Người thanh niên tầm mười chín hai mươi tuổi, mặc bạch y nhìn khá tiêu sái, chân giẫm lên một thanh cự kiếm lơ lửng trước người Đỗ Thiên một lúc rồi nhảy xuống, khẽ phất tay một cái, thanh cự kiếm đang tỏa ánh hào quang bỗng chốc thu nhỏ lại đến cỡ ngón tay rồi bay về phía thanh niên biến mất. Làm xong rồi thanh niên hướng Đỗ Thiên cười cười, Đỗ Thiên ánh mắt cung kính vội ôm quyền nói :
“ Tham kiến tiên sư”
Người thanh niên mới đến tỏ ra là người hào sảng, cười nói :
“ Tại hạ là Hạ Vũ, đệ tử Phù Phong Xích Diễm Môn, tiểu hữu là ?”
Đỗ Thiên tuy nhìn thấy người này khuôn mặt hiền lành, cử chỉ ôn hòa nhưng cũng không giám chậm trễ, dù sao vị trước mặt nhìn trẻ tuổi nhưng chính là tu sĩ có thể bay lượn trên không, búng ngón tay hắn cũng ngỏm đến mấy lần rồi. Hắn vội nói :
“ Tiểu nhân là Đỗ Thiên, ra mắt Hạ tiên sư”
Hạ Vũ đánh giá Đỗ Thiên từ trên xuống dưới một lúc rồi nói :
“ Tiểu hữu đã quanh quẩn ở gần hai tháng trời, khi tại hạ xuất hiện cũng không hề bất ngờ, xem ra chính là mộ danh Xích Diễm Môn mà tới ?”
Đỗ Thiên vui mừng trong lòng, hắn đã suy nghĩ rất lâu từ trước nên không cần suy nghĩ, tay lấy từ trong gói hành lý ra hai cuốn sách và một tấm bản đồ nói :
“ Tiểu nhân đúng là có chủ ý, trong lúc vô tình tiểu nhân có được ba vật này, mới biết đến sự tồn tại của tu tiên giới và Xích Diễm Môn, nên liều mạng băng rừng lội suối đến đây hi vọng có thể được gia nhập môn phái tu luyện”
Ba vật Đỗ Thiên đưa cho Hạ Vũ đúng là ba vật lấy từ động phủ của lão già. Hạ Vũ cũng chỉ nhìn qua rồi trả lại cho Đỗ Thiên nói :
“ Nói như vậy tiểu hữu cũng đã có những kiến thức cơ bản về tu tiên giới, không biết tiểu hữu linh căn gì ?”
Đỗ Thiên xấu hổ nói :
“ Tiểu nhân không biết “
Hạ Vũ cũng không có tức giân, ra hiệu Đỗ Thiên đưa tay ra, rồi hắn cầm lấy cổ tay Đỗ Thiên bắt mạch kiểm tra, cuối cùng mỉm cười nói :
“ Tiểu hữu quả nhiên có linh căn, chỉ là linh căn phẩm chất như thế nào thì tại hạ không rõ. Sư tôn có lệnh nếu tiểu hữu có linh căn thì đón về bổn môn, có được gia nhập hay không thì còn phải đợi sư tôn đích thân suy xét”
Đỗ Thiên nghe nói như vậy thì vui mừng muốn nhảy cẫng lên, cuối cũng vẫn là kiềm lại được. Có linh căn là có thể tu tiên được rồi, hơn nữa ý tứ của tiên sư này xem ra còn có cơ hội gia nhập Xích Diễm Môn. Đỗ Thiên lập tức cúi người cung kính :
“ Đa tạ Hạ tiên sư”
Hạ Vũ khoát tay, rồi vỗ vào túi trữ vật bên hông, một tiêu kiếm lóe sáng hiện ra trước người, rồi nhanh chóng biến lớn thành một cây cự kiếm như lúc đầu, dài gần một trượng. Cự kiếm hơi hạ xuống tới cỡ đầu gối thì mới dừng lại, tỏa ra những ánh sáng màu tím rất đẹp. Hạ Vũ nói :
“ Tiểu hữu hãy bước lên đi”
Đỗ Thiên ngỡ ngàng bước lên đồ vật hình cự kiếm, đôi mắt tò mò nhìn một lúc lâu rồi vẫn chưa rời khỏi. Hạ Vũ thấy vậy thì mỉm cười nói :
“ Đỗ tiểu hữu ngươi không cần tò mò, phi kiếm này chỉ là một hạ phẩm pháp khí mà thôi, sau này nếu tiểu hữu được sư tôn thu làm đồ đệ thì chắc chắn cũng có một vài món”
Tuy Hạ Vũ không có thúc dục nhưng Đỗ Thiên làm người cũng vô cùng tinh tế, thu lại vẻ tò mò cười nói :
“ Để Hạ tiên sư chê cười rồi”
Hạ Vũ gật đầu, cũng bước lên, hai tay múa may đánh ra một đạo pháp quyết, linh lực vừa động lũ lượt truyền vào phi kiếm dưới chân. Chỉ thấy phi kiếm ánh sáng đang chớp động bỗng tỏa hào quang ngày càng rực rỡ chói mắt, bắt đầu run rẩy, từ từ lơ lửng lên cao cách mặt đất chừng một trượng, rồi nhẹ nhàng lướt nhanh về phía trước, tốc độ nhanh dần. Hạ Vũ để ý thấy Đỗ Thiên đang mồm chữ “A” mắt chữ “ O “ thì cũng không kìm được một chút tự đắc. Ở tông môn hắn chỉ là một gã đệ tử bình thường, chưa bao giờ có ai kính phục hắn như tiểu tử trước mặt, càng nhìn càng thấy Đỗ Thiên thuận mắt
Đỗ Thiên được một màn sáng trong suốt bao bọc nên không hề bị gió tập vào mặt, cũng không bị lắc lư gì, cứ như chân hắn vốn mọc ra từ phi kiếm vậy. Thung lũng hắn đợi không quá xa Xích Diễm Môn nên chỉ phi hành khoảng một canh giờ phía trước đã là một màn sương mù dày đặc, bao la bát ngát như che phủ toàn bộ khu rừng trước mặt. Hạ Vũ khống chế phi kiếm bay chậm lại, sau đó huyền phù một chỗ cách màn sương chừng nửa trượng, vỗ vỗ vai Đỗ Thiên nói :
“ Tiểu hữu, màn sương này chính là cấm phái đại trận của Xích Diễm Môn ta, đừng nói là phàm nhân, cho dù là tu sĩ thần thông to lớn cũng đừng mong ngạnh kháng mà xông vào, chỉ có thể ngoan ngoãn đợi thủ vệ mở ra một thông đạo dẫn vào thôi. Tất nhiên những tiền bối tu vi khủng bố như lão tổ kết đan kỳ thì không tính”
Hạ Vũ miệng khoe khoang nhưng tay cũng không nhàn rỗi, lôi trong người ra một lệnh bài màu bạc có hoa văn phức tạp ném về phía trước, hai tay bấm quyết thúc dục. Lệnh bài tỏa sáng dìu dịu rồi lao vút vào màn sương, biến mất không thấy đâu nữa. Đỗ Thiên tuy không còn quá ngạc nhiên đối với những gì vị tiên sư trước mặt thực hiện, nhưng cũng không giấu được tò mò, nhìn kỹ một chút. Hạ Vũ lại nhiệt tình giới thiệu :
“ Vừa rồi là lệnh bài thân phận, muốn ra vào cấm phái đại trận phải có lệnh bài, chút xíu nữa sẽ có thủ vệ bên trong bay ra kiểm tra một chút là có thể nhập sơn”
Quả nhiên lời vừa dứt màn sương trước mặt đã bắt đầu quay cuồng, ngay sau đó tự động tách ra để lộ một thông đạo hình trụ tròn đường kính chừng hai trượng vô cùng lớn, trong đó có hai người đang bay ra, đến trước mặt Hạ Vũ và Đỗ Thiên thì dừng lại, đưa mắt dò xét. Hạ Vũ nét mặt trở lại nghiêm túc, ôm quyền hướng hai người thi lễ :
“ Ra mắt nhị vị sư huynh, tiểu đệ Hạ Vũ vâng lệnh Vô sư tôn Phù Phong đón người này nhập sơn”
Hai người mới tới vị bên trái là một đại hán râu quai nón, nếu không tính quần áo lịch sự đang mặc trên người thì khá giống phường thổ phỉ lưu manh chốn giang hồ, còn người bên phải trẻ tuổi hơn, khuôn mặt khá điển trai, chỉ khẽ liếc mắt nhìn Đỗ Thiên một chút rồi dời đi, căn bản không có hứng thú hỏi han hắn điều gì. Tuy hai người này tỏ ra lãnh đạm với mình nhưng khi thấy đến cả Hạ tiên sư cũng phải cung kính thì Đỗ Thiên cũng không chậm khom người vái một cái
“ Tham kiến nhị vị tiên sư”
Dù Đỗ Thiên trước đây luôn được người ta kính ngưỡng, không bao giờ cúi đầu trước ai ngoài cha hắn, nhưng đạo lý trước mái hiên nhà người không thể không cúi đầu thì hắn có thể hiểu được. Đại hán râu quai nón ném lệnh bài đang cầm ở tay trả lại cho Hạ Vũ, hờ hững đáp :
“ Được rồi, hai người các ngươi vào đi”
Hạ Vũ nhận lại lệnh bài thi lễ một chút rồi khởi động phi kiếm, từ từ bay xuyên qua thông đạo, tiến vào Xích Diễm Môn. Thông đạo chỉ dài chừng mười trượng, ngay khi hai người bay ra khỏi thông đạo thì khung cảnh đập vào mắt khiến tim Đỗ Thiên như ngừng đập. Phía trước một vùng núi non cực đẹp, những dãy lầu các xa hoa xen kẽ nhau, sông dài uốn lượn, tiên hạc bay múa xung quanh, không khí vô cùng trong lành, lẫn vào đó mùi hương của hoa cỏ khiến người ta chỉ mới hít thở đã vô cùng thoải mái. Đỗ Thiên dụi dụi mắt, như không giám tin vào mắt mình, cảnh vật nơi đây còn hơn cả tưởng tượng của hắn về tiên cảnh trong truyền thuyết
Hạ Vũ mỉm cười, cố ý bay chậm lại cho Đỗ Thiên tha hồ ngắm cảnh. Gần đó cũng có một vài đạo độn quang đủ loại màu sắc bay đi bay lại giữa các ngọn núi hùng vĩ. Phải một lúc lâu Đỗ Thiên mới thu được lại vẻ rung động, cười khổ với Hạ Vũ :
“ Lại làm phiền Hạ tiên sư rồi”
Đỗ Thiên đương nhiên biết Hạ Vũ cố ý chiếu cố cho mình tha hồ ngắm cảnh, tuy một chút biểu lộ như thế nhưng ở nơi hoàn toàn xa lạ thế này cũng làm hắn ấm lòng, cảm kích Hạ Vũ càng nhiều hơn. Hạ Vũ khoát tay cười nói :
“ Tại hạ lúc đầu mới tới đây cũng như tiểu hữu bây giờ thôi, được rồi, trước tại hạ đưa tiểu hữu tới chính các của phù phong nghỉ tạm, tại hạ còn phải đi bẩm báo sư tôn một chuyến”
Hạ Vũ lại thúc dục độn quang bay nhanh hơn, lướt qua một vùng thung lũng đây hoa cỏ kỳ lạ, hướng tới một ngọn núi xanh mướt, trên đỉnh có mây trắng lượn lờ, phía dưới thấp thoáng thấy mấy căn lầu các nguy nga. Hạ Vũ đáp xuống tại quảng trường trước một tòa nhà cao năm tầng rộng lớn, đợi Đỗ Thiên bước xuống thì tay khẽ vẫy, phi kiếm đang to lớn như thế bỗng chốc nhỏ đi rất nhiều, cuối cùng chỉ còn bằng ngón tay, bay về phía hông hắn rồi không thấy đâu nữa. Đỗ Thiên đứng trước khí thế bàng bạc do tòa nhà gây ra mà cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé, hai chân bất giác hơi run, nhất thời không thể bước đi. Hạ Vũ ngoắt tay ra hiệu, rồi bước đi hướng cổng lớn đang mở rộng, ở hai bên cũng có hai gã thủ vệ. Hạ Vũ có vẻ quen biết hai gã này, tươi cười bước tới gọi mấy tiếng “ Từ lão đệ, Mã lão đệ “ rồi nghênh ngang bước vào. Hai người kia cũng ôm quyền cười cười với Hạ Vũ một chút rồi trở lại vị trí, đứng im không hề lay động, cứ như hai bức tượng gỗ vậy. Đỗ Thiên hơi rụt rè, cũng không giám nhìn ngó lung tung nữa, bước nhanh theo Hạ Vũ, qua một đại sảnh rộng lớn nhưng trống không, trên trần nhà khảm rất nhiều viên đá lấp lánh cực đẹp, bốn phía vách tường và nền nhà đều là những thứ gỗ màu sắc tự nhiên, đường vân uốn lượn, không hề thấy chỗ nối tiếp nhau, hiển nhiên nó được lấy ra nguyên khối từ một cây đại thụ vô cùng to lớn. Hạ Vũ cũng chưa dừng lại mà theo một cầu thang xoắn ốc đi lên lầu trên. Đợi Đỗ Thiên đuổi tới gần rồi Hạ Vũ bắt đầu giới thiệu :
“ Tòa nhà này gọi là Chính Các, đại sảnh vừa rồi là để tập hợp để tử của Phù Phong hàng năm nghe sư tôn và các sư bá đích thân giảng dạy giải đáp các thắc mắc trong tu luyện và chế phù, lầu hai này là để tân đệ tử nghỉ ngơi trước khi nhận tạp vụ, lầu ba chính là tàng thư các thu nhỏ, sao chép từ tàng thư các ở chủ phong khá nhiều điển tịch ngọc giản về tu luyện và phù chú, lầu bốn là nơi nghỉ ngơi của khách quý, còn lầu năm hiện đang bỏ trống”
Đỗ Thiên đi theo vừa nghe vừa gật đầu liên tục, nãy giờ hai người cũng có gặp mấy người khác qua lại, một lúc sau đã thấy Hạ Vũ dừng lại trước một căn phòng bên trái hành lang lầu hai, ngoài cửa có đánh số mười chín. Hạ Vũ đẩy nhẹ cửa nhưng không bước vào mà quay lại nhìn Đỗ Thiên nói :
“Tiểu hữu cứ nghỉ ngơi ở đây, thời điểm này không phải là kỳ chiêu thu tân đệ tử nên ở đây cũng chỉ có mấy người. Tiểu hữu đừng nên đi loạn, tại hạ đi gặp sư tôn rồi sẽ về giao phó sau. Tiểu hữu cứ nghỉ ngơi một đêm cho tốt"
“Đa tạ Hạ tiên sư đã chiếu cố !”
Đỗ Thiên hướng Hạ Vũ thi lễ, đợi Hạ Vũ đi khuất mới đảo mắt nhìn qua căn phòng một chút. Căn phòng khá rộng rãi, gồm một gian phòng khách, có kê sẵn bàn tròn và năm cái ghế nhỏ, phía trên có đặt một bộ trà cụ, tuy khá lâu không có ai ở đây nhưng mọi thứ đều vô cùng sạch sẽ. Phía sau là phòng nghỉ ngơi có chiếc gường phủ nệm trắng tinh. Đỗ Thiên dạo một vòng quanh gian phòng rồi không khách khí tắm táp xong nằm lăn lên giường muốn ngủ một giấc, dù sao thì cả mấy tháng lang thang trong rừng đối với cơ thể mới mười bốn tuổi của hắn cũng là một gánh nặng không nhỏ.
Đỗ Thiên trải qua bao gian nan vất vả mong có thể thành công tiến nhập nơi này, bây giờ mọi sự thuận buồm xuôi gió, hắn muốn tự thưởng cho mình một chút nghỉ ngơi rồi nói sau. Vừa mới nằm lên giường trong chốc lát chưa kịp ngủ thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Ở nơi này hắn không quen biết ai hết nên cũng không hiểu là ai đến tìm hắn, nhưng dù đó là người nào thì cũng không phải kẻ phàm nhân như hắn có thể chậm trễ được. Ở đây tùy tiện lấy ra một người cũng có thể gây nên một trường sóng gió khủng khiếp chốn võ lâm thế tục rồi. Đỗ Thiên mở cửa ra, thấy một thanh niên hơn hắn chừng mười tuổi, mặc thanh bào, làn da hơi ngăm đen, bên hông cũng mang túi trữ vật. Đỗ Thiên cung kính hỏi :
”Tiên sư tìm tiểu nhân có gì phân phó ?”
Gã vừa nói vừa một tay vỗ vào túi trữ vật, lập tức một màn kỳ lạ xuất hiện. Chỉ thấy hư không xuất hiện bốn lọ đan dược, đưa cho Đỗ Thiên rồi giải thích một chút :
”Ích cốc đan chứa đầy đủ dưỡng chất nên mỗi ngày chỉ cần uống một viên, chừng này cũng đủ để đạo hữu dùng trong một năm, được rồi, tại hạ cáo từ !”
“Đa tạ tiên sư !”
Đợi gã tu sĩ mặt lạnh kia đi khỏi, Đỗ Thiên không nén được tò mò cầm một lọ đan dốc ngược lấy ra một viên đưa lên xem xét. Viên đan này màu gỗ nâu lẫn một vài vệt xanh, lớn chỉ nửa đầu ngón tay, ngửi không có mùi, nếm thử không có vị. Đỗ Thiên tự nói một mình :
“ Đan này là ích cốc đan ? chẳng lẽ ăn một viên xong cả ngày cũng không cần ăn gì nữa sao ?”
Đỗ Thiên bụng cũng cảm thấy hơi đói, liền uống ngay một viên, rồi đợi một lát xem sao. Chừng mười phút trôi qua, đan dược hoàn toàn được hấp thu chuyển hóa thành dinh dưỡng nuôi cơ thể, quả nhiên cảm giác đói bụng liền biến mất. Đỗ Thiên lắc đầu cảm thán :
“ Tu tiên giới thật sự thần kỳ”
Sáng sớm hôm sau Đỗ Thiên ngồi trên bàn trà chờ đợi một lúc thì có tiếng gõ cửa, Hạ Vũ lần trước lại đến tươi cười nói :
“ Đỗ tiểu hữu, sư tôn cho gọi, tiểu hữu mau theo ta”
Đỗ Thiên cũng không có gì phải chuẩn bị, lập tức được Hạ Vũ dùng pháp khí mang đi. Hai người phi hành ngược lên đỉnh Phù Phong, tới bên ngoài một sườn đá bình thường thì Hạ Vũ đáp xuống, lấy ra một trương truyền âm phù thì thầm mấy câu vào đó rồi ném đi. Truyền âm phù hóa thành một đạo hỏa quang tiến nhập vào trong vách đá biến mất. Truyền âm phù này cũng được giới thiệu trong cuốn tu tiên ký, nó là một loại phù hay dùng nhất của tu tiên giả, chỉ có tác dụng truyền đạt thông tin ngắn, sử dụng giống như bồ câu đưa thư ở thế tục vậy. Đỗ Thiên cũng không ngạc nhiên khi Hạ Vũ dừng lại ở vách đá bình thường này, hắn đoán không nhầm thì đây cũng chỉ là huyễn cảnh che mắt do trận pháp biến ảo ra mà thôi. Quả đúng vậy, một lát sau không gian lăn tăn gợn sóng, sườn đá biến mất mà thay vào đó là cửa vào động phủ, có tiếng con gái cực kỳ dễ nghe từ bên trong truyền ra :
“ Hạ Vũ, ngươi dẫn hắn vào đây “
Hạ Vũ cúi người cung kính rồi dẫn Đỗ Thiên đi vào. Đỗ Thiên ánh mắt nghiêm chỉnh không giám nhìn lung tung, dù sao sư tôn của Hạ Vũ cũng là phong chủ một phong, một trong những người quyền uy nhất Xích Diễm Môn. Xích Diễm Môn đứng đầu là một lão tổ quanh năm bế quan, tu vi đã đạt đến kết đan trung kỳ, đệ tử phân làm năm nhánh phân biệt Phù Phong, Trận Pháp Phong, Luyện Khí Phong, Luyện Đan Phong do bốn vị phong chủ tu vi trúc cơ trung kỳ và hậu kỳ đứng đầu. Cuối cùng là Chủ Phong do hai vị trưởng lão tu vi trúc cơ hậu kỳ cai quản. Đây là những kiến thức cơ bản về Xích Diễm Môn mà Hạ Vũ đã nói cho Đỗ Thiên biết.
Động phủ của vị phong chủ này cũng có kết cấu khá giống với động phủ lão già kia, chỉ có điều to rộng và tinh xảo hơn vô số lần, còn có cả vườn hoa, suối nước, không khác gì tiên cảnh thu nhỏ lại. Phía trước có một gian nhà dường như được hình thành từ thạch nhũ, trắng tinh khiết, gồm ba cây trụ to chống đỡ mái, vây quanh là một hàng hào cũng màu trắng trong suốt, để lộ một lối đi ở giữa. Nhưng cái làm Đỗ Thiên chú ý nhất không phải là tiên cảnh thu nhỏ trong động phủ này mà là người con gái đang ngồi trong đó. Mái tóc đen dài như suối chảy qua hai bờ vai, làn da trắng, hàng mi cong, đôi môi phớt hồng, xinh đẹp đến khó tả, tuy chỉ nhắm mắt ngồi đó nhưng cũng có một cỗ khí chất động lòng người. Đỗ Thiên cùng phụ thân ngao du khắp thiên hạ, mỹ nữ xem như kiến thức không ít, nhưng nếu đem các nàng so với người trước mặt thì thật không đáng nhắc tới. Đỗ Thiên chỉ giám nhìn qua một chút sau đó cúi đầu. Đừng nhìn bề ngoài nàng ta chỉ mới mười tám mười chín tuổi mà nhầm, nàng tên là Vô Tuyệt, là cao thủ tu vi trúc cơ trung kỳ, đặt ở trong cảnh nội tu chân Đại Việt đã là một thân tu vi hiếm thấy.
Hạ Vũ dừng lại phía trước căn nhà, cung kính nói :
“ Sư tôn, đệ tử đã dẫn Đỗ Thiên tới “
Lúc này vị phong chủ xinh đẹp mới mở mắt nhìn ra ngoài, đánh giá Đỗ Thiên một chút rồi nói :
“ Đồ nhi lui ra ngoài trước đi, tiểu hữu mời tiến vào đây”
Hạ Vũ thi lễ rồi xoay lưng bước ra, trước khi đi còn vỗ vai Đỗ Thiên một cái khích lệ. Đỗ Thiên tuy mới tiếp xúc với tu tiên giới nhưng cũng biết ở đây vô cùng quy củ, không giám chậm trễ bước tới rồi thi lễ :
“ Tiểu nhân Đỗ Thiên tham kiến Vô tiên sư”
Vô Tuyệt nhẹ giọng nói :
“ Tiểu hữu chờ bên ngoài lâu như vậy, hẳn là muốn gia nhập Xích Diễm Môn đi, đến đây ta kiểm tra linh căn một chút “
Đỗ Thiên bước tới đưa tay trái ra, Vô Tuyệt đặt ngón trỏ mình lên mạch kiểm tra một chút rồi thờ dài nói :
“ Là tạp linh căn, hơn nữa còn là đầy đủ ngũ hành “
Đỗ Thiên nghe vậy thì trong lòng trầm xuống, giống như than hồng bị dội một gáo nước lạnh, đờ người một lúc. Linh căn chứa nhiều thuộc tính thì có thể tu tập nhiều công pháp, song đó là nói có thể tập, còn tập được hay không thì còn rất khó nói. Tạp linh căn là linh căn chứa ba thuộc tính trở lên, tốc độ tu luyện rất chậm, cả đời hầu như không có hi vọng trúc cơ, còn tạp linh căn đủ cả ngũ hành như hắn thì không nói đến tu luyện nhanh hay chậm, mà xét xem có tu luyện được hay không mới là quan trọng. Trong tu tiên ký có nói tạp linh căn đủ ngũ hành thì chẳng khác nào phàm nhân, trên thực tế cũng không thể tu tiên.
Vô Tuyệt nhìn gương mặt tái nhợt của Đỗ Thiên cũng có chút thương cảm. Dù sao một người trẻ tuổi khí huyết phương cương như vậy, khi phát hiện ra một thế giới tu chân rộng lớn và kỳ diệu, lặn lội vào rừng sâu với khao khát tu tiên lại nghe được kết quả đó thì ai cũng sẽ hụt hẫng. Nhưng thương cảm chung quy vẫn là thương cảm, Vô Tuyệt đương nhiên không thể lãng phí tài nguyên tu tiên trân quý trên một người không thể tu tiên được. Ánh mắt xoay chuyển một chút nàng nói :
“ Tiểu hữu, tư chất linh căn như vậy chắc ngươi cũng hiểu rồi, thứ lỗi bổn môn không thể thu nhận. Song tiểu hữu đường xa lặn lội tới đây, coi như với ta cũng có chút duyên, ta sẽ cấp cho tiểu hữu một số thứ tốt cho tiểu hữu sống vui vẻ nơi thế tục”
Đỗ Thiên im lặng một chút, rồi ánh mắt lóe lên ánh sáng kiên định dị thường trả lời :
“ Đa tạ Vô tiên sư, nhưng tiểu nhân sẽ không từ bỏ con đường tu tiên”
Vô Tuyệt nghe vậy thì suy nghĩ một chút rồi nói :
“ Tiểu hữu kiên định tu tiên như vật thật không biết là thông minh hay là ngốc. Thế này nhé, ta có thể phá lệ giữ tiểu hữu ở lại đây làm tạp vụ, lo liệu mấy chuyện liên quan đến thế tục, hàng năm đều được trả lương một khoản linh thạch đan dược nhất định, những lúc rảnh tiểu hữu có thể tùy ý tu luyện. Ta chỉ có thể giúp được như vậy thôi, tiểu hữu tự quyết định đi”
Đỗ Thiên chỉ suy nghĩ chốc lát đã có chủ ý. Hắn dù khó khăn đến đâu cũng sẽ tu tiên, nhưng nếu lưu lạc bên ngoài thì không thể kiếm được chỗ có linh khí sung túc như nơi này, con đường lại càng gian nan. Ở lại làm tạp vụ tuy thời gian tu luyện có hạn nhưng đổi lại đầy đủ linh khí, hơn nữa hàng năm còn nhận được một khoản lương. Đỗ Thiên trả lời :
“ Đa tạ tiên sư đã ưu ái, tiểu nhân chọn ở lại làm tạp vụ “
Đỗ Thiên ở thế tục luyện võ được người đời ca ngợi tư chất ngút trời, ngàn năm có một, không ngờ bước lên con đường tu tiên lại bị xem như phế vật, hắn cũng chỉ biết lắc đầu khổ sở không thôi. Đỗ Thiên được Hạ Vũ mang tới một dãy nhà dành cho người làm tạp vụ ở phía tây ngọn Phù Phong. Những người làm tạp vụ ở đây đều là tu sĩ, tuy nhiên tư chất linh căn không tốt, không thể qua được kỳ khảo hạt năm năm một lần của Xích Diễm Môn nên bị đẩy xuống làm tạp vụ. Nhưng như vậy không có nghĩa là họ được phép ở lại cả đời, nếu sau năm năm làm tạp vụ mà tu vi vẫn dẫm chân tại chỗ thì họ sẽ bị trục xuất xuống núi. Đỗ Thiên cũng không ngoại lệ, nếu sau năm năm hắn vẫn là còn phàm nhân thì nhất định sẽ bị đuổi xuống núi. Năm năm, với tư chất linh căn của hắn thì đây đúng là một sự khiêu chiến rất lớn
Phía tây ngọn phù phong trên một sườn núi tương đối thấp là một dãy thạch thất lớn nhỏ bằng nhau, chừng hai mươi căn, mỗi căn ngang dọc khoảng một trượng, tất cả đều dùng phép thuật dựng nên. Hạ Vũ dẫn Đỗ Thiên đến trước một căn nhà rồi nói :
“ Đỗ sư đệ một lòng quyết chí tu tiên như vậy tạ hạ bội phục, nếu có gì cần giúp đỡ sư đệ cứ mở miệng, nếu giúp được Hạ mỗ sẽ không từ chối. Từ giờ tới lúc bắt đầu làm tạp vụ sư đệ có hai tháng nghỉ ngơi chuẩn bị”
Đỗ Thiên thật lòng rất cảm kích Hạ Vũ, ôm quyền nói :
“ Đa tạ Hạ tiên sư”
Hạ Vũ vỗ vỗ vai Đỗ Thiên rồi quay lưng rời đi. Đỗ Thiên thở ra một hơi trọc khí, bước vào thạch thất. Bên trong bày trí vô cùng đơn giản, chỉ có một cái bàn cùng một cái giường đá, trên giường trải đã sẵn nệm. Đỗ Thiên ngồi vào bàn bắt đầu suy tính. Hắn có linh căn, nhưng không ngờ lại là ngũ hành tạp linh căn, trên thực tế có cũng như không. Nhưng hắn không cam lòng trở lại làm phàm nhân tầm thường, dù chặng đường tiếp theo có khó khăn vất vả đến đâu hắn cũng sẽ cố gắng, nếu tới chết mà vẫn không thể trở thành tu sĩ hắn cũng không hề hối hận. Tính cách quật cường và quyết đoán này là hắn kế thừa của phụ thân hắn. Đỗ Thiên cũng không phải hoàn toàn tay trắng, trong tay hắn còn có một viên linh thạch, năm viên đan dược không biết tên, công pháp cơ sở, một túi trữ vật, và quan trọng nhất là ngọc giản màu xanh nọ. Đáng tiếc ở đây không có ai hắn có thể tin tưởng để nhờ mở ra túi trữ vật xem bên trong có những gì, đồng thời hỏi xem đan dược kia có công dụng gì. Hắn chỉ có thể tự mình mò mẫm mà thôi. Trước mắt là tu luyện để trở thành luyện khí kỳ tu sĩ đã, sau đó mới có thể dùng thần thức tra xét túi trữ vật và ngọc giản, còn đan dược nọ nhất định phải qua điển tịch tìm hiểu công dụng và cách dùng. Đệ tử bình thường tiến vào tàng kinh các miễn phí, nhưng những đệ tử đảm nhiệm tạp vụ mỗi lần tiến vào mất một viên hạ phẩm linh thạch. Đỗ Thiên hít vào một hơi thật sâu, muốn có linh thạch để tiến vào tàng kinh các, phỏng chừng là chuyện của một năm sau, khi hắn được lãnh lương.
Đỗ Thiên có linh căn như vậy, muốn có thành quả sợ rằng phải cố gắng gấp trăm ngàn lần người khác, hắn cũng không định lãng phí thời gian, lập tức chiếu theo công pháp cơ sở kim thuộc tính có trong tay đả tọa tu luyện. Ngũ hành linh căn đầy đủ, tùy tiện tìm bậy một công pháp tu luyện cũng được, chẳng có vấn đề gì. Có hai tháng nghỉ ngơi nên Đỗ Thiên hầu như không lúc nào ngừng tu luyện. Buổi ngày đóng cửa tu luyện trong nhà, ban đêm ra phía sau bãi đá phía trên cao hơn một chút tu luyện. Ở bãi đá linh khí sung túc hơn ở chỗ thạch thất một chút, nhưng Đỗ Thiên không muốn có những va chạm với người khác nên chỉ ban đêm mới tới đó.
Vầng trăng tròn lẳng lặng dừng trên đỉnh đầu, cả khu rừng được phủ lên một thứ ánh sáng nhu hòa, màn đêm yên tĩnh chỉ thỉnh thoảng văng vẳng tiếng một vài loài côn trùng phát ra. Đỗ Thiên ngồi khoanh chân trên một tảng đá lớn, nhắm mắt không hề cử động, nếu không phải làn gió nhẹ thổi qua khẽ làm tà áo và mái tóc hơi phất phơ thì thật dễ khiến người ta nhầm tưởng là tượng gỗ. Vầng trăng đã đi qua đỉnh đầu nghiên hẳn về một phương, lúc này Đỗ Thiên mới mở mắt, thở dài một hơi nói :
“ Không ngờ linh căn kém đến như vậy, nơi này coi như linh khí không tệ, vậy mà suốt hai tháng trời không thể thành công đưa linh khí nhập thể, chỉ có thể lờ mờ cảm ứng được sự tồn tại của nó mà thôi, ài...!”
Đỗ Thiên ánh mắt buồn bã, nhìn lên vầng trăng trên cao một chút rồi đứng dậy đi về phía thạch thất. chỉ còn vài canh giờ nữa là trời sáng, hắn phải tranh thủ ngủ một chút, hôm nay hắn phải bắt đầu tiếp nhận tạp vụ rồi.
Sáng sớm, những tu sĩ trong khu thạch thất phần đông đều đã dậy, ai nấy cũng vẻ mặt vội vã bước đi, không ai nói với ai câu nào. Tu tiên chính là chạy đua với thời gian, hoặc là tấn cấp thành công, hoặc là chờ hao hết thọ nguyên rồi chết, mà đối với những kẻ linh căn thấp kém như bọn họ cuộc chạy đua lại càng khó khăn khốc liệt. Những tu sĩ này dù sao cũng có tu vi tầng một tầng hai, thậm chí người cao nhất đã đạt tới tầng bốn luyện khí kỳ, nên đa số đều đã học được khinh thân thuật, đều nhanh chóng khuất bóng dưới thung lũng. Đỗ Thiên bây giờ vẫn chỉ là phàm nhân, tuy có Thiên Phong Bộ huyền diệu nhưng không thích hợp cho di chuyển đường dài, chỉ đành bước đi bằng đôi chân, hướng tới quản sự lâu ở ngọn chủ phong. Ngọn chủ phong cao lớn hùng vỹ nhất trong năm ngọn núi, linh khí cũng sung túc nhất, đỉnh núi này chính là động phủ của vị sư tổ kết đan kỳ của Xích Diễm Môn, một trong những cấm địa hàng đầu, xâm phạm nhẹ thì bị phế tu vi đuổi khỏi môn phái, mà nặng thì mất mạng, thậm chí cơ hội luân hồi đầu thai cũng không có. Đỗ Thiên men theo còn đường lên núi, trước mắt liền hiện ra một quảng trường vô cùng rộng lớn, ngang dọc cũng phải đạt tới vài dặm, ở giữa mọc lên những cây trụ đá cao lớn, điêu khắc hình ảnh tứ thần thú trong truyền thuyết. Tứ thần thú chính là tồn tại cấp chân linh hùng mạnh nhất, nhưng loại đẳng cấp này đương nhiên không có xuất hiện ở nhân giới, nên nó có thực sự tồn tại hay không cũng chẳng ai biết. Quảng trường lát đá màu trắng xám, có mấy con sông lượn qua giữa, những cây cầu đá bắc ngang qua, ngước nhìn trước mặt là một dãy lầu các nguy nga, xa hơn nữa là đỉnh núi ngập mình trong mây trắng mờ mờ ảo ảo. Tuy không phải là lần đầu tiên nhìn thấy nhưng Đỗ Thiên cũng phải dừng lại say mê nhìn một lúc, tiên cảnh đẹp đến cỡ này thế tục giới không bao giờ có được. Hắn ước gì có thể dẫn phụ thân tới đây thăm thú một chuyến, ước gì có thể cho phụ thân biết đến tu tiên giới huyền kỳ.
Mất một lúc Đỗ Thiên mới bình ổn được tâm tư, bước nhanh qua quảng trường. Lúc này quảng trường cũng có khá nhiều người đi lại, rất nhiều đạo độn quang từ xa bay tới đều phải dừng lại đi bộ, dường như môn quy không cho phép phi hành ở nơi này. Có khá nhiều ánh mắt đảo qua Đỗ Thiên, dù sao thì vẻ ngoài của hắn cũng quá mức nổi trội, nhưng khi thấy trang phục tạp vụ thì nhếch môi khinh bỉ, thậm chí có mấy gã còn tỏ thái độ ghen ghét thù địch. Đối với mọi chuyện Đỗ Thiên làm như không biết, hắn một lòng tu luyện, không muốn dây dưa với những kẻ khác. Rất nhanh hắn đã đi hết quảng trường, trước mặt là một căn nhà ba tầng tập trung khá nhiều người làm tạp vụ. Nếu đặt một mình thì căn nhà không tính là nhỏ, nhưng bên cạnh lại là một dãy lầu các nguy nga nên nhìn căn nhà nhỏ bé đến đáng thương. Đây chính là quản sự lâu, chuyên môn quản lý tạp vụ trong Xích Diễm Môn. Đỗ Thiên bước tới xếp hàng, đợi tới lượt mình thì đưa ra một lệnh bài trước đó được nhận được. Một lão già to béo râu dài, lông mày rậm rạp nhìn có chút uy thế, tiếp nhận lệnh bài, tra sổ sách một chút rồi nói :
“ Đỗ Thiên, phụ trách thu dọn phế phù và phế liệu ở Chế Phù Đường trên Phù Phong, một năm lĩnh năm viên hạ phẩm linh thạch”
Đỗ Thiên ôm quyền cảm tạ rồi nhận lại thẻ bài bước ra. Cũng may là làm việc tại Phù Phong, quãng đường còn khá ngắn, chứ nếu làm việc ở Luyện Đan Phong hay Luyện Khí Phong thì thời gian đi lại cũng mất cả nửa ngày chứ không ít, còn đâu thời gian tu luyện. Hắn vừa bước ra ngoài một chút chưa kịp đi xa thì có một gã thanh niên cũng mặc trang phục tạp vụ chặn đường nói :
“ Các hạ dừng chân một chút, tại hạ có việc thỉnh giáo”
Đỗ Thiên dừng lại nhìn đối phương một lượt rồi khách sáo nói :
“ Các hạ có chuyện gì xin cứ chỉ giáo”
Gã này khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, cao hơn Đỗ Thiên gần nửa cái đầu, mái tóc cắt ngắn, hai mắt ti hí nhìn không có một chút lương thiện nào, gã cười cười nói :
“ Tại hạ Từ Lập Hưng, muốn đổi việc cho các hạ, tại hạ chính là muốn công việc trên Phù Phong”
Đỗ Thiên ẩn ẩn đã đoán được gã này chặn đường không có thiện ý gì, nghe vậy thì cười nói :
“ Thứ lỗi, tại hạ không muốn đổi việc”
Gã Từ Lập Hưng không ngờ Đỗ Thiên lại có gan từ chối. Không nhầm chứ, từ lão đại hắn trước nay đổi việc có gã tạp vụ nào giám từ chối. Gã trừng mắt nhìn Đỗ Thiên rồi gằn giọng đe dọa :
“ Tiểu tử ngươi đui mù hay sao ? chẳng lẽ không biết bổn đại gia là ai ? Nghe cho rõ đây, bổn nhân là Từ Lập Hưng, nếu muốn giữ mạng thì mau đưa thẻ bài nhiệm vụ ra đây”
Đỗ Thiên hắn hiền lành, nhưng không có nghĩa là kẻ khác có thể bắt nạt hắn. Hắn luôn nhớ một câu phụ thân hắn từng nói “ người không phạm ta, ta không phạm người, người phạm ta, người phải chết “. Tuy Đỗ Thiên mới chân ướt chân ráo tới nơi này không muốn dính vào thị phi, nhưng nếu nhượng bộ lần này ắt sẽ có lần sau, hắn phải làm những kẻ có ý đồ dây dưa đến hắn sáng mắt ra, như vậy hắn mới có thể yên ổn lâu dài mà tu luyện được. Nghĩ vậy Đỗ Thiên cũng không khách khí lạnh lùng nói :
“ Tránh ra”
Từ Lập Hưng đầu như muốn xì khói, xung quanh bao nhiêu gã đang quan sát, lại bị tiểu tử trước mặt không khách sáo như vậy, còn đâu là uy danh của hắn. Hắn dù sao cũng đường đường là một cao thủ luyện khí kỳ tầng ba, nếu không phải cố kỵ nơi này cấm giao đấu, sợ rằng hắn đã dùng phong nhận thuật mà băm vằm tiểu tử kiêu ngạo trước mặt. Gã hít thở khó khăn một lúc mới nén được giận nói :
“ Được lắm, tiểu tử ngươi hãy chuẩn bị hậu sự đi là vừa”
Đỗ Thiên ánh mắt lạnh lùng đối chọi ánh mắt gã một lúc rồi phiêu phiêu cất bước đi. Sở dĩ hắn giám tính toán như vậy là bởi vì ở khu tạp vụ chỉ có một gã tạp vụ tu vi tầng bốn, quanh năm làm nhiệm vụ quản lý những người làm tạp vụ khác hắn đã gặp, như vậy gã này cao nhất cũng là tầng ba. Luyện khí kỳ tầng ba tuy rằng mạnh, nhưng muốn thương tổn hắn e rằng không dễ.
Đỗ Thiên tới Chính Các của Phù Phong đã là gần trưa, hắn bước vào một gian phòng nhỏ giao thẻ bài tạp vụ ra. Một lão phụ nhân tóc đã bạc nhìn khá hiền từ xem xét một chút rồi thu thẻ bài lại nói :
“ Công việc của tiểu hữu là buổi sáng sớm mang tài liệu tới luyện phù đường, ở đó phục vụ tới chiều tối, nếu các đệ tử cần gì thì tiểu hữu phải tới Phù Khố Lâu mang tới, đến lúc các đệ tử trở về thì dọn dẹp tài liệu dư thừa cùng phù lục thành phẩm, xử lý phế phù và phế liệu, báo lại cho Phù Khố là coi như hoàn thành công việc một ngày, ba mươi ngày một tháng, tiểu hữu có thắc mắc gì không ?”
“ Không có, đa tạ tiền bối” Đỗ Thiên ôm quyền nói
Lão phụ nhân mỉm cười : “ Tốt, vậy công việc của cầu bắt đầu từ ngày mai”
Đỗ Thiên trở về gian thạch thất của mình ở khu tạp vụ, tắm rửa chốc lát rồi leo lên giường tu luyện. Xem ra tạp vụ ở Phù Phong cũng tương đối nhẹ nhàng, chỉ là mất cả một ngày, như vậy hắn chỉ có thể tranh thủ tu luyện vào buổi tối. Năm năm, trong năm năm phải trở thành tu sĩ luyện khí kỳ, mục tiêu hắn đặt ra dường như ngày càng xa vời. Nhưng Đỗ Thiên cũng không hề nản chí, hắn rất cố chấp, đã quyết là sẽ làm bằng được, cố chấp y hệt phụ thân hắn.
Khi ánh tịch dương buông xuống, hoàng hôn càng làm cho Xích Diễm Môn thêm đẹp, một vẻ đẹp cô đơn và hơi buồn, mang phong thái khác hẳn lúc bình thường. Đỗ Thiên mở hai mắt tỉnh lại từ nhập định, kết quả vẫn như trước, hắn chỉ hơi cảm nhận được sự tồn tại của linh khí xung quanh mình mà thôi, nhưng hắn không tỏ vẻ thất vọng, lúc trước không hề có cảm giác gì, dần dần cảm ứng với linh khí xung quanh đã rõ hơn một chút, chỉ một chút nhưng chứng tỏ hắn thực sự có thể câu thông với linh khí bên ngoài, nếu kiên trì thì trong năm năm rất có thể thành công tiến nhập luyện khí kỳ. Hắn tự an ủi mình một chút rồi không tiếp tục tu luyện mà đi nghỉ sớm, ngày mai đã chính thức làm tạp vụ, hắn không muốn xảy ra sai lầm gì.
Luyện Phù Đường là một dãy lầu các rộng lớn nằm trên sườn nam của ngọn Phù Phong, bên trái là vực sâu vạn trượng, bên phải là núi đá cheo leo, nếu không thể phi hành thì chỉ có độc một con đường xuyên qua rừng cây leo lên. Luyện Phù Đường ý nghĩa cũng như tên, chính là nơi để đệ tử Phù Phong luyện tập chế phù. Cũng không phải tất cả các đệ tử đều có thể tới nơi này học tập, mà phải là những đệ tử có thiên phú về phù đạo, hơn nữa tu vi cũng phải nằm trong lớp tinh anh, có khả năng tiến giai trúc cơ kỳ. Điều này thực ra cũng dễ hiểu, tài liệu luyện chế phù lục đa phần đều trân quý và số lượng không nhiều, nếu bồi tài một gã không có thiên phú về phù lục thì rất tốn kém, hoặc bồi tài một gã có thiên phú mà tu vi không qua nổi trúc cơ kỳ thì thọ nguyên cũng chỉ hơn phàm nhân một chút, chưa kịp có cống hiến gì đã hao hết thọ nguyên mà chết. Chính vì vậy chỉ có khoảng ba mươi đệ tử có thể tiến nhập nơi đây học tập chế phù, thành phẩm sẽ được nộp nào Phù Khố, sau đó sẽ chuyển tới ngọn Chủ Phong làm phần thưởng cho đệ tử lập công, hoặc phân phát hằng năm, hoặc bán đổi lấy linh thạch. Còn phế liệu trong quá trình chế luyện và phế phù do luyện chế thất bại sẽ được người làm tạp vụ như Đỗ Thiên xử lý. Thực ra xử lý chính là quẳng xuống vực sâu gần đó, công việc coi như rất nhẹ nhàng.
Mặt trời vừa mới hé lộ, những tia sáng bình minh chiếu tới, trước Luyện Phù Đường đã có một thiếu niên dung mạo tuấn tú mặc y phục màu xám bước tới, trên người mang năm sáu túi trữ vật lớn nhỏ, đúng là Đỗ Thiên đến làm tạp vụ. Hắn đẩy cửa bước vào, trước tiên lấy chổi quét dọn một lượt. Luyện Phù Đường ở gần khoản sân là một gian nhà cực kỳ rộng lớn, cả trăm người đến vẫn còn thấy rộng rãi, đây là gian để các đệ tử tập trung lại chế phù, xung quanh gian phòng rộng này còn có mấy chục gian phòng nhỏ để phục vụ những đệ tử chế phù đặc biệt, khi luyện chế thất bại sẽ gây ra hậy quả như phát nổ, cháy... những gian phòng đó đều có trận pháp bảo hộ. Đỗ Thiên phải mất tới gần nửa giờ đồng hồ mới có thể dọn dẹp sạch sẽ tất cả. Lúc này đã có những đạo hào quanh đủ màu sắc từ phía dưới phi hành lên, càng ngày càng đông. Những đệ tử này đều nằm trong lớp tinh anh môn phái bồi tài nên đan dược linh thạch được cấp không ít, không có quá nhiều áp lực như tán tu và những kẻ làm tạp vụ như Đỗ Thiên, đương nhiên tâm tình thoải mái, gặp nhau bắt đầu cất tiếng chào nỏi, nói chuyện. Đỗ Thiên dõi mắt quan sát thấy đệ tử Phù Phong tới nơi này đa phần là nữ tử, hơn nữa toàn bộ dung nhan đều không tệ, hèn gì khi thấy hắn được phân làm tạp vụ ở Luyện Phù Đường, hầu như mọi ánh mắt đều tỏ ra thèm thuồng ghen ghét. Làm việc ở đây cũng là một sự hưởng thụ a! Công việc thì nhẹ nhàng, lại suốt ngày được ngắm mỹ nữ. Nhưng đó là suy nghĩ của những người khác, còn bản thân Đỗ Thiên hắn không có chút hứng thú, hắn chỉ một lòng tu luyện mà thôi. Một độn quang màu tím từ phía xa bay tới, đang định tiến nhập vào khu Luyện Phù Đường thì khi thấy Đỗ Thiên đứng ở một góc sân “ Nga “ lên một tiếng kinh ngạc rồi bay tới. Hào quang thu lại hiện ra một người thanh niên khuôn mặt thuần phác, đúng là Hạ Vũ, gã cười nói :
“ Ha ha, Đỗ sư đệ xem ra phúc duyên không tệ, lần đầu làm tạp vụ đã được phân tới nơi này a! “
Đỗ Thiên thấy Hạ Vũ thì lập tức cúi người cung kính :
“ Hạ sư huynh, tại hạ cũng đoán là sư huynh thuộc lớp tinh anh mà “
Đối với Hạ Vũ Đỗ Thiên rất có thiện cảm nên nói chuyện vô cùng khách khí. Tạp vụ dù có thân phận thấp kém nhất nhưng cũng được coi là đệ tử của Xích Diễm Môn nên đương nhiên cách xưng hô của Đỗ Thiên phải sửa đổi so với trước đây. Hạ Vũ mỉm cười, đang muốn nói chuyện thì một đạo độn quang màu vàng nhạt bay lại gần hai người, hiện ra một nữ tử rất xinh đẹp. Nàng khoảng chừng hai mươi hai mốt tuổi, mắc y phục màu vàng nhạt, chân dẫm trên pháp khí giống khăn lụa màu trắng tinh, khuôn mặt thanh khiết, mái tóc đen tung bay nhất thời có cảm giác giống như tiên nữ giáng trần, tuy còn kém Vô phong chủ một chút nhưng cũng không nhiều, xứng đáng là một đại mỹ nhân. Nàng cất giọng dễ nghe nói :
“ Hạ sư huynh, hôm qua viêm dương phù sư huynh đã luyện thành ? Ồ, người này là ai ?”
Câu sau là khi nàng thấy Đỗ Thiên thì ngạc nhiên cất tiếng hỏi, dù sao trước đến nay công việc tạp vụ ở Luyện Phù Đường này đều do một vài thực hiện vốn đã quen mặt, hơn nữa vẻ ngoài của Đỗ Thiên cũng quá mức anh tuấn. Hạ Vũ liếc nhìn Đỗ Thiên có chút ghen tỵ, rồi quay sang nữ tử kia cười nói :
“ Hóa ra là Đinh sư muội, hôm qua ngu huynh đúng là may mắn thành công luyện chế được một trương viêm dương hỏa phù, đây là sư đệ Đỗ Thiên, mới tiến nhập bổn môn, nay làm tạp vụ ở đây”
Đỗ Thiên cũng không giám làm cao, ôm quyền thi lễ :
“ Tiểu đệ Đỗ Thiên, ra mắt Đinh sư tỷ “
Nữ tử họ Đinh hình như thấy mình hơi thất thố nên khẽ ừm một tiếng, rồi lập tức chuyển đề tài nói :
“ Nếu vậy tý nữa nhờ sư huynh chỉ giáo, tiểu muội cũng đang muốn luyện chế một trương hỏa phù”
Hạ Vũ tất nhiên không mọc đủ gan từ chối yêu cầu người đẹp, hai người trò chuyện một lúc rồi cùng nhau vào Luyện Phù Đường. Đỗ Thiên nhìn vầng mặt trời đã lên được một đoạn phía xa, ước chừng thời gian cũng đã tới, liền quay vào Luyện Phù Đường. Trong gian phòng rộng đã kê sẵn nhiều bàn chế phù khoảng cách nhau nhất định, mọi đệ tử đều đã vào chỗ, lấy tài liệu cần thiết, mực, bút bắt đầu luyện chế. Luyện Chế Phù có hai giai đoạn chính là xử lý tài liệu, ví như biến da yêu thú thành giấy, cốt tủy yêu thú thành mực, giai đoạn thứ hai là họa phù, dùng linh lực điều động thông qua bút mực vẽ nên những ký hiệu đặc thù. Ấy là tóm tắt đơn giản nhất mà Đỗ Thiên hiểu được, còn thực ra chế phù chi đạo không hẳn chỉ có như vậy.