Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #36  
Old 07-08-2008, 09:45 AM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giá»
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 36

Thâm cung bí sử



Thiên Hải hồi tỉnh. Cảm nhận đầu tiên của chàng là đầu óc nặng trịch như búa bổ, thứ hai là mình chẳng có lấy một lớp vải che thân, thứ ba là có mùi hương trầm phả vào khứu giác. Thiên Hải thầm nhủ:
- Mình đang Ở đâu đây?
Thiên Hải vừa suy nghĩ vừa cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Xương sống chàng lạnh ngắt khi những gì đã xảy ra quay lại với hồi ức của chàng.
Thuận tay, Thiên Hải từ từ đặt vào vùng hạ đẳng. Chàng thở phào nhẹ nhõm khi không thấy vết Ä‘ao hay vết cắt nào. Thiên Hải mỉm cưá»i nhá»§ thầm:
"Ãa tạ lão đại sư Bất Giá»›i hòa thượng. Nếu Thiên Hải có quay lại Thiếu Lâm, nhất định sẽ bưng đến cho lão cả má»™t vò Vương tá»­u cá»§a hoàng thượng để khoản đãi." Thiên Hải xoa trán chá» cho đầu mình bá»›t cảm giác nặng óc, má»›i nhá»m ngưá»i ngồi lên.
- Tiểu tử! Ngươi tỉnh rồi à?
Thiên Hải nghe giá»ng nói eo éo, tò mò vén rèm nhìn ra. Ngồi trên chiếc đôn đặt bên cạnh tràng ká»· cá»§a chàng là má»™t lão già, râu tóc bạc phÆ¡, vận đồ Tổng quản thái giám.
Thiên Hải ôm quyá»n:
- Lão công công.
Lão thái giám khoát tay:
- Tiểu thái giám không cần nói, lão phu cũng biết ngươi là ai.
- Tử Hà Băng Cơ cung chủ đã đưa vãn bối đến đây.
Lão thái giám gật đầu:
- Tiểu thái giám đã hôn mê suốt ba ngày. Giá» thấy trong ngưá»i thế nào?
- Dạ, vẫn bối chỉ thấy đói và thèm rượu.
- Ãiá»u đó không khó đối vá»›i lão phu đâu.
Lão cầm lấy chiếc chuông vàng lắc liá»n ba hồi chuông. Từ ngoài, hai ả a hoàn vận trung cung nữ bước vào.
Lão công công đứng lên nhìn hai nàng đó nói:
- Hai ngươi tắm rửa thay đồ cho tiểu thái giám rồi dẫn đến biệt phòng của lão phu.
- Thưa vâng.
Lão công công nhìn lại Thiên Hải:
- Lão phu đặt tên cho ngươi là Tiểu Thuận Tử.
- Ãa tạ lão công công.
Lão công công vuốt râu:
- Tiểu Thuận Tử tắm rửa xong, thay đổi y trang rồi đến gặp lão phu Ở biệt phòng.
Thiên Hải gật đầu.
Hai ả cung nữ chỠcho lão công công bước hẳn ra ngoài mới làm phận sự của mình.
Thiên Hải tưởng như mình là một đứa trẻ mới lên hai lên ba được chăm chút bởi hai bà bảo mẫu vừa tinh nghịch, vừa thuần thục trong việc chăm lo cho mình.
Hai ả cung nữ dùng miếng bá»t biển nhẹ nhàng chà xát lên cÆ¡ thể Thiên Hải. Thỉnh thoảng há» lại nhìn nhau cưá»i khúc khích.
Thiên Hải buá»™t miệng há»i:
- Hai ngưá»i cưá»i cái gì vậy?
Ả cung nữ đứng bên phải cúi xuống vuốt miếng bá»t biển từ ngá»±c Thiên Hải cố ý kéo dài tá»›i vùng hạ đẳng. Chàng vá»™i vã nắm tay nàng lại.
Ả nguýt thiên hải:
- Tiểu Thuận Tử còn ngại ngùng gì nữa? GiỠngươi đâu khác gì Tú Lan và Tú Trinh.
Thiên Hải ngá»­a mặt cưá»i.
Tú Lan và Tú Trinh cÅ©ng cưá»i theo chàng. Thiên Hải cắt ngang tràng cưá»i rồi nói:
- Ta khác hai nàng đó.
Tú Trinh nhướn mày, ghé miệng vào tai Thiên Hải:
- Khác chỗ nào? Tiểu Thuận Tử giỠđâu còn là nam nhân mà nói là khác với Tú Trinh và tú lan chứ?
Tú Trinh vừa nói vừa vuốt cằm Thiên Hải:
- Sau này Tiểu Thuận Tử cũng chẳng còn râu để mà khác nữa.
Tú Lan mỉm cưá»i, gỡ tay Thiên Hải rồi áp miếng bá»t biển vào vùng kín cá»§a chàng.
Nàng vừa xoa bá»t biển, vừa nói:
- Tú Lan tiếc cho Tiểu Thuận Tử quá. Trong này đầy những trang mỹ nữ tuyệt sắc, thế mà Tiểu Thuận Tử lại chẳng còn làm gì được.
Nàng nhìn Tú Trinh bật cưá»i:
- Ở trong này tất cả những nam nhân như Tiểu Thuận Tá»­ Ä‘á»u là những gã vô dụng.
Mập thây, mập ngưá»i nhưng chẳng khác gì những con gà trống thiến. Chẳng biết gáy, chẳng biết vá»— cánh và cÅ©ng chẳng làm được cái chuyện bé xíu kia.
Tú Lan nói dứt câu cùng Tú Trinh cưá»i lên khanh khách. Thiên Hải nhìn hai nàng Tú Lan và Tú Trinh. Thấy há» cưá»i, chàng cùng bật cưá»i theo vá»›i ý nghÄ© thầm:
"Bổn thiếu gia không phải như những gã thái giám tầm thưá»ng kia đâu." Tú Trinh há»i lại:
- Tú Lan nói đúng sao Tiểu Thuận Tá»­ cưá»i?
Thiên Hải vừa cưá»i, vừa đáp lá»i Tú Trinh:
- Nếu Tú Lan nói không đúng thì ta đâu có cưá»i. ối trá»i Æ¡i! Làm thân nam nhi sống giữa đàn tiên nữ xinh đẹp, mà chẳng làm trò trống gì thì đúng là gà trống thiến thật.
Nghe Thiên Hải nói như vậy, Tú Lan và Tú Trinh càng cưá»i lá»›n hÆ¡n.
Tú Lan há»i:
- Thế Tiểu Thuận Tử có làm gì khác hơn lũ gà trống thiến kia không?
- Nàng há»i ta ư?
Tú Lan gật đầu.
Thiên Hải thẹn đỠbừng mặt.
Thấy chàng thẹn, Tú Lan càng bỡn cợt nhiá»u hÆ¡n:
- Tiểu Thuận Tử cũng chẳng khác gì những gã thái giám kia à?
Tú Lan vừa nói, vừa nâng cằm Thiên Hải:
- Khôi ngô tuấn tú như thế này mà lại là thái giám. Tiếc thật, tiếc thật.
Tú Trinh bước đến trước mặt Thiên Hải. Nàng thản nhiên kéo trịch y trang quá ná»­a, phô cả chiếc yếm hồng bên trong được may bằng lụa má»ng không đủ che đôi gò bồng đảo căng cứng.
Nàng ưỡn ngưá»i chìa cả vùng thượng đẳng có đôi nhÅ© hoa đến sát mặt Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử thấy có đẹp không?
- Ãẹp lắm!
- Thấy đẹp mà Tiểu Thuận Tử chẳng làm sao hưởng được nó đây, cho dù Tú Lan có trao tặng cho ngươi.
Trong khi Tú Lan nói thì Tú Trinh bất giác thò tay xuống vùng hạ đẳng của Thiên Hải, Thiên Hải vội nắm lấy tay nàng:
- Hê! Bổn thiếu gia cũng như những gã thái giám khác thôi làm gì mà nàng cứ khám ta hoài vậy?
Tú Trinh đỠmặt:
- Tú Trinh hy vá»ng nó còn sót lại chút đỉnh đấy mà.
Thiên Hải "hừ" nhạt rồi nói:
- Hai nàng bỡn cợt như thế đủ rồi, không sợ Tiểu Thuận Tử bổn thiếu gia tâu với lão công công à? Nếu Tiểu Thuận Tử tâu hót với lão công công, không biết Tú Lan và Tú Trinh sẽ bị lão công công trừng phạt như thế nào đây?
Tú Trinh và Tú Lan biến sắc, vẻ mặt hớn hở ban đầu không còn nữa, mà thay vào đó là sự lo âu Tú Trinh buông tiếng thở dài, miễn cưỡng nói:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi đừng tâu với lão công công!
Thiên Hải nói:
- Lão công công không phải là gà trống thiến sao hai nàng sợ?
Sắc diện Tú Trinh và Tú Lan xanh tái, sau khi nghe Thiên Hải thốt ra câu nói này.
Tú Lan nói:
- Tiểu Thuận Tử! Chẳng qua chúng tôi vui đùa một chút đáy mà. Nếu Tiểu Thuận Tử không thích thì thôi, hai chúng tôi sẽ không bỡn cợt nữa. Chứ đừng tâu với lão công công. Lão công công sẽ trừng phạt Tú Trinh và Tú Lan.
- Hai nàng sẽ bị trừng phạt như thế nào?
- Lão công công sẽ cho ngưá»i căng hai chúng tôi ra để đánh, đánh cho khi chết thì thôi.
Thiên Hải tròn mắt khi nghe Tú Lan nói như vậy:
- Chỉ một chút xíu như thế mà hai nàng bị lão công công căng ra đánh cho đến chết Tú Trinh và Tú Lan cùng gật đầu.
Thiên Hải buông một tiếng thở dài:
- Biết như vậy sao hai nàng còn dám bỡn cợt với Tiểu Thuận Tử mà không sợ chết?
- Tiểu Thuận Tá»­ là tiểu thái giám má»›i nhập ná»™i cung. Hẳn chưa biết quy lệ cá»§a ná»™i cung nên Tú Trinh và Tú Lan má»›i dám chá»c ghẹo đôi chút. Æ  trong ná»™i cung, Tú Trinh và tú Lan cÅ©ng buồn lắm.
Tú Lan buông tiếng thở dài nói tiếp theo lá»i Tú Trinh:
- Bị tiến cung, sống trong lầu son gác tía, nhưng hai chúng tôi chẳng khác nào những trá»ng phạm bị giam lá»ng. Chỉ còn biết mÆ¡ tưởng đến má»™t ngày nào đó được ra khá»i đây, nhưng đến ngày đó thì cÅ©ng mất tuổi thanh xuân rồi, đâu còn nam nhân nào để tâm đến mình.
Thiên Hải thở dài nhìn Tú Trinh và Tú Lan:
- Tiểu Thuận Tá»­ há»i thật hai nàng nhé? Hai nàng có bao giá» nghÄ© đến chuyện lập gia thất không?
Tú Lan nói:
- CÓ chứ, nhưng chỉ trong giấc mộng thôi. Bởi Ở đây đâu có ai là nam nhân đích thực.
Nam nhân thì đã biến thành thái giám hết rồi.
- Còn bá»n cấm vệ quân?
- Trong ná»™i cung không có cấm vệ quân. Nếu có thì cÅ©ng chỉ là những thây ngưá»i vô tri vô giác, hay những pho tượng biết dịch chuyển mà thôi, còn những nam nhân có hồn như Tiểu Thuận Tá»­ thì lại chẳng phải là nam nhân.
Thiên Hải gật đầu, nghĩ thầm:
-Vậy ngưá»i duy nhất là nam nhân có hồn đúng thá»±c là đương kim hoàng thượng.
Một mình hoàng thượng sống giữa bầy cung nữ đẹp như thế này làm sao mà thỠđược.
Tá»­ Hà Băng CÆ¡ giao mình sứ mạng bảo giá nhưng e khó mà chu toàn, bởi đám cung nữ như Tú Trinh và Tú Lan. Thiên Hải ta mà là đương kim hoàng thượng sợ cÅ©ng chết sá»›m, chứ đừng nói đến ngưá»i khác. .
à nghÄ© đó khiến Thiên Hải bật cưá»i ra tiếng.
Tú Trinh và Tú Lan nhìn chàng. Tú Trinh há»i:
- Tiểu Thuận Tá»­ nghÄ© sao lại cưá»i?
- Ta chẳng nghĩ gì cả mà chỉ thấy thương cho hai nàng bởi âm dương không được công bằng.
Thiên Hải vươn vai đứng dậy:
- Tắm thế đủ rồi. Hai ngưá»i thay y trang để ta còn gặp lão công công.
Tú Trinh và Tú Lan giá» không dám bỡn cợt nữa. HỌ chăm chút bận trang y thái giám cho Thiên Hải. Chá» cho hai nàng bận xong, Thiên Hải thuận tay ôm ngang thắt lưng cá»§a hai ngưá»i. Chàng dí mặt vào má Tú Lan nói:
- Tiểu Thuận Tử ôm để nàng đỡ thèm nam nhân đó.
Tú Lan đỠmặt, nhưng lại không phản kháng động tác của Thiên Hải. Nàng cảm nhận tim mình đập rộn rã bởi sự đụng chạm này.
Khi Thiên Hải bước ra ngoài rồi mà Tú Lan vẫn còn đứng bần thần với cảm giác diệu kỳ mà Thiên Hải đã mang đến. Bất giác hai nàng nhìn nhau.
Tú Trinh há»i:
- Tú Lan muội muội có cảm giác gì không?
Tú Lan gật đầu.
Tú Trinh nói:
- Tú Trinh tỷ tỷ cũng có cảm giác rất lạ. Cứ như mình vừa được một nam nhân ôm ấp vậy - Muội cũng có cảm giác đó.
Tú Trinh mỉm cưá»i nói vá»›i Tú Lan:
- Chắc là Tiểu Thuận Tử vừa mới cung hình chưa mất hết khí chất nam nhan, nên tỷ và muội mới có cảm giác như vậy.
Hai nàng nhìn nhau mỉm cưá»i vá»›i ý nghÄ© há» tá»± tưởng tượng ra trong đầu.
Thiên Hải được Tú Trinh và Tú Lan dẫn đến biệt phòng cá»§a lão công công. Suốt Ä‘oạn đưá»ng Ä‘i, Thiên Hải cứ tưởng như mình lạc vào cảnh giá»›i thần tiên hoàn toàn khác hẳn vá»›i những gì mình đã tưởng tượng. Thiên Hải nghÄ© thầm:
"Sống trong cảnh giá»›i như thế này thì ai mà chẳng ham nhập ná»™i. Nhưng nhập ná»™i để trở thành gà trống thiến thì phí hoài quá. Thế má»›i biết Thiên Hải là con trá»i thật. Ai mà chẳng muốn làm thiên tá»­. Dưới má»—i ông trá»i còn trên cả thiên hạ." Lão công công đợi Thiên Hải bên cá»­a sổ, tay chắp sau lưng. Khi Thiên Hải đến, lão quay lại ngắm chàng từ đầu đến chân, rồi vuốt râu mỉm cưá»i, khẽ gật đầu:
- Ãẹp lắm.
Cái giá»ng eo éo cá»§a lão công công khiến cho thính nhÄ© cá»§a Thiên Hải lùng bùng cùng vá»›i cảm giác bá»±c bá»™i. Dù vậy, nhưng chàng vẫn nén mà ôm quyá»n xá lão.
- Tiểu Thuận Tử bái kiến lão công công.
- Miá»…n lá»…, miá»…n lá»….
Lão vừa nói vừa xua tay Ä‘uổi Tú Trinh và Tú Lan ra khá»i biệt phòng rồi bước đến đóng cá»­a lại. Lão công công bước đến bên Thiên Hải.
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi ngồi đi.
Lão công công chỉ chiếc đôn cạnh tràng kỷ. Lão bước đến giá rượu lấy xuống một vò Thổ Phồn tửu bưng đến bàn.
Thiên Hải nói:
- Lão công công cứ để Tiểu Thuận Tử chuốc rượu cho lão công công.
Lão vuốt râu gật đầu ra vẻ rất tâm đắc.
Thiên Hải chuốc rượu vào hai chiếc chén ngá»c để sẵn trên bàn.
Lão công công bưng chén rượu nhìn Thiên Hải nói:
- Lão chúc mừng ngươi đã nhập nội thành.
Thiên Hải bưng chén rượu nghĩ thầm:
"Hóa ra đây là cấm thành. Cả Ä‘á»i mình cÅ©ng không ngỠđược đặt chân vào cấm thành. NghÄ© cÅ©ng ná»±c cưá»i, từ má»™t gã vô danh tiểu tốt Ở Bách Hoa lầu, thế mà đùng má»™t cái trở thành tiểu thái giám trong ná»™i cung cá»§a thiên tá»­. Sá»± Ä‘á»i thật thay đổi khó mà lưá»ng trước được." Ãặt chén ngá»c lưu ly xuống bàn, sau khi đã uống cạn số rượu Thiên Hải chuốc ra, lão công công má»›i nhìn Thiên Hải nói:
- Tiểu Thuận Tử! Phận sự của ngươi thì ngươi đã biết rồi.
Thiên Hải gật đầu:
- Vãn bối có sứ mạng bảo giá hoàng thượng.
Lão công công gật đầu:
- Lão phu có nghe cung chá»§ nói vá» ngươi. Ngươi có thể thay thế Ngá»± tiá»n sứ Vương Quốc Trung há»™ giá cho hoàng thượng. Kiếm pháp và ná»™i lá»±c cá»§a ngươi lão phu có nghe cung chá»§ nói đến.
- Cung chá»§ Tá»­ Hà Băng CÆ¡ Tá»­ giao cho vãn bối sứ mạng trá»ng đại này, nhưng không biết có hoàn thành nổi không.
- Lão phu tin cung chá»§ không chá»n lầm ngưá»i.
- Ãa tạ lão công công đã cho má»™t lá»i khen, nhưng Tiểu Thuận Tá»­ không biết làm sao tiếp cận hoàng thượng.
- Ngươi không phải lo chuyện đó. Phần việc đó để cho lão phu định liệu. Lão phu chỉ có mấy Ä‘iá»u muốn nói vá»›i ngươi.
- Tiểu Thuận Tử xin lắng nghe chỉ huấn của lão công công.
Thiên Hải chuốc rượu ra chén.
Lão công công chá» Thiên Hải chuốc đầy chén má»›i bưng lên nhấp má»™t ngụm nhá».
Lão chắt lưỡi:
- Lão phu có tật chỉ uống được rượu bên Tây Hồ. Những vò rượu cá»§a lão phu đây Ä‘á»u là hảo tá»­u cá»§a xứ Tây Hồ, cứ má»—i con trăng lại lại có ngưá»i đưa đến cống nạp.
Lão nhìn Thiên Hải, vuốt râu, mỉm cưá»i, nói:
- Tiểu Thuận Tử nếu lập được công đầu trong chuyện này thì chắc chắn được hoàng thượng ban thưởng. Lão phu đoán chắc lúc đó ngươi sẽ giữ được những chức tứ phẩm trở lên. Lão sẽ được hưởng lây công của ngươi đó.
- Tiểu Thuận Tử muốn lập được công lớn, trước hết cũng phải nhỠđến hồng phúc của lão công công.
Nghe chàng thốt ra câu này, lão công công bật cưá»i khanh khách. Tràng tiếu ngạo Cá»§a lão nghe chua đến độ Thiên Hải phải nhăn mặt, bởi thứ âm thanh ná»­a đực, ná»­a cái.
Thiên Hải nhìn lão công công, nghĩ thầm:
"Lão thái giám này gần đất xa trá»i rồi mà vẫn Ä‘am mê công hầu khanh tước. Chẳng biết lão chết có Ä‘em theo được mấy thứ phù phiếm kia xuống a tỳ được không?" Lão công công vuốt râu nhìn Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tá»­ khéo ăn, khéo nói quá. Cung chá»§ chắc đã chá»n lắm má»›i được má»™t ngưá»i như ngươi.
Thiên Hải ôm quyá»n, giả lả đáp lá»i:
- Vãn bối sẽ cố gắng hết sức mình để không phụ lòng lão công công và cung chủ.
Miệng thì nói vậy, nhưng Thiên Hải nghĩ khác:
"Lão muốn nói gì nói huych toẹt ra Ä‘i, cứ cà kê mãi, bổn thiếu gia chẳng thể nổi phải đàm đạo vá»›i má»™t lão thái giám." Lão công công vuốt râu nhìn Thiên Hải mỉm cưá»i, nói:
- Lão phu rất muốn ngươi lập được công lớn.
Lão bưng chén rượu nhấp môi rồi đặt chén xuống. Ãá»™ng tác cá»§a lão công công ra vẻ rất trưởng thượng.
- Tiểu Thuận Tử vận y trang nội cung xinh đẹp lắm đó. Lão phu chưa từng thấy một gã thái giám nào đẹp như ngươi.
- Lão công công có Ä‘iá»u chi cần chỉ huấn cho Tiểu Thuận Tá»­?
- à! Ngươi không nhắc lão phu quên mất. Kể từ bây giá», ngươi chính thức là ngưá»i cá»§a ná»™i cung. Ngươi sống đây cho đến lúc tóc bạc, răng rụng như lão phu.
Thiên Hải nheo mày nghĩ thầm:
"Lão thì sống được, chứ Thiên Hải không chấp nhận Ä‘á»i sống cá chậu chim lồng giống như lão đâu." NghÄ© như thế, nhưng Thiên Hải lại nói vuốt theo lão:
- Tiểu Thuận Tử sẽ cố gắng hầu phục lão công công.
Lão công công gật gù:
- Trong này má»i thứ trên Ä‘á»i Ä‘á»u có cả, ngươi chẳng thiếu thốn thứ gì, chứ không như cuá»™c sống xô bồ chen chúc kiếm ăn ngoài kia.
Thiên Hải nghe lão nói, giả lả cưá»i:
- Tiểu Thuận Tử đạm bạc quen rồi, chẳng cần cao sang sung túc.
- Hê! Ãã là thái giám thì phải hưởng chứ. Ngươi cứ theo lão phu, bạc vàng không thiếu, quyá»n cÅ©ng rất lá»›n, chỉ thiếu...
Lão buông tiếng thở dài, trong khi Thiên Hải nghĩ thầm:
"Lão chỉ thiếu cái thứ đáng lẽ lão có mà thành không có." Lão công công vuốt râu:
- Nhưng ngươi và lão sẽ có tất cả, cần gì phải là nam nhân chứ.
- Lão công công dạy rất đúng.
Lão nhấp má»™t ngụm rượu, nhìn Thiên Hải nghiêm giá»ng nói:
- Ngươi đã là thái giám thì phải biết luật lệ trong cung. Nói năng cẩn thận, không được Ä‘i lung tung. Thấy xem như không thấy, nghe xem như không nghe. CÓ Ä‘iá»u gì không biết cứ há»i lão phu.
- Vãn bối sẽ ghi nhận Ä‘iá»u này.
Lão công công khoát tay:
- Hê! Ngươi bỠcái lối xưng hô ngoài kia đi. Nếu lão nói, ngươi phải xưng là nô tài.
Mặt Thiên Hải đỠbừng, lão công công nói:
- Hê! Lão phu nói như thế bây giỠngươi chưa quen còn ngại, nhưng từ từ rồi ngươi sẽ quen.
- NÔ tài sẽ quen.
- Tốt lắm! Tốt lắm!
Lão bưng chén rượu nhấp một ngụm nữa rồi nói tiếp:
- Gian phòng này lão phu giao cho ngươi, cùng vá»›i hai cả cung nữ Tú Trinh và Tú Lan. Ngươi muốn gì, cứ sai khiến há».
- Ãa tạ lão công công. NÔ tài có má»™t Ä‘iá»u muốn há»i.
- ÃÆ°á»£c, ngươi cứ há»i Ä‘i.
- Khi nào nô tài mới được dụng kiếm?
- Ngươi không phải là Ngá»± tiá»n sứ Vương Quốc Trung, mà chỉ là má»™t tiểu thái giám vô danh tiểu tốt vừa má»›i nhập cung, nên tuyệt nhiên không được mang theo binh khí bên mình.
- Thế thì nô tài làm sao bảo giá cho hoàng thượng?
- Chuyện bảo giá không phải lúc này. Trong ná»™i cung thì má»™t con ruồi cÅ©ng không đột nhập được chứ đừng nói thích khách. Khi nào lão phu trao kiếm cho ngươi, tá»± khắc ngươi biết phải làm gì. Còn hiện tại... ngươi tuyệt nhiên không để lá»™ cho bất cứ ngưá»i nào biết ngươi là má»™t kiếm thá»§ kỳ tài.
- NÔ tài ghi nhá»› lá»i chỉ huấn cá»§a lão công công.
Lão công công vuốt râu, chắt lưỡi:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi rất ư là thông minh. Lão cảm thấy thích ngươi rồi đó. Nếu như ngươi một mực theo lão phu thì chắc chắn sẽ hưởng được vinh hoa phú quý. Sau kỳ công này, tha hồ mà tận hưởng. Lão phu chỉ mong ngươi đừng quên công của lão mà thôi.
Thiên Hải ôm quyá»n:
- Nếu được hoàng thượng ban thưởng, nô tài sẽ tấu trình công đầu của lão công công.
Thiên Hải thốt dứt câu, lão công công ngá»­a mặt cưá»i sang sảng. Lão vừa cưá»i, vừa nói:
- Tốt lắm! Tốt lắm! Thế mới xứng đáng là Tiểu Thuận Tử của lão phu.
Lão công công chỉ chén rượu của Thiên Hải:
- Ngươi uống đi chứ!
- NÔ tài đa tạ lão công công.
Lão nhìn Thiên Hải uống cạn số rượu trong chén. ChỠcho Thiên Hải đặt chén xuống, lão công công mới nói:
- Tiểu Thuận Tử! Lão phu báo cho ngươi biết một tin rất vui.
- Lão công công! ÃÓ là tin vui gì?
Lão nhìn Thiên Hải nói:
- Cung chá»§ Tá»­ Hà Băng CÆ¡ nói vá»›i lão phu, nếu như ngươi lập được kỳ công này thì ngươi biết được song đưá»ng cá»§a ngươi là ai.
Thiên Hải chống tay đứng bật lên. Chàng nhìn lão công công gần như không chớp mặt.
Lão công công nhìn chàng há»i:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi ngạc nhiên lắm à?
- NÔ tài bất ngỠquá.
- Ngươi nên tập theo lão phu. Vá»›i má»™t thái giám thì chẳng có gì là bất ngá» cả. Lão phu và ngươi là những con ngưá»i rất đặc biệt. Chúng ta có tất cả, nhưng có má»™t thứ rất tầm thưá»ng ta lại không có.
Lão vuốt râu nhìn Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử biết thứ gì chứ?
- Nữ giới. NÔ tài nói có đúng không?
Lão công công vuốt râu ngá»­a mặt cưá»i khùng khục. âm thanh do tràng tiếu ngạo quái gở cá»§a lão đập vào thính nhỉ. Thiên Hải ráng chịu đựng lắm má»›i không phải nhăn mặt bá»±c bá»™i những âm thanh kia gieo vào thính nhÄ© cá»§a chàng.
Lão công công chống tay đứng lên. Lão nói:
- Ãã đến lúc lão phu phải Ä‘i bồi tiếp cho ái phi cá»§a hoàng thượng. Ngươi cứ Ở đây, có gì cần thì cứ sai Tú Lan và Tú Trinh. Còn thích uống rượu thì cứ dùng. Tất cả những thứ trong thư phòng này xem như lão phu tạm thá»i cho ngươi mượn đấy.
Thiên Hải ôm quyá»n xá:
- NÔ tài cảm kích lòng bao dung của lão công công.
Lão nhìn Thiên Hải, vuốt râu nheo mắt má»™t cách hóm hỉnh. Lão bước qua đứng sát chàng, nhá» giá»ng nói:
- Nếu Tiểu Thuận Tá»­ ngoan ngoãn biết vâng lá»i lão công công, biết ân, biết nghÄ©a vá»›i lão phu thì lão còn dạy cho ngươi nhiá»u đạo thuật đặc biệt. Ngươi được ta dạy rồi, chắc chắn sẽ được các ái phi cá»§a hoàng thượng sá»§ng ái. Lúc đó, thứ gì ngươi không có.
Lão vỗ vai Thiên Hải:
- Lão phu thấy ngươi đáng được lão phu để mắt tới lắm.
Thiên Hải nhún nhưá»ng ôm quyá»n:
- NÔ tài sẽ không làm cho lão công công thất vá»ng.
Lão công công vuốt râu:
- Tốt lắm!
Lão nói xong chắp tay sau lưng thong dong bước ra ngoài. Thiên Hải chỠcho lão đi hẳn ra ngoài rồi mới bưng cả vò rượu dốc vào miệng tu ừng ực. Chàng đặt vò rượu xuống bàn, chống tay tựa cằm nghĩ vỠlão công công.
"Thiên hạ đồn đãi trong hậu cung cá»§a hoàng thượng, bá»n thái giám làm mưa làm gió, xem chừng lá»i đồn đãi không sai chút nào. Nếu mình là thái giám thật, không biết có thay đôi như lão công công không nhỉ? Nếu chuyện này vỡ lỡ ra, không chừng phạm tá»™i khi quân, tru di cá»­u tá»™c lắm." Vá»›i ý niệm đó, Thiên Hải bật cưá»i má»™t mình. Chàng vừa cưá»i, vừa bưng vò rượu Thổ Phồn tá»­u dốc vào miệng uống.
Ãặt vò rượu xuống bàn, Thiên Hải nhẩm nói:
- Ngày mai chẳng biết mình sẽ ra sao? Thôi thì cứ hưởng được ngày nào thì cứ mà hưởng.
Tài sản của than_long_vn

  #37  
Old 07-08-2008, 09:48 AM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giá»
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 37

Bí lục hành cung




Nghe những tràng tiếu ngạo rộn ràng như bắp rang, Thiên Hải tò mò bước đến tòa lầu ngũ giác. Chàng ghé mắt nhìn qua khe cửa. Bên trong đúng là một hoạt cảnh mà Thiên Hải không sao ngỠđược.
Ngồi trên tràng ká»· là má»™t mỹ phụ có nhan sắc thật tuyệt vá»i. Dung nhan toát ra vẻ lẳng lÆ¡, cùng vá»›i đôi thu nhãn toát ra sức gợi tình đầy nhục cảm.
Hai bên mỹ phụ là bốn ả cung nữ, trước là hai gã thái giám đang quỳ móp, thè lưỡi liếm từng ngón chân mỹ phụ.
Thấy cảnh đó, Thiên Hải cau mày nghĩ thầm:
"Trong cung của hoàng thượng còn hơn cả Bách Hoa lầu ư?" Chàng vừa nghĩ, vừa tò mò dán mắt quan sát hoạt cảnh đang diễn ra trong tòa lầu.
Thiên Hải nghĩ tiếp:
"Nếu mụ kia bắt mình làm như vậy, chắc mình không chịu được mà tặng cho thị một chưởng. .
à nghÄ© kia còn Ä‘á»ng trong đầu chàng thì bất thình lình mỹ phụ co chân đạp thẳng vào mặt hai gã thái giám.
Bốp... Bốp...
Bị mỹ phụ đạp ngã sóng soài, nhưng hai gã thái giám chẳng dám có phản ứng gì, mà lại đến quỳ móp đầu dưới chân mỹ phụ.
Vẻ cung cúc tận tụy cá»§a hai gã thái giám, cứ như tạo cho mỹ phụ sá»± phấn khích liá»n cất tiếng cưá»i khanh khách. Bốn ả thị nữ đứng hầu cÅ©ng cất tiếng cưá»i hòa cùng vá»›i mỹ phụ.
Mỹ phụ quay lại bốn nàng cung nữ đứng hầu:
- Các ngươi làm trò gì cho nương nương vui coi...
Bốn ả cung nữ cung kính nói:
- Thưa vâng.
Bốn ả cung nữ chụm đầu bàn bạc vá»›i nhau rồi cùng đến bên hai gã thái giám. Hai ả cung nữ bất ngá» dá»±ng hai gã thái giám kia lên lá»™t sạch trang y cá»§a há». Cả hai trần như những con nhá»™ng, phÆ¡i cả lá»›p da trắng xanh cá»§a những ngưá»i thiếu ánh nắng mặt trá»i.
Bốn ả cung nữ chia làm bốn góc, còn hai gã thái giám thì bị bịt mắt bằng những sợi lụa Ä‘en. Cả hai phải bò để tìm quả cầu mà bốn ả cung nữ đá chuyá»n cho nhau. Thỉnh thoảng, các nàng lại cố ý đá thốc vào móng và bụng cá»§a hai gã thái giám. Má»—i lần bị đá như thế hai gã thái giám lại tru tréo, cố làm trò như thể Ä‘ang Ä‘au đớn tá»™t cùng. Tiếng tru tréo cá»§a hai gã đó khiến cho mỹ phụ ngá»­a mặt cưá»i khanh khách. Tiếng cưá»i cá»§a mỹ phụ dá»™i vào thính nhÄ© Thiên Hải làm cho chàng bá»±c bá»™i cáu gắt.
Chàng nhủ thầm:
"Phong cách như thế mà cÅ©ng là bậc cành vàng lá ngá»c. Mụ này chỉ đáng là cục phân dê không hÆ¡n không kém." à nghÄ© kia còn Ä‘á»ng trong đầu chàng thì mỹ phụ ngồi trên tràng ká»· bước xuống.
Thiên Hải những tưởng mụ ta sẽ bắt chước bốn nàng cung nữ đá vào mông hay bụng của hai tên thái giám, nhưng không. Mỹ phụ vén xiêm y, ngồi thót lên lưng một gã thái giám, tay vung lên đánh vào mông gã:
- Làm ngá»±a cho bổn nương nương. Ãi Ä‘i!
Gã thái giám ngẩng đầu tru miệng hí lên như ngựa. Gã bò khắp gian chính sảnh tòa ngũ lầu. Gã thái giám thứ hai thì tội nghiệp hơn, cõng một lúc bốn nàng cung nữ, cố bò theo gã kia.
BÒ được hai vòng thì gã thái giám thứ hai kiệt sức nằm móp xuống.
Bốn ả cung nữ bật cưá»i khanh khách.
Mỹ phụ nhìn lại thấy gã thái giám kia nằm móp, liá»n đứng lên ra lệnh:
- ÃÆ°a gã đến đây!
Bốn ả cung nữ lôi gã thái giám kia đến dưới chân mỹ phụ. Bàn tay nâng cằm gã thái giám. Thiên Hải thấy mặt gã thái giám đầm đìa mồ hôi, trông thật là khốn khổ.
Mỹ phụ há»i gã:
- Ngươi còn đủ sức cõng nương nương chứ?
Gã thái giám ụp mặt xuống chân mỹ phụ, nói:
- Nương nương sai làm gì, nô tài sẽ làm như vậy ạ.
Mỹ phụ mỉm cưá»i:
- ÃÆ°á»£c rồi. Ngươi trồng chuối cho bổn nương xem.
- Thưa vâng.
Gã nô tài miá»…n cưỡng cắm đầu xuống đất trồng chuối. Mỹ phụ nhìn gã cưá»i mỉm, rồi bất thình lình xỉa ngón tay có móng nhá»n hoắc vào chá»— kín cá»§a gã thái giám. Cái mà đúng ra phải có phần kiến tạo cá»§a má»™t nam nhân, nhưng bây giá» chẳng khác gì má»™t miếng thịt đỠửng bị dần nhuyá»…n.
Gã thái giám rùng mình, mím môi nhưng không dám thốt ra tiếng rên đau đớn.
Thấy gã rùng mình, mỹ phụ như thể cao hứng bật cưá»i khoái trá.
Nàng ta thá»c ngón tay lần nữa và nói:
- cái Chỗ này của ngươi đáng ra phải có, chứ sao lại như thế này?
Lần chá»c tay này mỹ phụ dụng sức khá nặng khiến gã thái giám run cả thân ngưá»i, da ốc nổi lên đầy mình. Rồi như không chịu được, gã ngã xuống, nằm sóng soài, co rÅ© ngưá»i lại.
Thiên Hải thấy cảnh đó, lòng bất nhẫn không dằn được. Chàng sồng sộc bước vào:
- Hành hạ má»™t ngưá»i đáng thương như vậy mà các ngưá»i có thể cưá»i được à?
Nghe tiếng nói gay gắt cá»§a Thiên Hải, mỹ phụ Ä‘ang cưá»i quay ngoắt lại. Ãôi mắt tinh anh, sáng ngá»i lá»­a dục cá»§a thị thoạt Ä‘anh lại cùng vá»›i đôi chân mày nhíu hẳn lại. Mỹ phụ quay bước trở lại ngồi trên tràng ká»· nhìn Thiên Hải:
- Tiểu nô tài kia! Ngươi là ai mà dám đưá»ng đột xâm nhập vào hành cung cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ chứ?
Thiên Hải nhìn Bạch Hải ÃÆ°á»ng bằng ánh mắt căm ghét. Chàng gắt giá»ng nói:
- Ta không thể nào chịu được cái cảnh mà nương nương hành hạ ngưá»i ta, nên phải bước vào.
Nghe chàng nói, Bạch Hải ÃÆ°á»ng càng ngạc nhiên hÆ¡n. Chợt Bạch Hải ÃÆ°á»ng tá»±a lưng vào tràng ká»·, bật cưá»i sằng sặc. Vừa cưá»i, Bạch Hải ÃÆ°á»ng vừa nói:
- Tiểu nô tài có biết hành động đưá»ng đột cá»§a ngươi vừa rồi có thể khiến cho ngươi mất đầu không?
- Mất đầu. Chẳng lẽ Chu Thiên Hải phải làm ngÆ¡ khi thấy nương nương làm nhục ngưá»i ta à?
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ cưá»i khảy rồi nói:
- Tại vì ngươi thấy ta hành hạ mấy gã nô tài của mình nên đau lòng ư? Thế thì bổn nương nương sẽ móc mắt ngươi vậy.
Thiên Hải cáu gắt gạt:
- Không dễ đâu!
- Hừ! Ãối vá»›i Bạch Hải ÃÆ°á»ng chuyện gì chẳng làm được chứ.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn lại hai gã thái giám:
- Cho ngươi lui.
Hai gã thái giám móp ngưá»i nói:
- NÔ tài xin cáo lui.
Cả hai quÆ¡ vá»™i y trang rồi lá»§i nhanh ra cá»­a hậu Ä‘iện. Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nhìn Thiên Hải từ đầu đến chân rồi đổi giá»ng từ tốn uy nghi nói:
- Tiểu nô tài tên gì?
Nghe câu há»i này cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng, Thiên Hải má»›i giật mình sá»±c nhá»› lại mình có thân phận gì. Chàng nén sá»± bá»±c tức vào trong, cố lấy giá»ng từ tốn đáp lại:
- NÔ tài là Tiểu Thuận Tử.
- Bổn nương chưa nghe cái tên này. Hẳn là ngươi mới nhập nội?
- NÔ tài vừa mới được lão công công cho nhập nội.
- Thảo nào.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng gác tay lên thành tràng ká»· nhìn Thiên Hải:
- Tiểu nô tài không thích bổn cung tìm chút hoang lạc với hai gã nô tài của bổn cung, thì ngươi có ý định làm cho bổn cung vui?
Thiên Hải lắc đầu:
- NÔ tài không thể làm được như hai ngưá»i kia.
Chàng nói dứt câu, ôm quyá»n xá:
- NÔ tài cáo lui.
Thiên Hải toan quay bước trở ra, nhưng Bạch Hải ÃÆ°á»ng đã đứng phắt lên quát:
- Hỗn láo! Bổn cung chưa cho ngươi đi, ngươi dám tự tiện đi ư? Ngươi chỉ có một cái đầu thôi đó.
Thiên Hải gượng đứng lại.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng từ từ ngồi xuống.
Sau khi yên vị, Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ "hừ" nhạt má»™t tiếng:
- Ngươi có biết tội của mình không?
Thiên Hải lắc đầu.
Ãúng lúc đó thì lão công công hối hả bước vào. Lão tiến thẳng đến trước mặt Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­, khom ngưá»i thi lá»…:
- Lão nô tài bái kiến nương nương.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng lưá»m lão công công, "hừ" nhạt má»™t tiếng nói:
- Lão nô tài có biết tên Tiểu Thuận Tử kia làm náo động hành cung của bổn nương không?
- Dạ dạ, lão nô biết tội. Lão đã không biết răn dạy Tiểu Thuận Tử những nghi lễ trong nội cung. Xin nương nương tha tội cho lần này.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng lưá»m lão công công:
- Tên Tiểu Thuận Tử đã khiến cho bổn cung mất vui, lão nô có biết không?
- Dạ, lão nô biết.
- Hắn phải chịu tội như thế nào?
Lão công công xá Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­:
- Nương nương! Xin nương nương tha cho Tiểu Thuận Tử lần này. Y chẳng qua chỉ là một tên nô tài vừa mới nhập nội nên chẳng biết nghi lễ nội cung. Lão nô sẽ huấn thị lại gã. Sau này gã có mạo phạm sẽ xử tru di cửu tộc, hoặc lăng trì gã.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ lại nhìn Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi nghe rồi chứ?
Thiên Hải nhìn Bạch Hải ÃÆ°á»ng. Trong tâm can chàng như thể có lá»­a đốt phừng phừng, chỉ muốn xuất thá»§ Kim Cáng thất chỉ lấy mạng Bạch Hải ÃÆ°á»ng, nhưng vì sợ hư đại cuá»™c nên nén lòng.
Thiên Hải gượng nói:
- NÔ tài biết rồi.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ "hừ" nhạt má»™t tiếng rồi nói:
- Bổn nương nể mặt lão công công cho Tiểu Thuận Tử lui ra.
Lão công công quay lại nhìn Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử mau đáp tạ nương nương.
Thiên Hải ôm quyá»n xá:
- NÔ tài xin cáo lui.
Chàng quay bước trở ra ngoài ngÅ© giác lầu. Lão công công xá Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­:
- Ãa tạ nương nương, lão nô cÅ©ng xin cáo lui.
- Bổn nương còn có chuyện với lão. Lão chưa đi được đâu.
- Dạ, lão nô xin nghe chỉ huấn của nương nương.
Trở lại Thiên Hải.
Rá»i tòa ngÅ© lầu vá»›i cảm giác bá»±c bá»™i, chàng Ä‘i thẳng vá» gian biệt phòng cá»§a lão công công, rồi lấy luôn vò rượu năm cân ngồi uống má»™t mình.
Thiên Hải thở hắt ra một tiếng, lảm nhảm nói:
- Nương nương con khỉ khô gì mà còn tệ hÆ¡n cả những kỳ nữ Ở Bách Hoa lầu. Cái mụ Bạch Hải ÃÆ°á»ng này nếu không Ở trong ná»™i cung núp bóng hoàng thượng thì chẳng đáng làm nô tỳ cho Minh Nguyệt tá»· tá»·.
Thiên Hải cầm vò rượu trút vào miệng mình. Chàng uống rượu như rồng hút nước.
Ãặt bầu rượu xuống bàn, Thiên Hải cố lắc đầu xua những ý nghÄ© căm phẫn cho hoạt cảnh trong ngÅ© lầu Ä‘á»ng vào tâm não mình, nhưng không sao xua được sá»± căm phẫn đó Ä‘i, mà cảm thấy càng lúc càng bá»±c tức hÆ¡n.
Dằn tay xuống bàn, Thiên Hải nghĩ:
- Ná»™i cung cá»§a hoàng thượng như thế này thì làm sao giữ được phép nước chứ. Hừ, há»i sao mà chẳng có ngưá»i muốn thích khách thiên tá»­.
Thiên Hải đứng lên, rủa thầm:
- TỔ cha nó! Thế này thì Chu Thiên Hải ta cần gì phải lưu lại đây để hộ giá cho tên thiên tử vô tài vô đức này chứ.
Thiên Hải vừa nói, toan cởi bỠy trang thái giám thì lão công công bước vào. Lão nhìn Thiên Hải:
- Hê! Tiểu Thuận Tử! Ngươi định làm gì vậy?
Thiên Hải bưng vò rượu tu một ngụm dài rồi quay lại nhìn lão công:
- Vãn bối quyết định trả lại y trang cho lão tiá»n bối rồi rá»i khá»i đây.
Lão công công tròn mắt nhìn chàng như mình nghe nhầm lá»i nói cá»§a Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi định bỠđi à?
Thiên Hải gật đầu:
- Vãn bối không thể nào chịu được bối cảnh này.
Lão công công lắc đầu vuốt râu bước đến bên Thiên Hải vỗ vào vai chàng:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi nghe lão phu nói đây.
- Lão công công muốn nói gì?
- Ngươi đừng quên chức phận và sứ mạng của ngươi chứ. Ngươi dù muốn hay không cũng đã trở thành thái giám rồi. Ngươi có bỠđây đi cũng đã là thái giám. Ơ lại, ngươi có cơ hội được đại công với hoàng thượng, nhẫn nhục một chút, có được không?
- Vãn bối không nhẫn nhục được.
Lão công công cau mày:
- sao lại không nhẫn nhục được? Ãã làm thái giám thì phải biết nhẫn nhục. Lão phu đã nhẫn nhục suốt năm mươi mấy năm nay rồi có sao đâu. Chỉ cần có nhiá»u vàng bạc để sau này an hưởng tu ổi xế chiá»u.
Thiên Hải muốn nói sự thật, nhưng nhanh chí, lắc dầu bỠý niệm đó. Chàng gượng nói:
- Lão công công có thể nhẫn nhục, nhưng vãn bối không thể giống như lão công công được Lão công công vuốt râu:
- Rồi Tiểu Thuận Tá»­ sẽ quen thôi mà. Nếu Tiểu Thuận Tá»­ bá» Ä‘i thì sứ mạng mà cung chá»§ Tá»­ Hà Băng CÆ¡ giao cho ngươi, ai sẽ thá»±c hiện đây? Nếu ngươi không thá»±c hiện thì sao cứu Xảo Nhi cô nương và biết song đưá»ng cá»§a ngươi là ai?
Lão vuốt râu mỉm cưá»i, vá»— vai Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tá»­! Lão phu biết ngươi Ä‘ang tức giận Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nương nương. Nhưng sau này ngươi sẽ quen. Lão cho ngươi biết, những ngưá»i như nương nương, bá»n tiểu nhân cá»§a chúng ta má»›i có lợi. Không có những ngưá»i như Bạch Hải ÃÆ°á»ng nương nương thì chúng ta chẳng nhiá»u ngân lượng nhiá»u đâu.
Lão nói xong, tước lấy vò rượu trên tay Thiên Hải, đặt xuống bàn. Lão vỗ vai chàng:
- Lão phu cho ngươi biết. Bạch Hải ÃÆ°á»ng nương nương ngoài mặt thì tá» ra giận dữ muốn trừng phạt ngươi, nhưng bên trong thì thích ngươi rồi đó.
Thiên Hải nhìn lão công công:
- Thích vãn bối ư?
- Ngươi lại dùng từ xưng hô sai rồi. Thích nô tài chứ!
Lão vừa nói vừa mỉm cưá»i.
Thiên Hải nói:
- Mụ ta thích nô tài, nhưng nô tài thì căm ghét mụ ta.
- ẩy! Tiểu Thuận Tử đừng quan tâm tiểu tiết. Ngươi phải nghĩ đến đại sự chứ. Lão chưa nói rõ cho ngươi biết thì ngươi đã sinh chuyện rồi.
- Lão công công muốn nói gì với vãn bối?
- Hấy! NÔ tài chứ, ngươi đâu còn là ngưá»i cá»§a giang hồ.
- Vâng, nô tài.
Lão công công vuốt râu:
- Hê! Sắp tá»›i đây, hoàng thượng sẽ mở há»™i tuyển cá»­ trạng nguyên võ để tìm ngưá»i thay thế Ngá»± tiá»n sứ Vương Quốc Trung vốn bá»—ng dưng tuyệt tích không có tin tức gì.
Lão phu nghÄ© đây là lúc bá»n phản tặc cho thích khách thi hành kế độc hành thích hoàng thượng. Nếu như ngươi được theo hầu bên cạnh Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ thì rất có cÆ¡ há»™i lập công lá»›n đấy.
Thiên Hải khoát tay:
- NÔ tài không thể hầu hạ mụ đó được đâu.
- Tiểu Thuận Tá»­! Ngươi đừng nghÄ© tiểu tiết mà nghÄ© đến đại cuá»™c. Nếu như Tiểu Thuận Tá»­ hầu hạ chu đáo thì Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ không nỡ hành hạ ngươi đâu.
Lão phu nghe nói Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ là ngưá»i rất rá»™ng lượng.
Lão công công buông tiếc thở dài:
- Lão phu đã nói với ngươi ngay từ đầu rồi. Trong nội cung này, với thân phận thái giám thì ngươi có mắt cũng như không, có tai cũng như điếc. Tiểu Thuận Tử! Ngươi nghe lão phu nói chứ?
Thiên Hải lắc đầu thở dài:
- Nhưng với cái thói lăng loàn của mụ...
Lão công công nạt Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi đừng có hồ đồ, nói năng bừa bãi như vậy chứ. BỘ ngươi định trút tội lên đầu lão phu à?
Lão công công sa sầm mặt:
- Sau ngày há»™i thí võ, ngươi muốn Ở lại hay muốn Ä‘i cÅ©ng được, lão công công không cản ngươi. Nhưng bây giá» ngươi phải nhẫn nhục nghe lá»i lão phu.
Lão buông tiếng thở dài:
- Cung chủ Tử Hà Băng Cơ đã giao ngươi cho lão phu.
Thiên Hải mím môi:
- Thôi được rồi.
Lão công công vỗ vai chàng:
- Tiểu Thuận Tá»­! Ngươi từ từ rồi sẽ quen thôi mà. Ngươi ráng lấy lòng Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­, để có cÆ¡ há»™i cùng vá»›i phi tá»­ lên đại Ä‘iện dá»± khán ngày há»™i võ tìm Trạng nguyện.
- NÔ tài sẽ ráng hết sức mình.
Lão công công vuốt râu mỉm cưá»i. Lão bưng vò rượu đặt vào tay Thiên Hải:
- Uống đi.
Không khách sáo, Thiên Hải dốc ngược vò rượu trút vào miệng mình. ChỠcho Thiên Hải đặt vò rượu xuống bàn, lão công công mới nói:
- Lão phu sẽ truyá»n nghệ thuật bấm huyệt cho Tiểu Thuận Tá»­, rồi sau đó ngươi lên hầu Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­.
Thiên Hải tròn mắt nhìn lão:
- NÔ tài phải Ä‘i hầu Bạch Hải ÃÆ°á»ng ư?
Lão công công vỗ vai chàng:
- Lão phu đã nói vá»›i ngươi rồi. Ngoài mặt Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ tá» vẻ giận dữ vá»›i ngươi, nhưng bên trong thì thích ngươi đó. Phi tá»­ đã sai lão phu đến đây khuyến dụ ngươi đến hầu phục phi tá»­.
- Vãn bối không thể chịu nhục như hai gã thái giám kia đâu.
- Lão phu tin chắc Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ không nỡ làm nhục ngươi như hai gã thái giám kia đâu. Mà ngược lại rất ưu ái ngươi nữa.
- Nếu mụ ta có ý làm nhục vãn bối thì...
- Ngươi cũng phải ráng.
Thiên Hải lắc đầu:
- Vãn bối không chịu nhục được đâu.
- ÃÆ°á»£c rồi. Nếu như có chuyện gì thì lão phu sẽ xuất hiện giúp cho Tiểu Thuận Tá»­.
Thiên Hải nhìn lão.
Lão công công vuốt râu mỉm cưá»i rồi lấy trong tay áo ra má»™t túi gấm, đặt vào tay chàng:
- Trăm lạng vàng ròng đấy, ngươi giữ đi, sau này có cơ dùng đến.
Lão nói xong vuốt râu, mỉm cưá»i vá»›i Thiên Hải:
- Nếu không phải là thái giám, Tiểu Thuận Tử đúng là một trang nam nhi mỹ tú đó.
Thiên Hải bước vào tòa ngÅ© giác lầu những tưởng như mình bước vào ngôi nhà mồ hoang vắng vá»›i hàn khí lành lạnh khiến cho xương sống phải gai buốt. Nếu không có những chùm hoa đăng treo đầy khắp má»i nÆ¡i thì nÆ¡i đây đúng là cá»­a a tỳ trong trí não cá»§a chàng.
Thiên Hải bước đến trước tràng ká»· có che tấm rèm bằng ngá»c trai óng ánh phản chiếu ánh đèn lồng. Chàng biết phía sau tràng ká»· kia là Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­, ngưá»i mà chàng chẳng há» muốn gặp nhưng bây giá» buá»™c lòng phải đến hầu phục.
Thiên Hải bước đến trước tấm rèm bằng ngá»c trai, ôm quyá»n khom mình theo đúng nghi lá»… rồi từ tốn nói:
- NÔ tài Tiểu Thuận Tử đến yết kiến Phi tử nương nương.
Từ sau tấm rèm, Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nương nương cất tiếng thật ôn nhu và thánh thót:
- Lão công công đã truyá»n cho ngươi thuật bấm huyệt chưa?
- NÔ tài đã được lão công công truyá»n cho thuật bấm huyệt rồi và sai đến hầu hạ Phi tá»­ nương nương.
- Tốt lắm.
Thiên Hải mím môi, nhẹ buông một tiếng thở dài, rủa thầm:
"Chu Thiên Hải nếu không vì chức trách hộ giá thì mụ đừng hòng ta hầu hạ. Thậm Chí mụ xin rửa giày cho Thiên Hải, Thiên Hải cũng không nhận. .
Thiên Hải còn Ä‘ang nghÄ© mông lung thì Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ lên tiếng nói tiếp:
- Tiểu Thuận Tá»­! Nếu ngươi làm tốt phận sá»± cá»§a mình thì bổn nương nương sẽ trá»ng thưởng hậu hÄ© cho ngươi.
- NÔ tài sẽ cố gắng không để cho Phi tá»­ nương nương phiá»n lòng.
- Nếu Tiểu Thuận Tử một lòng với bổn nương thì ngươi tha hồ mà hưởng giàu sang phú quý. Ngươi có chịu không?
- NÔ tài đã được lão công công huấn thị.
- Tốt lắm! Thế ngươi có còn giận ta không?
Thiên Hải miá»…n cưỡng ôm quyá»n xá:
- NÔ tài không dám mạo phạm Phi tử nương nương.
- ÃÆ°á»£c lắm, được lắm. Tiểu Thuận Tá»­ nếu biết, vá»›i bổn nương nương, ai thuận theo ta thì sống, ai nghịch ý ta thì chết.
- NÔ tài đã được lão công công huấn thị.
Thiên Hải vừa nói, vừa nghĩ thầm:
"ở đây, ta tạm thá»i nhẫn nhục, nếu ngoài giang hồ thì mưá»i ả như mụ, Thiên Hải cÅ©ng bẻ răng, cạo đầu." Trong khi Thiên Hải nghÄ© thì tấm rèm ngá»c trai từ từ vén lên, Bạch Hải ÃÆ°á»ng thò tay ngoắt Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi vào đây.
- NÔ tài tuân lệnh nương nương.
Thiên Hải bước thẳng đến tràng ká»·. Tấm rèm ngá»c trai không đủ kín để che mắt Thiên Hải. Chàng sững sá» khi thấy Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nằm duá»—i dài trên tràng ká»· mà chẳng có mảnh vải nào che thân thể. Vị nương nương cành vàng lá ngá»c cứ phÆ¡i mình ra trước mắt Thiên Hải khiến chàng phải nghÄ© thầm:
"Không chừng mụ nương nương này biết mình là thái giám giả hiệu rồi đây. Nếu mụ biết thì ta phải đối phó sao đây? .
Thiên Hải còn Ä‘ang suy nghÄ© thì Bạch Hải ÃÆ°á»ng lại lên tiếng:
- Tiểu Thuận Tử vào trong này với ta.
- NÔ tài không dám.
- Sao lại không dám.
- Nương nương là bậc cành vàng lá ngá»c, còn nô tài chỉ là tên tiểu thái giám thấp hèn.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nương nương bật cưá»i khanh khách:
- Ta cho phép ngươi vào thì ngươi cứ vào. Ngươi đứng ngoài đó thì sao bấm huyệt cho ta được.
Nghe Bạch Hải ÃÆ°á»ng thốt ra câu này, trán Thiên Hải đã xuất hạn mồ hồi. Chàng thở ra nhè nhẹ nghÄ© thầm:
"Thiên Hải Æ¡i! Ngươi Ä‘ang là tiểu thái giám đấy nhé! " Vá»›i ý niệm đó, Thiên Hải len qua tấm rèm ngá»c trai đến bên tràng ká»·. Thân thể cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng nằm gá»n trong mắt chàng chẳng che giấu chá»— nào, dù cho là chá»— kín nhất Bạch Hải ÃÆ°á»ng quay mặt vào trong nói:
- Thá»§ thuật bấm huyệt cá»§a lão công công đã nổi tiếng khắp hậu cung, nhưng tuyệt nhiên lão chẳng há» truyá»n cho ai, nhưng nay lão lại truyá»n cho ngươi, hẳn là ngươi rất được cảm tình cá»§a lão. Lão công công đã quá già rồi nên lẩm cẩm, thưá»ng thì lão bấm huyệt cho ta, nay ta muốn ngươi thay lão. Nếu ngươi làm tốt thì sẽ được ta trá»ng thưởng đó.
Thiên Hải miễn cưỡng nói:
- NÔ tài sẽ cố gắng hết mình.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ từ từ trở mình nằm ngá»­a. Hướng mặt nhìn Thiên Hải. Phi tá»­ nương nương từ tốn nói:
- Tiểu Thuận Tá»­! Bổn nương sẽ trá»ng dụng ngươi như kẻ thân tín cá»§a mình, ngươi đồng ý chứ?
- NÔ tài vô cùng cảm kích.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ gật đầu rồi từ từ nhắm mắt lại.
Thiên Hải tự biết vì sao bà ta nhắm mắt. Chàng mím môi nhủ thầm với mình:
"Thiên Hải! Ngươi Ä‘ang là Tiểu Thuận Tá»­ đấy nhé!" Vá»›i ý nghÄ© đó, Thiên Hải từ từ đặt tay lên hai chân Bạch Hải ÃÆ°á»ng, rồi theo các huyệt đạo từ lòng bàn chân bấm dần đến vùng Ä‘an Ä‘iá»n.
Tất cả má»i đưá»ng cong và những nÆ¡i kín đáo nhất cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng Ä‘á»u nằm gá»n trong mắt Thiên Hải, nhưng tuyệt nhiên chàng không có má»™t chút xao tâm nào. Ãối vá»›i má»™t nam nhân bình thưá»ng đầy sức sống như Thiên Hải hẳn là khó mà cầm lòng được vá»›i những đưá»ng cong gợi má»i cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ trong tình huống như thế này. Nhưng không, Thiên Hải lại rất thá» Æ¡, bởi vì trong tâm đã có ác cảm vá»›i vị nương nương cành vàng lá ngá»c này.
Chàng có cảm giác như mình đang đặt tay vào trong một khối băng thạch thì đúng hơn. Khối băng thạch đầy sức sống và căng trảo lửa dục kia chẳng làm Thiên Hải xao động tâm thức và dục tình.
Thiên Hải liếc trá»™m khuôn mặt cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­.
Hai mắt Bạch Hải ÃÆ°á»ng lim dim như thể tận hưởng cảm giác do đôi bàn tay cá»§a Thiên Hải Ä‘em lại. Hai cánh môi khi thì mím lại, khi thì hé mở như thể má»™t đóa hoa hàm tiếu chá»±c chá» mở cá»­a đón lấy chú ong Ä‘ang vá»n bay quanh.
Thiên Hải nhìn Bạch Hải ÃÆ°á»ng, nghÄ© thầm:
"Mụ nương nương này đáng ra phải Ở trong Bách Hoa lầu làm kỹ nữ cho bá»n khách tìm hoa lạ má»›i đúng. ông trá»i đặt sai chá»— cá»§a mụ." Thiên Hải vừa nghÄ©, vừa rà tay rồi áp bản thá»§ cá»§a mình lên đôi nhÅ© hoa căng cứng cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng. Chàng bắt đầu xoa nhè nhẹ lên đôi nhÅ© hoa cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng, theo đúng những gì mà lão công công đã truyá»n thụ.
Thiên Hải bất ngá» khi nghe Bạch Hải ÃÆ°á»ng khẽ rên lên má»™t tiếng. Tiếng rên cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ rất nhá», nhưng cÅ©ng đã lá»t vào tai Thiên Hải.
Bà ta bá»—ng dưng ưỡn mình cứ như muốn áp chặt đôi nhÅ© hoa sát hÆ¡n vào hai bàn tay cá»§a Thiên Hải. Cùng vá»›i động tác đó, tay cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng từ từ xoa nhẹ Ở vùng kín.
Thiên Hải chau mày.
Tất cả má»i động tác cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ khiến cho chàng cảm thấy tởm lợm đối vá»›i nữ nhân, mà nghÄ© thầm:
"Tất cả bá»n cung nữ phi tần trong ná»™i cung Ä‘á»u như thế này ư? .
Trong lúc Ä‘ang vẩn vÆ¡ suy nghÄ©, Thiên Hải quên bẵng chuyện mình phải làm. Bạch Hải ÃÆ°á»ng hé mắt nhìn chàng nhá» nhẻ nói:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi đang nghĩ gì vậy?
Thiên Hải giật mình:
- NÔ tài đâu dám nghĩ gì.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ mỉm cưá»i nói:
- Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Ngươi đang tiếc rẻ cho ngươi đã không còn là nam tử hán, phải không?
- NÔ tài không dám có ý nghĩ đó.
- Ngươi đừng giấu ta.
- Nếu nô tài có ý niệm đó cũng không dám xúc phạm nương nương.
- Ta chỉ nói thế thôi, chứ đâu có bắt tội ngươi đâu.
Nàng nhìn lên trần phòng, nhá» giá»ng nói:
- Trong nội cung này bổn nương nương cô đơn vô cùng. Ta chỉ có mỗi mình hoàng thượng. Còn hoàng thượng thì có biết bao nhiêu cung tần, mỹ nữ.
Buông má»™t tiếng thở dài, Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nói tiếp:
- Ta cũng là phận nhi nữ, cũng muốn cận kỠlong nhan để được âu yếm. Nhưng thân thể ta ví như mảnh đất khô, thỉnh thoảng mới có được cơn mưa ngâu chẳng thấm đất.
Sá»± buồn tẻ chán chưá»ng luôn Ở trong ta, mặc dù chung quanh là lầu son gác tía, sÆ¡n hào hải vị. Bổn nương đã có má»i thứ, nhưng lại thiếu. Thiếu hÆ¡i nam nhân, mà tất cả nam nhân thì lại là những kẻ chẳng phải là nam nhân.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nắm tay Thiên Hải, nhìn chàng nói:
- Ngươi mới vừa cung hình nên chất nam nhân vẫn còn trong ngươi, nên hôm nay ta thấy mãn nguyện vô cùng. Tiểu Thuận Tử! Ngươi đừng bỠta nhé!
- NÔ tài sẽ không làm nương nương thất vá»ng.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ mỉm cưá»i. Cùng vá»›i nụ cưá»i đó, Bạch Hải ÃÆ°á»ng ấn hai bàn tay Thiên Hải sát hÆ¡n vào đôi nhÅ© hoa Ä‘ang căng đầy nhục vá»ng cá»§a nàng.
- Tiểu Thuận Tử làm cho bổn nương thích đấy.
Thiên Hải thẹn đỠmặt bởi câu nói cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­. Chàng ngượng ngùng nói:
- NÔ tài... nô tài chỉ muốn giúp nương nương vơi bớt nỗi cô đơn.
Nàng nhìn Thiên Hải:
- Ta thích nghe ngươi nói câu này.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng từ từ nhắm mắt lại. Nàng nắm tay Thiên Hải từ từ kéo lần xuống dưới. Ãá»™ng tác cá»§a nàng khiến Thiên Hải toát mồ hôi. Chính vào lúc đó thì có tiếng bước chân rá»™n lên ngoài cá»­a ngÅ© giác lầu rồi giá»ng eo éo cá»§a lão công công cất lên:
- Hoàng thượng ngự giá.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng buông tay Thiên Hải, nhá»m lên:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi mau lui vào trong.
- Thưa vâng.
Thiên Hải thở phào nhẹ nhõm, vá»™i vã lui bước. Rá»i khá»i ngÅ© giác lầu bằng cá»­a hậu Ä‘iện, trong đầu Thiên Hải miên man những suy tư vá» những lá»i Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­.
Chàng khẽ lắc đầu nói:
- Những kẻ sống trong ná»™i cung ví như những tá»™i nhân bị giam lá»ng, hay những tên nô lệ hèn má»n chá»§ đích để phục vụ cho má»—i má»™t mình thiên tá»­.
Chàng "hừ" nhạt một tiếng:
- CÓ vào trong đây, mình má»›i biết Thiên tá»­ như thế này, và những kẻ bên Thiên tá»­ là những con ngưá»i ra sao.
Thiên Hải bất giác rùng mình khi liên tưởng nếu không may biến thành Tiểu Thuận Tử thật, không biết chàng sẽ ra sao nữa.
Thiên Hải nhìn lên trá»i, chắp tay khấn:
- Bất Giá»›i hòa thượng! Cám Æ¡n ngưá»i đã truyá»n thụ Tục hoàng công, Thiên Hải suốt Ä‘á»i không bao giá» quên. Nếu không có đại sư, Thiên Hải đã là má»™t tên Tiểu Thuận Tá»­ tồi tệ rồi.
Thiên Hải xá trá»i nhẩm nói:
- Ãa tạ Tuệ Thông đại sư. Ãa tạ đại sư.
Trở vá» biệt phòng, Thiên Hải bước thẳng đến kệ chứa rượu, chá»n lấy bầu rượu mưá»i cân bưng đến bạn Chàng không rót rượu ra chén, mà bưng cả vò rượu tu ừng á»±c như ngưá»i Ä‘ang khát nước cần giải khát.
Lão công công bước vào:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi lại uống rượu rồi.
Thiên Hải đặt bầu rượu xuống bàn, nhìn lão công công:
- NÔ tài không uống rượu thì làm gì bây gi�
Lão công công vuốt râu lắc đầu:
- Ngươi bớt uống lại một chút, có được không?
- Tất nhiên là được.
Lão công công bước đến đặt tay lên vai chàng:
- Tiểu Thuận Tá»­! Ngươi khá lắm đó. Nương nương đã trá»ng thưởng cho ngươi và lão phu đây.
Lão công công lấy ra một túi gấm đặt lên bàn:
- Nếu ngươi biết nghe theo lão phu thì chẳng bao lâu sẽ có cả một núi vàng, tha hồ mà phung phí.
Lão vuốt râu nhìn Thiên Hải.
Thiên Hải chỉ còn biết dốc rượu trút vào miệng với ý niệm:
biết bao giá» má»›i không còn những con ngưá»i ái nam ái nữ này trong hoàng cung?"
Tài sản của than_long_vn

  #38  
Old 07-08-2008, 09:59 AM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giá»
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 38

VÕ trưá»ng máu



Thiên Hải thấm thoát đã lưu lại ná»™i cung đúng ba con trăng. Chàng nhẩm đếm chỉ không đầy con trăng nữa đã đến tết Trung Ngươn. Trong những ngày này, hoàng cung rá»™n rịp hẳn lên. Công việc bá»—ng trở lên chôn rá»™n hÆ¡n và chàng cÅ©ng không phải gặp Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tứ nhiá»u.
Thiên Hải ngồi uống rượu má»™t mình ngồi ngẫm nghÄ© lại những ngày đã qua mà tá»± há»i không biết chừng nào má»›i rá»i khá»i ná»™i cung này. Chàng vừa nghÄ©, vừa bưng chén rượu, chưa kịp uống thì Tú Trinh và Tú Lan xuất hiện.
Hai nàng bước đến bên Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tá»­! Lão công công và Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tứ cho dá»i ngưá»i.
Thiên Hải nhìn hai nàng:
- Bạch Hải ÃÆ°á»ng và lão công công cho dá»i Tiểu Thuận Tá»­ à?
Tú Lan nói:
- Ngoài lão công công và Bạch Hải ÃÆ°á»ng nương nương thì đâu có ai dám sai Tiểu Thuận Tá»­.
Thiên Hải lưá»m Tú Trinh và Tú Lan.
Hai nàng nhìn Thiên Hải, nhoẻn miệng cưá»i.
Thiên Hải nhưá»ng mắt:
- Hai ngưá»i cưá»i gì Tiểu Thuận Tá»­?
Tú Lan nhìn Thiên Hải, nhá» giá»ng nói:
- Tiểu Thuận Tá»­ sau này được cất nhắc, đừng quên Tú Trinh và Tú Lan đấy nhé. Hai ngưá»i chúng tôi là những ngưá»i đầu tiên tắm rá»­a và thay y trang cho Tiểu Thuận Tá»­ đó.
Thiên Hải mỉm cưá»i:
- Ta được cất nhắc không quên nhị vị cô nương đâu. thế nhị vị cô nương muốn gì nơi ta nào?
Tú Trinh nhìn Tú Lan rồi quay lại Thiên Hải mỉm cưá»i nói:
- Sợ Tiểu Thuận Tử không đáp ứng được thôi.
- Hai nàng muốn gì cứ nói.
Tú Lan nũng nịu làm duyên rồi nói:
- Tú Lan và Tú Trinh cần một trang nam nhi đúng thực, chứ không phải là...
Thiên Hải bật cưá»i. Chàng giả lả nói:
- Nhị vị cô nương chá»n ta không?
Tú Lan nhướn mày:
- Tiểu Thuận Tử đâu phải nam nhân.
- Nhưng ta có thể là nam nhân đó. Khi nào rá»i khá»i ná»™i cung ra ngoài giang hồ. Tiểu Thuận Tá»­ sẽ kiếm cho nhị vị má»™t gã nam nhân giống như ta.
Tú Trinh cưá»i khảy:
- Giống như Tiểu Thuận Tử thì trong nội cung này không thiếu đâu.
- Hê! Chưa biết thì đừng nói càn.
Thiên Hải nói dứt câu, sải bước ra khá»i biệt phòng không màng đến ánh mắt cá»§a Tú Trinh và Tú Lan. Chàng Ä‘i thẳng đến ngÅ© giác lầu. Lão công công và Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tứ Ä‘ang ngồi sẵn chá» Thiên Hải.
Thiên Hải bước đến ôm quyá»n xá:
- NÔ tài bái kiến nương nương và lão công công. CÓ Ä‘iá»u chi cần chỉ huấn, nhị vị cứ sai nô tài.
Lão công công vuốt râu nhìn chàng rồi nói:
- Tiểu Thuận Tử! Lão phu có chuyện sắp giao cho ngươi đây.
- Lão công công cứ giao, nô tài sẽ làm hết sức mình.
Lão công công vuốt râu nhìn sang Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tứ:
- Nương nương...
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tứ nhìn lão khẽ gật đầu rồi nói vá»›i Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử!
- CÓ nô tài.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng đứng lên, bước đến cạnh Thiên Hải:
- Ãêm nay hoàng thượng sẽ mở há»™i quán. Ngưá»i muốn tìm má»™t ngá»± tiá»n sá»­ để bảo há»™ cho ngưá»i trong những ngày tá»›i. Bổn nương rất muốn dá»± há»™i võ quán đó, nhưng ta sợ nhân dịp này có những kẻ đố ky sẽ ra tay hành thích ta.
Thiên Hải tròn mắt nhìn Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tứ:
- Sao, có kẻ đố ky ra tay hành thích nương nương? Kẻ đó là ai?
- Bổn cung không biết, nhưng lão công công đã nghi ngỠđến chuyện đó nên ta rất lo.
Chính vì thế mà bổn cung mới triệu hồi Tiểu Thuận Tử.
- NÔ tài luôn phục vụ tận trung với nương.
- Ta biết. Lão công công có nói vá»›i bổn cung. Ãây cÅ©ng là cÆ¡ há»™i để bổn nương kiểm chứnglòngtrungthành cá»§a ngươi.
Thiên Hải nhìn sang lão công công. Lão nhìn chàng, nhướn mày mỉm cưá»i.
Thiên Hải nói vá»›i Bạch Hải ÃÆ°á»ng:
- NÔ tài sẽ chứng minh cho nương nương thấy lòng trung thành của mình.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng tháo chiếc nhẫn nạm lam ngá»c đưa qua tay Thiên Hải.
- Bổn nương tin ngươi. Chiếc nhẫn này là tín vật của bổn nương, ngươi hãy giữ lấy.
CÓ chiếc nhẫn này trong tay, ngươi đã có thể tự hào là kẻ tận trung với bổn nương.
Lão công công nhìn Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử! Sao còn chưa bái tạ nương nương.
Thiên Hải ôm quyá»n xá Bạch Hải ÃÆ°á»ng:
- NÔ tài thành tâm đa tạ Phi tử nương nương.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng khoát tay:
- ÃÆ°á»£c rồi, Tiểu Thuận Tá»­ không cần phải Ä‘a lá»….
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn lại lão công công:
- Lão công công! Ãã đến lúc thượng đài chưa?
Lão công công bước ra ngoài, một lúc sau quay vào:
- Nương nương! Ãã đến lúc thượng Ä‘iện.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử! Lúc nào ngươi cũng phải Ở bên ta.
- NÔ tài sẽ luôn Ở bên nương nương.
chàng nghĩ thầm:
"Chẳng có ma nào đến hành thích mụ đâu, mà mụ phải lo lắng như vậy".
Thiên Hải theo hầu Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ cùng vá»›i bốn ả cung nữ mà chàng đã từng biết trong buổi đầu nhập cung. Theo chân Bạch Hải ÃÆ°á»ng, Thiên Hải đến giảng võ đưá»ng.
Giảng võ đưá»ng được dá»±ng trên má»™t bãi bằng, rá»™ng trên trăm mẫu đất, có má»™t đài cao hẳn được dùng để cho Thiên tá»­ ngá»± giá thưởng lãm những cuá»™c tá»· thí võ công.
Phía dưới đài Thiên tá»­ là má»™t đài khác nhá» hÆ¡n để dành cho các bậc phi tần cành vàng lá ngá»c muốn thưởng ngoạn cuá»™c đấu sinh tá»­ cá»§a các võ sÄ© muốn tiến thân bằng con đưá»ng quan trưá»ng.
Dưới nữa là hai hàng ghế dành cho các vị đại thần võ tướng hoàng triá»u là hai hàng ngá»± lâm quân, đứng như những pho tượng bất động, mặt đăm đăm nhìn xuống võ đưá»ng.
Tất nhiên Thiên Hải trong bá»™ lốt Tiểu Thuận Tá»­ phải theo hầu Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ thì được đứng trên nhị đài dành cho các bậc cung tần. Chàng nhìn xuống dưới võ đài Không khí thật náo nức cá»§a các võ sinh chỠđợi được nhập cuá»™c chứng minh tài nghệ võ thuật cá»§a mình.
Thiên Hải nheo mày, nghĩ thầm:
"ở dưới kia tá»›i hÆ¡n trăm ngưá»i, mình làm sao biết được ai là thích khách." Bất thình lình, Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ quay lại há»i Thiên Hải:
- Ngươi đang nghĩ gì vậy?
- NÔ tài không nghĩ gì cả, mà chỉ ngạc nhiên và lạ lùng bởi sự uy nghi, hùng vĩ của đêm hội võ thôi.
- Nếu ngươi không phải là một tiểu thái giám thì cũng có thể tham gia vào hội võ đêm nay. Nhưng để được công danh không phải dễ đâu, có thể mất mạng nữa.
- NÔ tài không có dũng lược như những vị tráng sĩ kia.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng mỉm cưá»i:
- Ngươi không có dũng lược, nhưng lại có dũng tâm nên mới nhập nội.
- NÔ tài.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng mỉm cưá»i khi thấy mặt Thiên Hải đỠthẹn. Nàng quay mặt nhìn xuống võ đưá»ng.
Ba hồi trống cùng vá»›i ba hồi khèn được gióng lên. Ba hồi khèn trống vừa dứt thì tiếng tù và trá»—i lên vang động cả không gian võ đưá»ng. Tiếng tù và ngưng thì má»™t giá»ng nói xướng lên từ gã thái giám có thân hình bệ vệ đứng ngay trên thượng đài.
- Hoàng thượng ngự giá.
Tất cả má»i ngưá»i động loạt đứng lên, ôm quyá»n khom ngưá»i đứng vá» phía thượng đài Thiên Hải tò mò hướng mắt nhìn lên. Bạch Hải ÃÆ°á»ng phát hiện ra Ä‘iá»u đó liá»n nói:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi muốn rơi đầu à?
Thiên Hải vội cúi đầu nhìn xuống. Chàng nghĩ thầm:
- Chẳng biết mặt rồng như thế nào đây. Không biết có giống như mặt những con rồng đá trong các ngôi miếu thác hoàng.
Thiên Hải nghe gã thái giám xướng tiếp:
- Hoàng thượng miễn lễ, chư khanh bình thân.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ yên vị trở lại. Thiên Hải muốn nhìn lên, nhưng Bạch Hải ÃÆ°á»ng đã thầm nói vá»›i chàng:
- Không phải ai cũng có thể được nhìn mặt thiên tử. Ngươi đừng quá tò mò mà khó giữ được đầu. Chỉ cần ngươi trung thành, hầu phục bổn nương có cơ hội bổn nương sẽ cho ngươi cơ hội được thực mục long nhan.
- NÔ tài biết tội, không dám tò mò nữa.
Thiên Hải giá» chú tâm nhìn xuống võ trưá»ng.
Từ hàng ghế đại thần má»™t ngưá»i vận vương phục bước ra, ôm quyá»n hành lá»…, nói:
- Khởi bẩm hoàng thượng! Ngá»± tiá»n sá»­ Vương Quốc Trung bá»—ng dưng bặt vô âm tín.
Hạ thần đã há»™i ý vá»›i Binh bá»™ thượng thư và BỘ hình tiến hành lập há»™i võ đêm nay để tiến cá»­ ngưá»i tài có chức vụ ngá»± tiá»n sứ. Xin hoàng thượng chuẩn tấu.
- Tứ vương gia có chắc tìm được ngưá»i thay thế Ngá»± tiá»n sứ Vương Quốc Trung không?
- Hạ thần nghÄ©, nhân tài cá»§a trung nguyên không thiếu, nên có thể tìm được ngưá»i tài - ÃÆ°á»£c Bổn vương ân chuẩn há»™i võ đêm nay.
- Bổn vương mong sẽ tìm được má»™t ngưá»i tài đức hầu phục hoàng thượng.
Tứ vương gia nói xong, lui bước vỠchỗ cũ, rồi phán lệnh cho gã ngự lâm quân:
- Hội võ bắt đầu.
Gã ngự lâm quân bắt tay lên miệng xướng lên thật to:
- Hội võ bắt đầu.
Má»™t hồi trống được trá»—i lên nghe thật Ä‘inh tai nhức óc. Sau hồi trống đó, má»™t vị đại thần vận võ phục bước ra giữa võ đưá»ng. Lão dõng dạc nói:
- Các ngươi nghe đây. Hôm nay là há»™i võ tiến cá»­ Ngá»± tiá»n sứ. Má»™t ngày há»™i võ vô cùng quan trá»ng, nên chỉ có những kẻ thá»±c tài má»›i tham gia há»™i võ này. Mặc dù đã qua vòng sÆ¡ khảo, nhưng các ngươi cÅ©ng phải biết tá»± lượng sức mình. Nếu cảm thấy mình không đủ tài thì không được bước lên để làm cho há»™i võ mất Ä‘i thần khí uy nghi. Ai có tài thì sẽ được hưởng long ân cá»§a hoàng thượng. Kẻ tham gia há»™i võ có thua cÅ©ng không há»n, có chết cÅ©ng không oán. Há»™i võ cấm không được sá»­ dụng độc công và ám khí Tất cả phải được thi thố bằng thá»±c tài. Các ngươi nghe rõ chưa?
Tất cả má»i ngưá»i tham gia há»™i võ Ä‘á»u đồng loạt xướng lên:
- Rõ.
Bổn quan tuyên bố. Hội võ bắt đầu.
Lão võ tướng nói xong, lui bước vỠchỗ hàng ghế các vị quan đại thần đảm đương việc thảo chứng.
Từ trong đám võ sinh ứng thi, má»™t trung niên cầm thương bước ra. Y ôm quyá»n hướng vá» phía thượng đài hành lá»… rồi quay sang các vị võ quan giám khảo ôm quyá»n hành lá»…, nói:
- Tại hạ Tư Ãá»’ Văn, trưởng nam cá»§a đỠđốc Tư Ãá»’ Can. Ngoại hiệu Truy mạng thương xin được thượng đài.
Ba khảo quan gật đầu cùng với một hồi trống.
Hồi trống dứt, Tư Ãá»’ Văn liá»n thi triển má»™t bài thương pháp uy mãnh như vÅ© bão.
Gã vừa thi triển thương pháp, vừa nói:
- Xuyên tâm thương.
Gã chá»c cây thương thẳng vá» phía trước rồi thu lại đứng dạng chân.
Ban giám khảo khẽ gật đầu.
Từ đám võ sinh, má»™t ngưá»i cầm Ä‘ao bước ra. Y cÅ©ng làm những động tác giống như Tư Ãá»’ Văn, rồi tá»± giá»›i thiệu mình:
- Tại hạ Ãoàn Ká»·, ngưá»i SÆ¡n Ãông, ngoại hiệu SÆ¡n Ãông kim Ä‘ao xin được lÄ©nh giáo thương pháp cá»§a Tư Ãá»’ thiếu gia.
Tư Ãá»’ Văn nhìn SÆ¡n Ãông Ä‘ao Ãoàn Ký nói:
- Tư Ãá»’ Văn thỉnh giáo.
Y nói xong mú a vun vút trưá»ng thương như thể chiếc chong chóng thị uy.
Ãoàn Ký nheo mày nhìn Tư Ãá»’ Văn, nhún vai, nói:
- Thương biến hoá nhưng chẳng có sát thương. Thương pháp cá»§a Tư Ãá»’ Văn thiếu gia chỉ được dụng khi múa võ Ở đất SÆ¡n Ãông.
Tư Ãá»’ Văn vừa múa thương, vừa nói:
- Ãoàn Ká»·! Ngươi có bản lÄ©nh thì nhập cuá»™c giao thá»§ vá»›i bổn thiếu gia.
- Tư Ãá»’ thiếu gia khá»i thách đố Ãoàn má»—.
Gã rống lên một tiếng:
- Ãỡ Ä‘ao!
Ngá»n đại đầu Ä‘ao cá»§a Ãoàn Ká»· cắt má»™t đưá»ng vòng cung trông thật đơn giản nhưng lại ẩn chứng ná»™i lá»±c uy mãnh, bổ thẳng vào màn thương dày đặc cá»§a Tư Ãá»’ Văn.
Ãao và thương chạm thẳng vào nhau.
Choang.
Ngá»n thương bị bật ngang Tư Ãá»’ Văn buá»™c thối bá»™.
Ãoàn Ká»· không để cho Tư Ãá»’ Văn kịp trụ tấn múa thương, liên tiếp thá»§ phạt tiếp má»™t chiêu Ä‘ao nữa, bổ qua yết hầu Tư Ãá»’ Văn. Tư Ãá»’ Văn hốt hoảng thụt ngưá»i xuống tránh Ä‘ao. Mặc dù thụt ngưá»i nhanh, nhưng búi tóc cá»§a Tư Ãá»’ Văn vẫn bị đại Ä‘ao cá»§a Ãoàn Ká»· cắt đứt. Tư Ãá»’ Văn mặt cắt không còn chút máu, cây thương trong tay cứ run lên bần bật.
Ãoàn Ká»· hoàn Ä‘ao nhìn Tư Ãá»’ Văn nói:
- Bản lÄ©nh thương pháp như vậy mà lại tiên phong thượng đài, ngươi hẳn muốn làm bẽ mặt các anh hùng hào kiệt Trung nguyên. Ãáng chết.
Lá»i còn Ä‘á»ng trên miệng, Ãoàn Ká»· chá»›p động cước pháp. Thân ảnh cá»§a gã cất lên cao ba bá»™, đại Ä‘ao tợ lưỡi sét trá»i bổ thẳng xuống đỉnh đầu Tư Ãá»’ Văn.
Pháp.
Má»i ngưá»i chỉ thấy đạo quang cắt xuống thân pháp Tư Ãá»’ Văn và Ä‘oán chắc gã trưởng nam cá»§a đỠđốc Tư Ãá»’ Can đã táng mạng. Bốn gã thái giám bước váo gom hai ná»­a thân Tư Ãá»’ Văn cho vào chiếc túi khiêng ra ngoài. VÕ trưá»ng bá»—ng chốc trở nên lạnh lùng trong sá»± im lặng.
sÆ¡n Ãông kim Ä‘ao Ãoàn Ká»· dùng đế giày lau lưỡi đại Ä‘ao rồi bước đến ôm quyá»n xá ban khảo quan.
- Xin các đại nhân cho má»™t lá»i phán xét.
Ban khảo quan chưa kịp nói thì từ trong đám võ sinh, má»™t trung niên bước ra. Ngưá»i này chẳng há» Ä‘em theo binh khí. Y đến trước mặt ban khảo quan, tá»± xưng danh tính:
- Tại hạ Dương Tùng, ngưá»i trấn Phúc Kiến, ngoại hiệu Tá»­ Thá»§ kim ma.
SÆ¡n Ãông kim Ä‘ao Ãoàn Ká»· nhìn sang Dương Tùng.
Vị võ quan đại nhân gật đầu:
- Hai ngưá»i tá»± khảo chứng võ công, xem ai hÆ¡n ai.
Dương Tùng ôm quyá»n:
- Tuân lệnh đại nhân.
Dương Tùng và Ãoàn Ká»· đối mặt nhau, Dương Tùng nói:
- Dương Tùng nghe thiên hạ kháo vá»›i nhau vá» Ãoàn túc hạ, nay má»›i được thấy Ä‘ao pháp quả là tàn nhẫn vô biên.
- Biết đao pháp của đoàn mỗ tàn nhẫn vô biên, sao ngươi còn dám thượng đài ấn chứng võ công.
- Không thượng đài thì chẳng biết Dương má»— đứng thứ bậc nào trong giang hồ. Vá»›i lại, Dương má»— đến đây không phải thị mục xem các bằng hữu thi thố võ há»c, mà cÅ©ng CỎ ý tham gia.
- Tham gia để được nhận cái chết như gã Tư Ãá»’ Văn, phải không?
- Nếu Ãoàn túc hạ có bản lÄ©nh.
- Bản lÄ©nh cá»§a Ãoàn má»— đây.
Lá»i còn như Ä‘á»ng trên miệng SÆ¡n Ãông kim Ä‘ao Ãoàn Ká»· thì ngá»n đại Ä‘ao đã chém xả đến Dương Tùng. Dương Tùng đã có sá»± chuẩn bị từ trước nên lách tránh rất linh hoạt. Y không há» phản công SÆ¡n Ãông kim Ä‘ao Ãoàn Ká»·, mà lại chắp tay sau lưng thi triển bá»™ pháp thần kỳ, lúc qua trái, lúc bước qua phải, thậm chí có lúc ngã ngá»­a vá» sau, nhưng tuyệt nhiên không há» mất tấn, thế mà Ãoàn Ká»· không làm sao công trúng đích.
Ãoàn Ká»· thấy đối phương đấu vá»›i mình trong tư thế thong dong tá»± tại, càng tức giận hÆ¡n. Y dồn tất cả ná»™i lá»±c vào chiêu Ä‘ao cuối cùng rồi thét lên má»™t tiếng. Thân pháp cất lên cao bốn bá»™, bổ thẳng lưỡi Ä‘ao xuống đầu Dương Tùng. Những tưởng lần này [mất vài chữ] Văn, nhưng há» Dương chỉ hÆ¡i lách qua ná»­a bá»™ để lưỡi đại Ä‘ao cá»§a Ãoàn Ká»· lướt sát ngay bên hông mình rồi bổ luôn xuống đất.
Chát.
Lưỡi đại Ä‘ao vá»›i ná»™i lá»±c như núi Thái SÆ¡n công hụt Dương Tùng chém xuống đất ngập quá ná»­a. Ãoàn Ká»· toan rút Ä‘ao lại thì chá»›p thấy chảo công cá»§a há» Dương thá»™p đến mặt mình. Y hốt hoảng nhưng không lẽ bá» Ä‘ao, nên buá»™c vung tả thá»§ gạt trảo công Cá»§a đối phương. Tả thá»§ vừa vung lên thì đã bị thá»§ pháp cá»§a Dương Tùng chụp lại:
Rắc.
Xương vai Ãoàn Ká»· bị gãy vụn khi Dương Tùng ghịt tay gã ra sau. Không dừng lại Ở đó, hữu thá»§ cá»§a Dương Tùng vá»›i thế ưng trảo tàn khốc chụp thẳng tá»›i vùng tâm đẳng cá»§a đối phương. Năm ngón tay há» Dương như năm chiếc vuốt chim ưng xuyên thăng qua trang phục và da thịt cá»§a há» Ãoàn rồi rút trở lại vá»›i trái tim cá»§a đối phương còn thoi thóp đập.
Ãoàn Ká»· cứ đứng khom khom mãi má»™t lúc thật lâu má»›i đổ sập đến trước. Ãến lúc đó Dương Tùng má»›i nhét quả tim vào mình Ãoàn Ká»·.
Y chùi hai tay vào mặt há» Ãoàn rồi đứng chống tay nhìn bá»n thái giám khiêng xác Ãoàn Ká»· ra.
Qua hai trận tá»· thí võ công đã có hai ngưá»i chết, Ä‘iá»u đó khiến Thiên Hải chao lòng.
Chàng nghĩ thầm:
"Cần chi cái chức Ngá»± tiá»n sứ mà phải chết oan uổng như vậy chứ. CÓ cho bổn thiếu gia, thiếu gia cÅ©ng chẳng thèm nhận".
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nhìn lại Thiên Hải, há»i:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi nghĩ sao vỠnhững võ sinh dưới kia?
- HỌ Ä‘á»u là những cao thá»§ cá»§a võ lâm Trung nguyên, chết thật đáng tiếc.
- Ngươi tiếc cho hỠà?
- Không dễ gì tìm được những cao thủ như vậy.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng mỉm cưá»i, nói:
- Nếu như những ngưá»i kia là thích khách thì ngươi có bảo vệ bổn nương không?
- NÔ tài sẽ làm hết sức mình để bảo vệ nương nương.
- Ngươi không sợ chết như gã Tư Ãá»’ Văn hay gã Ãoàn Ká»·?
- NÔ tài chết cũng không tiếc, nếu đã hết sức mình.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng gật đầu:
- ÃÆ°á»£c lắm.
Trong lúc hai ngưá»i nói chuyện thì Dương Tùng đã hạ thêm má»™t ngưá»i nữa cÅ©ng bằng cái chết như Ãoàn Ká»·.
Sau khi sát tá»­ hai mạng ngưá»i, Dương Tùng vô cùng tá»± đắc. Y ôm quyá»n hướng vá» chúng môn sinh:
- Ở đây còn vị nào muốn lên khảo chứng võ công với tại hạ nữa không?
Bạch Hải ÃÆ°á»ng há»i Thiên Hải:
- Ngươi có tin há» Dương kia chiếm được kim bài Ngá»± tiá»n sứ không?
- NÔ tài không dám chắc. Bởi những cao thá»§ chưa xuất đầu lá»™ diện. Nhất là ngưá»i...
- Ngưá»i nào?
- NÔ tài chỉ có thể nó ngưá»i muốn kim bài phải có sát thần khá»§ng bố má»›i có thể khống chế đước các võ sinh Ä‘ang háo hức vá»›i hoài tưởng trở thành Ngá»± tiá»n sứ cá»§a hoàng thượng.
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi tinh mắt lắm đó.
Hai ngưá»i nói đến đây thì trong đám võ sinh, má»™t hảo hán tuổi chỉ ngoài hai mươi bước ra. Y cÅ©ng chẳng mang theo binh khí gì.
Y bước đến bàn khảo quan:
- Vãn bối há» Lâm, tục danh Quang Hạo. Ngưá»i chấn LÄ©nh Nam chuyên nghá» tÆ¡ tằm, thêu hoa đơm vải, xin được tá»· thí vá»›i Dương Tùng tôn giá.
Lão võ quan nhìn Lâm Quang Hạo, nói:
- Công tá»­ còn quá nhá» tuổi, hẳn không biết hậu quả như thế nào khi thượng đài. Lão phu khuyên công tá»­ mau quay vá». Sẽ còn nhiá»u cÆ¡ há»™i để công tá»­ tiến thân, chứ không chỉ có lần này.
Lâm Quang Hạo ôm quyá»n:
- Ãại nhân! Vãn bối lặn lá»™i từ LÄ©nh Nam lên tá»›i kinh thành, chẳng lẽ lại quay vá» chỉ vì tuổi quá nhá» sao. Ngưá»i xưa có câu: "Anh hùng chẳng đợi tuổi", huống chi vãn bối nay CÅ©ng đã hai mươi rồi. Xin đại nhân cho vãn bối tá»· thí.
Lão võ quan thở dài một tiếng, nói:
- Lão phu đã nói hết lá»i, nhưng nếu công tá»­ vẫn má»™t má»±c thì lão cÅ©ng không cản.
Lâm Quang Hạo ôm quyá»n xá:
- Ãa tạ đại nhân.
Y bước ra võ trưá»ng đứng đối mặt vá»›i Dương Tùng, ôm quyá»n nói:
- Tốn giá đừng nghĩ Lâm Quang Hạo còn nhỠmà nương tay.
- Dương mỗ lại nghĩ khác. Hẳn là ngươi có hai trái tim và hai lá gan nên mới thượng đài giao thủ với ta.
- Nếu không thượng đài thì vãn bối sẽ vỠtay không sao?
- Thà ngươi vỠtay không còn được cái mạng, nhưng rất tiếc ngươi đã thượng đài tìm công danh.
Dương Tùng nói xong đảo bá»™, xoay tròn bản thá»§ chá»›p động tấn công Lâm Quang Hao. Ãối phó vá»›i đôi bản thá»§ cá»§a Tá»­ Thá»§ kim ma Dương Tùng. Lâm Quang Hạo chẳng né tránh. Hành động cá»§a há» Lâm khiến cho vị lão quan giật mình, đứng xống lên.
Lão đại nhân lắc đầu nói:
- Thật là hồ đồ!
Má»i ngưá»i những tưởng Lâm Quang Hạo sẽ bị moi tim như những ngưá»i trước, nhưng há» Lâm chỉ khẽ xoay ngưá»i như thục nữ múa mừng ngày há»™i trồng dâu lấy tÆ¡ tăm.
Ãôi song thá»§ chết ngưá»i cá»§a Dương Tùng chá»™p trượt qua bên hông Lâm Quang Hạo thì gã đã rú lên má»™t tiếng khá»§ng khiếp. Cùng vá»›i tiếng rú đó, Dương Tùng ôm lấy hai con ngươi, lảo đảo thối bá»™.
Gã rên rỉ:
- Mắt của ta... Mắt của ta...
Lâm Quang Hạo thản nhiên nói:
- Mắt của tôn giá đã bị Lâm Quang Hạo đâm mù rồi, đâu còn nữa.
Má»i ngưá»i chứng kiến cảnh đó cứ trố mắt ra nhìn Lâm Quang Hạo. HỌ không biết Lâm Quang Hạo đã dụng thá»§ pháp gì mà đâm mù mắt Dương Tùng.
Dương Tùng gầm lên.
Bị mù mắt, Dương Tùng như con thú điên lao thẳng đến Lâm Quang Hạo. Trong lúc đang tự đắc, Lâm Quang Hạo không ngỠđối phương lại lao đến mình dù đã bị mù mắt.
Y cũng xoay mình đúng động tác ban đầu, hai mũi kim, giấu trong bàn tay phóng ra đâm xuyên qua hóc mắt đã mù của Dương Tùng thấu qua bên kia.
Lâm Quang Hạo có ngỠđâu Dương Tùng cÅ©ng có ý liá»u chết trong cÆ¡n phẫn ná»™.
Mặc dù bị đâm như thế, nhưng lão vẫn thừa sức để lấy mạng Lâm Quang Hạo. Tả thủ Dương Tùng bám cứng lấy thắt lưng, còn hữu thủ thì vồ vào yết hầu.
Thụp.
Cả hai cùng đổ ká»nh xuống đất. Má»i ngưá»i chỉ thấy hai ngưá»i ôm cứng lấy nhau, giãy giụa nằm ưá»n ra bất động.
Một vị khảo quan bước ra rồi lắc đầu.
Vị khảo quan ra hiệu. Bốn gã thái giám bước vào võ trưá»ng gỡ hai đối thá»§ Ä‘ang ôm cứng. Lúc này má»i ngưá»i má»›i biết cả Dương Tùng và Lâm Quang Hạo Ä‘á»u chết bởi độc thá»§ cá»§ a nhau.
Cái chết cá»§a Dương Tùng và Lâm Quang Hạo khiến cho võ trưá»ng bá»—ng chốc trở lên im lặng đến lạ lùng. Sá»± im lặng đó khiến cho bầu không khí sôi động bá»—ng chốc trở lên nặng ná» khó thở.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nhìn lại Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tá»­! Ngươi nghÄ© còn ngưá»i nào dám bước lên thượng đài nữa không?
Thiên Hải gật đầu:
- NÔ tài nghÄ©, đã là ngưá»i luyện võ thì đây là cÆ¡ há»™i để tiến thân. Không ai muốn chiếc kim bài Ngá»± tiá»n sứ lại không có chá»§ cả. Nếu không có chá»§, hoàng thượng hẳn buồn lắm. Chẳng lẽ võ lâm Trung thổ chỉ có bấy nhiêu ngưá»i sao.
Thiên Hải ghé miệng vào tai Bạch Hải ÃÆ°á»ng:
- Ãây má»›i là cao nhân thượng đài.
Thiên Hải vừa nói dứt câu thì Hoàng Bang và Hoàng Khởi từ trong đám môn sinh bước ra.
Thiên Hải nhận ngay ra há». Chàng nghÄ© thầm:
"Hai gã Hoàng Bang và Hoàng Khởi xuất hiện Ở đây ư? Hoa SÆ¡n chưởng môn cÅ©ng muốn cho môn hạ cá»§a mình Ä‘oạt kim bài Ngá»± tiá»n sứ à".
Thiên Hải nhá» giá»ng nói vá»›i Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tứ:
- Nương nương! Hai ngưá»i này nô tài biết.
- HỌ là ai?
- HỌ là những cao thủ của phái Hoa Sơn. Tên là Hoàng Khởi và Hoàng Bang.
- Kiếm pháp của hỠcao thâm lắm hả?
- NÔ tài không biết. Nhưng đây mới là lúc các bang phái lớn trong giang hồ xuất đầu lộ diện.
Thiên Hải vừa nói, vừa quan sát xuống võ trưá»ng. Chàng nghÄ© thầm:
"chẳng lẽ hành thích hoàng thượng là những cao thủ của các đại phái trong võ lâm.
Ai cha! Chuyện này nếu không thành thì võ lâm sẽ rÆ¡i vào tai kiếp trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp Nếu thành thì bá tánh chẳng có má»™t ngày nào yên. Má»™t ngày không có thiên tá»­ thì đại loạn ắt sẽ xảy ra. Chỉ má»—i má»™t tấm kim bài Ngá»± tiá»n sứ mà đã có bao nhiêu cao thá»§ chết vì nó. Nếu Ä‘em cả ngai vàng thiên tá»­ làm mồi thì máu sẽ chảy thành sông, thây chất thành núi mất".
Thiên Hải lắc đầu nghĩ tiếp:
"Dưới có ông trá»i còn trên có trăm há», bên cạnh có quyá»n, có ngân lượng lại thêm cả tam cung lục viện thì ngưá»i có tâm thanh nhàn đến mấy cÅ©ng khó mà cầm lòng. CÓ Thiên tá»­ thế mà đỡ sinh chuyện".
Thiên Hải nghĩ như vậy, muốn quay lại nhìn dung mạo Thiên tử, nhưng lại bỠý định đó Chàng buông một tiếng thở dài.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tứ há»i Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử! Sao ngươi lại thở dài thế? Ngươi không thích xem tỷ võ à?
- NÔ tài rất thích. Nhưng sao thấy nhiá»u ngưá»i chết quá mà thở ra đấy thôi. Không biết kim bài Ngá»± tiá»n sứ sẽ cho há» những gì mà sao nhiá»u ngưá»i ham muốn như vậy.
- Chỉ tại Tiểu Thuận Tá»­ là thái giám nên không biết đấy thôi. Nếu ngươi là Ngá»± tiá»n sứ thì trở thành thống lãnh Ngá»± lâm quân trong nay mai. Xem như lúc nào cÅ©ng được Ở Cạnh hoàng thượng, tất nhiên sẽ được đặc ân cá»§a Thiên tá»­. thế thì ai mà chẳng muốn.
Thiên Hải ve cằm:
"Ai cÅ©ng muốn, nhưng Thiên Hải thì không muốn đâu. Bổn thiếu gia biết tá»ng tất cả bí mật trong ná»™i cung cá»§a các ngươi rồi. Chẳng qua cÅ©ng chỉ là hạng tôi tá»› trung thành cá»§ a đấng thiên tá»­".
Thiên Hải nghÄ© đến đây thì dưới võ trưá»ng đã có sá»± chuyển biến thần kỳ. Má»™t ngưá»i vận hắc y võ phục cùng thanh trưá»ng kiếm vá»›i thuật khinh công kỳ tuyệt từ từ hạ thân xuống trước mặt Hoàng Bang và Hoàng Khởi. Chỉ vá»›i khinh pháp cá»§a ngưá»i đó thôi mà quần hùng tham gia há»™i võ phải á»” lên.
Y chậm rãi bước đến bàn khảo quan. Tưởng đâu y cÅ©ng như những ngưá»i kia tá»± giá»›i thiệu mình, nhưng không. Y đứng thừ ra, đưa cặp mắt ngá»i ngá»i nhìn chiếc kim bài Ngá»± tiá»n sứ.
Vị khảo quan há»i gã:
- Tráng sĩ tên gì? Quê quán Ở đâu?
Vị khảo quan chưa há»i hết câu, gã kiếm thá»§ đã lấy tấm kim bài cho vào ngá»±c áo.
Ãá»™ng tác và thái độ cá»§a gã đã khiến cho ban khảo quan bá»±c bá»™i, tất cả Ä‘á»u đứng bật lên.
Không màn đến sá»± bá»±c tức cá»§a ban khảo quan, gã kiếm thá»§ lòn tay ra sau lưng rút trưá»ng kiếm. Lưỡi kiếm vừa tuốt ra khá»i vá» thì má»™t ánh chá»›p loá mắt. Khi má»i ngưá»i nhìn lại thì Hoàng Bang và Hoàng Khởi chỉ còn là hai cái xác mất đầu nhưng vẫn đứng sừng sững như bị trá»i trồng.
Trên nhị đài, Thiên Hải giật thót ruột buột miệng nói:
- Thượng Ngươn kiếm pháp.
Tài sản của than_long_vn

  #39  
Old 07-08-2008, 10:07 AM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giá»
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 39

Trùng kiếm



Thấy kiếm pháp, Thiên Hải nhận ra ngay ngưá»i vận võ phục hắc y chính là Diệp Cát Quần Mục nhân. Chàng nheo mày nhá»§ thầm:
"Diệp Cát Quần đã là mục nhân còn cần gì chức Ngá»± tiá»n sứ chứ?" Thiên Hải còn Ä‘ang suy nghÄ© thì từ trong quần hùng, má»™t gã kiếm thá»§ bước ra.
Gã đặt tay vào đốc kiếm rồi nói:
- Tại hạ là Quân tử kiếm Chi Huy.
Quân tá»­ kiếm Chi Huy vừa nói vừa rút kiếm ra khá»i vá». Lưỡi kiếm cá»§a gã vừa rút ra khá»i vá» trong khi chưa nói hết câu tá»± giá»›i thiệu mình thì đạo kiếm Thượng Ngươn cá»§a Diệp Cát Quần đã chá»›p động.
Chiêu kiếm Thượng Ngươn của Diệp Cát Quần nhanh đến độ đầu của Quân tử kiếm Chi Huy rơi xuống đất mà miệng vẫn còn lải nhải nói.
Cái chết cá»§a Quân tá»­ kiếm Chi Huy khiến cho quần hùng thẫn thá» sá»­ng sốt. Tất cả má»i ngưá»i giỠđã nghiệm ra kiếm thá»§ Ä‘oạt chiếc kim bài kia là má»™t sát nhân thần chết, giết ngưá»i trong nháy mắt chẳng biểu lá»™ chút cảm xúc nào.
võ trưá»ng vốn đã nặng ná» bởi những cái chết thảm khốc, giá» càng nặng ná» hÆ¡n sau cái chết cá»§a Quân tá»­ kiếm Chi Huy. Ãến ngay những vị đại thần võ quan cÅ©ng phải thừ ngưá»i bất động, nhìn Diệp Cát Quần như không chá»›p mắt.
Trong khi má»i ngưá»i thá» thẫn vá»›i sát chiêu kiếm cá»§a Diệp Cát Quần trở nên im lặng thì bất ngá» có những tiếng vá»— tay tán thưởng phát ra từ phía thượng đài.
Thiên Hải cau mày. Chàng không nhìn lên, nhưng biết đó là những tràng vỗ tay tán thưởng của Thiên tử. Thiên Hải nghĩ thầm:
"Thiên tá»­ hẳn không biết kiếm chiêu Thượng Ngươn tàn khốc như thế nào nên má»›i tán thưởng há» Diệp. Còn nếu hoàng thượng biết mà vẫn vá»— tay ngợi khen thì đây đúng là má»™t bạo chúa thích chuyện giết ngưá»i. .
Nghĩ như vậy, bất giác Thiên Hải buông tiếng thở dài. Chàng nhìn xuống dưới các vị đại thần. Chàng nhận ra Tứ Vương gia đang cầm cây còi nhỠbằng tre.
Thiên Hải lấy làm lạ. Chàng ngỠngợ sẽ có đại biến sắp xảy ra với sự xuất hiện của Diệp Cát Quần.
Thiên Hải há»i nhá» Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­:
- Nương nương...
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn lại chàng:
- Tiểu Thuận Tá»­ muốn há»i gì?
- Tứ vương gia hẳn phải là đại thần nhất phẩm.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn sững Thiên Hải:
- Còn hÆ¡n cả nhất phẩm công thần nữa. Tứ vương gia sẽ là nhiếp chính vương má»™t khi hoàng thượng có Ä‘iá»u bất hạnh. Sao ngươi lại há»i bổn nương Ä‘iá»u đó?
- NÔ tài chỉ nhìn thấy phong tướng Tứ vương gia quá uy nghi nên buá»™t miệng há»i thế thôi.
- Ngươi cũng biết xem tướng nữa à?
- NÔ tài trước đây có há»c qua thuật tướng số cá»§a má»™t vị cao tăng.
- Hay lắm. Khi nào vỠngũ giác lầu ngươi xem tướng cho bổn cung thử coi.
- Thưa vâng.
Trong lúc đó, dưới võ trưá»ng đã hoàn toàn khoác má»™t bầu không khí nặng mùi khá»§ng bố và chết chóc. Diệp Cát Quần vẫn đứng giữa võ trưá»ng hướng mắt vá» phía quần hùng. Thế nhưng chẳng má»™t ai dám thượng đài, cứ như má»i cao thá»§ đã bị ánh mắt sát thần cá»§a Mục nhân cướp mất hồn vía.
Tứ vương gia chá» má»™t lúc rồi ôm quyá»n nói:
- Khởi bẩm hoàng thượng, kiếm sÄ© vô danh kia đã Ä‘oạt được kim bài Ngá»± tiá»n sứ.
Thiên Hải lắng nghe tiếng hoàng thượng cất lên:
- Nếu không còn ai muốn Ä‘oạt kim bài Ngá»± tiá»n sứ thì trẫm sẽ chuẩn y cho kiếm sÄ© đó Chức vị Ngá»± tiá»n sứ thay cho Chu ái khanh. Kiếm pháp cá»§a y đáng để cho má»i ngưá»i há»c tập.
Thiên Hải nghe hoàng thượng phán và nghĩ thầm:
"Nếu ai cÅ©ng thụ há»c được Thượng Ngươn kiếm pháp thì Mục nhân Diệp Cát Quần đâu dá»… dàng Ä‘oạt kim bài Ngá»± tiá»n sứ." Tứ vương gia nghe hoàng thượng phán xong, quay lại:
- Hoàng thượng đã chuẩn y kiếm sÄ© vô danh là ngưá»i Ä‘oạt kim bài Ngá»± tiá»n sứ.
Giá»ng xướng cá»§a Tứ vương gia đập vào thính nhÄ© cá»§a Thiên Hải, đôi chân mày chàng cau lại. Chàng nghÄ© thầm:
"Diệp Cát Quần xuất hiện chá»§ đích để Ä‘oạt chức vị Ngá»± tiá»n sứ. Chẳng lẽ chỉ để Ä‘oạt chức vị đó thôi sao. Bản thân y là Mục nhân cá»§a Diêm Vương môn, thế thì Ä‘oạt chức vị Ngá»± tiá»n sứ để làm gì? Ãúng ra y phải hành thích hoàng thượng chứ?" Thiên Hải lắc đầu nghÄ© tiếp:
"Nếu y chỉ Ä‘oạt chức vị Ngá»± tiá»n sứ thì mục đích cá»§a y là gì? Tất nhiên y chẳng có mục đích gì rồi." Thiên Hải giật mình, buá»™t miệng nói nhẩm:
- Không thể như vậy được.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ quay lại:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi nói gì thế?
Thiên Hải há»i:
- Nương nương! NÔ tài mạn phép há»i, má»™t khi kiếm sÄ© kia Ä‘oạt được chức vị Ngá»± tiá»n sứ thì sẽ thống lÄ©nh đội ngá»± lâm quân?
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ gật đầu.
Mặt Thiên Hải đanh lại với ý nghĩ:
"Hắn Ä‘oạt chức vị Ngá»± tiá»n sứ cốt là thống lÄ©nh ngá»± lâm quân. Ãến lúc đó muốn giết hoàng thượng lúc nào mà chẳng được. Hoặc khống chế hoàng thượng, và kẻ chá»§ mưu thâu tóm thiên hạ. Kẻ chá»§ mưu lại chính là Diêm Vương môn chá»§." Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ há»i Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi đang nghĩ gì mặt căng quá vậy?
- NÔ tài không thể để cho kiếm sÄ© kia Ä‘oạt chức vị Ngá»± tiá»n sứ.
- Tiểu Thuận Tử. Ngươi làm gì?
Cùng lúc vá»›i câu há»i cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ thì ban khảo quan chuẩn bị tiến hành lá»… nhậm phong cho Diệp Cát Quần. Tiếng phèn được gióng lên.
Thiên Hải nói:
- NÔ tài phải thượng đài.
- Ngươi có điên không?
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ vừa thốt dứt câu thì Thiên Hải thi triển thuật Phi ma độn hình từ trên nhị đài lướt xuống võ trưá»ng. Chàng vừa lướt Ä‘i vừa thét:
- NÔ tài muốn thượng đài.
Má»™t tiểu thái giám khôi ngô, anh tuấn từ trên nhị đài thi triển thuật khinh công siêu phàm lướt xuống võ trưá»ng, khiến ai nấy cÅ©ng ngạc nhiên trố mắt nhìn.
Khi Thiên Hải đã đứng trước ban khảo quan mà các vị đại thần vẫn còn ngơ ngẩn nhìn chàng. Vị võ quan chủ khảo nhìn Thiên Hải:
- Tiểu thái giám. Ngươi định thượng đài à?
Thiên Hải ôm quyá»n xá:
- NÔ tài quyết định thượng đài.
Vị võ quan đanh mặt nói:
- Tiểu tá»­ quyết định thượng đài mà chẳng có bản lÄ©nh gì thì biết tá»™i gì không? Ngươi sẽ phạm tá»™i khi quân hí lá»™ng võ trưá»ng, có thể bị tá»™i bêu đầu.
- Trong luật không có Ä‘iá»u cấm thái giám thượng đài. Nếu vãn bối không có bản lÄ©nh thì sẽ chết ngay dưới kiếm cá»§a kiếm sÄ© kia, đâu còn cái mạng để cho Thiên tá»­ trừng trị.
- Tại sao ngươi muốn thượng đài?
- vãn bối muốn nhận chức Ngá»± tiá»n sứ.
- Ngươi đã là thái giám rồi kia mà?
- Thái giám không thể trở thành Ngá»± tiá»n sứ được à? CÓ những lão công công được phong đến chức Thiên tuế thì sao vãn bối không thể là Ngá»± tiá»n sứ?
Vị võ quan chủ khảo nhìn Thiên Hải từ đầu đến chân:
- ÃÆ°á»£c! Bổn quan chuẩn y lá»i thỉnh cầu thượng đài cá»§a tiểu thái giám.
Vị chủ khảo quan đưa tay phất cỠhiệu.
Tiếng trống lại trỗi lên. Khi tiếng trống dứt thì Tứ vương gia lớn tiếng nói:
- Không.
Tứ vương gia ôm quyá»n tiến ra xá hoàng thượng rồi trịnh trá»ng nói:
- Hoàng thượng! Gã tiểu thái giám kia hí lá»™ng võ trưá»ng đáng tá»™i bêu đầu.
Hoàng thượng há»i:
- Y không được thượng đài à?
Vị võ quan chá»§ khảo từ dưới võ trưá»ng hối hả chạy lên. Lão ôm quyá»n thi lá»… vá»›i hoàng thượng rồi nói:
- Khởi tấu hoàng thượng, trong lệ thượng đài há»™i võ tuyển chá»n Ngá»± tiá»n sứ không có Ä‘iá»u khoản cấm thái giám ná»™i cung thượng đài.
- thế thì cứ cho tiểu thái giám kia thượng đài.
Tứ vương gia nói:
- Khởi tấu hoàng thượng, phàm những kẻ đã tá»± biến mình thành ná»™i thị trong cung thì không được luyện võ công, hay Ä‘em binh khí, bởi lúc nào cÅ©ng ká» cận long nhan. Gã tiểu thái giám này vốn đã có võ công lại nhập ná»™i tất có chá»§ đích rất đáng ngá». Nếu như y trở thành Ngá»± tiá»n sứ, thống lÄ©nh cấm quân, hạ thần e có biến.
- Tứ vương gia nói có lý. Trẫm không ngỠtrong nội cung lại có cao thủ.
Tứ vương gia liếc qua vị võ quan chủ khảo rồi nói tiếp:
- Hậu há»a bên cạnh, cúi xin hoàng thượng minh xét cho trảm ngay tên thái giám kia.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nghe Tứ vương gia nói như vậy, mặt Ä‘anh hẳn. Nàng đứng lên hướng vá» phía hoàng thượng:
- Hoàng thượng! Thiếp có mấy lá»i thỉnh cầu.
- ái phi cứ nói.
- Tiểu Thuận Tá»­ là ngưá»i cá»§a cung ngÅ© giác. Nếu như y có tà ý nhập ná»™i để làm chuyện trái đạo trá»i thì hóa ra thần thiếp đây cùng má»™t bè vá»›i y sao. Vá»›i lại, thái giám là ngưá»i ká» cận long nhan, Ngá»± tiá»n sứ cÅ©ng là kẻ ká» cận long nhan, thì sao lại không chá»n ngưá»i tâm phúc dám cung hình để hầu hạ long nhan chứ.
Tứ vương gia trợn mày nhìn Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nhìn xuống Tứ vương gia:
- VÕ trưá»ng hôm nay lập ra để hoàng thượng ngá»± mục tìm hiá»n thần. Tứ vương gia sao lại buông những lá»i gán cho Tiểu Thuận Tá»­ là kẻ có tà ý muốn làm Ä‘iá»u xằng bậy trái ý trá»i. Bổn cung há»i Tứ vương gia, kiếm sÄ© vô danh kia thượng đài, ngang nhiên Ä‘oạt kim bài Ngá»± tiá»n sứ mà chẳng khai tên khai há», chính vì thế Tiểu Thuận Tá»­ má»›i bất phục nên thượng đài. Lấy má»™t kẻ vô danh để đỠbạt làm Ngá»± tiá»n sứ vá»›i chá»n má»™t ngưá»i tâm phúc cá»§a ngÅ© giác lầu, hẳn hoàng thượng thừa sáng suốt để chá»n ai.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn lên thượng đài:
- Thần thiếp thỉnh cầu hoàng thượng cho Tiểu Thuận Tá»­ thượng đài. Nếu đúng ý trá»i thì y sẽ là Ngá»± tiá»n sứ hầu hạ hoàng thượng. Còn ngược lại, tá»± y Ä‘i tìm cái chết bởi kiếm pháp vô song cá»§a ngưá»i kia.
- Trẫm chuẩn y lá»i ái khanh.
Hoàng thượng nhìn xuống vị võ quan chủ khảo:
- Cứ cho thượng đài.
Vị võ quan hành lễ nói:
- Ãa tạ hoàng thượng.
Vị võ quan quay bước trở xuống.
Lão công công vội vàng bước xuống đi thẳng đến bên vị võ quan chủ khảo:
- Hà đại nhân!
Hà đại nhân nhìn lại:
- Công công có Ä‘iá»u chi chỉ giáo?
Lão công công trao cây phất trần của mình vào tay Hà đại nhân rồi nói:
- Tiểu Thuận Tá»­ do lão phu đào tạo, nhá» Hà đại nhân chuyển cây phất trần cá»§a lão phu cho y để dụng làm binh khí. Hắn không có binh khí e khó giữ được mạng bởi kiếm chiêu cá»§a ngưá»i kia.
Hà đại nhân gật đầu:
- Bổn quan sẽ trao cho tiểu thái giám.
Lão công công vuốt râu:
- Ãa tạ Hà đại nhân.
Lão quay trở lại thượng đài, nhưng không quên liếc nhìn Tứ vương gia. VÔ hình chung lão công công bắt gặp ánh mắt sắc như bảo đao bảo kiếm của Tứ vương gia đã hướng vào mình. ánh mắt sắc của Tứ vương gia khiến cho xương sống của lão công công buốt lạnh.
Lão công công nghĩ thầm:
"Nếu tên tiểu tá»­ Thiên Hải mà không Ä‘oạt được chức Ngá»± tiá»n sứ thì mình hẳn đã tá»›i số thật rồi. .
Trở lại vá»›i võ trưá»ng, Hà đại nhân bước lại bàn chá»§ khảo. Lão nhìn Thiên Hải, nói:
- Hoàng thượng đã chuẩn y cho tiểu thái giám thượng đài. Còn đây là cây phất trần của lão công công trao cho tiểu tử để làm binh khí.
Thiên Hải đón lấy cây phất trần. Chàng nhanh chóng nhận ra đó là má»™t thanh kiếm được tạo lại dáng cá»§a cán ngá»n phất trần.
- Ãa tạ đại nhân đã thỉnh cầu hoàng thượng.
- Tiểu thái giám cẩn thận.
Thiên Hải gật đầu.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u đổ dồn mắt nhìn Thiên Hải vá»›i sá»± lo lắng cho chàng. Ai cÅ©ng nhá»§ thầm: Thiên Hải chỉ còn sống trong khoảnh khắc ngắn ngá»§i nữa mà thôi.
Hà đại nhân phất cá» hiệu. Ba hồi trống được gióng lên làm vang động cả không gian võ trưá»ng vốn dÄ© yên tÄ©nh, kể từ lúc Diệp Cát Quần chiếm ngá»± võ trưá»ng.
Thiên Hải rảo bước chầm chậm tiến ra võ trưá»ng rồi đứng đối mặt vá»›i Diệp Cát Quần.
Thiên Hải từ tốn nói:
- Tôn giá nhận ra Thiên Hải chứ?
Diệp Cát Quần gật đầu. Y buông một tiếng thở dài rồi nói:
- Tại sao ngươi thượng đài? Ngươi không sợ chết bởi Thượng Ngươn kiếm pháp à?
- Thiên Hải thượng đài bởi đã luyện thứ kiếm pháp Thượng Ngươn của tôn giá.
- Ngươi có luyện cũng không phải là đối thủ của ta.
- Nhưng đã luyện kiếm thì phải thượng đài thôi. Thiên Hải có Ä‘iá»u muốn há»i tôn giá.
Tôn giá đã là Mục nhân cá»§a Diêm Vương môn, cá»› gì lại thượng đài để Ä‘oạt chức vị Ngá»± tiá»n sứ? Tôn giá cần chức vị đó lắm sao?
Diệp Cát Quần lắc đầu:
- Ta thực thi sứ mạng của mình.
- Sứ mạng cá»§a tôn giá là Ä‘oạt chức vị Ngá»± tiá»n sứ, mà kẻ đắc lợi chính là Diêm Vương môn?
- Ngươi không cần biết. Lúc này ngươi còn cÆ¡ há»™i để giữ được mạng cá»§a mình, mau rá»i khá»i đây Ä‘i.
Thiên Hải lắc đầu:
- Thiên Hải đã thượng đài rồi, đâu thể rá»i khá»i võ trưá»ng được. Nếu rá»i khá»i võ trưá»ng thì phạm tá»™i khi quân mất.
Buông má»™t tiếng thở dài, Thiên Hải há»i:
- Tôn giá hẳn chưa gặp Mộng Tình tỷ tỷ?
- Mộng Tình...
Thiên Hải gật đầu:
- Tất cả má»i chuyện xảy đến vá»›i tôn giá, Thiên Hải Ä‘á»u biết qua lá»i cá»§a Má»™ng Tình tá»· tá»· Tôn giá đã biết mình Ä‘ang bị môn chá»§ Diêm Vương môn lợi dụng, sao cứ phải tuân lệnh cá»§a Diêm Vương môn chá»§?
- Diệp Cát Quần đã là Mục nhân.
- Thiên Hải biết. BỘ cứ là Mục nhân thì phải tuân theo lệnh của Diêm Vương môn chủ?
- Ngươi là ta thì cũng thế thôi.
- Thần thức cá»§a tôn giá vẫn bình thưá»ng kia mà.
- Không như ngươi nghĩ đâu.
- Không như Thiên Hải nghĩ là sao?
- Ta hoàn toàn khác trước rất nhiá»u.
- Thiên Hải thấy tôn giá vẫn bình thưá»ng như hồi má»›i gặp lần đầu.
- Ta không bình thưá»ng như ngươi tưởng đâu. Ta đã là cái bóng cá»§a môn chá»§. Ta phục tùng môn chá»§. Chết được thì ta đã chết rồi.
- Tôn giá vì môn chủ hơn cả mình sao?
- Ãúng.
- Còn Mộng Tình thì sao?
- Diêm Vương môn chủ hơn cả Mộng Tình.
Nói đến đây, chợt sắc diện cá»§a Diệp Cát Quần đổi qua màu xanh xác chết. Thấy sá»± biến đổi đó, Thiên Hải không khá»i e dè và ngại ngùng. Chàng liếc nhanh vá» phía Tứ vương gia. Thiên Hải thấy Tứ vương gia vừa đưa chiếc còi lên miệng thổi.
Thiên Hải nghĩ thầm:
"Thì ra Diệp Cát Quần bị Tứ vương gia Ä‘iá»u khiển bằng chiếc còi vô thanh kia. Chỉ có Diệp Cát Quần má»›i nghe được tiếng còi cá»§a Tứ vương gia mà thôi. Nếu Tứ vương gia Ä‘iá»u khiển Diệp Cát Quần thì lão chính là Diêm Vương môn chá»§." à niệm kia còn Ä‘á»ng trong đầu Thiên Hải thì Diệp Cát Quần đã rống lên cùng vá»›i động tác rút kiếm ra khá»i vá».
Tiếng rống của gã khiến Thiên Hải giật mình.
Chứng kiến màn kiếm ảnh Thượng Ngươn do Diệp Cát Quần thi triển, Thiên Hải tự biết không thể dùng thuật Phi ma độn hình để tránh né một khi võng lưới kiếm tử bao trùm lên mình.
Không dùng được thuật Phi ma độn hình để tránh né, Thiên Hải muốn hay không cÅ©ng phải dụng đến Thượng Ngươn kiếm pháp cá»§a chính Diệp Cát Quần. Hai đối thá»§ cùng sá»­ dụng má»™t thứ kiếm pháp tối thượng tàn bạo vô biên. VÕ trưá»ng vá»›i chu vi non trăm mẫu thế mà vẫn bao cả màn ảnh kiếm trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp. Bóng cá»§a Diệp Cát Quần lẫn Thiên Hải chìm trong màn kiếm quang dầy đặc, chẳng má»™t ngưá»i nào nhìn ra đâu là Diệp Cát Quần, đâu là Thiên Hải.
Tất cả má»i ngưá»i trên thượng đài, nhị đài và trung đài Ä‘á»u đứng hẳn lên. Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ lá»™ rõ sá»± lo lắng ra mặt. Nàng không ngá» Tiểu Thuận Tá»­ bá» ngoài rất thư sinh nho nhã lại là má»™t kiếm thá»§ cao siêu thần kỳ, có thể đấu ngang ngá»­a vá»›i gã kiếm thá»§ sát nhân kia. NghÄ© như vậy, nhưng tim Bạch Hải ÃÆ°á»ng cứ đập thình thịch.
Nàng bất giác nhìn lên thượng đài. Vị Thiên tá»­ con trá»i đã đứng lên từ lúc nào không biết, mắt cứ đăm đăm nhìn xuống võ trưá»ng vá»›i những nét căng thẳng cá»±c độ.
Còn lão công công cứ giũ tay áo liên tục, cứ như trong y có kiến bò.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nhẩm nói:
"Tiểu Thuận Tử mà chết, mình chẳng tìm được gã thái giám nào như y. .
Trong cuá»™c giao đấu, Thiên Hải cảm nhận áp lá»±c kiếm chiêu cá»§a đối phương càng lúc càng đè lên mình đến ngợp thở. Mặc dù hai ngưá»i sá»­ dụng cùng má»™t thứ kiếm pháp tối thượng, nhưng Diệp Cát Quần như nhanh hÆ¡n Thiên Hải đúng ná»­a chiêu. Chính vì thế mà chàng gần như bị động khi phải đối phó vá»›i Diệp Cát Quần. Nếu không có Kim cang thần chỉ cá»§a Thiếu Lâm Tá»±, vá»›i Dịch Cân kinh thì Thiên Hải hẳn đã bị kiếm chiêu cá»§a Diệp Cát Quần tước mất mạng ngay từ lúc giao đấu chiêu đầu tiên.
Cứ mỗi lần kiếm của Diệp Cát Quần đạt đến cảnh giới tối thượng đã có thể chặt đứt đầu Thiên Hải thì bị chàng hóa giải bằng Kim cang thần chỉ.
Thiên Hải phải phối hợp vừa kiếm vừa chỉ má»›i khả dÄ© giữ được thế cân bằng. Giao thá»§ suốt má»™t canh giá», trao đổi qua lại đúng trăm chiêu kiếm Thượng Ngươn bất phân thắng bại, má»i ngưá»i ngầm thán phục Thiên Hải.
HỌ có biết đâu lúc này Thiên Hải vô cùng lúng túng. Chàng gần như chỉ còn má»™t chiêu duy nhất nữa thôi trong khi kiếm pháp cá»§a đối phương càng lúc càng trở nên quái dị khó lưá»ng. Thiên Hải nghÄ© thầm:
"Mình chỉ còn một chiêu kiếm nữa thì hết. Trong khi Diệp Cát Quần còn ngàn chiêu.
Xem ra mình đã tá»›i số thật rồi." NghÄ© như vậy, Thiên Hải không khá»i bồi hồi lo lắng cho mình. Chàng tá»± biết trong khoảnh khắc nữa thôi kiếm cá»§a Diệp Cát Quần sẽ lấy mạng mình, mà Ở đây thì không thể cầu cứu ngưá»i nào.
Trong lúc bối rối, tuyệt vá»ng, Thiên Hải quyết định dụng chính sở há»c tá»± thân mình chế tác ra lúc còn lưu lại băng động.
Chàng thét lớn:
- Tôn giá đỡ chiêu.
Cùng vá»›i tiếng thét đó, Thiên Hải hất mạnh cán ngá»n phất trần. Lưỡi kiếm giấu trong cán cây phất trần bay vút lên cao mưá»i trượng. Trong khi lưỡi kiếm còn lÆ¡ lá»­ng trên không trung thì hữu thá»§ cầm cán cây phất trần thi triển chiêu cuối cùng trong Thượng Ngươi kiếm pháp đâm đến trước.
Bên kia Diệp Cát Quần cũng dùng cùng một chiêu với Thiên Hải, cũng dụng kiếm đâm vỠphía chàng. Mũi kiếm của gã và đầu gậy chạm thẳng vào nhau.
Chát!
Hai thứ binh khí chạm thẳng vào nhau. Cán gậy bị gãy đôi, hổ khẩu Thiên Hải rách toạc phún ra một dòng máu. Trong khi phía bên kia, lưỡi kiếm của Diệp Cát Quần cũng oằn cong.
Trong má»™t khoảnh khắc chá»›p mắt, Diệp Cát Quần toan tiếp thêm má»™t chiêu nữa để kết thúc cuá»™c đấu cá»§a mình vá»›i Thiên Hải thì ngá»n kiếm từ trên cao rÆ¡i xuống ngay tầm tả thá»§ Thiên Hải. Má»i sá»± diá»…n ra nhanh ngoài dá»± Ä‘oán cá»§a Diệp Cát Quần. Y không thể nào ngỠđược khi thanh kiếm từ trên cao rÆ¡i xuống lại biến thành chiêu kiếm liên hoàn thần kỳ.
Tay vừa chộp vào đốc kiếm, Thiên Hải đã đâm thẳng đến trước trong khi Diệp Cát Quần chưa kịp thu hồi kiếm để biến chiêu. Diễn biến nhanh đến độ Diệp Cát Quần không kịp phản ứng gì.
Phập!
Thiên Hải thi triển chiêu cuối cùng trong kiếm phổ mà Diệp Cát Quần đã trao cho chàng. Mũi kiếm xuyên qua bỠvai phải của gã. Khi kiếm được rút vỠthì hữu thủ cầm kiếm của Diệp Cát Quần đã rơi xuống đất.
Gã đứng thừ ngưá»i ra như pho tượng, quên cả chuyện bế huyệt cầm máu.
Thiên Hải thối vỠsau hai bộ nhìn Diệp Cát Quần.
Chàng buột miệng nói:
- Tôn giá...
Diệp Cát Quần nhìn Thiên Hải:
- Ngươi đã thắng ta. Không ngỠThượng Ngươn kiếm pháp đã có chủ nhân mới.
Ngươi đáng là chủ nhân của Thượng Ngươn kiếm pháp. Xứng đáng lắm.
Thiên Hải thở dài:
- Thiên Hải buộc phải thắng tôn giá, nếu không muốn chết.
- Ta chết rất mãn nguyện. Nếu tiểu đệ gặp lại Mộng Tình, nhắn với nàng rằng, Diệp Cát Quần rất yêu nàng và ta chết như một kiếm thủ.
- Thiên Hải sẽ nhắn với Mộng Tình tỷ tỷ.
Diệp Cát Quần mỉm cưá»i:
- Ta không tìm được chân hoàn mỹ cá»§a kiếm pháp Thượng Ngươn, mặc dù đã khổ luyện nó từ lúc còn để chá»m và giết cả huynh trưởng mình. Còn tiểu đệ má»›i luyện đã tìm ra cái chân giá trị thật cá»§a kiếm pháp Thượng Ngươn. Tiểu đệ đã làm chá»§ được kiếm pháp. Tiểu đệ đáng là chá»§ nhân cá»§a VÔ địch kiếm.
Diệp Cát Quần nói xong, ngá»­a mặt cưá»i sang sảng. Tràng tiếu ngạo cá»§a há» Diệp nghe thật sảng khoái.
Thiên Hải há»i:
- Huynh định đi đâu?
Nhìn lại Thiên Hải, Diệp Cát Quần nói:
- Mục nhân như ta đã vô dụng rồi. Kiếm pháp Thượng Ngươn đã có chủ nhân mới thì ta phải trở vỠvới cát bụi.
Diệp Cát Quần nói xong, bước đến nhặt lấy kiếm của mình.
Thiên Hải hốt hoảng:
- Huynh làm gì vậy?
Nhìn lại Thiên Hải, Diệp Cát Quần nói:
- Ta rất mãn nguyện khi đã trao kiếm phổ cho đệ.
Gã nói xong trở kiếm đâm thẳng vào tim mình. Diệp Cát Quần đứng quay mặt nhìn vỠphía hạ đài, nơi có Tứ vương gia đang ngồi như pho tượng bất động.
Thiên Hải nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm của quần hùng. Trên thượng đài, Thiên tử vỗ tay ra vẻ rất thích thú với cuộc giao kiếm vừa qua.
Thiên Hải nhìn lên thượng đài, nghĩ thầm:
"Ngươi vui và thích thú trong cái chết cá»§a ngưá»i khác ư? Bổn thiếu gia không bao giá» hầu hạ cho ngươi đâu."
Tài sản của than_long_vn

  #40  
Old 07-08-2008, 10:28 AM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thá»i gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giá»
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 40

Phi tá»­ há»c kiếm



- NÔ tài bái kiến phi tử!
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ vá»™i bước đến đỡ Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi không cần đa lễ.
- Ãa tạ nương nương.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng ngắm Thiên Hải từ đầu đến chân. Nàng mỉm cưá»i nói:
- Bổn cung mở đại yến khoản đãi Tiểu Thuận Tử.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng vừa nói vừa nắm tay Thiên Hải. Hai ngưá»i sóng bước qua gian thư sảnh. Trong gian phòng này đã bày sẵn má»™t bàn đại tiệc đầy những cao lương mỹ vị.
Bốn ả cung nữ đứng bốn góc để chuẩn bị hầu phụ hai ngưá»i.
Thiên Hải và Bạch Hải ÃÆ°á»ng yên vị. Hai ả cung nữ bưng hai chậu nước có mùi hoa lài Ä‘em đến để cho hai ngưá»i rá»­a tay. Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn Thiên Hải.
Nàng mỉm cưá»i bưng rượu chuốc vào chén cho chàng rồi nói:
- Những gì xảy ra bổn nương không thể nào tin được. Bổn nương tưởng như mình đang nằm mơ vậy.
- NÔ tài mạn phép há»i, có gì mà nương nương không tin?
- Má»™t tiểu thái giám tuổi vừa đôi mươi mà đã thượng đài há»™i võ, lại chiếm luôn kim bài Ngá»± tiá»n sứ. NgÅ© giác lầu cá»§a ta được thÆ¡m lây khi ngươi Ä‘oạt kim bài Ngá»± tiá»n sứ.
- NÔ tài buộc phải thượng đài thôi.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn chàng. Nàng bưng chén rượu nói:
- Bổn nương má»i ngươi.
- Ãa tạ nương nương.
Thiên Hải uống cạn rồi đặt chén xuống bàn. Bạch Hải ÃÆ°á»ng gắp thức ăn bá» vào chén chàng rồi nói:
- Ai đã buộc Tiểu Thuận Tử thượng đài? Lão công công ư?
Thiên Hải giật mình nghĩ thầm:
"Mình trót lỡ lá»i. Không nên nói sá»± thật vá»›i ả nương nương này. Ả mà biết thì cả hoàng cung Ä‘á»u biết, không khéo mình tá»± gây đại loạn cÅ©ng nên." NghÄ© như vậy, Thiên Hải giả lả cưá»i nói:
- Nương nương không biết đấy thôi, một khi đã luyện kiếm thì gặp hội võ nào cũng phải thượng đài thôi.
- Tiểu Thuận Tử không sợ chết à?
Bạch Hải ÃÆ°á»ng vừa nói, vừa chuốc rượu vào chén Thiên Hải. Thiên Hải từ tốn đáp lá»i nàng:
- NÔ tài sợ chết chứ. Ai mà chẳng sợ chết, nhưng không thể vì cái sợ đó mà bỠqua cơ hội thượng đài.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ gật đầu. Nàng mỉm cưá»i ngắm nhìn Thiên Hải, nói:
- Tại võ trưá»ng, ta không thấy ngươi có chút gì cá»§a má»™t tiểu thái giám cả. Ngược lại, Tiểu Thuận Tá»­ có phong thái cá»§a má»™t vị anh hùng, khiến ta rất phấn khích.
- Nương nương quá khen nô tài rồi, chẳng qua kiếm pháp của nô tài chỉ để hộ thân thôi.
- Tiểu Thuận Tá»­! Nếu như ta muốn há»c kiếm pháp đó, ngươi có truyá»n thụ cho ta không?
Thiên Hải ngây ngưá»i bởi câu nói đỠnghị cá»§a Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn chàng:
- Sao? Ngươi có truyá»n không?
Thiên Hải đứng lên ôm quyá»n:
- NÔ tài được nương nương ưu ái tất nhiên sẵn sàng truyá»n kiếm pháp đó cho nương nương. Chỉ sợ...
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhưá»ng đôi chân mày vòng nguyệt há»i:
- sợ gì?
Thiên Hải nhíu mày:
"Nếu bổn thiếu gia truyá»n thụ kiếm pháp Thượng Ngươn cho mụ, thì chắc chắn hậu cung sẽ có máu chảy đầu rÆ¡i, khá»§ng khiếp vô cùng. .
Thiên Hải giả lả cưá»i, nói:
- Há»c được kiếm pháp cá»§a nô tài rất khó. Kẻ thụ há»c kiếm pháp cá»§a nô tài phải có căn cÆ¡ và sá»± nhẫn nhục hÆ¡n ngưá»i.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng khoát tay:
- Tiểu Thuận Tá»­ nghÄ© bổn nương không há»c được à?
- NÔ tài không dám nghĩ vậy.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn chàng mỉm cưá»i, khẽ gật đầu. Nàng ôn nhu nói:
- Má»™t khi bổn nương đã muốn thì bất cứ chuyện gì cÅ©ng làm được. Chỉ cần Tiểu Thuận Tá»­ truyá»n thụ cho ta thì ta sẽ há»c được ngay thôi. Chỉ sợ Tiểu Thuận Tá»­ không mu ồn truyá»n thụ kiếm pháp đó cho bổn nương.
- NÔ tài không dám dấu nương nương Ä‘iá»u gì.
Nàng bưng chén má»i Thiên Hải:
- Bổn nương má»i Tiểu Thuận Tá»­.
chén thù chén tạc được má»™t canh giá», hai ngưá»i đã uống hết bầu rượu hai cân. Sá» rượu đó đối vá»›i Thiên Hải chẳng thấm vào đâu, nhưng vá»›i Bạch Hải ÃÆ°á»ng thì khác.
Dung diện của nàng ửng hồng như thôn nữ e lệ trước tình lang.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng đứng lên nhìn Thiên Hải:
- Tiểu Thuận Tá»­! Bổn nương thích luyện kiếm cá»§a ngươi. Ngươi truyá»n thụ cho ta nhé Bạch Hải ÃÆ°á»ng nói xong bước ra giữa sảnh đưá»ng.
Thiên Hải bối rối nói:
- Nương nương! Nương nương đã say rồi, sao thụ huấn được kiếm pháp của nô tài.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ tròn mắt nhìn chàng:
- Sao, ngươi nói ta say ư?
Thiên Hải gật đầu.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng cau mày nạt ngang:
- Hỗn láo! Tên nô tài này dám hỗn láo nói bổn cung say.
Nàng "hừ" nhạt một tiếng:
- Tiểu Thuận Tá»­! Ãúng là ngươi không có ý truyá»n thụ kiếm pháp gia truyá»n cá»§a ngươi cho ta.
- NÔ tài không có ý đó đâu.
- Ngươi nói không có ý đó sao nói bổn cung say. Hê! Nếu bổn cung say sao còn đứng Ở đây?
Thiên Hải thở dài, chau mày nói:
- NÔ tài sẽ truyá»n kiếm pháp cho nương nương.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng ngá»­a mặt cưá»i khanh khách. Nàng vừa cưá»i vừa nói:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi thật là đa tài. Ngươi vừa có thuật bấm huyệt, lại vừa là một kiếm thủ. Chỉ tiếc ngươi là thái giám, nếu không, bổn cung đã bỠquách ngũ giác lầu theo ngươi rồi.
Thiên Hải giật mình khi nghe câu nói này thốt ra từ miệng Bạch Hải ÃÆ°á»ng. Chàng liếc nhanh vá» phía bốn ả cung nữ, thấy há» cúi mặt nhìn xuống như chẳng nghe gì.
Thiên Hải nói:
- Nương nương nói như vậy không sợ ngưá»i ta nghe được mà phạm tá»™i vá»›i Thiên tá»­?
- Trong ngũ giác lầu ai nghe được chứ?
- Nương nương! Ngưá»i xưa có câu tai vách mạch rừng, nương nương phải cẩn thận.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhướn mày nhìn Thiên Hải:
- Ngươi lo cho ta đó à?
- NÔ tài đã hứa tận trung vá»›i nương nương. Nếu không được nương nương ưu ái, nô tài đâu thể thượng đài chiếm kim bài Ngá»± tiá»n sứ.
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi nói thật đáy lòng mình ư?
- NÔ tài đâu dám xảo ngôn với nương nương.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng bá cổ Thiên Hải:
- Ta thích ngươi lắm.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nói xong khoát tay Ä‘uổi bốn ả cung nữ:
- Cho các ngươi lui.
Thiên Hải càng bối rối hÆ¡n khi thấy Bạch Hải ÃÆ°á»ng Ä‘uổi bốn ả cung nữ Ä‘i.
Bốn ả cung nữ lui ra rồi, Bạch Hải ÃÆ°á»ng má»›i nắm tay Thiên Hải nói:
- Tiểu Thuận Tử! GiỠchỉ có ta với ngươi.
- NÔ tài xin được chỉ huấn cho nương nương.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng gật đầu:
- Bổn nương có thể trở thành kiếm thủ được không?
- NÔ tài cũng không biết. Nhưng nếu nương nương có chí thì sẽ trở thành kiếm thủ chẳng thua ai.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng vá»— tay:
- Thích quá! Tiểu Thuận Tá»­ truyá»n cho ta kiếm pháp gia truyá»n cá»§a ngươi rồi, ta sẽ trá»ng thưởng.
- NÔ tài sẽ hết sức truyá»n thụ tất cả kiếm pháp cho nương nương.
Thiên Hải vừa nói vừa mỉm cưá»i. Chàng nghÄ© thầm:
"Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ muốn há»c kiếm pháp thì bổn thiếu gia sẽ truyá»n thụ kiếm pháp thái giám cho ngươi. .
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn Thiên Hải há»i:
- Ngươi đang nghĩ gì vậy?
Thiên Hải gãi đầu mỉm cưá»i nói:
- NÔ tài không biết bắt đầu từ đâu.
- Từ đâu cÅ©ng được. Bạch Hải ÃÆ°á»ng đã là má»™t thiếu nữ thông minh từ ngay lúc nhá» Tiểu Thuận Tá»­! Ngươi biết chứ?
- Những bậc mẫu nghi như nương nương thì hẳn đã được trá»i phú cho trí tuệ khác thưá»ng, những thảo dân nào ai sánh bằng.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng lưá»m Thiên Hải:
- Ngươi lại khéo nịnh bổn nương.
- NÔ tài nói thật lòng mình.
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi khéo lấy lòng bổn cung lắm.
Thiên Hải ngập ngừng một lúc rồi nói:
- Nương nương! NÔ tài truyá»n thụ kiếm pháp cho nương nương rồi nương nương đáp lại má»™t Ä‘iá»u.
- Tiểu Thuận Tá»­ muốn ta đáp lại Ä‘iá»u gì?
- Tính đến nay nô tài đã nhập nội cung đúng bốn con trăng rồi. NÔ tài rất muốn được ra ngoài thành một chuyến, mong nương nương thỉnh cầu với hoàng thượng gia ân.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ sá»­ng sốt nhìn chàng:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi ra ngoài thành để làm gì?
Nàng bật cưá»i nói:
- Chẳng lẽ ngươi ra ngoài thành để đến lầu xanh ư? Ngươi là thái giám mà?
- NÔ tài đến lầu xanh làm gì. Chẳng qua nô tài muốn du lãm má»™t chuyến, sau khi Ä‘oạt được kim bài Ngá»± tiá»n sứ thôi à.
- Chỉ du lãm thôi ư?
Thiên Hải gật đầu:
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ đặt tay lên vai Thiên Hải:
- thế thì không cần thiết phải thỉnh ý chỉ hoàng thượng. Ta cho ngươi đi là được rồi.
- Không có lệnh tiá»…n cá»§a hoàng thượng, nô tài sao có thể rá»i khá»i ná»™i cung.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng bật cưá»i rồi nói:
- Tiểu Thuận Tá»­! Ngươi là ngưá»i tâm phúc, ta má»›i nói.
- NÔ tài luôn là ngưá»i tâm phúc cá»§a nương nương.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng gật đầu:
- Sau khi ngươi truyá»n thụ kiếm pháp gia truyá»n cho bổn nương, bổn nương sẽ sai à hoàng dẫn ngươi theo mật đạo để ra ngoài thành.
Thiên Hải nheo mày, buá»™t miệng há»i:
- Trong nội cung có mật đạo dẫn ra ngoài ư?
- Tất nhiên là có. Nhưng chỉ có mình ngươi biết thôi đấy. Nếu để lộ ra thì ngươi sẽ bị đứt đầu - NÔ tài sẽ giữ kín.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng mỉm cưá»i:
- Tiểu Thuận Tử biết bổn nương dùng mật đạo đó để làm gì không?
Thiên Hải lắc đầu.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng giả lả nói:
- Mật đạo đó dùng riêng cho bổn nương. Nếu sau này à hoàng ta không cần đến nữa sẽ cần đến ngươi.
- Sợ nô tài không làm được.
- ẩy! Ãoạt Ngá»± tiá»n sứ kim bài ngươi còn làm được thì chuyện cá»n con kia có gì mà làm không được chứ.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng ghé miệng nói nhá» vào tai Thiên Hải. Nàng nói xong bật cưá»i trong khi sắc diện cá»§a Thiên Hải thì đỠgấc.
Chàng nghĩ thầm:
"Nếu chuyện cá»§a phi tá»­ đổ vỡ, lá»™ đến tai hoàng thượng thì cả tòa ngÅ© giác lầu và cả mình nữa sẽ biến thành tro bụi. Xem ra Ở gần mụ này nguy hiểm quá." Bạch Hải ÃÆ°á»ng nói:
- Tiểu Thuận Tử! Nếu ngươi là một trang nam tử hán thì bổn nương cũng dẹp quách mật đạo đó rồi. Chỉ tiếc...
Bạch Hải ÃÆ°á»ng buông tiếng thở dài.
Thiên Hải mỉm cưá»i nói:
- Nương nương có biết vì sao nô tài biến thành thái giám không?
- Vì ngươi ham phú quý vinh hoa. Ham bạc vàng châu báu và cuộc sống trong nội cung.
Thiên Hải lắc đầu:
- Không phải đâu.
- Thế vì chuyện gì mà ngươi biến thành thái giám?
- NÔ tài biến thành thái giám do luyện kiếm pháp gia truyá»n đó.
Chàng nhìn Bạch Hải ÃÆ°á»ng mỉm cưá»i nói:
- Muốn thụ huấn kiếm pháp cá»§a nô tài thì ngưá»i luyện kiếm phải chịu "cung hình".
NÔ tài còn có cái để cung hình, còn nương nương chẳng biết lấy gì để "cung hình".
Bạch Hải ÃÆ°á»ng bật cưá»i giòn giã:
- A! Hóa ra kiếm pháp của Tiểu Thuận Tử là "Thái giám kiếm phổ .
Thiên Hải mỉm cưá»i, nhưng nén lại gượng gật đầu:
- Nương nương nói rất đúng.
- Hê! Nếu là Thái giám kiếm phổ thì rất phù hợp với bổn nương. Vì bổn nương là nữ nhân thì đâu cần "cung hình" để luyện chứ?
Thiên Hải thở dài.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ há»i:
- Tại sao Tiểu Thuận Tử thở dài?
- NÔ tài lo lắng cho nương nương.
- Ngươi lo lắng Ä‘iá»u gì?
- Trong kiếm phổ gia truyá»n cá»§a nô tài để lại bất cứ ngưá»i nào luyện kiếm phổ cÅ©ng phải chịu "cung hình", tuyệt dòng tuyệt giống, bất kể là nam hay nữ.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhưá»ng cao chân mày vòng nguyệt:
- Phải "cung hình" bất kể là nam hay nữ à?
Thiên Hải gật đầu.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng lắc đầu. Nàng như thể tỉnh rượu, ngập ngừng há»i Thiên Hải:
- Bổn nương lấy gì để "cung hình"? Nếu có cái để cung hình thì bổn nương cÅ©ng cung hình để thụ há»c kiếm phổ cá»§ a ngươi.
Thiên Hải nhìn sững Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­:
- Nương nương rất muốn tụ thành kiếm của nô tài sao?
Bạch Hải ÃÆ°á»ng gật đầu:
- Thấy Tiểu Thuận Tá»­ oai phong lẫm liệt trên võ trưá»ng, ta rất muốn được như ngươi. CÓ kiếm pháp cá»§a Tiểu Thuận Tá»­, Bạch Hải ÃÆ°á»ng có thể trở thành bậc mẫu nghi thiên hạ đó.
- Nương nương.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn chàng nói:
- Lúc này chỉ là Phi tử của hoàng thượng, nhưng có kiếm pháp của Tiểu Thuận Tử, không chừng có thể trở thành hoàng hậu nương nương.
Thiên Hải nhướn mày nhìn Bạch Hải ÃÆ°á»ng nghÄ© thầm:
"Chỉ là Phi tá»­ thôi mà nàng còn làm loạn cả ná»™i cung, nếu trở thành Hoàng hậu chắc triá»u đình đại loạn mất. Ãúng là lòng dạ đàn bà thật là Ä‘a Ä‘oan và tham lam." Thiên Hải lắc đầu.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng nói:
- Tiểu Thuận Tử! Sao ngươi lại lắc đầu?
- NÔ tài sợ nương nương luyện thái giám kiếm phổ gia truyá»n, sợ không còn được hoàng thượng ưu ái nữa.
- Ta lại nghĩ khác.
- Nương nương nghĩ sao?
Bạch Hải ÃÆ°á»ng bước lại ghế ngồi. Nàng gác chéo chân nhìn Thiên Hải nói:
- Từ lúc ta nhập cung đến nay chỉ gần gũi hoàng thượng không quá một con trăng.
Chung quanh long nhan, ngoài hoàng hậu ra còn có bao nhiêu phi tần mỹ nữ. ÃÆ°á»£c gần ngưá»i chẳng khác nào được ban ân sá»§ng. Ta là nữ nhân mà cam phận thiệt thòi, ta đâu có chịu. Ta muốn trở thành hoàng hậu để luôn được Ở bên hoàng thượng và còn hÆ¡n thế nữa.
- NÔ tài không hiểu ý nương nương.
- Ãôi khi ta muốn trở thành thiên tá»­. Rồi cÅ©ng như hoàng thượng lập tam cung lục viện kén hôn phu qua đêm.
Thiên Hải sá»­ng sốt nhìn Bạch Hải ÃÆ°á»ng. Chàng nhìn Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ nghÄ© thầm:
"Nếu thiên tá»­ mà nghe được câu nói này thốt ra từ ái phi cá»§a mình chắc vỡ tim, vỡ gan mà băng hà bất đắc kỳ tá»­." Bạch Hải ÃÆ°á»ng nhìn Thiên Hải:
- Thiên tá»­ chỉ biết cho mình mà chẳng biết cho ngưá»i. Tất cả nam nhân chung quanh ta Ä‘á»u giống như Tiểu Thuận Tá»­. Cuá»™c sống cá»§a ta thật là vô vị.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng buông tiếng thở dài.
Thiên Hải nói:
- Nương nương cÅ©ng đã có con đưá»ng hầm để khuây khá»a.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng mỉm cưá»i:
- Những kẻ được đưa vào ngÅ© giác lầu Ä‘á»u phải chết. Chẳng lẽ ta cứ phải vui má»™t đêm thì giết má»™t mạng ngưá»i mãi hay sao.
Thiên Hải nghe Bạch Hải ÃÆ°á»ng thổ lá»™ mà xương sống á»›n lạnh. Chàng mím môi suy nghÄ© má»™t lúc rồi nói:
- Nếu nương nương đã quyết thụ há»c kiếm pháp gia truyá»n cá»§a nô tài, nô tài sẽ truyá»n thụ cho nương nương.
Mắt Bạch Hải ÃÆ°á»ng sáng hẳn lên:
- Tiểu Thuận Tử! Bổn nương nghĩ ngươi sẽ đồng cảm với ta.
- NÔ tài nghe nương nương thổ lộ mà không cầm lòng được. Nhưng trước hết, nương nương phải chịu "cung hình".
- Cung hình như thế nào?
Thiên Hải ôm quyá»n nghiêm giá»ng nói:
- Nương nương cho phép nô tài nói.
- Tiểu Thuận Tá»­ cứ nói. Ãây là ý cá»§a bổn nương, ta không bắt lá»—i ngươi đâu.
- Nương nương đã cho phép nô tài má»›i dám nói. Nữ nhân muốn luyện kiếm pháp gia truyá»n cá»§a nô tài, trước hết phải tá»± cắt đôi nhÅ© hoa.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng đập tay xuống tràng ká»·:
- Tiểu Thuận Tử...
- CÓ nô tài.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ buông tiếng thở dài.
- Còn cách nào khác không?
- Dạ, còn cách thứ hai.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng đứng lên, bước đến trước mặt Thiên Hải:
- Cách thứ hai không phải là cắt nhũ hoa chứ?
Thiên Hải gật đầu:
- Cách thứ hai không phải là cắt nhÅ© hoa nhưng mất rất nhiá»u thá»i gian, chỉ những kẻ có chí, quyết tâm má»›i có thể luyện được mà thôi.
- Tiểu Thuận Tử! Nói cho bổn nương nghe cách thứ hai.
- Luyện kiếm pháp cá»§a nô tài nếu không tụ thành cảnh giá»›i tối thượng sẽ bị tẩu há»a nhập ma, biến thành ngưá»i cuồng tâm cuồng trí mà chết. Do đó phải cung hình. Nếu không cung hình mà là nữ nhân như nương nương thì phải tịnh thân ba năm.
- Tịnh thân ba năm. Bổn nương có thể làm được.
- Trong thá»i gian tịnh thân...
Thiên Hải bỠlửng câu nói giữa chừng, chắp tay sau lưng quay mặt nhìn ra cửa sổ.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng ôn nhu há»i:
- Trong thá»i gian tịnh thân, bổn nương phải làm gì?
Thiên Hải từ từ quay mặt lại, đối diện vá»›i nàng. Chàng nhìn thẳng vào mắt Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­.
- Trong thá»i gian tịnh thân, nương nương phải tá»± xoa nắn nhÅ© hoa cá»§a mình, đến khi nào đôi nhÅ© hoa thụt vào trong, hay biến mất thì xem như chân âm đã khai thông. Lúc đó má»›i luyện được kiếm pháp cá»§ a nô tài.
- Còn ngay bây giỠkhông được ư?
- Luyện ngay bây giá» nương nương sẽ bị tẩu há»a nhập ma biến thành kẻ cuồng tâm nên không dụng đến cách thứ nhất. Luyện kiếm pháp mà trở thành kẻ cuồng trí thì cÅ©ng vô dụng thôi.
- Bổn nương hiểu rồi.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng thở dài nhìn Thiên Hải nói:
- Sau ba năm ngươi sẽ truyá»n thụ kiếm pháp cho ta?
Thiên Hải gật đầu.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng há»i:
- Thế ta có được sá»­ dụng đưá»ng hầm bí mật trong ngÅ© giác lầu không?
- Không. Nếu nương nương sá»­ dụng đưá»ng hầm kia thì sá»± chế dục cá»§a nương nương không thành.
- Vậy hoàng thượng đến thì sao?
- Tùy vào sự linh hoạt của nương nương, nô tài làm sao giúp được.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng buông má»™t tiếng thở dài, rồi nhìn Thiên Hải nói:
- ÃÆ¯á»¢C rồi. Sau ba năm nữa ngươi truyá»n thụ kiếm pháp cho bổn nương.
- NÔ tài luôn Ở cạnh để hầu hạ nương nương, cho dù có đảm đương thêm chức vị Ngá»± tiá»n sứ.
- Ta mong như vậy.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng há»i:
- Chiếc nhẫn trước đây bổn cung tặng cho ngươi, ngươi để đâu?
- NÔ tài đã cất vào chỗ riêng của mình.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng gật đầu:
- Ngươi Ä‘eo chiếc nhẫn đó đến biệt phòng ngÅ© giác lầu, gặp à hoàng cứ nói ý muốn cá»§a ngươi. à hoàng sẽ dẫn ngươi rá»i khá»i ná»™i cung.
Thiên Hải ôm quyá»n xá:
- Ãa tạ nương nương.
- Ngươi Ä‘i phải quay vá» sá»›m đấy. Ãêm nay ta muốn ngươi bấm huyệt lần cuối cho ta trước khi bổn cung tịnh thân.
- NÔ tài nhớ. NÔ tài xin cáo lui.
Thiên Hải quay bước thì Bạch Hải ÃÆ°á»ng gá»i lại:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi có ra ngoài thì cũng phải mang theo ít bạc vụn để tiêu xài Chứ.
Bạch Hải ÃÆ°á»ng bước đến bàn trang Ä‘iểm. Nàng kéo há»™c tá»§ lấy ra vài thá»i vàng khá to cho vào túi rồi đến nhét vào tay Thiên Hải.
- Bổn nương tặng cho ngươi chút kim ngân để tiêu xài trong lúc ngao lãm. Nhớ đừng quên ta nhé.
- NÔ tài không bao giỠquên nương nương.
Thiên Hải ôm quyá»n xá:
- NÔ tài cáo lui.
Chàng trở ra ngoài ngũ giác lầu mới buông tiếng thở khoan khoái. Vừa đi, Thiên Hải vừa nghĩ:
"CÅ©ng tá»™i nghiệp cho Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­. CÅ©ng tại thiên tá»­ quá tham lam nên má»›i tạo oan cảnh phòng không gối chiếc cho nàng. Hy vá»ng sau ba năm tịnh thân, Bạch Hải ÃÆ°á»ng sẽ giống như Minh Nguyệt tá»· tá»·. Mình chỉ biết làm có vậy thôi, chẳng làm gì hÆ¡n được." Thiên Hải quay lại biệt phòng cá»§a mình. Lão công công đã đợi chàng từ lúc nào.
Thiên Hải vừa bước vào, lão công công đứng lên vồn vã nói với chàng:
- Tiểu Thuận Tử! Lão phu không ngỠngươi lại là một kiếm thủ kỳ tuyệt như vậy.
Lão kéo Thiên Hải đến bàn, chỉ túi vải to đã cột sẵn.
- Ãây là phần mà hoàng thượng ban thưởng cho ngươi đó, năm trăm lạng chứ không phải ít đâu.
- Hoàng thượng ban sá»§ng nhiá»u thế ư?
- Sau này ngươi lại còn được phong tước Tam phẩm Ngá»± tiá»n sứ nữa. Từ trước đến nay chỉ có ngươi là đặc biệt hÆ¡n tất cả các thái giám Ở ná»™i cung.
Lão vuốt râu:
- Ngay cả Tứ vương gia cÅ©ng muốn thỉnh ngươi qua phá»§ cá»§a vương gia. Cả kinh thành và triá»u đình, đâu đâu cÅ©ng bàn tán xôn xao vá» ngươi.
Lão xuýt xoa:
- Lão phu hoàn toàn bất ngá».
Lão ngắm Thiên Hải:
- Lão phu không ngá»...
Thiên Hải mỉm cưá»i. Chàng mở túi kim lượng ấy lấy ra hai trăm lạng, còn bao nhiêu đặt vào tay lão công công.
Lão công công xuýt xoa:
- Quý quá! Quý quá! Cứ như thế này thì chẳng bao lâu Tiểu Thuận Tử vượt xa lão phu.
- Tiểu Thuận Tử không dám vượt qua lão công công đâu.
Chàng chừa lại năm mươi nén đặt trên bàn:
- Lão công công chuyển số vàng này cho Tú Lan và Tú Trinh giúp nô tài.
- Ngươi tặng cho cả Tú Lan và Tú Trinh à?
- Hai nàng đó cũng được hưởng như nô tài chứ?
- Lão phu sẽ chuyển.
Lão công công kéo tay Thiên Hải, ghé miệng nói nhỠvào tai chàng:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi có muốn gặp cung chủ Tử Hà Băng Cơ không?
Thiên Hải nhìn sững lão công công:
- Tử Hà Băng Cơ cung chủ đã đến đây?
Lão công công lắc đầu:
- Ngưá»i sao có thể vào ná»™i cung được.
- Lão công công lại biết Tử Hà Băng Cơ? Thật ra cung chủ Ở đâu?
- Cung chủ đang Ở ngoại thành, nhưng ngươi đâu ra ngoài được.
- NÔ tài rất muốn gặp cung chủ. Cung chủ đang Ở ngoại thành mà Ở đâu mới được.
- Hê! Cung chủ Tử Hà Băng Cơ chỉ đưa cho lão phu bức thư này thôi.
Lão chìa bức thư cho Thiên Hải.
Thiên Hải nhìn lão công công:
- NÔ tài nghĩ công công và cung chủ rất gần gũi với nhau.
- ẩy! Tiểu Thuận Tá»­ nhận thư đừng có há»i nhiá»u, biết nhiá»u quá không tốt đâu.
- NÔ tài sẽ đi gặp cung chủ.
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi muốn ra ngoài ư?
Thiên Hải gật đầu.
Lão công công khoát tay:
- Không được đâu. Ngươi ra ngoài mà không có ý chỉ của hoàng thượng thì chết đó.
Thiên Hải nhún vai:
- Thiên Hải nghÄ© ná»™i cung chán quá, không giữ chân được Thiên Hải đâu. Lão công công đã đưa Thiên Hải vào ná»™i cung thì tất biết cách sắp xếp khi Thiên Hải rá»i khá»i đây.
Thiên Hải nói xong, thu xếp các thứ vật dụng cho vào túi.
Lão công công bối rối, lúng túng:
Thiên Hải! Ngươi không Ä‘i được đâu. Ngươi làm sao rá»i khá»i ná»™i cung khi chung quanh có chín vòng rào ngá»± lâm quân.
Thiên Hải đặt tay lên vai lão công công:
- Lão công công đừng quên Tiểu Thuận Tá»­ giỠđã là Ngá»± tiá»n sứ rồi đấy nhé. Nhưng trước khi Ä‘i, Thiên Hải phải ghé qua phá»§ Tứ vương gia.
- Ngươi bá» lão phu Ä‘i thật à? Còn Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­?
- Ãêm nay lão công công sẽ thay Tiểu Thuận Tá»­ bấm huyệt cho Bạch Hải ÃÆ°á»ng phi tá»­ Thiên Hải vá»— vai lão công công.
- Công công bảo trá»ng đấy. Cá»” nhân nói: "Sống gần vua như sống gần cá»p dữ".
Ãừng để cho cá»p ăn thịt lão công công. Mà thịt lão công công chẳng ngon lành gì, chắc cá»p không ngó tá»›i đâu.
Thiên Hải bật cưá»i rồi quay bước bá» Ä‘i thẳng. Lão công công nhìn theo chàng mà miệng cứ ậm à ậm ừ chẳng biết thốt câu nào. Thiên Hải đã Ä‘i mất rồi mà lão cứ đứng thừ ra.
Lão ngồi phịch xuống chiếc đôn nhăn nhó, vừa bứt râu, vừa gãi đầu lẩm nhẩm:
- Tiểu Thuận Tử! Ngươi bỠđi như thế này thì lão phu biết tìm gã thái giám nào lấp vào chỗ của ngươi. Ngươi hại lão phu rồi. Ngươi hại lão phu rồi.
Tài sản của than_long_vn

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
àâòîñàëîí, àêêîðäû, àëüäåáàðàí, ëóêîéë, ìîñêîâñêîé, kiemphapdu, ñïèðñ, óëüòðà, thuong nguon kiem phap, thuong nguong kiem phap, thuongnguonkiemphap


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™