 |
|

23-09-2008, 07:00 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 15
TAN CỬA NÃT NHÀ
Một hôm Nguyệt nương trong lòng không vui, đang ngồi trong phòng thì Bình An và o thưa:
- Gia gia đã vá».
Tây Môn Khánh bước và o cởi áo ngoà i rồi ngồi xuống. Tiểu Ngá»c Ä‘em trà lại nhưng Tây Môn Khánh không uống. Nguyệt nương để ý thấy sắc mặt chồng không được bình thưá»ng bèn há»i:
- Sao chà ng vá» sá»›m váºy ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm nay Thưá»ng nhị ca má»i chúng tôi ra ngoại thà nh, tá»›i chùa VÄ©nh Phúc chÆ¡i, có cả Ứng nhị ca và Hoa nhị ca. Sau đó chúng tôi trở vá» nhà nà ng Trịnh Ãi Hương uống rượu. Äang vui vẻ thì tá»± nhiên có trát trên huyện tá»›i bắt Hoa nhị ca. Chúng tôi lo sợ mà chia tay. Riêng tôi tá»›i nhà Lý Quế Thư để nhá» ngưá»i há»i tin tức, mãi sau má»›i được biết là Hoa nhị ca bi má»™t ngưá»i ở phá»§ Khai Phong thuá»™c Äông Kinh là m đơn tố cáo vá» chuyện tà i sản gì đó. Biết tin tức xong thì tôi vá» nhà .
Nguyệt nương bảo:
- Vá» nhà là phải, đừng dÃnh dấp gì tá»›i chuyện ngưá»i khác. Chà ng cứ bá» nhà theo đòi chúng bạn, thế nà o cÅ©ng có lần bị lôi thôi cho mà xem. Tôi nói nhiá»u rồi mà chà ng chẳng chịu nghe, đến khi có chuyện gì xảy ra thì lại hối không kịp. Giá mà mấy con dâm phụ Ở chốn yên hoa nói gì thì chà ng nghe theo răm rắp.
Tháºt là bụt chùa nhà không thiêng mà .
Tây Môn Khánh cưá»i bảo:
- Có gì mà lôi thôi, ai cả gan dám lôi thôi với tôi ?
Nguyệt nương cưá»i bảo:
- Chỉ được cái ngồi nhà nói mẽ, bộ quên chuyện tên Võ Tòng rồi sao ?
Äang nói thì Äại An và o thưa:
- Hoa nhị nương sai Thiên Phúc sang má»i gia gia qua có chuyện cần thưa.
Tây Môn Khánh vội khoác áo bước ra. Nguyệt nương dặn theo:
- VỠngay chứ đừng có đi đâu đấy nhé.
Tây Môn Khánh quay lại bảo:
- Chá»— hà ng xóm, ngưá»i ta có chuyện thì mình phải qua xem chuyện gì, chứ Ä‘i đâu bây giá».
Nói xong rảo bước sang nhà há» Hoa. Gia nhân má»i và o phòng khách. Lát sau Bình Nhi xiêm áo xốc xếch, mặt biếng Ä‘iểm trang bước ra quỳ trước mặt Tây Môn Khánh mà nói:
- Hà ng xóm láng giá»ng, tối lá»a tắt đèn có nhau, xin quan nhân giúp cho. Chồng tôi không chịu lo lắng chuyện nhà , suốt ngà y chỉ rong chÆ¡i cùng bạn bè, bây giá» bị ngưá»i ta là m hại, gây nên cÆ¡ sá»± thế nà y.
Vụ nà y còn rắc rối gấp vạn lần vụ lôi thôi vá»›i Từ Äại quan trước đây. Vừa rồi có sai gia nhân vá» nhà bảo tôi phải tìm ngưá»i cứu giúp. Tôi là đà n bà , có quen biết ai, ngoà i quan nhân ra, tôi còn nhá» ai được nữa, mà chuyện thì lôi thôi đâu táºn ở Äông Kinh. Bây giá» nhá» quan nhân quen biết ai, xin lo liệu giùm cho, Æ¡n nà y tôi không bao giá» dám quên, còn tiá»n bạc thì tốn kém thế nà o tôi cÅ©ng xin chịu. Tây Môn Khánh vá»™i đỡ Bình Nhi dáºy mà bảo:
- Xin tẩu tẩu đứng dáºy, chuyện nà y chưa đến ná»—i nà o, tuy nhiên tôi cÅ©ng chưa được rõ đầu Ä‘uôi cho lắm.
Bình Nhi đứng dáºy nói:
- Chuyện cÅ©ng dà i dòng lắm. Nguyên là chú cá»§a chồng tôi, có bốn ngưá»i cháu. Ngưá»i lá»›n là Hoa Tá» Do, ngưá»i thứ ba là Hoa Tá» Quang, ngưá»i thứ tư là Hoa Tá» Hoa, chồng tôi là cháu thứ nhì. Sau khi ở Quảng Nam vá» thì ông cụ tin tôi nên giao hết tiá»n bạc cá»§a cải cho tôi. Mấy ngưá»i chú kia vẫn thưá»ng ghen ghét vợ chồng tôi. Năm ngoái ông cụ nằm xuống thì gia sản đã được chia cho mấy ngưá»i kia rồi, chỉ còn má»™t Ãt tiá»n cá»§a là chưa chia mà thôi. Tôi vẫn nói là nhiá»u Ãt gì cứ chia cho há» là xong. Váºy mà chồng tôi cứ lần lữa, rồi chỉ mải mê ăn chÆ¡i vá»›i chúng bạn, bây giỠđể xảy ra chuyện thưa kiện lôi thôi như thế nà y thì có khổ không cÆ¡ chứ.
Nói xong thì khóc. Tây Môn Khánh bảo:
- Xin tẩu tẩu cứ yên tâm, tôi cứ tưởng chuyện gì, chứ chuyện kiện cáo vỠgia tà i giữa anh em trong nhà thì không có gì đáng lo. Bây giỠthì việc của nhị ca cũng như việc của tôi, tẩu tẩu để tôi ráng sức lo liệu.
Bình Nhi lau nước mắt há»i:
- Nếu được như váºy thì còn gì bằng, nhưng quan nhân cần lá»… váºt tiá»n bạc như thế nà o, xin nói trước để tôi còn chuẩn bị. Tây Môn Khánh bảo:
- Chắc cÅ©ng không quá nhiá»u đâu. Nghe nói vị Phụ doãn phá»§ Khai Phong ngưá»i há» Dương, là môn sinh cá»§a Thái sư. Thái sư và thân gia cá»§a tôi là Dương ÄỠđốc hiện là đại thần có uy tÃn trong triá»u, nhá» hai vị đó nói vá»›i Dương Phá»§ doãn thì chuyện gì chẳng xong. Bảy giá» thì chỉ cần biện lá»… váºt cho Thái sư mà thôi, còn Dương ÄỠđốc là thân gia cá»§a tôi, chắc không Chịu nháºn lá»… váºt đâu. Bình Nhi nghe xong, quay và o trong mở rương lấy ra ba ngà n lạng bạc tốt đưa cho Tây Môn Khánh để nhá» lo việc. Tây Môn Khánh bảo:
- Gì mà nhiá»u thế nà y ? Chỉ cần chừng má»™t ngà n lạng là được. Bình Nhi bảo:
- Nhiá»u thì quan nhân cứ cầm lấy cho rá»™ng rãi. Tôi còn bốn rương và ng bạc châu báu, toà n những thứ vô cùng quý giá, tôi Ä‘ang định nói vá»›i quan nhân là cho tôi gá»i nhá» bên quan nhân, để sau nà y lỡ có chuyện gì, chồng tôi bị ngưá»i ám hại thì tôi còn có chút đỉnh mà sống. Chứ bây giá» tôi là đà n bà , trong nhà có những thứ đó, quả không đủ sức mà giữ, lỡ xảy ra chuyện gì thì hối háºn biết bao nhiêu.
Tây Môn Khánh cả mừng nhưng là m bộ ngần ngại:
- Lỡ nhị ca vá» há»i đến thì là m sao ?
Bình Nhi đáp:
- Những rương và ng bạc châu báu đó là do ông cụ giao riêng cho tôi giữ, chồng tôi hoà n toà n không biết. Xin Äại quan nhân cho tôi gá»i.
Tây Môn Khánh khấp khởi mừng thầm, bèn nói:
- Nếu váºy thì để tôi vá» bảo gia nhân sang khiêng.
Nói xong cáo từ. Vá» tá»›i nhà , Tây Môn Khánh kể lại hết cho Nguyệt nương nghe, hai vợ chồng bà n tÃnh Nguyệt nương bảo:
- Tiá»n bạc thì không thà nh vấn Ä‘á», nhưng mấy rương và ng bạc châu báu, nếu cho gia nhân theo cổng trước khiêng và o nhà thì tránh sao khá»i con mắt cá»§a đôi bên hà ng xóm. Cho nên đợi đêm tối, chuyển qua tưá»ng mà đem hết vá» là tốt hÆ¡n hết.
Tây Môn Khánh nghe xong mừng lắm, bèn gá»i các gia nhân thân tÃn là Äại An, Bình An, Lai Vượng và Lai Hưng tá»›i dặn dò kỹ lưỡng. Tối hôm đó, khi trăng bắt đầu má»c, bên kia tưá»ng, Lý Bình Nhi kê bà n, cùng hai a hoà n khiêng các rương tá»›i, chuyá»n qua tưá»ng. Bên nà y tưá»ng, Tây Môn Khánh chỉ huy mấy gia nhân kẻ trên mặt tưá»ng, ngưá»i dưới chân tưá»ng, chuyển các rương đó và o phòng Nguyệt nương.
Sau đó, Tây Môn Khánh viết má»™t bức thư cho Dương ÄỠđốc, nhá» má»i việc, hôm sau sai Lai Bảo Ä‘em thư và lá»… váºt cùng rất nhiá»u tiá»n bạc tá»›i Äông Kinh. Dương ÄỠđốc được thư, bèn Ä‘em tiá»n đến nhá» Thái sư viết cho Phá»§ doãn Khai Phong Ãt chữ. Phá»§ doãn Khai Phong há» Dương tên Thá»i, ngưá»i huyện Hoằng Nông, tỉnh Thiểm Tây, Ä‘áºu tiến sÄ© khoa Qúy Mùi, má»›i đầu là m Äại Lý Tá»± Khanh, sau là m Phá»§ doãn Phá»§ Khai Phong. Dương Thá»i là vị quan rất thanh liêm, lúc nháºn được thư cá»§a Thái sư và Dương ÄỠđốc thì có ý không bằng lòng, nhưng nghÄ© lại. Thái sư vốn là thầy mình, mà Dương ÄỠđốc hiện là quyá»n thần nên đà nh nghe theo.
Hôm sau Dương Phá»§ doãn đăng đưá»ng cho giải Hoa Tá» Hư ra cùng má»i ngưá»i liên can tá»›i vụ kiện, há»i từng ngưá»i vá» chuyện gia tà i. Hoa Tá» Hư đã nháºn được thư cá»§a Tây Môn Khánh nên cứ má»™t má»±c khai rằng:
- Khi chú tôi quy tiên thì bao nhiêu bạc mặt Ä‘em ra là m lá»… an táng và cầu siêu hết. Gia sản thì sau đó chia cho há» hà ng hết, hiện chỉ còn lại Ãt nhà cá»a đất Ä‘ai mà thôi.
Dương Phủ doãn bảo:
- Chú ngươi xưa là m thái giám tức là má»™t chức ná»™i quan, cho nên gia sản không thể nà o biết chắc là có bao nhiêu. Vả lại vá»›i chức đó, tiá»n bạc dá»… đến mà cÅ©ng dá»… Ä‘i. Nay ta phán rằng, còn mấy căn nhà và Ãt ruá»™ng đất cá»§a Hoa Thái giám ở huyện Thanh Hà , bây giá» Ä‘em bán hết Ä‘i, lấy tiá»n chia Ä‘á»u cho ba ngưá»i anh em cá»§a ngươi đây. Như váºy là xong. Bá»n Hoa Tá» Do bước tá»›i quỳ xuống thưa:
- Như váºy thì thiệt thòi cho chúng tôi quá, bao nhiêu cá»§a cải, chú tôi Ä‘á»u giao cả cho nó. Dương Phá»§ doãn Ä‘áºp bà n quát:
- Các ngươi đừng nhiá»u lá»i, muốn chia gia tà i, muốn kiện cáo, sao không là m từ trước, để bây giá» chuyện đã trở thà nh dÄ© vãng thì lại là m phiá»n chá»— công môn. Ta đã xá» như váºy rồi, không còn thay đổi gì nữa.
Nói xong tá»± thảo công văn sức vá» huyện Thanh Hà , truyá»n bán nhà cá»a ruá»™ng đất cá»§a Hoa Thái giám để lấy tiá»n chia cho ba ngưá»i bên nguyên đơn. Còn Hoa Tá» Hư thì được thả rạ..
Lai Báo nghe tin xong, vá»™i lên đưá»ng vá» thưa lại vá»›i chá»§. Tây Môn Khánh mừng lắm, sang báo tin cho Lý Bình Nhi biết. Bình Nhi bà n vá»›i Tây Môn Khánh là lấy ra Ãt tiá»n để mua nhà khác mà ở vì nhà nà y sẽ phải phát mại, rồi nói thêm:
- Sớm muộn gì tôi cũng là vợ chà ng.
Tây Môn Khánh vỠnhà bà n với Nguyệt nương là nên mua lại ngôi nhà hiện tại của Hoa TỠHư, nhưng Nguyệt nương bảo:
- Là m váºy sợ Tá» Hư sinh nghi.
Ãt lâu sau, Hoa Tá» Hư vá» tá»›i nhà . Tri huyện Thanh Hà thi hà nh bản án, giao cho Huyện thừa phát mại nhà cá»a đất Ä‘ai cá»§a Hoa Thái giám. Ngôi nhà cá»§a Hoa Thải giám lúc trước được Vương Hoà ng thân mua vá»›i giá trị bảy trăm lạng. Ãt ruá»™ng đất ở ngoà i thà nh thì được Chu Tú, má»™t tay phú há»™, mua lại vá»›i giá sáu trăm năm mươi lăm lạng. Nhà cá»a đất Ä‘ai khác Ä‘á»u có ngưá»i mua, chỉ riêng có ngôi nhà vợ chồng Hoa Tá» Hư Ä‘ang ở, vì ngay cạnh nhà Tây Môn Khánh nên không ai muốn mua. Tá» Hư mấy lần nà i nỉ xin Tây Môn Khánh mua giùm, nhưng Tây Môn Khánh nói là không có tiá»n, trong khi đó trên huyện giục bán cho mau. Lý Bình Nhi cuống quá, phải ngầm sai ngưá»i sang bảo Tây Môn Khánh cứ lấy bạc trong rương ra mà mua. Tây Môn Khánh theo lá»i, mua vá»›i giá năm trăm bốn mươi lạng. Tất cả tiá»n nhà đất Ä‘á»u được láºp biên bản rồi chia Ä‘á»u cho ba ngưá»i anh em cá»§a Tá» Hư.
Vá» phần Tá» Hư, sau vụ thưa kiện nà y thì không còn ruá»™ng nương nhà cá»a, sá»±c nhá»› tá»›i số bạc ba ngà n lạng vẫn để trong rương, tìm lại thì không còn, trong lòng vừa lo buồn, vừa tức giáºn, há»i vợ thì vợ nói là đưa cho Tây Môn Khánh lo liệu. Tá» Hư bảo vợ sang tÃnh toán lại vá»›i Tây Môn Khánh xem chạy chá»t hết bao nhiêu, còn lại bao nhiêu thì lấy vá» mua nhà mà ở, nhưng Lý Bình Nhi nói:
- Chà ng không chịu lo chuyện nhà , chỉ suốt ngà y rong chÆ¡i cùng bạn bè, tiêu phà biết bao nhiêu tiá»n bạc. Tá»›i lúc thân ở trong tù, sai ngưá»i vá» bảo tôi phải tìm đủ cách nhá» ngưá»i chạy chá»t, tốn kém bao nhiêu cÅ©ng chịu. Tôi đà n bà , hiểu gì vá» việc quan, quen biết ai mà nhá» cáºy ? CÅ©ng may là Tây Môn quan nhân nghÄ© tình xóm giá»ng bè bạn, đứng ra lo liệu giùm cho. Ngưá»i ta phải sai gia nhân vượt đưá»ng Ä‘em thư tá»›i Äông Kinh mà lo liệu, đến bây giá» chà ng má»›i thoát khá»i tù tá»™i mà cÅ©ng cứu vãn được danh dá»±. Váºy mà ơn ngưá»i ta chưa trả đã nghÄ© ngay tá»›i chuyện tiá»n bạc. Số bạc ba ngà n lạng đó chÃnh chà ng viết thư vá» bảo tôi lấy ra mà lo việc. Thư đó tôi còn giữ, nét chữ chà ng còn rà nh rà nh, chà ng muốn tôi lấy ra đưa chà ng coi lại hay không ?
TỠHư bảo:
- Äà nh rằng váºy, nhưng thế nà o số ba ngà n lạng đó cÅ©ng còn dư chút Ãt, mình nên há»i xin lại để mua nhà mà ở chứ.
Bình Nhi xỉa xói:
- Ä‚n nói thế mà nghe được. Äây nà y, chà ng tưởng ba ngà n lạng là nhiá»u lắm hay sao ? Việc cá»§a chà ng là việc lá»›n nên chạy thì phải chạy quan to, nà o là tiá»n cho Thái sư, nà o là tiá»n cho Dương ÄỠđốc, nà o là tiá»n cho Dương Phá»§ doãn, tiá»n cho nha lại các nÆ¡i, tiá»n cho ngưá»i ta Ä‘i Ä‘i, vá» vá» từ đây cho tá»›i Äông Kinh, thôi thì trăm thứ tiá»n, là m sao mà dư được. Vả lại chà ng biết thế nà o là dư vá»›i thiếu, mà có dư cÅ©ng không mặt mÅ©i nà o sang đòi được. Bây giá» chỉ nên dá»n tiệc má»i ngưá»i ta sang mà tạ Æ n má»›i là phải lẽ. Ngưá»i ta có công cứu mình, bây giá» lại tá»›i đòi lại tiá»n, tháºt không còn ra cái giống gì nữa.
TỠHư cứng miệng không nói được gì nữa.
Hôm sau, Tây Môn Khánh sai Äại An Ä‘em lá»… váºt sang mừng Tá» Hư tai qua nạn khá»i. Tá» Hư cÅ©ng cho dá»n tiệc rượu xuá»nh xoà ng má»i Tây Môn Khánh sang để tạ Æ n. Trong bữa rượu, Tá» Hư sẽ lá»±a lá»i há»i vá» số tiá»n còn thừa xin Tây Môn Khánh đưa lại mấy trăm lạng để mua nhà ở. Bình Nhi không chịu, bèn sai a hoà n ngầm sang bảo Tây Môn Khánh đừng sang dá»± tiệc, mà chỉ nên là m má»™t con tÃnh vá» các khoản chi tiêu lo lót, tÃnh sao cho hết số ba ngà n lạng rồi sai gia nhân Ä‘em sang cho Tá» Hư.
Tá» Hư không thấy Tây Môn Khánh sang thì sai gia nhân mấy lần sang má»i. Tây Môn Khánh sai gia nhân Ä‘em tá» chiết tÃnh sang rồi nói là chá»§ mình vắng nhà . Trong khi đó Tây Môn Khánh bá» nhà tá»›i xóm yên hoa cho qua ngà y giá». Tá» Hư nháºn được tá» chiết tÃnh, lại thấy Tây Môn Khánh không chịu sang thì tức giáºn nghẹn lá»i. Cho hay má»™t khi ngưá»i đà n bà trong nhà đã thay dạ đổi lòng thì ngưá»i chồng không còn cách gì cất đầu lên nổi. Vợ chồng lấy nhau là vì duyên số, nhưng bao giá» cÅ©ng phải đúng câu phu xướng phụ tùy, bao giá» chồng cÅ©ng phải chế ngá»± nổi vợ thì gia đình má»›i bá»n vững được. Sau đó Tá» Hư gom góp được hÆ¡n hai trăm lạng, mua má»™t căn nhà ở đưá»ng Sư Tá», dá»n tá»›i đó ở. Tá» Hư buồn phiá»n uất ức rồi sinh bệnh, nằm liệt giưá»ng từ thượng tuần tháng mưá»i má»™t. Má»›i đầu thì còn má»i lang y tá»›i chuẩn mạch hốt thuốc, sau thì không có tiá»n thuốc thang, nên chỉ Ãt ngà y sau thì từ trần. Năm đó Tá» Hư má»›i hai mươi bốn tuổi.
Lý Bình Nhi bèn sai ngưá»i tá»›i má»i Tây Môn Khánh, nhá» lo việc ma chay. Tây Môn Khánh sốt sắng lo đủ má»i thứ, từ việc gá»i ngưá»i tẩm liệm, tá»›i việc má»i các vị tăng tá»›i tụng kinh, cho tá»›i khi đưa đám, nhất nhất Ä‘á»u tốt đẹp. Äám anh em là há» hà ng cá»§a Tá» Hư cÅ©ng tá»›i phúng Ä‘iếu và đưa đám.
Sau đó Lý Bình Nhi láºp bà n thá» chồng tại nhà , nhưng trong lòng lúc nà o cÅ©ng chỉ tÆ¡ tưởng đến Tây Môn Khánh.
Tá»›i ngà y mồng năm tháng Giêng năm sau, Bình Nhi dò há»i biết đó là ngay sinh nháºt cá»§a Kim Liên, bèn sai mua Ãt lá»… váºt rồi ngồi kiệu tá»›i nhà Tây Môn Khánh, có lão bá»™c là Phùng ma ma và gia Ä‘inh là Thiên Phúc Ä‘i theo. Tá»›i nÆ¡i, trước hết Bình Nhi và o thăm Nguyệt nương, lạy bốn lạy để gá»i là tạ Æ n đã lo liệu giúp việc ma chay, sau đó xin má»i các nà ng thiếp cá»§a Tây Môn Khánh tá»›i để được diện kiến. Má»i ngưá»i tá»›i đông đủ, Nguyệt nương giá»›i thiệu từng ngưá»i, Bình Nhi chà o há»i rất chu đáo, Kim Liên tá»›i sau cùng, Nguyệt nương bảo:
- Äây là NgÅ© nương.
Bình Nhi bước tới trước mặt Kim Liên nói:
- Xin thư thư cho tôi được lạy mừng chúc thá».
Kim Liên không chịu. Äôi bên cứ giằng co, cuối cùng Bình Nhi sụp xuống lạy, và Kim Liên cÅ©ng lạy trả đồng thá»i cảm Æ¡n vá» lá»… váºt Ä‘em tá»›i. Bình Nhi đặc biệt ăn nói rất ngá»t ngà o lá»… phép vá»›i Nguyệt nương và Kim Liên, tá»± coi mình như em. Sau đó lại xin má»i Tây Môn Khánh tá»›i để bái yết. Nhưng Nguyệt nương bảo:
- Gia gia tôi hôm nay tá»›i miếu Ngá»c Hoà ng để lá»… cầu thá» cho NgÅ© nương.
Äoạn gá»i a hoà n Ä‘em trà ra má»i uống. Má»i ngưá»i chuyện trò vui vẻ Bình Nhi nháºn xét thấy Tuyết Nga có vẻ nghèo nà n, Ãt đồ trang sức nhất. Lát sau Nguyệt nương và o trong dặn a hoà n dá»n tiệc.
Tiệc dá»n lên, má»i ngưá»i quây quần dá»± tiệc. Nguyệt nương lại má»i cả bà mợ cá»§a mình và mẹ cá»§a Kim Liên, hôm đó cÅ©ng có mặt, tá»›i cùng chung vui. Nguyệt nương và Lý Kiá»u Nhi chá»§ tá»a. Ngá»c Lâu ngồi đối diện vá»›i Kim Liên. Tuyết Nga thì cứ đứng lên ngồi xuống vì còn phải chỉ huy bếp núc. Bữa tiệc bắt đầu.
Nguyệt nương thấy Bình Nhi Ä‘ang có tang chồng mà không kiêng cá» gì, trái lại uống rượu rất nhiá»u, thì Ä‘Ãch thân đứng dáºy rót rượu má»i liá»n liá»n. Lại giục má»i ngưá»i cùng uống nhiá»u cho vui, sao đó nói:
- Lúc trước chị em gần nhau chạy qua chạy lại, từ hồi Nhị nương dá»n nhà đi xa thì chị em chúng tôi lúc nà o cÅ©ng nhá»›, váºy mà Nhị nương chẳng há» tá»›i thăm chúng tôi.
Ngá»c Lâu nói:
- Nếu hôm nay không phải là sinh nháºt cá»§a NgÅ© nương thì Nhị nương đâu có tá»›i đây.
Bình Nhi nói:
- Äâu phải váºy, xin Äại nương và Tam nương hiểu cho. Thứ nhất là tôi có tang, thứ nhì là nhà chẳng có ai, muốn đến lắm mà chẳng biết là m sao. Nhân hôm qua mãn tuần bốn chÃn ngà y, lại cÅ©ng nhân dịp sinh nháºt cá»§a NgÅ© nương hôm nay nên má»›i tá»›i được Äoạn há»i:
- Chẳng hay sinh nháºt cá»§a Äại nương nhằm ngà y nà o ?
Nguyệt nương cưá»i:
- Còn lâu lắm.
Kim Liên bảo:
- Sinh nháºt cá»§a Äại nương đúng và o ngà y rằm tháng tám, bữa đó rảnh xin má»i Nhị nương tá»›i đây chÆ¡i.
Bình Nhi nói:
- Nhất định là tôi phải tới rồi.
Ngá»c Lâu bảo:
- Äêm nay Nhị nương ở lại đây trò chuyện vá»›i chị em chúng tôi đừng vá» nhà nữa, mai hãy vá».
Bình Nhi nói:
- Tôi cÅ©ng muốn ở lại lắm, nhưng ngặt là nhà rất neo ngưá»i, từ khi nhà tôi thất lá»™c tá»›i giá» thì trong nhà lại cà ng vắng vẻ. Má»›i dá»n tá»›i đó thì gặp cái tang nhà tôi nhà cá»a trống trải chưa thu dá»n được gì cả. Gia nhân thì thằng Thiên Há»· đã bá» Ä‘i rồi, chỉ còn thằng Thiên Phúc, tôi bây giá» chỉ còn trông cáºy ở Phùng ma ma là ngưá»i cÅ© cá»§a tôi, giúp đỡ tôi má»i việc, và trò chuyện an á»§i tôi những lúc buồn mà thôi.
Nguyệt nương há»i:
- Phùng ma ma năm nay niên ká»· bao nhiêu rồi, coi hiá»n là nh tháºt thà quá.
Bình Nhi đáp:
- Phùng ma ma năm nay sáu mươi tuổi, chẳng có mụn con nà o, chỉ nhỠvà o việc mai mối mà sống qua ngà y.
Kim Liên bảo:
- Nếu ở nhà đã có Phùng ma ma thì Nhị nương ở lại với chúng tôi một đêm, tưởng cũng không sao.
Bây giá» gia đình thân thuá»™c nhà há» Hoa không có ai ở đây, việc gì phải sợ mà giữ gìn quá như váºy ?
Ngá»c Lâu nói thêm:
- Nhị nương cứ nghe chúng tôi đi, bảo Phùng ma ma lấy kiệu vỠcoi nhà , còn Nhị nương thì ở lại đây với chúng tôi đêm nay.
Bình Nhi chỉ cưá»i không đáp. Rượu được mấy tuần thì Phan bà đứng lên trước, xin phép ra phòng ngoà i. Kim Liên cÅ©ng theo mẹ. Trong nà y, má»i ngưá»i ép Bình Nhi uống thêm rượu, Bình Nhi nói:
- Tôi không uống được nhiá»u, uống thế nà y là quá lắm rồi.
Kiá»u Nhi bảo:
- Sao Äại nương và Tam nương má»i thì Nhị nương uống, mà đến lượt tôi má»i thì Nhị nương lại từ chối váºy ? Sao lại nhất bên trá»ng nhất bên khinh như thế ?
Nói xong rót rượu và o chung lá»›n mà má»i. Bình Nhi nói:
- Tôi quả không kham nổi nữa chứ không phải cố ý từ chối đâu Nguyệt nương bảo:
- Thì Nhị nương cứ uống hết chung nà y nữa rồi nghỉ. Bình Nhi vâng dạ, nhưng cứ để chung rượu trước mặt mà trò chuyện chứ không uống. Ngá»c Lâu thấy Xuân Mai đứng hầu tiệc thì há»i:
- Nương nương cá»§a ngươi là m gì ở ngoà i ấy váºy? Ngươi mau ra má»i cả Phan bà và nương nương cá»§a ngươi và o đây chứ.
Nói xong lại quay sang nhắc Nguyệt nương thù tiếp Bình Nhi. Xuân Mai ra ngoà i rồi trở và o thưa:
- Lão nương khó ở, hiện đã đi ngủ, Ngũ nương cũng sắp trở và o Nguyệt nương bảo:
- NgÅ© nương tÃnh tình còn trẻ con quá, hôm nay là sinh nháºt cá»§a mình thì mình là chá»§ tiệc, váºy mà bá» cả khách ngồi đây rồi chạy Ä‘i đâu nữa không biết.
Nói xong thì thấy Kim Liên trang điểm lộng lẫy bước và o.
Ngá»c Lâu cưá»i bảo:
- Bá» khách ngồi đây rồi và o phòng trang Ä‘iểm lại phải không ? Diện vá»›i ai ở đây váºy ?
Kim Liên cưá»i không đáp, chỉ bước tá»›i phát nhẹ lên vai Ngá»c Lâu. Ngá»c Lâu bảo:
- À à , giá»i tháºt, bây giá» có tá»›i má»i rượu Nhị nương đây không ?
Bình Nhi vội nói:
- Tôi vừa uống chung rượu lớn của Tam nương đây không kham nổi nữa.
Kim Liên bảo:
- Äó là phần Tam nương, sao lại tÃnh và o phần cá»§a tôi. Äể tôi má»i Nhị nương má»™t chung.
Nói xong rót má»™t chung lá»›n hai tay nâng lên đưa cho Bình Nhi. Bình Nhi tiếp lấy, nhưng chỉ để trước mặt mà không uống. Nguyệt nương thấy trên tóc Kim Liên có cây trâm chữ "thá»" tuyệt đẹp bèn há»i:
- NgÅ© nương có cây trâm đẹp quá. Äể hôm nà o tôi mướn thợ là m má»™t chiếc như váºy má»›i được.
Bình Nhi nói:
- Nếu Äại nương thÃch thứ đó thì để tôi xin biếu, khá»i phải mướn là m. Ngà y mai tôi xin biếu má»—i nương nương má»™t cái. Chú chồng tôi lúc còn là m việc trong cung được vua ban, thứ nà y ở ngoà i không có.
Nguyệt nương cưá»i bảo:
- Chúng tôi đông quá Nhị nương là m sao biếu cho hết.
Má»i ngưá»i tiếp tục cưá»i nói chuyện trò. Tá»›i lúc mặt trá»i đã ngả vá» tây, Phùng ma ma từ sau bếp ra, mặt đỠgay vì rượu, nói vá»›i Lý Bình Nhi:
- Bây giá» cô tÃnh vá» chưa, để bảo kiệu nó và o rước. Nguyệt nương bảo:
- Nhị nương không vỠđâu, lão cứ lấy kiệu vỠtrước đi.
Bình Nhi nói:
- Nhà chẳng có ai, xin để hôm khác sẽ ở lại với các nương nương.
Ngá»c Lâu bảo:
- Nhị nương cố chấp là m cho chúng tôi buồn. Thôi đừng kêu kiệu và o vội, để đợi gia gia chúng tôi vỠlưu giữ nương nương mới được.
Bình Nhi biết không từ chối được, bèn đưa chìa khóa nhà cho Phùng ma ma rồi bảo:
- Các vị nương nương đã có lòng như váºy mà tôi còn từ chối tức là mang tá»™i bất kÃnh, váºy thì chìa khóa đây, lão lấy kiệu mà vá», bảo sáng mai lại đón tôi. Lão ở nhà cùng mấy đứa coi nhà cho cẩn tháºn.
Äoạn lại gá»i Phùng ma ma tá»›i gần ká» tai dặn nhá» mấy câu:
- Bảo a hoà n Nghênh Xuân lấy chìa khóa nà y và o phòng tôi mở cái rương lá»›n ra, trong có cái há»™p đựng Ãt trâm quý, bảo nó lấy ra bốn chiếc, sáng sá»›m mai Ä‘em lại đây cho tôi.
Phùng ma ma vâng lá»i vái chà o má»i ngưá»i mà lui ra.
Lát sau Nguyệt nương má»i Bình Nhi và o phòng mình uống trà nghỉ ngÆ¡i. Äại An chạy và o thưa:
- Gia gia đã vá».
Rồi lại bước ra vén mà nh mà nói:
- Bẩm gia gia, có Hoa nhị nương ở trong phòng.
Bình Nhi vá»™i và ng đứng dáºy thì Tây Môn Khánh đã và o tá»›i. Hai ngưá»i vái chà o nhau. Tây Môn Khánh má»i Bình Nhi ngồi xuống rồi nói:
- Hôm nay tại miếu Ngá»c Hoà ng cúng lá»›n lắm, tôi bị Ngô Äạo quan giữ lại uống rượu, giá» nà y má»›i dứt ra mà vỠđược đó. Äoạn quay lại bảo Bình Nhi:
- Hôm nay má»i tẩu tẩu ở lại đây cho vui.
Ngá»c Lâu nói:
- Nhị nương cứ nhất định đòi vá», chị em chúng tôi phải má»i mãi má»›i được đó.
Bình Nhi nói:
- Nhà chẳng có ai, đi như thế nà y tôi quả không được yên tâm chút nà o.
Tây Môn Khánh bảo:
- Có gì mà lo. Việc trộm đạo thì mấy hôm nay quan quân đi tuần nghiêm ngặt lắm.
Äoạn quay lại há»i thê thiếp:
- Sao để Nhị tẩu ngồi buồn thế nà y ? Äã má»i dùng rượu chưa ?
Ngá»c Lâu đáp:
- Có má»i rồi nhưng Nhị nương nhất định chẳng chịu uống gì cả.
Tây Môn Khánh bảo:
- Các nà ng dở quá, để tôi má»i Nhị nương cho váºy.
Bình Nhi nói:
- Tôi uống nhiá»u quá rồi, uống ná»a không nổi đâu.
Tây Môn Khánh vẫn quay lại bảo a hoà n dá»n tiệc. Má»i ngưá»i lại cùng ngồi. Tây Môn Khánh Ä‘Ãch thân rót rượu, nhưng không dùng chung nhá» mà dùng toà n thứ chung lá»›n. Má»i ngưá»i bắt đầu uống, thù tiếp vui vẻ ồn à o. Trong lúc uống rượu chuyện trò, Tây Môn Khánh và Bình Nhi mắt qua mà y lại quá lá»™ liá»…u. Nguyệt nương cảm thấy khó coi, bèn đứng dáºy và o trong tiếp chuyện vá»›i ngưá»i mợ. Trong nà y, Tây Môn Khánh cùng Ngá»c Lâu, Kim Liên và Bình Nhi ăn uống cho tá»›i canh ba. Bình Nhi uống nhiá»u đến ná»—i không đứng lên nổi, phải nhá» Kim Liên dìu ra rá»a tay. Tây Môn Khánh cÅ©ng lảo đảo và gặp Nguyệt nương há»i:
- Äể ngưá»i ta nghỉ ở đâu bây giá» ?
Nguyệt nương bảo:
- Ngưá»i ta tá»›i đây mừng sinh nháºt cá»§a KimLiên thì để nghỉ tại phòng Kim Liên.
Tây Môn Khánh lại há»i:
- Thế còn tôi ?
Nguyệt nương bảo:
- Chà ng muốn nghỉ ở đâu thì nghỉ, hay là muốn tá»›i phòng NgÅ© nương nghỉ chung vá»›i ngưá»i ta cÅ©ng được.
Tây Môn Khánh báºt cưá»i bảo:
- Là m gì có chuyện đó.
Nói xong cởi áo ngoà i đưa cho Tiểu Ngá»c bảo:
- Äêm nay ta nghỉ trong phòng Äại nương.
Nguyệt nương bảo:
- Muốn gần chết còn giả vá», lại muốn che mắt tôi nữa. Nhưng chà ng nằm đây thì bà mợ tôi nằm đâu?
Tây Môn Khánh nói:
- Nếu váºy thì để tôi sang phòng Ngá»c Lâu váºy.
Nói xong, tá»›i phòng Ngá»c Lâu.
Sáng hôm sau, Bình Nhi trở dáºy ngồi trước gương trang Ä‘iểm, có Xuân Mai đứng hầu. Bình Nhi biết Xuân Mai là a hoà n thân tÃn được cả Kim Liên lẫn Tây Môn Khánh yêu quý, bèn cho Xuân Mai má»™t cái kẹp bằng và ng. Xuân Mai cảm tạ rồi nói lại vá»›i Kim Liên. Kim Liên cÅ©ng cảm tạ Bình Nhi rồi bảo:
- Tháºt là m phiá»n Nhị nương quá, Nhị nương việc gì phải cho nó.
Bình Nhi nói:
- Gá»i là thưởng cho nó, NgÅ© nương có nó cÅ©ng đỡ lắm. Trang Ä‘iểm xong, Kim Liên gá»i Xuân Mai mở cổng hoa viên, rồi dẫn Bình Nhi và o dạo chÆ¡i. Bình Nhi thấy ở bức tưá»ng lúc trước ngăn cách hai nhà bây giỠđã có má»™t cái cá»a ăn thông bèn há»i:
- Quan nhân định chừng nà o thì dùng tới căn nhà bên đó ?
Kim Liên đáp:
- CÅ©ng chưa dùng tá»›i đâu. Hôm ná» xem bói, thấy nói tháng Hai là tháng tốt, gia gia tôi sẽ gá»i thợ tá»›i, đằng trước sẽ là m má»™t cái hoa viên, đằng sau sẽ là m má»™t căn nhà lầu, gá»i là Ngoại Hoa Lâu để cho tôi.
Äang nói chuyện thì gia nhân cá»§a Nguyệt nương tá»›i má»i dùng trà . Kim Liên bèn má»i Bình Nhi và mẹ tá»›i phòng khách, má»i ngưá»i ăn bánh uống trà . Bá»—ng thấy Phùng ma ma tá»›i, đưa cho Bình Nhi bốn cái trâm chữ "thá»", gói trong má»™t cái khăn tay. Bình Nhi mở ra, tặng Nguyệt nương, Kiá»u Nhi, Ngá»c Lâu và Tuyết Nga, má»—i ngưá»i má»™t cái. Nguyệt nương bảo:
- Là m tốn kém Nhị nương như thế nà y đâu được.
Bình Nhi cưá»i:
- Có gì đáng đâu, để các nương nương dùng hoặc muốn thưởng cho ai cũng được.
Bốn ngưá»i cùng cảm tạ, rồi cà i trâm lên đầu. Nguyệt nương bảo:
- Nghe nói là nhà Nhị nương hiện tại gần chợ bán đèn, nơi đó rất náo nhiệt, hôm nà o chị em chúng tôi tới xem đèn rồi tới thăm Nhị nương thì xin đừng nói là vắng nhà nhé.
Bình Nhi nói:
- Tôi chỉ mong được tiếp rước các vị mà thôi.
Kim Liên bảo:
- Các thư thư chắc không biết ngà y rằm nà y là sinh nháºt cá»§a Nhị nương đây phải không ?
Nguyệt nương vội nói:
- Thế thì chị em mình phải tới chúc thỠNhị nương chứ.
Bình Nhi cưá»i:
- Các nương nương tới là vinh hạnh cho tôi lắm.
Sau Ãt tuần trà , Nguyệt nương lại cho bà y tiệc. Bình Nhi ăn uống tá»›i gần chiá»u, Bình Nhi còn muốn chà o Tây Môn Khánh, nhưng Nguyệt nương bảo:
- Gia gia tôi đi đâu từ sớm rồi.
Äôi bên chà o nhau. Bình Nhi lên kiệu mà vá».
|

23-09-2008, 07:02 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 16
THÊ THIẾP ÄI CHÆ I
Thấm thoắt đã tá»›i ngà y rằm tháng giêng. Hôm trước Tây Môn Khánh đã sai Äại An Ä‘em lá»… váºt rất háºu tá»›i chúc thá» Bình Nhi, kèm theo danh thiếp đỠtên Ngô Nguyệt nương. Bình Nhi nháºn xong bảo:
- Bữa trưóc ta đã là m nhá»c lòng Äại nương, hôm nay khiến Äại nương phải báºn tâm thế nà y.
Äại An thưa:
- Xin nhị nương đừng báºn tâm, gia gia và Äại nương tôi quý mến Nhị nương lắm, hôm nay có chút lá»… má»n để Nhị nương dùng mà thưởng cho gia nhân.
Bình Nhi sai Nghênh Xuân mang rượu ra đãi Äại An, lại cho Ãt tiá»n. Lúc Äại An cáo từ, Bình Nhi dặn:
- Vá» thưa vá»›i các nương nương rằng ta sẽ sai ngưá»i Ä‘em thiếp tá»›i má»i. Xin các nương nương quá bá»™ quang lâm tá»›i đây.
Äại An vái chà o mà vá». Bình Nhi viết năm tấm thiếp rồi sai Phùng ma ma Ä‘em tá»›i má»i Nguyệt nương và bốn ngưá»i thiếp, lại viết riêng má»™t tấm thiếp, bảo Phùng ma ma đưa ngầm cho Tây Môn Khánh.
Hôm sau là ngà y rằm, Nguyệt nương để Tuyết Nga ở lại trong nhà , rồi cùng Kiá»u Nhi, Ngá»c Lâu và Kim Liên ngồi trên bốn cá»— kiệu tá»›i chợ đèn ở đưá»ng Sư Tá». Bốn ngưá»i ăn mặc cá»±c kỳ sang trá»ng, trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy, có bốn gia nhân theo hầu là Äại An, Lai Hưng, Lai An và Há»a Äồng.
Căn nhà cá»§a Bình Nhi cÅ©ng và o hạng sang, có lầu quay ra mặt đưá»ng, từ cổng và o, hai bên có hà nh lang, chÃnh giữa là ba gian nhà khách, bên trong là ba gian nhà ngá»§, sau nữa là bếp, bên cạnh tiếp giáp vá»›i hoa viên cá»§a Kiá»u Hoà ng thân.
Bình Nhi biết Nguyệt nương thÃch đèn, bèn sai mua tháºt nhiá»u đèn lồng đẹp treo lên lầu, nÆ¡i dá»n tiệc Lát sau, Nguyệt nương và ba ngưá»i thiếp coi đèn ở chợ xong thì đến thẳng nhà Bình Nhi. Bình Nhi Ä‘Ãch thân tiếp đón, má»i và o phòng khách ngồi. Chá»§ khách uống trà chuyện trò cho tá»›i gần trưa thì lên lầu dá»± tiệc. Bình Nhi có gá»i hai ca nữ là Äổng Kiá»u Nhi và Hà n Kim Xuyến tá»›i đà n hát mua vui cho bữa tiệc.
Bình Nhi lại sai vén rèm lên, từ bà n tiệc, má»i ngưá»i có thể vừa uống rượu, vừa nhìn xuống chợ đèn náo nhiệt muôn mà u ở dưới đưá»ng. Chợ đèn ngà y rằm tháng giêng thu hút nam thanh nữ tú, xe ngá»±a dáºp dìu, muôn phần vui mắt. Ngá»c Lâu và Kim Liên thì nhìn không chán mắt. Thỉnh thoảng Kim Liên giÆ¡ tay trá» mà bảo:
- Äại thư coi kìa, cái đèn kia đẹp không ?
Lúc thì gá»i Kiá»u Nhi mà bảo:
- Nhị thư coi kìa, cái đèn lớn hình con cá, bên dưới lại có những đèn nhỠlà m thà nh một đà n cá con, đẹp quá.
Lúc thì gá»i Ngá»c Lâu mà bảo:
- Tam thư coi kìa, đủ thứ đèn hoa, đủ thứ hình thù lạ mắt.
Nói xong bước ra bao lÆ¡n để nhìn xuống cho rõ. Thanh niên Ä‘i đưá»ng, ngưá»i nà o cÅ©ng phải ngó lên trầm trồ khen ngợi sắc đẹp Kim Liên. Ngưá»i thì bảo:
- Chắc là con cháu nhà công hầu nà o đó.
Ngưá»i thì nói:
- CÅ©ng có thể là thê thiếp gì cá»§a Vương tôn quý thÃch tá»›i ngắm đèn.
Có ngưá»i lại nói:
- Hay là má»™t ca nữ nà o được gá»i tá»›i giúp vui, rồi ra đứng đó ngắm chợ đèn chăng.
Có ngưá»i hiểu biết thì nói:
- Ôi, thanh cao quý hóa gì đâu, nà ng đó là vợ của Diêm vương, là thiếp của Ngũ đạo Tướng quân đó. Nà ng nà y ai mà không biết, trước là vợ anh bán bánh, bây giỠlà thiếp của Tây Môn Khánh quan nhân đó. Chắc hôm nay theo bà vợ lớn tới đây xem đèn đấy thôi.
Má»™t ngưá»i khác nói:
- Nếu váºy thì tôi biết rồi, đó là Phan thị, vợ Võ Äại lang trước đây chứ gì, Phan thị dan dÃu vá»›i Tây Môn quan nhân, Võ Äại tá»›i bắt ghen ở nhà Vương bà bị quan nhân đả thương rồi sau bị đầu độc. Ngưá»i em là Vỡ Äô đầu trở vá» nổi giáºn, lỡ tay giết Lý Ngoại Truyện rồi bị Ä‘i đà y ở Mạnh Châu chứ gì. Nà ng Phan thị nà y là thiếp cá»§a quan nhân, gần hai năm nay má»›i lại thấy xuất đầu lá»™ diện.
Trong nà y, Nguyệt nương thấy Kim Liên đứng ngoà i lâu bất tiện, bèn gá»i và o bà n tiệc.
Lát sau, tiệc gần tà n, Nguyệt nương đứng dáºy bảo:
- Xin để tôi và Kiá»u Nhi được vá» trước, Tam nương và NgÅ© nương ở lại là được rồi. Hôm nay gia gia tôi vắng nhà , ở nhà chẳng có ai coi sóc, tôi không được yên tâm.
Bình Nhi nói:
- Không biết tôi có Ä‘iá»u gì thất kÃnh không, mà trá»i còn sá»›m, cÆ¡m chưa dá»n lên, Äại nương đã đòi vá» váºy ? Tuy đại gia không có nhà , nhưng còn có Tứ nương việc gì mà lo. Äể đến tối, khi trăng lên, tôi sẽ xin đưa bốn vị vá».
Nguyệt nương nói:
- Tôi không uống được nhiá»u, xin cho tôi vá» sá»›m, Tam nương và NgÅ© nương thay mặt tôi ở đây cÅ©ng váºy chứ gì.
Bình Nhi nói:
- Váºy đâu được, hôm trước các vị tiếp đãi tôi thế nà o thì hôm nay tôi cÅ©ng phải tiếp đãi lại như váºy.
Các vị tá»›i đây là chuyện hiếm hoi, nhà cá»a đây tuy cháºt chá»™i, tiệc chẳng có món gì ngon, nhưng xin để cho tôi được tá» hết tấm lòng kÃnh mến cá»§a tôi.
Nói xong rót má»™t chung rượu nhỠđưa cho Nguyệt nương, má»™t chung rượu lá»›n đưa cho Kiá»u Nhi, Ä‘oạn nói:
- Xin Nhị nương dùng chung rượu nà y, vá»›i Nhị nương tôi xin má»i chung lá»›n, còn vá»›i Äại nương tôi chỉ dám má»i chung nhá» thôi.
Nguyệt nương và Kiá»u Nhi đà nh phải uống hết. Sau đó Nguyệt nương thưởng Ãt tiá»n cho hai ca nữ rồi đứng dáºy dặn Ngá»c Lâu và Kim Liên:
- Hai chúng tôi vá» trước, tá»›i tối sẽ cho gia nhân đốt đèn mang kiệu tá»›i đón hai ngưá»i vá».
Nói xong quay sang Bình Nhi mà cáo từ. Bình Nhi đưa hai ngưá»i xuống lầu, rồi trở lên tiếp Ngá»c Lâu và Kim Liên.
Hôm đó Tây Môn Khánh hẹn Ứng Bá Tước và Tạ Hy Äại tá»›i nhà uống rượu rồi rá»§ nhau Ä‘i xem chợ đèn. Tá»›i đưá»ng Sư Tá», Tây Môn Khánh chợt nhá»› là thê thiếp cá»§a mình hiện ở tại nhà Bình Nhi, bèn rá»§ hai bạn quay trở lại. Má»›i quay lại được và i bước thì gặp Tôn Thiên Hóa và Chúc Tháºt Niệm bước tá»›i cưá»i bảo:
- Suốt mấy ngà y nay không thấy đại ca đâu, chúng tôi tháºt mong nhá»› lắm.
Äoạn quay lại mắng Ứng, Tạ:
- Còn hai ông trá»i đánh kia, Ä‘i chÆ¡i vá»›i đại ca mà không thèm nói cho anh em chúng tôi biết nữa.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Chúc đệ đừng nóng, tôi cÅ©ng vừa gặp há» trên đưá»ng mà thôi.
Chúc Tháºt Niệm há»i:
- Bây giá» coi chợ đèn xong rồi, mình tÃnh Ä‘i đâu đây?
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu má»i ngưá»i không biết Ä‘i đâu thì tôi má»i lên tá»u lầu uống rượu nói chuyện. Hoặc là tá»›i nhà tôi, hôm nay đám thê thiếp cá»§a tôi Ä‘i tá»›i nhà ngưá»i ta dá»± tiệc hết rồi.
Chúc Tháºt Niệm nói:
- Nếu váºy thì mình nên tá»›i tá»u lầu uống rượu, rồi sau đó tá»›i nhà Lý Quế Thư chÆ¡i. Hôm nay ngà y lá»… mà đêm nay lại là đêm nguyên tiêu, chắc là vui lắm. Hôm ná» tôi có tá»›i, Quế Thư nói là từ tháng chạp tá»›i giá» trong ngưá»i không được khá»e, nà ng lại nói chẳng thấy bóng dáng đại ca đâu, nà ng Ä‘ang mong đại ca tá»›i phát khóc đó. Nếu hôm nay đại ca rảnh rang thì cÅ©ng nên tá»›i đó, có chúng tôi Ä‘i theo cho vui.
Tây Môn Khánh nhá»› tá»›i lá»i hẹn cá»§a Bình Nhi tối nay, bèn nói:
- Hôm nay tôi cÅ©ng còn chút việc báºn, hay là để mai mình tá»›i. Nhưng đám bạn bè nhất định không chịu, kéo bừa Tây Môn Khánh tá»›i nhà há» Lý. Quế Khanh Ä‘ang đứng ở cá»a, thấy Tây Môn Khánh vá»›i bạn bè tá»›i, vá»™i tiếp rước và o trong. Chúc Tháºt Niệm cao giá»ng bảo:
- Mau má»i Tam nương ra đây. Chúng tôi tìm được quan nhân rồi.
Lý bà vịn vai a hoà n bước ra vái chà o Tây Môn Khánh mà nói:
- Lão không dám trách gì quan nhân, nhưng không hiểu tại sao lâu quá không thấy quan nhân quang lâm tới đây, hay là có nơi vui vẻ nà o hơn rồi ?
Chúc Tháºt Niệm ngoạc miệng cưá»i bảo:
- Lão bà đoán giá»i tháºt, hồi nà y đại ca tôi có má»™t nà ng tuyệt sắc, ngà y nà o cÅ©ng vui vá»›i nà ng đó, có nghÄ© gì tá»›i Quế Thư cá»§a nhà nà y đâu. Nếu hồi nãy chúng tôi không gặp đại ca ở chợ đèn mà nhất định lôi tá»›i đây thì đại ca tôi đâu có tá»›i. Nếu lão bà không tin thì cứ há»i mấy bạn tôi đây tất rõ.
Äoạn chỉ và o Ứng, Tạ hai ngưá»i mà bảo :
- Hai ông nà y, hai ông trá»i đánh thánh váºt nà y lúc nà o chẳng theo sát đại ca tôi.
Lý bà cưá»i khanh khách bảo:
- Úng nhị gia, sao không bênh vá»±c cho quan nhân ? Tôi thì biết là không phải như váºy đâu. Chẳng qua là quan nhân báºn rá»™n nhiá»u việc mà thôi, chứ Quế Thư nhà tôi đâu đến ná»—i nà o, chắc quan nhân cÅ©ng không chê.
Tôn Thiên Hóa nói:
- Tôi thì cứ sá»± tháºt mà nói, quan nhân đây quả là có má»™t mỹ nhân má»›i, nhưng không phải ở đây đâu, mà là ở nÆ¡i khác. Tây Môn Khánh cưá»i giÆ¡ tay dá»a đánh Tôn Thiên Hóa rồi bảo:
- Ma ma đừng có nghe lá»i há», hỠăn gì mà độc mồm độc miệng lắm.
Má»i ngưá»i cùng cưá»i. Tây Môn Khánh lấy ra ba lạng bạc, đưa cho Quế Khanh mà bảo:
- Hôm nay ngà y lá»…, để tôi dược má»i các bạn tôi vui má»™t bữa. Quế Khanh không chịu nháºn, mà đưa cho Lý bà . Lý bà nói:
- Như váºy là thế nà o ? Hôm nay là ngà y lá»…, chúng tôi đây không thể vì tình nghÄ©a mà đãi quan nhân và liệt vị đây hay sao mà phải để cho quan nhân tốn kém. Như váºy là chúng tôi đây chỉ biết có tiá»n thôi hay sao ?
Ứng Bá Tước đứng dáºy cầm tiá»n đưa cho Lý bà mà bảo:
- Thôi, cứ nháºn giùm Ä‘i rồi dá»n tiệc cho anh em chúng tôi mau mau lên.
Lý bà vừa nói và i câu chối từ, vừa cất bạc và o tay áo, đoạn nói:
- Xin cảm tạ quan nhân.
Nói xong định quay và o, nhưng Ứng Bá Tước nói:
- Ma ma à , xin dừng lại, tôi kể câu chuyện cưá»i cho mà nghe. Ngà y trước có má»™t ngưá»i khách phong lưu thưá»ng tá»›i lui say mê má»™t ngưá»i chị em. Má»™t hôm là m vẻ nghèo nà n mà tá»›i. Bà mẹ trong nhà thấy ngưá»i khách lần nà y quần áo lam lÅ© thì không thèm tiếp rước gì cả, để mặc ngưá»i đó ngồi, má»™t miếng trà cÅ©ng chẳng có. Ngưá»i khách nói:
"Ma ma à , tôi đói quá, có cơm cho tôi một bát đỡ lòng". Lão bà đáp:
"Thá»i buổi nà y cÆ¡m ở đâu mà sẵn váºy ?" Ngưá»i khách nói :
"Nếu không có cÆ¡m thì thôi, xin cho tôi thau nước rá»a cái mặt má»™t chút". Lão bà đáp:
"Tôi không có tiá»n trả tiá»n nước nên mấy hôm nay ngưá»i ta không gánh nước". Ngưá»i khách liá»n lấy ra mưá»i lạng bạc sáng ngá»i, bảo Ä‘i mua giùm thau nước rá»a mặt. Lão bà hoảng quá, lÃu lưỡi nói:
"dạ dạ, để tôi má»i quan nhân rá»a cÆ¡m rồi ăn mặt, chết chết, để quan nhân ăn mặt rồi rá»a cÆ¡m".
Má»i ngưá»i cưá»i ầm cả lên. Lão bà bảo:
- Nhị gia khéo khôi hà i, tá»›i đây là kiếm chuyện chá»c phá mua cưá»i, là m gì có chuyện đó.
Ứng Bá Tước lại bảo:
- Lão vểnh tai ra nghe tôi nói đây nà y, quan nhân chỉ thÃch có Ngô Ngân Nhi ở ngõ đà ng kia, chứ không để ý gì tá»›i Quế Thư nhà lão đâu.
Lão bà cưá»i:
- Tôi không tin, Ngân Nhi là m sao so được vá»›i Quế Thư nhà tôi. Vả lại quan nhân vá»›i chúng tôi đây chẳng gì cÅ©ng là thân thÃch, dá»… gì sá»›m chiá»u Ä‘oạn tuyệt được. Quan nhân lại là ngưá»i lịch lãm sà nh sá»i, biết ngưá»i biết cá»§a, biết ăn biết chÆ¡i, có con mắt tinh Ä‘á»i lắm chứ.
Nói xong quay và o lo dá»n tiệc. Lát sau Quế Thư tha thướt bước ra, ăn mặc sang trá»ng, trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy, vái chà o má»i ngưá»i, nói câu vạn phúc, rồi khép nép ngồi xuống má»™t bên. A hoà n Ä‘em trà ra, Quế Khanh và Quế Thư nâng từng chung đưa cho má»—i ngưá»i.
Bá»—ng thấy bên ngoà i có má»™t đám ăn mà y kéo tá»›i, quỳ ngoà i thá»m van xin:
- Ngà y lá»…, xin đại lão gia bố thÃ.
Tây Môn Khánh móc ra Ãt bạc vụn, liệng ra sân. Äám hà nh khất tranh nhau lượm, rồi cúi lạy mà đi.
Sau đó Quế Thư má»i Tây Môn Khánh và má»i ngưá»i nháºp tiệc, Quế Khanh lo thù tiếp mấy ngưá»i kia, còn Quế Thư thì hầu rượu riêng cho Tây Môn Khánh, rót từng chung mà đưa táºn miệng, mặt hoa tươi tỉnh, mắt phượng long lanh, muôn phần tình tứ. Rượu được và i tuần, Quế Khanh và Quế Thư, má»™t ngưá»i đà n tranh, má»™t ngưá»i đà n tỳ bà , vừa đà n vừa hát. Khung cảnh bữa tiệc nguyên tiêu tháºt vô cùng hà o hứng. Äang khi vui vẻ, lại có má»™t đám ngưá»i nghèo khó kéo tá»›i quỳ ngoà i thá»m, trong đó má»™t ngưá»i cầm con vịt quay, má»™t ngưá»i cầm hồ rượu nói:
- Nhân ngà y lá»…, chúng tôi có chút quà tá»›i gá»i là "hiếu thuáºn" quan nhân.
Tây Môn Khánh nhìn ra, nháºn được và i ngưá»i quen mặt, bèn bảo a hoà n nhà há» Lý dá»n rượu thịt ra má»™t cái bà n ngoà i thá»m cho hỠăn, sau đó bước ra thưởng tiá»n. Äám ngưá»i nà y ăn xong thì bà y nhiá»u trò múa hát, ngoà i sân để tạ Æ n. Quang cảnh muôn phần náo nhiệt. Tây Môn Khánh cùng má»i ngưá»i vui vẻ vừa uống rượu vừa coi.
Bá»—ng thấy Äại An phi ngá»±a lại bước tá»›i ká» tai chá»§ nói nhá»:
- Äại nương và Nhị nương vá» nhà trước rồi. Hoa nhị nương sai tôi má»i gia gia tá»›i ngay.
Tây Môn Khánh ngầm bảo Äại An dẫn ngá»±a ra đợi tại cổng sau, rồi tiếp tục uống rượu. Tây Môn Khánh vá» ra nhà sau rá»a tay rồi lén theo cổng sau, lên ngá»±a mà đi.
Trong nà y, ứng Bá Tước sinh nghi chạy theo gá»i. Tây Môn Khánh quay lại bảo:
- Tôi có chút việc nhà cần kÃp phải vá» ngay, anh em cứ ở lại vui chÆ¡i.
Lý bà sợ Tây Môn Khánh tới nhà Ngô Ngân Nhi, bèn sai gia nhân đi theo một quãng. Gia nhân trở vỠthưa là Tây Môn Khánh quả không tới nhà Ngân Nhi.
Bá»n Ứng Bá Tước ở lại vui chÆ¡i tá»›i quá canh hai má»›i vá»...
|

23-09-2008, 07:03 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 17
NÓNG LÃ’NG TÃI GIÃ
Tây Môn Khánh tá»›i nhà Bình Nhi, thấy cổng ngoà i đóng kỹ thì biết là đám thê thiếp cá»§a mình đã vá» hết. Äại An gá»i Phùng ma ma mở cổng. Tây Môn Khánh xuống ngá»±a bước và o, Bình Nhi vá»™i xuống thá»m tiếp rước, cưá»i bảo:
- Giá chà ng tá»›i sá»›m má»™t chút thì đã gặp Tam nương và NgÅ© nương rồi. Hai ngưá»i vừa má»›i vá» xong.
Äại nương thì vá» từ sá»›m, nói rằng chà ng không có nhà . Chà ng từ đâu tá»›i đây váºy ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm nay tôi cùng Ứng nhị ca và Tạ Hy Äại Ä‘i thăm chợ đèn, định ghé và o đây thì lại gặp mấy ngưá»i bạn rá»§ Ä‘i uống rượu nghe hát, dứt ra không được. Mãi tá»›i lúc Äại An tá»›i gá»i, tôi sợ nà ng chá», phải giả vá» Ä‘i rá»a tay rồi theo cổng sau mà đi. Không là m váºy thì khó lòng mà tá»›i đây được.
Bình Nhi nói:
- Cảm ơn chà ng đã nghĩ tới em. Các nương nương hôm nay cứ đòi vỠsớm, em giữ mãi cũng không được.
Nói xong gá»i a hoà n dá»n tiệc má»i Tây Môn Khánh. Lúc đó trá»i đã tối, trăng lên soi và o mái lầu, Bình Nhi sai đốt tất cả đèn lồng, ánh sáng lung linh muôn phần thÆ¡ má»™ng. Bình Nhi rót má»™t chung rượu lá»›n chuốc cho Tây Môn Khánh rồi quỳ xuống nói:
- Thân em giá» nà y góa bụa không nÆ¡i nương tá»±a, chỉ còn biết trông cáºy và o chà ng, xin chà ng rá»§ lòng Ä‘oái hoà i, đừng chê em xấu xÃ. Em nguyện là m kẻ dá»n giưá»ng trải chiếu cho chà ng, cùng các vị nương nương kết là m chị em. Lòng em rõ rà ng là váºy, chẳng hay ý chà ng ra sao.
Nói xong nước mắt đầm đìa. Tây Môn Khánh vá»™i nâng dáºy mà bảo:
- Xin nà ng đứng dáºy, cảm Æ¡n nà ng đã có lòng. Ta là Tây Môn Khánh xin hứa rằng đợi lúc nà ng mãn tang sẽ bao bá»c cho nà ng, nà ng khá»i phải báºn tâm. Hôm nay là ngà y vui mừng cá»§a nà ng, chúng mình hãy nên vui vẻ cùng nhau là hÆ¡n.
Nói xong lại rót má»™t chung rượu đầy má»i lại Bình nhi. Sau đó hai ngưá»i đối ẩm chuyện trò. Tây Môn Khánh há»i:
- Hôm nay nà ng gá»i những ai tá»›i hát váºy ?
Bình Nhi đáp:
- Hôm nay em cho gá»i Äổng Kiá»u Nhi và Hà n Kim Xuyến tá»›i hát, các nương nương hà i lòng lắm.
Hai ngưá»i lại ká» vai áp má mà chén đầy chén vÆ¡i. Tú Xuân và Nghênh Xuân đứng hầu rượu, luôn tay rót. Lát sau Äại An bước tá»›i sụp lạy Bình Nhi nói câu chúc thá». Bình Nhi vá»™i đứng dáºy đáp lá»… rồi bảo Nghênh Xuân, cùng Phùng ma ma dá»n rượu thịt đãi Äại An. Tây Môn Khánh bảo:
- Ngưá»i ăn mau Ä‘i rồi vá» nhà cho sá»›m.
Bình Nhi dặn thêm:
- Vá» nhà các các nương nương có há»i thì đừng nói là gia gia ở đây.
Äại An ngừng ăn thưa:
- Tôi biết rồi, tôi sẽ nói là gia gia nghỉ tại nhà ngưá»i bạn nà o đó, sáng mai tôi sẽ tá»›i rước vá».
Tây Môn Khánh gáºt đầu không nói. Bình Nhi bảo:
- Thằng nà y coi váºy mà lanh lợi, để hôm nà o ta thưởng cho Ãt quần áo già y dép mà mang.
Äoạn quay lại bảo Nghênh Xuân lấy Ãt tiá»n thưởng cho Äại An. Äại An ăn xong, nháºn tiá»n rồi cúi lạy mà vá». Hai ngưá»i lại tiếp tục ăn uống. Bình Nhi há»i:
- Chừng nà o thì chà ng mới dùng tới ngôi nhà đó ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Tôi Ä‘ang định là sang tháng Hai sẽ gá»i thợ tá»›i là m lại hết, phÃa trước cho là m hoa viên, có giả sÆ¡n cây cảnh, phÃa sau sẽ cho dá»±ng má»™t ngôi lầu ngắm hoa.
Bình Nhi nói:
- Hiện trong nhà , em còn giữ được ba mươi tư cân trầm hương, hai trăm cân bạch lạp và nhiá»u thứ cần dùng khác. Nay mai thu dá»n xong xuôi, chà ng nhá»› dà nh cho em má»™t chá»— ở trong nhà . Nếu chà ng không chê em xấu xà thì xin nói giùm vá»›i Äại nương và các nương nương rằng em nguyện là m em cá»§a má»i ngưá»i, miá»…n có nÆ¡i nương tá»±a là được rồi.
Nói xong mắt lại đỠhoe, Tây Môn Khánh vội rút khăn lau nước mắt cho Bình Nhi rồi bảo:
- à nà ng thế nà o ta đã rõ cả rồi, xin nà ng cứ yên tâm. ChỠnà ng mãn tang, sẽ có phòng riêng cho nà ng, chẳng lẽ cưới nà ng vỠrồi không có chỗ cho nà ng ở hay sao ? Bình Nhi nói:
- Nếu chà ng tháºt lòng muốn cưới em thì nay mai là m nhà lá»›n, cho em ở chung vá»›i NgÅ© nương, em mến NgÅ© nương lắm. Tam nương xem ra cÅ©ng tốt, em thấy Tam nương và NgÅ© nương có vẻ thân thiết.
Nhưng còn Äại nương thì quả tháºt em chưa hiểu tÃnh tình thế nà o nên cÅ©ng ngại lắm.
Tây Môn Khánh bảo:
- Äại nương cá»§a tôi coi váºy mà tốt lắm, nếu không thì là m sao bao dung được bốn năm ngưá»i như hiện nay. Mai mốt ta sẽ phá tưá»ng, cho hai nhà chung má»™t và sẽ có nhà cho nà ng ở.
Nà ng đã chịu chưa ?
Bình Nhi nói:
- Như váºy thì may mắn cho em quá rồi còn gì.
Hai ngưá»i trò chuyện tá»›i gần canh năm má»›i cùng nhau Ä‘i nghỉ. Sáng hôm sau, Bình Nhi thức dáºy, trang Ä‘iểm xong, sai Nghênh Xuân Ä‘em cháo thịt lên cho Tây Môn Khánh lót lòng. Sau đó tiệc rượu lại được dá»n ra cho hai ngưá»i đối ẩm. Äang vui vẻ thì Äại An Ä‘em ngá»±a tá»›i đón chá»§. Tây Môn Khánh há»i:
- Nhà có chuyện gì không ?
Äại An thưa:
- Có mấy vị khách Xuyên Quảng Ä‘ang đợi gia gia ở nhà . Hình như là vá» chuyện tiá»n bạc gì thì phải.
Äại nương sai tôi đón gia gia vá» ngay.
Tây Môn Khánh há»i:
- Ngươi không nói là ta đang ở đây chứ ?
Äại An thưa:
- Tôi đâu dám nói váºy ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Äại nương ngươi tháºt chẳng hiểu gì, nếu là chuyện tiá»n bạc thì cứ bảo Phó nhị thúc lo là được rồi, phải gá»i ta vá» là m gì. Äại An thưa:
- Phó nhị thúc cÅ©ng có tá»›i nói chuyện rồi, nhưng mấy vị khách đó nhất định ngồi đợi gia gia vá», nghe như là còn phải ký hợp đồng gì đó.
Bình Nhi bảo:
- Chuyện buôn bán là m ăn là quan trá»ng, Äại nương lại cho má»i, chà ng không vá» e bất tiện.
Tây Môn Khánh tức giáºn bảo:
- Chuyện buôn bán là m ăn thì cứ tá»›i tiệm, tiệm cá»§a tôi lá»›n nhất huyện Thanh Hà nà y, ai lại không biết, ở đó có ngưá»i đại diện tôi nói chuyện, váºy mà còn tá»›i nhà tôi, gặp vợ tôi là m gì.
Bình Nhi bảo:
- Chuyện là m ăn buôn bán, không nên là m mÃch lòng bạn hà ng, gây thù chuốc oán. Chà ng nghe em nên vá» nhà lo việc thì hÆ¡n. Việc xong thì chà ng lại tá»›i vá»›i em.
Tây Môn Khánh nghe lá»i, đứng dáºy mà rá»a mặt, đội khăn mặc áo, rồi lên ngá»±a vá» nhà . Tá»›i nhà , thấy bốn năm ngưá»i thương gia chá» sẵn, bèn và o tÃnh toán tiá»n nong, ký kết hợp đồng, tiá»…n khách rồi tá»›i phòng Kim Liên. Kim Liên há»i:
- Äêm qua chà ng ở đâu? Mau nói tháºt ra, không thì tôi chẳng chịu yên đâu.
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm qua tôi biết là các nà ng ăn tiệc ở nhà Hoa nhị nương, nên tá»›i chợ đèn xem đèn rồi định đến đó chung vui, không ngá» gặp mấy ngưá»i bạn, há» kéo Ä‘i uống rượu nghe hát, bây giá» nhá» gia nhân tá»›i gá»i má»›i vỠđược đó. Kim Liên bảo:
- Không phải váºy, chà ng nói dốii tôi rồi. Con dâm phụ nà o giữ chà ng từ hôm qua tá»›i nay ? Chà ng phải nói ra. Còn thằng Äại An khốn kiếp nữa, chỉ giá»i nói dối che Ä‘áºy cho chá»§. Hôm qua nó vá» nhà , Äại nương há»i chà ng đâu, nó nói là chà ng Ä‘i coi chợ đèn rồi cùng bạn bè tá»›i nhà Lý Quế Thư, dặn nó là hôm nay tá»›i đón. Äến lúc tôi há»i nó thì nó chỉ cưá»i mà không đáp. Gặng há»i thì nó má»›i nói là chà ng ở nhà Hoa nhị nương ở đưá»ng Sư Tá». Không hiểu nó nói đối hay chà ng dạy nó nói dối váºy ?
Tây Môn Khánh nói:
- Tôi mà lại dạy nó nói dối hay sao ? Quả tháºt là chiá»u hôm qua tôi cùng chúng bạn uống rượu ở nhà Lý Quế Thư, lúc đó thằng Äại An cÅ©ng có mặt. Sau thì Hoa nhị nương cho ngưá»i tá»›i má»i tôi lại, rót rượu cho tôi uống rồi khóc lóc kể lể tình cảnh bÆ¡ vÆ¡ không ngưá»i nương tá»±a, xin tôi cưới vỠđể là m chị em vá»›i nà ng. Lại há»i tôi vá» chuyện là m nhà và cho biết rằng còn giữ được rất nhiá»u trầm hương và bạch lạp cùng các váºt dụng cần thiết. Nhị nương lại muốn cùng được ở chung vá»›i nà ng vì kÃnh mến nà ng lắm, chỉ sợ nà ng không chịu mà thôi. Kim Liên dịu giá»ng:
- Váºy cÅ©ng được, tôi ở đây nhiá»u khi cÅ©ng buồn, có Hoa nhị nương là m bạn thì còn gì bằng, chỉ sợ lòng ngưá»i ta không giống lòng tôi mà thôi, chứ ăn hết nhiá»u, ở hết mấy. Tuy nhiên chà ng cÅ©ng nên nói qua vá»›i Äại nương má»™t tiếng cho phải đạo. Tây Môn Khánh nói:
- Nói váºy chứ có gì gấp đâu, tang chồng ngưá»i ta chưa hết mà . Nói xong thấy trong ngưá»i má»i mệt Ä‘au nhức, liá»n gá»i Xuân Mai lên đấm bóp. Lát sau cÅ©ng không đỡ, Kim Liên bảo:
- Hay là cảm mạo, để cho má»i lang y tá»›i má»›i được.
Nói xong cho gá»i Äại An và o, bảo cầm thiếp Ä‘i má»i lang y.
Tây Môn Khánh tuy có bệnh Ä‘au lưng nhưng chưa đến ná»—i trầm trá»ng, uống thuốc và o thì hôm sau đã có thể Ä‘i lại được như thưá»ng. Hôm đó Bình Nhi soạn tiá»n ra, chỉ giữ lại má»™t Ãt đủ dùng, còn bao nhiêu đưa hết cho Tây Môn Khánh để giúp và o việc là m nhà . Tây Môn Khánh lá»±a ngà y mồng tám tháng hai thì gá»i thợ tá»›i, lại lấy ra năm trăm lạng bạc, giao cho gia nhân thân tÃn để mua váºt liệu và trả công thợ. Ngôi nhà há» Hoa cÅ© sẽ được sá»a sang lại, tưá»ng ngăn giữa hai nhà được phá bá» Ä‘i, những đưá»ng, những cổng má»›i được dá»±ng nên, nhà lầu má»›i, vưá»n hoa má»›i, nhất nhất Ä‘á»u được xếp đặt kỹ cà ng. Ngà y giá» thấm thoắt, đầu tháng ba là mãn hạn trăm ngà y cá»§a Hoa Tá» Hư, Bình Nhi má»i Tây Môn Khánh tá»›i bà n vá» việc là m lá»… há»a thiêu linh vị Tá» Hư. Bà n tÃnh xong, Bình Nhi nói:
- Sau đó tùy chà ng định Ä‘oạt, cưới tôi vá» cho là m thứ mấy cÅ©ng được, tôi nguyện hầu hạ chà ng suốt Ä‘á»i.
Nói xong nước mắt ròng ròng. Tây Môn Khánh bảo:
- Nà ng đừng buồn phiá»n, việc cá»§a chúng mình, tôi đã nói vá»›i NgÅ© nương rồi. Nhà ở cá»§a nà ng cÅ©ng là m xong rồi, chỉ còn cưói nà ng vá» là xong.
Bình Nhi nói:
- Chà ng đã có lòng muốn cưới em, thì được vỠnhà chà ng em có chết cũng yên lòng. Hiện tại em ở đây mỗi ngà y dà i bằng một năm.
Tây Môn Khánh bảo:
- Ta hiểu lòng nà ng rồi. Bình Nhi nói:
- Em là m lá»… thiêu linh xong thì chà ng có thể cho em vỠở vá»›i NgÅ© nương Ãt hôm, đợi nhà cá»a chưng dá»n xong xuôi thì sẽ cho em sang nhà má»›i. Chà ng vá» nói trước vá»›i NgÅ© nương Ä‘i. Ngà y mồng mưá»i tháng Ba nà y là trăm ngà y cá»§a Tá» Hư, em cho má»i các vị tăng đến tụng kinh là m lá»… thiêu linh. Sau đó thì chà ng lo liệu cho em.
-Tây Môn Khánh đồng ý. Tối hôm đó ngủ lại nhà Bình Nhi.
Hôm sau Tây Môn Khánh vỠnhà kể hết lại cho Kim Liên nghe. Kim Liên nói:
- Tôi thì thế nà o cÅ©ng được, nhưng chà ng phải nói vá»›i Äại nương trước, kẻo lại bảo tôi lá»™ng quyá»n.
Tây Môn Khánh khen phải, tới phòng Nguyệt nương. Lúc đó Nguyệt nương đang chải đầu, Tây Môn Khánh ngồi bên kể lại đầu đuôi chuyện mình với Bình Nhi, Nguyệt nương nghe xong bảo:
- Chà ng cưới ngưá»i ta có nhiá»u Ä‘iá»u bất tiện. Thứ nhất là ngưá»i ta Ä‘ang còn tang chồng, thứ nhì là chà ng vốn là bạn thân cá»§a chồng ngưá»i ta, thứ ba, chà ng mua lại nhà cá»§a chồng ngưá»i ta, Ä‘ang giữ cá»§a cải giùm ngưá»i ta, nếu cưới vá» tất anh em quyến thuá»™c nhà há» Hoa sẽ nghi nan rồi lại kiện cáo lôi thôi. Không phải là tôi ngăn cản gì chà ng, nhưng tôi cứ tháºt tình mà nói nghe hay không là tùy chà ng.
Tây Môn Khánh trầm ngâm không nói. Lát sau trở lại phòng Kim Liên. Kim Liên há»i:
- Äại nương nói sao ?
Tây Môn Khánh thuáºt lại lá»i Nguyệt nương, Kim Liên bảo:
- Äại nương nói cÅ©ng đúng. Chà ng là bạn thân cá»§a chồng ngưá»i ta, lại mua nhà cá»§a ngưá»i ta, rồi bây giá» lại cưới ngưá»i ta, tất ai cÅ©ng phải nghi ngá». Tháºt khó nghÄ©.
Tây Môn Khánh há»i:
- Như váºy tôi phải trả lá»i ngưá»i ta như thế nà o đây ?
Kim Liên bảo:
- Trả lá»i thì không khó, chà ng cứ tá»›i nói là chá»— ở cá»§a tôi hiện tại không thuáºn tiện. Vả lại chưa hết tang mà tá»›i ở chung thì cÅ©ng khó. Thôi thì đợi Ãt ngà y nữa, khi nhà cá»a xếp dá»n xong xuôi sẽ tÃnh. Là m gấp gáp quá e thiên hạ đà m tiếu. Äại khái cứ nói như váºy là được.
Tây Môn Khánh nghe xong mừng lắm, tá»›i ngay nhà Bình Nhi. Bình Nhi há»i:
- Chuyện tới đâu rồi ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Kim Liên bảo là đợi lo nhà cá»a cho nà ng xong xuôi rồi đón nà ng vá» cÅ©ng không muá»™n. Chá»— Kim Liên ở hiện tại cÅ©ng không thuáºn tiện ở chung. Vả lại nà ng chưa mãn tang, cưới nà ng vá» chỉ sợ đám anh em bên chồng nà ng là m tôi lôi thôi. Lúc đó phiá»n phức lắm.
Bình Nhi nói:
- Chuyện gì chứ chuyện lấy chồng của tôi thì bên chồng cũ không nói gì được đâu. Tục ngữ có nói:
Lúc nhá» lấy chồng là do cha mẹ, lúc lá»›n lấy chồng là do mình", anh em bên chồng tôi là m sao can thiệp được ? Xin chà ng cứ yên lòng, cứ lo xúc tiến là hÆ¡n. Còn nhà cá»a thì bao giá» má»›i xong ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Tôi đã dặn thợ rồi, phải lo là m nhà cho nà ng trước, chắc là tháng năm thì hoà n toà n.
Bình Nhi bảo:
- Thôi váºy cÅ©ng được, tôi đà nh ráng chá» tá»›i ngà y đó, chỉ xin chà ng nhá»› đốc thúc thợ là m cho sá»›m.
Nói xong bảo a hoà n dá»n rượu lên hai ngưá»i cùng uống. Thá»i gian thấm thoắt, khoảng hai tháng sau thì việc là m nhà đã tạm xong, chỉ còn trang hoà ng trần thiết là hoà n tất. Má»™t hôm và o thượng tuần tháng năm, Bình Nhi dá»n tiệc má»i Tây Môn Khánh tá»›i bà n tÃnh, định là ngà y rằm tháng Năm thì má»i các vị tăng tá»›i tụng kinh là m lá»… thiêu linh rồi sau đó chá»n ngà y tốt để Tây Môn Khánh là m đám cưới. Tây Môn Khánh há»i:
- Liệu có má»i mấy anh em há» Hoa tá»›i không ?
Bình Nhi đáp:
- Tôi sẽ gá»i cho má»—i ngưá»i má»™t thiếp báo tin, ai lại hay không tùy ý.
Má»i việc định xong, ngà y rằm tháng Năm Bình Nhi cho má»i mưá»i hai vị tăng cá»§a chùa Báo ân tá»›i nhà tụng kinh là m lá»…. Tây Môn Khánh đưa tiá»n cho Äại An bảo Ä‘em tá»›i cho Bình Nhi là m tiệc Ä‘oạn tang, rồi dặn rằng khoảng quá trưa Ä‘em ngá»±a tá»›i nhà Ứng Bá Tước đón mình.
Hôm đó cÅ©ng là ngà y sinh nháºt cá»§a Ứng Bá Tước. Tây Môn Khánh Ä‘em lá»… váºt và tiá»n bạc tá»›i mừng.
Trong tiệc có đủ mặt bạn bè, lại má»i cả hai ca nữ tá»›i hát mua vui. Tây Môn Khánh có thưởng tiá»n chu đáo.
Tiệc tá»›i quá trưa thì Äại An mang ngá»±a tá»›i đón. Tây Môn Khánh đưa mắt cho Äại An rồi bước ra ngoà i vá» mắng:
- Thằng ngu kia, nhà có chuyện gì mau nói tháºt không thì đừng trách ta. Mà y có biết là Ứng nhị gia đây má»™t năm có mấy ngà y sinh nháºt không mà mà y dám mang ngá»±a tá»›i đón ta vá» ? Ai sai mà y tá»›i đây ? Äại An vá» run sợ thưa:
- Không ai sai cả, nhưng tôi thấy trá»i cÅ©ng muá»™n rồi, sợ gia gia vá» nên Ä‘em ngá»±a tá»›i đợi mà thôi.
Ứng Bá Tước vồn vã sai gia nhân dá»n rượu thịt đãi Äại An. Lát sau, Tây Môn Khánh vá» bước tá»›i gần há»i nhá»:
- Hôm nay có những ai tới nhà Hoa nhị nương ?
Äại An đáp:
.
- CÅ©ng chẳng có ai. Hoa Tam thì vá» quê rồi. Hoa Tứ thì nghe đâu là đau không tá»›i được, chỉ có hai vợ chồng Hoa Äại tá»›i mà thôi. Ngưá»i chồng vá» trước, ngưá»i vợ Ở lại, được nhị nương tặng cho mưá»i lạng bạc và mấy bá»™ quần áo, lúc vá» còn cúi lạy tạ Æ n.
Tây Môn Khánh há»i:
- Vợ Hoa Äại có nói gì không ?
Äại An thưa:
- Bà ta cũng biết là Nhị nương sắp là m vợ gia gia nên lúc vỠcó nói, khi nà o gia gia cưới Nhị nương vỠrồi bà ta sẽ tới thăm.
Tây Môn Khánh há»i gặng:
- Tháºt váºy sao ? Mà y có nói láo không ?
Äại An đáp:
- Tôi đâu dám nói láo.
Tây Môn Khánh mừng lắm, lại há»i:
- Cúng kiếng xong chưa ?
Äại An đáp:
- Các hòa thượng vá» cả rồi, bà i vị cÅ©ng đốt rồi, Nhị nương dặn là má»i gia gia tá»›i sá»›m má»™t chút.
Tây Môn Khánh bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, mà y ra ngoà i chá» ta. Äại An đứng dáºy định ra ngoà i lấy ngá»±a thì bị Ứng Bá Tước đứng bên trong rình nghe, nhảy ra nắm lại bảo:
- Thằng cẩu trệ nà y, có chuyện gì thì mà y cũng phải nói chứ. Thì ra chủ mà y sắp có chuyện vui mừng mà mà y định giấu chúng tao phải không ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Là m cái gì mà cứ oang oang lên váºy ?
Ứng Bá Tước bảo.
- Äại ca nếu muốn giấu thì tôi không nói nữa.
Äoạn quay và o bà n tiệc. Tây Môn Khánh và o theo. Bá»—ng Ứng Bá Tước nắm tay Tây Môn Khánh mà bảo:
- Äại ca có chuyện vui mừng mà giấu anh em. Chuyện như thế mà không chịu nói vá»›i anh em má»™t tiếng, thà nh ra giá» nà y anh em cÅ©ng chưa biết chuyện vui đó dã hoà n thà nh chưa. Xin đại ca nói hết cho anh em nghe Ä‘i. Anh em kết nghÄ©a vá»›i nhau để là m gì ? Äại ca có chuyện vui hay buồn cÅ©ng phải để anh em chia sẻ, nếu cần nhảy và o nước lá»a, anh em cÅ©ng chẳng từ nan. Anh em đối vá»›i đại ca như váºy mà đại ca nỡ giấu anh em sao ?
Tạ Hy Äại tiếp lá»i:
- Äại ca không nói thì ngà y mai anh em tá»›i nói hết cho Lý Quế Thư và Ngô Ngân Nhi nghe.
Tây Môn Khánh cưá»i bảo:
- Nếu váºy thì tôi xin nói đây, chuyện vui cá»§a tôi đã xếp đặt xong xuôi cả rồi, anh em mừng cho.
Tạ Hy Äại nói:
- Ngà y mai đại ca cưới vợ má»›i, chúng tôi sẽ tá»›i chúc mừng, xin đại ca cho chuẩn bị cÆ¡m rượu, gá»i ba bốn ca nữ tá»›i để chúng tôi chia vui vá»›i chứ.
Tây Môn Khánh bảo:
- Cái đó việc gì phải nhắc, nhất định là tôi phải má»i đông đủ anh em.
Chúc Tháºt Niệm nói:
- Riêng tôi thì tiện đây xin dâng đại ca trước một chung rượu mừng.
Nói xong cầm chung, bảo Ứng Bá Tước rót rượu, Tạ Hy Äại bưng đồ ăn, lại gá»i ca nữ tá»›i gần rồi tất cả cùng quỳ xuống dâng các thứ lên trong tiếng hát chúc mừng du dương. Tây Môn Khánh vui vẻ tiếp chung rượu mà uống, gắp đồ ăn mà ăn. Chúc Tháºt Niệm liên tiếp má»i Tây Môn Khánh thêm ba bốn chung rượu lá»›n nữa, Ä‘oạn nói:
- Hôm nà o đại ca cho chúng tôi ăn thì nhá»› gá»i hai ca nữ nà y má»›i được.
Rồi quay bảo hai ca nữ:
- Hôm đó thiếu hai ngưá»i là không được đó.
Hai ca nữ tạ Æ n rồi thưa:
- Nhất định là chúng tôi phải tới hầu rồi.
Má»i ngưá»i trở vá» chá»— ngồi tiếp tục ăn uống chuyện trò. Tá»›i chiá»u, Tây Môn Khánh nóng ruá»™t đứng dáºy cáo từ nhưng Ứng Bá Tước cứ cố lưu giữ. Tạ Hy Äại bảo:
- Ứng nhị ca nên để đại ca đi kẻo trễ việc, khiến tẩu tẩu không vui.
Ứng Bá Tước buông tay ra. Tây Môn Khánh vá»™i cáo từ rồi lên ngá»±a tá»›i thẳng nhà Bình Nhi. Trong nhà đèn nến rá»±c rỡ, Bình Nhi đã cởi bỠđồ tang, trang Ä‘iểm rá»±c rỡ, ăn mặc lá»™ng lẫy Ä‘ang tươi cưá»i ngồi chá» bên bà n tiệc thịnh soạn dá»n sẵn. Bình Nhi má»i Tây Môn Khánh và o, tá»± tay rót má»™t chung rượu lá»›n, sụp lạy bốn lạy rồi nâng chung rượu lên nói:
- Hôm nay lá»… thiêu linh đã xong, xin chà ng Ä‘oái hoà i tá»›i tôi, cho tôi được vui vẻ theo vá» hầu hạ cho chà ng. Tây Môn Khánh tiếp chung rượu uống cạn rồi nâng Bình Nhi dáºy:
- Váºy là vui mừng rồi, nà ng đừng lo lắng gì nữa. Hôm nay hai vợ chồng Hoa Äại tá»›i đây có nói gì không ?
Bình Nhi đáp:
- Ä‚n tiệc trưa xong, tôi có nói vá»›i hai vợ chồng Hoa Äại vá» chuyện chúng mình, cả hai vợ chồng Ä‘á»u bảo là nên lắm, còn hẹn rằng hôm nà o tôi vá» vá»›i chà ng rồi, ngưá»i vợ sẽ đến thăm. Tôi có tặng mưá»i lạng bạc và mấy bá»™ quần áo. Lúc vá» còn lạy tạ Æ n tôi nữa.
Tây Môn Khánh bảo:
- Như váºy cÅ©ng yên, khá»i sợ lôi thôi sau nà y. Hai ngưá»i bắt đầu nháºp tiệc. Nghênh Xuân và Tú Xuân đứng hầu. Hai ngưá»i đối ẩm vui cưá»i. Tháºt là "Tuổi theo tình mà trẻ. Rượu vì cảnh thêm nhiá»u". Bình Nhi thì vui mừng vô hạn, lúc nà o cÅ©ng cưá»i. Lát sau há»i:
- Hồi nãy chà ng uống rượu bên Ứng nhị gia. Äại An tá»›i má»i, má»i ngưá»i có biết không ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Ứng nhị gia Ä‘oán ra rồi ép Äại An phải tiết lá»™ mấy câu. Thế là đám anh em ồn à o cả lên, há» rót rượu chúc mừng và hẹn là sẽ tá»›i chung vui. Tá»›i lúc tôi xin vá» há» còn định giữ lại, mãi má»›i chịu buông tha.
Bình Nhi cưá»i bảo:
- Há» buông tha chà ng thì má»›i thú chứ. Tây Môn Khánh thấy Bình Nhi quá vui uống nhiá»u, ăn nói không còn giữ gìn, miệng cưá»i chúm chÃm, sóng mắt long lanh thì tá»± nhiên, cảm thấy tình Ä‘áºm ý nồng, bèn dắt tay Bình Nhi và o phòng...
|

23-09-2008, 07:05 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 18
TÃŒNH ÄỜI THAY Äá»”I
Ngà y hai mươi tháng năm là sinh nháºt cá»§a Chu Thá»§ bị Ở Soái phá»§. Tây Môn Khánh cho soạn lá»… váºt háºu hÄ©, rồi cưỡi con bạch mã, dẫn theo bốn đứa gia nhân, tá»›i nhà há» Chu chúc thá». Tây Môn Khánh được má»i ở lại dùng tiệc. Trong tiệc có quan Äá» hình há» Hạ, quan Äoà n luyện há» Trương, các quan Thiên há»™ há» Kinh há» Hạ và đông đủ các võ quan. Tiếng cưá»i nói ồn à o, tiếng ca hát vang lừng, lại có cả má»™t phương tuồng được gá»i tá»›i diá»…n mua vui, khung cảnh tháºt tưng bừng không sao kể xiết.
Äại An đưa chá»§ tá»›i nhà há» Chu thì quay vá». Tá»›i chiá»u má»›i dẫn ngá»±a lại rước. Khi tá»›i đưá»ng Tây Nhai thì gặp Phùng ma ma, bèn há»i:
- Ma ma Ä‘i đâu váºy ?
Phùng ma ma đáp:
- Nhị nương sai tôi đến má»i gia gia tá»›i nói chuyện.
Äại An đáp:
- Gia gia tôi hiện Ä‘ang dá»± tiệc sinh nháºt tại nhà Chu lão gia, tôi Ä‘ang tá»›i đón vỠđây, để tôi thưa lại cho.
Phùng ma ma bảo:
-Nhớ nói giùm nhé, Nhị nương chỠlắm đó.
Äại An tá»›i Thá»§ Bị phá»§ thì buổi tiệc vãn còn Ä‘ang tiếp diá»…n, liá»n tá»›i chá»— Tây Môn Khánh ká» tai nói nhá»:
- Tôi Ä‘i đưá»ng gặp Phùng ma ma. Nhị nương sai ma ma tá»›i thỉnh gia gia, có chuyện muốn nói.
Tây Môn Khánh nghe xong, định đứng dáºy cáo từ, nhưng Chu Thá»§ bị không chịu, thân rót rượu tá»›i má»i. Tây Môn Khánh nói:
- Mong Æ¡n đại nhân cho tôi vá», ở nhà có chút việc cần. Hôm nay không thể ở lâu, xin đại nhân thứ tá»™i.
Nói xong nâng chung uống cạn rồi cáo từ mà lên ngá»±a tá»›i thẳng nhà Bình Nhi, rồi cho Äại An vá», dặn là hôm sau tá»›i đón. Bình Nhi ra đón và o, rót trà má»i rồi bà n tÃnh chuyện sống chung. Hai ngưá»i thá»a thuáºn là ngà y hai mươi bốn là m lá»… rồi mồng bốn tháng sáu sẽ rước Bình Nhi. Bà n tÃnh xong xuôi, Bình Nhi vui mừng lắm, sai Nghênh Xuân dá»n tiệc rượu, rồi cùng Tây Môn Khánh ká» vai ăn uống. Rượu được và i tuần Tây Môn Khánh thấy Ä‘au lưng, Ä‘au bụng dữ dá»™i, mặt tái mét, ngồi không vững. Bình Nhi rất đỗi hoảng sợ không biết là m sao. Tây Môn Khánh nén Ä‘au, kể lại cho Bình Nhi nghe vá» bệnh Ä‘au lưng sẵn có, lại thêm lúc trước leo tưá»ng bị ngã, lang y tá»›i chẩn mạch cho thuốc khá»i, nhưng không hiểu sao hôm nay tá»± nhiên trở bệnh. Bình Nhi nghe xong bảo:
- Nếu váºy thì để tôi bảo Phùng ma ma tá»›i má»i vị lang y đó ngay.
Tây Môn Khánh nói:
- Chỉ sợ không khá»i. Bình Nhi bảo:
- Nếu váºy thì bảo má»i vị lang y nà o danh tiếng ở đây tá»›i gấp.
Tây Môn Khánh Ä‘au quá không nói được chỉ gáºt đầu. Bình Nhi vá»™i sai Phùng ma ma Ä‘i má»i ngay danh y Tương Trúc SÆ¡n tá»›i. Chỉ lát sau, Tương Trúc SÆ¡n mang túi thuốc tá»›i. Lang y Tương Trúc SÆ¡n nà y tuổi chưa quá ba mươi, có diện mạo khôi ngô, my thanh mục tú, cốt cách phong lưu. Lúc đó Tây Môn Khánh đã và o giưá»ng nằm. Tương Trúc SÆ¡n bước và o, Bình Nhi tạm lánh mặt và o trong, nhưng lại ghé mắt nhìn ra. Tương Trúc SÆ¡n cầm tay Tây Môn Khánh bắt mạch, lát sau nói:
- Bệnh nà y của đại nhân phần là do thỠthương lúc trước, phần là do dương khà suy mà sinh ra.
Nói xong kê đơn, dặn cắt mưá»i thang. Bình Nhi sai Nghênh Xuân gói Ãt bạc Ä‘em ra. Tương Trúc SÆ¡n nháºn bạc rồi vá», hoà n toà n không biết là đã chữa bệnh cho Tây Môn Khánh.
Tây Môn Khánh vá» nhà , sai sắc thuốc uống liá»n trong mấy ngà y, cảm thấy hết Ä‘au, bèn trở lại thăm Bình Nhi. Má»›i ngồi xuống đã nghe bên ngoà i có tiếng gá»i cổng, Phùng ma ma ra mở cổng. Äại An bước và o.
Tây Môn Khánh há»i:
- Ta đã dặn là ngà y mai hãy tá»›i đón, váºy mà vừa tá»›i đây là ngươi đã tá»›i theo, có chuyện gì váºy ?
Äại An sợ hãi đứng ngoà i rèm thưa:
- Cô và cáºu không hiểu sao trở vá» nhà thình lình, Ä‘em theo cả đồ đạc hòm xiểng nữa.
Tây Môn Khánh ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì, vá»™i lên ngá»±a vá» nhà . Bước và o đã thấy con gái, con rể chạy ra. Trong nhà hòm xiểng giưá»ng tá»§ chở tá»›i ngổn ngang. Tây Môn Khánh lo lắng há»i nguyên do.
Con rể là KÃnh Tế quỳ xuống khóc mà thưa:
- ÄỠđốc tại triá»u bị các quan đồng triá»u hặc tá»™i, thánh thượng ra lệnh giam lại chá» trị tá»™i. Gia quyến trong nhà đá»u bị phát vãng là m lÃnh thú. Má»™t chức việc trong phá»§ vá»™i tá»›i báo tin cho cha con hay, cha con sợ quá vá»™i bảo Ä‘em vợ con và đồ đạc vá» nương nhá» nhạc gia tạm trong Ãt ngà y. Cha con hiện tá»›i nhà cô con ở Äông Kinh dò xét tình hình. Sau nà y chuyện dà n xếp yên thì cha con xin tạ Æ n nhạc gia.
Tây Môn Khánh há»i:
- Phụ thân ngươi có thư từ gì cho ta không ?
Trần KÃnh Tế thưa:
- Dạ có.
Nói xong rút lá thư trong tay áo ra. Tây Môn Khánh cầm lấy coi, lá thư viết như sau:
"Vùng biên giá»›i có chuyện bất an, giặc xâm phạm địa giá»›i Hùng Châu. Vương Thượng thư ở Binh bá»™ không chịu phát binh tá»›i cứu, quan binh địa phương thất tráºn, cho nên liên lụy tá»›i Dương ÄỠđốc. ÄỠđốc bị đà n hặc, thánh thượng nổi giáºn, hạ lệnh tống giam, chá» Ä‘em ra thẩm vấn tại Tam Pháp ty. Các thuá»™c cấp cùng gia quyến há» hà ng Ä‘á»u bị phát vãng là m lÃnh thú. Tôi được tin, chân tay rụng rá»i, không biết tÃnh sao, bèn cho vợ chồng nó Ä‘em đồ đạc vá» nương nhá» thân gia Ãt ngà y. Còn tôi thì sẽ tá»›i kinh ngay, tá»›i nhà em rể tôi là Trương Thế Liêm để dò tin tức. Nếu chuyện yên, tôi sẽ gá»i vợ chồng nó vá» và sẽ tạ Æ n thân gia. Tôi cÅ©ng có cho vợ chồng nó Ä‘em đến năm trăm lạng để thân gia tùy nghi coi sóc cho. Thư bất táºn ngôn. Trần Hồng".
Tây Môn Khánh Ä‘á»c xong lo sợ lắm, nhưng vẫn tá» ra bình tÄ©nh, bảo Nguyệt nương cho dá»n tiệc khoản đãi con gái và rể, rồi sai gia nhân dá»n dẹp ba gian nhà phÃa đông, chuyển hòm xiểng đồ đạc tá»›i cho con gái và rể ở. Trần KÃnh Tế lại lấy ra năm trăm lạng đưa cho Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh bảo Nguyệt nương cất giữ, rồi lấy ra năm lạng, đưa cho gia nhân thân tÃn, tá»›i nhá» ngưá»i quen trong phá»§, nhân đêm tối, nhá» chép lại văn thư triá»u đình sức cho các địa phương vá» vụ Dương ÄỠđốc. Gia nhân mang bản sao vá», Tây Môn Khánh mở ra, thấy chép như sau:
"Bình Khoa Cấm Sá»± Trung há» VÅ© tâu trình vá» nạn quyá»n gian là m há»ng chuyện quốc sá»±, hầu chấn chỉnh triá»u cương, diệt mối lo vá» biên giá»›i. Thầm trá»™m nghÄ© rằng vùng biên cảnh vẫn là mối lo từ ngà n xưa, những vùng như Thái Nguyên Ä‘á»i Chu, Âm SÆ¡n Ä‘á»i Hán, Hà Äông Ä‘á»i ÄÆ°á»ng, từ trước cho tá»›i thá»i NgÅ© Äại không má»™t ngà y được yên. Äến khi bản triá»u láºp quốc thì bốn phương biên cảnh lại cà ng đáng ngại, việc can qua không má»™t ngà y ngưng nghỉ. Nhưng lại cÅ©ng nghe rằng, nếu trong triá»u không có những phưá»ng sâu má»t thì cÅ©ng không có mối há»a bên ngoà i. Sách có nói, sương xuống thì hoa hải đưá»ng nở thắm, mưa xuống thì hoa quế tốt tươi, việc là nh tá»›i thì việc dữ Ä‘i. Cái nó là như thế. Lại tá»· như má»™t ngưá»i bị bệnh, bệnh đã lâu ngà y, nguyên khà đã hết mà phong hà n lại nháºp, lục phá»§ ngÅ© tạng cái gì cÅ©ng bị bệnh thì dù có chạy chữa thế nà o cÅ©ng khó sống lâu. Nay thiên hạ mệt má»i Ä‘au khổ, khác nà o ngưá»i bệnh, nguyên khà là các đại thần mà lục phá»§ ngÅ© tạng là bá quan văn võ. Nếu bách quan hết lòng trong chức vụ cá»§a mình thì triá»u đình đâu đến ná»—i như ngà y nay. Xét cho kỹ thì kẻ mang lại há»a binh Ä‘ao không ai khác quan Äại Há»c sÄ© Thái Kinh trong Sùng ChÃnh Ä‘iện. Kinh vốn ngưá»i nham hiểm gian xảo, thưá»ng là m những chuyện vô sỉ vô lương. Trên thì không giúp được vua là m tá» mệnh trá»i, dưới thì không yêu thương gìn giữ cho dân, mà chỉ biết có lợi lá»™c, xu nịnh thánh thượng để cá»§ng cố địa vị, rồi kéo bè láºp đảng che mắt thánh quân, hãm hại ngưá»i hiá»n. SÄ© phu trong ngoà i những luống căm gan, bách tÃnh bốn phương không ngừng ta thán. Việc lá»›n việc nhá», không là m nổi việc gì, đã thua thiệt trong vụ Hà Hoà ng, chá»§ trương chinh đông, rồi cắt ba quáºn bên trong, kế đó quân há» Quách là m phản, lại đến Kim quốc bá»™i hứa, gây ra hai lần bất hòa, đó toà n là những lá»—i lầm lá»›n do sá»± không tròn chức pháºn mà ra. Còn Vương Phá»§ thì tham lam lưá»i biếng, hà nh động lá»™ng quyá»n, nhá» Kinh tiến dẫn mà được ở và o địa vị cá»§a đại thần trong Ná»™i các, tÃnh ham công lá»›n nhưng lại cầu an. Nay thấy ná»™i địa bị xâm phạm thì vá»™i Ä‘em vợ con gia quyến vá» Nam là m kế tá»± toà n. Tá»™i đó há không đáng chém hay sao ? Còn Dương Tiển thì nhá» công lao tổ tiên mà được nắm giữ binh quyá»n, nhưng tÃnh tham lam cùng cá»±c, khiếp nhược vô song, lại là m ra vẻ trung thá»±c che mắt thế gian. Ba ngưá»i đó cố kết trong ngoà i vá»›i nhau mê hoặc thánh hoà ng, để trở thà nh bá»n sâu má»t cá»§a triá»u đình. Mấy năm gần đây, gây nên cảnh khó khăn, hao binh tốn cá»§a mà là m lợi cho giặc, khiến sinh linh đồ thán xã há»™i phân ly. giặc cướp nổi lên như ong. Mối giá»ng thiên hạ do váºy mà hư, ká»· cương triá»u đình vì thế mà há»ng. Dù có chém đầu cÅ©ng chưa đáng tá»™i. Bá»n thần ở chức pháºn can gián, trước mắt thấy kẻ gian thần mà không chịu nói thì tức là trên phụ Æ n vua, dưới phụ công cha, mà còn uổng cả cái sở há»c bình sinh nữa. Cho nên cúi xin Ä‘em bè đảng cá»§a Kinh ra trị tá»™i, nặng thì tru diệt, nhẹ thì phát vãng Ä‘i xa, để cho lòng trá»i ngó lại, lòng dân vui sướng, cho phép nước được tôn trá»ng, cho mối lo giặc giã không còn".
Bên dưới lại thấy chép lá»i ngá»± phê như sau:
"Giao bá»n Thái, Dương, Vương cho Tam Pháp ty tra vấn".
Sau cùng có lá»i phê cá»§a Tam Pháp ty như sau:
"Bá»n Vương phá»§, Dương Tiển không chịu phát binh, để cho quan binh địa phương hao tốn, dân chúng bị giặc trà n và o giết hại, đất Ä‘ai bị mất. Chiếu luáºt thì phải xá» trảm, đám thuá»™c quan bè đảng gia nhân như Äổng Thăng, Lư Hổ, Dương Thịnh, Bằng Tuyên, Hà n Tông Nhân, Trần Hồng, Hoà ng Ngá»c, Lưu Thịnh, Triệu Hoằng Äạo thì sau khi tra vấn xong, xin cho phát vãng là m lÃnh thú".
Tây Môn Khánh Ä‘á»c xong thì chân tay rụng rá»i, đứng lặng hồi lâu, Ä‘oạn và o phòng soạn kim ngân tiá»n bạc, gá»i gia nhân thân tÃn là Lai Vượng và o, dặn dò đầu cuối, sai ngà y đêm Ä‘em và ng bạc tá»›i Äông Kinh. Lại cho cả Lai Bảo Ä‘i theo, rồi dặn hai ngưá»i rằng:
- Hai đứa tá»›i nÆ¡i thì khéo léo dò há»i tin tức, không được lai vãng tá»›i nhà há» Trần, cÅ©ng không được rượu chè trai gái, phải cẩn tháºn há»i tin, rồi gá»i thư vá» cấp báo.
Canh năm hôm đó, hai ngưá»i lên đưá»ng ngay.
Sau má»™t đêm thức trắng, Tây Môn Khánh trở dáºy cho ngừng lại việc xây nhà , là m hoa viên, Ä‘uổi hết thợ Ä‘i, cổng ngõ đóng im ỉm. Tây Môn Khánh suốt ngà y ở nhà , quanh quẩn lo âu, quên cả bệnh Ä‘au lưng, quên cả việc cưới Bình Nhi. Nguyệt nương thấy chồng quá lo buồn thì nói:
- Dầu sao thì việc nà y cũng là của bên Trần thân gia chắc cũng chẳng ăn nhằm gì tới mình, thiết tưởng không nên quá lo âu.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nà ng là đà n bà thì biết gì mà nói. Trần thân gia gia, là thông gia cá»§a mình, vợ chồng thằng nghiệt chướng Kinh Tế lại Ä‘ang nương náu ở đây, hà ng xóm láng giá»ng Ä‘á»u biết, lỡ có đứa tiểu nhân nà o Ä‘i báo thì thá» há»i nà ng và tôi có giữ được thân hay không.
Tình trạng cá»§a Tây Môn Khánh hiện tại quả là đúng như câu tục ngữ "đóng cá»a ngồi nhà vẫn sợ há»a trên trá»i giáng xuống". Từ đó ngà y đêm mất ăn mất ngá»§. Vá» phần Bình Nhi chá» ngà y má»™t ngà y hai chẳng thấy động tÄ©nh, Tây Môn Khánh thì biệt dạng biệt tăm, bèn sai Phùng ma ma tá»›i há»i. Nhưng Phùng ma ma tá»›i chỉ thấy cổng ngõ trong ngoà i đóng kÃn, không má»™t tiếng chó sá»§a chim kêu, đứng chá» ca ngà y cả buổi cÅ©ng không thấy bóng dáng má»™t ai. Phùng ma ma má»›i đầu tưởng là Tây Môn Khánh bị bệnh, nhưng dò há»i thì biết là không bệnh táºt gì cả, bèn vá» nói lại vá»›i Bình Nhi. Bình Nhi cÅ©ng hÆ¡i yên tâm. Äến ngà y hai mươi bốn, Bình Nhi lại sai Phùng ma ma tá»›i nhà Tây Môn Khánh để má»i lại bà n tÃnh. Phùng ma ma tá»›i, cÅ©ng quanh quẩn đợi chá» như lần trước, nhưng chẳng lẽ lại quay vá», bèn vòng ra phÃa hà ng rà o nhìn và o trong. Mãi sau má»›i thấy Äại An bước ra cho ngá»±a uống nước, bèn cuống quÃt gá»i. Äại An ngẩng lên há»i:
- Phùng ma ma đấy à , tá»›i có chuyện gì váºy ?
Phùng ma ma nói:
- Sao hôm nay mà chưa thấy động tĩnh gì nên Nhị nương sai tôi tới thỉnh gia gia lại nói chuyện.
Äại An bảo:
- Gia gia tôi mấy hôm nay có nhiá»u chuyện quan trá»ng nên không rảnh. Nhưng thôi, để tôi cho ngá»±a uống nước xong sẽ và o thưa xem sao.
Phùng ma ma mừng rỡ nói:
- Thế thì tôi đứng đợi ở ngoà i nà y nhé, Nhị nương đang chỠtin lắm đó.
Äại An cho ngá»±a uống nước xong thì quay và o, lúc lâu sau má»›i trở ra nói:
- Tôi thưa rồi, nhưng gia gia tôi nói rằng ma ma cứ vá» thưa vá»›i Nhị nương là gia gia tôi Ä‘ang mắc nhiá»u chuyện quan trá»ng chưa thể tÃnh gì trong lúc nà y được để hôm khác gia gia tôi sẽ tá»›i gặp Nhị nương nói chuyện.
Phùng ma ma ngẩn ngưá»i ra rồi tê tái chạy vá» thưa lại vá»›i Bình Nhi. Bình Nhi buồn rầu lắm, không hiểu có chuyện gì ngăn cản, nhưng cÅ©ng cố đợi. Ngà y giá» buồn bã trôi qua, tháng năm đã sắp hết mà chẳng thấy tin tức gì cá»§a Tây Môn Khánh. Bình Nhi cảm thấy rã rượi, biếng ăn biếng ngá»§, đêm nằm trằn trá»c không yên, chợp mắt Ä‘i lại nằm mÆ¡ thấy Tây Môn Khánh tá»›i gá»i cổng. Từ đó trong ngưá»i hoảng hốt, tinh thần suy bại. Má»™t hôm và o khoảng canh năm, khi gà gáy vang, trá»i sắp sáng, bá»—ng Binh Nhi nằm trên giưá»ng thảng thốt kêu la, Phùng ma ma hoảng sợ chạy và o há»i thì Bình Nhi bảo:
- Tây Môn quan nhân vừa ở đây ra, ma ma có đóng cổng kỹ không ?
Phùng ma ma nói:
- Chắc Nhị nương nằm mê rồi, quan nhân lâu nay có thấy bóng dáng đâu mà bảo lại đây.
Từ đó Bình Nhi thưá»ng mê sảng nằm mÆ¡ toà n thấy ma quá»·. Thân hình dần tiá»u tụy võ và ng, nằm liệt tại giưá»ng, cÆ¡m cháo chẳng chịu ăn. Phùng ma ma bảo:
- Hay là tôi lại má»i Tương Lang y tá»›i nhé.
Bình Nhi hôm ná» thấy Tương Trúc SÆ¡n là ngưá»i đẹp đẽ thanh lịch thì bằng lòng lắm. Phùng ma ma Ä‘i, lát sau má»i được Tương Trúc SÆ¡n tá»›i, dẫn thẳng và o phòng, lấy má»™t chiếc ghế để bên giưá»ng để bắt mạch. Tương Trúc SÆ¡n vừa bắt mạch vừa ngắm nhan sắc Bình Nhi, lát sau nói:
- Nguồn bệnh nà y là ở gan, do lục dục thất tình mà có, âm dương giao tranh, nóng lạnh xung khắc, tá»±a như là có Ä‘iá»u gì bất như ý uất kết trong lòng khiến cho bệnh không hẳn là bệnh, mà tinh thần mệt má»i, đêm nằm không yên, ăn uống không được, lại thưá»ng mê thấy ma quái. Bệnh nà y mà không trị sá»›m thì sinh biến chứng nguy nan. Tiếc thay, tiếc thaỵ..
Bình Nhi hơi sợ:
- Xin tiên sinh táºn lá»±c cứu giùm, sau nà y khá»i bệnh xin Ä‘á»n đáp xứng đáng.
Trúc Sơn nói:
- Tất nhiên là tôi phải hết lòng. Nương tá» dùng thuốc cá»§a tôi thì quý thể sẽ được an toà n, không có gì phải lo. Nói xong kê đơn rồi vá». Phùng ma ma cắt thuốc sắc ngay. Bình Nhi uống xong đêm đó ngá»§ được thẳng giấc. Tiếp tục dùng thì dần dần tỉnh táo, ăn uống được, và i hôm sau thì khá»e lại như cÅ©. Bình Nhi cho dá»n tiệc, sai Phùng ma ma tá»›i má»i Tương Trúc SÆ¡n tá»›i dá»± tiệc để tạ Æ n. Trúc SÆ¡n từ hôm chẩn mạch cho Bình Nhi thì ngà y đêm tÆ¡ tưởng khôn nguôi, nay nghe má»i thì vá»™i ăn mặc chải chuốt mà tá»›i. Bình Nhi trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy tươi cưá»i tiếp rước và o nhà dá»± tiệc. Rượu được và i tuần, a hoà n Tú Xuân bước ra, tay bưng cái há»™p mở nắp sẵn, trong đựng ba lạng bạc sáng ngá»i. Bình Nhi đứng dáºy tươi cưá»i nói:
- Hôm ná» tôi có chuyện buồn sinh bệnh, nhá» tiên sinh cho thuốc thần mà khá»i, nay có chén rượu nhạt và món tiá»n má»n, gá»i là đá»n Æ¡n.
Trúc SÆ¡n cÅ©ng vá»™i đứng dáºy vòng tay thưa:
- Trị bệnh là pháºn sá»± cá»§a tôi, có gì là ơn vá»›i nghÄ©a.
Äoạn chỉ và o mấy lạng bạc mà nói:
- Còn thứ nà y thì là m sao tôi dám nháºn.
Bình Nhi nói:
- Lá»… nà y quả là chẳng đáng gì, chỉ khiến tiên sinh cưá»i mà thôi, nhưng xin tiên sinh nháºn giùm cho.
Trúc SÆ¡n từ chối mấy lần rồi má»›i chịu nháºn bạc. Hai ngưá»i lại ngồi xuống. Bình Nhi lại tá»± tay rót rượu má»i. Trúc SÆ¡n vừa ăn uống vừa say mê nhìn ngắm Bình Nhi, lát sau há»i:
Tiểu nhân nà y xin tha tá»™i đưá»ng đột, dám há»i nương tá» xuân xanh bao nhiêu ?
Bình Nhi cúi đầu cưá»i đáp:
- Tôi năm nay đã hai mươi bốn tuổi rồi.
Trúc Sơn lân la:
- Nương tá» Ä‘ang thá»i xuân sắc, lại sinh và o chốn thâm khuê, thiết tưởng còn có Ä‘iá»u gì pháºt ý, váºy mà sao hôm ná» lại buồn phiá»n mà sinh bệnh ?
Bình Nhi ngá» lá»i:
- Tôi nhân nhà tôi bất hạnh từ trần, trong nhà trống vắng, chuyện nhà đa Ä‘oan, không buồn phiá»n sao được.
Trúc SÆ¡n há»i:
- Chẳng hay gia gia đây thất lộc đã được bao lâu ?
Bình Nhi nói:
- Nhà tôi bị bệnh từ trần và o tháng mưá»i má»™t năm ngoái, đến nay đã tám tháng rồi.
Trúc SÆ¡n lại há»i:
- Hồi đó gia gia uống thuốc cá»§a ai váºy ?
Bình Nhi đáp:
- Hồi đó nhà tôi dùng thuốc của Hồ tiên sinh.
Trúc Sơn nói:
- Thì ra lão lang băm há» Hồ, thuê nhà cá»§a Lưu Thái giám ở bên đưá»ng Äông Nhai, hắn ta có phải xuất thân từ y viện cá»§a chúng tôi đâu, cho nên có biết gì vá» y lý, sao nương tá» lại má»i hắn ?
Bình Nhi đáp:
- Thì cÅ©ng là ngưá»i quen giá»›i thiệu. Nhà tôi chết, ông ta cÅ©ng chẳng can gì.
Trúc SÆ¡n lại há»i:
- Chẳng hay nương tỠđược mấy các cô các cáºu ?
- Chúng tôi chưa được cháu nà o.
Trúc sơn than :
- Tiếc thay cho má»™t ngưá»i khuê các thanh xuân mà má»™t mình vò võ không ngưá»i bầu bạn, hèn gì chẳng buồn phiá»n thà nh bệnh.
Bình Nhi cưá»i.
- CÅ©ng chỉ là tạm thá»i mà thôi, chuyện vui mừng cá»§a tôi đã xong rồi, chỉ còn đợi ngà y tốt. mà thôi.
Trúc SÆ¡n giáºt mình:
- Dám há»i nương tá» kết bạn vá»›i ai ?
Bình Nhi đáp:
- Äó là Tây Môn quan nhân, ngưá»i có tiệm thuốc ở huyện nà y đó.
Trúc Sơn bảo:
- Khổ chưa, sao nương tá» lại kết thán vá»›i ngưá»i đó ? Cả huyện nay ai không biết ngưá»i đó á»· thế cáºy tiá»n hiếp đáp má»i ngưá»i, trong nhà a hoà n không biết bao nhiêu, nhưng thê thiếp thì cÅ©ng năm sáu ngưá»i.
Lại tà n nhẫn đánh Ä‘áºp các ngưá»i thiếp, lúc nà o chán thì gá»i mai mối tá»›i gả bán lại cho ngưá»i khác. Kẻ đó nổi danh bạc tình hiếu sắc, nương tá» không suy nghÄ© kỹ e sau nà y hối không kịp. Nương tá» lá»t và o tay hắn thì có khác gì nhảy và o nước lá»a, sá»›m muá»™n gì cÅ©ng uổng tấm thân mà thôi. Vả lại, ngưá»i thông gia cá»§a Tây Môn Khánh Ä‘ang bị liên lụy trong vụ án lá»›n tại triá»u đình, cho nên mấy hôm nay hắn đóng cá»a nằm nhà , không dám Ä‘i đâu. Nhà cá»a Ä‘ang xây dở cÅ©ng dẹp bá», Ä‘uổi hết thợ vá». Văn thư triá»u đình hiện vá» tá»›i phá»§, hắn sợ sẽ liên can rồi bị tịch biên gia sản nên không dám bá» tiá»n ra là m nhà nữa. Nương tá» không dò xét cho kỹ, lấy hắn là m gì cho khổ sau nà y?
Những lá»i nói cá»§a Trúc SÆ¡n như gáo nước lạnh, Bình Nhi sững sá» nghÄ© tá»›i bao nhiêu và ng bạc cá»§a cải Ä‘ang gá»i Tây Môn Khánh giữ giùm, lại nghÄ© tá»›i mấy lần cho má»i mà Tây Môn Khánh không chịu tá»›i.
Nghĩ ngợi hồi lâu rồi nói:
- Cảm tạ tiên sinh đã có lòng chỉ giáo, nhưng bây giỠtôi quả không biết nương tựa và o đâu.
Trúc SÆ¡n thừa cÆ¡ mà há»i:
- Nếu váºy thì nương tá» lá»±a chá»n ngưá»i như thế nà o, tôi có thể là m mối giùm được chăng ?
Bình Nhi đáp:
- Ngưá»i như thế nà o cÅ©ng được nhưng nếu được như tiên sinh đây thì hân hạnh lắm.
Trúc SÆ¡n nghe nói mừng cuống lên, vá»™i bước khá»i bà n tiệc, quỳ ngay xuống trước mặt Bình Nhi mà nói:
- Chẳng giấu gì nương tá», tiện ná»™i đã sá»›m thất lá»™c, nhà chẳng có ai, tôi ở má»™t mình đã lâu, con cái lại không có. Nay nếu được nương tá» rá»§ lòng thương đến mà thuáºn kết duyên đẹp Tấn Tần thì đó là may mắn nhất cho Ä‘á»i tôi. Æ n ấy tôi xin kết cá» ngáºm và nh, chẳng bao giá» dám quên.
Bình Nhi cưá»i, đưa tay đỡ Trúc SÆ¡n dáºy mà bảo:
- Xin tiên sinh cứ đứng dáºy đã, có gì thì cÅ©ng phải nhá» ngưá»i tá»›i bà n tÃnh chứ vá»™i và ng đâu được.
Mà chẳng hay tiên sinh năm nay bao nhiêu tuổi ?
Trúc SÆ¡n vừa đứng lên, nghe há»i váºy, lại quỳ xuống mà nói:
- Tôi sinh giá» Mão ngà y hai mươi bảy tháng giêng, năm nay hai mươi chÃn tuổi. Tiện ná»™i năm ngoái từ trần, trong nhà thiếu thốn, tôi lại vốn cảnh hà n vi, nay được nương từ Ä‘oái hoà i, thiết tưởng cần gì phải mối manh.
Bình Nhi cưá»i:
- Nếu chà ng không có tiá»n nhá» mai mối thì trong nhà tôi sẵn có Phùng ma ma, vẫn là m mối cho nhiá»u ngưá»i, ma ma sẽ giúp chà ng lo liệu. Váºy chà ng cứ chá»n ngà y giá» tốt là nh tá»›i đây là m lá»… cho có. Chẳng hay ý chà ng thế nà o.
Trúc SÆ¡n Ä‘ang quỳ, nghe váºy thì sụp lạy mà nói:
- Æ n cá»§a nương tỠđối vá»›i tôi tháºt lá»›n như Æ¡n cha mẹ, quả là tôi tu ba kiếp má»›i được cái diá»…m phúc ngà y nay.
Bình Nhi đỡ dáºy, cùng nhau tiếp tục uống rượu, mắt Ä‘i mà y lại ká» vai sát má nói cưá»i. Buổi tiệc tá»›i gần tối má»›i xong. Trúc SÆ¡n cáo từ mà vá».
Bình Nhi gá»i Phùng ma ma mà bảo:
- Tây Môn Khánh đã như váºy, tai há»a không biết lúc nà o xảy tá»›i. Tôi ở đây thì vắng vẻ lạnh lùng quá, chi bằng vá» là m vợ Tương tiên sinh.
Phùng ma ma khen phải.
Hôm sau, Bình Nhi sai Phùng ma ma tá»›i hẹn vá»›i Trúc SÆ¡n là ngà y mưá»i tám tháng sáu tốt ngà y sẽ là m lá»… thà nh hôn. Hai ngưá»i trở thà nh vợ chồng, Bình Nhi đưa cho Trúc SÆ¡n ba trăm lạng bạc để mua nhà má»›i lịch sá»± mà ở. Trúc SÆ¡n lại mua má»™t con ngá»±a để dùng Ä‘i thăm bệnh trong huyện, không còn phải Ä‘i bá»™ như trước nữa...
|

23-09-2008, 07:07 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 19
QUA CÆ N KINH HÃI
Nói vá» Lai Bảo, Lai Vượng ngà y đêm vượt đưá»ng, đội sương đạp tuyết mà đi, tá»›i Äông Kinh thì và o Vạn Thá» môn nghỉ ngÆ¡i. Hôm sau ra đưá»ng nghe ngóng thì thấy dân gian bà n tán là vụ án Binh bá»™ Thương Thư há» Vương đã xét xong và sau mùa thu, Vương Thượng thư sẽ bị xá» quyết. Còn vụ Dương ÄỠđốc thì vì đám gia quyến thuá»™c hạ chưa bị bắt hết nên chưa xét xỠđịnh Ä‘oạt Sau đó hai ngưá»i tá»›i đưá»ng Long Äức, gần phá»§ há» Thái để dò há»i tin tức. Lát sau thấy má»™t ngưá»i mặc áo xanh từ trong Thái phá»§ vá»™i vã bước ra, Ä‘i vá» hướng đông, hai ngưá»i nháºn ra là viên Cán biện há» Dương cá»§a phá»§ ÄỠđốc liá»n định gá»i lại há»i han, nhưng nhá»› là Tây Môn Khánh không dặn nên lại thôi. Má»™t lúc lâu sau, hai ngưá»i lân la tá»›i cổng phá»§, há»i lÃnh gác cổng:
- Chẳng hay Thái sư có nhà không ?
LÃnh gác đáp:
- Lão gia chỉ bị mất chức Phụ chÃnh mà thôi, hiện Ä‘ang ở trong triá»u nghị sá»± chưa vá». Mấy ngưá»i há»i có việc gì ?
Lai Bảo nói:
- CÅ©ng có chút việc má»n, xin má»i giùm viên quản gia há» Äịch ra đây, chúng tôi cần thưa chuyện.
LÃnh gác và o há»i quan giữ cổng rồi trở ra đáp:
- Äịch quản gia không có đây.
Lai Bảo biết là tên nà y nói dối để là m tiá»n, bèn lấy ra má»™t lạng bạc đưa cho lÃnh gác, lÃnh gác cầm lấy rồi há»i:
- Hai ngưá»i muốn yết kiến lão gia hay là Há»c sÄ© đại gia ? Nếy muốn yết kiến lão gia thì phải gặp Äịch quản gia, còn nếu muốn yết kiến Há»c sÄ© đại gia thì phải gặp tiểu quản gia Cao An. Hiện giá» thì lão gia ở triá»u chưa vá», chỉ có Há»c sÄ© đại gia ở nhà thôi. Hai ngưá»i có chuyện cần thì để tôi và o bẩm vá»›i Cao quản gia, rồi Cao quản gia và o bẩm lại vá»›i đại gia cÅ©ng váºy chứ gì ?
Lai Bảo nói:
- Tôi là ngưá»i cá»§a Phá»§ Dương ÄỠđốc muốn được yết kiến lão gia.
LÃnh gác nghe váºy vá»™i chạy và o, lát sau Cao quản gia bước ra, má»i Lai Bảo và o vá»ng gác trong cổng, Lai Bảo đưa ra mưá»i lạng bạc rồi thưa:
- Tôi là ngưá»i cá»§a Dương gia, định tá»›i đây sá»›m để cùng Dương cán biện há»i tin tức, nhưng tá»›i nÆ¡i trá»… thà nh ra Dương cán biện đã tá»›i trước rồi.
Cao An nháºn bạc rồi nói:
- Dương Cán biện cÅ©ng vừa má»›i ở đây ra, còn lão gia thì bãi triá»u, ngươi chịu khó đợi, lát nữa ta sẽ dẫn và o yết kiến lão gia.
Nói xong dẫn Lai Bảo và o ngồi chá» tại má»™t ngôi nhà cạnh đại sảnh đưá»ng. Ngôi sảnh đưá»ng nà y quay vá» hướng nam, đồ sá»™ nguy nga, và ng son chói lá»i, ở giữa treo má»™t bức hoà nh có bốn chữ "Há»c sÄ© cầm đưá»ng" là ngá»± bút ban tứ. Nguyên con trai Thái Kinh là Thái Du cÅ©ng là má»™t sá»§ng thần, hiện là m chức Há»c sÄ© tại Tưá»ng Hòa Ä‘iện kiêm Lá»… bá»™ Thượng thư. Cao An để Lai Bảo ngồi đó rồi và o trong, lát sau trở ra dẫn Lai Bảo lên sảnh đưá»ng. Lai Bảo quỳ ngay tại thá»m sảnh đưá»ng. Thái Du ăn mặc giản dị ngồi trong há»i:
- Ngươi ở đâu tới ?
Lai Bảo thưa:
- Tôi là ngưá»i cá»§a Trần gia, thân gia cá»§a Dương gia, định cùng Dương Cán biện tá»›i đây há»i tin tức, không ngá» Dương Cán biện tá»›i trước, nên đà nh mạo muá»™i má»™t mình tá»›i đây.
Nói xong rút trong tay áo tấm thiếp mà đưa lên, Cao An cầm thiếp đưa cho Thái Du, Thái Du liếc qua rồi bảo:
- Lão gia ta cÅ©ng vì chuyện nà y mà mấy hôm nay cứ phải tránh mặt, má»i sá»± thẩm vấn xét xá» là ở Tam Pháp ty, do Hữu Thừa tướng Lý gia phụ trách. Việc cá»§a Dương lão gia thì hôm qua đã có tin tức rồi.
Thánh thượng cũng khoan hồng đôi phần, nhưng còn chỠbắt hết gia quyến thuộc hạ rồi sẽ xét. Bây giỠngươi cũng nên tới Lý phủ xem sao.
Lai Bảo ráºp đầu nói:
- Tiểu nhân nà y không quen biết ai ở Lý phủ, nguyện xin đại gia thương tình mà giúp cho. Tiểu nhân cũng không biết Lý phủ chỗ nà o nữa.
Thái Du bảo:
- Ngươi cứ tá»›i cầu Thiên Hán há»i thăm phá»§ cá»§a Hữu thừa tướng Tư ChÃnh diện Äại há»c sÄ© kiêm lá»… bá»™ Thượng thư Lý Bang Nhan ở đâu là ngưá»i ta chỉ cho, kinh đô nà y ai lại không biết. Nhưng ta cÅ©ng cho ngưá»i cùng Ä‘i vá»›i ngươi. Còn ở đây ta sẽ liệu cho.
Nói xong sai Cao An cùng Ä‘i, gặp Lý gia mà nói thay Lai Bảo. Cao An dẫn Lai Bảo ra, cùng Lai Vượng mang lá»… váºt tá»›i phá»§ há» Lý. Lúc đó vừa lúc Bang Nhan từ triá»u vá», còn mặc phẩm phục hốt bạc Ä‘ai và ng. Gia nhân và o bẩm là có Cao quản gia do Thái Há»c sÄ© sai tá»›i. Cao An được gá»i và o trước thưa bẩm má»™t hồi rồi trở ra dẫn Lai Bảo, Lai Vượng và o. Hai ngưá»i quỳ tại thá»m đại sảnh, dâng lá»… váºt lên. Bang Nhan bảo:
- Thái đại gia vá»›i ta là chá»— thân tình, các ngươi lại là ngưá»i cá»§a bên thân gia Dương lão gia, ta là m sao nháºn lá»… nà y được ? Vả lại nhá» thánh thượng hồi tâm nên Dương lão gia chắc cÅ©ng vô sá»±, bây giá» chỉ cần trừng trị dám gia nhân thuá»™c hạ để là m gương mà thôi. Nghe đâu là đám thuá»™c hạ cá»§a Vương phá»§ gồm Thư biện Äổng Thăng, gia nhân Vương Liêm, Hoà ng Ngá»c; đám thuá»™c hạ gia nhân cá»§a Dương lão gia gồm Thư biện Lư Hổ, Cán biện Dương Thịnh, Hà n Tông Nhân, Triệu Hoằng Äạo, Lưu Thà nh và bè đảng gồm Trần Hồng, Tây Môn Khánh và Hồ Tứ, đó là bá»n cáo mượn oai hùm, á»· thế là m lá»™ng, bá»n đó hoặc bị xá» quyết hoặc bị phát vãng để là m sáng tá» phép nước.
Lai Bảo nghe xong thì chân tay rụng rá»i, vá»™i ráºp đầu lạy mà thưa:
- Tiểu nhân xin thưa tháºt, tiểu nhân chÃnh là gia nhân cá»§a Tây Môn Khánh quan nhân, cúi xin lão gia mở Æ¡n cứu tá» mà giúp cho.
Cao An cÅ©ng quỳ xuống xin giùm cho Lai Bảo. Bang Nhan nghÄ© rằng năm trăm lạng kim ngân rá»±c rỡ sáng chói trên mâm kia chỉ là để xóa bá»›t má»™t tên trong danh sách tá»™i nhân thì quá rẻ, bèn sai gia nhân Ä‘em án thư tá»›i, lấy danh sách tá»™i nhân ra, sá»a tên Tây Môn Khánh thà nh ra tên Giả Liêm, rồi cho Lai Bảo, Lai Vượng lui ra thưởng cho má»—i ngưá»i, kể cả Cao An, lại viết thiếp trả lá»i cho Thái Du. Ra tá»›i đưá»ng, sau khi từ giã Cao An, Lai Bảo, Lai Vượng trở vá» phòng trá», trả tiá»n phòng, thu xếp hà nh lý, cấp tốc vượt đưá»ng trở vá» huyện Thanh Hà . Tá»›i nhà , và o gặp Tây Môn Khánh kể lại đầu Ä‘uôi. Tây Môn Khánh nghe xong toát mồ hôi, quay lại bảo Nguyệt nương:
- CÅ©ng may là sá»›m sai ngưá»i Ä‘i, nếu không thì đại nguy rồi. Nói xong trá»ng thưởng cho LaiBảo, Lai Vượng, rồi hạ lệnh mở cổng ngõ, gá»i thợ tiếp tục dá»±ng hoa viên xây lầu các.
Má»™t hôm, Äại An nhân Ä‘i qua đưá»ng Sư Tá», thấy nhà cá»§a Lý Bình Nhi bây giá» trở thà nh tiệm thuốc bá» thế, tá»§ thuốc rình rà ng, quầy hà ng chói Ä‘á», ngoà i cá»a lại có biển đỠtên hiệu, bèn trở vá» thưa lại vá»›i chá»§.
Nhưng chưa biết chuyện Bình Nhi đã trở thà nh vợ của lang y Trúc Sơn, nên chỉ nói thêm :
Nhị nương mở tiệm thuốc lá»›n lắm, khách hà ng ra và o tấp náºp.
Tây Môn Khánh nghe xong bán tÃn bán nghi, sai lấy ngá»±a để tá»›i dò há»i xem sao. Hôm đó và o khoảng trung tuần tháng bảy, gió may hiu hắt, sương thu là nh lạnh, Tây Môn Khánh cưỡi ngá»±a ra phố, trước hết tìm gặp Ứng, Tạ hai ngưá»i để rá»§ Ä‘i uống rượu nghe hát. Ứng Tưóoc há»i:
- Lâu nay sao chẳng thấy bóng dáng đại ca đâu, anh em chúng tôi có tá»›i nhà mấy lần nhưng thấy cổng ngõ trong ngoà i đóng kÃn nên không dám gá»i, muốn gặp mà chẳng biết là m sao, Thế nà o, đại ca đã cưới tẩu tẩu vá» chưa mà chẳng thấy cho anh em uống rượu gì cả ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Chuyện nhà rắc rối quá nên tạm đóng cá»a lo liệu Ãt ngà y, chuyện cưới há»i phải dá»i lại ngà y khác.
Ứng Bá Tước bảo:
- Anh em quả không biết đại ca báºn rá»™n lo lắng chuyện gì, nay má»i việc chắc đã xong xuôi nên đại ca má»›i rảnh rang như thế nà y. Anh em thỉnh đại ca tá»›i nhà Ngân Nhi uống rượu.
Ba ngưá»i tá»›i nhà Ngân Nhi uống rượu nghe hát tá»›i chiá»u, Tây Môn Khánh má»›i được hai bạn cho vá».
Ra tá»›i đưá»ng, Tây Môn Khánh đã ngà ngà say, cưỡi ngá»±a vá» phÃa đưá»ng Äồng Nhai, giữa đưá»ng gặp Phùng ma ma Ä‘ang tất tả Ä‘i, bèn chặn lại há»i:
- Ma ma Ä‘i đâu mà vá»™i vá»™i và ng và ng váºy ?
Phùng ma ma đáp:
Nhị nương sai tôi tới nhà chùa ở ngoại thà nh là m lễ cho Hoa nhị gia.
Tây Môn Khánh lúc đó hơi say, muốn vỠnhà nghỉ, bèn bảo:
- Nhị nương hồi nà y mạnh khá»e không ? Äể ngà y mai tôi sẽ tá»›i nói chuyện.
Phùng ma ma bảo:
- Chá» quan nhân há»i đến thì đã muá»™n rồi, ngưá»i ta đã yên bá» gia thất, còn gì để nói nữa.
Tây Môn Khánh kinh ngạc há»i:
- Sao lại có chuyện như váºy ?
Phùng ma ma đáp:
- Lúc trước Nhị nương mấy lần sai tôi tá»›i má»i quan nhân mà chẳng được gặp, cổng ngõ trong ngoà i thì đóng im ỉm, nhỠđược Äại An và o má»i thì quan nhân không chịu tá»›i. Quan nhân đã chẳng ngó ngà ng thì ngưá»i ta phải tÃnh, bây giá» còn há»i gì nữa.
Tây Môn Khánh há»i:
- Nhưng mà lấy ai váºy ?
Phùng ma ma đáp:
- Thì Tương tiên sinh chứ còn ai nữa.
Äoạn kể lại đầu Ä‘uôi việc Bình Nhi buồn phiá»n sinh bệnh. Tương Trúc SÆ¡n tá»›i chữa bệnh rồi hai ngưá»i thà nh vợ chồng, rồi Bình Nhi bá» tiá»n cho Trúc SÆ¡n mua nhà , mở tiệm thuốc. Tây Môn Khánh nghe xong vừa tức vừa buồn, vò đầu bứt tai bảo:
- Khổ không, lấy ai không lấy, sao lại lấy thằng đó, nó có cái gì đâu.
Nói xong giục ngá»±a vá» thẳng nhà . Lúc đó, Nguyệt nương, Ngá»c Lâu, Kim Liên và Tây Môn đại thư Ä‘ang ngồi đánh bà i giải trÃ. Thấy Tây Môn Khánh vá», má»i ngưá»i kịp thá»i lánh và o nhà trong, chỉ còn Kim Liên Ä‘ang loay hoay, Tây Môn Khánh mắng:
- Äồ hư hèn, ở nhà vô công rồi nghá» nên giở trò cá» bạc phải không ?
Nói xong, xấn tá»›i đánh Kim Liên mấy bạt tai rồi và o thư phòng mà ngá»§. Lát sau thức dáºy, la hét a hoà n, đánh Ä‘áºp gia nhân, là m ầm ỹ nhà cá»a. Äám thê thiếp tụ lại há»i nhau, nhưng không ai hiểu chuyện gì.
Nguyệt nương trách Kim Liên:
Äã thấy ngưá»i ta uống rượu say vá» thì phải lánh Ä‘i, lại cứ đứng đó mà chá»c tức. Chắc vì váºy mà nổi cÆ¡n chứ gì. Ngá»c Lâu bảo:
- Mắng chúng mình thì đã đà nh, nhưng sao lại mắng cả Äại nương nữa.
Kim Liên tiếp lá»i:
- Má»i ngưá»i cùng vui chÆ¡i, váºy mà ai cÅ©ng nhanh chân thoát được, tôi cháºm chân ở lại còn bị đánh mắng tháºt bất công.
Nguyệt nương giáºn bảo:
- Sao lúc đó không xúi gia gia đánh mắng chúng tôi cho đồng Ä‘á»u ? Äể bây giá» khá»i phân bì ?
Kim Liên biết mình lỡ lá»i bèn giả lả:
- Äại nương Æ¡i, không phải tôi nói váºy đâu, tôi trách là trách gia gia buồn giáºn chuyện gì ở đâu đâu, vá» nhà lại chỉ trút lên đầu má»™t mình tôi. Rồi mắng như tát nước, lại còn đánh Ä‘áºp nữa chứ.
Nguyệt nương bảo:
- Ai bảo còn ưỡn ẹo ở đó, ngưá»i ta không đánh cô thì ngưá»i ta đánh chó để bá»›t giáºn hay sao ?
Ngá»c Lâu nói:
- Thư thư nên gá»i gia nhân và o há»i xem hôm nay gia gia Ä‘i chÆ¡i những đâu, có chuyện gì xảy ra không mà vá» nhà là m rầm rÄ© lên như váºy.
Nguyệt nương cho gá»i Äại An và o mắng phá»§ đầu:
- Thằng khốn kiếp kia, mà y không chịu nói tháºt thì ta sai đánh mà y và thằng Bình An má»—i đứa mưá»i trượng.
Äại An lo sợ thưa:
- Xin Äại nương bá»›t giáºn, để tôi xin nói tháºt. Hôm nay gia gia cùng Ứng nhị gia và Tạ đại gia uống rượu nghe hát tại nhà nà ng Ngân Nhi. Tiệc xong, gia gia trên đưá»ng vá» nhà thì gặp Phùng ma ma. Ma ma cho biết là Hoa nhị nương đợi mãi gia gia không thấy nên đã là m vợ lang y há» Tương rồi. Vì thế mà gia gia buồn bá»±c trong lòng.
Nguyệt nương bảo:
- Con dâm phụ vô liêm sỉ đó là m khổ chúng mình.
Äại An thêm:
- Tôi đã biết trước chuyện đó, Nhị nương còn bá» tiá»n ra mở tiệm thuốc lá»›n cho Tương tiên sinh nữa.
Tôi có thưa với gia gia nhưng gia gia không tin.
Ngá»c Lâu nói:
- Chồng má»›i chết chưa hết tang đã lo xòng xá»c lấy chồng má»›i, chá» ngưá»i nà y không được thì vÆ¡ cà n vÆ¡ đại ngưá»i kia, tháºt hết chá»— nói.
Nguyệt nương bảo:
- Ôi dà o, cái thứ chồng chết nằm đó đã vá»™i rượu chè chăn gối vá»›i ngưá»i khác thì có má»™t mình Hoa nhị nương đâu mà trách. Những cái đồ vô tiết vô nghì đó nhan nhản thiếu gì, hÆ¡i đâu mà nói cho thêm mệt.
Nguyệt nương nói câu đó chá»§ ý là má»™t viên đạn bắn hai con chim, vì Ngá»c Lâu và Kim Liên Ä‘á»u ở và o trưá»ng hợp đó, hai ngưá»i vừa giáºn vừa thẹn mà vá» phòng riêng.
Äêm đó Tây Môn Khánh ngá»§ má»™t mình ở thư phng. Sáng hôm sau dáºy sá»›m, ra ngôi đình trong hoa viên uống trà rồi gá»i con rể là Trần KÃnh Tế tá»›i tÃnh toán tiá»n bạc. Tây Môn Khánh đại thư thì ở trong nhà , trò chuyện vá»›i Nguyệt nương. Bắt đầu từ hôm đó Tây Môn Khánh giao cho KÃnh Tế việc coi sóc đám thợ là m nhà , ăn uống đã có gia nhân Ä‘em ra, không cho gá»i thì không được và o nhà . Do đó đám thê thiếp cá»§a Tây Môn Khánh không bao giỠđược gặp mặt KÃnh Tế. Má»™t hôm Tây Môn Khánh tá»›i nhà Hạ Äá» hình có việc, Nguyệt nương thương KÃnh Tế vất vả trông coi công việc bèn bảo Kiá»u Nhi và Ngá»c Lâu:
- Nó ngà y ngà y vất vả mà mình chẳng có lấy má»™t bữa tiệc đãi công. Nó thức khuya dáºy sá»›m, ăn ngá»§ thất thưá»ng mà lo việc cho nhà vợ, mình cÅ©ng nên có cái gì an á»§i nó chứ.
Ngá»c Lâu nói:
- Äại nương có toà n quyá»n vá» má»i việc trong nhà , Äại nương không nói thì ai dám là m.
Nguyệt nương bèn sai gia nhân chuẩn bị tiệc rượu, tá»›i trưa thì má»i KÃnh Tế và o ăn, gá»i là bù đắp công khó nhá»c. KÃnh Tế dặn dò công việc rồi và o nhà vái chà o Nguyệt nương mà ngồi và o bà n tiệc. Nguyệt nương bảo:
- Hiá»n tế vất vả hà ng ngà y, ta vẫn muốn đãi công cho hiá»n tế nhưng báºn quá, hôm nay gia gia không có nhà , ta má»›i được rảnh rang để có chén rượu má»i hiá»n tế dùng cho quên mệt nhá»c.
KÃnh Tế thưa:
- Cảm Æ¡n nhạc nương đã phà tâm lo lắng cho con. Nguyệt nương bảo KÃnh Tế cứ ăn uống tá»± nhiên, rồi sai Tiểu Ngá»c và o má»i Tây Môn đại thư ra tiếp rượu cho chồng. Tiểu Ngá»c đáp:
- Äã má»i rồi, đại cô nương cÅ©ng sắp ra.
Bá»—ng bên trong có tiếng cưá»i nói vui vẻ. KÃnh Tế há»i:
- Chẳng hay trong đó có chuyện gì vui vẻ váºy ?
Nguyệt nương bảo:
- Äại thư và con Ngá»c Tiêu Ä‘ang đánh bà i giải trà đó.
KÃnh Tế nói:
- Tệ tháºt, má»i thì không ra, tưởng mắc chuyện gì, hóa ra đánh bà i trong đó.
Lát sau vợ KÃnh Tế má»›i bước ra cùng chồng đối ẩm.
Nguyệt nương bảo:
- Hiá»n tế đây có biết đánh bà i không ?
Äại thư đáp:
Cũng biết qua loa.
Nguyệt nương nghÄ© rằng KÃnh Tế quả là đứa rể hiá»n là nh ngoan ngoãn, có biết đâu là tay ăn chÆ¡i từng trải, rượu chè cá» bạc không gì không biết, ca múa đà n địch cái gì cÅ©ng hay, bèn bảo:
- Nếu hiá»n tế biết đánh bà i chút Ãt thì lát nữa ăn xong và o trong kia cùng má»i ngưá»i giải trà cho vui.
KÃnh Tế đáp:
- Xin nhạc nương và các nương nương miá»…n cho, con còn nhiá»u việc không bỠđược.
Nguyệt nương bảo:
- Hiá»n tế là chá»— thân tình trong nhà có gì mà ngại.
Sau bữa tiệc, Nguyệt nương dẫn KÃnh Tế và o trong, Ngá»c Lâu thấy KÃnh Tế và o thì đứng dáºy định Ä‘i nhưng Nguyệt nương bảo:
- Hiá»n tế đây chứ phải ai xa lạ đâu, cứ ở đây Ä‘i.
Äoạn quay sang bảo KÃnh Tế:
- Äây là Tam nương.
KÃnh Tế vá»™i nghiêng mình vái chà o, Ngá»c Lâu cÅ©ng đáp lá»…. Sau đó Nguyệt nương, Ngá»c Lâu và Tây Môn đại thư thua luôn mấy ván liá»n. KÃnh Tế và o cầm bà i thay vợ. Bá»—ng Kim Liên vén rèm bước và o, trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy, cưá»i tươi như hoa mà bảo:
- Tôi lại tưởng ai, hóa ra Trần hiá»n tế.
KÃnh Tế giáºt mình nhìn lại, chợt thấy lòng dạ xốn xang, tâm thần bất định, tháºt là :
Mấy Ä‘á»i oan nghiệt, má»™t buổi tương phùng, Bao ná»—i ái ân, tình cá» tao ngá»™.
Nguyệt nương bảo KÃnh Tế:
- Äây là NgÅ© nương, hiá»n tế chỉ nên lấy lá»… tôn trưởng mà đãi KÃnh Tế đứng váºy vái chà o, Kim Liên cÅ©ng vá»™i đáp lá»….
Nguyệt nương lại nói:
- Ngũ nương tới coi bà i của tôi đây, thế nà y mà không ăn có tức không.
Kim Liên bước tá»›i, tỳ tay và o thà nh giưá»ng nhìn và o bà i cá»§a Nguyệt nương rồi cùng thì thầm trong việc ăn quân nà y đánh quân kia. Kim Liên bảo:
- Äể tôi giúp Äại nương đánh bại Nhị nương và hiá»n tế đây má»›i được.
Má»i ngưá»i Ä‘ang vui vẻ thì Äại An há»™c tốc chạy và o thưa:
- Gia gia vỠrồi đó.
Má»i ngưá»i hốt hoảng phân tán, Nguyệt nương sai Tiểu Ngá»c đưa KÃnh Tế theo cá»a sáu mà ra. Lúc đó Tây Môn Khánh má»›i vá» tá»›i cổng, xuống ngá»±a, ghé qua coi đám thợ má»™t chút rồi tá»›i phòng Kim Liên.
Kim Liên đã vá» kịp, vá»™i ra tiếp rước. Tây Môn Khánh cởi áo ngoà i, Kim Liên đỡ lấy mà há»i:
- Chà ng vá» sá»›m váºy ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hạ Äá» hình được thăng chức, má»i ngưá»i tá»›i chúc mừng, mình cÅ©ng tá»›i má»™t chút cho có mà thôi.
Kim Liên bảo:
- Chà ng uống rượu nhé.
Äoạn sai a hoà n dá»n rượu và đồ ăn ra, hai ngưá»i đối ẩm. Tây Môn Khánh bà n vá»›i Kim Liên vá» chuyện mở tiệc đãi bạn bè khi nhà cá»a và vưá»n hoa má»›i hoà n thà nh. Trò chuyện má»™t lát thì trá»i bắt đầu tối, Xuân Mai thắp đèn mang ra. Kim Liên nói:
- Hôm ná» chà ng Ä‘i đâu vá», thấy mấy ngưá»i cùng ngồi đánh bà i, sao chà ng lại chỉ đánh mắng má»™t mình tôi, để tôi bị ngưá»i ta nói nà y nói ná», là m nhục tôi đủ Ä‘iá»u.
Tây Môn Khánh há»i:
- Ai nói nà ng váºy ?
Kim Liên đáp:
- Thì Äại nương chứ còn ai, nói là tôi không biết trên dưới gì cả lại còn bá»›i móc chuyện riêng cá»§a tôi ra nữa. Mà hôm đó chà ng có chuyện gì buồn bá»±c váºy ?
Tây Môn Khánh nói:
- Hôm đó Ä‘i uống rượu nghe hát vá»›i Ứng nhị ca và Tạ đại ca, sau khi ở nhà Ngô Ngân Nhi ra, giữa đưá»ng tôi gặp con mẹ há» Phùng, nói là Hoa nhị nương lấy chồng rồi. Tưởng lấy ai, hóa ra lấy cái thằng lang băm há» Tương. Thằng đó thì có cái gì cÆ¡ chứ, váºy mà cho tiá»n nó là m vốn rồi lại lấy ngay nhà mình cho nó mở tiệm thuốc, như váºy không bá»±c sao được.
Kim Liên bảo:
- Cái đó là tại chà ng, tôi nói là chà ng phải tÃnh ngay, váºy mà chà ng cứ lần lữa, bây giá» còn trách ai.
Vả lại nói cho cùng thì cÅ©ng là tại Äại nương ngăn cản nên chà ng má»›i không quyết. Tây Môn Khánh liá»n quy hết tá»™i cho Nguyệt nương là là m há»ng chuyện. Từ đó giáºn ghét Nguyệt nương lắm, không thèm gặp gỡ há»i han gì cả. Nguyệt nương thấy váºy cÅ©ng mặc kệ, Ä‘i muá»™n vá» sá»›m cÅ©ng chẳng thèm há»i han. Tây Môn Khánh có cần chuyện gì, Nguyệt nương chỉ sai a hoà n là m thay. Vợ chồng vì váºy trở nên lãnh đạm. Kim Liên thấy váºy lấy là m đắc ý lắm lại cà ng chiá»u chuá»™ng Tây Môn Khánh hÆ¡n lên, nhưng trong lòng lại luôn nghÄ© tá»›i KÃnh Tế, Kim Liên thấy KÃnh Tế trẻ trung đẹp đẽ thì tìm cách quyến rÅ©, nhưng vẫn còn sợ Tây Môn Khánh, chưa dám hà nh động lá»™ liá»…u.
Má»™t hôm, việc xây cất hoà n thà nh, bạn bè tá»›i mừng rất đông đảo, Tây Môn cho mở tiệc khoản đãi khách khứa tại đại sảnh, ban thưởng cho bá»n thợ. Äến quá trưa buổi tiệc má»›i tan. Tây Môn Khánh uống rượu hÆ¡i nhiá»u, và o thư phòng ngá»§. KÃnh Tế tìm đến phòng Kim Liên giả vá» xin trà uống. Kim Liên Ä‘ang ngồi đánh đà n tỳ bà trong phòng, thấy váºy cưá»i bảo:
- Hôm nay trên đại sảnh đãi tiệc linh đình, hiá»n tế không ăn uống gì hay sao mà tá»›i đây há»i trà há»i nước ?
KÃnh Tế bảo:
- Cháu nói tháºt cho NgÅ© nương nghe, từ canh năm tá»›i giá» mệt nhá»c lo lắng đủ chuyện, có ăn uống được gì đâu.
Kim Liên há»i:
- Gia gia đang ở đâu ?
KÃnh Tế đáp:
- Gia gia đang ngủ tại thư phòng.
Kim Liên bảo:
- Nếu hiá»n tế chưa ăn gì thì để bảo nó Ä‘em Ãt bánh lên cho mà ăn.
Nói xong bảo Xuân Mai dá»n mấy đĩa bánh lên bà n má»i KÃnh Tế ăn. KÃnh Tế ngồi xuống, thấy Kim Liên còn ôm đà n liá»n há»i:
- NgÅ© nương vừa má»›i đà n khúc gì váºy ? Sao không hát lên ? Kim Liên nguýt KÃnh Tế rồi cưá»i bảo:
- À, gá»›m tháºt, hiá»n tế là cái gì mà tôi phải hát cho hiá»n tế nghe ? Äể gia gia tá»›i đây, tôi nói lại cho gia gia nghe má»›i được.
KÃnh Tế cưá»i hì hì quỳ xuống thưa:
- Xin NgÅ© nương thương cháu, lần sau không dám ăn nói như váºy nữa.
Kim Liên cưá»i khanh khách không đáp. Từ đó hai ngưá»i mắt Ä‘i mà y lại, thưá»ng lén gặp nhau chuyện trò lÆ¡i lả. Má»™t hôm và o khoảng thượng tuần tháng tám, Tây Môn Khánh tá»›i nhà Hạ Äá» hình ăn sinh nháºt. Ở nhà , Nguyệt nương cho bà y tiệc tại hoa viên má»›i, gá»i má»i ngưá»i trong nhà tá»›i dá»±. Tiệc xong, Nguyệt nương cùng đám đà n bà con gái trong nhà du ngoạn trong hoa viên, thăm các ngôi nhà mát trong vưá»n, ngắm hoa nhìn cảnh, Ä‘uổi bướm ngắm cá, khi tá»›i ngôi nhà cao nhất trong hoa viên, gá»i là Ngá»a Vân đình, Kim Liên cùng Tuyết Nga và Tây Môn đại thư thì lên Ngá»a Hoa Lâu nhìn ngắm cảnh vưá»n, ngắm từ khóm mẫu đơn tá»›i đóa hải đưá»ng, từ dà n tưá»ng vi tá»›i bụi má»™c hương, ngắm những khóm trúc xanh tươi, những thân tùng cao vút. Lát sau, Nguyệt nương lại cho dá»n rượu ngang tại Ngá»a Vân dình, gá»i má»i ngưá»i tá»›i uống rượu ngắm rồi bảo::
- Hôm nay tôi quên không má»i Hiá»n tế tá»›i rồi.
Äoạn quay lại bảo a hoà n Ä‘i má»i KÃnh Tế. Lát sau KÃnh Tế tá»›i đầu đội mÅ© lụa thanh thiên, mình mặc áo Ä‘oạn mà u tÃa, chân Ä‘i hà i thêu, bước tá»›i vái chà o má»i ngưá»i rồi ngồi xuống, đối diện vá»›i vợ. Má»i ngưá»i uống rượu, chuyện trò vui vẻ. Sau mấy tuần rượu, Nguyệt nương xoay ra đánh cá» vá»›i Kiá»u Nhi và Tây Môn đại thư, Tuyết Nga và Ngá»c Lâu dắt nhau Ä‘i ngoạn cảnh, Kim Liên má»™t mình dá»c theo mấy ngá»n giả sÆ¡n, mấy ven hồ dùng quạt bắt bướm. Bá»—ng nghe tiếng KÃnh Tế nói sau lưng:
- Ngũ nương không biết bắt bướm đâu, bướm nó bay lên bay xuống khó bắt lắm, để cháu bắt giùm cho.
Kim Liên quay lại lưá»m KÃnh Tế cưá»i bảo:
- Äồ khỉ ở đâu ấy, ai thèm nhá», có Ä‘i chá»— khác Ä‘i không?
KÃnh Tế cưá»i hì hì bước lại sát Kim Liên định giáºt lấy cái quạt nhưng Kim Liên cầm quạt Ä‘áºp nhẹ và o tay KÃnh Tế. Từ xa, Ngá»c Lâu tình cá» nhìn thấy, bèn gá»i lá»›n:
- NgÅ© nương lại đây, tôi có chuyện nà y muốn nói. Kim Liên giáºt mình, trở lại vá»›i Ngá»c Lâu. KÃnh Tế ngỡ ngà ng ở lại vá»›i những cánh bướm cháºp chá»n bay liệng xung quanh...
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 11:32 AM.
|
 |
|
| |