15-04-2012, 08:59 PM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn Äá»™i Xung KÃch
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Ở em gá»i bằng căn há»™ còn chổ anh há» gá»i là ổ
Bà i gởi: 32,436
Thá»i gian online: 1 năm 0 tháng 2 tuần 3 ngà y
Thanks: 4,167
Thanked 413,187 Times in 24,845 Posts
Sá» Thượng Äệ Nhất Há»—n Loạn
Quyển một : Tiệm cầm đồ số và i chục
Chương 36: Má»™t phát rắm, trá»i long đất lở..
Tác giả : Trương Tiểu Hoa
Ngưá»i dịch: CuòngLong
Nguồn : Tà ng Thư Viện
Mấy ngà y tiếp theo tôi trải qua má»™t cách khó khăn, lý do là công an mãi không đến, tôi cứ nghÄ© hoà i, má»™t ngưá»i có 5 triệu nên đưa tay nà o ra trước khi bị còng, đối diên ông kÃnh nên nghênh ngang hay để cảnh sát xốc hai bên nách cúi đầu nháºn tá»™i, nếu Hạng VÅ© tấn công cảnh sát thì nên là m sao đây?
Chá»§ yếu là do mấy năm nay trừ là m lại CMT, tôi không có cÆ¡ há»™i nà o tiến sâu và o ná»™i bá»™ cảnh sát nắm thông tin, không biết bây giá» trại tạm giam lưu hà nh kiểu phong cách nà o, đại bà ng cứng rắn hay má»m má»ng thuyết phục, sợ rằng chết do thiếu hiểu biết.
Tôi cứ chá» hoà i, chá» hoà i không thấy, hà ng ngay chắp tay đầu ngõ đứng chá» công an, mãi đến má»™t ngà y có hai ngưá»i mặc đồng phục đến, loay hoay ná»a ngà y má»›i biết là nhân viên đưá»ng sắt bị lạc, đến há»i đưá»ng.
Tôi đã thá» liên lạc Kim Thiếu Viêm, nhưng gá»i di động không được, gá»i văn phòng cho Như Hoa không ai nghe. Quái, dù là thằng Kim nà o khi tỉnh dáºy thì ngưá»i đầu tiên nhá»› đến cÅ©ng là tôi, giá» như thế nà y là sao? Không lẽ ăn má»™t cá»§ Ä‘áºu cá»§a tôi thà nh mất trà nhá»› luôn rồi. Nói chung là công an không đến thì tôi đà nh vui vui vẻ vẻ tiếp tục sống váºy.
Mấy ngà y nay, do chá» công an nên tôi không dám Ä‘i đâu xa, sợ há» cho rằng tôi sợ tá»™i bá» trốn thì há»ng bét, vì thế vụ ăn ở cá»§a 300 vẫn chưa đâu và o đâu. Ngưá»i đông như thế không thể để ở nhà trá», má»™t là vì đắt, hai là vì khách má»›i dá»… gây chuyện, đám bá»n há» như trẻ con 1 tuổi váºy, hiếu động kèm hiếu kỳ, có lỡ là m sai cái gì thì chá»i không xong, đánh không được ( nhất là đám nà y). Äể hỠở khách sạn, riêng tiá»n là m giả CMT cÅ©ng là má»™t món lá»›n, lại là ở trên phố, ngần ấy ngưá»i chẳng may ai đó bị xe đâm thì là m sao? Bị thà nh quản ( kiểu quản lý thị trưá»ng bên ta) đánh thì là m sao? Äánh thà nh quản thì xá» lý thế nà o? Gặp phải Ä‘iá»u tra dân số thì là m sao đây?
Bây giá» tôi rất muốn tìm má»™t cái má» than thổ phỉ, cái kiểu má» nuôi đà n em, lùa công nhân là m nô lệ ấy, có 300 lÃnh đặc nhiệm trong tay, chiếm má»™t cái má» than thổ phỉ dá»… như trở bà n tay, tống chá»§ má» và o đà o than là má»i chuyện OK, thảm má»™t cái là má» thổ phỉ tôi tìm được Ä‘á»u bị mấy chú công an cÆ¡ động đánh chiếm đăng lên báo là m thà nh tÃch hết rồi. Trá»i ạ, có vị thần tiên nà o Ä‘i ngang, thấy tá»™i nghiệp ban cho tôi má»™t cái má» than thổ phỉ được không?
Kém hÆ¡n má»™t chút là tống đến Thần Nông Giá ở vá»›i dã nhân hay là đưa sang Tây Tạng bảo vệ rừng, đơn vị bá»™ đội nà y chắc là khả năng sinh tồn ở dã ngoại cao, phát cho má»—i ngưá»i hai gói lương khô, má»™t bình nước khoáng vá»›i má»™t con dao cắt trái cây, có lẽ sau 1 năm bá»n săn trá»™m còn khó tìm hÆ¡n cả sÆ¡n dương Tây Tạng.
Còn 54 vị hảo hán nữa, danh sách cụ thể chưa rõ, nhưng chắc có mấy tay thưá»ng xuất hiện, cỡ Võ Tòng, Lâm Xung đến 80% khả năng có mặt, Sáu Lưu nói rõ cho tôi biết: Không có Tống Giang. Không có Tống Giang cà ng phiá»n phức, tục ngữ có câu, binh kém kém 1 đứa, tướng dở dở cả đà n, không có thằng cha dở hÆ¡i đó lãnh đạo thì đám nà y dám là m loạn lắm, mà cái há»™i nà y là dân nổi loạn mà . Khó khăn đây, ngoại ô thà nh phố có hai quả núi thì cả hai Ä‘á»u là điểm tham quan, có bán vé, để đám hảo hán chiếm lÄ©nh thì ngồi chỠăn tên lá»a là vừa. Vấn đỠtiếp theo là há»™i nà y thÃch uống rượu, cái kiểu uống rượu như nước lã thì Tam Lương Dịch 5 dồng 5 má»™t bình cÅ©ng đủ cho tôi phá sản, chưa hết, còn vụ Ä‘áºp bát sau khi uống nữa, tình hình là m ăn cá»§a gốm sứ địa phương gần đây khong ổn, đám nà y đến không chừng khiêu động kinh tế phát triển cÅ©ng nên.
Tôi điên cái đầu, tôi rất chi là sầu, đầu tôi nổi gân xanh, tôi vò đầu bứt tóc.
Nói nhân tà i quản lý thì tôi có, Tần Thá»§y Hoà ng, vấn đỠlà vị nà y bây giá» nghiện game, suốt ngà y say sưa Mario nấm, bắn Contra đì đùng.Suốt ngà y lôi Kinh khá» chÆ¡i như Ä‘iên, có Ä‘iá»u chÆ¡i Contra thì gã chÆ¡i má»™t mình vì Kinh khá» thưá»ng xuyên mượn mạng.
Nhân tà i PR thì tôi có Lý Sư Sư, cô nà ng có vẻ đã vượt qua vụ Kim Thiếu Viêm, nhưng vẫn không xà i được, cá» Ä‘i tìm má» than thổ phỉ thì rất có khả năng bị bá»n buôn ngưá»i bán lên Tây Bắc.
Hạng VÅ© thì thèm khát con xe cá»§a cáºu Vương hà ng xóm không phải má»™t hai ngà y rồi, Lưu Bang có vẻ như tháºt lòng muốn giúp gã, dạy chách dùng tiá»n hối lá»™. May mà Hạng VÅ© trà n đầy phách khÃ, không thèm là m ( có là m cÅ©ng không có tiá»n).
Còn Lưu Bang, tay nà y đáng ghét nhất, không giúp gì tôi thì thôi, giá» má»—i ngà y đúng giá» báo cáo ở Trung tâm hoạt động ngưá»i cao tuổi, bóc lá»™t tiá»n mua rau cá»§a các cụ, khiến cho mấy lần khi Bánh Bao sắp nấu cÆ¡m, mấy bà ghé qua nói chuyện, tiện tay nhặt quả dưa chuá»™t hay má»› rau cải gì đó, còn lưá»m nguýt tôi như thể tôi sai khiến Lưu Bang Ä‘i ăn tiá»n cá»§a các cụ. Bác Triệu thì có vẻ rất thÃch Lưu Bang, khổ, cụ thÃch nhất nghe đà i Ä‘á»c truyện Chém rắn trắng khởi nghÄ©a, má»™t lần nghe Lưu Bang dùng ngôi thứ nhất kể xong là không thèm nghe đà i nữa.
Cứ như thế yên bình qua 1 tuần, tôi nhá» ngưá»i tìm nÆ¡i vắng vẻ, tốt nhất là xây phòng táºp thể được, nhưng nghe thấy 300 ngưá»i ở thì ai cÅ©ng lắc đầu quầy quáºy, có ngưá»i tốt bụng nhắc nhở: Tổ chức bán hà ng phân cấp là đi tù đấy.
Tôi điên cái đầu, tôi rất chi là sầu, tôi vò đầu bứt tóc.
Tôi moi móc lưu bút, danh sách, nháºt ký từ hồi tiểu há»c đến giá» ra lục lá»i xem có tin tức gì có Ãch không. Quả là có rất nhiá»u, và như Hạ Nhạc nợ tôi 3 hà o từ há»™i năm lá»›p hai đến giá» chưa trả, hay như Hứa Gia đến muá»™n được tôi lúc đó trá»±c ban cỠđỠbao che, hay bé Thùy đạp chết con rắn tôi nuôi. Tháºm chà từ trong má»™t cuốn sổ Ä‘iện thoại tôi còn moi ra má»™t bức thư tình do má»™t cô bạn há»c tên là Chu Thanh BÃch tá» tình vá»›i tôi, bên dưới có số Ä‘iện thoại, tiếc là khi gá»i đến thì số nà y đã ngừng phục vụ.
Bánh Bao hiếm khi thấy tôi nghiêm túc như váºy, nà ng rá»a cho tôi hai cái cá»§ cải để khao quân, sau khi gặm xong, quá nhiên là đầu óc tỉnh táo, mắt sáng như sao, có Ä‘iá»u bụng kêu lục bục, trá»c khà nháo nhà o.Tôi bá» sổ sách xuống, hưởng ứng lá»i kêu gá»i cá»§a Bánh Bao, dá»n cÆ¡m ăn. Ngưá»i vừa đông đủ, chưa kịp ngồi xuống, tôi nghiến răng nghiến lợi, váºn khà đan Ä‘iá»n đánh má»™t phát rắm rá»n vang.
Tần Thủy Hoà ng bất mãn nói:
- Ẹo, thặng khị nạy, tợm quạ!
Sư Sư dùng động tác chiêu bà i che miệng cưá»i, đúng lúc đó từ dưới nha vang lên tiếng ì ầm, Hạng VÅ© tái mặt nói:
- Má»™t nhát rắm, uy lá»±c hùng tráng váºy ru?
Lá»i chưa dứt, cả căn phòng rung chuyển ầm ầm, răng răc rá»n vang, bá»n tôi bắt đầu đứng không vững. Äầu tiên là quạt Ä‘iện rÆ¡i xuống, sau đó là cốc chén thi nhau nhảy tưng tưng. Thế giá»›i bên ngoà i cÅ©ng rung chuyển theo, tôi táºn mắt thấy má»™t tay Ä‘ang vững và ng trên xe đạp biến thà nh tay Ä‘ua đánh võng như rắn bò khắp mặt đưá»ng.
Äồng thá»i má»i ngưá»i trong phong Ä‘á»u tái hết mặt, Bánh Bao tóm chặt lấy tôi, ChÃnh béo ngoặc tay và o Kinh khá», Hạng VÅ© trầm mình xuống tấn, khuôn mặt như thể sắp giết ngưá»i, Lý Sư Sư tóm ngay lấy Lưu Bang đứng bên cạnh, có Hán Cao Tổ thì như Ä‘iện xẹt chui tá»t xuống gầm bà n.
Cả quá trình kéo dà i chừng 7,8 giây mà dà i như thế ká»·, khi má»i thứ bình tÄ©nh trở lại, bá»n tôi ở tư thế nà o vẫn giữ nguyên tư thế đó, bên ngoà i chợt vang lên tiếng rú thê lệ:
- Äá»™ng đất, động đất rồi…..!
Khắp đưá»ng khắp phố bắt đầu trà n ngáºp ngưá»i từ trong nhà trà o ra, tiếng phụ nữ rú, tiếng trẻ con khóc inh á»i khắp nÆ¡i. Cảm động nhất là các cụ, dù Ä‘i ra sau cùng nhưng ai cÅ©ng có ngưá»i trẻ tuổi Ä‘i cạnh bảo vệ.
Bá»n tôi im re, không ai chạy ra ngoà i, không khà lạnh ngắt. Lưu Bang phá vỡ im lặng bằng cách thò đầu khá»i gầm bà n, nhìn tôi nói:
- Chú còn lừa anh? Thế mà bảo không phải là thần tiên.
Tần Thủy Hoà ng đần mặt ra nói:
- Chụ Cượng, ạnh phục rội.
Äầu óc Lý Sư Sư bị cắt cầu trì hồi lâu, cô nà ng từ lúc má»›i đến đã hiểu sâu sắc tôi và thế giá»›i nà y, kiểu nói thần tiên đã bị vứt bá», nhưng hôm nay động đất thì từ xưa đã có, kết hợp vá»›i cái rắm đúng lúc cá»§a tôi thi khiến con bé choáng váng khó hiểu.
Lúc nà y sá»± khác biệt giữa anh hùng và hoà ng đế thể hiện rõ rệt, từ đầu đến cuối, Kinh khỠđứng vững như núi, không há» lay chuyển, bình thản nghe đà i, khi má»i việc đã yên ổn má»›i nhìn tôi cưá»i má»™t cái, có vẻ như trách tôi tại sao gây ra việc kinh thiên động địa như thế mà không báo trước má»™t tiếng. Hạng VÅ© thì nghiêng mình ôm quyá»n nói:
- Thiên quân vạn mã, không bằng má»™t phát rắm cá»§a chú Cưá»ng, Hạng má»— vô cùng bá»™i phục.
Tôi ôm lấy Bánh Bao, sắp phát khóc thà nh tiếng, má»™t ná»a là vì sợ, ná»a còn lại cÅ©ng là sợ. Ná»a thứ nhất là do vụ động đất chưa từng trải qua, ná»a kia là kiểu nói chuyện cá»§a má»i ngưá»i, xem ra bây giá» tôi giải thÃch kiểu gì thì cÅ©ng không ai tin nữa rồi, nhìn vẻ mặt, ai cÅ©ng có vẻ sau khi kinh hoảng là vinh hạnh do biết tôi, há» mà đi nói khắp nÆ¡i, không khéo có ngưá»i tin thì chết cha.
Giám đốc cá»a hà ng cầm đồ hiệu và i chục Tiêu Cưá»ng, sau khi đánh má»™t phát rắm, thà nh phố ta xảy ra vụ động đất khá»§ng khiếp, tôi mà không phải là Tiêu Cưá»ng thì cÅ©ng Ä‘i tuyên truyá»n khắp nÆ¡i. Äến tai Cục An toà n quốc gia thì thà nh cái tá»™i gì? Nhẹ ra là phá hoại tà i sản xã há»™i chá»§ nghÄ©a, nặng thì là tá»™i phản quốc cÅ©ng chÃnh xác.- Tất nhiên là chúng ta nên tin tưởng và o Nhà nước, phÃa trên hoà n toà n là tưởng tượng linh tinh.
Tạo thà nh truyá»n thuyết dân gian tôi cÅ©ng chịu không thấu nha, Hạ Nhạc nợ tôi 3 hà o ngà y xưa Ä‘i há»c đánh cái rắm cÅ©ng bị trêu suốt cả tuần, huống chi tôi
Tôi điên cái đầu, tôi rất là sầu, tôi vò đầu bứt tóc.
Tôi nghiêm túc nói:
- Vụ nà y đừng có đồn ra ngoà i!
Rồi, một câu nói như đinh đóng cột, giỠthì cả Lý Sư Sư cũng thẩm định lại giá trị của tôi. Kinh khỠthần thần bà bà nói:
- Yên tâm, mấy ngưá»i tầm thưá»ng tôi không nói đâu.
Tin ông mới là lạ, ai kéo bè kéo lũ phá hoại cái bình giá 2 triệu của tôi? Tần Thủy Hoà ng nói với vẻ sung sướng:
- Há»™i xá»±a thá»™ng nháºt lục quá»™c cõ chụ Cượng thị hạy quã.
Lưu Bang chui ra khá»i gầm bà n, nói má»™t cách hết sức nghiêm túc:
- Sau nà y anh không bao giỠđi sau lưng chú nữa.
Bánh Bao nằm trong lòng tôi, bực bội nói:
- Mấy ngưá»i đừng quáºy nữa, phải là m gì thì là m Ä‘i.
Tôi chẳng có bụng dạ nà o là m cái gì, đầy má»™t bụng hối háºn rồi, đáng ra không nên ăn mấy cái cá»§ cải đó.
Tà i sản của Goncopius
Chữ ký cá»§a Goncopius Ão rách vai nhưng tâm hồn không nản chÃ
Quần rách Ä‘Ãt nhưng ý chà vẫn kiên cưá»ng
15-04-2012, 08:59 PM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn Äá»™i Xung KÃch
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Ở em gá»i bằng căn há»™ còn chổ anh há» gá»i là ổ
Bà i gởi: 32,436
Thá»i gian online: 1 năm 0 tháng 2 tuần 3 ngà y
Thanks: 4,167
Thanked 413,187 Times in 24,845 Posts
Sá» Thượng Äệ Nhất Há»—n Loạn
Quyển một : Tiệm cầm đồ số và i chục
Chương 37: Chuyện sau động đất.
Tác giả : Trương Tiểu Hoa
Ngưá»i dịch: CuòngLong
Nguồn : Tà ng Thư Viện
Khoảng 10 phút sau, từ cái máy bán dẫn của Kinh khỠphát ra tiếng thông báo:
“ Nhân dân toà n thà nh phố chú ý, thà nh phố chúng ta vừa phát sinh má»™t vụ động đất cấp 6,7, tâm chấn tại thôn Hà o, gây ra má»™t bá»™ pháºn nhà cá»a bị sụp đổ, trước mắt chưa có thông tin gì vá» thương vong. ChÃnh quyá»n thà nh phố Ä‘ang thà nh láºp tổ kháng tai và cứu nạn, xin má»i ngưá»i đừng hoảng loạn. Sau đây là những Ä‘iá»u cần chú ý và các biện pháp ứng cấp tình huống….â€
Tôi vá»™i chạy và o phòng Kinh Kha, vặn volume lên, nói chung là những Ä‘iá»u cần chú ý khá đơn giản, gồm những váºt dụng cần chuẩn bị và khi động đất nên trốn và o đâu. Nhìn chung có 3 nÆ¡i tuyệt vá»i là nhà xÃ, gầm bà n và góc tưá»ng, túm lại là cà ng ổi tá»a cà ng tốt, và như Lưu Bang đã là m váºy.
Ná»a tiếng sau khi quảng bá, má»™t số đồ linh tinh kỳ quái bị mua sạch trong phạm vi toà n thà nh phố, bao gồm: báºt lá»a ( có bị vùi thì dùng để chiếu sáng, lại có thể châm thuốc cho đỡ buồn), còi ( chẳng may bị vùi thì thổi lên cho ngưá»i ta biết chá»— mà cứu), dao nhá» ( chẳng biết dùng để là m gì, chẳng lẽ để tá»± cắt tay chân thoát hiểm, kinh quá) đèn pin. Chá»— bán man đầu ( bánh bao chay) xếp hà ng rồng rắn, mì ăn liá»n, lương khô bán chạy ầm ầm, vô số ngưá»i lao thẳng đến các cá»a hà ng lương thá»±c.
Äứng bên cá»a sổ nhìn cảnh hoảng loạn, Tần Thá»§y Hoà ng cằn nhằn:
- Äệu dá» chụ gáºy rạ cã.
Không có Bánh Bao ở bên , tôi dãy nảy lên:
- Giá» biết thương dân rồi hả, Vạn lý trưá»ng thà nh là ai xây đây?
Tôi chợt nghÄ©, không biết có phải ngà y xưa, khi nà ng Mạnh Khương khóc chồng, ngay từ tiếng đầu tiên đã có động đất không nhỉ? Nếu là thế thì bá»n tôi cÅ©ng đẹp đôi đấy, chỉ có Ä‘iá»u danh tiếng cá»§a nà ng ấy tốt hÆ¡n tôi nhiá»u.
Sau khi kiểm tra một vòng, Bánh Bao lo lắng nói:
- Phòng ngá»§ cá»§a em vá»›i Viá»…n Nam có má»™t vệt nứt to đùng, gạo và mì đủ ăn má»™t tuần, chỉ có Ä‘iá»u không biết còn mua được thức ăn không.
Tôi kêu lớn:
- Anh Vũ, đi với em, cướp gạo, cướp bột, cướp rau, mau!
Lưu Bang bỗng nói một cách lạnh lùng, sát khà dà n dụa:
- Khi có thiên tai, những kẻ thừa cơ nâng cao giá cả phải giết không tha, tôi mà phụ trách vụ nà y sẽ giết và i đứa là m gương để yên lòng dân…. Mà bao giỠquán mạt chược mới mở lại nhỉ?
Sau nà y cho thấy tầm nhìn cá»§a Lưu Bang khá là chuẩn, chÃnh phá»§ nhanh chóng đưa ra quy định cấm thừa cÆ¡ nâng giá, lúc đầu cấm hoà i không ai nghe, sau có mấy cá»a hà ng bị đóng cá»a Ä‘iá»u tra thì các hà ng còn lại má»›i ngoan ngoãn tuân theo. Các siêu thị thì lắm hà ng ( giá cÅ©ng cao sẵn rồi), nhất là các siêu thị có hệ thống Ä‘á»u có kinh nghiệm chống thiên tai, bình tÄ©nh giữ giá, qua má»™t tráºn tranh mua cuồng nhiệt cÅ©ng trở vá» bình thưá»ng.
Sau khi không phải lo cho dạ dà y, má»i ngưá»i bắt đầu lo lắng cho cái mạng, theo như đà i nói, khả năng có dư chấn nhưng chắc là không mạnh như lần đầu. Äà i còn cho ta biết, tốt nhất là nên ngá»§ dưới gáºm giưá»ng, có Ä‘iá»u kiện thì ngá»§ trong nhà xÃ, không khuyến khÃch ra ngoà i đưá»ng cắm lá»u.
Äiá»u cuối cùng nhắc nhở má»i ngưá»i nên lá»u cắm trại và túi ngá»§ bị mua sạch bách, công viên và các sân trưá»ng chẳng mấy chốc chen chúc toà n là lá»u.
Lần động đất nà y gây thiệt hại vá» nhà cá»a cá»±c không đáng kể, chỉ cần là không phải má»›i xây và i năm gần đây, cÆ¡ bản là chẳng sao cả . Nhưng rất nhiá»u ngưá»i kinh hoảng quá mức tình nguyện Ä‘i ngá»§ lá»u, hầu hết là dân lắm tiá»n. Con số thương vong đã được công bố, tổng cá»™ng chết 14 ngưá»i, hầu hết là ở thôn Hà o, bị nhà sáºp đè chết ngay lúc động đất 9 vị, số còn lại là lục tục sau đó. Có má»™t trưá»ng hợp hÆ¡i khác biệt, má»™t anh bạn má»›i chuyển lên tầng 18 ở, Ä‘ang ngá»§ trưa mÆ¡ mà ng, nghe có động đất không cần nghÄ© ngợi mở cá»§a sổ nhảy ra ngoà i… còn có tai nạn như sau, má»™t anh chà ng Ä‘ang Ä‘i xăm mình, định xăm má»™t thanh kiếm, khi động đất, thầy xăm giáºt mình vẽ má»™t đưá»ng ngoằn nghoèo, chú chà ng khá dá»… tÃnh nói: “ Thế thì xăm thà nh Kim xà kiếm váºyâ€.
TRừ cục công an, sở Ä‘iện và sở nước, các đơn vị quan trá»ng ra thì các trưá»ng há»c, công xưởng Ä‘á»u cho nghỉ. Năm nay tiêu chuẩn nhà giáo ưu tú cá»§a thà nh phố không có giá»›i hạn, phà m là khi có động đất, không bá» lại há»c sinh mà chạy, kể cả các môn há»c phụ Ä‘á»u được bình chá»n là nhà giáo ưu tú.
Vụ nà y xảy ra sau khi Kim Thiếu Viêm Ä‘i được ná»a tháng, thằng bé may thế, không phải sợ hãi lần thứ hai.
Hiện giá» vấn đỠan toà n được tôi đưa lên hà ng đầu, Khổng tá» từng nói: quân tá» không đứng dưới tưá»ng sắp sáºp. Äể cả đám nà y cùng tôi ở trong cái nhà nứt toác ra chá» may rá»§i, ý kiến cá»§a ngưá»i ta cÅ©ng không thèm há»i là không được. Khi tôi há»i má»i ngưá»i có nên ra ngoà i cắm trại không, cả đám đồng thanh “ Còn đánh nữa hả?â€
à nghÄ© duy nhất cá»§a tôi lúc đó là đánh má»™t phát để chứng minh mình vô tá»™i. Dưng mà rắm thì không phải lúc nà o cÅ©ng đánh được, khi nó đến có nhịn cÅ©ng không được ( có hại đến sức khá»e), khi nó không ra thì rặn kiểu gì cÅ©ng không xong. Tôi gà o lên thảm thiết:
- Việc đông đất và tôi đánh rắm chẳng liên quan gì đến nhau cả.
Mấy tay đà n ông nhìn nhau, ChÃnh Béo nói:
- Cại vÅ© nạy đựng dẹm ná»i lụng tụng nhẹ, xẹm chụ Cượng sỡ chá»±a kịa.
Lưu Bang:
- Ừ, bá»n mình sau nà y cÅ©ng đừng nhắc đến nữa. Coi như bá»n mình không biết.
Hạng Vũ:
- Äánh thì đánh, sợ cái quái gì?
Tôi hết hy vá»ng giải thÃch, Ä‘em má»™t vá» chai bia dá»±ng ngược trên báºu cá»a sổ, quay lại thấy Kinh khá» hăm hở định bắt chước, thở dà i nghÄ© bụng, chét thì chết, có cái đám nà y chết cùng cÅ©ng giá trị. Lúc ấy nghe thấy tiếng Sáu Lưu dưới nhà gá»i tôi oang oang, vá»™i chạy xuống, thấy lão Ä‘i má»™t con xe đạp Ä‘iện, má»™t chân chống đất, miệng ngáºm má»™t Ä‘iếu ba số ( không dùng hiệu thuốc Tà u, mất công quảng cáo miá»…n phà cho tụi nó), tôi cưá»i:
- Có tiá»n rồi hả?
Lão lim dim gáºt đầu, gỡ thuốc khá»i mồm:
- Ừ, tà m tạm, ngoà i công viên cắm trại đầy cả rồi, dân tình nhà n rá»—i tìm anh xem bói cÅ©ng kha khá. Anh ghé qua nhắc chú, há»™i 300 khoảng 3 ngà y nữa đến, giá» phải vá» ngay, ngưá»i ta xếp hà ng rồng rắn cả rồi, mà không vá» sÆ¡m thì chá»§ xe báo công an mất.
- Ông không phải mượn xe cá»§a ngưá»i ta sao?
- Anh mượn chìa khóa để ngoáy tai, không phải mượn xe.
- ÄÆ°a ngưá»i đến cÅ©ng được, nhưng phải đưa đến chá»— tôi chỉ định.
- Không được, Ä‘iểm truyá»n tống cố định rồi.
Tôi cố nhịn:
- Thế thì tối một tà hẵng đến, ông không định giữa ban ngà y ban mặt đưa cả một tiểu đoà n vũ trang đầy đủ đến đây đấy chứ?
Sáu Lưu nghĩ một hồi :
- Anh sẽ cố, chú còn chuyện gì nữa không?
Tôi túm chặt tay lão:
- Còn động đất nữa không?
Äây là chuyện tôi muốn biết nhất và lý do nhịn lão từ nãy đến giá», Sáu Lưu khệnh khạng dụi thuốc, bấm đầu ngón tay lẩm nhẩm:
- Giáp ất bÃnh Ä‘inh, tà sá»u dần mão, má»™t thêm má»™t thà nh hai, gia má»™t thà nh năm….
- Äừng là m bá»™ nữa, ông là thần tiên mà .
- Cấp trên quy định, trừ trưá»ng hợp khẩn cấp, không được dùng pháp lá»±c. Nhưng mà anh xem bói chuẩn lắm đấy, ngà y mai, 3 giá» sáng có dư chấn, ai anh cÅ©ng bảo thế cả, tin hay không thì tùy.
Tôi bó tay vá»›i lão nà y rồi, lão ta quá hiểu lưu manh nghÄ© gì. Tôi không phát khùng lên vụ 300 đến sá»›m vì đã có chuẩn bị, sau khi động đất 2 tiếng, tôi đã đặt mua qua mạng 100 cái lá»u to, má»—i lá»u ở được 5 ngưá»i, giá» khả năng cá»§a tôi tiếp đón là 500 ngưá»i, 300 là cái Ä‘inh. Bá»n hỠđến, đưa ra ngoại ô cắm trại, không ai tò mò, nhà cá»a tÃnh sau, tôi còn định chá» thêm và i hôm, tình hình nà y giá nhà đất sẽ xuống cho coi.
Hôm sau 2h 30 sáng, tôi gõ há»™i 5 ngưá»i và Bánh Bao dáºy, khi được biết là 3 giá» có dư chấn, trừ hai cô gái, còn lại tin sái cổ, tôi để ý thấy Lưu Bang không dám Ä‘i sau lưng tôi nữa. Cả đám mặc áo khoác Ä‘i ra cá»a, đến quảng trưá»ng đối diện khu phố đứng run lẩy bẩy. 2h45, lục tục từ trong khu má»i ngưá»i kéo ra, nhà bác Triệu ra sau cùng, lúc 2h55, khoảng trưá»ng chen chúc ngưá»i. Lúc đầu má»i ngưá»i còn ngượng ngùng, câu đầu tiên là : “ Bác cÅ©ng nghe nói hả?â€
3 giá», yên tÄ©nh như mặt hồ thu, má»i ngưá»i Ä‘á»u không nói gì, chắm chú nhìn xuống đất, đến 3h15 thì bắt đầu chịu hết nổi, há»i lẫn nhau, ai cÅ©ng nói: “ Tôi nghe Lưu bán tiên ở công viên nói†Tôi bắt đầu thấy không ổn, chỠđến sáng cÅ©ng vẫn im re, không mảy may động tÄ©nh gì, má»i ngưá»i ngáp ngắn ngáp dà i kéo vá» nhà ngá»§. Hôm sau, đà i thông báo có ngưá»i tung tin đồn động đất vá»›i mục Ä‘Ãch không rõ rà ng, công an Ä‘ang tiến hà nh truy nã, kẻ bị truy nã biệt hiệu Lưu Bán Tiên, tên chÃnh thức Sáu Lưu.
Tà i sản của Goncopius
15-04-2012, 08:59 PM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn Äá»™i Xung KÃch
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Ở em gá»i bằng căn há»™ còn chổ anh há» gá»i là ổ
Bà i gởi: 32,436
Thá»i gian online: 1 năm 0 tháng 2 tuần 3 ngà y
Thanks: 4,167
Thanked 413,187 Times in 24,845 Posts
Sá» Thượng Äệ Nhất Há»—n Loạn
Quyển một : Tiệm cầm đồ số và i chục
Chương 38: Trưá»ng văn võ duc tà i.
Tác giả : Trương Tiểu Hoa
Ngưá»i dịch: CuòngLong
Nguồn : Tà ng Thư Viện
Mang theo cÆ¡n háºn vô biên vá»›i Sáu Lưu, tôi Ä‘i ngá»§, khi thức dáºy thì nháºn được hai cú Ä‘iện thoại, cú thứ nhất là 100 cái lá»u đã đến, cú thứ hai do công ty buôn bán xe lá»›n nhất thà nh phó gá»i, lúc đầu tôi chẳng hiểu gì ráo, cho há» biết là tôi đã mấy tháng không xin việc qua mạng rồi. Nói chuyện vá»›i tôi là tổng giám đốc công ty, Ä‘á»u là giám đóc, chức cá»§a ngưá»i ta tỉ lệ và ng cao hÆ¡n tôi cả trăm lần, là loại đã lên ti vi bắt tay vá»›i thị trưởng đà ng hoà ng. Ông nà y rụt rè há»i tôi:
- Chiếc Hummel H2 là anh đặt phải không ạ?
Tôi sực nhớ ra:
- À… đúng, đúng, tà nữa thì quên béng mất.
Bên kia toát mồ hôi há»™t, tùy tiện quên má»™t cái xe giá 2 triệu đã trả tiá»n thì già u đến mức nà o? Äầu dây bên kia cưá»i lấy lòng:
- Trong thá»i kỳ đặc biệt nà y công ty chúng tôi có má»™t chÃnh sách là trước khi xe đến, há»i lại quý khách, xin há»i quý khách vẫn lấy xe chứ ạ?
Cái chiêu nà y cao nha, gần đây ngưá»i có tiá»n Ä‘á»u kiếm miếng đất trống xây cung Ä‘iện hết rồi, loại có tiá»n tháºt sá»± Ä‘á»u chuồn ra nước ngoà i cả, công ty buôn xe chÆ¡i vụ nà y có kiểu kiếm được Ãt tiá»n tà nhưng tạo ấn tượng tốt, còn phải lo sau nà y tiá»n không chảy và o cuồn cuá»™n sao? Mà ngưá»i già u ai cÅ©ng sÄ© diện, ai lại nỡ nói tôi Ä‘i chạy nạn đây, không lấy xe nữa.
Tôi dám.
Tôi dùng cái giá»ng dá»… ghét hầm hừ:
- Cái xe đó không phải tuần trước phải giao rồi sao?
- Tháºt xin lá»—i quý khách, vì quý khách yêu cầu quá cao, má»™t số linh kiện phải nháºp từ Mỹ vá» nên đã cháºm trá»…, hiện đã lắp đặt xong, 3 ngà y sau có thể giao hà ng. Xin chúc mừng quý khách, tôi chưa há» thấy chiếc xe nà o ở thà nh phố ta sang như váºy.
- Thế à ? Qua mấy ngà y nữa tôi phải ra nước ngoà i tạm lánh má»™t thá»i gian, chiếc xe đó không lấy nữa.
Bên kia im re mất một lúc, có lẽ chưa bao giỠgặp phải loại khách như thế, hồi lâu mới tiếp:
- Lợi dụng thá»i gian nà y ra nước ngoà i thư giãn cÅ©ng rất tốt, trong mấy ngà y nà y quý khách có cần xe dùng tạm không ạ, tôi xin đỠnghị loại Jeep má»›i, chúng tôi có sẵn hà ng, chỉ đến chiá»u là quý khách nháºn được, loại xe nà y có tÃnh năng việt dã rất tốt, có thể đưa quý khách qua sông qua núi….
- Chạy trốn khắp nơi – tôi tiếp và o.
Bên kia im bặt, hồi lâu mới rụt rè:
- Xin há»i quý khách là m việc trong lÄ©nh vá»±c nà o để chúng tôi có thể đỠnghị loại xe thÃch hợp..
- Xuất nháºp khẩu.
- Mặt hà ng gì ạ?
- Vũ khà và ma túy…
- Aaa… quý khách đùa vui quá, chúng tôi sẽ chuyển tiá»n trả lại quý khách ngay ạ, xin tạm biệt.
Cái tay nà y tháºt không biết đùa, tôi Ä‘ang định há»i có xe cá máºp second hand không, há»™i 300 sắp đến, cÅ©ng phải có cái xe Ä‘i lại, xe cá»§a cáºu Triệu mấy hôm nay báºn quá, không mượn được, thêm và o đó dù giá» là mùa hè, nhưng hết tháng 8 là và o thu, quần áo rét cho 300 và 54 hảo hán là má»™t khoản rất nhức đầu. 5 triệu kia cứ ngồi ăn không kiểu gì cÅ©ng hết, may mà có khoản 3 triệu nà y bù và o, tuy là m thế có lá»—i vá»›i Hạng VÅ© nhưng khoản nà y là chuyển mục Ä‘Ãch sá» dụng, không tÃnh là tham ô được. Nếu may mắn sau nà y má»i chuyện ổn lại tôi sẽ bù và o ( nếu mà may mắn).
Tôi đến phố Phú Thái, trước ra sao thì giá» vẫn váºy, đám ngưá»i nghèo không sợ chết khiến nÆ¡i nà y vẫn nhiệt náo vô cùng. Tôi lang thang má»™t lúc , rồi chá»n má»™t cá»a hà ng hạng trung tiến và o, chá»§ hà ng là má»™t bà chị cỡ 40 tuổi, vú xệ đến rốn. Tôi há»i xem có quần áo may sẵn số lượng lá»›n không, bà chị cứ tưởng tôi mua đồng phục cho há»c sinh, lôi ra mấy bá»™ đồ thể thao cá»±c kỳ kém chất lượng. Tôi lại bảo là mua quần áo công tác cho công nhân, nếu giá cả Ok thì quần áo mùa đông cÅ©ng mua tại chá»— nà y luôn, bà chị mắt sáng như sao, hết sá» lại bóp tôi, lôi ra má»™t loạt quần áo lao động kaki, không quá đắt thì quá dà y, thấy tôi có vẻ không vừa ý, định Ä‘i, bà chị bèn thì thầm vá»›i má»™t giá»ng hết sức thần bÃ:
- Có má»™t phê hà ng, chất lượng hết ý, giá cả phải chăng, có Ä‘iá»u không đẹp lắm, chú lấy không?
Tôi nói công nhân cá»§a tôi là ở nÆ¡i hoang vắng xây xưởng, không quan tâm đẹp hay không. Bà chị lén lén lút lút mang ra má»™t bá»™ quần áo, tôi dở ra coi, đúng là trong xấu tệ, xám xịt, tôi trÃu mà y nói:
- Äẹp xấu gì nói sau, bá»™ nà y sao trông quen quen thế nà o ấy.
- Chú thêm hai cái sá»c lên vai, má»™t hà ng số trước ngá»±c là biết ngay.
Bố khỉ, nháºn ra rồi, là quần áo cá»§a tù cải tạo lao động. Thấy tôi có vẻ dao đông, bà chị thêm đưá»ng thêm muối nói:
- Cho công nhân mặc mà , không cần quá tốt, vả lại mặc thế nà y, há»™i khác không dám gây sá»± vá»›i chú….. má»™t bá»™ có 20, thêm già y và đồ lót chị chỉ tÃnh chú 50, thấy thế nà o?
- Mặc thế nà y ra đưá»ng không sợ công an coi là tù trốn trại sao?
- Yên tâm, đây chỉ là bán thà nh phẩm thôi, đầy đủ là trên cổ áo có hoa văn, vả lại chú có thể thêm Logo sau lưng nữa là OK.
- Thêu hà ng chữ “Tinh trung báo quốc†được không?- tốt nhất là lấy lòng đám Nhạc gia quân đó.
- Không vấn Ä‘á», không ngá» công ti chú cÅ©ng có văn hóa gá»›m.
- Rẻ chút Ä‘i, lấy 1000 bá»™, ngà y mai cần, tiá»n mặt trả ngay.
Bà chủ cố nhịn sự sung sướng, nghiêm mặt nói:
- Chú nói thế thì khó là m ăn lắm, quần áo cá»§a chị là phải thu vải dà y là m đấy, chỉ riêng tiá»n công cÅ©ng không chỉ có giá đó đâu…
Tôi cưá»i, cÅ©ng đúng thế:
- Thế thì không phải nói nhiá»u nữa, đây là 2000 đặt cá»c, ngà y mai lấy hà ng 1000 bá»™, đừng quên thêu chữ nhé.
Bà chá»§ đếm tiá»n rồi nói:
- Hà ng giá 50000 mà chú đặt cá»c 2000 sợ là hÆ¡i Ãt.
- Không đồng ý thì thôi, thằng em còn không vừa ý lắm đây, vừa má»›i đông đất lôi má»™t đám mặc đồ nà y Ä‘i kiếm ăn, ngưá»i ta không biết lại nghÄ© nhà tù bị sáºp rồi cÅ©ng nên…. À đúng rồi, ông anh có phải là m cán bá»™ trong trại không?
Bà chá»§ nhanh nhẹn tránh khá»i cái tay tôi thò ra lấy lại tiá»n:
- ÄÆ°á»£c rồi, 2000 cÅ©ng được, ông xã chị Ä‘ang ngồi trong trại.
Trước khi tôi đi, bà chủ quăng ra một tỠgiấy, chỉ sang đối diện nói:
- Tặng chú má»™t lần tư vấn tâm lý miá»…n phÃ, đây là đặc sắc cá»§a cá»a hà ng.
Tôi nhìn sang, không biết từ lúc nà o bên đó mở má»™t phòng tư vấn, tôi dở khóc dở cưá»i Ä‘i sang, láºp tức hiểu ngay, bà chá»§ thế là biến tướng chi trì ông tình nhân già , má»™t lão trạc 50, để râu dê ngồi đó, mắt sáng rá»±c nhìn qua bên nà y, động chút là nháy nhó vá»›i bà chá»§. Thấy tôi Ä‘i và o thì nghiêm mặt nói:
- Anh có vấn đỠgì vỠtâm lý.
- Không có gì, chỉ thấy tiá»n không đủ tiêu thôi.
- Äấy là vấn đỠtâm lý hết sức nghiêm trá»ng, có ngưá»i lương tháng mấy chục nghìn mà không vui vẻ, có ngưá»i chỉ kiêm được tháng và i trăm….
- Äừng liên thuyên nữa..
Lão râu dê chộp ngay lấy cái bảng tư vấn tâm lý, khi tôi đang tưởng lão sắp bụp tôi thì lão lại xoay nó lại, lộ ra một cái bát quái to đùng:
- Không hứng thú tư vấn tâm lý thì tôi xem tá» vi cho cáºu váºy…
Quần áo đã xong, tiếp đến là lá»u trại, 1000 bá»™ quần áo chẳng qua chục thùng, dá»… giải quyết, còn lá»u trại thì hÆ¡i khó ăn nói vá»›i Bánh Bao. Thế là tôi đà nh nói vá»›i ông chá»§ hà ng rằng khi nà o tôi đến lấy hà ng má»›i được đóng cá»a, ban đâu lão ta còn không thèm để ý, sau tôi nói là không vấn đỠđằng nà o tôi cÅ©ng biết kho hà ng cá»§a lão ở đâu má»›i chịu thua. Là m ngưá»i phải kiên trì tÃ, không đạt mục Ä‘Ãch không chịu thôi, không phá Lâu lan không vá» nhà , Hung Nô chưa diệt không lấy vợ…. nói túm lại ngưá»i Ä‘á»i gá»i đó là phong cách lưu manh.
Vấn đỠlá»›n cuối cùng: địa Ä‘iểm, chá»— đó phải ở ngoại thà nh, nhưng không được quá hẻo lánh, để còn có chá»— mà mua lương thá»±c và đồ dùng sinh hoạt, không được quá xa vì Sáu Lưu đưa ngưá»i đến lúc gần sáng, tôi phải đưa đám đó chạy bá»™ đến nÆ¡i trước khi trá»i sáng. Tôi không nghi ngá» khả năng hà nh quân cá»§a Nhạc gia quân tà nà o nhưng lại không tin bản thân tà nà o, gần đây, trừ trên giưá»ng ra chẳng lúc nà o tôi tiến hà nh hoạt động thể dục cả..
Mấy hôm nay Bánh Bao Ä‘i là m bình thưá»ng, sau động đất, chẳng mấy gia đình nấu cÆ¡m nữa, vì thế hà ng ăn đắt hà ng dá»… sợ. CÆ¡m trưa biến thà nh Sư Sư nấu, má»i ngưá»i cứ nghÄ© con bé biết nấu ăn, sai bét. Ngà y xưa cô nà ng nhúm Ãt hạt sen quẳng và o nồi nước, chá» ngưá»i là m nấu nướng xong xuối bưng lên cho Tống Huy Tông, có thể nói là canh hạt sen tá»± tay Sư Sư nấu. Con bé thiếu lý luáºn nấu ăn thà nh hệ thống, và như cÆ¡m rang trứng không há» biết là phải nấu cÆ¡m trước rồi má»›i rang, con gái ưa sạch sẽ thế mà xà o rau không thèm rá»a, được cái xà o như thế dầu mỡ không bắn tùm lum, sau nà y tôi má»›i biết mấy hà ng ăn Ä‘á»u là m thế cả.
Äúng lúc Sư Sư Ä‘ang bê má»™t đĩa su hà o cắt hết sức trừu tượng định bá» và o chảo xà o thì may quá, Bánh Bao vá», Ä‘i theo nà ng là má»™t vị ông cụ Ä‘eo kÃnh, mặc đồ Trung SÆ¡n, tôi móc và ra nói:
- Tuần nà y là cụ thu tiá»n nước ạ?
Bánh Bao gạt Sư Sư sang một bên, tiếp thu việc nấu nướng, miệng nói:
- Äây là thầy giáo chá»§ nhiệm cá»§a em hồi tiểu há»c, giá» là hiệu trưởng trưá»ng tiểu há»c Dục Tà i, thầy Trương. Lúc nãy gặp trên đưá»ng, em đưa vỠđây.
Tôi có nghe nói đến thầy TRương, nghe nói là má»™t thầy giáo hết sức thân thiện, hòa ái, vá» sau Bánh Bao có thể Ä‘á»c trá»™m Thiên Long Bát Bá»™ trong giá» tiếng Anh cÅ©ng là nhá» công lao cá»§a thầy chá»§ nhiệm, à không thầy hiệu trưởng Trương.
Tôi lung túng chà o thầy hiệu trưởng, thầy cưá»i khổ:
- Äừng gá»i tôi là hiệu trưởng nữa, không còn là m nữa rồi.
Tôi kỳ quái nói:
- Tiểu há»c Dục Tà i, chưa nghe nói đến bao giá»?
- Là cái trưá»ng là ng thôi, sau khi nghỉ hưu thầy đến là m hiệu trưởng miá»…n phÃ.
Tôi thuáºn mồm nói:
- Thế thì thầy nhân tiện nghỉ ngÆ¡i, bao giá» má»i chuyện xong lại vá» là vua trẻ con tiếp.
Thầy rầu rĩ nói:
- Hết rồi, trưá»ng đóng cá»a rồi, phòng há»c sắp sáºp hết cả.
- Thầy nói sao cơ ạ?
- Trưá»ng cá»§a thầy là ở thôn Hà o đấy.- Thầy Trương chỉ nói đúng má»™t câu. Lần nà y đông đất, tâm chấn là ở thôn Hà o.
Tôi và thầy nói chuyện hồi lâu má»›i biết tháºt ra trưá»ng là do mấy thôn xung quanh góp tiá»n xây, gá»i là trưá»ng nhưng chỉ có mấy cái nhà cấp bốn, có 6 thầy giáo nhưng há»c sinh thì hÆ¡n 400 mạng. Xây ở thôn Hà o vì ở đó là chÃnh giữa, thôn nà o cÅ©ng gần, gá»i là gần nhưng thôn xa nhất cÅ©ng đến gần 10 cây, thôn Hà o đất rá»™ng, trẻ trong thôn đến trưá»ng cÅ©ng phải Ä‘i khá lâu. Khu đất xây trưá»ng là đất hoang, không ai ở, cÅ©ng không trồng trá»t gì.
Tôi há»i:
- Trưá»ng giá» ra sao rồi?
- May mà không em nà o bị sao, nhưng nhà cá»a Ä‘á»u gần sáºp hết rồi.
- Ngà y trước xây trưá»ng hết bao nhiêu.
- Mấy năm trước, cũng trăm mấy ngà n rồi
Tôi sáng mắt há»i:
- Nếu giá» có ngưá»i lấy miếng đất ấy dùng có được không ạ?
Thầy Trương nâng kÃnh, nói buồn tênh:
- Ai dùng miếng đất ấy là m gì, hồi trước giá» Ä‘á»u bá» hoang, có ai thèm đâu.
- Em lấy, em lấy.
- Cáºu….?
- Là đứa bạn em, nó định dùng chỗ đất đó.
Thầy Trương nhìn tôi chằm chằm, há»i:
- Dùng là m gì?
Trước ánh mắt tra há»i sáng quắc cá»§a thầy, tôi không khá»i lÃu lưỡi, luống cuống, may mà nhanh trà buá»™t ra má»™t câu:
- Xây trưá»ng há»c.
Nghe đến trưá»ng há»c là thầy Trương mắt sáng rá»±c như mèo Garfield nghe nói đến xúc xÃch.
- Là thế nà y ạ, đứa bạn em định xây má»™t trưá»ng văn võ ( loại trưá»ng vừa dạy văn hóa vừa dạy võ) , chuyên nháºn trẻ lá»›n ấy.
Thầy Trương xì hơi:
- Thế cáºu đến nói vá»›i thôn trưởng ấy.
Tôi tóm lấy thầy Trương Ä‘ang định đứng dáºy nói:
- Lúc trước há» xây trưá»ng không phải tiêu hết trăm nấy ngà n sao? Giá» em cho má»—i thôn 100000, riêng thôn Hà o 200000, có được không ạ?
Thầy Trương cúi đầu nghĩ hồi lâu rồi nói:
- 100000 đủ để má»—i thôn xây má»™t phòng há»c và má»i thầy giáo rồi, có Ä‘iá»u thầy không được ở vá»›i bá»n trẻ nữa.
Tôi cảm thấy mình tháºt xấu xa, khác nà o cưá»ng hà o ác bá cướp má»™t cô gái đã Ä‘Ãnh hôn, vấn đỠlà giá» không đủ tiá»n nha, các thôn góp tiá»n xây trưá»ng có 15 thôn, má»—i thôn 100000 tôi đã hết toi triệu rưỡi, thêm tiá»n cho thôn Hà o, tiá»n lá»u trại, quần áo, dụng cụ, lương thá»±c, 5 triệu cá»§a tôi Ä‘i hết 7,80% rồi. Nhưng nếu không có miếng đất đó thì tiá»n tiêu còn kinh hÆ¡n. Thầy Trương nghÄ© đến cuối cùng, quyết định nói:
- Nếu bạn cáºu có ý như thế, tôi sẽ giúp nói vá»›i các thôn, dẫu sao cÅ©ng vì các em há»c sinh mà .
- Nếu váºy em Ä‘i cùng vá»›i thầy, đại biểu đứa bạn em..
Thầy Trương nắm tay tôi, nói yếu ớt:
- Dẫu sao thì cÅ©ng thay tôi cảm Æ¡n bạn cá»§a cáºu, Ä‘iá»u quan trá»ng nhất là lÅ© trẻ được Ä‘i há»c.
Tôi tháºt muốn tát cho mình má»™t phát, nói:
- CÅ©ng là điá»u kiện hạn chế, nếu không nhất định phải xây cho lÅ© trẻ má»™t ngôi trưá»ng tháºt to.
- Äúng rồi, trưá»ng cá»§a bạn cáºu định đặt tên là gì?
- Theo thầy thì tên gì thÃch hợp ạ?
Trong khi tôi nghÄ© thầy sẽ đưa ra má»™t cái tên nho nhã đầy ý nghÄ©a thì thầy TRương buông ra má»™t cái tên: Trưá»ng văn võ Dục Tà i.
Tà i sản của Goncopius
15-04-2012, 09:00 PM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn Äá»™i Xung KÃch
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Ở em gá»i bằng căn há»™ còn chổ anh há» gá»i là ổ
Bà i gởi: 32,436
Thá»i gian online: 1 năm 0 tháng 2 tuần 3 ngà y
Thanks: 4,167
Thanked 413,187 Times in 24,845 Posts
Sá» Thượng Äệ Nhất Há»—n Loạn
Quyển một : Tiệm cầm đồ số và i chục
Chương 39: Vị hiệu trưởng tuyệt vá»i.
Tác giả : Trương Tiểu Hoa
Ngưá»i dịch: CuòngLong
Nguồn : Tà ng Thư Viện
Bánh Bao và tôi giống hệt nhau, bé đến nhá»›n sùng bái nhất là Cảnh sát trưởng Mèo Äen ( nhân váºt phim hoạt hình TQ những năm cuối 80 đầu 90), Ultraman, Spiderman …v.v Nói cho dá»… hiểu thì trong số những thần tượng cá»§a nà ng, ngưá»i duy nhất sỠđược, thấy được chÃnh là thầy Trương. Nói má»™t cách khác, trong số má»i thầy cô từng dáºy Bánh Bao, ngưá»i duy nhất không bị nà ng ghét là thấy Trương. Thầy là loại trà thức kiểu cÅ©, tÃnh tình hiá»n là nh, dáºy há»c nghiêm túc, thuá»™c loại má»™t bà i luáºn văn 100000 chữ đã gá»i Ä‘i, phát hiện sai má»™t dấu phẩy phải ngồi chỠđến ná»a đêm trước bưu Ä‘iện, nà i nỉ xin lại để sá»a rồi má»›i gá»i tiếp.
Lúc ăn cÆ¡m, thấy tôi gá»i ra má»™t tiểu đội, thầy khá ngạc nhiên, khi biết Sư Sư và Bánh Bao ngá»§ cùng phòng má»›i tá» ra gần gÅ©i, dá»… chịu hÆ¡n. Vá» cách xưng hô, thầy lần lượt gá»i bá»n tôi là em Cưá»ng, em ChÃnh, em Kha… Lưu Bang xem ra không vừa ý, từ lúc là m lưu manh đến giá» không ai dám gá»i hắn như váºy.
Uống được và i ly bia, thầy Trương bắt đầu nổi hứng bà n cổ luáºn kim, kiểu trà thức cÅ© như thầy có kiểu phong lưu riêng mà . Nói đến chư tá» bách gia, ChÃnh Béo xen được và i câu, nói đến Hán Sở tranh hùng, Lưu Bang, Hạng VÅ© Ä‘á»u né tÃt ra xa, bà n đến Lý Bạch, Äá»— Phá»§, Sư Sư gia nháºp, đến lượt Hồng Lâu, Thá»§y Há» thì ai nấy im re. Tôi thấy sá»± im lặng dá»… sợ quá nên buá»™t mồm má»i thầy là hiệu trưởng danh dá»± cá»§a trưá»ng má»›i, thấy cái tên mình đỠnghị được dùng, thầy vui vẻ nháºn lá»i. Khi Ä‘i vá», nháºn xét cá»§a thầy Trương là : Äám trẻ thá»i nay kiến thức tháºt kém quá.
Ngà y hôm sau báºn tùm lum, tôi phải đến nói chuyện vá»›i các thôn trưởng, bao gồm thôn trưởng thôn Hà o là 15 vị, cùng tôi và thầy Trương gặp mặt vui vẻ, nhưng các vị thôn trưởng xem ra khá đỠphòng, tá»± nhiên có má»™t thằng trá»i Æ¡i đất hỡi hiện ra cho má»—i ngưá»i 100000 xem ra có âm mưu gì đó. Bây giá» nông dân không có dá»… lừa nha, ai cÅ©ng ranh như quá»·, cuối cùng, nhá» thầy Trương nhân danh hiệu trưởng danh dá»± thuyết phục, má»i ngưá»i má»›i đồng ý cái giá má»—i thôn thêm 10000, xá» lý xong 14 vị kia.
Thôn trưởng thôn hà o quyết định cho tôi mượn mảnh đất, lại hà o phóng không cần 100000 tôi cho thêm vá»›i Ä‘iá»u kiện xây trưá»ng phải dừng đội xây dá»±ng cá»§a thằng cháu lão. Sau đó bá»n tôi Ä‘i xem đất, trưá»ng nằm giữa má»™t bãi cá» hoang xum xuê, liêu xiêu mấy ngôi nhà tranh, trông xa không khác gì khách sạn Long Môn. Bốn phÃa có đưá»ng mòn do bá»n trẻ Ä‘i nhiá»u tạo ra, chỉ có hướng ra thị trấn là đi xe và o được, tháºt ra bá»n trẻ há»c ở đây cÅ©ng khá hạnh phúc, có ai thấy trưá»ng há»c nà o mà giá» ra chÆ¡i bắt được thá» hoang trong sân trưá»ng chưa?
Thôn trưởng gá»i thằng cháu đến gặp tôi, má»™t thằng cha ghẻ lở đầy đầu, miệng ngáºm Ä‘iếu thuốc xiêu xiêu vẹo vẹo, nói năng rất dá»… ghét:
- Äịnh chÆ¡i kiểu gì?
- Tôi tÃnh phá mấy cái nhà cấp bốn Ä‘i…
- Nói thừa, không phá Ä‘i xây thế đếch nà o được, ý tôi là định dùng bao nhiêu tiá»n?
- Khoảng 1 triệu Ä‘i, anh xây cho tôi hai dãy nhà hai tầng, nhà ăn, miá»…n sao đủ chá»— cho 350 ngưá»i ăn ở ỉa đái là được.
- Chặc, nói năng thừa mứa, thế nà y Ä‘i, ông đưa tôi 2 triệu, tôi xây thêm cho ông má»™t tòa nhà dạy há»c 3 tầng, thêm 200000 xây tưá»ng bao quanh, ký túc xá, nhà ăn, phòng há»c, tưá»ng bao đầy đủ, Ok chưa?
Hắn nói váºy tôi má»›i nhá»› ra, xây tưá»ng là rất cần thiết, bèn nói:
- Tất cả 2 triệu, nhà ở, nhà ăn, phòng há»c, tưá»ng bao, được không?
Thằng cha Lại dụi thuốc quay đi nói:
- Cứ thế đi.
Tôi gá»i vá»›i:
- Không cần hợp đồng à ?
Hắn phẩy tay:
- Cần đếch gì mấy thứ thừa thãi đó, mai tôi kéo quân sang – Hắn chợt quay lại há»i – Mà ông có cần thẫy dạy võ không đấy, tôi có mấy anh em cÅ©ng có nghá» lắm, giá» không có việc gì là m Ä‘i đánh nhau suốt.
Sau khi nghe tôi nói không cần, hắn lại tiếp:
- Là m bảo vệ cÅ©ng được, ông không sợ há»c trò trèo tưá»ng ra ngoà i là m báºy hay kiện lên Cục giáo dục sao? Tôi hô anh em phục dưới chân tưá»ng, đứa nà o trốn đánh gẫy giò.
- Khá»i Ä‘i, không biết ai đánh què cẳng ai nữa đây?
Chá» tay Lại Ä‘i khuất, tôi quay lại há»i thầy Trương:
- Thầy Æ¡i, cố vấn tÃ, xây trưá»ng cần thá»§ tục gì không?
Thầy Trương run rẩy há»i:
- Äừng có nói vá»›i tôi là chưa là m thá»§ tục gì?
- Thì đã biết gì đâu mà là m, thế má»›i phải há»i thầy.- Tôi gãi gãi đầu nói.
Thầy Trương đầy tuyệt vá»ng ngồi bệt xuống đất, giá»ng như mếu:
- Tôi là m gì thế nà y hả trá»i, già thế nà y còn lỡ dại…
Tôi ngạc nhiên:
- Thế tối qua thầy không vỠnhà à ?
Ông già ngồi dưới đất, phẫn nộ chỉ tôi quát:
- Cáºu định là m cái gì, định hại tôi hả - Äoạn mếu máo – Sao tôi ngu thế hả trá»i, lại Ä‘i là m cái hiệu trưởng danh dá»± chết toi nà y chứ.
À, ra là hiểu nhầm, tôi dùng má»™t giá»ng chân thà nh nhất có thể nói:
- Thầy Trương, em đâu có lừa thầy, em tháºt lòng muốn xây trưá»ng cho mấy….em nhỠở xa đến há»c táºp, biết được sá»± tốt đẹp cá»§a thá»i đại chúng ta. Em định là năm đầu hoà n toà n miá»…n phÃ, bao ăn, bao ở, thầy có thể giám đốc em, em mà kiếm tiá»n dÆ¡ bẩn thì trá»i đánh thánh đâm.
Äoạn đầu tôi nói là hoà n toà n vá»› vẩn, nhưng Ä‘oạn sau có sức thuyết phục tháºt kinh ngưá»i, thầy Trương ngồi dưới đất ngẩng mặt nhìn tôi há»i:
- Tháºt không?
Tôi gáºt sái cả cổ.
- Bạn cá»§a cáºu không có ý kiến?
- Em từng cứu mạng nó, tiá»n nà y coi như tạ lá»…, có vứt xuống sông nó cÅ©ng không há»i.
Thầy đứng phắt dáºy nói:
- Cáºu đừng có lừa tôi đấy, tôi có mấy đứa há»c trò trong chÃnh phá»§, ban đầu coi như không nghe không thấy, sau nà y mà trưá»ng không có vấn đỠgì sẽ bù thá»§ tục đầy đủ. Nếu cáºu mà lừa tôi…. – ông thầy già gằn giá»ng – Tôi có mấy đứa há»c sinh trong giang hồ, dù để Bánh Bao ở góa tôi cÅ©ng xá» lý cáºu đến nÆ¡i đến chốn.
Ông cụ hoà nh tráng tháºt, trắng Ä‘en chÆ¡i tuốt, sau nà y tôi có con trai cÅ©ng cho nó Ä‘i là m thầy giáo.
Trên đưá»ng vá» tôi ghé qua xem lá»u trại, ông chá»§ cÅ©ng hà i, vì chá» tôi hay đúng hÆ¡n là đỠphòng tôi, cắm má»™t cái lá»u trước kho ở đó luôn, may mà giỠđâu cÅ©ng có lá»u cắm trại nên không ai để ý. Äến chiá»u, 1000 bá»™ áo Tinh Trung Báo Quốc đã được đưa đến, tôi bảo ngưá»i ta chất trước cá»a, toà n ngưá»i quen, hà ng xóm chắc chẳng ai trá»™m mà sợ. Khi Bánh Bao vá», thấy đống đó cÅ©ng không để ý, chắc nà ng nghÄ© là hà ng cá»§a cáºu Triệu nhà bên. Tôi nuôi má»™t há»™i 5 ngưá»i trong nhà , bên ngoà i thuê cả mấy hecta đất xây trưá»ng mà Bánh Bao không há» biết chân tướng, xem ra vá»›i sá»± vô tâm cá»§a nà ng và năng lá»±c là m việc cá»§a tôi, thá»i cÆ¡ hẹn mấy em trên mạng gặp mặt đã thà nh thục, nhưng để chÆ¡i tình má»™t đêm còn phải cố gắng thêm nữa.
Ban ngà y đầu tháng 7 cÅ©ng không còn dà i nữa, đến 8h trá»i đã tối hẳn, tôi rất sợ Sáu Lưu giỠđưa ngưá»i đến, cả phố ăn cÆ¡m xong Ä‘ang ngồi la liệt ngoà i đưá»ng hóng mát và tránh động đất. Tôi tháºt rất hy vá»ng cÆ¡ quan công an loan truyá»n tin vui: Tên lừa đảo Sáu Lưu đã sa lưới pháp luáºt. Tôi còn ôm mục Ä‘Ãch không thể nói ra dò há»i hà ng xóm, nói đến lão Lưu thì có hà ng tỉ bản bổn khác nhau, ngưá»i thì nói lão trốn và o Nam rồi, ngưá»i thì bảo lão Ä‘ang luẩn khuất dưới nông thôn. Xem ra cái lão lừa đảo nà y dù không dùng pháp lá»±c cÅ©ng khó bắt hÆ¡n là động váºt gần tuyệt chá»§ng.
Bữa tối, bá»n tôi tụ táºp đông đủ, Bánh Bao mấy ngà y nay thấy rất vui vẻ, trừ việc không được cùng tôi hoạt động thể dục thể thao ra, má»™t ngưá»i thÃch nhiệt náo như nà ng khác gì má»™t con bá» hung rÆ¡i và o thảo nguyên châu Úc , chá»— nà o cÅ©ng có phân khô, nà ng đùa vá»›i Lưu Bang và Hà ng VÅ©: “ Giá» chá»— mình cÅ©ng bị tai nạn rồi, không biết Hồ Bắc đã rút nước chưa, bá»n ta chạy lên đó tránh nạn.â€
Bánh Bao từ lúc sinh ra đã là má»™t cô gái thÃch gây chuyện tùm lum, ÄÆ°á»ng Tăng Ä‘i lấy kinh, qua 81 nạn còn có Tôn Ngá»™ Không è cổ ra gánh, không xây xước gì, còn Bánh Bao vá»›i tôi, không những không giúp được gì còn gây chuyện cho tôi chịu đòn nữa. Nhưng nếu đổi cách nhìn, nà ng lÃ ÄÆ°á»ng Tăng còn tôi là Tôn Ngá»™ Không thì xem ra khá hợp lý, cÅ©ng như ngưá»i ta hay nói sao nhỉ: Äằng sau má»—i ngưá»i đà n ông thà nh công Ä‘á»u có má»™t ngưá»i phụ nữ đặc biệt hay gây chuyện.
Má»™t câu nói cá»§a Bánh Bao chá»c và o ná»—i buồn cá»§a Hạng VÅ©, gã khổng lồ 2m buồn bã buông đũa, rá»i khá»i bà n. Xem ra đã đến lúc mua cho gã má»™t cái xe, vừa là để gã có việc là m, vừa là tôi Ä‘ang cần dùng.
Thá»i gian chỠđợi troi qua tháºt cháºm chạp, tôi tuy bảo Sáu Lưu đưa ngưá»i đến muá»™n má»™t chút, nhưng theo thói quen cá»§a lão, có thể 1 giây sau sẽ gá»i um lên, sau lưng là 300 tay lÃnh nhà Tống máu me be bét. Kỳ tháºt là dù chỉ có mình lão cÅ©ng khiến tôi khó sống., bây giá» lệnh truy nã Sáu Lưu là tiết mục cố định trước khi phát sóng Dae Chang Kum, ai mà không biết có khi lại nghÄ© đấy là Poster má»›i cá»§a phim Dae Chang Kum cÅ©ng nên. Sáu Lưu nhanh chóng trở nên nổi tiếng như váºy cÅ©ng vì cái thà nh phố chá»— tôi từ năm 49 đến giá» tháºt chẳng có cái quái gì xảy ra cả, không dÃnh dáng gì đến Bin Laden cÅ©ng chẳng thấy phần tá» khá»§ng bố nà o lai vãng. Vụ động đất má»›i đây là má»™t tiêu Ä‘iểm mang tÃnh lịch sá» cá»§a thà nh phố, nếu không là m gì đánh lạc hướng dư luáºn, không khéo lại là m ngưá»i dân khá»§ng hoảng mất.Việc truy nã Sáu Lưu cÅ©ng là má»™t biện pháp dáºp tắt tin đồn, bây giá» lão là má»™t quả mìn nhồi đầy phân, nổ không chết ngưá»i cÅ©ng hôi thối be bét.
Khi trá»i tối hẳn, các bà các cụ chán việc Ä‘áºp muá»—i kéo nhau vá» nhà ngá»§, tôi má»i khi Ä‘i ngá»§ muá»™n, ChÃnh Béo chiếm tivi chÆ¡i Mario, gã thá» hôm nay phải qua được cá»a 8-1, Kinh Kha mấy ngà y nay không thÃch nghe đà i nữa vì liên tục lặp Ä‘i lặp lại thông báo vỠđộng đất và các biện pháp phòng chống. Tôi, Lưu Bang và hai cô gái chá»›i mạt chược, Lưu Bang có Ãt tiá»n mua rau cá»§a các bà các cụ nên đỠnghị chÆ¡i ra máu, chÆ¡i má»™t hồi, hắn thắng chán rồi thì bắn đầu ăn gian cho Bánh Bao. Vá»›i sá»± kháng nghị cá»§a Sư Sư, bá»n tôi đổi sang chÆ¡i chéo tay, Bánh Bao và Lưu Bang là m má»™t đôi, má»™t mình Lưu Bang không là m được gì nên có thắng có thua, tôi nhìn đồng hồ thấy cà ng lúc cà ng muá»™n nên dần yên tâm. ChÃnh Béo phá đảo xong đã Ä‘i ngá»§, Sư Sư cÅ©ng rút lui.
Ba đứa bá»n tôi đổi sang chÆ¡i tiến lên, được và i ván Bánh Bao vứt bà i và o Ä‘i ngá»§, phải cảm Æ¡n Lưu Bang, gã toà n thắng nên Bánh Bao nổi cáu không thèm chÆ¡i nữa. Tôi sợ nhất là khi Sáu Lưu đến có Bánh Bao, ngó xuống thấy cả đám ngưá»i , nà ng không cần há»i tôi là m gì cÅ©ng sẽ nổi sùng lên, từ năm ngoái nà ng đã cấm tôi gá»i há»™i Ä‘i đánh nhau rồi.
Chá» má»i ngưá»i Ä‘i ngá»§ cả thì đã đến 2 giá» sáng, tôi bắt đầu sợ Sáu Lưu không đến, hút thuốc má»™t lúc, tôi bắt đầu gà gáºt bên bà n, trong cÆ¡n mÆ¡ tôi còn nghe Sáu Lưu là o thà o gá»i tôi, sau thấy đùi ươn ướt. Giáºt mình tỉnh dáºy, hóa ra nước dãi rá» xuống đùi, tôi vừa định Ä‘i rá»a mặt thì quả tháºt lại nghe tiếng gá»i, ngó ra cá»a sổ, Sáu Lưu vừa lén lút nhìn quanh vừa hạ giá»ng gá»i tôi. Äằng sau và xung quanh lão là 300 tay lÃnh thá»i Tống đứng nghiêm chỉnh tá».
Tà i sản của Goncopius
15-04-2012, 09:00 PM
Mạnh Thưá»ng Quân 4vn Äá»™i Xung KÃch
Tham gia: Nov 2010
Äến từ: Ở em gá»i bằng căn há»™ còn chổ anh há» gá»i là ổ
Bà i gởi: 32,436
Thá»i gian online: 1 năm 0 tháng 2 tuần 3 ngà y
Thanks: 4,167
Thanked 413,187 Times in 24,845 Posts
Sá» Thượng Äệ Nhất Há»—n Loạn
Quyển một : Tiệm cầm đồ số và i chục
Chương 40: Bối Ngôi Quân.
Tác giả : Trương Tiểu Hoa
Ngưá»i dịch: CuòngLong
Nguồn : Tà ng Thư Viện
Sáu Lưu ngoắc ngoắc tôi qua cá»a thá»§y tinh. Tôi ra hiệu bảo Sáu Lưu chá», sau đó vá»™i và ng mặc quần áo, Ä‘i giầy, nghÄ© tá»›i việc dẫn mấy trăm ngưá»i Ä‘i đưá»ng tôi lại thấy Ä‘au đầu.
Tôi xuống lầu xem, Sáu Lưu Ä‘ang lấm lét xem hai bên đưá»ng có cảnh sát không, 300 quân nhân đứng nghiêm trên phố, xếp hang ba, tuổi không đồng nhất nhưng lá»›n nhất khoảng 40, nhá» nhất mặt búng ra sữa. Bá»n há» phần lá»›n dung khăn buá»™c đầu cÅ© nát, vẻ mặt đỠđẫn, giống như có thâm cừu đại háºn vá»›i toà n thế gian, mặc trên mình há» ngoại trừ quân trang mà u xanh, áo giáp thì đủ má»i loại kiểu, phần lá»›n là da trâu bá»c há»™ tâm, có má»™t bao tay cùng xà cạp, trên da trâu cÅ©ng có vô số vết Ä‘ao kiếm.
Từ mặt trăng sức có thể thấy được đây là má»™t đội quân khinh trang, thưá»ng chấp hà nh các nhiệm vụ cá»±c kỳ đặc thù trong quân đội, Ä‘iá»u khiến cho ngưá»i khác muốn phun máu khi nhìn và o bá»n há» là : há» thống nhất trang bị trưá»ng Ä‘ao, lưng Ä‘eo cung tiá»…n, Ä‘oản Ä‘ao không có quy cách đồng nhất, có ngưá»i giắt sau lưng, có ngưá»i cá»™t và o xà cạp, từ vẻ mặt lạnh lung cùng há»™ giáp đã hao tổn xem ra, đây là má»™t đám quân nhân giết ngưá»i như ngóe.
Hiện tại nhà nước quản chế dụng cụ há»— trợ cá»±c kỳ nghiêm, tôi phá»ng chừng có thể tìm thấy mưá»i tháºm chà hÆ¡n vết máu trên bất kỳ ngưá»i nà o, nếu rÆ¡i và o tay cảnh sát thì dù mình có nhảy xuống ….a, không cần nhảy, chỉ sợ tôi rÆ¡i và o tay cảnh sát thì đừng hòng có ngà y nhìn thấy Hoà ng Hà .
Sáu Lưu chỉ và o má»™t lão binh nói: “Äó là tiểu hiệu trong Bối Ngôi Quân, tên Từ Äắc Long, là chỉ huy cao nhất trong đám nà y, chú sau nà y có chuyện gì cứ nói vá»›i nó.â€
“hèn má»n quân sao? Tên gì kỳ váºy?â€
Sáu Lưu quay đầu liếc 300, thì thầm: “Äừng có nói mò, Bối Ngôi Quân là thân binh cá»§a Nhạc Phi, trong lịch sá» Trung Quốc, anh thấy ngoại trừ giải phóng quân thì không có đội nà o cưá»ng hãn hÆ¡n hỠđâu, chỉ có Ä‘iá»u quân số quá Ãt không có danh tiếng lá»›n, và i trăm ngưá»i nà y đấu vá»›i vạn ngưá»i dá»… như chÆ¡i, trong tráºn Yển Thà nh 50 Bối Ngôi Quân lao và o doanh trướng quân Kim giết chá»§ soái địch, khiến 15 vạn quân kim bị diệt, ngay cả Thiết Phù Äồ hung hãn cá»§a Kim Ngá»™t Thuáºt Ä‘á»u bị giết sạch sẽ, Ngá»™t Thuáºt sợ khóc thét – được ghi lại trong lịch sá» chứ không phải tôi bịa.â€
Tôi nghe mà nổi da gà : “Biến thái váºy sao lại không ai sống sót?’
Sáu Lưu giáºn dữ: “300 ngưá»i nà y vốn không chết tráºn, anh nhá»› lầm, sau khi Nhạc Phi bị hại há» Ä‘á»u tá»± sát bá» mình, bá»n há» có oán khà rất nặng, cho dù dương thá» chưa hết cÅ©ng chẳng chịu yên tÄ©nh, hi vá»ng chú có thể hóa giải oán khà trong lòng há»â€¦â€
Sáu Lưu nói tá»›i đây khiến tôi nhảy dá»±ng, tôi bó tay. Tôi biết rõ tôi không đấu lại lão già nà y, vá»™i năn nhỉ: “ Ông mang ÄÆ°á»ng Tăng ra là m việc nà y Ä‘i, tôi vá»— mông chá»c ngoáy thì được, chứ tháºt sá»± không chuyên nghá» hòa thượng nhe.â€
Sáu Lưu cưá»i he he xấu xa: “Thá»i Ä‘iểm khảo nghiệm chú tá»›i rồi -- á», anh phải Ä‘i, hôm nay có hai nhóc theo anh suốt, anh nghi là cảnh sát mặc thưá»ng phục.†Nói tá»›i đây lão liá»n ngồi chồm há»—m, mắt nhìn trá»i xa xăm, như muốn bay lên. Nhưng chá» mãi cả buổi cÅ©ng chẳng thấy động tÄ©nh, tôi vá»™i há»i: “Sao ông còn chưa bay?â€
Lão trợn mắt: “Anh đang đánh rắm.†Nói xong chạy một bạch biến mắt.
Tôi nhìn 300 Bối Ngôi Quân nhanh nhẹn dÅ©ng mãnh mang Ä‘eo mà lòng thầm cưá»i khổ, Ä‘i tá»›i trước mặt Từ Äắc Long, cưá»i thân thiện: “Từ đội trưởng…â€
Từ Äắc Long liá»n ôm quyá»n: ‘Tiêu tráng sÄ©.â€
Tôi đổ mồ hôi há»™t: “Cứ gá»i tôi là Cưá»ng được rồi.†Tôi thá» thăm dò: “Chúng ta đã tá»›i đây, chuyện Ä‘á»i trước hẳn nên quên Ä‘i, em cÅ©ng chẳng phải tráng sÄ© gì, cà ng không phải thần tiên gì sất, chỉ là má»™t dân thưá»ng, các anh là quân nhân, chúng ta nên quân dân Ä‘oà n kết má»™t nhà .â€
Từ Äắc Long cưá»i đáp lại: “Dá»… thôi.â€
Con mẹ nó, thằng nà y sao giống đầu gá»— quá váºy, tôi vốn nghÄ© mục Ä‘Ãch cá»§a bá»n há» là nhá» tôi đưa vá» triá»u Tống, nhưng hiện tại xem ra, khi bá»n há» biết rõ tôi không phải thần tiên cÅ©ng chẳng biểu hiện ra chút thất vá»ng.
Tôi kinh hoà ng nói: “Chúng ta trước thay quần áo, Ä‘ao thì giao cho em bảo quản…â€
Tôi biết rõ là quân nhân nhất định sẽ yêu quý vÅ© khà cá»§a mình, tháºm chà sùng bái, muốn tước vÅ© khà cá»§a há», đôi khi khó hÆ¡n giết chết há».
Không ngá», Từ Äắc Long nghe xong quay lại ra lệnh: “Toà n thể chú ý, giao nắm tay phải – thả xuống!â€
Rầm, choeng,… 300 thanh Ä‘ao chỉnh vá» rÆ¡i xuống chân má»—i ngưá»i. Tôi rất muốn kêu lên: “Các đồng chà tháºt vất vả.â€
Tôi mở má»™t cái thùng, lấy ra má»™t bá»™ quần áo cùng giầy tất, là m mẫu mặc thế nà o, sau đó nói vá»›i Từ Äắc Long: “Phiá»n Từ đội trưởng dẫn ngưá»i thu vÅ© khà cùng quần áo thay ra bá» và o thùng vừa chứa quần áo má»›i, tìm và i ngưá»i khẻo mạnh mang Ä‘i, chúng ta thay quần áo xong còn phải Ä‘i má»™t Ä‘oạn đưá»ng dà i.â€
Từ Äắc Long chỉ huy mấy binh sÄ© thay quần áo xong, sau đó bá»n há» Ä‘á»u cởi sạch bách, bắt đầu thay quần áo má»›i, tôi để ý thấy trên ngưá»i há» toà n là sẹo, trên lưng há» Ä‘á»u có chữ “tinh trung báo quốcâ€, há» cÅ©ng không có phản ứng gì đặc biệt, tuy váºy tuyệt đại Ä‘a số binh sÄ© không biết chữ, nhưng không có lý do gì không biết bốn chữ nà y. Tá»±a như binh sÄ© thá»i nà y không ai không biết “không vứt bá», không buông bá»â€ váºy.
Äổi lại quần áo cùng vÅ© khà rất nhanh, ai cÅ©ng tá»± phụ trách việc cá»§a mình, tháºt sá»± là má»™t đội quân được huấn luyện nghiêm chỉnh, toà n bá»™ quá trình chỉ kéo dà i chưa tá»›i má»™t phút, hÆ¡n nữa không ai nói chuyện.
Bởi Ä‘á»u là tóc dà i, cho nên khăn trùm đầu không cần cởi, hởi Từ Äắc Long: “Các an hem từ xa tá»›i, có cần nghỉ ngÆ¡i trước má»™t lúc không, chúng ta sẽ phải chạy việt dã khoảng 30km.â€
Từ Äắc Long cưá»i cưá»i: “Äi thôi.â€
Tôi nhẩy lên chiếc xe đạp cá»§a ông Triệu, rất ngượng ngùng nói: “ngượng tháºt, phải Ä‘i cái nà y, em không thể giống bá»n anh được…â€
Sau đó chúng tôi bắt đầu hà nh quân gấp, lúc đầu tôi còn sợ có ngưá»i không theo kịp, Ä‘i cháºm, vá» sau phát hiện dù tôi có cố sức đạp nhanh thế nà o há» cÅ©ng theo kịp, bởi vì còn nhiá»u ngưá»i ngá»§ ngoà i trá»i vì sợ địa chấn nên tôi phải Ä‘i đưá»ng nhá» vắng vẻ, vá» sau thể lá»±c cÅ©ng xảy ra vấn Ä‘á», Ä‘i được má»™t hồi tôi không còn sức mà đạp nữa.
Từ Äắc Long phải hai binh sÄ© Ä‘i sau đẩy phụ tôi Ä‘i tiếp, tôi cho tá»›i giá» chưa từng nghÄ© mình sẽ dá»a ngưá»i như váºy, tôi nhá»› được lức trước khi ở trưá»ng vá», thầy giáo luôn Ä‘i xe đạp phÃa sau, đôi khi tháºt sá»± không lết nổi thầy má»›i đèo má»™t Ä‘oạn, nếu nữ sinh thì còn đỡ, nếu là nam sinh thì mất hết thể diện.
Tôi ngồi trên xe đạp cÅ©ng chẳng sung sướng gì, tôi xuống xe cÅ©ng không Ä‘i nổi, nếu đạp và i cái cÅ©ng chẳng chuyển động nổi, cho nên ngồi yên trên xe, thỉnh thoảng đạp và i cái cÅ©ng đạp hụt, tôi giả vá» mình rất báºn. Mặc dù trên đưá»ng nhá» thỉnh thoảng cÅ©ng có xe hÆ¡i phóng vụt qua, hai bên đưá»ng cÅ©ng có ánh đèn đưá»ng láºp lòe, biển quảng cáo lóe lên, nhưng há» chỉ coi chúng tôi như bá»n kỳ dị, chẳng buồn há»i. Nhạc gia quân ká»· luáºt nghiêm minh quả danh bất hư truyá»n. Tôi nghÄ© hẳn nên bá» thá»i gian để giá»›i thiệu má»™t cách hệ thống cho há» vá» thế giá»›i nà y cÅ©ng tốt, đến lúc đó bá»n ChÃnh Béo tá»›i, không thể đệ há» hiểu lầm rằng tráºn động đất nà y lien quan tá»›i mình, kỳ thá»±c ở chung thá»i gian dà i như váºy, tôi có là thần tiên hay không đối vá»›i há» cÅ©ng chẳng trá»ng yếu, nên hưởng thụ há» Ä‘á»u hưởng thụ, hÆ¡n nữa tôi hiện tại có tiá»n rồi, ngoại trừ đưa Hạng VÅ© vá» Cai Hạ, bá»n há» muốn tôi là m gì tôi cÅ©ng có thể thá»a mãn, thế cÅ©ng có khác gì thần tiên?
Ở trước trạm thu phà có má»™t xe cảnh sát lóe đèn nhấp nháy đứng bên đưá»ng, hai cảnh sát ngồi trong xe hút thuốc, xem ra cÅ©ng chẳng có việc gì là m, thuần túy là vì thá»i kỳ đặc thù nên bị chÃnh phá»§ Ä‘iá»u động. Khi tôi thấy há» thì há» cÅ©ng thấy tôi.
Hiện tại còn muốn quay đầu đã cháºm, tôi Ä‘i cháºm ại, nói vá»›i Từ Äắc Long: “Không thể động tá»›i ngưá»i phÃa trước, má»™t lúc nữa tôi nói sao các anh cứ là m theo.†Từ Äắc Long láºp tưc phân phó xuống.
Hai cảnh sát nhìn suốt mấy trăm ngưá»i mặc quần áo cải tạo, vô thức đặt tay lên súng bên hông, khi há» trông thấy tôi Ä‘i tá»›i má»›i thở ra nhẹ nhõm, có lẽ là do má»™t ngưá»i Ä‘i xe đạp trong trà ng cảnh đặc biệt nà y khiến há» cảm thấy vô cùng thân thiết, nhưng má»™t cảnh sát có thâm niên vẫn cảnh giác há»i: “Các anh là m gì váºy?â€
Tôi xuống xe, ôn hòa mà úp mở nói: “Nếu nói cho các anh biết thì phiá»n lắm.â€
Má»™t cảnh sát trẻ tuổi đứng bên thì thầm: “Bá»™ đội đặc chá»§ng chấp hà nh nhiệm vụ sao?â€
Tôi tá» ra tán thưởng nói: “Anh cảnh sát nà y tháºt nhanh trÃ, là đơn vị nà o váºy?†Không đợi anh ta trả lá»i, tôi lá»›n liến ra lệnh: “Nghiêm!â€
Vừa hô xong, tôi cÅ©ng đổ mồ hôi, tôi không biết há» có thể nghe hiểu mệnh lệnh hay không. Từ Äắc Long phản ứng rất nhanh, tay để sau lưng, hai chân tách ra đứng nghiêm, quân nhân phái sau thoáng cái nghe theo, động tác thuần thục đồng loạt, chỉ có má»™t Ä‘iểm là : đây là tư thế nghỉ.
Tôi có táºt giáºt mình quay đầu, quả nhiên vị cảnh sát có thâm niên nghi ngá»: “Các anh là binh chá»§ng nà o, sao mặc…†Ông ta đột nhiên nói: “Äây là quân trang đặc thù cá»§a các anh sao?â€
Tôi cưá»i thần bà khó lưá»ng, không đáp lại.
Kỳ thá»±c 300 mặc quần áo, trừ trước ngá»±c khoogn có số áo thì tuyệt đối là quần áo tù cải tạo lao động, nhưng khăn buá»™c đầu cá»§a há» rất phong cách, cứ xem trong phim thì biết, mang mÅ© sắt thưá»ng là lÃnh quèn, mang cái mÅ© vải bất kỳ là bá»™ đội đặc chá»§ng, nếu như khăn trùm đầu thì chắc chắn là những cá»— máy giết ngưá»i được quốc gia đặc biệt bồi dưỡng. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, đây tháºt ra căn cứ và o hoà n cảnh tác chiến bất đồng mà thôi, nhưng bình thưá»ng cảnh sát sao nghÄ© được nhiá»u váºy, hÆ¡n nữa 300 quả tháºt có tố chất quân sá»± vượt qua má»i thá» thách, há» tản ra khà thế quả không phải tá»™i phạm có thể có.
Tôi thấy hai viên cảnh sát đã ngây ngất, láºp tức bổ them: “Các anh tháºt vất vả, chúng tôi còn phải Ä‘i tiếp, hẹn gặp lại.â€
Nói xong láºp twucs ra lệnh 300: “Chạy bá»™ -- chạy.â€
Từ Äắc Long nghe “chạy bộ†láºp tức đứng nghiêm, nghe thấy từ “chạy†liá»n choáng váng, nhưng chỉ hÆ¡i sững sá» liá»n chạy, sau đó 299 ngưá»i liá»n chạy theo.
Chá» 300 đã chạy trước má»™t Ä‘oạn, tôi má»›i cưá»i vá»›i hai cảnh sát, đạp xe theo Ä‘uôi. Cảnh sát trẻ còn sùng bái nói: “Anh xem ngưá»i ta, vì mê hoặc kẻ địch mà khẩu lệnh Ä‘á»u ngược lại, nhất định là bá»™ đội loại 5, em mà và o được thì tốt quá.â€
Má»i ngưá»i là m chứng cho tôi nhé, từ đầu tá»›i cuối tôi không nói má»™t từ nà o lien quan tá»›i bá»™ đội, sau nà y trưá»ng Văn VÅ© Dục Tà i mở ra, quần áo nà y kỳ thá»±c là đồng phục, lúc đó trước mặt quan tòa tôi cÅ©ng chiếm lý nha.
Qua trạm thu phà không xa, khi các chiến sÄ© bước lên cá», có thể dá»… dà ng nhaanjt hấy há» vô cùng vui mừng, xem ra há» cÅ©ng không quá thÃch thà nh phố. Quân nhân chuyên nghiệp, phải bình thản như thế, lấy khó khăn là m vui, tôi tháºt yêu mến tÃnh cách đó cảu há», bởi vì nếu há» sống phóng túi, đừng nói là thứ gì xa xỉ, dẫn há» Ä‘i ăn mì sợi cÅ©ng hÆ¡n 1000 NDT, có cần dưa muối ăn kèm sao? Váºy cần thêm trứng trần nước sôi cho há» chứ? Nhân khẩu nhiá»u tất nhiên chất lượng sinh hoạt giảm xuống, kế hoạch hóa gia đình là má»™t quốc sách cÆ¡ bản cá»±c kỳ tốt nha….
Khi tôi chỉ cho há» và i căn nhà xiêu vẹo cho há», Từ Äắc Long vung tay: “Bà máºt!†300 ngưá»i không phân trần toà n bá»™ chui và o trong bụi ráºm, Từ Äắc Long ôm ta nằm xuống đất, xe đạp đổ bên cạnh tôi.
Chá» tôi giải thÃch rõ rang sau nà y đây là nÆ¡i hỠở lại đêm nay, còn phiến đất trống là cÆ¡ sở được xây dá»±ng tạm thá»i, Từ Äắc Long kiêng quyết chối bỠđỠnghị cá»§a tôi, anh cho rằng chá»— đó quá lá»™ liá»…u.
Kỳ thá»±c nếu há»i bất cứ ai, há» sẽ nói: “bạo lá»™ thì sao?â€
Cuối cùng, há» láºp doanh trại ở xa xa đối láºp bãi đất trống, tháºt sá»± tôi chưa từng dùng lá»u bao giá», nhưng các binh lÃnh rất giá»i phương diện nà y, Từ Äắc Long hà i lòng vuốt vải lục quân: “Rắn chắc! Nhưng không thấm nước, còn có thể phòng cháy trong thá»i gian ngắn – Ä‘á»u là ngà i là m sao?â€
Tôi rất tức chuyện há» không nghe lá»i tôi, tôi thấy nếu Nhạc Phi ở đây nhất định sẽ tiếp nháºn ký kiến cá»§a tôi, dù trong nôi tâm ông ấy không á»§ng há»™ tôi. Dù sao tôi là địa chỉ, hÆ¡n nữa tôi sống tại đây đã 20 năm, xem ra tướng cùng lÃnh luôn có sá»± khác biệt vá» mặt chÃnh trị, mưu lược.
Doanh trại được dá»±ng xong, tôi má»›i phát hiện chân mình má»i nhừ nhuyá»…n như bún, nếu muốn đạp xe vá» váºy nằm lăn ra phố là kết cục cá»§a tôi, 300 đã dá»±ng 61 lá»u, trong đó chiếc lá»u lá»›n nhất được gá»i thùng quần áo trang bị, tôi thương lượng vá»›i Từ Äắc Long, trước tiên ngá»§ trong lá»u má»™t đêm, Từ Äắc Long cưá»i: “Anh Ä‘i ngá»§ Ä‘i.â€
300 ngưá»i, dá»±ng lá»u, tá»›i lúc Ä‘i ngá»§ chỉ mất chưa tá»›i 5 phút, ngoại trừ tiếng sá»™t soạt cá»§a vải cùng tiếng bước chân, không má»™t ngưá»i nói chuyện, tháºt khá»§ng bố, ngay cả tôi khi nhìn há» cÅ©ng cảm thấy nhất định há» có bà máºt hoặc có mục Ä‘Ãch không nói cho ai biết, loại dấu hiệu nà y giống như núi lá»a chuyển bị phun trà o váºy. Mả cha nó, rốt cục là bá»n há» muốn là m gì?
Ngà y mai phải mua Ãt kẹo cao su, cứ thế nà y thì mồm thối là cái chắc?
Theo thói quan há» phái hai ngưá»i cảnh giá»›i, tôi thì mệt, ngưá»i ướt sÅ©ng mồ hôi, buồn ngá»§ rồi nhanh chóng thiếp Ä‘i, ngưá»i ta căn bản chẳng cần để ý. Nói là ướt sÅ©ng mồ hôi, kỳ thá»±c chỉ có tôi thế, hai binh lÃnh đứng gác có lẽ trogn tâm khinh bỉ tôi.
Nằm má»™t lúc, bụng sôi sôi lên, tôi má»›i nhá»› há» chạy theo tôi cả má»™t đêm, không có lương thá»±c, tuyệt đối là thất trách cá»§a gia chá»§, nhưng bá»n há» chẳng há» kêu khổ, tôi cà ng băn khoăn, hoặc là há» cho rằng ngưá»i ta thương những kẻ câm Ä‘iếc táºt nguyá»n hÆ¡n. Nhạc gia quân “Thà chết lạnh chứ không dỡ phòng ở, thà chết đói chứ không giết ngưá»i cướp cá»§a:, tôi cÅ©ng chẳng muốn quản bá»n há», không biết bá»n há» có thể vượt qua được giá»›i tuyến cá»§a đạo đức không…..
Lúc chúng tôi bắt bầu ngá»§ thì trá»i đã má» mỠở phương đông, chưa tá»›i 8 giá» sang tôi đã bị hỠđánh thức, bước ra ngoà i lá»u, thấy 300 má»—i ngưá»i má»™t bong hoa loa kèn vểnh mông thu tháºp sương Ä‘á»ng trên lá cây để uống, có hai binh sÄ© đáng thu nháºt má»™t đống thá» chết, có ngưá»i nhóm lá»a, bắc già n để nướng. Từ Äắc Long thấy tôi đã dáºy, chỉ và o má»™t loạt hoa loa kèn bên cạnh lá»u nói: “Äây là chuẩn bị cho anh.â€
Tôi cúi đầu xem xét, má»™t dãy hoa loa kèn Ä‘á»u chứa đầy sướng á»›m, đủ cho ngưá»i gầy má»™t chút tắm rá»a, phải mất bao nhiêu thá»i gian má»›i có thể thu táºp đủ?
Tôi mắt lưng tròng nói: “Lưu lại pha trà đi, các anh nếu muốn uống bao nhiêu thì cứ uống –“ Tôi chỉ và o má»™t cái phòng cÅ© nát ở phÃa xa xa “Ở đó có nước máy.â€
Tà i sản của Goncopius
Từ khóa được google tìm thấy
ãàäàíèÿ , áåçïëàòíî , aáîðò , àâòîêðåäèò , àâòîìîáèëÿ , ao da nam vessarc , baoconga loantac , do thi khoa hoc vn4 , êàòîê , èçäåëèÿ , êîëüöà , há»—n mang , há»—n mang 4vn , îäíîêëàññíèêè , ïåòåðáóðãà , îáðàçåö , ìàðêåòèíã , ìàøèí , ìóëüòèêè , nhac truo c75 , ñîáàê , õàêåð , öèôðîãðàä , õóíäàé , quá»· y ngốc háºu c75 , su thuong de nhat , su thuong de nhat loan , trương tiểu hoa , ùéÿéíáþðíï , ðàáî÷åãî