27-03-2012, 08:12 AM
Cuộc Sống Có Gì Vui Không?
Tham gia: May 2010
Äến từ: đâu còn lâu má»›i nói
Bà i gởi: 10,221
Thá»i gian online: 3 tuần 4 ngà y 6 giá»
Thanks: 3,838
Thanked 170,654 Times in 8,347 Posts
Hoà ng Tộc
Tác giả : Cao Nguyệt
-----oo0oo-----
Chương 15: Bà y mưu tÃnh kế. (2)
Dịch: Tiêu Dao
Biên: son1emy2
Nguồn: Bạch Ngá»c Sách
Bước ra từ sá»›i bạc, Vô Tấn lại rảo bước đến tiệm cầm đồ cá»§a ngÅ© thúc, vừa Ä‘i và o cá»a tiệm, thì thấy ngÅ© thúc Hoà ng Phá»§ Quý Ä‘ang nằm rạp xuống quầy thu tiá»n chống cằm ngÆ¡ ngẩn.
“NgÅ© thúc, rảnh rá»—i quá nhỉ!â€
Hoà ng Phá»§ Quý bá»—ng nhiên giáºt mình tỉnh dáºy từ trong mÆ¡ mà ng, nhìn thấy là Vô Tấn, bèn cưá»i nói:
“Ta Ä‘ang định tìm con đó! Con đến thì tốt quá.â€
“NgÅ© thúc tìm còn là m cái gì? Muốn giá»›i thiệu việc là m cho con hả?â€
“Con đến đây!â€
Hoà ng Phá»§ Quý kép tay cáºu Ä‘i thẳng và o trong phòng, ông ấy buông bức mà n xuống, lại nhìn ra phÃa bên ngoà i, nhìn thấy trên quầy thu tiá»n không có ngưá»i, bèn tằng hắng lấy giá»ng nói,
“Lão thất, Ä‘i trông quầy thu Ä‘i!â€
Äi được má»™t bước ông ấy lại thò đầu ra hét má»™t câu dõng dạc
“Äừng quên nha, ngà y mai phải phát tiá»n công đó!â€
Vô Tấn ngồi xuống, cưá»i hÃp mắt nói: “NgÅ© thúc, có chuyện gì váºy?â€
Hoà ng Phá»§ Quý vá»™i và ng ngồi xuống đối diện hắn, ông ấy không há» chá»›p mắt hạ giá»ng há»i Vô Tấn:
“Nghe nói gia chá»§ tối hôm qua đã dẫn con Ä‘i đâu hả?â€
“Ha ha! Tin tức cá»§a ngÅ© thúc nhanh tháºt đó.â€
“Äiá»u đó là đương nhiên, gia tá»™c có chuyện gì có thể giấu được ta chứ?â€
Hoà ng Phá»§ Quý cưá»i má»™t cách đắc ý, lại tiếp tục há»i hắn, “Gia chá»§ dẫn con Ä‘i đâu?â€
“Ông ná»™i đã dẫn con đến phá»§ huyện công.â€
“Phá»§ huyện công?â€
Hoà ng Phá»§ Quý ngẩn ngưá»i ra, “Äến phá»§ huyện công là m gì? À! Ta biết rồi, nhất định là vì chuyện cá»§a Duy Minh.â€
Trong mắt ông ây bá»—ng phản chiếu má»™t niá»m hứng thú mãnh liệt, lại vá»™i và ng truy há»i Vô Tấn: “Bá»n hỠđã nói những gì?â€
“NgÅ© thúc –â€
Giá»ng cá»§a Vô Tấn kéo dà i, “Chú tưởng là khi há» bà n chÃnh sá»± thì có để má»™t tiểu tốt như con đứng bên cạnh nghe sao? Ông ná»™i chỉ là muốn nói má»™t chút chuyện khác vá»›i con, nhân tiện má»›i kéo con Ä‘i cùng, lúc há» bà n bạc công việc, thì con đứng đợi suốt ở bên ngoà i phòng khách chá» thôi.â€
Hoà ng Phá»§ Quý suy Ä‘i nghÄ© lại, cái nà y thì cÅ©ng đúng, Vô Tấn là má»™t vãn bối, là thứ tôn, huyện công vốn không biết hắn, là m sao có thể cho phép hắn ở bên cạnh, trên mặt ông ấy lá»™ ra má»™t chút vẻ Ä‘au khổ, nhà Hoà ng Phá»§ không biết lại bị tên huyện công tham lam đáng chết đó nuốt hết bao nhiêu tiá»n? Äồng tiá»n mà bản thân vất vả lắm má»›i kiếm được, lại phải dâng lên cho ông ta dá»… dà ng như váºy.
Trong lòng ông ấy bắt đầu trá»—i dáºy sá»± bất bình, ông ấy mở tiệm cầm đồ tần tảo sá»›m hôm, má»™t tháng có thể kiếm được cho gia tá»™c hÆ¡n ngà n lượng bạc, nhưng bản thân ông ấy má»—i tháng chỉ nháºn được hai mươi lượng bạc, tên Trác Ngá»c đó suốt ngà y trêu hoa ghẹo bướm, chẳng là m gì hết, má»™t tháng còn có năm mươi lượng bạc, chÃnh là bởi vì hắn là đÃch tôn, đây là bất công gì chứ? Hoà ng Phá»§ Quý căm háºn đến nghiến răng cà nh cạch, ông ấy muốn tá»± mình kinh doanh, đáng tiếc là vốn cá»§a ông ấy lại không đủ.
Hoà ng Phá»§ Quý bá»—ng nhiên giống như quả bóng bị xì hÆ¡i, ông ấy cảm thấy nhà Hoà ng Phá»§ đã bị má»™t bầu không khà hắc ám bao trùm, không còn có tiá»n đồ nữa, giống như má»™t chiếc thuyá»n nát ở trên biển lá»›n, bất cứ lúc nà o cÅ©ng có những con sóng to áºp đến, ông ấy thở dà i môt tiếng, uể oải há»i Vô Tấn má»™t cách vô thần:
“Ngoà i phá»§ huyện công ra, gia chá»§ còn tìm con có việc gì? Lúc nãy con nói gia chá»§ tìm con là có việc khác...â€
“Thì là muốn há»i con sau nà y muốn là m gì?â€
“Uhm! Thế đã xác định chưa? Cho con quản lý kho, hay là đi trông nom cá»a khẩu?â€
Vô Tấn lắc đầu, “Äá»u không phải, con nói vá»›i ông ná»™i, con muốn tá»± là m, đã há»i mượn ông ná»™i ba ngà n lượng bạc.â€
“Ba ngà n lượng!†Hoà ng Phá»§ Quý hét thất thanh, đôi mắt cá»§a ông ấy trợn trừng, hai con ngươi nhìn chằm chằm và o Vô Tấn, “Ông có chịu cho mượn không? Chắc chắn là không rồi, sao có thể cho con mượn ba ngà n lượng bạc chứ...â€
Nói còn chưa dứt lá»i, Hoà ng Phá»§ Quý miệng há hốc, khi nhìn thấy Vô Tấn từ trong thắt lưng lấy ra má»™t miếng ngá»c bà i, “Ding!†má»™t tiếng, ném lên trên bà n, “NgÅ© thúc, chú biết cái nà y chứ?â€
Hoà ng Phá»§ Quý cầm miếng ngá»c bà i lên, nhìn Ä‘i nhìn lại, miệng không ngừng tắm tắc:
“Äúng rồi! Äúng rồi! Äây là miếng ngá»c bà i năm ngà n lượng, năm ngà n lượng bạc đó!â€
Ông ấy đố kỵ đến mức tóc gáy Ä‘á»u dá»±ng cả lên, ngay cả miếng bà i bằng đồng má»™t trăm lượng bạc ông ấy cÅ©ng không mượn được, cà ng khá»i phải nói miếng bà i bằng bạc ngà n lượng hay miếng ngá»c bà i năm ngà n lượng, tên tiểu tá» nà y má»›i trở vá» có và i ngà y... Ông ấy đột nhiên có má»™t thứ cảm giác như muốn khóc, phụ thân tháºt sá»± là quá thiên vị rồi.
Vô Tấn cưá»i hÃp cả mắt há»i ông ấy: “NgÅ© thúc, có muốn cùng con phát tà i không hả?â€
Hoà ng Phá»§ Quý ngẩn ngưá»i ra, chá»›p chá»›p đôi mắt, “Con...muốn là m cái gì?â€
Vô Tấn ká» tai ông ấy nói nhá» và i câu, Hoà ng Phá»§ Quý lắc đầu theo bản năng, từ trước tá»›i giỠông ấy chưa từng nghe qua cách kiếm tiá»n như váºy?
Cà ng nghÄ© thì cà ng đáng sợ, Hoà ng Phá»§ Quý lắc đầu liên hồi, giống như cái lúc lắc váºy,
“Không được, cách kiếm tiá»n nà y cá»§a con mức độ mạo hiểm quá lá»›n, ta gánh không nổi đâu, không được! Tuyệt đối là không được!â€
“NgÅ© thúc, chú nghe con nói cho hết lá»i đã chứ. Äã là thương nhân, lẽ ra nên biết, má»™t chuyện là m ăn trên thương trưá»ng có thể kiếm được bao nhiêu tiá»n, thá»±c ra nó liên quan máºt thiết đến mức độ nguy hiểm lá»›n hay nhá», mức độ nguy hiểm cà ng lá»›n, thì lợi kiếm được cÅ©ng sẽ cà ng nhiá»u, cái nà y gá»i là liá»u má»›i có tiá»n tiêu, lẽ nà o ngay cả câu nói nà y ngÅ© thúc cÅ©ng chưa từng nghe qua sao?â€
Nghe xong những lá»i cá»§a Vô Tấn, Hoà ng Phá»§ Quý đã có hÆ¡i động lòng, ông ấy hồi tưởng lại má»™t lần cách kiếm tiá»n mà Vô Tấn đã nói, ông ấy là thương nhân, từ trá»±c giác cá»§a thương nhân mà nói, tuy rằng cách là m nà y rất là má»›i, nhưng ông ấy cảm thấy hoặc giả thá»±c sá»± có thể kiếm được má»™t số tiá»n lá»›n, đặc biệt là ngưá»i Duy Dương ai ai cÅ©ng muốn có thể sau má»™t đêm trở nên già u có, cà ng có thị trưá»ng, chỉ là ...
Hoà ng Phá»§ Quý chau mà y, nói “Vô Tấn, là m chuyện như váºy nếu như không có háºu đà i, không đơn giản chỉ là vấn đỠmức độ nguy hiểm lá»›n, mà trước tiên là Hoà ng gia cÅ©ng không thể để con là m như váºy.â€
Vô Tấn vá»— tay ông ấy, cưá»i nói: “NgÅ© thúc, con biết mà , con có háºu đà i.â€
“Con nói là tên huyện công đó hả, thôi Ä‘i! Hắn ta là má»™t tên quan nhà n rá»—i có danh mà không có quyá»n, chỉ có kẻ ngốc như nhị ca má»›i có thể bị ông ta lừa, hÆ¡n nữa ông ta moi tiá»n rất ghê gá»›m, nhưng nếu con thá»±c sá»± cầu ông ta giúp đỡ, ông ta còn chưa chắc đã nháºn lá»i.â€
“NgÅ© thúc, con không phải nói ông ta, thế nà y Ä‘i! Ngà y mai ngÅ© thúc Ä‘i vá»›i con má»™t chuyến, con sẽ là m cho ngÅ© thúc tin.â€
Vô Tấn cá»±c lá»±c cổ vÅ© Hoà ng Phá»§ Quý hợp tác, muốn là m thà nh công chuyện cá»§a hắn, thì thá»±c sá»± cần ngưá»i quen thuá»™c bản địa như ngÅ© thúc, là má»™t trợ thá»§ rất đắc lá»±c.
.......
Sáng sá»›m hôm sau, Vô Tấn đến quáºn nha trước, được biết Tô Hà n Trinh đã trở vá», hắn bèn láºp tức thuê má»™t chiếc xe ngá»±a nhanh chóng đến tiệm cầm đồ, vừa bước và o tiệm cầm đồ, Vô Tấn không kìm được báºt cưá»i, nhìn thấy trên ngưá»i ngÅ© thúc súm xÃt mặc má»™t chiếc cẩm bà o má»›i, đầu đội mÅ© lục giác, trên gương mặt xoa dầu, rá»±c rỡ sáng chói, xem ra, ông ấy thá»±c sá»± đã động lòng.
Tối qua Hoà ng Phá»§ Quý dưá»ng như cả đêm không ngá»§, ông ấy tá»± sá»± quá muốn tá»± là m ăn, ông ấy cứ suy Ä‘i nghÄ© lại cách mà Vô Tấn nói, cà ng nghÄ© thì cà ng cảm thấy khả thi, chỉ cần có sách lược tốt, thá»±c sá»± có thể phát tà i lá»›n, nhưng đây lại không phải sở trưá»ng cá»§a ông ấy, quan trá»ng là trong tay cá»§a Vô Tấn chỉ có năm ngà n lượng bạc, tiá»n vốn không đủ, bây giá» thì phải xem háºu đà i cá»§a Vô Tấn như thế nà o?
Thông qua và i ngà y tiếp xúc, Hoà ng Phá»§ Quý phát hiện đứa cháu nà y cá»§a ông ấy đã không còn là nhị ngốc cá»§a trước đây nữa, hắn rất tinh ranh, toà n thân chứa đầy bà máºt, giống như là hoà n toà n biến thà nh má»™t con ngưá»i khác, ông ấy từng đến Linh Nham Tá»± ở huyện Bình Giang tìm cao tăng xem mệnh số, nói trong Ä‘á»i ông ấy sẽ gặp quý nhân, lẽ nà o quý nhân cá»§a ông ấy chÃnh là nhị ngốc mà ông ấy trông từ nhá» tá»›i lá»›n nà y sao?
“Vô Tấn, ta chuẩn bị xong cả rồi, có thể Ä‘i được chưa?â€
“Äi thôi!â€
Vô Tấn bước ra khá»i cá»a, Ä‘i vá» phÃa chiếc xe ngá»±a, Hoà ng Phá»§ Quý lại quay đầu lại hét lá»›n: “Lão thất, coi chừng tiệm nhé, tối vá» ta sẽ phát tiá»n công.â€
Hai ngưá»i đã lên xe ngá»±a, hướng vá» phÃa quân nha mà đi, đến cá»a quáºn nha, Vô Tấn đưa tấm danh thiếp mà Tô Hà n Trinh tặng cho hắn, cưá»i nói vá»›i nha dịch giữ cá»a, “Tôi là vãn bối cá»§a Tô thÃch sứ, hôm nay đến thăm ngà i ấy, là m phiá»n và o trong thông báo giúp.â€
Hoà ng Phá»§ Quý đứng ở phÃa sau trừng to mắt nhìn, thì ra háºu đà i mà hắn nói chÃnh là ngà i thÃch sứ tân nhiệm, quả là nhìn không thấu tiểu tá» nà y!
Nha dịch nhìn thấy hắn có danh thiếp, bèn cưá»i nói má»™t cách khách khÃ: “Tiểu ca đợi má»™t lát, tôi sẽ và o bẩm cáo ngay bây giá».â€
Vô Tấn có vẻ rất chắc chắn, Tô Hà n Trinh là má»™t nho quan khiêm tốn, ká»· luáºt tá»± giác, ông ấy tuyệt đối sẽ không vì đã lên bá» không nháºn bản thân nữa.
Má»™t lát sau, nha dịch trở ra đưa tay cưá»i nói,
“ThÃch sứ đại nhân cho má»i, hai ngưá»i xin Ä‘i theo tôi!â€
Vô Tấn quay đầu lại cưá»i vá»›i ngÅ© thúc, ông ấy có vẻ hÆ¡i sợ sệt, bèn Ä‘i theo nha dịch bước và o trong.
Quáºn nha rất là rá»™ng lá»›n, men theo má»™t trục tuyến, chia là m ba phần, vừa và o cá»a là má»™t bức tưá»ng kÃnh, bức tưá»ng kÃnh trong phong thá»§y quan trưá»ng có tác dụng vu hồi, ngăn chặn quan khà không lá»t ra ngoà i, sau bức tưá»ng kÃnh là đại đưá»ng tiá»n viện, cÅ©ng chÃnh là nÆ¡i thẩm án cá»§a thÃch sứ, cái nà y Vô Tấn đã nhìn thấy nhiá»u trên ti vi ở Ä‘á»i sau, châu quan vừa Ä‘áºp tấm thẻ gá»—, hai bên nha dịch sẽ hô uy vÅ©, bầu không khà tương phản, tấm biển bà i minh cảnh cao huyá»n gì đó, có lẽ là được treo ở đây.
Hắn nhìn khắp đại đưá»ng, lại không phải là minh cảnh cao huyá»n, mà là bốn chữ “Nhân chÃnh quan uyâ€, có chút ý nghÄ©a.
Trước đại đưá»ng là má»™t cái sân, hai bên là phòng cá»§a nha dịch, còn có nÆ¡i giam giữ tạm thá»i, từ cánh cá»a nhá» bên cạnh Ä‘i và o sân giữa, sân giữa là nÆ¡i ở cá»§a trung tâm cá»§a quáºn nha, hai bên có lục tà o tư phòng: Há»™, công, thương, Ä‘iá»n, binh, hình, trong đó lục đại gia tá»™c ở Hoà i Dương Ä‘ang tranh nhau chứ há»™ tà o chá»§ sá»±, chá»§ yếu là quản lý thuế má, dân tịch cá»§a quáºn Äông Hải, địa vị tướng đối quan trá»ng.
Ngay chÃnh giữa là má»™t khối kiến trúc, cÅ©ng là nÆ¡i là m việc cá»§a thÃch sứ, hai bên là phòng trưá»ng sá» và phòng tư mã, còn vá» phòng biệt giá cá»§a Hoà ng Phá»§ Cừ, vì là loại quan chÃnh hiệp, cho nên không có thiết kế phòng là m việc chuyên môn, chỉ có má»™t nÆ¡i há»p và nghỉ ngÆ¡i, vị trà ở bên cạnh phòng trưá»ng sá».
Ngoà i ra ở phÃa sau khối kiến trúc, còn có má»™t cái sân nhá», đó là nÆ¡i ở cá»§a thÃch sứ, và dụ như phòng nghỉ trưa, phòng Ä‘á»c sách, phòng tiếp đãi khách riêng cá»§a thÃch sứ, còn có phòng là m việc cá»§a ông ấy, Ä‘á»u ở trong sân nhá» nà y.
Äây là sân giữa, mà háºu viện chÃnh là nhà riêng cá»§a thÃch sứ, vợ con, cha mẹ, tiểu thiếp... Ä‘á»u sống ở háºu viện, con gái ông ấy hiện giá» có lẽ cÅ©ng Ä‘ang chÆ¡i đùa ở nÆ¡i nà o đó trong háºu viện.
Lúc bấy giỠđúng và o thá»i gian nghỉ trưa, Tô Hà n Trinh vừ dùng xong cÆ¡m trưa, Ä‘ang ngồi trò chuyện nhà n nhã cùng vá»›i tư mã Triệu Kiệt Hà o, Triệu Kiệt Hà o tên giống như ngưá»i, dáng ngưá»i khôi ngô cao to, trạc hÆ¡n bốn mươi tuổi, khuôn mặt chữ Ä‘iá»n, mÅ©i lân, mắt beo, tướng mạo thô kệch, không có việc gì nhưng luôn thÃch Ä‘eo má»™t thanh Ä‘ao nặng đến ba mươi cân, nhìn từ phÃa trước hắn giống như má»™t tên giết heo, nhìn từ phÃa sau hắn lại giống má»™t kẻ thô tục.
Hắn xuất thân từ quân lÃnh, từng đảm nhiệm chức vụ thị vệ cá»§a Tá» Vương, 5 năm trước đến nháºm chức huyện úy huyện Duy Dương, hai năm sau vinh hạnh được thăng là m tư mã quáºn Äông Hải, chá»§ yếu quản lý hình sá»± tư pháp cá»§a quáºn Äông Hải, nói theo thông thưá»ng, trị an thưá»ng ngà y cá»§a Hoà i Dương là chuyện cá»§a huyện nha, thá»§ hạ nha dịch cá»§a tư mã quáºn không nhiá»u, nhưng thá»§ hạ cá»§a hắn có tá»›i má»™t ngà n, bao vây kẻ cướp, bảo vệ thà nh trì...rất có thá»±c quyá»n, mà má»™t nhiệm vụ khác cá»§a hắn là che Ä‘áºy việc là m ăn cá»§a Tá» Vương ở Duy Dương.
Cô gái tên Triệu Thắng Nam mà Vô Tấn đắc tá»™i đó, chÃnh là con gái bảo bối cá»§a hắn.
Tô Hà n Trinh và Triệu Kiệt Hà o ngồi tán gẫu vá»›i nhau và i câu vỠđạo tặc quấy nhiá»…u trị an cá»§a quáºn Äông Hải, lúc nà y, nha dịch và o bẩm cáo: “Äại nhân, cáºu ta và o rồi.â€
“Äại nhân có khách sao?†Triệu Kiệt Hà o cưá»i nói.
“Không có gì, là má»™t vãn bối háºu sinh, quen biết ở trên đưá»ng.â€
“Ha ha! Äại nhân lá»… hiá»n hạ sÄ©, nếu là tôi, thì không có tinh thần nà o là m quen vá»›i những ngưá»i rảnh rá»—i trên đưá»ng gì đó, đại nhân có việc báºn, tôi xin cáo từ trước.â€
Triệu Kiệt Hà o bước ra khá»i cá»a, là nhìn thấy ngay Vô Tấn, nhìn thấy hắn khôi ngô tuấn tú, cÅ©ng cao ráo như bản thân, ánh mắt hắn ta sáng lên, cưá»i gáºt đầu, tên trẻ tuổi nà y cÅ©ng không tệ, ánh mắt cá»§a hắn ta nhìn vá» phÃa Hoà ng Phá»§ Quý, bá»—ng nhiên ngẩn ngưá»i ra má»™t lúc, ngưá»i nà y nhìn rất quen, dưá»ng như đã gặp ở đâu đó rồi, nhưng mà nhất thá»i lại không nhá»› ra, hắn ta nhìn Hoà ng Phá»§ Quý vá»›i vẻ nghi hoặc, rồi rá»i khá»i sân nhá».
“Vô Tấn, đã lâu rồi không gặp.â€
Tô Hà n Trinh cưá»i và bước ra, trong quan trưá»ng đế quốc Äại Ninh có má»™t nguyên tắc, gá»i là “Bất lÃch châu huyện, bất đắc tấn kiệm đà iâ€, cÅ©ng tức là , không có kinh nghiệm quan địa phương thì không thể nà o tiếp tục thăng quan tiến chức, Tô Hà n Trinh vẫn luôn là quan trong triá»u, đã có quan hà m ngÅ© phẩm, đây là ngưỡng cá»a quan trá»ng nhất, ông ta có thể tiếp tục tiến thêm bước nữa không, thì phải xem ông ta có có kinh nghiệm quan địa phương hay không, chÃnh và o lúc nà y, ông ta lại được bổ nhiệm chức thÃch sứ quáºn Äông Hải, Ä‘iá»u nà y khiến ông ta có cảm giác như cá gặp nước.
Vô Tấn vá»™i và ng hà nh lá»…: “Vãn bối Vô Tấn, tham kiến Tô thế bá.â€
Tô Hà n Trinh cưá»i má»™t tiếng, cô con gái nhá» cá»§a ông ta rất thÃch tên Vô Tấn nà y, suốt ngà y trong lòng cứ nhá»› đến Tam Lang ca ca, nếu đã là bạn cá»§a con gái, thì hắn xưng má»™t tiếng thế bá cÅ©ng không có gì là quá đáng.
“Haiz! Cáºu nên đến và o buổi tối, đến phá»§ cá»§a ta dùng bữa cÆ¡m, nhân tiện gặp mặt nha đầu đó, nó còn Ä‘ang má»i mắt chá» cáºu kể chuyện cho nó nghe đó!â€
“Gần đây quả thá»±c là có hÆ¡i báºn, có cÆ¡ há»™i nhất định là sẽ đến.â€
â€œÄÆ°á»£c, má»i và o trong ngồi! Ngưá»i nà y là ...†Tô Hà n Trinh nhìn thấy Hoà ng Phá»§ Quý vẻ mặt đầy lo sợ liá»n há»i.
“Tô thế bá, đây là ngÅ© thúc cá»§a cháu, cháu từ nhỠđã mất Ä‘i song thân, chÃnh là ngÅ© thúc đã trông nom cháu từ nhỠđến lá»›n.â€
Hoà ng Phá»§ Quý là má»™t thương nhân nhá», ở trước mặt các quan phụ mẫu, ông ấy là m gì có thể ung dung như Vô Tấn chứ, ông ấy run rẩy quỳ xuống cúi đầu bẩm:
“Tiểu dân Hoà ng Phá»§ Quý, tham kiến thÃch sứ đại nhân.â€
Trong lòng Vô Tấn âm thầm than trá»i, hắn đã quên mất dặn dò ngÅ© thúc không được tiết lá»™ há» cá»§a bản thân, nếu không sẽ bị Tô Hà n Trinh Ä‘oán ra há» là ngưá»i cá»§a gia tá»™c Hoà ng Phá»§, có quan hệ vá»›i biệt giá Hoà ng Phá»§ Cừ, e rằng nhá» giúp đỡ việc gì, ông ta cÅ©ng sẽ không giúp.
Tô Hà n Trinh bá»—ng nhiên ngẩn ra, ông ta liếc nhìn Vô Tấn, “Cáºu...há» Hoà ng Phá»§?â€
Tà i sản cá»§a Lôi Äế
Chữ ký cá»§a Lôi Äế ÄÆ°á»ng còn dà i - dừng lại hay bước tiếp?
Cuộc sống nà y - tiếp tục hay buông tay?
27-03-2012, 08:13 AM
Cuộc Sống Có Gì Vui Không?
Tham gia: May 2010
Äến từ: đâu còn lâu má»›i nói
Bà i gởi: 10,221
Thá»i gian online: 3 tuần 4 ngà y 6 giá»
Thanks: 3,838
Thanked 170,654 Times in 8,347 Posts
Hoà ng Tộc
Tác giả : Cao Nguyệt
-----oo0oo-----
Chương 16: Bà y mưu tÃnh kế. (3)
Dịch: Tiêu Dao
Biên: son1emy2
Nguồn: Bạch Ngá»c Sách
Hoà ng Phá»§ là quốc há», không phải há» cá»§a bách tÃnh thông thưá»ng, nói đơn giản hÆ¡n, những ngưá»i mang há» Hoà ng Phá»§ ở vương triá»u Äại Ninh, phần lá»›n Ä‘á»u có quan hệ vá»›i tông thất, Vô Tấn vá»™i và ng cưá»i giải thÃch:
“Mấy trăm năm rồi, gia đình chúng cháu từ lâu đã không còn chút quan hệ gì vá»›i tông thất, không có tước vị, chỉ là giai cấp bình dân.â€
Tô Hà n Trinh gáºt gáºt đầu, Ä‘iá»u nà y ông ta có thể lý giải được, gia tá»™c Hoà ng Phá»§ quá rá»™ng lá»›n, các chi các nhánh sinh sôi nảy nở, Ãt nhất là có tá»›i mấy chục vạn ngưá»i, ở kinh thà nh rất nhiá»u ngưá»i bán Ä‘áºu há»§, là m ăn buôn bán nhá» cÅ©ng há» Hoà ng Phá»§, quan trá»ng là xem há» có tước vị gì hay không, nếu không có tước vị, thế thì không thể tÃnh là tông thất, chỉ có thể là bình dân bá tánh.
Thá»±c ra Ä‘iá»u mà Vô Tấn lo lắng không phải là thừa, ngà y thứ ba Tô Hà n Trinh đến quáºn Äông Hải bèn đã xuống các thôn thị sát, tối hôm qua má»›i trở vá», còn chưa kịp tìm hiểu vá» lục đại gia tá»™c ở Hoà i Dương, cà ng khá»i phải nói tá»›i mối quan hệ tinh tế cá»§a lục đại gia tá»™c vá»›i các quan viên địa phương, không có cao tăng hồ lô nà o có thể nói cho ông ta biết những chuyện nà y, chỉ có thể dá»±a và o bản thân ông ta từ từ lÄ©nh ngá»™ thôi.
“Hoà ng Phá»§ tiên sinh, má»i đứng dáºy, nà o, cùng nhau và o trong ngồi Ä‘i!â€
Tô Hà n Trinh má»i Vô Tấn và Hoà ng Phá»§ Quý và o ngồi trong má»™t phòng khách nhá», thư đồng cá»§a ông ta dâng trà cho má»i ngưá»i, Tô Hà n Trinh cầm ly trà cá»§a ông ta lên, cưá»i mỉm rồi nói, “Vô Tấn, bây giá» cáºu còn Ä‘i biển không?â€
“Không Ä‘i nữa, Ä‘i mệt rồi, vẫn là trên bá» chắc chắn hÆ¡n, ban đêm ngá»§ cÅ©ng ngon hÆ¡n.â€
Tô Hà n Trinh ha ha cưá»i lá»›n: “Ta thấy cáºu ngá»§ trên cá»™t buồm cá»§a thuyá»n lá»›n cÅ©ng rất ngon mà !â€
Vô Tấn ngại ngùng lắc lắc đầu, lại chỉ và o Hoà ng Phủ Quý nói,
“Là ngÅ© thúc cá»§a cháu không cho phép cháu lên thuyá»n nữa, cứ lôi thôi suốt là muốn cưới vợ cho cháu.â€
Hoà ng Phá»§ Quý cưá»i má»™t cách thẹn thùng, trong lòng thầm trách:
“Mình muốn cưới vợ cho nó từ khi nà o chứ? Con cá»§a mình còn chưa có tăm hÆ¡i gì nữa là !â€
Tô Hà n Trinh vuốt râu cưá»i không nói lá»i nà o, ông ta thầm tán thưởng Vô Tấn thông minh, trên thá»±c tế lúc nãy ông ta nói cô con gái nhá»› Tam Lang ca ca, thá»±c ra là muốn hắn không được quá tiếp cáºn cô con gái nhá», cô con gái má»›i há»c hết tiểu há»c, đối vá»›i tình yêu nam nữ còn chưa hiểu biết gì, mà những câu chuyện Vô Tấn kể cho nó nghe ở trên thuyá»n, cái gì mà tình yêu sinh tá» cá»§a tuổi mưá»i sáu, cái gì mà hai chị em gái cùng yêu má»™t ngưá»i, khiến cho cô con gái suốt ngà y cứ hồn Ä‘iên phách đảo, không mà n tá»›i cÆ¡m canh, tối hôm qua thê tỠông ta nói cô con gái có và i câu, nó bèn bướng bỉnh không ăn cÆ¡m, thê tá» bèn trách cứ Tô Hà n Trinh má»™t tráºn, không nên để cô con gái nghe những câu chuyện là m mê mẩn đó.
Tô Hà n Trinh tuy là ngưá»i vui vẻ sáng suốt, nhưng sù sao ông ta cÅ©ng là cha cá»§a ngưá»i ta, ông ta cÅ©ng phải bảo vệ con gái cá»§a chÃnh mình, ở trên thuyá»n có thể kể đôi ba câu chuyện, nhưng mà khi đã xuống thuyá»n, ông ta không hy vá»ng là Vô Tấn lại quá tiếp cáºn cô con gái cá»§a mình nữa, chỉ có Ä‘iá»u ông ta thấy ngại nên không nói thẳng ra.
Tên tiểu tá» nà y rất thông minh, quả nhiên là nghe hiểu ý nghÄ©a ngầm trong lá»i nói cá»§a ông ta, còn lấy việc cưới vợ để trả lá»i ông ấy, uhm! Trẻ nhá» dá»… dạy.
Tô Hà n Trinh đã hÆ¡i thÃch cáºu thanh niên trẻ tuổi nà y, nếu cáºu ta đã trả lá»i là không đến tìm cô con gái nhá», thế thì bản thân ông ta cÅ©ng nợ cáºu ta má»™t phần ân tình, Tô Hà n Trinh là ngưá»i rất nghiêm túc, lúc đầu ở trên thuyá»n ông ta đã từng hứa vá»›i Vô Tấn, có khó khăn gì thì có thể đến tìm ông ta, bây giá» ngưá»i ta dẫn theo ngưá»i nhà tá»›i đây, không cần phải nói, chắc chắn là đến nhỠông ta giúp đỡ, những chuyện thế thái nhân tình nà y, Tô Hà n Trinh hiểu rất rõ.
Ông ta uống má»™t ngụm trà , bèn cưá»i há»i hắn: “Vô Tấn, hiện giá» cáºu Ä‘ang là m gì?â€
“Tạm thá»i cháu Ä‘ang giúp ngÅ© thúc quét dá»n trong tiệm, vẫn còn chưa nghÄ© đến là sẽ là m gì, Tô đại nhân, cháu có chuyện nhá» nà y hy vá»ng ngà i có thể giúp đỡ.â€
Tô Hà n Trinh cưá»i thầm, quả nhiên là đã đến, cÅ©ng tốt, giúp đỡ cáºu ta, trả món nợ tình ngưá»i cá»§a cô con gái.
“Ha ha! Cáºu cứ nói Ä‘i! Ta đã từng hứa vá»›i cáºu rồi mà .â€
Vô Tấn chỉ và o ngÅ© thúc Hoà ng Phá»§ Quý nói, “Chuyện là thế nà y, ngÅ© thúc cá»§a cháu gần đây muốn mở má»™t bac thái, nhưng mà thanh thế có hÆ¡i lá»›n, ông ấy sợ quan phá»§ không cho phép, cho nên cháu má»›i đến nhỠđại nhân đặc chuẩn!â€
Tô Hà n Trinh chau chau mà y, “Bác thái là cái gì?â€
Bác thái là má»™t thuáºt ngữ trong nghỠđổ quán, ở triá»u đại nà y thì đã có rồi, chỉ là quy mô rất nhá», đại loại như hà ng rong váºy, nhưng Tô Hà n Trinh trước giá» chưa từng tham gia và o cá» bạc, lại là lần đầu tiên là m quan địa phương, nên ông ta không biết.
Vô Tấn vá»™i và ng giải thÃch thêm: “Äây là má»™t dạng cá» bạc, giống như sòng bạc váºy, nhưng chẳng qua là không có cá»a tiệm, không cần phải là m thương thiếp.â€
Tô Hà n Trinh cÅ©ng biết, triá»u đình không cấm cá» bạc, hÆ¡n nữa các hoà ng thân quốc thÃch Ä‘á»u rất thÃch cá» bạc, nhưng ông ta là ngưá»i chÃnh phái, rất có phản cảm vá»›i các loại hình cá» bạc, đà ng Ä‘iếm, nếu như là Vô Tấn muốn mở đổ nghiệp, nói không chừng ông ta có thể sẽ cá»± tuyệt, giúp Vô Tấn là m chuyện khác, nhưng mà nếu là do ngưá»i thân cá»§a Vô Tấn mở, ông ta cÅ©ng khó có thể nói gì?
Ông ta trầm ngâm má»™t lúc lại há»i:
“Cáºu nói là thanh thế sẽ lá»›n, rốt cuá»™c là lá»›n cỡ nà o? Còn nữa, là là m lâu dà i hả?â€
Hai câu há»i nà y rất quan trá»ng, vá» cÆ¡ bản đã há»i trúng ngay trá»ng tâm, Vô Tấn nhìn thấy ngÅ© thúc không có phản ứng gì, bèn thúc chú ấy má»™t cái, “NgÅ© thúc, đại nhân Ä‘ang há»i chú kìa?â€
Hoà ng Phá»§ Quý như há miệng mắc quai, ông ta không biết cái gì hết, bảo ông ta trả lá»i thế nà o? Tên tiểu tá» nà y, rõ rà ng là hắn là m chá»§, bây giá» ngược lại lại đổ lên đầu ông ta.
“Cái nà y... À! Cái đó...â€
Vô Tấn lắc đầu cưá»i nói, “NgÅ© thúc nà y cá»§a cháu trên đưá»ng đến đây cứ Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại những lá»i sẽ nói vá»›i thÃch sứ đại nhân, có lẽ chú ấy đã quá khẩn trương, hay là , cháu nói thay chú ấy váºy!â€
Tô Hà n Trinh nhìn thấy Hoà ng Phá»§ Quý toát đầy mồ hôi, biết ông ta là do khẩn trương quá đỗi, bèn cưá»i nói, â€œÄÆ°á»£c! Cáºu nói Ä‘i.â€
“Äại nhân, ngÅ© thúc cá»§a cháu chỉ muốn là m má»™t lần, đại khái là khoảng ba ngà y, còn vá» thanh thế sẽ lá»›n cỡ nà o, thá»±c sá»± ngÅ© thúc cá»§a cháu cÅ©ng không biết, có thể là má»™t trăm ngưá»i, hoặc giả là má»™t ngà n ngưá»i cÅ©ng không chừng, tóm lại, chú cháu tuyệt đối sẽ không vi phạm luáºt pháp cá»§a Äại Ninh, nếu như cần đến cá»a tiệm, nhất định sẽ là m thương thiếp trước, và ná»™p thuế theo như quy định.â€
Tô Hà n Trinh trầm tư trong giây lát, nếu đã xin ông ta giúp đỡ, thế thì nhất định là có hÆ¡i khó khăn, nếu không cÅ©ng không cần đến sá»± giúp đỡ cá»§a ông ta? Ông ta là thÃch sứ cá»§a quáºn Äông Hải, là quan địa phương cao nhất, ngay cả chuyện nhá» nà y cÅ©ng không giúp được, nếu đồn ra ngoà i thì chẳng phải là m chuyện cưá»i cho kẻ khác sao?
Ông ta bèn gáºt đầu, đồng ý vá»›i thỉnh cầu cá»§a Hoà ng Phá»§ Quý,
â€œÄÆ°á»£c rồi! Chỉ cần là những chuyện mà Hoà ng Phá»§ tiên sinh là m, không vi phạm đến luáºt pháp cá»§a vương triá»u Äại Ninh ta, thì ta có thể đặc chuẩn, nhưng mà chỉ là đặc chuẩn trên lá»i nói, nếu ông gặp phải chuyện gì rắc rối, thì cứ đến tìm ta.
......
Từ trong quáºn nha bước ra, bá»n hỠđã lên xe ngá»±a, chuyện đầu tiên mà Hoà ng Phá»§ Quý là m là gõ và o đầu Vô Tấn má»™t cái, tức giáºn mắng hắn, “Tên tiểu tá» ngá»› ngẩn nà y, dám Ä‘em ta ra là m tấm bia đỡ, là ta muốn là m sao?â€
Vô Tấn ôm đầu cưá»i hi hi: “Dù sao ngÅ© thúc cÅ©ng đã là m gian thương ngần ấy năm rồi, là m thêm má»™t lần nữa thì có há» gì đâu, cháu thì lại khác, cháu muốn cưới con gái cá»§a ông ta đó! Cần phải để lại cho ông ấy má»™t ấn tượng trong sạch má»›i được.â€
“Con Ä‘ang nằm mÆ¡ hả! Còn muốn cưới con gái cá»§a thÃch sứ, đợi đã nà o, lúc nãy con nói ta cái gì, ngÅ© thúc cá»§a con là gian thương khi nà o hả?â€
........
Tâm trạng cá»§a Hoà ng Phá»§ Quý rất sảng khoái, vẫn là đứa cháu nà y lợi hại! Quả nhiên là có thể thuyết phục được thÃch sứ là m háºu đà i, lần nà y ông ấy không còn gì phải kiêng dè nữa, ông ấy láºp tức thương lượng vá»›i Vô Tấn, Vô Tấn ra tiá»n, ông ấy ra sức, sách lược cá»§a hắn, ông ấy chấp hà nh, lợi nhuáºn cuối cùng bá»n há» chia 3 : 7, ông ấy 3, Vô Tấn 7, dù sao gia chá»§ xem tiá»n như cá» rác, năm ngà n lượng bạc có lá»— thì cÅ©ng không có vấn đỠgì.
Bá»n há» thương lượng cả má»™t ngà y, tiệm cầm đồ có thể đóng cá»a ba ngà y, tất cả các nhân công Ä‘á»u phải đến phụ giúp, Hoà ng Phá»§ Quý có má»™t ngưá»i bạn, biệt hiệu là La tú tà i, trá»i sinh có thể kiếm cÆ¡m dá»±a và o cái miệng, ngưá»i chết cÅ©ng có thể bị ông ấy nói thà nh sống, giá»ng nói dõng dạc, để hắn là m tư nghi (nhân viên PR/ marketing) là thÃch hợp nhất đó.
Nhân thá»§ vẫn còn chưa đủ, Vô Tấn đỠnghị để những thứ thứ tá», thứ thứ tôn cá»§a nhà Hoà ng Phá»§ đến phụ má»™t tay, dù sao nhà bá»n há» ngưá»i rảnh rá»—i nhiá»u, nhưng Hoà ng Phá»§ Quý lại không đồng ý, đây là cuá»™c sống riêng tư cá»§a ông ấy, không liên quan tá»›i gia tá»™c, Trung DÅ©ng con trai ông ấy là m tư tà o thuế vụ ở huyện nha, tuy rằng chỉ là má»™t chức quan thấp, nhưng nó quen biết nhiá»u ngưá»i, có thể để nó giúp đỡ giải quyết vấn đỠnhân thá»§.
Ngoà i ra, còn cần có ngưá»i duy trì tráºt tá»±, cà i nà y rất là quan trá»ng, bắt buá»™c phải có chút quyá»n cước, đỠphòng có kẻ lại Ä‘áºp phá, thông thưá»ng thì nha dịch là thÃch hợp nhất, nhưng mà huyện nha Hoà ng Phá»§ không có tình ngưá»i, cho dù là nhà Hoà ng Phá»§ có tình ngưá»i, thì tình ngưá»i cÅ©ng ở trong tay lão nhị Hoà ng Phá»§ Húc, không đến lượt Hoà ng Quý ông ấy, mà quáºn nha Tô Hà n Trinh cÅ©ng sẽ không đồng ý.
Hoà ng Phá»§ Quý lại nghÄ© ra má»™t phương án khác, ông ấy có má»™t ngưá»i bạn mở tiêu cục, thá»§ hạ có hÆ¡n hai trăm ngưá»i, Ä‘á»u là con nhà luyện võ, có thể bá» ra Ãt tiá»n nhá» hỠđến giúp đỡ.
Hoà ng Phá»§ Quý đặc biệt Ä‘i má»™t chuyến, bà n đã giải quyết xong chuyện nà y, chỉ tốn có hai trăm lượng bạc, ngưá»i bạn mở tiêu cục cá»§a ông ấy đã đưa ra má»™t trăm ngưá»i, giúp há» trông coi gian hà ng trong ba ngà y.
Ngoà i ra, vấn đỠbà n ghế, thẻ gá»— cần để mở thưởng... tất cả những thứ nà y Ä‘á»u do Hoà ng Phá»§ Quý phụ trách, Vô Tấn không cần phải báºn tâm đến, còn vá» nÆ¡i in ấn thái phiếu và bác thái, Vô Tấn kiên trì phải do hắn chá»n
........
Và o lúc hoà ng hôn, Vô Tấn lại lần nữa đến tiệm sách Láºu Thất Trai trên con phố thư viện, vừa bước và o cá»a, đã nhìn thấy chá»§ tiệm Nghiêm Ngá»c Thư Ä‘ang sắp xếp giá sách, tiệm sách cá»§a ông ta vẫn luôn không có khách, lần trước tiệm sách rống rá»—ng, lần nà y vẫn là trống rá»—ng, không có má»™t ngưá»i khách nà o.
“Nghiêm đại thúc, tôi lại đến nè.â€
Vô Tấn vừa chà o há»i, anh mắt lại không kìm được len lén nhìn vá» phÃa căn phòng nhỠở trên lầu, xem ngưá»i cháu gái xinh đẹp thÃch Ä‘á»c sách đó có ở đây không?
Nghiêm Ngá»c Thư quay đầu lại, nhìn thấy là hắn, bèn cưá»i nói:
“Ngưá»i bạn trẻ đến mua sách, hay là tìm đến tìm tôi để in ấn?â€
“In ấn!â€
“Ha ha! Má»i ngồi xuống đợi trông giây lát, tôi sẽ xong ngay thôi.â€
Vô Tấn ngồi ở trước bà n đợi ông ta, nhìn thấy ngăn kéo Ä‘ang mở, hắn nhá»› là quyển sách “Äại ÄÆ°á»ng Tây Vá»±c Ký†đó được để trong ngăn kéo nà y, bây giá» không thấy nữa, lẽ nà o cô gái đó hôm nay đã đến đây?
Má»™t lát sau, Nghiêm Ngá»c Thư đã sắp xếp xong giá sách, cưá»i và phá»§i bụi trên tay, “Äể tôi rót cho cáºu ly trà .â€
“Nghiêm đại thúc, không cần đâu, tôi nói xong việc chÃnh sẽ Ä‘i ngay.â€
“Thế cÅ©ng được!â€
Nghiêm Ngá»c Thư cÅ©ng ngồi xuống, ông ta đột nhiên nhá»› ra má»™t chuyện, “Hôm qua khi cáºu vừa Ä‘i khá»i, thì đứa cháu gái cá»§a tôi lại quay trở lại, nó để quên túi xách tay ở trong tiệm, nên quay trở lại lấy, nhân tiện nó lấy quyển sách đó Ä‘i rồi.â€
Cho dù Vô Tấn có kiá»m chế bản thân bao nhiêu Ä‘i nữa, nhưng hắn vẫn không thể kiá»m chế được, đã há»i: “Cô ấy tên gá»i là gì váºy?â€
Há»i xong, hắn lại cảm thấy có hÆ¡i đưá»ng đột, bèn vá»™i và ng giải thÃch, “à cá»§a tôi là muốn nói...â€
Nghiêm Ngá»c Thư cưá»i và ngắt lá»i cá»§a hắn, “Äừng giải thÃch nữa, tôi biết mà , cô gái xinh đẹp ai lại không muốn là m quen chứ, ngưá»i muốn là m quen vá»›i cháu gái tôi nhiá»u không kể hết? Không chỉ có má»™t mình cáºu.â€
Vô Tấn khẽ gãi đầu, cưá»i gượng gạo nói: “Cái nà y...Nghiêm thúc có thể nói cho tôi biết được chứ?â€
“Nó không cho phép tôi tiết lá»™ tên cá»§a nó ra, tôi đã hứa vá»›i nói rồi, nhưng mà nó không nói là không cho tôi nói biệt danh cá»§a nó, tôi chỉ có thể nói cho cáºu biết biệt danh cá»§a nó thôi, nó gá»i là Cá»u Thiên, lúc mẫu thân nó sinh nó ra, thì nhìn thấy cá»u thiên trÃch nguyệt, vì váºy mà nó có tên gá»i nà y.â€
“Cá»u Thiên!â€
Vô Tấn Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại hai lần, cái tên nà y rất là đặc biệt, rất có ý nghÄ©a.
Nghiêm Ngá»c Thư lại nói tiếp: “Những ngưá»i thÃch nó rất nhiá»u, nhưng nó vẫn chưa thÃch ai hết, nếu cáºu muốn nó chú ý đến cáºu, thì cáºu phải Ä‘á»c nhiá»u sách, nó thÃch những ngưá»i há»c thÃch uyên bác, giống như những sai phạm thấp cấp như không biết thÆ¡ cá»§a Vương Ma, ở trước mặt nó tuyệt đối không thể nà o phạm phải.
Vô Tấn cưá»i má»™t cách Ä‘au khổ, ngay cả Vương Ma là ai hắn suýt nữa cÅ©ng đã quên mất, cà ng không phải nói đến thÆ¡ cá»§a ông ta, miá»…n bà n Ä‘i! Äà n ông vẫn là phải rá»§ng rỉnh tiá»n bạc trước đã, thì má»›i là ngưá»i có tấm lòng.
Vô Tấn không nghÄ© đến Cá»u Thiên cô nương đó nữa, hắn lấy ra má»™t bản mẫu vẽ tay, đưa cho Nghiêm Ngá»c Thư, “Äây là bản mẫu mà tôi muốn in, tổng cá»™ng in hai mươi vạn tấm, trá»… nhất là ba ngà y sau lấy.â€
“Ba ngà y thì phải lấy sao!â€
Nghiêm Ngá»c Thư chau mà y, ông ta nghÄ©, “Thá»i gian gấp rút quá, nếu như nhất định ba ngà y sau phải lấy, có thể phải tăng thêm tiá»n, vì tôi phải cho nhân công tăng ca để in, còn phải tuyển ngưá»i nữa.â€
“Cần khoảng bao nhiêu tiá»n?â€
Nghiêm Ngá»c Thư lấy ra má»™t tá» giấy, tÃnh nhanh má»™t lúc, “Cái cần in nà y cá»§a cáºu khá là phức tạp, còn phải phá»§ má»™t lá»›p bá»™t chì, bình quân in má»™t tấm là hai đồng, tôi dá»± toán Ãt nhất phải bốn trăm lượng bạc đó.â€
“Bốn trăm lương, ba ngà y lấy hà ng?â€
â€œÄÆ°á»£c thôi.â€
“Thế thì tốt, chúng ta cứ quyết định như váºy Ä‘i!â€
Tà i sản cá»§a Lôi Äế
27-03-2012, 08:13 AM
Cuộc Sống Có Gì Vui Không?
Tham gia: May 2010
Äến từ: đâu còn lâu má»›i nói
Bà i gởi: 10,221
Thá»i gian online: 3 tuần 4 ngà y 6 giá»
Thanks: 3,838
Thanked 170,654 Times in 8,347 Posts
Hoà ng Tộc
Tác giả : Cao Nguyệt
-----oo0oo-----
Chương 17: Ai không muốn tiá»n trên trá»i rÆ¡i xuống?
Dịch: Tiêu Dao
Biên: son1emy2
Nguồn: Bạch Ngá»c Sách
Ba ngà y tiếp theo, Vô Tấn dưá»ng như ngà y nà o cÅ©ng ở trong tiệm in sách, in ấn thái phiếu là má»™t khâu quan trá»ng nhất, cáºu không yên tâm, phải Ä‘Ãch thân đến giám sát việc in ấn.
Táºn mắt nhìn thấy, cáºu cÅ©ng không thể nà o không tán dương sá»± phát triển cá»§a ngà nh in ấn ở thá»i đại nà y, tuy rằng không có máy laser, in má»±c nước, nhưng bá»n há» dùng sức nước để chuyển động, thiết kế cá»§a loại máy in nà y rất kỳ diệu, in rất tinh xảo, hiệu suất cÅ©ng rất nhanh, khiến cho Vô Tấn sinh ra má»™t thứ cảm giác sai lầm, phải chăng cáºu đã vỠđến thế ká»· mưá»i chÃn cá»§a Ä‘á»i sau?
Sau mấy ngà y tiếp xúc, đã khiến cho cáºu cà ng hiểu biết hÆ¡n vá» Nghiêm Ngá»c Thư, ngưá»i mở tiệm sách nà y, nghiêm khắc mà nói, ông ta không phải là thương nhân, ông ta là má»™t giáo sư chân chÃnh đúng nghÄ©a, coi việc truyá»n bá há»c thức là trách nhiệm cá»§a mình, ông ta mở tiệm sách, Ä‘á»u là vì muốn giúp cho cà ng nhiá»u ngưá»i Ä‘á»c sách hiểu, ông ta giống như là ngưá»i truyá»n giáo cá»§a phương tây sau nà y, chẳng qua là cái ông ta truyá»n bá không phải là tiếng nói cá»§a thượng đế, mà là đạo cá»§a Khổng Tá», Mạnh Tá».
Äiá»u duy nhất khiến Vô Tấn có hÆ¡i tiếc nuối chÃnh là , mấy ngà y nay, cô nương Cá»u Thiên đó mãi không thấy đến...
Ngoà i việc ở suốt trong tiệm sách, Vô Tấn còn đã Ä‘i xem thỠđịa Ä‘iểm, nÆ¡i mở số trong ngà y đầu tiên, cáºu quyết định chá»n má»™t cái sân cá»§a trưá»ng há»c nhá» gần cá»a thà nh đông, cách cầu Bát Tiên, má»™t trong ba nÆ¡i phồn hoa nhất cá»§a huyện Duy Dương không xa, gần ngay miếu Thần Hoà ng, đây cÅ©ng chÃnh là nÆ¡i táºp trung bình dân cá»§a thà nh Hoà i Dương, nhân khẩu đông đúc, lại gần ngay bến cảng, ở đó có mưá»i mấy vạn công nhân cá»§a bến cảng, cáºu quyết định liên tiếp mở ở đây hai ngà y, còn vỠđại Ä‘iểm cá»§a ngà y thứ ba, thì cáºu còn Ä‘ang suy nghÄ©.
NgÅ© thúc Hoà ng Phá»§ Quý cÅ©ng không phải là nhà n hạ, ba ngà y nay ông ấy Ä‘i đến rã rá»i cả chân, tụ táºp nhân thá»§, chuẩn bị bà n ghế, táºp trung táºp huấn, rèn luyện má»i ngưá»i, Ä‘iá»u khiến Vô Tấn vá»— tay khen tuyệt chÃnh là , trong lúc lên kế hoạch cáºu chỉ nói là cần phải tuyên truyá»n trước, Hoà ng Phá»§ Quý bèn tâm lÄ©nh thần há»™i, ông ta cÅ©ng đã tìm má»™t tiệm in ấn, cho in mấy vạn tá» truyá»n đơn, phát ở khắp các nÆ¡i cá»§a huyện Hoà i Dương.
“Sau má»™t đêm trở nên già u có không còn là má»™ng tưởng nữa! Ngà y 7 tháng 4, tụ há»™i ở sân trưá»ng thà nh đông...â€
“Trá»i ban cho cÆ¡ há»™i tốt, tiá»n tá»›i tay đây!â€
“Chỉ cần năm mươi đồng, ngươi có thể có được má»™t ngà n lượng bạc.â€
......
Rất nhiá»u các công cụ quảng cáo sinh động được lưu truyá»n khắp trong thà nh Duy Dương, đây cÅ©ng giống như buổi biểu diá»…n cá»§a nhiá»u ngôi sao ca hát ở Ä‘á»i sau, ngưá»i chưa đến, tiếng đã đến trước để già nh thanh thế, khiến cho ai nấy Ä‘á»u dà i cổ mong chá», trong lòng ngứa ngáy khó chịu.
Giây phút là m rung động lòng ngưá»i cuối cùng cÅ©ng đã đến.
Trá»i vẫn còn chưa sáng, và o lúc canh tư, Hoà ng Phá»§ Quý bà n dẫn theo hÆ¡n trăm ngưá»i đến sân trưá»ng chuẩn bị, Vô Tấn là ngưá»i Ä‘iá»u khiển ở phÃa sau, cáºu không ra mặt, tất cả Ä‘á»u do Hoà ng Phá»§ Quý lo liệu.
Bà n ghế đã được bố trà xong từ tối ngà y hôm qua, dùng những chiếc bà n lá»›n và nặng xếp thà nh má»™t vòng tròn lá»›n, trước má»—i má»™t chiếc bà n có má»™t ngưá»i ngồi bán thái phiếu, khoảng đất trống ở giữa vòng tròn là má»™t bục gá»— lá»›n cao hai trượng, đó là nÆ¡i phát giải thưởng lá»›n.
Ngoà i ra còn dá»±ng má»™t biển hiệu lá»›n, suy nghÄ© đến việc rất nhiá»u ngưá»i không biết chữ, trên đó dùng những hình vẽ đơn giản nhất để nói rõ quy tắc, năm cái đầu hươu là giải thưởng lá»›n, má»™t ngà n lượng bạc; ba cái đầu hươu là giải nhì, ba trăm lượng bạc; hai cái đầu hươu là giải ba, má»™t trăm lượng bạc; còn có phi yến là giải tư, mưá»i lượng bạc; hoa mai là giải năm, má»™t lượng bạc; còn có giải sáu, má»™t trăm đồng, giải bảy, năm mươi đồng.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên, nhiá»u nhất là má»™t nụ cưá»i, bên cạnh còn có má»™t câu, “Thêm má»™t lần nữaâ€, giá cả cá»§a thái phiếu (~ vé số) là 1 xu bạc má»™t tấm, cÅ©ng tức là 50 đồng, không đắt, ở huyện Duy Dương cÅ©ng chỉ bằng giá ăn má»™t chén mì thịt quay thôi, nhưng mà nếu như cả hai mươi vạn tấm thái phiếu Ä‘á»u có thể bán hết, thì tiá»n chất như núi, chÃnh là má»™t vạn lượng bạc đó, khấu trừ tất cả các chi phà vốn liếng bốn ngà n lượng bạc mà há» bá» ra, bác thái (~ xổ số) lần nà y có thể kiếm được sáu ngà n lượng bạc.
Cuối cùng trá»i cÅ©ng đã sáng hẳn, mặc dù Vô Tấn biết số ngưá»i hôm nay đến sẽ không Ãt, nhưng ngưá»i ở Duy Dương có khát vá»ng phát tà i sau má»™t đêm quả nhiên là ngoà i dá»± liệu cá»§a Vô Tấn.
Trá»i vừa sáng, vừa tắm gá»™i chải đầu xong, má»i ngưá»i ăn vá»™i bữa sáng bèn ra khá»i nhà , đám đông từ tứ phương bát hướng Ä‘á»u đổ dồn vá», con số đã lên đến hà ng vạn ngưá»i, chen chúc ở khắp các con phố gần đó, ngay cả sân trưá»ng cÅ©ng cháºt cứng đến không thể chen và o được nữa, đến ná»—i nước cÅ©ng không thể lá»t qua, nếu không có hÆ¡n trăm ngưá»i cá»§a tiêu cục liá»u mạng giữ gìn tráºt tá»±, những chiếc bà n gá»— đó vốn dÄ© không thể nà o ngăn cản sá»± xông và o cá»§a dòng ngưá»i.
Mới bắt đầu là đám đông đến xem náo nhiệt, nhưng rất nhanh, một công nhân của bến cảng may mắn trúng được một tấm giải ba hai cái đầu hươu, một trăm lượng bạc.
Công nhân trúng giải được lãnh thưởng ở trên bục cao, hắn giÆ¡ cao mưá»i thá»i bạc trắng ngần lên, gương mặt đỠbừng vì phấn khÃch, kÃch động đến mức không nói được lá»i nà o, rất nhiá»u ngưá»i nhìn vá» phÃa hắn ta vá»›i ánh mắt ngưỡng má»™.
Tiếng reo hò, tiếng cưá»i, tiếng bước chân cá»§a rất nhiá»u ngưá»i, táºp trung thà nh má»™t âm thanh huyên náo cá»±c lá»›n, thỉnh thoảng, âm thanh huyên náo nà y, vá»ng lại theo dòng ngưá»i dồn vá» phÃa bà n tròn trung tâm, loạn xạ hoặc là xoay vòng, cà ng thêm kinh tai nhức óc.
Tư nghi (Chá»§ trì) La tú tà i vừa má»›i ở trên bục nói dõng dạc và i câu: “Má»i ngưá»i có nhìn thấy không, hắn ta chỉ dùng có má»™t trăm đồng tiá»n, má»™t trăm đồng tiá»n thôi, thì đã kiếm được gấp má»™t ngà n lần, má»™t trăm lượng bạc đó... CÆ¡ há»™i! CÆ¡ há»™i phát tà i đó! Má»i ngưá»i còn chần chừ gì nữa? Mau mua Ä‘i! Giải thưởng lá»›n má»™t ngà n lượng bạc chÃnh là cá»§a ngươi, hay cá»§a ngươi! Má»i ngưá»i có thấy không hả, má»™t ngà n lượng bạc Ä‘ang vẫy tay vá»›i má»i ngưá»i kìa!â€
Má»™t trăm thá»i bạc, chÃnh là giải thưởng lá»›n má»™t ngà n lượng, nó được để ở ngay trên bục cao, sáng lấp lánh như ngá»n Ä‘uốc và o ban đêm, thu hút ánh nhìn cá»§a tất cả má»i ngưá»i Ä‘ang ở đây.
Dưới sá»± mê hoặc cá»§a má»™t trăm đóa hoa trắng toát, và miệng lưỡi ngá»t như đưá»ng cá»§a La tú tà i, cà ng ngà y cà ng có nhiá»u ngưá»i bắt đầu lấy tiá»n từ trong hầu bao ra.
“Tôi trúng rồi! Tôi trúng rồi!â€
Má»™t ngưá»i đà n ông vui mừng như trúng cá» váºy, hai chân nhảy cẩn lên, gà o thét lá»›n:
“Mưá»i lượng bạc đó!â€
Hắn ta dưá»ng như là bò ra từ trong đám đông, vui mừng đến sắp ngất Ä‘i.
“Trúng rồi! Trúng rồi! Tôi trúng giải nhì, năm trăm lượng bạc rồi!â€
Lại má»™t thanh niên xông lên bục cao, tư nghi La tú tái giÆ¡ cao tay hắn lên, hét lá»›n: “Má»i ngưá»i nhìn thấy không, năm trăm lượng bạc đó! Vị huynh đệ nà y chỉ tốn có năm mươi đồng tiá»n thì đã trúng được năm trăm lượng bạc.â€
Má»i ngưá»i cà ng trở nên Ä‘iên cuồng hÆ¡n...
Vô Tấn ngồi trên má»™t tảng đá ở phÃa sau, trên mặt cáºu nở má»™t nụ cưá»i đắc ý, má»™t sá»± mở đầu rất tốt, ngưá»i Duy Dương chấp nháºn chÆ¡i thái phiếu vá»›i tốc độ nhanh chóng, tháºt sá»± là ngoà i sá»± định liệu cá»§a hắn, bất giác cáºu nhá»› đến sá»± Ä‘iên cuồng cá»§a ngưá»i Ä‘á»i sau đối vá»›i vé số, xem ra tâm lý muốn được phát tà i từ trước đến nay là má»™t sá»± kế thừa.
Ở Ä‘á»i sau cáºu cÅ©ng đã từng và i lần tham gia và o kế hoạch xổ số công khai, biết rõ những bà máºt trong đó, bên trong cần có rất nhiá»u kỹ xảo, và dụ như thứ tá»± sắp xếp các giải thưởng, ngà y thứ nhất phải hÆ¡i nhiá»u má»™t tÃ, giải thưởng lá»›n phải và o ngà y cuối cùng má»›i được mở ra, hÆ¡n nữa việc trúng giải thưởng lá»›n phải là thá»±c sá»±, có chứng tÃch có thể tra, ngưá»i ta luôn luôn chỉ để ý tá»›i giải thưởng lá»›n.
Má»™t số ngưá»i chỉ có thể đặt kỳ vá»ng và o các giải thưởng thứ yếu, và dụ như giải nhì năm trăm lượng bạc vừa nãy, bắt buá»™c phải dùng việc mở thưởng liên tục, để khÆ¡i dáºy mong muốn phát tà i cá»§a má»i ngưá»i, Vô Tấn cưá»i nhạt má»™t tiếng, so sánh vá»›i vé số cá»§a Ä‘á»i sau, cáºu đã có rất nhiá»u kinh nghiệm.
Trong tay cáºu có má»™t tấm thái phiếu, đây là tấm mà cáºu đã bá» ra năm mươi đồng để mua, tấm thái phiếu được in rất đẹp, ngoại trừ việc nó không có mà u sắc ra, thì nó không có gì khác biệt so vá»›i tấm vé số cá»§a Ä‘á»i sau, bên trên là ký hiệu bằng chữ số la tinh, các mã số trúng trên hai trăm lượng bạc Ä‘á»u được ghi chép lại, đây là để đỠphòng việc có ngưá»i giả mạo.
Phần dưới cùng cá»§a thái phiếu là má»™t vạch trắng, bên trên quét lên má»™t lá»›p bá»™t chì má»ng, Vô Tấn cầm tấm thái phiếu lên, rá»i vá» phÃa ánh mặt trá»i, không thể nhìn ra hình ảnh bên trong đó, tất cả Ä‘á»u hoà n mỹ không chút tì vết.
Cáºu dùng móng tay cạo nhẹ lá»›p bá»™t chì, lá»›p bá»™t chì từ từ rÆ¡i ra, trên gương mặt Vô Tấn lá»™ ra má»™t nụ cưá»i, trong đó là ba bông hoa mai, đây chÃnh là giải sáu, 100 đồng
Váºn may cÅ©ng tháºt không tệ đó!
Cáºu nhìn vá» phÃa đổi giải, nÆ¡i đó dòng ngưá»i đã sắp thà nh hà ng dà i, đó là nÆ¡i đổi những giải từ giải năm trở xuống, đám ngưá»i đông quá, Vô Tấn tiện tay đưa tấm thái phiếu cho lão bà đang quét dá»n đống thái phiếu bị ném đầy trên sân, “Tặng cho bà nè, giải thưởng má»™t trăm đồng đó.â€Cáºu mỉm cưá»i, rồi quay lưng bước Ä‘i.â€
Lão bà đó cầm tấm thái phiếu, ngẩn ngưá»i ra nhìn theo bóng cá»§a hắn, lẩm bẩm má»™t mình: “Tại sao hắn có thể nhặt được, ta thì lại không nhặt được chứ?â€
........
Sau buổi trưa, bác thái đã lên đến cao trà o, hà ng vạn công nhân bến cảng đổ dồn và o cá»a thà nh đông, dòng ngưá»i như thác đổ, không ngừng tiến và o há»™i trưá»ng, dưá»ng như nước vỡ bá» váºy.
Giải thưởng lá»›n vẫn chưa mở, nhưng mà giải nhì thì đã mở ba lần rồi, lúc bấy giá», Hoà ng Phá»§ Quý nhá»… nhại mồ hôi, toà n thân ướt đẫm cuối cùng cÅ©ng đã tìm thấy Vô Tấn, khuôn mặt ông ta đầy vẻ vui mừng, trong mắt ông ấy trà n ngáºp sá»± khâm phục đối vá»›i Vô Tấn, đứa cháu nà y quả tháºt là lợi hại! Nhà Hoà ng Phá»§ đã trăm năm không có nhân tà i thế nà y rồi, chả trách phụ thân đồng ý cho cáºu mượn năm ngà n lượng bạc, quả nhiên là gừng cà ng già cà ng cay, mắt nhìn cá»§a phụ thân tháºt sá»± là cao hÆ¡n ông ấy má»™t báºc.
Nhưng ông ấy đến tìm Vô Tấn là vì có má»™t mối lo âu khác, đã bán ra tổng cá»™ng mưá»i vạn tấm thái phiếu rồi, theo như tình hình nà y, thì hôm nay Ãt nhất sẽ bán ra mưá»i lăm vạn tấm thái phiếu, còn hai ngà y nữa, e rằng số thái phiếu đã in không đủ.
Vô Tấn láºp tức vá»— bà n đưa ra quyết định, sẽ in thêm mưá»i vạn tấm thái phiếu nữa.
........
Mà n đêm đã buông xuống, đám đông ở há»™i trưá»ng dần dần tản ra, ngà y đầu tiên cá»§a bác thái cuối cùng cÅ©ng đã kết thúc, tổng cá»™ng đã bán ra mưá»i lăm vạn ba ngà n tấm thái phiếu, đây là má»™t thu hoạch lá»›n.
Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u mệt má»i rã rá»i, Ä‘á»u khản cả giá»ng, nói cÅ©ng không nói nên lá»i, Hoà ng Phá»§ Quý cầm tiá»n Ä‘em đến tiá»n trang Bách Phú, Vô Tấn phát cho má»—i ngưá»i má»™t phong bao đỠnăm lượng bạc, coi như là chút tấm lòng dà nh cho má»i ngưá»i.
Lúc bấy giá», tư nghi La tú tà i má»›i kéo lấy Vô Tấn, có chuyện muốn nói vá»›i hắn.
Năm nay La tú tà i má»›i khoảng bốn mươi tuổi, hắn vừa cao vừa ốm, chiếc mÅ©i chim ưng nhá» xÃu, cho ngưá»i ta cảm giác hắn rất tinh ranh, cảm giác có hÆ¡i gian xảo, nhưng mà con ngưá»i hắn cÅ©ng không tệ, là m việc rất táºn tâm, hôm nay chÃnh nhá» sá»± xách động cổ vÅ© cá»§a hắn, má»›i khÆ¡i dáºy cao trà o trong má»i ngưá»i chÆ¡i, Vô Tấn ngầm bá»™i phục hắn, la hét suốt cả ngà y, quả nhiên lại còn có thể nói chuyện, giá»ng nói không há» bị khản, đây đúng là ngưá»i trá»i sinh dá»±a và o cái miệng để kiếm cÆ¡m mà .
“La thúc, có chuyện gì váºy?â€
“Hôm nay tôi đã nhìn thấy Hoà ng Tứ Lang.â€
Vô Tấn gáºt đầu, bác thái lá»›n như váºy, ngưá»i cá»§a Hoà ng gia không đến má»›i là lạ đó, nhưng mà tháºt không ngá» Hoà ng Tứ Lang lại Ä‘Ãch thân đến, xem ra Hoà ng gia không phải là xem trá»ng thông thưá»ng, hắn cưá»i cưá»i, rồi há»i: “Thế quan phá»§ có cho ngưá»i đến không?â€
“Buổi trưa có và i tên nha dịch tá»›i, Ä‘i má»™t vòng thì ra vá», huyện lệnh và huyện úy cá»§a há» không có ở huyện nha, bá»n nha dịch cÅ©ng lưá»i không muốn quan tâm, chỉ cần không xảy ra chuyện gì, thì há» cÅ©ng sẽ má»™t mắt nhắm, má»™t mắt mở thôi.â€
Sở dÄ© Vô Tấn quyết định mở thái phiếu và o ngà y hôm nay, là vì còn có má»™t nguyên nhân rất quan trá»ng khác, đó chÃnh là huyện lệnh Trương Dung và huyện úy Vương, cùng vá»›i Châu bổ đầu hôm trước Ä‘á»u đã thị sát xuống các thôn nghe ngóng oan tình, rất hiển nhiên, huyện lệnh Trương Dung rõ rà ng là có ý đối đầu vá»›i Tô Hà n Trinh nên má»›i là m váºy, Tô Hà n Trinh Ä‘i xuống các thôn, hắn ta không Ä‘i cùng, khi Tô Hà n Trinh trở vá», thì hắn lại Ä‘i.
Huyện lệnh, huyện úy và bổ đầu mấy ngà y nà y Ä‘á»u không có ở huyện nha, bá»n hỠđã bá»›t Ä‘i rất nhiá»u Ä‘iá»u rắc rối, nhưng mà nếu như Hoà ng Tứ Lang đã Ä‘Ãch thân tá»›i, thế thì Trương Dung có lẽ ngà y mốt sẽ quay trở vá».
Vô Tấn trầm tư trong má»™t lúc, bèn cho gá»i má»™t ngưá»i đến, căn dặn hắn: “Ngươi Ä‘i má»™t chuyến đến huyện nha, bảo Trung DÅ©ng thăm dò má»™t chút, huyện lệnh Trương có thể trở vá» khi nà o?â€
Trung DÅ©ng là con trai cá»§a ngÅ© thúc, là má»™t quan lại nhỠở huyện nha, tin tức huyện lệnh Trương xuống tuần tra các thôn cÅ©ng là do cáºu cung cấp, kế hoạch cá»§a Vô Tấn có thể thà nh công hay không, Ä‘iá»u quan trá»ng là phải xem tên huyện lệnh Trương nà y khi nà o trở vá».
.......
Phá»§ cá»§a Hoà ng Tứ Lang ở thà nh bắc, cách đổ quán (sòng bạc) thà nh bắc không xa, thá»±c lá»±c cá»§a Hoà ng gia trong số lục đại gia tá»™c ở quáºn Äông Hải được xếp và o hà ng thứ tư, nhà Hoà ng Phá»§ xếp thứ hai, quan hệ giữa hai nhà trước giá» vẫn rất tốt, lần nà y tham tuyển chức há»™ tà o chá»§ sá»± quáºn Äông Hải, cứ hai nhà là má»™t tổ, lượt thứ nhất đã loại bá» ba nhà , rất không may là , Hoà ng gia và nhà Hoà ng Phá»§ ở lượt thứ nhất Ä‘á»u ở tổ A, trong hai nhà chỉ có thể có má»™t nhà thắng, thứ lợi Ãch nà y đã khiến cho mối giao tình mấy chục năm nay cá»§a hai nhà bị rạn nứt.
Äêm đã khuya, đèn trong thư phòng cá»§a Hoà ng Tứ Lang vẫn sáng, Hoà ng Tứ Lang cùng hai ngưá»i con trai cá»§a hắn Hoà ng Tuấn và Hoà ng Phong Ä‘ang thương nghị việc sáng nay đột nhiên xuất hiện bác thái.
Bác thái sáng nay đã là m náo động toà n thà nh, đối vá»›i ngưá»i khác có thể là má»™t niá»m vui kinh ngạc, là má»™t thứ thú vui, nhưng đối vá»›i Hoà ng gia mà nói, thì đây lại là má»™t sá»± sỉ nhục rất lá»›n.
Äổ nghiệp ở huyện Duy Dương trước giá» vẫn do Hoà ng gia khống chế, trong năm đổ quán lá»›n nhất, thì có bốn đổ quán là sản nghiệp cá»§a Hoà ng gia, cái còn lại cÅ©ng có quan hệ vá»›i Hoà ng gia, bất cứ ngưá»i nà o muốn đến huyện Duy Dương mở đổ quán đếu buá»™c phải có sá»± đồng ý cá»§a Hoà ng gia, thương thiếp chỉ là cái thứ yếu, mà lần nà y bác thái cá»§a Vô Tấn vô tình đã xâm phạm đến lợi Ãch chá»§ yếu cá»§a Hoà ng gia, Ä‘iá»u nà y khiến Hoà ng Tứ Lang tức giáºn khác thưá»ng.
“Cha à , ngà y mai con sẽ dẫn theo má»™t đám anh em đến Ä‘áºp nát há»™i trưá»ng cá»§a bá»n há»!†Hoà ng Phong căm phẫn nói.
“Nhị đệ, đừng ngắt ngang dòng suy nghÄ© cá»§a phụ thân.â€
Hoà ng Tuấn, con trai lớn của Hoà ng gia, năm nay ba mươi tuổi, dáng vẻ phong lưu, khôi ngô tuấn tú, không hỠgiống với phụ thân của hắn, hắn giống mẫu thân, rất có đầu óc, hắn khá là bình tĩnh, đã ngăn cản sự ầm ĩ của Hoà ng Phong em trai hắn.
Hoà ng Tứ Lang thở dà i má»™t tiếng, xua tay nói: “Äáºp phá há»™i trưá»ng thì rất đơn giản, nhưng thu dá»n những chuyện sau đó thì lại rất phức tạp, các con có biết ngưá»i hôm nay bà y trò cá» bạc là ai không hả?â€
“Là ai?†Hai huynh đệ hỠđồng thanh há»i.
“Là nhà Hoà ng Phá»§, hôm nay ta nhìn thấy ngưá»i chá»§ sá»± ở đó là Hoà ng Phá»§ Quý, đây là thuốc nhá» mắt (ý nói giở trò đâm lén sau lưng) mà nhà Hoà ng Phá»§ Ä‘ang cho chúng ta.â€
Hoà ng Tứ Lang không kìm được hừ má»™t tiếng rõ to, mấy chục năm nay, Hoà ng gia và nhà Hoà ng Phá»§ nước sông không phạm nước giếng, má»i ngưá»i ai có việc là m ăn cá»§a mình, bây giá» vì má»™t chức há»™ tà o chá»§ sá»±, ngay cả quy tắc cÆ¡ bản nhất cÅ©ng đã không thèm giữ nữa.
Hoà ng Phong không dám hó hé lá»i nà o, hắn đột nhiên nhá»› đến Hoà ng Phá»§ Duy Minh và i hôm trước đến tìm hắn, lúc đó Hoà ng Phá»§ Duy Minh đã lá»™ ra chút phong phanh, rằng nhà Hoà ng Phá»§ có khả năng sẽ can thiệp và o đổ nghiệp, hắn lại không xem ra chuyện gì, không kịp thá»i báo cáo vá»›i phụ thân.
Hoà ng Tuấn trầm ngâm má»™t lúc, rồi đưa ra biện pháp cá»§a bản thân, “Äám đông cứ đổ dồn vá» như thế, nếu như trong đám đông đó xảy ra xảy ra má»™t chút chuyện kinh hãi, và dụ như cả bầy ngá»±a Ä‘á»u bị khiếp sợ...Phụ thân thấy thế nà o?â€
Hoà ng Tứ Lang bá»—ng nhiên kinh ngạc, biện pháp hiểm độc như váºy hắn còn chưa nghÄ© đến! Hắn dừng bước chân, ngẩn đầu nhìn trần nhà má»™t hồi lâu, cuối cùng hắn vẫn là lắc đầu, “Biện pháp tuy rằng tốt, nhưng khó mà khống chế được cục diện, vạn nhất sá»± việc là m lá»›n ra, huyện lệnh Trương cÅ©ng không gánh nổi việc bị triá»u đình há»i tá»™i, vẫn phải nghÄ© cách khác.â€
Hoà ng Tuấn không nói thêm lá»i nà o nữa, Hoà ng Tứ Lang lại bước thêm và i bước, bá»—ng hắn cưá»i nhạt má»™t tiếng, “Kệ Ä‘i! Ta tiên lá»… háºu binh, ngà y mai ta sẽ đến tìm Hoà ng Phá»§ Húc nói lý lẽ, nếu như nhà Hoà ng Phá»§ bá»n há» vẫn chưa biết mùi vị, thế thì đừng trách ta không khách khà nữa.â€
Nói đến đây, hắn lại dặn dò Hoà ng Tuấn, “Con láºp tức Ä‘i má»™t chuyến đến trấn Äông Hồ, bất luáºn thế nà o, cÅ©ng phải má»i huyện lệnh Trương quay trở vá» trong hai ngà y tá»›i.â€
Tà i sản cá»§a Lôi Äế
27-03-2012, 08:14 AM
Cuộc Sống Có Gì Vui Không?
Tham gia: May 2010
Äến từ: đâu còn lâu má»›i nói
Bà i gởi: 10,221
Thá»i gian online: 3 tuần 4 ngà y 6 giá»
Thanks: 3,838
Thanked 170,654 Times in 8,347 Posts
Hoà ng Tộc
Tác giả : Cao Nguyệt
-----oo0oo-----
Chương 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thá»i gian thư giãn!
Dịch: Phương
Biên: son1emy2
Nguồn: Bạch Ngá»c Sách
Äợt xổ số ngà y hôm sau cà ng thêm cà ng thêm sôi động so vá»›i ngà y đầu tiên. Câu chuyện có ngưá»i dùng năm mươi đồng tiá»n đổi lấy năm trăm lượng bạc truyá»n khắp Duy Dương thà nh đã kÃch thÃch khát vá»ng phát tà i cá»§a má»i ngưá»i lên đỉnh Ä‘iểm. Ngà y hôm nay, dân thà nh Duy Dương dùng đủ má»i cách Ä‘i đến sân trưá»ng há»c phÃa đông thà nh, ngưá»i nà o cÅ©ng cố chen lấn để lấy được xổ số, không khà rất căng thẳng.
Bấy giá» tháºt là má»™t cảnh tượng tráng lệ, toà n bá»™ đưá»ng phố lá»›n nhá» xung quanh khu vá»±c đông Thà nh Duy Dương Ä‘á»u bị ngưá»i từ khắp các nÆ¡i trong thà nh chạy đến bịt kÃn. Dòng ngưá»i đông nghìn nghịt, nhìn không thấy Ä‘iểm cuối. Cảnh tượng ồn à o sôi động còn hÆ¡n cả lúc Ä‘i xem há»™i hoa đăng trong đêm Nguyên Tiêu.
Và o lúc nà y, đừng bảo trúng thưởng, cho dù chỉ mua được một tỠvé số thôi cũng đã may mắn lắm rồi.
May là từ má»™t ngà y trước, Vô Tấn đã tăng thêm giá» là m việc, vá»™i và ng in ấn được mưá»i vạn tá» xổ số, nếu không hôm nay chắc hẳn không thể tiếp tục được nữa, mặc dù in nhiá»u như váºy nhưng chắc chắn chỉ tá»›i giữa trưa là mưá»i vạn tá» vé số nà y sẽ hết sạch.
... .
Phố Thư Viện vẫn an tÄ©nh im ắng như xưa, má»™t và i cụ già ung dung ngồi ở trên bá» thả cần câu xuống con sông nhỠêm Ä‘á»m chảy ở phÃa trước, thỉnh thoảng lại có há»c trò và o tiệm mua bút, nhưng bước Ä‘i rất nhẹ nhà ng, có lẽ há» sợ mình lỡ bước mạnh sẽ phá há»ng bầu không khà thanh tịnh ở nÆ¡i nà y. Äầu đưá»ng cuối ngõ, khắp chốn trà n ngáºp sá»± yên tÄ©nh, hà i hòa, khác hẳn vá»›i không khà nhá»™n nhạo vì hi vá»ng phát tà i trà n ngáºp ở bên thà nh đông.
Äúng lúc nà y, má»™t chiếc xe ngá»±a chạy tá»›i rất nhanh, tiếng bánh xe ầm ầm phá vỡ sá»± yên lặng cá»§a Phố Thư Viện, rất nhiá»u ngưá»i khẽ cau mà y, không vừa lòng lưá»m mắt nhìn chiếc xe ngá»±a lá»—i thá»i nà y.
Xe ngựa dừng lại trước gian nhà sơ sà i, Vô Tấn đầu đầy mồ hôi, từ trên chiếc xe ngựa nhảy xuống.
"Äợi ta má»™t lát!"
Cáºu lên tiếng căn dặn ngưá»i trên xe ngá»±a, rồi vá»™i và ng chạy vá» phÃa thư viện, chạy đến cá»a thư viện liá»n hô lá»›n:
"Nghiêm thúc, ngà i có ở bên trong không?"
Trong hiệu sách không có má»™t ngưá»i, cáºu ló đầu vá» phÃa trước kêu lên và i tiếng thì từ trên lầu truyá»n tá»›i má»™t giá»ng nói êm ái:
"Cáºu tôi có việc Ä‘i ra ngoà i. Nếu muốn mua sách, huynh có thể tá»± chá»n lá»±a."
Vô Tấn hÆ¡i sững sá», sao Thư muá»™i muá»™i xinh đẹp lại ở đây, cáºu đã gá»i cô gái xinh đẹp ấy là Thư muá»™i muá»™i từ lần gặp gỡ trước, nhưng lúc nà y cáºu không còn tâm trạng nà o bắt chuyện vá»›i mỹ nhân, giáo trưá»ng bên kia còn Ä‘ang chá» cáºu cứu há»a đây nà y!
"Xin há»i cô nương, Nghiêm thúc Ä‘i đâu rồi? Tôi có việc gấp tìm ông ấy."
Cô gái chạy ra từ bên trong lầu các, trên tay nà ng xách má»™t chiếc lẵng đựng đầy sách. Hôm nay nà ng mặc má»™t chiếc váy dà i nhiá»u tầng mà u Ä‘en, eo váykéo lên tá»›i trước ngá»±c, rất giống loại váy cá»§a Triá»u Tiên Ä‘á»i sau, thân trên mặc má»™t chiếc áo ngắn, khoác lụa má»ng, cà ng lá»™ ra vẻ đẹp đẽ thon thả cá»§a nà ng, bên dưới hà ng mi dà i là má»™t đôi mắt Ä‘en dịu dà ng, sâu thẳm như hồ nước.
"Æ ! LÃ huynh?"
Cô gái nháºn ra Vô Tấn, nà ng khẽ mỉm cưá»i:
"Cảm ơn huynh ngà y đó đã giúp tôi bưng sách."
Khi nãy nghe thấy tiếng cáºu hô to ở ngoà i cá»a, nà ng có phần cảm thấy ngưá»i nà y không chút lịch sá»±. Bầu không khà yên tÄ©nh như váºy cáºu lại không có chút gì xem trá»ng. Nhưng nghe cáºu nói có chuyện gấp thì trong lòng nà ng liá»n thoải mái trở lại, ngưá»i ta có việc gấp thì đương nhiên không thể suy xét quá nhiá»u được.
Trong lòng nà ng đã bắt đầu thân thiện hơn...,
"Nếu không thì huynh chá» má»™t lát, cáºu sẽ vá» ngay."
"Không sao, tôi chỠông ấy váºy."
Vô Tấn thấy cô gái xách má»™t giỠđầy sách liá»n báºt cưá»i:
"Äể tôi tá»›i giúp cô nhé!"
Cáºu nắm chặt tay vịn, nhẹ nhà ng nhảy lên thang gác, tiếp lấy cái giỠđựng đầy sách ở trên tay nà ng.
"Tháºt ngại quá, lần nà o cÅ©ng phải là m phiá»n huynh."
Cô gái có phần thẹn thùng không ngừng nói cảm ơn.
Có lẽ bởi vì đã gặp nà ng hai lần nên Vô Tấn không còn ngại ngần như lần trước, cáºu chỉ và o cái kho nhá» và cưá»i há»i cô ấy:"Vì sao lần nà o cô cÅ©ng lên trên nà y tìm sách, không phải trong giá sách có rất nhiá»u sách sao?"
"Không có đâu! Tổng cá»™ng chỉ Ä‘i có hai lần, kết quả là cả hai lần Ä‘á»u gặp huynh."
Vô Tấn nhìn thấy nụ cưá»i ngá»t ngà o ấy thì trong ná»™i tâm không khá»i có có và i phần hảo cảm vá»›i cô ấy hÆ¡n, cáºu lại muốn biết thêm má»™t chút chuyện cá»§a cô.
"Ờ! Nghe giá»ng nói cá»§a cô không giống ngưá»i ở Duy Dương, vì sao cô lại đến huyện Duy Dương?"
Không ai há»i cô gái vấn đỠnà y! Vô Tấn thẳng thắng dứt khoát như váºy, tháºm chà còn có hương vị cá»§a sá»± nghi ngá».
"Nguyên nhân .... nguyên nhân rất phức tạp."
"Có nguyên nhân hả?" Vô Tấn cưá»i nói:"Tôi nghÄ© là tôi sẽ được nghe tiếp."
Cô gái im lặng hồi lâu và đã phạm phải má»™t sai lầm, ánh mắt cá»§a nà ng chạm và o ánh mắt chăm chú cá»§a Vô Tấn, cặp mắt ấy thẳng thắn quá, lại trà n ngáºp tò mò khiến cô ngÆ¡ ngẩn trong nhất thá»i. Cô liá»n trả lá»i không chút suy nghÄ©, "Tôi cãi lại cha, cha định cưới mẹ kế."
"Ài! Việc nà y nghe qua tháºt nghiêm trá»ng."
Vô Tấn dùng cách nghÄ© Ä‘á»i sau cá»§a cáºu, cáºu đã hiểu tâm tình cá»§a cô gái nà y:"Cô không thÃch bà ta hả, ý tôi là ngưá»i phụ nữ kia, mẹ kế cá»§a cô ấy."
"Biết nói như thế nà o đây!"
Cô gái thở dà i rồi ngồi xuống báºc thang, cô nâng má sâu kÃn nói:"Tháºt ra cô ấy không tệ, cÅ©ng khá dịu dà ng tốt bụng, hÆ¡n nữa tôi đã quen cô ấy từ lâu lắm rồi...."
"Nhưng cô lại không muốn sống cùng cô ấy."
Vô Tấn trà n đầy hiếu kỳ liá»n cắt ngang lá»i nà ng, song ánh mắt vẫn nhìn cô chăm chăm không chá»›p mắt, "Tháºt ra cô không háºn nà ng, mà háºn ngưá»i cha đã phản bá»™i mẹ cá»§a cô, đúng chứ!"
Cô gái kinh ngạc, cô không ngá» Vô Tấn lại hiểu chuyện như váºy, chưa có ngưá»i nà o hiểu cô như váºy, nhưng mà hắn ta nói chuyện sắc bén quá, ngưá»i đó là cha cá»§a cô cÆ¡ mà ! Hắn chỉ là ngưá»i dưng sao lại có thể bình luáºn xằng báºy như váºy, nói cha mình phản bá»™i mẹ, trong ná»™i tâm cô cảm thấy hÆ¡i tức giáºn. Nhưng khi trông thấy ánh mắt đầy quan tâm ấy thì ná»™ khà trong lòng cô thoáng bình thưá»ng trở lại.
Cô liá»n đứng thẳng dáºy và nói:"Thá»i gian không còn sá»›m nữa, tôi phải Ä‘i rồi."
Cô giơ tay cầm giỠđựng sách, "Tôi tới giúp cô!" Vô Tấn đang định xách hộ cô.
"Không cần! Tự tôi có thể cầm được."
Hai ngưá»i thoáng già nh nhau như váºy khiến má»™t quyển sách mà u xanh lam bị rÆ¡i ra, loạt soạt, bảy tám quyển sách khác cÅ©ng bị rÆ¡i xuống báºc thang.
"Ôi! Thực sự là thực xin lỗi."
Vô Tấn vá»™i và ng bước lên phÃa trước nhặt quyển sách bị rÆ¡i, nhặt được má»™t quyển 《 SÆ¡n Hải kinh 》,rồi cáºu lại nhặt thêm được má»™t quyển 《 Sưu Thần Ký 》, trong tay cô gái cÅ©ng nhặt lên má»™t bản, nhưng lại là quyển 《 Liệt TỠ》, những quyển sách khác cÅ©ng Ä‘á»u là loại sách thần thoại ma quá»·.
"á»’! Thì ra cô nương thÃch xem tiểu thuyết thần thoại?"
"Trước kia không thÃch, gần đây má»›i thÃch."
Cô gái cảm giác những chuyện hôm nay tháºt quái quá»·, thân thiết vá»›i ngưá»i quen sÆ¡ sÆ¡, chẳng hiểu sao lại nói chuyện trong nhà vá»›i thiếu niên nà y, trong ná»™i tâm cô hÆ¡i hối háºn, liá»n đáp lại qua loa má»™t câu rồi cầm lên quyển sách mà u xanh lam bị rÆ¡i xuống báºc thang.
"Äa tạ công tá», tôi phải Ä‘i rồi."
"Äể tôi cầm giúp cô!"
"Không cần, nha hoà n của tôi đã đến rồi."
Vô Tấn ngẩng đầu, liá»n thấy má»™t tiểu nha hoà n mi thanh mục tú khoảng mưá»i ba mưá»i bốn tuổi chạy và o, có chút lanh lợi.
"Tiểu thư đã xong chưa?"
"Cái đồ nha đầu chết tiệt kia, chạy đi đâu thế?"
"Hì hì! Äi xem ông cụ râu bạc viết chữ."
"Còn không mau xách giúp ta, nặng như váºy."
Thiếu nữ cưá»i và gáºt đầu vá»›i Vô Tấn rồi hai ngưá»i cùng xách giá» và chạy ra ngoà i cá»a.
"Tiểu thư, nghe nói đông thà nh bán xổ số náo nhiệt lắm, chúng mình đi xem đi?"
"Ở chá»— ấy đâu có gì đẹp mắt, hÆ¡n nữa ta không thÃch cảnh ồn à o....."
Hai ngưá»i dần dần dá»i xa, Vô Tấn cảm thấy rất kinh ngạc, thì ra cô ấy có cả nha hoà n, xem ra cô ấy là tiểu thư cá»§a má»™t gia đình già u có nà o đấy. Mặc dù không nhìn thấy cô Ä‘i trên đưá»ng nhưng Vô Tấn hiểu rõ, triá»u đại nà y không giam cầm và kỳ thị phụ nữ. Tiểu thư cá»§a gia đình già u có Ä‘i lại trên đưá»ng là chuyện bình thưá»ng, tháºt ra thế giá»›i cáºu đã từng sống cÅ©ng giống như váºy, nếp sống cởi mở, tiểu thư khuê các cÅ©ng có thể xuất đầu lá»™ diện, Ä‘i dạo ngắm phố phưá»ng. Mãi cho tá»›i sau khi trưá»ng phái lý há»c đỠra chuyện giam cầm phụ nữ, tiểu cước kim liên* thì những tiểu thư khuê các má»›i không được Ä‘i ra ngoà i, triá»u đại nà y hình như không đặt ra chuyện tiểu cước kim liên, em gái cáºu đã từng nói như váºy.
(* - tục bó chân)
"Ha ha! Vô Tấn gặp được Cá»u Thiên chưa?" Sau lưng truyá»n đến giá»ng nói cá»§a Nghiêm Ngá»c Thư, Vô Tấn quay lại nhìn thấy ông ấy Ä‘i và o từ cá»a sau.
Vô Tấn đến lúc nà y má»›i nhá»› ra chuyện vé số, cáºu vá»— cái ót, vá»™i và ng chắp tay năn nỉ, "Nghiêm đại thúc à , tôi đến cầu cứu thúc."
Nghiêm Ngá»c Thư ngồi xuống, Ä‘iá»m đạm há»i:"Lại muốn in thêm xổ số sao?"
"Vâng! Tôi muốn lại in thêm mưá»i vạn tỠđể ngà y mai dùng."
Nghiêm Ngá»c Thư lắc đầu, "Tháºt xin lá»—i, tôi không in đâu."
Vô Tấn ngạc nhiên, há»i:"Tại sao?"
"Không tại sao cả, tôi không muốn in, cáºu tìm ngưá»i khác Ä‘i!"
"Nhưng mà ... không kịp tìm ngưá»i khác nữa rồi."
Nghiêm Ngá»c Thư không nói gì, tháºt lâu sau ông ta chợt thở dà i má»™t hÆ¡i, nói:"Äây là điá»u tôi hối háºn duy nhất trong mưá»i năm qua, nếu tôi sá»›m biết dùng để là m xổ số thì cho dù cáºu có cho tôi núi và ng núi bạc, tôi cÅ©ng không in. Vô Tấn, tôi không trách cáºu, là tôi không nói cho cáºu biết nguyên tắc cá»§a tôi, cáºu Ä‘i Ä‘i! Tôi đã há»§y khuôn đúc rồi."
"Tháºt xin lá»—i."
Vô Tấn thất vá»ng, khuôn đúc đã bị há»§y, có nói thêm cÅ©ng vô Ãch. Cáºu không thể là m gì đà nh phải quay ngưá»i Ä‘i khá»i tiệm sách. Nghiêm Ngá»c Thư nhìn theo bóng lưng cá»§a cáºu, lắc đầu, má»™t chà ng trai tốt, sao lại mê tiá»n như thế?
"Vô Tấn, nhớ tới nhé, tôi hoan nghênh!"
Äây là câu nói cuối cùng Vô Tấn nghe thấy, xe ngá»±a đã Ä‘i xa......
Vô Tấn trở lại sân trưá»ng, biển ngưá»i như thá»§y triá»u trà n vỠđã không còn mãnh liệt như buổi sáng, nhưng vẫn không ngừng có ngưá»i chạy đến y như cÅ©.
"Công tá»!"
Lão Thất cá»§a hiệu cầm đồ lo lắng chạy tá»›i, hắn là ngưá»i phụ trách bảo quản xổ số.
"Chỉ còn năm vạn tỠthôi, phải là m sao bây gi�"
Vô Tấn ngẫm nghÄ© má»™t lúc liá»n dặn dò hắn, "Giữ ba vạn tỠđể ngà y mai bán, hôm nay bán hết hai vạn tá» thì ngừng lại."
"Nhưng mà ...."
"Không có nhưng mà nhưng miếc gì cả, theo lá»i cá»§a tôi mà là m!"
Vô Tấn tâm tình hết sức không ổn, không phải vì Nghiêm Ngá»c Thư không chịu in vé số giúp cáºu, mà là vì cáºu bất chợt cảm giác trong mắt mình chỉ có tiá»n, ngưá»i quân tá» thÃch tiá»n tà i nhưng trước hết phải có đạo lý, mình tổ chức xổ số, chÆ¡i trò lừa gạt, có phải là không biết đạo lý không?
"Nà y! Lão Thất ngươi chỠmột chút."
Vô Tấn nhá»› tá»›i má»™t chuyện liá»n gá»i lão Thất lại, há»i:"NgÅ© thúc cá»§a ta đâu rồi?"
"Gia chá»§ cá»§a cáºu vừa đến, Ä‘ang nói chuyện vá»›i ngÅ© thúc ở phÃa sau sân trưá»ng bên kia kìa!"
"Gia chá»§?" Vô Tấn khẽ giáºt mình, "Vị gia chá»§ nà o? Tổ phụ hay là Hoà ng Phá»§ Húc?"
Cáºu bước nhanh vá» phÃa sau đà i....
Vô Tấn còn chưa Ä‘i đến phÃa sau đà i thì đã nghe thấy tiếng ngÅ© thúc Hoà ng Phá»§ Quý tức giáºn chất vấn:"Trong gia tá»™c có luáºt cấm thà nh viên trong gia tá»™c không được tá»± mình tìm kế sinh nhai sao? Ta không là m chuyện gì trái pháp luáºt, cÅ©ng không là m nhÆ¡ nhuốc danh dá»± cá»§a tổ tiên, đây là chuyện cá»§a riêng ta, ngươi dá»±a và o cái gì mà đòi quản ta?"
Tà i sản cá»§a Lôi Äế
27-03-2012, 08:14 AM
Cuộc Sống Có Gì Vui Không?
Tham gia: May 2010
Äến từ: đâu còn lâu má»›i nói
Bà i gởi: 10,221
Thá»i gian online: 3 tuần 4 ngà y 6 giá»
Thanks: 3,838
Thanked 170,654 Times in 8,347 Posts
Hoà ng Tộc
Tác giả : Cao Nguyệt
-----oo0oo-----
Chương 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Dịch: Phương
Biên: son1emy2
Nguồn: Bạch Ngá»c Sách
Thá»i gian trôi nhanh quá, đảo mắt đã sắp bước sang ngà y mở xổ số thứ ba, cÅ©ng là ngà y cuối cùng. Trên tay bá»n hắn chỉ còn ba vạn tá» vé số, thá»±c ra dá»±a theo ý tứ cá»§a Hoà ng Phá»§ Quý thì ngà y thứ hai dứt khoát bán hết cho xong, sang ngà y thứ ba là kết thúc má»i chuyện rồi. Nhưng Vô Tấn lại không chịu, hắn còn kể rõ vá»›i ngÅ© thúc má»™t số việc chưa hoà n thà nh, tổ chức bán xổ số kiếm tiá»n chỉ là má»™t bước trong kế hoạch má»™t hòn đá ném hai chim cá»§a cáºu, là m sao cáºu có thể dừng tay khi má»™t con chim vẫn còn chưa bị rÆ¡i xuống.
Lúc nà y, Vô Tấn đã nháºn được tin tức cá»§a Trá»ng DÅ©ng. Chạng vạng tối Trương huyện lệnh hấp tấp vá»™i và ng chạy vá» thị trấn, còn Hoà ng Tứ Lang thì Ä‘i dạo má»™t vòng quanh nÆ¡i nà y và o buổi trưa, nhân váºt chÃnh và nhân váºt phụ Ä‘á»u lần lượt bước lên sân khấu rồi. Như váºy, ngà y mai chắc chắn sẽ có trò hay, vừa đẹp vá»›i thá»i gian trình diá»…n đã đỠra.
Ngà y hôm sau, trá»i má»›i tá» má» sáng thì trên trá»i đã có mưa bụi rÆ¡i xuống, đây là cÆ¡n mưa phùn đầu xuân, hạt mưa nhá» li ti như hạt bụi từ trên trá»i rÆ¡i xuống đất, che phá»§ cả huyện Duy Dương trong cÆ¡n mưa bụi mịt mù.
Mặc dù trá»i mưa nhưng giải thưởng má»™t ngà n lượng bạc vẫn chưa được công bố, rất nhiá»u ngưá»i còn ôm ấp hi vá»ng sẽ già nh được giải thưởng lá»›n, vì váºy há» Ä‘á»u hà o hứng chạy đến đà i mở thưởng dưới cÆ¡n mưa. Äến nÆ¡i má»›i biết mình chạy uổng công, đà i mở thưởng dán bố cáo, di dá»i địa Ä‘iểm mở thưởng đến quảng trưởng ở phÃa bắc thà nh phố.
Rất nhiá»u ngưá»i dáºm chân không bằng lòng, nhưng không ai bá» vá», không ai ngại vất vả, lại cắm đầu cắm cổ chạy vá» phÃa bắc thà nh.
Quảng trưởng ở phÃa bắc thà nh bố chÃnh là sòng bạc Diệu Thá»§ cá»§a Hoà ng gia. Từ lúc trá»i còn chưa sáng, Vô Tấn đã dẫn bá»n tiểu nhị đến chiếm cứ quảng trưá»ng, xếp đặt bà n ghế, bà y biện đại mở thưởng.
Trong lòng Hoà ng Quá»· Quý hÆ¡i lo lắng, ông ta không biết vì sao Vô Tấn lại di dá»i địa Ä‘iểm bán xổ số ngà y thứ ba đến đây. NÆ¡i nà y thuá»™c phạm vi thế lá»±c cá»§a Hoà ng gia, bán xổ số ở chá»— nà y không khác gì ngang nhiên khiêu khÃch Hoà ng gia. Äiá»u nà y khiến cho ông ta phải lo lắng, ông ta mấy lần định nhắc nhở Vô Tấn nhưng thấy thiếu niên nà y cố chấp quá, đà nh phải khÃch lệ hắn và i câu rồi nuốt những lá»i định nói và o trong lòng.
Bởi vì trá»i mưa, cá»™ng thêm địa Ä‘iểm cá độ bị thay đổi nên số ngưá»i chạy đến rút thưởng rõ rà ng Ãt hÆ¡n hai ngà y trước rất nhiá»u. Lúc bắt đầu rút thưởng, trên quảng trưá»ng chỉ có mấy ngà n ngưá»i Ä‘ang đứng đợi, khác hẳn quang cảnh mấy vạn ngưá»i háo nức tưng bừng kêu gá»i hai ngà y trước.
Sau khi tiếng chuông báo hiệu giải thưởng vang lên, giá»ng nói cá»§a vị La tú tà i không biết mệt má»i lại vang vá»ng trên quảng trưá»ng má»™t lần nữa:
- Các vị hương thân phụ lão, các vị thúc bá huynh đệ, hôm nay là ngà y cá độ cuối cùng. Hôm nay không chỉ công bố giải thưởng nhá», quan trá»ng hÆ¡n, hôm nay chÃnh là ngà y công bố giải thưởng lá»›n nhất, má»™t ngà n lượng bạc, giải thưởng má»™t ngà n lượng bạc cuối cùng sẽ thuá»™c vá» ai? Ai là ngưá»i may mắn nhất? Ta tin rằng, ngưá»i đó nhất định chÃnh là má»™t ngưá»i trong chúng ta, má»i ngưá»i hãy mua xổ số Ä‘i, mua Ä‘i! Mua được cà ng nhiá»u vé số, cà ng có khả năng chiếm được má»™t ngà n lượng bạc tráng lóa, các vị còn chần chá» gì mà không mua Ä‘i! CÆ¡ há»™i thay đổi váºn mệnh chÃnh là lúc nà y đây!
Sau khi lá»i nói đầy dụ dá»— có thể lừa gạt cả ngưá»i sống lẫn ngưá»i chết cá»§a La tú tà i rÆ¡i xuống, hà ng ngà n ngưá»i đứng đợi láºp tức chạy à o à o đến trước bà n đăng kÃ, không ngừng tranh Ä‘oạt cÆ¡ há»™i già nh được má»™t ngà n lượng bạc.
.....
Quảng trưá»ng hôm nay rõ rà ng không còn cảnh há»—n loạn như hai ngà y trước, Vô Tấn Ä‘ang ngồi trên cà nh cây cổ thụ, ánh mắt cá»§a cáºu chăm chú quan sát tình hình sòng bạc Diệu Thá»§ cá»§a Hoà ng gia. Mặc dù sòng bạc đã mở cá»a rồi nhưng việc là m ăn lại hết sức quạnh hiu, tổng cá»™ng từ sáng đến giá» chỉ có ba ngưá»i Ä‘i và o chÆ¡i xúc xắc. Trong đại sảnh trống trÆ¡n hiu quạnh, lúc nà y Vô Tấn thoáng trông thấy ba bóng ngưá»i chạy lướt qua tầm mắt, cáºu không nhịn được báºt cưá»i, gã Hoà ng Phong nà y cÅ©ng có khả năng nhẫn nhịn đấy.
- Công tá»!
Lão Thất cá»§a hiệu cầm đồ gá»i vá»›i lên từ dưới gốc cây, Vô Tấn láºp tức há»i:
- Sao rồi? Äã nghe ngóng được gì chưa?
- Há»i thăm được rồi, thứ sỠđại nhân (Tô thÃch sứ) không ra ngoà i, Ä‘ang ở trong quáºn nha.
- Hay quá ! Ông trá»i cÅ©ng giúp ta.
- Äến rồi! Äến rồi!
Äám bảo tiêu khẽ quát lên, Vô Tấn vừa quay đầu nhìn lại đã bị căng thẳng ngay láºp tức, chỉ thấy nhị công tá» Hoà ng Phong cá»§a Hoà ng gia dẫn theo mưá»i mấy tên ác ôn hung hãn chạy ra khá»i sòng bạc. Bá»n chúng cầm gáºy gá»—, nhanh nhẹn nhảy phốc lên đà i mở thưởng ở trên quảng trưá»ng.
- Äánh cho ta, Ä‘áºp cho ta!
Hoà ng Phong hét khản cả giá»ng.
Vô Tấn nhẹ khẽ lắc đầu, thằng Hoà ng Phong nà y ngu tháºt, váºy mà hoà n toà n bá» ngoà i tai những lá»i dặn dò cá»§a cha hắn.
Äợt bán xổ số đã diá»…n ra ná»a canh giá», mà sòng bạc vẫn án binh không hà nh động. Äây không phải là tÃnh nết cá»§a Hoà ng Phong, lần trước ba ngưá»i chÆ¡i xóc đĩa ở trên quảng trưá»ng, hắn má»™t phút cÅ©ng không chịu chá», chạy ra nện ngưá»i ta gần chết. Nhưng hôm nay, hắn lại có thể nhịn gần ná»a canh giá», rất dá»… có thể nháºn ra cha hắn đã dặn Ä‘i dặn lại rồi, dặn hắn không được hà nh động thiếu suy nghÄ©. Bởi vì huyện thái gia đã trở vá» rồi, hẳn là phải chá» huyện thái gia đến an bà i má»›i đúng, Hoà ng Phong nà y lại gây thêm rắc rối rồi.
Quảng trưá»ng há»—n loạn má»™t hồi, dân chúng vá»™i vá»™i và ng và ng tìm cách chạy trốn, tuy váºy những ngưá»i áp tải không cam lòng chịu nhục liá»n dồn dáºp cầm côn gá»— đánh nhau vá»›i đám bảo tiêu cá»§a nhà há» Hoà ng, trên quản trưá»ng lúc nà y đúng là đại loạn.
Äúng lúc nà y, bá»—ng nhiên có ngưá»i hét lên:
- Huyện lệnh lão gia đã đến!
Chỉ thấy mưá»i mấy vị nha dịch xuất hiện ở góc đông nam Ä‘ang xông và o trong quảng trưá»ng. Äám ngưá»i Ä‘ang liá»u mạng đánh nhau ở trên quảng trưá»ng láºp tức dừng lại rồi tách ra hai bên, mấy ngà n ngưá»i dân ở bốn phÃa bu lại má»™t lần nữa, nhưng bá»n hắn bu lại không phải để mua xổ số mà chỉ muốn xem náo nhiệt.
"Ä-A-N-G...G! Ä-A-N-G...G!" Hai gã nha dịch khua chiêng mở đưá»ng, đồng thanh hô to:
- Huyện lệnh giá lâm, ngưá»i không pháºn sá»± tránh ra!
HÆ¡m mưá»i ngưá»i né dạt hết sang hai bên, cung kÃnh nhìn đám nha dịch Ä‘i và o quảng trưá»ng. Äi sau hai ngưá»i là má»™t chiếc kiệu vuông vắn mà u đỠđế Ä‘en, Ä‘i bên cạnh chiếc kiệu là gã Hoà ng Tứ Lang gầy gò nhá» thó, hắn cầm má»™t chiếc dù.
Cuối cũng cũng tới rồi!
Vô Tấn lẩm bẩm má»™t tiếng rồi nhảy từ trên cà nh cây xuống, sau đó luồn lách trong đám ngưá»i xem náo nhiệt để Ä‘i và o.
Kiệu quan dừng trước đà i mở thưởng, má»™t gã nha dịch cung kÃnh vén rèm kiệu sang má»™t bên. Má»™t vị mặc quan phục lục phẩm mà u Ä‘á», đầu đội mÅ© cánh chuồn bước ra, đúng là Trương huyện lệnh cá»§a Duy Dương huyện. Hoà ng Tứ Lang vá»™i và ng giÆ¡ cái dù lên che mưa cho huyện lão gia.
Trương Dung nhìn thoáng qua đà i mở thưởng, nhướng mà y, lạnh nhạt há»i:
- Ai là chủ sự của đợt bán xổ số nà y?
Hoà ng Phá»§ Quý hai chân phát run, hắn Ä‘ang định bước lên thì Vô Tấn lại gần ấn và o bả vai hắn, sau đó bước lên phÃa trước và khom ngưá»i thi lá»…:
- Tiểu dân Hoà ng Phủ Vô Tấn, là chủ sự của đợt bán xổ số nà y.
Hoà ng Tứ Lang sững sá» cả ngưá»i, sao không phải là Hoà ng Phá»§ Quý mà lại biến thà nh má»™t gã tuổi trẻ thế nà y. Hoà ng Phong đứng ở gần đấy há hốc miệng, chuyện nà y, chuyện nà y, đây không phải là Hoà ng Phá»§ Duy Minh sao? Sao hắn đã đổi tên rồi?
Trương Dung vung tay lên, ra lệnh:
- Bắt lấy hắn.
Ba gã sai dịch cao to vạn vỡ liá»n xông tá»›i bắt giữ Vô Tấn, Chu bổ đầu đương nhiên là ngưá»i xông tá»›i đầu tiên, ra tay vừa nhanh vừa hung hãn.
- Khoan đã!
Vô Tấn quát lên má»™t tiếng chói tai, hai vai cá»§a cáºu sá» kình đẩy ba gã sai dịch ra, Bá»™p! Bá»™p! Bá»™p! Ba gã nha dịch bị đẩy lùi và i bước, má»™t trong ba ngưá»i bị đẩy loạng choạng, đứng cÅ©ng không vững rồi ngã phịch xuống dưới đất. Chu bổ đầu võ nghệ khá cao nên đã nháºn ra Vô Tấn rất mạnh, căn bản không phải ngưá»i mà mình có thể chống lại, trong lòng cá»§a hắn hết sức kinh ngạc.
Vô Tấn chống lại quan phá»§ khiến dân chúng xung quanh kinh hô không ngá»›t, con mắt cá»§a Hoà ng Phá»§ Quý láºp tức trừng lá»›n, nhưng hắn chỉ nghÄ© ngợi má»™t thoáng là trở lại bình thưá»ng, đúng váºy! Vô Tấn há»c nghệ cá»§a đạo sÄ© mê rượu Lao SÆ¡n, bản thân đương nhiên phải có võ công rồi.
Vô Tấn bước lên một bước, chắp tay nói với Trương huyện lệnh:
- Huyện lệnh đại nhân, xin há»i tiểu dân đã phạm tá»™i gì? Ngà i định bắt ta!
Vô Tấn đứng cách Trương Dung chỉ khoảng ba thước, chỉ cần tiến lên má»™t bước sẽ có máu tươi. Trương Dung chợt cảm thấy má»™t luồng áp lá»±c vô hình khổng lồ bao trùm bản thân, khiến cho hắn phải thầm giáºt mình trong lòng. Phải biết rằng ba bổ khoái bắt giữ cáºu Ä‘á»u là những trợ thá»§ đắc lá»±c nhất cá»§a hắn, trong đó Chu bổ đầu có xuất thân là võ sÄ©, võ nghệ cao cưá»ng, có rất nhiá»u kinh nghiệm bắt giữ tá»™i phạm. Váºy mà thiếu niên nà y chỉ khẽ động hai tay đã đẩy cả ba ngưá»i ra, loại thá»±c lá»±c nà y quả tháºt khiến cho hắn phải giáºt mình.
Trương Dung là ngưá»i thông minh, hắn có má»™t loại trá»±c giác, Vô Tấn không phải là ngưá»i tầm thưá»ng, và sá»± tình không đơn giản như Hoà ng Tứ Lang nói, không thể bắt ngưá»i quấy quá cho xong chuyện được. Tuy váºy mặt hắn vẫn không biến sắc, hừ lạnh má»™t tiếng rồi nói:
- Xem ra ngươi không phục, được! Bổn huyện sẽ nói cho ngươi biết, ngươi đã phạm tội gì?
Hắn duỗi tay ra, :
- Thương thiếp của ngươi đâu?
(thương thiếp là giấp phép buôn bán.)
Vô Tấn báºt cưá»i, hắn cao giá»ng nói vá»›i đám ngưá»i xem náo nhiệt:
- Trong “thương luáºt†cá»§a triá»u đình đã ghi rõ rà ng rà nh mạch, cá»a hà ng có phạm vi hÆ¡n má»™t trượng (4 mét vuông) bắt buá»™c phải có giấy phép má»›i được buôn bán. Xin há»i huyện lệnh đại nhân, cá»a hà ng cá»§a ta nằm ở đâu váºy?"
- Chuyện nà y.....
Trương Dung quay đầu lại nhìn thoáng qua, hắn muốn tìm má»™t cái lá»u chỉ cần có má»™t cái lá»u và má»™t Ãt đồ váºt thì hắn sẽ quy và o cá»a hà ng. Nhưng mà hắn nhìn Ä‘i nhìn lại, ngoại trừ má»™t cái bà n thì chỉ còn đà i to bằng gá»—, ngoà i ra chẳng còn cái gì nữa cả, chuyện nà y khiến cho hắn hÆ¡i khó xá».
Lúc nà y, Hoà ng Tứ Lang đứng sau Trương Dung liá»n hét lên:
- Hiệu cầm đồ cá»§a Hoà ng Phá»§ gia không phải là cá»a hà ng cá»§a các ngươi hay sao? Hoà ng Phá»§ Quý, ngươi là chưởng quầy cá»§a hiệu cầm đồ, ngươi còn dám chối tá»™i sao?
Hoà ng Phủ Quý vội tiến lên thi lễ:
- Hồi bẩm huyện lệnh, tôi đã không còn là m chưởng quầy hiệu cầm đồ cá»§a Hoà ng Phá»§ gia nữa rồi. Chưởng quầy cá»§a hiệu cầm đồ bây giá» là Hoà ng Phá»§ Bách Uy, là thúc thúc cá»§a tôi, tôi chỉ là má»™t ngưá»i dân thưá»ng, không có cá»a hà ng nà o cả. Huyện lệnh đại nhân có thể phái ngưá»i Ä‘i xác minh.
Trương Dung biết rõ, cho dù Hoà ng Phá»§ Quý là chưởng quầy cá»§a hiệu cầm đồ thì cÅ©ng không có tác dụng gì cả. Hiệu cầm đồ căn bản không há» liên quan tá»›i việc bán xổ số, cho dù tháºt sá»± quy cả hai và o má»™t chá»— thì hiệu cầm đồ cá»§a ngưá»i ta cÅ©ng có giấy phép buôn bán, Hoà ng Tứ Lang gây khó dá»… vô Ãch rồi.
Hắn liá»n phất tay ngăn lá»i Hoà ng Tứ Lang lại, rồi nói vá»›i Vô Tấn:
- Cho dù ngươi không cần giấy phép buôn bán nhưng các ngươi tụ táºp mấy vạn ngưá»i mua xổ số, thanh thế to lá»›n. Äây chÃnh là tá»™i gây rối có tổ chức, trong luáºt pháp Äại Ninh đã ghi rõ rà ng, tụ táºp hÆ¡n má»™t ngà n ngưá»i chÃnh là tá»™i gây rối có tổ chức, ngươi xúi bẩy má»i ngưá»i tụ táºp, đây chÃnh là tá»™i ngươi đã phạm phải, ngươi còn lá»i gì để nói nữa không?
- Äại nhân, đây là dân chúng tá»± mình tụ táºp mà không phải là thảo dân xúi bẩy dân chúng tụ táºp. Thảo dân không hỠđến từng nhà động viên má»i ngưá»i tụ táºp, nếu như váºy cÅ©ng là có tá»™i thì há»™i thi hoa khôi diá»…n ra và o tháng sáu hà ng năm còn nhiá»u ngưá»i đến dá»± hÆ¡n, hÆ¡n mưá»i vạn ngưá»i tấp náºp dá»± há»™i, không lẽ những ngưá»i tổ chức lá»… há»™i kia lại không phạm tá»™i gì sao? Huyện lệnh vì cá»› gì lại không Ä‘i bắt giữ bá»n há»?
- Khá lắm, mồm mép nhanh nhẹn lắm!
Trương Dung cưá»i lạnh không ngá»›t:
- Xem ra ngươi chưa thấy quan tà i thì chưa rÆ¡i lệ, không tệ! Há»™i thi hoa khôi hà ng năm đúng là hấp dẫn ngưá»i ta đến xem, nhưng không chỉ có thế, lá»… ngắm trăng và o đêm trung thu hà ng năm, lá»… thả đèn trôi sông hà ng năm Ä‘á»u có hÆ¡n mưá»i vạn ngưá»i tham gia. Nhưng mà , tất cả những ngưá»i tổ chức những lá»… há»™i đó Ä‘á»u phải đến xin trước vá»›i quan phá»§, sau khi được chấp thuáºn má»›i được cá» hà nh, ngươi thì sao? Ngươi xin cá»§a vị nà o? ÄÆ°a cho bổn quan nhìn xem!
- Huyện lệnh đại nhân, là m sao ngà i biết tôi không xin trước?
Trương Dung sững sá», há»i:
-Ngươi có ý gì, ngươi xin của vị nà o? Nha huyện không hỠghi chép gì cả.
Vô Tấn mỉm cưá»i, nói:
- Huyện lệnh đại nhân, vùng Duy Dương huyện nà y đâu phải chỉ có mỗi một nha môn!
Trương Dung nhìn chằm chằm và o Vô Tấn, tháºt lâu sau hắn má»›i Ä‘iá»m đạm nói:
- à ngươi là , ngươi xin quáºn nha rồi, váºy phúc đáp cá»§a Triệu tư mã đâu? Mau đưa ta xem.
-Tháºt xin lá»—i, ngưá»i tôi xin là Tô thứ sá» (Tô thÃch sứ), thứ sỠđại nhân đã đồng ý nhưng không viết phúc đáp. Nếu như huyện lệnh đại nhân không tin, tôi có thể má»i thứ sỠđại nhân đến đối chất, được không?
Hoà ng Tứ Lang hét ở phÃa sau.
- Không được! Tiểu tỠnà y viện cớ để chạy trốn!
- Câm miệng!
Trương Dung quay đầu lại, bá»±c bá»™i nhìn Hoà ng Tứ Lang, sau đó hắn quay lại nhìn chăm chăm và o Vô Tấn rồi nhẹ gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c chứ, ngươi Ä‘i Ä‘i, ta chá» ngươi ở chá»— nà y!
Tà i sản cá»§a Lôi Äế
Từ khóa được google tìm thấy
4vn.eu , äæîëè , cao nguyệt , cao nguyet , cao nguyet hoang toc , doc truyen hoang toc , êàìèí , hổ hay sư rmanh hÆ¡n , hoang toc , hoang toc 4vn , hoang toc bachngocsach , hoang toc c cao nguyệt , hoang toc cao nguyệt , hoang toc cao nguyet , hoang toc cao nguyet 4vn , hoang toc cao nguyet prc , hoang ton cao nguyet , hoà ng tá»™c prc , ls qs hoang toc , lsqs hoang toc , lsqs hoà ng tá»™c , phạm lãi tây thi 4vn , sat than , thien ha cao nguyet full , truyen cua cao nguyệt , truyen hoang toc , truyen hoang toc 4vn , truyen lsqs , truyen lsqs hay , truyen lsqs hoang toc , æàëþçè