 |
|

05-08-2008, 12:41 PM
|
 |
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: 4vn
Bà i gởi: 179
Thá»i gian online: 41 giây
Thanks: 0
Thanked 12 Times in 12 Posts
|
|
Chương 20
TIỂU QUÃI ÃC ÄẤU ÄẠI CAO TÄ‚NG
Gió rừng vi vút ...
Äêm tối bao trùm ...
Tại chùa Phong Thiá»n qua má»™t tráºn giao tranh giữa phái Thần Võ môn và Hắc y sát thá»§ vẫn không có gì náo động đến dân cư.
Thất Linh Cảm vẫn sừng sững vá»›i mưá»i ba tầng lầu uy nghiêm, hùng tráng.
Chùa Phong Thiá»n thuá»™c vá» nÆ¡i cai quản cá»§a Thiếu Lâm, nhưng phái nà y từ trước đến nay có má»™t quy luáºt là ai không động đến mình thì mình không động đến há». Do đó mà cuá»™c thảm sát tại chùa Phong Thiá»n không là m cho Thiếu Lâm tá»± quan tâm.
Äối vá»›i Thất Linh Cảm, má»™t kiến trúc rất kỳ quan, nhưng xưa nay trong võ lâm và o được nÆ¡i đó để ngoạn cảnh cÅ©ng không quá năm ngưá»i.
Thá»±c ra, trong võ lâm giang hồ ai cÅ©ng muốn tiến nháºp tháp Linh Cảm để ngoạn cảnh, nhưng mấy ai đã có đủ bản lãnh. Vì trong tháp có mưá»i ba thiếu lâm đắc đạo cao tăng quản thá»§. Ai muốn và o phải được sá»± chấp thuáºn cá»§a Äại Hòa thượng chùa Phong Thiá»n, nếu không thì phải đủ khả năng đánh thắng mưá»i ba vị cao tăng nà y má»›i được tá»± do xuất nháºp.
Vì thế, kẻ nà o được xuất nháºp tá»± do nÆ¡i đây thì uy danh trong giang hồ không phải nhá».
Uy danh thì ai cÅ©ng thÃch, nhưng Ãt ai là m được.
Lúc nà y Dương Tiểu Tà , má»™t chà ng trai đầy tà khÃ, không biết sợ chết, không kiêng nể ai, đã nói lên ý muốn đột nháºp tháp Linh Cảm.
ý muốn nà y không phải Tiểu Tà khoe danh với thiên hạ mà chỉ để tìm chuyện vui chơi.
Tiểu Tà nhìn thấy tháp Linh Cảm cao chất ngất, nói với Tiểu Linh:
– Tiểu Linh! Tháp nà y rất cao. Chúng ta thỠvà o đó xem chơi được không?
Tiểu Linh nói:
– Huynh tưởng chúng ta đang đi du ngoạn, muốn đến đâu thì đi đến đó sao?
Tháp Linh Cảm nà y là má»™t nÆ¡i thánh địa, có ngưá»i canh giữ, nhiá»u ngưá»i muốn và o nhưng không đủ khả năng.
Tiểu Tà há»i:
– Tại sao váºy?
Tiểu Linh nói:
– Tại vì nÆ¡i đây là Phân viện cá»§a Thiếu Lâm, trong đó có mưá»i ba vị cao tăng cá»§a Thiếu Lâm coi giữ. Nếu ai muốn và o phải đánh thắng há» má»›i được. Còn không thì chỉ đứng bên ngoà i nhìn ngắm mà thôi.
Tiểu Linh nói rõ như váºy có ý là m cho Tiểu Tà thấy khó khăn bỠý định xâm nháºp Tháp Linh Cảm.
Nhưng Tiểu Tà thì lại tỠý bất bình:
– Số trá»c đầu nà y nếu muốn canh giữ thì canh giữ nÆ¡i Thiếu Lâm tá»±, còn tháp nà y là má»™t kỳ quan cá»§a thiên hạ, tại sao cấm Ä‘oán?
Tiểu Linh thấy Tiểu Tà cứ lảm nhảm mãi, không bỠý định xâm nháºp tháp Linh Cảm, nên vá»™i nói:
– Tuy tháp Linh Cảm không phải thuá»™c Thiếu Lâm tá»± xây nên, nhưng cÅ©ng thuá»™c quyá»n quản lý cá»§a há».
– Tiểu Linh! Muội biết rõ lịch sỠcủa tháp Linh Cảm sao?
– Và o Ä‘á»i Tống, có má»™t vị Hòa thượng là Äại Má»™c Sư xây nên. Sau nà y Thiếu Lâm tá»± thu nháºn là m phân viện cá»§a môn phái. Vì váºy há» tá»± cho mình có quyá»n cai quản.
Tiểu Tà hừ một tiếng:
– Nếu không phải cá»§a Thiếu Lâm tá»± mà Thiếu Lâm tá»± chiếm giữ tháºt là vô lý. Ta thì không kÃnh nể rồi. Ta sẽ dẫn các ngươi và o đó. Äi mau!
Vừa nói, Tiểu Tà vừa kéo tay Tiểu Linh và Tiểu Thất hướng vỠtháp Linh Cảm.
Trước mặt tháp Linh Cảm là má»™t khung cá»a sắt rất lá»›n.
Tiểu Linh không ngá» kể lại lịch sá» tháp Linh Cảm đã là m cho tà khà trong ngưá»i Tiểu Tà nổi lên, không còn can ngăn được nữa.
Nà ng lo lắng:
– Tiểu Tà ! Huynh đừng là m báºy! Ngưá»i ta không có động chạm gì đến mình thì mình cÅ©ng đừng chá»c ghẹo ngưá»i ta. Võ công cá»§a huynh chưa chắc đã đánh thắng há», tại sao phải liá»u lÄ©nh như váºy?
Tiểu Tà nhướng mà y:
– Ai nói ta không tiến nháºp nổi tháp Linh Cảm. Hôm nay ngưá»i yêu cá»§a ta đã khinh dá»… ta rồi. Nếu ta không lên được mưá»i ba tầng tháp Linh Cảm thì uy danh cá»§a Thông Thá»±c Tiểu Bá Vương sẽ mất hết.
Nói xong, Tiểu Tà kéo Tiểu Linh và Tiểu Thất đi nhanh hơn nữa.
Tiểu Linh tim nhảy thình thịch, cảm giác bất an, nhưng biết rằng Tiểu Tà đã muốn là m việc gì thì không sao cản trở nổi.
Xưa nay, trong võ lâm giang hồ, nếu có má»™t nhân váºt nà o được tá»± do ra và o tháp Linh Cảm thì sẽ là m cho ngưá»i ta kÃnh phục không Ãt.
Dù váºy, Tiểu Linh cÅ©ng không muốn Tiểu Tà vượt qua những thá» thách nguy hiểm cho bản thân.
CÅ©ng may! Tiểu Linh nghÄ© đến võ công cá»§a Tiểu Tà không giá»i mấy, chắc chắn không qua nổi đệ nhất quan thì tánh mạng chưa nguy hiểm gì.
Tiểu Thất thì không có suy tư gì sâu xa, cứ khuyến khÃch bản lãnh anh hùng, ca tụng Tiểu Tà can đảm tiến nháºp Thất Linh Cảm.
Tiểu Tà hăng hái, đến trước Äại hùng môn, đưa chân đá má»™t cái.
– Phèn!
Cánh cá»a sắt sừng sững! Không há» lay động, nhưng sức phản ứng đã là m cho chân trái cá»§a Tiểu Tà tê cứng.
Tiểu Tà hướng vá» bên trá»ng, nghe có tiếng nói vá»ng ra:
– Té ra là có ngưá»i đến phá phách.
Tiểu Tà cưá»i lá»›n:
– ... Mau mở cá»a! Lão vương gia đã đến rồi! Mau mở cá»a ra!
Bên trong không một tiếng hồi âm.
Tiểu Tà tức lên, đưa chân đá và o cá»a sắt lia lịa.
– Phèn ...! Phèn! Phèn ...!
Tiểu Linh vội chạy đến nói:
– Tiểu Tà ! Huynh muốn và o tháp trước hết phải đến Hòa thượng trụ trì chùa Phong Thiá»n yết kiến, xin Äạo sư thuáºn y, sau má»›i và o được.
Tiểu Tà kêu lớn:
– Ta thì không yết kiến ai! Kêu không mở ta phải phá ra.
Nói xong, Tiểu Tà láºp tức phóng chạy và o rừng, tìm má»™t khúc cây gá»— lá»›n, chạy trở ra, đắc ý nói:
– Tiểu Linh! Muá»™i tránh sang má»™t bên, huynh muốn cho chúng nó thất kinh nổi loạn. Äến lúc đó hì ... hì ... ta không cần tá»· võ cÅ©ng lên được mưá»i ba tầng tháp.
Tiểu Linh khổ tâm, mỉm cưá»i, không có cách nà o ngăn cản Tiểu Tà .
Tiểu Tà hai tay nắm cứng khúc gá»—, cứ dá»™ng và o cá»a sắt không ngừng, tiếng kêu ầm ầm chấn động khắp nÆ¡i, má»i ngưá»i xung quanh Ä‘á»u bị Ä‘inh tai, Ä‘iếc óc.
Tiểu Linh, Tiểu Thất cÅ©ng chịu không nổi, đưa tay bịt kÃn hai lá»— tai, đứng má»™t bên nhăn mặt.
Qua má»™t lúc, quả nhiên bên trong có ngưá»i ra mở cá»a.
Má»™t vị hòa thượng râu bạc phếu như tÆ¡ trắng, đứng trước cá»a, mình mẩy ướt đẫm mồ hôi nhìn Tiểu Tà :
– A di đà Pháºt! Lão nạp là Thiên Hòa muốn há»i thà chá»§ tại sao dá»™ng cá»a liên tục?
Tiểu Tà nhìn lão Hòa thượng rất thÃch thú, cưá»i nói:
– Lão Hòa thượng! Ông đóng cá»a nà y có ý nghÄ© gì đây? Tháp nà y cÅ©ng không phải cá»§a ông xây cất, ông không có quyá»n bế môn! Tránh ra! Tiểu vương gia muốn và o đó.
Hòa thượng Thiên Hòa nói:
– Tiểu thà chá»§! NÆ¡i nà y là chá»— Thiếu Lâm cai quản. Bần tăng phụng mạng ở đây canh giữ. Lá»i tiểu thà chá»§ thỉnh cầu, lão tăng không đủ khả năng chấp thuáºn.
Tiểu Linh nói:
– Không có khả năng thì tránh ra, tại sao còn cản trở.
Tiểu Tà cÅ©ng biết tháp nà y không dá»… gì và o nên muốn dùng và i lá»i chinh phục.
Hòa thượng Thiên Hòa nói:
– Tiểu thà chủ! Không phải bần tăng không cho thà chủ và o xem, nhưng Chưởng môn có lệnh, xin thà chủ thông cảm. Dù cho bần tăng không ra tay cũng không được để cho tiểu thà chủ và o. Mong rằng tiểu thà chủ đừng là m khó dễ.
Tiểu Tà nói:
– Ông không muốn ra tay là m sao cản trở tôi được đây? Ông đừng có nói chuyện bông đùa.
Hòa thượng Thiên Hòa nói:
– Ngưá»i xuất gia không nói láo. Dù cho bần tăng không ra tay cÅ©ng cản trở tiểu thà chá»§ được. Hãy nên hiểu rằng tiểu thà chá»§ cố tình gây rối thì khó quay vá».
Tiểu Tà ưỡn ngực:
– Ta là Dương Tiểu Tà , không thể tin được lá»i nói tà ngụy, phỉnh phá». Bây giá» ta đến gây sá»± vá»›i ông. Suốt ngà y ông không có chuyện gì là m, bây giá» phải tìm chút chuyện là m cho vui chứ.
Tiếng nói chưa dứt, Tiểu Tà đã hướng vá» phÃa cầu thang nhảy lên.
Hòa thượng Thiên Hòa quả nhiên công phu cao tuyệt, quay thân như chớp đã cản ngay trước mặt Tiểu Tà .
Tiểu Tà tức giáºn vung tay xuất ra má»™t chiêu “Xô Vân Khán Nguyệt†đẩy lão Hòa thượng ra. Nhưng bất cứ dùng sức cỡ nà o, thân mình lão hòa thượng vẫn không nhúc nhÃch.
Tiểu Tà lùi lại:
– Lão Hòa thượng! Ông quả nhiên có chút môn đạo.
Vừa nói, Tiểu Tà vừa lùi xa cầu thang như không còn có ý tiến lên nữa.
Nhưng đôi mắt liếc nhanh, muốn thừa cơ phóng lên tầng hai.
Hòa thượng Thiên Hòa cÅ©ng nhẹ bước tá»›i, nhưng chỉ loáng mắt, Tiểu Tà đã xuất “Äại Bi Chưởng†đánh trùm lên đầu lão Hòa thượng.
Hòa thượng Thiên Hòa nhìn thấy chưởng pháp cá»§a Tiểu Tà lòng kinh hãi, láºp tức quay chân hướng vá» phÃa cầu thang nhảy tá»›i.
Tiểu Tà thừa cÆ¡ há»™i đánh trúng “Äại Bi Chưởng†trên ngá»±c Hòa thượng.
– Bộp!
Hòa thượng Thiên Hòa chấn động kêu lên:
– Tiểu thà chủ! Âu Dương tiên sinh là gì với ngươi?
Tiểu Tà cưá»i hì hì:
– Không là gì hết! Sao rồi? Ông có để tôi và o không?
Dứt lá»i, Tiểu Tà nhảy hai bước đã đến lầu hai.
– A di đà Pháºt!
Hòa thượng Thiên Hòa phát ra chiêu “Äạt Ma Thần Công†đánh và o sau lưng Tiểu Tà .
Tiểu Tà “A†má»™t tiếng dùng chiêu “Trưá»ng Hồng Quán Nháºt†phi thân xuống đất.
Nhưng chân vừa chấm đất, Tiểu Tà đã hướng vỠbên trái bước tới ba bước.
– Vèo!
Một cây phi đao đã phóng ra, nhắm và o vai trái Hòa thượng Thiên Hòa.
Hòa thượng Thiên Hòa vung tay bắt phi đao ném xuống đất, từ từ chạy tới chân cầu thang, Tiểu Tà cũng hướng ra sau thối lui.
Tiểu Linh nhìn thấy la lớn:
– Tiểu Tà ! Chúng ta chạy đi! Huynh đánh không lại ông ta đâu.
Tiểu Tà quay lại má»™t vòng dùng tay phải phát ra “Äại Bi Chưởngâ€, tay trái phóng phi Ä‘ao và o đùi lão Hòa thượng.
Hòa thượng nhảy vội ra sau, quay mình tránh phi đao.
Lúc nà y Tiểu Tà và Hòa thượng Thiên Hòa đã thay đổi vị trÃ. Tiểu Tà đứng ở chân cầu thang còn Hòa thượng đứng gần đại môn.
Tiểu Tà nói:
– Thiên Hòa! Tiểu gia cám ơn.
Vừa nói, Tiểu Tà vừa ném ba mũi phi đao một lúc.
Hòa thượng Thiên Hòa vội lăn xuống đất tránh né phi đao, hai tay bắt phi đao ném xuống đất.
Nhưng chỉ phút chốc, Tiểu Tà đã thừa cơ chạy tuốt lên tầng hai rồi.
Hòa thượng Thiên Hòa chỉ còn nhìn theo, niệm Pháºt hiệu.
– A di đà Pháºt!
Ông ta ngồi dưới đất, không đuổi theo nữa.
Như váºy, trước tiên Tiểu Tà dụ Hòa thượng ra ngoà i, sau đó ném phi Ä‘ao để thừa cÆ¡ há»™i nhảy lên thang lầu.
Quả nhiên, Tiểu Tà đã lừa được Hòa thượng Thiên Hòa rồi!
Tiểu Thất nhìn thấy Tiểu Tà chạy lên lầu hai, đưa tay kêu lớn:
– Tiểu Tà ! Huynh rất giá»i! Rất giá»i!
Tiểu Linh thì không dám nói, vì số cao thá»§ trong tháp vẫn còn không Ãt. Nà ng bảo Tiểu Thất:
– Tiểu Thất! Huynh đừng khen ngợi quá sá»›m. Ngoà i Thiên Hòa cao thá»§ vẫn còn có đến mưá»i hai ngưá»i nữa. Tôi rất lo lắng.
Tiểu Thất cưá»i nói:
– Äừng lo! Äừng lo!
Hai ngưá»i yên lặng, đứng dưới tháp chỠđợi tin vui cá»§a Tiểu Tà .
Tiểu Tà lên được tầng hai, gặp một vị Hòa thượng râu trắng như tuyết đang ngồi yên, đôi mắt lim dim như không biết có Tiểu Tà đến.
Tiểu Tà lòng mừng thầm, nhún chân nhè nhẹ Ä‘i vá» phÃa cầu thang.
Äến cách cầu thang chừng hai bước, quay nhìn lại, thì thấy lão Hòa thượng râu bạc vẫn còn ngồi yên.
Tiểu Tà mừng thầm:
– Rất may! Tầng nà y lại gặp được vị Hòa thượng ngủ.
Tiểu Tà rất lẹ phóng lên cầu thang.
Ai ngỠTiểu Tà đã lẹ mà Hòa thượng râu bạc còn lẹ hơn nữa.
– Má»™t nhảy! Má»™t Ä‘áºp! Má»™t cản!
Tiểu Tà dội ngược lại, thì đã thấy lão Hòa thượng râu bạc ngồi tại chỗ cũ, đôi mắt lim dim.
Tiểu Tà bị tụt xuống cầu thang, té ngồi dưới đất, đau quá, rên:
– Hòa thượng ngủ! Ông muốn đánh lén tôi thì cũng phải thông báo chứ?
Nói xong, Tiểu Tà lại hướng vá» phÃa cầu thang nhảy lên, nhưng vẫn bị lão Hòa thượng râu bạc đánh lui trở lại.
Tiểu Tà tức giáºn phóng ra mấy cây phi Ä‘ao nhưng vẫn bị lão Hòa thượng đánh rÆ¡i xuống đất.
Tiểu Tà lấy là m lạ, nhìn lão Hòa thượng thì thấy lão vẫn ngồi yên, lim dim đôi mắt giống như lão không hà nh động gì cả.
Láºp tức, Tiểu Tà tiếp tục phóng lên cầu thang ...
Cứ như váºy, má»—i lần phóng lên là bị lão Hòa thượng cản lại.
Một lần ... Ba lần ... Năm lần ... Hai mươi lần ...
Hai ngưá»i đánh Ä‘u vá»›i nhau như bóng vá»›i hình. Cứ má»™t ngưá»i chạy thì má»™t ngưá»i cản lại, sau đó vẫn ngồi yên chá»— cÅ©.
Tiểu Tà cưá»i lá»›n:
– Hòa thượng ngủ! Ông bị gạt rồi!
Dứt tiếng, Tiểu Tà hướng vá» trước phóng tá»›i, nhưng chỉ đánh lừa lão Hòa thượng, mà thá»±c ra thì quay thân trở lại, phóng ra cá»a sổ rồi từ cá»a sổ phóng lên tầng thứ ba.
Thân pháp nà y rất lanh lẹ, là m cho má»i ngưá»i Ä‘á»u kÃnh phục.
Như váºy, Tiểu Tà đã lợi dụng tâm lý cá»§a má»—i ngưá»i để lừa gạt, lợi dụng sÆ¡ hở vượt qua tầng thứ hai.
Vừa đến tầng thứ ba, Tiểu Tà đã nghe tiếng nói phát ra:
– Tiểu thà chá»§! Lần thứ nhất, từ ngà y xây tháp đến nay chỉ có má»™t ngưá»i từ cá»a sổ phóng lên lầu.
Tiểu Tà nhìn thấy đây cÅ©ng là má»™t vị Hòa thượng, sắc mặt có vẻ vừa kinh ngạc, vừa khinh thưá»ng.
Tiểu Tà thản nhiên:
– Äại hòa thượng! Dù biện pháp nà o mà lên được lầu ba thì biện pháp ấy vẫn là ưu việt. Có đúng không?
Gã nhún vai, có ý tự phụ.
Hòa thượng nói:
– Tiểu thà chủ nói rất có lý. Bần tăng đã phải lãnh giáo rồi.
Lão Hòa thượng đã chuẩn bị tư thế giao đấu.
Tiểu Tà cưá»i má»™t tiếng, phóng mình đến gần lão Hòa thượng nói nhá»:
– Lão Hòa thượng! Ông cho tôi lên lầu bốn được không?
Lão Hòa thượng không ngá» Tiểu Tà tỠý thân máºt, ôn hòa như váºy, lắc đầu:
– Tuyệt đối không được! Phải có lệnh của chưởng môn.
Tiểu Tà thấy lá»i dụ dá»— không có hiệu nghiệm, nói:
– Nếu như váºy thì phải cưỡng bức sao?
Lão Hòa thượng nói:
– Tiểu thà chá»§, ngươi được trở vá».
Tiểu Tà nói:
– Trở vá»! Äã lên được đến tầng thứ ba không phải dá»… dà ng gì. Ông muốn bảo tôi trở lại từ đầu sao?
Hòa thượng nói:
– Tiểu thà chá»§! Ngươi má»›i có mưá»i mấy tuổi mà đã thoáng quan ba tầng lầu thì cÅ©ng đá khá lắm rồi. Äừng đòi há»i nhiá»u hÆ¡n nữa. Tại sao lại phải Ä‘i tìm nguy hiểm?
Tiểu Tà khinh thưá»ng:
– Ông nói tôi Ä‘i tìm nguy hiểm? ÄÆ°á»£c! Cứ thá» xem ai bị nguy hiểm? Nếu ông thua tôi thì phải để tôi tá»± do lên tầng bốn, còn nếu tôi thua ông thì tôi láºp tức trở xuống ngay.
Hòa thượng gáºt đầu:
– Tiểu thà chủ! Ngươi muốn thỠsức với ta? ThỠbằng cách nà o đây?
Tiểu Tà nói:
– Nếu ông chịu thỠsức với tôi thì ông chết chắc rồi.
Tiểu Tà liá»n lấy ra ba cây phi Ä‘ao:
– Rất đơn giản! Tôi cắm ba cây phi Ä‘ao lên mặt đất, nếu ai nằm trên mÅ©i phi Ä‘ao ngá»§ lâu hÆ¡n thì ngưá»i đó sẽ thắng.
Hòa thượng nghĩ thầm:
– Tiểu thà chủ nà y rất hách dịch. Là m sao nội công của ta lại thua hắn. Nếu chỉ có cách nà y mà không thắng nổi, thì còn là m sao giao đấu với hắn.
Liá»n nói:
– ÄÆ°á»£c! Bần tăng chấp thuáºn Ä‘iá»u kiện cá»§a ngươi.
Tiểu Tà nghĩ thầm:
– Lão trá»c nà y chết chắc rồi! Ta ngá»§ trên phi Ä‘ao là chuyện thưá»ng, lão đã lầm mưu ta mà không biết.
Tiểu Tà nói:
– ÄÆ°á»£c! Như váºy tiểu gia là m trước. Sá»± tháºt tôi ngá»§ đến uống cạn bình trà .
Ông là m sao thắng được tôi.
Hòa thượng cưá»i nhạt:
– Cứ thỠqua rồi mới biết.
Tiểu Tà , lấy phi Ä‘ao cắm xuống đất giống như công việc táºp luyện má»i ngà y nÆ¡i hồ Má»™t Tháp.
Tuy nhiên, Tiểu Tà chỉ nằm trên mũi phi đao độ năm phút, rồi giả cách té xuống, la lên:
– Lão Hòa thượng! Tới phần ông rồi!
Lão Hòa thượng cưá»i lá»›n:
– Năm phút váºn công có gì mà đắc ý.
Nói xong, lão nằm trên mÅ©i phi Ä‘ao, váºn toà n công lá»±c như má»™t khúc cây.
Tiểu Tà cưá»i hì hì:
– Công phu khá lắm! Ông cứ kéo dà i thá»i gian Ä‘i. Tôi phải lên lầu bốn rồi.
Hắn vừa hút gió, vừa nhảy lên lầu bốn.
Lão Hòa thượng thất kinh kêu lên:
– Tiểu thà chủ! Ngươi ...
Tiểu Tà quay lại:
– Lão Hòa thượng! Chưa tá»›i năm phút. Nếu ông nhảy xuống thì đã thua tôi rồi. Mà đã thua thì phải giữ lá»i hứa.
Lão Hòa thượng biết đã lầm kế, nhưng không còn cách nà o là m khác được, đà nh phải nằm yên.
Tiểu Tà vừa huýt gió, vừa thong thả bước lên lầu bốn.
Lão Hòa thượng chỉ còn nằm yên, niệm má»™t tiếng Pháºt hiệu để xua Ä‘uổi cÆ¡n tức giáºn.
– A di đà Pháºt!
Tiếng niệm Pháºt hiệu cá»§a lão Hòa thượng chưa dứt thì chân Tiểu Tà đã đến lầu thứ tư rồi.
Tại lầu thứ tư, má»™t lão Hòa thượng đã ngồi sẵn nÆ¡i đầu cầu thang chá» Tiểu Tà , vì lão nghÄ© rằng tên tiểu quá»· nà y đã đến tầng thứ tư thì võ công không phải tầm thưá»ng.
Tiểu Tà trông thấy cưá»i lá»›n:
– Lão Hòa thượng! Chúng ta có cần phải thà võ không?
– Với câu nói nà y, Tiểu Tà đã biết rõ ý định của lão Hòa thượng ở lầu bốn không phải dễ dà ng gì?
Lão Hòa thượng nói:
– Thà chủ tiếp chiêu.
Tiểu Tà vội nói:
– Ông chỠmột chút! Tôi trước tiên phải thông báo cho bạn bè của tôi đang đứng dưới đất biết là tôi đã lên được lầu tư mà vẫn bình an vô sự.
Rồi không chá» Hòa thượng trả lá»i, Tiểu Tà đã hướng vá» phÃa cá»a sổ chạy tá»›i, nhìn xuống đất kêu lá»›n:
– Tiểu Linh! Tiểu Thất! Ta đã đứng trên lầu bốn rồi đây.
Tại tầng lầu nà y nhìn xuống đất đã thấy con ngưá»i rất nhá». Tiểu Tà phải vung tay để ra hiệu.
Từ dưới đất giá»n nói cá»§a Tiểu Linh vang lên rất nhá»:
– Tiểu Tà ! Mau trở xuống đây! Huynh gan quá to! Xuống đây! Xuống đây!
Tiểu Tà nói lớn:
– Tiểu Linh! Muá»™i đừng có kêu la như váºy. Chá» má»™t lát huynh đến tầng mưá»i ba sẽ chà o mừng huynh chiến thắng.
Nói xong, Tiểu Tà đến bên lão Hòa thượng:
– Xin cho biết danh hiệu Äại sư?
– Thiên Linh.
– ... Tiểu gia xin chà o Thiên Linh Hòa thượng. Hãy lại đây tá»· thÃ.
Vừa dứt lá»i, Tiểu Tà đã vung tay phát ra “Äại Bi Chưởng phápâ€. Chưởng phong bao trùm lên đầu Thiên Linh Hòa thượng.
Thiên Linh Hòa thượng thấy chưởng thế rất lợi hại, không dám khinh thưá»ng, liá»n trả lại má»™t chiêu hóa giải “Äại Bi Chưởng phápâ€.
Tiểu Tà thấy chưởng pháp cá»§a Thiên Linh Hòa thượng không phải tầm thưá»ng, láºp tức hướng vá» bên phải công tiếp ba chưởng, rồi phóng chân đá và o bụng đối phương.
Thiên Linh Hòa thượng quay thân, song chưởng đẩy ra hai đạo kình, công và o đùi bên phải của Tiểu Tà .
Tiểu Tà không đá trúng, cong lưng bay qua trước mặt ba thước, thuáºn thế ném hai cây phi Ä‘ao và o ngưá»i Thiên Linh Hòa thượng, lại vá»— thêm má»™t chưởng.
Thiên Linh thấy phi đao ép tới gần, dùng chân khà thổi một hơi gió, đánh bạt phi đao sang một bên, rồi dùng tay phản công.
– Bộp!
Hai ngưá»i dá»™i lại ... lùi ra xa ...
Tuy nhiên, chỉ phút chốc đã xáp gần lại tiếp tục giao tranh.
Chớp mắt đã trao đổi hai mươi chiêu, song phương bất phân thắng bại.
Tiểu Tà nháºn thấy ná»™i lá»±c cá»§a Hòa thượng Thiên Linh quá thâm háºu, không thể giao tranh lâu hÆ¡n nữa, liá»n nảy sanh má»™t kế, lợi dụng chưởng lá»±c cá»§a Thiên Linh Hòa thượng đưa gã lên lầu năm.
Láºp tức, Tiểu Tà trở lại giao đấu, để tìm cÆ¡ há»™i.
Thiên Linh Hòa thượng tuy là má»™t cao tăng đắc đạo, nhưng đã mấy mươi năm chưa từng động thá»§ vá»›i ai, nay vá»›i Tiểu Tà , má»™t đứa trẻ còn nhá» tuổi, nếu sÆ¡ sót sẽ mất hết uy danh, vì váºy không thể kéo dà i thá»i gian lâu được. Cho nên lão Ä‘em hết ná»™i lá»±c phản kÃch.
Tiểu Tà thấy cÆ¡ há»™i đã đến, quay thân nhảy vá» phÃa cầu thang, hai chân đứng thẳng, hét to:
– Lão trá»c sắp bá» mạng rồi.
Câu nói là m kÃch động lòng giáºn dữ cá»§a Thiên Linh Hòa thượng, là m mặt lão đầy sát khÃ.
Lão váºn hết mưá»i thà nh công lá»±c, cưỡi lên sóng chưởng, sá» dụng Thiếu lâm bản môn, đẩy má»™t chưởng vá» phÃa Tiểu Tà .
Mục Ä‘Ãch cá»§a Tiểu Tà chỉ cần như váºy, nên thấy đối phương phát chưởng láºp tức đẩy tuốt thân mình lên tầng lầu thứ năm.
Tháºt là má»™t đòn chÆ¡i nguy hiểm, chỉ có Tiểu Tà má»›i liá»u lÄ©nh như váºy.
Khóe miệng Tiểu Tà rỉ máu tươi.
Tiểu Tà kêu lớn:
– Ha ... ha ...! Cảm ơn lão Hòa thượng đã đưa tại hạ lên lầu năm.
Thiên Linh Hòa thượng lúc nà y mới biết mình trúng kế của Tiểu Tà , nhưng cũng đoán biết thương thế của Tiểu Tà không phải nhẹ, nên ngước mặt lên, nói:
– A di đà Pháºt! Hy vá»ng thà chá»§ được bình an vô sá»±.
Nói xong, Thiên Linh Hòa thượng trở vỠngồi lại chỗ cũ.
Tiểu Tà lên được lầu năm, liếc mắt nhìn thấy nơi đây có một vị Hòa thượng tay cầm chĩa ba, đứng tại cầu thang hình tướng rất uy võ.
Hòa thượng nói:
– Tiểu thà chá»§ công lá»±c kinh ngưá»i, Thiên Trá»±c ta bái phục.
Tiểu Tà nói:
– Thiên Trực đại sư! Tha ta một lần được không? Nếu không ông cũng phải chỠta thương thế bình phục mới tái chiến. Không thì mất công bằng rồi.
Thiên Trực hòa thượng thấy thương thế Tiểu Tà không nhẹ, cũng không muốn thừa cơ hội tấn công, nên nói:
– ÄÆ°á»£c! Thà chá»§ cứ ngồi dưỡng thương, đừng vá»ng động thì cÅ©ng không sao.
Tiểu Tà nghĩ thầm:
– Lão Hòa thượng nà y trong tay cầm cây chÄ©a ba to như váºy rất khó đến gần, ta phải là m cách nà o đây?
Trong lúc chưa tìm ra được mưu kế, Tiểu Tà đùa cợt:
– Tôi phải chữa thương! Ông đừng đâm lén nhé?
Nói xong, Tiểu Tà ngồi xuống đất, váºn công chữa trị thương thế.
Thiên Trá»±c cưá»i nói:
– Tiểu thà chủ! Bần tăng chỠngươi trị thương xong rồi mới động thủ. Ngươi không cần lo lắng ta đâm lén.
Nói xong, Hòa thượng cầm cây chĩa ba đứng bất động.
Tiểu Tà kiểm tra thương thế một chút, thấy không nặng lắm, nên yên tâm, suy nghĩ:
– Không biết lão Hòa thượng nà y sá» dụng cây Ä‘inh ba lợi hại như thế nà o, nếu không khéo không qua khá»i tầng lầu nà y.
NghÄ© xong, Tiểu Tà thò và o túi lấy má»™t đồng tiá»n Ä‘eo lên ngá»±c bên phải để chuẩn bị má»™t lát giao tranh.
Sau đó, Tiểu Tà từ từ đứng dáºy nói:
– Thiên Trực đại sư! Lại đây!
Không chá» Thiên Trá»±c trả lá»i, hai chưởng đã công tá»›i.
Thiên Trá»±c không dám cháºm trá»…, tay phải dùng chÄ©a ba đâm tá»›i, váºn dụng thiếu lâm tuyệt há»c phản kÃch.
Tiểu Tà vai phải đã bị chÄ©a ba quẹt trúng, Ä‘au nói thấu xương, không dám tráºm trá»…, dùng chiêu “Pháºt Pháp vô biên†ép tá»›i Thiên Trá»±c.
Thiên Trực cũng dùng võ công độc môn kháng cự, thân mình lay chuyển, chĩa ba lay động, ép tới Tiểu Tà .
ChÄ©a ba là loại vÅ© khà nặng, nhưng trong tay Thiên Trá»±c chẳng khác con giao long, nhẹ nhà ng uyển chuyển, như váºy đủ thấy công phu cá»§a Thiên Trá»±c thâm háºu đến báºc nà o rồi.
Qua mấy chiêu, Tiểu Tà hét một tiếng, tay phải đỡ chĩa ba, tay trái dùng thiết chỉ điểm ngay và o huyệt Chỉ công của Thiên Trực.
Thiên Trá»±c kinh hãi láºp tức thu hồi chÄ©a ba ngăn tay trái cá»§a Tiểu Tà , đồng thá»i đâm má»™t nhát và o đùi phải Tiểu Tà .
Tiểu Tà láºp tức nhảy cao ba thước né tránh, thuáºn thế đá và o ngá»±c Thiên Trá»±c.
Thiên Trực vội bước lùi ra sau, nhưng vẫn tiếp tục dùng chĩa ba phóng tới.
Äây là má»™t kỳ chiêu, là m cho Tiểu Tà phải bay và o vách tưá»ng má»›i tránh khá»i.
Nhưng Tiểu Tà lại lấy thế nương và o vách đưa chân đá ngược lại, tiếp theo lẹ tay phóng một mũi phi đao.
Thiên Trá»±c hét lên má»™t tiếng, thu chÄ©a ba lại, nâng cao lên Ä‘áºp mÅ©i phi Ä‘ao rÆ¡i xuống, đồng thá»i xông tá»›i đâm má»™t nhát và o ngá»±c Tiểu Tà .
Tiểu Tà bị ép ngặt, chỉ còn lùi lại phÃa sau, đưa ngá»±c ra hứng đầu chÄ©a ba và o đồng tiá»n, đồng thá»i bắn ra ba cây phi Ä‘ao và ba há»™t xà ngầu và o các yếu huyệt cá»§a Thiên Trá»±c.
Tiểu Tà tuy có đồng tiá»n há»™ thân, nhưng cÅ©ng không chắc, trong lúc gặp nguy hiểm phải đánh liá»u dùng phương pháp nà y.
Thiên Trá»±c không ngá» Tiểu Tà dám liá»u mạng dùng ngá»±c đỡ chÄ©a ba, lợi dụng cÆ¡ há»™i phóng phi Ä‘ao, bất đắc dÄ© phải ném chÄ©a ba để vung tay đánh phi Ä‘ao sang má»™t bên.
Còn ba viên xà ngầu vẫn đang bay tới, Thiên Trực phải nghiêng mình sang một bên để tránh, nhưng đã trễ.
Tiểu Tà bị chÄ©a ba đâm trúng đồng tiá»n trước ngá»±c, nhưng thấy đối phương bị xà ngầu ném trúng yếu huyệt mà chưa ngã xuống, nên không dám ngừng tay, láºp tức nhảy tá»›i dùng “Äại Bi Chỉ†điểm nhanh như chá»›p.
Toà n thân Tiểu Tà đã váºn hết công lá»±c, nên chỉ công vừa phát ra, thân mình đã té xuống trên ngưá»i Thiên Trá»±c.
Thiên Trực tâm thần rối loạn, từ lúc ném chĩa ba không còn đủ bình tĩnh giao tranh.
Hai ngưá»i chạm nhau, té ngá»a ra sau, cả hai Ä‘á»u nằm bất động.
|

05-08-2008, 12:42 PM
|
 |
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: 4vn
Bà i gởi: 179
Thá»i gian online: 41 giây
Thanks: 0
Thanked 12 Times in 12 Posts
|
|
Chương 21
SINH MẠNG NGÀN CÂN TREO SỢI TÓC
Không lâu, Tiểu Tà từ từ bò dáºy, nhìn Thiên Trá»±c cưá»i hì hì:
– Lão trá»c! Rốt cuá»™c lão đã bị hạ rồi!
Tiểu Tà thấy Thiên Trá»±c bị má»™t há»™t xà ngầu ghim tại huyệt “Chương Mônâ€, như váºy là hết dáºy nổi.
Tiểu Tà thở má»™t hÆ¡i, vạch áo mình ra xem thá», thấy đồng tiá»n đã bị lún sâu và o thịt ba phân, suýt bá» mạng.
Gã đứng dáºy, lượm lại mấy cây phi Ä‘ao và xà ngầu cất và o ngưá»i, nói:
– Thiên Trực! Ông cứ nằm nghỉ ngơi đi. Tôi phải lên lầu sáu.
Chân bước đã loạng choạng, nhưng Tiểu Tà vẫn đi lên cầu thang.
Thiên Trực không nói được, không cỠđộng được mở mắt đã thấy Tiểu Tà đi lên lầu sáu, nghĩ thầm:
– Tiểu thà chá»§ nà y công lá»±c và cÆ¡ trà tuyệt vá»i, lão tăng không thể không tâm phục. Nhưng lên được mưá»i ba tầng tháp không phải dá»… dà ng gì. Chỉ có Pháºt ta phù há»™ thì má»›i được thuáºn lợi quá quan.
Tại lầu thứ sáu, Tiểu Tà hà há»ng:
– Quả nhiên ta đã lên được tầng thứ sáu rồi.
Liá»n ngồi xuống đất nghỉ ngÆ¡i.
Lão Hòa thượng canh giữ tầng giỠmới lên tiếng:
– Tiểu thà chá»§! Ngươi mệt má»i rồi! Bần tăng canh giữ tầng thứ sáu, phát hiện thà chá»§ má»™t lúc đã quá ngÅ© quan, váºy võ công cá»§a thà chá»§ đã hiếm có rồi. Tiểu thà chá»§ có còn muốn tiếp tục không?
Há»i câu nà y, lão Hòa thượng có ý khuyên Tiểu Tà nên kết thúc ý định nÆ¡i đây, như váºy cÅ©ng chiếm được uy danh không nhá».
Tiểu Tà nhìn lão Hòa thượng thấy trong tay lão cầm cây thiá»n trượng, bụng nghÄ© thầm:
– Lão Hòa thượng nà y khuyên ta như váºy là có chút Ãt thiện cảm, nhưng ta là m sao lại thối chà được.
Liá»n nói nhá»:
– Lão Hòa thượng! Ông đừng gấp! Tháºt tình tôi quá mệt má»i, nếu tiếp tục giao đấu chắc tôi phải thá» tá». Bây giá» chúng ta tìm má»™t cách khác giao đấu được không?
Lão Hòa thượng Ä‘iá»m đạm:
– Bần tăng là Thiên TÃn đại sư! Chỉ cần ngươi nói chuyện hợp tình hợp lý chẳng có gì trở ngại cả.
Tiểu Tà thấy Thiên TÃn Äại sư có vẻ hiá»n từ, cÅ©ng yên tâm má»™t chút, nhưng là m sao vượt qua khá»i tầng nà y. Cuối cùng Tiểu Tà quyết định thi Ä‘ua “Chạyâ€, muốn dùng tà i nghệ đặc biệt trá»i sinh thá» thách má»™t phen, nên nói:
– Thiên TÃn Äại sư! Nếu chúng ta đánh tiếp, tôi nhất định sẽ tổn thương. Äến lúc đó dù tôi có qua được cÅ©ng bị thiệt hại nặng ná». Có phải các ông đã dùng xa luân chiến để đối phó vá»›i tôi không?
Thiên TÃn Hòa thượng gáºt đầu:
– Tiểu thà chủ nói rất đúng. Bần tăng đợi tiểu thà chủ phục hồi công lực rồi sẽ tái chiến.
Tiểu Tà nói:
– Không cần rồi! Tôi tưởng chúng ta chỉ cần chạy Ä‘ua ai lẹ hÆ¡n thì ngưá»i đó thắng. Ông thấy biện pháp nà y có được không?
Thiên TÃn Hòa thượng nghÄ© thầm:
– Chạy Ä‘ua cÅ©ng là má»™t môn công phu. Nếu gã lẹ hÆ¡n ta thì cÅ©ng không có cách giữ lại. Tháºt ra, má»™t đứa trẻ mưá»i mấy tuổi, bị khốn trong vòng xa luân chiến tháºt đáng thương hại.
NghÄ© như váºy, Thiên TÃn Hòa thượng nói:
– Bần tăng bằng lòng, nhưng là m cách nà o chạy đua đây?
Tiểu Tà thầm tÃnh:
– Bản thân ta mang danh đệ nhất thiên hạ môn chạy Ä‘ua. Nếu bò cầu thang thì cháºm rồi, tốt hÆ¡n phải tìm nÆ¡i bằng phẳng.
Liá»n ngước mặt nhìn lão Hòa thượng:
– Chúng ta chạy Ä‘ua tại đây. Tôi treo cây phi Ä‘ao trên vách, chá» phi Ä‘ao rÆ¡i xuống, chúng ta đứng má»™t khoảng cách xa bằng nhau, ai chạy đến trước nhặt được cây phi Ä‘ao thì ngưá»i đó thắng. Ông thấy thế nà o?
Thiên TÃn đại sư tán đồng:
– Như váºy rất công bằng. Chúng ta bắt đầu chưa?
Tiểu Tà nói:
– ÄÆ°á»£c!
Dứt tiếng, Tiểu Tà chạy đến chân tưá»ng, lấy má»™t cây kim, treo cây phi Ä‘ao bằng má»™t sợi chỉ nhá».
Cây kim găm và o tưá»ng rất yếu á»›t.
Äoạn quay lại nói vá»›i lão Hòa thượng:
– Cây kim nà y không đủ sức chịu đựng cây phi Ä‘ao được đâu. Chỉ chốc lát phi Ä‘ao sẽ rÆ¡i xuống. Lúc đó chúng ta chạy đến tranh Ä‘oạt, ngưá»i nà o Ä‘oạt được thì ngưá»i đó thắng. Như váºy có công bằng không?
Thiên TÃn hòa thượng cưá»i nhẹ:
– Như váºy là rất công bằng.
Tiểu Tà gạch trên mặt đất má»™t đưá»ng lằn. Tiểu Tà đứng bên trái, Thiên TÃn đứng bên phải, bằng nhau.
Hai ngưá»i bốn mắt Ä‘á»u táºp trung và o cây phi Ä‘ao treo trên vách, chá» rÆ¡i xuống đất. Cả hai Ä‘á»u khẩn trương ...
Äá»™ má»™t lúc ...
Cây phi đao rơi xuống ...
Tức thì hai bóng ngưá»i như Ä‘iện xẹt, phóng vá» phÃa trước, nÆ¡i mục tiêu.
– Phạch!
Hai ngưá»i cùng té ngã, dùng sức rướn tá»›i.
Tại vì cây phi Ä‘ao Ä‘ang nằm trên đất, nếu đứng lên, cúi xuống sẽ cháºm má»™t bước, nên cả hai Ä‘á»u trưá»n tá»›i, không đứng dáºy.
Tiểu Tà như chiếc tên rá»i cung, lanh lẹ vô cùng, chụp cây phi Ä‘ao.
Thiên TÃn đại sư không thua, tay phải cÅ©ng đã chụp lên bà n tay cá»§a Tiểu Tà .
Như váºy, Tiểu Tà đã nhanh hÆ¡n má»™t cái nháy mắt. Cái thá»i gian nhanh cháºm nà y tháºt khó phân định được, có thể nói cả hai cùng đến nÆ¡i má»™t lúc, nhưng Tiểu Tà thì rỠđược phi Ä‘ao, còn Thiên TÃn thì chỉ chụp trên bà n tay cá»§a Tiểu Tà .
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Thiên TÃn đại sư thua rồi.
Thiên TÃn đại sư từ từ đứng dáºy, thở dà i:
– A di đà Pháºt! Tiểu thà chá»§ công lá»±c hÆ¡n ngưá»i. Bần tăng cam chịu hạ phong.
Nói xong lão ngồi trên mặt đất tham thiá»n không há» cãi vã.
Tiểu Tà chắp tay vái một cái:
– Cảm Æ¡n lão đại sư! Chá» tôi lên được mưá»i ba tầng sẽ Ä‘i mua rượu cho đại sư uống.
Nói xong, Tiểu Tà hướng vỠtầng thứ bảy phóng lên.
Tiểu Tà vừa rồi đã tÃnh toán rất kỳ xảo, rất tiếc Thiên TÃn đại sư không nghÄ© ra.
Trước tiên, Tiểu Tà đã thấy Thiên TÃn đại sư cầm cây thiá»n trượng tay mặt, Tiểu Tà đã sắp cho đại sư đứng vá» phÃa trái, để sá» dụng tay trái, là m cho đại sư cháºm Ä‘i. Sau đó, Tiểu Tà thấy Thiên TÃn đại sư thân mình to lá»›n, hạn định chá» cây phi Ä‘ao rÆ¡i xuống đất má»›i tranh Ä‘oạt, là m cho Äại sư cháºm Ä‘i má»™t ánh chá»›p.
Má»™t chút kỳ xảo nà y, Thiên TÃn đại sư là m sao ngỠđược.
Khi Tiểu Tà phóng lên tầng thứ bảy thì đã nghe má»™t tiếng Pháºt hiệu:
– A di đà Pháºt!
Một vị hòa thượng xuất hiện:
– Lão tăng là Thiên Hữu, xin thà chủ ban chiêu.
Tiểu Tà thấy Hòa thượng nà y so sánh vá»›i các Hòa thượng khác ở tầng dưới thì tháºt khó coi.
Äầu trá»c, râu bạc, chân mà y cong xuống hai bên thái dương, mặt đầy sắc khÃ, đôi mắt đỠngầu.
Tiểu Tà ngẫm nghĩ:
– Sao lại có ngưá»i hòa thượng mặt mà y hung dữ như váºy? Ngưá»i nà y chắc là nóng nảy, khó chinh phục rồi.
Tiểu Tà khÃch tướng:
– Lão Hòa thượng! Ông là m cái gì mà mặt mà y hung dữ như váºy? Ông dám thi Ä‘ua hung dữ vá»›i tôi không?
Lão Hòa thượng trợn tròn đôi mắt:
– Thi hung dữ? Là m gì có chuyện thi Ä‘ua quái gở như váºy.
Tiểu Tà nheo mắt:
– Có gì mà quái gở. Tôi và ông là m bá»™ mặt hung dữ và hà nh động hung dữ, xem ai hung dữ hÆ¡n thì ngưá»i đó thắng.
Hòa thượng nói:
– Bần tăng xưa nay tung hoà nh trong võ lâm giết ngưá»i vô số, không lẽ sợ ngươi hay sao? ÄÆ°á»£c! Ngươi muốn là m cách nà o đây?
Tháºt ra lão Hòa thượng nà y cÅ©ng vì quá hung dữ, ra giang hồ giết hại bá»n ác ma vô số, nên bị chưởng môn nhốt giữ nÆ¡i đây, để cải thiện tâm tánh.
Kết quả mấy mươi năm vẫn chưa cải thiện ông ta vẫn háo sát.
Tiểu Tà nói:
– Lão Hòa thượng! Chắc ông giết ngưá»i không Ãt.
Thiên Hữu Hòa thượng “Hừm†một tiếng:
– Lắm chuyện! Nếu ai là m chuyện xấu thì bần tăng giết không tha.
Tiểu Tà khinh khỉnh:
– Ông đã giết ngưá»i quen rồi, nhưng ông có bao giá» giết qua bản thân mình không?
Thiên Hữu Hòa thượng hét lớn:
– Cái gì? Giết bản thân là sao?
Tiểu Tà nói:
– Äó má»›i là chuyện là ! Ông chưa từng biết đến chuyện như váºy ư?
Thiên Hữu Hòa thượng hạ giá»ng:
– Ta chưa từng là m chuyện lạ đó! Ngươi đừng nói nhiá»u.
Tiểu Tà là m mặt hung dữ, hét:
– Ai nói láo vá»›i ông? Ông giết đủ hạng ngưá»i còn giết bản thân thì không dám. Váºy có gì là hung dữ?
Thiên Hữu Hòa thượng không biết cách nà o đối đáp.
Tiểu Tà trợn mắt, dựng mà y:
– Ông không có can đảm ra tay giết bản thân. Váºy thì ông tránh ra má»™t bên Ä‘i. Äừng có lá»›n lối?
Thiên Hữu nổi giáºn quát:
– Tiểu quá»·! Ngươi dám chá»i ta?
Lão đưa bà n tay lên, muốn chặt tới.
Tiểu Tà hét lớn:
– Chá»i ông thì sao? Lão thất thu! Äã không dám thi Ä‘ua thì tránh ra Ä‘i.
Dứt lá»i, Tiểu Tà muốn phóng chạy lên tầng thứ tám.
Thiên Hữu Hòa thượng cản lại:
– Ai nói ta không dám thi đua hung dữ với ngươi? Ta thỠxem ngươi hung dữ đến mức nà o.
Tiểu Tà nói:
– Tốt! Rất can đảm! Ông muốn thi thì cứ đến đây. Bây giá» chúng ta má»—i ngưá»i cắt tay cho chảy máu ra. Nếu ai sợ thì thua.
Vừa nói, Tiểu Tà vừa lấy phi đao ra.
Thiên Hữu Hòa thượng cả kinh, nghĩ thầm:
– Trên Ä‘á»i nà y là m gì có chuyện thi Ä‘ua như váºy? Nhưng không đáp ứng thì sẽ thua.
Tiểu Tà không nói chuyện, dùng phi Ä‘ao đâm và o cổ tay trái, rạch má»™t đưá»ng, rồi đưa phi Ä‘ao cho Thiên Hữu.
Thiên Hữu không cam tâm chịu thua, cầm phi Ä‘ao cÅ©ng rạch và o cổ tay má»™t đưá»ng bên trái, rồi trả phi Ä‘ao lại cho Tiểu Tà .
Trong thiên hạ chỉ có Tiểu Tà má»›i nghÄ© ra cách thi như váºy. Ai nhìn thấy bản thân chảy máu mà không kinh hãi lạnh mình.
Tiểu Tà nói:
– Trước khi chưa chịu thua không được cầm máu. Nếu cầm máu cũng như thua.
Thiên Hữu đại sư tánh tình hung dữ, nên không nhịn hầm hừ:
– ÄÆ°á»£c!
Tiểu Tà đắc ý cưá»i lên:
– ÄÆ°á»£c! Ha ... ha ...!
Không lâu, vết thương cá»§a Tiểu Tà từ từ hÃp nhá» lại, máu cÅ©ng giảm bá»›t. Việc nà y chÃnh là nhá» Tiểu Tà gần mưá»i năm ngâm mình trong nước thuốc nên má»›i được như váºy. Nếu không gã cÅ©ng không dám cùng Hòa thượng Thiên Hữu thi Ä‘ua cách nà y.
Nhá» váºy mà mặt Tiểu Tà vẫn tá»± nhiên, không đổi sắc, còn Thiên Hữu đại sư thì máu chảy ra không ngừng, mặt từ từ trắng bệch. Tuy váºy, lão hòa thượng vẫn không chịu thua, cố gắng chịu đựng.
Không bao lâu, vết thương cá»§a Tiểu Tà đã liá»n lại, máu không chảy nữa. Còn Thiên Hữu đại sư thì nguyên khà thá» thương, không chịu đựng nổi nữa.
Tiểu Tà cưá»i hì hì:
– Thiên Hữu đại sư thua rồi.
Thiên Hữu đại sư giáºn nói:
– Ta là m sao mà thua? Ta chưa chịu thua.
Tiểu Tà kêu lên:
– Äại sư! Phải xem cho kỹ. Máu cá»§a tôi đã ngưng chảy, nhưng máu cá»§a ông vẫn còn chảy liên miên. Nếu ông không chịu thua thì chết mất.
Thiên Hữu đại sư nhìn thấy rõ trên cổ tay Tiểu Tà vết thương đã được máu hà n gắn lại chỉ còn như cái sẹo, kinh ngạc:
– Tiểu tá»! Ngươi giở trò.
Tiểu Tà nói:
– Thua thì chịu Ä‘i còn nói ta giở trò gì? ÄÆ°á»£c, ta tiếp tục rạch thêm má»™t vết thương nữa để ông xem có giở trò gì không?
Tiểu Tà rạch một vết dao nữa trên mình.
Dao thứ hai Tiểu Tà rạch và o huyệt Thương thái. Nếu ngưá»i bình thưá»ng mà đụng và o huyệt Thương thái thì chịu không nổi rồi, còn Tiểu Tà thì cứ cắt và o huyệt Thương thái như chÆ¡i.
Thiên Hữu đại sư cứ nhìn và o huyệt Thương thái cá»§a Tiểu Tà , quả nhiên không bao lâu đã liá»n trở lại.
Lúc nà y Thiên Hữu mới thở dà i:
– Bần tăng thua rồi! Ngươi cứ đi đi Ông ta ngồi xuống đất, điểm huyệt cầm máu, nói không ra tiếng.
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Thiên Hữu đại sư! Äó không phải tôi giở trò. Sá»± tháºt ông rất dữ! Dám cắt máu thi Ä‘ua, nếu ngưá»i khác thì không dám thi như váºy. Ông rất xứng đáng! Nhưng tôi phải cảm Æ¡n ông. Ông không nuốt lá»i! Tôi phải Ä‘i đây!
Tiểu Tà từng bước hướng vỠlầu tám chạy lên, vừa đi vừa suy nghĩ:
– Lên được mấy tầng nà y chân khà đã hao tổn quá nhiá»u, tốt hÆ¡n đến lầu tám ta tìm cách nghỉ ngÆ¡i.
Bỗng nơi lầu tám có tiếng nói:
– Bần tăng là Thiên Nguyên, chỠđợi thà chủ đã lâu rồi.
Tiểu Tà thấy lão Hòa thượng cưá»i nói:
– Thiên Nguyên hòa thượng! Ông có biết lầu bảy có má»™t vị vua giết ngưá»i không?
Hòa thượng Thiên Nguyên gáºt đầu:
– Không sai! Ngươi qua được đệ thất quan xem như đã thông qua được mưá»i ba quan rồi. Thiên Hữu là ngưá»i rất hung dữ! Tiểu thà chá»§, ngươi rất tà i trÃ.
Tiểu Tà thở ra một hơi:
– Äừng thổi phồng tôi nữa, bây giá» tôi Ä‘ang bị thương, nếu giao đấu vá»›i ông chắc là khó khăn lắm. Ông và tôi phải thi món khác.
Tiểu Tà đã biết, nếu cứng đụng với cứng thì đổ vỡ ngay, luôn cả tầng thứ nhất chưa chắc đã qua được.
Như váºy, Tiểu Tà đứng trước từng hoà n cảnh Ä‘em mưu lược đối phó.
Thiên Nguyên đại sư ngẫm nghĩ rồi nói:
– Thà chủ! Ngươi lại muốn thỠthách gì đây? Nếu không muốn giao tranh thì chỉ còn cách nà y thôi.
Tiểu Tà nói:
– Äại sư chắc có Ä‘iá»u gì hay. Xin nói thá».
Hòa thượng nói:
– Môn bế khà cÅ©ng là má»™t môn công phu võ há»c. Ta muốn cùng thà chá»§ thi đấu môn nà y.
Tiểu Tà tươi cưá»i:
– Thi nÃn thở?
Hòa thượng gáºt đầu:
– Không sai!
Tiểu Tà nói:
– ÄÆ°á»£c! Ông muốn thi môn nà y cÅ©ng được. Chúng ta bắt đầu Ä‘i.
Tiểu Tà tá»± phụ toà n thân huyệt đạo có thể hô hấp được. ChÃnh nhá» công phu nà y mà Tiểu Tà đã thi Ä‘ua bÆ¡i lá»™i vá»›i bầy cá chép ở hồ Má»™t Tháp.
Hòa thượng Thiên Nguyên đâu rõ được công phu sở trưá»ng cá»§a Tiểu Tà .
Ông ta nói:
– Chúng ta bắt đầu bế khÃ.
Dứt lá»i, Hòa thượng ngồi dưới đất, đối diện vá»›i Tiểu Tà , nhắm mắt lại.
Tiểu Tà nhân cÆ¡ há»™i nà y Ä‘iá»u trị ná»™i thương, nên bế khà cÅ©ng là cÆ¡ há»™i tốt.
Thiên Nguyên có lúc mở mắt nhìn lén Tiểu Tà , nhưng lão thất vá»ng. Tiểu Tà không động Ä‘áºy cứ ngồi như ngưá»i chết.
Không lâu Thiên Nguyên Hòa thượng không bế khà được nữa, thở má»™t hÆ¡i dà i đứng dáºy.
Ông ta là cao tăng đắc đạo, đã chịu thua thì chịu thua, không là m khó dễ Tiểu Tà , cứ đi qua đi lại trong nội thất.
Qua hai tiếng đồng hồ, Tiểu Tà hà nh công xong má»›i đứng dáºy, thấy Thiên Nguyên đã đứng trước cá»a sổ, cưá»i nói:
– Thiên Nguyên đại sư! Ông đã nhưá»ng cuá»™c thi cho tôi rồi.
Thiên Nguyên cau mà y:
– Tiểu thà chá»§! Bần tăng chưa từng nhưá»ng ngươi. Chỉ vì ngươi bế khà công phu rất lợi hại. Bần tăng không phải địch thá»§ cá»§a ngươi. Ngươi đã thắng cuá»™c rồi.
Xin má»i!
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Äa tạ đại sư! Chúng ta lần sau tái ngá»™.
Nói xong, phóng lên tầng thứ chÃn.
Vừa lên khá»i thang lầu, Tiểu Tà lại thấy má»™t lão Hòa thượng Ä‘ang ngồi chá».
Tiểu Tà nói:
– Lão Hòa thượng! Chúng ta muốn thi cái gì đây?
Hòa thượng nói:
– Lão tăng là Thiên Tướng chúc mừng tiểu thà chủ liên tục thoáng được tám tầng tháp. Rất hiếm có.
Tiểu Tà ôn tồn:
– Nhưng không biết tầng thứ chÃn phải là m sao vượt qua đây?
Thiên Tướng đại sư nói:
– Nếu tiểu thà chá»§ thắng được bần tăng thì được lên tầng thứ mưá»i.
Tiểu Tà nói:
– Váºy đâu cần phải nói. Tôi thắng được ông thì dù ông muốn cản tôi cÅ©ng không được. Nhưng thôi! Muốn giao đấu thì giao đấu.
Không chá» Thiên Tướng trả lá»i, tay phải Tiểu Tà đã xuất chiêu công tá»›i.
Thiên Tướng đại sư vung tả chưởng đánh trả, trong khi hữu chưởng chộp nắm Tiểu Tà ném ra xa.
Tiểu Tà kêu lên một tiếng, tiếp tục công tới, nhưng không phạm đến thân mình đối phương.
Quá tức giáºn, Tiểu Tà vung chưởng đánh liên miên nhưng có lúc bị chấn động cÆ¡ thể, mặt mà y xây xẩm, liá»n nghÄ© thầm:
– Lão Hòa thượng nà y sá» dụng công phu gì đây? Mưá»i lần ta xuất chưởng thì Ä‘á»u thất bại.
Tiểu Tà âm thầm lấy hai mũi phi đao lén bỠvà o tay áo, để cho Hòa thượng bị đứt tay, sau đó dùng vải áo bịt mặt ông ta lại.
NghÄ© như váºy, Tiểu Tà lấy phi Ä‘ao ghim và o tay áo, phi thân tá»›i kÃch và o ngá»±c Thiên Tướng đại sư.
Thiên Tướng đại sư không ngỠTiểu Tà dùng cơ xảo, vừa nắm tay Tiểu Tà đã bị lưỡi phi đao cắt đứt bà n tay, kêu lên một tiếng, đổi trảo thà nh chưởng đánh ép tới.
Nhưng đã trễ rồi ...
Tiểu Tà thấy xảo kế đã thà nh công, không để Thiên Tướng Äại sư có cÆ¡ há»™i, láºp tức phóng bốn cây phi Ä‘ao, đồng thá»i cởi áo trùm lên đầu Hòa thượng Thiên Tướng.
Ão Tiểu Tà bịt kÃn đôi mắt cá»§a Thiên Tướng là m cho lão không thấy đưá»ng.
Tiểu Tà còn phóng thêm mấy cây phi Ä‘ao, là m cho lão sợ trúng phi Ä‘ao, đưa tay phất lia lịa, không kịp giáºt tấm áo ra.
Trong lúc đó thì Tiểu Tà đã thừa cÆ¡ há»™i thoát lên tầng thứ mưá»i rồi.
Thiên Tướng Äại sư mặt xanh mét, lúc giáºt được tấm áo ra thì đã thua kế Tiểu Tà rồi, buồn bã ngồi xuống đất khoanh tay thở ra.
Lần nà y Tiểu Tà cũng may mắn vượt qua.
Vừa lên hết thang lầu Tiểu Tà đã được đón tiếp:
– Bần tăng là Thiên Năng, xin thà chủ tiếp chiêu.
Thiên Năng hét lên một tiếng, không chỠTiểu Tà đến gần, đã sỠdụng công phu bản môn công tới.
Chiêu thức nà y nhanh lẹ vô cùng. Cuồng phong ép tới ngực Tiểu Tà như vũ bão.
Tiểu Tà bất ngá», bị chưởng phong tống và o ngá»±c, kêu lên má»™t tiếng, thân mình dá»™i lại, mặt mà y xây xẩm, khà huyết đảo lá»™n, khóe miệng rướm máu tươi.
Thiên Năng Hòa thượng không bỠqua, đánh tiếp mấy chiêu, Tiểu Tà miệng phun máu tươi, té lăn dưới đất.
Tiểu Tà chịu không nổi quyá»n lá»±c phi thưá»ng nà y, liá»n rút phi Ä‘ao phóng và o bụng Thiên Năng. Nhưng sức lá»±c Tiểu Tà đã mất hết, Thiên Năng chỉ phất nhẹ bà n tay phi Ä‘ao đã rÆ¡i xuống đất.
Tiểu Tà phun ra mấy vòi máu, thỠthương khá nặng.
Thiên Năng cưá»i lá»›n:
– Ha ... ha ...
Tiểu Tà đôi mắt đỠngầu gượng gạo đứng lên bất thần phóng tá»›i, liá»u mạng ôm cứng Thiên Năng cắn ngay cổ há»ng.
Thiên Năng vùng vẫy, nhưng không thoát ra được, từ từ mất sức, rốt cuộc nằm yên bất động.
Còn Tiểu Tà cũng nằm chồng trên mình Thiên Năng như hai xác chết.
Qua má»™t lúc, Tiểu Tà từ từ bò dáºy, lau sạch miệng máu nói:
– Ha! Ông đã thua rồi?
Vừa nói vừa đánh túi bụi và o mặt Thiên Năng, như để cho hả giáºn.
Qua má»™t lúc, Tiểu Tà cÅ©ng Ä‘uối sức, ráng hÃt và o má»™t hÆ¡i chân khÃ, nhìn lại thương thế thấy rất nghiêm trá»ng.
Nhưng còn đến ba tầng tháp nữa, có đủ sức tiếp tục lên không?
Tháºt là đau khổ ...
Nhưng Tiểu Tà quyết tâm cao, đã là m thì không nản chÃ. Khổ thì có khổ, nhưng không chịu bá» cuá»™c.
Té ra Tiểu Tà vừa cắn trúng Thiên Năng đại sư, là m cho huyết quản máu chảy không ngừng, nếu không kịp Ä‘iá»u trị thì có khả năng bá» mạng rồi.
Nhưng cÅ©ng may, máu chảy xuống tầng chÃn, lão Hòa thượng ở tầng chÃn phải lên cứu mạng.
Tiểu Tà bây giỠđã lên đến tầng thứ mưá»i má»™t.
Vị Hòa thượng quản thá»§ tầng mưá»i má»™t là Thiên Hải thấy Tiểu Tà bị thương máu thấm đầy ngưá»i, có chút đỉnh thương tâm, nói:
– Tiểu thà chủ! Ngươi vẫn còn có ý muốn thoáng quan sao?
– Muốn.
Tiểu Tà nói vá»›i giá»ng yếu á»›t.
Thiên Hải nói:
– A di đà Pháºt! Ngươi thương thế trên mình như váºy là m sao bần tăng nỡ hạ độc thá»§. Hãy trở vá» Ä‘i.
Tiểu Tà lầm lì:
– Cái gì độc thá»§? Cái gì mà đắc đạo cao tăng. Ai nấy Ä‘á»u đánh lén! ÄÆ°á»£c rồi!
Äá»™c thá»§ thì muốn là m gì đây?
Thiên Hải kinh hãi, nghĩ thầm:
– Không lẽ Thiên Năng bị chết dưới tay hắn. Nếu váºy lão nạp không tha rồi.
Liá»n hét to:
– Tiểu thà chủ! Xuất chiêu đi.
Tiểu Tà cÅ©ng giáºn dữ, vung phi Ä‘ao phóng liá»n ba mÅ©i, dùng “Cô Tinh Kiếm Pháp†công tá»›i Thiên Hải, nhưng thương thế đã quá nặng, chiêu thức không còn hiệu lá»±c.
Thiên Hải thấy chiêu thức rất lạ, chỉ tránh né, qua má»™t lúc má»›i phát chiêu đánh vá» phÃa Tiểu Tà .
Tiểu Tà bây giỠmắt đã hoa lên, không còn thấy rõ bóng của Thiên Hải, chỉ nghe hơi gió thì dùng phi đao phóng ra.
Thiên Hải dùng tay chặt và o tay Tiểu Tà , chưởng thế vô cùng nhanh lẹ, Tiểu Tà muốn thu tay vỠcũng không kịp, chỉ thấy toà n thân gã sụm xuống, nhưng gã lại lấy mũi phi đao đâm và o đùi của Thiên Hải.
Thiên Hải bay qua đầu Tiểu Tà , hét một tiếng, dùng ngũ chỉ chặt và o lưng Tiểu Tà rất mạnh.
– Bốp!
Tiểu Tà chịu một chưởng, bay và o góc phòng, máu miệng trà o ra.
Thiên Hải thấy có cÆ¡ há»™i, dùng song chưởng phát ra hai luồng chưởng phong ép vá» phÃa Tiểu Tà , khà thế rất mạnh.
Tiểu Tà thân mình bị ép và o tưá»ng, không nhúc nhÃch được, chỉ váºn lá»±c búng chân nhảy vá»t ra, dùng “Äại Bi Chưởng†phản công.
Nhưng Tiểu Tà đã mất hết sức lực rồi, máu tươi cứ ói ra, trông rất khủng khiếp.
Thiên Hải đứng ngay trước mặt Tiểu Tà bị Tiểu Tà phun máu và o mặt, đỠnhư mặt Quan Công.
Nhưng việc lạ lại xảy ra.
Thiên Hải cảm thấy mặt mà y xây xẩm, đầu óc rối loạn, té xuống, giáºt mình không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện kỳ lạ như váºy.
Tiểu Tà chốc lát đã mở mắt ra, nhìn thấy Thiên Hải nằm mê man dưới đất, biết ngay đã bị máu độc của gã là m thà nh ngộ độc.
Tiểu Tà bò qua thân thể cá»§a Thiên Hải Ä‘iểm và o huyệt đạo, xong chạy lên tầng lầu thứ mưá»i hai.
Thì ra Thiên Hải đã ngá»™ độc vì máu cá»§a Tiểu Tà . Tiểu Tà từ nhỠđã ngâm trong thuốc độc gần mưá»i năm.
ChÃnh Tiểu Tà đã dùng máu mình cứu Tiểu Linh khá»i nhiá»…m ná»c độc xÃch xà .
Như váºy Tiểu Tà đã dùng độc trị độc nên Tiểu Linh má»›i thoát nạn.
Bây giá», Tiểu Tà đã kiệt sức, mà cầu thang khá cao, Tiểu Tà bò lên rất cá»±c nhá»c.
Nhưng rốt cuá»™c, Tiểu Tà cÅ©ng đã bò được lên tầng thứ mưá»i hai.
Tầng nà y có hai Hòa thượng là Thiên VÅ© và Thiên Ngá»™ mà cÅ©ng là tầng cuối cùng, vì tầng thứ mưá»i ba không có canh gác chỉ có má»™t cái chuông đồng rất lá»›n.
Qua được tầng nà y thì có quyá»n gõ chuông hai mươi mốt tiếng báo hiệu đại thắng.
Mặt trá»i ngả vá» Tây ...
Da trá»i rá»±c mà u và ng ...
Tiểu Tà và o đây đã gần một ngà y rồi, chỉ còn có hai tầng nữa, Tiểu Tà nhất định phải vượt qua.
Thiên Vũ nói:
– Tiểu thà chá»§! Bổn thất đã mưá»i mấy năm không có ai dám thoáng quan.
Ngươi rất có dÅ©ng khÃ, bần tăng khâm phục.
Thiên Vũ biết rằng nếu thoáng quan được cũng phải là cao thủ tuyệt đỉnh.
Lão thấy võ công Tiểu Tà không cao lắm, qua má»—i quan Ä‘á»u tốn hao không biết bao nhiêu khà lá»±c. Bây giỠđã lên được tầng thứ mưá»i hai thì quả là ngưá»i trà dÅ©ng, xưa nay hiếm có, tại sao không khâm phục?
Thiên Vũ quả có lòng từ bi, đại lượng.
Thiên Ngá»™ cÅ©ng nghÄ© như váºy, nói:
– Tiểu thà chá»§! Ngươi qua được tầng nà y thì đến tầng thứ mưá»i ba. Bổn tầng do bần tăng cùng vá»›i Thiên VÅ© canh gác. Còn tầng thứ mưá»i ba thì không có ai quản thá»§, chỉ để cá»— chuông đồng rất lá»›n. Nếu thà chá»§ lên được tầng thứ mưá»i ba xin đánh hai mưá»i mốt tiếng chuông để tuyên cáo vá»›i thiên hạ, là hiện tại đã có má»™t đệ nhất võ lâm trong giang hồ cho má»i ngưá»i cùng hưởng quan nguyên. Lão nạp cÅ©ng cầu mong tiểu thà chá»§ được vinh hưởng chuông nà y.
Tiểu Tà há»i:
– Äánh chuông quan trá»ng như thế sao?
Thiên Ngộ nói:
– Äúng váºy! Hai mươi mốt tiếng chuông cá»§a Thất Linh Cảm đánh ra thì tại chùa Thiếu Lâm phải đáp lại đủ hai mươi mốt tiếng để chà o mừng và các phân viện khắp nÆ¡i cÅ©ng phải là m như thế. Vì đây là sá»± kiện quan trá»ng trong võ lâm.
Ông ta rất quan tâm, nhìn ngay Tiểu Tà .
Tiểu Tà cÅ©ng nhìn hai Hòa thượng, khóe miệng nở má»™t nụ cưá»i giao cảm theo thói quen. Gã đã quyết định không lùi bước, mà phải thoáng quan cho đến cùng.
Vá»›i quyết tâm như váºy, Tiểu Tà lấy kim châm ra, ghim khắp các yếu huyệt trong ngưá»i, là m hết sức mình để duy trì ná»™i lá»±c.
Xong đâu đấy, Tiểu Tà phá»§i phá»§i hay tay nhìn hai vị Hòa thượng, rồi láºp tức váºn đủ ná»™i lá»±c, rút hai cây phi Ä‘ao ra phóng và o đầu Thiên Ngá»™. Tháºt là má»™t ngưá»i liá»u lÄ©nh, không sợ chết.
Thiên Ngộ thấy Tiểu Tà phóng phi đao rất lẹ, cũng không muốn đối phó, lui ra ba bước, hai tay đẩy ta. Nhưng Thiên Vũ thì hướng vỠbên trái công tới.
Tiểu Tà xuất thá»§ tuy trong tình trạng bị trá»ng thương, nhưng cÅ©ng rất lợi hại.
Tiểu Tà phóng phi đao không trúng, vội và ng thu tay lại, hướng và o Thiên Vũ đánh ra hai chưởng nhằm trúng hải huyệt.
Thiên VÅ© thất kinh, né vá» bên trái, láºp tức dùng kim cang chỉ Ä‘iểm và o vai Tiểu Tà .
Tiểu Tà bị Ä‘iểm trúng, nhưng toà n thân đã được gần mưá»i năm dùng kim châm đả thông kinh mạch, không còn tác dụng nữa, nên vẫn trÆ¡ trÆ¡ như không có chuyện gì. Láºp tức Ä‘iểm và o hông Thiên VÅ©, đồng thá»i quay thân định công và o Thiên Ngá»™ má»™t chưởng ...
Nhưng đã muộn ...
– Bình ...
Thiên Ngộ đã dùng chưởng đánh ngay ngực Tiểu Tà .
– Oái!
Tiểu Tà lại phun ra mấy vòi máu tươi, thân mình dá»™i và o bức tưá»ng.
Tiểu Tà hÃt má»™t hÆ¡i khÃ, cố chịu Ä‘au, tiếp tục phóng tá»›i.
Một chiêu ... Hai chiêu ... Năm chiêu ...
Chá»›p mắt mưá»i chiêu đã qua, Tiểu Tà bị chấn thương đến sáu lần, nhưng vẫn tiếp tục chịu đựng toà n thân ướt đẫm cả máu, trông rất ghê rợn.
Thiên VÅ© và Thiên Ngá»™ thấy váºy cÅ©ng không nỡ tiếp tục đả thương, chỉ chốc lát, Tiểu Tà đã tỉnh táo trở lại.
Tiểu Tà nổi giáºn đôi mắt phát ra hai luồng ánh sáng, giống như hai vệt sao trên trá»i, tay phải phóng phi Ä‘ao, thân mình cong lại.
Äó chÃnh là má»™t chiêu trong “Cô Tinh Kiếm Phápâ€, nhưng hắn bị thương rất nặng, nên không sá» dụng hết tuyệt kỹ công phu.
Một chiêu “Lưu Tinh Trung Nguyệt†đã bắn và o hai Hòa thượng hai mũi phi đao như sao xẹt.
Thiên Ngá»™ hai tay che ngá»±c, chân bước chữ mã, bay qua phÃa trái ba bước, tránh chiêu cá»§a Tiểu Tà .
Thiên VÅ© cÅ©ng không dám khinh thưá»ng, hét má»™t tiếng xuất chưởng đánh tá»›i Tiểu Tà , vai hÆ¡i cong, chân Ä‘i như vó ngá»±a, hướng vá» phÃa trước ép tá»›i.
Hai ngưá»i giao đấu rất nhịp nhà ng, tiến thối rất ăn ý.
Tiểu Tà hướng phi Ä‘ao và o đầu Thiên VÅ©, nhưng ná»a chừng đổi chiêu, đâm và o bà n tay Thiên VÅ©.
Thiên VÅ© né không kịp, chưởng phải thu vá» hÆ¡i cháºm, lấy công là m thá»§, đánh chưởng trái ép thối Tiểu Tà .
Nhưng Tiểu Tà không chịu thối lui, phi đao cũng đâm ngay chưởng phải. Rất tiếc, trên ngực Tiểu Tà bị tống ngay một chưởng, bất đắc dĩ phải dội lại.
Bây giỠThiên Ngộ song chưởng đã công tới, Tiểu Tà không tránh xuất toà n lực phóng phi đao và o tay phải Thiên Ngộ, định thà mạng.
Nhưng Thiên Ngá»™ đã đánh xéo qua, phi Ä‘ao bạt Ä‘i, đồng thá»i công vá» Tiểu Tà .
– Bình!
Tiểu Tà trúng chưởng dá»™i và o góc tưá»ng, miệng ói máu.
Tiểu Tà nghÄ© chiến thuáºt đã thà nh, láºp tức đứng vững thân mình, hét má»™t tiếng, hai tay cầm phi Ä‘ao hai chân đá mạnh và o bức tưá»ng.
– Bịch!
Tiểu Tà lợi dụng bức tưá»ng nà y búng ra, sá» dụng chiêu “Nháºt Ma Tinh Trầnâ€.
hướng vá» phÃa trước bay Ä‘i.
Chỉ thấy má»™t đạo ngân quan bay khá»i phòng như lưu tinh, vượt ra ngoà i.
Lần nà y Tiểu Tà không xông và o Thiên VÅ© và Thiên Ngá»™ mà phóng ra cá»a sổ, dùng hai mÅ©i phi Ä‘ao ghim và o vách tưá»ng, bay lên nóc nhà tầng thứ mưá»i ba.
Má»™t tiếng động vang lên rất lá»›n, như sấm rá»n, vang dá»™i khắp nÆ¡i, Tiểu Tà đã là m vỡ má»™t lá»— lá»›n trên mái tháp, rÆ¡i xuống tầng lầu thứ mưá»i ba, nằm mẹp dưới đất, toà n thân đầy máu.
Thiên Vũ và Thiên Ngộ thấy chuyện xảy ra rất kinh hãi.
Thiên Vũ nói:
– A di đà Pháºt! Thà chá»§ nà y trà tuệ rất cao siêu, bản tÃnh rất cương quyết, võ công tuyệt thế, lão tăng rất khâm phục.
Thiên Ngá»™ thấy hai mươi năm qua chưa có ai lên đến tầng mưá»i ba cá»§a tháp Linh Cảm, nên rất khâm phục nói:
– A di đà Pháºt! Võ lâm được má»™t nhân váºt thượng thặng rồi. Từ nay bá tánh khang an rồi ...
Thiên Vũ nói:
– Sư đệ Thiên Ngá»™! Chúng ta lên tầng thứ mưá»i ba xem tiểu thà chá»§ thế nà o.
Thiên Vũ nói:
– Sư huynh! Ta thì khâm phục lắm rồi! Nhưng thà chá»§ nà y nhất định bị trá»ng thương, không chừng bá» mạng. Chúng ta lên xem.
Thiên Ngá»™ gáºt đầu:
– Sư đệ! Äừng có là m khó dá»… thà chá»§ nà y trong lúc Ä‘ang bị thương.
Cả hai Ä‘á»u tá» lòng ái má»™, láºp tức chạy lên tầng mưá»i ba.
Chỉ thấy Tiểu Tà nằm ngay trên đất, nơi miệng máu chảy không ngừng, thần sắc tái nhợt, nhưng vẻ mặt rất tự nhiên.
Thiên Ngá»™ đỡ Tiểu Tà lên, dùng ná»™i lá»±c Ä‘iá»u trị thương thế.
Thiên VÅ© thì lấy ra má»™t viên “Äại Hoà n ÄÆ¡n†bá» và o miệng Tiểu Tà .
Äại hoà n đơn là má»™t loại thuốc trị thương đặc biệt cá»§a phÃa Thiếu Lâm, rất thần hiệu.
Tiểu Tà vừa uống Äại hoà n đơn, công lá»±c liá»n phục hồi, từ từ tỉnh lại, nhưng cảm giác có ngưá»i Ä‘ang truyá»n ná»™i lá»±c trị thương, nên vẫn nằm yên.
ChÃnh vì Tiểu Tà đã dùng kim châm ghim toà n huyệt đạo, nên chỉ váºn công trị thương cùng vá»›i kỳ dược “Äại Hoà n ÄÆ¡n†là thương thế bình phục.
Không lâu, Thiên Ngá»™ thu tay, Tiểu Tà đứng dáºy nói:
– Äa tạ hai Äại hòa thượng đã cứu mạng.
Thiên Ngộ thở ra một hơi:
– Tiểu thà chủ quả nhiên có chút môn đạo. Lúc nãy không cỠđộng được, chỉ qua mấy phút đã phục hồi chân nguyên! Hiếm thấy!
Tiểu Tà nói:
– Không có gì đáng khen! Äó là tôi đã dùng kim châm độ huyệt nên má»›i phục sức nhanh như váºy. Lão đầu cá»§a tôi đã từng dạy qua, dù thương thế nặng đến đâu tôi cÅ©ng không chết được, huống chi còn được uống linh đơn và truyá»n công lá»±c.
Thiên Ngá»™ cảm giác Tiểu Tà má»™t thân quái công phu. Không hiểu kim châm độ huyệt là công phu gì, nhưng thấy thương thế đã là nh nên cÅ©ng yên tâm rất nhiá»u, nói:
– Tiểu thà chá»§ nói cÅ©ng phải! Chúng mừng tiểu thà chá»§ đã vượt qua mưá»i ba quan, xin tiểu thà chá»§ phát chuông cho thiên hạ cùng biết.
Tiểu Tà lắc đầu:
– Thôi! Thôi! Tôi cùng vá»›i Tiểu Linh đấu lý. Cô ta nói tôi không lên được, tôi không chịu thua cô ta nên má»›i là m chuyện nà y. Cô ta nói từ trước đến nay không quá năm ngưá»i thông qua thất nà y. Tôi thì không nhịn được lá»i thách thức đó nên và o đây. ÄÆ°á»£c rồi! Bây giá» tôi muốn trở vá».
Nói xong, Tiểu Tà hướng vỠcầu thang chạy xuống.
Thiên VÅ©, Thiên Ngá»™ không nhịn cưá»i được. Hai ngưá»i không ngá» Tiểu Tà vượt tháp chỉ vì má»™t lá»i thách đố. Thiên hạ chỉ có má»™t mình Tiểu Tà má»›i dám Ä‘em sinh mạng ra đùa giỡn. Nếu vì đùa giỡn mà và o Thất Linh Cảm, chuyện nà y truyá»n ra giang hồ thì phái Thiếu Lâm sẽ bị ngưá»i ta cưá»i đến vỡ bụng.
Thiên Ngộ vội chạy tới cản Tiểu Tà lại:
– Xin tiểu thà chá»§ cháºm bước má»™t chút. Má»™t ngưá»i đã thông qua mưá»i ba tầng tháp Linh Cảm chẳng những chỉ Thiếu Lâm chúng tôi kÃnh nể, mà cả giang hồ võ lâm Ä‘á»u phải thán phục. Xin tiểu thà chá»§ là m Æ¡n đánh hai mươi mốt tiếng chuông thông báo, để bổn phái và khắp nÆ¡i chà o mừng.
Tiểu Tà nói:
– Dù sao hai vị Hòa thượng cÅ©ng là ngưá»i có Æ¡n vá»›i tôi, nên tôi phải nể mặt nghe theo. Nhưng tôi Ä‘ang có má»™t việc rất cần.
Thiên Vũ nói:
– Tiểu thà chá»§ Ä‘ang cần gì váºy?
Tiểu Tà nói:
– Hai vị Hòa thượng cũng biết rằng tôi đã chịu đựng ở đây suốt một ngà y rồi.
Bây giỠtôi cần phải đi tiểu tiện.
Hai hòa thượng không nhịn cưá»i được, nhưng vẫn vui vẻ nói:
– Xin tiểu thà chá»§ chịu đựng thêm má»™t chút nữa. Xin má»i tiểu thà chá»§ Ä‘i đánh chuông đã.
Tiểu Tà theo hai hòa thượng đến trước cái chuông đồng rất lớn, cầm cái chà y đánh đủ hai mươi mốt tiếng.
Tiếng chuông vang như sấm, rá»n cả đất trá»i.
Tiếp theo đó, tại chùa Thiếu Lâm láºp tức có hai mươi mốt tiếng chuông đáp lại chà o mừng, và khắp các phân viện, đâu đâu cÅ©ng nghe có tiếng chuông ứng đáp.
|

05-08-2008, 12:46 PM
|
 |
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: 4vn
Bà i gởi: 179
Thá»i gian online: 41 giây
Thanks: 0
Thanked 12 Times in 12 Posts
|
|
Chương 22
TIẾNG CHUÔNG HÀNH QUYẾT CUá»I CÙNG
Tiểu Linh nghe tiếng chuông Thất Linh Cảm đánh vang rá»n mừng rỡ, kêu Tiểu Thất nói:
– Tiểu Thất! Tiểu Thất! Tiểu Tà đã lên được tầng thứ mưá»i ba rồi.
Nà ng chạy lăng xăng. Tiểu Thất cũng chạy đông chạy tây, nhưng không hiểu chạy đi đâu.
Tiểu Tà từ trên lầu thất tÃnh phóng ra cá»a sổ, nhưng Thiên VÅ© hòa thượng đã cản lại nói:
– Tiểu thà chá»§! Trước khi trở xuống xin thà chá»§ khắc danh tánh và biệt hiệu để ngưá»i Ä‘á»i sau chiêm ngưỡng.
Vừa nói Thiên VÅ© hòa thượng vừa chỉ và o tấm bia trên tưá»ng.
Tấm thạch bia nà y là loại đá kim cương, vuông ba thước.
Tiểu Tà nhìn và o thạch bia, thấy bên trên đã khắc năm hà ng chữ, nghÄ© chắc là năm ngưá»i trước đây đã lên được Thất Linh Cảm.
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Thiên Ngá»™ hòa thượng! Tôi coi chữ không rà nh. Ông Ä‘á»c cho tôi nghe được không?
Thiên Ngá»™ Ä‘á»c:
– Ngưá»i thứ nhất:
– ba trăm năm trước, bổn tự trưởng lão Minh Không đại sư.
– Ngưá»i thứ hai:
– hai trăm năm mươi năm vỠtrước Mai Sơn Tú Sĩ Cổ Hòe Thiên.
– Ngưá»i thứ ba:
– một trăm năm mươi năm vỠtrước Kinh Thiên Nhất Kiếm Siêu Lý Hà .
– Ngưá»i thứ tư:
– bảy mươi năm vỠtrước Thiên Triệt Chưởng Diệp Song.
– Ngưá»i thứ năm:
– hai mươi năm vỠtrước Linh Vũ Nhất Kỳ Âu Dương Bát Không.
Tiểu thà chá»§ là ngưá»i thứ sáu, xin há»i tôn danh biệt hiệu?
Tiểu Tà nói:
– Tôi là Dương Tiểu Tà , biệt hiệu Thông Thực Tiểu Bá Vương.
Thiên Ngộ ngơ ngác:
– Thông Thực Tiểu Bá Vương?
Thiên Ngộ không hiểu Tiểu Tà đang nói cái gì.
Tiểu Tà gáºt đầu:
– Äúng rồi! Tôi không biết chữ, cÅ©ng không biết viết. Ông giúp tôi viết cho đẹp ... Viết lá»›n má»™t chút để cho ngưá»i sau hiểu rõ tôi không giống ai. Tôi phải Ä‘i rồi.
Nói xong đổi hướng, quay thân xuống lầu.
Thiên Vũ nói:
– Dương Tiểu Tà ... Dương Tiểu Tà ... Bởi váºy má»›i có tà môn.
Thiên Ngộ nói:
– Thông Thực Tiểu Bá Vương Dương Tiểu Tà ?
Ông ta vừa lắc đầu vừa cưá»i.
Thiên Vũ nói:
– Chúng ta phải viết rõ hắn là má»™t ngưá»i trẻ tuổi, để ngưá»i sau cảm giác chỉ có Dương Tiểu Tà má»›i có tà môn như váºy.
Hai ngưá»i nhìn nhau cưá»i khanh khách.
Tiểu Tà lòng nóng nảy, chưa xuống đến từng dưới đã ló đầu ra cá»a sổ nói lá»›n:
– Tiểu Linh! Huynh sắp xuống rồi!
CÅ©ng không biết bên dưới có nghe hay không, Tiểu Tà lấy mấy há»™t xà ngầu ném xuống, mục Ä‘Ãch dù Tiểu Linh không nghe được, thấy xà ngầu cÅ©ng yên tâm.
Tiểu Tà chạy vá»™i xuống, nhưng rất kỳ lạ là những hòa thượng canh giữ trong tháp nà y Ä‘á»u Ä‘i mất hết.
Xuống đến tầng dưới cùng, Tiểu Tà xô cá»a chạy ra, bá»—ng nghe má»™t giá»ng nói rất lá»›n:
– A di đà Pháºt!
Tiểu Tà nhìn ra ngoà i đã thấy mấy chục hòa thượng sắp hà ng nghiêm chỉnh.
Cả các vị hòa thượng canh giữ ở các tầng tháp cũng có mặt nơi đây.
Bá»—ng Tiểu Tà ngạc nhiên không Ãt, vì mấy há»™t xà ngầu Tiểu Tà vừa ném xuống lại ở trước mặt ngưá»i chá»§ trì không xa.
Tiểu Tà liá»n cúi xuống lượm mấy há»™t xà ngầu lên, há»i:
– Quý vị có chuyện gì không?
Ngưá»i hòa thượng chá»§ trì niệm Pháºt hiệu:
– Tiểu thà chá»§! Bần tăng pháp hiệu là Minh Äá»™, hòa thượng trụ trì đến đây chúc mừng tiểu thà chá»§ đã lên được mưá»i ba tầng tháp.
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Xin quý vị bá» qua cho! Chuyện nhá» má»n như váºy không cần phải hoan nghênh. Tôi không biết quy ước nà y. Xin quý vị nghỉ ngÆ¡i. Tôi cảm Æ¡n là được rồi.
Minh Äá»™ đại sư nói:
– Tiểu thà chá»§! Bổn tá»± có quy định, nếu ai lên được tháp nà y là thượng khách cá»§a chúng tăng Thiếu Lâm, nên các đệ tá» Thiếu Lâm phải đón đưa theo trá»ng lá»….
Xin cho bần tăng bái kiến.
Nói xong lão cung thân bái một bái.
Chúng tăng cũng nghiêng mình bái theo:
– Chúc mừng Dương thà chủ!
Tiểu Tà chấp tay đáp lễ:
– ÄÆ°á»£c rồi! Xin đừng là m như váºy! Quý vị cứ Ä‘i nghỉ cho khá»e. Tôi xin kiếu từ.
Tiểu Tà chưa gặp được Tiểu Linh và Tiểu Thất trong lòng rất nóng nảy.
Minh Äá»™ đại sư lấy ra má»™t miếng ngá»c bà i, trao cho Tiểu Tà :
– Dương thiếu hiệp! Äây là miếng Äạt Ma ngá»c bà i, tượng trưng Thiếu Lâm nhất phái tôn kÃnh thiếu hiệp.
Tiểu Tà chỉ muốn đi tìm Tiểu Linh, Tiểu Thất, nên không từ chối, cầm lấy:
– Cảm ơn đại sư chủ trì. Bây giỠông cho tôi đi chưa? Tôi phải đi tìm bạn tôi.
Minh Äá»™ đại sư nói:
– Dương thiếu hiệp! Bần tăng kÃnh má»i thiếu hiệp đến bổn tá»± để bần tăng thết đãi.
Tiểu Tà nói:
– Tôi không có thá»i gian. Xin hẹn lại lần khác được không?
Minh Äá»™ đại sư nói:
– Nếu Dương thiếu hiệp có chuyện cần là m, lần sau xin má»i quang lâm để bần đạo táºn tình chiêu đãi.
Tiểu Tà không muốn nói chuyện nhiá»u:
– ÄÆ°á»£c rồi!
Liá»n phóng chạy và o rừng.
Tất cả chúng tăng đồng thanh:
“Cung tiá»…n Dương thiếu hiệpâ€.
Nói xong, tất cả chúng tăng Ä‘á»u Ä‘i và o trong tháp.
Sá»± tháºt, Tiểu Linh và Tiểu Thất cÅ©ng không Ä‘i xa, suốt ngà y chá» dưới chân tháp, khi thấy má»™t số đông hòa thượng ra đứng trước môn quan, tưởng có chuyện gì, nên lánh mặt và o mé rừng để theo dõi.
Bây giỠsố hòa thượng đã giải tán, Tiểu Linh từ trong rừng phóng ra kêu:
– Tiểu Tà ! Muội ở đây nè!
Tiểu Tà nghe tiếng kêu của Tiểu Linh vội chạy đến đắc ý:
– Sao rồi! Tiểu Linh! Äừng nói mưá»i ba tầng, dù cho đến má»™t trăm tầng huynh cÅ©ng lên được.
Tiểu Linh thấy toà n thân Tiểu Tà dÃnh đầy máu mà vẫn còn vui vẻ, cợt đùa, nên yên tâm:
– Tiểu Tà ! Huynh rất thần kỳ, có lúc muá»™i tưởng huynh không phải là ngưá»i.
Huynh biết không? Thiên hạ có rất nhiá»u nhân váºt cao thá»§ võ lâm đã chết tại đây.
Huynh lên tháp muá»™i vô cùng lo lắng. Muá»™i chỉ có chút Ãt hy vá»ng, té ra không thất vá»ng.
Tiểu Tà cưá»i hì hì:
– Có gì là khó? Nếu muội và Tiểu Thất muốn lên cũng được.
Tiểu Linh gương to đôi mắt:
– Tiểu Tà ! Có phải huynh đang nói đùa không?
Tiểu Tà nói:
– Huynh nói tháºt mà ! Muá»™i chỉ cần ca hát, vừa huýt gió cÅ©ng lên được.
Tiểu Linh ngạc nhiên:
– Sao? Vừa ca hát, vừa huýt gió vẫn lên được tháp Linh Cảm?
Tiểu Tà nghiêm mặt:
– Huynh không nói đùa đâu! Biện pháp nà y huynh cũng đã nghĩ tới, nhưng vì thách thức với muội, huynh không dùng đến. Muội muốn thỠkhông? Nhất định lên được.
Tiểu Linh nhìn Tiểu Tà nghÄ© rằng gã muốn nói đùa, nhưng cÅ©ng há»i cho vui:
– Tiểu Tà ! Muá»™i không lên, nhưng huynh muốn dùng biện pháp nà o nói cho muá»™i biết, sau nà y muá»™i muốn lên thì là m thá».
Tiểu Tà nói:
– Rất đơn giản, nhưng muội đừng nói cho ai biết, nếu không Thông Thực Tiểu Bá Vương mất uy phong rồi.
– ÄÆ°á»£c! Huynh cứ nói thá».
– Muá»™i chỉ cần mang trong ngưá»i và i cân thuốc nổ thì không má»™t ai dám ngăn cản muá»™i cả.
Tiểu Linh nói:
– Liá»u chết?
Tiểu Tà lắc đầu:
– Có ai dám cản đâu mà chết? Bởi vì ai cÅ©ng sợ chết! Như váºy muá»™i vừa ca hát, vừa huýt gió cÅ©ng lên đến tầng thứ mưá»i ba.
Tiểu Linh cau mà y:
– Huynh cũng định lấy sinh mạng ra đùa với tỠthần à .
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Nhưng không má»™t tá» thần nà o dám đùa vá»›i huynh, trong trưá»ng hợp đó.
Tiểu Linh chỉ cưá»i, không tranh cãi nữa.
Tiểu Tà nói:
– Chúng ta đi tìm chỗ trị thương. Lúc nà y huynh cần phải nghỉ ngơi cho phục hồi công lực.
Tiểu Linh nói:
– Chúng ta trở lại nơi nhà lá trong nội thà nh có được không? Ở đó cũng rất yên tĩnh.
Tiểu Tà nói:
– ÄÆ°á»£c! Nhưng trước tiên phải tìm má»™t tá»u lầu, ăn uống đã.
Tiểu Linh nói:
– Äúng váºy! Huynh cÅ©ng cần phải tắm rá»a, thay quần áo cho sạch sẽ.
Không lâu, ba ngưá»i đã và o căn phòng khách rá»™ng rãi trong má»™t khách Ä‘iếm sang trá»ng.
Bá»—ng nghe bên ngoà i có tiếng cưá»i lá»›n:
– Dương thiếu hiệp! Ta có thể và o được không?
Tiểu Tà nghe giá»ng nói biết là Diệu Thá»§ Quái Nhân ÄÆ¡n Không Không.
Tiểu Tà nói:
– Diệu Quái! Và o đi! Tôi ở đây không có gì để ăn cắp, lão tiên sinh không cần núp lén là m gì?
Diệu Quái phóng và o, mừng rỡ vỗ vai Tiểu Tà :
– Hạnh ngá»™! Äã lâu má»›i gặp lại.
Tiểu Tà há»i:
– Lão quái đến đây có việc gì?
Diệu quái nói:
– Ta đến đây muốn dạy ngươi một công phu thiên hạ vô địch.
Tiểu Tà nói:
– Công phu ăn trộm?
Diệu Quái nói:
– Phải! Äó là công phu đệ nhất thiên hạ, chưa ai sánh kịp.
Tiểu Tà nói:
– Môn công phu đó lợi hại thế nà o?
ÄÆ¡n Không Không nói:
– Rất tuyệt diệu! Nếu ngươi không muốn há»c thì ta Ä‘i, nhưng đồ đạc cá»§a ngươi ta không trả lại đâu.
Tiểu Tà nói:
– Ta đâu có gì để ăn cắp! Äừng gạt ta.
ÄÆ¡n Không Không đắc ý cưá»i:
– Ta không gạt ngươi đâu! Ngươi cứ rỠtrong túi thì biết.
Tiểu Tà rỠtrong túi, kêu lên:
– ... Khà ... khà ...! Chỉ có má»™t cái vá»— vai chà o há»i mà lấy mất đồ đạc. Diệu Quái! Có phải lão đã ăn cắp không?
ÄÆ¡n Không Không cưá»i nói:
– Äúng!
Diệu Quái vừa nói vừa xòe tay ra, trong đó có ngân phiếu, phi Ä‘ao và ngá»c bà i.
Tiểu Tà nghÄ© rằng lão quai nà y quả nhiên có chút đỉnh công phu đặc biệt, liá»n lấy lại đồ đạc và há»i:
– Lão quái! Lão ăn cắp đồ cá»§a ta lúc nà o váºy?
ÄÆ¡n Không Không nói:
– Thì lúc ta và o đây, vá»— và o vai ngươi má»™t cái là đồ đạc lá»t và o tay ta ngay.
Tiểu Tà kêu:
– Tà môn! Tà môn! Tháºt là thần diệu. ÄÆ°á»£c tôi muốn há»c. Tôi thÃch có tà môn.
ÄÆ¡n Không Không thấy đã là m cho Tiểu Tà hứng thú, vui vẻ nói:
– Công phu nà y không phải ai muốn há»c ta cÅ©ng dạy đâu. ÄÆ°á»£c rồi! Ta dạy ngươi trước tiên hai môn thông thưá»ng.
Tiểu Tà há»i:
– Hai môn gì?
– Ä‚n cắp tiá»n và mở khóa. Vá» môn ăn cắp tiá»n thì trước hết phải nháºn xét xem ngưá»i đó cất tiá»n nÆ¡i đâu. Thông thưá»ng là cất trong túi áo, trong lưng, dưới nách, trước ngá»±c ... Cứ má»—i nÆ¡i cất tiá»n thì cá» chỉ, Ä‘i đứng có khác nhau. Nếu ngươi muốn hạ thá»§ phải xét rõ tiá»n há» cất nÆ¡i đâu má»›i được. Nếu Ä‘oán sai là há»ng rồi.
Việc nà y ngươi chỉ cần rút kinh nghiệm thì biết.
Tiểu Tà gáºt đầu:
– Việc nà y tôi có thể đoán được. Ông cứ nói tiếp đi.
ÄÆ¡n Không Không nói:
– Công phu thứ hai là mở khóa. Ta có thể mở hà ng trăm loại khóa khác nhau rất mau lẹ.
Nói xong, ÄÆ¡n Không Không lấy ra rất nhiá»u loại khóa, chỉ cần má»™t cây que sắt nhỠđã mở được hết.
Tiểu Tà và Tiểu Thất trông thấy rất thÃch thú. Cả hai Ä‘á»u chăm chú luyện táºp.
Diệu Quái nói:
– Các ngươi cứ luyện táºp Ä‘i, và i hôm nữa ta sẽ ghé lại đây dạy môn khác.
Diệu Quái Ä‘i rồi, Tiểu Tà và Tiểu Thất vẫn cứ say mê luyện táºp.
Liên tục ba ngà y trôi qua ...
Tiểu Tà đã há»c xong, nói vá»›i Tiểu Linh và Tiểu Thất:
– Hôm nay chúng ta thỠđi thà nghiệm xem sao?
Tiểu Thất khoái chÃ:
– Äi!
Tiểu Linh nói:
– Muá»™i không Ä‘i đâu! Muá»™i sợ lắm! Tiểu Tà , huynh luyện táºp là m gì cái chuyện kỳ quái đó?
– Äây cÅ©ng là má»™t tà i năng, mà tà i năng nà o cÅ©ng đáng quý. Chỉ cần chúng ta biết sá» dụng cái tà i năng đó cho đúng chá»—.
– Nhưng muội không muốn thấy huynh biểu diễn công phu đó.
– ý huynh muốn biểu diễn coi kết quả thế nà o, muội đừng cản.
Tiểu Linh không muốn là m pháºt ý Tiểu Tà , ba ngưá»i rá»i khá»i khách Ä‘iếm.
Tiểu Tà đi trước, có lúc nhìn Äông có lúc nhìn Tây, để ý cá» chỉ từng ngưá»i, nếu ai chú ý nhìn gã thì biết ngay gã Ä‘ang Ä‘i ăn trá»™m.
Nhưng Tiểu Tà không thấy được cá» chỉ cá»§a bản thân, có lúc nhìn say sưa và o má»™t khách qua đưá»ng như má»™t ngưá»i Ä‘iên khùng váºy.
Qua má»™t lúc, Tiểu Tà đắc ý, thấy má»™t cô gái ăn mặc rất sang trá»ng, trong lưng hình như có Ä‘eo vòng má»™t cái túi.
Tiểu Tà đoán chắc là cô ta cất tiá»n và o thắt lưng, láºp tức chạy qua, đưa tay vá»— và o vai má»™t cái kéo lưng cô gái.
– Phựt ...
Cô gái suýt tuột quần xuống, ngồi xuống ôm bụng la lớn:
– Ăn trộm! Ăn trộm!
Má»i ngưá»i nghe kêu, dồn tá»›i, Ä‘uổi theo.
Cũng may! Tiểu Tà có tà i chạy lẹ ...
Gã chạy qua má»™t con đưá»ng khác má»›i tránh được sá»± truy nã cá»§a má»i ngưá»i, kêu khổ:
– Má»›i biểu diá»…n lần đầu mà đã bị ngưá»i ta Ä‘uổi bắt như váºy tháºt không phải dá»… rồi.
Tiểu Tà len lén tìm đưá»ng trở vá» khách Ä‘iếm, nhưng chưa đến nÆ¡i đã gặp Tiểu Linh:
– Tiểu Tà ! Huynh có lấy được gì của cô ta không?
Tiểu Tà bẽn lẽn:
– Có cái gì đâu? Nếu lấy được tiá»n bạc huynh đã trả lại cho cô ta rồi. Äây chỉ là biểu diá»…n công phu mà thôi.
Tiểu Linh nói:
– Cũng may! Nếu cô ta không sợ bị tuột quần trước thiên hạ thì cô ta đã tóm được huynh rồi.
Tiểu Tà tiu nghỉu:
– Thôi! Chúng ta trở vỠchỉ luyện môn mở khóa thôi. Tiểu Thất! Công phu nà y không phải dễ.
Ba ngưá»i định trở vỠđưá»ng cÅ©, nhưng Ä‘i má»™t Ä‘oạn đưá»ng thì nghe dân chúng trong thà nh Khai Phong có vẻ náo loạn, thiên hạ xôn xao.
Tiểu Tà toan chạy đi, nhưng Tiểu Linh đã cản lại:
– Không sao! Dân chúng trong thà nh Ä‘ang kéo nhau Ä‘i xem pháp trưá»ng.
Tiểu Tà ngạc nhiên:
– Pháp trưá»ng là cái gì?
Tiểu Thất bây giỠcũng chạy đến nói:
– Äúng giá» Ngá» hôm nay triá»u đình xá» trảm má»™t vị đại quan là Chương Khắc Chánh. Vị đại quan nà y rất thanh liêm nhưng bị bá»n hoạn quan trong triá»u dua nịnh, vu cáo tá»™i phản quốc, nên Hoà ng Thượng đã truyá»n Ä‘em chém tại thà nh Khai Phong.
Tiểu Tà nói:
– Bây giá» còn sá»›m, đợi đến lúc đúng Ngá» thì còn lâu, chúng ta Ä‘i tìm má»™t quán trà uống ngồi đợi để xem thá».
Ba ngưá»i đến gần pháp trưá»ng, và o uống trà má»™t ngôi quán bên cạnh.
Tiểu Linh nói:
– Nghe nói Chương đại nhân là má»™t vị quan thanh liêm chÃnh trá»±c, bị nhà vua xá» oan, cả dân chúng trong kinh thà nh Ä‘á»u thương mến, nên má»›i có chuyện xôn xao như váºy.
Lão chủ quán nghe nói xen và o:
– Äúng váºy! Chương đại nhân là ngưá»i thanh liêm chÃnh trá»±c, mà cÅ©ng vì thanh liêm chÃnh trá»±c má»›i lâm nạn. Dân chúng nÆ¡i thà nh Khai Phong nà y không ai cầm được giá»t lệ.
Tiểu Tà tức giáºn vá»— bà n:
– Chương đại nhân là ngưá»i tốt, tại sao không có ai đứng ra cứu giúp?
Lão chủ quán thè lưỡi:
– Ai dám xen và o việc triá»u đình? Äây là Lệnh cá»§a vua.
– Tại sao vua lại là m chuyện bất công?
– Chỉ vì bá»n xu nịnh đã vu cáo Chương đại nhân là m tay sai cho giặc Kim.
Tiểu Tà hầm hừ:
– Tôi sẽ đến pháp trưá»ng xem thá».
Tiểu Linh nói:
– Tiểu Tà ! Huynh đừng là m báºy! Äây không phải chuyện cợt đùa đâu? Quan binh đông đúc, kẻ nà o trái lệnh mất mạng ngay.
Tiểu Tà nói:
– Nhưng chúng ta cùng đến đó xem cho biết. Bây giỠgần đến giỠNgỠrồi.
Chúng ta đi.
Tiểu Tà đứng dáºy, kéo tay Tiểu Linh và Tiểu Thất đến pháp trưá»ng.
Tại pháp trưá»ng dân chúng đã đứng xem đông nghẹt.
Bên trong là pháp đà i, có một vị pháp quan ngồi giữa hai bên có hai vệ sĩ đeo gươm đứng hầu.
PhÃa trước, dưới đất má»™t ngưá»i Ä‘ang bị trói, đằng sau ngưá»i bị trói có má»™t ngưá»i đà n bà và ba đứa trẻ.
Tiểu Linh nói nhỠbên tai Tiểu Tà :
– Ngưá»i bị trói dưới đất là Chương Khắc Chánh, còn ngưá»i đà n bà và ba đứa trẻ là vợ con cá»§a ông ta.
GiỠhà nh quyết đã đến, Tiểu Tà đưa mắt nhìn quanh, thấy dân chúng ai cũng cau mà y rơi lệ, vì thương cảm tội nhân.
CÆ¡n giáºn Tiểu Tà nổi lên, liếc nhìn nÆ¡i hà nh quyết, thấy hai tên Ä‘ao phá»§ đã rút Ä‘ao chá» lệnh.
Vị pháp quan đứng dáºy tuyên bố:
– Lệnh của Hoà ng thượng, đúng giỠNgỠhôm nay hà nh quyết tội nhân Chương Khắc Chánh tại đây, vì phạm tội phản quốc. Dân chúng hãy nghe cho rõ.
Vị pháp quan quát:
– Thi hà nh!
Loạt chuông gióng lên chấn động.
Tiểu Tà phóng tới, hét:
– Không được sát hại ngưá»i là nh. Các ông có bằng chứng gì buá»™c tá»™i như váºy?
Vừa nói đã vung tay đánh ngã hai tên Ä‘ao phá»§, mở trói cho Chương Khắc Chánh, đồng thá»i gá»i Tiểu Linh và Tiểu Thất:
– Tiểu Linh! Hãy bảo vệ Chương phu nhân, Tiểu Thất bảo vệ ba tiểu công tỠđem ra ngoà i.
Vừa nói, Tiểu Tà đã kẹp Chương Khắc Chánh chạy Ä‘i. Tiểu Linh và Tiểu Thất cÅ©ng là m đúng lá»i sai khiến cá»§a Tiểu Tà .
Viên pháp quan ngồi trên đà i la to:
– Quân đâu! Hãy đuổi theo bắt chúng nó.
Một đoà n vệ binh, gươm đáo sáng chói đuổi theo.
CÅ©ng may, dân chúng vì thương mến Chương Khắc Chánh, nên tránh đưá»ng cho Tiểu Tà , Tiểu Linh, Tiểu Thất chạy, và có ý cản trở quân triá»u đình.
Tiểu Tà chạy ra khá»i pháp trưá»ng, thấy Tiểu Linh và Tiểu Thất cÅ©ng đã ra khá»i đám đông liá»n hướng ra đưá»ng lá»™, vừa chạy vừa kêu lá»›n:
– Lục quái đâu? Tại sao không đến đây cứu giúp?
Tiếng kêu của Tiểu Tà vang đi rất xa.
Không bao lâu, đã thấy một cỗ xe ngựa chạy đến, trên xe quả nhiên có đủ mặt Lục quái.
Cầm quái ngồi phÃa trước đánh xe, thấy Tiểu Tà liá»n dừng lại.
Tiểu Tà , Tiểu Linh, Tiểu Thất Ä‘á»u đưa tất cả nạn nhân lên xe.
Xe ngá»±a nhắm hướng ngoại thà nh chạy Ä‘i, nhưng vừa đến cá»a thà nh thì hai cánh cá»a đã đóng chặt, đằng sau truy binh Ä‘uổi theo rất gấp.
Cầm quái nói mau:
– Diệu quái xuống xe mở khóa cá»a thà nh, Tá»u quái chống giữ phÃa bên phải cá»a thà nh, Phong quái chống giữ phÃa bên trái, Tiểu Tà cản háºu ...
Chỉ loáng mắt Diệu quái ÄÆ¡n Không Không đã mở banh cá»a thà nh, xe ngá»±a phóng ra khá»i thà nh, chạy vá» hướng rừng ráºm.
Cầm quái nói:
– Chúng ta không thể dùng xe ngá»±a trốn tránh được, cần phải rá»i xe.
Tiểu Tà nói:
– Tôi và Tiểu Linh, Tiểu Thất đưa gia đình Chương đại quan trốn và o rừng, còn Cầm lão quái đánh xe ngá»±a Ä‘i thêm má»™t khúc đưá»ng nữa để đánh lạc hướng vệ binh, sau đó tìm má»™t nÆ¡i nà o bá» xe trốn.
Rồi không đợi sá»± đồng ý cá»§a Cầm quái, Tiểu Tà đã kẹp Chương Khắc Chánh nhảy xuống xe chạy và o rừng, còn Tiểu Thất và Tiểu Linh cÅ©ng bồng Chương phu nhân và ba ngưá»i con theo sau.
Chạy được một đỗi khá xa, và o đến rừng sâu, Tiểu Tà nói với Tiểu Linh và Tiểu Thất:
– Nơi đây an toà n rồi! Chúng ta nghỉ mệt.
Ba ngưá»i đặt vợ chồng Chương Khắc Chánh và các con xuống má»™t gốc cây cổ thụ.
Chương Khắc Chánh nói:
– Cảm ơn Dương thiếu hiệp đã cứu mạng, ơn nà y đến chết không quên.
Tiểu Tà nói:
– Xin Chương đại nhân ngồi nghỉ cho khá»e, chỉ vì đại nhân bị hà m oan nên tôi phải mất công má»™t chút đó thôi.
Chương Khắc Chánh nói:
– Công việc giải cứu lão phu tuy quan trá»ng, nhưng đáng lo là tai vạ cá»§a Dương thiếu hiệp sau nà y. Nếu triá»u đình ra lệnh truy nã thì khó mà an toà n.
Tiểu Linh nói:
– Tiểu Tà ! Hôm nay huynh đã nổi danh khắp giang hồ rồi. Không hiểu huynh phải là m cách nà o để trốn tránh đây?
Tiểu Tà cưá»i hì hì:
– Nếu khó khăn quá thì phải giả dạng ăn mà y đi theo muội.
Tiểu Linh nói:
– Chưa biết Cái Bang có chấp thuáºn cho huynh là m ăn mà y hay không?
Nhưng huynh đừng đùa giỡn nữa, hay lo liệu công việc đi.
Tiểu Tà quay lại há»i Chương Khắc Chánh:
– Chương đại nhân có chỗ nà o thân thuộc để ẩn trú không?
Chương Khắc Chánh lắc đầu:
– Rất khó! Dù có thân thuộc cũng không ai chịu chứa chấp gia đình của lão phu.
Tiểu Tà suy nghĩ một lúc rồi quay lại với vẻ mặt đau khổ, nhìn Tiểu Linh:
– Việc nà y nếu không nhỠCông chúa Cái Bang thì Tiểu Tà nà y cũng vô dụng rồi.
Tiểu Thất xen và o:
– Äây là lần đầu tiên Tiểu Tà phải đầu hà ng trước Công chúa.
Tiểu Linh thấy vẻ mặt Tiểu Tà lo lắng cũng rất cảm động. Té ra Tiểu Tà cũng không phải chỉ biết cợt đùa với thiên hạ mà không có lương tâm.
Trong lúc Tiểu Linh còn đang suy nghĩ thì Chương Khắc Chánh đã nói:
– Dương thiếu hiệp! Æ¡n cứu mạng cá»§a thiếu hiệp đã quá lá»›n rồi, lão phu đâu còn dám là m phiá»n đến Dương thiếu hiệp nữa.
Tiểu Tà nói:
– Xin Chương đại nhân cứ an lòng. Tôi đã cứu ngưá»i thì phải lo cho tròn. Äó cÅ©ng là trách nhiệm.
Tiểu Linh nói:
– Tiểu Tà ! Huynh đừng lo lắng. Äể muá»™i định liệu cÅ©ng xong.
Vừa nói, nà ng vừa lấy tay áo lau mặt cho Tiểu Tà .
Bá»—ng nhiên, Tiểu Tà cưá»i:
– Huynh tháºt không biết cách nà o tìm cho Chương đại nhân má»™t nÆ¡i trú ngụ an toà n. Muá»™i là Công chúa Cái Bang, chắc có nhiá»u khả năng hÆ¡n huynh.
Tiểu Linh nói:
– Huynh cứ lo chá»c ghẹo ngưá»i ta, muá»™i không muốn nói chuyện vá»›i huynh nữa.
Tiểu Tà biết Tiểu Linh giáºn, nên mÆ¡n trá»›n:
– Tiểu Linh! Muá»™i đừng giáºn, huynh chỉ nói đùa má»™t chút thôi.
Tiểu Linh nghĩ thầm:
– Thái Hằng sÆ¡n cách nÆ¡i đây không xa, lúc nhá» ta cùng nghÄ©a phụ đến chÆ¡i nÆ¡i đó. Ngưá»i trang chá»§ nà y là viá»…n thế cao nhân vá»›i nghÄ©a phụ là chá»— tâm giao.
Bây giỠđến đó rất thuáºn tiện. NÆ¡i đó rất hẻo lánh, quan binh không thể phát hiện được.
Tiểu Tà thấy Tiểu Linh:
– Tiểu Linh! Muội đã có cách nà o chưa?
Tiểu Linh nói:
– Có rồi! Chúng ta đưa gia đình Chương đại nhân đến Thái Hằng sơn là tốt nhất.
Tiểu Tà nghe nói Thái Hằng sÆ¡n cách không xa đồng thá»i Lý trang chá»§ là ngưá»i tốt, nên rất hà i lòng. ChÃnh Tiểu Tà cÅ©ng đã được nghe lão đầu nói qua ngưá»i trang chá»§ nà y là má»™t cao thá»§ trong chÃnh phái, mà đã là chÃnh phái thì không có gì rắc rối.
Tiểu Tà nói:
– Tiểu Linh! Muá»™i có chắc chắn trang chá»§ sẽ chấp thuáºn cho gia đình Chương đại nhân lưu trú không? Äừng để chúng ta mất công đến đó.
Tiểu Linh nói:
– Huynh chưa đến đó tại sao lại biết ngưá»i ta không chấp thuáºn?
– Huynh cũng chỉ lo xa mà thôi.
– Tiểu Tà ! Nếu huynh nói chuyện nghiêm chỉnh thì Lý trang chủ chắc chắn bão lãnh gia đình Chương đại nhân.
Tiểu Linh rất tá»± tin, vì trước đây Lý trang chá»§ cÅ©ng đã đối xá» vá»›i nà ng như con gái váºy.
Tiểu Tà định há»i kỹ Tiểu Linh vá» chuyện Viên nguyệt sÆ¡n trang, nhưng bây giá» thì đã tin rồi. Như váºy chuyện đã thà nh.
Tiểu Linh nói:
– Tiểu Tà ! Huynh đừng gấp, Lý trang chá»§ cÅ©ng có quen vá»›i Giang hồ Lục quái nữa. Như váºy muá»™i chỉ cần viết má»™t bức thư nhá» Cầm quái Ä‘em đến Viên nguyệt sÆ¡n trang là được rồi.
Tiểu Tà nghe nói rất mừng rỡ, đùa cợt:
– Té ra có muá»™i bên cạnh rất là Ãch lợi.
|

06-08-2008, 12:47 PM
|
 |
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: 4vn
Bà i gởi: 179
Thá»i gian online: 41 giây
Thanks: 0
Thanked 12 Times in 12 Posts
|
|
Hồi 23
PHÚT GIÂY LY BIỆT
Lúc đó từ xa đã có bóng ngưá»i băng rừng chạy đến.
Äó chÃnh là Lục quái giang hồ.
Tiểu Tà trông thấy vui mừng đưa tay vẫy:
– Cầm tiên sinh! Chúng tôi đang ở đây.
Lục quái liá»n phóng đến trước mặt Tiểu Tà .
Tiểu Tà nói:
– Việc là m của quý vị xong chưa?
Cầm quái nói:
– May mắn đã tránh được sự truy nã của quan quân.
Tá»u quái nói:
– Lần nà y thì tiểu hiệp cùng ta phải thi nhau uống một bữa rượu rồi. Chúng ta uống đủ ba ngà y ba đêm, nhưng ngươi không được bắt trói ta như lần trước.
Tiểu Tà nói:
– Äâu dám! Äâu dám! Tiểu Linh vừa nói Lục quái là bạn tâm giao cá»§a trang chá»§ Viên nguyệt sÆ¡n trang, ngưá»i mà tôi sắp Ä‘i cầu thân.
Tá»u quái cưá»i ha ... ha ... cầm bầu rượu nốc má»™t hÆ¡i, nói:
– Lần nà y ta yên tâm rồi!
Äoạn Khắc Xu cÅ©ng bước đến, cưá»i nói:
– Dương thiếu hiệp! Ngươi nhổ hết lông mà y cá»§a ta, nên lâu nay ta cá» bạc gặp nhiá»u may mắn. Cảm Æ¡n ngươi.
Tiểu Tà cưá»i ha ... ha ...
Diệu quái cưá»i khỉnh:
– Lão Äoạn! Lão không biết xấu hổ, lần nà o cá» bạc cÅ©ng thua, cứ nhá» ta ăn cắp tiá»n trả lại cho lão.
Äoạn Khắc Xu nói:
– Dương thiếu hiệp! Ta chỉ nói cho ngươi vui mà thôi.
Tiểu Tà thấy Äoạn Khắc Xu cÅ©ng chà tình, đồng thá»i cÅ©ng là ngưá»i ham thÃch cá» bạc, nên không muốn là m cho Äoạn Khắc Xu thấy khó chịu, tươi cưá»i:
– Äoạn lão quái! Ông đừng khách sáo! Rồi đây tôi sẽ dạy cho ông và i chiêu lúc nà o đánh bạc cÅ©ng thắng, vô địch thiên hạ.
Äoạn Khắc Xu cưá»i lá»›n, biết rằng Tiểu Tà công phu cá» bạc rất giá»i, nếu được truyá»n thụ thì rất lợi hại.
Lão hướng vỠCầm quái:
– Chúng ta đã cứu được Chương đại nhân, nhưng lúc nà y đại nhân là tá»™i phạm, không ai dám chứa chấp. Cầm lão huynh là ngưá»i giao thiệp rá»™ng, không biết có nÆ¡i nà o cho đại nhân tạm trú không?
Cầm quái suy nghĩ một lúc nói:
– Thái Hằng sơn, tại đỉnh núi có một Viên nguyệt sơn trang, trang chủ là Lý Mẫu cùng với lão phu có quen biết. Lão phu nghĩ rằng gia đình Lý trang chủ rất tốt, chúng ta không ngại gì. Dương thiếu hiệp! Chúng ta nên đưa gia đình đại nhân đến đó.
Tiểu Tà nói:
– Váºy là rất tốt! CÅ©ng giống như dá»± tÃnh cá»§a Tiểu Linh. Chỉ có là m phiá»n Cầm tiên sinh đưa tiá»…n mà thôi.
Nói như váºy, Tiểu Tà ý muốn cho Lục quái Ä‘i nhanh. Cầm quái nói:
– Dương thiếu hiệp không muốn cùng đi với lão phu sao?
Tiểu Tà nói:
– Vãn bối có chuyện cần phải là m! Xong việc vãn bối sẽ đi tìm quý vị tại sơn trang.
Sá»± tháºt, lần nà y Tiểu Tà lại muốn là m má»™t việc mạo hiểm, chưa chắc đã trở lại.
Cầm quái nói:
– Lão phu sẽ ở sÆ¡n trang chá» thiếu hiệp, nếu có gì rắc rối thì cho ngưá»i thông báo má»™t tiếng, Lục quái chúng ta nhất định sẽ đến.
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Không có gì! Lúc nà o tôi gặp nguy hiểm sẽ thông báo đến quý vị. Thôi chúng ta đi!
Tiểu Tà đến trước mặt Chương Khắc Chánh chắp tay:
– Chương đại nhân! Ông đừng lo lắng, tôi bảo đảm ông không gặp nguy hiểm.
Chương Khắc Chánh biết rằng Tiểu Tà không muốn nói rõ hoà n cảnh sắp tá»›i, nên cÅ©ng không há»i nhiá»u, liá»n chắp tay đáp lá»…:
– Äa tạ thiếu hiệp chiếu cố, lão phu ghi Æ¡n suốt Ä‘á»i.
Tiểu Tà chỉ và o Cầm quái:
– Ngưá»i nà y là Cầm tiên sinh có má»™t ngưá»i bạn gần đây. Äại nhân đến nÆ¡i đó tạm ẩn cư má»™t thá»i gian, chá» yên tịnh rồi tÃnh sau.
Cầm quái chắp tay xá một lễ, nói:
– Chương đại nhân! Äã lâu, tôi rất ái má»™ đại nhân là ngưá»i liêm chÃnh. Hôm nay có dịp kết giao, tháºt vạn hạnh.
Chương Khắc Chánh tươi sắc diện:
– Cầm tiên sinh quá khen rồi! Bỉ nhân đây chỉ có một chút hư danh mà thôi.
Hôm nay được quý vị cứu mạng, ơn đức rất lớn, phải để cho bỉ nhân tạ một lễ.
Nói xong, toà n gia đình Chương Khắc Chánh quỳ xuống.
Cầm quái phất tay một cái, một luồng gió đã cản hỠlại, không cho quỳ xuống:
– Chương đại nhân! Không nên là m như váºy. Hôm nay chúng tôi không giải cứu cho đại nhân thì cÅ©ng có ngưá»i khác giải cứu. Xin đại nhân đừng quan tâm.
Nếu không tôi không an lòng.
Chương Khắc Chánh không có cách nà o quỳ xuống được, chỉ chắp tay:
– Äa tạ Cầm tiên sinh chiếu cố. Lão phu nguyện láºp Trưá»ng sÆ¡n bà i, hằng ngà y cầu chúc cho quý vị bình an vô sá»± phúc thá» song toà n.
Tiểu Tà thấy đã kéo dà i thá»i gian khá lâu nên muốn chấm dứt.
– Chương đại nhân! Tất cả như má»™t nhà rồi, không cần đối xá» như váºy. Vãn bối nghÄ© rằng nÆ¡i nà y không an toà n, không nên ở đây lâu. Vãn bối nhá» sáu vị nà y đưa đại nhân lên sÆ¡n trang được không?
Chương Khắc Chánh xúc động:
– Váºy thì là m phiá»n quá rồi.
Cầm quái phất tay:
– Dương thiếu hiệp! Ta đưa Chương đại nhân đi đây. Chúng ta sau nà y tái ngộ.
Tá»u quái tiếp:
– Dương thiếu hiệp không muốn đi theo sao?
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Quý vị cứ yên tâm xong chuyện tôi sẽ đến sơn trang gặp mặt.
Äoạn Khắc Xu nói:
– Nhưng thiếu hiệp chưa truyá»n thụ công phu cá» bạc cho lão phu.
Tiểu Tà nói:
– Ngà y tái ngá»™ nÆ¡i sÆ¡n trang tôi sẽ truyá»n thụ cho ông. Nhưng quý vị phải ở tại sÆ¡n trang, không Ä‘i báºy. Nếu lúc đó không gặp mặt nhau sẽ mất cÆ¡ há»™i.
Äoạn Khắc Xu thấy có hy vá»ng, nên yên tâm:
– Lão phu nhất định chá» ngươi. Ngươi phải mau trở vá».
Tá»u quái nói:
– Dương thiếu hiệp! Chá» lúc đó lão phu mua sẵn rượu, chuẩn bị uống má»™t tráºn cho say.
Tiểu Tà nói:
– Cứ yên tâm! Tôi nhất định trở lại.
Diệu quái ÄÆ¡n Không Không nói:
– Dương thiếu hiệp! Ta vẫn còn công phu chưa dạy ngươi! Tốt hÆ¡n để ta theo ngươi má»›i thuáºn tiện.
Tiểu Tà nghĩ thầm:
– Công phu gì đây? Lão vừa hại ta má»™t tráºn suýt bị ngưá»i ta nắm đầu, còn há»c nữa thì rắc rối lắm.
NghÄ© như váºy, Tiểu Tà nói:
– Không cần há»c nữa. Chuyện nà o dá»… thì ông đã dạy hết rồi, còn chuyện khó khăn thì không phải dá»… há»c. Tôi phải Ä‘i bái vấn má»™t số bạn hữu, không có thá»i gian lãnh giáo. Chá» xong chuyện tôi sẽ trở vá» há»c tiếp. Xin thứ lá»—i.
ÄÆ¡n Không Không cÅ©ng không dám ép Tiểu Tà , nên nói:
– Như váºy lão phu sẽ chá» ngươi trở vá».
Phong đạo nhân và á đạo nhân từ đầu đến cuối chỉ nhìn Tiểu Tà cưá»i thân máºt. Tiểu Tà cÅ©ng hướng vá» hai đạo nhân đưa tay chà o.
– Cầm tiên sinh! Chúng ta đi!
Cầm quái chấp tay:
– Dương thiếu hiệp! Chúng ta giã biệt!
Nói xong quay vỠhướng Chương Khắc Chánh:
– Chương đại nhân! Chúng ta chuẩn bị lên đưá»ng. Canh hai đêm nay chúng ta sẽ đến.
Chương Khắc Chánh gáºt đầu:
– Xin để lão phu cáo biệt Dương thiếu hiệp.
Liá»n bước đến trước mặt Tiểu Tà , dẫn theo vợ con, bái dà i má»™t lá»…:
– Äa tạ Dương thiếu hiệp liá»u mình cứu giúp, lão phu suốt Ä‘á»i không quên.
Tiểu Tà đỡ Chương Khắc Chánh:
– Chương đại nhân, tôi biết lòng ông thì đủ rồi.
Chương phu nhân khóc:
– Rất may được thiếu hiệp và các vị anh hùng võ lâm cứu giúp ...
Nói chưa dứt câu, nước mắt đã tuôn trà n.
Tiểu Linh chạy đến an ủi:
– Chương phu nhân! Chúng ta sau nà y còn gặp mặt, xin đừng đa lễ.
Tiểu Linh rỠđầu ba đứa trẻ rất cảm mến.
Láºp tức Cầm quái dẫn năm quái và gia đình Chương Khắc Chánh lên đưá»ng, nhắm hướng Viên nguyệt sÆ¡n trang xuất phát.
Tiểu Tà nhìn theo lẩm bẩm:
– Lục quái đã đi rồi, chúng ta cũng phải đi thôi.
Tiểu Linh nói:
– Bây giỠhuynh muốn đi đâu đây?
Tiểu Tà nói:
– Trở lại thà nh Khai Phong.
Tiểu Linh kinh hãi:
– Trở lại thà nh Khai Phong?
Tiểu Tà nói:
– Phải! Lúc nà y tại Khai Phong rất náo nhiệt vì vừa rồi đã xảy ra việc Ä‘oạt pháp trưá»ng. Chúng ta đến đó chắc vui lắm.
Tiểu Linh cau mà y:
– Tiểu Tà ! Huynh Ä‘iên rồi sao? Bây giá» nÆ¡i Khai Phong quan quân Ä‘ang lùng bắt huynh. Huynh không sợ quan quân cá»§a triá»u đình à ? Huynh cứ kiếm chuyện là m cho muá»™i hồi há»™p.
Tiểu Tà cưá»i hì hì:
– Huynh thì phải Ä‘i xem thá» chúng nó có lùng bắt huynh không? Nếu chúng nó há»a hình huynh bố cáo trong thiên hạ thì huynh nhất định xé Ä‘i.
Tiểu Linh giáºn nói:
– Huynh thÃch và o thà nh Khai Phong lắm phải không?
Tiểu Tà gáºt đầu:
– Ta và o xem chúng nó có vẽ hình ta không? Mau chạy đi xem vẽ hình. Có gì mà sợ?
Vừa nói, Tiểu Tà vừa kéo Tiểu Linh và Tiểu Thất chạy đi, hướng vỠthà nh Khai Phong.
Tiểu Thất cũng chạy theo, nói:
– Tôi cũng có phần.
Tiểu Tà nói:
– ÄÆ°Æ¡ng nhiên rồi.
Ba ngưá»i không sợ chết, cứ chạy thẳng và o thà nh Khai Phong.
Ngà y thứ hai ...
Tiểu Tà , Tiểu Linh, Tiểu Thất đã lẫn lộn trong đám đông trên đại lộ.
Tiểu Tà chạy khắp nÆ¡i, tìm xem thá» quan quân triá»u đình có há»a hình hắn hay không?
Quả nhiên, trên nhiá»u bức tưá»ng có bản cáo thị truy nã, và má»™t hình vẽ Tiểu Tà .
Tiểu Tà nhìn thấy tức giáºn nói:
– Tiểu Linh! Muội thấy đó có phải là một trò đùa không? Toà n thân chỉ có đầu tóc là hơi giống, còn lại mặt mà y thì như cái bánh nướng, không giống huynh tà nà o. Không biết chúng nó vẽ để là m gì?
Sá»± tháºt cÅ©ng không ai biết được ngưá»i vẽ há»a hình nà y vì có mang Æ¡n vá»›i Chương Khắc Chánh trước đây, nên cố ý vẽ khác Ä‘i, để không ai có cách gì tìm ra thá»§ phạm. Vá»›i há»a hình nà y nhất định quan binh không thể so sánh để tìm ra Tiểu Tà .
Tiểu Tà cưá»i hà hÃ:
– Cảm Æ¡n trá»i đất! Nếu không rắc rối sẽ đến không nhá».
Tiểu Linh kéo áo Tiểu Tà :
– Huynh nói nhá» má»™t chút, không sợ ngưá»i ta nghe hay sao?
Tiểu Tà nói:
– Không được! Không được! Ta phải bảo chúng nó vẽ lại. Nếu không thì mất hết mặt mà y của ta rồi.
Nói xong, Tiểu Tà phóng chạy Ä‘i. Nhưng Tiểu Tà cÅ©ng không biết ngưá»i nà o đã vẽ bức há»a hình nà y.
Tiểu Linh chạy theo nÃu áo Tiểu Tà :
– Tiểu Tà ! Huynh đừng là m váºy. Ngưá»i muốn giết huynh đã quá nhiá»u rồi.
Huynh còn ghẹo cả đến quan quân triá»u đình nữa. Ngưá»i ta có ý bá» qua huynh, còn huynh thì ...
Tiểu Linh khóc òa lên:
Tiểu Tà thấy Tiểu Linh khóc cũng xiêu lòng:
– ÄÆ°á»£c rồi! Huynh không quáºy phá nữa, muá»™i đừng khóc có được không?
Vừa nói vừa đưa tay áo lau nước mắt cho Tiểu Linh.
Tiểu Linh thấy Tiểu Tà hứa không là m báºy, vui mừng:
– Tiểu Tà ! Chúng ta đi nơi khác, đừng ở thà nh Khai Phong nà y muội lo lắng lắm.
Tiểu Tà tưởng thà nh Khai Phong sẽ vì cuá»™c biến loạn vừa rồi mà sôi nổi lên, nhưng trái lại rất trầm lặng, là m cho gã thất vá»ng nói:
– ÄÆ°á»£c rồi! Té ra không có gì vui vẻ. Chúng ta Ä‘i Chung Nam SÆ¡n tìm ngưá»i bạn hữu cá»§a lão đầu ta.
Ba ngưá»i phút chốc đã ra khá»i thà nh hướng vá» Chung Nam SÆ¡n xuất phát.
Äi được mưá»i dặm đưá»ng, bá»—ng thấy có má»™t lão ăn mà y Ä‘uổi theo.
Lão ăn mà y nà y Ä‘eo bảy túi, như váºy thân pháºn trong Cái Bang không phải nhá».
Từ xa, lão ăn mà y đã gá»i lá»›n:
– Tiểu Công chúa! Xin chỠthuộc hạ một chút.
Tiếng nói vừa dứt, lão ăn mà y đã đến trước mặt Tiểu Linh, chắp tay thủ lễ:
– Thuộc hạ là Khai Phong Phân ThỠchủ Tang Khúc, xin bái kiến tiểu Công chúa và Dương thiếu hiệp.
Tiểu Tà và Tiểu Thất quay lại, chắp tay đáp lễ.
Tiểu Linh há»i:
– Tang ThỠchủ có chuyện gì sao?
Tang Khúc nói:
– Thuá»™c hạ hôm qua tiếp được lệnh Bang chá»§ bảo thuá»™c hạ cung thỉnh Công chúa láºp tức vá» Quân sÆ¡n. Xin Công chúa dá»i bước.
Tiểu Linh nghe nói nghĩ thầm:
– Chắc là chuyện cướp pháp trưá»ng đã đến tai nghÄ©a phụ ta rồi. NghÄ©a phụ ta sợ liên lụy bản thân nên truyá»n lệnh cho Tang Thá» chá»§ Ä‘i tìm.
Tiểu Linh nói:
– Tang ThỠchủ! Ông có thể bẩm với Bang chủ là ông không tìm được ta.
Tang Khúc nghiêm chỉnh:
– Bẩm Công chúa! Thuộc hạ không dám phạm bang quy.
Tiểu Linh nhìn Tiểu Tà nói:
– Tiểu Tà ! Muội phải xa huynh rồi.
Nói xong nước mắt chảy ròng ròng.
Nhìn Tiểu Linh khóc, Tiểu Tà cũng thấy bùi ngùi:
– Tiểu Linh! Nếu vì lệnh Bang chá»§, muá»™i phải xa huynh thì cÅ©ng đừng khóc sướt mướt như váºy. Mấy hôm nữa, huynh sẽ đến Giang Nam tìm muá»™i.
Tiểu Linh lau lệ:
– Huynh thực sự đi tìm muội sao?
Tiểu Tà buồn bã, nhưng gắng gượng:
– Huynh không Ä‘i tìm muá»™i thì còn Ä‘i tìm ai? Muá»™i Ä‘i Ä‘i, đừng có ồ ồ ... như váºy rất khó coi.
Tiểu Linh cưá»i trong nước mắt:
– Như váºy, muá»™i chá» huynh tại Quân sÆ¡n. Huynh phải nhá»› là nÆ¡i Quân sÆ¡n, hồ Äá»™ng Äình, đừng để muá»™i chá» lâu, nếu không muá»™i sẽ trở lại tìm huynh.
Tiểu Tà gáºt đầu:
– Biết rồi! Quân sÆ¡n, hồ Äá»™ng Äình, muá»™i đừng Ä‘i tìm huynh. Bây giá» chúng ta vui vẻ chia tay ... Tất cả phải cưá»i trước khi xa cách.
Tiểu Tà cưá»i lên ba tiếng. Tiểu Linh và Tiểu Thất cÅ©ng cưá»i gượng.
Tang Khúc nói:
– Tiểu Công chúa! Chúng ta lên đưá»ng ngay.
Tiểu Tà đưa tay:
– Muội cứ đi đi! Chúng ta còn tái ngộ mà .
Tiểu Linh chớp mắt:
– Tiểu Tà ! Huynh nhất định phải đến Quân Sơn tìm muội và cả Tiểu Thất nữa.
Tiểu Tà và Tiểu Thất cùng cưá»i.
Tang Khúc và Tiểu Linh giã biệt lên đưá»ng.
Tiểu Linh có lúc quay đầu lại, vẫy tay lưu luyến.
Tiểu Tà và Tiểu Thất cũng vẫy tay đứng nhìn theo Tiểu Linh đã khuất sau rặng cây xa xa ...
Tiểu Tà thở ra một hơi dà i, nói với Tiểu Thất:
– Tiểu Thất! Chúng ta cũng phải đi thôi!
Hai ngưá»i phóng vá» hướng Chung Nam SÆ¡n.
|

06-08-2008, 12:54 PM
|
 |
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: 4vn
Bà i gởi: 179
Thá»i gian online: 41 giây
Thanks: 0
Thanked 12 Times in 12 Posts
|
|
Chương 24
MÃU NHUỘM HOA SÆ N
Chung Nam Sơn với Thiên Sơn và Hoa Sơn là một dãy núi liên tiếp ...
Tuy không cao lắm, nhưng đâu đâu cÅ©ng hiểm trở, và phong cảnh đẹp tuyệt vá»i.
Hoa SÆ¡n thì núi đá cháºp chùng, hùng vÄ©, tháºt là má»™t nÆ¡i kỳ quan. Vì váºy phái Hoa SÆ¡n chiếm má»™t uy tÃn không nhá» trong giang hồ.
Tiểu Tà muốn đến Chung Nam Sơn bằng quan lộ thì phải đi qua Hoa Sơn.
Hai ngà y qua ...
Tiểu Tà và Tiểu Thất đã xuất hiện tại Hoa Sơn.
Tiểu Tà nhìn thấy Hoa SÆ¡n cảnh váºt đẹp đẽ tấm tắc khen thầm, nhưng có lúc nghÄ© đến Thanh Ký SÆ¡n thì cảm giác bá»±c bá»™i vô cùng.
Tiểu Tà nói:
– Tiểu Thất! NÆ¡i đây chÃnh là vùng đất cá»§a Thanh Ký SÆ¡n. Lúc nà o có thá»i gian rảnh chúng ta Ä‘i tìm gã trêu chá»c cho vui.
Tiểu Thất nhìn dãy núi Hoa SÆ¡n rồi cÅ©ng phụ há»a theo Tiểu Tà :
– Rất thÃch thú! Rất thÃch thú!
Tiểu Tà nói:
– Ngưá»i tiểu Hòa thượng đó không biết bây giỠđã xuất quan chưa? Chúng ta đừng cho chúng gặp mặt, vì nÆ¡i nà y là địa pháºn cá»§a chúng. Chúng ta muốn chạy cÅ©ng không thoát.
Tuy miệng nói như váºy, nhưng trong lòng Tiểu Tà không có chút sợ hãi nà o.
Tiểu Tà cưá»i tiếp:
– Tiểu Thất! Có sợ không?
Tiểu Thất lắc đầu:
– Không sợ! Không sợ!
Nhưng hai ngưá»i chỉ vừa Ä‘i qua được má»™t ná»a Hoa SÆ¡n thì đã có cảm giác bất ổn. Hình như có ngưá»i Ä‘ang theo dõi.
Tiểu Thất khả năng thÃnh giác rất nhạy, nói mau:
– Cẩn tháºn! Cẩn tháºn! Có ngưá»i ...
Tiểu Tà gáºt đầu:
– Không sai! Nhất định có ngưá»i Ä‘ang theo dõi chúng ta trên địa pháºn cá»§a phái Hoa SÆ¡n. Thanh Ký SÆ¡n chắc chắn không bá» qua cÆ¡ há»™i nà y. Tháºt là oan gia chà báo. Tiểu Thất! Chúng ta chuẩn bị đến Hoa SÆ¡n chÆ¡i má»™t lần xem sao?
Bá»—ng từ xa có tiếng cưá»i vá»ng tá»›i.
Không lâu, đã có mấy bóng ngưá»i từ trong rừng chạy ra. Số ngưá»i nà y chÃnh là đệ tá» cá»§a phái Hoa SÆ¡n, mà ngưá»i dẫn đầu chÃnh là Thanh Ký SÆ¡n.
Thanh Ký SÆ¡n cưá»i lá»›n:
– Dương Tiểu Tà ! Hôm nay ngươi có duyên phúc. Chúng ta lại gặp nhau rồi.
Ta muốn má»i ngươi đến tệ xá chÆ¡i, không biết ý ngươi thế nà o?
Tiểu Tà cưá»i hì hì:
– Thân là m Hòa thượng còn có gì vui để đãi khách đây. Ngươi má»i ta đến để ăn chay niệm pháºt sao? Hoặc là đi tìm tiểu cô nương? Nếu ăn chay niệm pháºt thì ta không hứng thú rồi. Ta phải xin lá»—i tiểu bằng hữu mà thôi.
Thanh Ký Sơn nghĩ thầm:
– Hôm nay ta phải bắt tiểu quá»· nà y má»›i được. Bây giá» bá»n thá»§ hạ vẫn còn đến chưa đủ, phải kéo dà i thá»i gian để tìm cÆ¡ há»™i.
Hắn thong thả:
– Dương thiếu gia! Chỉ cần ngươi thÃch cái gì thì ta chuẩn bị cái đó. Chúng ta phái Hoa SÆ¡n cái gì cÅ©ng có, tuyệt đối là m vừa lòng Dương thiếu gia.
Tiểu Tà là m gì không biết âm mưu hoãn binh cá»§a Thanh Ký SÆ¡n, nên cưá»i lá»›n:
Như váºy trong cuá»™c vui nà y có cả ngươi nữa sao? Ta thì muốn lá»™t quần áo cá»§a ngươi.
Tiếng nói chưa dứt, Tiểu Tà đã phóng tới nhanh như điện, hướng và o Thanh Ký Sơn.
Thanh Ký Sơn kêu lên một tiếng hoảng hốt không ngỠTiểu Tà nói là là m, muốn tránh cũng không được.
– Phạch ... Phạch ...
Thanh Ký SÆ¡n đã bị Tiểu Tà tát và o mặt hai cái, thân mình ngã xuống, tháºt là nhục nhã.
Tiểu Tà muốn tiếp tục xông lên, nhưng đã bị đệ tá» phái Hoa SÆ¡n bao vây, láºp tức ném phi Ä‘ao ra ứng chiến.
Tiểu Thất thấy váºy cÅ©ng vá»™i rút Hà n Ngá»c Ä‘ao xông và o vòng chiến, lúc chém Äông, lúc chém Tây như chá»— không ngưá»i.
Bá»n đệ tá» Hoa SÆ¡n kêu lên thảm thiết.
Chúng nó Ä‘á»u là bá»n thuá»™c hạ và o hà ng thứ hai, là m sao chống lại Tiểu Tà .
Tiểu Tà cà ng đánh cà ng hăng, như giao long xuất động, đánh bá»n đệ tá» Hoa SÆ¡n tÆ¡i tả, lá»›p chết lá»›p bị thương hÆ¡n mưá»i mấy ngưá»i, cứ từ từ thối lui.
Thanh Ký SÆ¡n tức giáºn, nhưng không dám xông và o, đứng đằng sau hét lá»›n:
– Chúng bây mau trở lại giao tranh! Dương Tiểu Tà , hôm nay ngươi nhất định phải bỠmạng nơi đây.
Không lâu, Thanh Ký SÆ¡n lại gá»i lá»›n:
– Diệp Tổng quản! Hãy mau ra đây! Tiểu tỠđã bị ta bao vây rồi.
Té ra Thanh Ký SÆ¡n nhìn thấy Diệp Tổng quản đã dẫn theo năm mươi sáu tay kiếm sÄ© cá»§a phái Hoa SÆ¡n chạy đến, nên má»›i dám kiêu ngạo như váºy.
Tổng quản nói:
– Thiếu gia! Thuá»™c hạ bắt hắn láºp tức.
Diệp Tổng quản vừa phóng tới chỗ Tiểu Tà thì năm mươi sáu tên kiếm thủ đồng loạt chạy đến, bao vây Tiểu Tà và Tiểu Thất và o giữa.
Tiểu Tà nhìn thấy tạm thá»i thu tay vá», đưa mắt nhìn quanh, tìm cách thoát chạy.
Tiểu Thất cũng thu tay, lưng dựa lưng bốn mặt nghênh địch.
Tiểu Tà nói với Tiểu Thất:
– Nguy rồi! Hôm nay chúng ta gặp tráºn dữ rồi. Tráºn Thanh Long Kiếm cá»§a phái Hoa SÆ¡n rất lợi hại, đã nổi tiếng giang hồ, Ãt ai phá nổi. Lão đầu ta có nói qua.
Thanh Ký Sơn đứng bên ngoà i nói:
– Dương Tiểu Tà ! Ngươi lại có được ngà y hôm nay. ChỠmột lát sẽ biết Thanh Ký Sơn ta lợi hại thế nà o. Ha ... ha ...
Tiểu Tà nghÄ© phải lợi dụng thêm má»™t chút thá»i gian để nghỉ ngÆ¡i lấy sức, nên cưá»i nói:
– Thanh Ký SÆ¡n! Ngươi rất giá»i, nhưng ngươi đã quên rằng tánh mạng cá»§a ngươi đã hai lần trong tay ta. Ngươi đừng tưởng Thanh Long Kiếm pháp bắt được ta? Không tin thì thá» xem.
Tiểu Tà nói lá»i nà y chỉ để hăm há»a đối phương là m cho đối phương dao động tinh thần.
Thanh Ký Sơn thực ra đã sợ Tiểu Tà . Nhất là gần đây Tiểu Tà đã lên được Thiếu Lâm Thất Linh Cảm, danh tiếng vang dội khắp nơi.
Vì váºy, ai nấy Ä‘á»u giáºt mình, nhất thá»i khá»±ng tay lại.
Lúc nà y Diệp Tổng quản muốn xung chiến cũng không phải là không có biện pháp. Lão nghĩ rằng nếu không bắt được Tiểu Tà cũng bắt Tiểu Thất, là m cho Tiểu Tà bối rối.
Lão hướng vỠThanh Ký Sơn nói:
– Thiếu gia đừng lo! Chúng ta dùng tráºn Thanh Long Kiếm chưa từng thất bại, tiểu tá» nà y gần đây lại hao tổn sức lá»±c quá nhiá»u, nghÄ© chắc hắn còn Ä‘ang bị thương, chúng ta dùng xa luân chiến cÅ©ng đủ lá»™t mặt hắn rồi.
Thanh Ký SÆ¡n đã leo lưng cá»p, đồng thá»i cÅ©ng không muốn bá» qua cÆ¡ há»™i phục thù, nên nói:
– Diệp Tổng quản! Váºy chúng ta hạ thá»§ Ä‘i.
Tiếng nói vừa dứt, Tiểu Tà bỗng nhiên hét lên một tiếng phát chiêu ép tới đệ tỠHoa Sơn, giết chết ba tên thuộc hạ.
Äây là bản ngã cá»§a Tiểu Tà , chỉ má»™t lá»i là xung kÃch ngay.
Tổng quản kêu lên:
– Thanh Long kiếm tráºn chuẩn bị.
Tức thì năm mươi sáu tên kiếm thủ đã phát gió vu vu, công và o Tiểu Tà .
Tiểu Tà vừa nghênh địch, vừa kêu:
– Tiểu Thất! Tráºn kiếm nà y rất lợi hại. Huynh có cÆ¡ há»™i thì thoát Ä‘i, không có cÆ¡ há»™i thì đừng liá»u lÄ©nh.
Tiểu Thất gáºt đầu, láºp tức né thân chặt vá» phÃa địch thá»§.
Tiểu Tà tiếp tục giao tranh.
Chỉ thấy ánh kiếm lấp lánh bao quanh Tiểu Tà và Tiểu Thất không còn thấy được bóng mình.
Tiểu Tà trong vùng kiếm quan cảm giác áp lá»±c rất nặng ná», vì cả năm mươi sáu mÅ©i kiếm Ä‘á»u công kÃch má»™t ngưá»i.
Chỉ má»™t khoảng thá»i gian, Tiểu Tà mồ hôi đã ướt áo, đối phó rất khó khăn.
Tiểu Thất cÅ©ng không đủ sức chịu đựng, tình trạng cà ng thê thảm hÆ¡n nhiá»u.
Bá»—ng nhiên Tiểu Thất “A†má»™t tiếng, vai trái bị thương, vì váºy hoạt động rất trở ngại.
Tiểu Tà thấy địch thủ nếu tiếp tục bao vây chỉ còn có cách thà mạng, nếu không cũng bị tỠthương.
Láºp tức vung tay phải sá» dụng “Cô Tinh Kiếm Phápâ€, tinh quang chiếu sáng, phát lên má»™t vùng kiếm khÃ, bao trùm ba kiếm thá»§ Hoa SÆ¡n.
Ba kiếm thủ Hoa Sơn bị độc chiêu, rơi kiếm:
– Oái ... oái ...
Tiếp theo mấy tiếng kêu thảm, bá»n đệ tá» Hoa SÆ¡n sợ hãi, tay kiếm bá»—ng nhiên cháºm lại, không biết cách nà o chế ngá»± Tiểu Tà .
Tiểu Tà lúc nà y vai phải, vai trái, hai bên đùi Ä‘á»u bị thương, máu chảy không ngừng, nhưng Tiểu Tà có cảm giác không có Ä‘au đớn gì cả.
Gã biết rằng tráºn kiếm đã mất Ä‘i ba ngưá»i nhất định sẽ loạn, liá»n xạ thá»§ má»™t lúc mấy cây phi Ä‘ao.
Chỉ nghe vang lên loạt tiếng kêu, đã có má»™t số ngưá»i ngã xuống.
Tổng quản xem thấy láºp tức tham chiến, công và o Tiểu Tà là m cho thế tráºn hồi phục.
Tiểu Tà nhặt được má»™t thanh trưá»ng kiếm quay qua đánh ép vá» phÃa Diệp Tổng quản.
Tiểu Tà hy vá»ng trong thá»i gian ngắn sẽ chế phục được Diệp Tổng quản, nhưng vì đã bị thương quá nhiá»u vết nên từ từ chiêu pháp cá»§a Tiểu Tà cÅ©ng cháºm lại, không theo kịp ý muốn.
Tiểu Tà láºp tức ném má»™t số phi Ä‘ao vá» phÃa Tổng quản, đồng thá»i phi thân hướng vá» phÃa khác bay Ä‘i.
Mưá»i mấy ngá»n phi Ä‘ao bay ra nhắm và o địch thá»§, nhưng thân mình đã mất trá»›n, té xuống đất.
Mặc dù váºy, Tiểu Tà vẫn nhắm vá» hướng đệ tá» Hoa SÆ¡n kÃch tá»›i.
– Tăng!
Tiểu Tà mượn ngay kiếm địch, bay vá» phÃa Diệp Tổng quản. Nhưng chỉ cần quay lưng má»™t cái, Tiểu Tà đã bị kÃch trúng hai mÅ©i kiếm.
Không cháºm trá»…, Tiểu Tà liá»n xuất chiêu “Nguyệt Bạch Tinh Trầm†phát ra má»™t luồng tinh quang xạ đến Diệp Tổng quản, nhanh như chá»›p.
Diệp Tổng quản muốn đưa kiếm ra đỡ, nhưng chiêu nà y khà lực phi phà m.
– Oái ...
Một tiếng rú thảm, ngực Tổng quản đã bị Tiểu Tà đâm thủng, thân mình bay ra xa, nhưng may không trúng yếu huyệt, nếu không đã bỠmạng rồi.
Tổng quản hô lên:
– Hãy ná»— lá»±c bắt ngưá»i kia!
Các đệ tá» Hoa SÆ¡n nghe lệnh, vá»™i dồn kiếm vá» phÃa Tiểu Thất.
Tiểu Thất không còn duy trì nổi, bị má»™t số địch thá»§ tăng cưá»ng, chỉ má»™t sÆ¡ hở đã bị thá» thương. Tiểu Thất té xuống đất.
Tiểu Tà hét lên má»™t tiếng, hai mắt đỠnhư lá»a hướng vá» phÃa Tiểu Thất phóng tá»›i.
Thanh Ký SÆ¡n thấy váºy kêu lá»›n:
– Bắt gã kia mau!
Bá»n thuá»™c hạ nghe lệnh láºp tức công vá» phÃa Tiểu Tà , cháºn Tiểu Tà lại. MÅ©i kiếm như rừng gươm.
Tiểu Tà bất kể sống chết xông và o chúng đệ tỠHoa Sơn xuất chiêu sấm xét.
Äệ tá» Hoa SÆ¡n không ngăn cản nổi lên lần lượt thối lui. Tiểu Tà bây giá» tung hoà nh khắp nÆ¡i.
Tiểu Tà bị một vết thương thì đối phương đổi một sinh mạng. Chỉ vì Tiểu Tà muốn cứu bạn nên bất để đến mạng sống của mình.
Thanh Ký Sơn kinh hãi, quát:
– Bắt Tiểu Thất đem đến đây.
Bá»n thuá»™c hạ đã bắt được Tiểu Thất Ä‘em đến gần chá»— Thanh Ký SÆ¡n.
Thanh Ký SÆ¡n chÄ©a mÅ©i kiếm và o cổ há»ng cá»§a Tiểu Thất, nói:
– Tiểu Tà ! Có chịu trói không? Nếu không ta giết hắn.
Tiểu Tà thấy Tiểu Thất lá»t và o tay Thanh Ký SÆ¡n, nổi giáºn hét:
– Thanh Ký SÆ¡n! Oan có đầu, nợ có chá»§. Tiểu Thất không liên quan đến chuyện cá»§a ta. Ta phải biết được hắn còn sống hay đã chết. Nếu hắn chết rồi chúng bay không má»™t ngưá»i nà o chạy thoát. Nếu hắn còn sống ta sẽ chiá»u ý ngươi, muốn là m gì ta thì là m.
Äôi mắt Tiểu Tà đỠnhư lá»a, giống như má»™t hung thần, nhất quyết phải được nghe tiếng nói cá»§a Tiểu Thất.
Thanh Ký SÆ¡n sợ hãi, láºp tức khám xét Tiểu Thất, thấy Tiểu Thất chưa chết, chỉ trúng má»™t nhát kiếm trên ngá»±c bị mê xỉu mà thôi, nên láºp tức Ä‘iểm ngay huyệt cầm máu, đồng thá»i gá»i Tiểu Thất tỉnh dáºy:
– Tiểu Thất! Ngươi còn sống, hãy nói chuyện với Tiểu Tà đi.
Tiểu Thất nói:
– Tiểu Tà ! Huynh mau chạy đi!
Giá»ng nói cá»§a Tiểu Thất rất yếu á»›t.
Tiểu Tà đã yên tâm hướng vỠThanh Ký Sơn:
Thanh Ký SÆ¡n! Ta chiá»u ý ngươi, nhưng ngươi không được là m khó dá»… Tiểu Thất. Nếu không, ta sẽ nhuá»™m máu Hoa SÆ¡n.
Thanh Ký Sơn có vẻ kinh hãi ...
Tiểu Tà không muốn tái chiến chỉ vì muốn cứu mạng Tiểu Thất nên phải nhân nhượng mà thôi. Dù phải buông tay chịu trói, Tiểu Tà vẫn phải bảo vệ cho Tiểu Thất. Sau nà y sẽ tìm cơ hội thoát thân.
Thanh Ký SÆ¡n cưá»i lá»›n:
– Dương Tiểu Tà ! Phái Hoa Sơn chúng ta cũng thuộc chánh phái võ lâm. Ta hứa sẽ không là m hại bạn ngươi. Bây giỠngươi buông tay chịu trói thì xong.
Mục tiêu cá»§a Thanh Ký SÆ¡n chỉ là trả thù Tiểu Tà , còn Tiểu Thất thì không có gì quan trá»ng.
Tiểu Tà đứng một chỗ, bất động ...
Láºp tức có hai tên đệ tá» Hoa SÆ¡n bắt trói lại.
Tiểu Tà thấy bản thân đã bị trói, liá»n kêu lên:
– Thanh Ký SÆ¡n! Ta biết ngươi sẽ không buông tha Tiểu Thất, nhưng ta hy vá»ng ngươi đối xá» tốt vá»›i hắn, nếu không háºu quả sẽ không lưá»ng trước được. Ta sẽ bắt Hoa SÆ¡n chúng bay Ä‘á»n mạng.
Äôi mắt Tiểu Tà sáng quắc lên, chiếu thẳng và o mặt Thanh Ký SÆ¡n.
Thanh Ký SÆ¡n vốn đã sợ Tiểu Tà , luôn cả bá»n đệ tá» Hoa SÆ¡n trong tráºn đấu nà y cÅ©ng đã chết gần hai mươi ngưá»i. Số tá» vong nà y cÅ©ng là m Thanh Ký SÆ¡n á»›n lạnh.
Thanh Ký Sơn nói:
– Dù ngươi không có yêu cầu, ta cũng không là m hại Tiểu Thất. Ta sẽ thế ngươi chữa thương cho hắn.
Nói xong hắn quay vá» bá»n đệ tá» ra lệnh:
– Chúng ta hồi sÆ¡n. Anh em bị chết thì khiêng vá» mai táng, ngưá»i nà o bị thương thì Ä‘em vá» Ä‘iá»u trị.
Thanh Ký Sơn phóng mình đi trước, hướng vỠđỉnh núi.
Bước lên Hoa Sơn đã thấy một bia đá cao một trượng, rộng ba thước, mà u xám tro.
Trên bia đá có khắc một hà ng chữ rất lớn:
“Tây Ngạc Hoa SÆ¡nâ€.
Trước trại, quanh Hoa Sơn đạo, thấy một vùng cung điện cao vút.
Bên sau cá»a cổng, hai bên có trồng nhiá»u cây tùng.
PhÃa trong cùng vá» bên trái có ngôi nhà đá hình bát giác, bên trên treo má»™t tấm bảng đỠ“Nhà tiếp kháchâ€.
Từ báºc thang bước qua, có má»™t trang viện, xung quanh tưá»ng đá, phÃa trên có tấm bảng viết “Phái Hoa SÆ¡nâ€.
Cá»a lá»›n trong viện bằng sắt, mà u nâu, Ä‘ang mở lá»›n, bên trong là thao trưá»ng luyện võ.
Äối mặt trang viện là đại sảnh, có khắc chữ và ng.
Lúc nà y Chưởng môn phái Hoa SÆ¡n là Vô vi kiếm khách Thanh Tá» Y đã đứng tại trước cá»a chá» tin tức, trên mặt có chút nôn nao.
Chưởng môn độ năm mươi tuổi, mặc áo rá»™ng mà u tÃm, tóc cá»™t cao, râu dà i tá»›i ngá»±c, mặt trắng như thư sinh không giống ngưá»i luyện võ. Äôi mắt thì quá nhá», là m cho ngưá»i ta có cảm giác con ngưá»i nà y hẹp hòi, nhá» má»n.
Có lẽ lão Ä‘ang lo lắng ái tá» cá»§a lão chưa vá», không biết có xảy ra Ä‘iá»u gì nguy hiểm.
Thanh Ký SÆ¡n vừa bước và o cá»a đại sảnh, thấy thân phụ liá»n nói lá»›n:
– Thân phụ! Con đã bắt được Dương Tiểu Tà đem vỠđây.
Vừa nói, vừa hướng vỠThanh TỠY chạy tới.
Diệp Tổng quản cũng dẫn Tiểu Tà và Tiểu Thất và o.
Tuy đã bắt ngưá»i vỠđây nhưng không có ai dám cưá»i.
Thanh Tá» Y thấy thá»§ hạ vất vả trong tráºn chiến vừa rồi, lá»›p chết, lá»›p bị thương, số còn lại quần áo dÃnh đầy sình lầy, tâm thần chấn động không ngừng.
Phái Hoa SÆ¡n đã mưá»i năm nay chưa từng gặp thảm trạng như váºy ...
Thanh TỠY không nhịn được đau đớn trong lòng hét:
– Ký Sơn! Chuyện nà y có phải do tiểu tỠđó gây ra không?
Thanh Tá» Y tuy võ lâm chÃnh phái, nhưng hà nh vi bất thưá»ng. Bây giá» thấy bá»n thuá»™c hạ tổn thương như váºy cÅ©ng không giữ được thể hiện cá»§a báºc tôn sư.
Thanh Ký Sơn nghe tiếng hét của phụ thân, trong lòng rất mừng, dù hắn muốn báo thù riêng, nhưng vẫn phải sợ phụ thân cản trở.
Thân phụ Thanh Ký SÆ¡n thuá»™c và o giang hồ chÃnh phái, dÄ© nhiên không vì ý riêng mà hiếp đáp ngưá»i khác, nhất là Tiểu Tà , má»™t chà ng trai chưa đến hai mươi tuổi.
Bây giá» Thanh Ký SÆ¡n thấy cha mình đã nổi giáºn, nên mượn cá»› đổ lá»—i cho Tiểu Tà .
Thanh Ký Sơn nói:
– Thưa thân phụ! ChÃnh hắn đã gây sá»±. Hắn còn dám kiêu ngạo muốn Ä‘áºp bá» phái Hoa SÆ¡n, nên con má»›i tức giáºn đánh trá»ng thương, bắt Ä‘em vỠđây để phụ thân xá» lý.
Thanh TỠY hét lớn:
– Dẫn chúng nó lên đây.
Hai tên đệ tỠđã bắt Tiểu Tà và Tiểu Thất dẫn đến trước mặt Thanh TỠY.
Tiểu Tà nhìn Thanh TỠY nghĩ thầm:
– Lần nà y gặp được lão đại ác rồi. Như váºy rất khó nói. Nhưng không có lão đại ác là m sao sinh ra tên tiểu ác đây.
Tuy Ä‘ang bị trá»ng thương, nhưng Tiểu Tà miệng vẫn tươi cưá»i:
– Dương Tiểu Tà bái kiến Thanh TỠY, chưởng môn phái Hoa Sơn.
Thanh Tá» Y há»i:
– Ngươi chÃnh là Dương Tiểu Tà ?
Tiểu Tà nói:
– Chưởng môn lão nhân! Có chuyện gì thì cứ từ từ nói, cần gì phải nóng giáºn như váºy? Không sai! Tại hạ là Dương Tiểu Tà , xin được chỉ giáo.
Thanh Ký SÆ¡n đã biết Dương Tiểu Tà là con ngưá»i Ä‘a mưu, diệu kế, không biết sắp diá»…n trò gì đây, sợ thân phụ mình lầm kế, láºp tức xen và o, nói:
– Phụ thân! Tiểu tỠnà y rất xảo quyệt, phụ thân nên đỠphòng.
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Chưởng môn lão nhân! Con cá»§a ông so sánh vá»›i ông còn độc ác hÆ¡n nhiá»u.
Thanh Tá» Y tức giáºn thét:
– Cái gì mà độc ác hÆ¡n? Ngươi đừng dùng lá»i xảo quyệt, bổn chưởng môn sẽ cho ngươi nếm mùi lợi hại.
Äể chá»c giáºn Thanh Tá» Y, Tiểu Tà còn hướng vá» Thanh Ký SÆ¡n đùa cợt:
– Thanh Thái thượng chưởng môn! Ta chà o ngươi.
Mặt cá»§a Thanh Tá» Y đổi sắc, lúc đỠlúc trắng vì tức giáºn quay sang Thanh Ký SÆ¡n nói:
– Hãy đứng im một bên! Ta đang xỠlý công vụ, tại sao con dám xen và o?
Thanh Ký Sơn thấy phụ thân quở trách, không nói ra tiếng nà o chỉ đứng nép sang một bên, đưa mắt nhìn Tiểu Tà .
Tiểu Tà cưá»i nói vá»›i Thanh Ký SÆ¡n:
– Tiểu Hòa thượng! Ngươi muốn là m Chưởng môn thì còn lâu. Ta thấy Ãt nhất cÅ©ng phải hai mươi năm nữa. Ngươi phải kiên nhẫn đợi chá». Không chừng ngươi phải chết sá»›m.
Thanh Tá» Y thấy Tiểu Tà không nhìn mình, mà cứ chú ý nhìn con mình trêu tức, nổi giáºn nói:
– Dương Tiểu Tà ! Ta há»i ngươi vì nguyên nhân gì mà hiếp đáp con ta, lại còn giết chết đệ tá» phái Hoa SÆ¡n nữa. Nói mau! Nếu không bổn chưởng môn phải xá» theo quy ước võ lâm là giết ngưá»i Ä‘á»n mạng.
Tiểu Tà nói:
– Äánh con ông vì con ông ra đưá»ng chá»c ghẹo gái là nh! Giết chết đệ tá» Hoa SÆ¡n vì đệ tá» cá»§a ông muốn giết tôi. Việc chỉ đơn giản như váºy thôi.
Thanh Tá» Y nghe nói con mình ra đưá»ng chá»c ghẹo gái là nh mặt thẹn thùng, quay lại há»i Thanh Ký SÆ¡n:
– Sơn nhi! Có chuyện nà y sao?
Thanh Ký SÆ¡n đã có chuẩn bị, liá»n nói:
– Phụ thân! Äó là lá»i láo xược cá»§a hắn. Lần trước hà i nhi đến Hoa Thanh Trì, gặp hắn Ä‘ang chá»c gái là nh, con cùng A Phúc mạo hiểm giải nguy cho cô gái đó.
Phụ thân đừng nghe lá»i cá»§a hắn, cứ há»i A Phúc và Tổng quản thì biết. Hôm nay hắn lại trở mặt, tìm con và A Phúc thanh toán.
Thanh Tá» Y cÅ©ng hy vá»ng như váºy, gáºt đầu hướng vá» Tổng quản há»i:
– Diệp Tổng quản! Có chuyện nà y không?
Tổng quản và Thanh Ký Sơn cũng cùng âm mưu, đồng lõa, nên nói:
– ChÃnh là như váºy. Thuá»™c hạ không dám nói láo.
Thanh Tá» Y có vẻ vừa ý, cưá»i nói:
– Dương Tiểu Tà ! Ngươi có còn chuyện gì muốn nói không?
Tiểu Tà cÅ©ng đã lưá»ng trước được kết quả như váºy nên không có gì ngạc nhiên:
– Thanh TỠY! Ông có biết trong thiên hạ ai ngu nhất không?
Thanh Tá» Y há»i:
– Ai?
Tiểu Tà nói:
– Ông chÃnh là ngưá»i ngu nhất. Rõ rà ng chúng nó Ä‘ang lừa gạt ông mà ông thì cố ý để cho chúng nó lừa gạt. Cái ngu nà y không phải tầm thưá»ng.
Thanh Tá» Y tức giáºn hét to:
– Ngưá»i đâu! Bắt chúng nó giết Ä‘i, báo thù cho đệ tá».
Bá»n vệ sÄ© Hoa SÆ¡n à o tá»›i.
Tiểu Tà hét lên:
– Äứng lại!
Tiếng hét là m má»i ngưá»i chấn động, đứng khá»±ng lại.
Tiểu Tà nói:
– Thanh Tá» Y! Ông nghÄ© rằng ta không dám động đến phái Hoa SÆ¡n cá»§a ông sao? Ngươi có biết ngươi giết ta háºu quả sẽ thế nà o không? Ngu? Tháºt là ngu!
Thanh TỠY kinh hãi, nghĩ thầm:
– Chỉ má»™t đứa tiểu hà i mà công phu giá»i như váºy thì sư phụ cá»§a hắn phải như thế nà o rồi. Nếu sư phụ cá»§a hắn đến đây thì ...
Liá»n há»i:
– Dương Tiểu Tà ! Sư phụ ngươi là ai?
Tiểu Tà nói:
– Tôi không có sư phụ.
Thanh Tá» Y há»i tiếp:
– Váºy ai dạy võ công cho ngươi?
Tiểu Tà nói:
– Lão đầu tá».
Thanh Tá» Y chưa từng nghe qua danh hiệu nà y nên ngạc nhiên há»i:
– Lão đầu tỠcủa ngươi tên hỠlà gì?
Tiểu Tà đáp:
– Như váºy thì phải Ä‘i há»i ông ta rồi.
Thanh Tá» Y cưá»i lá»›n, nói:
– Vô danh tiểu tốt! Bổn chưởng môn giết chết ngươi coi ai là m gì được ta?
Tiểu Tà cưá»i ha ... ha ... má»—i lúc má»™t to tiếng.
– Muốn giết à ? Ông cứ giết thỠxem.
Thanh Tá» Y cÅ©ng cưá»i, nhưng không dám động thá»§, tại vì trước khi chưa biết rõ thân pháºn cá»§a Tiểu Tà thì hắn chưa thể xá» lý được.
Bá»—ng nhiên, Thanh Tá» Y nghÄ© đến Giang hồ Lục quái mấy hôm trước cÅ©ng có liên quan vá»›i việc cướp pháp trưá»ng, có thể ...
Lão âm thầm nghÄ© ngợi má»™t lúc, rồi nhá» giá»ng há»i:
– Dương Tiểu Tà ! Ngươi cùng Lục quái có quan hệ gì?
Tiểu Tà thấy cuá»™c đấu trà đã có chút Ãt kết quả nên yên lòng:
– Không có cái gì. Nhưng lần trước, tôi Ä‘ang là m thượng khách, dạo chÆ¡i Phi Long bảo, thì Lục quái đến đòi ngưá»i. Như váºy có tức cưá»i không?
Thanh TỠY nghe có vẻ kinh hãi:
– Dương Tiểu Tà ! Lão phu tạm thá»i chưa giết ngươi, nhưng cÅ©ng phải đòi công lý. Ngưá»i đâu! Bắt hai tiểu tá» nà y nhốt và o ngục thất.
Tiểu Tà cưá»i hì hì:
– Äa tạ! Thanh Tá» Y! Ta phải có thá»i gian nghỉ ngÆ¡i. Nói chuyện vá»›i ông rất mệt má»i.
Thanh Ký SÆ¡n chạy đến bên Thanh Tá» Y nói nhá»:
– Thân phụ! Hà i nhi có chút ý kiến, xin phép được nói ra.
Thanh Tá» Y biết rằng Tiểu Tà có quan hệ vá»›i Lục quái nên cÅ©ng Ä‘ang phân vân, liá»n há»i:
– Con nói đi.
– Cảm Æ¡n phụ thân! Hà i nhi nghÄ© rằng phải khống chế võ công cá»§a Dương Tiểu Tà , hoặc là phế bá» võ công cá»§a hắn Ä‘i. Nếu không sau nà y háºu quả sẽ tai hại. Dù sư phụ cá»§a hắn đến đây, chúng ta cÅ©ng có thể trả lá»i được, tại vì hắn đã giết chết đệ tá» Hoa SÆ¡n. Chúng ta không giết hắn, chỉ phế bá» võ công thì không ai trách cứ chúng ta được.
Thanh TỠY suy nghĩ một lúc rồi nói:
– SÆ¡n nhi! Ta thấy chỉ khống chế hắn thì cÅ©ng đủ rồi. Nếu phế võ công, sau nà y có ngưá»i đến chất vấn thì khó lòng giải đáp.
Thanh Ký SÆ¡n nói nhá»:
– Phụ thân! Chúng ta cÅ©ng có cách là m cho hắn bị tầu há»a nháºp ma, thì tá»± nhiên võ công cá»§a hắn bị phế bá». Như váºy không phải hay sao? Sư phụ cá»§a hắn muốn đổ lá»—i cho chúng ta cÅ©ng không được.
Thanh TỠY nói:
– SÆ¡n nhi! Phải là m cách nà o để che mắt ngưá»i ta đây.
Thanh Ký Sơn nói:
– Tẩu há»a nháºp ma Ä‘a số là chân khà đỠkhông lên. Hà i nhi chỉ cần cho hắn uống má»™t món thuốc độc, hắn sẽ váºn công trị thương cho thuốc độc ngấm và o kinh mạch, lần hồi bị phế bá» võ công. Là m cách nà y nhất định không ai biết. Ngay cả bản thân hắn cÅ©ng chẳng phát hiện ra.
Thanh TỠY nói:
– ÄÆ°á»£c rồi! Con cứ là m như váºy. Chúng ta có thể tránh má»™t mối há»a vá» sau.
Thanh Ký Sơn vui mừng:
– Thân phụ nói rất đúng. Con táºn lá»±c thi hà nh.
Tiểu Tà và Tiểu Thất đã bị giam trong ngục thất ba ngà y rồi.
Ba ngà y nà y Tiểu Tà liên tục trị thương cho Tiểu Thất nên thương thế cá»§a Tiểu Thất giảm Ä‘i rất nhiá»u chỉ còn thấy đói bụng, vì bá»n thuá»™c hạ cá»§a Hoa SÆ¡n không Ä‘em cÆ¡m đến.
Việc không Ä‘em cÆ¡m đến chÃnh là Thanh Ký SÆ¡n cố ý là m như váºy, để cho Tiểu Tà và Tiểu Thất bị đói lả Ä‘i rồi má»›i thá»±c hiện âm mưu tẩm độc.
Äợi mãi không thấy Ä‘em cÆ¡m đến, Tiểu Tà nổi giáºn la hét:
– Thanh Ký SÆ¡n! Nếu ngươi không mau Ä‘em cÆ¡m nước và o đây lần sau ta nhổ láng đầu ngươi để suốt Ä‘á»i là m Hòa thượng.
Quả nhiên tiếng kêu la của Tiểu Tà rất có hiệu lực.
Thanh Ký Sơn đã đem hai bát cơm đầy và o ngục thất.
Hắn bỠthuốc độc và o cơm, hạ độc Tiểu Tà , vì thuốc độc hắn tán rất nhuyễn.
Hắn dá»± tÃnh trong cÆ¡n đói khát, Tiểu Tà không còn thì giỠđể phát hiện được.
Còn Tiểu Thất thì võ công không mấy nguy hiểm, nên Thanh Ký SÆ¡n Ãt quan tâm.
Thanh Ký Sơn nói:
– Cứ ăn đi! Ta đem cả cơm rượu đến đây là tỠtế lắm rồi. Còn kêu la gì nữa.
Quả nhiên, Thanh Ký Sơn có xách theo hai bình rượu.
Tiểu Tà bụng đã đói quá nên ăn rất nhanh. Hai ngưá»i vừa ăn vừa uống rượu.
Tiểu Tà cưá»i nói:
– Thân tạ Chưởng môn! Ta cảm Æ¡n và hy vá»ng má»—i ngà y Ä‘em đủ ba bữa ăn cho đúng giá».
Thanh Ký SÆ¡n thấy Tiểu Tà đã uống hết thuốc độc, láºp tức cưá»i lá»›n, nói:
– Dương Tiểu Tà ! Từ nay vá» sau ngươi không phải là ngưá»i cá»§a võ lâm rồi.
Ngươi có biết không? Ha ... ha ...
Tiểu Tà nghe nói có cảm giác là lạ, đã hiểu phần nà o âm mưu cá»§a Thanh Ký SÆ¡n, nhưng giả bá»™ không hiểu, cưá»i nói:
– Nếu chúng ta được ở đây ăn no, ngá»§ ngon thì chúng ta không muốn là m nhân váºt võ lâm nữa rồi.
Thanh Ký SÆ¡n đắc ý cưá»i:
– Dương Tiểu Tà ! Không phải đơn giản như váºy đâu. Ta muốn các ngươi sống không được, chết không được, trong lòng khá»§ng hoảng, bất an. Má»—i ngà y ta đến đây hà nh hạ ngươi đánh ngươi má»™t trăm roi, sau rồi dùng kim đâm và o tay chân ngươi, lấy dao lóc thịt ngươi, cắt lưỡi ngươi. Ha ... ha ... Ta báo cho ngươi biết lúc nãy trong chén cÆ¡m không phải ngon là nh gì.
Tiểu Tà trong lòng đã hiểu rõ âm mưu của Thanh Ký Sơn rồi, nên nghĩ thầm:
– Âm mưu hạ độc! Lão Dương gia chỉ cần đái ra thì không có chất độc nà o còn tồn tại trong ngưá»i được. Lần nà y ngươi sẽ biết tay ta.
NghÄ© như váºy, Tiểu Tà giả bá»™ kinh hãi:
– Thanh Ký Sơn! Ngươi ...
Thanh Ký SÆ¡n cưá»i lá»›n:
– Không sai! Trong bát cÆ¡m ta đã bá» thuốc độc, chỉ cần ngươi váºn chân khà hi ... hi ... ngươi trở thà nh phế nhân rồi.
Tiểu Tà phóng lên cá»a sổ sắt, đưa tay muốn bắt Thanh Ký SÆ¡n, hét:
– Thanh Ký Sơn! Ta sẽ lột da ngươi. Giết chết ngươi.
Tiểu Tà giả cách như điên lên.
Thanh Ký SÆ¡n thấy váºy đắc ý cưá»i:
– Lại đây! Ngươi thưá»ng ngà y tá» ra uy phong, nhưng hôm nay thì mất tất cả rồi. Thôi! Ngươi cứ nghỉ ngÆ¡i Ä‘i! Ta ngà y mai má»›i đến. Ha ... ha ...
Thanh Ký Sơn quay lưng bước đi.
Tiểu Tà gá»i theo:
– Thanh Ký Sơn! Ngươi đứng lại! Ta muốn lấy mạng ngươi! Có gan thì và o đây.
Tiểu Thất thấy váºy kêu Tiểu Tà :
– Tiểu Tà ! Huynh là m gì váºy?
Tiểu Tà nói nhá»:
– Không sao cả! Ta phải giả ngá»™ độc để láºp kế. Nhưng huynh thì khó rồi. Có lẽ phải chá» má»™t tháng nữa má»›i phục hồi. Váºy ...
Tiểu Tà đưa tay điểm và o huyệt đạo của Tiểu Thất để ngăn chặn, không cho thuốc độc nhiễm và o nội tạng.
NghÄ© đến thuốc độc cá»§a Thanh Ký SÆ¡n, Tiểu Tà tức cưá»i:
– Ta là Dương tiểu gia, gần mưá»i năm ngâm mình trong thuốc độc, lại dùng kim đả thông kinh mạch, dù thuốc độc đến đâu cÅ©ng chỉ là m cho ta tăng thêm sức lá»±c mà thôi. Trừ ra Hắc Huyết Thần Trâm thì ta má»›i chịu thua.
Tiểu Tà nhìn Tiểu Thất há»i:
– Tiểu Thất! Huynh cảm giác ra sao rồi?
Tiểu Thất sắc mặt hơi trắng:
– Không sao! Tiểu Tà ! Äệ còn khá»e?
Tiểu Tà láºp tức đỡ Tiểu Thất xuống, nói:
– Cứ nghỉ ngÆ¡i! Huynh đừng lo lắng gì cả! Chỉ cần có tôi ở đây bá»n nó không là m gì được chúng ta đâu.
Vừa nói, vừa ấn và o các huyệt đạo của Tiểu Thất ép khà độc ra ngoà i, nói:
– Tiểu Thất! Sắp tá»›i ta phải la lối, ca hát báºy bạ, huynh đừng tưởng ta Ä‘iên khùng nghe?
Tiểu Thất gáºt đầu cưá»i, biểu thị đã hiểu dụng ý cá»§a Tiểu Tà .
Qua má»™t lúc, Tiểu Tà sá»a lại áo quần chỉnh tá» má»™t chút quay há»i Tiểu Thất:
– Tiểu Thất! Mặt ta có còn dấu tÃch gì không?
Tiểu Thất nói:
– Không có!
Tiểu Tà quay thân má»™t cái đã phóng tá»›i cá»a sổ ngục thất, ca hát toà n những câu tình ái, có lúc lại khóc lá»›n lên.
Ca hát và khóc lóc đến chán, Tiểu Tà lại nằm xuống đất ngủ say.
Last edited by jimmy19; 06-08-2008 at 01:03 PM.
|
 |
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
äåíüãè, àâòîâàç, äîñòàâêà, êàëüÿíû, ïèööà, ïî÷òîâûå, ñâèíãåðû, ñïîðòèâíûå, òåïëûé, òþìåíü, tiểu tà thần prc  |
| |