 |
|

12-10-2008, 10:51 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 75
Tình địch là m là nh
Sáng hôm sau, hai ngưá»i đã thức dáºy nhưng còn nằm trên giưá»ng, Kim Liên há»i:
- Ngà y hai mươi tám nà y Ứng nhị gia má»i chúng tôi, chà ng có cho chúng tôi Ä‘i không?
Tây Môn Khánh đáp:
- Äi chứ sao không?
Kim Liên nói:
- Tôi còn một chuyện nà y muốn nói với chà ng, chẳng biết chà ng có chịu không.
Tây Môn Khánh bảo:
- Có chuyện gì thì cứ nói Kim Liên ngáºp ngừng:
- Chà ng lấy cái áo cừu của Bình Nhi cho tôi mặc đi. Ngà y mai đi ăn tiệc, ai cũng có áo cừu đẹp, chỉ mình tôi là không có.
Tây Môn Khánh bảo:
- Thì cái áo cừu của nhà hỠVương đem cầm đó, nà ng mặc không được hay sao?
Kim Liên nói:
- Ão ngưá»i ta Ä‘em cầm mà mặc sao coi được. Thôi, chà ng cứ lấy áo cá»§a Bình Nhi cho tôi Ä‘i, tôi sẽ thêu thêm con hạc bằng kim tuyến ở tay áo. Chà ng cho tôi chứ cho ai đâu mà ngại.
Tây Môn Khánh nói:
- Lạ quá, tôi nói là không được, cái áo đó trị giá tá»›i sáu chục lạng bạc chứ Ãt á»i gì đâu. Nà ng chỉ biết lợi cho nà ng mà thôi.
Kim Liên giáºn dá»—i:
- Ä‚n nói hay nhỉ, chẳng gì thì tôi cÅ©ng là vợ chà ng, ăn mặc đẹp thì chà ng nở mà y nở mặt vá»›i ngưá»i ta chứ sao. Bây giá» chà ng không cho tôi thì để là m gì, hay là để cho con nà y con kia, nếu váºy thì chà ng cứ cho Ä‘i, tôi mà đáng kể gì.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nà ng tháºt không biết Ä‘iá»u, đã xin xá» ngưá»i ta lại còn ương ngạnh, tháºt đúng ăn mà y mà đòi xôi gấc.
Kim xiên bảo:
- Lạ nhỉ, tôi có phải là a hoà n cá»§a chà ng đâu mà phải quy lụy van xin nà y ná».
Trong nà y Ä‘ang nói chuyện thì bên ngoà i, Äại An tá»›i bảo Xuân Mai:
- An Lang trung đem thiếp tới thỉnh gia gia uống rượu.
Tây Môn Khánh nghe được, vá»™i trở dáºy rá»a mặt chải đầu rồi bước ra.
Kim Liên lưá»i biếng, nằm trên giưá»ng dặn vá»›i theo:
- Chà ng Ä‘i uống rượu vá» chắc cÅ©ng còn sá»›m, nhá»› bảo lấy áo Ä‘em lại cho tôi, tôi chỠđấy, đừng có báºn rá»™n mà quên nhé, sợ rồi chà ng lại báºn chuyện nà y chuyện kia cho mà xem.
Tây Môn Khánh biết là không thể từ chối yêu sách cá»§a Kim Liên được, bèn bước sang phòng Bình Nhi. Như à dáºy sá»›m, Ä‘ang pha trà cúng chá»§, thấy Tây Môn Khánh và o thì tươi cưá»i Ä‘em trà tá»›i má»i, rồi uốn éo dừng bên.
Tâv Môn Khánh ngồi xuống uống trà rồi bảo Nghênh Xuân:
- Ngươi và o nhà trong lấy chìa khóa phòng Lục nương cho ta.
Như à há»i:
- Gia gia cần chìa khóa là m gì váºy?
Tây Môn Khánh đáp: .
- Lấy áo cừu cho Ngũ nương mặc.
Như ý há»i lại:
- Ão cừu cá»§a Lục nương hay sao?
Tây Môn Khánh đáp:
- Äúng váºy, NgÅ© nương muốn mặc thì cho mặc chứ giữ là m gì.
Nghênh Xuân vâng lá»i Ä‘i lấy chìa khóa, trong khi Như à nói:
- Hồi nà y tôi thấy gia gia đêm nà o cÅ©ng chỉ ở vá»›i NgÅ© nương mà không đến các phòng khác. Ai chứ NgÅ© nương bụng dạ hẹp hòi lắm. Hôm trước gia gia vắng nhà , chỉ vì cái vồ Ä‘áºp áo mà NgÅ© nương là m ầm lên lại còn hà nh hung tôi nữa, may mà có Hà n tẩu và Tam nương tá»›i khuyên can chứ không thì chẳng biết sẽ ra sao. Rồi khi gia gia từ Äông Kinh vá», chẳng biết ai nói vá»›i NgÅ© nương, mà NgÅ© nương bảo là tôi quyến rÅ© gia gia. NgÅ© nương chắc hẳn đã nói vá»›i gia gia như váºy rồi phải không?
Tây Môn Khánh gáºt đầu:
- NgÅ© nương có nói, nhưng theo ta thì ngà y mai ngươi nên tá»›i xin lá»—i NgÅ© nương thì hÆ¡n. Ngươi còn lạ gì NgÅ© nương nữa, cứ nói ngá»t là xong. NgÅ© nương tuy có cái miệng như váºy nhưng bụng dạ chẳng có gì đâu.
Như à nói:
- Hôm trước gia gia vá», thì hôm sau NgÅ© nương đã gặp tôi ăn nói hòa dịu rồi, NgÅ© nương bảo là gia gia yêu quý NgÅ© nương, các nương nương khác cÅ©ng phải nể nang, rồi dặn tôi từ nay phải ăn ở cho có phép tắc.
Tây Môn Khánh bảo:
- À như váºy thì tốt, NgÅ© nương đã có vẻ là m là nh rồi. Hôm qua NgÅ© nương cÅ©ng có nói là thỉnh thoảng để ta sang bên nà y ngá»§.
Như à bảo:
- Gia gia sang tháºt nhé, đừng có đánh lừa tôi đấy.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Ai đánh lừa ngươi là m gì.
Äang nói thì Nghênh Xuân Ä‘em chìa khóa tá»›i, Tây Môn Khánh bảo Nghênh Xuân mở phòng riêng cá»§a Bình Nhi, mở tá»§ ấy áo cừu, gói kỹ lại rồi sai Như ý Ä‘em sang cho Kim Liên.
Như à bước tá»›i gần ká» tai Tây Môn Khánh nói nhá»:
- Tôi cũng chẳng có quần áo gì coi được, nhân tiện, gia gia xem Lục nương có quần áo gì thì cho tôi một hai cái tôi mặc.
Tây Môn Khánh và o phòng, lấy má»™t cái áo bằng Ä‘oạn thúy lam, má»™t cái áo lụa mà u lam, má»™t ái quần lụa mà u và ng và má»™t đôi tất len, Ä‘em ra cho Như Ã. Như à nháºn quần áo rồi lạy tạ Tây Môn Khánh khóa tá»§ khóa phòng rồi trở ra bảo Như à đem áo cừu sang cho Kim Liên.Như à há»›n hở Ä‘em áo Ä‘i.
Kim Liên cÅ©ng đã dáºy, Ä‘ang ngồi trên giưá»ng thì Xuân Mai và o thưa:
- Như à đem áo cừu tới.
Kim Liên biết ý bảo:
- Ngưá»i cho nó và o đây.
Như à bước và o vái chà o Kim Liên há»i ngay:
- Gia gia sai ngươi phải không?
Như ý đáp:
- Thưa vâng, gia gia sai tôi đem áo cừu tới cho nương nương.
Kim Liên tinh quái há»i:
- Gia gia có cho ngươi quần áo gì không?
Như à biết là không nên nói dối bèn đáp:
- Thưa có, gia gia cho tôi hai cái áo, một ái quần và một đôi tất để mặc trong nhà , gia gia còn bảo tôi sang lạy tạ, xin lỗi nương nương.
Nói xong sụp lạy bốn lạy rồi đứng qua một bên. Kim Liên hà i lòng bảo:
- Thôi, chá»— trong nhà cả, không phải là m như váºy. Ngưá»i ta thưá»ng nói "thuyá»n nhiá»u thì má»›i cháºt sông, xe nhiá»u thì má»›i cháºt lá»™" ai mà muốn xỠác là m gì.
Như à đánh trúng và o tâm lý Kim Liên:
- Thưa nương nương, chá»§ tôi mất rồi, tuy trong nhà còn các nương nương khác, nhưng nương nương ở bên nà y cÅ©ng như là chá»§ tôi, từ nay xin nương nương thương mà bảo bá»c cho. ÄÆ°á»£c váºy thì tôi nguyện trung thà nh vá»›i nương nương tá»›i chết.
Kim Liên gáºt đầu rồi bảo:
- Quần áo gia gia má»›i cho, ngươi cÅ©ng phải thưa qua vá»›i Äại nương má»™t câu.
Như à đáp:
- Bữa trước tôi có thưa vá»›i Äại nương để xin quần áo mặc,Äại nương có nói là để gia gia rảnh sẽ sai lấy quần áo cho tôi.
Kim Liên bảo:
- Nếu Äại nương đã nói váºy thì thôi, khá»i phải thưa lại nữa.
Như à vái chà o Kim Liên rồi vỠphòng. Tây Môn Khánh đã lên đại sảnh.
Như ý há»i Nghênh Xuân:
- Hồi nãy mà y và o lấy chìa khóa, Äại nương có há»i gì không?
Nghênh Xuân đáp:
- Có chứ, Äại nương há»i là gia gia lấy chìa khóa là m gì, tôi không nói là gia gia lấy áo cừu cho NgÅ© nương mà chỉ nói là không biết. Äại nương nghe xong không há»i gì nữa.
Trong lúc đó, Tây Môn Khánh trông coi gia nhân dá»n bà n. Äám kép hát Trương Mỹ, Từ Thuáºn và Tá» Hiếu mang đồ nghá» lên.Bá»n ca công Lý Minh gồm bốn ngưá»i cÅ©ng Ä‘em nhạc khà tá»›i lạy chà o, Tây Môn Khánh bảo gia nhân dá»n cÆ¡m cho dám kép hát và ca công ăn. Sau đó dặn bá»n Lý Minh ba ngưá»i đà n hát tại đại sảnh, còn Tả Tháºn thì và o đà n hát ở nhà trong cho đám khách đà n bà nghe.
Hôm ná» vợ Hà n Äạo Quốc là Vương thị không đến, mà chỉ nhá» Thân Nhị Thư mua lá»… váºt, ngồi kiệu tá»›i chúc thá» Ngá»c Lâu.Vương Kinh nháºn lá»… váºt, dẫn Thân Nhị Thư và o trong rồi cho kiệu vá» hát sau thì Hà n Äại di và Mạnh Äại cữu mẫu từ ngoạI thà nh tá»›i. Vợ cá»§a các quản lý Cam, Phó, Bôn Tứ và Äoạn Tam Thư cÅ©ng tá»›i.
Ngoà i đại sảnh, Äại An dẫn hai ngưá»i đà n bà tá»›i, cả hai áo Ä‘oạn lục quần lụa hồng, trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy, nhưng má»™t ngưá»i thì trông hao hao giống Trịnh Ãi Hương. Tây Môn Khánh há»i:
- Ai váºy?
Äại An đáp:
- Äó là vợ Hồng Tứ, tức Hoà ng Tứ tẩu.
Hai ngưá»i chà o há»i xong thì lui ra. Tây Môn Khánh không nói gì, và o phòng Nguyệt nương ăn cháo rồi trả lại chìa khóa phòng Bình Nhi cho Nguyệt nương Nguyệt nương há»i:
- Chà ng mở phòng đó là m gì váºy.
Tây Môn Khánh miễn cưỡng đáp:
- Kim Liên nói là sang nhà Ứng nhị ca ăn tiệc mà không có áo cừu nên muốn mượn tạm áo cừu cá»§a Bình Nhi mặc đỡ.Nguyệt nương lưá»m chồng mà bảo:
- Tháºt không hiểu sao chà ng lại là m váºy. Lục nương còn sống được chà ng yêu quà biết bao, nay chết Ä‘i có cái áo cừu mà chà ng cÅ©ng lấy Ä‘i cho ngưá»i khác; chà ng phải nên nghÄ© tá»›i cái tình má»™t chút chứ.
Tây Môn Khánh im lặng, có vẻ ngượng ngùng. Bổng gia nhân và o báo là Lưu Há»c quan tá»›i trả nợ. Tây Môn Khánh ra đại sảnh tiếp chuyện Há»c quan. Lại thấy Äại An Ä‘em thiếp và o thưa:
- Bên phá»§ há» Vương cho ngưá»i Ä‘em lá»… lại.
Tây Môn Khánh há»i:
- Có những gì váºy?
Äại An đáp:
- Thì có một xấp lụa, một vò rượu và bốn món đồ ăn.
Tây Môn Khánh sai Vương KÃnh lấy thiếp cảm tạ và thưởng cho gia nhân há» Vương năm tiá»n rồi cho vá» .
Äại An vừa quay ra thì thấy Lý Quế Thư Ä‘ang xuống kiệu ngoà i cổng.Theo sau có gia nhân bưng bốn quả lể váºt,vá»™i chạy ra nói:
- Xin Quế Thư Ä‘i và o thẳng háºu phòng,hiện có Lư Há»c quan Ä‘ang ở đại sảnh.
Quế Thư nghe lá»i, Ä‘i vòng và o háºu phòng,lạy chà o Nguyệt nương. Äại An và Lai An Ä‘em lá»… váºt và o theo.Nguyệt Nương há»i:
- Gia gia đã biết chưa?
Äại An thưa:
- Gia gia đang tiếp khách nên chưa biết.
Nguyệt nương sai Tiểu Ngá»c mở nắp các quả đựng lá»… váºt ra, thấy bánh trúc thá», bánh Mai côi, má»™t cặp vịt quay, mấy vò rượu quý, tất cả chất đầy bốn cái quả lá»›n. Nguyệt nương quay lại sang nói chuyện vá»›i Quế Thư. Hôm nay Quế Thư mặc áo đại hồng,quần Ä‘oạn lam, tóc giắt đầy châu ngá»c, trang Ä‘iểm cá»±c kỳ lá»™ng lẩy.
Lát sau,Tây Môn Khánh bước và o, Quế Thư sụp lạy.Tây Môn Khánh bảo:
- Äến đây là đưá»c rồi, còn mua lá»… váºt là m gì.
Nguyệt nương đỡ lá»i:
- Vừa rồi Quế Thư có nói vá»›i tôi là sợ chà ng giáºn ghét vá» chuyện bữa trước, nhưng tháºt tình là do lá»—i cá»§a mẹ nó chứ nó không can dá»± gì cả. Bữa đó Quế Thư nó nhức đầu nằm trong phòng mà , chỉ thấy Vương Tam dẫn má»™t bá»n và o. Nguyên bá»n Vương Tam đến nhà Tần Ngá»c Chi, nhưng ghé nhà Quế Thư dùng trà . Nhưng vừa má»›i ngồi được má»™t chút thì bị lÃnh nha môn tá»›i bắt. Nói cho ngay, Quế Thư nó có ra ngoà i trò chuyện hồi lâu.
Tây Môn Khánh cưá»i nhạt:
- Lần trước cÅ©ng nói là không ra ngoà i gặp Vương Tam,lần nà y cÅ©ng nói là không ra ngoà i trò chuyện vá»›i Vương Tam,thì ra ngươi muốn nói gì thì nói hay sao. Nhưng xét cho cùng,ta cÅ©ng chẳng giáºn ghét là m gì. Nghá» ca nữ thì phải tiếp đón má»i ngưá»i, miá»…n ngưá»i nà o có tiá»n Ä‘á»u tá»›i được. Ta chẳng để ý gì đâu.
Quế Thư báºt khóc quỳ xuống thưa:
- Gia gia giáºn là rất đúng, nhưng quả tình má»i chuyện là do lá»—i lầm cá»§a mẫu thân con hết. Tháºt chuyện chẳng có gì, mà mẫu thân con không chịu để ý giữ gìn nên chuyện nhá» mà thà nh chuyện lá»›n, khiến gia gia phiá»n giáºn, con tháºt khổ tâm lắm.
Nguyệt nương bảo:
- Ngươi đã tá»›i đây thưa rõ như thế nà y thì gia gia phiá»n giáºn ngươi là m gì.
Tây Môn Khánh cũng bảo:
- Thôi ngươi đứng dáºy Ä‘i, ta không giáºn ghét gì đâu.
Quế Thư lạy tạ rồi ngẩng lên nũng nịu:
- Gia gia phải cưá»i thì con má»›i đứng dáºy. Nếu không được nhìn gia gia cưá»i thì nhất định còn quỳ mãi đây cho đến trăm năm.
Kim Liên lúc đó cÅ©ng có mặt, thấy váºy chướng tai gai mắt,bá»±c mình bảo:
- Thôi Quế Thư à , cứ chịu khó quỳ Ä‘i. Hôm nay ngươi quỳ trước mặt gia gia ở đây, thì nay mai gia gia tá»›i nhà ngươi sẽ qùy trước mặt ngươi.Lúc đó tha hồ ngươi lên mặt, không thèm để ý tá»›i gia gia.Váºy có phải hÆ¡n không.
Tây Môn Khánh và Nguyệt nương cùng báºt cưá»i.Quế THư thấy Tây Môn Khánh cưá»i ,má»›i yểu Ä‘iệu đứng dáºy.Má»i ngưá»i vui vẻ trò chuyện.
Bá»—ng thấy Äại An hoảng hốt và o báo:
- Có Tống lão gia và An lão gia tới.
Tây Môn Khánh vội mặc áo đội mũ bước ra nghêng tiếp.
Trong nà y Quế Thư nói với Nguyệt nương:
- Gia gia khó quá,chẳng thương con gì hết, từ nay con chỉ nguyện là m con gái cá»§a Äại nương mà thôi, không cần gia gia nữa.
Nguyệt nương bảo:
- Ngươi chỉ tà i nói láo, ngươi không cần gia gia,tại sao gia gia cứ tá»›i nhà ngưá»i hoà i váºy.
Quế Thự là m bộ thảng thốt kêu lên:
- Trá»i Æ¡i, oan cho con quá, là m gì có chuyện gia gia tá»›i nhà con.Gia gia tá»›i mà con ra nghêng tiếp thì chết con rồi còn gì. Chắc là Äại nương nghe ai nói lầm đấy thôi.Tháºt sá»± là gia gia có tá»›i nhà Ãi Nguyệt hai lần.Con ranh đó gá»›m lắm, chÃnh nó là m cho gia gia giáºn ghét con đó.
Kim Liên ngồi bên bảo:
- Ngưá»i nà o cÅ©ng có công ăn việc là m để kiếm cÆ¡m áo nhưng nó đã là m gì để gia gia giáºn ghét ngươi?
Quế Thư cong môi nói:
- Ngũ nương đâu biết, cùng nghỠcùng nghiệp thì dễ ghét nhau lắm, nó muốn lấy lòng gia gia thì phải nói xấu tôi chứ.
Nguyệt nương bảo:
- Ghét bá» nhau, nói xấu nhau là m gì,công việc là m ăn thì pháºn ai nấy lo, ngưá»i nà o cÅ©ng thá»i váºn cả .
Tiểu Ngá»c Ä‘em trà lên, má»i ngưá»i uống trà nói sang chuyện khác.
Trong khi đó Tây Môn Khánh nghêng tiếp Tống Ngá»± sá» và An Lang trung và o đại sảnh, đôi bên thi lá»… rồi phân ngôi chá»§ khách mà ngồi.Hai ngưá»i tặng Tây Môn Khánh hai xấp lụa và sách, rồi thấy bà n ghế tá» chỉnh , đại sảnh trang hoà ng rá»±c rở thì cảm tạ hết lá»i. Chá»§ khách uống trà nói chuyện. Tống Ngá»± sá» nói:
- Văn sinh còn chuyện nà y muốn nhá» quan nhân nữa.Nguyên là Hầu Tuần phá»§ vừa được thăng chức Thái Thưá»ng hà nh ngà y ba mươi nà y, hai chúng tôi đãi tiệc tiá»…n hà nh để hai tháng sau là Hầu lão gia lên đưá»ng vá» kinh nháºm chức má»›i.Váºy lại xin quan nhân vui lòng cho mượn quý phá»§ đây để đãi tiệc, chẳng hay quan nhân nghÄ© sao?
Tây Môn Khánh đáp:
- Tiên sinh đã dạy như váºy thì vãn sinh đâu dám trái lệnh,nhưng chừng bao nhiêu bà n tiệc?
Tống Ngự sỠnói:
- Vãn sinh có sẵn danh sách những ngưá»i đóng góp đãi tiệc, để coi lại xem sao.
Bèn gá»i Thư lại để mở sổ ra coi rồi nói tiếp:
- Cá»™ng tất cả có hai mươi phần, như váºy thì chỉ cần má»™t bà n tiệc lá»›n cho Hầu lão gia và sau bà n tiệc nhá» cho thá»±c khách mà thôi, cÅ©ng nên cho gá»i phưá»ng hát tá»›i.
Tây Môn Khánh nháºn lá»i rồi má»i hai ngưá»i ra nhà mát trong hoa viên uống trà ngắm cảnh. Lát sau thì Tiá»n Chá»§ sá»± cÅ©ng tá»›i. Tống Ngá»± sá» thấy dinh cÆ¡ Tây Môn Khánh đồ sá»™, cảnh trà đẹp mắt, đồ váºt trong nhà toà n là loại quý, rõ rà ng là gia đình hưng thịnh. Ngay trước mặt Tống Ngá»± sá», gần bức bình phong là má»™t cá»— đỉnh bát tiêu, cao tá»›i mấy thước, chạm trổ cá»±c kỳ tinh xảo, từ bên trong, khói trầm ngà o ngạt tá»a khắp xung quanh. Tống Ngá»± sá» bèn bước tá»›i coi, khen tặng má»™t hồi rồi há»i:
- Bộ đỉnh nà y đẹp quá phải không?
Tây Môn Khánh chỉ cưá»i không đáp. Tống Ngá»± sá» lại quay sang An Lang trung và Tiá»n Chá»§ sá»± bảo:
- Tôi đã viết thư cho Lưu niên huynh ở Hoà i An từ lâu, nhỠkiếm giùm cho một bộ đỉnh như thế nà y mà mãi không có, tôi muốn biếu Thái lão gia ấy mà .
Äoạn há»i Tây Môn Khánh:
- Tiên sinh là m sao có bộ đỉnh quý thế nà y?
Tây Môn Khánh đáp:
- CÅ©ng là do má»™t ngưá»i quen ở Hoà i An tặng cho vãn sinh đấy.
Mấy vị quan cùng nhau đánh cá» giải trÃ.Tây Môn Khánh sai gia nhân Ä‘em bánh trái hoa quả trà rượu ra,rồi gá»i ca công tá»›i hát những Nam khúc.Tống Ngá»± Sá» bảo:
- Uống rượu bây giỠbất tiện,khách chưa tới mà chủ tiệc đã đỠmặt thì còn ra thể thống gì nữa An Lang trung nói:
- Trá»i lạnh, uống chút đỉnh cho ấm có hại gì.
Tống Ngá»± sá» gá»i gia nhân, bảo Ä‘i má»i Thái Cá»u. Gia nhân Ä‘i má»™t lúc,trở vá» thưa:
- Äã má»i rồi. Thái lão gia hiện đánh cá» tại nhà Hoà ng lão gia,cÅ©ng sắp đến.
Tống Ngá»± sá» gáºt đầu,rồi cùng má»i ngưá»i uống rượu.An Lang trung bảo đám ca công:
- Các ngươi hát khúc "Tuyên xuân lệnh" cho chúng ta nghe.
Ca công đang đà n hát thì gia nhân và o thưa .
- Thái lão gia và Hoà ng lão gia cùng tới.
Má»i ngưá»i vá»™i xốc lại mÅ© áo bước ra nghênh tiếp. Thái Cá»u mặc triá»u phục, cân Ä‘ai rá»±c rỡ. Tây Môn Khánh bước tá»›i vái chà o, má»i lên đại sảnh. An Lang trung chỉ Tây Môn Khánh nói:
- Äây là Tây Môn đại nhân,chá»§ nhân cá»§a dinh cÆ¡ nà y, đại nhân hiện là Thiên há»™ tại đây, lại cÅ©ng là môn hạ cá»§a lão Thái sư.
Thái Cá»u vái chà o Tây Môn Khánh mà nói:
- Nghe danh đại nhân từ lâu lắm, hôm nay mới có hân hạnh diện kiến.
Tây Môn Khảnh vái lạy mà nói:
- Tiểu nhân không dám.
Äoạn má»i má»i ngưá»i cởi áo ngoà i, ngồi và o tiệc. Thái Cá»u ngồi giữa, Tống Ngá»± sá» và An Lang trung, ngồi hai bên,Tây Môn Khánh ngồi phÃa dưới.
Gia nhân liên tiếp Ä‘em đồ ăn lên. Tống, An hai ngưá»i chuốc rượu cho Thái Cữu.Phưá»ng hát đưa danh sách tuồng hát lên.Thái Cữu chá»n tuồng “Song trung kýâ€. Má»i ngưá»i uống rượu trò chuyện và coi tuồng.Tuồng hát chấm dứt. Äám ca công bước ra lạy chà o và hát giúp vui. Tống Ngá»± sá» bảo hát khúc “Vung roi ngá»±a ra khá»i Hoà ng đô†Thái Cữu nghe xong cưá»i bảo:
- Tống Ngự sỠcứ là m như tiển đưa tôi đi xa lắm không bằng.
An Lang trung tiếp lá»i:
- Tống huynh hôm nay muốn là m “Giang Châu tư mã đượm mà u áo xanh"
ấy mà .
Má»i ngưá»i cưá»i nói vui vẻ.Tây Môn Khánh bảo Xuân Hồng hát khúc “Nhà và ng dâng tiệc ngá»câ€, Tống Ngá»± sá» hà i lòng cả vá» khúc hát lẫn giá»ng ca.
Khúc hát chấm dứt, Tống Ngá»± sá» gá»i Xuân Hồng tá»›i, bảo chuốc rượu cho mình rồi thưởng cho ba tiá»n, Ä‘oạn nói:
- Thằng nà y dễ thương lắm.
Tây Môn Khánh nói:
- Nó nguyên là ngưá»i Dương Châu đấy.
Xuân Hồng lãnh tiá»n xong sụp lạy tạ Æ¡n.
Bữa tiệc kéo dà i cho tá»›i chiá»u thì Thái Cữu mặc áo cáo từ. Tống Ngá»± sá» và An Lang trung lưu giữ không được, cùng Tây Môn Khánh tiá»…n ra cổng lá»›n.
Thái Cá»u lên ngá»±a, tiá»n hô háºu á»§ng mà đi.
Tống Ngá»± sá» quay và o, sai thư lại Ä‘em rượu thịt ra táºn cá»a Tân Hà cho Thái Cá»u, sau đó cùng An Lang trung cáo từ. Tây Môn Khánh nói:
- Nhị vị ở lại chút nữa đã.
Tống Ngự sỠnói: .
- Thôi, xin cho chúng tôi vá», hôm khác sẽ tá»›i tạ Æ¡n tiên sinh, ngà y kia chúng tôi tá»›i, lại xin quấy rầy tiên sinh má»™t ngà y.
Tây Môn Khánh tiá»…n hai ngưá»i vá», rồi quay và o bảo đám kép hát:
- Ngà y kia các ngươi nhá»› tá»›i, gá»i thên và i đứa hát hay nữa. Tống Ngá»± sá» là m tiệc tiá»…n Hầu Tuần phá»§ đấy.
Nói xong thưởng tiá»n. Äám kép hát lạy tạ rồi ra vá».
Tây Môn Khánh cho dá»n dẹp để bà y tiệc má»›i, Ä‘oạn bảo Äại An:
- Ngưá»i sang má»i ôn tiên sinh qua đây.
Lại sai Lai An:
- Ngươi Ä‘i má»i Ứng nhị gia cho ta.
Lát sau hai ngưá»i tá»›i, cùng Tây Môn Khánh nháºp tiệc. Ba tên ca công đà n hát và chuốc rượu. Tây Môn Khánh bảo Bá Tước:
- Các nương nương cá»§a tôi Ä‘á»u tá»›i mừng ngà y đầy tháng cá»§a cháu đông đủ đấy, nhị ca nhá»› gá»i mấy ca công hát cho vui.
Bá Tước nói:
- Äại ca dạy rất phải, để tôi cho gá»i hai ca nữ tá»›i. Ngà y mai thỉnh các tẩu tẩu tá»›i sá»›m cho.
Ba ngưá»i ăn uống nghe hát.
Trong khi đó trá»i gần tối, tại háºu phòng, Mạnh Äại cữu mẫu và Mạnh Tam cữu mẫu cáo từ vá» trước vì nhà xa. Sau đó Dương cô nương cÅ©ng muốn vá».
Nguyệt nương bảo:
- Xin cô nà i nà i ở lại má»™t ngà y nữa. Tiết Sư phụ đã sai ngưá»i vá» lấy kinh, tối nay cô nãi nãi ở lại nghe giảng kinh.
Dương cô nương nói:
- Chẳng giấu Äại nương, không phải là tôi muốn vá», nhưng ngà y mai là ngà y lo việc hôn nhân cho đứa cháu tôi, tôi phải có mặt.
Nói xong đứng dáºy cáo từ.
Bữa tiệc trong háºu phòng kéo dà i tá»›i tối thì vợ cá»§a ba vị quản lý Cam, Phó và Bôn Tứ xin vá». Phan bà cÅ©ng xuống phòng Kim xiên nghỉ. Ngô Äại cữu mẫu, Äoạn đại thư, Quế Thư, Nhân Nhi Thư, Lục Äại Thư, ba vị sư bà , cùng Kiá»u Nhi, Ngá»c Lâu, Tuyết Nga, Kim xiên ngồi lại uống trà vá»›i Nguyệt nương.
Lát sau nghe gia nhân nói tiệc ngoà i đại sảnh đã vãn. Ôn tú tà i và Bá Tước đã vá», Kim Liên vá»™i bước ra.
Tới ngoà i, thấy Lai An cầm đèn đi trước, tây Môn Khánh chếnh choáng bước sau, có vẻ như xuống phòng Bình Nhi.Nhưng chợt Tây Môn Khánh thấy Kim Liên, bèn bước lại cầm tay mà vỠphòng Kim Liên.
Lai An Ä‘em đèn trở lên đại sảnh, tiếp tục dá»n đẹp bà n tiệc.
Nguyệt nương nghÄ© là Tây Môn Khánh có thể vá» háºu phòng nghỉ, bèn bảo khách khứa qua phòng Kiá»u Nhi, nhưng chá» hoà i không thấy. Lát sau Lai An Ä‘i ngang, Nguyệt nương cháºn lại há»i:
- Gia gia đâu rồi?
Lai An đáp:
- Gia gia nghỉ tại phòng Ngũ nương rồi.
Nguyệt nương hÆ¡i bá»±c mình, quay sang bảo Ngá»c Lâu:
- Thế có chán không, tôi Ä‘ang định bảo gia gia tối nay tá»›i phòng muá»™i muá»™i, váºy mà lại tá»›i vá»›i NgÅ© muá»™i. Hèn gì khi nãy Ä‘ang ngồi nói chuyện thì NgÅ© muá»™i bá» ra ngoà i mất. Bao đêm nay ở phòng NgÅ© muá»™i rồi mà chưa chán hay sao. Tôi cho là NgÅ© muá»™i đã ra đón gia gia vá» phòng mình.
Ngá»c Lâu nói:
- Thôi, ngưá»i ta sao mặc kệ, Äại nương đừng nói gì cả, kẻo lại mang tiếng là tranh già nh. Äại sư phụ từng nói đùa thế mà đúng, cả nhà bây giá» chỉ có NgÅ© muá»™i là chiếm được gia gia mà thôi.
Nguyệt nương bĩu môi: .
- Hèn gì hồi nãy vừa nghe gia nhân nói là tiệc ngoà i đại sảnh đã vãn là Ngũ muội tất ta tất tưởi chạy ngay ra ngoà i.
Äoạn quay há»i Tiểu Ngá»c:
- Cổng trong đã đóng chặt chưa? Rồi má»i má»i ngưá»i trở lại phòng ta nghe sư phụ giảng kinh.
Chốc lát, má»i ngưá»i há»™i há»p đông đủ. Nguyệt nương bảo:
- Tiếc quá, Dương cô nãi nãi lại vỠmất.
Äoạn sai Ngá»c Tiêu pha trà . Ngá»c Lai bảo Kiá»u Nhi:
- Mình cÅ©ng phải bảo a hoà n nó pha trà chứ lần nà o cÅ©ng là m phiá»n Äại nương.
A hoà n các phòng lần lượt Ä‘em trà tá»›i. Ba vị sư bà ngồi xếp bằng tròn trên giưá»ng, má»i ngưá»i ngồi xung quanh uống trà ,nghe Tiết sư bà mở kinh ra giảng.
Giảng kinh xong, Tiết sư bà đá»c mấy bà i kệ, lại hát mấy khúc hát cá»§a nhà Pháºt, lá»i lẽ khuyên nên là m Ä‘iá»u thiện. Cuối cùng kể sá»± tÃch Hoà ng thị, Hoà ng thị ra Ä‘á»i thế nà o, Ä‘á»c kinh hiểu đạo ra sao, rồi sau nà y là m kiếp đà n ông thế nà o, được thăng thiên ra sao, nhất nhất thuáºt lại đầy đủ.Kể chuyện Hoà ng thị xong thì cÅ©ng đã canh hai. A hoà n Nguyên Tiêu cá»§a Kiá»u Nhi Ä‘em trà lên. Sau đó a hoà n Lan Hương cá»§a Ngá»c Lâu Ä‘em bánh trái và rượu tá»›i. Trừ ba vị sư bà , còn má»i ngưá»i Ä‘á»u uống rượu.. Nguyệt nương bảo Ngá»c Tiêu Ä‘em bánh ngá»t ra để các sư bà uống vá»›i trà . Quế Thư nói:
- Nãy giá» ba vị sư phụ giảng kinh nhiá»u rồi, bây giỠđể tôi xin hát và i khúc.
Nguyệt nương bảo:
- Phải đấy, hát đi cho vui.
Lục Äại Thư nói:
- Äể tôi hát trước .
Äoạn há»i Nguyệt nương:
- Äại nương muốn nghe khúc nà o?
Nguyệt nương bảo:
- Ngươi hát khúc "Canh khuya yên tĩnh" đi.
Lục Äại Thư vừa đánh đà n tranh vừa hát, trong khi Quế Thư rót rượu má»i má»i ngưá»i. Sau đó Quế Thư vừa đà n tỳ bà vừa hát. Quế Thư hát xong,Lục Äại Thư cầm cây tỳ bà định đà n hát tiếp thì Thân Nhị Thư bước tá»›i giằng cây đà n mà bảo:
- Äể tôi xin hát hầu Äại cữu mẫu, Äại nương và liệt vị.
Nói xong vừa đà n vừa hát. Ngô Äại cữu mẫu, thấy đêm đã khuya, không đợi Thân Nhị Thư hát xong, và o giưá»ng ngá»§ trước.
Khúc hát chấm dứt, Quế Thư và o phòng Kiá»u Nhi. Äoạn Äại Thư vá» phòng Ngá»c Lâu, ba vị sư bà vá» phòng Tuyết Nga, Lục Äại Thư và Thân Nhị Thư thì vá» phòng cá»§a Ngá»c Tiêu và Tiểu Ngá»c.
Nguyệt nương Ä‘ang có mang, lại thức khuya uống rượu nên mệt má»i, đặt mình xuống là ngá»§ thiếp Ä‘i.
Äại phà m, đà n bà có mang thì phải ăn ngá»§ Ä‘iá»u độ không được ngồi nghiêng, không được nằm xéo, tai chẳng nghe dâm thanh, mắt chẳng nhìn tà sắc, chỉ nên Ä‘á»c sách Ä‘á»c thÆ¡, ngắm nhìn và ng ngá»c, có váºy má»›i sinh con tốt, thông minh đức hạnh đó là phép dạy con từ trong bụng váºy.
Äằng nà y Nguyệt nương có mang mà ăn ngá»§ thất thưá»ng,hay uống rượu nghe hát, lại hay nghe mấy vị sư bà nói chuyện ma quái chết chóc, do đó sau nà y đứa con chẳng ra là m sao, khiến cho Tây Môn Khánh phải tuyệt tá»±, tháºt là đáng tiếc..
|

12-10-2008, 10:53 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 76
Thê Thiếp Náo Loạn
Nói vá» Tây Môn Khánh bị Kim Liên đón đưá»ng dẫn vá» phòng, thì tá»›i nÆ¡i cứ để nguyên quần áo mà ngồi trên giưá»ng.
Kim Liên há»i:
- Sao chà ng không thay quần áo cho khá»e ?
Tây Môn Khánh cưá»i khì khì:
- Tôi đang định nói với nà ng là đêm nay nà ng cho tôi qua bên kia ngủ.
Kim Liên chỉ tay và o mặt Tây Môn Khánh nói:
- Äồ quá»·, chà ng ở trong tay tôi mà còn định lừa tôi hay sao? Hồi nãy tôi không đứng đó thì chà ng đã tá»± ý đến vá»›i con khốn Như à rồi, đâu có nói gì vá»›i tôi. Bây giá» còn là m bá»™ xin vá»›i xá». Chắc là sáng sá»›m hôm nay con khốn đã hẹn vá»›i chà ng phải không ? Hèn gì chà ng sai nó Ä‘em áo cừu cho tôi, lại bắt nó lạy tạ xin lá»—i tôi nữa. Hồi Bình Nhi còn sống, chà ng bá» rÆ¡i tôi, có coi tôi ra gì đâu bây giá» lại giả vá» nà y ná».
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Nà ng nói váºy nghe sao được, có bao giá» tôi bá» nà ng đâu. Vả lại Như à muốn tạ lá»—i vá»›i nà ng từ trước rồi mà không dám đấy chứ, đến lúc tôi nói, nó má»›i dám sang. Nó không tạ lá»—i thì nà ng lại nói nà y kia.
Kim Liên im lặng một lúc rồi bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, tôi để chà ng Ä‘i đấy..
Tây Môn Khánh không nói gì, chỉ cưá»i khì khì bước ra. Kim Liên vá»™i gá»i lại dặn:
-Nà y, nghe tôi dặn đã. Chà ng không được ngá»§ chung giưá»ng vá»›i con khốn đâu nhé. Bên đó còn hai đứa a hoà n, là m váºy hai đứa chúng nó xấu hổ chết. Xong xuôi thì cho con khốn ngá»§ riêng Ä‘i.
Tây Môn Khánh gáºt đầu cưá»i rồi định bước Ä‘i. Kim Liên lại gá»i lại mà bảo:
- Tôi đã dặn hết đâu, việc gì mà vội thế ?
Tây Môn Khánh nói:.
-Còn dặn gì nữa ?
Kim Liên bảo:
- Chà ng muốn là m dÆ¡i là m chuá»™t gì vá»›i con khốn thì là m, nhưng cấm không được trò chuyện gì vá»›i nó đấy, kẻo nay mai nó lại vác mặt lên, không coi ai ra gì, hÆ¡i tà thì Ä‘em lá»i cá»§a chà ng ra mà nói. Tôi mà nghe được chuyện gì thì chà ng biết tôi, đừng hòng và o phòng tôi nữa.
Tây Môn Khánh cằn nhằn:
- Con mụ nà y tháºt lắm chuyện quá.
Nói xong bước thẳng sang phòng Bình Nhị Trong nà y, Xuân Mai nói với chủ:
-Thôi, để cho gia gia Ä‘i, nương nương nói nhiá»u là m gì. Bây giá» chá»§ tá»› mình đánh cá» giải muá»™n váºy.
Nói xong gá»i Thu Cúc bảo đóng cá»a, rồi bà y bà n cá» lên bà n. Kim Liên thẫn thá» ngồi xuống đánh cá» vá»›i Xuân Mai.
Tây Môn Khánh sang phòng Bình Nhi, vén mà nh bước và o thì thấy Như à cùng Nghênh Xuân và Tú Xuân Ä‘ang ăn cháo, bèn bước sang gian phòng có bà n thá» Bình Nhi, ngồi xuống mà ngắm hình Bình Nhị Lát sau Như à bước ra tình tứ cưá»i bảo:
-Gia gia ngồi đây lạnh chết, má»i gia gia và o phòng trong.
Tây Môn Khánh theo Như à và o phòng trong. Ngồi lên giưá»ng. Nghênh Xuân Ä‘em trà tá»›i. Tây Môn Khánh uống trà xong, Như à đứng bên nói:
- Chúng tôi vừa cúng cÆ¡m tối cho lục nương xong, trên bà n thá» hãy còn nguyên má»™t bình rượu Kim Hoa, gia gia có dùng để tôi Ä‘em xuống náºng.
Tây Môn Khánh bảo:
- Ta không uống rượu nữa đâu, để rượu đó cho các ngươi ăn cÆ¡m thì uống. Bây giá» có hoa quả gì cho ta ăn cÅ©ng được. Äoạn bảo Tú Xuân:
-Ngươi Ä‘em đèn Tà ng Xuân hiên và o thư phòng bảo Vương Kinh đưa bình rượu Bồ Äà o, Ä‘em vỠđây ta uống váºy, ta không thÃch rượu Kim Hoa đâu.
Tú Xuân vâng lá»i Ä‘em đèn Ä‘i. Nghênh Xuân vá»™i dá»n bà n ra.
Như à bảo:
- Em giúp chị chá»n Ãt hoa quả để gia gia dùng. ..
Hai ngưá»i loay hoay xếp hoa quả và o, đồng thá»i dá»n lên và i món đồ ăn. Lát sau Tú Xuân Ä‘em rượu và o. Tây Môn Khánh ra ngồi gần bà n. Như à rót rượu đưa táºn tay cho ông chá»§ tình nhân, rồi đứng qua má»™t bên hầu rượu. Tây Môn Khánh hà i lòng lắm, vừa uống rượu vừa ngắm nhìn Như Ã.
Nghênh Xuân biết ý cùng Tú Xuân ra phòng ngoà i lên giưá»ng nằm.
Tây Môn Khánh thấy hai a hoà n đã ra ngoà i, bèn kéo Như à và o lòng, bảo cùng mình uống rượu, Tây Môn Khánh cầm tay Như Ã, thấy da mịn như nhung trắng như phấn thì bảo:
-Bà n tay ngươi tuyệt đẹp, chẳng khác gì bà n tay Lục nương ngà y trước. Ta ngồi vá»›i ngươi cÅ©ng như ngồi vá»›i Lục nương váºy.
Như ý cưá»i:
- Gia gia nói váºy chứ Lục nương còn trắng hÆ¡n tôi. Nói vá» da trắng và đẹp thì cÅ©ng phải kể đến Äại nương và Tam nương, Tứ nương. Còn NgÅ© nương thì mặt tuy đẹp tháºt, nhưng da dẻ cÅ©ng chỉ và o loại trung bình mà thôi.
Tây Môn Khánh gáºt đầu cưá»i, nhìn nháºn là Như ý nói đúng.
Lát sau Như ý nói:
- Tôi còn chuyện nà y muốn thưa vá»›i gia gia. Nghênh Xuân nó cÅ©ng đẹp đấy chứ, váºy mà chẳng có gì Gia Gia có thể cho nó. Cái mÅ© kim xÃch mà ngà y trước Lục nương vẫn đội hay không ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu nó muốn thì để ta cho nó hẳn cái má»›i, bởi vì rương hòm cá»§a Lục nương Ä‘á»u Ä‘em và o phòng Äại nương hết rồi, há»i Äại nương thì không tiện tà nà o. Như váºy thì gia gia cho tôi luôn má»™t thể.
Tây Môn Khánh gáºt đầu:
- Dĩ nhiên, chẳng lẽ Nghênh Xuân nó có mà ngươi không có hay sao.
Như à bước xuống lạy tạ rồi bảo:
- Gia gia cÅ©ng nên gá»i Nghênh Xuân và o cho nó uống chén rượu kẻo nó buồn.
Tây Môn Khánh cất tiếng gá»i Nghênh Xuân, nhưng không thấy trả lá»i. Như à ra táºn phòng ngoà i bảo:
- Nghênh Xuân à , gia gia Ä‘ang gá»i kìa.
Nghênh Xuân ngượng ngáºp bước và o. Tây Môn Khánh bảo Như à gắp đồ ăn và róc rượu cho Nghênh Xuân, Nghênh Xuân cảm tạ rồi đứng mà ăn uống.
Như ý bảo:
-Em cÅ©ng nên gá»i cả Tú Xuân và o đây cho vui.
Nghênh Xuân ăn qua loa và i miếng, uống một chung rượu rồi ra phòng ngoà i. Lát sau trở và o nói:
- Tú Xuân không ăn.
Nói xong xin phép Tây Môn Khánh ra phòng ngoà i, lên giưá»ng mà ngá»§.
Như à chuốc rượu cho chá»§ má»™t lúc nữa rồi dá»n giưá»ng mà n, chăn lụa gối hoa tá» chỉnh. Xong xuôi, rót trà cho Tây Môn Khánh uống rồi dìu và o giưá»ng, thay quần áo cho Tây Môn Khánh. Äoạn trở ra đóng cá»a phòng, để cây đèn lại gần giưá»ng, rồi lên giưá»ng nằm. Tây Môn Khánh bảo:
- Äể ngà y mai ta sai chúng nó ra tiệm lấy má»™t xấp lụa để ngươi may áo ngá»§ mà mặc.
Như à cưá»i:
- Váºy thì còn gì bằng.
Tây Môn Khánh lại há»i:
- Ta quên mất, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi nhỉ, ngươi hỠgì, là con thứ mấy trong nhà , ta chỉ nhớ mang máng là chồng ngươi hỠThái mà thôi.
Như ý đáp:
- Chồng tôi hỠThái, tên Vượng. Còn tôi hỠChương, là con thứ tư trong nhà , năm nay tôi ba mươi hai tuổi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Váºy là ta hÆ¡n ngươi má»™t tuổi, từ nay ta gá»i ngươi là Chương Tứ Nhi nhé.
Như à cưá»i không đáp. Tây Môn Khánh lại nói:
- Ngươi cứ chịu khó hầu hạ ta cho chu đáo, nay mai Äại nương sanh ca nhi hay tiểu thư thì ngươi lại là nhÅ© mẫu. Rồi sau đó nếu ngươi may mắn có mụn con vá»›i ta thì ta sẽ cất nhắc ngươi lên hà ng tiểu nương. Ngươi nghÄ© thế nà o ?
Như à đáp:
-Chồng tôi đã chết rồi. Nhà cha mẹ thì chẳng còn ai, tôi nguyện táºn tâm táºn lá»±c hầu hạ gia gia, tá»›i chết cÅ©ng không ra khá»i nhà nà y.
Tây Môn Khánh hà i lòng bảo:
- Có váºy má»›i khá»i phụ lòng ta.
Lúc đó đã khoảng canh ba, hai ngưá»i vui vầy ân ái. Mãi gần canh tư má»›i ngá»§. Sáng hôm sau Như à dáºy sá»›m, mở cá»a, dá»n dẹp trong phòng, Ä‘un nước nóng để Tây Môn Khánh rá»a mặt.
Tây Môn Khánh rá»a mặt chải đầu xong thì lên đại sảnh, gá»i Äại An và hai tên quân hầu tá»›i, Ä‘em thiếp và bá»™ đỉnh quý tặng Tống Ngá»± sá», dặn là phải đưa táºn tay Tống Ngá»± sá» và đem thiếp hồi báo vá».
Sau đó lại sai KÃnh Tế viết thiếp và soạn má»™t xấp kim Ä‘oạn, má»™t xấp Ä‘oạn mà u, sai Cầm Äồng cưỡi ngá»±a Ä‘em tá»›i Hà Khẩu biếu Thái Cữu. Cắt đặt xong xuôi, Tây Môn Khánh và o háºu phòng ăn cháo lót lòng. Nguyệt nương há»i:
- Chẳng lẽ tất cả chúng tôi Ä‘á»u tá»›i nhà Ứng nhị gia hay sao? CÅ©ng phải có ngưá»i ở nhà chứ ? Hay là để Äại Thư ở nhà coi nhà và bầu bạn vá»›i Äại cữu mẫu.
Tây Môn Khánh đáp:
-Nà ng tÃnh váºy cÅ©ng phải, vả lại tôi đã hứa vá»›i Ứng nhị ca là để các nà ng Ä‘i đông đủ rồi.
Nguyệt nương không nói gì. Quế Thư bước tới nói:
- Äại nương cho con vá»..
Nguyệt nương bảo:.
- Việc gì phải vội, ở lại một hôm nữa đã..
Quế Thư nói:
-Chẳng giấu gì Äại nương, nhà con không có ai, con Ä‘i thế nà y, ở nhà mẫu thân con không được yên tâm. Äể ra giêng con sẽ xin tá»›i ở chÆ¡i lâu hÆ¡n.
Nói xong quay sang lạy chà o Tây Môn Khánh. Nguyệt nương thưởng cho má»™t lạng bạc, cho thêm Ãt bánh trái rồi cho vá».
Tây Môn Khánh áo mÅ© chỉnh tá» bước ra đại sảnh. Bá»—ng thấy Äại An và o báo:
-KÃnh lão gia tá»›i.
Tây môn Khánh bước xuống thá»m đón tiếp. Hai ngưá»i bước lên đại sảnh phân ngôi chá»§ khách mà ngồi. Kinh Äô giám nói:
- Äại nhân thăng chức, tôi tá»›i mừng trá»… quá, tháºt là đắc tá»™i.
Tây Môn Khánh nói:
- Äa tạ đại nhân có lòng ưu ái.
Gia nhân Ä‘em trà ra. Tây Môn Khánh má»i khách dùng trà .
Kinh ÄÔ giám há»i :
- Hình như đại nhân sá»a soạn Ä‘i đâu thì phải.
Tây Môn Khánh đáp:
- Công tá» thứ chÃn cá»§a Thái sư đương triá»u là Thái phá»§ có việc Ä‘i ngang đây, Tống Ngá»± sá» và An bang Trung mượn nhà tôi để đãi tiệc, bây giá» chẳng lẽ tôi không tá»›i bái kiến, chỉ sợ là giá» nà y Thái tri phá»§ đã lên đưá»ng rồi.
Kinh Äô giám nói:
- Tôi cÅ©ng nghe là Tống Ngá»± sá» thưá»ng đến uống rượu tại quý phá»§, nên muốn nhỠđại nhân nói giúp cho và i lá»i. Vì sợ rằng cuối năm, Ngá»± sá» có thể đà n hặc quan chức địa phương.
- ÄÆ°á»£c đại nhân cất nhắc cho thì vãn sinh đội Æ¡n lắm, chẳng bao giá» dám quên.
Tây Môn Khánh đáp:
- Chá»— đại nhân vá»›i vãn sinh là chá»— thân tình, lẽ nà o vãn sinh lại không giúp. Ngà y kia Ngá»± sá» lại tá»›i đây dùng tiệc, vụ trốn hầu tuần phá»§ thăng chức vá» kinh. Äại nhân cứ an tâm, vãn sinh sẽ nhân dịp nà y mà nói.
Kinh Äô giám mừng lắm vá»™i đứng dáºy vái tạ:
- Äa tạ thịnh tình cá»§a đại nhân, tiểu đệ nguyện chẳng quên, tiểu đệ biết là thế nà o đại nhân cÅ©ng thương mà giúp nên đã viết sẵn thiếp Ä‘em theo đây.
Nói xong lấy thiếp trong tay áo ra, hai tay đưa lên. Tây Môn khánh cầm xem, thấy đó là tấm thiếp ghi lý lịch, viết như sau "SÆ¡n Äông kinh bị Äô giám Thanh Hà Vệ Chỉ huy Kiểm sá»± Kinh Trung, ba mươi hai tuổi, ngưá»i Äà n Châu, trước là chức chÃnh Thiên há»™, sau trúng khoa võ cá» má»›i được thăng chức nà y, hiện chỉ huy binh mã Tế Châu.
Tây Môn Khánh gáºt đầu, sai Vương Kinh cất và o thư phòng. Kinh Äô giám lại đưa thiếp ghi lá»… váºt lên rồi nói:
- Có chút lá»… má»n, xin đại nhân đừng cưá»i mà nháºn cho.
Tây Môn Khánh cầm thiếp lên coi thấy ghi hai trăm thạch gạo quý, bèn nói:
- Sao lại thế nà y ? Chá»— thân giao mà đại nhân cho như thế nà y, tiểu đệ quả không dám nháºn.
Kinh Äô giám nói:
- Äại nhân nháºn đây là để chuyển đến Tống Ngá»± sá» dùm tiểu đệ, nếu đại nhân không nháºn thì tiểu đệ quả không dám nhá» vả nữa.
Kinh Äô giám nói mãi, Tây Môn Khánh má»›i chịu nháºn lá»… váºt rồi nói:
- Tiểu đệ tạm nháºn rồi ngà y mai sẽ đưa tá»›i Tống Ngá»± sá», sau đó sẽ sai gia nhân Ä‘em thiếp tá»›i hồi báo đại nhân.
Kinh Äô giám uống xong chung trà thì đứng dáºy vái tạ và cáo từ Tây Môn Khánh tiá»…n khách xong cùng Cầm Äồng lên ngá»±a tá»›i bái kiến Thái tri phá»§.
Tây Môn Khánh Ä‘i rồi, Ngá»c Tiêu xuống phòng Kim Liên nói:
- Tối qua sao mãi chẳng thấy NgÅ© nương trở lại nghe giảng kinh. Äại nương tôi cứ nói hoà i, bảo là NgÅ© nương vừa nghe nói ngoà i đại sảnh việc vãn là ba chân bốn cẳng chạy ra đón đưá»ng dẫn vá» phòng. Hôm qua là sinh nháºt cá»§a Tam nương mà cÅ©ng chẳng để gia gia đến vá»›i Tam nương nữa. Äại nương nói xong thì tam nương bảo là chẳng hÆ¡i đâu tranh dà nh vì trong nhà nà y chỉ có NgÅ© nương là chiếm được gia gia mà thôi.
Kim Liên bảo:
- Nếu váºy thì ta chịu tiếng oan rồi, mà ngưá»i nà o nói váºy là ngưá»i đó không có mắt. Bá»™ ngươi tưởng là đêm qua gia gia ở đây?
Ngá»c Tiêu ngạc nhiên:
- Ngoà i nà y thì chỉ có phòng Ngũ nương và phòng Lục nương. Lục nương đã mất rồi, gia gia không nghỉ đêm ở đây thì...
Kim Liên đáp: ..
- Ai biết ma ăn cá»—, ai biết tổ chuồn chuồn, nhưng ma vẫn có nÆ¡i ăn cá»— và chuồn chuồn vẫn có tổ. Ngưá»i nà y chết thì đã có ngưá»i khác thay thế.
Ngá»c Tiêu lại nói:
- Äại nương tôi còn giáºn NgÅ© nương vì chuyện NgÅ© nương xin gia gia cái áo cừu cá»§a Lục nương mà không thèm nói cho Äại nương biết lấy má»™t tiếng. Äến khi gia gia trả chìa khóa lại, Äại nương trách gia gia là không nghÄ© tình ngưá»i chết, để lại có cái áo mà cÅ©ng Ä‘em cho ngưá»i khác.
Kim Liên bảo:
- Trong nhà có ngưá»i chồng là m chá»§ là được rồi, chẳng lẽ việc gì cÅ©ng phải thưa vá»›i khắp má»i ngưá»i sao. Là m vợ mà muốn lấn quyá»n chồng sao được, váºy mà cÅ©ng còn nói nà y nói ná».
Ngá»c Tiêu dặn:
- Tôi nghe sao thì nói váºy, xin nương nương để bụng, đừng nói là tôi đã thừa lại vá»›i nương nương. Hôm nay Quế Thư cÅ©ng vá» nhà rồi. Äại nương tôi Ä‘ang cho dá»n dẹp nhà cá»a, nương nương cÅ©ng nên bảo dá»n dẹp phòng ốc cho sạch sẽ kẻo Äại nương nói.
Nói xong cáo lui và o háºu phòng. Kim Liên ngồi trước gương trang Ä‘iểm, rồi sai Xuân Mai tá»›i há»i Ngá»c Lâu là hôm nay mặc xiêm y gì. Ngá»c Lâu bảo:
- Nhà mình Ä‘ang có tang, không nên mặc xiêm y rá»±c rỡ, tháºt thiếp đồng ý là dùng nữ trang toà n mà u tháºt nhạt. Riêng Nguyệt nương thì đội khăn, mặc áo trầm hương, quần sa lục nhạt, coi sang nhất, rá» ra là mệnh phụ phu nhân. Lát sau, Nguyệt nương ngồi cá»— kiệu lá»›n, bốn tiểu thiếp bốn chá» nhá». Kỳ Äồng, Lai An và Vương Kinh Ä‘i theo, quân hầu sau lưng mà tá»›i nhà Bá Tước ăn tiệc đầy tháng. Nhà Như à còn má»™t vò rượu Kim Hoa và Ãt rượu Bồ Äà o, trưa cùng Nghênh Xuân, Tú Xuân bà y tiệc nhá», má»i Phan Xuân Mai sang ăn uống, lại má»i Lục Äại thư tá»›i đà n hát. Giữa tiệc, Xuân Mai nói:
- Thân Nhị Thư hát cÅ©ng hay lắm, mình nên má»i xuống hát cho vui..
Nghênh Xuân bèn bảo Tú Xuân và o trong má»i Thân Nhị Thá»± Bá»—ng thấy Xuân Hồng Ä‘i ngang Xuân Mai gá»i và o há»i:
- Äồ quá»· kia hôm nay không phải theo kiệu hay sao?
Xuân Hồng đáp:
Gia gia để Vương Kinh đi, còn tôi được ở nhà trông nhà .
Xuân Mai há»i:
- Äi đâu mà lân la tá»›i đây ?
Nói xong bảo Nghênh Xuân:
- Thư thư cho hắn một chung rượu uống cho ấm bụng.
Äoạn quay sang bảo Xuân Hồng:
- Anh uống Ä‘i, rồi và o nhà trong má»i dùm Thân Nhị thư tá»›i đây cho chúng tôi. Tôi muốn má»i Nhị Thư hát hầu lão bà đây Ãt khúc. Nghênh Xuân đưa chung rượu cho Xuân Hồng, Xuân Hồng uống xong cảm Æ¡n rồi bước ra.
Thân Nhị Thư Ä‘ang cùng Äại cữu mẫu, Äại Thư, Ngá»c Tiêu và ba vị sư bà ngồi uống trà nói chuyện. Xuân Hồng vén mà nh thò đầu và o gá»i:
- Thân Nhị Thư à , đại cô nương má»i Nhị Thư xuống hát mấy khúc.
Thân Nhị Thư chỉ và o Äại Thư mà bảo:.
- Äại cô nương cá»§a ngươi ngồi đây còn đại cô nương nà o nữa ?
Xuân Hồng đáp:
- Thì cô nương Xuân Mai chứ còn ai.
Thân Nhị Thư nói:
-Cô nương Xuân Mai cá»§a ngươi ăn uống thì đã có Lục Äại Thư đà n hát rồi, việc gì phải gá»i đến ta nữa, ta còn phải ở đây đà n hát hầu Äại cữu mẫu đây.
Äại cữu mẫu bảo:.
-Nhị Thư có đi thì cứ đi, lát nữa trở lại cũng được.
Thân Nhị Thư nghe váºy nhưng cứ ngồi yên. Xuân Hồng liá»n trở ra bảo Xuân Mai:
- Tôi đã gá»i rồi, nhưng Thân Nhị Thư không chịu Ä‘i.
Xuân Mai bảo:
- Phiá»n anh trở lên nói rằng tôi gá»i thì thế nà o Nhị Thư cÅ©ng đến.
Xuân Hồng bĩu môi:
- Tôi nói là Äại cô nương ngoà i nà y gá»i. Nhị Thư ngồi yên mà há»i là Äại cô nương nà o, nhà nà y là m gì có Äại cô nương nà o nữa, tôi má»›i nói là cô nương Xuân Mai, thì Nhị Thư bảo là cô nương Xuân Mai ăn uống thì đã có Lục Äại Thư đà n hát rồi, việc gì phải gá»i ai nữa. Thân Nhị Thư còn phải hát hầu Äại cữu mẫu. Äại cữu mẫu nghe váºy má»›i bảo là cứ Ä‘i Ä‘i, lát nữa trở lại cÅ©ng được nhưng Nhị Thư vẫn không chiu nhúc nhÃch.
Xuân Mai nghe xong tức đỠmặt, hẩm bầm đứng dáºy định và o nhà trong, má»i ngưá»i ngăn lại cÅ©ng không được. Xuân Mai và o thẳng nhà trong chỉ và o mặt Thân Nhị Thư mà mắng:
- Ta nhá» ngưá»i gá»i sao ngươi không chịu tá»›i, lại viện lẽ nà y lẽ ná» ? Ngươi có phải là bà quan bà tướng gia đâu mà ta không gá»i ngươi được ? Nhá» có chúng ta mà ngươi má»›i được đối đãi tá» tế ở cái nhà nà y. Ngươi là loà i dâm phụ, hầu hạ trăm nhà vạn nhà , ngươi tá»›i đây má»›i được Ãt lâu mà đã lên mặt vá»›i chúng tạ Coi chừng ta đến táºn nhà ngươi mắng và o mặt mẹ ngươi cho mà coi, rồi nói vá»›i gia gia cấm cá»a, không cho ngươi bén mảng tá»›i
đây nữa. Tà i nghệ ngươi được bao nhiêu mà là m phách, chẳng qua là há»c được và i ba khúc hát quê mùa chứ gì. Ca nữ tà i ba có không thiếu, mà những ngưá»i lui tá»›i nhà nà y là những tỳ nữ có tiếng nhất, ngươi đã tá»›i đâu, ai cần ngươi mà là m dáng, ngươi dá»±a hÆ¡i con dâm phụ vợ Hà n Äạo Quốc. Ngươi có dá»±a hÆ¡i nó ta cÅ©ng chẳng sợ đâu. ..
Ngô lại cữu mẫu bảo:
- Xuân Mai đừng có là m ồn như váºy.
Xuân Mai đâu chịu thôi ngay, còn chá»i mắng tà n tệ má»™t hồi.
Thân Nhi Thư giáºn lắm, nhưng chỉ nói:
-Thư thư sao lại ăn nói hà m hồ thô lá»— như váºy, hồi nãy tôi …, Xuân Hồng có Ä‘iá»u gì là quá đáng đâu. Váºy mà thư thư là m ầm là m Ä© lên, tháºt chẳng ra là m sao cả. Tôi nói tháºt, nÆ¡i nà y không cần tôi thì có nÆ¡i khác, tôi có lo sợ gì..
Xuân Mai nghe váºy lại cà ng tức giáºn, mắng rằng:
- Con dâm phụ cứng đầu kia, mà y đức hạnh ná»—i gì mà dám chê ngưá»i khác hà m hồ thô lá»—. Mà y có thể tá»›i hát ở các nhà khác để xin cÆ¡m xin áo thì cút ngay bây giá» Ä‘i, từ rà y đừng vác mặt lại đây nữa.
Thân Nhị Thư bảo:
- Ta cũng không thèm tới đây nữa đâu.
Xuân Mai đáp:.
Äẫn xác tá»›i đây thì ta cho ngưá»i ra tống cổ Ä‘i.
Ngô Äại cữu mắng Xuân Mai:
- Con nà y hôm nay lạ nhỉ, tự nhiên đùng đùng tới gây chuyện, mà y có ra ngoà i đó đi không.
Xuân Mai không chịu Ä‘i, cứ đứng ở cá»a. Thân Nhị Thư khóc lóc lạy chà o Ngô Äại cữu mẫu, rồi nhá» Äại cữu mẫu sai Há»a Äồng đưa mình vá» nhà Äạo Quốc chứ không đợi kiệu tá»›i đón nữa.
Xuân Mai thấy váºy, mắng theo và i câu rồi má»›i trở ra.
Ngô Äại Cữu mẫu bảo Ngá»c Tiêu và Äại Thư:
- Chắc con đó uống rượu say, chứ không tá»± nhiên sao lại phát Ä‘iên phát khùng như váºy, có ta ngồi đây mà nó chẳng nể nang gì hết, tháºt không coi được chút nà o hết.
Nói xong giữ Thân Nhị Thư lại, không cho vá».
Äại Thư nói:
- Chắc chắn là uống rượu chứ còn gì nữa.
Xuân Mai hầm hầm trở lại bà n tiệc, nói vá»›i má»i ngưá»i.
- Tôi vừa má»›i cho con dâm phụ má»™t tráºn mắng nên thân, phải cho nó ăn mấy bạt tai má»›i đúng, nó chưa biết... (thiếu)
Nghênh Xuân bảo:
- Äây nữa thư thư cÅ©ng nên giữ ý tứ má»™t chút, còn có Lục Äại Thư ở… (thiếu)
Xuân Mai nói:
- Con dâm phụ đó là m sao so vá»›i Lục Äại Thư đây được. Tại vì nó ghen tức vá»›i Äại Thư đây mà thôi. Nó thì hát há»ng ra cái gì mà ghen tức vá»›i ngưá»i ta.
Lục Äại Thư tiếp lá»i:
-Hát, tôi vừa má»›i cầm cây đà n tỳ bà lên chưa kịp hát thì Thân anh Thư đã biết đưá»ng Ä‘i nước bước ra sao, nên có biết Xuân Mai thư thư đây là ai đâu.
Xuân Mai nói:
- Hồi nãy tôi cÅ©ng có mắng cho con khốn nà y là mà y tưởng dá»±a hÆ¡i con dâm phụ vợ Hà n Äạo Quốc hay sao, mà y có dá»±a hÆ¡i nó tao cÅ©ng chẳng sợ.
Phan bà bảo:
- Thôi thư thư Æ¡i, chuyện qua rồi, giáºn là m gì cho mất vui.
Như ý cũng nói:
- Nói cho bá»›t giáºn. Ta rót má»i thư thư má»™t chung rượu thư thư uống.
Xuân Mai bảo:
- Nói thì nói váºy chứ tôi hoà i hÆ¡i mà giáºn con khốn đó.
Äoạn cưá»i bảo Lục Äại Thư:
- Như ý thư thư có lòng tốt má»i rượu tôi, nhá»c Äại Thư xem khúc hát nà o hay thì hát cho Như ý thư thư nghe.
Äại Thư cầm cây Lý bà lên bảo:
- Thôi thôi dể tôi hát khúc "Oanh Oanh náo ngá»a phòng" hầu má»i ngưá»i cho nó hợp tình hợp cảnh..
Má»i ngưá»i cùng cưá»i. Như ý bảo:
- Thư thư hát cho hay để tôi rót rượu..
Nghênh Xuân đem bình rượu tới bảo Xuân Mai:
- Xin thư thư đừng giáºn nữa, uống má»™t chung vá»›i lão lão đây và chúng tôi cho vui.
Xuân Mai nói :
- Äồ khỉ, ngưá»i ta đã hết giáºn rồi mà cứ nói là ngưá»i ta giáºn.
Äoạn quaỵ sang bảo Lục Äại Thư:.
- Äại thư hát khúc "Giang thá»§y" hay hÆ¡n. :
Lục Äại Thư đà n hát, Nghênh Xuân rót rượu má»i má»i ngưá»i.
Trong khi đó, Tây Môn Khánh từ Hà Khẩu vá», vừa tá»›i cổng, Bình An đã chạy ra thưa:
- Hôm nay có Hà lão gia ở nha môn sai ngưá»i lại thỉnh gia gia ngà y mai ra nha môn thẩm vấn mấy vụ cướp. Rồi mồi lão gia ở trên phá»§ cho Ä‘em biếu má»™t trăm cuốn lịch năm má»›i. Kinh lão gia cÅ©ng Ä‘em biếu dê lợn và rượu, lại có cả bốn gói bạc nữa, cáºu KÃnh Tế đã đưa cho Äại nương rồi. Äã thưởng cho gia nhân cá»§a Hồ lão gia và gá»i hồi thiếp, còn gia nhân cá»§a Kinh lão gia thì nói là tối nay sẽ tá»›i. Rồi Kiá»u thân gia lại sai Ä‘em thiếp đến thỉnh lão gia ngà y mai tá»›i dá»± tiệc. Hồi nãy tôi cÅ©ng Ä‘em hồi thiếp tá»›i viện Giám sát. Tống Ngá»± sá» nói là ngà y mai sẽ tá»›i.
Tây Môn Khánh nghe xong gáºt đầu và o nhà . Xuân Hồng vá»™i tá»›i báo cho Xuân Mai biết:
- Nà y, gia gia vừa vỠđó, còn ở đây mà ăn uống đà n hát.
Xuân Mai bảo:
- Äồ chết dịch, gia gia vá» thì vá» chứ sao, NgÅ© nương không ở nhà thì gia gia tá»›i đây là m gì.
Má»i ngưá»i cùng cưá»i, tiếp tục ăn uống.
Tây Môn Khánh và o thượng phòng, Äại cữu mẫu và ba vị sư bà nghe nói Tây Môn Khánh vá», đã lánh sang phòng khác.
Ngá»c Tiêu giúp chá»§ thay mÅ© áo rồi dá»n bà n bưng cÆ¡m, cho gá»i Lai Hưng đến bảo:
- …. là tiệc cá»§a Tống Ngá»± sá», đãi Hầu Tuần phá»§, má»™t là tiệc đãi hai Thái giám Lưu Tiết và Chu lão ở Soái phá»§, ngươi nhá»› chuẩn bị cho tá» chỉnh. Lai Hưng vâng lá»i lui ra. Ngá»c Tiêu đứng bên há»i:
- Gia gia dùng rượu gì để tôi lấy.
Tây Môn Khánh bảo:
- Lấy thỠrượu do Kinh lão gia vừa đem tới để ta thưởng thức xem sao.
Vừa nói xong thì Lai An và o thưa:
- Gia gia cho chúng tôi đi đón các nương nương.
Tây Môn Khánh gáºt đầu. Lai An lui ra. Ngá»c Tiêu Ä‘em rượu ra rót cho chá»§. Tây Môn Khánh uống xong khen vị ngon và thanh, bảo Ngá»c Tiêu rót thêm để vừa uống vừa ăn cÆ¡m. Lúc đó trá»i cÅ©ng xâm xẩm tối, Lai An và mấy tên quân hầu đón các bà chá»§. Nguyệt nương và các tiểu nươngvá» tá»›i nhà , kéo nhau và o thượng phòng lạy chà o Tây Môn Khánh rồi qua phòng bên chà o Äại cữu mẫu và ba vị sư bà . Nguyệt nương ngồi lại nói vá»›i chồng:
- Gớm, hôm nay chúng tôi tới, Ứng nhị tẩu mừng lắm.
Trong tiệc lại có cả Mã nương nương ở nhà kế bên, có ứng đại tẩu và Äá»— nhị nương, tất cả cÅ©ng khoảng chục ngưá»i. Thằng bé mặt mÅ©i cÅ©ng xinh lắm. Xuân Hoa thì tuy vẫn đẹp nhưng gầy hÆ¡n trước. Có Ä‘iá»u là bữa tiệc không được tá» chỉnh lắm vì nhà neo ngưá»i, không thể tổ chức chu đáo. Tuy nhiên cÅ©ng có hai ca nữ được gá»i tá»›i đà n hát. Lúc chúng tôi cáo từ, Ứng nhị gia còn tá»›i lạy tạ nữa, lại nhá» chúng tôi chuyển lá»i cảm tạ gia gia vá» lá»…
váºt háºu hÄ©nh Ä‘em cho.
Tây Môn Khánh bảo:
-Xuân Hoa nó cÅ©ng ra chà o má»i ngưá»i hay sao ?
Nguyệt nương đáp:
- Thì con là con ngưá»i ta, khách khứa đến ăn mừng đầy tháng đứa nhá» thì ngưá»i ta phải ra chà o chứ sao ?
Tây Môn Khánh nói:.
- Con đó thì đẹp đẽ gì mà ra cho má»i ngưá»i nhìn.
Nguyệt nương bảo:
- Chà ng nói thế mà cÅ©ng nghe được, chỉ cố tiểu thiếp cá»§a chà ng đẹp thì má»›i ra chà o há»i khách khứa thôi hay sao ?
Vương linh đứng bên nói xem và o:
- Lúc các nương nương má»›i tá»›i thì Ứng nhị gia chưa ra chà o há»i. mà cứ núp trong cá»a sổ nhìn ra. Tôi bắt gặp váºy liá»n bảo:
-Nhi gia tháºt bất lịch sá»± quá, nhị gia nhìn gì váºy? Thế là ứng nhi gia dÃnh đánh tôi.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Tháºt xấu quá, để ngà y mai hắn tá»›i dây, ta nói hắn má»™t mẻ má»›i được.
Vương Kinh cÅ©ng cưá»i:.
- Phải váºy chứ.
Nguyệt nương nạt:
- Thằng quá»· chỉ nói láo, nhị gia nhìn trá»™m chúng ta hồi nà o dâu mà mà y đặt Ä‘iá»u bịa chuyện như váºy ? Chúng tôi tá»›i thì nhị gia chẳng ra lạy chà o đà ng hoà ng là gì.
Vương Kinh vá»™i lá»§i ngay, Nguyệt nương cÅ©ng sang phòng bên chà o Äại cữu mẫu và ba vị sư bà . Äại Thư, Ngá»c Tiêu và các gia nhân a hoà n cÅ©ng tá»›i lạy chà o Nguyệt nương. Sau đó Äại cữu mẫu nói hết cho Nguyệt nương nghe vụ Xuân Mai nhục mạ Thân Nhị Thá»± Nguyệt nương nghe xong há»i:
- Thân Nhị Thư đâu sao không thấy ?
Ngá»c Tiêu thưa:
- Thân Nhị Thư xin phép vỠrồi.
Nguyệt nương bảo:
- Hèn gì nó không đợi ta vá», đáng lẽ nó phải nói rõ cho ta hay chứ.
Äại cữu mẫu nói:.
- Thì ngưá»i ta buồn giáºn nên má»›i vá» chứ.
Nguyệt nương giáºn dữ bảo:
- Ngưá»i ta không hát thì thôi, sao con khốn Xuân Mai lại dám mắng chá»i ngưá»i ta, con khốn nà y quả là lá»™ng quá rồi, không còn biết kiêng sợ gì ai nữa. Chẳng qua chá»§ không ra chá»§ nên đầy tá»› má»›i không ra đầy tá»›. Thế nà y thi còn nghÄ©a lý gì nữa, liá»n bảo Kim Liên: - - Muá»™i muá»™i phải dạy nó, để cho nó không biết nể nang ai như thế hay sao.
Kim liên cưá»i:.
-CÅ©ng chưa biết chuyện thế nà o, nhưng không có lá»a là m sao có khói, Thân Nhị Thư là ca nữ, Ä‘i hát tại trăm nhà vạn nhà , tá»›i nhà ngưá»i ta thì phải hát chứ. Nếu gá»i mà hát ngay thì là m gì có chuyện. CÅ©ng tại Thân Nhị Thư nó cáºy thế cá»§a ai đó nên má»›i dám là m bá»™ như váºy, Xuân Mai có mắng cho cÅ©ng phải.
Nguyệt nương nổi giáºn:
- Ä‚n nói hay nhỉ, rồi đây để cho con khốn đó nó muốn chá»i mắng thì chá»i mắng hay sao ? Äã không biết rầy la nó lại còn nối giáo cho nó nữa..
Kim Liên thấy Nguyệt nương giáºn vá»™i nói:
- Nếu váºy thì để đánh cho nó má»™t tráºn.
Nguyệt nương giáºn đỠmặt nói:.
- Không dạy nó thì để gá»i tất cả há» hà ng thân thÃch nhà nà y đến cho nó chá»i mắng.
Nói xong hầm hầm đứng dáºy trở lại thượng phòng. Tây Môn Khánh thấy sắc mặt vợ có vẻ giáºn dữ thì há»i:
- Chuyện gì váºy?
Nguyệt nương đáp:
- Có chuyện gì nữa, chuyện a hoà n cưng cá»§a chà ng tá»± nhiên chá»i mắng Thân Nhị Thư ầm Ä© cả lên.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Chắc là bảo hát mà không chịu hát chứ gì. Không sao, để ngà y mai sai gia nhân Ä‘em hai lạng bạc thưởng cho Thân Nhị Thư váºy.
Ngá»c Tiêu đứng bên nói:
- Cái quả đựng lá»… váºt do Thân Nhị Thư mang đến hãy còn để đây, chưa Ä‘em vá».
Tây Môn Khánh chỉ cưá»i. Nguyệt nương thấy váºy bảo:
- Tôi tá»› trong nhà há»—n láo, không biết răn dạy mà còn cưá»i, không biết cưá»i cái gì má»›i được chứ.
Tây Môn Khánh chỉ im lặng ăn cơm uống rượu..
Tại phòng bên, đám tiểu thiếp thấy Nguyệt nương giáºn, Ä‘á»u vá» phòng.
Nguyệt nương và o phòng riêng thay quần áo, cởi nữ trang rồi há»i Ngá»c Tiêu:
- Bốn gói bạc để trên rương kia là ở đâu Ä‘em tá»›i váºy?
Tây Môn Khánh ở ngoà i nghe há»i liá»n đáp:
- Cá»§a Kinh Äô giám Ä‘em tá»›i, nhá» tôi nói vá»›i Tống Ngá»± sá» vá» vụ thăng thưởng đó.
Ngá»c Tiêu nói thêm:
- Hồi chiá»u cáºu KÃnh Tế Ä‘em và o, nhưng Äại nương vắng nhà , vừa rồi tôi cÅ©ng quên không thưa lại vá»›i Äại nương.
Nguyệt nương bảo:
- Cá»§a ngưá»i ta Ä‘em gá»i thì phải cất và o tá»§ cho cẩn tháºn chứ.
Ngá»c Tiêu vá»™i mở tá»§ cất bạc. Trong khi đó, tại phòng bên, má»i ngưá»i Ä‘i hết, chỉ riêng Kim Liên ngồi lại, chá» gặp Tây Môn Khánh để đưa vá» phòng mình, vì hôm nay là ngà y Nhâm Tý, Kim Liên muốn uống thuốc đẻ con cá»§a Tiết sư bang. Nhưng chá» mãi chẳng thấy Tây Môn Khánh sang, Kim Liên sốt ruá»™t, bước sang thượng phòng, vén mà nh thò đầu và o bảo:
- Chà ng chưa xuống phòng tôi hay sao? Tôi chỠmãi lâu quá, thôi để tôi vỠphòng trước nhé.
Tây Môn Khánh bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, nà ng cứ xuống trước Ä‘i, ta ăn xong sẽ xuống sau.
Kim Liên yên lòng bước ra. Trong nà y, Nguyệt nương bảo chồng:
- Tôi không cho chà ng Ä‘i đâu, tôi còn chuyện cần nói vá»›i chà ng. Chà ng thấy không, con dâm phụ đó không hiểu nó gấp rút ná»—i gì mà dám và o phòng tôi gá»i chà ng xuống ngá»§ vá»›i nó, tháºt vô liêm sỉ quá. Bá»™ chỉ có mình nó là vợ không hay sao, hay nó là chÃnh thất ở cái nhà nà y ? Tôi thấy từ ngà y chà ng ở Äông Kinh vá» tá»›i giá», đêm nà o cÅ©ng xuống vá»›i nó, bá» bê tất cả phòng khác, chà ng là m váºy, chúng tôi không buồn sao được. Hôm sinh
nháºt Tam nương mà nó cÅ©ng đón đưá»ng dẫn chúng vá» phòng nó, Nhị nương nữa. Hôm nay thì Tam Nương không chịu, cả má»™t ngà y nay ở bên nhà không ăn uống được chút gì cả. Lúc sắp vá», nhị tẩu má»i má»™t chung rượu, mà Tam nương uống và o lại nôn ra. Bây giá» chà ng không và o thăm Tam nương má»™t chút hay sao, hay là ăn uống cho mau rồi xuống vá»›i con dâm phụ vô … (thiếu)
Tây Môn Khánh nghe xong há»i:
- Tháºt váºy sao ?
Äoạn quay bảo a hoà n:
- Thôi, dá»n dẹp Ä‘i, ta không ăn nữa đâu.
Nói xong đứng dáºy, tá»›i phòng Ngá»c lâu. Tá»›i nÆ¡i thấy Ngá»c Lâu đã thay quần áo, cởi bá» nữ trang Ä‘ang nằm trên giưá»ng nôn há»i ngá»c Lâu cứ nôn á»e liên hồi, Tây Môn Khánh hoảng quá :
- Nà ng Æ¡i, nà ng thấy trong ngưá»i thế nà o, nói vá»›i tôi Ä‘i rồi sáng sá»›m mai tôi cho má»i lang y tá»›i chẩn mạch cho.
Ngá»c Lâu cứ nôn oẹ khan, không nói được gì, hai tay ôm bụng Ä‘au đớn. Tây Môn Khánh ngồi xuống giưá»ng, nâng Ngá»c Lâu dáºy há»i:.
- Nà ng thấy trong bụng thế nà o?
Ngá»c Lâu bảo:
- Chẳng thế nà o hết. Tôi có chết chà ng cÅ©ng không cần biết mà , chà ng còn há»i tôi là m gì.
Tây Môn Khánh ôn tồn:
- Nà o tôi có biết, vừa rồi Äại nương nói tôi má»›i hay, Äại nương nói xong là tôi bỠăn và o đây vá»›i nà ng liá»n.
Ngá»c Lâu giáºn dá»—i:
- Chúng tôi đâu phải vợ chà ng, chà ng đến là m gì, sao chà ng không đến vá»›i ngưá»i vợ yêu quý cá»§a chà ng Ä‘i.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nói gì đâu đâu á tôi nói chuyện đà ng hoà ng còn nà ng cứ nói những lá»i không đâu.
Äoạn quay bảo:.
- Lan Hương! Rót trà cho nương nương ngươi súc miệng. Lan Hương đáp:
- Tôi có rót trà sẵn đây.
Nói xong bưng chung trà tá»›i. Tây Môn Khánh tá»± tay cầm chung trà đưa lên miệng Ngá»c Lâu. Ngá»c Lâu giằng lấy chung trà mà bảo:
- Äể tôi cầm uống được rồi, khá»i phải là m nhá»c công gia gia, mà lại mang tiếng là tranh dà nh chồng vá»›i ngưá»i tạ Äại nương nói thế mà đúng. Tranh dà nh là m gì cho thêm phiá»n. Cả tháng nay gia gia không bước và o phòng tôi cÅ©ng chẳng sao.
Tây Môn Khánh nói:.
- Nà ng không thấy hay sao, từ ngà y ở Äông Kinh vá», tôi báºn tối mắt, hết chuyện nà y tá»›i chuyện kia, có lúc nà o rảnh đâu.
Ngá»c Lâu nói:
- Phải mà , chà ng còn thì giá» nà o rảnh rang mà nghÄ© tá»›i chúng tôi nữa, ngà y nà o cÅ©ng ở vá»›i ngưá»i ta thì còn thì giá» nà o rảnh.
Tây Môn Khánh không nói gì, để Ngá»c Lâu ngồi dá»±a và o thà nh giưá»ng. Ngá»c Lâu bảo:
- Hôm nay đến cả một hớp rượu tôi cũng không uống được, ai ăn uống gì chứ còn tôi có cái gì trong bụng đâu.
Tây Môn Khánh nói:
- Nếu nà ng chưa ăn gì thì để bảo chúng nó đem cơm lên tôi với nà ng cùng ăn. Nà ng không uống rượu được thì tôi cũng không uống.
Ngá»c Lâu bảo :
- Tôi mệt mà đau bụng lắm, không ăn uống gì được đâu, chà ng có muốn ăn thì đi đâu mà ăn đi.
Tây Môn Khánh cũng vẫn nhỠnhẹ:
- Nếu nà ng không ăn thì tôi cÅ©ng không ăn đâu. Thôi, bây giá» mình Ä‘i ngá»§, rồi sáng mai tôi cho má»i Nhiệm Y quan tá»›i sá»›m, thăm bệnh cho nà ng.
Ngá»c Lâu bảo:
- Thôi, không việc gì phải má»i y quan y cung cho lôi thôi ra, cứ cho gá»i Lưu lão bà tá»›i, tôi uống má»™t hai viên thuốn cá»§a lão là khá»i. Ngưá»i ta lúc nà o cÅ©ng khoe khôn khoe giá»i chứ chúng tôi thì biết gì.
Tây Môn Khánh ôn tồn:
- Nà ng tin lá»i con dâm phụ đó là m gì, nà ng cứ ăn ở đà ng hoà ng là tá»± khắc nó phải sợ. Bây giá» nếu công việc có nặng nhá»c thì nà ng bảo nó giúp đỡ và i phần.
Ngá»c Lâu bảo:.
- Äó thấy chưa, rõ rà ng là chà ng muốn giao việc cho NgÅ© nương, nên chà ng má»›i nói thế. Tháºt tôi không ham đâu, lãnh việc chỉ tổ báºn rá»™n bù đầu tối mắt, thêm mệt nhá»c mà lại khiến cho ngưá»i ta thù con nữa.
Tây Môn Khánh nói:
- Ngưá»i ta thưá»ng nói, lo việc nhà ba năm thì đến con chó nó cÅ©ng có lúc ghét mình, nhưng nà ng cứ bá» qua, không để ý gì má»›i được Thôi, bây giá» thì để tôi săn sóc cho nà ng ngá»§ đêm nay.
Ngá»c Lâu thấy Tây Môn Khánh má»™t má»±c ân cần dịu ngá»t thì cÅ©ng nguôi giáºn. Hai ngưá»i sau má»™t thá»i gian ngắn không gặp nhau nay muôn phần Ä‘áºm đà thắm thiết. :
- Trong khi đó Nguyệt nương ngồi uống trà nói chuyện vá»›i Äại cữu mẫu và ba vị sư bà . Nguyệt nương há»i là có gá»i kiệu đưa Thân Nhị Thư vá» không. Äại cữu mẫu kể lại rằng Nhị Thư khóc lóc đòi vá», giữ lại chỉ được má»™t lúc, sau đó phải gá»i Há»a Äồng. đưa Nhị Thư vá» nhà Hà n Äạo Quốc chứ không đợi kiệu tá»›i đón.
Äại cữu mẫu nói tiếp:
- CÅ©ng không hiểu sao hôm nay con Xuân Mai lại ăn nói thô lá»— quá như váºy tôi nói mà nó cÅ©ng chẳng coi ra gì, cứ tiếp tục chá»i mắng Thân Nhị Thư tà n tệ. Ngà y thưá»ng nó có vẻ ngoan ngoãn, ăn nói hiá»n là nh, chắc hôm nay nó uống rượu say nên má»›i ăn nói báºy bạ như thế.
Ngá»c Tiêu đứng bên nói:
- Thưa đúng như váºy đó, há» gồm năm ngưá»i, bà y tiệc ăn uống tại phòng Lục nương suốt cả ngà y, lúc gia gia vá» cÅ©ng còn ăn uống.
Nguyệt nương nói:
- Nghe Ngá»c Lâu nói tá»›i hai tiếng "viên thuốc", Tây Môn Khanh má»›i chợt nhá»› là hôm qua Lưu Há»c quan có tặng mưá»i hoà n thuốc Quảng đông Ngưu hoà ng lạp, nói là trị bệnh Ä‘au bụng, bèn gá»i Lan Hương tá»›i bảo:
- Ngươi lên há»i Äại nương, bảo đưa cho ngươi hai viên thuốc Ä‘au bụng do Lưu Há»c quan tặng hôm qua, rồi Ä‘em cả má»™t bình rượu xuống đây.
Lan Hương vâng lá»i bước ra. Ngoc Lâu nói:
- Tôi Ä‘au bụng thưá»ng thôi, việc gì phải uống thứ thuốc quý đó.
Lát sau Lan Hương Ä‘em vá» hai viên thuốc bá»c sáp ong tá»›i. Tây Môn Khánh bảo lan Hương hâm rượu cho nóng, rồi bẻ vá» thuốc ra, thấy bên trong là hoà n thuốc óng ánh như và ng, đưa cho Ngá»c Lâu, bảo uống vá»›i rượu nóng. Ngá»c Lâu uống thuốc xong, Tây Môn Khánh đấm lưng vuốt bụng cho Ngá»c Lâu má»™t lúc rồi há»i:
- Nà ng ới, nà ng uống thuốc và o có thấy dễ chịu chút nà o không !
Ngá»c Lâu đáp:
- Không còn Ä‘au nhiá»u nữa, chỉ hÆ¡i ngâm ngẩm mà thôi.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Không sao, váºy là công hiệu đó rồi, lát nữa là nà ng hoà n toà n hết Ä‘au.
Một lúc sau Tây Môn Khánh lại nói:
- Hôm nay trong lúc nà ng vắng nhà , tôi lại vừa má»›i đưa cho hai Hưng năm chục lạng bạc để ngà y kia là m tiệc giùm cho Tống Ngá»± sá». Mồng má»™t nà y, tôi phải là m lá»… tạ trá»i đất vá» cuá»™c Ä‘i Äông Kinh vừa rồi. Äến mồng ba thì phải bá» ra hai ngà y dá»n tiệc khoản đãi thân bằng quyến thuá»™c và các quan xa gần, cảm tạ ngưá»i tạ Ngưá»i ta Ä‘em bao nhiêu lá»… váºt tá»›i chúc mừng tôi thăng chức, mà không có tiệc đãi ngưá»i ta thì coi không được. Mấy hôm đó tôi giao việc sắp xếp nhà cá»a tiệc tùng cho nà ng.
Ngá»c Lâu nói:
- Äã tiệc hay không đãi tiệc thì cÅ©ng chẳng ăn thua gi đến tôi sao chà ng không giao phó cho NgÅ© nương có được không. Bây giá» lá»™ng quá rồi, không còn coi ai ra gì, mai nó dám chá»i mắng tất cả má»i ngưá»i trong nhà nà y lắm, nếu váºy thì có chúng tôi ở nhà nà y là m gì. Thân Nhị Thư Ä‘i hát ở cả trăm nhà vạn nhà , rồi kể chuyện nà y cho khắp nÆ¡i nghe, nói là nhà nà y không còn tráºt tá»± gì nữa, trong nhà chẳng biết ai là bà chá»§ ai là a hoà n. Như váºy thá» há»i còn ra cái gì nữa, mà chúng tôi còn mặt mÅ©i nà o trâng thấy ai nữa.
Ngô Äại cữu mẫu bảo:
- Thôi, mặc kệ nó, dượng ấy đã không nói gì thì cô cÅ©ng chẳng nên nói, chỉ thêm mất vui cá»a nhà mà thôi.
Má»i ngưá»i nói sang chuyện khác. Má»™t lúc lâu sau má»›i Ä‘i ngá»§. Hôm sau Tây Môn Khánh dáºy sá»›m ra nha môn là m việc. Kim Liên nghÄ© rằng đêm qua Tây Môn Khánh ở vá»›i Nguyệt nương, là m lỡ mất ngà y Nhâm Tý, do đó oán háºn Nguyệt nương lắm. Thức dáºy là Kim Liên sai Lai An gá»i kiệu cho mẹ vá» nhà . Ba vị sư bà cÅ©ng cáo từ, Nguyệt nương cho má»—i ngưá»i năm tiá»n và má»™t gói trà , rồi đưa riêng cho Tiết sư bà má»™t lạng bạc và dặn:
- Ra giêng tôi sẽ tới am là m lễ cúng chay, sư phụ cầm chỗ nà y trước để lo nhang đèn, cuối tháng chạp tôi sẽ cho đem thêm các thực phẩm tới để là m cỗ chay.
Tiết sư bà nháºn tiá»n, rồi cùng hai sư bà kia vái chà o cảm tạ mà vá».
Nguyệt nương và o phòng sai pha trà , má»i Äại cữu mẫu và đám đà n bà con gái trong nhà tá»›i dùng trà buổi sáng. Ngá»c Lâu cÅ©ng tá»›i. Nguyệt nương há»i ngay:
- Uống thuốc đó và o có bớt đau bụng không ?.
Ngá»c Lâu đáp:
- Äa tạ Äại nương, uống và o thì bá»›t Ä‘au ngay, sáng sá»›m hôm nay nôn ra được toà n nước chua, bây giá» thì khá»i hẳn rồi.
Nguyệt nương quay lại bảo Tiểu Ngá»c:
- Ngươi ra đằng trước thỉnh Phan lão bà và Ngũ nương và o dùng trà và điểm tâm.
Ngoc Tiêu thưa:
- Äể Tiểu Ngá»c ở đây hầu trà , tôi Ä‘i cho.
Và o phòng Kim Liên, Ngá»c Tiêu chà o Kim Liên, rồi nói :
- Nương nương tôi cho má»i lão bà và NgÅ© nương và o dùng trà và điểm tâm, mà lão bà đâu sao không thấy ?
Kim Liên đáp:
- Là cụ vá» từ sáng sá»›m rồi, ở lại mà ngưá»i ta không vui vẻ thì ở là m gì.
Ngoc Tiêu bảo:
- Nhưng Ãt ra NgÅ© nương cÅ©ng phải nói vá»›i Äại nương má»™t tiếng, để bà cụ vá» im lìm như váºy sao được.
Kim Liên im lặng. Ngá»c Tiêu lại nói:
- Tôi có để sẵn Ãt lạp xưá»ng và hoa quả bánh trái để biếu lại bà , ai dè lão bà vá» mất rồi. Thôi thì NgÅ© nương nháºn dùm thay cho lão bà váºy.
Nói xong đưa một gói lớn cho Thu Cúc. Thu Cúc đem và o trong cất.
Ngá»c Tiêu lại há»i:
-Hôm qua Ngũ nương vỠphòng rồi, có biết chuyện gì không?
Kim Liên bảo:
- Nà o ta có biết gì đâu, mà chuyện gì váºy ?
Ngá»c Tiêu thấp giá»ng:
- Sau khi NgÅ© nương vá» phòng thì Äại nương tôi bảo là NgÅ© nương vô liêm sỉ, dám và o phòng Äại nương mà gá»i gia gia, cÅ©ng như hôm trước dám đón đưá»ng gia gia để dẫn vá» phòng mình, rồi bảo là NgÅ© nương quyến rÅ© mê hoặc gia gia khiến gia gia không thèm đến các phòng khác. Sau đó Äại nương bắt gia gia phải và o thăm Tam nương, rồi gia gia ở cả đêm qua vá»›i Tam nương đó. Äại nương còn nói cả vá»›i Äại cữu mẫu và ba vị sư bà rằng NgÅ© nương dung dưỡng Xuân Mai cho nó há»—n láo, nay mai nó dám chá»i mắng má»i ngưá»i trong nhà nà y lắm, chá»§ nà o thì tá»› nấy. Nghe đâu là gia gia định thưởng cho Thân Nhị Thư hai lạng bạc gá»i là an á»§i.
Ngá»c Tiêu cứ thế mà kể má»™t hồi, không còn thiếu chuyện gì. Kim Liên nghe xong giáºn lắm. Ngá»c Tiêu trở lên thượng phòng thưa vá»›i chá»§:
- Lão bà dã vỠtừ sớm rồi, Ngũ nương thì sắp và o.
Nguyệt nương nói vá»›i Äại cữu mẫu:
- Tẩu tẩu thấy không, hôm qua tôi nói có mấy câu mà NgÅ© nương cÅ©ng giáºn há»n, sáng sá»›m đã bắt mẹ vá» nhà mà không thèm nói vá»›i tôi má»™t tiếng. Tháºt là con ngưá»i không biết Ä‘iá»u má»™t chút nà o hết.
Không ngá» Ngá»c Tiêu vừa Ä‘i thì Kim Liên cÅ©ng Ä‘i ngaỵ Những lá»i Nguyệt nương vừa nói, Kim Liên đứng ngoà i mà nh nghe hết. Cho nên khi Nguyệt nương dứt lá»i, Ngô Äại cữu mẫu chưa kịp nói gì thì Kim Liên đã bước và o lên tiếng:
- Äại nương nói đúng lắm, tôi không biết Ä‘iá»u tháºt, nhưng tôi không có ngăn cản nÃu kéo chồng.
Nguyệt nương bảo:.
- Äúng đấy, hôm qua tôi ngăn cản không cho gia gia đến vá»›i cô đấy . Nhưng cô thá» nghÄ© xem, từ hôm gia gia ở Äông Kinh vá» tá»›i giá», cô trổ tà i quyến rÅ©, giữ chặt gia gia ở phòng cô, chẳng để gia gia gặp ngưá»i nà y ngưá»i khác. Như váºy là thế nà o ? Có phải nhà nà y chỉ có mình cô là vợ cá»§a gia gia hay không ? Hôm qua Lý Quế Thư nó xin vá» nhà . Äại cữu mẫu đây má»›i há»i là tại sao Quế Thư không ở chÆ¡i thêm má»™t ngà y, hay là gia gia giáºn Quế Thư chuyện gì. Tôi má»›i trả lá»i là cÅ©ng không biết giáºn vì chuyện gì. Váºy mà cô dám bảo là ngưá»i khác không biết, chỉ mình cô biết. Phải mà , cả ngà y cô chỉ lo đón đưá»ng dẫn gia gia vá» phòng, là m sao không hiểu gia gia.
Kim Liên bảo:
- Gia gia mà không muốn xuống phòng tôi, thì chẳng lẽ tôi lấy dây cột lôi đi được hay sao?
Nguyệt nương chỉ và o mặt Kim Liên:
- Cô đừng có nói láo. Tối qua gia gia Ä‘ang ngồi ăn cÆ¡m tại phòng tôi, sao cô lại tá»›i vén mà nh thò đầu và o mà gá»i ? Tôi há»i lúc đó thì gia gia có muốn xuống phòng cô không ? Cô vác mặt tá»›i gá»i Æ¡i á»›i như váºy còn quá là đem lây tá»›i cá»™t lôi di nữa. Mà tôi há»i ngưá»i chồng trong nhà là m thân nam tỠđội trá»i đạp đất, ngà y ngà y là m việc cá»±c khổ nuôi cả nhà , tá»™i tình gì mà cô đòi Ä‘em dây tá»›i cá»™t lôi Ä‘i ? Rõ tháºt là đồ trắc nết vô liêm sỉ. Cô thấy chúng tôi không nói nên cứ tá»± tung tá»± tác phải không ? Cô muốn xin áo cừu, cô chỉ tháºm thụt nói vá»›i gia gia, không thèm nói vá»›i tôi má»™t tiếng. Là m chá»§ nhà mà như váºy thì là m sao dạy nổi đà y tá»›, đà y tá»› nó không bắt chước sao được. Do đó nó má»›i muốn chá»i mắng ai thì chá»i mắng, nhà nà y đã loạn đâu, đã chết hết đâu cÅ©ng còn có ngưá»i nà y ngưá»i kia chứ.
Kim Liên nói:
- Chuyện con a hoà n cá»§a tôi lầm lá»—i là trong lúc tôi vắng nhà , tôi có xúi giục gì nó đâu. Còn chuyện cái áo cừu, tôi có há»i xin gia gia tháºt, nhưng không phải gia gia lấy chìa khóa mở tá»§ chỉ là để lấy áo cho tôi, mà còn để lấy nhiá»u quần áo cho ngưá»i khác nữa. Cái ngưá»i đó sao Äại nương không nói ? Không dạy a hoà n, đà nh rằng đó là lá»—i cá»§a tôi, nhưng để cho má»™t đứa không ra gì quyến rÅ© chồng thì đó là lá»—i cá»§a ai váºy ?
Nguyệt nương nổi giáºn, mặt đỠlên mà bảo:
- Thì đó là lá»—i cá»§a tôi đấy, cô muốn nói gì thì nói. Nhưng tôi là chÃnh thất trong nhà nà y, tôi vá» nhà nà y có cưới có xin linh dình, tôi lại là con nhà quan quyá»n, chứ không phải hạng đầu đưá»ng xó chợ, theo không chồng ngưá»i ta đâu. Tôi là vợ cái con cá»™t, đứa nà o có giá»i cứ việc quyến rÅ© chồng tôi, tôi không sợ gì cả..
Ngô Äại cữu mẫu khuyên:.
- Thôi, cô nương không nên giáºn mà nói nhiá»u.
Nguyệt nương bảo:
- Không nói sao được, nó đã giết được má»™t ngưá»i bây giá» nó muốn giết cả tôi hay sao ?
Ngá»c đâu cÅ©ng lên tiếng:
- Thôi, sao hôm nay Äại nương giáºn quá như váºy ? Không khéo chúng tôi đây vì liên luỵ mà bị đòn cÅ©ng nên.
Äoạn quay sang bảo Kim Liên:
- NgÅ© thư thư không nhịn Äại nương được má»™t câu hay sao, mà cứ mồm năm miệng mưá»i đối đáp váºy ?.
Ngô Äại cá»u mẫu nói:
- Ngưá»i ta có câu: đánh ngưá»i thì tay mình trái, mắng ngưá»i thì miệng mình quấy. Chúng tôi là thân thÃch tá»›i đây chÆ¡i, thấy mấy ngưá»i tranh dà nh ông chồng mà cÅ©ng phải hổ thẹn.
Xong bảo Nguyệt nương:
- Äể tôi vá», bảo gia nhân nó cứ là m ầm lên.
Nguyệt nương phân bua:
- Kể lể là mi ngưá»i thế mà ghệ Bé xé ra to, tá»± nhiên thì gà o khóc
Äoạn bảo Kim Liên:.
- Con hò , có ai nợ đâu mà chưa gì đã dá»a, muốn ton hót gì thì cứ việc
Kim Liá»n bảo:
- Äại nương là vợ cái con cá»™t, tôi nà o dám dá»a Äại nương.
- Thấy thứ như mi thì cà ng giáºn, vừa chỉ tay bảo mỉa mai :
- Nhưng dù không là vợ cái con cột thì cũng chẳng hú hà với trai.
Kim Liên ngẩng lên há»i:
- Äại nương nói ai hú hà vá»›i trai váºy ? Äại nương hay là tôi ?
Äại cữu mẫu thấy cà ng lúc cà ng thêm gay go, bèn vá»›i Kim Liên ngồi phệt xuống , lôi Kim Liên ra ngoà i mà bảo :
- Sao không lỠđi . Ấy mới là khôn.
Vá»™i cùng vá»›i Ngá» Lâu đưa Kim Liên vá» phòng. Ngá»c Tiêu chạy ra phụ lá»±c.
Trong nà y, Äại cữu mẫu bảo Nguyệt nương:
- Tôi đã khuyên hết lá»i mà cô nương không nghe là m sao ?
Nhị vị Sư bà thấy ngồi lâu bất tiện, bèn ăn vá»™i ăn và ng mấy cái bánh, rồi đứng dáºy cáo từ. Nguyệt nương bảo:.
- Xin ba vị đừng cưá»i chúng tôi nhé.
Sư bà đáp:
- Sao Bồ Tát lại dạy váºy ? Bát chéncòn có khi xô nữa là , nhà nà o mà chẳng thế. Có Ä‘iá»u là má»—i ngưá»i nhịn Ä‘i má»™t tà thì tốt ngaỵ Pháºt dạy phải nhẫn nhịn, má»™t sá»± nhịn là chÃn sá»± là nh mà . Có nhịn thì má»›i được phúc, còn không nhịn thì ngà n bá»™ kinh Kim Cương cÅ©ng chẳng Ä‘em lại phúc. Có nhịn thì má»›i thà nh Pháºt được. Thôi, Bố Tát cho chúng tôi vá».
Nói xong vái chà o, hai sư bà kia cũng vái theo. Nguyệt nương vội vái trả mà nói:.
- Äể ba vị vá», rồi tôi sẽ sai ngưá»i Ä‘em đồ chay lại.
Äoạn quay bảo Kiá»u Nhi:
-Nhị nương tiễn các sư phụ dùm tôi.
Kiá»u Nhi đưa ba vị sư bà ra. Nguyệt nương ngồi xuống nói vá»›i chị dâu:
- Tẩu tẩu coi, tôi má»›i giáºn có má»™t chút mà chân đã run đứng không vững nữa, hai bà n tay thì lạnh ngắt thế nà y nà y, sáng ra má»›i chỉ uống có má»™t há»›p trà mà bây giá» cÅ©ng thấy no lên táºn cổ.
Ngô Äại cữu mẫu nói:
- Bởi váºy tôi má»›i khuyên cô nương đừng giáºn mà cô nương chẳng nghe tôi. CÔ nương lại Ä‘ang bụng mang dạ chá»a, phà i cẩn tháºn lắm má»›i được.
Nguyệt nương nói:
- Như tẩu tẩu biết đấy, tôi dối vá»›i NgÅ© nương hay vá»›i các tiểu nương khác, lúc nà o cÅ©ng hòa hợp. Nhưng tôi muốn hòa hợp vá»›i ngưá»i khác mà ngưá»i khác lại không muốn hòa hợp vá»›i tôi rồi biết là m sao ? Như vừa rồi có phải là cây muốn lặng mà gió chẳng dừng hay không. Tẩu tẩu tÃnh coi, NgÅ© Nương cả ngà y chỉ tìm cách giữ rịt lấy gia gia, lại dung túng cho con a hoà n là m báºy, mà còn nhiá»u chuyện vô liêm sỉ lắm, tẩu tẩu cÅ©ng thấy là nó không biết xấu hổ lại còn lá»›n tiếng vá»›i tôi, gia gia tôi thì chẳng biết gì , cứ tưởng nó hiá»n là m. Tôi cứ thá» chống mắt xem sau nà y nó ra thế nà o hay lại chết khổ chết nhục mà thôi. Như tẩu tẩu thấy đó, tôi đối vá»›i nó lúc nà o cÅ©ng như bát nước đầy, sáng ra thì sai pha trà , má»i hai mẹ con nó lên. Váºy mà nó bắt mẹ vá» nhà sá»›m, rồi lên đây là m ầm Ä©, lại còn dá»a là vá» nói lại vá»›i gia gia. Tôi...
Tiểu Ngá»c đứng bên nói:.
- NgÅ© nương hay rình ráºp lắm. Má»™t buổi tối, tôi đứng cầm đèn bên ngoà i thượng phòng, mà NgÅ© nương tá»›i lúc nà o tôi không hay, không nghe cả tiếng chân Ä‘i nữa.
Tuyết Nga nói:
- Con khốn đó hà nh tung quá»· quái lắm, lúc nà o cÅ©ng chỉ Ä‘i thứ hai tháºt êm để dá»… bá» rình ráºp ngưá»i nà y ngưá»i ná». Hồi trước đó, nó cÅ©ng rình ráºp tôi, rồi ton hót lại vá»›i gia gia, khiến gia gia đánh tôi mấy tráºn. Hồi đó Äại nương chưa biết nó, lại trách tôi là kiếm chuyện vá»›i nó.
Nguyệt nương bảo :
- Nó chuyên môn lấn lướt ngưá»i khác, hôm nay lại muốn lấn lướt cả tôi nữa. Hồi nãy nó bù lu bù loa, cố tình xổ tung cả đầu tóc, ra là để gia gia vá» trông thấy đấy, nó muốn dùng khổ nhục kê mà .
Kiệu Nhi trở và o, nghe Nguyệt nương nói váºy thì bảo:
- Äại nương nháºn xét tinh tế lắm.
Nguyệt nương nói:.
- Nhị muá»™i không biết, nó là con hồ ly tinh chÃn Ä‘uôi đấy, coi chừng kẻo bị nó là m hại đến tÃnh mạng chứ chẳng phải chÆ¡i đâu Nhị muá»™i coi, đà n bà đứng đắn ai lại hà nh động như loà i ở Ä‘iếm bao giá», thế mà tối hôm qua nó dám trÆ¡ trẽn tá»›i vén mà nh thò đầu và o phòng tôi rá»§ rê gia gia, nà o là "chà ng không tá»›i hay sao, tôi chá» mãi, thôi để tôi vá» trước nhé", nhị muá»™i xem thế có nghe được không, tôi không giáºn sao được. Ai Ä‘á»i, gia gia từ Äông Kinh vá», ban ngà y đã báºn nhiá»u chuyện, ban đêm cÅ©ng phải gặp ngưá»i nà y ngưá»i ná» trong nhà trò chuyện chứ, váºy mà còn tìm cách giữ chặt gia gia. Ngà y sinh nháºt cá»§a Tam nương mà cÅ©ng không để gia gia được nghỉ đêm vá»›i Tam nương nữa.
Ngô Äại cữu mẫu bảo:
- Thôi cô nương à , cô nương đang thai nghén, nên nghỉ ngơi là hơn, tranh dà nh là m gì.
Má»i ngưá»i vừa khuyên giải vừa trò chuyện vá»›i Nguyệt nương. Tá»›i gần trưa thì Ngá»c Tiêu dá»n cÆ¡m lên, Nguyệt nương:
- Ta không ăn đâu, bụng là m như no, miệng thì nhạt nhẽo, còn đầu đang nhức quá. Ngươi lấy cái gối ra cho ta nằm nghỉ đỡ nơi trà ng kỷ đi.
Äoạn bảo Kiá»u Nhi:.
- Nhị nương má»i Äại cữu mẫu dùng cÆ¡m.
Lục Äại Thư cÅ©ng xin vá», Nguyệt nương sai gói cho Ãt bánh trái, và thưởng cho nạm tiá»n. Tá»›i trưa thì gia nhân cá»§a Kinh Äô giám tá»›i. Tây Môn Khánh vá» tá»›i nhà , lên đại sảnh, cho gá»i gia nhân cá»§a Kinh Äô giám và o bảo:
- Äa tạ gia gia ngươi cho nhiá»u thứ quá, ngươi cứ Ä‘em vá», việc cá»§a gia gia ngươi ta sẽ hết lòng lo liệu..
Gia nhâncá»§a Kinh ÄÔ giám thưa:
- Chúng tôi đâu dám Ä‘em lá»… váºt vá», gia gia tôi quở chết. Lão gia dùng lá»… nà y để lo việc dùm gia gia chúng tôi..
Tây Môn Khánh bảo:.
- Nếu váºy thì ngươi cầm thiếp nà y vá», thưa là ta sẽ hết lòng.
Nói xong đưa hồi thiếp và thưởng má»™t lạng bạc rồi cho gia nhân nhà há» Kinh vá».
Sau đó Tây Môn Khánh và o thượng phòng, thấy Nguyệt nương Ä‘ang nằm ngá»§ trên trà ng ká»·, gá»i mấy tiếng cÅ©ng không dáºy, bèn há»i a hoà n:
- Sao Äại nương lại nằm đây ?
Chẳng a hoà n nà o dám nói. Tây Môn Khánh xuống phòng Kim Liên, thấy Kim Liên đầu tóc rối bá»i, cÅ©ng Ä‘ang nằm ngá»§ trên giưá»ng, gá»i cÅ©ng không dáºy. Tây Môn Khánh chẳng hiểu chuyện gì, bèn tá»›i phòng Ngá»c Lâu gạn há»i. Ngá»c Lâu thuáºt lại cuá»™c ấu đã giữa Nguyệt nương và Kim Liên. Tây Môn Khánh nghe xong hoảng lên, liá»n lên phòng, cầm tay Nguyệt nương lay gá»i mà bảo:
- Nà ng đang có mang, sao lại để ý tới con dâm phụ đó là m gì.
Nguyệt nương mở mắt đáp:
- Tôi có lám gì đâu, tá»± nhiên nó tá»›i gây chuyện vá»›i tôi, chà ng há»i thá» má»i ngưá»i xem có đúng váºy không. Sáng ra, tôi chẳng biết nó há»n giáºn chuyện gì, bắt lão mẫu vá» từ sá»›m rồi và o gây chuyện vá»›i tôi, rồi nó rÅ© đầu rÅ© tóc ra, nó nói tôi không còn nước còn cái gì hết. Nếu không nhá» má»i ngưá»i can ngăn, có lẽ nó dám xông lại đánh tôi chứ không chÆ¡i đâu. Ngà y thưá»ng nó lấn lướt ngưá»i khác quen rồi, hôm nay nó lại định lấn lướt tôi nữa. Tôi nói má»™t thì nó nói mưá»i, cái mồm nó cứ xoen xoét, tôi là m sao nói lại nổi. Nó còn nói mỉa đợi chà ng vá», nó sẽ bá» nhà cả Ä‘i, miệng nhạt chẳng muốn ăn gì, ngưá»i cứ như hâm hấp sốt, mà bây giá» bụng lại Ä‘au nữa, thôi để đêm nay tôi kiếm cái dây thắt cổ chết cho rảnh, để chà ng ở lại vá»›i nó cho vui vẻ. Thà tôi chết trước còn hÆ¡n là để giống như Bình Nhi bị nó là m hại.
Nói xong nước mắt rơi lã chã. Tây Môn Khánh nghe xong phát hoảng, vội ôm Nguyệt nương và o lòng mà bảo:
- Nà ng Æ¡i, nà ng đừng thèm chấp con dâm phụ đó là m gì. Nó má»™t đâu biết phải quấy gì đâu mà giáºn nó cho mệt, để tôi chá»i nó cho.
Nguyệt nương bảo:.
- Chà ng mà dám chá»i nó, nó bảo là lấy dây cá»™t chà ng lại, lôi chà ng đến phòng nó đó.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nó dám há»—n láo vá»›i tôi như váºy thì để tôi cho nó má»™t tráºn . Bây giá» thấy trong ngưá»i thế nà o ? Äã ăn uống gì chưa ?
Nguyệt nương đáp:
- Äã ăn uống gì đâu. Sáng sá»›m uống được mấy há»›p nước trà là nó đã tá»›i gây chuyện rồi. Bây giá» bụng cứ như là no hÆ¡i, lại nữa đầu thì nhức như búa bổ, tay chân thì lạnh ngắt đây nếu không tin chà ng sá» thá» xem.
Tây Môn Khánh cà ng lo sợ: :
- Thế thì là m thế nà o bây giá», để tôi cho ngưá»i má»i Nhiệm Y quan tá»›i ngay váºy.
Nguyệt nương bảo:
- Thôi, má»i là m gì cho phiá»n ra, cứ kệ tôi, sống thì sống, mà lòng sống được thì chết cÅ©ng yên. Tôi chết Ä‘i để chà ng được là vui vẻ vá»›i nó, Ä‘em nó lên hà ng chÃnh thất, ngưá»i thông minh lanh lợi như nó thì thừa tà i giá»i để quán xuyến cái gia đình nà y.
Tây Môn Khánh bảo:
- Thôi, tôi đã nói là nà ng đừng thèm để ý tá»›i con dâm phụ đó nữa, cứ coi nó như đồ nhÆ¡ bẩn thối tha, không đáng để mắt. Bây giá» nà ng không cho má»i lang y tá»›i, lỡ cái thai nó là m sao thì khổ.
Nguyệt nương nói:
- Nếu váºy thì bảo chúng nó má»i lưu lão bà tá»›i váºy, lão cho thuốc là khá»i ngay.
Tây Môn Khánh bảo:
- Con mụ Lưu đó thì biết gì vá» thuốc men vá»›i thai sản, nà ng nghe tôi, má»i Nhiệm Y quan tá»›i là tốt nhất.
Nguyệt nương nói:
- Chà ng má»i thì cứ má»i, chứ tôi không chịu đâu.
Tây Môn Khánh không nghe, bước ra gá»i Cẩm Äồng bảo:
- Mau lấy ngá»±a ra ngoại thà nh má»i Nhiệm lão gia lại đây ngay, nhá»› chỠđó, cùng Nhiệm lão gia tá»›i đây ngay.
Cầm Äồng vâng lá»i dẫn ngá»±a ra, leo lên phi nước đại phóng ra ngoại thà nh.
Tây Môn Khánh quay và o quanh quẩn bên Nguyệt nương, lại sai a hoà n nấu cháo, rồi khuyên Nguyệt nương ăn.
Qúa trưa, Cầm Äồng vá» thưa:
- Nhiệm lão gia lên trên phá»§ Äông Bình coi mạch đến tối. Tôi nhá» nói lại, sáng mai Nhiệm lão gia sẽ lại.
Nguyệt Nương sá»±c nhá»› là Kiá»u Äại há»™ sai ngưá»i tá»›i má»i mấy lần, bèn bảo chồng.
- Mình đã hẹn là ngà y mai tá»›i dá»± tiệc bên Kiá»u thân gia, bây giá» tôi bệnh thế nà y, là m sao Ä‘i được. Hay là chà ng tá»›i đó nói má»™t câu Ä‘i, kẻo bên đó không thấy mình tá»›i lại buồn giáºn. Chà ng Ä‘i bây giá» Ä‘i kẻo muá»™n.
Tây Môn Khánh nói:
- Tôi đi rồi ở nhà ai săn sóc nà ng ?
Nguyệt nương cưá»i mãn nguyện:
- Äồ quá»· khéo lo, ai khiến ở nhà săn sóc. Nói váºy chứ chà ng cứ Ä‘i Ä‘i, tôi không sao dâu, nằm cho khá»e má»™t lát rồi sẽ dáºy ăn cÆ¡m rồi còn tiếp chuyện Äại cữu mẫu nữa chứ. Chà ng việc gì phải hoảng lên váºy.
Tây Môn Khánh bảo Ngá»c Tiêu:
- Ngươi ra thỉnh Äại cữu mẫu và o đây trò chuyện vá»›i Äại nương.
Äoạn há»i:
-Lục Äại Thư đâu, gá»i và o đây đà n hát cho Äại nương nghe.
Ngá»c Tiêu thưa:
- Lục Äại Thư đã xin vá» rồi.
Tây Môn Khánh quát lên:
- Ai cho nó vỠ? Ta đã bảo nó ở lại dây và i hôm cơ mà .
Nói xong tức giáºn chạy tá»›i đạp Ngá»c Tiêu má»™t đạp. Nguyệt nương bảo:
- Ngưá»i ta thấy nhà chà ng loạn lên như cái chợ, không vá» thì ở lại là m gì.
Ngá»c Tiêu mếu máo:
- Cái đứa há»—n láo chá»i mắng Thân Nhị Thư thì không đánh, lại Ä‘i đánh tôi.
Tây Môn Khánh giả vá» không nghe, chỉ đội mÅ© mặc áo tá»›i nhà Kiá»u Äại há»™. Nhưng Tây Môn Khánh chỉ Ä‘i má»™t lát rồi lại vá» Äại cẩu mẫu, Kiá»u Nhi và Ngá»c Tiêu Ä‘ang ngồi xung quanh trò chuyện vá»›i Nguyệt nương. Äại cữu mẫu thấy Tây Môn Khánh vá» thì bước sang phòng bên. Tây Môn Khánh bước và o há»i Nguyệt nương:
- Nương tá» có thấy khá»e hÆ¡n chút nà o không ?
Nguyệt nương đáp:
- Äại cữu mẫu cho tôi ăn được Ãt cháo, bây giá» cÅ©ng thấy dá»… chịu chỉ còn nhức đầu Ä‘au lưng mà thôi.
Tấy Môn Khánh bảo: :
- Không sao, ngà y mai Nhiệm Y quan tá»›i coi mạch cho thuốc tán khà an thai là khá»i.
Nguyệt nương bảo:
- Tôi đã nói đừng má»i mà chà ng cứ má»i là m gì, tôi không muốn lang y đà n ông tá»›i cầm tay cầm chân bắt mạch đâu, rồi chà ng coi, tôi không chịu cho coi mạch đâu. à , mà Kiá»u thân gia có nói gì không ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Kiá»u thân gia nói rằng tôi từ Äông Kinh vá», nên muốn có chén rượu đãi. Hôm nay Kiá»u thân gia cho dá»n tiệc thịnh soạn lại gá»i hai ca nữ tá»›i đà n hát. Nhưng tôi lo cho nà ng, chăng có bụng dạ nà o ngồi ăn uống nên chỉ uống và i chung rượu rồi cáo từ.
Nguyệt nương bĩu môi:
- Thôi Ä‘i, tôi đâu có tin lá»i chà ng, chà ng là hay nói dối lắm, chà ng co nghÄ© gì đến tôi, tôi có chết chà ng cÅ©ng mặc kệ, tôi chết chà ng lại cà ng được yên ấy chứ.
Äoạn há»i:
- Kiá»u thân gia không nói gì nữa hay sao ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Có, nhưng là chuyện đà n ông vá»›i nhau. Kiá»u thân gia Ä‘ang muốn có má»™t chức quan hà m vá»›i Ä‘á»i, nên đã gói sẵn ba chục lạng bạc, nhá» tôi nói vá»›i Hồ Phá»§ Doãn để giúp chá» Tôi nói là điá»u đó tôi là m được, nhưng không nháºn bạc, Hồ Phá»§ Doãn má»›i cho ngưá»i ta lại, để tôi đến cảm Æ¡n Hồ Phá»§ Doãn rồi sẽ Ä‘em thiếp cá»§a Kiá»u thân gia tá»›i nói luôn má»™t thể. Nhưng Kiá»u thân gia không chịu, nói mà để tôi dùng mà mua lá»… váºt.
Nguyệt nương bảo:
- Thôi thì nói giúp, lấy tiá»n cá»§a ngưá»i ta là m gì.
- Thì tôi có lấy đâu, ngà y mai Kiá»u thân gia má»›i cho ngưá»i Ä‘em lại, lúc đó mình từ chối cÅ©ng được. Mình cÅ©ng phải mua má»™t con lợn và má»™t vò rượu để tạ Hồ lão gia.
Hai vợ chồng chuyện trò thân máºt. Äêm đó Tây Môn Khánh nghỉ lại vá»›i Nguyệt nương. Hôm sau Tây Môn Khánh Ä‘Ãch thân đứng trông coi gia nhân bà y bà n dá»n tiệc. Từ sáng sá»›m, trên phá»§ đã cho ba chục quân hầu do hai viên lệnh quan dẫn tá»›i để chạy việc trong nhà Tây Môn Khánh. CÅ©ng từ sáng sá»›m. Nhiệm Y quan đã cưỡi ngá»±a tá»›i, Tây Môn Khánh má»i lên đại sảnh dùng trà . Nhiệm Y quan nói:
- Hôm qua hân hạnh được đại nhân gá»i tá»›i, nhưng tôi lại lên trên phá»§, đến tối má»›i vá», sáng sá»›m hôm nay là phải tá»›i hầu ngay, không dám cháºm trá»…, dám há»i vị nà o trong quý phá»§ thân.
Tây Môn Khánh đáp:
- Tiện ná»™i tá»± nhiên trong ngưá»i khó chịu, nhức đầu Ä‘au bụng Ä‘au lưng, phiá»n tiên sinh coi mạch cho thuốc dùm.
Nhiệm Y quan nói:
- Nghe tin đại nhân thăng chức, lại vừa triá»u kiến thánh thượng vá», tôi không tá»›i chúc mừng được, tháºt là đắc tá»™i.
Tây Môn Khánh mỉm cưá»i:
- Tôi bất tà i, may mắn được thăng chức chỉ là để bù và o chỗ trống của Hạ đại nhân, có gì đáng chúc mừng.
Nói xong quay lại bảo gia nhân:
- Và o thưa vá»›i Äại nương là Nhiệm lão gia đã tá»›i, rồi bảo dá»n dẹp phòng ngoà i để lão gia và o chẩn mạch. ..
Cầm Äồng vâng lá»i và o trong. Ngô Äại cữu mẫu, Kiá»u Nhi và Ngá»c Lâu Ä‘ang ngồi trò chuyện vá»›i Nguyệt nương thì Cầm Äồng và o thưa:
- Nhiệm tiên sinh đã tá»›i, gia gia bảo là dá»n dẹp phòng ngoà i để tiên sinh và o coi mạch.
Nguyệt nương nói:
-Tôi đã bảo là đừng má»i Nhiệm Y quan mà cứ má»i là m gì khong biết. Thà cứ gá»i Lưu lão bà tá»›i, uống và i viên thuốc cá»§a lão mẫu sẽ khá»i mà đỡ lôi thôi phiá»n phức.
Ngá»c Lâu bảo:
- Äại nương à , gia gia đã má»i ngưá»i ta tá»›i rồi, ngưá»i ta lại là lương y trong vùng, quen biết lá»›n, Äại nương không chịu ra coi không tiện, chẳng lẽ lại để ngưá»i ta vá» hay sao.
Äại cữu mẫu cÅ©ng nói:
- Cô nương à , ngưá»i ta chẳng gì cÅ©ng là vị Thái y, cứ để ngưá»i ta coi mạch xem bệnh tình cô nương thế nà o, có phạm hệ gì không, rồi ngưá»i ta cắt thuốc an thai hạ khà cho cô nương. Còn theo tôi thì Lưu lão bà có há»c hà nh gì đâu mà hiểu biết vá» mạch lý y dược, lỡ có chuyện gì lại hối háºn.
Nguyệt nương đà nh phải ngồi dáºy chải sÆ¡ lại đầu. Ngá»c Tiêu cầm gương soi mặt tá»›i cho Nguyệt nương mặc áo ngoà i. Kiá»u Nhi và Tuyết Nga thì giúp Nguyệt nương Ä‘eo đồ nữ trang và cà i trâm giắt thoa trên tóc. Xong xuôi, má»i ngưá»i dẫn Nguyệt nương ra phòng ngoà i, chá» Nhiệm Y quan xuống coi mạch...
|

12-10-2008, 10:55 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 77
Trong Lòng Thù Ghét, Ngoà i Mặt Là m Là nh
Tây Môn Khánh sợ Nguyệt nương không chịu để Nhiệm Y quan coi mạch, định xuống để khuyên lÆ¡n, nhưng tá»›i nÆ¡i đã thấy Nguyệt nương ăn mặc sang trá»ng trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy ngồi chá» thì mừng lắm, vá»™i trở ra má»i Nhiệm Y quan xuống. Nhiệm Y quan vừa bước và o, Nguyệt nương đã đứng dáºy thi lá»…. Nhiệm Y quan láºt Ä‘áºt vái chà o cung kÃnh. Nguyệt nương ngồi xuống, má»i Nhiệm Y quan ngồi và o ghế đối diện, Cầm Äồng Ä‘em má»™t cái gối nhỠđể trên bà n. Nguyệt nương từ từ vén tay áo, để lá»™ cổ tay trắng ngần khoan thai đặt tay lên gối cho Nhiệm Y quan bắt mạch. Bắt mạch cả hai tay xong, Nguyệt nương đứng dáºy vái chà o Nhiệm Y quan, hai a hoà n chạy tá»›i đưa và o phòng trong.
Cầm Äồng Ä‘em trà ra, Nhiệm Y quan uống trà , nói vá»›i Tây Môn Khánh:
- Lệnh phu nhân bẩm sinh khà huyết không được sung mãn, nên lúc htai nghén khà huyết cà ng thêm bất Ä‘iá»u, dá»… sinh giáºn dữ. Hoa? trong gan lại vượng nên đầu nhức, mắt mở, tìm bị trở ngại trì trệ nên lòng hay sầu muá»™n, lại vì huyết thiếu mà khà đa nên tứ chi thưá»ng bải hoải.
Nguyệt nương sai Cầm Äồng ra nói:
- Äại nương tôi hiện Ä‘ang hÆ¡i nhức đầu, bụng dưới và lưng hÆ¡i Ä‘au, ăn uống chẳng thấy ngon.
Nhiệm Y quan nói với Tây Môn Khánh:
- Thưa Ä‘iá»u đó thì tôi đã biết, bây giá» nói váºy lại cà ng rõ hÆ¡n.
Tây Môn Khánh nói:
- Chẳng nói giấu gì tiên sinh, tiện ná»™i Ä‘ang thai nghén, lại vừa gặp chuyện buồn giáºn nên má»›i sinh ra như váºy, xin tiên sinh liệu gia giảm mà táºn tình Ä‘iá»u trị cho.
Nhiệm Y quan nói:
- Äại nhân không phải nhá»c công dặn dò, vãn sinh đâu dám không táºn tâm táºn lá»±c. Vãn sinh sẽ là m thuốc tá»… an thai hạ khÃ, trừ Ä‘au nhức mệt má»i và bồi bổ khà huyết, tá»± nhiên lệnh phu nhân sẽ khoẻ khoắn muốn ăn.
Tây Môn Khánh dặn thêm:
- Cần nhất là xin tiên sinh hết lòng lo sao cho cái bà o thai được yên.
Nhiệm Y quan đáp:
- Vãn sinh đã hiểu, xin đại nhân cứ yên lòng, cần nhất là an thai Ä‘iá»u khÃ.
Tây Môn Khánh dặn thêm:
- Cần nhất là xin tiên sinh hết lòng lo sao cho cái bà o thai được yên.
Nhiệm Y quan đáp:
- Vãn sinh đã hiểu, xin đại nhân cứ yên lòng, cần nhất là an thai Ä‘iá»u khÃ.
Tây Môn Khánh lại nói:
- Äệ tam phòng cá»§a chúng tôi hôm kia bị nôn oẹ và đau bụng, tiện đây cÅ©ng xin tiên sinh cho thuốc.
Nhiệm Y quan đáp:
- Thưa vâng, vãn sinh sẽ cho đem thuốc lại.
Nói xong đứng dáºy cáo từ. Tây Môn Khánh tiá»…n ra, lúc Ä‘i ngang đại sảnh, Nhiệm Y quan thấy gia nhân ra và o rá»™n rịp, lại có Ä‘oà n hát Ä‘ang dá»±ng rạp, các ca công Ä‘ang chuẩn bị nhạc khÃ, bèn há»i:
- Qúy phá»§ hôm nay có việc vui mừng gì váºy?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm nay Tống Ngự sỠmượn nơi đây để bà y tiệc khoản đãi Hầu Tuần phủ, nhân dịp Tuần phủ thăng chức vỠkinh.
Nhiệm Y quan nghe xong trong lòng cà ng thêm kÃnh sợ Tây Môn Khánh. Tá»›i ngoà i, Nhiệm Y quan mấy lần khom mình vái chà o Tây Môn Khánh rồi má»›i lên ngá»±a mà vá».
Tây Môn Khánh trở và o, sai lấy má»™t lạng bạc và năm vuông lụa, bảo Cầm Äồng Ä‘em tá»›i cho Nhiệm Y quan rồi đợi lấy thuốc mang vá».
Nhiệm Y quan vá» rôi, Kiá»u Nhi và Ngá»c Lâu lại và o ngồi trò chuyện vá»›i Nguyệt nương. Ngá»c Lâu bảo:
- Äó, nếu Äại nương không chịu cho ngưá»i ta coi mạch thì là m sao ngưá»i ta có thể biết được tâm bệnh cá»§a Äại nương mà cho thuốc.
Nguyệt nương nói:
- Tôi đâu muốn ra là m gì, chằng qua là gia gia quá lo lắng cho tôi, lại năn nỉ hết lá»i, tôi không ra sao được. Vả lại các muá»™i muá»™i cứ lôi tôi ra nên tôi phải ra. Chứ nếu không, thỠđợi mưá»i năm xem tôi có chịu ra không. Thà tôi chết Ä‘i lại được yên tÄ©nh. Tôi mà chết là ngưá»i ta được Ä‘em lên là m chÃnh thất ngay chứ đừng nói.
Ngá»c Lâu bảo:
- Thôi, tôi xin Äại nương, buồn giáºn mãi là m gì, mà việc gì phải nói những lá»i như váºy. Không phải tôi nói xấu ngưá»i khác, nhưng NgÅ© nương quả là ngưá»i chẳng biết Ä‘iá»u chút nà o, ăn nói hà nh động hà m hồ quá lắm. Ngưá»i như thế ai chẳng biết, Äại nương giáºn là m gì cho mệt.
Nguyệt nương bảo:
- Nếu NgÅ© nương chỉ không biết Ä‘iá»u như lá»i Tam muá»™i nói thì đã khá, đằng nà y tôi sợ tâm địa NgÅ© nương chẳng phải vừa, chỉ chuyên nghÄ© chuyện là m hại ngưá»i khác mà thôi.
Ngá»c Lâu nói:
- Äại nương là ngưá»i chá»§ trong nhà , cai quản chúng tôi, thiết tưởng Äại nương cÅ©ng nên rá»™ng lượng má»™t chút cho NgÅ© nương được nhá», nếu đại nương chặt chẽ quá thì NgÅ© nương biết là m sao. Ngưá»i ta thưá»ng nói, má»™t ngưá»i quân tá» dung được mưá»i kẻ tiểu nhân, xin Äại nương nghÄ© lại.
Nguyệt nương bảo:
- Tôi đâu phải là chá»§ trong nhà , ngưá»i ta chỉ cần biết đến gia gia mà thôi, chứ đâu cần biết đến tôi.
Ngá»c Lâu nói:
- Là m gì có chuyện đó, Äại nương thấy không, Äại nương không khoẻ trong ngưá»i nên gia gia không dám xuống phòng NgÅ© nương đó.
Nguyệt nương bảo:
- Sao lại không xuống? không xuống thì ngưá»i ta lấy dây cá»™t và o cổ gia gia mà lôi xuống ấy chứ. Vả lại gia gia thương yêu ai thì cứ đến vá»›i ngưá»i đó, tôi nà o dám ngăn cảm, ngăn cản lại mang tiếng nà y ná» lôi thôi.
Ngá»c Lâu nói:
- Äại nương cứ nghÄ© quá Ä‘i như váºy nên má»›i buồn giáºn chứ là m gì có chuyện đó. Thôi, bây giá» Äại nương đừng giáºn nữa, để tôi gá»i NgÅ© nương tá»›i đây lạy tạ lá»—i Äại nương.
Äại cữu mẫu bước và o, nghe Ngá»c Lâu nói váºy, cÅ©ng bảo Nguyệt nương:
- Phải đấy, hai ngưá»i nên là m là nh vá»›i nhau Ä‘i là hÆ¡n. Nếu không thì sẽ đưa quan nhân và o chá»— khó xá». Quan nhân có muốn đến vá»›i NgÅ© nương thì sợ cô nương buồn giáºn, mà không đến thì NgÅ© nương lại giáºn quan nhân mà giáºn cả cô nương nữa, như thế rồi cứ xa cách thêm ra, trong nhà mất vui Ä‘i.
Ngá»c Lâu nói tiếp:
- Nhân có Ä‘ai cữu mẫu ở đây, Äại nương cÅ©ng nên tha thứ cho NgÅ© nương để đại cữu mẫu được vui. Hôm nay nhà có đại tiệc, tôi phải đứng ra lo việc, đáng lẽ NgÅ© nương phải và o đây giúp đỡ tôi, đằng nà y cứ nằm trong phòng, tôi cÅ©ng không vừa lòng chút nà o cả. Kêu NgÅ© nương và o đây xin lá»—i Äại nương rồi phụ tôi lo việc chứ. Äại cữu mẫu nghÄ© váºy có đúng không?
Ngô Äại cữu mẫu đáp:
- Tam nương nói đúng lắm.
Äoạn quay sang Nguyệt nương:
- Cô nương à , Tam cô nương đã nói váºy thì cô nương cÅ©ng nên nghÄ© lại, để cho quan nhân đỡ phần khó xá».
Nguyệt nương không nói gì, Ngá»c Lâu đứng dáºy định bước ra thì Nguyệt nương bảo:
- Tam nương đừng gá»i nó, nó muốn lại đây thì lại, không việc gì phải má»i gá»i như váºy.
Ngá»c Lâu đứng lại đáp:
- Äể tá»± nhiên thì NgÅ© nương đâu dám lại, phải gá»i chứ.
Äoạn nói đùa:
- Tôi gá»i mà NgÅ© nương không chịu lại thì tôi lấy dây cá»™t cổ lôi lại đây ấy chứ.
Nói xong xuống phòng Kim Liên. Tá»›i nÆ¡i thấy Kim Liên Ä‘ang ngồi thừ ngưá»i trên trà ng ká»·, đầu tóc không chải, mặt mÅ©i xanh tái, bèn bảo:
- NgÅ© thư thư à , sao không chải đầu trang Ä‘iểm đà ng hoà ng, hôm nay nhà có đại tiệc, báºn rá»™n biết bao mà chẳng thấy thư thư và o giúp má»™t tay, cứ ngồi giáºn dá»—i mãi hay sao. Hồi nãy chúng tôi có khuyên can, Äại nương cÅ©ng nguôi giáºn rồi, bây giá» thì thư thư cÅ©ng chẳng nên giáºn nữa, mà nên và o lạy tạ lá»—i Äại nương thì hÆ¡n, mình là ngưá»i dưới mà , lá»i nói lại chẳng mất tiá»n mua, sao không là m cho êm ấm cá»a nhà . Bây giá» thư thư giáºn thì định giáºn đến bao giá», chi bằng bây giá» và o xin lá»—i má»™t câu, bao nhiêu chuyện cÅ© bá» qua có phải là tốt hÆ¡n không. Nếu không thì thư thư chỉ là m cho gia gia khó xá» thêm mà thôi, gia gia dù có muốn xuống vá»›i thư thư cÅ©ng không dám vì sợ Äại nương buồn giáºn. Thôi thì chá»— chị em trong nhà , cái gì qua Ä‘i thì thôi.
Kim Liên nói:
- Thôi thôi, tôi đâu dám là m chị em vá»›i ngưá»i tạ Ngưá»i ta là con nhà danh giá, cưới xin linh đình, trở thà nh vợ cái con cá»™t trong nhà , còn tôi là pháºn nghèo hèn, hư thân trắc nết, theo gia gia vá» nhà nà y, là m sao chị em vá»›i ngưá»i ta được.
Ngá»c Lâu bảo:
- Sao lại nói váºy, thư thư cÅ©ng như tôi, tuy là pháºn lẽ má»n nhưng cÅ©ng là vợ chứ là gì, tuy không cưới xin linh đình, nhưng cÅ©ng mai mối đà ng hoà ng chứ có ai theo gia gia vá» nhà nà y đâu. Tuy nhiên tôi cÅ©ng xin khuyên là ở đâu cÅ©ng váºy, còn có ngưá»i nà y ngưá»i kia, từ nay thư thwu nói năng hà nh động gì cÅ©ng phải nên đắn Ä‘o sau trước, nhìn dưới nhìn trên để tránh những chuyện đáng tiếc. Dầu sao thì thư thư cÅ©ng có lá»—i, có mặt đại cữu mẫu và ba vị sư phụ mà thư thư ăn nói chẳng giữ gìn, khiến cho há» cưá»i chê, trách gì Äại nương không giáºn. Chuyện nà y không dà n xếp cho êm đẹp, chẳng lẽ cứ thế nà y mãi sao. Thôi, thư thư chải đầu trang Ä‘iểm Ä‘i, rồi chúng mình cùng và o thượng phòng.
Kim Liên im lặng má»™t lúc, suy nghÄ© vá» lá»i Ngá»c Lâu rồi nén giáºn, bước tá»›i trước gương chải đầu trang Ä‘iểm, rồi thay áo, cùng Ngá»c Lâu và o thượng phòng.
Ngá»c Lâu bước và o, vén mà nh nói:
- Äại nương thấy không, tôi nói là thế nà o NgÅ© nương cÅ©ng lại mà .
Rồi quay lại cưá»i bảo Kim Liên:
- Không và o lạy tạ lá»—i vá»›i Äại nương mau Ä‘i.
Äoạn bước và o, đứng qua má»™t bên, bắt chước giá»ng bà già , nói đùa vá»›i Nguyệt nương:
- Thưa thân gia, cháu nó còn trẻ ngưá»i non dạ chưa hiểu gì cả, nên má»›i dám cả gan xúc phạm tá»›i thân gia, xin thân gia nể mặt tôi mà tha cho cháu lần nà y. Lần sau cháu còn tái phạm khiến thân gia buồn phiá»n, thì lúc đó tùy thân gia đánh Ä‘áºp chá»i mắng, tôi không dám xin cho cháu nữa.
Má»i ngưá»i cưá»i ầm cả lên, Kim Liên ngượng ngùng bước tá»›i lạy Nguyệt nương bốn lạy, rồi Ä‘uổi đánh Ngá»c Lâu mà bảo:
- Äồ quá»·, cái mặt như váºy mà đòi là m mẹ tôi sao?
Má»i ngưá»i lại cưá»i, Nguyệt nương cÅ©ng không nÃn cưá»i được. Ngá»c Lâu nói đùa vá»›i Kim Liên:
- Con nhà bất hiếu, ngươi thấy bà chủ đây khoan hồng cho ngươi thì ngươi lên mặt mắng cả mẹ ngươi hay sao.
Äại cữu mẫu nói:
- Hai chị em đùa giỡn khiến cho cô nương chúng tôi đây cÅ©ng được vui vẻ, thảo nà o ngưá»i ta vẫn nói, mẫu đơn tuy đẹp còn nhá» lá xanh.
Nguyệt nương bảo:
- Nhưng từ nãy tá»›i giá» ngưá»i ta có nói gì vá»›i tôi đâu.
Kim Liên vội nói:
- Äại nương cao cả như trá»i, tôi thấp hèn như đất, Äại nương mở lượng bao dung cho tôi, tôi nguyện ghi khắc trong lòng.
Ngá»c Lâu Ä‘áºp và o vai Kim Liên:
- Thôi, váºy là được rồi, bây giá» thì phải giúp tôi lo việc chứ, đứng đó mà nói hay sao?
Kim Liên vá»™i cùng Ngá»c Lâu xếp đặt má»i việc cho bữa tiệc.
Lát sau Cầm Äồng Ä‘em thuốc vá», lại trình cả thiếp cá»§a Nhiệm Y quan cho chá»§. Tây Môn Khánh sai Ä‘em ngay xuống cho Nguyệt nương.
Nguyệt nương gá»i Ngá»c Lâu bảo:
- Có cả thuốc của Tam nương đây nà y.
Ngá»c Lâu bước lại nói:
- À, hôm nỠỞ nhà Ứng nhị gia vá», tôi nôn oẹ, và đau bụng nên gia gia má»›i bảo Nhiệm Y quan là m thuốc cho đấy.
Nguyệt nương bảo:
- Có lẽ hôm nỠTam nương bị lạnh, thuốc nà y chắc là thuốc tiêu hà n đấy.
Nói xong đưa thuốc cho Ngá»c Lâu. Ngá»c Lâu nháºn thuốc, sai a hoà n cất thuốc Ä‘i, rồi tiếp tục cùng Kim Liên lo việc.
Trong khi đó, Tống Ngá»± sá» tá»›i, Tây Môn Khánh má»i và o thư phòng uống trà nói chuyện. Tống Ngá»± sá» cảm tạ vá» cái đỉnh quý rồi há»i:
- Dám xin tiên sinh cho biết giá cả.
Tây Môn Khánh nói:
- Äem đến còn sợ đại nhân không vừa lòng, đâu dám nói giá.
Tống Ngự sỠnói:
- Nếu váºy thì tôi biết lấy gì cảm tạ tiên sinh.
Nói xong đứng dáºy vái tạ. Tây Môn Khánh cÅ©ng đứng dáºy đáp lá»…. Hai ngưá»i ngồi xuống, nói sang chuyện qua đám quan lại địa phương. Tây Môn Khánh nói:
- Theo chá»— vãn sinh được biết thì Hồ Tuần phá»§ có tà i có đức, được dân gian ngưỡng vá»ng, Lý Tri huyện là ngưá»i mãn cán, dân cÅ©ng được nhá», còn các vị khác thì vãn sinh không được rõ cho lắm.
Tống Ngá»± sá» há»i:
- Thế còn Chu Tổng binh ở phá»§ Thá»§ Bị là ngưá»i thế nà o?
Tây Môn Khánh đáp:
- Chu Tổng binh là ngưá»i lão thà nh lịch lãm, nhưng theo vãn sinh thì chưa bằng Kinh Äô giám, tuổi trẻ mà xuất thân võ cá», thao lược trà dÅ©ng kiêm toà n, chẳng hay đại nhân có thấy như váºy chăng?
Tống Ngự sỠđáp:
- Vãn sinh cÅ©ng nghe ngưá»i ta ca tụng KÃnh Trung.
Tây Môn Khánh nhân dịp nói ngay:
- Kinh Äô giám vá»›i vãn sinh cÅ©ng là chá»— tương giao, hôm qua tá»›i đây có đưa cho vãn sinh tấm thiếp, nhỠđại nhân để mắt cho.
Tống Ngự sỠnói:
- Nếu váºy thì Kinh Äô giám cÅ©ng đáng được nâng đỡ. Tiên sinh còn thấy ngưá»i nà o khác nữa?
Tây Môn Khánh đáp:
- Chẳng giấu gì đại nhân, vãn sinh có ngưá»i anh vợ há» Ngô, hiện là Chánh Thiên há»™, vừa rồi có công lo tu bổ và xây dá»±ng kho đụn đúng hạn, kết quả rất tốt đẹp, xứng đáng được thăng chỉ huy, đại nhân để tâm cất nhắc cho thì vãn sinh đội Æ¡n lắm.
Tống Ngự sỠnói:
- Äã là thân thÃch cá»§a tiên sinh thì vãn sinh sẽ hết lòng, chẳngg những được thăng chức mà ngay bây giá» vãn sinh có thể đỠcá» cho là m chức Kiểm sá»± được.
Tây Môn Khánh đứng dáºy vái tạ, rồi lấy thiếp cá»§a Ngô Äại cữu và Kinh Äô giám, hai tay đưa cho Tống Ngá»± sá». Tống Ngá»± sá» xem xong, đưa cho thư lại cất Ä‘i rồi dặn:
- Ngà y mai nhá»› nhắc ta, để ta là m bản tấu trình vá» triá»u.
Viên thư lại cất thiếp Ä‘i. Tây Môn Khánh sai Äại A lấy ba tiá»n, ngầm dúi cho viên thư lại, dặn nhá»› nhắc gìum.
Hai ngưá»i Ä‘ang nói chuyện thì nghe bên ngoà i tiếng hò hét dẹp đưá»ng rồi tiếng ngá»±a hý, sau đó gia nhân và o thưa:
- Các quan đã tới.
Tây Môn Khánh bước ra tiếp đón. Tống Ngá»± sá» lững thững ra sau. Các quan theo thứ tá»± lá»›n nhá» mà thi lá»…. Tây Môn Khánh dẫn Tống Ngá»± sá» và các quan tá»›i coi phòng tiệc. Tống Ngá»± sá» thấy bà n ghế chỉnh tá», bát đĩa toà n đồ quý, khung cảnhg xung quang trang hòang rá»±c rỡ thì vui lắm, cảm tạ Tây Môn Khánh hết lá»i rồi nói:
- Tháºt là tốn kém cho đại nhân quá, chá»— chúng tôi đóng góp tháºt chẳng thấm và o đâu, thôi thì đại nhân vì tôi mà lo cho, các quan đây không đóng góp thêm nữa đâu.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Có thiếu chút Ãt thì vãn sinh xin bù thêm, là m gì có chuyện quý quan phải góp thêm nữa.
Nói xong má»i má»i ngưá»i ngồi. Các quan theo thứ tá»± lá»›n nhá» mà ngồi. Tống Ngá»± sá» thấy các quan đủ mặt thì sai ngưá»i Ä‘i má»i Hầu Tuần phá»§. Lát sau, má»™t quân hầu phi ngá»±a tá»›i trước báo:
- Hầu lão gia đã tới.
Tây Môn Khánh cho dà n nhạc tấu nhạc vang lừng. Các quan kéo nhau ra táºn cổng ngoà i nghênh tiếp. Tống Ngá»± sá» thỉ đứng đợi ở cổng trong.
Ngôi kiệu bốn ngưá»i khiêng hạ xuống tại cổng ngoà i. Hầu Tuần phá»§ mặc triá»u phục, Ä‘eo kim đái bước xuống. Các quan vái chà o rồi má»i và o. Tá»›i cổng trong, Tống Ngá»± sá» bước ra vái chà o và má»i và o đại sảnh.
Tại đại sảnh, các quan theo thứ tá»± lá»›n nhá» bước tá»›i là m lá»…, sau cùng Tây Môn Khánh má»›i bước tá»›i bái kiến. Hầu Tuần phá»§ đã gặp Tây Môn Khánh trong má»™t bữa tiệc tại nhà Lưu Thái giám nên nhá»› mặt, chà o há»i thân máºt lắm.
Tống Ngá»± sá» má»i Hầu Tuần phá»§ cởi áo ngoà i rồi ngồi và o bà n. Các quan ai ngồi chá»— ấy. Gia nhân Ä‘em đồ ăn và rượu ra. Tống Ngá»± sá» thân rót rượu má»i Hầu Tuần phá»§. Dà n nhạc hòa tấu vang lừng. Bữa tiệc bắt đầu, dà n nhạc tấu và i khúc thì đến má»™t đám vÅ© công trình diá»…n, tiếp đó là phưá»ng hát phô tà i. Không khà tháºt muôn phần tưng bừng vui vẻ.
Tá»›i quá trưa thì Hầu Tuần phá»§ sai tả hữu lấy năm lạng bạc ra chia thưởng cho nhà bếp, gia nhân hầu tiệc và các ca công vÅ© nữ cùng phưá»ng hát, rồi mặc áo đứng dáºy cáo từ. Các quan tiá»…n ra đến cổng ngoà i, Hầu Tuần phá»§ lên kiệu, tiá»n hô háºu á»§ng mà vá».
Tống Ngá»± sá» trở và o cảm tạ Tây Môn Khánh rồi cùng các quan cáo từ. Tây Môn Khánh tiá»…n khách xong, thưởng tiá»n cho các ca công, vÅ© nữ và phưá»ng hát rồi cho vá».
Nhân thấy trá»i còn sá»›m, bèn giữ lại mấy ca công, rồi sai dá»n tiệc má»›i, cho má»i Ngô Äại cữu, Ứng Bá Tước, Ôn Tú tà i, các quản lý phó, Cam, Bôn Tứ và KÃnh Tế. Trong lúc chỠđợi, Tây Môn Khánh bảo ca công đà n hát, lại sai bẻ mấy cà nh mai lá»›n Ä‘ang nở đẹp, và o cắm tại lục bình, rồi vừa nghe hát, vừa ngắm mai uống rượu.
Lát sau má»i ngưá»i lần lượt tá»›i đông đủ. Bá Tước vái chà o Tây Môn Khánh rồi nói:
- Hôm ná» các tẩu tẩu tá»›i đông đủ là hân hạnh cho tôi lắm rồi, đại ca lại còn cho nhiá»u thứ quá, tháºt muôn và n cảm tạ đại ca.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Äồ quá»· sứ, hôm đó núp trong cá»a sổ nhìn trá»™m các nương nương phải không?
Bá Tước kêu lên:
- Trá»i Æ¡i, là m gì có chuyện đó, đại ca đừng có nghe lá»i nói láo cá»§a đứa nà o đó. À, thôi tôi nhá»› ra rồi, không ai khác hÆ¡n là thằng Vương Kỉnh, nó ghét tôi nên bịa chuyện hại tôi đây, nó dám ăn không nói có như thế bao giá» không. Äể tôi lóc thịt nó ra má»›i được.
Má»i ngưá»i uống trà , chá» gia nhân bà y tiệc. Ngô Äại cữu muốn và o thăm Nguyệt nương. Tây Môn Khánh dẫn anh vợ và o. Tây Môn Khánh nói:
- Hồi trưa tôi có nói vá»›i Tống Ngá»± sá» rồi. Ngá»± sá» xem thiếp cá»§a Äại cữu rồi giao cho thư lại, dặn là ngà y mai nhắc để là m tá» tấu trình vá» triá»u. Tôi có cho viên thư lại ba tiá»n để nó lo cho Äại cữu. Tống Ngá»± sá» hứa là ngà y mai Äại cữu sẽ có tin mừng thăng quan tiến chức. Tôi cÅ©ng nói giùm luôn cho Kinh Äô giám nữa.
Ngô Äại cữu nghe xong mừng lắm, vái tạ Tây Môn Khánh rồi nói:
- Tháºt là khiến dượng phải phà tâm quá.
Tây Môn Khánh nói thêm:
- Tôi cÅ©ng nói Äại cữu là anh vợ cá»§a tôi. Tống Ngá»± sá» nghe xong bảo là sẽ hết lòng.
Nói xong dẫn Ngô Äại cữu và o phòng Nguyệt nương. Nguyệt nương đứng dáºy vái chà o anh. Äại cữu chà o xong rồi bảo Ngô Äại cữu mẫu:
- Nhà chẳng có ai mà bà cứ ở liá»n đây mấy ngà y, chẳng để mắt đến việc nhà gì cả.
Äại cữu mẫu đáp:
- Cô nương đây cứ giữ tôi đây nà y, có cho vỠđâu, còn bảo là mồng ba mới cho tôi vỠđấy.
Ngô Äại cữu bảo:
- Nếu cô nương đây lưu giữ thì để ngà y mồng bốn vỠcũng được, mồng ba ngà y xấu.
Thăm há»i Nguyệt nương mấy câu, Ngô Äại cữu cùng Tây Môn Khánh trở ra bà n tiệc, cùng má»i ngưá»i ăn uống nghe đà n hát.
Tiệc Ä‘ang vui thì Äại An và o thưa:
- Kiá»u thân gia sai Kiá»u Thông tá»›i thưa chuyện vá»›i gia gia.
Tây Môn Khánh bước ra ngoà i thá»m. Kiá»u Thông chạy tá»›i lạy chà o rồi thưa:
- Gia gia tôi đã thưa chuyện vá»›i lão gia rồi, nay y hẹn xin Ä‘em tá»›i ba chục lạng, lại xin gá»i thêm năm lạng để lão gia thưởng cho thuá»™c cấp.
Tây Môn Khánh bảo:
- Ta nể lá»i gia gia ngươi nên má»›i nháºn ba chục lạng để lo việc, lại còn đưa thêm tiá»n nà y tiá»n ná» là m gì. Ngươi Ä‘em vá» Ä‘i. Ngà y mai ta nói chuyện vá»›i Hồ Phá»§ doãn, sẽ có tin cho gia gia ngươi.
Äoạn quay lại bảo Äại An:
- Má»i nó và o trong Ä‘em rượu thịt khoản đãi.
Nói xong trở và o bà n tiệc.
Bữa tiệc hôm đó kéo dà i tá»›i canh má»™t má»›i vãn. Tây Môn Khánh tiá»…n khách, sai gia nhân dá»n dẹp rồi và o phòng Nguyệt nương. Äại cữu mẫu thấy Tây Môn Khánh và o thì lánh sang phòng bên. Tây Môn Khánh há»i vợ:
- Nà ng thấy trong ngưá»i khá hÆ¡n không?
Nguyệt nương tươi tỉnh đáp:
- Cũng khá.
Tây Môn Khánh nói:
- Hôm nay tôi đã nói giùm vá»›i Tống Ngá»± sá» cho Äại cữu rồi. Ngá»± sá» hứa sẽ hết lòng, lại nói là sẽ để cá» Äại cữu là m Kiểm sá»±, như váºy là nay mai Äại cữu sẽ là quan Chỉ huy Kiểm sá»± đấy. Vừa rồi tôi cÅ©ng đã nói vá»›i Äại cữu, Äại cữu mừng lắm. Có lẽ chỉ trong Ãt ngà y nữa là có tin mừng.
Nguyệt nương bảo:
- Như váºy phải tốn kém bao nhiêu? và i trăm lạng chứ Ãt sao? đại ca tôi là m gì có tiá»n?
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Ai lấy cá»§a Äại cữu đồng xu nà o đâu. Tôi nói vá»›i Tống Ngá»± sá», đó là anh vợ cá»§a tôi, Ngá»± sá» nói là sẽ đặc biệt lưu tâm, như váºy thì là m gì phải tiá»n bạc nà y ná».
Nguyệt nương bảo:
- Nếu váºy thì tùy chà ng lo giùm cho.
Tây Môn Khánh quay lại bảo Ngá»c Tiêu:
- Äem thuốc lại đây để ta cho Äại nương uống.
Nguyệt nương bảo:
- Chà ng là m gì thì là m đi, để lát đi ngủ tôi uống.
Tây Môn Khánh vừa định bước Ä‘i thì Nguyệt nương gá»i giáºt lại há»i:
- Chà ng định Ä‘i đâu váºy? nếu chà ng định xuống phòng NgÅ© nương thì để tôi nói chà ng nghe, NgÅ© nương đã tá»›i lạy tạ xin lá»—i tôi rồi, bây giá» chỉ còn chà ng phải xin lá»—i ngưá»i ta mà thôi.
Tây Môn Khánh nói:
- Tôi có xuống đó đâu.
Nguyệt nương bảo:
- Nà y đừng có che mắt tôi, chà ng không tá»›i Ä‘o thì tá»›i đâu bây giá»? trước mặt Äại cữu mẫu nó dám bảo là tôi ngăn cản chà ng, không cho xuống vá»›i nó, váºy thì tôi không cho chà ng tá»›i vá»›i nó đó.
Tây Môn Khánh ôn tồn:
- Tôi đã nói là nà ng đừng để ý tới con dâm phụ đó là m gì.
Nguyệt nương bảo:
- Tôi không cho chà ng tá»›i vá»›i nó đêm nay đâu. Äêm nay chà ng phải tá»›i vá»›i Kiá»u Nhi, rồi đêm mai chà ng tá»›i đâu tôi không cần biết.
Tây Môn Khánh nghe vợ nói váºy, không biết là m sao đà nh tá»›i phòng Kiá»u Nhị Sáng sá»›m hôm sau, ngà y mồng má»™t tháng mưá»i hai, Tây Môn Khánh tá»›i nha môn, cùng Hà Thiên há»™ đăng đưá»ng là m việc. Tá»›i gần trưa thì vá» nhà , sai soạn rượu thịt và ba chục lạng bạc, Äại An Ä‘em tá»›i Hồ Phá»§ doãn trên phá»§ Äông Bình. Hồ Phá»§ doãn thâu nháºn lá»… váºt và đưa hồi thiếp Ä‘em vá».
Trong khi đó, Tây Môn Khánh má»i Từ tiên sinh tá»›i, nhá» láºp đà n tạ Æ n trá»i đất. Lá»… xong, Từ tiên sinh ở lại ăn uống má»™t lát rồi vá».
Lát sau Äại An vá», Ä‘em theo thiếp cá»§a Hồ Phá»§ doãn và ấn tÃn cho Kiá»u Äại há»™, ấn tÃn thấy ghi "Kiá»u Hồng, bản phá»§ NghÄ©a quan". Tây Môn Khánh sai Äại An Ä‘em hồi thiếp cá»§a Hồ Phá»§ doãn cùng ấn tÃn và má»™t quả đựng rượu thịt lại cho Kiá»u Äại há»™. Lại sai gia nhân Ä‘em rượu thịt tá»›i biếu Ngô Äại cữu, Ôn Tú tà i, Ứng Bá Tước, và Tạ Hy Äại, cùng các quản lý. Mặt khác lại sai viết thiếp má»i Chu Thá»§ bị, Kinh Äô giám, Trương Äoà n luyện, Lưu Thái giám, Tiết Thái giám, Hà Thiên há»™, Hoa Thiên há»™, Ngô Äại cữu, Kiá»u Äại há»™, Vương Tam và và i thân bằng quyến thuá»™c khác, ngà y mồng ba tá»›i dá»± tiệc để cảm tạ vá» sá»± chúc mừng cá»§a há» trong mấy ngà y vừa quạ Lại cho gá»i các nhạc công và bốn ca công tá»›i đà n hát. Công việc lo tổ chức sắp xếp bữa tiệc lúc trước, Tây Môn Khánh giao cho Ngá»c Lâu, nhưng Ngá»c Lâu trong ngưá»i không khá»e nên lại giao cho Kim Liên.
Chiá»u hôm đó Ngá»c Lâu và o há»i thăm Nguyệt nương:
- Từ hôm qua tá»›i nay, Äại nương uống thuốc cá»§a Nhiệm Y quan, trong ngưá»i thấy thế nà o?
Nguyệt nương đáp:
- Quái lạ, ông ta tới nắm tay nắm chân bắt mạch cho thuốc thế nà o mà uống và o là hết đau ngay, bây giỠchẳng còn đau đớn gì nữa.
Ngá»c Lâu cưá»i:
- Váºy mà Äại nương cứ sợ ngưá»i ta nắm tay nắm chân.
Ngô Äại cữu mẫu ngồi bên cạnh cÅ©ng phải báºt cưá»i.
Lát sau Tây Môn Khánh Ä‘em bảm tÃnh toán buổi tiệc tá»›i há»i ý kiến Nguyệt nương. Nguyệt nương bảo:
- Chà ng đã tÃnh thì việc gì còn phải há»i lại nữa. Bây giá» chá»n ngưá»i nà o lo việc thì giao cho ngưá»i đó là xong. Ngưá»i nà o đứng ra lo thì ngưá»i đó có ý kiến, há»i tôi là m gì cho mất lòng mất bá» ra.
Tây Môn Khánh bèn xuất ba chục lạng bạc ra đưa cho Kim Liên để chi tiêu cho bữa tiệc.
Sắp đặt xong xuôi thì Kiá»u Äại há»™ tá»›i. Tây Môn Khánh má»i và o đại sảnh uống trà nói chuyện. Kiá»u Äại há»™ được ấn tÃn thì vui mừng lắm, cảm tạ Tây Môn Khánh hết lòng rồi đứng dáºy vái tạ mà nói:
- CÅ©ng nhá» thân gia phà tâm lo cho, tháºt không biết lấy gì cảm tạ.
Tây Môn Khánh dặn:
- Mồng ba nà y thân gia nhớ tới sớm sớm một chút nhé.
Kiá»u Äại há»™ hân hoan:
- Hôm đó chắc là tôi mặt áo đội mÅ© Ä‘eo Ä‘ai được rồi phải không? nhưng chắc là buồn cưá»i lắm. Tôi sẽ tá»›i hầu tiệc thân gia.
Tây Môn Khánh má»i Kiá»u Äại há»™ uống trà rồi quay lại dặn Cầm Äồng:
- Dá»n tiệc rá»±ou trong thư phòng cho ta.
Äoạn bảo Kiá»u Äại há»™:
- Xin thỉnh thân gian và o thư phòng tôi ngồi cho ấm.
Nói xong dẫn Kiá»u Äại há»™ và o thư phòng. Hai ngưá»i vừa nói xong dẫn Kiá»u Äại há»™ và o thư phòng. Hai ngưá»i vừa ngồi xuống thì Ứng Bá Tước đến, Ä‘em theo nhiá»u lá»… váºt. Vái chà o hai ngưá»i xong, Bá Tước nói:
- Äây là lá»… mừng đại ca.
Nói xong đưa tấm thiếp lên. Tây Môn Khánh thấy trong thiếp ghi tên những ngưá»i có lá»… mừng, gồm Ngô Äạo quan, Ứng Bá Tước, Tạ Hy Äại, Tôn Thiên Hoá, Chúc Tháºt Niệm, Thưá»ng TrÄ© Tiết, Bạch Lãi Quang, Lý Tam, Hoà ng Tứ, Äá»— Tam. Tây Môn Khánh bảo gia nhân thâu nháºn lá»… váºt rồi nói:
- Còn bên nà y gồm Ngô Nhị cữu, Trầm di phu, Nhiệm Y quan, Hoa Äại cữu, Ôn Tú tà i và ba ngừoi quản lý thì để ngà y mồng bốn sẽ má»i.
Äoạn quay lại bảo Cầm Äồng:
- Ngươi lấy ngá»±a chạy má»i Ngô Äại cữu tá»›i đây vá»›i Kiá»u thân gia cho vui.
Lại há»i:
- Ôn tiên sinh có bên đó không nhỉ?
Lai An đứng sau thưa:
- Ôn tiên sinh không có nhà , nghe nói là đi thăm bạn.
Lát sau thì Ngô Äại cữu tá»›i, KÃnh Tế và mấy ngưá»i nữa cÅ©ng đến. Tây Môn Khánh má»i má»i ngưá»i nháºp tiệc. Qua và i tuần rượu, Tây Môn Khánh nói:
- Kiá»u thân gia có việc vui mừng, hôm nay đã lãnh ấn tÃn rồi, hôm nà o chúng mình phải chuẩn bị lá»… váºt tá»›i mừng má»›i được.
Kiá»u Äại há»™ nói:
- Äâu dám để liệt vị phà tâm như thế.
Äang ăn uống thì sai nhân trên huyện Ä‘em hai trăm cuốn lịch năm má»›i đến. Tây Môn Khánh thưởng tiá»n cho sai nhân rồi bảo Ä‘em hồi thiếp vá» huyện.
Bá Tước bảo:
- Năm hết tết đến rồi mà tôi cũng chưa biết mặt mũi cuốn lịch mới nó ra là m sao.
Tây Môn Khánh liá»n lấy ra năm mươi cuốn lịch, chia tặng cho Ngô Äại cữu, Kiá»u Äại há»™ và Ứng Bá Tước. Bá Tước cầm má»™t cuốn lên coi thì thấy niên hiệu năm tá»›i được cải là Trùng Hoa nguyên niên, năm tá»›i lại nhuáºn tháng giêng.
Tá»›i chiá»u thì Kiá»u Äại há»™ cáo từ. Bữa tiệc còn kéo dà i tá»›i tối, Tây Môn Khánh tiá»…n khách xong, trở lên đại sảnh dặn gia nhân:
- Ngà y mai, chuẩn bị ngá»±a để ta và Hà Äại nhân ra ngá»ai thà nh tiá»…n Hầu lão gia. Lai An, Xuân Hồng, và bốn tên quân hầu ngà y mai theo kiệu Äại nương tá»›i nhà Hạ lão gia.
Dặn dò xong, Tây Môn Khánh xuống phòng Kim Liên.
Tối hôm đó, Kim Liên nghÄ© rằng Tây Môn Khánh không đến nên chẳng trang Ä‘iểm, cứ nằm dà i trên giưá»ng nghÄ© ngợi vẩn vÆ¡, tóc rối không thèm chải, quần áo nhà u nát chẳng muốn thay, trá»i tối mà chẳng gá»i thắp đèn.
Tây Môn Khánh tá»›i, thấy nhà cá»a tối om, bên trong yên lặng như tá», cất tiếng gá»i Xuân Mai cÅ©ng chẳng thấy thưa, bèn bước và o phòng, trong ánh sáng lá» má», thấy Kim Liên nằm trên giưá»ng, lên tiếng gá»i cÅ©ng chẳng thấy trả lá»i. Tây Môn Khánh ngồi xuống giưá»ng, gá»i Thu Cúc thắp đèn, rồi lay Kim Liên mà bảo:
- Nà ng là m sao váºy? tôi há»i mà cÅ©ng chẳng trả lá»i hay sao?
Kim Liên vẫn không đáp, chỉ thấy nước mắt tuôn chảy trên nét mặt đẹp thảm sầu. Tây Môn Khánh thấy váºy, rối loạn cả tâm hồn, ôm lầy Kim Liên mà bảo:
- Tháºt chẳng ra là m sao cả, ngà y thưá»ng hai ngưá»i có vẻ hợp nhau, quý mến nhau lắm cÆ¡ mà , sao lại xảy ra chuyện như váºy?
Kim Liên lau nước mắt rồi sụt sùi đáp:
- Ai trêu chá»c gì ngưá»i ta đâu, tá»± nhiên ngưá»i ta kiếm chuyện rồi chá»i mắng tôi đủ Ä‘iá»u, bảo là tôi quyến rÅ© chà ng. Ngưá»i ta là vợ cái con cá»™t, lấy chà ng có cưới há»i linh đình, chà ng nên giữ chặt lấy ngưá»i ta là hÆ¡n, xuống đây vá»›i tôi là m gì để tôi mang tiếng là quyến rÅ© chồng ngưá»i tạ Ngưá»i ta bảo là đêm nà o tôi cÅ©ng giữ chà ng, nhưng thá» há»i liá»n trong mấy đêm nay, chà ng có ở đây vá»›i tôi đâu. Ngưá»i ta còn hạch há»i tôi đủ Ä‘iá»u, có cái áo cừu mà cÅ©ng bắt bẻ là tôi không thưa vá»›i ngưá»i ta má»™t tiếng. Con a hoà n cá»§a tôi là m lá»—i thì đánh mắng nó, chứ sao lại kiếm cá»› đó để gây chuyện vá»›i tôi. Chà ng là ngưá»i chồng, chá»§ gia đình, có quyá»n định Ä‘á»at má»i việc, chà ng để cho ngưá»i ta áp bức hà nh hạ tôi như thế hay sao? váºy mà chà ng thấy ngưá»i ta giáºn thì sợ hãi lo cuống cả lên, nà o săn sóc nâng giấc, nà o gá»i lang y, nà o há»i han đủ chuyện. Tôi dù có theo chà ng và o đây thì cÅ©ng là vợ chà ng, nhưng Ä‘iệu nà y thì tôi có chết trong nhà nà y, chắc cÅ©ng chẳng có ai ngó ngà ng tá»›i. Váºy mà như chà ng biết đó, tôi đã phải nhẫn nhục tá»›i lạy lục tạ lá»—i vá»›i ngưá»i ta để trong nhà được yên vui, mà chà ng cÅ©ng đỡ khó xá».
Nói xong, nước mắt lại tuôn rÆ¡i lã chã. Những giá»t nước mắt long lanh như những hạt trân châu lăn dà i trên gò má á»ng hồng như trái đà o chÃn tá»›i. Tây Môn Khánh chưa biết phải nói gì thì Kim Liên lại gục và o lòng Tây Môn Khánh mà báºt khóc lá»›n, khóc nức nở mãi không thôi. Tây Môn Khánh nâng Kim Liên dáºy mà khuyên:
- Thôi mà , mấy hôm nay tôi báºn rá»™n nhiá»u chuyện, hai ngưá»i, ngưá»i nà o cÅ©ng phải nhịn má»™t chút má»›i được, chứ tôi thì chẳng biết ai phải ai trái, chẳng biết bênh ai bá» ai bây giá». Hôm qua tôi muốn xuống thăm nà ng thì Äại nương nói mỉa là tôi xuống xin lá»—i nà ng, rồi không cho tôi Ä‘i mà bắt tôi phải đến vá»›i Kiá»u Nhị Tuy đêm qua tôi nghỉ lại phòng Kiá»u Nhi nhưng không lúc nà o tôi không nghÄ© tá»›i nà ng.
Kim Liên giáºn dá»—i:
- Thôi Ä‘i, tôi đã hiểu rõ lòng chà ng rồi, chẳng qua trước mặt tôi thì chà ng ăn nói giả dối váºy mà thôi, chứ còn chà ng phải để lòng mà thương yêu vợ cái con cá»™t cá»§a chà ng chứ. Ngưá»i ta lại Ä‘ang mang giá»t máu cá»§a chà ng trong bụng thì chúng tôi đây phá»ng nghÄ©a lý gì, là m sao dám sánh vá»›i ngưá»i ta.
Tây Môn Khánh bảo:
- Thôi mà , đừng nói báºy chứ.
Äang ôm ấp khuyên lÆ¡n thì Thu Cúc lù lù Ä‘em trà ra, Tây Môn Khánh mắng:
- Äồ khỉ, ai gá»i mà y Ä‘em trà mà đem ra váºy? rõ tháºt nhanh nhẩu Ä‘oảng.
Äoạn há»i:
- Xuân Mai đâu sao không thấy?
Kim Liên nói:
- Chà ng há»i đến nó là m gì, từ hôm ấy đến nay buồn giáºn thà nh bệnh nằm trong nhà , ba bốn hôm nay chẳng ăn được miếng cÆ¡m miếng cháo nà o hết. Nó chỉ khóc đòi chết mà thôi, nó nói là Äại nương mắng chá»i nó thì nó nhục nhã lắm.
Tây Môn Khánh há»i lại:
- Tháºt váºy sao?
Kim Liên đáp:
- Tôi nói dối chà ng để là m gì, chà ng thỠvà o coi.
Tây Môn Khánh vá»™i bước sang phòng nhá» bên cạnh thì thấy Xuân Mai đầu tóc rối bá»i, dung nhan tiá»u tụy, Ä‘ang nằm ngá»§ trên giưá»ng, bèn gá»i:
- Sao không dáºy mà cứ nằm váºy?
Gá»i thêm ba bốn tiếng nữa cÅ©ng chẳng thấy trả lá»i, Tây Môn Khánh ngồi xuống giưá»ng, xốc Xuân Mai dáºy, để ngồi dá»±a và o mình. Xuân Mai mở mắt nói:
- Xin gia gia buông tôi ra, tôi chỉ là đứa ăn kẻ ở trong nhà , đáng gì cho gia gia báºn tâm, gia gia là m váºy, chỉ thêm bẩn tay mà thôi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Con nhãi nà y, Äại nương nói và i câu mà ngươi cÅ©ng giáºn hay sao. Mấy hôm nay ngươi không ăn uống được gì phải không?
Xuân Mai đáp:
- Ä‚n uống được hay không thì gia gia há»i là m gì, kẻ ăn ngưá»i ở trong nhà sống chết có đáng gì quan tâm. Tôi tuy là pháºn tôi đòi, nhưng có là m Ä‘iá»u gì thiệt hại cho nhà nà y đâu mà Äại nương chá»i tôi là con dâm phụ. Rồi tôi lại bị nương nương tôi đánh mắng nữa. Äể rôi nay mai vợ Hà n Äạo Quốc vác mặt tá»›i đây, tôi sẽ chá»i nó má»™t tráºn cho mà xem. Chung quy cÅ©ng chỉ vì nó giá»›i thiệu con dâm phụ Thân Nhị Thư tá»›i đây mà thôi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Có thêm Thân Nhị Thư tới đây đà n hát cũng tốt chứ sao, ai bảo ngươi kiếm chuyện với nó là m gì.
Xuân Mai cãi:
- Ai bảo nó không chịu hát? khi không tôi chá»i mắng hay sao?
Tây Môn Khánh nói lảng:
- Ta tới đây mà ngươi không pha trà cho ta uống hay sao? tay con khốn Thu Cúc không sạch, ta không uống trà do nó pha đâu.
Xuân Mai đáp:
- Gia gia không biết mấy ngà y nay tôi không ăn uống gì sao, bây giỠđứng cũng không đứng nổi, là m sao mà đi pha trà .
Tây Môn Khánh bảo:
- Con nhãi, ai bảo ngươi không chịu ăn uống. Nhưng thôi, ta cũng chưa ăn cơm, để ta với ngươi cùng ăn cho vui.
Nói xong quay ra bảo Thu Cúc và o Ä‘em cÆ¡m và đồ ăn dá»n lên bà n. Lát sau cÆ¡m dá»n chỉnh tá», Tây Môn Khánh và Kim Liên ngồi ká» vai mà ăn, Xuân Mai ngồi cạnh cùng ăn vá»›i chá»§. CÆ¡m nước xong, Kim Liên muốn cho Tây Môn Khánh vui lòng, liá»n bảo Xuân Mai và o giưá»ng ngá»§ chung vá»›i mình và Tây Môn Khánh.
Hôm sau, Tây Môn Khánh dáºy sá»›m, mÅ© áo chỉnh tá», đợi Hà Thiên há»™ tá»›i. Hai ngưá»i ăn sáng xong, cùng nhau ra ngá»ai thà nh tiá»…n Hầu Tuần phá»§.
Ở nhà , Nguyệt nương sai Ä‘em lá»… váºt tá»›i nhà Hạ Äá» hình trước, rồi ngồi kiệu tá»›i sau. Bốn tên quân hầu Ä‘i trước dẹp đưá»ng, Lai An và Xuân Hồng theo kiệu.
Tá»›i gần trưa, Vương bà mở quán nước ngà y trước dẫn Hà Cá»u tá»›i cổng, thấy Äại An, vá»™i gá»i ra há»i:
- Lão gia có nhà không?
Äại An ngạc nhiên:
- Kìa, Vương ma ma và Hà lão nhân, tá»›i đây có chuyện gì váºy? lâu quá má»›i gặp.
Vương bà đáp:
- Không có chuyện thì đâu dám tá»›i. Chằng nói giấu gì cáºu, ngưá»i em cá»§a lão Cữu đây có chút chuyện, lão không dám tá»›i má»™t mình để cầu xin lão gia giúp đỡ nên phải nhá» tôi dẫn tá»›i.
Äại An nói:
- Lão gia hôm nay ra ngá»ai thà nh tiá»…n đưa Hầu lão gia chưa vá», Äại nương tôi cÅ©ng vắng nhà . Ma ma và lão nhân chịu khó ngồi đợi má»™t chút, để tôi và o thưa vá»›i NgÅ© nương.
Nói xong quay và o. Lát sau trở ra bảo:
- NgÅ© nương má»i ma ma và o chÆ¡i.
Vương bà nói:
- Xin cáºu dẫn tôi và o, tôi sợ chó dữ lắm.
Äại An liá»n dẫn Vương bà và o, Ä‘i qua hoa viên, tá»›i phòng Kim Liên. Äại An vén mà nh, Vương bà bước và o, thấy Kim Liên ngồi trên trà ng ká»·, mặc áo Ä‘oạn bạch, và ng Ä‘eo ngá»c giắt, vá»™i sụp xuống lạy chà o. Kim Liên vá»™i và ng bước tá»›i nâng dáºy bảo:
- Chết, sao ma ma lại là m thế, xin ma ma miễn đi cho.
Nói xong má»i ngồi. Vương bà khép nép ngồi ghé và o đầu trà ng ká»· đối diện, Kim Liên nói:
- Sao lâu lắm chẳng thấy ma ma lại thăm tôi?
Vương bà đáp:
- Lúc nà o thì tôi chẳng nhớ nương nương, nhưng quả tình là không dám tới lui gần gũi. Chẳng hay nương nương đã có ca nhi nà o chưa?
Kim Liên đáp:
- Chưa, có được đã mừng. À, mà con trai ma ma đã có gia đình chưa?
Vương bà đáp:
- Tôi cũng chưa lo được chuyện vợ con gì cho nó cả. Nó ở Hoà i An vỠnhà đã được hơn năm nay rồi, hiện buôn mì qua ngà y, cũng dư giả chút đỉnh. À, mà hôm nay, lão gia có nhà không?
Kim Liên đáp:
- Gia gia tôi hôm nay ra ngá»ai thà nh tiá»…n đưa quan Tuần phá»§ chưa vá», Äại nương tôi cÅ©ng vắng nhà , ma ma có chuyện gì chăng?
Vương bà đáp:
- Hà Cữu có chút chuyện nhá» tôi đến nói vá»›i lão gia. Chẳng hiểu em trai cá»§a lão ta có liên lạc vá»›i tụi trá»™m cướp hay sao mà hiện bị bắt vá» phá»§ Äá» hình, tÃnh mệnh nằm trong tay lão gia. Ngưá»i em đó là Hà Tháºp, tháºt ra không liên can gì cả, chỉ xin lão gia xét cho mà thương tình thả ra. Hà Tháºp được thả ra thì sẽ có lá»… trá»ng để tạ Æ n lão gia. Hiện tôi có Ä‘em theo tấm thiếp đây.
Nói xong lấy tấm thiếp ra, hai tay đưa cho Kim Liên. Kim Liên cầm xem rồi bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, ma ma cứ để tấm thiếp nà y lại đây, gia gia tôi vá», tôi sẽ nói cho.
Vương bà nói:
- Hà Cữu có theo tôi tá»›i đây, nhưng đâu dám và o, hiện Ä‘ang đứng chá» ngoà i cổng, có gì ngà y mai tôi bảo Hà Cá»u tá»›i đây xin tin tức nhé.
Kim Liên gáºt đầu rồi bảo Thu Cúc Ä‘em trà ra má»i Vương bà . Vương bà uống trà rồi nói:
- Nương nương tháºt là có phúc lắm.
Kim Liên bĩu môi:
- Phúc gì, được yên là may rồi, hồi nà y thì ngà y nà o cÅ©ng bá»±c mình, chẳng có gì là êm Ä‘á»m vui vẻ cả.
Vương bà ngạc nhiên:
- Sao nương nương lại nói váºy? lão gia già u có nhất trong vùng, hiện là m quan, nương nương ở đây tiá»n cá»§a thiếu gì, kẻ hầu ngưá»i hạ sung sướng, sao bá»±c mình.
Kim Liên bảo:
- Bá» ngoà i nhìn thì thấy như váºy đó, nhưng chuyện vợ lá»›n vợ nhá» là m sao tránh được, ngưá»i ta thưá»ng bảo má»™t cái bát mà hai cái thìa cÅ©ng còn khó nữa là , vì váºy vui là m sao được.
Vương bà nói:
- Nương nương dạy thế chứ nương nương là ngưá»i thông minh, xá» sá»± khéo léo, chuyện gì rồi cÅ©ng qua.
Nói thêm và i câu nữa, Vương bà đứng dáºy nói:
- Thôi, để ngà y mai tôi bảo lão Cá»u tá»›i đây xin tin tức nhé, bây giá» thì nương nương cho tôi vá».
Kim Liên bảo:
- Ma ma ngồi chơi đã.
Vương bà đáp:
- Lão Cá»u Ä‘ang nóng lòng chá» tôi ở ngoà i, nương nương cho tôi vá», bữa khác tôi sẽ xin tá»›i hầu lâu hÆ¡n.
Nói xong vái chà o bước ra. Tá»›i cổng, Vương bà cúi chà o Äại An. Äại An bảo;
- Ma ma cứ vỠđi, gia gia vỠnhà , tôi sẽ nhắc cho.
Hà Cá»u cÅ©ng nói:
- Ngà y mai tôi sẽ tá»›i, xin cáºu bẩm giùm cho.
Nói xong cùng Vương bà ra vá».
Tá»›i chiá»u, Tây Môn Khánh từ ngá»ai thà nh vá», Äại An thưa chuyện Vương bà dẫn Hà Cá»u tá»›i nhá» cáºy. Tây Mon Khánh xuống phòng Kim Liên, coi thiếp, rồi trở lên đại sảnh, sai Vương Kinh cất Ä‘i. Äạon sai KÃnh Tế đưa thiếp má»i thá»±c khách dá»± bữa tiệc ngà y mồng bạ Lại sai Cầm Äồng Ä‘em Ãt quà và hai lạng bạc tá»›i nhà Hà Äạo Quốc nhỠđưa lại cho Thân Nhị Thư, dặn là Nhị Thư đừng buồn.
Cầm Äồng Ä‘em bạc và quà tá»›i, Vương thị mừng lắm, tươi cưá»i tiếp nháºn mà bảo:
- Nhị Thư không dám buồn giáºn gì đâu, ngươi vá» thưa lại vá»›i gia gia là Nhị Thư chỉ buồn vì đã lỡ xúc phạm tá»›i Xuân Mai thư thư thôi.
Cầm Äồng gáºt đầu quay vá».
Tối hôm đó Nguyệt nương vá» nhà , và o trong chà o Äại cữu mẫu rồi trở ra lạy chà o Tây Môn Khánh, rồi nói:
- Hạ Äại nhân nương nương thấy tôi đến thì mừng lắm. Hôm nay Hạ nương nương cÅ©ng má»i má»™t Ãt khách đà n bà tá»›i chÆ¡i. Lại có thư cá»§a Hạ Äại nhân ở kinh gá»i vá» nữa. Hạ Äại nhân cÅ©ng viết thư cho chà ng, ngà y mai gia nhân bên đó sẽ Ä‘em lại. Nghe đâu mà mồng sáu mồng bảy nà y là cả nhà lên đưá»ng vá» kinh. Hạ nương nương cứ năn nỉ để tôi cho Bôn Tứ đưa gia đình bên đó tá»›i kinh giùm. Hôm nay thằng con rể lá»›n cá»§a Bôn Tứ có ra lạy chà o tôi. Nguyên là nó hầu tiệc, tôi thấy nó cứ thỉnh thoảng lấm lét nhìn tôi, nhưng tôi không nháºn ra nó. Mãi sau Hạ nương nương bảo: "Ngươi không lạy chà o Tây Môn phu nhân hay sao?", nó má»›i dám tá»›i lạy chà o tôi, tôi thưởng cho bốn tiá»n. Thằng Ä‘o mặt mÅ©i coi cÅ©ng được đấy chứ. Hạ nương nương thấy váºy vui vẻ lắm.
Tây Môn Khánh nói:
- Thằng đó váºy mà có phúc, chứ như ngưá»i khác, thì ai chứa được nó, bây giá» phần tôi tá»› mà được chá»§ thương thì còn gì bằng nữa.
Nguyệt nương lưá»m chồng mà bảo:
- Có phải là chà ng nói cạnh nói khoé tôi không dung nổi gia nhân vì tôi đã dám mắng a hoà n cưng cá»§a chà ng chứ gì? váºy mà cÅ©ng đòi nói.
Tây Môn Khánh cưá»i, nói sang chuyện khác.
- Äể Bôn Tứ đưa gia đình Hạ Äại nhân vá» kinh thì cá»a tiệm cá»§a tôi bá» cho ai đây?
Nguyệt nương bảo:
- Thì tạm đóng cá»a Ãt hôm không được sao.
Tây Môn Khánh bảo:
- Bây giá» mà đóng cá»a thì cản trở việc buôn bán lắm, năm hết tết đến, ngưá»i ta mua bán sắm sá»a nhiá»u, nhất là tÆ¡ lụa vải vóc. Chuyện nà y để ngà y mai tÃnh.
Nguyệt nương và o phòng thay áo rồi sang phòng bên trò chuyện với chị dâu. Lát sau lớn nhỠtrong nhà lần lượt tới lạy chà o.
Äêm đó Tây Môn Khánh đến vá»›i Tuyết Nga.
Hôm sau, Tây Môn Khánh ra nha môn là m việc sá»›m. Lát sau thì Hà Cá»u tá»›i, tìm gặp Äại An, đưa má»™t lạng bạc để há»i tin tức, Äại An bảo:
- Hôm qua gia gia vỠtới nhà là tôi có nói giùm lão ngay, gia gia nhớ rồi, chắc sáng nay ra nha môn sẽ lo việc đó ngaỵ Bây giỠlão ra nha môn mà đợi tin, chắc chắn là em lão được thả ra.
Hà Cá»u nghe xong mừng lắm, cáo từ để tá»›i phá»§ Äá» hình ngay.
Tây Môn Khánh tá»›i nha môn, đăng đưá»ng xét xá» vụ trá»™m cướp, há»i qua Tháºp Hà rồi thả ngay ra, còn những tá»™i nhân khác thì cho đánh hai chục bà n vả thị Oai. Trong số đó có cả má»™t vị hoà thượng trụ trì chùa Hoằng Hoá, vị nà y bị cáo là chứa chấp bá»n trá»™m cướp.
Trong khi đó, bố ca nữ được gá»i tá»›i là Ngô Ngân Nhi, Trịnh Ãi Nguyệt, Hồng Tứ và Tá» Hương cùng nhau và o lạy chà o Nguyệt nương và Ngô Äại cữu mẫu. Nguyệt nương đãi trà , các ca nữ đà n hát cho Nguyệt nương nghe.
Äang lúc đà n hát chuyện trò vui vẻ thì Tây Môn Khánh từ nha môn vá» nhà , và o thẳng thượng phòng. Bốn ca nữ vá»™i buông nhạc khÃ, tươi cưá»i lạy chà o. Nguyệt nương há»i chồng:
- Sao chà ng vá» trá»… váºy?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm nay nhiá»u việc quá, phải giải quyết cho hết má»›i vỠđược.
Thấy Kim Liên cÅ©ng có mặt bèn há»i:
- Hôm qua Vương ma ma tá»›i nói giùm cho ngưá»i em cá»§a Hà Cá»u phải không? sáng nay tôi đã thả ngưá»i đó ra rồi, còn mấy tên khác thì đánh má»—i tên hai chục bà n vả, tạm giam lại để ngà y mai là m văn thư giải lên Äông Bình, trong số nà y lại có cả vị hoà thượng trụ trì chùa Hoằng Hoá nữa chứ.
Äoạn quay sang kể vá»›i má»i ngưá»i:
- Hôm nay còn có má»™t vụ thông gian giữa mẹ vợ và chà ng rể. Thằng con rể khoảng hai mươi tuổi, tên là Tống Äắc Nguyên. Mẹ vợ chÃnh cá»§a nó đã chết, ông bố vợ má»›i lấy má»™t bà vợ kế còn trẻ là Chu thị. Chừng hÆ¡n má»™t năm sau thì bố vợ chết, Chu thị còn trẻ, không chịu nổi cảnh lạng lùng đơn chiếc, má»›i thông gian vá»›i thằng rể. Sau vì chuyện xÃch mÃch vá»›i đứa con gái, đứa con gái má»›i nói toạc ra, hà ng xóm hay biết bèn cáo quan. Vụ nà y sáng nay tôi đã lấy cung xong rồi, ngà y mai cÅ©ng cho giải lên phá»§ luôn. Ngưá»i mẹ kế nà y Ä‘ang có tang chồng, lại thông gian vá»›i chà ng rể, chắc là không thoát khá»i hình phạt thắt cổ.
Kim Liên nói:
- Tôi mà là m quan thì tôi cho gá»i đứa con gái lên đánh cho nó má»™t tráºn rồi ghép và o tá» tá»™i luôn, vì chÃnh nó đã gián tiếp tố cáo mẹ kế nó.
Tây Môn Khánh bảo:
- Váºy đâu được, ai là m tá»™i thì ngưá»i đó phải chịu chứ, có tá»™i là bị tố cáo chứ.
Nguyệt nương nói:
- Ngưá»i trên không ra gì thì kẻ dưới nó má»›i không kÃnh trá»ng. Chung quy chỉ tại ngưá»i đà n bà có tà tâm, chứ nếu đà ng hoà ng đứng đắn thì đứa nà o nói gì được.
Mấy ca nữ cưá»i bảo:
- Äại nương dạy đúng lắm.
Nguyệt nương bảo a hoà n dá»n cÆ¡m cho chồng ăn. CÆ¡m vừa dá»n ra thì ngoà i cổng nghe tiếng ngưá»i ngá»±a huyên náo, rồi gia nhân và o thưa:
- Äô giám lão gia tá»›i.
Tây Môn Khánh vá»™i để nguyên mÅ© măng cân Ä‘ai ra tiếp. Hai ngưá»i lên đại sảnh thi lá»… rồi phân ngôi chá»§ khánh ngồi uống trà nói chuyện.
Tây Môn Khánh nói:
- Tôi đã thưa vá»›i Tống Ngá»± sá» và đưa thiếp cá»§a đại nhân. Tống Ngá»± sá» nháºn thiếp rồi hứa là sẽ hết lòng. Như váºy chỉ Ãt ngà y nữa là có tin mừng, tôi xin chia vui trước cùng đại nhân.
Kinh Äô giám vá»™i đứng dáºy vái lạy:
- Cảm tạ đại nhân phà tâm lo cho, ơn dẫn dắt nà y nguyện xin ghi khắc.
Tây Môn Khánh nói thêm:
- Việc của Chu Tổng binh đại nhân, tôi cũng có thưa quan, Tống Ngự sỠtất có chú ý.
Hai ngưá»i Ä‘ang nói chuyện thì nghe tiếng chiêng trống ngoà i cổng rồi hai vị Thái giám Lưu, Tiết ngồi kiệu tá»›i. Tây Môn Khánh nghênh tiếp lên đại sảnh mà thi lá»…. Hai vị Thái giám mặc mãng y, được Tây Môn Khánh má»i ngồi chÃnh giữa. Tiếp đó Chu Thá»§ bị tá»›i, cùng má»i ngưá»i ngồi nói chuyện. Kinh Äô giám nói vá»›i Chu Thá»§ bị:
- Tây Môn Äai nhân đây thá»±c có lòng lắm, hôm qua Tống Ngá»± sá» dùng tiệc tại đây, đại nhân đã ca tụng tà i đức Chu đại nhân, Tống công lưu ý lắm.
Chu Thá»§ bị nghiêng mình cảm tạ Tây Môn Khánh hết lá»i.
Lát sau thì Trương Äoà n luyện, Hà Thiên há»™, Vương Tam, Phạm Thiên há»™, Ngô Äại cữu, và Kiá»u Äại há»™ cÅ©ng lần lượt tá»›i.
Kiá»u Äại há»™ đội mÅ© Ä‘eo Ä‘ai, có bốn gia nhân theo hầu, bước lên đại sảnh thi lá»… cùng má»i ngưá»i rồi vái tạ Tây Môn Khánh bốn vái. Má»i ngưá»i thấy váºy Ä‘á»u há»i thăm và chúc mừng. Tây Môn Khánh nói:
- Thân gia vãn sinh đây chẳng gì cÅ©ng là tai mắt tại địa phương nà y, nên vừa má»›i được Æ¡n triá»u đình, thá» chức NghÄ©a quan.
Chủ Thủ bị nói:
- Nếu váºy thì chúng tôi phải có lá»… mừng lệnh thân gia đây má»›i được.
Kiá»u Äại há»™ nghiêng mình nói:
- Xin cảm tạ thịnh tình cá»§a liệt vị, nhưng quả là không dám là m rá»™n như váºy.
Qua và i tuần trà , Tây Môn Khánh rót rượu má»i má»i ngưá»i nháºp tiệc. Khung cảnh đó tháºt là :
Bình phong cẩm trướng vây quanh,
Hoa. đưá»ng bảo ngá»an tranh già nh khoe tươi.
Ngoà i đà n hát, trong nói cưá»i,
Cao lương mỹ vị Ä‘ua má»i tiệc hoa.
Lúc tiệc rượu bắt đầu thì Vương Tam đã tự động kéo ghế ngồi ở cuối tiệc. Tây Môn Khánh bảo:
- Chư vị đây cũng là chỗ thân tình, ca nhi cứ lên ngồi trên nà y hầu tiệc chư vị cho tự nhiên.
Vương Tam bất đắc dĩ phải ngồi lên gần đầu tiệc.
Bữa tiệc bắt đầu trong vui vẻ. Äám nhạc công hoà tấu và i khúc, rồi bốn nữ ra trước tiệc lạy chà o sau đó kẻ đà n tranh ngưá»i đà n tỳ bà , kẻ thổi tiêu ngưá»i gõ phách, cất giá»ng oanh ca hát. Lưu Thái giám hà i lòng lắm, nghe khúc nà o hay lại thưởng tiá»n.
Bữa tiệc kéo dà i tá»›i canh má»™t má»›i vãn. Tây Môn Khánh tiá»…n khách xong, trở lại đại sảnh thưởng tiá»n đám nhạc công rồi cho vá». Bốn ca nữ và o phòng Nguyệt nương đà n hát má»™t lúc nữa. Nguyệt nương giữ Ngân Nhi lại, cho ba ca nữ kia vá». Ba ngưá»i ra phòng ngoà i lạy chà o Tây Môn Khánh, Tây Môn Khánh dặn Ãi Nguyệt:
- Ngà y mai ngươi nhá»› gá»i cả Quế Thư tá»›i cho vui.
Ãi Nguyệt biết hôm nay có Vương Tam nên không gá»i Quế Thư cùng Ä‘i, nghe Tây Môn Khánh dặn váºy thì cưá»i đáp:
- Gá»i thì gá»i lúc nà o chằng được, nhưng ngà y mai gia gia má»i những vị nà o váºy?
Tây Môn Khánh nói:
- Thì cũng toà n là chỗ thân bằng hoặc đồng liêu chứ có ai xa lạ đâu.
Ãi Nguyệt bảo:
- Nếu có ông hỠỨng là tôi không tá»›i đâu, tôi không thÃch gặp cái nhà ông hỠỨng kỳ quái đó.
Tây Môn Khánh nói dối:
- Ngà y mai không có Ứng nhị gia đâu.
Ãi Nguyệt nói:
- Váºy thì tốt, chứ có ông ta thì nhất định tôi không đến.
Nói xong, ba ngưá»i lạy chà o rồi lên kiệu vá». Tây Môn Khánh sai gia nhân dá»n dẹp rồi xuống phòng Bình Nhi, ngá»§ đêm vá»›i Như Ã.
Hôm sau, Tây Môn Khánh ra nha môn là m văn thư giải đám trá»™m cướp và đôi gian dâm mẹ vợ chà ng rể lên phá»§ Äông Bình, rồi vá» nhà , bà y tiệc, khoãn đãi Ngô Äạo quan, Ngô nhị cữu. Hoa Äại cữu, Trầm di phu, Hà n di phu, Nhiệm Y quan, Ôn tú tà i, Ứng Bá Tước, và đám bạn, Lý Tam Hoà ng Tứ, Bôn Tứ và các quản lý khác. Tiệc gồm hai chục bà n. Ba ca nữ là Quế Thư, Ngân Nhi và Ãi Nguyệt chuốc rượu, ba ca công Lý Minh, Ngô Huệ, và Trịnh Phụng đà n hát trước tiệc.
Bữa tiệc đang vui thì Bình An và o thưa:
- Vân nhị thúc má»›i được táºp chức, Ä‘em lá»… váºt tá»›i bái kiến.
Tây Môn Khánh vội bảo:
- Má»i và o.
Má»i ngưá»i nhìn ra, thấy Vân Lý Thá»§ mặc triá»u phục, đội mÅ© miện, Ä‘eo kim đái bước và o, theo sau là gia nhân Ä‘em lá»… váºt. Vân Lý Thá»§ đưa thiếp lên, Tây Môn Khánh cầm xem thấy viết "Vãn sinh là Vân Lý Thá»§ má»›i được táºp chức Tả vệ chỉ huy tại huyện Thanh Hà tỉnh SÆ¡n Äông, xin cúi lạy và kÃnh dâng lá»… váºt gồm má»™t con hải ngư, má»™t bao gạo trắng, bốn cặp vịt quaỵ." Xem xong, Tây Môn Khánh sai gia nhân thâu nháºn rồi cảm tạ Vân Lý Thá»§. Há» Vân nói:
- Hôm qua tại hạ mới vỠnhà nên hôm nay vội tới bà i kiến lão gia ngaỵ Tại hạ chịu ơn nặng của lão gia, mấy món lễ nà y chỉ là tỠý tri ân mà thôi.
Nói xong, lần lượt thi lá»… cùng má»i ngưá»i trong tiệc. Tây Môn Khánh thấy Vân Lý Thá»§ bây giỠđã là m quan nên đối đãi kÃnh trá»ng khác trước, má»i ngồi cùng má»™t bà n vá»›i Ngô Nhị cữu. Ca nữ tá»›i chuốc rượu, Tây Môn Khánh há»i thăm chuyện nhà , Vân Lý Thá»§ đáp:
- Từ lão gia ở bá»™ Bình thương tiên huynh tôi Ä‘ang tại chức mà từ trần, nên chức tước tổ tiên được trao cho tôi, hiện tôi còn nháºn chức Kiểm thư.
Tây Môn Khánh vui lắm nói:
- Xin thà nh tháºt chia mừng, sẽ tá»›i chúc mừng sau.
Nói xong tá»± tay rót mừng Vân Lý Thá»§ má»™t chung rượu lá»›n. Má»i ngưá»i trong tiệc, má»—i ngưá»i cÅ©ng mừng Vây Lý Thá»§ má»™t chung. Tây Môn Khánh lại sai ca nữ tá»›i chuốc rượu, khiến há» Vân say mèm.
Bá Tước thì đứng lên ngồi xuống, trò chuyện vá»›i ngưá»i nà y, đùa cợt vá»›i ngưá»i kia, đặc biệt là trêu chá»c hai ca nữ Quế Thư và Ãi Nguyệt không ngừng.
Bữa tiệc diá»…n ra trong vui vẻ ồn à o, mãi tá»›i canh hai má»›i vãn. Tây Môn Khánh tiá»…n khách rồi thưởng tiá»n ba ca nữ và cho vá», sau đó và o nghỉ tại thượng phòng vá»›i Nguyệt nương.
Hôm sau, Tây Môn Khánh thức dáºy rất muá»™n, Ä‘ang ngồi ăn cháo lót lòng lại thượng phòng, định là sẽ tá»›i chúc mừng Vân Lý Thá»§ thì Äại An và o thưa:
- Bôn Tứ Ä‘ang chá», thỉnh gia gia ra thưa chuyện.
Tây Môn Khánh biết là việc đưa gia đình Hạ Chỉ huy vỠkinh, bèn bước ra đại sảnh. Bô Tứ lạy chà o, đưa thư của Hạ Chỉ huy lên rồi nói:
- Hạ lão gia muốn sai tiểu nhân đưa gia quyến vỠkinh, tiểu nhân tới bẩm xem lão gia có cho đi hay không.
Tây Môn Khánh mở thư xem, thấy Hạ chỉ huy bà y tỠlòng nhớ bạn, lại cảm tạ vỠviệc trông nom săn sóc gia đình giúp, và nhỠcho Bôn Tứ đưa giùm gia quyến vỠkinh. Tây Môn Khánh xem xong bảo:
- Hạ Äại nhân đã nhá» ngươi, chẳng lẽ lại không Ä‘i, váºy định bao giá» lên đưá»ng?
Bôn Tứ đáp:
- Sáng sá»›m hôm nay gia nhân bên Hạ lão gia có tá»›i nói là mồng sáu thì khởi hà nh. Phen nà y tôi Ä‘i cÅ©ng phải mất ná»a tháng.
Nói xong đưa chìa khoá tiệm tÆ¡ lụa ở đưá»ng Sư Tá» lên cho chá»§. Tây Môn Khánh bảo:
- Äể ta nhá» Ngô Nhị cữu tá»›i thay thế ngươi váºy.
Bôn Tứ lạy chà o rồi vá» nhà sá»a soạn hà nh lý. Tây Môn Khánh cÅ©ng mặc áo đội mÅ© tá»›i nhà Vân chỉ huy.
Tây Môn Khánh Ä‘i rồi thì Ngô Äại cữu mẫu cÅ©ng cáo từ. Nguyệt nương sai soạn ba cái quả, chất đầy thức ăn bánh trái và hoa quả để biếu Äại cữu mẫu, rồi thân tiá»…n ra cổng để Äại cữu mẫu lên kiệu vá» nhà .
Bá»—ng nghe tiếng khóc, thì ra Hoa. Äồng Ä‘ang nép và o cổng sau mà khóc, Bình An Ä‘ang dá»—, nhưng cà ng dá»—, Há»a Äồng lại cà ng khóc to hÆ¡n. Bình An vừa đánh Hoa. Äồng, nhưng thấy Nguyệt nương tiá»…n Ngô Äại cữu mẫu ra nên vá»™i dá»— dà nh. Nguyệt nương tiá»…n Äại cữu mẫu lên kiệu xong quay lại há»i Bình An:
- Mà y là m gì mà nó khóc váºy? mà y lại bắt nạt nó phải không?
Bình An thưa:
- Ôn tiên sinh bên kia cho gá»i nó mà nó không sang, lại còn mắng tôi nữa.
Nguyệt nương há»i Hoa. Äồng:
- Thằng kia, Ôn tiên sinh cho gá»i, sao mà y không sang, còn đứng đó khóc hay sao?
Há»a Äồng nói:
- Không việc gì đến nó, tôi sang hay không kệ tôi, tại sao nó lại đánh tôi?
Nguyệt nương há»i:
- Tao há»i mà y là tại sao mà y không sang?
Hoa. Äồng im lặng. Kim Liên đứng sau Nguyệt nương thấy váºy bèn mắng:
- Thằng chết tiệc nà y, Äại nương há»i sao mà y không đáp?
Bình An bèn xông tá»›i tát Há»a Äồng má»™t cái, Há»a Äồng lại cà ng khóc to hÆ¡n. Nguyệt nương mắng Bình An:
- Thằng khốn, sao mà y lại đánh nó? mà y bảo nó nói Ä‘i, tại sao Ôn tiên sinh cho gá»i mà không chịu sang?
Äúng lúc đó thì Äại An cưỡi ngá»±a từ ngoà i và o. Nguyệt nương há»i:
- Gia gia vỠphải không?
Äại An xuống ngá»±a thưa:
- Vây chỉ huy đang giữ gia gia ở lại uống rượu, gia gia sai tôi vỠlấy khăn áo.
Rồi thấy Hoa. Äồng đứng khóc bèn há»i:
- Sao thế nà y?
Bình An đáp:
- Ôn tiên sinh bên kia cho gá»i nó, nhưng nó không chịu sang.
Äại An bảo:
- Em Æ¡i, Ôn tiên sinh cho gá»i mà y, tiên sinh chẳng gì cÅ©ng có tên là Ôn Nam Phong, ngà y thưá»ng mà y vẫn hầu hạ tiên sinh, sao hôm nay lại không chịu sang, ở đây trở chứng váºy?
Nguyệt nương bảo Äại An:
- Thằng khốn nói cái gì Ôn Nam Phong váºy? Ôn Nam Phong là cái gì?
Äại An đáp;
- Xin Äại nương cứ há»i nó tât rõ.
Kim Liên vá»™i kéo Hoa. Äồng lại há»i:
- Nà y thằng kia, mà y nói tháºt Ä‘i. Ôn tiên sinh gá»i mà y sang là m gì váºy? mà y không chịu nói tháºt, tao thưa Äại nương đánh mà y cho mà xem.
Hoa. Äồng nghe váºy cuống lên, bèn kể hết chuyện Ôn tú tà i sai sang để dá»n dẹp nhà sau, lấy chá»— vui chÆ¡i trăng gió vá»›i hạng bán phấn buôn hương. Có gì kể ra hết cả. Nguyệt nương nghe váºy thì đỠmặt hổ thẹn, bèn quát:
- Thôi, thằng khốn im đi, mà y không nể mặt tao hay sao.
Äoạn quay sang trách Kim Liên:
- Chuyện đó mà NgÅ© muá»™i cÅ©ng gạn há»i nó là m gì, lại còn lắng tai nghe nó nói nữa.
Nói xong lại than:
- Tháºt không ngá» con ngưá»i như Ôn tiên sinh lại có thể là m những chuyện đó.
Kim Liên nói:
- Chắc là ở bên đó má»™t mình buồn, nên má»›i dám là m váºy chứ.
Ngá»c Lâu nói:
- Nghe nói là có vợ rồi, sao lại là m chuyện đồi bại váºy.
Kim Liên nói:
- Từ khi Ôn tú tà i tới nhà nà y là m việc thì tôi chưa thấy mặt mũi vợ con ông ta ra sao.
Bình An nói xen và o:
- Là m sao mà nương nương thấy được, từ khi bà ta tá»›i nhà trước mặt đây thì suốt ngà y cá»a ngoà i thấy khoá, cả ná»a năm nay, tôi chỉ thấy mặt bà ta có má»™t lần, là lần bà ta vá» thăm mẹ, nhưng chưa tối đã thấy trở vá» rồi, còn chằng bao giá» thấy bà ta ra gần cổng.
Kim Liên bảo:
- Bà vợ nà y chắc cÅ©ng đần lắm nên má»›i suốt ngà y giam mình trong nhà như ở tù váºy, ngưá»i thế thì giữ chồng sao nổi.
Bà n tán và i câu rồi Nguyệt nương dẫn đám tiểu thiếp và o.
Tối hôm đó, Tây Môn Khánh vỠnhà , và o thượng phòng thay mũ áo.
Nguyệt nương há»i:
- Vân quản lý giữ chà ng ở lại uống rượu phải không?
Tây Môn Khánh gáºt đầu đáp:
- Thấy tôi đến thì Vân chỉ huy mừng lắm, cứ giữ lại ăn uống. Nay mai Kinh Äô giám thăng chức thì Vân chỉ huy thay thế đấy. Mình phải soạn hai lá»… để mừng Kiá»u thân gia và Vân Chỉ huy má»›i được. Các quan ở đây Ä‘ang định là phải có văn chúc mừng nữa. Äể bảo Ôn tiên sinh soạn hai bà i văn má»›i được.
Nguyệt nương bảo:
- Còn nói tá»›i cái ông Ôn tiên sinh là m gì nữa, con ngưá»i như thế mà hoá ra báºy bạ, bà y trò trăng gió ngay trong nhà khiến ngưá»i ngoà i cÅ©ng biết.
Tây Môn Khánh giáºt mình há»i:
- Sao lại có chuyện đó?
Nguyệt nương đáp:
- Chà ng đừng có há»i tôi, cứ há»i gia nhân cá»§a chà ng tất rõ.
Tây Môn Khánh há»i:
- Gia nhân nhưng mà đứa nà o mới được chứ?
Kim Liên đứng cạnh đáp:
- Thì cứ há»i thằng Há»a Äồng, chÃnh nó đã nói vá»›i Äại nương đấy.
Tây Môn Khánh vẫn còn ná»a tin ná»a ngá», bèn quay lại bảo Äại An:
- Ngươi ra gá»i nó và o đây cho ta há»i.
Äại An ra gá»i. Há»a Äồng và o thượng phòng lạy chà o rồi quỳ xuống chỠđợi. Tây Môn Khánh quát:
- Mà y phải nói tháºt, Ôn tiên sinh là m gì bên đó? mà y không nói tháºt, tao kẹp tay chân mà y.
Hoa. Äồng hoảng lên vá»™i thưa:
- Bẩm gia gia, lần trước Ôn tiên sinh gá»i tôi sang, đổ rượu cho tôi say rồi bắt tôi là m chuyện báºy bạ, nên hôm nay tiên sinh cho gá»i, tôi không dám sang nữa. Tiên sinh lại sai Bình An gá»i tôi, tôi không chịu sang, Bình An chẳng hiểu gì, xông lại đánh tôi, khiến Äại nương bắt gặp. Thưá»ng ngà y tiên sinh hay há»i tôi vá» những chuyện trong các phòng cá»§a các nương nương bên nà y, nhưng tôi không bao giá» dám nói. Hôm qua trong nhà có tiệc, tiên sinh lại xúi tôi ăn cắp những bát đĩa quà bằng và ng bạc để đưa cho tiên sinh. Hôm lâu rồi, tiên sinh lấy hồ sÆ¡ cá»§a gia gia Ä‘em cho Nghê tiên sinh coi, Nghê tiên sinh lại Ä‘em cho Hạ lão gia coi, sau đó Ôn tiên sinh lại dặn tôi là không được nói vá»›i ai hết.
Tây Môn Khán chợt hiểu tại sao Hạ Chỉ huy lại biết chuyện máºt vụ vá» thăng thưởng, khiến Äịch Quản gia trách cứ, bèn đùng nổi giáºn bảo:
- Tháºt đúgn như ngưá»i ta thưá»ng nói, biết ngưá»i biết mặt, không biết được lòng là váºy. Ta tin dùng cất nhắc nó, váºy mà nó hà nh động chó má như thế bao giá» không, ta còn dùng là m gì nữa.
Nói xong cho Hoa. Äồng đứng dáºy mà dặn:
- Từ nay ta cấm mà y không được qua bên đó nữa.
Há»a Äồng mừng quýnh, vá»™i lạy tạ rồi lá»§i ra ngoà i. Tây Môn Khánh nói vá»›i Nguyệt nương:
- Thảo nà o Äịch thân gia bảo tôi là không giữ máºt những tin tức trong triá»u. Tôi vẫn không biết ai đã tiết lá»™ những Ä‘iá»u đó, thì ra tên hỠÔn khốn khiếp nà y là m báºy, thứ chó má đó nuôi trong nhà là m gì nữa.
Nguyệt nương nói:
- Mình không có con trai lá»›n Ä‘i há»c để giúp đỡ nên má»›i phải mượn hắn vá» viết thiếp, lo việc giấy tá», ngỠđâu hắn lại dám là m yêu là m quá»· như váºy.
Tây Môn Khánh bảo:
- Thôi, không cần nói nhiá»u, ngà y mai tống cổ hắn Ä‘i là xong.
Äá»an cho gá»i Bình An và o dặn:
- Ngươi sang bên đó, thưa với Ôn tiên sinh là gia gia tôi cần nhà để chứa hà ng, tiên sinh nên tìm nhà khác mà ở. Nếu hắn có sang đây xin gặp thì nói là ta không có nhà .
Bình An vâng lá»i bước ra. Tây Môn Khánh bảo Nguyệt nương:
- Sáng nay Bôn Tứ tá»›i thưa vá»›i tôi là mồng sáu thì khởi hà nh, đưa gia quyến Hạ Äại nhân vá» kinh. Tôi nghÄ© là năm hết tết đến, không thể đóng cá»a hà ng, nên định nhá» Ngô Nhị cữu tá»›i trông coi cá»a hiệu giùm Ãt ngà y, nà ng nghÄ© thế nà o?
Nguyệt nương đáp:
- Tôi chẳng nghÄ© thế nà o cả, chà ng tÃnh sao thì là m váºy, tôi nói ra lại mang tiếng ná» kia, ngưá»i ta lại bảo là tôi lo giúp đỡ cho em tôi.
Tây Môn Khánh cho gá»i Kỳ Äồng và o bảo:
- Äi má»i Nhị cữu ngươi lại đây.
Kỳ Äồng vâng lá»i Ä‘i ngaỵ Lát sau Ngô Nhị cữu tá»›i. Tây Môn Khánh má»i lên đại sảnh uống rượu nói chuyện, rồi đưa chìa khóa cho Nhị cữu, bảo hôm sau ra mở cá»a tiệm tÆ¡ lụa ở đưá»ng Sư TỠđể bán hà ng.
Vá» phần Ôn tú tà i, thấy Há»a Äồng không chịu tá»›i thì hÆ¡i chá»™t dạ, cả đêm không ngá»§ yên, sáng hôm sau, thấy Bình An sang nói:
- Lão gia tôi nói là cần nhà để chứa hà ng, xin tiên sinh cảm phiá»n tìm nhà khác mà ở.
Ôn tú tà i nghe xong biến sắc, biết là Hoa. Äồng đã tiết lá»™ má»i chuyện, vá»™i khăn áo chỉnh tá», định sang gặp Tây Môn Khánh. Bình An thấy váºy nói:
- Gia gia tôi ra nha môn là m việc rồi.
Nói xong cáo từ.
Tá»›i trưa, Ôn tú tà i lại khăn áo chỉnh tá» sang gặp Tây Môn Khánh, nhưng má»›i tá»›i cổng thì bị Cầm Äồng chặn lại. Ôn tú tà i đưa cho Cầm Äồng Ãt tiá»n, nhá» cho và o, nhưng Cầm Äồng không dám nháºn, nói:
- Gia gia tôi là m việc mệt nhá»c, má»›i ở nha môn vá», Ä‘ang nghỉ ngÆ¡i, tôi không dám và o bẩm.
Ôn tú tà i biết là không còn hy vá»ng gì nữa, bèn tá»›i bà n định vá»›i Nghê tú tà i, rồi Ä‘em gia quyến vá» nÆ¡i ở cÅ©. Tháºt là :
Tây giang dâng nước mênh mông,
CÅ©ng không rá»a sạch thẹn thùng hôm naỵ
|

12-10-2008, 10:56 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 78
Thèm Của Lạ
Khi Ôn Tú tà i hổ thẹn dá»n nhà vá» nÆ¡i ở cÅ© thì Tây Môn Khánh cho sá»a sang thư phòng cá»§a Ôn Tú tà i là m thêm nÆ¡i tiếp khách.
Má»™t hôm Thượng Cá» nhân tá»›i chà o Tây Môn Khánh để lên đưá»ng tá»›i kinh dá»± kỳ thi há»™i, Tây Môn Khánh nhân đó nói:
- Hai thân thÃch cá»§a tôi là Kiá»u Äại há»™ và Vân Lý Thá», ngưá»i thì được chức hà m, ngưá»i thì được kế táºp quan chức cá»§a tổ tiên, các quan ở đây muốn có hai áng văn chúc mừng, phiá»n tiên sinh múa bút viết giùm, sẽ lá»… háºu để tạ Æ n, chẳng hay tiên sinh nghÄ© sao?
Thượng Cá» nhân cưá»i:
- Lão gia nói gì tá»›i lá»… vá»›i Æ¡n, có Ä‘iá»u vãn sinh báºn rá»™n, hiện vãn sinh có ngưá»i bạn đồng song há» Nhiếp, tà i há» hÆ¡n vãn sinh rất nhiá»u, để vãn sinh nói vá»›i ông ta viết văn chúc mừng hầu lão gia.
Tây Môn Khánh hết lá»i cảm tạ. Sau và i tuần trà , Thượng Cá» nhân ra vá». Tiá»…n khách xong, Tây Môn Khánh sai lấy Ãt lụa và năm tiá»n, sai Cầm Äồng Ä‘em tá»›i nhà Thượng Cá» nhân gá»i là tiá»n giấy bút.
Hai hôm sau thì Thượng Cá» nhân nhá» ngưá»i viết xong, hai áng văn chúc mừng được viết trên lụa, văn chương bóng bẩy, nét chữ như rồng bay phượng múa, Tây Môn Khánh cho treo trên tưá»ng thư phòng mà ngắm, trong lòng vui vẻ lắm.
Lát sau Bá Tước tá»›i há»i thăm:
- Việc vui mừng cá»§a Kiá»u Äại há»™ và Vân chỉ huy tÃnh thế nà o đây? văn chúc mừng đã có chưa? còn Ôn tiên sinh đâu, sao mấy hôm nay không thấy?
Tây Môn Khánh bảo:
- Còn nhắc tá»›i Ôn tiên sinh là m gì nữa cho thêm phiá»n, tháºt là mặt ngưá»i dạ thú.
Rồi kể hết chuyện báºy bạ cá»§a Ôn tiên sinh cho Bá Tước nghe, Bá Tước nghe xong bảo:
- Tôi biết ngay mà , Ôn tiên sinh là ngưá»i ăn nói ba hoa, tÃnh tình phóng lãng, may mà đai ca biết chứ không thì hắn phá hoại nhà nà y rồi. Nhưng còn văn chúc mừng nhị vị tân quan thì nhá» ai là m bây giá»?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm kia Thượng Cá» nhân có tá»›i chà o tôi để tá»›i kinh thi há»™i, tôi có nói chuyện nà y thì Thượng Cá» nhân nói là có ngưá»i bạn há» Nhiếp rất giá»i văn chương, do đó nhá» Nhiếp tiên sinh là m gìum. Hiện hai áng văn đã là m xong, để nhị ca coi thá» xem thế nà o.
Nói xong dẫn Bá Tước và o thư phòng, chỉ cho xem hai bà i văn viết trên lụa treo ở tưá»ng. Bá Tước vừa ngắm nhìn vừa khen tặng luôn miệng, Ä‘oạn nói:
- Như váºy thì tốt đẹp lắm rồi, đại ca nên cho ngưá»i Ä‘em đế Kiá»u Äại há»™ và Vân chỉ huy ngay cho há» mừng.
Tây Môn Khánh nói:
- Ngà y mai tốt ngà y, sẽ cho đem đi.
Äang nói chuyện, thì Cầm Äồng và o thưa:
- Có con trai cá»§a Hạ lão gia tá»›i chà o từ biệt để mồng sáu nà y lên đưá»ng vá» kinh. Tôi nói là gia gia vắng nhà , nên đã gá»i thiếp lại.
Nói xong đưa thiếp lên. Tây Môn Khánh cầm xem, thấy viết "vãn sinh Hạ Thừa Ân cúi đầu lạy chà o từ biệt". Xem xong bảo Cầm Äồng:
- Nói vá»›i cáºu KÃnh Tế viết thiếp rồi mua ngay lá»… váºt Ä‘em tá»›i nhà Hạ lão gia.
Äoạn giữ Bá Tước ở lại thư phòng ăn cÆ¡m. Bá»—ng thấy Bình An tất tả chạy và o trình ba tấm thiếp rồi thưa:
- Các lão gia Uông Gia Nghị, Lôi Bình bị và An Lang trung tới.
Tây Môn Khánh liếc mắt, thấy các tấm thiếp ghi "Uông Bá Nhan, Lôi Khải Nguyên và An Thầm kÃnh bái", vá»™i mặt áo đội mÅ© Ä‘eo Ä‘ai chuẩn bị nghênh tiếp. Bá Tước thấy váºy nói:
- Thôi, đại ca báºn rá»™n, để tôi vá».
Tây Môn Khánh gáºt đầu:
- Ngà y mai mình gặp nhau váºy.
Nói xong bước ra nghênh tiếp ba vị đại quan lên đại sảnh thi lá»…. Má»i ngưá»i uống trà nói chuyện. An Lạnng trung nói:
- Hôm nay chúng tôi tá»›i đây là để là m phiá»n đại nhân. Nguyên là Triệu Äại doãn ở Triết Giang vừa được thăng Äại lý Tá»± thừa, chúng tôi muốn nhỠđại nhân đãi tiệc giùm, tiệc định và o ngà y mồng chÃn nà y, cả chá»§ lẫn khách cá»™ng chừng năm bà n, Ä‘oà n hát thì vãn sinh sẽ gá»i tá»›i, chẳng hay tôn ý thế nà o.
Tây Môn Khánh đáp:
- Các đại nhân đã dạy thì vãn sinh xin quét dá»n nhà cá»a để đón chá».
An Lạng trung mừng lắm, sai thư lại đưa lên ba lạng bạc, gá»i là phần đóng góp cá»§a ba ngưá»i. Tây Môn Khánh sai gia nhân thâu nháºn. Chuyện trò má»™t lát, ba ngưá»i cáo từ. Tây Môn Khánh tiá»…n ra. Lúc sắp vá», Lôi Bình bị há»i Tây Môn Khánh:
- Hôm trước, nháºn được thư cá»§a Tiá»n lão gia, nói cha con há» Tôn là ngưá»i cá»§a đại nhân, nên tôi đã cho thả ra ngay, chẳng hay hỠđã thưa lại chuyện đó chưa?
Tây Môn Khánh đáp:
- Dạ đã, cảm tạ đại nhân phà tâm lo cho, ngà y khác xin tới tạ.
Lôi Bình bị nói:
- Äại nhân và tôi là chá»— tương giao, sao lại nói váºy?
Nói xong cùng An, Uông, hai ngưá»i vái chà o Tây Môn Khánh, lên kiệu mà vá».
Nói vá» bữa tiệc trước, đáng lẽ Ngá»c Lâu đứng ra lo liệu, nhưng lại để cho Kim Liên lá» Kim Liên nắm tiá»n bạc trong tay, phân phát cho gia nhân mua bán. Gia nhân mua xong, tiá»n dư đưa lại, nhưng Kim Liên không đếm, lại để cho Xuân Mai đếm. Chẳng hiểu Xuân Mai đếm thừa thiếu thế nà o mà bị má»™t gia nhân mắng cho như tát nước và o mặt. Xuân Mai là m ầm lên, và gia nhân nà y bị Tây Môn Khánh đánh đòn. Do Ä‘o các gia nhân trong nhà oán Kim Liên và ghét Xuân Mai lắm, thưá»ng bảo nhau:
- Việc tiá»n bạc chỉ có Tam nương là đà ng hòang.
Nay lại nói, hôm sau, sau khi ở nha môn ra, Tây Môn Khánh há»i, Hà Thiên há»™ đáp:
- Thưa vâng, hôm qua bên đó đã cho ngưá»i tá»›i nói rồi, vãn sinh cÅ©ng đã cho gia nhân tá»›i coi nhà .
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu váºy thì quan anh cùng tôi qua bên đó coi lại nhà cá»a xem sao.
Nói xong cùng Hà Thiên há»™ cưỡi ngá»±a tá»›i nhà Hạ chỉ huỵ Ngưá»i và đồ đạc trong nhà đã Ä‘i hết. Và i gia nhân chạy ra lạy chà o. Hai ngưá»i xuống ngá»±a tiến và o đại sảnh, sau đó Tây Môn Khánh dẫn Hà Thiên há»™ Ä‘i xem xét má»™t vòng trong ngoà i khu nhà , rồi vòng ra phÃa trước nÆ¡i có vưá»n và nhà mát nhưng khuung cảnh xác xợ Tây Môn Khánh bảo:
- Sau nà y rồi quan anh cÅ©ng nên cho trồng hoa cá» cho tươi tốt và sá»a sag lại ngôi nhà mát nà y, như váºy là đẹp ngay.
Hà Thiên hộ nói:
- Nhất định là váºy rồi, ngoà i ra vãn sinh sẽ cho là m thêm ba gian nhà mát nữa. Ra giêng sẽ khởi sá»±, xong xuôi là phải thỉnh đại nhân tá»›i khánh thà nh.
Hai ngưá»i xem xét má»™t hồi nữa rồi Tây Môn Khánh cáo từ. Hà Thiên há»™ dặn dò gia nhân quét dá»n trong ngoà i sạch sẽ đóng các cổng ngõ, rồi trở vá» nha môn, viết thư cho gia đình ở kinh. Hôm sau thì Hà Thiên há»™ sai dá»n hà nh lý vá» nhà ở trước.
Tây Môn Khánh vá» tá»›i nhà thì đã thấy Hà Cá»u Ä‘em lá»… váºt tá»›i tạ Æ n, gồm má»™t xấp lụa, bồn món đồ ăn, và má»™t vò rượu. Lưu Thái giám cùng sai ngưá»i Ä‘em lá»… tá»›i, gồm chục cân nếp tốt, Ãt trầm hương, má»™t vò rượu nhà là m và má»™t con lợn. Gia nhân há» Lưu lạy chà o mà thưa:
- Công công chúng tôi nói là có chút lá»… má»n nà y để lão gia thưởng cho ngưá»i dưới.
Tây Môn Khánh nói:
- Tháºt quấy rầy lão công quá.
Äoạn sai Cầm Äồng Ä‘em rượu ra má»i gia nhân há» Lưu, lại thưởng cho năm tiá»n và bảo Ä‘em hồi thiếp vá». Gia nhân há» Lưu uống rượu, nháºn tiá»n và thiếp rồi lạy chà o ra vá».
Äến lượt Hà Cá»u bước lên thá»m đại sảnh lạy chà o mà thưa:
- Nhá» Æ¡n trá»i biển cá»§a lão gia, thằng em tôi được cứu sống, Æ¡n đó chúng tôi nguyện ghi khắc không quên, nay có chút lá»… má»n để tá» lòng tri ân, xin lão gia nháºn cho.
Nói xong lại bước tá»›i gần, xin được lạy tạ Æ n, nhưng Tây Môn Khánh đã nâng dáºy mà bảo:
- Lão Cá»u à , lão chẳng gì cÅ©ng là ngưá»i cÅ© cá»§a ta, chẳng nên là m váºy.
Nói xong má»i ngồi. Hà Cá»u đứng chắp tay thưa:
- Chúng tôi là ngưá»i hèn mạt, đâu dám vô lá»… như váºy, xin lão gia cho đứng thế nà y là tốt rồi.
Tây Môn Khánh cÅ©ng đứng, bảo gia nhân rót trà má»i rồi nói:
- Lão phà tâm Ä‘em lá»… lại như thế nà y, ta tháºt không bằng lòng đâu, thôi để ta xin vò rượu váºy, còn lụa và đồ ăn thì lão Ä‘em vá».
Hà Cá»u tạ Æ n má»™t hồi rồi lạy chà o, Ä‘em lá»… váºt còn thừa vá».
Tây Môn Khánh sai soạn lá»… váºt, rồi bảo Äại An Ä‘em lá»… và văn chúc mừng đến cho Kiá»u Äại há»™ và Vương Kinh Ä‘em đến cho Vân chỉ huy.
Lát sau Äại An vá» thưa là được Kiá»u Äại há»™ thưởng năm tiá»n. Vương Kinh vá» thưa là được Vân chỉ huy cho uống trà và thưởng má»™t xấp vải xanh, má»™t đôi hà i vải, Ä‘á»an đưa thiếp cá»§a Vân chỉ huy lên mà nói:
- Vân chỉ huy cảm tạ gia gia,và nói rằng ngà y khác sẽ thỉnh gia gia tới dùng tiệc.
Tây Môn Khánh hà i lòng lắm, quay và o phòng Nguyệt nương ăn cơm, nhân đó nói với vợ:
- Bôn Tứ Ä‘i rồi, Ngô Nhị cữu hiện Ä‘ang trông nom việc bán hà ng tại cá»a tiệm ở đưá»ng Sư Tá». Hôm nay tôi cÅ©ng rảnh rang, lát nữa tôi tá»›i đó xem sao.
Nguyệt nương bảo:
- Chà ng ra tiệm, nếu cần rượu và món ăn thì sai gia nhân vỠlấy.
Tây Môn Khánh đáp:
- ÄÆ°á»£c rồi, có gì tôi sẽ cho gia nhân vá».
Nói xong ngồi xuống ăn cÆ¡m. Sau Ä‘o sai chuẩn bị ngá»±a, rồi mặc áo lam, Ä‘i hà i phấn, đội khăn trung tÄ©nh, tá»›i cá»a tiệm ở đưá»ng Sá» Tá». Äại An và Cầm Äồng theo hầu.
Tá»›i nÆ¡i, thấy Ngô Nhị cữu và Lai Chiêu Ä‘ang bán hà ng túi bụi, nhân buổi cuối năm, ngưá»i ra và o mua bán tấp náºp, hai ngưá»i chẳng lúc nà o ngừng taỵ Tây Môn Khánh xuống ngá»±a, Ä‘i thẳng và o phòng trong. Ngô Nhị cữu bước và o vái chà o rồi nói:
- Như thế nà y thì má»™t ngà y lá»i Ãt ra là ba chục lạng.
Tây Môn Khánh gá»i Lai Chiêu và o bảo:
- Phải có riêng một thằng nhỠlo việc cơm nước cho Nhị cữu tỠtế, không được sơ sót.
Lai Chiêu gá»i vợ và o chà o Tây Môn Khánh, Vợ Lai Chiêu thưa:
- Việc cÆ¡m nước cá»§a Nhị cữu do chÃnh tôi lo, quả là không dám lÆ¡ là sÆ¡ sót.
Tây Môn Khánh nhìn ra ngoà i trá»i, thấy âm u, mây Ä‘em kéo vá», gió lạnh nổi lên, là m như sắp có tuyết, tá»± nhiên muốn đến vá»›i Ãi Nguyệt, bèn há»i Cầm Äồng:
- Mau vá» nhà thưa vá»›i Äại nương là cho Ä‘em rượu và đồ ăn tá»›i cho Nhị cữu, rồi Ä‘em cái áo cừu tá»›i cho ta.
Cầm Äồng lên ngá»±a vá» nhà . Lát sau Ä‘em áo trở lại, hai gia nhân khác cÅ©ng Ä‘em rượu thịt tá»›i. Tây Môn Khánh ngồi xuống vá»›i em vợ và i chén rượu, rồi đứng lên bảo:
- Nhị cữu đêm nay nghỉ lại đây cho tiện, cần cái gì thì bảo chúng nó, bây giỠthì tôi vỠnhà .
Nói xong lên ngá»±a cùng hai gia nhân tá»›i nhà Ãi Nguyệt. Ra tá»›i ngoà i thì trá»i bắt đầu xuống tuyết, những bông tuyết bay lả tả trên không. Tây Môn Khánh đội tuyết mà đi.
Tới nơi, Tây Môn Khánh xuống ngựa ngoà i cổng. Một a hòan chạy và o báo:
- Lão gia tới.
Nói xong chạy ra mở cổng. Trịnh bà hoảng lên, vội bước ra nghênh tiếp và o phòng khách thi lễ, đoạn nói:
- Hôm trước, tiện nữ đã được trá»ng thưởng, lão gia còn cho quà nữa. Tiện nữ cÅ©ng khoe là được Äại nương và Tam nương thưởng khăn tay.
Tây Môn Khánh nói:
- Tôi cÅ©ng quấy rầy Nguyệt Thư nhiá»u lắm chứ.
Nói xong ngồi xuống ghế, gá»i Äại An và o bảo:
- Äem ngá»±a buá»™c và o ở đằng sau.
Trịnh bà nói:
- Ãi Nguyệt nó tưởng là lão gia tá»›i hôm qua nên cứ ra và o chỠđợi suốt cả ngà y, đến đêm buồn phiá»n không ngá»§ được nên dáºy trá»…, cả ngà y hôm nay nó cÅ©ng ngá»§, nghe nói lão gia tá»›i nên vá»™i thức dáºy hiên Ä‘ang chải đầu. Xin thỉnh lão gia và o trong cho đỡ lạnh.
Tây Môn Khánh theo Trịnh bà và o phòng trong. Không khà ấm áp hẳn lên nhá» lò sưởi và nhá» cách bà i trà ấm cúng trong phòng. Ãi Hương bước ra lạy chà o và má»i trà . Lát sau Ãi Nguyệt má»›i ra, trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy, tươi cưá»i lạy chà o rồi nói:
- Hôm ná» Äại nương giữ lại lâu quá, vá» tá»›i nhà thì đã canh ba.
Tây Môn Khánh cÅ©ng cưá»i:
- Hôm đó nà ng là m gì mà cùng Quế Thư tấn công Ứng nhị gia quá váºy?
Ãi Nguyệt cong cá»›n:
- Ai bảo ông ta cứ trêu chá»c chúng tôi, giữa bữa tiệc à cứ đùa giỡn là m tổn thương ngưá»i tạ Hôm đó Chúc gia đã say quá, lại bắt chước Ứng gia trêu chá»c chúng tôi nữa chứ.
Tây Môn Khánh nói:
- Nhắc tá»›i Chúc gia ta má»›i nhá»›, ta nghe nói là hôm qua Chúc gia lại há»p mặt vá»›i Vương Tam, má»i Vinh Kiá»u tá»›i vui chÆ¡i phải không?
Ãi Nguyệt nói:
- Äâu dám gá»i Vinh Kiá»u vá» nhà , mà là tá»›i nhà Vinh Kiá»u ở suốt ngà y đêm, hôm nay thì nghe đâu là đang ở nhà Trần Ngá»c Chi.
Qua và i tuần trà , Ãi Nguyệt nói:
- Ngoà i nà y vẫn còn lạnh lắm, thỉnh gia gia và o phòng tôi cho ấm.
Nói xong dẫn Tây Môn Khánh và o phòng riêng, cởi áo cừu cho Tây Môn Khánh rồi chuốc rượu. Uống thêm và i chung nữa, Tây Môn Khánh nói:
- Thôi, ta uống nhiá»u quá rồi, hồi nãy Ä‘ang uống rượu ngoà i tiệm, thấy trá»i lạnh nhá»› nà ng mà đến thăm. Vừa ra tá»›i đưá»ng thì tuyết xuống.
Ãi Nguyệt nói:
- Gia gia tới chẳng hẹn trước gì cả, tôi cứ tưởng hôm qua gia gia tới chứ, nà o ngỠchỠcả một ngà y không thấy, hôm nay không thèm chỠnữa thì gia gia lại tới.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Hôm qua có mấy vị quan tá»›i thăm, báºn quá, là m sao đến được.
Ãi Nguyệt bảo:
- Tôi há»i gia gia nhé, gia gia xem đâu có lông Ä‘iêu, mua cho tôi để tôi cà i mÅ© Ä‘i.
Tây Môn Khánh nói:
- May quá vừa rồi có ngưá»i cho ta Ãt lông Ä‘iêu thứ sản xuất táºn Liêu Äông, các ương nương ở nhà ngưá»i nà o cÅ©ng có mÅ© lông Ä‘iêu, để ta bảo là m má»™t cái tặng nà ng.
Ãi Hương ở ngoà i bước và o nghe váºy liá»n nói:
- Cái gì gia gia cũng chỉ lo cho nó, còn tôi thì chẳng có gì.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Nếu váºy thì hai chị em má»—i ngưá»i má»™t cái.
Hai chịi em vá»™i đứng dáºy vái tạ rồi ngồi xuống. Tây Môn Khánh dặn:
- Nhưng mà đừng nói lại với Quế Thư và Ngân Thư là m gì.
Ãi Hương đáp:
- Chúng tôi biết rồi, gia gia khá»i dặn. Hôm ná» chúng tôi tá»›i hát hầu gia gia mà Quế Thư cÅ©ng biết, sau đó há»i tôi. Tôi không giấu, nói rằng hôm đó bốn ngưá»i chúng tôi được gá»i, nhưng vì trong tiệc có Vương Tam nên gia gia không tiện cho gá»i thư thá»± Nghe tôi nói xong, Quế Thư im lặng.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nà ng trả lá»i như váºy là tốt lắm. CÅ©ng như Lý Minh đó, ta có cho gá»i đâu, sau phải nhỠỨng nhị gia tá»›i nói khó vá»›i ta, ta má»›i cho gá»i đấy chứ. Còn Quế Thư thì ta cứ mặc kệ. Mãi tá»›i hôm sinh nháºt Tam nương, Quế Thư má»›i Ä‘em lá»… tá»›i, rồi khóc lóc xin lá»—i ta, lại nhá» các nương nương nói dùm. Ta cho lui tá»›i nhưng không háºu đãi như trước nữa. Hôm ná» ta giữ Ngân Nhi ở lại má»™t đêm rồi hôm sau trá»ng thưởng để cho Quế Thư nó mở mắt ra.
Ãi Nguyệt nói:
- Chết không, tôi không được biết sinh nháºt cá»§a Tam nương thà nh thá» không tá»›i lạy mừng được.
Tây Môn Khánh bảo:
- Không biết thì có gì đáng trách. Hôm nà o ta đã tiệc thì nà ng nhá»› gá»i Ngân Nhi cùng đến.
Ãi Nguyệt đáp:
- Gia gia dặn, tôi xin nhớ.
Nói xong bà y bà i ra, ba ngưá»i đánh bà i giải trà trong khi đó a hoà n bà y rượu thịt. Tiệc bà y xong, hai chị em ngồi hai bên lả lÆ¡i chuốc rượu cho Tây Môn Khánh. Rồi sau đó hai chị em thay phiên nhau kẻ chuốc rượu ngưá»i đà n hát, thanh sắc nồng nà n khiến Tây Môn Khánh cảm thấy ngất ngây. Bá»—ng Tây Môn Khánh chú ý tá»›i bức tranh mỹ nhân treo gần giưá»ng Ãi Nguyệt, trên đó có đỠmấy câu:
- Ngá»c tuyết tinh thần như Trá»ng Diá»…m,
Quỳnh Lâm tà i mạo vượt Văn Quân.
Bên dưới đỠmấy chữ "Tam Tuyá»n chá»§ nhân tùy bút", Tây Môn Khánh Ä‘á»c xong cau mà y há»i:
- Tam Tuyá»n là hiệu cá»§a Vương Tam phải không?
Ãi Nguyệt thất sắc, vá»™i nói chữa:
- Thưa không, mấy câu thÆ¡ nà y là do Vương Tam là m từ lâu lắm rồi, bây giá» Vương Tam không lấy hiệu là Tam Tuyá»n nữa, mà lấy hiệu là Tiểu Hiên. Vương Tam nói cho má»i ngưá»i biết rằng, hiệu cá»§a gia gia là Tứ Tuyá»n, nên hắn không dám lấy hiệu là Tam Tuyá»n nữa, sợ xúc phạm tá»›i gia gia, do đó má»›i đổi là Tiểu Hiên.
Nói xong đứng dáºy lấy bút xoá mấy chữ "Tam Tuyá»n tùy bút" Ä‘i. Tây Môn Khánh hà i lòng lắm, cưá»i bảo:
- Váºy mà ta chưa biết chuyện hắn đổi hiệu đấy.
Ãi Nguyệt nói:
- Thì tôi cÅ©ng nghe ngưá»i ta nói lại nên má»›i biết đấy chứ. Nghe nói phụ thân hắn hiệu là Dáºt Hiên, nên hắn đổi hiệu là Tiểu Hiên.
Nói và i câu nữa thì Ãi Hương kiếm cá»› ra ngoà i để má»™t mình Ãi Nguyệt tiếp Tây Môn Khánh, hai ngưá»i ká» vai áp má uống rượu trò chuyện. Tây Môn Khánh nói:
- Hôm trước Lâm thái thái bà y tiệc má»i ta tá»›i rồi gá»i Vương Tam và o, bảo lạy ta, nháºn ta là m nghÄ©a phụ. Vương tam lạy xong, Lâm thái thái còn khẩn khoản nhá» ta dạy dá»— Vương Tam nữa.
Ãi Nguyệt vá»— tay cưá»i:
- Như váºy là gia gia đã chiếm được Lâm thái thái rồi phải không? Toà n là công lao cá»§a tôi cả đấy nhé, tôi nói có sai đâu. Rồi nay mai vợ Vương Tam cÅ©ng thuá»™c vá» gia gia cho mà coi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Äể hôm nà o ta cÅ©ng phải có lá»… tạ Lâm thái thái má»›i được. Rồi ra giêng sẽ má»i Lâm thái thái và vợ Vương Tam tá»›i nhà ta xem đèn thưởng tiết Nguyên Tiêu, để xem vợ Vương Tam có chịu Ä‘i hay không.
Ãi Nguyệt nói:
- Chịu chứ sao không, gia gia chưa thấy đó thôi, vợ Vương Tam quả là trang sắc nước hương trá»i, muôn phần kiá»u diá»…m yểu Ä‘iệu, năm nay má»›i mưá»i chÃn tuổi mà sống trong nhà như má»™t bà goá, bởi vì Vương Tam có bao giỠở nhà đâu. Gia gia chịu khó bá» công phu thì thế nà o cÅ©ng chiếm được.
Uống rượu chuyện trò má»™t lúc nữa, Tây Môn Khánh gá»i Äại An và o há»i:
- Äã có đèn và dù chưa?
Äại An thưa:
- Cầm Äồng đã vá» nhà lấy rồi.
Tây Môn Khánh đứng dáºy cáo từ. Ãi Nguyệt nÅ©ng nịu nắm tay dẫn ra ngoà i. Tây Môn Khánh lên ngá»±a. Cầm Äồng cầm đèn, Äại An che dù. Ãi Nguyệt dặn:
- Lúc nà o gia gia nhớ tôi thì cứ đến nhé.
Tây Môn Khánh đáp:
- Biết rồi, khá»i dặn.
Nói xong, chá»§ tá»› ra vá». Tá»›i nhà , gặp Nguyệt nương, Tây Môn Khánh nói dối là uống rượu vá»›i Ngô Nhị cữu tại tiệm, bây giá» má»›i vá». Äêm đó Tây Môn Khánh nghỉ lại vá»›i Nguyệt nương.
Hôm sau là ngà y mồng tám, Tây Môn Khánh nghe nói là Hà Thiên há»™ đã Ä‘em hà nh lý vá» nhà má»›i, liá»n sai gia nhân Ä‘em bốn quả đựng thá»±c phẩm và trà lại tặng.
Lát sau, thì Bá Tước đội tuyết mò đến. Tây Môn Khánh thấy trá»i gió lá»›n lạnh quá, bèn giữ Bá Tước ở lại ăn cháo uống rượu. Hai ngưá»i trò chuyện bên lò sưởi, Tây Môn Khánh bảo:
- Lá»… mừng Kiá»u thân gia và Vân chỉ huy hôm qua tôi đã cho Ä‘em Ä‘i rồi, tôi lại lo luôn cho phần cá»§a nhị ca, như váºy nhị ca khá»i phải lo gì nữa, cứ đợi ngà y được má»i Ä‘i dá»± tiệc mà thôi.
Bá Tước hết lá»i cảm tạ rồi há»i:
- Hôm qua An đại nhân tá»›i đây có chuyện gì váºy? hai vị quan cùng Ä‘i là ai thế?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hai ngưá»i cùng Ä‘i vá»›i An đại nhân thì má»™t ngưá»i là quan Bình bị há» Lôi, má»™t ngưá»i là quan Tham nghị há» Uông, Ä‘á»u là ngưá»i Triết Giang. Ba ngưá»i tá»›i đây là để nhá» tôi bà y tiệc khoản đãi vị Tri phá»§ há» Triệu ở Hà ng Châu vừa được thăng chức Äại lý Tá»± thừa và đổi vá» kinh. An đại nhân nhá» vả chẳng lẽ tôi không nháºn lá»i, nhưng hỠđưa tiá»n là m tiệc mà chỉ có ba lạng bạc.
Bá Tước nói:
- Mấy ông quan văn mà chẳng lẽ lại nghèo thế hay sao? ba lạng thì sao đủ, đại ca chắc là phải bù thêm nhiá»u lắm.
Tây Môn Khánh nói:
- Lôi Bình bị lại là vị quan đã thả cha vợ và em vợ Hoà ng Tứ lúc trước, hôm qua ông ta cũng nhắc tới chuyện đó, bảo là không ghép tội gì cả.
Bá Tước nói:
- Chá»— quen biết giúp đỡ như váºy thì đại ca cÅ©ng nên bà y tiệc giúp lại há».
Nói chuyện má»™t lúc thì Bá Tước gá»i gia nhân cá»§a mình:
- Ứng Bảo, ngươi bảo ngưá»i đó tá»›i lạy chà o lão gia đây Ä‘i.
Tây Môn Khánh ngạc nhiên:
- Ngưá»i nà o váºy?
Bá Tước đáp:
- À, thằng nhỠnà y trước kia cũng là con nhà tỠtế, nhưng cha mẹ mất sớm, từ nhỠở trong nhà Vương Hoà ng thân là m việc lặt vặt, nó cũng đã có vợ nhưng vừa có chuyện bất hoà với đám gia nhân hỠVương nên đã xin ra. Hiệ nó thất nghiệp, chẳng có công ăn việc là m gì cả, nó lại là bạn của thằng Ứng Bảo bên tôi, nên mới nhỠỨng Bảo tìm cho việc là m. Ứng Bảo thưa với tôi là để xin cho bạn nó và hầu hạ đại ca bên nà y, nhưng tôi có nói là chẳng hiểu đại ca có dùng hay không.
Äoạn quay ra há»i Ứng Bảo:
- Bạn mà y nó tên gì?
Ứng Bảo đáp
- Nó là Lai Hữu.
Nói xong ra gá»i Lai Hữu và o. Lai Hữu lạy chà o Tây Môn Khánh rồi lui ra má»™t bên chắp tay đứng chỠđợi. Bá Tước chỉ Lai Hữu nói:
- Äại ca thấy ngưá»i ngợm nó cÅ©ng được đấy chứ.
Tây Môn Khánh há»i:
- Ngươi bao nhiêu tuổi?
Lai Hữu đáp:
- Thưa, tôi hai mươi.
Tây Môn Khánh lại há»i:
- Mà y có vợ nhưng đã có con chưa?
Lai Hữu đáp:
- Chúng tôi chỉ có hai vợ chồng.
Ứng Bảo đứng bên nói và o:
- Chẳng giấu gì lão gia, vợ nó má»›i mưá»i chÃn tuổi, ngưá»i có nhan sắc mà vá may nấu nướng cái gì cÅ©ng giá»i.
Tây Môn Khánh nhìn Lai Hữu má»™t hồi, thấy có vẻ chất phát tháºt thà bèn há»i:
- Nhị gia đây đã thương ngươi mà nói vá»›i ta thì ngươi nên hết lòng hầu hạ tạ Thôi, để chá» ngà y tốt, tá»›i là m giấy rồi vợ chồng ngươi dá»n tá»›i đây mà ở.
Lai Hữu vá»™i sụp lạy bốn lạy. Tây Môn Khánh bảo Cầm Äồng:
- Ngươi dẫn Lai Hữu và o trong cho nó lạy chà o Äại nương và các nương nương.
Sau khi Lai Hữu và o lạy chà o, Nguyệt nương cho vợ chồng Lai Hữu ngụ tại căn nhà của vợ chồng Lai Vượng trước.
Ngoà i nà y, Bá Tước ngồi một lúc nữa rồi cáo từ.
Lai Hữu là m giấy đầu thân có Ứng Bảo đứng ra bảo lãnh rồi giao giấy cho Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh đổi tên Lai Hữu thà nh Lai Tước.
Lại nói vỠđám gia nhân được Tây Môn Khánh tin dùng như Äại An, Bình An, Há»a Äồng, Cầm Äồng thưá»ng được vợ Bôn Tứ má»i tá»›i nhà uống trà uống rượu, lâu dần thà nh quen, những khi Bôn Tứ ở ngoà i tiệm vá», thấy váºy cÅ©ng chẳng nói gì. Thá»i gian Bôn Tứ Ä‘i vắng, nhiá»u hôm đám gia nhân nà y tá»›i nhà Bôn Tứ uống rượu đến đêm. Trong khi chén chú chén anh, chuyện gì cÅ©ng được Ä‘em ra nói, kể cả những chuyện kÃn trong nhà , do đó chuyện nhà Tây Môn Khánh lá»t ra ngoà i rất nhiá»u.
Hôm sau là ngà y mồng chÃn, Tây Môn Khánh báºn rá»™n bà y tiệc để cho An Lang trung, Lôi Bình bị và Uông Tham nghị khoản đãi Triệu tri phá»§.
CÅ©ng hôm đó, ngay từ sáng sá»›m, vợ chồng Lai Tước đã dá»n đồ đạc tá»›i. Vợ Lai Tước và o thượng phòng lạy chà o Nguyệt nương và các tiểu nương. Vợ Lai Tước mặc chiếc áo tÃa, chiếc quần vải xanh, vóc ngưá»i thon nhá», khuôn mặt đẹp, da trắng, chân tay xinh nhá». Nguyệt nương há»i chuyện may vá bếp núc thì thấy biết nhiá»u, bèn đổi tên là Huệ Nguyên, để cùng Huệ Tú, Huệ Tưá»ng lo việc nấu nướng.
Mấy hôm sau thì Dương cô nương qua Ä‘á»i, An Äồng từ ngá»ai thà nh há»›t hải và o báo tang. Tây Môn Khánh sai Ä‘em năm lạng bạc và rất nhiá»u lá»… váºt thá»±c phẩm tá»›i Ä‘iếu tang. Nguyệt nương và các tiểu nương, trừ Tuyết Nga ở nhà coi nhà , Ä‘á»u tá»›i giúp việc ma chaỵ Cầm Äồng, Kỳ Äồng, Lai Tước, Lai An Ä‘i theo.
Tây Môn Khánh sang cá»a tiệm tÆ¡ lụa ở trước nhà , chá»n mấy cái mÅ© lông Ä‘iêu, sai Äại An Ä‘em tá»›i cho chị em Ãi Nguyệt, lại gói mưá»i lạng bạc để Ãi Nguyệt ăn tết.
Äại An được Ãi Nguyệt giữ lại uống rượu và tặng ba tiá»n.
Äại An vá» thưa vá»›i chá»§:
- Nguyệt di nói là đa tạ gia gia, rồi cho tôi ăn uống và tặng ba tiá»n.
Tây Môn Khánh bảo:
- Ừ thì giữ lấy mà tiêu.
Chợt nhá»› ra Ä‘iá»u gì, bèn há»i:
- Mà nà y, Bôn Tứ không có nhà , mà y đến nhà Bôn Tứ là m gì váºy? hồi sáng tao thấy mà y ở đó ra mà .
Äại An vá»™i thưa:
- Từ ngà y con gái lá»›n Bôn Tứ lấy chồng thì trong nhà không có ai là m đỡ công việc, nên vợ Bôn Tứ thưá»ng nhá» anh em chúng tôi là m giúp chuyện nà y chuyện kia, hoặc mua bán giùm thứ nà y thứ kia.
Tây Môn Khánh gáºt đầu:
- Nếu váºy thì vợ Bôn Tứ nhá» vả gì, các ngươi nhá»› giúp cho tá» tế.
Äoạn thấp giá»ng bảo:
- Nà y, mà y thỠtới nói là gia gia muốn tới thăm xem vợ Bôn Tứ nói sao. Nếu chịu thì mà y bảo đưa cái khăn tay, mang vỠcho ta tin.
Äại An gáºt đầu đáp nhá»:
- Thưa tôi hiểu rồi.
Nói xong đi ngay.
Tây Môn Khánh vá» nhà , Vương Kinh đã ra tiệm kim hoà n lấy mấy cây trâm và Ãt nữ trang vỠđưa cho chá»§. Tây Môn Khánh để bốn cây trâm bạc lại, còn bao nhiêu thì bá» và o tay áo, rồi xuống phòng Bình Nhi, cho Như à má»™t đôi trâm và Ãt nữ trang. Nghênh Xuân cÅ©ng được má»™t đôi trâm bạc. Hai ngưá»i lạy tạ, Như à bảo Nghênh Xuân Ä‘em cÆ¡m lên, Tây Môn Khánh ăn xong, trở lên thư phòng.
Lát sau Äại An vá», nghe nói chá»§ ở thư phòng, bèn bước và o, nhưng thấy có Vương Kinh nên cứ im lặng, không nói gì. Tây Môn Khánh biết ý, sai Vương Kinh và o nhà sau lo pha trà , Äại An vá»™i bước tá»›i ghé tai chá»§ nói nhá»:
- Tôi Ä‘em lá»i gia gia dặn, nói vá»›i vợ Bôn Tứ thì vợ Bôn Tứ cưá»i rồi hẹn là tối nay thỉnh gia gia tá»›i, lại đưa cho tôi cái khăn tay nà y đây.
Nói xong đưa chiếc khăn tay nhá» bằng gấm thêu, xông mùi thÆ¡m ngát. Tây Môn Khánh mừng lắm, bá» ngay và o trong tay áo, thì vừa lúc Vương Kinh Ä‘em trà lên. Tây Môn Khánh uống trà rồi sang căn nhà đối diện coi thợ sá»a sang lại phòng ốc. Lát sau gia nhân tá»›i thưa:
- Hoa Äại cữu tá»›i.
Tây Môn Khánh bảo:
- Má»i sang bên nà y.
Nói xong và o thư phòng đợi. Hoa Tá» Do bước và o vái chà o, cảm tạ vá» bữa tiệc hôm ná», Hoa. Äồng Ä‘em trà ra, hai ngưá»i uống trà nói chuyện, Hoa Tá» Do nói:
- Ở ngoại thà nh có ngưá»i khách buôn cần bán gấp năm trăm bao gạo thứ thượng đẳng, tôi nghÄ© là dượng nên mua thì được giá há»i.
Tây Môn Khánh bảo:
- Hiện đưá»ng sông Ä‘ang bị nghẽn, gạo đắt lắm, mấy hôm nữa Ä‘i lại thông thương, giá gạo sẽ sụt, mua bây giỠđể chịu lá»— hay sao? vả lại trong nhà hiện cÅ©ng không dư tiá»n.
Äoạn quay lại bảo Äại An:
- Dá»n bà n ra, rồi vá» nhà lấy rượu thịt sang đây cho đại cữu dùng.
Lại bảo Cầm Äồng:
- Ngươi nhỠỨng Nhị gia tới đây hầu rượu đại cữu.
Lát sau, Bá Tước đến. Ba ngưá»i uống rượu trò chuyện. Lại có đồ đệ cá»§a Ngô Äạo quan Ä‘em lá»… váºt và sá»› cúng đến. Tây Môn Khánh cÅ©ng má»i ngồi uống rượu, rồi đưa tiá»n để chuẩn bị cho lá»… trăm ngà y cá»§a Bình Nhi.
Tá»›i chiá»u thì Hoa Äại cữu và đồ đệ Ngô Äạo quan cáo từ. Tây Môn Khánh sai gia nhân ra tiệm, bảo Cam quản lý đóng cá»a tiệm, vá» uống rá»±ou nói chuyện.
Tá»›i gần tối thì Nguyệt nương và các tiểu nương vá» tá»›i nhà . Lai An tá»›i báo, Bá Tước há»i:
- Các tẩu tẩu hôm nay Ä‘i đâu váºy?
Tây Môn Khánh đáp:
- Dương cô nương mất rồi, các nương nương tôi tá»›i đó lo mà chay, tôi cÅ©ng đã gá»i lá»… tá»›i Ä‘iếu rồi.
Bá Tước lại há»i:
- Chẳng hay lão nhân gia thỠbao nhiêu tuổi?
Tây Môn Khánh đáp:
- CÅ©ng bảy nhăm bảy sáu gì đó, nhưng con trai con gái cÅ©ng không có, chỉ nhá» mấy ngưá»i cháu. Mấy năm nay tôi cÅ©ng giúp đỡ nhiá»u lắm.
Bá Tước bảo:
- Thế là lão nhân gia có phúc lắm đấy chứ. Gia gia giúp đỡ như váºy cÅ©ng là là m được Ä‘iá»u ân đức.
Qua và i tuần rượu nữa, Bá Tước và Cam quản lý cáo từ. Tây Môn Khánh đứng dáºy dặn gia nhân Vương Hiển đóng cá»ong rồi vá» nhà , nhưng nhân lúc vắng ngưá»i, liá»n vòng ra sau, và o phòng Bôn Tứ.
Vợ Bôn Tứ trang Ä‘iểm sẵn, ngồi đợi từ lâu, thấy má»™t bóng Ä‘en từ trong tối bước ra thì biết ngay là Tây Môn Khánh, vá»™i mở cá»a, Tây Môn Khánh bước và o, vợ Bôn Tứ đóng cá»a lại rồi nói:
- Thỉnh gia gia và o trong nà y ngồi cho đỡ lạnh.
Nói xong dẫn Tây Môn Khánh và o gian buồn nhá» bên trong, nÆ¡i đây đèn nến sáng trưng, xếp dá»n ngăn nắp. Vợ Bôn Tứ Ä‘em trà ra, hai tay nâng má»i rồi nói nhá»:
- Chỉ sợ Hà n tẩu ở ngay sát vách biết thôi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Không biết được đâu.
Nói xong đưa cho vợ Bôn Tứ má»™t đôi trâm bạc và má»™t gói bạc vụn chừng năm sáu lạng. Vợ Bôn Tứ mừng quýnh, rối rÃt cám Æ¡n. Tây Môn Khánh bảo:
- Äể mua nữ trang đến tết mà đeo.
Nói xong thổi bá»›t nến trên bà n rồi kéo vợ Bôn Tứ xuống chiếc giưá»ng cạnh đó...
Vợ Bôn Tứ đã không còn trẻ trung gì, nhan sắc cÅ©ng chỉ trung bình, không có Ä‘iểm nà o hÆ¡n ngưá»i, váºy mà không hiểu sao Tây Môn Khánh lại thÃch, có lẽ chỉ là ý thÃch trong giây lát mà thôi.
Sau cuá»™c mây mưa vụng trá»™m và ngắn ngá»§i, vợ Bôn Tứ đưa Tây Môn Khánh ra. Äại An đã chá» sẵn bên ngoà i, đưa chá»§ và o nhà . Chá»§ tá»› cho là không ai hay biết.
Sau đó, Tây Môn Khánh còn đi lại với vợ Bôn Tứ mấy lần nữa.
Tháºt là :
Äã chẳng ai hay biết
Chuyện gì lại không là m.
NgỠđâu chuyện kÃn không lá»t khá»i con mắt cá»§a Hà n tẩu ở ngay phòng sát vách. Hà n tẩu nói cho Xuân Mai, Xuân Mai kể lại cho Kim Liên. Kim Liên không nói gì.
Ãt hôm sau, và o ngà y rằm tháng chạp, do lá»i má»i cá»§a Kiá»u Äại há»™, Tây Môn Khánh, Ngô Äại cữu và Bá Tước Ä‘á»u tá»›i uống rượu nghe hát. Tiệc đến canh hai má»›i vãn.
Hôm sau, Kiá»u Äại há»™ lại sai gia nhân Ä‘em lá»… tá»›i cảm Æ¡n...
Nay nói vá» Thôi Bản, sau khi mua hai ngà n lạng hà ng hó ở Hồ Châu gồm vải lụa tÆ¡ sợi, thượng tuần tháng chạp chở thuyá»n hà ng vá». Tá»›i bến Lâm Thanh, Thôi Bản sai Vinh Hải coi thuyá»n hà ng còn mình thì lên bá»™ để lo thuế má, rồi trở vá» nhà Tây Môn Khánh.
Cầm Äồng thấy Thôi Bản thì reo lên:
- Thôi đại ca đã vá», thỉnh đại ca lên ngồi ở đại sảnh, gia gia hiện Ä‘ang ở nhà đối diện, để tôi Ä‘i má»i vá».
Nói xong Ä‘i ngay, tá»›i nÆ¡i, chẳng thấy chá»§ đâu, Cầm Äồng bèn há»i Bình An, Bình An đáp:
- Có lẽ gia gia ở háºu phòng chăng.
Cầm Äồng bèn và o há»i Nguyệt nương, Nguyệt nương bảo:
- Æ hay, thằng khốn nà y, gia gia mà y Ä‘i đâu chứ có ở đây đâu.
Cầm Äồng Ä‘i há»i khắp lượt các phòng các bà chá»§, lại và o cả thư phòng trong hoa viên, cÅ©ng chẳng thấy đâu. Cầm Äồng tìm mãi không thấy, đứng ngay giữa sân mà n nói lá»›n:
- Lạ quá nhỉ, gia gia ở nhà chứ có đi đâu, mà ban ngà y ban mặt tìm khắp nơi trong nhà cũng không thấy. Thôi đại ca chở hà ng vỠrồi, đang ngồi chỠgia gia kia kìa...
Äại An đứng gần đó, nghe váºy cÅ©ng chẳng nói gì.
Bá»—ng thấy Tây Môn Khánh từ phÃa sau tá»›i, mấy gia nhân giáºt cả mình. Thì ra Tây Môn Khánh Ä‘ang ở trong phòng vợ Bôn Tứ, nghe nói là Thôi Bản vá» nên vá»™i bước ra. Äại An đưa chá»§ và o đại sảnh.
Tây Môn Khánh và o trong rồi, Bình An chỉ tay và o mặt Cầm Äồng mà bảo:
- Ai bảo mà y lo cho Thôi đại ca quá váºy? nà y, nhanh nhẩu Ä‘oảng có bữa ăn đòn đó em ạ.
Tây Môn Khánh bước lên đại sảnh, Thôi Bản sụp xuống lạy chà o, giao sổ sách rồi nói:
- Hà ng đã vá» tá»›i bến, chỉ còn chỠđóng thuế là bốc lên xe, ngà y mồng má»™t tháng chạp vừa rồi thì tôi lên đưá»ng vá», tá»›i Dương Châu thì chia tay vá»›i mấy ngưá»i kia, há» Ä‘i Hà ng Châu, còn tôi thì tá»›i nhà Miêu Thanh nghỉ lại hai ngà y. Miêu Thanh lúc nà o cÅ©ng nhá»› Æ¡n gia gia, nên đã bá» ra mưá»i lạng bạc, mua má»™t thiếu nữ ngưá»i Dương Châu, má»›i mưá»i sáu tuổi, tên là Sở Vân, thôi thì da trắng như tuyết, mặt đẹp như ngá»c, mắt phượng mà y ngà i, môi son má phấn, đôi chân nhỠđúng ba tấc, rõ là trang sắc nước hương trá»i, có cái vẻ cá lặn nhạn sa, hoa nhưá»ng nguyệt thẹn, lại giá»i đà n ca, thuá»™c tá»›i hÆ¡n ba ngà n khúc hát lá»›n nhá». Hiện Miêu Thanh còn giữ tại nhà để chuẩn bị hà nh lý quần áo, sang xuân khi có thuyá»n cá»§a Lai Bảo và Hà n quản lý ghé đó, sẽ đưa nà ng Sở Vân vỠđể gia gia tiêu sầu giải muá»™n.
Tây Môn Khánh nghe xong mừng lắm, bảo:
- Dưới thuyá»n ngươi không có vải vóc lụa là hay sao, mà ta ở đây không có nữ trang quần áo hay sao, mà phải phiá»n Miêu Thanh như váºy, sao không đưa ngay theo thuyá»n ngươi vỠđây có được không. Ta tháºt giáºn không có phép đằng vân để bay ngay tá»›i Dương Châu chiêm ngưỡng dung nhan ngưá»i ngá»c.
Nói xong sai gia nhân dá»n rượu thịt ra, tá»± tay rót rượu má»i Thôi Bản. Sau đó lấy ra năm mươi lạng bạc, viết má»™t phong thư cho Tiá»n chá»§ sá»±, nhá» lo giùm việc thuế má.
Thôi Bản ăn uống no nê, nháºn thư và bạc rồi cáo từ để vá» bên Kiá»u Äại há»™ thưa chuyện buôn bán.
Bên ngoà i, Cầm Äồng hiểu chuyện, lo sợ lắm, yên trà rằng phen nà y không thoát khá»i cá»±c hình đòn vá»t. Bình An thấy mãi Tây Môn Khánh không cho gá»i Cầm Äồng thì dà ngón tay và o trán Cầm Äồng mà bảo:
- Phúc bảy mươi Ä‘á»i nhà mà y đấy em ạ, không hiểu sao hôm nay gia gia có chuyện gì vui mừng mà quên hẳn tá»™i mà y, chứ không thì cứ gá»i là ốm đòn.
Cầm Äồng nghe váºy mừng lắm, cưá»i bảo:
- Tháºt chỉ có anh là rõ tÃnh gia gia mà thôi.
Thôi Bản cho xe chở hà ng lên chất tại cá»a tiệm ở đưá»ng Sư Tá» xong thì cÅ©ng tá»›i hạ tuần tháng chạp. Tây Môn Khánh báºn rá»™n lo gá»i lá»… váºt chúc tết các quan và thân bằng quyến thuá»™c.
Bá»—ng có gia nhân cá»§a Kinh Äô giám Ä‘em thiếp tá»›i, trong thiếp viết:
- Tống Ngá»± sỠđã gá»i bản tâu trình vá» kinh lâu rồi, chắc đã có nói vá» vụ thăng thưởng cuối năm, phiá»n đại nhân cho ngưá»i tá»›i Sát viện há»i Tống công giùm há».
Tây Môn Khánh sai ngay mấy viên Tiết cấp tá»›i phá»§ giám sát ngá»± sá» há»i thăm tin tức, thì quả nhiên đã có văn thư gá»i lên kinh rồi, mấy viên Tiết cấp sao lại văn thư đó Ä‘em vá» trình Tây Môn Khánh. Văn thư viết như sau:
- SÆ¡n Äông tuần án giám sát ngá»± sá», có nhiệm vụ tiến cá» hoặc đà n hặc các quan văn võ địa phương để khuyến khÃch ngưá»i đức độ hiá»n tà i, trừng phạt kẻ bất tà i tham nhÅ©ng, hầu biểu dương thánh đức cho địa phương yên ổn, dân gian an lạc. Do đó hằng lưu tâm đến tất cả các quan lại địa phương rồi cứ theo sá»± tháºt mà tâu trần không dám mảy may giấu giếm. Thấy rằng, SÆ¡n Äông Tả Bố chÃnh Trần Tứ Châm là ngưá»i tiết tháo trung trinh, thanh liên cương trá»±c, được dân tình ca tụng. Äá» há»c phó sứ Trần ChÃnh Vị há»c hạnh kiêm toà n, má»™t lòng lo nhiệm vụ. Bình bị phó sá»± Lôi Khải Nguyên được quân dân cảm phục ân uỵ Tế Nam Tri phá»§ Trương Thúc Dạ có tà i kinh tế giúp cho dân no ấm. Äông Bình Tri phá»§ Hồ Sư Văn thanh liêm cẩn tháºn, biết thương dân. Mấy ngưá»i nà y cần được nâng đỡ thăng thưởng. Lại được biết, Tả Tham nghị Phùng Äình Há»c gian tham lá»™ng quyá»n, Äông Xương tri phá»§ Từ Hùng ăn hối lá»™, thao túng công đưá»ng. Hai ngưá»i nà y nên bãi chức. Lại được biết Tả quan viện Kiểm sá»± Thá»§ bị Chu Tú tà i ba lão luyện đức độ được quân dân mến phục, giặc cướp xa gần khiếp vÃa. Tế Châu binh mã Äô giám KÃnh Trung tuổi trẻ tà i cao, xuất thân Võ Cá», xứng tà i là m tướng, chỉ huy cá»±c nghiêm minh. Hai ngưá»i nà y xứng đáng được thăng chức. Thanh Hà huyện Thiên há»™ Ngô Khải tà i giá»i đức độ, lo việc binh rất trung kiên, nay lo việc kho đụn khiến quân lÃnh được no đủ, khiến tinh thần quân lÃnh lên cao, rất đáng được thăng thưởng...
Sau đó là mấy câu văn ca tụng thánh triá»u và bà y tá» lòng vô tư công bằng cá»§a Tống Ngá»± sá».
Tây Môn Khánh xem xong vui lắm, cầm bản sao văn thư và o bảo vợ:
- Tống Ngá»± sỠđã tâu trình, xin thăng thưởng cho đại ca cá»§a nà ng đây nà y. Cả Chu Thá»§ bị và Kinh Äô giám cÅ©ng được đỠnghị nữa. Bây giá» phải cho má»i Äại cữu tá»›i để báo tin má»›i được.
Nguyệt nương đáp:
- Chà nb bảo chúng nó má»i Ä‘i, tôi lo dá»n rượu thịt để anh em ăn uống. Tôi nghÄ© là trong vụ thăng thưởng nà y, thế nà o cÅ©ng phải tốn kém.
Tây Môn Khánh bảo:
- Không sao, có gì thì tôi cho mượn chứ lo gì.
Nói xong trở ra đại sảnh. Lát sau Ngô Äại cữu tá»›i, Tây Môn Khánh má»i ngồi rồi đưa bản sao văn thư tâu trình cá»§a Tống Ngá»± sá». Ngô Äại cữu xem xong mừng lắm, đứng dáºy vái tạ:
- Tháºt là nhá» dượng hết lòng lo cho, Æ¡n nà y tôi xin ghi khắc.
Tây Môn Khánh bảo:
- Chá»— anh em trong nhà , sao Äại cữu lại nói váºy. Tiệc tùng mừng thăng chức có tôi lo liệu cho, Äại cữu không phải lo gì cả.
Ngô Äại cữu lại vái tạ, rồi và o thăm Nguyệt nương. Lát sau Ngô Äại cữu ăn uống vui vẻ vá»›i em gái và em rể.
Tây Môn Khánh lại sai Äại An Ä‘em thiếp tá»›i báo tin mừng cho Chu Thá»§ bị và Kinh Äô giám.
|

12-10-2008, 10:58 AM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 79
Những Ngà y Tết Tưng Bừng
Sáng sá»›m hôm sau Kinh Äô giám đã cưỡi ngá»±a tá»›i bái tạ, nói:
- Hôm qua nháºn được tin mừng, vãn sinh thấy quả là đại nhân có lòng ưu ái lắm, nên đã phi tâm lo cho, Æ¡n nà y nguyện ghi khắc không quên.
Hai ngưá»i uống trà nói chuyện má»™t lúc thì Kinh Äô giám đứng dáºy cáo từ. Lúc sắp ra vá» há»i:
- Vân đại nhân chừng nà o cho chúng mình uống rượu mừng?
Tây Môn Khánh đáp:
- chắc là cÅ©ng sắp rồi, không má»i đâu được.
Nói xong tiá»…n Kinh Äô giám ra vá».
Trở lại đại sảnh, Tây Môn Khánh sai giết má»™t con lợn, má»™t con dê, soạn má»™t vò rượu ngon, má»™t xấp đại hồng thêu, má»™t xấp lụa xanh và má»™t trăm cái bánh, rồi sai Xuân Hồng cầm thiếp Ä‘em tá»›i phá»§ Giám sát tạ Æ n Tống ngá»± sá».
Xuân Hồng Ä‘em lá»… tá»›i, Tống Ngá»± sá» cho gá»i và o háºu sảnh, thưởng trà và ba tiá»n, rồi sai Ä‘em hồi thiếp vá» cho chá»§.
Xuân Hồng Ä‘em thiếp vá», Tây Môn Khánh mở ra xem thấy viết:
"KÃnh gá»i đại cẩm y Tây Môn Khánh tiên sinh, đã hai lần vãn sinh quấy rầy quý phá»§, được tiên sinh lo cho tháºp phần chu đáo, nay lại cho lá»… háºu như thế nà y, vãn sinh luống những hổ thẹn, chẳng biết lấy gì báo đáp. Việc cá»§a nhị vị Kinh, Ngô như váºy là xong, vãn sinh cÅ©ng bá»›t phần lo lắng. Nay có thiếp nà y Ä‘a tạ đại nhân. Vãn sinh Tống Kiá»u Niên kÃnh bái".
Sau đó gia nhân của Tống ngự sỠđem tới một trăm cuốn lịch năm mới, một xấp giấy tốt gồm một vạn tỠvà một con lợn để đáp lễ.
Ãt hôm sau thì có văn thư vá», thăng Ngô Äại cữu lên chức chỉ huy Kiểm sá»±. Tây Môn Khánh đưa cho anh vợ ba chục lạng bạc để lo là m tiệc mừng.
Ngà y hai mươi bốn thì Ngô Äại cữu nháºn được ấn tÃn má»›i. Tây Môn Khánh lại sai Ä‘em má»™t con dê má»™t vò rượu, và nhá» ngưá»i viết má»™t áng văn chúc mừng trên lụa, sai gia nhân Ä‘em tá»›i mừng.
Sau khi Ngô Äại cữu nháºm chức má»›i, Tây Môn Khánh lại bà y tiệc má»i Ngô Äại cữu tá»›i để chúc mừng.
Tiếp đó thì gia quyến của Hà Thiên hộ từ kinh tới. Tây Môn Khánh sai viết thiếp, đỠtên Nguyệt nương, rồi cho gia nhân đem trà và bánh tới mừng gia quyến hỠHà .
Ngà y hai mươi sáu, Tây Môn Khánh má»i Ngô Äạo quan và mưá»i hai vị đạo sÄ© cá»§a miếu Ngá»c Hoà ng tá»›i nhà tụng kinh là m lá»… trăm ngà y cho Bình Nhị Thân bằng quyến thuá»™c Ä‘á»u Ä‘em lá»… váºt tá»›i. Tây Môn Khánh cho bà y tiệc khoản đãi má»i ngưá»i. Tiệc kéo dà i tá»›i tối má»›i vãn.
Ngà y hai mươi bảy, Tây Môn Khánh sai gia nhân Ä‘em biếu quà tết cho má»i ngưá»i. Ứng Bá Tước, Tạ Hy Äại, Thưá»ng TrÄ© Tiết, các quản lý Phó, Hà n, Cam, Bôn Tứ và Thôi Bản, má»—i nhà được biếu má»™t con lợn, ná»a con dê, má»™t vò rượu, má»™t bao gạo và má»™t lạng bạc. Äám ca nữ Quế Thư, Ngân Nhi, Ãi Nguyệt má»—i ngưá»i được tặng má»™t bá»™ xiêm y và ba lạng bạc.
Nguyệt nương thì sai Lai An Ä‘em gạo, mì, hương nến và tiá»n bạc tá»›i cho hai sư bà Vương, Tiết để là m lá»… cuối năm.
Trong nhà báºn rá»™n suốt từ sáng đến tối.
Thấm thóat đã đến ngà y cuối năm, nhà nhà rá»™n rịp đón xuân vui tết, cảnh tưng bừng nhá»™n nhịp vá» khắp nÆ¡i nÆ¡i. Những câu đối viết trên giấy Ä‘á», dán tại cổng má»i nhà nổi báºt dưới trá»i tuyết trắng.
Tây Môn Khánh là m lá»… cúng tất niên cho Bình Nhi, sau đó cho bà y tiệc trong háºu đưá»ng, cả nhà quây quần ăn uống chuyện trò vui vẻ. Gia nhân a hoà n lá»›n nhá» trong nhà kéo nhau tá»›i lạy chà o chúc tụng. Tây Môn Khánh và Nguyệt nương đã chuẩn bị sẵn quà như vải lụa, khăn tay và những phong bao đựng tiá»n để thưởng cho khắp lượt gia nhân.
Hôm sau, ngà y Nguyên đán cá»§a năm Trùng hoá Nguyên niên, Tây Môn Khánh dáºy sá»›m, mÅ© áo chỉnh tá», cân đại rá»±c rỡ, là m lá»… tế trá»i đất tại nhà , rồi ăn sáng. Sau đó cưỡi ngá»±a tá»›i chúc tết Tuần án Ngá»± sá» và các quan trên.
Ở nhà , đám tiểu nương cÅ©ng dáºy sá»›m, ăn mặc xiêm y má»›i, trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy, má»—i ngưá»i như má»™t Ä‘oá hoa tươi, kéo nhau và o thượng phòng lạy mừng chúc tết Nguyệt nương.
Bình An và và i viên tiết cấp mặc áo má»›i, đứng ở cổng để nháºn thiếp chúc tết và đưa đón các quan chức cùng khách khứa ra và o. Äại An và Vương KÃnh ở đại sảnh lo trà nước, cả hai Ä‘á»u đội khăn, Ä‘i hà i và mặc quần áo má»›i. Các quản lý, chá»§ quản, các bạn hà ng buôn bán kéo tá»›i chúc tết như nước chảy. Má»™t mình KÃnh Tế lo việc tiếp khách, mệt bở hÆ¡i tai.
Tá»›i trưa, Tây Môn Khánh chúc tết các quan trong phá»§ huyện xong, vừa vá» tá»›i nhà thì Vương Tam mÅ© áo chỉnh tá» tá»›i chúc tết. Tây Môn Khánh má»i lên đại sảnh. Vương Tam lạy bốn lạy, vái tám vái rồi xin thỉnh Nguyệt nương ra để lạy mừng. Nhưng Tây Môn Khánh dẫn Vương Tam và o thượng phòng bái kiến. Xong lại má»i ra đại sảnh uống rượu.
Äang uống rượu trò chuyện thì thấy Hà Thiên há»™ tá»›i chúc tết. Tây Môn Khánh gá»i KÃnh Tế ra tiếp chuyện Vương Tam, còn mình thì nghênh tiếp Hà Thiên há»™.
Vương Tam uống và i chung rượu rồi cáo từ, KÃnh Tế tiá»…n ra ngoà i.
Lát sau thì Kinh Äô giám, Vân chỉ huy, Kiá»u đại há»™ và nhiá»u quan chức khác tá»›i. Tây Môn Khánh cho dá»n tiệc khoản đãi tá»›i chiá»u.
Tối mồng một tết, Tây Môn Khánh ngủ tại thượng phòng với Nguyệt nương.
Hôm sau, mồng hai tết, Tây Môn Khánh uống rượu tân niên ở ngoà i, tá»›i chiá»u tối má»›i vá», thì Hà n di phu, Bá Tước, Hy Äại, TrÄ© Tiết và Hoa Tá» Do tá»›i chúc tết. Tây Môn Khánh sai dá»n tiệc khoản đãi, Hà n Di phu và Hoa Tá» Do nhà ở ngá»ai thà nh nên cáo từ vá» trước. Mấy ngưá»i khác tiếp tục ngồi lại uống rượu trò chuyện.
Lát sau Ngô Nhị cữu tá»›i chúc tết má»i ngưá»i, rồi và o trong chúc tết chị, sau đó má»›i trở ra dá»± tiệc. Bữa tiệc kéo dà i tá»›i canh má»™t má»›i vãn. Tây Môn Khánh tiá»…n khách vá», quay và o thấy Äại An đứng hầu, bèn hất hà m ra hiệu. Äại An hiểu ý bước tá»›i ghé tai chá»§ nói nhá»:
- Hiện không có ai ở đó.
Nói xong Ä‘i trước, Tây Môn Khánh theo sau, và o phòng vợ Bôn Tứ. Vợ Bôn Tứ mặc xiêm y má»›i, trang Ä‘iểm đẹp đẽ ra nghênh tiếp. Hai ngưá»i vui say ân ái. Sau cuá»™c mây mưa, Tây Môn Khánh há»i:
- Tiểu danh nà ng là gì nhỉ?
Vợ Bôn Tứ đáp:
- Tôi hỠDiệp, là con thứ năm trong nhà nên có tiểu danh là Diệp Ngũ Thư.
Nguyên Diệp NgÅ© Thư xuất thân là vú em, sau tư thông vá»›i Bôn Tứ mà thà nh vợ chồng, được Bôn Tứ Ä‘em vỠở chung trong dãy nhà Tây Môn Khánh dá»±ng cho gia nhân ở. Diệp thị năm nay ba mươi hai tuổi, bản tÃnh dốt nát.
Lát sau Diệp thị há»i:
- Sao Bôn Tứ Ä‘i mà giá» nà y chưa thấy vá».
Tây Môn Khánh đáp:
- Äáng lẽ thì phải vá» rồi, nhưng rất có thể Hạ đại nhân giữ hắn ở lại Ãt ngà y.
Sau đó cho Diệp thị và i lạng bạc rồi nói:
- Ta muốn cho nà ng má»™t bá»™ quần áo, nhưng sợ Bôn Tứ biết thì không tiện, chi bằng nà ng cầm Ãt tiá»n nà y mua lụa vải mà may.
Nói xong bước ra. Diệp thị cảm tạ rồi đưa ra cá»a. Äại An đã chá» sẵn bên ngoà i để đưa chá»§ và o háºu phòng.
NghÄ© cÅ©ng ná»±c cưá»i, trước khi thông gian vá»›i Tây Môn Khánh, thì Diệp thị đã thông gian vá»›i Äại An trong má»™t thá»i gian. Bây giá» thì Diệp thị thông gian cùng lúc vá»›i cả hai chá»§ tá»›.
ÄÆ°a chá»§ và o trong xong. Äại An trở ra Ä‘em má»™t Ãt rượu thịt, rá»§ Bình An tá»›i phòng Diệp thị ăn uống cưá»i giỡn cho tá»›i canh hai. No say, Bình An ra căn phòng ngoà i cổng mà ngá»§. Äại An ngá»§ lại vá»›i Diệp thị.
Diệp thị bảo:
- Tôi hầu hạ gia gia như thế nà y, chỉ sợ Hà n tẩu ở cạnh đây biết, lỡ có gì xảy ra, các nương nương đánh mắng tôi rồi là m sao?
Äại An bảo:
- Trong nhà nà y ngoà i đại nương và ngÅ© nương ra thì không đáng sợ. Tuy nhiên, đại nương coi váºy mà còn dá»… chịu, có gì cÅ©ng đỡ, chỉ ngại nhất là ngÅ© nương. Bây giá» nà ng nghe tôi, nhân tiết xuân, mua cái gì tá»›i chúc mừng đại nương trước Ä‘i. Äại nương thì không thiếu gì, nhưng lại thÃch nhất bánh sữa, nà ng mua má»™t Ãt bánh sữa và vá»›i thứ khác Ä‘em tá»›i lạy mừng, chắc chắn sẽ được đại nương háºu đãi. Rồi tá»›i mồng chÃn nà y là sinh nháºt ngÅ© nương, nà ng cÅ©ng phải có lá»… váºt tá»›i chúc thá», có váºy ngÅ© nương má»›i bá»›t cái miệng gìum nà ng má»™t khi chuyện nà y bị lá»™.
Diệp thị nhất nhất theo lá»i Äại An.
Hôm sau, mồng ba tết, nhân lúc Tây Môn Khánh ăn tiệc tân niên ở ngoà i, Äại An mua giùm cho Diệp thị má»™t quả đựng đầy bánh sữa, và các món ăn khác, Ä‘em đến thượng phòng. Nguyệt nương há»i:
- Cái gì đây?
Äại An đáp:
- Äây là Bôn Tứ tẩu nhá» tôi Ä‘em tá»›i biếu kÃnh Äại nương.
Nguyệtn nương bảo:
- Chồng nó không có nhà , lấy tiá»n đâu mà bà y vẽ thế nà y, phà tâm quá.
Nói xong sai a hoà n thâu nháºn, lại sai soạn má»™t quả đồ ăn và bánh trái, cho Äại An Ä‘em tặng vợ Bôn Tứ, rồi dặn:
- Ngươi bảo nó là ta có lá»i cám Æ¡n.
Äại An vâng lá»i, Ä‘em các thứ xuống cho Diệp thị.
Tây Môn Khánh vá» tá»›i nhà thì Ngô Äạo quan tá»›i chúc tết. Hai ngưá»i uống rượu tại đại sảnh. Lát sau Ngô Äạo quan cáo từ. Tiá»…n Ngô Äạo quan xong trở và o bảo Äại An:
- Ngươi tìm gặp Văn tẩu, bảo là ta muốn tới chúc tết Lâm thái thái xem Văn tẩu nói sao.
Äai An thưa:
- Gia gia khá»i phải tá»›i, hôm nay Văn tẩu có cưỡi lừa tá»›i đây. Gặp tôi ngoà i cổng Văn tẩu có dặn rằng, ngà y mai mồng bốn, Vương tam sẽ Ä‘i Äông Kinh chúc tết Lục Hoà ng thái uý, Lâm thái thái có nhắn là mồng sáu thỉnh gia gia tá»›i thưởng xuân.
Tây Môn Khánh mừng lắm, há»i lại:
- Có tháºt Văn tẩu nói váºy không?
Äại An đáp:
- Chẳng lẽ tôi dám bịa chuyện nói dối gia gia hay sao.
Tây Môn Khánh gáºt đầu, quay và o thượng phòng. Vừa ngồi xuống thì Lai An và o báo:
- Ngô Äại cữu tá»›i.
Tây Môn Khánh chưa kịp bước ra thì đã thấy Ngô Äại cữu cân Ä‘ai mÅ© mãng rá»±c rỡ, và o vái chà o chúc tết Tây Môn Khánh rồi nói:
- Ngô Khải tôi đội Æ¡n dượng tiến cá», đã quấy rầy dượng nhiá»u, lại được cho lá»… quá háºu, tháºt không biết lấy gì báo đáp. Hôm qua dượng có quang lâm tá»›i tôi nhưng tôi lại vắng nhà , nay tôi tá»›i đây trước là chúc tết dượng, sau là lạy tạ vá» tá»™i thất lá»… hôm qua.
Nói xong sụp xuống lạy. Tây Môn Khánh hoảng lên, đà nh sụp xuống lạy trả rồi nâng anh vợ lên mà bảo:
- Xin chúc mừng Äại cữu vá» việc thăng chức. Còn chá»— anh em trong nhà , Äại cữu phải xá» sá»± tá»± nhiên thân máºt thì vợ chồng tôi má»›i được yên lòng.
Nói xong lại vái dà i, Ngô Äại cữu vá»™i vái trả.
Nguyệt nương xiêm y sang trá»ng bước ra, phục xuống lạy mừng anh. Ngô Khải vá»™i xua tay:
- Thôi, đại khái là được rồi, chá»— anh em ruá»™t thịt việc gì phải khách sáo, vả lại thưá»ng ngà y tôi vẫn nhá» vả vợ chồng cô và dượng đây nhiá»u, cô đừng khiến tôi khó nghÄ©.
Nguyệt nương lạy xong đứng dáºy nói:
- Giúp đỡ ca ca là bổn pháºn cá»§a vợ chồng tôi.
Ngô Khải nói:
- Cô nói váºy chứ tôi nhá» và nhiá»u quá, cÅ©ng là m phiá»n cô và dượng lắm chứ.
Ngá»c Lâu và Kim Liên nghe nói Ngô Khải Ä‘ang ở thượng phòng, bèn rá»§ nhau tá»›i lạy chà o chúc tết, rồi ai vá» phòng nấy.
Tây Môn Khánh bảo:
- Bây giá» chắc Äại cữu cÅ©ng chẳng Ä‘i đâu nữa, xin Äại cữu cởi áo uống rượu vá»›i vợ chồng tôi.
Nói xong gá»i a hoà n dá»n tiệc. Ngá»c Tiêu và Tiểu Ngá»c bước ra lạy mừng Ngô Khải rồi dá»n tiệc. Ba ngưá»i ngồi và o bà n. Nguyệt nương dùng chung và ng rót rượu má»i anh và chồng. Tây Môn Khánh cÅ©ng rót rượu má»i anh vợ rồi nói:
- Việc đáo nháºm cá»§a Äại cữu đã xong xuôi chưa?
Ngô Khải đáp:
- CÅ©ng xong cả rồi, chỉ còn và i cái đồn là chưa tá»›i thăm được thôi. Ngà y mai tốt ngà y, tôi sẽ là m lá»… khai ấn tại Vệ Môn, dá»n má»™t tiệc nhá», gá»i các thuá»™c cấp các nÆ¡i tá»›i để gặp gỡ, nhất là các quan chức trưởng đồn, sau đó sẽ Ä‘i má»™t lượt các đồn để xem công việc. Vị chỉ huy tiá»n nhiệm Äinh đại nhân là m há»ng má»i việc, nghe đâu Ä‘ang bị Ngá»± sỠđà n hặc. Nay tôi thay thế thì phải dốc lòng lo việc, đốc thúc thuá»™c cấp trong việc lương thá»±c thuế má và khai báo minh bạc tại các đồn các kho má»›i được.
Tây Môn Khánh há»i:
- Tổng cá»™nng có khoảng chừng bao nhiêu đồn Ä‘iá»n tất cả?
Ngô Khải đáp:
- Thá»i Thái tổ, cho láºp đồn Ä‘iá»n là m kế nuôi binh. Từ trước hà ng năm chỉ phải ná»™p lúa má»™t kỳ và o mùa thu gá»i là thu lương, sau nà y vì phép Thanh Miêu cá»§a Tể tướng Vương An Thạch, tăng thêm má»™t kỳ và o mùa hạ nữa gá»i là hạ thuế. Trong vùng Tế Châu thuá»™c quyá»n cai quản cá»§a tôi hiện nay, không kể những nÆ¡i bá» hoang thì tổng cá»™ng có chừng hai vạn bảy ngà n đồn Ä‘iá»n. Thu lượng hạ thuế bây giá» lại phải ná»™p bằng tiá»n, má»—i đồn Ä‘iá»n ná»™p má»™t lạng tám tiá»n, như váºy tổng cá»™ng số thuế cÅ©ng lên tá»›i năm vạn lạng má»—i năm, cứ cuối năm thì phải gom đủ ná»™p cho phá»§ Äông Bình để sung và o việc nuôi quân mã.
Tây Môn Khánh lại há»i:
- Thế còn chỗ lợi tức dư ra thì sao?
Ngô Khải đáp:
- Dư thì kể cÅ©ng có dư, nhưng còn phải bù đắp và o những năm mất mùa, lại còn phải giúp đỡ cho dân chúng trong vùng. Má»i việc Ä‘á»u có sổ sách đà ng hòang để tránh việc công luáºn đà m tiếu.
Tây Môn Khánh nói:
- Nhưng là m sao mà đúng theo sổ sách được, mình cÅ©ng phải có chút Ãt bù đắp công khó nhá»c chứ
Ngô Khải gáºt đầu:
- Thì cÅ©ng có chút đỉnh, chẳng giấu gì dượng, năm nà o mà khá thì cuối năm cÅ©ng có được khoảng trăm lạng, rồi thuá»™c cấp nó biếu gà , vịt, dê, lợn, rượu trà kể cÅ©ng tà m tạm. Nhưng má»i chuyện thì cÅ©ng Ä‘á»u nhá» dượng đây để ý che chở phù trì cho.
Tây Môn Khánh nói:
- Thì tôi cÅ©ng chỉ mong đại cữu được dư giả mà mát mặt vá»›i ngưá»i ta, còn chá»— anh em trong nhà , lúc nà o tôi chẳng hết lòng.
Anh em vợ chồng uống rượu nói chuyện cho tới canh một, Ngô Khải mới cáo từ. Tây Môn Khánh tiễn anh vợ rồi xuống phòng Kim Liên.
Hôm sau, vợ Hà Thiên há»™ là Lam thị sai gia nhân Ä‘em thiếp tá»›i má»i Nguyệt nương và các tiểu nương mồng sau tá»›i dá»± tiệc.
Hôm đó Tây Môn Khánh cùng Ngô Khải và Ứng Bá Tước đến dự tiệc tại nhà Vân chỉ huy, trong tiệc có ca công vũ nữ giúp vui.
Sau đó nhân Nguyệt nương và các tiểu thiếp tá»›i nhà Hà Thiên há»™, Tây Môn Khánh cưỡi ngá»±a tá»›i phá»§ Vương Chiêu Tuyên, có Äại An và Cầm Äồng Ä‘i theo. Vương Tam vắng nhà .
Vân tẩu đã chá» sẵn, Ä‘em thiếp cá»§a Tây Môn Khánh và o thưa vá»›i Lâm thái thái, rồi trở ra má»i Tây Môn Khánh và o. Tây Môn Khánh theo Văn tẩu Ä‘i qua đại sảnh, và o thẳng háºu phòng. Lâm thái thái mặc lá»… phục đại hồng, châu giăt ngá»c Ä‘eo, trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy nghênh tiếp. Äôi bên thi lá»…, rồi phân ngôi chá»§ khách mà ngồi, a hoà n Ä‘em trà ra, Lâm thái thái má»i Tây Môn Khánh uống trà rồi sai gia nhân Ä‘em ngá»±a cá»§a chá»§ tá»› Tây Môn Khánh và o đằng sau.
Qua và i tuần trà , Lâm thái thái má»i Tây Môn Khánh cởi áo ngoà i ra nháºp tiệc, Ä‘oạn nói:
- Tiện nam đã lên Äông Kinh từ hôm mồng bốn để chúc tết chú vợ cá»§a nó là Lục hoà ng thái uý, chắc cÅ©ng phải sau Nguyên tiêu má»›i vỠđược.
Tây Môn Khánh cởi áo ngoà i đưa cho Äại An cầm, bên trong, Tây Môn Khánh mặc áo Ä‘oạn bạch thêu hình phi ngư mà u thiên thanh, trông tháºp phần lịch sá»±, Lâm thái thái rót rượu và o chung và ng hai tay nâng má»i, ánh mắt long lanh bằng muôn vạn câu nói. Tây Môn Khánh vui vẻ ăn uống. Trên bà n tiệc, đũa ngá»c chén và ng, sÆ¡n hà o hải vị la liệt.
Rượu được và i tuần, Tây Môn Khánh tỠý má»i Lâm thái thái và vợ Vương Tam ngà y mai tá»›i dá»± tiệc và xem đèn. Lâm thái thái đã quá say mê Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh nói gì mà chẳng nghe, do đó vui vẻ nháºn lá»i ngaỵ Tây Môn Khánh mừng lắm. Hai ngưá»i ká» vai áp má mắt Ä‘i mà y lại mà chén tạc chén thù. Lát sau men rượu nồng nà n, lòng xuân phÆ¡i phá»›i, Lâm thái thái cầm tay Tây Môn Khánh dắt và o giưá»ng cá»™ng lá»±c truy hoan.
Mây qua mưa tạnh, hai ngưá»i lại tiếp tục uống rượu cho tá»›i canh hai. Tây Môn Khánh đứng dáºy cáo từ. Äại An dẫn ngá»±a ra cổng sau, cùng Cầm Äồng đưa chá»§ vá».
Tây Môn Khánh vỠtới cổng. Bình An mở cổng thưa:
- Hôm nay có ngưá»i cá»§a Tiết công công tá»›i đưa thiếp, thỉnh gia gia sáng mai tá»›i hoa viên ở ngoại thà nh thưởng xuân. Lại có gia nhân cá»§a Vân đại nhân Ä‘em năm tấm thiếp tá»›i thỉnh các nương nương dá»± tiệc.
Tây Môn Khánh gáºt đầu xuống ngá»±a và o nhà , rồi và o thẳng phòng Nguyệt nương, thấy cả Ngá»c Lâu và Kim Liên cÅ©ng Ä‘ang có mặt.
Nguyệt nương và đám tiểu thiếp cÅ©ng vừa tá»›i từ nhà Hà Thiên há»™ vá», Ä‘ang ngồi nói chuyện thì Tây Môn Khán và o. Má»i ngưá»i đứng dáºy chà o. Nguyệt nương há»i:
- Hôm nay chà ng đi những đâu mà giỠnà y mới v�
Tây Môn Khánh đáp:
- Ứng Nhị ca cứ giữ lại uống rượu, bây giỠmới dứt ra mà vỠđược đấy.
Nguyệt nương nói:
- Tiệc hôm nay tại nhà Hà Thiên há»™ cÅ©ng vui lắm. Hà nương nương cÅ©ng còn nhá» tuổi, năm nay má»›i có mưá»i tám, nhan sắc xinh đẹp lắm, mà đức tÃnh nhu mì, tà i há»c thông kim bác cổ, má»›i vá» vá»›i Hà đại nhân chừng hai năm nay thôi. Trong nhà gia nhân đầy tá»› nhiá»u lắm, hầu hạ riêng Hà nương nương cÅ©ng có tá»›i bốn a hòan thân tÃn và hai ngưá»i bô già . Rõ là gia đình trâm anh thế phiệt lâu Ä‘á»i.
Tây Môn Khánh ngồi xuống nói:
- Thì Hà nương nương là cháu cá»§a Lâm thái thái trong ná»™i cung mà . Nghe nói là sau đám cưới, Hà nương nương Ä‘em vá» nhà chồng nhiá»u tiá»n cá»§a lắm.
Nguyệt nương há»i:
- Vân chỉ huy vừa má»›i sai ngưá»i Ä‘em năm tấm thiếp má»i chị em chúng tôi ngà y mai tá»›i dá»± tiệc, chà ng có cho chúng tôi Ä‘i hay không?
Tây Môn Khánh đáp:
- Bên đó đã má»i thì các nà ng cứ Ä‘i cho đông đủ. Việc gì còn phải há»i nữa.
Nguyệt nương bảo:
- Như váºy thì cÅ©ng phải để tứ nương ở nhà để lo tiếp khách chứ. Ngà y tết ngà y nhất, khách khứa tấp náºp, chẳng lẽ trong nhà không có ai tiếp đãi hay sao?
Tây Môn Khánh gáºt đầu:
- Äể Tuyết Nga ở nhà cÅ©ng được, bốn chị em cứ Ä‘i Ä‘i. Ngà y mai Tiết thái giám cÅ©ng má»i tôi ra ngoại thà nh thưởng xuân. Tôi lưá»i Ä‘i quá, không hiểu thá»i tiết mùa xuân thế nà o mà bệnh Ä‘au lưng cá»§a tôi lại có vẻ gia tăng.
Nguyệt nương bảo:
- Lưng chà ng Ä‘au nhiá»u, sợ là năm trước chà ng ngã ở bá» tưá»ng, năm nay là m Ä‘au lại chăng, nên má»i Nhiệm Y quan tá»›i coi rồi cho thuốc thì hÆ¡n, cứ ở đó mà than hay sao.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Mặc kệ nó, không sao đâu, và i hôm chắc hết.
Äoạn bà n vá»›i vợ:
- Bây giá» cÅ©ng bắt đầu tiết hoa đăng, chẳng lẽ ngà y mai mình không soạn tiệc má»i các bà các cô hay sao. Ãt nhất cÅ©ng phải má»i Hà nương nương, Chá»§ Thá»§ bị phu nhân, Kinh Äô giám phu nhân, cụ thân sinh Trương Äoà n luyện, rồi nhị vị cữu mẫu, mẫu thân Thôi Bản, và cả mẫu thân cá»§a Vương Tam nữa chứ. Rồi cÅ©ng phải gá»i Ä‘oà n hát trong phá»§ Vương Hoà ng thân tá»›i và Ãt nhạc công ca nữ. Lại còn chuyện là m dà n pháo bông nữa. Má»i năm Bôn Tứ lo việc đó, năm nay Ä‘i Äông Kinh giá» nà y cÅ©ng chưa vá», biết sai ai đây.
Nguyệt nương chưa kịp nói gì thì Kim Liên đã mau miệng:
- Bôn Tứ không có nhà thì sai vợ Bôn Tứ cũng được chứ gì.
Tây Môn Khánh lưá»m Kim Liên:
- Ai há»i mà nói? có cái miệng cứ bép xa bép xép.
Nguyệt nương nói:
- Äã đà nh là phải là m tiệc thưởng đăng, nhưng mẹ cá»§a Vương Tam thì chúng tôi chưa má»™t lần quen biết. Ngưá»i ta không quen vá»›i mình, là m sao mà má»i, chỉ sợ ngưá»i ta không tá»›i.
Tây Môn Khánh là m vẻ tự nhiên:
- Lâm thái thái đã bắt con trai nháºn tôi là cha nuôi, như váºy cÅ©ng là chá»— thân thÃch, mà đã là thân thÃch thì mình cứ má»i cho ngưá»i ta khá»i trách, còn tá»›i hay không mặc kệ ngưá»i ta.
Nguyệt nương nói sang chuyện khác:
- Ngà y mai tôi không tá»›i nhà Vân chỉ huy đâu, có thai có nghén mà tết nhất cứ vác bụng Ä‘i hết nhà nà y sang nhà khác rồi ngưá»i ta nói.
Ngá»c Lâu bảo:
- Sợ gì mà sợ, bụng đại nương cÅ©ng chưa rõ lắm đâu. Ngưá»i ta má»i thì mình cứ Ä‘i, không sao cả, tết nhất thì cÅ©ng phải Ä‘i đây Ä‘i đó cho vui.
Má»i ngưá»i uống trà nói chuyện. Lát sau Tây Môn Khánh và o phòng Tuyết Ngạ Kim Liên thấy Tây Môn Khánh đến vá»›i Tuyết Nga thì giáºn lắm, bá» vá» phòng ngay.
Tây Môn Khánh và o vá»›i Tuyết Ngạ Sau phút chuyện trò là giây ân ái. Tây Môn Khánh Ãt đến vá»›i Tuyết Nga, nên đêm Ä‘o được Tuyết Nga đối xá» rất mặn nồng.
Sáng sớm hôm sau Bá Tước tới, nói với Tây Môn Khánh:
- Hôm qua Vân đại nhân có gá»i thiếp tá»›i má»i tiện ná»™i hôm nay Ä‘i hầu tiệc các tẩu tẩu ở đây. Nhưng tiện ná»™i thì quần áo đã thiếu, lại toà n đồ cÅ©, nữ trang lại chẳng có gì, ngà y tết ngà y nhất như váºy sợ ngưá»i ta cưá»i, nhưng chẳng lẽ lại từ chối không Ä‘i. Cho nên tôi phải dáºy sá»›m, nói vá»›i đại ca, xem các tẩu tẩu có quần áo nữ trang trâm thoa gì không dùng đến, là m Æ¡n cho tiện ná»™i tôi mượn đỡ để Ä‘i dá»± tiệc.
Tây Môn Khánh quay lại bảo Vương Kinh:
- Ngươi và o trong thưa vá»›i Äại nương Ä‘i.
Bá Tước nói:
- Ứng Bảo nó đang đợi ở ngoà i, có gì đại ca cho gói kỹ lại rồi đưa cho nó.
Vương Kinh và o trong, lúc lâu sau ôm ra một gói lớn, đưa cho Ứng Bảo mà dặn:
- Trong nà y có hai bộ quần áo bằng đoạn hồng thêu kim tuyến, trâm hoa lớn nhỠnăm cái, và một đôi vòng và ng.
Ứng Bảo gáºt đầu Ä‘em vá».
Trên đại sảnh, Tây Môn Khánh má»i Bá Tước uống trà rồi nói:
- Hôm nay Tiết thái giám má»i tôi ra ngá»ai thà nh uống rượu thưởng xuân, nhưng tôi ngại Ä‘i quá. Ngô Äạo quan cÅ©ng gá»i thiếp má»i ngà y mồng chÃn tá»›i dá»± lá»… khai xuân, chắc tôi không Ä‘i được, để thằng rể tôi Ä‘i thay váºy. Mấy hôm nay, chẳng hiểu có phải tôi uống nhiá»u rượu quá hay không mà đau lưng quá, ngồi đứng đã Ä‘au, mà nằm cÅ©ng Ä‘au nữa.
Bá Tước bảo:
- Có lẽ tại đại ca uống nhiá»u rượu quá nên há»a nó tụ Ở hạ bá»™, đại ca nên bá»›t rượu Ä‘i thì hÆ¡n.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Ngà y tư ngà y tết, đến nhà nà o chẳng bị ép uống rượu, là m sao mà bớt được.
Äang nói chuyện thì Äại An Ä‘em thiếp và o thưa:
- Hà đại nhân thỉnh gia gia mồng chÃn tá»›i dá»± tiệc thưởng xuân.
Tây Môn Khánh bảo Bá Tước:
- Äó, nhị ca thấy chưa, ngưá»i ta má»i như thế nà y, không Ä‘i sao được.
Nói xong cầm thiếp lên coi, thì thấy có ba cái, má»™t cái má»i mình, má»™t cái má»i Ngô Khải, má»™t cái má»i Bá Tước, má»—i thiếp Ä‘á»u có hà ng chữ "vãn sinh Hà Thừa Thá» lạy má»i".
Äại An đứng bên nói:
- Gia nhân bên đó nói là Hà đại nhân chưa quen biết nhiá»u vá»›i Ngô Äại cữu và Ứng Nhị gia nên không dám đưá»ng đột má»i, phải nhá» gia gia cho chuyển giùm.
Tây Môn Khánh đưa thiếp cho Bá Tước, Bá Tước cầm coi rồi tắc lưỡi:
- Thế nà y là là m sao đây, tôi chưa có chút lễ nà o đưa tới Hà đại nhân, là m sao mà đi được.
Tây Môn Khánh bảo:
- Không sao, để tôi soạn lá»… váºt rồi nhị ca sai Ứng Bảo nó Ä‘em tá»›i cho Hà đại nhân là được.
Äoạn quay lại bảo Vương Kinh:
- Ngươi soạn hai lạng bạc, hai tấm khăn lụa, rồi viết thiếp, đỠtên nhị gia đây cho ta.
Lại bảo Bá Tước:
- Thiếp má»i cá»§a Vân chỉ huy, nhị ca cầm rồi đấy nhé, tôi khá»i phải sai ngưá»i đưa Ä‘i.
Nói xong gá»i Lai An, bảo Ä‘em thiếp má»i cá»§a Vân chỉ huy tá»›i cho Ngô Khải, Vương Kinh viết thiếp xong, đưa cả thiếp và lá»… váºt cho Bá Tước, Bá Tước thâu nháºn rồi đứng dáºy nói:
- Cảm tạ đại ca bất táºn, đại ca cho tôi vá», rồi ngà y kia tôi tá»›i đây sá»›m, cùng Ä‘i vá»›i đại ca.
Nói xong cáo từ mà vá».
Tá»›i trưa, Nguyệt nương và ba tiểu nương trang Ä‘iểm lá»™ng lẫy, ngồi má»™t cá»— kiệu lá»›n, và ba cá»— kiệu nhá», vợ Lai Tước là Huệ Nguyên cÅ©ng được ngồi má»™t kiệu nhá» Ä‘i theo để hầu hạ. Bốn quân hầu dẹp đưá»ng Ä‘i phÃa trước, bốn gia nhân là Cầm Äồng, Kỳ Äồng, Xuân Hồng và Äại An Ä‘i phÃa sau, trá»±c chỉ nhà Vân chỉ huy.
Thê thiếp Ä‘i rồi, Tây Môn Khánh gá»i gia nhân coi cổng là Bình An và o dặn:
- Bất cứ ai tá»›i há»i Ä‘á»u nói là ta vắng nhà , có thiếp đưa thì nháºn là được rồi.
Bình An vâng lá»i trở ra canh cổng, không dám lÆ¡ là .
Tây Môn Khánh lại thấy đau lưng, chợt nghĩ tới mấy viên thuốc Diên thỠđan do Nhiệm Y quan cho, bèn sai nhân lấy ra uống, rồi xuống phòng Bình Nhi.
Như à mặc quần áo má»›i, Ä‘eo nữ trang, mặt tươi như hoa ra nghênh tiếp. Tây Môn Khánh bước và o sai Nghênh Xuân dá»n rượu và đồ ăn ra. Nghênh Xuân dá»n rượu xong, sang bên Kim Liên, cùng Xuân Mai đánh cá» giải trÃ.
Bên nà y, Tây Môn Khánh cùng Như à uống rượu, sau đó mặc dầu lưng đang đau, Tây Môn Khánh vẫn cùng Như à bà y cuộc truy hoan.
Äến tối Nguyệt nương và ba tiểu thiếp má»›i vá» nhà .
Nguyệt nương nói với chồng:
- Hôm nay tiệc bên Vân chỉ huy vui lắm. Vân phu nhân cÅ©ng Ä‘ang có mang. Hai chúng tôi má»i rượu nhau từ đầu tá»›i cuối, rồi vui miệng ước hẹn là nếu má»™t ngưá»i sinh trai má»™t ngưá»i sinh gái thì sẽ trở thà nh thông gia, nếu cùng sinh con trai thì cho há»c cùng lá»›p cùng trưá»ng, mà cùng sinh con gái thì cho chúng nó kết là m chị em. Ứng nhị tẩu đứng ra là m bảo chứng. Chà ng thấy thế nà o?
Tây Môn Khánh cưá»i dà i.
Hôm sau sinh nháºt Kim Liên, Tây Môn Khánh dáºy sá»›m, trước khi ra nha môn, gá»i gia nhân dặn dò treo đèn kết hoa các nÆ¡i trong nhà , chuẩn bị tiệc mừng sinh nháºt và gá»i ca nhạc công tá»›i đà n hát.
Kim Liên trang Ä‘iểm rá»±c rỡ, mặc xiêm y má»›i, lên đại sảnh thấy Äại An và Cầm Äồng Ä‘ang treo đèn thì cưá»i bảo:
- Ta cứ tưởng ai đang là m gì trên nà y, hoá ra hai đứa ngươi treo đèn.
Cầm Äồng cÅ©ng cưá»i:
- Hôm nay là sinh nháºt cá»§a ngÅ© nương mà , gia gia sai chúng tôi treo đèn cho đẹp. Thế nà o chúng tôi cÅ©ng lạy mừng chúc thá» và ngÅ© nương nhá»› thưởng cho chúng tôi đấy nhé.
Kim Liên bảo:
- Mà y muốn đánh đòn thì ta có chứ còn thưởng thì không có đâu.
Cầm Äồng bảo:
- Trá»i đất Æ¡i, há»… nghe ngÅ© nương nói là chỉ toà n thấy đánh vá»›i mắng. Chúng tôi cÅ©ng như con cái ngÅ© nương, ngÅ© nương phải thương chúng tôi chứ sao lại doa. đánh?
Kim Liên bảo:
- Thôi Ä‘i thằng khốn, đừng có nhiá»u lá»i, lo treo đèn cho tá» tế Ä‘i. Hôm ná» mà y Ä‘i tìm gia gia cho Thôi Bản, mà y đứng giữa sân nói ầm lên khiến gia gia bá»±c mình, tá»™i mà y rà nh rà nh ra đấy, mà y chưa bị đòn là phúc lắm, còn nói gì nữa.
Cầm Äồng nói:
- NgÅ© nương cứ nói đùa hoà i, tôi nhát lắm, ngÅ© nương đừng dá»a tôi.
Äại An hÆ¡i giáºt mình, nhưng vá» tá»± nhiên há»i:
- Là m sao ngũ nương biết được chuyện đó?
Kim Liên bĩu môi:
- Chuyện lá»›n nhá», chuyện xa gần gì ở đâu ta còn biết, huống hồ chuyện trong nhà nà y. Hôm ná» gia gia nói vá»›i đại nương là má»i năm có Bôn Tứ ở nhà lo dà n pháo bông, năm nay Bôn Tứ Ä‘i vắng, không biết phải sai ai, ta má»›i nói ngay là Bôn Tứ Ä‘i vắng thì sai vợ Bôn Tứ cÅ©ng được chứ sao. Ta nói váºy là ngươi đủ hiểu.
Äại An giả vá»:
- Nương nương nói sao chứ Bôn Tứ là m quản lý trong nhà , vợ hắn đâu dám là m chuyện đó.
Kim Liên cưá»i khảy:
- Thế mà chuyện lại xảy ra hai năm rõ mưá»i, giữa ban ngà y ban mặt má»›i là lạ chứ.
Cầm Äồng nói:
- Dù sao thì ngũ nương cũng chẳng nên nói ra, Bôn Tứ vỠnghe được thì còn ra thế nà o.
Kim Liên trừng mắt:
- Bá»™ ngươi tưởng dối gạt mãi được Bôn Tứ hay sao? Bôn Tứ nó ngốc má»™t chút chứ không có ngu như chúng bay tưởng đâu. Nó Ä‘i Äông Kinh, bá» vợ Ở nhà lâu ngà y, bá» nó yên tâm được hay sao? chúng bay là gá»›m lắm, luôn che chở cho thằng già chá»§ chúng bay là m yêu là m quá»· ở cái nhà nà y mà tưởng tao không biết hay sao? còn cái con dâm phụ vợ thằng Bôn Tứ nữa, nó cÅ©ng gá»›m lắm, nó đã biếu bánh trái cho đại nương lại còn Ä‘em lá»… váºt đến chúc thá» tao, hy vá»ng tao sẽ là m ngợ Tao nghÄ© trong vụ nà y chỉ có thằng Äại An khốn kiếp kia đứng ra bà y mưu thiết kế cho gia gia mà y vá»›i vợ thằng Bôn Tứ mà thôi, chứ không còn ai và o đây nữa.
Äại An kêu lên:
- NgÅ© nương nói váºy là chết tôi rồi, tôi có biết chuyện gì đâu. NgÅ© nương đừng có ghe lá»i thóc mách cá»§a Hà n tẩu, con mụ đó ăn không nói có ghê lắm. Nhà Bôn Tứ ở gần cổng, gia nhân lá»›n nhá» trong nhà nà y ai cÅ©ng quen biết, những lúc ra và o thưá»ng ghé nhà Bôn Tứ uống chén trà nói câu chuyện, tôi có thỉnh thoảng ghé nhà Bôn Tứ cÅ©ng chỉ như những ngưá»i khác mà thôi.
Kim Liên bảo:
- Con vợ thằng Bôn Tứ, con mắt ướt rưá»n rượt là tao biết ngay nó đúng là loà i dâm phụ, tháºt y như con vợ thằng Hà n Äạo Quốc, má»™t loà i dâm phụ như nhau có khác.
Kim Liên Ä‘ang đứng nói thì Tiểu Ngá»c chạy tá»›i thưa:
- Äại nương tôi cho thỉnh ngá»§ nương, Phan lão lão cùng tá»›i rồi, Ä‘ang cần tiá»n trả cho phu kiệu.
Kim Liên bảo:
- Quái lạ, ta đứng đây nãy giỠmà bà cụ đến, sao ta không biết?
Cầm Äồng mau miệng:
- Có lẽ phu kiệu đưa lão lão tá»›i theo cổng sau cho gần, từ đó tá»›i đây trả chừng sáu tiá»n cho phu kiệu là vừa.
Kim Liên bảo:
- Nhưng ta là m gì có tiá»n mang sẵn đây. Bà cụ tháºt lạ quá, đến nhà ngưá»i ta mà không Ä‘em tiá»n trả tiá»n kiệu là thế nà o.
Nói xong và o háºu phòng chà o Nguyệt nương và mẹ mình, nhưng là m lÆ¡ chuyện trả tiá»n cho phu kiệu, Phan bà há»i thì Kim Liên chỉ đáp:
- Không có.
Nguyệt nương bảo:
- NgÅ© nương cứ đưa tiá»n cho lão bà rồi tÃnh và o tiá»n mua thức ăn cÅ©ng được.
Kim Liên đáp:
- Gia gia đưa tiá»n cho tôi là để mua thức ăn là m tiệc chứ không phải để trả tiá»n kiệu cho ai hết.
Lần lữa mãi, ngoà i sân, đám phu kiệu giục trả tiá»n. Ngá»c Lâu thấy váºy bèn lấy trong tay áo ra má»™t tiá»n, bảo a hoà n Ä‘em trả cho phu kiệu để há» Ä‘i. Kim Liên cÅ©ng chẳng nói gì.
Lát sau thì Äại cữu mẫu, Nhị cữu mẫu và sư bà Äại sư phụ tá»›i. Phan bà trở vá» phòng con gái, bị Kim Liên cằn nhằn má»™t hồi, Kim Liên nói:
- Không có tiá»n trả tiá»n kiệu thì ai bảo lại đây là m gì cho ngưá»i ta cưá»i như váºy?
Phan bà bảo:
- Con Æ¡i, con không cho tiá»n thì là m sao ta có tiá»n?
Kim Liên cau có:
- Lần nà o đến là cÅ©ng đòi tiá»n, tôi đà o đâu ra tiá»n mà cho bây giá». Mẹ thấy đấy, tiêu xà i cái gì là có cả chục con mắt dòm ngó, là m sao suy suyển Ä‘i đâu được má»™t đồng má»™t chữ cá»§a ngưá»i ta được. Lần sau mẹ có tiá»n trả tiá»n kiệu thì hãy tá»›i, còn không thì đừng tá»›i là m gì. Nhà nà y không cần thứ thân thÃch khốn cùng như mẹ đâu. Tôi không muốn vì mẹ mà phải nghe những lá»i chó má nói động đến tôi. Lần trước cÅ©ng váºy, chỉ vì mẹ mà tôi bị ngưá»i ta chá»i mắng đủ Ä‘iá»u, mẹ tưởng tôi ở đây sung sướng lắm sao, mẹ có nằm trong chăn đâu mà biết chăn có ráºn.
Kim Liên dứt lá»i thì Phan bà khóc hu hụ Xuân Mai đứng cạnh nói:
- Nương nương hôm nay là m sao váºy?
Nói xong an á»§i Phan bà rồi bưng trà lại má»i. Phan bà uống trà xong thì giáºn dữ bá» sang phòng bên nằm. Lát sau, a hoà n ra má»i và o ăn cÆ¡m, Phan bà má»›i và o háºu phòng vá»›i Nguyệt nương.
Tây Môn Khánh cÅ©ng vừa từ nha môn trở vá», Ä‘ang sá»a soạn ăn cÆ¡m thì Äại An và o thưa:
- Kỉnh lão gia vừa được thăng Äông nam thống chế, Ä‘ang tá»›i bái kiến gia gia.
Nói xong đưa thiếp lên, Tây Môn Khánh cầm xem, thấy viết "Äông nam thống chế tân thăng kiêm đốc tà o váºn tổng binh Kih Trung cúi lạy". Tây Môn Khánh vừa cởi bá» mÅ© áo, lại phải mặc và o bước ra nghênh tiếp. Kinh Thống chế mặc lá»… phục kỳ lân đại hồng, Ä‘eo Ä‘ai và ng bước và o, theo sau là đám tùy tùng. Tây Môn Khánh má»i lên đại sảnh thi lá»…. Äôi bên phân ngôi chá»§ khách, ngồi uống trà nói chuyện. Kinh Thống chế nói:
- Văn thư thăng chức má»›i tá»›i hôm ná» nên vãn sinh cÅ©ng chưa đáo nháºm chức vụ má»›i, nhưng phải tá»›i tạ Æ n đại nhân trước đã.
Tây Môn Khánh nói:
- Vãn sinh xin chia mừng cùng tân Thống chế, thế mới biết đại tà i thì đại dụng, đó là lẽ tự nhiên. Chúng tôi đây cũng được thơm lây, để hôm khác vãn sinh sẽ tới chúc mừng.
Nói xong sai gia nhân dá»n rượu rồi nói tiếp:
- Thỉnh đại nhân cởi áo ngoà i, dùng cùng vãn sinh chén rượu xuân.
Kinh Thống chế cám ơn rồi từ chối:
- Vãn sinh tá»›i đây cáo vá»›i đại nhân trước hết để tá» lòng kÃnh trá»ng cho nen còn phải Ä‘i bái kiến nhiá»u nÆ¡i nữa, hôm khác sẽ tá»›i hầu chuyện đại nhân lâu hÆ¡n.
Nói xong định đứng dáºy cáo từ, nhưng Tây Môn Khánh nhất định giữ lại. Kinh Thống chế đà nh cởi áo ngoà i, ngồi lại uống rượu. Bữa tiệc xuân gồm toà n cao lương mỹ vị, thịt béo rượu nồng. Má»›i qua má»™t tuầu rượu thì thấy hai ca công Trịnh Xuân và Vương Tương và o lạy chà o.
Tây Môn Khánh há»i:
- Sao giỠnà y mới tới? còn tên kia là ai?
Trịnh Xuân đáp:
- Äó là Vương Tương, em trai cá»§a Vương Quế Nhi.
Tây Môn Khánh gáºt đầu, bảo hai ca công đà n hát. Lại sai gia nhân Ä‘em hai mâm đồ ăn và hai hÅ© rượu lá»›n ra khoản đãi đám tùy tùng cá»§a Kinh Thống chế. Kinh Thống chế nói:
- Thế nà y thì quấy quả đại nhân quá, vãn sinh đã được uống rượu mà đám thuá»™c hạ cÅ©ng được khoản đãi, tháºt không biết lấy gì báo đáp.
Nói xong gá»i đám thuá»™c hạ lên lạy tạ Tây Môn Khánh.
Bữa tiệc lại tiếp tục, Tây Môn Khánh nói:
- Má»™t hai hôm nữa tiện ná»™i sẽ mạo muá»™i thỉnh lệnh phu nhân hạ cố tá»›i xem đèn và dá»± tiệc thưởng xuân, thế nà o cÅ©ng xin lệnh phu nhân dá»i gót tá»›i chá» Hôm đó cÅ©ng chỉ có lệnh phu nhân, Trương Äoà n luyện phu nhân, Hà thiên há»™ phu nhân và và i thân thÃch cá»§a tiện ná»™i mà thôi.
Kinh Thống chế nói:
- Nếu lệnh phu nhân đây đã có lòng như váºy thì tiện ná»™i nhất định phải đến.
Tây Môn Khánh há»i:
- Chẳng hay Chu đại nhân có tin tức thăng thưởng gì không?
Kinh Thống chế đáp:
- Tôi nghe noi là cuối xuân nà y, Chu Thủ bị đại nhân sẽ được thăng chức và thuyên chuyển vỠkinh.
Tây Môn Khánh nói:
- Váºy cÅ©ng mừng.
Ä‚n uống má»™t lúc lâu, Kinh Thống chế đứng dáºy cáo từ, đám tùy tùng la hét dẹp đưá»ng mà vá».
Tối hôm đó, tiệc mừng sinh nháºt Kim Liên được tổ chức tại háºu đưá»ng. Tiệc xong, Tây Môn Khánh đến vá»›i Kim Liên.
Tây Môn Khánh Ä‘i rồi, Nguyệt nương má»i Phan bà , Tây Môn Äại Thư, Úc Äại Thư và hai vị sư bà ngồi lại uống rượu chuyện trò.
Trong khi đó, tại phòng riêng, Kim Liên sai Xuân Mai dá»n tiệc má»›i, cùng Tây Môn Khánh thù tạc.
Lát sau Phan bà vá» phòng con gái, nhưng Kim Liên bảo Thu Cúc đưa Phan bà sang ngá»§ tại phòng Bình Nhị Phan bà được Như Ã, Nghênh Xuân và Tú Xuân đón tiếp niá»m nở, Phan bà nhìn ngắm bà n thá», và chân dung Bình Nhi ở phòng ngoà i rồi và o phòng trong ngồi, nói vá»›i Như à và Nghênh Xuân:
- Nương nương của các ngươi mất đi, được quan nhân lo thỠphượng săn sóc như thế nà y, quả là nương nương có phúc lắm.
Như à bảo:
- Hôm ná» là m lá»… trăm ngà cho nương nương tôi, gia gia tôi có cho má»i lão lão, sao không thấy lão lão đến. Hoa Äại cữu mẫu và Ngô Äại cữu mẫu cÅ©ng có tá»›i. Hôm đó là m lá»… lá»›n lắm, có mưá»i hai vị đạo sÄ© tụng kinh, tá»›i tối má»›i xong.
Phan bà nói:
- Năm cùng tháng táºn báºn nhiá»u việc, hôm đó thằng con trai tôi lại vắng nhà , nhà không có ai nên không bá» mà đi được.
Äoạn há»i:
- À mà sao hôm nay không thấy Dương cô nương tới?
Như à đáp:
- Váºy thì lão lão không biết rồi, Dương cô nương bệnh mà mất từ hồi trong năm, các nương nương Ä‘á»u có tá»›i lo dùm việc ma chay.
Phan bà nói:
- Tội nghiệp, hèn gì hôm nay không thấy tới, Dương lão cũng bằng tuổi tôi đấy.
Như à nói:
- Có sẵn rượu ngon đây, lão lão dùng và i chung cho vui.
Äoạn quay lại bảo Nghênh Xuân:
- Em dá»n bà n dá»n rượu má»i lão lão dùng.
Rá»±ou dá»n ra, Như à ngồi tiếp Phan bà . Phan bà nói:
- Lục nương quả là ngưá»i nhân nghÄ©a. Má»—i lần tôi tá»›i, lục nương Ä‘á»u đối xỠân cần kÃnh trá»ng, không há» xem tôi là ngưá»i ngoà i. Lần nà o cÅ©ng má»i ăn uống, tối đến lại cùng tôi trò chuyện tá»›i khuya, lúc tôi vá» nhà lại tặng nà y tặng ná», chẳng bao giỠđể tôi vá» tay không. Ngưá»i như thế mà trá»i không cho thá». Chằng giấu gì các thư thư, cái áo tôi Ä‘ang mặc đây cÅ©ng là cá»§a lục nương cho tôi ngà y trước đó. Tháºt chẳng bù cho con gái ruá»™t cá»§a tôi, chẳng bao giá» nó cho tôi được cái gì. Tôi không phải nói gì chứ, Ai Di Äà Pháºt, nó mà cho tôi được má»™t đồng má»™t chữ nà o, cứ gá»i là chặt đầu tôi Ä‘i. Äã thế, má»—i lần lục nương cho tôi cái gì, nó lại còn bảo tôi là tham lam, thấy cá»§a ngưá»i khác thì tối mắt lại mà nháºn. CÅ©ng như hôm nay đó, có chút Ãt tiá»n trả phu kiệu, mà nó cÅ©ng nhất định không chịu cho tôi, tôi há»i hai ba lần, nó má»™t má»±c bảo là không có. Vá» sau tam nương phải bá» tiá»n ra trả phu kiệu cho tôi. Vá» tá»›i phòng nó lại còn chá»i mắng tôi má»™t hồi, bảo là lần sau không có tiá»n trả tiá»n kiệu thì đừng đến nữa. Lần nà y tôi vá», sẽ không bao giá» tá»›i đây nữa, tá»›i là m gì vá»›i đứa con vô phúc đó. Thiên hạ nhiá»u ngưá»i xấu, nhưng chắc chắn chẳng ai xấu như đứa con chết tá» chết tiệt đó đâu. Chắc nay mai tôi chết nó cÅ©ng không thèm biết đến nữa. Tôi thưá»ng bảo nó là cha mà y chết năm mà y má»›i bảy tuổi, váºy mà tao chịu gáo bụa nuôi mà y, dạy mà y vá may nấu nướng, lại cho đến trưá»ng nữ há»c cá»§a Từ tú tà i há»c chữ, đến nay mà y má»›i được thông minh lanh lợi như váºy, thế mà mà y nỡ xá» tệ vá»›i tao, không thèm ngó ngà ng đến tao. Con vá»›i cái thế đấy.
Như à bảo:
- Thì ra ngÅ© nương lúc nhá» có được Ä‘i há»c, hèn gì bây giá» giá»i chữ lắm.
Phan bà nói:
- Năm nó bảy tuổi tôi đã cho tá»›i trưá»ng nữ há»c, được ba năm thì nó Ä‘á»c hay viết giá»i mà thi từ ca phú gì cÅ©ng biết Ãt nhiá»u.
Äang nói chuyện thì nghe bên ngoà i có tiếng gá»i cổng, Như à há»i vá»ng ra:
- Ai đó?
Äoạn quay lại bảo Tú Xuân:
- Em chạy ra xem ai ở ngoà i đó váºy?
Tú Xuân bước ra rồi trở và o bảo:
- Chị Xuân Mai tới.
Như à vội khóat tay bảo Phan bà :
- Thôi lão lão đừng nói gì nữa, Xuân Mai nó sang đấy.
Phan bà bĩu môi:
- Tôi biết rồi, nó với đứa con bất hiếu của tôi là cùng một phe mà .
Như à má»i Xuân Mai và o cùng ngồi nói chuyện uống rượu, Xuân Mai nói:
- Tôi sang bên nà y nói chuyện với lão lão cho vui.
Phan bà há»i:
- Gia gia và nương nương ngủ chưa?
Xuân Mai đáp:
- Tôi vừa hầu cho gia gia và nương ngương ngá»§ xong thì sang đây, cÅ©ng có Ãt đồ ăn, và má»™t bình rượu để lão lão dùng.
Äoạn quay lại bảo Tú Xuân:
- Phiá»n thư thư sang bảo Thu Cúc nó Ä‘em qua đây cho tôi má»i lão lão.
Tú Xuân bước ra, lát sau Ä‘em bình rượu Kim Hoa vá». Thu Cúc bưng má»™t mâm đồ ăn theo sau. Như à bà y rượu và đồ ăn lên bà n. Xuân Mai dặn Thu Cúc:
- Mà y vá» phòng Ä‘i, gia gia hay nương nương có gá»i thì sang đây kêu tao.
Thu Cúc quay ra, má»i ngưá»i tiếp tục ăn uống. Cá thịt đầy ăm ắp má»™t bà n.
Tú Xuân ra đóng cổng rồi và o ngồi cùng má»i ngưá»i. Xuân Mai rót rượu ra chung, hai tay nâng má»i Phan bà và Như Ã, rồi gắp đồ ăn và o bát cho Nghênh Xuân và Tú Xuân, Ä‘oạn bảo Phan bà :
- Äây toà n là thức ăn ngon từ háºu phòng Ä‘em ra, lão lão dùng nhiá»u Ä‘i má»›i được.
Phan bà đáp:
- Cám Æ¡n thư thư, cứ để tôi tá»± nhiên. Tháºt chẳng bao giá» con gái tôi nó dá»n tiệc đãi tôi hoặc má»i tôi được má»™t tiếng. Thư thư nếu biết thương cha thương mẹ, biết kÃnh trá»ng ngưá»i già thì đừng bắt chước con gái tôi, nó là đứa bất hiếu bất nhân, vô Æ¡n vô nghÄ©a, là thứ oan gia cá»§a tôi mà thooi. Há»… tôi khuyên bảo nó thì nó lại sừng sá»™ vá»›i tôi, như hôm nay có thư thư biết đấy, tháºt nhục nhã cho tôi quá.
Xuân Mai đáp;
- Thôi lão lão cÅ©ng đừng chấp nhất. Lão lão biết má»™t mà chẳng biết hai. Nương nương tôi tÃnh tình coi váºy chứ tâm địa chằng có gì, chẳng qua là hÆ¡i cứng cá»i, không chịuw nhịn ngưá»i khác mà thôi. Nương nương tôi là m sao so được vá»›i đại nương. Äại nương má»™t tay nắm giữ tiá»n bạc, còn nương nương tôi là m gì có tiá»n. Ngưá»i khác không biết, nhưng tôi biết rõ rà ng như váºy. Cho nên lão đừng trách là nương nương tôi có tiá»n mà không cho lão lão. Gia gia tôi tuy lắm tiá»n nhiá»u cá»§a tháºt, nhưng nương nương tôi chẳng bao giá» thèm ngó tá»›i. Cần tiêu pha mua sắm thứ gì thì nương nương thẳng thắn há»i gia gia, không há» có chuyện giấu giếm tiá»n bạc là m cá»§a riêng bao giá». Váºy mà lão lão trách là không phải, khong phải là tôi bênh nương nương tôi, nhưng cứ công bằng vô tư mà nói sá»± tháºt váºy đó.
Như à vỠnói:
- Xuân Mai đây nói phải, mẹ con ruá»™t thịt, nếu ngÅ© nương có tiá»n bạc thì chỉ cho lão lão chứ còn cho ai bây giá», cho nên lão lão cÅ©ng đừng phiá»n trách ngÅ© nương.
Phan bà đáp;
- Tôi gần đất xa trá»i, sống nay chết mai, chẳng biết lúc nà o, cho nên tôi cÅ©ng chẳng thèm giáºn há»n phiá»n trách nó là m gì.
Nói xong nâng chung mà uống. Xuân Mai thấy Phan bà uống rượu được, liá»n bảo Nghênh Xuân:
- Thư thư đem con súc sắc ra đây, mình búng súc sắc uống rượu cho vui.
Nghênh Xuân Ä‘em súc sắc ra, má»i ngưá»i lần lượt gieo súc sắc, uống rượu vui vẻ. Lát sau thì bình rượu lá»›n đã cạn, ngưá»i nà o cÅ©ng có vẻ saỵ Nhưng Nghênh Xuân lại và o trong lấy ra má»™t vò rượu nữa. Má»i ngưá»i tiếp tục ăn uống. Khoảng canh hai thì Phan bà uống nhiá»u, vừa say vừa mệt, phải dá»±a và o gối má»›i ngồi nổi. Má»i ngưá»i thấy váºy má»›i chịu đứng dáºy, sá»a soạn chá»— ngá»§.
Xuân Mai vá» tá»›i phòng, thì thấy Thu Cúc Ä‘ang ghé mắt ấp tai và o khe cá»a mà nhìn nghe chuyện bên trong cá»§a Tây Môn Khánh và Kim Liên. Thu Cúc say mê theo dõi đễn ná»—i Xuân Mai bước tá»›i sau lưng cÅ©ng không hay biết, Xuân Mai giáºn quá, đánh Thu Cúc má»™t bạt tai nẩy Ä‘om đóm mà mắng:
- Con chêt đâm chết dịch, con dâm phụ voi giầy ngựa xé kia, mà y nhìn cái gì?
Thu Cúc bị đanh đau nhưng không dám khóc, chỉ ấp úng:
- Äâu có, tôi có nhìn cái gfi đâu, sao thư thư lại đánh tôi?
Kim Liên từ trong há»i vá»ng ra:
- Chuyện gì váºy?
Xuân Mai đáp lớn:
- Thưa không có chuyện gì, tôi bảo Thu Cúc ra đóng cổng, nó không chịu ra nên tôi mắng nó mấy câu mà thôi.
Thu Cúc lầu bầu ra đóng cổng, Xuân Mai lên giưá»ng ngá»§.
Hôm sau, đám đà n bà như vợ cá»§a các quản lý Phó, Cam, Bôn Tứ, Thôi Bản, Äoạn Lục Thư, Trịnh Tam Thư, và Ngô Nhị cữu mẫu Ä‘á»u có mặt.
Lát sau thì Ngô Äại cữu và Bá Tước đến, cùng Tây Môn Khánh cưỡi ngá»±a, có quân hầu dẹp đưá»ng tá»›i nhà Hà thiên há»™ dá»± tiệc. Chu Thá»§ bị cÅ©ng tá»›i. Tiệc gồm đủ các quan trong phá»§ huyện, canh tiệc có bốn ca nữ đà n hát. Tối hôm đó, Tây Môn Khánh má»›i vá» nhà , nhưng ngá»§ tại phòng Bình Nhi vá»›i Như Ã.
Hôm sau, Tây Môn Khánh sai gia nhân Ä‘em thiếp tá»›i má»i các phu nhân vợ các quan ngà y mưá»i hai tá»›i dá»± tiệc thưởng đăng. Nguyệt nương bảo chồng:
- Mình cÅ©ng phải má»i Mạnh đại di và đại di cá»§a tôi, kẻo sau nà y hai ngưá»i đó trách là má»i đủ má»i ngưá»i mà không má»i há».
Tây Môn Khánh nói:
- Cũng may là nà ng nhắc sớm chứ không thì quên bẵng đi mất.
Äoạn bảo KÃnh Tế viết thiếp rồi sai Cầm Äồng Ä‘i.
Kim Liên ngồi trong phòng suy nghĩ một hồi, rồi lên thượng phòng giục mẹ vỠnhà . Nguyệt nương bảo:
- Lão lão việc gì phải vá»™i vá» như váºy, xin ở lại chÆ¡i má»™t hai ngà y nữa.
Kim Liên nói:
- Nhà không có ai, xin đại nương để mẫu thân tôi vá» trông coi nhà cá»a.
Nguyệt nương vá»™i sai a hoà n lấy má»™t cái quả lá»›n ra xếp đồ ăn và bánh trái tặng Phan bà , lại biếu thêm má»™t tiá»n để trả tiá»n kiệu rồi tiá»…n vá».
Kim Liên quay lại nói vá»›i Kiá»u Nhi:
- Hôm nay và mấy ngà y nữa, nhà nà y toà n là khách già u có sang trá»ng tá»›i, không để bà lão vá» thì còn giữ lại là m gì. Bà lão nghèo nà n, áo quần chẳng có, xốc xa xốc xếch cứ như con mụ vú già , tháºt bá»±c cả mình.
Kiá»u Nhi không nói gì, Nguyệt nương hÆ¡i khó chịu nhưng cÅ©ng im lặng.
Tây Môn Khánh gá»i Äại An và o, sai cầm hai tấm thiếp tá»›i má»i Lâm thái thái và vợ Vương Tam tại phá»§ Vương Chiêu Tuyên. Lại sai gá»i bốn ca nữ Quế Nhi, Ngân Nhi, Ãi Nguyệt và Hồng Tứ cùn các ca công Lý Minh, Ngô Huệ, và Trịnh Xuân.
CÅ©ng hôm đó, Bôn Tứ từ Äông Kinh vá» tá»›i. Sau khi ghé nhà tắm rá»a, ăn mặc sạch sẽ, khăn áo chỉnh tá», Bôn Tứ tá»›i đại sảnh lạy chà o chá»§ và đưa thư cá»§a Hạ chỉ huy, Tây Môn Khánh há»i:
- Sao bây giỠngươi mới v�
Bôn Tứ cho biết là bị cảm hà n ở kinh, đoạn nói tiếp:
- Cho nên mãi tá»›i mồng hai tết tôi má»›i lên đưá»ng trở vỠđược. Hạ chỉ huy dặn Ä‘i dặn lại là thưa vá»›i gia gia rằng rất cảm Æ¡n vá» sá»± giúp đỡ cá»§a gia gia.
Tây Môn Khánh lại trao chìa khoá cá»a tiệm tÆ¡ lụa cho Bôn Tứ. Lại mở thêm má»™t tiệm tÆ¡ lụa khác để cho Ngô Nhị cữu trông nom. Trao chìa khoá xong, Tây Môn Khánh dặn:
- Hôm nà o thuyá»n hà ng ở Tùng Giang vá» thì chứa hà ng tại tiệm ở đưá»ng Sư Tá», ngưá»i cùng vá»›i Lai Bảo đứng bán. Ngươi cùng gá»i thợ, là m dà n pháo bông tại sân, để tá»›i mưá»i hai nà y ngươi đốt cho khách xem.
Lát sau, Ứng Bá Tước dẫn Lý Tam tá»›i. Tây Môn Khánh má»i hai ngưá»i uống trà nói chuyện, Bá Tước mở lá»i:
- Lý Tam đây có chuyện buôn bán muốn thưa với đại ca, chẳng biết đại ca có chịu không?
Tây Môn Khánh há»i:
- Buôn bán gì váºy?
Lý Tam nói:
- Ở kinh vừa sức văn thư Ä‘i mưá»i ba tỉnh, nói là má»—i tỉnh bá» ra hai vạn lạng bạc để mua những đổ cổ khÃ. Phá»§ Äông Bình mình đây lá»›n, nên cÅ©ng xuất ra hai vạn lạng. Hiện Trương Nhị Ở gần huyện đưá»ng muốn đứng ra lãnh là m các đồ cổ ngoạn đó để nháºn má»™t vạn lạng. Hiện hãy còn má»™t vạn lạng nữa lưu tại phá»§ Tuần án. Nay tôi bà n vá»›i nhị gia đây, thưa vá»›i lão gia là má»™t bên là lão gia, cùng vá»›i tôi, Hoà ng Tứ và má»™t hai ngưá»i nữa hùn vốn vá»›i Trương Nhị, đứng ra nháºn là m, tiá»n lá»i thì chia đôi. Vụ nà y lợi lá»›n trông thấy, chẳng hay tôn ý thế nà o?
Tây Môn Khánh há»i:
- Äồ cổ ngoạn, nhưng là những đồ gì?
Lý Tam đáp:
- Nếu váºy thì lão gia chưa biết, hiện ở kinh, trong hoà ng thà nh má»›i dá»±ng thêm hai khu gá»i là Thá» Nhạc, gồm rất nhiá»u Ä‘á»n đà i Ä‘iện các, lại xây thêm Thanh Bảo lục cung, Tuyá»n Thần Ä‘iện và má»™t ngôi các là m chá»— trang Ä‘iểm cho An phi nương nương, cần rất nhiá»u tá»›i các đồ để bà y biện như đỉnh, lư, mâm, bình phong, bà n ghế, trà ng ká»·, nhưng phải là thứ tháºt quý và tháºt tinh xảo.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu váºy thì tôi chẳng cần phải hùn hạp vá»›i ai, tôi lo má»™t mình việc nà y cÅ©ng được, tôi dám bá» tiá»n ra mà .
Lý Tam nói:
- Nếu lão gia đứng ra lo má»™t mình lại cà ng tốt, lão gia có cần gì thì đã có chúng tôi và nhị gia đây. Chúng tôi và nhị gia đâu phải là ngưá»i ngoà i.
Tây Môn Khánh lại há»i:
- Văn thư đó hiện ở đâu?
Lý Tam đáp:
- Hiện ở phủ Tuần án, chưa có công bố.
Tây Môn Khánh bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, để tôi viết phong thư và soạn Ãt lá»…, nhá» Tống Ngá»± sá» là được.
Lý Tam nói:
- Xin lão gia đừng cháºm trá»…, thá»i buổi bây giá» nhanh chân nhanh tay má»›i kiếm ăn được, tôi e rằng có thể ngưá»i khác sẽ đứng ra tranh mất.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Không lo, ngoà i Tống Ngự sỠthì Tri huyện hay Phủ doãn cũng là chỗ quen biết, tôi không là m thì thôi, chứ không ai tranh được hết.
Nói xong giữ hai ngưá»i ở lại ăn cÆ¡m uống rượu, lại nói:
- Hôm nay tôi viết thư, ngà y mai sẽ sai ngưá»i Ä‘em Ä‘i.
Lý Tam nói:
- Nhưng còn chuyện nà y, là Tống công hiện không có ở đây, nghe nói là đã tới Duyện Châu tra xét công việc rồi.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu váºy thì ngà y mai Lý ca theo ngưá»i cá»§a tôi tá»›i Duyện Châu.
Lý Tam nói:
- Như váºy vừa Ä‘i vừa vá» cÅ©ng năm sáu ngà y, nhưng không sao, để tôi cùng Ä‘i cÅ©ng được, lão gai cứ viết thư, sai ai Ä‘i thì bảo ngưá»i đó đêm nay tá»›i nghỉ tại nhà tôi, sáng mai Ä‘i cho sá»›m.
Tây Môn Khánh bảo:
- Các gia nhân cá»§a tôi thì Tống công không nhá»› mặt, ngà y thưá»ng Tống công tá» ra quý mến Xuân Hồng, để tôi bảo Xuân Hồng và Lai Tước cùng Ä‘i.
Bá Tước nói:
- Äại ca là m việc mau mắn như váºy má»›i được, mình cháºm má»™t chút là lỡ việc ngay.
CÆ¡m rượu dá»n ra, hai ngưá»i ăn uống no nê rồi cáo từ.
Tây Môn Khánh gá»i KÃnh Tế, sai viết thư, rồi lấy ra mưá»i lạng và ng lá, đưa thư và và ng cho Xuân Hồng và Lai Tước rồi dặn:
- Äi đưá»ng nên cẩn tháºn, gặp Tống công thì xin mượn bản văn thư đó, nếu văn thư đã chuyển lên phá»§ rồi thì nói vá»›i Tống công lấy vá» gìum cho, rồi nhá»› vá» cho sá»›m.
Lai Tước nói:
- Xin gia gia yên tâm, chúng tôi hiểu rồi, tôi cÅ©ng từng hầu hạ Từ Tham nghị Ở Duyện Châu, cÅ©ng biết đưá»ng Ä‘i nước bước.
Nói xong cùng Xuân Hồng nháºn thư và và ng, tá»›i nhà Lý Tam ngá»§.
Hôm sau, ngà y mưá»i má»™t, Xuân Hồng, Lai Tước và Lý Tam từ canh năm đã lên đưá»ng Ä‘i Duyện Châu.
Ngà y mưá»i hai, Tây Môn Khánh ở nhà lo tiệc thưởng đăng khoản đãi phu nhân các quan và đám thân thÃch đà n bà . CÅ©ng má»i Ngô Äại cữu, Ứng Bá Tước, Tạ Hy Äại và Thưá»ng TrÄ© Tiết tá»›i uống rượu xem đèn vá»›i mình.
Äoà n hát tại phá»§ Vương Hoà ng thân đã dá»n đồ đạc tá»›i từ sá»›m.
Chu Thá»§ bị phu nhân bị Ä‘au mắt, không tá»›i được, có sai gia nhân tá»›i báo. KÃnh Thống chế phu nhân, Trương Äoà n luyện phu nhân, Vân chỉ huy phân nhân, Kiá»u Äại nương, mẹ Thôi Bản, Ngô Äại di, Mạnh Äại di tá»›i trước. Chỉ còn thiếu Hà Thiên há»™ phu nhân, Lâm thái thái và vợ Vương Tam. Tây Môn Khánh vá»™i sai Äại An, Cầm Äồng và mấy quân hầu Ä‘i má»i má»™t lần nữa. Lại sai cả Văn tẩu tá»›i giục Lâm thái thái và vợ Vương Tam.
Tá»›i trưa má»›i thấy Lâm thái thái ngồi đại kiệu tá»›i. Thi lá»… xong, Tây Môn Khánh há»i:
- Vương Tam nương sao không thấy tới?
Lâm thái thái đáp:
- Tiện nam vắng nhà , nhà không có ai, nó phải ở nhà coi nhà .
Lát sau thì Hà Thiên há»™ phu nhân ngồi trên cá»— đại kiệu bốn ngưá»i khiêng, gia nhân a hoà n ngồi hà ng chục kiệu nhá» Ä‘i theo. Äoà n kiệu tiến và o sân, Hà Thiên há»™ phu nhân xuống kiệu. Trong nà y dà n nhạc thổi lên chà o mừng. Nguyệt nương và đám tiểu nương bước ra nghênh tiếp và o thượng phòng. Hà Thiên há»™ phu nhân xin má»i Tây Môn Khánh và o để bái kiến. Bái kiến xong, Tây Môn Khánh và o hoa viên, Nguyệt nương má»i khách ra đại sảnh nháºp tiệc. Má»i ngưá»i phân ngôi thứ mà ngồi.
Tiệc bắt đầu, Ä‘oà n hát diá»…n tÃch "Tiểu Thiên Hương bán dạ triá»u nguyên". Sau đó bốn ca nữ đà n hát.
Trong khi đó, tại nhà khách trong hoa viên, Tây Môn Khánh cùng anh vợ và bạn bè nháºp tiệc, có ba ca công đà n hát.
Tá»›i tối, tiệc lại được dá»n ra, gia nhân đốt Ä‘á»n hoa khắp nÆ¡i.
Tại nhà khách trong hoa viên, má»i ngưá»i tiếp tục ăn uống thì Tây Môn Khánh ngá»§ gà ngá»§ gáºt, Bá Tước há»i:
- Bá»™ hôm nay đại ca không vui hay sao mà buồn ngá»§ váºy?
Tây Môn Khánh đáp:
- Cả đêm hôm qua không hiểu sao mất ngủ nên hôm nay buồn ngủ quá.
Lát sau thì đám ca công và o đà n hát trên đại sảnh, bốn ca nữ và o đà n hát trong nhà khách hoa viên. Bá Tước bảo Ãi Nguyệt và Hồng Tứ đà n hát, còn Quế Thư và Ngân Thư chuốc rượu.
Tiệc Ä‘ang vui thì Äại An và o ghé tai chá»§ nói nhá»:
- Lâm thái thái và Hà phu nhân ra vá».
Tây Môn Khán bèn bước ra lén nhìn hai ngưá»i đó lên kiệu.
Hà phu nhân đã thay áo đại hồng kim tuyến. Lâm thái thái thì thay áo Ä‘oạn bạch, Ä‘eo kiá»ng và ng vòng ngá»c.
Nguyệt nương và đám tiểu thiếp tiễn ra tới cổng mới quay và o.
|
 |
|
| |