Anh chưa biết khi nào quay trở lại
Nhịp cầu xưa đã vỡ vụn tan tành
Cỏ lấp lối trên đường về xa ngái
Khi chợt hiểu rằng hạnh phúc quá mong manh
Hình như thế gian này chỉ có một mình anh
Vất vưởng bơ vơ giữa biển đời đẫm lệ
Nuối tiếc hoài những tháng năm thơ trẻ
Dẫu biết xa rồi...
còn níu giữ dư hương...
Mây trên trời in mãi bóng người thương
Gió còn vọng tiếng cười yêu mến ấy
Vì sao nào đêm đêm bừng cháy
Như mắt em trong sáng tựa thiên thần !
Ước ngày mai... anh vẫn ước một lần
Được gặp lại em, người em gái
Có phải là mơ giữa đường đời cỏ dại
Còn dành cho nhau một lối đi về?
Phải em là mây trắng
Còn anh là biển xanh
Khi đôi ta gặp nhau, niềm vui ôi dào dạt
Rồi tình yêu hé nụ
Chấp cánh mây bay cao
Cho nghìn trùng biển xanh, êm đềm làn sóng biếc
Mây tung tăng lướt gió
Lượn vòng bay thật xa
Cho biển xanh nổi sóng
Thôi đừng đùa với anh...
Cũng có khi nồng nàn
Mây trút cơn mưa nhỏ
Vuốt ve biển dịu êm
Thêm trong xanh, phẳng lặng...
Mỗi một ngày mới đến
Mây nâng mặt trời lên
Sưởi ấm lòng biển lạnh
Trong những ngày giá băng
Mỗi trưa hè nắng gắt
Mây che ánh mặt trời
Cho sóng xanh thủ thỉ
Gởi gió tận trời cao
Khi đêm đen bao phủ
Biển nguyện làm gương soi
Ngắm mây gối đầu ngủ
Giữa muôn ngàn ánh sao
Ôi tháng ngày hạnh phúc!
Mây và biển chung đôi
Nguyện đến mãi muôn đời
Nồng nàn và vô tận...
Đâu ngờ rằng tình vỡ
Cho mây buồn mênh mông
Trả lại biển xanh kia
Nước mắt lạnh buốt giá
Rồi mang nửa hồn mình
Mây trôi xa dần biển....