07-12-2010, 05:51 PM
Cẩm Y Vệ Vừa già vừa nhà nhảnh
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: HN
Bà i gởi: 1,283
Thá»i gian online: 1 ngà y 17 giá» 4 phút
Thanks: 818
Thanked 14,978 Times in 1,114 Posts
Y Äạo Quan Äồ
Tác giả: Thạch Chương Ngư
Chương 4: Tình nhân lễ xa chấn sự kiện.(2)
Nhóm dịch: Thiên Äịa Môn
Nguồn: sưu tầm bởi me :00 (75):
thấy hay thì thanks cổ vÅ© nha cả nhÃ
Hai ngưá»i Ä‘i dá»c theo sông Xuân Thuá»· trong thị trấn, nhằm hướng bệnh viện Ä‘i tá»›i, Tả Hiểu Tình thỉnh thoảng cúi xuống ngá»i Ä‘oá hoa hồng trong tay, tâm tình trở lên thoải mái vui vẻ, chÃnh là từ lúc nà ng chà o Ä‘á»i tá»›i nay lần đầu tiên Ä‘i cùng má»™t gã con trai trong ngà y lá»… tình nhân. à niệm vừa nảy lên trong đầu, chợt khuôn mặt xinh xắn liá»n đỠlên, nà ng nghÄ© Ä‘i đằng nà o chẳng biết, Trương Dương chỉ là bằng hữu bình thưá»ng thôi, chẳng qua là má»i ngưá»i thá»±c táºp ở cùng bệnh viện, huống chi hắn so vá»›i mình còn thua kém,chÃnh là há»c đệ cá»§a mình. Tả Hiểu Tình suy nghÄ© lung tung má»™t lúc.
Trương Dương đương nhiên cÅ©ng là lần đầu trải qua lá»… tình nhân, bất quá hắn cÅ©ng không có nghÄ© gì khác, Tả Hiểu Tình đêm nay nói rõ là lấy hắn là m tấm má»™c, đôi bên cùng có lợi, hắn giúp Tả Hiểu Tình thoát khá»i Cao VÄ©, nà ng má»i hắn ăn cÆ¡m, hai ngưá»i không ai nợ ai.
Trương Dương Ä‘ang chuẩn bị mở miệng nói để phá vỡ không khà trầm mặc, bá»—ng nhiên nghe thấy má»™t tiếng hét chói tai cá»§a má»™t nữ nhân, Trương Dương cùng Tả Hiểu Tình liếc nhìn nhau, sau đó đồng thá»i nhìn sang bên kìa bá» sôngb Bá» nam sông Xuân Thuá»· dà i tá»›i 4 km, bá» rá»™ng tầm 50 thước xanh mướt má»™t vùng, nÆ¡i nà y bình thưá»ng được xưng là công viên ven sông, chÃnh là nÆ¡i nam nữ thưá»ng tá»›i yêu đương tâm tình.
Trương Dương không nghÄ© nhiá»u, láºp tức hướng nÆ¡i phát ra âm thanh chạy tá»›i, Tả Hiá»u Tình không dám đứng lại trên đưá»ng, cÅ©ng đà nh chạy theo hắn.
Thấp thoáng sau rừng cây, thấy má»™t chiếc Toyota Ä‘ang Ä‘áºu, bá»n há» chạy tá»›i đúng thá»i Ä‘iểm má»™t nữ nhân mặc cảnh phục từ trên xe nhảy xuống, trên khuôn mặt có nét kinh sợ, thất tha thất thểu bá» chạy, vừa nhìn thấy Trương Dương cùng Tả Hiểu Tình, trên mặt nà ng cà ng thêm vẻ kinh sợ,mặt cắt không còn giá»t máu.
Bởi không có đèn đưá»ng, nên không thấy rõ được bá»™ dạng nữ cảnh sát kia, nhưng mà có thể cảm thấy vóc dáng thân thể nà ng rất đẹp.
“Xảy ra chuyện gì thế?†Trương Dương lá»›n tiếng há»i.
Nữ cảnh hiển nhiên bị doạ đến hoảng sợ, giá»ng run run: “Cứu…Cứu…Cứu mạng…†Tay nà ng run rẩy chỉ chá»— cách chiếc xe 5 thước. Vì Ä‘ang rất sợ hãi, hai chân nà ng má»m oặt trá»±c ngã ra, Tả Hiểu Tình vá»™i và ng đỡ lấy và nhá» giá»ng an á»§i.
Trương Dương trước hết nhảy và o xe, trong xe có má»™t nam nhân nằm ở ghế sau. Dưới ánh trăng lá» má», Trương Dương thấy quần hắn đã cởi ra đến má»™t ná»a, thằng cháu cá»§a nó nằm xụi lÆ¡ giữa hai chân.
Trong xe trà n ngáºp má»™t cá»— dâm vị, Trương Dương bắt mạch hắn, láºp đức Ä‘oán ra tên nà y là bị thượng mã phong, Trương Dương trong lòng cưá»i thầm, không thể tưởng tượng được đôi nam nữ nà y lại chạy đến đây để là m cái việc cẩu thả nà y. Hắn nhanh chóng cởi y phục cá»§a nam nhân nà y ra, váºn chỉ như gió, dá»c theo huyệt thông thiên, ngá»c chẩm, thiên trụ, phong môn, quan nguyên cá»§a hắn mà điểm xuống, sau đó nâng dáºy, ngồi ra đằng sau, dá»c theo Ä‘an trung, khà hải mà điểm má»™t lượt.
Ở ngoà i ô tô, nữ cảnh kia hồn phi phách lạc ngồi dưới đất lẩm bẩm: “Xong rồi, xong tháºt rồi…â€
Tả Hiểu Tình nghe được trong xe âm thanh lụp bụp liên miên không dứt, vừa tò mò vừa lo lắng không biết trong xe xảy ra chuyện gì, lòng hiếu kì thì má»—i ngưá»i Ä‘á»u có, nhưng con gái thưá»ng tò mò hÆ¡n. Nà ng vốn định tá»›i nhìn, nhưng lại thấy nữ cảnh kia bá»™ dạng như mất hồn tháºt không đà nh lòng mà rá»i Ä‘i. Dưới ánh trăng thấy nữ cảnh khuôn mặt xinh đẹp, tuổi tầm khoảng 28 29, trên vai mang hà m hai vạch hai sao, Tả Hiá»u Tình vốn xuất thân con ông cháu cha, đối vá»›i quân hà m cÅ©ng co chút hiểu biết, biết nữ cảnh nà y là nhị cấp cảnh đốc, hẳn là cán bá»™ cấp phòng, cấp cục. Nếu ở Giang Châu thì không tÃnh là gì, nhưng ở cái Xuân Dương Huyện nà y, chắc phải là lãnh đạo công an huyện. Chuyện gì mà có thể doạ nữ cảnh đốc thà nh cái bá»™ dạng như thế nà y? Tả Hiểu Tình cảm thấy trong lòng có chút không ổn.
Trong thùng xe, Trương Dương giÆ¡ tay phải lên, dồn lá»±c trong đó, ấn xuống đỉnh đầu nam nhân kia má»™t cái, thân hình nam nhân nà y hÆ¡i rung lên,rồi hai mắt mở dần. Khi tỉnh lại, hắn thấy trước mắt là má»™t nam nhân trẻ tuổi, thì có chút hoảng sợ kêu lên: “Ngươi là ai?â€
Trương Dương uể oải vươn vai má»™t cái: “Ân nhân cứu mạng cá»§a ngươi.†Khi nà y mắt hắn đã thÃch ứng vá»›i bóng tối trong xe, nhìn lại thì thấy hình dáng nam nhân nà y có chút quen thuá»™c.
Nam nhân kia lúc nà y má»›i nhá»› tá»›i chuyện vừa xảy ra, cúi xuống nhìn mình vẫn Ä‘ang trần trụi ngồi trong ô tô, hắn cuống quÃt há»i tá»›i cái quần, mặc y phục xong, cÅ©ng dần bình tÄ©nh lại. Hắn hÃt sâu má»™t hÆ¡i, nhìn qua kÃnh xe thấy nữ cảnh đốc vẫn ngồi như mất hồn dưới đất, má»™t cô gái vóc dáng yểu Ä‘iệu Ä‘ang an á»§i nà ng. Trong lòng rối loạn, hắn lục trong xe, lấy ra má»™t cái há»™p thuốc, rút ra châm má»™t Ä‘iếu, cố sức dÃt má»™t hÆ¡i, rồi nhả khói tá»±a như Ä‘ang lo lắng Ä‘iá»u gì.
Trương Dương Ä‘ang định mở cá»a xe Ä‘i xuống, thì hắn kéo tay lại há»i nhá»: â€Tiểu đồng chÃ, ta vừa rồi là m sao?â€
Trương Dương trong lòng khinh thưá»ng, gặp phải loại không biết xấu hổ rồi, bản thân là m chuyện gì thì chÃnh mình phải rõ rà ng chứ. Bất quá là Trương Dương hiểu lầm ý ngưá»i ta, lạnh lùng đáp:†Thượng mã phong, nếu không phải gặp ta, chỉ sợ ngươi toi rồi!â€
Nam nhân trầm mặc, từng hÆ¡i hút hết Ä‘iếu thuốc. Trương Dương thá»±c sá»± không chịu nổi khói mù mịt trong xe, đẩy cá»a bước xuống.
“Tiểu đồng chÃ, cảm tạ ngươi…â€
Trương Dương trong lòng chấn động, giá»ng nà y nghe quen quá, hắn bá»—ng quay ngưá»i, nhìn qua là n khói lượn lá» trước mắt, nói má»™t câu là m đối phương hết hồn: “ Lý bà thư!†Trương Dương tháºt không thể ngá» nam nhân Ä‘i dã chiến cùng nữ cảnh đốc ở cái nÆ¡i nà y lại là Huyện uá»· bà thư Lý Trưá»ng VÅ©.
Lý Trưá»ng VÅ© vốn tưởng thanh niên nà y không biết mình là ai, không ngá» má»™t câu lại nói rõ thân pháºn cá»§a mình. Trong đầu nhất thá»i trống rá»—ng, thân là huyện uá»· bà thư lại cùng đội phó đội hình sá»± công an huyện có quan hệ quá mức. Vốn bình thưá»ng cÅ©ng chẳng sao, nhưng không may là mấy ngà y nà y hắn không được khoẻ, thế nên tại thá»i Ä‘iểm kÃch thÃch căng thẳng má»›i bị thượng mã phong. Lý Trưá»ng VÅ© trong lòng lúc nà y ngáºp trà n hối háºn, hắn đáng ra không nên uống mấy chén rượu kia, lại cà ng không nên nghe theo lá»i Cát Xuân Lệ chạy đến bá» Xuân Thuá»· tìm kÃch thÃch. Bản thân mình dù sao cÅ©ng là có thân pháºn , má»™t đằng là cán bá»™ Äảng và Nhà nước lâu năm, má»™t đằng là lãnh đạo được nhân dân tÃn nhiệm, lại sắp được thằng chức lên tá»›i phó phòng chÃnh trị cấp cao, thế nhưng tại đây lại ngã dưới váy con ả nà y.
Là m cho Lý Trưá»ng VÅ© sợ hãi là tên thanh niên nà y lại nháºn ra thân pháºn cá»§a hắn. Hắn vá»™i tỉ mỉ đánh giá Trương Dương từ trên xuống dưới.
Lý Trưá»ng VÅ© dù sao cÅ©ng là lão tướng dà y dặn kinh nghiệm sa trưá»ng, hắn có thể từ bà thư má»™t xà nghiệp leo đến chức bây giá» cÅ©ng không phải là ngẫu nhiên. Trên Ä‘á»i nà y không có việc gì là không thể giải quyết được, chỉ cần tìm được mấu chốt vấn Ä‘á»,bất luáºn cái gì Ä‘á»u có thể dá»… dà ng xá» lý. Ngưá»i thanh niên trước mắt nà y cÅ©ng khoảng 20 tuổi, so vá»›i con trai mình còn nhá» hÆ¡n, luáºn kinh nghiệm xã há»™i, so vá»›i mình chỉ có kém xa vạn dặm. Lý Trưá»ng VÅ© mỉm cưá»i nói: â€Tiểu đồng chÃ, ngươi nháºn sai ngưá»i rồi a. Bất quá dù nói thế nà o, ta Ä‘á»u không quên ngươi là ân nhân cứu mạng.†Hắn vươn ngưá»i và o trong xe lấy ra má»™t xáºp tiá»n đưa tá»›i trước mặt Trương Dương: “ Chút quà nhá», thể hiện tấm lòng!†Tuy là đối diện vá»›i ân nhân cứu mạng, nhưng Lý bà thư vẫn quen thói nói giá»ng quan, mặc dù hắn cố là m cho thanh âm có vẻ hoà ái dá»… gần, nhưng là cố được má»™t lúc là lại ra cái vẻ cao cao tại thượng vốn có.
Trương Dương căn bản không có khách khÃ, cầm xáºp tiá»n bá» ngay và o túi, cứu tÃnh mạng cá»§a hắn, thu chút thù lao cÅ©ng là phải đạo a.
Lý Trưá»ng VÅ© vốn là ngưá»i là m việc cẩn tháºn, sá»± tình nếu đã phát sinh thì Ãt nhất phải đặt nó trong phạm vi có thể khống chế: “Tiểu đồng chÃ, ngươi là m công tác ở địa phương nà o? Ta muốn hôm nà o Ä‘Ãch thân bái phá»ng, cảm tạ ân cứu mạng cá»§a ngươi.†Lý Trưá»ng VÅ© không đỠcáºp đến bản thân mà ại há»i Trương Dương trước, muốn triệt để từ táºn gốc háºu hoạn thì phương pháp tốt nhất là diệt khẩu, hắn mặc dù có ý nà y nhưng nhìn Trương Dương vóc dáng cao to, tá»± vấn cÅ©ng không có cái năng lá»±c đó, nên chỉ có thể thăm dò đối phương rồi giải quyết sau.
“Ta là Trương Dương, hiện là thá»±c táºp sinh ở bệnh viện nhân dân huyện!†Trương Dương cÅ©ng không có ý dấu diếm, vừa nói vừa tÃnh là m sao để từ tên Huyện thái gia nà y kiếm được lợi lá»›n nhất.
“Thá»±c sá»± là tuổi trẻ đầy hứa hẹn a!†Lý Trưá»ng VÅ© cảm thán.
Trương Dương cưá»i giảo hoạt: “Lý bà thư, ngà i lần nà y phát bệnh cÅ©ng không phải ngẫu nhiên, ta vừa tra xét, thấy trong cÆ¡ thể ngà i nhiá»u chá»— kinh mạch khà huyết không thông. Nếu không nhanh chóng chữa trị, lần sau rất có thể còn tái phát.â€
Câu Lý bà thư thứ hai nà y đã hoà n toà n phá vỡ chút hy vá»ng may mắn trong lòng Lý VÅ© Trưá»ng. Hắn hiểu được tên thanh niên kia như nói vá»›i hắn, ta nháºn ra ngưá»i rồi, ngưá»i không cần giả bá»™ nữa, ngươi chÃnh là Lý Trưá»ng VÅ©- bà thư thưá»ng trá»±c huyện uá»· Xuân Dương.
Tà i sản của Ms Mèo
Chữ ký của Ms Mèo [B][COLOR="Red"]Just gonna stand there and watch me burn! But that's alright because I like the way it hurts. Just gonna stand there and hear me cry. But that's alright because I love the way you lie. I love the way you lie...[/COLOR][/B]
Äã có 9 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Ms Mèo
07-12-2010, 05:52 PM
Cẩm Y Vệ Vừa già vừa nhà nhảnh
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: HN
Bà i gởi: 1,283
Thá»i gian online: 1 ngà y 17 giá» 4 phút
Thanks: 818
Thanked 14,978 Times in 1,114 Posts
Y Äạo Quan Äồ
Tác giả: Thạch Chương Ngư
Chương 4: Tình nhân lễ xa chấn sự kiện.(3)
Nhóm dịch: Thiên Äịa Môn
Nguồn: sưu tầm bởi me :00 (75):
thấy hay thì thanks cổ vÅ© nha cả nhÃ
Lý Trưá»ng VÅ© là má»™t ngưá»i thá»±c tế, hắn cho tá»›i bây giá» không sợ khó khăn, cà ng không thiếu dÅ©ng khà đối mặt vá»›i nó, giá»ng nói cá»§a hắn trở nên êm dịu, trong đó còn lá»™ ra sá»± chân thà nh :â€Tiểu đồng chÃ, bệnh tình cá»§a ta nhá» ngươi giúp ta giữ kÃn, ta không muốn tổ chức vì ta mà lo lắng, lãnh đạo vì ta mà lo lắng, đông đảo nhân dân vì ta mà lo lắng.â€
Trương Dương ngẩn ra, triá»u đình hồi đó, quan to quý tá»™c hắn tiếp xúc cÅ©ng nhiá»u, nhưng cÅ©ng không có ai giống Lý Trưá»ng VÅ©, ngưá»i mặt dà y thế nà y cÅ©ng là lần đầu tiên hắn gặp, rõ rà ng bị hắn bắt gặp thông dâm trên đưá»ng, vẫn có khả năng biến bị động thà nh chá»§ động, Ä‘em má»™t việc bất chÃnh cùng tổ chức, lãnh đạo, quần chúng liên hệ, không ngá» Ä‘em việc tá»›i bá» sông Xuân Thuá»· chÆ¡i bá»i thà nh nhiệm vụ chÃnh trị vẻ vang. Tuy rằng Lý Trưá»ng VÅ© nói Ä‘iá»u vô nghÄ©a rất nhiá»u, nhưng Trương Dương vẫn nghe ra trong đó ý tứ cấu xin, vị bà thư nà y Ä‘ang nhá» mình giúp hắn giữ bà máºt đây.
Lý Trưá»ng VÅ© khẽ bổ sung: â€Việc vừa rồi, ngoà i chúng ta, ta không muốn có ngưá»i thứ ba biếtâ€. Hắn đúng là đang định nói câu uy hiếp, nhưng lá»i nói đến mép đà nh phải nuốt trở lại, chẳng may đối phương bởi vì mình uy hiếp mà tức giân, chuyện nà y chẳng phải không thể kết thúc sao.
Trương Dương gáºt đầu, hắn vươn tay vá»— vá»— vai Lý Trưá»ng VÅ©, nếu là bình thưá»ng, trừ khi cấp báºc chÃnh trị cao hÆ¡n Lý Trưá»ng VÅ© má»›i có thể có hà nh động như váºy, bằng không sẽ bị Lý bà thư coi như má»™t sá»± sỉ nhục, hiện tại vị bà thư huyện Xuân Dương kÃnh yêu cá»§a chúng ta vẫn nở nụ cưá»i khiêm tốn, hắn Ä‘ang đợi Trương Dương nói ra Ä‘iá»u kiện.
Trương Dương khẽ nói:†Ngà i yên tâm, ta sẽ giúp ngà i giữ bà máºt, song cÆ¡ thể ngươi thá»±c sá»± có chuyên... Quên Ä‘i, dù sao ngươi rất nhanh sẽ biết thôi.†Trương Dương cÅ©ng không Ä‘em chuyện nà y nói rõ ra, mở cá»a xe Ä‘i xuống bên dưới, Lý Trưá»ng VÅ© nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng rối như tÆ¡ vò, thế nhưng hắn lại không dám Ä‘uổi theo há»i đến táºn cùng, tá»± an á»§i bản thân, ngưá»i thanh niên nà y nhìn cÅ©ng thông minh,chắc không Ä‘em chuyện nà y nói ra đâu.
Cát Xuân Lệ xem ra bị doạ đến ngây ngưá»i, vô luáºn Tả Hiểu Tình an á»§i thế nà o, vẫn Ä‘ang thì thà o lẩm nhẩm, các nà ng cÅ©ng không biết bên trong xe đã xảy ra chuyện gì.
Thấy Trương Dương trở vá», Tả Hiểu Tình vá»™i và ng há»i :â€xảy ra chuyện gìâ€?
Không có việc gì, ngưá»i ta đùa đấy.
Cát Xuân Lệ hai mắt đẫm nước ngẩng đầu lên, thình lình nắm chặt cánh tay Trương Dương khóc:†Ta ko giết hắn, ta thá»±c sá»± không có giết hắn...â€
Tả Hiểu Tình mặt Ä‘ang tươi cưá»i tức khắc sợ hãi đứng lên.
Lúc nà y trong xe truyá»n đến truyá»n Ä‘Ãnh má»™t thanh âm bình tÄ©nh: â€Tiểu Cát, nói đùa cÅ©ng vừa phải thôi, đừng doạ ngưá»i khác sợ.â€
Cát Xuân Lệ bá»—ng ngưá»i như bị Ä‘iện giáºt má»™t cái, trong đôi mắt trà n ngáºp sắc thái kinh ngạc, nà ng cho tá»›i bây giá» là má»™t ngưá»i không tin trên Ä‘á»i có quá»· hồn tồn tại. Khiếp sợ trong phút chốc, nhưng láºp tức ý thức được thanh âm chÃnh xác là cá»§a Lý bà thư, nói cách khác Lý bà thư đáng kÃnh không có chết. Nà ng cấp tốc lau nước mắt, trong cÆ¡ thể nhanh chóng khôi phục sức lá»±c vá»™i đứng thẳng dáºy, bất quá trên mặt nụ cưá»i vẫn còn gượng gạo: â€Xin lá»—i... Trêu các ngươi má»™t chút...â€
Tả Hiểu Tình lạnh lùng nhìn vị nữ cảnh đốc trước mắt nà y, trêu ngưá»i? Tin ngươi má»›i là lạ.
Trương Dương cÅ©ng không muốn ở lại chá»— nà y, kéo Tả Hiểu Tình Ä‘i ra đưá»ng lá»›n, Tả Hiểu Tình khó hiểu nói:†Nà y, giải thÃch rõ rà ng xem nà o.â€
“Tiểu thư, ngươi có biết hay không? Tò mò hại chết ngưá»i đó!†Tả Hiểu Tình dưới sá»± kiên trì cá»§a Trương Dương,đà nh không cam mà rá»i Ä‘i.
Bên trong xe là n khói vẫn lượn lá», tâm tình Lý Trưá»ng VÅ© cá»±c kì tồi tệ, câu nói cuối cùng cá»§a Trương Dương là m hắn cảm thấy vui mừng má»™t chút, xem ra tiểu tá» kia cÅ©ng không định Ä‘em sá»± việc tiết lá»™ ra ngoà i, song ngưá»i khôn ngoan thưá»ng là kẻ đáng sợ. Lý Trưá»ng VÅ© có thể kết luáºn, chuyện nà y cÅ©ng không phải đến đây là kết thúc, vá» Ä‘iểm nà y chỉ sợ không là m cho tiểu tá» Trương Dương kia thoả mãn.
Cát Xuân Lệ sắc mặt tái nhợt mở cá»a xe, thấy Lý Trưá»ng VÅ© bình an ngồi đó, lúc nà y má»›i yên lòng, nà ng đóng cá»a xe, liá»u mình nhảy và o lòng Lý Trưá»ng VÅ©, ra sức hôn lên khuôn mặt hắn, trong bóng đêm tìm đến bá» môi hắn, nhưng lại bị Lý bà thư không phản ứng gì, nhẹ nhà ng đẩy ra.
“Vừa rồi... là m ta sợ muốn chết...†Cát Xuân Lệ thấp giá»ng khóc nức nở, thá»±c sá»± trong lòng nà ng Ä‘ang rất áy náy, vừa rồi biểu hiện mình quá sức ngây thÆ¡, nếu tiếng thét chói tai cá»§a nà ng không phải là gặp hai ngưá»i trẻ tuổi kia, mà dẫn cảnh sát tá»›i, chuyện nà y háºu quả là không thể tưởng tượng. Thân là phó đội trưởng đội hình sá»±, mà tại thá»i Ä‘iểm mấu chốt biểu hiện thá»±c sá»± thiếu khôn ngoan.
Trong xe, khói thuốc lượn lá», Lý bà thư khẽ nói má»™t câu:†Ta rất thất vá»ng!†Kế tiếp không khà lại rÆ¡i và o im lặng.
á»”n Ä‘inh tinh thần, Cát Xuân Lệ cẩn tháºn phá vỡ im lặng: “Hắn chưa chắc đã nháºn ra ngà i...â€
“Hắn gá»i Trương Dương, thá»±c táºp sinh bệnh viện nhân dân huyện, ngươi Ä‘i Ä‘iá»u tra má»™t chút hoà n cảnh cá»§a hắn, lần nà y nhất thiết không thể khiến cho cấp trên thất vá»ng.â€
Cát Xuân Lệ gáºt đầu, từ ghế sau Ä‘i đến vị trà lái xe, cái mông đầy đặn dùng má»™t tư thế hết sức dụ hoặc bà y ra trước mặt Lý bà thư, nếu là bình thưá»ng, vị bà thư tôn kÃnh cá»§a chúng ta nhất định cảm xúc bừng bừng phấn chấn, chÃnh bản thân tá»›i bắt tay chỉ đạo nữ cảnh đốc thá»±c thi công tác. Nhưng là sau sá»± tình vừa rồi, hắn đã chẳng còn tâm tư nữa rồi, giữa hai chân má»™t mảng ẩm ướt lạnh như băng, bao boÌ£c bởi bề ngoaÌ€i âm tiÌ€nh bâÌt Ä‘iÌ£nh laÌ€ nội tâm caÌ€ng thêm laÌ£nh như băng.
Lý bà thư thuáºn tay xuất ra xấp tiá»n kia không có Ãt, đó là vốn định đưa cho Cát Xuân Lệ nhân dịp lá»… tình nhân, vì hắn báºn quá, chỉ có thể đưa tiá»n cho Cát Xuân Lệ tá»± mua quà . Trương Dương sau khi trở vá» kiểm kê lại má»™t chút, thế nhưng là tròn má»™t vạn đồng, tuy rằng hắn đối vá»›i tiá»n hiện đại cÅ©ng không có khái niệm chÃnh xác, nhưng cÅ©ng biết đây là không Ãt, nhất là đối vá»›i loại thá»±c táºp sinh nghèo như hắn mà nói, món tiá»n nà y chẳng khác gì đưa than sưởi ấm trong ngà y tuyết rÆ¡i.
Äã biết bà máºt cá»§a Lý bà thư, chẳng khác nà o cầm cái vương bà i, nếu muốn là m cho cái vương bà i nà y phát huy tác dụng lá»›n nhất, thì không thể dá»… dà ng để lá»™ nó, bà máºt sở dÄ© là bà máºt chÃnh bởi tÃnh phạm vi, cà ng Ãt ngưá»i biết, cà ng có giá trị lá»›n. Cho nên Trương Dương giữ kÃn bà máºt nà y, tuy rằng Tả Hiểu Tình tá» ra rất tò mò, nhưng Trương Dương vẫn kÃn như bưng không hé ra tà nà o. Rá»i Ä‘i sau đó, Trương Dương Ä‘em tất cả các khả năng ra tÃnh, hắn cÅ©ng lo lắng khả năng Lý bà thư Ä‘em hắn diệt khẩu, bất quá Trương Dương cho rằng khả năng nà y là cá»±c kì bé nhá», Ä‘iá»u nà y không đơn giản chỉ bởi hắn tá»± tin vá» võ công, mà còn má»™t nguyên nhân trá»ng yếu khác, Lý bà thư Ä‘Ãch xác trên ngưá»i còn có bệnh không tiện nói ra, hÆ¡n nữa Trương Dương trên xe cÅ©ng đã chuẩn bị đưá»ng lui rồi.
Tà i sản của Ms Mèo
Äã có 9 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Ms Mèo
07-12-2010, 05:57 PM
Cẩm Y Vệ Vừa già vừa nhà nhảnh
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: HN
Bà i gởi: 1,283
Thá»i gian online: 1 ngà y 17 giá» 4 phút
Thanks: 818
Thanked 14,978 Times in 1,114 Posts
Y Äạo Quan Äồ
Tác giả: Thạch Chương Ngư
Chương 5: Cuá»™c sống hạnh phúc cùng phá gia chi tá».(1)
Nhóm dịch: Thiên Äịa Môn
Nguồn: sưu tầm bởi me :00 (75):
thấy hay thì thanks cổ vÅ© nha cả nhÃ
Ngà y hôm yên bình trôi Ä‘i, buổi chiá»u Trương Dương chá»§ động tá»›i khoa ná»™i hẹn Từ Chỉ Tình, Ä‘iá»u nà y là m cho nà ng có chút kinh ngạc: “Tìm ta có chuyện gì?â€
“Ta muốn rá»§ ngươi Ä‘i shopping!â€
Tả Hiểu Tình khúc khÃch cưá»i, kêu Ä‘i shopping? Hắn không phải cố ý nói như váºy khiến mình buồn cưá»i chứ. Thế nhưng nhìn biểu tình nghiêm trang cá»§a Trương Dương lại không giống là như váºy. Bất quá mấy cô gái xinh đẹp Ä‘á»u có cái bệnh chung, nam sinh tìm mình là việc hiển nhiên, má»™t khi anh chà ng tìm mình và i lần thì các nà ng bắt đầu tưởng bở. Tiểu đệ nà y không phải đối vá»›i mình có cái suy nghÄ© không an pháºn chứ? Tả Hiểu Tình nhá»› tá»›i chuyện má»›i gần ra cà ng thêm xác định khả năng nà y, cÅ©ng tá»± trách mình để tránh không dây dưa vá»›i Cao VÄ©, lại nhá» hắn là lá chắn cho mình, tuy chÃnh mình không có ý gì vá»›i hắn, nhưng ngưá»i ta vị tất đã váºy. Tả Hiểu Tình cà ng nghÄ© cà ng hối háºn bởi nếu Ä‘iá»u nà y mà là m cho Trương Dương thÃch mình thì tháºt phiá»n phức, vẫn là mau chóng nói cho rõ rà ng.
“Nà y! Ngươi rốt cuá»™c có Ä‘i hay không?†Trương Dương có chút thiếu kiên nhẫn, hắn xem ra giúp Tả Hiểu Tình nhiá»u rồi, là m cho nà ng hồi báo chút cÅ©ng là điá»u nên là m.
Tả Hiểu Tình vẫn đang có chút do dự.
Bá»n há» căn bản Ä‘ang đứng ở hà ng là nh tầng trên, xa xa cả lÅ© thá»±c táºp sinh Ä‘á»u nghe ra tình hình,cả đám Ä‘á»u Ä‘em Trương Dương ra mà là m trò cưá»i.
Trương Dương tâm tư thuá»™c hạng thấu đáo, nhất thá»i hiểu được nha đầu nà y tám chÃn phần là tưởng mình có cái ý định đấy, bất giác trong lòng có chút bá»±c mình. Tiểu nha đầu lừa đảo, ta cầu ngươi giúp cái việc nhá», cÅ©ng không có ý gì khác, cứ như ta nhá» ngươi nhiá»u việc quá, con mẹ nó tháºt chẳng muốn nói nữa: â€Thôi quên Ä‘i váºy!†Trương Dương không đợi Tả Hiểu Tình trả lá»i, xoay ngưá»i bước Ä‘i.
Lần nà y đến phiên Tả Hiểu Tình mÆ¡ hồ, tên nà y quái lạ a, ngay cả sá»± tình cÅ©ng chưa nói rõ rà ng, trước mặt nhiá»u ngưá»i như váºy nói cái trở mặt liá»n, khiến cho má»™t cô gái như mình mất mặt, Tả Hiểu Tình tức giáºn nói: “Trương Dương, ngươi đứng lại cho ta!â€
Trương Dương quay mặt lại, dáng vẻ chẳng có chút nhượng bá»™ nói: “Có việc gì?â€
“Ngươi tìm ta rốt cuá»™c có chuyện gì?â€
“Ta thấy ngươi phiá»n quá Ä‘i? Äi thì Ä‘i, không Ä‘i thì thôi, nói nhiá»u như váºy là m gì?†Trương thần y ở thá»i Tuỳ có tiếng là cưá»ng thế, ngoại trừ Tuỳ Dương đế thân là đấng chà tôn, còn lại ngưá»i khác gặp hắn chỉ có nước chịu tráºn.
Tả Hiểu Tình cắn môi, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, còn chưa thấy qua tên nà o không rõ phải trái như hắn, đây là hắn cầu ngưá»i sao? Nà ng cÅ©ng có cái kiêu cá»§a mình chứ, vừa má»›i định nói không Ä‘i, nhưng ra đến mồm lại đổi chá»§ ý: “Äi thì Ä‘i, ta sợ ngươi chắc?â€
Cả đám thá»±c táºp sinh quanh đó Ä‘á»u trợn mắt há mồm, còn có kiểu má»i ngưá»i như váºy sao, hôm nay thá»±c sá»± là được mở rá»™ng tầm mắt. Bình thưá»ng má»i ngưá»i gặp Tả Hiểu Tình Ä‘á»u là tươi cưá»i, khúm lúm nịnh bợ, còn tên thá»±c táºp sinh kia lại sừng sá»™ đối đáp, nhưng nghÄ© cho cùng thì như hắn má»›i là cao chiêu, dục cầm cố túng a.
Nhưng như thế thì tháºt oan uổng cho Trương Dương, đối phó vá»›i má»™t nữ hà i tá», hắn cần phải mất công như váºy sao? Hắn chỉ là cảm thấy bá»±c mình, không ngá» nà ng ta đáp lại ngay như thế, ta nhá» ngươi giúp có khó khăn đến thế không?
Tiết xuân se lạnh, bầu trá»i má» mịt, dá»± báo thá»i tiết nói hôm nay có tuyết nhẹ, bên ngoà i bắt đầu có gió, Tả Hiểu Tình hôm nay mặc chiếc áo lông vÅ© và ng nhạt, quần jean xanh, Ä‘i chiếc boot Ä‘en, là m đôi chân thon dà i cà ng thêm quyến rÅ©. Trương Dương vẫn mặc chiếc áo kẻ xanh, quần Ä‘en, Ä‘i chiếc giầy to. Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có cái tÃnh thÃch ăn diện, Trương Dương cÅ©ng không ngoại lệ, nhưng đồ trong tá»§ cá»§a hắn tháºt khó coi, ngay cả quần áo đổi thay đổi cÅ©ng chẳng có. Sở dÄ© hôm nay muốn gợi Tả Hiểu Tình Ä‘i cùng, chÃnh là muốn nà ng dẫn mình Ä‘i mua chút quần áo, ta không phải Ä‘ang có tiá»n sao, Trương Dương kiếp trước là loại ngưá»i tiêu tiá»n như nước, kiếp nà y cÅ©ng váºy. Và bắt đầu tá»± má»™t vạn đồng nà y đây.
Tả Hiểu Tình sau khi nói rõ thì biết Trương Dương hẹn mình là vì hắn muốn nhỠmình mua giúp một số món đồ, như trút được gánh nặng nà ng thở phà o nhẹ nhõm: “Không sớm nói rõ, ta lại còn tưởng…†Nói tới đây thì cảm thấy có phần không ổn bèn ngừng lại.
Trương Dương cưá»i nói: “Tưởng cái gì? Tưởng ta có mưu đồ vá»›i ngươi chắc?â€
Tả Hiểu Tình khẽ gắt lên một cái, khuôn mặt xinh đẹp đã đỠbừng.
Những năm đầu tháºp kỉ 90 nà y, huyện Xuân Dương còn lạc háºu lắm, trung tâm mua sắm chỉ giá»›i hạn ở quảng trưá»ng trung tâm. Tả Hiểu Tình cùng Trương Dương Ä‘i tá»›i bách hoá Xuân Dương, nÆ¡i nà y bình thưá»ng nà ng Ãt để và o mắt, số Ãt hà ng hiệu, GoldLion, Valentino, Playboy… trăm phần trăm Ä‘á»u là hà ng giả. Cho nên Tả Hiểu Tình dẫn Trương Dương Ä‘i và o SÆ¡n SÆ¡n- má»™t cá»§a hà ng chuyên kinh doanh âu phục, dù sao nÆ¡i nà y cÅ©ng là hà ng tháºt giá tháºt tuy rằng có hÆ¡i cao má»™t chút, chưa chắc đã phù hợp vá»›i túi tiá»n cá»§a Trương Dương. Nhưng Tả Hiểu Tình trước khi và o đây cÅ©ng đã có chá»§ ý, Trương Dương há»c đệ dù sao giúp mình cÅ©ng không Ãt, mua tặng hắn món đồ cÅ©ng không sao.
Trương Dương nhìn Ä‘i nhìn lại, ở triá»u Tuỳ hắn cÅ©ng là có biết ăn mặc, nhưng đây là những năm 90, cách nhau tá»›i 1936 năm, mắt thẩm mỹ cá»§a hắn hoà n toà n không thÃch ứng được vá»›i sá»± biến đổi to lá»›n nà y.
Tả Hiểu Tình chá»n cho hắn má»™t chiếc áo sÆ¡ mi Ä‘en, má»™t bá»™ âu phục mà u ghi, Trương Dương đối vá»›i nhãn quang cá»§a nà ng rất là tÃn nhiệm. Sau khi từ phong thay đồ bước ra, tháºt đúng vá»›i câu Pháºt cần kim trang ngưá»i cần y trang, Trương Dươn tuy rằng vóc ngưá»i cao lá»›n, diện mạo anh tuấn, thế nhưng mấy cái y phục cÅ© nát cá»§a hắn là m giảm bá»›t mấy phần, thay âu phục và o cái, trông phong độ hẳn lên.
Cô bán hà ng bên cạnh nói giá»ng đông bắc: “Ta nói anh zai nà y, vóc ngưá»i ngươi như váºy mặc âu phục lên tháºt là đẹp zai không tưởng a!â€
Tả Hiểu Tình mắt cÅ©ng sáng lên, nghÄ© tháºt không ra Trương Dương mặc trang phục nà y lên trông cÅ©ng tháºt phong độ. Lại nhìn xuống phÃa dưới Trương Dương vẫn Ä‘ang Ä‘i đôi giầy đầu to, mặt không khá»i lá»™ ra chút tiếu ý.
“ Bà chủ, giá trang phục nà y bao nhiêu ngân lượng?†Trương Dương bất ngỠlại nói kiểu xưa.
Bất quá đông bắc đại tá»· nà y hiển nhiên là nghÄ© Trương Dương nói đùa cho vui, cưá»i khanh khách má»™t hồi: “Anh zai vui tÃnh cứ đùa…†Rồi nói: “ Âu phục má»™t ngà n hai trăm tám, sÆ¡mi ba trăm hai, vừa vặn má»™t ngà n sáu. Cá»a hà ng chúng ta có khuyến mãi, mua âu phục tặng cavat và tất, ngươi thấy đây có phải chuyện tốt không, hai món nà y nếu tÃnh riêng cÅ©ng phải là hÆ¡n má»™t trăm đồng, má»™t khoản không nhá» a.â€
Má»™t ngà n sáu trăm đồng vá»›i Tả Hiểu Tình mà nói cÅ©ng không phải là nhá», cÅ©ng may là nà ng mang theo gần ba ngà n đồng, Ä‘ang do dá»± có trả tiá»n cho hắn không, thì thấy Trương Dương hà o phóng mà rút từ túi áo cÅ© ra má»™t xấp tiá»n.
Vị đông bác đại tỉ nà y tròn mắt, thá»i nà y kẻ lắm tiá»n không phải là Ãt, nhưng mà tại cái huyện nho nhá» nà y cÅ©ng chẳng có mấy ngưá»i. HÆ¡n nữa má»™t phát rút ra cả vạn đồng thế nà y thì cà ng hiếm thấy, nà ng lắp bắp nói: “Anh zai … tháºt già u có… a!â€
Tà i sản của Ms Mèo
Äã có 12 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Ms Mèo
Danh sách cám ơn quá dà i, bấm và o đây để ẩn/Hiện
anhemvankiep ,
cauhang ,
Gà Có Äẳng Cấp ,
Guardian ,
hieuvtr ,
KuJiWaSaTo ,
Master Thief ,
ngochung_pham ,
orpheus ,
phdtri ,
TaThan88 ,
tieutue
07-12-2010, 05:58 PM
Cẩm Y Vệ Vừa già vừa nhà nhảnh
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: HN
Bà i gởi: 1,283
Thá»i gian online: 1 ngà y 17 giá» 4 phút
Thanks: 818
Thanked 14,978 Times in 1,114 Posts
Y Äạo Quan Äồ
Tác giả: Thạch Chương Ngư
Chương 5: Cuá»™c sống hạnh phúc cùng phá gia chi tá».(2)
Nhóm dịch: Thiên Äịa Môn
Nguồn: sưu tầm bởi me :P
thấy hay thì thanks cổ vÅ© nha cả nhÃ
Trương Dương nhanh gá»n rút ra má»™t ngà n sáu đưa cho ngưá»i bán hà ng, quần áo trên ngưá»i cÅ©ng mặc luôn, khá»i phải cởi ra.
Tả Hiểu Tình nhìn Trương Dương vá»›i ánh mắt khó hiểu, tên tiểu há»c đệ nà y Ä‘Ãch xác là cao thâm mặc trắc. Nhìn hắn vung tiá»n đúng là cái kiểu phá gia chi tá», thế mà cÆ¡m ăn còn phải bữa nay lo bữa mai.
Tả Hiểu Tình theo hắn Ä‘i tá»›i cá»a hà ng giầy mua má»™t đôi bốn trăm tám. Äi giầy Ä‘i tất xong, Trương Dương tiện tay ném luôn bá»™ quần áo cÅ© và o thùng rác, trong thá»i gian ngắn, hình ảnh Ä‘au khổ bần hà n trong mắt Tả Hiểu Tình trước đó bị xóa sổ luôn.
Tên tiểu tá» nà y thá»±c sá»± khiến cho ngưá»i ta kinh ngạc mà , nghi vấn trong lòng Tả Hiểu Tình cÅ©ng tăng lên, rốt cuá»™c không nhịn được há»i: “Ngưá»i lấy đâu nhiá»u tiá»n váºy?â€
Trương Dương đắc ý cưá»i cưá»i.
Cái Ä‘iệu cưá»i cưá»i nà y cá»§a hắn là m cho Tả Hiểu Tình cảm thấy có chút không ổn, nà ng tháºm chà nghÄ© hắn không phải Ä‘i cướp ngân hà ng chứ?
Trương Dương đưa bà n tay ra: “Tiá»n tà i trong mắt ta chỉ là rác rưởi, chỉ cần có hai bà n tay nà y, tức sẽ là m ra vô và n cá»§a cải.†Hắn chẳng nói quá chút nà o, tại thá»i Tuỳ, Trương Nhất Châm hắn lấy phà khám bệnh rất là cao, muốn hắn châm cứu khám bệnh, không có trăm lượng hoà ng kim đừng hòng hắn thèm nhìn mặt. Má»™t lượng bằng 50 gram, má»™t gram hoà ng kim bây giá» cÅ©ng có giá 98, nói cách khác, muốn hắn xem bệnh trước tiên phải xì ra 49 vạn, phà chữa bệnh cá»§a hắn hiện tại xứng đáng là đệ nhất.
Tả Hiểu Tình lần nà y cư nhiên không cho rằng hắn nói phét, cà ng Ä‘i chung vá»›i hắn cà ng dà i, cà ng thấy hắn có vẻ thân bÃ, khó dò. Bất quá cảm nháºn hôm nay cá»§a Tả Hiểu Tình là kẻ nà y không khác gì mấy kẻ phá gia. Tiếp đó hắn lại mua 2 cái quần bò, má»™t cái áo da hiệu Leopart, hai đôi giầy thể thao, thêm mấy cái quần lót, váºt dụng hà ng ngà y, bảy ngà n sáu trăm đồng tiêu chỉ trong chốc lát, đúng là có bản lãnh tiêu tiá»n a.
Trương Dương là cái loại có tiá»n không tiêu thì khó chịu, lúc nà y hắn má»›i nhá»› tá»›i phương tiện giao thông, ý cá»§a hắn là muốn mua má»™t chiếc xe máy, tiếc là thá»i Ä‘iểm nà y bạc trong túi không còn nhiá»u lắm, vá»›i lại hắn cÅ©ng không phải cưỡi xe để biển diá»…n. Nhìn đưá»ng đầy xe đạp, hắn nảy ra chá»§ ý nhá» Tả Hiểu Tình đưa hắn tá»›i cá»§a hà ng xe đạp, chá»n má»™t chiếc hiệu Trung Hoa- đây cÅ©ng là cái mác thuá»™c dạng loại má»™t loại hai bấy giá», đương nhiên là giá cả cÅ©ng vừa túi.
Lúc bước ra khá»i cá»a bách hoá, tuyết xuân cÅ©ng Ä‘ang nhuá»™m trắng cả đưá»ng phố, Trương Dương thay đổi tốc độ đạp xe,tay lái xe theo đầy túi ná» túi kia, cái gacbaga cÅ©ng mấy cái há»™p giầy, coi như thắng lợi trở vá», xấp tiá»n trong túi còn lại chút Ãt khoảng má»™t ngà n ba trăm đồng, bất quá tiá»n là váºt chết, ngưá»i là sống, tiá»n hết thì lại kiếm có gì khó?
Tả Hiểu Tình hôm nay được chÃnh mắt chứng kiến toà n bá»™ quá trình sinh ra má»™t tên nhà già u má»›i nổi. Vẻ mặt quái dị nhìn bá»™ dạng gá»n gà ng sáng sá»§a cá»§a Trương Dương: “Nếu như không còn việc gì,ta vá» kà túc xá trước.â€
Trương Dương nở nụ cưá»i lá»™ ra hà m răng trắng bóng, phải thừa nháºn bá»™ dạng tiểu tá» nà y tươi cưá»i rất có sức cuốn hút: “ Ta má»i ăn!â€
“Thôi, ta hÆ¡i mệt, muốn trở vá» kà túc xá nghỉ ngÆ¡i!†Tả Hiểu Tình uể oải nói, nhưng đầu lại đợi Trương Dương mở lá»i lần nữa. Nghỉ ngÆ¡i cÅ©ng cần phải ăn a, bất quá nà ng không thể cứ như vầy nháºn lá»i được, tháºt là mấy tiểu thư nhà già u thưá»ng có tÃnh rụt rè a!
“Váºy cÅ©ng được, ngươi cứ vá» trước, ta Ä‘i ăn xong vá» kà túc sau!†Trương Dương cư nhiên nói má»™t câu.
Tả Hiểu Tình nhất thá»i ngây ngưá»i ra. Cái tên nà y, má»i ngưá»i ta ăn mà chẳng có chút thà nh ý, cà ng quá đáng là trá»i thì Ä‘ang tuyết, lại sắp tối rồi mà hắn cư nhiên để cho má»™t cô gái trở vá» má»™t mình vá»›i cái bụng đói. Tả Hiểu Tình cảm thấy má»™t cái cảm giác uá»· khuất mà trước nay chưa từng có, mắt nhất thá»i đỠlên, chẳng nói câu nà o bước Ä‘i trong tuyết.
Trương Dương Ä‘uổi theo: “Tả Hiểu Tình!â€
Nà ng cho rằng tiểu tá» nà y rốt cuá»™c cÅ©ng nháºn thức được lá»—i cá»§a hắn, vì váºy dừng lại, đối vá»›i bạn bè phạm phải sai lầm, ta nên cho há» cÆ¡ há»™i sá»a chữa má»›i phải, dù sao cÅ©ng không thể Ä‘em hắn ra má»™t gáºy đả tá» bất thị. (chắc là đánh cho hết ngu)
“Ngươi xem ta mang theo nhiá»u thứ như váºy mà đi ăn cÅ©ng bất tiện,hay là ngưá»i giúp ta mang xe mang đồ vá», khi nà o trở vá» ta sẽ là m ngươi lấy sau!â€
Tả tiểu thư là má»™t cô gái thông tình đạt lý thế nhưng cÅ©ng không có nghÄ©a là nà ng cái gì cÅ©ng có thể nhịn được. Nhất thá»i, mà y liá»…u dá»±ng đứng, mắt đẹp trợn lên, ánh mắt như phi Ä‘ao ném vá» phÃa Trương Dương Ä‘ang tươi cưá»i: “Ngươi có thấy mình tháºt quá đáng không!†Tả Hiểu Tình bá»±c tức mà bước Ä‘i, cÅ©ng không quay ngoảnh mặt lại, tiểu thư nhà già u như ngưá»i ta cÅ©ng là có tu dưỡng, thế mà ngay cả vẻ tức giáºn trên mặt cÅ©ng không giấu nổi.
Trương Dương tiếp tục đẩy cái xe Ä‘i, hắn quá khứ chưa có từng Ä‘i cái món đồ nà y, ngay cả dắt Ä‘i thôi cÅ©ng đã xiêu vẹo chứ đừng nói là ngồi lên mà đạp. HÆ¡n nữa đưá»ng đầy tuyết, giữ lái lại cà ng khó hÆ¡n, vô luáºn Trương thần y có cố gắng thế nà o tay lái vẫn thuá»· chung không nghe theo ý hắn, Trương thần y sinh bá»±c mình, lão tá» không tin không trị được ngươi. Mắt thấy Tả Hiểu Tình cà ng lúc cà ng xa, Trương Dương dụng lá»±c nghiêng xe Ä‘i, rồi khiêng xe mà chạy Ä‘uổi theo.
Tả Hiểu Tình lần thứ hai bị hắn chặn, lúc nà y nà ng cÅ©ng không để yên nữa: “Nà y, ngưá»i có để ta yên không?â€
Trương Dương tươi cưá»i nói: “Ấy! Là m gì mà nóng thế, ta đùa má»™t chút thôi mà , có cần phải thế không?â€
Tả Hiểu TÃŒnh trừng mắt nhìn hắn: “Nói nhảm!†Thấy bá»™ dạng khiêng xe cháºt váºt cá»§a hắn, suýt thì phì cưá»i, thế nhưng ngẫm lại nếu cứ thế mà bá» qua cho hắn, chẳng phải là đơn giản quá sao, Ä‘ang chuẩn bị ra vẻ dạy bảo hắn thì bá»—ng nhiên bên cạnh vang lên tiếng cá»§a mấy tên lưu manh: “Cô bé, có đúng thẳng nhãi nà y khi dá»… em không? Äể ca ca giúp em trút giáºn nhé!†Bên đưá»ng hai kẻ mặc quân trang mà u và ng, ánh mắt dâm đãng liên tục soi mói Tả Hiểu Tình.
Trương Dương thầm than đúng là hồng nhan hoạ thuá»· a, nữ nhân xinh đẹp tháºt là dá»… bị trêu ghẹo.
Tả Hiểu Tình vốn Ä‘ang bá»±c trong ngưá»i, không nhịn được, nói và o mặt hai gã: “Trẻ nhá» vô tri chá»— khác chÆ¡i Ä‘i, để ta đỡ phải trông thấy, khó chịu lắm!â€
“Con Ä‘iếm nà y, con mẹ mà y nói ai?†Hai thằng tức giáºn nói.
Tả Hiểu Tình nghe thấy bá»n chúng nói năng lá»— mãng, tức thì tức đỠcả mặt.
Trương Dương đặt xe xuống đất, lúc nà y hai tên lưu manh bắt đầu Ä‘i tá»›i, bá»n chúng tuy rằng là chá»i Tả Hiểu Tình, nhưng mục tiêu tấn công lại là Trương Dương, ai bảo ngươi Ä‘i chung vá»›i mỹ nữ chứ. Cái tên cao hÆ¡n má»™t quyá»n đã muốn đánh và o mắt Trương Dương, cái nà y gá»i là phong nhãn chuy, chỉ cần đánh trúng là khả năng chiến đấu cá»§a đối phương sẽ suy giảm, chỉ tiếc là hắn chá»n sai mục tiêu.
Trương Dương kéo má»™t cái, tên nà y láºp tức đứng không vững, mất thăng bằng lao vá» phÃa trước, quán tÃnh là m cho hắn ngã trượt trên đưá»ng má»™t Ä‘oạn dà i ba thước.
Mặt khác tên nhỠhơn nhảy lên song phi, cái thế nà y căn bản là hoa thị bất thực, có đẹp nhưng mà chẳng có hiệu quả là bao. Trương Dương nhìn theo, tay phải là m một phát chà mạng và o giữa hai chân nó, ngã rầm xuống đất.
Thằng nhãi nà y Ä‘au đến ná»—i ôm lấy ... mà rên la thảm thiết, Trương Dương cưá»i lạnh: "Ta ghét nhất là loại ngưá»i khi dá»… nữ nhân!"
Hoa tuyết bay lượn, Trương Dương đứng ngạo nghễ trong gió quyết, dưới chân hai tên lưu manh nằm rên rỉ. Hắn phất tay nhẹ nhà ng phủi tuyết trên vai, phảng phất như lúc đó thiên địa chỉ có một mình hắn, tự cao tự đại, duy ngã độc tôn.
Tả Hiểu Tình nhìn Trương Dương trong tuyết, bất giác ngây dại. Tá»± nhá»§, từ khi nà o hắn trở lên tốt như váºy?
Tà i sản của Ms Mèo
Äã có 12 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Ms Mèo
Danh sách cám ơn quá dà i, bấm và o đây để ẩn/Hiện
anhemvankiep ,
cauhang ,
Gà Có Äẳng Cấp ,
Guardian ,
hieuvtr ,
KuJiWaSaTo ,
Master Thief ,
ngochung_pham ,
orpheus ,
phdtri ,
TaThan88 ,
tieutue
07-12-2010, 05:58 PM
Cẩm Y Vệ Vừa già vừa nhà nhảnh
Tham gia: Jul 2008
Äến từ: HN
Bà i gởi: 1,283
Thá»i gian online: 1 ngà y 17 giá» 4 phút
Thanks: 818
Thanked 14,978 Times in 1,114 Posts
Y Äạo Quan Äồ
Tác giả: Thạch Chương Ngư
Chương 5: Cuá»™c sống hạnh phúc cùng phá gia chi tá».(3)
Nhóm dịch: Thiên Äịa Môn
Nguồn: sưu tầm bởi me :P
thấy hay thì thanks cổ vÅ© nha cả nhÃ
Trương Dương Ä‘ang say sưa vá»›i hình tượng uy phong lẫm liệt cá»§a mình thì nghe được âm thanh uy nghiêm cá»§a má»™t ngưá»i: “Trong mắt các ngươi còn có pháp luáºt nữa hay không váºy? Váºy mà tại nÆ¡i công cá»™ng dám gây lá»™n, tất cả theo ta vỠđồn.â€
Hai gã cảnh sát tá»± lúc nà o đã đứng trước mặt Trương Dương, trong đó có má»™t ngưá»i mà hắn nhá»› rõ lần trước có gặp qua chÃnh là Triệu Äông Lượng, hai ngưá»i bá»n há» là tuần cảnh ở khu vá»±c nà y, nhiá»u lần đụng mặt cÅ©ng là chuyện bình thưá»ng.
Triệu Äông Lượng mặc dù không có nháºn ra Trương Dương, thế nhưng đối vá»›i Tả Hiểu Tình thì có ấn tượng khá sâu sắc, váºy nên lúc nhìn sang ngưá»i bên cạnh Tả Hiểu Tình hắn cÅ©ng không khá»i kinh ngạc mà kêu lên má»™t tiếng: “Thế nà o lại là ngươi?†Nói xong câu đó, hắn cẩn tháºn nhìn kỹ lại Trương Dương má»™t chút, mÆ¡ hồ nhá»› kỹ buổi tối ngà y đó Thưá»ng Thất Cân là m loạn, tiểu tá» nà y hình như cÅ©ng có mặt ở đó.
Tả Hiểu Tình Ä‘ang muốn giải thÃch, thì hai gã lưu manh nỠđã nhịn Ä‘au la lên: “Triệu đội, Triệu đội, chúng tôi chỉ là đùa giỡn thôi ... Anh đừng có tưởng là tháºt ...†hai tên tiểu tá» hiển nhiên đối vá»›i Triệu Äông Lượng tháºp phần kiêng dè, không dám dây dưa ở lại nữa, lúng túng lá»§i và o đám đông ngưá»i hai bên.
Triệu Äông Lượng quay ra nhìn Trương Dương, Trương Dương cÅ©ng không e ngại nhìn lại hắn.
Tả Hiểu Tình biết Trương Dương là má»™t tên thÃch gây chuyện, lặng lẽ khéo khéo cánh tay hắn, lại hướng đến Triệu Äông Lượng cưá»i cưá»i nói: “Chúng tôi phải Ä‘i rồi!â€
Triệu Äông Lượng kéo Trương Dương lôi Ä‘i, hai mắt nhìn chằm chằm Trương Dương: “Tiểu tá», đừng trách ta không có nhắc nhở, ngươi tốt hÆ¡n hết đừng để ta bắt được.â€
Trương Dương cưá»i lạnh nói: “Má»™t tên sai nha, mạnh miệng cái gì?†Vá»›i địa vị Trương thần y, má»™t tên sai nha ở thị trấn căn bản hắn không thèm để và o mắt.
Triệu Äông Lượng vừa nghe thấy thế lá»a giáºn bốc ngáºp đầu. CÅ©ng khó trách, Ä‘á»u là thanh niên cả, ngươi đã mang theo mỹ nữ bên cạnh lại huênh hoang khoác lác chá»— đông ngưá»i. Trong lòng Triệu Äông Lượng đã khó chịu rồi, chỉ có nói hắn hai câu, hắn lại còn dám có thái độ như váºy, chÃnh là muốn chết. Triệu Äông Lượng chỉ tay và o Trương Dương nói: “Ngươi bây giá» theo ta Ä‘i, ta táºn mắt thấy ngươi đánh ngưá»i.â€
Tả Hiểu Tình tuy rằng không muốn là m to chuyện, nhưng căn bản cÅ©ng không có sợ. Trương Dương chÃnh xác là đã đánh ngưá»i, bất quá đó là vì nà ng ta mà ra tay, hÆ¡n nữa hai gã kia Ä‘á»u đã lá»§i mất từ lâu, Triệu Äông Lượng kia chỉ là má»™t gã cảnh sát cá»n con là m gì mà lại muốn gây khó dá»… cho Trương Dương.
“Äồng chà cảnh sát, má»i việc Ä‘á»u phải có chứng cứ, ngươi nói bạn cá»§a ta đánh ngưá»i, váºy ngươi có hay nhân chứng, váºt chứng, đừng có vu khống ngưá»i khác như thế. Cho dù như thế nà o Ä‘i nữa, ngươi chá»› quên, ngươi là cảnh sát nhân dân, trức trách cá»§a ngươi là là vì dân phục vụ, không thể như váºy mà vu khống ngưá»i khác được.â€
Ngưá»i đến xem náo nhiệt tụ táºp xung quanh lại cà ng ngà y cà ng đông, cả đưá»ng cái Ä‘á»u bị chiếm dụng cháºt cứng toà n ngưá»i là ngưá»i hết, bây giá» cÅ©ng chÃnh là giá» tan tầm chiá»u, lại là đưá»ng cái nên ngưá»i Ä‘i qua lại rất đông. Những năm 90 ô tô không có bao nhiêu, nhưng chỉ cần từng đó ngưá»i đứng xem náo nhiệt, từng đó xe đạp xe máy cÅ©ng đủ là m tắc nghẽn giao thông rồi.
Triệu Äông Lượng đầy má»™t bụng tức a, Trương Dương cÅ©ng chỉ là có nói má»™t câu thôi, hắn còn chưa tÃnh, thế nhưng Trương Dương lại còn nói hắn là má»™t tên sai nha, hÆ¡n nữa Tả Hiểu Tình nhanh mồm nhanh miệng kia còn dám lôi pháp luáºt ra đây nữa. Triệu Äông Lượng tuy rằng chỉ là má»™t tuần cảnh, nhưng dù sao hắn cÅ©ng là má»™t cảnh sát, má»™t ngưá»i có quyá»n, váºy mà hiện tại ở chá»— đông ngưá»i như váºy lại bị hai đứa há»c sinh là m cho bẽ mặt, váºy thì hắn sau nà y là m gì còn uy nghiêm cá»§a cảnh sát, còn mặt mÅ©i gặp ngưá»i khác nữa sao? Triệu Äông Lượng phát há»a: “Có chuyện gì, theo ta vá» sở hẵng nói tiếp, nếu như các ngươi còn tiếp tục là m loạn, ta sẽ bắt các ngươi tá»™i nhiá»…u loạn xã há»™i trị an, gây trở ngại an toà n giao thông.â€
Trương Dương trong đầu không há» có tà khái niệm nà o là pháp luáºt cả, thấy Triệu Äông Lượng nhất quyết không buông ta mình, hắn lại theo thói quen cÅ©, lấy tay sá» sá» và o mÅ©i mình, trong lòng lá»a giáºn bốc cao, bước lên má»™t chút. Thoáng cái hắn đã chụp được ngón tay Triệu Äông Lượng: “Ngươi phải chăng không muốn để ta yên? Muốn đánh phải không?â€
Tay còn lại cá»§a Triệu Äông Lượng liá»n để trên dùi cui bên ngưá»i: “Ngươi dám đánh cảnh sát phải không? Muốn là m phản à ?â€
Tả Hiểu Tình thấy Trương Dương mắt trợn tròn nhìn đối phương không há» e dè, biết hắn là má»™t kẻ chẳng biết sợ háºu quả là gì, cuống quýt ngăn cản hắn, chỉ sợ hắn lại là m ra cái chuyện gì nữa đây: “Nà y! Ngưá»i ta là cảnh sát, nói gì Ä‘i nữa cÅ©ng đừng có động thá»§ a!â€
Triệu Äông Lượng cÅ©ng không có ý định buông tha Trương Dương: “Äánh ta? Äến đây! Có giá»i đánh Ä‘i!â€
Trương Dương cưá»i nhạt má»™t tiếng, xuất quyá»n nhanh như chá»›p, liá»n nhắm đánh ngay chá»— bụng dưới Triệu Äông Lượng, Triệu Äông Lượng đâu nghÄ© đến hắn tháºt sá»± dám động thá»§, bị hắn đánh cho thất tha thất thiểu lui lại và i bước, ngã đặt mông xuống đưá»ng, những ngưá»i vây quanh thấy váºy liá»n phát ra trà ng cưá»i vang.
Ở nÆ¡i công cá»™ng dám đánh cảnh sát, gã cảnh sát Ä‘i theo Triệu Äông Lượng liá»n rút dùi cui Ä‘iện ra.
Trương Dương rất vô tá»™i mở hai tay ra: “Các ngươi Ä‘á»u nghe thấy đó, là hắn muốn ta là m váºy!â€
Tả Hiểu Tình thá»±c sá»± là dở khóc dở cưá»i, ngưá»i nà y thá»±c sá»± là biết nghe lá»i a. Bất kể là như thế nà o Ä‘i nữa, hắn cÅ©ng không nên đánh cảnh sát chứ, chuyến nà y chỉ sợ lại gặp phiá»n phức rồi đây.
Chỉ là má»™t quyá»n vừa rồi cá»§a Trương Dương cÅ©ng không có quá nặng, Triệu Äông Lượng rất nhanh từ trên mặt đất đứng lên, rút ra dùi cui cảnh sát, ánh mắt hầm hầm nhìn Trương Dương chỉ như muốn sống mái vá»›i hắn má»™t phen. Trong đám ngưá»i bá»—ng dưng truyá»n đến má»™t âm thanh: “Triệu Äông Lượng! Cát đội trưởng, cho Ä‘i qua cái Ä‘i!â€
Triệu Äông Lượng nao nao, quay đầu lại, lúc nà y má»›i lưu ý ở đằng xa xa dừng ở đó là má»™t chiếc Toyota, má»i ngưá»i trong ngà nh cảnh sát không ai là không biết đến chiếc xe nà y, Triệu Äông Lượng cuống quÃt Ä‘i lại đó, ghé và o cá»a sổ xe nói nói mấy câu, sau đó đỠmặt Ä‘i vá» bên nà y. Lần thứ hai trở lại bên đám ngưá»i Trương Dương, tuy rằng ánh mắt tuy vẫn hằm hằm nhìn Trương Dương nhưng ngữ khà cÅ©ng hòa hoãn Ä‘i rất nhiá»u: “Các ngươi Ä‘i Ä‘i ...Ài ... Vừa rồi ... Thái độ cá»§a ta cÅ©ng ... cÅ©ng có chút không phải ...â€
Trương Dương quả thá»±c không thể tin chÃnh cái lá»— tai cá»§a mình nữa, Tả Hiểu Tình dù sao cÅ©ng là má»™t cô gái thông minh, nà ng ta thấy được chiếc xe đằng xa xa kia, theo dãy số ở biển xe kia mà kết luáºn, chiếc xe kia chÃnh là chiếc mà Trương Dương gặp buổi tối lá»… tình nhân, chuyện nà y có thể giải quyết được như váºy, nguyên nhân sợ rằng là từ đó mà ra.
Tả Hiểu Tình Ä‘oán không sai. Ngồi trong chiếc xe đó chÃnh là Cát Xuân Lệ phó đội trưởng đại đội hình sá»± cục công an huyện Xuân Dương, lúc Trương Dương và Cát Äông Lượng phát sinh xung đột, nà ng ta vừa vặn Ä‘i qua nÆ¡i nà y, cÅ©ng giống như những ngưá»i xung quanh khác, má»›i đầu nà ng ta cÅ©ng không nháºn ra Trương Dương, thế nhưng lúc Tả Hiểu Tình đứng ra chỉ trÃch Triệu Äông Lượng, nà ng ta láºp tức nháºn ra được Tả Hiểu Tình, dù sao má»™t mỹ nữ đẹp như thế tại cái huyện Xuân Dương nhá» bé nà y cÅ©ng không nhiá»u lắm, cÅ©ng vì váºy nên nà ng ta không do dá»± mà kêu tà i xế gá»i Triệu Äông Lượng lại hung hăng dạy dá»— hắn má»™t phen.
Từ cái đêm lá»… tình nhân kinh hồn đó qua Ä‘i, ná»™i tâm Cát Lệ Xuân cÅ©ng không có má»™t phút nà o có thể yên ổn, nếu như cái chuyện đó mà truyá»n ra ngoà i, như váºy nà ng ta dám chắc quan hệ máºp má» cá»§a nà ng vá»›i Lý Trưá»ng VÅ© sẽ bị phÆ¡i bà y, hÆ¡n nữa chỉ sợ tiá»n đồ cá»§a Lý Trưá»ng VÅ© cÅ©ng theo đó mà tan biến, nhưng ngay sau đó, Cát Lệ Xuân cÅ©ng thầm kêu may mắn, nếu như không có gặp hai ngưá»i trẻ tuổi nà y, sợ rằng Lý Trưá»ng VÅ© đã chết trong xe rồi, như váºy thì tiá»n đồ cá»§a mình cÅ©ng chẳng còn, chỉ sợ lại còn bị mang tá»™i danh mưu sát nữa, lúc đó cả Trung Quốc nà y Ä‘á»u biết đến chuyện đó mất, dù sao má»™t cán bá»™ huyện chết không rõ nguyên nhân thì Lý Trưá»ng VÅ© là ngưá»i đầu tiên.
Cát Xuân Lệ cÅ©ng không phải là má»™t nữ nhân chỉ biết dá»±a dẫm và o nam nhân, buổi tối ngà y hôm đó tất cả đến quá mức đột ngá»™t, nà ng ta vốn đã hoà n toà n tuyệt vá»ng rồi, thế nhưng trong nháy mắt lại có kỳ tÃch phát sinh là m thay đổi má»i thứ. Lý Trưá»ng VÅ© đã ám chỉ nà ng không nên để lá»™ ra ngoà i, tháºm chà còn là m má»™t số hà nh động có hÆ¡i cá»±c Ä‘oan. Cát Xuân Lệ có thể hiểu được ná»—i lo cá»§a Lý Trưá»ng VÅ© hiện tại, thế nhưng bình tÄ©nh mà suy ngẫm lại, Cát Xuân Lệ đối vá»›i hai ngưá»i trẻ tuổi nà y vẫn là trà n ngáºp cảm kÃch, nếu không có hai ngưá»i bá»n há» thì không biết tình cảnh mình hiện giá» ra đến nông ná»—i nà o nữa rồi. Nhưng nà ng cÅ©ng đã bà máºt Ä‘iá»u tra thân pháºn hai ngưá»i trẻ tuổi nà y rồi, Trương Dương thân thế rõ rà ng, không có gì đặc thù cả, xuất thân là gia đình công nhân phổ thông, thá»±c táºp sinh Vệ giáo Giang Thà nh. Thế nhưng Tả Hiểu Tình phÃa sau kia, bối cảnh lại có chút dá»a ngưá»i, không chỉ cha nà ng là bà thư nhân dân kiêm viện trưởng bệnh viện Giang Thà nh, lại còn chú cá»§a nà ng ta là Tả Viên Triêu cÅ©ng là cục trưởng cục tà i chÃnh Giang Thà nh, cÅ©ng có thể coi lão ta là thần tà i cá»§a cả Giang Thà nh nà y, đến cả thị trưởng cÅ©ng phải nể mặt lão ta và i phần nữa là . Xuất thân gia đình như váºy, nếu như muốn giết ngưá»i diệt khẩu, thì chỉ sợ rằng cÅ©ng chẳng ai dám động đến nà ng ta cả. HÆ¡n nữa muốn giết ngưá»i diệt khẩu cÅ©ng đâu có dá»… dà ng như váºy?
Ngay cả Lý bà thư biết rõ cÅ©ng chỉ nhà n nhạt nói má»™t câu: “Äã biết, cứ là m như váºy Ä‘i!†đây cÅ©ng là má»™t loại bất đắc dÄ©, cÅ©ng là thái độ cam chịu số pháºn mà thôi. Lý Trưá»ng VÅ© cÅ©ng không phải kẻ ngu si, “bồ đỠbản vô thụ, minh kÃnh diệc phi thai, bản lai vô nhất váºt, hà xá» nhạ trần ai?†(ý nói trên Ä‘á»i nà y vốn không có phiá»n phức, phiá»n phức Ä‘á»u là chÃnh mình gây ra thôi), nếu đã chá»c má»™t ngưá»i gây phiá»n toái nhá», thì nên thẳng thắn mặc kệ nó Ä‘i, nghìn vạn lần cÅ©ng không nên tiêu diệt cái nà y, phiá»n toái nhá» sẽ đưa tá»›i phiá»n toái cà ng lá»›n hÆ¡n nữa.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên những sá»± kiện nà y là chuyện đã xảy ra mặt ẩn, Trương Dương hoà n toà n không có khả năng biết được, Tả Hiểu Tình cÅ©ng đồng dạng không biết sá»± tình ra sao.
Có Ä‘iá»u thái độ cá»§a Triệu Äông Lượng thay đổi chóng mặt như váºy, Tả Hiểu Tình tá»± nhiên cÅ©ng không còn thái độ bất mãn vá»›i hắn ta nữa, há»›n hở kéo tay Trương Dương cùng Ä‘i ăn cÆ¡m tối, nhưng mà nà ng ta lại chợt nháºn ra má»™t Ä‘iá»u, chÃnh mình từ khi nà o lại tá» ra thấy có hứng thú vá»›i Trương Dương váºy nhỉ? Phát hiện nà y khiến nà ng ta có chút bất an. Tả Hiểu Tình là má»™t cô gái có lý trÃ, nà ng ta còn có thể nghÄ© ra được mình trong tương lai, nhưng mà điá»u nà y cÅ©ng không có thá»a đáng lắm, từ nhỠđến lá»›n, sinh hoạt cá»§a nà ng ta hầu như Ä‘á»u là mẹ cá»§a nà ng an bà i, duy nhất chỉ má»™t lần là khác, cÅ©ng là lần tuyển chá»n thá»±c táºp viên nà y, dá»±a theo ý cá»§a mẹ, vốn là muốn nà ng ta tiến nháºp bệnh viện lá»›n nhấn Giang Thà nh, nhưng mà lần đấu tranh nà y cha nà ng lại không có tham gia, chỉ đứng má»™t bên, ý nguyện cá»§a nà ng là muốn Ä‘i thà nh phố Tân Hải trá»±c thuá»™c trung ương há»c táºp, tại mẹ nà ng kiên quyết phản đối không cho Ä‘i, cuối cùng nà ng cÅ©ng đà nh phải thá»a hiệp.
Tả Hiểu Tình ngầm thở dà i má»™t hÆ¡i, tốt nghiệp xong, bình thưá»ng sẽ và o má»™t bệnh viện nà o đó, sau đó tìm má»™t ngưá»i môn đăng há»™ đối rồi gả cho, đây cÅ©ng là cuá»™c sống cá»§a nà ng. Nà ng cÅ©ng rất chú tâm đến cuá»™c sống cá»§a mình, cố gắng hết sức dù như thế nà o cÅ©ng không được để là m việc gì sai lầm. Nà ng ta bắt đầu ý thức được nguyên nhân mình vì sao lại thÃch ở chung vá»›i Trương Dương nà y, có lẽ bởi vì Trương Dương nà y toà n là m trái vá»›i những Ä‘iá»u căn bản mà nà ng được dạy từ nhá» tá»›i giá», hình như trong từ Ä‘iển cá»§a hắn không có hai từ “khuôn phép†thì phải? Mà chÃnh những Ä‘iá»u đó lại là thứ mà nà ng thiếu khuyết, má»™t ngưá»i sinh ra trong gia đình gia giáo, được dạy những Ä‘iá»u chuẩn má»±c từ nhá», cÅ©ng bị buá»™c phải là m theo những chuẩn má»±c thông thưá»ng đó.
CÆ¡m tối là sáu mươi hai đồng, Trương Dương lấy ra tá» má»™t trăm đồng: “Còn lại giữ lấy!†Hắn lại còn là m ra quan tâm nói: “Chá»— thừa còn lại cất Ä‘i, cẩn tháºn bị chá»§ quán nhìn thấy.â€
Ngưá»i phục vụ hầu như cho rằng mình nghe nhầm chăng, ba mươi tám khối tiá»n boa, má Æ¡i! Quá lá»›n a!
Cái cách hoang phà tiá»n bạc cÅ©ng là m hắn kiêu ngạo không thôi, hắn cÅ©ng không phá»§ nháºn chÃnh bản thân mình rất hư vinh. Ra khá»i cá»a hà ng, tuyết còn Ä‘ang rÆ¡i nhiá»u, trá»i cÅ©ng đã tối rồi.
Tả Hiểu Tình chỉ và o xe đạp cá»§a Trương Dương: “Ta hÆ¡i mệt, ngươi lai ta Ä‘i!â€
Trương Dương gãi gãi đầu: “Ta không biết Ä‘i!â€
Tả Hiểu Tình hết sức ngạc nhiên nhìn Trương Dương, nà ng thá»±c sá»± không thể tin má»™t ngưá»i thanh niên hai mươi tuổi mà còn không biết Ä‘i xe đạp.
“Ta Ä‘i bá»™ váºy!†Trương Dương có má»™t đặc Ä‘iểm lá»›n nhất, chÃnh là tuyệt đối không có thÃch giả bá»™ u mê: “Không bằng ... Ngươi dạy ta?â€
Tả Hiểu Tình cưá»i khanh khách, Ä‘iá»u là m cho nà ng hà i lòng, Trương Dương trong mắt nà ng ta hầu như không có gì là không là m được, nhưng mà cÅ©ng có những thứ cÆ¡ bản nhất thì hắn lại không biết má»™t tà gì. Tả Hiểu Tình thở dà i: “Ngươi có biết hay không, hiện tại không biết Ä‘i xe đạp, không hiểu được tiếng Anh, chẳng khác nà o là ngưá»i tà n táºt ...â€
Trương Dương nhìn thẳng Tả Hiểu Tình, hắn, Trương thần y Tùy triá»u không gì là không là m được váºy mà tá»›i những năm 90 lại thà nh kẻ tà n táºt sao?, chê cưá»i, muốn nhịn cÅ©ng không nhịn được, Trương thần y tuyệt đối không cam lòng trở thà nh ngưá»i tà n táºt, hắn quyết leo lên xe đạp tá»± mình há»c cưỡi cái con chiến mã bằng sắt nà y. Từ quán cÆ¡m Ä‘i đến bệnh viện huyện, chỉ cách má»™t quãng, váºy mà Trương Dương đã ngã hÆ¡n chục lần, trong đó nguyên nhân chá»§ yếu là do hắn cầm không cân đối tay lái, đương nhiên đưá»ng nhiá»u tuyết, trÆ¡n trượt cÅ©ng đóng góp chút Ãt trong đó. Chỉ có Ä‘iá»u Trương thần y hắn được trá»i sinh khả năng váºn động, rất nhanh hắn cÅ©ng nắm được bà quyết Ä‘i xe, tuy rằng xe vẫn còn lung lắc dữ dá»™i, thế nhưng dù sao hắn cÅ©ng đã giữ được xe cân bằng, không còn bị ngã nữa.
Nhân loại tiến hóa từ bò sát đến đứng thẳng mà đi cÅ©ng không có mấy năm. Trương Dương từ đứng thẳng mà đi đến Ä‘i xe đạp cÅ©ng phải trải qua hÆ¡n má»™t nghìn bốn trăm năm, giá» khắc nà y hắn tháºp phần kÃch động.
Ngay cả Tả Hiểu Tình cÅ©ng không thể nà o lý giải được vì sao hắn lại kÃch động đến như váºy, không phải chỉ là há»c được Ä‘i xe đạp thôi sao? sao lại có thể kÃch động vui sướng đến độ nà y được nhỉ?
Trương Dương trả lá»i rất chân thức: “Ta đây rốt cục cÅ©ng không phải ngưá»i tà n táºt rồi!â€
Tả Hiểu Tình không nói gì, thằng nhãi nà y vẫn còn mang mối háºn, ngá»a đầu nhìn má»™t chút, hoa tuyết vẫn bay đầy trá»i, ngà y mai nên vá» Giang Thà nh rồi,
Trương Dương trá»ng sinh lại cÅ©ng đã được má»™t tuần rồi, bạn cùng ký túc xá là Trần Quốc VÄ© cÅ©ng đã vá» nhà , Trương Dương tuy địa chỉ nhà trong quyển sổ, nhưng hắn không muốn trở vỠđó má»™t chút nà o cả, dù thế nà o Ä‘i nữa đó cÅ©ng không phải là ngưá»i thân cá»§a hắn, có trở vỠđó cÅ©ng chỉ phiá»n muá»™n hÆ¡n mà thôi. Bắt hắn phải gá»i hai ngưá»i xa lạ là cha mẹ, thì hắn thà không vỠđó còn hÆ¡n.
Trương Dương ngồi ở trên đệm vừa cắn hạt dưa vừa coi tivi, từ lúc có má»™t vạn khối nà y, cuá»™c sống cá»§a hắn cÅ©ng trở nên thư thái hÆ¡n rất nhiá»u, nhưng mà miệng ăn núi lở, từng đó chỉ sợ cÅ©ng rất nhanh mà dùng hết, dì sap cÅ©ng phải tìm biện pháp khác. Trương Dương Ä‘ang miên man suy nghÄ©, cá»a phòng bá»—ng nhiên nhẹ nhang kêu, ở táºp thể, bên trong có ngưá»i thì thưá»ng không có khóa cá»a: “Thùy a?â€
“Trương Dương có đó không?†Má»™t thanh âm lá»… phép há»i.
Trương Dương ngồi thẳng dáºy: “Cá»a không có khóa!â€
Cá»§a phòng nhẹ nhà nh đẩy ra, má»™t thanh niên mặc áo máu xám tro Ä‘i đến, trên mặt hắn mang theo má»™t nụ cưá»i đầy hòa thuáºn vui vẻ, chẳng qua cái Ä‘iệu cưá»i đó lại có chút nịnh ná»t: “Ngươi là Trương Dương?â€
Trương Dương gáºt đầu, ngưá»i trước mắt ngà y, hắn nhá»› rõ rằng là chưa có từng gặp qua bao giá»: “Ngươi là ...â€
Thanh niên tá»± giá»›i thiệu vá» mình: “Ta là tà i xế cá»§a Lý bà thư tên là Lưu Hải Äà o, ngươi gá»i là tiểu Lưu là được rồi.â€
Tà i sản của Ms Mèo
Äã có 9 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Ms Mèo
Từ khóa được google tìm thấy
4vn y dao quan do , doc truyen y dao quan do , doc truyen y quan dao do , doctruyenydaoquando , dou ydaoquando , download y dao quan do , ëþäåé , hỉ boot tg 234 , lonely angiaphat , luan y đạo quan đồ , pham nhan tu tien , quan đạo y đồ , quan y tuchangioi , tai ydaoquando , thach chuong ngu , thao luan y dao quan do , truyen y Ä‘ao quan đồ , truyen y dao quan do , truyen y dao quan do 4vn , truyen y do quan dao , vuanhoangcung , y ÄẠo quan Äá»’ , y Äạo quan Äồ , y Äạo quan Äồ - , y Ä‘aÌ£o quan đồ , y Ä‘ao quan đồ , y đạo Ä‘an đồ , y đạo quan ôồ , y đạo quan đồ , y đạo quan đồ 224 , y đạo quan đồ 4vn , y đạo quan đồ full , y Ä‘eạo quan đồ , y dao dan do , y dao qua do , y dao quan đồ , y dao quan Ä‘o , y dao quan do , y dao quan do - 4vn , y dao quan do 185 , y dao quan do 188 , y dao quan do 195 , y dao quan do 234 , y dao quan do 4vn , y dao quan do app , y dao quan do cau bao tu , y dao quan do chuong 145 , y dao quan do chuong 189 , y dao quan do chuong 195 , y dao quan do chuong80 , y dao quan do convert , y dao quan do full , y dao quan do luong son , y dao quan do tron bo , y dao quan doi ********* , y dao quan gdo , y dao quando , y dao quang do , y dao uan do , y daoo quan đồ , y dap quan do , y dạo quan đồ , y do quan dao , y quan đạo đồ prc , y quan dao do , y quan dao do 4vn , y.dao.quan.do , ya dao quan do , ydaoquando , ydaoquando full , ydaoquando prc , ydaoquando prc full