 |
|

15-07-2008, 02:32 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 42 : Äá»™c Thá»§
Ngưá»i đó đáp:
- Ta chỉ bằng và o má»™t váºt ! Phó Hồng Tuyết nằm má»™ng cÅ©ng không tưởng nổi váºt đó !
Hắn cưá»i nhẹ, dùng mÅ©i dao hất tay cá»§a Äinh Vân Lâm Ä‘ang giữ rịt y phục, Ä‘oạn tiếp:
- Bằng và o váºt đó, chẳng những dám tưởng mà ta còn dám là m. Ngươi không tin, ta là m láºp tức cho ngươi thấy !
Äinh Vân Lâm muốn hét lên má»™t tiếng tháºt lá»›n, cho thấu đến ông trá»i.
Nhưng, muốn hét thì cứ hét, tay nà ng không thể không buông.
Vừa lúc đó, nà ng trông thấy má»™t váºt từ bên ngoà i bay và o, bắn trúng hà m răng ngưá»i đó.
Một tiếng bốp vang lên, ba chiếc răng của y gãy lìa.
Váºt đó rÆ¡i xuống đất theo ba chiếc răng gảy.
Váºt đó là má»™t chiếc vá» Ä‘áºu phá»™ng.
Ngưá»i ấy biến sắc mặt, má»™t tay che miệng, má»™t tay cá» Ä‘ao lên.
Äinh Vân Lâm cÅ©ng biến sắc, kêu lên:
- Lộ Tiểu Giai !
Lá»™ Tiểu Giai là ngưá»i mà hiện tại nà ng không muốn thấy mặt, tại sao hắn đến đây !
Chẳng lẽ nà ng quá xui xẻo, cái khổ nà y chưa hết, lại đến cái khổ khác ?
Bên ngoà i động là vùng Ä‘en tối, trong vùng Ä‘en tối đó má»™t ngưá»i cưá»i thốt:
- Trên Ä‘á»i nà y đâu phải nhất định chỉ có má»—i má»™t Lá»™ Tiểu Giai là biết ăn Ä‘áºu phá»™ng ? Số ngưá»i không ăn Ä‘áºu phá»™ng nghÄ© ra còn Ãt hÆ¡n số ngưá»i ăn !
Tiếp theo câu nói, má»™t ngưá»i vừa cưá»i hì hì vừa bước và o, váºn y phục tùy tiện, song không cẩu thả, dáng ung dung, xem chừng trá»i có sáºp trước mặt, hắn cÅ©ng không há» chá»›p mắt.
Thấy ngưá»i đó rồi, Äinh Vân Lâm có cảm tưởng là trá»i đất bá»—ng nhiên bừng sáng, ấm dịu, hết sương mù, hết gió thu, hết mưa đêm.
Dù trá»i sáºp, nà ng cÅ©ng không chá»›p mắt.
Bởi, ngưá»i đó là Diệp Khai.
Thấy Diệp Khai là trên thế gian chẳng còn gì đáng cho nà ng quan tâm nữa.
Nà ng cưá»i dịu, song mặt vênh lên, gắt:
- Ngươi chết dà ở đâu, mà bây giỠmới vác xác đến đây ?
Diệp Khai thở dà i, đáp:
- Tại hạ vốn tưởng đến sá»›m, nhưng không nỡ để cho nhị ca cô nương nằm ỳ tại chá»—, cáu kỉnh, căm háºn, dù sao Ä‘i nữa thì cÅ©ng là nhị ca cá»§a cô nương !
Äinh Vân Lâm muốn giáºn, cÅ©ng không giáºn được, nên báºt cưá»i thốt:
- Ngươi vốn nên đối xỠtốt với y, bởi sớm muộn gì y cũng phải là anh vợ ngươi !
Diệp Khai nhìn nà ng, cau mà y, há»i:
- Có phải là ngưá»i trong há» Äinh cá»§a cô nương thÃch nằm đất chăng ?
Äinh Vân Lâm đáp:
- Ngươi từng nói, má»™t ngưá»i thông minh lúc nằm xuống rồi, tuyệt nhiên không bao giá» ngồi dáºy mà ?
Diệp Khai gáºt gù:
- Äúng lắm ! Có đạo lý lắm !
Chà ng nhìn Phó Hồng Tuyết, rồi nhìn sang gã Ä‘ang cá» cao thanh Ä‘ao, há»i:
- Các vị Ä‘á»u thông minh cả, còn nhân huynh nà y sao lại không nằm xuống ? Äứng như thế chẳng thấy mệt sao ?
Äinh Vân Lâm chá»›p mắt:
- Cho nên, ngươi nên khuyên hắn, tốt hơn là hắn nằm xuống đi. Chứ tội gì mà đứng mãi cho khổ !
Ngưá»i đó, miệng ngáºm máu rỉ ra hai bên mép, rÆ¡i lòng thòng, không dám có má»™t phản ứng gì !
Là tay giảo hoạt trên giang hồ, thuá»™c loại hồ ly, hắn thừa hiểu đối phương dùng má»™t cái vá» Ä‘áºu phá»™ng bắn gảy ba chiếc răng cá»§a hắn thì hẳn phải là má»™t nhân váºt phi thưá»ng, còn lâu lắm hắn má»›i là đối thá»§.
Diệp Khai gáºt gù:
- Cô nương có lý !
Chà ng đứng quay lưng vá» ngưá»i đó, tay chấp sau lưng, má»™t tư thế rất thuáºn lợi cho hắn. Gia dÄ© hắn Ä‘ang cá» cao thanh Ä‘ao, Ä‘ao lại gần cổ chà ng, quá gần, nếu hắn lia Ä‘ao, má»™t nhát thôi, là đầu chà ng phải rụng.
Trừ ra, nơi lưng chà ng có một con mắt.
Mà ngưá»i, đâu có đến ba con mắt !
Äắn Ä‘o má»™t chút, hắn quyết hạ thá»§ liá»n. Hắn nhÃch động bà n tay.
Nhưng, quả tháºt Diệp Khai có má»™t con mắt thứ ba ở sau lưng, bất thình lình chà ng quay mình lại, má»™t ngón tay xẹt lên, chạm đúng cánh tay cầm Ä‘ao cá»§a ngưá»i đó.
Thanh đao của hắn sang tay chà ng.
Nhìn thanh Ä‘ao, chà ng cưá»i nhẹ, khen !
- Bén ghê !
Ngưá»i đó lạnh cứng mình, cưá»i gượng, nụ cưá»i như mếu.
Diệp Khai tiếp:
- Nếu thanh Ä‘ao nà y chá»›p ngang qua cổ, thì đầu lâu phải rÆ¡i là cái chắc. Ngươi tin như váºy không ?
Chà ng cầm đao, dứ dứ nơi cổ hắn.
Chà ng há»i:
- Ngươi có muốn thỠkhông ? Có thỠmới đáng tin chứ, phải không ?
Ngưá»i đó đáp gấp:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là tin ! Không cần phải thá» ! Kẻ nà o không tin kẻ đó chỉ là má»™t ngốc tá» !
Diệp Khai cưá»i lá»›n.
Ngưá»i đó chợt há»i:
- Lúc các hạ lên núi, có gặp bằng hữu của tại hạ chăng ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- Ta xem chừng như những ngưá»i đó mệt nhá»c quá nên đã khuyên há» nằm xuống nghỉ má»™t lúc. Há» cÅ©ng là những ngưá»i biết lợi hại nên ngoan ngoãn nghe lá»i ta, cùng nằm xuống cả.
Ngưá»i đó thoáng biến sắc cưá»i khổ, thốt:
- Thá»±c ra …tại hạ cÅ©ng cảm thấy quá mệt nhá»c !
Diệp Khai đáp:
- Thấy mệt thì cứ tìm chỗ mà nằm nghỉ !
Ngưá»i đó không nói gì nữa, bước đến góc tưá»ng, nằm xuống.
Äinh Vân Lâm báºt cưá»i thốt:
- Xem ra hắn cũng thông minh đấy chứ !
Diệp Khai thở dà i:
- Tại hạ nháºn thấy số ngưá»i ngu trên Ä‘á»i nà y cà ng ngà y cà ng giảm thiểu. CÅ©ng là má»™t sá»± đáng mừng !
Rồi chà ng tiếp:
- Tại hạ nghÄ©, cô nương nên đứng len, Ä‘i tá»›i Ä‘i lui, chứ nằm mãi như váºy, chỉ sợ mụt xương mất !
Äinh Vân Lâm cưá»i nhẹ:
- Ta Ä‘ang chá» ngươi đấm bóp đây ! Äôi chân cá»§a ta mõi nhừ !
Diệp Khai thở dà i:
- Tại hạ nghĩ, nhị ca cô nương điểm huyệt đôi chân sao không điểm huyệt luôn cái miệng của cô nương !
Äinh Vân Lâm báºt cưá»i sằng sặc:
- Tại vì nhị ca ta muốn chừa cái miệng của ta để cắn ngươi đó !
Diệp Khai nhìn Phó Hồng Tuyết, thở dà i, thốt:
- Trá»i sanh con ngưá»i như váºy, lại còn gán thêm là m chi má»™t chứng bệnh tai hại !
Äinh Vân Lâm cÅ©ng thở dà i theo chà ng, rồi tiếp nối:
- Hắn là con ngưá»i đáng thương tháºt đấy, tuy có lúc hắn là m cho thiên hạ phải lên ruá»™t từng cÆ¡n !
Nà ng há»i:
- Ngươi biết tại sao hắn mang ta đến đây chăng ?
Diệp Khai lắc đầu.
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Hắn cho rằng ngươi giết Thúy Bình đó !
Diệp Khai cau mà y:
- Thúy Bình đã chết ?
Äinh Vân Lâm gáºt đầu:
- Phần má»™ cá»§a nà ng ở cạnh đây. ChÃnh Phó Hồng Tuyết tá»± tay chôn xác nà ng.
Nụ cưá»i trên môi Diệp Khai tắt ngay.
Äinh Vân Lâm nhìn sá»ng chà ng, há»i:
- Có phải là ngươi giết nà ng chăng ?
Diệp Khai trầm giá»ng:
- Cô nương có thể há»i tại hạ câu đó sao ?
Äinh Vân Lâm thở ra:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên ta biết không bao giá» ngươi có hà nh động đó. Nhưng, tại sao thanh Ä‘ao cá»§a ngươi lại ở trong tay hắn ?
Diệp Khai trố mắt ?
- Äao cá»§a tại hạ ?...
Äinh Vân Lâm chưa kịp nói gì, ánh Ä‘ao bá»—ng chá»›p lên.
Diệp Khai đưa tay ra, đón bắt thanh đao.
Má»™t thanh phi Ä‘ao, má»ng như lá lúa.
Chà ng ngẩng đầu lên, thấy Phó Hồng Tuyết.
Phó Hồng Tuyết đã đứng lên, như một u linh từ cõi âm hiện ra, lồ lộ.
Mặt vẫn xanh xao, mang vẻ tiá»u tụy, nhá»c mệt, nhưng đôi mắt bốc lá»a chá»›p bừng bừng.
Vẫn vá»›i dáng cÅ©, hắn đặt tay nÆ¡i chuôi Ä‘ao, nhìn chòng chá»c Diệp Khai, gằn từng tiếng:
- Phải đao của ngươi chăng ?
Diệp Khai không đáp. Chà ng không thể đáp:
Äao, dÄ© nhiên là giống, nhưng chẳng phải chà ng phóng. Chà ng lâm và o cảnh gian lý ngay tình, bởi có chứng tÃch cụ thể.
Sá» dụng được loại Ä‘ao đó, chẳng thể có nhiá»u ngưá»i, song chẳng phải không có !
Ai đã chế tạo một loại đao, hoà n toà n giống đao của chà ng ?
Trên Ä‘á»i, có mấy ai thấy chà ng dùng Ä‘ao ? Cà ng Ãt có ngưá»i thấy Ä‘ao ? Thế thì kẻ nà o đó là m sao phá»ng theo mẫu mà chế tạo ?
Phó Hồng Tuyết chỠnghe chà ng đáp.
Cuối cùng, Diệp Khai thở dà i, há»i lại:
- Tại hạ dùng đao nà y để giết ai ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Cháu ná»™i cá»§a Quách Oai, và Vương Äại Hồng chẳng phải sao ?
Diệp Khai cau mà y:
- Vương Äại Hồng ?...
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Ngươi sai Vương Äại Hồng Ä‘i giết ngưá»i rồi sau đó ngươi giết hắn để diệt khẩu.
Diệp Khai há»i:
- Thúy Bình chết nơi tay hắn ?
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Hắn dùng độc kiếm, nhưng không độc bằng thủ đoạn của ngươi !
Diệp Khai cưá»i khổ:
- Xem ra, nếu bây giá» tại hạ phá»§ nháºn chắc các hạ cÅ©ng khó tin !
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Không thể tin được !
Diệp Khai tiếp:
- Nhưng sao các hạ không tưởng vì lẽ gì tại hạ giết Thúy Bình ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Ngưá»i chân chánh ngươi muốn giết là ta, chứ không phải là Thúy Bình.
Diệp Khai chớp mắt:
- Là các hạ ? Tại sao tại hạ muốn giết các hạ ?
Phó Hồng Tuyết chưa đáp:
Ngưá»i Ä‘ang nằm trong góc động bá»—ng đứng lên, cất tiếng:
- Tại vì các hạ bị Vạn Mã ÄÆ°á»ng mua chuá»™c, chÃnh tại hạ trong lúc vô tình nghe được tin tức đó.
Phó Hồng Tuyết quay nhanh mình, đối diện vá»›i ngưá»i đó, há»i:
- Ngươi là ai ?
Ngưá»i đó đáp:
- Tại hạ há» Bạch tên Kiện, khách giang hồ quen gá»i là Bạch Kiện Lang Quân.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Ngươi đã gặp Mã Không Quần ?
Bạch Kiện đáp:
- Má»—i ngà y Ä‘á»u gặp.
Phó Hồng Tuyết giáºt mình:
- Lão ta ở đâu ?
Bạch Kiện liếc sang Diệp Khai một thoáng, bảo:
- Các hạ giết y trước, tại hạ sẽ đưa các hạ đi tìm Mã Không Quần sau.
Phó Hồng Tuyết bị khÃch động mãnh liệt.
Bạch Kiện tiếp luôn:
- Tại hạ đến đây, là có ý đưa các hạ đi gặp Mã Không Quần …
Phó Hồng Tuyết cháºn lá»i:
- Ngươi phải chết là cái chắc !
Bạch Kiện phì cưá»i.
Bá»—ng, má»™t vệt sáng từ đâu có chá»›p lên, xẹt đến Bạch Kiện, má»™t tiếng soạt tiếp theo, má»™t thanh Ä‘oản Ä‘ao bay ngang qua và nh tai hắn, cắm pháºp và o vách đá, sâu hai tấc, tiếng cắm pháºp hầu như không vang lên, thanh Ä‘ao mưá»ng tượng bắn và o đất nhão.
Nếu ngưá»i phóng Ä‘ao muốn lấy mạng hắn, thì hắn đã mất mạng lâu rồi.
Bạch Kiện rung ngưá»i, cÆ¡ hồ không đứng vững.
Thanh đao vốn ở tay Diệp Khai, không ai thấy chà ng xuất thủ như thế nà o.
Cả Phó Hồng Tuyết cÅ©ng không phát giác kịp thá»i.
Diệp Khai Ä‘iá»m nhiên thốt:
- Nếu tháºt sá»± tại hạ bị Vạn Mã ÄÆ°á»ng mua chuá»™c thì gã kia phải trút linh hồn rồi.
Phó Hồng Tuyết trì nghi má»™t phút, báºt cưá»i lạnh thốt:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, trước mặt ta ngươi không thể là m cái việc sát nhân diệt khẩu.
Diệp Khai há»i:
- Các hạ tin lá»i nói cá»§a hắn ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Ta chỉ tin những gì chÃnh mắt ta trông thấy, ta chỉ thấy Thúy Bình ngã gục trước mặt ta.
Diệp Khai há»i:
- Tháºt sá»± các hạ muốn giết tại hạ để trả thù cho nà ng ?
Phó Hồng Tuyết không đáp.
Hắn không còn thì giỠđể nói tiếng gì.
Bởi, Ä‘ao đã bạt khá»i võ.
Ãnh Ä‘ao chá»›p lên.
Từ lâu, không má»™t ai tránh khá»i nhát Ä‘ao thần tốc cá»§a hắn.
Nhưng, Diệp Khai đã biến mất.
Bà n tay cá»§a Phó Hồng Tuyết vừa nhÃch động, chà ng đã vá»t mình ra xa ngoà i ba trượng, giở thuáºt bÃch bổ du tưá»ng trưá»n mình lên cao.
Khi Ä‘ao ra khá»i vá», chà ng đã thoát ra ngoà i.
Mưá»ng tượng chà ng bị ánh Ä‘ao hất bay Ä‘i, vì Ä‘ao chá»›p nhanh quá.
Xem ra, chà ng đã biết trước thế nà o Phó Hồng Tuyết cũng bạt đao nên chuẩn bị sẵn sà ng.
Nhá» có chuẩn bị, nên chà ng thoát khá»i nhát Ä‘ao.
Bà n tay cầm đao của Phó Hồng Tuyết hơi run, mồ hôi lạnh đẫm ướt lòng bà n tay cầm đao.
Hắn chém hụt má»™t ngưá»i ! Trên Ä‘á»i nà y, còn có ngưá»i thoát chết dưới thanh Ä‘ao cá»§a hắn.
Một sự kiện trên chỗ tưởng của hắn.
Diệp Khai thốt:
- Như thế là không công bình !
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Không công bình ?
Diệp Khai đáp:
- Các hạ xuống tay, tại hạ chết, tại hạ không oán háºn. Nếu ngược lại, các hạ chết ?
Äinh Vân Lâm chen và o:
- Nếu ngươi chết, thì ai thay thế ngươi Ä‘i tìm Mã Không Quần báo cừu cho ngươi ? Chẳng lẽ ngươi quên mối cừu háºn đó được ?
Là m sao Phó Hồng Tuyết quên được ?
Háºn Diệp Khai là háºn má»›i.
Háºn Mã Không Quần là háºn cÅ©, háºn truyá»n kiếp, gốc rá»… ăn sâu trong tâm não cá»§a hắn rồi !
Cái gì có gốc, có rể, là cái đó cố định rồi, quên là m sao được ? BỠlà m sao được ?
Và hắn sống đây, là vì mối cừu háºn thâm căn cố đế đó !
Còn háºn Diệp Khai, là mối háºn qua đưá»ng, nếu không nói là phù phiếm.
Hắn còn nắm chuôi Ä‘ao, tá»± há»i có nên phát xuất chiêu thứ hai chăng ?
Bạch Kiện giương tròn mắt, chỠxem, vừa phấn khởi vừa khẩn trương.
Hắn thấy rõ Phó Hồng Tuyết do dự. Nếu Diệp Khai không chết, thì Phó Hồng Tuyết phải chết !
Bá»—ng, hắn cất cao giá»ng:
- Tại sao các hạ chưa động thủ ? Vừa rồi, các hạ nằm bất động, nếu tại hạ không cứu, thì y đã giết các hạ, chẳng lẽ các hạ còn để cho y có cơ hội ám toán lần sau ?
Hắn Ä‘inh ninh lá»i nói đó phải có hiệu lá»±c. Nếu hắn ở trong tình huống cá»§a Phó Hồng Tuyết, thì chẳng khi nà o hắn buông tha đối phương.
Hắn quên, Phó Hồng Tuyết không phải là hắn, hắn và Phó Hồng Tuyết là hai con ngưá»i khác biệt đương nhiên tư tưởng cÅ©ng khác biệt luôn.
Phó Hồng Tuyết vụt quay mình, đối diện với Bạch Kiện, gằn từng tiếng:
- Vừa rồi, ngươi cứu ta ?
Bạch Kiện đã buông Ä‘ao, phải theo Ä‘ao, cố gắng gáºt đầu.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Tại sao ngươi cứu ta ?
Bạch Kiện giải thÃch:
- Tại vì tại hạ muốn các hạ đi giết Mã Không Quần. Một ngà y Mã Không Quần chưa chết, là một ngà y tại hạ không an tâm.
Câu đáp rất có lý.
Äáp được như váºy, gã đắc ý vô cùng.
NgỠđâu, Phó Hồng Tuyết cưá»i lạnh, thốt:
- Ta còn một điểm, chưa hiểu rõ !
Bạch Kiện há»i:
- Äiểm chi ?
Phó Hồng Tuyết tiếp vá»›i giá»ng lạnh:
- Nếu hắn thực sự muốn giết ta, ngươi tà i năng gì cứu nổi ta ?
Bạch Kiện giáºt mình.
Gã thức ngá»™ thiếu niên có táºt có bịnh phát bất thưá»ng đó không đến đổi ấu trÄ©, ngu xuẩn như gã tưởng.
Gã cÅ©ng thức ngá»™ luôn là chÃnh gã ngu xuẩn đáng háºn.
Phó Hồng Tuyết nhìn gã, là m gã đổ mồ hôi hột, đôi mắt láo liên như dã thú bị đuổi dồn.
Phó Hồng Tuyết cúi mặt nhìn thanh đao, lạnh lùng thốt:
- Ta vốn nên giết ngưá»i !
Bạch Kiện rung ngưá»i.
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Nhưng ngươi không xứng đáng. Máu ngươi chỉ là m hôi thúi thanh đao của ta thôi.
Bạch Kiện bà ng hoà ng, như tên tá» tá»™i chắc chết lại được ân xá bất ngá», má»™t sá»± ân xá mà gã không dám mÆ¡ tưởng.
Phó Hồng Tuyết tiếp luôn:
- Ta không muốn giết ngươi. Ngươi đừng bức ta !
Bạch Kiện ấp úng:
- Tại.. tại hạ … hiểu !
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Mã Không Quần còn sống ?
Bạch Kiện đáp:
- Äó là sá»± tháºt !
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Ngươi có muốn sống để đưa ta Ä‘i chăng ? Hay muốn nằm luôn tại đây ? Trong hai Ä‘iá»u, chá»n má»™t Ä‘i ! Chá»n gấp !
Hắn không nói tiếp. Hắn cũng không nhìn ai.
Hắn há»i tiếp, há»i để mà há»i, chứ thừa hiểu mẫu ngưá»i đó chá»n Ä‘iá»u nà o rồi.
HÆ¡n thế, mẫu ngưá»i đó không bao giá» chá»n lá»±a, bởi luôn luôn đối vá»›i chúng chỉ có má»™t Ä‘iá»u không có hai Ä‘iá»u.
Diệp Khai nhìn Phó Hồng Tuyết, trong ánh mắt có niá»m an á»§i êm Ä‘á»m.
Chà ng thốt:
- ÄÃch xác là ngà y nay, các hạ tiến bá»™ hÆ¡n trước, rất nhiá»u.
Phó Hồng Tuyết vẫn nhìn thanh Ä‘ao, không nhìn ngưá»i chung quanh.
Lần thứ nhất từ sau ngà y mất Thúy Bình, hắn cảm giác mình có tự tin, đối với mình, cái tự tin toà n vẹn vững chắc.
Hắn ngẩng đầu lên, ngưng ánh mắt nhìn Diệp Khai, buông từng tiếng:
- Hôm nay ta có thể để cho ngươi ra Ä‘i, những gì còn Ä‘á»ng lại giữa chúng ta, rồi cÅ©ng có má»™t ngà y nà o đó, ta sẽ kết toán đà ng hoà ng.
Diệp Khai gáºt đầu:
- Tại hạ biết.
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Tại đâu, lúc nà o, ta để tùy ngươi quyết định.
Diệp Khai đáp:
- Không cần chá»n nÆ¡i và lúc.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Tại sao ?
Diệp Khai thốt:
- Hiện tại hạ không có việc gì là m. Tại hạ sẽ đi theo các hạ.
Phó Hồng Tuyết cưá»i lạnh:
- Chỉ cần ta gặp được Mã Không Quần là đủ ! Trên thế gian nà y không một ai có thể cứu lão !
Diệp Khai tiếp:
- Tại hạ không hỠtưởng cứu lão. Tại hạ chỉ muốn dự khán thôi.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Trước hết, xem ta giết Mã Không Quần, sau đó chỠta giết ngươi ?
Diệp Khai mỉm cưá»i:
- Vạn nhất lúc đó các hạ tưởng giết tại hạ được thì tại hạ sẽ không phản đối.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Ngươi có thể Ä‘i xem, có thể chỠđợi, nhưng vô luáºn ta giết lão, hay lão giết ta, tốt hÆ¡n hết ngươi không nên Ä‘a sá»±.
Diệp Khai gáºt đầu:
- Tại hạ đáp ứng.
Phó Hồng Tuyết lộ vẻ thống khổ:
- Trong cuộc hà nh trình, ngươi nên giữ khoảng cách khá xa, tốt hơn hết đừng để cho ta trông thấy các ngươi !
Hắn không muốn một đôi một cặp nà o trước mắt bà y trò âu yếm nói năng thân
máºt.
Hắn cam chịu cô đơn, tịch mịch, dù sá»± cô đơn tịch mịch là những cái khổ nặng ná», khó chịu đựng hÆ¡n má»i cái khổ khác.
Diệp Khai hiểu rõ tâm tình cá»§a hắn, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i thốt:
- Thá»±c ra, các hạ không cần có gã ấy dẫn đưá»ng.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Tại sao ?
Diệp Khai đáp:
- Vì tại hạ đã tưởng ra lai lịch của gã !
Phó Hồng Tuyết chớp mắt:
- A !
Diệp Khai tiếp:
- Gã là ngưá»i trong Long Hổ trại. Có lẽ từ lúc đó đến nay Mã Không Quần ẩn nấp tại Ä‘iạ phương đó.
Bạch Kiện biến sắc mặt xanh dá»n.
Như váºy là gã không còn Ãch lợi cho ai nữa. Ngưá»i ta đâu cần gã sống nữa !
Gã đinh ninh Diệp Khai không buông tha gã.
Gã lầm.
Äinh Vân Lâm nhìn gã, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, thốt:
- Ngươi yên tâm ! Tuy há» không muốn ngươi dẫn đưá»ng, song há» cÅ©ng không giết ngươi. Bởi lẽ há» không là loà i lang, sói.
Bạch Kiện đổ mồ hôi lạnh, ấp úng:
- Tại hạ … biết … các vị ấy là những con ngưá»i tốt !
Äinh Vân Lâm cưá»i nhẹ:
- Há» thì Ä‘Ãch xác là như váºy, còn ta thì không váºy !
Bạch Kiện biến sắc mặt lợt lạc, là nhÃ:
- Cô … cô nương…
Äinh Vân Lâm Ä‘iá»m nhiên:
- Ta bất quá chỉ là má»™t nữ nhân, mà nữ nhân thì luôn luôn dè dặt, cẩn tháºn, cho nên ta khuyên ngươi nên nhá»›, vô luáºn đối vá»›i ai, ngươi cÅ©ng có thể đắc tá»™i, tuyệt đối không nên đắc tá»™i vá»›i nữ nhân.
Bạch Kiện đổ mồ hôi như mưa, ấp úng:
- Từ nay vỠsau … tại hạ … nhất định nhớ !
Äinh Vân Lâm há»i:
- Hạng ngưá»i như ngươi không bao giá» quên ?
Bạch Kiện gáºt đầu:
- Tháºt váºy ! Tại hạ nhá»› mãi !
Äinh Vân Lâm thở dà i:
- Rất tiếc ta khó tin được một câu của ngươi, chỉ một câu thôi, đừng nói là toà n chuyện.
Bạch Kiện run rẩy:
- Cô nương … muốn tại hạ là m sao mới chịu tin cho ?
Äinh Vân Lâm bá»—ng trầm gương mặt:
- Ta chỉ còn có mỗi một cách.
Nhìn thần sắc của nà ng, Bạch Kiện biết ngay cách đó như thế nà o.
Gã gom tà n lá»±c khÃ, nhảy vụt ra ngoà i.
Lần nà y thì quả tháºt gã không lầm.
Gã vừa vá»t Ä‘i, tiếng lục lạc vang lên sau lưng gã. Từ phút giây đó, gã không còn nghe âm thinh nà o nữa !
Nhìn Bạch Kiện từ từ ngã xuống, Phó Hồng Tuyết quay đầu lại trừng mắt với Diệp Khai, lạnh lùng thốt:
- Ngươi không nên để cho gã chết !
Diệp Khai cưá»i khổ:
- Gã không nên đắc tội với nữ nhân !
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Nếu Mã Không Quần không ở tại Long Hổ trại ?
Diệp Khai đáp:
- Nhất định lão ở tại đó.
Diệp Khai trăm trúng phải có một lần sai.
Mã Không Quần không còn ở đó. Tại Long Hổ trại, chẳng còn má»™t bóng ngưá»i.
Không má»™t bóng ngưá»i sống !
Máu Ä‘á»ng vÅ©ng khắp trại đã khô, xác ngưá»i đã cứng Ä‘á».
Chẳng phải chưa bao giỠDiệp Khai thấy máu, thấy xác chết.
Song lần nà y, chà ng phải buồn nôn.
Ngưá»i sống, dÄ© nhiên không còn má»™t mống ! Ngưá»i chết, không má»™t ai toà n thây !
Phó Hồng Tuyết nắm cứng chuôi đao, gân xanh nổi vồng.
Hắn cũng muốn nôn, phải cố gắng lắm mới dằn được.
Cảnh trước mắt, có phải là cảnh mưá»i chÃn năm xưa, bên cạnh Mai Hoa Am ?
Niá»m háºn đối vá»›i Mã Không Quần vụt gia tăng gấp bá»™i phần.
Bởi lần thứ nhất, hắn mục kÃch thá»§ Ä‘oạn cá»§a Mã Không Quần.
Không còn thủ đoạn nà o tà n độc hơn !
Lâu lắm, Diệp Khai thở dà i thốt:
- Hẳn là lão phát hiện ra Bạch Kiện Ä‘i tìm các hạ. Do đó, lão tiên hạ thá»§ vi cưá»ng.
Phó Hồng Tuyết không nói gì.
Hắn không dám mở miệng, bởi mở miệng là mữa liá»n.
Diệp Khai cúi mình xuống, dùng hai ngón tay moi đất có vấy máu.
Äất còn ướt.
Nơi đây, thiếu ánh dương quang, máu chỉ khô lớp mặt, bên dưới còn sệt.
Chà ng tặt lưỡi thốt:
- Lão ly khai nơi nà y chưa lâu lắm !
Äinh Vân Lâm che mặt, thở ra.
- Còn ai biết lão chạy theo vỠhướng nà o !
Diệp Khai lắc đầu:
- Không ai biết !
Chà ng nhìn ra phương trá»i xa, ánh mắt ngá»i niá»m phẫn ná»™.
Một lúc sau, chà ng tiếp:
- Tại hạ hiểu mẫu ngưá»i như lão, vô luáºn Ä‘i vá» hướng nà o cÅ©ng không Ä‘i xa.
Äinh Vân Lâm há»i:
- Tại sao ?
Diệp Khai đáp:
- Bởi tất cả má»i nẽo đưá»ng trên Ä‘á»i nà y, lão Ä‘á»u có Ä‘i qua, lão dẫm dấu chân mà không dừng, là vì không có nÆ¡i dừng. Thì, khi hết đưá»ng Ä‘i, lão cÅ©ng không thể trở lại con đưá»ng cÅ© ! Lão không là m má»™t việc vô Ãch, phà công ! Còn má»™t con đưá»ng duy nhất, lão chưa Ä‘i thôi ! Con đưá»ng cùng !
|

15-07-2008, 02:35 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 43 : ÄÆ°á»ng Cùng
Không ai muốn Ä‘i trên con đưá»ng cùng, nếu có má»™t con đưá»ng nà o khác. Trừ trưá»ng hợp bắt buá»™c. Không ai bắt buá»™c mình, trừ chÃnh mình tá»± bắt
Trừ bắt buá»™c để tìm má»™t nhiệm mầu, đưa đến má»™t lối thoát, nếu không là liá»u !
Con đưá»ng núi nhá» hẹp quá, hiểm trở, gồ ghá» quá, mưá»ng tượng má»™t con đưá»ng chông.
Nhưng, qua khá»i Ä‘oạn đưá»ng nà y, phÃa trước có đưá»ng để Ä‘i.
Thá»i gian và o chÃnh ngá».
Lão đứng lại ở má»™t khu rừng, nấp dưới bóng cây ráºm, tránh ánh nắng như thiêu đốt.
Lão nghe mệt.
Trước kia, giết ngưá»i nhiá»u hÆ¡n thế, lão vẫn khá»e như thưá»ng.
Và lão nháºn thấy mình già , quá già .
Bao nhiêu năm tranh đấu, tạo dá»±ng được cái gì ! GiỠđây cái gì còn lại vá»›i lão, ngoà i số tuổi cao vá»›i xác thân nhá»c mệt ?
Trầm Tam Nương ngồi trên chiếc bao hà nh lý, đối diện với lão.
Bà vốn là tay ăn mặc kỹ, song hiện tại y phục bê bết những máu, những bụi cát, chân mang già y rách, bà n chân cũng rướm máu.
Bà mệt nhá»c hÆ¡n lão vì phải má»a nhiá»u.
Vừa rồi, bà phải khó khăn lắm má»›i gở được ná»a mảng đầu có má»™t phần má, bắn và o má»› tóc rối cá»§a bà , dÃnh nÆ¡i đó nhá»§ng nhẳng.
Chỉ chạm tay và o đó, để lấy ra khá»i tóc, bà đã má»a rồi, qua xúc giác nhầy nhụa nói chi đến hÆ¡i tanh !
Dù giữa trưa, nóng bức, má»™t cÆ¡n gió phất qua, bà cÅ©ng rung ngưá»i.
Bà lạnh ? Không, là m gì lạnh và o giỠnà y ?
Bà sợ ? Sợ tiếng động.
Ngá»±c áo cá»§a bà tét rá»™ng, thanh Ä‘ao cá»§a Äá»™c Nhãn Long suýt sã ngá»±c bà ra là m hai.
Bà không oán háºn. Nói oán háºn, tức nhiên là ám chỉ Vạn Mã ÄÆ°á»ng. ChÃnh bà tá»± tìm cái khổ mà ! Bà còn oán háºn ai ? Mã Không Quần Ä‘ang nhìn bà .
Trước kia, má»—i lần lão nhìn như váºy là bà cưá»i, cưá»i rất tươi, duyên dáng.
Bây giá», bà cúi đầu, nhìn xuống bá»™ ngá»±c hở hang.
Mã Không Quần thở dà i:
- Trong bao, còn có y phục, sao ngươi không lấy ra thay đổi ?
Trầm Tam Nương lắc đầu:
- Tôi không thay.
Má»™t lúc lâu, Mã Không Quần lại há»i:
- Ngươi tưởng gì ?
Trầm Tam Nương đáp:
- Tôi không tưởng chi hết.
Mã Không Quần tiếp:
- Mưá»ng tượng ngươi có tâm sá»±.
Trầm Tam Nương thốt:
- Dù có, tôi cÅ©ng không cáo tố vá»›i đưá»ng chá»§.
Mã Không Quần có cảm tưởng như bị ai tát tay và o mặt.
Con ngưá»i đó, lừa dối lão, phản bá»™i lão, nhưng chưa bao giá» là m má»™t Ä‘iá»u gì nghịch ý lão trước mặt lão.
Bây giá», bà đã nghịch ý lão.
Lần thứ nhất bà không tuân theo ý lão !
Nhưng, lão là m gì bà đây ?
Già rồi, lão không thể là m như thanh thiếu niên, nhà o tới, túm lấy tóc bà , mà đấm mà đá !
Lão chỉ cưá»i, nhắm mắt lại dưỡng thần !
Trầm Tam Nương bỗng thốt:
- Ông vừa há»i tôi tưởng gì. Tôi vẫn không muốn nói, nhưng bây giá» tôi lại thấy cần nói, đã đến lúc tôi phải nói.
Mã Không Quần gáºt đầu:
- Ngươi cứ nói.
Trầm Tam Nương tiếp:
- Äáng lẽ, ông không nên giết há».
Mã Không Quần há»i:
- Không nên ?
Trầm Tam Nương lắc đầu:
- Không nên !
Mã Không Quần không mở mắt, một lúc lâu, lão thốt:
- Ta giết há», vì há» bán rẻ ta. Vô luáºn là ai bán rẻ ta cÅ©ng phải chết.
Trầm Tam Nương cắn môi.
Mưá»ng tượng bà cố ngăn chặn ngá»n sóng trong lòng, song bà không ngăn được, phải cất tiếng:
- Chẳng lẽ tất cả những ngưá»i đó Ä‘á»u bán rẻ ông ? Chẳng lẽ nữ nhân và trẻ nÃt cÅ©ng bán rẻ ông ? Tại sao ông giết tất cả, không chừa má»™t mạng ?
Mã Không Quần lạnh lùng:
- Tại vì ta còn muốn sống !
Trầm Tam Nương cưá»i lạnh:
- Ông muốn sống, ngưá»i khác dá»… thưá»ng không muốn sống sao ? Nếu chúng ta muốn Ä‘i, bá»n đó tuyệt nhiên không là m sao ngăn trở ná»—i. Tại sao ông hạ độc thá»§ ?
Mã Không Quần nắm chặt đôi tay, gân xanh nổi vồng.
Lâu lắm lão má»›i buông lÆ¡i nắm tay, rồi từ từ đứng lên, Ä‘i ra khá»i khu rừng, đến má»™t ngá»n suối vốc nước rá»a mặt.
Nước mát mang lại sự bình tĩnh nơi tâm hồn.
Ai ai cÅ©ng cho rằng lão là con ngưá»i trầm tÄ©nh phi thưá»ng chỉ có lão tá»± biết mình khi cÆ¡n giáºn bốc lên, là lão khó đè nén.
Trầm Tam Nương đi theo sau, đứng lặng nhìn lão.
Lưng chưa còng, hông còn thon, cái thon cá»§a con nhà võ, từ phÃa sau nhìn tá»›i, vô luáºn là ai cÅ©ng không phát hiện cái già cá»§a lão.
Vì lý do báo cừu, bà hiến thân cho lão, song dù muốn dù không bà cÅ©ng thấy hà i lòng được tiếp cáºn lão, cái hà i lòng sá»± thá»±c trong má»™ng ước cá»§a má»™t nữ nhân.
Bà cũng có tiếp xúc với một số nam nhân khác, song ở hỠbà không tìm thấy những điểm là cho bà hà i lòng, như ở lão.
Bà tá»± há»i:
- Có phải vì thế mà ta đi theo lão ?
Bất giác, bà nghe nhiệt độ trong ngưá»i tăng gia.
Mã Không Quần biết là có Trầm Tam Nương đi theo sau, song không quay đầu.
Qua khá»i con suối đó, là đoạn đưá»ng núi táºn cùng, từ đó Ä‘i tá»›i là và o đồng bằng. Tuy là đồng bằng bất quá là má»™t bãi đất trống có trồng lúa, còn thuá»™c vùng núi non nà y.
Mã Không Quần thốt:
- Qua khá»i bãi đất nà y, chúng ta đến chân núi, xuống đến đó rồi, chúng ta tìm nhà nông, tá túc qua đêm.
Trầm Tam Nương há»i:
- Rồi sau đó ? Ông chuẩn bị như thế nà o ?
Mã Không Quần trầm ngâm một lúc, đoạn từ từ cất tiếng:
- Ngươi há»i ta phải là m sao ? Ngươi còn há»i ta phải là m sao ? Còn ngươi ?
Trầm Tam Nương nắm chặc đôi tay, đáp:
- Tôi há»i ông ? Tôi không có ý kiến gì ?
Mã Không Quần im lặng.
Trầm Tam Nương cưá»i lạnh tiếp:
- Có phải là ông cũng sẽ giết hết cả nhà nông dân đó để diệt khẩu ?
Mã Không Quần chợt quay mình, nhìn bà , gằn giá»ng:
- Má»™t con ngưá»i, trong khi đà o vong, bắt buá»™c có lúc phải là m những việc mà chÃnh mình ghê tởm. Ta không há» gá»i ngươi Ä‘i theo, không bao giá» ta có gá»i ngươi Ä‘i theo.
Trầm Tam Nương cúi đầu:
- ChÃnh tôi muốn Ä‘i theo ông, tôi vốn quyết tâm là m như váºy. Vô luáºn ông đến đâu, tôi cÅ©ng Ä‘i theo, ông sống tôi sống, ông chết tôi chết.
Bà đổ lệ, tiếp qua nức nở:
- Tôi đã quyết tâm hiến mình trá»n vẹn cho ông, vÄ©nh viá»…n cho ông, chỉ vì … tôi nháºn mình có lá»—i vá»›i ông, tôi cÅ©ng nháºn ông là má»™t nam tá» hán dù trước kia ông có là m gì, cÅ©ng không quan hệ chi đến tôi. Nhưng bây giỠ… bây giỠ…
Mã Không Quần há»i:
- Bây giỠthì sao ?
Trầm Tam Nương khóc một lúc, lau lệ rồi đáp:
- Bây giỠthì tôi thay đổi rồi.
Bà buông xong câu nói, nghe con tim nhói lên.
Bởi, bà cÅ©ng chưa thức ngá»™ rõ rệt, chÃnh bà thay đổi hay Mã Không Quần thay đổi.
Mã Không Quần bình tĩnh nhìn bà , thần sắc lạnh lùng.
Lão hiểu, biến đổi là lẽ hằng và biến đổi thưá»ng hiển hiện ở Ä‘iạ hạt cảm tình ở giá»›i nữ nhân.
Huống chi, con ngưá»i trong cảnh đà o vong, luôn luôn sống vá»›i sá»± lo âu ?
Lão gáºt đầu, đáp:
- ÄÆ°á»£c ! Äến do ngươi tá»± nguyện đến, chứ ta không yêu cầu. Hiện tại, ngươi muốn Ä‘i, thì cứ Ä‘i. Ta không bao giá» cưỡng ép trở ngăn.
Trầm Tam Nương cúi đầu:
- Tôi suy nghÄ© kỹ lắm rồi. Tôi Ä‘i, là có lợi cho ông nhiá»u.
Mã Không Quần cưá»i nhạt:
- Äa tạ ngươi ! Hảo ý cá»§a ngươi ta hiểu.
Trầm Tam Nương không chịu đựng nổi ba tiếng "đa tạ ngươi" của lão.
Trong giây phút, bà cảm thấy thẹn.
Bà suýt cải biến chủ ý.
Hồi ức lại má»i việc đã qua, bà phải nhìn nháºn luôn luôn lão đối xỠđẹp vá»›i bà .
Mã Không Quần há»i:
- Ngươi chuẩn bị đi vỠđâu ? Là m gì ?
Trầm Tam Nương cắn môi cưá»i đáp:
- Hiện tại tôi chưa có chá»§ ý. Có lẽ trước hết tôi kiếm má»™t số tiá»n, rồi sinh nhai vá»›i nghá» buôn bán nhá», mà cÅ©ng có thể tôi táºu đất, láºp vưá»n, cấy lúa …
Mã Không Quần há»i:
- Qua ngà y đoạn tháng nổi chăng ?
Trầm Tam Nương đáp:
- Nếu là trước kia thì tôi không thể chịu đựng nổi. Song bây giá», tôi chỉ mong cần được an tịnh thôi. Tôi hy vá»ng được tá»± do, tá»± tại, sống và i năm, lúc đó có chết Ä‘i, cÅ©ng chảng còn luyến tiếc gì nữa.
Mã Không Quần há»i:
- Nếu chưa chết gấp ?
Trầm Tam Nương đáp:
- Và o chùa thế phát là m ni cô !
Mã Không Quần cưá»i mỉm:
- Äừng nói vá»›i ta những lá»i đó, ta không cần nghe là m chi. Ta biết, chẳng bao giá» ngươi là m ni cô đâu. Thá»±c sá»± thì ngươi còn thanh xuân, tốt hÆ¡n nên tìm má»™t nam nhân nà o đó mà gá nghÄ©a, má»™t nam nhân nhá» tuổi ôn nhu, chứ ta thì …già rồi ! Quá già …
Lão cưá»i, nụ cưá»i không che dấu được ý niá»m táºt đố, phẫn ná»™.
Trầm Tam Nương không nhìn lão, thở dà i tiếp:
- Tôi không bao giỠtìm nam nhân ! Tôi …
Mã Không Quần cháºn lá»i:
- Ngươi không tìm nam nhân thì nam nhân tìm ngươi !
Trầm Tam Nương trầm lặng một lúc:
- Việc tương lai, không ai dự liệu được !
Mã Không Quần lạnh lùng:
- Thực ra, ta hiểu rõ ngươi lắm rồi. Nữ nhân như ngươi đó, nếu vắng nam nhân trong ba hôm thôi, ngươi sẽ không bao giỠăn được, ngủ được, ngươi sẽ cảm thấy cuộc sống mất hết thú vị …
Trầm Tam Nương kinh hãi, không tưởng Mã Không Quần lại có thể nói những lá»i thô tục như thế ?
Mã Không Quần phẫn nộ đến đỠmặt.
Lão buông luôn:
- Nhu cầu nam nhân của ngươi còn cần thiết hơn nhu cầu ẩm thực, ta đỠnghị ngươi nên trở vỠvới nghỠđiếm là hay hơn hết ! Là m điếm thì không sợ thiếu nam nhân vả lại ngươi còn có thể đổi món hằng ngà y.
Trầm Tam Nương lạnh. Vừa rồi bà cảm thấy thẹn, bây giá» thì niá»m thẹn đổi thà nh niá»m giáºn, bà cao giá»ng đáp:
- Äá» nghị đó tốt lắm, tôi có thể thá»±c hiện. Bất quá tôi còn lo nam nhân Ãt quá. Má»—i ngà y má»™t và i ngưá»i thì không đủ, phải có từ năm bảy ngưá»i trở lên má»›i được !
Mã Không Quần vung tay tát mạnh và o mặt bà , thuáºn thế chụp luôn má»› tóc cá»§a bà , xoay mặt quát:
- Ngươi còn nói thêm một tiếng nữa, ta giết ngươi ngay.
Trầm Tam Nương cưá»i lạnh:
- Ông giết tôi, thì cà ng tốt chá»› có sao ! Äáng lẽ ông đã giết tôi từ lâu rồi kia mà ! Nếu tôi chết sá»›m thì tôi đâu còn phải ăn ngá»§ vá»›i ông thêm bao nhiêu đêm ngà y kể từ lúc đó ! Ông nên biết, trong những hôm sau nà y, tôi tởm ông không tưởng nổi.
Bà chỉ còn có cách là nói những lá»i như váºy má»›i gây thương tổn cho lão.
Mã Không Quần nắm chặt bà n tay đưa cao lên, mắt trợn trừng nhìn bà .
Tay quyá»n lÆ¡ lững đó, chưa giáng xuống đầu bà .
Một lúc sau, lão thở dà i buông xuôi tay xuống, lơi nắm tay.
Trong cái thoáng đó, lão chợt biến thà nh già hÆ¡n, suy nhược, mệt má»i …
Lão khoát tay:
- Ngươi đi đi, đi gấp đi ! Tốt hơn, vĩnh viễn ngươi đừng để ta gặp lại. Tốt hơn …
Bá»—ng, lão nÃn lặng.
Lão vừa thấy ánh Ä‘ao chá»›p, từ phÃa sau lưng Trầm Tam Nương xẹt tá»›i.
Trầm Tam Nương nhăn mặt, đôi mắt trừng lên như lồi ra, đôi mắt ngá»i lên vẻ kinh ngạc, sợ hãi, Ä‘au đớn.
Bà đưa tay vá» phÃa Mã Không Quần, như để vÆ¡ và o lão.
Song, lão đã lùi lại một bước.
Bà mấp máy môi, như để nói gì, lá»i chưa thoát ra, bà đã ngã xuống.
Má»™t thanh Ä‘oản Ä‘ao cắm pháºp nÆ¡i lưng bà .
Thoạt đầu vừa trông thấy thanh đoản đao, Mã Không Quần vừa phẫn nộ vừa kinh ngạc.
Nhưng, liá»n sau đó, lão khiếp sợ rõ rệt, sợ đến độ không bước tá»›i nâng Trầm Tam Nương lên.
Mồ hôi lạnh đẫm ướt đầu lão.
Phi Ä‘ao từ khu rừng bắn ra, song không má»™t bóng ngưá»i thấp thoáng tại khu rừng.
Mã Không Quần lùi, từng bước má»™t, bước má»™t, niá»m khiếp sợ gia tăng theo bước lùi.
Trầm Tam Nương nằm tại chỗ, oằn oại rên rỉ. Lão không còn nhìn bà ta nữa, lão chỉ cố đến xác thân lão, lão chạy nhanh xuống núi.
Nghe tiếng chân lão xa dần, xa dần, Trầm Tam Nương nghe con tim trầm xuống, dần dần.
Bà không tưởng con ngưá»i đó có thể ly khai bà má»™t cách tà n nhẫn như váºy !
Ãt nhất lão cÅ©ng phải há»i qua bà má»™t và i tiếng chá»› !
Sau đó, bà lại nghe tiếng chân, rồi má»™t ngưá»i thở dà i thốt:
- Không ngá» Vạn Mã ÄÆ°á»ng chá»§ là má»™t nam nhân như thế ! Dù cho lão không thể báo cừu cho bà , Ãt nhất lão cÅ©ng phải chiếu cố đến bà ! Váºy mà lão vẫn bá» chạy được, chạy nhanh hÆ¡n chó bị Ä‘uổi !
Âm thinh một nam nhân ! Âm thanh lạ !
Có phải là ngưá»i ám toán bà ?
Ngưá»i đó tiếp:
- Tuy bà chết nÆ¡i tay tại hạ, song lão má»›i là ngưá»i đáng cho bà háºn. Chỉ vì so vá»›i tại hạ, lão có nhiá»u lá»—i hÆ¡n.
Quả nhiên là ngưá»i đó hạ độc thá»§.
Trầm Tam Nương định xoay trở mình xem ngưá»i đólà ai.
Nhưng, ngưá»i đó đạp chân lên lưng bà , cưá»i lạnh mấy tiếng tiếp lá»i:
- Bà muốn thấy tại hạ ? Thấy là m chi ! Bà không nháºn ra tại hạ đâu. Bởi không bao giá» bà gặp tại hạ, dù chỉ là má»™t lần.
Trầm Tam Nương rung giá»ng:
- Äã là xa lạ vá»›i nhau, sao các hạ sát hại tôi ?
Ngưá»i đó đáp:
- Tại vì tại hạ nháºn ra, bà chết còn sướng hÆ¡n là sống mà phải chịu Ä‘au khổ dà i dà i.
Trầm Tam Nương cắn răng.
ChÃnh bà cÅ©ng nghÄ© như váºy mà !
Ngưá»i đó tiếp:
- Nếu tại hạ là nữ nhân, gặp má»™t nam nhân hạng Mã Không Quần, tại hạ cÅ©ng không tưởng sống ! Bất quá chết, có nhiá»u cách chết…
Trầm Tam Nương không nói gì.
Ngưá»i đó tiếp:
- Hiện tại, bà chưa chết, tại hạ có thể cho bà biết, có lúc cái chết sướng hơn cái sống đó bà , song phải chết gấp, chết nhanh chết không kịp hay biết gì. Chứ còn chết từ từ, chết với dà y vò, ray rứt, thì tại hạ nghĩ cái chết đó không thú vị lắm.
Trầm Tam Nương cố gắng há»i má»™t câu:
- Chẳng lẽ các hạ muốn hà nh hạ tôi ?
Ngưá»i đó đáp:
- Vấn đỠcòn tùy nÆ¡i bà , xem bà có chịu nói hay không, và bà có nói tháºt hay không ?
Trầm Tam Nương há»i:
- Các hạ muốn tôi nói gì ?
Ngưá»i đó cúi xuống, nhặt chiếc bao cầm tay, tiếp:
- Chiếc bao nà y cÅ©ng đáng giá lắm, song tà i sản cá»§a Vạn Mã ÄÆ°á»ng không chỉ bao nhiêu đây mà thôi. Lúc lão chạy Ä‘i, lão giấu tà i sản cá»§a lão ở nÆ¡i nà o ?
Trầm Tam Nương đáp:
- Tôi không biết ! Sá»± tháºt là váºy !
Ngưá»i đó tiếp:
- Nếu bà nói lại một lần nữa là không biết, thì tại hạ sẽ lột trần truồng bà , trước hết hưởng thụ bà , sau đó sẽ cắt đứt gân chân bà , mang bà xuống chân núi bỠvà o kỷ viện.
Y cưá»i nhẹ, tiếp luôn:
- Bà nên biết, cÅ©ng có nam nhân không chê gái Ä‘iếm tà n táºt. Huống chi, dung nhan cá»§a bà hấp dẫn lắm mà !
Trầm Tam Nương lạnh ngưá»i.
Bà đoán qua giá»ng nói, con ngưá»i đó nói được là là m được.
Ngưá»i đó tiếp:
- Bây giá» tại hạ há»i bà , bà biết hay không biết ?
Trầm Tam Nương ấp úng:
- Tôi … tôi …
Bá»—ng, vừa lúc đó, từ dưới chân núi, tiếng lục lạc vang lên vá»ng đến cục trưá»ng, rất êm tai.
Âm thanh dịu dà ng của một thiếu nữ vang tiếp:
- Ta biết, nhất định là lão thoát Ä‘i theo con đưá»ng nà y. Ta linh cảm như váºy !
Có tiếng cưá»i cá»§a nam nhân.
Thiếu nữ sừng sộ:
- Ngươi cưá»i cái gì ? Cho ngươi biết, đừng khich thưá»ng linh cảm cá»§a nữ nhân ? Có lúc rất chuẩn xác đấy.
Trầm Tam Nương không nháºn ra âm thinh cá»§a nữ nhân song giá»ng cưá»i cá»§a nam nhân thì bà rất quen thuá»™c.
DÄ© nhiên, bà biết nam nhân là ai rồi. Tim bà đáºp rá»™n lên.
Bà nghe lưng bà nhẹ đi.
Ngưá»i nà o đó đã rút chân, phóng chạy mất dạng.
|

15-07-2008, 02:37 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 44 : Cừu Háºn
Khi Diệp Khai đến nơi, chỉ còn môt nữ nhân nằm bên bỠsuối, một thanh đao ngắn cắm nơi lưng.
Chà ng chạy tới, nâng nữ nhân lên, bất giác kêu thất thanh:
- Trầm Tam Nương !
Trầm Tam Nương mỉm cưá»i.
Nụ cưá»i bi ai, thê thảm, ẩn ước niá»m an á»§i !
Trong tình huống nà y, bà đâu có muốn gặp Diệp Khai, song gặp chà ng rồi bà nghe lòng ấm lại.
Bà vẫn rên.
Chợt bà ngừng rên, rồi nhá» giá»ng ngâm:
- Trá»i mênh mông, đất thênh thang, ngưá»i như ngá»c, ngá»c sanh hương, Vạn Mã ÄÆ°á»ng, Trầm Tam Nương …
Rồi bà há»i:
- Công tá» còn nhá»› những lá»i ca đó chăng ?
Diệp Khai gáºt đầu.
Chà ng nghe bà ca lúc gặp bà tại đồng cá» bao la trải táºn chân trá»i …
Không ngỠTrầm Tam Nương bây giỠvẫn còn nhớ !
Trầm Tam Nương tiếp vá»›i giá»ng thảm:
- Chắc công tá» không tưởng là tôi còn nhá»›. Äêm đó, công tỠ…
Diệp Khai cưá»i, nụ cưá»i thê lương quá.
Chà ng thốt:
- Tại hạ còn nhá»›, đêm đó, ngưá»i đối ẩm vá»›i tại hạ không phải là bà !
Trầm Tam Nương tiếp liá»n:
- Tôi cÅ©ng nhá»› là đêm đó ngưá»i đến ngôi nhà cá» không phải là công tá» !
Diệp Khai đi ngay và o vụ:
- Vạn Mã ÄÆ°á»ng chá»§ hạ độc thá»§ ?
Trầm Tam Nương lắc đầu:
- Không phải lão.
Diệp Khai cau mà y:
- Thế thì ai ?
Trầm Tam Nương đáp:
- Một gã thanh niên, tôi không trông thấy mặt.
Diệp Khai hừ một tiếng:
- Không thấy mặt mà bà biết là một gã thanh niên !
Trầm Tam Nương giải thÃch:
- Tôi Ä‘oán qua âm thanh cá»§a gã. Vừa rồi gã còn bức bách há»i cùng tôi, bảo tôi chỉ chá»— Vạn Mã ÄÆ°á»ng chôn giấu tà i sản. Nghe tiếng cưá»i cá»§a công tá», gã bá» chạy Ä‘i liá»n.
Diệp Khai há»i:
- Còn Mã Không Quần ?
Trầm Tam Nương đáp:
- Lão cÅ©ng bá» chạy Ä‘i. Mưá»ng tượng lão thấy quá»·, lão chạy bay xuống núi.
Diệp Khai lại cau mà y:
- Tại sao lão bỠchạy ? Lão thấy gì ?
Trầm Tam Nương nghiến răng, rÃt lên:
- Lão bỠtôi tại đây ! Nhất định lão thấy các vị đuổi đến nơi, nên lão …
Diệp Khai sáng mắt kêu lớn:
- Nhất định lão thấy thanh đao ở lưng bà !
Äao dà i ba tấc bảy phân: Loại phi Ä‘ao !
Diệp Khai cắt một chéo áo, lấy thuốc kim sang bôi lên vết thương của Trầm Tam Nương.
Sau đó, chà ng mới rút mũi đao ra.
Ãnh Ä‘ao bắn và o mắt Phó Hồng Tuyết, hắn biến sắc mặt.
Diệp Khai bỗng quay đầu, nhìn hắn thốt:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên, các hạ có thấy loại Ä‘ao nà y.
Phó Hồng Tuyết cà ng biến sắc mặt hÆ¡n. Lâu lắm hắn má»›i gáºt đầu.
Là m sao hắn phá»§ nháºn được !
Lần thứ nhất, hắn thấy thanh đao loại đó cắm trên sống lưng bà n tay của Lý Mã Hổ.
Lần thứ hai nÆ¡i yết hầu cá»§a đứa cháu ná»™i Quách Oai. Lần thứ ba nÆ¡i yết hầu cá»§a Vương Äại Hồng.
Bây giỠthanh đao loại đó cắm nơi lưng Trầm Tam Nương. Và Diệp Khai hoà n toà n vô can !
Thế thì hắn có suy tưởng sai lầm chăng ?
Diệp Khai cháºm rãi tiếp:
- Các hạ thấy đó, nà o chỉ mỗi mình tại hạ sỠdụng loại đao nà y ?
Phó Hồng Tuyết chỉ biết nÃn lặng mà thôi.
Diệp Khai thở dà i:
- Thá»±c ra, nếu tại hạ muốn ám toán ngưá»i nà o, thì chắc là tại hạ không đến ná»—i ngu xuẩn xá» dụng má»™t phương tiện độc thiện. Mà dù có bắt buá»™c phải dùng đến thứ độc thiện đó, tại hạ cÅ©ng không để cho ngoại nhân phát hiện.
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Loại đao nà y rất đặc biệt ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- Phải !
Phó Hồng Tuyết há»i:
- Ngưá»i ta không thấy nó, là m sao phá»ng theo hình thức mà chế tạo đúng ý ?
Diệp Khai cưá»i khổ:
- Cái đó thì hiện tại, tại hạ không hiểu nổi. Chế tạo má»™t thanh Ä‘ao, giống loại nà y chẳng phải là việc dá»…, bởi là má»™t váºt không ai trông thấy. Tại hạ biết, chỉ muốn hãm hại má»™t ngưá»i, tất phải dụng tâm khắc khổ lắm.
Phó Hồng Tuyết cưá»i lạnh:
- Thế là ngươi cho rằng có ngưá»i muốn hãm hại ngươi ?
Diệp Khai cau mà y:
- Chẳng lẽ các hạ không trông thấy ?
Phó Hồng Tuyết cúi đầu, nhìn thanh đao nơi tay.
Khi hắn không muốn đáp lá»i, là hắn cúi đầu.
Diệp Khai tiếp:
- Ngưá»i đó là m cho các hạ tin rằng chÃnh tại hạ châm ngòi cuá»™c chiến giữa các hạ và Quách Oai, ngưá»i đó cÅ©ng là m cho các hạ tin luôn chÃnh tại hạ là kẻ chá»§ mưu hại Thúy Bình ngay trong lúc Äinh Vân Lâm bị nhị ca nà ng bắt Ä‘i. Mà nà ng thì là chứng nhân duy nhất cá»§a tại hạ ! Thà nh thá», tại hạ không là m sao chứng minh được sá»± vô tá»™i cá»§a mình.
Chà ng thở dà i, tiếp luôn:
- Sở dÄ© y là m thế là muốn tạo thà nh giữa chúng ta má»™t mối háºn cừu nan hóa giải, chúng ta sẽ đưa nhau đến chá»— má»™t sống má»™t chết.
Bà n tay của Phó Hồng Tuyết vồng gân xanh.
Diệp Khai lại tiếp:
- Xem ra, y hao phà má»™t phen dụng tâm khổ sở ! Cái kế hoạch cá»§a y quả là kÃn đáo đến tại hạ cÅ©ng không có cÆ¡ há»™i biện bạch. Nếu hôm nay không có trưá»ng hợp nà y thì vô luáºn tại hạ giải thÃch cách nà o, hẳn các hạ cÅ©ng không tin.
Phó Hồng Tuyết phải thừa nháºn chà ng nói đúng.
Diệp Khai tiếp:
- Lần nà y, cÅ©ng may là chúng ta cùng hiệp chung má»™t chá»—. Nếu không thì chắc các hạ lại tin luôn chÃnh các hạ sát hại Trầm Tam Nương ! Mà Mã Không Quần hẳn cÅ©ng tin như váºy.
Äinh Vân Lâm đứng má»™t bên, lá»™ sắc giáºn, không ai biết nà ng giáºn vì lẽ gì.
Bây giá» nà ng há»i:
- Ngươi có tưởng ra con ngưá»i đó chăng ? Tại sao y háºn ngươi ? Tại sao y quyết tâm hãm hại ngươi ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Tại hạ không tưởng ná»—i. Cho nên tại hạ quyết há»i cho rõ rà ng.
Chà ng nhìn xuống phát hiện Trầm Tam Nương ngốc đầu lên, nhìn chòng chá»c Äinh Vân Lâm vá»›i ánh mắt cá»±c kỳ quái.
Äinh Vân Lâm cÅ©ng dùng ánh mắt đó, nhìn trả lại bà .
Diệp Khai thốt:
- Äây là Trầm Tam Nương, cô nương chưa há» gặp mặt…
Äinh Vân Lâm lạnh lùng cháºn lại:
- Ta biết bà ấy là ai. Bất quá ta không hiểu tại sao bà thân máºt vá»›i ngươi như váºy. Mưá»ng tượng ngươi lại rất tốt vá»›i bà …
Diệp Khai chợt hiểu vì sao nà ng giáºn.
Nhưng còn Trầm Tam Nương, tại sao bà nhìn nà ng với ánh mắt đó !
Diệp Khai muốn điên cái đầu.
Äinh Vân Lâm cưá»i lạnh, tiếp:
- À ! Ta nói chuyện với ngươi, sao ngươi không chăm chú nghe !
Diệp Khai vốn không lưu ý đến nà ng, khi nà ng nổi ghen lên rồi thì hay nhất là chà ng nên lơ là ! Bởi không còn cách nà o hơn.
Chà ng lÆ¡ là , nà ng cà ng giáºn dữ.
Nà ng mỉa:
- Ta thấy, các ngươi có những sự việc gì với nhau, đáng giá trị là m một hồi ức lại. Nếu muốn ta tránh ra xa xa, thì ngươi cứ bảo.
Diệp Khai gáºt đầu:
- Phải, cô nương là m ơn tránh ra một chút đi !
Äinh Vân Lâm mắt đỠngầu nhìn chà ng trừng trừng, dáºm chân thình thịch, rồi quay mình chạy Ä‘i.
Diệp Khai không nÃu nà ng lại.
Trầm Tam Nương thở dà i, thốt:
- Xem ra, vị tiểu cô nương đó yêu công tá» quá chừng, công tá» không nên chá»c giáºn nà ng.
Diệp Khai mỉm cưá»i:
- Tại hạ có nhiá»u việc cần nói vá»›i bà !
Trầm Tam Nương há»i:
- Có phải công tá» muốn há»i khẩu âm cá»§a ngưá»i đó như thế nà o ?
Diệp Khai cưá»i nhẹ:
- Nói chuyện với bà , tại hạ nghe khoan khoái vô cùng, bà hiểu rõ tâm ý kẻ đối thoại.
Trầm Tam Nương cưá»i mà lòng rất xót xa.
Có má»™t ngưá»i mà bà không hiểu tâm ý. Oái ăm thay, bà lại hiến dâng cuá»™c Ä‘á»i cho ngưá»i đó.
Bà hiểu tâm ý cá»§a ngưá»i khác phá»ng có Ãch gì ?
Trầm ngâm một lúc lâu, bà thốt:
- Ngưá»i đó, có giá»ng nói Bắc phương, con ngưá»i có thinh âm như y không thể vượt quá giá»›i hạn ba mươi tuổi. Âm thinh cá»§a y rất ôn nhu, mưá»ng tượng như y thốt qua nụ cưá»i …
Diệp Khai thở dà i:
- Trên Ä‘á»i thiếu chi ngưá»i tiếu lý tà ng Ä‘ao, Ä‘iểm đó không đặc biệt.
Trầm Tam Nương tiếp:
- Có má»™t Ä‘iểm đặc biệt. Khi y nói tiếng "nhân" thì y uốn cong đầu lưỡi, nghe mưá»ng tượng tiếng "năng", giống như vị cô nương nãy phát âm váºy !
Diệp Khai hiểu tại sao bà nhìn Äinh Vân Lâm vá»›i ánh mắt đó.
Bỗng, đôi mắt chà ng bừng sáng, nhưng mặt chà ng lại trắng nhợt, nhợt nhạt đáng sợ hơn mặt Phó Hồng Tuyết.
Trầm Tam Nương lấy là m lạ há»i:
- Công tỠbiết y là ai ?
Diệp Khai như sá»ng sá» qua má»™t lúc, sau cùng chà ng lắc đầu.
Trầm Tam Nương há»i:
- Công tỠđang nghĩ gì ?
Diệp Khai không còn nghe bà nói gì nữa. Bên tay chà ng văng vẳng mấy tiếng: "Nhân số đã hội đủ rồi."
Câu đó, khởi đầu bằng chữ nhân !
Chà ng nhảy dựng lên, mặt sáng rỡ.
Phó Hồng Tuyết giáºt mình ngẩng đầu lên, nhìn chà ng.
Äinh Vân Lâm lúc đó đã trở lại, cÅ©ng giáºt mình luôn. Chá»— nà ng đứng còn cách xa xa, song nà ng trông thấy rõ chà ng, bởi luôn luôn nà ng chăm chú nhìn chà ng.
Không bao giá» nà ng thấy Diệp Khai có cỠđộng và thần thái đó. Chà ng vốn là con ngưá»i rất trầm tÄ©nh, Ä‘iá»u nà y không ai không công nháºn.
Bất giác nà ng chạy đến nắm tay chà ng.
Bà n tay chà ng giá lạnh.
Nà ng đưa tay chà ng lên, áp và o mặt nà ng, há»i:
- Ngươi là m sao thế ?
Diệp Khai đáp:
- Tại hạ … giáºn !
Äinh Vân Lâm trố mắt:
- Giáºn ai !
Diệp Khai buông gá»n:
- Cô nương !
Äinh Vân Lâm cúi đầu, cưá»i kÃn đáo.
Diệp Khai há»i:
- Tại hạ giáºn cô nương, cô nương cưá»i được à !
Äinh Vân Lâm đáp:
- ÄÆ°á»£c ngươi giáºn thì ta sung sướng nên ta cưá»i !
Diệp Khai há»i:
- Tại sao sung sướng ?
Äinh Vân Lâm đáp:
- Có thÃch nhau má»›i giáºn nhau chứ ! Ngươi thÃch ta nên ta sung sướng chá»› sao ?
Diệp Khai cưá»i. Trong giá»ng cưá»i ẩn ước có cái ý ưu tư.
Nhưng, Äinh Vân Lâm không phát hiện ra Ä‘iá»u đó, nà ng Ä‘ang nép đầu và o ngá»±c chà ng.
Phó Hồng Tuyết không chịu nổi cảnh âu yếm đó, quay mình chạy xuống núi. Hắn không thấy ngá»n suối chắn ngang trước mặt, đâm mình luôn và o giòng nước.
Diệp Khai chạy theo gá»i:
- ChỠtại hạ với ! Chúng ta cùng đi tìm Mã Không Quần !
Phó Hồng Tuyết không nghe. Hắn bước Ä‘i rất cháºm, không chạy như lúc đầu, không quay đầu.
Nhìn theo bóng hắn, Diệp Khai thở dà i thốt:
- Hắn biến đổi tháºt sá»± ! Hắn cà ng lúc cà ng cô độc, cà ng âm trầm, nếu cứ theo cái đà đó, ta chỉ sợ cho hắn …
Chà ng không nỡ nói tiếp.
Trầm Tam Nương há»i:
- Tại sao hắn biến đổi ?
Diệp Khai thở ra:
- ChÃnh mắt hắn chứng kiến cái chết cá»§a nữ nhân hắn yêu thà nh tháºt. Hắn không cứu kịp nà ng.
Trầm Tam Nương kêu khẽ:
- Thúy Bình ?
Diệp Khai gáºt đầu:
- Phải ! Thúy Bình !
Trầm Tam Nương lắc đầu:
- Không tưởng nổi ! Hắn lại đi yêu nà ng ấy !
Diệp Khai há»i:
- Bà cho rằng nà ng không xứng đáng.
Trầm Tam Nương không đáp.
Diệp Khai thốt:
- Tại hạ chỉ sợ Phó Hồng Tuyết cà ng lúc cà ng tiêu trầm. Chỉ có má»™t ngưá»i cứu vá»›t hắn được thôi !
Trầm Tam Nương há»i:
- Ai ?
Diệp Khai đáp:
- BÃ !
Suy nghÄ© má»™t lúc lâu, Trầm Tam Nương gáºt đầu:
- Cho nên, tôi không thể chết ! ÄÃch xác là tôi còn rất nhiá»u việc phải là m !
Mã Không Quần đóng cá»a phòng, cà i then cẩn tháºn.
Sau đó, lão ngã mình trên giưá»ng, giưá»ng gá»— cứng quá, thô quá, mưá»ng tượng đáy quan tà i.
Gian phòng ẩm ướt, tối tăm, như lòng mộ !
Nhưng chẳng sao, lão chưa chết. Chỉ cần còn sống là được !
Thanh Ä‘oản Ä‘ao dà i ba tấc bảy phân. Äao cá»§a Tiểu Lý Phi Äao !
Ngà y trước Tiểu Lý Phi Äao có tặng cho Bạch Thiên VÅ© má»™t thanh Ä‘ao, Bạch Thiên VÅ© có cho má»i ngưá»i thấy.
Bạch Thiên VÅ© còn nói Tiểu Lý Phi Äao dặn dò khi nà o y sanh đứa con thứ hai thì y gởi nó đến cho lão ta nuôi dưỡng và truyá»n nghệ.
Nếu sau nà y có ai há»c được phi Ä‘ao, thì ngưá»i đó nhất định là con cá»§a y.
Vạn Mã ÄÆ°á»ng chá»§ còn nhá»› rõ việc xa xưa …
Äêm dần dần sáng.
Mã Không Quần hy vá»ng ngá»§ được má»™t giấc. Lão tin rằng nÆ¡i đây an toà n lắm.
Từ trên núi chạy xuống, lão không rẽ và o xóm nông dân, mà lại chạy thẳng đến đây.
Tại đây, có một khách sạn quá cũ kỷ, hầu như điêu tà n.
Nhưng, lão không chá»n lá»±a được trong lúc nà y.
Khách sạn vắng vẻ, không có má»™t khách trá» nà o khác, ngoà i lão. Äến cả nhân công cÅ©ng không, chỉ có lão chá»§ ná»a Ä‘iếc ná»a mù.
Mùi mỡ hà nh từ bên ngoà i theo gió đưa và o phòng, phất qua mũi Mã Không Quần.
Lão rung ngưá»i lên. Lúc nà y lão má»›i nhá»› đến cái đói.
Cái đói, quên nó thì thôi, nhớ đến nó rồi là nó cà o cấu không chịu nỗi.
Lão đứng lên, cảm thấy mình suy nhược quá. Suy nhược đến độ không đè nén nỗi cơn đói.
Lão xô cá»a, tìm đến nhà bếp.
Lão chá»§ nhân khách sạn Ä‘ang đặt má»™t tô mì rẻ tiá»n lên mặt bà n.
Tô mì lúc đó đối với Mã Không Quần có giá trị ngang hạt minh châu.
Lão bước đến, cao giá»ng thốt:
- Äể tô mì đó cho ta ! Ngươi là m má»™t tô khác cho ngươi.
Chủ nhân lắc đầu.
Mã Không Quần hét:
- Ngươi có nghe ta nói không ?
Chá»§ nhân nhe răng và ng khè, cưá»i hì hì:
- Tôi chưa Ä‘iếc, tại sao không nghe ? Bất quá tôi ăn xong sẽ là m má»™t tô khác cho ông ! Nhưng ông phải đưa trước tiá»n cho tôi Ä‘i mua mấy vắt mì !
Mã Không Quần trầm gương mặt:
- Thái độ gì thế ? Sinh ý cá»§a ngươi như váºy à ?
Chủ nhân lắc đầu:
- Tôi đâu có bán buôn gì mà ông nói đến sinh ý ?
Mã Không Quần hừ một tiếng:
- Váºy ngươi mở quán khách để là m gì ?
Chá»§ nhân thản nhiên: - Äể chá» chết ! Phà m ai không tưởng chết gấp thì không bao giỠđến Ä‘ia phương nà y
Lão không nhìn Mã Không Quần, cúi mặt xuống nhổ và i bãi nước bá»t và o tô mì, rồi tiếp:
- Tôi biết ông không tiá»n, ông không thanh toán nổi tiá»n trỠđâu. Tuy nhiên, ông lưu lại đây và i hôm cÅ©ng chẳng quan hệ gì. Có Ä‘iá»u, tô mì nà y cá»§a tôi, tôi muốn ăn nó. Nếu ông ăn được nước bá»t cá»§a tôi, thì cứ già nh mà ăn.
Mã Không Quần giáºt mình.
Lão nắm hai tay, trong phút giây muốn giáng cho chá»§ khách sạn má»™t quyá»n.
Song lão dằn lòng.
Rồi lão nghe chua xót cá»±c độ ! ÄÆ°á»ng chá»§ Vạn Mã ÄÆ°á»ng lại có ngà y như hôm nay được sao ?
Lão quay mình trở vá» phòng xô cá»a.
Ãnh trăng thượng huyá»n chiếu xuyên qua cá»a, má» má» !
|

15-07-2008, 02:39 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 45 : Máu Nhuộm Rừng Hoang
Trong vầng trăng có một nữ nhân đứng lặng, y phục mà u hồng, riêng quần thì có thêu hoa.
Mã Không Quần nghẹt thở, có váºt gì cháºn nÆ¡i yết hầu.
Y phục đó, Trần Tam Nương đã mặc má»™t lần, trong suốt thá»i gian bà sống bên cạnh lão.
Äó là lần đầu tiên, bà báºn và o ngưá»i để gặp lão.
Từ đó, bà xếp xó nó, không hỠmở đến.
Bây giá», tại sao bà lấy nó ra mặc ? Và xuất hiện tại đây !
Bà chưa chết sao ?
Mã Không Quần buột miệng kêu lên:
- Tam Nương ! Ngươi ?
Không má»™t tiếng trả lá»i ! Không má»™t thanh âm !
Chỉ có tiếng gió từ bên ngoà i thổi qua khung cá»a vi vu.
Trần Tam Nương chao chao như sắp bị gió cuốn bốc đi.
Chừng như bà không có máu, không có thịt, bất quá chỉ là má»™t chiếc vá», bên ngoà i khoác lá»›p y phục thôi.
Mà chừng như bà cũng không có võ luôn, bất quá chỉ là một quỷ hồn.
Vô luáºn sống hay chết, bà phải đến đây, để há»i ngưá»i phụ bạc bà , tại sao bá» rÆ¡i bà , trốn Ä‘i trong lúc bà lâm đại nạn.
Mã Không Quần biến sắc mặt xanh rá»n, vá»›i giá»ng buồn thảm, lão thốt:
- Tam Nương ! Ta biết ta đối xá» không đẹp vá»›i ngươi, vô luáºn ngươi còn sống hay thà nh quá»·, từ nay trở Ä‘i, ta sẽ không bao giá» bá» rÆ¡i ngươi nữa đâu !
Lão vừa thốt, vừa đi tới, từ từ, khi câu nói dứt, lão vươn tay nắm cổ tay bà .
Bà là ai ?
Bà không là ngưá»i, không là quá»·, bà chỉ là má»™t hình ná»™m bện bằng cá», khoát bên ngoà i bá»™ y phục ngà y xưa.
Mã Không Quần hết sợ vì quá»·, lại sợ vì cái quái dị đó, toan quay mình nhưng chân chưa nhÃch, má»™t thanh kiếm đã chong thẳng và o xương sống cá»§a lão.
Mũi kiếm dà lưng, lão nghe lạnh, mũi kiếm đã xuyên thủng áo, dán chà là n da.
Má»™t ngưá»i từ cá»a háºu bước ra, ung dung cất tiếng ngâm:
- Trá»i mênh mang, đất thênh thang, Quan Äông Vạn Mã ÄÆ°á»ng, ngưá»i như kim cương !
Mã Không Quần trầm giá»ng há»i:
- Ngươi là ai ?
Ngưá»i đó đáp:
- Ta là má»™t ngưá»i ! Ta như ngươi, có xương có thịt, ta không là quá»·, không là kim cương, cho nên nếu ta là ngươi, ta đứng yên tại chá»—, bất động !
Giá»ng nói the thé, hiển nhiên không phải tháºt.
Hắn lạnh lùng tiếp:
- Chắc ngươi không muốn thấy thanh kiếm nà y xuyên thủng lưng, trở ra ngực.
Hắn nhÃch tay, mÅ©i kiếm đâm nhẹ lún và o da.
Mã Không Quần thở phà o.
Kiếm, chá»› không phải là đao, thì ngưá»i đó không phải là Phó Hồng Tuyết.
Huống chi dù xuất hiện sau lưng là o, Phó Hồng Tuyết cũng không cần cải biến thinh âm.
Ngưá»i đó tiếp:
- Ngươi muốn tốt, thì đừng suy tưởng viễn vông chỉ vì vĩnh viễn ngươi không hiểu ta là ai đâu !
Mã Không Quần há»i:
- Là m sao ngươi biết ta là ai ?
Ngưá»i đó cưá»i đáp:
- Ta biết ngươi từ lâu. Bất quá ta không há» tưởng Mã như long, nhân như cương là Vạn Mã ÄÆ°á»ng chá»§ ! Bá»—ng nhiên mà ngươi tựï thú tá»™i, nếu Trần Tam Nương còn sống, hẳn bà ta nghe được những lá»i nà y cá»§a ngươi, bà phải hà i lòng lắm.
Mã Không Quần há»i:
- Ngươi biết Trần Tam Nương ?
Ngưá»i đó đáp:
- Việc gì ta cÅ©ng biết. Biết hết má»i việc. Cho nên, vá» bất cứ việc gì, ngươi cÅ©ng không nên giấu ta !
Mã Không Quần há»i:
- Bộ y phục đó ngươi lấy trong chiếc bao của Trần Tam Nương ?
Ngưá»i đó cưá»i lạnh.
Cưá»i lạnh có lúc là phá»§ nháºn, có lúc là mặc nháºn.
Ở đây, có nghÄ©a là mặc nháºn.
Mã Không Quần nghe tim nhói đau.
Lão không tưởng Trần Tam Nương lại có thể lén mang theo trong bao bộ y phục ngà y xưa. Bộ y phục của buổi ban đầu gặp gỡ.
Lão cắn răng, rồi báºt cưá»i lạnh, thốt:
- Bà y trò quỷ, cũng là một chủ ý khá lắm. Song ngươi không nên dùng đến bộ y phục đó.
Ngưá»i đó kêu khẽ:
- Ạ?
Mã Không Quần tiếp:
- Bởi vì ngươi là m thế là tá»± tố cáo chÃnh ngươi hạ sát Trần Tam Nương.
Vá»›i giá»ng căm há»n, lão tiếp:
- Chẳng những ngươi giết ngưá»i, còn Ä‘oạt luôn chiếc bao !..
Ngưá»i đó cưá»i lạnh cháºn lá»i:
- Chẳng lẽ ngươi không bao giá» giết ngưá»i ! Thá»§ Ä‘oạn cá»§a ta tuy tà n độc song Ãt nhất cÅ©ng còn tốt đẹp hÆ¡n hà nh động cá»§a ngươi ! Ãt nhất ta cÅ©ng chưa hạ sát huynh đệ đồng sanh tá» cá»§a ta ! Ta không dùng tà i sản cá»§a huynh đệ ta mang đến Quan Äông dá»±ng lên trại chăn nuôi ngá»±a.
Vạn Mã ÄÆ°á»ng Mã Không Quần biến sắc. Bà máºt đó, suốt mưá»i chÃn năm qua trên giang hồ không mấy ngưá»i biết.
Cả Phó Hồng Tuyết cÅ©ng không hiểu lão đã dùng tiá»n bạc cá»§a há» Bạch dá»±ng lên Vạn Mã ÄÆ°á»ng.
Thế tại sao ngưá»i nà y biết được.
Lão há»i:
- Ngươi là ai ?
Ngưá»i đó đáp:
- Ta đã nói, ta là kẻ không việc gì không biết, không việc gì không hiểu. Ngươi hãy nhá»› Ä‘iá»u nà y là ta không há» dá»a ngươi vá»›i khoát lác !
Mã Không Quần há»i:
- Ngươi muốn gì ?
Ngưá»i đó đáp:
- Bất quá, ngươi hãy trao lại ta những gì ngươi cướp đoạt trên tay kẻ khác. Có thế thôi.
Mã Không Quần thốt:
- Ngươi muốn thì ngươi cứ Ä‘i mà lấy, rất tiếc Vạn Mã ÄÆ°á»ng ngà y nay chỉ là má»™t vùng hoang Ä‘ia.
Ngưá»i đó cưá»i lạnh:
- Ngươi đáng lẽ phải biết, ta đâu có muốn vùng hoang địa đó ! Ta muốn số châu báu do ngươi cướp đoạt kia !
Mã Không Quần há»i:
- Châu báu ! Châu báu gì ?
Ngưá»i đó tiếp:
- Năm xưa, Thần Äao ÄÆ°á»ng độc bá trong võ lâm, tung hoà nh khắp thiên hạ, thế lá»±c trên hẳn Kim Tiá»n Bang cá»§a Thượng Quan Kim Hồng. Thượng Quan Kim Hồng chết Ä‘i, còn lưu lại má»™t tà i sản khổng lồ hà huống Thần Äao ÄÆ°á»ng.
Mã Không Quần lạnh lùng:
- Rất tiếc, ta không phải là ngưá»i cá»§a Thần Äao ÄÆ°á»ng.
Ngưá»i đó hừ má»™t tiếng:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là không phải ! Bởi bất quá ngươi là má»™t hung thá»§, mưu hại chá»§ nhân Thần Äao ÄÆ°á»ng mà thôi. Ngươi gá»i kẻ khác trợ giúp ngươi là m Ä‘iá»u hung bạo, giết Bạch Thiên VÅ© để rồi sau đó má»™t mình ngươi cướp Ä‘oạt tà i sản cá»§a há» Bạch. Äáng thương thay cho những kẻ đã chết bên ngoà i Mai Hoa Am ! Chết má»™t cách oan uổng. Tháºt là oan uổng.
Mã Không Quần lạnh ngưá»i.
Lão phát hiện ngưá»i nà y biết quá nhiá»u việc.
Ngưá»i đó cao giá»ng tiếp:
- Vợ góa con côi cá»§a những kẻ đó Ä‘a số hiện tại sống trong cÆ¡ hà n, ăn đói mặc lạnh, ta muốn vì há» mà là m má»™t cuá»™c công bình. Ta muốn vì há» liá»…u kết niá»m oan uổng.
Mã Không Quần cưá»i lạnh:
- Là m sao ngươi biết được những ai đã chết bên ngoà i Mai Hoa Am !
Tay kiếm cá»§a ngưá»i đó rung rung.
Mã Không Quần tiếp:
- Trừ ta ra, trên Ä‘á»i nà y chỉ còn lại có má»—i má»™t ngưá»i biết được những kẻ chết là ai mà thôi ! Chỉ có má»—i má»™t ngưá»i ! Ta không bao giá» tưởng ngưá»i đó Ä‘em Ä‘iá»u bà ẩn máºt cáo vá»›i kẻ thứ hai, ngoà i ý.
Giá»ng cá»§a lão biến thà nh ác độc, phẫn ná»™.
Lão từ từ tiếp:
- Ngươi là kẻ thứ hai biết bà máºt đó, váºy ngươi là ai ?
Ngưá»i đó chỉ cưá»i lạnh.
Mã Không Quần há»i dồn:
- Ngươi là ai ?
Ngưá»i đó đáp:
- Vĩnh viễn ngươi không biết ta là ai đâu !
Mã Không Quần lạnh lùng:
- Thế thì vĩnh viễn ngươi không biết được số châu báu chôn giấu tại đâu !
Ngưá»i đó sá»ng sốt.
Mã Không Quần tiếp luôn:
- Hà huống, dù ngươi không nói, ta cÅ©ng biết ngươi là ai, nếu ngươi giết ta, thì sau khi ta chết ba hôm, sẽ có ngưá»i Ä‘em Ä‘iá»u bà máºt trong gia đình ngươi tuyên bố khắp giang hồ, cho thiên hạ võ lâm Ä‘á»u biết, lúc ấy thì con cháu há» Bạch đương nhiên cÅ©ng biết luôn.
Ngưá»i đó rung tay kiếm, chứng tở bị khÃch động rõ rà ng.
Tuy nhiên hắn vẫn lạnh lùng, thốt:
- Ngươi chết rồi, còn ai biết gì mà tiết lá»™ bà máºt ?
Câu nói đó tố cáo sự nhu nhược của hắn, hắn sợ rõ rà ng.
Và hắn thừa nháºn là Mã Không Quần Ä‘oán đúng lai lịch cá»§a hắn.
Có thừa nháºn má»›i há»i má»™t câu như váºy.
Mã Không Quần sáng mắt lên, đáp:
- Ta còn sống không ai tiết lá»™. Ta chết rồi sẽ có ngưá»i tiết lá»™.
Ngưá»i đó đâm lo:
- Ngươi lưu lại má»™t phong thÆ¡ cho má»™t ngưá»i khác, trong phong thÆ¡ có chứa bà máºt ! Ngươi dặn dò sau khi ngươi chết, ngưá»i ấy sẽ công bố mảnh thÆ¡ khắp nÆ¡i !
Mã Không Quần Ä‘iá»m nhiên:
- à tưởng đó chứng minh ngươi cũng thông minh đấy !
Ngưá»i đó lắc đầu:
- Tuy nhiên, ta không tin !
Mã Không Quần bỉu môi:
- Ạ?
Ngưá»i đó tiếp:
- Ngươi không bao giá» tÃn nhiệm bất cứ ai trên Ä‘á»i nà y cái đó ta biết rõ. Thì khi nà o ngươi dám giao phó má»™t bà máºt cho ai ?
Mã Không Quần cưá»i nhạt:
- Ngươi muốn cho ta nói tên ngưá»i đó ra để sau khi ngươi giết ta rồi ngươi Ä‘i tìm mà giết luôn ngưá»i đó ?
Ngưá»i sau lưng lão nÃn lặng.
Mã Không Quần tiếp:
- Ngươi có chủ ý được lắm, song ta cho ngươi biết, chủ ý ấy ta có dùng qua ba mươi năm vỠtrước rồi.
Ngưá»i đó nÃn lặng má»™t lúc, rồi báºt cưá»i há»i:
- Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta buông tha ngươi như vầy sao ?
Mã Không Quần đáp:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là ngươi không là m váºy rồi, chúng ta sẽ là m má»™t cuá»™c giao dịch.
Ngưá»i đó há»i:
- Giao dịch như thế nà o ?
Mã Không Quần tiếp:
- Ngươi hiệp lá»±c vá»›i ta hạ Phó Hồng Tuyết, sau đó ta đưa ngươi Ä‘i tìm kho tà ng. Ngươi bảo máºt cho ta, ta bảo máºt cho ngươi. Kho tà ng đó rất quan trá»ng, thừa cho hai chúng ta phung phà suốt Ä‘á»i. Ngươi thấy đỠnghị cá»§a ta có công bình hay không ?
Ngưá»i đó nÃn lặng, chừng như động tâm.
Mã Không Quần tiếp:
- Ngươi nên hiểu, báºc trưởng thượng cá»§a ngươi là ngưá»i duy nhất cùng vá»›i ta bảo thá»§ bà máºt, ta tÃn nhiệm ngưá»i, ngưá»i tÃn nhiệm ta do đó cả hai má»›i dám là m má»™t việc kinh thiên động địa như váºy.
Ngưá»i đó do dá»± má»™t chút:
- Ta có thể đáp ứng ngươi, song phải đảo ngược chương trình. Trước hết lấy kho tà ng sau lại mới giết Phó Hồng Tuyết.
Mã Không Quần gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c !
Ngưá»i đó tiếp:
- Còn một việc nà y. Khi chúng ta đi lấy kho tà ng, thì ngươi phải để cho ta điểm huyệt và o hai cánh tay.
Mã Không Quần há»i:
- Chẳng lẽ ngươi sợ ta xuất thủ ?
Ngưá»i đó gằn giá»ng:
- Ta chỉ há»i ngươi đáp ứng hay không ?
Mã Không Quần cưá»i nhẹ:
- ÄÆ°á»£c luôn ! Ta đã tÃn nhiệm báºc trưởng thượng cá»§a ngươi, thì tá»± nhiên cÅ©ng tÃn nhiệm ngươi.
Ngưá»i đó thở phà o:
- Bất quá ta Ä‘iểm và o hai huyệt Kiên Tinh ở hai bên vai ngươi mà thôi, cho ngưá»i đừng xuất thá»§.
Hắn bước tá»›i má»™t bước, hắn phải buông xuôi thanh kiếm xuống, dù không buông thẳng Ä‘i nữa, thì cÅ©ng phải hÆ¡i lệch cái Ä‘Ãch, và tư thế uy hiếp cÅ©ng yếu Ä‘i.
Nếu hắn không chồm mình thì chẳng là m sao điểm huyệt đúng chỗ.
Hắn hà nh động rất nhanh song chưa đúng mức nhanh, nên vẫn tạo cÆ¡ há»™i cho Mã Không Quần xoay thế cá».
Bất thình lình Mã Không Quần lệch mình sang qua một bên, dùng cánh chõ thúc và o nách hắn.
Äồng thá»i lão hoà nh tay kia, móc ngược má»™t quyá»n và o mặt hắn.
Ngưá»i đó nghe xương hông gãy rốp, thân hình bị bắn Ä‘i khá xa !
Hắn thấy bầu trá»i sụp xuống, vùng Ä‘en phá»§ trước mặt, rồi trong vùng Ä‘en tối đó, ba mươi sáu ngá»n đèn chá»›p lên.
Tuy nhiên hắn không hôn mê luôn. Bởi, hắn có công phu táºp luyện khá thâm háºu.
Lúc rơi xuống đất, hắn cắn lưỡi nghe đau, biết là mình còn tỉnh.
Hắn lăn tròn mình vá» phÃa cá»a.
Mã Không Quần vá»t theo liá»n đó.
Ngưá»i đó vươn tay, ánh Ä‘ao chá»›p. Má»™t ngá»n phi Ä‘ao bay tá»›i.
Phi Ä‘ao cá»§a Tiểu Lý bay ra là trúng Ä‘Ãch. Từ bao giá» Ä‘ao không há» sai lệch. Khách giang hồ lắm phen phách tán hồn phi cứ má»—i lần nghe nói đến.
Hiện tại tuy không do Tiểu Lý Thám Hoa phóng ra, song cÅ©ng là m cho Mã Không Quần hoảng vÃa.
Lão không dám vươn tay đón bắt, chỉ né tránh. Vì lão quá sợ, nên động tác hÆ¡i cháºm má»™t chút.
Thanh đao cắm và o vai lão.
Äúng là má»™t thanh phi Ä‘ao. Vá» tà i sá» dụng phi Ä‘ao, thì Tiểu Lý Phi Äao được xem như là má»™t tay vô thượng, ngà n năm trước không ngưá»i sánh bằng, ngà n năm sau hẳn cÅ©ng chẳng có ai theo kịp.
Nếu chÃnh là Tiểu Lý Thám Hoa phóng ra ngá»n phi Ä‘ao đó thì dù cho Mã Không Quần có thân pháp nhanh như Ä‘iện cÅ©ng phải mất mạng là cái chắc.
Lúc Ä‘ao chá»›p lên, thì ngưá»i đó đã lăn mình ra khá»i cá»a, kế đó hắn tung ngưá»i lên không.
Vạn Mã ÄÆ°á»ng chỉ kịp nháºn ra ngưá»i đó mặc y phục mà u Ä‘en. Trong thoáng mắt, hắn khuất mình sau bức mà n đêm.
Lão thở dà i nhổ nhanh mÅ©i Ä‘ao, rồi Ä‘uổi theo liá»n.
Lão tin chắc ngưá»i đó chưa chạy Ä‘i xa vô luáºn là ai bị lão giáng cho má»™t quyá»n và o cánh chõ cÅ©ng không còn đủ sức chạy xa được.
Trăng thượng huyá»n không sáng lắm, chiếu và o mặt Phó Hồng Tuyết, gương mặt vốn trắng xanh cà ng trắng xanh hÆ¡n.
Äứng dưới ánh trăng, hắn nhìn khu rừng hoang. Sau lưng hắn là vùng núi vắng.
Hiện tại hắn không tiá»n, lại lạnh, lại đói, lại má»i mệt.
Hắn không có nơi nà o để đến, hắn cũng chẳng có nhà .
Còn cảnh nà o khổ hơn nữa ?
Chỉ có một mối tình, tình đó cũng nằm trong lòng đất lạnh !
Cả đến hung thá»§ hạ sát nà ng, hắn cÅ©ng không biết, thì là m sao báo thù cho nà ng ? Hung thá»§ tuy mang tên là Vương Äại Hồng, tuy đã chết rồi, song không phải là hung thá»§ chân chánh.
Hung thủ chân chánh phải là kẻ chủ mưu !
Còn mối háºn cừu riêng tư, thì hắn cÅ©ng chưa báo phục được ! Bởi hắn còn biết tìm Mã Không Quần tại địa phương nà o !
Diệp Khai sẵn sà ng là m bằng hữu song hắn không tiếp nháºn. Chẳng những thế hắn còn muốn xa lánh chà ng.
Nhưng trừ một Diệp Khai ra, chẳng còn ai muốn kết giao với hắn.
Hắn có chết giữa đưá»ng, chẳng ai buồn mà ng đến hắn.
Trần gian tuy rộng song không có một địa phương nà o dung nạp hắn.
Hắn mưá»ng tượng là kẻ thừa trên cõi Ä‘á»i nà y.
Tuy nhiên hắn vẫn muốn sống.
Muốn sống, nhưng sống để là m gì ? Hắn sẽ dấn thân trên con đưá»ng nà o ? Mà chắc gì có đưá»ng cho hắn dấn thân ?
Hắn gần như lâm và o cảnh tuyệt lộ, dù không ai bức hắn và o cảnh đó.
Äừng nói chi đến ngà y mai, ngà y kia, chỉ nói đến đêm nay thôi, hắn sẽ Ä‘i vỠđâu ?
Một khách sạn hạng thấp hèn nhất ? Là m sao hắn dám và o khi lưng rỗng, túi không ?
Chẳng lẽ hắn đứng đó, chỠsáng !
Hắn thấy khoảng trống mênh mang quanh mình, đáng sợ hết sức !
Quanh hắn, không có bóng ngưá»i, không sợ ai phát hiện, hắn vẫn cố nén lòng, không để lệ thảm trà o ra.
Äúng lúc đó từ trong bóng đêm, tại khu rừng hoang, má»™t bóng ngưá»i chạy vụt ra ngoà i.
Bên ngoà i khu rừng, là vùng trăng sáng, ngưá»i đó hiện ra vá»›i y phục Ä‘en, mặt đầy máu.
Äến lúc y thấy Phó Hồng Tuyết rồi, thì đã lỡ bá»™, không còn quay mình kịp nữa.
Trên gương mặt hầu như bể nát đó, niá»m sợ hãi lá»™ rõ rệt.
Phó Hồng Tuyết hết sức kỳ quái.
Hắn tá»± há»i, tại sao cÅ©ng có ngưá»i như hắn giữa đêm lạnh dưới trăng má», tại vùng hoang, lại có ngưá»i đứng ngắm trăng.
Tuy nhiên, ai thì mặc ai, hắn không buồn nhìn ná»a mắt.
Ngưá»i áo Ä‘en trái lại nhìn y, rồi lùi lại, từng bước, từng bước.
Lùi được mấy được, há»i:
- Ngươi là Phó Hồng Tuyết ?
Phó Hồng Tuyết kinh ngạc, há»i lại:
- Ngươi là ai ? Tại sao nháºn ra ta ?
Ngưá»i áo Ä‘en không đáp câu há»i, đưa tay chỉ vá» phÃa rừng, sau lưng y thốt:
- Mã Không Quần ở phÃa sau đó. Ngươi hãy đến mà giết lão ta.
Phó Hồng Tuyết rung ngưá»i lên. Tuy nhiên y chưa tin.
Ngưá»i áo Ä‘en biết ý, tiếp:
- Ta vá»›i ngươi vốn không quen biết, thì lý do gì khiến ta lừa ngươi ? Ãt nhất ngươi cÅ©ng phải đến đó xem qua, thiết tưởng Ä‘i má»™t chút có tổn thất gì cho ngươi đâu ?
Phó Hồng Tuyết không há»i gì thêm.
Ngưá»i áo Ä‘en chẳng có lý do gì nói hoang vá»›i hắn. Hắn còn gì mà phải sợ tổn thất ?
Khu rừng ở trước mặt hắn, hắn vá»t mình đến đó, như mÅ©i tên lao.
Ngưá»i áo Ä‘en kinh hãi, không tưởng má»™t kẻ tà n táºt lại luyện được thân pháp nhanh như thế.
Vốn là con ngưá»i giảo huyệt, phòng nạn gần cÅ©ng như biết lo nạn xa, sau phút giây ưu tư, y cao giá»ng thốt nói:
- Mã Không Quần chẳng những là cừu nhân cá»§a ngươi mà cÅ©ng là cừu nhân cá»§a ta luôn. Vô luáºn lão nói gì vá» ta, ngươi cÅ©ng không nên tin.
Nói như thế cho là mình biết lo xa.
Y có ngỠđâu, y là m má»™t việc hết sức sai lầm. Và là má»™t sai lầm trong Ä‘á»i y ! Má»™t sai lầm đến trà mạng.
Câu nói của y vừa buông dứt, Phó Hồng Tuyết đà trở lại, trước mặt y, trừng mắt nhìn y, gằn từng tiếng:
- Ngươi nói sao ! Mã Không Quần là chi của ngươi !
Tinh thần căng thẳng, Phó Hồng Tuyết mất hết vẻ mệt má»i.
Äôi mắt lỠđỠvụt sáng quắc lên, đôi mắt sắc chiếu và o mặt ngưá»i áo Ä‘en, như hai ngá»n Ä‘ao chong.
Ngưá»i áo Ä‘en khiếp hãi, lùi lại hai bước ấp úng:
- Ta nói … lão là … cừu nhân của ta !
Cừu nhân !
Khi y nói tiếng cừu nhân, đầu lưỡi cá»§a y cong lại, âm thanh mưá»ng tượng tiếng năng.
Trần Tam Nương có nói đặc Ä‘iểm đó cá»§a ngưá»i ám toán bà .
Phó Hồng Tuyết biến sắc mặt, bà n tay cầm đao gồng lên, nắm cứng chuôi, toà n thân rung lên như cơn sốt.
Ngưá»i áo Ä‘en lại ấp úng:
- Chẳng lẽ.. ngươi không … tin ta ?
Phó Hồng Tuyết như không nghe y nói gì, đột nhiên quay mình vá» hướng Äông, rồi quỳ xuống.
Ngưá»i áo Ä‘en kinh ngạc, không hiểu thiếu niên tà n táºt định là m gì.
Phó Hồng Tuyết lẩm nhẩm:
- Cuối cùng ta cÅ©ng tìm ra được cừu nhân cá»§a ngươi ! NÆ¡i cá»u tuyá»n hẳn là ngươi được hà i lòng.
Äôi mắt long lanh lệ, lệ chá»›p chá»›p lăn dà i xuống má !
Hắn khấn vái thấp giá»ng, ngưá»i áo Ä‘en không nghe rõ, song linh tÃnh báo cho y biết có sá»± bất tưá»ng xảy ra.
Bất giác y lùi lùi thêm mấy bước, chuẩn bị chạy đi.
Nhưng Phó Hồng Tuyết lạnh lùng há»i:
- Äao cá»§a ngươi đâu ?
Ngưá»i áo Ä‘en kinh khá»§ng:
- Äao gì ?
Phó Hồng Tuyết buông gá»n:
- Phi đao !
Ngưá»i áo Ä‘en cà ng khiếp hãi hÆ¡n, kêu lên:
- Phi đao gì của ta ?
Phó Hồng Tuyết nghiến răng, trừng mắt:
- Äáng lẽ ta hạ sát ngươi ngay bằng má»™t nhát Ä‘ao, song bất quá ta cần há»i ngươi mấy Ä‘iá»u !
Hắn cao giá»ng há»i liá»u:
- Tại sao ngươi là m những việc đó ? Tại sao ngươi giết Thúy Bình ? Ngươi là ai ?
Ngưá»i áo Ä‘en run sợ:
- Ngươi nói cái gì ? Ta không hiểu chi cả. Ta đâu có quen biết ngươi !
Phó Hồng Tuyết sôi giáºn, nhưng ngưá»i rung chứ tay Ä‘ao không rung.
Bỗng, hắn bạt đao.
Äao chá»›p lên.
Ngưá»i áo Ä‘en nhà o xuống, lăn Ä‘i ngoà i xa hai trượng. Äao chá»›p, y ngã xuống trước khi ánh Ä‘ao lóe lên.
Y đã chuẩn bị trước, có thể chuẩn bị nhiá»u cách, là m cách nà o thoát khá»i nhát Ä‘ao.
Y ngã xuống đương nhiên tay vung lên, bởi đó là phản ứng cá»§a con nhà võ chuyên dụng ám khÃ.
Nhưng, một tiếng keng vang lên, phi đao bị chặt là m đôi, mỗi đoạn bắn đi mỗi hướng.
Ngưá»i áo Ä‘en tiếp tục lăn, lăn mình lên dốc đồi.
Chợt, y nghe nhói ở nách.
Vết thương do Mã Không Quần gây nên bằng một cánh chõ, bị động khi y lăn mình bắt đầu hà nh hạ.
Y định đỠkhà song không là m nổi.
Ãnh Ä‘ao lại chá»›p lên. HÆ¡i lạnh bức đến yết hầu y. MÅ©i Ä‘ao vừa chạm là n da yếu hầu, liá»n dừng lại. MÅ©i Ä‘ao chỉ gây má»™t vết thương da thịt, không hại đến tánh mạng y.
Phó Hồng Tuyết nhìn y, cao giá»ng há»i:
- Ta há»i gì, ngươi nói hay không nói ?
Ngưá»i áo Ä‘en thở dà i:
- ÄÆ°á»£c, ta nói ! Giữa ta và ngươi không có cừu háºn chi cả. Ta háºn Mã Không Quần. Ta giết nữ nhân đó là vì nà ng là con gái cá»§a Mã Không Quần.
Phó Hồng Tuyết lạnh ngưá»i.
Một phút qua, bỗng hắn thét:
- Ngươi nói hoang !
Ngưá»i áo Ä‘en tiếp:
- Ta không nói hoang. Ta chỉ biết là rất Ãt ngưá»i hiểu chuyện đó.
Y vừa thở mệt vừa nhìn Phó Hồng Tuyết.
Phó Hồng Tuyết run ngưá»i kịch liệt.
Ngưá»i áo Ä‘en tiếp:
- Nà ng vá»›i Mã Phương Linh là tá»· muá»™i đồng cha khác mẹ, mẹ nà ng là vợ má»™t ngưá»i chuyên hái sâm tại đất Quan Trung, bà ấy theo chồng trong má»™t chuyến Ä‘i tìm sâm. Mã Không Quần gặp cưỡng hiếp bà ta. Khách hái sâm cÅ©ng như các đồng nghiệp háºn Mã Không Quần thấu xương, có má»™t hôm há» táºp há»p nhau trên má»™t trăm ba mươi ngưá»i, mai phục trên Trưá»ng Bạch SÆ¡n chá» Mã Không Quần để báo háºn. Trong tráºn huyết chiến đó, có mặt Bạch đại hiệp.
Tráºn huyết chiến đó là má»™t biến cố lá»›n trong vÅ© lâm, lúc còn thÆ¡ ấu Phó Hồng Tuyết từng được nghe mẹ thuáºt lại cho nghe.
Chẳng lẽ ngưá»i áo Ä‘en nói đúng ?
Hắn nghe máu trong ngưá»i hắn sôi động mãnh liệt.
Ngưá»i áo Ä‘en lại tiếp:
- Thúy Bình từ lâu nấp dưới má»™t mái nhà không sạch sẽ lắm, âm thầm là m cái việc do thám má»i tin tức cho Vạn Mã ÄÆ°á»ng. Äiểm đó ta nghÄ© ngươi cÅ©ng hiểu, như má»i ngưá»i đã hiểu. Nà ng phản bá»™i Trần Tam Nương, nà ng phản bá»™i Hoa Mãn Thiên, trước sau nà ng cÅ©ng chỉ vì lòng trung vá»›i Vạn Mã ÄÆ°á»ng mà hà nh động. Bởi nà ng biết, Mã Không Quần là phụ thân nà ng. Có lẽ lúc sắp chết, mẹ nà ng có tiết lá»™ sá»± tình vá»›i nà ng.
Y thở dà i, tiếp luôn:
- Ta giết nà ng bất quá chỉ là m một việc báo cừu, gián tiếp, phiến diện đối với Mã Không Quần thôi !
Mồ hôi lạnh đẩm ướt đầu Phó Hồng Tuyết, rơi xuống lộp độp.
Ngưá»i áo Ä‘en lại tiếp:
- Ngươi là cừu nhân của Mã Không Quần, chẳng lẽ ngươi vì báo cừu cho con gái kẻ thù mà giết ta ?
Phó Hồng Tuyết run giá»ng thốt:
- Ta không tin ! Không một ai bằng lòng đem con gái yêu quà mình giao cho Tiêu Biệt Ly là m một món hà ng câu khách !
Ngưá»i áo Ä‘en lạnh lùng:
- ÄÃch xác không có ai là m như thế, trừ má»™t Mã Không Quần ! Lão ấy không là con ngưá»i cho nên hà nh động khác ngưá»i.
Y hét lên.
- Lão ta vốn là một thứ súc sanh, một con dã thú !
Phó Hồng Tuyết nghe tâm hồn rã rá»i !
Tình nhân cá»§a hắn là con gái kẻ thù ? Hắn run ngưá»i, chứng kinh phong hầu như sắp bá»™c phát !
Hắn láºp tức trầm con tim xuống.
Ngưá»i áo Ä‘en đắc ý, tiếp luôn:
- Ta nói xong ! Nếu ngươi còn nuôi cái ý muốn động thủ, thì cứ hạ thủ.
Phó Hồng Tuyết cắn răng, không đáp.
Hắn không dám mở miệng, sợ tán loạn tâm thần, hắn cần đối phó với chứng bệnh tai ác !
Ngưá»i áo Ä‘en sáng mắt lên, cảm thấy mÅ©i Ä‘ao nÆ¡i yết hầu hÆ¡i nhẹ, từ từ lệch xuống.
Tuy nhiên, Ä‘ao vẫn còn ở tay Phó Hồng Tuyết. Tay còn cầm Ä‘ao, là hắn còn đáng sợ như thưá»ng.
Bất thình lình, ngưá»i áo Ä‘en lùi mình ra xa mÅ©i Ä‘ao, Ä‘oạn xoay ngưá»i, phóng chân chạy như bay xuống núi.
Trong lúc y chạy Ä‘i còn vứt lại má»™t ngá»n phi Ä‘ao.
Y không dám quay đầu xem thanh phi Ä‘ao có trúng Ä‘Ãch hay không, cứ cắm cổ chạy chết.
Thanh đao đó trúng ngực Phó Hồng Tuyết, máu chưa trà o ra theo vết thương, hắn ngã xuống.
Ngưá»i áo Ä‘en là ai ! Tại sao y biết quá nhiá»u việc ? Lá»i nói cá»§a y có đúng sá»± tháºt chăng ?
|

15-07-2008, 02:40 PM
|
 |
 Hà n Lâm Há»c Sỹ
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Nam Äịnh city
Bà i gởi: 445
Thá»i gian online: 6 giá» 17 phút 4 giây
Thanks: 0
Thanked 37 Times in 28 Posts
|
|
Chương 46 : Má»™t Nhân Váºt Má»›i
Từ khởi sÆ¡ đến thà nh công, có ai không vấp ngã Ãt nhất cÅ©ng má»™t lần.
Có những ngưá»i vấp ngã rồi bá» cuá»™c luôn, nháºn bại.
Có những ngưá»i đứng lên, để rồi vấp ngã, rồi đứng, ngã như thế nhiá»u lượt, cuối cùng cÅ©ng Ä‘i đến chá»— thà nh công.
Thà nh công với cái giá đắt, giá cà ng đắt thì thà nh công cà ng cao, cà ng lớn.
Ngã rồi, đứng lên được, quyết tiếp tục tiến thủ, là nhỠnghị lực.
Phó Hồng Tuyết thuá»™c hạng ngưá»i đầy nghị lá»±c.
Và hắn đã đứng lên.
Thanh đoản đao vẫn còn cắm ở ngực, máu còn rịn chảy.
Từ Ä‘au khổ, hắn trở nên bình lặng, rồi từ bình lặng, cảm thấy nhá»c mệt trở vá», vá»›i nhá»c mệt, cái đói bắt đầu cà o cấu.
Ngưá»i áo Ä‘en đã khuất dạng trong vùng hoang sÆ¡n từ lâu rồi, Phó Hồng Tuyết không Ä‘uổi theo.
Hắn hiểu, hiện tại hắn không còn thể lực để là m một cuộc truy đuổi.
Bao nhiêu khà lá»±c tà n, hắn đã dụng táºn.
Tại chân đồi, có ánh chá»›p và ng và ng. Ãnh chá»›p cá»§a má»™t chiếc kim như ý.
ChÃnh ngưá»i áo Ä‘en lúc hoà nh tay phóng Ä‘ao, váºt đó từ mình y rÆ¡i xuống.
Phó Hồng Tuyết từ từ bước tới, nhặt lên.
HÆ¡n ba tháng nay, hắn há»c há»i nÆ¡i thế nhân nhiá»u cái hay, hắn đã biến đổi nhiá»u, rất nhiá»u.
Hắn biết thế nà o là thiết thực, thế nà o là ảo tưởng, và muốn sống, thì còn phải cần thiết thực.
Hắn biết phân biệt nhu cầu, và bắt đầu nháºn định giá trị cá»§a sá»± váºt !
Hắn thấy tiá»n là trên hết !
Và và ng sẽ Ä‘em lại cho hắn tiá»n.
Muốn sống, phải có tiá»n. Mà hắn thì cần phải sống, có nhiá»u lý do bắt buá»™c hắn phải sống.
Khách sạn còn đèn.
Nhưng không ngưá»i, không thinh âm, má»™t khách sạn hoang vắng.
Vá»ng cá»a lá»›n mở toang.
Chá»§ nhân không đóng cá»a nổi má»™t vá»ng cá»a, nên bá» ngõ khách sạn suốt đêm ? Hay ở đây không cần đóng cá»a lúc ban đêm ?
Cá»a mở, nhưng tại quầy quản lý không có ngưá»i.
Äèn còn, song đèn phÃa háºu viện, chiếu sáng má» má».
Có khói bốc lên phÃa háºu viện, nÆ¡i nà o có khói, nÆ¡i đó đương nhiên là nhà bếp. Ngưá»i Ä‘ang đói thì tâm tư hướng vá» nhà bếp.
Nhất là bếp của khách sạn, của tiểu quán.
Phó Hồng Tuyết đi ngay và o nhà bếp.
Nhưng hắn chẳng lục lá»i được món gì.
Chỉ có má»™t xác chết, xác má»™t ngưá»i già , thân hình cằn cá»—i, tiá»u tụy, nằm ngữa, máu ứ nÆ¡i yết hầu, tay cầm đôi đũa.
Xác đã cứng lạnh.
Cách xác không xa, cả má»™t cái túi nhá», loại túi đựng tiá»n cá»§a hạng nghèo. Chiếc túi đã bị xé tét, tiá»n trong túi biến mất.
Trên bà n có tô mì, tô thì cạn, chỉ còn má»™t và i sợi mì dÃnh nÆ¡i mép tô.
Xác chết cầm đũa, chứng tá» Ä‘ang ăn, rồi bất thình lình có ngưá»i đấm móc và o yết hầu, ngã ngữa chết liá»n.
Xác Ä‘ang ăn, thế thì tô mì còn. Váºy ai ăn hết, trong lúc xác ngã ?
Rồi ai lấy tiá»n cá»§a xác chết ?
Ngoà i sát nhân ra, thì còn ai nữa ? Nhưng sát nhân nà o lại có thể gây án mạng vì một tô mì, và mớ bạc vụn ?
Sát nhân phải là kẻ lâm và o tuyệt lộ ! Hiện tại Mã Không Quần là kẻ lâm và o tuyệt lộ !
Váºy ra, lão là hung thá»§ trong vụ án dưới mức bình thưá»ng nà y ?
Suy diá»…n đến kết luáºn đó, Phó Hồng Tuyết lợm giá»ng ngay.
Nhưng, hắn phải nháºn là má»™t sá»± bi ai, cá»±c thê lương.
Má»™t con ngưá»i, từng oai trấn Quan Äông, thinh danh hiển hách, con ngưá»i đó cÅ©ng có ngà y thèm khát má»™t tô mì, má»™t số bạc vụn, đến ná»—i giết má»™t đồng loại, thuá»™c hạng bình dân.
Nếu Phó Hồng Tuyết biết được, tô mì vừa hôi, tanh vừa có mấy bãi nước bá»t mà Mã Không Quần ăn được thì hắn sẽ nghÄ© sao vá» cái đói ?
Sỡ dÄ© Mã Không Quần ăn được, là vì lão sợ chết ! Äói có thể là m chết lão, nên có cái gì ăn được để khá»i phải chết vì đói, lão cứ ăn, dù biết là dÆ¡, là hôi tanh.
Miá»…n, cái đó là thá»±c váºt nấu chÃn, chứ không là thá»±c váºt sống.
Lão chưa đến nổi phải ăn thịt sống.
Lão sợ chết, không phải chân chánh lão sợ Phó Hồng Tuyết, sợ cá nhân của lão.
Lão sợ Phó Hồng Tuyết dùng thanh Ä‘ao đó đưa lão Ä‘i gặp má»™t ngưá»i dưới cá»u tuyá»n. Lão không muốn gặp ngưá»i đó thôi.
Dù sao thì lão cÅ©ng là má»™t nhân váºt hữu danh, má»™t khách giang hồ cỡ lá»›n, lão có thể quá hèn sợ chết !
Chỉ vì lão nghe lương tâm cắn rứt má»—i khi nhá»› đến Bạch Thiên VÅ©, nên lão cố bám vÃu và o cái sống thừa, để không thấy gấp con ngưá»i Ä‘ang chá» lão nÆ¡i âm phá»§.
Hiện tại, không ai tìm lão để sát hại, mà lão sợ. Bất cứ ai lão cũng thừa tà i đánh ngã, duy nhất có mỗi mình Phó Hồng Tuyết thôi !
Bằng má»i giá, lão phải tránh xa Phó Hồng Tuyết.
Muốn sống, lão phải có tiá»n.
Äồng tiá»n cá»§a chá»§ nhân khách sạn có là bao nhiêu đâu.
Huống chi nhu cầu cá»§a lão phải dà i hÆ¡n, nhiá»u hÆ¡n ?
Cần tiá»n, lão có thể là m kẻ cướp, hoặc đánh phá phú gia hoặc cướp xe bảo tiêu.
Trước tiên lão không là m cái nghỠkhông vốn đó.
Hiện tại, lão không thể tuyển lựa, bởi lão cần phải sống.
Phiá sau quầy có ná»a bao nhá» mì sống, và má»™t chiếc rương sắt rỉ sét.
Trong chiếc rương có má»™t chiếc khăn thêu, chiếc khăn gói ghém cẩn tháºn má»™t tấm ngân phiếu. Tấm ngân phiếu trị giá mưá»i lượng bạc.
Trong rương, còn có má»™t thanh chá»§y thá»§ bằng thép cứng, má»™t váºt đánh lá»a rất tinh xảo.
Ngoà i ba món đó, còn má»™t số váºt dụng linh tinh, những váºt do khách hà ng trá» ra Ä‘i bá» lại.
Chá»§ nhân còn giữ, chá» ngưá»i đến lấy.
Äiểm đó, chứng tá» chá»§ nhân là ngưá»i thà nh tháºt chất phác, lão cứ giữ dù biết rằng chẳng bao giá» khách lại trở lại há»i, bởi giá trị không đáng cho má»™t cuá»™c hà nh trình.
Tấm ngân phiếu và chiếc khăn tay do thiếu phụ chưa cao niên lắm lưu lại.
Và o má»™t chiá»u, nà ng ngồi trên má»™t cá»— xe hư phá đến đây, để há»™i diện vá»›i má»™t thanh niên đã trá» tại khách sạn từ ba hôm trước chá» nà ng.
Rồi, đến ná»a đêm, nà ng âm thầm ra Ä‘i.
Khi gã thanh niên thức dáºy, khi phát hiện ra váºt nà ng lưu lại. Gã khóc ná»a ngà y, rồi ưỡn ngá»±c ra Ä‘i luôn.
Thiếu phụ có phải là ngưá»i bị bức duyên, phải lấy kẻ có tiá»n, nên đến đây khóc biệt vá»›i ngưá»i yêu, để cả hai cùng vÄ©nh quyết ?
Rồi gã thanh niên kia, có thể quên mối tình dang dở, quyết vươn mình là m lại cuá»™c Ä‘á»i sau cái ưỡn ngá»±c vùng lên ?
Lão chá»§ nhân không biết được háºu lai cá»§a khách trá», và hẳn lão cÅ©ng chẳng báºn lòng nghÄ© đến những khách viá»…n phương chỉ dừng chân lại đó lúc lỡ độ đưá»ng.
Còn thanh chá»§y thá»§ và váºt đánh lá»a thì do má»™t đại hán dạ hà nh lưu lại. Y đến trá» giữa đêm khuya, mang đầy thương tÃch. Khi bình minh vừa lên, có tiếng vÅ© khà chạm nhau chan chát trên nóc nhà , hòa lẫn vá»›i tiếng quát tháo ầm Ä©.
Nhưng lão chá»§ nhân vẫn trùm má»n ngá»§ khì.
Má»™t lúc lâu sau, lão thức dáºy, ra ngoà i thấy dấu máu, và o phòng thấy chá»§y thá»§ và váºt đánh lá»a.
Äại hán dạ hà nh mất dạng. Từ đó đến nay, y không há» trở lại.
Những váºt trong rương, không có má»™t Ãch lợi nà o cho lão, lão giữ bất quá để lưu niệm má»™t cuá»™c sinh ý lúc thịnh vượng mà thôi.
Phó Hồng Tuyết chỉ lấy bao mì đem luộc sơ, ăn đỡ thôi.
Sau đó, hắn rá»a mặt, rồi và o chÃnh gian phòng cá»§a Mã Không Quần thuê, chuẩn bị ngá»§ má»™t giấc.
Hắn nằm trên giưá»ng, muốn ngá»§, song không chợp mắt được.
Hắn suy tưởng đến nhiá»u việc, tâm tư há»—n loạn, hắn nghÄ© đến Mã Không Quần, đến ngưá»i áo Ä‘en vừa rồi.
Hắn nhá»› đến những lá»i ngưá»i áo Ä‘en vừa nói.
Thúy Bình là con gái cá»§a Mã Không Quần ! Nà ng là con ngưá»i mà hắn không thể tìm được kẻ khác thay thế !
Vừa lúc đó, má»™t ngưá»i tiến và o phòng, âm thầm như bóng u linh.
Ngưá»i đó há»i:
- Công tỠđó phải không ?
Ngưá»i đó là má»™t nữ nhân, hắn đã gặp tại Biên Thà nh và chÃnh là ngưá»i đã cung cấp khoái lạc lần đầu tiên cho hắn, trong Ä‘á»i nam nhân.
Ngưá»i đó là Trầm Tam Nương !
Ãnh lá»a lóe lên, do Trầm Tam Nương mang lên.
Phó Hồng Tuyết kêu lên:
- Bà ! ….
Bà mỉm cưá»i, há»i:
- Công tá» tưởng là Thúy Bình ? Công tá» không ngá» lại chÃnh là tôi ? Tôi biết, nà ng đã chết rồi, và cái chết đó là m chấn động tâm tư công tá» mãnh liệt. Tôi đến đây, vá»›i niá»m hy vá»ng là là m má»™t cái gì cho công tá» nguôi ngoai, đừng quá bi thương vì cái chết cá»§a nà ng.
Bà do dự một chút, như cầm lấy thêm một phần nghị lực, rồi tiếp:
- Chỉ vì, công tỠđáng lý ra, là yêu tôi, chứ không phải là yêu nà ng.
Phó Hồng Tuyết đã xuống giưá»ng từ lâu, hắn đứng thẳng mình, cứng lặng.
Trầm Tam Nương thở dà i, tiếp:
- Tôi biết công tá» lầm nà ng là tôi, công tá» không ngá» rằng trên Ä‘á»i còn có tôi !
Lầm thế nà o được ?
Có má»™t đêm, chÃnh là đêm đầu bà mạo nháºn Thúy Bình, và o ngá»§ vá»›i hắn. Rồi từ đó, Thúy Bình thá»±c sá»± tiếp nối ái ân.
Nhưng, má»™t nam nhân đâu đến ná»—i quá ngu xuẩn không nháºn ra sá»± khác biệt cá»§a hai ngưá»i qua các cuá»™c tiếp cáºn yêu đương, dù là trong bóng tối, không thấy mặt nà ng ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Tại hạ không lầm ! Tại hạ có sá»± mạo nháºn, song ngưá»i duy nhất tại hạ yêu là nà ng chứ không phải bà !
Trầm Tam Nương kinh hãi !
Phó Hồng Tuyết thổi tắt mồi lá»a, bóng tối phá»§ khắp gian phòng.
Trầm Tam Nương nghe tiếng chân hắn bước vá» phÃa cá»a.
Trầm Tam Nương Ä‘em sá»± tình qua cuá»™c tiếp xúc đó thuáºt lại vá»›i Diệp Khai:
- Hắn nói, hắn không yêu lầm ! Hắn chỉ yêu mỗi mình Thúy Bình, duy nhất Thúy Bình.
Diệp Khai thở dà i.
Äinh Vân Lâm thốt:
- Hắn nói như là đã nói ?
Diệp Khai chớp mắt:
- Ạ?
Äinh Vân Lâm tiếp:
- Ta nói, ngưá»i ta yêu là ngươi, duy nhất má»™t mình ngươi. Dù cho ngươi là cái quái gì, ta cÅ©ng yêu ngươi như thưá»ng.
Diệp Khai lá»™ vẻ thống khổ khó hiểu, trong vẻ thống khổ ẩn ước có niá»m ưu tư.
Má»™t lúc lâu, chà ng ngẩng mặt nhìn nà ng, từ từ há»i:
- Cô nương sẽ không hối háºn ?
Äinh Vân Lâm đáp nhanh:
- Không bao giỠ!
Diệp Khai mỉm cưá»i.
Nụ cưá»i gượng gạo quá chừng !
Chà ng tiếp:
- Giả như tại hạ là m Ä‘iá»u chi sai quấy vá»›i cô nương, cô nương cÅ©ng không hối háºn ?
Äinh Vân Lâm kiên quyết:
- Không bao giá» ! Không má»™t sá»± việc gì, má»™t mảnh lá»±c nà o tách rá»i ta xa cách ngươi được !
Nà ng cưá»i vá»›i niá»m hy vá»ng trà n đầy.
Trầm Tam Nương nhìn nà ng, nhìn Diệp Khai thở dà i thốt:
- Äáng lẽ tôi không nên tìm gặp lại hắn.
Diệp Khai đáp:
- Nhưng bà là m thế là phải ?
Trầm Tam Nương cau mà y:
- Ạ?
Diệp Khai tiếp:
- Cuá»™c tiếp xúc vừa qua giữa bà và hắn giúp bá»n tại hạ minh bạch má»™t Ä‘iá»u.
Trầm Tam Nương há»i:
- Äiá»u chi ?
Diệp Khai tiếp:
- Hắn yêu Thúy Bình, là yêu đúng chá»—. Hắn yêu chân chánh ! Chân chánh yêu là không lầm. Yêu vì tình chứ không phải vì khát vá»ng tìm thõa mãn.
Nhưng bên cạnh cái yêu, còn có cái háºn song song !
Háºn, có lầm lạc không ?
Phó Hồng Tuyết đứng bên vệ đưá»ng, nhìn và o ngôi tá»u quán, nhìn ngưá»i ra và o.
Hắn cảm thấy mình thua kém bất cứ ai, và hắn cÅ©ng xót xa là mình lạc lá»ng quá, tá»›i không nÆ¡i, vá» không chá»—.
Trước khi rá»i khách sạn, hắn có lấy tấm ngân phiếu mưá»i lượng bạc. Hắn đã tiêu phá hết số bạc đó rồi.
Rồi đêm nay, hắn ngá»§ nÆ¡i đâu ? Äêm mai, những đêm sắp tá»›i, hắn lấy gì ăn ?
Còn chiếc kim như ý !
Hắn tìm hiểu chủ nhân, song kim như ý không có một tiêu ký nà o chứng minh sở hữu chủ.
Cũng chẳng sao, hắn cứ đem nó đi mà đổi lấy bạc chi dụng, sau nà y hẳn hay. Hắn và o quán.
Nếu không có chiếc kim như ý, chẳng rõ Phó Hồng Tuyết là m sao sống tạm qua mấy ngà y nà y.
Trong lúc Phó Hồng Tuyết muốn uống và i chén rượu, chợt má»™t ngưá»i từ bên ngoà i bước và o quán.
Ngưá»i đó, váºy y phục hoa lệ, thần tình biểu hiện má»™t niá»m tá»± tin cá»±c mạnh.
Tuổi y suýt soát với Phó Hồng Tuyết.
Phó Hồng Tuyết không có hảo cảm ná»—i vá»›i mẫu ngưá»i ấy.
Thiếu niên đảo mắt nhìn quanh, rồi đi thẳng đến bà n của Phó Hồng Tuyết, kéo chiếc ghế ngồi đối diện với hắn, ngồi xuống.
Không đợi Phó Hồng Tuyết há»i, hắn tá»± giá»›i thiệu:
- Tại hạ là Nam Cung Thanh.
Phó Hồng Tuyết không chuẩn bị tiếp chuyện với y, nên không buồn nghe y nói gì.
Nam Cung là một thế gia, cái đó có nghĩa gì đối với hắn.
Nam Cung Thanh lấy là m lạ trước thái độ lạnh nhạt của Phó Hồng Tuyết.
Trên giang hồ còn ai không biết tá»›i ngưá»i mang há» Nam Cung ?
Y lấy chiếc kim như ý ra, há»i:
- Có phải là váºt do các hạ trao cho tiểu nhị bảo Ä‘i đổi lấy bạc chăng ?
Phó Hồng Tuyết thản nhiên gáºt đầu.
Nam Cung Thanh cưá»i lạnh:
- Quái sự ! Một quái sự !
Phó Hồng Tuyết trầm giá»ng:
- Quái sự ?
Nam Cung Thanh cưá»i lạnh:
- Bởi, tại hạ biết chá»§ nhân váºt nà y, chẳng phải là các hạ.
Phó Hồng Tuyết trừng mắt:
- Các hạ biết ? Tại sao biết ?
|
 |
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
áåòàëèíê, âëàãàëèùå, âèäåîíàáëþäåíèå, àêêóìóëÿòîð, ãîëîâèí, áüÿíêà, èìåíà, êîìïüþòåðîâ, ïåðåâîä÷èê, îôèöèàëüíûé, ïðèõîæèå, ñîâåòñêèé, truyen lang tu du bo  |
| |