khá nhưng chưa đủ giữ tròn báu váºt vô song!
- Anh em, chá»› để Äại SÆ¡n Vương chạy thoát!
Tiếng gã phó đảng mặt sẹo vừa báºt lên, cô gái giám tráºn đã trợn tròn khóe hạnh:
- Không được! Cuá»™c chiến đã định phải ngay thẳng! Ai phạm luáºt sẽ bị nghiêm trị!
Súng nổ liên hồi. Giữa là n mưa đạn, tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n thấy còn má»™t phÃa đèo có cây lá»›n, liá»n phục xuống quát lá»›n.
- Nho sinh! Nếu còn muốn giao đấu hãy cùng ta đến chá»— cuối đèo kia. Nho sinh lẳng lặng gáºt đầu, Ä‘oạn hai ngưá»i lao mình tá»›i khu cây ráºm. Nho sinh tá» ra là tay diệu kiếm, đánh những đòn tuyệt kỹ khác thưá»ng. Hết kiểu Tà u, Ta lại đến kiếm Thổ, thấy nho sinh Ä‘á»u thông thạo, Äại SÆ¡n Vương liá»n chuyển sang lối đánh "kendo," thình lình chá»™p cả hai tay, quát lên má»™t tiếng vang âm, phát tung luôn kiếm nho sinh lên trá»i. Nho sinh vừa giáºn vừa thẹn ngá»a mặt ngó lên, nhưng lạ thay, thanh kiếm vút lên ngá»n cây, mất dạng.
Còn Ä‘ang sững sỠđã nghe trên lùm cây cao má»™t chuá»—i cưá»I khanh khách dá»™i xuống.
- Voòng Chà Plan! Trá»i! Cô nương!
Nghiêng mình chà o lá»… phép, Nữ chúa Hoà ng Su Phì nhẹ ném trả thanh kiếm cho nho sinh, chưa kịp lên tiếng đã nghe đạn réo trên đầu, rồi má»™t cánh quân Si Pan áºp tá»›i, Ä‘uốc báºt sáng trưng. Như cái máy, tướng núi băng mình theo Nữ chúa há» Voòng, Chúa Thác Bạc Äầu trừng mắt ngó theo.
Ra tá»›i bá» vá»±c, Chà Plan dừng lại, trông vá» phÃa sau, mỉm cưá»i:
- Ta hãy đứng đây, xem chúng đánh nhau, lúc cần rút đi không muộn.
Cách không đầy trăm thước, nho sinh vừa mất dạng, đã nghe có tiếng nổ long trá»i lở đất, bụi khói bốc mù mịt má»™t vùng lá»›n, rồi ánh hồng như phụt tắt giữa những tiếng thét ghê hồn. Và tráºn tuyến bất ngá» ngưng hẳn.
- Giặc Si Pan đã bị địa lôi phục chạy tán loạn! Ta rút thôi!
Chà Plan vừa nói vừa trá» xuống vá»±c thẳm, miệng nhoẻn cưá»i tinh nghịch.
- Nhưng...
- Äếm đến ba, cùng nhảy! Nà o... má»™t... hai...
Cô gái Hoà ng Su Phì vừa đếm đến ba, láºp tức chuyển nhảy vá»t ra... khoảng không vô táºn. Như cái máy, chà ng tướng núi cÅ©ng vá»™i nhún chân nhảy vá»t theo sát cánh. Giữa khoảng không, Chà Plan khẽ uốn ngưá»i đã đến bên chà ng tướng núi. Nà ng nắm tay cùng Äại SÆ¡n Vương cùng nhảy xuống. Tháºt bất ngá», phÃa dưới vá»±c thẳm có má»™t mà ng lưới rá»™ng căng đợi. Cô gái tháo lưới cuá»™n lại, mỉm cưá»i trách nhẹ:
- Ông lên ngá»n núi không rõ đưá»ng, lại chẳng tÃnh lối rút khi gặp biến. May sao! Tôi lại biết rõ địa thế núi nà y, má»›i kịp chăng lưới... chỠông.
Äại SÆ¡n Vương đăm đăm ngó Voòng Chà Pan:
- Nhưng... sao cô nương lại biết tôi đến Thác Bạc Äầu?
Nữ Chúa H mông nhoẻn miệng cưá»i, bà máºt:
- Không những thế, tôi còn biết ông đã là m những gì từ đêm ông cùng Voòng Lầu vượt biên giá»›i rồi lá»™n lại, để thiên hạ tưởng ông đã vá» Tháºp Vạn Äại SÆ¡n, trong khi...
- Thì ra Hoà ng Su Phì đã theo kẻ ngu nà y không rá»i ná»a bước. Giá», bảo váºt đã nằm trong há»™p kÃn, và quanh đây súng đã bá»§a vây rồi?
Nữ Chúa H mông vẫn mỉm cưá»i tươi tắn gáºt đầu:
- Vâng, ông đang đứng giữa vòng vây, và hiện một con kiến cũng khó lòng ra thoát!
Dứt lá»i, cô gái rúc lên mấy tiếng chim đêm, láºp tức có tiếng loạt soạt quanh đấy, rồi từ khắp bốn phÃa, từng tốp ngưá»i vạm vỡ không súng hiện ra, gá»n ghẽ trong những bá»™ quần áo miá»n núi.
Tướng núi lên ngá»±a, khẽ há»i.
- GiỠta đi đâu?
- Thẳng đưá»ng sang mạn Äông Bắc! Thúc phụ tôi Ä‘ang đợi ông tại Hoà ng Su Phì, có việc tối máºt.
Äoà n kỵ sÄ© H mông chia thà nh hai tốp mở đưá»ng, Ä‘oạn háºu, lặng lẽ Ä‘i trong đêm má», tiến dá»c theo bá» suối. Trên núi cao, súng nổ giòn, quân Thác Bạc Äầu và quân Si Pan vẫn kéo dà i cuá»™c chiến. Rừng khuya thăm thẳm hoang vu đầy bất trắc. Äại SÆ¡n Vương chưa hiểu rõ cát hung, cứ lặng lẽ Ä‘i giữa đám quân H mông. ÄÆ°á»£c non ná»a dặm đưá»ng vòng chân núi chợt như tối hẳn lại, tiếng nước đổ ầm ầm như thác.
- Äánh ngá»±a xuống suối! Tá»›i vòng vây rồi!
Tiếng dịu dà ng thì thà o ngay bên tai, nhìn sang, thấy Voòng Chà Plan tiến ngá»±a lại bên, Äại SÆ¡n Vương chưa kịp há»i, đã thấy bóng ngưá»i ngá»±a Chà Plan vượt lên, rẽ luôn xuống dòng nước xiết. Dưới chân, nước chảy mạnh như thác lÅ©, có chá»— nước ngáºp tá»›i bụng ngá»±a. Ngá»±a Ä‘i dưới những lùm cây um tùm cuốn tò vò chẳng khác và o ruá»™t suối ngầm trong núi. Mấy phút, chợt Voòng Chà Plan dừng ngá»±a kê bên Äại SÆ¡n Vương, khẽ bảo:
- Äã và o giữa tráºn tuyến rồi! MÅ©i súng chỉ cách ngá»±a ta má»—i bên không đầy dăm thước.
Viên tướng núi bèn đánh ngá»±a sát và o bá», vạch lá trông ra, quả nhiên thấy nhiá»u bóng ngưá»i ngá»±a thấp thoáng giữa đêm má», rõ rà ng Ä‘ang án binh chỠđợi hai bên bá» suối.
- Äại quân binh cá»§a tướng Roux đó!
- Chúng định đánh quét Thác Bạc Äầu!
- Không hẳn thế! ChÃnh ra chúng định vây bắt... ông. Nếu đêm nay không gặp rạng đông chúng sẽ đánh lên núi. Ta nên Ä‘i giữa suối là hÆ¡n.
- Vượt lên bá»! Rút vá» phÃa tả!
Tiếng Voòng Chà Plan báºt khẽ lên, giữa lúc hai bên tả hữu vùng nổi lên những tiếng hô quân vang động cùng tiếng chân ngưá»i chạy tá»›i, liá»n vá»›i tiếng súng lên đạn lách cách. Äại SÆ¡n Vương theo Vuòng Chà Plan lao ngá»±a vá»t lên, vừa tá»›i bá», đã nghe có tiếng ngưá»i hô lá»›n. Chà Plan nhanh giá»ng:
- Gần qua chỗ đóng binh rồi! Nhớ theo sát tôi, không lạc rừng!
Hai con ngá»±a tiến lên như hai mÅ©i tên. Thoáng hai bên lố nhố bóng ngưá»i ngá»±a cá»§a quan binh áºp tá»›i theo ánh đèn loang. Từng loạt đạn réo bên tai. Tướng lạc thảo rạp mình trên ngá»±a, vẩy ngá»n súng lia lịa sang hai bên. Có lúc tướng lạc thảo quỳ lên trên yên ngá»±a, kìm phắt HắC Phong Câu lại, nhả đạn liên tục. Voòng Chà Plan nhìn sang không thấy bóng Äại SÆ¡n Vương, cÅ©ng ghìm nước phóng, lá»™n phắt lại, giáºt giá»ng:
- Äại SÆ¡n Vương! Ouân địch đông như kiến cá», không nên ham đánh! Rút mau thôi! Trá»i...
Äang bắn, chợt nghe tiếng kêu khẽ, lướng lạc thảo quay vá»™i sang, vừa kịp thấy Chà Plan gục trên lưng ngá»±a, phÃa sau đã thoáng thấy hai bóng quan hinh phóng ngá»±a tá»›i chÄ©a súng bắn theo. Tướng núi cả kinh liá»n vẩy luôn haì ngá»n súng bắn nhà o cặp quan binh, và bay ngá»±a đến bên nà ng, nhanh như cắt, quà i tay ôm xốc sang ngá»±a mình:
- Cô nương có sao không?
Lá»i vừa dứt, mấy viên tướng H mông cÅ©ng đảo tá»›i, thấy Nữ Chúa bị đạn, cả sợ giục vá»™i:
- Trá»i, tướng quân mau đưa Nữ Chúa thoát vòng, Chúng xông đến kia rồi!
Không cháºm trá»…, Äại SÆ¡n Vương thúc mạnh Hắc Phong Câu thần mã cuốn vó như bay, vượt rừng xuyên núi băng giữa đêm má», lát sau đã xa vùng Thác Bạc Äầu, không còn nghe thấy tiếng súng nữa, Äại SÆ¡n Vương cho ngá»±a bước má»™t, Ä‘oạn cúi xuống lay gá»i Voòng Chà Plan:
- Cô nương bị thương chỗ nà o?
Chà Plan thở dốc, mấy khắc, khẽ cựa mình, chợt mở mắt ra nhỠnhẹ:
- Äây đến đâu rồi?
- Äây đã xa tráºn địa . Cô nương...
Chợt thấy vẻ nhăn nhó trên khuôn mặt thiếu nữ, Äại SÆ¡n Vương vá»™i dừng ngá»±a đỡ nà ng xuống, đặt nằm trên mặt cá», lo lắng há»i:
- Cô nương có Ä‘au lắm không? Äể tôi coi vết thương!
Äại SÆ¡n Vương xé vạt áo buá»™c tạm vết thương, Ä‘oạn ôm bổng Chà Plan lên ngá»±a, lần rừng tìm nÆ¡i trú tạm, Chà Plan mệt lả dá»±a và o ngá»±c viên tướng núi, thở mạnh, mắt nhắm nghiá»n. Äi khá»i ánh rừng ráºm, chợt thấy ánh lá»a le lói phÃa trước, cả mừng bèn cho ngá»±a thẳng tá»›i má»›i hay nÆ¡i đó có má»™t bản thổ dân ngang núi. Và o thẳng căn nhà sà n đầu bản, đánh thức chá»§ nhà dáºy, má»›i rõ nhà Xạ Phang. Không kịp tháo yên, Äại SÆ¡n Vương buá»™c ngá»±a ngay dưới cầu thang, ôm Vòng Chà Plan lên đặt nà ng và o phòng trong. Thiếu nữ vẫn mệt lả vì máu ra khá nhiá»u, thấy Äại SÆ¡n Vương ngồi trên, liá»n gắng gượng nhoẻn miệng cưá»i.
- Tôi chịu được đau... ông không ngại...
Thấy nà ng vẫn chưa hiểu ná»—i ngại ngùng cá»§a mình, Äại SÆ¡n Vương tần ngần khẽ bảo:
- Cô nương nên nhắm mắt lại. Tôi có đồ dùng gắp đạn nhưng không có thuốc mê...
Chà Plan nhoẻn cưá»i nhắm mắt lại. Tướng núi nhanh nhẹn sá»a soạn má»i thứ cần thiết, Ä‘oạn cởi áo ngoà i nà ng ra. Rồi áo cánh, mảnh vải buá»™c tạm. Äến khi chiếc áo lụa lót hiện ra dưới ánh trăng, chợt chà ng tuổi trẻ dừng tay, mặt thoáng vẻ bối rối. Trong Ä‘á»i chiến đấu đã nhiá»u lần chà ng phải là m y sÄ© tạm, gắp đạn cho bằng hữu, thá»§ hạ, nhưng đây là lần đầu gắp đạn cho má»™t cô gái, lại bị thương nÆ¡i ngá»±c. Nà ng nằm ngá»a trên sà n, chiếc "phá" lÄ©nh Ä‘en thá»§y ba sóng gợn bó lấy dáng hình, hÆ¡i xốc cao vì mệt má»i. Khuôn mặt nà ng trinh nữ như đóa phù dung, và thân trên chỉ còn mảnh lụa nhá» quấn ngang, hai bá» vai trần mà u ngà lồ lá»™, chiếc ngá»±c thanh tao chỉ còn mảnh lụa mong manh. Chợt Chà Plan mở mắt ra và tá»± nhiên, mặt hoa thoáng á»ng hồng, thẹn thùng đặt tay lên bá» vai. Máu vẫn rỉ ra áo lót. Lấy hết can đảm, tướng núi nhẹ cầm mảnh lụa lót kéo xuống, quay mặt Ä‘i khẽ nói:
- Bất đắc dĩ xin cô nương miễn chấp...
Rất nhanh tướng núi lấy vải lau ngá»±c cho Chà Plan. Ngá»±c căng phồng sức sống, trên ná»n da trắng hồng đến sáu bảy vết máu đỠxỉn lại quanh nhÅ© hoa, có má»™t vết xước qua gò bên trái, chỉ má»™t ly nữa sẽ đâm và o tim. Lòng xót thương trấn áp ngại ngùng, tướng núi hÆ¡ mÅ©i kéo trên lá»a, khẽ gá»i:
- Äạn ghim nÆ¡i ngá»±c huyệt...
Chà Plan quay nhìn ra, cặp mắt mệt má»i chợt sáng lên lạ thưá»ng, cô gái cố nhếch nụ cưá»i cam chịu. MÅ©i kéo cắm sâu và o nhÅ© hoa. Ngá»±c cô gái pháºp phồng, hai chân như sắp bốc tung, khuôn mặt hiện rõ nét Ä‘au đớn khôn cùng. MÅ©i kéo dừng hẳn lại, tướng núi run giá»ng há»i:
- Cô nương! Sợ không đủ sức...
Chà Plan thở mạnh, như sắp mê đi:
- Không... sao!
Äến lúc mÅ©i kéo lùa trong thịt, kiếm viên đạn chì, thì cô gái vùng báºt lên, thổn thức bất ngá»:
- Anh ơi! Chết bên anh... em mãn nguyện... Anh...
Vừa lúc đó, mÅ©i kéo ngáºm viên chì, rút ra, chà ng tuổi trẻ nhÃu cặp chân mà y, đăm nhìn Chà Plan, nhá»› tá»›i thâm tình thầm kÃn cá»§a nà ng bấy lâu, chợt óc chà ng thoáng má»™t tư tưởng táo bạo. Tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n cúi sát xuống, đặt tay lên má»› tóc Nữ Chúa Hoà ng Su Phì vuốt nhẹ, giá»ng trở nên thắm thiết lạ lùng:
- Chà Plan, em đau đớn... anh không đà nh lòng đặt mũi kéo và o da thịt, hay cho anh là m bất tỉnh phút giây?
Cô gái sÆ¡n cước mở mắt ra, cặp mắt sâu thẳm bà ẩn như núi rừng chợt long lanh sáng lên vẻ não nùng đắm Ä‘uối gan góc lạ. Nà ng quá» tay đặt nhẹ lên bà n tay chà ng tướng núi giang hồ, giá»ng run vì xúc động mãnh liệt:
- Anh... ông.
Rồi nghẹn nà o không nói được nữa. Tướng núi cầm há» mÅ©i kéo, nhẹ tay nắn ngá»±c nà ng, mắt sáng quắc lượng chiá»u đạn Ä‘i tháºn trá»ng từng ly, má»›i lần mÅ©i kéo và o. Toà n thân thiếu nữ như sắp vùng lên vì sức Ä‘au nhói cá»§a mÅ©i kéo xuyên và o da thịt ngá»±c hoa. Nhưng chỉ thoáng qua, cả thân nà ng đã bất động, hai chân duá»—i thẳng, cánh tay buông thẳng bên mình, tưởng nà ng Ä‘au quá ngất Ä‘i, Äại SÆ¡n Vương vá»™i liếc trông lên mặt má»›i biết nà ng vẫn tỉnh, cặp mắt đăm đăm nhìn mình, hà m răng cắn chặt và o nhau, chịu đựng ghê gá»›m, chà ng má»›i an tâm tiếp tục công việc. Nhá» kinh nghiệm, chỉ trong giây lát, chà ng đã lấy được viên đạn cuối cùng. Gần sáng, Äại SÆ¡n Vương vừa chợp mắt, nghe tiếng Hắc Phong Câu hà mạnh dưới sà n, tướng núi choà ng tỉnh, tung chăn nhá»m dáºy. Tiếng ngá»±a hà báºt lên rồi ngừng bặt, tiếp theo có tiếng vó câu giáºm thình thịch. QuÆ¡ vá»™i dây súng choà ng và o mình, chà ng rón rén lần ra cầu thang. Chá»§ nhà đứng bên hai tên xạ phang lạ mặt Ä‘ang bắt trá»™m Hắc Phong Câu. Tên chá»§ nhà vừa trùm má»™t túi vải lá»›n và o đầu ngá»±a, còn hai tên xông lại, định lá»±a thế nhảy lên lưng. Hắc Phong Câu vốn nòi ngá»±a dữ, đá lung tung, đầu cố vùng thoát túi vải.
- Mấy tên kia, sao dám trộm ngựa ta?
Äang quần thảo vá»›i ngá»±a, bất thần nghe tiếng quát, cả ba tên giáºt mình quay phắt lại. Nhanh như cắt, đồng thá»i, hai tên xạ phang lạ đã đưa tay ngang sưá»ng rút súng ra. Nhưng ngá»n súng chưa kịp chÄ©a lên, đã bị liá»n hai phát thần xạ bắn què tay luôn. Tên chá»§ nhà cả kinh, đâm đầu chạy.
- Äứng lại!
Quát dứt lá»i, vẫn thấy hắn lao đầu Ä‘i, tướng núi vẫy má»™t phát trúng gót chân khuỵu liá»n.
- Chúng mà y là thủ hạ ai? Sao biết đến trộm ngựa? Phải tên chủ nhà đã lén phi báo cho không?
Miệng há»i, tay lại Ä‘iểm luôn và o huyệt độc, hai tên rú lên, ú á»›:
- Ngá»™... Äại Vương sai tá»›i, Äại Vương còn...
- Thằng nà o?
- Lưng... Lừng...!
- Còn đóng núi ngoà i! ChỠtrộm ngựa xong...
Tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n vụt nhìn ra ngõ, vung tay cho má»—i tên má»™t báng súng và o đầu, ném cả và o má»™t xó. Và không cháºm trá»…, chà ng nhảy lên thang, và o phòng Voòng Chà Plan Ä‘ang nằm. Thiếu nữ vẫn thiêm thiếp ngá»§, chăn đắp táºn cổ, bà n tay đặt trên bụng còn nắm nguyên gói đạn ghém như trẻ thÆ¡ nắm món đồ chÆ¡i trong giấc ngá»§. Chà ng tướng núi đăm đăm nhìn cô gái, mấy lần định gá»i, lại thôi. Chợt lại có tiếng má»™t đà n chim bay tán loạn qua, kêu rÃu rÃt trên ngá»n cây sau nhà . Tiếng chó sá»§a báºt lên, rồi liá»n mấy trà ng súng nổ xé rách không gian phÃa ngoà i xa. Tiếp theo tiếng ngưá»i trong bản lÃu lo gá»i nhau giáºt giá»ng, náo động má»™t vùng. Äại SÆ¡n Vương đắp vá»™i chăn lên ngá»±c Chà Plan và lấy luôn bông đút chặt lá»— tai nà ng, nói thác:
- Cô nương không nên nghe tiếng nổ lúc nà y. Tráºn táºp chưa chừng khá lâu. Cô nương cứ nằm nghỉ, để tôi ra thăm xã giao Äốc bản xem hắn có giúp gì được không?
Äoạn vuốt nhẹ mép chăn, chà ng tướng lạc thảo quay ngoắt ra luôn. vừa tá»›i thang gác, đã nghe Hắc Phong Câu hà mạnh dưới thá»m. Tướng lạc thảo biên thuỳ nhảy phốc lên lưng ngá»±a, vá»t ra ngõ ngoà i. Cánh quân từ hẻm núi tiến thẳng vá» phÃa bản, toà n quân cỡi ngá»±a, hết lá»›p nỠđến lá»›p kia, ngá»±a phi đến trước bản, dừng lại. Äi đầu là Äại Vương Lừng, ngá»±a có cắm ngá»n hiệu kỳ nhá». Tướng thổ phỉ chiếu ống dòm quan sát mấy giây, tay trá» thẳng và o căn nhà đầu bản, Ä‘oạn phất tay cho quân gia tiến lên theo, bước má»™t. Äại SÆ¡n Vương rá»i ngá»n tiểu sÆ¡n, đánh ngá»±a ra đứng sững giữa đưá»ng mòn. Lừng Äại Vương cÅ©ng láºp tức ghìm cương.
- Äại SÆ¡n Vương ! Ngươi bị vây rồi, nếu loạn chiến, ngá»™ sẽ là m cá» cả bản, đốt cháy luôn cô gái Voòng! Biết Ä‘iá»u thất thế, mau xuống ngá»±a theo ngá»™ vá» sÆ¡n trại.
Tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n vẫn ngồi im trên lưng ngá»±a, quắc mắt mắng tướng xạ phang:
- Voòng cô nương Ä‘ang nằm dưỡng bệnh, nên ta chưa thể rá»i chân. Biết Ä‘iá»u hãy lui quân cho tròn hoà khÃ! Ta trấn ngá»n tiểu sÆ¡n nà y, mi có đủ máu rải trên đưá»ng tiến quân không?
Lừng cưá»i lá»›n:
- Chá»› khá Ä‘iên rồ! Ngá»™ nói thiệt! Sau bản đã có quân bá»c háºu. Ngươi có tà i thần xạ cÅ©ng không thoát nổi phen nà y. Biết Ä‘iá»u nên xuống ngá»±a là hÆ¡n. Nếu ngươi kháng cá»±, ngá»™ hạ lệnh đốt cháy căn nhà kia ngay!
- Biết Ä‘iá»u mà y hãy lui binh! Là m kinh động nÆ¡i cô nương Voòng dưỡng bệnh, tao bắn nát óc! Mà y chá»› lầm tưởng cho quân đánh nhầu lên tao chỉ kịp bắn mưá»i hai phát đạn!
Dứt lá»i, chà ng tướng núi vá»›i tay xuống táºn mắt cá, kéo soẹt hai tiếng mạnh. "Phéc-mÆ¡-tuya" vụt mở từ mép quần tá»›i ngang sưá»ng, để lá»™ hai hà ng súng buá»™c dây tua tá»§a sát ống chân. Äại Vương Lừng chá»™t dạ, đưa mắt trông địa thế và lẳng lặng giáºt cương quay ngá»±a tức thì. Lối chừng mấy thước, bất thần, hắn lá»™n phắt ngá»±a lại, phất tay vá» phÃa Äại SÆ¡n Vương hô lá»›n:
- Bắn!
Lá»i hô vừa dứt, Äạt SÆ¡n Vương đã đánh tay xuống sưá»n, bắn luôn hai phát, má»™t gãy phăng lá hiệu kỳ thổ phỉ, má»™t trúng luôn bả vai tướng giặc trước khi từng loạt đạn thổ phỉ bắn lên. Bắn xong, láºp tức chà ng tướng núi nhà o luôn xuống tránh đạn, đồng thá»i kéo cả Hắc Phong Câu ẩn sau ngá»n tiểu sÆ¡n. Bị đạn xói vai vì không kịp nghiêng mình, tướng thổ phỉ vừa kinh vừa tức, hô quân nhất loạt đến đánh. Äạn nổ vang trá»Ã. Äá»™i tiá»n phong cá»§a Lừng tướng tốc ngá»±a lên cách hòn tiểu sÆ¡n bảy tám thước, đã bị bắn nhà o. Äại SÆ¡n Vương vừa đánh vừa quan sát tứ phÃa, cố tìm tướng địch bắn hạ cho vỡ cánh quân, nhưng hình như đã biết tà i Thần Xạ, Lừng đã ẩn đâu mất, chỉ nghe tiếng hô quân cá»§a hắn. Chợt cánh quân thổ phỉ chia hai cánh tiến vòng ra xa, cùng cánh thứ ba nhất tỠđánh kẹp và o hòn tiểu sÆ¡n.
Chà ng tướng núi vừa bắn nhà o được mấy tên nữa, chợt thấy cánh quân phÃa tả có má»™t đội tách ra, xông thẳng đến căn nhà Chà Plan. Ba bốn bá» thụ địch, tiểu sÆ¡n chỉ chắn được má»™t hai phÃa, biết tình thế hiểm nghèo, Äại SÆ¡n Vương liá»n nhảy phắt lên lưng ngá»±a, rá»i hòn tiểu sÆ¡n, bay chếch ngang chặn đánh toán quân xông đến căn nhà đầu bản. Äến gần má»›i nháºn ra chÃnh tướng Lừng chỉ huy toán quân đó, chà ng liá»n vá»— ngá»±a xông thẳng tá»›i, thét lá»›n, giá»ng run lên vì căm giáºn:
- Thằng thổ phỉ! Coi tao bắn nát óc mà y đây!
Lừng ngoắt sau một thân cây cổ thụ vừa bắn, vừa hô lớn:
- Äại SÆ¡n Vương, ngươi liá»u thân vô Ãch! Hãy ngó lại xem!
Tướng núi cÅ©ng ẩn sau má»™t cây lá»›n, đảo mắt trông lại, quả nhiên thấy quân thổ phỉ từ mấy ngả Ä‘ang xốc tá»›i, và có má»™t đám đã đến gần căn nhà Chà Plan. Tướng núi mÃm chặt và nh môi, bay ngá»±a ra, lá»™n lại phÃa sà n, vừa bắn vừa tiến giữa là n mưa đạn. Bá»n giặc nhất tá» reo hò bắn vãi, nhưng hình như vẫn muốn bắt sống, nên chúng chỉ nhè ngá»±a bắn què. Chà mg tướng núi xông tá»›i đâu chá»— đó lại giạt ra, rồi lại khép và o. Má»™t tốp đã tá»›i sát căn nhà sà n. Biết tình thế tháºp phần nguy hiểm, nhất là bệnh tình Chà Plan. Äại SÆ¡n Vương không chút cháºm trá»…, mở luôn má»™t đưá»ng máu tiến vá» nhà sà n.
Bất ngá», phÃa nhà sà n, rõ rà ng có tiếng súng nổ vang, còn Ä‘ang định thần nhìn kỹ, đã thấy mặt sau thấp thoáng bóng ngưá»i ngá»±a hiện ra.
- Äại Vương Lầm đã tá»›i!
Äám quân Lừng reo hò vang dá»™i, chưa kịp tiến lên, đã thấy tốp quân đến bên nhà sà n thình lình có mấy tên lá»™n nhà o xuống chân ngá»±a. Ngạc nhiên Äại SÆ¡n Vương phóng nhanh đến đánh giạt mấy tên còn lại, xốc thẳng đến cầu thang, đã nghe có tiếng Chà Plan hắt ra:
- Äại SÆ¡n Vương... ông nên rá»i mau...
Äang nói, chợt nà ng run tay súng bắn luôn hai phát. Äại SÆ¡n Vương nhìn ra thấy hai tên nhà o ngay xuống ngá»±a ngay bên ngoà i.
- Ông thoát mau đi! Cứ để em lại! Chúng chỉ cốt săn ông thôi mà !
Äại SÆ¡n Vương nhếch miệng cưá»i, dịu dà ng giáºt lấy súng trên tay nà ng. Thổ phỉ hô vang, xốc ngá»±a tá»›i. Äại SÆ¡n Vương giáºt Hắc Phong Cau nằm xuống, tay súng vẩy liên hồi. Bốn bên chá»— nà o cÅ©ng có địch xông đến nhất loạt. Nhưng lâm tráºn má»›i cà ng rõ tà i vô địch tướng quân, Äại SÆ¡n Vương quay ngược quay xuôi, xông tả, ngoắt hữu, bắn súng như chà y máy, má»—i phát nhà o má»™t tên, trong chá»›p mắt đã ngót hai mươi tên quị quanh pháo đà i gần nhà sà n.
- Bắn tên lá»a mau.
Lừng Äại Vương thấy Äại SÆ¡n Vương hung hãn quá, không dám khinh suất, giáºt luôn má»™t cây cung lá»›n, đốt lá»a, bắn vụt và o căn nhà sà n. Và quân gia hai gã Lâm, Lừng cÅ©ng nhất tá» thi nhau bắn lá»a khắp mái trên, vách dưới. Trong phút chốc, lá»a bốc rần rần, căn nhà sà n thà nh mồi Ä‘uốc khổng lồ, tre bùng nổ liên hồi như trống lệnh, khói bốc lên má» mịt má»™t vùng.
Voòng Chà Plan cố chống tay ngồi dáºy quÆ¡ luôn khẩu súng bên mình, nhanh giá»ng:
- Nguy đến nơi rồi. Căn nhà sắp sụp, ông phải lên ngựa thoát mau mới kịp!
Äại SÆ¡n Vương đảo mắt nhìn lá»a ngụt khói un, khẽ há»i:
- Còn cô nương?
- Em ở lại! Thôi đà nh... Nếu bịn rịn, cả hai Ä‘á»u chết vô Ãch...
- Kìa... cô nương
- Ông... phải thoát mau! Mặc em... mới được!
Chà ng tướng trẻ đỡ ngang mình Chà Plan, giá»ng sầu thảm:
- Cô nương chá»› nói Ä‘iá»u bất nhẫn! Tôi quyết bảo vệ cô nương tá»›i cùng. Thá» lên ngá»±a xem! May ra...
Miệng nói, tay xốc nà ng lên, thấy nà ng quá kiệt sức, liá»n ôm phắt thân hình cô gái, nhảy lên lưng Hắc Phong Câu, vá»t ra khá»i tỠđịa. Con váºt láºp tức cất vó lao mình Ä‘i như má»™t mÅ©i tên Ä‘en. Äám quân thổ phỉ Ä‘ang chống súng nhìn cả và o căn nhà đầy khói lá»a mịt mùng, không còn nháºn được hình thù ngưá»i váºt nữa. Chợt thấy giữa là n khói trắng, nhà sụp, má»™t bóng ngưá»i ngá»±a vá»t ra, cả bá»n chưa kịp động thá»§, thì tuấn mã đã bay tá»›i, súng phun đạn nhanh như gió cuốn áºp đến sát vòng vây. Cả trăm ngá»n súng chÄ©a theo nổ rá»n, bất ngá» năm sáu tên thổ phỉ đã nhà o xuống ngá»±a, Hắc Phong Câu cất mình nhảy vá»t qua đầu chúng, như má»™t cái cầu, vừa chạm đất đã cuốn gió bay giữa hà ng cổ thụ um tùm. Äạn thổ phỉ bắn vãi theo như rắc Ä‘áºu.
Äại SÆ¡n Vương ghì chặt lấy Voòng Chà Plan, má»™t tay quay vẩy súng lại sau. Chợt thiếu nữ báºt lên má»™t tiếng kêu "Trá»i" thân hình má»m nhÅ©n ra, hai tay buông rá»i... Tướng núi cúi xuống đã thấy nà ng ngất Ä‘i, mặt còn in rõ nét Ä‘au đớn khôn cùng, máu từ vết thương đã ứa ra đỠlòm. Biết vết thương trong đã nứt vỡ vì động quá mạnh, chà ng cả kinh, không dám chạy ngá»±a nữa, vá»™i phóng ngay sau ngá»n tiểu sÆ¡n ban nãy, bế luôn nà ng xuống, đặt nằm êm trên cá». Äạn vẫn vãi quanh mình, dá»™i và o tiểu sÆ¡n, bốc bụi đá má». Vó ngá»±a thổ phỉ vẫn rầm ráºp cuốn tá»›i.
- Chà Plan? Plan!
Cô gái Hoà ng Su Phì vẫn nằm bằn bặt, mặt tái nhợt hẳn đi.
- Plan cô nương...
Cô gái mê man, máu ra ướt cả áo ngoà i. Sóng gió cuồn cuá»™n trong lòng tướng lạc thảo giang hồ trước hoạn nạn vạn nan cá»§a cô gái đã xả thân cứu chà ng. Cắn chặt hà m răng, tướng núi ngang tà ng hé mắt trông ra. Vó ngá»±a thổ phỉ đã phóng nhầu đến cách hòn thổ sÆ¡n không đầy chục thước và chợt chia thà nh mấy cánh bá»c lấy hòn tiểu sÆ¡n.
- Thôi đà nh!
Và đứng phắt dáºy, giÆ¡ cao ngá»n súng... ngáºm ngùi chúc đầu xuống đất. Nhưng...
- Äại SÆ¡n Vương! Xin hãy yên lòng! Có Thoòng tá»›i đây!
Äại SÆ¡n Vương vừa nháºn ra được tướng lạ, không giấu được ngạc nhiên, khẽ lẩm bẩm:
- À! Pạc Hoá»c Äại Vương Thoòng! Tình cá» sao lại gặp ngươi đây!
Lầm, Lừng đã kịp nháºn ra tướng thổ phỉ miá»n giáp Cao Bằng, trá» mặt Thoòng mắng lá»›n:
- Việc sắp thà nh, má»™t tay mi phá vỡ! Ta nguyá»n sống chết vá»›i mi! Ba quân! Chiến!
Thổ phỉ nhất loạt xông lên, Thoòng Má»nh cÅ©ng phất ngá»n súng liá»n. Hai bên đánh nhau giữa vùng bản rá»™ng, không bên nà o xuống ngá»±a. Äại SÆ¡n Vương kèm Chà Plan rút Ä‘i, lát sau đến má»™t vùng núi hiểm trở, đám tùy tướng Thoòng liá»n hạ võng lá»… phép bảo chà ng.
- Bẩm... cô nương mệt thiếp, phải xem lại vết thương mới tiếp tục đi được!
Tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n đảo mắt má»™t vòng núi và quay bảo viên đầu lÄ©nh:
- Chú đủ sức chỉ huy quân gia chứ? Ta muốn lá»™n lại giúp Äại Vương chú má»™t tay!
Äại SÆ¡n Vương thúc ngá»±a Ä‘i luôn tá»›i cánh quân gần đấy, không thấy bóng Thoòng Má»nh, vừa định phóng Ä‘i, chợt thấy phÃa trước, cả má»™t cánh quân địch xông lên, định chá»c thá»§ng tráºn thế, chà ng nóng tiết, quát bảo quản Thoòng:
- Thấy hiệu ta, các chú tiến thốc lên, đánh kẹp hai đầu lại! GiỠđể ta quét trước cho!
Miệng nói, chân thúc ngá»±a lướt lên, bay dá»c bay ngang sau hà ng cây cổ thụ, hai tay nã súng lên như chá»›p. Thoáng cái đã hà ng chục tên nhà o xuống ngá»±a, cánh quân cả sợ vá»™i lùi phắt lại, có tiếng xạ phang quát lá»›n:
- Chúng bay khá cẩn tháºn! Thằng Äại SÆ¡n Vương đã đến đó!
Chà ng tướng núi chẳng nói chẳng rà ng, cứ theo nhịp súng, bốc ngá»±a lên chiếm hết thân cây nà y tá»›i thân cây kia là m Ä‘iểm tá»±a đánh đốn dịch quân, tên nà o ló đầu ra, vỡ mặt liá»n, tay súng chÄ©a ra chưa kịp bắn đã bị đạn què luôn. Cả cánh quân núng thế lui giạt ra, trước cánh tay thần xạ. Láºp tức, Äại SÆ¡n Vương phất tay là m hiệu, quân Thòng nhất tá» thốc ngá»±a lên đánh dáºp bên sưá»n quân địch như vÅ© bão. Rất nhanh, cánh quân đó vỡ thế, vừa bắn vừa tháo chạy đến những cánh quân khác. Äại SÆ¡n Vương Ä‘ang bay ngá»±a giữa chiến trưá»ng, chợt gặp Thoòng Má»nh. Vừa trông thấy, Thoòng đã báºt kêu lên:
- Quả không sai! Thấy chúng bị táºp háºu, đã Ä‘oán có tướng quân Thần Xạ!
- Tráºn nó Ä‘ang vỡ. Thằng Lầm, thằng Lừng đâu?
Pạc Hoá»c Äại Vương Thoòng gò ngá»±a trông quanh. Giữa vòng tráºn địa nát nhầu, quân Thoòng thế mạnh đã như suối lÅ©, Ä‘ang vây đánh địch quân, lố nhố khắp sÆ¡n khê, ngá»±a chạy dá»c ngang rầm ráºp, súng nổ đì Ä‘oà nh gấp gáp. Chợt Thoòng trá» tay vá» phÃa tả cạch đấy đến ba trăm thước, tÃt phÃa đầu tráºn:
- Ai như bóng thằng Lừng?
Miệng nói tay đặt ống nhòm lên mắt, báºt lên:
- Tướng quân coi! Hình như có cả bóng thằng Lầm nữa!
Äại SÆ¡n Vương cÅ©ng chiếu viá»…n kÃnh, Ä‘oạn quay bảo Thoòng.
- Nên cho má»™t Ä‘oà n tinh nhuệ đánh thẳng đến chá»— đó! Dáºp đầu, cho tráºn nó tan mau!
Thoòng Má»nh láºp tức khoa súng trên đầu, truyá»n cánh quân tinh nhuệ nhứt tiến lại, Ä‘oạn cùng Äại SÆ¡n Vương bay ngá»±a trước hà ng quân xốc tá»›i.
Hai tên Lừng, Lầm Ä‘ang chỉ huy cánh quân quyết chiến vá»›i quân Thoòng Má»nh, chúng dẫn đầu má»™t toán quân, nhưng ngá»±a chúng vừa và o tá»›i hèm núi, thình lình thấy trước mặt má»™t đám ngưá»i ngá»±a từ bên kia hẻm núi áºp tá»›i. Hai viên tướng thổ phỉ giáºt mình, ghìm phắt ngá»±a, trông lên thấy Äại SÆ¡n Vương cùng Äại Vương Thoòng ngồi sững trên lưng ngá»±a, cả hai kinh sợ vá»™i ngoắt ngá»±a chạy lá»™n lại, không cháºm má»™t giây. Äại SÆ¡n Vương trá» ngá»n súng lên, quát lá»›n:
- Hai thằng tặc tướng kia! Khôn hồn xuống ngựa cho mau!
Hai viên tướng thổ phỉ cứ phóng bừa như không biết có kẻ Ä‘uổi sau lưng. Quả nhiên Hắc Phong Câu đã rút vó vừa tầm súng, nhưng chà ng tướng thần xạ thấy địch tướng cứ cúi đầu chạy miết, hai tay thá»§ kÃn vá» phÃa trước, chỉ còn cặp lưng nhấp nhô theo nhịp ngá»±a, chà ng cả giáºn vá»— mạnh và o Hắc Phong Câu:
- Thần lá»±c mi đâu? ÄÆ°a ta lên bắt sống chúng nó cho mau!
PhÃa trước, ngá»±a Lầm, Lừng vốn nòi ngá»±a Ký Châu và Mông Cổ, thoắt cái đã bá» rÆ¡i ngá»±a tùy tướng. Nhưng Hắc Phong Câu vá»t lên như má»™t mÅ©i tên, trên yên chà ng Thần Xạ đã vụt xoay mình quay lưng lên phÃa đầu ngá»±a, mặt trông vá» phÃa sau, cặp mắt sáng quắc nhìn hà ng tùy tướng địch, khiến cả bá»n cà ng kinh khiếp len lén ghìm cương, không tên nà o dám động thá»§. Vá»t khá»i khá xa, chà ng tướng núi má»›i tung chân ngồi lại như trước. PhÃa trên, hai tướng thố phỉ đã ngoắt và o sưá»n núi, đột nhiên chạy theo hình thước thợ. Äại SÆ¡n Vương phóng tá»›i góc núi, chợt nghe nước chảy ầm ầm, trông ra thấy má»™t ngá»n suối khá trong chạy ngang phÃa trước bên cánh rừng ráºm.
Ngá»±a vừa ló đầu khá»i góc núi, Äại SÆ¡n Vương đã nhà o luôn xuống bên ngá»±a tránh mấy vệt thép ác liệt bay tá»›i. Chân vừa chấm đất, mắt kịp trông thấy hai viên tướng thổ phỉ chạy dá»c bá» suối, cánh tay vua ám khà Lầm đã lợi dụng địa thế, trổ luôn ngá»n sở trưá»ng Ä‘iêu luyện. Ãm khà Lầm vừa bay qua đầu Äại SÆ¡n Vương, đạn Lừng cÅ©ng bay theo như chá»›p. Nhưng tướng Thần Xạ theo đà ngá»±a phi, đã vẩy ngá»n súng lên, cò vừa láy xong hai phát, cả hai tên đã vùng ôm tay nhăn nhó, suýt nhà o xuống ngá»±a. Và nhìn lên, Äại SÆ¡n Vương đã ngồi ngay trên ngá»±a vá»t theo như gió cuốn. Gượng Ä‘au, cả hai vá»™i ngoắt chạy liá»n. Nhưng Hắc Phong Câu đã nhẩy lên, cách Ä‘uôi ngá»±a trước không đầy hai mươi thước.
- Chúng mà y có chạy đà ng trá»i! Khôn hồn chịu trói cho mau!
Mặc, hai gã quất ngá»±a lá»™i nước chạy. Äại SÆ¡n Vương giáºt phắt sợi thừng bên yên quăng vụt ra. Nghe hÆ¡i gió, hai gã cùng né tránh và không biết vô tình hay hữu ý, cả hai địch tướng lá»™n nhà o xuống nước. Äại SÆ¡n Vương giáºt luôn thừng vá», tay quay dây, mắt nhìn dưới dòng nước chảy xiết ngáºp tá»›i bụng ngá»±a, thạch bà n tung bá»t trắng phau. Chợt thoáng thấy bóng ngưá»i ẩn hiện láºp lá» cách chá»— ngá»±a đứng chừng hÆ¡n thước, chà ng liá»n tung dây chụp luôn, xiết chặt lấy. Nhưng giáºt mãi không lên, chà ng bèn thúc Hắc Phong Câu lá»™i xuống xem, má»›i biết chỉ là chiếc áo choà ng và o mô đá ngầm nhá»n hoắt. Chợt nhìn sang chá»— hai con ngá»±a Lầm, Lừng đứng, chà ng cả giáºn, biết hai tên tướng thổ phỉ đã ẩn dưới bụng ngá»±a dùng kế "Thoát y" chạy trốn, liá»n cho Hắc Phong Câu lá»™i xuôi dòng tìm kiếm. Nhìn hai bên thấy cây cối um tùm, núi xanh lởm chởm, quan sát bá» nước tuyệt không thấy vết ngưá»i lá»™i lên, cà ng lấy là m lạ, lại cho ngá»±a lá»™i ngược dòng tìm kiếm, vẫn không thấy. Bá»±c tức, chà ng bèn phóng ngá»±a quanh bá», chỉ thấy rừng cây quạnh vắng không vết chân ngưá»i. Còn Ä‘ang sục sạo chợt nghe tiếng loạt súng nổ phÃa xa vá»ng lại, quay đầu định phương hướng, rõ rà ng súng nổ từ miá»n có Voòng Chà Plan nằm vẳng tá»›i, chà ng đà nh bá» cuá»™c truy nã tước thổ phỉ, bắt cả cặp ngá»±a lên bá».
Vừa lúc Pạc Hoá»c Äại Vương Thoòng dẫn quân tá»›i, thấy cặp ngá»±a vô chá»§, ngạc nhiên đưa mắt nhìn quanh, há»i:
- Còn hai thằng Lầm, Lừng bị hạ rồi chăng?
Äại SÆ¡n Vương lắc đầu:
- Dồn chúng đến thế cùng, quăng dây trói, nhưng chúng nhà o cả xuống nước lẩn đâu mất? Còn... tiếng súng phÃa xa?
Thoòng Má»nh nhìn quanh vòng suối, tặc lưỡi:
- Thôi hãy để hai thằng giặc đấy! Ta phải lá»™n vá» phÃa súng nổ ngay má»›i được!
Äến nÆ¡i, má»›i hay đám quân Thoòng há»™ tống Voòng Chà Plan bị má»™t cánh quân lạ tấn công. Quân Thoòng cứ hiểm lưng đèo tuy lợi địa nhưng chỉ có non hai mươi tay súng, nên Ä‘ang bị Ä‘uối thế dần. Cánh quân giữa có má»™t nữ tướng cưỡi ngá»±a tá»›i chân đèo, đốc thúc quân xung kÃch có tá»›i non trăm.
- Trại Võ Liễu Nương!
- Chà ! Háºu nữ dâm tặc sao lại lần tá»›i vùng biên thùy nà y là m chi?
PhÃa chân đèo, cả ba toán quân Ä‘ang tiến đánh chá»±c dồn cả vá» má»™t phÃa, để hở má»™t quãng khá rá»™ng. Thoòng Má»nh cưá»i nhạt:
- Nữ tặc định lừa quân trên đèo thoát xuống bắt cho dá»…. Nhưng khi nà o thằng Phần lại mắc lừa! ÄÆ°a cung tên đây!
Quả nhiên, trên đèo, viên đầu lÄ©nh Phần cá»§a Thoòng Má»nh vẫn nhất định cứ hiểm không chịu thoát xuống, có lẽ hắn đã thừa biết quá»· kế địch và không quên chá»§ tướng còn đánh tráºn quanh vùng, sá»›m muá»™n sẽ tá»›i cứu. Thoòng Má»nh vừa đặt mÅ©i tên lá»a và o dây cung, chợt Äại SÆ¡n Vương trá» tay vá» phÃa tả đèo:
- A! Thoòng tướng! Cánh rừng ráºm kia hình như còn có cánh quân nà o nữa thì phải!
Thoòng ngưng bắn, quay ống nhòm nhìn, chau mà y, lẩm bẩm:
- Suốt má»™t dãy rừng xanh di động! Hình như quân ngụy trang rồi! Không Äốc Bà n Vân Nam, thì quân bá»n bảo há»™ thôi!
- Tướng quân hãy lấy má»™t ná»a quân phá tráºn nữ tặc nhanh má»›i kịp!
- Một phần tư đủ rồi. Binh thần tốc, đông sẽ bất lợi!
Miệng nói, tay khoa ngá»n súng, Äại SÆ¡n Vương bay ngá»±a dá»c hà ng quân Thoòng, tách má»™t đội quân tình nguyện, phóng thẳng đến phÃa sau tráºn Liá»…u Nương, xuất kỳ bất ý, à o đánh nhanh như chá»›p. Bị táºp háºu, địch quân giáºt mình, phải quay mÅ©i súng chống cá»± vá»™i và ng, không dám xông lên đèo nữa. Äại SÆ¡n Vương chia binh mấy ngản đánh nhầu, lùa địch quân vá» phÃa tả và táºp trung đánh dồn lại phÃa sưá»n. Quân Liá»…u Nương cả loạn rất mau, thi nhau rút xuống chân núi, tìm ngá»±a. Nhưng Äại SÆ¡n Vương đã thừa kinh nghiệm, liá»n bay ngá»±a Hắc Phong, hô quân mình bắn súng Ä‘uổi ngá»±a địch chạy tán loạn. Thấy quân Liá»…u đã dồn vá» má»™t phÃa, cháng tướng núi láºp tá»±c thúc ngá»±a lên đèo, tá»›i lưng chừng đã thấy đầu lÄ©nh Phần dẫn quân há»™ tống cáng Voòng Chà Plan.
Cáng Chà Plan buá»™c giữa hai con ngá»±a song hà nh, trên phá»§ mảnh chăn đơn. Äại SÆ¡n Vương cúi láºt mảnh chăn, thấy cô gái vẫn nhắm mắt, nằm bằn bặt, cả lo, quay bảo viên đầu lÄ©nh:
- Chú khá Ä‘i liá»n bên cáng, cho đánh ngá»±a tháºt êm, chá»› để động vết thương nguy hiểm! Äã có ta mở đưá»ng!
Äại SÆ¡n Vương xông ngá»±a trước mở đưá»ng xuống gần chân đèo, thình lình nghe phÃa tả có tiếng súng nổi lên, biết cánh quân địch phÃa đó đã xung tráºn vá»›i Thoòng Má»nh, tình thế đã ngặt, liá»n phóng tháºt nhanh xuống hô quân đánh gấp, vừa đánh, chà ng vừa đảo mắt quan sát khắp nÆ¡i, chú ý tìm Trại Võ Háºu trong đám giặc. Äang tìm, chợt tướng lạc thảo ngoái trông lại, thấy bóng Liá»…u Nương phóng tá»›i, ngược lưng lại đầu ngá»±a, nã liá»n mấy phát đạn. Nữ tặc vùng ôm lấy vai, vừa dụi xuống bá»m ngá»±a thì phát đạn thứ hai bay tá»›i, sá»›t phăng luôn mảnh khăn bịt đầu. Äại SÆ¡n Vương nã luôn má»™t phát nữa trúng đầu ngá»±a, cả ngưá»i, váºt nhà o luôn. Chà ng xông lên, định bắt sống nữ tặc, nhưng thá»§ hạ nữ tặc đã liá»u mạng ùa lên bắn bừa cứu chá»§. Thấy chá»— đó trống trÆ¡n, chà ng phải quà y ngá»±a ẩn sau má»™t thân cây lá»›n, bắn ra. Ngay lúc đó, đầu lÄ©nh Phần đã há»™ tống cáng Voòng Chà Plan xuống tá»›i nÆ¡i, hà ng không dám ham đánh nữa, quay luôn ngá»±a lại, ra hiệu cho tưóng Phần cứ cáng nà ng theo nẻo đầu núi sau, còn mình cùng cánh quân Thoòng đánh cầm chừng Ä‘oạn háºu.
Äại SÆ¡n Vương há»™ tống Chà Plan Ä‘i được má»™t quãng xa, vẫn nghe tiếng súng đì đẹt sau lưng, không rõ Thoòng Má»nh thắng bại ra sao, bèn truyá»n thá»§ hạ Thoòng cáng Chà Plan Ä‘i, còn chà ng má»™t mình má»™t ngá»±a lá»™n lại chiến trưá»ng. Nhưng được ná»a đưá»ng, đã nghe tiếng súng im hẳn, rồi thấy Pạc Hoá»c Äại Vương Thoòng dẫn quân phi ngá»±a lại, trán băng má»™t mảnh vải, mặt mà y đầy máu.
- Chúng chạy cả rồi! Binh thằng Äốc Bà n Xưá»ng. Hình như nó mượn cả toán quân lạ nà o nữa! Cáng cô nương đã Ä‘i xa chưa, tướng quân?
- Bệnh trạng Nữ Chúa thế nà o? Tướng quân...
Äại SÆ¡n Vương kéo Thoòng ra xa, giá»ng lo lắng:
- Äáng ngại lắm! Phải kiếm nÆ¡i để cô nương tÄ©nh dưỡng má»›i được.
- Xin thỉnh tướng quân đưa Nữ Chúa vá» sÆ¡n trại Thoòng! Quanh đây có bản dân nhiá»u nhưng toà n lá»t và o vùng địch quân, e bất tiện.
Äại SÆ¡n Vương nhìn vá» phÃa Chà Plan, tần ngần.
- Có xa không?
- Äi cháºm cÅ©ng chỉ mất ba giá» ngá»±a là cùng! Xin tướng quân cho Thoòng được hầu tiếp tướng quân cùng Nữ Chúa, Thoòng má»›i an dạ.
Cả bá»n lại băng ngà n vượt suối, Ä‘i sâu và o miá»n hoang dã. Äến nÆ¡i, đã thấy quân Thoòng dà n hà ng nghênh đón. Äại SÆ¡n Vương nổ súng đáp lá»… xong, vá»™i cho cáng Voòng Chà Plan và o phòng riêng, ngay căn dà nh tiếp thượng khách, Thoòng đã sai thá»§ hạ dá»n gian bên là m chá»— nghỉ cho Äại SÆ¡n Vương cùng má»™t dãy phòng riêng. Thoòng lại sai hai cô gái thá» thay phiên hầu hạ Chà lan. Nhưng qua má»™t đêm tÄ©nh thương, vết thương tuy đã cầm máu nhưng nà ng lại lên cÆ¡n sốt nặng mê tỉnh, cháºp chá»n không ăn không uống. Thoòng Má»nh phải sai ngưá»i Ä‘i khá xa đón thầy Tà u vá» táºn sÆ¡n trại chữa chạy, nhưng vẫn không thuyên giảm. Chá» hết má»™t ngà y má»™t đêm nữa vẫn thấy Chà Plan mê man, Äại SÆ¡n Vương lòng như lá»a đốt, liá»n cho má»i Thoòng Má»nh tá»›i:
- Bệnh tình Voòng cô nương cần có thầy hay, đủ đồ nghá» má»›i khá»i nguy. Ta muốn vá» thị trấn Cao Bằng tìm bác sÄ©.
- Tướng quân khá»i lo Ä‘iá»u đó. Nhưng...
- Ná»™i ngà y nay, ta sẽ trở vá»! Cần nhất là để cô nương tịnh dưỡng...
Dặn xong, chà ng tướng lạc thảo cưỡi Hắc Phong Câu hạ sÆ¡n, theo lối tắt, bay thẳng vá» miá»n biên giá»›i Việt - Tà u. Quả nhiên, quá trưa đã vá» cùng má»™t ngưá»i bác sÄ© già , cả hai quần áo đầy cát bụi. Nhưng Äại SÆ¡n Vương ngạc nhiên thấy ngay vẻ nhá»™n nhịp khác thưá»ng bao phá»§ khắp sÆ¡n trại. Há»i đầu lÄ©nh Phần, hắn chỉ lá»… phép cho biết chỉ là cuá»™c bố phòng đặc biệt má»™t chút vì có thượng khách ở sÆ¡n trại. Chà ng lặng thinh đưa viên bác sÄ© và o phòng Chà Plan và nghiêm mặt bảo:
- Nà ng bị thương nÆ¡i ngá»±c, quanh miá»n nà y không có thầy thuốc hay, miá»…n cưỡng phải qua biên giá»›i "má»i" bác sÄ©, xin ông miá»…n trách cho.
Viên thầy thuốc già nhún vai, cưá»i:
- Không sao! Từ ngà y tôi vá» Cao Bằng, đây là lần thứ ba, tôi phải vượt biên thùy không giấy không hà nh! ChÃnh tôi định cám Æ¡n ông đã cho tôi má»™t ngà y hồi há»™p.
Vừa nói, ngưá»i thầy thuốc vừa cúi xuống, láºt tấm chăn lên, ngó qua bệnh nhân, chợt ngẩng lên há»i:
- Phụ nữ sao? Trông quen mặt quá, hình như...
Thầy thuốc già gõ gõ ngón tay và o trán, nheo mà y cố nhớ:
- Hình như... đã gặp ở đâu? Biên giới? Hoà ng Su Phì! Chà ! Phải rồi!
- Cháu gái Vua H mông Voòng Chà Sinh!
- Trá»i! Trách nà o được? Tôi đã có dịp chữa bệnh cho nhà há» Voòng.
Tiêm thuốc, rá»a sạch vết thương, băng bó xong, Chà Plan có bá» tỉnh táo, hình như nháºn được mặt quen chá»›p mắt muốn gượng chà o há»i. Ngưá»i thầy thuốc dịu dà ng:
- Nữ chúa Su Phì cứ nằm yên. Chớ bao giỠcỠđộng mạnh mới chóng là nh được.
Äại SÆ¡n Vương ngẫm nghÄ© mấy giây, há»i:
- Nếu ông có thể lưu lại hai ba hôm, chúng tôi mới yên dạ
Thầy thuốc già gáºt gáºt đầu:
- Tôi rất mến Nữ Chúa Voòng, nhưng còn nhiá»u bệnh nhân ở Cao Bằng. Nếu có thể được, tôi để lại thuốc men, cứ thế Ä‘iá»u trị được rồi.
Äại SÆ¡n Vương đưa thầy thuốc ra nhà ngoà i, thấy đám thá»§ hạ Thoòng chạy ngược xuôi, quát gá»i lÃu lo, ngó xuống chân núi, thấy bóng Thoòng Má»nh Ä‘i trước, theo sau cả trăm thá»§ hạ dao súng tua tá»§a, vó câu rầm ráºp, trông đầy vẻ hạ sÆ¡n tác chiến. Äại SÆ¡n Vương gá»i đầu lÄ©nh Phần đưa thầy thuốc đến trại thương binh chữa cho đám thá»§ hạ Thoòng và lưu lại nghỉ đêm, sá»›m mai tặng ngá»±a tốt, cho thá»§ hạ Thoòng dẫn vá» Cao Bằng. Thầy thuốc xuống núi má»™t lát, Thoòng Má»nh dẫn binh vá» quần áo tÆ¡i tả, máu me đầy ngưá»i, ngót hai mươi thá»§ hạ bị thương, năm sáu xác thù trên lưng ngá»±a. Há»i, Thoòng chỉ cho biết đánh tráºn ngòai ba mươi dặm vẻ nhưng bị hụt “Món hà ng “! Xong Thoòng thay áo xưá»ng xám lên vấn an Chà Plan trò chuyện giây lát và cáo lui vá» phòng riêng luôn.
Äại SÆ¡n Vương lặng lẽ theo sau tiến đến cá»a vá» há»i quân canh:
- Chủ tướng đã ngủ chưa?
- Bẩm còn thức. Nhưng chủ tướng tôi vừa ra ngoà i kia..
Miệng nói, tay trá» vá» phÃa chếch hồi nhà chá»— lùm cây ráºm. Äại SÆ¡n Vương lững thững bước ra, ung dung như ngưá»i vừa ngoạn cảnh đêm. Chợt chà ng thấy ánh lá»a le lói trong bụi, tiến sâu và o, ngá»i rõ mùi hương trầm thoang thoảng trong hÆ¡i gió lẫn cả hương hoa nở đêm. ÄÆ°a mắt ngó quanh, thấy má»™t túp lá»u nhá» trông như miếu sÆ¡n thần. Chà ng liá»n nhẹ bước, vạch lá tiến lại. Và 1 cảnh tượng lạ lùng ghê rợn, Ä‘áºp mạnh và o nhãn quang, khiến viên tướng núi đứng phắt lại, xúc động khôn cùng. Trên bệ thá», khói hương má» tá»a, ánh nến cháºp chá»n hắt từng vùng ánh sáng hư ảo khắp lòng miếu, rải loang trên má»™t chiếc giá sÆ¡n son thiếp và ng có ghép hình 1 cặp vợ chồng Tà u và ba đứa con. Giữa vùng ánh sáng nến, khói hương, hình bóng tướng thổ phỉ quỳ trước bệ má» má» như 1 hình tượng nổi, câm nÃn
Và ngay trên bệ, xế trước mặt Thoòng, hai hình thù đà n bà khá»a thân bị trói quỳ chặt bên hai cái cá»™t hương, đầu tóc tả tÆ¡i, nét kinh sợ khắc rõ trên khuôn mặt đẹp não ná», há»ang hốt. Äầu hai ngưá»i đà n bà hÆ¡i gục xuống, thỉnh thoảng ngẩn lên, nhìn trá»™m tướng thổ phỉ rồi lại liếc nhìn chiếc roi da đặt bên tướng lục lâm, sợ sệt quay mặt Ä‘i. Chợt Pạc Hoá»ac Äại Vương Thoòng đứng vụt lên chụp luôn lấy ngá»n roi da. lừ lừ tiến lại trứơc hai ngưá»i đà n bà vùng giÆ¡ cao ngá»n roi da. Hai ngừơi đà n bà rú lên cá»±a quáºy, như rướn hẳn mình lên, vì kinh khiếp.
- Trăm lạy Äại Vương…
- Äại Vương đóai thương… Chúng tôi chân yếu tay má»m , là m chi nên tá»™i …
Lá»i van thê thảm khiến ngá»n roi da ngừng trên cao khá lâu, Thoòng buông roi da, quÆ¡ ngá»n nến, tiến sát lại trước cặp đà n bà , chòng chá»c nhìn, đặt ngá»n nến vá» chá»— cÅ© và từ từ quỳ trước bệ, ngước mắt trừng nhìn lên tấm ảnh trên giá má» khói sương. Chợt Thoòng Má»nh vùng ôm mặt khóc, nghẹn ngà o như 1 đứa trẻ thÆ¡:
- Có khôn thiêng phù hộ trả được mối cừu nhà Thoà ng. Xin cho tay súng nhanh như ánh chớp, linh nghiệm hơn quân thù.
Viên tướng xạ phang gục mặt, hai vai rung lên, tâm hồn sắt đá như không còn nữa. Thoòng chìm sâu trong xúc động khôn cùng hình như thưá»ng ngà y cố nén đã nhiá»u. Äại SÆ¡n Vương đứng sau lưng tướng xạ phang, bá»—ng dưng ngáºm ngùi, khẽ gá»i:
- Thoòng Má»nh!
Tứơng xạ phang giáºt mình quay phắt lại
- Thoòng bá» lá»—i cho ta, tình cỠđã tá»›i. Phải đêm Thoòng đã tiến quân báo thù nhà nhưng địch thá»§ lợi hại năm bảy lần xung tráºn không xong?
Rất lâu, cặp mắt tướng Xạ Phang nhìn Äại SÆ¡n Vương chòng chá»c, chợt Thoòng thở dà i, im lặng quay lên nhìn bà n thá», mãi má»›i lẩm bẩm:
- Kẻ đại thù đã giết cả nhà Thoòng.Nó trước là m bá»™ tướng cho Tướng Tôn Nhân, theo tướng quân phiệt là m nhiá»u Ä‘iá»u tà n nhẫn. Coi nó như bạn vong niên mở lá»i khuyên can, cha Thoòng lúc đó là m Äốc Bà n, nhân tiệc đông, nó thách đấu sung. Nó bắn giá»i nhất miá»n Hoa Bắc, Hoa Trung, cha tôi võ giá»i hÆ¡n nó nhưng bắn thua. Nó bắn què hai tay, bắn từng bá»™ pháºn, cho đến chết, trước bà n tiệc. Rồi nhân đêm, nó kéo quân giả là m thổ phỉ, đến nhà Thoòng bắn chết anh Thoòng, bắt mẹ Thoòng , em gái Thoòng hãm hiếp. ÄÆ°á»£c hung tin, ThoÃ’ng vá»™i ở xa vá» thì mẹ, em vừa tá»± tá», để lại phong thư. Äang ma chay thằng giặc đó lại kéo tá»›i thình lình, Thoòng phục sau quan tà i, thấy nó bắn và o quan tà i, Thoòng sợ nát thây mẹ, chạy ra, bị nó bắn trúng mặt, Ä‘em vá» hà nh hạ hai hôm liá»n, sắp giết, may đươợ c ngưá»i láºp mưu cứu thoát. Từ đó, Thoòng phiêu bạt phương xa, luyện nghá» võ, Ä‘i là m giặc cá» chá» dịp báo thù. Thoònng đã có đêm má»™t trình lần táºn sà o huyệt nó.
Nó bắn súng nhanh như cắt, sức Thoòng mới hạ nổi thằng em nó thôi!
Äại SÆ¡n Vương đăm đăm nhìn Thoòng Má»nh và tiến lại,
đặt nhẹ tay lên vai viên tướng thổ phỉ Tà u, dịu dà ng:
- Mai Thoòng khá hạ chiến thư, thách thằng Trụ Vương đấu súng, cho vợ con nó vá». Trong chiến thư, nói rõ thù nhà ,, chỉ muốn thanh toán tay đôi vá»›i nó, vì không muốn quân gia đôi bên chết oan vì thù riêng chá»§ tướng. Và nếu Thoòng bại tá», sẽ cho không nó cả dãy núi Mã Äầu. Äồng thá»i, cho bắn tin lên sÆ¡n trại nó, để quân gia nó biết.
Thoòng Má»nh ngạc nhiên, khẽ há»i:
- Nhưng nó là má»™t tay súng vô địch Miá»n Hoa Bắc, Thoòng nà y tá»± lượng sức...
Äại SÆ¡n Vương mỉm cưá»i gáºt đầu:
- ChÃnh vì thế nó sẽ vui thÃch nháºn lá»i thách chiến và Thoòng sẽ tá»± tay rá»a được háºn cừu, lại lá»i thêm hai dãy núi lá»›n cùng sÄ© tốt chúng nó nữa! Ta đã có kế giúp Thoòng rồi.
Dứt lá»i, để mặc Pạc Hoá»c Äại Vương đứng lại tần ngần ngÆ¡ ngác viên tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n bước luôn ra ngoà i, vá» thẳng phòng riêng. Äại SÆ¡n Vương thấy Chà Plan tỉnh nhiá»u, cả mừng, an á»§i:
- Cô nương cứ an lòng nằm nghỉ. Mưá»i lăm ngà y cÅ©ng chẳng bao lâu.
Chà Plan đăm đăm suy nghĩ:
- Phải vá» Su Phì ngay má»›i được. Em có há»c được môn thuốc lá gia truyá»n đắp thương tÃch rất mau là nh, mà rừng đây cÅ©ng có.
Äại SÆ¡n Vương nhÃu chân mà y:
- Phải... thứ thuốc đắp cho ngựa, một đêm có thể ăn da
non không? Nhưng vết thương nơi hiểm huyệt, cô nương chịu sao nổi sức nóng gớm ghê? Thôi ! Cô nương cứ bình tâm, việc gì cũng hoãn lại.
Chà Plan lắc đầu:
- Không! Thứ thuốc dấu toà n bằng rá»… cây rừng. Äắp mát
da mà !
Giữa lúc đó, Thoòng Má»nh mặc áo xưá»ng xám bước và o, tay cầm má»™t bao thÆ¡. Tướng Thoòng cúì chà o Chà Plan vấn an xong, cùng Äại SÆ¡n Vương ra ngoà i.
- Y lá»i tướng quân, Thoòng nà y đã viết chiến thÆ¡ đây! VÃ
vợ con Trụ Vương Ä‘ang chá» tại sảnh đưá»ng.
Äại SÆ¡n Vương bảo Thoòng:
- Giá» sai quân Ä‘i bắn chiến thư, trước khi vợ con nó vỠđến nÆ¡i! Và Thoòng cÅ©ng cho luôn ngưá»i thân tÃn cáng Voòng cô nương xuống rừng dưới hái thuốc trị vết thương xem sao!
Trưa hôm sau, quả nhiên như lá»i Äại SÆ¡n Vương dá»± tÃnh, anh em Kiệt Trụ sai thá»§ hạ đưa thÆ¡ tá»›i nháºn lá»i thách chiến, thêm khoản đấu cung tên trên ngá»±a vá»›i Trụ, và đánh mã tấu, khiên vá»›i Kiệt trước khi đấu súng. Xem thÆ¡, mặt Thoòng thoáng vẻ lo âu.
- Hai thằng giặc xảo quyệt khôn lưá»ng. Chúng biết
Thoòng không thạo nghá» bắn cung đánh khiên, lại muốn quần thảo cho tay dại cứng Ä‘i, cho nó dá»… hạ độc thá»§ mà ! Năm ngà y nữa! Äá»§ thì giỠđể chúng viện thêm quân tức khắc! Tướng quân nghÄ© sao?
- Năm hôm, vá»›i kẻ tà i nghệ như Thoòng cÅ©ng đủ để luyện thêm những bà thuáºt chân truyá»n. Cứ viết thÆ¡ đáp nháºn. Ta sẽ truyá»n cho Thoòng phép tác xạ đánh khiên!
Ngay chiá»u đó, hai ngưá»i bà rnáºt xuống rừng dưới, Äại SÆ¡n Vương Ä‘em tà i thuáºt truyá»n luyện cho Thoòng Má»nh Thoòng Má»nh cúi đầu thá» giáo. Suối ba ngà y liá»n rèn táºp, đêm tham thiá»n nháºp định. Äại SÆ¡n Vương khổ công dạy bà thuáºt cho Thoòng, sang ngà y thứ tư, dạy thêm thuáºt bắn cung, đánh khiên lăn cuồn cuá»™n như con giải xanh trên mặt nước. Buổi tối, vá» sÆ¡n trại, chà ng không khá»i ngạc nhiên thấy Voòng Chà Plan Ä‘ang Ä‘i tản bá»™ ngoà i hiên, dáng uyển chuyển như trước.
Chà ng tướng núi cả mừng:
- Không ngá» thuốc thần diệu đến thế! Nhưng cô nương vẫn phảỉ tÄ©nh dưỡng như thưá»ng.
Chà Lan nghiêm mặt:
- Thì giá» gấp lắm phải từ biệt Mã Äầu SÆ¡n, vá» Hoà ng Su Phì ngay má»›i đượcl Em đã Ä‘i ngá»±a được rồi.
Äại SÆ¡n Vương thở dà i:
- Ãt nhất phải hai ba ngà y nữa, còn cái Æ¡n cứu tá» cá»§a Thoòng Má»nh phải trả trước khi lên đưá»ng.
Nói xong chà ng lui ra ngay. Hai hôm sau Pạc Hoá»c Äại Vương Thoòng nhóm hết chúng đầu lÄ©nh, lâu la là m lá»… tế cha mẹ anh em oan thác. Viên tướng thổ phỉ phục trước di ảnh ngưá»Ã¬ thân, khóc rất thảm thiết, Ä‘á»an thay quần áo tráºn, kéo quân xuống núi khá»i sÆ¡n trại hÆ¡n năm dặm, đã thấy thám mã vá» phi báo anh em Kiệt, Trụ cÅ©ng Ä‘ang tiến binh đến đấu trưá»ng và suốt má»™t vùng biên giá»›i không có má»™t cánh quân lạ nà o. Quân Thoòng cÅ©ng chia ra hai cánh, xuống thung lÅ©ng dà n hà ng đối diện địch quân. Quân đội bèn reo hò ầm ỉ, múa súng như Ä‘iên. Vừa trông thấy mặt cừu nhân, lông mà y Pạc Hoá»c Äại Vương đã dá»±ng ngược, mắt trợn trừng như muốn nhảy xuống nuốt tươi. Äại SÆ¡n Vương vá»™i giÆ¡ tay cản lại:
- Thoòng! Buồn vui yêu ghét là m run tay súng, xúc động thình lình là m tê dại ngÅ© quan, sức phản ứng nhanh mưá»i còn má»™t. Hãy đứng lại cho lòng thôi huyên náo! Dồn thất tình xuống đáy tim Ä‘en! Thoòng hãy coi anh em Kiệt, Trụ, từ lúc thấy Thoòng xuất hiện, cả ngưá»i lẫn ngá»±a nó đứng im. Hai ngá»±a đứng ká» nhau, rất nhanh vẻ lạnh lùng cá»§a viên tướng Việt như truyá»n sang mặt tướng Tà u. Bên kia đỉnh đồi, bá»n Trụ Vương vẫn đứng không nhúc nhÃch. Äôi bên địch tướng Ä‘á»u biến thà nh hình đá tạc trÆ¡ trÆ¡.
Äại SÆ¡n Vương trầm giá»ng:
- Chúng nó chá» Thoòng đó. Äã tá»›i lúc rá»a thù.
Thoòng Má»nh rút phắt lá cá» hiệu cắm bên yên, phất luôn
mấy cái. Bên kia, Trụ Vương cÅ©ng láºp tức phất cá». Pạc Hoá»c Äại Vương xuống đồi vượt giữa hà ng quân, tiến ra đấu trưá»ng, dừng cách đầu ngá»±a Trụ VuÆ¡ng non trăm thước, Thoòng Má»nh trá» cừu nhân, quát lá»›n:
- Ta vá»›i mà y thù nhà chẳng đội trá»i chung, muốn chết tốt, thách máy dám đấu chiến cùng tao.
Lâu Trụ vuốt râu cưá»i ngất:
- Khá lắm! Tao cÅ©ng muốn tìm há» Thoòng nhổ hết rá»… cho dứt háºu há»a. Tao đã má»i Tắc Sá»nh tu quang Ngưu Äầu SÆ¡n là m giám tráºn, còn mà y?
Lá»i chưa dứt, viên thổ quan kiêm tướng giặc núi “Äầu Trâu†đã vá»t ngá»±a lên, nghênh ngang, đảo mắt lượn ngó sang phÃa quân Thoòng. Chà ng tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n cưá»i, cất tiếng sang sảng như chuông đồng?
- Ta nháºn giám tráºn cho há» Thoòng!
Rồi Äại SÆ¡n Vương đã lạnh lùng quay ngá»±a đứng đối đầu Tắc Sá»nh.
- Cuá»™c chiến bắt đầu! Äúng theo thứ tá»± thách, đôà bên hãy chuẩn bị xạ tiá»…n! Muốn bắn mấy phát tùy ý! Cấm dùng tên tẩm thuốc. Kẻ nà o thua muốn toà n mạng cứ nhảy xuống hông ngá»±a!
Thoòng Má»nh, Lâu Trụ lẳng lặng tiến ngá»±a lên đối đầu nhau. Äại SÆ¡n Vương phất mạnh cánh tay. Hai con ngá»±a láºp tức ngoắt đầu chạy và o chá»— cÅ©.
- Bắn
Tiếng hô vừa báºt, Trụ Vương đã xoay phắt lưng lại, buông luôn má»™t mÅ©i tên nhanh đến ná»—i ba quân vừa trông thấy Trụ ngoắt mình, tên đã bay sát Pạc Hoá»c Äại Vương. Nhưng Äại Vương Thoòng chỉ lắc mình nhẹ má»™t cái tên đã bay qua khe nách, ngá»±a vẫn phóng Ä‘á»u Ä‘á»u, không quay lại. Trụ Vương báºt luôn phát thứ hai, lần nà y Trụ hắn thấp hẳn đưá»ng tên, rà trên lưng ngá»±a. Nhưng lần thứ hai ngá»±a Thoòng đã thình lình rẽ ngang, tránh phát tên xẹt bên Ä‘uôi ngá»±a. Trụ Vương thấy trượt luôn hai phát, láºp lức giương cung định bắn luôn phát thứ ba nhưng Thoòng dã quay ngá»±a, mắng lá»›n:
- Thằng Trụ! Tao cho mà y bắn hai phát trước, giỠhãy coi tay cung tao!
Vó ngá»±a bay theo tiếng quát, lao thẳng đến phÃa Trụ Vương. Không cháºm trể, Trụ gò cương, bắn liá»n. MÅ©i tên lướt bên cổ Thoòng. Pạc Hoá»c Äại Vương dã tung chân quỳ trên yên ngá»±a, báºt luôn đưá»ng ná» liên châu. Dây cung vừa báºt, tay đả giương liá»n, nhanh như máy khiến Trụ Vương tối tăm mặt mÅ©i, tránh tên lia lịa. Nhưng Thoòng Má»nh chỉ bắn hai phát lại báºt dây không, Trụ cứ thấy dây báºt là né tránh ba quân cưá»i rá»™ lên, và Thoòng Má»nh nói lá»›n:
- Lâu Trụ tao cho mà y xem nghá» bắn liên châu rồi giá» gá»i mà y phát tên báo oán!
Tiếng quát bay lên, ngá»±a Thoòng chỉ còn cách Lâu Trụ chừng và i chục bá»™ Trụ Vương vừa giáºn vừa thẹn, cÅ©ng thúc ngá»±a chồm lên, Thoòng vẫn không động thá»§. Cách đầu ngá»±a chừng mưá»i thước, Trụ toan báºt dây cung thì tên Thoòng đã vụt ra như chá»›p. Phá»±t, dây cung Trụ đứt liá»n, mÅ©i tên cắm pháºp và o cánh cung, Trụ cả kinh, khoa cung lia lịa, xếp má»™ng ngồi xuống, chân thúc mạnh và o hông ngá»±a. Nhưng lạ thay Thoòng vẫn không bắn ngay. Hai con ngá»±a đối đầu nhau, và lướt bên hông nhau, giữa tiếng quân hò vang dáºy. Cả đấu trưá»ng còn Ä‘ang ngạc nhiên thì thình lình, giữa lúc ngá»±a phi nhanh Thoòng Má»nh đã tung chân kẹp lấy cổ ngá»±a, ngá»a lưng trên yên và bắn ngược lại má»™t phát tên chá»›p nhoáng.
- Coi đây!
Nghe tiếng quát, Trụ Vương vá»™i hụp đầu xuống tránh. Pháºp! MÅ©i tên cắm trúng bả vai trái. Trụ Ä‘eo tên, chạy thẳng vá» phÃa tráºn Thoòng. Thoòng Má»nh ngồi ngay lại, quà y tay định bắn thêm phát nữa thì Trụ Vương đã nhà o xuống hông ngá»±a. Láºp tức, Äại SÆ¡n Vương thúc ngá»±a ra giữa tráºn phất lá cá» ngưng đấu.
Ngay lúc đó, Lâu Kiệt đă xốc ngựa lên, thét lớn:
- Thoòng Má»nh! Mi đã thắng cung, cứ giá»i cùng ta đánh khiên mâu!
Pạc Hoá»c Äại Vương chẳng nói ná»a lá»i, lá»™n ngá»±a ra giữa tráºn. Äại SÆ¡n Vương tiến ngá»±a đến bên Thoòng nói nhá»:
- Anh em thằng Trụ Ä‘á»u mặc giáp ngầm! Lâm chiến, chá»› quên huyệt nách, hạ bá»™ và mặt chúng. Nếu ta không lầm đầu nó cÅ©ng đội mÅ© sắt sau lần khăn bịt đó! Triệt luôn thằng em cho rảnh!
Äoạn chà ng quay ngá»±a sang bên, ném lá cá» gìám tráºn cho Tắc Sá»nh. Sá»nh láºp tức ra hiệu cho Lâu Kiệt, Thoòng Má»nh chụm đầu ngá»±a lại.
- Ai muốn ngưng thì giÆ¡ cả hai tay lên khá»i đầu! Giá» xoay ngá»±a! Chiến!
Dứt tiếng hô, cả hai vẫn gò cương, bất động. Thoòng Má»nh đã cao lá»›n vạm vỡ, Lâu Kiệt khổ ngưá»i lại lá»›n hÆ¡n, lưng như cánh phản gân cuá»™n như thừng chảo, khiên thép là m mÅ© rá»™ng và nh đội đầu. Mặt mà y hung dữ không khác Trụ Vương. Mưá»i khắc nặng ná» qua. Thoòng chầm cháºm, xốc lại khiên máy, tay quay nhè nhẹ thanh mã tấu, chân thúc khẽ và o hông ngá»±a. Lâu Kiệt cÅ©ng láºt mÅ©, xốc quai, tiến ngá»±a. Cách nhau chừng sáu, bảy thước, tám vó câu nhất tá» cuá»™n đất, chồm tá»›i. Ngá»±a Thoòng lướt bên tay mã tấu Kiệt Vương theo đà xốc tá»›i, ánh thép trên tay Thoòng lia mạnh ngang đầu địch. Choang! Khiên thép đã xòe ra, mã tấu quáºt và o tóe lá»a, tiếp liá»n, mã tấu Kiệt từ sau khiên bay ra như ánh chá»›p. ngá»±a Thoòng đã vá»t Ä‘i, khiên mây trùm kÃn sau lưng đỡ đưá»ng thép vụt. Chỉ má»™t đưá»ng mã tấu, đôi bên đã lượng được sức kỳ phùng.
“Gặp địch sở trưá»ng chÆ¡i khiên, Thoòng không nên ham đánh trên lưng ngá»±a. ÄÆ°á»ng khiên ta truyá»n cho đây là đưá»ng khiên vô địch cá»§a ngưá»i Việt, tổ tiên ta đã vanh khiên đánh tan kỵ binh bách chiến cá»§a ngưá»i Mông Cổ xưa. Phải đánh bá»™ má»›i sá» dụng được hết thế tuyệt vá»i cá»§a đưá»ng khiên lăn!"
Lá»i dặn cá»§a Äại SÆ¡n Vương vang Iên trong óc Thoáng, viên tướng vụt nghÄ© ra má»™t kế, bèn thúc ngá»±a bay lại, bất thần, váºn hết khà lá»±c, thét lên má»™t tiếng to như sấm, tay chém xả mã tấu, chân đá bách sang bụng ngá»±a Kiệt Vương má»™t ngá»n cước thần tốc. Viên tướng giặc Kê Äầu vừa đỡ được đưá»ng thép trên, chưa kịp đánh trả, con ngá»±a đã rống lên, cất tung vó tiến. Chưa ghìm được ngá»±a mã tấu Thoòng đã chém xuống má»™t nhát, chạy theo mặt khiên, trúng luôn bả vai Kiệt. Tướng núi Kê Äầu nhà o luôn xuống ngá»±a. Rất nhanh Thoòng phóng luôn ra má»™t ngá»n cước nữa, khiến con váºt chồm luôn vá» trước, Kiệt Vương ngã nhà o. Chưa lấy lại thế, Thoòng đã thúc tá»›i chém rê má»™t nhát mã tấu nữa. Kiệt lanh mắt đã giÆ¡ khiên đỡ được, tung chân đứng dáºy phạt và o chân ngá»±a sau cá»§a Thoòng. Nhưng Thoòng đã nhảy luôn xuống đất, lúc dó má»›i biết chắc địch thá»§ đã mặc giáp dà y nếu không, bị xả là m đôi rồi. SÄ© tốt nÃn thở, Kiệt Vương nghiến răng, tiến đến, Pạc Hoá»c Äại Vương chỉ chá» có thế, cưòi nhạt:
- Thằng Kiệt! Mà y tới số rồi! Coi đây.
Miệng nói, chân nhảy vụt lại, chém lia lịa, và thình lình Thoòng gieo mình xuống mặt cá», gĩưa lúc mã tấu Kiệt chém nhầu.
- Thằng Thoòng thua đến nơi rồi!
Tắc Sá»nh vừa báºt lên, Äại SÆ¡n Vương đã nhếch miệng cưá»i lạnh như băng:
- Không! Chúng mà y mau sắp sẵn cháºu đồng mà đựng đầu thằng Kiệt!
Trên mặt cá», Thoòng Má»nh vừa gieo xuống đã nhanh như con giải, quấn lấy quanh mình địch thá»§. Kiệt chỉ thấy loang loáng hình thù Thoòng thoáng ẩn thóang hiện sau và nh khiên mây, tướng Kê Äầu chém đã nhanh nhưng chỉ và o khiên bồm bá»™p, mã tấu chưa kịp thu vá», thép địch đã tia ra, vừa nhảy đỡ, khiên Thoòng đã xoay chá»— khác, khiến Kiệt đảo ngưá»i liên miên. Bên ngoà i tướng sÄ© còn Ä‘ang thÃch chà vì lối đánh khiên nhà o lá»™n lạ mắt cá»§a há» Thoòng, bất thình lình nghe giữa tráºn có tiếng thét ghê hồn, toà n thể ngó ra vừa kịp thấy đôi bên địch
thá»§ như chấn dưới đất, hai cái khiên ưp chụp lấy hai thân hình bất động. Và má»™t váºt tròn tròn, Ä‘en Ä‘en từ chá»— hai ngưá»i bay vụt ra, lăn lốc trên mặt cá», loang loáng như chiếc bình vôi tá»›i bên chân ngá»±a Tắc Sá»nh. Tướng sÄ© đôi bên còn chưa nhẠrõ được váºt chi thì con ngá»±a Sá»nh vùng hà mạnh, hoảng chồm, vô tình đá tung váºt tròn ra mấy thước nữa. Äịnh thần nhìn lại, thì ra má»™t chiếc đầu lâu. Äầu lâu Kiệt Vương núi Kê Äầu còn nóng hổi, máu phun lênh láng, mắt còn trợn trừng trắng dã răng nhởn nhc ra. như còn muốn Ä‘em oai thừa dá»a hà ng tướng sÄ©.
- Cái đầu Kiệt Vương! Cái đầu...
Tiếng rú ghê khiếp nổi lên khắp chá»—, Trụ Vương mặt cắt không còn hạt máu, ngÆ¡ ngác ngó đầu em. Tắc Sá»nh mở to mắt nhìn Äại SÆ¡n Vương, lắp bắp:
- Không ngá»... nó chém bay đầu...
Chà ng tướng Thần Xạ lắc đầu:
- Ta đã biết đầu nó rÆ¡i từ trước, nhưng không ngá» tay mã tấu há» Thoòng lại ngá»t đến thế!
Äám tướng tá há» Lâu nhốn nháo định xông ra chá»— Kiệt, Thoòng, chà ng tướng Việt vá»™i rút phăng cặp súng bên sưá»n, quát lá»›n:
- Cho hai tướng ra khiêng xác Lâu Kiệt và o! Äứa nà o động Ä‘áºy tao bắn liá»n ! Bên Thoòng ra đỡ chá»§ tướng cho ta!
Trụ Vương lừ lừ nhìn Äại SÆ¡n Vương và lẳng lặng tiến đến nhặt đầu Kiệt Vương trao cho thá»§ hạ.
- Thoòng Má»nh!
- Lâu Trụ !
Hai địch thá»§ nhìn nhau, nảy lưa. Vó câu thá»§ng thỉnh bước lên. Toà n thân Pạc Hoá»c Äại Vương như tê liệt hẳn Ä‘i, chỉ còn mưá»i ngón tay ve vẩy bên báng súng. Như cái máy, Pạc Hoá»c Äại Vương đánh mạnh tay và o báng súng, vá»›i tất cả sức khổ luyện chân truyá»n. Äoà nh... Äoà nh... Äoà nh... Äoà nh... Rõ rà ng bốn ngá»n súng Ä‘en ngòm chÄ©a thẳng và o nhau nhả bốn phát đạn. Rồi ngừng bặt. Cả đấu trưá»ng trông ra, thấy đôi bên địch thá»§ vẫn ngồi sững trên lưng ngá»±a, súng vẫn giương thẳng. Tinh mắt lắm má»›i thấy Trụ Vương chợt rùng mình má»™t cái giữa lúc nhả đạn. Rồi hai ngá»n súng trên tay Trụ từ từ chúc xuống rụng liá»n. Và mặt Trụ gan lì vụt tái như chà m đổ. Hai cánh tay bị thương cá»§a Trụ như cố vá»›i không gian. Cặp Pạc Hoá»c trên tay Thoòng đã nhả liá»n hai phát. Phá»±t. Hai và nh tai cừu địch đã bay vèo. Ha! Ha! Thoòng Má»nh cưá»i như Ä‘iên dại, tung cặp súng lên bắt, nhả hai phát nữa. Hai ống chân Trụ gãy phăng. Cả thân hình vạm vỡ lá»™n nhà o xuống cá». Như Ä‘iên, Thoòng thúc ngá»±a bay chếch lên, hai cánh tay vẩy liá»n hòi. Äạn “Pạc Hoá»c†xé không gian. Trụ Vương quằn quại rồi nằm lịm. Nhìn ra, đầu tướng giặc Ô Äầu đã nát như tương. Bá»—ng nhiên ba bá» tiếng súng vang rá»n, há»a pháo vá»t lên trá»i tá»›i tấp. Biết quân ngoà i bắt đầu đánh viện binh địch, Äại SÆ¡n Vương thét lá»›n:
- Kẻ nà o thuáºn theo hãy đứng nguyên chá»—, đứa nà o ngu dại muốn Ä‘i, tao cho tùy liệu. Quân ta dang cháºn đánh viện binh giặc đó!
Nói xong, tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n thúc ngá»±a Hắc Phong bay vá» phÃa súng nổ. Vừa thấy bóng chà ng, viên đầu lÄ©nh cả mừng ngừng tay súng:
- Bẩm, đấu trưá»ng sao không tiếng nổ chỉ nghe mấy phát lưa thưa. Phải chăng...
- Chá»§ tướng đã chém rụng đầu Kiệt Vương, bắn vỡ đầu thằng Trụ rồi! Cả trăm quân nó đã theo hà ng! Äám nà o dưới núi đó?
Viên đầu lĩnh thở mạnh:
- Bẩm, quân Äốc Bà n Xưá»ng! Chúng tôi trấn đèo nà y, không cho nó tiến vỠđấu trưá»ng, nó nhất định vượt, nên phải đánh liá»n.
Quân binh há» Lâu đông gấp ba bốn lần quân Thoòng, thấy dịch xuống núi, cả mừng, vá»™i từ mấy phÃa núi đổ lại định vây đánh nhầu. Nhưng, vừa đánh tá»›i nÆ¡i, viên đầu lÄ©nh đã phất cá» cho cả cánh quân rút chạy. Äợi quân Thoòng đã chạy được non trăm thước, Äại SÆ¡n Vương má»›i từ chá»— nấp, xông ra bắn mấy phát và o địch quân, Ä‘oạn phóng ngá»±a chạy bừa. Từ sau quân lÃnh, Äốc Bà n Xưá»ng vá»t ngá»±a lên, múa súng, hò quân Ä‘uổi riết, Äại SÆ¡n Vương nhà o luôn xuống lưng ngá»±a. Viên Äốc Bà n cả mừng bắn luôn phát nữa. Äứng xa chỉ thấy thân thể chà ng tướng núi chợt rướn lên, rồi phục hẳn, dụi mặt xuống bá»m, hai tay buông thõng bên bụng ngá»±a. Cả mừng, viên Äốc Bà n vá»t ngá»±a lên, tay lia lịa phất hiệu cho quân sau. Ngá»±a quan Äốc Bà n dừng phắt bên Hắc Phong Câu hắn cúi mình, nắm lấy tóc Äại SÆ¡n Vương kéo mạnh lên coi mặt, miệng cưá»i đắc chÃ:
- Thầy a! Thằng nà o đây mà yếu tướng thế?
Äầu vừa kéo lên, tá»± nhiên cặp mắt tá» tướng mở trừng, viên Äốc Bà n giáºt mình đến thót má»™t cái chưa kịp buông ra, thì bà n tay tá» tướng đã quÆ¡ nắm ghì lấy cổ tay Äốc Bà n đồng thá»i toà n thân tá» tướng vùng báºt dáºy như chiếc lò xo, miệng cất tiếng cưá»i khanh khách:
- Tao đây là Äại SÆ¡n Vương chứ còn ai nữa! Phải mà y là thằng Äốc Bà n đêm nà o môi giá»›i định bán sống tao cho tướng Tây không?
Äốc Bản cả kinh, vung tay định đánh tháo, nhưng chà ng tướng núi đã vươn tay ôm luôn Xưá»ng sang lưng ngá»±a, má»™t ngón tay ấn ngay và o huyệt nách. Xưá»ng rú lên, vừa lúc quân cá»§a hắn phóng tá»›i nhưng Hắc Phong Câu đã chồm vó bay và o thung lÅ©ng, mang theo cả Äốc Bà n. Rồi chà ng dẫn Hắc Phong Câu xuyên rừng, chiếm má»™t chá»— cao trông xuống. Quan binh trùng trùng kéo tá»›i thế mạnh như vÅ© bão.
- Chà ! Trà n qua biên giá»›i, chẳng lẽ, chỉ để đánh tráºn vá»›i thổ phỉ. Từ khi ta vá» nước, lão tướng Roux, Gilbert không ngá»›t săn tìm. Chẳng lẽ hắn cÅ©ng Ä‘eo Ä‘uổi vặt kia?... Nếu váºy...
Äại SÆ¡n Vương bay ngá»±a tá»›i chá»— Thoòng Má»nh, thấp giá»ng:
- Quân tướng Roux mượn đất Äốc Bà n Ä‘ang tá»›i bao vây, đông lắm. Mã Äầu SÆ¡n bị giặt lén tấn công! Phải rút vá» Cá»u SÆ¡n trại mau!
Hai ngưá»i liá»n phân binh là m ba, vừa bắn vừa vá»t lên đồi trông xuống quan binh đã kéo tá»›i chân núi. Äại SÆ¡n Vương trá» súng xuống hô lá»›n:
- Quân Mã Äầu SÆ¡n. Äánh thốc xuốngcho nhanh! Äã tá»›i lúc dùng khiên rồi đó!
Miệng quát, chân thúc ngá»±a Hắc Phong, tay trái xòe khiên, tay phải vãi đạn, tướng Thần Xạ bay trước đầu binh, theo sau quân gia lá»›p xòe khiên, phóng xuống thế như gió cuốn. Chá»›p mắt đầu ngá»±a đã đụng quân binh. Láºp tức, Äại SÆ¡n Vương dẫn quân lướt thẳng và o, khoa gươm chém xả địch quân. Không ngá» bị lâm cáºn chiến chá»›p nhoáng quân binh chưa bắn được bao phát đã thấy địch quân lèn thốc và o biến tráºn thế thà nh sôi động, bắn đã không tiện lại lố nhố lẫn lá»™n e bắn lầm cả đám.
Chưa xoay trở lắp kịp lưới lê, mã tấu, gươm Ä‘ao đã bay tá»›i như gió, quân Thoòng nương khiên chắn đà ngá»±a, chém nhầu, rẽ hẳn quan binh, trong giây khắc đã vá»t qua xoay khiêng ra sau ngá»±a, giắt dao, quay súng bắt vãi bừa. Äại SÆ¡n vương ra khá»i vùng đấu trưá»ng rút được chừng hai dặ,. chợt thấy phÃa trước má»™t đám thổ phỉ chạy tá»›i, vừa chạy vừa bắn lại phÃa sau. Xốc ngá»±a tá»›i gần má»›i biết quân Tắc Sá»nh, Liá»…u Nương bị quân nà o Ä‘uổi riết. Thoáng thấy bóng Äại SÆ¡n Vương, Tắc, Liá»…u hoảng kinh chạy rẽ ngang luôn không còn Iòng cá»± chiến nữa. Äạì SÆ¡n Vương cứ cho quân Ä‘i thẳng, không đầy trăm thước thấy má»™t toán quân Thoòng phóng tá»›i, dẫn đầu là má»™t cô gái mặt như hoa, rạp mình lrên ngá»±a, tung súng bắn lên.
- Voòng Chà Plan!
Äại SÆ¡n Vương giáºt mình, vừa báºt kêu khẽ thì Nữ Chúa Hoà ng Su Phì đã tế ngá»±a kỠđầu.
- Trại Võ Háºu Ä‘em binh đến cướp sÆ¡n trại! Em đánh Ä‘uổi ná»a chừng lại gặp thổ phỉ nữa! Trá»i! Sao ngưá»i ông đầy máu thế kia?
Chà ng tướng núi chòng chá»c nhìn Chà Plan, lắc đầu liá»n mấy cái:
- Việc cô nương là tĩnh dưỡng cho là nh vết thương, sao đã vội xông pha, lỡ ra...
Cô gái nhoẻn miệng cưá»i tạ lá»—i, cố chống chế:
- Vết thương em đã là nh hẳn rồi mà ... Vả lại...
Nà ng ngừng nói mấy khắc, thấp giá»ng:
- Thà để giặc sợ không thà nh kế còn hơn. Và mấy cánh quân thổ phỉ đã bị lâm chiến tại đây.
Äại SÆ¡n Vương đưa mắt nhìn quanh Ä‘iá»m nhiên:
- Không, quan binh cá»§a tướng Roux đông như kiến Ä‘ang Ä‘uổi phÃa sau - Và nhìn Chà Plan, nghiêm giá»ng: - Còn cô nương phải theo vá» ngay nằm nghỉ, vết thương nguy hiểm, chá»› coi thưá»ng!
Và chá» cho ngá»±a nà ng đã khuất hẳn, chà ng má»›i hô binh tiến thẳng đưá»ng mòn, phục sẵn, Ä‘oạn đánh ngá»±a ra đón đầu quan binh. Chỉ thoáng cái tiá»n quân địch đã Ä‘uổi tá»›i, thấy bóng ngá»±a trước liá»n thúc ngá»±a theo miết. Äại SÆ¡n Vương nhỠđịch và o ổ phục kÃch đánh nhầu đến khi thấy địch vắt Ä‘uổi lên núi định đánh dáºp xuống chà ng lại rút chạy. Bị luôn hai tráºn phục kÃch, quan binh chia thà nh hai ba cánh xuyên rừng không dám khinh suất Ä‘uổi theo yếu lá»™ nữa.
Äại SÆ¡n Vương Ä‘ang đánh ngá»±a Ä‘i chợt sau lưng có tiếng vó ngá»±a, chà ng quay phắt lại, vừa đặt tay và o báng súng đã thấy Voòng Chà Plan má»™t mình má»™t ngá»±a chạy tá»›i.
- PhÃa tiểu lá»™ có quân mai phục. Chúng nấp cả trên cây! Hình như khá đông thì phải
Äại SÆ¡n Vương hÆ¡i cau mây:
- Cá»› nương,,, bướng bỉnh là m! Sao không vá» nghỉ cho khá»e sức đã! Cô nương có biết đám quân nà o mai phục kia không?
Chà Plan chiếu ống nhòm, lắc đầu:
- chúng ngụy trang kỹ lắm không nháºn được hình tÃch!
- Quân Cầu Mây.
Không đợi Chà Plan ngạc nhiêh lâu, viên tướng núi thản nhiên tiếp:
- ChÃnh Nguyệt Tú chỉ huy. Và cho phục cả trên cây là để chụp bắt Hồng LÄ©nh
- Kìa! Ông nói sao! Nguyệt Tú mà lại... mưu bắt ông? Äâu có lẽ? Chắc...
Äại SÆ¡n Vương mỉm cưá»i, trá» tay vá» phÃa núi sau.
- Quan binh đã tá»›i! Chà ! Chúng tiến là m mấy ngả qua hiểm địa! Cà ng tốt! Ta vòng ra sau tráºn thì vừa!
Hai ngưá»i xuống gò,. dẫn quân xuyên rừng, đến sát sau đám quân phục, buá»™c ngá»±a chá»— khuất, ngay dưới gốc cây và leo lên nấp trên ngá»n cây, má»m đá, trông xuống yếu lá»™. Cách háºu quân Cầu Mây không đầy má»™t trăm thước. Vừa xong thì đội xÃch hầu quan binh đã lướt tá»›i. Viên tướng Thần xạ rút phắt cây súng dà i, rẽ xuống yếu lá»™, khai há»a. Quân Thoòng láºp tức nhất loạt bán à o. Quan binh giạt cả và o vách đá, chong súng bắn lên. PhÃa trước, quân phục cÅ©ng bắt đầu bắn xuống. Sau lưng có tiếng vó ngá»±a khua giòn. Äại SÆ¡n Vương rút má»™t hồi còi ám
hiệu, và quay nhìnVoòng Chà Plan, buông gá»n:
- Tráºn đã mở mà n, gá»ng kìm quan binh Ä‘ang kẹp lại. Ta vá» thôi !
Chợt có quân thủ túc của hỠThoòng chạy ngựa vỠdâng thư:
Ân công nhã giám.
Thoòng phá vây quan binh, lại gặp má»™t cánh quân lạ đón đầu, viên tướng lạ là má»™t ngưá»i trẻ tuổi, mặt đẹp, bắn súng rất hay, tước mất đúng trên tay Thoòng, có ý bắt sống.
May quân gia kịp đánh nhầu thoát được, thế ngặt phải rút vá» núi Ô Äầu tạm trú. Hiện nay, má»™t miá»n biên giá»›i, mấy địch thá»§ đóng khắp, tưởng ngá»n Ô Äầu, Kê Äầu cá»§a Trụ Kiệt cÅ©ng là nÆ¡i á»· dốc vẹn toà n cho Mã Äầu SÆ¡n, Thoòng chuẩn bị má»™t, hai hôm xong, xin vá» hầu ân công, có Ä‘iá»u hệ trá»ng muốn thưa. Mong ân công cùng cô nương lưu lại đôi ba ngà y. Thoòng nà y vạn phần nở ruá»™t.
Vạn KÃnh
THOÒNG MỀNH
Xem xong, Äại SÆ¡n Vương trao cho Voòng Chà Plan. Cô gái suy nghÄ© giây lát, Ä‘oạn đăm đăm nhìn Äại SÆ¡n Vương:
- Vết thương em đã là nh, có thể lên ngá»±a được. Æ n há» Thoòng đã trả xong, tưởng ta nên vá» Hoà ng Su Phì cho sá»›m. Vả chăng địch quân mấy phÃa kéo tá»›i quyết chẳng rá»i ông. Lá»™ tung tÃch, ta phải mất nhiá»u công đối phó, sao bằng đấu vùi ngay Ä‘i! Chưa biết chừng ná»™i hai mươi lăm giá», Mã Äầu SÆ¡n nà y sẽ bị vây hãm. Có mặt ta, Thoòng chỉ thêm mang há»a!
Äại SÆ¡n Vương gáºt đầu, trầm ngâm:
- Nhưng chỉ phiá»n Thoòng vắng mặt, vá»™i bá» Ä‘i, dạ chẳng dÃnh. Vả còn Ä‘iá»u lạ là cả quân tướng Roux, Gilbert, lẫn Nguyệt Tú, và tướng lạ mặt nà o đó, vì lẽ chi, lại muốn bắt cả Thoòng? Trong thư Thoòng nói muốn gặp có Ä‘iá»u quan hệ, tưởng hai, ba ngà y nán đợi cÅ©ng không thừa!
Hai ngưá»i bà n luáºn, phân vân mãi đà nh Ä‘i tắm rá»a, thay y phục đã. Gần chiá»u, viên phó tướng và o yết kiến Äại SÆ¡n Vương cho biết quân tuần thám báo quân tướng Roux đã rút vá» biên giá»›i còn đám quân lạ cÅ©ng và o rừng sâu mất hút. Äại SÆ¡n Vương cưá»i bảo:
- Không thể tin được chúng bỠđi dễ dà ng như thế! Chắc phải có mưu định gì đây!
Chà ng tướng núi đưa mắt nhìn quanh, còn Ä‘ang ngẫm nghÄ© đã nghe súng nổ dồn dưới chân núi xa, há»a pháo, tên lá»a vá»t trên trá»i. Biết quân Mã Äầu đã chạm súng vá»›i địch, chà ng bèn quay vá» phòng riêng. SÆ¡n trại bừng dáºy, cÆ¡ nà o, đội ấy kéo xuống núi tiếp viện. Chà ng sang phòng Voòng Chà Plan, thấy thiếu nữ vẫn nằm yên giấc bèn quay vá» phòng mình, chiếu đèn quan sát kỹ, má»›i hay đồ váºt có nhiá»u thứ lá»™n xá»™n như có bà n tay bà máºt nà o lục lá»i. Äiểm lại không mất thứ gì chà ng liá»n kéo chăn, Ä‘i nghỉ, để viên phó tướng Äô Ung đốc chiến theo kế
hoạch định sẵn.
Sá»›m mai, trở dáºy, đã thấy Voòng Chà Plan tá»± tay Ä‘ang sá»a soạn nước sẵn đợi chà ng ngoà i phòng khách. Nà ng nhoẻn miệng cuá»Ã¬ cầm ly trà ướp hoa đưa chà ng.
- Äêm qua ông ngá»§ ngon quá.
Chà ng ngồi đối diện nà ng mỉm cưá»i:
- Sao cô nương biết tôi ngá»§ ngon mà ... cô nương định cho uống cà phê ná»a sao?
- Ông dùng tạm cà phê xong thì vừa.
Thiếu nữ tinh nghịch nhìn chà ng tiếp
- Ông ngá»§ ngon vì dêm qua có kẻ và o định khiêng Ä‘i mà không biết - Nà ng nghiêm mặt, dáng suy nghÄ©: - Ngưá»Ã nà y...lạ lắm! Hình tầm thước, mặt trắng mÅ©i cao vải bịt mặt ngang mà y, và tà i cao lắm! Lần trước lúc ông vắng mặt, hắn tá»›i Ä‘ang
lục lá»i, em quăng dây trói, hắn hụp tránh xong, ném lại má»™t ngá»n dao, rồi lẩn mất. Lần thứ haì, khoảng canh tư, hắn lại đột nháºp phòng riêng Thoòng Má»nh lục soát chi, rồl sang phòng ông. Em định coi hắn là m gì, nhưng thấy ông ngá»§ mệt, sợ hắn hà nh thÃch bất ngá», nên em phải ra mặt. Vừa chÄ©a súng bắn,
hắn giÆ¡ tay, thì má»™t bóng nhá» nhắn chụp phÃa sau, mải đỠphòng, hắn thoát mất! Tiếc quá!
Chà ng tướng núi cưá»i, gáºt đầu:
- Tiếc tháºtt Chỉ cháºm chút là bắt sống được kẻ bà máºt, nếu cô nương cứ chịu khó nấp xem thêm mấy khắc nữa thôi! Vì lúc đó trên giưá»ng chỉ là cái mÅ© và cuá»™n chăn không, tôi đã đứng sẵn trong tá»§ áo rồi, chỉ chá» nó cúi xuống giưá»ng là nhảy ra túm cổ.
Cả hai cùng cưá»i. Cô gái loay hoay đỗ nước sôi và o "Phin", không thấy chà ng tướng trẻ nói gì, vá»™i ngẩng lên, thấy chà ng đăm đăm ngó mình châm nước, mặt buồn mênh mông liá»n cầm “Phin" cà phê đặt nhẹ trước mặt chà ng khẽ nói:
- Ông nên vá» Hoà ng Su Phì ngay, gặp thúc phụ em rồi Ä‘i tìm Phượng Kiá»u... cho sá»›m. Em sẽ theo ông đến táºn chân trá»i góc biển tìm cho được chị ấy má»›i thôi! Ông Hồng LÄ©nh!
Äại SÆ¡n Vương quay lại, cảm động ngó cô gái núi biên thùy, Ä‘oạn cúi nhìn như đếm từng giá»t nước Ä‘en rá» xuống lòng ly. Bên ngoà i, sương trắng giăng má» má» sÆ¡n trại, bóng quân thổ phỉ chạy qua lại vá»™i và ng. Bá»—ng từng hồi mõ giục dáºp dồn..rồi từ dưới chân núi tiếng kèn đồng trống tráºn bất ngỠđưa thẳng lên, từng nhịp trà n thôi thúc. Và mấy tiếng đại pháo vụt nổi lên, vang động khắp vùng đồi núi. Voòng Chà Plan bước vá»™i ra hiên, mươi khắc sau, trở và o, mắt sáng long lanh nhìn Äại SÆ¡n Vương. Viên tướng núi vẫn ngồi nhấm nháp từng cụm cà phê, mặt vẫn không thay đổi.
- Äịch quân tiến đánh sÆ¡n trại. Có lẽ là quan binh dùng đại pháo bắn lên táºn trên nà y.
Äại SÆ¡n Vương đặt ly cà phê xuống, gáºt đầu:
- Và chắc lần nà y chúng không dùng y phục quan binh. Có cả quân pháo thá»§ dá»± chiến, địch quân chắc đã phá»§ vây kÃn ngá»n Mã Äầu SÆ¡n và lần nà y tướng Roux quyết không để má»™t con kiến thoát khá»i đây! Cô nương hãy theo tôi ra xeml
Hai ngưá»i tiến ra gặp ngay phó tướng Lý Äô Ung.
- Äịch quân kéo tá»›i phá»§ vây đông lắm! Xin tướng quân cho lệnh!
Chà ng tướng núi lẳng lặng vẫy Äô Ung cùng di ra bá» núi cao chiếu viá»…n kÃnh quan sát. Dưới núi, ngưá»i ngá»±a lố nhố khắp núi, từng đại đội trấn quanh má»™t vùng rừng rá»™ng, mÅ©i súng chong lên cả Mã Äầu SÆ¡n. Chá» cho địch đến hẳn chân núi, quân Mã Äầu má»›i thình lình nổ súng bắn, quăng tạc đạn tá»›i tấp nhắm đúng những bá»™ pháºn chỉ huy vãi xuống. Äịch quân phải rút ra khá xa, dùng đại pháo bắn phá. Cứ thế liá»n mấy giá», cho đến lúc bóng chiếu đổ xuống tráºn địa má»›i tạm ngưng. Äiểm lại, quân Mã Äầu đã chết hÆ¡n trung đội, bị thương cả đại đội.
Phó tướng Lý Äô Ung lo lắng bảo Äại SÆ¡n Vương.
- Äịch quân vây ngặt đánh dữ, đại pháo quét nhầu, há»a lá»±c tháºp phần mạnh mẽ. Không hiểu sao, quan binh biên thuỳ cố ý vây hãm Mã Äầu SÆ¡n, giúp bá»n Äốc Bà n kia?
Tướng núi mỉm cưá»i:
- Rồi có ngà y, Äô Ung sẽ hiểu!
Quân Thoòng reo hò vang dáºy. Má»™t đứa báo cáo:
- Có đến mưá»i con ngá»±a Ä‘ang tiến đến chân núi, hình như muốn nói Ä‘iá»u chi.
Äại SÆ¡n Vương cùng Chà Plan bước ra, quả nhiên thấy má»™t tốp ngưá»i ngá»±a đã dừng dưới núi, trông thẳng lên khu cá»™t cá». Chiếu kÃnh viá»…n nháºn ra bá»n Liá»…u nương, Tắc Sá»nh cùng mấy viên phó tướng Lầm, Lừng, cạnh có đại tá Gilbert vá»›i tùy viên.
Äai SÆ¡n Vương, Voòng Chà Plan, Lý Äô Ung, bèn cùng mấy viên đầu lÄ©nh Phần, Lá»u Lâu... tiến ngá»±a xuống sưá»n non.
- Äại SÆ¡n Vương! Biết Ä‘iá»u nên ná»™p mình mau. Lần nà y có cánh cÅ©ng không hòng thoát khá»i. Cháºm trá»… ta sẽ huy động toà n lá»±c phá bằng ngá»n núi Mã đầu ngay!
- Các tướng sÄ© Mã Äầu! Äem ná»™p Äại SÆ¡n Vương vòng vây sẽ rút ngay! Chúng ta chỉ cần bắt sống Äại SÆ¡n Vương!
Äô Ung:
- Có sức đông, cứ tiến lên, có đủ thá»i giá», cứ vây hãm. Ta không khi nà o chịu để các mi là m ngặt, gây Ä‘iá»u úy tỠđâu!
Cả bá»n lại ngoắt ngá»±a lên núi, không thèm nói thêm ná»a lá»i. Quả nhiên, từ đó đến ná»a đêm, dưới núi im bặt tiếng súng. Nhưng vòng vây vẫn xiết chặt. Sá»›m sau, lại thấy mấy cánh quan binh tá»›i, có cả đội sÆ¡n pháo Ä‘i theo. Chà Plan cả kinh bảo Äại SÆ¡n Vương:
- Không ngá» tướng Roux đã mua hết được cả bá»n quan Tà u, thổ phỉ rồi! Ông đã có kế gì chưa? Có lẽ chúng sắp đánh mạnh đến nÆ¡i rồi!
Äại SÆ¡n Vương khẽ nói, cặp mắt sáng quắc:
- Chà Plan! Tôi sẽ xuống núi… má»™t mình má»™t ngá»±a. Cô nương giữ bảo váºt, ở lại. Tôi có mệnh hệ nà o, bảo váºt vẫn có thể theo cùng cô nương thoát khá»i tay cưá»ng địch!
Cô gái há» Voòng tiến đến sát chà ng tuổi trẻ, lắc đầu ngáºm ngùi:
- Em có thể nháºn lá»i á»§y thác, nhưng… không chịu để ông xuống núi má»™t mình đâu vì...
Chà ng tướng núi bước ra, chỉ mưá»i lăm phút đă trở lại:
- Thoòng Má»nh cÅ©ng bị đánh cầm chân tại núi Ô Äầu! Chắc khó lòng vá» cứu ứng được. Phải xuống núi đêm nay, nếu không núi nà y sẽ bị đại pháo tà n sát hết! Không ngá» tướng Roux huy động toà n lá»±c chỉ để săn bắt má»™t ngưá»i! Thì ra đã có sá»± thá»a thuáºn ngầm vá»›i tướng Long Vân rồi!
Chà Plan ngồi im lặng, lát sau khẽ bảo:
- Nếu vạn bất đắc dÄ© phải liá»u thoát vây, em sẽ theo ông cùng... sống thác
Chà ng tướng núi cau mà y, định nói gì lại thôi. Nhưng Chà Plan thông minh đã Ä‘oán ngay chà ng Ä‘ang thầm tÃnh kế chi, từ phút đó nà ng nhất định không rá»i chà ng má»™t bước. Cho đến tối quan binh vẫn chưa mở tráºn đại tấn công, có lẽ muốn cho tinh thần quân bị vây căng thẳng đến tá»™t độ đã. Và nhất là sợ Äại SÆ¡n Vương loạn chiến, tan cả ngưá»i lẫn váºt như chÆ¡i.
Xẩm tối, đột nhiên có nhiá»u tiếng súng nổ,quân reo. Äứng trên núi, nhỠánh há»a pháo, má»i ngưá»i thấy cả bóng quan binh cá»± chiến cùng quân ngoà i rất dữ dá»™i. Chợt má»™t mÅ©i tên há»a lá»›n như ngá»n lao bay vá»t cầu vồng rá»›t xuống sÆ¡n trại. Nhặt xem má»›i hay chÃnh Pạc Hoá»c Äại Vương Thoòng đã liá»u chết chá»c vây Ô Äầu SÆ¡n vá» cứu ứng. Tráºn đánh kéo dà i, nhưng vòng vây quan binh vẫn như lưới sắt, tưá»ng đồng. Tuyệt vá»ng, tá» khà trùm sÆ¡n trại. Mõ Ä‘iểm canh ba. Ngá»n nến rạp xuống, cháy xèo sau hÆ¡i gió đêm thâu.
Tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n đứng phắt lên, xốc lại bao súng bên sưá»n, cặp mắt sâu thẳm nhìn Voòng Chà Plan, giá»ng chìm hẳn Ä‘i:
- Äã đến giá» xuống núi! Lần nà y tháºp tá» nhất sinh, nhưng... ý Hồng LÄ©nh nà y đã quyết!
Chà Plan toan ngắt lá»i thì chà ng đã giÆ¡ tay là m hiệu tiến lại trước mặt nà ng mặt rắn như đá tạc rút trong mìmh ra má»™t chiếc há»™p nhỠđặt và o tay nà ng.
- Cô nương hãy giữ há»™p nà y và là m theo lá»i trong thư căn dặn. Vạn nhất không còn ngà y tái ngá»™, cô nương hãy thay tôi, đừng để báu váºt và o tay nghịch tặc. ChÃnh tôi cÅ©ng chưa rõ báu váºt là chi, nhưng đồ bản khai thông cắt chéo hình lục lăng, giỠđã dược ba.
Tướng lạc thảo ngừng lại, mặt thoáng bâng khuâng, vùng nắm tay tay nữ tướng biên thùy:
- Mai sau... có gặp Phượng Kiá»u... - Gịong chà ng run hẳn lên....
Nhưng giữa khung cá»a tranh tối tranh sáng, Pạc Hoá»c Äại Vương Thoòng đã đứng sừng sững từ lúc nà o, quần áo rách bươm, đẫm máu, cặp súng chÄ©a bên sưá»n, thoạt trông hệt má»™t bóng oan hồn tá» tráºn hiện vá» trong giấc má»™ng âm u.
- Trá»i... Thoòng kìa!
Cả hai cùng báºt khẽ lên kinh ngạc, Äại SÆ¡n Vương cau mà y há»i lá»›n:
- Sao Thoòng qua nổi vòng vây trùng Ä‘iệp? Hay ngưá»i đã oan thác, chốn tráºn tiá»n, u hồn nương mây gió vá» Mã Äầu SÆ¡n chốn cÅ©?
Pạc Hoá»c Äại Vương cất tiếng cưá»i giòn tan, tiến và o.
- Không! Thoòng vừa “Äá»™n thổ†vỠđây.
Äại SÆ¡n Vương, Voòng Chà Plan cả mừng vẫn chưa hết ngạc nhiên:
- Hay lắm! Thoòng má»™t mình và o được, tất có cách ra êm? Ta chưa tÃnh được kế gì, đánh liá»u xuống núi cho chúng khá»i tà n phá Mã Äầu SÆ¡n.
Thoòng Má»nh cúi đầu:
- Lần nà y không phải chúng chỉ định bắt riêng tướng quân mà cả Thoòng nà y nữa. Xin hãy an tâm. Äã tá»›i lúc tướng quân cùng Nữ Chúa ra Ä‘i.
Cả ba nhảy phóc lên mình ngá»±a. Thoòng Má»nh dẫn đầu tiến vá» phÃa háºu trại ghìm cương bên ngá»n Mã Äầu. Tiếng súng nổi lên, vang động canh khuya, Thoòng ngồi im trên ngá»±a, mấy phút sau, má»›i dẫn hai ngưá»i vòng sau ngá»n núi. Ngó xuống chân núi háºu, xa xa vẫn thấy há»a binh ngùn ngụt, quá chừng má»™t trăm thước là vá»±c thẳm muôn trùng không lối xuống. Ngá»±a dừng bên vách đá ngá»n, Thoòng Má»nh xuống ngá»±a, lần dá»c theo vách dá, quÆ¡ trong bụi ra má»™t ngá»n thừng và thoăn thoắt leo lên. Nháy mắt, đã thấy bóng dáng viên tướng Tà u sừng sững trên ngá»n núi chênh vênh, khắc và o ná»n trá»Ã má» tối như má»™t hình thạch tượng trên mõm ngá»±a khổng lồ. Liá»n tiếp đó mấy sợi thừng buông xuống, Äại SÆ¡n Vương quà ng luôn và o bụng ngá»±a cho Thoòng kéo lên. Phút chốc cả ba con váºt đã chui tá»t và o miệng ngá»±a đá. Äại SÆ¡n Vương, Voòng Chà Plan liá»n bám dây leo lên, tá»›i ngá»n ngạc nhiên há»i Thoòng:
- Ngựa đâu cả rồi?
Thoòng trá» xuống phÃa sau:
- Tướng quân cùng Nữ chúa hãy nhìn đưá»ng độn thổ! Thoòng đã cho chúng xuống trước rồi.
Äại SÆ¡n Vương đảo mắt ngó quanh thấy Ä‘ang đứng trước mõm ngá»±a đá, phÃa trong tối om, lúc đó má»›i rõ ngá»n Mã Äầu trống rá»—ng, bên trong có má»™t cái hang chạy từ mép núi và o sâu đến hÆ¡n hai thước. Thoòng Má»nh Ä‘i trước, lần và o "Há»ng" ngá»±a đá chiếu đèn bảo hai ngưá»i:
- Tướng quân cùng Nữ Chúa chắc không ngá» là ngá»n núi nà y lại có đưá»ng độn thổ! Dưới kia, là lối ngầm thông qua má»™t núi đá.
PhÃa dưới, sâu thẳm như giếng khÆ¡i từ mép xuống đến gần ba mươi thước đá dá»±ng đứng rêu phong thẳm dưới đáy, thấy hình thù ba con ngá»±a chá»±c sẵn đó. Thoòng Má»nh nhắc mấy phiến đá lá»›n lấp ngoà i má»m ngá»±a đá, Ä‘oạn dẫn hai ngưá»i bám dây xuống đáy hang. Tá»›i nÆ¡i Thoòng lia đèn bấm dẫn lối, cả ba dắt ngá»±a Ä‘i theo hang thẳm dị thưá»ng. Hang ăn thông bên tả, đổ xuống mãi, xuống mãi, gáºp ghá»nh, khúc khuá»·u, đá như sát bá»m ngá»±a, vách ép sát hai bên sưá»n.
Äến hÆ¡n má»™t gìơ sau, má»›i thấy hang ngầm mở rá»™ng, bên tai nghe có tiếng gió lùa, lẫn tiếng súng đì Ä‘oà ng ká» bên vách.
Thoòng Má»nh ngá»a mặt trông lên khẽ bảo:
- Tá»›i giữa vòng vây địch rồi. Chúng đóng ngay trên đầu ta đó! Chỉ hÆ¡n má»™t trăm thước nữa là tá»›i cá»a hang. PhÃa kia có cái hốc khá rá»™ng, ta nên chá» sáng rõ hãy ra cho chúng trông rõ mặt má»›i được.
Ba ngưá»i lại dắt ngá»±a Ä‘i. Hang chạy ôm chân núi, ngay giữa vòng vây, chừng non má»™t trăm thước, quả thấy má»™t hốc rá»™ng ăn vòng và o núi. Ngá»a mặt trông lên thấy nóc hang có chá»— cao vút, gió ngòai trá»i lùa và o là nh lạnh. Tiếng súng vẫn vá»ng và o, tiếng chân ngá»±a khua ngay trên đầu.
Chợt Thoòng Má»nh tiến đến bên vách, chiếu đèn soi khắp nhÅ© đá. Äại SÆ¡n Vương, Chà Plan còn Ä‘ang lấy là m lạ vì dáng dấp cẩn trá»ng cá»§a há» Thoòng, thì Thoòng đã lùa tay và o má»™t hốc đá, lấy ra má»™t chiếc há»™p đồng nhá» như bao diêm, tiến lại trước mặt Äại SÆ¡n Vương. Chà ng tướng núi ngạc nhiên cầm
lấy hộp, tò mò mở ra:
- Mảnh há»a đồ.
- Vâng, mảnh há»a đồ khiến địch quân phải huy động toà n lá»±c biên thùy vây hãm Mã Äầu SÆ¡n. Mảnh nà y ghép và o mảnh cá»§a ân nhân, nó là váºt báu vô cùng trong thiên hạ. Há» Thoòng đã tốn xương máu tìm được, nhưng Thoòng tà i đức gì
dám giữ váºt báu cá»§a nước Nam. Xin ân công rá»™ng tình thu nạp, nếu không Thoòng chết tại hang nà y.
Äại SÆ¡n Vương đặt tay lên vai tướng Thoòng, im lặng. Rất lâu, gió đêm thu lùa qua khe đá đưa và o cả tiếng súng nổ ngá»±a phi.
Giá»ng viên tướng Thần xạ chìm hẳn Ä‘i:
- Thôi Thoòng hãy đứng lên. Hình như ngoà i kia, trá»i rạng đông rồi thì phải
Qá»§a váºy, ánh sáng bên ngoà i lá»t và o lá» má» mà u nước hến, nhưng ná»n hang lại ăn ngược lên cao. Hết má»™t khúc ngoặt, hang chợt thắt lại không đầy má»™t thước rá»™ng. Cá»a hang ngầm chá»— đó ăn ra má»™ vách núi chênh vênh dá»±ng đứng cách mấy thước tây má»›i có thạch bà n ở dưới. Qua nhiá»u báºc đá cheo leo, má»›i tá»›i rừng dưới, trông qua cÅ©ng lượng cao đến mấy chục thước. Trên nóc những phiến đá lá»›n nhô ra như mái hiên đầy thạch nhÅ© và con thác đổ từ trên xuống ngay mái hiên ầm ầm, dệt thà nh má»™t bức bình phong che cá»a hang trong nhìn ra được, nhưng ngoà i trông và o không thấy lá»— trống, nhỠđó, cá»a hang chẳng khác đã ăn dưới lòng thác bạc.
Äại SÆ¡n Vương chiếu viá»…n kÃnh má»›i rõ là đám sÄ© quan, hình như tá»›i ăn Ä‘iểm tâm trước khi khai há»a Cả bá»n vừa ăn vừa trá» lên núi cưá»i nói, có vẻ đắc chà lắm. Chợt lại có má»™t tốp ba, bốn ngưá»i bay ngá»±a tá»›i. Äám sÄ© quan vừa giÆ¡ tay chà o, Voòng Chà Plan đã nói luôn.
- Kìa ! ChÃnh tướng Roux và đại tá Gilbert. Và hình như có cả Voòng Xám anh em nữa thì phải!
- Chẳng lẽ anh Voòng lại được thúc phụ em sai Ä‘i tìm em! Nếu Ä‘i việc nà y, phải anh Voòng Dắt chứ..Lạ tháºt.
Thoòng Má»nh đã lén ra, đứng sau lưng.
- Hay lắm! Ta phải xuống thung ngay mới đươc.
Tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n láºp tức vá»— Hắc Phong Câu lao xuống theo “MÅ©i tên Ä‘en†đang bay trên má»m đá, phÃa sau đã vá»t ra con ngá»±a cá»§a Äại Vương Thoòng. Cả ba con ngá»±a nối nhau không đầy bốn, năm thước nhưng Thoòng kìm phắt sau lùm cây ráºm cố ý chá» Äại SÆ¡n Vương vượt quá lên, má»›i phóng theo.
Ngá»±a Hắc Phong Ä‘ang vá»t trên thạch bà n, bất thần, chà ng tướng nghe sau lưng có tiếng Thoòng quát lá»›n:
- Coi chừng!
Äại SÆ¡n Vương quay phắt lại, thấy hai ngá»n súng bên hữu chÄ©a thẳng và o lưng, giữa lúc ngưá»i ngá»±a Ä‘ang lÆ¡ lá»ng giữa khoảng không, tướng núi kịp thá»i vẩy luôn hai phát, xác quan binh nhà o liá»n trên mép đá.
Tiếng nổ là m kinh động cả khu háºu tráºn. Quan binh trấn gần đấy, nhìn ra thình lình thấy mấy con ngá»±a như từ trên trá»i sa xuống, không bảo nhau, Ä‘á»u báºt kêu lên nhất loạt, chưa kịp lảy cò thì “Ngá»±a trá»i†đã bay ká» chân núi mép thung.
Voòng Chà Plan phóng đầu, theo lá»i dặn, cứ nÆ¡i phÃa tả chạy, ngoảnh lại đã thấy Hắc Phong Câu theo sát tá»›i ngang thung, cách chá»— lá»u vãi bá»n tướng Roux chừng non trăm thước. Äại SÆ¡n Vương thét lá»›n:
- Bá»n tốt Ä‘en há»a thá»±c kia! Khôn hồn tránh giạt ra cho tao mượn đưá»ng Ä‘i, không bá» mạng bây giá».
Miệng thét tay vẩy súng lia lịa khiến đám quân binh kinh hoảng bá» chạy giạt cả và o lá»u, tìm súng. Tướng Roux, Gilbert trông rõ mặt Äại SÆ¡n Vương, vá»™i hô lá»›n:
- Kỵ binh đâu! Äuổi bắt tướng giặc chá»› để thoát!
Lúc đó, ngá»±a Äại SÆ¡n Vương chỉ còn cách tướng Roux chừng năm, sáu chục thước. Tứ bá», đạn réo, quân reo bắn vãi theo. Roux thấy ngá»±a tướng Thần Xạ bay chếch tá»›i, vá»™i giáºt ngá»±a ẩn sau lá»u. Còn Ä‘ang hô quân tướng ngăn đánh, thì Äại SÆ¡n Vương cùng Chà Plan đã bay ngang tá»›i, chui lá»t qua má»™t căn lá»u trống, xoay phắt lưng lại, cưá»i lá»›n;
- Lão tướng biên thùy! Tiếc thay có việc báºn, không còn thì giá» tiếp tráºn vá»›i các ông. Xin nhá» Äại Vương Thoòng tiếp giúp!
Tướng Roux cả giáºn chÄ©a súng bắn theo, nhưng Hắc Phong Câu đã vá»t qua dãy lá»u há»a thá»±c thẳng tuốt và o rừng nhanh như cÆ¡n gió lốc. Vượt khá»i vòng vây, Äại SÆ¡n Vương cùng Voòng Chà Plan cứ rạp trên lưng tuấn mã, mải miết ra roi, Ä‘i má»™t Ä‘oạn khá xa, tá»›i chá»— có ngã ba yếu lá»™ thâm u, má»›i dừng cương chá» Thoòng Má»nh.
- A Thoòng! GiỠđã đến khắc chia tay, Thoòng ở lại ta đi, sẽ có ngà y tái ngộ!
Tướng thổ phỉ râu xồm ngáºm ngùi:
- Nhưng... từ nay Thoòng sao yên dạ được, tướng quân đi
- Hãy vá» cùng thuá»™c hạ, mai nà y, sẽ gặp nhau. Kìa! Äịch quân đã Ä‘uổi tá»›i rồi!
Thoòng Má»nh lưu luyến chẳng muốn rá»i, ngoảnh lại thấy bụi bay cuối đèo đánh rạp trên đầu ngá»±a:
- Lối mòn bên tả đưa đến cá» phân mao, Tướng Quân, Nữ Chúa Ä‘i cho mạnh giá»i. Thoòng đứng đây nhá» lạc hướng quan binh.
Hai con tuấn mã quay đầu vá» nẻo biên thùy sải vó để lại phÃa sau má»™t tướng thổ phỉ râu xồm bâng khuâng trong sương sá»›m đìu hiu. Lúc đó tám vó câu tuấn mã đã vượt cá» phân mao, Ä‘em tướng Tháºp Vạn Äại SÆ¡n cùng Nữ Chúa Hoà ng Su Phì vỠđất Việt. Hai ngưá»i buông lá»ng tay cương cho ngá»±a bước trên má»™t miá»n cây cá» hoang sÆ¡, xa xa lác đác mái nhà sà n tá»±a vách núi. Chà Plan đưa mắt trông khắp núi rừng quạnh quẽ, thở má»™t hÆ¡i dà i.
- Thoát hiểm! GiỠnà y quan binh thổ phỉ còn lẩn quẩn bên Tà u đuổi theo dấu ngựa mơ hồ ... Ta nên tìm chỗ tạm nghỉ đã.
Äại SÆ¡n Vương gáºt đầu trá» vá» phÃa đèo cao bên thung:
- Chá»— kia cây cối um tùm lại có đồi xanh mướt cá», có lẽ tiện cả cho ngá»±a nữa.
Hai ngưá»i thong dong băng qua cánh rừng thưa, tá»›i đèo. Tá»›i nÆ¡i, hai ngưá»i tháo hà nh lý xuống, ná»›i dây nịt ngá»±a, thả cho ăn cá» và ngồi dưới lùm cây nghỉ ngÆ¡i, ăn uống. Äang uống cà phê chợt có từng loạt súng vá»ng vá» từ chốn xa. Viên tướng ngạc nhiên, đứng phắt lên, nheo mắt lắng tai nghe, dạ bồn chồn như lá»a đốt.
- Thôi ta trở lại chỗ cũ còn lấy hà nh lý chứ!
Äại SÆ¡n Vương ra mé đồi, trá» tay vá» phÃa xa tÃt. Chà ng vá»™i chiếu viá»…n kÃnh má»›i hay có má»™t cánh quân đến dá»±ng trại, khói bốc lên, có vẻ Ä‘ang nấu nướng chi đó.
- Äám quân đó vừa đánh nhau vá»›i quân Trần Tắc và đã bắt được há» Trần rồi! Má»™t nữ tướng cầm đầu coi dáng quen thuá»™c lắm. Lúc hai bên đánh nhau, em quan sát, bá»n đó chá»§ ý bắt sống Trần Tắc và có lẽ đã truy kÃch từ dâu vá» thì phải.
Äại SÆ¡n Vương sá»±c nhá»› tá»›i mảnh há»a đồ bà máºt trong tay há» Trần, chà ng ngẫm nghÄ© mấy khắc, Ä‘oạn bảo Chà Plan:
- Chắc chúng chưa đi ngay? Ta vỠlấy hà nh lý cũng vừa!
Nói xong, hal ngưá»i lá»™n vá» chá»— cÅ©.
- Nên hóa trang cho tiện! Cô nương nên cải nam trang. Chúng ta là hai bạn đưá»ng thổ dân.
- Sao không giả là m má»™t cặp vợ chồng có hÆ¡n không? Và giấu súng Ä‘i như má»™t cặp vợ chồng thưá»ng.
Câu đỠnghị táo bạo cá»§a cô gái khiến chà ng tướng núi không khá»i ngạc nhiên nhưng thấy vẻ hồn nhiên trên khuôn mặt hoa rừng chà ng đà nh lẳng lặng là m theo. Trong giây lát cả hai đã gá»n gà ng trong bá»™
quần áo thổ dân khá sang, mặt hóa trang khác hẳn, cả hai con ngựa cũng được xoa thuốc ngụy lông, ung dung sóng đôi, phóng thẳng đến chỗ đám quân lạ đang hạ trại.
Tá»›i đầu thung má»›i cho ngá»±a bước má»™t, tiến sát lại. Con đưá»ng mòn chạy ngoà i bìa thung ăn chếch qua trại quân lạ, cách chỉ chừng trăm thước. Cả cánh quân lạ vá»™i ngó ra, chÄ©a súng dè chừng bất trắc, tá»›i lúc thấy rõ hai ngưá»i không mang súng ống má»›i dá»±ng súng vá» chá»— cÅ©. Hai bóng kỵ binh phi ra, hô lá»›n:
- Äi đâu? Sao lại bén mảng tá»›i chá»— nà y! Äứng lại đã!
Hai ngưá»i dừng ngá»±a, trông và o thấy bóng hai nữ binh. Chà Plan lá»… phép cất tiếng miá»n núi há»i.
- Vợ chồng tôi đến Cao Bằng! Cái lÃnh đây là gi đấy?
Nữ binh há»i mấy câu, Ä‘oạn vẫy tay bảo di, Ä‘oạn quay và o chân núi. Chà Plan, theo và o luôn, Äại SÆ¡n Vương cất tiếng gá»i, rồi cÅ©ng và o nốt Ä‘uổi thế nà o cÅ©ng cứ Ä‘i, đến gần nhìn rõ mặt má»›i chịu dừng, nằng nặc há»i xin thuốc Tây. ÄÆ°a mắt nhìn, thấy Trần Tắc cùng mấy thá»§ hạ bị bắt ngồi dá»±a thân cây, quân lạ vừa nam lẫn nữ, kẻ Ä‘ang sá»a soạn bữa ăn, ngưá»i băng bó thương tÃch. Còn Ä‘ang tìm coi chá»§ tướng chợt thấy hai cô gái đẹp Ä‘eo súng từ chân núi bước ra. Hai cô gái hao hao giống nhau, khuôn mặt đẹp như hoa, thoáng trông đã Ä‘oán ngay hai chị em
ruá»™t: Nữ tướng há» Cầm, thuá»™c quân Si Pan. Cặp nữ tướng Ä‘ang đốc quân phục kÃn bên yếu lá»™ giữa hẻm, thoáng cái đã ẩn kỹ và cô êm dặn má»™t toán nữ binh và i chục ngưá»i lá»™n lại chá»— vừa hạ trại, xuống ngá»±a, kẻ nằm ngưá»i ngồi có vẻ má»™t má»i lắm, nhiá»u con ngá»±a đã tháo cả yên, cho gặm cá» tá»± nhiên.
Äại SÆ¡n Vương vá»™i cùng Chà Plan kiếm chá»— ẩn, chiếm chá»— cao quan sát tá» tưá»ng, thấy thế khẽ bảo nữ tướng Hoà ng Su Phì:
- Hai cô gái nà y định nhỠđịch và o cạm bẫy đây! Nhưng không biết bá»n nà o sắp tá»›i?
Chà Plan chưa lên tiếng, đã thấy xa xa cát bụi bay, má»™t Ä‘oà n quân chÄ©a mÅ©i dùi phóng tá»›i. Dừng lại cách hÆ¡n trăm thước, ngay trên đồi cao bên kia thung, dà n hà ng ngang trông sang chân đồi bên nà y, có vẻ Ä‘ang quan sát địch tình, Äám nữ binh trông thấy địch, vá»™i vã chạy Ä‘i bắt ngá»±a bố tráºn. Láºp tức, đám quân bên đồi kia nhất tá» hò reo như sấm ùa xuống, đánh luôn. Nữ tướng vá»™i thót lên ngá»±a hô quân vừa bắn, vừa tháo chạy, ngá»±a chưa kịp thắng yên. Thình lình Nữ tướng dừng phắt ngá»±a, khoa tay ngang đầu thét lá»›n:
- Lùi lại! Quân bay! Có phục binh.
Lá»i vừa dứt vó ngá»±a vừa dừng chưa kịp tháo lui, thì từ hai bên hẻm núi, từng loạt súng nổ rá»n, đạn bay ra ngưá»i ngá»±a Si Pan nhà o luôn má»™t lá»›p hà ng chục tên. Äồng thá»i đám nữ binh cÅ©ng lá»™n ngá»±a, bắn xả lại như mưa, dìm Si Pan rất mau và o thế tam diện thụ địch hiểm nghèo.
- Giạt cả sang vách núi! Xuống ngựa!
Cầm Mi Yến nép sau hông ngá»±a, dá»±a lưng và o vách hẻm,vừa vẩy súng lên, vừa hô binh đánh tháo. Trên sưá»n dá, cứ cái đầu nà o ló ra, là bị đạn Mi Yến bắn lá»™n xuống liá»n. Nhá» thế, quân Si Pan rút ra gần khá»i yếu lá»™ rất nhanh. Thình lình có tiếng quát lanh lảnh phÃa trên cao:
- Giặc cái Tây Phà n! Hay coi đây!
Cầm Lình con gái lão động chá»§ ngá»a mặt lên, thấy nữ tướng lá»™ diện trên má»m đá, liá»n nhô khá»i hông ngá»±a bắn lên, nhưng đạn nữ tướng kia đã ra khá»i nòng, xoi trúng bà n tay nữ tặc. Cầm Lình vùng nhăn nhó ôm tay, Cầm Mi Yến trông thấy liá»n nghiến răng vẩy luôn ngá»n súng lên giữa lúc nữ tướng địch Ä‘ang nhìn chếch vá» phÃa Cầm Lình. Nhưng tá»± nhiên tay Mi Yến chá»›i vá»›i giữa không gian, khẩu súng đã bay đâu mất, còn Ä‘ang ngá»a mặt ngó tìm, thì nữ tướng phÃa trên đã xoay lưng lại nhả luôn má»™t phát. May Nữ Thá»§y Vương Hồ Ba Bể đã kịp thá»i hụp đầu xuống tránh kịp.
- Tạc đạn đâu thả cho rồi!
Tiếng lanh lảnh cá»§a cô nữ tướng phÃa trên lại quát lên, khiến Mi Yến giáºt mình chưa kịp nhảy sang bắn trấn cho Cầm Lình thì liá»n mấy quả tạc đạn từ trên đã ném xuống. Nữ tặc vá»™i nhà o xuống chân ngá»±a, chỉ thấy liá»n mấy tiếng nổ vang, nhói má»™t bên mình, rồi cả thân hình con ngá»±a đổ đè lên trên, giữa vùng khá»i tóa um còn nghe tiếng Cầm Lình gá»i lá»›n:
- Cầm muội đâu! Cầm muội?
Nữ tặc thét lớn:
- Rút mau không khốn cả? Äánh cồng hú gá»i Ä‘oà n báo tiếp cứu cho mau!
- Anh chị em! Nhảy xuống đánh giáp lá cà chớ để hai con nữ tặc chạy thoát.
Tiếng tướng thét, quân hò vẫn nổi lên vang động, khói mù bốc che yếu lá»™ như sương lam. Không thấy tạc đạn nổ nữa, lại nghe có tiếng ngưá»i từ trên nhảy xuống. Cầm Mi Yến má»›i hấtlung xác ngá»±a phục sát vách đá, định thần quan sát, chỉ thấy lố nhố ngưá»i ngá»±a rầm ráºp ngược xuôi giữa vùng khói tá»a, lại nghe phÃa đầu hẻm, vẫn còn tiếng súng, liá»n men vách lần ra. Vừa khá»i vùng khói tá»a, giáºt mình toan quay ngược thì bốn bá» áºp lại từng Ä‘oà n địch quân, gươm súng chÄ©a và o tua tá»§a trông ra không bóng quân gia, yếu lá»™ đã nghẹt đầy địch thá»§. Nữ Thá»§y
Vương Hồ Ba Bể đà nh nghiến răng quay luôn mÅ©i súng và o ngá»±c, lảy cò. Nhưng má»™t bà n tay đã gạt mạnh, đạn nổ lên trá»i, nữ tướng địch đã từ đâu vá»t tá»›i, cưá»i khanh khách:
- Vá»™i chết sao được! Bản cô nương còn có Ä‘iá»u muốn há»i. Chị em đâu ! Trói nữ tặc lại cho ta! Và truyá»n nổi hiệu thu quân mau.
Lúc đó, dưới hẻm, bá»n gái lạ Ä‘ang thu binh, chợt thấy Cầm Lình dẫn quân trở lại. Cầm Lình tay cầm má»™t cây roi có tua ngÅ© sắc, đứng thẳng trên lưng ngá»±a vừa khoa lia lịa, vừa hú lên những tiếng man rợ, lạ lùng. Äoạn hô binh tiến lên, tả hữu có Nhị Cô, Tam Cô bay thẳng đến hẻm núi hình như bất chấp cả địa hình.
Tráºn đánh vừa mở, chợt ngá»±a bên phe đôi gái lạ, thi nhau hà vang, hoảng chồn, rồi có tiếng thú gầm ghê rợn. Ngạc nhiên nhìn kỹ, má»›i biết cánh quân đó bất ngá» bị má»™t Ä‘oà n báo gấm từ rừng ráºm xông ra tấn công chá»›p nhoáng và o bên sưá»n. Nguy nữa, là đám quân nà y Ä‘ang bám chặt yếu lá»™ là m Ä‘iểm tá»±a tác chiến, hai bên toà n cay cối, đá tai mèo, Ä‘oà n thú dữ cứ vá»t ra táp cấu xé, rồi lại lẩn và o chá»— khuất, lại thêm chá»— hẹp ngưá»i ngá»±a khó xoay trở, mặt tráºn đôi gái lạ nà y cả loạn ngay. Và như đã nắm được yếu tố thá»§ thắng,Cầm Lình, Nhi Cô, Tam Cô cứ dẫn binh bay ngá»±a ngang hẻm vừa bắn thốc và o, vừa cố ý không cho địch quân xông ra ngoà i thung tráng.
Äang đốc chiến phÃa trước, thấy háºu quân biến loạn, cô chị vá»™i hô binh tiến mau ra nhưng đã bị quân Si Pan cháºn gắt, đà nh lá»™n ngá»±a lại thét lá»›n:
- Báºt hồng lên đánh xua thu dữ, háºu đổi thà nh tiá»n rút qua bên kia hẻm!
Quân gia láºp tức, xuống ngụa, báºt lá»a, Ä‘uổi thú, nhưng thú đã được luyện quen không sợ lá»a, cứ tiếp tục chồm táp ngưá»i ngá»±a rất hăng. Äang lúng túng má»›i lui được và i chục thước lại nghe háºu tráºn nổ vang rá»n, Rồi má»™t cánh quân Si Pan nữa xốc tá»›i, đánh bừa hai đầu dồn quân nữ tướng và o giữa cho thú dữ cấu xé.
- Phải cứu hai nà ng kia mới được! Ta ở ngoà i vòng có thể đánh thốc sau lưng Tây Phà n!
Äại SÆ¡n Vương đứng phắt lên, Chà Plan đã giÆ¡ tay can lại, mỉm cưá»i.
- Bất tất phải nhá»c lòng!Chỉ cần xua lui Ä‘oà n thú dữ là xong, hai nà ng đó đủ sức đánh quân địch rồi! Ông đã quên em vốn sinh trưởng nÆ¡i sÆ¡n cước, đã từng nuôi hổ báo thay chó giữ nhà ư?
Nà ng quay bảo nữ binh nãy giỠnằm êm kinh sợ:
- Mau xuống bảo nữ tướng nhét giẻ và o miệng cô gái Hồ Ba Bể trên nà y sẽ đuổi thú giúp cho!
Hai nữ binh ngạc nhiên nhìn “Cô Thổ†nhưng cũng vội vã băng xuống lộ hẻm.
Tiếng Cầm Mi Yến vụt tắt, trên ngá»n đồi,Nữ chúa Hoà ng Su Phì liá»n khum tay miệng, rú lên má»™t trà ng tiếng dị kỳ man rợ, lanh lảnh vang khắp chiến trưá»ng. Láºp tức, Ä‘oà n báo gấm ngừng tấn công nhìn cả vá» nẻo có tiếng hú và dưới hẻm, thoáng cái đã thấy những hình và ng đốm lao vùn vụt giữa ná»n bụi xanh, bay hẳn lên ngá»n đồi. Rồi mùi tanh hôi theo hÆ¡i gió thốc và o mÅ©i Äại SÆ¡n Vương, trông ra đã thấy lá cây sà o sạc, báo dữ từ các nÆ¡i xông tá»›i. Không cháºm trá»…,Voòng Chà Plan ra hiệu cho Äại SÆ¡n Vương nhảy phắt lên yên ngá»±a lao xuống bên kia đồi, vừa phi vừa hú dụ Ä‘oà n thú băng theo.Ra khá»i vùng tráºn, Äại SÆ¡n Vương ngoảnh lại thấy từng đợt “Sóng gầm†dáºp dồn bèn gò cương bảo Chà Plan:
- Äoà n thú rừng lợi hại vô cùng, cô nương sao không thu phục mà dùng?
Chà Plan lắc đầu:
- Muốn thu phục phải dùng ngải riêng.Phải giải ngải của Cầm Mi Yến mới được.GiỠchỉ tạm dùng tiếng hú lùa chúng theo, nếu đến gần, không có ngải quyện chúng sẽ nổi tánh rừng ngay! Thôi! Chỗ nà y chúng lạc dấu được rồi!
Nói xong, Chà Plan im bặt tiếng hú, cùng Äại SÆ¡n Vương giục ngá»±a và o khu rừng ráºm gần đấy, chạy thêm má»™t quãng xa, má»›i lá»™n lại chiến trưá»ng. Còn Ä‘ang dòm tìm vết chân ngá»±a, chợt thoáng thấy bóng má»™t kỵ sÄ© từ phÃa biên thùy tế ngá»±a tá»›i thung. Äại SÆ¡n Vương bèn cùng Chà Plan ẩn luôn và o bụi cây bên hẻm. Ky sÄ© chạy đến khu tráºn, dừng lại, đảo mắt nhìn quanh và cho ngá»±a bước thẳng đến hẻm, vừa Ä‘i chăm chú quan sát từng thân cây, vách đá, mặt cá», có vẻ muốn tìm má»™t dấu vết chi. Äang chăm chú ngó quanh, chợt chà ng ky sÄ© tiến ngá»±a lại sát vách đá gần đấy, ngá»a mặt trông qua vù gáºt gù lẩm bẩm:
- Có thế chứ! Không ngỠbắt được cả Trần Tắc lẫn nữ tặc hỠCầm!
Và đảo mắt má»™t vòng chà ng ta giục ngá»±a Ä‘i thẳng qua bên kia hẻm. Äại SÆ¡n Vương, Chà Plan tiến ra, ngó vách đá, thấy có mấy nét má»›i đục nham nhở có vẻ máºt hiệu chi đó, liá»n cùng nhau theo hút ngưá»i ky sÄ© luôn. Cứ má»™t quãng ngưá»i đó lại dừng tìm máºt hiệu, noi theo Tây Bắc mà đi mãi. Chừng má»™t giá» sau ngá»±a, ngưá»i và o má»™t miá»n hoang vắng, dừng lại. Äứng trên cao nhìn xuống. Äại SÆ¡n vương, Chà Plan thấy lố nhố ngưá»i ngá»±a bên rừng, cả mừng nháºn ra chÃnh cánh quân cá»§a hai cô gái lạ bắt Trần Tắc Ä‘em Ä‘i ban nãy. Chà ng ky sÄ© kia và o thẳng giữa
chá»— trú quân, có vẻ quen thuá»™c lắm. Qua ống viá»…n kÃnh, hai ngưá»i thấy cặp nữ tướng ra đón đưa chà ng và o má»™t căn lá»u xinh xắn dá»±a và o vách núi ngay dưới lùm cây ven suối. Trần Tắc và Cầm Mi Yến đã được cởi trói ngồi gần đấy có mấy ngá»n súng chÄ©a canh cẩn trá»ng.
Chá» mãi đến chiá»u vẫn không thấy cánh quân đó lên đưá»ng, Äại SÆ¡n Vương bà n vá»›i Chà Plan toan lần xuống vách núi gần lá»u, thì vừa kịp thấy ngưá»i kỵ sÄ© lúc nãy lên ngá»±a Ä‘i, mang theo cả Trần Tắc cùng má»™t tiểu đội vệ binh, Cả mừng Äại SÆ¡n Vương, Chà Plan theo sát liá»n. Äi quanh co má»™t lúc, như muốn phòng hỠđánh lạc dấu ngưá»i lạ đổi hướng nhiá»u lần cuối cùng Ä‘i vá» nẻo thị trấn Cao Bằng. Nhưng rồi ngưá»i lạ xuyên qua bản, đưa Trần Tắc ra ngá»n núi cuối bản, có căn nhà dá»±a vách đá trông ra nương ngô. Äứng xa, thấy lát sau cả bá»n đã tháo yên, dắt ngá»±a và o tà u, Äại SÆ¡n Vương biết rõ bá»n lạ đêm nay nghỉ tại đó, nên chà ng cùng Chà Plan Ä‘i tìm quán trá» trú, chỠđêm sẽ hà nh động. Cuối canh hai, cả hai tìm đến nÆ¡i giam Trần Tắc, buá»™c ngá»±a cuối núi, lần đến bên căn nhà sưá»n núi nghe động tÄ©nh.