Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #36  
Old 24-05-2008, 03:51 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
48. Hận Thiên Tiên Rắp Tâm Bày Chước Quỷ - Tứ Lực Sĩ Một Kiếm Táng Tiêu Hồ



Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi nghe nói giật nẩy mình, bất giác quay sang nhìn. Theo ánh mắt má»i ngưá»i, lão trông thấy đối phương và sững sá» ngÆ¡ ngác, bụng bảo dạ :
“Huyết Kiếp Thá»§ Äồng Thiên Kỳ vốn làm chấn động toàn cõi võ lâm rốt cuá»™c chỉ là má»™t tên tiểu tá»­ còn chưa ráo máu đầu thế này thôi ư ?†Trên mặt lão lá»™ vẻ coi thưá»ng không giấu giếm.
Nốt chu sa ở mi tâm huyệt Äồng Thiên Kỳ á»­ng Ä‘á». Mặt chàng lúc này chỉ còn hiện vẻ sát cÆ¡, không còn biểu thị nào khác.
Lạnh lùng đưa mắt nhìn Hận Thiên Tiên và chiếc kiệu, Äồng Thiên Kỳ từ từ bước ra giữa khoảng đất trống. Tà Bốc Tư Không Linh phi thân nhảy tá»›i bên mình chàng giÆ¡ tay định đỡ lấy thi thể cá»§a "Trác Kình" Mãnh Long.
Äồng Thiên Kỳ lắc đầu, trầm giá»ng :
- Mãnh tiá»n bối muốn lưu lại ở hiện trưá»ng để được chứng kiến diá»…n biến tiếp theo.
Nói xong cúi mình nhẹ nhàng đặt "Trác Kình" Mãnh Long xuống đất.
Thiên Tâm Quái Cái giương mắt nhìn chuôi kiếm còn cắm trên ngực Mãnh Long buồn bã lắc đầu than thầm :
"Chúng nó đã không nín nhịn được nữa rồi ! Lão hòa thượng ở Tây Thiên có biết thì hãy cầu cho linh hồn được siêu thoát, đã đến lúc rồi !".
Tà Bốc Tư Không Linh buột miệng :
- Äồng công tá»­, thật là bất hạnh lá»›n, chúng ta mất Ä‘i má»™t trợ thá»§ đắc lá»±c rồi Äồng Thiên Kỳ nghiến răng đáp :
- Chúng giết Mãnh Long là vì chưa giết được Äồng Thiên Kỳ ta!
Lại đánh mắt sang Hận Thiên Tiên buông giá»ng :
- Bằng hữu ! Ra đi !
Hận Thiên Tiên khinh khỉnh há»i :
- Tiểu tá»­ ngươi là Äồng Thiên Kỳ?
- Tôn giá chẳng lẽ còn nghi ngỠ?
Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi lướt mắt đánh giá Äồng Thiên Kỳ từ đầu tá»›i chân rồi cưá»i to nói :
- Ha ha hạ.. hoang đưá»ng ! hoang đưá»ng ! Có lẽ đồng đạo võ lâm đã mang bệnh hết rồi má»›i truyá»n hoang ngôn... Lão phu chỉ lấy làm lạ là tại sao Vu Hồi Kiếm lại có thể tha mạng ngươi, tá»± há»§y lá»i hứa cá»§a mình Ä‘i như vậy ?
Äồng Thiên Kỳ giật mình buá»™t miệng há»i :
- Nói như vậy hắn cũng là một phần tử của Nhật Nguyệt Bang hay sao?
Thiên Tâm Quái Cái Hàn Tâm Ẩn cưá»i nhạt nói :
- Nếu không có Tứ Lão nâng đỡ há Nhật Nguyệt bang cố thể tung hoành trên giang hồ, mà không ai dám công khai đối địch như vậy ?
Hận Thiên Tiên cưá»i tiếp lá»i :
- Cũng vì thế mà ngay cả lão hóa tử ngươi cũng co đầu rụt cổ không dám lộ diện đó mà !
- Ha ha hạ.. Tang Thiên Khôi ! Lão ăn mày ta hiện đang ở trước mặt ngươi đây, hãy biết rằng lúc này Tứ Lão có muốn cứu ngươi cũng không đủ sức đâu !
Lão lùn Tang Thiên Khôi nổi giận quát :
- Tên hóa tá»­ cái bang kia I Ngươi có giá»i hãy bước ra, chúng ta sẽ xem ai dá»±a vào ai !
Äồng Thiên Kỳ "hừ" má»™t tiếng, nói :
- Lão lùn ! Äừng nhặng lên nữa, bước ra đây !
Tang Thiên Khôi có biệt hiệu "Hận Thiên Tiên" để biểu thị nổi há»n oán đối vá»›i tạo hóa nên tối kỵ ngưá»i nào gá»i lão là "Lùn". Vừa nghe xong lão đùng đùng nổi giận, thoắt má»™t cái đã nhảy xa hÆ¡n trượng tá»›i trước mặt Äồng Thiên Kỳ, chỉ tay mắng :
- Thứ tiểu bối mù mắt ? Lão phu hôm nay nếu không chặt mi ra mưá»i khúc thì không còn ai nhắc tá»›i ba chữ Tang Thiên Khôi nữa.
Lao lại day sang Thiên Tâm Quái Cái nói thêm :
- Hàn Tâm Ẩn ! Lão phu thịt tiểu tử đó xong để xem ngươi còn rụt cổ bao lâu nữa.
Thiên Tâm Quái Cái đáp :
- Tang Thiên Khôi. Lão ăn mày ta cho rằng ngươi nên nói trước với thủ hạ để sau khi chết chúng tìm một ngôi chùa nào mà siêu độ cho ngươi !
Lá»i này lão thết lên má»™t cách nghiêm túc không có vẻ gì giá»…u cợt.
Hận Thiên Tiên biết nói nhiá»u vô ích, mắt phát hung quang nhìn Äồng Thiên Kỳ nói :
- Tiểu bối ! Äá»™ng thá»§ Ä‘i ! Lão phu chỉ giá»›i hạn cho ngươi ba chiêu.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt đáp :
- Lão lùn ! Ngươi nên biết Huyết Kiếp Thá»§ xưa nay giết ngưá»i không bao giỠđộng thá»§ trước cả.
Lại một tiếng phạm húy làm Hận Thiên Tiên tức uất lên, mắt trừng trừng nẩy lửa gầm lên như sấm :
- Tiểu tạp chủng, ngươi chuẩn bị đi !
Bốn thiếu nữ trong Vạn Thánh Äảo chưa biết công lá»±c cá»§a Hận Thiên Tiên nhưng vốn nghe danh đã lâu. Thấy tình thế Ä‘á»u vô cùng lo lắng đồng thanh gá»i :
- Hàn lão tiá»n bối...
Thiên Tâm Quái Cái nhìn sắc diện bốn ngưá»i liá»n hiểu ý nghiêm giá»ng :
- Hận Thiên Tiên võ công tuy cao nhưng không địch nổi bất cứ ngưá»i nào trong NgÅ© Lão. Vu Hồi Kiếm đã bại dưới tay Äồng Thiên Kỳ thì còn sợ gì lão lùn đó ?
Nhan Ngá»c Dung vẫn chưa yên tâm:
- Tiá»n bối làm sao biết được chàng đánh bại Vu Hồi Kiếm ?
- Vu Hồi Kiếm đến đây mục đích thu nạp Äồng Thiên Kỳ, nếu không bị đánh bại thì làm sao Äồng Thiên Kỳ còn tá»›i đây được nữa, trừ phị..
Thiên Tâm Quái Cái nói tá»›i đó đột nhiên ngừng lá»i, mắt biến sắc nói thầm:
- Có lẽ Vu Hồi Kiếm muốn dụ Äồng Thiên Kỳ đến để Tứ Lão liên thá»§ đối phó nên má»›i ám toán má»™t ngưá»i có võ công tầm thưá»ng như Mãnh Long để cảnh cáo. Äúng rồi, thế thì nguy mất !
Bốn thiếu nữ nghe vậy vô cùng hốt hoảng cùng há»i :
- Ba ngưá»i kia võ công cÅ©ng cao như Vu Hồi Kiếm cả sao ?
Thiên Tâm Quái Cái trầm giá»ng nói :
- Trong NgÅ© Lão, nếu luận vá» võ công thì Phật Tâm đứng đầu, Vu Hồi Kiếm đứng cuối. Vì thế trong bốn ngưá»i còn lại Vu Hồi Kiếm còn kém hÆ¡n cả. CÅ©ng bởi lý do đó mà hắn được phái tá»›i đây và chúng không ngá» Äồng Thiên Kỳ có võ công cao kinh ngưá»i như vậy.
Nhan Ngá»c Dung tái mặt há»i :
- Vậy thì má»™t mình chàng làm sao ứng phó nổi vá»›i bá»n há» chứ ?
Thiên Tâm Quái Cái gật đầu, lại lắc đầu:
- Nếu đơn chiến thì Äồng Thiên Kỳ không thua bất cứ ngưá»i nào, nhưng nếu Tứ Lão liên thá»§ thì lão hóa tá»­ ta tin rằng bất lợi rồi !
Nhan Ngá»c Dung thở gấp há»i thêm :
- VỠthân phận Tứ Lão, chẳng lẽ hỠcó thể làm một việc vô liêm sĩ như vậy mà không sợ mất thể diện hay sao?
- Äạo nghÄ©a và danh dá»± đối vá»›i những công đạo chính trá»±c trong giang hồ Ä‘á»u phải chịu ước thúc. Nhưng đối vá»›i bá»n có dã tâm, hoài vá»ng xưng bá võ lâm thì chúng chẳng bị ước thúc chút nào. Sá»± tồn tại cá»§a Äồng Thiên Kỳ là má»™t trở ngại lá»›n vá»›i dã tâm đó...
Cả bốn thiếu nữ nghe vậy Ä‘á»u biến sắc mặt. Mai phụng Linh run giá»ng nói :
- Vậy thì tính mệnh chàng nguy mất ! Nếu chết làm sao tiá»n bối ?
- Các ngươi yên tâm. Lão ăn mày ta có phải táng mạng cÅ©ng quyết không để chuyện đó xảy ra. Äến lúc đó các ngươi phải thay lão ăn mày ta làm má»™t việc. Sau việc đó sẽ cố giữ hắn lại.
Mai Phụng Linh lặp lại :
- Giữ chàng lại ư ?
Thiên Tâm Quái Cái nghiêm mặt nói - Nếu lão phu nhìn không sai ngưá»i thì hắn thuá»™c loại ân oán phân minh quyết không vì mình mà làm liên lụy đến ngưá»i khác. Mãnh Long chết, lòng hắn đã quyết rồi !
Lúc dó trong đấu trưá»ng, Hận Thiên Tiên đã bắt đầu di bước vá» phía Äồng Thiên Kỳ.
Quét mắt vào đấu trưá»ng, Nhan Ngá»c Vi nói bằng giá»ng kiên quyết :
- Chúng ta nhất quyết phải giữ chàng lại, không thể để chàng chiến đấu đơn độc như vậy!
Thiện Tâm Quái Cái gật đầu, nhưng trong lòng thầm nghĩ :
"Chỉ sợ cả bốn ngưá»i các ngươi không đủ sức giữ được hắn thôi !".
Nhưng cÅ©ng không biết làm cách nào lão cưá»i nói :
- Nếu vậy ngươi không giữ nổi hắn thì cÅ©ng nên sá»›m phát hiện thá»i gian mà hắn ra Ä‘i.
Rồi lão chú mục vào đấu trưá»ng, không nói gì nữa.
Bốn thiểu nữ tuy lòng còn băn khoăn nhưng thá»i Ä‘iểm này biết không tiện há»i bèn cÅ©ng nhìn vào đấu trưá»ng.
"Hận Thiên Tiên" Tang Thiên Khôi lòng vẫn không coi Äồng Thiên Kỳ vào đâu.
Lão cứ thẳng bước đến trước mặt đối phương cách chừng ba thước mới chầm chậm đưa hữu chưởng lên, khinh mạn nói:
- Tiểu bổi, ngươi biết một chưởng này của lão phu là thế nào không ?
Äồng Thiên Kỳ nhếch mép cưá»i đáp :
- Äồng má»— chỉ biết rằng chưởng này chưa xuất được má»™t ná»­a, ngươi đã buá»™c phải thu vá» tá»± vệ.
Hận Thiên Tiên hét má»™t tiếng vừa định phóng chưởng sang thì đột nhiên từ trong kiệu phát ra giá»ng nói cá»§a má»™t nữ nhân :
- Tang tiá»n bối ! Giết gà cần gì đến dao mổ trâu ! Vá» Ä‘i, còn bốn trong số tám lá»±c sÄ© hãy Ä‘i bắt Äồng Thiên Kỳ vào đây.
Nửa đầu câu còn khách khí, còn nửa cuối là mệnh lệnh, vì thế Hận Thiên Tiên buộc phải thoái lui.
Vừa nghe lệnh, bốn trung niên võ sÄ© trong số tám ngưá»i đứng hai bên kiệu ứng thanh bước ra.
Tuy nhiên Hận Thiên Tiên vẫn còn do dự nói :
- Phu nhân chẳng lẽ cho rằng Tang mỗ khó hoàn thành nhiệm vụ ?
Phụ nhân trong kiệu cưá»i đáp :
- Tang tiá»n bối chá»› hiểu lầm ! Tiểu phụ nhân nói từ thành tâm, bốn lá»±c sÄ© liên thá»§ cÅ©ng không địch nổi tiá»n bối đâu Hận Thiên Tiên tuy biết lá»i nói kia không thá»±c bụng đành cưá»i má»™t tiếng quay mình trở gót. Äến trước đám lá»±c sÄ©, lão nói :
- Ha ha hạ.. hảo hảo ! Äể các ngươi giáo huấn cho tiểu tá»­ kia cÅ©ng được ! Hắn có chết ta chịu trách nhiệm !
Äịa vị cá»§a Bát lá»±c sÄ© còn dưới Tứ đại tôn giả, ngay cả Tứ đại tôn giả còn không dám trái lá»i Hận Thiên Tiên, huống chi Bát lá»±c sÄ© ? Nghe vậy, chúng cúi ngưá»i đáp.
- Tuân lệnh tiến bối !
Rồi rầm rá»™ Ä‘i vá» phía Äồng Thiên Kỳ.
Vạn Thánh Nhất Tiên thấy vậy giận dữ ra lệnh :
- Kiếm Long, Kiếm Hồng hãy ra tóm cổ chúng lại !
Nhan dân huynh đệ lòng cÅ©ng Ä‘ang bất mãn, nghe lệnh vừa định xông ra thì Äồng Thiên Kỳ đã trầm tÄ©nh nói :
- Thá»i gian có hạn, hãy để cho vãn bối tiếp đón bốn vị bằng hữu này !.
Tiêu Thiên Sư Lá»— DÅ©ng bụng ngay, miệng thẳng nói liá»n :
- Tiểu tử, hạng sâu kiến này đâu đáng sao ngươi động thủ ?
Nói như vậy ắt ít nhiá»u chạm đến thể diện cá»§a Nhan gia huynh đệ. Tà Bốc Tư Không Linh trừng mắt nói :
- Tam đệ, ngươi vừa má»›i vá» còn chưa biết gì, bá»›t lá»i Ä‘i có được không ?
Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng cự nự :
- Tôi nói thá»±c ngôn. Ngưá»i mình cả thảy còn giữ ý tứ gì...
Tà Bốc, Huyết Phán chỉ trừng mắt không nói nữa, sợ tam đệ lắm lá»i không ai ngăn nổi nên nhịn là hÆ¡n.
Thiên Tâm Quái Cái nói :
- Äể má»™t mình hắn đối phó đúng là tiết kiệm được nhiá»u thì giá». Ài ! Lão hòa thượng nằm dưới đất như còn tri giác ắt biết ý nghÄ©a cá»§a cái tên Huyết Kiếp Thá»§ sâu sắc biết bao !
Thiên Tâm Quái Cái đã nói thế không ai dám nói gì thêm. Huynh đệ hỠNhan đành đứng yên vị.
Quét mắt nhìn bốn lá»±c sÄ©, Äồng Thiên Kỳ chỉ xuống thi thể cá»§a "Trác Kình" Mãnh Long, lạnh giá»ng nói :
- Bằng hữu ! Vị này đã vì các ngươi mà lưu huyết. Từ giỠphút này các ngươi bắt đầu hối hận mình đã gia nhập Nhật Nguyệt Bang !
Bốn tôn giả và tám lá»±c sÄ© Ä‘á»u được tuyển chá»n trong số những cao thá»§ nhất lưu.
Gã bên phải có mắt đỠmiệng to, hừ má»™t tiếng đáp lá»i :
- Tên há» Äồng kia ! Chá»› khoác lác nữa ! Bá»n mạc hạng trong giang hồ còn bị ngươi dùng mấy câu hù dá»a, chứ còn bốn ngưá»i chúng ta thì xin miá»…n! Ngươi có bản lÄ©nh gì cứ thi thố hết ra !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nói:
- Bốn vị các ngươi trong bát lực sĩ đại khái cũng có chút tiếng tăm trong võ lâm.
Tôn giá lưng Ä‘eo chùy lưu tinh, ắt là Lưu tinh truy hồn rồi! Còn vi Ä‘eo tá»­ kim Ä‘ao khả năng là Kim Phong Äao.
Chàng lại chỉ tay sang hai ngưá»i đứng bên tả nói tiếp:
- Vị đeo song kiếm có phải là Liên hoàn kiếm ? Còn như vị đeo thanh kiếm trong kia đích thị là Ngân Câu Kiếm rồi !
Äồng Thiên Kỳ nói vanh vách danh hiệu từng ngưá»i, thần sắc hết sức trầm tÄ©nh và ít nhiá»u mang sắc thái châm biếm làm bốn lá»±c sÄ© ngÆ¡ ngác Ngô Câu Kiếm bÄ©u môi nói :
- Tiểu tá»­, ngươi nói Ä‘á»u đúng cả. Hay ngươi định thiết lập mối giao hảo vá»›i chúng ta chăng ?
Äồng Thiên Kỳ không trả lá»i, chỉ cưá»i nhạt nói :
- Bốn vị đây thịnh danh nhỠvào binh khí cả. Bây giỠxin rút binh khí ra đi !
- Ngươi cũng rút kiếm ra còn chỠgì nữa ?
Äồng Thiên Kỳ đáp :
- Không sai ! Xác thá»±c là Äồng má»— muốn rút kiếm vì nếu để các vị chết toàn thây sẽ mang tá»™i vá»›i vị tiá»n bối nằm đây vì các ngưá»i mà lưu huyết.
Bốn trung niên hán tá»­ kia thịnh danh trên giang hồ đã nhiá»u năm, thấy sá»± bình tÄ©nh đến lạnh lùng cá»§a đối phương không khá»i dò chừng. Cả bốn ngưá»i Ä‘á»u bá»›t Ä‘i sá»± khinh địch, tay hướng xuống sẵn sàng rút binh khí.
Hận Thiên Tiên trước sau không rá»i mắt khá»i Äồng Thiên Kỳ và đồng bá»n Thấy vậy cưá»i nói :
- Ai xuất thá»§ trước, đó là thá»§ pháp nhanh. Lão phu nhận làm ngưá»i phát lệnh.
Äồng Thiên Kỳ nhếch mép cưá»i khẩy:
- Tôn giá không xứng...
Lập tức tiếng lão hô vang :
- Äá»™ng thá»§ !
Hận Thiên Tiên vô cùng thâm hiểm. Thấy Äồng Thiên Kỳ mở miệng tất phải phân tán tư tưởng lão liá»n chá»›p thá»i cÆ¡ phát lệnh như vậy. Rõ ràng bá»n lá»±c sÄ© chiếm được tiên cÆ¡ áp đảo rồi !
- Tiểu bối ! Ngày này năm sau là ngày giỗ đầu của ngươi rồi.
Äồng thá»i binh khí khua lên loang loáng nhìn hoa ca mắt, kiếm, Ä‘ao, chùy Ä‘á»u nhằm cả vào Äồng Thiên Kỳ vây bá»c chàng vào giữa.
Thấy cảnh bất công như vậy, Tiêu Thiên Sư Lỗ dũng quát lên:
- Con mẹ nó, tên tạp chá»§ng lá»™n giống kia. Ngươi là ngưá»i phát lệnh cái chó đẻ gì vậy hả ?
Bốn thiếu nữ Vạn Thánh Äảo cùng đồng thanh phản đối :
- Không công bằng ! Bất công !
Hận Thiên Tiên đắc ý cưá»i nói:
- Äã lâm trận đối địch tức là chuyện sống chết, há ai cÅ©ng như nhau ! Trước khi phát lệnh lão phu đã nói rõ. Nếu Äồng Thiên Kỳ chạm chạp không kịp ra kiếm, thì còn trách lào phu sao được. Còn như các ngươi muốn vào cứu hắn thì... Ha ha hạ.. lão phu cÅ©ng khai ân trùng xuất má»™t lần.
Thiên Tâm Quái Cái nhướng đôi mày bạc nói :
- Tang Thiên Khôi, ngươi dắc ý hÆ¡i sá»›m quá đó ! Äồng Thiên Kỳ đã muốn ra kiếm thì bằng cái mẹo vặt cá»§a ngươi không làm hại hắn được đâu. Nhân tiện ta há»i ngươi có biết tại sao khi lâm trận chá»§ ngươi lại phải đổi bốn cái mạng thúi ấy ra không ?
Tang Thiên Khôi liếc mắt nhìn các thứ binh khí lấp loáng tung hoành khắp toàn thân Äồng Thiên Kỳ buông lá»i châm biếm :
- Trừ phi lão hóa tử ngươi có phép màu nào, chẳng lẽ Tang mỗ còn chưa rõ kết cục ?
- Ta chẳng cần phải kiến giải làm gì, sá»± việc tá»± khắc sẽ rõ. Tuy nhiên chá»§ ngươi sáng suốt hÆ¡n nhiá»u, muốn đổi ngươi chẳng qua sợ ngươi nhập hoàng tuyá»n sá»›m quá, má»™t mình bà ta không ứng phó nổi vá»›i chiến cuá»™c tối nay thôi !
Hận Thiên Tiện giận dữ quát lên :
- Cái thứ Äồng Thiên Kỳ vô danh tiểu bối ấy mà làm lão phu nhập hoàng tuyá»n được ư ?
- Không những cho ngươi vỠchầu tổ mà cả Tứ Lão cũng không ngoại lệ !
- Ha ha hạ.. Hàn Tâm Ẩn ! Ngươi khoác lác thế không sợ hàn phong quét vào lưỡi ư ? Trước khi hai mắt ngươi vĩnh viễn khép lại, lão phu khuyên ngươi nhìn rồi hãy nói.
Thiên Tâm Quái Cái không chút băn khoăn cưá»i bảo :
- Lão ăn mày ta chính cũng đang chỠxem kiếm xuất máu đổ đây !
Hận Thiên Tiên khinh khỉnh đáp :
- Lão phu lại cho rằng ngay cả cơ rút kiếm cũng không có.
Hận Thiên Tiên chưa nói xong thì trong vòng binh khí rợp trá»i dày đặc vang ra giá»ng nói trầm tÄ©nh cá»§a Äồng Thiên Kỳ :
- Lão quái há» Tang, ngươi có dÅ©ng khí gá»i má»™t tiếng Äồng má»— rút kiếm không.
Tiếng nói trầm tÄ©nh mạch lạc giữa trùng vây hiển nhiên tá» ra rằng Äồng Thiên Kỳ không cần tập trung thần lại vẫn đối phó được vá»›i bốn lá»±c sÄ©.
Nghe giá»ng nói trầm tÄ©nh đó, bốn thiếu nữ yên tâm thêm nhiá»u.
Hận Thiên Tiên lại chợt biến sắc, đôi mắt ti hí hõm sâu chăm chú nhìn vào đấu trưá»ng nhưng không dám gá»i Äồng Thiên Kỳ rút kiếm.
Nhìn vẻ căng thăng trên mặt Hận Thiên Tiên, Thiên Tâm Quái Cái buông câu giễu cợt :
- Tang Thiên Khôi ! Không phải ngươi bảo ta xem sự thực ? Lão phu đang chỠnghe ngươi phát lệnh, chẳng lẽ hỠTang ngươi không đủ dũng khí thật ?
Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng lúc này không nhịn được nói to :
- Lão lá»™n giống ! Ngươi không có dÅ©ng khí thì để ta thay ngươi gá»i cÅ©ng được !
Tà Bốc Tư Không Linh sợ Thiên Tâm Quái Cái bắt tá»™i Lá»— DÅ©ng lắm lá»i liá»n trừng mắt nói :
- Tam đệ ! Chẳng lẽ cái miệng ngươi suốt Ä‘á»i cứ toang toác lên như thế ?
Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng hấp háy mắt cự lại :
- Ngưá»i ta sinh ra cái miệng ngoài việc dùng để ăn uống còn phải nói phô nữa.
Nếu chỉ có ăn mà không nói thì chẳng phí lắm hay sao ?
Tà Bốc Tư Không Linh vừa nhin cưá»i vừa nén giận nói :
- Ngươi bớt đi vài câu không được à ?
Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng vẫn chưa chịu thôi hẳn :
- Ài ! cha mẹ sinh ta là ngưá»i hoàn hảo, sao các ngưá»i muốn ta trở thành ngưá»i câm chứ?
Tà Bốc Tư Không Linh ngán ngẩm đành chịu phép, không lý đến lão nữa.
Hận Thiên Tiên bị Thiên Tâm Quái Cái giá»…u cợt Ä‘ang tức đầy ruá»™t nhưng chưa có cá»› gì để cá»± lại, nay nghe Tiên Thiên Sư gá»i mình là "Lão lá»™n giống" chẳng khác gì thêm dầu vào lá»­a liá»n gầm lên :
- Thứ tiểu bối chưa mở mắt ngươi dám sủa nhặng lên trước mặt lão phu à ?
Thiên Tâm Quái Cái cưá»i khẩy :
- Tang Thiên Khôi ! Ngươi không dám phát lệnh thì lão hóa tá»­ ta tìm ngưá»i thay ngươi cÅ©ng được chứ gì ?
Rồi quay sang Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng gật đầu bảo:
- Lỗ tiểu tử, ngươi phát lệnh đi !
Thái độ lão khất cái không có vẻ trách cứ Lá»— DÅ©ng lắm lá»i cả.
Lão này ngÆ¡ ngác há»i :
- Lệnh gì?
Tà Bốc vội nói :
- Gá»i Äồng công tá»­ tuốt kiếm ấy mà Tiêu Thiên Sư Lá»— DÅ©ng nghe nói mừng rÆ¡n liá»n cao giá»ng gá»i :
- Äồng công tá»­, tôi nói thế nào ?
Tiếng Äồng Thiên Kỳ trong đám gươm giáo há»—n độn vẫn trầm tÄ©nh vang lên :
- Cứ nói kiếm xuất Huyết Kiếp khởi.
Tiêu Thiên Sư vừa định mở miệng thì Hận Thiên Tiên vá»™i cướp lá»i :
- Không cần đến ngươi, lão phu gá»i má»™t tiếng xem ai rá»›t trước !
Thiên Tâm Quái Cái cưá»i nhạt nói :
- Vậy thì bốn tên lực sĩ kia sẽ chết bởi miệng ngươi rồi ! chỉ sợ rằng chủ ngươi...
Ha ha hạ..
Hận Thiên Tiên nghe vậy sinh lo, lão do dự một lúc không dám phát lệnh.
Tiêu Thiện Sư Lá»— DÅ©ng vốn nóng tính liá»n hét to lên :
- Kiếm hiện Huyết Kiếp khởi !
Bao nhiêu ánh mắt theo tiếng hét đổ dồn cả vào trưá»ng đấu. Tình thế lúc này phần lá»›n Ä‘á»u cho rằng trong má»™t thá»i gian ngắn Äồng Thiên Kỳ khó xoay chuyển được cá»§a Vạn Thánh Äảo cÅ©ng nghi ngá» khả năng má»™t lúc chàng chế trụ được ngay bốn võ sÄ© kia.
Tuy nhiên diá»…n biến lại vượt ra ngoài sá»± tính liệu cá»§a má»i ngưá»i, cả Thiên Tâm Quái Cái Hàn Tâm Ẩn cÅ©ng không ngá» sá»± tình lại chuyển biến nhanh đến thế !
Tiếng khởi cá»§a Tiêu Thiên Sư Lá»— DÅ©ng vừa dứt thì tiếp theo là thanh âm lạnh lẽo cá»§a Äồng Thiên Kỳ vang lên :
- Các bằng hữu, đến lúc rồi !
Tiếng binh khí chạm nhau nghe sởn óc, cái thứ Ä‘ao kiếm bay tán loạn, tiếng kêu la hoảng loạn tạo thành má»™t chuổi âm thanh rùng rợn, rồi má»i ngưá»i thấy những vòi máu bắn xối xả lên không những kẻ yếu vía quay mặt không dám nhìn.
Chỉ sau má»™t phút, khắp đấu trưá»ng hoàn toàn tÄ©nh lặng, cái yên lặng cá»§a má»™ địa.
Cảnh tượng trước mặt làm má»i ngưá»i rùng mình sởn gáy, cái yên lặng cá»§a Thiên Tâm Quái Cái dã năm mươi năm bôn tẩu giang hồ cÅ©ng không khá»i bàng hoàng.
Bốn võ sÄ© Ä‘á»u bị chẻ làm hai mảnh suốt từ đỉnh đầu đến bẹn nằm rải rác quanh thi thể "Trác kình" Mãnh Long, máu chảy chan hòa mặt đất, binh khí tám lạc bốn phía.
ánh trăng chiếu xuống những đống máu thịt bầy nhầy khiến không dưới má»™t trăm ngưá»i vây quanh đấu trưá»ng phải lạnh sống lưng.
Kiếm đã cắm vào bao, Äồng Thiên Kỳ thong thả cúi xuống thi thể Mãnh Long thầm nói Ä‘iá»u gì. Có lẽ toàn đấu trưá»ng giỠđây chàng là ngưá»i bình tÄ©nh nhất.
Bốn thiếu nữ cá»§a Vạn Thánh Äảo cÅ©ng không giữ được cÆ¡n kinh sợ, còn Thiên Tâm Quái Cái thở dài nói :
- Huyết Kiếp ! Huyết Kiếp ! Cái tên này còn chưa mang ý nghÄ©a gì nhiá»u vá»›i lão Vân Không, mà trá»i xanh đã an bài vào bản thân nó...
Äảo Chá»§ phu nhân nhìn hai ái nữ lẩm bẩm :
- Có thể lúc đầu chúng mới nhìn thấy mặt bình thản và văn nhã của nó thôi.
Lão ni cô Thánh Tâm sư thái đứng cạnh, liếc sang Nhan Ngá»c Vi Ä‘ang ngước nhìn thân mẫu mình, nói nhẹ :
- Hiện tại thì chúng biết rõ toàn diện nó rồi !
Hận Thiên Tiên Tang Thiên khôi nhìn như dán mắt vào những tử thi, lòng run lên với ý nghĩ :
"Ngưá»i này võ công kinh nhân. Lão hóa tá»­ kia nói đúng rằng phu nhân gá»i ta vá» vì sợ phải chết trước trong tay hắn. Xem ra thì võ lâm truyá»n ngôn vá» tiểu tá»­ này không quá chút nào".
Mi tâm huyệt cá»§a Äồng Thiên Kỳ lại Ä‘á». Chàng quét tia mắt lạnh lẽo như tá»­ thần nhìn Nguyệt Hoa há»™i phu nhân trong kiệu rồi từ từ ngưng chú trên mặt Hận Thiên Tiên, lạnh lùng nói:
- Tang Thiên Khôi, giỠthì đến lượt ngươi !
Nghe gá»i tên mình, Hận Thiên Tiên bụng phát run nhưng cố trấn tÄ©nh nói cứng :
- Tên há» Äồng ! Ngươi đừng cuồng ngạo, lão phu tóm cổ ngươi đây !
Tuy nói thế nhưng chân lão không bước lên được bước nào như thể đã má»c rá»… rồi vậy Äồng Thiên Kỳ nói tiếp :
- Nói suông vô ích, hãy bước ra đi !
Trong thâm tâm, Tang Thiên Khôi biết rằng không phải là địch thá»§ cá»§a Äồng Thiên Kỳ bởi vì Thiên Tâm Quái Cái đã đỠcao gã như thế không phải chỉ có hoang ngôn. Lão đột nhiên quát to :
- Ngưá»i đâu ! Ä‘i thu hồi những tá»­ thi kia vá» !
Äồng Thiên Kỳ nhếch mép nói :
- Thá»i gian không có nhiá»u, ngươi đừng chừng chình nữa, Äồng má»— đã nói từ trước. Ngưá»i ra nhặt xác sẽ bị thảm tá»­ thế này !
Giá»ng chàng u ám bình thản như từ cõi chết vá»ng vá» khiến bốn tên đệ tá»­ Nguyệt Hoa há»™i vừa động thân vá»™i dừng bước lại nhìn vào mặt Hận Thiên Tiên chỠđợi.
Hận Thiên Tiên lại trừng mắt quát :
- Bốn lá»±c sÄ© ! Ra thu lượm thi thể đồng bá»n vá»!
Tuy bốn lá»±c sÄ© căm giận Äồng Thiên Kỳ đến khắc cốt ghi xương nhưng căn cứ vào trận chiến vừa qua chúng Ä‘á»u biết chuyến Ä‘i này là cầm chắc cái chết. Bởi ai không trân quý mạng sống cá»§a mình nên dù được lệnh nhưng không ngưá»i nào dám động thân.
Hận Thiên Tiên giận phát điên không nhịn nổi quát lên :
- Äồ tham sinh úy tá»­ lão phu lấy làm lạ rằng các ngưá»i còn mặt mÅ©i nào còn đứng trong trá»i đất nữa chứ ?
Cả bốn vị tôn giả lẫn bốn tên lá»±c sÄ© nghe Hận Thiên Tiên mắng quá lá»i như vậy ai cÅ©ng có vẻ bất mãn nhưng không ngưá»i nào dám phát tác.
Äồng Thiên Kỳ chậm rãi nói :
- Tang Thiên Khôi ! Ngươi đã xứng đứng trong trá»i đất sao không tá»± mình đến lượm những tá»­ thi kia vá» ?
Hận Thiên Tiên thoáng chút bối rối nhưng trả lá»i ngay :
- Việc nhỠnày sao xứng với danh phận ta được ?
- Tang Thiên Khôi, đó gá»i là tìm ngưá»i thế mạng ! Ngươi có quyá»n gì mà tá»± đánh giá mình quá cao như thế ?
Lá»i chàng vừa nói ra khiến bốn vị tôn giả và bốn lá»±c sÄ© nhẹ hẳn ngưá»i "Äịa Sát Lệnh chá»§" Thạch Tùng Linh trầm nghÄ© :
"Ngưá»i này tuổi trẻ nhưng tâm cÆ¡ thật sắc sảo khiến ngưá»i ta phải ngưỡng phục.
Lão kia dại dột đã bị sa bẫy mất rồi !".
Hận Thiên Tiên khí giận đầy đầu không nghÄ© ngợi gì nữa, nói liá»u :
- Lão phu tự đánh giá mình như thế thì ngươi làm gì nào ?
Äồng Thiên Kỳ nghe trả lá»i như vậy chỉ cưá»i nhạt, lát sau lại há»i :
- Tang Thiên Khôi, vì lý do gì ngươi không chịu xuất trưá»ng ?
Hận Thiên Tiên buột miệng :
- Lão phu không muốn giẫm lên tá»­ thi ngưá»i mình.
Như đã định sẵn, Äông Thiên Kỳ liá»n vung tay lên. Tám mảnh tá»­ thi bay lên cao rồi rÆ¡i xuống trước kiệu cá»§a Nguyệt Hoa phu nhân. Äồng Thiên Kỳ lạnh giá»ng :
- Tang Thiên Khôi xuất trưá»ng!
Äiá»u này Hận Thiên Tiên không há» liệu đến. Lão biến sắc, không biết đối đáp thế nào, cÅ©ng chưa chịu xuất trưá»ng.
Bốn vị tôn giả không giữ được nét mỉa mai biểu lá»™ trên nét mặt. Thùy Long Tăng nhìn ba đồng bá»n nói :
- Không ngá» Äồng Thiên Kỳ thay chúng ta làm má»™t việc.
Tịnh Sư Äạo Nhân nhìn Hận Thiên Tiên há»i :
- Tang tiá»n bối ! Có cần chúng tôi giáo huấn nó không ?
Hận Thiên Tiên nào không hiểu ngầm ý châm biếm giá»…u cợt trong câu há»i ?
Lão hầm hầm nhìn hai vị tôn giả vừa nói, rít lên :
- à các ngươi thế nào lão phu còn chưa nghe ra ?
Thùy Long cưá»i đáp:
- Tang tiá»n bối chẳng lẽ quyết định tá»± mình chết trước ?
Hận Thiên Tiên không chịu đựng thêm nữa gầm lên :
- Các ngươi cho rằng lão phu sợ chúng nó hay sao ? Lại đây ! Chúng ta trước tiên thử sức đã !
Bốn vì tôn giả sa sầm mặt vừa mở miệng miệng định nói thì đột nhiên từ trong kiệu tiếng Nguyệt Hoa phu nhân vang lên:
- Lâm trận mà tự loạn, tội ngang với tạo phản, các ngươi quên hết quy củ của bổn hội rồi sao ?
Lại một khẩu lệnh ngắn :
- Khai kiệu !

Hết chương 48
Tài sản của samuen

  #37  
Old 24-05-2008, 03:53 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
49. Gặp Cưá»ng Äịch, Phu Nhân Phải Hiện Mình - Thế Chân Vạc, Gian Tế Äành Bá» Lốt



Vừa nghe Nguyệt Hoa phu nhân ra lệnh khai kiệu, chúng nhân Vạn Thánh Äảo ai nấy Ä‘á»u lá»™ vẻ khẩn trương, trái lại đệ tá»­ Nguyệt Hoa há»™i tinh thần Ä‘á»u thêm phấn chấn.
Nhan Ngá»c Vi biết lai lịch Nguyệt Hoa phu nhân, cÅ©ng hÆ¡i biết võ công cá»§a bà ta, nàng lo lắng liếc nhìn Thiên Tâm Quái Cái gá»i nhá» :
- Lão tiá»n bối !
Nét mặt Thiên Tâm Quái Cái vẫn bình tÄ©nh nhưng trong lòng vẫn có chút khẩn trương. Tuy Nhan Ngá»c Vi không nói gì nhưng qua giá»ng Ä‘iệu đầy lo lắng cá»§a nàng lão đã hiểu ngay dụng ý. Lập tức trấn định lại bước lên, trầm giá»ng :
- Nữ nhân này tuy không được liệt vào hàng NgÅ© Lão nhưng võ công không kém gì há». Lại phiá»n hÆ¡n nữa là vì võ công do cổ nhân truyá»n lại nên rất ít ngưá»i biết tưá»ng tận. Nha đầu, ngươi có biết qua võ công cá»§a bà ta không ?
Nhan Ngá»c Vi đáp :
- Năm xưa bà ta muốn thu nạp cháu làm nữ tì, cháu đã dùng kế giam bà ta lại, dù vậy chưa giao thá»§. Sau bị bà ấy truy đến Phi Hà Äảo, cháu bị bại dưới tay bốn vị tôn giả. Không biết võ công tưá»ng tận cá»§a bà ấy được, bây giá» biết làm thế nào đây ?
Ba thiếu nữ kia võ công kém Nhan Ngá»c Vi, thấy nàng lá»™ vẻ căng thẳng như thế Ä‘á»u tá» ra bất an. Bốn đôi mắt chăm chú nhìn vào bá»™ mặt già nua đầy nếp nhăn cá»§a Thiên Tâm Quái Cái.
Thiên Tâm Quái Cái tuy trong lòng căng thẳng nhưng dễ trấn tĩnh. Lão lược qua tình thế rồi cương quyết nói :
- Quân sang thì tướng chống, nước vào có đất ngăn. Äành phải xem xét tìm kế sách, nhưng các ngươi phải nghe ta sai bảo !
Vạn Thánh Nhất Tiên nghe nói vậy cả mừng nói :
- Chúng nhân cá»§a Vạn Thánh Äảo cÅ©ng Ä‘á»u do lão tiá»n bối sai khiến Thiên Tâm Quái Cái gật đầu đáp :
- Lão ăn mày ta chẳng cần khánh khí gì đâu !
Chợt nghe Tiêu Thiên Sư Lá»— DÅ©ng chen lá»i :
- Ba huynh đệ chúng tôi cũng thế !
"Äịa Sát Lệnh chá»§" Thạch Tùng Linh:
- Vãn bối. xin góp một phần.
Äá»™t nhiên từ phía địch nhân vang lên tiếng hô cung kính :
- Vân khai hiện băng luân, Nguyệt Hoa vạn cổ tồn !
Thiên Tâm Quái Cái đánh mắt nhìn sang, thấy đệ tá»­ Nguyệt Hoa há»™i đứng thành hai hàng tá» chỉnh, ngưá»i nào ngưá»i nấy đứng cúi đầu, khung cảnh hết sức trang nghiêm.
Từ trong kiệu từ từ hiện ra má»™t thiếu phụ rất mỹ lệ, dáng vẻ thướt tha, vóc ngưá»i mảnh dẻ trong bá»™ y phục màu hồng, tuổi nhìn ra chưa quá ba mươi.
Äồng Thiên Kỳ đã trông thấy Nhan Ngá»c Vi giả trang làm ngưá»i này. Tuy khuôn mặt rất giống nhưng xem lại ngưá»i thật hôm nay thì biểu hiện sinh động hÆ¡n nhiá»u, nhất là đôi mắt vừa quyến rÅ© vừa lạnh lùng khiến ngưá»i ta không dám phản kháng.
Thiên Tâm Quái Cái đã nhiá»u năm biệt tích giang hồ nên chưa gặp qua nữ nhân ấy, buá»™t miệng há»i :
- Nó là Nguyệt Hoa phu nhân đấy ư ?
Nhan Ngá»c Vi gật đầu, giá»ng đầy lo lắng :
- Chính là bà ta. Lão tiá»n bối đừng xem bà ta mảnh mai như thế... Thá»±c rạ..
Thiên Tâm Quái Cái gật đầu trầm ngâm nói :
- Ngưá»i tài không lá»™ tướng. Ta không lạ nó mảnh dẻ nhưng bản lãnh cao cưá»ng chẳng qua lo cho tiểu tá»­ Äồng Thiên Kỳ...
Nhan Ngá»c Dung cướp lá»i :
- Tiá»n bối lo chàng không chống nổi bà ta ư ?
Thiên Tâm Quái Cái lắc đầu :
- Lão ăn mày ta dám chắc nó không phải là địch thá»§ cá»§a Äồng Thiên Kỳ nhưng nếu ta chưa hoa mất nhìn đúng thì nữ nhân kia võ công thuá»™c tà phái. Lão phu lo cho định lá»±c cá»§a Äồng Thiên Kỳ.
Nhiá»u giá»ng nói kinh hãi thốt lên :
- Äịnh lá»±c ?
Thiên Tâm Quái Cái cúi đầu nghĩ ngợi một lát rồi nói với bốn thiêu nữ :
- Các ngươi thân là nữ giá»›i nên không dá»… phát hiện. Lạy trá»i... giá như Äồng Thiên Kỳ cÅ©ng có định lá»±c cao cưá»ng khó lưá»ng như võ công cá»§a hắn...
Äây là lần đầu tiên Thiên Tâm Quái Cái buá»™t miệng nói lên sá»± khâm phục võ công cá»§a Äồng Thiên Kỳ.
Giá»ng nói cá»§a Nguyệt Hoa phu nhân thốt ra, lả lướt và dịu dàng khó tả :
- Tiểu huynh đệ là Äồng Thiên Kỳ đấy ư?
Thiên Tâm Quái Cái và bốn nữ nhân Ä‘á»u chú mục vá» phía đấu trưá»ng. Hồng y nữ tá»­- tức Nguyệt Hoa phu nhân lướt đôi nhãn quang đầy quyến rÅ© say đắm vào khuôn mặt tuấn tú cá»§a Äồng Thiên Kỳ.
Thiên Tâm Quái Cái thấy chấn động trong lòng, còn bốn thiếu nữ trong lòng lại trào dâng nổi ghen hận.
Khi bốn tia mắt giao nhau, vẻ lãnh đạm cố hữu trên nét mặt Äồng Thiên Kỳ dưá»ng như biến đâu mất cả, vết chu sa ở mi tâm huyệt chàng vừa rồi đỠửng, nay cÅ©ng tan loãng đần. Chàng đứng tần ngần thảng thốt hồi lâu không nói nên lá»i.
Nhan Ngá»c Dung nhíu mày, lẩm bẩm:
- Thứ yêu phụ vô sỉ đó thì có gì mà nhìn hoài chứ ! Thật là...
Ba thiếu nữ kia cùng chung ý nghÄ© đó, nhưng chưa thốt ra lá»i mà thôi.
Thấy thần sắc Äồng Thiên Kỳ, Nguyệt Hoa phu nhân mừng thầm nghÄ© bụng :
- Ngưá»i này dung mạo so vá»›i phụ thân hắn còn mê ly hÆ¡n, nếu so vá»›i Kim Lệnh Công tá»­ thì gã tuấn mỹ hÆ¡n nhiá»u. Nếu đã không được cha, nhưng lại được con thì cÅ©ng thá»a nguyện bình sinh !
NghÄ© Ä‘oạn, nữ nhân lại nở nụ cưá»i mê đắm:
- Tiểu huynh đệ ! Äừng nhìn ta chằm chằm như thế, hãy nói Ä‘i chứ !
Không nhịn được nữa, Nhan Ngá»c Dung tức tưởi kêu lên :
- Äồng Thiên Kỳ ! Ngươi không biết xấu hổ ư ? Ngươi...
Nguyệt Hoa phu nhân lại phô hàm răng ngá»c ngà nói :
- Tiểu huynh đệ xưa nay vẫn là ngưá»i tá»± do mà ! Äừng nghe nha đầu kia nói. Lại đây Ä‘i !
Mi tâm huyệt cá»§a Äồng Thiên Kỳ vừa tán ra nay dần dần dồn đỠlại, lòng chàng dậy lên má»™t tiếng gá»i thê lương.
Äồng Thiên Kỳ cố chống lại mị lá»±c, nhá»§ thầm :
"Äồng Thiên Kỳ ! Làm Ä‘i ! Äó là phương pháp duy nhất để tránh liên lụy cho bằng hữu, chỉ cần trí mi sáng suốt đừng trúng độc kế... làm Ä‘i !".
Nghĩ xong, chàng bắt đầu cứ bước vỠphía Nguyệt Hoa phu nhân.
Thiên Tâm Quái Cái quay lại chúng nhân Vạn Thánh Äảo nghiệm giá»ng:
- Không ai được cất tiếng gá»i Äồng Thiên Kỳ, dù hắn có làm gì cÅ©ng nhịn !
Nghe giá»ng Ä‘anh thép đầy uy lá»±c cá»§a Thiên Tâm Quái Cái, má»i ngưá»i ai nấy im lặng gật đầu. Tuy nhiên Nhan Ngá»cVi tức tối đáp :
- Tiá»n bối yên tâm. Dù y có phản bá»™i quay lại sát hại đệ tá»­ chúng nhân bổn đảo chúng tôi cÅ©ng không gá»i đâu !
Thiên Tâm Quái Cái nói nhá», nhưng âm vang:
- Các ngươi đã tiếp xúc vá»›i hắn lâu hÆ¡n lão ăn mày ta nhiá»u, mà sao còn chưa hiểu nó bằng ta là cá»› sao ?
Giá»ng Nhan Ngá»c Vi đầy phẫn hận :
- Tôi trái lại giỠđây lại hiểu y hÆ¡n, đó chỉ là ngưá»i tham sắc quên cừu, vô nhân vô nghÄ©a.
Thiên Tâm Quái Cái nghiêm giá»ng nói:
- Cô nương có tin rằng dù không ai gá»i, hắn cÅ©ng sẽ tỉnh ngá»™ không ?
Giá»ng Nhan Ngá»c Vi gay gắt :
- Vãn bối lại cho rằng lúc này dù có ngưá»i cầm tay kéo y vá», y cÅ©ng không chịu trở lại nữa đâu !
Thiên Tâm Quái Cái nhìn ba nữ nhân còn lại :
- Ba vị cô nương cũng nghĩ như vậy ?
HỠcùng cúi đầu, nghẹn ngào đáp :
- Chúng tôi cũng nghĩ như tỉ tỉ.
Những nếp nhăn trên trán Thiên Tâm Quái Cái nhiá»u thêm. Lão ngước mắt nhìn trá»i, thốt lên những lá»i não nuá»™t - Nghìn vàng không mua được ngưá»i tri ká»·. Äồng Thiên Kỳ Æ¡i Äồng Thiên Kỳ hỡi !
Ngươi vì ngưá»i mà chịu khổ, dằn xuống tấm tình sâu như bể nhưng nào đã mua được chút tình ngưá»i ! Có lẽ nào trên Ä‘á»i chỉ có ngươi hiểu được lòng mình thôi sao.
Cảm thán xong, nước mắt lã chã tuôn rơi trên đôi gò má nhăn nheo.
Một lát, lão lại nói thêm :
- Sá»± tình sẽ được chứng minh. Hãy nhá»› rằng nếu kịp thá»i quay đầu thì đỡ phải ôm mối há»n ngàn thuở !
Nói xong lão quay nhìn vào đấu trưá»ng.
Lúc này Äồng Thiên Kỳ đã tá»›i trước mặt Nguyệt hoa phu nhân cách chừng năm thước. Kim Lệnh công tá»­ biết cá tính cá»§a Äồng Thiên Kỳ lo lắng nói :
- Phu nhân, hãy chú ý đến hắn ! Mi tâm huyệt cá»§a hắn đỠlên rồi, đó là biểu hiện trước khi giết ngưá»i đó !
Bên này bốn thiếu nữ dán mắt nhìn sang với nỗi đau khổ và dằn vặt lo lắng không yên.
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i lả lÆ¡i há»i :
- Tiểu huynh đệ ! Hắn nói vậy đúng không ?
Chúng nhân Vạn Thánh Äảo muống kêu lên ngăn trở Äồng Thiên Kỳ nhưng nhá»› lá»i Thiên Tâm Quái Cái nên không dám.
Äồng Thiên Kỳ dừng chân lại, cất giá»ng lạnh lùng :
- Nguyệt Hoa phu nhân, ngươi biết Äồng Thiên Kỳ từ đâu lại không ?
Nghe thanh âm của đối phương, Nguyệt Hoa phu nhân chột dạ nghĩ thầm:
"Gã này còn trẻ mà đã có định lực thế kia, quả nhiên không phải là hạng dễ dối.
phó rồi !".
Bà ta vẫn giữ nguyên vẻ duyên dáng nói :
- Ta nghe gia đình tiểu huynh đệ Ở Äào Hoa Äảo mà !
- Phương giá nhất định biết ai là ngưá»i phá há»§y bổn gia, sát hại tổ phụ và song thân Äồng má»— chứ?
Nguyệt Hoa phu nhân vẫn thản nhiên đáp :
- Ta quả thá»±c có biết, nhưng việc qua rồi đã thành quá khứ, ngưá»i chết không thể hồi sinh, còn nhà tan thì có thể trùng kiện, chỉ cần tiểu huynh đệ theo ta Ä‘i, ta sẽ đảm bảo...
Äồng Thiên Kỳ ngắt lá»i :
- Phu nhân có thể dám bảo không ?
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i mê đắm :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là có thể, nếu không ta nói vá»›i tiểu huynh đệ làm chi !
- Phu nhân thừa biết Äồng má»— đã tra ra hung thá»§ rồi.
Nguyệt hoa phu nhân lúng liếng đôi mắt, cưá»i nói :
- Vậy thì ta xin chúc mừng tiểu huynh đệ !
Äồng Thiên Kỳ Ä‘anh lại, giá»ng chàng lạnh như băng :
- Máu ngưá»i thân chảy má»™t vÅ©ng, máu thù thành hồ. Xác thân nhân má»™t, địch nhân đổi bằng muôn mạng ! Äó là là mục đích xuất đạo giang hồ cá»§a Äồng Thiên Kỳ này ! Phu nhân, Äồng má»— tìm ngươi không phải má»›i má»™t ngày, tối nay gặp ta đây thật quá bất hạnh cho ngươi rồi!
- Äồng Thiên Kỳ ! Ta lại cho rằng ngươi quá may mắn ! Bởi vì trước khi gặp ngươi, ta đã quyết định giết ngươi rồi. Nhưng lúc này ta chợt đổi ý. Tuy nhiên Ä‘iá»u may mắn hay bất hạnh lại do ngươi quyết định.
Tuy ngầm ý có chứa sự dâm đãng nhưng ngữ ngôn lại rất thành thực.
Kim Lệnh công tử nghe nói vừa giận vừa lo buột miệng kêu lên :
- Phu nhân, ngươi.. Nguyệt Hoa phu nhân quay lại cưá»i lẵng lÆ¡ không giấu giếm :
- Cái gì ? Ngươi sợ ta lãnh đạm với ngươi ư ? Khách khách khách... Thật là tính trẻ con !
Äồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói :
- Nguyệt Hoa phu nhân, ngươi chuẩn bị đi. Nếu có di ngôn gì thì ta đợi thêm một chút cũng được.
Nguyệt hoa phu nhân thu liá»…m nụ cưá»i, nghiệm mặt nói :
- Äồng Thiên Kỳ, vậy là ngươi quyết chá»n con đưá»ng bất hạnh hay sao ?
- Hừ ! Äồng má»— nói thêm má»™t lần. Ngươi nên chuẩn bị. Cánh tay Huyết Kiếp đã vươn tá»›i Nguyệt hoa há»™i ngươi rồi.
Nguyệt Hoa phu nhân sầm mặt lại, nhưng chỉ chốc lát, thị lại đưa mắt liếc nhìn khuôn mặt tuấn tú khôi ngô của thiếu niên, trong lòng thị trào lên nỗi khát khao nuối tiếc, thở dài than :
- Hình ảnh phụ thân ngươi ta nhá» năm tháng mà phôi pha, nay nình ảnh ngươi lại in đậm trong tim này... Ngưá»i xưa đã khuất, ngưá»i nay khó được.
Äồng Thiên Kỳ ! Nươi làm ta khó xá»­ mất rồi !
Thùy Long Tăng nghe vậy biến sắc, bước ra nói :
- A Di Äà Phật ! Dám há»i phu nhân khó xá»­ chá»— nào, bần tăng ngá» hầu chia sẽ ná»—i lo ?
Lòng rối bá»i, Nguyệt Hoa phu nhân phát bá»±c cao giá»ng :
- Bổn nhân có chá»— nào khó xá»­ cÅ©ng chẳng cần đến hư tâm giả ý cá»§a ngươi, ngưá»i vẫn mang hai lốt !
Thùy Long Tăng và Tinh Sư Äạo nhân nghe lá»i này Ä‘á»u biến sắc nhưng trấn tÄ©nh lại ngay. Thùy Long Tăng đưa tay hợp thập nói :
- Bổn tòa nói từ thành ý, xin phu nhân chớ đa tâm.
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i nhạt, hướng sang Äồng Thiên Kỳ :
- Liệt sÄ© khó phục, ngá»±a hay khó trị. Äồng Thiên Kỳ, bổn phu nhân tối nay nói rõ tâm ý vá»›i ngươi :
Chức Hội chủ còn khuyết của Nguyệt hoa hội bổn phu nhân đã dành cho ngươi đó !
Äồng Thiên Kỳ không chút nao núng:
- Nếu phu nhân đã nói hết, xin bước ra đi !
- Äừng vá»™i ! Bổn phu nhân đã nhưá»ng ngươi ghế cao cá»— trá»ng chẳng qua là phục tín tâm cua ngươi thôi. Cục thế hôm nay ngươi yên tâm Ä‘i, ta quyết không đả thương ngươi đâu !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i đáp :
- Äa tạ ! Tuy nhiên Huyết Kiếp Thá»§ ta lại không được như thế, khi ra tay chưa tha mạng sống cho ai bao giá» !
Nguyệt Hoa phu nhân vẫn cưá»i tươi :
- Chỉ cần ngươi đắc thủ...
- Vậy xin má»i phương giá xuất chiêu Ä‘i, Nguyệt Hoa phu nhân nói, nụ cưá»i bất tuyệt vẫn chưa tắt trên môi :
- Trước mắt, còn nhiá»u đệ tá»­ cá»§a bổn há»™i muốn lãnh giáo tuyệt há»c cá»§a ngươi.
Bổn phu nhân thân phận há»™i chá»§, đương nhiên thay đệ tá»­ nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u này.
Nói xong quay sang Thùy Long Tăng và Tinh Sư Äạo nhân hai ngưá»i, cưá»i nói :
- Hai ngươi là đệ tử tối trung thành của bổn hội, ta nói vậy đúng không ?
Hai ngưá»i tăng, đạo nghe nói giật mình biết đây là kế mượn dao giết ngưá»i, nhưng thân là đệ tá»­ đâu thể ra mặt chống đối ? Vì thế hai ngươi chỉ nhìn nhau, má»™t lát Tinh Sư Äạo nhân cúi mình đáp:
- Phu nhân nói đúng lắm !
- Äồng Thiên Kỳ ! Bổn phu nhân nói có sai đâu ?
Nguyệt hoa phu nhân lại quay sang hai ngưá»i tiếp :
- Vậy thì trước hết hai vị hãy ra bồi tiếp Äồng công tá»­ đây mấy chiêu vậy !
Hai vị tôn giá kia đã sá»›m liệu trước việc này. Lệnh vừa xuất, hai ngưá»i nhìn nhau, đột nhiên Thùy Long Tăng lên tiếng :
- Äối phó vá»›i chỉ Äồng Thiên Kỳ, lão nạp tá»± tin má»™t mình là đủ.
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i nhạt rá»§a thầm :
"Tối nay hai lão tặc ngươi tiá»m phục trong bổn há»™i coi là hết kiếp rồi !".
NghÄ© Ä‘oạn, lên giá»ng chất vấn :
- Hai ngươi tự so võ công với Phi Hà Nhị Thánh thì thế nào ?
Thùy Long Tăng cung giá»ng đáp :
- Nếu chiến đấu đơn độc thì ngang sức.
- Các ngươi biết nguyên nhân vì sao Nhị Thánh tá»›i Vạn Thánh Äảo mà không trở vá» chứ ?
Tinh Sư Äạo trầm giá»ng đáp :
- Hai ngưá»i đã bị chết dưới tay Äồng Thiên Kỳ.
- Vậy thì tại sao các ngươi tá»± cho rằng má»™t mình có thể địch vá»›i Äồng Thiên Kỳ được ?
Thùy Long Tăng cúi ngưá»i đáp :
- A Di Äà Phật ! Hai vị thí chá»§ cá»§a Phi Hà Äảo liên thá»§ còn chưa phải là đối thá»§ cá»§a Äồng Thiên Kỳ. Lão nạp hai ngưá»i chuyến này chỉ là phụng mệnh, nhá» trá»i xanh thương xót, bá»›t Ä‘i má»™t nhân mạng thì cÅ©ng tốt chứ sao ?
Nguyệt Hoa phu nhân quắc mắt nói :
- Nhưng đó là mệnh lệnh thì hai ngươi tính sao ?
Thùy Long Tăng rắn giá»ng há»i lại :
- Phu nhân chỉ định dùng chúng tôi để khảo nghiệm thôi ư ?
Nguyệt Hoa phu nhân sầm mặt nói :
- Thân là đệ tử của bổn hội mà các ngươi công nhiên phán kháng mệnh lệnh của Hội chủ thì các ngươi nghe lệnh ai đây ?
Thấy sự tình đến nước này, Tinh Sư đạo nhân nhìn Thùy Long Tăng rồi đáp :
- Việc đó phu nhân tá»± nhiên biết rõ. Tuy nhiên xét tình thế trước mắt, để đối phó vá»›i Äồng Thiên Kỳ, chúng tôi hai ngưá»i tất nhiên tận lá»±c tương trợ phu nhân.
Nguyệt Hoa phu nhân là ngưá»i vô cùng giảo hoạt, suy tư má»™t lúc rồi gật đầu nói:
- Chỉ sợ không phải vì tương trợ ta thôi !
Thùy Long Tăng đáp :
- Phu nhân xét việc như thần, tất biết rõ bất cứ ai đã tá»›i đây mà đối địch vá»›i Äồng Thiên Kỳ tất khó tồn tại dưới tay Huyết Kiếp Thá»§. Trước mắt chẳng là bằng hữu.
Trong lòng Nguyệt Hoa phu nhân nảy ra độc kế liá»n nói :
- Vậy thì coi như chúng ta dã thành thế chân vạc rồi. Các ngươi nghĩ sao ?
Thùy Lòng Tăng gật đầu đáp:
- Phu nhân nói đúng, nhưng chúng tôi muốn cùng Äồng Thiên Kỳ thảo luận.
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i nhạt :
- Lập trưá»ng các ngươi đã biểu thị rõ. Hiện tại các ngươi là phần tá»­ độc lập. Tuy vậy việc này bổn nhân đã rõ khi Há»™i chá»§ bổn há»™i bị ngươi ám toán kia ! Ta chẳng lạ tấm lòng trung trinh cá»§a các ngươi... Nhưng đây là lần đầu các ngươi tá»± tuyên bố trước chúng nhân vá» thân phận độc lập cá»§a mình.
Thùy Long Tăng chỉ cưá»i mát, liá»n hướng sang Äồng Thiên Kỳ chắp tay hợp thập nói :
- Äồng thí chá»§, lão nạp xin có lá»i.
Vốn biết hai vị tăng, đạo này có sư mệnh khác, tiá»m phục ở Nguyệt Hoa há»™i vá»›i mục đích thám thính mà thôi, nhưng Äồng Thiên Kỳ lại không có chút hảo cảm nào vì chàng biết đó cÅ©ng là địch nhân cá»§a mình liá»n lãnh đạm nói :
- Äồng má»— vẫn luôn tôn kính ngưá»i cá»­a Phật môn, đến bây giá» má»›i biết ở cá»­a thiá»n cÅ©ng có thứ thương luân bại lý tranh hùng Ä‘oạt lợi. Äại sư, chúng ta không có Ä‘iá»u gì phải đàm luận. Äồng má»— đã sần sàng để tống tiá»…n các vị sang Tây Thiên rồi !
Thùy Long Tăng không lá»™ vẻ giận chút nào, vẫn Ä‘iá»m nhiên nói :
- Anh tài trong thiên hạ ai cÅ©ng mong tranh hùng Ä‘oạt lợi. Tiểu thí chá»§ có võ công làm má»i ngưá»i kinh sợ nhưng ai cÅ©ng thèm muốn, vì thế hiện nay trong võ lâm tiểu thí chá»§ chiếm địa vị đáng được trá»ng nể.
Äồng Thiên Kỳ lạnh nhạt đáp :
- Äại sư nếu biết rằng những lá»i tán tụng đó càng làm Äồng má»— muốn giết ngưá»i hÆ¡n, chắt rằng đại sư sẽ hối hận vì những lá»i nói đó.
Thùy Long Tăng vẫn cưá»i diá»m nhiên:
- Tiểu thí chủ nhất định biết rằng lão nạp đối với ngươi tịnh không có ác ý.
- Bản lãnh đội lốt cá»§a đại sư Äồng má»— đã biết khi ở Mai Äảo rồi. Nếu Äồng má»— không Ä‘oán sai thì nhị vị đã phụng mệnh chá»§ mình để tá»›i đây đặt sẵn bẫy.
Hai ngưá»i nghe nói phát run, không ngá» gã thiếu niên này có trí lá»±c cao và Ä‘oán việc sáng suốt như vậy.
Thùy Long Tăng lạnh giá»ng nói :
- Tiểu thí chá»§, tài nhân chết yểu, ngươi lá»™ tài năng quá sá»›m. Tuy nhiên lão nạp là ngưá»i Phật môn nên có đức phóng sinh. Tiểu thí chá»§, trước mặt ngươi sinh lá»™ có hai đưá»ng, tá»­ lá»™ là má»™t. Lão nạp khuyên ngươi chá»n nhanh Ä‘i !
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i khẩy chen lá»i :
- Ngươi nói sinh lá»™ có hai phải chăng hắn sẽ chá»n gia nhập bổn há»™i hay tổ chức cá»§a các ngươi ?
Thùy Long Tăng cưá»i đáp :
- Do tiểu thí chủ đây quyết định, phu nhân thấy công bằng chưa ?
Äồng Thiên Kỳ cất giá»ng lạnh băng :
- Äại sư, ngươi biết rõ Nhật Nguyệt bang đối vá»›i Äồng má»— có mối gia cừu ắt nhập ngay vào tổ chức ngưá»i, đúng vậy không ?
Thùy Long Tăng thấy đối phương bóc trần cả tâm địa cá»§a mình ra như thế, biết nhiá»u lá»i cÅ©ng vô ích đành cưá»i khan bảo:
- Nói như vậy, tiểu thí chá»§ không chá»n đưá»ng nào trong hai sinh lá»™ đó ?
- Äồng má»— chỉ để cho các vị má»™t con đưá»ng, các vị cÅ©ng đối vá»›i Äồng má»— như vậy kể cÅ©ng công bằng rồi !
Thùy Long Tăng cưá»i nói :
- Bây giỠthì chúng ta xem ai tống tiễn ai lên Tây Thiên đây ?
- Äồng má»— chính Ä‘ang chá» các vị.
Thùy Long Tăng quay nhìn Nguyệt Hoa phu nhân nói :
- Phu nhân, hiện tại chúng ta nên liên thủ trừ hại rồi !
Nguyệt Hoa phu nhân đã định kế sẵn còn chưa kịp đáp thì Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi không nhịn được liá»n bá»±c tức nói chen vào :
- Tên lừa trá»c kia thật là đồ chó mù ! Ngươi coi chúng ta là đồ trẻ nít cả hay sao mà ai cÅ©ng lợi dụng được ?
Thùy Long Tăng chưa đáp thì Nguyệt Hoa phu nhân vá»™i cướp lá»i :
- Lùi má»™t bước thưá»ng được rá»™ng chá»—.
Tang tiá»n bối, có lẽ chúng ta phải nhịn há» rồi !
Hận Thiên Tiên nói gay gắt :
- Cần gì phải nhưá»ng cho hai lão đó !
Nguyệt Hoa phu nhân biết chắc rằng mình khống chế được lão lùn này liá»n mỉm cưá»i vẻ trách móc :
- Nói vậy thì Tang tiá»n bối cÅ©ng muốn khai khá»i Nguyệt Hoa há»™i rồi !
Tuy tuổi tác đã bảy tám mươi nhưng tính khí lại chưa già. Thấy nụ cưá»i mê đắm cá»§a Nguyệt Hoa phu nhân lão thấy má»m nhÅ©n cả ngưá»i vá»™i trả lá»i lúng túng:
- Lão phu làm sao có thể để các ngưá»i lại đây được ?
Thùy Long Tăng vá»™i chá»›p thá»i cÆ¡ há»i :
- Như vậy phu nhân đã đồng ý liên thủ ?
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i đáp :
- Lẽ nào chúng ta quên đi tình nghĩa đã có được chứ ?
Thùy Long Tăng tuy cũng hiểu sự châm biếm trong câu nói nhưng đành lỠđi, nói:
- Vậy thì phu nhân cứ ra lệnh, hai ngưá»i chúng tôi cÅ©ng theo quyá»n chỉ huy cá»§a phu nhân.
Nguyệt Hoa phu nhân liá»n bước ra ba bước, cao giá»ng :
- Hai vị tôn giá, bốn tì nữ hộ kiệu và chúng đệ tử bổn hội chỠnghe lệnh !
Lại quay sang Äồng Thiên Kỳ há»i :
- Äồng Thiên Kỳ, chúng ta nên giải quyết má»™t lần hay chia từng cặp đấu ?
Äồng Thiên Kỳ còn phân vân thì Thiên Tâm Quái Cái nói to :
- Cứ một lần giải quyết là xong !
Nguyệt Hoa phu nhân cưá»i nhạt há»i.
- Ngươi làm chủ được hay sao ?
Vạn Thánh Nhất Tiên cao giá»ng :
- Ngưá»i cá»§a Vạn Thánh Äảo Ä‘á»u do Hàn lão tiá»n bối chỉ huy.
Nguyệt Hoa phu nhân trầm ngâm giây lát rồi gật đầu :
- Thế là coi như đã quyết định.
Lại quay sang thủ hạ sai bảo :
- Trừ bá»™ phạn há»™ kiệu phải yên vị, những ngưá»i còn lại tá»± tìm đối tượng, giết địch không kể thá»§ Ä‘oạn. Bổn há»™i chá»§ không sai bảo gì thêm, má»—i cá nhân tá»± mình làm chá»§ !
Bà ta nhìn tăng, đạo hai ngưá»i há»i :
- Còn Äồng Thiên Kỳ sẽ do các vị đối phó hay do bổn há»™i chá»§ đối phó ?
Thùy Long Tăng không cần nghÄ© ngợi trả lá»i ngay :
- Trá»ng tâm cuá»™c chiến là Äồng Thiên Kỳ. Chúng ta liên thá»§ mục đích cÅ©ng vì hắn. Vậy hai chúng tôi cùng vá»›i phu nhân hợp lá»±c xuất thá»§, như vậy có công bằng không ?
à tứ sâu hiểm cá»§a Thùy Long Tăng là Äồng Thiên Kỳ vá»›i Nguyệt Hoa phu nhân có mối thù bất động đái thiên nên bà ta sẽ vì bản thân và bổn đảo mà hết sức. Há» cÅ©ng nhân cÆ¡ há»™i này trừ hiểm há»a lá»›n là Äồng Thiên Kỳ, đồng thá»i đỠcao danh vá»ng cá»§a mình.
Nguyệt Hoa phu nhân đã tính sẵn liá»n cưá»i nói :
- Bổn phu nhân có cần so đo công bằng hay không công bằng gì đâu !
Rồi quay sang Thiên Tâm Quái Cái há»i :
- Các vị chuẩn bị rồi chứ ?
Thiên Tâm Quái Cái Hàn Tâm Ẩn cưá»i nói :
- Ngươi hạ lệnh đi !
Lập tức cả hai ngưá»i chầm chậm đưa hữu thá»§ lên, tình thế trở nên căng thẳng đến nổi ngưá»i ta tưởng chừng nghẹn thở.

Hết chương 49
Tài sản của samuen

  #38  
Old 24-05-2008, 03:57 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
50. Thắng Giặc Ngoài, Vạn Thánh Bình Yên - Bởi Hiểu Lầm, Tình Yêu Dậy Sóng



Hai ngưá»i phát lệnh nhìn nhau chằm chằm, toàn đấu trưá»ng đệ tá»­ đôi bên ai cÅ©ng vô cùng căng thẳng chỠđợi phút giây sinh tá»­ sắp đến.
Äá»™t nhiên Nguyệt Hoa phu nhân lanh lảnh hét lên :
- Äệ tá»­ Nguyệt Hoa há»™i... Tiến !
Thiên Tâm Quái Cái cũng phất tay hô lớn :
- Ngưá»i cá»§a Vạn Thánh Äảo, tiến !
Äó là sá»± khởi đầu cá»§a cuá»™c chiến tàn khốc vá»›i sá»± tham gia cá»§a hÆ¡n má»™t trăm nhân mạng.
Äệ tá»­ hai bên như thú được sổng chuồng, trong tiếng thét vang dậy lập tức lăn xả vào nhau, tá»± tìm cho mình mục tiêu để chém giết.
Äịa Sát Lệnh chá»§, Nhan Ngá»c Vi, Thần Châu Tam Tà và Vạn Thánh Nhất Tiên từng đôi đấu vá»›i bốn ngưá»i còn lại trong bát lá»±c sÄ©, Nhan dân huynh đệ và ba thiếu nữ phân tán quan sát và há»— trợ cho các đệ tá»­ tấn công chúng nhân Nguyệt Hoa há»™i.
Thập Äiện Truy Hồn Yên Di Thánh, Thánh Tâm Sư thái cÅ©ng Äảo Chá»§ phu nhân đứng ở góc trận quan sát chá» bổ sung.
Thiên Tâm Quái Cái vốn đã định bụng sẵn. Vừa dứt lệnh, lão vênh râu xông sang đối diện vá»›i Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi, lạnh giá»ng nói :
- Tang Thiên Khôi ! Ngươi nghÄ© rằng chá»§ ngươi sẽ rút ngươi sang đối phó vá»›i Äồng Thiên Kỳ ư ? Ra đây, ra đây ! Không ưng gặp lão ăn mày ta thì cÅ©ng phải gặp, và chá»§ ngươi càng khốn khó hÆ¡n không ứng cứu nổi đâu ?
Hận Thiên Tiên vốn Ä‘ang căm uất Thùy Long Tăng và Tinh Sư Äạo chưa có dịp phát tiết, nay cÆ¡n giận chợt bùng lên. Lão hét lá»›n :
- Hàn Tâm Ẩn ! Lão phu sớm đã muốn lấy cái mạng đói của ngươi rồi !
Dứt lá»i xuất ngay má»™t chiêu "Cô trụ cầm thiên" đánh sang hung khẩu cá»§a Thiên Tâm Quái Cái vá»›i áp lá»±c kinh nhân.
Vung ngá»c trượng sang bên hữu, Thiên Tâm Quái Cái mắng trả :
- Lão ăn mày ta cũng chẳng muốn để ngươi kéo dài cái mạng thừa nữa !
Nói rồi xuất chiêu "Hàn đàm ấn nguyệt" tiếp chiêu Hận Thiên Tiên.
"Uỳnh" ! tiếng nổ của hai chưởng giao nhau làm đất lở đá bay bốc cao năm sáu trượng, tạo thành một cái hố sâu tới ba thước.
Hận Thiên Tiên bị thoái lùi một bước, vai đau ê ẩm, tay phải tê đi như không nhấc lên được.
Thiên Tâm Quái Cái phải lấy hết sức mới trụ vững, tuy nhiên hữu thủ cũng đau như dần.
Vừa tiếp chiêu, đôi bên đã biết công lá»±c cá»§a đối phương. Thiên Tâm Quái Cái buông giá»ng châm biếm :
- Tang Thiên Khôi ! Tuy ngày tháng qua công lá»±c cá»§a ngươi tăng tiến không ít nhưng vẫn chưa phải là địch thá»§ cá»§a lão ăn mày ta đâu ! Vạn Thánh Äảo là đất táng thân ngươi mất rồi !
Hận Thiên Tiên uất đầy bụng quát mắng :
- Cùng quy ! Äừng vá»™i khoác lác, đêm nay nhất định ta sẽ tế sống ngươi !
Lão lại nhảy xông tá»›i, vận đủ mưá»i thành công lá»±c vào song chưởng đánh má»™t lúc bảy tám chiêu.
Thiên Tâm Quái Cái "hừ" một tiếng, cũng xuất bảy tám chiêu nghênh địch, từ đó hai bên quấn chặt lấy nhau, xung quanh chưởng ảnh mịt mù không trong thấy ai nữa.
Quét mắt nhìn đấu trưá»ng, Äồng Thiên Kỳ lãnh đạm nói :
- Xem tình thế thì bên phía quí vị bất lợi rồi !
Tinh Sư Äạo nhân cưá»i khẩy đáp :
- Äồng Thiên Kỳ, cứ chú trá»ng đến cái mạng ngươi. Xung quanh không phải là trá»ng tâm đâu.
- Trá»ng tâm là bốn ngưá»i chúng ta ư ?
Nguyệt Hoa phu nhân góp lá»i :
- Ngươi nói không sai.
Mấy tiếng kêu thảm vang lên, Äồng Thiên Kỳ nói :
- Nguyệt Hoa phu nhân, thá»§ hạ ngươi bá»›t Ä‘i ba ngưá»i rồi !
Nguyệt Hoa phu nhân vận công vào song chưởng từ từ đưa lên, mặt trầm lại hằn há»c nói :
- Äồng Thiên Kỳ ! Dù đệ tá»­ cá»§a bổn há»™i đêm nay có chết hết nhưng gặp hồn ngươi dưới chín suối há» cÅ©ng ngầm cưá»i !
- Äáng tiếc là hồn ngưá»i gặp há» không phải cá»§a Äồng Thiên Kỳ mà la oan hồn cá»§a ba vị.
Nguyệt Hoa phu nhân làm như không để ý đến hai vị chiến hữu kia, chậm bước lại gần Äồng Thiên Kỳ há»i :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi và ta ai xuất thá»§ trước ?
Äồng Thiên Kỳ đáp :
- Huyết Kiếp Thá»§ trước khi giết ngưá»i ít khi xuất thá»§ trước. Vá»›i Nguyệt Hoa phu nhân, Äồng má»— cÅ©ng không coi ngoại lệ, phu nhân cứ tá»± nhiên.
Lúc này xung quanh đưa lại mấy tiếng la đau đớn nữa, Nguyệt Hoa phu nhân nghe ra trong đó có tiếng một võ sĩ, đột nhiên hét lên một tiếng :
- Tiếp chưởng !
Theo tiếng quát, hai tay đã đỠkhí liá»n phóng ra. Thoắt cái, từ đôi bàn tay nhá» nhắn đã lấp lánh hai thứ binh khí, đó là hai chiếc nguyệt nha mÅ©i nhá»n hoắt nhanh như chá»›p đâm thẳng tá»›i.
Äá»™ng tác đã nhanh, bá»™ vị lại kỳ dị khiến Äồng Thiên Kỳ phải dùng thân pháp nhảy sang bên né tránh.
Äồng Thiên Kỳ qua chiêu đầu tiên biết dối phương không dá»… đối phó. Chàng vừa nhảy sang thì Nguyệt Hoa phu nhân lại biến chiêu, má»™t mÅ©i nguyệt nha nhầm vào sưá»n trái cá»§a chàng, mÅ©i kia đâm lên vai phải.
Äồng Thiên Kỳ xuất má»™t chiêu "Tiá»m long sÆ¡ động", Nguyệt Hoa phu nhân thấy bàn long cuồn cuá»™n tràn sang vá»™i nhảy lui để tránh.
Thùy Long Tăng thìn Tinh Sư Äạo, thấp giá»ng :
- Thế nào ?
Tinh Sư Äạo khẽ lắc đầu.
Lúc này Nguyệt Hoa phu nhân lại đánh tạt sang, đôi nguyệt nha múa như rồng cuốn khiến Äồng Thiên Kỳ chưa vá»™i xuất chiêu lại lui vá» má»™t bước tránh má»™t lúc ba bốn chiêu hiểm ác cá»§a đối phương.
Thùy long Tăng nói nhỠ:
- "Long phún nha hoa" một tuyệt chiêu của Tân nguyệt chưởng.
Tinh Sư đạo nhân gật đầu nói :
- Nên động thủ.
Thùy Long Tăng liá»n quát to :
- Äồng Thiên Kỳ ! Mạng ngươi chấm dứt ở đây rồi !
Nói xong, liá»n bổ vào vòng chiến, song chưởng hoa vun vút biến thành muôn mÅ©i nhá»n vô cùng sắc bén.
Thùy Long Tăng vừa xuất thá»§ thì Tinh Sư Äạo nhân cÅ©ng lao theo, chưởng pháp hoàn toàn giống Thùy Long Tăng.
Má»›i xuất chiêu thứ hai bị thân pháp tinh diệu cá»§a Äồng Thiên Kỳ tránh được, Nguyệt Hoa phu nhân má»›i rõ vì sao Vu Hồi Kiếm lại phóng thả má»™t đối thá»§ nguy hiểm như thế ? Äồng thá»i sá»± tá»± tin cÅ©ng dần dần giảm suất.
CÅ©ng vừa lúc đó tăng, đạo hai ngưá»i xuất thá»§ tấn công.
Vừa thấy chưởng pháp cá»§a hai ngưá»i, Nguyệt Hoa phu nhân giật mình lẩm bẩm:
- "Kim Nhẫn chưởng" ! Hóa ra chủ của chúng là Kim Nhẫn Phật ở Linh Sơn.
Nguyên Äồng Thiên Kỳ từ trước có chá»§ quan coi thưá»ng hai đối thá»§ này. Nhưng vừa nếm má»™t chiêu, chàng đã sá»­ng sốt không dám khinh thị nữa liá»n xuất chiêu "Thất hải du long" để đẩy lùi thế tấn công mãnh liệt cá»§a đối phương.
Tuy nhiên trong lúc hoang mang chàng đã để lá»t má»™t khoảng trống sau lưng mà đối phương có thể lợi dụng.
Nguyệt Hoa phu nhân không bá» qua cÆ¡ há»™i đó. Bà ta vừa định phát chiêu đánh vào chá»— sÆ¡ hở cá»§a Äồng Thiên Kỳ, đột nhiên trong óc hiện lên dung mạo tuấn mỹ tuyệt vá»i cá»§a chàng, niá»m phấn khích thừa cÆ¡ tấn công địch nhân đột nhiên tiêu thất Sau má»™t phút khinh thị lỡ để mất thất cÆ¡, Äồng Thiên Kỳ lập tức lấy lại thượng phong, chỉ má»™t chiêu bức địch nhân lùi lại. Trên mặt sát cÆ¡ chợt hiện, chàng lạnh giá»ng quát lên :
- Hai vị tiếp Äồng má»— chiêu này ?
Nói vừa xong, chiêu "Hồi long chuyển phượng" đã xuất ra với uy mãnh tuyệt luân.
Hai vị đạo tăng tuy thân hoài tuyệt há»c Linh SÆ¡n nhưng đâu thể sánh vá»›i Tiá»m Long Thần Công và công lá»±c được triết long ná»™i Ä‘an làm tăng trưởng ? Vì thế sau khi trấn định lại, chỉ trong chiêu tiếp theo Äồng Thiên Kỳ đã bức đối phương thoái lùi năm sáu thước, dù Thùy Long Tăng và Tinh Sư Äạo nhân có phát huy "Kim Nhẫn chưởng" thế nào cÅ©ng không xoay chuyển được tình thế.
Lúc đó vá»ng tá»›i tiếng thét cá»§a Vạn Thánh Nhất Tiên :
- Nằm xuống !
Tiếp theo là má»™t tiếng kêu thảm khốc. Trong ba ngưá»i còn lại cá»§a bát lá»±c sÄ© lại thêm má»™t ngưá»i bị loại khá»i vòng chiến.
Tăng, đạo hai ngưá»i tránh qua má»™t chưởng cá»§a Äồng Thiên Kỳ chợt nhá»› lại Nguyệt Hoa phu nhân vừa bá» lỡ má»™t cÆ¡ há»™i có thể đả thương đối thá»§. Tinh Sư Äạo nhân lạnh giá»ng nói :
- Phu nhân vừa rồi đại lượng quá !
Rồi cùng Thùy Long Tăng mãnh liệt công sang. Hai ngưá»i cho rằng chỉ cần cảnh cáo như vậy ắt bà ta lần khác không còn bá» lỡ thá»i cÆ¡ nữa, có thể chỉ cần má»™t chưởng là thành.
Nào ngá» Nguyệt Hoa phu nhân còn căm hận há» còn hÆ¡n cả Äồng Thiên Kỳ.
Quét mắt nhìn ba ngưá»i Ä‘ang xuất chưởng tung chiêu rất ác liệt, Nguyệt Hoa phu nhân nở nụ cưá»i giảo hoạt nói thầm :
- Các ngươi đã nghÄ© không sai, Nguyệt Hoa phu nhân ta vốn dùng kế mượn dao giết ngưá»i, nhưng các ngươi tính đã sai lầm má»™t Ä‘iểm, trước mắt ta chưa định giết hắn.
Nếu giết hắn thì Nhật Nguyệt Bang chẳng cần gì Linh Sơn phái các ngươi giúp đỡ đâu.
Nói xong thị chậm bước trở vỠkiệu.
Toàn đấu trưá»ng Ä‘ang hồi loạn đả căng thẳng không ai chú ý đến hành động cá»§a Nguyệt Hoa phu nhân.
Äến sát kiệu, bà ta định lên giá»ng gá»i bá»n đệ tá»­ thá»§ hạ nhưng má»™t ý nghÄ© lóe lên trong dầu, bà liá»n đổi ý nhá» giá»ng ra lệnh cho bốn tì nữ há»™ kiệu :
- Trở vá» thuyá»n !
Má»™t ngưá»i trong hai vị tôn giả xưng là "Thôn Nhạc Hống" nghe lệnh ngạc nhiên thấp giá»ng há»i :
- Khải bẩm phu nhân có cần thông báo cho chúng đệ tử một tiếng không ?
Nguyệt Hoa phu nhân lạnh lùng đáp :
- Những ngưá»i có năng lá»±c nếu phát hiện chúng ta vá» thuyá»n ắt tìm cách Ä‘i theo, còn những kẻ vô năng không chịu xem xét sá»± việc xung quanh thì có theo hay không cần rút theo đối vá»›i bổn há»™i không can hệ gì... Vá» thuyá»n Ä‘i !
Nói xong cúi ngưá»i bước vào kiệu.
Thôn Nhạc Hống liếc nhìn đồng bá»n ở bên cạnh, má»™t cÆ¡n á»›n lạnh chạy dá»c sống lưng, lão chua chát nghÄ© thầm :
"Thế gian độc địa nhất là lòng dạ nữ nhân ! Thân ta Ä‘ang ở Há»™i này nhưng sợ khó toàn mạng mà ra khá»i đó ! ".
Thế rồi bốn tì nữ cao lá»›n khiêng kiệu, hai vị tôn giá Ä‘i Ä‘oạn hậu phóng như bay ra phía bá» biển. Lúc này lại vang lên tiếng kêu trong giá» hấp hối cá»§a nhân vật thứ ba trong bốn lá»±c sÄ© bị tá»­ thương dưới tay cá»§a Nhan Ngá»c Vi.
Äệ tá»­ cá»§a Nguyệt Hoa há»™i lúc này đã bị thương vong gần hết, trừ má»™t ngưá»i cuối cùng trong bát lá»±c sÄ© Ä‘ang vong mạng đấu vá»›i Thần Châu Tam Tà. Äịa Sát Lệnh chá»§, Nhan Ngá»c Vi, ba thiếu nữ khác cÅ©ng như phần đông chúng nhân cá»§a Vạn Thánh Äảo đã buông binh khí nghỉ ngÆ¡i.
Má»i ngưá»i vẫn hướng trung tâm chú ý cá»§a mình vào Äồng Thiên Kỳ. Nhan Ngá»c Vi không thấy Nguyệt Hoa phu nhân trong vòng đấu, nàng ngạc nhiên đưa mắt tìm quanh rồi thảng thốt kêu lên :
- Nguyệt Hoa phu nhân đào tâu rồi !
Lá»i vừa vang ra, đám đệ tá»­ cá»§a Nguyệt Hoa há»™i như rắn mất đầu, trong lúc hoảng loạn lại thêm ba ngưá»i bị giết. Bá»n còn lại Ä‘á»u quỳ xin tha mạng. Không khí đấu trưá»ng đã lặng Ä‘i nhiá»u.
Tăng, đạo hai ngưá»i đấu vá»›i Äồng Thiên Kỳ do công lá»±c và chiêu thuật Ä‘á»u thua kém đối phương nên phải dốc toàn lá»±c vào cuá»™c đấu, tuy có băn khoăn là sao có cả Nguyệt Hoa phu nhân hợp lá»±c vẫn bị Äồng Thiên Kỳ dồn vào bí thế như vậy, nhưng vẫn không còn lòng dạ nào nghÄ© đến có Nguyệt Hoa phu nhân ở đó hay không.
Cả hai có mơ cũng không ngỠtới dã tâm của Nguyệt Hoa phu nhân lại bộc lộ một cách trắng trợn đến như vậy.
Biết rằng dù hai ngưá»i hợp lá»±c cÅ©ng không phải là địch thá»§ cá»§a Äồng Thiên Kỳ, ngay cả cú đánh lén đầu tiên cÅ©ng không bức được chàng lùi vào thế hạ phong, lúc này chiêu thức cá»§a chúng lại càng rá»i rạc.
Äôi mắt lấp lánh hàn quang, trong khi hai ngưá»i trong phút hoảng hốt thất cÆ¡ phải lùi vá» bảo vệ, Äồng Thiên Kỳ hét lên má»™t tiếng :
- Muộn quá rồi !
Chỉ thấy mình chàng nhẹ nhàng lướt qua địch thá»§y, Thùy Long Tăng và Tinh Sư Äạo nhân buông thá»ng hai tay đứng chết lặng giữa đấu trưá»ng, đương nhiên huyệt đạo đã bị Äồng Thiên Kỳ chế trụ Quét mắt nhìn hai ngưá»i, Äồng Thiên Kỳ nói giá»ng lạnh tanh:
- Thật bất hạnh, xem ra Äồng má»— đã chá»n sẵn đưá»ng cho hai vị rồi !
Äối vá»›i cái chết ai mà không sợ hãi. CÅ©ng như khi sắp lìa trần ngưá»i ta cùng lưu luyến vá»›i cuá»™c sống. Tuy Thùy Long Tăng và Tinh Sư Äạo tuổi trá»i đã cao nhưng đối mặt vá»›i cái chết cÅ©ng không thể trấn áp ná»—i kinh sợ biểu lá»™ lên nét mặt. Thân không cá»­ động được nhưng miệng còn có thể mở, Thùy Long Tăng nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngưá»i ta thưá»ng dành cho ngưá»i khác má»™t lối thoát cuối cùng.
Äồng Thiên Kỳ buông giá»ng châm biếm :
- Khi hai vị lao vào đánh lén Äồng má»— đâu có nghÄ© đến câu này ?
Thùy Long Tăng gắng biện bác :
- Lão nạp hai ngưá»i cùng Äồng thí chá»§ vốn không có thâm cừu đại hận gì.
- Giả sá»­ tối nay Äồng má»— chết bởi tay hai vị nhất định hai vị cÅ©ng không nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u này.
Chàng lạnh lùng nói thêm :
- Äồng má»— đã nói qua, Huyết Kiếp thá»§ không có đức phóng sinh, hai vị sẽ rất bất hạnh nếu bại dưới tay Äồng má»—, đúng thế chứ ?
Cả hai nghe nói Ä‘á»u lạnh sống lưng, mặt tái mét. Thùy Long Tăng gắng gượng nói :
- Äồng Thiên Kỳ, hai chúng ta đã mất khả năng kháng cá»± mà ngươi cÅ©ng hạ thá»§ được sao ?
Má»™t thoáng do dá»± thoáng qua, Äồng Thiên Kỳ quay mình bước sang bên, chợt mắt chàng bắt gặp tá»­ thi cá»§a "Trác Kình" Mãnh Long, vết chu sa trên trán chàng đột nhiên á»­ng Ä‘á».
Bốn thiếu nữ vừa nghe hết chuyện trao đôi giữa song phương, hỠrụt rè tới gần nhưng chưa dám nói gì.
Ná»—i sợ hãi trước cái chết đôi khi làm ngưá»i ta quên Ä‘i lòng tá»± trá»ng.
Thùy Long Tăng nhìn Nhan Ngá»c Vi Ä‘ang bước lại gần, gấp giá»ng :
- Nữ thí chá»§, ngày trước lão nạp từng là tôn giả ngá»± tiá»n hành khiển cho nữ thí chá»§ chắc vẫn chưa quên ?
Nhan Ngá»c Dung đáp :
- Ở Vạn Thánh Äảo hai vị đã bắt Nhan Ngá»c Vi, tôi cÅ©ng chưa quên Ä‘iá»u này Äồng Thiên Kỳ đã quay lại, tay đặt vào chuôi Long đầu kiếm.
Tinh Sư đạo trầm giá»ng nói :
- Cô nương, oan gia nên giải không liên kết. Hai ngưá»i chúng ta là môn hạ Linh SÆ¡n phái, danh hiệu Kim Nhẫn phật sau này cô nương nhất định sẽ nghe, Äồng Thiên Kỳ bây giỠđâu có cưá»ng địch, e rằng...
Mi tâm huyệt trên trán đỠửng, Äồng Thiên Kỳ lạnh lùng ngắt lá»i :
- Tôn giá đem sư tổ ra đây làm gì ?
- Äồng Thiên Kỳ ! Nếu ngươi giết hai chúng ta, Linh SÆ¡n phái nhất định sẽ biết sá»± tình tối nay, thức thá»i má»›i là anh hùng. Äồng Thiên Kỳ, bần đạo khuyên ngưá»i nên nghÄ© kỹ.
"Coong" má»™t tiếng, Äồng Thiên Kỳ đã rút phắt Long đầu kiếm ra khá»i bao, Ä‘anh giá»ng :
- Tôn giá nhất định đã thấy rõ bốn lực sĩ chết như thế nào ?
Tinh Sư Äạo nhân run giá»ng :
- Äồng Thiên Kỳ, Linh SÆ¡n phái quyết không tha ngươi, trừ phị..
Äồng Thiên Kỳ đỡ lá»i :
- Trừ phi bây giá» Äồng má»— tha các ngươi, đúng vậy chứ ?
Giá»ng Nhan Ngá»c Vi khẩn khoản :
- Äồng công tá»­, xin đừng...
Tinh Sư Äạo nhân thoáng chút hy vá»ng liá»n nhìn Nhan Ngá»c Vi nói :
- Cô nương nên nghÄ© tá»›i Äồng Thiên Kỳ, bần đạo hy vá»ng cô nương thay hắn suy nghÄ©...
Äá»™t nhiên ánh hàn quang lóe lên, trong tiếng la hốt hoảng cá»§a bốn thiếu nữ là tiếng rú lên đứt Ä‘oạn cá»§a hai đệ tá»­ phái Linh SÆ¡n. Tinh Sư Äạo từ đầu đến Ä‘uôi bị xả thành hai ná»­a, còn Thùy Long Tăng bị chém cụt cánh tay phải, máu tuôn như suối đứng lặng thất thần.
Vung tay giải huyệt đạo cho Thùy Long Tăng, Äồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói:
- Äại sư, ngươi sở dÄ© đêm nay không chết vì thân ngươi ở trong Phật môn.
- Äi Ä‘i ! Ở Trung nguyên, Äồng má»— sẽ tùy lúc chá» ngưá»i cá»§a Linh SÆ¡n phái.
Vận công cầm máu ở cánh tay, Thùy Long Tăng oán hận nhìn Äồng Thiên Kỳ.
- Lão nạp ra Ä‘i sẽ thỉnh cầu Linh SÆ¡n... Äồng Thiên Kỳ, ngưá»i sẽ hối hận vì cái giá phải trả cho việc hôm nay ngươi đã làm !
- Äại sư Äồng má»— hy vá»ng ngươi không muốn mất thêm má»™t cánh tay nữa. Thức thá»i vụ giả... Ngươi cút Ä‘i.
Xem thá»§ Ä‘oạn sát nhân tàn khốc cá»§a Äồng Thiên Kỳ, Thùy Long Tăng biết rằng chàng đã nói ắt sẽ làm liá»n không dám nói gì thêm vá»™i vã bá» Ä‘i, phi thân ra ngoài ba trượng nói vá»ng lại :
- Lão nạp cầu Phật Tổ bảo hộ cho ngươi bình an đến được Trung Nguyên.
Lát sau đã mất hút trong bóng đêm.
Bốn thiếu nữ sá»­ng sá» nhìn vẻ bình thản cá»§a Äồng Thiên Kỳ, Nhan Ngá»c Vi thẫn thá» nói :
- Äồng công tá»­ thay đổi mất rồi, không còn là ngưá»i ngày trước nữa !
Äồng Thiên Kỳ thấy Ä‘au nhói trong tim nhưng cố trấn áp ná»—i thống khổ, mỉm cưá»i đáp :
- So với quá khứ tàn nhẫn hơn, nhưng với tương lai lại còn kém xạ..
Nhan Ngá»c Dung chỉ tay vào những mảnh tá»­ thi nằm vương vãi nói :
- Äồng công tá»­ có cho rằng hoàn cảnh này thích hợp vá»›i chốn dân cư không ?
Äồng Thiên Kỳ lãnh đạm trả lá»i :
- Tử thi, máu huyết tất nhiên không thích hợp với chốn quần cư nhưng tại hạ đã quen và cần phải quen với hoàn cảnh đó.
Mai Phụng Linh há»i :
- Chàng cần thích ứng với nó ư ?
Äổng Thiên Kỳ cưá»i đáp :
- Ngưá»i tất nhiên cần phải thích nghi vá»›i hoàn cảnh.
Nhan Ngá»c Dung thấp giá»ng :
- Äồng công tá»­ có tin rằng má»™t số ngưá»i không bao giá» thích nghi vá»›i hoàn cảnh đó hay không ?
Äồng Thiên Kỳ lẳng Lặng gật đầu chừng như không muốn tiếp tục tranh luận vỠđỠtài đó, chàng ngước mắt nhìn bầu trá»i tăm tối chỉ còn lác đác mấy vì sao cuối cùng nhìn những thi thể nằm khắp ná»›i, trầm giá»ng nói :
- Nên thu lượm những tử thi này để khôi phục sự an lạc vốn có ở nơi đây.
Äá»™t nhiên có tiếng nói :
- Có thích hợp với chốn quần cư hay không, nhưng bần ni tin rằng dù có thu nhặt chúng đi thì sẽ có những tử thi khác thay vào.
Má»›i rồi đã trấn tÄ©nh phần nào ná»—i thống khổ trong lòng, nghe những lá»i vừa rồi, Äồng Thiên Kỳ quay phắt ngưá»i lại, bắt gặp cái nhìn lạnh lùng trách móc cá»§a Thánh Tâm Sư thái và Vạn Thánh Äảo chá»§ phu nhân Ä‘ang nhìn mình, ná»—i Ä‘au lại trào lên không kiá»m chế nổi, chàng lạnh lùng nói :
- Äúng như vậy. Bà là Thánh Tâm sư thái ư ?
Thánh Tâm Sư thái gật đầu đáp :
- Äúng thế. Bần ni pháp hiệu là Thánh Tâm, võ công kém xa ngươi nhưng may có chút ít lòng từ bi cá»§a má»™t lão ni cô.
Không nhìn vào ngưá»i nào, Äồng Thiên Kỳ ngước nhìn bầu trá»i hắc ám não nùng nói :
- Sư thái ! Những ngưá»i nào không phải vì tôi mà đến... Lẽ ra tôi không nên xuất hiện ở thánh địa an lạc thanh bình này.
Dứt lá»i quay ngưá»i bước tá»›i thi thể cá»§a "Trác Kình" Mãnh Long quỳ xuống, từ đó mắt rÆ¡i xuống những giá»t lệ nóng hổi.
Ở nÆ¡i đây, chàng đã mất những gì và được những gì ? Chỉ là những lá»i trách mắng phá»§ phàng và thái độ lạnh lùng nÆ¡i đối vá»›i chàng còn những ngưá»i thân duy nhất trong cõi Ä‘á»i này... Tuy nhiên, chàng không tìm thấy chút ấm áp nào.
Äồng Thiên Kỳ thận trá»ng rút từ ngá»±c Mãnh Long ra thanh Ä‘oản kiếm, hai dòng lệ cứ để mặc lã chã lon tuôn rÆ¡i.
Tà bốc Tư Không Linh nhìn thiếu niên - ngưá»i mà Thần Châu Tam Tà Ä‘em lòng ngưỡng má»™ duy nhất trong Ä‘á»i hành hiệp giang hồ, lão không nén ná»—i xúc động đưa tay lau nước mắt, lát sau ngá»­a mặt cưá»i to má»™t tràng lạnh lẽo.
- Ha ha hạ.. Tấm lòng từ bi cá»§a lão sư thái thật tuyệt biết bao ! Giả sá»­ Vạn Thánh Äảo hôm nay không có anh ta thì sẽ xảy ra cảnh tượng thế nào ngưá»i có nghÄ© đến không ? Ngưá»i thân là đệ tá»­ Phật môn mà không hiểu lý rằng phải cải ác trừ tà, lại buông ra những lá»i lẽ sai trái, giả từ giả bi như thế... Vì ngưá»i thân, chàng ta đã lặn lá»™i muôn trùng cách trở, cải trang giả dạng đến đây. CÅ©ng vì há», chàng đã bá» mất bao nhiêu và thu lại được gì ? Thương bằng hữu vì mình mà chết đứt từng khúc ruá»™t biết giải bày cùng ai ? Tiếc song thân chết thảm dưới tay cưá»ng địch, biết than khóc cùng ai ? Từ thÆ¡ ấu tá»›i giá» vai đã gánh nặng biết mấy Ä‘au thương và biết bao trách nhiệm nặng ná» mà biết cùng ai chia sẻ ? CÅ©ng vì ngưá»i thân, muốn để há» Ä‘oàn tụ chu toàn, tận hưởng an lạc, nén tình yêu xuống tận đáy tâm hồn, Ä‘em ái tình đổi thành tình hận ná»—i Ä‘au khổ đó nào ai thấu hiểu ? Äể cuối cùng chàng ta đổi lấy cái gì ? Má»™t bài há»c vá» từ bi nhân nghÄ©a ư ? Ha ha hạ.. Hai chữ nhân nghÄ©a trong thiên hạ. Tư Không Linh đã thấy rõ ở đây rồi !
Äịa Sát Lệnh chá»§ nhìn Tà Bốc Tư Không Linh, trầm giá»ng nói :
- Tư Không Linh, nÆ¡i này không lưu ngưá»i đã có chá»— khác lưu ngưá»i. Ta và ngươi hãy vì tri ká»· mà dốc hết tấc lòng, hà tất phải thay nó bá»™c bạch những lá»i ấy ? Công đạo là ở lòng ngưá»i... Những nhân vật ở đây chẳng còn bé bá»ng gì đâu.
Lá»i nói cá»§a Thạch Tùng Lỉnh cÅ©ng đầy xúc động !
Thánh Tâm Sư thái ngượng ngùng cúi thấp đầu, Äảo Chá»§ phu nhân không nén nổi, khóc như mưa, thổn thức nói :
- Ta vÄ©nh viá»…n mang tá»™i vá»›i em gái ta và em rể ở dưới suối vàng mất rồi ? Äúng thế ? Các ngưá»i phó thác cho ta nhiá»u lắm, nhưng ta nào đã làm được chút gì dâu ? Ta đã nghÄ© gì ? Ta đã thấy gì ?
Nói chưa xong bà đã chạy bổ tá»›i Äồng Thiên Kỳ, nói trong nước mắt :
- Thiên Kỳ ! Hài tử ! Tha thứ cho dì Bốn thiếu nữ cũng lao ùa tới, mặt đầm đìa nước mắt, trong lòng đầy hối hận và thống khổ.
Thiện Tâm Quái Cái cùng với Hận Thiên Tiên đang đánh nhau kịch liệt. Hận Thiên Tiên lúc này đã nao núng vừa cố trấn tĩnh sau một chưởng mãnh liệt của Hàn Tâm Ẩn.
Äồng Thiên Kỳ lau thanh Ä‘oản kiếm rồi từ từ đứng lên, nghe tiếng la cá»§a Äảo chá»§ phu nhân chàng cÅ©ng không quay đầu lại Äúng lúc đó bóng nghe Thiên Tâm Quái Cái thét to :
- Lão quá»· chạy đâu ? Äồng Thiên Kỳ...
Không nghe tiếng Thiên tâm Quái Cái, cÅ©ng không ngá» rằng Hận Thiên Tiên lao vá» phía mình, khi Äồng Thiên Kỳ phát hiện ra thì đã muá»™n, Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi chỉ còn cách chàng có mấy tấc !
Trong tiếng ầm vang của hai thân thể va mạnh vào nhau vẳng ra hai tiếng kêu đau đớn.

Hết chương 50

Tài sản của samuen

  #39  
Old 26-05-2008, 11:35 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
51. Tình Sâu Dù Kéo MÆ¡ Äoàn Tụ - Lòng Ngưá»i Äâu Cản Cánh Chim Bay



Theo phản ứng bản năng, Äảo chá»§ phu nhân và bốn thiếu nữ dừng ngay lại.
Sau khi định thần hỠđưa mắt nhìn sang nÆ¡i vừa rồi Äồng Thiên Kỳ Ä‘ang đứng, cả năm cái miệng Ä‘á»u bật ra tiếng kêu thống thiết.
Lại nói, Äồng Thiên Kỳ phản ứng tuy nhanh nhưng không lưá»ng trước tình huống, lòng lại Ä‘ang mang ná»—i u buồn, chưa kịp vạn công đỠtức trong khi Hận Thiên Tiên dốc hết tàn lá»±c lao đến như má»™t mÅ©i tên.
Cả hai cùng ngã xuống sau má»™t cú va chạm cá»±c mạnh bắn xa nhau đến năm sáu thước, chưa rõ mức độ trầm trá»ng đến đâu.
Bốn thiếu nữ và Äảo Chá»§ phu nhân vừa cúi xuống định dìu Äồng Thiên Kỳ lên thì chàng lập tức đứng bật dậy nhảy phắt vá» phía Hận Thiên Tiên.
Hận Thiên Tiên chưa kịp đứng lên, công lực gần như tán lạc hết cả, nhưng thấy đối thủ chồm tới cũng gắng sức nhổm dậy.
Soạt má»™t tiếng, thanh trưá»ng kiếm đã rút khá»i vá» tá»a hàn quang lạnh ngắt trên tay Äồng Thiên Kỳ. Chàng quắc mắt chỉ mÅ©i kiếm vào cổ há»ng Hận Thiên Tiên.
Sau giây lát nhợt nhạt, sắc mặt Hận Thiên Tiên lấy lại sắc thái bình thưá»ng. Lão tuyệt vá»ng buông thá»ng đôi tay vừa định đưa lên đỠkháng, nhìn đối phương căm giận rít lên :
- Äồng Thiên Kỳ ! lão phu không ngá» ngươi độc ác đến thế !
Äồng Thiên Kỳ nhếch mép nói :
- Tang Thiên Khôi, ngươi nói đúng hôm nay Vạn thánh Äảo...
Vừa nói ba tiếng Vạn Thánh Äảo, ná»—i lòng bi thương trong Äồng Thiên Kỳ lại dâng trào, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn cá»§a chàng dần tiêu thất.
Hận Thiên Tiên không rá»i mắt khá»i Äồng Thiên Kỳ. Lão thấy sá»± do dá»± Ä‘á»ng lại trên khuôn mặt tuấn mỹ cá»§a đối phương liá»n há»i:
- Äồng Thiên Kỳ sao ngươi không nói hết Ä‘i ? Chắc có chuyện trá»ng đại gì chưa quyết định ngay được ?
Äồng Thiên Kỳ lướt mắt nhìn những tá»­ thi rồi nhìn ra mặt biển xa xăm. Từ khóe miệng chàng có những giá»t máu ứa ra, chàng há» hững nhìn đối phương nói:
- Không sai ! Äồng má»— đúng là vừa có má»™t việc còn băn khoăn nhưng bây giá» thì đã quyết định rồi. Chắc rằng tôn giá không ngá» lúc này, ngay ở đây Huyết Kiếp Thá»§ Äồng Thiên Kỳ lại tha mạng sống cho tôn giá ?
Bốn thiếu nữ nghe nói vậy lo lắng tá»›i vây lấy Äồng Thiên Kỳ. Nhan Ngá»c Dung nhìn thần sắc ảm đạm trên gương mặt chàng, run giá»ng nói :
- Äồng công tá»­ ! Không được tha hắn!
Thiên Tâm Quái Cái Hàn Tâm Ẩn lúc này đã tá»›i gần. Vừa rồi lão bị cuốn hút vào cuá»™c đấu nên không nghe chút gì cuá»™c bàn luận vừa rồi cÅ©ng như việc xảy ra. Nhưng thấy vẻ khác thưá»ng trên bá»™ mặt luôn trầm tÄ©nh cá»§a Äồng Thiên Kỳ, lão Ä‘oán rằng đã xảy ra chuyện gì đó.
Hận Thiên Tiên tin rằng mình chắc chết, nghe Äồng Thiên Kỳ nói chợt đổi sắc.
Má»™t chút hy vá»ng lóe lên trong ánh mắt chợt tiêu thất, lão nói vá»›i vẻ châm biếm :
- Äồng Thiên Kỳ, lão phu ngá» rằng mình đã nghe sai, nếu không chẳng nhẽ truyá»n ngôn trên võ lâm đã sai lầm ? Lão phu không tin rằng ngươi có lượng bao dung như thế HÆ¡i nặng ná», Äồng Thiên Kỳ thu lại Thanh Long đầu kiếm, gật đầu nói :
- Ngươi nói không sai. Huyết Kiếp Thá»§ Äồng Thiên Kỳ không có lượng bao dung, trừ trên mảnh đất này. Sau này Äồng má»— gặp ngươi ở đâu thì ở đó là đất táng thân ngươi.
Sự căng thẳng trên mặt Hận Thiên Tiên lập tức biến mất. Lão nói :
- Äồng Thiên Kỳ. Bao nhiêu máu đã chảy hôm nay, ngươi không thể lấy gì mà trả hết được Lão cố đứng dậy nhưng chưa dám Ä‘i ra ngoài. Lão tá»± biết công lá»±c cá»§a mình không còn bao nhiêu để có thể đối phó vá»›i những Ä‘iá»u bất trắc.
Äảo Chá»§ phu nhân sấn bước lên nói :
- Thiên Kỳ ! Cháu đừng thả hắn, quyết không được ! hắn đã làm cháu bị thương.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i lạnh đùng đáp :
- Lão ta cũng có hơn gì đâu !
Thiên Tâm Quái Cái bước lên má»™t bước, nhìn dán mắt vào khuôn mặt tuấn tú nhưng vô cùng lạnh lùng lãnh dạm cá»§a chàng há»i :
- Oa nhi ! Lão ăn này ta không tin rằng ngươi tự nhiên nẩy ra lòng từ bi như thế !
Äồng Thiên Kỳ bình tÄ©nh há»i lại :
- Chẳng lẽ tiá»n bối không tin rằng sẽ có má»™t ngày lòng từ bi sẽ xuất hiện ở Äồng Thiên Kỳ này ?
Thiên Tâm Quái Cái thấp giá»ng như nói má»™t mình :
- Việc hôm nay lão ăn mày ta không tài nào hiểu dược, trong đó hẳn có duyên cớ gì rồi...
Tà Bốc Tư Không Linh không nhịn được, chen lá»i :
- Vạn Thánh đảo là đất tôn nghiêm an lạc. Hôm nay nÆ¡i đó nhuốm huyết tanh nhiá»u quá Äồng Thiên Kỳ đã làm ô uế nó mất rồi !
Äôi mắt đục lá» cá»§a Thiên Tâm Quái Cái bá»—ng lóe lên như ánh Ä‘iện, lão nhìn Tà Bốc lạnh giá»ng :
- ài phát ngôn những lá»i này ? Ngươi ư ?
Tà Bốc Tư Không Linh nhếch mép, cung giá»ng đáp :
- Vì tri ká»·, vì bằng hữu mà huynh đệ Tà Bốc ba ngưá»i còn tiếc chưa thể liá»u chết đỠtận lá»±c phen này huống chi còn buông ra những lá»i đó ?
Tính tình Thiên Tâm Quái Cái tuy cổ quái nhưng lão là ngưá»i xem xét sá»± việc minh bạch. Nghe nói thế liá»n quay sang Äồng Thiên Kỳ há»i :
- Oa nhi, lão ăn mày ta muốn nghe từ miệng ngươi thực tình câu chuyện thế nào?
Tuy giá»ng nói còn giữ được bình tÄ©nh nhưng ít nhiá»u ẩn chứa sá»± Ä‘e dá»a.
Äồng Thiên Kỳ đáp :
- Cách xem xét sá»± việc có hai mặt má»—i ngưá»i có cách cá»§a mình. Äối vá»›i địch nhân má»›i duy trì quan Ä‘iểm, còn đối vá»›i bằng hữu hà tất phải tranh luận, tiá»n bối có cho thế là đúng không ?
Thiên Tâm Quái Cái lắc đầu :
- Lão ăn mày ta không đồng ý.
- Vậy thì Äồng Thiên Kỳ không cần nói nữa không được sao ?
Thiên tâm Quái Cái quắc mắt giận dữ:
- Nhưng lão ăn mày ta nhất định muốn biết !
- Như thế đủ chứng minh rằng chúng ta hiểu nhau còn quá ít...
Thái độ kiên quyết cá»§a Äồng Thiên Kỳ làm Thiên Tâm Quái Cái sá»­ng sốt. Lão nhìn chăm vào mặt Äồng Thiên Kỳ hồi lâu rồi đột nhiên cưá»i to :
- Ha ha hạ.. Oa nhi ! Xem ra thì lão ăn mày ta phải nhịn rồi ! Xưa nay tính tình lão ăn mày ta nóng như lửa, nhỠngươi mà cải đổi được chút ít kể cũng hay?
Lão nói một cách thành khẩn, không hỠcó ác ý.
Vừa tra kiếm vào bao, Äồng Thiên Kỳ vừa nhẹ giá»ng nói :
- Äồng Thiên Kỳ xem ra không hợp vá»›i tiá»n bối rồi !
Giá»ng lão khất cái xa xăm :
- Xưa kia lão hòa thượng phần nào chiá»u ta, nay lão ăn mày này cố thích ứng vá»›i ngươi má»™t chút cÅ©ng không sao ! Oa nhi, sá»± việc này ngươi có thể làm chá»§.
Nghe lão khất cái nói thế, chúng nhân có mặt Ä‘á»u bị bất ngá», hỠđã nghÄ© tá»›i những hậu quả không hay có thể Ä‘em lại.
Äảo Chá»§ phu nhân mắt long lanh lệ, nói :
- Thiên Kỳ, ngươi... dì biết nói gì đây? Nếu ngươi chịu tiếp thụ, ta nguyện ý với cháu...
Äồng Thiên Kỳ như đã hiểu ý Äảo Chá»§ phu nhân định nói gì liá»n quay lại ngắt lá»i bà :
- Dì ! Qúa khứ Ä‘á»u đã qua hết rồi, Äồng Thiên Kỳ tuy độc ác tàn bạo nhưng cÅ©ng còn biết giữ phép tắc. Nếu chút đó cÅ©ng không còn thì đù cháu có tiếp thụ ân huệ cá»§a dì cÅ©ng chẳng ích gì.
Trên gương mặt chàng lúc đó bao phủ một màn sương đục.
Äảo Chá»§ phu nhân nói vá»›i giá»ng Ä‘au buồn :
- Thiên Kỳ, Dì nói không giữ lá»i chỉ vì cho rằng cháu còn là má»™t hài tá»­ vô tâm như lúc trước... Con không nhá»› lá»—i cha me.... Tuy dì không phải là thân mẫu cháu nhưng là chị ruá»™t cá»§a mẹ cháu, dì cầu mong cháu hãy quên đị..
Từ từ quay ngưá»i lại, Äồng Thiên Kỳ nói không cần nghÄ© ngợi :
- Bá mẫu, Thiên Kỳ đã nói, quá khứ qua rồi.
Thiên Tâm Quái Cái giỠđã rõ ai làm thương tổn đến Äồng Thiên Kỳ nhìn thấy tình thế đó không biết xá»­ trí thể nào. Chợt mắt lão bắt gặp Hận Thiên Tiên Ä‘ang lúng ta lúng túng, lão giận dữ quát :
- Tang Thiên Khôi, nó đã thương cho cẩu mệnh của ngươi, chưa cút ngay đi còn đứng đó làm gì ?
Hận Thiên Tiên biết lão khất cái nóng tính, tuy bị nhục nhưng không dám mở miệng vá»™i vàng đưa mắt nhìn má»i ngưá»i rồi quay ngưá»i bước Ä‘i. Ra ngoài chừng ba mươi trượng má»›i ngoảnh lại nói:
- Lão hóa tá»­, ngươi có giá»i cứ đến Trung Nguyên xem Tang má»— đối đãi vá»›i bằng hữu ngươi thế nào !
Nói xong quay ngưá»i lá»§i thẳng.
Thiên Tâm Quái Cái tức anh ách nhưng không biết làm sao.
Hận Thiên Tiên Ä‘i rồi, không khí trong đấu trưá»ng tÄ©nh lặng hồi lâu, chợt Thập Äiện Truy Hồn Y bước lên trước mặt Äồng Thiên Kỳ nói :
- Äồng công tá»­ Ä‘ang bị ná»™i thương rồi.
Nghe xong, má»i ngưá»i nhốn nháo mắt má»™t lúc, Vạn Thánh Nhất Tiên cất tiếng làm má»i ngưá»i yên lặng.
- Thiên Kỳ, cháu thấy mình ra sao ?
Giá»ng lão dịu hiá»n đầy sá»± quan hoài.
Äồng Thiên Kỳ vừa định nói thương thế mình không nặng nhưng má»™t ý nghÄ© khác ngăn chàng lại, liá»n trả lá»i :
- Tôi... muốn nghỉ một lúc.
Thập Äiện truy Hồn Y ngÆ¡ ngác, lão không ngá» hôm nay tính tình bướng bỉnh kiên cưá»ng cá»§a thiếu niên kia lại trái Ä‘i như thế, lại muốn nghỉ ngÆ¡i.
Nhan Kiếm Long vá»™i bước lên vá»— nhẹ vào vai Äồng Thiên Kỳ :
- Chúng ta đi !
Nhìn lần nữa thi thể "Trác Kình" Mãnh Long, Äồng Thiên Kỳ không nén được sầu thương, giá»ng chàng không ghìm hết ná»—i xúc động :
- Xin bá phụ an táng cho Mãnh Long.
Nhan Kiếm Hồng vá»™i đỡ lá»i :
- Nhất định rồi, ta sẽ chăm lo chu đáo. Thiên Kỳ, ngươi cứ yên tâm mà Ä‘i nghỉ, chỉ đến ná»­a đêm là má»i việc chu toàn.
Rồi lập tức sai thủ hạ bắt tay vào việc.
Äồng Thiên Kỳ cúi đầu trước thi thể Mãnh Long nói thì thầm :
- Xin vÄ©nh biệt Mãnh tiá»n bối ! Hồn thiêng xin hãy minh chứng cho sá»± phục thù !
Nói xong nặng ná» lê chân theo Nhan Kiếm Long vào hậu viện. Trừ những ngưá»i lo việc chôn cất, tất cả Ä‘i vào đại sảnh.
Bốn thiếu nữ theo sau Nhan Kiếm Long và Äồng Thiên Kỳ vào đúng căn phòng bữa trước dành cho chàng.
Trong đại sảnh bàn ăn đã dá»n chỉnh tá» rượu bưng đến đủ nhưng hầu như không ai đụng đến đũa. Vạn Thánh Nhất Tiên vừa định giục má»i ngưá»i ăn uống thì nghe Tà Bốc Tư Không Linh há»i :
- Yên huynh cho rằng thương thế cá»§a Äồng Thiên Kỳ ra sao ?
Thập Äiện Truy Hồn Y Yên Di Thánh không cần suy nghÄ© nói ngay :
- Nếu Äồng công tá»­ vận công tá»± hành trị thương thì chưa đến má»™t canh giá» sẽ phục nguyên lại như cÅ©.
Thiên Tâm Quái Cái nghi ngá» há»i :
- Vậy là thương thế hắn tịnh không trầm trá»ng ?
Yên Di Thánh gật đầu vừa định trả lá»i thì đột nhiên thấy Nhan Ngá»c Dung gấp bước Ä‘i vào đại sảnh lo lắng nói :
- Thiên Kỳ hôn mê không tỉnh.
Hầu như cùng má»™t lúc, má»i ngưá»i Ä‘á»u đứng bật dậy đổ dồn mắt vào Thập Äiện Truy Hồn Y Yên Di Thánh Ä‘ang ngồi lặng má»™t cách ngỡ ngàng.
Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng quát to :
- Yên Di Thánh, ngươi định lừa chúng ta sao ?
Thiên Tâm Quái Cái lừ mắt nói :
- Äừng làm ồn !
Rồi đánh mặt sang Yên Di Thánh lạnh giá»ng :
- Thầy lang, giỠthì ngươi nói sao ?
Thập Äiện Truy Hồn Y nhíu mày, nghỉ ngợi giây lát rồi nói vẻ kiên định :
- Vãn bối dám chắc chỉ trong má»™t canh giá» thương thế chàng ta sẽ khá»i.
Thiên Tâm Quái Cái nhếch mép cưá»i nói :
- Äó là lá»i xuất từ miệng ngươi đó. Lão ăn mày ta đã nói rồi, trong Ä‘á»i chỉ còn má»—i hắn là bằng hữu thôi.
Ngôn từ không giấu sá»± Ä‘e dá»a.
Thập Äiện Truy Hồn Y thản nhiên cưá»i đáp :
- Vãn bối dám đưa đầu ra đảm bảo.
Thiên Tâm Quái Cái gật đầu :
- Vậy thì tốt lão ăn mày ta quyết không để ngươi thiệt thòi.
Äá»™t nhiên Thập Äiện Truy Hồn Y Yên Di Thánh trầm giá»ng nói :
- Vãn bối sau khi an táng tiện thê sá»›m đã nguá»™i lòng. Bây giá» có chút tâm huyết vì tiểu nữ mà xin bá»™c bạch, vãn bối không dám cầu xin lão tiá»n bối Ä‘iá»u gì nhiá»u, chỉ mong tiá»n bối thương đến chút tình si cá»§a tiểu nữ đừng để nó đổi tình thành hận há»§y mất má»™t Ä‘á»i. ÄÆ°á»£c như vậy, vãn bối dù có chết cÅ©ng được yên tâm dưới cá»­u tuyá»n.
Thiên Tâm Quái Cái trầm tư nghÄ© ngợi má»™t hồi rồi trịnh trá»ng đáp :
- Chỉ cần ngươi chữa chạy nó cho tốt, lão ăn mày ta nhận bảo đảm việc này.
Thập Äiện Truy Hồn Y vốn tinh thông y lý chỉ cần quan sát vẻ mặt Äồng Thiên Kỳ đủ biết thương thế cá»§a chàng rồi. Lão liá»n cúi ngưá»i nói :
- Vãn bối xin tạ đại ân cá»§a lão tiá»n bối trước.
Dứt lá»i theo chân Nhan Kiếm Long Ä‘i vào hậu viện.
Thiên Tâm Quái Cái nói với theo :
- Äừng quên trên thế gian lão ăn mày ta chỉ còn nó là bằng hữu thôi !
Trong căn phòng cÅ©, bốn thiếu nữ và Äảo Chá»§ phu nhân nước mắt đầm đìa.
Ngay từ đấu trưá»ng hỠđịnh giải bày lòng hối hận cá»§a mình vá»›i chàng nhưng chưa có dịp, không ngá» vừa vào đến đây chàng đã hôn mê.
Vừa cùng Nhan Kiếm Long vào phòng, vừa liếc mắt nhìn thần sắc cá»§a Äồng Thiên Kỳ dang nằm thiêm thiếp trên giưá»ng, Thập Äiện Truy Hồn Y liá»n nghÄ© :
- Ngươi đừng hòng che được mắt ta.
Lão đến gần đưa tay bắt mạch cho chàng vừa nói :
- Các vị tạm ra ngoài chỠmột lúc ?
Nhan Ngá»c Vi lo lắng há»i :
- Yên bá bá ! Thương thế chàng có trầm trá»ng làm không ?
- Không nặng lắm, chỉ má»™t lúc là khá»i thôi. Các ngươi ra Ä‘i !
Má»i ngưá»i không hiểu y lý, biết đâu Ä‘iá»u kỳ diệu bên trong ? Cả năm ngưá»i ngoảnh nhìn Äồng Thiên Kỳ lần nữa rồi bước ra khá»i phòng.
Thập Äiện Truy Hồn Y lại nhá» giá»ng nói Nhan Kiếm Long :
- Äảo Chá»§ cÅ©ng xin ra má»™t lúc.
Nhan Kiếm Long ngạc nhiên há»i :
- Cả ta cũng phải ra ư ?
- Phải, Äảo Chá»§ nên ra má»™t lúc.
Nhan Kiếm Long cưá»i nói :
- Yên huynh sợ tiểu đê.....
Nói tá»›i đó, lão cÅ©ng quay ngưá»i bước ra cá»­a.
Thập Äiện Truy Hồn Y ra theo đến cá»­a, trịnh trá»ng nói :
- Ở lâu sẽ biết lòng ngưá»i, sẽ có ngày Äảo Chá»§ biết rõ tiểu đệ không sợ ngưá»i ta há»c mất nghá» mình đâu !
Nói xong Yên Di Thánh quay đến bên giưá»ng, nhìn sắc diện trắng bạch cá»§a Äồng Thiên Kỳ nói :
- Äồng công tá»­ hãy ngồi dậy mà trị thương Ä‘i. Lúc này trong phòng chi có má»™t mình Thập Äiện Truy Hồn Y ta thôi.
Ta đảm bảo không Ä‘em chuyện công tá»­ giả vá» nói vá»›i má»i ngưá»i đâu.
Chợt Yên Di Thánh thấy ngang lưng tê buốt, nhuyá»…n huyệt đã bị Ä‘iểm. Theo bản năng lão nghiêng mình sang, đã thấy Äồng Thiên Kỳ nhẩy chồm dậy kéo lão ngồi xuống giưá»ng.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i vẻ có lá»—i, nói vá»›i Yên Di Thánh :
- Tôi đã biết trước không che mắt được tiá»n bối vì thế Ä‘oán thế nào tiá»n bối cÅ©ng tá»›i đây đưa há» ra khá»i phòng. Äó là cách Äồng má»— có thể sá»›m rá»i khá»i nÆ¡i đây Thập Äiện Truy Hồn Y chợt hiểu ra duyên cá»›, hoảng hốt nói :
- Vậy ra công tử đã vạch sẵn kế hoạch, hèn gì hôm nay Yên mỗ không hiểu sao ngươi lại thay đổi tính nết đòi đi nghỉ.
Äồng Thiên Kỳ gật đầu cưá»i :
- Trong võ lâm ngưá»i ta bảo Äồng má»— xảo trá mà !
Thập Äiện Truy Hồn Y lắc đầu :
- Xảo trá, giảo hoạt chỉ dùng cho kẻ ích ká»· mà thôi, còn như công tá»­ chỉ vì ngưá»i khác, thì sao lại dùng từ dó ? Äồng công tá»­, ngươi hãy nghÄ© đến mình nhiá»u thêm chút nữa, cÅ©ng nghÄ© đến những cô nương kiạ. - Tôi Ä‘á»u đã nghÄ© đến, vì thế đó là con đưá»ng duy nhất. Äồng má»— phải Ä‘i.
Thập Äiện Truy Hồn Y lấy vẻ nghiêm chỉnh, trịnh trá»ng nói :
- Äồng công tá»­ nói rằng đây là con đưá»ng duy nhất phải di. Vậy thì những vị cô nương kia Ä‘i theo con đưá»ng nào, công tá»­ đã nghÄ© đến chưa ?
- Há» có nhiá»u đưá»ng để chá»n. Trên Ä‘á»i còn nhiá»u nam tá»­ hÆ¡n hẳn Äồng má»—. Há» sẽ...
Thập Äiện Truy Hồn Y Yên Di Thánh ngắt lá»i :
- Nhưng hỠchỉ yêu một mình ngươi !
Äồng Thiên Kỳ lắc đầu :
- Há» Ä‘á»u biết Äồng Thiên Kỳ này lòng dạ cay độc... Lão tiá»n bối, nhận xét vừa rồi cá»§a tiá»n bối hÆ¡i sá»›m quá.
- Ngươi vẫn còn giận há» vì những lá»i đã nói ?
Äồng Thiên Kỳ lắc đầu, chua chát nói:
- Nếu Äồng má»— ghi hận thì cần gì phải vá»™i vàng ra Ä‘i ? Vì Äồng má»— ở đây thêm má»™t ngày thì lòng thù hận cá»§a Nhật Nguyệt Bang đối vá»›i Vạn thánh Äảo sẽ sâu thêm má»™t bậc.
- Äã không ghi hận thì để há» tá» bày sá»± hối hận rồi Ä‘i cÅ©ng không muá»™n.
Dõi mắt ra ngoài khung cá»­a sổ tối Ä‘en. Äồng Thiên Kỳ lắc đầu nói :
- Chẳng qua chỉ thêm một việc thừa vô ích mà thôi.
Thập Äiện Truy Hồn Y tá» vẻ bất bình buá»™t miệng há»i :
- Việc thừa vô ích ư ? Sao lại thế ? Nếu hỠđược giải bày, sau này gặp lại sẽ thanh thản hơn chứ ?
Giá»ng Äồng Thiên Kỳ đượm vẻ xót xa nhưng đầy cương quyết :
- Chuyến này chia tay coi là vÄ©nh biệt Äồng Thiên Kỳ lần này tá»›i Trung Nguyên.
dù không chết, sau khi phục cừu xong cũng sẽ không có ngày quay vỠđảo này nữa.
Chia ly đã khó, hà tất phải gặp lại !
Thập Äiện Truy Hồn Y thấy lòng chấn động vá»™i há»i :
- Äồng Thiên Kỳ ! Lẽ nào ngươi quên ngưá»i trên Vạn Thánh đảo có quan hệ như thế này vá»›i mình ? Äây là nhà ngươi mà !
Äồng Thiên Kỳ nghẹn ngào đáp :
- Thế gian này không có gia đình cá»§a Äồng Thiên Kỳ này nữa. Cốt nhục đã vùi sâu dưới đất, cá» xanh phá»§ dày... Nếu gia đình có chăng chỉ ở Äào Hoa Äảo nay thành tiêu Ä‘iá»u hoang phế mà thôi.
Thập Äiện Truy Hồn Y Yên Di Thánh vẫn cố nài :
- Ngươi có thể cùng những cô nương kia trùng kiện lại...
- Äồng Thiên Kỳ không vá»™i quyết định, nhưng khi đã quyết định việc gì thưá»ng không thay đổi. Giả sá»­ tiá»n bối là bằng hữu cá»§a Vạn Thánh Äảo, tiá»n bối chắc biết nên nói vá»›i há» những gì...
Nói rồi chàng đi ra phía cửa sổ.
Thập Äiện Truy Hồn Y vá»™i la to :
- Äồng Thiên Kỳ...
Chàng quay phắt ngưá»i lại trầm giá»ng:
- Tôi tin rằng tiá»n bối không định bức bách tôi chế trụ á huyệt...
Thập Äiện Truy Hồn Y lo lắng nói :
- Äồng công tá»­, ta biết nói gì vá»›i há» bây giá» ?
Vá»›i nét mặt thống khổ. Äồng Thiên Kỳ rút trong ngưá»i má»™t chiếc tín thá»§ đến bên mép giưá»ng viết má»™t hồi. Chàng đã viết những gì lên tấm vải lót giưá»ng ?
Tuy lòng đã hơi mừng nhưng Yên Di Thánh vẫn làm ra vẻ lo lắng nói :
- Ài ! Ta thá»±c tại không biết giải thích vá»›i há» thế nào đây ! Äồng công tá»­ sao không nghÄ© xem ?
Viết xong, Äồng Thiên Kỳ cố nén xúc động nói :
- Giải hận nên yêu, yêu do hận giết. Nếu tiá»n bối có lòng ưu ái há» thì giúp há» nuôi lòng... thù hận vá»›i Äồng má»— này... như thế sẽ thảnh thÆ¡i hÆ¡n.
Dứt lá»i chàng vá»™i quay Ä‘i lao mình ra cá»­a sổ, phút chốc tan nhòa trong màn đêm tăm tối.
Chỉ còn lại Yên Di Thánh trong phòng vá»›i tâm trạng rối bưá»i. Lão than thầm :
"Hài tá»­ ! Nên biết rằng nhi nữ cá»§a ta cÅ©ng trao gá»­i cho ngươi mảnh tim cá»§a mình rồi ! Vì bằng hữu, vì bản thân ta, ta nên dối lừa chúng để ôm hận vá»›i ngươi, quả thật Ä‘iá»u này sẽ làm há» có lúc nào đó sẽ nguôi ngoai. Nhưng làm sao có thể bôi Ä‘en má»™t tấm lòng cao cả ? Hài tá»­ ! Ta đành làm ngươi thất vá»ng mất rồi.".
Lão ngước dôi mắt ươn ướt nhìn ra bóng đêm ngoài song cá»­a đà tÄ©nh lặng rồi lá»›n tiếng gá»i :
- Các ngươi nhanh vào đây ! Äồng Thiên Kỳ đã Ä‘i rồi.
Trong đêm thanh vắng, tiếng Yên Di Thánh vang mãi đến tận nơi xa.
"Choang !" má»™t tiếng, cá»­a phòng bật mở, Nhan Kiếm Long cùng năm nữ nhân há»›t hãi bước vào. Tuy nghe rõ lá»i Yên Di Thánh nhưng dưá»ng như há» chưa tin vào tai mình nên đưa mắt quan sát khắp phòng.
Khi đã tin chắc Äồng Thiên Kỳ không còn đây nữa, má»i ngưá»i tuyệt vá»ng đứng im như hóa đá.
Giữa lúc má»i ngưá»i còn bàng hoàng thì chợt thấy Thiên Tâm Quái Cái chạy xá»™c vào. Quét tia mắt như Ä‘iện nhìn khắp phòng, lão tá»›i bên Thập Äiện Truy Hồn Y bất dá»™ng vì bị chế trụ, lạnh giá»ng há»i :
- Thầy lang, ngươi đã giao ước với ta thế nào ?
Không chút lo lắng, Thập Äiện Truy Hồn Y chỉ vào góc giưá»ng nÆ¡i Äồng Thiên Kỳ để lại lưu bút, bình tÄ©nh nói :
- Tiá»n bối, Yên Di Thánh không thể làm chá»§ được, tiá»n bối Ä‘á»c xem Äồng Thiên Kỳ đã viết những gì.
Lão khất cái vá»™i vàng đến cuối giưá»ng lướt mắt nhìn qua má»™t lượt. Chợt thấy trên mặt lão hiện lên ná»—i buồn thương vô hạn. Lão chép miệng thì thầm câu gì rồi bất chợt cao giá»ng Ä‘á»c :
"Thá»i gian như như nước chảy, giang hồ hiểm bước khó Ä‘i. Cố hương đã thành hoang phế, má»™ cha cá» má»c xanh rì. Thù mang bên lòng giục giã, má»™t Ä‘i không có ngày vá» ! Cô kiếm ruổi rong khắp nẻo, quản chi núi thẳm thâm khê. Lòng đã trở thành tro nguá»™i, trông vá»i mưa gió não ná».".
Thiên tâm quái Ä‘á»c xong lá»i nói cuồn cuá»™n khí khái nhưng cÅ©ng chất chứa ná»—i lòng u oán khiến ngưá»i nghe ai cÅ©ng rÆ¡i nước mắt.
Lão khất cái hằn giá»ng nói :
- Hài tử, ngươi không nói sai, ta đã không hiểu ngươi ! Nhưng vì ngươi, lão ăn mày ta sẽ gắng tìm được cái mà mình để mất sáu mươi năm nay !
Lúc này bốn thiếu nữ cÅ©ng đã Ä‘i tá»›i bên góc giưá»ng, nhìn không chá»›p vào những hàng chữ rắn rá»i, nét mặt Ä‘á»u lá»™ vẻ tuyệt vá»ng.
Hồi lâu, Nhan Ngá»c Vi cất giá»ng thê lương :
- Chàng Ä‘i rồi, vÄ©nh viá»…n Ä‘i rồi. Sao chàng không để chúng em bày giải má»™t lá»i ?
Chỉ để lại muôn ngàn sầu thương và hối hận ! Chàng đã đánh mất trá»n chúng em viá»…n cảnh tương lai cÅ©ng chấm dứt cuá»™c Ä‘á»i Ä‘au khổ, tuy nhiên chúng em chẳng há» oán hận chàng đâu !
Nhan Ngá»c Dung nhìn ra ngoài bóng đêm hắc ám rầu rÄ© nói :
- Xin trá»i xanh Ä‘oái thương đến chút tình si, kiếp sau đừng chia lìa chúng tôi nữa !
Nói xong nàng đưa tay đánh vào thiên linh cái của mình.
Thiên Tâm Quái Cái vẫn trừng mắt nhìn má»i ngưá»i. Nghe hai thiếu nữ nói, ná»—i căm giận Vạn Thánh Äảo đã tiêu biến Ä‘i nhiá»u. Thấy Nhan Ngá»c Dung muốn tá»± tận, lão vá»™i vàng vung tay Ä‘iểm vào nhuyá»…n ma huyệt, đồng thá»i đỠphòng bất trắc, lão khất cái cÅ©ng làm thế vá»›i ba thiếu nữ kia rồi ôn tồn nói :
- Chỉ cần các ngươi thá»±c tâm yêu nó, hy vá»ng rằng sau này gặp lại hãy giải bày, an á»§i và bảo há»™ nó, lão ăn mày ta sẽ có cách giúp các ngươi tìm được nó.
Lão quay sang há»i Thập Äiện Truy Hồn Y Yên Di Thánh :
- Khi hắn đi đã nói lại những gì ?
CÅ©ng như ngưá»i trong Vạn Thánh đảo, Yên Di Thánh đã hÆ¡i bá»›t chút căng thẳng khi nghe lá»i an á»§i cá»§a lão khất cái giỠđược há»i liá»n thở dài đáp :
- Công tá»­ khi Ä‘i chỉ dặn vãn bối rằng cố làm cho những cô nương này oán hận gã, còn lý giải rằng mối hận sẽ thay thế ái tình, Ä‘iá»u đó sẽ làm há» có ngày thanh thản.
- Sao ngươi không vì ái nữ của mình mà làm việc đó ?
- Vãn bối không dám, và biết cÅ©ng không thể bôi nhá» tấm lòng cao trá»ng nghÄ©a hiệp đó dược.
Thiên Tâm Quái Cái gật đầu nói :
- ÄÆ°á»£c, được ! Các ngươi cÅ©ng kể là ngưá»i có tâm trưá»ng... nhưng khi nó Ä‘i thương thế ra sao ?
Thập Äiện Truy Hồn Y lo lắng lắc đầu nói :
- Ná»™i thương còn chưa khá»i.
Thiên Tâm Quái Cái ngạc nhiên nghĩ ngợi giây lát rồi nhìn Nhan Kiếm Long nói :
- Äảo Chá»§, lão ăn mày này cần ngươi giúp má»™t tay, không biết có được không ?
- Lão tiá»n bối cứ sai bảo.
- Sai bảo thì không dám... Tuy nhiên lão ăn mày ta muốn rá»i khá»i đây cùng bốn vị nha đầu này...
Lão chợt nhìn sang bá»n Vạn Thánh Nhất Tiên, Thạch Tùng Linh và bá»n Thần Châu Tam Tà vừa kéo đến, nói thêm :
- Xin các vì cứ ở đây giúp Vạn Thánh Äảo và chỠđợi. Äây sẽ chưa xảy ra chuyện gì đâu ?
Nói xong giải ngay huyệt đạo cho Yên Di Thánh.
Vạn Thánh Nhất Tiên cũng muốn đi nhưng không tiện nài nên đành im lặng gật đầu.
Hết chương 51
Tài sản của samuen

  #40  
Old 26-05-2008, 11:37 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
52. Khách Lãng Du Gặp Kẻ Thiện Tâm - Huyết Kiếm Phá»§ Mệnh Nguy Gặp Äịch



Äồng Thiên Kỳ rá»i khá»i tiểu lâu cứ Ä‘i miết ra bá» biển. Kế hoạch cá»§a chàng là cướp má»™t con thuyá»n rá»i đảo, không ngá» gặp má»™t chiếc thuyá»n con cách bến không xa liá»n lên tiếng gá»i :
- Lão trượng có thể cho tiểu tử đi nhỠvới không ?
Tuy ông lão chèo thuyá»n đã cách bá» tá»›i hai mươi trượng nhưng lá»i Äồng Thiên Kỳ vang tá»›i vẫn nghe rất rõ.
Lão nhân nhìn lên bá» hồi lâu vẫn không thấy ai, ngạc nhiên há»i :
- Tráng sĩ ở đâu thế ?
Tiếng trả lá»i :
- Chỉ cần lão trượng neo thuyá»n lại,. tiểu tá»­ sẽ đến.
Lão nhân vốn làm việc chở ngưá»i nhiá»u năm qua lại từ Vạn Thánh Äảo tá»›i Äại Lăng nên hiểu biết nhiá»u, nghe trả lá»i vậy biết khách là ngưá»i trong võ lâm liá»n đáp :
- Lão hán neo thuyá»n đây !
Äồng Thiên Kỳ xác định phương hướng xong, hít vào má»™t hÆ¡i sâu rồi lao mình xuống biển bÆ¡i Ä‘i. Nhưng khi chàng vừa nhảy lên chợt thấy trong ngá»±c má»™t cÆ¡n Ä‘au thắt, thá»±c khí tiếp vào bị tán lạc má»›i nhá»› ra mình bị ná»™i thương.
Tuy vậy chàng vẫn cố bÆ¡i vá» phía thuyá»n. Khi lão nhân đưa tay định kéo chàng lên thì Äồng Thiên Kỳ đã bám vào mạn, chân đạp xuống nước nhún mình nhảy phóc lên thuyá»n.
Trong đêm tối má» má», lão nhân không trông rõ mặt mÅ©i cá»§a khách, chỉ tay vào khoang thuyá»n bảo chàng:
- Trên thuyá»n chỉ có má»™t mình lão hán thôi. Tráng sÄ© vào trong khoang nghỉ ngÆ¡i Ä‘i Äồng Thiên Kỳ chắp tay lá»… phép nói :
- Dám phiá»n lão trượng !
Rồi không khách sáo nữa, chàng di thẳng vào khoang.
Äây là con thuyá»n nhá», dài chỉ chưa tá»›i năm trượng nên khoang chỉ dài bảy tám thước, rá»™ng độ bối năm thước cÅ©ng đủ chá»— cho vài ngưá»i nằm. Trong khoang có má»™t vài đồ đạc tiện dụng và má»™t tấm nệm cá» trải lên mặt ván. Äây là nÆ¡i sinh hoạt thanh bần cá»§a lão nhân.
Äồng Thiên Kỳ cứ để nguyên y phục nằm xuống tấm nệm rồi lập tức thiếp Ä‘i không biết trá»i đất gì nữa.
Mãi tá»›i gần trưa, Vạn Thánh Äảo đã lùi xa vá» phía sau hút tầm mắt, nhìn tá»›i trước thấy Äại Lăng SÆ¡n hiện ra xanh thẫm, có lẽ thuyá»n đã Ä‘i được ná»­a đưá»ng.
Lão nhân dừng thuyá»n neo ngay giữa biển vừa giÆ¡ lương khô ra định ăn, bất giác lão hướng ánh mắt vào khoang.
Nhận ra khách là một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, da dẻ trắng trẻo, lão ngạc nhiên lẩm bẩm :
- Tráng sĩ này giống như một thư sinh văn nhã, làm sao không mang theo nô bộc gì ? Cũng lại không có bậc gia trưởng tùy hành, con nhà nào mà bất cẩn quá ! Xem sắc mặt đỠửng thế kia dám chắc đã đổ bệnh rồi.
Nghĩ vậy trên khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhân của lão nhân hiện lên một nỗi xót thương. Lão nhón gót vào khoang, đến bên thiếu niên, cúi xuống sỠtay vào trán chàng.
Do phản ứng tá»± nhiên, khi lão nhân vừa sá» lên trán, Äồng Thiên Kỳ còn ná»­a mê ná»­a tỉnh vá»™i choàng ngay dậy chá»™p lấy cổ tay đối phương.
Lão nhân giật nẩy mình nhưng trấn tÄ©nh ngay lại, cất giá»ng từ hòa nói :
- Hài tử, hình như con mang bệnh rồi !
Do mối thương cảm mà tự nhiên lão đổi cách xưng hô.
Nhìn nét mặt khắc khổ đầy nếp nhăn nhưng hiá»n từ cá»§a lão, Äồng Thiên Kỳ buông tay cưá»i đáp :
- Lão trượng, không có gì đáng ngại đâu !
Lão nhân lắc đầu tỠý không đồng tình :
- Hài tá»­ ! Nhà con ở đâu ? Hãy lót dạ cùng già đôi miếng rồi già này đưa con trở vá» Äồng Thiên Kỳ cưá»i đáp :
- Xin lão trượng đừng bận tâm. Trên Ä‘á»i này tôi chẳng còn nhà cá»­a gì. Lão trượng cứ việc dùng bữa, tôi chẳng muốn ăn đâu.
Nói xong chàng liá»n nằm xuống nhắm mắt lại.
Lão nhân hồ nghi lắc đầu, lục tìm má»™t tấm chăn rách đấp lên mình Äồng Thiên Kỳ rồi má»›i ngồi xuống ăn hết món lương khô, sau đó dong thuyá»n Ä‘i tiếp.
Ãnh dương quang nhạt dần rồi tắt hẳn, mé trá»i tây đã lÆ¡ lá»­ng mảnh trăng non.
Dá»c bá» biển đèn Ä‘uốc được thắp lên. Giá» này Ä‘ang đầu canh má»™t.
Thuyá»n cập vào má»™t vÅ©ng nhá», lão nhân neo buá»™c thuyá»n chắc chắn rồi vào khoang thắp lên ngá»n đèn dầu le lói, tuy không sáng lắm nhưng cÅ©ng đủ cho lão nhân nhận thấy sắc mặt thiếu niên đỠửng và đôi mắt long lanh.
Lão nhân lo lắng buột miệng nói :
- Hài tử, con bị bệnh nặng rồi. Bần cư của lão hán gần đây thôi, tuy chật chội nghèo hèn nhưng yên tĩnh, hãy đến đó nghỉ tạm. Sau khi ăn tối, lão hán sẽ đi tìm thầy thuốc chữa chạy. Nào đứng dậy, lão hán dìu cháu đi.
Cảm kích tấm lòng nhân hậu cá»§a lão nhân, Äồng Thiên Kỳ nhìn lão mỉm cưá»i vẻ biết Æ¡n rồi lắc đầu nói :
- Lão trượng giúp tôi nhiá»u quá, xin Ä‘a tạ, nhưng tiểu tá»­ không dám để lão trượng phải hên lụy vì mình. Xin cáo biệt!
Nói xong khó nhá»c đứng lên.
Lão nhân vội bước tới can ngăn :
- Khi bước chân Ä‘i ai lưá»ng hết khó khăn sẽ gặp ? Lão hán ta xưa nay không biết khách sáo đâu. Hài tứ, con bệnh nặng lắm, hãy theo ta đừng tá» chối nữa !
Äồng Thiên Kỳ vẫn lắc đầu đáp :
- Lão trượng không phải ngưá»i trong võ lâm nên không nhận ra tôi là ai. Nếu tôi theo lão trượng ắt Ä‘em tá»›i cho lão há»a sát thân đó.
Lão nhân ngạc nhiên, nghi ngá» nhìn Äồng Thiên Kỳ má»™t lúc cưá»i nói :
- Hài tá»­, đừng dá»a lão! Lão hán ta tuy không biết võ công nhưng tiếp xúc vá»›i những ngưá»i trong giang hồ không ít, những cao thá»§ danh tiếng lão hán Ä‘á»u có nghe, nhưng không thấy ai nhắc đến má»™t ngưá»i trẻ tuổi như con đâu !
- Lão trượng đã nghe tên Äồng Thiên Kỳ bao giá» chưa ?
- Äồng Thiên...
Äá»™t nhiên lão nhân há hốc mồm kinh hãi, đôi mắt đăm đăm nhìn không chá»›p lên khuôn mặt tuấn tú cá»§a thiếu niên. Cuối cùng, lão khàn giá»ng :
- Huyết Kiếp Thá»§ Äồng Thiên Kỳ là ngươi ư ?
Äồng Thiên Kỳ bình tÄ©nh há»i :
- Lão trượng thấy tại hạ không có vẻ gì giống vá»›i ngưá»i đó, đúng không ?
Lão nhân gật đầu, rồi lại lắc đầu nói với vẻ hồ nghi:
- Nhưng theo lá»i hỠđồn đại lại có chá»— khó tin. Ngưá»i ta bảo rằng Huyết Kiếp Thá»§ tàn độc vô sÄ©, giết ngưá»i như ma, là đại địch cá»§a đồng đạo võ lâm hiện nay.
- Lão trượng cho rằng Äồng Thiên Kỳ tôi không giết nhiá»u ngưá»i sao ?
Lão nhân nhìn Äồng Thiên Kỳ từ đầu đến chân rồi nói không mấy tin tưởng :
- Lão hán xem ngươi không có vẻ gì ác độc.
- Miệng Ä‘á»i cay độc, tuy nhiên cÅ©ng chưa chắc vô căn cá»›... Mà thôi, lão trượng không phải ngưá»i trong cuá»™c, chẳng nên áy náy vá»›i Ä‘iá»u đó làm gì. Trên biển phong tràn gian khó, lão trượng lại tuổi cao sức yếu, nghá» này không thể mưu sinh. Có má»™t viên ngá»c châu này xin lão trượng cầm lấy đến má»™t dược hiệu lá»›n mà bán Ä‘i, nói giá là hai vạn lạng vàng rồi lấy tiá»n Ä‘i ngay, chá»› giao cho ngưá»i trong võ lâm. Thôi đến đây Äồng Thiên Kỳ xin cáo biệt.
Nói xong lấy trong túi ra một viên "triết long châu" giao cho lão nhân.
Lão nhân ngÆ¡ ngác lấp bắp há»i :
- Ngươi nói giá bao nhiêu ?
- Tối thiểu là hai vạn lạng vàng.
Rồi không để ý đến ná»—i sá»­ng sốt cá»§a lão nhân, chàng nhảy lên bá».
Äứng ngÆ¡ ngác hồi lâu, lão nhân sá»±c tỉnh cầm viên ngá»c rảo bước Ä‘uổi theo thiếu niên miệng gá»i vá»›i theo:
- Tiểu ca ! Lão hán thuận tiện chở giùm, không dám nhận trá»ng lá»… này, xin...
Äồng Thiên Kỳ đã Ä‘i khá xa còn ngoái lại, chân thành nói :
- Công lao còn có thể mua, nhưng tấm lòng thiện lương nghìn vàng không mua được. Xin hãy nhá»› lá»i tôi nói !
Tiếng chàng nhỠdần trong đêm tối.
Lão nhân đứng lặng thẫn thá». Hồi lâu lão cầm viên triết long châu mân mê trên tay, đầu lắc lắc nói :
- Viên ngá»c đỠhồng trông đến là thích mắt, nhưng nó bé xíu thế này làm gì đáng giá tá»›i hai vạn lạng vàng ? Ngưá»i ta Ä‘á»u nói Huyết Kiếp Thá»§ chỉ nói má»™t lá»i như Ä‘inh đóng, lẽ nào nó thật đáng giá bấy nhiêu tiá»n?
Lão đang lẩm bẩm một mình thì bỗng có thanh âm nữ nhân thánh thót vang lên :
- Lão trượng hãy cầm viên ngá»c này vá» giữ gìn cẩn thận, ngày mai vào canh má»™t sẽ có ngưá»i cầm hai vạn lạng vàng đến mua. Hãy nhá»› kỹ lá»i Äồng Thiên Kỳ, không được tiếc lá»™.
Lão nhân nghe nói phát hoảng quay nhìn bốn bên nhưng tịnh không thấy bóng ngưá»i nào liá»n đánh bạo há»i:
- Cô nương là bằng hữu cá»§a Äồng Thiên Kỳ ư ?
Giá»ng lanh lảnh khi trước đột nhiên biến đổi, thay vào đó là tiếng nói lạnh lùng :
- Ở đất Trung nguyên này, Äồng Thiên Kỳ chỉ có địch, làm gì có bằng hữu !
- Bổn cô nương chỉ đến mua đồ cá»§a ngưá»i thôi, hãy vá» Ä‘i.
Lão nhân đã nhiá»u năm đưa thuyá»n trên biển đã rõ tính khí cá»§a ngưá»i trên võ lâm, không dám nhiá»u lá»i, lòng thầm khấn :
"Xin trá»i xanh run rá»§i giúp cho kẻ côi cút tá»™i nghiệp Äồng Thiên Kỳ !".
Rồi lão nhảy lên bá», lập cập Ä‘i vá» nhà oo Rá»i khá»i thuyá»n, Äồng Thiên Kỳ cứ hướng tây Ä‘i miết tá»›i năm mươi trượng má»›i dừng lại nghỉ dưới má»™t gốc cây lá»›n.
Chàng ngá»­a mặt nhìn trá»i, thở dài má»™t tiếng nghÄ© thầm :
"Có vẻ như Äồng Thiên Kỳ ta không trụ nổi cÆ¡n bệnh này rồi ".
Chàng vừa định ngồi xuống thì chợt phát hiện phía xa thấp thoáng bóng ngưá»i rồi mất hút sau những tảng đá lá»›n.
Äồng Thiên Kỳ chá»™t dạ nghÄ© thầm :
- Xem ra suốt vùng duyên hải, Nhật Nguyệt Bang bố trí tai mắt cả rồi, ta lại đang mang bệnh, thật chẳng đúng lúc tí nào ?...
Một lúc sau chưa thấy động tĩnh gì thêm, chàng lại nghĩ :
"Bệnh ta đang nặng, khó cùng chúng giao đấu. Nếu lúc này vào trấn lỡ gặp ai trong số Ngũ Lão thì mình bất lợi, chi bằng tìm một nơi nào hẻo lánh tạm nghỉ cho đến khi bình phục rồi đi tìm chúng cũng chưa muộn".
Chàng chợt nhá»› tá»›i má»™t ngôi thần miếu khi xưa mình đã từng dùng làm nÆ¡i tạm che mưa nắng, liá»n xác định phương hướng sau đó băng rừng gấp bước phóng Ä‘i.
Äồng Thiên Kỳ vừa trở gót phía sau tảng đá lập tức ló ra bảy tám ngưá»i cấp tập Ä‘uổi theo nhưng chỉ trong nháy mắt đã không thấy chàng đâu nữa.
Ngôi thần miếu nhô lên giữa sưá»n đồi. ánh trăng chiếu xuống màu sắc cá»§a tưá»ng miếu khác hẳn vá»›i những tảng đá lô nhô bao quanh, nên từ xa cÅ©ng dá»… nhận ra.
Từ chân đồi, Äồng Thiên Kỳ lao nhanh lên hướng thần miếu, chỉ chá»›p mắt đã vượt lên hÆ¡n ba mươi trượng. Chàng hít vào má»™t hÆ¡i sâu, đưa mắt nhìn quanh cá»­a miếu đột nhiên đôi sắc mặt dừng ngay chân lại.
Trên các bậc thạch cấp phá»§ đầy bụi bặm có rất nhiá»u vết chân, chứng tỠđã có ngưá»i trong miếu. bất giác chàng thò tay cầm chuôi kiếm, bụng bảo dạ :
- Chuyến này phải liá»u rồi !
NghÄ© Ä‘oạn, chàng hướng vào miếu gá»i to :
- Bằng hữu ! Nếu các ngươi phục chá» Äồng Thiên Kỳ ta đến thì cứ ra Ä‘i !
Trong miếu không có phản ứng nào. Chàng bước lui ra mưá»i trượng, chợt thấy sau lưng cÅ©ng có tiếng động.
Không quay ngưá»i lại, Äồng Thiên Kỳ nói:
- Huyết Kiếp Thá»§ phiá»n các vị ra nghênh tiếp !
Phía sau chàng chừng mưá»i trượng vang lên tiếng nói lạnh lùng :
- Äồng Thiên Kỳ ! Äây gá»i là "Thiên đưá»ng có lối không tìm đến, địa ngục không cá»­a lại chui vào"... Bổn đàn chá»§ phụng mệnh đợi ngươi ở đây đã lâu !
Äồng Thiên Kỳ quay ngoắt lại, đôi mắt sắc như Ä‘iện nhìn thẳng vào ngưá»i vừa nói. Äó là má»™t lão nhân tóc bạc mặt đầy nếp nhăn.
Hai ngưá»i nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng Äồng Thiên Kỳ lên tiếng :
- Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© ! Äồng Thiên Kỳ cảm tạ trá»i xanh có mắt, bảo há»™ ta mệnh thỠđến hôm nay Lão nhân được gá»i là Thiên Huyá»n Kiếm Tất vÅ© chừng không ghìm nổi cÆ¡n sợ hãi vá»™i thoái lui má»™t bước, đột nhiên trên mặt lão hiện ra ná»—i tức giận Ä‘iên cuồng, da mặt đỠgay. Tất VÅ© sảng giá»ng:
- Äồng Thiên Kỳ. Lão phu nhiá»u năm nay lung tìm thứ cho tang gia ngươi, may hoàng thiên không phụ kẻ khổ công, lão phu hôm nay đã tìm được ngươi rồi ?
Nói rồi sấn bước lên, sau lưng tám tên đại hán cũng lừ mắt tiến theo.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt, lạnh giá»ng:
- Tất Vũ, Qúa Nam Bình chết như thế nào ngươi có nghe nói không ?
Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© thấy lạnh sống lưng, nhưng cố trấn tỉnh đáp :
- Lão chết như thế nào là cái gương cho tiểu tử ngươi soi đó !
Äồng Thiên Kỳ nhếch môi cưá»i nói:
- Äối vá»›i ba các ngươi, Äồng má»— có phần chiếu cố. Trước khi ngươi lâm tá»­, Äồng má»— đã gia ân cho biết trước ngươi sẽ chết ra sao.
Chàng lại chỉ vào mặt Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© nói thêm :
- Tất VÅ© ! Còn đối vá»›i ngươi, Äồng má»— sẽ Ä‘iểm bảy yếu huyết, tiện đứt tứ chi cho ngươi ngắc ngoải ba ngày má»›i chết !
Tất VÅ© quay nhìn tám tên đại hán đứng quanh đột nhiên cưá»i to nói :
- Ha ha hạ.. Äồng Thiên Kỳ. Tất VÅ© ta hành cước giang hồ xưa nay chưa bị ai dá»a mấy câu đã sợ. Ngươi lầm rồi !
Vừa lúc đó, từ sau thần miếu vốn từ trước tÄ©nh lặng như tá» chợt nhảy ra hai tên hán tá»­ tuổi trạc tứ tuần ngưá»i bận hắc y, tay cầm binh khí sáng loáng mặt mÅ©i dữ dằn giương mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ Chàng nhếch môi cưá»i nói :
- Tất vũ, ngươi không ra đây tự mình thử vài chiêu sao ?
Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© cưá»i giảo hoạt:
- Nếu lão phu còn chưa hoa mắt không nhìn sai, thì ngươi lúc này Ä‘ang mang bệnh trong ngưá»i, lão phu xưa nay chưa từng đánh chó đã rÆ¡i sông Lão quay sang bốn tên đại hán ra lệnh:
- Chúng bay bắt tên tiểu tử này cho ta !
Bốn tên thủ hạ ứng thanh dạ một tiếng rồi rút nhanh binh khí sấn xổ đi tới.
Khi chúng vừa rá»i chân, Äồng Thiên Kỳ chưa kịp nói câu gì thì đột nhiên từ trên má»™t má»m đá có hai trung niên hán tá»­ khác, cùng bận hắc y, không nói không rằng lao bổ xuống thẳng đỉnh đầu Äồng Thiên Kỳ. Cứ xem thân pháp chúng thì không phải hạng vô danh trên giang hồ.
Hai tên Ä‘á»u sá»­ dụng đơn Ä‘ao, bổ thẳng xuống đầu đối thá»§.
Mi tâm huyệt cá»§a Äồng Thiên Kỳ chợt Ä‘á». Tuy nhiên nét mặt chàng rất bình tÄ©nh, không để lá»™ chút cảm xúc nào.
Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© thấy vậy cả mừng, thầm nghÄ© :
"Sá»›m biết tình trạng hắn thế này, hà tất phải nhá»c công... ".
Lúc đó hai chiếc đơn Ä‘ao cá»§a hai hán tá»­ chỉ cách đỉnh đầu Äồng Thiên Kỳ chưa được năm tất mà thôi Äá»™t nhiên nghe bịch bịch hai tiếng nặng ná» tiếp theo là hai tiếng thét thất thanh chá»c thá»§ng bầu không khí tÄ©nh lặng cá»§a trá»i đêm. Hai xác ngưá»i bắn tít lên không rồi rÆ¡i xuống hai bên tả hữu Äồng Thiên Kỳ. Lúc đó máu me còn tán lạc nhuốm ướt cả ngưá»i chàng.
Trừng mắt nhìn Tất VÅ© và bá»n hán tá»­ chưa kịp động thá»§ đứng như trá»i trồng vá»›i vẻ mặt vô cùng hoảng hốt. Äồng Thiên Kỳ buông giá»ng :
- Tất VÅ© ! Ngươi không nhìn sai, nếu không các ngươi đừng mong tá»›i đây sá»›m hÆ¡n Äồng Thiên Kỳ má»™t bước thế này đâu mà hẳn bá» mạng từ trước rồi !
Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© ngầm hít vào má»™t hÆ¡i sâu, cưá»i nói :
- Äồng Thiên Kỳ ! Lão phu cho rằng chá»— này lúc này lẽ ra ngươi không nên xuất hiện má»›i phải... Hừ ! bây giỠđây ở trước miếu này là đất táng thân ngươi đó!
- Chúng ta không phải nhiá»u lá»i. Ngươi cứ vào Ä‘i !
Tám tên đại hán liếc nhìn chá»§ vá»›i ánh mắt lo lắng. Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© bắt gặp cái nhìn đó, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn cá»§a lão cÅ©ng hiện ná»—i lo sợ.
Tuy nhiên lão cố định thần cưá»i nói :
- Äồng tiểu nhi, ngươi cho rằng lão phu sợ ngươi sao ?
- Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© ngươi đứng chôn thây không chịu ra tay, tưởng nÆ¡i đó được yên ổn hay sao?
Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© không nhịn được hét lên :
- Các ngươi cùng xông vào đi !
Tiếng hô vừa dứt thì từ khu vực thần miếu lại có thêm bảy tám hán tử bận hắc y, tên nào tên nấy lăm lăm đao kiếm hùng hổ lao xuống.
Äồng Thiên Kỳ không quay ngưá»i lại, chỉ cưá»i nhạt nói :
- Các vị nên nhất loạt động thủ đi !
Äá»™t nhiên từ xa ngoài năm mươi trượng mé bên phải sưá»n núi vẳng lại má»™t tiếng hú rùng rợn nghe Ä‘iếc cả tai. Nghe âm thanh này, Äồng Thiên Kỳ kinh hãi nghÄ© bụng:
"Nguyên chúng nó đợi mệnh lệnh cá»§a Vu Hồi Kiếm, thế là số mệnh ta được định Ä‘oạt vùi thây ở đất này rồi! Tiếc rằng ta ta vừa nhập Trung nguyên có má»™t đêm đã mắc trá»ng bệnh!†Tuy nhiên trong lòng xiết bao căm hận và buồn thương nhưng chàng không để lá»™ ra ngoài mặt, chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn đối phương nói :
- Chủ các ngươi đã ra lệnh, động thủ đi !
Ná»—i sợ hãi trong lòng Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© chợt tan biến. Lão phi thân đến trước mặt Äồng Thiên Kỳ cách chàng năm sáu bước, giá»ng không giấu được sá»± đắc ý :
- Äồng Thiên Kỳ ! Lão phu thành toàn cho ngươi đây !
Sau lưng lão, tám tên đại hán cũng hùng hổ xông lên.
Lúc này dưá»ng như Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© lại tranh thá»§ thá»i gian không chần chừ như trước nữa. Lão hét to má»™t tiếng :
- Chuẩn bị !
Trước sau Äồng Thiên Kỳ cả thảy mưá»i lăm hán hán tá»­ đã lăm lăm binh khí trong tay ngưng thần đợi lệnh, không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Äồng Thiên Kỳ đưa tay cầm chuôi kiếm, giá»ng vẫn lạnh tanh :
- Trong chiêu đầu, Äồng má»— sẽ xin năm mạng trong số các vị !
Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© biết có hậu thuẫn không sợ nữa, lão cầm chếch mÅ©i kiếm lên, hô lá»›n :
- Nhất tỠtiến lên !
Äồng thá»i lão múa kiếm xuất má»™t chiêu "Thiên Huyá»n kiếm phiêu linh" mÅ©i kiếm loang loáng như những cánh hoa bay vá»n trong gió, thế lả lướt nhưng vô cùng huyá»n ảo nhằm sưá»n phải cá»§a Äồng Thiên Kỳ đâm vào. Kiếm thế nhanh, chiêu thức ảo diệu, đủ biết uy danh kiếm pháp VÅ© Ná»™i chẳng phải hoang ngôn.
Bá»n đại hán lúc này khí thế bừng bừng, ai cÅ©ng cố xông tá»›i trước tranh công, không muốn tụt hậu. Kiếm cá»§a Tất VÅ© vừa xuất, cả mưá»i lăm tên không chút chậm trá»… gào lên như Ä‘iên loạn cùng xuất tuyệt chiêu vây bá»c lấy Äồng Thiên Kỳ.
Cảnh tượng vừa tàn bạo vừa bi tráng!
Ãnh trăng non chiếu xuống sưá»n đồi tá»a hàn quang loang loáng, trên dưới trước sau kiếm thế Ä‘á»u nhằm vào giữa vòng vây chá»n yếu huyệt cá»§a đối phương mà đâm mà chém chỉ cần Äồng Thiên Kỳ trúng má»™t Ä‘ao má»™t kiếm cÅ©ng đủ mạng vong.
Äồng Thiên Kỳ biết rõ mình sẽ phải đương đầu vá»›i tình thế vô cùng nguy hiểm, hÆ¡n nữa vá»›i thương thế trầm trá»ng không thể duy trì chiến cuá»™c được lâu, chàng đã hình thành sẵn má»™t ý niệm là phải tốc chiến tốc thắng.
Mi tâm huyệt chàng đỠlên màu máu, mắt đỠsát cÆ¡, chàng quét nhìn những kẻ bao vây nói gằn giá»ng :
- Äến lượt tại hạ tiếp chiêu !
Lá»i vừa dứt, Thanh long đầu kiếm Ä‘ang chếch trước ngá»±c vung mạnh, đồng thá»i tả chưởng đã vận đủ công lá»±c từ dưới đẩy lên. Má»™t chiêu "Thất hải phi long".
Äồng thá»i từ miệng chàng thốt ra những lá»i Ä‘anh lạnh :
- Huyết Kiếp Thủ đã nói là làm. BỠlại năm mạng.
Bá»n hán từ bao vây không ngá» kiếm thế cá»§a chúng Ä‘an dày đến mức con ruồi còn khó thoát, vậy mà chỉ má»™t cú phản chiêu, hầu như khí giá»›i cá»§a chúng Ä‘á»u bị đánh giạt cả Ä‘i, trong không gian cuồn cuá»™n má»™t đám bàn long chưởng ấn tràn đến không gì ngăn nối.
Những tiếng kêu đầy kinh hoàng :
- Ôi ! Tiá»m Long Chưởng !
- Tiá»m...
Tiếp theo là tiếng rú thảm thiết, tiếng kêu hoảng loạn, thây ngưá»i văng xa, máu tuôn xối xả. Chỉ có Ä‘iá»u rằng không phải là năm ngưá»i bị giết mà chỉ ba tên bá» mạng.
Tuy nhiên Äồng Thiên Kỳ dưá»ng như đã dốc hết sức cho cuá»™c chiến Ä‘iêu tàn.
Chàng khó nhá»c giữ chếch thân kiếm, buồn bã nghÄ© thầm :
"Äêm nay xem ra ta chỉ làm chá»§ được má»™t ná»­a bản thân mình mà thôi !".
Bị đánh bật ra ngoài vùng chiến tá»›i hÆ¡n ba trượng, chúng nhân má»›i dám hoàn hồn dừng lại. ÄÆ°a mắt nhìn ba tá»­ thi nằm rải rác trong đám loạn thạch, Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© kinh hoàng nghÄ© :
"Tiểu tá»­ này thân mang trá»ng bệnh mà còn hung hãn như thế, nếu để nó qua đêm nay thì quyết không thể yên thân vá»›i nó được rồi... Có lẽ đây là lần gắng sức cuối cùng, xem ra hắn chẳng còn bao nhiêu sức hÆ¡i nữa. Ta nên nhân lúc này trừ khá»­ tránh hậu há»a !".
Äắc ý vá»›i cao kiến vừa rồi, Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© liá»n sải bước dấn lên.
Chống mÅ©i kiếm xuống đất, Äồng Thiên Kỳ lạnh giá»ng nói :
- Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© ! Ngươi không được hưởng phúc phần như chúng đâu !
Chàng chỉ tay xuống những tử thi dưới đất.
Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© nhếch môi cưá»i gian trá:
- Äồng Thiên Kỳ ! Miệng động không bằng tay độc, tối nay nếu lão phu để sổng cái cẩu mệnh cá»§a ngươi thì trên giang hồ không còn ai nhắc đến danh hiệu Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© nữa.
Nói xong lão thận trá»ng từng bước từng bước bức Äồng Thiên Kỳ lùi lại.
Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© vừa tiến lên, bá»n hán tá»­ thấy đối phương có vẻ như Ä‘ang núng thế, cÆ¡n sợ tan dần, lòng tham tranh công lại khởi, không ai chịu nhưá»ng bước xông lên như lần trước.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i khan nói :
- Tên hỠTất kia, trong lòng ngươi đã bắt đâu hoảng sợ rồi. Ngươi nói đúng, nếu đêm nay ngươi không đắc thủ thì không còn ngày sống yên nữa, đúng không.
Lá»i Äồng Thiên Kỳ đúng tim Ä‘en Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ©. Nó vừa kích động ná»—i sợ hãi lẫn căm giận trong lòng lão. Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© hét lên :
- Äồng Thiên Kỳ. Ngươi không thoát được đâu !
Nói dứt câu, từ khoảng cách năm sáu thước lão nhảy bổ tá»›i đối phương, ánh kiếm sáng ngá»i vẽ những vòng lấp lánh cá»§a chiêu thức "kiếm chuyển như luân" là má»™t tuyệt chiêu ở VÅ© Ná»™i.
Bá»n mưá»i hai tên hán tá»­ còn lại cùng lao vào má»™t lúc vá»›i Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ©, nhưng võ công kém xa lão nên dù cùng xuất phát, nhưng chúng tá»›i đích muá»™n hÆ¡n.
Vá»›i nụ cưá»i lạnh lẽo trên môi, Äồng Thiên Kỳ ngầm vận đủ công lá»±c, tay phải cầm Long đầu kiếm hướng chếch lên, tay trái tụ má»™t chiêu "Tiá»m Long sÆ¡ động" nhưng chưa đánh ra vá»™i.
Do sợ hãi từ trước nên khi thấy Äồng Thiên Kỳ chuẩn bị xuất thế Tiá»m long Thần Công từ trên không Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© phần nào do dá»± nên công thế có chậm lại.
Trong phút chốc Äồng Thiên Kỳ hét to má»™t tiếng, Long đầu kiếm vạch má»™t vòng dưới thấp, đồng thá»i chân Ä‘iá»u chuyển sang phải hai hước thoát khá»i thế kiếm cá»§a Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ©, thừa thế công vào đám hán tá»­.
- Trước hết má»i các vị thượng lá»™ !
Kiếm thế bốn phía tung hoành vá»›i tuyệt chiêu "Hồi long chuyển phượng" đồng thá»i thân pháp nhanh nhẹn xoay tít mấy vòng.
Chỉ thấy kiếm ảnh như những sắc cầu vồng cùng vá»›i thây rÆ¡i máu đổ, tiếng thét làm kinh động má»™t vùng. Chỉ trong vài giây cả mưá»i hai tên hán tá»­ không còn ai sống sót.
Ngưá»i đầm đìa máu đối phương, Äồng Thiên Kỳ vận hết chút công lá»±c cuối cùng, vẫn thi triển má»™t chiêu "Hồi long chuyển phượng" nhằm vào Thiên Huyá»n Kiếm Ä‘ang lÆ¡ lá»­ng trên không.
Äồng Thiên Kỳ biết sinh tá»­ ở phút giây này nên không thể kéo dài thá»i gian thêm nữa.
Tuy không biết thá»§ hạ sống chết ra sao nhưng nghe tiếng gào thét, Thiên Huyá»n Kiếm Ä‘oán chúng còn sống chẳng bao nhiêu, ý chí hừng há»±c lúc đầu nhụt hẳn. Khi hai chân vừa chạm đất, lão đã định thoái lui trong khi mÅ©i kiếm cá»§a Äồng Thiên Kỳ cÅ©ng vừa áp sát đến trước ngá»±c.
Thiên Huyá»n Kiếm trợn tròn mắt kinh hoàng, không kịp xoay kiếm chống đỡ lão chếch ngưá»i vá» bên trái má»™t bước né tránh.
Äá»™ng tác cá»§a Thiên Huyá»n Kiếm tuy nhanh thế nhưng thế liếm cá»§a Äồng Thiên Kỳ lại gấp, chàng quyết tâm dứt Ä‘iểm trận đánh đỠtìm chá»— nghỉ ngÆ¡i chốc lát trước khi đại địch xuất hiện.
Thanh Long đầu kiếm không chút do dá»± bổ thẳng xuống, tuy Thiên Huyá»n Kiếm tránh được khá»i tá»­ vong nhưng tay phải đứt lìa cùng thanh bảo kiếm rÆ¡i phịch xuống đất.
Máu từ vết thương phụt ra như suối chảy.
Má»™t tiếng kêu thảm rá»n vang như tiếng hổ gầm lúc bị thương, sau đó màn đêm khôi phục lại sá»± tÄ©nh lặng cá»§a mình, tuy nhiên sá»± yên tÄ©nh chứa đầy chết chóc.

Hết chương 52
Tài sản của samuen

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
êíèæíûé, îäèíöîâî, ïî÷òîâûå, îðèãèíàëüíûå, truyen tang long dinh, þáêîé


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™