 |
|

15-07-2008, 01:58 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 32 : Huyết Quỷ ( 2 )
Gia nhân già điá»m nhiên đáp:
- Năm nay, nô tà i được sáu mươi tuổi, nô tà i còn đi đến địa phương nà o ? Và đi để là m gì ?
Tiết Võ không nói gì nữa.
Lão biết, cả hai không còn đưá»ng để Ä‘i nữa.
Bá»—ng, lão gá»i:
- Ngươi lại đây, uống rượu với ta !
Gia nhân già không từ chối, cháºm cháºm bước đến, rót cho chá»§ nhân má»™t chén rượu trước, rồi má»›i rót cho mình.
Tay lão ta run run.
Tiết Võ nhìn lão gia nhân, động niá»m luyến tiếc.
Cũng có thể Tiết Võ tự luyến tiếc lấy mình, xuyên qua gia nhân già .
Lão gáºt đầu, tiếp:
- Phải đó. Ta nhớ, năm nay, ngươi được sám mươi tám tuổi, chúng ta đồng niên kỷ với nhau.
Gia nhân già cúi đầu:
- Äúng váºy.
Tiết Võ tiếp:
- Ta còn nhớ, lúc ngươi và o đây, thì ta lên tám.
Gia nhân già gáºt đầu:
- Äúng váºy.
Tiết Võ ngẩng mặt lên không, thở dà i một tiếng, rồi tiếp:
- Từ đó đến nay, sáu mươi năm đã qua ! Sáu mươi năm qua như thoáng mắt. Thá»i gian nhanh chóng quá !
Gia nhân già gáºt đầu:
- Äúng váºy !
Tiết Võ tiếp:
- Chẳng hiểu ngươi còn nhá»›, trong Ä‘á»i ngươi, ngươi đã giết bao nhiêu ngưá»i hay không ?
Gia nhân già đáp:
- Äại khái, trên hai mươi, dưới ba mươi mạng !
Tiết Võ há»i:
- Còn nữ nhân ? Bao nhiêu đóa hoa bị dà y vò trong bà n tay bạo của ngươi ?
Gia nhân già cưá»i.
Nụ cưá»i là m da mặt lão nhăn hÆ¡n:
- Cái đó thì … không kể nổi !
Tiết Võ cưá»i nhẹ:
- Ta còn nhá»›, năm trước đây, ngươi dan dÃu vá»›i má»™t liá»…u đầu má»›i được bổ sung và o trang viện. Và ngươi đã được sáu mươi bảy tuổi rồi, chứ nà o phải còn non trẻ gì ! Ngươi đừng tưởng là ta không hay biết.
Gia nhân già không phá»§ nháºn, cưá»i đáp;
- Tiểu liá»…u đầu đó, thá»±c ra chẳng xứng đáng gì, song nô tà i cÅ©ng đã lén lút chá»§ nhân, cho nà ng thêm má»™t trăm lượng bạc, ngoà i cái số đồng Ä‘á»u phân phối.
Tiết Võ gáºt đầu:
- Äối vá»›i nữ nhân, ngươi thưá»ng rá»™ng rãi lắm, ta hiểu !
Gia nhân già tiếp:
- Vá» việc đó, nô tà i há»c đúng theo phong cách cá»§a chá»§ nhân.
Tiết Võ cưá»i lá»›n:
- Hái mạng ngưá»i, ta hÆ¡n ngươi, hái hoa biết nói, ta cÅ©ng chẳng thua ngươi ! Ngươi há»c ta là phải !
Gia nhân già thản nhiên:
- Äúng váºy
Tiết Võ kết luáºn:
- Cho nên, ta nghÄ©, chúng ta thá»a mãn lắm rồi !
Gia nhân già gáºt đầu:
- Sống như váºy, kể như quá đủ !
Tiết Võ cưá»i vang:
- Uống, chúng ta cạn má»—i ngưá»i ba chén !
Nhưng, hỠchỉ uống được hai thôi.
Há» vừa rót chén thứ ba, thì má»™t ngưá»i bước và o.
Ngưá»i đó, mặt trắng xanh, mang Ä‘ao Ä‘en, bước chân thá»t.
Phó Hồng Tuyết và o, và và o khu trang viện, chứ chưa và o táºn đại sảnh. Hắn đứng bên cạnh cây ngô đồng.
Và o thu, ngô đồng là một biểu hiện của tiêu sơ ! Một trong các biểu hiện của tà n tạ, cái thứ tà n tạ thê lương, chứ không chết rủ như và o mùa đông.
Tay hắn vẫn nắm chuôi đao.
Tiết Võ nhìn hắn, hắn nhìn Tiết Võ.
Hắn cất tiếng trước:
- Các hạ hỠTiết ?
Tiết Võ gáºt đầu.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Tiết Äại Hán là con cá»§a các hạ ?
Tiết Võ gáºt đầu.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Mưá»i chÃn năm trước, trong má»™t đêm tuyết đổ trắng trá»i …
Tiết Võ chợt cháºn lá»i hắn:
- Các hạ bất tất phải há»i. Ngưá»i mà các hạ tìm, chÃnh là lão phu đây !
Phó Hồng Tuyết gằn từng tiếng:
- ChÃnh các hạ ?
Tiết Võ gáºt đầu.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Sự tình đêm đó, các hạ còn nhớ rõ không ?
Tiết Võ gáºt đầu:
- Tuyết trắng, máu hồng ! Nhớ từng chi tiết một ! …
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Xin cho nghe !
Tiết Võ thuáºt:
- Äêm đó, bên cạch Mai Hoa Am, khi tại hạ đến đó, nhiá»u ngưá»i đã có mặt rồi.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Những ai ?
Tiết Võ lắc đầu:
- Không thể nháºn ra. Má»—i ngưá»i có bao mặt cẩn tháºn không ai nháºn được ai. Mà cÅ©ng không ai phát xuất má»™t âm thanh nà o.
Phó Hồng Tuyết nÃn lặng.
Tiết Võ tiếp:
- Tại hạ tin là những ngưá»i đó cÅ©ng không nháºn ra tại hạ. Bởi lúc đó, tại hạ không mang chiếc thiết phá»§ nà y. Tại hạ dùng má»™t thanh quá»· đầu Ä‘ao.
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Cứ thuáºt lá»i !
Tiết Võ tiếp:
- Bá»n tại hạ đứng trên tuyết, chá» rất lâu. Khà lạnh từ bốn phÃa, từ trên, từ dưới, tạo thà nh má»™t áp lá»±c nặng ná», ai cÅ©ng có căn bản tu vi khá thâm háºu, song không chịu nổi cái rét cóng cà ng phút cà ng gia tăng. Cuối cùng, từ đâu đó, má»™t ngưá»i cất tiếng: “Má»i ngưá»i Ä‘á»u đến đông đủ rồi !â€
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Mã Không Quần phải không ?
Tiết Võ lắc đầu:
- Mã Không Quần đang ở trong am, uống rượu.
Phó Hồng Tuyết cau mà y:
- Thế ngưá»i cất tiếng đó là ai ? Tại sao y biết rõ số ngưá»i há»™i tá» trong đêm đó mà cho rằng đã đủ ? Chẳng lẽ có nhiá»u kẻ chá»§ mưu, và y là má»™t trong những kẻ chá»§ mưu đó ?
Tiết Võ cưá»i.
Nụ cưá»i cá»§a lão thần bà quá.
Lão tiếp:
- Dù cho tại hạ biết, cũng không thể cáo tố với các hạ !
Lão thuáºt luôn:
- Qua má»™t lúc nữa, ngưá»i trong há» Bạch từ trong am bước ra. Ngưá»i nà o cÅ©ng say, ngưá»i nà o cÅ©ng có vẻ vui, má»™t thứ vui cởi mở, không mảy may miá»…n cưỡng.
Phó Hồng Tuyết cắn răng mạnh:
- Ai xuất thủ trước ?
Tiết Võ đáp:
- Xuất thá»§ trước, là những ngưá»i chuyên dùng ám khà !
Nhưng, chẳng một ai đắc thủ.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Sau đó ?
Tiết Võ tiếp:
- Toà n bá»™ và o cuá»™c liá»n. Mã Không Quần vượt lên, nghinh chiến, như để bảo vệ Bạch Thiên VÅ©. Song vừa tiến lên, thay vì đánh sang bá»n hà nh thÃch, lão ta quay mình, hoà nh Ä‘ao, chém và o ngưá»i Bạch Thiên VÅ©.
Phó Hồng Tuyết rÃt lên:
- Lão tặc sẽ Ä‘á»n tá»™i ác ! Nhất định lão sẽ phải chết thảm !
Tiết Võ Ä‘iá»m nhiên tiếp:
- Lão chết hay thoát chết, cái đó không quan hệ đến tại hạ !
Phó Hồng Tuyết hừ một tiếng:
- Cả các hạ nữa, đừng hòng thoát chết.
Tiết Võ lắc đầu:
- Tại hạ không hỠcó ý trốn tránh. Bằng cớ là tại hạ vẫn còn ở đây, chỠcác hạ. Tại hạ sẵn sà ng gặp nhau mà !
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Các hạ còn gì cần nói nữa chăng ?
Tiết Võ gáºt đầu:
- Còn một câu.
Lão nâng chén rượu, uống cạn, rồi tiếp:
- Năm xưa, bá»n tại hạ hà nh động như váºy, là không được quang minh, chánh đại lắm. Biết thế, ngà y nay nhá»› lại việc cÅ©, tại hạ vẫn không hối háºn vì chá»— mỠám đó. Bởi không có cách nà o khác. Nếu bây giá», sá»± tình tái diá»…n, tại hạ cÅ©ng đồng dạng hà nh động. Mưá»i chÃn năm trước, là thế. Mưá»i chÃn nam sau, vẫn thế.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Tại sao ?
Tiết Võ cao giá»ng:
- Vì Bạch Thiên VÅ© không là má»™t con ngưá»i đáng giá con ngưá»i !
Phó Hồng Tuyết đỠmặt, trừng mắt:
- Các hạ ra đây ! Ra ngay !
Tiết Võ há»i:
- Tại sao phải ra ?
Phó Hồng Tuyết tiếp luôn:
- Cầm chiếc thiết phủ của các hạ lên !
Tiết Võ lắc đầu:
- Tại hạ không cần dùng nó !
Bá»—ng, lão phá lên cưá»i.
Giá»ng cưá»i cá»§a lão kỳ quái hết sức.
Rồi lão quay sang gia nhân già , bảo:
- Äến giá» rồi !
Gia nhân già gáºt đầu:
- Äến rồi !
Tiết Võ há»i:
- Ngươi còn muốn nói chi chăng ?
Gia nhân già đáp:
- Một câu thôi !
Chợt, gia nhân già , cÅ©ng như chá»§ nhân, phá lên cưá»i, rồi tiếp:
- Thá»±c ra, Bạch Thiên VÅ© là má»™t con ngưá»i không đáng giá con ngưá»i !
Phó Hồng Tuyết phi thân tới, như chim én vút nhanh.
Nhưng, hắn cháºm chân má»™t chút.
Tiết Võ cùng gia nhân già đã ngã xuống, vừa ngã vừa cưá»i.
NÆ¡i ngá»±c má»—i ngưá»i, có cắm má»™t thanh Ä‘ao.
Thanh Ä‘oản Ä‘ao, rất bén, nhá»n, do chÃnh tay há» tá»± đâm và o mình, và bà n tay há» còn năm chuôi Ä‘ao.
Tiết Võ dùng thanh Ä‘oản Ä‘ao, cắt đứt mối cừu háºn mưá»i chÃn năm dà i.
ChÃnh lão tá»± tay cắt đứt háºn cừu.
Không má»™t ai báo phục háºn cừu đó ! Cả Phó Hồng Tuyết cÅ©ng không báo phục được !
NÆ¡i miệng xác chết, nụ cưá»i còn nở, nụ cưá»i sẽ theo há» mãi mãi xuống âm cung.
Nụ cưá»i như nói vá»›i Phó Hồng Tuyết:
- Chúng ta sống đủ lắm rồi ! Còn ngươi ? Ngươi có biết là vì cái chi mà ngươi sống đó chăng ?
Ngươi sống vì cừu háºn ? Ngươi có nên báo phục cừu háºn đó chăng ?
… Năm xưa, chúnt ta hà nh động kém quang minh chánh đại tháºt. Song hiện tại, nếu cần tái diá»…n, ta cÅ©ng đồng dạng hà nh động !
… Bạch Thiên VÅ© không xứng đáng là con ngưá»i !
Äã có ba ngưá»i nói câu đó: Liá»…u Äông Lai, Tiết Võ, và gia nhân già .
Tại sao hỠnói thế ?
Liá»…u Äông Lai có nêu lý do. Còn Tiết Võ, còn gia nhân già , lý do cá»§a há» như thế
nà o
Phó Hồng Tuyết nhất định không tin !
Phụ thân hắn, trong con mắt hắn, là má»™t vị thần, hắn cÅ©ng Ä‘inh ninh má»i ngưá»i Ä‘á»u xem phụ thân hắn như má»™t vị thần.
Nhưng bây giá», hắn bắt đầu sợ.
Bởi, hắn bắt đầu nghi ngá».
Tại sao một số đông nhất lưu cao thủ, nhất tâm nhất trà quyết diệt trừ phụ thân hắn ?
Tại sao hỠbất chấp nhất thiết, cố tạo thà nh một lực lượng liên minh, đối phó với phụ thân hắn ?
Má»™t vấn đỠcá»±c quan trá»ng, ai giải đáp cho hắn ?
Äứng đó, nhìn hai xác chết, hắn run ngưá»i.
Hắn hoà i nghi, là hắn bắt đầu bá»›t hăng say là m cái việc báo cừu, phục háºn.
Hắn tá»± há»i: có nên tiếp tục Ä‘i giết ngưá»i nữa chăng ? Thiên chức cá»§a hắn, là báo phục háºn cừu kia mà ! Hắn từ cừu háºn sanh ra, lá»›n lên trong cừu háºn, lá»›n lên để mà giết ngưá»i kia mà !
Hắn có nên buông tha những ngưá»i còn lại ?
Hắn hoà i nghi, là mối háºn cừu mất cái ý nghÄ©a cá»§a nó rồi, ý nghÄ©a độc đáo cá»§a
Háºn cừu mất ý nghÄ©a độc đáo, thì sá»± báo phục cÅ©ng mất ý nghÄ©a thiêng liêng cá»§a
nó.
nó.
Như váºy, mối háºn cừu không còn đáng báo phục nữa.
Không báo phục háºn cừu, thì hắn sống để là m gì ? Thiên chức không còn, thì cuá»™c sống hết ý nghÄ©a !
Thần sắc chết, nụ cưá»i nÆ¡i miệng xác chết vẫn còn, song biến vẻ kỳ quái đáng sợ.
Rồi máu từ mắt rỉ ra, máu từ miệng rỉ ra, từ mũi, từ tai rỉ ra.
Thất khiếu lưu huyết.
Phó Hồng Tuyết không thể nhìn xác chết lâu hơn. Hắn nghĩ cà ng ly khai nơi nà y sớm, cà ng bớt xốn xang hơn !
Hắn quay mình.
Diệp Khai hiện ra trong tầm mắt hắn, rất gần.
Diệp Khai, má»™t âm hồn bất tán, ám hắn luôn luôn, bất cứ trong trưá»ng hợp nà o.
Diệp Khai nhìn xác chết, vẻ quái dị hiện lộ nơi gương mặt chà ng.
Äinh Vân Lâm ở phÃa sau chà ng. Nà ng không dám nhìn xác chết như chà ng. Nà ng lại cà ng không dám nhìn những xác chết biến thể đáng sợ như môi xệch, mắt lồi, thất khiếu lưu huyết …
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Ngươi lại đến đây ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- Tại hạ lại đến !
Phó Hồng Tuyết gằn giá»ng:
- Tại sao ngươi cứ theo ta ?
Diệp Khai há»i lại:
- Chẳng lẽ chỉ có mỗi một mình các hạ là được đến đây thôi ?
Phó Hồng Tuyết nÃn lặng.
Lần nà y, thực sự không phải không muốn gặp Diệp Khai tại đây.
Bởi, hắn vừa nháºn ra, sá»± cô độc, niá»m kinh sợ cá»§a hắn chừng như giảm thiểu vá»›i sá»± hiện diện cá»§a Diệp Khai.
Cũng có thể chẳng phải hắn luôn luôn không muốn gặp Diệp Khai.
Bởi, hầu như sá»± có mặt cá»§a Diệp Khai rất cần cho hắn trong má»™t và i trưá»ng hợp.
Bất quá, hắn không nói ra, hay có nói cũng nói một cách khác.
Hắn không muốn có bằng hữu. Hắn không muốn ai thương cảm hắn !
Äinh Vân Lâm vẫn Ä‘em mấy chiếc lục lạc con nÆ¡i mình, qua má»—i cỠđộng, lục lạc khua vang. Những lúc khác, lục lạc vang nghe vui tai.
Hiện tại, tiếng vang nghe nhạt nhẽo, vô vị là m sao.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Tại sao ngươi mang thứ đó trên ngưá»i ?
Äinh Vân Lâm bỉu môi:
- Giá như ngươi có mang hà ng trăm chiếc nÆ¡i mình, ta cÅ©ng chẳng há»i tại sao ngươi mang !
Phó Hồng Tuyết nghẹn lá»i.
Bình thá»i, hắn cảm thấy quá cô độc, bắt buá»™c hắn phải nói má»™t câu gì.
Nói không hợp, thì thôi !
Không nói chi được, hắn bước đi.
Diệp Khai chợt gá»i:
- Äợi má»™t chút !
Bình thưá»ng, ai gá»i như váºy, hắn không dừng chân. Bây giá», hắn đứng lại.
Dừng lại rồi, hắn còn quay mình.
Diệp Khai thốt:
- Hai ngưá»i nà y, không do các hạ giết !
Phó Hồng Tuyết gáºt đầu, nháºn là phải.
Diệp Khai tiếp:
- Cũng không phải hỠtự sát !
Phó Hồng Tuyết chớp mắt:
- Ạ? Không phải ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Không phải !
Phó Hồng Tuyết kinh ngạc.
Bởi hắn biết, Diệp Khai không thuá»™c hạng ngưá»i tùy tiện mà nói cho vui miệng.
Hắn thốt:
- ChÃnh mắt ta thấy há» cầm Ä‘ao tá»± đâm và o ngá»±c.
Diệp Khai tiếp:
- Dù khôgn có thanh đao đâm và o ngực, hỠcũng không thể không chết.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Tại sao ?
Diệp Khai giải thÃch:
- Bởi vì hỠtrúgn độc trước khi đâm đao và o ngực.
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Trong rượu có độc ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- Một loại độc cực kỳ lợi hại.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- HỠđã uống độc dược, sao lại còn tự đâm và o ngực là m chi ?
Diệp Khai từ từ thốt:
- HỠkhông uống độc dược ! HỠkhông biết trong rượu có độc.
Phó Hồng Tuyết trố mắt:
- Thế ai bỠđộc và o rượu ?
Diệp Khai thở dà i:
- Äó là điá»u tại hạ Ä‘ang tìm hiểu !
Phó Hồng Tuyết nÃn lặng.
Việc gì, Diệp Khai không hiểu, thì trên Ä‘á»i nà y không mấy kẻ hiểu được !
Diệp Khai tiếp:
- Kẻ bỠđộc và o rượu cá»§a Tiết Võ, phải là ngưá»i rất quen thuá»™c trong gia đình nà y.
Phó Hồng Tuyết đồng ý.
Diệp Khai tiếp:
- Tiết Võ biết, các hạ sẽ đến tìm lão, lão nghĩ là tất phải chết, nên giải tán gia nhân, rồi chỠcác hạ.
Phó Hồng Tuyết không nói gì.
Dá»c đưá»ng đến đây, hắn có thấy ngưá»i từ Hảo Hán Trang bá» Ä‘i nÆ¡i khác.
Diệp Khai tiếp:
- Ngưá»i hạ độc, vốn là không lạ đối vá»›i nÆ¡i đây, thì đương nhiên phải biết Tiết Võ quyết chết.
Phó Hồng Tuyết không nói gì.
Äạo lý đó rất thông thưá»ng. Ai ai cÅ©ng có thể hiểu.
Diệp Khai tiếp:
- Äã quyết chết rồi, thì Tiết Võ cần gì phải bỠđộc và o rượu ?
Äiá»u nà y thì khó hiểu tháºt.
Tuy nhiên, Phó Hồng Tuyết đưa ra một ý nghĩ:
- Biết đâu Tiết Võ chẳng muốn váºy ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Không có thể như váºy !
Phó Hồng Tuyết cau mà y:
- Tại sao ?
Diệp Khai đáp:
- Lão không cần là m một việc thừa !
Phó Hồng Tuyết thở dà i:
- Có lẽ vì lão sợ không có cơ hột bạt đao !
Diệp Khai thốt:
- Äể giết các hạ, thì lão ta không có cÆ¡ há»™i bạt Ä‘ao. Nhưng để tá»± sát, thì lão có thừa cÆ¡ há»™i, tùy thá»i mà có.
Phó Hồng Tuyết không đồng ý, song cÅ©ng không phá»§ nháºn.
Bởi, Tiết Võ có thể có cÆ¡ há»™i bạt Ä‘ao, tá»± sát, Ä‘iá»u đó hắn không há» tưởng đến, nên không cần ngăn cháºn lão, phá há»ng cÆ¡ há»™i tá»± sát cá»§a lão.
Diệp Khai tiếp:
- Äiá»u đáng chú ý, là Tiết Võ khôgn thể có loại độc dược đó.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Tại sao ?
Diệp Khai giải thÃch:
- Bình sanh, lão tá»± phụ mình là má»™t hảo hán, đến cả ám khÃ, lão cÅ©ng không dùng, cho nên lão rất đố kỵ hạng ngưá»i dụng độc. Như váºy, là m gì lão có tÃch trữ độc dược ? Là m gì lão dùng đến độc dược để tá»± sát ? Muốn tá»± sát, ngưá»i ta có biết bao nhiêu phương tiện, cần gì phải dùng đến phương tiện mà lão đố kỵ ?
Không để Phó Hồng Tuyết nói gì, chà ng tiếp luôn:
- Hà huống, loại độc đó rất hiếm trên Ä‘á»i, nó không mà u sắc, không mùi vị, má»i phương pháp thà nghiệm Ä‘á»u vô hiệu đối vá»›i nó.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Ngươi nháºn được loại độc đó ?
Diệp Khai mỉm cưá»i:
- Phà m tất cả loại độc trên Ä‘á»i, hầu hết tại hạ Ä‘á»u nháºn được !
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Dùng cổ ngá»c thà nghiệm, có thể phát giác chất độc chăng ?
Thông thưá»ng, ngưá»i ta thà nghiệm bằng má»™t khà cụ bằng bạc.
Diệp Khai há»i:
- Các hạ cũng biết phương pháp đó sao ?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Tuy ta không biết nhiá»u vỠđộc dược, song độc dược là m chết được ta, chẳng có bao nhiêu.
Diệp Khai mỉm cưá»i.
Chà ng biết Phó Hồng Tuyết không khoác lác. Bạch Phụng công chúa đã là con gái của giáo chủ Ma giáo, đương nhiên là bà ta phải sà nh món dụng độc.
Thì, khi nà o bà để cho con bà bị ngưá»i ta hạ độc ! Cho nên, Phó Hồng Tuyết chết vì nguyên do gì khác thì đà nh váºy, chứ nhất định không chết vì độc.
Hắn có thể phân biệt độc tánh, hắn có thể biết nhiá»u phương pháp, song hắn không quen dụng độc, không thấy ngưá»i chết vì độc, do đó kinh nghiệm cá»§a hắn rất kém.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Theo sự phán đoán của ngươi, thì Tiết Võ không tự mình bỠđộc và o rượu ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Chắc chắn là không.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Ngưá»i khác biết lão ta quyết chết, thì hà tất phải bỠđộc và o rượu ? Việc đó là việc thừa mà ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- Äúng váºy !
Phó Hồng Tuyết cau mà y:
- Váºy độc từ đâu đến ?
Diệp Khai đáp:
- Tại hạ thấy, chỉ có má»—i má»™t giải thÃch mà thôi !
Phó Hồng Tuyết cau mà y:
- Như thế nà o ?
Diệp Khai tiếp:
- Ngưá»i hạ độc sợ Tiết Võ tiết lá»™ trước mặt các hạ má»™t bà máºt gì đó, nên trước khi các hạ đến, y bỠđộc và o rượu cá»§a Tiết Võ.
Phó Hồng Tuyết thốt:
- Nhưng khi ta đến đây, lão chưa chết !
Diệp Khai tiếp:
- Có thể các hạ đến sá»›m, có thể lão chết cháºm !
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Lúc ta đến, Ãt nhất lão cÅ©ng uống hết bốn năm chén rượu rồi.
Diệp Khai giải thÃch:
- Chất độc bá» và o rượu sá»›m, mãi má»™t lúc sau, Tiết Võ má»›i uống, thà nh ra chất độc lắng xuống Ãt nhiá»u !
Phó Hồng Tuyết thốt:
- Cho nên, phần rượu bên trên Ãt chất độc, lão uống phần rượu đó trước, độc không phát tác đúng lúc !
Diệp Khai đáp:
- Äạo lý là như thế đó.
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- cho nên, lúc ta đến, lão còn sống.
Diệp Khai gáºt đầu:
- Tự nhiên.
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Và lão có thì giá» nói vá»›i ta nhiá»u chuyện.
Diệp Khai gáºt đầu.
Phó Hồng Tuyết tiếp luôn:
- Tuy váºy, lão có nói cho ta biết Ä‘iá»u bà máºt gì cá»§a ai đâu ?
Diệp Khai bảo:
- Hãy nghĩ lại xem !
Lâu lắm, Phó Hồng Tuyết thốt:
- Lão nói là sau khi lão đến Mai Hoa Am rất lâu, có ngưá»i thốt: “Nhân số đã tá» tá»±u đông đủ rồiâ€.
|

15-07-2008, 02:01 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 33 : Diệt Khẩu
Diệp Khai sáng mắt lên.
- Tại sao y biết những ngưá»i đến Mai Hoa Am đã đủ số rồi ? Tại sao y biết rõ số ngưá»i tụ táºp ? Việc đó chỉ có Mã Không Quần biết mà thôi.
Phó Hồng Tuyết đồng ý.
Diệp Khai tiếp:
- Nhưng Mã Không Quần lúc đó hẳn là đang uống rượu trong Mai Hoa Am.
Phó Hồng Tuyết gáºt đầu:
- Tiết Võ có nói như váºy.
Diệp Khai cau mà y:
- Thế thì ngưá»i đó là ai ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu.
Diệp Khai há»i:
- Tiết Võ không cho các hạ biết ?
Phó Hồng Tuyết nhìn ra xa xa, một lúc sau, đáp:
- Lão nói là dù lão biết cũng không thể tố cáo với ta.
Hắn còn hoang mang vỠcâu nói của Tiết Võ:
“ Bạch Thiên VÅ© là má»™t con ngưá»i chẳng đáng giá là má»™t con ngưá»iâ€
Hắn không muốn nhá»› đến câu đó nhưng là m sao hắn quên được, Ãt nhất cÅ©ng trong nhất thá»i.
Sau một lúc suy tư, Diệp Khai thốt:
- Ngưá»i hạ độc trong rượu chắc chắn là ngưá»i bà máºt đã nói lên câu nói đó tại Mai Hoa Am.
Phó Hồng Tuyết nÃn lặng.
Äinh Vân Lâm chen lá»i:
- Äó là cái chắc rồi.
Diệp Khai tiếp:
- Y biết là Tiết Võ đã khám phá ra sá»± bà máºt nên sợ Tiết Võ cáo tố vá»›i các hạ, do đó phải là m cái việc giết ngưá»i diệt khẩu.
Äinh Vân Lâm thở dà i:
- Nhưng y nháºn xét lầm con ngưá»i cá»§a Tiết Võ. Chúng ta phải công nháºn là vá» nghÄ©a khà thì Tiết Võ là tay cao thượng.
Diệp Khai tiếp:
- Chỉ vì y là bằng hữu chà thân cá»§a Tiết Võ, cho nên dù y có bao mặt cẩn tháºn thì Tiết Võ cÅ©ng nháºn ra được y qua âm thanh.
Äinh Vân Lâm gáºt đầu:
- Äúng là váºy trồi.
Diệp Khai tiếp:
- Nếu y đến đây thì đương nhiên là Tiết Võ phải hay biết.
Äinh Vân Lâm thốt:
- Có thể y nhá» má»™t ngưá»i nà o đó hạ độc.
Diệp Khai trầm ngâm một lúc:
- Má»™t việc như váºy có tÃnh cách đặc biệt vô cùng. Khi nà o y lại nhá» ngưá»i khác là m há»™. Y phải sợ bà máºt bị tiết lá»™ chứ.
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Y có thể nhá» má»™t ngưá»i mà y tÃn nhiệm hoà n toà n.
Diệp Khai lắc đầu:
- Äến cả Tiết Võ mà y còn không tÃn nhiệm thì y tÃn nhiệm được ai.
Äinh Vân Lâm đáp:
- Bằng hữu dù thân cÅ©ng không thân bằng vợ chồng, cha con, huynh đệ. Ngươi nên nhá»› như váºy. Tiết Võ dù thân vá»›i y nhưng bất quá cÅ©ng chỉ là má»™t bằng hữu mà thôi.
Diệp Khai thở dà i:
- Rất tiếc là ngưá»i trong há» Tiết hiện nay chẳng còn má»™t ai. Chúng ta không là m sao tra cứu được.
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Ngưá»i trong há» Tiết chỉ ly khai trang viện chứ chưa phải là chết. Chúng ta vẫn còn hy vá»ng gặp lại há».
Diệp Khai gáºt đầu rồi nâng hồ rượu lên ngá»i.
Chà ng thốt:
- Rượu lâu năm lại vừa được mở nắp gần đây thôi.
Äinh Vân Lâm xì má»™t tiếng:
- Khá»i cần phải tá» ra mình là tay sà nh sá»i. Ta biết từ lâu là ngươi dà y công nghiên cứu rượu lắm. Nhất là vá» cái việc bại hoại thì ngưá»i nghiên cứu rất kỹ. Ta có phá»§ nháºn công phu cá»§a ngươi đâu.
Diệp Khai cưá»i khổ:
- Chẳng rõ kẻ giữ kho rượu của Tiết Võ là ai ?
Äinh Vân Lâm thốt:
- Chỉ cần kẻ đó chưa chết là một ngà y nà o đó chúng ta sẽ tìm ra, ngươi đừng đặt thêm vấn đỠlà m chi cho thêm rắc rối.
Nà ng nhìn Diệp Khai, gằn từng tiếng, tiếp:
- Vấn đỠlà ngươi quá quan tâm đến sự tình. Tại sao hả ? Sự tình có liên quan gì đến ngươi ?
Phó Hồng Tuyết quay đầu trừng mắt nhìn Diệp Khai, trầm giá»ng thốt:
- Việc nà y hoà n toà n không liên quan gì đến ngươi. Ta đã từng nói với ngươi là đừng can dự và o việc của ta.
Diệp Khai Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i.
Rồi chà ng đáp:
- Tại hạ đâu có can dá»± và o việc nà y. Bất quá tại hạ thấy có cái gì kỳ kỳ váºy thôi.
Phó Hồng Tuyết cưá»i lạnh.
Hắn không buồn nói thêm tiếng gì, quay mình bước đi.
Äinh Vân Lâm vụt gá»i:
- ChỠmột chút, ta có chuyện nà y muốn nói với ngươi.
Phó Hồng Tuyết vẫn Ä‘i song bước cháºm hÆ¡n trước.
Äinh Vân Lâm há»i:
- Nà ng đâu ?
Phó Hồng Tuyết chợt đứng lại há»i:
- Nà ng là ai ?
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Nà ng là ngưá»i luôn luôn cúi đầu, luôn Ä‘i sau ngươi, nà ng là thiếu nữ đáng yêu.
Phó Hồng Tuyết cau mặt, gân giáºt thấy rõ.
Hắn không đáp, bước đi luôn.
Äêm đã qua được ná»a phần. Trên cao có vầng trăng sáng, không gian như và o lúc hoà ng hôn.
Äinh Vân Lâm nhìn theo bóng Phó Hồng Tuyết từ từ xa dần xa dần.
Nà ng cảm thấy hắn cô độc quá chừng.
Bất giác, nà ng thở dà i, thốt:
- Ngươi nói đúng. Thúy Bình không nên trở lại tìm hắn má»›i phải. Bây giá» thì quả tháºt hắn đã ly khai nà ng.
Nà ng lắc đầu, tiếp:
- Ta có nói là hắn dần dần biến đổi, biến thà nh một cá nhân. Nà o ngỠđâu hắn vẫn như trước. Chung quy hắn chẳng thà nh một cái quái gì cả.
Diệp Khai Ä‘iá»m nhiên:
- ÄÃch xác là hắn chẳng là cái quái gì. Bởi hắn là con ngưá»i.
Äinh Vân Lâm hừ má»™t tiếng:
- Giả như hắn là con ngưá»i, vá»›i má»™t Ä‘iểm nhá» thôi thì hắn đã không bá» rÆ¡i má»™t nữ nhân đáng thương như thế.
Diệp Khai mỉm cưá»i:
- Bởi hắn là con ngưá»i nên không thể không ly khai nữ nhân đó.
Äinh Vân Lâm cau mà y:
- Tại sao ?
Diệp Khai giải thÃch:
- Chỉ vì hắn cảm giác đã thá» nháºn quá nhiá»u á»§y khúc, tâm tư mang quá nặng ẩn tình. Nếu hắn cứ kéo dà i cuá»™c sống vá»›i Thúy Bình thì trong tương lai hắn sẽ gặt hái toà n thống khổ mà thôi.
Äinh Vân Lâm cưá»i nhẹ:
- Cho nên hắn thà để cho kẻ khác thống khổ.
Diệp Khai thở dà i:
- Thực ra nà o phải hắn không thống khổ. Phải biết sự ra đi của hắn là bắt buộc đó. Hắn không thể không ly khai.
Äinh Vân Lâm há»i:
- Tại sao ?
Diệp Khai đáp:
- Thúy Bình đã ly khai hắn một lần. Tại sao hắn không thể ly khai nà ng ?
Äinh Vân Lâm thốt:
- Tại vì… tại vì…
Diệp Khai tiếp luôn:
- Cô nương muốn nói tại vì Thúy Bình là một nữ nhân phải không ?
Äinh Vân Lâm tặt lưỡi:
- Dù sao thì một nam nhân cũng không nên khi phụ một nữ nhân.
Diệp Khai cưá»i nhẹ:
- Nam nhân cÅ©ng là má»™t con ngưá»i, việc chi nữ nhân là m được thì nam nhân cÅ©ng là m được.
Äoạn chà ng nhếch nụ cưá»i khổ, tiếp:
- Nữ nhân có cái táºt rất lá»›n là không xem nam nhân như má»™t con ngưá»i, cho rằng nam nhân sống là để chịu sá»± hà nh tá»™i cá»§a nữ nhân. Nếu nam nhân là m gì pháºt ý nữ nhân là nam nhân phải chết.
Äinh Vân Lâm vẩu môi:
- Nam nhân là những kẻ đáng chết. Äáng chết hết.
Bá»—ng nà ng ôm Diệp Khai, cắn và o và nh tai chà ng, nhẹ giá»ng tiếp:
- Nam nhân trong thiên hạ có chết hết thì ta cÅ©ng không há» quan tâm. Chỉ cần má»™t ngưá»i còn sống sót là đủ cho ta rồi.
Phó Hồng Tuyết từ từ bước đi.
Hắn biết phÃa sau vÄ©nh viá»…n không có ngưá»i cúi đầu lầm lÅ©i Ä‘i theo hắn như lúc
Không có con ngưá»i đó theo sau cÅ©ng chẳng sao. Hắn đã quen cô độc rồi.
Tuy nhiên hắn vẫn cảm thấy mình Ä‘ang ở giữa má»™t khoảng không bao la. Hầu như hắn chá»›i vá»›i trong cái trống trải đó, giả như muốn quá» quạng đôi tay để bám vÃu và o má»™t cái gì thì cÅ©ng chẳng có cái gì để bám vÃu.
Cái khoảng trống đó là ở phÃa sau hắn, hay đúng hÆ¡n là phÃa sau, khoảng trống dà y hÆ¡n phÃa trước,
Lắm lúc hắn muốn quay đầu lại, nhìn khoảng trống phÃa sau.
Rồi hắn cứ bước, con đưá»ng trước mặt dà i quá, dà i vô táºn…
Hắn độc hà nh như thế mãi hay sao ?
Tá»± nhiên hắn phải nhá»› đến nà ng và tá»± há»i trong tiết thu lạnh lẽo nà y, nà ng Ä‘ang ở đâu, Ä‘ang là m gì. Dù sao hắn cÅ©ng khó quên nà ng cÅ©ng như khó tránh Ä‘au khổ.
Tuy nhiên nếu biết được nà ng ở đâu thì hắn cũng không đi tìm nà ng đâu.
Không bao giỠhắn tưởng gặp lại nà ng.
nà o.
Äang Ä‘i, hắn chợt nghe tiếng khóc.
Âm thanh nam nhân. vang từ cánh rừng thưa phÃa trước mặt vá»ng lại. Nam nhân nà o đó vừa khóc vừa kể:
- Bạch đại hiệp Æ¡i. Tại sao đại hiệp lại chết Ä‘i. Ai là m cho đại hiệp chết ? Tại sao đại hiệp không cho kẻ hèn nà y má»™t cÆ¡ há»™i Ä‘á»n đáp Æ¡n sâu ?
Phó Hồng Tuyết dừng chân, đưa mắt nhìn vá» phÃa đó.
Trong tầm mắt cá»§a hắn hiện ra má»™t nam nhân váºn áo gai trắng, quỳ trước má»™t bà n hương án. Trên hương án có ngá»±a giấy, tiá»n giấy, có cả má»™t thanh Ä‘ao bằng giấy.
Äao bằng nhiá»u mảnh giấy bồi thà nh bảng. Chuôi Ä‘ao sÆ¡n Ä‘en.
Nam nhân và o trạc trung niên, dáng dấp nhanh nhẹn, mÅ©i thẳng, miệng ngang, biểu hiện tánh khà quáºt cưá»ng.
Con ngưá»i đó nếu khóc thì hẳn là má»™t sá»± kiện phi thưá»ng.
Y khóc rất thương tâm.
Khóc má»™t lúc, y lấy tiá»n giấy, ngá»±a giấy, Ä‘ao giấy đốt hết. Äốt xong mấy thứ đó rồi mà y vẫn còn đổ lệ.
Phó Hồng Tuyết đã đến nơi từ lâu, đứng cạnh đó bình tĩnh nhìn.
Nam nhân đó lại kể lể:
- Bạch đại hiệp Æ¡i. Kẻ hèn nà y chẳng có váºt chi kinh hiến vong linh đại hiệp, kẻ hèn chỉ cầu nguyện cho đại hiệp ở cõi xa xăm kia đỡ tịch mịch…
Y lại khóc lá»›n hÆ¡n. Äợi cho y khóc bằng thÃch rồi, Phó Hồng Tuyết má»›i báºt kêu lên má»™t tiếng: - Ã.
Ngưá»i đó giáºt mình, quay ngưá»i lại nhìn Phó Hồng Tuyết.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Các hạ khóc ai thế ?
Ngưá»i đó do dá»± má»™t chút, cuối cùng đáp:
- Tại hạ khóc má»™t vị đại anh hùng, má»™t nam tá» hán oai danh từng chấn động non sông má»™t thá»i. Tại hạ khóc má»™t vị đại hiệp vô song. Rất tiếc hạng thiếu niên như các hạ không há» biết được.
Phó Hồng Tuyết khÃch động mạnh tâm tư, cố dằn cÆ¡n trà o lòng, há»i:
- Tại sao các hạ khóc vị đại hiệp dó ?
Nam nhân đáp:
- Bởi ngưá»i đó có cái ân cứu mạng đối vá»›i tại hạ. Suốt Ä‘á»i tại hạ không há» thá» Æ¡n cá»§a ai, chỉ có má»—i má»™t vị đại hiệp đó là đại ân nhân cá»§a tại hạ thôi.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Trong trưá»ng hợp nà o ?
Nam nhân kể:
- Hai mươi năm trước, tại hạ vốn là một tiêu sư, lãnh hộ tống một số tà i sản qua ngang vùng nà y.
Phó Hồng Tuyết chớp mắt:
- Vùng nà y ?
Nam nhân gáºt đầu:
- ChÃnh tại chá»— nà y đây. Tà i sản bảo tiêu quan trá»ng nên trách nhiệm cá»§a tại hạ phải nặng ná». Tại hạ chỉ mong được sá»›m đến nÆ¡i đến chốn nên quên mất đưa giấy báo tin cho Tiết Võ tại hht như tất cả má»i ngưá»i ngang qua đây phải có lá»… chà o mượn đưá»ng.
Phó Hồng Tuyết cau mà y:
- Có lệ đó nữa sao ?
Nam nhân gáºt đầu:
- Má»™t thông lệ là phải và o bái kiến lão ấy, dâng chút Ãt lá»… váºt, uống và i chén rượu vá»›i lão. Nếu không theo đúng thông lệ đó thì đừng hòng tiếp tục hà nh trình.
Vá»›i giá»ng căm há»n, y tiếp:
- Vì lão ta là một lão hán cỡ lớn nên không ai dám đắc tội với lão.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Vì quên mất Ä‘iá»u đó nên các hạ bị lão bắt tá»™i ?
Nam nhân căm há»n hÆ¡n:
- Lão ấy xách chiếc búa nặng sáu mươi ba cân Ä‘i tìm tại hạ gây Ä‘iá»u phiá»n phức.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Lão đã là m gì ?
Nam nhân đáp:
- Lão bảo tại hạ lưu váºt bảo tiêu lại đây rồi trở vá» má»i chá»§ nhân tiêu cục đến nói chuyện vá»›i lão. Nếu không thì lão tịch thu số tà i váºt bảo tiêu cá»§a tại hạ rồi đến táºn tiêu cục phá.
Y ưỡn ngá»±c, cao giá»ng tiếp:
- Triệu Äại Phương nà y ngà y trước cÅ©ng có chút danh đầu, tá»± nhiên là không phục sá»± uy hiếp đó.
Phó Hồng Tuyết chớp mắt:
- Cho nên song phương giao thủ ?
Triệu Äại Phương thở dà i:
- Rất tiếc cho tại hạ, chiếc thiết phá»§ cá»§a lão có oai lá»±c phi thưá»ng, tại hạ không phải là đối thá»§ cá»§a lão. Äang cÆ¡n phẫn ná»™ vì tại hạ dám chống lại, lão vung búa lên quyết chặt tại hạ thà nh vạn khúc.
Rồi y cưá»i lá»›n, tiếp:
- May thay, vừa lúc đó có má»™t vị đại hiệp Ä‘i ngang qua, xuất thá»§ ngăn chặn nhát búa kịp thá»i. Vị đại hiệp sau khi biết rõ nguyên nhân đã quở trách lão ta nặng ná», bắt buá»™c lão phải để cho tại hạ ra Ä‘i thong thả.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Rồi sau đó ?
Triệu Äại Phương tiếp:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là Tiết Võ bất phục, phản kháng lại. Nhưng chiếc búa sáu mươi ba cân đối vá»›i vị đại hiệp đó chỉ là chiếc búa giấy…
Phó Hồng Tuyết lại má»™t phen khÃch động.
Triệu Äại Phương thở dà i tiếp:
- Nói tháºt đấy, bình sinh tại hạ chưa thấy má»™t nhân váºt nà o có võ công cao như vị đại hiệp đó. Mà cÅ©ng chẳng có ai khẳng khái, trá»ng nghÄ©a khà bằng. Rất tiếc…
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Rất tiếc là m sao ?
Triệu Äại Phương thoáng lá»™ vẻ buồn:
- Ngưá»i chết má»™t cách bất minh, bất xứng, chết vì bá»n tiểu nhân…
Y khóc.
Vừa khóc y vừa tiếp:
- Tại hạ không biết phần má»™ cá»§a ngưá»i ở chá»— nà o cho nên cứ má»—i năm, và o ngà y nà y, tại hạ lại đến đây tế Ä‘iện má»™t lần.
Phó Hồng Tuyết nắm chặt tay, run run giá»ng há»i:
- Vị đại hiệp đó tên chi ?
Triệu Äại Phương lắc đầu:
- Dù tại hạ có noà ra thì các hạ còn trẻ tuổi quá, hẳn không biết được đâu.
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Các hạ cứ nói.
Triệu Äại Phương đáp:
- Ngưá»i há» Bạch…
Phó Hồng Tuyết cháºn lá»i:
- Thần Äao ÄÆ°á»ng Bạch đưá»ng chá»§ ?
Triệu Äại Phương trố mắt:
- Sao các hạ biết ?
Phó Hồng Tuyết không đáp. Hai tay nắm chặt lại.
Má»™t lúc lâu, hắn há»i:
- Con ngưá»i đó như thế nà o ?
Triệu Äại Phương cao giá»ng:
- Tại hạ vừa nói đó. Má»™t báºc đại hiệp không nhân váºt nà o sánh kịp, ngà n năm trước không, ngà n năm sau cÅ©ng sẽ không luôn.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Có phải vì ngưá»i thi ân đối vá»›i các hạ nên các hạ ca tụng hết lá»i chăng ?
Triệu Äại Phương trừng mắt:
- Sao các hạ lại nói thế ? Trong võ lâm, còn ai không nghe danh Thần Äao ÄÆ°á»ng Bạch đưá»ng chá»§ ? Còn ai không bá»™i phục ngưá»i ?
Phó Hồng Tuyết thốt:
- Tuy nhiên…
Triệu Äại Phương cháºn lá»i:
- Chỉ có bá»n cùng hung cá»±c ác má»›i không khâm phục vì Bạch đưá»ng chá»§ không bao giá» dung túng chúng hà nh hung tác ác. Ngưá»i luôn luôn can thiệp và o những việc bất bình. Do đó mà có má»™t số ngưá»i oán háºn.
Y tiếp luôn:
- Chẳng hạn như Tiết Võ. Lão ấy nhất định là có nói lén nói lút sau lưng Bạch đại hiệp. Dĩ nhiên lão nói xấu là cái chắc. Nhưng…
Con tim vốn lạnh, con tim cá»§a Phó Hồng Tuyết vụt sôi lên, sôi niá»m cảm xúc.
Triệu Äại Phương nói gì, hắn không còn nghe nữa.
Hiện tại hắn chỉ còn nghÄ© đến má»™i má»™t việc là phục thù báo háºn. Niá»m báo phục bừng lên mãnh liệt hÆ¡n bao giá» hết.
Bây giỠhắn không còn hoà i nghi nữa.
Bây giá» hắn tin phụ thân hắn là má»™t nhân váºt phi phà m, đáng được tôn kÃnh. Bất quá má»™t và i kẻ gian manh vì sợ phụ thân hắn, không dám hoạt động nên sanh háºn mà nói xấu.
Bây giá» thì hắn minh bạch, nên ý chà báo cừu bừng dáºy trở lại.
Hắn thống háºn những ai phỉ báng phụ thân hắn. Hắn thống háºn nhất là Mã Không Quần.
Hắn thỠphải tìm cho được Mã Không Quần. Hắn thỠkhông dung tha hung thủ.
Thấy thần sắc hắn, Triệu Äại Phương kinh hãi, tá»± há»i so thiếu niên nà y bá»—ng nhiên biến đổi kỳ quái như váºy.
Phó Hồng Tuyết chợt há»i:
- Các hạ từng nghe nói đến Mã Không Quần chứ ?
Triệu Äại Phương gáºt đầu.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Các hạ có biết lão ta hiện giỠở đâu chăng ?
Triệu Äại Phương lắc đầu. Äôi mắt thì nhìn chầm cháºp bà n tay nắm chuôi Ä‘ao cá»§a hắn.
Bá»—ng y nhảy dá»±ng lên há»i:
- Các hạ… các hạ… có phải là …
Phó Hồng Tuyết gáºt đầu:
- ChÃnh tại hạ.
Hắn không nói gì nữa. Hắn quay mình bước ra khá»i khu rừng.
Triệu Äại Phương ngÆ¡ ngác nhìn théo hắn. Bất thình lình y vá»t mình theo, quỳ xuống trước mặt hắn.
Äoạn y cao giá»ng thốt:
- Bạch đại hiệp có cái Æ¡n lá»›n như trá»i, rá»™ng như biển. Dù ngưá»i đã quy tiên nhưng công tá»â€¦ ngà n vạn lần xin công tá» cho tại hạ má»™t cÆ¡ há»™i báo ân.
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Bất tất.
Triệu Äại Phương tiếp:
- Nhưng tại hạ…
Phó Hồng Tuyết cháºn lá»i:
- Các hạ vừa rồi nói như váºy là cÅ©ng đủ lắm rồi. Nói được như váºy là kể như đủ báo ân.
Triệu Äại Phương kèo nà i:
- Nhưng biết đâu tại hạ lại dỠdẫm được Mã Không Quần hiện hạ lạc phương nà o.
Phó Hồng Tuyết trố mắt:
- Các hạ là m được việc đó ?
Triệu Äại Phương tiếp:
- Hiện tại thì tại hạ không hà nh nghá» bảo tiêu nữa, song bằng hữu cá»§a tại hạ vẫn sinh hoạt vá»›i nghỠđó. Mà nghá» bảo tiêu thì bắt buá»™c phải Ä‘i khắp bốn phương trá»i. Nếu cần dò la má»™t tin tức gì thì hông ai hÆ¡n những tiêu sư.
Phó Hồng Tuyết cúi đầu, tay nắm cứng đốc đao.
Äá»™t nhiên hắn há»i:
- Các hạ cư ngụ tại đâu ?
Hôm nay là hôm thứ tư.
Phó Hồng Tuyết vỠở tại nhà cá»§a Triệu Äại Phương được bốn hôm rồi.
Trong bốn hôm hắn vẫn tịch mịch như bất cứ lúc nà o, bởi Triệu Äại Phương đưa hắn vá» nhà rồi liá»n ra Ä‘i, dò la tin tức cá»§a Mã Không Quần.
Giữa nhà có bà n thá», có bức tượng má»™t ngưá»i, dáng tuấn nhã, râu lún phún, hông mang Ä‘ao, chuôi Ä‘en, vá» Ä‘en. Trên bà n thá» có bà i vị Ä‘á»u mấy chữ: “Ân công Bạch đại hiệp chi thần vịâ€.
Nhìn bức ảnh cha, nét vẽ không khéo lắm song là má»™t bức truyá»n thần, Phó Hồng Tuyết bồi hồi man mác…
Dòng tâm tư đưa hắn trở lại với một bóng hình. Thúy Bình.
Nhưng hắn gạt bá» ngay ý tưởng vá» nà ng vì cho rằng trước linh vị chà mà hắn còn mÆ¡ hoà i đến nà ng thì quả tháºt hắn không xứng đáng là con má»™t báºc đại hiệp.
Hắn cảm thấy mình cô độc quá.
Vừa lúc đó, có tiếng chân ngưá»i vang lên trên đưá»ng. Ở đây là khu vắng vẻ, không có ngưá»i qua lại, cho nên tiếng chân đó phải là cá»§a Triệu Äại Phương.
Äúng váºy, Triệu Äại Phương đã vá».
Phó Hồng Tuyết há»i liá»n:
- Có tin tức gì chăng ?
Triệu Äại Phương cúi đầu, thở dà i.
Y không cần đáp thà nh tiếng, cỠchỉ đó cũng đủ lắm rồi. Y lộ vẻ đau khổ.
Phó Hồng Tuyết đứng lên:
- Các hạ không cần phải xốn xang. Chẳng có gì đâu. Các hạ không đáng trách.
Triệu Äại Phương ngẩng mặt há»i:
- Công tỠđịnh đi ?
Phó Hồng Tuyết gáºt đầu:
- Bốn hôm chỠdợi rồi còn gì.
Triệu Äại Phương tiếp:
- Dù muốn đi thì công tỠcũng nên đợi đến sáng mai.
Phó Hồng Tuyết cau mà y:
- Tại sao ?
Triệu Äại Phương đáp:
- Äêm nay sẽ có ngưá»i đến đây.
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Ai ?
Triệu Äại Phương đáp:
- Một quái nhân.
Phó Hồng Tuyết cau mà y.
Triệu Äại Phương tiếp:
- Má»™t quái nhân mà cÅ©ng là má»™t kẻ ngông cuồng. Tuy nhiên má»i tin tức trên Ä‘á»i Ä‘á»u ở trong tay y, chẳng má»™t bà máºt nà o mà y không biết.
Phó Hồng Tuyết thoáng do dự:
- Sao các hạ biết là y sẽ đến ?
Triệu Äại Phương đáp:
- Y có hứa.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Hứa từ lúc nà o ?
Triệu Äại Phương đáp:
- Ba năm trước.
Phó Hồng Tuyết lại cau mà y.
Triệu Äại Phương tiếp:
- Dù cho y hứa cách ba mươi năm thì tại hạ cũng tin là đêm nay y sẽ đến, nhất định là sẽ đến. Dù cho y bị chặt hai chân thì y cũng lết, cũng bò mà đến.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Nếu y chết ?
Triệu Äại Phương tiếp:
- Nếu y chết thì nhất định có ngưá»i khiêng quan tà i y đến đây cho tròn lá»i hứa.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Các hạ tin tưởng y đến thế ?
Triệu Äại Phương gáºt đầu:
- Äúng váºy. Trong Ä‘á»i y chưa bao giá» thất tÃn má»™t lần.
Phó Hồng Tuyết từ từ ngồi xuống.
Triệu Äại Phương há»i:
- Chẳng bao giỠcông tỠuống rượu ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu.
Hắn lắc đầu mà lòng quặn đau.
Triệu Äại Phương không thấy vẻ Ä‘au khổ cá»§a hắn. Y mỉm cưá»i thốt:
- Y thì khác, y là má»™t tá»u quá»·. Tại hạ đã chuẩn bị cho y hai vò rượu ngon từ hai năm trước.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Tại hạ hy vá»ng không có ai uống hai vò rượu đó.
Rượu đã được đặt lên bà n. Hai vò. Äêm xuống sâu dần, sâu dần.
Canh ba đã Ä‘iểm rồi mà cưa có ai đến cả. Nhưng Triệu Äại Phương bình tỉnh như thưá»ng, không há» bồn chồn nôn nao.
ÄÃch xác là y tÃn nhiệm bằng hữu cá»±c độ.
Phó Hồng Tuyết ngồi đó, bất động, không nói một tiếng gì.
Äể phá tan im lặng nặng ná», Triệu Äại Phương Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, thốt:
- Y là má»™t cuồng sÄ©, má»™t tá»u quá»·, má»™t độc hà nh đại đạo luôn. Nhưng chỉ cướp cá»§a kẻ già u rồi phân phát số bạc cướp được cho kẻ nghèo. Do đó suốt Ä‘á»i y vẫn nghèo.
Phó Hồng Tuyết không lấy là m lạ. Hắn có thấy mẫu ngưá»i đó.
Diệp Khai là một.
Triệu Äại Phương tiếp:
- Y há» Kim, có ngưá»i gá»i y là Kim Phong Tá». Dần dần y cứ tưởng đó là cái tên cá»§a y, nên quên luôn tên tháºt.
Phó Hồng Tuyết không nghe y nói gì nữa, bởi lúc đó có tiếng chân ngưá»i vang lên trên đưá»ng.
Bước chân rất nặng mà lại là cá»§a hai ngưá»i chứ không phải má»™t.
Triệu Äại Phương cÅ©ng lắng nghe.
Rồi y lắc đầu thốt:
- Không phải y.
Phó Hồng Tuyết thản nhiên:
- Ạ!
Triệu Äại Phương tiếp:
- Tại hạ đã nói y là má»™t độc hà nh đại đạo. Bình sinh y luôn luôn má»™t mình xuôi ngược trên má»i nẻo đưá»ng.
Y cưá»i tiếp:
- Huống chi độc hà nh đại đạo không thể bước Ä‘i nặng ná» như váºy.
Phó Hồng Tuyết gáºt đầu, công nháºn y có lý.
Bước chân dừng lại bên ngoà i cá»a.
Triệu Äại Phương cau mà y khi có ngưá»i gõ cá»a.
Triệu Äại Phương nhăn mặt song không thể không mở cá»a.
NÆ¡i khung cá»a, hai ngưá»i hiện ra, dung mạo tầm thưá»ng, váºn y phục bình thưá»ng, chân mang già y cá».
Hai nam nhân. Há» khiêng má»™t cá»— quan tà i đến tìm Triệu Äại Phương.
Má»™t ngưá»i há»i:
- Các hạ hỠTriệu ?
Triệu Äại Phương gáºt đầu:
- Ngưá»i đó tiếp:
- Có kẻ nhá» bá»n tại hạ đưa váºt nà y đến cho các hạ.
HỠđặt cá»— quan tà i xuống, Ä‘oạn quay mình Ä‘i liá»n.
Triệu Äại Phương muốn chạy theo song suy nghÄ© sao đó, lại thôi.
Y sá»ng sá» nhìn cá»— quan tà i.
Lâu lắm, y cất tiếng:
- Tại hạ đã nói là dù chết thì y cÅ©ng nhá» ngưá»i đưa quan tà i đến cho tại hạ.
Giá»ng y sệt sệt.
Phó Hồng Tuyết cũng xúc cảnh sinh tình, song bình sinh hắn không hỠan ủi ai.
Qua má»™t lúc nữa, Triệu Äại Phương thở dà i, tiếp:
- Xem ra hai vò rượu nà y quả không có ngưá»i uống rồi.
Bỗng có âm thanh vang lên:
- Sao lại không có ngưá»i uống ?
Âm thanh phát xuất từ cỗ quan tà i.
Rồi nấp quan tà i báºc lên, từ trong quan tà i, má»™t ngưá»i nhảy vá»t ra.
Ngưá»i đó là má»™t đại hán, râu ngắn đầy mặt, mình trần, váºn chiếc quần Ä‘en thêu hoa Ä‘á», chân mang già y má»›i.
Triệu Äại Phương cưá»i lá»›n:
- Ta biết là m gì ngươi chết được. Ngươi là kẻ không bao giỠchết mà .
Ngưá»i đó dÄ© nhiên là Kim Phong Tá».
- Muốn chết thì Ãt nhất cÅ©ng phải uống hai vò rượu lâu năm cá»§a ngươi rồi má»›i chết chứ. Cho không ngươi bá» công chuẩn bị từ lâu.
Bóp nát lớp khằng gắn quanh miệng vò, mở nắp, y nâng nguyên vò, uống như
trâu.
Ngồi bên cạnh, Phó Hồng Tuyết không hỠliếc mắt nhìn.
Mưá»ng tượng hắn cho rằng chẳng có ai ở quanh hắn, không có cả Triệu Äại Phương.
Ngưá»i đó có vẻ Ä‘iên tháºt. Nhưng cần gì, dù y có ngạo nghá»… hÆ¡n nữa thì hắn cÅ©ng chẳng quan tâm.
Nốc xong ná»a vò rượu, Kim Phong Tá» cưá»i lá»›n khen:
- Ngon, thứ rượu nà y ngon tuyệt. Ta không uổng công bôn ba lặn lội đến đây.
Triệu Äại Phương há»i:
- Ngươi muốn dến thì ai cấm ngươi đến. Sao lại bà y chi cái trò quái dị đó ? Äùa nhau à ?
Kim Phong TỠtrừng mắt:
- Ai đùa với ngươi ?
Triệu Äại Phương gắt:
- Không đùa sao lại là m thế ? à tứ gì ?
Kim Phong TỠđáp:
- Ta ngại má»i chân đấy thôi.
Tuy nói thế nhưng y có vẻ sợ hãi. Niá»m sợ hãi thoáng lá»™ nÆ¡i ánh mắt má»™t cách kÃn đáo.
Äể che dấu niá»m sợ hãi đó, y lại nâng chiếc vò lên ngang mặt, uống tiếo.
Triệu Äại Phương chụp tay y.
Kim Phong TỠgắt:
- Ngươi là m gì thế ? Không cho ta uống à ?
Triệu Äại Phương thở dà i:
- Äừng dấu ta. Ta biết là ngươi có gặp phiá»n phức. Nhất định là váºy.
Kim Phong TỠhừ một tiếng:
- Phiá»n phức gì ?
Triệu Äại Phương tiếp:
- Hẳn là ngươi có đắc tội với ai đó nên ngươi phải ẩn mặt trong quan tà i.
Kim Phong TỠtrừng mắt, hét to:
- Tại sao ta phải trốn tránh kẻ khác ? Kim Phong TỠnà y mà cũng sợ thiên hạ nữa
sao ?
Triệu Äại Phương nÃn lặng.
Y biết là dù có há»i nữa cÅ©ng chẳng nghe được gì. Dù gặp Ä‘iá»u phiá»n phức lá»›n bằng trá»i thì Kim Phong Tá» cÅ©ng chẳng há» nói ra khi có kẻ thứ ba dá»± thÃnh.
Kim Phong Tá» báºt cưá»i vang, tiếp:
- Ta quên mất vị bằng hữu nà y…
Bất chợt, y đổi giá»ng:
- Nói thế chứ vị nà y là bằng hữu của ngươi chứ đâu phải là bằng hữu của ta. Ta cần chi biết…
Y nâng vò rượu lên, nốc tiếp.
Triệu Äại Phương lắc đầu:
- Quả tháºt là má»™t gã Ä‘iên.
Äặt vò rượu xuống, lại trừng mắt, Kim Phong Tá» quát:
- Äiên rồi sao ?
Phó Hồng Tuyết vẫn im lặng, không quan tâm đến y. Mưá»ng tượng hắn chỉ còn xác chứ hồn thì ở táºn đâu đâu.
Kim Phong TỠtiếp:
- Äiên cÅ©ng tốt chứ có sao đâu. Thế ngươi không Ä‘iên đó sao ?
Phó Hồng Tuyết vẫn lỠđi.
Kim Phong TỠvụt chỉ ngay hắn:
- Cái ngưá»i nà y có ý tứ quá. Rất có ý tứ.
Triệu Äại Phương khẽ nắm chéo quần y, giáºt nhẹ,gượng cưá»i thốt:
- Có lẽ ngươi chưa biết vị công tỠnà y là ai. Vị nà y là …
Kim Phong TỠhừ lạnh:
- Tại sao ta không biết y là ai ?
Triệu Äại Phương trố mắt:
- Ngươi biết ?
Kim Phong Tá» cao giá»ng:
- Vừa và o đây là ta bết liá»n.
Triệu Äại Phương cà ng mở mắt to hÆ¡n:
- Là m sao ngươi biết được ?
Kim Phong TỠđáp:
- Dù ta không nháºn ra ngưá»i thì cÅ©ng nháºn ra được Ä‘ao. Nếu không có má»™t sá»± hiểu biết tối thiểu đó thì ta đâu phải là Kim Phong Tá», và bao nhiêu năm xuôi ngược trên sông hồ cầm như phà công, chẳng khác má»™t con chó vổng Ä‘uôi chạy loạn.
Triệu Äại Phương nghiêm giá»ng:
- Äã biết ngưá»i thì sao ngươi còn ngạo mạn, xấc lấc, chẳng sợ mang tá»™i vô lá»… à ?
Kim Phong Tá» cưá»i nhạt:
- Ta muốn thỠxem.
Triệu Äại Phương há»i:
- ThỠcái gì ?
Kim Phong TỠđáp:
- Khách giang hô truyá»n rằng y là má»™t quái váºt, quái hÆ¡n cả ta.
Triệu Äại Phương há»i:
- Ở điểm nà o ?
Kim Phong TỠtiếp:
- Bất cứ việc gì thì y cũng có thể nhẫn chịu. Nếu ngươi không là cừu nhân của y thì dù ngươi có tát tai y thì y cũng không bao giỠhoà n thủ.
Triệu Äại Phương lắc đầu:
- Cái đó thì ngươi không thực nghiệm là tốt cho ngươi.
Kim Phong Tá» cưá»i và ng:
- Tuy ta là má»™t kẻ Ä‘iên nhưng ta vẫn là má»™t gã Ä‘iên còn thở, còn ăn, còn uống, má»™t gã Ä‘iên chưa chết, mang trong mình má»i tin tức trên Ä‘á»i.
Triệu Äại Phương há»i liá»n:
- Giả như những tin tức gì ?
Kim Phong Tá» không mà ng đến y, quay sang Phó Hồng Tuyết , há»i: - Có phải các hạ muốn biết Mã Không Quần ở đâu ?
Phó Hồng Tuyết vẫn nắm chặt chuôi đao:
- Các hạ biết ?
Kim Phong Tá» cưá»i nhẹ: - Tại hạ biết nhiá»u việc hÆ¡n nữa kia.
Phó Hồng Tuyết khẩn trương đến không thốt thà nh tiếng: - Lão… lão tặc… hiện đang ở đâu ?
Kim Phong Tá» nÃn lặng.
Triệu Äại Phương sấn tá»›i, chụp vai y, lắc mạnh quát: - Äã biết thì sao ngươi không nói ?
Kim Phong TỠhừ một tiếng:
- Tại sao ta phải nói ?
Triệu Äại Phương đáp: - Bởi y là ân nhân cá»§a ta, là con cá»§a ân nhân ra, là bằng hữu cá»§a ta… Kim Phong Tá» lắc đầu: - Ta đã nói y là bằng hữu cá»§a ngươi cứ không phải là bằng hữu cá»§a ta. Triệu Äại Phương gắt: - Ngươi có phải là bằng hữu cá»§a ta không ?
Kim Phong TỠđáp: - Hiện tại là váºy. Bởi hiện tại ta còn sống.
Triệu Äại Phương cau mà y: - Như thế là ý tứ gì ?
Kim Phong TỠthản nhiên: - à tứ gì thì đáng lẽ ngươi phải biết.
Phó Hồng Tuyết vụt há»i: - Chẳng lẽ nói ra rồi là các hạ phải chết ?
Kim Phong Tá» lắc đầu: - à cá»§a tại hạ không phải váºy.
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng: - Các hạ đòi Ä‘iá»u kiện ?
Kim Phong Tá» buông gá»n: - Má»™t Ä‘iá»u kiện duy nhất.
Phó Hồng Tuyết gáºt đầu:
- Nói đi.
Kim Phong TỠtiếp:
- Các hạ giết má»™t ngưá»i há»™ tại hạ.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Ai ?
Kim Phong TỠtiếp:
- Ngưá»i đó tại hạ vÄ©nh viá»…n không muốn thấy mặt.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Vì không muốn thấy mặt nggưá»i đó mà các hạ phải nằm trong quan tà i lúc di chuyển ?
Kim Phong Tá» mặc nháºn.
Phó Hồng Tuyết há»i má»™t lần nữa:
- Ai ?
Kim Phong TỠđáp:
- Ngưá»i đó các hạ không nháºn ra đâu. Ngưá»i đó đối vá»›i các hạ không ân, không
oán.
Phó Hồng Tuyết cau mà y: - Không oán không cừu thì là m sao tại hạ giết được ?
Kim Phong Tá» thốt: - Váºy mà các hạ phải giết. Giết để biết Mã Không Quần hiện ở đâu. Phó Hồng Tuyết cúi đầu nhìn bà n tay đặt nÆ¡i chuôi Ä‘ao. Hắn suy tư… Triệu Äại Phương há»i: - Tại sao ngươi nhất định phải giết ngưá»i đó ?
Kim Phong TỠđáp: - Bởi vì y muốn giết ta.
Triệu Äại Phương cưá»i nhẹ: - Không ai cấm y muốn song liệu y có thá»±c hiện nổi ý muốn đó không ? Kim Phong Tá» tiếp:
- Nổi.
Triệu Äại Phương giáºt mình: - Ngưá»i giết nổi ngươi thiết tưởng không nhiá»u.
Kim Phong TỠnhấn mạnh: - Giết nổi y cũng chẳng có mấy tay.
Y nhìn qua thanh Ä‘ao cá»§a Phó Hồng Tuyết tiếp luôn: - Trong thiên hạ ngà y nay, giết ná»—i y, há»a chăng chỉ có thanh Ä‘ao đó mà thôi. Phó Hồng Tuyết nhìn xuống Ä‘ao.
Kim Phong TỠtiếp:
- Tại hạ biết là các hạ không muốn giết ngưá»i đó. Không ai muốn giết má»™t ngưá»i mà mình không quen biết. Bởi giết như váºy là vô lý.
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Nhưng tại hạ lại muốn gặp Mã Không Quần.
Kim Phong Tá» gáºt gù:
- Cho nên các hạ phải giết y.
Phó Hồng Tuyết nắm chặt chuôi đao. Mồ hôi lạnh đượm ướt trán hắn.
Ai nỡ giết má»™t ngưá»i lạ. Dù là điên cÅ©ng chẳng ai đụng ai cÅ©ng giết được.
Nhưng mối thù mang nặng trong tâm quá. Mối thù ngang tuổi với hắn.
Hắn phải là m những việc không ai nỡ là m, chung quy cũng chỉ vì mối thù đó.
Kim Phong TỠthốt:
- Viên Thu Vân đâu phải là kẻ thù cá»§a các hạ và các hạ đâu có nháºn ra y mà các hạ vẫn giết y như thưá»ng, giết được như thưá»ng.
Phó Hồng Tuyết chợt ngẩng đầu.
Kim Phong Tá» Ä‘iá»m nhiên tiếp:
- Vô luáºn là ai cÅ©ng có mối thù phải báo. Mà muốn báo thù là phải giết ngưá»i, giết nhiá»u ngưá»i, kể cả những kẻ vô cá»›, những kẻ không dÃnh dáng đến mối thù. Kể cả việc bắt buá»™c phải giết kẻ vô cá»› hay giết lầm.
Phó Hồng Tuyết bá»—ng há»i:
- Giết xong ngưá»i đó rồi có nhất định là tại hạ tìm được Mã Không Quần không ?
Kim Phong TỠđáp:
- Cái gì tại hạ nói là phải nhất định có như váºy.
Triệu Äại Phương có nói là Kim Phong Tá» chưa há» thất tÃn bao giá».
Phó Hồng Tuyết không thể không tin.
Còn nghi ngá» là m sao được má»™t con ngưá»i biết mình sắp bị giết mà vẫn thá»§ tÃn, bất chấp má»i thá» thách chỠđợi ở dá»c đưá»ng.
Phó Hồng Tuyết cúi đầu, nhìn tay, tay bóp chặt chuôi đao.
Hắn từ từ thốt:
- Hiện tại các hạ cho biết một việc.
Kim Phong Tá» há»i:
- Việc gì ?
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Ngưá»i đó ở tại Ä‘iạ phương nà o ?
Kim Phong Tá» sáng mắt lên. Triệu Äại Phương cÅ©ng hân hoan luôn. Y đâu muốn bằng hữu chết. Phó Hồng Tuyết chịu giết kẻ kia là bằng hữu cá»§a y thoát nạn.
Kim Phong TỠthốt:
- Từ đây mà đi theo hướng Bắc, vượt độ bốn năm dặm đừng, các hạ đến má»™t tiểu trấn. Tại thị trấn có má»™t quán rượu nhá». Ngà y mai, và o lúc hoà ng hôn, ngưá»i đó sẽ đến quán rượu ấy.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Thị trấn gì ? Quán rượu nà o ?
Kim Phong TỠđáp:
- Chỉ có má»—i má»™t tiểu trấn trên lá»™ trình. Chỉ có má»—i má»™t quán rượu nhá»Ã¸ tại thị trấn. Các hạ tìm không khó khăn lắm đâu.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Là m sao các hạ biết ngưá»i ấy sẽ có mặt tại đó và o lúc hoà ng hôn ngà y mai ?
Kim Phong Tá» mỉm cưá»i:
- Tại hạ đã nói là tại hạ biết rất nhiá»u việc.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Ngưá»i đó hình dáng ra sao ?
Kim Phong TỠtrầm ngâm một chút:
- Một nam nhân.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Nam nhân nà o phải là hình dáng đồng nhất cho tất cả.
Kim Phong TỠđáp:
- Ngưá»i đó thuá»™c mẫu ngưá»i kỳ quái, nhìn thoáng qua là các hạ biết ngay. Vẻ quái dị cá»§a y ná»—i báºt giữa đám đông.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Tuổi độ bao nhiêu ?
Kim Phong TỠtiếp:
- Y trạc ba mươi trở lên, bốn mươi trở xuống nhưng có lúc xem y trẻ hÆ¡n lứa tuổi đó nhiá»u nên không ai biết rõ tuổi tháºt cá»§a y là bao nhiêu.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- HỠgì ?
Kim Phong TỠlắc đầu:
- Các hạ bất tất phải biết hỠcủa y.
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Các hạ nghÄ© sai. Nhất định tại hạ phải biết há» cá»§a y, bởi tại hạ cần biết có phải y là ngưá»i mà tại hạ phải giết hay không.
Kim Phong TỠlắc đầu:
- Tại hạ muốn các hạ giết ngưá»i chứ không muốn các hạ kết giao bằng hữu vá»›i ngưá»i. Chỉ có khi nà o muốn kết giao bằng hữu thì má»›i cần há»i tên nhau.
Phó Hồng Tuyết cau mà y:
- Chẳng lẽ vừa thấy y là động thá»§ liá»n ?
Kim Phong Tá» Ä‘iá»m nhiên:
- Tốt hơn hết là đừng nói tiếng gì cả, mà cũng không nên cho y biết ý tứ tại sao các hạ muốn giết y.
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Tại hạ không thể giết ngưá»i bằng lối đó được.
Kim Phong TỠtiếp:
- Nhất định các hạ phải giết ngưá»i bằng lối đó, nếu không các hạ sẽ bị ngưá»i giết.
Y cưá»i rồi tiếp:
- Nếu các hạ chết nơi tay y thì còn ai báo thù cho Bạch đại hiệp.
Phó Hồng Tuyết trầm ngâm một lúc:
- Không ai thÃch Ä‘i giết má»™t ngưá»i không quen biết bao giá».
Kim Phong TỠđáp:
- Tại hạ đã nói rồi, dù không thÃch cÅ©ng phải là m.
Phó Hồng Tuyết thốt:
- Tại hạ không muốn giết lầm ngưá»i. Tại hạ đã đáp ứng vá»›i các hạ thì Ãt nhất cÅ©ng phải giết đúng ngưá»i mà các hạ muốn giết.
Kim Phong TỠlắc đầu:
- Tại hạ không hy vá»ng các hạ giết lầm.
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Như váºy, Ãt nhất các hạ cÅ©ng cho biết má»™t và i chi tiết cần thiết.
Kim Phong TỠdo dự một chút:
- Thứ nhất đôi mắt y rất đặc biệt, không má»™t ngưá»i nà o trên Ä‘á»i có đôi mắt đó.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Äặc biệt như thế nà o ?
Kim Phong TỠtiếp:
- Äôi mắt dã thú. Không phải mắt ngưá»i.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Còn gì nữa ?
Kim Phong TỠtiếp:
- Aên rất cháºm, nhá» nhẻ, ăn như chẳng bao giá» tròn má»™t bữa. Mưá»ng tượng y rất quý trá»ng các loại thá»±c váºt nên không dám ăn hết.
Phó Hồng Tuyết gáºt đầu:
- Nói tiếp đi.
Kim Phong TỠtiếp:
- Chẳng bao giỠy uống rượu. Song lúc ăn trước mặt luôn luôn phải có bình rượu.
Phó Hồng Tuyết chỠnghe.
Kim Phong TỠtiếp:
- Bên hông có một chiếc côn.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Côn như thế nà o ?
Kim Phong TỠmô tả:
- Loại thông thưá»ng, bằng cây bạch dương, dà i độ ba thước.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Có binh khà gì khác không ?
Kim Phong TỠđáp:
- Không bao giỠy mang nơi mình.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Thế chiếc côn đó là vũ khà ?
Kim Phong TỠthở dà i:
- Tại hạ dám nói là bình sinh tại hạ chưa thấy một vũ khà nà o lợi hại bằng chiếc côn đó.
Triệu Äại Phương bá»—ng cưá»i mấy tiếng, thốt:
- Ngươi quên rằng trên Ä‘á»i còn có thanh Ä‘ao nà y.
Thanh đao của Phó Hồng Tuyết là thanh đao của Bạch Thiên Vũ.
Hắn nhìn xuống đao, rồi ngẩng đầu lên nhìn thanh đao trong bức tượng của Bạch Thiên Vũ.
Kim Phong Tá» kết luáºn:
- Hiện tại thì các hạ đã biết đại khái vá» con ngưá»i đó.
Phó Hồng Tuyết gáºt đầu:
- Một quái nhân.
Kim Phong TỠtiếp:
- Tại hạ bảo chứng là ai ai cũng khoan khoái nếu các hạ giết y.
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Chỉ có tại hạ là không khoan khoái.
Kim Phong Tá» cưá»i nhẹ:
- Nhưng ngưá»i cà ng không khoan khoái lại chÃnh là Mã Không Quần. Bởi lão ấy sẽ bị các hạ phát giác ra hà nh tung trong nay mai.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Ai cho rằng các hạ điên ?
Kim Phong TỠđáp:
- Nhiá»u ngưá»i lắm.
Phó Hồng Tuyết tÃ6p: - Những kẻ đó lầm. Những kẻ đó mù mắt.
Kim Phong Tá» cưá»i lá»›n, nâng vò rượu, nốc ừng á»±c.
Triệu Äại Phương mỉm cưá»i: - Dù sao thì y cÅ©ng là má»™t ngưá»i có nhiá»u Ä‘iểm tốt.
Khi đêm tà n, bình minh trở lại thì Kim Phong TỠđã say khướt. Y ngã đầu xuống mặt bà n, ngáy như sấm.
Phó Hồng Tuyết thốt:
- Tại hạ cần nghỉ một lúc.
Triệu Äại Phương gáºt đầu: - Bảo dưỡng tinh thần là điá»u tối yếu cá»§a con nhà võ. Phó Hồng Tuyết không tin là trên Ä‘á»i có má»™t chiếc côn lợi hại hÆ¡n thanh Ä‘ao cá»§a
hắn.
Bạch Thiên Vũ, phụ thân hắn cũng không tin.
Bởi không tin nên lão phải chết.
|

15-07-2008, 02:06 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 34 : Con Ngưá»i Lạ
Ngưá»i tại địa phương không ai quen biết y. Tuy nhiên, y không có vẻ gì quái dị cả. Y có vẻ thanh tú, trang nhã, mẫu ngưá»i cá»§a y là mẫu mà thiên hạ phần đông rất ưa chuá»™ng.
Gia dÄ©, y lại nhá» tuổi, thân vóc tròn trịa, cho rằng y là mẫu ngưá»i lý tưởng cá»§a các thiếu nữ, cÅ©ng không ngoa lắm.
Trên mình y, chẳng có má»™t váºt gì là m cho bà ng nhân khiếp sợ, chẳng hạn, Ä‘ao, kiếm, là những váºt giết ngưá»i.
Chỉ có vẻ trầm mặc của y là đáng sợ.
Y ngồi đó lâu, chẳng những không nói năng má»™t tiếng gì, mà y cÅ©ng không nhÃch động mảy may, mưá»ng tượng con ngưá»i gá»—.
Ngồi như thế, từng giá», từng giá», có ai chịu nổi như y chăng ?
Trước mặt, trên bà n, có rượu. Nhưng y không chạm đến bình, đến chén.
Mưá»ng tượng, rượu không phải được gá»i mang ra đó để uống, mà là để nhìn.
Mắt lạnh lùng, song mỗi lần nhìn bình rượu, ánh mắt y ấm áp lên.
Bình rượu gợi cho y một hoà i niệm gì ?
Y phục thông thưá»ng, bằng loại bố thô, sạch sẽ. Bên hông, có má»™t chiếc côn.
Äôi mắt tuy lạnh, song rất sáng. Loại mắt sáng nhìn thấu ruá»™t gan con ngưá»i.
Ai bị y nhìn, tất có khó chịu Ãt nhiá»u.
Bây giá», y gá»i má»™t tô mì.
Y bắt đầu ăn, ăn cháºm rãi, sợ mau hết tô mì, mưá»ng tượng là tô mì cuối cùng, không bao giỠđược ăn nữa.
Khi Phó Hồng Tuyết đến nÆ¡i, là thấy ngay con ngưá»i đó. Hắn chợt phát hiện con ngưá»i đó nhìn hắn.
Chẳng rõ tại sao, bắt gặp ánh mắt của y, Phó Hồng Tuyết lại khiếp sợ.
Bình sanh có khi nà o hắn có cảm giác đó đâu ?
Chẳng khác nà o má»™t thưá»ng nhân Ä‘ang ung dung bước trên đưá»ng dà i, chợt gặp thú dữ !
Theo phản ứng tự nhiên, hắn bóp mạnh chuôi đao. Hắn chuẩn bị bạt đao.
Bạt Ä‘ao vì sợ, muốn dứt trừ niá»m sợ, hay nhá»› lá»i cá»§a Kim Phong Tá» ?
Ngưá»i lạ ngồi đó, bất động, hắn có thể tùy tiện đâm mÅ©i Ä‘ao và o yết hầu y.
Hắn tin, thanh đao của hắn nhanh.
Nhưng lần nà y, niá»m tá»± tin chừng như kém giảm.
Ngưá»i lạ ngồi đó, bất động.
Song, cao thá»§ có lối tá»± phòng vệ bà máºt, chưa chắc gì hắn xuất thá»§ mà đắc thá»§. Lối phòng thá»§ đó, rất bà máºt, thì đương nhiên Phó Hồng Tuyết không tìm ra sÆ¡ hở. Không có sÆ¡ hở, hắn do lối nà o tấn công !
Phó Hồng Tuyết lui ra, chỠcơ hội.
Bá»—ng, ngưá»i lạ cất tiếng: - Má»i ngồi.
Phó Hồng Tuyết đứng lại.
Hắn chưa biết y má»i ai.
Ngưá»i lạ lấy chiếc đũa chỉ ghế đối diện, tiếp: - Má»i ngồi.
Phó Hồng Tuyết do dự.
Rồi cuối cùng, hắn ngồi xuống.
Ngưá»i lạ há»i:
- Uống rượu ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu: - Không uống !
Ngưá»i lạ há»i: - Từ lâu, vẫn không uống ?
Phó Hồng Tuyết đáp: - Hiện tại, không uống.
Ngưá»i lạ mỉm cưá»i. Vẻ cưá»i hết sức quái dị.
Y thong thả thốt:
- Mưá»i năm rồi ! …
Phó Hồng Tuyết nghe. Chỉ nghe thôi chứ không hiểu gì cả.
Ngưá»i lạ vá»›i giá»ng từ từ, tiếp nối: - Mưá»i năm nay, không có ai tưởng giết tại hạ.
Phó Hồng Tuyết giáºt mình ! Hắn tá»± há»i, là m sao y biết được ý tứ cá»§a hắn ? Ngưá»i lạ ngưng ánh mắt nhìn hắn, tiếp: - Hiện tại, các hạ đến đây, không ngoà i cái việc giết tại hạ ! Phó Hồng Tuyết giáºt mình hÆ¡n.
Ngưá»i lạ há»i: - Phải váºy hay không ?
Phó Hồng Tuyết đáp: - Phải.
Ngưá»i lạ mỉm cưá»i:
- Tại hạ nháºn thấy, các hạ không thuá»™c hạng ngưá»i nói ngoa.
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Không nói ngoa, nhưng giết ngưá»i !
Ngưá»i lạ há»i:
- Các hạ giết được bao nhiêu ngưá»i rồi ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Không Ãt !
Ngưá»i lạ chá»›p mắt:
- Giết ngưá»i, có thú lắm không ?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Tại hạ giết ngưá»i, không phải để tìm cái thÃch thú.
Ngưá»i lạ há»i:
- Thế để là m gì ?
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Bất tất tại hạ phải cáo tố với các hạ !
Ngưá»i lạ lá»™ vẻ bi thương kỳ quái.
Một phút sau, y thở dà i, thốt:
- Phải ! Má»—i cá nhân Ä‘á»u có má»™t lý do riêng biệt để giết ngưá»i. ÄÃch xác, bất tất phải cáo tố lý do vá»›i ai !
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Là m sao các hạ biết tại hạ đến đây để giết các hạ ?
Ngưá»i lạ đáp:
- Gương mặt các hạ bừng sát khÃ.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Các hạ thấy ?
Ngưá»i lạ giải thÃch:
- Thấy thì không, nhưng có thể cảm giác được !
Phó Hồng Tuyết cau mà y:
- Các hạ cảm giác được ?
Ngưá»i lạ gáºt đầu:
- NhỠthế, tại hạ mới còn sống đến ngà y nay.
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Và hiện tại, các hạ còn sống !
Ngưá»i lạ há»i:
- Các hạ cho rằng nhất định giết chết được tại hạ ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Trên Ä‘á»i không có ngưá»i nà o giết không chết !
Ngưá»i lạ Ä‘iá»m nhiên:
- Các hạ tin như váºy ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Có tự tin, tại hạ mới có đến đây !
Ngưá»i lại mỉm cưá»i.
Nụ cưá»i thần bÃ.
Y thốt:
- Tại hạ rất thÃch mẫu ngưá»i cá»§a các hạ.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Nhưng tại hạ vẫn muốn giết các hạ.
Ngưá»i lạ há»i:
- Tại sao ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không có nguyên nhân.
Ngưá»i lạ cau mà y:
- Giết ngưá»i không có nguyên nhân ?
Ãnh mắt cá»§A Phó Hồng Tuyết bá»—ng lá»™ niá»m thống khổ, hắn đáp:
- Dù có nguyên nhân, tại hạ cũng không thể cho biết.
Ngưá»i lạ mặt há»i:
- Không thể không giết tại hạ ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không thể !
Ngưá»i lạ thở dà i:
- Äáng tiếc !
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Äáng tiếc ? ngưá»i lạ tiếp:
- Từ nhiá»u năm qua, tại hạ không giết ngưá»i nữa.
Phó Hồng Tuyết lơ lững:
- Ạ!
Ngưá»i lạ đáp:
- Nguyên tắc cá»§a tại hạ, là không ai tưởng giết tại hạ, tại hạ tuyệt nhiên không tưởng giết ngưá»i đó.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Nếu tại hạ nhất định giết các hạ ?
Ngưá»i lạ đáp:
- Thì các hạ chết !
Phó Hồng Tuyết bỉu môi:
- Biết đâu cái chết chẳng vỠphần các hạ ?
Ngưá»i lạ lắc đầu:
- Có thể …
Y chợt nÃn lặng, bởi y vừa tưởng thấy thanh Ä‘ao cá»§a Phó Hồng Tuyết.
Mãi đến bây giá», y má»›i chú ý đến thanh Ä‘ao.
Một phút sau, y thốt:
- Xem ra thanh đao đó nhất định phải nhanh lắm !
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Vừa đủ thôi !
Ngưá»i lạ gáºt đầu:
- Tốt !
Bá»—ng, y tiếp tục ăn, ăn cháºm rãi, từ từ, nhai nhá» nhẻ, má»™t tay cầm đũa, má»™t tay vịn tô.
Nếu Phó Hồng Tuyết xuất thá»§, thì mÅ©i Ä‘ao sẽ rá»c từ đầu y xuống bên dưới, đến hết đà , không khó khăn gì cả !
Y không là m sao chống đỡ kịp.
Nhưng, thanh Ä‘ao cá»§a Phó Hồng Tuyết còn nằm yên trong vá». Vá» Ä‘ao ngá»i Ä‘en dưới ánh tà dương, vá» Ä‘ao Ä‘en, phản ánh vá»›i mà u trắng xanh cá»§a bà n tay đặt nÆ¡i chuôi.
Hắn không bạt đao.
Bởi hắn chưa thấy nên do hướng nà o chém nhát Ä‘ao xuống ngưá»i y.
Tả ? Hữu ? Tiá»n ? Háºu ?
Hắn đắn đo.
Mưá»ng tượng có bức tưá»ng chắn trước thanh Ä‘ao, ngăn thanh Ä‘ao vung lên.
Ngưá»i lạ không nhìn hắn, tiếp luôn:
- Giết ngưá»i, không phải là má»™t việc là m thú vị ! Ngưá»i bị giết lại cà ng không thÃch thú !
Phó Hồng Tuyết không đáp.
Bởi, chừng như ngưá»i lạ không đối thoại vá»›i hắn !
Ngưá»i lạ tiếp:
- Từ lâu, tạ hạ không thÃch cái lối giết ngưá»i không có nguyên nhân. Mà ngưá»i dùng cái lối đó lại cà ng không được tại hạ dà nh cho mảy may cảm tình ! Nhất là hạng thiếu niên ! Thiếu niên không nên nuôi dưỡng cái táºp quán không đẹp đó !
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Tại hạ đến đây, không phải để nghe các hạ giáo huấn.
Ngưá»i lạ Ä‘iá»m nhiên:
- Äao, ở nÆ¡i tay các hạ. Các hạ có thể tùy thá»i vung lên !
Y từ từ ăn, ăn từng cá»ng mì, thái độ hết sức khinh túng, tá»± nhiên.
Nhưng Phó Hồng Tuyết thì khÃch động thần kinh mãnh liệt, từng thá»› thịt, từng thá»› giáºt gấp.
Hắn nghĩ, trong phút giây nà y, hắn không thể không bạt đao.
Nếu Ä‘ao chá»›p lên, má»™t trong hai ngưá»i phải ngã gục.
Tá»u Ä‘iếm lúc đó vắng tanh !
Ngưá»i ta đã len lén rút Ä‘i hết. Äến cả đèn cÅ©ng chẳng có ai đốt lên.
Tà dương dần dần nhạt, bóng tối dần dần phủ xuống.
Hoà ng hôn tà n lụn, không gian thê lương, ảm đạm vô cùng !
Phó Hồng Tuyết vẫn khẩn trương, tay nắm cứng chuôi đao.
Ngưá»i lạ còn ngồi đó, chiếc côn vẫn còn bên bóng.
Äá»™t nhiên, Phó Hồng Tuyết bạt Ä‘ao.
Nhưng, ánh Ä‘ao không chá»›p. Bởi, thanh Ä‘ao không ra khá»i vá».
Hay đúng hÆ¡n, Phó Hồng Tuyết vừa bạt Ä‘ao, láºp tức dừng tay lại.
Từ ngoà i cá»a, má»™t ngưá»i bay và o, thẳng đến hắn, hắn né tránh, ngưá»i đó rá»›t ngay và o chá»— hắn ngồi.
Ngưá»i đó có vóc dáng cao lá»›n, mình trần, váºn chiếc quần Ä‘en thêu hoa Ä‘á».
Chân y chỉ còn một chiếc già y.
Ngưá»i đó là Kim Phong Tá».
Hiện tại, y như cục đất nhão, ngưá»i co rúm lại, mặt nhăn nhó, loay hoay mãi mà không đứng lên được.
Tại sao y ra thân thể đó ? Tại sao y đến đây ?
Ngưá»i lạ ăn nốt cá»ng mì cuối cùng, buông đũa xuống.
Biến hóa vừa rồi như xảy ra ở đâu xa xa, không phải ở trước mặt y.
Thần sắc của y vẫn tự nhiên.
Y không nhìn, mắt không chá»›p. Và y Ä‘ang ngẩng mặt nhìn ra cá»a.
Từ bên ngoà i cá»a, má»™t ngưá»i bước và o.
Ngưá»i đó là Diệp Khai, má»™t âm hồn bất tán, ám mãi theo Phó Hồng Tuyết.
Thấy Diệp Khai, ngưá»i lạ sáng mắt lên, ánh mắt lạnh bá»—ng trở nên ấm áp.
Nhìn ngưá»i lạ, Diệp Khai có vẻ cung kÃnh.
Không bao giá» chà ng có thái độ cung kÃnh vá»›i bất cứ ai, như hiện tại. Ngưá»i lạ há»i:
- Hắn là bằng hữu của ngươi ?
Diệp Khai gáºt đầu: - Phải !
Ngưá»i lạ há»i: - Con ngưá»i cá»§a hắn như váºy sao ?
Diệp Khai đáp: - Hắn là con ngưá»i dá»… bị lừa lắm !
Ngưá»i lạ há»i: - Có phải là hắn tùy tiện giết ngưá»i ?
Diệp Khai đáp: - Không phải váºy !
Ngưá»i lạ cau mà y: - Lý do gì hắn muốn giết ta ?
Diệp Khai đáp: - Hắn có lý do để là m việc đó.
Ngưá»i lạ há»i: - Lý do đó, có tốt hay không ?
Diệp Khai đáp: - Không tốt, song đáng được tha thứ !
Ngưá»i lạ gáºt đầu: - ÄÆ°á»£c ! Váºy là đủ rồi !
Y đứng lên, cưá»i vá»›i Diệp Khai, thốt: - Ta biết, ngươi hiếu khách. Hôm nay ta để cho ngươi má»i má»™t lần đó nhé ! Diệp Khai mỉm cưá»i:
- Äa tạ ! Äa tạ !
Ngưá»i lạ bước Ä‘i. Äinh Vân Lâm đứng bên ngoà i cá»a, rút ba chiếc lục lạc và ng nhá» quăng theo. Là m gì lục lạc chạm và o mình y.
Ngưá»i khuất dạng như bóng ma, lục lạc và ng rÆ¡i xuống, khua leng keng. Äinh Vân Lâm sá»ng sá».
Phó Hồng Tuyết sá»ng sá».
Diệp Khai cưá»i nhẹ. Äinh Vân Lâm bước và o, nắm tay áo chà ng giáºt giáºt, há»i:
- Ngưá»i đó là ai ? Ngưá»i hay quá»· ?
Diệp Khai há»i lại:
- Cô nương thấy sao ?
Äinh Vân Lâm lắc đầu:
- Không thấy nổi !
Diệp Khai cau mà y:
- Sao lại không nổi ?
Äinh Vân Lâm đáp:
- Nếu là ngưá»i, thì trên Ä‘á»i không thể có ngưá»i như váºy. Mà nếu là quá»·, cÅ©ng chẳng có thứ quá»· đó !
Diệp Khai mỉm cưá»i.
Phó Hồng Tuyết chợt há»i:
- Ngươi biết ta muốn giết y ?
Diệp Khai đáp:
- Mới biết đây thôi !
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Cho nên, ngươi hấp tấp đến đây ?
Diệp Khai há»i:
- Các hạ tưởng tại hạ đến đây để cứu y ?
Phó Hồng Tuyết cưá»i lạnh.
Diệp Khai thở dà i:
- Tại hạ biết, Ä‘ao cá»§a các hạ rất nhanh, rất bén, tại hạ có thấy rồi. Nhưng đối vá»›i y, các hạ chưa bạt Ä‘ao, là ngá»n côn cá»§a y xuyên thá»§ng yết hầu cá»§a các hạ rồi !
Phó Hồng Tuyết cưá»i lạnh.
Diệp Khai tiếp:
- Tại hạ biết, các hạ không tin. Chẳng qua, các hạ chưa biết y là ai.
Phó Hồng Tuyết hừ một tiếng:
- Y là ai ?
Diệp Khai tiếp:
- Tuy y không phải là ngưá»i xuất thá»§ nhanh nhất trên thế gian nà y, tuy có má»™t ngưá»i xuất thá»§ nhanh hÆ¡n y, song ngưá»i nhanh hÆ¡n y, không phải là các hạ !
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Ai ?
Diệp Khai lại tá» lá»™ niá»m sùng kÃnh, từ từ buông bốn tiếng:
- A Phi !
Lâu lắm, Phó Hồng Tuyết thở dà i.
Thảo nà o !
Hắn trầm ngâm một chút, rồi tiếp:
- Theo ta biết, thì lão chuyên dùng kiếm !
Diệp Khai gáºt đầu:
- Hiện tại, lão không dùng kiếm. Vá»›i chiếc côn đó, lão đủ ngang dá»c khắp sông hồ rồi. Có thêm kiếm cÅ©ng bằng thừa !
Phó Hồng Tuyết biến sắc mặt xanh dá»n:
- Cho nên, ngươi hấp tấp đến đây để cứu ta ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Tại hạ không nói như váºy.
Không để Phó Hồng Tuyết nói gì, chà ng há»i:
- Các hạ biết kẻ nằm kia, là ai không ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Y nói, y là Kim Phong TỠ!
Diệp Khai lắc đầu:
- Không phải Kim Phong Tá». Y là Tiểu Äạt TỠđó.
Phó Hồng Tuyết cau mà y:
- Tiểu Äạt Tá» ?
Diệp Khai cưá»i nhẹ:
- Chắc các hạ không hiểu Tiểu Äạt Tá» là ai đâu ! Hắn là má»™t kịch sÄ© hữu danh tại kinh thà nh. Cho hắn má»™t ý kịch, là hắn có thể diá»…n trá»n vở kịch, diá»…n như sống. Lần nà y hắn diá»…n tấn kịch có cái tên là Song Quyện Sáo, do Dịch Äại Kinh soạn ra. Dịch Äại Kinh trao cho hắn má»™t mảnh giấy, tóm lược cốt kịch, có mấy câu nà y: “… Sau canh ba, ngươi nằm trong quan tà i, cho ngưá»i khiêng đến, rồi chá» ta tặt lưỡi than ‘rượu nà y hẳn là không có ngưá»i uống rồi !’ Lúc đó, ngươi tung nấp quan tà i, nhảy vá»t ra …†Phần cuối, do Tiểu Äạt Tá» tá»± diá»…n tùy ý, miá»…n sao tròn vai tròn vở thôi.
Phó Hồng Tuyết giáºt mình.
Thế ra, hắn bị đưa và o tròng, từ lúc gặp Triệu Äại Phương !
Hắn há»i:
- Còn Triệu Äại Phương ? Y là ai ?
Diệp Khai đáp:
- Là Thiết Thá»§ Quân Tá» Dịch Äại Kinh !
Phó Hồng Tuyết căm háºn:
- Ngưá»i ta ai ai cÅ©ng cho y là báºc quân tá» mà ?
Diệp Khai mỉm cưá»i:
- Trên Ä‘á»i, ngụy quân tá» có phải là hiếm đâu ?
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Y là m thế, có mục Ä‘Ãch gì ?
Diệp Khai thốt:
- Y muốn giết các hạ ! Nhưng, y biết thanh đao của các hạ rất nhanh, trên thế gian không có ai có đao pháp nhanh hơn !
Phó Hồng Tuyết nhá»› đến ngưá»i lạ, thở dà i.
Con ngưá»i đó đáng phục ở chá»— trấn định, khinh túng, Ä‘iá»m nhiên !
Tuy váºy, hắn thầm nghÄ©:
- Chẳng lẽ chiếc côn cá»§a lão nhanh hÆ¡n Ä‘ao cá»§a ta ? Là m gì Ä‘ao ta chưa ra khá»i vá», mà ngá»n côn cá»§a lão lại đâm thá»§ng yết hầu ta ?
Hắn không thể tin, hắn không muốn tin !
CÆ¡ hồ, hắn muốn chạy theo ngưá»i lạ, để thá»±c nghiệm xem Ä‘ao nhanh hay côn nhanh.
Hắn không phục.
Song hắn biết, khi ngưá»i đó Ä‘i rồi, là đừng ai mong Ä‘uổi theo kịp.
Äiá»u nà y thì hắn phải thừa nháºn.
Bà n tay cầm đao rung rung.
Diệp Khai nhìn bà n tay hắn, thở dà i thốt:
- Bây giá», các hạ không tin côn cá»§a lão nhanh hÆ¡n Ä‘ao cá»§a các hạ, nhưng …
Phó Hồng Tuyết vụt cất cao giá»ng cháºn lá»i chà ng:
- Tin hay không tin, là việc của ta. Việc của ta, không liên quan gì đến ngươi …
Diệp Khai cưá»i khổ.
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Cho nên ngươi không can thiệp và o việc nà y !
Diệp Khai chỉ biết cưá»i khổ.
Phó Hồng Tuyết buông luôn:
- Tại sao ngươi cứ len lén theo dõi ta mãi ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Äâu có theo dõi !
Phó Hồng Tuyết hừ một tiếng:
- Không theo dõi mà lại biết hết sự tình !
Diệp Khai đáp:
- Chỉ vì tại hạ gặp Dịch Äại Kinh nÆ¡i thị trấn.
Phó Hồng Tuyết bỉu môi:
- Gặp y tại chợ, nà o phải chỉ có một mình ngươi !
Diệp Khai thốt:
- Nhưng chỉ có má»—i má»™t mình tại hạ nháºn ra y. Dịch Äại Kinh vốn không nên có mặt tại đây, mà cÅ©ng không nên cải trang như váºy. Y vốn là con ngưá»i rất cẩn tháºn trong việc ăn mặc.
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Y là m gì mặc y, can chi đến ngươi ?
Diệp Khai tiếp:
- Nhưng tại hạ cho là kỳ quái.
Phó Hồng Tuyết thốt:
- Sở dĩ thế, ngươi đi theo y ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- Tại hạ đeo theo y đúng hai hôm, thủy chung không khám phá ra được cái gì cả. Chỉ vì tại hạ không dám đeo y quá gần, y vốn là con hồ ly, giảo hoạt vô tưởng !
Phó Hồng Tuyết hừ một tiếng.
Diệp Khai tiếp:
- Nhưng tại hạ biết y có má»i Tiểu Äạt Tá» từ kinh thà nh đến. Do đó, tại hạ đổi phương lược, thay vì bám theo y, tại hạ bám theo Tiểu Äạt Tá».
Chà ng cưá»i khổ, tiếp:
- Tuy nhiên, sau lại, Tiểu Äạt Tá» cÅ©ng biến mất luôn !
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Thế là cũng có việc, ngươi không là m được đến nơi đến chốn.
Diệp Khai tiếp:
- CÅ©ng may, tại hạ gặp hai kẻ khiêng quan tà i. Chúng là những tên diá»…n kịch phụ trong ban kịch cá»§a Tiểu Äạt Tá». Chúng và Tiểu Äạt Tá» kết thân nhau.
Phó Hồng Tuyết nghe mãi, ban đầu còn mỉa mai, dần dần chú ý, sau cùng thì hầu như mê nghe.
Diệp Khai tiếp:
- Lúc đó, chúng Ä‘ang thu xếp hà nh trang, chuẩn bị ly khai thị trấn. Tại hạ vừa dụ chúng, vừa uy hiếp chúng, cuối cùng, chúng chịu chỉ chá»— ở cá»§a Triệu Äại Phương.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Rồi ngươi tìm đến đó ?
Diệp Khai tiếp:
- Khi tại hạ đến nÆ¡i, thì các hạ đã Ä‘i rồi. Tiểu Äạt Tá» vẫn còn ở đó vá»›i Dịch Äại Kinh.
Phó Hồng Tuyết thốt:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên Dịch Äại Kinh không thể tiết lá»™ bà máºt vá»›i ngươi.
Diệp Khai gáºt đầu:
- Äúng váºy rồi. Dù tại hạ có há»i, cÅ©ng vô Ãch thôi. Kế hoạch cá»§a Dịch Äại Kinh rất cẩn máºt, song thá»§ Ä‘oạn cá»§a y lại rất tà n độc.
Phó Hồng Tuyết nÃn lặng chá» nghe !
Diệp Khai tiếp luôn:
- Y bỠđộc và o rượu, chuẩn bị cho Tiểu Äạt Tá» uống. Y định giết Tiểu Äạt TỠđể diệt khẩu.
Diệp Khai tiếp:
- Sau khi tại hạ bá» Ä‘i, Tiểu Äạt Tá» bị chất độc phát tác, hà nh hạ Ä‘au đớn vô cùng. DÄ© nhiên, biết được tâm địa Dịch Äại Kinh rồi, hắn căm háºn cá»±c độ.
Phó Hồng Tuyết thốt:
- Hắn tiết lá»™ âm mưu cá»§a Dịch Äại Kinh vá»›i ngươi ?
Diệp Khai thở dà i:
- Nếu Dịch Äại Kinh không tà n độc, thì vÄ©nh viá»…n tại hạ không há» biết được âm mưu đó ! Y cÅ©ng là má»™t tay sà ng đóng kịch ! Có thể hÆ¡n hẳn Tiểu Äạt Tá». Cho nên không ai phát hiện nổi chân tướng cá»§a y là má»™t ngụy quân tá» !
Äinh Vân Lâm chen và o:
- Y nên xoay qua nghỠdiễn kịch là hơn ! Với nghỠđó, y sẽ mau có cơ nghiệp !
Diệp Khai mỉm cưá»i:
- Tại hạ nghe cô nương gá»i y là Dịch đại thúc !
Äinh Vân Lâm vẫu môi:
- Y vốn là bằng hữu của gia gia ta. Một ngụy quânt Ỡcỡ đó, còn ai không lầm ?
Diệp Khai thở dà i, cưá»i khổ:
- Cho nên, cô nương phải biết là , chân tiểu nhân như tại hạ, dù sao cũng hơn một ngụy quân tỠcỡ đó !
Äinh Vân Lâm mỉm cưá»i:
- Ta biết từ lâu kia !
Rồi nà ng tiếp:
- Còn má»™t Ä‘iá»u nà y, ta chưa được hiểu rõ.
Diệp Khai chá».
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Như Lý Tầm Hoan, A Phi, là những danh hiệp thuá»™c là ng trưởng thượng, từ lâu ẩn tÃch mai tung, là m sao Dịch Äại Kinh biết được hôm nay lại có mặt tại đây ?
Diệp Khai trầm ngâm một phút:
- A Phi kiếm khách đúng là con hạc phiêu dạt khắp bốn phương trá»i, hà nh tung như mây, như gió, cả đến Tiểu Lý Thám Hoa dù muốn tìm cÅ©ng chẳng tìm được !
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Cho nên ta kỳ quái !
Diệp Khai lại trần ngâm một chút nữa:
- Từ sau vụ Bá Hiểu Sanh Tá», không ai biết các vị đó ở đâu, trừ Dịch Äại Kinh. Nhà cá»§a y vốn có nhiá»u khách, từ bốn phương đổ đến. Có lẽ trong cÆ¡n may mắn nà o đó, y nghe tên A Phi kiếm khách sắp Ä‘i qua nÆ¡i nà y, nên đến đây trước, an bà y nah^’t thiết, sau đó má»›i dụ dẫn Phó Hồng Tuyết.
Äinh Vân Lâm liếc mắt sang Phó Hồng Tuyết đáp:
- Việc dụ dẫn, ta nghĩ không khó khăn gì.
Diệp Khai tiếp:
- Ngà y ngà y, y đến thị trấn, dỠtin A Phi kiếm khách.
Äinh Vân Lâm thốt:
- Trong khi đó, đã có ngưá»i khác dá» tin Mã Không Quần há»™ y.
Diệp Khai gáºt đầu:
- Y là con ngưá»i chu đáo báºc nhất trên Ä‘á»i !
Phó Hồng Tuyết chợt há»i:
- Y ?
Diệp Khai đáp:
- Äi rồi !
Phó Hồng Tuyết cưá»i nhẹ:
- Sao ngươi lại buông y ?
Diệp Khai Ä‘iá»m nhiên:
- Chẳng lẽ tại hạ phải đi theo y ? Một mình y, y không đi được sao ?
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Ngươi không ngăn cháºn ?
Diệp Khai há»i:
- Các hạ cho rằng tại hạ ngăn cháºn nổi y ?
Phó Hồng Tuyết cưá»i lạnh.
Äinh Vân Lâm cưá»i lạnh trả miếng:
- Tuy Tiểu Diệp không ngăn cháºn, song Ãt nhất cÅ©ng không mắc mưu con ngưá»i
đó.
Phó Hồng Tuyết biến sắc mặt, quay mình, tỠvẻ không muốn nói chuyện với nà ng.
Äinh Vân Lâm vòng quanh hắn, đến trước mặt hắn, tiếp luôn:
- Dù ngươi không nháºn Tiểu Diệp là bằng hữu, hắn vẫn đối xá» tốt vá»›i ngươi luôn. Phải váºy không ?
Phó Hồng Tuyết không đáp.
Äinh Vân Lâm buông tiếp:
- Hắn đối vá»›i ngươi, chẳng khác cha đối vá»›i con. Ngươi cảm kÃch hắn hay không, mặc ngươi, song ngươi đừng xem hắn là oan gia !
Phó Hồng Tuyết nÃn lặng.
Äinh Vân Lâm chưa chịu tha cho hắn, cứ tiếp:
- Ta biết, ngươi không muốn đối thoại vá»›i ta. Nói thá»±c ra, con ngưá»i như ngươi, lúc bình thá»i, dù có quỳ trước mặt ta, ta cÅ©ng không ngó đến.
Phó Hồng Tuyết cưá»i lạnh.
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Hiện tại, ta có má»™t và i câu cần phải há»i ngươi, cho nên bắt buá»™c ta nhìn mặt ngươi đó, hiểu chưa ?
Äoạn, nà ng há»i:
- Tại sao, ngưá»i ta cà ng đối tốt vá»›i ngươi, ngươi cà ng đối hung vá»›i ngưá»i ta ? Ngươi sợ ngưá»i ta tốt vá»›i ngươi à ? Ngươi có cái táºt chi mà kỳ thế ?
Phó Hồng Tuyết đỠmặt. Thân hình hắn bắt đầu run lên.
Trong ánh mắt lạnh lùng, niá»m Ä‘au khổ chợt hiện lá»™. Hắn không đủ nghị lá»±c đè nén Ä‘au khổ bốc bừng.
Äinh Vân Lâm thấy thế, giáºt mình.
Nà ng không ngá» Phó Hồng Tuyết biến đổi như váºy.
Nà ng cúi đầu, lẩm nhẩm:
- Bất quá, ta nói đùa vá»›i ngươi thôi, váºy thôi, bất tất ngươi sanh giáºn.
Phó Hồng Tuyết không còn nghe nà ng nói nữa.
Äinh Vân Lâm chợt thấy chán ngán hết sức.
Trên bà n, còn rượu sẵn đó.
Diệp Khai thong thả đỡ Tiểu Äạt Tá» lên, mưá»ng tượng không nghe Äinh Vân Lâm và Phó Hồng Tuyết nói gì vá»›i nhau.
Tiểu Äạt Tá» kêu lên:
- Tôi … tôi chỉ là má»™t tên diá»…n kịch … sống vá» nghá» kịch. Ai cho tôi tiá»n, là tôi đóng kịch !
Diệp Khai gáºt đầu:
- Ta biết !
Tiểu Äạt Tá» khóc mướt:
- Tôi chưa muốn chết.
Diệp Khai gáºt đầu:
- Ngươi không chết đâu !
Tiểu Äạt Tá» há»i:
- Còn có cách cứu tôi được sao ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- Ta đã đáp ứng với ngươi. Huống chi, ta cho ngươi uống thuốc giải độc rồi.
Chà ng đặt Tiểu Äạt Tá» ngồi lên ghế, Ä‘oạn thở dà i, thốt:
- Thá»±c ra, còn có ai không đóng kịch trên cõi Ä‘á»i nà y ? Thế gian không phải là kịch trưá»ng sao ?
Bá»—ng, Phó Hồng Tuyết quay mình, gằn giá»ng há»i Tiểu Äạt Tá»:
- Ngươi biết Dịch Äại Kinh ở đâu không ?
Tiểu Äạt Tá» khiếp đến trắng nhợt sắc mặt:
- Tôi … tôi tưởng là y trở vỠnhà .
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Nhà ở đâu ?
Tiểu Äạt TỠđáp:
- Nghe nói tại Tà ng Kinh Vạn Quyển Trang. Tuy tôi chưa đến đó lần nà o, song khách giang hồ hẳn có ngưá»i biết.
Phó Hồng Tuyết láºp tức quay mình, từ từ bước Ä‘i. Hắn không nhìn Diệp Khai ná»a
mắt.
Diệp Khai gá»i:
- ChỠmột chút. Tại hạ có việc cáo tố với các hạ.
Phó Hồng Tuyết không chá».
Diệp Khai thốt vói:
- Vợ Dịch Äại Kinh há» Lá»™.
Phó Hồng Tuyết không lưu ý.
Diệp Khai tiếp luôn:
- HỠLộ, một hỠvới Lộ Tiểu Giai !
Phó Hồng Tuyết bóp mạnh chuôi Ä‘ao, gân xanh vồng lên lưng bà n tay. Song, hắn không quay đầu, cứ bước Ä‘i luôn. Äêm xuống sâu dần dần.
|

15-07-2008, 02:07 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 35 : Chiếc Côn Cá»§a Ngưá»i Lạ
Bên chiếc bà n, Äinh Vân Lâm Ä‘ang bốc vá» quả thị cho Diệp Khai chấm rượu.
Nà ng thốt:
- Quả thị mát lạnh, ăn nó, uống rượu, lâu say !
Rồi nà ng cưá»i, tiếp:
- Lắm lúc, ta thấy ngươi có giống Phó Hồng Tuyết Ãt nhiá»u. Ai đối tốt vá»›i hắn, hắn trả hung. Ai đối tốt vá»›i ngươi, ngươi trả bại hoại.
Diệp Khai thở dà i:
- Nếu tháºt sá»± cô nương nháºn định mẫu ngưá»i cá»§a hắn như váºy, là cô nương lầm
lá»›n.
Äinh Vân Lâm hừ má»™t tiếng:
- Lầm ở điểm nà o ?
Diệp Khai giải thÃch:
- Có hạng ngưá»i bình sanh không há» lá»™ tá» cảm tình ra bên ngoà i.
Äinh Vân Lâm há»i:
- Ngươi cho là hắn thuá»™c hạng ngưá»i đó ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- Trá»ng tâm, hắn có cảm tình vá»›i ai, thì ngoà i mặt hắn lại tá» ra vô tình. Hắn sợ ngưá»i ta phát hiện cảm tình cá»§a hắn, mà con nhà võ thì tránh biểu lá»™ cảm tình, bởi tình cảm là khắc tinh cá»§a sá»± trầm tịnh, sá»± trấn định. Hắn không muốn tá» ra mình yếu !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Như váºy là ngươi cho rằng hắn vẫn già nh ý tốt vá»›i ngươi ?
Diệp Khai không đáp, chỉ cưá»i.
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Nhưng thái độ của hắn đối với Thúy Bình …
Diệp Khai thốt:
- Vừa rồi, sở dĩ hắn biến đổi thần thái, là vì cô nương xúc chạm mối thương tâm của hắn, là m cho hắn nhớ đến Thúy Bình …
Äinh Vân Lâm bỉu môi:
- Nếu hắn tốt với Thúy Bình, thì khi nà o hắn bỠrơi nà ng.
Diệp Khai cãi lại:
- Nếu hắn không tốt với nà ng, thì khi nà o hắn thương tâm vì nà ng ?
Äinh Vân Lâm nÃn lặng.
Diệp Khai thở dà i, tiếp:
- Chỉ có những kẻ tháºt sá»± vô tình, má»›i không há» biết thống khổ. Nhưng tại hạ không thÃch hạng ngưá»i đó.
Äinh Vân Lâm há»i:
- Tại sao ?
Diệp Khai đáp:
- Vì hạng ngưá»i đó, vốn chẳng phải con ngưá»i chân chánh.
Äinh Vân Lâm thở dà i:
- Tâm lý bá»n nam nhân các ngươi kỳ quái tháºt !
Diệp Khai gáºt đầu:
- Äúng là kỳ quái ! Hoà n toà n giống tâm lý bá»n nữ nhân cá»§a cô nương.
Cả hai bà n qua luáºn lại vá» tình cảm cá»§a con ngưá»i má»™t lúc, bất quá chỉ để giết thì giá» váºy thôi, chứ trong tâm hỠđã đồng tình vá»›i nhau vá» nhiá»u Ä‘iểm, dù lúc phát biểu tư tưởng, há» hay chá»i nhau để đùa nhau.
Äêm xuống dần dần …
Tiểu Äạt Tá» uống thêm thuốc, nằm trên chiếc ghế dà i ngá»§ say.
Bá»n ngưá»i trong quán cÅ©ng ngáp dà i, trông cho khách ra Ä‘i, để đóng cá»a.
Nhưng, còn lâu lắm, khách mới đi cho.
Äinh Vân Lâm rót cho Diệp Khai má»™t chén rượu, rồi há»i:
- Ngươi biết Tà ng Kinh Vạn Quyển Trang ở đâu chứ ?
Diệp Khai gáºt đầu.
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Cách đây không xa lắm !
Diệp Khai gáºt đầu.
Äinh Vân Lâm há»i:
- Ngươi có tưởng là đk trở vỠđó chăng ?
Diệp Khai đáp:
- Hắn không trốn tránh đâu.
Äinh Vân Lâm cau mà y:
- Tại sao ?
Diệp Khai giải thÃch:
- Nếu hắn trốn, thì ngưá»i ta sẽ nghi ngá» hắn ! Hắn không có lợi tạo mối nghi ngá» !
Äinh Vân Lâm thốt:
- Vô luáºn thế nà o, Phó Hồng Tuyết cÅ©ng đã Ä‘oán được hắn là má»™t trong số thÃch khách tại Mai Hoa Am ngà y trước. Bởi vì là má»™t thÃch khách ngà y xưa, nên hắn má»›i an bà y má»™t kế hoạch, lừa Phó Hồng Tuyết và o tròng.
Diệp Khai đáp:
- Phó Hồng Tuyết không quá ngu ngốc đâu !
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Ngưá»i hạ độc trong rượu cá»§a Tiết Võ, rất có thể là Dịch Äại Kinh.
Diệp Khai lắc đầu:
- Không phải !
Äinh Vân Lâm cau mà y:
- Không phải à ?
Diệp Khai tiếp:
- Chất độc trong rượu cá»§a Tiểu Äạt Tá» khác loại độc trong rượu cá»§a Tiết Võ.
Äinh Vân Lâm hừ má»™t tiếng:
- Ai cấm hắn chuẩn bị nhiá»u thứ độc mang theo mình ?
Diệp Khai đáp:
- Ngưá»i dụng độc thưá»ng thưá»ng thÃch dùnb loại do tá»± mình chế luyện. Mà ngưá»i ta không ai luyện nhiá»u loại độc, kẻ chuyên dụng độc chỉ chế luyện má»™t thứ mà há» cho là cá»±c kỳ lợi hại, và đúng má»™t thứ đó thôi. Táºp quán cá»§a ngưá»i chuyên dụng độc cÅ©ng như táºp quán dùng son phấn cá»§a nữ nhân. Nữ nhân không thể tùy thá»i tùy lúc mà đổi thay nhản hiệu !
Äinh Vân Lâm gáºt đầu.
Diệp Khai tiếp:
- Lúc xuất ngoại, nữ nhân không mang theo nhiá»u loại son phấn mà chỉ chuẩn bị thứ thưá»ng dùng. Ngưá»i dùng độc cÅ©ng thế.
Äinh Vân Lâm chế giá»…u:
- Ngươi hiểu nữ nhân rà nh quá !
Diệp Khai Ä‘iá»m nhiên:
- Bất quá, tại hạ suy việc nà y ra việc kia, chứ vỠnữ nhân, thì tại hạ mù tịt !
Äinh Vân Lâm bỉu môi:
- Ngươi mà không biết gì hết, thì đúng là một sự kỳ quái.
Nà ng chụp chén rượu rót cho Diệp Khai, đưa lên miệng uống cạn.
Diệp Khai mỉm cưá»i.
Äinh Vân Lâm liếc xéo chà ng, rồi gắt:
- Ta hết sức lấy là m lạ, tại sao ngươi còn tâm tình ngồi đây mà uống rượu được ?
Diệp Khai há»i:
- Tại sao không được ? Äinh Vân Lâm tiếp: - Dịch Äại Kinh đã trở vá» nhà , mà Phó Hồng Tuyết thì Ä‘ang trên con đưá»ng đến
đó !
Diệp Khai gáºt đầu.
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Lá»™ Tiểu Giai là em vợ cá»§a Dịch Äại Kinh, hai hôm nay y có mặt trong vùng nà y, có thể là y cÅ©ng đến đó !
Diệp Khai gáºt đầu, lần nà y thì chà ng buông mấy tiếng:
- Có thể lắm !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Ngươi không lo sợ Phó Hồng Tuyết thất bại à ? Từ lâu ngươi luôn luôn quan tâm đến hắn mà !
Diệp Khai đáp:
- Tại hạ an tâm lắm !
Äinh Vân Lâm trố mắt:
- Tháºt váºy ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là tháºt. Tại hạ biết rõ, há» không bao giỠđộng thá»§.
Äinh Vân Lâm hừ nhẹ:
- Tại sao ?
Diệp Khai Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:
- Nếu cô nương biết được con ngưá»i cá»§a Dịch Äại Kinh như thế nà o, thì cô nương hiểu tại sao.
Äinh Vân Lâm xì má»™t tiếng:
- Có quỷ mới biết hắn như thế nà o.
Diệp Khai giải thÃch:
- Con ngưá»i đó bình sanh không bao giá» ngay mặt đối địch vá»›i ai, dù ai đến táºn nhà mà tìm hắn, hắn cÅ©ng tìm cách lánh né, nhân nhượng, do đó mà ngưá»i ta xưng hắn là má»™t quân tá».
Äinh Vân Lâm lắc đầu:
- Nhưng, đối vá»›i việc nà y, dù hắn có nhân nhượng cÅ©ng vô Ãch thôi !
Diệp Khai đáp:
- Hắn có cách !
Äinh Vân Lâm chá»›p mắt:
- Cách gì ?
Diệp Khai tiếp:
- Hắn dám chịu chết để chối tá»™i. Chẳng bao giá» hắn thừa nháºn đâu !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Sự thực rà ng rà ng như thế đó, hắn chối thế nà o được ?
Diệp Khai tiếp:
- Hắn có thể bảo: gần đây hắn không há» ly khai trang viện cá»§a hắn đến ná»a bước. Hắn cÅ©ng có thể bảo là hắn ngã bịnh mấy hôm rồi !
Äinh Vân Lâm cau mà y:
- Rồi Phó Hồng Tuyết tin bằng lá»i ? Hắn đâu có phải là trẻ nÃt !
Diệp Khai tiếp:
- Dịch Äại Kinh chuẩn sẵn tại nhà , má»™t số ngưá»i, chứng minh cho y. Con ngưá»i đó, trước khi là m má»™t việc gì, thà nh hay không cÅ©ng thế, Ä‘á»u có dá»n sẵn má»™t con đưá»ng rút lui.
Äinh Vân Lâm thốt:
- Dù có khối ngưá»i minh cho y, vị tất Phó Hồng Tuyết tin ?
Diệp Khai tiếp:
- Số ngưá»i được Dịch Äại Kinh má»i đến, gồm toà n những tay đại hữu danh trên giang hồ, có địa vị cao, thân pháºn lá»›n, má»—i lá»i nói ra có giá trị ngà n và ng, dù ai hoà i nghi cÅ©ng phải tin !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Những ngưá»i đó khẳng khái nói ngoa giúp y à ?
Diệp Khai mỉm cưá»i:
- HỠđâu biện há»™ cho Dịch Äại Kinh ! Há» chỉ chứng minh thôi ! Y có phương pháp là m cho những ngưá»i đó tin là không há» xuất ngoại hà nh sá»±.
Äinh Vân Lâm lắc đầu:
- Ta không tin là y có cách. Trừ ra, y có thuáºt phân thâu.
Diệp Khai tiếp:
- Phân thâu, không phải là má»™t thuáºt khó ! Giả như, y tìm má»™t ngưá»i, cải trang thà nh y, nằm tại nhà , giả bịnh !
Chà ng bổ khuyết câu nói luôn:
- Phòng bịnh nhân thông thưá»ng thiếu ánh sáng, bịnh nhân mang thần sắc tiá»u tụy, âm thinh cÅ©ng cải biến Ãt nhiá»u, bằng hữu cá»§a y phải tin là ngá»a bịnh, tuyệt nhiên không nghi ngá» có sá»± giả tạo.
Äinh Vân Lâm gáºt gù:
- Hà huống, y vốn là má»™t báºc quân tá» ! Là m gì có ngưá»i tưởng tượng y dà n cảnh !
Diệp Khai gáºt đầu:
- ChÃnh thế !
Äinh Vân Lâm thở dà i:
- Xem ra, ngươi cÅ©ng rà nh luôn sinh hoạt cá»§a bá»n tà môn !
Diệp Khai mỉm cưá»i:
- Nhá» váºy, tại hạ má»›i còn sống sót đến ngà y nay !
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Ta nghĩ, mình nên ly khai nơi nà y đi ! Ở tại đây cũng chẳng còn việc gì đáng là m nữa.
Diệp Khai gáºt đầu:
- Cô nương có thể đi !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Còn ngươi ?
Diệp Khai đáp:
- Tại hạ còn ở lại đây.
- Ở lại đây ? Ngươi thấy địa phương nà y hạp với ngươi ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Không hạp !
Äinh Vân Lâm gắt:
- Thế tại sao ngươi còn ở đây ?
Diệp Khai đáp:
- Tại hạ chá» má»™t ngưá»i.
Äinh Vân Lâm chá»›p mắt:
- Một nữ nhân ?
Diệp Khai cưá»i nhẹ:
- Bình sanh tại hạ không hỠđợi nữ nhân. Ngược lại thì có. Nữ nhân đợi tại hạ luôn luôn !
Äinh Vân Lâm cắn môi.
Äoạn nà ng há»i:
- Ngươi đợi ai ?
Diệp Khai đáp:
- Phó Hồng Tuyết.
Äinh Vân Lâm giáºt mình:
- Hắn trở lại đây ?
Diệp Khai lộ vẻ khẳng định:
- Nhất định là hắn trở lại tìm tại hạ. Bởi vì, hắn cho rằng tại hạ lừa hắn !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Chẳng lẽ Phó Hồng Tuyết không nháºn ra Dịch Äại Kinh là Triệu Äại Phương ?
Diệp Khai há»i lại:
- Chẳng lẽ Dịch Äại Kinh không biết nói là có kẻ nà o đó cố ý giả mạo y, cốt hãm hại y ?
Äinh Vân Lâm Ä‘uối lý.
Nghe Diệp Khai quyết ở lại, tên nhân công trong quán thở dà i.
Như thế nà y, gã phải thức trắng đêm, hầu hạ khách.
Tiếng thở dà i cá»§a gã dứt lá»i, tiếng cưá»i ha hả vang lên.
Tiếng cưá»i từ ngoà i cá»a vá»ng và o.
Rồi má»™t ngưá»i nà o đó, cất tiếng:
- Không ngỠở đây cÅ©ng có rượu ! Quả tháºt ông trá»i cÅ©ng còn đãi ngá»™ ta ! Không cho ta chết khát mà !
Ngưá»i đó bước và o, mang theo cái dáng say khướt. Say, nhưng còn bước vững. Y váºn áo má»›i, đội mão má»›i, mặt tròn, mÅ©i má»ng rượu đỠá»ng.
Äúng là má»™t tá»u quá»·.
Và o đến nÆ¡i, y quăng bạc lên bà n, kêu rổn rổn, đồng thá»i quát:
- Rượu ngon, thức ăn ngon, có bao nhiêu mang hết ra đây cho ta ! Ta không ăn quỵt, uống quỵt !
Ngồi và o bà n, uống và i chén, quay sang Diệp Khai, y vẫy tay.
Diệp Khai vẫy tay trả lại.
Ngưá»i đó cưá»i lá»›n, thốt:
- Tại hạ xem các hạ được lắm ! Chắc là con ngưá»i tốt ! Tại hạ má»i đấy, lại đây là m và i chén Ä‘i!
Diệp Khai cưá»i đáp:
- Hay ghê ! Hay ghê ! Cái gì, tại hạ cÅ©ng có, chỉ tiá»n là chẳng có !
Chà ng sang qua bà n bên liá»n.
Con ngưá»i đó thô nhưng chẳng có vẻ gì bạo, bất quá hà nh động hồ đồ theo tánh thô váºy thôi !
Nhưng, y thừa tiá»n !
ChÃnh Ä‘iá»u đó gợi tánh hiếu kỳ cá»§a Diệp Khai.
Äinh Vân Lâm thở dà i, lẩm nhẩm:
- Trên Ä‘á»i không có việc gì dá»… bằng tiểu quá»· và tá»u quá»· kết giao bằng hữu vá»›i nhau !
Ở bà n bên, ngưá»i đó vá»— vai Diệp Khai bịch bịch, cao giá»ng thốt:
- Uống ! Cứ uống cho khoái ! Tại hạ có tiá»n ! Dư tiá»n mua rượu !
Diệp Khai cố ý hạ thấp giá»ng:
- Xem ra lão ca vừa phát tà i lá»›n ! Chắc là trong vùng phụ cáºn, có nhiá»u chá»— là m ăn được lắm. Lão ca có mối nà o, nhưá»ng cho tiểu đệ Ä‘i, tiểu đệ Ä‘ang túng ngặt đây !
Ngưá»i đó cưá»i vang:
- Các hạ tưởng tại hạ là cưá»ng đạo, là trá»™m vặt quanh vùng ?
Y lấy một đỉnh bạc, dằn lên mặt bà n cốp cốp, tiếp luôn:
- Cho các hạ biết, tiá»n nà y không dÆ¡ đâu ! HÆ¡n mưá»i năm lao khổ má»›i có đó !
Diệp Khai chớp mắt:
- Ạ!
Ngưá»i đó tiếp:
- Tại hạ không phải là kẻ bại hoại ! Tại hạ là một mã phu, chuyên tắm ngựa !
Diệp Khai cưá»i hì hì:
- Mã phu thì là m gì có lắm tiá»n thế ? Nếu có chá»— tốt như váºy, thì tại hạ cÅ©ng muốn là m mã phu cho sướng thân !
Ngưá»i đó lắc đầu:
- Tại hạ có thể giới thiệu các hạ, song bây giỠthì muộn rồi.
Diệp Khai kinh dị:
- Tại sao ?
Ngưá»i đó đáp:
- Tại vì nÆ¡i ấy chẳng những không còn ngá»±a, mà ngưá»i cÅ©ng không còn nốt !
Diệp Khai há»i:
- Äịa phương nà o thế ?
Ngưá»i đó đáp:
- Hảo Hán Trang !
Diệp Khai sáng mắt lên. Äúng là má»™t dịp may ngoà i chá»— tưởng.
Y tiếp:
- Lá»— mÅ©i cá»§a tại hạ đỠđây, là vì uống rượu trá»™m trong kho rượu cá»§a Hảo Hán Trang. Cái lão quản kho tháºt là má»™t ngốc tá» ! Giữ kho rượu mà suốt Ä‘á»i không uống má»™t giá»t rượu ! Tháºt là phà cá»§a trưá»i ! Thà nh ra tại hạ phải uống thay !
Y báºt cưá»i ha hả !
Diệp Khai há»i:
- Hiện tại, vị quản kho ở đâu ?
Ngưá»i đó đáp:
- Vá» vá»›i há» Äinh ! Tất cả những ngưá»i ly khai Hảo Hán Trang Ä‘á»u được há» thuê
hết !
Thì ra, bá»n đó vừa mất việc, liá»n được việc. Như váºy cÅ©ng sướng ! Thảo nà o Diệp Khai chẳng tìm được má»™t ngưá»i trong số bốn, năm mươi !
Diệp Khai há»i:
- Há» Äinh nà o ?
Ngưá»i đó đáp:
- Há» Äinh nhiá»u tiá»n nhất, nhiá»u danh vá»ng nhất !
Há» Äinh cá»§a Äinh Vân Lâm chứ có ngá» gì nữa !
Diệp Khai nhìn sang nà ng, nà ng nhìn sang chà ng.
Ngưá»i đó tiếp:
- Cái lão Trương quái váºt không biết uống rượu, nhưng lại biết tất cả những việc khác. Tại hạ tháºt tình bá»™i phục lão ta !
Diệp Khai há»i:
- Tất cả Ä‘á»u vá» vá»›i há» Äinh, sao các hạ không Ä‘i theo há» ?
Ngưá»i đó cao giá»ng:
- Năm trăm lượng bạc chưa xà i hết, thì khi nà o tại hạ chịu Ä‘i tìm việc là m ! Thú tháºt, dù cho há» Äinh có gá»i tại hạ vỠđó trong lúc nà y để gả con gái cho, tại hạ cÅ©ng …
Má»™t váºt gì đó bay vút tá»›i, bắn và o miệng y, chạm răng, kêu bốp má»™t tiếng.
Mấy chiếc răng gãy vụn.
Ngưá»i đó Ä‘au quá, quặn lương, nhăn mặt, ói Ä‘áºu phá»™ng, mảnh răng, máu hồng, có mùi rượu nồng nặc.
Ói vì Ä‘au, ói luôn vì mùi tanh cá»§a các váºt ói ra, y ói mãi.
Hạt Ä‘áºu phá»™ng, chÃnh là váºt bắn và o miệng hắn, là m vỡ mấy chiếc răng.
Äinh Vân Lâm không hỠăn Ä‘áºu phá»™ng, thì hạt Ä‘áºu đó không do nà ng bắn sang
rồi.
Cá»a sổ mở, bên ngoà i là đêm Ä‘en.
Diệp Khai vụt cưá»i lá»›n, thốt:
- Tại hạ vốn đợi má»™t ngưá»i khác ! Không ngá» các hạ lại đến !
Bên ngoà i, có ngưá»i cưá»i trả.
Giá»ng cưá»i hà m súc cái ý mỉa mai, chế giá»…u. Rồi má»™t ngưá»i nhảy lên bệ cá»a sổ, ngồi đó.
Ngưá»i đó, là Lá»™ Tiểu Giai.
Äinh Vân Lâm thốt:
- Ta vốn muốn giáo huấn gã, không ngỠngươi xuất thủ thay ta !
Lá»™ Tiểu Giai cưá»i nhạt:
- Có việc là m thay cho đại tiểu thÆ¡ nhà há» Äinh, là má»™t vinh hạnh lá»›n, ai lại bá»
qua ?
Äinh Vân Lâm há»i: - Ngươi há»c cái nghá» vuốt mông ngá»±a từ lúc nà o thế ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Từ cái lúc tại hạ thấy cái nghỠđó rất hữu Ãch ! Từ cái lúc tại hạ minh bạch !
Äinh Vân Lâm hừ má»™t tiếng:
- Minh bạch cái gì ?
Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Minh bạch vá» chá»— cho đến bây giá», tại hạ biết mình chỉ là má»™t gã quang côn, cho nên …
Äinh Vân Lâm há»i:
- Cho nên là m sao ?
Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Cho nên, tại hạ nghÄ© rằng, phải há»c cái nghá» vuốt mông ngá»±a, để hy vá»ng và o là m rá»… nhà há» Äinh ! Tại hạ chá»±c chá» má»i cÆ¡ há»™i, thi thố sở năng, cho đẹp lòng ngưá»i đẹp !
Äinh Vân Lâm cưá»i hắc hắc, liếc mắt sang Diệp Khai, thốt:
- Câu đó, ngươi nên nói với hắn, cho hắn nghe !
Lá»™ Tiểu Giai gáºt đầu:
- Cái ý của tại hạ là thế ! Tại hạ cốt nói cho y nghe đó.
Y nhảy xuống ná»n, bước Ä‘i mấy bước, nhìn Diệp Khai, há»i:
- Các hạ ăn mấy hạt Ä‘áºu cá»§a tại hạ, hôm nay không má»i tại hạ uống rượu sao ?
Diệp Khai cưá»i nhẹ:
- Rất tiếc ! Tại hạ biết các hạ đến đây, không phải là để uống rượu !
Lộ Tiểu Giai thở dà i:
- Chừng như tại hạ không thể giấu diếm các hạ được việc gì !
Äinh Vân Lâm há»i gấp:
- Ngươi đến đây có việc gì ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- ÄÆ°a má»™t ngưá»i đến !
Äinh Vân Lâm trố mắt:
- Ai ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Ngưá»i mà các vị Ä‘ang chỠđợi !
Äinh Vân Lâm quay đầu lại.
Phó Hồng Tuyết từ từ bước và o.
Mặt hắn vốn trắng xanh, bây giỠmà u trắng nhuộm xanh luôn.
Chưa và o đến táºn nÆ¡i, hắn đã trừng mắt nhìn Diệp Khai, mưá»ng tượng sợ Diệp Khai chuồn Ä‘i.
Diệp Khai cưá»i nhẹ, thốt: - Tại hạ biết, các hạ thế nà o cÅ©ng trở lại đây ! Tại hạ Ä‘oán không sai. Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng: - Nhưng, có má»™t việc ngươi Ä‘oán sai.
Diệp Khai ạ lên một tiếng.
Phó Hồng Tuyết há»i: - Tại sao ngươi muốn tay Ä‘i giết Dịch Äại Kinh ? Diệp Khai cau mà y: - Tại hạ muốn váºy sao ?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng: - Ngươi hy vá»ng y chết ? Hay hy vá»ng ta lại giết lầm ngưá»i nữa. Diệp Khai thở dà i: - Tại hạ chỉ hy vá»ng lá»™t trần sá»± tháºt !
Phó Hồng Tuyết há»i: - Ngươi chưa thấy sá»± tháºt như thế nà o à ?
Diệp Khai lắc đầu !
Phó Hồng Tuyết gằn từng tiếng: - Triệu Äại Phương không phải là Dịch Äại Kinh. Diệp Khai ạ má»™t tiếng.
Phó Hồng Tuyết tiếp: - Từ ná»a tháng nay, y không há» ly khai Tà ng Kinh Trang ná»a bước. Diệp Khai mỉm cưá»i.
Phó Hồng Tuyết hừ má»™t tiếng: - Ngươi bất tất cưá»i. Sá»± tháºt vẫn là sá»± tháºt !
Diệp Khai há»i: - Hẳn là có rất nhiá»u ngưá»i ở đó, chứng minh cho y ? Phó Hồng Tuyết gáºt đầu: - Toà n những ngưá»i có uy tÃn vững chắc.
Diệp Khai gáºt gù: - Và Dịch Äại Kinh hẳn có ngã bịnh, mà bịnh lại nặng ! Phó Hồng Tuyết hừ má»™t tiếng:
- Ngươi biết ?
Diệp Khai mỉm cưá»i. Äúng như sở liệu cá»§a chà ng. Äinh Vân Lâm thở dà i: - Vừa rồi, ai cho rằng hắn không ngu ?
Lá»™ Tiểu Giai nhìn nà ng, nhìn Diệp Khai, bá»—ng báºt cưá»i, thốt:
- Tại hạ minh bạch rồi !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Minh bạch cái gì ?
Lộ Tiểu Giai thốt:
- Các vị nhất định cho rằng Dịch Äại Kinh tìm má»™t ngưá»i nà o đó, thay y, nằm bịnh tại nhà , còn chÃnh y thì xuất ngoại.
Äinh Vân Lâm hừ má»™t tiếng:
- Như váºy không được sao ? Ai cấm y là m ?
Lộ Tiểu Giai tiếp:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là được, có ai cấm y đâu ! Rất tiếc, bịnh cá»§a y, không ai giả mạo được !
Äinh Vân Lâm chá»›p mắt:
- Tại sao ?
Lộ Tiểu Giai thở dà i:
- Hiện tại, trên giang hồ, có thể là không mấy ngưá»i biết, chân tả cá»§a y đã bị chặt đứt từ ná»a tháng trước. Bị cừu nhân chặt đứt.
Äinh Vân Lâm giáºt mình.
Diệp Khai giáºt mình.
- Tống Trưá»ng Thà nh, Vương Nhất Minh, Äinh Linh Trung, Tạ Kiến, hay được tin đó, Ä‘á»u tìm đến thăm !
Những cái tên Lá»™ Tiểu Giai vừa kể, toà n là những ngưá»i có thân pháºn cao, danh vá»ng lá»›n trên giang hồ, uy tÃn cá»§a há» vững hÆ¡n núi.
Nhất là cái tên Äinh Linh Trung.
Äinh Vân Lâm kêu lên:
- Tam ca ca ta có đến đó ?
Lá»™ Tiểu Giai mỉm cưá»i:
- Nghe nói ngưá»i trong há» Äinh toà n là quân tá», quân tá» không thể tìm quân tá» mà thăm sao ?
Äinh Vân Lâm nÃn lặng, chá» nghe.
Lá»™ Tiểu Giai há»i:
- Äinh Tam Thiếu, có thể nói ngoa chăng ?
Äinh Vân Lâm lắc đầu:
- Không bao giỠ!
Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Thế thì cô nương có thể há»i lại tam ca cô nương xem Dịch Äại Kinh có bị chặt chân tháºt hay không. Hay là có ngưá»i thay thế ? Hiện tại, y ở Tà ng Kinh Trang.
Äinh Vân Lâm còn nói gì được nữa ?
Diệp Khai cưá»i khổ.
Lá»™ Tiểu Giai cưá»i nhẹ, nhìn Diệp Khai, thốt:
- Thá»±c ra, chẳng có gì là m cho các hạ phải khó chịu. Má»—i cá nhân Ä‘á»u có lầm lạc. Äiá»u cần yếu, là biết nháºn mình lầm lạc.
Diệp Khai dặng hắng một tiếng.
Lá»™ Tiểu Giai lại cưá»i:
- Tại hạ biết, miệng còn thừa nháºn, nhưng tâm lý đã thừa nháºn rồi ! Thế cÅ©ng đủ !
Y không để cho Diệp Khai nói gì, lại tiếp luôn:
- Vấn đỠhiện tại là Dịch Äại Kinh không phải Triệu Äại Phương, thì Triệu Äại Phương là ai ?
Diệp Khai là m sao đáp được ?
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Nhất định ta tìm được kẻ đó !
Lộ Tiểu Giai tiếp:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên các hạ phải tìm ra. Biết đâu kẻ ấy chẳng phải là má»™t trong số cừu nhân cá»§a các hạ !
Diệp Khai vụt cất tiếng:
- Biết đâu y chẳng phải là má»™t trong số cừu nhân cá»§a Dịch Äại Kinh !
Lá»™ Tiểu Giai há»i:
- Tại sao ?
Diệp Khai đáp:
- Nếu y không là cừu nhân cá»§a Dịch Äại Kinh, thì vì lẽ gì y dùng phương pháp đó để hãm hại Dịch Äại Kinh ?
Lá»™ Tiểu Giai phải công nháºn láºp luáºn đó.
Diệp Khai trầm ngâm một chút, đoạn tiếp:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, y chưa hay biết Dịch Äại Kinh đã bị chặt chân. Cho nên y má»›i dùng phương pháp nà y.
Lộ Tiểu Giai thở dà i:
- Bị chặt chân, đâu phải là một sự quang vinh ! Cho nên chẳng ai muốn tuyên bá sự tình trên giang hồ.
Diệp Khai há»i:
- Ai chặt chân Dịch Äại Kinh ?
Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Không biết.
Diệp Khai há»i:
- Y không cho biết ?
Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Y không thÃch đỠcáºp đến việc đó nữa !
Diệp Khai há»i:
- Tại sao ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Y không muốn ai vì y mà báo thù. Y cho rằng, oan gia nên mở, không nên buộc. Nếu cứ chủ trương oan oan tương báo, thì chẳng biết đến bao giỠmới dứt báo qua báo lại.
Diệp Khai tặt lưỡi:
- Xem ra Ä‘Ãch xác y là má»™t chân quân tá» ! Lịnh thÆ¡ lấy được ngưá»i chồng như váºy, quả tháºt có phúc lá»›n !
Lộ Tiểu Giai nhìn chà ng, tìm hiểu câu nói đó có ẩn ác ý chăng.
Diệp Khai cưá»i, tiếp:
- Vô luáºn thế nà o, tại hạ cÅ©ng xin má»i các hạ uống chén rượu !
Bá»—ng, có ngưá»i thốt:
- Chừa cho một chén nhé !
Thinh âm còn xa, song ai ai cũng nghe rõ.
Nghe rõ tiếng cá»§a ngưá»i đó, kể cÅ©ng chẳng lạ gì. Ngưá»i đó nghe rõ cuá»™c đối thoại đây, má»›i là má»™t sá»± lạ !
Ngưá»i đó là ai, ai mà thÃnh giác linh thông như thế ?
Thân pháp cá»§a ngưá»i đó cÅ©ng phi thưá»ng nhanh. Câu nói vừa dứt, ngưá»i liá»n tá»›i
nơi.
Ngưá»i đó váºn y phục bình thưá»ng, hông Ä‘eo côn ngắn, tay cầm má»™t chiếc bao lá»›n. Ngưá»i đó, là ngưá»i lạ đối thoại vá»›i Phó Hồng Tuyết.
Lão ta đã trở lại.
Lão đặt chiếc bao xuống ná»n. Chiếc bao quá to. Lão tùy tiện chá»n lá»±a chiếc ghế ngồi xuống, Ä‘iá»m nhiên thốt: - Bình thá»i, tại hạ không uống rượu ! Hôm nay thì lại khác ! Hôm nay phải phá lệ. Không ai há»i tại sao.
Chẳng ai dám há»i.
Lão nhìn Lá»™ Tiểu Giai, há»i: - Các hạ biết tại sao chăng ?
Lộ Tiểu Giai lắc đầu.
Ngưá»i lạ lại há»i:
- Các hạ biết tại hạ là ai chăng ?
Lá»™ Tiểu Giai lắc đầu, rồi gáºt đầu, đôi mắt bình thưá»ng trấn định, hiện tại có vẻ khiếp hãi.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Tại hạ nháºn ra các hạ. Tại hạ nháºn ra thanh kiếm cá»§a các hạ !
Lá»™ Tiểu Giai cúi đầu, nhìn thanh kiếm bên hông, hy vá»ng thanh kiếm biến mất.
Ngưá»i lạ Ä‘iá»m nhiên nói:
- Các hạ không nên vì thanh kiếm đó mà áy náy. Ngưá»i dạy các hạ sá» dụng nó, tuy là cừu địch cá»§a tại hạ, song cÅ©ng là bằng hữu cá»§a tại hạ !
Lộ Tiểu Giai cúi đầu:
- Vãn bối hiểu !
Ngưá»i lạ tiếp:
- Luôn luôn, tại hạ tôn kÃnh lão, cÅ©ng như lão luôn luôn tôn kÃnh tại hạ.
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Vâng !
Y là con ngưá»i cuồng ngạo, hiện tại lại ngoan ngoãn như cừu non.
Ngưá»i lạ há»i:
- Lão ấy vẫn mạnh chứ ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Từ lâu lắm rồi, vãn bối không gặp lại lão nhân gia.
Ngưá»i lạ mỉm cưá»i:
- Lão ấy cÅ©ng như tại hạ, vốn là con ngưá»i không căn cÆ¡, muốn tìm cÅ©ng chẳng dá»… tìm !
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Vâng !
Ngưá»i lạ há»i:
- Nghe nói các hạ giết ngưá»i không Ãt ?
Lộ Tiểu Giai không dám đáp.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Tại hạ hy vá»ng những ngưá»i bị giết, Ä‘á»u là những kẻ đáng chết.
Lộ Tiểu Giai không dám đáp.
Ngưá»i lạ chợt bảo:
- Các hạ lấy kiếm đâm tại hạ một nhát đi.
Lộ Tiểu Giai biến sắc:
- Vãn bối … vãn bối …
Ngưá»i lạ gạt ngang:
- Không nên lấy là m khó khắn. Tại hạ nói gì, là cái đó phải được là m. Vả lại, tại hạ bảo, thì chẳng bao giỠtrách cứ các hạ !
Lộ Tiểu Giai do dự.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Tại hạ không hoà n thủ.
Lộ Tiểu Giai thở phì:
- Tuân mạng.
Ngưá»i lạ dặn:
- Dùng táºn lá»±c đấy nhé ! Cứ xem tại hạ như má»™t kẻ đại cừu háºn !
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Vâng !
Không gian trầm Ä‘á»ng nặng ná». Má»i ngưá»i Ä‘á»u nÃn thở.
Kiếm chá»›p lên. MÅ©i kiếm xẹt thẳng và o yết hầu cá»§a ngưá»i lạ.
Phó Hồng Tuyết bóp mạnh chuôi Ä‘ao, mưá»ng tượng hắn phát xuất chiêu công.
Kiếm đó, nhanh như đao của hắn.
Một tiếng vung vang lên, thanh kiếm gãy là m hai đoạn.
Nếu ai tinh mắt, tất thấy đoản côn vung lên, rồi thanh kiếm mới gãy.
Nhưng, ai ai cÅ©ng thấy, Ä‘oản côn còn nằm y chá»— ấy, bên hông ngưá»i lạ.
Không ai nghi ngá» ngưá»i lạ dùng côn.
Thế tại sao kiếm gãy ?
Không ai biết tại sao, trừ Lộ Tiểu Giai, cầm đoạn kiếm có chuôi, y đổ mồ hôi lạnh ướt đầu.
Ngưá»i lạ nhặt Ä‘oạn kiếm gãy lên, nhồi nÆ¡i tay, lắc đầu thốt:
- Còn nặng quá !
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Vãn bối cũng không đủ tà i sỠdụng một thanh kiếm nhẹ hơn.
Ngưá»i lạ thốt:
- Kiếm cà ng nhẹ, cà ng khó sá» dụng, song sá» dụng được rồi, thì sá»± linh diệu tăng gia, nhanh không tưởng. Rất tiếc Ãt ai chịu hiểu cái đạo lý đó.
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Vâng.
Ngưá»i lạ trầm giá»ng:
- Các hạ biết tại sao tại hạ là m gãy thanh kiếm của các hạ chăng ?
Lá»™ Tiểu Giai không biết, cÅ©ng không dám há»i.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Chỉ vì các hạ dùng nó, giết nhiá»u ngưá»i quá !
Lộ Tiểu Giai cúi đầu:
- Vãn bối ghi nhá»› lá»i giáo huấn cá»§a tiá»n bối.
Ngưá»i lạ nhìn quanh, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, tiếp:
- Các vị Ä‘á»u là thiếu niên, vừa thông minh, vừa dụng công táºp luyện đáng ngợi, vÅ© công khá lắm. Các vị không kém bá»n tại hạ năm xưa.
Không một ai dám nói gì.
Phó Hồng Tuyết vốn không biết ngưá»i lạ, trước đó, còn tá»± phụ, bây giá» thì hoà n toà n bá»™i phục, tá»± há»i nếu hắn xuất thá»§, thì chẳng biết thanh Ä‘ao ra sao nữa.
Hắn nghĩ, đao của hắn dù nhanh, cũng chỉ nhanh trong mức độ thanh kiếm của Lộ Tiểu Giai, chứ không hơn.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Tại hạ hy vá»ng các vị minh bạch má»™t Ä‘iá»u, là muốn thà nh má»™t tay vÄ© đại vá» võ công, chẳng phải chỉ cần có khối óc thông minh, và sá»± khổ luyện mà đủ ! Äiá»u tối yếu, là phải có cái tâm vÄ© đại ! Ngưá»i có cái tâm vÄ© đại, má»›i có thể thà nh tá»±u má»™t võ công vÄ© đại ! Trong thiên hạ võ lâm, đạt đến báºc vÄ© đại võ công, theo tại hạ biết, chỉ có má»™t ngưá»i ! Má»™t mà thôi !
Ai ai cÅ©ng biết ngưá»i mà lão đỠcáºp đến, là nhân váºt nà o.
Ngưá»i lạ tiếp luôn:
- Tại hạ còn cho các vị xem má»™t váºt !
Váºt đó, ở trong chiếc bao. Và chiếc bao Ä‘ang máy động. Ai ai cÅ©ng nhìn chiếc
bao.
Lộ Tiểu Giai lộ vẻ kinh ngạc.
Ngưá»i lạ bảo: - Nếu các hạ cho là kỳ quái, thì cứ mở ra xem !
|

15-07-2008, 02:09 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 36 : Cái Khổ Chá»n Lá»±a
Chiếc bao được mở ra.
Trong bao, có ngưá»i. Má»™t ngưá»i cụt chân tả !
Dịch Äại Kinh !
Má»—i cá nhân Ä‘á»u muốn kêu lên má»™t tiếng kinh khá»§ng, tháºt to.
Nhưng, ngưá»i kinh dị hÆ¡n hết, chÃnh là Dịch Äại Kinh.
Y phảng phất từ cõi má»™ng trở vá», phát hiện ra cảnh trước mắt đáng sợ hÆ¡n cảnh trong má»™ng !
Y thấy, Diệp Khai, Phó Hồng Tuyết, cả Lộ Tiểu Giai.
Sau cùng, y co rúm ngưá»i lại, như cố thu nhá» thân hình. Bởi, y thấy luôn ngưá»i lạ.
Ngưá»i lạ nhìn y, há»i:
- Ngươi còn nháºn ra lão phu ?
Dịch Äại Kinh gáºt đầu, thái độ cá»§a y cá»±c kỳ tôn kÃnh.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Mưá»i năm trước, chúng ta gặp nhau má»™t lần, lúc đó thì ngươi còn đủ hai chân ! chưa lẻ loi như bây giá» !
Dịch Äại Kinh gượng Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:
- Nhưng tiá»n bối thì còn nguyên phong thái, chẳng khác mảy may mưá»i năm trước !
Ngưá»i lạ há»i:
- Chân ngươi cụt từ bao giỠ?
Dịch Äại Kinh đáp:
- Cách nay ná»a tháng !
Ngưá»i lạ há»i:
- Ai chặt ?
Dịch Äại Kinh lá»™ vẻ thống khổ:
- Sá»± việc thuá»™c vá» quá khứ nhắc lại cà ng thêm phiá»n.
Ngưá»i lạ thốt:
- Xem ra ngươi rá»™ng lượng đối vá»›i ngưá»i tháºt !
Dịch Äại Kinh Ä‘iá»m nhiên:
- Vãn bối cố há»c tư cách ngưá»i xưa !
Ngưá»i lạ mỉm cưá»i:
- Nhưng ngươi cần há»c má»™t việc khác, trước hÆ¡n má»i việc !
Dịch Äại Kinh há»i:
- Việc chi ?
Ngưá»i lạ đáp:
- Việc nói tháºt !
Lão quắc mắt sáng như lá»a bừng, nhìn và o mặt Dịch Äại Kinh, gằn từng tiếng:
- Ngươi nên biết bình sanh lão phu rất ghét những kẻ nói oan !
Dịch Äại Kinh cúi đầu, thốt:
- Trước mặt tiá»n bối, vãn bối khi nà o dám nói oan ! Vô luáºn là ai cÅ©ng không dám nói oan !
Ngưá»i lạ lạnh lùng:
- Lão phu biết, muốn cho ngươi chịu nói tháºt, chẳng phải dá»… dà ng gì. Bởi ngươi hiểu, sau khi ngươi nói tháºt rồi, rất có thể là ngươi phải chết. Mà đương nhiên là ngươi chưa muốn chết.
Dịch Äại Kinh không dám đáp vu vÆ¡.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Tuy nhiên, ngươi nên biết luôn, trên Ä‘á»i có nhiá»u cái đáng sợ hÆ¡n cái chết, những cái đó là m cho con ngưá»i thống khổ cá»±c độ !
Dịch Äại Kinh đổ mồ hôi trán.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Sở dÄ© lão phu mang ngươi đến đây, là vì nhiá»u năm trước, lão phu từng phát thệ, tuyệt đối không để cho ai lừa dối !
Trên gương mặt rắn rá»i, niá»m thống khổ hiện lên, lão nhá»› đến sá»± tình ngà y cÅ© …
Dịch Äại Kinh không dám ngẩng đầu nhìn lão.
Lâu lắm, ngưá»i lạ má»›i tiếp:
- Ngươi mô phá»ng nét bút cá»§a Tiểu Lý Thám Hoa, ước hẹn lão phu, gặp mặt nhau tại đây. Thá»±c ra lão phu đã thấy là nét bút giả mạo. Lão phu vẫn đến như thưá»ng, đến để xem có cái trò gì đây !
Dịch Äại Kinh thốt:
- Thuở thiếu thá»i, Tiểu Lý Thám Hoa đã có oai danh chấn động khắp nÆ¡i, bút tÃch cá»§a ngưá»i lưu truyá»n khắp thiên hạ, ai muốn mô phá»ng lại chẳng được ? Sao tiá»n bối nhất quyết là vãn bối ?
Ngưá»i lạ đáp:
- Lão phu đã tìm gặp trong thÆ¡ phòng cá»§a ngươi, có đủ chứng tÃch, chả hạn, má»™t mảnh giấy có bút tÃch cá»§a Tiểu Lý Thám Hoa, ngươi nhìn nét bút mà phá»ng theo …
Dịch Äại Kinh cà ng đổ mồ hôi lạnh.
Ngưá»i lạ trầm gương mặt, tiếp:
- Ngươi cÅ©ng có nghe vá» lão phu, lúc nhá» lão phu như thế nà o. Và ngươi cÅ©ng nên tin rằng hiện tại lão phu cÅ©ng có thể dùng phương pháp năm xưa để bắt buá»™c ngươi phải nói tháºt.
Dịch Äại Kinh thở dà i:
- ÄÆ°á»£c rồi ! Vãn bối xin nói !
Ngưá»i lạ há»i:
- Là m sao ngươi biết hà nh tung của lão phu ?
Dịch Äại Kinh đáp:
- Äinh tam công tá» cho biết !
Ngưá»i lạ há»i:
- Äinh Linh Trung ?
Dịch Äại Kinh gáºt đầu.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Lão phu biết, hắn là một thiếu niên rất thông minh. Nhưng, không khi nà o hắn biết được hà nh tung của lão phu,.
Dịch Äại Kinh thốt:
- Thanh đạo nhân biết tiá»n bối sẽ Ä‘i Giang Nam.
Ngưá»i lạ há»i:
- Ngươi quen Thanh đạo nhân ?
Dịch Äại Kinh gáºt đầu:
- Nếu tiá»n bối Ä‘i Giang Nam, thì tất là phải do con đưá»ng nà y.
Ngưá»i lạ ạ lên má»™t tiếng.
Dịch Äại Kinh tiếp:
- Nhân vì, lần thứ nhất tiá»n bối gặp Tiểu Lý Thám Hoa, chÃnh là trên Ä‘oạn đưá»ng
nà y.
Ngưá»i lạ mÆ¡ mà ng, ánh mắt hướng vá» xa xăm. Cuá»™c gặp gỡ giữa lão và Lý Tầm Hoa đến nay vẫn còn ghi lại nÆ¡i lòng lão má»™t ká»· niệm êm Ä‘á»m.
Dịch Äại Kinh tiếp:
- Cho nên, vãn bối đặt ngưá»i tại tháºp lý trưá»ng đình, chá» tiá»n bối. Khi tiá»n bối đến, là trao mảnh giấy có bút tÃch cá»§a Tiểu Lý Thám Hoa.
Ngưá»i lạ thốt:
- Ngươi cho rằng lão phu tin là tháºt sá»± Tiểu Lý Thám Hoa sai ngưá»i trao mảnh giấy cho lão phu ?
Dịch Äại Kinh đáp:
- Vãn bối biết, vô luáºn tin hay không tin, tiá»n bối vẫn đến !
Ngưá»i lạ khẽ thở dà i:
- Lão phu thấy ngươi, chợt nhá»› má»™t ngưá»i …
Dịch Äại Kinh há»i:
- Ai ?
- Long Thiếu Vân !
Lão lại buông tiếng thở dà i, tiếp:
- Ngươi giống Long Thiếu Vân, giống ở chá»— suy tư cá»±c kỳ cẩn máºt, nhưng rất tiếc …
Lão không nói nữa. Lão không nỡ nói tiếp.
Má»™t lúc sau, lão chợt há»i:
- chân ngươi cụt từ lúc nà o ?
Dịch Äại Kinh đáp:
- Mới hôm nay !
Ai ai cÅ©ng giáºt mình.
Ngưá»i lạ há»i:
- Bị ngưá»i ta chặt ?
Dịch Äại Kinh buông gá»i:
- Tự chặt !
Má»i ngưá»i biến sắc, trừ ngưá»i lạ và Diệp Khai. Mưá»ng tượng đã biết như váºy.
Dịch Äại Kinh tiếp:
- Trước hết, vãn bối tìm má»™t ngưá»i có dung mạo tương tợ, chặt chân ngưá»i đó, rồi cãi sá»a thêm và i Ä‘iểm cho giống, Ä‘oạn cho ngưá»i đó và o phòng bệnh.
Ngưá»i lạ không cần há»i nữa.
Bởi lão biết, thế nà o rồi Dịch Äại Kinh cÅ©ng nói tiếp.
Y tiếp:
- Cá»a sổ rèm buông, cá»a phòng đóng kÃn, bóng tối má» má» còn ai nháºn ra ? Hà huống, ngưá»i bị chặt chân không được phép nói nhiá»u, ngưá»i thăm bệnh cÅ©ng không ai ở lâu trong phòng, tránh phiá»n nhiá»…u con bệnh.
Äinh Vân Lâm nhìn thoáng qua Diệp Khai, thầm nghÄ©:
- Tại sao gã quái váºt đó biết hết, như chứng kiến táºn mắt ?
Dịch Äại Kinh tiếp:
- Trong lúc đó, vãn bối chuồn êm, xuất ngoại hà nh sá»±. Trước hết, vãn bối cho má»i Tiểu Äạt TỠđến, rồi an bà y mưu kế, đưa Phó Hồng Tuyết và o tròng. Vãn bối biết, hắn giết ngưá»i, xuất thá»§ rất nhanh.
Phó Hồng Tuyết khổ sở vô cùng.
Hắn không muốn ai tưởng rằng hắn hà nh động vội vả đến hồ đồ.
Dịch Äại Kinh tiếp:
- Vãn bối lại hiểu tiá»n bối rất ghét những kẻ tùy ý mà giết ngưá»i. Phó Hồng Tuyết gặp tiá»n bối rồi, thì phải bị giết là cái chắc !
Y thở dà i, một phút sau, lại tiếp:
- Cái kế hoạch đó, vố rất chu đáo, cẩn máºt, không ngá», trên Ä‘á»i nà y còn có Diệp Khai ! Má»™t con ngưá»i trá»i sanh để mà gánh vác việc thiên hạ !
Äinh Vân Lâm há»i:
- ngươi cho rằng kế hoạch rất chu đáo, thì muốn giả bệnh, tất phải chá»n má»™t thứ bệnh nà o khác, cần gì phải là m cái việc chặt chân ? Giả như thà nh công rồi, thì ngươi là m sao khá»i chặt luôn ? Có phân là mình tá»± há»§y hoại má»™t cách vừa ngu xuẩn, vừa đáng tiếc chăng ?
Dịch Äại Kinh đáp:
- Tại hạ đã chuẩn bị chặt chân từ lâu rồi, vô luáºn mưu đồ thà nh hai bại, cÅ©ng phải chặt !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Tại sao ?
Dịch Äại Kinh đáp:
- Bởi vì tại hạ không muốn ai hoà i nghi hà nh động của tại hạ, sau khi kế hoạch thà nh công !
Äinh Vân Lâm thở dà i:
- Lòng dạ ngươi độc ác quá ! Äá»™c ác cả vá»›i chÃnh mình !
Dịch Äại Kinh mỉm cưá»i:
- Chỉ vì tại hạ muốn trở thà nh má»™t chân chánh quân tá» ! Äể đạt mục Ä‘Ãch, tại hạ dám hy sinh nhiá»u hÆ¡n thế, thá» há»i mất má»™t chân thì có nghÄ©a gì !
Äinh Vân Lâm thốt:
- Ngươi vốn là con ngưá»i giảo hoạt, lại muốn là m quân tá», ngươi mô phá»ng hà nh vi quân tá», dần dần cÅ©ng tạo được cho mình má»™t tác phong quân tá». Nếu cứ thế mÃ
là m, thì còn ai dám cho rằng ngươi là má»™t ngụy quân tỠđâu ? Rất tiếc, vá»›i việc là m cuối cùng nà y, con ngưá»i cá»§a ngươi biến đổi rồi, nói má»™t cách khác, là ngươi chuyển hướng hà nh vi, tá»± mình phá hoại tác phong đã tạo tá»±u từ lâu !
Dịch Äại Kinh gáºt đầu:
- Tại hạ cÅ©ng nháºn thấy là mình biến đổi, dù tại hạ không tưởng phải biến đổi !
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Như váºy là ngươi bị má»™t áp lá»±c nà o đó ! Ai bức bách ngươi phải là m ?
Dịch Äại Kinh không đáp.
Ngưá»i lạ thốt:
- Ngươi đã bắt đầu nói sá»± tháºt, thì cứ tiếp tục nói hết, không nên giấu diếm là m gì.
Dịch Äại Kinh gáºt đầu:
- Phải ! Vãn bối sẽ nói hết. Vãn bối quyết định nói chứ không vì sợ tiá»n bối áp dụng phương pháp cay độc bức bách vãn bối đâu nhé !
Ngưá»i lạ ạ má»™t tiếng.
Dịch Äại Kinh tiếp:
- Chỉ vì vãn bối biết tiá»n bối không phải là con ngưá»i tà n nhẫn !
Rồi, sợ ngưá»i ta cho là y ve vuốt, phụng thừa má»™t tay đáng sợ, y tiếp luôn:
- Vãn bối nháºn thấy, cần phải nói sá»± tháºt 1
Ai ai cũng chỠnghe.
Dịch Äại Kinh bắt đầu kể:
- Mưá»i chÃn năm trước, vãn bối có tham gia cuá»™c hà nh thÃch Bạch Thiên VÅ© bên cạnh Mai Hoa Am. Hà nh động đó tuy không quang minh chÃnh đại, song nếu bây giá» cần phải tái diá»…n, vãn bối vẫn là m, không ngần ngại, bất chấp ám muá»™i …
Y nói, như Tiết Võ đã nói !
Rồi y tiếp:
- Bạch Thiên VÅ© đã dồn vãn bối và o con đưá»ng cùng, tiến không xong, thoái không được. Y muốn vãn bối gia nháºp Thần Äao ÄÆ°á»ng, lại còn muốn vãn bối mang hết sá»± nghiệp gia tà i cung hiến và o Thần Äao ÄÆ°á»ng, tùy thuá»™c quyá»n sá» dụng cá»§a y. Äổi lại, y bảo đảm là sẽ là m cho vãn bối vang danh khắp sông hồ …
Lúc đó vãn bối chỉ là má»™t con ngưá»i quá tầm thưá»ng dưới tay Bạch Thiên VÅ©, dù có được vang danh khắp thiên hạ, cÅ©ng chẳng Ãch lợi và o đâu.
Thá»±c ra, Bạch Thiên VÅ© không phải là con ngưá»i ti bỉ, đê tiện. Y là má»™t báºc anh hùng, tà i nghệ cao tuyệt, so vá»›i Thượng Quan Kim Hồng ngà y trước, chẳng kém chút nà o.
Có Ä‘iá»u, y hà nh sá»± không giống Thượng Quan Kim Hồng, y khẳng khái giúp ngưá»i, dám hy sinh để cứu trợ những đồng đạo chân chánh ngá»™ nạn tai …
Ngưá»i lạ thở dà i:
- Nếu hắn không váºy, thì đâu còn sống đến ngà y ngươi hà nh thÃch !
Dịch Äại Kinh tiếp:
- Tuy nhiên, y là con ngươi mà không má»™t ai có thể sống chung ! Khi quyết định là m má»™t việc gì, y không dung cho ai phản đối. Nếu y cho rằng việc là m nà o đó là phải, thì má»i ngưá»i phải công nháºn là phải, không ai được quyá»n chỉ trÃch. Y độc Ä‘oán, chuyên hà nh, muốn là m má»™t việc gì, là là m ngay, bất chấp háºu quả. Y có chá»— Ä‘oản, là không cho ai góp ý kiến vá»›i y. Những kẻ dưới tay y, phải hà nh động như những con ngưá»i máy, chỉ biết tuân phục và hà nh sá»± theo mạng lệnh ! …
Äinh Vân Lâm nhìn sang Diệp Khai, bất chợt thấy chà ng lá»™ vẻ bi thương …
Dịch Äại Kinh tiếp:
- Phà m muốn thà nh đại công, láºp sá»± nghiệp lá»›n, tất phải có cái tâm quả cảm, ý chà cương quyết. Cho nên, vãn bối dù háºn, cÅ©ng phải tôn kÃnh y.
Những kẻ ở xa y, Ä‘á»u có hưởng nhỠân huệ cá»§a y. Chỉ khổ cho những ngưá»i tiếp cáºn y thưá»ng xuyên, những ngưá»i nà y không chịu nổi tánh khà cá»§a y. Ai tiếp cáºn y rồi, là phải bị y chi phối, hoà n toà n nép mình dưới sá»± chỉ đạo cá»§a y, phải phục tùng y, chẳng khác má»™t tên nô lệ, kẻ nà o muốn tá»± do, là kẻ đó cầm như tá»± sát ! …
Ngưá»i lạ há»i:
- Bá»n ngưá»i hà nh thÃch, chẳng lẽ Ä‘á»u là bằng hữu cá»§a y ?
Dịch Äại Kinh gáºt đầu:
- Äa số là bằng hữu.
Ngưá»i lạ lạnh lùng:
- Trong má»i việc sai lầm cá»§a y, có má»™t việc đáng trách nhất, là kết giao bằng hữu sai lầm ! Y lầm trogn việc chá»n ngưá»i !
Phó Hồng Tuyết nhìn lão, ánh mắt ngá»i niá»m cảm kÃch.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Dù cho độc đoán, chuyên hà nh, nhưng y vẫn xem các ngươi là bằng hữu, y không hỠcầm đao đâm lén sau lưng ngươi.
Dịch Äại Kinh cúi đầu:
- Vãn bối không cho rằng bá»n vãn bối hà nh động chÃnh đáng. Vãn bối chỉ nói, không thể không là m !
Ngưá»i lạ há»i:
- Không thể không là m ?
Dịch Äại Kinh gáºt đầu:
- Phải !
Ãnh mắt mÆ¡ mà ng, ngưá»i lạ từ từ thốt:
- Lúc còn thanh thiếu, lão phu cÅ©ng có ý nghÄ© đó, cho rằng có rất nhiá»u việc không thể không là m. Nhưng sau nà y, dần dần lão phu thể há»™i sá»± tình, trên Ä‘á»i không có việc gì mà con ngưá»i bắt buá»™c phải là m, không thể không là m. Vấn đỠlà mình phải suy, phải suy tháºt kỹ.
Phó Hồng Tuyết từ từ cúi đầu.
Như để suy tư.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Chỉ cần ngươi nhẫn nại trong lúc đó thôi. Rồi ngươi thấy ngay việc không thể không là m đó, nó không còn giá trị đáng cho ngươi là m nữa.
Nghiêm sắc mặt, lão tiếp:
Bất cứ việc gì, cũng có hai mặt. Nhìn một mặt đối với ngươi, ngươi thấy việc đó là phải. Nhưng nhìn đến mặt kia, ngươi thức ngộ lầm ! Tại vì ngươi chỉ trông sự việc ở một mặt thôi !
Dịch Äại Kinh thốt:
- Nhưng …
Ngưá»i lạ cháºn lá»i:
- Các ngươi muốn giết Bạch Thiên VÅ©, là vì y không để cho các ngươi có tư tưởng nà o. Nhưng các ngươi hà nh động như váºy, có phải là chẳng khác gì y không ?
Dịch Äại Kinh lá»™ vẻ buồn:
- Có thể là bá»n vãn bối sai lầm !
Ngưá»i lạ lắc đầu:
- Lão phu không nói là các ngươi quấy, vá» sá»± việc đó, vÄ©nh viá»n không ai phán Ä‘oán bên nà o phải, bên nà o quấy.
Dịch Äại Kinh thốt:
- Sở dÄ© thế, vãn bối nhất định chặt má»™t chân, để tránh nhìn cừu háºn tiếp diá»…n mãi mãi không ngừng, truyá»n Ä‘á»i truyá»n kiếp.
Lộ vẻ thống khổ, y tiếp:
- Äêm đó, sau cuá»™c hà nh thÃch, chỉ còn bảy ngưá»i sống sót rá»i Mai Hoa Am trở vá». Mưá»i chÃn năm qua, vãn bối thống khổ triá»n miên ! Vãn bối tưởng, các ngưá»i kia cÅ©ng thống khổ như vãn bối !
Má»™t ngưá»i, sống trong thống khổ, trong khiếp sợ, ngà y chồng ngà y, suốt mưá»i chÃn năm qua, sống như váºy, thà chết còn hÆ¡n !
Y tiếp:
- Äêm đó, tuyết đổ nhiá»u, tuyết phá»§ trắng bao la, man mác. Sau cuá»™c chiến rồi, vùng tuyết quanh Mai Hoa Am nhuá»™m hồng ! Không mục kÃch cuá»™c chiến, không ai hình dung đúng thảm cảnh ! ChÃnh vãn bối cÅ©ng phải rợn ngưá»i má»—i lần hồi ức lại.
Bá»—ng, Diệp Khai há»i:
- Sao các hạ không tưởng xem, ai đã khởi xướng nên má»™t thảm cảnh như váºy ?
Dịch Äại Kinh không đáp, chỉ thốt:
- Hôm đó, máu đổ nhiá»u, máu cá»§a há» Bạch, máu cá»§a bá»n tại hạ !
Diệp Khai mỉm cưá»i:
- Máu song phương Ä‘á»u đổ, các hạ cho là háºn cừu liá»…u kết ?
Dịch Äại Kinh thở dà i:
- Bá»n tại hà đà nh là không xứng đáng vá»›i tình giao hữu cá»§a Bạch Thiên VÅ©, song thiệt hại đã đủ Ä‘á»n tá»™i rồi !
Diệp Khai há»i:
- Ngưá»i chết được xem như đã Ä‘á»n tá»™i, còn ngưá»i sống thì sao ?
Dịch Äại Kinh khó đáp.
Y không thể đáp câu đó !
Diệp Khai tiếp luôn:
- Tại hạ không có ý nói, nhất định cừu háºn phải báo phục. Nhưng, bất cứ việc gì, cÅ©ng phải được đặt trên cÆ¡ bản công bình. Nếu ngưá»i sống cho rằng kẻ chết đã Ä‘á»n tá»™i thay, thì quả tháºt là má»™t sai lầm.
Chà ng gằn từng tiếng, tiếp luôn:
- Nợ cá»§a ai, ngưá»i đó trả, không có việc trả thay !
Dịch Äại Kinh nhìn chà ng, như chưa bao giá» gặp chà ng.
Diệp Khai rất bình tịnh, rất khinh túng. Luôn luôn, chà ng không há» thay đổi thần sắc, dù đứng trước hiểm há»a tá» vong.
Sở dĩ được thế, là vì chà ng trải qua ngà n muôn thỠthách.
Không ai biết lai lịch chân chánh cá»§a chà ng ! Bắt đầu và o giang hồ, con ngưá»i chà ng đã như thế rồi. Chà ng xuất hiện trên giang hồ, cÅ©ng như Phó Hồng Tuyết, đột ngá»™t, từ vô danh, phút chốc biến thà nh má»™t thứ mà ai ai cÅ©ng ngán sợ !
Rồi chà ng bám theo Phó Hồng Tuyết, chiếu cố Phó Hồng Tuyết như mẹ hiá»n dìu dắt con thÆ¡ !
Giữa chà ng và Phó Hồng Tuyết, có liên hệ gì chăng ?
Nhìn Diệp Khai má»™t lúc lâu, Dịch Äại Kinh vụt há»i: - Các hạ là ai ?
Diệp Khai thốt: - Äáng lẽ, các hạ phải biết !
Dịch Äại Kinh lại há»i: - Há» Diệp, tên Khai ?
Diệp Khai gáºt đầu: - Diệp, là lá cây ! Khai, là cởi mở. Tâm tình cởi mở !
Dịch Äại Kinh há»i:
- Äó là tên tháºt ?
Diệp Khai mỉm cưá»i: - Thế các hạ cho tại hạ là ai ?
Dịch Äại Kinh bá»—ng thở dà i:
- Tại hạ không cần biết các hạ là ai, chỉ hy vá»ng các hạ minh bạch má»™t Ä‘iá»u.
Diệp Khai Ä‘iá»m nhiên:
- Cứ nói.
Nhìn chiếc chân cụt, Dịch Äại Kinh từ từ tiếp:
- Tại hạ vay nợ, vốn không tưởng nhá» ngưá»i trả nợ thay, tại hạ hà nh động sai lầm, thì đã sá»›m trả cái giá sai lầm rồi. Giả như các hạ cho rằng chưa đủ, thì tại hạ xin chá», các hạ tùy thá»i mà hạ thá»§ !
Diệp Khai Ä‘iá»m nhiên:
- Cau đó, các hạ nên nói với Phó Hồng Tuyết.
Dịch Äại Kinh tiếp:
- Vô luáºn là nói vá»›i ai, tại hạ nói lá»i tháºt, toà n là lá»i tháºt.
Y nhắm mắt lại, không nói gì nữa.
Ngưá»i lạ nhìn Diệp Khai, rồi nhìn Phó Hồng Tuyết, thốt:
- Y nói tháºt đấy !
Không ai nói gì. Không ai phá»§ nháºn.
Ngưá»i lạ lại nhìn Phó Hồng Tuyết, thốt:
- Lão phu đưa y đến đây, để cho y nóisá»± tháºt, chứ không để cho ngươi giết y.
Lão không dùng giá»ng sáo nữa, xưng tại hạ, gá»i các hạ.
Bởi, thân pháºn cá»§a lão đã lá»™ rồi.
Phó Hồng Tuyết nhìn Dịch Äại Kinh. Hắn cảm thấy thống khổ hÆ¡n Dịch Äại Kinh.
Ngưá»i lạ tiếp:
- Y đã nói sá»± tháºt cho tất cả nghe rồi. Chúng ta không ai có đủ tư cách phán Ä‘oán lá»—i vá» bên nà o.
Phó Hồng Tuyết có đủ tư cách hay không ?
Ngưá»i lạ tiếp:
- Nhưng Ä‘Ãch xác y có vay nợ tiá»n nhân cá»§a y. Y cÅ©ng đã trả rồi, nếu ngươi cho là chưa đủ, thì có thể tùy thá»i ngươi giết y. Hiện tại, y không còn năng lá»±c phản kháng.
Äêm tà n dần.
Ngà y sắp trở vỠtrong chốc lát.
Phó Hồng Tuyết bóp cứng chuôi đao, mồ hôi lạnh đẫm ướt lòng bà n tay.
Ngưá»i lạ không nói má»™t tiếng nà o.
Hạ thủ ? Buông tha ?
Ai ai cũng chỠxem thái độ của hắn.
Cuối cùng, hắn thốt:
- Ta không giết ngươi, bởi ngươi không xứng đáng. Nhưng nhất định ta không dung thứ Mã Không Quần. Lão ấy chẳng những là bằng hữu, mà còn là huynh đệ cá»§a phụ thân ta. Vô luáºn là m sao, lão cÅ©ng không nên đứng ra xướng xuất. Lão phải ngã gục dưới thanh Ä‘ao nà y !
Äó là câu nói cuối cá»§a hắn, trong hiện cảnh.
Äó là sá»± tuyển chá»n cuối cá»§a hắn.
Hắn không nhìn ai, từ từ quay mình, từ từ bước Ä‘i, tiến vá» phÃa cá»a, chân tả nhÃch, chân hữu lết theo.
Lưng hắn hÆ¡i còng. Niá»m thống khổ đè vai, nặng quá.
Ngà y nà o đó, Tiêu Biệt Ly có nói vá»›i Diệp Khai: - Ai mang thanh Ä‘ao đó, là mang Ä‘iá»u bất hạnh ! Mang há»a diệt thân ! Thanh Ä‘ao, là váºt bất tưá»ng. Cho ngưá»i, cho mình.
Câu đó, giỠđây, còn văng vẳng bên tai chà ng !
Hiện tại, mắt chà ng chá»›p sáng, mưá»ng tượng cái sáng do mà n lệ vừa giăng … Äinh Vân Lâm nhìn chà ng.
Nà ng há»i: - Tại sao ngươi thương tâm ?
Diệp Khai lắc đầu: - Không thương tâm. Mà là cao hứng ! Äinh Vân Lâm hừ má»™t tiếng: - Cao hứng vá» cái gì ?
Diệp Khai đáp: - Hắn không giết Dịch Äại Kinh !
Bá»—ng, chà ng nghe Dịch Äại Kinh khóc.
Y khóc lớn !
Từ lâu lắm, y không khóc. Y không thuá»™c hạng ngưá»i tùy tiện hiện lá»™ chân tình. Có lẽ y thấy, trong và i trưá»ng hợp, chết sướng hÆ¡n sống ! Ngưá»i lạ nhìn Dịch Äại Kinh, rồi nhìn Lá»™ Tiểu Giai.
Lá»™ Tiểu Giai bất động, quên luôn cả việc bóc vá» Ä‘áºu phá»™ng, ăn hạt. Không má»™t cảm tình biểu lá»™ nÆ¡i mặt.
Ngưá»i lạ thở dà i, bảo: - Ngươi có thể đưa y trở vá» nhà !
Ngưá»i lạ thừ ngưá»i má»™t lúc.
Chợt, lão thốt:
- Hôm nay, lão phu cao hứng quá !
Diệp Khai há»i:
- Lý do là hắn không giết Dịch Äại Kinh ?
Ngưá»i lạ gáºt đầu !
Lão tiếp:
- Giết ngưá»i, là việc dá»…. Tha ngưá»i, là việc khó ! Nhất là tha má»™t cừu nhân !
Diệp Khai nghe nhói ở tim, đồng thá»i có ngá»n gió mát quét và o lòng.
Chà ng nân chén uống cạn rượu.
Ngưá»i lạ cÅ©ng cạn chén rượu. Lão thốt:
- Từ lâu, lão phu không uống rượu nữa. Trước kia, lão phu có tá»u lượng đáng kể lắm. Nhưng sau nà y …
Lão không thốt tiếp.
Diệp Khai không há»i.
Chà ng thấy trong ánh mắt lạnh lùng cá»§a lão, hiện lên tình cảm phức tạp, Ä‘iá»u đó chứng tá» lão không hẳn là vô tình như giang hồ truyá»n thuyết.
Ngưng câu nói dở chừng, lão mơ mà ng, hồi ức dĩ vãng xa xăm …
Äinh Vân Lâm chợt há»i:
- Tiá»n bối có phải là A …
Ngưá»i lạ mỉm cưá»i:
- Là A Phi ? Ngưá»i ta gá»i lão phu như váºy đó, ngươi cứ gá»i theo Ä‘á»i !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Tôi có thể kÃnh tiá»n bối má»™t chén rượu ?
Ngưá»i lạ gáºt đầu:
- Có thể !
Äinh Vân Lâm uống liá»n.
ÄÆ°á»£c đối ẩm vá»›i A Phi, dù chỉ má»™t chén, cÅ©ng là má»™t sá»± kiện thuá»™c thần thoại
rồi !
Nà ng tiếp:
- Giang hồ truyá»n thuyết, tiá»n bối xuất thá»§ cá»±c nhanh ! Mãi đến bây giá», tôi má»›i tin là truyá»n thuyết đúng !
Ngưá»i lạ thốt:
- Còn má»™t ngưá»i, xuất thá»§ nhanh hÆ¡n lão phu !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Ai ?
Ngưá»i lạ đáp:
- Kinh Vô Mạng ! Ngưá»i đã dạy Lá»™ Tiểu Giai sá» dụng kiếm. Vô Mạng, là không có mạng, má»—i con ngưá»i có má»™t mạng sống, song cái mạng cá»§a lão ta đã hứa cho Ä‘á»i, thà nh ra không còn thuá»™c vá» lão nữa.
Lão tiếp:
- Cái hay của Kinh Vô Mạng, là sỠdụng được cả hai tay tốc độ ngang nhau. Trong thiên hạ võ lâm ngà y nay, không ai sánh được lão.
Äinh Vân Lâm tặt lưỡi:
- Váºy là lão ấy khó tránh được cao ngạo !
Ngưá»i lạ gáºt đầu:
- Lão là con ngưá»i tà n khốc ! Vì má»™t câu nói, lão có thể giết ngưá»i. Lão cÅ©ng có thể … tá»± sát !
Äinh Vân Lâm thở dà i:
- Chắc là ai ai cũng sợ lão !
Ngưá»i lạ mỉm cưá»i:
- Tự nhiên !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Äã là tà n khốc, lão còn Ä‘em sanh mạng hứa cho Ä‘á»i là hứa là m sao ?
Lão nhân không đáp.
Äinh Vân Lâm há»i:
- Còn Tiểu Lý Phi Äao ?
Ngưá»i lạ sáng mắt lên:
- Lối xuất thủ của Tiểu Lý Thám Hoa, không thể dùng tiếng nhanh mà hình dung được !
Äinh Vân Lâm gáºt đầu:
- Tôi hiểu rồi ! Nhanh hay cháºm, cÅ©ng lợi hại như thưá»ng, bởi lão đã đạt đến cảnh giá»›i vÄ© đại võ công. Không má»™t ai đánh bại được lão !
Ngưá»i lạ mỉm cưá»i:
- Tuyệt nhiên không có ai.
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Và Thượng Quan Kim Hồng dù là vô địch trong thiên hạ, cũng phải bại nơi tay
lão !
Ngưá»i lạ gáºt gù: - Ngươi thông minh đó ! Äinh Vân Lâm há»i: - Hiện tại lão ở đâu ? Còn sống hay chết ?
Ngưá»i lạ đáp:
- Äừng tìm hiểu tung tÃch con hạc phiêu linh theo mây ngà n, gió núi. Lão phu còn đây, đương nhiên là lão ta còn !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Nếu lão chết, tiá»n bối cÅ©ng chết theo ?
Ngưá»i lạ đáp:
- Có thể là lão phu không chết theo, song bắt đầu từ ngà y mất lão, là thế nhân không còn thấy lão phu lai vãng trên giang hồ nữa.
Quý thay, tình bằng hữu !
Äinh Vân Lâm thở dà i:
- Ngà y nay, thắp Ä‘uốc mà tìm, vị tất tìm ra má»™t mối giao tình hầu như thần thoại cá»§a tiá»n bối !
Ngưá»i lạ thốt:
- Cho nên, lão phu háºn Mã Không Quần vô sÄ©, khả ố, không đáng sống trên Ä‘á»i !
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Và tiá»n bối không phản đối Phó Hồng Tuyết tìm há» Mã mà giết !
Ngưá»i lạ thở dà i:
- Nhưng Lý Tầm Hoan có tư tưởng khác lão phu ! Lão ấy không há» nhá»› đến cừu háºn, luôn luôn khoan thứ thế nhân.
Äinh Vân Lâm há»i:
- Tiá»n bối gần đây có gặp Lý tiá»n bối chăng ?
Ngưá»i lạ đáp:
- Má»—i năm, Ãt nhất chúng ta cÅ©ng gặp nhau má»™t lần.
Tiếng gà đâu đó gáy vang, báo hiệu đêm tà n.
Phương đông, bầu trá»i rá»±ng trắng.
Ngưá»i lạ từ từ đứng lên, đặt tay lên vai Diệp Khai, cưá»i thốt:
- Lão phu biết, ngươi rất má»±c tôn kÃnh con ngưá»i đó. Luôn luôn hà nh động vá»›i tác phong phá»ng theo ngưá»i đó ! Lão phu rất cao hứng !
Diệp Khai xúc động vô cùng:
- Vãn bối hy vá»ng thà nh công.
Ngưá»i lạ gáºt đầu:
- Vá»›i quyết tâm, ngươi sẽ đạt mục Ä‘Ãch !
Diệp Khai há»i:
- Còn tiá»n bối …
Ngưá»i lạ đáp:
- Ta đi Giang Nam. Rất có thể ta gặp ngươi đó !
Nhìn Äinh Vân Lâm, lão mỉm cưá»i, tiếp:
- Gặp ngưá»i ấy, lão phu sẽ cho lão ta biết, là có má»™t cô bé rất thông minh. Hy vá»ng ta sẽ tìm đến gặp ngươi !
Äinh Vân Lâm cảm kÃch lắm.
Chợt, nà ng thốt:
- Tôi muốn biết một chuyện …
Ngưá»i lạ bảo:
- Nói đi !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Có phải là tại Giang Nam, một biến cố lớn sắp phát sanh, nên các vị đồng đến
đó ?
Ngưá»i lạ đáp:
- Có thể có như váºy ! Tuy nhiên bá»n lão phu hà nh động, thưá»ng không muốn cho ai biết, nên không thể có ngưá»i biết được !
Lão từ từ bước Ä‘i, đến cá»a, dừng chân lại nhìn vá» phÃa Äông, rồi quay đầu lại, cưá»i há»i:
- Hôm nay, lão phu nói nhiá»u hÆ¡n má»i hôm, các ngươi biết tại sao chăng ?
Là m sao hỠbiết được ?
Ngưá»i lạ từ từ tiếp:
- Vì lão phu già rồi ! Nói nhiá»u để bù lại khi vÄ©nh viá»…n không còn mở miệng được
Lão Ä‘i luôn. Äinh Vân Lâm nhìn theo lão, lẩm nhẩm: - Vá»›i dáng Ä‘i đó, ai nói lão đã già ?
Diệp Khai cưá»i nhẹ: - Lão không thể già ! Có những ngưá»i vÄ©nh viá»…n không già .
|
 |
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
áåòàëèíê, âëàãàëèùå, âèäåîíàáëþäåíèå, àêêóìóëÿòîð, ãîëîâèí, áüÿíêà, èìåíà, êîìïüþòåðîâ, ïåðåâîä÷èê, îôèöèàëüíûé, ïðèõîæèå, ñîâåòñêèé, truyen lang tu du bo  |
| |