 |
|

13-01-2009, 02:12 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 56 Ai Lấy Chiếc Äỉnh Và ng Vân Phụ Phái
Äể Cừu Thiên Hiệp Cừu Oan Thiên
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i khinh bạc:
- Trông thấy hình tướng và sá»± xuất hiện đột ngá»™t cá»§a lão trượng, nếu Ä‘em sánh vá»›i bá»n tà ma ngoại đạo có khác gì ?
Hai tên đầu mục Bà i bang nghe qua thất kinh, vội xê mình đến ngang Cừu Thiên Hiệp bảo nhỠvà o tai:
- Thiếu hiệp hãy tháºn trá»ng, vị nà y là chưởng môn phái Cá»u Hoa sÆ¡n, má»™t trong Cá»u đại môn phái, giang hồ gá»i là “Ná»™ sư kim hống†Phong Äại Thiết.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua không lá»™ vẻ kinh sợ tÃn nà o, trái lại phá lên cưá»i ngất, bằng giá»ng nói ngạo mạng bảo:
- À ... ạ ! Hóa ra là hắn ! Má»™t lão thất phu, có lá»i nói chẳng có tÃn nhiệm !
Hai tên đầu mục của Bà i bang thất kinh tái mặt, cả hai vội tháo lui ra sau hai bước, đứng kêu lên khiếp đảm:
- Thiếu hiệp ...
HỠvừa nói vừa đưa mắt nhìn Nộ sư kim hống, lộ vẻ sợ hãi vô cùng.
Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết nghe Cừu Thiên Hiệp nói, lá»a giáºn tá»a ra má» mắt quát to:
- Hà i nhi, ngươi chá»› khá cuồng vá»ng !
Cừu Thiên Hiệp thấy lão vươn tay rún bộ toan tấn công, chà ng bèn đưa tay lên khoát nói:
- Cháºm lại !
Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết miá»…n cưỡng dừng tay rống lên:
- Ngươi muốn gì ?
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i Ä‘iá»m đạm:
- Lão trượng là vị thủ lãnh của một môn phái, vị chưởng môn, hôm nay đại giá đến đây ... có phải vì quả “ngũ long huyết cầu†hay không ?
Phong Äại Thiết lắc lư cái đầu bồng đầy tóc rối, trầm giá»ng nói:
- Phải đấy hà i nhi ạ !
Cừu Thiên Hiệp cưá»i hi hi, thuáºn tay cho và o bá»c lấy ra viên “NgÅ© long huyết cầu†dồi lên hất xuống hai lần, sau cùng chà ng đưa hai ngón tay kẹp chặt “huyết cầu†giÆ¡ lên ánh sáng mặt trá»i xem qua lại, bèn cất tiếng bảo:
- Và như ... viên “Ngũ long huyết cầu†nằm trong tay Cừu mỗ ... thì lão trượng sẽ nghĩ sao ?
Phong Äại Thiết trố mắt nhìn quả huyết cầu đôi mắt chÄ©a ra đỠrá»±c, lão quát lên khá»§ng khiếp:
- Mau mau dâng ná»™p cho lão phu, để tránh má»™t trưá»ng sát kiếp !
Cừu Thiên Hiệp nhoẻn miệng cưá»i nói:
- Tại hạ chưa nghÄ© đến ... lão tiá»n bối ạ !
Phong Äại Thiết trợn mắt nói:
- Ngươi bằng lòng hay không thì bảo ?
Cừu Thiên Hiệp mỉm môi cưá»i nhạt nói:
- Nếu ai có chân tà i thá»±c há»c, bằng những thứ đó may ra má»›i được viên ngá»c !
Phong Äại Thiết nghe qua xám mặt, run giá»ng:
- Hà i nhi chá»› cuồng vá»ng ! Ngươi dám thách thức ta động thá»§ à ?
Cừu Thiên Hiệp khoát tay lắc đầu là m ra vẻ sợ sệt, song cất tiếng trầm nặng nói to:
- Không dám, không dám ! Tại hạ xin nhắc lão trượng ... hãy nom theo vết chân cá»§a Cá»u Hoa sÆ¡n ngÅ© lão, mà tá»± lượng sức mình !
Tháºt là lá»i nói vô cùng ngạo mạn, khiến Phong Äại Thiết nghe qua như lá»a chế dầu thêm, lão quát to như sấm nổ:
- Tiểu tặc.. Hãy tiếp chiêu !
Ná»™ sư kim hống vừa nói vừa xuất thá»§, lão đưa ra má»™t chiêu “Thuáºn thá»§y duy châu†thâm mình đảo ngoặc như chiếc ghe tròng trà nh, lượn theo là n sóng bạc, cuá»™n tá»a ra đạo kình phong, kÃch mau và o Cừu Thiên Hiệp.
Phong Äại Thiết thuá»™c và o hà ng tôn sư lão bối, má»™t chưởng đưa ra trên mưá»i thà nh lá»±c, giữa cÆ¡n giáºn dữ mà xuất thá»§, nên thế mạnh như non băn núi lỡ, lá»±c đạo hãi hùng.
Cừu Thiên Hiệp thản nhiên đôi chân đạp thức “Lôi hà nh cá»u chuyểnâ€, chà ng run vai, không thấy giở chân, chỉ thấy chá»›p má»™t cái đã vá»t ra xa hà ng trượng, chà ng buá»™t miệng gá»i to:
- Cá»u Hoa ngÅ© lão có năm ngá»n sáo thần, ta còn không coi ra sao, ngươi đừng á»· và o địa vị chưởng môn, tá»± tin tay không thắng qua năm vị sư thúc ấy chăng ? Ngươi nên suy nghÄ© lại mà vá» Ä‘i !
Phong Äại Thiết đã gây sóng gió suốt dải sông lô mưá»i năm dà i, chưởng quản Cá»u Hoa môn phái, há chịu ngưá»i sỉ vả hay sao, thà nh thá» chòm râu dá»±ng đứng như rá»… tre, nghiến răng trợn mắt chẳng nói ná»a lá»i, hai tay đẩy ra song chưởng, hai chân nhún mình nhảy vá»t tá»›i trước.
Hai tên đầu mục Bà i bang thấy cá»› suá»± xảy ra quá đột ngá»™t, khiến bá»n chúng lo sợ bồi hồi. Vì bá»n chúng ngại đắc tá»™i vá»›i Cá»u Hoa chưởng môn, rồi lại sợ Cừu Thiên Hiệp rá»§i ro sÆ¡ thất, nếu Cừu Thiên Hiệp có bá» gì thì chúng sẽ trả lá»i thế nà o vá»›i Bà i bang chá»§ ... bởi váºy cả hai ngưá»i chạy lăng xăng bên Cừu Thiên Hiệp, dáng Ä‘iệu như cặp kiến bò trên chảo nước sôi.
Bấy giá» ... Cừu Thiên Hiệp thấy không cần phải biện luáºn, cá» chưởng đở ngay thế công cá»§a Phong Äại Thiết, đồng thá»i thân mình chà ng uốn khúc như con đại mãng xà , nà o ngá»± lá»±c, hóa chiêu, xuất thá»§ chế địch, tinh diệu không tả nên lá»i !
Ngay lúc đó, phần đất tại bến đò, ngưá»i ta đổ xô nhau đông nghịt, bao quanh xem cuá»™c tỉ đấu.
Chỉ vì bến Nguyên giang là vùng đất cá»§a Bà i bang, má»™t bang há»™i có thế lá»±c như tiểu vương, thà nh thá» không má»™t ai dám chen và o khuyên giải hay can thiệp, tháºm chà đến Quan trấn thá»§ cÅ©ng ngó lÆ¡, để mặc há» muốn là m gì thì là m, không dám ló ra nhìn ná»a mắt.
Hai cao thá»§ đánh nhau như trá»i long đất lỡ, cát bụi bốc lên mù mịt, như khói quyện sương sạ.
Hai ngưá»i trổ tà i đánh mau, thắng lẹ hỠđã giao đấu vá»›i nhau trên ba mươi chiêu thức.
Chỉ tá»™i cho hai tên đầu mục Bà i bang, múa tay giÆ¡ chân như cổ động tráºn đấu, chứ chÃnh mình chúng không biết bênh ai bá» ai.
Ngay lúc đó, má»™t chiếc thuyá»n câu rẽ nước chèo như gió, mau như sao xẹt tên bay chá»›p mắt đã đến bến đò. Thuyá»n chưa cấm sà o, đã thấy bên trong khoan nhảy ra ba bóng ngưá»i.
- Soạt ! Soạt ! Soạt !
Mau như tia chá»›p ngang trá»i, tá»±a hồ ba cánh ưng vá»— cánh bay lên bá», nhìn kỹ cả ba ngưá»i là ba vị đạo sÄ© mặt mÅ©i khôi ngô, mình khoát áo bát quái đạo sÄ© mà u tro, trên lưng má»—i ngưá»i giắt thanh bảo kiếm lá»±c sa ngư bì, ngưá»i ngưá»i Ä‘á»u cao ráo thanh tân, dáng Ä‘iệu rất Ä‘oan trang nho nhã.
Má»™t trong nhóm ba tên đạo sÄ© cao giá»ng thét to:
- Phong chưởng môn ! Xin dừng tay lại !
Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết đẩy ra má»™t chiêu cá»±c mạnh bước gần Cừu Thiên Hiệp, chợt nghe tiếng gá»i lão thu ngay thế công vá»— tay reo to:
- Hay lắm ! Hay lắm ! Ba vị lại đây rất đúng lúc, gã hỠCừu còn ở tại đây !
Ba tên đạo sÄ© đáp xuống trà ng, vá»™i rùn ngưá»i thá»§ thế, tay hữu tuốt thanh trưá»ng kiếm, vÅ© lá»™ng hư chiêu.
Má»™t trong ba vị đạo sÄ©, đưa gươm chỉ và o mặt Cừu Thiên Hiệp gá»i to như chuông ngân:
- Cừu Thiên Hiệp, gặp được ngươi chúng ta đỡ tốn công đi tìm.
Cừu Thiên Hiệp ngạc nhiên lấy là m lạ há»i:
- Ba vị cao danh quý tánh là chi ? Tìm tại hạ có chuyện gì ?
Ba vị đạo sÄ© chưa kịp lên tiếng trả lá»i.
Nhan Như Ngá»c đã phá lên cưá»i the thé, gót sen nhún bước tá»›i trước, dịu giá»ng nói:
- Thiếu hiệp, có lẽ ngươi không có dịp gặp qua những báºc cao thá»§ cá»§a Cá»u đại môn phái, ta không ngá» hôm nay gặp má»™t chuá»—i ngưá»i cao thá»§ danh môn chánh phái ...
tháºt là tam sanh hữu hạnh.
Cừu Thiên Hiệp gáºt gù bảo:
- à ! À ra thế ?
Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c nhoẻn miệng cưá»i như đóa hoa hồng hé nở, đưa tay Ä‘iểm và o mặt ba vị đạo sÄ© nói to:
- Ba vị đây là “Vân vụ sÆ¡n, Vân vụ tiên xá†Phước lão, Lá»™c lão, Thá» lão tam chá»§ phá»§ quân là má»™t nhân váºt cao trá»ng cá»§a Vân vụ phái ! Trong Cá»u đại môn phái là cao thá»§ nhất nhì !
Giá»ng nói cá»§a Nhan Như Ngá»c đầy vẻ chăm biến khinh bạc, tuy ngoà i môi nà ng là m ra vẻ trịnh trá»ng tôn sùng, nhưng sắc diện và giá»ng nói khinh khinh, không có gì thà nh tháºt.
Tam đại phá»§ quân nghe qua biến sắc, sáu tròng mắt tròn xoe như hạt hạnh, chÄ©a thẳng và o mặt Nhan Như Ngá»c nói như hét:
- Ngạnh đầu, ngươi là ai ?
Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c thoán tái mặt bằng giá»ng nói ngạo nghá»… bảo:
- Không biết trá»i cao đất thấp, bản phó giáo chá»§ nói thế sai ư ?
Vân Vụ phái hiện tại là má»™t phái đứng trong Cá»u đại môn phái. Phước, Lá»™c, Thá» tam tinh phá»§, phá»§ quân địa vị cá»§a ba phá»§ quân nà y so ngang hà ng vá»›i các chưởng môn phái khác.
Chỉ vì ... Lúc đầu Vân Vụ chỉ là má»™t môn há»™i, năm mươi năm vá» trước, không được liệt và o hà ng Cá»u đại môn phái, cho đến khi có cuá»™c luáºn đạo Cảo sÆ¡n thì Vân vụ chưởng môn lấy má»™t kiếm đẩy lui ngÅ© đà i, song chưởng đẩy ra chấn động quần hùng, thà nh thá» phái NgÅ© đà i bị thua, do đó Cá»u đại môn phái loại NgÅ© đà i ra, và công cá» Vân Vụ lên thà nh má»™t môn phái chánh danh.
Vị chưởng môn Vân Vụ phái lúc đó là Hà n Tinh quá độ Trì Thiên Tà i, hiện là sư phụ của ba phủ quân:
Phước, Lộc, ThỠbấy giỠTrì Thiên Tà i ước độ ngoà i ba mươi tuổi.
Sau cuá»™c “Luáºn đạo cảo sÆ¡n†Trì Thiên Tà i gặp phải sá»± bất hạnh là trên đưá»ng vá» Vân Vụ sÆ¡n, Trì chưởng môn gặp phải loà i rắn kịch độc cắn và o hổ khẩu tay. Thiên Tà i gắng gượng vỠđến núi Vân Vụ má»›i ngã ra chết.
Ba vị phá»§ quân Ä‘á»u khinh thưá»ng nhau, không ai chịu lãnh chức vụ chưởng môn cả, há» bèn chá»n ngưá»i đệ tá» Tam đại, được Trì Thiên Tà i hết lòng truyá»n tuyệt há»c, cá» lên thay chức Vân Vụ.
Chưởng môn là Há»—ng Ngươn Kiếm Ngô Quân Trá»±c, luáºn vá» võ công thì Ngô Quân Trá»±c được Trì Thiên Tà i truyá»n thụ tuyệt há»c, luáºn vá» tiá»n, háºu vãn bối thì Ngô Quân Trá»±c là hạng cháu, tuy cấp nhá» song tà i nghệ cÅ©ng gây nhiá»u tiếng động vang dáºy khắp giá»›i giang hồ.
Riêng vá» ba vị phá»§ quân, má»™t là Phước tinh phá»§ quân tên là Hồng Trấn Äảo, tà i nghệ cao tá»™t hÆ¡n ngưá»i, chuyên sá» dụng ngón binh khà liên hoà n sáp, ngón võ nà y gồm có bảy mươi hai lá»™ truy hồn hệ, hưởng thanh dư suốt mưá»i năm bất bại trên khắp chốn giang hồ.
Ngưá»i thứ hai là Lá»™c tinh phá»§ quân Mạc Lạc Tinh vá» chưởng pháp công phu rất độc đáo, hắn tinh luyện được môn hồng sa chưởng đã gây chấn động khắp võ lâm hà o kiệt.
Ngưá»i thứ ba nhá» nhất là Thá» tinh phá»§ quân Khuyết Chánh Ngươn chuyên sá» dụng cây bút phán quan, có trên mưá»i năm hầu tà i nghệ cá»§a hắn đến độ xuất thần nháºp hóa, song tâm tÃnh nóng như lá»a hung hản dị thưá»ng, do đó ...
Thá» tinh phá»§ quân Khuyết Chánh Ngươn vừa nghe Nhan Như Ngá»c nói, đã nổi cÆ¡n thịnh ná»™, vá»™i rút phăng ngá»n bút phán quan bằng đồng pha thép, vai hữu nghiêng vá» má»™t phÃa, xê mình nhảy vá»t ra trước, rống to lên như hổ rống !
- Ngạnh đầu ! Chớ vô lễ !
Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c bÄ©u môi khinh miệt bằng giá»ng lanh lảnh quát to:
- Bản cô nương chỉ phà chút Ãt sức lá»±c, cÅ©ng Ä‘uá»§ chống lại ngươi !
Vừa nói dứt, nà ng xê mình tá»›i trước, tay hữu cá» chưởng, thân mình nhÃch động toan phát chiêu công địch.
Cừu Thiên Hiệp nhấc mình bay đến trước mặt nà ng, vừa mỉm cưá»i Ä‘iá»m đạm:
- Nhan cô nương, nà o có gì phải giáºn dữ ?
Vừa nói dứt, chà ng day mặt nhìn ba vị phụ quân cau mà y tròn mắt há»i to:
- Ba vị đến đây tìm Cừu mỗ à ?
ThỠtinh phủ quân Khuyết Chánh Ngươn lay động một hư chiêu phán quan buút, vẻ mặt hầm hừ quá to:
- Phải đấy tiểu tỠ! Chúng ta tìm ngươi để thanh toán một món nợ !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua không giáºn mà trái lại phá lên cưá»i hăng hắc, chà ng lại giương đôi mắt tá»±a Ä‘iểm quang rá»i thẳng và o mặt ba tên phá»§ quân, bằng những tia nhìn soi mói ... sau cùng chà ng thở hắt ra má»™t trà ng dà i, bằng giá»ng êm trầm há»i:
- Ba vị đã vượt đưá»ng xa muôn dặm tìm tại hạ chẳng hay có Ä‘iá»u chi dạy bảo ?
ThỠtinh phủ quân Khuyết Chánh Ngươn mặt đỠnhư trùng táo, quắc mắt cao mà y hét to:
- Ngươi đừng vỠvĩnh không hiểu, hãy đưa hắn xem !
Lá»™c tinh phá»§ quân Mạc Lạc Tinh lôi trong bá»c ra má»™t mảnh lụa trắng tinh, vung mạnh và o ngưá»i Cừu Thiên Hiệp.
Mảnh lụa nhẹ như bấc, muốn ném Ä‘i xa không phải là chuyện dể, trừ phi ngưá»i ném có má»™t ná»™i lá»±c siêu phà m.
Mảnh lụa trắng uyển chuyển nhẹ nhà ng như cánh bướm, nương theo là n gió đẩy bay mau như mÅ©i tên và rÆ¡i lÆ¡ lá»ng xuống mặt Cừu Thiên Hiệp, chứng tá» ná»™i lá»±c cá»§a Lá»™c tinh phá»§ quân Mạc Lạc Tinh cao diệu tuyệt vá»i.
Cừu Thiên Hiệp trố mắt ngạc nhiên, vội đưa tay đón bắt mảnh lụa bạch.
Bà n tay chà ng vừa chạm phải mảnh lụa, cảm thấy tê tê, bèn lấy là m ngạc nhiên chi xiết, vội đưa mắt nhìn Mạc Lạc Tinh thầm phục tà i nghệ của hắn.
Cừu Thiên Hiệp giở mảnh lụa căng ra, chợt thấy bên trên vẽ mấy chữ:
“Tạm mượn chiếc đỉnh và ng của Vân Vụ môn để dùng !
Ký tên:
Cừu Thiên Hiệp ... †Cừu Thiên Hiệp giương đôi mắt to, nhìn mấy chữ nhảy múa trên mảnh bạch lụa, má»™t sá»± ngạc nhiên đến cùng tá»™t, khiến chà ng buá»™t miệng há»i:
- Ba vị phủ quân, mảnh bạch lụa nà y ... ?
Thá» tinh phá»§ quân Khuyết Chánh Ngươn không đợi chà ng nói dứt, vá»™i hét lên má»™t tiếng lạnh lùng há»i:
- Gã hỠCừu ! Chiếc đỉnh và ng của Vân Vụ ngươi cất giấu tại đâu ? Nói mau ... !
Cừu Thiên Hiệp cau đôi mà y kiếm, không biết phải đối đáp thế nà o, một khắc sau chà ng buột miệng lên tiếng:
- Quái lạ tháºt ! Chiếc đỉnh và ng cá»§a Vân Vụ ... ? Chiếc đỉnh và ng ra thế nà o ?
Tại hạ hoà n toà n không hiểu gì cả !
ThỠtinh phủ quân Khuyết Chánh Ngươn nạt to:
- Câm mồm !
Phước tinh phá»§ quân Hồng trấn Äảo nổi giáºn xê mình bước tá»›i trước cao giá»ng nói:
- Thiếu hiệp, đừng chối chứ ! Chiếc đỉnh và ng Vân Vụ là má»™t váºt trấn sÆ¡n chi hữu cá»§a bản môn, gìn giữ và trao truyá»n trên ba Ä‘á»i, má»™t đêm ná» không hay bay mất ... và thiếu hiệp lưu lại mảnh bạch lụa nà y ... lẽ nà o không dám nháºn chịu ư !
Cừu Thiên Hiệp nổi giáºn xung thiên song cố gượng đáp lại:
- Tại hạ thực không rõ việc nà y !
Phước tinh phá»§ quân Hồng Trấn Äảo, nghiêm sắc mặt há»i:
- Không rõ ! Chẳng lẽ mảnh lụa nà y là giả tạo ư ?
ThỠtinh phủ quân vội hét to một tiếng, rút ngay cây bút phán quan, xê mình bước tới trước toan động thủ.
Cừu Thiên Hiệp thấy cả ba tên phá»§ quân nói má»™t câu bức hiếp má»™t câu, nói má»™t câu lại bức gần thêm má»™t bước, bất giác lá»a giáºn bốc lên ngùn ngụt, thuáºn tay chà ng ném nhanh mảnh bạch lụa trả lại vừa trầm giá»ng nói:
- Mảnh lụa nà y không giả ! Các ngươi quả quyết chỉ định là bút tÃch cá»§a ta ư ?
Bấy giá» ... Nhan Như Ngá»c lại mỉm cưá»i bà máºt, không nói ná»a lá»i.
Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết vá»™i xê mình bước tá»›i, chen và o cuá»™c lão vòng tay hướng và o ba tên phá»§ quân nghiêm giá»ng:
- Qúi vị phá»§ quân, chiếc đỉnh và ng Vân Vụ cá»§a quý phái đã thất lạc tháºt sao ?
Ba tên phá»§ quân vá»™i vòng tay, ứng tiếng trả lá»i:
- Chẳng dám giấu lão chưởng môn, tệ chưởng môn vì việc nà y mà phong sÆ¡n, khóa bÃch để tạ tá»™i vá»›i tổ sư, ba anh em ta đã quỳ trước bà n thá» tổ láºp thệ, nếu không tìm được đỉnh và ng, thá» chẳng trở vá» núi !
Giá»ng nói cá»§a ba tên phá»§ quân rất bi thiết, tá» vẻ Ä‘au đớn khổ sở đến cùng cá»±c.
Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết quắc mắt nhìn Cừu Thiên Hiệp gằn giá»ng bảo:
- Nà y tiểu tá» ! Dù cho ngươi có thần thông quảng đại, cÅ©ng khó mà tránh khá»i sá»± trừng trị cá»§a chúng ta !
Cừu Thiên Hiệp cả giáºn, cau mà y trợn mắt nhìn Ná»™ sư kim hống quát như sấm:
- Phong Äại Thiết ! Tá»± ngươi chuốc lấy chuyện ngưá»i, thiếu hiệp không ngán sợ ngươi đâu !
Nói xong, chà ng lại quay sang ba tên phá»§ quân cao giá»ng nói:
- Qúi vị phá»§ quân ! Chiếc đỉnh và ng Vân Vụ tại hạ tháºt chẳng rõ ...
ThỠtinh phủ quân Khuyết Chánh Ngươn, nóng lòng như đốt, hắn buột miệng quát lên như chuông đồng:
- Còn mảnh lụa trắng là m bằng cớ !
Cừu Thiên Hiệp cố dằn cơn thịnh nộ, gượng phân bua:
- Phá»§ quân, những việc như thế nà y thưá»ng xảy ra trên giá»›i giang hồ, tại hạ quyết vì việc nà y mà đi tìm ra kẻ mạo danh, má»™t mai tìm được thá»§ phạm, Cừu má»— sẽ dẫn đến tạ tá»™i quà vị !
Thá» tinh phá»§ quân Khuyết Chánh Ngươn giÆ¡ cao ngá»n bút phán quan gằn giá»ng hét to:
- Hừ ! Hoãn binh chi kế, ngươi cho bá»n hữu lão ta là đứa trẻ lên ba ư, để cho ngươi nói dăm ba tiếng rồi chuồn Ä‘i à ?
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i Ä‘iá»m đạm nói:
- Tại hạ vốn không có ý đó, chỉ vì tại hạ có lý do rất rõ rà ng !
Phước tinh phá»§ quân Hồng Trấn Äảo vá»™i lên tiếng há»i tiếp:
- Ngươi có lý do gì ? Váºy lý do đó ra sao ?
Cừu Thiên Hiệp vui vẻ, cao giá»ng nói:
- Äiá»u thứ nhất, tại hạ ly khai đất Trung Nguyên, lại không có thuáºt phân thân, thì là m cách nà o vượt ngà n dặm đưá»ng đến Vân Vụ trá»™m chiếc đỉnh và ng được ! Lý do thứ hai, lại cà ng vô lý vì chiếc đỉnh và ng không bá» túi được, mà tại hạ chỉ có má»™t thân không có nhà cá»a, nay đây mai đó giữ chiếc đỉnh và ng để là m gì ? Còn lý do thứ ba là bắt trá»™m phải đặng tang váºt, bắt đặng tay vầy đặng cánh, má»›i có thể nói được, còn thứ tư là ...
Không đợi chà ng nói dứt.
Cá»u Hoa chưởng môn Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết vá»™i bước sấn tá»›i trước má»™t bước rống lên như Ä‘iên dại.
- Hay lắm ! Ngươi khéo dùng hoa ngôn xảo ngữ, ngụy biện rà nh rà nh, nhưng bổn chưởng môn nghe không lá»t và o tai !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua không hiểu tà gì cả, bất giác cơn thịnh nộ lại bốc lên mãnh liệt, quát to:
- Chưởng môn nhân ! Thế nà o là hoa ngôn xảo ngữ ? Nói mau !
Phong Äại Thiết phá lên cưá»i lanh lảnh, nói to:
- Theo công lá»±c cá»§a ngươi, đêm đến trá»™m chiếc đỉnh và ng Vân Vụ, ngươi chỉ cần năm ba ngà y là đến nÆ¡i. Còn ngươi bảo ngươi không dùng và o việc gì ... Hừ ! Chiếc đỉnh và ng Vân Vụ là váºt tuyệt thế kỳ trân ... tháºm chà đến câu, bắt trá»™m phải bắt đặng tang váºt ... Hà hà ! Viên NgÅ© long huyết cầu còn sá» sỠđó, đủ chứng minh ngươi là kẻ trá»™m đại tà i thì ngươi ngụy biện là m gì cho vô Ãch ...
Giá»ng nói cá»§a Phong Äại Thiết rất hùng hồn, vừa nói vừa nhìn Cừu Thiên Hiệp châm hẩm, hiển nhiên lão chỉ định Cừu Thiên Hiệp là kẻ trá»™m chiếc đỉnh và ng Vân Vụ, không còn ná»a Ä‘iểm nghi vấn nà o.
- ChÃnh ta muốn tìm ngươi !
ThỠtinh phủ quân thở hồng hộc, hắn rống bà o hao như hổ đói:
- Tiểu tỠ! Hãy tiếp chiêu !
Ba tên phủ quân vừa hò hét, vừa cỠthế tấn công, thế tựa cuồng phong bão táp, biến động núi băng.
Bấy giá», giữa đưá»ng trưá»ng chỉ thấy chưởng phong à o ạt, tiếng “hoà n xÃch xÃch đổ keng kengâ€, bút phán quan chÄ©a ra tạo nên muôn đạo kình phong, bốc tá»a mỠđấy trưá»ng.
Những tên Bà i bang thá»§ hạ trên bến đò, luôn cả khách qua đưá»ng Ä‘á»u đứng ngẩn ngưá»i xem tráºn đấu, đây là lần đầu tiên bá»n chúng được xem các cao thá»§ ra chiêu, bằng tráºn đánh liá»u mình ác liệt.
|

13-01-2009, 02:13 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 57 ÄÆ¡n Thân Và o Bà i Bang Há»™i Ước
Cừu Thiên Hiệp vốn ngưá»i ngạo nghá»…, trước khà thế hung hăng cá»§a ba tên phá»§ quân Vân Vụ phái, chỉ nhoẻn miệng cưá»i không thoáng gợn nét kinh sợ nà o.
Äá»™t nhiên, Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết, cất tiếng thét lên kinh khá»§ng:
- Bản chưởng môn cùng tham dự !
Vừa nói dứt, thân mình phì nộn của lão lăn xả và o vòng chiến, cỠchưởng tấn công.
Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c gương mặt thoáng gợn tia lạnh trầm, nà ng tung mình lên cao, đáp nhẹ xuống má»™t chiếc đại thuyá»n, nghiến răng bức mạnh sợi xÃch neo thuyá»n lấy ná»a Ä‘oạn nhiên háºu nhảy và o vòng chiến, múa vùn vụt phát ra tiếng kêu “leng keng†chát óc, nháy mắt đã biến thà nh má»™t vòng bạch quang phá»§ khắp mình nà ng, bằng giá»ng thét lanh lảnh:
- Hay cho các ngươi ! Kết bá»n đánh hùa sao ? Danh môn chánh phái, là m như thế chẳng xấu hổ ư ?
Nà ng vừa thét, vừa chuyển sợi xÃch sắt nhắm ngay Phong Äại Thiết quay tÃt và o, thế mạnh như cuồng phong bạo vÅ©.
Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết có ý khinh nà ng là liá»…u yếu đà o tÆ¡, sức vóc chẳng bao nhiêu, bèn lá»›n tiếng nạt to:
- Ngạnh đầu ! Ngươi muốn chết hay sao ?
Vừa nói dứt, lão rùn mình xuống thấp, không tránh chẳng lùi, mà đưa bà n tay há»™ pháp, chá»™p mạnh và o sợi xÃch Ä‘ang bổ tá»›i, đồng thá»i rống lên cá»±c to:
- Hữu chiến hay sao ?
Cừu Thiên Hiệp quắc mắt nhìn cả ba, bằng tia nhìn nảy lá»a, chà ng cố dằn cÆ¡n giáºn trầm giá»ng nói:
- Hôm nay tại hạ đến đây là vì có lá»i ước há»™i vá»›i Bà i bang bang chá»§, gặp các ngươi cản trở, lá»—i hẹn vá»›i ngưá»i, váºy các ngươi hãy chá» cuá»™c há»™i giữa ta và bang chá»§ xong, chỉ má»™t mình Cừu má»— đủ sức trả lá»i vá»›i các ngươi bằng đủ má»i cách !
Giá»ng nói cá»§a Cừu Thiên Hiệp hà o sảng vô cùng, chà ng cố tránh cho Nhan Như Ngá»c nhúng tay và o việc nà y, còn má»™t phần là đang ban ngà y ban mặt không thể thi triển công lá»±c được, nhỡ sÆ¡ hở lỡ tay là m giết bao nhiêu ngưá»i, tuy nhiên khoông sợ quan phá»§ nã tróc, nhưng sợ là m kinh động dân chúng sẽ có tiếng đồn lan rá»™ng không tốt cho cá nhân mình, do đó chà ng má»›i nói lá»i nà y để cáo thối.
Ba vị phá»§ quân còn bà ng hoà ng ngÆ¡ ngác, chưa kịp trả lá»i.
Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết nhún mình nhảy đến trước mặt Cừu Thiên Hiệp phá lên cưá»i lanh lảnh, trầm giá»ng đáp:
- Hay lắm ! Váºy thì mưá»i ngà y sau, chúng ta sẽ chỠđợi ngươi tại Thá»§y Nguyệt đình, ngoà i thà nh Phụng Hoà ng váºy !
Ba tên phá»§ quân Vân Vụ phái mấp máy môi toan nói, Phong Äại Thiết vá»™i đưa mắt ra hiệu và nói tiếp:
- Hắn chạy đưá»ng trá»i má»›i thoát khá»i tay ta, sau mưá»i ngà y, chúng ta nên có mặt ngoà i thà nh Phụng Hoà ng đón hắn.
Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c vừa trông thấy chúng nháy mắt ra hiệu, bèn phá lên cưá»i to, bằng giá»ng nói khinh bạc, gằn giá»ng há»i:
- Phong Äại Thiết, công lá»±c cá»§a ngươi quá thưá»ng, song tâm cÆ¡ đầy kế hoạch, mắt vay lòng không ngay, ngươi nháy nhó như thế là dụng ý gì ?
Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết cố ý hoãn binh để khÃch dụ nhiá»u cao thá»§ đến đấu vá»›i Cừu Thiên Hiệp, quyết triệt hạ chà ng, không ngá» cÆ¡ mưu cá»§a chÃnh mình bị Nhan Như Ngá»c Ä‘oán biết, khiến cho gương mặt lão tái xanh, sá»± xấu hổ biến ra cÆ¡n giáºn dữ, lão hét to như sấm:
- Äấy là chuyện riêng cá»§a chúng ta đối vá»›i Huyết quang giáo cá»§a ngươi không quan hệ gì cả ! Ngươi muốn lý sá»± vá»›i ta nữa sao ?
Nhan Như Ngá»c cả giáºn, mắt hạnh trợn tròn mà y ngà i cong vút nà ng buá»™t miệng hét to:
- Cô nương lại thÃch nhúng tay và o chuyện nà y ! Ngươi là m gì bản cô nương chá»› ?
Phước tinh phá»§ quân Hồng Trấn Äảo phá lên cưá»i ngất, nói:
- Nà y Phong chưởng môn ! Bá»n tà ma ngoại đạo toà n là nhân váºt chay mặt không biết hổ thẹn, lại không có tác phong môn phái ... Phong chưởng môn nghÄ© xem, như Dị đại cương quy luáºt chẳng nghiêm ai Ä‘i nuôi gái, dạy nghá», lại phong chức phó giáo chá»§ ... thá»±c là đáng buồn cưá»i !
Hai tên phá»§ quân đứng ká» bên nghe qua, phá lên cưá»i sặc sụa. Lá»™c tinh phá»§ quân Mạc Lạc Tinh lá»›n tiếng nói chen và o:
- Váºy mà há» không biết xấu hổ, chưá»ng mặt bà y ra tứ xứ ... ha ha !
Phong Äại Thiết cưá»i khẩy tiếp:
- Thá»±c là bá»n bại loại cá»§a võ lâm !
Bá»n chúng kẻ nói, ngưá»i chêm và o, như xướng há»a, khiến Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c thẹn và sượng đỠmặt, đôi môi mấp máy song chẳng nói ra lá»i.
Cừu Thiên Hiệp vô cùng uất ức, nhưng đã hứa hẹn vá»›i nhau mưá»i ngà y sau há»p mặt, chẳng nhẽ lá»i vừa nói ra, vá»™i nuốt và o, để gây sá»± hay sao, vì nghÄ© như thế, nên chà ng vá»— tay đánh phét, quát to như sấm nổ:
- Các ngươi hãy Ä‘i, mưá»i ngà y sau gặp lại, tại hạ sẽ tiếp đãi các ngươi ... hãy Ä‘i ...
đi !
Không ngá», Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c cao giá»ng hét:
- Äi đâu ? Ai bảo ngươi cho bá»n chúng Ä‘i, ta không chịu được !
Vừa nói dứt, nà ng phóng mình nhảy ra giữa trà ng, quắc đôi mắt lạnh lùng nhìn Phong Äại Thiết và tam vị phá»§ quân.
Cùng lúc đó, hai tên đầu mục cá»§a Bà i bang cÅ©ng bước nhan và o giữa trà ng viện, chỉ vì bá»n chúng ngó thấy cuá»™c chiến Ä‘ang bùng sôi ... đột nhiên dịu lại, mà bây giá» Nhan Như Ngá»c muốn khÆ¡i má»› tro tà n, khiến cả hai thất kinh sợ sanh ra cuá»™c ẩu đả thứ hai, mà chúng đà nh bó tay chịu lá»—i vá»›i bang chá»§, chứ không biết phải trình bà y cách nà o, do thế hai tên đầu mục Bà i bang vòng tay cúi đầu trước má»i nguưá»i cao giá»ng nói:
- Việc gì cÅ©ng phải có sá»± thương lượng, váºy xin quý vị hãy nán đợi mưá»i ngà y sau, hãy luáºn bà n thêm !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua gáºt đầu, đưa mắt nhìn Phong Äại Thiết và tam vị phá»§ quân, trầm giá»ng hét:
- Các ngươi hãy Ä‘i ! Sau mưá»i ngà y Cừu má»— sẽ đợi các ngươi tại Thá»§y Nguyệt đình !
Vừa nói, chà ng vừa khoát tay ra hiệu ...
Nhan Như Ngá»c chưa nguôi cÆ¡n giáºn, nà ng đứng xoạt hai chân hình chữ baát, quát lên the thé:
- Không đi được ! Các ngươi chưa thanh toán ... Cô nương nhất định không để các ngươi đi ...
Phước tinh phá»§ quân phá lên cưá»i ngất ...
- Hạ. ha ! Äã nổi cÆ¡n lên đấy à ?
Phong Äại Thiết cÅ©ng vá»— tay cưá»i ngất ...
Lộc tinh phủ quân lại lên tiếng bảo:
- Cừu Thiên Hiệp, ngươi nhớ nhé ! Chúng ta đợi ... ngươi tại Thủy Nguyệt đình !
Vừa nói dứt, ba vị phá»§ quân Vân Vụ phái tung mình lên cao, vượt ngang lá»›p sóng ngưá»i háo kỳ, thoắt đã biến mình và o thà nh phố.
Ná»™ sư kim hống Phong Äại Thiết sợ còn chỉ má»™t miình Cừu Thiên Hiệp tráo trở thì mất mạng, bèn nhún mình nhảy xuống sông, thân mình phì ná»™n cá»§a lão đáp ngay trên mui thuyá»n, quay mặt nhìn Cừu Thiên Hiệp nói thêm lần nữa:
- Cừu Thiên Hiệp ! Ngươi nói chá»› nuốt lá»i nhé !
Vừa nói dứt, lão nhún mình nhảy lên cao thân thể như cánh hắc ưng nhà o lá»™n xuống dòng sông, là m nước văng lên tứ phÃa, chá»›p mắt lão đã biến mình theo dòng nước bạc.
Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c mặt còn Ä‘á», sá»± phẫn uất còn sôi, nà ng quắc mắt giáºn dữ nhìn Cừu Thiên Hiệp nặng giá»ng:
- Tại sao ngươi lại thả chúng nó chạy thoát ?
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i khổ sở nói:
- Tá»± chúng nó chạy. Vả lại, mưá»i ngà y nữa có bao lâu, ta sẽ còn cÆ¡ há»™i gặp chúng kia mà !
Nhan Như Ngá»c tức muốn bể ngá»±c, nà ng đưa hai tay lên trá»i như phân bua, lại cao giá»ng hét lên:
- Ngươi là má»™t kẻ ngốc nhất trần Ä‘á»i, hiện chúng sắp sữa bại tráºn, thì lại tha cho chúng, để rồi ngươi xem mưá»i ngà y sau không gặp cÆ¡ há»™i như vầy đâu ... mà đầy dẫy mưu mô quá»· quyệt ... chừng đó ngươi ăn năn không kịp !
Cừu Thiên Hiệp ra chiá»u nghÄ© ngợi, nhưng chà ng dịu giá»ng bảo:
- Má»™t lá»i đã hứa, mặc dù chúng nó muốn giở trò gì ... Cừu má»— vẫn không nao núng !
Nhan Như Ngá»c nhếch môi cưá»i nhạt, đôi mắt lại chá»›p nhanh và i cái, đột nhiên dịu giá»ng nói:
- Thiếu hiệp, ta không thể đến Bà i bang được. Xin hẹn gặp lại sau nà y !
Vừa nói dứt, nà ng quay mặt ra sau hướng và o khu phố cất bước rất nhanh.
Cừu Thiên Hiệp tưởng đâu nà ng giáºn chÃnh mình vì đã tha Phong Äại Thiết và ba tên phá»§ quân Vân Vụ phái, nên buá»™t miệng kêu to:
- Nhan cô nương, Nhan cô nương ....
Chà ng kêu thêm mấy tiếng nữa, nhưng Hồng hoa lệnh chá»§ Nhan Như Ngá»c tá» ra không nghe thấy gì cả, nà ng bước Ä‘i cá»±c nhanh như trốn chạy ...
Hai tên đầu mục Bà i bang thấy bầu không khà im lặng bèn thở hắc ra má»™t hÆ¡i lá»i khoan khoái, bèn bước đến bên Cừu Thiên Hiệp vòng tay thôi thúc nói:
- Thiếu hiệp, trá»i đã xế bóng, xin má»i thiếu hiệp lên đưá»ng !
Cừu Thiên Hiệp đưa mắt nhìn theo Nhan Như Ngá»c đến lúc không còn trông thấy bóng nà ng nữa, má»™t sá»± lo lắng bồi hồi chợt lóe lên trong tâm tư cá»§a Cừu Thiên Hiệp, nhưng mà không thể bá» qua cuá»™c ước há»™i vá»›i Bà i bang ... để tìm theo nà ng.
Cừu Thiên Hiệp lại quay nhìn hai tên đầu mục Bà i bang dịu giá»ng bảo:
- Phiá»n hai vị sá»a sang, chuẩn bị thuyá»n, tại hạ đổi ý không muốn Ä‘i đưá»ng bá»™ !
Äô báo đầu Liá»…u Như Phong nghe qua những lá»i Cừu Thiên Hiệp, gương mặt thoáng đổi sắc, song gắng đáp lá»i:
- Xin tuân mạng !
Vừa nói dứt, hắn đưa tay và o bá»c lấy ra ngá»n cá» ba góc, trao đổi lại cho Vân quang kim cương Äặng Láºp, nhanh như chá»›p hắn nhún mình nhảy đến bá»±c sông, và hé môi túc lên má»™t hồi còi dà i ....
... Một tiếng thanh la đột nhiên:
- Choeng !
Tiếng “phèn†ngân chưa dứt, chiếc đại thuyá»n đã di động mạnh, rẽ sóng cặp và o bá».
Túc địa thái tuế Liá»…u Như Phong quay lên đón Cừu Thiên Hiệp cung kÃnh nói:
- Xin má»i thiếu hiệp lên thuyá»n !
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i gáºt đầu, bằng giá»ng nói khiêm cung bảo:
- Tháºt là nhá»c lòng các vị !
Vừa dứt lá»i, chà ng vòng tay chà o những tên thá»§ hạ Bà i bang còn bao quanh đấu trưá»ng, rồi má»›i cất bước lên thuyá»n.
Chiếc đại thuyá»n bà y biện rất khéo léo, trần thiết toà n đồ váºt quý giá, chẳng khác má»™t chiếc ghe hầu cá»§a quan tể tướng.
Bấy giá», tiếng mái chèo khua động “bì bõm†tiếp theo đấy là tiếng phèn la dảnh vang dáºy tiá»…n đưa Cừu Thiên Hiệp, những tay chèo nổ lá»±c đẩy mái chèo, thân mình to lá»›n chiếc đại thuyá»n nhÃch động và di chuyểng nhanh, trương buồm lướt sóng, chạy ngược dòng nước hướng vá» Thần Châu.
Chẳng mấy khắc, Túc địa thái tuế Liễu Như Phong bước lại kỠbên chà ng lên tiếng:
- Thiếu hiệp ! Tổng đà n Bà i bang sắp đến, xin thiếu hiệp chuẩn bị lên bỠ!
Hắn vừa nói dứt, bỗng nhiên ... tiếng tù và túc vang lên:
- Ù u !
Vang dáºy khắp mặt sông, chợt thấy tả ngạn cá»§a con sông, xuất hiện má»™t chiếc ghe chạm hình rồng, tám mái chèo cả bÆ¡i vun vút, cỡi sóng chạy bon bon như ngá»±a, nháy mắt đã đến bên đại thuyá»n ước chừng ba, bốn trượng.
- Soạt !
Má»™t tiếng gió rÃt lên mạnh, má»™t bóng ngưá»i trong chiếc ghe bay vá»t lên đại thuyá»n, thân pháp nhanh như tên, nhẹ như gió, rÆ¡i mình đứng trước mÅ©i đại thuyá»n êm như hoa tuyết rÆ¡i, không gây tiếng động nhẹ.
Túc địa thái tuế Liễu Như phong vội bước đến ngang mình Cừu Thiên Hiệp nói khẽ giới thiêu.u:
- Thiếu hiệp, đây la bổn bang ÄÆ°á»ng chá»§ toà Thiên dưá»ng Vô ảnh khách Mạnh Khả Chân đến nghênh tiếp thiếu hiệp đấy !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua vá»™i bước ra khá»i mui, hướng và o mÅ©i thuyá»n bước lần tá»›i.
Ngưá»i lạ lại nhanh lên, vòng tay bước tá»›i trước mặt Cừu Thiên Hiệp thi lá»… nói:
- Mạnh mỗ vâng mạng bang chủ đến nghênh tiếp thiếu hiệp !
Mạnh Khả Chân tiếng nói như chuông đồng, thân hình to lá»›n dá»nh dà ng, mình khoác áo Ä‘en, uy vÅ© hùng hùng, hai bên gò thái dương nổi cao lên, chứng tá» công lá»±c kinh ngưá»i.
Cừu Thiên Hiệp vội vòng tay đáp lễ nói:
- Cừu má»— vâng lá»i gá»i đến đây được Bang chá»§ đặc biệt tiếp đãi, lại nhá»c lòng đến Mạnh đưá»ng chá»§ thá»±c lấy là m cảm động !
Ngay lúc đó chiếc đại thuyá»n còn cách bỠđộ ba con sà o, bá»—ng nhiên nhiá»u âm thanh nổi lên vang dáºy, tháºt là ồn à o, náo nhiệt.
Trên bá», thá»§ hạ và các bang đưá»ng chá»§ đứng dá»c hai bá» tả, hữu, má»—i đưá»ng chá»§ dắt theo mưá»i sáu tên cao thá»§, tay cầm thiết Ä‘ao, trưá»ng kiếm giÆ¡ lên chà o, trên đầu chúng là hai dây tuá»™i hoa hồng kết bằng lụa, từ đầu phố xa xa dẫn đến bá» sông chá»— bến thuyá»n.
Ba tiếng đồng la, trống, tiêu Ä‘á»u nhất loạt ngưng bặt, bầu không khà trở lại im lặng lạ thưá»ng.
Khung cảnh tiếp tân thá»±c cá»±c kỳ long trá»ng, đây là lần thứ nhất trong Ä‘á»i Cừu Thiên Hiệp, khiến chà ng sung sướng và cao hứng thêm, nhưng cÅ©ng tá» ra ngưá»i lịch thiệp cất bước oai vệ, bước lần lên bá», dáng Ä‘iệu tá» ra khoan thai nho nhả.
Bấy giá», Trại Ngá»™ Không Tiêu Äình Khuê và Mỹ tu công Trại Quan VÅ© Cư Chiếm Xuân, cả hai bước tá»›i má»™t bước, vòng tay đứng song song đồng cất tiếng nói to:
- Cừu thiếu hiệp, bổn bang bang chá»§ Ä‘ang chá» thiếu hiệp tại ngoại thà nh, xin má»i thiếu hiệp đến !
Cừu Thiên Hiệp chợt nhá»› lại sá»± gặp gỡ Trại Ngá»™ Không Tiêu Äình Khuê giữa đưá»ng, khác hẳn hiện tại má»™t vá»±c, má»™t trá»i, bất giác gương mặt trắng nóng ran lên, vừa chép miệng nhá»§ thầm:
- Tại sao trước đánh sau lại cung kÃnh lạ tháºt !
Nghĩ đến đây chà ng vội vòng tay thi lễ nói:
- Nhị vị đưá»ng chá»§ quán nhún nhưá»ng. Cừu má»— lấy là m ...
Lá»i nói chưa dứt, từ đầu đưá»ng bá»—ng hiện ra má»™t vị lão nhân khôi ngô tuấn tú, độ năm mươi tuổi trở lên. Vị lão nhân nà y, mặt vuông vai lá»›n, râu năm chòm Ä‘iểm bạc, đầu búi tóc, chẳng đội khăn mÅ© gì cả, trên lưng Ä‘eo lá»§ng lẳng đôi trưá»ng kiếm, vóc ngưá»i mảnh khảnh dể coi, lão bước rất khoan thai, Ä‘i lần đến hướng Cừu Thiên Hiệp ....
Hai bên đưá»ng bá»n Bà i bang cao thá»§, cất tiếng hô to:
- Cừu thiếu hiệp đến ... !
Cừu Thiên Hiệp nhìn thấy tất cả bang chúng Ä‘á»u tá» vẻ rụt rè mất tá»± nhiên, thì Ä‘oán biết ngưá»i nà y là Âm Dương Ma kiếm Äằng Công Ngươn, Bà i bang bang chá»§, bèn vá»™i và ng vòng tay đưa lên khá»i trán cao giá»ng nói:
- Äằng bang chá»§ ! Vãn hạ Cừu Thiên Hiệp xin ra mắt bang chá»§ !
Âm Dương Ma kiếm Äằng Công Ngươn đưa tay vuốt nhanh chòm râu chuá»™t, vừa đưa mắt nhìn từ đầu đến chân Cừu Thiên Hiệp liá»n miệng bảo:
- Chẳng dám, chẳng dám ! ÄÆ°á»£c thiếu thiệp chiếu cố đến chÆ¡i. Äằng má»— lấy là m cảm kÃch ! Nà o .... lại đây ! Má»i lại đây Vừa nói dứt, lão đã xê mình đến bên Cừu Thiên Hiệp, không đợi chà ng trả lá»i mà đưa tay ra nắm lấy tay Cừu Thiên Hiệp kéo Ä‘i má»™t cách thân máºt.
PhÃa bên ngoà i, có trên hai mươi thá»§ hạ Bà i bang, đứng xếp hà ng dá»c, giữa là hai con tuấn mã cao lá»›n, loại ngá»±a bạch kim Tây Tạng, thắng yên cương rá»±c rỡ như hai con tuấn mã nhà quan.
Âm Dương Kiếm Äằng Công Ngươn mỉm cưá»i bảo:
- Dùng ngá»±a thay chân đến Tổng đà n phÃa trước không xa lắm.
Nói xong, lão nhún mình bay vá»t lên cao, vừa vá»›i gá»i:
- Má»i thiếu hiệp lên yên !
Äằng Công Ngươn, tuy ngoà i năm mươi tuổi, nhưng kinh lá»±c khiến ngưá»i khiếp đảm, thân pháp khinh công vừa sá» dụng là chiêu “Nhứt hiệp tri thù†trong môn thượng thừa khinh công, nhẹ hÆ¡n chiếc lá và ng rÆ¡i. Cừu Thiên Hiệp thấy thế khiếp đảm, buá»™c miệng khen:
“Hay tuyệt !†Cừu Thiên Hiệp không thể thối thoát nữa, bèn đỠchân khÃ, thân mình rùn xuống thấp như và nh cung, báºt ngược lên không, lại nhẹ nhà ng rÆ¡i ngay xuống lưng con tuấn mã, thuáºn tay chá»™p lấy dây cương vừa cất tiếng há»i:
- Xin má»i Äằng bang chá»§ Ä‘i trước !
Âm Dương Ma kiếm Äằng Công Ngươn giá»±t nhẹ dây cương, con tuấn mã bá» vó bước Ä‘i từ từ ...
Cừu Thiên Hiệp gò cương thúc ngá»±a chạy song song, lòng chà ng bá»—ng nổi lên má»™t nghi vấn lá» má», bèn nghÄ© thầm:
- Bà i bang là m gì thế nà y ? Dùng muôn phương kế dụ ta đến đây, lấy đại lễ đón tiếp, có phải là hảo ý không ? Hay là ... ?
Vừa nghĩ đến đây, vó ngựa đã dừng lại trước Bà i bang tổng đà n.
Tám chữ phấn trên tưá»ng “Cá»u trảo long hòe, thạch sư thà nh đôi†thá»±c là má»™t thế phái lá»›n.
Cừu Thiên Hiệp Ä‘i theo Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn Ä‘i lần và o đại sảnh.
Sau khi phân ngôi chá»§ khách, và dùng qua mấy tuần trà , Cừu Thiên Hiệp không nghe Äằng Công Ngươn đá động đến mình má»™t lá»i há»i thăm, chà ng không thể nhịn được bèn lá»›n tiếng há»i:
- Lão bang chá»§, tại ha đến đây má»™t là bái phá»ng, hai là vâng mạng theo lá»i giao ước ... Không rõ lão bang chá»§ có Ä‘iá»u chi dạy bảo !
Âm Dương Ma kiếm Äằng Công Ngươn vuốt râu cưá»i ha hả bảo:
- Việc nà y ... à ... Việc nà y ... sau ki dùng cơm ta sẽ nói rõ ngươi nghe !
Cừu Thiên Hiệp không dám truy vấn, chỉ lên tiếng phụ há»a:
- Vâng ... tại hạ xin vâng lá»i ?
Lúc bấy giá», tiệc rượu đã bà y xong, giữa giang đại sảnh, trừ ra ba lão đưá»ng chá»§ “Thiên, địa nhÆ¡n†còn có bốn vị đại tổng quân, kiểm soát tám sông ba ngá»n, đứng ra bồi tiếp. Qua đến tuần rượu thứ năm. Cừu Thiên Hiệp kÃnh tá»u ngưng đủa, vì hÆ¡i men nồng đã chạy nóng khắp cÆ¡ thể.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn bá»—ng nhiên vẫy tay gá»i tên hầu bà n lại, nghiêm trang bảo:
- Ngươi mau Ä‘i má»i Tiểu thÆ¡ ra đây cho ta !
Tên Hầu bà n cúi đầu “Vângâ€, Ä‘oạn quay mình chạy và o háºu đưá»ng, chẳng bao lâu, bên trong vang ra tiếng ngá»c bá»™i chạm nhau “leng keng†cuá»™n theo má»™t mùi hương thoang thoảng nương theo gió xông ra ngoà i, kế đấy tiếng chân dẫm nhẹ trên ná»n gạch, má»™t cô nương đẹp tá»±a tiên nga thoát mà n bước ra giữa đại sảnh.
Cô nương nà y, tuổi chừng đôi tám, mà y tầm, mắt phượng, da mặt trắng mịn như sữa, tuy không tô son đánh phấn, gương mặt tự nhiên đẹp tuyệt trần, trông chẳng khác Hằng Nga xuất thế, tiên nữ lạc trần ai.
Cừu Thiên Hiệp quá ngại không dám ngước mặt lên nhìn ngưá»i đẹp, nhưng nghe tiếng gót son di động lần trên mặt đất.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn đưa tay vuốt chòm râu suôn Ä‘uá»™t, cả cưá»i bảo:
- Tiêu nhi ! Lại đây ra mắt Cừu Thiên Hiệp và các vị ... ÄÆ°á»ng chá»§ và Tổng quản !
Cô gái được gá»i là “Tiêu nhi†nà ng bước đến trước bà n tiệc, vòng tay thi lá»… vừa nhá» nhẹ há»i:
- Gia gia đòi nữ nhi có Ä‘iá»u chi dạy bảo !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn mỉm cưá»i, bằng giá»ng nói ná»a đùa ná»a tháºt:
- Ta hằng nghe con nói rất hâm má»™ danh tà i cá»§a Thiên hạ đệ nhứt kiếm, pháºn là m cha ta phải lo tròn là má»i được Cừu thiếu hiệp đến đây ... hÆ¡n thế nữa ta vẫn ái má»™ ... Ha ... ha !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua ngượng đỠmặt, ngồi đứng không an, vị cô nương cÅ©ng thẹn thùng không kém, hai gò má á»ng đỠnhư quả đà o, nà ng cúi đầu kêu lên khẽ:
- Cha !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn, quay mặt nhìn Cừu Thiên Hiệp, vui vẻ bảo:
- Nà y thiếu hiệp, có phải thiếu hiệp vừa há»i ta vá»›i thiếu hiệp đến bổn bang có việc gì ư ?
Cừu Thiên Hiệp vội nghiêng mình đáp:
- Xin lão bang chá»§ chỉ giáo cho tá» tưá»ng !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn cưá»i ngất, bằng giá»ng nói dá»… dãi:
- Chỉ giáo ! Lão há»§ đâu dám, chÃnh là nhá» thiếu hiệp chỉ giáo đấy, chẳng giấy chi thiếu hiệp, thuở lão há»§ còn tráng niên, tay vung kiếm “Âm dương†tung hoà nh trong thiên hạ má»›i tạo nên cÆ¡ nghiệp nhá» nà y, đấy chỉ là sá»± may mắn trong muôn má»™t, đến giá» lão hÅ© ngẫm lại rất vô dụng, tiếc thay không có má»™t tên đệ tá» nối nghiệp, mà chỉ có má»™t mụn con gái ... mà nó có tÃnh hiếu võ, lão há»§ nghÄ©, chÃnh mình không nên danh pháºn gì, cho nên chiêu pháp Âm Dương kiếm không thể truyá»n lại ná»a Ä‘iểm cho nữ nhi !
Cừu Thiên Hiệp nghiêm sắc mặt nói tiếp:
- Lão bang chá»§ là báºc võ lâm tiá»n bối, danh vang thiên hạ, tay kiếm dáºy năm hồ, bốn biển, lệnh thiên Kim nếu được chân truyá»n tất nhiên sẽ nên báºc anh thư, nữ trung hà o kiệt. Tại hạ hâm má»™ vô cùng !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn khoát tay chặn lá»i, bằng giá»ng nói nghiêm nghị bảo:
- Nà y thiếu hiệp, ngươi chá»› quá lá»i tán tụng lão há»§, sở dỉ lão há»§ má»i Thiếu hiệp đến đây là để cho thiếu hiệp ấn chứng Ä‘iá»u sở há»c cá»§a lão há»§ đã truyá»n dạy cho nữ nhi !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua rúng động đầy lòng, chà ng quá đổi ngạc nhiên há»i:
- Lão bang chá»§ ... tại hạ Äằng Công Ngươn khoát tay chặn lá»i nói:
- Ngươi hãy chá» nghe lão há»§ nói hết lá»i !
Äoạn lão quay mặt nhìn tất cả môn hạ, đưá»ng chá»§, tổng quản, dõng dạc nói to:
- Mưá»i năm qua lão há»§ chui rút á» xó kẹt nà y, chưa há» rá»i Thần Châu ná»a bước, má»i việc cá»§a bổn bang Ä‘á»u do anh em đây gánh vác lo liệu, vì thế ... mưá»i năm nay lưỡi kiếm Âm Dương chưa rá»i khá»i vá», chẳng động má»™t chiêu !
Cừu Thiên Hiệp vá»™i lên tiếng đỡ lá»i:
- Lão bang chá»§ nói chi lá»i nà y, tục ngữ có câu “gừng cà ng già cà ng cay, ngưá»i cà ng già cà ng lá»—i lạcâ€. Lão bang chá»§ tuy gia song uy danh vẫn còn tồn tại mãi mãi !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn mỉm cưá»i khổ sở, trầm giá»ng bảo:
- Thiếu hiệp đừng ca tụng ! Ngươi nên biết rằng “Sông trưá»ng giang khúc sau trong hÆ¡n khúc trước†ngưá»i ở Ä‘á»i Äức Khổng Tá» nói “Trẻ sanh sau đáng sợ†ngươi đã quên rồi ư ! Vả lại, mưá»i năm qua lão há»§ chưa gặp mặt thế nhân, không rõ kiếm pháp cá»§a chÃnh mình đã lụt bại đến bá»±c nà o. Vì thế ... vì thế lão há»§ má»i má»™t vị thiên hạ đệ nhứt kiếm đến đây để xét lại chiêu “Âm Dương Kiếm†xem còn dùng được hay chăng ?
Cừu Thiên Hiệp bị lão đưa và o thế bÃ, như cố từ chối:
- Vãn hạ nà o dám vô lá»… như thế, vả lại cái danh Thiên hạ đệ nhứt kiếm là lá»i đồn ngoa ... Lão bang chá»§ lưu ý là m gì ...
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn khoát tay ngăn lá»i bằng giá»ng nói êm Ä‘á»m chà thiết bảo:
- Thiếu hiệp chá»› nhún nhưá»ng, khiêm nhượng ! ChÃnh lão há»§ nháºn biết tà i bá»™ cá»§a mình chưa hÆ¡n ai cả, lão hiện giá» sức lá»±c đã suy nhược, công đạo chẳng theo ý, gá»i là lá»±c bất tòng tâm như thế chiêu số sẽ rá»i rạc, tiến thối sẽ khó khăn ... thá»±c là vô dụng !
Váºy mà nữ nhi lại có chà hướng vá» võ nghệ, lại thêm hâm má»™ anh danh cá»§a thiếu hiệp, do đó lão má»i thiếu hiệp đến đây, mở rá»™ng lòng chỉ giáo cho nữ nhi !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua đỠmặt, vá»™i đứng phắt dáºy, vá»™i nói như thét:
- Lão tiá»n bối ! Lão bang chá»§ ! Tại hạ dù có lá gan ta cÅ©ng không dám qua chiêu vá»›i lệnh tiểu thÆ¡, huống là ...
Äằng Công Ngươn vẻ mặt rắn lại, bằng giá»ng nói nghiêm trầm ngắt lá»i:
- Thiếu hiệp lo sợ đấy à ? Không có gì cả ... chỉ thá» qua chiêu, thắng bại lẽ thưá»ng sá»±, rá»§i là dÄ© nhiên, còng như võ không nên đỠcáºp đến việc nà y ! Hay là ... hay là thiếu hiệp thấy chiêu thức “Âm Dương Ma Kiếm†quá tầm thưá»ng, và cho lão há»§ là ngươi không xứng đáng ! Phải váºy chăng ?
|

13-01-2009, 02:13 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 58 Thánh Kiếm Vướng Tơ Hồng
Bấy giá», ba vị đưá»ng chá»§ vá»›i các đô tổng quản Ä‘á»u đứng lên má»™t loạt, vá»— tay cổ vÅ© vang dáºy ... há» hoan hô lá»i nói cá»§a bang chá»§.
Cừu Thiên Hiệp cảm thấy tấn thối lưỡng nan, xong cố gượng giá»ng từ chối:
- Xin lão bang chá»§ xét lại việc nà y vãn hạ không thể nháºn trong muôn má»™t, chỉ vì vãn hạ tà i sÆ¡ há»c thiển, tuổi tác nhá» nhen, đâu dám sánh vá»›i lão bang chá»§ là báºt thà nh danh, tiá»n bối má»™t tay hiếm dáºy Thần Châu, là m như thế chẳng hóa ra múa rìu trước cá»§a lá»— bang nà o có thú vị gì ...
Nhưng ! Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn ý chà đã quyết, thuáºn tay rút nhanh đôi “Âm Dương kiếm†trao táºn tay Äằng Hồng Tiêu dịu dà ng bảo:
- Tiêu nhi ! Hãy cẩn tháºn không nên hấp tấp, gia gia chỉ mong cho nữ nhi đủ sức đối phó vá»›i Cừu thiếu hiệp trong mưá»i chiêu ... được như thế gia gia lấy là m mãn nguyện lắm rồi ha ... ha ... ha !
Cừu Thiên Hiệp vô cùng bối rối không thể tưởng tượng được, sực tình xảy ra quá đột ngột, khiến chà ng bức rức khó chịu vô cùng.
Thiết tưởng ... Bà i bang đã lấy đại lá»… tiếp đón và háºu đải, dù mình tà i ba đến mấy cÅ©ng không dám tưởng đến sá»± tuốt kiếm ra tỉ thÃ, lại thêm đối thá»§ là má»™t cô gái, và như thắng được nà ng thì oai phong cá»§a Bà i bang bị nhục nhã, còn đối vá»›i cá nhân mình thì không Ãch lợi, mà trái lại còn gây thêm há»a hại, lại là m tổn thương đến thanh danh cá»§a má»™t cô gái Và như bại dưới tay nà ng, thì không có gì đáng nói, bất quá ngà y sau trên chốn giang hồ đã xóa bá» tá»± hiệu cá»§a chÃnh mình ... bởi váºy, lúc bấy giá» Cừu Thiên Hiệp như leo lên lưng cá»p, muốn xuống cÅ©ng chẳng đặng nà o !
Äứng má»™t bên ... Äằng Hồng Tiêu đưa hai tay đón lấy song kiếm Âm Dương, lại cúi đầu thi lá»…, cất giá»ng oanh đáp:
- Nhi nữ ... xin vâng mệnh !
Bấy giá», nà ng đưa tay áo rá»™ng, vén lên má»™t Ãt, hai ngá»n “Âm Dương song kiếm†tuốt mạnh ra khá»i vá», “soạt†má»™t tiếng nhẹ không thấy nà ng nhÃch động đôi vai, hay uốn lưng thá»§ thế, chỉ nghe má»™t tiếng soạt nhẹ, ngưá»i nà ng đã lao ra khá»i đại sảnh, súc thế đứng giÅ©a sân, bằng má»™t chiêu “Tịnh đẳng chỉ giáo†!
Tất cả nhân chúng Bà i bang Ä‘á»u đứng phắt dáºy, ho đồng rá»i khá»i bà n tiệc và kêu to:
- Xin má»i thiếu hiệp !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn lại cao giá»ng nói tiếp:
- Ãi nữ cá»§a lão, từ khi táºp kiếm đến giá», chưa há» giao đấu, luôn cả huynh đệ cá»§a Bảng bang cÅ©ng chưa thấy xuất chiêu. Hôm nay là lần thứ nhứt, xin thiếu hiệp nghÄ© tình nhẹ tay cho !
Cừu Thiên Hiệp xét thấy không thể từ chối được nữa, bèn suy nghĩ:
“Nhìn thấy phong độ cá»§a Äằng Hồng Tiêu quả nhiên hÆ¡i nhu mì thân pháp lại rá»i rạc nhưng không rõ công lá»±c cá»§a nà ng đến bá»±c nà o, chi bằng đánh vá»›i nà ng má»™t chiêu giảo tạo xem sao !†NghÄ© đến đây chà ng mỉm cưá»i nói lá»›n:
- Lão bang chủ ! Thực tình muốn cho tại hạ trương bộ mặt xấu nà y ra sao ?
Âm Dương Ma kiếm Äằng Công Ngươn thản nhiên:
- Một tấm lòng thà nh !
Cừu Thiên Hiệp lạnh lùng đáp:
- Nếu lão bang chá»§ dạy như thế, cung kÃnh ... chẳng bằng vâng mệnh !
Vừa nói dứt, chà ng rá»i ngay bà n tiệc, bằng má»™t chiêu “Liá»…u lang kÃnh thiá»n†từ trong đại sảnh bay vá»t ra sân, chuyển thế đứng đối diện vá»›i Äằng Hồng Tiêu, vòng tay hướng và o nà ng thi lá»… nói:
- Xin Äằng cô nương hạ thá»§ lưu ... lưu má»™t và i phân ...
Chà ng toan nói “Thá»§ hạ lưu tìnhâ€, nhưng trong lòng rối loạn lại cảm thấy không ổn bèn đối giá»ng nói trá»›, nhưng trong giá»ng nói láºp cáºp mất tá»± nhiên.
Äằng Hồng Tiêu vô tâm đâu rõ được ý niệm lóe lên trong óc Cừu Thiên Hiệp, nên cao giá»ng nói to:
- Äã lâu ... nghe danh Thiên hạ đệ nhức kiếm, hôm nay được gặp tháºt là hân hạnh ! Vâng theo mệnh cha xin thiếu hiệp đừng cưá»i nhé !
Cừu Thiên Hiệp nói mau:
- Cô nương quá khiêm nhượng ! Xin má»i !
Äằng Hồng Tiêu thấy Cừu Thiên Hiệp chỉ có hai bà n tay, lấy là m lạ há»i:
- Thiếu hiệp chẳng tuốt kiếm ra sao ?
Cừu Thiên Hiệp ngẩn ngưá»i, nói không ra lá»i:
- Việc ...
Äằng Hồng Tiêu cà ng lấy là m lạ há»i nhanh:
- Thiếu hiệp không đồng ý ư ?
Cừu Thiên Hiệp thẹn đỠmặt bằng giá»ng lưỡi ú á»› đáp:
- Äằng.. cô ... nương ! Sở ... dỉ ... tại.. hạ ...
Vì cả thẹn, nên gượng đưa tay và o bá»c tuốt nhanh thánh kiếm.
Hoà ng quang rá»±c rỡ, khà lạnh buốt ngưá»i.
“ Khô trúc thánh kiếm†vừa rá»i khá»i vá», tiếng ngưá»i đã nhao nhao lên, từ ÄÆ°á»ng chá»§, tổng quản đến các cấp Bà i bang, há» thấy dưá»ng như sóng nước trà n trước mặt há», bất giác kêu lên như sấm nổ:
- Hay tuyệt !
Cừu Thiên Hiệp nắm Trúc kiếm lay động, ngưá»i như cây ngá»c kiếm tá»±a mống trá»i, không dá»± định chiêu “Ngá»a hổ tà ng long†đã đưa ra má»™t thế chá», bằng giá»ng nói trong như chuông ngân quá lá»›n:
- Các vị ! Cừu má»— cam thất lá»… ! Má»i Äằng cô nương ... xuống tay.
Äằng Hồng Tiêu khà phách ngưá»i, tay hữu thá»§ kiếm ngang hông, tay tả đưa kiếm ra trước mặt, chiêu â€œÄÆ¡n phụng triểu dương†biến ra thế thá»§, bằng giá»ng oanh và ng hét lên:
- Thiếu hiệp chá»› nhún nhưá»ng !
Miệng nói tay là m, song kiếm trong vòng tay ngá»c, vÅ© lá»™ng như cánh bướm, thân mình kiá»u diá»…m đảo ngang qua má»™t trượng, nà o tay mặt, thân pháp bước rất tinh diệu, thá»±c đúng là những thế võ gia truyá»n ái nữ cá»§a tay cái võ lâm, Ãt được má»™t ngưá»i như thế.
Cừu Thiên Hiệp thấy thế rung động toà n thân lẩm bẩm:
- Báºy mất ! Ta đã nghÄ© sai Nguyên lá»i tục có nói:
“Con nhà võ co tay đã biết giá»i dở thế nà o !†Chà ng nhìn thấy cách khởi thế cá»§a Äằng Hồng Tiêu, nháºn rõ là nà ng đã khổ công luyện táºp kiếm thuáºt, Ä‘em so sánh vá»›i hà ng cao thá»§ võ lâm, chưa hẳn kém hÆ¡n ai ... thì việc tỉ thà vá»›i nà ng trở nên rắc rối vô cùng !
Cừu Thiên Hiệp đang ngẩn ngơ suy nghĩ, bỗng nghe tiếng hét kế mang tai:
- Hãy coi chừng kiếm đến !
Tiếng nói chưa dứt, đạo kình phong xuất hiện như nước lÅ© trà o cuồn cuá»™n đến trước, khà buốt tá»a ra hai đạo nháy mắt đã đến nÆ¡i.
- Ã !
Cừu Thiên Hiệp kêu lên thất thanh, “Khô trúc thánh kiếm†lay động má»™t chiêu “giảâ€, rún mình nhảy ra xa chÃn thước, nhưá»ng cho nà ng kÃch má»™t chiêu.
- Soạt !
Má»™t tiếng xé không gian nổi lên kiếm khà tá»a ra hÆ¡i lạnh buốt ngưá»i.
Äằng Hồng Tiêu như bóng ẩn hình, xe ngưá»i đón Cừu Thiên Hiệp, thân pháp nhanh không thể tả, khiến ngưá»i không thể đỠphòng kịp, lại thêm ngưá»i tấn kiếm đến.
“Tịnh tiển ai la†song kiếm nhanh như chiếc kéo phân ra tả, hữu công mạnh và o ngưá»i đối phương, kỳ diệu không thể tả.
Cừu Thiên Hiệp thấy chiêu thức quá linh diệu bèn phá lên cưá»i ha hả nói:
- Tiêu cô nưoÆ¡ng, thân pháp tháºt nhanh Ä‘iệu !
Vừa nói xong, chà ng tung ngược ra sau ba trượng, tránh khá»i chiêu thức thứ hai.
Äằng Hồng Tiêu rống to lên:
- Thiếu hiệp tại sao chẳng trả chiêu !
Song kiếm giống hệt hai đạo thanh phong, lá»i dứt chiêu thà nh danh tiếng cá»§a Bà i bang không thể bá», còn danh dá»± cá nhân mình không đáng trá»ng hay sao huoống hồ đối phưoÆ¡ng là cô gái vô danh tiểu bối, nhân váºt chưa tên tuổi ! Vì nghÄ© như thế, nên Cừu Thiên Hiệp buá»™c miệng rống to:
- Cô nương, Cừu mỗ hoà n chiêu đây !
Chà ng vừa nói vừa lượn mình theo thế Long hà nh chà vũ, lay động “Khô trúc thánh kiếm†lóe ra muôn tia hà o quang rơi không ngớt.
Äằng Hồng Tiêu công lá»±c quả nhiên bất phản đối vá»›i “Tháºp nhi sanh tiêu kiếm pháp†cá»§a Cừu Thiên Hiệp, nà ng không tránh không lùi, đôi tay ngá»c cá»§a nà ng vÅ© lá»™ng đôi Âm Dương kiếm, như sương bay tá»a đầy trá»i kiếm hoa, chẳng hoảng sợ không hoang mang, tay tả kiếm tiêu múa vụt, tay hữu kiếm pháp xúc tá»›i công địch.
Má»™t và ng, hai trắng kiếm khà tá»a kinh ngưá»i tại khu sân viện bé nhá» bay lên, đáp xuống xuyên qua tả, vượt qua hữu trông tháºt vô cùng ngoạn mục.
Chúng nhân Bà i bang không ngá»›t hoan hô cổ võ suốt mưá»i hai chiêu qua lại. Cừu Thiên Hiệp công Ãt thá»§ nhiá»u, mấy lần Äằng Hồng Tiêu sÆ¡ hở suýt chết, Cừu Thiên Hiệp chỉ thừa cÆ¡ lay động nhẹ kiếm chiêu, cÅ©ng đủ đối phương lạc bại mà trái lại thu kiếm chạy dà i.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn nhìn thấy cau mà y lấy là m lạ.
Bỗng nhiên ...
Má»™t tiếng hét lánh lót vang lên, bóng ngưá»i vá»™i phân hai, Äằng Hồng Tiêu vá»™i nhún mình nhảy vá»t ra khá»i vòng mà y ngà i cong như liá»…u vẻ mặt tái nhợt, song kiếm hạ nhanh xuống bằng giá»ng nói lảnh lót quát to:
- Dừng tay !
Cừu Thiên Hiệp lấy là m hoan hỉ, nở má»™t nụ cưá»i xinh như hoa, bao kiếm vòng tay thi lá»…, nói:
- Äằng cô nương, kiếm pháp tháºt là ...
Không ngá» chà ng nói chưa dứt, Äằng Hồng Tiêu đã thét lanh lảnh:
- Cừu Thiên Hiệp, ngươi chá»› là m nhục ngưá»i thái quá.
Cừu Thiên Hiệp ngạc nhiên chi xiết, vá»™i há»i:
- Chẳng hay cô nương muốn bảo gì tại hạ !
Äằng Hồng Tiêu cau mà y giá»ng nói gay gắt bảo:
- Nếu thiếu hiệp sẵn lòng chỉ dẫn, thì chẳng nên xá» sá»± dối ngưá»i, chiêu thế không tháºt, má»›i chiếu kiếm nhục ngưá»i, hay là ngươi coi rẻ kiếm pháp cá»§a Äằng gia, ngươi chẳng nói ra cho sá»›m hà tất Ä‘em Äằng Hồng Tiêu nà y là m trò cưá»i cho thiên hạ ?
Cừu Thiên Hiệp nghe qua sá»ng sốt, nói nhanh:
- Äằng cô nương.. Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn vá»™i bước mau xuống bá»±c thá»m, nạt to:
- Tiêu nhi ! Chớ nên lỗ mãng !
Nói xong, lão đưa đôi mắt rực điện quang quét và o mặt Cừu Thiên Hiệp, quát to:
- Thiếu hiệp ! Má»™t khi đã hứa chỉ giáo chá». tệ nữ nhi. Tại sao ...
Cừu Thiên Hiệp nghe qua tỉnh ngá»™, bèn mỉm cưá»i khổ sở nói:
- A ! Lão bang chủ ... Tại hạ không cuồng đại đến thế đâu ... chẳng qua là ...
Äằng Công Ngươn há»i nhanh:
- Chẳng qua thế nà o ?
Cừu Thiên Hiệp nghiêm sắc mặt nói:
- Chẳng qua là ... thanh trúc kiếm cá»§a tại hạ ... là má»™t thanh kiếm báu chém đá như chém bùn, thổi lông đứt Ä‘oạn, chỉ sợ lở tay trong má»™t ly ... ! Nhỡ rạ. gãy song kiếm là chuyện nhá» ... mà chỉ ngại gây thương tÃch cho Äằng cô nương ...
Äằng Hồng Tiêu bÄ©u môi cưá»i nhạt:
- Xì ... ! Ngươi khó mà thá»±c hiện được ... đừng lấy mắt ếch nhìn trá»i !
Vốn nà ng có tÃnh má»m mại bên ngoà i, song ná»™i tâm cứng như đà n ông, nà ng vừa nói, vừa lay động đôi Âm Dương song kiếm biến ra má»™t vầng kiếm hoa, tả xung, hữu đột, bước đến bên mình Cừu Thiên Hiệp, gương mặt nà ng giáºn xanh mét và nh môi trắng tợ bông.
Cừu Thiên Hiệp trong nhất thá»i nói không ra Ä‘iá»u uẩn khúc, thốt không hết lá»i sợ khổ lòng bằng giá»ng nói cấp thiết bảo:
- Tại hạ vá»›i cô nương qua chiêu không phân thượng hạ, nếu á»· và o thanh kiếm sắc chiếm tiện nghi, tháºt là chẳng công bình do đó ....
Äằng Hồng Tiêu gõ tiêu song kiếm quát to:
- Cô nương vá»›i ngươi tỉ thà tại đây dù chế cÅ©ng không oán, ta không ngá» ngươi là kẻ trượng phu nam tá», lại dấu đầu lòi Ä‘uôi, uổng cho ngưá»i tại chốn giang hồ giương danh láºp dá»± ... hì !
Cừu Thiên Hiệp vốn dỉ là ngưá»i kiêu ngạo, há để ai trêu tức được sao, nên chà ng cau mà y nói to:
- Nếu cô nương cố bức như thế, lão bang chủ, xin bang chủ cho mượn tạm thanh kiếm để dùng tỉ thà với cô nương !
Âm Dương ma kiếm Äằng Công Ngươn đưa tay vuốt râu cưá»i ngất, bằng giá»ng nói êm trầm bảo:
- Hay lắm ! nguyên lai như thế, ngươi tháºt là kẻ thiếu niên cao thá»§ nhân háºu, tháºt là Ãt có ! Tổng quản Ä‘em lại cho ta mượn thanh Long tuyá»n kiếm !
Má»™t trong bốn đô tổng quản cất tiếng đáp “dạ†vang rá»n, hắn cho tay ra sau rút thanh trưá»ng kiếm lẫn vá», hai tay nâng lên cao bước đến bên Cừu Thiên Hiệp dáng Ä‘iệu rất cung kÃnh.
Cừu Thiên Hiệp không đợi Äằng Công Ngươn phân phó, má»™t bước nhanh như tên đưa tay đỡ lấy Long tuyá»n kiếm.
- Soạt !
Thanh kiếm vừa tuốt ra khá»i vá» tuy là loại kiếm phổ thông nhưng cÅ©ng chiếu ra những tia sáng lạnh chóe mắt. ÄÆ°á»£c má»™t kiếm trên tay, trúc kiếm vá»™i cất và o bá»c, Long tuyá»n kiếm quay má»™t vòng tròn chà ng vừa cao giá»ng nói:
- Cô nương hãy đỠphòng ... Tại hạ qua chiêu.
Äằng Hồng Tiêu mắt phượng trợn tròn, mà y ngà i cong vút, gót sen yểu Ä‘iệu nhún miình tá»›i trước, má»™t chiêu “nghênh đón tam Äiểm†kiếm hoa biến thà nh vô số hà nh tinh chá»›p lóe trước mắt, nà ng cất tiếng oanh lảnh lót bảo:
- Lần nà y, thiếu hiệp chẳng còn gì nói nữa chứ.
- Cô nương ! Cô nương đã thi triển má»™t chiêu đẹp tuyệt ... kiếm thuáºt.
- Vút Má»™t tiếng gió rÃt lên vang dáºy. Tuy “Long tuyá»n kiếm†là thanh kiếm thông thưá»ng, nhưng được Cừu Thiên Hiệp sá» dụng, bay lượn như phi long, đôi mắt thưá»ng không thấy kịp, chỉ thấy kiếm hoa vÅ© lá»™ng như vầng trắng đục má», biến tá»a trên cả trượng bốn phÃa, không nhìn thấy Cừu Thiên Hiệp ẩn mình nÆ¡i đâu cả.
Äằng Hồng Tiêu đưa ra má»™t chiêu vừa dứt, bóng hồng đã run nhẹ, nà ng lấy là m kinh hoảng buá»™t miệng kêu to:
- Ôi chao ! Thực là quái lạ !
Tiếng hét chưa dứt, song kiếm toan thâu lại thế công, nhưng không còn kịp nữa..
lại nghe Cừu Thiên Hiệp rú lên má»™t tiếng như rồng gầm hổ rống, kiếm quang bốc cuồn cuá»™n tá»›i, thế mạnh như vÅ© bão, Cừu Thiên Hiệp buá»™t miệng gá»i to:
- Cô nương, chiêu kiếm của Cừu mỗ như thế nà o ?
- A !
Má»™t tiếng kêu kinh ngạc vang lên, bóng hà o quang vừa bay vút tá»›i, bóng như lá cá» huỳnh hạnh, từ giữa không trung tạt ngang qua bên tả hằng trượng rÆ¡i xuống đất rất nhanh không gây má»™t tiếng động nhẹ ... đấy chÃnh là thanh âm dương kiếm bên tay tả cá»§a Äằng Hồng Tiêu bị Cừu Thiên Hiệp đánh báºt ra ngoà i.
Cừu Thiên Hiệp cất tiếng nói to:
- Tại hạ đã lỡ tay !
Lá»i chưa dứt, thân mình Cừu Thiên Hiệp nhảy dá»±ng lên cao cả thước, thanh “Long tuyá»n kiếm†hóa ra cầu vồng, cấp tốc bao phá»§ khắp mình.
Nguyên Äằng Hồng Tiêu bị hất rÆ¡i thanh kiếm, lòng nà ng cả giáºn, đẩy kiếm thế ra công nhanh, tả công hữu kÃch, cả kiếm lẫn ngưá»i bay vút và o đối phương, thể tá»±a gió đùa chiêu như rắn rết, dưá»ng như nà ng đưa ra má»™t đưá»ng gươm thà mạng, má»™t là công địch hai là có dịp nhặt lại thanh kiếm rÆ¡i.
Cừu Thiên Hiệp né tránh kịp thá»i, nên thoát khá»i tổn thương.
Äằng Hồng Tiêu quyết chẳng buông tha, dùng những chiêu thế thà mạng đưa ra kế tiếp, quyết bức Cừu Thiên Hiệp, hầu chiếm lại thắng lợi buổi ban đầu nên gạt bỠđộ lượng bao dung cá»§a con nhà võ, nà ng Ä‘em thế võ gia truyá»n “Âm dương kiếm†pháp ra sá» dụng, chiêu há»™ thân, thế uyên nguyên giở ra quyết đấu, bằng những đưá»ng tuyệt mạng kiếm, lay động quyết liệt hai thanh kiếm “Âm Dương†Cừu Thiên Hiệp thất kinh, má»™t cÆ¡n buồn bã xâm chiếm trá»n tâm hồn, bèn nhá»§ thầm:
- Kiếm thức dùng như thế là nghÄ©a lý gì ? Äã nói đây là má»™t cuá»™c so sánh kiếm thuáºt, ấn chứng võ công kia mà !
Tiếc thay ... Äằng Hồng Tiêu quá ương ngạnh không chịu nháºn mình đã kém hÆ¡n ngưá»i, vì thế hai thanh kiếm “Âm Dương†lại vÅ© lá»™ng như sóng triá»u lên cÆ¡n như gió bão thịnh ná»™, kÃch và o ngưá»i Cừu Thiên Hiệp tá»›i tấp.
Sân tưá»ng chẳng bao lá»›n, Cừu Thiên Hiệp lui mãi, lui mãi, chà ng cảm thấy bức tưá»ng ká» bên lưng, chà ng má»›i trầm giá»ng quát lên như sấm:
- Cừu má»— trả lại cô nương ba đưá»ng kiếm nhé !
Miệng hét, tay động “Kiếm long tuyá»n†ba đưá»ng kiếm trong “Tháºp nhị sanh tiêu kiếm pháp†đưa ra sá» dụng, ba chiêu nà y biến thà nh bốn mươi tám thế, tháºt là chiêu tuyệt há»c, chỉ bức Äằng Hồng Tiêu thâu kiếm không tiện, tiến thối không còn kịp nữa.
Nhưng mà , nà ng vốn có tÃnh háo thắng đến độ Ä‘iên cuồng hai thanh kiếm trên tay đâm bên tả, gạt bên hữu, đỡ má»™t thế, công má»™t thế, linh xảo lạ lùng.
Cừu Thiên Hiệp thấy nà ng hung tà n như hổ đói, hòa khà lại bốc lên đầy mắt.
Bỗng nhiên:
- Keng !
Má»™t tiếng thép chạm và o nhau tóe lá»a, tiếp theo “Vút†má»™t tiếng gió rÃt xé mà n trá»i, má»™t luồng ánh sáng long lanh, vượt không gian bay thẳng và o đại sảnh.
“Cộp†!
Thêm tiếng động khô khan nổi lên ná»a mÅ©i kiếm từ sân trà ng bay lên như phi tiêu, cắm mạnh và o cá»™t bà n long bên tả đại sảnh.
Nguyên thanh kiếm cá»§a Äằng Hồng Tiêu bị Cừu Thiên Hiệp đẳn gãy từ đầu lưỡi và o độ năm, sáu tấc.
Äằng Hồng Tiêu thất kinh rú to lên, vì Ä‘au buốt cả hổ khẩu tay:
- á»i chà !
Vừa kêu lên, nà ng đã ném nhanh thanh kiếm gãy xuống đất, thanh kiếm còn lại vụt lay động mạnh, nà ng không tháo lui ... mà trái lại công tá»›i trước bằng má»™t đưá»ng chiêu khốc liệt ...
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn đứng xem tráºn đấu, chợt thấy đôi “Âm Dương Kiếm†đã giúp chÃnh mình thà nh danh, nay bị Cừu Thiên Hiệp đẵn gãy thanh kiếm “Âmâ€, bấy giá» gương mặt lão xám nghịt, đôi mắt chiếu ra tia rợn ngưá»i, má»™t sá»± chua xót trà o dâng lên táºn cổ, nhưng lão cố gượng nuốt á»±c và o lòng, má»™t khắc sau ...
Äằng Công Ngươn cau đôi mà y Ä‘iểm bạc, nhìn thẳng và o trà ng viện quát to:
- Tiêu nhi ! Hãy dừng lại !
Äằng Hồng Tiêu vá» như không nghe thấy, tay hữu vung thanh Dương Kiếm như bão táp, mưa sa, sánh vá»›i trước đây lợi hại hÆ¡n gấp bá»™i.
Cừu Thiên Hiệp lỡ đưa ra ba chiếu thế cùng má»™t lúc, trong nhứt thá»i khó mà thâu lại kịp, đẵn gãy thanh kiếm hữu cá»§a nà ng, thì sá»± ăn năn đã muá»™n, chỉ biết tá»± trách mình quá lá»— mãng, do đó chà ng luôn miệng kêu lên:
- Tại hạ quá lỗ mãng ! Tại hạ xin lỗi bồi lễ !
Nhân cá»› đó, Äằng Hồng Tiêu thuáºn thế đưa ra cả trăm thế uyên nguyên bức Cừu Thiên Hiệp xiểng liểng, chà ng chỉ né Äông, tránh Tay, lùi bước trái chứ tuyệt nhiên không đưa ra ná»a chiêu ná»a thế chống lại.
CÅ©ng vì Cừu Thiên Hiệp không chống trả, nên Äằng Hồng Tiêu há»›n hở như Ä‘iên, kiếm chiêu đưa ra toà n là lợi hại, thà mạng.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn trông thấy Äằng Hồng Tiêu quá liá»u lÄ©nh, nên chạy nhanh xuống sân trà ng đồng thá»i kêu hoảng hốt:
- Tiêu nhi ... hãy nghe lá»i ta ! Dừng tay lại ! Dừng lại ngay !
Äằng Hồng Tiêu há chịu vâng hay sao, kiếm quang cá»§a nà ng phá»§ kÃn, mưa rÆ¡i gió thoảng không lá»t và o, khiến Äằng Công Ngươn tiến đến gần không được, nà ng cao giá»ng nói vá»›i ra ngoà i:
- Phụ thân ! Hắn dùng những chiêu số không ... chÃnh. Nữ nhi không thể phục được !
Tháºt váºy, Äằng Hồng Tiêu nháºn xét không sai chỉ vì Cừu Thiên Hiệp thi triển ba chiêu trong “Tháºp nhị sanh tiêu kiếm pháp†đưá»ng kiếm lai vãng mau hÆ¡n ánh mắt, nhanh hÆ¡n tiếng động, khiến đối phương phải kinh hoà ng không phân biệt được chiêu thức gì cả.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn là tay già dặn nháºn rõ má»i việc thiệt hÆ¡n, lại buá»™t miệng kêu lên lần thứ ba:
- Tiêu nhi ! Hãy dừng tay láºp tức ...
Lá»i nói vừa dứt, bá»—ng nhiên phÃa bên ngoà i truyá»n và o má»™t chuá»—i cưá»i hà o sảng ấm như tiếng hạc kêu.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn Ä‘ang âu sầu bá»—ng tươi tỉnh hẳn lên, lại buá»™t miệng nói lá»›n:
- Lão sư phụ đến kia rồi !
Ngay lúc đó, ngoà i cổng viện truyá»n và o giá»ng nói già nua bảo:
- Tiêu nhi, ngươi tỉ thà với ai đấy ?
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn kêu lên thất thanh:
- Tiêu nhi, lão sư phụ đã đến kìa, ngươi có dừng tay mau đi không ?
Giá»ng nói trầm trầm cá»§a vị lão nhân lại vang lên:
- Hồng Tiêu ! Ngươi thà mạng đấy ư ?
Tiếng nói vừa dứt, má»™t vị lão nhân xuất hiện, thân mình lão im như gió thoảng, rÆ¡i ngay giữa trà ng, nhẹ như chiếc lá và ng rÆ¡i. Khi vừa đáp xuống, nhanh như chá»›p lão đưa tay giữ chặt cổ tay cầm kiếm cá»§a Äằng Hồng Tiêu, bằng giá»ng nói nghiêm trang bảo lá»›n:
- Hồng Tiêu ! Ta có dạy ngươi liá»u thân thà mạng như thế không ? Tại sao ngươi là m gì lạ thế ! Luôn cả phụ thân ngươi gá»i, ngươi cÅ©ng chẳng vâng lá»i !
Äằng Hồng Tiêu tái mặt, đưa tay chỉ và o Cừu Thiên Hiệp nói:
- Sư phụ ... hắn ... hắn ...
Vị lão nhân vá»™i quay mặt nhìn Cừu Thiên Hiệp, vừa bắt gặp gương mặt cá»§a chà ng, đôi mắt vị lão nhân sáng ngá»i lên kinh ngạc, lại đượm đầy vẻ thân tình, kinh hoà ng có, ly kỳ có, nghi ngá» có, trong nhứt thá»i khó Ä‘oán nổi tâm chà cá»§a lão, chỉ biết trong ánh mắt già nua đó có Ä‘iá»u gì bà ẩn mất thăng bằng.
Vị lão nhân lại trầm giá»ng há»i:
- Hắn thế nà o ? Äã là m gì ngươi ?
Äằng Hồng Tiêu cong cá»›n đáp:
- Hắn khinh ngưá»i thái quá ... Sư phụ ạ !
Vị lão nhân “Hừm†một tiếng rồi im bặt.
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i, vòng tay hướng và o lão nhân thi lá»… nói:
- Lão tiá»n bối ! Xin đừng ...
Âm Dương ma kiếm Äằng Công Ngươn sợ xảy ra nhiá»u chuyện không hay bèn bước nhanh tá»›i trước đưa tay cháºn lá»i Cừu Thiên Hiệp, thuáºn miệng nói to:
- Cừu thiếu hiệp đừng báºn tâm những việc nà y !
Nói xong, lão vòng tay hướng và o vị lão nhân thi lễ nói:
- Lão sư, câu chuyện nói ra khá dà i. Xin má»i lão sư và o đại sảnh trò chuyện kỹ cà ng hÆ¡n !
Vị lão nhân được gá»i là lão sư, ông ta không đáp lá»i mà chỉ Cừu Thiên Hiệp há»i:
- Lão bang chủ, vị đây là ai ...
Cừu Thiên Hiệp không đợi Äằng Công Ngươn đáp, mà vá»t miệng nói tiếp:
- Tại hạ là Cừu Thiên Hiệp ! Tiá»n bối ....
Vị lão nhân bá»—ng nhiên chá»›p nhanh đôi mắt nhìn Cừu Thiên Hiệp sá»ng sốt, bằng giá»ng nói kinh ngạc há»i:
- Ngươi má»›i xuất đạo giang hồ, mà ngưá»i ngưá»i Ä‘á»u tặng là Thiên hạ đệ nhứt kiếm Cừu Thiên Hiệp phải chăng ?
Cừu Thiên Hiệp vòng tay vái dà i, bằng giá»ng nói khiêm cung đáp:
- Cừu Thiên Hiệp là tên cá»§a vãn bối, Thiên hạ đệ nhứt kiếm thá»§.. vãn bối không dám nháºn !
Vị lão nhân khoác tay cưá»i ngất, dịu giá»ng nói tiếp:
- Cà ng tốt ! Thảo nà o Hồng Tiêu không phải là đối thủ của ngươi, lão hủ sợ e ...
Nói đến đây lão vụt nÃn bặt, mà quay mặt nhìn Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn tiếp lá»i:
- Lão bang chủ ! Phải chi lão hủ có mặt sớm tà nữa, để lão hủ xem qua cho mãn nhãn ... vì kiếm pháp của vị đệ nhứt kiếm thiên hạ kia mà !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn vuốt râu cưá»i to, bằng giá»ng trầm trầm, nói tiếp:
- Lão hủ gây ra câu chuyện nà y gồm có hai mục tiêu, một là háo thưởng tà i hoa của vị Thiên hạ đệ nhứt kiếm, hai là có một câu chuyện cần thương lượng ?
Vị lão nhân ngạc nhiên há»i:
- Có chuyện thương lượng, nhưng ... chẳng ... rõ ...
Äằng Công Ngươn mỉm cưá»i bà máºt ngắt lá»i:
- Ừ ! Nhân việc nà y liên quan đến sự chung thân của Tiêu nhi.
Äằng Hồng Tiêu cả kinh rú lên:
- Cha !
Vừa kêu vừa hổ thẹn, thân hình mảnh dẻo tựa cánh hồng trước gió, thổi thoáng qua, nhắm ngay hướng nhà sau lướt đi như chốn chạy.
Cừu Thiên Hiệp gượng định tinh thần, tuy vẻ mặt có nhiá»u biến đổi, song tư chất và hà nh động vẫn an nhiên vô sá»±, chà ng lấy thanh “Long tuyá»n kiếm†hai tay nâng lên bước từ từ đến bên Âm Dương Ma kiếm Äằng Công Ngươn trang trá»ng thưa:
- ÄÆ°á»£c sá»± háºu ái cá»§a lão bang chá»§ và các vị đưá»ng chá»§ tổng quản đã mến yêu đãi trá»ng. Tại hạ Cừu Thiên Hiệp xin hẹ có ngà y báo đáp ... hiện tại xin phép cáo từ !
Không ngá» vị lão nhân bước đến bên mình Cừu Thiên Hiệp bằng giá»ng nói từ hòa êm dịu há»i:
- Cừu thiếu hiệp, ngươi muốn trốn khá»i đây ư ?
|

13-01-2009, 02:14 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 59 Lão Ẩn Sĩ Xứ Miêu Cương
Cừu Thiên Hiệp khẽ gáºt đầu nói:
- Tại hạ xin cáo biệt !
Vị lão sư khoác tay ngăn lại, bằng giá»ng nói âm trầm bảo !
- Lão há»§ đã từng luyện công suốt mưá»i mấy năm ròng rã, hôm nay má»›i có dịp trông thấy thiếu hiệp là kẻ duy nhứt có anh khà hÆ¡n ngưá»i, Ä‘em ká»· thuáºt mô dưỡng ra, so tiểu đồ đệ là m sao bì kịp, chÃnh lão há»§ cÅ©ng Ä‘oán biết sá»± lạc bại cầm chắc ...
nhưng ... mà ... Hạ. ha !
Nói đến đây, vị lão nhân vụt cúi ngưá»i xuống rút “soạt†ra má»™t thanh kiếm ...
Thanh kiếm rá»i khá»i vá», tá»a ra khà lạnh buốt ngưá»i phản chiếu ánh thép bóng huyá»n như má»±c hòa lẫn tinh, thân kiếm quá má»m, lão nhân lại quay má»™t vòng, kiếm phong cuá»™n gió, phát ra tiếng réo vi vu, thanh kiếm má»m nhá»§n dịu dà ng bá»—ng thẳng suôn như quản bút.
Cừu Thiên Hiệp cau mà y khổ sở nói:
- Lão sư tại hạ ...
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn khoái chà vá»— tay nói to:
- Thiếu hiệp ! Lão sư đây chỉ sợ thiếu hiệp Ãt gặp mặt, lại đây bản bang chá»§ sẽ dẫn ngươi xem qua ... xem qua ...
Vị lão nhân mỉm cưá»i cao giá»ng, tiếp lá»i:
- Chẳng dùng được gì ! Lão đạo hiệu là “Trưá»ng hồng†chỉ vì thân già há»§ láºu, nên má»i ngưá»i gá»i là “Trưá»ng Hồng lão nhÆ¡nâ€, thiếu hiệp cú noi theo đó mà gá»i lão !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua thất kinh, vội tháo lui ra sau mấy bước, khoát tay nói nhanh:
- Trưá»ng tiá»n bối, lão sư ...
Trưá»ng Hồng lão nhân đưa tay cháºn lại nói:
- Lão há»§ khổn thân tại Miêu Cương, ẩn danh giữa vùng man rợ hoang vu, khó mà thấy được thiếu hiệp váºy, xin thiếu hiệp nể tình chỉ Ä‘iểm, thá»±c là vinh hạnh cho má»› tuổi sống thừa nà y !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua rúng động cả tâm tư, buá»™t miệng há»i nhanh:
- Lão sư, từ xứ Miêu Cương đến đây ư ?
- Phải đấy thiếu hiệp ạ !
- Miêu Cương ? ....
Cừu Thiên Hiệp trầm ngâm nghÄ© ngợi, sau cùng lên tiếng há»i tiếp:
- Lão sư ! Vãn bối muốn há»i thăm lão sư má»™t lá»i ... Mưá»i năm vá» trước, có má»™t kiếm khách, ẩn tÃch mai danh ngưá»i ta thưá»ng gá»i là “Miêu Cương ... tiá»n bối†không rõ lão sư có biết hay chăng ?
Trưá»ng Hồng lão nhân nghe qua, tay khẽ lay động trưá»ng kiếm, mỉm cưá»i Ä‘iá»m đạm bảo:
- Từ khi lão há»§ lui và xứ Miêu Cương ở ẩn, không há» giao thiệp vá»›i má»™t ngưá»i nà o, tháºm chà ... đến các bá»™ tá»™c ngưá»i Mèo, lão há»§ cÅ©ng không giao tiếp má»™t ngưá»i, sống đạm bạc yên tÄ©nh, đối vá»›i các tay kiếm khách Trung Nguyên, lạc sang qua xứ Mèo ...
lão hủ chưa từng hay biết tà gì cả !
- À !
Cừu Thiên Hiệp kêu lên ngạc nhiên.
Trưá»ng Hồng lão nhân buá»™c miệng nói to:
- Nà o ... xin má»i thiếu hiệp !
Vừa nói dứt, lão nhân đỠthanh trưá»ng kiếm ngang ngá»±c, cá» thế toan tấn công.
Cừu Thiên Hiệp lấy là m thất vá»ng, nở má»™t nụ cưá»i khổ sở, đượm đầy vẻ bi đát Ä‘au thương, chà ng có ý từ chối sá»± giao thá»§ vá»›i lão nhân, trong dạ lại toan tÃnh thoát nÆ¡i đây cà ng tốt, bất giác chép miệng nói lẩm bẩm:
- Phải ... lão ẩn cư tại xứ Miêu Cương ! Nguyên lai lão ở đấy để tu hà nh !
Trưá»ng Hồng lão nhân lên tiếng thúc giục:
- Thiếu hiệp không vui lòng chỉ giáo cho lão hủ hay sao ?
Cừu Thiên Hiệp lại bước dần ra cá»a, không ngá» Trưá»ng Hồng lão nhân vừa nói vừa bước mau ra cá»§a đứng chặn tại ngưỡng cá»a ra và o.
Cừu Thiên Hiệp khổ sở nói:
- Tại ha thà cam thất lễ, chứ không dám tỉ thà với lão sư !
Trưá»ng Hồng lão nhân nhướng đôi mà y bạc gắt to:
- Thiếu hiệp coi rẽ lão hủ lắm phải chăng ?
Cừu Thiên Hiệp hốt hoảng nói mau:
- Không đâu ! Không bao giỠvãn bối có ý nghĩ như thế !
Trưá»ng Hồng lão nhân cưá»i nhạt nói:
- Nếu như thế tại sao Thiếu hiệp nỡ phụ lòng, lão há»§ đã vượt ngà n dặm đưá»ng đến đây ! Giá»ng nói cá»§a Trưá»ng Hồng lão nhân không tá»± nhiên lắm, lại đượm vẻ buồn phiá»n.
Cừu Thiên Hiệp toan mở lá»i từ chối.
Trưá»ng Hồng lão nhân mau hÆ¡n, đỠkiếm ngang hông thá»§ thế vừa quát to:
- Ngươi đừng trách lão phu vô lý nhét !
Cừu Thiên Hiệp thấy lão nhân cản đưá»ng, rắp ngá», dùng lá»i cưỡng bức, cõi lòng Ä‘ang bình tÄ©nh bị khÃch đến sôi động mãnh liệt, bèn phát lên cưá»i ha hả nói:
- Lão tiá»n bối, nếu còn bức bách nữa, thì chá»› trách vãn bối vô lý nhé !
Trưá»ng Hồng lão nhân phá lên cưá»i khoái trá, tay hữu quay mạnh má»™t vòng, đôi chân đạp thế tà ngá», chuyển vá» trung ương mồ ká»·, kiến thức vừa vẩn, đôi chân đã bước đến trước má»™t bước, mỉm cưá»i bảo to:
- Thiếu hiệp hãy tiếp chiêu !
Má»™t đạo kình phong bay lông lốc tá»a ra lạnh buốt ngưá»i, tạo thà nh đạo hà n quang chắn trước mặt.
Cừu Thiên Hiệp thất kinh, đôi chân đạp ngay “Lôi hà nh cá»u chuyển†tung mình nhảy ra ngoà i hai ba trượng, bất giác má»™t cÆ¡n giáºn vô hình hiện lên đốt cả tâm can thế phá»§, khi bước chân di động chà ng đã thoát khá»i má»™t chiêu thế cá»§a Trưá»ng Hồng lão nhân.
Trưá»ng Hồng lão nhân lại rống lên má»™t tiếng, thanh trưá»ng kiếm lay động chiêu thứ hai, hùng hổ và ác liệt hÆ¡n.
Bỗng nhiên ... một đạo hoà ng quang xuất hiện ra vầng khói mà u và ng xẫm, sáng rực gian đại sảnh.
“Khô trúc thánh kiếm†vừa thoát ra khá»i vá», thân ngưá»i đã di động theo đạo kim quang, tiến đến trước lão nhân buá»™c miệng gá»i:
- Lão sư hãy đỠphòng !
Chữ “phòng†chưa thoát khá»i và nh môi, chiêu thức đã biến sang “Thưá»ng thắng bát kiếm†là môn tuyệt há»c “Thiết thư†khác hẳn các chiêu thức tầm thưá»ng gấp vạn lần.
Trưá»ng Hồng lão nhân trố mắt kinh ngạc, vì lão thấy từng cụm mây và ng thoáng hiện, đạo hoà ng quang rá»±c rỡ muôn mà u, đừng nói là nháºn ra chiêu số vá»›i luôn cả hình bóng cá»§a Cừu Thiên Hiệp cÅ©ng không nháºn ra nữa.
Bang chúng Bà i bang đồng buộc miệng kêu lên:
- A !
Kinh ngạc, tất cả đưa mắt nhìn trừng trừng ngẩn ngơ như kẻ mất hồn ...
Âm Dương Ma kiếm Äằng Công Ngươn thấy thế nhá»§ thầm:
- “Hắn vá»›i Tiêu nhi động thá»§ qua chiêu, thế mà hắn cố giấu không hoà n hảo được nữa, thân ngưá»i tá»±a du long, kiếm pháp tá»±a bông tuyết†“Soạt soạt†“Vù vù†kình phong “réo†lên như xé lụa, nhưng thấy kiếm khà tá»a đầy viện đâu đâu cÅ©ng có bóng lạnh buốt xương.
Trưá»ng Hồng lão nhân tuy là báºc cao nhân sỉ, kiếm thuáºt quán tuyệt má»™t thá»i, nhưng đến lúc bấy giá», kiếm chiêu rá»i rạc không còn tinh xảo và linh hoạt nữa, mà lão chỉ giÆ¡ cao kiếm thức quay lá»™ng như phong vÅ©, tạo thà nh bức tưá»ng thà nh bao bá»c khắp toà n thân.
Riêng phần Cừu Thiên Hiệp chiêu thế “Thưá»ng thắng bát kiếm†vÅ© lá»™ng liên miên không dứt, chiêu biến chiêu, thức hóa thức, tuy chà ng không nặng tay ác độc, nhưng đủ bức đối phương thở hồng há»™c ...
Cừu Thiên Hiệp đột nhiên hét to:
- Lão sư, hãy lư ý kiếm chiêu !
Lúc đầu, Trưá»ng Hồng lão nhân đứng giữa diện tiến tá»›i tiến lui dá»… như bỡn ...
Không ngá».. Tiếng hét Cừu Thiên Hiệp vùa dứt, thì thấy má»™t luồng áp lá»±c to như quả núi, từ bốn phương, tám hướng trà o đến cuồn cuá»™n, kiếm quang chưa tá»›i kình phong đã bức ká», kình phong loang đến đâu, kiếm quang trở đến đấy, nhanh như bóng vá»›i hình ...
Trông tương tá»± như muôn ngá»n sóng trà o, bao vây ngưá»i không lối thoát.. Trưá»ng Hồng lão nhân là má»™t danh gia cao thá»§, cÅ©ng lấy là m ái ngại và bối rối vô cùng, bèn nhá»§ thầm:
- Thôi rồi, má»™t môn tuyệt kiếm suốt mưá»i năm chưa xuất thá»§, hôm nay lại thảm bại như vầy !
Lão tự xét mình không tà i nà o chống lại được nên vừa suy nghĩ vừa thối lui ra sau.
Cừu Thiên Hiệp lại không có ý thá»§ thắng, nhưng chà ng trổi tà i bức Trưá»ng Hồng lão nhân hầu tìm lối thoát khá»i nÆ¡i đây, để tránh khá»i gây những chuyện không đâu. Vì thế má»—i bước tá»›i bức má»™t bước, kiếm chiêu lay động mạnh vá» phÃa trước.
Trong chá»›p mắt, Trưá»ng Hồng lão nhân bị Cừu Thiên Hiệp bức dồn và o góc viện Äông Nam.
Trưá»ng Hồng lão nhân là má»™t ngưá»i tuổi tác, thấy xa hiểu rá»™ng, kình lịch nhứt võ lâm, lão đã chá»n lối né tránh và o góc viện chỉ vì góc viện Äông Nam phÃa sau có hai bức tưá»ng cao hà ng trượng, lão sẽ thừa thế vượt qua tưá»ng, luồn lại đón đánh sau lưng Cừu Thiên Hiệp, phòng thá»§ lại có lợi, do đó Cừu Thiên Hiệp tiến tá»›i má»™t bước thì Trưá»ng Hồng lão nhân lui má»™t bước, nhưng mà ... trong thiên hạ Ä‘á»u có tiến có lùi, có lợi tất có hại.
Hai là chiêu thế cá»§a Cừu Thiên Hiệp bức liá»n liá»n, thối lui lui mãi, sau cùng là tưá»ng cao cản lối không có ngõ thoát ra, bước tá»›i trước thì chạm kiếm quang, nhảy lên cao lại bị kiếm thức, ba bên kình phong bốc tối mặt, chỉ còn nước đưa gươm chống trả cầm cá»± chứ không mong gì thoát hiểm.. Cừu Thiên hiệp trông thấy Trưá»ng Hồng lão nhân đã lùi sát góc tưá»ng, tinh thần bá»—ng rúng động mãnh liệt.
Lúc bấy giá», mưá»i ba chiêu “Tháºp nhị sanh tiêu†chà ng đã sá» dụng hết mưá»i hai chiêu, sau cùng chà ng rống tháºt to:
- Lão sư ! Hãy xem chiêu kiếm cuối cùng của tại hạ !
Chiêu kiếm rốt là “Mạng vân chi kiếm†gồm những tinh hoa ảo diệu tạo thà nh, công lá»±c cao hÆ¡n mưá»i hai chiêu kia gấp bá»™i.
- Keng ! Choeng ! ...
Má»™t đạo ô quang Ä‘en ngòm, xé không gian bay xẹt ngang trá»i.
Cừu Thiên Hiệp rống to:
- Tại hạ cam thất lễ !
Vừa hét dứt, thân mình chà ng chá»›p xẹt, mắt thưá»ng không thể nom thấy được, để kiếm ngang mình đứng thẳng ngưá»i trên bệ, đứng bên mình Âm Dương Kiếm Äằng Công Ngươn tá»± lúc nà o.
Bà i bang chúng nhơn, chưa thấy rõ việc gì, chỉ biết đứng ngẩn ngơ và im lặng đến độ xuất thần.
Trưá»ng Hồng lão nhân, tay hữu giÆ¡ thanh kiếm nhá»§n lên ngang tầm mắt, thanh kiếm đã gãy ngang phân ná»a, lão ngạc nhiên nói chẳng ra lá»i, má»™t lúc lão ngước mặt nhìn lên cưá»i sặc sụa, tiếng cưá»i ngân dà i, há» há» bất táºn.
Bà i bang ÄÆ°á»ng chá»§ và tổng quản bấy giá» má»›i thấy rõ, thanh kiếm dẻo trên tay Trưá»ng Hồng lão nhân bị má»™t chiêu Mạng váºn chi kiếm cá»§a Cừu Thiên Hiệp chém gãy là m hai Ä‘oạn, bất giác bá»n chúng vá»— tay reo lên như sấm nổ:
- Hay lắm !
Những tên Bà i bang thá»§ hạ, đồng reo lên tán thưởng, vang dáºy khắp đấu trưá»ng.
Trương Hồng lão nhân tung mình nhảy lên bá»±c thá»m má»™t tay cầm thanh kiếm gãy, má»™t tay chỉ và o mặt Cừu Thiên Hiệp, vẻ mặt lảo há»›n hở vui tươi, bằng giá»ng nói khoan hòa bảo:
- Thực là tuyệt diệu ! Thiếu hiệp, chúng ta và o đại sảnh trò chuyện ! Thiếu hiệp ạ !
Cừu Thiên Hiệp tưởng lão quá tá»§i nhục mà biến thà nh giáºn dữ, nên lấy là m hồi há»™p vô cùng nhưng trái vá»›i ý tưởng cá»§a chà ng. Gương mặt cá»§a lão vẫn khoan hòa vui vẻ, tuyệt không có đượm má»™t tia ác cảm nà o, nên chà ng lấy lại sá»± bình tỉnh gượng gạo nói:
- Tại hạ ... có việc cần ...
Trưá»ng Hồng lão nhân vẻ mặt đượm mà u khả ái, bằng giá»ng nói chà thiết bảo:
- Thiếu hiệp khoan Ä‘i đã ... Lão há»§ có và i lá»i muốn nói xin thiếu hiệp chá»› phụ lòng !
Âm Dương ma kiếm Äằng Công Ngươn tá» vẻ ân cần ưu ái, lão đưa tay nắm lấy tay Cừu Thiên Hiệp bằng giá»ng nói Ä‘iá»m đạm bảo:
- Thiếu hiệp đến đây lão hủ chưa tiếp đãi tròn ... mà lại nóng đi đâu ? Chúng ta hãy và o nhà trò chuyện ... !
Cừu Thiên Hiệp thầm Ä‘oán thế nà o cÅ©ng có má»™t mà n tái đấu, nên đà nh theo hai ngưá»i Ä‘i lẫn và o đại sảnh.
Bà i bang ba vị đại đưá»ng chá»§, bốn vị tổng quản, Ä‘á»u tản mác bước lên, má»—i ngưá»i Ä‘á»u tá» vẻ kÃnh phục Cừu Thiên Hiệp thêm lên.
Trưá»ng Hồng lão nhân và o đến giữa sảnh đưá»ng lại không ngồi xuống ghế như má»i ngưá»i, mà xê mình đến bên Cừu Thiên Hiệp, lão đưa thanh kiếm gãy cho chà ng vừa dịu dà ng bảo:
- Thiếu Hiệp hãy xem ná»a cây kiếm gãy nà ! Nó là loại nhu kiếm.
Cừu Thiên Hiệp vá»™i và ng nháºn lá»—i nói:
- Vãn bối đã lở tay xin lão sư lấy lượng biển trá»i mà ...
Trưá»ng Hồng lão nhân vá»™i ngắt lá»i:
- Nà y thiếu hiệp ! Lão há»§ có bắt lá»—i thiếu hiệp đâu mà chỉ má»i thiếu hiệp xem kỹ thanh kiếm nhÅ©n coi thế nà o mà thôi ?
Cừu Thiên Hiệp nghe lá» và o hai tai vá»™i đưa tay đỡ lấy ná»a thanh kiếm gãy má»™t cách trịnh trá»ng và đưa lên ngang tầm mắt quan sát.
Trưá»ng Hồng lão nhân mỉm cưá»i nói:
- Xin xem chuôi kiếm trước !
Cừu Thiên Hiệp vá»™i đưa mắt ngó xuống chuôi kiếm gãy, chỉ thấy đầu cán chuôi là phiến danh má»™c chạm hình phượng vÅ©, cần ngá»c Hán Thương, phÃa trên mặt chuôi có khắc bốn chữ “Äắc tâm ứng thủ†bèn lấy là m lạ cúi đầu nghÄ© ngợi dưá»ng như đã hiểu ...
bèn kêu lên kinh ngạc:
- à ! Hóa ra thanh kiếm nà y cá»§a ....Äằng cô nương phải chăng ?
Tháºt thế khi chuôi kiếm láºt sang bên trái, ẩn giữa đám mây phượng vÅ© có ba chữ triện khắc “Äằng Hồng Tiêuâ€.
Trương Hồng lão nhân phá lên cưá»i ngất, bằng giá»ng nói trong như chuông ngân bảo:
- Phải đấy thiếu hiệp ạ ! Lão há»§ đã bá» ra mưá»i năm công phu ngà y đêm chẳng dừng, cố tâm luyện suốt ba ngà n sáu năm trăm mươi ngà y, cốt ý để tặng nữ đồ đệ, thá»±c là má»™t chuyện không dá»… !
Cừu Thiên Hiệp ngượng đỠmặt, ngáºp ngừng trả lá»i:
- Việc ... nà y ... thực tại ... Tại hạ ... khá tiếc ... rất ... khá tiếc.. !
Trưá»ng Hồng lão nhân đột nhiên quay sang “Âm Dương Ma Kiếm†Äằng Công Ngươn nói to:
- Lão bang chá»§ ! Äối vá»›i việc nà y ngươi không nên có ý kiến nhé, hãy nhưá»ng lại cho ta bảo quản đặng chăng ?
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn gáºt đầu vui vẻ đáp:
- Lão sư cứ tự tiện, chỉ mong lão sư cố giúp là hãnh diện cho lão hủ ... lắm đấy !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua kinh ngạc, không rõ cả hai tÃnh buôn bán gì trong dạ ?
Và kỳ quái tháºt luôn cả Bà i bang chúng nhÆ¡n Ä‘á»u tá» vẻ chú trá»ng đến lá»i nói cả hai, chúng lặng nghe ngóng má»™t cách chăm chú, gương mặt lại thoát đượm vẻ hân hoan.
Trưá»ng Hồng lão nhân tá» vẻ tha thứ, mà lại không phiá»n trách chỉ nở nụ cưá»i kÃn đáo nhìn Cừu Thiên Hiệp bảo:
- Không nên tiếc, chẳng có gì hối tiếc ! Cũng bởi thanh kiếm nhũng gãy dưới trúc kiếm của thiếu hiệp, ha ... hà ... thì có gì đáng tiếc đâu ?
- Hà hà !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua, dưá»ng như lá»t mê hồn tráºn không hiểu Ất Giáp gì bèn dịu giá»ng há»i:
- Lão sư ? Chẳng nhẽ ...
Trưá»ng Hồng lão nhân Ä‘ang cưá»i vụt nÃn bặt lão đưa tay cháºn lá»i Cừu Thiên Hiệp lại nghiêm trang bảo:
- Thiếu hiệp, ngươi quan sát lại khúc kiếm gãy của đồ đệ lần nữa xem sao ...
chừng đấy ngươi mới rõ vì sao không nên tiếc ?
Cừu Thiên Hiệp ngạc nhiên há»i:
- Việc nà y ...
Trưá»ng Hồng lão nhân bảo nhanh:
- Thiếu hiệp hãy bốc ngược kiếm lên xem ?
Cừu Thiên Hiệp dốc ngược Ä‘uôi kiếm lên xem, thuáºn tay bóp mạnh sóng kiếm bốc ra.
Nguyên thanh kiếm nhÅ©n nà y bá»ng ruá»™t, bên trong ruá»™t có má»™t cuá»™n lụa hồng.
Cừu Thiên Hiệp nổi tÃnh háo kỳ, đưa hai ngón tay kẹp mảnh lụa lôi ra, chà ng ném bá» khúc kiếm gãy thuáºn tay căng mảnh lụa ra xem. Chỉ thấy mảnh lụa độ chừng năm tấc vuông, trên mặt vuông lụa thêu má»™t con phượng hoà ng năm mà u, và má»™t con thần long mà u và ng, giữa đôi long phượng có thêu tám chữ bằng kim tuyến:
“Äoạn đắc thá» kiếm, Thiên tứ lương duyên†có nghÄ©a là :
“Ai bẻ gãy kiếm nà y sẽ được mối duyên là nh trá»i định !
Cừu Thiên Hiệp xem qua gượng đỠmặt, cúi đầu nói nho nhá»:
- Lão sư ! Bức lụa hồng nà y ám chỉ Ä‘iá»u chi thế ?
Trưá»ng Hồng lão nhân cưá»i ngất, bảo:
- Chuyện quá rõ rà ng, thiếu hiệp thừa biết còn há»i là m gì !
Cừu Thiên Hiệp ngượng ngáºp nói:
- Tại hạ !
Trưá»ng Hồng lão nhân khoát tay cháºn lá»i, lại quay sang chúng Bà i bang thá»§ hạ, cao giá»ng nói:
- Các vị đưá»ng chá»§, Äô tổng quản, mau mau lại đây xem !
Ba vị đại đưá»ng chá»§ và bốn lá»™ đô tổng quản tuy háºm há»±c muốn biết Cừu Thiên Hiệp rút váºt gì trong ruá»™t kiếm, nhưng chỉ lấy mắt nhìn chứ không dám lại gần, bá»—ng nghe lão sư ra lệnh bá»n chúng túa lại, bao vây quanh mình Cừu Thiên Hiệp xem xét.
Sau khi nháºn rõ tám chữ đỠtrên vuông lụa hồng, bảy ngưá»i không hẹn nhau đồng vòng tay má»™t lượt hướng và o Cừu Thiên Hiệp chúc tụng:
- Cung hỉ thiếu hiệp ! KÃnh mừng thiếu hiệp !
Nhiên háºu chúng quay lại Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn vòng tay đưa lên khá»i trán, buá»™t miệng nói to:
- Chúng thuá»™c hạ kÃnh mừng bang chá»§ !
Tiếng reo hò rầm rộ vang động khắp đại sảnh.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn đưa tay vuốt chòm râu đốm bạc, cất tiếng cưá»i ha hả, nói:
- Thá»±c khéo léo ! CÆ¡ trá»i sắp đặt ... khéo léo tháºt ... ha ... ha ...
Vị bang chá»§ Bà i bang vừa nói dứt, gương mặt lão hiện lên đầy nét hân hoan sung sướng, đắc ý phi thưá»ng, trong nhất thá»i khó nói hết lá»i ...
Cừu Thiên Hiệp nghe qua chợt hiểu, khiến cho gương mặt trắng hưá»ng, đỠgấc lên như mà u hồng chÃn, chà ng xua tay, lắc đầu, run giá»ng nói:
- Việc ... việc nà y ... ? Không thể được ... không thể ... được !
Trưá»ng Hồng lão nhân báºt cưá»i sặc sụa, nói:
- Thiếu hiệp, việc nà y do thiên mệnh không phải do thiếu hiệp muốn được ... lá»i cổ nhân có dạy:
Muôn việc trên Ä‘á»i Ä‘á»u do thiên mệnh, không phải do ý muốn cá»§a ngưá»i mà nên được ... ta không thể cãi lại ý trá»i mà là m nghịch thiên lý, mà ta phải tuân theo sá»± an bà i cá»§a tạo hóa váºy !
Cừu Thiên Hiệp thở ra má»™t hÆ¡i dà i nảo ruá»™t, bằng giá»ng nói khổ sở đáp:
- Chẳng nên, không thể được, chẳng phải tại hạ có ý cố chấp nhưng thực tại chẳng nên !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn thấy chà ng có vẻ thà nh tháºt, bèn nghiêm trang há»i:
- Thiếu hiệp có Ä‘iá»u gì trắc ẩn khó nói ? Hay là đã có vợ nhà ?
Cừu Thiên Hiệp nghe qua kinh hãi kêu lên:
- Húy ! Tất cả Ä‘á»u không phải !
Trưá»ng Hồng lão nhân lại há»i:
- Váºy phải có lý do gì chứ ?
Cừu Thiên Hiệp dịu nét mặt, bằng giá»ng nói trầm trầm đáp lại:
- Tại hạ rà y đây mai đó, thân thế phiêu linh, chẳng giấu chi lão bang chá»§, sở dỉ vãn sinh Ä‘i lần xuống Nam Hạ, là có ý vượt ngà n dặm qua xứ Miêu Cương tìm má»™t vị lão hiệp để há»i thăm, và cầu chỉ Ä‘iểm giùm cái thân thế mÆ¡ hồ nà y !
Trưá»ng Hồng lão nhân nghe qua, bèn vui vẻ há»i tiếp:
- Việc nà y rất dá»…, má»i việc ở Miêu Cương lão há»§ sẽ thay thế giúp đỡ thiếu hiệp.
Cừu Thiên Hiệp cưá»i Ä‘au khổ nói:
- Việc nà y quan hệ đến thân thế của tại hạ, không ai có thể thay thế được.
Trưá»ng Hồng lão nhân khẽ kêu lên:
- à ! Thân thế của thiếu hiệp ?
Lão nhân vừa kêu lên vừa đưa mắt nhìn chăm hẳm và o Cừu Thiên Hiệp, khoảnh khắc sau mới lên tiếng bảo:
- Thiếu hiệp, chẳng phải lão há»§ lắm lá»i gà n trở, muốn đến Miêu Cương không phải là chuyện dá»…, chỉ vì Miêu Cương là chốn rừng sâu nước độc, lại thêm sÆ¡n lam chướng khÃ, là m chết ngưá»i, lại thêm hung cầm ác thú, hÆ¡n thế nữa, là con ngưá»i Mèo rất hung dữ lá»i nói chẳng đồng thá»±c là khó mà di động má»™t tấc đất !
Cừu Thiên Hiệp hiểu rõ vị lão nhân nà y ở lâu nÆ¡i đất Miêu Cương, đồng thá»i chà ng thầm Ä‘oán lão không có ý gạt gẫm chà ng, vì thế má»›i dịu giá»ng há»i tiếp:
- Xin há»i lão sư, lúc đầu thiên lão sư là m cách nà o Ä‘i và o xứ Miêu Cương, và là m sao ở đấy lâu như thế ... có thể nà o chỉ dạy cho vãn sinh má»™t hai Ä‘iá»u được chăng ?
Trưá»ng Hồng lão nhân nghe qua nghiêm sắc mặt nói:
- Khó lắm ! Khó lắm ! Lúc đầu tiên và o xứ Mèo, lão há»§ nhá» má»™t ngưá»i khách thương buôn thuốc qua lại thưá»ng xuyên xứ Miêu Cương giúp cho má»™t bức há»a đồ, lại giảng cho biết vá» phong tục và táºp quán cá»§a ngưá»i Mèo, đồng thá»i chỉ cho lão há»§ há»c má»™t và i câu thổ ngữ Mèo thông dụng, nhá» thế lão há»§ tránh khá»i độc thá»§y tá»™c, tam cùng mãnh cầm, ác thú, má»™t cách dể dà ng, sau đấy má»›i đạt được ý nguyện !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua lấy là m hoan hỉ vô cùng, bèn quỳ ngay xuống đất vòng tay lạy vị lão sư má»™t lạy, bằng giá»ng nói trang trá»ng thưa:
- Công việc là như thế đấy ! Vã n sinh hôm nay gặp được lão sư, thực là đại phước, đại hạnh !
Trưá»ng Hồng lão nhân mỉm cưá»i há»i tiếp:
- Có phải thiếu hiệp muốn bảo lão hủ đem những tình hình, phong thủy xứ Miêu Cương mà kể lại cho thiếu hiệp phải chăng ?
Cừu Thiên Hiệp gáºt đầu nói mau:
- Vãn bối vốn có ý nà y, chẳng rõ lão sư ngưá»i có ...
Trưá»ng Hồng lão nhân mau miệng cướp lá»i:
- Việc nà y rất dể, chúng ta cùng là ngưá»i cá»§a võ lâm thì công việc dá»… như trở tay, chuyện có chỉ khó sao lại chẳng là m !
Cừu Thiên Hiệp vội vòng tay đáp:
- Vãn hạ xin tạ Æ n trước !
Trưá»ng Hồng lão nhân khoát tay cháºn lá»i bảo:
- Chẳng dám ! Chỉ là ... việc nà y không phải má»™t sá»›m má»™t chiá»u là m xong, lão há»§ phải phà mất má»™t thá»i gian ná»a tháng, và phải mượn má»™t thá»i gian tịnh tháºt cá»§a lão bang chá»§ hầu bảo ôn lại ký ức, vẽ ra bức há»a đồ xứ Miêu Cương chú thÃch nÆ¡i nà o có soÆ¡n lam độc thá»§y, thú dữ linh cầm bấy giá» thiếu hiệp có thể noi theo đó mà và o xứ Miêu Cương ... như thế có tiện hay chăng ?
Ngay lúc Trưá»ng Hồng lão nhân nói chuyện, Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn mấp máy đôi môi toan chen lá»i, nhưng mấy lần Ä‘á»u bị Trưá»ng Hồng lão nhân đưa mắt ra hiệu cản lại.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua lấy là m hoan hỉ vô cùng, chà ng không lưu ý đến thần sắc cả hai, nên vòng tay thi lễ nói:
- Nếu được như thế, thì còn gì bằng, vãn bối xin ghi xương khắc cốt, ơn nà y không biết lấy gì cảm tạ !
Trưá»ng Hồng lão nhân lại gáºt gù, mỉm cưá»i:
- Chẳng qua thá»i gian trên mưá»i ngà y. Thiếu hiệp chỠđợi có lâu lắm không ?
Cừu Thiên Hiệp hốt hoảng nói:
- Tại hạ đâu dám gấp ! Lão sư vì tại hạ mà tổn hao tâm huyết dù thế nà o vãn sinh cũng cố gắng chỠđợi !
Trương Hồng lão nhân trầm giá»ng bảo:
- Như thế ... cà ng hay ! Chẳng qua lão hủ có một việc thỉnh cầu xin thiếu hiệp chớ nên thối thoát nhé !
Cừu Thiên Hiệp rúng động toà n thân, bèn cúi đầu nghĩ ngợi, một lúc lâu mới lên tiếng đáp:
- Ngoà i việc bức lụa hồng trong ruột kiếm ... ngoà i ra các việc khác vãn sinh không từ chối ... !
Trưá»ng Hồng lão nhân cưá»i ngất, tiếng cưá»i là m chấn động mái ngói, phát ra tiếng ong ong ngân dà i bất tuyệt ...
|

13-01-2009, 02:14 AM
|
 |
57991135 Cạch !
|
|
Tham gia: Feb 2008
Äến từ: VN
Bà i gởi: 1,152
Thá»i gian online: 3 tuần 0 ngà y 14 giá»
Thanks: 359
Thanked 1,686 Times in 186 Posts
|
|
Hồi 60 Kết NghÄ©a Trưá»ng Hồng Lão Nhân
Trưá»ng Hồng lão nhân cưá»i ha hả, má»™t phút sau má»›i Ä‘iá»m đạm trả lá»i:
- Lão há»§ sẽ bá» ra mưá»i lăm ngà y công tác, vì thiếu hiệp mà vẽ má»™t bức há»a đồ xứ Miêu Cương, như thế thiếu hiệp không phải lo gì nữa. Váºy thiếu hiệp hãy thay lão hữu chịu nhá»c, chỉ Ä‘iểm cho nữ tiểu đó má»™t và i chiêu pháp !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua trầm ngâm nghÄ© ngợi, bèn cất tiếng cưá»i khổ sở nói:
- Lão sư cần vãn bối chỉ Ä‘iểm kiếm pháp cho Äằng cô nương ư ?
Trưá»ng Hồng lão nhân gáºt đầu bảo:
- Phải đấy thiếu hiệp ! Chẳng nhẽ thiếu hiệp phụ lá»i yêu cầu cá»§a lão há»§ ?
Cừu Thiên Hiệp cúi đầu không trả lá»i mà thầm suy nghỉ:
“Nếu không ưng thuáºn, lẽ tất nhiên Trưá»ng Hồng lão nhân đâu hứng vẽ bức đồ bản xứ Miêu Cương, thì ta vượt ngà n dặm đến xứ Mèo, sẽ gặp Ãt nhiá»u cảnh khốn, và biết đâu trúng phải sÆ¡n lâm độc chướng, mà bá» thây chốn rừng hoang núi thẳm, thân xác sẽ mục nát cùng cá» cây hòa mình và o đất lạnh. Chi bằng ta tạm đồng ý ưng thuáºn.
Trong khi chỠđợi Trưá»ng Hồng lão nhân vẽ bản đồ xứ Mèo thì cÅ©ng vừa đúng cái ngà y mà chÃnh mình đã ước hẹn vá»›i Ba vị phá»§ quân Vân Vụ phái tại bên ngoà i thà nh Phượng Hoà ng, vã lại sá»± chỉ dạy kiếm pháp cho Äằng Hồng Tiêu chỉ là lá»i hứa suông, bằng cá»› là chỉ Ä‘iểm cÅ©ng được mà không chỉ Ä‘iểm cÅ©ng được, ta cứ chỉ dạy qua loa, thì đã đến kỳ hạn, nháºn bức há»a đồ. NghÄ© đến đây, chà ng bèn quyết định, mỉm môi cưá»i gượng nói:
- Chỉ Ä‘iểm vãn bối đâu dám nháºn. Äằng cô nương biểu diá»…n và i chiêu, thì việc nà y vãn sinh đâu dám trái lệnh !
Trưá»ng Hồng lão nhân gục gặt đầu, nghiêm trang bảo:
- Thiếu hiệp, hứa là phải giữ tròn nhé !
Vừa nói dứt, lão nhÆ¡n xê mình bước tá»›i trước mặt Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn vòng tay thi lá»… nói:
- Lão bang chá»§ ! Xin bang chá»§ cho mượn tạm gian tịnh thất, để lão há»§ giúp Cừu Thiên Hiệp vẽ bức há»a đồ xứ Miêu Cương, vá» phần kiếm thuáºt truyá»n cho lệnh ái, đã có vị Thiên hạ đệ nhứt kiếm chỉ Ä‘iểm ... lẻ tất nhiên.. hạ. ha lão há»§ hy vá»ng ... Ä‘iểm đá hóa và ng ... ha !
Nguyên Trưá»ng Hồng lão nhân thấy Cừu Thiên Hiệp cá»± tuyệt mãi vấn đỠhôn nhân, sợ e kế hoạch đã định bị đỗ vỡ, nên vị lão nhân nảy sanh ra má»™t phương pháp để cho Cừu Thiên Hiệp và Äằng Hồng Tiêu gần nhau, vì liệu định trai tÆ¡ gái lứa ká» nhau, lâu ngà y sẽ nảy sanh ra sá»± cảm mến, vá»›i lại cả hai Ä‘em kiếm thuáºt ra tỉ thà là m gì chẳng tay ká», mắt tá»±a từ tình cảm biến ra tình yêu chẳng bao lâu, vô hình trung nước đến lương thà nh, không mưu mà hợp.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn con ngưá»i lão luyện già dặn, há không biết thâm ý Trưá»ng Hồng lão nhân hay sao, do đó lão gáºt gù tỠý ...
Quả nhiên ...
Ngà y hôm sau, Cừu Thiên Hiệp thức dáºy rất sá»›m, cùng vá»›i Äằng Hồng Tiêu ra bãi cá» sau viện bắt đầu luyện táºp kiếm pháp.
Lúc đầu, Cừu Thiên Hiệp chỉ đưa ra những chiêu hư ảo, rất tầm thưá»ng, đưa ra nghiên cứu tỉ luáºn vá»›i Äằng Hồng Tiêu.
Äằng Hồng Tiêu quá chÆ¡n tháºt, cứ y theo sá»± chỉ Ä‘iểm cá»§a Cừu Thiên Hiệp, mà khổ công luyện táºp, chỉ và i ba lần truyá»n diá»…n, nà ng đã thuá»™c là u là u, cÅ©ng nhá» nà ng có má»™t trà tuệ thông minh hÆ¡n ngưá»i thưá»ng, nói má»™t biết ba, lại thêm ôn hòa, má»m dẻo, thá»±c là má»™t cô gái có tÃnh rất cao quÃ, khiến ngưá»i đến kÃnh phục ... nể vì.
Một ngà y, hai ngà y rồi ba ngà y.
Äến ngà y thứ ba, Cừu Thiên Hiệp bá»—ng thấy lòng mình rạo rá»±c xao động, chỉ vì tình cảm đã bị Äằng Hồng Tiêu xâm chiếm dần dần.
Chà ng bắt đầu Ä‘em những ngưá»i bạn gái ra so sánh.
BÃch Lệ Hồng, không có nết tao nhã như Äằng Hồng Tiêu.
Nhan Như Ngá»c lại kém hÆ¡n nà ng sư má»m má»ng, tháºm chà đến Diêu Man công chúa lại kém hÆ¡n nà ng vá» tà i sắc.
Äằng Hồng Tiêu còn má»™t đặc tÃnh là thà nh tháºt, lại láºp chà hướng vá» võ nghiệp, không Ä‘iêu ngoa xảo mị, chẳng lả lÆ¡i đùa bỡn, duy có đôi mắt long lanh đẹp tuyệt vá»i, tuy không thuá»™c loại “Mị nhãn câu hồn thuáºt cá»§a NgÅ© Diệu Yêu Hồ†nhưng có những tia hấp dẫn đến độ mê hồn. Cừu Thiên Hiệp có má»™t cảm giác, dưá»ng như vị cô nương đã cởi mở cõi lòng chÃnh mình, hùng độ và sá»± chÆ¡n tháºt cá»§a nà ng khiến chà ng dần dần bắt đầu trò chuyện.
Nguyên Äằng Hồng Tiêu há»c táºp kiếm thuáºt là môn Âm Dương Kiếm gia truyá»n, nhưng thân thể cá»§a nà ng đầy hà o khà ná»™i công, lại được Trưá»ng Hồng lão nhÆ¡n chỉ dạy vì thế con ngưá»i nà ng trở thà nh cô gái gương mẫu.
Vì thế, tâm tư cá»§a Cừu Thiên Hiệp đến đổi thái độ Ởm á» lúc trước không còn nữa, mà trái lại chà ng táºn tâm chỉ dạy kiếm thuáºt cho Äằng Hồng Tiêu, thắm thoát năm ngà y qua, chà ng đã truyá»n cho Äằng Hồng Tiêu bốn chiêu “Thưá»ng thắng bát kiếm†rút trong pho Thiết thư tuyệt há»c.
Äằng Hồng Tiêu má»™t lòng má»™t dạ luyện táºp, kết quả được bảy tám phần.
Cừu Thiên Hiệp đối vá»›i Äằng Hồng Tiêu không còn tỠý lạnh nhạt như trước, mà trái lại rất sốt sắng và vui vẻ hÆ¡n lên ...
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn thưá»ng lưu ý đến hà nh động cá»§a con gái và Cừu Thiên Hiệp, lão lấy là m hoan hỉ thầm, má»™t mặt âm thầm chuẩn bị hôn lá»….
Thắm thoát đã đến ngà y thứ mưá»i.
Sáng sá»›m Cừu Thiên Hiệp đã trở giấc, tìm đến gặp Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn nói rõ cái ước hẹn giữa chà ng vá»›i Tam đại phá»§ quân Vân Vụ phái và Ná»™ sư kim hống tại ngoại ô thà nh Phượng Hoà ng, ý muốn đến nÆ¡i ước hẹn.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn sá»›m biết việc nà y do hai tên đầu mục Bà i bang báo cáo tưá»ng táºn, khi nghe Cừu Thiên Hiệp nói, lão phá lên cưá»i ngất, đưa tay vổ nguá»±c nói:
- Thiếu hiệp ! Việc nà y xảy ra tại phần đất cá»§a bổn bang, thì phải do Bổn bang đảm trách, không nhá»c lòng đến sá»± lo lắng cá»§a thiếu hiệp.
Cừu Thiên Hiệp nghe qua nghiêm sắc mặt đáp:
- Lão bang chá»§ ! Việc nà y do vãn bối đỠra, không lẽ thất lá»i, vả lại việc nà y do cá nhân cá»§a vãn bối, đâu dám là m kinh động đến quà bang, hÆ¡n thế nữa quà bang vá»›i Cá»u đại môn phái tuyệt vô hiá»m khÃch, há vì cá nhân cá»§a vãn bối mà mất niá»m hòa khà hay sao !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn đưa tay rút thanh Ä‘oản kiếm đưa ngay trước mặt, cất tiếng nói to:
- Lão há»§ nhứt quyết thay thiếu hiệp, hà nh động trong má»i mặt, nếu sắp may mắn can qua sẽ biến thà nh Ngá»c niện, còn trái lại lão há»§ quyết lấy chữ “ThÆmà kết liá»…u !
Cừu Thiên Hiệp lắc đầu ngoay ngoảy nói:
- Không thể được ... muôn ngà n lần không được, vãn bối cảm biết là đủ lắm rồi !
Äằng Công Ngươn phá lên cưá»i ngất nói:
- Còn hÆ¡n thế nữa thiếu hiệp ạ ! Lão há»§ đã phái Äịa đưá»ng chá»§ đến trước đêm rồi !
- A !
Cừu Thiên Hiệp kêu lên má»™t tiếng kinh ngạc, bằng giá»ng nói khẩn thiết đáp:
- Lão bang chá»§ ! Vãn bối tối trá»ng chữ tÃn, chỉ muốn má»™t mình đến nÆ¡i ước hẹn mà thôi ... lão bang chá»§, ngưá»i ...
Chà ng nói đến đây bá»—ng nghẹn lá»i, gương mặt đỠau lên như quả đà o chÃn gất, bằng giá»ng thà nh tháºt nói tiếp:
- Lão bang chá»§, ngưá»i quá thương, thà nh ra mất thanh danh cá»§a vãn bối, xin lão bang chá»§ tha thứ, câu chuyện đêm nay vãn bối xin lão bang chá»§, cấp tốc gá»i các vị bang chúng quay vá» Thần Châu, còn vá» phân kiếm thuáºt, lệnh ái đã há»c xong “thưá»ng thắng bát kiếm†là vừa đủ !
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn cau mà y khó chịu nói:
- Vân vụ môn và Cá»u đại môn phái liên kết nhau thì không thiếu gì cao thá»§, chỉ sÆ¡ ... y Cừu Thiên Hiệp không để lão nói hết lá»i, bèn cau mà y nói:
- Lão bang chủ ! Dù dầu sôi biển giáo, tại hạ cũng nhất quyết đi một mình, xin lão bang chủ thứ lỗi cho !
Giá»ng nói cá»§a chà ng cứng rắn như Ä‘inh đóng và o cá»™t, hùng độ và uy nghiêm chà cá»±c.
Âm Dương Ma Kiếm Äằng Công Ngươn xịu mặt, lão thở dà i thưá»ng thượt, tá» vẻ thất vá»ng bảo:
- Nếu thiếu hiệp mãi cố chấp, thì phải đà nh như váºy chứ biết sao ? Chỉ tiếc cho lão há»§ đã tốn công vô Ãch !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua vá»™i và ng vòng tay thi lá»…, bằng giá»ng hà o hùng nói lá»›n:
- Canh ba chẳng vá», thì tá»›i canh năm, hiện giá» vãn bối xin cáo từ !
Nói xong, chà ng quay mình ra sau, bước rất nhanh ra cổng Bà i bang, nhắm hướng Phượng Hoà ng thà nh trổ thuáºt khinh công chạy như tên bắn.
Cừu Thiên Hiệp và o đến Phụng Hoà ng thà nh thì trá»i đã xế chiá»u, chà ng toan Ä‘i tìm má»™t ngôi khách Ä‘iếm, trước là ăn uống sau là há»i thăm Thá»§y Nguyệt đình xa gần ở đây.
Bá»—ng nhiên ... Từ trong ngõ hẽm nhảy phóng ra má»™t ngưá»i, chạy đến bên mình Cừu Thiên Hiệp lên tiếng bảo khẽ:
- Thiếu hiệp ! Xin dừng má»™t bước có và i lá»i, má»i thiếu hiệp rẽ qua phÃa hữu !
Cừu Thiên Hiệp quay phắt lại nhìn ngưá»i lạ, tưởng ai khác, không ngá» là Trại Ngá»™ Không Tiêu Äình Khuê, Bà i bang Äịa đưá»ng chá»§, tuy chà ng ngạc nhiên vá» việc xuất hiện thình lình cá»§a hắn, nhưng xét biết hắn vâng lệnh bang chá»§, tất cả Ä‘á»u vì chÃnh mình mà lại đây, lại thêm mấy vẻ mặt hắn có những tia khác lạ dị thưá»ng, dưá»ng như có má»™t việc tối quan trá»ng, nên chẳng há»i gì cả mà cất bước rẽ qua con đưá»ng nhá» bên hữu.
Con đưá»ng nhá» nà y lại có má»™t tòa Miếu ông Äịa.
Trại Ngá»™ Không Tiêu Äình Khuê hết bước bên trái lại quay bên phải, khi nháºn thấy bốn phÃa không ngưá»i, nhanh như cánh hồng chạy vá»t và o Miếu ông Äịa, hắn đứng trong miếu đưa tay ngoắc lia Cừu Thiên Hiệp:
- Thiếu hiệp, xin má»i và o đây !
Cừu Thiên Hiệp thấy vẻ hÆ¡ hãi cá»§a gã, bèn mỉm cưá»i nói:
- Tiểu đưá»ng chá»§ ! Có lá»i gì cứ bảo có sao đâu !
Trại Ngá»™ Không chẳng đáp lá»i, đợi Cừu Thiên Hiệp bước qua ngưỡng cá»a miếu, hắn lẹ tay khép nhanh cánh cá»a, lại dẫn Cừu Thiên Hiệp Ä‘i lần và o chánh Ä‘iện, nguyên ba vị đưá»ng chá»§ cá»§a Bà i bang đã ứng trá»±c tại đó bao giá».
Bá»n chúng vừa thấy mặt Cừu Thiên Hiệp vá»™i đứng dáºy vòng tay nói:
- Thiếu hiệp đi một mình sao. Bang chủ ...
Cừu Thiên Hiệp thản nhiên nói:
- Các vị đã nhá»c lòng quá lắm ! Chẳng nhẽ hôm nay Phượng Hoà ng thà nh có xảy ra việc gì đại sá»±, và sá»± ước hẹn cá»§a tại hạ đã há»ng rồi cÅ©ng nên.
Trại Ngá»™ Không Tiêu Äình Khuê, đưa mắt nhìn ra ngoà i, vừa khẽ trả lá»i:
- Thiếu hiệp nhìn thấy cớ sự đêm nay, hoặc thiếu hiệp đổi lại kỳ ước hẹn, hoặc là không đến dự là hay hơn cả !
Cừu Thiên Hiệp nghe qua mắt trợn tròn, mà y tầm dá»±ng ngược, bằng giá»ng nói trong như chuông ngân bảo to:
- Hừ ! Tiểu đưá»ng chá»§ xem tại hạ quá nhẹ thế !
Tiêu Äình Khuê tái mặt, bằng giá»ng nói chân trá»ng run run đáp:
- Bỉ phu đâu dám thế ! Chỉ vì, hôm nay trong ngoà i Phượng Hoà ng thà nh, cao thá»§ tá» tá»±u trùng trùng như mây, toà n nhân váºt hai phái Cá»u Hoa và Vân Vụ, vì ước hẹn mà đến, có thêm hai ba mươi ngưá»i toà n là ...
Cừu Thiên Hiệp khoát tay cháºn lá»i, lại cất giá»ng trầm hùng cưá»i bảo:
- Hà hà ! ÄÆ°á»£c như thế là hay lắm ! Tại hạ còn mong cho toà n thể nhân váºt Cá»u đại môn phái kéo rốc đến đây, để tại hạ há»i thăm chúng nó xem, tại sao lại phụ nghÄ©a thất ước, không đến dá»± buổi há»™i trên Hương Lô Phong, Cao sÆ¡n Thiếu Lâm tá»± !
Thiên ÄÆ°á»ng, đại đưá»ng chá»§ là vô ảnh khách Mạnh Khả Chấn, sắc mặt nghiêu trang, lá»i lẽ chà trá»ng nói tiếp:
- Cá»u đại môn phái, tuy không kéo rốc toà n bá»™ đến đây, nhưng số cao thá»§ ẩn phục không Ãt !
Cừu Thiên Hiệp mỉm cưá»i dõng dạc bảo:
- Äa tạ các vị ! Xin các vị láºp tức trở vá» Thần Châu, công việc cá»§a tại hạ, sáng trưa hoặc tối nhứt định đến nÆ¡i ước hẹn vá»›i bá»n chúng má»™t mình, khi xong việc sẽ trở vá» tái tạ ân bang chá»§ !
Chà ng nói xong toan quay mình bước đi.
Äá»™t nhiên, má»™t giá»ng nói lạnh như băng vang lên:
- Hãy cháºm lại !
Nhanh như chá»›p, tà áo phất mạnh trước gió, Bà i bang tám mươi mốt lá»™ “Äô báo đầu†Túc địa thái tuế Liá»…u Như Phong đột nhiên xuất hiện, hắn bước nhanh đến trước mặt Cừu Thiên Hiệp vòng tay thi lá»… rất kÃnh cẩn:
- KÃnh bẩm thiếu hiệp ! Äêm nay buổi há»™i tại Thá»§y Nguyệt đình đã biến thà nh đại sá»± suốt mưá»i năm trên chốn giang hồ má»›i có lần thứ nhất, không kể cao thá»§ cá»§a Cá»u đại môn phái đến gần hết, mà còn có Mưá»i xứ bang há»™i bị Vân Vụ môn dùng Phi khÃch truyá»n thư khÃch há», nên Mưá»i xứ bang há»™ phái rất nhiá»u cao thá»§. Theo sá»± nhân xét cá»§a tiểu chức, bá»n chúng đổ xô đến đây không phải vì báo cừu rá»a háºn mà chỉ vì .... !
Hắn nói đến đây lại ngáºp ngừng không dám nói hết lá»i, mà giương đôi mắt thau láu nhìn Cừu Thiên Hiệp lom lom, dáng Ä‘iệu rất khép nép sợ sệt.
Cừu Thiên Hiệp quá tức cưá»i há»i ngay:
- A ! Váºy ra chúng nó còn luáºn bà n đến gì nữa sao ?
Liá»…u Như Phong trầm ngâm giây phút, má»›i gượng trả lá»i:
- Chỉ vì chúng nó nói muốn toan đoạt quyển thiết thơ của thiếu hiệp !
Cừu Thiên Hiệp cưá»i ngất bảo:
- á»’, như thế cà ng hay chứ có sao đâu, mà Äô báo đầu phòng ngại ! Dù cho bá»n chúng có giết được Cừu Thiên Hiệp nà y, vẫn chưa chắc lấy được Thiết thư ?
Vừa nói dứt, chà ng giương đôi mắt nhìn và o má»i ngưá»i, trong ánh mắt chiếu ra những tia uy nghi lạ, sau cùng chà ng cho tay và o bá»c lôi ra má»™t quyển sách giu? mạnh.
Ãnh bóng Ä‘en ô như mà u huyá»n xứ Äôn Dương bị giu? mạnh, phát ra những tiếng thép rÃt vang dáºy.
“Thiên tà ng thiết hạo khà thơ†có tám tá» sách bằng lá sắt, phát ra tiếng kim, ngá»c chạm nhau, tá»±a hồ như trá»i gầm nho nhá», là m rung động cả lòng ngưá»i.
Bà i bang chúng nhÆ¡n vừa trông thấy rúng động táºn đáy lòng, má»—i ngưá»i Ä‘á»u chá»›p nhanh đôi mắt dưá»ng như đấy là lần đầu tiên há» mở mắt chà o Ä‘á»i, má»™t quyết tuyệt thế kỳ thÆ¡ bà y ra nhan nhãn trước mặt há» ... giữa lúc chúng Bà i bang Ä‘ang ngÆ¡ ngác ...
Äá»™t nhiên, bóng ngưá»i chá»›p nhoáng xuất hiện, sau ngôi thần án Thổ Äịa, nhảy tung ra ngoà i hai bóng ngưá»i, chẳng trước chẳng sau nhứt tỠđông xáp lại bên Cừu Thiên Hiệp.
- To gan tháºt !
Cừu Thiên Hiệp vừa hét lên, vừa tung mình nhảy ra ngoà i hà ng trượng, đồng thá»i đẩy nhanh ra má»™t chưởng.
- Bùng ! ... Ào.. à o !
Má»™t tiếng nổ long trá»i, cát bụi bay đầy đất, cây vân văng bắng tứ tung, chiếc thần án bằng má»™c hương bị ngá»n chưởng phong cá»§a chà ng đánh bể vụn, đồng thá»i đẩy lui và o góc tưá»ng.
Cừu Thiên Hiệp phá cưá»i:
- Ha ... ha !
Má»™t giá»ng nói trầm lạnh vang lên:
- Hay cho tiểu tá», quả nhiên ngươi có và i phần há»a hầu !
Bấy giá», cÆ¡n khói bụi bốc loảng giữa Ä‘iện, hiện ra hai ngưá»i, đứng sừng sá»ng như hai pho tượng trước thần án.
Má»™t ngưá»i máºp mạp đầu to, tai lá»›n, mắt lá»™ mà y hùng, lá»— mÅ©i tròn như mÅ©i lân, hai môi má»ng và nh.
Má»™t ngưá»i nữa, lại ốm nhom không tưởng được, tá»±a như cây sà o tre, mà y dà i, mắt sáng, môi Ä‘á», tai dà i, đôi mắt chiếu ra những tia sáng khiếp ngưá»i, chứng tá» hắn là tay ná»™i lá»±c tá»™t Ä‘á»i, bên hông tả lại Ä‘eo lá»§ng lẳng má»™t thẻ bà i mà u tÃa, giữa thẻ bà i có khắc má»™t chữ “Hồng†to bằng nắm tay.
Túc địa thái tuế Liễu Như Phong vừa trông thấy cả hai, mặt mà y biến sắc, xê mình đến một bên Cừu Thiên Hiệp bảo khẽ:
- Thiếu hiệp gã máºp mạp là má»™t tay Lục lâm hà o khách, ngang dá»c khắp giang hồ có biệt hiệu là “Song chỉ Ä‘oạt mệnh†tên là Chư Thắng, còn gã ốm tong chÃnh là Bang chá»§ Thế Vân bang, xưng hiệu là “Thất bá»™ truy hồn†tên là Hồng Kiện Hà nh toà n là những tay độc địa nổi danh, váºy thiếu hiệp nên cẩn tháºn mà đối phó vá»›i chúng nó.
Cừu Thiên Hiệp khẽ gáºt đầu, tay hữu giÆ¡ cao thiết thư quay má»™t vòng tròn, thuáºn tay cho và o bá»c ... bằng giá»ng trầm nặng quát lên như sấm nổ:
- Các ngươi đợi ta để là m gì ?
Song chỉ Ä‘oạt mệnh Chư Thắng mÃm chặt và nh môi má»ng, bằng giá»ng nói âm ma như quá»· ru hồn ngoà i má»™ địa:
- Nghe nói “Thiết thư†là váºt báu cá»§a võ lâm, nên ta tìm đến xem cho biết !
Cừu Thiên Hiệp quét tia mắt lạnh nhìn Chư Thắng trầm giá»ng:
- Hừ ! Nếu như thế, ngươi đã xem mãn nhãn rồi, tại sao còn chần chỠở đây, hay là đợi Cừu má»— tóm đầu quẳng ra cá»a ?
Song chỉ Ä‘oạt mệnh Chư Thắng giáºn tái mặt, toan lá»›n tiếng trả lá»i.
Äá»™t nhiên ... Thể vân bang chá»§ Thất bá»™ truy hồn Hồng Kiện Hà nh bước xem tá»›i trước, hai tay đánh phét và o nhau, căm phẫn tiếp lá»i:
- Cừu Thiên Hiệp ! Ai bảo ngươi đứng ra thay mặt bá»n Yêu CÆ¡, Chung Nam SÆ¡n mà đả thương môn hạ cá»§a Bổn bang là Tam tinh, Tứ tý, hôm nay may mắn gặp được ngươi ... Váºy ngươi còn gì để nói hay không ... hầu bổn bang chá»§ tiện tay tế độ !
Cừu Thiên Hiệp cưá»i ha hả nói:
- Hừ ! Äừng giả nhân giả nghÄ©a, các ngươi đến đây là vì “Thiết thư†chứ không vì trả thù cho môn hạ ... Các ngươi đã bị Vân Vụ bang dùng khÃch thÆ¡ dẫn đến đây để là m trò cưá»i cho thiên hạ, ngươi đưá»ng đưá»ng là má»™t Bang chá»§ lại kết liên vá»›i gã há» Chư má»™t tên độc cước cưá»ng đạo, để chống lại ta phải chăng ? Tháºt, to lo há»™ sanh mạng cá»§a ngươi đấy, thế nà o ... Thể Vân bang chá»§ không sợ mất thể diện vá»›i giang hồ các giá»›i hay sao ?
Thể Vân bang chá»§ Hồng Kiện Hà nh giáºn tái mặt, lão rống to như hổ đói:
- Gã há» Cừu ! Cái món nợ Tam tinh, Tứ tý ngươi phá»§ nháºn phải không ?
Cừu Thiên Hiệp nhướng mà y, cưá»i khẩy bảo:
- Xì ! Tam tinh Tứ tý không chịu nổi má»™t kÃch. Huyá»n cung đủ sức Ä‘oạt mạng cả hai loại chúng nó, cần gì tại hạ phải trợ lá»±c, ngưá»i là má»™t bang chá»§ chẳng há»i Ä‘i há»i lại cho rõ rà ng !
Thể Vân bang chá»§ quá xấu hổ thà nh giáºn dữ, cất tiếng quát to:
- Ngươi đừng lắm lá»i vô Ãch, ta lại đây là má»™t Ä‘oạt mạng ngươi, hai là đoạt Thiết thư !
Cừu Thiên Hiệp cưá»i khẩy nói to:
- Hay nhỉ ! Äể xem tà i cán cá»§a ngươi đến đâu !
- Hay lắm ! Hãy xem chưởng pháp của ta đây !
Vừa hét dứt, đôi chân lão nhÃch động, hai vai đảo ngược, tay tả tay hữu phất má»™t chiêu Khai môn kiến gan là má»™t chưởng danh gia chiêu pháp.
Cừu Thiên Hiệp cưá»i khinh mạn gay gắt bảo:
- À ! À ! Chiêu pháp của ngươi chẳng giết được ruồi !
Không thấy chà ng di động, cÅ©ng không thấy chà ng thá»§ thế, ngưá»I như luồng kim quang đứng sá»ng, chẳng tránh không lùi, tay tả vẫy nhẹ ngầm đưa ra chiêu thế, hữu chưởng đẩy mạnh ngầm chứa võ văn ná»™i lá»±c, đồng thá»i buá»™c miệng gắt to:
- Lui ! ....
Kình phong túa ra như mưa bảo, cuá»™n thà nh tiếng gió “rì rà o†bay xuống ngang ngưá»i Thể Vân bang chá»§ Hồng Kiện Hà nh, thế mạnh như ngà n đợt sóng trà o.
Thể Vân bang chá»§ Hồng Kiện Hà nh không thể tưởng tượng nổi Cừu Thiên Hiệp có nguồn ná»™i lá»±c phong phú như thế, cho nên nhác trông thấy hai luồn kình đạo đến gần, bèn cất tiếng cưá»i nhạt nói:
- Hừ ! Tiểu tỠngươi sẽ ....
Tiếng “chết†chưa thoát khá»i và nh môi thì hai đạo kình phong như bức vách đổ ngã Ä‘áºp và o mình, lá»±c đạo trầm hùng không còn cách nà o cá»± đương lại, khiến hắn thất đảm kêu lên:
- Trá»i ! Nguy ...
Thân mình cá»§a Thể Vân bang chá»§ như quả bóng đá, lồng lá»™n giữa khoảng không, văng bắn ra ngoà i hÆ¡n hai trượng, hắn không dám lưu lại lâu, thuáºn đà nhảy tuốt ra gần cá»a Ä‘iện, rÆ¡i xuống giữa gian miếu, đôi mắt đượm đầy tia sợ sệt, nét mặt nhuá»™m rõ sắc kinh hoà ng.
Cừu Thiên Hiệp thấy thế liá»n phá lên cưá»i nhạt, cất giá»ng trầm nói:
- Äầu hùm Ä‘uôi thá» ! Tưởng ngươi là hạng ngưá»i khá, không ngá» lại tệ như thế !
Song chỉ Ä‘oạt hồn Chư Thắng nhìn thấy Cừu Thiên Hiệp chỉ kÃch má»™t chiêu, rồi ngưng bặt ... hắn đứng má»™t bên, nhưng không nháºn ra luồng thấp lá»±c cá»§a Cừu Thiên Hiệp, dó đó đôi mắt láo liên, hướng và o Hồng Kiện Hà nh há»i:
- Hồng bang chủ ! Ngươi là m sao thế ?
Thể Vân bang chá»§ Hồng Kiện Hà nh đưa gương mặt khỉ gầy đét nhìn và o Chư Thắng vẻ mặt thoạt trắng thoạt xanh, nghiến răng kêu ken két nói chẳng ra lá»i, má»™t khắc sau khi định thần hắn hét lên:
- Tên tiểu tá», có tà thuáºt ... hãy đỠphòng !
Cừu Thiên Hiệp nhìn “Song chỉ Ä‘oạt hồn†Chư Thắng mỉm cưá»i há»i:
- Chư các hạ ! Có phải ngươi muốn tỉ thà với tại hạ chăng ? Nên nhìn gương bang chủ Thể Vân bang !
Song chỉ Ä‘oạt hồn Chư Thắng là kẻ chưa đến sông Hoà ng Hà còn rạo rá»±c, nghe Cừu Thiên Hiệp há»i, chiếc đầu to như quả dừa “hung†lắt lư từng cháºp, đôi gò má phúng phÃnh đầy thịt lại run giáºt từng hồi, tiếng nói như heo bị thá»t huyết hét to:
- Tiểu tá» ! Chư gia gia, chưa tìm ngươi thì ngươi đã dẫn xác đến, chẳng khác nà o dê và o hang cá»p, chuá»™t đến tìm mèo ... chắc là ngươi khó sống rồi !
Cừu Thiên Hiệp cưá»i sặc sụa bằng lá»i nói khinh mạn quát ầm lên:
- Ngươi muốn động thá»§ lắm sao ? Chẳng nên gấp là m gì ... ngươi cố mà váºn dụng toà n lá»±c đưa ra thì thố, nếu không thì ... vị bang chá»§ Thể Vân thế nà o ngươi thế đấy !
Song chà đoạt hồn Chư Thắng giáºn run lên không phân phải, mà gầm lên như hổ dữ:
- Hay cho tiểu tặc ! Ngông cuồng quá lễ, hãy tiếp chưởng của Chư gia gia ... !
Hắn vừa nói vừa động thá»§, thân mình á»™t ệch, nhưng đưa ra chiêu thế lại không cháºm tà nà o, hai tay Ä‘á»u vươn ra hai ngón, thi triển chiêu “Chỉ thiên há»a địa†trên kÃch mạnh và o “SÆ¡n căn†dưới công ngay â€œÄÆ¡n Ä‘iá»n huyệtâ€, quả nhiên mạnh bạo như hổ nhấn đúng tầm huyệt đạo, Song chỉ Ä‘oạt mệnh thá»±c xứng danh.
Cừu Thiên Hiệp to gan, máºt lá»›n không lá»™ chút gì sợ hãi thấy đối phương sá» dụng “Song chỉ†bèn ngầm váºn chân khà che chở huyệt đơn Ä‘iá»u thân mình lại đứng im bất động, đợi bốn ngón tay Ä‘iểm đến mình chừng má»™t tấc, lúc đó chà ng má»›i nhÃch mình, dùng thuáºt “Lôi hoà nh cá»u chuyển†đảo lá»™n má»™t vòng đã bước ra sau lưng “Song chỉ Ä‘oạt mệnh†thâu phép thá»±c kỳ hình dị trạng.
Song chỉ Ä‘oạt mệnh Chư Thắng vùa đẩy ra hai ngá»n chỉ phong đối phương đột nhiên biến mất, khiến hắn cả kinh quay đầu ra sau lưng.
Nhưng tiếc thay, trước mặt hắn một đạo kình phong to như quả bay lông lốc đánh mạnh và o lưng hắn, chiêu thế hiện quá thình lình chỉ kịp kêu rú lên:
- á»i chao ! Nguy mất !
- Ầm !
Má»™t tiếng động mạnh vang lên, thân mình to béo cá»§a Chư Thắng bị đạo kình phong bốc ngược lên cao hà ng trượng, và đẩy rÆ¡i và o góc Ä‘iện, tay chân hắn quá» quạng chá»›i vá»›i như múa, hắn ngồi bệt xuống đất thở hổn hển, tÃm mặt nói chẳng ra lá»i.
Chúng nhân của Bà i bang cả sợ lẫn mừng, chúng buột miệng kêu lên cổ võ ...
vang dáºy.
Cừu Thiên Hiệp trông thấy bá»™ tịch cá»§a hắn bèn mỉm môi cưá»i nhạt, bằng giá»ng nói kiêu ngạo quát to:
- Nghe tên không cần gặp mặt, các ngưá»i tháºt chẳng ra cái thá gì cả, tháºt là má»™t phưá»ng hư danh, vô há»c ... ! Äáng thương hại vô ngần !
Song chỉ Ä‘oạt mệnh Chư Thắng gượng chống tay đứng dáºy, gương mặt phì ná»™n nhăn lên má»™t cách thảm hại, hắn không dám gây vá»›i Cừu Thiên Hiệp, mà quay sang cá»± vá»›i chúng Bà i bang:
- Hay lắm ! Các ngươi vá» bảo Äằng Công Ngươn lão tặc, ta thá» sẽ đòi món nợ nà y !
|
 |
|
| |