Trích:
Nguyên văn bởi Tường Vy
Vâng! Cuối cùng tuy mưa cũng tạnh
Em vẫn còn thầm lặng giữa cô đơn
Rất muốn xua (đi) cảm giác tủi hờn
Buồn ray rứt những khi xa vắng
|
Em đâu còn thầm lặng giữa cô đơn
Hãy mỉm cười chào xuân đang đến
Vui gì hơn khi mùa về trước ngõ
Đi trên đường tay nắm chặt tay
Anh đã qua thời khờ dại thơ ngây
Mãi một tình yêu gửi về nơi xa ấy
Bên kia địa cầu, tuyết đang rơi nhiều đấy
Em có nhớ mùa xuân quê hương?