14-07-2011, 04:36 PM
Hà n Lâm Há»c SÄ© Kim triêu hữu tá»u kim triêu túy Minh nháºt sầu lai minh nháºt sầu
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 503
Thá»i gian online: 1 tuần 4 ngà y 4 giá»
Thanks: 557
Thanked 3,925 Times in 293 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
Quyển 3 – Chương 25
Buổi tối hôm đó Sở Äình không ghé ÄÆ°á»ng Viên. Ngà y hôm sau Tiểu Cam ra ngoà i Ä‘em tin tức trở vá», bảo rằng tối hôm qua Oánh Tiểu Trúc cá»±c kỳ náo loạn. Sau khi Tô Lam Nhân trở vá» viện liá»n phạt tiểu tá» Hoằng Giáp chép sách đến táºn canh ba vẫn chưa cho phép hắn Ä‘i ngá»§. Sở Äình nghe hạ nhân bẩm báo liá»n đến khuyên can nhưng cuối cùng lại cãi nhau má»™t tráºn vá»›i Tô Lam Nhân khiến cả viện không ai ngá»§ được.
Má»›i sáng sá»›m đã nghe thấy bá»n hạ nhân buôn chuyện bên ngoà i, trong lòng Hải ÄÆ°á»ng có chút hưng phấn, đôi mắt ánh lên và i phần tinh quái. Chỉ là …những chuyện nà y nà ng tháºt sá»± không nhúng tay và o a! Hải ÄÆ°á»ng nhìn Tiểu Cam Ä‘ang khua môi múa mép liên hồi liá»n cốc đầu nà ng má»™t cái, “Ngươi đó, Ä‘i đâu cÅ©ng mang theo lá»— tai nhưng miệng thì lưu lại trong viện, ta tháºt không biết phải là m gì vá»›i ngươi!â€
“Thiếu phu nhân, hiện tại ta đã là đại nha hoà n trong viện, ngưá»i cÅ©ng nên nể mặt ta má»™t chút a, đừng mãi cốc đầu ta như váºy nữa!â€, Tiểu Cam tÃnh tình trẻ con đứng má»™t bên kháng nghị.
“Ngươi đó, lá»›n thì có lá»›n nhưng tÃnh tình chẳng thay đổi. Ta không thể cốc ngươi sao?â€, Hải ÄÆ°á»ng đắc ý là m bá»™ dáng muốn cốc đầu nà ng thêm má»™t cái nữa, không ngá» nha đầu kia đã nhanh chân chạy vù chạy ra ngoà i.
Hải ÄÆ°á»ng vừa mỉm cưá»i vừa nhìn thân thá»§ Tiểu Cam ngà y cà ng nhanh nhẹn, không biết nha đầu nà y đã há»c theo ai nữa!? Äá»™t nhiên, má»™t hình ảnh mỠảo thoáng hiện trước mắt Hải ÄÆ°á»ng, bà n tay nà ng đặt trên váy từ từ xiết chặt lại, là m sao nà ng có thể quên được hình ảnh ngưá»i kia…má»™t thân áo xanh ướt đẫm máu…mà u đỠthẫm ẩn hiện khiến lòng nà ng quặn Ä‘au.
Như Sinh cầm lồng đèn Ä‘i trước dẫn đưá»ng, Nhâm cô ôm Äô Äô Ä‘i cạnh Hải ÄÆ°á»ng, má»i ngưá»i cùng nhau trở vá» ÄÆ°á»ng Viên. Chiá»u hôm nay lão phu nhân đã cho ngưá»i đến truyá»n lá»i, bảo rằng muốn cùng Äô Äô dùng cÆ¡m tối. Sau khi há»c xong, Nhâm cô liá»n cho Thu Qua trở vá» ÄÆ°á»ng Viên trước, còn nà ng Ä‘Ãch thân dẫn Äô Äô đến chá»— lão phu nhân. Sau bữa cÆ¡m tối, má»i ngưá»i từ Du Viên cùng nhau trở vá», Äô Äô nằm trong lòng Nhâm cô ngá»§ say sưa.
Vừa và o đến cá»a, Tiểu Cam chạy ra đón má»i ngưá»i. Nà ng nhìn ra phÃa sau liá»n thắc mắc, “Nhâm cô, Thu Qua đâu? Tại sao không thấy hắn cùng má»i ngưá»i trở vá»?â€
Hải ÄÆ°á»ng ngạc nhiên xoay đầu há»i, “Không phải Thu Qua đã vá» trước rồi sao?â€
“Äúng váºy, ta đã bảo hắn trở vá» trước khi đưa Äô Äô sang chá»— lão phu nhânâ€, ánh mắt Nhâm cô có chút hốt hoảng, nà ng suy nghÄ© má»™t lúc rồi nói tiếp, “Có lẽ trên đưá»ng vá» hắn đã la cà đâu đó mà quên mất thá»i gianâ€
“CÅ©ng có thểâ€, Tiểu Cam gáºt đầu nhưng khi nhìn sắc trá»i tối Ä‘en như má»±c bên ngoà i liá»n có chút thắc mắc, “Dù hắn la cà đi chÆ¡i nhưng chẳng lẽ không biết đói bụng? Ta cứ nghÄ© hắn Ä‘i cùng vá»›i má»i ngưá»iâ€
“Phải không? Ta qua phòng hắn xem thá», nói không chừng lại Ä‘ang nằm ngá»§ trong phòngâ€, Nhâm cô trao Äô Äô Ä‘ang bế trên tay sang Hải ÄÆ°á»ng rồi Ä‘i vá» hướng phòng Thu Qua, nà ng nhìn tá»›i nhìn lui trong phòng vẫn không thấy hắn đâu liá»n vá»™i vã ra đứng trước cá»a viện ngó nghiêng xung quanh, trong lòng chợt có dá»± cảm không là nh.
“Tiểu Cam, ngươi Ä‘i nói vá»›i Thà nh sư phụ cho ngưá»i trong phá»§ giúp ta tìm kiếm Thu Qua, đã trá»… rồi…ta lo có chuyện không hay xảy ra vá»›i hắn!â€, nhìn bá»™ dạng khẩn trương cá»§a Nhâm cô, tá»± nhiên trong lòng Hải ÄÆ°á»ng cÅ©ng bắt đầu nôn nao.
Tiểu Cam nhanh nhẹn vâng lá»i rồi cầm lồng đèn vá»™i vã rá»i khá»i viện.
“Thiếu phu nhân, ngưá»i hãy mang tiểu thiếu gia Ä‘i nghỉ trước, ta ra ngoà i tìm hắnâ€, Nhâm cô nói xong liá»n biến mất và o bóng tối, Hải ÄÆ°á»ng vá»™i ôm chặt Äô Äô trong vòng tay mình, mong rằng không có chuyện gì xảy ra vá»›i Thu Qua.
Sau khi cho Äô Äô Ä‘i ngá»§, Hải ÄÆ°á»ng ngồi bên giưá»ng vừa trông hắn vừa để tâm xem động tÄ©nh dưới lầu. Hai canh giỠđã trôi qua nhưng vẫn không thấy ai trở vá». Thu Qua có thể Ä‘i chá»— nà o được chứ? Chẳng lẽ “ngưá»i ná»â€ ra tay vá»›i những ngưá»i khác trong phá»§ để cảnh cáo nà ng? Cả ngưá»i Hải ÄÆ°á»ng chợt phát lạnh.
Tiếng gõ cá»a vang lên khiến Hải ÄÆ°á»ng giáºt mình run rẩy, thanh âm trầm đục kia tá»±a như Ä‘áºp và o tim nà ng. Hải ÄÆ°á»ng nhìn sang Äô Äô, chỉ thấy hắn hÆ¡i nghiêng đầu rồi xoay ngưá»i ngá»§ tiếp, nà ng vá»™i phân phó ngưá»i trông coi Äô Äô rồi chạy nhanh xuống lầu. Vân Nhi vừa mở cá»a liá»n có và i đại hán há»™ viện tiến và o, má»™t ngưá»i trong số há» Ä‘ang bế Thu Qua trên tay.
“Hắn là m sao?â€, nhìn thấy thân ngưá»i má»m nhÅ©n trên tay há»™ vệ, trước mắt Hải ÄÆ°á»ng bá»—ng tối sầm, mặt đất dưới chân trở nên má»m nhÅ©n, nà ng lảo đảo dá»±a và o tay vịn cầu thang.
“Thiếu phu nhân, chúng ta tìm thấy hắn tại má»™t tiểu viện bá» hoang, trên ngưá»i không có thương tÃch nhưng không hiểu tại sao lại hắn bất tỉnhâ€, ngưá»i đứng đầu nhóm há»™ vệ vá»™i và ng giải thÃch vá»›i Hải ÄÆ°á»ng.
“Trầm nhÅ© mẫu! Trầm nhÅ© mẫu!â€, Hải ÄÆ°á»ng chạy nhanh vá» phÃa háºu viện hô lá»›n. Nghe thấy tiếng gá»i, Trầm nhÅ© mẫu tất tả từ trong phòng bếp chạy ra.
“Trầm nhÅ© mẫu, ngưá»i mau xem cho Thu Qua! Sư phó, phiá»n các ngưá»i ra ngoà i tìm giúp Nhâm cô, nà ng Ä‘i tìm Thu Qua vẫn chưa trở vá»!â€, Hải ÄÆ°á»ng vá»™i và ng phân phó những ngưá»i trong viện.
“Trầm nhÅ© mẫu, thế nà o rồi?â€, thấy Trầm nhÅ© mẫu mãi vẫn không phản ứng, Hải ÄÆ°á»ng luống cuống há»i thăm nhưng Trầm nhÅ© mẫu chỉ lắc lắc đầu khoa chân múa tay và i lần.
“Hắn không có việc gì? Tháºt tốt quá!â€, Hải ÄÆ°á»ng thở phà o nhẹ nhõm sau khi biết Thu Qua vẫn an toà n, “Nhưng tại sao hắn lại bất tỉnh? Chẳng lẽ có ngưá»i đánh hắn?â€. Hải ÄÆ°á»ng thắc mắc, Trầm nhÅ© mẫu gáºt đầu khẳng định. Có ngưá»i đánh hắn? Ai đã đánh hắn?
“Thu Quaâ€, Nhâm cô vừa và o cá»a đã gá»i tên con mình, nhìn thấy Thu Qua Ä‘ang nằm bất động trên trưá»ng ká»·, sắc mặt nà ng nhất thá»i trở nên trắng bệch.
“Nhâm cô, hắn không có việc gì, chỉ bị ngưá»i đánh bất tỉnhâ€, Hải ÄÆ°á»ng vá»™i chạy đến vừa dìu Nhâm cô vừa nhẹ giá»ng an á»§i, nà ng cÅ©ng đã là m mẫu thân nên hiểu rõ tâm trạng cá»§a Nhâm cô lúc nà y.
Nhâm cô lấy lại bình tÄ©nh sá» nắn khắp thân hình Thu Qua rồi nhẹ nhà ng ôm con và o lòng. Nhâm cô cẩn tháºn quan sát liá»n thấy sau gáy hắn có má»™t vệt tÃm bầm, nét mặt nà ng không khá»i hiện lên tia Ä‘au lòng nhưng vẫn nhẹ nhà ng nói, “Không có việc gì là tốt rồi!â€
Hải ÄÆ°á»ng Ä‘i qua Ä‘i lại trong viện, miệng không ngừng nêu lên thắc mắc, “Hắn đã xảy ra chuyện gì?…Há»™ vệ tìm thấy hắn tại má»™t tiểu viện không ngưá»i ở, là ai đã gây nên chuyện nà y?…Chá» hắn tỉnh lại váºy!â€
Qua thá»i gian hai tuần trà , cuối cùng Thu Qua cÅ©ng phát ra và i tiếng rên rỉ rồi từ từ tỉnh lại, má»i ngưá»i chạy đến vây quanh lay gá»i hắn, “Thu Qua!â€
“Nươngâ€, Thu Qua cháºm rãi mở mắt, nhìn thấy má»i ngưá»i lo lắng xung quanh mình, trên mặt hắn hiện lên chút áy náy.
“Còn Ä‘au không? Trên ngưá»i có chá»— nà o không thoải mái cứ nói vá»›i nương!â€
“Nương…chỉ hÆ¡i choáng đầu má»™t chút!â€, Thu Qua vừa nói vừa chá»›p mắt để nhìn rõ hÆ¡n. Hải ÄÆ°á»ng vá»™i phân phó Tiểu Cam mang Ãt đồ ăn đến, “Mau, ăn má»™t chút trước đã, má»i việc cứ từ từ rồi nói!â€
Hải ÄÆ°á»ng đứng má»™t bên nhìn hắn cháºm rãi nhai nuốt, trong lòng nà ng cảm thấy yên ổn phần nà o. Nếu não bị tổn thương thì hắn đã cảm thấy buồn nôn không nuốt nổi.
“Thu Qua, nói cho nương biết rốt cuá»™c đã xảy ra chuyện gì?â€, Nhâm cô ngồi má»™t bên nóng lòng muốn biết chuyện gì đã xảy ra.
Thu Qua lắc đầu suy nghÄ© má»™t chút, sau đó hắn từ từ kể lại má»i chuyện, “Ta Ä‘ang trên đưá»ng trở vá» liá»n nhìn thấy Tần di nương, bá»™ dáng nà ng có vẻ lén lút, không biết Ä‘ang là m gì. Ta thấy nà ng Ä‘i và o háºu viện rồi mất hút sau má»™t cánh cá»a nhá», trước khi đóng cá»a nà ng còn không quên nhìn ngó cẩn tháºn xung quanh. Ta nhá»› nương đã từng nói Tần di nương có Ä‘iểm đáng ngá» liá»n Ä‘i theo nà ng ta!â€. Nói tá»›i đây, Thu Qua dừng lại má»™t chút, đôi mắt khẽ nheo lại như Ä‘ang cố nhá»› rõ má»i chuyện, “Ta tháºt không biết Tần di nương muốn Ä‘i đâu vì nà ng cứ Ä‘i vòng quanh, băng qua thá»§y đình rồi lại quay trở vá» chá»— cÅ©. Ta cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ nà ng chỉ muốn tản bá»™? Nhưng sau đó Tần di nương liá»n rẽ và o rừng trúc, Ä‘i xuyên qua rừng đến má»™t tiểu đình bên hồ!â€
Hải ÄÆ°á»ng và Tiểu Cam nhìn nhau, Tần di nương rốt cục đã Ä‘i đến nÆ¡i nà o? Tại sao nà ng lại là m ra chuyện kỳ quái như váºy?
“Sau đó thế nà o?â€, thấy Thu Qua dừng lại, Nhâm cô vá»™i và ng lên tiếng, giá»ng nói có chút run rẩy.
“Ta đứng bên ngoà i chá» mãi không thấy nà ng trở ra nên quyết định Ä‘i và o, chỉ là bên trong vẫn không nhìn thấy ai, Ä‘ang định tiến lên lầu hai thì bị ngưá»i đánh bất tỉnhâ€
“Ngưá»i nà o đã đánh ngươi?â€
Thu Qua suy nghÄ© má»™t chút, thân hình hÆ¡i run rẩy nhưng hắn vẫn lắc đầu trả lá»i, “Ta không trông thấyâ€
â€œÄÆ°á»£c rồi! Thu Qua, ăn thêm má»™t Ãt nữa rồi hãy nghỉ sá»›m Ä‘iâ€, Nhâm cô thất thần trong chốc lát nhưng ngay sau đó liá»n khôi phục lại ngay.
Hải ÄÆ°á»ng lo lắng nhìn thái độ bình tÄ©nh má»™t cách lạnh lùng cá»§a Nhâm cô. Nếu đặt trưá»ng hợp nà ng là Nhâm cô thì ắt hẳn nà ng đã ôm chặt Äô Äô không buông, váºy mà Nhâm cô lại nhẹ nhà ng bảo Thu Qua Ä‘i ngá»§. Nhìn Thu Qua Ä‘i và o phòng, Hải ÄÆ°á»ng nhẹ giá»ng gá»i, “Nhâm cô!â€
“Thiếu phu nhân, có chuyện gì không?â€
“Tại sao ngưá»i không dá»— hắn ngá»§? Chắc hẳn hắn đã bị kinh độngâ€
Nhâm cô nhẹ mỉm cưá»i nhưng vẻ mặt có chút buồn bã, “Äối vá»›i gia đình nghèo khó thì những chuyện như váºy cÅ©ng chẳng có gì to tát, hắn cÅ©ng đã quen rồi. Thỉnh thiếu phu nhân không cần lo lắngâ€
“Thế nhưng…â€, Hải ÄÆ°á»ng còn muốn khuyên nà ng nhưng rồi lại thôi, “Nhâm cô, tại sao ngưá»i lại nói Tần di nương có Ä‘iểm kỳ lạ?â€, Hải ÄÆ°á»ng vá»™i nhắc đến vấn đỠquan trá»ng.
Nhâm cô hÆ¡i trầm tư khi nhắc lại chuyện cÅ©, “Trước đó và i ngà y không phải Tần di nương đã đến ÄÆ°á»ng Viên sao? Lúc ấy, ta nhìn thấy nà ng ra vá» vá»›i đôi mắt ẩn chứa háºn ý, tháºt không biết tại sao lại như váºy? Từ đó ta liá»n để tâm chú ý đến nà ng nhưng Tần di nương quả là má»™t nữ nhân giảo hoạt, nà ng không để lá»™ má»™t chút dấu vết nà o. Ngà y đó ta nói cho Thu Qua nghe cÅ©ng chỉ vì muốn hắn chú ý má»™t chút, không ngá» tiểu tá» nà y lại để tâm đến thế, cÅ©ng không nghÄ© tá»›i…ngà y hôm nayâ€
Nói đến đây, trong mắt Nhâm cô ánh lên chút tự hà o đối với hà i tỠcủa mình.
“Tần di nương đến tiểu đình đó là m gì?â€, Hải ÄÆ°á»ng lẩm nhẩm há»i Nhâm cô nhưng cÅ©ng là há»i chÃnh nà ng.
“Chuyện nà y ta cÅ©ng không rõ. Thiếu phu nhân, ngưá»i nên đỠphòng, nữ nhân nà y không hỠđơn giảnâ€
“Ta hiểu. Nhâm cô, ta có lá»i nà y muốn nói vá»›i ngưá»i. Thu Qua tuy có há»c qua võ nghệ nhưng dù sao cÅ©ng vẫn là tiểu hà i tá», vá» sau nên tránh những chuyện mạo hiểm thế nà y, ta cÅ©ng là vì muốn tốt cho hắnâ€, nếu Thu Qua tháºt sá»± xảy ra chuyện không hay, Hải ÄÆ°á»ng tháºt không có cách nà o nhìn mặt Nhâm cô.
Nhâm cô dưá»ng như cÅ©ng thấu hiểu tâm trạng cá»§a nà ng liá»n gáºt đầu, “Thiếu phu nhân, tâm ý cá»§a ngưá»i Từ Nhâm đã hiểu, vá» sau sẽ không để ngưá»i lo lắng nữaâ€
“Trá»i cÅ©ng đã tối rồi, ngưá»i hãy trở vá» bên cạnh hắn Ä‘i. Tuy nói Thu Qua có vẻ trưởng thà nh hÆ¡n tuổi nhưng dù sao hắn vẫn chỉ là má»™t hà i tá», vẫn rất cần sá»± bảo há»™ và dá»— dà nh cá»§a ngưá»iâ€
Sáng hôm sau, Hải ÄÆ°á»ng bị tiếng ồn dưới lầu đánh thức, nà ng lắng nghe má»™t chút liá»n hiểu, thì ra Thu Qua Ä‘ang luyện quyá»n. Hải ÄÆ°á»ng tá»±a và o lan can đứng xem, Nhâm cô ở má»™t bên thỉnh thoảng lên tiếng chỉ bảo hắn, khuôn mặt nà ng tháºt nghiêm túc nhưng ánh mắt lại sáng ngá»i dõi theo Thu Qua má»™t cách tá»± hà o.
Tà i sản của c0f7e3
Last edited by xiao ling; 18-07-2011 at 07:10 PM .
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a c0f7e3
14-07-2011, 04:37 PM
Hà n Lâm Há»c SÄ© Kim triêu hữu tá»u kim triêu túy Minh nháºt sầu lai minh nháºt sầu
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 503
Thá»i gian online: 1 tuần 4 ngà y 4 giá»
Thanks: 557
Thanked 3,925 Times in 293 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
Quyển 3 – Chương 26
“Văn Äình, đưá»ng thêu nà y phải dùng chỉ lá»›n thì má»›i nổi báºt, ngươi xem, còn có chá»— nà y…â€
Sở Äình và o phòng liá»n trông thấy mẫu thân Ä‘ang chỉ dạy Văn Äình thêu thùa.
“Mẫu thân, Văn Äìnhâ€
“Sở Äình, mau lại đây ngồi, sao hôm nay trở vá» sá»›m váºy?â€, Äại phu nhân buông khung thêu, nà ng nâng tay chỉnh lại búi tóc rồi mỉm cưá»i vá»›i Sở Äình.
“Äại ca, ngưá»i đã đến rồiâ€, Văn Äình thở nhẹ má»™t hÆ¡i rồi vá»™i và ng buông kim đặt xuống mặt bà n.
Sở Äình ngồi xuống nhìn ngắm những váºt phẩm nho nhá» Ä‘ang bà y trên bà n, hoa văn tinh xảo, nét thêu vừa tinh tế vừa sinh động. Trong lòng hắn sá»±c nhớ…hình như hắn chưa bao giá» trông thấy Hải ÄÆ°á»ng động tay và o những công việc như thế nà y, “Văn Äình, tà i nghệ thêu thùa cá»§a muá»™i ngà y cà ng tiến bá»™, đã đến lúc chuẩn bị đồ cưới được rồi đó!â€
“Äại ca!â€, Văn Äình đỠmặt hổ thẹn, nà ng xấu hổ tóm ống tay áo cá»§a Sở Äình lay lay. Sở Äình cấu nhẹ và o mÅ©i nà ng, “Sắp láºp gia đình rồi, thảo nà o không thấy tá»›i tìm đại ca ta nữa, haizzz!â€
Văn Äình ngượng ngùng, “Còn không phải tại vì đại ca cả ngà y báºn bịu!â€. Cả ngà y đại ca Ä‘á»u quấn quÃt bên nữ nhân kia, nà ng là m sao dám đến tìm!
“Hôm nay đại ca không vá»™i, có muốn đến viện cá»§a ta chÆ¡i không?â€
Văn Äình nghe váºy liá»n cưá»i ngượng, “Äại ca rá»—i nhưng muá»™i lại không rá»—i, nương vẫn còn nhiá»u Ä‘iá»u muốn chỉ dạy muá»™iâ€
“Ta cÅ©ng mệt rồi, cứ Ä‘i vá»›i đại ca ngươi! À, thuáºn tiện nói vá»›i đại tẩu ngươi má»™t tiếng, ngà y mốt ngưá»i cá»§a Lý gia sẽ đến, bảo nà ng chuẩn bị má»™t chútâ€
Äã nháºn được sá»± cho phép cá»§a mẫu thân, Sở Äình liá»n đứng lên, “Äi thôi, hiện tại đại tẩu cá»§a muá»™i chắc cÅ©ng Ä‘ang ở trong viện. Hôm nay hãy ở lại ăn tối tại ÄÆ°á»ng Viên chúng ta má»™t bữaâ€
Văn Äình nhấp nhổm không yên nhưng cuối cùng cÅ©ng không dám nói gì, nà ng đứng lên Ä‘i theo Sở Äình đến ÄÆ°á»ng Viên.
“Tiểu thiếu gia, không đùa vá»›i thứ nà y được!â€, Thu Qua đưa thanh kiếm trong tay lên cao để né tránh tầm tay Äô Äô Ä‘ang muốn vươn lên bắt lấy. Mắt thấy đã gần chạm và o được nhưng lại bị Thu Qua nâng cao lên, Äô Äô có chút không cam lòng, “Thu Qua, đưa cho ta, ta muốn chÆ¡i mà !â€
“Không đượcâ€, Thu Qua mặc kệ gương mặt á»ng đỠkia mà quay ngưá»i bước Ä‘i.
“Cho ta xem má»™t chút thôi, sẽ trả lại ngươi liá»n!â€, Äô Äô vừa lôi kéo quần áo cá»§a Thu Qua vừa chá»›p mắt lấy lòng hắn.
Thu Qua kéo lại quần áo cá»§a chÃnh mình nhưng tiểu tá» kia quả nhiên liá»u chết không chịu buông tay. ÄÆ°Æ¡ng lúc hai tiểu tá» Ä‘ang dằng co thì Sở Äình mang theo Văn Äình tiến và o.
“Äô Äô, Thu Qua, các ngươi Ä‘ang là m gì váºy?â€
“Phụ thân!â€, Äô Äô vá»™i buông y phục cá»§a Thu Qua mà chạy nhanh đến trước mặt phụ thân. Hắn chỉ ngón tay vá» phÃa Thu Qua vá»›i vẻ chá» mong, “Ta muốn cái kia!â€
“Cái kia?â€, Sở Äình nhìn vá» phÃa Thu Qua liá»n trông thấy hà i tá» kia Ä‘ang hà nh lá»… vá»›i mình.
“Äó là kiếm. Ngươi tháºt muốn có nó?â€
Äô Äô quay đầu nhìn Thu Qua ra vẻ đắc ý, “Kiếm? Ta muốn kiếm, ta muốn chÆ¡i vá»›i kiếm!â€
“Äô Äô, kiếm không phải dùng để chÆ¡iâ€
Sở Äình kiên nhẫn ngồi xuống giải thÃch nhưng tiểu gia há»a vẫn không thèm nghe lá»i, “Phụ thân, ta muốn kiếm, ta muốn kiếm!â€. Thấy phụ thân không đáp ứng mình, Äô Äô liá»n nháo loạn lên.
“Khi nà o ngươi trưởng thà nh như ta, lúc ấy má»›i có thể dùng kiếm. Ngoan, nghe lá»i phụ thânâ€
Äô Äô lách ngưá»i ra khá»i vòng tay cá»§a Sở Äình, khuôn mặt nhá» nhắn bắt đầu tức giáºn. Hắn xiết chặt hai bà n tay hét to, “Không, ta muốn có kiếm!â€
“Äô Äô, có chuyện gì?â€, Hải ÄÆ°á»ng nghe tiếng cãi nhau liá»n ghé đầu từ trên lầu há»i xuống. Tiểu tá» Äô Äô vừa bị nương quát vừa bị phụ thân từ chối không lấy kiếm cho mình chÆ¡i, khuôn mặt nhá» nhắn trở nên cau có, nước mắt đã chá»±c trà o, “Ta không chÆ¡i vá»›i má»i ngưá»i nữa!â€. Hắn hô lên má»™t tiếng rồi chạy nhanh vá» phÃa thư phòng, cánh tay nhá» nhắn kéo cá»a đóng ầm má»™t tiếng.
Văn Äình đứng sau lưng Sở Äình cầm khăn tay che miệng cưá»i trá»™m. TÃnh nết nà y dưá»ng như có Ä‘iểm giống vá»›i nà ng trước đây, Ä‘á»u là muốn gì phải có nấy. Thu Qua trông thấy Äô Äô tức giáºn bá» Ä‘i, hắn có chút áy náy nhìn vá» phÃa Sở Äình.
“Thu Qua, Äô Äô chỉ nháo má»™t chút, không sao! Văn Äình, chúng ta và o thôi!â€
Sở Äình vá»— vai Thu Qua rồi hướng chÃnh phòng Ä‘i và o.
“Sở Äình, Äô Äô đâu?â€, Hải ÄÆ°á»ng Ä‘i xuống lầu vừa lúc nhìn thấy Sở Äình cùng Văn Äình tiến và o cá»a.
“NgÅ© muá»™i, ngươi cÅ©ng đến?â€
“Vâng, thưa Äại tẩu!â€, Văn Äình không tình nguyện trả lá»i nhưng nà ng không thể không chà o há»i đà ng hoà ng sau khi nhìn thấy tia liếc mắt cá»§a Sở Äình.
“Vân Nhi, mau dâng trà cho NgÅ© tiểu thư. NgÅ© muá»™i, má»i ngươi ngồi chÆ¡i. Ta Ä‘i xem Äô Äô má»™t chút!â€, Hải ÄÆ°á»ng vừa phân phó Vân Nhi tiếp khách vừa mỉm cưá»i cáo lá»—i vá»›i Văn Äình. Vốn dÄ© Hải ÄÆ°á»ng không có ý định tiếp đãi khách thất lá»… như thế nà y nhưng nà ng vừa nghe thấy tiếng đồ váºt đổ vỡ từ thư phòng truyá»n ra, nà ng không thể không đến đó xem có chuyện gì.
Vừa mở cá»a bước và o, chân Hải ÄÆ°á»ng suýt đạp phải mảnh vỡ cá»§a bình hoa. Nhìn xung quanh, và i món đồ chÆ¡i Ä‘ang nằm vất vưởng dưới đất, Hải ÄÆ°á»ng nhất thá»i nổi giáºn, “Ngươi là m gì?â€
Äô Äô không lên tiếng, hắn đứng đưa lưng vá» phÃa nà ng. Tiểu gia há»a Ä‘ang cúi đầu khóc ấm ức.
“Những thứ nà y ngươi không cần nữa phải không? ÄÆ°á»£c, ta sẽ sai Tiểu Cam ném hết ra ngoà iâ€
Äô Äô nghe nà ng dá»a như thế liá»n nhanh chóng chạy đến bên ngưá»i Hải ÄÆ°á»ng, hắn tóm chặt tay và o góc váy nà ng, âm thanh phát ra nhá» như tiếng muá»—i kêu, “Nương, không cần!â€
“Cái gì? Không cần? ÄÆ°á»£c thôi, Tiểu Cam đâu?â€, Hải ÄÆ°á»ng giả vá» tiến ra ngoà i mở cá»a. Äô Äô hốt hoảng tóm chặt tay nà ng, chỉ sợ nương hiểu sai ý mình, “Nương, không phải, là không cần ném Ä‘iâ€
“Nương đã dạy ngươi thế nà o?â€, Hải ÄÆ°á»ng cầm tay con trai, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
“Không được tùy tiện tức giáºn. Tức giáºn cÅ©ng không được Ä‘em đồ váºt ra ném!â€, Äô Äô vừa giữ chặt tay nà ng vừa mân mê tấm ngá»c bá»™i bên hông, hắn nhẹ giá»ng trả lá»i.
“Äúng không?â€
“Nương, ta sai rồi, lần sau sẽ không dám… nữa!â€, Äô Äô cúi sát đầu gần như dán hẳn và o ngá»±c.
“Còn gì nữa?â€
Hải ÄÆ°á»ng vẫn nhẹ nhà ng truy vấn hắn. Äô Äô liá»n buông tay nà ng rồi cúi xuống nhặt hết những đồ váºt trên đất Ä‘em đặt lại vị trà cÅ©, “Nương, nhặt lên hết rồi!â€
Thấy con trai ngoan ngoãn là m theo lá»i mình dạy, lúc nà y Hải ÄÆ°á»ng má»›i nhẹ nhà ng tiến đến bên hắn, “Nói cho nương nghe, tại sao lại tức giáºn?â€
“Nương, ta muốn có kiếm!â€, Äô Äô vừa cá» cá» ngưá»i và o chân nà ng vừa nắm lấy ống tay áo nà ng đùa nghịch.
“Phụ thân không đồng ý nên ngươi tức giáºn?â€
“Dạ. Thu Qua…cÅ©ng không cho ta chÆ¡iâ€
“Bá»n há» tại sao không đáp ứng ngươi?â€
Äô Äô nghe Hải ÄÆ°á»ng há»i liá»n đưa tay quẹt miệng nhá» nhắn, đôi mắt to long lanh nhìn nà ng chá» câu giải đáp.
“Kiếm không phải dùng để chÆ¡i đùa, chỉ dùng để rèn luyện thân thể. Thu Qua to lá»›n hÆ¡n ngươi nên có thể dùng kiếm, ngươi còn nhá» muốn dùng kiếm trước hết phải luyện quyá»n. Không phải mấy ngà y nay ngươi Ä‘á»u cùng Thu Qua luyện táºp sao?â€
Nghe Hải ÄÆ°á»ng giải thÃch như thế, Äô Äô vẫn có Ä‘iểm không rõ, “Trưởng thà nh thì có thể dùng kiếm…chÃnh là trưởng thà nh như Thu Qua có phải không?â€
“Äúng rồiâ€, Hải ÄÆ°á»ng có chút vô lá»±c, tiểu hà i tá» còn nhá» không hiểu chuyện, trước tiên cứ nói dối hắn váºy.
“Dạâ€, trong lòng Äô Äô có chút thất vá»ng.
â€œÄÆ°á»£c rồi, NgÅ© cô đến thăm, mau và o chà o há»i ngưá»i Ä‘i!â€, Hải ÄÆ°á»ng thấy hắn đã tạm chấp nháºn lá»i giải thÃch liá»n dá»i hướng chú ý cá»§a hắn sang vấn đỠkhác.
Văn Äình nhìn thấy cá»a thư phòng hé mở liá»n hướng vá» phÃa Hải ÄÆ°á»ng gáºt đầu. Äô Äô nhanh nhẹn chạy đến bên Văn Äình, “NgÅ© cô!â€. Văn Äình cúi ngưá»i sá» sỠđầu Äô Äô, nà ng mỉm cưá»i thân máºt vá»›i hắn, “Äô Äô ngoan!â€
“Nà o, tất cả Ä‘á»u ngồi xuống Ä‘i, Äô Äô lại đâyâ€
Nhìn nét mặt có chút tức giáºn cá»§a Sở Äình, Äô Äô không có chút sợ hãi liá»n chạy tá»›i bên ngưá»i phụ thân. Tiểu gia há»a nhanh chóng trèo lên đùi Sở Äình hướng ánh mắt nháºn lá»—i, “Phụ thân, là Äô Äô sai!â€
Hải ÄÆ°á»ng sá»ng sốt nhìn cảnh tượng trước mắt. Nếu xảy ra chuyện, nét mặt cá»§a Sở Äình sẽ láºp tức uy nghiêm, chỉ là con trai cá»§a hắn căn bản không há» biết sợ phụ thân. Nà ng liếc mắt nhìn vá» phÃa Văn Äình liá»n trông thấy trong mắt nà ng trà n ngáºp sá»± ngưỡng má»™.
“Văn Äình, tại sao hôm nay lại rảnh rá»—i ghé chÆ¡i? Ta nghe phu nhân nói muá»™i Ä‘ang báºn rá»™n chuẩn bị đồ cưới mà !â€
Văn Äình nghe Hải ÄÆ°á»ng há»i đến, ý cưá»i trên mặt cÅ©ng chợt tắt, nà ng không nhìn Hải ÄÆ°á»ng mà dá»i ánh mắt xuống ná»n đất rồi “Dạ†nhẹ má»™t tiếng.
“Từ lúc muá»™i muá»™i Ä‘Ãnh hôn ta cÅ©ng khó gặp được muá»™i ấy. Hôm nay may mắn gặp được nhân tiện đưa muá»™i muá»™i vỠđây chÆ¡iâ€
Sở Äình cảm nháºn Hải ÄÆ°á»ng có vẻ không thÃch Văn Äình, phải chăng vẫn còn vướng báºn trong lòng chuyện Văn TÄ©nh? Trong lòng hắn có chút không vui, dáng vẻ cá»§a nà ng bình thưá»ng đĩnh đạc nghiêm trang, tại sao hôm nay lại tá» ra thiếu hòa nhã như váºy?
Hải ÄÆ°á»ng nhìn Văn Äình liá»n nhá»› tá»›i Văn TÄ©nh, cÅ©ng đã hÆ¡n má»™t năm chưa gặp lại nà ng, “Äúng váºy, sau khi xuất giá sẽ khó gặp mặt, từ nay muá»™i muá»™i nên ghé chÆ¡i thưá»ng xuyênâ€
“Dạâ€, Văn Äình vẫn dịu dà ng như trước, chỉ là vẻ mặt lại có chút mất tá»± nhiên.
Trong phòng trở nên yên lặng chỉ nghe thấy tiếng đùa giỡn cá»§a Äô Äô. Hải ÄÆ°á»ng thầm cưá»i trá»™m trong lòng, xem ra mình đã là m câu chuyện trở nên mất hứng, huynh muá»™i cÅ©ng không thể nói chuyện tá»± nhiên.
“Tướng công, ngưá»i cùng NgÅ© muá»™i nói chuyện, ta Ä‘i xem Di tẩu nấu nướng thế nà o. Muá»™i muá»™i, hôm nay ở lại ÄÆ°á»ng viên dùng cÆ¡m nhé!â€, Hải ÄÆ°á»ng đứng lên rồi nhìn Văn TÄ©nh há»i han.
“Äã khiến đại tẩu lo lắng!â€, Văn Äình cÅ©ng đứng lên cảm tạ lá»i má»i cá»§a Hải ÄÆ°á»ng.
Tiến vá» phÃa phòng bếp, Hải ÄÆ°á»ng vừa Ä‘i vừa suy nghÄ©. Không biết từ bao giá» Văn Äình lại biết cư xá» như thế, quả nhiên nên nhìn nà ng vá»›i cặp mắt khác.
“Äại ca, đại tẩu, trá»i cÅ©ng đã muá»™n, ta phải trở vá». Hôm nay Ä‘a tạ hai ngưá»i đã má»i ta ở lại dùng cÆ¡mâ€, dùng bữa xong, trà cÅ©ng đã nếm qua, Văn Äình liá»n cáo từ Sở Äình cùng Hải ÄÆ°á»ng.
Sở Äình Ä‘ang định tiá»…n Văn Äình ra cá»a thì Hải ÄÆ°á»ng vá»™i đứng lên, “ChỠđã, tướng công, để ta nhá» ngưá»i đưa muá»™i muá»™i trở vá», trá»i đã tối lại không có nha hoà n Ä‘i theo nà ngâ€
“Äa tạ đại tẩuâ€, Văn Äình có chút ngạc nhiên nhưng vẫn vui vẻ cảm tạ.
Như Sanh cầm đèn lồng Ä‘i phÃa trước dẫn đưá»ng, Hải ÄÆ°á»ng vừa bước Ä‘i vừa Ä‘em thắc mắc trong lòng há»i ra, “NgÅ© muá»™i tháºt sá»± đã trưởng thà nh khiến ta có chút ngạc nhiênâ€
“Äại tẩu có gì muốn há»i?â€, Văn Äình cúi đầu trả lá»i, ngá»n đèn yếu á»›t mỠảo khiến Hải ÄÆ°á»ng không nhìn thấy biểu tình trên gương mặt nà ng, “Từ trước đến nay chưa từng thấy ngươi đối đãi vá»›i ta khách khà như váºyâ€
“Là trước kia Văn Äình không hiểu chuyện, mong đại tẩu tha lá»—iâ€
Hải ÄÆ°á»ng nghe thấy nà ng nói váºy liá»n báºt cưá»i thà nh tiếng, “Quả tháºt ta cÅ©ng không để ý, tÃnh tình cá»§a ta và muá»™i muá»™i không hợp nhau, ta vốn không nghÄ© muá»™i sẽ thÃch taâ€
Văn Äình chợt dừng cước bá»™, nà ng ngẩng đầu nhìn Hải ÄÆ°á»ng rồi cháºm rãi lên tiếng, “Äại ca thÃch ai, Nương thÃch ai, nãi nãi thÃch ai, ta cÅ©ng sẽ thÃch ngưá»i đóâ€
Hải ÄÆ°á»ng nghe nà ng nói câu nà y cÅ©ng dừng cước bá»™ và mỉm cưá»i nhẹ nhà ng, “Như váºy quả tháºt rất tốt, ngưá»i trong nhà hòa thuáºn, gia tá»™c sẽ ngà y cà ng hưng thịnhâ€
“Lá»i nói cá»§a đại tẩu, Văn Äình sẽ ghi nhá»›. Sau nà y còn phải há»c táºp ở ngưá»i nhiá»u để trở thà nh má»™t hiá»n thêâ€, lá»i vừa nói ra, khóe miệng Văn Äình cÅ©ng lá»™ chút khinh thị.
“Không nên, ngà n vạn lần không nên há»c táºp ta. Ta thà nh tâm chúc muá»™i muá»™i có cuá»™c sống tốt đẹp ở nhà chồng, có những tiểu cô biết tri thức lá»… nghÄ©a.â€
“Ngươi! … Văn Äình cảm tạ!â€, Văn Äình tức giáºn nói xong liá»n lá»— mãng Ä‘i vá» phÃa trước. Hải ÄÆ°á»ng nhìn theo, khóe miệng nà ng gợn lên chút châm chá»c, nữ nhân lòng dạ tháºt khó thay đổi.
Tà i sản của c0f7e3
Last edited by xiao ling; 18-07-2011 at 07:15 PM .
Äã có 2 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a c0f7e3
09-10-2011, 01:31 PM
Tiếp Nháºp Ma Äạo
Tham gia: Jan 2011
Bà i gởi: 406
Thá»i gian online: 28 phút 36 giây
Thanks: 4
Thanked 2,046 Times in 348 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
Quyển 3 – Chương 27
Lão phu nhân cho ngưá»i đến truyá»n lá»i, bảo rằng muốn các nà ng đến Du Viên má»™t chuyến. Phu nhân cùng Hải ÄÆ°á»ng Ä‘á»u cảm giác buồn bá»±c, đương lúc báºn rá»™n thế nà y, lão phu nhân còn gá»i các nà ng đến là m gì?
“Thê tá» cá»§a Äình Tùng, Hải ÄÆ°á»ng, mau đến đây ngồi xuống rồi nói. Như Ã, dâng trà !â€.
Lão phu nhân Ä‘ang ngồi vá»›i và i ngưá»i khác trong đại sảnh. Nhị phu nhân nhìn thấy các nà ng tiến và o liá»n cúi đầu uống ngụm trà , má»™t tia đắc ý trong mắt không thể che dấu được. Tần Tiểu Ninh ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn thấy các nà ng tiến và o liá»n đứng dáºy thi lá»…. Tần di nương chà o há»i qua loa, nà ng bê trà , môi thổi nhẹ từng lá»n khói nóng trên tách trà .
“Tình hình thu hoạch trong thôn hai ngà y nay thế nà o?â€, nhìn thấy các nà ng đã ngồi xuống uống má»™t ngụm trà , lão phu nhân liá»n quan tâm thăm há»i.
“Dạ thưa, Trương quản sá»± trong thôn đã đến đây và mang theo sổ sách thu hoạch. Nương, thu hoạch trong thôn năm nay nhiá»u hÆ¡n má»™t thà nhâ€
“Tháºt váºy sao? Äợt nà y thu hoạch trúng mùa nhá»› cho Trương quản sá»± má»™t phong lì xì, mấy năm nay đã vất vả hắnâ€, Trương quản sá»± là ngưá»i mà lão phu nhân đã mang theo khi xuất giá, năm nay đã hÆ¡n năm mươi tuổi, tuy là m việc hÆ¡i cháºm má»™t chút nhưng tÃnh tình cẩn tháºn, sổ sách đưa lên rất Ãt khi sai sót.
“Dạ, ta vẫn để việc nà y ở trong lòng. Chỉ là năm nay Trương quản sá»± muốn tìm ngưá»i đến thay thế vì cảm thấy bản thân đã lá»›n tuổi, có chút không đảm đương nổiâ€, phu nhân vẫn Ä‘ang phát sầu vá» việc nà y.
“Ừm, cÅ©ng đã đến lúc tìm ngưá»i theo hắn há»c há»i, chuyện nà y các ngươi cứ thương lượng vá»›i nhau là được!â€, Ä‘ang lúc lão phu nhân Ä‘ang nói thì Nhị phu nhân thay đổi tư thế, bá»™ dáng có chút mất kiên nhẫn.
“Lão phu nhân, có phải đã đến lúc bà n sang chÃnh sá»± rồi không?â€, được Nhị phu nhân liếc mắt ra hiệu, Tần di nương mở miệng nhắc nhở lão phu nhân.
Lão phu nhân trừng mắt nhìn nà ng má»™tcais, “Cái gì chÃnh sá»± vá»›i không chÃnh sá»±? Chẳng lẽ vừa rồi là nói nhảm à ? Thê tá» cá»§a Äình Tùng a, là vầy, má»›i vừa rồi thê tá» cá»§a Äình Bách nói rằng hôm trước nhìn thấy các ngươi báºn rá»™n đến khuya má»›i trở vá». Chỉ sợ trong phá»§ nhiá»u chuyện cần giải quyết khiến các ngươi mệt má»i nên nà ng đỠnghị tìm ngưá»i đến giúp đỡ các ngươi. Lúc Tiểu Ninh chưa xuất giá đã từng há»c qua sổ sách kinh doanh nên đối vá»›i nà ng mà nói thì chuyện nà y không khó khăn gì. Ta liá»n nghÄ© chi bằng để nà ng đến giúp đỡ các ngươi, để các ngươi không phải vất vả như bây giá» nữa. Hiện tại muốn tìm ngưá»i bên ngoà i cÅ©ng có chút lo lắng, vừa vặn có má»™t ngưá»i trong nhà , ta thấy cÅ©ng nên giúp đỡ lẫn nhauâ€
“Chuyện nà y…â€, nghe lão phu nhân nói thế, má»™t ngưá»i tÃnh tình ôn hòa như phu nhân cÅ©ng cảm thấy có chút tức giáºn, Nhị phu nhân đúng là …Tuy nói Nhị lão gia luôn dòm ngó đến sản nghiệp trong phá»§ nhưng trước giá» ná»™i sá»± trong phá»§ Ä‘á»u do nà ng là m chá»§, tại sao không đến thương lượng vá»›i nà ng mà trá»±c tiếp nói vá»›i lão phu nhân, chẳng phải là không Ä‘em mình để và o mắt sao? Rõ rà ng Nhị phu nhân biết nà ng e ngại lão phu nhân cùng Nhị lão gia, hai ngưá»i nà ng không thể đắc tá»™i nên má»›i là m như váºy.
“Äại tẩu, thế nà o, không tin tưởng Tiểu Ninh nhà ta sao?â€, Nhị phu nhân nhìn thấy phu nhân không thể nói gì liá»n cảm thấy vui sướng trong lòng, bị nà ng đè ép bao nhiêu năm, ngươi có con dâu tốt, ta không có sao?
“Không phải là tin hay không tin, nhưng trước giá» má»i chuyện cá»§a phòng thu chi Ä‘á»u do Hải ÄÆ°á»ng quản, nay đột nhiên thay đổi sợ không thÃch hợp!â€, phu nhân khó xá» nhìn Hải ÄÆ°á»ng má»™t cái, hiện tại má»i sổ sách Ä‘á»u cho má»™t tay Hải ÄÆ°á»ng xá» lý, bây giá» Tiểu Ninh đến đây, tháºt không biết Hải ÄÆ°á»ng có pháºt ý hay không.
Khóe miệng Diệp Hải ÄÆ°á»ng giáºt giáºt, Nhị phu nhân chẳng qua muốn nhúng tay và o việc trong nhà , chÃnh mình cÅ©ng không muốn báºn rá»™n vá»›i đống sổ sách hằng ngà y, chi bằng giao hết cho nà ng, “Nương, việc nà y tháºt sá»± không thể tốt hÆ¡n nữa, Hải ÄÆ°á»ng quả tháºt có chút Ä‘au đầu vá»›i những sổ sách chưa xá» lý kịpâ€
Phu nhân thương tiếc nhìn nà ng má»™t cái, đứa nhá» nà y tháºt là …, nhưng cÅ©ng không đà nh để nà ng thiệt thòi, “Nếu Hải ÄÆ°á»ng báºn rá»™n như váºy, cứ để Tiểu Ninh đến quản Ä‘iâ€
“Xem Ä‘i, nương, ta biết đại tẩu sẽ đáp ứng, có nhiá»u ngưá»i giúp đỡ chẳng phải sẽ tốt hÆ¡n sao?â€, Nhị phu nhân báºt cưá»i đắc ý, cháu cá»§a Tần di nương quả nhiên không tồi.
“Äệ muá»™i, vá» sau sá»± tình cá»§a phòng thu chi phải là m phiá»n ngươi rồiâ€, Hải ÄÆ°á»ng bà y ra vẻ mặt cá»§a ngưá»i gặp may mắn.
“Tiểu Ninh không hiểu nhiá»u chuyện, còn phiá»n phu nhân cùng Äại tẩu chỉ giáo thêmâ€, Tiểu Ninh Ä‘i đến trước mặt hai ngưá»i thi lá»….
Ngà y thứ hai, từ sáng sá»›m Tiểu Ninh đã mang theo nha hoà n đến phòng thu chi. Hải ÄÆ°á»ng đã chá» sẵn bên trong, và i vị chưởng quản phân biệt ngồi hai bên, trong lòng bá»n há» không khá»i buồn bá»±c, Äại thiếu phu nhân chỉ vừa tiếp quản, nay lại thay đổi ngưá»i, không phải trong phá»§ xảy ra đại sá»± gì chứ?
“Äệ muá»™i mau đến đây ngồi. Ta không nhiá»u lá»i nữa, kể từ hôm nay, chuyện cá»§a phòng thu chi cứ giao cho Nhị thiếu phu nhân xá» lý, các ngươi chỉ cần là m tốt pháºn sá»± cá»§a mình, những chuyện khác không cần nghÄ© tá»›i, có chuyện gì cứ báo vá»›i Nhị thiếu phu nhân, tá»± động Nhị thiếu phu nhân sẽ báo lên taâ€, lá»i nói cá»§a Hải ÄÆ°á»ng khiến má»i ngưá»i cảm thấy an tâm, hóa ra Nhị thiếu phu nhân vẫn phải bẩm báo công việc lên Äại thiếu phu nhân.
“Äệ muá»™i có muốn nói gì không?â€
“Ta là ngưá»i má»›i đến, thỉnh các vị tiên sinh chỉ Ä‘iểmâ€, nà ng hÆ¡i rÅ© mi nở nụ cưá»i lạnh nhạt.
Và i vị chưởng quản vá»™i và ng đáp, “Tất nhiên rồi!â€
â€œÄÆ°á»£c rồi, các ngươi lui xuống hết Ä‘i, ta sẽ bắt đầu bà n giao công việc cho Nhị thiếu phu nhânâ€, Hải ÄÆ°á»ng phất tay xuống đám ngưá»i phÃa dưới.
“Äệ muá»™i, ngươi nhìn xem!â€, Hải ÄÆ°á»ng chỉ chồng sổ sách trên bà n, từ sáng sá»›m nà ng đã cho Như Sinh mang sổ ghi nợ cá»§a những năm trước đến đây, trên bà n đã đầy ngáºp, muốn tìm má»™t chá»— trống cÅ©ng khó, “Äây Ä‘á»u là nợ cÅ© trong phá»§ mấy năm nay, vá» sau phải là m phiá»n đến đệ muá»™i. Trước hết ngươi cứ xem qua má»™t lượt để nắm được tình hình đại khái, có gì không hiểu cứ há»i ta là đượcâ€, Hải ÄÆ°á»ng Ä‘i đến trước bà n rồi vá»— vá»— lên đống sổ sách, bấy nhiêu đây cÅ©ng đủ để nà ng xem đến mệt nhoà i.
“Dạ, đại tẩu tháºt cẩn tháºn, hôm qua ta còn định nhá» ngưá»i mang má»™t và i nợ cÅ© đến xem, không ngá» lá»i còn chưa nói mà ngưá»i đã chuẩn bị thay ta, Tiểu Ninh xin Ä‘a tạ trướcâ€, Tần Tiểu Ninh dấu diếm sắc mặt liếc nhìn chồng sổ sách, xem ra…phải tốn không Ãt thá»i gian.
Hải ÄÆ°á»ng vá»— vá»— tay, â€œÄÆ°á»£c rồi, ta cÅ©ng không quấy rầy ngươi nữa, ở chá»— phu nhân còn chút chuyện, ta Ä‘i trước!â€
Tiểu Ninh tiá»…n Hải ÄÆ°á»ng đến cá»a, “Äại tẩu Ä‘i thong thả, Tiểu Ninh không tiá»…nâ€
Như Sinh vừa đi vừa quay đầu lại, nét mặt có chút khó coi.
“Sao? Nhìn cái gì?â€
“Äại thiếu phu nhân, Nhị thiếu phu nhân quả nhiên trầm tÃnh, ngưá»i cố ý thá» nà ng nhưng nà ng cư nhiên ngay cả má»™t chút phản ứng cÅ©ng không cóâ€
“Cái nà y gá»i là thâm tà ng bất lá»™, nếu nà ng vì chuyện nà y mà phát há»a, vá» sau là m thế nà o tìm được chá»— đứng trong phá»§. Ta phá»ng chừng nà ng tháºt sá»± có bản lÄ©nh, đối vá»›i nà ng mà nói, đống sổ sách đó căn bản không tÃnh là gì?â€
“Váºy phải là m sao bây giá»? Äể mặc cho Nhị phu nhân sắp xếp sao?â€, Như Sinh cÅ©ng không thÃch Nhị phu nhân, ngà y thưá»ng nà ng ta hay tìm má»i cách ngáng chân phu nhân, hiện tại lại tÃnh kế vá»›i Thiếu phu nhân.
“Chỉ cần Tiểu Ninh an pháºn là m việc, ta sẽ không có gì cần lo lắng. Chỉ cần không là m hại đến Phương phá»§, ai là m cÅ©ng váºy. Ngươi đợi má»™t lát nữa đến nói vá»›i Ngô tiên sinh, đối vá»›i chuyện thu chi tiá»n bạc sau nà y Ä‘á»u phải qua phu nhân, tất cả Ä‘á»u do phu nhân quyết địnhâ€
“Äã rõâ€
Vừa Ä‘i vừa nói chuyện, hay ngưá»i đã đến thư phòng cá»§a phu nhân, “Nươngâ€
“Trở lại rồi sao? Bà n giao công việc thế nà o, ổn chưa?â€
“Äã bà n giao số nợ cÅ©, ta muốn nà ng là m quen công việc trướcâ€
“Hải ÄÆ°á»ng, tháºt á»§y khuất ngươiâ€, phu nhân kéo Hải ÄÆ°á»ng ngồi xuống trưá»ng ká»·, bà n tay nà ng má»m mại non mịn, vừa sá» liá»n biết ngưá»i có phúc.
“Nương, á»§y khuất gì đâu! Hải ÄÆ°á»ng vốn không thÃch xem sổ sách nà y ná», vừa động và o liá»n cảm thấy phiá»nâ€, chÃnh phu nhân má»›i bị á»§y khuất, hiện tại Nhị phu nhân đã nhúng má»™t tay và o, vá» sau còn không biết sẽ phát sinh chá»§ ý gì.
“CÅ©ng phải. Chỉ cần nà ng không sinh sá»± thì cà ng nhiá»u ngưá»i giúp đỡ ngươi cà ng khiến ta cao hứngâ€.
“Nương, tại sao là giúp ta, rõ rà ng Ä‘ang giúp ngưá»i mà â€, hiện tại Hải ÄÆ°á»ng cÅ©ng không hy vá»ng phu nhân bá» gánh.
Phu nhân trá» và o trán nà ng má»™t cái, “Ta còn muốn ná»™i trong má»™t hoặc hai năm nà y Ä‘em má»i việc giao cho ngươi. Thế nà o, còn không nháºn việc cho ta bá»›t lo?â€
“Ta chỉ muốn há»— trợ phu nhân là m việc, má»i chuyện Ä‘á»u cho ngưá»i quyết định. Nương, ngưá»i đừng giao hết cho ta nha, ta rất sợ a!â€
“Có lão phu nhân chống lưng cho ngươi, còn sợ cái gì nữa! Ta thấy ngươi lưá»i thì có!â€, nà ng mỉm cưá»i liếc mắt nhìn Hải ÄÆ°á»ng má»™t cái, “Phương gia không sá»›m thì muá»™n cÅ©ng sẽ giao cho ngươi quản, ngươi muốn nhà n hạ cÅ©ng không đượcâ€
Hải ÄÆ°á»ng chỉ mỉm cưá»i từ chối cho ý kiến, Phương gia nà y cÅ©ng không dá»… quản, đám nữ nhân lá»›n nhá» kia ngưá»i nà y so vá»›i ngưá»i khác cà ng lợi hại hÆ¡n, bản thân nà ng cÅ©ng không muốn lãng phà tâm tư đối phó.
Tần Tiểu Ninh vẫn im lặng ngồi xem chồng sổ sách ghi nợ cÅ©, nà ng không chá»§ động nhúng tay và o chuyện trong phá»§ nhưng lại khiến các vị tiên sinh từ trên xuống dưới không thể không bá»™i phục nà ng. Trong số nợ cÅ© đó có không Ãt sai sót, tất cả Ä‘á»u bị nà ng tìm ra, váºy mà nà ng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ cho gá»i đương sá»± đến chỉ Ä‘iểm má»™t phen, sau đó bắt bá»n há» chỉnh sá»a lại. Qua mưá»i ngà y, Tần Tiểu Ninh tìm Hải ÄÆ°á»ng, bảo rằng nợ cÅ© đã xem xong rồi, hÆ¡n nữa còn tổng kết tình hình mấy năm nay trong phá»§ trình nà ng xem. Nhìn dòng chữ thanh tú nho nhá» có hà ng lối tráºt tá»± rõ rà ng, Hải ÄÆ°á»ng có chút bất ngá». Tần gia vì bồi dưỡng nà ng quả tháºt tốn không Ãt công sức.
“Äệ muá»™i quả nhiên không phụ sá»± mong đợi cá»§a má»i ngưá»i, công việc cá»§a phòng thu chi giao cho ngươi là đúng rồi. Mấy ngà y nay ngươi cÅ©ng đã mệt má»i, trước mắt cứ nghỉ ngÆ¡i hai ngà y. Ngà y mốt ta sẽ nhá» Ngô tiên sinh mang sổ sách năm nay đến cho ngươi xem, vá» sau còn phải là m phiá»n ngươiâ€
“Äại tẩu, ngưá»i má»™t nhà không cần khách khÃ, Tiểu Ninh chỉ cố gắng hết sức mình thôi!â€
Tà i sản của Tịch Ly
Chữ ký cá»§a Tịch Ly Ngưá»i chợt đến ... chợt Ä‘i ... rồi chợt mất!!!
Tôi chợt buồn ... chợt khóc ... chợt cô đơn!!!
Äã có 2 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Tịch Ly
09-10-2011, 01:33 PM
Tiếp Nháºp Ma Äạo
Tham gia: Jan 2011
Bà i gởi: 406
Thá»i gian online: 28 phút 36 giây
Thanks: 4
Thanked 2,046 Times in 348 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
Quyển 3 – Chương 28
Có Tần Tiểu Ninh giúp đỡ, Hải ÄÆ°á»ng trốn thoát khá»i đống sổ sách, nà ng chỉ cần phụ giúp phu nhân và i việc vặt, nghe qua báo cáo từ Phương quản gia, má»—i ngà y Ä‘á»u thoải mái hÆ¡n rất nhiá»u. Tuy nhiên, Hải ÄÆ°á»ng không dám thả lá»ng Tần Tiểu Ninh, cứ ná»a tháng nà ng lại nhá» Ngô tiên sinh mang sổ sách đến để nhìn qua má»™t lần, việc nà y cÅ©ng không quá mệt má»i.
Tháng ngà y thoải mái kéo dà i không lâu, đảo mắt đã đến cuối năm. Thôn trang đưa đến không Ãt váºt phẩm nà y ná», trong phá»§ cÅ©ng mua không Ãt đồ tết, Hải ÄÆ°á»ng cùng phu nhân vá»™i và ng mang những váºt phẩm tết phân chia đến các phòng, các nà ng còn phải chuẩn bị quà mừng cho các thái thái, tiểu thư, ngoà i ra còn có tiá»n lì xì cho hạ nhân, quản sá»±,…công việc báºn rá»™n cả ngà y không ngÆ¡i tay.
Phòng thu chi cÅ©ng phải tổng kết sổ sách trong năm, má»—i ngà y Tần Tiểu Ninh Ä‘á»u ở lại đến tối muá»™n má»›i trở vá» viện, Nhị thiếu gia có lẽ vì thương hoa tiếc ngá»c nên Hải ÄÆ°á»ng đã từng nhìn thấy hai buổi tối hắn tá»± mình đến đón thê tá» vá» nhà .
Nhìn theo bóng dáng hai ngưá»i, Hải ÄÆ°á»ng lắc đầu thở dà i, không biết Äông Mai nhìn thấy cảnh nà y sẽ nghÄ© thế nà o?
Trá»i cÅ©ng tháºt lạnh, Hải ÄÆ°á»ng run run khóa lại cá»a phòng rồi ôm lò sưởi và o lòng. Rốt cuá»™c cÅ©ng đã xong, những thứ cần cho và o kho đã cho và o, tiá»n lì xì cÅ©ng đã chuẩn bị xong, váºt phẩm đã phân chia cho các phòng, ngay cả phần cá»§a Tam Thẩm cÅ©ng đã được đưa đến Dư Hà ng.
Lúc nà y đã sang giá» Dáºu, sắc trá»i u ám như váºy…xem ra sắp có tuyết rÆ¡i. Nà ng vừa khóa cá»a tiến và o háºu viện liá»n trông thấy Sở Äình khoác áo lông cừu Ä‘i tá»›i.
“Sao ngươi lại đến đây?â€, Hải ÄÆ°á»ng có chút kinh ngạc.
Sở Äình không để ý đến nà ng, hắn cởi chiếc áo lông cừu Ä‘ang mặc phá»§ lên ngưá»i nà ng, “Trá»i lạnh như thế cÅ©ng không thấy ngươi mặc ấm hÆ¡n má»™t chút, ăn mặc phong phanh như váºy có Ãch gì?â€, hắn vừa nói vừa giúp nà ng khóa dây lưng lại.
Hải ÄÆ°á»ng đưa tay sá» sá» và o lá»›p lông thú trên áo, tháºt má»m mại a!
“Äứng ngây ra đó là m gì? Mau trở vá», má»i ngưá»i Ä‘ang chá» ngươi vỠăn cÆ¡m!â€, hắn nói xong liá»n kéo tay nà ng trở vá» ÄÆ°á»ng Viên.
“Tại sao lại đến đón ta?â€, lá»i nà y vừa nói ra, Hải ÄÆ°á»ng liá»n thầm mắng chÃnh mình, bất quá nà ng cÅ©ng có chút chá» mong đáp án cá»§a hắn.
“Hôm nay rảnhâ€, quả nhiên, đáp án chẳng mang lại chút kinh hỉ nà o.
“Váºy à !â€
Năm nay tuyết rÆ¡i tháºt sá»›m, cả đêm Ä‘á»u nghe tuyết rÆ¡i thanh thúy xuống ngói lưu ly. Buổi sáng thức dáºy, khắp nÆ¡i Ä‘á»u là tuyết trắng xóa. Äô Äô cùng Tiểu Cam nháo loạn dưới lầu, không cần nghÄ© cÅ©ng biết, tiểu tá» kia chắc chắn muốn chạy ra ngoà i nghịch tuyết nhưng bị ngăn cản.
Hải ÄÆ°á»ng vừa úp mặt xuống lá»›p chăn bông ấm áp liá»n nghe thanh âm từ dưới lầu vá»ng lên, “Äại thiếu phu nhân, ngưá»i mau xuống lầu, Phương quản gia có việc gấp đến tìm ngưá»i!!!â€, Hải ÄÆ°á»ng bất đắc dÄ© thức dáºy, ăn mặc chỉnh tá» rồi Ä‘i xuống lầu.
Nhìn Phương quản gia gấp gáp Ä‘i qua Ä‘i lại, trong lòng nà ng cảm thấy lo lắng, “Phương quản gia, xảy ra chuyện gì sao?â€
“Äại thiếu phu nhân, phu nhân bảo ngưá»i nhanh chóng đến gặp, đã xảy ra chuyện!â€, Phương quản gia trá»±c tiếp bá» qua nghi lá»… bình thưá»ng mà thúc giục nà ng xuất môn.
Như Sinh mà ng áo lông cừu chạy tá»›i phá»§ lên ngưá»i nà ng, ba ngưá»i vá»™i vã chạy ra tiá»n viện.
Bá»n há» vừa và o cá»a liá»n trông thấy má»™t nữ nhân tóc tai tán loạn ngồi bệch trên mặt đất, nước mắt nước mÅ©i tèm lem, nà ng khóc tháºt thê thảm. Äứng bên cạnh nà ng còn có hai nam nhân, má»™t ngưá»i máºp mạp, má»™t ngưá»i cao gầy, bá»n há» cúi đầu không lên tiếng. Phu nhân xanh mặt, tay vịn và o bà n trà , thân ngưá»i tá»±a như sắp đổ xuống.
“Nương, chuyện gì váºy? Ngồi xuống rồi nóiâ€, Hải ÄÆ°á»ng mặc kệ những ngưá»i khác, nà ng trá»±c tiếp tiến đến đỡ phu nhân ngồi xuống.
“Ta không sao, Phương quản gia, ngươi nói Ä‘i!â€, phu nhân vô lá»±c phất tay.
“Thiếu phu nhân, hôm qua thôn phÃa nam xảy ra chuyện, há»™ viện đã đánh chết má»™t tá Ä‘iá»n, hiện tại đã nháo loạn đến nha mônâ€
“Äánh chết ngưá»i?â€, Hải ÄÆ°á»ng há miệng thở dốc, nà ng vá»™i và ng há»i, “Tại sao lại đánh chết ngưá»i?â€
“Ta cÅ©ng không rõ, hình như đã phát sinh tranh chấp xoay quanh vấn đỠkế ước, há»™ viện đã động thá»§ đánh chết tá Ä‘iá»nâ€
“Tá Ä‘iá»n? Chết và o lúc đó sao? Tại sao đến bây giá» má»›i báo?â€, Hải ÄÆ°á»ng quay đầu trừng mắt nhìn hai nam nhân Ä‘ang đứng.
“Không phải, đến sáng hôm nay hắn má»›i chết, đám ngưá»i đồng hương đến đây báo tin, còn động thá»§ đánh ngưá»i rồi giải đến nha môn, chúng ta thấy tình hình không ổn nên chạy vỠđây báo tin trướcâ€, ngưá»i có vóc dáng cao gầy đứng má»™t bên đáp lá»i.
Trong lòng Hải ÄÆ°á»ng rối thà nh má»™t má»› tÆ¡ vò, nữ nhân Ä‘ang ngồi trên mặt đất vốn Ä‘ang khóc thút thÃt, sau khi nghe ngưá»i ná» thuáºt lại liá»n òa khóc to hÆ¡n, nà ng vừa khóc vừa vò đầu bứt tai.
â€œÄÆ°á»£c rồi, đừng khóc nữa!â€, nà ng nhịn không được liá»n hét lên, “Khế ước đã phát sinh chuyện gì, mau nói rõ rà ng cho ta!â€
“Bẩm Äại thiếu phu nhân, thá»i Ä‘iểm thu hoạch vụ mùa trong thôn thiếu ngưá»i nên chúng ta đã thuê và i tá Ä‘iá»n đến là m. Lúc ấy chỉ nhá» bá»n há» là m công ngắn hạn, thế nhưng sau khi thu hoạch xong, mặc dù tiá»n công đã trả đủ nhưng bá»n há» vẫn không chịu quay vá». Trong thôn có và i phòng trống nên bá»n há» liá»n ở lại, nói thế nà o cÅ©ng không chịu Ä‘i. Bá»n há» bảo rằng lúc trước có ngưá»i thuê đến là m hạ nhân trong phá»§. Mặt khác, mấy ngà y nay công việc báºn rá»™n, vừa phải mua đồ tết nên không có thá»i gian để tâm đến chuyện cá»§a bá»n há». Nà o ngá» ngưá»i kia lại đến gây sá»±, hắn đòi chúng ta cung cấp tiá»n và thức ăn, tiểu nhân tháºt sá»± nhịn không được liá»n kéo hắn ra ngoà i…có động thá»§ má»™t chút…nà o ngá»â€¦â€
Nam nhân trung niên máºp mạp thuáºt lại tất cả sá»± tình cho Hải ÄÆ°á»ng nghe.
“Chỉ má»™t mình hắn? Còn những ngưá»i khác đâu?â€
“Ngà y hôm qua chỉ má»™t mình hắn đến, hình như là kẻ cầm đầu đám kiaâ€
“Ngươi có chắc lúc ấy đã đánh hắn bị thương?â€
Nghe Hải ÄÆ°á»ng há»i váºy, nam nhân trung niên vá»™i và ng giải thÃch, “Äại thiếu phu nhân, việc nà y có thiên địa là m chứng, tiểu nhân cam Ä‘oan lúc ấy hắn chưa chết, khi bị Ä‘uổi ra ngoà i hắn còn hùng hổ chá»i rá»§a và i câu má»›i chịu rá»i Ä‘i!â€
“Váºy lúc trước là ai đã nháºn bá»n há» và o là m?â€
Nam nhân trung niên ấp úng cả ná»a ngà y má»›i dám trả lá»i, “Là A Cái! Thưa Äại thiếu phu nhân, chuyện nà y cÅ©ng có Ä‘iểm lạ, A Cái ở tại thôn trang đã nhiá»u năm, hắn là m việc rất cẩn tháºn, không hiểu sao tháng trước lại phạm lá»—i, sau khi tiểu nhân thỉnh chỉ thị cá»§a Nhị lão gia đã Ä‘uổi hắn Ä‘iâ€
“Hắn phạm lá»—i gì?â€
“Trá»™m chút bạc!â€
“Ngươi có thể tìm thấy hắn không?â€, nghe xong chuyện nà y, Hải ÄÆ°á»ng đứng ngồi không yên.
“Có ngưá»i bảo hắn đã vá» nhà , có ngưá»i lại nói hắn đến SÆ¡n Äôngâ€
Hải ÄÆ°á»ng nhắm mắt suy nghÄ© má»™t hồi nhưng má»i việc vẫn rối tung trong đầu, nà ng nhìn ngưá»i Ä‘ang quỳ trên mặt đất liá»n há»i, “Nà ng là ai?â€
“Nà ng là thê tá» cá»§a Lý há»™ việnâ€
“Äại thiếu phu nhân, van cầu ngưá»i cứu phu quân cá»§a ta!â€, nữ nhân kia vừa nhìn thấy Hải ÄÆ°á»ng há»i đến liá»n lết hai đầu gối tiến đến kéo góc váy nà ng cầu xin.
Nam nhân kia vá»™i và ng chạy đến kéo nà ng ra vì sợ nà ng là m bẩn váy áo Äại thiếu phu nhân, “Äừng khóc nữa! Phu nhân cùng Äại thiếu phu nhân sẽ nghÄ© cách giúp ngươi. Ngươi mau buông tay, chá»› là m vấy bẩn áo Äại thiếu phu nhânâ€
“Ngươi là quản sá»± thôn trang?â€, Hải ÄÆ°á»ng nghe hắn nói nãy giá» những vẫn chưa biết danh tÃnh cá»§a hắn.
“Tiểu nhân là Vệ Hoà nh, quản sá»± thôn Câu Dungâ€
“Quan phá»§ nói thế nà o?â€
“Tiểu nhân thấy tình hình không tốt nên chạy vá»™i vỠđây bẩm báo trước, má»i chuyện khác Ä‘á»u giao lại cho Vệ Hạo nên không biết phÃa nha môn nói thế nà oâ€
“Nương, ngưá»i xem việc nà y nên giải quyết thế nà o?â€, những Ä‘iá»u cần há»i đã há»i cả rồi, Hải ÄÆ°á»ng liá»n quay sang há»i ý kiến cá»§a phu nhân.
Tâm trạng cá»§a phu nhân vẫn chưa hồi phục, nà ng giao phó má»i chuyện cho Hải ÄÆ°á»ng, “Trước mắt ngươi cứ xá» lý Ä‘iâ€
“Váºy….Vệ quản sá»±, trước mắt ngươi cứ vá» nha môn xem bên đó có động tÄ©nh gì không. Mặt khác, phái má»™t và i ngưá»i Ä‘i Ä‘iá»u tra lại sá»± việc, phải tìm thấy chứng cá»› chứng minh hắn sau khi rá»i khá»i thôn trang không bị thương tÃch gì, nhá»› đừng dùng đến vÅ© lá»±c. Äồng thá»i, sai ngưá»i Ä‘i tìm tin tức A Cái. Trước mắt cứ như váºy đã. Phương quản gia, ngươi cho ngưá»i đến giúp bá»n há» má»™t tayâ€
“Äã rõ!â€, sau khi nghe phân phó, má»i ngưá»i Ä‘á»u lui xuống, căn phòng trở nên yên tÄ©nh.
“Nương, ngưá»i uống chút trà cho ấm bụng!â€
Phu nhân thở dà i, không ngá» hôm nay lại xảy ra chuyện thế nà y, “Lão gia luôn nhắc nhở hạ nhân trong phá»§ phải khiêm nhưá»ng, ngà n vạn lần không được á»· thế hiếp đáp ngưá»i khác. Lần nà y xảy ra chuyện, ta là m sao dám nhìn mặt lão giaâ€
“Ngưá»i đừng vá»™i, còn chưa biết có phải chúng ta đánh chết ngưá»i hay không, quan phá»§ vẫn chưa đưa ra kết luáºn. Ta cảm thấy trong chuyện nà y có Ä‘iểm kỳ lạ, đầu tiên là vô cá»› đánh ngưá»i, sau là khế ước miệng không rõ rà ng. Lại còn ngưá»i tên A Cái mấy năm nay hắn là m việc cẩn tháºn trung thà nh, tại sao lại trá»™m bạc rồi bá» Ä‘i, Ä‘á»u là những chuyện khó hiểuâ€
“Ta tháºt là …lo sợ quá nên chưa suy nghÄ© gì kỹ cà ng, chuyện nà y phải nói vá»›i lão gia má»™t tiếng, bằng không sau nà y nếu phát sinh Ä‘iá»u gì, chúng ta xá» lý không nổiâ€
“Nương, việc nà y khoan hãy nói vá»›i lão gia. Lão gia dù sao cÅ©ng là ngưá»i là m quan, nếu để việc nà y là m ảnh hưởng đến danh dá»± cá»§a lão gia quả tháºt không tốtâ€
“Ngươi giúp ta xá» lý chuyện nà y, bây giá» ta rất Ä‘au đầu phải trở vá» viện nghỉ ngÆ¡i, có tin tức gì thì láºp tức báo cho taâ€
Ngưng Nhi vá»™i đỡ phu nhân Ä‘i ra cá»a. Hải ÄÆ°á»ng ở lại tiếp tục suy nghÄ©, tá Ä‘iá»n kia nếu muốn tìm ngưá»i gây sá»± chắc chắn sẽ không Ä‘i má»™t mình, lẽ nà o hắn không sợ ngưá»i khác hiếp đáp mình? Trong chuyện nà y nhất định có ẩn tình, hiện tại mấu chốt vấn đỠlà phải tìm ra ngưá»i chứng minh rằng lúc ấy hắn vẫn chưa chết, nếu không má»i chuyện sẽ khó xoay chuyểnâ€
Tà i sản của Tịch Ly
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a Tịch Ly
09-10-2011, 01:34 PM
Tiếp Nháºp Ma Äạo
Tham gia: Jan 2011
Bà i gởi: 406
Thá»i gian online: 28 phút 36 giây
Thanks: 4
Thanked 2,046 Times in 348 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
Quyển 3 – Chương 29
Ngưá»i từ trong thôn còn chưa mang tin tức vá» thì lão gia đã hồi phá»§, Ngưng Nhi đến truyá»n lá»i, bảo rằng lão gia cho gá»i nà ng nhanh chóng đến Tùng Quán.
Cá»a thư phòng rá»™ng mở, lão gia ngồi ngay ngắn trước thư án, phu nhân cùng Sở Äình đứng ở phÃa đối diện, từ bên ngoà i chỉ nghe thấy thanh âm lão gia lá»›n tiếng răn dạy, “Bình thưá»ng ta nói thế nà o? Nhà nà y giao cho ngươi quản, ngươi đã quản nó thà nh bá»™ dáng gì? Hiện tại trong thôn xảy ra chuyện lá»›n như váºy, ta còn phải đợi ngưá»i ngoà i báo tin má»›i biết, ngươi bảo ta phải nhìn mặt Thiên Phá»§ như thế nà o?â€
“Lão gia, là ta muốn chá» ngà i trở vá» cùng thương lượngâ€, phu nhân nhá» giá»ng nói.
Hải ÄÆ°á»ng đứng ngoà i cá»a, và o không được mà không và o cÅ©ng không được, nà ng chỉ đà nh gõ gõ cá»a, “Lão gia!â€
Phương Äình Tùng quét mắt ra cá»a, “Tiến và oâ€
Hải ÄÆ°á»ng tiến và o đứng bên cạnh Sở Äình, “Hải ÄÆ°á»ng bái kiến lão giaâ€
“Ừmâ€, thấy Hải ÄÆ°á»ng tiến và o, sắc mặt Phương Äình Tùng dịu xuống má»™t chút nhưng mà y kiếm vẫn như trước cau lại, “Trong thôn đã có tin tức gì chưa?â€
“Vẫn chưa. Phương quản gia đã tá»± mình Ä‘i đến đó, nếu có tin tức sẽ láºp tức báo vỠđâyâ€, Phương quản gia vốn muốn tìm má»™t ngưá»i khác Ä‘i và o thôn nhưng tìm mãi vẫn cảm thấy không ai thÃch hợp nên cuối cùng đà nh tá»± thân váºn động.
“Sá»± tình rốt cuá»™c thế nà o?â€
Hải ÄÆ°á»ng nghiêng đầu nhìn phu nhân liếc mắt má»™t cái, phu nhân nhẹ gáºt đầu, váºy nên nà ng liá»n Ä‘em lá»i cá»§a Vệ quản sá»± lặp lại má»™t lần.
Lá»i nói vừa dứt, thư phòng liá»n trở nên yên lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng cá»§i cháy lép bép trong lò sưởi.
“Việc nà y trước tiên cứ xá» lý như váºy. Hôm nay tri huyện bên Câu Dung đã truyá»n tin đến, hắn há»i việc nà y nên giải quyết thế nà oâ€, nguyên lai tri huyện đã đưa tin, khó trách lão gia phát há»a lá»›n như váºy.
“Phụ thân, theo ta thấy, chuyện nà y ngưá»i đừng can thiệp và o, cứ giao chúng ta xá» lý là đượcâ€
Lão hổ trừng mắt, “Hừ, nói dá»… váºy sao, ta không nhúng tay, ngưá»i khác còn cho rằng ta đã bị liệtâ€
“Chuyện nà y…phải là m sao?â€, phu nhân lo lắng kéo tay Sở Äình.
“Phụ thân, kỳ tháºt chuyện nà y ngưá»i không cần lo lắng. Ngưá»i ná» tuy chết trong thôn nhưng chỉ cần tìm được ngưá»i chứng minh hắn rá»i khá»i phòng quản sá»± không mệnh hệ gì thì hết thảy Ä‘á»u có thể giải quyếtâ€
“Chỉ sợ có ngưá»i rắp tâm muốn Ä‘em chuyện nà y xé ra toâ€, Hải ÄÆ°á»ng có chút lo lắng, hiện tại sá»± việc đã dÃnh dấp đến mÅ© quan cá»§a lão gia, tháºt có chút khó giải quyết.
“Phụ thân, ngà y mai ta sẽ và o thôn gặp những tá Ä‘iá»n kiaâ€
“Ngươi Ä‘i là m gì? Ngươi nói thế nà o cÅ©ng là ngưá»i là m quan, đến lúc đó kẻ khác lại bảo ngươi á»· thế hiếp ngưá»i mà bẩm báo lên Thánh Thượng thì việc nà y còn không biết sẽ nháo đến thế nà oâ€
“Lão gia, để ta Ä‘i. Ta là má»™t nữ nhân, ngưá»i khác cÅ©ng sẽ không dám nói gìâ€, Hải ÄÆ°á»ng chá»§ động xin Ä‘i giết giặc, so vá»›i việc ngồi trong phá»§ chá» tin tức, chi bằng tá»± mình Ä‘i xem.
“Lại nói, ngưá»i thÃch hợp nhất chÃnh là Nhị thúc, nhưng đúng lúc nà y hắn lại ngã bệnhâ€, phu nhân thở dà i.
Nhị lão gia ngã bệnh? Hải ÄÆ°á»ng cảm thấy có chút buồn cưá»i, sợ là bệnh chết nhát Ä‘i, “Phụ thân, ta cÅ©ng Ä‘i, chỉ cần không ra mặt là đượcâ€, Sở Äình có chút lo lắng cho nà ng, nữ nhân nà y chỉ cần má»™t mình xuất môn là gây ra chuyện, Ä‘i theo nà ng vẫn tốt hÆ¡n.
â€œÄÆ°á»£c rồi, các ngươi nhá»› kỹ, Phương gia không cho phép á»· thế hiếp ngưá»iâ€, lão gia lại lo lắng dặn dò lần nữa.
Tối đó, Phương quản gia phái ngưá»i hồi phá»§ báo là vẫn chưa tìm được ngưá»i là m chứng. Bất quá, Câu Dung tri huyện đại nhân cÅ©ng không là m khó xá» ngưá»i há»™ viện bị bắt. Chỉ là , nếu không có chứng cá»› thì không thể thả ngưá»i.
Sáng sá»›m, Trầm nhÅ© mẫu quét tuyết trong viện, tối hôm qua tuyết rÆ¡i nhiá»u khiến mặt đất đóng má»™t lá»›p tuyết dà y, muốn ra khá»i cá»a cÅ©ng có chút khó khăn.
“Thiếu phu nhân, hôm nay ngưá»i nên mặc ấm má»™t chút, nếu không thiếu gia sẽ lại quở trách taâ€, Như Sinh vừa nói vừa giúp nà ng phá»§ thêm áo khoác.
“Ngươi không cần Ä‘i, hãy ở nhà giúp phu nhân là m việcâ€, Hải ÄÆ°á»ng tiếp nháºn áo khoác từ tay Như Sinh.
“Vẫn nên để ta Ä‘i theo, ngưá»i muốn uống trà cÅ©ng cần có ngưá»i Ä‘un nước nóng mà !â€, nà ng được chiá»u chuá»™ng đến váºy sao? Quên Ä‘i, dù sao cÅ©ng cần có ngưá»i Ä‘un nước nóng cho Sở Äình.
Và o thôn, Hải ÄÆ°á»ng vén rèm xe nhìn ra ngoà i, tuyết trắng rÆ¡i tháºt đẹp, chỉ là giá» phút nà y nà ng không có tâm tình ngắm tuyết, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết dứt Ä‘iểm chuyện nà y, không khà lạnh lẽo ban sáng tháºt khiến đầu óc thanh tỉnh.
“Äại thiếu gia, Äại thiếu phu nhânâ€, Phương quản gia đã đứng chá» ngoà i biệt uyển trong thôn.
“Trá»i lạnh thế nà y tại sao Phương quản gia còn đứng chỠở đây? Mau và o Ä‘i thôi!â€, Sở Äình giúp Hải ÄÆ°á»ng từ trên xe nhảy xuống rồi lệnh cho má»i ngưá»i Ä‘i và o. Hải ÄÆ°á»ng ngồi xuống ghế, lò sưá»i nhá» giữ bên ngưá»i, nà ng và o thẳng chá»§ Ä‘á», “Phương quản gia, việc tìm kiếm bá»n há» tiến hà nh thế nà o rồi?â€
“Tìm thì tìm nhưng những ngưá»i đó căn bản không muốn nói chuyện vá»›i chúng ta, còn chưa mở miệng thì bá»n hỠđã Ä‘uổi chúng ta Ä‘i, bảo rằng lấy mạng phải Ä‘á»n mạngâ€, Phương quản gia có chút khó xá».
“Hiện tại bá»n há» Ä‘ang ở nÆ¡i nà o?â€
“Vẫn còn ở tại căn phòng trống đã an bà i lúc trước trong thôn, bá»n há» vẫn không chịu Ä‘iâ€, Vệ quản sá»± đứng bên cạnh trả lá»i.
“Tướng công, chúng ta đến đó xem sao?â€, Hải ÄÆ°á»ng quay đầu xin chỉ thị, Sở Äình gáºt đầu rồi ra lệnh cho má»i ngưá»i không được để lá»™ thân pháºn cá»§a hắn.
Phương quản gia vừa định gá»i xe thì bị Hải ÄÆ°á»ng ngăn cản, “Rất xa sao?â€
“CÅ©ng không quá xa, chỉ là ngưá»i thân mình quý giá, mà tuyết nà y cÅ©ng không dá»… Ä‘iâ€
“Không sao, Ä‘i bá»™ má»™t chút để ấm ngưá»iâ€, Hải ÄÆ°á»ng đạp lên má»™t khối tuyết, chỉ nghe “bẹp†má»™t tiếng, cả đôi hà i ngáºp trá»n và o tuyết.
Vệ quản sá»± nhanh chóng Ä‘i phÃa trước dẫn đưá»ng, tuyết bị nén xuống dưới đế già y cá»§a hắn, Hải ÄÆ°á»ng thầm thá» dà i má»™t tiếng, tuyết trước mặt đã được đế già y cá»§a hắn san bằng.
Nhìn Hải ÄÆ°á»ng cẩn tháºn dẫm chân lên tuyết, tư thế loạng choạng có chút không xong, Sở Äình nhẹ cau mà y tiến lên giữ lấy cánh tay nà ng, “Chưa thấy ai Ä‘i đứng như ngươi, trên già y toà n tuyết là tuyếtâ€
Hải ÄÆ°á»ng để mặc hắn lôi kéo, nà ng Ä‘i theo phÃa sau nhìn dấu chân hắn, ước chừng so vá»›i dấu chân cá»§a chÃnh mình phải to hÆ¡n gấp đôi, đáng thương thay những nữ nhân bó chân. Bước theo dấu chân hắn, má»™t bước rồi hai bước, trên già y cÅ©ng không còn dÃnh tuyết, Ä‘i đứng thuáºn tiện hÆ¡n rất nhiá»u, “Tướng công, ngươi Ä‘i phÃa trước, ta bước theo dấu chân cá»§a ngươi!â€, hắn thả lá»ng tay nà ng rồi ấn từng bước chân xuống ná»n tuyết, ước lượng khoảng cách má»—i bước vừa vá»›i chân nà ng, hai ngưá»i má»™t trước má»™t sau bước Ä‘i trên tuyết, thân mình cÅ©ng dần dần ấm lên.
Như Sinh bám sát phÃa sau Hải ÄÆ°á»ng, nà ng nhìn hai ngưá»i bá»n há» cùng vết chân trên tuyết liá»n có cảm thấy chút ấm áp, tình cảm cá»§a thiếu gia cùng thiếu phu nhân tháºt tốt a!
Xuyên qua bá» ruá»™ng là đến gian phòng cÅ©, tuyết Ä‘á»ng má»™t lá»›p tháºt dà y trên trần nhà có chút xiêu vẹo, chỉ sợ má»™t tráºn tuyết lá»›n nữa thì căn phòng nà y sẽ không thể chống đỡ nổi, vách ngăn cá»a sổ cÅ©ng đã bung ra, gió à o à o luồn và o từng kẽ hở.
Vệ quản sá»± tiến đến đẩy cá»a, ván cá»a “lạch cạch†kêu lên và i tiếng rồi mở ra, trong phòng có má»™t đống lá»a lá»›n vá»›i và i nam nữ ngồi vây xung quanh.
Hải ÄÆ°á»ng tiến và o phòng nhìn bốn phÃa, tại nÆ¡i góc tưá»ng có vẻ âm u là má»™t chiếc giưá»ng trải đệm rÆ¡m, nhìn thế nà o cÅ©ng không cảm nháºn được chút ấm áp. Trên đống lá»a là má»™t chiếc nồi nhá», chẳng biết bên trong Ä‘ang nấu những gì mà khói bốc lên nghi ngút. Những ngưá»i nà y mặc quần áo đơn bạc, trong đó còn có má»™t đứa nhá» ngồi xổm giữa vòng vây, bà n tay nhá» bé không ngừng hÆ¡ gần ngá»n lá»a để hấp thụ chút ấm áp.
Äám ngưá»i trừng mắt nhìn bá»n há», má»™t tráng niên nam tá» trong đó đứng lên, “Các ngưá»i tá»›i đây là m gì?â€, ngữ khà đầy phẫn ná»™.
“Là m dữ cái gì? Äại thiếu phu nhân nhà ta đến xem các ngươi là phúc pháºn lắm rồi!â€, Vệ Hoà nh báºt ngưá»i đứng chắn ngang trước mặt ngưá»i ná».
“Vệ quản sá»±â€, Hải ÄÆ°á»ng nhẹ nhà ng lên tiếng, ý bảo hắn lui xuống, “Vị đại ca nà y phải xưng hô thế nà o?â€
Ngưá»i ná» bá»™ dáng khá»e mạnh, ước chừng cao hÆ¡n Hải ÄÆ°á»ng má»™t cái đầu, hắn cúi nhìn Hải ÄÆ°á»ng và i lần, cÆ¡ mặt khẽ giáºt, hắn lạnh giá»ng đáp, “Hồng lão Tứâ€
“Nguyên lai là Hồng đại ca. Năm nay tuyết rÆ¡i sá»›m, lão gia cùng phu nhân nhà ta lo lắng các vị không đủ váºt dụng chống lạnh nên phân phó ta đến đây nhìn qua, nếu có gì cần xin cứ nói, không cần khách khÃ!â€
“Äừng là m ra vẻ nho nhã trước mặt ta. Bá»n ta là ngưá»i thô thiển, không nghe được những lá»i nà yâ€, thanh âm to vang cá»§a Hồng lão Tứ đánh báºt Hải ÄÆ°á»ng.
“Ngươi tháºt không biết tốt xấu!â€, Vệ Hoà nh mở miệng muốn mắng chá»i nhưng bị ánh mắt cá»§a Phương lão gia đảo qua, hắn láºp tức ngáºm miệng.
“Vị đại ca nà y nói thế là không đúng, ngưá»i nho nhã cÅ©ng thế, ngưá»i thô thiển cÅ©ng thế, tất cả Ä‘á»u phải trải qua mùa đông a! Vệ quản sá»±, ngươi Ä‘i tìm chút áo bông cùng chăn bông lại đây, trước tiên cấp cho gia quyến Hồng đại ca ấm áp qua mùa đông nà y!â€
Vệ quản sá»± đảo mắt nhìn Sở Äình, trông thấy thần sắc tá»± nhiên cá»§a thiếu gia, hắn đà nh bất đắc dÄ© tiếp lá»i, “Äã rõ, thiếu phu nhân!â€, nói xong liá»n phân phó ngưá»i chạy Ä‘i chuẩn bị.
“Ão bông cùng chăn bông cho chúng ta? Không phải quá xem trá»ng chúng ta chứ? Phương thiếu phu nhân, má»™t nữ nhân như ngươi vẫn nên ở nhà ôm hà i tá», gá»i nam nhân nhà các ngươi đến đây nói chuyệnâ€
“Hồng đại ca, chúng ta cần nói chuyện gì sao? HÆ¡n nữa, các ngươi cÅ©ng không phải là ăn mà y, tại sao lại gá»i là quá xem trá»ngâ€, Hải ÄÆ°á»ng theo chân bá»n há» múa Thái Cá»±c Quyá»n.
“Không phải nói chuyện quan phá»§ sao? Không phải những chuyện nà y chỉ có thể nói trong nha môn sao? Lão gia nhà các ngươi là Thiên phá»§ doãn, nha môn và nhà các ngươi có khác gì nhau?â€
“Ai nha, Hồng đại ca, nha môn là nhà cá»§a ai cÅ©ng không phải chuyện ngươi và ta có thể tùy tiện định Ä‘oạtâ€
Hồng lão Tứ khinh thưá»ng nhếch mép cưá»i, hắn ngông nghênh ngồi xuống, “Chữ quan có hai chữ khẩu, trước giá» chẳng phải Ä‘á»u như thế sao?â€
“Nếu đã váºy, Hồng đại ca tại sao còn muốn cáo thượng nha môn? Ngươi dá»±a và o cái gì? Không phải dá»±a và o Luáºt Äại Minh sao?â€
“Ngươi! Äúng váºy, nếu lão gia nhà ngươi muốn bao che hắn, ta liá»n cáo trạng lên kinh thà nh, ta muốn nhìn xem lão gia nhà ngươi giữ mÅ© quan thế nà o!â€
“Nếu đã váºy, chúng ta không cần nói chuyện nữa!â€
“Phương thiếu phu nhân, nếu không cần nói chuyện thì ngươi tá»›i đây là m gì?â€, Hồng lão Tứ hÃp mắt nhìn nà ng.
Hải ÄÆ°á»ng cưá»i khẽ, “Ta đến là vì quan tâm các ngươi a!â€
“Chấm dứt trò há» Ä‘i, nếu không thể trả lại mạng cho đại ca nhà chúng ta, những chuyện khác không cần bà n nữa. Mèo khóc chuá»™t, ta gặp nhiá»u rồi!â€
“Nếu đã váºy, chúng ta hãy bà n đến chuyện khác. Các ngươi ở lại nÆ¡i nà y có tÃnh là xâm nháºp gia cư bất hợp pháp không?â€, Hải ÄÆ°á»ng dá»i tầm mắt cá»§a hắn sang chá»— khác.
“Thiếu phu nhân, ngươi đừng dá»a ta, bá»n ta là do các ngươi má»i vỠđây là m hạ nhânâ€
“Phải không? Khế ước đâu? Mau lấy ra đây để ta xem qua má»™t chútâ€, đứng mãi cÅ©ng có chút mệt, Hải ÄÆ°á»ng nhìn trái nhìn phải má»™t hồi, tháºt sá»± không có chá»— nà o có thể ngồi xuống.
“Không có! Ngưá»i lúc trước má»i chúng ta đến đây chÃnh hạ nhân nhà các ngươiâ€, Hồng lão Tứ trừng mắt hổ dá»a nà ng.
“Là ai? Có thể chỉ ta xem ngưá»i đó không?â€
“Các ngươi không biết xấu hổ Ä‘em giấu hắn, tưởng ta không biết sao?â€
“Phương gia tuyển hạ nhân, cho tá»›i bây giá» Ä‘á»u công khai yết bảng, sau đó má»›i định khế ước, Ä‘iá»u nà y hương dân Ä‘á»u có thể là m chứng. Ngươi không có khế ước, đây chÃnh là nói miệng không chứng cá»›, dù bẩm báo lên Thánh Thượng thì đã sao, ta nghÄ© ngươi cÅ©ng sẽ chẳng thu được kết quả gì!â€
Hồng lão Tứ đứng lên, hắn tiến ba bước đến trước mặt nà ng, ánh mắt mang theo hà n ý, “Nếu đã váºy, ngươi cứ việc tống cổ chúng ta ra khá»i nÆ¡i nà y, còn giả mù sa mưa Ä‘em chăn bông đến là m gì?â€
“Mang chăn bông đến đây là do lòng từ tâm cá»§a lão gia cùng phu nhân cho rằng cuá»™c sống tha hương cá»§a các ngươi cÅ©ng không dá»… dà ng gì, chuyện nà y không đồng nghÄ©a vá»›i việc Phương gia dá»… dà ng tha thứ ngưá»i khác cố tình gây sá»±. Huống chi, các ngươi Ä‘ang ở thôn cá»§a chúng ta, nếu chẳng may các ngươi viện cá»› đông lạnh mà là m ra chuyện xấu gì để ngưá»i hữu tâm bắt được Ä‘iểm yếu thì dù là trước mặt Thánh Thượng cÅ©ng không tốt giải bà yâ€, Hải ÄÆ°á»ng nhìn thẳng và o mắt hắn, mặc kệ trong ánh mắt kia có bao nhiêu hà n ý Ä‘á»u không ảnh hưởng đến nà ng.
Hồng lão Tứ hà n quang chợt lóe, “Ngươi có ý gì?â€
“Không có ý gì!â€, Hải ÄÆ°á»ng quay đầu nhìn Vệ quán sá»±, “Vệ quản sá»±, ngươi tìm và i ngưá»i quét bá»›t tuyết Ä‘á»ng trên trần nhà rồi đóng kÃn cá»a sổ lại cho ta. Mặt khác, đừng để mùa đông là m bá»n há» chết rét, cá» và i ngưá»i đến đây bảo há»™ bá»n há», hiện tại bá»n há» chÃnh là nhân chứngâ€
“Ngươi dám nhốt ta?â€, Hồng lão Tứ hét lá»›n má»™t tiếng, tuyết trên trần nhà à o à o rÆ¡i xuống.
“Hồng đại ca lo lắng quá rồi, đây phải gá»i là bảo há»™. Nếu trong thôn có ngưá»i là m hại các ngươi thì ngưá»i phải gánh trách nhiệm là chúng ta a! ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nếu các ngươi cảm thấy không thoải mái, chúng ta cÅ©ng không miá»…n cưỡng lưu các ngươi lạiâ€
“Ha ha ha, nữ nhân Diệp gia quả nhiên khó lưá»ng, ta tháºt sá»± đã mở rá»™ng tầm mắtâ€
Lá»i nà y vừa nói ra, trong lòng Hải ÄÆ°á»ng nhất thá»i vang lên hồi chuông cảnh báo, hắn biết thân pháºn cá»§a nà ng, Ä‘iá»u nà y chứng tá» hắn có chuẩn bị mà đến, việc nà y quả không đơn giản.
“Gia phụ đã dạy từ nhá», rằng có lý thì Ä‘i khắp thiên hạ. Hồng đại ca hẳn đã hiểu được ý tứ cá»§a những lá»i nà yâ€
“Ha ha!!!â€, Hồng lão Tứ ngá»a đầu cưá»i to, Hải ÄÆ°á»ng cảm thấy căng thẳng, nếu hắn cưá»i thêm và i lần nữa, nói không chừng trần nhà sẽ bị tiếng cưá»i cá»§a hắn đánh sáºp, “Có lý thì Ä‘i khắp thiên hạ! Hừ, thiếu phu nhân, chúng ta Ä‘á»u rõ rà ng cả rồi. Chá»— ta Ä‘ang ở so vá»›i ngá»§ đầu đưá»ng còn tốt hÆ¡n, nhốt thì cứ nhốt, ngươi không dám để chúng ta đến nha môn, váºy thì cứ gặp nhau tại nÆ¡i đó Ä‘i!â€
Tà i sản của Tịch Ly
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a Tịch Ly
Từ khóa được google tìm thấy
áåçïëàòíî , àâòîøêîëà , âîðîíåæ , çíàìåíèòîñòè , dinh cap luu manh , êåðàìè÷åñêàÿ , èãðóøêè , èíòåðüåðà , hai duong co nuong , hai duong nhan the 4vn , hai duong xuan thuy tao , ïèòàíèå , íîâàÿ , ìóðìàíñê , ñòàâêà , ñóáàðó , ñòðèæêè , õàáàðîâñê , òåàòð , öèôðîãðàä , vu dong can khon , ðàñïèñàíèå , ðîññèÿ