20-10-2011, 06:31 PM
Tiếp Nháºp Ma Äạo
Tham gia: Jan 2011
Bà i gởi: 406
Thá»i gian online: 28 phút 36 giây
Thanks: 4
Thanked 2,046 Times in 348 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Quyển 4 – Chương 25
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
Phương Sở Äình phẫn ná»™ vò nát bức thư rồi dùng lá»±c ném xuống mặt đất, Äại Nhất im lặng đứng má»™t bên không dám lên tiếng, hắn âm thần quan sát công tá», chỉ thấy công tá» khà ná»™ xung thiên, mấy ngà y nay công tá» luôn đợi đến khuya má»›i Ä‘i nghỉ, hiện tại trong mắt Ä‘á»u là tÆ¡ máu.
“Công tá», nếu không chúng ta trở vỠỨng Thiên trước xem thế nà o?â€, Äại Nhất đối vá»›i Tiểu Tứ có chút lo lắng, tiểu tá» nà y vẫn còn nhá», không đảm đương nổi đại sá»±, bảo hắn đưa phu nhân vá» nhà đã có chút ngoà i ý muốn, tháºt sá»± đã quá bất cẩn.
“Thu dá»n hà nh lý, chuẩn bị vỠỨng Thiên!â€, Phương Sở Äình lạnh lùng lên tiếng.
“A! Thế còn…chuyện cá»§a Tô gia phải là m sao?â€, Äại Nhất cẩn tháºn há»i lại.
Nghe má»™t câu nà y, Phương Sở Äình hÃt sâu trong chốc lát, ánh mắt hắn ngÆ¡ ngẩn nhìn chằm chằm má»™t chá»—, cuối cùng đáp lại, “Haiz, quên Ä‘i, cứ đợi trước đã, chá» tin tức cá»§a Tiểu Tứ từ Ứng Thiên tá»›i rồi tÃnh sau. Ngươi lui xuống trước Ä‘i!â€, hắn vừa nói vừa phất tay.
“Dạâ€
Nhìn Äại Nhất bước ra khá»i cá»a, Phương Sở Äình nhặt phong thư đã bị Äại Nhất vò thà nh má»™t nhúm trên mặt đất, hắn cắn răng rồi lại dùng sức vò nát, sau đó thẩn thá» ngồi xuống ghế, hai mắt nhắm lại nghÄ© ngợi rất nhiá»u.
Diệp Hải ÄÆ°á»ng, ngươi cà ng ngà y cà ng hồ nháo, cư nhiên dám dùng mê dược hạ lên ngưá»i Tiểu Tứ rồi bá» trốn, ai dạy ngươi lá»›n gan như váºy? Lúc trước chuyện Sưu Hồn, hắn nghÄ© nà ng cÅ©ng bị trúng độc nên cho rằng nà ng không tÃch cá»±c trong chuyện nà y, hiện tại nà ng cư nhiên gây sá»±, nữ nhân quả nhiên không nên cưng chìu!
Phương Sở Äình thở dà i nhìn mảnh giấy đã bị nhà u nát trong tay thấm đẫm mồ hôi, hiện tại Ä‘ang là mùa đông, váºy mà lòng bà n tay cư nhiên đổ mồ hôi? Hắn cẩn tháºn Ä‘á»c lại dòng chữ trên thư, nhìn những con chữ quen thuá»™c, hắn có chút Ä‘au đầu, nữ nhân nà y vÄ©nh viá»…n viết chữ cẩu thả như váºy, nhìn thế nà o cÅ©ng không giống chữ cá»§a tiểu thư khuê các, lá»i nà y cá»§a nà ng có ý tứ gì, “Ta cùng Äô Äô Ä‘i đây, tá»± ngươi bảo trá»ng?â€. Äi? Äi đâu? Trở vỠỨng Thiên? Chẳng lẽ lại bá» trốn? Lần trước là vì chuyện cá»§a Äô Äô, nhưng lần nà y lại là vì cái gì? Vẫn nên nhanh chóng kết thúc chuyện cá»§a Oánh Nhi rồi trở vỠỨng Thiên, nói không chừng bá»n hỠđã ở nhà chá» hắn.
NghÄ© đến đây, Phương Sở Äình liá»n láºt lại tin tức mấy ngà y nay tìm được, chỉ là tâm vẫn không thể tịnh, phải nói vá»›i Hoà ng Thượng như thế nà o đây?
Xe ngá»±a Ä‘i mấy ngà y rốt cuá»™c cÅ©ng tá»›i được Tế Nam, thà nh phố lá»›n đúng là thà nh phố lá»›n, hiện tại đã là hoà ng hôn mà trên đưá»ng vẫn tấp náºp xe ngá»±a, “Lãi Ngô, chúng ta tìm quán trá» trướcâ€
“Phu nhân, đã có thân thÃch ở Tế Nam thì tại sao lại còn trụ lại quán trá»?â€, lão Ngô có chút không hiểu.
Hải ÄÆ°á»ng mỉm cưá»i, “Lúc nà y sắc trá»i đã muá»™n, nếu đến quấy rầy há» quả tháºt không tốt, vẫn nên chá» sang ngà y maiâ€
Xe ngá»±a dừng lại trước quán trá», Hải ÄÆ°á»ng để chưởng quầy an bà i chá»— ở rồi nói vá»›i lão Ngô, “Mấy ngà y nay đã vất vả ngươi rồi, ở đây có chút ngân lượng, đêm nay ngươi ở lại nÆ¡i nà y rồi ngà y mai trở vá» Thương Châu Ä‘iâ€
“Äa tạ phu nhânâ€, lão Ngô vui mừng cầm ngân lượng trở vá» phòng, chỉ là phu nhân nà y có chút kỳ quái, ngà y mai chẳng lẽ không cần mình đánh xe nữa sao? Hay là chuẩn bị Ä‘i đến nhà ngưá»i thân? Quên Ä‘i, chuyện cá»§a ngưá»i ta không cần mình quản, ngà y mai đã có thể vá» nhà rồi, đợi lát nữa trên phố mua vá» cho tiểu tỠở nhà chút mứt quả.
Hải Dưá»ng đứng trong phòng nhìn toà n bá»™ số ngân lượng trên tay, tuy rằng không còn nhiá»u lắm nhưng vẫn đủ hai trăm mấy, may mắn trước lúc rá»i khá»i Ứng Thiên Ä‘em theo nhiá»u tiá»n, bằng không chắc phải ra đưá»ng ăn xin.
Trầm nhÅ© mẫu nhìn nà ng đếm tiá»n liá»n tiến lên vá»— vá»— vai nà ng, sau đó Trầm nhÅ© mẫu lấy từ trong hà nh lý ra má»™t gói đồ, hóa ra là trang sức cá»§a Hải ÄÆ°á»ng, nà ng vừa nhìn thấy liá»n sáng mắt lên, Trầm nhÅ© mẫu quả tháºt chu đáo, thứ nà y chÃnh là vốn liếng là m ăn cá»§a nà ng.
“Trầm nhÅ© mẫu, ngà y mai chúng ta Ä‘i mua má»™t Ãt trang phục rồi rá»i khá»i Tế Namâ€, Hải ÄÆ°á»ng tÃnh toán trong lòng, hiện tại là thá»i Ä‘iểm ly khai ngưá»i cá»§a quán trá» ná».
Ngà y thứ hai, bá»n há» vá»™i và ng lên xe ngá»±a cá»§a quán trá» ra ngoà i, nà ng chá»n mua và i thứ cần thiết rồi ra khá»i thà nh hướng vá» phÃa nam mà đi. Thá»i tiết phương bắc quả tháºt khó chịu, vẫn là phÃa nam tốt hÆ¡n, Hải ÄÆ°á»ng nghÄ© thầm trong lòng.
Ra khá»i thà nh, Trầm nhÅ© mẫu liá»n há»i Hải ÄÆ°á»ng Ä‘i hướng nà o, Hải ÄÆ°á»ng nghÄ© ngợi má»™t chút liá»n nói, “Chá»n đưá»ng sông, chúng ta ngồi thuyá»n xuôi Giang Namâ€, không ngồi xe ngá»±a, các ngươi là m thế nà o để tìm ra ta.
“Äô Äô, nương và ngươi chÆ¡i má»™t trò chÆ¡i, được không?â€, Hải ÄÆ°á»ng nhìn nam trang trên tay, haiz, tuy nà ng không muốn nhưng để má»™t nữ nhân ôm hà i tá» bên ngoà i dù sao cÅ©ng không an toà n.
“ChÆ¡i trò chÆ¡i? ÄÆ°á»£c!â€, Äô Äô Ä‘ang nhìn phong cảnh bên ngoà i láºp tức ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Ngươi nhắm mắt lại rồi đếm số đến má»™t trăm, không cho nhìn lénâ€, Äô Äô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, sau khi đếm đến má»™t trăm hắn liá»n mở mắt ra, nương đâu mất rồi, trong xe chỉ có má»™t nam nhân mà y ráºm mắt to Ä‘ang mỉm cưá»i nhìn hắn.
“Nương đâu?â€, Äô Äô xốc rèm xe nhìn ra ngoà i, chỉ có Trầm nhÅ© mẫu a, rõ rà ng vừa rồi xe ngá»±a không ngừng lại, váºy thì nương chạy Ä‘i đâu?
Nam nhân gõ đầu hắn, “Ngốc ngốc!â€
Äô Äô tò mò nhìn nà ng, “Nương?â€, hắn vươn tay sá» lên tóc nà ng, rồi sá» sá» lên mặt nà ng, “Äúng là nương, tháºt ngá»™ a, ta cÅ©ng muốn chÆ¡iâ€
Hải ÄÆ°á»ng vá»— đầu hắn, “Trò nà y chỉ có ngưá»i lá»›n chÆ¡i được, ngươi cứ như bây giá» là được rồi. Từ giá» trở Ä‘i, ngươi gá»i ta là phụ thân được không?â€
â€œÄÆ°á»£câ€, hắn hứng khởi đồng ý.
“Gá»i phụ thân má»™t tiếng thá» xemâ€, Hải ÄÆ°á»ng chá»c hắn.
Äô Äô rất phối hợp gá»i má»™t tiếng, “Phụ thân!â€
Từ nay vá» sau nương cá»§a ngươi sẽ vừa là m mẫu thân vừa là m phụ thân. Hải ÄÆ°á»ng nhìn bá»™ dáng cao hứng cá»§a Äô Äô liá»n có chút khổ sở, hy vá»ng tương lai hắn sẽ không trách oán mình.
Hoà ng hôn buông xuống, Phương Sở Äình ngồi trong quán trá», trước mắt là hồ sÆ¡ vụ án cá»§a Tô gia, chỉ là tâm cá»§a hắn đã sá»›m không có ở nÆ¡i nà y. Tiểu Tứ vẫn chưa truyá»n tin tức đến, xem ra hắn cÅ©ng chưa vỠđến Ứng Thiên, hiện tại chỉ mong chá» sau khi Tiểu Tứ vỠđến nhà thì nữ nhân kia đã có ở đó.
“Thiếu giaâ€, ngoà i cá»a truyá»n đến thanh âm trầm trầm cá»§a Thà nh Thụy.
Hắn vá»— vá»— trán lấy lại bình tÄ©nh rồi nói, “Tiến và oâ€
“Thiếu gia, Dương đại nhân tìm ngà iâ€, Thà nh Thụy nói xong liá»n đứng tránh sang má»™t bên, đứng sau lưng hắn chÃnh là lão sư cá»§a Phương Sở Äình.
“Tiên sinh? Tại sao ngưá»i lại đến đây, xin má»i và oâ€, hắn tá»± mình má»i Dương đại nhân đến bên bà n tròn rồi châm má»™t tách trà .
Dương đại nhân sá» cằm, “Ngươi tá»›i kinh thà nh đã lâu như váºy mà ta cÅ©ng không có há»™i ngồi tâm sá»± vá»›i ngươi nên hôm nay đến đây xemâ€
“Lá»i nà y cá»§a tiên sinh là m đệ tá» cảm thấy hổ thẹn, đúng lá»… đệ tá» phải tá»›i bái kiến tiên sinh, thỉnh tiên sinh đừng trách vì đệ tá» báºn má»™t số việc nên vẫn chưa đến bái kiến ngà i, đệ tá» thất lá»… rồiâ€, Phương Sở Äình nhanh chóng hà nh lá»….
“Quên Ä‘i, chúng ta cÅ©ng đừng khách khà như váºy, ngồi xuống rồi nÃ. Ngươi đến kinh thà nh có chuyện gì?â€, Dương đại nhân cân nhắc phải nói vá»›i hắn thế nà o.
Phương Sở Äình ngồi xuống châm thêm má»™t tách trà , “Hoà ng Thượng lệnh cho Sở Äình mang thê tỠđến gặp nhạc phụâ€
“Diệp Duy VÅ©?â€, Dương đại nhân tùy ý đáp má»™t câu.
“Dạ, là Hoà ng Thượng nhân háºu, nguyện vá»ng cuối cùng cá»§a nhạc phụ là muốn gặp thê tá» cá»§a đệ tá», Hoà ng Thượng đã đồng ýâ€
“Váºy sao, thế thì vì cá»› gì mà ngươi lưu lại má»™t mình tại nÆ¡i nà y?â€, Dương đại nhân nhìn quanh bốn phÃa, trong gian phòng nà y chỉ có má»™t mình hắn.
“Gia sá»± cá»§a nhà nhạc phụ đã xong, thê tá» cÅ©ng đã trở lại Ứng Thiênâ€, nói tá»›i đây, Phương Sở Äình lại cau mà y, hiện tại còn không biết nà ng Ä‘ang ở đâu.
Dương đại nhân nhìn sắc mặt có chút không đúng liá»n cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ lại phát sinh chuyện gì, “Tại sao ngươi không cùng thê tá» trở vá»?â€
“Ta…ta còn chút việc phải xá» lýâ€, hắn cân nhắc xem có nên nói vá»›i tiên sinh hay không.
Váºy là hắn đã nói đến chÃnh Ä‘á», Dương đại nhân có chút yên tâm, “Váºy sao? Là chuyện gì váºy?â€
Phương Sở Äình im lặng trong chốc lát, chuyện nà y có nên há»i ý tiên sinh không, “Tiên sinh, đệ tá» có chút chuyện khó nói, còn muốn thỉnh tiên sinh chỉ giáo má»™t phen, không biết có được không?â€
“Nói ra ta nghe thá»â€
Thở nhẹ má»™t hÆ¡i, Phương Sở Äình ngẩng đầu nhìn lão sư cá»§a hắn, “Tiên sinh hẳn biết chuyện cá»§a Tô gia?â€
“Tô Thà nh? Biết, thế nà o? A, đúng rồi, tiểu thiếp nhà ngươi chÃnh là nữ nhi cá»§a hắnâ€
“Trà nhá»› cá»§a tiên sinh tháºt tốt, đúng váºy, Tô Thà nh là nhạc phụ đại nhân cá»§a đệ tá»â€, hắn nói đến đây liá»n thở dà i, “Hắn tìm ta, nói là muốn ta cứu hắnâ€
Dương đại nhân nhìn đệ tá» cá»§a mình liá»n có chút tức giáºn, Hoà ng Thượng còn chưa truy cứu con dâu Tô gia, hắn còn không biết Æ¡n, “Cứu? Ngươi chuẩn bị cứu như thế nà o?â€
“Ta…ta bất quá chỉ xem qua hồ sÆ¡, kỳ tháºt cÅ©ng không biết phải cứu như thế nà o, dù sao quốc pháp cÅ©ng không thể xem thwòngâ€
Tiên sinh giáºn dữ đứng lên, “Ngươi đã biết quốc pháp không thể xem thưá»ng, tại sao còn ở nÆ¡i nà y tìm ngưá»i, ngươi cho rằng những ngưá»i nà y Ä‘á»u ngồi không sao? Bá»n há» xoay ngưá»i má»™t cái đã báo lên Hoà ng Thượng rồi!â€
Phương Sở Äình cúi đầu, chuyện nà y hắn đã biết, “Ta biếtâ€
“Ngươi biết! Ngươi cÅ©ng biết tất cả Ä‘á»u do Hoà ng Thượng từ trên áp xuống, Hoà ng Thượng không suy nghÄ© cẩn tháºn sao? Ngươi là ngưá»i thông minh, tại sao lại là m ra việc dại dá»™t như váºy?â€
“Kỳ tháºt chuyện cá»§a Tô gia ta cÅ©ng biết không cứu được, chẳng qua…chẳng qua ta cảm thấy chuyện cá»§a Oánh thái phi có chút kỳ quáiâ€, hắn ngượng ngùng trả lá»i.
“Oánh thái phi? Hiện tại còn gá»i cái gì Thái phi? Chuyện cá»§a nà ng có gì kỳ quái? Ngươi nói ta nghe má»™t chútâ€, Dương đại nhân biết chắc hắn sẽ nhắc tá»›i.
Phương Sở Äình có chút khó xá», nói hay không nói, “Tiên sinh…tiên sinh đừng há»i đến, chẳng qua chỉ là chút nghi ngá» cá»§a Sở Äình thôiâ€
“Nghi ngá»? Vì má»™t chút nghi ngá» không có căn cứ mà ngươi tốn công tìm hiểu? Ngươi nhìn lại ngươi xem, mấy ngà y nay đã tìm bao nhiêu ngưá»i há»i thăm? Tại sao ngươi không dùng đầu óc ngẫm lại, tại sao bá»n há» Ä‘á»u trả lá»i ngươi cho có lệ?â€
Chẳng lẽ trong đó có chút ẩn tình không thể để ngưá»i khác biết? Phương Sở Äình bắt được chút bóng dáng nhưng vẫn không cách nà o khẳng định.
“Sở Äình a, vi sư cÅ©ng là vì ngươi mà nói tháºt, ngà y hôm nay ta đến đây cÅ©ng là vì chuyện nà yâ€
Phương Sở Äình kinh ngạc ngẩng đầu, tiên sinh nói lá»i nà y là có ý gì? Chẳng lẽ là …Hoà ng Thượng?
“Chuyện cá»§a ngươi kỳ tháºt không chỉ có vi sư biết, Hoà ng Thượng từ sá»›m đã rõ như lòng bà n tay. Thá»i Ä‘iểm Tô Oánh Nhi chưa tiến cung, ngươi đã quen biết vá»›i nà ng, đúng không? Túy Tiên Lâu?â€
Nghe được ba chữ nà y, Phương Sở Äình mở to hai mắt, chuyện nà y mà Hoà ng Thượng cÅ©ng biết sao?
“Ngươi đó!â€, Dương đại nhân lắc đầu vá»— vai hắn, “Nhiá»u năm như váºy mà ngươi vẫn không biết tÃnh tình cá»§a Hoà ng Thượng, nếu hắn không nắm rõ sá»± tình thì là m sao lại Ä‘em Cẩm Hồng Lâu giao cho ngươi, chuyện cá»§a ngươi cùng Thừa Nghệ, Hoà ng Thượng rõ hÆ¡n ai hếtâ€, Phương Sở Äình run rẩy, nguyên lai sá»± tÃn nhiệm nhiá»u năm qua đã được thà nh láºp dá»±a trên sá»± nắm rõ tình hình cá»§a bá»n há».
“Biết chưa? Tháºm chÃ…tháºm chà ngay cả Trầm ÄÆ°á»ng là ai, Hoà ng Thượng cÅ©ng biếtâ€
Tà i sản của Tịch Ly
Chữ ký cá»§a Tịch Ly Ngưá»i chợt đến ... chợt Ä‘i ... rồi chợt mất!!!
Tôi chợt buồn ... chợt khóc ... chợt cô đơn!!!
Äã có 3 Thà nh viên nói CÃM Æ N đến bà i viết rất có Ãch cá»§a Tịch Ly
24-10-2011, 08:41 PM
Tiếp Nháºp Ma Äạo
Tham gia: Jan 2011
Bà i gởi: 406
Thá»i gian online: 28 phút 36 giây
Thanks: 4
Thanked 2,046 Times in 348 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Quyển 4 – Chương 26
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
“Chuyện nà y…chuyện nà y cÅ©ng biết sao?â€, Phương Sở Äình cay mà y, nói như váºy, Hoà ng Thượng từ sá»›m đã biết mình cùng Oánh Nhi có quen biết, tháºm chÃnh cÅ©ng biết mình cùng nà ng có má»™t Ä‘oạn tình duyên, chỉ là lúc nà y tiên sinh nói ra là có ý gì?
“Hoà ng Thượng là ngưá»i hiểu là lẽ, ngà i sẽ không vì chuyện quá khứ mà truy cứu ngươi. Bất quá, ngươi cÅ©ng đừng giữ ý định muốn cứu nà ngâ€
“Lá»i tiên sinh nói đệ tá» có thể hiểu được, chỉ là có chút thắc mắc, rốt cuá»™c nà ng đã phạm tá»™i gì? Kỳ tháºt…kỳ tháºt đệ tá» vốn định tiến cung và o ngà y mai để thình giáo Hoà ng Thượngâ€, Phương Sở Äình quyết tâm nói tháºt vá»›i ân sư.
“Sở Äình a, tại sao ngươi lại cố chấp như váºy? CÅ©ng may ngà y hôm nay ta đến đây, nếu để sang ngà y mai thì chỉ sợ ngay cả mạng cá»§a ngươi cÅ©ng không giữ được. Ta không nhiá»u lá»i nữa, nếu ngươi còn xen và o chuyện nà y thì chỉ có má»™t con đưá»ng chết. Không sai, Hoà ng Thượng vẫn nhá»› tình bằng hữu cÅ©, chỉ là nếu ngươi quả tháºt mở miệng há»i Hoà ng Thượng thì chỉ sợ thần tiên cÅ©ng không giúp được ngươi, không chỉ má»™t mình ngươi, Phương gia trên dưới có thể bảo toà n tÃnh mạng được hay không, vi sư cÅ©ng không dám cam Ä‘oanâ€
“Nghiêm trá»ng như váºy sao?â€
“Äúng! Chuyện nà y can hệ đến hoà ng gia, má»™t chức quan lục phẩm nho nhá» như ngươi không thể quản, đừng nói là ngươi, ngay cả đám lão quan trong triá»u kia cÅ©ng không dám há»i má»™t câu, còn ngươi thì cứ nhá»› đến tình cÅ© mà nuôi dưỡng ý muốn cứu nà ng. Cho nên, nghe vi sư khuyên má»™t câu, không nên há»i, cÅ©ng không nên truy cứuâ€
Trong phòng yên lặng hồi lâu, chỉ có ánh nến kia thỉnh thoảng phát ra tiếng tà tách khe khẽ, Dương đại nhân nhìn hắn hồi lâu không nói nên lá»i liá»n vá»— nhẹ lên vai hắn, “Vi sư cÅ©ng chỉ có thể nói bấy nhiêu, tất cả Ä‘á»u dá»±a và o quyết định cá»§a chÃnh ngươi, sá»›m ngà y trở lại Ứng Thiên Ä‘i thôi!â€
“Äệ tỠđã hiểuâ€
“Kỳ tháºt hết thảy Ä‘á»u là ý cá»§a Hoà ng Thượng, hy vá»ng ngươi có thể hiểu được ná»—i khổ tâm cá»§a Hoà ng Thượngâ€, trước khi Ä‘i, Dương đại nhân để lại má»™t câu.
Phương Sở Äình cân nhắc ý tứ cá»§a Dương đại nhân, xem ra Hoà ng Thượng đã quyết tâm, Oánh Nhi chỉ sợ không thoát khá»i tá» tá»™i, hắn vừa cảm thấy áy náy vừa có chút thoải mái, việc nà y đã vượt qua phạm vi năng lá»±c cá»§a hắn, Lam Nhân cÅ©ng thế, Tô gia cÅ©ng váºy, bá»n há» cÅ©ng không thể trách hắn. Quên Ä‘i, đã táºn lá»±c rồi, ngà y mai sẽ trở lại Ứng Thiên, hy vá»ng Tiểu Tứ đã tìm được mẫu tá» bá»n há».
Ngà y thứ hai, Phương Sở Äình còn chưa xuất phát thì thư cá»§a Tiểu Tứ đã tá»›i. Trong thư có nói phu nhân không trở lại Ứng Thiên phá»§, dá»c đưá»ng Ä‘i cÅ©ng không phát hiện tung tÃch cá»§a nà ng. Äá»c được tin nà y, sắc mặt hắn trở nên tái mét, nữ nhân nà y…tại sao nà ng lại cố chấp như váºy? Tại sao nà ng luôn cùng phương thức cá»±c Ä‘oan nà y để đối phó, động má»™t chút liá»n ôm con chạy mất, hoà n toà n chẳng để ý gì đến hắn là tướng công cá»§a nà ng?
“Công tá», chúng ta Ä‘i đâu?â€, Äại Nhất nhìn thấy vẻ mặt thay đổi cá»§a hắn liá»n cẩn tháºn lên tiếng.
Phương Sở Äình nghÄ© trong chốc lát, “Äến Thương Châuâ€
Bến Tá» Trữ, má»™t nam tá» trẻ tuổi mang theo má»™t tiểu hà i tá» cùng má»™t phụ nhân Ä‘i lên thuyá»n, thuyá»n kia không lá»›n, chỉ có thể chở được và i ngưá»i, “Nhà đò có ở đây hay không?â€
“Có đâyâ€, má»™t thanh âm thô ráp từ trong khoang thuyá»n vá»ng lại, thanh âm vừa dứt thì má»™t nam nhân cưá»ng tráng bá»—ng xuất hiện, “Vị công tá» nà y, có chuyện gì sao?â€
“Là thế nà y, chúng ta muốn đến Tô Châu, không biết chá»§ thuyá»n có thể đưa chúng ta Ä‘i má»™t Ä‘oạn đưá»ng?â€
Nam nhân cưá»ng tráng quét mắt nhìn gương mặt nam nhân đối diện và i lần, “Tô Châu? Tại sao công tá» lại biết chúng ta sắp đến Tô Châu?â€, vấn đỠnà y phải há»i rõ rà ng, nếu ngưá»i ta muốn giết ngưá»i cướp thuyá»n thì chỉ hai ba ngưá»i cÅ©ng khó đối phó.
“Chưởng quầy tại quán trá» vừa rồi nghe nói chúng ta muốn đến Giang Nam liá»n giá»›i thiệu chúng ta đến chá»— ngà iâ€, ngưá»i nà y đúng là Hải ÄÆ°á»ng, hôm qua nà ng đến Tá» Trữ, nghe ngưá»i ta nói thuyá»n nà y đưa hà ng hóa đến Tá» Trữ và đang định quay vá».
“Là Lưu chưởng quầy? Váºy thì không sao, chỉ là Tô Châu đưá»ng xá xa xôi, công tá» có bằng lòng gánh vác chút lá»™ phà không?â€, nam nhân cưá»ng tráng vừa nghe nói là khách do Lưu chưởng quầy giá»›i thiệu đến liá»n yên tâm má»™t chút, lại nhìn hắn công tá» văn nhược, bá»™ dáng cÅ©ng không giống kẻ giết ngưá»i cướp cá»§a.
Hải ÄÆ°á»ng gáºt đầu, â€œÄÆ°Æ¡ng nhiên rồi, sau khi đến Tô Châu ta sẽ trả tiá»n, ngươi ra giá Ä‘iâ€
“Ta cÅ©ng không đòi nhiá»u, mưá»i hai bạc!â€, nam nhân lo lắng trong chốc lát khi nói ra con số nà y, má»™t con số không nhiá»u không Ãt.
â€œÄÆ°á»£câ€, Hải ÄÆ°á»ng cân nhắc, nếu là xe ngá»±a thì cÅ©ng tương đương như váºy, mưá»i hai bạc đúng là không nhiá»u lắm, “Không biết khi nà o có thể xuất phát?â€
“Chá» má»™t lát, ta còn hai ngưá»i Ä‘ang Ä‘i mua nà y ná», chá» bá»n há» trở vá» liá»n xuất phát. Má»i công tá» và o chá»â€
Hải ÄÆ°á»ng gáºt đầu mang theo Trầm nhÅ© mẫu cùng Äô Äô và o khoang thuyá»n, khoang thuyá»n nà y tuy rằng không lá»›n nhưng cÅ©ng có thể phân được thà nh hai gian, chá»§ thuyá»n đưa bá»n há» và o má»™t gian nhá» hẹp, bên trong chỉ có má»™t chiếc giưá»ng đơn sÆ¡, ngay cả bà n cÅ©ng không có, “Công tá», thuyá»n cá»§a chúng ta không phải thuyá»n chuyên chở khách, hiện tại chỉ có má»™t khoang trống, xin các vị thông cảmâ€
“Không sao, chá»§ thuyá»n, ở đây có chút bạc, còn phiá»n ngươi mua giúp chúng ta má»™t Ãt lương thá»±c Ä‘i đưá»ngâ€, Hải ÄÆ°á»ng lấy từ trong ngá»±c áo ra má»™t Ãt ngân lượng.
Chá»§ thuyá»n lắc đầu không nháºn, “Không cần, đại ca ta đã Ä‘i mua lương thá»±c, ngà i không cần đưa thêm nữaâ€
Hải ÄÆ°á»ng mỉm cưá»i, những ngưá»i nà y là m ngưá»i tháºt thà nh tháºt, “Cứ xem như ta đưa trước tiá»n đặt cá»câ€
Chá»§ thuyá»n ngượng ngùng tiếp nháºn, hắn vừa Ä‘i vừa gãi đầu.
Nhìn hắn rá»i Ä‘i, Hải ÄÆ°á»ng đóng cá»a lại rồi nhìn trái nhìn phải và o khoang thuyá»n nho nhá» cá»§a mình, để ba ngưá»i cùng ngá»§ thì có chút cháºt hẹp, bất quá cÅ©ng không còn cách nà o khác, nà ng tháºt sá»± không dám tùy tiện lên thuyá»n. Hôm qua nà ng còn nói vá»›i chưởng quầy béo kia là đến Tô Châu tìm tướng công, tướng công cá»§a nà ng cÅ©ng mang theo không Ãt hà ng hóa nên những ngưá»i nà y chưa nổi ý xấu. Hiện tại bên cạnh nà ng không còn ai, phải nên cẩn tháºn má»™t chút.
Qua buổi trưa, Hải ÄÆ°á»ng nghe thấy thanh âm chá»§ thuyá»n bên ngoà i, “Äại ca, đại tẩu, đã trở vá» rồi sao, chúng ta đã có thể lên đưá»ng trở vá» Tô Châuâ€
â€œÄÆ°á»£câ€
“Äúng rồi, đại ca, vừa rồi có hai ngưá»i mang theo má»™t tiểu hà i tỠđến nhá» chúng ta đưa vá» Tô Châu, ta đã đồng ý rồiâ€
“Là ngưá»i như thế nà o?â€, ngưá»i nói chuyện có vẻ hÆ¡i tức giáºn, tại sao hắn lại tùy tiện cho ngưá»i khác lên thuyá»n?
Chá»§ thuyá»n cưá»i ha hả, “Ta xem má»™t chuyến nà y cÅ©ng kiếm được không Ãt tiá»n, nếu có ngưá»i gánh vác chút lá»™ phà cÅ©ng tốt. Ta thấy hắn thư sinh văn nhược, lại còn mang theo đứa nhá», hẳn là …hẳn là không có vấn đỠgì?â€
“Äể ta nhìn xemâ€, hắn nói xong liá»n nhảy xuống khoang thuyá»n Ä‘i tá»›i.
Giá»ng nói cá»§a hai ngưá»i kia tháºt lá»›n, Hải ÄÆ°á»ng vừa nghe nói cÅ©ng không cảm thấy kỳ quái, là m ăn vẫn nên cẩn tháºn chút thì hÆ¡n, nà ng tiến đến mở cá»a.
“Ngươi?â€
“Ngươi!â€, Hải ÄÆ°á»ng nhìn thấy ngưá»i ná» liá»n có chút ngây ngẩn.
“Tướng công, là m sao váºy?â€, nữ nhân phÃa sau cÅ©ng tiến đến, nà ng vừa nhìn thấy Hải ÄÆ°á»ng liá»n nhếch miệng, đồng thá»i vẻ mặt có chút không thể tin được, nà ng thì thà o nói, “Tại sao lại giống như váºy?â€
“Yên Nhược, Chu Tiêu, không ngá» lại là các ngươiâ€, Hải ÄÆ°á»ng dù có chút lo lắng nhưng vẫn nhẹ nhõm thở dà i má»™t hÆ¡i, Ãt nhất thuyá»n nà y cÅ©ng không phải là thuyá»n cá»§a kẻ cướp.
“Là …Phương phu nhân?â€, Yên Nhược nhìn kỹ rồi cao hứng gá»i tên.
“Phương phu nhân! Tháºt sá»± là ngưá»i sao?â€, Chu Tiêu nhẹ nhà ng thở ra, hắn cÅ©ng vui vẻ mỉm cưá»i, chỉ là nhìn thấy trang phục cá»§a Hải ÄÆ°á»ng liá»n há»i, “Tại sao…tại sao phu nhân lại mặc nam trang?â€
Hải ÄÆ°á»ng mỉm cưá»i có chút mất tá»± nhiên, Ä‘ang chuẩn bị trả lá»i thì chá»§ thuyá»n kia đã tiến đến, xem bá»™ dáng ba ngưá»i bá»n há» hình như đã quen biết, “Äại ca, nguyên lai các ngươi quen biết sao, váºy là tốt rồiâ€
Chu Tiêu nhìn thấy Hải ÄÆ°á»ng không trả lá»i liá»n tá»± động đáp, “Chu Thụ, vị nà y chÃnh là Phương công tá», là ân nhân cá»§a phu thê chúng ta, ngươi mau đến bái kiếnâ€
“Phương công tá», tháºt ngại quá, ta Ä‘em ngân lượng trả lại cho ngươi, ta không nháºn tiá»n cá»§a ân nhânâ€, Chu Thụ vừa nói vừa lấy ngân lượng ra khá»i ngá»±c áo.
“Không cần, đây là hẳn nhiênâ€
Chu Tiêu cau mà y giáºt lấy ngân lượng trên tay hắn đưa cho Hải ÄÆ°á»ng, “Ngươi…tại sao ngươi lại có thể thu tiá»n nà y? Công tá», thỉnh ngà i mau nháºn lạiâ€
“Chu Tiêu, nếu ngươi từ chối thì ta sẽ không lên thuyá»n cá»§a ngươi nữa. Ngân lượng nà y cÅ©ng không nhiá»u lắm, ngươi đó, phải để cho Yên Nhược cá»§a chúng ta ăn ngon hÆ¡n má»›i phảiâ€, Hải ÄÆ°á»ng đẩy tay hắn ra.
“Chuyện nà y…â€, Chu Tiêu đứng nÆ¡i đó không biết nên là m sao cho phải.
Yên Nhược thấy bá»n há» dây dưa mãi liá»n xòe tay thu tiá»n lại đây, â€œÄÆ°á»£c rồi được rồi, ta Ä‘i là m chút thức ăn cho công tá», tướng công, ngươi mau ra chợ mua thá»±c phẩm vá», đừng để thiếuâ€, nà ng dùng ánh mắt ý bảo Chu Tiêu mua thức ăn cho ngon và o.
“Äợi đã, Yên Nhược a, đợi chúng ta đến bến tà u kế tiếp lại mua, ta cÅ©ng muốn nếm thá» chút tay nghá» cá»§a các ngươiâ€, Hải ÄÆ°á»ng nắm tay Yên Nhược khiến Chu Thụ có chút kỳ quái, tại sao nam nhân nà y lại có thể nắm tay đại tẩu, ấy váºy mà đại ca cÅ©ng không để ý.
â€œÄÆ°á»£c rồi, đợi tá»›i bến tà u tiếp theo sẽ mua má»™t Ãt thức ănâ€, Chu Tiêu Ä‘em bạc đưa sang Chu Thụ rồi kéo hắn ra ngoà i.
Yên Nhược cùng Hải ÄÆ°á»ng bước và o phòng, sau khi chà o há»i qua Äô Äô cùng Trầm nhÅ© mẫu, Yên Nhược lên tiếng, “Tại sao phu nhân lại ở chá»— nà y?â€
“Ta từ kinh thà nh đến đây muốn Ä‘i Tô Châu du ngoạn má»™t chuyến, chỉ là nữ nhân má»™t mình bên ngoà i không tiện lắm nên phải thay đổi xiêm yâ€
“Ra là váºy, còn…Phương công tỠđâu?â€
“Hắn ở lại kinh thà nh là m chút việc, ta ôm hà i tá» vá» trước, ngồi xe ngá»±a mãi cÅ©ng mệt nên thá» chuyển sang Ä‘i bằng thuyá»nâ€, Hải ÄÆ°á»ng không muốn nà ng biết chuyện cá»§a mình nên đà nh phải nói dối.
“Tháºt đúng là trùng hợp, qua nhiá»u năm như váºy vẫn có thể gặp lại phu nhân, đây cÅ©ng là phúc pháºn cá»§a Yên Nhượcâ€
Hải ÄÆ°á»ng vá»— vá»— tay nà ng, “Äừng nói như váºy, ngươi ná» là ai váºy, thân thÃch?â€
“Ừm, là đệ đệ cá»§a tướng công, ngưá»i có thể yên tâm, hắn là ngưá»i thà nh tháºtâ€
Nà ng nghe xong liá»n gáºt đầu, “Dá»c đưá»ng Ä‘i còn phải là m phiá»n ngươiâ€
“Phu nhân nói lá»i nà y tháºt khiến Yên Nhược mất hứng, có ngưá»i là m bạn, Yên Nhược còn chưa kịp cao hứng. ÄÆ°á»£c rồi, phu nhân, ta Ä‘i nấu cÆ¡m, đợi lát nữa má»i ngưá»i cùng nhau ănâ€
Yên Nhược còn chưa ra khá»i cá»a thì cá»a đã mở, Äô Äô hứng phấn nhìn ra ngoà i, “Ngươi là m gì váºy?â€, Hải ÄÆ°á»ng lo lắng kéo hắn lại.
“Nương, a, phụ thân, Äô Äô muốn lên kia chÆ¡iâ€, Äô Äô nhìn thấy ánh mắt cá»§a Hải ÄÆ°á»ng liá»n sá»a miệng.
“Ngươi a, không bao giá» ngồi yên má»™t chá»— được, Ä‘i thôi!â€, Hải ÄÆ°á»ng dẫn hắn lên boong tà u, Chu Thụ đứng phÃa trước chèo thuyá»n, Chu Tiêu ở phÃa sau chỉnh mái chèo, ngưá»i trên ngưá»i dưới Ä‘iá»u khiển thuyá»n vững và ng lướt trên mặt nước.
Äô Äô nhìn Chu Tiêu chống thuyá»n, ánh mắt hắn mở lá»›n, hắn hứng khởi lắc tay Hải ÄÆ°á»ng, “A, thuyá»n Ä‘i rồi, tháºt nhanh a!â€
“Công tá», tiểu thiếu gia, tại sao hai ngà i lại lên đây?â€, Chu Tiêu vừa chống thuyá»n vừa chà o há»i cùng Hải ÄÆ°á»ng.
“Hắn muốn lên đây chÆ¡i, các ngươi cứ để mặc chúng ta ở nÆ¡i nà y nhìn ngó là đượcâ€
Chu Tiêu gáºt đầu, “Tiểu thiếu gia, cần phải chú ý má»™t chút, dưới đó có cá a!â€
“Cá! A, có cá!â€, Äô Äô muốn gạt tay Hải ÄÆ°á»ng nhưng lại bị nà ng gắt gao giữ lại.
“Äô Äô, đứng nÆ¡i nà y mà xem!â€, Hải ÄÆ°á»ng thấp giá»ng, nà ng sợ tiểu tá» nà y không cẩn tháºn mà rÆ¡i tõm xuống nước.
Äô Äô bất đắc dÄ© nhóng đầu xuống dưới, hắn tá»±a và o lan can nhìn những cánh hoa trôi theo dòng nước mà vui vẻ cưá»i khanh khách không ngừng.
“Tiểu thiếu gia thÃch ăn cá sao?â€,trong mắt Chu Tiêu có chút dịu dà ng, tiểu thiếu gia đúng là đáng yêu, hắn có chút nhá»› nhung bá»n nhỠở Tô Châu, trong lòng chỉ muốn vá» nhà tháºt mau.
“ThÃch!â€, vừa nghe đến hai chữ ăn cá, mắt cá»§a Äô Äô sáng lên.
Chu Tiêu nhìn thấy thuyá»n đã ổn định tốc độ liá»n buông sà o, Ä‘iá»u chỉnh vị trà má»™t chút rồi đặt lưới cá, “Ta sẽ giúp tiểu thiếu gia đánh cá, tối nay sẽ có cá ănâ€
Äô Äô láºp tức dá»i ánh mắt táºp trung và o lưới, hắn vừa nắm tay Hải ÄÆ°á»ng vừa tá»± mình tiến lên xem Chu Tiêu quăng lưới đánh cá.
Tà i sản của Tịch Ly
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a Tịch Ly
25-10-2011, 07:52 PM
Tiếp Nháºp Ma Äạo
Tham gia: Jan 2011
Bà i gởi: 406
Thá»i gian online: 28 phút 36 giây
Thanks: 4
Thanked 2,046 Times in 348 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Quyển 4 – Chương 27
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
Phương Sở Äình Ä‘uổi theo dấu vết cá»§a Hải ÄÆ°á»ng, hắn đã gặp chưởng quầy béo cá»§a quán trá» nỠđể há»i thăm tình hình lúc đó, trong lòng chưởng quầy béo có chút khẩn trương, ngưá»i kia đã rá»i Ä‘i, chẳng lẽ trên đưá»ng lại phát bệnh mà mình không biết. Äúng là gương mặt Phương Sở Äình rất dá»a ngưá»i, chưởng quầy béo vừa trông thấy liá»n sợ run, nà ng không dám giấu diếm Ä‘em tình huống lúc đó kể lại rà nh mạch.
Khi bá»n há» chuẩn bị rá»i Ä‘i, lão Ngô đã trở lại, sau khi biết hai mẫu tá» nà ng đến Tế Nam, bá»n há» lại chuyển hướng đến Tế Nam tìm kiếm. Hắn chưa bao giá» nghe nói Hải ÄÆ°á»ng có thân thÃch ở Tế Nam, hÆ¡n nữa nà ng đã bị mất trà nhá»›,…chuyện nà y hÆ¡n phân ná»a là nói dối! Haiz, nữ nhân nà y cho tá»›i bây giá» vẫn là nói dối không chá»›p mắt.
Äoà n ngưá»i tìm và i ngà y ở Tế Nam cuối cùng đã xác định được vấn Ä‘á», bá»n há» cÅ©ng không ở lại Tế Nam lâu mà nhanh chóng Ä‘uổi vá» phÃa nam. Phương Sở Äình cẩn tháºn suy nghÄ©, nà ng nhất định sẽ đến Giang Nam mà không ở lại phương bắc, tốt hÆ¡n vẫn nên trở vỠỨng Thiên phá»§ trước rồi hẳn Ä‘i tìm.
Cuá»™c sống trên thuyá»n kỳ tháºt không thoải mái như Hải ÄÆ°á»ng nghÄ©, nÆ¡i sinh hoạt cháºt hẹp, thức ăn cÅ©ng không ngon, tuy rằng Yên Nhược cùng Chu Tiêu đã suy nghÄ© rất nhiá»u biện pháp, chỉ là chút rau dưa tươi vẫn rất khó ăn a! Má»—i khi cáºp bến tà u, Chu Tiêu sẽ rá»i thuyá»n má»™t lát để mua thức ăn tươi, Hải ÄÆ°á»ng lo lắng muốn trả ngân lượng cho bá»n há» nhưng nói thế nà o cÅ©ng bị cá»± tuyệt, mặc dù bá»n há» có nháºn tiá»n thì ngà y hôm sau cÅ©ng sẽ nghÄ© cách mua gì đó để bù lại.
Thế nhưng trên thuyá»n quả tháºt tá»± do, không cần ngồi đến Ä‘au thắt lưng, khi ngồi mệt có thể đứng dáºy Ä‘i lại má»™t chút. Dòng nước trên kênh đà o lặng lẽ trôi, gió cÅ©ng không lá»›n, thuyá»n mặc dù Ä‘i cháºm nhưng rất ổn định, hai huynh đệ Chu Tiêu thay phiên chèo thuyá»n, mà dù có chèo thì cÅ©ng rất thoải mái.
Äô Äô trở thà nh tiểu gia há»a hiếu kỳ, cả ngà y hắn quấn quÃt Chu Thụ, thấy gì cÅ©ng há»i, chỉ là há»i rồi lại quên, bất quá Chu Thụ cÅ©ng là ngưá»i yêu thÃch tiểu hà i tá», Äô Äô há»i gì hắn cÅ©ng trả lá»i, hiện tại hắn Ä‘ang dạy Äô Äô cách đánh bắt cá.
Hải ÄÆ°á»ng đứng lâu có chút choáng váng, nà ng tùy ý lên boong tà u tìm má»™t chá»— sạch sẽ để ngồi. Gió thổi, cảnh váºt hai bên bá» sông cháºm rãi lướt qua, kiếp trước nà ng chưa từng ngồi qua loại thuyá»n như thế nà o, chỉ có duy nhất má»™t lần Ä‘i Bắc Hải ngồi thuyá»n gắn máy, lần đó quả tháºt thảm hại, nói thế nà o cÅ©ng không thoải mái như thế nà y.
Tối hôm đó, sau khi cÆ¡m nước xong, Yên Nhược vẫn như cÅ© ở lại tán gẫu vá»›i bá»n há». Lúc trước, sau khi hai ngưá»i rá»i khá»i Ứng Thiên liá»n xuôi thuyá»n đến Tô Châu mua má»™t căn nhà định cư rồi đón mẫu thân cùng Chu Thụ vá» nhà sống cùng. Lúc ấy tuổi tác cá»§a Chu Thụ cÅ©ng không lá»›n, bá»n ngưá»i chẳng ai có nghá» nghiệp gì, Chu Tiêu thấy váºy liá»n mua má»™t chiếc thuyá»n, hai huynh đệ giúp đỡ lẫn nhau váºn chuyển hà ng hóa.
Lần nãy cÅ©ng tháºt là trùng hợp, sau khi Tô Châu, Lưu chưởng quầy liá»n thuê thuá»n cá»§a bá»n há» quay vá» Tể Trữ, đưá»ng xá xa xôi, lại không ai nấu cÆ¡m nên bá»n há» liá»n dẫn theo Yên Nhược Ä‘i cùng, không ngá» tại đây còn có thể gặp lại Hải ÄÆ°á»ng, đây cÅ©ng coi như duyên pháºn. Váºn khà cá»§a Hải ÄÆ°á»ng cÅ©ng tốt nên có thể gặp lại cố nhân, nà ng không cần lo lắng an toà n khi di chuyển bằng thuyá»n, chỉ là …sau khi tá»›i Tô Châu rồi phải nói vá»›i bá»n há» thế nà o đây? Chẳng lẽ phải quay lại Ứng Thiên sao? Quên Ä‘i, vẫn là đi bước nà o hay bước đấy!
Yên Nhược cùng Trầm nhÅ© mẫu Ä‘ang nấu cÆ¡m dưới Ä‘uôi thuyá»n, chỉ chốc lát sau hai ngưá»i đã bê thức ăn lên khoang thuyá»n rồi gá»i, “Công tá», tiểu thiếu gia, ăn cÆ¡mâ€
Hải ÄÆ°á»ng nghe gá»i liá»n đứng dáºy giúp các nà ng dá»n chén bát, “Công tá», ngà i cứ để đó để ta là mâ€, Chu Thụ nhìn thấy Hải ÄÆ°á»ng định động tay và o liá»n ngăn cản.
“Không saoâ€, Hải ÄÆ°á»ng tá»± mình cầm bát đến bà y biện trên bà n.
Chu Thụ gãi đầu, vị công tư nà y quả tháºt…có chút kỳ quái, nhìn bá»™ dáng thư sinh kia hẳn là ngưá»i có tiá»n có địa vị, theo lý thì việc nà y trong nhà hắn đã có hạ nhân là m thay, chỉ là động tác cá»§a hắn dưá»ng như rất thuáºn tay.
“Tiểu thiếu gia, đây là cá sáng hôm nay đã đánh bắt được, tháºt ngon a, để Yên Nhược múc cho ngà i má»™t bátâ€, Yên Nhược chăm sóc Äô Äô, Äô Äô nhìn món cá đến chải nước miếng, hắn ngoan ngoãn gáºt đầu, “Äa tạ Yên Nhược cô cô!â€
Tiểu Tá» nà y là m phiá»n hết ngưá»i nà y đến ngưá»i khác trên thuyá»n, đặc biệt là Chu Thụ, má»—i ngà y sau khi rá»i giưá»ng chắc chắn hắn sẽ Ä‘i tìm Chu Thụ để xem đánh cá. Tiếp đến hắn sẽ xuống Ä‘uôi thuyá»n nhìn Chu Tiêu chống thuyá»n rồi nghe kể và i câu chuyện thú vị. Má»—i khi nhìn thấy cảnh nà y, Hải ÄÆ°á»ng liá»n bất đắc dÄ© nổi lên suy nghÄ©, hắn nghe có thể hiểu được sao? Tại sao má»—i nà y Ä‘á»u há»i không biết mệt má»i?
“Chu Tiêu, đây là nÆ¡i nà o váºy?â€, Ä‘oạn sông nà y có rất nhiá»u thuyá»n buôn qua lại, hÆ¡n nữa thuyá»n cá»§a bá»n há» còn lá»›n hÆ¡n nhiá»u, Äô Äô thưá»ng xuyên hứng chà hét chói tai, “Thuyá»n lá»›n!!!â€
“Công tá», qua má»™t đêm chúng ta đã đến Dương Châu. Dương Châu tà i phú hÆ¡n hẳn, váºy nên thuyá»n cÅ©ng lá»›n hÆ¡n hẳnâ€, Chu Tiêu vừa cẩn tháºn chống thuyá»n vừa trả lá»i.
Dương Châu, nói váºy Ứng Thiên phá»§ cách đây cÅ©ng không xa, Hải ÄÆ°á»ng có chút lo lắng liá»n há»i, “Chúng ta dừng lại Dương Châu bao lâu?â€
“Công tá» muốn rá»i thuyá»n lên bá» du ngoạn sao?â€
Hải ÄÆ°á»ng vá»™i và ng lắc đầu, “Không phảiâ€, tuy nói “yên hoa tam nguyệt há Dương Châu†nhưng hiện tại cÅ©ng không phải là “yên hoa tam nguyệtâ€, không cần rá»i thuyá»n, nếu để ngưá»i khác phát hiện chỉ sợ không tốt, “Ta muốn sá»›m đến Tô Châuâ€
â€œÄÆ°á»£c, váºy chúng ta không cần ngừng lại, hôm trước cÅ©ng đã chá»n mua không Ãt thá»±c phẩm đủ dùng đến Trấn Giangâ€
Thuyá»n đến Trấn Giang, bá»n há» neo lại bến ná»a ngà y, chá»n mua má»™t số váºt phẩm nà y ná» rồi lại Ä‘i tiếp, Hải ÄÆ°á»ng tháºm chà không thèm bước xuống thuyá»n mà tránh mặt trong khoang thuyá»n, nà ng sợ bị ngưá»i khác phát hiện hà nh tung.
Äến Tô Châu, Yên Nhược nhiệt tình má»i Hải ÄÆ°á»ng đến nhà bá»n há» là m khách. Tại má»™t khu vá»±c khá yên tÄ©nh trong thà nh, má»™t vị lão phụ nhân Ä‘ang phÆ¡i cá trước sân, nghe được thanh âm mở cá»a, nà ng quay đầu lại liá»n trông thấy nhi tá» cùng con dâu đã trở vá», gương mặt già nua lá»™ vẻ an tâm, “Äã vá» rồi sao?â€
“Nương, có khách đếnâ€, Chu Thụ buông xâu cá trên tay rồi tiến đến giúp đỡ lão phụ nhân bê rá»— cá đặt lên giá.
“Váºy sao?â€, lão phụ nhân nhìn những ngưá»i Ä‘i phÃa sau liá»n mở miệng cưá»i, “Khách nà o đâu? Mau má»i và o!â€
Yên Nhược má»i bá»n há» và o nhà chÃnh rồi nhanh tay mang nước trà tá»›i, lão phụ nhân nhìn thấy có tiểu hà i tá» liá»n Ä‘em tiểu hà i tá» trong buồng nhà mình ra, Yên Nhược vẫy gá»i, “LÄ©nh Nhân, Linh Nhi, mau đến hà nh lá»… vá»›i công tá» cùng Äô Äô thiếu giaâ€, hai tiểu hà i tá» trông cá»±c kỳ giống Yên Nhược, đặc biệt là tiểu nữ, bá»™ dáng vừa ngoan ngoãn vừa hiá»n là nh kia khiến Hải ÄÆ°á»ng vô cùng yêu thÃch.
Hải ÄÆ°á»ng không cho bá»n nhá» hà nh lá»… mà vươn tay kéo hai đứa lại, sau đó là lấy từ trong ngá»±c áo ra má»™t đôi ngá»c bôi, khi ở trên thuyá»n nà ng được biết bá»n há» có hai tiểu nhi nữ liá»n nhá» Trầm nhÅ© mẫu tìm mua má»™t đôi ngá»c bá»™i, “Không cần hà nh lá»…, đến đây, có quà gặp mặt tặng cho hai ngươi!â€
“Công tá» tại sao lại thế?â€, Yên Nhược muốn trả lại cho Hải ÄÆ°á»ng nhưng lại nhìn thấy hai hà i tá» cá»§a mình bá»™ dáng không vui, nà ng không đà nh lòng nhìn chúng.
Hải ÄÆ°á»ng vá»— vá»— đầu hai tiểu nhi tá», “ThÃch là tốt rồi, Äô Äô, ngươi dẫn hai bạn ra ngoà i sân chÆ¡i Ä‘iâ€
Hai đứa nhá» vui mừng theo sát Äô Äô chạy ra cá»a.
“Chu lão thái thái, chúng ta phải là m phiá»n quý phá»§ rồi, còn thỉnh ngà i thông cảmâ€
Chu Tiêu đã âm thầm nói lai lịch cá»§a Hải ÄÆ°á»ng cho mẫu thân cá»§a hắn, lão thái thân thiết kéo tay Hải ÄÆ°á»ng, “Công tá», thỉnh được ngà i đến nhà là phúc khà cá»§a gia đình chúng ta, không cần khách sáo, nếu ngà i thÃch thì vá» sau hãy đến đây thưá»ng xuyên hÆ¡nâ€
“Äa tạ lão thái tháiâ€
Thá»i Ä‘iểm Hải ÄÆ°á»ng đến Tô Châu, Phương Sở Äình đã trở lại Ứng Thiên phá»§, mặc dù dá»c theo đưá»ng Ä‘i hắn luôn há»i thăm tin tức cá»§a Hải ÄÆ°á»ng nhưng chẳng thu được gì. Lúc bước chân và o cá»a, gương mặt hắn vẫn tối Ä‘en, ngưá»i trong phá»§ nghe xong tin tức nà y liá»n loạn cả lên, Äại thiếu phu nhân lại mất tÃch.
Lão phu nhân nghe xong liá»n trợn mắt rồi trá»±c tiếp hôn mê bất tỉnh, má»i ngưá»i hoảng sợ ấn huyệt nhân trung cá»§a nà ng, đồng thá»i thỉnh đại phu đến. Tháºt vất vả lão phu nhân má»›i tỉnh dáºy, nà ng chỉ có thể vươn tay đánh lên ngưá»i Sở Äình và i cái rồi khóc nấc, má»™t tiếng cÅ©ng không nói được.
Trá»i tối, cuối cùng cÅ©ng đã có thể thanh tÄ©nh má»™t lát, Tô Lam Nhân lại phân phó nha hoà n Hà Hương đến tìm hắn. Phương Sở Äình tiến và o Pháºt đưá»ng nhà mình, nÆ¡i nà y chỉ có Lam Nhân cùng Tần di nương trụ lại, bình thưá»ng ngoại trừ Sở Các thì không ai có thể tiến và o.
“Tướng côngâ€, Lam Nhân gá»i hắn má»™t tiếng, nước mắt liá»n chảy xuống.
Phương Sở Äình có chút áy náy, hắn thì thà o nói, “Ngươi đã biết?â€
“Tướng công, tại sao ngà i không cứu bá»n há»?â€, ngà y hôm trước nháºn được tin tức từ kinh thà nh, cả nhà mình đã bị giam và o đại lao, tháºm chà tá»· tá»· cÅ©ng không thoát tá»™i, nghe nói không thể sống quá cá»a ải cuối năm.
Phương Sở Äình cau mà y vá»— lên tay nà ng, hắn thở dà i, “Ta đã cố hết sức, chỉ là …ta tháºt sá»± không giúp được bá»n há»â€
“Ngươi nói dối! Tại sao Diệp gia lại có thể bảo trụ được nhiá»u mạng ngưá»i như váºy mà Tô gia thì không thể? Tướng công, chẳng lẽ ngay cả má»™t chút tình nghÄ©a phu thê mà ngươi cÅ©ng không có sao?â€, Tô Lam Nhân gạt tay hắn.
Tháºt sá»± không biết phải giải thÃch vá»›i nà ng như thế nà o, “Ta không là m gì cho Diệp gia, tất cả Ä‘á»u là ý chỉ cá»§a Hoà ng Thượngâ€
“Hoà ng thượng? Ngươi không cần lấy Hoà ng Thượng là m cá»›! Ai cÅ©ng biết ngươi là tâm phúc cá»§a Hoà ng Thượng, nếu không phải nhá» ngươi mở miệng, Hải ÄÆ°á»ng có thể bảo vệ tÃnh mạng sao, vì cái gì mà ngươi không chịu giúp ta?â€
“Tâm ý cá»§a Hoà ng Thượng đã định, má»™t ngưá»i như ta không thể thay đổiâ€, việc tìm ngưá»i đã khiến hắn mất nhiá»u sức lá»±c, lúc trở vá» lão phu nhân lại là m nháo lên, bảo hắn phải trả lại tôn tá» cho nà ng, lúc nà y còn bị nữ nhân nà y chất vấn, trong lúc nhất thá»i hắn cảm thấy có chút lá»±c bất tòng tâm.
“Chẳng lẽ ngươi không thể nể tình tá»· tá»· mà giúp bá»n há» má»™t lần sao? Tá»· tá»· cá»§a ta tháºt đáng thương, nà ng chịu khổ như váºy tất cả Ä‘á»u là do Diệp Hải ÄÆ°á»ng là m hại, ngươi còn không thấy sao, nếu lúc trước không phải Hải ÄÆ°á»ng bước chân và o cá»a Phương gia thì tá»· tá»· phải tiến cung sao?â€, Tô Lam Nhân nhắc lại chuyện xưa.
Phương Sở Äình nổi giáºn, “Tháºt sá»± là váºy sao? Phụ thân ngươi không phải đã sá»›m muốn Ä‘em nà ng tiến cung? Tại sao lại ở trước mặt ta nói dối, nà ng tiến cung chẳng can hệ gì đến Hải ÄÆ°á»ng, vá» sau ngươi đừng bao giá» nhắc lại chuyện nà y nữaâ€
“Tướng công! Ngươi…ngươi luôn bao che cho nà ng như váºy! Nếu ngươi đã thế, ta cÅ©ng không thể nói gì hÆ¡n, nếu tướng công không chịu giúp nhà mẫu thân cá»§a ta, ta liá»n mang theo Hoà ng Ngá»c Ä‘i cùng vá»›i bá»n há»!â€, Tô Lam Nhân ká» Ä‘ao lên cổ, Hải ÄÆ°á»ng có thể nháo tá»± sát, nà ng cÅ©ng sẽ như váºy!
“Ngươi! Không thể nói lý vá»›i ngươi! Ta cảnh cáo ngươi, nếu phải chết thì đừng chết ở Phương gia, tùy tiện Ä‘i ra chá»— khác mà chết, chỉ là ngươi đừng ép ta vÄ©nh viá»…n không cho phép ngươi được gặp Hoằng Ngá»c!â€, Phương Sở Äình nói xong liá»n bước và o phòng trong ôm Hoằng Ngá»c Ä‘ang ngá»§ say Ä‘i ra ngoà i.
Tô Lam Nhân bị má»™t câu nà y cá»§a hắn dá»a tá»›i choáng váng, mắt thấy hắn đã sắp ra khá»i sân nà ng má»›i thanh tỉnh lại. Tô Lam Nhân chạy đến trước mặt Sở Äình ngăn cản hắn, “Tướng công, đừng mang Hoằng Ngá»c Ä‘i, ta van cầu ngươi!â€
“Má»™t nữ nhân nhẫn tâm như ngươi không có tư cách là m mẫu thân ngưá»i ta, ta sẽ không để Hoằng Ngá»c chôn cùng vá»›i Tô gia cá»§a ngươi! Tránh ra!â€
“Äừng! Ta van cầu ngươi, Hà Hương, mau tá»›i giúp ta!â€, Tô Lam Nhân sống chết kéo tay hắn, bằng má»i giá không để hắn rá»i Ä‘i, Hà Hương vừa trở vá» phòng nghe được thanh âm cá»§a Lam Nhân liá»n chạy ra, nà ng sợ tá»›i mức không biết phải là m sao cho phải, hai bên giằng co, Hoằng Ngá»c tỉnh giấc, nhìn thấy mẫu thân vừa khóc vừa la, hắn sợ hãi khóc rống lên, “Nương a!â€
Phương Sở Äình quát lá»›n, “Buông ra! Äêm nay Hoằng Ngá»c sẽ ngá»§ cùng ta, chá» ngươi nghÄ© thông suốt rồi hẳn đến tìm ta, Thà nh Thụy!â€, hắn hướng ra ngoà i sân gá»i to, “Kéo nà ng ra!â€
Thà nh Thụy Ä‘i đến trước mặt Tô Lam Nhân, “Nhị thiếu phu nhân xin hãy bình tÄ©nh, chá» ngà y mai lại nói chuyện vá»›i thiếu giaâ€, hắn nói xong liá»n kéo tay nà ng rồi đẩy nà ng và o lòng ngá»±c cá»§a Hà Hương.
Tà i sản của Tịch Ly
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a Tịch Ly
25-10-2011, 07:54 PM
Tiếp Nháºp Ma Äạo
Tham gia: Jan 2011
Bà i gởi: 406
Thá»i gian online: 28 phút 36 giây
Thanks: 4
Thanked 2,046 Times in 348 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Quyển 4 – Chương 28
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
Tô Lam Nhân khóc cả đêm, sang ngà y hôm sau, trá»i vừa má»›i sáng nà ng đã phân phó Hà Hương Ä‘i tìm Hoằng Ngá»c, qua ná»a canh giá», Hà Hương trở lại má»™t mình.
“Hoằng Ngá»c đâu?â€, Tô Lam Nhân chưa từ bỠý định, nà ng vừa há»i vừa nhìn ra phÃa sau.
Giúp đỡ thân mình má»m oặt kia, Hà Hương cẩn tháºn khuyên nhá»§, “Tiểu thư, ngưá»i chú ý má»™t chút. Tiểu thiếu gia đã đến thư phòng, vừa rồi Äại thiếu gia có nói, chá» sau khi tiểu thiếu gia há»c xong sẽ cho hắn trở vá» việnâ€
Tô Lam Nhân thở dà i nhẹ nhõm, tay chân nà ng má»m nhÅ©n ngã ngồi trên mặt đất, Hà Hương nhanh chóng chạy đến nâng nà ng dáºy rồi rót má»™t tách trà cho nà ng, “Tiểu thư, nghe Hà Hương khuyên má»™t câu, đừng gây sá»± vá»›i đại thiếu gia nữa, ngưá»i ta vẫn thưá»ng nói nữ tá» gả Ä‘i là nước tát khá»i nhà . Chuyện nhà thân mẫu cá»§a ngưá»i đã không còn là chuyện cá»§a ngưá»i, dù gì thì ngưá»i cÅ©ng đã táºn tâm!â€, nói tá»›i đây, Hà Hương nhìn trái nhìn phải rồi cúi xuống nói nhá» và o tai Lam Nhân, “Ngưá»i trong phá»§ nói Äại thiếu phu nhân lại bá» trốn. Ngưá»i a, đừng bá» qua cÆ¡ há»™i tốt nà y, thừa dịp nà ng không có ở nhà liá»n Ä‘em tâm cá»§a Äại thiếu gia kéo trở vỠđâyâ€
“Nà ng lại bá» trốn? Váºy Äô Äô đâu? CÅ©ng mang Ä‘i? Ha ha, nói váºy địa vị cá»§a Hoằng Ngá»c sẽ không còn ngưá»i tranh già nh nữa!â€, tinh thần cá»§a Tô Lam Nhân trở nên tỉnh táo trong nháy mắt, “Hà Hương, ta Ä‘i ngá»§ má»™t chút, đợi lát nữa hãy gá»i ta dáºyâ€
Nhìn tiểu thư khôi phục tinh thần, Hà Hương cảm thấy an tâm má»™t chút, kỳ tháºt nà ng căn bản không gặp được thiếu gia mà là Thà nh Thụy nói vá»›i nà ng, có thể từ nay vá» sau thiếu gia sẽ không đến pháºt đưá»ng nữa, còn tiểu thư thì lại không thể bước ra khá»i pháºt đưá»ng dù chỉ ná»a bước.
Hoằng Ngá»c còn chưa há»c xong thì Tô Lam Nhân đã ngồi chá» tại chÃnh đưá»ng, sau khi ngá»§ má»™t chút, tinh thần cá»§a nà ng cÅ©ng đã khá hÆ¡n. Trong lòng nà ng thầm nghÄ©, đợi má»™t lát nếu Sở Äình đến đây thì nà ng nhất định sẽ nói chuyện đà ng hoà ng vá»›i hắn, ngà n vạn lần không được nổi Ä‘iên.
Äang nhắm mắt dưỡng thần thì bên ngoà i bá»—ng truyá»n đến thanh âm cá»§a Hoằng Ngá»c, Tô Lam Nhân mở mắt, sá»a sang lại đầu tóc rồi chạy ra ngoà i đón hắn, chỉ là vừa nhìn thấy nà ng liá»n ngây ngẩn cả ngưá»i.
Phu nhân nắm tay Hoằng Ngá»c, theo sau là má»™t đám nhÅ© mẫu cùng nha hoà n Ä‘ang Ä‘i đến, “Hoằng Ngá»c, ngươi vá» phòng chuẩn bị má»™t chútâ€
Chuẩn bị? Chuẩn bị cái gì? Tô Lam Nhân còn chưa hoà n hồn thì bị những lá»i nà y là m kinh ngạc, “Phu nhân, ngưá»i đây là …?â€
“Không có gì! Lam Nhân, chuyện hôm qua chúng ta đã biết, ngươi yên tâm, ta cÅ©ng hiểu được những lá»i kia được thốt lên và o lúc tức giáºn, chúng ta cÅ©ng sẽ không chấp nhất. Ta cùng lão gia đã thương lượng qua, Hoằng Ngá»c cÅ©ng đã lá»›n, không thể để hắn ká» cáºn mẫu thân mãi như váºy, váºy nên chúng ta đã chuẩn bị cho hắn má»™t gian phòng ở tây viện, để hắn đến ngá»§ má»™t mình tại đó. Äây là Mục Thư, nha đầu hồi môn ngà y trước cá»§a ta, cuá»™c sống hằng ngà y cá»§a Hoằng Ngá»c sẽ do nà ng chiếu cố, ngươi có ý kiến gì không?â€
Tô Lam Nhân bị tin tức đột ngá»™t nà y khiến giáºt mình, nà ng cẩn tháºn nghÄ© lại, phu nhân nói là để Hoằng Ngá»c ngá»§ má»™t mình, cÅ©ng không bảo hắn rá»i khá»i mình. Chỉ là , bảo Hoằng Ngá»c ngá»§ má»™t mình, còn nói không chấp nhất, đây chÃnh là không tin nà ng. Lại nghÄ©, vẫn là quên Ä‘i, Hoằng Ngá»c cÅ©ng đã năm sáu tuổi, hẳn cÅ©ng đã đến lúc nên ngá»§ má»™t mình. Thế nhưng phân phó Mục Thư đến đây chiếu cố cuá»™c sống hằng ngà y cá»§a hắn là có ý tứ gì? Nà ng không phải là ngưá»i trong viện cá»§a Hải ÄÆ°á»ng sao?
“Lam Nhân? Có gì muốn nói không?â€, phu nhân thấy nà ng không trả lá»i mình liá»n bất mãn trong lòng.
“Không. Không có gìâ€, Tô Lam Nhân lắc đầu, “Phu nhân nói sao thì cứ là m váºy Ä‘i, Lam Nhân không có ý kiếnâ€
Phu nhân gáºt đầu, nà ng chỉ huy đám nha hoà n nhÅ© mẫu Ä‘i chuẩn bị phòng ở rồi nói vá»›i Lam Nhân, “Trong phá»§ còn có việc, ta trở vá» trướcâ€, nà ng nói xong liá»n chuẩn bị rá»i Ä‘i.
Tô Lam Nhân thấy nà ng sắp rá»i Ä‘i liá»n nhá»› đến má»™t chuyện, “Phu nhân, tướng công hôm nay ngá»§ ở đâu váºy?â€
Phu nhân nghe nà ng há»i như thế liá»n quét mắt má»™t cái, “Xuất môn, đừng trách ta lắm lá»i, Sở Äình ở kinh thà nh vì chuyện cá»§a nhà ngươi đã đắc tá»™i không biết bao nhiêu ngưá»i. Váºy mà ngươi còn bảo hắn không nghÄ© đến tình nghÄ©a phu thê. Khổ sở cá»§a hắn có thể nói vá»›i ai? Ngươi cÅ©ng không còn nhá», đừng là m loạn nữa, bằng không Phương gia giữ không được ngươiâ€, lá»i cÅ©ng đã nói đến mức nà y, chỉ mong nà ng có thể thức tỉnh.
NghÄ© đến vấn đỠnà y, trong lòng Lam Nhân dâng lên má»™t loại cảm xúc khó hiểu, tướng công vì chuyện nhà nà ng mà đắc tá»™i ngưá»i, vá» sau trên quan trưá»ng phải là m sao? Lá»i nói cuối cùng cá»§a phu nhân đã rõ, chÃnh là đang cảnh cáo nà ng, hiện tại nà ng không còn chá»— dá»±a trong cung, đầu nà y không thể cúi thấp, “Lam Nhân đã hiểu, vá» sau sẽ không là m tướng công khó xá» nữa, còn thỉnh phu nhân tha thứâ€
“Ừm, hiểu được là tốt rồi, hãy dạy đứa nhá» tháºt tốt, đây má»›i chÃnh là hy vá»ng cá»§a ngươiâ€
Phu nhân Ä‘i rồi, Lam Nhân ngồi ngây ngốc trong phòng nghÄ© lại lá»i nói cá»§a nà ng, nói váºy…nói váºy…chẳng lẽ vá» sau tướng công sẽ không đến pháºt đưá»ng? Diệp Hải ÄÆ°á»ng đã Ä‘i rồi, chẳng lẽ tướng công còn có thể bá» rÆ¡i mình? Quên Ä‘i, trước mắt phải nhịn má»™t chút, chỉ cần có Hoằng Ngá»c nÆ¡i nà y thì sẽ còn cÆ¡ há»™i.
Phương Sở Äình Ä‘em chuyện Tô Lam Nhân giao cho mẫu thân, bản thân hắn thì vá»™i và ng đến Ngô gia, Hải ÄÆ°á»ng cùng Tiểu Tình đã nhiá»u năm thâm giao, nói không chừng Tiểu Tình sẽ có tin tức, hiện tại đã mất dấu nà ng, hắn chỉ có thể tìm đến đây hay đến đó.
Ngô Thiên Phà m không có ở nhà , sau khi Tiểu Tình nghe được tin tức từ hắn liá»n sợ đến tái mặt, nà ng nhất thá»i chẳng biết nói gì cả mà chỉ khóc và khóc.
“Tiểu Tình, ngươi đừng khóc a, ngẫm lại xem Hải ÄÆ°á»ng có thể Ä‘i nÆ¡i nà o?â€, Phương Sở Äình than thầm trong lòng, xem ra chuyến Ä‘i nà y là công không, nhìn bá»™ dáng cá»§a Tiểu Tình khẳng định nà ng không biết Hải ÄÆ°á»ng đã Ä‘i đâu.
“Cô gia, cho đến bây giá» tiểu thư vẫn chưa từng nói vá»›i ta sẽ rá»i Ä‘i a, là m sao Tiểu Tình biết nà ng Ä‘i nÆ¡i nà o?â€, Tiểu Tình khóc như mưa, cà ng khóc cà ng không thể nÃn được, khóc đến độ Phương Sở Äình đại loạn trong lòng.
Tiểu Tình không biết, Tiểu Cam cÅ©ng không biết, Văn Tiệp khóc hết nước mắt, nữ nhân nà y…xem ra nà ng chỉ là nhất thá»i xúc động. Chỉ là đã hÆ¡n má»™t tháng rồi, chẳng lẽ nà ng chưa bình tâm lại? Chá» nà ng ngoan ngoãn trở vá» nhà là không có khả năng, xem ra vẫn phải phái nhiá»u ngưá»i ra ngoà i tìm.
ÄÆ°Æ¡ng lúc Phương Sở Äình mất dấu nà ng thì Hải ÄÆ°á»ng Ä‘ang Ä‘i dạo tại Tô Châu phá»§, kiếp trước nà ng không thể đến Tô Châu du lịch đúng là tiếc unối, kiếp nà y nhất định không lặp lại nữa.
Ở lại Tô Châu năm sáu ngà y, Hải ÄÆ°á»ng bắt đầu lo lắng, Tô Châu cách Ứng Thiên không xa, nếu bị ngưá»i phát hiện thì chỉ sợ không còn thoải mái ngâm chân ngâm tay và o nước ấm nữa, vẫn nên rá»i Ä‘i.
Hải ÄÆ°á»ng bước và o phòng bếp liá»n trông thấy Yên Nhược Ä‘ang vá»™i và ng nấu cÆ¡m chiá»u, “Yên Nhược, ngà y mai chúng ta sẽ Ä‘iâ€
Yên Nhược ngừng tay Ä‘em dao gá»t cá»§ quả giÆ¡ lên há»i, “Ngà y mai Ä‘i?â€
Hải ÄÆ°á»ng cầm dao trên tay nà ng đặt sang chá»— khác, “Ừm, chú ý an toà nâ€
Yên Nhược ngượng ngùng nói, “Äi tháºt sao? Không thể ở lại thêm hai ngà y nữa sao?â€
“Không được, chúng ra đã rá»i nhà má»™t hai tháng rồi, đã đến lúc phải trở vá»â€, Hải ÄÆ°á»ng vừa nói vừa sá» sá» cổ.
Yên Nhược Ä‘i đến trước mặt nà ng rồi cầm lất tay nà ng, “Tháºt luyến tiếc, nếu không thì ngưá»i ở lại thêm và i ngà y nữa hẳn Ä‘iâ€
Hải ÄÆ°á»ng cưá»i ngượng ngùng, “Tháºt không được a!â€
“CÅ©ng là …ngưá»i nhà già u tháºt nhiá»u quy cá»§! Ngưá»i chá» má»™t chút để ta ra ngoà i mua chút rượu và thức ăn, đêm nay chúng ta phải là m má»™t bữa thống khoáiâ€, nà ng nói xong liá»n thổi tắt bếp chạy ra ngoà i, Hải ÄÆ°á»ng ngăn cản không kịp.
Ngà y hôm sau, Yên Nhược dặn dò đến cả ngà n lần, ba ngưá»i bá»n há» ngồi trên xe ngá»±a mà Chu Tiêu đã thuê giúp rồi thẳng tiến vá» phương bắc.
Ngưá»i đánh xe ngá»±a là thân thÃch cá»§a Chu Tiêu, coi như là ngưá»i cá»§a mình, Hải ÄÆ°á»ng Ä‘ang thống khổ rên rỉ vì Ä‘au đầu do tối hôm qua uống khá nhiá»u rượu, chẳng phải nói thân thể nà y có thể uống rượu sao? Hà cá»› gì sáng nay lại đâu đầu đến mức nà y?
“Lý đại ca, từ nÆ¡i nà y đến Ứng Thiên Ä‘i như thế nà o?â€, Hải ÄÆ°á»ng vừa lắc đầu vừa vén rèm xe há»i.
“Công tá», huynh đệ nhà ta bảo rằng dá»c theo Thái Hồ có quan đạo, Ä‘i đưá»ng đó sẽ an toà n hÆ¡n má»™t chútâ€
“Khi nà o thì đến?â€
“Theo ta là hai ngà y, nói không chừng sẽ không đến hai ngà y sẽ đến được Vô TÃchâ€, Lý đại ca vừa nói vừa vung dây cương thúc ngá»±a chạy không ngừng.
Hải ÄÆ°á»ng buông rèm xe, nà ng nhắm mắt tÃnh toán, phải tìm má»™t cÆ¡ há»™i tách khá»i hắn. Chỉ là khi thoát khá»i thì Ä‘i nÆ¡i nà o a? Trong đầu nà ng nhá»› lại chuyến du lịch lúc trước, chỉ là lần du lịch Tô Châu năm đó Ä‘i theo nhóm, kế hoạch cá»§a nà ng là dạo quanh má»™t vòng Tô Châu, Hà ng Châu, Gia Hưng, Nghi Hưng, Vô TÃch, Hồ Châu…hình như bên cạnh Vô TÃch là Nghi Hưng, váºy thì quyết định Nghi Hưng Ä‘i. Äã có chá»§ ý, tâm cÅ©ng kiên định, đầu cà ng lúc cà ng Ä‘au, nà ng tá»±a và o thà nh xe ngá»§ thiếp Ä‘i.
Không biết đã qua bao lâu, Hải ÄÆ°á»ng bị Äô Äô gá»i dáºy, “Phụ thân, mau dáºy Ä‘i, mau nhìn xem a, có thuyá»n, Äô Äô muốn ngồi thuyá»nâ€
Hải ÄÆ°á»ng bất đắc dÄ© ngồi thẳng dáºy, tiểu tá» nà y tháºt dư năng lượng a, nà ng bỉu môi cầm tay hắn nhìn ra ngoà i, nÆ¡i nà y hẳn là Thái Hồ, trên hồ có rất nhiá»u thuyá»n đánh cá, các ngư dân Ä‘ang thu lưới trở vá».
“Còn muốn ngồi thuyá»n, tháng trước ngươi ngồi chưa đủ sao?â€, Hải ÄÆ°á»ng gõ đầu hắn má»™t cái.
“Không đủ, không đủ, Äô Äô còn muốn ngồi thuyá»nâ€, con trai nà ng á»§y khuất cúi đầu, từ sau khi nương là m phụ thân, nà ng gõ đầu hắn cà ng lúc cà ng Ä‘au.
Nhìn khuôn mặt nhá» nhắn nhăn nhó kia, Ä‘au sao? Tại sao lại là m ra bá»™ dáng nà y, “Äể lần sau Ä‘i, được không?â€
“A, được rồiâ€, Äô Äô cÅ©ng không để ý, hắn quay đầu lại tiếp tục nhìn phong cảnh. Äô Äô đã bao lâu không gặp Phương Sở Äình, hÆ¡n má»™t tháng rồi, haiz! Hải ÄÆ°á»ng không khá»i thở dà i rước lấy ánh mắt dò há»i cá»§a Trầm nhÅ© mẫu. Hải ÄÆ°á»ng vô lá»±c lắc đầu, chỉ mong tương lai con trai không oán trách nà ng. CÅ©ng không biết bây giá» hắn thế nà o rồi? Tiểu Tứ hẳn đã sá»›m Ä‘em tin tức bá»n há» bá» trốn báo lên hắn, Hải ÄÆ°á»ng từ từ nhắm hai mắt nghÄ© đến bá»™ dáng tức giáºn cá»§a hắn, hiện tại Phương gia không biết đã ra sao, hắn đã nói chuyện cứu Oánh Nhi lên Hoà ng Thượng chưa? Hải ÄÆ°á»ng quả tháºt rất muốn há»i thăm tình hình, chỉ là nà ng không thể để ngưá»i khác phát hiện hà nh tung, nếu đã lá»±a chá»n rá»i Ä‘i, nà ng sẽ không dá»… dà ng quay trở vá».
Quên Ä‘i, vẫn là nên nghÄ© xem trạm kế tiếp sẽ đến nÆ¡i nà o, cứ di chuyển mãi thế nà y, đừng nói ngưá»i chịu không nổi, ngân lượng cÅ©ng chịu không nổi a! Hải ÄÆ°á»ng suy nghÄ©, phải chá»n địa phương nà o? Cà ng nghÄ© cà ng Ä‘au đầu, xem ra phải chỠđến khi tỉnh rượu rồi hẳn tÃnh.
Thá»i Ä‘iểm Phương Sở Äình Ä‘ang Ä‘au đầu thì Thà nh Thụy từ bên ngoà i vá»t và o ÄÆ°á»ng Viên, “Thiếu gia! Thiếu gia!â€
Sở Äình ngẩng đầu liá»n bắt gặp vẻ mặt vui sướng cá»§a Thà nh Thụy, tim hắn bá»—ng Ä‘áºp nhanh hÆ¡n, “Thế nà o? Có tin tức sao?â€
“Dạâ€, Thà nh Thụy cao hứng gáºt đầu, “Ngưá»i cá»§a chúng ta ở Tô Châu phát hiện má»™t tiểu hà i tá» bá»™ dáng rất giống tiểu thiếu gia, nói là vô cùng giống vá»›i ngưá»i trong bức há»aâ€
“Tô Châu?â€, mắt Phương Sở Äình chợt sáng lên, tin tức lần trước là có ngưá»i nói trông thấy Äô Äô ở Tá» Trữ, lần nà y lại là Tô Châu, chẳng lẽ bá»n há»â€¦xuôi thuyá»n theo kênh đà o? Äúng váºy, chắc chắn là váºy, nữ nhân nà y luôn là m ngưá»i khác bất ngá», “Äi, chúng ta đến Tô Châuâ€
“Äợi đã, thiếu gia, hiện tại đã khuya, cá»a thà nh chỉ sợ đã đóng lại, vẫn nên chỠđến sáng mai rồi hẳn lên đưá»ngâ€, Thà nh Thụy nhắc nhở hắn.
â€œÄÆ°á»£c, sáng mai Ä‘i Tô Châu!â€, Phương Sở Äình nhìn đêm tối bên ngoà i, Diệp Hải ÄÆ°á»ng, để xem nà ng chạy Ä‘i đâu!
Tà i sản của Tịch Ly
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a Tịch Ly
25-10-2011, 07:55 PM
Tiếp Nháºp Ma Äạo
Tham gia: Jan 2011
Bà i gởi: 406
Thá»i gian online: 28 phút 36 giây
Thanks: 4
Thanked 2,046 Times in 348 Posts
æµ·æ£ é—²å¦»
Hải ÄÆ°á»ng Nhà n Thê
Tác giả: æµ·æ£ æ˜¥ç¡æ—©-Hải ÄÆ°á»ng Xuân Thụy Tảo
(Hải ÄÆ°á»ng Xuân Ngá»§ Sá»›m)
Quyển 4 – Chương 29
Dịch giả: Hà n Băng
Nguồn: vantuongvi.wordpress.com
Sau khi đến Vô TÃch, Hải ÄÆ°á»ng cắt Ä‘uôi Lý đại ca, đương nhiên thá»§ Ä‘oạn cá»§a nà ng không mấy quanh minh, bao mê dược kia vẫn còn lại má»™t Ãt, nà ng liá»n dùng nốt cho vị đại ca nà y, tất nhiên má»™t Ãt bạc cho hắn và thư cho Yên Nhược là không thể thiếu, trong thư nà ng chỉ bảo mình muốn Ä‘i chÆ¡i má»™t chút để Yên Nhược không cần lo lắng.
Khi viết hai chữ “lo lắngâ€, Hải ÄÆ°á»ng cảm thấy rất áy náy, bá» trốn như váºy, bảo ngưá»i ta là m sao không lo lắng? Quên Ä‘i, nếu vá» sau còn cÆ¡ há»™i thì sẽ giải thÃch vá»›i nà ng váºy!
Thay đổi xe ngá»±a, Hải ÄÆ°á»ng không mướn ngưá»i đánh xe mà để Trầm nhÅ© mẫu là m việc đó, bá»n hỠđến Nghi Hưng, sau đó lại Ä‘i Hồ Châu rồi đánh vòng qua Thái Hồ, trên đưá»ng trừ bá» lúc cần Ä‘i mao xÃ, bá»n há» Ä‘á»u không xuống xe, Äô Äô cau có cằn nhằn, Hải ÄÆ°á»ng cÅ©ng cảm thấy khó chịu, chỉ là lúc nà y không thể trì hoãn ở lại Tô Châu, sau khi Lý đại ca trở vá», Yên Nhược khẳng định sẽ thông tri đến chá»— Phương Sở Äình.
Äi được và i ngà y đã đến Chiết Giang, Hải ÄÆ°á»ng thở dà i nhẹ nhõm, nà ng nói vá»›i Trầm nhÅ© mẫu tìm má»™t nÆ¡i nghỉ chân, Trầm nhÅ© mẫu theo lá»i Hải ÄÆ°á»ng đưa bá»n hỠđến má»™t quán trá» nhá», như váºy má»›i không gây chú ý.
Xuống xe, quán trá» nhá» nà y có tên gá»i là Dư Phúc, tuy quy mô không lá»›n nhưng bên trong có vẻ sạch sẽ chỉnh tá». Thấy có khách đến, má»™t nữ nhân gầy gò bước tá»›i, “Khách quan, ngà i dùng bữa hay ở trá»?â€
“Ở trá»â€
Nữ nhân kia nở nụ cưá»i trấn an, trong quán đã lâu không có khách nhân ở lại, lúc nà y bá»n hỠđúng là khách quý, “Ở trá» sao, tháºt sá»± đúng lúc, trong quán còn má»™t tiểu viện thanh tÄ©nh, không biết khách quan có hà i lòng không?â€, quán trá» nà y chỉ có má»™t tầng lầu, mặt sau còn có hai gian tiểu viện, má»™t gian để ngưá»i nhà mình sá» dụng, má»™t gian dà nh cho thuê.
“Váºy sao, nhìn qua má»™t chút rồi tÃnhâ€, Hải ÄÆ°á»ng nghe được liá»n động tâm, nếu là má»™t gian độc láºp thì tốt quá.
Nữ nhân cao hứng gá»i to, “A Hảo!â€
Tiểu viện nà y không lá»›n, bất quá tháºt thanh tÄ©nh, má»™t gian phòng khách, má»™t gian phòng ngá»§, sân vưá»n cÅ©ng khá rá»™ng, “Chá»n nÆ¡i nà y Ä‘i!â€
“Khách quan cứ nghỉ ngÆ¡i trước, đợi lát nữa ta cho ngưá»i đưa thức ăn đếnâ€, nữ nhân sau khi thu tiá»n đặt cá»c liá»n cao hứng ra khá»i cá»a.
Thức ăn còn chưa đưa tá»›i mà Hải ÄÆ°á»ng thì đã đói cồn cà o, trá»i cÅ©ng gần tối rồi, tại sao còn chưa có ngưá»i đưa thức ăn đến, váºy nên nà ng phân phó Trầm nhÅ© mẫu Ä‘i xem.
Chốc lát sau, Trầm nhÅ© mẫu trở vá», sắc mặt có chút khó coi, nà ng hoa tay múa chân trước mặt Hải ÄÆ°á»ng.
“Cái gì? Bây giá» má»›i bắt đầu là m?â€, Hải ÄÆ°á»ng nổi giáºn, khó trách quán trá» nà y lại vắng như váºy, là m ăn như váºy còn chưa bị đóng cá»a tiệm là may rồi, “Ta đến xem thá»â€, Hải ÄÆ°á»ng nói xong liá»n xông ra ngoà i.
Ngưá»i còn chưa ra đến cá»a thì chưởng quầy kia đã chạy và o, “Khách quan, khách quan, ngà i và o trước, ta phải trốn má»™t lát, ngà n vạn lần đừng bảo ta có ở đâyâ€, nà ng nói xong liá»n tìm chá»— nấp.
Hải ÄÆ°á»ng sá»ng sá» ná»a ngà y, đây là thế nà o, “Trầm nhÅ© mẫu, chúng ta ra ngoà i nhìn xemâ€, nà ng nói xong liá»n nắm tay Äô Äô dẫn ra khá»i cá»a.
Bên ngoà i sảnh đưá»ng truyá»n đến má»™t tráºn âm thanh la mắng, Trầm nhÅ© mẫu đứng che cho Hải ÄÆ°á»ng, bản thân Hải ÄÆ°á»ng thì vụng trá»™m nhìn ra ngoà i, má»™t đám ngưá»i Ä‘ang ngồi trong phòng, má»™t ngưá»i trong số đó hùng hùng hổ hổ quát to, “Thiếu nợ thì trả tiá»n, ngươi đây thiếu tiá»n không trả là thế nà o?â€
“Vương lão Äại, ngà i là m như váºy bảo ta phải mở cá»a buôn bán như thế nà o? Khách nhân cÅ©ng bị ngà i dá»a chạy a! Không có khách, không có tiá»n, ngà i bảo ta trả tiá»n ngà i là m sao đây!â€, nữ chưởng quầy cúi đầu hà nh lá»… trước hắn, bên cạnh còn có má»™t tiểu tá» chừng năm sáu tuổi, hắn đứng phÃa sau nữ nhân căm tức nhìn đám ngưá»i kia.
“Ngươi bán cá»a tiệm nà y Ä‘i là có tiá»n đấy thôi!â€
“Bán? Äây là cá»a tiệm tướng công quá cố để lại cho mẫu tá» chúng ta, là m sao có thể bán được? Vương lão Äại a, xin ngà i rá»§ lòng thương xót thư thả cho chúng ta và i ngà y, chá»— bạc nà y xem như khoản lãi trả ngà i, được không?â€, nà ng lấy từ trong ngá»±c áo ra khoản tiá»n đặt cá»c mà Hải ÄÆ°á»ng đã đưa khi nãy, tuy rằng không muốn nhưng chẳng còn cách nà o khác.
Lão đại kia nhìn thấy bạc, tuy rằng vẫn hùng hổ nhưng bá»™ dáng cÅ©ng không áp bức như trước, â€œÄÆ°á»£c, đừng nói ta không nể tình tướng công quá cố cá»§a ngươi, chá»— bạc nà y ta thu trước, ngươi vẫn phải mau kiếm tiá»n trả cho ta, các ngươi phải ăn cÆ¡m, huynh đệ cá»§a ta cÅ©ng váºy a!â€, hắn nói xong liá»n vung tay lên, đám ngưá»i kia liá»n theo hắn Ä‘i ra khá»i cá»a.
“Nương! Tại sao ngưá»i lại đưa tiá»n cho hắn? ÄÆ°a hắn rồi, thức ăn ngà y mai khách nhân cá»§a chúng ta phải là m sao?â€, tiểu tá» kia nén giáºn nói.
“Băng không thì là m sao bây giá»? Tháºt vất vả má»›i có má»™t ngưá»i khách, chẳng lẽ lại để bá»n há» dá»a khách chạy mất? ÄÆ°á»£c rồi, không nói nữa! Mau Ä‘i nấu cÆ¡m thôi, thức ăn khi nãy Ä‘á»u bị bá»n hỠđánh đổ, đừng để khách đói bụngâ€, nà ng vừa nói vừa liếc mắt nhìn vá» hướng nà y, “Khách quan? Tại sao lại ra đây?â€
Hải ÄÆ°á»ng sá» sá» bụng, “Ta đói không chịu được liá»n ra đây xem saoâ€
Sắc mặt chưởng quầy nhất thá»i tối sầm xuống, nà ng thúc giục con trai, “Nhanh lên! Äừng để khách đói bụng!â€, nà ng nói xong liá»n thi lá»… vá»›i Hải ÄÆ°á»ng, “Tháºt ngại quá, bởi vì trong quán có chút chuyện nên cháºm trá»… phục vụ, thỉnh khách quan đừng nóng giáºnâ€
“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì váºy?â€, Hải ÄÆ°á»ng cÅ©ng không muốn xen và o chuyện ngưá»i khác, bất quá, nếu nÆ¡i nà y không an toà n thì nà ng không thể ở lại.
Chưởng quầy khó xá» nhìn bá»n há», “Khách quan, ngà i không cần lo lắng, những ngưá»i đó chỉ gây sá»± vá»›i chúng ta, sẽ không là m phiá»n đến ngà iâ€
Hải ÄÆ°á»ng nhướng mắt, ai nói không là m phiá»n? Hiện tại cÆ¡m còn chưa có để ăn, “Nói ta nghe má»™t chútâ€
“Khi tướng công cá»§a ta ngã bệnh, bởi vì phải chữa bệnh nên có vay mượn bá»n chúng má»™t Ãt ngân lượng, vốn là không nhiá»u lắm, chỉ khoảng ba mươi hai lượng, thế nhưng đã qua ná»a năm, số tiá»n lá»i tăng lên thà nh năm mươi hai lượng, chúng ta là m sao trả nổi a? Việc là m ăn cá»§a quán trá» cÅ©ng không tốt, hÆ¡n nữa bá»n há» luôn đến thu tiá»n khiến khách nhân chạy mất, ta…ta căn bản không còn cách nà o khác?â€, chưởng quầy nói xong liá»n báºt khóc.
Nghe đến đó, Hải ÄÆ°á»ng gáºt gáºt đầu, là m ăn như váºy, muốn tìm năm mươi lượng bạc quả tháºt rất khó, “Vá» sau thế nà o? Ngươi định là m gì bây giá»?â€
Chưởng quầy lắc đầu, “Chẳng còn cách nà o khác, có lẽ ta phải bán nÆ¡i nà y trả nợâ€, tiếng khóc cà ng lúc cà ng lá»›n, hô hấp cÅ©ng gấp gáp hÆ¡n, tá»±a như sắp sá»a không còn thở nổi.
“Trầm nhÅ© mẫu!â€, Hải ÄÆ°á»ng nhìn thấy nà ng có chút không đúng liá»n sốt ruá»™t gá»i Trầm nhÅ© mẫu đến xem.
Trầm nhÅ© mẫu bắt mạch cho nà ng, sau đó giúp nà ng vá»— lưng, trong chốc lát, tiếng thở cá»§a chưởng quầy cÅ©ng ổn định trở lại, “Äa tạ, ta không sao!â€
“Chưởng quầy, xe đến chân núi tá»± nhiên có đưá»ng, ngươi cứ yên tâm, ta sẽ ở lại nÆ¡i nà y má»™t thá»i gian, ngân lượng cÅ©ng sẽ trả trước cho ngươiâ€
“Äa tạ khách quan, Ä‘a tạ!â€, chưởng quầy nhìn thấy bá»n há» không có ý rá»i Ä‘i liá»n nhẹ nhà ng thở ra, hô hấp cÅ©ng thuáºn lợi hÆ¡n.
Trở lại tiểu viện, Trầm nhÅ© mẫu há»i Hải ÄÆ°á»ng xem có phải nà ng đã chá»n nÆ¡i nà y?
“Là m sao ngưá»i biết?â€, Hải ÄÆ°á»ng nở nụ cưá»i, tuy rằng Trầm nhÅ© mẫu không thể nói chuyện nhưng lại có thế Ä‘oán ra tâm tư cá»§a chÃnh mình, “Dù sao chúng ta vẫn phải tìm má»™t chá»— để đặt chân, năm mươi hai lượng không tÃnh là nhiá»u, chúng ta vẫn lo liệu được. Kế hoạch cá»§a ta là để bá»n há» tiếp tục là m việc ở nÆ¡i nà y, cÅ©ng không hẳn là mua lại toà n bá»™, chỉ là thu má»™t phần tiá»n thôiâ€
Ngà y thứ hai, Hải ÄÆ°á»ng thay đổi trang phục ra ngoà i để thăm dò tình hình quán trá» nà y, nếu đã có ý định là m ăn buôn bán thì cÅ©ng phải biết xem đối phương là ai.
Ngưá»i dân quanh đây đánh giá ba mẫu tá» bá»n há» cÅ©ng không tệ lắm, chưởng quầy nhà nà y há» Lưu, cách là m ngưá»i thà nh tháºt, bá»n há» mở quán trá» tại nÆ¡i nà y đã lâu, ná»a năm trước Lưu chưởng quầy mất để lại cô nhi quả phụ, cuá»™c sống cá»§a bá»n há» tháºt không dá»… dà ng. Nghe đến đây, Hải ÄÆ°á»ng cưá»i khổ trong lòng, chỉ cần là ngưá»i có quy cá»§, những chuyện khác cÅ©ng không quan trá»ng.
Qua và i ngà y, Hải ÄÆ°á»ng đến tìm chưởng quầy, “Chưởng quầy, nếu ngươi muốn bán quán trá» nà y thì sẽ ra giá như thế nà o?â€
“Ngà i…ngà i muốn mua lại sao?â€, chưởng quầy có chút thất thố, tuy nà ng muốn bán nhưng vẫn chút luyến tiếc.
“Chúng ta muốn mở rá»™ng là m ăn tại nÆ¡i nà y, lúc trước có nhìn thấy và i chá»— nhưng không hà i lòng, hiện tại ta cảm thấy nÆ¡i nà y rất tốt, vừa vặn ngươi cÅ©ng có ý muốn bánâ€
“Haiz, đây là tà i sản tướng công quá cố cá»§a ta lưu lại, tháºt sá»± ta không muốn bán Ä‘i, chỉ là …chỉ là …â€, chưởng quầy lau nước mắt, hiện tại đã không còn cách nà o khác, đà nh phải như váºy thôi, “Ta cÅ©ng không nhiá»u lá»i, má»™t trăm năm mươi hai lượng, còn thỉnh khách quan đừng bá» phà nó, đừng để tâm huyết cá»§a tướng công ta trở nên uổng phÃ…â€, nà ng nói xong liá»n khóc rống lên.
Hải ÄÆ°á»ng nhìn nà ng khóc đến thương tâm liá»n trá»±c tiếp nói ra, “Chưởng quầy, trước hết hãy nghe ta nói, kỳ tháºt…kỳ tháºt ta cÅ©ng không buôn bán, ta muốn…hợp tác vá»›i các ngươi, tiá»n lá»i ta bốn các ngươi sáu, hai đứa nhá» nhà ngươi có thể ở lại đây là m việc và được trả tiá»n công như tiểu nhị bình thưá»ng, thế nà o?
Chưởng quầy kia choáng váng, còn có chuyện may mắn nà y sao, “Tháºt sá»±? Không, không, tiá»n lá»i sẽ chia Ä‘á»u, ta là m sao có thể chiếm phần hÆ¡n, nếu ngà i không đồng ý thì không đượcâ€
“Äừng, ta ngồi không thu bạc, là m sao có thể chiếm phần hÆ¡n, nếu ngươi không đồng ý thì quên Ä‘iâ€
“Chuyện nà y…chuyện nà y là m sao được! Ngà i Ä‘ang giúp đỡ chúng ta, nhà ta là m sao có thể nháºn phần hÆ¡n, ngà i tháºt là tốt bụng!â€, chưởng quầy vẫn không chịu đáp ứng.
“Tại sao ta là m thế đúng không? Chỉ cần các ngươi đừng nghÄ© ta cố tình chiếm phần hÆ¡n là đượcâ€, Hải ÄÆ°á»ng vá»— vá»— tay nà ng.
Mặc dù chưởng quầy không lên tiếng nhưng trong lòng thầm nghÄ© ngưá»i nà y tại sao lại hảo tâm như váºy, chẳng lẽ đây là ý trá»i, “Tại sao?â€
“Äừng há»i tại sao, chỉ cần nói má»™t tiếng đồng ý hay không đồng ýâ€
“Phu nhân, không, công tá», đại ân đại đức cá»§a ngà i, ta xin Ä‘a tạ!â€
Hải Dưá»ng sá» sá» cổ, “Xem ra ngươi đã Ä‘oán được?â€
Chưởng quầy gáºt đầu, nà ng cÅ©ng không nhiá»u lá»i, vị phu nhân nà y vừa nhìn thấy liá»n biết xuất thân phú gia, tuy rằng không hiểu nà ng rá»i nhà vì lý do gì nhưng nà ng quả tháºt là ân nhân cá»§a nhà mình, “Công tá», còn chưa thỉnh giáo đại danh quý tÃnh cá»§a ngà iâ€
“Ta há» Trươngâ€, rốt cuá»™c Hải ÄÆ°á»ng đã có thể nói ra tên há» tháºt sá»± cá»§a mình, Trương Hải ÄÆ°á»ng, má»™t cái tên đã bị quên lãng rất lâu.
“Phu gia nhà ta há» Lưu, má»i ngưá»i Ä‘á»u gá»i ta là Lưu tá»·â€
“Tốt lắm, vá» sau ta sẽ gá»i ngươi là Lưu tá»·â€, nà ng lấy từ trong ngá»±c áo ra má»™t thá»i bạc, “Äêm nay chúng ta phải ăn mừng, xem như nghi thức gia nháºp cá»§a chúng ta!â€
“Ừm, ngà y mai ta sẽ lên quan phá»§ là m công văn bão lãnhâ€, Lưu tá»· nói xong liá»n lá»›n tiếng gá»i ra bên ngoà i, “Tiểu Ngá»c, nhanh ra chợ mua thức ăn, đêm nay mẫu tá» chúng ta sẽ xuống bếp, nhất định phải là m má»™t bữa hoà nh tráng Ä‘a tạ ân nhân cá»§a nhà chúng ta!â€
“Lưu tá»·, đừng gá»i ân nhân gì cả, chúng là hợp tác vá»›i nhau, chÃnh là ngưá»i má»™t nhà a!â€, Hải ÄÆ°á»ng nhấn mạnh.
“Äúng, là ngưá»i má»™t nhà â€, Lưu tá»· không há» Ä‘a lá»… mà cầm bạc chạy ra khá»i cá»a, Hải ÄÆ°á»ng có thể nghe được tiếng cưá»i vui vẻ cá»§a mẫu tá» nhà nà ng từ ngoà i sân truyá»n và o.
Tà i sản của Tịch Ly
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a Tịch Ly
Từ khóa được google tìm thấy
áåçïëàòíî , àâòîøêîëà , âîðîíåæ , çíàìåíèòîñòè , dinh cap luu manh , êåðàìè÷åñêàÿ , èãðóøêè , èíòåðüåðà , hai duong co nuong , hai duong nhan the 4vn , hai duong xuan thuy tao , ïèòàíèå , íîâàÿ , ìóðìàíñê , ñòàâêà , ñóáàðó , ñòðèæêè , õàáàðîâñê , òåàòð , öèôðîãðàä , vu dong can khon , ðàñïèñàíèå , ðîññèÿ