Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #41  
Old 26-05-2008, 11:40 PM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
53. Chốn Miếu Hoang Hồ Rồng Quần Tụ - Mang Nội Thương Hào Kiệt Bó Tay



Äồng Thiên Kỳ định xoay ngưá»i chuyển thế kiếm nhưng không còn chút sức lá»±c nữa, chàng nặng ná» ngồi phịch xuống đất, cảm thấy khí huyết toàn thân đảo lá»™n, đầu óc chao đảo như bị say sóng, chân tay không còn cất nhắc được nữa.
Äồng Thiên Kỳ nặng ná» thở dài má»™t tiếng, khó nhá»c tra kiếm vào bao, chép miệng :
- Ngưá»i hành thiện không được Ä‘eo Ä‘uổi tá»›i cùng, kẻ tác ác sẽ tận cùng tác ác xem ra trá»i xanh khéo trá»› trệu rồi !
Thiên Huyá»n Kiếm sau khi bị thương nhảy lùi vá» hÆ¡n trượng, còn thuận đà lao thêm mấy bước nữa má»›i dừng lai. Quay lui nhìn không thấy đối phương truy Ä‘uổi, ngược lại lão phát hiện ra Äồng Thiên Kỳ ngồi bệt xuống đất má»›i vận công bế huyệt cầm máu.
Tuy trong lúc quẩn bách nhưng má»™t ý nghÄ© lóe lên trong đầu Thiên Huyá»n Kiếm, lập tức trên bá»™ mặt đầy nếp nhăn, ná»—i sợ hãi được thấy bằng vẻ đắc thắng.
Lão lập tức quay lại, nhìn sắc mặt trắng xanh cá»§a Äồng Thiên Kỳ hằm hè :
- Tiểu tặc ! Ngươi biết thái gia định xử trí ngươi thế nào không ?
Quét mắt nhìn mưá»i bảy tá»­ thi nằm la hệt, Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt đáp :
- Lão há» Tất, nếu bây giá» ngươi giết được Äồng Thiên Kỳ này là may phúc lắm, không thì qua hôm nay Äồng má»— đã có kế hoạch hành sá»± rồi !
Quan sát kỹ Äồng Thiên Kỳ hồi lâu Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© đột nhiên lùi lại cúi xuống nhặt thanh "Thiên Huyá»n Kiếm" nằm chá»ng chÆ¡ bên cạnh cánh tay phải co quắp cá»§a mình, tiến má»™t bước tá»›i trước mặt Äồng Thiên Kỳ, miệng cưá»i cay độc:
- Giết ngươi ư ? Äâu dá»… dàng thế được ! Hắc hắc... lão phu lá»i to rồi... trước hết bắt ngươi trả giá cánh tay cá»§a mình, sau má»›i trị ngươi bằng cách tàn độc nhất mà con ngưá»i có thể nghÄ© ra ! Ha ha hạ..
Äồng Thiên Kỳ cưá»i khinh thị :
- Äêm dài nhiá»u má»™ng, ngươi biết câu đó chứ ?
Thiên Huyá»n Kiếm cưá»i hắc hắc, nói:
- Lão phu nói rồi ! Cần phải có lợi nhuận. Trước hết hãy trảm tứ chi ngươi đã, sau sẽ liệu...
Lão liá»n hoa kiếm xông tá»›i chuẩn bị động thá»§.
Vừa lúc đó có một âm thanh trầm đục vang tới :
- Tất đàn chủ, dừng tay !
Thiên Huyá»n Kiếm biết thượng cấp Vu Hồi Kiếm xuất hiện, sau má»™t thoáng suy nghÄ©, lão thấy mình không thể bá» lỡ cÆ¡ há»™i phục thù cÅ©ng như chấm dứt mối hiểm há»a sau này. Thiên Huyá»n Kiếm làm như không nghe mệnh lệnh, quát to má»™t tiếng át Ä‘i :
- Äồng tiểu bối, mạng ngươi tá»›i rồi !
Lá»i vừa dứt, kiếm liá»n bổ xuống đỉnh đầu đối phương, lúc này lão không bận tâm đến chuyện phải thá»±c hiện cách báo thù nữa.
"Chong !†Bá»—ng chốc thanh kiếm cá»§a Thiên Huyá»n Kiếm bị đánh bật khá»i tay rÆ¡i xuống đất. Lão còn kịp nhìn thấy má»™t thanh Ä‘oản kiếm rÆ¡i xuống bên cạnh.
Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© hoảng hốt đánh mặt sang bên phải, chính ở đó Vu Hồi Kiếm Ä‘ang lạnh lùng đưa mắt nhìn lão.
Thiên Huyá»n Kiếm cố trấn tÄ©nh, cúi. mình nói :
- Äệ tá»­ cung nghênh NgÅ© chá»§ đại giá, vốn không biết NgÅ© chá»§ thân đến nên trót mạo phạm, dám xin NgÅ© chá»§ xá tá»™i !
Vu Hồi Kiếm cưá»i nham hiểm, cất giá»ng lạnh như băng :
- Tất đàn chủ tự cho mình tuổi cao sức yếu nên thính lực cũng kém rồi, đến nổi lão phu nói to như vậy mà không nghe được ư ?
Nói xong chậm bước lại gần.
Thiên Huyá»n Kiếm biến sắc, run giá»ng biện bác :
- Äệ tá»­ vừa rồi quá kích động...
Vu Hồi Kiếm cắt lá»i :
- Tất dàn chá»§ còn Ä‘iá»u gì muốn nói nữa không ?
Sắc mặt Thiên Huyá»n Kiếm xám ngắt như tro, lão run giá»ng :
- Äệ tá»­ không dám !
Vu Hồi Kiếm từ từ bước tá»›i bên Äồng Thiên Kỳ, vẻ mặt lạnh lùng cá»§a lão bá»—ng nhiên biến Ä‘i, giá»ng nói cá»§a lão bá»—ng trở lên thân thiết:
- Xin bá» lá»—i đã làm Äồng tiểu ca kinh động !
Äồng Thiên Kỳ liếc xéo đối phương, lạnh giá»ng :
- Vu Hồi Kiếm, chúng ta không phải gặp phau lần đầu, khách khí thế làm chi?
Vu Hồi Kiếm vẫn ôn tồn :
- Äồng tiểu ca không được khá»e cho nên lá»i nói có phần nóng nảy...
- Äúng thế, Äồng Thiên Kỳ lúc này. mình không tá»± chá»§, lá»±c bất tòng tâm, tôn giá chẳng cần phải lo lắng.
- Äồng tiểu ca tuy bệnh nặng nhưng hà tất phải lo lắng làm gì ? Ngưá»i ta thưá»ng nói :
Thầy thuốc không sợ bệnh, Phật độ ngưá»i có duyên, câu đó tiểu ca cho đúng chứ ?
Äồng Thiên Kỳ lướt mắt nhìn đối phương, giá»ng vẫn không kém gay gắt :
- Tôn giá cho rằng giữa Äồng má»— và Tứ Lão các ngươi, ngoài duyên liá»u mạng, má»™t mất má»™t còn, còn duyên gì nữa ?
Vu Hồi Kiếm chợt nghiêm mặt nói :
- Tương phùng cÅ©ng là má»™t duyên. Äồng tiểu ca, nhập vào bổn bang cùng thống trị Trung nguyên, hÆ¡n nữa lão phu gặp tiểu ca vừa đúng dịp tiểu ca Ä‘ang gặp sá»± khó, thế không phải thiên duyên là gì?
Äồng Thiên Kỳ ngá»­a mặt cưá»i lá»›n :
- Chỉ sợ Nhật Nguyệt Bang các ngươi muốn thống trị võ lâm ở Trung nguyên này nhưng lực bất tòng tâm mà thôi !
Vu Hồi Kiếm chá»™t dạ, buá»™t miệng há»i:
- Ngươi dựa vào đâu mà suy đoán như vậy ?
Äồng Thiên Kỳ bình thản đáp:
- Äồng má»— dá»±a vào thá»±c tế.
Vu Hồi Kiếm cưá»i khảy:
- Lão phu biết ngươi tối nay mới đặt chân tới Trung nguyên.
- Nhưng sá»± thá»±c Äồng má»— lại biết từ lúc còn ở Vạn Thánh Äảo.
Vu Hồi Kiếm tuy quan tâm nhưng vẫn làm ra vẻ thá» Æ¡ há»i :
- Ngươi tin tự mình không gặp sai lầm khi võ đoán như thế chứ ?
- Äồng má»— không võ Ä‘oán. Chỉ cần nói ra má»™t cái tên, tôn giá đủ biết rằng đó là hiện thá»±c.
Vu Hồi Kiếm vá»™i há»i :
- Tên nào ?
- Kim Nhẫn Phật, ngưá»i đứng đầu Linh SÆ¡n phái.
Vu Hồi Kiếm biến ngay sắc mặt. Lão dán mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ hồi lâu, bất giác phá lên cưá»i.
- Ha ha hạ.. Äồng Thiên Kỳ ! Nếu lão phu nói ngay ngươi đã phán Ä‘oán má»™t cách sai lầm, hẳn ngươi không chịu tin đâu !
Äồng Thiên Kỳ chếch môi cưá»i đáp :
- Nhưng nếu Äồng má»— nói rằng Linh SÆ¡n phái hiểu tưá»ng tận Nhật Nguyệt Bang như lòng bàn tay mình thì tôn giá phai tin rồi !
Vu Hồi Kiếm thấy lòng chấn động, lão nghÄ© ngợi hồi lâu rồi nhìn Äồng Thiên Kỳ há»i :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi biết hôm nay lão phu cứu ngươi vá»›i mục đích gì không?
Äồng Thiên Kỳ trả lá»i ngay :
- Äể liên thá»§ vá»›i Äồng má»—, trước tiên tiêu diệt Kim Nhẫn Phật.
Vu Hồi Kiếm phá lên cưá»i lá»›n :
- Hô hô há»™.. Những ngưá»i trong võ lâm có dịp tiếp xúc vá»›i ngươi Ä‘á»u nói ngoài võ công ra, trí huệ ngươi cÅ©ng hại không kém khiến ai cÅ©ng chá»n mặt.
- Tuy nhiên tôn giá cÅ©ng nên biết rằng ngươi tối nay đã nhá»c công vô ích.
Vu Hồi Kiếm lắc đầu cưá»i bảo :
- Äồng Thiên Kỳ, những lá»i ngươi nói Ä‘á»u đúng cả, nhưng lão phu tin rằng công lao mà lão phu đã bá» ra tối nay không há» uổng phí.
Äồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói :
- Äồng má»— đã nói trước, chúng ta chẳng cần khách sáo làm gì, cÅ©ng không nên vòng vo tam quốc. Tôn giá cứ Ä‘em kế hoạch nói ra thá»­ xem !
- Ngươi bức bách lão phu hay sao ?
Äồng Thiên Kỳ buông giá»ng châm biếm:
- Tôn giá thấy chắc ăn rồi. Äồng má»— tôi còn bức bách sao được ?
Chợt Vu Hồi Kiếm nhìn đối phương vá»›i ánh mắt Ä‘e dá»a :
- Ngươi nên biết lúc này không còn khả năng kháng cự nữa.
Äồng Thiên Kỳ lẳng lặng gật đầu, bình thản nói :
- Nếu Äồng má»— sống thì có má»™t ngày sẽ phục hồi công lá»±c.
Vu Hồi Kiếm cÅ©ng gật đầu, giá»ng có phần dịu lại :
- Lão phu sẽ tìm cách cho ngươi nhanh chóng phục hồi nó, vá»›i Ä‘iá»u kiện Äồng Thiên Kỳ ngươi phải theo sá»± chỉ huy cá»§a Nhật Nguyệt Bang.
Äồng Thần Kỳ cưá»i khinh bỉ há»i vặn lại:
- Tôn giá dám cầm chắc không ?
Vu Hồi Kiếm nhếch môi cưá»i nham hiểm:
- Lão phu tin rằng ngươi nhất định đã nghe nói tá»›i thứ kỳ dược trên Ä‘á»i có thể làm ngưá»i ta hoàn toàn quên Ä‘i quá khứ...
Äồng Thiên Kỳ thoáng giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn Ä‘iá»m nhiên. Chàng nói:
- Äồng má»— tin quả thá»±c có thứ dược vật đó, nhưng dù sao Äồng má»— cÅ©ng làm tôn giá phải thất vá»ng.
Vu Hồi Kiếm biến sắc thốt lên :
- Ngươi muốn tự tận hay sao ?
Äồng Thiên Kỳ vẫn trầm tÄ©nh :
- Khi các vị còn chưa chết, Äồng má»— hiểu rằng mình cần phải sống. Huyết Kiếp Thá»§ chưa bao giá» hai lá»i, Äồng má»— chẳng há» nghÄ© đến tá»± tuyệt.
Vu Hồi Kiếm trấn an cưá»i nói :
- Ngươi nói thế làm lão phu yên tâm rồi ! Bây giỠlão phu muốn thỉnh ngươi đến phân đàn của bổn bang một chuyến.
Nói xong không đợi Äồng Thiên Kỳ trả lá»i, lão quay ngưá»i gá»i vá»ng xuống chân núi :
- Bay đâu ?
Nhưng bốn phía hoàn toàn vẳng lặng không nghe thấy động tĩnh nào.
Vu Hồi Kiếm bá»—ng nhiên biến sắc, cất tiếng gá»i gay gắt pha lẫn lo lắng :
- Bay đâu cả rồi ?
Xung quanh vẫn lặng ngắt, không thấy bóng ngưá»i nào.
Vu Hồi Kiếm thấy lòng chấn động biết có chuyện không hay rồi. Lão chợt đánh mặt sang bên, Ä‘anh giá»ng há»i :
- Vị bằng hữu nào dám giỡn mặt lão phu đó ? Có thể vui lòng hiện thân gặp lão phu không ?
Không có tiếng trả lá»i.
Äối phương có thể chế trụ thá»§ hạ cá»§a mình mà ma quá»· Ä‘á»u không hay biết, Vu Hồi Kiếm không khá»i lo sợ Ä‘oán rằng bản lÄ©nh cá»§a ngưá»i đó không phải tầm thưá»ng, đồng thá»i hành động ắt có mục đích. Rõ ràng hắn chưa Ä‘i khá»i nÆ¡i này, Vu Hồi Kiếm liá»n trầm giá»ng :
- Bằng hữu muốn tá»± lão phu đích thân má»i ngươi ra hiện thân ư ?
Câu nói dó quả nhiên hữu hiệu. Cách đó hai mươi trượng sau một khối đá lớn vẳng ra một tiếng nói già nua :
- Việc xấu khó làm, đạo trá»i luân chuyển, phục ứng không sai. Cùng hòa thượng ta gặp cảnh cÆ¡ hàn má»›i buá»™c phải động thá»§ định cướp Ä‘i tiá»n tiêu, ngỠđâu má»›i gom được vài mươi lạng bạc vụn đã bị chá»§ nhân phát giác... Xem ra hòa tượng ta cÅ©ng vẫn hoàn cùng rồi !
Äồng Thiên Kỳ liếc mắt trông sang, thấy ngưá»i này vóc dáng thấp bé gầy guá»™c, hai mắt ti hí như hai hạt đậu, mặt mÅ©i cáu bẩn, mi dày rÅ© xuống, mình mặc tấm áo cà sa rá»™ng thùng thình như má»™t cái túi vải, chân mang đôi giày cá», quần chẳng ra quần và không biết trước nó là màu gì nữa. Cứ theo đầu tóc trắng xóa mà phán Ä‘oán thì lão nhân này tuổi đã ngót nghét tám mươi.
Vu Hồi Kiếm vừa thấy ngưá»i đó đã biến sắc, bụng bảo dạ :
"Thì ra là hắn ? Việc tối nay e không xong rồi !".
Lão hắng giá»ng nói to :
- Nguyên là Vô Duyên Tăng giá lâm, lão phu thất nghênh !
Cùng hòa thượng hay là Vô Duyên Tăng nhướng đôi mày bạc nói :
- Quả thực ta là hòa thượng vô duyên, mới một lần gắng gỗ làm càn đã bị phát giác. Vạn mong thí chủ ngươi không nể mặt ma cũng xem mặt Phật mà tha cho Cùng hòa thượng ta lần này...
Lão nói xong chấp tay hợp thập hành lễ.
Vu Hồi Kiếm ngạc nhiên há»i :
- Vô Duyên, ngươi nói nể mặt Phật nào thế ?
Vô Duyên Tăng nói một cách bí hiểm:
- Sao lại mặt Phật nào ? Nếu không lão hòa thượng ta ná»­a đêm khuya khoắt mò tá»›i đây làm chi ? Thí chá»§ ngươi làm ngưá»i thông tuệ thì cần gì há»i Cùng hòa thượng ta nữa ?
- Vô Duyên Tăng, ngươi đừng dông dài nữa. Lão phu biết rõ ngươi tới đây mấy ngày nay rồi.
Không đợi Vu Hồi Kiếm nói hết, Vô Duyên Tăng vá»™i cướp lá»i :
- Ừ phải, kể cÅ©ng có sá»›m thật ! Cùng hòa thượng ta không tin mình xúi quẩy mãi muốn tìm được ngưá»i hữu duyên cho nên lặn lá»™i tìm đến đây mấy ngày rồi.
Lão nói tá»›i đó liếc mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ.
Vu Hồi Kiếm cưá»i nhạt há»i :
- Nếu nói vậy, ngươi cÅ©ng vì Äồng Thiên Kỳ mà tá»›i ?
- Chưa sao ? ớ đây ngoài thí chủ ngươi chỉ còn vị tiểu thí chủ đó có duyên với cùng hòa thượng ta thôi...
Lão lại nhìn Äồng Thiên Kỳ nói tiếp:
- ài ! Tiểu thí chá»§ thần sắc không được bình thưá»ng ý chừng mang bệnh rồi Nhưng không sao ! Thầy thuốc không sợ bệnh, Phật độ ngưá»i có duyên... Cùng hòa thượng ta bất tài nhưng cÅ©ng giúp tiểu khí chá»§ má»™t phen !
Äồng Thiên Kỳ nãy giá» chưa lên tiếng bây giá» má»›i cưá»i nhạt há»i :
- Tôn giá chắc từ Linh Sơn phái tới ?
Vô Duyên Tăng đưa tay hợp thập, trả lưá»i lấp lá»­ng :
- Tiểu thí chủ nói gì hòa thượng ta đâu dám phân đối.
Äồng Thiên Kỳ lại nhếch môi cưá»i khinh khỉnh :
- Tôn giá cho rằng Äồng má»— và Linh SÆ¡n phái cá»§a ngươi có duyên ư ?
- Thiện tâm thoát tục, Phật môn lại vô ân oán. Äồng thí chá»§ không gây ân oán gì vá»›i nhà Phật, ắt vá»›i Linh SÆ¡n cÅ©ng thế, can gì không có duyên ?
Vu Hồi kiếm tức giận chen vào :
- Vô Duyên Tăng ! Ngươi cho rằng Äồng Thiên Kỳ lúc này có thể tá»± mình làm chá»§ được ư ?
Vô Duyên Tăng đáp :
- Cùng hòa thượng ta xưa nay vốn vô duyên. Äêm nay khó khăn lắm má»›i kết được thiện duyên, e rằng không được thí chá»§ ngươi tán thành thì không xong rồi!
Vu Hồi Kiếm lạnh giá»ng :
- Vô Duyên Tăng, ngươi chẳng cần giả ngây giả đần vá»›i ta nữa. Mục đích cá»§a ta và ngươi đến đây làm gì đã rõ. Muốn được ngưá»i trước hết phải thắng lão phu đã.
Vô Duyên Tăng biến sắc nói :
- Ngăn cản hòa thượng kết thiện duyên ấy là đối địch vá»›i Phật ta rồi ? Hòa thượng ta có liá»u cái mạng này cÅ©ng là bảo há»™ Äức Phật đó !
Vu Hồi Kiếm liếc xéo Vô Duyên Tăng nói :
- Ngươi định đưa Kim Nhẫn Phật ra mà dá»a lão phu đấy ư ?
Vô Duyên Tăng đưa tay hợp Phật đáp:
- A Di Äà Phật ! Dù Phật không khai sát giá»›i nhưng tăng lại được Há»™ pháp !
Vu Hồi Kiếm phẫn uất bốc cao, dằn giá»ng :
- Rất tốt ! Ta và ngươi cần tranh chấp sinh tử tồn vong trước đã.
- Phật nói :
Ta không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục. Lão thí chủ chẳng lẽ giúp hòa thượng ta việc đó ?
Vu Hồi Kiếm thấy lão tăng kia quyết không nhân nhượng liá»n tá» ra do dá»±.
Lão do dự chẳng phải vì sợ võ công thua kém đối phương mà chủ yếu vì Nhật Nguyệt Bang chưa có quyết định cụ thể đối phó với Linh Sơn phái. Lão thầm tính:
"Phải tìm phương pháp để giải quyết, trước mắt không nên gây xung đột".
NghÄ© thế, Vu Hồi Kiếm liá»n há»i :
- Vô Duyên Tăng, ngươi thực muốn đối địch với Nhật Nguyệt Bang chúng ta ư ?
Vô Duyên Tăng cưá»i đáp :
- Thí chá»§ cản trở cùng hòa thượng ta kết thiện duyên, ta không còn đưá»ng nào khác để Ä‘i nữa rồi !
- Vô Duyên Tăng ngươi chớ biện bạch làm gì. Lão phu dã tới sớm hơn ngươi một bước nên hắn là sở hữu của lão phu là chuyện đương nhiên.
Vô Duyên Tăng đủng đỉnh nói :
- Thiện duyên trong thiên hạ ai cÅ©ng có thể kết, cÅ©ng như bảo vật thì vô chá»§, ngưá»i nào trông thấy Ä‘á»u có phần.
Vu Hồi Kiếm vặn lại :
- Ngưá»i đâu phải là tiá»n tài mà có thể phân chia được ?
- Vậy ngươi cho rằng duyên này do ngươi kết hay sao ?
- Chỉ cần Linh SÆ¡n phái các ngưá»i đỠxuất được má»™t biện pháp hợp lý, lão phu không kết duyên này cÅ©ng được.
Vô Duyên Tăng nói :
- Biện pháp thì cÅ©ng có biện pháp. Tuy nhiên cùng hòa thượng ta muốn há»i Äồng thí chá»§ vài câu xem đã.
Không chá» Vu Hồi Kiếm trả lá»i, lão quay sang Äồng Thiên Kỳ :
- Tiêu thí chủ ngươi có ý cùng hòa thượng ta kết thiện duyên không ?
Äồng Thiên Kỳ há»i lại :
- Tôn giá cho rằng có khả năng đó không ?
- Chính câu này cùng hòa thượng ta há»i thí chá»§ ngươi mà !
Äồng Thiên Kỳ không đáp, lại há»i :
- Äại khái tôn giá đã gặp Thùy Long Tăng chưa đã ?
- Gặp thì gặp rồi. Nhưng tục ngữ có câu :
Ta khi này, mày khi khác. Phật ta không nhớ chuyện đã qua.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt, lại há»i :
- Chẳng lẽ Äồng má»— so vá»›i hai ngưá»i kia có lợi cho Linh SÆ¡n phái hÆ¡n ư ?
- Cùng hòa thượng ta nói chuyện đã qua là xong, lợi hay không thì cũng thế, chẳng nên nhắc lại làm gì.
Vu Hồi Kiếm giận dữ quát lên :
- Vô Duyên hòa thượng, sao ngươi không đưa biện pháp hợp lý nào đi còn nói lằng nhằng gì mãi ?
Vô Duyên Tăng vẫn cưá»i Ä‘iá»m nhiên :
- Biện pháp này có gì mà không hợp lý ? Linh SÆ¡n phái đã mất hai cao thá»§, còn thí chá»§ ngươi đã mất gì mà đòi ngưá»i này chứ ?
Vu Hồi Kiếm chỉ mưá»i bảy tá»­ thi nằm la liệt trên mặt đất cất giá»ng :
- Mất gì ư ? Chẳng lẽ những kẻ nằm đây là ngưá»i cá»§a Linh SÆ¡n phái ?
Vô Duyên Tăng cưá»i nói :
- Giả sử thí chủ ngươi xuất thủ sớm thì đâu đến nổi xảy ra hậu quả này ?
Nghe lá»i này, Vu Hồi Kiếm chợt im bặt. Bởi vì lão không thê thừa nhận rằng nếu Äồng Thiên Kỳ không mang bệnh thì lão không phải là địch thá»§ cá»§a chàng.
Vô Duyên Tăng thấy vậy chỉ cưá»i thầm, rồi quay sang Äồng Thiên Kỳ nói :
- Tiểu thí chủ, bây giỠvận mạng ngươi ở trong tay ngươi đó !
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt há»i :
- Tôn giá giúp Äồng Thiên Kỳ ắt phải có Ä‘iá»u kiện gì chứ ?
Vừa nghe lá»i này, Vu Hồi Kiếm ngầm vận công lá»±c vào song chưởng.
Quét mắt nhìn Vu Hồi Kiếm, Vô Duyên Tăng cùng ngầm vận công lá»±c, trầm giá»ng :
- Hòa thượng ta muốn há»i tiểu thí chá»§ đây má»™t câu nữa.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i lành lạnh cướp lá»i :
- Tôn giá định há»i xem Äồng má»— có chịu trung thành vá»›i Linh SÆ¡n phái không chứ gì ?
- Tiểu thí chá»§ quả nhiên là trí huệ hÆ¡n ngưá»i, Ä‘á»c được ý nghÄ© kẻ khác.
- Giả sá»­ Äồng má»— lúc này làm tôn giá thất vá»ng, chắc tôn giá không ngá» tá»›i việc này ?
Vô Duyên Tăng sửng sốt buột miệng :
- Con sâu cái kiến cũng còn tham sống, tiểu thí chủ...
Äồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói :
- Cách nhìn cá»§a tôn giá không giống Äồng má»— rồi !
Vu Hồi Kiếm đến đây thấy nhẹ cả ngưá»i liá»n chêm lá»i :
- Vô Duyên Tăng, ngươi thật đúng với danh hiệu, không thể có duyên phận với bất kỳ ai.
Do ngượng mà thành oán, đôi mắt ti hí của Vô Duyên Tăng hiện sát cơ. Lão cố trấn tĩnh nói thêm :
- Lão thí chủ, hòa thượng ta còn một biện pháp nữa.
Vu Hồi Kiếm biết Äồng Thiên Kỳ bất khuất liá»n cưá»i bảo :
- Vô Duyên Tăng ngươi cứ nói !
Lão hòa thượng cưá»i nham hiểm :
- Thí chá»§ đã nói, con ngưá»i không phải tiá»n tài nên không thể phân chia được, bất kỳ ai được thì đối phương Ä‘á»u cho là không công bằng. Äúng thế chứ ?
Vu Hồi kiếm ngÆ¡ ngác, không Ä‘oán ra ý đối phương ra sao vá»™i há»i :
- Vậy thì ngươi có cách xứ lý nào cho công bằng đây ?
Mắt Vô Duyên Tăng lại hiện sát cơ. Lão nói chầm chậm :
- Có thì cũng có, không thì cũng không.
Thiên Huyá»n Kiếm Ä‘ang sợ Äồng Thiên Kỳ được sống. Lão hiểu ra thâm ý cá»§a lão hòa thượng liá»n không nhịn được cất lá»i phụ há»a :
- Xem ra đó là cách duy nhất có thể thực hiện.
Vu Hồi Kiếm trừng mắt quát :
- Tất đàn chá»§ không được lắm lá»i !
Vô Duyên Tăng cưá»i há»i :
- Chẳng lẽ thí chủ không đồng ý với quan điểm này ?
Vu Hồi Kiếm do dá»± hồi lâu, cuối cùng biết không thể khuất phục được Äồng Thiên Kỳ liá»n đáp :
- ÄÆ°á»£c, lão phu tán thành biện pháp cá»§a ngươi, nhưng ai xá»­ lý hắn ?
Lão đưa mắt vá» phía Äồng Thiên Kỳ.
Vô Duyên Tăng chỉ Thiên Huyá»n Kiếm nói :
- Vị thí chủ bị mất một cánh tay kia nhất định giúp chúng ta giải quyết vụ việc này !
Thiên Huyá»n Kiếm nghe nói mừng rÆ¡n liá»n đáp không cần suy nghÄ© :
- Äệ tá»­ nguyện làm thay nhị vị tiá»n bối !
Dứt lá»i lại nhặt thanh trưá»ng kiếm lên sấn sổ Ä‘i vá» phía Äồng Thiên Kỳ.
Cách chàng chỉ má»™t thước, lão dừng lại đắc ý cưá»i nói :
- Äôi mắt lão vằn những tia sáng thâm độc, lão vung kiếm hướng vào cổ há»ng Äồng Thiên Kỳ.
Chàng vẫn ngồi yên, mắt không hỠnhắm, sắc mặt không biểu lộ tí sợ hãi nào, chỉ hiển hiện nỗi căm hận.
Trong khi ánh kiếm lóe lên, lưỡi kiếm sắp phạt đứt yết hầu cá»§a Äồng Thiên Kỳ thì Vu Hồi Kiếm và Vô Duyên Tăng cùng trông thấy má»™t đạo hồng quang bay thẳng tá»›i.
"Keng" má»™t tiếng, thanh "Thiên Huyá»n Kiếm" bị bắn bay giạt Ä‘i rÆ¡i xuống cách Äồng Thiên Kỳ có tá»›i năm sáu thước, còn bản thân lão Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ© cÅ©ng bắn Ä‘i xa tá»›i ba bốn thước. Lão chưa kịp chạm chân xuống đất đã thấy trước mặt xuất hiện má»™t bông cúc màu hồng.
Vu Hồi Kiếm và Vô Duyên Tăng không kịp nhìn ra thương thế của Tất Vũ ra sao, bốn con mắt cùng nhìn chằm chằm vào bông cúc nằm dưới đất. Cả hai cái miệng đồng thanh thốt lẽn đầy vẻ kinh hoàng :
- Sứ giả của Vạn Hoa Cốc...

Hết chương 53
Tài sản của samuen

  #42  
Old 27-05-2008, 12:23 AM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
54. Hãm Vạn Hoa Cốc, Hổ á»m Vẫn Dương Uy - Vào Tay Tam ÄÆ°á»ng, Thân Anh Hùng Khó Giữ


Bây giá» bá»n Vu Hồi Kiếm và Vô Duyên Tăng nghe tiếng thét kinh hãi thì trong ánh mắt cả hai Ä‘á»u ẩn hiện nét vui.
Má»i ngưá»i không ai chú ý đến thương thế cá»§a Thiên Huyá»n Kiếm Tất VÅ©, Äồng Thiên Kỳ nhìn nhanh gã chỉ thấy máu tươi thành dòng chảy ra bên khóe môi, phải cật lá»±c lắm gã má»›i gượng đứng lên được. Chàng thầm nghÄ© :
"Không hiểu Vạn Hoa Cốc là bang phái nào mà chỉ một gã sứ giả cũng đã có công lực cao thâm như vậy?".
Vừa nghÄ© đến đó chàng đã nghe má»™t giá»ng the thé trầm lãnh vang lên :
- Bổn Cốc cần ngưá»i này !
Chỉ thấy má»™t lão thái bà vận hồng bào tóc trắng như cước, bước vá» phía Äồng Thiên Kỳ, hữu thá»§ xuất chỉ cách không hấp vật thâu lấy đóa Cúc dược.
Mặc dù không không nhìn thấy mặt ngưá»i này, thế nhưng chỉ bằng vào mái đầu bạc trắng chàng cÅ©ng có thể Ä‘oán ra niên ká»· ngưá»i này quyết không dưới bảy mươi.
Vu Hồi Kiếm nghe câu này thì nét mừng lá»™ ra mặt, nhưng chưa kịp lên tiếng thì đã bị Cùng Tăng cướp lá»i:
- Ngã Phật thuyết :
ngưá»i xuất gia không tranh cùng thế chúng, Cùng Tăng tôi không dám nghịch lại lá»i Phật huấn, xin chấp tay nhượng bước.
Vu Hồi Kiếm nghe vậy thì lại càng mừng, thầm nghĩ trong bụng :
"Chẳng lẽ Linh Sơn phái đã biết được mối quan hệ giữa Nhật Nguyệt Bang và Vạn Hoa Cốc?" nghĩ thế bèn nói :
- Vô Duyên Tăng, kẻ thức thá»i má»›i là tuấn kiệt, hẳn ngươi cÅ©ng muốn làm kẻ tuấn kiệt ?
Cùng Tăng cưá»i nhạt đáp :
- Chẳng lẽ thí chá»§ không muốn được coi là kẻ thức thá»i ?
Vu Hồi Kiếm đưa mắt nhìn nhanh lão thái bà hồng y má»™t cái, cưá»i đáp :
- Ta và ngươi Ä‘á»u không đắc thá»§, bổn bang cÅ©ng không nhá» má»n.
Cùng Tăng nghe vậy thì nhất thá»i ngá»› ngưá»i, lại nghÄ© :
"Lẽ nào mối quan hệ bổn phái với Vạn Hoa Cốc đã bị Nhật Nguyệt Bang biết rồi ?", nghĩ vậy trong đầu có chủ ý bên nói:
- Thí chủ không định đòi lại nợ này ?
- Hà,... chỉ cần Vô Duyên Tăng ngươi nhượng thá»§ ngưá»i này, món nợ lão phu kể như đã lấy lại được má»™t ná»­a rồi. Má»™t ná»­a còn lại ta vá»›i ngươi có ngày thanh toán hết vá»›i nhau.
Cùng Tăng cưá»i lá»›n :
- Ngưá»i xuất gia lấy từ bi làm tâm, phương tiện làm môn, Cùng Tăng ta thân không má»™t vật báu, nhưng phương tiện môn thì luôn tùy thá»i rá»™ng mở vá»›i ngươi. Nếu như thí chá»§ không còn vấn đỠgì nữa, thì Cùng Tăng xin cáo từ !
Cuối câu lão chấp tay xá dài má»™t cái rồi tung ngưá»i vá»t nhanh xuống núi, phút chốc mất dạng.
Vu Hồi Kiếm sãi má»™t bước vá» hướng lão thái bà, đột nhiên chợt nghÄ© Cùng Tăng có thể chưa rá»i khá»i dây, bèn ghìm lá»i định nói vào lòng, quay ngưá»i vẫy tay cho Thiên Huyá»n Kiếm má»™t cái rồi cùng nhau chạy xuống núi.
Lão thái bà chá» cho bá»n ngưá»i kia Ä‘i hết rồi, khi ấy má»›i quay lại nhìn Äồng Thiên Kỳ, giá»ng ôn hòa nói :
- Chàng thanh niên, ngươi nên cảm tạ lão thân xuất hiện kịp thá»i má»›i phải ?
Äồng Thiên Kỳ từ từ mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt già nua vá»›i những nếp nhăn chằng chịt theo năm tháng, hố mắt sâu hoắm cá»™ng vá»›i chiếc mÅ©i khoằm khiến cho khuôn mặt choắt cá»§a bà ta càng tăng phần kỳ quái, chàng trầm tÄ©nh nói :
- Äồng má»— xưa nay vốn không có bằng hữu, tất nhiên cùng vá»›i ngưá»i cá»§a Vạn Hoa Cốc cÅ©ng không quen biết, hôm nay tại đây tôn giá xuất hiện quả thá»±c là có chút đột ngá»™t!
Lão thái bà hoát miệng gượng cưá»i nói:
- Giữa đưá»ng thấy bất bình bát Ä‘ao tương trợ ấy là nghÄ©a khí cá»§a ta, chẳng lẽ phải chỠđến quen biết hay sao ?
Äồng Thiên Kỳ nhếch môi cưá»i nhạt :
- Hàng nghÄ©a hiệp có lẽ không thể là ngưá»i có tướng mạo như tôn giá !
Nụ cưá»i trên khuôn mặt cổ quái cá»§a lão thái bà liá»n vụt mất, thay vào đó là cổ sát khí giá»ng lạnh như băng:
- Tiểu tạp chủng, ngươi cho rằng lão nương không dám bổ hai ngươi ư ?
Vừa ná»›i bà vừa từ từ giÆ¡ tay lên, thế nhưng Äồng Thiên Kỳ vẫn cưá»i Ä‘iá»m tÄ©nh như không :
- Tôn giá không đủ tư cách để quyết định số mệnh cá»§a Äồng má»— đâu !
- Hừ, tiểu tạp chủng, ngươi tự đánh giá ngươi quá cao đấy.
- Ha ha hạ.. Äồng má»— xưa nay chưa khoa ngôn quá lá»i bao giá», tôn giá không gánh nổi trá»ng trách này đâu. Vì há»… Äồng má»— chết thì chá»§ nhân các ngưá»i nhất định sẽ Ä‘iá»u tra, đến lúc ấy cả ba ngưá»i có mặt đêm nay khi đối chất, chỉ e tôn giá phải thưá»ng cái mạng già cá»§a mình.
Lão thái bà đưa đôi mắt cá»±c ná»™, cá»±c giận nhìn chăm vào mặt chàng hồi lâu, tợ hồ như chá»±c cưá»i sinh tiếu, lão cưá»i gằn mấy tiếng trong há»ng :
- Khục, khục... Äồng Thiên Kỳ, ngưá»i trên giang hồ đồn đãi quả không ngoa, ngươi nhá» ngưá»i mà gian trá xảo quyệt như hồ ly. Hừ, lần này lên đến Vạn Hoa cốc rồi, để xem ngưá»i có cánh bay lên trá»i nữa hay không ?
Äồng Thiên Kỳ thấy đối phương nhất thá»i chưa làm gì được mình, cưá»i Ä‘iá»m nhiên nói :
- Nếu quả thá»±c vì nghÄ© cho chá»§, tôn giá tốt nhất không nên mang Äồng má»— lên Vạn Hoa Cốc.
- Hừ, Äồng Thiên Kỳ, Vạn Hoa Cốc sẽ dùng đại lá»… đến nghênh tiếp ngươi.
- Xưa nay ngưá»i ta chỉ nghênh đón Tàn thần, phúc thần, chứ chẳng ai lại nghênh đón Sát thần bao giá». Qúy cốc đón nhầm ngưá»i rồi đấy !
Lão thái bà cưá»i nhạt giá»ng châm biếm :
- Äồng Thiên Kỳ, tình cảnh cá»§a ngươi hiện giá» mà còn đủ gan để buông những lá»i làm run lòng ngưá»i khác ư ?
- Huyết Kiếp Thá»§ xưa nay chưa nói hai lá»i tôn giá cứ làm nhiệm vụ.
Lão thái bà ngá»­a cố cưá»i dài :
- Vạn Hoa Cốc cách đây không xa, lão thân chá» trá»i sáng sẽ nghênh đón má»™t Sát thần có thể khiến cho vài ngưá»i Vạn Hoa Cốc nghe đến rùng mình, Ha ha ha.
Trong tiếng cưá»i dài, bà ta cúi ngưá»i xuống cắp nổi Äồng Thiên Kỳ lên, rồi như thiên mã vân hành phóng vút Ä‘i, phút chốc hòa vào trong màn đêm.
Trước ngôi miêu hoang bên dốc núi, má»™t trưá»ng náo loạn giá» dây nhưá»ng lại cho sá»± tÄ©nh mịch cố hữu, ngoại trừ vài ba xác chết cứng ngắt và mùi máu tanh tưởi, tịnh nhiên không còn gì hÆ¡n.
Äồng Thiên Kỳ nghe gió bên tai vù vù, bằng vào tốc độ phi thân cá»§a lão thái bà cÅ©ng đủ thấy bà ta công lá»±c thâm hậu phi thưá»ng, chỉ trong nháy mắt đã chạy được ba bốn mươi dặm. Chàng nhìn địa thế càng lúc càng lên cao, hiển nhiên bà ta Ä‘ang mang chàng nhầm hướng núi chạy lên.
Äang lướt nhanh, bá»—ng nhiên Äồng Thiên Kỳ cảm thấy tốc độ giảm lại rõ rệt, liếc nhanh thấy sắc mặt lão thái bà thoạt biến, tợ hồ như bà vừa phát hiện ra Ä‘iá»u gì không ổn. Phút sau, bà ta dừng chân hẳn lại, đặt Äồng Thiên Kỳ xuống, lúc này má»›i hay đã ở dưới chân má»™t vách núi cao, lão thái bà giá»ng lạnh lùng :
- Không ngỠHuyết Kiếp Thủ danh chấn thiên hạ cũng có ngày đổ mồ hôi lạnh !
Vừa nói bà ta vừa đưa ánh mắt quét nhìn sau gốc cây đại thụ lớn cách đó chừng năm trượng.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt đáp má»™t cách hết sức Ä‘iá»m tÄ©nh :
- Máu so vá»›i mồ hôi còn quý hÆ¡n nhiá»u, má»—i khi Äồng má»— đổ mồ hôi thì Vạn Hoa Cốc chỉ e phải dùng không biết bao nhiêu máu cá»§a mình để hoàn lại !
Lão thái bà nghe câu này nhất thá»i không khá»i ngá»› ngưá»i, nhưng liá»n cưá»i ha hả nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi cuồng ngạo quả nhiên khiến ngưá»i ta phải giật mình ngươi hẳn nghÄ© rằng có thể sống rá»i khá»i Vạn Hoa Cốc đó chăng ?
- Hừ, tôn giá hẳn cÅ©ng không dám tin rằng Äồng má»— sẽ bá» mạng lại trên Vạn Hoa Cốc chứ ?
Lão thái bà mắt đột nhiên hằn sát khí, sấn lên một bước, nói:
- Lão nương chực chắn lấy được mạng chó của ngươi !
Äồng Thiên Kỳ nhếch thôi cưá»i khinh bỉ:
- Äồng má»— cÅ©ng tin rằng tôn giá không có được dÅ©ng khí đó !
- Hừ, ngươi xem lão phu dám hay không ?
Dứt lá»i, đột nhiên bà ta thét lá»›n :
- Mau ra đây cho lão thân !
Lá»i dứt chưởng vung, thế như vÅ© bão nhằm ngay gốc cây kia đánh tá»›i.
"Bùm" má»™t tiếng, tiếp theo là má»™t tiếng rên nhá», trong nháy mắt liá»n thấy má»™t bóng ngưá»i từ sau gốc cây phóng ra dáng lảo đảo chạy vá» hướng đám loạn thạch. Vừa lúc ấy thân hình lão thái bà đã đến bên gốc cây, thét lá»›n:
- Chạy đi đâu !
Bóng bà ta nhanh như cắt bổ đuổi theo, vừa lúc ấy thì gốc cây to lớn cũng từ từ đổ ầm xuống.
Äồng Thiên Kỳ không ngá» sá»± tình xảy ra vừa nhanh vừa đột ngá»™t như vậy, chàng quay đầu nhìn theo thầm nghÄ© :
"Quả là một mụ già nham hiểm !".
Chàng vừa nghÄ© thế, đột nhiên phía trước mình má»™t giá»ng nói nữ nhân nhẹ nhàng vang lên :
- Äồng công tá»­, công tá»­ không thấy đây là má»™t cÆ¡ há»™i thoát thân tốt nhất ư ?
Giá»ng ngưá»i này không lá»›n lắm, nhưng trong đêm tối thì nghe rất rõ, chàng quay đầu nhìn lại bất thần ngá»› ngưá»i, không thể tin nổi trên Ä‘á»i này lại có má»™t ngưá»i đàn bà xấu xí đến như vậy.
Chỉ thấy đó là má»™t phụ nữ mặt vàng như nghệ, miệng rá»™ng mÅ©i hểnh lên trá»i, mặt sần sùi vì ung nhá»t, thật gá»›m ghiếc chưa từng thấy.
- Cô nương cho rằng như thế sao ?
Nữ nhân xấu xí nghiêm túc gật đầu ; - Chẳng lẽ công tử chỠđợi sự giúp đỡ?
Nhìn vẻ nghiêm túc cá»§a nữ nhân này tợ hồ như không phải cố làm như vậy, nhưng Äồng Thiên Kỳ vẫn chưa hiểu được tâm ý cá»§a đối phương, bèn nói :
- Cô nương đến đây có kế hoạch gì chăng ?
Nữ nhân không phủ nhận, đáp :
- Cho nên tôi mới nói đây là cơ hội tốt nhất.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i Ä‘iá»m nhiên nói :
- Cô nương từng nghe câu nói "Vừa thoát đầm rồng, lại vào huyệt hổ" chứ ?
- Nói như vậy Äồng công tá»­ không định nhận lấy sá»± giúp đỡ ?
- Äiá»u này cô nương cÅ©ng thừa nhận ra, lúc này không cần phải trưng cầu sá»± đồng ý cá»§a Äồng má»— !
Nữ nhân lắc đầu, cưá»i đáp :
- Bổn cô nương xưa nay chưa làm việc gì cưỡng ép ngưá»i khác.
- Nói vậy phương giá đêm nay không phải giúp không tại hạ ?
Nữ nhân trầm mặc lắc đầu, rồi lấy từ trong áo ra một chiếc hộp gỗ vuông nhỠđưa đến trước mặt chàng, nói :
- Bổn cô nương đêm nay đến đây, mục đích là cái này !
Nói đến đó, đột nhiên nghiêm nét mặt, tiếp:
- Äồng Thiên Kỳ, đây là má»™t cuá»™c mua bán !
Vừa nói nữ nhân vừa mở chiếc hộp ra đưa ngay trước mặt chàng.
Äồng Thiên Kỳ liếc nhanh qua chiếc há»™p, bất giác mặt biến sắc :
- Triết long châu ! Các ngưá»i đã làm gì lão thuyá»n phu ?...
Nữ nhân vẫn nghiêm sắc mặt :
- Cuộc mua bán này sư đồ chúng ta đã định giá rồi !
- Hừ, Äồng má»— muốn há»i là lão thuyá»n. phu ?
- Chúng ta đã trả đủ số cho lão ấy, đúng như số tiá»n mà Äồng đại hiệp đã định, má»™t vạn lượng vàng !
Äồng Thiên Kỳ lạnh giá»ng chắc nịch :
- Thế nhưng đáng tiếc Äồng má»— không tận mắt nhìn thấy lão ta còn sống đứng trước mặt.
Nữ nhân chỉ cưá»i nói :
- Giả sá»­ ngưá»i mua không phải là sư đồ chúng ta, thì giỠđây chỉ e lão ta chỉ là cái xác không hồn ngoài Xuyên sÆ¡n trấn rồi. Äồng đại hiệp dám tin má»™t ngưá»i phàm phu tục tá»­ như lão ta lại có thể thoát khá»i tay cá»§a đám giang hồ võ lâm hay không ?
- Hừ, phương giá hẳn cũng là một nhân vật trong giang hồ võ lâm ?
Nữ nhân không chối cải, chỉ đóng hộp gỗ lại trao cho chàng, nói tiếp :
- Äồng Thiên Kỳ, giả sá»­ tôi nói ngưá»i ấy hiện tại vẫn còn sống ẩn trong má»™t nÆ¡i bí mật thì công tá»­ hẳn cÅ©ng không tin, thế nhưng viên trân châu này hiện tại nằm trong tay công tá»­ thì lại là sá»± thá»±c Äồng Thiên Kỳ hÆ¡i ngá»› ngưá»i, nhưng rồi cưá»i nhạt nói :
- Äồng má»— tin rằng sư đồ các ngưá»i phí tận tâm huyết mua được vật này không để tặng không cho Äồng má»—.
- Vậy Äồng đại hiệp cho thế nào ?
- Trước hết cứ nói thẳng cuộc mua bán này ?
- Nói thế Äồng đại hiệp không tin nổi sư đồ chúng tôi ?
Äồng Thiên Kỳ thoáng chút trầm ngâm, rồi Ä‘anh giá»ng nói :
- Nếu đã thật lòng Ä‘em châu tặng, thì lá»i Äồng má»— cÅ©ng phải cân nhắc. Do vậy mà Äồng má»— chỉ nói rằng, lá»i phương giá là có thể tin được vài phần.
- Giả sử hoàn toàn không thể tin thì sao ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt :.
- Giả sá»­ Äồng má»— không thể sống rá»i khá»i Vạn Hoa Cốc thì sư đồ các ngưá»i kể như gặp nhau, còn ngược lại Äồng má»— an nhiên ra khá»i dây thì sư đồ các ngưá»i kể như không có đất lập thân trên thế gian này !
Mặt nữ nhân biến sắc, từ vàng trở thành xám xanh, giá»ng thé lên :
- Sư phụ ta nói quả không sai, thế gian này hiếm có hạng ngưá»i như ngươi!
Äồng Thiên Kỳ chỉ nhún vai, đáp:
- Cô nương thấy có thể tiến hành chứ ?
Nữ nhân chăm mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ má»™t cách sá»­ng sá», hồi lâu gật đầu đáp:
- Äồng công tá»­ trước hết nhận lấy hạt châu này.
- Cô nương cứ nói ra việc cần Äồng má»— làm !
- Công tử sao không nhận châu trước cho !
Äồng Thiên Kỳ kiên quyết nói :
- Cô nương trước hết cứ nói ra hết Ä‘iá»u kiện, Äồng má»— má»›i nhận.
Trên khuôn mặt xấu xí của nữ nhân ẩn hiện chút uẩn khúc, ngưng mắt nhìn chàng rất lâu mới nói :
- Äồng công tá»­, có le công tá»­ chỉ nghÄ© rằng giữa ngưá»i và ngưá»i chỉ có hai chữ "ân cừu" mà không... ài, thôi được, tôi nói ý gia sư muốn công tá»­ Ä‘em viên trân châu này trao cho Vạn Hoa Cốc chá»§ uống lúc bà ta gặp phải đại nạn.
Äồng Thiên Kỳ nghe câu này không khá»i sá»­ng ngưá»i la lên :
- Vạn Hoa Cốc chủ ? Gặp đại nạn ?...
Giá»ng nữ nhân lúc ấy cÅ©ng không giữ được tá»± nhiên :
- Äúng vậy, Vạn Hoa Cốc chá»§, má»™t mỹ nhân mà thế gian vÄ©nh viá»…n khó tìm thấy.
Gia sư nói viên trân châu này uống vào thì khá»­ được bách độc, lại còn nói cho công tá»­ biết Vạn Hoa Cốc tuy khí thế hùng mạnh, các môn phái trên võ lâm khó có ai địch nổi, thế thưng không phải có sá»± Ä‘oàn kết như công tá»­ tưởng tượng đâu. Vì thá»i gian có hạn, nữ tá»­ không lưu lại lâu được, công tá»­ xin nhận cho!
Äồng Thiên Kỳ đưa ánh mắt nghi ngại nhìn thiếu nữ xấu xí má»™t cái, hai tay tá»± nhiên đón lấy chiếc há»™p, lại nghe thiếu nữ nói câu cuối cùng :
- Äồng công tá»­, vây quanh công tá»­ bất cứ lúc nào cÅ©ng là những thiếu nữ như tiên sa giáng trần, có lẽ trong trí ức cá»§a công tá»­ vÄ©nh viá»…n không bao giá» lưu lại má»™t ngưá»i xấu xí như tôi ?
Nói đến cuối câu, chừng như sợ Äồng Thiên Kỳ nhận ra hai hạt lệ châu chá»±c trào trong khóe mắt, thiếu nữ quay nhanh ngưá»i phóng vào màn đêm, thoáng mắt Äồng Thiên Kỳ cố nhìn cÅ©ng không còn thấy nữa. Chàng ngẩng ngưá»i nhìn theo hướng thiếu nữ vừa khuất, trong lòng bao nhiêu mối hoài nghi khiến chàng giây lát quên bẵng hàm ý trong câu nói cuối cùng cá»§a thiếu nữ xấu xí này.
Nữ nhân Ä‘i chưa bao lâu thì phía sau lưng chàng lão thái bà đã thấy quay trở lại vừa nhìn thấy Äồng Thiên Kỳ ngồi lên dá»±a vào vách núi bà ta thầm thở ra nhẹ nhá»m, bước đến bên chàng há»i :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi cÅ©ng phát hiện ra gì sao ?
Äồng Thiên Kỳ lúc này đã cất chiếc há»™p vào trong ngưá»i, ngước mắt nhìn bà ta trấn tÄ©nh đáp :.
- Äồng má»— chỉ phát hiện tôn giá không chiếm được chút lợi nào !
Má»™t câu trúng đích khiến khuôn mặt nhăn nheo cá»§a bà lão biến sắc, Ä‘anh giá»ng :
- Äồng Thiên Kỳ, ngưá»i không nên đắc ý quá lâu !
Nói rồi khoát tay kẹp Äồng Thiên Kỳ bên ngưá»i, tung thân bay lên vách núi cao có đến hai mươi trượng, cưá»i lãnh má»™t tiếng, nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi ngá»§ má»™t tý nhé !
Vừa nói bà ta vừa xuất thá»§ Ä‘iểm vào "Thùy miên huyệt" khiến Äồng Thiên Kỳ rÆ¡i vào hôn mê, hiển nhiên nÆ¡i đây đã rất gần Vạn Hoa Cốc, cho nên bà ta không muốn chàng biết được đưá»ng Ä‘i nước bước vào cốc.
Không biết qua bao nhiêu lâu thá»i gian khi Äồng Thiên Kỳ tỉnh lại chỉ thấy mình nằm trong má»™t gian phòng thoáng rá»™ng cá»±c kỳ sang trá»ng, mùi hương thoang thoảng xá»™c vào mÅ©i khiến chàng tỉnh hẳn. Chàng cố gượng ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh má»™t vòng, chàng không khá»i ngạc nhiên vì nhận ra khắp căn phòng rá»™ng có đến hai mươi trượng vuông này đâu đâu cÅ©ng là những giá hoa, trên giá có đến trăm loài hoa Ä‘ang Ä‘ua nhau nở rá»™, trăm sắc nghìn hương như Ä‘ua nhau khoe tài. Tận đầu hoa phòng là bốn giá hoa nhân tạo tượng trưng cho tứ quí :
"xuân đào hoa", "Hạ liên hoa", "Thu cúc hoa" và "Äông mai hoa", tuy là hoa nhân tạo thế nhưng thoạt nhiên mịn màng tinh xảo không thua gì thiên tạo. Dưới bốn giá hoa đại diện cho bốn mùa này là bốn chiếc án gá»— hồng đào, lúc này chỉ thấy hai chiếc án dưới giá Liên hoa và Cúc hoa có hai lão bà bà tóc trắng như cước Ä‘ang tÄ©nh tá»a.
Lão bà bà ngồi sau Hà hoa án niên kỷ đã ngoài bát tuần, mắt dài mày rậm, vẻ mặt âm trầm khó thân. Lão bà ngồi ở Cúc hoa án thì mặt tròn mũi gãy, mắt chột mày sắc, trên mặt ẩn hiện vỠtàn bạo thô kệch.
Hai bên hoa giá là hai hàng thiếu nữ xiêm y cá»§n cỡn để lá»™ gần như ná»­a thân hình mÆ¡n mởn tuổi xuân ra ngoài, bá»n há» tuổi tác xem ra chỉ chừng trên dưới hai mươi, hiển nhiên không có chút gì là Ä‘oan trang.
Äồng Thiên Kỳ đưa ánh mắt lãnh đạm quét nhìn má»™t vòng đối phương, rồi trầm giá»ng há»i hai lão bà bà :
- Nhị vị nói xem muốn Ä‘em Äồng má»— đến đây vá»›i mục đích gì ?
Lão bà Cúc hoa án nghe vậy liá»n vẫy tay cho lão bà vận hồng y Ä‘ang đứng bên cạnh, nói :
- Ngô tuần sát, ngươi đi nghỉ đi !
Nói rồi má»›i nhìn Äồng Thiên Kỳ, tiếp:
- Äến Vạn Hoa Cốc xưa nay chỉ có tốt đẹp chứ không có hại gì, lão thân có nói Äồng công tá»­ có lẽ cÅ©ng khó tin. Ngưá»i đâu, má»i Nhạc công tá»­ "Nhạc Gia Bảo" ra đây !
Chỉ nghe từ trong phòng khách má»™t tiếng dạ ra, lát sau liá»n thấy từ dưới giá hoa bên tả má»™t thiếu nữ áo vàng đẩy ra má»™t thiếu niên thanh y, tuổi chừng hai hai hai ba, mặt mày hiện vẻ tức giận.
Thanh y thiếu niên vừa ra đến giữa phòng liá»n tức giận nói vá»›i hai lão bà bà:
- Nhị vị lão dưá»ng chá»§ khá»i phiá»n hà, Nhạc Thanh Tùng tôi dù có đẩy ra trăm lần nữa cÅ©ng vậy mà thôi, Nhạc má»— giá» chỉ thích chết ?
Lão bà Cúc Hoa án chỉ mỉm cưá»i không chút tức giận :
- Lần này khác với lần trước, lão thân muốn ngươi xem xem ?
Nhạc Thanh Tùng lạnh giá»ng :
- Hừ, có xem trăm lần nữa cũng vậy.
Lão bà trên Cúc hoa án không nói gì, chỉ vỗ tay hai cái, toàn hoa phòng lập tức yên ắng không một tiếng động.
Chỉ mấy giây, bá»—ng nghe tiếng chuá»—i ngá»c khua leng keng Äồng Thiên Kỳ đưa mắt nhìn vá» cánh phải hoa phòng liá»n thấy hai thiếu nữ xinh đẹp Ä‘ang thướt tha uyên chuyển thân hình tiến ra. Tuy so vá»›i tá»· muá»™i há» Nhan không sánh kịp, nhưng cÅ©ng dã là hạng quốc sắc thiên hương thiên hạ khó thấy.
Chàng lại quay nhìn Nhạc Thanh Tùng, bất giác trên mặt chàng hiện chút khinh bỉ. Thì ra lúc này trên mặt Nhạc Thanh Tùng chút khí khái vừa rồi biến đâu mất, thay vào đó là ánh mắt thèm thuồng sỠsửng nhìn hai thân hình thiếu nữ đang từ từ lướt ra.
Hai thiếu nữ đến trước hoa án, liếc nhìn nhanh vá» phía Nhạc Thanh Tùng má»™t cái, khép ngưá»i bẩm :
- Cung hầu ÄÆ°á»ng chá»§!
Lão bà sau Cúc hoa án nhìn Nhạc Thanh Tùng lần nữa, nói :
- Nhạc công tử nhìn xem hai vị này thế nào ?
Nhạc Thanh Tùng nghe há»i như sá»±c tỉnh, mặt á»­ng đỠlên lắp bắp :
- Xuân lan, thu cúc, má»—i ngưá»i má»™t vẻ!
Từ thanh Ä‘iệu ngữ khí cá»§a gã tợ như vá»›i chính gã vừa rồi là hai ngưá»i hoàn toàn khác nhau!
Lão bà Cúc hoa án quét nhanh ánh mắt lên mặt Äồng Thiên Kỳ, bá»—ng cưá»i :
- Hai ngưá»i này Ä‘á»u hiến cho công tá»­, thì công tá»­ nghi sao ?
Nhạc Thanh Tùng nhìn sá»­ng hai thiếu nữ Ä‘ang nở nụ cưá»i lẳng lÆ¡ không chút thẹn thùng, tiếng nói như nghẹn lại trong cổ há»ng :
- Xin nguyện nghe bệnh tiá»n bối !
Äồng Thiên Kỳ bá»—ng không nhịn nổi buông tiếng cưá»i nhạt, nói :
- Song thân các hạ thá»±c vô cá»› sinh ra ngưá»i con như thế này, thá»±c đáng thẹn !
Nhạc Thanh Tùng vốn cÅ©ng đã cảm thấy có chút lúng túng, không ngá» bị giá»™i má»™t câu này thì càng thẹn đến đỠmặt tía tai, đột nhiên thẹn quá hóa giận, gã lạnh giá»ng gằn từng tiếng :
- Tiểu bối, ngươi dám nói lá»i ấy vá»›i bổn thiếu gia đó ư ?
Äồng Thiên Kỳ Ä‘iá»m nhiên gật đầu :
- Giả như nÆ¡i này ngoài các hạ ra còn có má»™t con chó, thì có lẽ Äồng má»— thà rằng nói vá»›i nó còn hÆ¡n !
Nhạc Thanh Tùng cực nộ, chỉ tay chửi ầm lên :
- Thứ nhà ngươi ba phần giống quá»·, bảy phần không giống ngưá»i mà dám xuất ngôn trịch thượng, đến đây, đến đây... Bổn thiếu gia cho ngươi bài há»c !
Nguyên là lúc này Äồng Thiên Kỳ từ mặt cho đến áo quần Ä‘á»u dính đầy máu cho nên gã má»›i buông lá»i nhiếc mạ như vậy. Bây giá» hai hàng nữ nhi không ai biết chân mạo cá»§a chàng thế nào, cho nên nghe vậy ngỡ thật Ä‘á»u cho rằng Äồng Thiên Kỳ xấu xí không bằng Nhạc Thanh Tùng, lại thấy Nhạc Thanh Tùng tỠý thích thú vá»i hai thiếu nữ kia thì cả bá»n Ä‘em lòng ganh tỵ, những mong được lá»t vào mắt xanh cá»§a gã, nên Ä‘á»u để mắt chăm nhìn gã, hy vá»ng gã có thể giáo huấn cho Äồng Thiên Kỳ má»™t bài há»c.
Lão thái bà sau Liên hoa án đột nhiên xua tay lên tiếng :
- Trong Vạn hoa phòng, tuyệt đối không được náo loạn.
Nói rồi lại nhìn Äồng Thiên Kỳ tiếp :
- Ngưá»i trong võ lâm đồn đãi Huyết Kiếp Thá»§ mỹ mạo tuấn tú không kém gì nữ lưu, Äồng Thiên Kỳ, lão thân muốn tận mắt nhìn thấy chân mạo cá»§a ngươi ?
Vừa nghe lá»i này, đám thiếu nữ Ä‘ang nhao nhao bá»—ng im bặt, rồi như vô cùng bất ngỠđây đó xầm xì la lên :
- Chàng ta là "Huyết Kiếp Thá»§" Äồng Thiên Kỳ ư ?
Hai lão thái bà nghe vậy thì mặt tức giận, hầm hầm gằn giá»ng :
- Kẻ nào dám huyên náo, không giữ phép tắc khi vào Vạn hoa phòng ?
Nghe câu nãy dám thiếu nữ im thin thít, không ai còn dám mở miệng.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Äồng má»— thấy nhị vị chỉ thêm phí thá»i gian, nếu như nhị vị đã từng nghe đồn vá» Äồng má»— thì nên biết Äồng má»— chỉ luôn sanh niệm sát nhân, không khi nào sanh niệm thành thân !
Lão bà sau Cúc hoa án trầm giá»ng nói:
- Äồng Thiên Kỳ, lão thân tin chắc ngươi không khi nào thích ngưá»i khác giúp ngươi rá»­a mặt !
Nói rồi bà đánh mắt cho má»™t phụ nhân hầu bên cạnh, ngưá»i này hiểu ý bá» chạy ra khá»i phòng, chỉ lát sau mang vào má»™t chậu nước sạch đặt trước mặt Äồng Thiên Kỳ.
Äồng Thiên Kỳ không chút đắn Ä‘o, tá»± nhiên như nhiên lấy khăn nhúng nước lau sạch vết máu trên mặt, rồi ngước lên nhìn hai lão bà bà há»i :
- GiỠthì nhị vị hài lòng rồi chứ ?
Vết máu được lau sạch để lá»™ ra khuôn mặt trắng xanh vì bị thương tích, tuy vậy vẫn không sao che lấp nổi anh tuấn thoát tục cá»§a chàng, không riêng gì hai lão thái bà mà đám nữ nhi toàn phòng nhất thá»i ánh mắt không tá»± chá»§ ngưng lại nhìn chăm trên mặt chàng.
Lão bà sau Cúc hoa án sau thoáng sá»­ng ngưá»i, cưá»i lên thành tiếng :
- Ha ha hạ.. Không sai, lão thân rất hài lòng. Äồng Thiên Kỳ, ngươi rất thức thá»i !
Äồng Thiên Kỳ nhếch môi cưá»i nhạt :
- Äồng má»— tuy thức thá»i, thế nhưng không phải vá»›i ai cÅ©ng dá»… dàng mãn ý, nhị vị nên hiểu rằng Äồng má»— hôm nay quyết không khoa ngôn.
Nhạc Thanh Tùng từ khì vừa nhìn rõ chân mạo cá»§a Äồng Thiên Kỳ, thì thừa hiểu mình không sao sánh bằng được chàng, lòng gã ghen tức thành hận :
- Lang sói dã tâm, hạng ngưá»i này để lại vô ích !
Nói dứt lá»i gã định bổ nhào vá» phía Äồng Thiên Kỳ, nhưng liá»n bị hai thiếu nữ hai bên giữ chặt lại.
- Thanh Tùng, ngươi tạm thá»i lùi lại !
Nhạc Thanh Tùng đã lụy vào sắc, không dám cải lại lá»i hai lão bà bà, bấy giá» nghe tiếng liá»n ngoan ngoãn bước lui.
Lão bà sau Liên hoa án lúc ấy má»›i nhìn Äồng Thiên Kỳ, tiếp :
- Äồng Thiên Kỳ, nếu như ngươi cảm thấy tá»· muá»™i bá»n chúng được mắt thì lão thân sẽ thành toàn cho ngươi !
Lại nói hai ả thiếu nữ từ khi nhìn thấy chân mạo cá»§a Äồng Thiên Kỳ thì lòng đã mê mệt, cả hai không muốn bị chị em khác chiếm mất, bất tri bất giác đưa bốn ánh mắt ngây dại pha chút dâm đãng nhìn chàng không dứt.
Äồng Thiên Kỳ chỉ cưá»i nhạt :
- Tôn giá tâm kế quả hoàn mỹ đấy, thế nhưng vá»›i Äồng má»— chỉ phí tâm lá»±c mà thôi !
Lão bà sau Liên Hoa án mặt biến sắc, rồi cưá»i lá»›n thành tiếng, nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngưá»i thá»±c thông minh nhìn thấy tâm ý lão thân, nhưng lão thân quyết không giận ngưá»i. Ngược lại lão thân nhất định thâu phục. Ha ha hạ..
Ngươi từng nghe câu nói "Ván đã đóng thuyá»n, gạo đã thành cÆ¡m" chứ ?
Tuấn diện cá»§a Äồng Thiên Kỳ nhất thá»i đã thấy biến sắc, hai thiếu nữ kia ngược lại vui mừng ra mặt.
Lão bà sau Liên hoa án nói rồi lại nhìn hai thiếu nữ căn dặn :
- Hắn không được khá»e không nên đứng đây lâu, hai ngưá»i dìu hắn vào trong, nhá»› chăm sóc cho chu đáo !
Hai ả thiếu nữ vốn đã khấp khởi trong lòng, nghe vậy thì mừng quýnh lên, không tiện ở đây lâu dá»… có cÆ¡ há»™i bị kẻ khác cướp mất mồi ngon, liá»n gật đầu dạ lia lịa, đồng thá»i hai ả hai bên cắp nách Äồng Thiên Kỳ dìu Ä‘i.
Äồng Thiên Kỳ vừa bị chạm đến ngưá»i thì bất giác giật mình thoái lui, mặt lạnh như tiá»n nói :
- Hai vị cô nương nếu như còn quý cái mạng cá»§a mình thì Äồng má»— khuyên tốt nhất không nên vá»ng động!
Có lẽ do sát cơ hiện đầy mặt chàng, hoặc có thể do ba tiếng "Huyết Kiếp Thủ".
chấn động võ lâm, nên hai thiếu nữ vừa nghe giá»ng nói lạnh buốt ngưá»i bất thần dừng chân tay lại.
Hai lão bà sau án không khá»i ngá»› ngưá»i, lão bà sau Liên hoa án nói :
- Hổ đói vẫn hùng uy. Äồng Thiên Kỳ, ngươi lúc này đã mất hết công lá»±c mà vẫn còn oai nghi kinh ngưá»i như vậy, thá»±c đáng để ngưá»i khâm phục.
Tuy nói vậy, nhưng hàm ý muốn mách với thiếu nữ lúc này chàng chỉ như con hổ đói đã bị lột hết móng vuốt, quyết không thể thương hại được ai nữa.
Hai thiếu nữ nghe vậy thì nhìn nhau cưá»i, rồi ẻo lả cứ bước định sấn đến, vừa lúc ấy từ phía cánh phải hoa phòng má»™t giá»ng cưá»i cao sảng vang lên :
- Ha ha hạ.. Trá»i vừa sáng mà nhị vị tá»· tá»· đã đến Vạn hoa phòng, tiểu muá»™i Ä‘oán là có chuyện, quả không sai !
Äồng Thiên Kỳ đưa mắt nhìn thì thấy má»™t phụ nhân trạc tuổi bốn mươi thân vận hồng y, mắt dài mày liá»…u, luống tuổi nhưng vẻ thanh xuân vẫn phÆ¡i phải, đằng sau bà còn có má»™t thiếu nữ tuổi cÅ©ng chừng đôi mươi, dung mạo sắc nước xem ra không thua kém gì hai thiếu nữ này.
Trung niên phụ nhân bước đến sau Äào hoa án, ngồi xuống ghế rồi nhìn Äồng Thiên Kỳ nói :
- "Huyết Kiếp Thá»§" Äồng Thiên Kỳ danh chấn tứ hải, uy chấn thiên hạ, Vạn Hoa Cốc hữu hạnh nghênh tiếp quý khách, cần phải dùng đại lá»… tiếp đãi !
Nói rồi liá»n quay nhìn hai lão bà bà, cưá»i tiếp :
- Nhị vị tá»· tá»· Ä‘á»u tận tâm vì bổn cốc, tiểu muá»™i như khoanh tay bàng quan há chẳng phải là không tận tâm tận ý vá»›i Bổn cốc đó sao ?
Từ khi xuất hiện trung niên phụ nhân này, hai lão bà bà sắc mặt và thái độ hoàn toàn thay đổi, tợ hồ như giữa hai lão và phụ nhân có khúc mắc.
Lão bà sau Cúc hoa án cưá»i đáp :
- Xuân Äào đưá»ng chá»§ má»›i thính tai làm sao ! Khả năng Ä‘oán việc cÅ©ng khiến ngưá»i ta khâm phục, chưa thấy ngưá»i mà đã biết Äồng Thiên Kỳ đến, còn biết bá»n lão thân cho thá»§ hạ tâm phúc phục vụ !
Trung niên phụ nhân chính là Xuân Äào đưá»ng chá»§ cưá»i cưá»i đáp :
- Tá»· muá»™i chúng ta Ä‘á»u tận tâm vì Vạn Hoa Cốc, tiểu muá»™i thân phận "Xuân Äào đưá»ng chá»§" cùng tịnh lập vá»›i nhị tá»· "Hạ Liên đưá»ng" và "Thu cúc đưá»ng", tuy tài hèn sức má»n nhưng tâm thành phụng chá»§, ngày đêm nào dám lÆ¡ đểnh. Trong Vạn Hoa phòng huyên náo thế này, lý nào tiểu muá»™i lại không hay biết gì được?
Thu Cúc đưá»ng chá»§ tính vốn nóng nảy, nghe vậy "hừ" má»™t tiếng, nói :
- Xuân Äào đưá»ng chá»§ nói thật thấu Lý đạt tình, nếu như lá»i này xuất tá»± chân tâm thì Vạn Hoa Cốc ấu chá»§ quả thá»±c là tam sinh hữu hạnh !
Xuân Äào đưá»ng chá»§ không nhượng bá»™, đốp lại :
- Tiểu Muá»™i cùng nhị vị tá»· tá»· hoàn toàn giống nhau, duy nhất má»™t Ä‘iểm bất đồng đó là con đưá»ng chúng ta chá»n có khác nhau !
Hạ Liên đưá»ng chá»§ cưá»i âm trầm nói :
- Xuân Äào đưá»ng chá»§ như đã nhận ra Ä‘iểm này thì hay, chúng ta tâm đầu bất thông, ai có đưá»ng nấy. Tá»· muá»™i ta xưa nay chưa há» nhúng tay vào chuyện cá»§a ngưá»i khác Xuân Äào đưá»ng chá»§ đảo nhanh mắt cưá»i nhạt nói :
- Tiểu muội chỉ vô ý quấy nhiễu lạc sự nhị vị tỷ tỷ, cũng chẳng qua chỉ như nhị vị tỷ tỷ tiểu muội đến đây tìm vận may mà thôi !
Hàm ý trong câu này.đã rõ, bà ta khẳng định quyết không nhượng bộ rút lui.
Thu Cúc đưá»ng chá»§ nghe vậy thì phát ná»™, vụt đứng dậy cưá»i lạnh :
- Không biết Äồng Thiên Kỳ do ai tìm vỠđây nhỉ ?
Xuân Äào đưá»ng chá»§ không chút lúng túng, cưá»i thoải mái đáp :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là thá»§ hạ cá»§a tá»· tá»· tìm vá» !
- À! biết vậy há ngươi còn định manh tâm tỷ thí cao hạ ?
Xuân Äào đưá»ng chá»§ quét nhanh ánh mắt lên mặt đối phương, cưá»i đáp :
- Lão Cốc chá»§ quá cố chưa đến hai năm, ấu chá»§ tuy tuổi nhá» non ngưá»i nhưng võ công quyết không phải tầm thưá»ng, tá»· muá»™i chúng ta cần phải hiểu được Ä‘iá»u này. Thu Cúc đưá»ng chá»§ nên nghÄ© lại hậu quả, tiểu muá»™i thì rất sợ gánh trách nhiệm !
Thu Cúc đưá»ng chá»§ vừa lúc nãy tức giận đùng dùng, vậy mà vừa nghe nhắc đến ấu chá»§ thì nét giận tiêu tan, không dám manh động.
Hạ Liên đưá»ng chá»§ thấy không thắng thế, lại sợ chuyện đến tay ấu chá»§ thì mang há»a, bèn đánh mắt cho Thu Cúc đưá»ng chá»§ :
- Vậy theo ý Xuân Äào đưá»ng chá»§ thì sao ?
- Tiểu muá»™i vốn đã nói nhá» vào vận khí, lấy hai đối má»™t hẳn nhị vị tá»· tá»· có nhiá»u cÆ¡ may hÆ¡n, cứ để Äồng Thiên Kỳ tá»± ý mình lá»±a chá»n !
Hạ Liên đưá»ng chá»§ trầm ngâm suy nghÄ© má»™t lúc má»›i nói :
- Nếu như hắn chịu chá»n lá»±a ?
Xuân Äào đưá»ng chá»§ nheo mắt lÆ¡ đãng nói :
- Vậy thì đủ chứng thá»±c cả ba chúng ta không có vận may, ngưá»i này được ấu chá»§ chá»n trúng thì hậu hoạn khôn lưá»ng, nhưng ngưá»i thì không thể cắt làm ba, do vậy tiểu muá»™i ý là...
Hạ Liên đưá»ng chá»§ như hiểu được ý đối phương, la lên :
- Phế bỠhắn ư ?
Lá»i bà vừa dứt, bá»—ng nhiên nghe má»™t giá»ng nói lanh lảnh như chuông ngân từ trong vá»ng ra :
- Phế bỠai ?

Hết chương 54
Tài sản của samuen

  #43  
Old 27-05-2008, 12:30 AM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
55. Vào Tay Cốc Chá»§, Nguy Hóa An - Vướng Phải Dây Tình, Thân Thá» Äá»™c



Toàn chúng nữ nhân vừa nghe giá»ng lanh lảnh như chuông ngân thì liá»n nghiêm túc đứng cúi đầu, ba vị ÄÆ°á»ng chá»§ cÅ©ng nhanh chân ra đứng trước án cá»§a mình, sắc mặt biến đổi thì thầm vá»›i nhau:
- Cốc chủ đến !
Hạ Liên đưá»ng chá»§ đột nhiên thấp giá»ng nói vá»›i má»™t ả hầu đứng trước mặt :
- Nhanh vào trong đem Nhạc Thanh Tùng ra đây !
Thấy ả hầu kia gật đầu chạy Ä‘i, Xuân Äào đưá»ng chá»§ cÅ©ng hiểu ra tâm ý lão bà bà, liá»n vẫy tay cho thiếu nữ theo hầu mình hành động, bấy giá» liá»n thấy cả ba thiếu nữ liá»n chạy đến bên ngưá»i Äồng Thiên Kỳ, hiển nhiên bá»n há» muốn mang chàng bá» chạy Ä‘i trốn.
Nhưng khi cả ba vừa đến bên Äồng Thiên Kỳ, thì bá»—ng nhiên thấy cá»­a có bóng ngưá»i xuất hiện, kèm theo tiếng tung hô :
- Cốc chủ giá lâm !
Ba thiếu nữ lập tức dừng tay, thiếu nữ chạy đầu tiên cũng vừa lúc đầy được Nhạc Thanh Tùng ra đến giữa phòng.
Äồng Thiên Kỳ đưa mắt nhìn nhanh ba vị đưá»ng chá»§, chỉ thấy bá»n hỠđứng nghiêm túc cúi đầu hô vang :
- Cốc chủ vạn an !
Má»™t giá»ng cưá»i mê hồn vang lên, tiếp là giá»ng nói ngân như nhạc :
- Miá»…n lá»…!
- Äa tạ Cốc chá»§, thỉnh tá»a !
Giá»ng Cốc chá»§ lại vang lên :
- Không cần, ta đi ngay.
Äồng Thiên Kỳ lúc này má»›i từ từ quay lại, ánh mắt chành vừa chạm vào ngưá»i kia bất thần ngưng mậu bất chuyển.
Nguyên khúc này ngay tại cá»­a Vạn Hoa phòng giữa hai ả nữ hầu linh lợi chính Ä‘ang đứng má»™t thiếu nữ mặt ngá»c mày ngài, toàn thân trắng muốt như thạch bích tợ hồ như lá»™ hẳn ra ngoài bá»™ xiêm y ngắn ngá»§n, đôi môi son chín má»ng mấp máy như lúc nào cÅ©ng lá»™ nụ cưá»i hàm tiếu. Thiếu nữ niên ká»· chừng trên dưới hai mươi, quả là má»™t tòa thiên nhiên tuyệt đẹp chưa từng thấy.
Ãnh mắt mỹ nhân vừa chạm ánh mắt Äồng Thiên Kỳ, bất giác thương tâm cÅ©ng xao động, nhưng nàng không để lá»™ ra sắc mặt, chỉ trầm nghÄ© :
"Nếu như ngưá»i này là Äồng Thiên Kỳ, thì trong võ lâm bất kể ngưá»i nào dù luận nhân phẩm, công lá»±c, chỉ e cÅ©ng không thể sánh nổi.
Äồng Thiên Kỳ Ä‘iá»u chuyển ánh mắt.
Mỹ nhân cÅ©ng thay đổi hướng nhìn vá» phía ba vị đưá»ng chá»§ cưá»i tá»± nhiên nói :
- Vừa rồi ba vị rói muốn phế ai vậy ?
Giá»ng mỹ nhân nói hồn nhiên, chừng như không có chút tâm kế.
Hạ Liên dưá»ng chú chỉ liếc mắt nhìn nhanh Xuân Äào đưá»ng chá»§, cung kính nói:
- Là Nhạc Thanh Tùng, vì hắn không nguyện quy thuận !
Xuân Äào đưá»ng chá»§ cưá»i nhạt trong lòng, thầm nghÄ©:
"hừ, chỉ e ngươi không qua mắt nổi tiểu yêu tinh này, trước khi chưa có chuyện gì xảy ra ta cÅ©ng nên tặng các ngưá»i má»™t chút nhân tình".
Từ khì thấy mỹ nhân xuất hiện, ánh mắt thèm muốn cá»§a Nhạc Thanh Tùng không rá»i thân hình Cốc chá»§, đến lúc này nghe câu phán cá»§a Hạ Liên đưá»ng chá»§ thì giật thót mình, buá»™t miệng la lên :
- Cốc chá»§, Nhạc Thanh Tùng nguyện lòng quy phục, vÄ©nh viá»…n hầu hạ Cốc chá»§, quyết không hai lòng. Nhạc Thanh Tùng này thá» trước trá»i đất !
Nói rồi, quả nhiên gã tự động quỳ sụp xuống trước mặt mỹ nhân.
- Thật vậy sao ?
Cốc chá»§ buông há»i mấy tiếng, rồi nhìn vá» phía Äồng Thiên Kỳ, thấy mặt chàng thoáng ná»™ thì phương tâm đột nhiên cảm giác ngá»t ngào.
Nhạc Thanh Tùng hươ tay phân bua :
- Ngưá»i không chịu quy thuận không phải là tôi, mà chính là Äồng Thiên Kỳ.
Tợ hồ như sợ lá»i mình vừa nói không đủ rõ ràng, gã nhấn mạnh :
- Huyết Kiếp Thá»§, Äồng Thiên Kỳ !
Ba vị đưá»ng chá»§ không ngá» chuyện bại lá»™ chính do miệng gã, tuy lòng tức anh ách nhưng không ai dám lên tiếng :
Cốc chá»§ đảo mắt phụng nhìn Äồng Thiên Kỳ, cưá»i nói :
- Ta cÅ©ng nghe nói Äồng Thiên Kỳ đã đến đây, quả thá»±c là vậy ư ?
Vừa nói Cốc chá»§ vừa đưa ánh mắt dò há»i ba vị đưá»ng chá»§.
Äồng Thiên Kỳ cÅ©ng theo bản năng tá»± nhiên đưa mắt nhìn ba vị đưá»ng chá»§, chỉ thấy Thu Cúc đưá»ng chá»§ và Hạ Liên đưá»ng chá»§ sắc mặt thoáng run, bốn ánh mắt lấm lét nhìn vá» thiếu nữ sau lưng cốc chá»§ phía bên trái.
Theo ánh mắt cá»§a hai vị ÄÆ°á»ng chá»§, Äồng Thiên Kỳ nhận ra ả thị nữ này đưa mắt nháy nháy lại đồng thá»i tay xua xua nhẹ.
Hạ Liên đưá»ng chá»§ có chút nhẹ ngưá»i, cung kính nói :
- Chúng ty chức vốn định bẩm báo Cốc chá»§, thế nhưng thấy trá»i còn chưa sáng nên không dám quấy nhiá»…u giấc ngá»c Cốc chá»§. Bởi vậy má»›i dám mạo muá»™i làm chá»§, trước hết thuyết phục hắn.
Cốc chá»§ cưá»i tá»± nhiên không chút hoài nghi, nói :
- Hắn chịu quy thuận Bổn cốc chứ ?
Không đợi ba vi ÄÆ°á»ng chá»§ kịp đáp, Äồng Thiên Kỳ lãnh đạm nói ngay :
- Äồng má»— còn sống đây, há không thể tá»± đáp, Cốc chá»§ sao không trá»±c tiếp há»i Äồng má»— ?
Cốc chá»§ đưa ánh mắt lưu tình nhìn Äồng Thiên Kỳ, cưá»i nhẹ nhàng nói :
- Vậy thì hiện tại ta há»i được chứ ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt đáp :
- Trước lúc há»i, Äồng má»— nhắc lại má»™t câu mà Äồng má»— đã tuyên bố vá»›i quý Sứ giả trước khi đặt chân vào Vạn Hoa Cốc này !
- Vậy ư ngươi thử nói nghe xem !
Äồng Thiên Kỳ giá»ng lạnh như băng :
- Mồ hôi của Huyết Kiếp Thủ còn quý hơn máu của kẻ thù !
Phấn diện mỹ nhân thoáng chút run lên, nhưng vẫn nụ cưá»i hồn nhiên :
- Ta nghĩ ngươi nhất định đổ không ít mồ hôi ?
Äồng Thiên Kỳ đưa ánh mắt lãnh bạo nhìn lên trần Hoa phòng, buông rõ từng tiếng :
- Bởi vậy quý cốc cũng sẽ đỠkhông ít máu, nếu như Qúy cốc xử trí không thích đáng.
Tuy nói chuyện với cô ta, nhưng từ nãy đến giỠchàng không hỠnhìn cô ta thêm lần nào nữa.
Mỹ nhân chừng như bị xúc phạm vì thái độ cá»§a chàng, trong lòng khởi ná»™ nhưng vẫn không dá»… để ngưá»i khác nhận ra, chỉ đưa mắt nhìn ba vị ÄÆ°á»ng chá»§ nói:
- Lá»i hắn là ý thế nào ?
Xuân Äào đưá»ng chá»§ biết Äồng Thiên Kỳ rất lợi hại, nên tranh đáp :
- Khải bẩm Cốc chủ, ý hắn muốn nói chỉ cần còn một hơi thở cũng quyết đối đầu với Bổn cốc.
Sắc mặt Cốc chá»§ đã thấy khẩn trương, liá»n quay nhìn Äồng Thiên Kỳ gặng há»i :
- à ngươi đúng như thế sao ?
Äồng Thiên Kỳ lành lạnh gật đầu đáp:
- Do vậy Äồng má»— má»›i khuyến cáo quý cốc nên xá»­ trí đắc pháp.
Mỹ nhân phấn diện hiện sát cÆ¡, cưá»i nhạt nói :
- Äồng Thiên Kỳ, bổn cốc xưa nay thâu phục không biết bao nhiêu nhân vật hào kiệt ngoan cưá»ng còn gấp trăm lần ngươi, ngươi tin không ?
Tuy ra mặt như vậy, nhưng tinh tê'lắm má»›i có thể nhận được cô ta cố giả trang là vậy. Äồng Thiên Kỳ nhún vai lạnh giá»ng đáp :
- Äối vá»›i Äồng má»—, chỉ e Cốc chá»§ thất vá»ng !
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi Ä‘oạn ngôn quá sá»›m đấy !
Dứt lá»i liá»n quay ngưá»i nhìn thiếu nữ đứng hầu sau lưng, quát hạ lệnh :
- Tâm Lan, mang hắn vá» nhốt trong Khê Hoa phòng ở Mẫu ÄÆ¡n viên cho ta.
Thị nữ tên Tâm Lan "Dạ" má»™t tiếng, khoát bá»™ vá» phía Äồng Thiên Kỳ, đưa tay định bắt chàng.
Äồng Thiên Kỳ thoái lùi má»™t bước, lạnh giá»ng nói :
- Cô nương xin dẫn đưá»ng, Äồng má»— tá»± di được !
Vừa nói vừa sãi bước Ä‘i ra hướng Hoa môn, thị nữ cÅ©ng liá»n cất bước Ä‘i sát theo.
Thấy cả hai đã đi khuất, Cốc chủ khi ấy mới quay nhìn thiếu nữ theo hầu còn lại, nói :
- Sương Mai, chúng ta đi !
Trong câu nói có chút hàm ná»™ khí. Ba vị ÄÆ°á»ng chá»§ thấy vậy thì trầm giá»ng quát lá»›n :
- Liệt đội tiễn Cốc chủ!.
Cốc chủ phất tay cản lại, nói :
- Miễn tống ?
Dứt lá»i cùng Sương Mai bước ra khá»i phòng.
Nhạc Thanh Tùng thấy vậy thì hoảng hốt định chạy theo Cốc chá»§, nhưng Hạ Liên đưá»ng chá»§ đã cưá»i nhạt nói :
- Tiểu tử, đứng lại cho ta.
Vừa dứt lá»i liá»n xuất thá»§ Ä‘iểm "á môn huyệt" trên ngưá»i gã.
Thu Cúc đưá»ng chá»§ nhìn ra hướng cá»­a phòng, thấy đã khuất Cốc chá»§, cưá»i nhạt nói :
- Äồng Thiên Kỳ lần này khó thoát chết !
Xuân Äào đưá»ng chá»§ thì nhạt giá»ng nói:
- Tiểu muội cho rằng hắn không chết được!
Thu Cúc đưá»ng chá»§ nãy giá» dằn cÆ¡n tức giận, lúc này vừa nghe vậy quay phắt ngưá»i lại, lá»›n tiếng :
- Căn cứ vào đâu ngươi dám nói vậy ?
Hạ Liên đưá»ng chá»§ nghe thế cÅ©ng phụ vào nói :
- Xuân Äào đưá»ng chu hẳn cho rằng Cốc chá»§ là má»™t tiểu nữ tá»­ thiên chất ngây ngô, không chút tâm cÆ¡ gian giảo ?
Xuân Äào đưá»ng chá»§ cưá»i nhạt nói :
- Với công lực của Cốc chủ quyết không thể không nghe câu chuyện giữa chúng ta, vậy mà Cốc chủ không chút phản ứng.
Thu cúc đưá»ng chá»§ biến sắc, buá»™t miệng la lên :
- Các ngưá»i nói đại cục trong bổn cốc, Cốc chá»§ Ä‘á»u nắm hết ?
Hạ liên đưá»ng chá»§ trầm giá»ng :
- Chỉ mong là không phải vậy, bằng không chỉ cần nó liên thá»§ vá»›i Äồng Thiên Kỳ thì đại há»a lâm đầu là chúng ta chứ không phải là nó !
Xuân đào đưá»ng chá»§ chấn động trong đầu, nói:
- Chẳng lẽ chúng ta chết đống ở đây để chỠđợi một sự thực sắp đến ?
Thu Cúc đưá»ng chá»§ tức giận nói :
- Xuân Äào đưá»ng chá»§ hẳn thấy quá lẻ loi chăng ?
Xuân Äào đưá»ng chá»§ cưá»i nhạt :
- Như luận công lực thì nhị vị tỷ tỷ có hợp lại cũng chưa phải là đối thủ của tiểu nữ đó, nếu nói tiểu muội lẻ loi thì chỉ e nhị vị tỷ tỷ vô phương đối phó. Nước xa không cứu nổi lửa gần, chẳng bằng chúng ta chịu nhịn nhau ?
Hạ Liên đưá»ng chá»§ nghe vậy gật đầu đáp ngay :
- Lá»i Xuân Äào đưá»ng chá»§ quả có lý, hợp thì sinh, phân thì tá»­, vì hoàn cảnh đã quá cấp bách, chúng ta không thể không liên kết vá»›i nhau để đối phó. Còn sau này thì...
Xuân Äào đưá»ng chá»§ vừa nghe đến đó, cưá»i nhạt cắt ngang :
- Thắng làm vua, thua làm má»i, chuyện vá» sau cứ để vá» sau hẳn tính, trước mắt cả ba chúng ta cần chuẩn bị đối phó !
Nói rồi tá»± mình rá»i khá»i vạn Hoa phòng trước, hai vị ÄÆ°á»ng chá»§ còn lại đưa mắt nhìn nhau má»™t cái đầy hàm ý, rồi cùng xuất lÄ©nh chúng nhân thuá»™c hạ rá»i khá»i Hoa phòng.
oo Trầm mặc đối diện vá»›i nhau hồi lâu mà chưa ai lên tiếng mở lá»i trước. Äồng Thiên Kỳ từ khi bước chân vào hoa cát này, khung cảnh u nhã giản dị, má»i cái thuần khiết quý phái nhưng không xa hoa đã gây cho chàng má»™t ấn tượng chá»§ nhân ở đây quyết không phải là ngưá»i phóng túng phù phiến.
Các lâu nằm lá»t thá»m giữa má»™t rừng hoa muôn sắc muôn hương, làn xuân phong thoảng qua đưa hương khiến ngưá»i ta càng phải ngây ngất trước phong cảnh tịch tÄ©nh trang nhã này.
Vị Cốc chá»§ xinh đẹp kiá»u diá»…m ngưng đôi mắt long lanh nhìn tuấn diện cá»§a chàng hồi lâu, đôi môi hạnh đào máy máy má»™t lúc má»›i há»i :
- Äồng công tá»­ có thấy hoa cỠở đây trồng dưỡng không tồi chứ ?
Äồng Thiên Kỳ vẫn ngưng ánh mắt bên khoảng không ngoài ô cá»­a sổ:
- Hoa lạ nhã thất, quý mà không xa hoa, Äồng má»— thá»±c không ngá» chá»§ nhân cư trú ở đây lại là Cốc chá»§.
Nét cưá»i chợt biến mất trên hồng diện mỹ nhân nàng thốt lên thất thanh :
- Ngươi cảm thấy ta không xứng để ở đây sao ?
Äồng Thiên Kỳ vẫn không quay đầu lại, giá»ng Ä‘iá»m nhiên như không:
- Äồng má»— chính nghÄ© vậy.
Phấn diện đột tái sạm lại, mỹ nhân không kiá»m nổi cÆ¡n giận vung tay chá»™p mạnh vào cổ tay cá»§a Äồng Thiên Kỳ lúc ấy Ä‘ang để thá»ng trên bàn, gằn giá»ng :
- Äồng Thiên Kỳ, ở đây mà dám buông cuồng ngôn, chỉ e tay chân ngươi không đủ cứng !
Cổ tay tuy bị bóp kêu răng rắc Ä‘au Ä‘iếng, thế nhưng Äồng Thiên Kỳ sắc mặt vẫn không đổi, thản nhiên quay đầu nhìn lại quét nhanh ánh mắt lên mặt mỹ nhân :
- Cốc chá»§ dá»… nổi nóng như vậy, thá»±c là má»™t Ä‘iá»u ngoài sá»± suy nghÄ© Äồng má»—.
- Hừ, vậy trong suy nghĩ của ngươi có lẽ bổn cô nương không dám giết ngươi ?
- Ừm, chí ít thì trước mắt Cốc chá»§ chưa thể giết Äồng má»—.
Mỹ nhân chấn động trong đầu, bất giác buông lÆ¡i tay chàng cưá»i nhạt nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi nói đúng, thế nhưng ngươi có biết duyên cá»› là đâu không ?
Äông Thiên Kỳ lại thả ánh mắt ra ngoài song cá»­a, lãnh đạm nói :
- Vạn hoa Cốc chá»§ mặt ung dung mà lòng rối ren, đã đến hồi quyết liệt mà Cốc chá»§ vẫn chưa biết chá»— dùng Äồng má»— !
Mỹ nhân nghe vậy thì càng chấn động, lại cưá»i nhạt :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi nghÄ© chỉ bằng vào mấy câu mà có thể khiến bổn cốc bất hòa sao ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i Ä‘iá»m nhiên không chút đổi sắc :
- Bậc đại trí như ngưá»i ngu, Cốc chá»§ tâm kế hÆ¡n ngưá»i, ba vị ÄÆ°á»ng chá»§ trí lá»±c quả còn kém xa Cốc chá»§. Thế nhưng không đến nổi ngu muá»™i chết đến thân mà không biết, bá»n há» sở dÄ© đã lâu mà chưa manh động đó là Ä‘iá»u sai lần đầu tiên, hỠđã lấy tuổi tác cá»§a Cốc chá»§ để đánh giá trí lá»±c cá»§a Cốc chá»§ !
Mỹ nhân sá»­ng sá» nhìn chàng hồi lâu, đột nhiên cưá»i vui nói :
- Äồng Thiên Kỳ, trước đây ngưá»i trên võ lâm kính nể ngươi ta thá»±c không tin, hiện tại ta cảm thấy sá»± đánh giá cá»§a bá»n há» còn chưa đủ thấu đáo - Cốc chá»§ quá khen, nhưng Äồng má»— chỉ chú trá»ng việc Cốc chá»§ giải Äồng má»— đến đây hẳn không để nói những chuyện phiếm này ?
Mỹ nhân chau mày, nhìn chàng cưá»i há»i lại :
- Ngươi sợ không đủ thá»i gian sao ?
Äồng Thiên Kỳ nhún vai cưá»i nhạt :
- Sá»± thá»±c thì Cốc chá»§ má»›i là ngưá»i cảm thấy thá»i gian không đủ, như Äồng má»— đã nói, ba vị ÄÆ°á»ng chá»§ dù trí lá»±c có kém xa Cốc chá»§, nhưng quyết không thể tá»­ nạn lâm đầu mà chẳng hay !
- Ạ. ngươi lo dùm Bổn Cốc chủ đấy ?
- Cốc chủ thấy có khả năng đó không?
Nghe há»i ngược lại, mỹ nhân không chút đắn Ä‘o gật đầu đáp :
- Ồ, ta thấy có khả năng, bởi vì chính ta cũng lo dùm ngươi.
Câu nói vừa buá»™t khá»i cá»­a miệng, phấn diện hồng lên, nàng thẹn quay nhanh đầu vá» gá»i lá»›n :
- Tâm Lan, mang rượu ngon lên !
Chừng như đã chá» từ lâu, chỉ nghe từ sau hậu các má»™t giá»ng thanh tao ứng đáp, Tâm Lan thướt tha hai tay bưng mâm rượu ra đặt trên bàn, rồi lặng lẽ rút lui.
Vẫn hai ngưá»i mặt đối mặt, mỹ nhân khéo léo đưa đôi tay ngà rót rượu đầy hai chung, nâng má»™t chung đưa đến cho chàng, nói :
- Äồng Thiên Kỳ, chúng ta vào chính đỠvậy !
Äồng Thiên Kỳ từ từ quay đầu lại nhìn thiếu nữ má»™t cái, cưá»i nói :
- Cốc chủ nói đi.
Mỹ nhân lại đưa tay vào trong lần áo lấy ra má»™t chiếc bình ngá»c xanh nhá» bằng ngón tay, đưa đến cho chàng, nói :
- Äồng công tá»­ mở ra Ä‘i.
Äồng Thiên Kỳ đón lấy bình ngá»c, mở nút đậy ra, thiếu nữ giục :
- Äổ ra Ä‘i !
Äồng Thiên Kỳ nhất nhất nghe theo lá»i mỹ nhân, vừa đổ ra bàn chàng ngá»› ngưá»i vì duy nhất chỉ có má»™t viên tợ sáp trắng trong như tuyết, tuyệt không có viên thứ hai.
Mỹ nhân với lấy viên kỳ dược thả vào trong chén rượu, lập tức chén rượu sôi lên một lúc, rượu lập tức trở màu thành xanh cánh trà.
- Ngươi đám uống vào chứ ?
Äồng Thiên Kỳ nghe câu há»i khích chỉ mỉm cưá»i rồi đưa tay nắm lấy chung rượu ngá»­a cổ nốc má»™t hÆ¡i cạn sạch.
- Ã, công tá»­ không sợ tôi dụng kế gì sao ?
Äồng Thiên Kỳ chỉ cưá»i Ä‘iá»m nhiên :
- Nếu để Cốc chá»§ lệnh cho thuá»™c hạ đè Äồng má»— ra đổ vào mồm, há chẳng phải Äồng má»— là không biết thức thá»i sao?
Mỹ nhân ngá»­a mặt cưá»i khanh khách má»™t hồi, rồi nhìn Äồng Thiên Kỳ nói :
- Hiện tại chúng ta nói đến cuộc trao đổi.
- Äồng má»— giúp cô nương thanh toán gia sá»±, đúng không ?
- Äúng, nhưng chỉ má»›i là má»™t ná»­a.
Äồng Thiên Kỳ giật mình, buá»™t miệng nói :
- Chẳng lẽ còn má»™t ná»­a là Äồng má»— trá»n Ä‘á»i giữ kín chuyện này ?
Mỹ nhân lắc đầu, mặt phấn hồng bỗng chốc ửng đỠlên, ấp úng nói :
- Có lẽ nửa còn lại phải do tôi nói cho công tử...
Nói đến đó nàng ngừng lại trầm ngâm một lúc mới ngập ngừng nói tiếp :
- Nếu nhự.. nếu nhự..
Lắp bắp một lúc nàng vẫn không sao thốt được hết câu.
Äồng Thiên Kỳ ngá»› ngưá»i không hiểu là sao, bèn Ä‘oán :
- Hay là vì dược lực chưa phát tác, nên chưa đến lúc Cốc chủ nói ra ?
Mỹ nhân hít vào má»™t hÆ¡i dài, trấn tÄ©nh há»i thẳng ra :
- Công tử có biết vừa rồi uống vào là thứ gì không ?
Äồng Thiên Kỳ giật thót mình, thất thanh nói :
- Äồng má»— xưa nay không rành dược vật - Vạn Niên Tuyết Liên Tá»­ ?
Mỹ nhân buông từng tiếng vô cùng trang trá»ng.
Äồng Thiên Kỳ ngưng mắt kinh ngạc, chàng nhìn chăm vào khuôn mặt mỹ nhân hiện giá» rất nghiêm túc tợ hồ như không có chút gì giả dối. Thế nhưng lòng chàng vẫn băn khoăn tợ hồ như khó tin được, làm sao cô ta có thể đánh đổi bằng má»™t cái giá đắt như vậy được ?
- Vạn Niên Tuyết Liên Tá»­ là loại hạt sen tuyết ngàn năm hiếm có, thế gian thuá»™c hạng thượng phẩm, uống vào không những trừ bệnh khá»­ độc, mà còn kéo dài tuổi thá».
Ngưá»i luyện công phu uống vào có thể tăng chân lá»±c đến sáu mươi năm công phu, Cốc chá»§...
Mỹ nhân không đợi chàng nói hết, cắt ngang nói :
- Vá»›i tôi chẳng có gì đáng gá»i là thượng phẩm hiếm lạ, bởi vì tôi đã từng uống đến bốn hạt.
- Nhưng... Äồng má»— vẫn thấy Cốc chá»§ phí má»™t cái giá quá đắt.
Mỹ nhân lắc đầu :
- Không đắt, bởi vì...
Mặt phấn lại ửng hồng, nàng với vội chén rượu còn lại trên bàn uống cạn như để lấy dũng khí, mới buột miệng nói :
- Bởi vì trong tương lai hai ta liên thủ hành đạo giang hồ, công tử chân lực càng cao càng tốt, lúc ấy chúng ta có thể xưng bá toàn võ lâm Trung nguyên.
Dù đã biết mỹ nhân cho mình uống đúng thá»±c "Vạn Niên Tuyết Liên Tá»­" nhưng trên mặt Äồng Thiên Kỳ vẫn không lá»™ nét vui, trầm lãnh nói :
- Äồng má»— vẫn cảm thấy Cốc chá»§ phí má»™t cái giá quá cao. Cốc chu chừng như côn có nhiá»u vấn đỠchưa nghÄ© tá»›i.
Mỹ nhân cưá»i ngá»t ngào :
- Hẳn công tử sợ sau khi chúng ta liên thủ rồi, ai sẽ nghe ai đây ?
Nói đến đó mặt nàng đỠgay, cúi đầu thẹn thùng nói :
- Hai ta có thể kết... duyên... phu thệ..
Äồng Thiên Kỳ nghe câu này sá»­ng ngưá»i đến má»™t hồi lâu, đột nhiên lạnh lùng nói :
- Vì lý tưởng và dã tâm mà chá»n ngưá»i bằng võ công, Cốc chá»§ làm vậy không thấy quá uẩn khúc dày vò mình sao ?
Mỹ nhân không ngá» Äồng Thiên Kỳ coi hành động cá»§a mình chỉ vì mục đích dã tâm, mặt phấn Ä‘anh lại, vụt đứng lên rồi đột nhiên nàng vung tay tát "bốp" má»™t cái vào mặt chàng. Khi tát xong, nàng đứng khá»±ng ngưá»i không ngá» mình lại nóng nảy đến thế, cứ trân mất nhìn chăm vào má chàng còn in hẳn năm dấu tay cá»§a mình.
Äồng Thiên Kỳ từ từ dưa tay lên xoa xoa má»™t bên má, giá»ng lạnh nhạt :
- Vá»›i má»™t ngưá»i như Cốc chá»§ đủ làm Ä‘iên đảo bao anh hùng hào kiệt, sao không chá»n mặt ngưá»i cam tâm tình nguyện phá»§ phục dưới gấu mình !
Nói hết câu đột nhiên chàng cảm thấy má»™t cá»— nhiệt khí khởi phát từ Ä‘an Ä‘iá»n, chàng biết dược vật bắt đầu có tác dụng, chú nhìn lạnh lạnh thiếu nữ lần nữa, rồi từ từ ngồi tÄ©nh tá»a Ä‘iá»u tức trị liệu thương thế.
Mỹ nhân ngồi phịch xuống thừ ngưá»i thở ra nhìn Äồng Thiên Kỳ, thầm nghÄ© :
- Ngươi chỉ uổng phí công lá»±c, "Ngưng tuyết tán công độc" cá»§a Vạn Hoa Cốc xưa nay chưa từng có thuốc giải. ài, bậc trí trăm suy nghÄ© cÅ©ng có lúc sÆ¡ thất, không ngá» Hoa Ngá»c Phụng ta lại có ngày tán thân dưới tay con hầu tâm đắc cá»§a mình Nàng nghÄ© đến đó, lại nhìn Äồng Thiên Kỳ thở dài thổn thức trong lòng cho chàng nghe. Chàng có biết chăng từ khi nghe danh chàng, tuy chưa diện kiến nhưng Äồng Thiên Kỳ, ba tiếng ấy đã ăn vào tâm thức cá»§a ta. Ài... có lẽ ta cần phải chỉnh đốn lại cách phục trang lẫn thái độ đối xá»­ má»›i hy vá»ng có ngày chàng nhận thấy chân tâm cá»§a ta, quyết không phải chỉ vì dã tâm mà đánh mất Ä‘i ái tình nam nữ ! ".
NghÄ© rồi, nàng thá» thẩn đưa ánh mắt nhìn ra song ngoại, ngưng mắt xa xăm tợ như hồn rá»i khá»i xác.
Công dụng cá»§a Vạn Niên Tuyết Liên Tá»­ quả nhiên thần hiệu tốc độ, chỉ trong giây lát khuôn mặt tái xanh cá»§a Äồng Thiên Kỳ lập tức hồng nhuận hữu thần.
Lại nói, chính trong lúc này từ bên trong khe cửa một đôi mắt đang nhìn ra theo dõi, đó chính là ả hầu tâm đắc nhất của Cốc chủ - Tâm Lan.
Vừa rồi, chính mắt ả nhìn thấy Cốc chá»§ uống chén rượu độc vào, thế nhưng vì oai nghi thưá»ng ngày cá»§a Cốc chá»§, cho nên lúc này ả vẫn chưa dám vá»ng động ra mặt.
Trong trầm tịch, thá»i gian tợ hồ như trôi qua rất chậm...
Äồng Thiên Kỳ từ từ mở mắt ra, chàng cảm thấy tinh thần sảng khoái kỳ lạ, chân lá»±c sắc diện hoàn toàn hồi phục như xưa, thậm chí còn uy nghi tuấn tú hÆ¡n trước là khác.
Chàng đưa mắt nhìn Cốc chá»§ vẫn ngồi đối diện, Ä‘iá»m nhiên nói :
- Cốc chủ chỠlâu !
Hoa Ngá»c Phụng vẫn không quay dầu lại nói giá»ng xa xăm :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi và ta hiện tại liên thá»§ cÅ©ng không có khả năng Äồng Thiên Kỳ khá»±ng ngưá»i nhưng rồi cưá»i nói :
- Có câu "Äạo bất đồng, bất tương vi mưu" Cốc chá»§ chá»› lo Äồng má»— thay tâm chuyển ý, trong chuyện này chúng ta ai có phần nấy.
Hoa Ngá»c Phụng nghe vậy cưá»i lên khanh khách :
- Ngươi nghÄ© rằng có thể rá»i được khá»i đây ?
Äồng Thiên Kỳ mặt biến sắc :
- Cốc chủ giỠmới nói câu này, chẳng thấy chậm đó sao ?
- Có lẽ sớm nữa là khác !
Hoa Ngá»c Phụng vừa dứt câu nói, đột nhiên má»™t giá»ng nói vang như chuông :
- A Di Äà Phật, lão nạp không má»i mà vào, thá»±c quấy nhiá»…u Cốc chá»§, ngưỡng mong hải hà !
Hoa Ngá»c Phụng không chút kinh ngạc, đầu cÅ©ng không quay lại, mắt vẫn ngóng ngoài song cá»­a. Äồng Thiên Kỳ ngược lại, nghe có tiếng ngưá»i vào liá»n nghiêng đầu ghé mắt nhìn, má»›i thấy đó là Thùy Long Tăng và Tâm Lan đứng sóng vai nhau ngay ngạch cá»­a.
Äồng Thiên Kỳ mặt trầm lại, chính vừa định đứng lên thì đã nghe Hoa Ngá»c Phụng lạnh giá»ng nói :
- Ngưá»i Linh SÆ¡n phái đã đến, không cần khách sáo, Vạn Hoa Cốc chá»§ đã bại trong tay các ngươi !
Äồng Thiên Kỳ không khá»i sá»­ng ngưá»i, bất giác quay đầu nhìn nàng, chợt thấy trong đôi mất thâm Ä‘en cá»§a nàng lá»™ nét oán độc, thế nhưng thần sắc vẫn trấn tÄ©nh và trên khóe môi vẫn nụ cưá»i thản nhiên, chàng thầm nghÄ© :
"Nếu như cô ta đã trúng ám toán mà vẫn còn trấn định bình thản như vậy, đủ thấy tính khí cá»§a cô ta quật cưá»ng thế nào rồi".
Nghĩ thế chàng bèn nén sát khí vào lòng, không để lộ ra mặt.
Thùy Long Tăng lúc ấy cưá»i lá»›n nói :
- Ấy chỉ là Cốc chủ có lòng nhượng bộ!
Äến lúc này Hoa Ngá»c Phụng má»›i từ từ quay đầu nhìn lại, cưá»i nhạt :
- Äại sư sao không vào đây, hay là không tin lắm vào "Ngưng huyết tán công độc" ? Hay là má»™t trong hai bá»n ta đây có ngưá»i chưa bị uống ?
Thùy Long Tăng quét nhanh ánh mắt vá» phía Äồng Thiên Kỳ, nói :
- Lão nạp là ngưá»i xuất gia nào dám phân biệt khinh trá»ng bỉ thá»­, trước đây Cốc chá»§ tức giận mà tát má»™t cái lão nạp đã biết là nhận được khoan nhượng, nếu như Cốc chá»§ đã có thịnh tình thì lão nạp sẽ vào!
Nói rồi lão khoát chân bước đến. Äồng Thiên Kỳ lúc này đã ngầm vận chân lá»±c thấy thông suốt mưá»i hai kinh thì rất mừng, biết dược vật đã tác dụng khá»­ độc thông mạch.
Hoa Ngá»c Phung quét ánh mắt lạnh lùng nhìn Tâm Lan má»™t cái, cưá»i nói :
- Tâm Lan, ngươi đã bán chủ, nhưng hiện tại vẫn còn chịu sự sai kiến của ta, hãy vào trong mang áo khoát dài cho ta.
Có lẽ do từ trong tiá»m thức ăn sâu sá»± kính nể lẫn sợ hãi đối vá»›i chá»§ mình, cho nên vừa nghe Cốc chá»§ ra lệnh, Tâm Lam vá»™i vàng chạy vào trong. Chỉ lát sau đã thấy trở ra vá»›i chiếc áo khoát choàng hồng trên tay trao cho Hoa Ngá»c Phụng.
Hoa Ngá»c Phụng nhìn Äồng Thiên Kỳ, rồi nhìn Thùy Long Tăng nói :
- Trước mặt khách thay mặc áo quần thật bất nhã, nhưng Hoa Ngá»c Phụng chỉ còn cách này, xin lượng thứ.
Nói rồi nàng bình tÄ©nh khoát chiếc áo choàng ngoài vào, nét đẹp kiá»u diá»…m cá»§a nàng phút chốc trở nên kiêu sa diá»…m lệ, nàng nhìn Äồng Thiên Kỳ nói :
- Bởi vì chàng không thích thấy tôi ăn vận lộ liễu như thế này !
Khoát xong chiếc áo dài, nàng từ từ ngồi xuống nhìn chàng cưá»i há»i :
- Như vậy được rồi chứ ?
Äồng Thiên Kỳ nhìn thấy nàng cưá»i thế nhưng thầm biết trong lòng cô ta hiện tại Ä‘ang thổn thức khóc. Chàng Ä‘iá»m nhiên nói :
- Tòa lâu các ưu nhã này hiện tại đã có chủ nhân chính thức của nó.
Hoa Ngá»c Phụng chá»›p mắt há»i lại :
- Câu tán thưởng thành tâm đấy chứ ?
- Äồng má»— nói thá»±c lòng.
Trong đôi mắt nàng đã thấy long lanh ngấn lệ, nàng cưá»i ngá»t ngào nói :
- Có lẽ ít ngưá»i con gái nào nhận được câu tán thưởng cá»§a chàng !
Nói rồi nàng quay mặt nhanh nhìn ra ngoài cửa sổ như muốn giấu đi hai hạt lệ châu lăn dài trên má phấn.
Thùy Long Tăng đưa đôi mắt cú nhìn chăm vào ngưá»i Hoa Ngá»c Phụng, đột nhiên cưá»i tràng dài man dại nói :
- Lão nạp quấy nhiá»…u mỹ má»™ng nhị vị, thế nhưng lão nạp giỠđây cứ thích chiêm ngưỡng đôi tay trắng muốt và đôi chân ngá»c ngà cá»§a Cốc chá»§, không biết Cốc chá»§ có chịu ban ân cho ?
Hoa Ngá»c Phụng nghe vậy thì tái mặt thất thanh la lên :
- Äại sư là ngưá»i xuất gia ?
Thùy Long Tăng liếc nhìn nhanh cánh tay lần trước bị đánh gãy trên Vạn Thánh Äảo, lão lại nhìn Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Äồng thí chá»§ hận không muốn nhìn thấy cô ta tá»± thoát y, thế nhưng lão nạp thá»±c không nhịn nổi món ấy đâu ! Ha ha hạ..
Äồng Thiên Kỳ quét ánh mắt sắc lạnh như băng lên mặt lão, cưá»i gằn :
- Äại sư, Äồng má»— nhá»› đã nói qua vá»›i ngươi lần sau gặp lại trên đất Trung nguyên thì kể như ngươi tá»›i kỳ tuyệt mệnh, hiện tại Äồng má»— muốn thay đổi thêm má»™t tí !
- Hừ, hay là ngươi định gia hạn thá»i gian ?
- Không, chỉ là cách chết không giống trước mà thôi, chặt làm ba khúc !
Thùy Long Tăng cưá»i tít mắt tợ hồ như không chút run sợ :
- Hi hị.. Vậy thì Äồng thí chá»§ chỉ sợ đợi đến kiếp sau, hiện tại lão nạp trước hết lấy lại cánh tay thí chá»§, sau đó xem ta và ngươi ai hữu hạnh được thay Cốc chá»§ cởi xiêm y ? Hi hị..
Äồng Thiên Kỳ cất tiếng cưá»i cuồng bạo :
- Ãc tăng ngươi chỉ e kiếp này đã hết cÆ¡ há»™i ?
Tợ hồ như đã tính toán kỹ trong đầu, Thùy Long Tăng khẳng khái cá»­ bước Ä‘i đến bên bàn, đưa tay chá»™p lấy cổ tay Äồng Thiên Kỳ, cưá»i nhạt nói :
- Äồng Thiên Kỳ, có lẽ ngươi chưa từng thấy qua ngưá»i uống phải "Ngưng huyết tán công độc" ?
Nói đến đó tay lão đã thấy chá»™p tá»›i. Äồng Thiên Kỳ tay để há» trên bàn, đột nhiên nhanh như chá»›p, chỉ bằng má»™t cái trở tay, cả cổ tay cá»§a lão hòa thượng nằm gá»n trong bàn tay như kiá»m sắt cá»§a chàng, má»™t tiếng cưá»i lạnh lùng :
- Ha ha hạ.. Có lẽ ngươi chưa biết rằng Äồng má»— đã uống Triết Long ná»™i Ä‘an ?

Hết chương 55
Tài sản của samuen

  #44  
Old 27-05-2008, 12:38 AM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
56. Vừa Phục Hồi Trừng Trị Ãc Tăng - Mắc Ân NghÄ©a Äành Phải Nhượng Tình



Sá»± tình đột biến không những nằm ngoài suy nghÄ© cá»§a Thùy Long Tăng, mà ngay cả Hoa Ngá»c Phụng và Tâm Lan cÅ©ng bị bất ngá». Trên mặt Hoa Ngá»c Phụng nét mừng hiện rõ, ngược lại ả hầu Tâm Lan thì lo sợ không giấu được.
Chỉ sau mấy giây đã thấy từng hạt mồ hôi lớn như hạt đậu rịn ra trên trán lão ác tăng, có lẽ cổ tay bị bóp đau điếng khiến cho lão cảm thấy như nghẹt cả hơi thở.
Huyệt Mi tâm trên trán Äồng Thiên Kỳ đã thấy á»­ng đỠnhư máu, chàng cưá»i gằn từng tiếng :
- Mạng cẩu ngươi có lẽ chấm dứt tại đây !
Nói rồi từ từ nâng cánh tay đối phương lên, song chỉ đã thấy vung ra chuẩn bị điểm đến lấy đôi mắt lão.
Thùy Long Tăng ngửa đầu lui phía sau theo bản năng miệng la lớn :
- Äồng Thiên Kỳ, thừa lúc ngưá»i không phòng tấn công, không phải bản sắc kẻ anh hùng.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Thừa lúc ngưá»i không phòng mà tấn công, câu này thoát ra từ miệng ác tăng ngươi kể cÅ©ng đáng ngạc nhiên đấy. Nhưng được, Äồng má»— cÅ©ng muốn cho ngươi má»™t cÆ¡ há»™i tranh sống cuối cùng ?
Nói rồi chàng thả mạnh tay ra, khiến cả ngưá»i lão ta lảo đảo chúi vá» sau đến mấy xích.
Tâm Lan nhìn thấy tình hình, biết Thùy Long Tăng mà chết rồi thì sẽ đến lượt mình, lúc ấy trong đầu ả bá»—ng nghÄ© đến Hoa Ngá»c Phụng giỠđã bị trúng độc.
Bất giác lấm lét nhìn nhanh phía Äồng Thiên Kỳ, rồi chân từng bước lại gần Hoa Ngá»c Phụng.
Thùy Long Tăng đã đứng lên, vẫn thấy Äồng Thiên Kỳ ngồi yên trên ghế, mặc dù lão cách cá»­a ra vào chưa đầy tám xích, thế nhưng lão tợ hồ như không đủ can đảm để bá» chạy thoát thân.
Äồng Thiên Kỳ quét mắt nhìn lão má»™t cái lạnh lùng, nói :
- Äại sư, ngươi thá»i gian có hạn, hiện tại mau hạ quyết tâm Ä‘i !
Äôi mắt cú cá»§a Thùy Long Tăng đảo quanh phòng má»™t vòng, bất chợt lão nhận ra Tâm Lan chính Ä‘ang Ä‘iá»u chuyển lại gần Hoa Ngá»c Phụng, trong lòng lão chợt rá»™n lên, buá»™t miệng nói :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi đứng lên Ä‘i, Phật gia lần này quyết lấy mạng ngươi !
Äồng Thiên Kỳ nhếch môi cưá»i lãnh bạo, nói :
- Há»… Äồng má»— đã, đứng lên rồi thì đại sư ngươi phải trả giá đắt đấy.
Trong lòng khẩn trương, Thùy Long Tăng cưá»i nói :
- Äồng Thiên Kỳ, chỉ cần ngươi có đủ khả năng đó, lão nạp sẽ chá» hầu ngươi !
Äồng Thiên Kỳ lại cưá»i nhạt tiếng nữa, vịn tay vào thành ghế vừa định đứng lên, đột nhiên nghe giá»ng Tâm Lan the thé quát lá»›n :
- Äồng Thiên Kỳ, nếu như ngươi cảm thấy mạng hai chúng ta đắt hÆ¡n mạng tiểu thư thì ngươi cứ đứng lên Ä‘i !
Äồng Thiên Kỳ không quay ngưá»i lại thế nhưng chàng như đã hiểu ra chuyện gì, từ từ buông tay khá»i thành ghế, lạnh giá»ng nói :
- Bán chúa cầu vinh là hạng mạc lưu, cô nương thế nào cÅ©ng có ngày rÆ¡i vào tay Äồng má»—.
Nét khẩn trương lo lắng trên mặt Thùy Long Tăng giãn ra, lão cưá»i kha khả nói :
- Äồng Thiên Kỳ, lần này thì lão nạp đắc thá»§ đấy nhé ?
Nói rồi lão bước đến phía sau ngưá»i Tâm Lan vá» phía trái, nói tiếp :
- Äồng Thiên Kỳ, hiện tại chúng ta phải nói rõ Ä‘iá»u kiện vá»›i nhau.
Äồng Thiên Kỳ đưa ánh mắt nhìn nét hoa dung cá»§a Hoa Ngá»c Phụng thấy nàng chừng như Ä‘ang cố đè nén ná»—i căm hận trong lòng, lạnh giá»ng nói :
- Ngươi nói đi !
- Chuyện ngày hôm này, chấm dứt tại đây Äồng Thiên Kỳ không chút suy nghÄ©, gật đầu đáp :
- Thả cô ấy ra !
Hoa Ngá»c Phụng lúc này má»›i nở nụ cưá»i chua chát nhìn Äồng Thiên Kỳ nói :
- Phải chăng vì sợ tòa nhã lâu này không có được chủ nhân thích đáng ?
Nàng nói trong nụ cưá»i, thế nhưng nghe ra ngưá»i ta cÅ©ng thấy nước mắt cô độc Ä‘ang chảy ngược trong lòng nàng.
Có lẽ đồng bệnh tương lân, Äồng Thiên Kỳ thay đổi thái độ và cách nghÄ© cá»§a mình vá» Hoa Ngá»c Phụng trước đây, trầm giá»ng nói :
- Chỉ sợ câu tán thưởng của tại hạ là vô công Nói rồi chàng từ từ đứng lên.
Hoa Ngá»c Phụng đầu cúi thấp, không biết tá»± lúc nào hai hạt lệ châu lại rÆ¡i trên má nàng Tùy Long Tăng cưá»i nhạt nói:
- Lão nạp muốn rút khá»i đây an toàn - Äồng má»— đã chấp nhận là không đả thương đến hai vị.
- Hừ, nhưng lão nạp mà chết coi như thí chủ bội tín, việc ấy có ai làm chứng đây ?
Äồng Thiên Kỳ quét ánh mắt lên khuôn mặt nham hiểm cá»§a lão ta, há»i :
- Vậy ý đại sư thế nào ?
- Vị nữ thí chá»§ kia phải tiá»…n chân lão nạp rá»i khá»i đây an toàn.
- Äồng má»— không thể đồng hành sao.
Thùy Long Tăng gật đầu nói ngay :
- Äồng thí chá»§ mà đồng hành, thì có lẽ sá»± an toàn cá»§a lão nạp vÄ©nh viá»…n không có được - Hừ, đại sư ngươi được nước lấn sang há»­ ?
Thùy Long Tăng cưá»i hiểm trá :
- Nếu thí chá»§ thấy được thì chúng ta bắt đầu hành động, trá»i cÅ©ng đã sắp trưa, lão nạp cần Ä‘i!
Hoa Ngá»c Phụng ngước mắt nhìn Äồng Thiên Kỳ cưá»i xót xa, nói :
- Äồng Thiên Kỳ, Hoa Ngá»c Phụng này có ở đây cÅ©ng chỉ thêm làm hoen ố tòa nhã thất này, có lẽ nên rá»i khá»i đây má»›i hy vá»ng xóa hết má»i chuyện.
Nói rồi nàng định đứng lên, đột nhiên Tâm Lan quát :
- Không được động!
Từ sâu trong lòng Hoa Ngá»c Phụng, lá»­a giận tợ hồ như không kìm hãm được nữa, mắt hạnh quát lên :
- Tâm Lan, ngươi nói với ai đấy chứ ?
Tâm Lan nhìn thấy chá»§ nổi giận, bất giác trong ý thức vốn ăn sâu cá»§a ả, khiến ả giật mình thoái lùi má»™t bước.. Äồng Thiên Kỳ thấy thế lóe lên má»™t quyết định rất nhạy bén, ngưá»i chàng tá»±a như vụ lăn vút qua mặt bàn, hai tay ôm ngang eo lưng Ngá»c Phụng, rồi lại tung ngưá»i lăn trở vá» bên này...
Sá»± việc xảy ra cá»±c nhanh, thế nhưng Thùy Long Tăng phản ứng cÅ©ng nhạy, vừa thấy Äồng Thiên Kỳ lăn qua mặt bàn, hữu chưởng lão tung ra má»™t chiêu nhằm ngưá»i chàng đánh tá»›i.
Äồng Thiên Kỳ ôm thân ngá»c trong lòng sợ hại đến nàng, lại vướng víu khó xoay xở, cho nên thấy đối phương tấn công, bất đắc dÄ© ra má»™t chưởng "Tiá»m Long khởi thức".
chống trả.
Bình... má»™t tiếng, bóng ngưá»i hoảng động, Äồng Thiên Kỳ mượn sức địch, cả chàng lẫn Ngá»c Phụng tung nhanh ra khá»i cá»­a. Có lẽ nàng không há» thấy sợ là gì chỉ duy nhất từ sâu trong ý thức cá»§a nàng bảo nàng hai tay ôm cứng lấy ngưá»i chàng.. Äồng Thiên Kỳ khi chân đã chạm đất, thấy an toàn bèn buông tay Ä‘ang ôm nàng ra, thấp giá»ng nói :
- Làm cô sợ.
Ngá»c Phụng cÅ©ng ná»›i tay, cưá»i nói :
- Ngưá»i sợ phải là công tá»­ má»›i đúng chứ ?
Nhìn thấy mắt nàng á»­ng hồng, Äồng Thiên Kỳ nghiêm túc nói :
- Cốc chủ có lẽ nên khóc một trận cho nhẹ lòng !
Trong lòng nàng chua xót, ná»—i hận tình dâng trào, thế nhưng nàng cố ghìm nén lại, bước tránh xa chàng lạnh giá»ng nói :
- Äồng Thiên Kỳ, có lẽ ngươi tìm nhầm ngưá»i muốn khóc ! Ngá»c Phụng ta tuy công lá»±c hoàn toàn bị thất tán, thế nhưng không đến nổi yếu má»m như ngươi tưởng !
Äồng Thiên Kỳ ngầm thở dài trong lòng, chàng thò tay vào áo lấy ra chiếc há»™p có viên "Triết long châu" trao đến trước mặt Ngá»c Phụng, nói :
- Äây là Triết Long châu, Cốc chá»§ uống nó vào thì phút sau hồi phục lại công lá»±c.
Nhìn chiếc há»™p đựng Triết Long châu trên tay Äồng Thiên Kỳ, Ngá»c Phụng mặt không há» lá»™ nét vui nào, lạnh lùng nói :
- Triết Long châu đích thá»±c là thánh dược khá»­ độc trừ tà, thế nhưng Ngá»c Phụng lúc này không muốn uống nó !
- Tại sao ? Äồng Thiên Kỳ ngạc nhiên há»i.
- Nếu như ta uống vào thì giữa chúng ta không ai còn nợ ai, ta muốn Äồng Thiên Kỳ vÄ©nh viá»…n nợ má»™t món nợ mà không bao giá» trả được !
Äồng Thiên Kỳ từ từ cất lại há»™p Triết Long Châu, cưá»i cưá»i nói :
- Có lẽ Cốc chá»§ nói đúng, Äồng má»— vÄ©nh viá»…n không bao giá» trả hết món nợ này.
Nói rồi chàng từ từ đưa mắt nhìn Thùy Long Tăng Ä‘ang đứng chết lặng ngưá»i nói :
- Äại sư thật không may, ngươi lại thất thá»§ !
Thùy Long Tăng thấy con tin Ngá»c Phụng thoát khá»i tay thì biết thế đã chuyển nguy, lão thấy vô phương hành động, ben bấm bụng gằn giá»ng nói :
- Tâm Lan, chúng ta lên đi !
Tâm Lan từ lúc này đến giỠđã tính kế tháo thân, thấy đồng bá»n nói vậy liá»n vá» thét lá»›n má»™t tiếng, chân làm như nhảy vào tấn công.
Thùy Long Tăng ngỡ là thật, trong mắt hiện sát khí, vung thá»§ nhảy bổ vào tấn công Äồng Thiên Kỳ. Trong tiếng quát dài lão ra chiêu "Lôi Äiện chuyển thiên" như vÅ© bảo, nhưng khi đã sát ngưá»i Äồng Thiên Kỳ lão má»›i hay duy nhất má»™t mình mình là lao vào cuá»™c chiến, còn Tâm Lan vẫn đứng yên như cÅ©.
Lão chẳng ngá» mắc lừa tiểu nha đầu này, thế đã cưỡi lưng cá»p, lão gầm lên :
- Äồng Thiên Kỳ, hôm nay má»™t là ngươi chết, hai là ta chết !
Äồng Thiên Kỳ "hừ" má»™t tiếng lạnh lùng, hữu thá»§ xuất chương nghênh tiếp chưởng thức đối phương. CÅ©ng chính trong tích tắc này, lập tức thấy bóng Tâm Lan nhanh như sóc vá»t ra khá»i cá»­a sổ chuồn mất.
Thùy Long Tăng thấy Tâm Lan đã tháo thân, trong lòng càng nôn nóng hÆ¡n, cho nên chưởng thế đã đến mà tinh thần không ổn định, bởi vậy lão vừa có ý định chuyển hướng bá» chạy thì... "Bình" má»™t tiếng, cả ngưá»i lão như con vụ xoay tròn đến mấy vòng.
Tuy nhận đủ má»™t chưởng, nhưng ý thức sinh tồn vẫn trá»—i mạnh trong ngưá»i Thùy Long Tăng chấm chân tung ngưá»i định phóng ra cá»­a sổ.
- Ãc tăng, chạy Ä‘i đâu !
Tiếp theo tiếng thét, Äồng Thiên Kỳ ra má»™t chưởng Tiá»m Long sÆ¡ khởi, trong tiếng chưởng xé gió chỉ kịp nghe lão ác tăng rú dài má»™t tiếng, thân hình vừa rá»i khá»i đất mấy thốn tung lên cao rồi rÆ¡i phịch trên ná»n hoa thạch.
Äồng Thiên Kỳ định bồi tiếp má»™t chưởng kết liá»…u Ä‘á»i lão, bá»—ng giá»ng Ngá»c Phụng lạnh lùng nói :
- Äồng Thiên Kỳ, nÆ¡i này chưa từng lưu lại má»™t oan hồn nào !
Äồng Thiên Kỳ liếc nhanh nhìn Thùy Long Tăng Ä‘ang Ä‘au đớn gượng đứng lên, đột nhiên chàng thét lá»›n má»™t tiếng, cả ngưá»i nhanh như chá»›p lao tá»›i, song chỉ tung rạ..
Trong tiếng thét dài thảm thiết, lão ác tăng ôm lấy đôi mắt giỠđây đã bị phế bá» vì đòn chỉ vừa rồi cá»§a Äồng Thiên Kỳ, lão chá»­i ầm Ä© :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi thật ác độc !
- Hừ, ác tăng, giỠđây ngươi đã trở thành kẻ vô dụng, cứ Ä‘i thẳng chính là cá»­a, Äồng má»— không cần cái cẩu mệnh cá»§a ngươi đâu !
Cố kìm ná»—i Ä‘au đớn, Thùy Long Tăng gượng đứng lên sá» sẫm xưng quanh, giá»ng đầy phẫn hận :
- Äồng Thiên Kỳ, lão nạp chúc cho ngươi có thể rá»i khá»i Vạn Hoa Cốc !
Nói rồi lão xông được ra cửa, vừa chạy vừa rú như điên, lát sau mất hẳn trong rừng hoa.
Hoa Ngá»c Phụng mãi má»™t lúc má»›i bước đến, nhẹ giá»ng nói :
- Tại sao ngưá»i lại hạ độc thá»§ như thế? Chẳng lẽ chỉ vì lão ta muốn ngắm tấm thân cá»§a tôi ?
Äồng Thiên Kỳ không ngá» bị há»i má»™t câu như thế, đột - nhiên quay phắt ngưá»i trên mặt chàng lạnh lùng chưa từng thấy:
- Cốc chủ ? Cộ..
Hoa Ngá»c Phụng vẫn cưá»i tiếp ?
- Nợ ngưá»i thá»±c khó chịu, đến trong lòng có lá»i muốn nói ra mà ngươi cÅ©ng không nói được sao ?
Nói đến đó nàng cố tình dừng lại giây lát như quan sát chàng, rồi tiếp :
- GiỠđây chỉ còn chúng ta hai ngưá»i, giả như ngươi muốn giết ta thì có lẽ cÅ©ng không ai hay biết đâu !
Äồng Thiên Kỳ buông thá»ng ngưá»i, từ từ bước đến bên cá»­a sổ nói như vô lá»±c :
- Cốc chá»§, cô muốn Äồng má»— thế nào, nói Ä‘i !
Ngá»c Phụng ngầm than dài má»™t tiếng trong lòng, lãnh đạm nói :
- Trước đây khi ta chưa bị thất tán công lực có thể sẽ nói muốn ngươi vĩnh viễn ở lại đây, thế nhưng hiện tại đã quá muộn, ngươi sẽ cho rằng ta vì tham sinh húy tử mà mong luôn bám theo bên ngươi!
Lòng như đã quyết, nàng buông câu cuối cùng :
- Nếu như ngươi thấy ở đây đã quá đủ, thì cứ tùy tiện ra đi !
Nói rồi nàng quay ngưá»i bá» Ä‘i vào trong, Äồng Thiên Kỳ từ từ quay mình lại đưa mắt nhìn theo tấm thân ngá»c ngà cá»§a nàng khuất dần sau rèm hồng. Trù trừ má»™t lúc chàng má»›i quyết định bước theo nàng vào bên trong, thế nhưng vừa định cất bước bá»—ng nhiên nghe má»™t giá»ng nói vẻ cố sức lắm má»›i thốt thành lá»i :
- Tiểu thư, câu chuyện giữa hai ngưá»i tôi đã nghe hết, từ khi vừa thấy tôi đã biết chỉ có ngưá»i này má»›i xứng vá»›i tiểu thư. Tiểu thư, không nên ngang ngạnh như vậy, hãy theo anh ta !
Không nghe thấy Ngá»c Phụng nói gì, chỉ nghe giá»ng nữ kia gắng nói tiếp :
- Không muá»™n đâu tiểu thư, từ khi tiểu thư quyết định vận trưá»ng y vào, chàng đã nhận ra tiểu thư thá»±c lòng yêu thích chàng.
CÅ©ng không nghe được tiếng Ngá»c Phụng.
- Chàng ta không nghe được chúng ta nói gì đâu, tiểu thư chớ quá lo.
Tợ hồ như Ngá»c Phụng không cho ngưá»i kia nói tiếp, thế nhưng giá»ng nữ ấy vẫn vang lên :
- Tiểu thư quên lá»i trăn trối cá»§a lão Cốc chá»§ trước lúc lâm chung rồi sao ? Nữ nhân không nên vá»ng tưởng xưng hùng xưng bá, Ä‘iá»u đó chỉ Ä‘em đến sá»± đơn độc tẻ nhạt. Vả lại tiểu thư cÅ©ng từng nói muốn chá»n má»™t vị ý trung nhân mà lòng tiểu thư thá»±c sá»± rung động đó mà, chính vì vậy mà "Äông Mai ÄÆ°á»ng chá»§" đã bôn ba giang hồ chỉ vì chuyện này !
Phần cuối câu thế nào không còn nghe rõ nữa.
Äá»™t nhiên trong phòng vá»ng ra tiếng la thất thanh cá»§a Hoa Ngá»c Phụng - Sương Mai, Sương Mai, ngươi... ngươi không thể ra Ä‘i như thế này được, ngươi...
ngươi cần phải nhìn thấy ngày bá»n chúng Ä‘á»n tá»™i !
Lần đầu tiên chàng nghe Ngá»c Phụng nói vá»›i má»™t vẻ đầy bi phẫn như vậy, chàng vá»™i vàng chạy vụt vào trong phòng lúc này má»›i thấy trên chiếc giưá»ng thanh khiết chỉnh tá» Sương Mai Ä‘ang nằm bất động máu đầy cả ngưá»i. Chỉ nhìn thấy ngá»±c cô ta không còn nhô động cÅ©ng đủ biết cô ta đã chết, chàng thở ra má»™t hÆ¡i.
- Cốc chủ, mối thù này do ai báo ?
Hoa Ngá»c Phụng cố nén cÆ¡n Ä‘au khổ, ngước mắt lên nhìn chàng, buông giá»ng lãnh đạm :
- Ngươi !
Äồng Thiên Kỳ không há» phát ná»™, chỉ lắc đầu nói :
- Cốc chủ tìm nhầm đối tượng rồi.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là có Ä‘iá»u kiện, chỉ cần ngươi báo thù cho cô ta thì món nợ giữa ta và ngươi xem như xóa sạch.
- Cô tự mình cũng có đủ sức lực, cần...
Hoa Ngá»c Phụng cưá»i nhạt, cắt lá»i:
- Chỉ cần ta uống Triết Long Châu chứ gì ?
- Äiá»u ấy cÅ©ng không hỠđánh mất tá»± tôn cá»§a Cốc chá»§!
- Äồng Thiên Kỳ ngươi chỉ thêm lá»i vô ích thôi, Hoa Ngá»c Phụng này nói rõ cho ngươi biết là không bao giá» khẩn cầu ngươi đâu.
Äồng Thiên Kỳ tuấn diện biến sắc, chừng như không nhẫn nại được, nói - Là tôi tá»± nguyện vậy !
- Hoa Ngá»c phụng này không lÄ©nh phần tình cá»§a ngươi, má»i !
Thật trá»› trêu, lần đầu tiên Äồng Thiên Kỳ xuống nước trước má»™t ngưá»i vậy mà vẫn bị ngưá»i ấy cá»± tuyệt, chàng mím chặt môi, đột nhiên quay phắt ngưá»i bước Ä‘i ra hướng cá»­a, thế nhưng vừa đến ngạch cá»­a thì chàng dừng chân, quay ngưá»i lại tá»±a vào thành cá»­a nhìn Ngá»c Phụng nói :
- Trước khi Äồng má»— rá»i khá»i đây, có má»™t câu chuyện muốn nói vá»›i Cốc chá»§ Trong nÆ¡i sâu kín nhất cá»§a trái tim nàng đã luyến ái chàng, cho nên lúc này nàng nàng hiểu tình thế nghiêm trá»ng, bởi thế nàng không còn dÅ©ng khí để từ chối chuyện ấy, chỉ đứng trầm ngâm im lặng - Câu chuyện xảy ra trên Äào Hoa Äảo giữa đại dương mênh mông.. Rồi chàng chậm rãi lãnh nhiên kể ra thân thế cá»§a mình, cuối cùng nói thêm:
- ...Hắn tá»± bao giá» chưa từng mong muốn ai biết vá» lai lịch cá»§a mình, bởi vì hắn không muốn ngưá»i khác biết hắn thế cô lá»±c bạc mà thương cảm để giúp đỡ.
Hoa Ngá»c Phụng đứng lặng cúi đầu, trong đôi mắt nàng đã long lanh ngấn lệ, hiển nhiên nàng thừa hiểu "hắn" kia chính là ai ?
Nhìn thấy cô ta không có phản ứng gì.
Äồng Thiên Kỳ vẻ thất vá»ng đứng thẳng ngưá»i lên, trầm giá»ng nói :
- Cốc chủ. tôi đã kể hết !
Nói rồi nàng quay ngưá»i định bước Ä‘i, đột nhiên Ngá»c Phụng ngước đôi mắt ngấn lệ lên, giá»ng tha thiết :
- Ngươi còn chưa nói cho ta biết ngưá»i kia tên gì ?
Äồng Thiên Kỳ dừng chân, cưá»i lãnh đạm nói :
- Äồng Thiên Kỳ !
Ngá»c Phụng rá»i khá»i giưá»ng bước vá» phía chàng, nói :
- Ngươi tại vì sao mãi lo cho ta, phải chăng vì ngươi còn thiếu nợ ta. Ngươi không muốn bất cứ má»™t ai biết vá» thân thế cá»§a mình, cho dù đó là bằng hữu, cho nên ngưá»i trên giang hồ chỉ biết ngươi là má»™t kẻ cuồng. Vậy mà tại sao trước mặt ta ngươi chấp nhận đánh mất sá»± tôn nghiêm cố hữu cá»§a mình ? Tại sao ?
Äồng Thiên Kỳ hít dài vào hÆ¡i thật sâu, cố trấn tÄ©nh nói :
- Bởi vì Äồng má»— cảm thấy tình cảnh cô nương vào lúc nãy có gì giống vá»›i tình cảnh Äồng má»— năm xưa.
Vừa nghe đến đó, Ngá»c Phụng chừng như quá xúc động không làm chá»§ mình được nữa, nàng bổ ngưá»i vào lòng chàng khóc nức lên :
- Chàng... chàng thực sự đồng tình với ta, thương hại ta ?
Äồng Thiên Kỳ trấn tÄ©nh an á»§i :
- Tôi chỉ hy vá»ng Cốc chá»§ có thể chấn hưng thanh thế, tẩy sạch gia cừu.
Ngước khuôn mặt dàn dụa nước mắt nhìn chàng, Hoa Ngá»c Phụng nói trong tiếng khóc :
- Nói Ä‘i, có phải chàng đồng cảm vá»›i ta chàng yêu thương ta ! Nói Ä‘i ? Äồng Thiên Kỳ, em chỉ muốn chàng làm thế, chàng biết tại sao em muốn chàng nợ em ? Bởi vì em không muốn chàng xa em, hu hụ.. Chàng hiểu vì sao vừa rồi em cương quyết cá»± tuyệt như vậy bởi vì em sợ chàng coi thưá»ng em...
Äôi tay cá»§a chàng bất tri bất giác vuốt ve mái tóc cá»§a nàng, rồi hôn nhẹ lên làn tóc hương cá»§a nàng, chỉ trong nháy mắt chàng bá»—ng dưng biến thành con ngưá»i khác, má»›i má»m yếu đầy tình cảm ?
Hồi lâu, Äồng Thiá»n Kỳ lấy chiếc há»™p đựng ngá»c Triết Long châu ra, mở há»™p lấy viên ngá»c đặt vào đôi môi đào cá»§a nàng, nhá» nhẹ nói :
- Nuốt xuống đi!
Nàng chá»›p chá»›p đôi mắt còn ngấn lệ, giá»ng nức nghẹn nói :
- Sau khi em hồi phục công lực rồi, chàng... chàng đừng bao giỠbỠxa em, em...
em sơ.....
Äồng Thiên Kỳ không đáp, chỉ nói :
- Cốc chủ, cô thay đổi nhanh quá !
- Không, hãy gá»i em là Hoa Ngá»c Phụng.
Äồng Thiên Kỳ trấn tÄ©nh nói :
- Hoa cô nương, nhanh nuốt vào Ä‘i, thá»i gian chúng ta có hạn.
Hoa Ngá»c Phụng áp má vào ngá»±c chàng thì thầm :
- Chàng sẽ không đột nhiên xa em chứ ?
Äồng Thiên Kỳ chưa kịp đáp, thì đột nhiên từ bên ngoài hoa viên giá»ng "Cùng Tăng" Vô Duyên ồm ồm vang lên :
- Äồng Thiên Kỳ, công lá»±c ngươi đã hồi phục, Cùng Tăng ta đến tiếp ngươi đây !
Äồng Thiên Kỳ tuấn diện Ä‘anh lại, thấp giá»ng nói :.
- Hiện tại chỉ e ta khó ra khá»i đây được Hoa Ngá»c Phụng vẫn không yên tâm, nói:
- Một lão Cùng Tăng này không cản được chàng.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên má»™t mình Cùng Tăng không khi nào dám ra mặt, hiện tại có lẽ bá»n chúng đã biết đối phó không phải chỉ mình tôi mà còn Cốc chá»§ nữa, bởi vì Thùy Long Tăng nhất định đà báo cho chúng biết trên ngưá»i tôi có "Triết Long châu " có thể giải độc cho Cốc chá»§.
Hoa Ngá»c Phụng nghe vậy thì trên nét mặt đã khẩn cấp, nói :
- Nếu vậy, xem ra bá»n chúng đến đây không chỉ là ngưá»i cá»§a Linh SÆ¡n phái.
Äồng Thiên Kỳ thấy thá»i gian đã rất gấp vá»™i nói ; - Cốc chá»§, bây giá» mau...
Hoa Ngá»c Phụng trá» môi phụng phịu:
- Lại gá»i ngưá»i ta là Cốc chá»§ ư ?
Äồng Thiên Kỳ ngá»› ngưá»i, đã đến nước này chàng đành xuống nước :
- Ngá»c Phụng...
Hai chữ "cô nương" tiếp theo chưa kịp nói ra thì Ngá»c Phụng đã nhướng mặt lên khiến đôi môi chín má»ng cá»§a mình vừa khéo chạm vào môi chàng cắt ngang câu nói, nàng thì thầm :
- Em chỉ cần nghe hai tiếng ấy là đủ !
Nói rồi, nàng hé đôi môi để cho Äồng Thiên Kỳ đặt viên Triết Long châu vào miệng, rồi nuốt xuống.
Lúc này bên ngoài cá»­a giá»ng Cùng Tăng lại vang lên :
- Äồng Thiên Kỳ, lão nạp chúc mừng ngươi...
Äồng Thiên Kỳ liếc nhanh mắt ra bên ngoài ô cá»­a, chân vừa định bước Ä‘i thì cánh tay trái đột nhiên bị đôi tay má»m mại cá»§a Ngá»c Phụng giữ lại.
Chàng quay đầu nhìn má»›i thấy khuôn mặt nàng vừa á»­ng hồng vừa pha lẫn nét hoảng hốt, bèn cưá»i nói :
- Cô không thấy tôi không ra tiếp khách thì thất thố đó sao ?
Ngá»c Phụng cúi thấp đầu, ấp úng :
- Có lẽ tôi hÆ¡i nghÄ© nhiá»u vá» bản thân mình.
Nói rồi nàng buông tay chàng ra, Äồng Thiên Kỳ ngá»› ngưá»i lúc này chàng má»›i hiểu rằng nàng vẫn chưa hồi phục lại công lá»±c để má»™t mình tá»± vệ, chàng cưá»i vẻ xin lá»—i, nói :
- Tôi thật không phải, chúng ta cùng ra ngoài. Cô nên lợi dụng lúc đang còn thương lượng với chúng để vận hành chân khí.
Nàng gật nhẹ đầu nói :
- Hiện tại em cảm thấy mình chừng như không còn chút khí lực.
Nghe ra giá»ng nàng có chút há»— thẹn, chàng cưá»i động viên :
- Không lâu thì có lẽ sẽ hồi phục lại chân khí và lòng tự tin.
Nói rồi chàng cất bước đi ra hướng cửa.

Hết chương 56
Tài sản của samuen

  #45  
Old 27-05-2008, 12:40 AM
samuen's Avatar
samuen samuen is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: tphcm
Bài gởi: 96
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 207
Thanked 1 Time in 1 Post
57. Trong Hoa Viên Uuyên Ương Bị Hãm - Dưới ÄÆ°á»ng Hầm Lại Trúng Kế Gian



Hoa Ngá»c Phụng đứng nhìn bóng sau lưng chàng, bá»—ng nói theo :
- Em lại hy vá»ng mình từ nay vá» sau không đủ sức bảo vệ !
Vừa nói nàng cùng cất bước theo chân chàng.
Nghe câu này Äồng Thiên Kỳ ngạc nhiên, dừng bước quay ngưá»i hoài nghi, há»i:
- Tại sao?
Hai má nàng lập tức á»­ng Ä‘á», nàng vá»™i vàng né tránh ánh mắt hoài nghi cá»§a chàng, thẹn thùng nói :
- Vì... vì chàng !
Trên mặt Äồng Thiên Kỳ càng lá»™ vẻ mÆ¡ hồ khó hiểu :
- Là vì tôi ?
Äôi má nàng giỠđây đỠgay như ráng chiá»u ngượng ngùng nói :
- Nói không đúng cũng bằng thừa, nếu như có thể thì sau này nhất định chàng sẽ biết hết sự thực, nếu không có khả năng... ài, chàng có biết cũng như không!
Nàng nói cuối câu giá»ng nghe u buồn, Äồng Thiên Kỳ càng trở nên bất an, nhìn chăm nàng há»i :
- Tôi thực chỉ mong đủ thông minh để đoán xem cô đang định nói gì ?
Nàng đã nhận ra vẻ thành khẩn chân thá»±c trên khuôn mặt tuấn tú cá»§a chàng chỉ cưá»i nói :
- Tâm trí của chàng thực ra đã để hết vào chuyện mà trong lòng chàng muốn làm, cho nên căn bản không còn phân tâm cho việc khác. Thôi, chúng ta trước hết ra đón khách đi !
Äồng Thiên Kỳ trong lòng vẫn Ä‘á»ng hoài nghi, nhưng đành bước ra hướng cá»­a.
Vừa đặt chân đến sau tấm bình phong trước cá»­a, đã nghe giá»ng Cùng Tăng gay gắt chừng như không nhẫn nại chỠđợi :
- Äồng thí chá»§ hẳn thấy lão nạp quá bần cùng nên không muốn tiếp ?... Hắc hắc... Lão nạp biết số mình hẩm hiu gặp chuyện gì thì mưá»i phần hết tám chín phần là Vô Duyên, thế nhưng vốn bản tính "chưa thấy quan tài chưa rÆ¡i lệ" nên quyết làm bằng được má»›i thôi. Hắc hắc... Äồng thí chá»§ không định để lão nạp tá»± vào trong hậu tiếp đấy chứ ?
Äồng Thiên Kỳ thấy lão ta định bước chân vào các thì kéo vá»™i tay Ngá»c Phụng, phi thân vá»t ra ngoài chặn lão ta lại. Cùng Tăng vừa định Ä‘i thấy có bóng ngưá»i lướt ra thì dừng chân lại, đến lúc này lão đưa đôi mắt lươn dài ti hí nhìn Äồng Thiá»n Kỳ và Ngá»c Phụng, cưá»i nói :
- Ngưá»i ta thưá»ng nói "Phước bất trùng lai, há»a vô đơn chí" xem ra hÆ¡i nhầm.
Äồng thí chá»§ phải nói là "há»a vô trùng lai, phước vô đơn chí" má»›i đúng ? Cùng tăng ta thân bần mà miệng bất bần, trước hết chúc mừng thí chá»§ thân thể bình phục, lại chúc mừng thí chá»§ lần này đủ đôi đủ cặp lạc vào ái ân !
Hoa Ngá»c Phụng vốn định theo lá»i Äồng Thiên Kỳ định tâm Ä‘iá»u hòa chân lá»±c thế nhưng nghe câu này cÅ©ng ngước mắt nhìn lão tăng. Trước đây há»… nhìn cái dáng cú vá» cá»§a lão ta nàng cảm thấy ghét cay ghét đắng, thế nhưng lúc này cảm thấy lão ta cÅ©ng dá»… trông đấy chứ, hẳn vì lão ta đã nói giúp Ä‘iá»u nàng thầm kín ôm ấp trong lòng.
Äồng Thiên Kỳ ngược lại cưá»i lạnh lùng đáp :
- Mục đích tôn giá đến đây chỉ để nói những lá»i này thôi sao ?
Cùng Tăng híp đôi mắt, cưá»i gật đầu nói:
- Hẳn thí chủ muốn Lão nạp nói lại lần nữa ?
Äồng Thiên Kỳ lạnh giá»ng :
- Nên nói nhanh mục đích tôn giá đến đây ?
Cùng Tăng quét nhanh ánh mắt giảo hoạt lên hai ngưá»i, nói :
- Thí chá»§ thá»±c là ngưá»i quý trá»ng thá»i gian !
- Ừm, Äồng má»— nhận thấy giữa hai chúng ta không có không khí thân giao để phải nhiá»u lá»i lắm chuyện.
Cùng Tăng không phát ná»™, cưá»i đáp :
- Vậy Äồng thí chá»§ thấy giữa chúng ta phải có không khí thế nào ?
Äồng Thiên Kỳ ánh mắt lá»™ hàn quang, lạnh giá»ng nói :
- Thằng thừng mà nói, trong lòng Äồng má»— suy nghÄ© Ä‘iá»u hành động xem ra không khác gì các vị đâu!
Cùng Tăng vỠlàm không hiểu hết ý đối phương, nói :
- Có lẽ không có khả năng ấy ? Ngã Phật thuyết rằng :
"Phật môn đệ tá»­ cần phải lấy tôn chỉ giải thoát chúng sinh ra khá»i bể khổ làm chân pháp".
Äồng Thiên Kỳ chỉ nhếch môi cưá»i lạnh lùng :
- Không có gì khác nhau, có chăng chỉ là cách dùng chữ mà thôi, cái mà các ngưá»i gá»i là "giải thoát" thì Äồng má»— gá»i là...
Chàng bất chợt bá» lá»­ng câu nói, trong ánh mắt Cùng Tăng hiện sát cÆ¡, vá»™i há»i dồn :
- Thích gá»i là gì ?
- Huyết Kiếp !
Cùng Tăng mặt biến sắc, quét đôi mắt lạnh lùng lên mặt Äồng Thiên Kỳ, rồi lại nhìn Ngá»c Phụng bấy giá» Ä‘ang nhắm há» mắt mặc nhiên vận khí nói :
- Äồng thí chá»§ chưa từng làm Ä‘iá»u sai nhưng má»™t câu này thì hoàn toàn không đúng.
- Hừ, đại sư nói có vẻ thành thực !
Giá»ng Cùng Tăng trở nên trịnh trá»ng:
- A Di Äà Phật, Cùng Tăng ta tuy thưá»ng ngày nói lá»i ít đứng đắn, nhưng lần này đến đây má»—i câu nói Ä‘á»u xuất từ tâm huyết.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i khinh bỉ :
- Tôn giá nên nói là má»—i câu nói Ä‘á»u do phụng mệnh!
- À... Phật môn đệ tá»­ cần phải tuân theo Phật chỉ, Ngã Phật thấy Äồng thí chá»§ là bậc anh hùng hào kiệt Ä‘á»i nay mà thân vướng vòng vây ma đồ ác đạo, đương nhiên lòng không nhẫn được. Cùng Tăng ta lần này đến đây cÅ©ng coi như là hành động theo tôn chỉ Phật huấn, cÅ©ng không có gì là không đúng.
- Ô, tôn giá như đã đến theo phật chỉ, vậy không biết định thế nào ?
Cùng Tăng lúc ấy chấp tay trước ngá»±c hành lá»…, cao giá»ng nói :
- Lão nạp nguyện chống thuyá»n từ bi đưa thí chá»§ đăng Linh SÆ¡n !
Äồng Thiên Kỳ nghe vậy mắt hiện sát cÆ¡ lạnh giá»ng :
- Linh Sơn phái làm vậy không thấy rằng tự mình rước sát tinh lên núi đó sao?
- A Di Äà Phật, Ngã Phật tâm từ bi, bất phân thiện ác, tất thảy Ä‘á»u phổ độ.
Tuy nói chuyện vá»›i đối phương, nhưng chàng luôn theo dõi Hoa Ngá»c Phụng, thấy nàng lúc này vẫn chưa có động tÄ©nh gì nên không dám vá»™i hành động, má»›i nhẫn nại nén lá»­a giận trong lòng, nói :
- Äại sư không thấy hôm nay mượn Phật chỉ để đánh giá cao mình ?
Cùng Tăng nghe vậy vẫn không phát nộ, nói :
- Äồng thí chá»§ như cảm thấy lão nạp thân phận còn nhá», vậy còn có ngưá»i nào thân phận lá»›n hÆ¡n đón tiếp thí chá»§ ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i khảy nói :
- Giả như Nhật Nguyệt Bang chẳng hạn?
- Nhật Nguyệt Bang vá»›i bổn phái căn bản không há» có dây mÆ¡ rá»… má, há» chỉ là má»™t trong những lá»±c lượng dùng để khuyến cáo Äồng thí chá»§ cải tà quy chính.
Äồng Thiên Kỳ nhún vai, cưá»i nói :
- Thá»­ nói ra tên vài nhân vật, xem không chừng dá»a nổi thiên hạ !
Nhìn Ngá»c Phụng vẫn chưa hoàn tỉnh, trong lòng chàng hÆ¡i nôn nóng.
Cùng Tăng quét nhanh ánh mắt vào hai ngưá»i, lại đáp :
- Vu Hồi Kiếm và Cá»­u Dương Tá»­, hai ngưá»i này có lẽ Äồng thí chá»§ không lạ gì!
Äồng Thiên Kỳ vừa nghe hÆ¡i giật mình, nhưng không để lá»™ ra mặt, cưá»i cưá»i đáp :
- Tôn giá xem ra quen thuộc Nhật Nguyệt Bang ?
Cùng Tăng nghe là hiểu thâm ý cá»§a chàng, mặt bóng láng cá»§a lão sạm lại, trầm giá»ng :
- Cùng Tăng ta cÅ©ng rất hiểu rõ tính tình cá»§a Äồng thí chá»§.
- Nếu thế thì tôn giá không nên đến một mình.
Xem tình thế, Cùng Tăng biết khó có thể dùng lá»i để thuyết được Äồng Thiên Kỳ, thay đổi nét mặt nói :
- Äồng Thiên Kỳ, hòa thượng ta hiểu ngươi, vậy mà ngươi không hiểu ta. Lão nạp còn sống đến hiện tại thì Äồng Thiên Kỳ ngươi nên hiểu rằng lão nạp xưa nay chưa từng làm gì Ä‘iá»u mạo hiểm bao giá» !
- á»’ nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên trong Ä‘á»i tôn giá mạo hiểm, nhưng chỉ bằng má»™t lần mạo hiểm này thôi cÅ©ng đủ để cái mạng tôn giá không còn !
Äôi mất lươn kéo dài ra nhìn Hoa Ngá»c Phụng, mặt lão đã thấy hiện sát khí, cưá»i gằn :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi thá»±c là ngưá»i tá»± tin quả cảm, nhưng lão nạp lần này có mạo hiểm hay không, ngươi sẽ lập tức biết mình Ä‘oán đúng hay không ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Tôn giá cũng khéo dụng kế nghi binh đấy chứ !
Cùng Tăng nghe vậy bá»—ng nhiên cất tiếng cưá»i lá»›n :
- Ha ha hạ.. Äồng Tiá»n Kỳ, ngươi hôm nay má»›i thật nhẫn nại làm sao ! Lão nạp tin rằng chẳng phải tính tình ngươi thay đổi, mà là... ngươi có lo lắng gì trong lòng, cho nên chưa dám hành động !
Äồng Thiên Kỳ không phá»§ nhận, chỉ cưá»i há»i lại :
- Chẳng lẽ tính kiên nhẫn cá»§a tôn giá hôm nay không bá»n sao ?
Cùng Tăng bá»—ng nhiên thoái lùi má»™t bước, cưá»i ha hả nói :
- Lão nạp bình sinh rất kiên nhẫn, thế nhưng không vì quen tính mà há»ng đại sá»±.
Các ngưá»i đâu ! ra đây ! Äồng Thiên Kỳ ngươi sẽ thấy ?
Lá»i lão vừa dứt đột nhiên từ hai cánh bình phong vô thanh vô động, xuất hiện hai lão hòa thượng giá có đến ngoài thất tuần, cùng vá»›i Cùng Tăng tạo thành thế chân kiá»ng vây Äồng Thiên Kỳ và Ngá»c Phụng vào giữa.
Äồng Thiên Kỳ đảo nhanh ánh mắt sắc bén, nhìn hai ngưá»i vừa xuất hiện, cưá»i nhạt nói :
- Tôn giá nghÄ© chỉ có thêm hai ngưá»i này mà đủ làm nên chuyện ư ?
- Hắc hắc... Äồng Thiên Kỳ, luận võ công thì bá»n há» có lẽ không bằng ngươi, nhưng tình hình trước mắt khi Hoa Cốc chá»§ còn chưa phục hồi chân lá»±c, không được quấy nhiá»…u tinh thần, thì có lẽ công lá»±c cá»§a hỠđủ thắng thiên binh vạn mã !
Äồng Thiên Kỳ nghe vậy không khá»i chá»™t dạ, liếc nhìn nhanh Hoa Ngá»c Phụng, nói :
- Tôn giá quả là ngưá»i biết nắm thá»i cÆ¡.
- Hà, chính vì vậy mà lão nạp hiện tại chá» sá»± trả lá»i cá»§a Äồng thí chá»§, quyết định chá»n con đưá»ng nào ?
Nói cuối câu lão quắc mắt lên thị ý không thể cho phép chàng kéo dài thá»i gian nữa.
Äồng Thiên Kỳ đảo nhanh đôi nhãn châu, dằn rõ từng tiếng :
- Hừ, lấy một đổi ba, xem tôn giá quyết định thế nào ?
Vừa nói tay chàng ấn mạnh lên đốc Thanh long kiếm.
Trên khuôn mặt vốn thản nhiên hồng nhuận cá»§a Hoa Ngá»c Phụng bá»—ng chốc lướt qua má»™t nét thê lương ảm đạm.
Cùng Tăng vừa nghe vậy không chút suy nghĩ, đáp :
- Nếu như Äồng Thiên Kỳ ngươi nghÄ© là vậy thì lão nạp không còn gì để nói, Ngã Phật thuyết rằng :
"ta không vào địa ngục thì ai vào".
Äồng Thiên Kỳ không ngỠđối phương thi gan như vậy, giật mình buá»™t miệng nói :
- Tôn giá đã quyết định vậy.
Cùng Tăng chỉ cưá»i lạnh lùng, quát :
- Chuẩn bị.
Nói rồi song chưởng từ từ đưa lên trước ngực.
Sát cÆ¡ trên mặt Äồng Thiên Kỳ phút chốc tiêu tan, hiển nhiên chàng Ä‘ang nghÄ© vá» Hoa Ngá»c Phụng, cưá»i Ä‘iá»m nhiên nói :
- Tôn giá nói Ä‘iá»u kiện Ä‘i ?
Nét ảm đạm trên mặt Hoa Ngá»c Phụng vừa lúc ấy cÅ©ng biến thành nét hoan há»·, hai hạt lệ châu cÅ©ng theo đó mà lăn xuống trên má phấn.
Cùng Tăng lưá»m mắt nhìn chàng, gằn giá»ng :
- Lên đưá»ng vá» Linh SÆ¡n phái !
- Nhưng chí ít Äồng má»— phải đợi sau khi cô ta phục hồi nguyên khí má»›i có thể Ä‘i.
Äôi ngươi chuyển động nhanh trong cặp mắt lươn cá»§a lão, cưá»i nói :
- CÅ©ng có thể, nhưng lão nạp phải có Ä‘iá»u kiện.
- Xin nói đi !
- Lão nạp nếu như nói Ä‘iểm vài huyệt đạo có lẽ ngươi không chấp nhận, cho nên lão nạp nghÄ© ra má»™t cách đôi bên vẹn toàn, lão nạp sẽ đặt má»™t cánh tay mình trên lưng Äồng Thiên Kỳ ngươi.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i nhạt nói :
- Vậy thì có khác gì là điểm vài huyệt đạo ?
- ài, cÅ©ng không còn cách nào khác khiến lão nạp yên tâm, ngươi phải hiểu thá»i gian đã rất gấp !
Äồng Thiên Kỳ thấy lão nói xong đã đánh mắt ra hiệu cho hai lão hòa thượng kia chuẩn bị ra tay, thì trong lòng càng nôn nóng lo lắng hÆ¡n, bèn cắn răng nói :
- ÄÆ°á»£c, tôn giá qua đây!
Sợ để lâu sinh chuyện, Cùng Tăng thấy chàng đã chấp nhận thì cưá»i lên mấy tiếng đắc chí, rồi nhún ngưá»i lướt vá» phía sau lưng chàng...
Chính lúc lão chỉ còn cách sau lưng chàng dá»™ chừng hai xích, thì má»™t giá»ng thét the thé vang lên :
- Thiên Kỳ, không để lão lại gần !
Vừa dứt lá»i, bóng hồng chuyển động, trong hoa viên đã nghe thấy tiếng rên hừ há»±.
Lại nói, Äồng Thiên Kỳ chính Ä‘ang lúc vô phương thi thá»§, thấy đột biến thì tung ngưá»i theo bản năng phóng vá» phía trước chàng bảy tám bá»™, bằng má»™t thế quay ngưá»i ngoạn mục, hữu chưởng vung ra vừa tầm đón nhận má»™t chưởng Ä‘ang truy bổ tá»›i cá»§a Cùng Tăng.
"Bình" má»™t tiếng, thân hình nhá» thó, áo cà sa tả tÆ¡i, cả ngưá»i Cùng Tăng bị đẩy bật lùi năm sáu bá»™, hai tay lão tê dại.
Äồng Thiên Kỳ cÅ©ng vì trong lúc nguy cấp lại quá bất ngá», nên ra chưởng không thể phát huy toàn lá»±c, cÅ©ng bị đẩy lùi thêm ba bá»™, chàng giật mình thầm nghÄ© :
"Ngưá»i này không ngá» công lá»±c thâm hậu như vậy !".
Gần như cùng lúc má»™t chưởng chạm nhau cá»§a Äồng Thiên Kỳ và Cùng Tăng, trong hoa viên thêm má»™t tiếng rú dài rồi tất cả trá» lại im ắng.
Äồng Thiên Kỳ vừa đẩy lùi Cùng Tăng, ná»—i lo cho Ngá»c Phụng khiến chàng không nghÄ© gì nữa, tung ngưá»i nhảy đến bên cạnh nàng.
Lần thứ hai nhìn thấy Äồng Thiên Kỳ xả thân vì mình, Ngá»c Phụng má»›i thầm hiểu chàng đã để tâm ưu ái mình, bất giác trong lòng má»™t ná»—i sung sướng ngá»t ngào dâng trào, cưá»i nói :
- Äể chàng lo lắng !
Cùng Tăng sau phút sá»­ng sá» vì tình hình đột biến, lão đưa mắt quét nhìn toàn trưá»ng má»›i hay hai lão hòa thượng đồng bá»n cá»§a lão giá» chỉ còn lại hai cái thây không hồn, máu me đẫm cà sa, lão giật thót mình nghÄ© :
"Má»™t mình Äồng Thiên Kỳ ta đánh còn không thắng nổi, giá» thêm ngưá»i này công lá»±c cÅ©ng kinh hồn thì chỉ có nước bá» mạng..." Vừa kịp nghÄ© đến đó thì không ai xui khiến, chân lão nhún mạnh trên đất ngưá»i phóng ra ngoài đúng theo kế thứ ba mươi sáu !
Äồng Thiên Kỳ sát cÆ¡ đầy mặt, vừa thoáng thấy Cùng Tăng đánh bài tẩu, chàng vụt định truy theo, bá»—ng cánh tay phải bị Ngá»c Phụng giữ lại, nói :
- Thiên Kỳ, tha cho lão ta !
- Tại vì sao ? Chàng há»i vẻ vô cùng ngạc nhiên.
Nàng như sợ chàng giận, thế nhưng tay vẫn không buông ra, buột miệng nói :
- Lão ta tuy gian ác, tội thực đáng chết, thế nhưng lão ta đã nói một câu rất dễ nghe !
Äồng Thiên Kỳ ngá»› ngưá»i không hiểu nàng muốn nói gì, nhưng hậm há»±c nói :
- Cô nương tin vào những lá»i cá»§a lão ta ư ?
Hoa Ngá»c Phụng trầm mặc thở dài, lẩm nhẩm tá»± nói vá»›i mình :
- Tuy biết rằng lá»i chúc lào ta là không thá»±c lòng, thế nhưng chí ít lão ta cÅ©ng đã thay Ngá»c Phụng nói lên những Ä‘iá»u thầm kín nhất trong lòng mình. Lão ta hiểm ác, chàng lại hy sinh dẫu biết chỉ có chàng là ngưá»i duy nhất cho Ngá»c Phụng má»™t câu trả lá»i chính xác, thế nhưng Ngá»c Phụng làm sao vẫn không dám há»i ?
Äồng Thiên Kỳ nghe những lá»i tá»± bạch cá»§a nàng khiến cÆ¡n giận trong lòng vÆ¡i mất, thay vào đó là sá»± bàng hoàng sá» sá»­ng, chàng tợ hồ như ngây ngưá»i không biết nên trả lá»i thế nào đấy.
Cả hai đứng lặng ngưá»i má»™t lúc, Äồng Thiên Kỳ đưa tay lên vuốt nhẹ cánh tay ngá»c cá»§a nhận định, tha thiết nói :
- Äến tôi cÅ©ng không biết ngày mai sống hay chết đây, biết trả lá»i thế nào đây vá»›i cô nương ?
Nàng thở dài một tiếng não ruột :
- Có lẽ em không nên đón nhận câu trả lá»i cá»§a chàng, vì em sÆ¡..... đó là câu trả lá»i khiến lòng em tan nát. ài... Có lẽ ngày mai, và rồi lại ngày mai qua Ä‘i, câu trả lá»i mà em thầm mong và hy vá»ng nghe được sẽ khó thành hiện thá»±c. Nhưng... đó cÅ©ng chỉ là có lẽ!
Nàng nói đến cuối câu thì nước mắt đã rÆ¡i lả chã trên má phấn, chàng quay ngưá»i lại giúp nàng lau khô những dòng nước mắt nóng bá»ng, tợ hồ như muốn xin lá»—i cùng nàng, chàng nói :
- Nàng trước đây hẳn là ngưá»i không dá»… gì rÆ¡i nước mắt, vậy mà giá» sao lại thay đổi thế này, không phải...
Chàng nối chưa hết câu, nàng đã sà vào lòng chàng khóc lớn lên tức tưởi :
- Chẳng phải chàng đã bảo em khóc má»™t trận cho hả dạ sao ? Em sẽ nghe lá»i chàng, chàng không thích em làm Ä‘iá»u gì thì em nhất định sẽ không làm. Em chỉ hy vá»ng có má»™t ngày, chàng sẽ cho em má»™t câu trả lá»i mà như lòng em luôn hằng mong.
Nước mắt nhòe cả mặt, nàng ngước mắt lên nhìn chàng như muốn ánh mắt ấy thay cho những gì lòng nàng còn muốn.
Äồng Thiên Kỳ cúi xuống định hôn lên má nàng an á»§i, nhưng đúng ngay lúc ấy từ bên ngoài hoa viên mất giá»ng nói sang sảng vá»ng vào :
- Äồng Thiên Kỳ, lão phu ở đây chá» ngươi đã lâu, ngươi mau ra đây hay chá» lão phu vào trong đó ?
Vừa nghe tiếng đã biết là ai, Äồng Thiên Kỳ nhíu mày nói :
- Vu Hồi Kiếm, quả nhiên Äồng má»— nghÄ© không sai, ngươi nhất định sẽ đến đây.
Äồng Thiên Kỳ nhẹ nhàng đẩy nàng ra khá»i lòng mình, vừa định cất bước Ä‘i ra, bá»—ng nhiên chàng dừng chân lại. Ngá»c Phụng nghÄ© chàng lo cho mình, bèn nói :
- Thiên Kỳ, chúng ta cũng ra, sợ gì lão ta chứ ?
Äồng Thiên Kỳ Ä‘iá»m nhiên lắc đầu nói:
- Ngoài Vu Hồi Kiếm nhất định còn có thêm Cửu Dương Tử.
- Chúng ta liên thủ đối phó với chúng, chẳng lẽ thua sao chứ ?
- Không, chỉ e có kẻ thứ ba đứng khoanh tay thủ lợi.
Ngá»c Phụng nhíu đôi mày liá»…u há»i :
- Là Linh Sơn phái ư ?
Äồng Thiên Kỳ gật đầu. Ngá»c Phụng cưá»i nói tiếp :
- Cùng Tăng dù đứng ngoài thủ lợi, cũng e không nắm nổi trong tay đâu !
Äồng Thiên Kỳ lắc đầu, nói :
- Linh SÆ¡n phái tất nhiên không khi nào chỉ phái má»™t mình Cùng Tăng đến đây, đằng sau nhất định còn có chá»§ mưu quan trá»ng hÆ¡n.
- Chẳng lẽ chàng lại tin vào lá»i lão ta?
Äồng Thiên Kỳ nói nghiêm túc :
- Nhật Nguyệt Bang, Linh SÆ¡n phái và Vạn Hoa Cốc hiện Ä‘ang là Tam Äại chá»§ lưu. Nhật Nguyệt Bang và Linh SÆ¡n phái cấu kết nhau, không biết đã hao tốn bao nhiêu tâm lá»±c má»›i mua chuá»™c được những nhân vật chá»§ chốt tay chân cô nương, giỠđến kỳ thâu hoạch thì không bao giá» chúng chịu bá» lỡ.
Hoa Ngá»c Phụng nghe vậy thì mặt hoa thất sắc, la lên há»i :
- Nói vậy, hiện tại Vạn Hoa Cốc trở thành nơi phong vân tụ hội ?
- Không sai, thế ba chân vạc, duy nhất chúng ta là nhân số ít nhất.
Ngá»c Phụng nói rất khí khái :
- Nhưng chúng ta không sợ chúng, Thiên Kỳ, muá»™i thấy hay chúng ta cứ xông ra, bá»n chúng tuy đông nhưng nhất định không thể cầm chân nổi bá»n ta.
Äồng Thiên Kỳ cưá»i cưá»i nói :
- BỠqua một cơ hội tốt ngày bôm nay, kể ra cũng đáng tiếc !
- Cơ hội ư ? Cơ hội gì ?
Trong ánh mắt Äồng Thiên Kỳ lóe lên má»™t tia hàn quang, trầm giá»ng :
- Nhật Nguyệt Bang để Linh SÆ¡n phái vào trước, ấy là hy vá»ng chúng ta sẽ cùng Linh SÆ¡n phái quyết má»™t trận sống mái, lúc ấy chúng chỉ khoanh tay ngư ông đắc lợi.
Ngược lại Linh SÆ¡n phái sở dÄ© mạo hiểm xông vào ấy là định mượn áp lá»±c cá»§a Nhật Nguyệt Bang buá»™c chúng ta quy thuận Linh SÆ¡n phái, nếu chúng ta dá»… dàng để chúng lợi dụng thì tá» ra quá yếu nhược Ngá»c Phụng chen vào tiếp :
- Linh Sơn phái hẳn thừa hiểu cá tính của chàng. Thùy Long Tăng không phải chỉ một lần bại dưới tay chàng, hắn phải biết không thể nào thuyết phục nổi.
- Nhưng Thùy Long Tăng biết trên ngưá»i nàng độc chưa giải, công lá»±c chưa hồi phục, Ä‘iá»u này chỉ mình Linh SÆ¡n phái biết.
Nàng nhẹ nhàng ngã tá»±a vào lòng chàng, giá»ng ngá»t ngào :
- Suýt nữa thì há»ng đại kế cá»§a chàng.
- Äại kế vẫn thành, nhưng trước hết cần tìm má»™t lối ra mà không không nhìn thấy.
Ngá»c Phụng ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn chàng há»i :
- Chúng ta tháo chạy sao ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i bí mật :
- Tất nhiên sau đó sẽ quay lại xem chúng quyết đấu.
Ngá»c Phung càng mÆ¡ hồ không hiểu, há»i :
- Chúng ta bá» Ä‘i, bá»n chúng lại có thể đánh nhau ư ?
Äồng Thiên Kỳ cưá»i giải thích :
- Nếu Ä‘oán không sai thì lúc nào Linh SÆ¡n phái và Nhật Nguyệt Bang đã phân ra bao vây hai mặt cá»§a hoa viên này, nếu chúng ta tìm được lối thoát mà chúng cả hai phe không nhìn thấy, lúc ấy nhất định cả hai Ä‘á»u nghÄ© rằng chúng ta đã đầu hàng đối phương. Do nghi ngá» nhau mà nhất định xảy ra động chiến.
Ngá»c Phụng nhìn Äồng Thiên Kỳ vẻ kinh ngạc, má»™t lúc má»›i nói ; - Thảo nào mà bá»n chúng Ä‘á»u sợ chàng, đến bây giá» muá»™i má»›i hiểu !
Nói rồi nàng đảo mắt nhìn quanh má»™t vòng, đột nhiên thấp giá»ng reo lên.
- Có dưá»ng thoát rồi, Thiên Kỳ theo muá»™i.
Vừa nói vừa quay ngưá»i sãi bước chạy nhanh vào trong tịnh các, Äồng Thiên Kỳ cÅ©ng nhanh chân theo sát nàng, vừa lúc ấy từ bên ngoài giá»ng Vu Hồi Kiếm lại vá»ng vào châm chá»c :
- Äồng Thiên Kỳ lão phu biết ngưá»i là ngưá»i thức thá»i, không khi nào mượn má»™t khoảnh hoa viên nho bằng lá»— mÅ©i ấy làm chá»— ẩn nấp ?
Äồng Thiên Kỳ chỉ cưá»i nhạt, không ngoái đầu lại, cứ chạy theo Ngá»c Phụng.
Äến trong nhà, nhưng dùng hai tay Ä‘iá»u chuyển má»™t chiếc tá»§ kê sát tưá»ng ra má»™t bên, ngay dưới chân đưá»ng lá»™ ra má»™t miệng hang nhá» tối Ä‘en.
Äồng Thiên Kỳ đến bên nàng cưá»i nói :
- ÄÆ°á»ng hầm này thông đến đâu ?
- Vạn Hoa phòng.
Äồng Thiên Kỳ vừa nghe vậy bá»—ng nhiên hiểu ra hết vấn đỠthầm nghÄ© :
- Vạn Hoa phòng là nơi nghị sự của Cốc chủ, từ đây mà đi quyết không có ai hay biết, đã vậy thuộc hạ nhỠto bàn luận sau lưng Cốc chủ quyết cũng chẳng qua mắt được.
Thảo nào mà thá»i dưới tay lão Cốc chá»§ cai quản, không có má»™t ngưá»i nào dám thá» chúa hai lòng.
NghÄ© đến đó đã thấy Ngá»c Phụng thúc giục:
- Chúng ta nhanh xuống !
Thấy Äồng Thiên Kỳ cưá»i gật đầu, nàng liá»n xuống trước dẫn đưá»ng, Äồng Thiên Kỳ theo chân xuống bậc cấp đầu tiên.
Khi thấy chàng đã xuống đưá»ng hầm Ngá»c Phụng quay ngưá»i vá»›i tay ấn má»™t nút Ä‘iá»u khiển, đưá»ng hầm lập tức bị má»™t tấm thạch phiến đậy lá»›n lại như cÅ©.
Trong đưá»ng hầm rất tối, thế nhưng vá»›i những ngưá»i công lá»±c thâm hậu như há» thì không mất hắn nhãn quang. Äồng Thiên Kỳ thấy đưá»ng hầm xuống sâu chừng hai mươi bậc cấp thì đưá»ng má»›i bằng phẳng, đưá»ng hầm cao có đến tầm hai trượng, nhưng hẹp chỉ đủ hai ngưá»i sóng vai Ä‘i, hai bên vách lát đá phiến nhẵn bóng, đủ thấy lúc ban sÆ¡ xây dá»±ng cứ địa đã đổ ra không biết bao công sức.
Äồng Thiên Kỳ vừa Ä‘i được mấy bước bá»—ng lại nghe giá»ng Vu Hồi Kiếm văng vẳng nhá» tru tréo bên ngoài :
- Äồng Thiên Kỳ, ngươi còn chưa chịu ra, hẳn là muốn tắm trong biển lá»­a.
Äồng Thiên Kỳ giật mình, Hoa Ngá»c Phụng thì thất sắc, nàng chạy quay lại, ấn vào nút Ä‘iá»u khiển nắp hầm hé ra, quả nhiên thấy lá»­a đã cháy từ bên ngoài hoa viên.
Mặt hoa phút chốc đanh lại căm giận:
- Vu Hồi Kiếm, ta vá»›i ngươi quyết thù không đội trá»i chung !
Lúc này lại nghe giá»ng Vu Hồi Kiếm nói tiếp :
- Äồng Thiên Kỳ, Hoa Cốc chá»§, cuá»™c chiến ngày hôm nay Nhật Nguyệt Bang chúng ta tạm thá»i gát lại, hẹn ngươi má»™t ngày khác. Lá»i lão phu là đại diện cho Nhật Nguyệt Bang, bổn bang quyết không nhân lúc ngưá»i nguy mà chá» thá»§ lợi !
Äồng Thiên Kỳ vừa nghe vậy buá»™t giá»ng nói :
- Vậy là không phải Nhật Nguyệt bang phóng há»a.
- Chàng nói là Linh Sơn phái ?
Äồng Thiên Kỳ gật đầu, bất chợt như chàng nhá»› ra Ä‘iá»u gì, há»i vá»™i :
- Hai nữ hầu của cô có biết mật đạo này không ?
Thấy chàng thần sắc thay đổi, Ngá»c Phụng cÅ©ng quýnh lên đáp ngay :
- Chúng Ä‘á»u biết.
Äồng Thiên Kỳ giật thót ngưá»i, không kịp nói thêm lá»i nào, chàng kéo tay nàng chạy nhanh xuống địa đạo rồi cứ thế mà chạy.
- Chúng ta tính sai rồi !
Äồng Thiên Kỳ chỉ buông được mấy tiếng, Hoa Ngá»c Phụng tát mặt không dám há»i gì thêm.
Vào sâu mật đạo chừng hai ba trượng đột nhiên dưới đưá»ng lát đá thấy dầu từ đây chảy vào như nước, Äồng Thiên Kỳ vừa ngá»­i thấy mùi dầu đã biến sắc, thốt lên :
- Nguy rồi !
Chạy thêm một lúc nữa thì mực dầu đã dâng lên quá mắt cá, nhưng la lên :
- Dầu dính hết cả áo quần ngưá»i ta !
Äồng Thiên Kỳ quay đầu lại há»i qua hÆ¡i thở :
- Từ đây đến miệng ra còn xa không ?
- Qua khúc ngoặc trước mặt, chạy thêm mưá»i trượng nữa.
ÄÆ°á»ng mật đạo quá hẹp lại thấp nên không thể thi triển khinh công, Äồng Thiên Kỳ chỉ còn biết kéo tay Ngá»c Phụng mà chạy như ma Ä‘uổi. Vừa qua khá»i khúc ngoặc, chạy thêm chừng năm trượng nữa thì cả hai khá»±ng ngưá»i đứng lại đưa mắt nhìn nhau lo lắng.

Hết chương 57
Tài sản của samuen

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
êíèæíûé, îäèíöîâî, ïî÷òîâûå, îðèãèíàëüíûå, truyen tang long dinh, þáêîé


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™