 |
|

23-09-2008, 04:01 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 67
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Cá»u Nguyệt Ưng Phi
Tác giả : Cổ Long
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
Hồi 31 - Cá»u biệt trùng trùng
Mùng ba, buổi sáng...
Diệp Khải Nguyên bước dà i trong viện. Y phục trên ngưá»i chà ng vừa dÆ¡ vừa nhà u. Ãt ra đã mấy ngà y không tắm giặt, đầu tóc chà ng rối tung, bông hoa trên vạt áo đã khô rồi.
Chuyện chà ng gặp gần đây nếu là ngưá»i khác đã sá»›m không còn sống nổi nữa.
Còn chà ng khi bước và o trong sân, rõ rà ng mặt mà y rạng rỡ, tinh thần phấn chấn giống như vừa má»›i phát tà i, lại Ä‘áºu trạng nguyên. Muốn tìm má»™t ngưá»i thần khà hÆ¡n chà ng có lẽ rất khó.
Tiểu Tiên Ä‘ang tá»±a ngưá»i và o cá»a sổ, nhìn thấy sắc mặt cá»§a Diệp Khải Nguyên, nà ng cÅ©ng không biết mình phải khóc hay cưá»i nữa.
Diệp Khải Nguyên bước dà i tá»›i mỉm cưá»i gáºt đầu chà o.
Tiểu Tiên cắn chặt môi nói :
- Bây giá» dưá»ng như đã không còn sá»›m nữa.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tuy không còn sớm nhưng cũng không quá trễ.
Tiểu Tiên nói :
- Xem ra chắc chà ng ngủ say.
Diệp Khải Nguyên cưá»i :
- Ngá»§ má»™t mạch như ngưá»i chết.
Tiểu Tiên gượng cưá»i :
- Ta tháºt sá»± không ngá» chà ng lại có thể ngá»§ được.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Lúc ta muốn ngá»§ thì cho dù trá»i có sáºp, đất có sụp, ta vẫn có thể ngá»§ được.
Äinh Linh Lâm cÅ©ng đã ngá»§ rất say, trong tay vẫn nắm chặt cây Ä‘ao.
Diệp Khải Nguyên há»i :
- Äinh Linh Lâm ngá»§ lúc nà o váºy?
Tiểu Tiên đáp :
- Trá»i sáng má»›i ngá»§.
Trên bà n có một bát cháo trống không.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Xem ra Äinh Linh Lâm dưá»ng như đã ăn chút Ãt.
Tiểu Tiên nói :
- Aên một bát miến gà , ăn hết mới chịu ngủ.
Nà ng gượng cưá»i nói tiếp :
- May mà y thị đã ngá»§, còn không thì ta không sao và o cá»a được.
Diệp Khải Nguyên há»i :
- Tại sao?
Tiểu Tiên đáp :
- Vô luáºn ai vừa bước và o thì y thị Ä‘á»u cầm dao muốn giết.
Diệp Khải Nguyên cưá»i :
- Bất kể lúc nà o, có thể ăn được ngủ được thì là tốt rồi.
Tiểu Tiên thở dà i :
- Chỉ tiếc ta ăn không được, ngá»§ cÅ©ng không được. Ta tháºt sá»± không có cái diá»…m phúc tốt như hai ngưá»i.
Nà ng đột nhiên lại há»i :
- Chà ng đã nghĩ ra cách chưa?
- Ta còn chưa bắt đầu suy nghĩ.
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng chuẩn bị lúc nà o mới bắt đầu suy nghĩ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äến cổng thà nh má»›i nghÄ©.
(mất một trang).
... đẩy cối xay. Cá»u Nguyệt bang vô luáºn là m chuyện gì, dưá»ng như Ä‘á»u nhanh hÆ¡n ngưá»i.
HÆ¡n nữa hương vị cá»§a bát miến gà đó so vá»›i bất cứ bát miến nà o Diệp Khải Nguyên đã ăn qua thì Ä‘á»u ngon hÆ¡n.
Äây không phải vì bụng chà ng đã quá đói mà hÆ¡n nữa vì ngưá»i là m miến chÃnh là từ Khuê Nguyên quán ở Hà ng Châu được má»i đến.
“Trong Cá»u Nguyệt bang vô luáºn là ngưá»i là m chuyện gì Ä‘á»u tuyệt đối là nhân tà i đệ nhất lưuâ€.
Xem ra đây không phải là khoe khoang.
Diệp Khải Nguyên ăn xong bát miến đó, nhưng trong lòng lại không cảm thấy thoải mái cho lắm.
... Chà ng cà ng ngà y cà ng nhìn không ra nổi Cá»u Nguyệt bang có sức mạnh lá»›n như thế nà o, chà ng tháºm chà không cách gì tưởng tượng ra nổi.
Äi qua mấy ngõ phố, thì đến Thái Bình Phưá»ng rất náo nhiệt.
Diệp Khải Nguyên bá» ra ba mươi văn tiá»n mua má»™t bao Ä‘áºu phá»™ng, lại bá» ra năm mươi văn tiá»n mua hai cây gáºy trúc dà i.
Chà ng đã há»c cách bóc Ä‘áºu phá»™ng trong lúc khẩn trương.
Trong lúc có công việc căng thẳng vẫn có thể là m cho tinh thần được buông thõng chút xÃu.
Nhưng chà ng mua gáºy trúc để là m gì?
* * * * *
Diên Bình môn ở thà nh Nam.
Äi qua Phong Trạch Phưá»ng và Äãi Hiá»n Phưá»ng thì đến Diên Bình môn.
ChÃnh ngá» má»—i ngà y không biết có bao nhiêu ngưá»i ra và o Diên Bình môn.
Lá»i nà y tháºt không sai.
Äứng ở đầu phố cá»§a Äãi Hiá»n Phưá»ng trong ngoà i cá»a thà nh, đám đông ngưá»i qua lại tấp náºp đủ má»i hạng ngưá»i.
“Chà ng vẫn sẽ không nhìn ra Cô Phong là aiâ€.
Diệp Khải Nguyên Ä‘Ãch xác nháºn không ra.
Chà ng trước tiên uống má»™t ấm trà trong quán trà , há»i ngưá»i hầu bà n cần má»™t sợi dây lại thêm má»™t miếng giấy Ä‘á».
Sau đó chà ng dùng bút má»±c ở trên quầy, viết tám chữ lá»›n ở trên tá» giấy Ä‘á».
“Cao giá xuất thụ, hóa mại thức giaâ€.
Tuy đã lâu không cầm bút nhưng tám chữ nà y của Diệp Khải Nguyên viết rất đẹp.
Diệp Khải Nguyên dùng hai cây gáºy trúc căng tấm giấy đỠra. Rồi lại nhìn hai lượt tá»± mình thấy rất là thá»a mãn.
Nhưng cái mà chà ng muốn “cao giá xuất thụ†tóm lại là cái gì?
Lẽ nà o lại chÃnh là chà ng?
Diệp Khải Nguyên đương nhiên không bán chÃnh mình.
Vầng thái dương ngà y cà ng lên cao, đã sắp chÃnh ngá».
Chà ng đột nhiên từ trong ngưá»i lấy ra má»™t mặt nạ bằng đồng và má»™t miếng ngá»c bà i. Dùng sợi dây siết chặt chúng lại rồi treo lên trên cây gáºy trúc.
Äây chÃnh là di váºt cá»§a Äa NhÄ© Giáp.
Mặt nạ bằng đồng hung tợn phát sáng lấp lóe dưới ánh thái dương, ngá»c bà i long lanh trÆ¡n bóng.
... Ngưá»i ra và o cá»a thà nh không khá»i nhìn Diệp Khải Nguyên tháºt lâu nhưng không ai đến há»i.
Cái mặt nạ nà y quả tháºt rất đáng sợ, không ai muốn mua má»™t cái mặt nạ như váºy cả.
Diệp Khải Nguyên tất nhiên cũng không vội và ng.
Cái mặt nạ nà y chẳng qua chỉ là mồi câu cá»§a chà ng, chà ng muốn câu má»™t con cá tháºt lá»›n.
“Má»™t con cá lá»›n biết ăn thịt ngưá»iâ€.
Äá»™t nhiên má»™t chiếc xe lá»›n sÆ¡n Ä‘en dừng lại ngay trước mặt chà ng.
Chiếc xe từ ngoại thà nh và o, vốn phóng qua nên dừng lại rất đột ngột.
Má»™t trung niên phục sức rất hoa lệ, da mặt trắng, để ria mép thò đầu ra nhìn chằm chằm và o cái mặt nạ và tấm ngá»c bà i, mở cá»a xe bước ra ngoà i.
Cuối cùng có kẻ đã muốn mua.
Diệp Khải Nguyên vẫn cố gắng nén lòng lại.
Muốn câu cá lớn nhất định phải biết kiên nhẫn.
Trung niên nhân nà y khoanh hai tay Ä‘i đến, má»™t cặp mắt xem ra rất tinh nhanh, rất sắc bén. Trước sau vẫn nhìn chằm chằm và o cây gáºy trúc, đột nhiên há»i :
- Có phải muốn bán không?
Diệp Khải Nguyên gáºt đầu.
Chà ng chỉ tay lên tám chữ treo miếng giấy Ä‘á».
Ngưá»i trung niên thản nhiên nói :
- Miếng ngá»c nà y là Hán ngá»c chỉ tiếc rằng chạm khắc hÆ¡i kém.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Không những chạm khắc còn kém, ngá»c cÅ©ng không tốt lắm.
Trên mặt ngưá»i trung niên nở má»™t nụ cưá»i nói :
- Nhà ngươi buôn bán rất là trung thực.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Con ngưá»i ta vốn rất trung thá»±c.
Ngưá»i trung niên nói :
- Không biết ngươi muốn bán giá bao nhiêu?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Giá cao.
- Ba vạn lạng?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ba vạn lạng đúng.
Ngưá»i trung niên ngạc nhiên nhìn Diệp Khải Nguyên giống như nhìn má»™t kẻ Ä‘iên.
... Diệp Khải Nguyên nhơn nhơn nói :
- Chất ngá»c cá»§a tấm ngá»c bà i nà y tuy không quá tốt, chạm trổ cÅ©ng rất kém. Nhưng nếu ngươi muốn mua được thì phải đưa ra ba vạn lạng, thiếu má»™t văn tiá»n ta cÅ©ng không bán.
Ngưá»i trung niên không nói gì cả quay đầu bá» Ä‘i.
Diệp Khải Nguyên lại cưá»i. Äám đông ngưá»i ồn à o đứng xung quanh cÅ©ng cưá»i.
Má»™t miếng ngá»c bà i muốn bán ba vạn lạng, tiểu tá» nà y bị khùng rồi?
- Cái giá nà y chỉ có kẻ điên mới mua.
Tất nhiên cÅ©ng chẳng có gì để xem nữa. Chiếc xe lá»›n sÆ¡n Ä‘en đã quẹo qua góc phố, những ngưá»i đứng xem cÅ©ng chuẩn bị bá» Ä‘i.
Nà o ngá» sau góc phố đột nhiên vang lên tiếng ngá»±a hÃ, chiếc xe sÆ¡n Ä‘en đó chợt vá»™i quay trở lại lúc đến còn nhanh hÆ¡n cả lúc Ä‘i.
Chiếc roi ngá»±a cá»§a ngưá»i Ä‘iá»u khiển giÆ¡ cao, thét lên má»™t tiếng chiếc xe ngá»±a dừng phắt lại.
Ngưá»i trung niên đó lại đẩy cá»a bước ra, trên khuôn mặt trắng trẻo lá»™ ra vẻ khác thưá»ng, bước dà i tá»›i trước mặt Diệp Khải Nguyên nói :
- Vừa rồi ngươi đòi ba vạn lượng?
Diệp Khải Nguyên gáºt đầu.
Ngưá»i trung niên đột nhiên từ trên ngưá»i móc ra má»™t xấp ngân phiếu đếm đếm đúng ba mươi tá» rồi nói :
- Cầm đi!
Y đưa hết ba mươi tỠngân phiếu nà y cho Diệp Khải Nguyên.
Diệp Khải Nguyên không đưa tay ra cầm mà lại chau mà y há»i :
- Äây là gì thế?
Ngưá»i trung niên nói :
- Äây là ngân phiếu cá»§a kinh thà nh Äại Hán phát ra, bảo đảm rút được tiá»n đầy đủ.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Bảo đảm rút tiá»n đầy đủ?
Ngưá»i trung niên nói :
- Ta há» Tống, cá»a hà ng Tháºp Bảo chuyện bán cổ váºt ngá»c khà ở thà nh Tây là cá»§a ta, những cư dân phố phưá»ng ở đây chắc hẳn có ngưá»i nháºn ra ta.
Tháºp Bảo là bảng hiệu chữ và ng mấy năm nay, Tống chá»§ nhân cÅ©ng là má»™t phú ông Ãt á»i trong thà nh.
Trong đám ngưá»i Ä‘Ãch xác có ngưá»i nháºn ra y.
... Nhưng Tống chá»§ nhân xưa nay buôn bán tÃnh toán rất kỹ, sao lại chấp nháºn bá» ra ba vạn lạng để mua má»™t tấm ngá»c bà i? Hẳn là y cÅ©ng đã Ä‘iên rồi?
Nhưng Diệp Khải Nguyên vẫn cứ không chịu đưa tay ra cầm lại há»i :
- Ngân phiếu nà y là bao nhiêu?
Tống chủ nhân nói :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là ba vạn lạng, má»™t tá» ngân phiếu là má»™t ngà n lượng tất cả ba mươi tá», ngươi có thể đếm.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Không cần đếm, ta tin ngươi.
Tống chủ nhân cuối cùng buông một tiếng thở dà i nói :
- Bây giá» ta có thể mang ngá»c bà i Ä‘i được rồi chứ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Không được!
Tống chá»§ nhân ngÆ¡ ngac há»i :
- Sao lại chưa được?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì giá tiá»n không đúng!
Sắc mặt cá»§a Tống chá»§ nhân đã chuyển sang mà u và ng, y lạc giá»ng nói :
- Vừa rồi ngươi hẳn không đã nói là ba vạn lạng sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äó là giá vừa rồi.
Tống chủ nhân nói :
- Còn bây gi�
Diệp Khải Nguyên nói :
- Bây giỠphải là ba mươi vạn lạng.
- Ba mươi vạn lạng?
Tống chá»§ nhân kêu lên, vẻ mặt giống như má»™t con mèo bị đạp trúng Ä‘uôi váºy.
Những ngưá»i đứng xem xung quanh vẻ mặt cÅ©ng không khác gì y.
Nhưng vẻ mặt Diệp Khải Nguyên không tỠra chút gì khác lạ, chà ng nhơn nhơn nói :
- Miếng ngá»c nà y không tốt, chạm khắc cÅ©ng kém nhưng bây giá» vô luáºn ai muốn mua cÅ©ng Ä‘á»u phải bá» ra ba mươi vạn lạng, thiếu má»™t văn tiá»n cÅ©ng không bán.
Tống chá»§ nhân giáºm châm rồi quay đầu bá» Ä‘i rất nhanh, nhưng tá»›i chiếc xe ngá»±a bước chân lại cháºm trở lại. Trên mặt lá»™ ra vẻ khác lạ, giống như Ä‘ang lo sợ váºy.
Cái mà y sợ là gì?
Trong chiếc xe ngựa của y có chuyện gì là m cho y lo sợ?
... Äiểm kỳ quái nhất vẫn là cái giá ba vạn lạng rõ rà ng đã khiến y tức giáºn bá» Ä‘i mà lại còn quay trở lại?
Mắt cá»§a Diệp Khải Nguyên sáng lên, nhìn chăm chú và o cá»a sổ cá»§a chiếc xe ngá»±a. Chỉ tiếc là trong khoang xe quá tối, dưới ánh nắng bên ngoà i nhìn và o xe không thể thấy gì cả.
Tống chá»§ nhân đã sẵn sà ng kéo cá»a xe, nhưng cÅ©ng không biết vì sao y vừa đưa tay ra, thì lại thu hồi lại ngay.
Trong khoang xe dưá»ng như có ngưá»i Ä‘ang nói khẽ, nhưng không ai nghe thấy ngưá»i đó nói gì.
Nhưng Tống chá»§ nhân đã nghe thấy vẻ mặt giống như bị ngưá»i khác đá cho má»™t cái váºy.
Ai đang ở trong khoang xe?
Tại sao nãy giỠở trong xe không lộ diện?
Ngưá»i đó Ä‘ang nói gì?
Tống chá»§ nhân nghe thấy y nói, tại sao lại tá» ra kinh ngạc như váºy?
Äôi mắt Diệp Khải Nguyên lóe lên những tia sáng giống như đã tìm ra đáp án cá»§a vấn Ä‘á».
Bây giá» muốn mua tấm ngá»c bà i đó không phải là Tống chá»§ nhân mà là ngưá»i trốn ở trong xe đó. Ngưá»i đó bản thân không chịu xuất hiện mà buá»™c Tống chá»§ nhân ra mặt mua. Tống chá»§ nhân rõ rà ng là đã bị ngưá»i đó uy hiếp, muốn không mua cÅ©ng không được. Ngưá»i nà y dùng thá»§ Ä‘oạn gì để uy hiếp Tống chá»§ nhân? Tại sao nhất định muốn mua tấm ngá»c bà i nà y? Ngoại trừ ngưá»i cá»§a ma giáo, vẫn còn có kẻ dám bá» ra má»™t số tiá»n lá»›n như váºy để mua ngá»c bà i ư? Lẽ nà o ngưá»i nà y chÃnh là Cô Phong?
Dương quang lúc hà n đông đương nhiên sẽ không chói chang, gió thổi qua thân ngưá»i cảm thấy là nh lạnh.
Nhưng Tống chủ nhân mồ hôi đã ướt đẫm đầy đầu.
Y ngÆ¡ ngẩn đứng trước cá»a xe hai tay không ngừng run rẩy. Äá»™t nhiên thở dà i má»™t tiếng, quay ngưá»i trở lại, vẻ mặt xem ra giống như má»™t kẻ tá» tá»™i sắp bị dẫn ra pháp trưá»ng.
Diệp Khải Nguyên nhìn y Ä‘i đến chà ng liá»n nhÆ¡n nhÆ¡n nói :
- Bây giỠngươi chịu bỠra ba mươi vạn rồi sao?
Tống chá»§ nhân siết chặt hay tay, gáºt đầu mồ hôi từ trên đầu chảy xuống ròng ròng, cắn răng háºm há»±c nói :
- Ba mươi vạn thì ba mươi vạn.
Diệp Khải Nguyên cưá»i.
Tống chá»§ nhân ngạc nhiên nhìn chà ng há»i :
- Ngươi cưá»i gì chứ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta Ä‘ang cưá»i ngươi.
Tống chủ nhân nói :
- Cưá»i ta?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta Ä‘ang cưá»i ngươi vì sao vừa rồi lại không mua.
Tống chủ nhân nói :
- Bây giá»...
Diệp Khải Nguyên ngắt lá»i nói :
- Giá tiá»n bây giá» so vá»›i vừa rồi không giống nhau. Bây giá» phải là ba trăm vạn lạng, thiếu má»™t văn tiá»n cÅ©ng không bán.
Tống chá»§ nhân giáºt nảy mình lên :
- Ba trăm vạn lạng?
Tống chủ nhân xưa nay vốn rất khà phách, lúc nà y lại nhảy nhổm lên giống như một đứa trẻ.
- Ngươi... ngươi... ngươi rõ rà ng là kẻ cưá»ng đạo.
Diệp Khải Nguyên thản nhiên nói :
- Nếu ngươi cho rằng giá nà y quá cao, ngươi có thể không mua ta không cưỡng ép ngươi.
Tống chá»§ nhân căm háºn nhìn trừng Diệp Khải Nguyên, má»i ngưá»i Ä‘á»u cảm thấy con ngưá»i nà y không những là má»™t kẻ cưá»ng đạo mà còn hắc ám hÆ¡n kẻ cưá»ng đạo nữa.
Nhưng Diệp Khải Nguyên không thèm để ý đến, đột nhiên chà ng nhìn chiếc xe ngá»±a cưá»i nói :
- Các hạ muốn mua món đồ nà y tại sao không tự mình ra mua?
Trong xe không có động tịnh gì.
Diệp Khải Nguyên lại nói :
- Các hạ nếu chịu tá»± mình xuất hiện có thể ta không cần má»™t văn tiá»n nà o cả, mà tặng không cho các hạ.
Trong chiếc xe ngá»±a nà y giá» hoà n toà n không có chút động tÄ©nh gì, đột nhiên có ngưá»i phát ra má»™t tiếng cưá»i sắc lạnh như dao :
- Tháºt chứ?
Diệp Khải Nguyên mỉm cưá»i nói :
- Ta là kẻ trung thá»±c xưa nay ta không nói dối bao giá».
- Tốt!
... Chữ nà y vừa má»›i thốt ra, đột nhiên nghe “rầm†má»™t tiếng lá»›n. Khoang xe sÆ¡n Ä‘en má»›i nguyên đột ngá»™t bị Ä‘áºp vỡ nát thà nh mấy mảnh.
Ngưá»i cỡi xe cÆ¡ hồ lá»™n má»™t vòng nhảy xuống, con ngá»±a kéo xe kinh hãi ngẩng đầu hà vang.
Từ trong khoang xe xuất hiện má»™t ngưá»i.
Má»™t ngưá»i to lá»›n như má»™t cá»™t tháo bằng sắt cởi trần, má»™t chiếc quần bó chân mà u Ä‘á», lưng thắt má»™t dây lưng lá»›n bằng cả gang tay mà u và ng. Äôi mắt giống hai quai chuông đồng, hầm hầm nhìn Diệp Khải Nguyên, xem ra y giống má»™t con yêu ma ác quái vừa má»›i vùng thoát khá»i chiếc cá»§i nhốt.
Äám đông hoảng loạn cả lên.
Con ngưá»i to lá»›n nà y siết chặt hai nắm tay như hai quả tạ sắt cá»§a y lại, từng bước má»™t tiến đến Diệp Khải Nguyên.
Vô luáºn là ngưá»i hay là ngá»±a sau khi đột ngá»™t kinh hoảng phản ứng đầu tiên trên thông thưá»ng Ä‘á»u giống nhau.
Chạy!
Chạy cà ng nhanh cà ng tốt, cà ng xa cà ng tốt.
Nhưng lúc nà y hai con ngá»±a kéo xe Ä‘á»u không bá» chạy.
Chẳng qua chỉ dá»±ng thẳng ngưá»i lên kinh hãi hà vang.
Vì con ngưá»i tá» lá»›n nà y đã trở tay kéo cái cà ng xe, hai con ngá»±a nà y không cách gì chạy được dù chỉ má»™t bước.
Äám đông tuy hoảng loạn nhưng cÅ©ng không bá» chạy, vì má»i ngưá»i muốn nhìn kết cục cá»§a chuyện nà y.
Bất kể như thế nà o chuyện nà y có thể xem là quái sự trăm năm khó gặp.
Má»i ngưá»i nhìn con ngưá»i to lá»›n chỉ dùng má»™t tay mà có thể kéo giữ được ngá»±a Ä‘ang chồm phóng Ä‘i, rồi lại nhìn Diệp Khải Nguyên. Vô luáºn là ai cÅ©ng có thể nhìn thấy ra kẻ yếu thế nhất định là Diệp Khải Nguyên.
Xem ra con ngưá»i to lá»›n nà y chỉ cần dùng má»™t ngón tay là có thể gõ nát bẹp cái đầu cá»§a Diệp Khải Nguyên.
Nhưng Diệp Khải Nguyên vẫn Ä‘ang cưá»i.
Chà ng mỉm cưá»i đột nhiên há»i :
- Ngươi cao bao nhiêu?
Và o lúc nà y há»i câu nà y thì tháºt là kỳ quái nhưng con ngưá»i to lá»›n nà y vẫn trả lá»i :
- ChÃn xÃch rưỡi!
Diệp Khải Nguyên nói :
- ChÃn xÃch rưỡi Ä‘Ãch xác không thể xem là thấp.
Con ngưá»i to lá»›n nà y ngạo nghá»… nói :
- Ngưá»i cao hÆ¡n ta e rằng trên thế gian nà y không có mấy ngưá»i.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Binh khà chú trá»ng dà i và mạnh, ngươi nếu là má»™t cây thương thì nhất định sẽ là má»™t cây thương tốt.
Con ngưá»i to lá»›n nà y nói :
- Ta không phải là cây thương!
Diệp Khải Nguyên nói :
- Còn có rất nhiá»u món khác cÅ©ng dùng ngắn dà i để phân quà tiện. Tá»· dụ như cây trúc dà i quà hÆ¡n cây trúc ngắn, vì váºy ngươi nếu là má»™t cây trúc nhất định rất đáng tiá»n.
Chà ng thở dà i nói tiếp :
- Chỉ tiếc ngươi cũng không phải là cây trúc.
Ngưá»i đó nói :
- Ta là ngưá»i!
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì ngươi là ngưá»i nên quả tháºt đáng tiếc vô cùng.
Ngưá»i đó trừng mắt nói :
- Tiếc gì?
Diệp Khải Nguyên thản nhiên nói :
- Ngưá»i ta xưa nay không dùng trưá»ng Ä‘oản khinh trá»ng để phân quà tiện, tứ chi cá»§a má»™t ngưá»i nếu quá phát triển thì thưá»ng đầu óc rất đơn giản. Vì váºy ngưá»i cà ng dà i thì thưá»ng lại cà ng không đáng tiá»n.
Ngưá»i đó liá»n ná»™ khà quát lên má»™t tiếng, giống như má»™t con đại tượng lao đến, xem ra y vốn không cần xuất thá»§ đã có thể đè chết Diệp Khải Nguyên.
Cho dù là má»™t cây đại thụ cÅ©ng chưa chắc chịu nổi cú va Ä‘áºp nà y.
Chỉ tiếc là Diệp Khải Nguyên không phải là một cái cây.
Con ngưá»i to lá»›n nà y đương nhiên không va trúng và o ngưá»i Diệp Khải Nguyên được. Không ai có thể ngay láºp tức Ä‘áºp trúng và o ngưá»i chà ng được.
Nhưng lúc nà y con ngưá»i to lá»›n đó lao tá»›i, Tống chá»§ nhân vốn đã tức khà ngất Ä‘i ngã nằm trên mặt đất, nay đột nhiên từ mặt đất báºt ngưá»i phóng tá»›i, giống như má»™t mÅ©i tên bắn ra khá»i cung. Y không những xuất thá»§ nhanh như Ä‘iện chá»›p mà xuất thá»§ rất lợi hại.
Tiếc là y không Ä‘oạt được mạng Diệp Khải Nguyên. Con ngưá»i to lá»›n kia từ phÃa trước xông tá»›i, Tống chá»§ nhân từ phÃa sau phát ra chiêu tấn công chà mạng đó.
Diệp Khải Nguyên đã vá»t lên cây trúc.
Không ai có thể ngỠđược Tống chủ nhân lại xuất thủ, cũng không ai ngỠđược Diệp Khải Nguyên lại có thể tránh thoát được.
... Thân thể Diệp Khải Nguyên giống như bị gió thổi lên cà nh trúc váºy, giống như đã biến thà nh má»™t đám mây, má»™t chiếc lá.
Tống chủ nhân kinh ngạc.
“Rõ rà ng chiêu tấn công nà y đã nắm chắc phần thắng sao lại đột nhiên tráºt hụt Ä‘i váºy?â€.
Tay phải của y đã rút soạt thanh đao ra, đao quang lóe lên chấn thẳng và o cây trúc.
Con ngưá»i to lá»›n kia xoa đôi tay to như chiếc quạt ra, đợi ở bên dưới.
Cây trúc bị chặt thì ngưá»i trên cây trúc phải ngã xuống.
Chỉ cần Diệp Khải Nguyên ngã xuống thì sẽ phải rÆ¡i và o tay con ngưá»i to lá»›n đó, vô luáºn ai rÆ¡i và o tay cá»§a y thì chắc chắn đó sẽ là má»™t chuyện rất bi thảm.
Y muốn bóp nát đầu của ai đó thì rõ rà ng còn dễ hơn cả môt đứa trẻ bóp nát đầu một con búp bê đất.
“Rắc†một tiếng cây trúc bị chẻ gãy.
Có ngưá»i tháºm chà đã bất giác kêu lên kinh hãi, Diệp Khải Nguyên quả nhiên rÆ¡i và o tay cá»§a con ngưá»i to lá»›n đó.
Chỉ nghe “rầm†má»™t tiếng, má»™t ngưá»i ngã gục xuống, hai ngưá»i bay vá»t lên.
Ngưá»i ngã xuống chÃnh là con ngưá»i to lá»›n đó, kẻ bay lên lại là Diệp Khải Nguyên và Tống chá»§ nhân.
Diệp Khải Nguyên vừa rÆ¡i xuống đột nhiên trở khuá»·u tay đánh má»™t cái, đầu gối và khuá»· tay phải đồng thá»i đánh thẳng và o con ngưá»i to lá»›n đó.
Lúc con ngưá»i to lá»›n đó ngã xuống, chà ng đã mượn thế bay vá»t lên.
Tống chá»§ nhân cÅ©ng bay vá»t lên theo, Ä‘ao quang như cầu vòng quét dà i ngang không trung, chém nhanh và o lưng Diệp Khải Nguyên.
Nà o ngỠhông lưng của Diệp Khải Nguyên như thuỷ xà uốn lượn, tay trái chà ng đã khấu chặt và o cổ tay phải của Tống chủ nhân.
Äao rÆ¡i xuống cắm xéo và o trên chiếc xe ngá»±a.
Thân hình cá»§a bá»n há» cÅ©ng bay lên trên chiếc xe ngá»±a, khoang xe tuy đã vỡ nát nhưng sà n xe vẫn còn nguyên.
Hai ngưá»i đồng lúc rÆ¡i lên sà n xe, con ngá»±a kéo xe lại kinh hoà ng lần nữa hà vang phóng cuồng Ä‘i.
Lần nà y không ai giữ bá»n chúng, không ai có thể cầm giữ được bá»n chúng.
Ngưá»i phu xe đã sợ hãi không biết bá» Ä‘i đâu, hai con kiện mã bị là m cho hoảng sợ. Má»™t chiếc xe ngá»±a không ngưá»i Ä‘iá»u khiển phóng cuồng trên phố. Ngoại trừ kẻ Ä‘iên ra còn ai dám cản đưá»ng bá»n chúng chứ. Má»i ngưá»i trên đưá»ng Ä‘á»u ùn ùn tránh né.
Tống chủ nhân lộn một vòng ở trên xe, còn muốn nhảy lên nữa nhưng một nắm tay đã đợi y ngay trước mặt.
Y vừa nhảy lên thì nhìn thấy cái nắm tay nà y, tiếp theo y nhìn thấy vô số ngôi sao bạc lần nà y thì y tháºt sá»± ngất Ä‘i.
Diệp Khải Nguyên buông nhẹ một tiếng thở dà i, bất kể Tống chủ nhân nà y tóm lại là kẻ như thế nà o. Nhưng là một kẻ rất không đơn giản, có thể khiến y nằm không được, xuống cũng không phải là một chuyện dễ dà ng.
Kiện mã vẫn Ä‘ang phóng vá» phÃa trước, Diệp Khải Nguyên không tìm cách kiá»m giữ chúng lại, mà ngồi và o vị trà cá»§a ngưá»i phu xe ở phÃa trước, đánh ngá»±a tiếp tục Ä‘i tá»›i.
Chà ng muốn truy Ä‘uổi theo má»™t ngưá»i.
Lúc nà y đã quá chÃnh ngá». Diệp Khải Nguyên không tìm thấy Bố Äạt Lạp. Chà ng muốn truy Ä‘uổi ai?
|

23-09-2008, 04:02 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 67
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Cá»u Nguyệt Ưng Phi
Tác giả : Cổ Long
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
Hồi 32 - Nhân đầu lặc địa
Thà nh thị cổ xưa, phố phưá»ng cổ xưa.
Con phố nà y dùng đá xanh lót đưá»ng, hẹp và dốc.
Trước mặt có chiếc xe lừa, trên xe chất đầy lồng gà , trong lồng đựng đầy gà . Rõ rà ng là ngưá»i từ ngoà i thà nh mang gà và o thà nh để bán.
Ngưá»i đánh xe là má»™t lão nhân, ngưá»i cho gà ăn là má»™t lão nương, tóc hai ngưá»i Ä‘á»u đã bạc trắng.
Lão nương ngồi chồm hổm trên xe cho gà ăn, lưng không ngồi thẳng nổi, lão nhân ngồi ở phÃa trước đánh xe cái roi không giÆ¡ lên nổi.
Trong má»—i thà nh thị Ä‘á»u có ngưá»i ăn gà , ngà y ngà y Ä‘á»u có ngưá»i ăn gà .
Äã có ngưá»i ăn gà , tất có ngưá»i bán gà , đây vốn là chuyện rất bình thưá»ng.
Lão nhân và lão nương nà y xem ra không có chút gì đặc biệt.
Nhưng ngưá»i mà Diệp Khải Nguyên Ä‘uổi theo chÃnh là bá»n há».
Nhìn thấy bá»n hỠở trước mặt, Diệp Khải Nguyên đánh ngá»±a cà ng gấp hÆ¡n.
Lão nhân quay nhìn chà ng một cái trong đôi mắt già nua đột nhiên phát ra tia sáng.
Lão nương đột nhiên nhấc chiếc lồng gà lên, thét lên một tiếng, thả hết gà trong lồng ra.
Lá»›n nhá» mấy mươi con, có con bay, có con kêu, có con nhảy, chó ở hai bên đưá»ng xông ra, vừa kêu vừa lao tá»›i.
Gà bay chó nhảy, con phố trở nên hỗn loạn.
Con ngá»±a kéo xe lại bị kÃch động hà vang đứng thẳng ngưá»i dáºy. Äến lúc Diệp Khải Nguyên đánh xe ngá»±a xông qua được đám chó gà há»—n loạn đó thì chiếc xe lừa trước mặt đã quẹo qua góc phố.
Diệp Khải Nguyên cưá»i nhạt, đột nhiên nhảy vá»t lên lướt trên các mái nhà .
Tại sao chà ng nhất định phải Ä‘uổi theo bá»n há»?
Tại sao bá»n há» phải đà o thoát?
Chiếc xe lừa vẫn Ä‘ang chạy, gà vẫn còn kêu, nhưng ngưá»i trên xe đã không còn thấy đâu nữa.
Äây là má»™t ngá» hẻm rất hẹp, chiếc xe nếu lá»›n má»™t chút sẽ không Ä‘i lá»t.
Trong con hẻm không có má»™t bóng ngưá»i nà o cả, cá»a nhà hai bên Ä‘á»u đã đóng, trong những cái sân cÅ©ng không có ai.
Lão nhân và lão nương đó sao lại đột nhiên biến mất.
Bá»n há» trốn và o nhà nà o.
Diệp Khải Nguyên không Ä‘i kiếm ở từng nhà , chà ng vẫn Ä‘ang Ä‘uổi theo chiếc xe lừa không có ngưá»i.
Äi qua con hẻm, có má»™t cái dốc.
Chiếc xe lừa tuy không có ngưá»i Ä‘iá»u khiển vẫn Ä‘i qua khúc cong, rồi men theo con dốc mà lao xuống.
Diệp Khải Nguyên đột nhiên lướt tá»›i bốn trượng, vá»t lên không trung trở ngưá»i. Lúc rÆ¡i xuống rÆ¡i đúng ngay trên lưng con lừa.
Qua hết con dốc, chiếc xe lừa má»›i Ä‘i cháºm lại.
Diệp Khải Nguyên vẫn ngồi yên ở phÃa trước, đột nhiên cưá»i cưá»i nói :
- Ta vốn không nháºn ra ngươi chỉ tiếc ngươi đến tháºt đúng lúc.
Chà ng đang nói chuyện với ai thế?
Trên xe không có ai khác chỉ có gà và lừa, má»™t ngưá»i bình thưá»ng tuyệt không nói chuyện vá»›i lừa.
Nhưng Diệp Khải Nguyên lại tiếp tục nói :
- Lúc các ngươi và o thà nh chÃnh là lúc loạn nhất. Ta vốn cÅ©ng không nhìn thấy các ngươi, tiếc là lúc đó ta lại đúng lúc ở trên cây trúc. Ngưá»i và o thà nh lúc đó chỉ có hai ngưá»i các ngươi, cho dù ta có nhìn thấy các ngươi cÅ©ng tuyệt sẽ không ngá». Tiếc là bá»™ dạng các ngươi lại không giống ngưá»i khác.
Chà ng nói tá»›i đây, bên dưới chiếc xe lừa đột nhiên có ngưá»i thở dà i nói :
- Bá»™ dạng cá»§a bá»n ta có Ä‘iểm gì không giống ngưá»i khác?
Diệp Khải Nguyên cưá»i nhạt :
- Tự ngươi không biết sao?
- Không biết một chút gì cả.
Ngưá»i bên dưới xe lừa nói tiếp :
- Ta cảm thấy bá»™ dạng bá»n ta không có Ä‘iểm gì khác ngưá»i cả.
Diệp Khải Nguyên mỉm cưá»i nói :
- CÅ©ng chÃnh là bá»n ngươi không có Ä‘iểm gì đặc biệt cả nên má»›i đặc biệt.
Câu nói nà y không những ngưá»i bên dưới xe không hiểu, trừ Diệp Khải Nguyên ra ngưá»i có thể hiểu e rằng không nhiá»u.
Vì váºy chà ng má»›i giải thÃch ra.
- Vì lúc đó bá»™ dạng cá»§a những ngưá»i khác Ä‘á»u rất đặc biệt.
Lúc đó ai cÅ©ng rất ngạc nhiên, căng thẳng, rất hưng phấn. Cho dù là ngưá»i má»›i và o thà nh cÅ©ng không khá»i phải căng to hai mắt ra kinh ngạc mà nhìn Diệp Khải Nguyên và con ngưá»i to lá»›n đó.
Nhưng lão nhân và lão nương lại không há» nhìn bất cứ thứ gì tháºm chà cÅ©ng không quay đầu lại nhìn.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Các ngươi ngay liếc mắt nhìn cÅ©ng không thèm, chỉ vì các ngươi đã sá»›m biết rằng nÆ¡i đó phát sinh ra chuyện đó, là vì chuyện đó vốn do chÃnh các ngươi sắp đặt, yểm há»™ cho các ngươi và o thà nh.
Dưới chiếc xe lừa không có tiếng nà o đáp cả.
Diệp Khải Nguyên cÅ©ng không nói gì thêm, thúc con lừa chầm cháºm tiến lên phÃa trước.
CÅ©ng không biết trôi qua bao lâu, ngưá»i bên dưới xe lừa má»›i cưá»i nhạt nói :
- Ta đánh giá sai ngươi, ta không ngá» ngươi lại là má»™t con ngưá»i như váºy.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta là ngưá»i như thế nà o?
- Là ngưá»i phải chết!
Câu nói nà y còn chưa dứt, con lừa đột nhiên hà vang nhảy nhổm lên, Diệp Khải Nguyên cũng theo đó nhảy lên.
CÅ©ng đúng ngay và o lúc nà y, hai bóng ngưá»i từ dưới chiếc xe lừa vụt ra, má»™t hướng Äông má»™t hướng Tây.
Thân pháp cá»§a hai ngưá»i cá»±c nhanh, cà ng ngạc nhiên chÃnh là lão nhân và lão nương lưng không thẳng đó.
Diệp Khải Nguyên đuổi theo lão nhân.
Lão nhân khinh công vốn cực cao, Diệp Khải Nguyên chưa hẳn có thể đuổi kịp.
Nhưng lúc nà y thân thá»§ dưá»ng như có gì đó bất tiện, rõ rà ng là đã bị thương rất nặng.
Lẽ nà o y chÃnh là Cô Phong trá»ng thương dưới chiếc dù cá»§a Cát Bình.
Diệp Khải Nguyên không dùng đến đao của chà ng.
Chưa đến lúc vạn bất đắc dÄ© chà ng tuyệt không dùng Ä‘ao cá»§a mình. Äao cá»§a chà ng không phải để sát nhân.
Nhưng bản thân con ngưá»i chà ng lại giống như má»™t thanh Ä‘ao.
Phi đao!
Sau ba cú nhảy, Diệp Khải Nguyên đã Ä‘uổi kịp lão nhân đó. Chà ng vá»t lên không, trở ngưá»i lại đá chân ngang đưá»ng Ä‘i cá»§a lão nhân.
Lão nhân vẫn còn muốn lao tới nhưng thân thể đột nhiên co rút lại, giống như đột nhiên có một chiếc roi không nhìn thấy được quất và o thân thể y.
Khuôn mặt cá»§a y đã trải qua dị dung cải trang tất nhiên sẽ không có bất cứ sá»± biểu cảm nà o. Nhưng trong đôi mắt cá»§a y lại trà n đầy vẻ Ä‘au đớn phẫn ná»™ và oán háºn, nhìn trừng trừng Diệp Khải Nguyên.
Lần nà y Diệp Khải Nguyên không cưá»i nữa.
Chà ng có lẽ muốn cưá»i nhưng không cưá»i nổi, vì chà ng đã nháºn ra con ngưá»i nà y.
- Nếu không phải là ngươi bị thương, ta đã không đuổi kịp được ngươi.
Diệp Khải Nguyên thở dà i nói tiếp :
- Khinh công cá»§a ngươi quả tháºt là thiên hạ vô song.
Lão nhân siết chặt hai tay nói :
- Ngươi đã nháºn ra ta à ?
Diệp Khải Nguyên gáºt đầu, lặng lẽ nói :
- Äừng quên bá»n ta vốn là bằng hữu, bằng hữu cÅ©.
Lão nhân cưá»i nhạt.
- Ta không có loại bằng hữu như ngươi.
Y vẫn cố gắng siết chặt tay, ôm lấy ngực, chỉ tiếc thân thể của y đã co rút lại.
Ngay những tia mắt của y cũng đã biến mất.
Lúc nà y đôi mắt của y, cho dù vẫn còn giống một thanh đao, thì đó cũng là một thanh đao gỉ sét.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Thương tÃch cá»§a ngươi quá nặng.
Lão nhân cắn chặt răng không nói gì.
Diệp Khải Nguyên thở dà i.
- Ngươi đã bị trá»ng thương thì không nên ngâm mình trong nước nóng.
Chà ng tháºt sá»± đã nháºn ra ngưá»i nà y.
Ngoà i trừ Phi Hồ Dương Thiên ra, còn có ai khiến Diệp Khải Nguyên khâm phục được.
Má»™t ngưá»i nếu muốn che dấu thương tÃch cá»§a chÃnh mình, còn có nÆ¡i nà o tốt hÆ¡n là trong bồn nước chứ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nhưng ngưá»i trong giang hồ vô luáºn ai cÅ©ng Ä‘á»u khó tránh khá»i bị thương. Äây không phải là chuyện xấu xa gì tại sao ngươi phải giấu ta?
Dương Thiên nói :
- Tại vì...
Y không nói tiếp nữa.
Có phải vì y không cách gì giải thÃch? Không có cách gì nói ra?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngươi muốn giấu ta, vì ngươi đã tÃnh kỹ ta nhất định đã biết Cô Phong bị thương, ngươi muốn giấu ta chỉ vì ngươi chÃnh là Bố Äạt Lạp thiên vương cá»§a Ma giáo.
Thân hình của Dương Thiên đang...
(Mất hai trang)
...hay chết, Ä‘á»u nhất định cưá»i không nổi.
- Tại sao y muốn cưá»i? Tại sao có thể cưá»i được?
Tay của Diệp Khải Nguyên lạnh băng, mồ hôi chảy ướt đẫm trán, lạnh toát.
Chà ng nghe ra trong tiếng cưá»i cá»§a Dương Thiên phảng phất vẻ châm biếm mỉa mai kỳ quái.
Nhưng chà ng vẫn đoán không ra tóm lại đó là ý gì?
Vô luáºn đó là ý gì, lúc nà y cÅ©ng đã không còn ý nghÄ©a, con ngưá»i sau khi chết thì tất cả những gì mà y có được Ä‘á»u sẽ theo mạng sống mà biến mất.
Äiá»u mà ngưá»i chết duy nhất có thể mang theo chỉ là má»™t chuyện.
Bà máºt!
Dương Thiên có phải đã mang Ä‘i bà máºt gì đó?
Ngưá»i chết có lúc cÅ©ng có thể nói ra, chẳng qua phương thức nói ra bất đồng mà thôi.
Y vẫn có thể nói ra bà máºt được chứ?
Ngưá»i sống dùng miệng mà nói, ngưá»i chết dùng gì mà nói.
Dùng thương tÃch cá»§a y.
Vết thương đã rữa nát, máu trà o ra từ đó đen thẫm, nhưng vết thương không lớn.
Diệp Khải Nguyên nếu không táºn mắt nhìn thấy, quả tháºt khó tin má»™t vết thương chỉ lá»›n bằng chấm lá»— kim lại có thể lấy mất mạng Phi Hồ Dương Thiên.
Gió lạnh như đao nhưng không có tiếng động.
Tiếng động mà Diệp Khải Nguyên nghe thấy là tiếng bước chân cá»§a má»™t ngưá»i.
Chà ng không quay đầu lại vì chà ng biết ngưá»i đó là ai.
Ngưá»i đến đó chÃnh là lão nương vừa rồi đà o tẩu theo hướng khác.
Lúc nà y y phục lão nương Ä‘ang mặc trên ngưá»i đương nhiên đã không phải là cái áo bông ngắn lụa Ä‘en bó sát ngưá»i nữa.
Khuôn mặt trái xoan trắng bệt của lão nương nay tất nhiên cũng đã thay đổi.
Cái không thay đổi là đôi mắt cá»§a lão nương, má»™t đôi mắt nho nhá» cong cong, lúc cưá»i giống như má»™t cái móc câu. Y thị chÃnh là Vương quả phụ.
Dương Thiên ở ngay trước mặt nhưng lão nương không thèm nhìn tới.
Lão nương đang nhìn chăm chăm Diệp Khải Nguyên như muốn hút hồn Diệp Khải Nguyên.
Diệp Khải Nguyên láºt vạt áo cá»§a ngưá»i chết lên, đứng dáºy. Rất lâu sau má»›i nói ra ba chữ :
- Y chết rồi!
- Ta nhìn thấy rồi.
- Y là nam nhân của ngươi à ?
- Khi y còn sống thì là như váºy.
- Nam nhân cá»§a chÃnh mình đã chết rồi, vô luáºn nữ nhân nà o cÅ©ng Ä‘á»u sẽ có chút khó chịu.
Diệp Khải Nguyên cũng nhìn chằm chằm y thị nói tiếp :
- Nhưng ta lại không nhìn thấy ngươi có chút khó chịu nà o cả.
- Ta vốn là quả phụ. Y không phải là nam nhân đầu tiên cá»§a ta, ngưá»i chết mà ta đã nhìn thấy cÅ©ng không chỉ có duy nhất mình y.
Vương quả phụ nói tiếp :
- Vô luáºn chuyện gì chỉ cần đã cảm thấy quen rồi thì không cảm thấy khó chịu nữa.
Y thị tuy đang thở dà i nhưng ai cũng có thể nghe thấy trong tiếng thở dà i của y thị không có chút bi thương gì cả.
Diệp Khải Nguyên không còn lá»i gì để nói cả.
Lá»i y thị nói Ãt ra cÅ©ng là sá»± tháºt, lá»i nói tháºt thưá»ng khiến ngưá»i khác không cách gì phản bác.
Vương quả phụ đột nhiên lại há»i :
- Ngươi giết y à ?
Diệp Khải Nguyên đáng :
- Ngươi phải biết y trước đó đã bị thương.
Vương quả phụ nói :
- Nhưng y vừa rồi vẫn còn là má»™t con ngưá»i sống khá»e, tại sao lại đột nhiên chết Ä‘i?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì vết thương của y không nặng nhưng trúng độc lại rất nặng.
Vương quả phu thốt lên :
- Thế sao?
Diệp Khải Nguyên nói tiếp :
- Ngươi tuy dùng dược váºt cố gắng áp chế độc tÃnh nhưng vừa dụng lá»±c bôn tẩu độc thế liá»n phát tác.
Vương quả phụ đột nhiên cưá»i nhạt :
- Ngươi có biết y là ai không?
Diệp Khải Nguyên gáºt đầu.
Vương quả phụ nói :
- Ngươi có biết Phi Hồ Dương Thiên chẳng những khinh công cao mà còn có rất nhiá»u bãn lÄ©nh khác?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Trị thương liệu độc, cÅ©ng là má»™t trong những sở trưá»ng cá»§a y.
Vương quả phụ nói :
- Nhưng ngươi bây giỠvẫn còn muốn nói y bị trúng độc chết phải không?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Trên thế gian nà y chỉ cần có một loại độc mà y không thể giải được, thì y có thể bị độc chết ngay.
Vương quả phụ nói :
- Tháºt không phải là ngươi giết sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta xưa nay không giết ngưá»i bằng hữu.
Vương quả phụ nói :
- Y tháºt sá»± là bằng hữu cá»§a ngươi sao?
Diệp Khải Nguyên thở dà i lặng lẽ nói :
- Chỉ cần y là m bạn của ta một ngà y thì sẽ mãi mãi là bằng hữu của ta.
Vương quả phụ đảo mắt đột nhiên cưá»i cưá»i nói :
- Ta cũng có nghe nói ngươi là bằng hữu của y.
Diệp Khải Nguyên thốt lên :
- Thế sao?
Vương quả phụ nói :
- Ta còn nghe nói một câu.
Diệp Khải Nguyên há»i :
- Câu nói gì?
Vương quả phụ đáp :
- Thê thiếp của bằng hữu không thể đùa giỡn, muốn đùa giỡn với thê thiếp của bằng hữu phải đợi sau khi bằng hữu chết mới được đùa giỡn.
Miệng cá»§a y thị cưá»i dịu dà ng như má»™t và nh trăng :
- Câu nà y ta dưá»ng như cÅ©ng nghe chÃnh ngươi nói ra.
Diệp Khải Nguyên gượng cưá»i.
Vương quả phụ nói tiếp :
- Bây giỠthì y đã chết rồi, ta vẫn còn sống sót. Ngươi...
Y thị không nói tiếp nữa.
Chà ng biết ý cá»§a y thị, chỉ cần là nam nhân Ä‘á»u phải hiểu rõ.
Diệp Khải Nguyên nhìn y thị đột nhiên nói :
- Ngươi đã nhìn thấy Hà n Trinh chưa?
Vương quả phụ đương nhiên đã gặp qua.
Y thị cưá»i nói :
- Tiểu tỠđó vốn cÅ©ng gây được sá»± chú ý cá»§a ta, tiếc rằng ta vừa nhìn thấy y liá»n muốn ói má»a.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tại sao?
Vương quả phụ nói :
- Vì cái lỗ mũi của y.
Diệp Khải Nguyên cÅ©ng cưá»i.
Vương quả phụ nói :
- Cái mÅ©i cá»§a y xem ra rõ rà ng giống như má»™t quả cà thối váºy.
Diệp Khải Nguyên cưá»i há»i :
- Ngươi có biết tại sao lá»— mÅ©i cá»§a y lại trở thà nh như váºy không?
Vương quả phụ nói :
- Có phải bị ngưá»i đánh phải không?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äúng.
Vương quả phụ nói :
- Ngươi biết y bị ai đánh không?
Diệp Khải Nguyên cưá»i nói :
- Ta không những biết hơn nữa còn biết rõ hơn cả ai khác.
Vương quả phụ cÅ©ng biết cưá»i nói :
- Nhất định chÃnh là bị ngươi đánh đúng không?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äúng!
Chà ng cháºm rãi nói tiếp :
- Vì váºy ngươi lúc nà y tốt nhất Ä‘i cho mau, mang nam nhân cá»§a ngươi Ä‘i mai táng đà ng hoà ng cho y.
Vương quả phụ rất bất ngỠ:
- Ngươi muốn ta đi? Tại sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì lúc nà y tay cá»§a ta rất ngứa, nếu ngươi không Ä‘i cho mau ta đảm bảo rằng cái lá»— mÅ©i cá»§a ngươi cÅ©ng sẽ mau chóng trở thà nh giống như Hà n Trinh váºy.
Vương quả phụ không nói gì thêm dù một chút cũng không nói thêm.
Äợi cho y thị mang thi thể Dương Thiên chở lên chiếc xe lừa rồi. Diệp Khải Nguyên má»›i men theo con đưá»ng cÅ© mà quay vá».
Chà ng Ä‘i rất cháºm.
Lúc Ä‘ang suy nghÄ© chà ng thưá»ng Ä‘i rất cháºm.
Ra khá»i ngõ hẻm, bước tá»›i chiếc xe lá»›n phÃa trước má»™t đám ngưá»i, vây quanh má»™t chiếc xe ngá»±a vỡ nát.
Tống chủ nhân đã chết ở trong xe ngựa, trên thân thể có một vết thương chỉ bằng lỗ kim.
Vết thương nằm giữa hai lông mà y của y.
Diệp Khải Nguyên chen và o đám đông nhìn nhìn, lại chen ra trên mặt tỠra không có chút ngạc nhiên gì.
Chuyện nà y dưá»ng như đã sá»›m nằm trong dá»± định cá»§a chà ng.
Chà ng lại quay vá» Diên Bình môn, con ngưá»i to lá»›n ấy đã chết trên thân thể cÅ©ng mang má»™t vết thương giống như Tống chá»§ nhân.
Vết thương không lá»›n hÆ¡n lá»— kim bao nhiêu, lại có thể là m chết má»™t con ngưá»i to lá»›n như váºy.
Ngưá»i vây quanh nhìn hắn rất nhiá»u.
Diệp Khải Nguyên Ä‘ang muốn âm thầm lẩn Ä‘i, thì đột nhiên má»™t ngưá»i nắm lấy vạt áo cá»§a chà ng lạnh lùng nói :
- Ngươi không được đi!
Má»™t ngưá»i vô luáºn có là m chuyện sai quấy hay không nếu đột nhiên bị quan sai nắm lấy vạt áo, thì Ä‘á»u không khá»i lấy là m sợ hãi.
Cái ngưá»i mà nắm lấy vạt áo Diệp Khải Nguyên chÃnh là má»™t đầu mục bắt ngưá»i, đội mÅ© có dây tua đỠcầm Ä‘oản côn.
PhÃa bên có ngưá»i la lên :
- Kẻ vừa rồi đánh nhau vá»›i Tống chá»§ nhân chÃnh là hắn.
- Ta biết chÃnh là hắn.
Äầu mục nà y lại nắm chặt lấy cổ tay cá»§a Diệp Khải Nguyên, y Ä‘ang sá» dụng tiểu cầm nã thá»§.
Y mỉm cưá»i nói :
- Ngươi giết hại nhân mạng lại còn dám lá»™ diện cái gan cá»§a ngươi quả tháºt không nhá».
Diệp Khải Nguyên đương nhiên rất dá»… dà ng thoát khá»i bà n tay nà y, đối vá»›i thất tháºp nhị lá»™ tiểu cầm nã thá»§, chà ng Ãt ra có má»™t trăm bốn mươi loại phá pháp.
Nhưng chà ng không là m như váºy.
Không phải chà ng sợ đầu mục nà y mà là tôn trá»ng.
Cái mà chà ng tôn trá»ng không phải là con ngưá»i nà y, mà là pháp luáºt do con ngưá»i nà y đại diện.
Tháºm chà chà ng cÅ©ng chẳng bà y tá» gì.
Chuyện nà y vốn không phải là chuyện mà ngưá»i đầu mục nà y có thể hiểu được, chà ng không cách gì có thể bà y tỠđược.
Nơi đây cũng không phải là nơi để nói chuyện.
Äầu mục nà y áp tải Diệp Khải Nguyên lên chiếc xe ngá»±a nghiêm giá»ng nói :
- Nhân mạng quan thiên, vương pháp như lá»™, ngươi cho dù có cái gan lá»›n như trá»i đất, cÅ©ng phải thá»§ nháºn tá»™i lá»—i mà thôi.
Diệp Khải Nguyên theo y lên xe ngá»±a, đợi đến lúc chiếc xe ngá»±a bắt đầu tiến vá» phÃa trước, nhịn không được chà ng há»i :
- Ngươi nghÄ© ta là ngưá»i như thế nà o hả?
Äầu mục nói :
- Bất kể như thế nà o trước tiên hãy nhốt lại đã rồi hãy hay.
Diệp Khải Nguyên há»i :
- Còn sau đó?
Äầu mục nói :
- Sau đó dùng má»™t cá»§ nhân sâm tốt nấu vá»›i bốn con gà , là m bốn năm món nhấm tháºt ngon, hâm nóng mấy hÅ© Trúc Diệp Thanh lâu năm, má»i ngươi thương thức.
Ãnh mắt cá»§a y đột nhiên như cưá»i cưá»i, giá»ng nói cÅ©ng trở nên dịu dà ng như gió xuân.
Diệp Khải Nguyên thở dà i, gượng cưá»i nói :
- Bây giỠta đã hiểu ra, hóa ra ngươi muốn ta bội thực mà chết.
|

23-09-2008, 04:03 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 67
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Cá»u Nguyệt Ưng Phi
Tác giả : Cổ Long
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
Hồi 33 - Tình thâm tự hải
Gà dùng nhân sâm nấu vẫn còn Ä‘ang tá»a khói nghi ngút.
Mấy món nhắm rượu cũng bốc mùi thơm lừng.
Trúc Diệp Thanh cũng được hâm nóng đúng độ.
Ngưá»i Bắc phương thưá»ng hâm nóng rượu trước khi uống.
Diệp Khải Nguyên uống ba ly, các tráºn kịch chiến, các thương tÃch mÆ¡ hồ chà ng đã quên hết.
Thượng Quan Tiểu Tiên Ä‘ang nhìn chà ng cưá»i nói :
- Muốn là m chà ng bá»™i thá»±c chết dưá»ng như cÅ©ng không dá»….
Diệp Khải Nguyên không mở miệng nói, miệng chà ng đang đầy ắp thức ăn.
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng tuy ăn nhiá»u thức ăn nhưng rượu lại uống quá Ãt.
Diệp Khải Nguyên liếc mắt nhìn nà ng nói :
- Tóm lại ngươi muốn ta bội thực chết? Hay là muốn chuốc ta say?
Tiểu Tiên nói :
- Ta muốn là m chà ng chết sợ.
Diệp Khải Nguyên thốt lên :
- Thế sao?
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng rõ rà ng biết ngưá»i gần đó hoà n toà n thấy chà ng giao thá»§ vá»›i Tống chá»§ nhân, thế mà vẫn dám lẩn qua lẩn lại ở nÆ¡i đó, cái gan cá»§a chà ng cÅ©ng không khá»i quá lá»›n đấy.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngươi sợ ta bị ngưá»i nháºn ra bắt mang lên quan.
Tiểu Tiên nói :
- Bất kể thế nà o thêm má»™t chuyện không bằng bá»›t má»™t chuyện, chà ng hà tất phải Ä‘i kiếm phiá»n phức như váºy?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì váºy ngươi má»›i cải trang thà nh đầu mục bắt ta mang Ä‘i?
Tiểu Tiên nói :
- Kỳ thực ta cũng có hơi sợ.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngươi sợ gì?
Tiểu Tiên nói :
- Ta sợ gặp đầu mục tháºt.
Diệp Khải Nguyên thở dà i nói :
- Không ngỠtrên thế gian nà y vẫn còn có chuyện có thể khiến cho Thượng Quan bang chủ sợ.
Tiểu Tiên cũng thở dà i, nói :
- Chuyện mà ta sợ không chỉ có chuyện nà y.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngươi còn sợ chuyện gì?
Tiểu Tiên nói :
- Vẫn còn sợ Diệp bang chủ.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Diệp bang chủ?
Tiểu Tiên tưá»i cưá»i nói :
- Diệp bang chá»§ cá»§a Hoa Sinh bang là ai, lẽ nà o ngay chÃnh chà ng cÅ©ng quên rồi sao?
Diệp Khải Nguyên cưá»i lá»›n.
Chà ng nhấc ly rượu lên, uống cạn má»™t hÆ¡i đột nhiên há»i :
- Theo ngươi thấy Ä‘áºu phụng và kim tiá»n cái nà o tốt?
Tiểu Tiên cưá»i nói :
- Ta không biết, ta chỉ cần biết má»™t văn tiá»n là có thể mua má»™t đống to Ä‘áºu phụng.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nhưng Ä‘áºu phụng Ãt ra còn có má»™t Ä‘iểm mạnh hÆ¡n kim tiá»n.
Tiểu Tiên nói :
- Äiểm nà o?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äáºu phụng có thể ăn được.
Chà ng bóc má»™t hạt Ä‘áºu, ném lên dùng miệng đón lấy, cháºm rãi nhai nhai rồi uống má»™t ngụm rượu nói :
- Ngươi nếu có thể dùng kim tiá»n cá»§a ngươi để nhắm rượu thì ta má»›i tháºt sá»± xem ngươi có bản lÄ©nh.
Tiểu Tiên mỉm cưá»i nói :
- Lá»i chà ng nói dưá»ng như rất có lý.
Diệp Khải Nguyên nói :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên.
Tiểu Tiên nói :
- Tiếc rằng chà ng quên một điểm.
Diệp Khải Nguyên thốt lên :
- Thế à ?
Tiểu Tiên nói :
- Không có tiá»n thì rượu cÅ©ng không có Ä‘áºu phụng cÅ©ng chẳng có.
Diệp Khải Nguyên ngẫm nghÄ©, cuối cùng thừa nháºn :
- Lá»i ngươi nói cÅ©ng có lý.
Tiểu Tiên cưá»i nói :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tiếc rằng ngươi cũng đã quên một điểm.
Tiểu Tiên thốt lên :
- Thế sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Chỉ có tiá»n vẫn không đủ, kim tiá»n tháºt sá»± không thể khiến ngưá»i khác sung sướng.
Tiểu Tiên không cần suy nghÄ© đã thừa nháºn :
- Vì váºy ta luôn tìm kiếm.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Kiếm gì?
Tiểu Tiên nhìn chà ng, đôi mắt mỹ lệ như dòng nước suối mùa xuân.
- Tìm má»™t món tháºt sá»± có thể khiến cho ta vui sướng.
Diệp Khải Nguyên lạnh lùng nói :
- Ngoại trừ “kim tiá»n†ra, trên thế gian nà y còn có gì có thể là m ngươi vui sướng được nữa?
Tiểu Tiên nói :
- Chỉ có một thứ.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Thứ gì?
Tiểu Tiên nói :
- Äáºu phụng.
Diệp Khải Nguyên cưá»i.
Chà ng lại bóc má»™t hạt Ä‘áºu phụng cưá»i nói :
- Ngươi lại đã quên một chuyện.
Tiểu Tiên nói :
- Thế sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Cây đinh và cái búa đóng đinh cũng không phải là những thứ hiệp sức.
Tiểu Tiên nói :
- Nhưng lúc bá»n nó ở chung vá»›i nhau thì rất vui sướng vá»›i nhau.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Rất vui sướng với nhau?
Tiểu Tiên gáºt đầu :
- Vì nếu không có búa đóng Ä‘inh thì cây Ä‘inh cÅ©ng hoà n toà n vô dụng, không có Ä‘inh búa đóng Ä‘inh cÅ©ng không thể phát huy sở trưá»ng.
Nà ng mỉm cưá»i nói tiếp :
- Má»™t ngưá»i nếu không thể phát huy sở trưá»ng thì giống như má»™t phế váºt, phế váºt thì tuyệt sẽ không có gì vui sướng cả.
Diệp Khải Nguyên cũng đồng ý.
Tiểu Tiên nói :
- Vì váºy bá»n nó chỉ có ở chung vá»›i nhay má»›i có thể có được hạnh phúc.
Nà ng chăm chú nhìn Diệp Khải Nguyên, nhưng Diệp Khải Nguyên lại né tránh ánh mắt của nà ng.
Chà ng đang trốn tránh?
Tiểu Tiên cháºm rãi nói :
- Ta biết chà ng trong lòng nhất định cÅ©ng đã rất là hiểu rõ lá»i ta nói tuyệt đối có lý.
Diệp Khải Nguyên không thể phá»§ nháºn.
Tiểu Tiên nói :
- Bây giá» Äa NhÄ© Giáp, Bố Äạt Lạp, Ban Sát Ba Ná Ä‘á»u đã chết rồi, Tứ đại Thiên vương đã mất Ä‘i ba, Ma giáo cho dù vẫn còn chưa hoà n toà n bị há»§y diệt, cÅ©ng đã không thể gượng dáºy được nữa.
Sóng mắt như dòng nước mùa xuân cá»§a nà ng trở nên sắc nhá»n như cây Ä‘inh.
Nhưng nà ng không phải là cây đinh, nà ng là cây búa đóng đinh.
- Ma giáo đã đổ, phóng mắt nhìn ra thiên hạ thá» xem còn có bang phái nà o cùng bá»n ta tranh chấp được nữa chứ?
- Bá»n ta?
Diệp Khải Nguyên không cưá»i.
- Bá»n ta.
Tiểu Tiên cÅ©ng không cưá»i nói tiếp :
- Bây giá» Cá»u Nguyệt lại thêm Hoa Sinh, ý nghÄ©a không chỉ là vui sướng mà thôi.
Diệp Khải Nguyên Ä‘ang nhai Ä‘áºu phụng.
Äáºu phụng bị nhai, cây Ä‘inh bị đóng.
Nhưng nếu không có ai nhai, Ä‘áºu phụng cÅ©ng sẽ rữa nát, nếu không có ai đóng cây Ä‘inh cÅ©ng sẽ rỉ sét.
Giá trị của sinh mạng là gì?
Diệp Khải Nguyên tựa hồ như đã bị chấn động mạnh, Tiểu Tiên dịu dà ng nói :
- Ta biết trong lòng chà ng nhất định cho rằng ta muốn chà ng là m cây đinh.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Không phải thế sao?
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng phải nhìn ra, ta không phải là cây búa đóng đinh đáng sợ.
Nà ng đưa tay ra, nắm chặt lấy tay của chà ng.
Tay cá»§a nà ng má»m mại như lụa.
Diệp Khải Nguyên thở dà i nói :
- Ngươi Ä‘Ãch xác không phải, chỉ tiếc...
Tiểu Tiên nói :
- Chỉ tiếc giữa Ä‘áºu phụng và tiá»n bạc còn có cái chuông nữa.
Diệp Khải Nguyên gượng cưá»i.
Tiểu Tiên nói :
- Äinh Linh Lâm Ä‘Ãch xác là má»™t nữ nhân rất tốt, ta nếu là nam nhân ta cÅ©ng thÃch y thị.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngươi không phải là nam nhân.
Tiểu Tiên nói :
- Ta Ãt ra không ganh ghét y thị.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tháºt chứ?
Tiểu Tiên nói :
- Ta nếu ghanh ghét y thị ta sao lại dẫn chà ng đến gặp y thị?
Diệp Khải Nguyên nhìn trừng trừng Tiểu Tiên há»i :
- Tại sao?
Tiểu Tiên khẽ thở dà i nói :
- Vì ta bây giỠđã hiểu rõ, má»™t nam nhân giống như chà ng tuyệt không má»™t nữ nhân nà o có thể chiếm hữu được chà ng, ta cÅ©ng không có tham vá»ng đó.
Nà ng nhìn chà ng chăm chú ánh mắt dịu dà ng :
- Cá»u Nguyệt là sức mạnh cá»§a sá»± già u có, Kim Tiá»n có thể đánh thà nh cái chuông, cái chuông cÅ©ng có thể đục thà nh tiá»n, ta vá»›i y thị sao không thể trở thà nh má»™t ngưá»i được.
Diệp Khải Nguyên lại tránh né ánh mắt của nà ng.
Tiểu Tiên nói :
- Giả như chà ng cÅ©ng có thể xem ta và y thị như má»i ngưá»i, bá»n ta nhất định Ä‘á»u sẽ rất vui sướng nếu không thì...
Diệp Khải Nguyên nhịn không được há»i :
- Nếu không thì như thế nà o?
Tiểu Tiên than thở :
- Nếu không thì kim tiá»n, Ä‘áºu phụng và cái chuông nói không chắc Ä‘á»u sẽ Ä‘au khổ suốt Ä‘á»i.
Diệp Khải Nguyên cuối cùng quay đầu lại nhìn nà ng.
Hoà ng hôn.
Ãnh chiá»u tà đang rá»i chiếu và o cá»a sổ, diá»…m lệ như ráng xuân, trong phòng đốt lá»a lên ấm áp như mùa xuân.
Äôi mắt nà ng lại còn diá»…m lệ hÆ¡n cả ánh chiá»u tà n, ấm áp hÆ¡n.
Một nữ nhân có thể mang mùa xuân lại, há không phải là một tưởng lớn nhất của nam nhân sao?
Tiểu Tiên cắn cắn môi nói :
- Chà ng dưá»ng như xưa nay chưa bao giá» nhìn ta như thế?
Diệp Khải Nguyên không nói.
- Chà ng rất Ãt khi nhìn ta, vì váºy chà ng vốn không nhìn rõ ta là nữ nhân như thế nà o, chÃnh vì chà ng vốn không biết ta là nữ nhân như thế nà o vì váºy má»›i rất Ãt nhìn ta.
Diệp Khải Nguyên thừa nháºn.
Trong ánh mắt của Tiểu Tiên lại lộ vẻ óan trách, nà ng nói :
- Ta biết chà ng nhất định sẽ cho rằng ta là má»™t nữ nhân rất tùy tiện, đã qua tay nhiá»u nam nhân, kỳ tháºt... rồi chà ng sau nà y sẽ biết...
Diệp Khải Nguyên nói :
- Biết gì?
Tiểu Tiên cúi đầu nói nhỠ:
- Sau nà y chà ng sẽ biết, chà ng không những là nam nhân đầu tiên cá»§a ta, mà cÅ©ng là ngưá»i sau cùng cá»§a ta.
Äây tuyệt không phải là lá»i nói dối.
Nữ nhân thông minh tuyệt sẽ không nói lá»i nói dối mà bất cứ lúc nà o Ä‘á»u có thể bị vạch trần.
Nà ng đương nhiên là một nữ nhân thông minh tuyệt đỉnh.
Trái tim Diệp Khải Nguyên tá»±a như đã tan Ä‘i không ká»m lòng được nắm chặt lấy tay cá»§a nà ng ôn tồn nói :
- Không cần đợi đến sau nà y mà ngay bây giỠta đã tin.
Ãnh mắt Tiểu Tiên sáng lên, đột nhiên nà y nhảy báºt lên nói :
- Äi, bá»n ta Ä‘i tìm cái chuông Ä‘i.
Diệp Khải Nguyên bối rối :
- Äinh Linh Lâm...
Tiểu Tiên nói :
- Äinh cô nương đã vẫn còn biết trốn và o đây, thần trà nhất định vẫn còn chưa hoà n toà n mất Ä‘i, chỉ cần bá»n ta chăm sóc cho Äinh cô nương tháºt tốt, thì nhất định Äinh cô nương sẽ mau chóng hồi phục.
Ãnh mắt Diệp Khải Nguyên lá»™ ra vẻ cảm kÃch, xem chừng chà ng Ä‘Ãch xác từ trước đến giỠđã không nháºn rõ nà ng.
Tiểu Tiên nói :
- Lúc vừa rồi ta Ä‘i ra, Äinh cô nương đã ngá»§ say, ta đã kêu Hà n Trinh coi chừng Äinh cô nương ở đó.
Diệp Khải Nguyên há»i :
- Chùy TỠà ?
Tiểu Tiên tươi cưá»i nói :
- Chỉ cần chà ng biết dùng, thì khả năng sỠdụng của Chùy TỠrất lớn.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng đã có thể tÃn nhiệm y?
Tiểu Tiên nói :
- Y không phải là ngưá»i tốt nhưng ta đã nhìn ra, y tuyệt sẽ không dám là m chuyện bá»™i phản ta.
NÆ¡i mà bá»n há» uống rượu, đương nhiên là Lãnh Hương viên.
Äi qua má»™t cá»a góc là tiểu viện cá»§a Äinh Linh Lâm.
Trá»i đã sẫm tối.
Trong sân bình lặng yên tĩnh, trong phòng vẫn chưa đốt đèn.
Bá»n há» Ä‘i qua tiểu viện tịch mịch, Ä‘i đến cá»a Tiểu Tiên buông tay cá»§a Diệp Khải Nguyên ra.
Nà ng không những dịu dà ng mà còn rất chăm chút.
Sá»± chăm chút cá»§a nữ nhân thưá»ng có thể khiến cho nam nhân cảm động.
- Äinh cô nương nhất định vẫn còn ngá»§.
- Có thể ngủ được là một diễm phúc.
Tiểu Tiên mỉm cưá»i nhẹ nhà ng đẩy cá»a nhìn ra, Diệp Khải Nguyên Ä‘i theo phÃa sau nà ng, vẫn chưa Ä‘i tá»›i cá»a, đột nhiên phát giác toà n thân nà ng đã cứng Ä‘á».
Trong phòng bình lặng yên tịnh, sá»± ấm áp cá»§a ánh chiá»u tà vẫn lưu lại ở góc phòng nhưng ngưá»i đã không còn thấy đâu nữa.
Không thấy Äinh Linh Lâm cÅ©ng chẳng thấy Hà n Trinh đâu.
Tiểu Tiên ngạc nhiên nhìn cái giưá»ng trống không, nước mắt chảy ròng ròng.
- Nà ng bảo Hà n Trinh coi chừng ở đây ư?
Tiểu Tiên gáºt gáºt đầu.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Y có bỠđi hay không?
Tiểu Tiên nói :
- Tuyệt đối không, ta đã dặn dò y không có mệnh lệnh cá»§a ta, y tuyệt không thể rá»i bá» nÆ¡i nà y ná»a bước.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng có chắc không?
Tiểu Tiên nói :
- Y tuyệt không dám không nghe lá»i ta, y vẫn không muốn chết.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nhưng bây giá» con ngưá»i y đã không còn ở đây nữa.
Tiểu Tiên sắc mặt trắng xanh, nói :
- Ta nghĩ đây nhất định có nguyên nhân, nhất định có...
Diệp Khải Nguyên há»i :
- Nà ng nghĩ tại sao y bỠđi?
Tiểu Tiên không trả lá»i cÅ©ng không thể trả lá»i.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Y không những tá»± bá» Ä‘i mà còn mang cả Äinh Linh Lâm Ä‘i vá»›i y...
Tiểu Tiên ngắt lá»i chà ng nói :
- Äinh Linh Lâm không thể do y mang Ä‘i.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng có thể chắc chứ?
Tiểu Tiên gáºt đầu. Nà ng không phải là ngưá»i tùy tiện dá»… dà ng trong việc phán Ä‘oán ngưá»i khác, sá»± phán Ä‘oán cá»§a nà ng thông thưá»ng rất chuẩn xác.
- Sá»± kinh hãi mà nà ng chịu quá lá»›n vì váºy luôn ở trong trạng thái căng thẳng tuyệt không thể chịu đựng thêm má»™t chút kÃch thÃch gì nữa.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng cho rằng ở đây lại có chuyện gì nữa. Khiến Äinh Linh Lâm lại bị kinh hãi mà bá» trốn Ä‘i?
Tiểu Tiên nói :
- Nhất định như váºy.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äinh Linh Lâm bá» trốn. Hà n Trinh đương nhiên phải Ä‘uổi theo.
Tiểu Tiên nói :
- Vì váºy hai ngưá»i bá»n hỠđã không có ở đây.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Khi y Ä‘uổi theo, tại sao không để lại má»™t dấu hiệu gì cho bá»n ta biết hướng Ä‘i cá»§a bá»n há»?
Tiểu Tiên nói :
- Äinh Linh Lâm bá» trốn nhất định rất đột ngá»™t, trong lúc vá»™i và ng Hà n Trinh đã không kịp...
Diệp Khải Nguyên thở dà i, không nói gì nữa.
Chà ng xưa nay không phải là ngưá»i lúc khẩn cấp mà trở nên tinh thần vô chá»§, chà ng là má»™t con ngưá»i rất trầm tÄ©nh.
Ãp lá»±c chịu đựng cà ng lá»›n chà ng lại cà ng trầm tÄ©nh.
Tiểu Tiên cắn chặt môi nói :
- Y đã Ä‘uổi theo, bất kể Ä‘uổi theo có kịp hay không, Ä‘á»u nhất định phải quay lại báo tin.
Diệp Khải Nguyên thốt lên :
- Sao?
Tiểu Tiên nói :
- Bây giá» bá»n ta có Ä‘i tìm cÅ©ng không cách gì tìm.
Diệp Khải Nguyên thừa nháºn.
Tiểu Tiên nói tiếp :
- Vì váºy bá»n ta tạm thá»i đà nh phải ở đây đợi tin y.
Diệp Khải Nguyên cũng đồng ý.
Tiểu Tiên nhìn nhìn Diệp Khải Nguyên đột nhiên nói :
- Chà ng dưá»ng như không có vẻ lo lắng gì cả.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Lo lắng có lợi à ?
Tiểu Tiên nói :
- Không!
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äã không có lợi thì tại sao ta phải lo lắng?
Chà ng nói chuyện tuy rất ung dung, nhưng sắc mặt vẫn không bình thưá»ng, chà ng cháºm rãi ngồi xuống, ngồi lên chiếc giưá»ng.
Äã có chá»— ngồi, tại sao không nằm xuống, chà ng dứt khoát nằm xuống.
Nhưng Tiểu Tiên lại lo lắng ngồi đứng không yên, chau mà y nói :
- NÆ¡i nà y quá lạnh bá»n ta chi bằng...
Chưa nói hết lá»i Diệp Khải Nguyên chợt ngồi báºt dáºy, giống như bị ngưá»i chặt má»™t Ä‘ao.
Ãnh đèn chiếu lên mặt chà ng, khuôn mặt chà ng xem ra cÅ©ng giống như bị ngưá»i khác chém má»™t Ä‘ao váºy.
Tiểu Tiên xưa nay chưa bao giá» thấy Diệp Khải Nguyên tá» ra kinh hãi như váºy, nà ng nhịn không được há»i :
- Chuyện gì váºy?
Diệp Khải Nguyên không mở miệng, dưá»ng như các cÆ¡ thịt có ở cổ há»ng chà ng đã cứng đỠlại, phát không nổi ra lá»i.
Tiểu Tiên bước tá»›i, Ä‘i đến đầu giưá»ng, khuôn mặt mỹ lệ cá»§a nà ng đột nhiên biến sắc.
Nà ng chợt ngá»i thấy má»™t mùi vị rất đặc biệt, má»™t cái mùi khiến ngưá»i khác nôn má»a, run sợ.
Mùi cá»§a máu. Bá»n há» không chảy máu, váºy mùi máu tanh từ đâu lại? Từ bên dưới giưá»ng.
Bên dưới giưá»ng sao lại có mùi máu tanh, lẽ nà o dưới giưá»ng có ngưá»i chết?
Ngưá»i chết là ai?
Giưá»ng không nặng, đưa tay má»™t cái có thể dỡ lên, vấn đỠnà y ngay láºp tức sẽ có đáp án.
Nhưng Diệp Khải Nguyên không là m như váºy, tay cá»§a chà ng đã cứng đỠngay các ngón tay cÅ©ng cứng lại, chà ng tháºt sá»± không còn dÅ©ng khà để dỡ cái giưá»ng lên nữa.
Giá như tháºt có ngưá»i chết ở dưới giưá»ng, ngưá»i chết không phải là Äinh Linh Lâm thì là ai?
Tiểu Tiên đã đưa tay ra. Dưới giưá»ng quả nhiên có ngưá»i chết, má»›i chết không lâu, các vết máu ở trên giưá»ng còn chưa khô hẳn.
Ngưá»i chết không phải Äinh Linh Lâm mà là Hà n Trinh.
|

23-09-2008, 04:03 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 67
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Cá»u Nguyệt Ưng Phi
Tác giả : Cổ Long
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
Hồi 33 - Tình thâm tự hải
Gà dùng nhân sâm nấu vẫn còn Ä‘ang tá»a khói nghi ngút.
Mấy món nhắm rượu cũng bốc mùi thơm lừng.
Trúc Diệp Thanh cũng được hâm nóng đúng độ.
Ngưá»i Bắc phương thưá»ng hâm nóng rượu trước khi uống.
Diệp Khải Nguyên uống ba ly, các tráºn kịch chiến, các thương tÃch mÆ¡ hồ chà ng đã quên hết.
Thượng Quan Tiểu Tiên Ä‘ang nhìn chà ng cưá»i nói :
- Muốn là m chà ng bá»™i thá»±c chết dưá»ng như cÅ©ng không dá»….
Diệp Khải Nguyên không mở miệng nói, miệng chà ng đang đầy ắp thức ăn.
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng tuy ăn nhiá»u thức ăn nhưng rượu lại uống quá Ãt.
Diệp Khải Nguyên liếc mắt nhìn nà ng nói :
- Tóm lại ngươi muốn ta bội thực chết? Hay là muốn chuốc ta say?
Tiểu Tiên nói :
- Ta muốn là m chà ng chết sợ.
Diệp Khải Nguyên thốt lên :
- Thế sao?
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng rõ rà ng biết ngưá»i gần đó hoà n toà n thấy chà ng giao thá»§ vá»›i Tống chá»§ nhân, thế mà vẫn dám lẩn qua lẩn lại ở nÆ¡i đó, cái gan cá»§a chà ng cÅ©ng không khá»i quá lá»›n đấy.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngươi sợ ta bị ngưá»i nháºn ra bắt mang lên quan.
Tiểu Tiên nói :
- Bất kể thế nà o thêm má»™t chuyện không bằng bá»›t má»™t chuyện, chà ng hà tất phải Ä‘i kiếm phiá»n phức như váºy?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì váºy ngươi má»›i cải trang thà nh đầu mục bắt ta mang Ä‘i?
Tiểu Tiên nói :
- Kỳ thực ta cũng có hơi sợ.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngươi sợ gì?
Tiểu Tiên nói :
- Ta sợ gặp đầu mục tháºt.
Diệp Khải Nguyên thở dà i nói :
- Không ngỠtrên thế gian nà y vẫn còn có chuyện có thể khiến cho Thượng Quan bang chủ sợ.
Tiểu Tiên cũng thở dà i, nói :
- Chuyện mà ta sợ không chỉ có chuyện nà y.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngươi còn sợ chuyện gì?
Tiểu Tiên nói :
- Vẫn còn sợ Diệp bang chủ.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Diệp bang chủ?
Tiểu Tiên tưá»i cưá»i nói :
- Diệp bang chá»§ cá»§a Hoa Sinh bang là ai, lẽ nà o ngay chÃnh chà ng cÅ©ng quên rồi sao?
Diệp Khải Nguyên cưá»i lá»›n.
Chà ng nhấc ly rượu lên, uống cạn má»™t hÆ¡i đột nhiên há»i :
- Theo ngươi thấy Ä‘áºu phụng và kim tiá»n cái nà o tốt?
Tiểu Tiên cưá»i nói :
- Ta không biết, ta chỉ cần biết má»™t văn tiá»n là có thể mua má»™t đống to Ä‘áºu phụng.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nhưng Ä‘áºu phụng Ãt ra còn có má»™t Ä‘iểm mạnh hÆ¡n kim tiá»n.
Tiểu Tiên nói :
- Äiểm nà o?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äáºu phụng có thể ăn được.
Chà ng bóc má»™t hạt Ä‘áºu, ném lên dùng miệng đón lấy, cháºm rãi nhai nhai rồi uống má»™t ngụm rượu nói :
- Ngươi nếu có thể dùng kim tiá»n cá»§a ngươi để nhắm rượu thì ta má»›i tháºt sá»± xem ngươi có bản lÄ©nh.
Tiểu Tiên mỉm cưá»i nói :
- Lá»i chà ng nói dưá»ng như rất có lý.
Diệp Khải Nguyên nói :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên.
Tiểu Tiên nói :
- Tiếc rằng chà ng quên một điểm.
Diệp Khải Nguyên thốt lên :
- Thế à ?
Tiểu Tiên nói :
- Không có tiá»n thì rượu cÅ©ng không có Ä‘áºu phụng cÅ©ng chẳng có.
Diệp Khải Nguyên ngẫm nghÄ©, cuối cùng thừa nháºn :
- Lá»i ngươi nói cÅ©ng có lý.
Tiểu Tiên cưá»i nói :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tiếc rằng ngươi cũng đã quên một điểm.
Tiểu Tiên thốt lên :
- Thế sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Chỉ có tiá»n vẫn không đủ, kim tiá»n tháºt sá»± không thể khiến ngưá»i khác sung sướng.
Tiểu Tiên không cần suy nghÄ© đã thừa nháºn :
- Vì váºy ta luôn tìm kiếm.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Kiếm gì?
Tiểu Tiên nhìn chà ng, đôi mắt mỹ lệ như dòng nước suối mùa xuân.
- Tìm má»™t món tháºt sá»± có thể khiến cho ta vui sướng.
Diệp Khải Nguyên lạnh lùng nói :
- Ngoại trừ “kim tiá»n†ra, trên thế gian nà y còn có gì có thể là m ngươi vui sướng được nữa?
Tiểu Tiên nói :
- Chỉ có một thứ.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Thứ gì?
Tiểu Tiên nói :
- Äáºu phụng.
Diệp Khải Nguyên cưá»i.
Chà ng lại bóc má»™t hạt Ä‘áºu phụng cưá»i nói :
- Ngươi lại đã quên một chuyện.
Tiểu Tiên nói :
- Thế sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Cây đinh và cái búa đóng đinh cũng không phải là những thứ hiệp sức.
Tiểu Tiên nói :
- Nhưng lúc bá»n nó ở chung vá»›i nhau thì rất vui sướng vá»›i nhau.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Rất vui sướng với nhau?
Tiểu Tiên gáºt đầu :
- Vì nếu không có búa đóng Ä‘inh thì cây Ä‘inh cÅ©ng hoà n toà n vô dụng, không có Ä‘inh búa đóng Ä‘inh cÅ©ng không thể phát huy sở trưá»ng.
Nà ng mỉm cưá»i nói tiếp :
- Má»™t ngưá»i nếu không thể phát huy sở trưá»ng thì giống như má»™t phế váºt, phế váºt thì tuyệt sẽ không có gì vui sướng cả.
Diệp Khải Nguyên cũng đồng ý.
Tiểu Tiên nói :
- Vì váºy bá»n nó chỉ có ở chung vá»›i nhay má»›i có thể có được hạnh phúc.
Nà ng chăm chú nhìn Diệp Khải Nguyên, nhưng Diệp Khải Nguyên lại né tránh ánh mắt của nà ng.
Chà ng đang trốn tránh?
Tiểu Tiên cháºm rãi nói :
- Ta biết chà ng trong lòng nhất định cÅ©ng đã rất là hiểu rõ lá»i ta nói tuyệt đối có lý.
Diệp Khải Nguyên không thể phá»§ nháºn.
Tiểu Tiên nói :
- Bây giá» Äa NhÄ© Giáp, Bố Äạt Lạp, Ban Sát Ba Ná Ä‘á»u đã chết rồi, Tứ đại Thiên vương đã mất Ä‘i ba, Ma giáo cho dù vẫn còn chưa hoà n toà n bị há»§y diệt, cÅ©ng đã không thể gượng dáºy được nữa.
Sóng mắt như dòng nước mùa xuân cá»§a nà ng trở nên sắc nhá»n như cây Ä‘inh.
Nhưng nà ng không phải là cây đinh, nà ng là cây búa đóng đinh.
- Ma giáo đã đổ, phóng mắt nhìn ra thiên hạ thá» xem còn có bang phái nà o cùng bá»n ta tranh chấp được nữa chứ?
- Bá»n ta?
Diệp Khải Nguyên không cưá»i.
- Bá»n ta.
Tiểu Tiên cÅ©ng không cưá»i nói tiếp :
- Bây giá» Cá»u Nguyệt lại thêm Hoa Sinh, ý nghÄ©a không chỉ là vui sướng mà thôi.
Diệp Khải Nguyên Ä‘ang nhai Ä‘áºu phụng.
Äáºu phụng bị nhai, cây Ä‘inh bị đóng.
Nhưng nếu không có ai nhai, Ä‘áºu phụng cÅ©ng sẽ rữa nát, nếu không có ai đóng cây Ä‘inh cÅ©ng sẽ rỉ sét.
Giá trị của sinh mạng là gì?
Diệp Khải Nguyên tựa hồ như đã bị chấn động mạnh, Tiểu Tiên dịu dà ng nói :
- Ta biết trong lòng chà ng nhất định cho rằng ta muốn chà ng là m cây đinh.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Không phải thế sao?
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng phải nhìn ra, ta không phải là cây búa đóng đinh đáng sợ.
Nà ng đưa tay ra, nắm chặt lấy tay của chà ng.
Tay cá»§a nà ng má»m mại như lụa.
Diệp Khải Nguyên thở dà i nói :
- Ngươi Ä‘Ãch xác không phải, chỉ tiếc...
Tiểu Tiên nói :
- Chỉ tiếc giữa Ä‘áºu phụng và tiá»n bạc còn có cái chuông nữa.
Diệp Khải Nguyên gượng cưá»i.
Tiểu Tiên nói :
- Äinh Linh Lâm Ä‘Ãch xác là má»™t nữ nhân rất tốt, ta nếu là nam nhân ta cÅ©ng thÃch y thị.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngươi không phải là nam nhân.
Tiểu Tiên nói :
- Ta Ãt ra không ganh ghét y thị.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tháºt chứ?
Tiểu Tiên nói :
- Ta nếu ghanh ghét y thị ta sao lại dẫn chà ng đến gặp y thị?
Diệp Khải Nguyên nhìn trừng trừng Tiểu Tiên há»i :
- Tại sao?
Tiểu Tiên khẽ thở dà i nói :
- Vì ta bây giỠđã hiểu rõ, má»™t nam nhân giống như chà ng tuyệt không má»™t nữ nhân nà o có thể chiếm hữu được chà ng, ta cÅ©ng không có tham vá»ng đó.
Nà ng nhìn chà ng chăm chú ánh mắt dịu dà ng :
- Cá»u Nguyệt là sức mạnh cá»§a sá»± già u có, Kim Tiá»n có thể đánh thà nh cái chuông, cái chuông cÅ©ng có thể đục thà nh tiá»n, ta vá»›i y thị sao không thể trở thà nh má»™t ngưá»i được.
Diệp Khải Nguyên lại tránh né ánh mắt của nà ng.
Tiểu Tiên nói :
- Giả như chà ng cÅ©ng có thể xem ta và y thị như má»i ngưá»i, bá»n ta nhất định Ä‘á»u sẽ rất vui sướng nếu không thì...
Diệp Khải Nguyên nhịn không được há»i :
- Nếu không thì như thế nà o?
Tiểu Tiên than thở :
- Nếu không thì kim tiá»n, Ä‘áºu phụng và cái chuông nói không chắc Ä‘á»u sẽ Ä‘au khổ suốt Ä‘á»i.
Diệp Khải Nguyên cuối cùng quay đầu lại nhìn nà ng.
Hoà ng hôn.
Ãnh chiá»u tà đang rá»i chiếu và o cá»a sổ, diá»…m lệ như ráng xuân, trong phòng đốt lá»a lên ấm áp như mùa xuân.
Äôi mắt nà ng lại còn diá»…m lệ hÆ¡n cả ánh chiá»u tà n, ấm áp hÆ¡n.
Một nữ nhân có thể mang mùa xuân lại, há không phải là một tưởng lớn nhất của nam nhân sao?
Tiểu Tiên cắn cắn môi nói :
- Chà ng dưá»ng như xưa nay chưa bao giá» nhìn ta như thế?
Diệp Khải Nguyên không nói.
- Chà ng rất Ãt khi nhìn ta, vì váºy chà ng vốn không nhìn rõ ta là nữ nhân như thế nà o, chÃnh vì chà ng vốn không biết ta là nữ nhân như thế nà o vì váºy má»›i rất Ãt nhìn ta.
Diệp Khải Nguyên thừa nháºn.
Trong ánh mắt của Tiểu Tiên lại lộ vẻ óan trách, nà ng nói :
- Ta biết chà ng nhất định sẽ cho rằng ta là má»™t nữ nhân rất tùy tiện, đã qua tay nhiá»u nam nhân, kỳ tháºt... rồi chà ng sau nà y sẽ biết...
Diệp Khải Nguyên nói :
- Biết gì?
Tiểu Tiên cúi đầu nói nhỠ:
- Sau nà y chà ng sẽ biết, chà ng không những là nam nhân đầu tiên cá»§a ta, mà cÅ©ng là ngưá»i sau cùng cá»§a ta.
Äây tuyệt không phải là lá»i nói dối.
Nữ nhân thông minh tuyệt sẽ không nói lá»i nói dối mà bất cứ lúc nà o Ä‘á»u có thể bị vạch trần.
Nà ng đương nhiên là một nữ nhân thông minh tuyệt đỉnh.
Trái tim Diệp Khải Nguyên tá»±a như đã tan Ä‘i không ká»m lòng được nắm chặt lấy tay cá»§a nà ng ôn tồn nói :
- Không cần đợi đến sau nà y mà ngay bây giỠta đã tin.
Ãnh mắt Tiểu Tiên sáng lên, đột nhiên nà y nhảy báºt lên nói :
- Äi, bá»n ta Ä‘i tìm cái chuông Ä‘i.
Diệp Khải Nguyên bối rối :
- Äinh Linh Lâm...
Tiểu Tiên nói :
- Äinh cô nương đã vẫn còn biết trốn và o đây, thần trà nhất định vẫn còn chưa hoà n toà n mất Ä‘i, chỉ cần bá»n ta chăm sóc cho Äinh cô nương tháºt tốt, thì nhất định Äinh cô nương sẽ mau chóng hồi phục.
Ãnh mắt Diệp Khải Nguyên lá»™ ra vẻ cảm kÃch, xem chừng chà ng Ä‘Ãch xác từ trước đến giỠđã không nháºn rõ nà ng.
Tiểu Tiên nói :
- Lúc vừa rồi ta Ä‘i ra, Äinh cô nương đã ngá»§ say, ta đã kêu Hà n Trinh coi chừng Äinh cô nương ở đó.
Diệp Khải Nguyên há»i :
- Chùy TỠà ?
Tiểu Tiên tươi cưá»i nói :
- Chỉ cần chà ng biết dùng, thì khả năng sỠdụng của Chùy TỠrất lớn.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng đã có thể tÃn nhiệm y?
Tiểu Tiên nói :
- Y không phải là ngưá»i tốt nhưng ta đã nhìn ra, y tuyệt sẽ không dám là m chuyện bá»™i phản ta.
NÆ¡i mà bá»n há» uống rượu, đương nhiên là Lãnh Hương viên.
Äi qua má»™t cá»a góc là tiểu viện cá»§a Äinh Linh Lâm.
Trá»i đã sẫm tối.
Trong sân bình lặng yên tĩnh, trong phòng vẫn chưa đốt đèn.
Bá»n há» Ä‘i qua tiểu viện tịch mịch, Ä‘i đến cá»a Tiểu Tiên buông tay cá»§a Diệp Khải Nguyên ra.
Nà ng không những dịu dà ng mà còn rất chăm chút.
Sá»± chăm chút cá»§a nữ nhân thưá»ng có thể khiến cho nam nhân cảm động.
- Äinh cô nương nhất định vẫn còn ngá»§.
- Có thể ngủ được là một diễm phúc.
Tiểu Tiên mỉm cưá»i nhẹ nhà ng đẩy cá»a nhìn ra, Diệp Khải Nguyên Ä‘i theo phÃa sau nà ng, vẫn chưa Ä‘i tá»›i cá»a, đột nhiên phát giác toà n thân nà ng đã cứng Ä‘á».
Trong phòng bình lặng yên tịnh, sá»± ấm áp cá»§a ánh chiá»u tà vẫn lưu lại ở góc phòng nhưng ngưá»i đã không còn thấy đâu nữa.
Không thấy Äinh Linh Lâm cÅ©ng chẳng thấy Hà n Trinh đâu.
Tiểu Tiên ngạc nhiên nhìn cái giưá»ng trống không, nước mắt chảy ròng ròng.
- Nà ng bảo Hà n Trinh coi chừng ở đây ư?
Tiểu Tiên gáºt gáºt đầu.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Y có bỠđi hay không?
Tiểu Tiên nói :
- Tuyệt đối không, ta đã dặn dò y không có mệnh lệnh cá»§a ta, y tuyệt không thể rá»i bá» nÆ¡i nà y ná»a bước.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng có chắc không?
Tiểu Tiên nói :
- Y tuyệt không dám không nghe lá»i ta, y vẫn không muốn chết.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nhưng bây giá» con ngưá»i y đã không còn ở đây nữa.
Tiểu Tiên sắc mặt trắng xanh, nói :
- Ta nghĩ đây nhất định có nguyên nhân, nhất định có...
Diệp Khải Nguyên há»i :
- Nà ng nghĩ tại sao y bỠđi?
Tiểu Tiên không trả lá»i cÅ©ng không thể trả lá»i.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Y không những tá»± bá» Ä‘i mà còn mang cả Äinh Linh Lâm Ä‘i vá»›i y...
Tiểu Tiên ngắt lá»i chà ng nói :
- Äinh Linh Lâm không thể do y mang Ä‘i.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng có thể chắc chứ?
Tiểu Tiên gáºt đầu. Nà ng không phải là ngưá»i tùy tiện dá»… dà ng trong việc phán Ä‘oán ngưá»i khác, sá»± phán Ä‘oán cá»§a nà ng thông thưá»ng rất chuẩn xác.
- Sá»± kinh hãi mà nà ng chịu quá lá»›n vì váºy luôn ở trong trạng thái căng thẳng tuyệt không thể chịu đựng thêm má»™t chút kÃch thÃch gì nữa.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng cho rằng ở đây lại có chuyện gì nữa. Khiến Äinh Linh Lâm lại bị kinh hãi mà bá» trốn Ä‘i?
Tiểu Tiên nói :
- Nhất định như váºy.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äinh Linh Lâm bá» trốn. Hà n Trinh đương nhiên phải Ä‘uổi theo.
Tiểu Tiên nói :
- Vì váºy hai ngưá»i bá»n hỠđã không có ở đây.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Khi y Ä‘uổi theo, tại sao không để lại má»™t dấu hiệu gì cho bá»n ta biết hướng Ä‘i cá»§a bá»n há»?
Tiểu Tiên nói :
- Äinh Linh Lâm bá» trốn nhất định rất đột ngá»™t, trong lúc vá»™i và ng Hà n Trinh đã không kịp...
Diệp Khải Nguyên thở dà i, không nói gì nữa.
Chà ng xưa nay không phải là ngưá»i lúc khẩn cấp mà trở nên tinh thần vô chá»§, chà ng là má»™t con ngưá»i rất trầm tÄ©nh.
Ãp lá»±c chịu đựng cà ng lá»›n chà ng lại cà ng trầm tÄ©nh.
Tiểu Tiên cắn chặt môi nói :
- Y đã Ä‘uổi theo, bất kể Ä‘uổi theo có kịp hay không, Ä‘á»u nhất định phải quay lại báo tin.
Diệp Khải Nguyên thốt lên :
- Sao?
Tiểu Tiên nói :
- Bây giá» bá»n ta có Ä‘i tìm cÅ©ng không cách gì tìm.
Diệp Khải Nguyên thừa nháºn.
Tiểu Tiên nói tiếp :
- Vì váºy bá»n ta tạm thá»i đà nh phải ở đây đợi tin y.
Diệp Khải Nguyên cũng đồng ý.
Tiểu Tiên nhìn nhìn Diệp Khải Nguyên đột nhiên nói :
- Chà ng dưá»ng như không có vẻ lo lắng gì cả.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Lo lắng có lợi à ?
Tiểu Tiên nói :
- Không!
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äã không có lợi thì tại sao ta phải lo lắng?
Chà ng nói chuyện tuy rất ung dung, nhưng sắc mặt vẫn không bình thưá»ng, chà ng cháºm rãi ngồi xuống, ngồi lên chiếc giưá»ng.
Äã có chá»— ngồi, tại sao không nằm xuống, chà ng dứt khoát nằm xuống.
Nhưng Tiểu Tiên lại lo lắng ngồi đứng không yên, chau mà y nói :
- NÆ¡i nà y quá lạnh bá»n ta chi bằng...
Chưa nói hết lá»i Diệp Khải Nguyên chợt ngồi báºt dáºy, giống như bị ngưá»i chặt má»™t Ä‘ao.
Ãnh đèn chiếu lên mặt chà ng, khuôn mặt chà ng xem ra cÅ©ng giống như bị ngưá»i khác chém má»™t Ä‘ao váºy.
Tiểu Tiên xưa nay chưa bao giá» thấy Diệp Khải Nguyên tá» ra kinh hãi như váºy, nà ng nhịn không được há»i :
- Chuyện gì váºy?
Diệp Khải Nguyên không mở miệng, dưá»ng như các cÆ¡ thịt có ở cổ há»ng chà ng đã cứng đỠlại, phát không nổi ra lá»i.
Tiểu Tiên bước tá»›i, Ä‘i đến đầu giưá»ng, khuôn mặt mỹ lệ cá»§a nà ng đột nhiên biến sắc.
Nà ng chợt ngá»i thấy má»™t mùi vị rất đặc biệt, má»™t cái mùi khiến ngưá»i khác nôn má»a, run sợ.
Mùi cá»§a máu. Bá»n há» không chảy máu, váºy mùi máu tanh từ đâu lại? Từ bên dưới giưá»ng.
Bên dưới giưá»ng sao lại có mùi máu tanh, lẽ nà o dưới giưá»ng có ngưá»i chết?
Ngưá»i chết là ai?
Giưá»ng không nặng, đưa tay má»™t cái có thể dỡ lên, vấn đỠnà y ngay láºp tức sẽ có đáp án.
Nhưng Diệp Khải Nguyên không là m như váºy, tay cá»§a chà ng đã cứng đỠngay các ngón tay cÅ©ng cứng lại, chà ng tháºt sá»± không còn dÅ©ng khà để dỡ cái giưá»ng lên nữa.
Giá như tháºt có ngưá»i chết ở dưới giưá»ng, ngưá»i chết không phải là Äinh Linh Lâm thì là ai?
Tiểu Tiên đã đưa tay ra. Dưới giưá»ng quả nhiên có ngưá»i chết, má»›i chết không lâu, các vết máu ở trên giưá»ng còn chưa khô hẳn.
Ngưá»i chết không phải Äinh Linh Lâm mà là Hà n Trinh.
|

23-09-2008, 04:04 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: Feb 2008
Bà i gởi: 67
Thá»i gian online: 0 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Cá»u Nguyệt Ưng Phi
Tác giả : Cổ Long
Thể lá»ai: Kiếm hiệp
Hồi 34 - Song trùng thân pháºn
Diệp Khải Nguyên ngÆ¡ ngác, Tiểu Tiên cÅ©ng ngạc nhiên. Ngưá»i chết sao lại là Hà n Trinh? Diệp Khải Nguyên không ngá», Tiểu Tiên cÅ©ng cảm thấy bất ngá», Hà n Trinh đã chết ở đây còn Äinh Linh Lâm thì sao?
Tiểu Tiên nhẹ nhà ng đặt chiếc giưá»ng xuống, chầm cháºm quay ngưá»i Ä‘i đến trước cá»a sổ, mở cá»a sổ ra. Ngoà i cá»a sổ má»™t mà u tối sẫm mà n đêm vô tình, đột nhiên buông xuống.
Nà ng ngồi đối mặt vá»›i mà n đêm vô tình nà y, trầm mặc rất lâu má»›i thở dà i thưá»n thượt nói :
- Hóa ra y thị giết chết Hà n Trinh rồi mới bỠđi.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng cho rằng Äinh Linh Lâm giết Hà n Trinh à ?
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng cho rằng không phải sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tuyệt không phải.
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng có thể xác định chứ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Võ công cÅ©ng có rất nhiá»u loại, nhưng đáng sợ nhất hữu hiệu nhất lại chỉ có má»™t loại.
Tiểu Tiên nói :
- Loại gì?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Chỉ có võ công sát nhân, má»›i tháºt sá»± là võ công hữu hiệu.
Tiểu Tiên đồng ý. Nà ng cÅ©ng biết có rất nhiá»u ngưá»i võ công tuy cao, nhưng không thể sát nhân cÅ©ng không dám sát nhân.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Võ công sát nhân Äinh Linh Lâm tuyệt đối không so được vá»›i Hà n Trinh.
Tiểu Tiên nói :
- Vì váºy chà ng nhất quyết cho rằng Hà n Trinh tuyệt không phải chết ở trong tay Äinh Linh Lâm?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tuyệt không phải!
Tiểu Tiên nói :
- Nhưng bây giá» Äinh Linh Lâm đã Ä‘i rồi, Hà n Trinh lại chết ở đây.
Äây là sá»± tháºt, sá»± tháºt thì không thể phản bác.
Tiểu Tiên nói :
- Nếu không phải là Äinh Linh Lâm giết y thì ai giết y?
Ngưá»i có thể giết được Hà n Trinh không nhiá»u. Huống hồ trong căn phòng nà y ngoà i trừ y và Äinh Linh Lâm ra thì không có ngưá»i thứ ba.
Tiểu Tiên nói :
- Y nếu không chết tuyệt sẽ không để cho Äinh Linh Lâm Ä‘i, lẽ nà o có ngưá»i giết y trước, rồi trói Äinh Linh Lâm mang Ä‘i?
Những vấn đỠnà y ai có thể giải đáp được? Diệp Khải Nguyên đã bước tá»›i mở cánh cá»a sổ khác ra. Cá»a sổ tuy không giống nhau, nhưng mà n đêm bên ngoà i cá»a sổ lại giống nhau, cÅ©ng lạnh lẽo như váºy, cÅ©ng yên tÄ©nh như váºy. Chà ng đỠđẫn đứng ở đó bất động ánh mắt cá»§a chà ng cÅ©ng thâm trầm tăm tối như bên ngoà i cá»a sổ.
Tiểu Tiên cúi đầu, cuối cùng mới nhẹ nói :
- Ta vừa rồi không nên nói những lá»i đó.
Diệp Khải Nguyên trầm mặc.
Tiểu Tiên nói :
- Bây giá» chuyện quan trá»ng nhất là phải nhanh chóng nghÄ© cách Ä‘i tìm Äinh Linh Lâm, y thị....
Diệp Khải Nguyên đột nhiên ngắt lá»i nà ng nói :
- Không cần phải đi tìm.
Tiểu Tiên rất bất ngá», nà ng không bao giá» nghÄ© đến Diệp Khải Nguyên sẽ nói ra những lá»i như váºy, nà ng nhịn không được quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn Diệp Khải Nguyên nói :
- Chà ng nói không cần đi tìm sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ừ!
Tiểu Tiên nói :
- Tại sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äã có ngưá»i biết tung tÃch cá»§a Äinh Linh Lâm, hà tất phải Ä‘i tìm?
Tiểu Tiên nói :
- Ai biết tung tÃch cá»§a y thị?
Diệp Khải Nguyên nói :
- ChÃnh nà ng.
Tiểu Tiên cà ng ngạc nhiên há»i :
- Chà ng nói ta biết tung tÃch cá»§a y thị à ?
Diệp Khải Nguyên thản nhiên nói :
- Ta đã nói rất rõ, nà ng cũng đã nghe rất rõ.
Tiểu Tiên nhìn Diệp Khải Nguyên không động Ä‘áºy, không mở miệng giống như toà n thân bị thất thần.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tứ đại Thiên vương cá»§a Ma giáo Ä‘Ãch xác đã chết ba ngưá»i, nhưng Cô Phong chưa chết.
Tiểu Tiên nói :
- Dương Thiên vẫn chưa chết à ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Dương Thiên không phải là Cô Phong, Lữ Äịch cÅ©ng không phải.
Tiểu Tiên nói :
- Dương Thiên không bị thương sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Y bị thương, bị thương rất nặng nhưng ngưá»i bị thương không nhất định là Cô Phong.
Tiểu Tiên nói :
- Y nếu không phải là Cô Phong, tại sao không dám để ngưá»i khác biết y bị thương? Tại sao phải giấu chà ng?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì y cho rằng ta là nô tà i cá»§a nà ng, cho rằng ta cÅ©ng đã gia nháºp Cá»u Nguyệt bang.
Tiểu Tiên đột nhiên thở dà i nói :
- Lá»i chà ng nói ta không hiểu má»™t chút nà o cả.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng phải hiểu, cũng chỉ có nà ng mới hiểu.
Tiểu Tiên nói :
- Tại sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì ngưá»i xuất thá»§ là m tổn thương y chÃnh là nà ng.
Tiểu Tiên gượng cưá»i nói :
- Ta nếu không phải là rất hiểu chà ng thì nhất định cho rằng chà ng đã say.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta xưa nay chưa bao giỠtỉnh táo như lúc nà y cả.
Tiểu Tiên nói :
- Dương Thiên vốn là hảo bang thủ của ta, tại sao ta phải xuất thủ là m tổn thương y?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì y muốn giết nà ng trước!
Tiểu Tiên cưá»i. Nụ cưá»i cá»§a nà ng hoà n toà n giống nụ cưá»i cá»§a Diệp Khải Nguyên lúc bối rối.
Nhưng Diệp Khải Nguyên lại không cưá»i. Sá»± tháºt nét mặt chà ng xưa nay chưa bao giá» nghiêm khắc đến như váºy.
Chà ng sa sầm nét mặt :
- Y đã lâu muốn giết nà ng nhưng không có cÆ¡ há»™i nên đà nh mạo hiểm hà nh thÃch.
Tiểu Tiên nói :
- HÃ nh thÃch?
Diệp Khải Nguyên gáºt đầu :
- CÅ©ng vì y đánh giá thấp võ công cá»§a nà ng, có lẽ y trong lúc vô tình phát hiện nà ng đã bị thương. Vì váºy quyết định thừa cÆ¡ há»™i nà y mạo hiểm là m thá».
Tiểu Tiên vẫn Ä‘ang cưá»i. Nà ng không biện bác, dưá»ng như cảm thấy chuyện nà y vốn không đáng để biện bác.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Lúc y quyết định động thủ chắc hẳn và o buổi tối mồng một.
Tiểu Tiên lại cưá»i cưá»i nói :
- Giá như lén lút Ä‘i thÃch sát má»™t ngưá»i, tối mùng má»™t năm má»›i Ä‘Ãch là thá»i Ä‘iểm tốt.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Khi y Ä‘i hà nh thÃch, tất nhiên là che mặt.
Tiểu Tiên nói :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên.
Bất kỳ ai lúc muốn là m thÃch khách tuyệt sẽ không có ai dùng chân diện mục để cho ngưá»i khác thấy cả.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Y vốn cho rằng chiêu tấn công đó cá»§a mình nhất định đắc thá»§, nà o ngá» võ công cá»§a nà ng so vá»›i sá»± tưởng tượng cá»§a y còn cao hÆ¡n nhiá»u, vì váºy y không những không đắc thá»§ mà còn bị thương dưới tay nà ng.
Tiểu Tiên cưá»i cưá»i nói :
- Muốn giết được ta không phải là một chuyện dễ dà ng.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nhưng nà ng cũng đã đánh giá thấp y.
Tiểu Tiên bối rối :
- Tại sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Khinh công của y rất cao tuy không đắc thủ nhưng vẫn đà o tẩu được.
Tiểu Tiên nói :
- Nếu muốn bắt một con hồ ly biết bay, đương nhiên cũng không phải là một chuyện dễ dà ng.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng cho rằng y đã trúng độc châm cá»§a nà ng, dù có thể đà o tẩu cÅ©ng không chạy xa được nhưng y còn có loại linh dược chuyên giải bách độc nên có thể tạm thá»i bảo vệ tÃnh mạng.
Tiểu Tiên nói :
- Nhưng ta chỉ cần kiểm tra ra ai bị thương là biết ngay thÃch khách là ai.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì váºy y má»›i giấu ta, không dám để cho ta nhìn thấy vết thương cá»§a y.
Tiểu Tiên nói :
- Y nhất định cho rằng ta phái chà ng Ä‘i Ä‘iá»u tra thÃch khách.
Diệp Khải Nguyên thở dà i nói :
- Y tất nhiên không ngá» rằng nà ng đã sá»›m biết thÃch khách chÃnh là y.
Tiểu Tiên nói :
- Ta là m sao biết được?
Diệp Khải Nguyên :
- Y cho rằng Vương quả phụ đã má»™t lòng theo y, cho rằng Vương quả phụ sẽ bảo vệ bà máºt cho y, nà o ngá»....
Tiểu Tiên nói :
- Nà o ngá» Vương quả phụ lại mang bà máºt nà y nói cho ta biết.
Diệp Khải Nguyên thở dà i :
- Vô luáºn là nam nhân tinh nhanh như thế nà o Ä‘á»u khó tránh khá»i bị nữ nhân bán đứng.
Tiểu Tiên cũng thở dà i nói :
- Äiá»u nà y cÅ©ng chỉ vì nam nhân thưá»ng cho rằng nữ nhân Ä‘á»u là những kẻ yếu Ä‘uối ngốc nghếch.
Diệp Khải Nguyên đồng ý câu nói nà y.
Tiểu Tiên nói :
- Ta biết y chÃnh là thÃch khách, tại sao không giết y?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì khi nà ng giết ngưá»i thưá»ng thÃch mượn Ä‘ao ngưá»i khác.
Tiểu Tiên nói :
- Có thể mượn Ä‘ao ngưá»i khác Ä‘i giết chÃnh ngưá»i mà bản thân mình muốn giết Ä‘Ãch xác lại là má»™t chuyện rất sung sướng.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng sung sướng nhưng ta không sung sướng.
Tiểu Tiên nói :
- Tại sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì đao mà nà ng muốn mượn lần nà y là đao của ta.
Tiểu Tiên bối rối :
- Thế à ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Cô Phong bị thương, ta đang tìm Cô Phong. Dương Thiên lại đúng lúc bị thương, hơn nữa không dám nói ra chuyện bị thương của mình, chuyện nà y giống như một cộng một, lại cộng một đúng là ba.
Tiểu Tiên nói :
- Vì ta cho rằng chà ng chỉ cần tìm được Dương Thiên thì nhất định sẽ cho rằng y chÃnh là Cô Phong.
Diệp Khải Nguyên gượng cưá»i :
- Ta vốn cÆ¡ hồ cho rằng chÃnh là y.
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng giải thÃch nghe ra dưá»ng như rất hợp lý, chỉ tiếc chà ng lại quên má»™t chuyện.
Diệp Khải Nguyên thốt lên :
- Thế sao?
Tiểu Tiên nói :
- Giết ngưá»i Ä‘á»u có động cÆ¡. Muốn giết ta cà ng nhất định phải có lý do rất tốt, vì vô luáºn ai cÅ©ng phải biết đó tuyệt không phải là chuyện dá»… dà ng.
Diệp Khải Nguyên thừa nháºn.
Tiểu Tiên nói :
- Dương Thiên rất hiểu ta, ta đối xỠvới y không xấu, y tại sao muốn mạo hiểm giết ta?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta cÅ©ng rất hiểu y, y là kẻ có dã tâm rất lá»›n, vì váºy má»›i gia nháºp Cá»u Nguyệt bang.
Äiểm nà y Tiểu Tiên rất đồng ý.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Y cà ng thâm nháºp cà ng hiểu rõ thế lá»±c to lá»›n cá»§a Cá»u Nguyệt bang, dã tâm y lại cà ng lá»›n.
Tiểu Tiên nói :
- Lẽ nà o y muốn là m Bang chá»§ Cá»u Nguyệt Bang.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Y nhất định vô cùng mong muốn, chỉ tiếc...
Tiểu Tiên nói :
- Tiếc rằng chỉ cần ta còn sống y sẽ mãi mãi không có ngà y ấy.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì thế vô luáºn mạo hiểm như thế nà o Ä‘i nữa, y cÅ©ng phải giết nà ng.
Tiểu Tiên thở dà i nói :
- Sá»± suy Ä‘oán cá»§a chà ng bây giá» dưá»ng như đã dần dần trở nên hoà n chỉnh.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vẫn không xem là hoà n chỉnh được.
Tiểu Tiên cưá»i nói :
- Tự chà ng cũng biết thế à ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Chuyện mà ta biết có lẽ phải nhiá»u hÆ¡n sá»± tưởng tượng cá»§a nà ng.
Tiểu Tiên thốt lên :
- Thế sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Sự suy đoán của ta bây giỠvẫn còn mấy chỗ sơ hở.
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng nói đi.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Dương Thiên lâu nay không dám hạ thủ nà ng, tại sao đột nhiên lại có dũng kh�
Tiểu Tiên nói :
- Äây là điểm thứ nhất.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ngưá»i mà ta đợi vốn là Cô Phong, tại sao y cÅ©ng đúng lúc đó mà và o thà nh?
Tiểu Tiên nói :
- Äây là điểm thứ hai.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nếu Dương Thiên không phải là Cô Phong thì ai là Cô Phong?
Tiểu Tiên nói :
- Äây là điểm thứ ba.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nếu Cô Phong không hẹn Äa NhÄ© Giáp tương kiến ở Diên Bình môn, trên ngưá»i Äa NhÄ© Giáp sao lại có bức huyết thư đó?
Tiểu Tiên nói :
- Äây là điểm thứ tư.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Mặc Cá»u Tinh vốn là ẩn sÄ©, tại sao vừa đến Trưá»ng An lại có thể tìm ra tung tÃch cá»§a Äa NhÄ© Giáp?
Tiểu Tiên nói :
- Äây là điểm thứ năm.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Mặc Cá»u Tinh quanh năm thưá»ng ăn ngÅ© độc, sao lại dá»… dà ng bị độc tá» như thế?
Tiểu Tiên nói :
- Äây là điểm thứ sáu.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Khổ Trúc vốn là ngưá»i ngoà i cuá»™c, tại sao cÅ©ng đột nhiên thảm tá»?
Tiểu Tiên cưá»i nói :
- Sá»± suy Ä‘oán cá»§a chà ng dưá»ng như đã có sáu Ä‘iểm sÆ¡ hở.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Chỉ có sáu điểm.
Tiểu Tiên nói :
- Sự suy đoán của bất kỳ ai nếu đã có sáu điểm sơ hở thì sự suy đoán nà y vốn không thể dùng được.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nhưng sá»± suy Ä‘oán nà y cá»§a ta có thể chấp nháºn được.
Tiểu Tiên thốt lên :
- Thế sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì sáu Ä‘iểm sÆ¡ hở nà y ta Ä‘á»u có thể giải thÃch.
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng nói đi.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tuy có sáu Ä‘iểm sÆ¡ hở nhưng sá»± giải thÃch lại chỉ có má»™t, chỉ cần nói hai câu là đủ.
Tiểu Tiên nói :
- Ta nghe đây.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Cô Phong chÃnh là nà ng, Mặc Cá»u Tinh cÅ©ng chÃnh là nà ng!
Tiểu Tiên lại cưá»i.
Tiểu Tiên rõ rà ng là đã há»c lấy thói táºt cá»§a Diệp Khải Nguyên, đến lúc bối rối gặp chuyện khó khăn nguy hiểm nà ng cÅ©ng cưá»i. Chẳng qua là nà ng cưá»i ngá»t ngà o hÆ¡n Diệp Khải Nguyên.
Diệp Khải Nguyên nói :
- ChÃnh nà ng là Cô Phong vì váºy Dương Thiên má»›i dám hạ thá»§, vì y phát hiện nà ng đã bị thương.
Tiểu Tiên nói :
- Äây là điá»u giải thÃch thứ nhất, nghe ra dưá»ng như rất là hợp lý.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì nà ng chÃnh là Cô Phong. Vì váºy má»›i muốn Dương Thiên chịu tá»™i thay cho nà ng.
Tiểu Tiên nói :
- Cũng hữu lý.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Chỉ có nà ng má»›i biết Lữ Äịch là Äa NhÄ© Giáp, cÅ©ng chỉ có nà ng má»›i có thể hẹn y ở Tháºp Phương Trúc Lâm tá»±.
Tiểu Tiên nói :
- Vì váºy Mặc Cá»u Tinh cÅ©ng là ta sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng cố ý khảm lên mặt chÃn cái chấm, trước sau không chịu gỡ cái mÅ© cá» xuống vì dị dung thuáºt cá»§a nà ng tuy tinh diệu nhưng nà ng vẫn còn sợ ta nháºn ra nà ng.
Tiểu Tiên nói :
- Nhưng tại sao ta lại muốn cải trang thà nh Mặc Cá»u Tinh?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì nà ng muốn giết Äa NhÄ© Giáp.
Tiểu Tiên nói :
- Ta muốn giết y? Tại sao muốn chà ng đi.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì nà ng muốn để ta táºn mắt chứng kiến cái chết cá»§a Äa NhÄ© Giáp, nhưng chết trong tay cá»§a Mặc Cá»u Tinh.
Chà ng nói tiếp :
- Äa NhÄ© Giáp rất có thể biết Mặc Cá»u Tinh là nà ng vì váºy chiêu sát thá»§ cuối cùng đó cá»§a y không thá»±c sá»± thi xuất ra, không ngá» nà ng lại thừa cÆ¡ giết y.
Tiểu Tiên lắng nghe.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äó vốn là má»™t mà n kịch cố ý diá»…n cho ta xem, Äa NhÄ© Giáp cÅ©ng thông đồng diá»…n trò rất tốt, ngay những lá»i hai ngưá»i nói cÅ©ng chỉ là diá»…n trò mà thôi.
Tiểu Tiên nói :
- Tại sao y lại muốn đến diễn cái mà n nà y?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì hai ngưá»i diá»…n cái trò nà y vốn là vì muốn giết ta, vì váºy y mấy lần giao hẹn vá»›i ta, không để cho phi Ä‘ao cá»§a ta xuất thá»§, để cho nà ng có cÆ¡ há»™i giết ta.
Tiểu Tiên nói :
- Ta không giết chà ng.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng không giết, là vì kẻ mà nà ng tháºt sá»± muốn giết không phải là ta mà là Äa NhÄ© Giáp, y đến chết cÅ©ng không ngá» kết cục cuối cùng cá»§a cái trò nà y lại đột nhiên thay đổi.
NghÄ© đến sá»± kinh ngạc và đau đớn trong ánh mắt lúc sắp chết cá»§a Äa NhÄ© Giáp, Diệp Khải Nguyên cÅ©ng không khá»i thở dà i nói :
- Y chết quả tháºt rất oan khuất.
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng thông cảm y sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta chỉ thông cảm cái chết của y.
Tiểu Tiên thản nhiên nói :
- Con ngưá»i đó phải chết, y chết không oan uổng. Vì y vốn là má»™t kẻ ngu xuẩn.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Y ngu xuẩn sao?
Tiểu Tiên nói :
- Ngu xuẩn cÅ©ng có rất nhiá»u dạng, ngạo mạn, tá»± đại cÅ©ng là má»™t dạng trong đó.
Diệp Khải Nguyên không cách gì biện bác. Ngạo mạn tá»± đại Ä‘Ãch xác là má»™t trong dạng ngu xuẩn, hÆ¡n nữa rất có thể là má»™t dạng nặng ná» nhất.
Tiểu Tiên nói :
- Nhưng ta không ngu xuẩn, bây giỠta nói chung là đã hiểu rõ ý của chà ng.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng phải hiểu rõ.
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng nói ta cải trang thà nh Mặc Cá»u Tinh, rồi lại tìm Lữ Äịch tÃnh toán giết chà ng nhưng cuối cùng lại giết y.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nghe ra Ä‘iá»u nà y Ä‘Ãch xác là má»™t chuyện rất hoang đưá»ng nhưng sá»± tÃnh toán nà y tuyệt đối tỉ mỉ.
Tiểu Tiên nói :
- Có lẽ vì nó bất khả tá»± nghi, vì váºy má»›i hữu hiệu.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Phong huyết thư đó tất nhiên cũng là một phần trong kế hoạch.
Tiểu Tiên thốt lên :
- Sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Bản thân Dương Thiên tất nhiên cÅ©ng biết bà máºt cá»§a y sá»›m muá»™n sẽ bị nà ng phát hiện, nên đã quyết định đà o tẩu.
Tiểu Tiên nói :
- Thế lá»±c cá»§a Cá»u Nguyệt bang bao trùm khắp thiên hạ, y có thể chạy thoát tá»›i đâu chứ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Lần nà y y đã nháºn sá»± dặn dò hà nh động tất nhiên đặc biệt cẩn tháºn, vì váºy y chá»n Ä‘i chá»n lại, má»›i chá»n được má»™t nÆ¡i mà nà ng không ngỠđược.
Tiểu Tiên nói :
- Nơi nà o?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Trưá»ng An thà nh.
Tiểu Tiên nói :
- NÆ¡i đây chÃnh là Trưá»ng An thà nh.
Tiểu Tiên há»i :
- Khổ Trúc cũng là đồng mưu trong chuyện nà y hay sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì váºy y má»›i sá»›m bị nà ng sát nhân diệt khẩu, tất cả những ngưá»i có liên quan đến chuyện nà y Ä‘á»u đã bị nà ng sát nhân diệt khẩu.
Tiểu Tiên nói :
- Còn Tống chủ nhân và gã khổng lồ kia?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Bá»n há» chÃnh là bằng hữu cá»§a Dương Thiên nhìn thấy ta ở Diên Bình môn cÅ©ng có ý diá»…n trò để yểm há»™ Dương Thiên nháºp thà nh. Dương Thiên bị thương thế nà o bá»n há» tất nhiên biết.
Tiểu Tiên nói :
- Bà máºt nà y đương nhiên không để cho chà ng biết, vì váºy ta cÅ©ng sát nhân diệt khẩu bá»n há».
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta đã sá»›m tÃnh đúng nà ng đã có chiêu nà y, vì váºy há» chết rồi ta không cảm thấy bất ngá».
Tiểu Tiên thở dà i nói :
- Như váºy xem ra ngưá»i bị ta giết tháºt không Ãt.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Rõ rà ng không Ãt.
Tiểu Tiên nói :
- Ta tháºm chà còn sẽ tá»± mình giết chÃnh mình.
Nà ng thở dà i nói tiếp :
- Giả như ta chÃnh là Mặc Cá»u Tinh há không tá»± mình giết chÃnh mình sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Mặc Cá»u Tinh chết không phải là nà ng.
Tiểu Tiên nói :
- Không phải sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng biết ta nhất định sẽ không có cái khẩu vị như thế để theo nà ng, ăn những món ăn kinh sợ đó, vì váºy đã sá»›m chuẩn bị thay ngưá»i, đợi ta Ä‘i rồi nà ng liá»n độc sát ngưá»i đó.
Tiểu Tiên nói :
- Vì Mặc Cá»u Tinh đã chết, chuyện nà y đến chết cÅ©ng không có đối chứng.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Äây là má»™t kế hoạch cá»±c kỳ chu máºt.
Tiểu Tiên mỉm cưá»i nói :
- Cũng là một câu chuyện rất hay.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta cÅ©ng hy vá»ng đây chẳng qua chỉ là má»™t câu chuyện mà thôi.
Tiểu Tiên phảng phất rất ngạc nhiên nói :
- Lẽ nà o đây không phải là một câu chuyện?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Sá»± trùng hợp cá»§a chuyện nà y quá nhiá»u, chỉ có chuyện tháºt má»›i có nhiá»u trùng hợp như thế.
Tiểu Tiên nói :
- Lẽ nà o chuyện tháºt còn ly kỳ hÆ¡n cả má»™t câu chuyện?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Thông thưá»ng Ä‘á»u là như váºy.
Tiểu Tiên tươi cưá»i nói :
- Nghe chà ng nói như váºy ngay chÃnh ta cÅ©ng có hÆ¡i tin câu chuyện nà y là có tháºt.
Nà ng cưá»i rất là dịu ngá»t, chân tháºt :
- Nhưng kế hoạch cá»§a ta cá»±c kỳ chu máºt sao bị chà ng khám phá?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vô luáºn là kế hoạch chu máºt như thế nà o, Ä‘á»u khó tránh có chá»— sÆ¡ hở.
Tiểu Tiên nói :
- Kế hoạch nà y cũng có sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Những sÆ¡ hở trong sá»± suy Ä‘oán cá»§a ta, cÅ©ng chÃnh là chá»— sÆ¡ hở trong kế hoạch cá»§a nà ng.
Tiểu Tiên nói :
- Thế sao?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tại vì nà ng nếu không phải là Cô Phong, thì tuyệt nhiên không thể tạo thà nh nhiá»u trùng hợp như thế.
Tiểu Tiên nói :
- Bây giỠchà ng đã hoà n toà n chắc chắn rồi à ?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Cho đến sau khi ta nhìn thấy vết thương cá»§a bá»n há» má»›i hoà n toà n xác định.
Tiểu Tiên nói :
- Bá»n há» là những ai?
- Dương Thiên, Tống chá»§ nhân, gã khổng lồ và Khổ Trúc. Bá»n há» vốn là những ngưá»i không liên quan vá»›i nhau, vốn không thể chết trong tay cùng má»™t ngưá»i, nhưng vết thương trà mạng cá»§a bá»n há» thì Ä‘á»u hoà n toà n giống nhau.
Tiểu Tiên thở dà i nói :
- Äiá»u nà y quả tháºt vô cùng trùng hợp.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Sá»± trùng hợp cÅ©ng chÃnh là chá»— sÆ¡ hở.
Tiểu Tiên nói :
- Vì váºy ta không những là Bang chá»§ cá»§a Cá»u Nguyệt bang mà cÅ©ng là má»™t trong Tứ đại Thiên vương cá»§a Ma giáo?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Là Cô Phong.
Tiểu Tiên nói :
- Äừng quên Cá»u Nguyệt bang và Ma giáo vốn là những đối thá»§ không đội trá»i chung.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Ta không quên.
Tiểu Tiên nói :
- Váºy thì sao Bang chá»§ Cá»u Nguyệt bang lại gia nháºp Ma giáo?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì Bang chá»§ cá»§a Cá»u Nguyệt bang là ngưá»i thông minh, y biết tiêu diệt địch thá»§ không phải là cách thức hay nhất.
Tiểu Tiên nói :
- Thế nà o mới là cách thức hay nhất?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Thu phục, lợi dụng biến sức mạnh cá»§a địch thá»§ trở thà nh võ khà cá»§a chÃnh mình.
Tiểu Tiên nói :
- Cách thức nà y Ä‘Ãch xác rất tuyệt.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nhưng cách tổ chức cá»§a Ma giáo quá bà máºt, sức mạnh quá to lá»›n, muốn thu phục nó cÅ©ng chỉ có má»™t cách.
Tiểu Tiên há»i :
- Cách gì?
Diệp Khải Nguyên đáp :
- Là m Giáo chủ Ma giáo.
Tiểu Tiên nói :
- Muốn là m Giáo chá»§ Ma giáo thì nhất định phải nháºp Ma giáo.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì váºy mà nà ng nháºp Ma giáo.
Tiểu Tiên nói :
- Ma giáo sau khi lão Giáo chá»§ tạ thế, quyá»n lá»±c bị Tứ đại Thiên vương phân tán Ä‘i, không ai muốn chá»n Giáo chá»§ má»›i, giao lại quyá»n lá»±c cá»§a mình đã nắm.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Tứ đại Thiên vương nếu đã chết ba rồi thì sao?
Tiểu Tiên tươi cưá»i nói :
- Váºy thì ngưá»i còn lại dù có không muốn là m Giáo chá»§ e rằng cÅ©ng không được.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Chỉ tiếc loại ngưá»i giống như Äa NhÄ© Giáp bá»n há» không thể dá»… chết.
Tiểu Tiên nói :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên sẽ không.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng đương nhiên cÅ©ng không thể tá»± mình xuất diện đối phó vá»›i bá»n há».
Tiểu Tiên nói :
- Ta hà nh sự xưa nay không muốn quá mạo hiểm.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Vì váºy nà ng chỉ có dùng má»™t cách má»›i có thể giết được bá»n há».
Tiểu Tiên nói :
- Chà ng nói là dùng cách gì là tốt nhất?
Diệp Khải Nguyên nói :
- Mượn Ä‘ao cá»§a ngưá»i khác.
Tiểu Tiên xoa tay nói :
- Äúng rồi! Muốn giết ngưá»i như bá»n há», nhất định phải mượn Ä‘ao ngưá»i khác. HÆ¡n nữa còn phải mượn má»™t cây Ä‘ao đặc biệt.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nhưng nà ng cũng biết, đao của ta tuy nhanh nhưng lại không dùng để sát nhân.
Tiểu Tiên nói :
- Vì váºy ta má»›i tốn nhiá»u công sức như thế rà o nhiá»u vòng như thế.
Diệp Khải Nguyên nói :
- Nà ng cÅ©ng nhất định có nằm mÆ¡ vẫn không tưởng nổi, rằng vẫn có ngưá»i nhìn thấu suốt bà máºt cá»§a nà ng.
Tiểu Tiên nhìn chằm chằm Diệp Khải Nguyên, rất lâu sau mới thở dà i nói :
- Chuyện gì chà ng cũng có thể nhìn thấu suốt, tại sao chà ng lại không nhìn thấu suốt trái tim của ta?
Diệp Khải Nguyên ấp úng :
- Ta...
Tiểu Tiên nói :
- Ta đối xá» vá»›i chà ng tháºt giả như thế nà o, lẽ nà o chà ng không nhìn thấy má»™t chút nà o cả hay sao?
Trong đôi mắt mỹ lệ cá»§a nà ng chất chứa má»™t ná»—i u oán và bi thương không thể nói thà nh lá»i. Äiá»u nà y là tháºt hay giả đây?
|
 |
|
| |