 |
|

26-11-2011, 07:31 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: May 2010
Äến từ: Äịa ngục tầng thứ 19
Bà i gởi: 24
Thá»i gian online: 4 giá» 36 phút 25 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 172
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 172
Theo Tô Phi à sang nước La Sát
Vi Tiểu Bảo giáºt mình kinh hãi tá»± há»i:
Những y phục cá»§a ta sao lại lá»t và o tay há»? Hồng giáo chá»§ quả nhiên thần thông quảng đại.
Hồng giáo chủ lại bảo Lục Cao Hiên:
- Ngươi đưa quần áo cho gã mặc và o.
Lục Cao Hiên vâng lá»i, cầm quần áo đưa cho Vi Tiểu Bảo.
Những quần áo nà y đã rách toạc nhiá»u chá»— khi Vi Tiểu Bảo chạy trong rừng bị gai cà o. Nhưng gã mặc và o rất vừa vặn. Gã đội mÅ© hoa bạc lên đầu, quả nhiên là phẩm phục cá»§a đại thần ở triá»u đình nhà Thanh.
Vi Tiểu Bảo cưá»i ha hả nói:
-Hồng giáo chá»§! Bản lãnh cá»§a giáo chá»§ quả nhiên không phải tầm thưá»ng, bao nhiêu quần áo cá»§a tại hạ vứt bá» dá»c đưá»ng, lão nhân gia Ä‘á»u lượm được hết.
Hồng giáo chá»§ tức giáºn vô cùng nhưng không nói gì, lại ra lệnh cho Lục Cao Hiên:
- Xục tìm trong ngưá»i gã thế nà o cÅ©ng có máºt chỉ cá»§a Hoà ng đế Trung Quốc.
Vi Tiểu Bảo nói ngay:
- Bất tất phải xục tìm cho mất công. Tại hạ có gì trong mình đưa hết là xong.
Gã thò tay và o bá»c móc ra má»™t táºp ngân phiếu có đến mưá»i mấy vạn lạng bạc.
Viên Tổng đốc nà y ở Liêu Äông đã lâu ngà y biết đó toà n là ngân phiếu. Hắn ngó thấy không khá»i thất kinh, nhìn Công chúa nói:
- Thằng nhá» nà y quả nhiên có nhiá»u lai lịch. Gã Ä‘en theo 5Ẻu những thà nh ngữ "Che tà n bợ Ä‘Ãt", "Thổi bong bóng trâu" là nghÄ©a là m sa Lục Cao Hiên:
- Thằng quá»· con nà y xảo quyệt vô cùng! Ngươi cứ xục tìm tháºt kỹ.
Lục Cao Hiên và ủy Tôn Giả liá»n động thá»§, móc hết những đồ váºt ở trong mình Vi Tiểu Bảo ra. Quả nhiên thấy má»™t đạo máºt dụ thá»§ bút cá»§a Khang Hy viết:
"Khâm sai đại thần, nhất đẳng Tá» tước Khâm sai ban ngoại hiệu Ba Äồ Lá»—, đặc cách được mặc áo choà ng mà u và ng, sung chức Ngá»± tiá»n thị vệ phó tổng quản, kiêm nhiệm Kiêu Kỵ Doanh ChÃnh Bạch Kỳ đô thống là Vi Tiểu Bảo được phái Ä‘i công cán tại Liêu Äông. Hết thảy văn vÅ© quan viên dá»c đưá»ng Ä‘á»u phải nghe lệnh y Ä‘iá»u động".
Äạo máºt dụ nà y lại đóng ấn Quốc bảo.
Ngưá»i phiên dịch dõng dạc Ä‘á»c máºt dụ bằng tiếng La Sát.
Tô Phi á Công chúa cùng Cao Lý Tân Tổng đốc Ä‘á»u tấm tắc khen là kỳ dị.
Hồng giáo chủ nói:
- Khải bẩm Công chúa! Hoà ng đế Trung Quốc là má»™t tiểu hà i tá», nên thÃch thu dụng hạng con nÃt là m quan lá»›n. Thằng lá»i nà y vẫnchÆ¡i bá»i đùa nghịch lại giá»i nghá» che tà n bợ Ä‘Ãt, khéo thổi bóng trâu. Tiểu Hoà ng đế sá»§ng ái gã lắm.
Tô Phi á không hiểu những thà nh ngữ "Che tà n bợ Ä‘Ãt", "Thổi bong bóng trâu" là nghÄ©a là m sao, liá»n há»i tên phiên dịch.
Tên phiên dịch giải thÃch cho Tô Phi á nghe. Nà ng cưá»i ha hả nói:
- Ta cÅ©ng ưa những kẻ che tà n bợ Ä‘Ãt, thổi bong bóng trâu.
Vi Tiểu Bảo nghe nà ng nói váºy vui mừng khôn xiết, nhưng vẻ mặt Hồng giáo chá»§ rất khó coi.
Tô Phi á lại há»i:
- Tiểu Hoà ng đế Trung Quốc mấy tuổi?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Äại Hoà ng đế Trung Quốc đã mưá»i tám tuổi.
Tô Phi á cưá»i nói:
- La Sát Äại Sa Hoà ng là em ta cÅ©ng nhá» tuổi, má»›i hai mươi chứ không phải là má»™t già lão.
Vi Tiểu Bảo ngơ ngẩn nghĩ thầm:
- Cái gì mà một già lão? à phải rồi! Nà ng nói lộn. Lão già biến thà nh già lão.
Gã liá»n trá» và o Công chúa nói:
- Nà ng Công chúa xinh đẹp nước La Sát cÅ©ng không phải là má»™t già lão. Hay quá! Rồi gã trá» và o chÃnh mình nói tiếp:
- Äại quan cá»§a Trung Quốc cÅ©ng không phải là má»™t già lão. Tôt lắm.
Sau gã trỠvà o Hồng giáo chủ nói theo:
- Những già lão ở Trung Quốc tồi lắm! Xấu lắm! Chẳng ra gì! Tô Phi á nổi lên trà ng cưá»i ha hả, cưá»i đến phải khom lưng xuống. Viên Tổng đốc cÅ©ng là má»™t thanh niên chừng ba chục tuổi không nhịn được cÅ©ng phải cưá»i rá»™.
Hồng giáo chá»§ giáºn xám mặt lại, chỉ muốn phóng chưởng đánh chết Vi Tiểu Bảo cho bõ ghét.
Tô Phi á há»i:
- Thằng nhỠđại quan ở Trung Quốc tới đây có việc gì?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Hoà ng đế Trung Quốc nghe nói mấy đại nhân cá»§a nước La Sát đến Liêu Äông liá»n phái tại hạ Ä‘i coi. Hoà ng thượng còn biết Hoà ng đế La Sát là má»™t thiếu niên. Công chúa La Sát là má»™t tiên nữ giáng trần, nên sai tiểu nhân đưa lá»… kÃnh biếu Công chúa Ä‘iện hạ và Tổng đốc đại nhân hai trăm hạt minh châu, hai trăm bá»™ da Ä‘iêu, hai trăm cân sâm. Không ngá» dá»c đưá»ng bị bá»n cưá»ng đạo ăn cướp mất cả lá»… váºt...
Gã chưa dứt lá»i, Hồng giáo chá»§ không dằn nổi cÆ¡n giáºn, vung tay mặt lên phóng chưởng nhằm đánh xuống đầu Vi Tiểu Bảo.
Lúc Vi Tiểu Bảo nói mấy câu nà y đã chú ý coi chừng động tÄ©nh cá»§a Hồng giáo chá»§, gã vừa thấy lão giÆ¡ tay lên, láºp tức thi triển khinh công "Thần hà nh bách biến" đã được Cá»u Nạn truyá»n cho, gã chuồn đến sau lưng Tô Phi á Công chúa.
Bỗng nghe tiếng "lát chát" vang lên. Một cái ghế gỗ bị chưởng lực của Hồng giáo chủ đánh gẫy tan tà nh.
Cao Lý Tân giáºt mình kinh hãi, rút súng lục trá» và o Hồng giáo chá»§ quát:
- Äứng yên! Không được nhúch nhÃch! Vừa rồi Vi Tiểu Bảo nói má»™t trà ng dà i. Công chúa không hiểu bảo tên phiên dịch nói lại. Nà ng nghe rồi nhìn Hồng giáo chá»§ cưá»i nói:
- Lá»… váºt kia giáo chá»§ đã cướp Ä‘oạt cá»§a gã nà y còn lưu lại má»™t ná»a. Thế là xấu lắm.
Hồng giáo chủ vội đáp:
- Không phải đâu. Thằng lá»i nà y nói nhăng. Công chúa không nên tin lá»i gã.
Lúc trước Vi Tiểu Bảo nằm trong rương lá»›n đã nghe Hồng giáo chá»§ nói đến chuyện đưa lá»… váºt trân quý rất nhiá»u tặng cho Tổng đốc, gã liá»n tăng gấp đôi số đó lên và nói là cá»§a Hoà ng đế đưa tặng.
Hồng giáo chá»§ nghe gã bịa đặt, tức giáºn như ngưá»i phát Ä‘iên. Cao Lý Tân lại giÆ¡ súng lục trá» và o ngưá»i lão khiến lão cà ng thêm bá»±c mình. Súng ống cá»§a Tây Dương tuy lợi hại tháºt, nhưng lão á»· mình bản lãnh tinh thâm cÅ©ng chẳng sợ gì. Có Ä‘iá»u Ä‘ang lúc mưu đồ đại sá»±, lão muốn trông cáºy và o lá»±c lượng cá»§a nước La Sát, nên không thể nhân lúc nóng giáºn mà đắc tá»™i vá»›i Tổng đốc. Lão liá»n từ từ lùi đến bên cá»a, chứ không phản kháng.
Cao Lý Tân thu súng lục vỠnói mấy câu.
Ngưá»i phiên dịch nhắc lại bằng tiếng Trung Quốc:
- Tổng đốc đại nhân xin giáo chá»§ bất tất phải nóng giáºn. Äại nhân biết thằng nhá» nà y nói láo. Tô Phi á Công chúa bà máºt công du, Hoà ng đế Trung Quốc quyết chẳng thể nà o hay tin được. DÄ© nhiên Hoà ng đế Trung Quốc cÅ©ng không Ä‘á»i nà o đưa lá»… biếu tặng má»™t viên Tổng đốc La Sát.
Hồng giáo chá»§ nghe nói hết giáºn mỉm cưá»i đáp:
- Tổng đốc đại nhân quả là anh minh, nhìn rõ sá»± việc chân hay giả, không để thằng lá»i con lừa bịp.
Cao Lý Tân há»i đến lai lịch cá»§a Vi Tiểu Bảo thì Hồng giáo chá»§ liá»n Ä‘em những vụ gã giết đại thần Ngao Bái trong trưá»ng hợp nà o, đưa ngá»± muá»™i là Kiến Ninh Công chúa đến Vân Nam hoà n hôn ra sao, gã nịnh hót là m nhiá»u Ä‘iá»u tệ nhÅ©ng và được vua Khang Hy sá»§ng ái thế nà o, nhất nhất thuáºt lại cho Cao Lý Tân nghe. Lão còn tra thêm dầu mỡ cho câu chuyện thêm ly kỳ.
Hồng giáo chá»§ chá» ngưá»i thông ngôn phiên dịch xong lai lịch cá»§a Vi Tiểu Bảo rồi kết luáºn:
- Thằng lá»i nà y là cánh tay mặt cá»§a Hoà ng đế. Chúng ta Ä‘em giết gã Ä‘i, nhất định tiểu Hoà ng đế phải tức giáºn. Chúng ta khởi binh hà nh động, sá»± thà nh công cà ng thêm mau lẹ.
Lão nói tá»›i đâu, ngưá»i thông ngôn dịch tá»›i đó ra tiếng La Sát.
Tô Phi á Công chúa cưá»i khanh khách nhìn Vi Tiểu Bảo nghÄ© thầm:
- Không ngá» thằng quá»· con nà y mà lại gây nên nhiá»u chuyện đến thế! Cao Lý Tân trầm ngâm má»™t lát rồi há»i:
- Hoà ng đế Trung Quốc yêu quý thằng nhỠnà y lắm ư?
Hồng giáo chủ đáp:
- Äúng thế! Nếu không thì gã còn nhá» tuổi như váºy sao đã là m đến quan lá»›n?
Cao Lý Tân nói:
- Nếu váºy không nên giết thằng nhá» nà y, mà chỉ đưa tin cho Hoà ng đế Trung Quốc để y phái ngưá»i Ä‘em tháºt nhiá»u và ng bạc châu báu đến chuá»™c là hÆ¡n.
Tô Phi á cả mừng, khẽ hôn và o má Vi Tiểu Bảo (???) một cái và nói mấy câu.
Mấy câu nà y không cần phiên dịch cũng biết là Công chúa khen gã thông minh.
Vi Tiểu Bảo mừng thầm nghĩ bụng:
- Chỉ mong hỠđừng giết mình là được. HỠmuốn tiểu Hoà ng đế đem và ng bạc châu báu đến chuộc là một việc rất dễ dà ng.
Hồng giáo chủ lộ vẻ không vui nhưng cũng không là m thế nà o được.
Vi Tiểu Bảo cầm nắm ngân phiếu chia là m ba táºp. Táºp dầy nhất đưa cho Tô Phi á Công chúa, táºp thứ hai đưa tặng Cao Lý Tân. Còn táºp thứ ba má»ng nhất gã tặng cho ngưá»i thông ngôn và còn lấy thêm trong túi áo má»™t trăm lạng cho y. Chá»— còn thừa gã chuồn và o bá»c mình.
Tô Phi á, Cao Lý Tân và tên thông ngôn Ä‘á»u rất khoan khoái.
Tô Phi á lại bảo ngưá»i thông ngôn xem lại xem được bao nhiêu lạng rồi phái ngưá»i và o trong quan ải tìm cách đổi lấy bạc.
Ngưá»i thông ngôn tÃnh ra được hÆ¡n mưá»i vạn lạng. Công chúa sung sướng như mở cá» trong bụng, liá»n ôm Vi Tiểu Bảo lên hôn và o hai bên má và bảo:
- Tiá»n bạc thế nà y là đủ rồi, tha cho thằng nhá» nà y vá» quách.
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
- Bây giỠhỠthả mình, tất cũng bị Hồng giáo chủ giết chết.
Gã liá»n nói:
- Công chúa là ngưá»i xinh đẹp nhất trần gian, tại hạ chưa từng thấy ai đẹp như váºy, muốn ở lại đây nhìn ngắm thêm mấy ngà y.
Tô Phi á cưá»i khanh khách đáp:
- Sáng mai chúng ta phải vỠMạc Tư Khoa rồi.
Vi Tiểu Bảo chẳng hiểu Mạc Tư Khoa ở địa phương nà o, liá»n nói ngay:
- Nà ng Công chúa mỹ lệ Ä‘i Mạc Tư Khoa thì tên quan lá»›n trẻ nÃt nà y cÅ©ng xin theo đến Mạc Tư Khoa. Nà ng Công chúa mỹ lệ lên cung trăng trên trá»i thì tên đại quan trẻ nÃt cÅ©ng theo lên cung trăng trên trá»i.
Tô Phi á thấy gã ăn nói hoạt bát lấy là m vui dạ liá»n gáºt đầu đáp:
- ÄÆ°á»£c rồi! Ta dẫn ngươi Ä‘i Mạc Tư Khoa.
Cao Lý Tân nhÃu cặp lông mà y toan lên tiếng cản trở, nhưng hắn lại nghÄ© thầm:
- Thằng nhá» nà y là m đến quan lá»›n, bên mình tùy tiện Ä‘em theo đến mấy chục vạn lạng bạc, thì mình muốn đòi Hoà ng đế Trung Quốc phải Ä‘em má»™t trăm vạn lạng đến chuá»™c, chắc y cÅ©ng chịu liá»n.
Cao Lý Tân bản tÃnh tham lam. Hắn nghÄ© váºy rồi không muốn tha Vi Tiểu Bảo má»™t cách dá»… dà ng.
Hắn liá»n nói theo:
- Phải lắm! Chúng ta đưa gã vỠMạc Tư Khoa.
Äoạn hắn nhìn Hồng giáo chá»§ xua tay má»™t cái.
Hồng giáo chá»§ không là m sao được đà nh phải cáo từ. Lúc lão ra cá»a còn dương cặp mắt hầm hầm mà nhìn Vi Tiểu Bảo.
Vi Tiểu Bảo nhìn lão nhăn mặt, thè lưỡi miệng hô:
- Hồng giáo chá»§ tiên phúc vÄ©nh hưởng, thá» dữ thiên tá».
Hồng giáo chá»§ căm giáºn đến cá»±c Ä‘iểm, dẫn bá»n Lục Cao Hiên băng băng Ä‘i ngay.
Nguyên Hoà ng đế nước La Sát xưng là Sa Hoà ng. Năm nay Sa Hoà ng hai mươi mốt tuổi, tên gá»i Tây áo Äô Tam Thế. Tô Phi á là tá»· tá»· cá»§a nhà vua.
Tây áo Äồ Tam Thế đầu óc rất thông minh, nhưng bị tà n táºt ngay từ lúc má»›i sinh, hà nh động khó khăn. Y vẫn nằm trên giưá»ng để giải quyết má»i việc lá»›n nhà nước. Bá» cõi nước La Sát rá»™ng mênh mông, việc cai trị lại cà ng khó khăn.
Nước La Sát có đội quân Kha Tát Khắc rất tinh nhuệ và súng ống cực kỳ lợi hại.
Quốc thổ cá»§a Tây áo Äồ Tam Thế từ đông qua tây dà i tá»›i hà ng vạn dặm, nhân chúng rất phức tạp. Việc đông chinh tây phạt Ä‘á»u trông và o đội kỵ binh Kha Tát Khắc. Còn súng ống thì do toán thân binh cá»§a Hoà ng đế Ä‘iá»u khiển để bảo vệ kinh sư.
Tô Phi á tÃnh tình phóng túng từ thưở nhá». Phong tục cá»§a ngưá»i La Sát khác xa lá»… nghÄ©a cá»§a Trung Hoa. Nam nữ giao tiếp trước nay vẫn được tùy tiện.
Tô Phi á Công chúa lại là ngưá»i xinh đẹp nên những báºc vương công, tướng quân trong triá»u phần đông là tình nhân cá»§a nà ng.
Cao Lý Tân Tổng đốc bảnh trai và lãng mạn cà ng được Công chúa ưa thÃch.
Hắn được phái qua mặt đông xây đắp thà nh trì ở hai nÆ¡i Ni Bố Sở, Nhã Tát Khắc, để dòm dá» những xứ Mông Cổ, Liêu Äông cá»§a Trung Quốc.
Công chúa tưởng nhá»› tình nhân nên chẳng quản ngại đưá»ng xa muôn dặm Ä‘i theo từ Mạc Tư Khoa đến Liêu Äông.
Tô Phi á tÃnh tình hiếu động. Tuy nà ng rất thÃch Cao Lý Tân nhưng chẳng Ä‘á»i nà o nghÄ© đến chuyện tòng nhất nhì chung.
Má»™t hôm nà ng phát giác ra đưá»ng địa đạo ở trong phòng ngá»§ Cao Lý Tân, không khá»i động tÃnh hiếu kỳ liá»n lần mò xuống xem.
Nguyên đưá»ng địa đạo nà y thông ra khu ngoại thà nh Nhã Tát Khắc liên lạc vá»›i Tiếu Cương. Tổng đốc Cao Lý Tân là m đưá»ng hầm nà y là đỠphòng khi trong thà nh xảy ra biến cố có đưá»ng thoát ra ngoà i.
Hôm ấy Tô Phi á bá»—ng ngó thấy tên quân canh buông lá»i trêu cợt rồi cùng hắn đùa giỡn.
Không ngỠtên quân nà y bị Vi Tiểu Bảo giết chết.
Nà ng Công chúa La Sát ngẫu nhiên gặp tên đại quan trẻ nÃt ngưá»i Trung Quốc là Vi Tiểu Bảo.
Nà ng nghe Vi Tiểu Bảo nói muốn theo mình Ä‘i Mạc Tư Khoa, cÅ©ng lấy là m hứng thú, liá»n đưa gã cùng Song Nhi thượng lá»™.
Äoà n ngưá»i tiến vá» phÃa tây. Nà ng Tô Phi á có má»™t đội binh Kha Tát Khắc hai trăm tên Ä‘i theo để há»™ vệ.
Dá»c đưá»ng có khi Ä‘i ngá»±a, có lúc cưỡi hươu lướt trên cánh đồng bát ngát đầy tuyết phá»§, ngà y nà o cÅ©ng tiếp tục tiến vá» phÃa tây.
Cuá»™c hà nh trình như váºy đã kéo dà i ngoà i hai chục ngà y, cách xa thà nh Nhã Tát Khắc đến hÆ¡n ngà n dặm rồi, Hồng giáo chá»§ chắc không thể Ä‘uổi theo được nữa.
Vi Tiểu Bảo yên dạ không còn lo sợ gì nữa, má»›i há»i đến lá»™ trình Ä‘i Mạc Tư Khoa thì ngưá»i ta cho biết còn phải Ä‘i hÆ¡n bốn tháng nữa má»›i tá»›i nÆ¡i.
Gã không khá»i giáºt mình kinh hãi cất tiếng há»i:
- Thế là đến táºn chân trá»i hay sao? Phải Ä‘i thêm bốn tháng nữa thì thằng nhá» ngưá»i Trung Quốc sẽ biến thà nh già lão ngoại quốc rồi còn gì?
Tô Phi á báºt cưá»i há»i lại:
- Váºy ngươi muốn sao bây giá»? Trở vá» thà nh Bắc Kinh chăng? Ngươi nhìn ta chán rồi chứ gì?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Nà ng Công chúa mỹ lệ thì nhìn ngắm hà ng ngà n hà ng vạn năm cÅ©ng không biết chán. Có Ä‘iá»u tại hạ Ä‘i xa quá đâm ra trong lòng sợ hãi.
HÆ¡n hai chục ngà y đưá»ng, Tô Phi á vẫn cùng gã nói chuyện giải buồn. Trong thá»i gian nà y nà ng há»c được thêm nhiá»u tiếng Trung Quốc.
Vi Tiểu Bảo là ngưá»i thông minh lanh lợi cÅ©ng há»c được khá tiếng La Sát.
Äôi trai gái Ä‘i đưá»ng tÄ©nh mịch. Cô gái đã chẳng phải là trinh nữ mà gã trai cÅ©ng không là ngưá»i quân tá». Má»™t bên chẳng giữ mình cho băng thanh ngá»c khiết thì má»™t bên khi nà o chịu để yên rồi kết thà nh mối nhân duyên giai Ä‘oạn.
Tô Phi á nghe Vi Tiểu Bảo nói muốn trở vá» Bắc Kinh không khá»i có ý quyến luyến chẳng nỡ dá»i tay, liá»n nói:
- Ta không cho ngươi đi. Ngươi phải đưa ta đến Mạc Tư Khoa, bầu bạn với ta một năm nữa rồi mới được vỠTrung Quốc.
Vi Tiểu Bảo không khá»i than thầm trong bụng, nhưng bấy nhiêu ngà y ở vá»›i Công chúa, gã đã biết tÃnh nà ng rất cương nghị. Gã mà không chịu nghe lá»i, ương ngạnh đòi vá» thì nà ng tất sai quân Kha Tát Khắc giết chết. Gã liá»n tươi cưá»i tá» vẻ rất hoan há»·.
Äến tối Vi Tiểu Bảo ngấm ngầm bà n bạc vá»›i Song Nhi xem có cÆ¡ há»™i nà o thoát thân được chăng?
Song Nhi nói:
- Tướng công muốn thế nà o, tiểu tỳ cÅ©ng nghe theo như váºy.
Vi Tiểu Bảo đưa mắt nhìn cánh đồng tuyết phá»§ mênh mông, buông tiếng thở dà i rồi lắc đầu ra chiá»u thất vá»ng.
Gã biết rằng nếu hai ngưá»i mà bá» trốn lại không mang theo đủ lương ăn, ngá»±a cưỡi thì dù Tô Phi á chẳng phái ngưá»i rượt theo cÅ©ng phải chết đói, chết rét ở nÆ¡i cánh đồng tuyết bát ngát nà y.
Dạo trước Vi Tiểu Bảo ở Liêu Äông trong rừng tuyết, tuy cÅ©ng là nÆ¡i hoang vắng rét lạnh, nhưng còn có thể săn dã thú là m thá»±c váºt. Hiện nay trên trá»i không còn má»™t con chim sẻ nhá». Có khi Ä‘i suốt ngà y trên đất tuyết chẳng nhìn thấy vết chân má»™t con dã thú nà o.
Vi Tiểu Bảo ở và o tình thế không là m sao được, đà nh chịu theo Tô Phi á tiếp tục Ä‘i vá» phÃa tây.
Ban đầu gã còn nhá»› tá»›i mấy nhân váºt Trung Quốc tá»± há»i:
- Không hiểu tiểu Hoà ng đế hiện tình ra sao? Ngô Tam Quế đã tạo phản chưa? Ngưá»i đẹp A Kha ở Côn Minh hay Ä‘i đâu rồi? Hồng giáo chá»§ và Phương Di còn ở Liêu Äông hay đã trở vá» Thần Long đảo.
Gã Ä‘i trên cánh đồng tuyết lá»›n hÆ¡n má»™t tháng nữa rồi bao nhiêu ý niệm vá» nhân váºt Trung Quốc cÅ©ng mất hết.
ở giữa nÆ¡i trá»i băng đất tuyết, đầu óc con ngưá»i tưởng chừng cÅ©ng ngưng kết lại. May mà Vi Tiểu Bảo tánh ham khoái lạc, chẳng lo nghÄ© gì. Có khi gã nói tiếng La Sát ba xi ba tu vá»›i Tô Phi á, có lúc gã nói chuyện hoang đưá»ng vá»›i Song Nhi, hoặc kể những thiên cố sá»±, nên không lấy gì là m tịch mịch cho lắm.
Sau hÆ¡n bốn tháng hà nh trình, khà háºu dần dần ấm áp trở lại, bằng tan tuyết rữa hết rồi.
Những bước tưá»ng thà nh Mạc Tư Khoa tuy rất dà y và kiên cố, nhưng cách kiến trúc tháºt là quê kệch. Äứng đằng xa trông những nhà cá»a trong thà nh đã thấy nhÆ¡ nhá»›p há»§ láºu, đừng nói Bắc Kinh, Dương Châu là những tòa thà nh lá»›n, mà đến những tiểu thà nh thị Ở Trung Quốc cÅ©ng còn tráng lệ hÆ¡n ở đây rất nhiá»u.
Chỉ có mấy ngôi nhà thá» lá»›n vá»›i những cây tháp nóc tròn và nhá»n là có vẻ hùng vÄ©.
Vi Tiểu Bảo thấy tình trạng nà y liá»n Ä‘em lòng khinh bỉ nước La Sát.
Gã tá»± há»i:
- Nước La Sát lợi hại chá»— nà o? Hoà ng thà nh nước nà y chẳng khác gì chuồng heo chuồng bò bên Trung Quốc chúng ta. Váºy mà Công chúa ở dá»c đưá»ng đã khoe khoang khoác lác vá»›i ta Mạc Tư Khoa là chốn đại phồn hoa.
Lúc còn cách thà nh Mạc Tư Khoa mấy chục dặm. Công chúa đã sai thị vệ và o thà nh trước báo tin. Bá»—ng nghe tiếng tù và nổi lên inh á»i. Hai đội lÃnh súng cưỡi ngá»±a từ trong thà nh tiến ra.
Tô Phi á cả mừng nói:
- Hoà ng đế đã phái binh đến đón tiếp ta.
Hai đội kỵ binh Ä‘i gần tá»›i nÆ¡i, Tô Phi á giáºt mình kinh hãi và trên đầu các quan binh Ä‘á»u gà i má»™t cái lông Ä‘en. Äầu súng treo má»™t mảnh vải Ä‘en. Äó là biểu hiện trong nước có đại tang.
Nà ng vá»™i tung ngá»±a vá»t lại lá»›n tiếng há»i:
- Äã xẩy ra chuyện gì váºy?
Một tên đội trưởng từ trên mình ngựa nhảy xuống, tiến lại quỳ gối đáp:
- Khải bẩm Công chúa! Hoà ng thượng được đức Thượng đế tuyên triệu đã xa dá»i nhân dân quốc gia lên Thiên đà ng rồi.
Tô Phi á trong lòng Ä‘au xót, dòng châu lã chã khôn cầm. Nà ng há»i:
- Vụ nà y xẩy ra từ bao gi�
Äá»™i trưởng đáp:
- Nếu Công chúa vỠsớm bốn ngà y thì đã được cùng Hoà ng thượng chia tay vĩnh biệt.
Tô Phi á tuy biết Hoà ng đệ thân thể suy nhược, thá» mạng chẳng được lâu dà i, nhưng nghe tin dữ má»™t cách đột ngá»™t, không khá»i bà ng hoà ng thương cảm.
Nà ng nằm phục xuống yên ngựa mà khóc rống lên.
Vi Tiểu Bảo thấy Công chúa khóc lóc bi thương chẳng hiểu vì nguyên nhân gì. Gã há»i lại ngưá»i thông dịch má»›i biết Hoà ng đế nước La Sát đã tạ thế.
Gã mừng thầm trong bụng tự nhủ:
- Hoà ng đế La Sát hết hưởng tiên phúc thì trong nước tất bị một phen rối loạn. HỠcó muốn phái binh đi đánh Trung Quốc cũng không phải chuyện dễ dà ng.
Bá»n Tô Phi á liá»n Ä‘i theo tên đội trưởng vá» tá»›i ngoại thà nh, toan tiến và o cung thì tên đội trưởng nói:
- Hoà ng thái háºu đã có lệnh má»i Công chúa nghỉ lại ở Liệp cung ngoà i thà nh.
Tô Phi á vừa kinh hãi vừa tức giáºn quát há»i:
- Hoà ng thái háºu nà o? Sao Hoà ng thái háºu lại ngăn cản ta được?
Tên đội trưởng vẫy tay má»™t cái, bá»n lÃnh súng liá»n giÆ¡ súng lên nhằm và o bá»n thị vệ tùy tùng Công chúa bắt chúng hạ Ä‘ao thương và xuống ngá»±a.
Công chúa cà ng tức giáºn lá»›n tiếng há»i:
- Các ngươi định tạo phản chăng?
Äá»™i trưởng đáp:
- Hoà ng thái háºu sợ Công chúa vá» kinh rồi không chịu tuân theo chỉ dụ cá»§a tân hoà ng, nên sai tiểu tướng giam giữ Công chúa lại.
Tô Phi á mặt đỠbừng quát:
- Tân hoà ng ư? Tân hoà ng là ai?
Äá»™i trưởng đáp:
- Tân Sa hoà ng là Bỉ Äắc Nhất Thế bệ hạ Tô Phi á ngá»a mặt lên trá»i cưá»i rá»™ há»i:
- Bỉ Äắc ư? Bỉ Äắc má»›i là đứa con nÃt mưá»i tuổi thì là m Sa hoà ng thế nà o được? Ngươi còn nói Hoà ng thái háºu nà o? Phải chăng là Na Äạt Lệ á?
Äá»™i trưởng đáp:
- Äúng rồi! Nguyên phụ thân cá»§a Tô Phi á là A Lai Khắc Tu Tư, tức Má»… Hải Lạc Duy Chỉ Sa hoà ng lấy hai bà Hoà ng hâu. Hoà ng háºu thứ nhất rất đông con. Tiên hoà ng Tây áo Äồ Tam Thế và Tô Phi á Công chúa Ä‘á»u là con cá»§a bà Hoà ng háºu nà y.
Äệ nhị Hoà ng háºu là Na Äạt Lệ á trẻ tuổi hÆ¡n nhiá»u, chỉ sinh hạ được má»™t trai là Bỉ Äắc.
Tô Phi á nói:
- Ngươi đưa ta vá» cung để gặp Na Äạt Lệ á há»i cho ra phải trái. Äệ đệ cá»§a ta là Y Phà m còn lá»›n tuổi hÆ¡n Bỉ Äắc, sao lại không láºp lên là m Sa hoà ng? Những đại thần trong triá»u Ä‘i đâu hết mà không hiểu lý lẽ nà y?
Äá»™i trưởng đáp:
- Tiểu tướng chỉ biết tuân theo mệnh lệnh cá»§a Hoà ng Thái háºu và Sa hoà ng.
Xin Công chúa đừng phiá»n trách.
Gã nói rồi cầm lấy dây cương ngá»±a cá»§a Tô Phi á dắt quay vá» phÃa đông.
Tô Phi á tức giáºn không thể nhịn được. Suốt Ä‘á»i nà ng chưa thấy ai dám vô lá»… vá»›i mình đến thế. Nà ng liá»n cầm roi ngá»±a vung lên quất túi bụi xuống đầu tên đội trưởng.
Tên đội trưởng chỉ mỉm cưá»i, lạng mình né tránh rồi nhảy tót lên lưng ngá»±a thống lãnh đội ngÅ© đưa Công chúa ra ngoại thà nh.
|

26-11-2011, 07:31 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: May 2010
Äến từ: Äịa ngục tầng thứ 19
Bà i gởi: 24
Thá»i gian online: 4 giá» 36 phút 25 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 173
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 172
Theo Tô Phi à sang nước La Sát
Vi Tiểu Bảo giáºt mình kinh hãi tá»± há»i:
Những y phục cá»§a ta sao lại lá»t và o tay há»? Hồng giáo chá»§ quả nhiên thần thông quảng đại.
Hồng giáo chủ lại bảo Lục Cao Hiên:
- Ngươi đưa quần áo cho gã mặc và o.
Lục Cao Hiên vâng lá»i, cầm quần áo đưa cho Vi Tiểu Bảo.
Những quần áo nà y đã rách toạc nhiá»u chá»— khi Vi Tiểu Bảo chạy trong rừng bị gai cà o. Nhưng gã mặc và o rất vừa vặn. Gã đội mÅ© hoa bạc lên đầu, quả nhiên là phẩm phục cá»§a đại thần ở triá»u đình nhà Thanh.
Vi Tiểu Bảo cưá»i ha hả nói:
-Hồng giáo chá»§! Bản lãnh cá»§a giáo chá»§ quả nhiên không phải tầm thưá»ng, bao nhiêu quần áo cá»§a tại hạ vứt bá» dá»c đưá»ng, lão nhân gia Ä‘á»u lượm được hết.
Hồng giáo chá»§ tức giáºn vô cùng nhưng không nói gì, lại ra lệnh cho Lục Cao Hiên:
- Xục tìm trong ngưá»i gã thế nà o cÅ©ng có máºt chỉ cá»§a Hoà ng đế Trung Quốc.
Vi Tiểu Bảo nói ngay:
- Bất tất phải xục tìm cho mất công. Tại hạ có gì trong mình đưa hết là xong.
Gã thò tay và o bá»c móc ra má»™t táºp ngân phiếu có đến mưá»i mấy vạn lạng bạc.
Viên Tổng đốc nà y ở Liêu Äông đã lâu ngà y biết đó toà n là ngân phiếu. Hắn ngó thấy không khá»i thất kinh, nhìn Công chúa nói:
- Thằng nhá» nà y quả nhiên có nhiá»u lai lịch. Gã Ä‘en theo 5Ẻu những thà nh ngữ "Che tà n bợ Ä‘Ãt", "Thổi bong bóng trâu" là nghÄ©a là m sa Lục Cao Hiên:
- Thằng quá»· con nà y xảo quyệt vô cùng! Ngươi cứ xục tìm tháºt kỹ.
Lục Cao Hiên và ủy Tôn Giả liá»n động thá»§, móc hết những đồ váºt ở trong mình Vi Tiểu Bảo ra. Quả nhiên thấy má»™t đạo máºt dụ thá»§ bút cá»§a Khang Hy viết:
"Khâm sai đại thần, nhất đẳng Tá» tước Khâm sai ban ngoại hiệu Ba Äồ Lá»—, đặc cách được mặc áo choà ng mà u và ng, sung chức Ngá»± tiá»n thị vệ phó tổng quản, kiêm nhiệm Kiêu Kỵ Doanh ChÃnh Bạch Kỳ đô thống là Vi Tiểu Bảo được phái Ä‘i công cán tại Liêu Äông. Hết thảy văn vÅ© quan viên dá»c đưá»ng Ä‘á»u phải nghe lệnh y Ä‘iá»u động".
Äạo máºt dụ nà y lại đóng ấn Quốc bảo.
Ngưá»i phiên dịch dõng dạc Ä‘á»c máºt dụ bằng tiếng La Sát.
Tô Phi á Công chúa cùng Cao Lý Tân Tổng đốc Ä‘á»u tấm tắc khen là kỳ dị.
Hồng giáo chủ nói:
- Khải bẩm Công chúa! Hoà ng đế Trung Quốc là má»™t tiểu hà i tá», nên thÃch thu dụng hạng con nÃt là m quan lá»›n. Thằng lá»i nà y vẫnchÆ¡i bá»i đùa nghịch lại giá»i nghá» che tà n bợ Ä‘Ãt, khéo thổi bóng trâu. Tiểu Hoà ng đế sá»§ng ái gã lắm.
Tô Phi á không hiểu những thà nh ngữ "Che tà n bợ Ä‘Ãt", "Thổi bong bóng trâu" là nghÄ©a là m sao, liá»n há»i tên phiên dịch.
Tên phiên dịch giải thÃch cho Tô Phi á nghe. Nà ng cưá»i ha hả nói:
- Ta cÅ©ng ưa những kẻ che tà n bợ Ä‘Ãt, thổi bong bóng trâu.
Vi Tiểu Bảo nghe nà ng nói váºy vui mừng khôn xiết, nhưng vẻ mặt Hồng giáo chá»§ rất khó coi.
Tô Phi á lại há»i:
- Tiểu Hoà ng đế Trung Quốc mấy tuổi?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Äại Hoà ng đế Trung Quốc đã mưá»i tám tuổi.
Tô Phi á cưá»i nói:
- La Sát Äại Sa Hoà ng là em ta cÅ©ng nhá» tuổi, má»›i hai mươi chứ không phải là má»™t già lão.
Vi Tiểu Bảo ngơ ngẩn nghĩ thầm:
- Cái gì mà một già lão? à phải rồi! Nà ng nói lộn. Lão già biến thà nh già lão.
Gã liá»n trá» và o Công chúa nói:
- Nà ng Công chúa xinh đẹp nước La Sát cÅ©ng không phải là má»™t già lão. Hay quá! Rồi gã trá» và o chÃnh mình nói tiếp:
- Äại quan cá»§a Trung Quốc cÅ©ng không phải là má»™t già lão. Tôt lắm.
Sau gã trỠvà o Hồng giáo chủ nói theo:
- Những già lão ở Trung Quốc tồi lắm! Xấu lắm! Chẳng ra gì! Tô Phi á nổi lên trà ng cưá»i ha hả, cưá»i đến phải khom lưng xuống. Viên Tổng đốc cÅ©ng là má»™t thanh niên chừng ba chục tuổi không nhịn được cÅ©ng phải cưá»i rá»™.
Hồng giáo chá»§ giáºn xám mặt lại, chỉ muốn phóng chưởng đánh chết Vi Tiểu Bảo cho bõ ghét.
Tô Phi á há»i:
- Thằng nhỠđại quan ở Trung Quốc tới đây có việc gì?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Hoà ng đế Trung Quốc nghe nói mấy đại nhân cá»§a nước La Sát đến Liêu Äông liá»n phái tại hạ Ä‘i coi. Hoà ng thượng còn biết Hoà ng đế La Sát là má»™t thiếu niên. Công chúa La Sát là má»™t tiên nữ giáng trần, nên sai tiểu nhân đưa lá»… kÃnh biếu Công chúa Ä‘iện hạ và Tổng đốc đại nhân hai trăm hạt minh châu, hai trăm bá»™ da Ä‘iêu, hai trăm cân sâm. Không ngá» dá»c đưá»ng bị bá»n cưá»ng đạo ăn cướp mất cả lá»… váºt...
Gã chưa dứt lá»i, Hồng giáo chá»§ không dằn nổi cÆ¡n giáºn, vung tay mặt lên phóng chưởng nhằm đánh xuống đầu Vi Tiểu Bảo.
Lúc Vi Tiểu Bảo nói mấy câu nà y đã chú ý coi chừng động tÄ©nh cá»§a Hồng giáo chá»§, gã vừa thấy lão giÆ¡ tay lên, láºp tức thi triển khinh công "Thần hà nh bách biến" đã được Cá»u Nạn truyá»n cho, gã chuồn đến sau lưng Tô Phi á Công chúa.
Bỗng nghe tiếng "lát chát" vang lên. Một cái ghế gỗ bị chưởng lực của Hồng giáo chủ đánh gẫy tan tà nh.
Cao Lý Tân giáºt mình kinh hãi, rút súng lục trá» và o Hồng giáo chá»§ quát:
- Äứng yên! Không được nhúch nhÃch! Vừa rồi Vi Tiểu Bảo nói má»™t trà ng dà i. Công chúa không hiểu bảo tên phiên dịch nói lại. Nà ng nghe rồi nhìn Hồng giáo chá»§ cưá»i nói:
- Lá»… váºt kia giáo chá»§ đã cướp Ä‘oạt cá»§a gã nà y còn lưu lại má»™t ná»a. Thế là xấu lắm.
Hồng giáo chủ vội đáp:
- Không phải đâu. Thằng lá»i nà y nói nhăng. Công chúa không nên tin lá»i gã.
Lúc trước Vi Tiểu Bảo nằm trong rương lá»›n đã nghe Hồng giáo chá»§ nói đến chuyện đưa lá»… váºt trân quý rất nhiá»u tặng cho Tổng đốc, gã liá»n tăng gấp đôi số đó lên và nói là cá»§a Hoà ng đế đưa tặng.
Hồng giáo chá»§ nghe gã bịa đặt, tức giáºn như ngưá»i phát Ä‘iên. Cao Lý Tân lại giÆ¡ súng lục trá» và o ngưá»i lão khiến lão cà ng thêm bá»±c mình. Súng ống cá»§a Tây Dương tuy lợi hại tháºt, nhưng lão á»· mình bản lãnh tinh thâm cÅ©ng chẳng sợ gì. Có Ä‘iá»u Ä‘ang lúc mưu đồ đại sá»±, lão muốn trông cáºy và o lá»±c lượng cá»§a nước La Sát, nên không thể nhân lúc nóng giáºn mà đắc tá»™i vá»›i Tổng đốc. Lão liá»n từ từ lùi đến bên cá»a, chứ không phản kháng.
Cao Lý Tân thu súng lục vỠnói mấy câu.
Ngưá»i phiên dịch nhắc lại bằng tiếng Trung Quốc:
- Tổng đốc đại nhân xin giáo chá»§ bất tất phải nóng giáºn. Äại nhân biết thằng nhá» nà y nói láo. Tô Phi á Công chúa bà máºt công du, Hoà ng đế Trung Quốc quyết chẳng thể nà o hay tin được. DÄ© nhiên Hoà ng đế Trung Quốc cÅ©ng không Ä‘á»i nà o đưa lá»… biếu tặng má»™t viên Tổng đốc La Sát.
Hồng giáo chá»§ nghe nói hết giáºn mỉm cưá»i đáp:
- Tổng đốc đại nhân quả là anh minh, nhìn rõ sá»± việc chân hay giả, không để thằng lá»i con lừa bịp.
Cao Lý Tân há»i đến lai lịch cá»§a Vi Tiểu Bảo thì Hồng giáo chá»§ liá»n Ä‘em những vụ gã giết đại thần Ngao Bái trong trưá»ng hợp nà o, đưa ngá»± muá»™i là Kiến Ninh Công chúa đến Vân Nam hoà n hôn ra sao, gã nịnh hót là m nhiá»u Ä‘iá»u tệ nhÅ©ng và được vua Khang Hy sá»§ng ái thế nà o, nhất nhất thuáºt lại cho Cao Lý Tân nghe. Lão còn tra thêm dầu mỡ cho câu chuyện thêm ly kỳ.
Hồng giáo chá»§ chá» ngưá»i thông ngôn phiên dịch xong lai lịch cá»§a Vi Tiểu Bảo rồi kết luáºn:
- Thằng lá»i nà y là cánh tay mặt cá»§a Hoà ng đế. Chúng ta Ä‘em giết gã Ä‘i, nhất định tiểu Hoà ng đế phải tức giáºn. Chúng ta khởi binh hà nh động, sá»± thà nh công cà ng thêm mau lẹ.
Lão nói tá»›i đâu, ngưá»i thông ngôn dịch tá»›i đó ra tiếng La Sát.
Tô Phi á Công chúa cưá»i khanh khách nhìn Vi Tiểu Bảo nghÄ© thầm:
- Không ngá» thằng quá»· con nà y mà lại gây nên nhiá»u chuyện đến thế! Cao Lý Tân trầm ngâm má»™t lát rồi há»i:
- Hoà ng đế Trung Quốc yêu quý thằng nhỠnà y lắm ư?
Hồng giáo chủ đáp:
- Äúng thế! Nếu không thì gã còn nhá» tuổi như váºy sao đã là m đến quan lá»›n?
Cao Lý Tân nói:
- Nếu váºy không nên giết thằng nhá» nà y, mà chỉ đưa tin cho Hoà ng đế Trung Quốc để y phái ngưá»i Ä‘em tháºt nhiá»u và ng bạc châu báu đến chuá»™c là hÆ¡n.
Tô Phi á cả mừng, khẽ hôn và o má Vi Tiểu Bảo (???) một cái và nói mấy câu.
Mấy câu nà y không cần phiên dịch cũng biết là Công chúa khen gã thông minh.
Vi Tiểu Bảo mừng thầm nghĩ bụng:
- Chỉ mong hỠđừng giết mình là được. HỠmuốn tiểu Hoà ng đế đem và ng bạc châu báu đến chuộc là một việc rất dễ dà ng.
Hồng giáo chủ lộ vẻ không vui nhưng cũng không là m thế nà o được.
Vi Tiểu Bảo cầm nắm ngân phiếu chia là m ba táºp. Táºp dầy nhất đưa cho Tô Phi á Công chúa, táºp thứ hai đưa tặng Cao Lý Tân. Còn táºp thứ ba má»ng nhất gã tặng cho ngưá»i thông ngôn và còn lấy thêm trong túi áo má»™t trăm lạng cho y. Chá»— còn thừa gã chuồn và o bá»c mình.
Tô Phi á, Cao Lý Tân và tên thông ngôn Ä‘á»u rất khoan khoái.
Tô Phi á lại bảo ngưá»i thông ngôn xem lại xem được bao nhiêu lạng rồi phái ngưá»i và o trong quan ải tìm cách đổi lấy bạc.
Ngưá»i thông ngôn tÃnh ra được hÆ¡n mưá»i vạn lạng. Công chúa sung sướng như mở cá» trong bụng, liá»n ôm Vi Tiểu Bảo lên hôn và o hai bên má và bảo:
- Tiá»n bạc thế nà y là đủ rồi, tha cho thằng nhá» nà y vá» quách.
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
- Bây giỠhỠthả mình, tất cũng bị Hồng giáo chủ giết chết.
Gã liá»n nói:
- Công chúa là ngưá»i xinh đẹp nhất trần gian, tại hạ chưa từng thấy ai đẹp như váºy, muốn ở lại đây nhìn ngắm thêm mấy ngà y.
Tô Phi á cưá»i khanh khách đáp:
- Sáng mai chúng ta phải vỠMạc Tư Khoa rồi.
Vi Tiểu Bảo chẳng hiểu Mạc Tư Khoa ở địa phương nà o, liá»n nói ngay:
- Nà ng Công chúa mỹ lệ Ä‘i Mạc Tư Khoa thì tên quan lá»›n trẻ nÃt nà y cÅ©ng xin theo đến Mạc Tư Khoa. Nà ng Công chúa mỹ lệ lên cung trăng trên trá»i thì tên đại quan trẻ nÃt cÅ©ng theo lên cung trăng trên trá»i.
Tô Phi á thấy gã ăn nói hoạt bát lấy là m vui dạ liá»n gáºt đầu đáp:
- ÄÆ°á»£c rồi! Ta dẫn ngươi Ä‘i Mạc Tư Khoa.
Cao Lý Tân nhÃu cặp lông mà y toan lên tiếng cản trở, nhưng hắn lại nghÄ© thầm:
- Thằng nhá» nà y là m đến quan lá»›n, bên mình tùy tiện Ä‘em theo đến mấy chục vạn lạng bạc, thì mình muốn đòi Hoà ng đế Trung Quốc phải Ä‘em má»™t trăm vạn lạng đến chuá»™c, chắc y cÅ©ng chịu liá»n.
Cao Lý Tân bản tÃnh tham lam. Hắn nghÄ© váºy rồi không muốn tha Vi Tiểu Bảo má»™t cách dá»… dà ng.
Hắn liá»n nói theo:
- Phải lắm! Chúng ta đưa gã vỠMạc Tư Khoa.
Äoạn hắn nhìn Hồng giáo chá»§ xua tay má»™t cái.
Hồng giáo chá»§ không là m sao được đà nh phải cáo từ. Lúc lão ra cá»a còn dương cặp mắt hầm hầm mà nhìn Vi Tiểu Bảo.
Vi Tiểu Bảo nhìn lão nhăn mặt, thè lưỡi miệng hô:
- Hồng giáo chá»§ tiên phúc vÄ©nh hưởng, thá» dữ thiên tá».
Hồng giáo chá»§ căm giáºn đến cá»±c Ä‘iểm, dẫn bá»n Lục Cao Hiên băng băng Ä‘i ngay.
Nguyên Hoà ng đế nước La Sát xưng là Sa Hoà ng. Năm nay Sa Hoà ng hai mươi mốt tuổi, tên gá»i Tây áo Äô Tam Thế. Tô Phi á là tá»· tá»· cá»§a nhà vua.
Tây áo Äồ Tam Thế đầu óc rất thông minh, nhưng bị tà n táºt ngay từ lúc má»›i sinh, hà nh động khó khăn. Y vẫn nằm trên giưá»ng để giải quyết má»i việc lá»›n nhà nước. Bá» cõi nước La Sát rá»™ng mênh mông, việc cai trị lại cà ng khó khăn.
Nước La Sát có đội quân Kha Tát Khắc rất tinh nhuệ và súng ống cực kỳ lợi hại.
Quốc thổ cá»§a Tây áo Äồ Tam Thế từ đông qua tây dà i tá»›i hà ng vạn dặm, nhân chúng rất phức tạp. Việc đông chinh tây phạt Ä‘á»u trông và o đội kỵ binh Kha Tát Khắc. Còn súng ống thì do toán thân binh cá»§a Hoà ng đế Ä‘iá»u khiển để bảo vệ kinh sư.
Tô Phi á tÃnh tình phóng túng từ thưở nhá». Phong tục cá»§a ngưá»i La Sát khác xa lá»… nghÄ©a cá»§a Trung Hoa. Nam nữ giao tiếp trước nay vẫn được tùy tiện.
Tô Phi á Công chúa lại là ngưá»i xinh đẹp nên những báºc vương công, tướng quân trong triá»u phần đông là tình nhân cá»§a nà ng.
Cao Lý Tân Tổng đốc bảnh trai và lãng mạn cà ng được Công chúa ưa thÃch.
Hắn được phái qua mặt đông xây đắp thà nh trì ở hai nÆ¡i Ni Bố Sở, Nhã Tát Khắc, để dòm dá» những xứ Mông Cổ, Liêu Äông cá»§a Trung Quốc.
Công chúa tưởng nhá»› tình nhân nên chẳng quản ngại đưá»ng xa muôn dặm Ä‘i theo từ Mạc Tư Khoa đến Liêu Äông.
Tô Phi á tÃnh tình hiếu động. Tuy nà ng rất thÃch Cao Lý Tân nhưng chẳng Ä‘á»i nà o nghÄ© đến chuyện tòng nhất nhì chung.
Má»™t hôm nà ng phát giác ra đưá»ng địa đạo ở trong phòng ngá»§ Cao Lý Tân, không khá»i động tÃnh hiếu kỳ liá»n lần mò xuống xem.
Nguyên đưá»ng địa đạo nà y thông ra khu ngoại thà nh Nhã Tát Khắc liên lạc vá»›i Tiếu Cương. Tổng đốc Cao Lý Tân là m đưá»ng hầm nà y là đỠphòng khi trong thà nh xảy ra biến cố có đưá»ng thoát ra ngoà i.
Hôm ấy Tô Phi á bá»—ng ngó thấy tên quân canh buông lá»i trêu cợt rồi cùng hắn đùa giỡn.
Không ngỠtên quân nà y bị Vi Tiểu Bảo giết chết.
Nà ng Công chúa La Sát ngẫu nhiên gặp tên đại quan trẻ nÃt ngưá»i Trung Quốc là Vi Tiểu Bảo.
Nà ng nghe Vi Tiểu Bảo nói muốn theo mình Ä‘i Mạc Tư Khoa, cÅ©ng lấy là m hứng thú, liá»n đưa gã cùng Song Nhi thượng lá»™.
Äoà n ngưá»i tiến vá» phÃa tây. Nà ng Tô Phi á có má»™t đội binh Kha Tát Khắc hai trăm tên Ä‘i theo để há»™ vệ.
Dá»c đưá»ng có khi Ä‘i ngá»±a, có lúc cưỡi hươu lướt trên cánh đồng bát ngát đầy tuyết phá»§, ngà y nà o cÅ©ng tiếp tục tiến vá» phÃa tây.
Cuá»™c hà nh trình như váºy đã kéo dà i ngoà i hai chục ngà y, cách xa thà nh Nhã Tát Khắc đến hÆ¡n ngà n dặm rồi, Hồng giáo chá»§ chắc không thể Ä‘uổi theo được nữa.
Vi Tiểu Bảo yên dạ không còn lo sợ gì nữa, má»›i há»i đến lá»™ trình Ä‘i Mạc Tư Khoa thì ngưá»i ta cho biết còn phải Ä‘i hÆ¡n bốn tháng nữa má»›i tá»›i nÆ¡i.
Gã không khá»i giáºt mình kinh hãi cất tiếng há»i:
- Thế là đến táºn chân trá»i hay sao? Phải Ä‘i thêm bốn tháng nữa thì thằng nhá» ngưá»i Trung Quốc sẽ biến thà nh già lão ngoại quốc rồi còn gì?
Tô Phi á báºt cưá»i há»i lại:
- Váºy ngươi muốn sao bây giá»? Trở vá» thà nh Bắc Kinh chăng? Ngươi nhìn ta chán rồi chứ gì?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Nà ng Công chúa mỹ lệ thì nhìn ngắm hà ng ngà n hà ng vạn năm cÅ©ng không biết chán. Có Ä‘iá»u tại hạ Ä‘i xa quá đâm ra trong lòng sợ hãi.
HÆ¡n hai chục ngà y đưá»ng, Tô Phi á vẫn cùng gã nói chuyện giải buồn. Trong thá»i gian nà y nà ng há»c được thêm nhiá»u tiếng Trung Quốc.
Vi Tiểu Bảo là ngưá»i thông minh lanh lợi cÅ©ng há»c được khá tiếng La Sát.
Äôi trai gái Ä‘i đưá»ng tÄ©nh mịch. Cô gái đã chẳng phải là trinh nữ mà gã trai cÅ©ng không là ngưá»i quân tá». Má»™t bên chẳng giữ mình cho băng thanh ngá»c khiết thì má»™t bên khi nà o chịu để yên rồi kết thà nh mối nhân duyên giai Ä‘oạn.
Tô Phi á nghe Vi Tiểu Bảo nói muốn trở vá» Bắc Kinh không khá»i có ý quyến luyến chẳng nỡ dá»i tay, liá»n nói:
- Ta không cho ngươi đi. Ngươi phải đưa ta đến Mạc Tư Khoa, bầu bạn với ta một năm nữa rồi mới được vỠTrung Quốc.
Vi Tiểu Bảo không khá»i than thầm trong bụng, nhưng bấy nhiêu ngà y ở vá»›i Công chúa, gã đã biết tÃnh nà ng rất cương nghị. Gã mà không chịu nghe lá»i, ương ngạnh đòi vá» thì nà ng tất sai quân Kha Tát Khắc giết chết. Gã liá»n tươi cưá»i tá» vẻ rất hoan há»·.
Äến tối Vi Tiểu Bảo ngấm ngầm bà n bạc vá»›i Song Nhi xem có cÆ¡ há»™i nà o thoát thân được chăng?
Song Nhi nói:
- Tướng công muốn thế nà o, tiểu tỳ cÅ©ng nghe theo như váºy.
Vi Tiểu Bảo đưa mắt nhìn cánh đồng tuyết phá»§ mênh mông, buông tiếng thở dà i rồi lắc đầu ra chiá»u thất vá»ng.
Gã biết rằng nếu hai ngưá»i mà bá» trốn lại không mang theo đủ lương ăn, ngá»±a cưỡi thì dù Tô Phi á chẳng phái ngưá»i rượt theo cÅ©ng phải chết đói, chết rét ở nÆ¡i cánh đồng tuyết bát ngát nà y.
Dạo trước Vi Tiểu Bảo ở Liêu Äông trong rừng tuyết, tuy cÅ©ng là nÆ¡i hoang vắng rét lạnh, nhưng còn có thể săn dã thú là m thá»±c váºt. Hiện nay trên trá»i không còn má»™t con chim sẻ nhá». Có khi Ä‘i suốt ngà y trên đất tuyết chẳng nhìn thấy vết chân má»™t con dã thú nà o.
Vi Tiểu Bảo ở và o tình thế không là m sao được, đà nh chịu theo Tô Phi á tiếp tục Ä‘i vá» phÃa tây.
Ban đầu gã còn nhá»› tá»›i mấy nhân váºt Trung Quốc tá»± há»i:
- Không hiểu tiểu Hoà ng đế hiện tình ra sao? Ngô Tam Quế đã tạo phản chưa? Ngưá»i đẹp A Kha ở Côn Minh hay Ä‘i đâu rồi? Hồng giáo chá»§ và Phương Di còn ở Liêu Äông hay đã trở vá» Thần Long đảo.
Gã Ä‘i trên cánh đồng tuyết lá»›n hÆ¡n má»™t tháng nữa rồi bao nhiêu ý niệm vá» nhân váºt Trung Quốc cÅ©ng mất hết.
ở giữa nÆ¡i trá»i băng đất tuyết, đầu óc con ngưá»i tưởng chừng cÅ©ng ngưng kết lại. May mà Vi Tiểu Bảo tánh ham khoái lạc, chẳng lo nghÄ© gì. Có khi gã nói tiếng La Sát ba xi ba tu vá»›i Tô Phi á, có lúc gã nói chuyện hoang đưá»ng vá»›i Song Nhi, hoặc kể những thiên cố sá»±, nên không lấy gì là m tịch mịch cho lắm.
Sau hÆ¡n bốn tháng hà nh trình, khà háºu dần dần ấm áp trở lại, bằng tan tuyết rữa hết rồi.
Những bước tưá»ng thà nh Mạc Tư Khoa tuy rất dà y và kiên cố, nhưng cách kiến trúc tháºt là quê kệch. Äứng đằng xa trông những nhà cá»a trong thà nh đã thấy nhÆ¡ nhá»›p há»§ láºu, đừng nói Bắc Kinh, Dương Châu là những tòa thà nh lá»›n, mà đến những tiểu thà nh thị Ở Trung Quốc cÅ©ng còn tráng lệ hÆ¡n ở đây rất nhiá»u.
Chỉ có mấy ngôi nhà thá» lá»›n vá»›i những cây tháp nóc tròn và nhá»n là có vẻ hùng vÄ©.
Vi Tiểu Bảo thấy tình trạng nà y liá»n Ä‘em lòng khinh bỉ nước La Sát.
Gã tá»± há»i:
- Nước La Sát lợi hại chá»— nà o? Hoà ng thà nh nước nà y chẳng khác gì chuồng heo chuồng bò bên Trung Quốc chúng ta. Váºy mà Công chúa ở dá»c đưá»ng đã khoe khoang khoác lác vá»›i ta Mạc Tư Khoa là chốn đại phồn hoa.
Lúc còn cách thà nh Mạc Tư Khoa mấy chục dặm. Công chúa đã sai thị vệ và o thà nh trước báo tin. Bá»—ng nghe tiếng tù và nổi lên inh á»i. Hai đội lÃnh súng cưỡi ngá»±a từ trong thà nh tiến ra.
Tô Phi á cả mừng nói:
- Hoà ng đế đã phái binh đến đón tiếp ta.
Hai đội kỵ binh Ä‘i gần tá»›i nÆ¡i, Tô Phi á giáºt mình kinh hãi và trên đầu các quan binh Ä‘á»u gà i má»™t cái lông Ä‘en. Äầu súng treo má»™t mảnh vải Ä‘en. Äó là biểu hiện trong nước có đại tang.
Nà ng vá»™i tung ngá»±a vá»t lại lá»›n tiếng há»i:
- Äã xẩy ra chuyện gì váºy?
Một tên đội trưởng từ trên mình ngựa nhảy xuống, tiến lại quỳ gối đáp:
- Khải bẩm Công chúa! Hoà ng thượng được đức Thượng đế tuyên triệu đã xa dá»i nhân dân quốc gia lên Thiên đà ng rồi.
Tô Phi á trong lòng Ä‘au xót, dòng châu lã chã khôn cầm. Nà ng há»i:
- Vụ nà y xẩy ra từ bao gi�
Äá»™i trưởng đáp:
- Nếu Công chúa vỠsớm bốn ngà y thì đã được cùng Hoà ng thượng chia tay vĩnh biệt.
Tô Phi á tuy biết Hoà ng đệ thân thể suy nhược, thá» mạng chẳng được lâu dà i, nhưng nghe tin dữ má»™t cách đột ngá»™t, không khá»i bà ng hoà ng thương cảm.
Nà ng nằm phục xuống yên ngựa mà khóc rống lên.
Vi Tiểu Bảo thấy Công chúa khóc lóc bi thương chẳng hiểu vì nguyên nhân gì. Gã há»i lại ngưá»i thông dịch má»›i biết Hoà ng đế nước La Sát đã tạ thế.
Gã mừng thầm trong bụng tự nhủ:
- Hoà ng đế La Sát hết hưởng tiên phúc thì trong nước tất bị một phen rối loạn. HỠcó muốn phái binh đi đánh Trung Quốc cũng không phải chuyện dễ dà ng.
Bá»n Tô Phi á liá»n Ä‘i theo tên đội trưởng vá» tá»›i ngoại thà nh, toan tiến và o cung thì tên đội trưởng nói:
- Hoà ng thái háºu đã có lệnh má»i Công chúa nghỉ lại ở Liệp cung ngoà i thà nh.
Tô Phi á vừa kinh hãi vừa tức giáºn quát há»i:
- Hoà ng thái háºu nà o? Sao Hoà ng thái háºu lại ngăn cản ta được?
Tên đội trưởng vẫy tay má»™t cái, bá»n lÃnh súng liá»n giÆ¡ súng lên nhằm và o bá»n thị vệ tùy tùng Công chúa bắt chúng hạ Ä‘ao thương và xuống ngá»±a.
Công chúa cà ng tức giáºn lá»›n tiếng há»i:
- Các ngươi định tạo phản chăng?
Äá»™i trưởng đáp:
- Hoà ng thái háºu sợ Công chúa vá» kinh rồi không chịu tuân theo chỉ dụ cá»§a tân hoà ng, nên sai tiểu tướng giam giữ Công chúa lại.
Tô Phi á mặt đỠbừng quát:
- Tân hoà ng ư? Tân hoà ng là ai?
Äá»™i trưởng đáp:
- Tân Sa hoà ng là Bỉ Äắc Nhất Thế bệ hạ Tô Phi á ngá»a mặt lên trá»i cưá»i rá»™ há»i:
- Bỉ Äắc ư? Bỉ Äắc má»›i là đứa con nÃt mưá»i tuổi thì là m Sa hoà ng thế nà o được? Ngươi còn nói Hoà ng thái háºu nà o? Phải chăng là Na Äạt Lệ á?
Äá»™i trưởng đáp:
- Äúng rồi! Nguyên phụ thân cá»§a Tô Phi á là A Lai Khắc Tu Tư, tức Má»… Hải Lạc Duy Chỉ Sa hoà ng lấy hai bà Hoà ng hâu. Hoà ng háºu thứ nhất rất đông con. Tiên hoà ng Tây áo Äồ Tam Thế và Tô Phi á Công chúa Ä‘á»u là con cá»§a bà Hoà ng háºu nà y.
Äệ nhị Hoà ng háºu là Na Äạt Lệ á trẻ tuổi hÆ¡n nhiá»u, chỉ sinh hạ được má»™t trai là Bỉ Äắc.
Tô Phi á nói:
- Ngươi đưa ta vá» cung để gặp Na Äạt Lệ á há»i cho ra phải trái. Äệ đệ cá»§a ta là Y Phà m còn lá»›n tuổi hÆ¡n Bỉ Äắc, sao lại không láºp lên là m Sa hoà ng? Những đại thần trong triá»u Ä‘i đâu hết mà không hiểu lý lẽ nà y?
Äá»™i trưởng đáp:
- Tiểu tướng chỉ biết tuân theo mệnh lệnh cá»§a Hoà ng Thái háºu và Sa hoà ng.
Xin Công chúa đừng phiá»n trách.
Gã nói rồi cầm lấy dây cương ngá»±a cá»§a Tô Phi á dắt quay vá» phÃa đông.
Tô Phi á tức giáºn không thể nhịn được. Suốt Ä‘á»i nà ng chưa thấy ai dám vô lá»… vá»›i mình đến thế. Nà ng liá»n cầm roi ngá»±a vung lên quất túi bụi xuống đầu tên đội trưởng.
Tên đội trưởng chỉ mỉm cưá»i, lạng mình né tránh rồi nhảy tót lên lưng ngá»±a thống lãnh đội ngÅ© đưa Công chúa ra ngoại thà nh.
|

26-11-2011, 07:32 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: May 2010
Äến từ: Äịa ngục tầng thứ 19
Bà i gởi: 24
Thá»i gian online: 4 giá» 36 phút 25 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 174
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 174
Vương công La Sát cũng hai bè
Bá»n Há»a thương thá»§ đồng thanh lá»›n tiếng đáp:
- Dám là m! Dám là m! Giết ngưá»i, cướp cá»§a, Ä‘oạt đà n bà con gái, có chi mà chẳng dám là m?
Tô Phi á cả mừng nói:
- Thế là hay lắm! Ta còn sợ các ngươi là những tên tiểu quá»· nhát gan không dám là m đại sá»±. Váºy ta cho các ngươi uống rượu để thêm phần hăng hái. Nà y nà y! Các ngươi hãy xuống hầm rượu lấy Phục đặc gia tá»u lên đây.
Nguyên dưới hầm Liệp cung cá»§a Sa hoà ng có chứa thứ rượu nguyên chất cất đã mấy chục năm, cá»±c kỳ quý giá. Thứ rượu đặc biệt nà y chỉ để cho Sa hoà ng, Hoà ng háºu, Công chúa, Hoà ng tá» cùng mấy báºc vương công đại thần hưởng dụng.
Còn bá»n Há»a thương thá»§ chẳng bao giỠđược nếm má»™t giá»t. Nay Tô Phi á mệnh lệnh ban ra cho uống thứ rượu nà y, bá»n binh sÄ© sung sướng, hoan hô rầm trá»i.
Mấy chục tên binh sÄ© láºp tức chạy xuống hầm lấy rượu.
Chỉ trong khoảnh khắc rượu đã Ä‘em ra quảng trưá»ng. Bá»n binh sÄ© bẻ cổ những bình Phục đặc gia tá»u ngá»a mặt lên mà nốc má»™t hồi cá»±c kỳ khoan khoái.
Chúng cao hứng lớn tiếng hô:
- Tô Phi á! Nữ Sa hoà ng! Hô là ! Hô hô là ! Nguyên tiếng La Sát "Hô là " cũng như "Vạn tuế" ở tiếng Trung Quốc.
Vi Tiểu Bảo tuy chẳng hiểu gì, nhưng thấy bá»n binh sÄ© vừa nốc rượu má»™t cách khoan khoái, vừa lá»›n tiếng hoan hô, gã cÅ©ng hô theo:
- Tô Phi á! Nữ Sa hoà ng! Hô là ! Hô hô là ! Gã kéo tay Tô Phi á nói:
- Bảo bá»n chúng... , sáu tên tiểu đội trưởng... giết Ä‘i... đừng để mối lo vá» sau.
Tô Phi á nháºn ra gã nói đúng liá»n dõng dạc tuyên bố:
- Hỡi các vị dÅ©ng sÄ© nước La Sát! Hãy nghe ta nói đây. Ta ra lệnh cho các ngươi Ä‘i giết bá»n phú ông, cướp tiá»n bạc, Ä‘oạt đà n bà con gái nhưng Hoà ng thái háºu không cho, má»›i phái bá»n khốn kiếp nà y đến để trị tá»™i các ngươi đó.
Nà ng vừa nói vừa trỠvà o sáu tên chánh phó tiểu đội trưởng bị điểm huyệt nằm lăn dưới đất.
Láºp tức mưá»i mấy tên Há»a thương thá»§ rút bá»™i Ä‘ao ra, lá»›n tiếng hô:
- Giết chết quân khốn kiếp! Mưá»i mấy thanh trưá»ng Ä‘ao chém xuống. Sáu tên chánh phó tiểu đội trưởng chết không kịp ngáp.
Nguyên bá»n ngưá»i La Sát bản tÃnh thô bạo, lại uống Phục đặc gia tá»u và o, toà n thân nóng ran, chúng thấy sáu tên chánh phó tiểu đội trưởng máu đổ thịt bay, lại lá»›n tiếng reo:
- Giết quân khốn kiếp! Cướp tiá»n, Ä‘oạt đà n bà con gái! Tô Phi á lại nói:
- Các ngươi hãy đến bảo bá»n Há»a thương thá»§ trong mưá»i chÃn doanh kia cùng là m đại sá»±. Tên đội trưởng nà o không chịu nghe theo, cứ việc hạ sát ngay láºp tức.
Nà ng ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Kế đến bá»n quý tá»™c, tướng quân, đại thần bướng bỉnh cÅ©ng giết phứt Ä‘i rồi cướp lấy và ng bạc châu báu cá»§a bá»n há» mà chia nhau.
Bá»n binh sÄ© lá»›n tiếng reo hò, tá»›i tấp rút trưá»ng Ä‘ao, dắt ngá»±a nhảy lên yên.
Lát sau tiếng vó ngá»±a dồn dáºp chạy Ä‘i. Những đội Há»a thương thá»§ rầm rá»™ kéo và o thà nh Mạc Tư Khoa.
Tô Phi á lại dặn dò tên phó đội trưởng kia:
- Cả ngươi cÅ©ng tranh Ä‘oạt đừng khách khà gì cả. Äiá»u khẩn yếu là chá»› để xẩy cuá»™c xung đột vá»›i những đội Há»a thương ở các doanh kia, cần là m sao cho chúng hợp tác vá»›i mình cùng Ä‘i đánh cướp.
Nà ng dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Khi ngươi dẫn quân và o Ä‘iện Cẩm Linh thì bắt lấy Thái háºu và Bỉ Äắc. Bao nhiêu và ng bạc châu báu trong cung ngươi giữ cả lấy. Ta ban thưởng cho ngươi tất.
Phó đội trưởng cả mừng, tuân lệnh đi ngay.
Tô Phi á thở phà o má»™t cái. Nà ng cảm thấy toà n thân bất lá»±c, ngồi phệt xuống thá»m đá nói:
- Mệt quá! Vi Tiểu Bảo nói:
- Tại hạ dìu Công chúa và o trong kia nghỉ một lúc.
Tô Phi á lắc đầu, nà ng ngồi lát nữa rồi nói:
- Chúng ta lên chòi xem sao.
Toà n thể Liệp cung Ä‘á»u xây bằng đá ong. Ngoà i cung xây má»™t cái chòi cao tám, chÃn trượng. Nguyên cái chòi nà y dùng là m nÆ¡i dòm ngó tình hình bên địch.
Nên biết nước La Sát trước khi láºp quốc. Mạc Tư Khoa đại công tước đánh dẹp quần hùng, tá»± láºp là m Hoà ng đế. Sa hoà ng ở tiá»n triá»u sợ khi mình Ä‘i săn bắn, bá»n cừu địch sẽ thừa cÆ¡ kéo đến táºp kÃch, nên má»›i dá»±ng tòa Liệp cung ở ngoà i thà nh Mạc Tư Khoa.
Tô Phi á dẫn Vi Tiểu Bảo cùng Song Nhi trèo lên lầu trên chòi nhìn vá» phÃa tây thì chỉ thấy những chấm đèn lá»a trong thà nh Mạc Tư Khoa, dưá»ng như cảnh tượng rất yên bình giữa lúc đêm khuya.
Tô Phi á trong lòng hồi há»™p cất tiếng há»i:
- Sao ta không thấy hỠđánh nhau gì hết? Hay là bá»n chúng hoảng sợ không dám hà nh động?
Vi Tiểu Bảo chẳng hiểu gì vá» tư cách quân La Sát, gã cÅ©ng không hay bá»n Há»a thương thá»§ có rút lui hay không, đà nh an á»§i nà ng:
- Công chúa đừng sợ! Äừng sợ! Tô Phi á lại há»i:
- Sao ngươi biết cho bá»n binh sÄ© giết ngưá»i, cướp cá»§a Ä‘oạt con gái là có thể giết Hoà ng thái háºu và giết Bỉ Äắc?
Vi Tiểu Bảo mỉm cưá»i đáp:
- Ở bên Trung Quốc trước nay Ä‘á»u thế cả.
Gã nhá»› lại ngà y trước ở thà nh Dương Châu đã được nghe những ngưá»i già cả nói vá» tình hình quân Mãn Thanh lúc và o công phá thà nh trì.
Sau khi quân Thanh và o trong quan ải rồi liá»n vấp phải sức kháng cá»± rất mãnh liệt cá»§a ngưá»i Hán tại khu vá»±c Giang Tô. Thà nh Dương Châu cà ng phòng thá»§ kiên cố không sao hạ được. Bá»n tướng soái Mãn Thanh liá»n chuẩn cho quân sÄ© sau khi phá được thà nh tha hồ gian dâm phụ nữ, cướp bóc tiá»n tà i trong má»™t thá»i hạn mưá»i ngà y. Vụ "Dương Châu tháºp nháºt" nà y thê thảm vô cùng! Vi Tiểu Bảo sinh trưởng ở Dương Châu, từ thưở nhá» gã đã được nghe nhiá»u ngưá»i nhắc tá»›i quân Thanh không phá được thà nh, chá»§ soái phải hứa cho binh sÄ© hạ thà nh rồi tha hồ cướp tiá»n bạc và phụ nữ. Do đó quân sÄ© hết sức tấn công và thà nh đại sá»±.
Sau gã đến Bắc Kinh lại nghe ngưá»i ta kể chuyện đám bá»™ hạ cá»§a Lý Tá»± Thà nh cướp bóc tiá»n tà i, bắt hiếp phụ nữ. Trương Hiến Trung cổ vÅ© bá»n thuá»™c hạ đánh thà nh cÅ©ng hứa lá»i cho cướp bóc ba ngà y.
Bữa nay gã thấy bá»n quân sÄ© ở Há»a thương doanh không dám tạo phản, chợt nhá»› đến chuyện ngà y trước lấy năm chữ "Thưởng tiá»n thưởng nữ tá»" (cướp tiá»n bạc và phụ nữ) dùng là m chân ngôn để khuyến khÃch binh sÄ©.
Năm chữ chân ngôn vừa nói ra quả nhiên đối vá»›i bá»n binh sÄ© nước La Sát cÅ©ng ứng nghiệm như thần, chẳng khác gì ở Trung Quốc.
Äá»™t nhiên má»™t tiếng nổ "Ä‘oà ng" phá tan bầu không khà tÄ©nh mịch lúc đêm khuya. Äó là tiếng súng từ thà nh Mạc Tư Khoa vá»ng lại.
Tô Phi á cả mừng reo lên:
- Bá»n chúng động thá»§ rồi! Nà ng chú ý nhìn ra thấy trong bóng đêm tối mò, đột nhiên tại thà nh Mạc tư Khoa khói lá»a bốc lên ngùn ngụt.
Vi Tiểu Bảo cả mừng nói:
- Bá»n chúng Ä‘ang phóng há»a. Thế là được rồi! Giết ngưá»i phóng há»a thưá»ng Ä‘i đôi vá»›i nhau.
Chẳng bao lâu đã thấy trong thà nh Mạc Tư Khoa bốc cháy tứ phÃa. Mé đông khói Ä‘en ngùn ngụt, mé tây lá»a sáng rá»±c trá»i.
Tô Phi á hô lớn:
- Bá»n chúng giết ngưá»i phóng há»a rồi! Tiểu Bảo! Ngươi tháºt là thông minh, nghÄ© ra diệu kế nà y.
Vi Tiểu Bảo mỉm cưá»i nghÄ© thầm:
- Nói vá» chuyện giết ngưá»i phóng há»a, tạo phản là m loạn, thì bản lãnh cá»§a ngưá»i Trung Quốc ta còn giá»i hÆ¡n gấp trăm lần bá»n quá»· La Sát. Kế hoạch nà y có chi là lạ? ở Trung Quốc thưá»ng xẩy ra như cÆ¡m bữa.
Tô Phi á lại nói:
- Ngươi bảo bá»n chúng hạ sát đội trưởng và bá»n tiểu đội trưởng, chúng đã là m rồi. Bây giá» chúng có muốn quay lại vá»›i triá»u đình cÅ©ng không được nữa. Tiểu hà i tá» thông minh tháºt! Quan lá»›n cá»§a Trung Quốc quả nhiên đáo để! Vi Tiểu Bảo đáp:
- Cái đó bất quá là sợi tơ sợi chỉ buộc chân voi.
Tô Phi á há»i:
- Ngươi nói thế là nghĩa là m sao?
Vi Tiểu Bảo cưá»i ha hả đáp:
- Thế nghÄ©a là mình dùng thuáºt nhá» má»n mà giữ chúng không trở mặt được.
Gã lại mắng thầm bá»n ngưá»i La Sát ngu dốt chẳng có há»c vấn gì.
Nguyên bá»n lục lâm bên Trung Quốc gặp trưá»ng hợp có ngưá»i anh em má»›i nháºp đảng thì chúa đảng sai hắn Ä‘i giết ngưá»i gây nên án mạng, để hắn phạm tá»™i sát nhân, từ đó không dám Ä‘i đầu cáo nữa.
Trong truyện Thá»§y Há», Lâm Xung lên Lương SÆ¡n Bạc nháºp bá»n, Vương Luân cÅ©ng bảo hắn Ä‘i giết ngưá»i, gây ra án mạng, để sau nà y hắn muốn phản đảng, đầu thú quan nha cÅ©ng không được nữa.
Vi Tiểu Bảo từng nghe chuyện nà y đã quen tai, bây giỠgặp dịp đem ra áp dụng. Gã tự nhủ:
- Những kế hoạch cá»§a ngưá»i Trung Quốc, bá»n quá»· La Sát chẳng hiểu má»™t tý gì. Xem chừng bá»n chúng tuy hung bạo, dã man, nhưng cÅ©ng không khó bỠđối phó.
Tô Phi á thấy khói lá»a trong thà nh Mạc Tư Khoa má»—i lúc má»™t bốc lên to, bá»—ng trong lòng nà ng lại nẩy ra mối lo khác. Nà ng không hiểu sau khi bá»n quan binh Há»a thương doanh loạn sát và cướp bóc, quang cảnh trong thà nh sẽ ra sao?
Nà ng liá»n há»i Vi Tiểu Bảo:
- Äốt lá»a giết ngưá»i, cướp tiá»n bạc cùng phụ nữ rồi là m gì?
Vi Tiểu Bảo chưng há»ng. Gã chỉ biết muốn tạo phản thì cần dung cho bá»n binh sÄ© giết ngưá»i, cướp tiá»n bạc cùng phụ nữ, nhưng sau đó phải là m gì thì gã không hiểu, đà nh hà m hồ đáp:
- Cái đó dá»… lắm! Cướp đủ rồi thì thôi không cướp nữa. Giết ngưá»i nhiá»u rồi thì dừng tay.
Tô Phi á chau mà y nghĩ bụng:
- Äó không phải là má»™t biện pháp.
Trong lúc nhất thá»i nà ng không biết là m thế nà o?
Ba ngưá»i đứng trên chòi coi má»™t lúc rồi trở vá» tẩm cung chá» tin tức.
Sáng sá»›m hôm sau, tên phó đội trưởng Há»a thương doanh là Phi Diêu Äa La dẫn má»™t tiểu đội ngưá»i ngá»±a đến báo cáo vá»›i Tô Phi á là đội Há»a thương trong hai chục doanh đêm qua đã tuân theo mệnh lệnh cá»§a nữ Sa hoà ng cướp được rất nhiá»u và ng bạc và mỹ nữ. Sa lý trát là Na Äạt Lệ á đã bị giết rồi.
Tô Phi á mừng rỡ vô cùng. Nà ng nhảy lên tưng tưng há»i:
- Giết chết Na Äạt Lệ á rồi ư? Còn Bỉ Äắc thì sao?
Phi Diêu Äa La đáp:
- Bỉ Äắc đã bị bắt, hiện giam ở dưới hầm rượu ở trong Ä‘iện Cẩm Linh.
Tô Phi á reo hò:
- Tuyệt diệu! Tuyệt diệu! Lại nghe tiếng vó ngá»±a dồn dáºp. Äại đội nhân mã rầm rá»™ kéo đến.
Tô Phi á biến sắc thất kinh:
- Bá»n ngưá»i nà o váºy?
Phi Diêu Äa La đáp:
- Äây là các báºc vương công đại thần, tướng quân ra nghênh đón bệ hạ vá» thà nh để lên ngôi báu.
Tô Phi á cao hứng như mở cỠtrong bụng. Nà ng ôm lấy Vi Tiểu Bảo hôn và o má gã chùn chụt luôn mấy cái rồi khen ngợi:
- Tiểu tỠở Trung Quốc nghÄ© được kế hoạch tuyệt diệu! Tiếng vó ngá»±a dừng lại ở ngoà i cổng Liệp cung. Tiếp theo là tiếng giầy lá»™p cá»™p. Äoà n ngưá»i tiến và o cung.
Äi đầu là đại thần:
Ba Äa Ni Tư thân vương. Y chạy đến trước mặt Tô Phi á khom lưng nói:
- Thưa Công chúa! Vương công quý tộc, đại tướng quân nước La Sát đồng tâm nhất trà quyết nghị rước Tô Phi á Công chúa lên ngôi Sa hoà ng để dẹp yên phản loạn, khôi phục hòa bình.
Tô Phi á vẻ mặt há»›n hở tươi cưá»i gáºt đầu há»i:
- Tên đầu đảng phản nghịch là Na Äạt Lệ á đã bị giết rồi phải không?
Ba Äa Ni Tư thân vương khom lưng đáp:
- Na Äạt Lệ á nhiá»…u loạn quốc gia, sát hại trung lương, đã bị chém đầu.
Tô Phi á nói:
- Hay lắm! Váºy chúng ta trở vá» Ä‘iện Cẩm Linh.
Các đại thần tiá»n hô háºu á»§ng rước Tô Phi á trở vá» thà nh Mạc Tư Khoa.
Chỉ trong khoảnh khắc, Liệp cung yên lặng như tá», chỉ còn lại hai ngưá»i là Vi Tiểu Bảo và Song Nhi.
Vi Tiểu Bảo trong lòng tức giáºn cất tiếng thóa mạ:
- Con mẹ nó! Công chúa La Sát là m thế nà y thì ra qua cầu rồi rút ván, ôm vợ rồi bá» rÆ¡i mụ mối. Y lên là m nữ Sa hoà ng rồi chẳng cần đến bá»n ta nữa.
Song Nhi mỉm cưá»i nói:
- Phải chăng tướng công mong được nữ Sa hoà ng phong cho là m nam Hoà ng háºu?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Ủa! Cô há»i móc ta rồi! Ta phải bắt cô má»›i được.
Gã nói rồi nhảy xổ lại.
Song Nhi báºt tiếng cưá»i khúc khÃch, né mình tránh khá»i.
Hiện thá»i Ä‘ang gặp tiết đầu mùa hạ, khà trá»i ấm áp, hoa cỠở Liệp cung đẹp như gấm. Bách Ä‘iểu thi nhau rÃu rÃt. Có Ä‘iá»u hoa cá» cùng chim muông nước La Sát khác hẳn vá»›i Trung Quốc. Mà u hoa tươi đẹp mà không thÆ¡m. Tiếng chim quang quác chứ không ôn hòa.
Vi Tiểu Bảo xuất thân ở chốn thôn dã chẳng hiểu gì vá» phong cảnh trá»i đất.
Gã cùng Song Nhi ở Liệp cung chơi đùa đú đởn với nhau mà không bị ai đến quấy nhiễu nên gã cũng cảm thấy khoan khoái.
Hai ngưá»i sống cuá»™c Ä‘á»i bình tÄ©nh như váºy được bảy, tám ngà y thì Tô Phi á đột nhiên phái má»™t tiểu đội đến đón và o cung.
Vi Tiểu Bảo được đưa thẳng đến tẩm cung cá»§a Tô Phi á. Gã thấy nà ng đầu tóc xõa xượi, vung chân đá binh binh, đồ váºt vỡ loảng choảng. Nguyên nà ng Ä‘ang nổi cÆ¡n nóng giáºn.
Tô Phi á ngó thấy Vi Tiểu Bảo đến liá»n lá»™ vẻ mừng rỡ nói:
- Quan lớn ở Trung Quốc mau đến đây để nghĩ kế và quyết định chủ ý.
Vi Tiểu Bảo bụng bảo dạ:
- Thị mà không gặp phải vấn đỠnan giải thì còn nhớ gì đến mình? Phen nà y ta phải bắt bà chứ không chịu nghĩ kế hoạch một cách dễ dà ng cho thị như trước nữa.
Gã liá»n há»i:
- Nữ Sa hoà ng bệ hạ! Bệ hạ có Ä‘iá»u chi nan giải?
Tô Phi lắc đầu quà y quạy đáp:
- Ta... không phải... nữ Sa hoà ng. Bá»n chúng không chịu... để ta là m nữ Sa hoà ng.
Nà ng ấp úp hồi lâu mới nói rõ được vấn đỠcho Vi Tiểu Bảo nghe.
Nguyên nước La Sát xưa nay đã có lệ luáºt:
Äà n bà con gái không thể là m Sa hoà ng được. Hoà ng Thái háºu Na Äạt Lệ á tuy bị giết rồi, nhưng vẫn còn má»™t phe rất lá»›n những đại thần, tướng quân á»§ng há»™ Sa hoà ng Bỉ Äắc, há» kiên quyết không chịu phế bá» y.
Hiện nay những vụ rối loạn trong thà nh đã trở lại yên tÄ©nh. Tô Phi á tuy được đội Há»a thương hết mình á»§ng há»™, nhưng bá»n đại thần đã chuẩn bị rồi, nà ng có muốn hiệu triệu đội Há»a thương là m loạn cÅ©ng không phải chuyện dá»… dà ng.
Mấy bữa nay trong Ä‘iện Cẩm Linh há»™i há»p liên miên. Các vương công đại thần chia là m hai phe. Má»™t phe á»§ng há»™ Tô Phi á. Má»™t phe á»§ng há»™ Bỉ Äắc. Hai bên giữ thế căng trì không sao Ä‘i đến được quyết định dứt khoát.
Thá»±c ra những vương công đại thần dù á»§ng há»™ Công chúa Tô Phi á, hay á»§ng há»™ Sa hoà ng Bỉ Äắc cÅ©ng chỉ vụ lợi cho thân mình.
Phe á»§ng há»™ Sa hoà ng Bỉ Äắc Ä‘á»u là đại thần tướng quân hiện Ä‘ang nắm thá»±c quyá»n. Chúng sợ nữ Sa hoà ng lên ngôi, nà ng sẽ thay ngưá»i má»›i và o. Còn phe á»§ng há»™ Tô Phi á là quý tá»™c cùng quân nhân bất đắc chÃ. Há» mong Công chúa lên ngôi để mình được hưởng công lao.
May mà Tô Phi á được đội Há»a thương doanh á»§ng há»™, có binh quyá»n trong tay, nên phe Bảo hoà ng không dám là m gì.
Nhưng phe Bảo hoà ng lại chỉ huy đạo kỵ binh Kha Tát Khắc rất tinh nhuệ là má»™t lá»±c lượng không phải tầm thưá»ng.
Nếu hai phe xẩy cuộc chiến đấu thì khó mà biết trước phe nà o thắng phe nà o.
Vi Tiểu Bảo lẩm bẩm:
- Mình có hiểu cóc gì vá» quốc gia đại sá»± thì còn nghÄ© ra kế hoạch thế đếch nà o được? Chỉ có chuyện chuồn Ä‘i là hÆ¡n, cút con mẹ nó vá» nước để tránh khá»i hai phe há»—n chiến là m cho Vi Tiểu Bảo nát như tương La Sát.
Gã láo liên cặp mắt đáp:
- Vụ nà y dá»… lắm. DÄ© nhiên tại hạ có biện pháp, nhưng nữ Sa hoà g phải chịu Ä‘iá»u kiện cá»§a tại hạ má»›i được.
Tô Phi á cả mừng vá»™i há»i:
- Äiá»u kiện gì? Ngươi muốn sao ta cÅ©ng nghe hết. Phải chăng ngươi muốn là m nam Hoà ng háºu cá»§a ta?
Vi Tiểu Bảo trong lòng kinh hãi nghĩ thầm:
- Vụ nà y mình chịu không dám lãnh giáo. Muốn lấy vợ thì lấy A Kha hay hÆ¡n nhiá»u. Bằng không thì con tiểu nha đầu Song Nhi cÅ©ng còn khá hÆ¡n cô gái La Sát đầy mình lông lá.
Gã cưá»i đáp:
- Tại hạ là m nam Hoà ng háºu cá»§a nữ Sa hoà ng dÄ© nhiên là hay lắm nhưng nếu là m thế thì bệ hạ lại không thà nh nữ Sa hoà ng nữa.
Tô Phi á há»i ngay:
- Vì lẽ gì ngươi là m nam Hoà ng háºu lại khiến ta không thể là m nữ Sa hoà ng được?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Nguyên nhân đó là ... Con mẹ nó ** đực không nở hoa.
Trong lúc thảng thốt gã không nghÄ© ra được vì nguyên nhân gì cho hợp lý, liá»n buá»™t miệng nói đại má»™t câu châm ngôn cá»§a địa phương Dương Châu.
DÄ© nhiên Tô Phi á chẳng hiểu gì. Nà ng há»i:
- Phải chăng ngưá»i Trung Quốc là m nam Hoà ng háºu khiến cho bá»n ngưá»i La Sát không hà i lòng?
Câu nà y vô tình đã giúp ý kiến cho Vi Tiểu Bảo. Gã đáp:
- Äúng thế! Bá»n đà n ông La Sát tá»± cho mình là đẹp trai sao lại không được là m nam Hoà ng háºu? Mà phải để ngưá»i ngoại quốc và o là m? Bá»n há» sẽ thù ghét Công chúa và đánh lại ngay.
Tô Phi á cho là phải, liá»n há»i:
- Váºy ngươi muốn là m gì ta cÅ©ng ưng hết?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Một là tại hạ muốn là m quan lớn. là m tướng quân ở nước La Sát.
Tô Phi á nói:
- Cái đó dá»… lắm! Ta được lên là m nữ Sa hoà ng rồi liá»n phong cho ngươi tước Bá và là m tướng quân. Ngươi thống lãnh đội quân Thát Äát. Ngươi mặt và ng, mÅ©i tẹt, đội kỵ binh Thát Äát cÅ©ng mặt và ng, mÅ©i tẹt. Bá»n há» sẽ phục ngươi.
Vi Tiểu Bảo lại nói:
- Hai là Công chúa không đánh nhau vá»›i Hoà ng đế Trung Quốc, viết má»™t phong thư đưa cho tại hạ Ä‘em vá» Bắc Kinh. Nữ Sa hoà ng nước La Sát cùng Hoà ng đế Trung Quốc kết bạn thân vá»›i nhau, ôm nhau, hôn nhau. Quân Trung Quốc lợi hại lắm! Tên nà o cÅ©ng biết ma pháp, chỉ Ä‘iểm ngón tay má»™t cái là quân La Sát không cỠđộng được. Nếu hai bên đánh nhau là ngưá»i La Sát phải chết hết. Tại hạ yêu thương Công chúa mà Công chúa chết Ä‘i, tại hạ phải khóc nhiá»u.
Tô Phi á nghe gã nói váºy rất lấy là m cảm động. Nà ng đã được trông thấy Song Nhi ra tay Ä‘iểm huyệt phó đội trưởng và sáu tên chánh phó tiểu đội trưởng khiến chúng không cỠđộng được. Nà ng không hiểu đây là môn võ công thượng thừa ở Trung Quốc, khó mà há»c được, cả Vi Tiểu Bảo cÅ©ng không là m nổi. Nà ng cho là ngưá»i Trung Quốc biết ma pháp tháºt. Nếu nà ng đánh nhau vá»›i Hoà ng đế ở Trung Quốc tất bị thua ngay. May được má»™t thằng nhá» Trung Quốc tá» mối chân tình vá»›i nà ng.
Tô Phi á nghÄ© váºy liá»n dang tay ôm Vi Tiểu Bảo và o lòng, hôn gã má»™t cái tháºt Ä‘áºm đà . Nà ng nói:
- Thằng nhỠTrung Quốc kia! Ta đã yêu ngươi. Phải rồi! Quân La Sát là bạn tốt với quân Trung Quốc chứ không đánh nhau.
Nà ng lại hôn gã đánh chụt má»™t cái rồi há»i:
- Ngươi còn muốn gì nữa không?
Vi Tiểu Bảo ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:
- Tại hạ không muốn gì nữa.
Tô Phi á nói:
- Hay lắm! Ngươi dạy ta mau:
Dùng cách gì để lên là m nữ Sa hoà ng.
Vi Tiểu Bảo lẩm bẩm:
- Vụ nà y khó quá biết là m thế nà o?
Gã liá»n kéo dà i câu chuyện bằng cách há»i lăng nhăng đến má»i việc ở triá»u đình nước La Sát.
Trong lòng xoay chuyển ý nghÄ© vẫn chẳng ra được kế gì, gã liá»n giả vá» không hiểu ngôn ngữ cá»§a Công chúa.
Tô Phi á vốn là cô gái thông minh. Dần dần, nà ng phát giác ra gã giả dối.
Vẻ mặt rất khó coi, nà ng đáp:
- Ngươi mà lừa gạt ta là ta giết ngươi đó.
Vi Tiểu Bảo hoang mang vội đáp:
- Không lừa gạt đâu! Không lừa gạt đâu! Tô Phi á lại há»i:
- Váºy dùng cách gì cho ta lên là m nữ Sa hoà ng.
Vi Tiểu Bảo ấp úng:
- Cái đó... cái đó...
Tô Phi á há»i:
- Cái đó là m sao? Trong triá»u má»™t phái á»§ng há»™ ta, lại má»™t phái phản đối ta.
Nếu hai phái xẩy cuộc đánh nhau, phái ta thua thì là m thế nà o?
Vi Tiểu Bảo nghe nói trong triá»u đình La Sát có hai phe đối nghịch nhau, gã chợt nhá»› tá»›i tiểu Hoà ng đế Khang Hy đã kể chuyện ngà y trước đức Thái tổ Hoà ng đế Mãn Châu láºp ra bốn chức bối lặc. Äại bối lặc là Äại Thiện, Nhị bối lặc là A Mẫn. Tam bối lặc là Mãng Cổ nhÄ© thái, Tứ bối lặc là Hoà ng Thái Cá»±c. Trong đám nà y có A Mẫn là cháu còn ba ngưá»i kia Ä‘á»u là con.
Bốn vị bối lặc Ä‘á»u có quyá»n rất lá»›n mà cÅ©ng tranh dà m vá»›i nhau. Sau Tứ bối lặc Hoà ng Thái Cá»±c láºt đổ cả ba vị đối láºp kia rồi lên nối ngôi lá»›n.
Gã nghÄ© tá»›i vụ nà y liá»n đáp:
- Cả Công chúa lẫn Bỉ Äắc cùng là m Sa hoà ng. Sau nà y sẽ tỉa dần, giết hết các đại thần cùng tướng quân có ý phản đối Công chúa. Kế đó giết cả Bỉ Äắc là ngôi nữ Sa hoà ng vá» tay Công chúa.
Tô Phi á cho là diệu kế, nhưng còn Ä‘iá»u các vị đại thần Ä‘á»u nói con gái không thể là m Sa hoà ng được má»›i tháºt khó chịu. Nà ng liá»n Ä‘em tình hình nà y nói cho Vi Tiểu Bảo nghe.
Vi Tiểu Bảo nghÄ© tá»›i Thanh triá»u lúc má»›i mở nước. Thuáºn Trị lão Hoà ng gia còn là má»™t vị tiểu Hoà ng đế, quyá»n bÃnh Ä‘á»u ở trong tay Nhiếp ChÃnh Vương Äa NhÄ© Cổn. Gã liá»n nói:
- Công chúa đừng là m nữ Sa hoà ng vá»™i, hãy là m Nhiếp ChÃnh Vương trước đã.
Tô Phi á há»i:
- Nhiếp ChÃnh Vương là cái gì?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Nhiếp ChÃnh Vương không phải Sa hoà ng nhưng lại nắm được nhiá»u quyá»n bÃnh, còn Sa hoà ng chỉ là hư vị chứ không thá»±c quyá»n, nên các quan Ä‘á»u sợ hãi và nghe lệnh Nhiếp ChÃnh Vương, chứ không nghe lá»i Sa hoà ng.
Tô Phi á cả mừng reo:
- Hách là xìu! Hách là xìu!
|

26-11-2011, 07:33 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: May 2010
Äến từ: Äịa ngục tầng thứ 19
Bà i gởi: 24
Thá»i gian online: 4 giá» 36 phút 25 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 175
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 175
Tam phiên dâng biểu thỠlòng vua
Bá»n Vương công, tướng quân á»§ng há»™ Tô Phi á tương đối Ãt ngưá»i hÆ¡n phe kia. Nà ng liá»n triệu táºp những nhân váºt đầu não và o cung nói cho hay kế hoạch cá»§a Vi Tiểu Bảo.
Tô Phi á trong tay nắm giữ binh quyá»n ở Mạc Tư Khoa, nà ng không lên là m nữ Sa hoà ng được vì trong nước chưa có tiá»n lệ. Bá»n đại thần nghe đến mưu kế tôn nà ng lên là m Nhiếp ChÃnh Vương đỠcho là tuyệt diệu, vì Ä‘iá»u khẩn yếu là nắm đại quyá»n và o tay, còn là m Sa hoà ng hay không chẳng có gì quan hệ.
Má»i ngưá»i thương nghị hồi lâu lại nghÄ© ra biện pháp nữa là láºp ngưá»i em ruá»™t cá»§a Tô Phi á tên gá»i Y Phà m lên là m đại Sa hoà ng. Còn Bỉ Äắc vẫn là m vua và gá»i là Tiểu Sa hoà ng. Äại tiểu Sa hoà ng cùng ngồi chấp chÃnh thì phe á»§ng há»™ Bỉ Äắc tất không ai phản đối nữa.
Tô Phi á Công chúa là m Nhiếp ChÃnh Nữ Vương, xá» lý hết má»i việc triá»u chÃnh.
Má»i ngưá»i bà n định kế hoạch xong xuôi, Tô Phi á láºp tức tụ há»™i các Hoa? thương doanh, lại triệu táºp toà n thể vương công đại thần và o triá»u. Nà ng tuyên bố tân pháp độ vá»›i quần thần rùi hứa đảm bảo chức quyá»n cho các đại thần, quyết định không tá»± ý phế bá» má»™t ai. Ngưá»i nà o á»§ng há» chế độ nà y Ä‘á»u được thăng thưởng.
Bá»n vương công, đại thần thấy quyá»n lợi cá»§a mình không bị tổn thương, lại chẳng hại gì đến luáºt lệ cá»§a tiên triá»u, nên không ai có lá»i dị nghị.
Má»™t ngưá»i dẫn đạo đầu tiên nhìn vá» phÃa Tô Phi á Nữ Nhiếp ChÃnh Vương khom lưng hà nh lá»…. Các quan Ä‘á»u răm rắp là m theo.
Tô Phi á vui mừng khôn xiết liá»n sai ngưá»i má»i đệ đệ là Y Phà m và o triá»u.
Äồng thá»i buông tha Bỉ Äắc tiểu Sa hoà ng ở trong hầm rượu ra.
Cả hai vị Ä‘á»u là m Hoà ng đế kêu bằng đại tiểu Sa hoà ng.
Nà ng ngồi ở phÃa dưới hai em để đình thần tung hô.
Bá quan tâu bà y công việc triá»u chÃnh cùng đỠnghị thưởng phại Ä‘á»u do Nữ Nhiếp ChÃnh Vương cho quyết định.
Hiện nay Y Phà m mưá»i sáu tuổi, Bỉ Äắc má»›i lên mưá»i. Cả hai cùng nhá» tuổi, kiến thức nông cạn, nhất thiết má»i việc Ä‘á»u nghe theo chá»§ trương cá»§a tá»· tá»·.
Tô Phi á thấy mình nắm được đại quyá»n và o tay rùi liá»n nghÄ© đến ngay công Æ¡n cá»§a thằng nhá» mà là quan to ở Trung Quốc. Nếu không được gã liên tiếp nghÄ© dùm mấy phen diệu kế thì hiện giá» nà ng còn bị cầm tù ở Liệp Cung. Sau mấy tháng nữa, Hoà ng thái háºu Na Äạt Lệ á chắc còn bức bách nà ng phải cắt tóc Ä‘i tu suốt Ä‘á»i là m ni cô trong má»™t toà am chiá»n tối tăm lạnh lẽo.
Nà ng nghÄ© tá»›i mạch váºn bi thảm nà u không rét mà run.
Nà ng liá»n truyá»n Vi Tiểu Bảo đến hết lá»i tán tụng gã như má»™t vị thiên thần.
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm trong bụng :
- Những kế hoạch cá»§a ta ngưá»i Trung Quốc coi là rất tầm thưá»ng chẳng có chi kỳ lạ. Ta ở Trung Quốc là má»™t kẻ hèn nhát, ngu si, không ngá» lại biến thà nh Gia Cát Lượng ở nước La Sát, má»›i đáng tức cưá»i.
Gã toan ba hoa khoác lác má»™t hồi, nhưng nghÄ© lại có Ä‘iá»u không ổn, vì nếu nà ng Công chúa La Sát kia coi gã là Gia Cát Lượng tháºt sẽ lưu lại bên mình để phò tá trong những công việc quốc gia đại sá»± thì vÄ©nh viá»…n không buông tha cho trở vá» Trung Quốc nữa.
Gã liá»n nói :
- Tâu nữ nhiếp chÃnh vương nương nương ! Nay nương nương là m nhiếp chÃnh vương, sau nà y lên là m nữ Sa hoà ng chẳng có gì khó khăn nữa, nương nương chỉ cần tuân giữ má»™t Ä‘iá»u là má»i ngưá»i Ä‘á»u tâm phục.
Tô Phi á há»i :
- Äiá»u gì ? Nói lẹ cho ta nghe.
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Nhất ngôn ký xuất, Tam đầu mã xa nan truy.
Vi Tiểu Bảo thấy ở Trung Quốc ngưá»i ta thưá»ng nói :
Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy, nay ở nước La Sát gã đổi thà nh :
Tam đầu mã xa nan truy.
Tô Phi á không hiểu liá»n há»i :
- Tam đầu mã xa nan truy là gì ?
Vi Tiểu Bảo đáp :
- NghÄ©a là nương nương đã nói câu gì nhất định phải theo cho đúng. Hoà ng đế bên Trung Quốc nói ra câu gì, ngưá»i ta kêu bằng :
Kim khẩu của đức Hoà ng đế đã tuyên ngôn thì có chết cũng thôi chứ không canh cải.
Tô Phi á hiểu ngay, cưá»i há»i :
- Phải chăng ngươi sợ ta thay đổi ý kiến vá» những Ä‘iá»u ta đã ưng thuáºn vá»›i ngươi ? Thằng con nÃt Trung Quốc thân ái cá»§a ta Æ¡i ! Lá»i nói cá»§a Nữ Nhiếp ChÃnh Vương nước La Sát là câu tuyên ngôn cá»§a Bảo thạch khẩu, chứ không phải chỉ Kim khẩu mà thôi, vì Bảo thạch khẩu còn trân quý hÆ¡n kim khẩu cá»§a Hoà ng đế bên Trung Quốc nhiá»u.
Nà ng liá»n hạ dụ phong Vi Tiểu Bảo là m Bá tước, cai quản địa phương Thát Äát ở mặt đông và chỉ huy quân đội ở xứ nà y.
Nà ng lại sai quan đại thần viết má»™t phong quốc thư gá»i cho Hoà ng đế Trung Quốc do Vi Tiểu Bảo Ä‘em vá». Äồng thá»i nà ng phái má»™t tên sứ thần nước Nga lãnh hai đội kỵ binh Kha Tát Khắc theo Ä‘i há»™ tống. Nà ng còn tặng rất nhiá»u kim ngân tà i váºt.
Vi Tiểu Bảo trước đã đút lót nà ng mưá»i mấy vạn lạng bạc, nay nà ng trả lại hết.
Ngoà i ra còn rất nhiá»u lá»… váºt đưa sang biếu Hoà ng đế Trung Quốc. Những đồ biếu nà y Ä‘á»u là đặc sản rất quà trá»ng cá»§a nước La Sát như da cừu, bảo thạch.
Tô Phi á đã lá»±a mấy tên trai tráng xinh đẹp ngưá»i La Sát để bầu bạn vá»›i mình chứ không đến thân nhiệt vá»›i Vi Tiểu Bảo nữa. Nhưng lúc Vi Tiểu Bảo sắp từ biệt lên đưá»ng, nà ng nghÄ© tá»›i mối ân tình trong mấy tháng ở chung vá»›i gã, lại cảm kÃch gã đã là m giúp bao nhiêu kế hoạch để đưa nà ng đến bước vinh quang, là m nà ng xúc động vô cùng, sinh lòng quyến luyến không nỡ rá»i tay.
Theo chÃnh sá» Nga La Tư thì đội hoa? thương thá»§ là m loạn trong ba ngà y từ 15 đến ngà y 17 tháng 5.
Ngà y 29 tháng 5 những hoa? thương doanh Ä‘á»u đặt dưới quyá»n chỉ huy cá»§a Tô Phi á. Y Phà m và Bỉ Äắc Ä‘á»u được má»i lên ngôi Sa hoà ng, còn Tô Phi á công chúa là m tổng lý nhiếp chÃnh vương.
Cuộc nổi loạn chấm dứt và hoà bình trở lại và o khoảng trung tuần tháng sáu.
Lúc nà y tiết trá»i nắng ấm. Vi Tiểu Bảo cưỡi tuấn mã và được đội kỵ binh Kha Tắc Khắc há»™ vệ xuyên qua cánh đồng cá» rá»™ng mông mênh ở xứ Tây Bá Lợi á.
Gió xuân mát mặt, vó ngá»±a vang tai. Tháºt là oai phong lẫm liệt. Vi Tiểu Bảo nghÄ© thầm trong bụng :
- Lần nà y ta thoát chết quả tháºt là may mắn. Chẳng những cái mạng nhá» xÃu cá»§a mình được toà n vẹn mà còn giúp cho công chúa nước La Sát bao nhiêu công trạng lá»›n lao. Sở dÄ© ta nên việc là hoà n toà n trông và o những lúc nghe sách cùng Ä‘i coi hát hà ng ngà y.
Nên biết mấy ngà n năm lịch sá» Trung Quốc đã diá»…n ra biết bao cuá»™c tạo phản thoán đế và những vụ chém giết tÆ¡i bá»i. Ngưá»i Trung Quốc dÄ© nhiên đầy đủ kinh nghiệm hÆ¡n hết má»i nước trên thế giá»›i.
Vi Tiểu Bảo bất quá má»›i được nghe chút vá» ngoà i truyá»n tụng ở dân gian, thế mà cÅ©ng đủ giúp cho nước ngoà i mưu đồ thoán vị, định quốc an bang.
Thá»±c ra vụ nà y chẳng có chi là kỳ lạ. Nhà Mãn Thanh mở nước, các tướng Ä‘á»u vô há»c há»§ láºu. Bao nhiêu cuá»™c hà nh quân, chiến đấu, cùng những mưu lược đánh thà nh Ä‘oạt luỹ trông cả và o pho tiểu thuyết "Tam Quốc diá»…n nghÄ©a".
Ngà y trước Thanh Thái Tôn dùng kế phản gián khiến cho Sùng Trinh Hoà ng đế nhà Äại Minh hạ sát đại tướng cá»§a mình là Viên Sùng Hoán, cÅ©ng giống như kế Châu Do khiến Tà o Tháo tá»± giết Thuá»· quân đô đốc cá»§a mình là Thái Mạo, Trương Doãn trong truyện Tam Quốc diá»…n nghÄ©a.
Thá»±c ra lịch sá» tuyệt đối không nói đến vụ Châu Do lừa gạt Tà o Tháo hạ sát Thuá»· quân đô đốc nà o hết. Không ngá» lá»i nói cá»§a tiểu thuyết gia lại biến thà nh sá»± tháºt có ảnh hưởng đến lịch sá» mấy trăm năm cá»§a nước Trung Quốc má»›i tháºt là kỳ, ly kỳ hÆ¡n cả tiểu thuyết.
Lá»i chú cá»§a tác giả :
Vụ hoa? thương doanh là m loạn ở Nga La Tư, ý Phà m và Bỉ Äắc cùng là m đại tiểu Sa hoà ng, Tô Phi á là m Nữ Nhiếp ChÃnh Vương Ä‘á»u có chép trong lịch sá» nước nà y. Còn vụ ngưá»i Trung Quốc là Vi Tiểu Bảo có tham dá»± và o những vụ đó hay không ? Lịch sá» nước Nga tuyệt không nói đến, e rằng Trung Quốc sá» cÅ©ng khó lòng tra khảo ra được.
Nhắc lại Vi Tiểu Bảo đưa sứ thần nước La Sát vá» theo. Äoà n ngưá»i Ä‘i mãi, má»™t hôm vá» tá»›i Bắc Kinh.
Bá»n Khang thân vương, Sách Ngạch Äồ cùng vương công đại thần thấy gã trở vá» má»™t cách đột ngá»™t, ai nấy vừa kinh hãi vừa vui mừng.
Nguyên hôm ấy gã Ä‘em Ä‘oà n thuá»· binh ra biển rồi từ đó mất tÃch. Triá»u đình đã mấy lần phái ngưá»i Ä‘i Ä‘iá»u tra, ai cÅ©ng trở vá» nói là biển cả mênh mang, chẳng có má»™t vết tÃch chi hết. Lại không thấy má»™t con thuyá»n hay má»™t tên lÃnh nà o trở vá».
Nhà vua yên trà rằng Vi Tiểu Bảo cùng đội chiến thuyá»n ngẫu nhiên gặp bão ở giữa biển, toà n quân đã bị chìm đắm.
Tin tức Vi Tiểu Bảo vá» tá»›i nÆ¡i bà o và o cung, vua Khang Hy láºp tức triệu gã và o bệ kiến.
Vi Tiểu Bảo thấy nhà vua vẻ mặt tươi cưá»i, gã khấu đầu bái kiến rồi lược thuáºt những chuyện đã trải qua.
Nhà vua sai gã Ä‘i chuyến nà y vá»›i mục Ä‘Ãch tiêu diệt Thần Long giáo và bắt giả Thái Háºu. Hiện nay nghe nói Thần Long đảo đã bị đánh phá nhưng giả Thái Háºu chưa bắt được. Tuy nhiên gã lại kết được bằng hữu vá»›i nước La Sát.
Nhà vua thấy Vi Tiểu Bảo bình yên trở vá», mặt rồng há»›n hở, lại thấy nói nước La Sát gá»i sá» thần đến bái kiến, cà ng lấy là m vui lòng, liá»n há»i kỹ lại má»i tình hình.
Vi Tiểu Bảo tưá»ng thuáºt từ đầu đến cuối. Khi gã nói tá»›i vụ giúp Tô Phi á thúc giục đội hoa? thương là m loạn, và vụ láºp hai vị đại tiểu Sa hoà ng, còn Công chúa La Sát là m Nữ Nhiếp ChÃnh Vương, đức vua cưá»i khanh khách phán :
- Con mẹ nó ! Ngươi há»c được cái khôn cá»§a nhà Äại Thanh ta rồi Ä‘em qua nước La Sát dạy cho nữ quỉ.
Hôm sau vua Khang Hy ra triá»u, tuyên triệu sứ thần nước Lá Sát và o bệ kiến.
Cả triá»u đình chỉ có má»™t mình Vi Tiểu Bảo là hiểu tiếng La Sát.
Tháºt ra tiếng La Sát rất khó há»c, Vi Tiểu Bảo má»›i ở bên đó có mấy tháng nên chưa biết được nhiá»u. Những lá»i chúc tụng cá»§a sứ thần nước La Sát trong mưá»i câu có đến chÃn câu gã không rõ nghÄ©a, nhưng gã coi thưá»ng, vì chẳng ai hiểu tiếng La Sát, gã cứ bịa đặt nói ra.
Ngà y trước gã đã há»c thuá»™c bà i văn bia cá»§a Lục Cao Hiên có những câu "Hà ng mấy nghìn năm, má»›i có má»™t nhà Äại Thanh, uy linh hiển hách, tế độ lê dân" gì gì, gã liá»n nói ra.
Vi Tiểu Bảo vừa nói vừ liếc mắt dòm trá»™m vua Khang Hy. Gã thấy long nhan vui vẻ, cưá»i nói mê ly thì biết bà i văn kia có thể dùng được.
Gã liá»n cất tiếng dõng dạc Ä‘á»c :
"Hà ng yêu phục ma, như nháºt sÆ¡ thăng.
Vũ dực phụ tá, thổ cố nạp tân.
Vạn thá» bách tưá»ng, vô bất phong đấng.
Tiên phúc vÄ©nh hưởng, phổ thế sùng kÃnh, Thá» dữ thiên tá», văn võ nhân thánh.
Tu du, thiên hiện... " Gã Ä‘á»c tá»›i hai chữ "thiên hiện" liá»n dừng lại nghÄ© thầm :
- Nếu ta còn Ä‘á»c tiếp tất phải lòi Ä‘uôi cáo ra.
Gã liá»n nói :
- Tiểu Sa hoà ng và nhiếp chÃnh vương nước La Sát dâng lá»i chúc tụng Hoà ng đế Trung Quốc, cầu mong đức vạn tuế thánh thá» an khang.
Bà i văn đó nguyên là cá»§a Lục Cao Hiên soạn ra để tán tụng Hồng giáo chá»§ ở Thần Long Giáo. Bây giá» Vi Tiểu Bảo Ä‘em ra Ä‘á»c thuá»™c lòng, tuy không được hợp tình cảnh cho lắm, nhưng những câu "Văn võ nhân thánh", "Thá» dữ thiên tá»" đúng là những câu chúc tụng má»™t vị đế vương.
Vua Khang Hy cÅ©ng biết những câu văn thanh nhã cổ kÃnh nà y, nhất định Vi Tiểu Bảo chẳng thể ứng khẩu dịch ra được, mà là gã đã thương lượng vá»›i sứ giả chuẩn bị từ trước, bây giá» gã thuá»™c lòng rồi cứ thể mà đá»c. Nhà vua tuyệt đối không ngỠđó là bà i văn chúc tụng Hồng giáo chá»§ mà Vi Tiểu Bảo đã Ä‘em râu ông ná» cắm cằm bà kia.
Sứ thần nước La Sát lại đưa trình những lá»… váºt cá»§a nước La Sát dâng biếu.
Nguyên khà háºu nước La Sát còn có phần lạnh giá hÆ¡n cả miá»n Liêu Äông nước Trung Quốc, nên những loại đặc sản như da Ä‘iêu, da hồ vừa dầy tuyệt vừa mịn mà ng, đẹp hÆ¡n thổ sản Liêu Äông nhiá»u.
Bá»n đại thần ngưá»i Mãn Châu Ä‘á»u là những tay sà nh sá»i vá» những thứ thổ sản nà y. Há» vừa ngó thấy đã biết ngay là cá»§a quà và tấm tắc khen không ngá»›t miệng.
Vua Khang Hy liá»n hạ chỉ cho Vi Tiểu Bảo khoản đãi sứ thần má»™t cách trịnh trá»ng và dặn gá»i tặng phẩm váºt Trung Quốc đưa vá» tặng lại cho Sa hoà ng cùng nhiếp chÃnh vương nước La Sát.
Sau khi bãi triá»u, vua Khang Hy triệu Thang Nhược Vá»ng và Nam Hoà i Nhân và o cung ra lệnh cho hai ngưá»i đó đến há»™i kiến vá»›i sứ thần La Sát.
Nam Hoà i Nhân là ngưá»i nước Tá»· Lợi thì cÅ©ng nói tiếng Pháp Lan Tây, má»™t đằng sứ thần nước La Sát lại thạo Pháp ngữ. Hai bên trò chuyện vá»›i nhau ý hợp tâm đầu.
Nam Hoà i Nhân hết sức tán tụng vua Khang Hy là má»™t vị anh quân đức độ, xưa nay Ãt có vị đế vương nà o bì kịp. Sứ thần La Sát khâm phục nhà vua Trung Quốc không biết đến thế nà o mà kể.
Hôm sau vua Khang Hy lại sai Thang Nhược Vá»ng mở cuá»™c thao diá»…n pháo binh và tác xạ Ở trong khu vưá»n mé nam Hoà ng thà nh.
Vi Tiểu Bảo bồi tiếp sứ thần La Sát ra quan sát cuá»™c thao diá»…n nà y. Sứ thần thấy hoa? lá»±c hùng háºu, tác xạ chuẩn Ä‘Ãch, lại cà ng ngấm ngầm khâm phục.
Nhà vua còn sai Nam Hoà i Nhân chuyển lá»i giao hảo máºt thiết cá»§a Hoà ng đế Trung Quốc đối vá»›i Nữ Nhiếp ChÃnh Vương nước La Sát. Từ nay hai nước hoà hiếu, vÄ©nh viá»…n coi nhau là huynh đệ chi bang.
Sứ thần nước La Sát từ biệt ra vá» rồi, vua Khang Hy nghÄ© tá»›i Vi Tiểu Bảo chuyến nà y xuất chinh đã tước bỠđược hai phe cưá»ng viện cá»§a Ngô Tam Quế, công lao gã không phải là nhá». Nhà vua liá»n giáng chỉ phong cho gã là m Nhất đẳng Trung DÅ©ng Bá.
Vương công đại thần lại một phen tới tấp đến chúc tụng gã.
Vi Tiểu Bảo nhá»› tá»›i bá»n Thi Lang, Hoà ng tổng binh, tá»± há»i :
- Tại sao không thấy má»™t ngưá»i nà o trong bá»n há» trở vá» ?
Gã cho là chá»§ soái mất tÃch trên mặt biển, mà chá»§ soái lại là ngưá»i thân cáºn thứ nhất cá»§a nhà Vua, nên chúng sợ Hoà ng đế nổi lôi đình khép và o tá» hình vì đã thục lùi lúc lâm tráºn để hư việc nước. Chắc bá»n chúng còn Ä‘ang lạc lõng ngoà i Thông Cáºt đảo.
Gã nghÄ© váºy liá»n phái hai tên sứ giả và chỉ Ä‘iểm đưá»ng lối cho chúng ra Thông Cáºt đảo và Thần Long đảo để đón Thi Lang vá» kinh.
Má»™t hôm vua Khang Hy triệu Vi Tiểu Bảo và o Ngá»± thư phòng, trá» ba bản tâu trên mặt bà n, há»i gã :
- Tiểu Quế Tá» ! Ba bản tấu nà y cá»§a ba nÆ¡i gởi vá», Ngươi thá» Ä‘oán oi là biểu tấu cá»§a những ai ?
Vi Tiểu Bảo lư cổ ra ngó và o ba bản tâu mà chẳng thấy dấu vết gì để có thể phá»ng Ä‘oán, gã liá»n đáp :
- Chúa thượng có hở cho một chút đầu mối thì nô tà i mới đoán được, bằng không nô tà i đà nh chịu.
Vua Khang Hy mỉm cưá»i, giÆ¡ tay mặt là m tư thể chém ba cái đầu đồng thá»i đánh dứ má»™t chưởng.
Vi Tiểu Bảo cưá»i đáp :
- Phải rồi ! Äúng là bản tấu cá»§a bá»n đại gian thần Ngô Tam Quế, Thượng Khả Hy, Cảnh TÄ©nh Trung.
Nhà Vua lại mỉm cưá»i phán há»i :
- Ngươi quả là thông minh. Bây giỠngươi lại đoán coi ba bản tấu nà y nói gì?
Vi Tiểu Bảo gãi đầu gãi tai há»i lại :
- Cái nà y tháºt khó Ä‘oán. Phải chăng ba bản tấu đã gá»i đến cùng má»™t lúc ?
Vua Khang Hy đáp :
- Có bản đến trước, có bản đến sau, nhưng chỉ cách nhau mấy ngà y thôi.
Vi Tiểu Bảo nói :
- Chắc là ba tên đại thần đó Ä‘á»u có định kiến giống nhau. Nô tà i tuy không Ä‘oán ra được :
trong nội dung ba bản tấu chúng đa nói gì nhưng chắc chúng có ý nghĩ bất lương. Nô tà i dù không đoán trúng hẳn thì cung không sai là mấy.
Vua Khang Hy giÆ¡ tay lên khẽ Ä‘áºp xuống bà n má»™t cái rồi đáp :
- Äúng thế ! Bản tấu thứ nhất cá»§a Thượng Khả Hy. Hắn nói là đã già , muốn được vá» dưỡng lão ở Liêu Äông. Xin để cho con là Thượng Chà TÃn ở lại trấn thá»§ tỉnh Quảng Äông.
Nhà vua ngừng lại một chút rồi nói tiếp :
- Ta cho hắn hay nếu hắn trở vá» Liêu Äông thì bất tất phải để con lại ở Quảng Äông. Ngô Tam Quế nghe được tin nà y liá»n tiếp tục gởi bản tấu vá» cho ta.
Vua Khang Hy cầm một bản tấu giơ lên nói :
- Bản tấu nà y của Ngô Tam Quế. Hắn nói :
"Kẻ thần truyá»n Ä‘á»i thá» lãnh thiên ân, quên mình cÅ©ng khôn đáp, chỉ biết táºn tuỵ Ở nÆ¡i phiên trấn, chẳng khi nà o dám nghỉ vai. Nay nhân Bình Nam Vương đã dâng sá»› trần tình và được Thánh thượng cho rút khá»i phiên trấn. Vi thần ngá»a trong lượng cả cÅ©ng xin triệt hồi bản phiên".
Nhà vua ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Hừ ! Äây là hắn muốn thá» xem ta có dám triệt bá» phiên trấn cá»§a hắn không? Hắn lại chẳng hà nh động má»™t mình mà còn kéo bè vá»›i Thượng Khả Hy và Cảnh TÄ©nh Trung cho thà nh bá»™ ba để hăm doa. trẫm.
Vua Khang Hy lại cầm bản tấu thứ ba giơ lên nói :
- Äây là bản tấu cá»§a Cảnh TÄ©nh Trung. Hắn nói :
"Kẻ thần vì được táºp tước đã hai năm (??? có lẽ là 20 năm ???), trong lòng khắc khoải trông vá» cá»a khuyết. Nhưng vì hải đạo khôn lưá»ng, vi thần chưa dám đỠnghị bãi binh. Gần đây vi thần được Bình Nam Vương Thượng Khả Hy dâng sá»› xin vỠđã được lãnh chỉ. Thần xin thánh thượng nghÄ© tá»›i kẻ bá»™ hạ khởi binh nam chinh đã ngoà i hai chục năm. Mong rằng lượng thánh phê chuẩn triệt binh".
Nhà vua nói tiếp :
- Má»™t tên ở Vân Nam, má»™t tên ở Phúc Kiến, xa cách nhau hà ng muôn dặm mà sao hai bản tấu lại tương tá»± nhau ? Mặt khác hắn nói không nên bãi binh, má»™t đằng lại xin triệt thoái. Mấy tên giặc nà y ấm á»› váºy thì còn coi ta và o đâu nữa ?
Nhà vua vừa nói vừa liệng bản tấu xuống bà n ra chiá»u phẫn ná»™.
Vi Tiểu Bảo tâu :
- Äúng thế ! Ba bản tấu nà y đã lá»™ ý phản bạn, toan Ä‘iá»u đại nghịch vô đạo.
Tâu hoà ng thượng ! Chúng ta phen nà y phải phát binh tóm cá» ba tên phản tặc Ä‘em vá» kinh sư, tru di... hừ hừ ! táºn sát bá»n đà n ông. Còn đà n bà con gái thì thưởng cho công thần để là m nô bá»™c.
Gã toan nói :
Tru di tam tá»™c, chém chết cả nhà . Nhưng gã chợt nhá»› tá»›i A Kha và Trần Viên Viên, nên má»›i nói ná»a câu rồi đổi giá»ng.
Vua Khang Hy nói :
- Nếu chúng ta phát binh trước không khá»i để tiếng cho bách tÃnh trong thiên hạ đồn đại là ta có ý trừ diệt công thần. Rồi những tiếng đồn "hêt chim bay cung tên bá» xó", "thá» chết rồi chó săn bị mổ" gì gì toà n Ä‘iá»u tiếng không hay.
Chi bằng trước hết hãy triệt hồi phiên trấn thá» xem ba ngưá»i bá»n chúng có động tÄ©nh gì ? Nếu chúng tuân chỉ triệt binh, kÃnh cẩn tuân theo mệnh lệnh cá»§a triá»u đình thì vụ nà y sẽ bá» qua. Bằng không ta sẽ phát binh tiá»…u phạt. Thế là danh chÃnh ngôn thuáºn.
Vi Tiểu Bảo nói :
- Hoà ng thượng lo nghÄ© tháºt chu đáo, kế hoạch không sÆ¡ hở chút nà o, khiến cho kẻ vi thần khâm phục vô cùng. Nhân vụ nà y, nô tà i tưởng tượng ra má»™t mà n hát há»™i :
Hoà ng thượng ngồi trên há»i :
- Kẻ quì dưới kia là ai ?
Ngô Tam Quế tâu :
- Nô tà i là Ngô Tam Quế bệ kiến thánh hoà ng.
Hoà ng thượng quát há»i :
- Bá»› Ngô Tam Quế ! Ngươi tháºt là lá»›n máºt ! Sao không ngá»ng đầu lên ?
Ngô Tam Quế tâu :
- Kẻ vi thần phạm tá»™i không dám ngá»ng đầu.
Hoà ng thượng quát há»i :
- Ngươi phạm tội gì ?
Ngô Tam Quế tâu :
- Nô tà i mưu việc đại nghịch, toan bỠtạo phản để lên ngôi Hoà ng đế.
Hoà ng thượng lại quát :
- Hừ ! Quân nà y to gan thiệt ! Vi Tiểu Bảo đâu ?
Nô tà i chạy ra quì xuống tâu :
- Có, có ! Có tiá»n tướng ứng hầu.
Hoà ng thượng tuyên bố :
- Có lệnh tiá»…n đây ! Trẫm phát cho ngươi mưá»i vạn hùng binh chinh phạt phản tặc Ngô Tam Quế ! Nô tà i đón lấy lệnh tiá»…n, miệng hô :
- Vâng thánh hoà ng lệnh dạy, quyết trừ khỠNgô gia.
Äồng thá»i nô tà i vung chân đá và o Ä‘Ãt Ngô Tam Quế đến té đái vãi phân.
Ô hô ai tai ! Phụ duy thượng hưởng ! Vua Khang Hy báºt cưá»i khanh khách há»i :
- Ngươi muốn đem binh đi đánh Ngô Tam Quế ư ?
Vi Tiểu Bảo liếc mắt ngó thấy nhà vua lá»™ vẻ trà o phúng liá»n biêt ngay tiểu hoà ng đế muốn bà y trò giỡn cợt liá»n đáp :
- Nô tà i bất quá là má»™t thằng nhá» thì thống lÄ©nh đại quân thế nà o được ? Hay hÆ¡n hết là Hoà ng thượng tá»± mình là m đại nguyên soái, cho nô tà i là m chức tiên phong, gặp núi phải mở đưá»ng, thấy sông nước phải bắc cầu. Äại quân rầm rá»™ nhằm Vân Nam thẳng tiến.
Vua Khang Hy nghe gã nói bất giác rạo rá»±c trong lòng. Ngà i cảm thấy việc ngá»± giá thân chinh Ngô Tam Quế là má»™t vụ rất thú vị liá»n nói :
- Äể ta nghÄ© kỹ lại xem sao đã.
Sáng sá»›m hôm sau, vua Khang Hy triệu táºp vương công đại thần đến Ä‘iện Thái Hoà thương nghị quan quốc đại sá»±.
Vi Tiểu Bảo tuy đã thăng quan liá»n mấy cấp báºc nhưng ở triá»u đình quan chức hãy còn bé nhá». Äáng lý gã không đủ tư cách và o Ä‘iện Thái Hoà bà n việc triá»u chÃnh. Nhưng nhà vua hạ đặc chỉ nói là gã đã vâng lệnh Ä‘i sứ Vân Nam, biết rõ ná»™i tình cá»§a Ngô phiên, nên phải và o háºu giá bà n việc quân quốc.
Tiểu hoà ng đế ngồi trên long ngai giữa Ä‘iện. Các vị thân vương quáºn vương, hoà ng thân quốc thÃch, đại há»c sÄ©, thượng thư chia ban thị láºp. Vi Tiểu Bảo đứng ở chá»— sau rốt má»i ngưá»i.
Vua Khang Hy cầm ba bản tấu cá»§a Thượng Khả Hy, Ngô Tam Quế, Cảnh TÄ©nh Trung giao cho quan đại há»c sÄ©, kiêm lá»… bá»™ thượng thư là Ba Thái và phán bảo :
- Tam phiên dâng bản tấu khẩn cầu triệt binh. Váºy đối vá»›i sá»± vụ nà y ta nên là m thế nà o ? Các khanh hãy tâu qua nghe thá».
Nhà vua lại bảo chuyá»n các bản tấu cho vương công đại thần coi rõ rồi trình bầy.
Khang Thân Vương Kiệt Thư lên tiếng trước :
- Tâu hoà ng thượng ! Theo ngu kiến cá»§a tiểu thần thì tam phiên khẩn cầu triệt binh không phải là bản tâm muốn như váºy, mà dưá»ng như có ý thá» thách triá»u đình.
Vua Khang Hy há»i:
- Sao khanh biết thế ?
Kiệt Thư đáp :
- Cả ba bản tấu Ä‘á»u có chá»— nói đến quân vụ Ở địa phương mình trách nhiệm trá»ng đại, không dám tthiện tiện bá» Ä‘i. Váºy mà dưới lại thỉnh cầu triệt binh, tháºt là mâu thuẫn rõ rệt.
Quan đại há»c sÄ© ở Ä‘iện Thái Hoà là Chu Tô nói :
- Theo ý kiến cá»§a ngu thần thì triá»u đình nên ban chỉ úy lạo Tam Phiên nói là đức Hoà ng thượng rất trông cáºy ở há» vá» công việc vương thất, việc triệt binh chưa bà n tá»›i.
|

26-11-2011, 07:33 PM
|
 |
Nháºp Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: May 2010
Äến từ: Äịa ngục tầng thứ 19
Bà i gởi: 24
Thá»i gian online: 4 giá» 36 phút 25 giây
Thanks: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
Lá»™c Äỉnh Ký
Kim Dung
Hồi 176
Nguồn: Sưu tầm
Hồi 176
Miệng nói huyênh hoang khéo đặt bà y
Vua Khang Hy há»i:
- Theo ý khanh thì nên để Tam Phiên lại hay sao ?
Vệ Chu Tô đáp:
- Xin thánh thượng minh giám, ngà y trước Lão TỠđã nói :
"Giai binh bất tưá»ng" thì dù việc binh Ä‘ao tốt đẹp đến đâu cung là điá»u bất tưá»ng. Sau có ngưá»i tham khảo cho chữ "giai" là lầm, chÃnh chữ "duy" má»›i đúng. "Duy binh bất tưá»ng" nghÄ©a là há»… động đến binh nhung Ä‘á»u là điểm gở. Lão Tá» còn nói:
"Việc binh Ä‘ao chỉ là điá»u bất tưá»ng, chứ không có tÃnh cách quân tá» chút nà o. Nếu không phải vì chuyện bất đắc dÄ© thì không nên dùng đến".
Vi Tiểu Bảo ngầm nghĩ bụng:
- Lão nà y tháºt là lá»›n máºt ! Trước mặt Hoà ng thượng mà dám xưng má»™t Ä‘iá»u Lão Tá» hai Ä‘iá»u Lão Tá» ? Thế mà Hoà ng thượng vẫn không nổi giáºn má»›i kỳ! Gã không hiểu Lão TỠđây chÃnh là báºc thánh nhân Ä‘á»i xưa tên gá»i Lý NhÄ©, chứ không phải bá»n quê mùa hống hách tá»± xưng là Lão Tá» hay lão gia.
Vua Khang Hy gáºt đầu há»i:
- Binh Ä‘ao quả là điá»m dữ, chiến tranh quả là nguy hiểm. Äo%Bi khiếp phục. Bây giá» Ä‘iá»u động cánh quân nà y, hoa. phúc chưa hiểu ra sao. Theo ngu kiến cá»§a hạ thần thì thêm việc không bằng bá»›t việc.
Quan Hộ thượng thư là Mễ Tư Hà n nói :
- Từ Ä‘á»i xưa các báºc thánh vương trị nước Ä‘á»u lấy yên dân là m gốc, Ä‘á»i Tây Hán thiên hạét soi:
Từ ngà y Ngô Tam Quế trấn thá»§ tỉnh Vân Nam đến nay, địa phương đó được bình định, quân Man di không đến quấy nhiá»…u. Triá»u đình khá»i mối lo ở biên cương phương Nam (???). Nay nếu triệt thoái phiên trấn ở Vân Nam, đưa Ngô Tam Quế vá» Liêu Äông thì e rằng giải Vân Qúi có thể xảy ra háºu hoạn. Triá»u đình giữ lại phiên trấn, chắc Ngô Tam Quế đầy lòng cảm kÃch, chỉ mong báo đáp tiên ân. Hai phiên thần Cảnh TÄ©nh Trung và Thượng Khả Hy, cùng Khổng quân ở Quảng Tây cÅ©ng đội Æ¡n mưa móc. Từ nay bể lặng sóng yên, thiên hạ thái bình.
Nhà vua lại gáºt đầu phán há»i:
- Theo lá»i khanh thì dẹp những trá»ng trấn miá»n tây nam sẽ xẩy hoa. hoạn ở biên giá»›i phải không ?
Äối Khách Nạp đáp :
- ChÃnh thế ! Thần nghe nói binh mã cá»§a Ngô Tam Quế rất tinh nhuệ, uy thế lẫy lừng, khiến bá»n Man di phải khiếp phục. Bây giá» Ä‘iá»u động cánh quân nà y, hoa. phúc chưa hiểu ra sao. Theo ngu kiến cá»§a hạ thần thì thêm việc không bằng bá»›t việc.
Quan Hộ thượng thư là Mễ Tư Hà n nói :
- Từ Ä‘á»i xưa các báºc thánh vương trị nước Ä‘á»u lấy yên dân là m gốc, Ä‘á»i Tây Hán thiên hạ thịnh trị cÅ©ng vì theo chÃnh sách cá»§a há» Tiêu há» Tà o, chỉ cầu yên tÄ©nh chứ không bá»›i việc. Nay Hoà ng thượng thánh minh, đức sánh Tam hoà ng, Hán, ÄÆ°á»ng thịnh thế cÅ©ng không bì kịp, Hoà ng thượng từ ngà y tiếp vị chấp chÃnh, không ưa mở công trình hiệu đại để bá»›t sức lao động cho muôn dân, trăm há» Ä‘á»u cảm Æ¡n đức. Theo ý nông nổi cá»§a ngu thần thì nên giữ nguyên tình trạng cÅ©, bất tất phải thay đổi chi hết. Cứ thế là phong Ä‘iá»u vÅ© thuáºn, quốc thái dân an. Thánh thiên tá» thõng tay trị nước, khá»i lo lắng chi hết.
Các vương công đại thần nói lui tá»›i Ä‘á»u là chá»§ trương không nên triệt hồi phiên trấn.
Vua Khang Hy lại há»i Äại há»c sÄ© Äá»— Láºp Äức:
- Khanh nháºn thấy thế nà o ?
Äá»— Láºp Äức đáp:
- Việc thiết láºp Tam phiên vốn là để Ä‘á»n đáp công lao cho kẻ phiên thần.
Nay Tam phiên không phạm lá»—i lá»›n mà dẹp bá» Ä‘i thì khó lòng tránh khá»i Ä‘iá»u chê bai cá»§a thiên hạ nói triá»u đình bạc đãi công thần Ä‘á»i tiên triá»u. Như váºy e thương tổn đến đức thịnh cá»§a bệ hạ.Vi Tiểu Bảo nghe má»i ngưá»i nói toà n má»™t giá»ng giá áo túi cÆ¡m. Tuy gã không hiểu mấy nhưng cÅ©ng biết chá»§ trương cá»§a há» Ä‘á»u muốn giữ chế độ phiên trấn lại.
Trong lòng nóng nảy vô cùng, gã nhìn Sách Ngạch Äồ đưa mắt ra hiệu lại lắc đầu quà y quạy. Gã mong lão lên tiếng phản đối chá»§ trương cá»§a má»i ngưá»i.
Không ngá» Sách Ngạch Äồ thẫy gã lắc đầu lại hiểu lầm. Lão cho là Vi Tiểu Bảo thúc giục mình cÅ©ng nên lên tiếng phản đối việc dẹp bá» phiên trấn.
Mặt khác lão nháºn thấy rằng Vi Tiểu Bảo đã hiểu rõ tâm ý cá»§a Hoà ng thượng, mà lão lại thấy nhà vua nghe những lá»i nghị luáºn cá»§a đại thần rồi không thổ lá»™ ý kiến để nguyên hay dẹp bá» phiên trấn. Lão cho là tiểu Hoà ng đế không dám gây chiến vá»›i Ngô Tam Quế, liá»n bước ra tâu:
- Bá»n Ngô Tam Quế, Cảnh TÄ©nh Trung, Thượng Khả Hy Ä‘á»u giá»i nghá» dùng binh. Nếu triá»u đình xuống chỉ dẹp bá» phiên trấn là khÃch động bá»n há» hưng binh tạo phản, triá»u đình khó bá» chống chá»i. Nhất là cả năm tỉnh Vân Nam, Qúi Châu, Quảng Äông, Phúc Kiến và Quảng Tây đồng thá»i gây sá»± vá»›i triá»u đình, thì không chừng còn những phe phản bạn khác cÅ©ng dấy quân hưởng ứng, lại cà ng nguy hiểm hÆ¡n nữa. Theo ý kiến cua ngu thần thì Ngô Tam Quế và Thượng Khả Hy Ä‘á»u già nua tuổi tác, chẳng còn sống được bao lâu ở thế gian, có để bá»n há» thụ hưởng thêm mấy năm nữa rồi thá» chung chÃnh tẩm cÅ©ng chẳng há» gì. Bá»n binh tướng ở Tam phiên quen đánh tráºn cÅ©ng đã già nua, chá» chúng chết mòn chết má»i má»™t phần lá»›n rồi sẽ ra lệnh triệt phiên. Thế là ổn hÆ¡n hết.
Vua Khang Hy tá»§m tỉm cưá»i nói:
- Lá»i bà n cá»§a khanh tháºt đáng mặt lão thần trì trá»ng.
Sách Ngạch Äồ lại cho là Hoà ng thượng khen ngợi mình, vá»™i và ng dáºp đầu tạ Æ n, miệng tâu:
- Kẻ thần vì việc quân quốc há giám chẳng hết lòng nghÄ© kế hoạch vẹn toà n Nhà vua há»i đại há»c sÄ© Hồ Hải:
- Khanh là má»™t nhân váºt văn võ kiêm toà n, thống hiểu lục thao tam được, nháºn xét vụ nà y ra sao ?
Äồ Hải đáp:- Nô tà i kém cá»i, nhá» Æ¡n Hoà ng thượng gia ân cất nhắc, theo ngu kiến cá»§a hạ thần thì binh mã triá»u đình đã thao luyện cá»±c kỳ tinh nhuệ, tam phiên có mưu đồ Ä‘en tối cÅ©ng chẳng thể thà nh đại sá»± được. Nhưng nếu di chuyển mấy chục vạn ngưá»i ở tam phiên đến Liêu Äông cÅ©ng có chá»— đáng lo.
Vua Khang Hy há»i lại:
- Äiá»u chi đáng ngại ?
Äá»— Hải tâu:
- Liêu Äông là đất căn bản cá»§a nhà Äại Thanh ta. Bao nhiêu lăng tẩm liệt tổ liệt tông Ä‘á»u ở đó hết. Nếu tam phiên có dạ bất thần, mấy chục vạn ngưá»i đồng thá»i nổi loạn ở Liêu Äông thì cà ng thêm khó phòng phạm.
Nhà vua lẩm nhẩm gáºt đầu.
Äồ Hải lại nói:
- Trưá»ng hợp mà đem tam phiên dá»i khá»i chá»— cÅ©, triá»u đình cần phải Ä‘iá»u động binh mã láºp đội trú phòng ở các tỉnh Vân Nam, Quảng Äông, Phúc Kiến.
ÄÆ°a mấy chục vạn đại quân lên miá»n Bắc, lại chuyển mấy chục vạn đại quân xuống miá»n Nam không khá»i gây nhiá»u chuyện rắc rối, vừa hao phà tà i nguyên, vừa phiá»n nhiá»…u địa phương.
Sách Ngạch Äồ nói theo:
- Tam phiên đóng quân tại đó đã hoà mình vá»›i bách tÃnh ở địa phương, không nghe thấy có chuyện xung đột xảy ra. Tiếng nói ở vùng Quảng Äông, Phúc Kiến lại là thứ ngôn ngữ đặc biệt cổ quái. Nay nếu triá»u đình Ä‘iá»u động toà n quân tá»›i đó thì sá»± ngôn ngữ bất đồng, táºp tục khác lạ, hai bên khó ná»—i hiểu nhau, nô tà i e rằng có thể gây nên xÃch mÃch và biến cố nữa.
Vi Tiểu Bảo cà ng nghe cà ng khó chịu. Gã biết tiểu Hoà ng đế đã quyết ý triệt bá» tam phiên mà bá»n vương công đại thần toà n là hạng nhát gan sợ việc. Gã e mình quan tước thấp kém, lại còn nhá» tuổi mà nÆ¡i đây là chốn triá»u đình thương nghị quốc gia đại sá»±, đâu có thể nói nhăng nói cà n được ? Vì thế trong lòng gã vừa nóng nảy, vừa bối rối, mà không nghÄ© ra được kế gì.
Bá»—ng thấy vua Khang Hy nhìn quan binh bá»™ thượng thư là Minh Châu phán há»i:- Minh Châu ! Vụ nà y thuá»™c phạm vi quản hạt cá»§a Bá»™ Binh. Váºy khanh tÃnh thế nà o ?
Minh Châu tâu:
- Hoà ng thượng được thượng đế ban cho trà tuệ khác thưá»ng, nghe xa trông rá»™ng, cao minh gấp trăm ngà n lần bá»n thần tá». Nô tà i nghÄ© Ä‘i nghÄ© lại nháºn thấy triệt phiên có chá»— hay cá»§a nó mà để nguyên cÅ©ng có cái hay, thà nh ra không sao quyết định được. Mấy bữa nay nô tà i vẫn khác khoải vá» vụ nà y. Sau chợt nghÄ© ra má»™t Ä‘iá»u má»›i yên tâm và đêm qua đã ngá»§ được.
Y dừng lại một chút rồi tiếp:
- Nguyên nô tà i má»›i nhá»› tá»›i thánh thượng liệu việc như thần, tÃnh toán không sÆ¡ sót mảy may. Bao nhiêu ý nghÄ© cá»§a triá»u thần, thánh thượng đã nhìn thấy rõ.
Bá»n nô tà i chỉ cần dốc lòng táºn tuỵ là m theo là nhất định Ä‘i tá»›i chá»— đại cát đại lợi, vạn sá»± như ý.
Vi Tiểu Bảo nghe Minh Châu nói váºy, trong lòng rất lấy là m khâm phục bụng bảo dạ:
- Hết thảy văn võ triá»u thần chưa có má»™t ai có bản lãnh là m quan giá»i bằng thằng cha nà y. Cách bợ Ä‘Ãt cá»§a hắn tháºt là chu đáo. Lão gia phải bái hắn là m thầy má»›i được. Ngà y sau chắc hắn còn tiá»n trình viá»…n đại, công danh phú quà khó mà lưá»ng được.
Vá» sau quả nhiên Minh Châu là m đến văn tướng và được vua Khang Hy sá»§ng hạnh vô cùng, đúng như Ä‘iá»u tiá»n liệu cá»§a Vi Tiểu Bảo. Äó là việc vá» sau, nÆ¡i đây hãy xin tạm gác.
Vua Khang Hy mỉm cưá»i phán:
- Ta kêu khanh để nghĩ kế hoạch vẹn toà n cho việc nước, chứ không phải nghe khanh ca tụng công đức.
Minh Châu dáºp đầu tâu:
- Ngá»a trông lượng thánh xét soi. Kẻ thần nà o phải công tụng đức, mà là sá»± tháºt hiển nhiên. Từ hôm Binh bá»™ được tin Tam phiên có Ä‘iá»u bất ổn, nô tà i ngà y đêm tâm trà nghÄ© bỠđối phó. Vạn nhất phải dùng binh thì Ä‘á»u binh khiển tướngthế nà o để có thể quyết thắng ? Äể Hoà ng thượng khá»i lo âu ? Nhưng nô tà i nghÄ© tá»›i nghÄ© lui không tìm được kế vẹn toà n, vì bá»n nô tà i đầu óc ngu muá»™i, suy nghÄ© đến mấy cÅ©ng chẳng kịp tà i trà sáng suốt cá»§a Thánh hoà ng. Thánh thượng không cần suy nghÄ©, tùy tiện sai bảo là công việc sẽ đâu và o đấy.
Y dừng lại một chút rồi nói tiếp :
- Thánh thiên tá» là ngôi sao Tá» Vi ở trên trá»i giáng hạ phà m trần, di nhiên bá»n nô tà i là hạng phà m tục thì bì kịp thế nà o được ? Vì thế nô tà i nghÄ© rằng cứ chá» má»™t khi thánh chỉ ban ra là công việc tốt đẹp. Dù trong lúc nhất thá»i bá»n nô tà i chưa hiểu rõ được thì cứ táºn tâm táºn lá»±c tuân chỉ là m theo rồi sau nà y cÅ©ng tỉnh ngá»™ ra.
Các quan đại thần nghe Minh Châu nịnh hót má»™t hồi trong lòng Ä‘á»u ngầm thoá mạ là đồ vô sỉ, công nhiên nịnh hót trước mặt má»i ngưá»i mà lại dùng lá»i lẽ bợ Ä‘Ãt đến cùng cá»±c, không biết xấu hổ là gì.
Tuy má»i ngưá»i trong lòng tức giáºn mà ngoà i miệng cÅ©ng phải phụ hoa. theo.
Nhà vua lại phán há»i:
- Vi Tiểu Bảo ngưá»i đã tá»›i Vân Nam biết rõ tình hình, váºy vụ nà y nên thế nà o ? Ngươi thá» nói trẫm nghe.
Vi Tiểu Bảo quì xuống dáºp đầu tâu:
- Xin thánh thượng xét soi. Nô tà i chẳng hiểu gì vỠnhững việc quốc gia đại sự. Chỉ nhớ Ngô Tam Quế nói với nô tà i một câu rằng :
"Vi đô thống ! Sau nà y có xảy ra biến cố gì, đô thống cÅ©ng bất tất phiá»n não. Cái chức đô thống chỉ có phần tăng thêm chứ không bị giáng cấp đâu mà ngại".
Vua Khang Hy há»i xen và o:
- Hắn nói thế thì ngươi bảo sao ?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Nô tà i không hiểu há»i lại:
"Sau nà y có chuyện biến cố gì ?". Ngô Tam Quế cưá»i đáp:
"Khi nà o đến việc thì đô thống tự nhiên sẽ rõ".
Gã nói tá»›i đây dừng lại má»™t chút rồi tiếp:- Tâu Hoà ng thượng ! Ngô Tam Quế có ý tạo phản là má»™t Ä‘iá»u chắc chắn không sai nữa. Nô tà i e rằng không chừng bây giá» hắn đã may áo long bà o rồi.
Hắn tự và mình như con mãnh hổ, mà Hoà ng thượng trong con mắt hắn chỉ là con Hoà ng oanh.
Vua Khang Hy nhÃu cặp lông mà y há»i:
- Mãnh hổ, Hoà ng oanh là thế nà o ?
Vi Tiểu Bảo dáºp đầu tâu:
- Ngô Tam Quế thốt ra những lá»i đại nghịch vô đạo, nô tà i lá»›n máºt đến đâu cÅ©ng không dám thuáºt lại.
Nhà vua phán:
- Ngươi cứ nói hết đi, những câu đại nghịch vô đạo đó có phải tự ngươi nói ra đâu mà ngại ?
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Dạ Ngô Tam Quế có ba món bảo bối. Hắn nói là ba món đó tuy quà tháºt nhưng đáng tiếc cái đẹp cá»§a nó chưa được xứng đáng.
Gã dừng lại một chút rồi tiếp:
- Món bảo bối thứ nhất là viên hồng ngá»c bảo thạch lá»›n bằng trứng chi bồ câu mà đỠnhư tiết gà . Hắn Ä‘Ãnh viên ngá»c nà y và o chóp mÅ© và nói:
"Bảo thạch lớn quá, đáng tiếc là cái mũ nhỠnên không xứng".
Vua Khang Hy đằng hắng một tiếng.
Các đại thần nhìn nhau, ai cũng lầm bầm:
- Bảo thạch lớn mà mũ nhỠquá thì hiển nhiên có ý muốn đội trên đầu chiếc mũ hoà ng quan.
Vi Tiểu Bảo lại nói:
- Món bảo bối thứ hai là má»™t tấm da cá»p ná»n trắng và nh Ä‘en. Nô tà i từng chầu Hoà ng thượng trong cung, nhưng chưa từng được ngó thấy tấm da cá»p sắc trắng nà o. Ngô Tam Quế bảo là thứ bạch lão hổ nà y hà ng mấy trăm năm chưa thấy má»™t lần. Ngà y trước Tống Thái Tổ Triệu Khuông Dẫn đánh được má»™t con, ChuNguyên Chương cÅ©ng đánh được má»™t con. Ngoà i ra còn Tà o Tháo và Lưu Bị cÅ©ng Ä‘á»u đánh được má»™t con. Ngô Tam Quế dùng tấm da cá»p để bá»c ghế ngồi, hắn nói:
"Da bạch hổ là váºt khó kiếm, đáng tiếc mình dùng nó để bá»c cái ghế quá tầm thưá»ng".
Vua Khang Hy lại lẩm nhẩm gáºt đầu, cưá»i thầm trong bụng. Nhà vua biết Vi Tiểu Bảo buá»™t miệng huênh hoang để vu hãm Ngô Tam Quế. Ngà i còn biết gã là kẻ bất há»c vô thuáºt, nói nhăng nói cà n chẳng có thứ tá»± nà o hết. Tháºm chà gã còn tưởng lầm Tà o Tháo cÅ©ng là m Hoà ng đế.
Vi Tiểu Bảo lại nói:
- Món bảo bối thứ ba là tấm bình phong bằng đá Äại Lý. Trên tấm bình phong nà y vẽ cảnh thiên nhiên. Má»™t con hoà ng oanh nhỠđứng trên ngá»n cây cao chót vót. Dưới gốc cây là má»™t con lão hổ. Ngô Tam Quế nói:
"Tấm bình phong nà y quà vô giá. Äáng tiếc là con mãnh hổ lại phải khuất thân ở dưới gốc cây. Còn con hoà ng oanh nhá» vô dụng lại Ä‘áºu ở cà nh cao mà buông tiếng hót lÃu lo".
Vua Khang Hy nói:
- Trẫm nháºn thấy ba câu đó hắn nói ra chẳng qua là để tá»· dụ má»i váºt chẳng thể táºn thiện táºn mỹ, chưa hẳn đã có ý phản nghịch ở trong đó.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Hoà ng thượng khoan hồng độ lượng mến kẻ vô tà i. Nếu Ngô Tam Quế còn chút lương tâm, thì đã đội Æ¡n sâu phải mong báo đáp má»›i hợp lý. Nhưng hắn lại dùng lá»… váºt hối lá»™ vương công đại thần ở trong triá»u, biếu ông nà y ngà n lạng và ng, ông kia bạch ngân hai vạn lạng. Hắn rất hà o phóng vá»›i má»i ngưá»i quyá»n thế.
Váºy mà có ba món chà bảo lại không Ä‘em tiến cống Hoà ng thượng.
Vua Khang Hy mỉm cưá»i đáp:
- Trẫm không ham muốn những thứ đó.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Phải rồi ! Ngô Tam Quế hay đòi triá»u đình tiá»n lương, tiá»n thưởng cho bá»™ hạ. Hắn nắm bạc và o tay rồi, để lại Bắc Kinh đến quá ná»a tặng cho văn võ bá quan. Nô tà i đã bảo hắn "Vương gia tặng cho các quan lá»›n trong triá»u má»™t cáchrá»™ng rãi quá, khiến cho nô tà i phải xót dạ thay cho vương gia". Hắn đáp:
"Tiểu huynh đệ ! Những và ng bạc nà y bất quá là tạm thá»i gởi ở nÆ¡i há», để há» nói tốt cho mình, mấy năm nữa rồi há» phải trả cả vốn lá»i, việc gì mà lo ?" Gã ngừng lại má»™t chút rồi tiếp:
- Nô tà i không hiểu há»i hắn:
"Thưa Vương gia ! Tà i váºt đã tặng cho ngưá»i ta rồi, khi nà o ngưá»i ta còn trả lại ? Vả đây là Vương gia vì lòng tốt tình nguyện tặng cho há» chứ có phải há» vay mượn Vương gia đâu mà đòi há» trả vốn lá»i ?" Ngô Tam Quế cưá»i khanh khách, vá»— vai nô tà i mấy cái rồi lấy ra cái túi gấm đưa cho nô tà i nói:
"Tiểu huynh đệ ! Cái nà y là cá»§a tiểu vương tặng cho tiểu huynh đệ để tá» chút lòng thà nh. Ở trước mặt Hoà ng thượng, tiểu huynh đệ liệu nói tốt cho tiểu vương má»™t chút. Giả tá»· Hoà ng thượng bảo dẹp bá» phiên trấn thì tiểu huynh đệ viện lý lẽ cần thiết để không thể dẹp bá» Ä‘i được". Rồi hắn cưá»i ha hả nói tiếp:
"Tiểu huynh đệ cứ yên tâm. Cái nà y tiểu vương không bao giỠđòi lại hết".
Gã vừa nói vừa lấy trong bá»c ra má»™t túi gấm, cầm trong tay giÆ¡ cao lên.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u nhìn thấy ngoà i túi thêu bốn chữ "Bình tây vương phá»§".
Vi Tiểu Bảo lại mở miệng túi đổ những váºt bên trong ra.
Bá»—ng nghe những tiếng leng keng vang lên. Nà o trân châu, nà o bảo thạch, nà o ngá»c phỉ thuý, tất cả đến mấy chục viên mỹ ngá»c rất trân quà rá»›t xuống đất.
ánh minh châu bảo khà sáng rá»±c trông hoa cả mắt. Những thứ châu báu nà y có thứ cá»§a Ngô Tam Quế tặng cho, có thứ gã lấy được ở chá»— khác. Nhưng trong lúc nhất thá»i, ai mà phân biệt được ?
Vua Khang Hy nói:
- Vừa rồi ngươi đi Vân Nam một chuyến thà nh ra một phen đại phát tà i.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Những đồ trân châu bảo bối nà y, nô tà i không dám giữ nữa. Xin Hoà ng thượng thưởng cho ngưá»i khác.
Nhà vua phán há»i:
- Cái đó là của Ngô Tam Quế tặng cho ngươi, sao trẫm lại có thể thưởng cho kẻ khác được ?Vi Tiểu Bảo tâu:
- Ngô Tam Quế tặng cho nô tà i, lại muốn nô tà i lừa dối Hoà ng thượng, nói tốt cho hắn đã đà nh, lại còn trăm mưu nghìn kế để giữ phiên trấn lại chứ đừng triệt bá». Nô tà i đối vá»›i Hoà ng thượng dốc dạ trung thà nh, có lý đâu lại tham lam má»™t chút kim ngân tà i bảo để trá» kẻ phản tặc bảo là trung thần. Nô tà i đã thẳng thắn không bênh vá»±c hắn mà còn giữ những cá»§a nà y thì có Ä‘iá»u không phải vá»›i hắn. Vả lại kim ngân châu báu khắp thiên hạ Ä‘á»u là cá»§a Hoà ng gia. Chúa thượng muốn thưởng cho ai thì đó là ơn đức cá»§a chúa thượng. Sao lại để tên Ngô Tam Quế giữ lấy rồi lên mặt hảo nhân, mua chuá»™c lòng ngưá»i ?
Vua Khang Hy cưá»i khanh khách nói:
- Ngươi đã hết lòng trung với trẫm thì những trân châu bảo bối nà y cũng coi như là của trẫm thưởng đó.
Nhà vua lại móc trong túi một cái đồng hồ và ng, nói tiếp:
- Ngoà i ra trẫm thưởng cho ngươi má»™t váºt bảo bối cá»§a Tây Dương nà y.
Vi Tiểu Bảo vá»™i quì xuống dáºp đầu, tiến lại đón lấy chiếc đồng hồ và ng.
Hà nh động nà y cá»§a Vua tôi hai ngưá»i đã lá»t và o mắt các đại thần. Há» Ä‘á»u là những ngưá»i chuyên coi thái độ những nhân váºt khác thì là m gì chẳng hiểu tâm ý cá»§a vua Khang Hy ?
Mặt khác các đại thần Ä‘á»u đã nháºn hối lá»™ cá»§a Ngô Tam Quế. Gần đây lại được Vi Tiểu Bảo chuyển giao má»™t má»›, ai nấy Ä‘á»u hồi há»™p nghÄ© bụng:
- Nếu mình không biết lá»±a chiá»u, để thằng lá»i kia nói huỵch toẹt lá»… váºt ở Vân Nam Ä‘em vá» cho mình, mà Hoà ng thượng nổi cÆ¡n tức giáºn, tất khép và o tá»™i tư thông vá»›i Ngoại Phiên mưu đồ chuyện Ä‘en tối. Dù chẳng bị rÆ¡i đầu cÅ©ng phải Ä‘i sung quân.
Các quan lại nghĩ tiếp:
- Vi Tiểu Bảo vÅ© hãm Ngô Tam Quế bằng những lá»i ấu trÄ©, tức cưá»i. Dù Ngô Tam Quế thá»±c tình muốn là m phản, quyết chẳng khi nà o tiết lá»™ cho Khâm sai cá»§a Hoà ng đế biết. Gã còn nói những và ng bạc tặng các đại thần ở trong triá»u rồi sau nà y sẽ thu vỠđủ cả vốn lá»i là có ý ám thị sau khi cuá»™c tạo phản thà nh công,hắn lên là m Hoà ng đế sẽ đòi lại các đại thần phải trả lại và ng bạc. Äó hiển nhiên là ý nghÄ© cá»§a đứa con nÃt chưa hiểu sá»± Ä‘á»i. Ngô Tam Quế là má»™t nhân váºt lão mưu thâm toán khi nà o lại để tâm đến chút kim ngân đã tặng cho ngưá»i ? Nhưng Vi Tiểu Bảo muốn nói gì thì nói cÅ©ng không bị đức vua bà i bác, đủ tỠý kiến cá»§a gã được Hoà ng thượng nâng đỡ triệt để.
Như váºy còn ai dám lên tiếng phản đối để rước hoa. và o mình ?
Minh Châu nhanh trÃ, lẹ miệng nói ngay:
- Vi đô thống là má»™t vị thiếu niên anh tà i, xét Ä‘oán sá»± việc rất tinh vi và đối vá»›i Hoà ng thượng lại hết dạ trung thà nh. Y đến chá»— Ngô Tam Quế tức là và o táºn hang cá»p thám tra biết rõ sá»± tình, khiến ai cÅ©ng phải khâm phục. Nếu không được Hoà ng thượng soi rõ tiên cÆ¡, phái Vi đô thống đến táºn Vân Nam tra xét thì bá»n ngu thần phục vụ Ở kinh thà nh là m sao mà biết được Ngô Tam Quế đã chịu Æ¡n sau cá»§a quốc gia mà lại sinh lòng phản trắc ?
Y nói mấy câu vừa để tâng bốc vua Khang Hy cung Vi Tiểu Bảo, vừa cởi mở cho các bạn đồng liêu trong triá»u. Äồng thá»i xác nháºn tá»™i danh cá»§a Ngô Tam Quế.
Trong Ä‘iện Thái Hoà , má»—i ngưá»i lại nói thêm mấy câu lá»t tai. Các đại thần Ä‘ang hồi há»™p trong lòng, lo lắng cho thái độ ngoan cố cá»§a mình lúc trước, bây giá» má»›i thở phà o má»™t cái nhẹ nhõm.
Khang Thân Vương Kiệt Thư và Sách Ngạch Äồ nguyên là chá»— bạn thân vá»›i Vi Tiểu Bảo, lúc nà y đã hiểu ý, dÄ© nhiá»…n hết lá»i nói vun và o.
Các đại thần bây giá» lại theo hùa má»—i ngưá»i má»™t câu Ä‘á»u công nháºn nên triệt hồi phiên trấn.
Có vị tá»± trách mình quá hồ đồ, may được đức Hoà ng thượng anh minh chỉ đạo chẳng khác vén mây trông thấy mặt trá»i.
Có vị đưa ra phương lược nên triệt bỠcách nà o ? Dùng kế gì đến bắt trói Ngô Tam Quế giải vỠkinh cùng tịch thu gia sản hắn là m sao ?
Ngô Tam Quế nổi tiếng là phú xưng địch quốc. Khi nhắc tá»›i vụ tịch thu gia sản nhà hắn, ai cÅ©ng muốn được sai phái và o vụ nà y.Nhưng sau lại nghÄ© việc đó không phải ngon là nh, vì Ngô Tam Quế mà trở mặt thì ngưá»i nà o đến tịch thu gia sản cá»§a hắn sẽ bị rÆ¡i đầu trước tiên.
Vua Khang Hy chá» má»i ngưá»i nói hết cả rồi má»›i tuyên bố:
- Dù Ngô Tam Quế có ý nhị tâm, nhưng chưa lá»™ hình tÃch tạo phản. Váºy câu chuyện bữa nay, nhất thiết không ai được tiết lá»™ ra ngoà i, để cho hắn có cÆ¡ há»™i sá»a đổi lá»—i lầm.
Các đại thần lại ca tụng thánh đức mênh mông, nhân từ khoan háºu.
Vua Khang Hy lấy trong bá»c ra má»™t tá» giấy và ng rồi há»i:
- Äây là đạo thượng dụ. Các khanh thá» coi xem có chá»— nà o không ổn chăng?
Ba Äạt khom lưng đón lấy, cầm hai tay lên lá»›n tiếng Ä‘á»c:
"Phụng thiên thừa váºn, Hoà ng đế chiếu rằng:
"Tá»± Ä‘á»i xưa các báºc đế vương bình định thiên hạ Ä‘á»u trông và o sức lá»±c cá»§a quan quân. Khi bể lặng sóng yên là hạ lệnh ban sư, cho sÄ© tốt nghỉ ngÆ¡i. Những báºc trá»ng thần trấn thá»§ biên cương cÅ©ng cần được có ngà y hưu dưỡng yên vui.
Äó là thịnh Ä‘iển cá»§a quốc gia" Ba Äạt Ä‘á»c tá»›i đây dừng lại, các đại thần lại má»™t phen tấm tắc khen ngợi, tán tụng đạo ngá»± chế hoà nh văn cá»§a Hoà ng thượng.
|
 |
|
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
àäàìàñ, ãâàðäèÿ, áàëëîâ, àðõèòåêòóðà, ìåëîäèè, íàòàëè, îáðàçåö, loc dinh ki hoi 142, loc dinh ky hoi 192, loc dinh ky hoi 231, loc dinh ky hoi 233, loc dinh ky kim dung, loc dinh ky kim dung 4vn, locdinhky hoi 172, locdinhky kimdung, ñóìêè, sưchùa giá»ivõ, ðåìîíò  |
| |