 |
|

03-08-2008, 08:00 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
|
|
TRƯỜNG KIẾM TÆ¯Æ NG TƯ
Hồi 36: Lang trung bá đạo
Tác giả: Trần Thanh Vân
Nguồn: Vnthuquan.net
Trong phòng tối om không thấy đèn đuốc gì.
Trác Minh Quân đẩy cá»a má»›i biết là không chốt bên trong.
Äối vá»›i những ngưá»i thân hoà i tuyệt há»c và từng trải giang hồ như Trác Minh Quân thì bất cứ thay đổi nà o dù nhá» cÅ©ng sinh cảnh giác.
Äứng bên cá»a nghe ngóng má»™t lúc, chỉ nghe tiếng thở Ä‘á»u và nhẹ cá»§a má»™t ngưá»i chà ng má»›i tháºn trong bước và o rồi vá»›i tay khép cá»a lại.
Lát sau đèn được thắp lên.
Má»™t ngưá»i nằm trên giưá»ng, chÃnh là Thúy Liên.
Cô ta Ä‘ang ngá»§, hÆ¡i thở nhẹ và đá»u, mái tóc Ä‘en mượt lòa xòa quanh gối, cánh tay trắng muốt lá»™ ra ngoà i chăn.
Trác Minh Quân đứng nhìn Thúy Liên má»™t lúc, trong lòng chợt trà o lên lòng xót thương, đồng thá»i có cả sá»± ngượng ngùng.
Chà ng đến cháºu nước rá»a sạch bà n tay vấy máu, sau đó bước tá»›i gần Thúy Liên Ä‘ang ngá»§, ngồi xuống mép giưá»ng tá»± nhá»§ :
- “Như váºy là Thúy Liên đã biết trước mình sẽ đến đây. Xem ra cô ta có ý định hiến thân...â€
Mặc dù Ä‘iá»u đó đối vá»›i Trác Minh Quân không bất ngá», nhưng lúc nà y chà ng lại trở nên do dá»±.
Trước đây, tuy có đến kỹ viện, kết giao vá»›i mấy cô ở thanh lâu nhưng chỉ là giao du trên hình thức cầm ca thi phú váºy thôi, không có nhu cầu vá» dục vá»ng, vì thế bây giá» chà ng vẫn là má»™t nam tá» còn đồng thân.
Lúc nà y đứng trước việc hiến thân và chiếm hữu con ngưá»i có vẻ ngoà i phong lưu nà y bá»—ng thấy băn khoăn.
Những cô nương thuá»™c loại phong trần vốn quen tiếp xúc vá»›i nam nhân, chai sạn vá»›i chuyện gió trăng, không còn sá»± bẽn lẽn như thế, có chăng chỉ là giả tạo mà thôi, chẳng khó gì mà không nháºn ra.
Trác Minh Quân biết rằng Thúy Liên tuy phải và o chốn thanh lâu nhưng cho tới nay vẫn giữ được tiết tháo.
Chà ng băn khoăn chÃnh vì Ä‘iá»u đó.
Má»™t lúc sau Trác Minh Quân nhẹ nhà ng sá»a lại mái tóc cho Thúy Liên, tuy rất nhẹ nhưng cÅ©ng là m cô ta cá»±a mình rồi mở mắt ra.
Cô ta à má»™t tiếng nhổm ngưá»i lên há»i :
- Tướng công vỠrồi sao?
Chợt thấy bá»™ ngá»±c mình hÆ¡i lá»™ ra, Thúy Liên đỠá»ng mặt kéo chăn đắp lại.
Thấy Trác Minh Quân nhìn mình đăm đắm, cô ta khẽ mắng yêu :
- Tướng công... tháºt xấu.
Không biết Ä‘ang nghÄ© gì, tá»± nhiên mặt cô ta đỠbừng đến táºn mang tai, cúi thấp đầu xuống...
Trác Minh Quân đưa tay sỠvà o đôi má nóng ran của thiếu nữ.
Thúy Liên cà ng cúi xuống thấp hơn.
Má»™t lúc sau Trác Minh Quân khẽ há»i :
- Thúy Liên. Nà ng đã nghĩ kỹ chưa?
Thúy Liên gáºt đầu, từ từ ngẩng lên, ánh mắt nhìn Trác Minh Quân trở nên bạo dạn dần.
Một lúc sau cô thì thà o nói :
- Äêm khuya rồi... sương lạnh... chà ng và o đây vá»›i thiếp Ä‘i.
Trác Minh Quân thấy tim mình Ä‘áºp rá»™n lên gáºt đầu nói :
- Thôi được. Trác Minh Quân nà y ná»a Ä‘á»i du hÃ, coi như hôm nay tìm được chá»— dừng chân. Nà ng cứ yên tâm, sau nà y ta sẽ đối vá»›i nà ng tháºt tốt.
Lát sau đèn phụt tắt.
Bên ngoà i trá»i rả rÃch mưa.
* * * * *
Trá»i chưa sáng hẳn. Không gian vẫn còn bao phá»§ má»™t mà n sương xám.
Quách Thái Linh thức dáºy từ rất sá»›m.
Thá»±c ra nói rằng thức dáºy là không đúng, vì suốt đêm nà ng không chợp mắt, chỉ qua má»™t đêm mà đôi mắt quầng thâm.
Sau khi Trác Minh Quân Ä‘i rồi, nà ng nghÄ© đến Khấu Anh Kiệt vá»›i lòng nhá»› thương và ân háºn không nguôi.
Quách Thái Linh quyết định cần phải tìm chà ng thổ lá»™ hết những Ä‘iá»u chất chứa trong lòng, để chà ng hiểu và tha thứ, lúc đó má»›i mong nhẹ nhõm phần nà o.
Nà ng chợt nháºn ra rằng mình không thể ở lại đây thêm má»™t ngà y nà o nữa, phải láºp tức rá»i khá»i đây, Ä‘uổi theo chà ng.
Nhưng biết tìm ở đâu?
Nà ng nhá»› rằng Trác Minh Quân có nói qua vá» hà nh tÃch cá»§a chà ng nhưng lúc đó không tiện há»i rõ.
Nhưng bây giỠđã quyết tâm Ä‘i tìm, váºy cần phải há»i lại Trác Minh Quân.
Quách Thái Linh khoác thêm má»™t chiếc áo lông chồn, đội mÅ© lên rồi mở cá»a bước ra hà nh lang.
Gió sá»›m thổi và o mặt lạnh buốt khiến nà ng nổi da gà , hải kéo áo trùm kÃn cổ nhưng vẫn co ro vì lạnh.
Khi kéo mÅ© thấp xuống, nà ng chợt nháºn ra trán mình hâm hấp sốt thì rất kinh hãi biết rằng mình đã cảm bệnh.
Nà ng dựa và o cột hiên nghỉ một lúc trong lòng bối rối không biết nên là m gì.
Äã nhiá»u năm qua, nà ng gần như chưa gặp phải chứng bệnh nà o đáng kể. Bây giá» chẳng lẽ quay lại?
Nà ng đang tần ngần thì chợt thấy tên chưởng quầy đội ô đi tới.
Thấy Quách Thái Linh đứng dá»±a cá»™t ở hà nh lang, hắn vá»™i bước đến gần, nhìn nà ng má»™t lúc rồi lo lắng há»i :
- Quách đại tiểu thư đó ư? Äi đâu bây giá» mà nhợt nhạt thế? Không chừng đại tiểu thư đã cảm bệnh rồi đó.
Quách Thái Linh lắc đầu nói :
- Không Ä‘i đâu cả. Ta chỉ há»i ngưá»i má»™t câu...
Tên chưởng quầy cúi mình nhã nhặn nói :
- Äại tiểu thư há»i gì xin cho biết.
- Vị khách nhân hỠTrác hôm qua trú ở phòng nà o?
- À. Vi đó trú ở phòng đầu tiên dãy nhà phÃa đông viện. Äể hạ nhân đưa đại tiểu thư Ä‘i...
Quách Thái Linh xua tay :
- Khá»i cần. Ngưá»i cứ là m việc cá»§a ngưá»i ta Ä‘i má»™t mình cÅ©ng được.
Hắn nhìn Quách Thái Linh ra vẻ ái ngại :
- Äại tiểu thư bị bệnh rồi...
Quách Thái Linh không để ý, theo hướng chỉ của tên chưởng quầy. Rẽ qua hai hà nh lang thì đến dãy nhà ở đông viện.
Nà ng đứng dưới mái hiên nhìn sang đã thấy ngay căn phòng đầu tiên, chỉ cách một tiểu viện.
Quách Thái Linh định đội mưa à o sang thì chợt thấy cá»a phòng mở ra rồi từ trong phòng má»™t nữ nhân tay cầm ô Ä‘i ra khá»i phòng.
Quách Thái Linh liá»n dừng lại ngay.
Nữ nhân đó còn trẻ, khá xinh, mái tóc hÆ¡i rối, miệng cưá»i tươi tắn, má»™t tay xách dù, tay kia kéo quần lên cho khá»i ướt, không theo hà nh lang mà bước giữa sân Ä‘i vá» phÃa tiá»n viện.
Do hiếu kỳ, Quách Thái Linh chăm chú nhìn theo.
Äến trung viện, nữ nhân rẽ phải, qua má»™t cánh cá»a hình vòm, trên cá»a đỠmấy chữ: Äồng Tước thanh lâu.
Quách Thái Linh kinh dị nghĩ thầm :
- “Thì ra cô ấy là kỹ nữ. Nhưng có chuyện gì váºy chứ? Rõ rằng cô ta vừa ở trong phòng cá»§a Trác Minh Quân Ä‘i ra mà ...â€
Căn cứ và o dáng vẻ như vừa rồi thì nữ nhân đó đã ngủ lại đêm trong phòng của Trác Minh Quân.
NghÄ© thế Quách Thái Linh chợt nảy sinh lòng ác cảm vá»›i con ngưá»i có vẻ ngoà i hà o hoa đó bÄ©u môi tá»± nhá»§ :
- “Ngưá»i ta đồn rằng Trác tiểu thái tuế là má»™t kẻ phong lưu phóng đãng, thì ra lá»i đồn không saiâ€.
Thế là nà ng bỠngay ý định đến gặp chà ng.
Nhưng lúc đó chợt thấy Trác Minh Quân bước ra khá»i phòng.
Chà ng đi rất nhanh, vượt qua tiểu viện sang mái hiên chỗ Quách Thái Linh đang đứng.
Nhìn thấy nà ng, Trác Minh Quân tỠra mừng rỡ, lại có phần lúng túng ngượng ngùng.
Quách Thái Linh là m như không quen biết quay ngưá»i bá» Ä‘i.
Trác Minh Quân vá»™i vượt lên há»i :
- Chẳng phải là Quách cô nương đó sao?
Quách Thái Linh dừng lại, chợt cảm thấy mặt tối sầm, loạng choạng chực ngã.
Trác Minh Quân hốt hoảng bước nhanh tá»›i đỡ lấy nà ng há»i :
- Cô nương sao thế?
Quách Thái Linh lắc đầu nói :
- Không sao! Tôi hơi mệt.
Trác Minh Quân nhìn và o mặt nà ng lo lắng nói :
- Cô nương bị cảm bệnh rồi. Trá»i mưa gió thế nà y mà đi đâu chứ? Xin và o phòng tại hạ nghỉ tạm má»™t chút.
Quách Thái Linh lắc đầu từ chối :
- Không dám phiá»n đến huynh đâu. Buông ra tôi tá»± Ä‘i được.
Trác Minh Quân đà nh buông nà ng ra nhưng chặn đưá»ng nói :
- Phòng tại hạ ở ngay đây, cô nương hãy và o đó uống má»™t chén trà nóng cho đỡ má»™t chút rồi vá». Gió to thế nà y mà đi đâu chứ?
Quách Thái Linh ngẫm nghĩ một lúc cuối cùng đồng ý.
Hai ngưá»i lại băng qua tiểu viện.
Má»i khác ngồi xong, Trác Minh Quân láºp tức Ä‘i pha trà .
Quách Thái Linh nói :
- Tôi vốn định phiá»n Trác huynh má»™t việc...
Trác Minh Quân đặt trước mặt Quách Thái Linh một chén trà còn bốc khói nói :
- Cô nương cứ uống nước và o cho ấm ngưá»i đã, chuyện gì nói sau.
- Cảm ơn.
Chá» nà ng nhấp má»™t ngụm, Trác Minh Quân má»›i há»i :
- Cô nương muốn há»i tại hạ chuyện gì váºy?
Quách Thái Linh đặt tách trà xuống nói ngay và o vấn đỠ:
- Tôi muốn há»i tin tức cá»§a Khấu Anh Kiệt.
Trác Minh Quân tá» vẻ ngáºp ngừng :
- Tôi... tôi chỉ nghe phong thanh rằng hình như Khấu lão đệ Ä‘i lên Miá»n bắc.
Quách Thái Linh há»i :
- Trác huynh có biết cụ thể nơi nà o không?
Trác Minh Quân tỠra bối rối :
- Cái đó tôi cũng không rõ...
Ngay sau đó chà ng liá»n trở nên cương quyết nói :
- Nhưng cô nương cứ yên tâm, tôi sẽ Ä‘i há»i xem. Nếu quả tháºt Khấu lão đệ là vị kỳ hiệp Kim lý ngư như lá»i đồn thì nhất định sẽ biết được tin tức cụ thể.
Quách Thái Linh lạnh lùng nói :
- Thôi được. Tôi sẽ tá»± Ä‘i há»i lấy.
- Cô nương định tìm Khấu lão đệ ngay bây giỠsao?
Quách Thái Linh gáºt đầu :
- Tôi phải gặp được huynh ấy mới yên tâm.
- Nhưng cô nương đang bệnh mà ?
- Không sao. Hôm nay nghỉ một ngà y mai sẽ đỡ ngay thôi.
Trác Minh Quân tỠra quan tâm nói :
- Sao cô nương không tÄ©nh dưỡng cho là nh hẳn bệnh rồi Ä‘i có hÆ¡n không? Tôi cÅ©ng muốn tìm Khấu lão đệ. Trong thá»i gian cô nương Ä‘iá»u trị, tôi sẽ há»i kỹ thêm tin tức, sau đó chúng ta sẽ Ä‘i tìm.
Quách Thái Linh từ chối ngay :
- TÃnh tôi quen hà nh động má»™t mình, hÆ¡n nữa đây là việc riêng, không dám phiá»n Trác huynh đâu.
Trác Minh Quân ngạc nhiên nghĩ bụng :
- “Cô nương nà y sao thế? Má»›i tối hôm qua như thế, sáng nay đã thay đổi hẳn Ä‘i, trở nên khách sáo lạnh lùng như khách lạ váºy? Vì sao cô ta từ chối nhiệt tâm cá»§a mình chứ?â€
NghÄ© tá»›i đó chợt há»i :
- Nhưng hôm qua cô nương có ý định trừng trị tên Lý Khoái Äao mà ? Bây giá» thì sao?
Quách Thái Linh gáºt đầu :
- Không sai. Chẳng những Từ Hữu NghÄ©a mà còn bá»n lâu la ở Äồng Tước thanh lâu nữa.
Nà ng nhìn thẳng và o mặt đối phương há»i :
- Trác huynh có ý kiến gì không?
Trác Minh Quân đáp :
- Tháºt ra vá» vấn đỠnà y tôi cÅ©ng có chá»§ ý...
Quách Thái Linh truy vấn :
- Huynh nói rõ ra xem.
Trác Minh Quân trầm ngâm nói :
- Không giấu gì cô nương tôi đã đánh trá»ng thương Từ Hữu NghÄ©a, má»™t tên chuyên bức ép những cô nương ngây thá» mà và o nhà thổ bán mình. Chắc rằng hắn không sống qua nổi ngà y hôm nay đâu. Nhân chuyện đó, giữa tôi vá»›i Lý Khoái Äao khó tránh khá»i má»™t cuá»™c đối đầu. Tôi có ý định kết hợp vá»›i cô nương đối phó vá»›i chúng, nhưng nay chỉ e khó mà thá»±c hiện.
Quách Thái Linh cưá»i nhạt nói :
- Nếu đúng như lá»i huynh thì có lẽ tôi bị hoa mắt rồi.
Trác Minh Quân ngạc nhiên há»i :
- Cô nương nói váºy là có ý gì?
Quách Thái Linh hừ một tiếng nói :
- Mới rồi ngay ở đây tôi gặp một cô nương từ phòng của Trác huynh đi ra.
Chắc Trác huynh không quen biết cô ta chứ?
Trác Minh Quân chợt đỠbừng mặt lên.
Quách Thái Linh chăm chú nhìn đối phương chá» nghe trả lá»i.
Trác Minh Quân vốn không biết nói dối.
Nhưng chuyện tối qua, biết mở miệng ăn nói thế nà o vá»›i ngưá»i ta, nhất là ngưá»i đó lại là nữ nhân?
Chà ng lúng túng như gà mắc tóc, chỉ háºn không có má»™t lá»— để chui xuống.
Quách Thái Linh cưá»i nhạt há»i :
- Trác huynh thừa nháºn là không biết cô ta hay không muốn trả lá»i?
Rồi bĩu môi nói :
- Mà thôi váºy. Việc đó không liên quan gì đến tôi. Chẳng qua chỉ do hiếu kỳ nên há»i váºy thôi.
Trác Minh Quân cưá»i khổ nói :
- Cô nương hiểu sai ý tại hạ rồi. Chuyện nà y... nói vá»›i cô nương cÅ©ng không khó. Chỉ xin cô nương đừng cưá»i...
Quách Thái Linh ngắt lá»i :
- Còn phải xem chuyện đó có đáng cưá»i không đã.
Trác Minh Quân thở dà i nói :
- Cô nương đó tên là Thúy Liên. Lúc ở Tần Châu chúng tôi có quen biết nhau, nhưng chỉ giới hạn trong việc giao du cầm ca thi phú. Không ngỠsau đó cô ta bị tên thổ hà o ác bá Từ Hữu Nghĩa bức ép và o kỹ viện.
Quách Thái Linh gáºt đầu, tiếp tục lắng nghe.
Trác Minh Quân lại kể :
- Cô ấy tuy là kỹ nữ phong trần nhưng biết giữ mình thanh bạch. Từ Thấy và Lý Khoái Äao buá»™c Thúy Liên tiếp khách nhưng cô ấy kiên quyết từ chối. Nhưng đã đầu thân và o kỹ viện, chuyện ấy chỉ là sá»›m muá»™n mà thôi. Äang chưa biết xá» trà thế nà o thì gặp tại hạ. Cuá»™c xung đột vá»›i Từ hữu NghÄ©a chÃnh là do cô ấy mà ra...
Quách Thái Linh công phẫn nói :
- Thì ra là váºy. Lý Khoái Äao và Từ Thất đúng là gan lá»›n bằng trá»i. Quân nà y chẳng còn vương pháp là gì nữa. Tôi nhất định ngà y mai khởi hà nh nhưng nay đã dÃnh đến chuyện nà y, không thể bá» mặc được.
Trác Minh Quân ngáºp ngừng nói :
- Nhưng tôi thấy tình trạng cô nương không được khá»e. Xem ra bệnh tình không nhẹ đâu. Thế nà o cÅ©ng phải Ä‘iá»u trị cho là nh bệnh đã rồi chuyện gì sẽ nói sau.
Quách Thái Linh gáºt đầu nói :
- Tôi biết cách tự lo cho mình.
Nói xong đứng lên nhưng mặt mũi tối sầm đà nh ngồi xuống ghế.
Trác Minh Quân hốt hoảng chạy tới đỡ lấy nà ng.
Quách Thái Linh yếu ớt nói :
- Không sao. Tôi... tự đi được mà .
Nà ng cắn răng cố chống chá»i lại vá»›i căn bệnh, cuối cùng đứng lên được, nhìn Trác Quân Minh gáºt đầu nói :
- Tôi đi đây.
Trác Quân Minh nhìn nà ng, trong lòng thương cảm vô hạn, nhưng biết tÃnh khà ngoan cưá»ng ương bướng cá»§a Quách Thái Linh nên không dám nói gì.
Mấy năm qua, chà ng đã nặng lòng với Quách Thái Linh, coi đó là nữ nhân lý tưởng, quyết tâm lấy nà ng là m vợ.
Thế nhưng thế sự biến thiên.
Từ đây nà y ra một thiếu niên tuấn tú tà i hoa Khấu Anh Kiệt.
Qua và i lần giao tiếp, trá»ng vì đức, mến vì tà i mà Trác Quân Minh đã thá»±c tâm giao kết bằng hữu vá»›i thiếu niên nà y.
Tuy Khấu Anh Kiệt không bà y tá» ná»—i lòng mình nhưng vá»›i tình cảnh cá»§a hai ngưá»i cả vá» sắc tà i và quan hệ, Trác Quân Minh nháºn ra rằng Khấu Anh Kiệt và Quách Thái Linh là má»™t đôi trá»i xe đất tạo.
Vì tình bằng hữu, và cÅ©ng vì ngưá»i tình trong má»™ng, chà ng đà nh nén Ä‘au thương từ bá» niá»m hoà i bão ấp á»§ trong lòng để tác thà nh cho đôi lứa xứng duyên đó.
Nay nhìn Quách Thái Linh gầy ốm bệnh hoạn như thế, trong lòng Trác Quân Minh trà o lên ná»—i xót thương vô hạn, muốn trải lòng ra giúp nà ng như giúp má»™t ngưá»i thương yêu nhất, như má»™t tiểu muá»™i cá»§a mình.
Nhưng vá»›i bản tÃnh cá»§a nà ng và tình cảnh cá»§a mình lúc ấy, Trác Quân Minh không thể biểu lá»™ ra bằng hà nh động được.
Tháºm chà dùng lá»i nói để biểu thị sá»± quan tâm, chà ng cÅ©ng không dám.
Trác Quân Minh chỉ đà nh lẳng lặng nhìn theo.
Má»›i Ä‘i má»™t quãng, Quách Thái Linh chợt bước quay lại, chừng như muốn nói Ä‘iá»u gì.
Trác Quân Minh vá»™i bước đến gần há»i :
- Quách cô nương, có cần gì không?
Quách Thái Linh nói :
- Trác huynh, việc liên quan đến nữ hà i tỠđó, lá»i huynh nói Ä‘á»u là sá»± tháºt cả chứ?
Trác Quân Minh há»i :
- Cô nương nói vỠThúy Liên phải không?
- Thúy Liên hay tên gì thì tôi không cần biết. Äó chÃnh là cô nương vừa ra khá»i phòng Trác huynh lúc sáng ấy.
Trác Quân Minh đáp :
- Cô ấy tên là Tần Quân Nghi, Thúy Liên chỉ là hiệu xưng mà thôi, cứ cho là tên giả cũng được...
Quách Thái Linh sốt ruá»™t ngắt lá»i :
- Cái đó tôi không cần biết. Nhưng đúng là cô ta đã cố giữ mình thanh bạch, phản kháng lại bá»n Lý Khoái Äao chứ?
Trác Quân Minh gáºt đầu :
- Äúng thế, nhưng cô nương há»i là m gì?
Quách Thái Linh không trả lá»i, há»i tiếp :
- Cô ấy đối với huynh thế nà o?
- Cái đó...
Trác Quân Minh ngáºp ngừng má»™t lúc rồi gáºt đầu nói :
- Äối vá»›i tôi rất tốt.
- Còn huynh?
- Tại hạ thế nà o?
- Huynh đối với cô ta có tốt không?
Trác Quân Minh lại trở nên lúng túng :
- Tại hạ...
Quách Thái Linh nghiêm giá»ng :
- Sao huynh không trả lá»i Ä‘i?
Trác Quân Minh thở dà i nói :
- Ãt ra thì tôi không có gì giấu giếm cô ta. Có thể nói tình cảm đó là chân thá»±c.
Quách Thái Linh gáºt đầu nói :
- Thế thì được. Nếu cô ta là nữ nhân đáng thương như váºy thì mong huynh đừng phụ cô ta. Huynh đã nguyện ý cứu cô ta khá»i vÅ©ng bùn nhÆ¡ nhá»›p ấy, cÅ©ng nên trở thà nh chá»— dá»±a cho cô ấy suốt Ä‘á»i.
Nói xong quay ngưá»i bước Ä‘i.
Trác Quân Minh sững sỠnhìn theo.
Không biết qua bao lâu, cảm thấy ngưá»i lạnh buốt, chà ng cúi xuống nhìn má»›i thấy áo quần ướt sÅ©ng, khẽ buông tiếng thở dà i rồi quay vá» phòng.
* * * * *
Vá» tá»›i phòng, Quách Thái Linh lấy khăn lau khô tóc tai mặt mÅ©i rồi lên giưá»ng nằm kéo chăn đắp kÃn lại.
Ngưá»i nà ng khi nóng ran, khi lạnh ngắt, đầu Ä‘au như búa bổ, mệt má»i rã rá»i không còn chút sức lá»±c nà o.
Nằm trong chăn một lúc, mồ hôi vã ra, nà ng cảm thấy đỡ được một phần.
Nghĩ đến Khấu Anh Kiệt, nà ng nhớ lại sự việc vừa xảy ra.
Nói thá»±c lòng, tuy không thÃch kiểu ngưá»i phóng đãng như Trác Quân Minh, nhưng chà ng vẫn để lại nhiá»u ấn tượng đối vá»›i nà ng.
Theo nháºn xét cá»§a Quách Thái Linh thì tuy vị “Trác tiểu thái tuế†sống phóng túng nhưng chân thá»±c, vị tha và khá cao thượng.
Vá» võ công và nhân phẩm, nếu Ä‘em so vá»›i hai vị sư huynh thì Trác Quân Minh cao hÆ¡n rất nhiá»u.
Trác Quân Minh thầm yêu Quách Thái Linh, cái đó là m sao nà ng không biết?
Có thể chà ng không hợp ý nà ng nhưng sẽ là đối tượng mà nà ng còn nghiên cứu thêm, nếu như không có sá»± xuất hiện cá»§a Khấu Anh Kiệt, nhất là trong thá»i gian gần đây, nà ng không ngừng day dứt vì chà ng.
Äang nằm nghÄ© ngợi miên man, bá»—ng ngoà i phòng có tiếng gõ cá»a.
Quách Thái Linh láºt chăn ngồi dáºy há»i :
- Ai đấy?
Tiếng trả lá»i :
- Tôi đây.
Quách Thái Linh nháºn ra giá»ng cá»§a tên gia nhân, liá»n há»i :
- Quách Thuáºn. Có việc gì thế?
Tên gia nhân đáp :
- Äại tiểu thư, có Phà đại phu đến châm cứu.
Quách Thái Linh cuốn chăn, sá»a sang lại y phục rồi nói :
- Và o đi.
Cá»a mở, Quách Thuáºn dẫn theo má»™t lão lang trung tóc đốm bạc, vai mang hòm thuốc bước và o.
Quách Thái Linh vốn đã biết vị “Phà thần châm†nà y.
Quách Thái Linh há»i :
- Là m sao ngươi biết ta bị ốm?
Quách Thuáºn đáp :
- Tiểu nhân thấy thần sắc Äại tiểu thư không được bình thưá»ng, định Ä‘i má»i lang trung thì vừa hay có vị Phà đại phu tá»›i.
Phà lão đầu nhìn Quách Thái Linh rồi kinh ngạc thốt lên :
- Äại tiểu thư là m sao lại dầm mưa để ướt hết thế nà y?
Quách Thái Linh không muốn nhiá»u lá»i, gáºt đầu nói :
- Tôi thấy trong ngưá»i không được khá»e, sốt cao. Äại phu xem là m sao giảm bá»›t sốt Ä‘i được không?
Phà lão đầu cưá»i đáp :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là được rồi. Lão châm và i mÅ©i là hạ sốt ngay.
- Váºy thì là m Ä‘i.
Phà lão đầu sai Quách Thuáºn đóng cá»a lại, đặt há»™p đồ nghá» xuống bà n mở ra lấy bá»™ ngân châm, trên mặt hiện nụ cưá»i bà hiểm.
Lão vừa phụng mệnh Lý Khoái Äao tá»›i đây, mượn cá»› trị bệnh mà dùng thá»§ Ä‘oạn ám toán Quách Thái Linh.
Vì có ý đồ bất chÃnh nên lão lo rằng bị phát hiện.
Nhưng lúc nà y thấy đối phương hoà n toà n tin tưởng, vừa nhìn qua thần sắc biết Quách Thái Linh đã quá suy nhược, chÃnh là cÆ¡ há»™i rất tốt để thá»±c hiện ý đồ.
Lão lấy bảy mÅ©i ngân châm bước tá»›i đứng bên giưá»ng.
Quách Thái Linh đã nhắm mắt lại chỠđại phu trị bệnh.
Nhưng thấy qua má»™t lúc khá lâu mà Phà lão đầu vẫn chưa động thá»§ thì liá»n mở mắt ra há»i :
- Sao đại phu chưa bắt đầu đi?
Phà lão đầu cưá»i “hắc hắc†đáp :
- Cô nương sốt rất cao. Äó là do nhiá»…m phải phong hà n. Chỉ cần mấy mÅ©i châm là hạ sốt. Nhưng vì cô nương chưa từng châm lần nà o nên khá Ä‘au, hãy cố chịu đựng má»™t chút.
Quách Thái Linh gáºt đầu cúi xuống, châm và o ba chá»— huyệt đạo “Túc Tam Lýâ€, “Hợp Cốc†và “Thái Nguyênâ€.
Tuy bệnh tình khá nặng, lại sốt cao nhưng Quách Thái Linh có võ công thâm háºu, chỉ là hà n khà thâm nháºp, kết hợp vá»›i cÆ¡ thể suy nhược mà không đả thông được kinh mạch mà yếu như thế.
ÄÆ°á»£c khai thông ba huyệt mạch, nà ng láºp tức thấy trong ngưá»i thông sướng, mồ hôi toát ra, đầu nhẹ hẳn Ä‘i.
Nà ng mở mắt nhìn Phà lão đầu tỠý cám ơn.
Ba mÅ©i châm đầu tiên chỉ là thá»§ pháp thông thưá»ng để gây tÃn nhiệm, bốn mÅ©i châm còn lại má»›i là nhiệm vụ trá»ng yếu cá»§a lão tá»›i đây.
Bốn mÅ©i đó gá»i là “Tứ Tượng Không Tuyệt Äoạn Mệnh châmâ€, khi đã châm và o ngưá»i xong, tùy theo thá»§ pháp nặng nhẹ mà ngưá»i bị châm sẽ bị tê, ngất hoặc chết.
Nhưng má»™t tên thầy lang mạt hạng như Phà lão đầu thì là m sao mà hiểu được rằng má»™t ngưá»i có võ công thâm háºu như Quách Thái Linh, tác động và o huyệt đạo thì là m sao mà lừa được?
Äó là sai lầm chết ngưá»i cá»§a lão.
Tuy trá»ng bệnh nhưng Quách Thái Linh vẫn rất cảnh giác, nhất là vá»›i má»™t ngưá»i có vẻ mặt gian giảo như Phà lão đầu.
Ở vùng Cam Túc nà y lang trung không Ãt, mà lão há» Phà nà y đã không phải là thầy thuốc giá»i, cÅ©ng chưa bao giá» có tiếng là “lương y như từ mẫuâ€.
Quách Thái Linh không tinh thông y lý, nhưng lại hiểu rất rõ tác dụng của một trăm ba mươi sáu huyệt đạo lớn nhỠtrên cơ thể.
Phà lão đầu rút ba mũi châm cũ ra. Mắt lão chợt ánh lên tia tà n độc.
Quách Thái Linh nháºn ra biểu hiện rất nhá» nà y, chợt động tâm linh.
Phà lão đầu liếc nhìn Quách Thái Linh rồi đưa tay ấn và o bốn đại huyệt “Du Phá»§â€, “Khà Há»™â€, “Vân Mônâ€, “Thán Trungâ€.
Trong y thuáºt gá»i đó là “Tứ tượng trung cá»±câ€.
Ấn tay tìm huyệt xong, Phà lão đầu từ từ dùng châm cắm xuống.
Äá»™t nhiên Quách Thái Linh báºt dáºy, chá»™p lấy Uyển mạch cá»§a lão lang băm.
Phà lão đầu thất kinh, cố sức ấn mạnh ngân châm và o huyệt mạch đối phương, nhưng với sức trói gà không chặt của lão thì là m sao thắng được Quách Thái Linh?
Chỉ một lúc, trên mặt Phà lão đầu mồ hôi chảy ròng ròng.
Tuy váºy, bản tÃnh vốn ngoan cố, tay trái Ä‘ang cầm ba mÅ©i ngân châm, lão lấy hết sức cắm tá»›i huyệt “Tâm khảm†đối phương.
Nhưng mÅ©i kim chưa kịp chạm tá»›i ngưá»i Quách Thái Linh thì cổ tay trái cÅ©ng bị chá»™p cứng, phút chốc toà n thân má»m nhÅ©n Ä‘i ngã ngồi xuống đất.
Quách Thuáºn hốt hoảng chạy và o, thấy Phà lão đầu đã bị khống chế huyệt đạo má»›i yên tâm, trừng mắt nhìn lão quát :
- Lão tặc...
Quách Thái Linh đưa mắt ra hiệu cho hắn lùi ra.
Phà lão đầu biết mình đã bị điểm huyệt, nhưng không biết là m gì được, chỉ đà nh giương đôi mắt nhìn đối phương.
Quách Thái Linh ngồi dáºy, tay vẫn giữ Uyển mạch Phà lão đầu bóp mạnh há»i :
- Lão lang băm kia. Ta với ngươi vô oán vô cừu, sao ngươi lợi dụng chữa bệnh để ám toán hại ta?
Nhìn hai luồng mắt rá»±c lá»a chiếu và o mình, Phà lão đầu run lên, mặt xám ngắt, mồ hôi toát ra từng giá»t lá»›n.
Quách Thái Linh rÃt lên :
- Nói mau. Ai sai ngươi tới ám toán ta?
Phà lão đầu sợ hãi kêu la :
- Xin Äại tiểu thư tha mạng. Xin Äại tiểu thư tha mạng.
Quách Thái Linh “Hừ†một tiếng nói :
- Ngươi là m theo lệnh của ai? Lão lang băm. Nói nhanh, nếu không đừng trách ta độc ác.
Phà lão đầu cố nhổm Ä‘Ãt lên nói :
- Dạ... không phải thế đâu. Lão há»§ là m thế... để trÃch huyết thôi, chứ không có ý đồ gì khác.
Giá»ng Quách Thái Linh đầy Ä‘e dá»a :
- Bây giỠmà ngươi còn dám chối quanh nữa sao?
Nói xong bóp mạnh tay là m lão lang Ä‘au quá quỳ má»p xuống.
Quách Thái Linh trừng mắt quát :
- Nếu không nói tháºt, ta sẽ bóp nát cánh tay nà y ngay.
Phà lão đầu biết đối phương không nói đùa.
Quách Thái Linh chỉ má»›i hÆ¡i xiết và o đã khiến lão ta Ä‘au táºn tâm phế, tin rằng cổ tay bị bóp nát bất cứ lúc nà o cô ta muốn.
Lão rối rÃt van xin :
- Tiểu lão nhi không dám. Xin Äại tiểu thư tha mạng.
- Váºy thì nói Ä‘i. Kẻ nà o sai ngươi tá»›i đây? Lý Khoái Äao hay Lưu thá»t?
Phà lão đầu gáºt đầu đáp :
- Là ... Lý Khoái Äao, cả Lưu thá»t nữa. Tên nà o cÅ©ng có phần.
- ÄÆ°á»£c lắm.
Ãnh mắt Quách Thái Linh chợt long lên, nói tiếp :
- Hai tên khốn kiếp đó thừa lúc ta Ä‘au ốm, láºp mưu ám toán... Xem ra không tha được các ngươi rồi.
Nghe hai tiếng “các ngươiâ€, Phà lão đầu run lên, cuống quýt nói :
- Äại tiểu thư. Tiểu lão nhi chỉ buá»™c phải là m theo lệnh chúng thôi. Lý đại chưởng quầy là ngưá»i rất độc ác, tôi đâu dám không tuân lệnh? Nếu chống lại hắn không những tiểu lão nhi mà còn liên lụy đến vợ con... Xin Äại tiểu thư nhón tay là m phúc tha mạng, lần sau tiểu lão nhi không dám thế nữa...
Quách Thái Linh lạnh lùng nói :
- Không đơn giản thế đâu.
Nói xong phất mạnh tay đẩy lão ta ngã giúi xuống ná»n nhà .
- Bây giá» nghe ta há»i đây: Vì sao chúng muốn hại ta?
Phà lão đầu bò lên đáp :
- Cái đó... tôi không biết. Nghe nói Từ Thất gia bị tướng công há» Trác đánh trá»ng thương tháºp tá» nhất sinh... Chúng cho rằng... Äại tiểu thư vá»›i vị há» Trác đó là đồng bá»n...
Quách Thái Linh há»i :
- Vì thế mà các ngươi hạ độc thủ?
Phà lão đầu hoảng hốt nói :
- Không không. Má»i chuyện là do chúng sắp xếp, tiểu lão nhi không có liên quan gì cả.
Nước mắt nước mũi lão chảy ra, phải dùng tay áo quệt đi rồi mới nói tiếp :
- Tiểu lão nhi dù có ăn phải gan hùm cÅ©ng không dám hạ thá»§ đối vá»›i Äại tiểu thư. Nhưng Lưu nhị đương gia truyá»n đạt mệnh lệnh cá»§a Lý đại đương gia, nói rằng nếu không nghe lá»i, chúng sẽ giết hết toà n gia nam phụ lão ấu...
Nói tới đó chợt khóc òa lên.
Lão giả bá»™ như váºy, nhưng khi ngồi lên đã ngầm váºn công, thấy huyệt mạch vẫn lưu thông bình thưá»ng, gân cốt vẫn còn nguyên, đã dá»± tÃnh sẵn kế hoạch tẩu thoát.
Quách Thái Linh nói :
- Lý Khoái Äao và Lưu thá»t là m thế là tá»± mình tìm chết. Ta nhất định sẽ không tha. Còn ngươi là má»™t lang trung, lẽ ra lấy tôn chỉ cứu nhân độ thế là m trá»ng, thế mà đánh mất lương tri, hùa theo kẻ ác, dùng nghá» y là m phương tiện giết ngưá»i, tá»™i ấy tháºt đáng chết, lẽ ra ta phải giết ngươi...
Phà lão đầu đứng lên chắp tay nói :
- Äá»™i Æ¡n Äại tiểu thư...
Nhưng vừa nói chưa dứt câu đà băng mình chạy ra cá»a.
Nà o ngỠmới được một bước, đã nghe Quách Thái Linh quát lên :
- Quay lại.
Liá»n đó lão bị chá»™p trúng lưng.
Quách Thái Linh đã đứng lên, nhấc bổng lão lang lên như con ngóe, ném phịch xuống ná»n nhà .
Phà lão đầu bị ném không nhẹ tà nà o, tối tăm mặt mÅ©i, ngưá»i Ä‘au ê ẩm, hồi lâu chưa bò lên nổi.
Quách Thái Linh cÅ©ng gieo mình ngồi xuống giưá»ng.
Vừa rồi được khai thông huyệt mạch nà ng đã tá»± váºn công, hồi phục lại mấy phần công lá»±c, nhưng sau má»™t trảo vừa rồi, nà ng lại mất Ä‘i má»™t phần chân khÃ.
Cuối cùng Phà lão đầu cũng bò lên được vừa chắp tay lạy vừa nói :
- Xin Äại tiểu thư tha mạng...
Quách Thái Linh lạnh lùng nói :
- Tha ngươi dá»… dà ng váºy sao? Ta sẽ không giết ngươi, nhưng lưu lại má»™t chút ký hiệu để sau nà y lấy đó là m gương, đừng dùng y thuáºt là m hại ngưá»i khác.
Dứt lá»i phất mạnh tay.
Không thấy trong tay Quách Thái Linh cầm dao kiếm hay váºt sắc nà o, thế mà nghe “Xoẹt†má»™t tiếng, Phà lão đầu láºp tức cảm thấy tay trái nhói lên.
Lão hốt hoảng nhìn xuống, mặt bá»—ng tái xanh, gà o lên như lÆ¡n bị chá»c tiết.
Thì ra khuỷu tay trái lão bị công phu thặng thừa “Tố Thủ công†là m nát vụn, ngay cả gân cốt cũng bị đứt.
Tuy còn giữ được cánh tay nguyên vẹn nhưng đã trở thà nh tà n phế.
Phà lão đầu vừa đau đớn vừa thương tâm suýt ngất đi.
Quách Thái Linh lạnh lùng nói :
- Äó là kết quả dà nh cho ai theo hùa vá»›i kẻ ác giết ngưá»i. Bây giỠđứng dáºy theo ta.
Dù sao thì tÃnh mạng và cánh tay phải còn nguyên, tức là còn kiếm ăn được, Phà lão đầu đâu dám kháng lệnh?
Lão khó nhá»c đứng lên há»i :
- Äại tiểu thư... Ä‘i đâu váºy?
- Dẫn ta đến gặp bá»n Lý Khoái Äao.
Nói xong bước đến tủ lấy chiếc áo lông chồn mặc và o, đội mũ xong khoát tay ra lệnh :
- Ngươi đi trước, ta sẽ theo sau một quãng. Nhớ đừng có chạy.
Phà lão đầu lầm lÅ©i bước ra cá»a.
|

03-08-2008, 08:03 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
|
|
TRƯỜNG KIẾM TÆ¯Æ NG TƯ
Hồi 37: Äánh dẹp bất bình
Tác giả: Trần Thanh Vân
Nguồn: Vnthuquan.net
Hai ngưá»i ra khá»i khu nhà trá», tá»›i trước hà nh lang rẽ sang tá» lâu.
Phà lão đầu đi trước, quay lại định nói gì thì nghe Quách Thái Linh ra lệnh :
- Không được quay lại. Cứ Ä‘i bình thưá»ng.
Hai ngưá»i vừa Ä‘i hết hà nh lang tá»›i trước tá»u lâu thì gặp má»™t tên tá»u bảo.
Thoạt nhìn thấy Quách Thái Linh, tên tá»u bảo vá»™i quay mình bá» chạy, định và o báo tin cho chá»§ nhân.
Quách Thái Linh nhón má»™t viên “Thiết liên tá»â€ lắc nhẹ cổ tay ném tá»›i.
Hạt “Thiết liên†tin ngay và o “ChÃ ÄÆ°á»ng huyệt†giữa lưng tên tá»u bảo là m hắn ngã sấp mặt xuống, nằm bất động.
Phà lão đầu thấy váºy sợ đến phát run.
Lão có nghe nói Ngá»c tiểu thư võ công siêu phà m, giá» má»›i tin là tháºt.
Không những võ công cao cưá»ng mà các huyệt mạch trên thân ngưá»i Ä‘á»u biết rõ còn hÆ¡n cả mình, thá»§ pháp dùng ám khà lại vô cùng chuẩn xác.
Hai ngưá»i không tá»›i cá»a chÃnh mà rẽ sang phÃa cá»a hông.
Phà lão đầu run rẩy nói :
- Xin Äại tiểu thư tha cho. Nếu Lưu nhị gia và Lý đại đương gia nhìn thấy, tiểu lão nhi ắt không toà n mạng.
Quách Thái Linh há»i :
- Lưu thá»t ở đâu?
- Dạ trong cá»a, nhìn sang bên phải thấy biển hiệu là ông ta ở đó.
- Thôi đi đi.
Phà lão đầu mừng như cha chết sống lại, chắp tay lạy nhanh một lạy rồi cắm đầu chạy biến.
Quách Thái Linh đỠmá»™t hÆ¡i chân khà rồi bước và o cá»a.
Hình như ở đây đã biết được tin tức nên nà ng đến đâu, khách nhân và bá»n tá»u bảo Ä‘á»u hốt hoảng tránh Ä‘i chá»— đó.
Äến trước má»™t tiểu sảnh, Quách Thái Linh gặp hai tên hán tá» má»™t cao má»™t thấp nhưng Ä‘á»u rất to lá»›n vạm vỡ chạy bổ tá»›i.
Tên cao lá»›n cầm má»™t thanh kiếm nguyên cả vá», còn tên thấp lùn Ä‘eo má»™t ngá»n trong côn.
Chắc rằng chúng đã bố trà sẵn, vì hai tên vừa nhác thấy Quách Thái Linh liá»n nhảy ra chặn đưá»ng.
Tên cao lá»›n cưá»i “hắc hắc†nói :
- Quách Äại tiểu thư. Chúng ta ngưỡng má»™ đại danh tiểu thư từ lâu. Nhưng đây là chá»— chúng ta bảo kê. Äại tiểu thư không có việc gì là m ở đây đâu, hãy vá» dưỡng bệnh Ä‘i.
Tên lùn máºp đưa chếch ngá»n côn lên, tiếp lá»i :
- Chà phải. Äây không phải là chá»— cho nữ nhân đến vui chÆ¡i đâu.
Nói xong phá lên cưá»i hô hô má»™t trà ng nghe rất khả ố.
Nhìn ánh mắt thì cả hai tên chẳng phải không sợ hãi.
Vùng nà y ai mà chẳng biết uy danh “Ngá»c Quan Âmâ€?
Chỉ là vì mệnh lệnh không thể không thi hà nh, hÆ¡n nữa còn coi thưá»ng đối phương Ä‘ang bệnh.
Quách Thái Linh sau khi đả thông kinh mạch, không còn sốt nữa, công lực đã khôi phục lại sáu bảy thà nh.
Với hai tên bảo kê vô danh tiểu tốt, nà ng có coi chúng ra gì?
Thấy chúng chặn đưá»ng, nà ng lui lại má»™t bước, má»™t tay tỳ và o lan can, mặt hiện sát cÆ¡, lạnh giá»ng nói :
- Các ngươi muốn chết hay sao? Mau tránh ra, nếu buộc ta xuất thủ thì các ngươi không còn mạng đâu.
Hai tên đưa mắt nhìn nhau.
Tên thấp lùn bá»—ng thét to má»™t tiếng, lao tá»›i vung ngá»n côn quét ngang hạ bà n Quách Thái Linh.
Xem ra thế côn của hắn cũng có chút uy lực.
Äồng thá»i trong lúc sấn tá»›i, trong tay trái hắn đã cầm sẵn má»™t ngá»n chá»§y thá»§ Ä‘ao đâm và o sưá»n phải Quách Thái Linh.
Tuy đó là một chiêu thăm dò, nhưng tỠra rất hiểm độc.
Quách Thái Linh “Hừ†má»™t tiếng, lách mình tránh ngá»n Ä‘ao rồi đưa hai ngón tay ra kẹp lấy ngá»n côn.
Tên lùn kinh hãi giáºt côn vá» nhưng không được, chá»§y Ä‘ao chuyển thế đâm ngược lên nách.
Tên cao lá»›n liá»n rút kiếm khá»i vá», tung mình nhảy tá»›i chém phạt xuống vai tả Quách Thái Linh.
Nà ng giáºt mạnh ngá»n côn là m tên lùn ngã dúi, dùng đầu côn gõ và o cổ tay cầm kiếm cá»§a tên kia.
Tất cả chỉ diễn ra trong một sát na.
Tên lùn bị mất đà , ngưá»i ngã dúi tá»›i bị Quách Thái Linh vung tả chưởng đánh bay qua lan can, Ä‘áºp ngưá»i và o mái ngói ngã xuống ngất Ä‘i.
Tên cao lá»›n tránh được ngá»n côn, lại múa kiếm chém và o lần nữa.
Hắn chỉ tránh được chiêu đầu, đâu thể tránh được chiêu thứ hai?
Chỉ thấy ngá»n côn lóe lên, tiếp đó nghe “Rắc†má»™t tiếng, tên cao lá»›n bị ngá»n côn đánh gãy cánh tay, thanh kiếm bay vút Ä‘i, mặt tái mét nhảy lùi lại.
Quách Thái Linh vứt côn Ä‘i, lạnh giá»ng.
- Ta vừa nói nếu xuất thá»§ thì các ngươi không còn mạng. Nhưng nghÄ© tình các ngươi chỉ là m thân trâu ngá»±a cho Lý Khoái Äao và Lưu thá»t nên tạm tha cho. Nếu sau nà y còn cáºy thế là m cà n thì đừng trách ta không báo trước.
Tên hán tỠcao lớn mừng như cha chết sống lại, tuy một tay đã bị gãy nhưng cũng cố bái một bái rồi lùi đi.
Quách Thái Linh chạy tới ngăn lại nói :
- Khoan đã.
Tên hán tá» tưởng nữ sát tinh đã đổi ý mất hết hồn vÃa há»i :
- Äại tiểu thư còn muốn gì nữa?
- ÄÆ°a ta Ä‘i gặp Lý Khoái Äao.
Tên hán tỠsợ hãi nói :
- Lý đại đương gia không có ở đây...
Quách Thái Linh há»i :
- Váºy có Lưu thá»t không?
- Dạ có. Lưu nhị gia ở phòng kia...
- Dẫn đưá»ng.
Tới trước một căn phòng lớn, tên hán tỠcao lớn chỉ tay và o phòng nói :
- Lưu nhị đương gia trong đó.
Quách Thái Linh phất tay bảo :
- ÄÆ°á»£c, ngươi Ä‘i Ä‘i.
Trong phòng tá»u khách khá đông, đã biết tin vá» cuá»™c đánh nhau trước tiểu sảnh nên thấy Quách Thái Linh và o, ai nấy Ä‘á»u nhá»›n nhác nhìn nà ng.
Nhất là bá»n tá»u bảo, tên nà o cÅ©ng mắt la mà y lét.
Quách Thái Linh nói :
- Các ngươi đừng sợ. Ta đến đây chỉ tìm Lý Khoái Äao và Lưu Nhị Hưng thôi. Hai tên đó hung hăng bạo ngược, tà n hại lương dân, tá»™i ác chồng chất. Trong các ngươi ai biết hai tên đó ở đâu thì dẫn ta Ä‘i.
Không ai lên tiếng.
ChỠmột lúc mới có một tên hán tỠthấp bé đứng lên nói :
- Äại tiểu thư, tại hạ biết Lý Nhị Hưng ở đâu...
Quách Thái Linh há»i :
- Ngươi tên là gì?
- Tại hạ Phương Hiếu Hữu.
- Ngươi có thể dẫn ta Ä‘i tìm Lý Khoái Äao và Lưu Nhị Hưng không?
Tên hán tá» gáºt đầu đáp :
- Äại tiểu thư nói không sai, hai tên đó ức hiếp dân là nh, không từ thá»§ Ä‘oạn nà o. Nay có Äại tiểu thư vì dân trừ hại, có đâu chỉ má»—i việc dẫn đưá»ng mà chúng tôi không dám là m?
Thá»±c khách lúc đầu vì sợ mà không ai dám lên tiếng, nhưng khi nghe Phương Hiếu Hữu nói váºy thì đâm bạo dạn lên, hò nhau kể tá»™i Lý Khoái Äao và Lưu nhị.
Quách Thái Linh gáºt đầu nói :
- Váºy thì tốt. Hiện giá» chúng ở đâu?
Phương Hiếu Hữu đáp :
- Lý Khoái Äao chạy ra háºu viên rồi, còn Lưu Nhị Hưng vẫn ở trên lầu, tại hạ sẽ dẫn Äại tiểu thư di.
- Phiá»n ngươi.
Tên hán tỠdẫn Quách Thái Linh bước lên lầu.
Qua hết phòng ăn, hai ngưá»i tá»›i trước má»™t căn phòng có năm sáu tên cầm binh khà đừng trước cá»a.
Phương Hiếu Hữu nói :
- Vị nà y là nữ hiệp “Ngá»c Quan Âmâ€. Các ngươi có mấy cái đầu mà dám kháng cá»± lại nữ hiệp?
Một tên hán tỠcao lớn, không nói câu nà o, bất thần vung đao chém xuống đầu Phương Hiếu Hữu.
Gã nà y tuy thấp bé nhưng xem ra rất có bản lÄ©nh, thấy Ä‘ao chém xuống liá»n nhảy báºt lên cao hÆ¡n má»™t trượng, vung chân đá và o tay phải tên kia là m thanh Ä‘ao báºt khá»i tay hắn văng Ä‘i.
Nhưng gã chưa kịp đáp xuống đất thì một tên khác vung đao chém chém sượt qua bà n chân, đau quá la lên một tiếng ngã lăn xuống.
Tên kia xông tới vung đao bổ xuống đầu Phương Hiếu Hữu.
Quách Thái Linh quát lên :
- Nô tà i đáng chết.
Vừa quát vừa phất mạnh tay.
Lại là công phu thặng thừa “Tố Thá»§ côngâ€.
Tên hán tỠđang bổ đao xuống đầu Phương Hiếu Hữu, chợt rú lên một tiếng, ôm lấy cánh tay phải bị chưởng lực đánh nát, thanh đao rơi xuống ngay bên chân hắn.
Tên xuất thủ đầu tiên hốt hoảng định chạy thì bị Quách Thái Linh điểm ra một chỉ, đứng đỠra như pho tượng.
Bá»n thá»±c khách và ba bốn tên hán tá» còn cầm Ä‘ao thấy vị “Ngá»c Quan Âm†thi triển thá»§ pháp cách không Ä‘iểm huyệt thần kỳ như thế, ai cÅ©ng kinh tâm.
Xưa nay chúng chỉ nghe nói đến tuyệt há»c ấy chứ đã táºn mắt thấy ai thi triển bao giỠđâu?
Huống chi vị nữ hiệp đó chỉ phất tay áo, từ xa tá»›i hai trượng mà là m cho tên chém Phương Hiếu Hữu ôm lấy cánh tay kêu như lợn bị chá»c tiết thế kia, chắc cánh tay nát nhừ ra rồi, ai không khiếp sợ?
Phương Hiếu Hữu bị thương và o bắp chân đã đứng lên được, tuy chân vẫn còn Ä‘au, máu tiếp tục chảy ra, đừng chưa vững nhưng thấy “Ngá»c Quan Âm†tá» thần uy thì rất cao hứng, cưá»i to nói :
- Các ngươi thấy chưa. Ta đã bảo mà .
Rồi ưỡn ngá»±c cao giá»ng nói :
- Quách Äại tiểu thư tá»›i đây là để tìm Lý Khoái Äao và Lưu thá»t. Các ngươi tên nà o còn chịu sá»± sai khiến cá»§a hắn mà chống lại, sẽ không chỉ bị trừng chị nhẹ như ba tên nà y đâu. Mau hạ binh khà đầu hà ng Ä‘i.
Ba tên hán tỠđứng bên cá»a vá»™i và ng vứt Ä‘ao kiếm xuống đất đứng tránh ra.
Quách Thái Linh há»i :
- Có Lưu Nhị Hưng trong phòng không?
Một tên hán tỠmặt có vết sẹo to cúi mình đáp :
- Dạ bẩm... Lưu nhị gia vừa ở đâu, nhưng biết Äại tiểu thư lên lầu đã nhảy qua cá»a sổ trốn mất rồi.
Phương Hiếu Hữu ngẩn ra má»™t lát rồi tức giáºn văng tục :
- Con mẹ nó. Ai ngá» tên què đó còn nhảy được xuống từ cá»a sổ tầng lầu chứ?
Tên mặt sẹo hấp háy đôi mắt trắng dã nói :
- Tôi có bảo Lưu nhị gia tự nhảy đâu?
Phương Hiếu Hữu ngÆ¡ ngác há»i :
- Thế nà o? Chẳng lẽ có ngưá»i mang hắn Ä‘i?
Tên mặt sẹo gáºt đầu :
- ChÃnh thế.
Quách Thái Linh sấn lên má»™t bước há»i :
- Hắn chạy đi đâu ngươi biết không?
Tên hán tỠmặt sẹo run như cầy sấy, nói mà như bị nuốt mất lưỡi :
- Dạ dạ... ông ta chạy sang tả viện... có lẽ tới hội với Lý đại đương gia.
Phương Hiếu Hữu nói :
- Tôi biết chá»— đó. Äại tiểu thư. Chúng ta Ä‘i thôi.
Nói xong chợt nhăn mặt lại, đưa tay để và o chỗ bị đao chém.
Quách Thái Linh thấy gã nhiệt tình như váºy thì rất cảm động.
Thấy bà n tay gã nhoe nhoét máu, nà ng liá»n bảo :
- Ngươi kéo quần lên xem nà o.
Phương Hiếu Hữu ngáºp ngừng má»™t lát rồi kéo quần lên tá»›i ngang đầu gối.
Vết thương tuy chưa chạm tới xương nhưng khá sâu, máu vẫn tiếp tục chảy ra.
Một tên hán tỠđưa cho Phương Hiếu Hữu một chiếc khăn.
Quách Thái Linh điểm ra mấy chỉ cầm máu, xong bảo Phương Hiếu Hữu lau sạch máu, lấy bình dược trị thương rắc và o vết thương xong băng lại.
Phương Hiếu Hữu láºp tức thấy hết Ä‘au, cảm kÃch nói :
- Äa tạ Äại tiểu thư. Tại hạ thấy hết Ä‘au rồi, quả nhiên là tiên dược.
Quách Thái Linh nói :
- Vết thương ngươi trông váºy nhưng không nhẹ đâu. Äừng cỠđộng nhiá»u, vá» phòng mà nghỉ để ta Ä‘i má»™t mình cÅ©ng được, cho ngươi bình dược nà y, cứ má»™t ngà y thì lau chùi vết thương tra thuốc má»™t lần, chừng ba hôm má»›i khá»i.
Nói xong trao cả bình thuốc cho Phương Hiếu Hữu.
Phương Hiếu Hữu hai tay cầm bình dược, lòng đầy cảm kÃch.
Nhưng chà anh hùng trỗi lên, gã lắc đầu nói :
- Xin Ä‘a tạ đại ân cá»§a tiểu thư. Nhưng chút thương tÃch xoà ng xÄ©nh nà y thì đáng gì chứ? Tại hạ còn có thể dẫn đưá»ng cho tiểu thư mà ?
Quách Thái Linh cưá»i đáp :
- Tốt nhất là ngươi tìm chá»— mà dưỡng thương Ä‘i, đừng có cỠđộng nhiá»u kẻo máu lại chảy đấy. HÆ¡n nữa, ngươi đã bị thương, ta phải lo bảo vệ ngươi thì không tiện. Äừng lo, sẽ có ngưá»i khác dẫn đưá»ng mà .
Phương Hiếu Hữu không dám trái lá»i, đà nh thở dà i nói :
- Thôi được, tại hạ đà nh tuân lệnh váºy. Nhà tôi ở Nhị Lý Pha, khi nà o Äại tiểu thư có dịp ghé qua, chỉ cần gá»i má»™t tiếng, tại hạ sẵn sà ng là m theo lá»i sai bảo.
Xin cáo biệt.
Nói xong cúi chà o tháºt thấp rồi táºp tá»…nh bước xuống lầu.
Quách Thái Linh trong ngưá»i Ä‘ang bệnh, nhưng vì nhân dịp tá»›i đây, thấy Lý Khoái Äao và Lưu Nhị Hưng bức hiếp lương dân thái quá mà gắng sức diệt trừ mối há»a cho thiên hạ.
Qua mấy lần xuất thá»§, nà ng thấy sức lá»±c giảm sút Ä‘i rất nhiá»u.
Ngồi xuống ghế váºn công Ä‘iá»u tức má»™t hồi, nà ng thấy đỡ hÆ¡n, bảo tên hán tá» mặt sẹo :
- Bây giỠngươi dẫn ta đi gặp Lưu Nhị Hưng. Nếu không tìm được hắn thì đừng trách ta độc ác.
Tên nà y tuy sợ nhưng không dám từ chối, dẫn Quách Thái Linh và o phòng mở cá»a sổ trông ra tả viện.
Quả nhiên Lưu Nhị Hưng đã trốn ra theo đưá»ng nà y.
Dưới cá»a sổ là mái hiên. Chắc ngưá»i mang hắn chạy trốn khinh công không được cao cưá»ng nên để lại nhiá»u tấm ngói vỡ.
Quách Thái Linh nói :
- Hắn không chạy thoát được đâu. Nhảy ra đuổi theo.
Tên mặt sẹo do dự một lát rồi tung mình nhảy ra.
Quay lại chá» má»™t lúc vẫn không thấy “Ngá»c Quan Âm†nhảy ra, hắn còn chưa hiểu gì thì nghe nà ng nói sau lưng :
- Äi thôi. Sao còn đứng ngẩn ra mãi thế?
Tên hán tỠquay lại mới thấy Quách Thái Linh đứng cách mình ba trượng.
Hắn rúng động nghĩ thầm :
- “Vị Ngá»c tiểu thư khinh công đã đến mức xuất thần nháºp hóa như thế, chẳng trách Lưu nhị gia sợ hãi bá» trốn là phải, cả Lý Khoái Äao cÅ©ng không đối phó nổi đâu. Äà nh phải ngoan ngoãn nghe lệnh thôiâ€.
NghÄ© thế không dám trái lá»i, dắt Quách Thái Linh nhảy xuống lầu băng qua má»™t hoa viên tá»›i tả viện.
Tên mặt sẹo chỉ sang một tòa lầu sơn mà u hồng nói :
- Lý đại đương gia ở trong lầu nà y.
Quách Thái Linh vừa đưa mắt quan sát thì chợt nghe tiếng xé gió vun vút, một loạt tên rà o rà o bắn tới.
Tên hán tá» mặt sẹo rú lên má»™t tiếng ngã lăn xuống, bị hai mÅ©i tên cắm và o ngưá»i, la gà o thảm thiết.
Quách Thái Linh vội phất tay áo là m tên bắn rơi lả tả.
Lướt mắt nhìn, thấy có bốn năm tên hán tá» nấp sau má»™t hòn giả sÆ¡n cuối hoa viên, liá»n phi thân lao tá»›i.
Lại một loạt tên nữa bắn ra.
Từ trên không, Quách Thái Linh múa tÃt hai ống tay áo chấn rÆ¡i những mÅ©i tên châu và o mình rồi đáp xuống bên cạnh hòn giả sÆ¡n.
Có hai tên hán tỠvứt cung tên bỠchạy, nhưng một tên khác từ sau hòn giả sơn thét to một tiếng lao ra.
Tên nà y to lá»›n vạm vỡ, da Ä‘en kịt, tay cầm má»™t cây thiết trượng nặng Ãt ra là bốn năm chục cân.
Vừa lao ra, hắn không nói má»™t lá»i vung thiết trượng đánh xuống.
Quách Thái Linh tung mình tránh Ä‘i, đồng thá»i rút kiếm ra.
Cây thiết trượng bổ trúng một tảng đá vỡ tan.
Äá»§ thấy ná»™i lá»±c tên hán tá» tháºt kinh nhân.
Một chiêu không trúng, tên hán tỠchưa kịp rút thiết trượng vỠthì nhân ảnh đã lóe lên trước mặt.
Hắn kinh hãi buông cây trượng vung tay lên nhưng chưa kịp đánh thì đã ộc lên một tiếng, bị một dao xuyên thủng ngực đổ xuống chết tươi.
Lại có thêm hai tên nữa xông ra.
Nguyên Lý Khoái Äao biết mình là m ăn phi pháp, lại phạm nhiá»u tá»™i ác, thế nà o cÅ©ng có lúc bị nhân váºt bạch đạo há»i đến.
Äể bảo vệ cÆ¡ nghiệp kếch sù cá»§a mình đồng thá»i mở rá»™ng thế lá»±c, sẵn sà ng ứng phó trong trưá»ng hợp bất trắc, hắn đã tuyển má»™ ba mươi tên tinh tráng cho luyện võ công, còn má»i thêm má»™t số cao thá»§ hắc đạo là m võ sư há»™ viên, trong đó mưá»i tên có võ công cao cưá»ng nhất cho ở xung quanh mình là m vệ sÄ©.
Ngoà i ra, hắn còn quan hệ vá»›i cả “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnhâ€.
Thá»±c ra “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh†có đâu không biết những tên là m ăn phi pháp có cÆ¡ nghiệp lá»›n như Lý Khoái Äao?
Tổng quản “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh†là Ưng Thiên Lý phái má»™t tên thá»§ hạ tá»›i đây, trên danh nghÄ©a là giúp bảo vệ cho Lý Khoái Äao nhưng thá»±c chất là để hà ng năm thu vá» cho “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh†mưá»i vạn lạng bạc.
Tên sá» thiết trượng bị giết và hai tên vừa lao ra nằm trong số mưá»i tên vệ sÄ© thân tÃn đó cá»§a Lý Khoái Äao.
Hai tên tay cầm trưá»ng thương, đầu chiến móc như câu liêm, vừa lao ra liá»n phân thà nh hai bên tả hữu Quách Thái Linh vung thương đánh ngay.
Quách Thái Linh “Hừ†má»™t tiếng vươn tay nắm lấy đầu ngá»n thương giáºt mạnh.
Hai tên hán tỠđổ nhà o tới trước.
Hữu Ä‘ao, tả chưởng, nà ng láºp tức xuất hữu thá»§.
Má»™t tên bị kiếm đâm thá»§ng yết hầu, tiếng la má»›i lá»t ra được má»™t ná»a thì sặc lại, máu phun ra như suối.
Còn tên kia bị chưởng lá»±c bắn lên không cao tá»›i ba trượng, miệng á»™c ra má»™t vòi tiá»…n huyết, tuyệt mạng đương trưá»ng.
Tiếng rú cá»§a tên nà y còn chưa tắt thì má»™t mÅ©i chÄ©a đã đâm tá»›i háºu tâm Quách Thái Linh.
Nghe tiếng gió rÃt, nà ng nhảy tránh sang bên rồi quay lại.
Tên hán tỠđâm trượt mục tiêu, chỉa chưa kịp thu vỠthì kiếm quang đã lóe lên như ánh chớp...
Tên hán tá» chỉ giương to mắt kinh hoà ng nhìn mÅ©i kiếm chá»c thẳng và o tim mà không là m gì được để kháng cá»±, chỉ biết kêu to má»™t tiếng, thân thể to ká»nh đổ xuống như thân cây chuối bị phạt ngang.
Chỉ nháy mắt đã có bốn tên bị giết, bá»n vệ sÄ© còn lại thấy váºy Ä‘á»u kinh hồn lạc phách.
Còn năm sáu tên khác thấy thá»§ Ä‘oạn giết ngưá»i cá»§a “Ngá»c Quan Âm†thần tốc như váºy, không tên nà o dám xông ra nữa.
Vì tiá»n, ai chịu ra nháºn lấy cái chết mưá»i mươi?
Quách Thái Linh đưa mắt nhìn ra đại sảnh rồi thi triển tuyệt chiêu “Nhất Hạc Xung Thiên†tung mình nhảy vút lên lầu cao năm trượng, đáp xuống trước lan can chÃnh sảnh.
Trong sảnh thấp thoáng bóng một lam y nhân.
Có tiếng hô :
- Bắn.
Nhưng hiệu lệnh phát ra quá muộn.
Khi loạt tên bắn tá»›i thì Quách Thái Linh đã lao vút và o sảnh đưá»ng rồi.
Lam y nhân nấp ngay bên cá»a phất tay dùng thá»§ pháp “Mãn Thiên Hoa Vũ†phóng tá»›i má»™t chùm “Lượng Ngân Hoà nâ€.
Quách Thái Linh kinh hãi nhảy lùi lại tránh.
Tuy nhiên do khoảng cách quá gần, nà ng bị má»™t viên “Lượng Ngân Hoà n†bắn trúng đầu gối, đồng thá»i khi lùi ra cá»a thì bị má»™t mÅ©i tên bắn trúng và o hông.
Nà ng nghiến răng rút mÅ©i tên ra rồi lao và o cá»a sảnh như má»™t là n khói.
Lam y nhân lại phóng ra má»™t chùm “Lượng Ngân Hoà n†nhưng vì thân pháp Quách Thái Linh quá nhanh nên đầu trượt lại phÃa sau.
Hắn liá»n rút ra má»™t thanh Ä‘oản Ä‘ao đâm bổ xuống vai đối thá»§.
Quách Thái Linh đưa kiếm lên đón đỡ.
“Choang†má»™t tiếng, cả hai thanh Ä‘ao kiếm Ä‘á»u bị giạt ra.
Quách Thái Linh nhằm ngực lam y nhân đánh tới một chưởng.
Tên nà y phản ứng cũng rất nhanh, tung mình nhảy lên cao ba trượng tránh được chưởng lực ngà n cân, đáp xuống góc sảnh.
Quách Thái Linh nghiến răng phóng theo.
Nhưng nà ng vừa bị hai vết thương, lại Ä‘ang lâm bệnh nên mất Ä‘i sá»± linh hoạt thưá»ng ngà y, lẽ ra má»™t cú nhảy Ä‘uổi kịp đối phương nhưng khi rÆ¡i xuống thì cháºm hÆ¡n hắn má»™t bước.
Lam y nhân nháºn ra ngay Ä‘iá»u nà y.
Tên nà y vốn là thá»§ hạ cá»§a Tổng quản “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh†Ưng Thiên Lý là Bách Lý Äồng, ngoại hiệu “Thiết Chỉ Ngân Hoà nâ€.
Trong “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnhâ€, lam y võ sÄ© là đệ tá» cao cấp nhất cả thảy chỉ có tám tên, kế đó má»›i là hoà ng y võ sÄ©, vì thế Bách Lý Äồng võ công cao cưá»ng thế nà o không cần nói cÅ©ng biết.
Hắn được Lý Khoái Äao đãi và o hà ng thượng khách, ngoà i cống nạp cho “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh†mưá»i vạn lạng má»—i năm, hắn còn được cấp thêm năm trăm lạng bạc nữa, chưa kể những cuá»™c ăn chÆ¡i trác táng miá»…n phÃ.
Khi Quách Thái Linh vừa nhảy tá»›i, Bách Lý Äồng cưá»i khan má»™t tiếng, vung Ä‘ao chém ra.
Quách Thái Linh lại đưa kiếm lên đỡ.
Hai thanh đao kiếm chém và o nhau lên đỡ.
Hai thanh Ä‘ao kiếm chém và o nhau báºt ra, Quách Thái Linh lại vung tay trái đánh má»™t chưởng.
Bách Lý Äồng chÃnh Ä‘ang muốn thế, liá»n đưa chưởng lên nghênh tiếp. Thế là song phương hình thà nh má»™t cuá»™c đấu ná»™i lá»±c.
Bách Lý Äồng mặt xanh xao giống như thiếu máu, đôi má hõm sâu, thái dương huyệt nhô cao, má»›i nhìn cÅ©ng biết công lá»±c rất thâm háºu.
Quách Thái Linh không ngá» thá»§ hạ cá»§a Lý Khoái Äao lại có tên thân thá»§ cao cưá»ng như thế, trong lòng thầm kinh hãi.
Giá như lúc khác thì ngay từ chiêu đầu tiên Bách Lý Äồng đã bá» mạng rồi, nhưng vì Quách Thái Linh lúc đó vừa bệnh lại vừa bị thương nên chỉ còn năm sau thà nh công lá»±c, thà nh ra đấu vá»›i Bách Lý Äồng chỉ bình phân thu sắc.
Tưởng như những tên khác, lúc đầu mới xuất thủ Quách Thái Linh không coi đối phương và o đâu.
Nhưng lúc nà y má»›i biết tên lam y nhân nà y không thể coi thưá»ng thì đã muá»™n.
Bây giỠđã đấu nội lực, muốn thôi không phải là việc dễ dà ng.
Quách Thái Linh hiểu rõ rằng mình thế cô, đối phương còn nhiá»u cao thá»§ chưa xuất chiến, chỉ cần má»™t tên cung thá»§ xuất hiện từ sau lưng bắn má»™t mÅ©i tên thôi đủ giết được mình rồi.
Nghĩ thế, nà ng bỗng toát mồ hôi.
Không biết là m cách gì hÆ¡n, Quách Thái Linh nghiến răng váºn hết công lá»±c và o tả chưởng đẩy ra.
Là m như váºy, nà ng đã có ý chá»n phương pháp “đồng quy chi táºn†rồi.
Nếu như đối phương xét thấy công lá»±c mình kém hÆ¡n thì buá»™c phải chịu thiệt thòi má»™t chút, thu chưởng nhảy vá», tuy có bị ná»™i thương nhưng không trầm trá»ng lắm. Ngược lại, nếu cứ váºn hết công lá»±c đẩy ra, cuá»™c chiến sẽ ngưng khi má»™t bên tá» mạng đương nhiên thuá»™c vá» ngưá»i có công lá»±c kém hÆ¡n, còn ngưá»i kia cÅ©ng bị ná»™i thương không nhẹ.
Bách Lý Äồng thấy Quách Thái Linh bị bệnh, thần sắc rất xấu, lại còn trúng thương hai chá»—, tin rằng công lá»±c không bằng mình.
NgỠđâu vừa rồi hắn đã váºn tám thà nh công lá»±c, Ä‘ang bất phân thượng hạ thì đột nhiên đối phương đột ngá»™t tăng lá»±c đạo lên kinh nhân như váºy?
Bách Lý Äồng biết rằng vá»›i lá»±c đạo đó cá»§a đối phương, dù mình váºn đủ tháºp thà nh công lá»±c cÅ©ng vẫn còn kém má»™t báºc, kết cục tất yếu là sẽ bị chấn vỡ ná»™i tạng mà chết.
Hiểu rõ Ä‘iá»u nà y, trong lúc còn chưa muá»™n, hắn gia tăng thêm hai thà nh công lá»±c nữa đẩy tá»›i rồi vá»™i vã thu chiêu, nhảy lùi lại hai bước.
Giá như lúc đó Quách Thái Linh lợi dụng tấn công thì dễ dà ng đắc thủ nhưng nà ng không còn sức để là m việc đó.
Chẳng những thế, Bách Lý Äồng còn phóng ra má»™t nắm “Lượng Ngân Hoà nâ€.
Quách Thái Linh đã mất đi sự linh diệu trước đây, chỉ e khó tránh được chùm ám khà lợi hại đó.
Chợt thấy ánh và ng lóe lên, má»™t chùm Kim tiá»n tiêu từ hướng khác ném ra, thá»§ pháp còn cao minh hÆ¡n, chặn đứng chùm “Lượng Ngân Hoà n†cá»§a Bách Lý Äồng.
Trong tiếng ngân quang chạm nhau loảng xoảng, má»™t ngưá»i đã xuất hiện trước cá»a sảnh đưá»ng.
Quách Thái Linh nháºn ra ngưá»i đó là “Trác tiểu thái tuế†Trác Quân Minh, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Không kịp chà o há»i, nói láºp tức vung kiếm nhằm Bách Lý Äồng tấn công.
Biết thân thá»§ lam y nhân không tầm thưá»ng, lần nà y nà ng váºn đủ công lá»±c, xuất tuyệt chiêu, chá»›p mắt công liá»n ba kiếm.
Bách Lý Äồng Ä‘á»u dùng Ä‘ao cản lại được.
Trác Quân Minh đứng xem, không ngá» thuá»™c hạ cá»§a Lý Khoái Äao còn có ngưá»i thân thá»§ phi phà m như thế, sợ Quách Thái Linh Ä‘ang bệnh, lỡ ra có gì sÆ¡ xuất liá»n tiến và o nói :
- Quách cô nương nghỉ đi một lát, để tôi đối phó với tên nà y cho.
Quách Thái Linh lúc nà y Ä‘ang phấn chấn, lại Ä‘ang mang mối háºn chưa giết được ngay đối phương, có đâu chịu nhưá»ng nhịn?
Nà ng vừa đánh vừa nói :
- Tôi phải trả lại một mũi ngân châm của tên nà y, huynh chỠđấy.
Dứt lá»i công tiếp ba chiêu nữa.
Trác Quân Minh đà nh lùi lại.
Lần nà y Quách Thái Linh tấn công rất uy mãnh, là m cho Bách Lý Äồng bối rối chống đỡ, không là m sao thi triển ám khà được nữa.
Vừa vung kiếm. Quách Thái Linh vừa quát lên :
- Ngã nà y.
Äồng thá»i tay trái phất lên ném ra ba mÅ©i “Trưá»ng VÄ© Tiá»…nâ€.
Loại ám khà nà y Quách Thái Linh rất Ãt khi sá» dụng vì chế ra được má»™t mÅ©i như thế không dá»…, hÆ¡n nữa Ãt khi nà ng gặp phải địch thá»§. Nhưng má»™t khi đã thi triển là rất công hiệu.
Ba mÅ©i tên bay thà nh hình chứ “Phẩm†má»™t nhắm và o yết hầu, hai mÅ©i kia nhắm tá»›i “Kiên tÄ©nh huyệt†Bách Lý Äồng.
Tên lam y chỉ tránh được hai mÅ©i, bị má»™t mÅ©i cắm và o vai phải, cả cánh tay láºp tức tê Ä‘i.
Quách Thái Linh không bá» lỡ thá»i cÆ¡ sấn đến đâm và o má»™t kiếm.
Tay phải Bách Lý Äồng đã không còn kháng cá»±, đâu thể đối phó nổi vá»›i đưá»ng kiếm kỳ ảo cá»§a đối phương?
Bị mÅ©i kiếm đâm xuống suốt ngá»±c, hắn rống lên má»™t tiếng, giương mắt căm háºn nhìn địch nhân, cái nhìn dại dần...
Quách Thái Linh rút kiếm ra.
Thi thể Bách Lý Äồng từ từ đổ xuống.
Lúc đó Quách Thái Linh mới cảm thấy kiệt lực, thở ra một hơi, thả mình xuống một chiếc ghế.
Trác Quân Minh lo lắng há»i :
- Cô nương có bị thương không?
Quách Thái Linh lắc đầu đáp :
- Không sao đâu, chỉ má»™t lát là khá»i ngay thôi.
Giữa lúc đó chợt thấy ba tên hán tá» xông và o sảnh, trong đó hai tên cao gầy cầm hai ngá»n thương và má»™t tên thấp lùn cầm má»™t thanh Ä‘oản Ä‘ao.
Ba tên nà y nằm trong số chÃn tên võ sÄ© cá»§a Lý Khoái Äao, thấy Quách Thái Linh bị trúng tên nên lấy lại tinh thần, và o phối hợp vá»›i Bách Lý Äồng thu tháºp địch nhân, nhưng không ngá» vừa và o thì thấy Bách Lý Äồng đã chết, lại còn có thêm Trác Quân Minh nên kinh hãi đứng ngây ngưá»i ra.
Thân thá»§ bá»n nà y thì là m sao mà sánh được vá»›i Bách Lý Äồng.
Ngay cả tên lam y võ sÄ© cá»§a “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh†mà còn bá» mạng thì chúng địch sao nổi?
Äứng sững ra má»™t lúc, chúng liá»n quay đầu chạy.
Chỉ hai bước, Trác Quân Minh đã nhảy ra chặn trước cá»a nói :
- Các ngươi cam tâm là m nanh vuốt cho Lý Khoái Äao ức hiếp lương dân, nay thấy nguy bá» chạy dá»… dà ng như thế sao?
Dứt lá»i vung kiếm lên...
Ãnh kiếm lóe lên đúng ba lần nhanh như chá»›p, sau đó là huyết quang chói mắt...
Ba tên hán tá» chỉ trong chá»›p mắt biến thà nh ba cái xác không hồn, tên đứt đầu, tên thá»§ng ngá»±c, tình cảnh trông tháºt bi thảm.
Quách Thái Linh thấy váºy nghÄ© thầm :
- Vị “Trác tiểu thái tuế†nà y hạ thủ tà n độc quá.
Nhưng chỉ há»i :
- Trác huynh. Chúng ta Ä‘i tìm Lý Khoái Äao thôi.
Trác Quân Minh gáºt đầu...
Hai ngưá»i theo hà nh lang Ä‘i tiếp, má»™t quãng gặp má»™t tên hán tá» từ trong má»™t căn phòng bước ra.
Hắn định chạy thì Trác Quân Minh đã nhanh tay chộp lấy ngực nhấc bổng lên rồi ném phịch xuống.
Tên hán tá» ngã sóng xoà i, mắt nảy Ä‘om đóm lồm cồm bò lên, kinh hãi nhìn hai ngưá»i, mặt không còn má»™t chút huyết sắc.
Quách Thái Linh nói :
- Chúng ta không giết ngươi đâu. Chỉ há»i ngươi mấy câu thôi.
Tên hán tỠthấy mình được tha, mừng rơn nói :
- Xin vâng. Tại hạ biết gì xin nói hết. Hai vị há»i Ä‘i.
- Lý Khoái Äao có đây không?
- Dạ có. Không những Lý đại đương gia mà còn có cả Lưu nhị gia nữa.
Trác Quân Minh ra lệnh :
- Dẫn chúng ta đi tìm chúng.
Tên hán tỠtrở nên bối rối, lắc đầu nói :
- Äại gia, quả thá»±c tại hạ không biết hai ngưá»i đó ở đâu...
Trác Quân Minh nhÃu mà y há»i :
- Nhưng ngươi vừa nói chúng ở đây mà ?
Tên hán tá» rối rÃt trả lá»i :
- Äúng thế, Lý đại đương gia vốn đã ở đây trước, còn Lưu nhị gia vừa đến, nhưng khi Äại tiểu thư xuất hiện thì hai vị đó trốn ở đâu không ai biết cả...
Quách Thái Linh há»i :
- Váºy ai chỉ huy bá»n cung thá»§ và việc canh phòng ở đây?
- Việc đó do má»™t vị ở “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh†là Bách Lý Äồng phụ trách.
Trác Quân Minh ngạc nhiên há»i :
- Ở đây có cả ngưá»i cá»§a “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh†hay sao?
Tên hán tá» gáºt đầu :
- Dạ. Ngưá»i đó võ công rất cao cưá»ng, mặc lam y.
Trác Quân Minh nhìn Quách Thái Linh nói :
- Chắc hắn là ngưá»i vừa bị cô nương giết. Chẳng trách nà o có bản lÄ©nh như thế...
Thấy tên hán tỠkhông có vẻ gì là nói dối, Quách Thái Linh phất tay bảo :
- Ngươi Ä‘i Ä‘i. Nếu lần sau để ta thấy cấu kết vá»›i bá»n ngưá»i như Lý Khoái Äao thì đừng mong toà n mạng.
Tên hán tỠđược tha chết, vá»™i giáºp đầu lạy tạ rồi quên cả Ä‘au đứng dáºy chạy Ä‘i.
Nhưng Trác Quân Minh đã nhảy hai bước đứng chặn trước mặt, chỉ má»™t kiếm đã là m tên hán tá» hồn lìa khá»i xác.
Hắn không kịp kêu một tiếng, giương mắt ngơ ngác nhìn Trác Quân Minh, tựa hồ như đến lúc chết mà chưa hiểu vì sao.
Quách Thái Linh lên tiếng trách móc :
- Trác huynh sao độc ác thế? Hắn chỉ là vì tiá»n mà là m nanh vuốt cho Lý Khoái Äao và Lưu Nhị Hưng thôi. HÆ¡n nữa tôi cÅ©ng đã hứa tha chết cho hắn...
Trác Quân Minh như không nghe Quách Thái Linh nói gì, ánh mắt nẩy lá»a nhìn thi thể tên hán tỠđầy căm háºn.
Một lúc sau, chà ng quay sang Quách Thái Linh nói :
- Cô nương, chúng ta Ä‘i tìm Lý Khoái Äao.
Quách Thái Linh nhìn chà ng vẻ khó chịu, nhưng rồi cũng bước theo.
|

03-08-2008, 08:07 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
|
|
TRƯỜNG KIẾM TÆ¯Æ NG TƯ
Hồi 38: Cừu nhân lá»t lưới
Tác giả: Trần Thanh Vân
Nguồn: Vnthuquan.net
Ngôi lầu tháºt lá»›n, có đến hà ng chục phòng.
Quách Thái Linh và Trác Quân Minh sục sạo hồi lâu nhưng không thấy ai cả.
Cuối cùng hai ngưá»i đến trước má»™t căn phòng khá lá»›n, cá»a khóa kÃn, nhưng bên trong có tiếng ngưá»i.
Quách Thái Linh định dùng kiếm phá thì Trác Quân Minh bảo nà ng lùi lại rồi vung tay phát ra một chưởng.
- Ầm!
Cánh cá»a bị chưởng lá»±c đánh báºt tung.
Bên trong vang lên tiếng la kinh hãi.
Hai ngưá»i đưa mắt nhìn và o thấy trong phòng toà n là nữ nhân, có tá»›i mưá»i mấy ngưá»i đứng tụm và o má»™t góc.
Tất cả Ä‘á»u còn trẻ, từ mưá»i tám, mưá»i chÃn đến hăm ba hăm bốn tuổi, ăn mặc khá sang trá»ng, không phải là hạng gái thanh lâu.
Mưá»i mấy tên thấy hai ngưá»i và o liá»n quỳ cả xuống vừa khóc vừa quỳ lạy như tế sao xin tha mạng.
Trác Quân Minh chỉ kiếm nói :
- Äứng lên. Äừng khóc nữa.
Cả bá»n láºp tức nÃn thinh.
Trác Quân Minh lại há»i :
- Các ngươi là ai?
Mưá»i mấy tên đưa mắt nhìn nha, không ai dám lên tiếng.
Trác Quân Minh phát bực quát :
- Các ngươi câm cả rồi sao? Nếu không nói ta sẽ giết cả đấy.
Tiếng khóc lại nổi lên như ri.
Một phụ nhân chừng hăm hai hăm ba tuổi, lết hai đầu gối tới trước mặt Trác Quân Minh mếu máo nói :
- Xin đại gia đừng giáºn. Äể tôi nói thay cho há» cÅ©ng được.
Trác Quân Minh gáºt đầu :
- ÄÆ°á»£c, nói Ä‘i.
Phụ nhân nói :
- Tôi là Thu Nhi. Chúng tôi bị bắt ép và o đây... là m... là m...
Tới đó khóc òa lên, vừa lạy vừa nói :
- Xin đại gia cứu giúp, chúng tôi Ä‘á»u là những nữ nhân bất hạnh đáng thương...
Trác Quân Minh nhÃu mà y há»i :
- Äây không phải là “Äồng Tước kỹ việnâ€, hÆ¡n nữa theo cách ăn mặc, các ngươi cÅ©ng không phải là gái thanh lâu. Như váºy các ngươi bị Lý Khoái Äao bắt tá»›i đây là m vợ phải không?
Thu nhi khóc òa lên đáp :
- Chúng tôi là m gì có vinh hạnh đó? Lý đại đương gia khi thÃch thì coi chúng tôi là ngưá»i, nếu không thÃch thì tha hồ đánh Ä‘áºp hà nh hạ, còn Ä‘uổi chúng tôi sang “Äồng Tước viện†tiếp khách.
Cả bá»n Ä‘á»u cúi đầu khóc nức nở nghe rất thảm thương.
Một thiếu phụ mặc áo hồng tay xanh nói :
- Mấy hôm trước còn có một thiếu nữ treo cổ tự tỠnữa...
Trác Quân Minh :
- Có ngưá»i tá»± tỠư? Sao váºy?
Thu nhi đáp :
- Cô nương đó tên là Phương Äình Äình bị Lý đại đương gia bắt tá»›i đây. Vì không chịu phục tùng nên bị đương gia lá»™t trần truồng ra mà đánh...
Quách Thái Linh ngắt lá»i :
- Ta biết rồi. Thôi đừng nói nữa.
Nà ng nghiến chặt răng, ngưá»i run lên vì giáºn.
Trác Quân Minh nắm chặt tay nói :
- Tên Lý Khoái Äao tháºt đáng chết. Ta thá» rằng nếu không giết được hắn thì sẽ không là m ngưá»i.
Quách Thái Linh nhìn bá»n phụ nhân, thở dà i nói :
- Các ngươi đừng sợ. Äừng dáºy cả Ä‘i.
Mưá»i mấy ngưá»i giáºp đầu lạy tạ rồi lục tục đứng lên.
Quách Thái Linh há»i :
- Các vị tỷ tỷ có muốn vỠnhà không?
Ba bốn ngưá»i cùng đáp :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là muốn chứ? Xin nữ hiệp giúp chúng tôi...
Má»™t ngưá»i nói :
- Nhà tôi ở táºn Ký Bắc, bị bắt tá»›i đây đã hai năm rồi. Nay không biết cha mẹ tôi có ở đó nữa không, còn sống hay đã chết...
Tới đó khóc nấc lên.
Thu Nhi nói :
- Äại tiểu thư. Xin hãy mở lượng nhân từ, ra tay cứu chúng tôi thoát khá»i nÆ¡i địa ngục nà y...
Quách Thái Linh thấy mũi mình cay cay.
Nà ng thương cảm nhìn đám phụ nhân bất hạnh đó má»™t lúc, cuối cùng gáºt đầu nói :
- Thôi các ngưá»i đừng khóc nữa. Cứ tạm thá»i ở đây, chá» khi ta giết Lý Khoái Äao xong sẽ thả các vị vá» nhà .
Cả bá»n nghe nói mừng rÆ¡n, lạy rối rÃt.
Quách Thái Linh vội xua tay nói :
- Các vị đừng là m thế. Mau đứng lên Ä‘i. Chúng ta Ä‘á»u là nữ nhân cả, thấy các vị bị bức hiếp, tôi có má»™t chút bản lÄ©nh giúp các vị là sá»± thưá»ng. HÆ¡n nữa trong Ä‘á»i tôi từng chống lại cảnh bất công không phải chỉ có má»™t lần.
Thu Nhi nói :
- Äại tiểu thư giết được Lý Khoái Äao thả chúng tôi ra khá»i đây, ân đức đó chúng tôi nguyện khắc cốt ghi xương không bao giá» dám quên.
Má»™t ngưá»i há»i :
- Nữ hiệp. Chúng tôi có thể đi bây giỠđược không?
Quách Thái Linh lắc đầu nói :
- Các vị hãy từ từ, chá» chúng tôi giết Lý Khoái Äao, há»§y cÆ¡ nghiệp nà y Ä‘i đã.
HÆ¡n nữa các vị bị bắt và o đây là nô là m tỳ má»™t thá»i gian không Ãt, cần phải được Ä‘á»n bù má»™t phần những thiệt thòi mà các tá»· muá»™i phải chịu...
Trác Quân Minh chen lá»i :
- Lý Khoái Äao hiện giỠở đâu có ai biết không?
Thu Nhi đáp :
- Hắn ở trong lâu nà y.
Má»™t phụ nhân mặc áo xanh tiếp lá»i :
- Trong tòa lâu nà y có má»™t gian máºt thất. Chắc rằng Äại đương gia và Nhị đương gia Ä‘á»u trốn ở trong đó.
Trác Quân Minh há»i :
- Ngươi có biết máºt thất ở đâu không?
Thanh y thiếu phụ lắc đầu đáp :
- Tiểu phụ không biết. Chúng tôi chỉ nghe váºy thôi chứ không ai biết cả, vì nÆ¡i đó được giữ tuyệt đối bà máºt.
Một phụ nhân trẻ hơn nói :
- Lý Khoái Äao có tá»›i mưá»i tên vệ sÄ©, hÆ¡n nữa có má»™t vị mặc áo lam y, nghe nói võ công rất cao cưá»ng. Hai bị phải hết sức cẩn tháºn má»›i được.
Quách Thái Linh gáºt đầu cưá»i :
- ÄÆ°á»£c rồi. Các ngươi cứ ở đây, chá» chúng ta Ä‘i giết Lý Khoái Äao sẽ quay lại, đừng ra ngoà i lỡ gặp đánh nhau thì nguy hiểm đấy.
Rồi quay sang Trác Quân Minh nói :
- Trác huynh, chúng ta đi thôi.
Hai ngưá»i vừa ra tá»›i cá»a thì chợt nghe Thu Nhi nói :
- Hai vị khoan đi đã.
Trác Quân Minh quay lại há»i :
- Còn gì nữa?
Thu Nhi bước lại gần nói :
- Hình như tiểu tỳ nhớ ra rồi...
Quách Thái Linh vội nói :
- Nhớ thế nà o nói xem.
- Trước đây có lần tôi bị bịt mắt đưa xuống máºt thất...
Quách Thái Linh cả mừng nói :
- Váºy thì rất tốt. Äại tẩu còn nhá»› nÆ¡i nà o không?
Thu Nhi đáp :
- Lúc đó tôi bị bịt mắt nên không thấy gì. Nhưng tôi nhá»› là và o má»™t bức tưá»ng có cÆ¡ quan mở tá»± động.
Trác Quân Minh há»i :
- Trên lầu hay dưới lầu?
- Dưới lầu. Có lẽ tôi còn nhá»› được đưá»ng Ä‘i.
Quách Thái Linh há»i :
- Äại tẩu có thể dẫn đưá»ng cho chúng tôi được không?
Thu Nhi quả quyết :
- Tôi sẽ dẫn đưá»ng cho hai vị, hắc y nhân vá»ng tìm được chúng.
- Váºy chúng ta Ä‘i thôi.
Thu Nhi dẫn hai ngưá»i xuống lầu.
Dá»c đưá»ng vắng ngắt, trên hà nh lang cÅ©ng như trong các phòng vắng hoe không má»™t bóng ngưá»i.
Quách Thái Linh há»i :
- Ngưá»i ở đây Ä‘i đâu cả?
Thu Nhi đáp :
- Äây là nÆ¡i ở cá»§a Lý Khoái Äao và bá»n vệ sÄ© cá»§a hắn. Chắc rằng bá»n nà y được phái Ä‘i đối phó vá»›i hai vị cả rồi.
Trác Quân Minh cưá»i nói :
- Bá»n vệ sÄ© đã thương vong bảy tám tên, nay đã sợ chạy hết, chỉ e không bao giá» còn dám trở lại đây nữa đâu.
Thu Nhi cứ Ä‘i mấy bước thì dừng lại, cuối cùng tá» ra rất quả quyết rẽ sang trái bước và o má»™t gian thông đạo hẹp xuyên qua má»™t vưá»n cây ráºm rạp tá»›i trước má»™t gian tiểu thất.
Trác Quân Minh và Quách Thái Linh chỉ váºn công đỠphòng, còn cứ mặc cô ta dẫn Ä‘i đâu tùy thÃch.
Äến trước tiểu thất, Thu Nhi đẩy cá»a bước và o.
Phòng hÆ¡i tối, ngoà i má»™t bá»™ bà n ghế ra không còn váºt gì.
Thu Nhi sá» soạng hồi lâu trên các bức tương, nhưng sau đó thất vá»ng lắc đầu nói :
- Tôi bị nhầm đưá»ng mất rồi. Không phải ở đây.
Sang phòng bên cạnh cũng không có gì đặc biệt.
Tiểu thất có ba phòng, phòng cuối cùng nhá» hÆ¡n, chỉ có độc má»™t chiếc ghế, ngoà i ra không còn váºt gì khác.
Thu Nhi dừng lại trong phòng nà y lâu hơn nhưng vẫn không xác định được, miệng lẩm bẩm :
- Lạ tháºt...
Trác Quân Minh quan sát gian phòng một lúc, chợt nói :
- Tại sao trong căn phòng nhá» mà lại treo ngá»n đèn lá»›n thế nà y?
Äúng là trên xà nhà có buá»™c má»™t quả chùy treo ngá»n đèn rất lá»›n.
Chà ng vá»›i tay nhấc ngá»n đèn xuống xem. Nhưng má»›i chạm tay và o quả chùy, chợt nghe má»™t chuá»—i âm thanh vang đông, rồi thấy bức tưá»ng phÃa sau chợt sáºp xuống má»™t ô bằng cánh cá»a nhá».
Thu Nhi thấy váºy cả mừng nói :
- Äúng là chá»— nà y rồi.
Dứt lá»i đâm bổ tá»›i cá»a.
Quách Thái Linh hốt hoảng kêu lên :
- Äại tẩu cẩn tháºn.
Nhưng nà ng chưa kịp dứt câu thì Thu Nhi đã la lên má»™t tiếng ngã ngá»a ra.
Trước ngá»±c phụ nhân cắm má»™t mÅ©i tên ngáºp tá»›i quá ná»a.
Mắt phụ nhân dại dần đi.
Quách Thái Linh cúi xuống xem, thấy Thu Nhi đã tuyệt khÃ.
Trác Quân Minh gầm lên, rút kiếm cầm tay lao mình và o cá»a.
Quách Thái Linh bất chấp nguy hiểm cũng lao theo.
Hai ngưá»i vừa lá»t qua cá»a thì chợt nghe má»™t chuá»—i tiếng động ầm ầm vang lên phÃa sau.
Cánh cá»a đã tá»± động đóng lại.
Dù biết trước bên trong có rất nhiá»u hung hiểm nhưng tình hình dã thế nà y không còn đưá»ng lui, hai ngưá»i vẫn can đảm tiến và o.
Äịa đạo thẳng tắp, khá rá»™ng, có ánh đèn từ đầu kia chiếu ra.
Hai ngưá»i chưa kịp đứng vững thì chợt nghe nhiá»u âm thanh xé gió rÃt lên vun vút.
Trác Quân Minh quát :
- Quách cô nương lùi lại.
Vừa nói vừa lao lên trước Quách Thái Linh, phất tay loạn lên, chấn rÆ¡i tất cả ngưá»i mÅ©i tên bắn tá»›i.
Trác Quân Minh nhìn thấy ở khúc ngoặt phÃa trước thấp thoáng bóng ngưá»i liá»n đâm bổ tá»›i không chút do dá»±.
Hai tên hắc y hán tá» tay cầm cung thấy Trác Quân Minh xông tá»›i liá»n chạy và o ngách động, nhưng chưa được và i bước đã bị chưởng lá»±c đánh ngã dáºp mặt xuống ná»n động.
Trác Quân Minh sấn tá»›i kéo ngược má»™t tên há»i :
- Lý Khoái Äao ở đâu?
Tên hán tỠú ớ trong miệng rồi phun ra một vòi máu, đôi mắt đỠđẫn ra.
Trác Quân Minh sỠngực xem, thấy hắn đã chết.
Äịa đạo ở đây rá»™ng hÆ¡n bên ngoà i, ánh đèn chÃnh từ trong đó chiếu ra.
Quách Thái Linh nói :
- Trác huynh, đi thôi. Chúng ở trong nà y chứ chẳng đâu xa.
Nói xong vượt qua Trác Quân Minh tiến sâu và o.
Äi thêm và i trượng, địa đạo chợt mở rá»™ng ra, phÃa bên tả có hai gian máºt thất cá»a đóng chặt.
Quách Thái Linh tá»›i ngang cá»a phòng đầu tiên thì cá»a chợt hé mở, từ trong bắn ra má»™t loạt ngân châm.
Quách Thái Linh nằm rạp xuống lá»™n Ä‘i hai vòng tránh khá»i.
Cánh cá»a chưa kịp đóng lại thì Trác Quân Minh đã tung má»™t chưởng là m nó mở toang ra, lao và o quát :
- Tên hỠLý. Nộp mạng đây.
Trong máºt thất không có ai, nhưng chà ng cÅ©ng kịp phát hiện ra có hai nhân ảnh vừa khuất và o má»™t ngách cá»a ngầm.
Trác Quân Minh vội lao theo.
Quách Thái Linh cÅ©ng đã và o phòng há»i :
- Trác huynh, ai thế?
Trác Quân Minh vá»™i Ä‘uổi theo nên không trả lá»i.
Qua khá»i cá»a ngầm là má»™t căn phòng khác, hai ngưá»i kia chạy vòng theo hướng ngược lại.
Nguyên lai hai căn phòng nà y thông với nhau.
Khi thấy Quách Thái Linh tá»›i trước cá»a phòng đầu tiên, ngưá»i trong phòng liá»n phát ám khà dụ cho cả hai chạy và o, còn hắn lẻn sang phòng kia chạy trở ra thông đạo định tẩu thoát. Không ngá» thân pháp cá»§a Trác Quân Minh quá nhanh nên phát hiện được.
Giả như Quách Thái Linh đừng đuổi theo thì đã chặn được chúng ở ngoà i thông đạo rồi.
Trác Quân Minh nháºn ra má»™t tên to béo đầu trá»c, mặt đỠgay, còn tên kia thá»t chân, chống cây gáºy sắt.
Tên chạy sau không cần nói cÅ©ng biết là Lưu thá»t tức Lưu Nhị Hưng, còn tên chạy trước, căn cứ và o nhân dạng thì tất là Äại đương gia Lý Khoái Äao.
Hai tên hốt hoảng thấy đã bị Ä‘uổi tá»›i nÆ¡i, liá»n giáºt cá»a chạy ra.
Trác Quân Minh quát lên :
- Lý Khoái Äao. Ngươi tá»›i số rồi.
Quách Thái Linh thấy đã tìm được chủ hung, trong lòng rất phấn chấn, cà ng ra sức truy đuổi.
Trác Quân Minh lao ra cá»a, phi thân nhảy qua đầu địch nhân đứng chắn trước mắt.
PhÃa sau Quách Thái Linh ép tá»›i.
Thế bị chặn hai đầu, Lý Khoái Äao đà nh dừng lại rút Ä‘ao ra.
Còn Lưu Nhị Hưng mặt cắt không còn giá»t máu, tay cầm thiết quả run run chỉ chá»±c ngã xuống.
Lý Khoái Äao vung Ä‘ao lên, nhằm Trác Quân Minh liá»u mạng tấn công.
Thân hình hắn thấp lùn béo ị, nhưng động tác xem ra cũng rất nhanh nhẹn, thanh TỠkim đao lóe lên và ng chóe, trông cũng không kém.
Nhưng so vá»›i Trác Quân Minh thì đó chỉ là trò trẻ nÃt.
Chỉ một kiếm, chà ng đã đánh bạt thanh đao của đối phương, quát lên :
- Lý Khoái Äao. Nháºn mệnh Ä‘i.
Lý Khoái Äao biết không địch nổi, lùi lại dá»±a lưng và o vách địa đạo.
Trác Quân Minh và Quách Thái Linh từ hai phÃa ép lại gần...
Äá»™t nhiên nghe “Ầm†má»™t tiếng, sau lưng Lý Khoái Äao chợt mở ra má»™t ngách động.
Hiển nhiên đó là má»™t cánh cá»a bà máºt nữa, Lý Khoái Äao đã phát động cÆ¡ quan mở cá»a mà không bị phát hiện.
Tên Äại đương gia láºp tức lao và o cá»a, tiếp theo đó là Lưu Nhị Hưng táºp tá»…nh chạy theo.
Trác Quân Minh nghiến răng lao theo nhưng má»›i lá»t và o cá»a thì chợt thấy má»™t nhân ảnh lao thẳng tá»›i mình.
Trong máºt đạo rất hẹp chỉ đủ chá»— cho má»™t ngưá»i Ä‘i, nên Trác Quân Minh đánh nhảy lùi tránh.
Thì ra ngưá»i lao tá»›i chÃnh là Lưu Nhị Hưng.
Thoạt tiên cây thiết quải cá»§a hắn Ä‘áºp xuống cá»a máºt đạo, sau đó cả ngưá»i hắn lao ra ngoà i, va và o thà nh động báºt ngược trở lại nằm thẳng cẳng giữa thông đạo.
Quách Thái Linh cúi xuống nhìn, thấy đồng tỠLưu Nhị Hưng giãn to, trắng dã. Hiển nhiên hắn đã chết.
Nà ng ngạc nhiên há»i :
- Ai đã hạ độc thủ thế?
Trác Quân Minh nói :
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là Lý Khoái Äao chứ còn ai nữa? Hắn dùng tên nà y là m váºt thế mạng cho mình, ngăn cản chúng ta Ä‘uổi theo.
Quách Thái Linh gấp giá»ng nói :
- Trác huynh. Mau đuổi theo, đừng để hắn chạy thoát.
Trác Quân Minh thở dà i nói :
- Chắc không kịp nữa đâu.
Tuy váºy chà ng cÅ©ng lao và o máºt đạo.
Bên trong cháºt chá»™i tối om, Trác Quân Minh phải đánh lá»a lên má»›i thấy đưá»ng.
Máºt đạo chỉ dà i mưá»i trượng rồi sau đó nháºp và o thông đạo chÃnh, cÅ©ng có má»™t cánh cá»a bà máºt như váºy, nhưng có lẽ vì Lý Khoái Äao vá»™i quá nên không kịp đóng lại.
Mặc dù khinh công cá»§a Trác Quân Minh và Quách Thái Linh hÆ¡n hắn nhiá»u, nhưng bị Lưu Nhị Hưng ngăn trở má»™t lúc, mặt khác hai ngưá»i tháºn trá»ng soi đưá»ng nên cháºm hÆ¡n rất nhiá»u.
HÆ¡n nữa, khi ra tá»›i động khẩu nÆ¡i Thu Nhi bị giết, cá»a đã đóng sáºp lại, phải mất không Ãt thá»i gian má»›i phá được ra, chỉ e Lý Khoái Äao đã rá»i khá»i đó từ lâu rồi.
Hai ngưá»i ra khá»i máºt đạo bắt đầu lùng sục.
Nhưng cả khu lầu vắng vẻ biết Lý Khoái Äao chạy đâu mà tìm?
Chợt nghe từ háºu viên có tiếng ngá»±a hÃ, cả hai ngưá»i không ai bảo ai Ä‘á»u chạy bổ ra hướng đó.
Khu nà y rất hoang vắng, có một tà u ngựa bên một con hồ rộng chừng mẫu đất, mặt hồ đã đóng băng cứng.
Hai bên hồ rất nhiá»u liá»…u nhưng đã khô héo chẳng còn chiếc lá xanh nà o.
Má»™t phÃa hồ tiếp giáp vá»›i đầm lầy, lay sáºy cao quá đầu ngưá»i, cÅ©ng má»™t mà u và ng úa trông thê lương.
Có má»™t tên tiểu đồng chừng mưá»i ba mưá»i bốn tuổi đứng trong góc tà u ngá»±a còn buá»™c ba bốn con, đứng khép nép nhìn hai ngưá»i.
Tiểu đồng gầy ốm, ăn mặc phong phanh, nên lạnh co ro nhìn rất đáng thương, thấy hai ngưá»i tá»›i cứ lùi mãi và o trong góc.
Trác Quân Minh đến gần nói :
- Hà i tỠđừng sợ. Chúng ta không là m gì cháu đâu.
Tiểu đồng quay ngưá»i bá» chạy, nhưng má»›i được má»™t bước đã thấy Trác Quân Minh chặn ngay trước mặt, đà nh đứng lại, mặt thuá»—n ra.
Quách Thái Linh ôn tồn nói :
- Äã bảo đừng chạy mà . Chúng ta có là m gì đâu? Nói Ä‘i, có phải Lý Khoái Äao vừa lấy ngá»±a ở đâY chạy Ä‘i không?
Tiểu đồng khẽ “Dạ†một tiếng, cúi đầu xuống.
Trác Quân Minh há»i :
- Hắn chạy theo hướng nà o?
Giá»ng chà ng to quá khiến tên tiểu đồng giáºt mình ngẩng đầu lên, Quách Thái Linh nhắc lại câu há»i :
- Hà i tá», nói Ä‘i. Lý Khoái Äao chạy hướng nà o?
Tiểu đồng chỉ tay vá» hướng Äông :
- Äại đương gia Ä‘i hướng nà y.
Trác Quân Minh lại há»i :
- Ngươi đứng đây là m gì?
Tiểu đồng ấp úng đáp :
- Lưu nhị đương gia sai tiểu nhân chỠở đây.
Thấy đối phương không tỠra ác ý, hắn trở nên bạo dạn hơn.
Trác Quân Minh và o tà u ngựa dắt ra hai con ngựa, khi đi ngang qua tên tiểu đồng còn bảo hắn :
- Lưu Nhị Hưng chết rồi. Ngươi cứ vỠđi kẻo lạnh, chẳng cần phải chỠgiữa tuyết nà y nữa đâu.
Rồi nhìn Quách Thái Linh nói :
- Cô nương, chúng ta đi thôi.
Tên tiểu đồng khiếp sợ mở to mắt nhìn hai ngưá»i.
Trác Quân Minh và Quách Thái Linh lên ngá»±a phi vá» hướng Äông.
Äể Lý Khoái Äao tẩu thoát, Quách Thái Linh cảm thấy thất vá»ng.
Hơn nữa phi ngựa đi giữa gió tuyết lạnh buốt, vết thương chỗ hông bắt đầu nhức tấy lên rất khó chịu.
Vượt qua má»™t khu rừng hoang vắng má»›i thấy con đưá»ng đất Ä‘á», nhưng chỉ thấy hai vết bánh xe hằn sâu mà không thấy bóng ngưá»i nà o.
Tâm trạng không được vui, hai ngưá»i cứ lầm lÅ©i quất ngá»±a Ä‘i, không nói vá»›i nhau câu nà o.
Äi chừng mưá»i mấy dặm thì tá»›i má»™t ngã ba. Trên phiến đá vẽ hai mÅ©i tên, bên tả là Thái Gia Pha, bên hữu là Bảo Khê.
Trác Quân Minh dưng ngựa nói :
- Lý Khoái Äao chuyến nà y đã sợ mất vÃa, quyết không dám vá» nhà đâu.
Chúng ta cứ theo đưá»ng thẳng đến Thái Gia Pha, thế nà o cÅ©ng Ä‘uổi kịp hắn.
Quách Thái Linh không có chá»§ kiến gì, chỉ lặng lẽ gáºt đầu.
Äôi ngá»±a rẽ sang trái, tiếp tục phóng Ä‘i.
Không lâu tá»›i má»™t con khe, bá» khe có dấu chân ngá»±a còn má»›i, chứng tá» rằng Trác Quân Minh đã suy Ä‘oán không sai: Lý Khoái Äao chạy theo hướng nà y, tá»›i Thái Gia Pha.
Hy vá»ng hắn Ä‘i chưa xa lắm, hai ngưá»i ra roi phi hết tốc lá»±c.
Một canh giỠsau thì tới Thái Gia Pha.
Äó là má»™t trấn nhá», chỉ và i trăm nóc nhà , không phải là nÆ¡i phù trú sầm uất gì cho lắm.
Hai con ngá»±a chạy má»™t mạch gần hai canh giỠđã mệt, mồ hôi ướt đẫm, nếu cứ chạy tiếp tất sẽ kiệt sức mà ngã quỵ dá»c đưá»ng.
Ngay chÃnh hai kỵ sÄ© phi ngá»±a giữa gió tuyết chừng đó thá»i gian thở cÅ©ng không ra hÆ¡i, nói gì đến ngá»±a?
Tuy Quách Thái Linh không nói nhưng Trác Quân Minh để ý thấy máu từ vết thương sau hông nà ng máu chảy ra thấm ướt vạt áo, biết rằng do cỠđộng nhiá»u nên không cầm máu được.
Vừa tới trấn, chà ng dừng ngựa nói :
- Quách cô nương. Chúng ta tìm má»™t khách Ä‘iếm nà o nghỉ tạm, vừa để bồi dưỡng sức ngá»±a, chúng ta cÅ©ng vừa nghỉ ngÆ¡i đôi chút, há»i thăm tin tức vá» Lý Khoái Äao rồi tiếp tục Ä‘uổi theo sau.
Quách Thái Linh chỉ lặng lẽ gáºt đầu.
Nà ng mệt tới mức không muốn nói nữa.
Trác Quân Minh giục ngá»±a lên trước tiến và o trấn Ä‘i dá»c theo má»™t phố chÃnh, thá»±c ra đó là đại lá»™ duy nhất trong trấn.
Tá»›i ngã tư, thấy ngay ở góc bên tả có má»™t khu nhà tranh nhưng chiếm má»™t khu vá»±c rất rá»™ng, trước cá»a treo biển hiệu viết bốn chữ :
“Thái gia khách Ä‘iếmâ€.
Trác Quân Minh nhảy xuống ngựa quay lại nói :
- Cô nương, chúng ta và o đây nghỉ đi.
Quách Thái Linh gáºt đầu, nặng ná» rá»i lưng ngá»±a nhảy xuống.
Bấy giỠTrác Quân Minh mới thấy cả yên ngựa của nà ng cũng thấm máu đỠlòm, phát hoảng lên nói :
- Cô nương bị thương nặng thế, lẽ ra ở lại Äồng Tước dưỡng thương má»›i phải...
Quách Thái Linh lắc đầu cưá»i ảm đạm nói :
- Không sao.
TÃnh nà ng vốn kiêu hãnh, không muốn biểu thị mình yếu Ä‘uối, cà ng không muốn ai tá» ra thương hại mình.
Trác Quân Minh biết váºy chỉ đà nh buông tiếng thở dà i “Thái gia khách Ä‘iếm†ngoà i việc phục vụ ăn uống, cho thuê còn có má»™t xưởng chuyên rèn đóng móng ngá»±a, nên tiếng Ä‘e búa chát chúa vang lên inh á»i suốt ngà y.
Má»™t tên tiểu nhị từ trong khách Ä‘iếm chạy ra, tá»›i trước Trác Quân Minh há»i :
- Khách quan định và o trú điếm không?
Thái độ hắn không được đon đả cho lắm.
Trác Quân Minh gáºt đầu nói :
- Chuẩn bị cho chúng ta hai phòng.
Tên tiểu nhị dắt hai con ngá»±a Ä‘i, qua cá»a Ä‘iếm gá»i to và o trong mấy tiếng.
Lát sau lại thêm một tên khác mặc áo da dê trông nhếch nhác chạy ra.
Sau khi nghe nói thuê hai phòng trá», tên tiểu nhị nhìn hai ngưá»i má»™t lúc vẻ soi mói rồi má»›i má»i hai ngưá»i và o Ä‘iếm.
Khách điếm ở chốn thôn quê nà y không thể nói là khang trang, chỉ là mấy gian nhà tranh vách nứa trống huếch trống hoác.
Chừng như tên tiểu nhị cÅ©ng nháºn ra đây là hạng quý khách có tiá»n nên bố trà hai căn phòng khá tươm tất, hÆ¡n những phòng khác má»™t lá»›p giấy dán tưá»ng cho kÃn đáo.
Trong má»—i phòng chỉ có má»™t chiếc giưá»ng và má»™t bá»™ bà n nhá» vá»›i hai chiếc ghế, không có tá»§ áo, y phục thay ra cứ vắt ở đầu giưá»ng.
Trác Quân Minh chá»n căn phòng khá hÆ¡n nhưá»ng cho Quách Thái Linh, sai tên tiểu nhị đổi chăn nệm cho sạch hÆ¡n má»™t chút và gá»i má»™t bình trà nóng.
Quách Thái Linh đã hoà n toà n kiệt sức, vừa và o phòng đã nằm xoà i xuống giưá»ng.
Trác Quân Minh kinh hãi tá»›i gần, thấy mặt nà ng đỠbừng liá»n nói :
- Quách cô nương. Bệnh tình nặng quá, hay để tôi đi tìm đại phu đến xem bệnh mới được.
Nói xong hối hả chạy đi.
Quách Thái Linh gá»i giáºt lại :
- Trác huynh đừng vá»™i. Trước hết xin hãy đến Äồng Tước viện tìm mấy nữ nhân đáng thương kia giải quyết việc cho hỠđã.
Trác Quân Minh cảm động nói :
- Tấm lòng bồ tát cá»§a cô nương tháºt đáng khâm phục. Tại hạ hứa sẽ giải quyết ổn thá»a.
Quách Thái Linh dặn tiếp :
- Tôi còn để cả hà nh lý ở đó, trong đó còn ná»a bình linh dược do tiên phụ để lại, ngoà i ra...
Tới đó cô ta dừng lại.
Trác Quân Minh há»i :
- Còn gì nữa? Nếu không có gì bà máºt, cô nương cứ căn dặn, tại hạ sẽ là m tròn việc.
Quách Thái Linh thở dà i nói :
- Còn có con ngựa “Hắc Thủy Tiên†nữa. Xin Trác huynh tìm cho được rồi cưỡi nó tới đây.
Nói đến “Hắc Thá»§y Tiênâ€, Trác Quân Minh liá»n nhá»› lại Khấu Anh Kiệt, trong lòng trà o lên nhiá»u thứ cảm xúc rất phức tạp.
Quách Thái Linh nói thêm :
- Con ngựa đó là của Khấu sư ca để lại, tôi không thể là m mất nó.
Trác Quân Minh gáºt đầu đáp :
- Cô nương yên tâm. Äã có tin tức vá» Khấu lão đệ, nhất định chúng ta sẽ tìm được thôi.
Quách Thái Linh nở nụ cưá»i ảm đạm muốn nói gì lại thôi.
Mặc dù bệnh, gầy yếu xanh xao nhưng trông nà ng vẫn rất đẹp và dịu dà ng đáng yêu hÆ¡n rất nhiá»u lúc nà ng vung gươm tuốt kiếm trừng trị bá»n bất lương.
Trác Quân Minh lòng đầy thương cảm, nhưng chỉ biết giữ kÃn trong lòng, chắp tay nói :
- Tại hạ sẽ hoà n thà nh lá»i dặn cá»§a cô nương. Xin hãy bảo trá»ng, trước khi trá»i tối tại hạ sẽ quay lại.
Quách Thái Linh gáºt đầu cảm kÃch nói :
- Cảm ơn huynh.
Nà ng chợt nhá»› ra Ä‘iá»u gì, lại nói :
- Trác huynh...
Trác Quân Minh há»i :
- Cô nương còn có gì sai bảo?
- Tôi chợt nhớ tới Thúy Liên. Huynh có thể cùng cô ta đến đây không?
Trác Quân Minh mặt bỗng biến sắc, đứng sững ra.
Quách Thái Linh ngạc nhiên há»i :
- Trác huynh sao thế?
Trác Quân Minh run giá»ng đáp :
- Tại hạ...
Quách Thái Linh ngồi báºt dáºy há»i :
- Trác huynh. Chẳng lẽ... Thúy Liên gặp chuyện gì chăng?
Trác Quân Minh nghiến răng nói :
- Thúy Liên... cô ấy chết rồi.
Cổ há»ng y như có váºt gì chặn ngang là m nghẹn lại, phải cố nuốt và o.
Quách Thái Linh biến sắc há»i :
- Huynh nói gì? Thúy Liên chết rồi sao?
Vẻ mặt Trác Quân Minh lúc ấy trông rất dá»… sợ, méo xệch lại, vừa Ä‘au thương vừa căm háºn, đôi mắt đỠngầu.
Quách Thái Linh há»i tiếp :
- Có phải huynh nói rằng vị cô nương mà huynh vừa thà nh thân... đã chết rồi không?
Trác Quân Minh gáºt đầu, nước mắt chợt trà o ra.
Quách Thái Linh rên lên một tiếng, cúi đầu xuống.
Bây giá» nà ng má»›i hiểu vì sao Trác Quân Minh hạ thá»§ tà n độc đối vá»›i bá»n thá»§ hạ cá»§a Lý Khoái Äao.
Trác Quân Minh nghiến răng nói :
- Lý Khoái Äao Ä‘ang tâm giết má»™t thiếu nữ yếu nhược như thế... tại hạ thá» sẽ băm vằm hắn ra là m muôn mảnh.
Quách Thái Linh ngước lên há»i :
- Vì sao hắn hà nh động đê hèn như thế?
- Hắn giết Thúy Liên để trả thù tại hạ. Lý Khoái Äao Ä‘iá»u tra được chúng tôi có quan hệ thân thiết, còn biết rằng tôi định cứu cô ấy ra khá»i chốn địa ngục đó nên đã cho tay hạ độc thá»§.
Quách Thái Linh không nói gì, trong ánh mắt hiện rõ sát cơ.
Căn cứ và o vẻ mặt cá»§a nà ng mà phán Ä‘oán thì lòng thù háºn cá»§a nà ng đối vá»›i Lý Khoái Äao không kém gì Trác Quân Minh.
Hồi lâu nà ng má»›i ngẩng lên há»i :
- Huynh đã gặp... cô ấy rồi chứ?
Trác Quân Minh gáºt đầu, giá»ng nhẹ như hÆ¡i thở :
- Thi thể cá»§a cô ấy vẫn nằm trong phòng, trên ngưá»i có cả thảy tám nhát dao...
Quách Thái Linh không cầm được nước mắt, thốt lên :
- Thúy Liên... tháºt đáng thương.
Trác Quân Minh nghẹn ngà o nói :
- ChÃnh tôi đã hại cô ấy, nếu chúng tôi không gặp nhau thì Thúy Liên đâu gặp phải kết cục bi thảm như thế?
Mắt chà ng đã khô lệ, nhưng trông rất đáng sợ, răng cắn chặt và o môi đến báºt máu, đôi mắt rá»±c lên như hai cục than hồng.
Quách Thái Linh không tìm được câu gì để an ủi.
Một lúc sau, Trác Quân Minh trấn tĩnh lại nói :
- Thôi cô nương nghỉ đi, tại hạ đi đây.
Nói xong bước ra khá»i phòng, khép cá»a lại cẩn tháºn.
Lát sau tên tiểu nhị bưng đồ ăn tới.
Quách Thái Linh gắng ăn hết má»™t bán miến rồi lại lên giưá»ng nằm, trong đầu suy nghÄ© đủ thứ chuyện không sao chá»›p mắt được.
Ngà y đông ngắn chẳng tà y gang, chưa bao lâu đã tối.
Trác Quân Minh vẫn chưa vỠnên không có thuốc dùng.
Cà ng lâu, Quách Thái Linh cà ng cảm thấy cÆ¡n Ä‘au hà nh hạ dữ dá»™i hÆ¡n, đầu choáng váng tưởng như muốn ngất Ä‘i, phải báºt ra tiếng rên.
Gió bấc lá»t và o khe cá»a trống hoác là m nà ng lạnh buốt, cuá»™n kÃn trong chăn mà vẫn run lên cầm cáºp.
Tuy lạnh co cả ruá»™t nhưng trán vẫn nóng hà m háºp, lưỡi cháy bá»ng phải gượng dáºy đến bên bà n uống nước, chân run lẩy bẩy, phải vịn và o thà nh giưá»ng lần từng bước má»™t.
Nhưng vừa chạm tay và o bình thì nà ng chợt thấy trá»i xoay đất chuyển, mắt tối sầm ngã xuống bất tỉnh.
|

03-08-2008, 08:20 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
|
|
TRƯỜNG KIẾM TÆ¯Æ NG TƯ
Hồi 39: Cứu tinh bà ẩn
Tác giả: Trần Thanh Vân
Nguồn: Vnthuquan.net
Ná»a đêm.
Trá»i tối Ä‘en, gió cà ng thổi mạnh.
Gió Tây bắc thổi qua khe cá»a vù vù giữa đêm đông hà n lạnh như cắt da cắt thịt.
“Thái Gia khách Ä‘iếm†chỉ toà n nhà tranh vách nứa cá»™t tre, gió là m rung lên bần báºt như sẵn sà ng đổ ụp xuống bất cứ lúc nà o.
Quách Thái Linh cá»±a mình tỉnh dáºy.
Nà ng chợt cảm thấy thư sướng, nhưng không phải toà n thân mà má»™t số bá»™ pháºn trên cÆ¡ thể, lan tá»a dần ra.
Trong cơn cảm khoái đê mê, nà ng có cảm giác như được bà n tay ai đó ấn và o những huyệt đạo trên cơ thể mình.
Bà n tay đó tháºt thần diệu, ấn tá»›i đâu, kinh mạch lưu thông tá»›i đó, là m chân khà bị ức chế nay tá»a và o đầu, tứ chi và các gân bắp là m cho nó sung mãn, đồng thá»i trà óc cÅ©ng tỉnh táo dần.
Quách Thái Linh cất tiếng rên rồi mở mắt ra.
Váºt đầu tiên Ä‘áºp và o mắt nà ng là ngá»n đèn tù mù treo trên chiếc xà tre.
Vì má»›i tiếp xúc vá»›i ánh sáng nên nà ng phải nheo mắt lại cho khá»i chói.
Lát sau mắt quen dần, trà óc cÅ©ng tỉnh táo hÆ¡n, nà ng trông thấy trước mặt mình là má»™t ngưá»i báºn hắc y, mặt bịt kÃn bằng má»™t chiếc khăn Ä‘en chỉ chừa có đôi mắt Ä‘ang nghiêm nghị nhìn mình, có chứa đựng sá»± căng thẳng và lo lắng.
Hắc y nhân vẫn tiếp tục ấn tay lên huyệt “Du Hải†cá»§a Quách Thái Linh, từ tay ngưá»i đó truyá»n và o cÆ¡ thể nà ng má»™t luồng nhiệt lưu khiến nà ng cảm thấy máu trong ngưá»i chạt rần ráºt.
Theo phản ứng tá»± nhiên, Quách Thái Linh giáºt mình chồm dáºy, nhưng thấy mình vẫn mặc nguyên y phục nên có phần yên tâm.
Bà n tay ngưá»i kia Ä‘ang ấn và o huyệt đạo cá»§a nà ng liá»n dừng ngay lại.
Bốn mắt nhìn nhau, Quách Thái Linh lá»™ vẻ hoảng sợ, còn ngưá»i kia trầm tÄ©nh hÆ¡n, ánh mắt hiện lên nét vui mừng, có cả sá»± bối rối và má»™t phần kinh hãi.
Lát sau, ngưá»i kia trầm giá»ng nói :
- Cô nương hãy nằm xuống Ä‘i, đừng kÃch động quá, không có lợi đâu.
Quách Thái Linh không quan tâm đến lá»i khuyên đó, báºt mình ngồi lên nhưng không được.
Nà ng trố mắt nhìn ngưá»i kia há»i :
- Ngươi là ai?
Hắc y nhân bình tĩnh đáp :
- Quách cô nương. Hãy nằm xuống Ä‘i, đừng động. Tại hạ Ä‘ang váºn công đả thông kinh mạch trị bệnh.
Thá»±c tế hay tay hán tá» Ä‘ang khống chế má»i yếu huyệt trên ngưá»i Quách Thái Linh, nếu chà ng có ý đồ bất thiện thì có thể lấy mạng hoặc là m nhục nà ng bất cứ lúc nà o.
Äối vá»›i ngưá»i luyện võ thì sá»± uy hiếp đó là má»™t ná»—i nhục lá»›n, có khác nà o mình là cá nằm trên thá»›t?
Nhưng có má»™t sá»± an á»§i là hắc y nhân không há» có ý là m hại nà ng, đó là điá»u có thể khẳng định.
Tuy nhiên Quách Thái Linh vẫn cảm thấy vô cùng khổ tâm, nhục nhã, thương tâm và hổ thẹn, có cả sá»± tức giáºn nữa.
Vốn tÃnh đầy kiêu hãnh, lại là thân nữ nhi như ngá»c, ai nguyện ý để ngưá»i khác giá»›i động chạm và o cÆ¡ thể mình?
Huống chi ở đây đà nh phải để mặc cho hắc y nhân ấn và o bất cứ nơi nà o chà ng muốn mà không sao chống lại được.
Nà ng đỠbừng mặt lên há»i :
- Ngươi là ai? Sao không trả lá»i?
Hắc y nhân nhìn nà ng không đáp.
Quách Thái Linh xẵng giá»ng :
- Ngươi định... là m gì?
Hắc y nhân nhìn nà ng bằng ánh mắt kiên nghị, vừa quan hoà i vừa có uy lá»±c, tay vẫn không ngừng váºn công đẩy chân khà và o ngưá»i nà ng.
Mặc dù biết rằng đối phương là m thế chỉ với ý đồ trị bệnh cho mình nhưng hà nh động đó vẫn không thể tha thứ.
Nhưng lúc nà y ngoà i việc trừng mắt nhìn đối phương bằng ánh mắt tức giáºn nhưng bất lá»±c thì còn biết là m gì?
Quách Thái Linh hy vá»ng rằng bằng cái nhìn đó, đối phương sẽ dừng tay, nói rõ lai lịch cá»§a mình.
Nhưng hắc y nhân vẫn không dừng lại.
Quách Thái Linh đà nh phải chú tâm theo dõi hà nh động của đối phương.
Nà ng chợt nháºn ra rằng hắc y nhân chẳng những có ná»™i lá»±c thâm háºu mà thá»§ pháp cÅ©ng rất kỳ dị.
Không Ãt lần nà ng tá»± váºn công trị thương hoặc chữa bệnh cho mình và cho ngưá»i khác, biết nhiá»u phương pháp váºn hà nh kinh mạch nhưng không giống như ngưá»i nà y.
Nên biết rằng Quách Thái Linh xuất thân từ má»™t thế gia võ thuáºt, võ công được phụ thân Quách Bạch Vân là má»™t trong những nhân váºt xuất sắc nhất cá»§a võ lâm đương đại Ä‘Ãch thân truyá»n thụ, vì thế tinh thông hầu hết võ há»c cá»§a các phái trong giang hồ.
Thế mà nay thấy thá»§ pháp truyá»n công ấn huyệt cá»§a hắc y nhân, nà ng không biết đó là thứ võ há»c gì.
Nà ng chỉ biết rằng đó là thá»§ pháp rất thần hiệu, vì từ hai tay ngưá»i kia, nhiệt khà hoặc hà n khà tùy lúc truyá»n sang, phối hợp rất nhịp nhà ng, truyá»n sang đến đâu ngưá»i nà ng thông sướng sảng khoái đến Ä‘á».
Thá»§ pháp chữa bệnh như thế hiển nhiên là rất cao minh, chỉ những ngưá»i có võ há»c uyên thâm và thông hiểu y lý má»›i là m được như thế.
Dần dần khắp ngưá»i Quách Thái Linh ướt đẫm mồ hôi, đồng thá»i lòng kiên nhẫn cá»§a nà ng cÅ©ng đã lên tá»›i cá»±c hạn.
Cuối cùng hắc y nhân dừng tay, đứng lùi ra một bước.
Ngay lúc đó, Quách Thái Linh cảm thấy thân thể được tá»± do không bị khống chế nữa, nà ng thá» váºn công thấy huyệt mạch lưu thông không có chá»— nà o trở ngại liá»n ngồi báºt lên.
Hắc y nhân thở phà o một hơi nói :
- Tốt rồi. Tại hạ đã dốc hết công lá»±c đả thông kinh mạch toà n thân cho cô nương, lát nữa cô nương uống thêm má»™t viên linh dược cá»§a lệnh tôn rồi nghỉ mấy ngà y là sẽ hồi phục như thưá»ng.
Nghe mấy tiếng “linh dược cá»§a lệnh tônâ€, Quách Thái Linh liá»n đưa mắt nhìn quanh và trông thấy túi hà nh lý mình để quên ở Äồng Tước viện đặt ở đầu giưá»ng, trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Nà ng tá»± há»i :
- Chẳng lẽ ngưá»i nà y là Trác Quân Minh?
Không có lý.
Vì sao Trác Quân Minh phải là m thế chứ?
Nhưng nếu không phải thì ngưá»i nà y là ai?
Nà ng nhìn đối phương một lúc rồi nói :
- Nếu các hạ không nói rõ danh tÃnh thì đừng trách tôi thất lá»….
Ngưá»i kia không tá» thái độ gì, mà cho dù có thì cÅ©ng không thể nháºn thấy vẻ mặt thay đổi ra sao sau lá»›p vải Ä‘en.
Nhưng Quách Thái Linh nháºn ra má»™t Ä‘iá»u là ánh mắt ngưá»i kia nhìn mình đầy thân thiết, quan hoà i.
Quách Thái Linh chợt thấy lòng chấn động, lại há»i :
- Các hạ là ai? Sao không nói?
Ngưá»i kia tá» vẻ lúng túng, bước lùi lại hai bước.
Quách Thái Linh chống tay đứng lên, nhảy tá»›i chặn trước cá»a nói :
- Các hạ không Ä‘i được. Phải trả lá»i rõ đã.
Hắc y nhân kinh hãi kêu lên :
- Cô nương. Lúc nà y chưa thể váºn công lá»±c đâu.
Quách Thái Linh xẵng giá»ng :
- Không cần các hạ quan tâm. Nói đi. Ngươi là ai? Vì sao phải bịt mặt?
Hắc y nhân bối rối thực sự, lùi lại lắc đầu nói :
- Cô nương đừng bức vấn tại hạ nữa. Thá»±c tình tôi không có ác ý vá»›i cô nương mà ... Xin hãy bảo trá»ng, tại hạ cáo từ đây.
Dứt lá»i nhảy qua cá»a sổ.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên Quách Thái Linh đã tÃnh trước Ä‘iá»u nà y.
Khi hắc y nhân vừa nhảy lên, nà ng liá»n lao mình tá»›i vung trảo chá»™p và o mặt đối phương.
Nà ng chỉ muốn bỠtấm khăn để biết đối phương là ai.
Ngưá»i kia lùi lại, nhưng không có ý đối phó vá»›i trảo thức.
Quách Thái Linh bụng đã mừng thầm.
Với trảo thức của nà ng thì cho dù đối phương xuất thủ đối phó cũng khó mà bảo vệ được tấm khăn không bị lột ra, huống chi ở đây hắc y nhân không có hà nh động gì để phản kháng?
Nhưng sự thực lại không như nà ng nghĩ.
Quách Thái Linh Ä‘ang chá»™p tá»›i, chợt cảm thấy bị trở lá»±c rất lá»›n ngăn lại khiến nà ng không sao tiến nháºp bà n tay tá»›i mặt hắc y nhân thêm má»™t phân hà o.
Quách Thái Linh biết rằng má»™t ngưá»i khi luyện khà công đến cảnh giá»›i thặng thừa Ä‘á»u có bản lÄ©nh nà y.
Nhưng Ä‘iá»u là m cho nà ng kinh hãi không chỉ thế vì trở lá»±c ở đây rất lá»›n, đồng thá»i nóng ran như như lò lá»a, thất kinh vá»™i rụt tay vá».
Hắc y nhân thừa cÆ¡ nhún chân nhảy ra cá»a sổ.
Quách Thái Linh định lao theo, nhưng bị một luồng khà lực chặn đứng, không sao tiến lên được.
Không những thế, má»™t cÆ¡n gió thổi và o là m ngá»n đèn phụt tắt, căn phòng bá»—ng trở nên tối om.
Hiểu rằng gặp phải cao nhân, nà ng đà nh từ bỠý định đuổi theo.
Tuy váºy nà ng vẫn đến mở cá»a nhìn ra.
Trước sân tối âm u, vắng lặng, ngoà i tiếng gió không nghe âm thanh nà o khác lạ cÅ©ng không má»™t bóng ngưá»i.
Quách Thái Linh đứng lặng đăm đăm nhìn ra đêm tối.
Má»™t Ä‘iá»u có thể khẳng định là ngưá»i kia không phải là Trác Quân Minh.
Võ công Trác Quân Minh không thể đến cảnh giới đó được.
Chỉ riêng việc phát ra kình khà cÅ©ng đủ thấy võ công cá»§a hắc y nhân tá»›i mức xuất thần nháºp hóa rồi.
Quách Thái Linh hiểu ra chỉ cần đối phương dùng kình khà đó để phản kÃch thì cho dù cÆ¡ thể nà ng hoà n toà n bình thưá»ng cÅ©ng không tránh khá»i bị thụ thương.
Äây là lần đầu tiên nà ng gặp phải má»™t đối thá»§ mà đến cÆ¡ há»™i tấn công dù chỉ má»™t chiêu cÅ©ng không có.
Chỉ e phụ thân nà ng Quách Bạch Vân còn chưa có thân thủ phi phà m như thế.
Váºy ngưá»i đó là ai?
Trong võ lâm đương đại, may ra chỉ có Thiết Hải ÄÆ°á»ng Tổng lệnh chá»§ “VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh†má»›i có thân thá»§ như váºy, nhưng tuyệt đối không có khả năng hắn tá»›i đây chữa bệnh cho nà ng.
Äầu óc nà ng rối tung lên bởi bao nhiêu nghi vấn không sao giải thÃch được, cuối cùng nà ng buông tiếng thở dà i rồi đóng cá»a trở và o phòng thắp đèn lên.
Nà ng ngồi xuống giưá»ng, cảm thấy trong ngưá»i thoải mái hÆ¡n trước rất nhiá»u, tuy hÆ¡i má»i nhưng không còn triệu chứng Ä‘au nhức nữa, và vết thương bị tên bắn và o hông cÅ©ng không Ä‘au đớn chút nà o.
Nà ng sỠvà o hông, chợt thấy cồm cộm, bèn vén áo lên xem, lòng vô cùng kinh hãi kêu lên một tiếng.
Nguyên chỗ vết thương đã được băng bó lại.
Quách Thái Linh nhá»› rõ lúc chiá»u mình có sÆ¡ cứu qua, rá»a sạch vết thương, Ä‘iểm huyệt cầm máu nhưng vì không có thuốc nên không băng lại.
Nay căn cứ và o lá»›p băng, đồng thá»i vết thương không còn Ä‘au nữa, chắc rằng trong đó đã được rắc thuốc.
Hiển nhiên hắc y nhân đã là m việc nà y.
Nghĩ tới đó, mặt nà ng đỠbừng lên, hổ thẹn đến toát cả mồ hôi.
Một thiếu nữ bị nam nhân cởi y phục ra đó là sự sỉ nhục không thể tha thứ.
Tuy biết rằng hắc y nhân trong trưá»ng hợp cấp bách đã vì nghÄ©a mà bất chấp tục lệ tiểu tiết, nhưng bệnh nhân là Quách Thái Linh, má»™t thiếu nữ xưa nay giữ thân như ngá»c, lại thấy rằng đó là điá»u xúc phạm thô bạo nhất.
Nà ng cÆ¡ hồ không thể tin rằng mình đã ngá»§ say tá»›i mức bị ngưá»i ta cởi cả y phục mà không há» hay biết. Nhất định trước khi hà nh động, hắc y nhân đã Ä‘iểm huyệt đạo.
Trong lòng đầy hổ thẹn, phẫn uất, sỉ nhục, uất ức và căm háºn, nà ng gục đầu xuống gối khóc nấc lên.
Giá như lúc nà y hắc y nhân xuất hiện, nà ng không chút do dá»±, láºp tức xuất thá»§ giết chết y ngay.
Nhưng có lẽ trong Ä‘á»i không bao giá» còn gặp lại con ngưá»i ấy nữa, nà ng chỉ biết nghiến răng tuyệt vá»ng, tá»± trút ná»—i căm háºn và o bản thân mình.
Äá»™t nhiên bà n tay nà ng chạm và o má»™t váºt, đó chÃnh là túi hà nh lý mà nà ng để quên ở Äồng Tước viện.
Nà ng đã nhá» Trác Quân Minh lấy túi hà nh lý vá», sao nó lại ở đây?
Chẳng lẽ Trác Quân Minh đã tới đây rồi bỠđi?
Không có lý.
Bởi vì Trác Quân Minh vá» thì không mạo muá»™i và o phòng. HÆ¡n nữa phòng cá»§a chà ng ở ngay bên cạnh, chẳng lẽ không phát hiện ra có kẻ đột nháºp phòng nà ng?
Một ý nghĩ chợt lóe lên :
“Có thể Trác Quân Minh cÅ©ng bị hắc y nhân Ä‘iểm huyệt đạo không?â€
NghÄ© tá»›i đó, nà ng ra khá»i phòng tá»›i bên cá»a sổ dòm và o phòng Trác Quân Minh.
Trong phòng trống hoe, không có ai cả.
Quách Thái Linh lại quay vá», nằm thừ ra nghÄ© ngợi. Má»i ý nghÄ© Ä‘á»u táºp trung và o hắc y nhân.
Ngưá»i đó nói rằng nà ng uống linh dược cá»§a phụ thân và o sẽ khá»i, qua đó chứng tá» rằng y rất hiểu rõ tác dụng cá»§a linh dược nà y, hÆ¡n nữa còn có mối quan hệ nà o đó vá»›i phụ thân nà ng.
Nghĩ tới đó, mắt Quách Thái Linh vụt sáng rực lên.
Nà ng liên tưởng ngay đến má»™t ngưá»i.
Sá»±c nhá»› lại ánh mắt, dáng ngưá»i, cách cư xá», giá»ng nói, dáng Ä‘iệu... chẳng có nét nà o không giống.
Những hồi ức bừng lên như luồng điện, mặt nà ng nóng bừng, mắt long lanh như đang lên cơn sốt.
Không sai, chÃnh là chà ng.
Láºp tức bao nhiêu hổ thẹn, thù háºn, uất ức, tuyệt vá»ng tan biến như sương mù dưới ánh nắng mai, chỉ còn lại tình yêu nồng nà n và niá»m hứng khởi.
Nà ng chồm ra cá»a kêu lên :
- Khấu Anh Kiệt.
Nhưng bên ngoà i chỉ có gió xà o xạc, hẳn chà ng đã đi xa.
Quách Thái Linh quay lại ngồi xuống giưá»ng để bình tâm lại, nhưng trái tim cứ Ä‘áºp rá»™n lên, miệng lẩm bẩm :
- Nhất định là chà ng, Khấu Anh Kiệt.
Giả như nà ng không được Trác Quân Minh kể lại những tin đồn vá» hiệp tÃch và võ công trác tuyệt cá»§a ngưá»i được mệnh danh là “Kim Lý Ngư†mà theo y đó chÃnh là Khấu Anh Kiệt thì nà ng đã không dám tin chà ng lại có võ công cao cưá»ng đến thế.
Vá»›i suy Ä‘oán vừa rồi, cá»™ng thêm lá»i kể cá»§a Trác Quân Minh, nà ng Ä‘i đến khẳng định hắc y nhân chÃnh là Khấu Anh Kiệt, ngưá»i mà gần năm nay nà ng mòn má»i trông chá» và cất công tìm kiếm...
Nà ng mừng đến phát khóc, nhưng sau đó bình tâm nghĩ lại, nà ng thấy mình trống vắng, bất hạnh và buồn tủi như trước...
Bởi vì chà ng đã bỠđi.
Vì sao chà ng đã quay vỠrồi còn bỠđi nữa chứ?
Rất có thể lần nà y chà ng cÅ©ng sẽ biá»n biệt như trước đây, không chút tin tức, như hòn đá ném giữa biển khÆ¡i.
NÃ ng tá»± nhá»§ :
- “Chà ng đã trở vá», tất sẽ có lúc gặp ta để nói má»™t lá»i. Nếu không, bây giá» chà ng đã có võ công trác tuyệt, dấu vết chẳng khó tìm. Nhất định sẽ có lúc ta tìm gặp được chà ng...â€
Nhưng má»™t ý nghÄ© khác khiến nà ng tuyệt vá»ng.
- Nhưng vừa rồi chà ng không muốn lá»™ diện, như thế nghÄ©a là chà ng không tha thứ và tránh mặt ta... chỉ vì thấy ta bị thương, kiệt lá»±c sắp chết nên má»›i tá» lòng thương hại, ra tay cứu giúp như đối vá»›i bất cứ ngưá»i nà o khác gặp nạn mà thôi.
Má»™t khi chà ng đã cố tránh mặt thì tìm sao được? Và cho dù có gặp nhau cÅ©ng được Ãch gì?
Cứ thế, những ý nghÄ© nảy ra mâu thuẫn nhau nhưng lại Ä‘an xen vá»›i nhau khiến nà ng vừa hy vá»ng lại vừa tuyệt vá»ng.
Suốt đêm nà ng chong mắt nhìn ra cá»a vá»›i má»™t chút hy vá»ng mong manh là chà ng sẽ quay lại.
Trá»i sáng dần.
Niá»m hy vá»ng tiêu tan.
Trong khách Ä‘iếm đã nghe tiếng ngưá»i ồn à o.
Chợt có tiếng gõ cá»a.
Quách Thái Linh chợt lóe lên hy vá»ng :
- Ai đấy?
Nhưng nà ng lại thất vá»ng khi nghe tiếng trả lá»i :
- Trác Quân Minh đây. Cô nương đã dáºy rồi sao?
Quách Thái Linh sá»a sang lại tóc tai y phục rồi nói :
- Cá»a không chốt đâu. Huynh và o Ä‘i.
Trác Quân Minh bước và o phòng há»i :
- Bệnh tình cô nương thế nà o?
Quách Thái Linh đáp :
- Äỡ nặng rồi. Trác huynh ngồi xuống Ä‘i.
Trác Quân Minh tá»›i bên bà n ngồi xuống, chợt nháºn ra túi hà nh lý cá»§a Quách Thái Linh để đầu giưá»ng, mặt lá»™ vẻ ngạc nhiên.
Quách Thái Linh há»i :
- Trác Quân Minh mới vỠư?
Trác Quân Minh gáºt đầu đáp :
- Tại hạ vừa vỠxong. Là m sao mà túi hà nh lý của cô nương tới đây được thế?
Quách Thái Linh không biết trả lá»i sao, nói lấp lá»ng :
- Trước hết huynh kể xem chuyến đi thế nà o?
Trác Quân Minh nói :
- Lúc tại hạ và o phòng để lấy hà nh lý thì không có, há»i tên chưởng quầy.
Hắn nói rằng có ngưá»i đột nháºp và o phòng, không những lấy hà nh lý mà còn trá»™m luôn cả “Hắc Thá»§y Tiên†nữa. Tại hạ không tin, cho rằng chúng muốn chiếm Ä‘oạt liá»n tra khảo. Nhưng chúng khóc sống khóc chết, quả quyết rằng bị oan, xem chừng có vẻ thà nh tháºt. Sau đó tại hạ đến nÆ¡i ở cá»§a Lý Khoái Äao và Lưu Nhị Hưng tìm mãi nhưng không có kết quả má»›i trở vỠđây...
Quách Thái Linh há»i :
- Còn mưá»i mấy phụ nhân kia thế nà o?
- Việc đó tại hạ đã là m đúng theo lá»i cô nương, lấy tà i sản cá»§a Lý Khoái Äao phân phát cho há» rồi cho vá» nhà .
Quách Thái Linh gáºt đầu tá» vẻ hà i lòng.
Trác Quân Minh gáºt đầu tá» vẻ hà i lòng.
Trác Quân Minh nói tiếp :
- Tại hạ còn đốt trụi cả đổ trưá»ng và kỹ viện, định san phẳng luôn cả Äồng Tước viện nhưng vì lo cho bệnh tình cá»§a cô nương nên má»›i trở vá».
Trác Quân Minh nhìn sang túi hà nh lý, nhẹ giá»ng há»i :
- Ai đã mang hà nh lý và “Hắc Thủy Tiên†của cô nương tới đây thế?
Quách Thái Linh ngạc nhiên há»i :
- “Hắc Thủy Tiên†nà o?
Trác Quân Minh cà ng kinh ngạc hơn :
- Không phải sao? Vừa rồi tại hạ thấy rõ chÃnh là “Hắc Thá»§y Tiên†được buá»™c trước tà u ngá»±a mà . Chẳng lẽ mình trông nhầm?
Quách Thái Linh bấy giỠmới biết ngay cả con ngựa quý, Khấu Anh Kiệt cũng để lại cho mình.
Nà ng vừa thấy xúc động lại vừa chua xót, suýt nữa nước mắt trà o ra.
|

03-08-2008, 08:40 PM
|
 |
Cái Thế Ma Nhân
|
|
Tham gia: Apr 2008
Bà i gởi: 1,169
Thá»i gian online: 1 ngà y 8 giá» 27 phút
Thanks: 1
Thanked 239 Times in 159 Posts
|
|
TRƯỜNG KIẾM TÆ¯Æ NG TƯ
Hồi 40: Ãc giả ác báo
Tác giả: Trần Thanh Vân
Nguồn: Vnthuquan.net
Bấy giá» Trác Minh Quân gặng há»i thấy Quách Thái Linh im lặng, khóe mắt hoe đỠthì ngạc nhiên há»i lại :
- Tại hạ há»i ai đã đưa hà nh lý và ngá»±a đến đây, sao cô nương không nói?
Quách Thái Linh lắc đầu đáp :
- Tôi cũng không biết nữa.
Trác Minh Quân giống như đứng trong đám vân vụ ngÆ¡ ngác há»i :
- Váºy đã xảy ra chuyện gì váºy chứ?
Quách Thái Linh cố trấn tĩnh lại nói :
- Tối qua... có ngưá»i tá»›i đây...
Trác Minh Quân báºt há»i :
- Ai thế?
Khấu Anh Kiệt. Ba tiếng đó chỉ chá»±c buá»™t ra khá»i miệng nhưng đột nhiên nà ng ngừng lại lắc đầu đáp :
- Không biết.
- Sao lại thế? Ngưá»i đó đã mang váºt tá»›i cho cô nương mà ?
Quách Thái Linh đỠmặt lên ngáºp ngừng nói :
- Lúc đó tôi không thấy rõ, nhưng đoán rằng đó là Khấu Anh Kiệt.
Trác Minh Quân trố mắt lên thốt :
- Khấu Anh Kiệt?
Trên mặt Trác Minh Quân chợt lá»™ ra sá»± mừng rỡ há»i dồn :
- Khấu lão đệ tới đây? GiỠở đâu rồi?
Quách Thái Linh thở dà i đáp :
- Chà ng đã đi mất rồi.
Trác Minh Quân ngồi thừ ra, má»™t lúc sau lại há»i :
- Quách cô nương. Rốt cuá»™c là xảy ra chuyện gì váºy? Cô nương hãy nói rõ hÆ¡n má»™t chút xem nà o?
- Tôi biết nói gì chứ? Bởi vì cho đến bây giá» cÅ©ng chỉ Ä‘oán váºy thôi. Ngưá»i đó dùng vải Ä‘en bịt mặt.
Trác Minh Quân tá» ra thất vá»ng há»i :
- Váºy là m sao cô nương lại Ä‘oán rằng ngưá»i đó là Khấu Anh Kiệt?
Mặt nà ng đỠbừng lên lúng túng nói :
- Bởi vì... giá»ng nói và dáng ngưá»i rất giống.
Trong đầu nà ng chợt hiện rõ từng cá» chỉ, lá»i nói và thái độ cá»§a hắc y nhân, cà ng tin rằng suy Ä‘oán cá»§a mình là đúng.
Trác Minh Quân nghi hoặc há»i :
- Cô nương có chắc không?
Giá»ng Quách Thái Linh đầy tá»± tin :
- Äúng là huynh ấy. Tôi nghe ra giá»ng nói... và đôi mắt.
- Nếu váºy thì sao Khấu lão đệ không ở lại mà bá» Ä‘i vá»™i và ng như thế chứ?
Giá»ng Quách Thái Linh trầm xuống :
- Có lẽ vì huynh ấy không muốn gặp tôi. Cũng có thể vì nguyên nhân nà o khác nữa...
Trác Minh Quân lặng im không nói.
Mặc dù Trác Minh Quân không biết giữa Khấu Anh Kiệt và Quách Thái Linh đã xảy ra chuyện gì nhưng tin rằng giữa hai ngưá»i có Ä‘iá»u bà máºt nà o đó, vì thế không tiện há»i rõ.
Quách Thái Linh cÅ©ng biết thế, sợ đối phương hiểu lầm nên ngáºp ngừng má»™t lúc rồi kể lại những gì xảy ra tối qua.
Trác Minh Quân nghe xong trầm ngâm nói :
- Theo lá»i kể cá»§a cô nương thì tại hạ cÅ©ng tin rằng ngưá»i đó là Khấu Anh Kiệt.
Quách Thái Linh nói :
- Không ngá» má»›i chưa đầy má»™t năm mà võ công huynh ấy tăng tiến vượt báºc như thế...
- Ngưá»i ta từng nói sÄ© biệt tam nháºt, má»™t ngưá»i có ý chÃ, tà i năng và gặp Ä‘iá»u kiện tốt thì ba ngà y đã khác biệt rồi, huống chi má»™t năm? Chỉ tiếc rằng tối qua tại hạ không có ở đây, nếu không thì đã tìm má»i cách giữ ngưá»i kia lại.
Dừng một lúc rồi Trác Minh Quân nói tiếp :
- Nhưng tại hạ tin rằng Khấu lão đệ còn trở lại.
Quách Thái Linh há»i :
- Sao huynh có thể khẳng định như thế?
Trác Minh Quân đáp :
- Vì Khấu Anh Kiệt không thể yên tâm vì cô nương được. Tại hạ dám chắc trong khi cô nương chưa khá»i bệnh, y chưa rá»i xa nÆ¡i nà y đâu.
Quách Thái Linh lắc đầu tá» vẻ không tin, nhưng trong lòng lại nhen lên niá»m hy vá»ng má»›i.
Trác Minh Quân cưá»i nói :
- Bất luáºn thế nà o thì đây cÅ©ng là má»™t tin tức rất đáng mừng. Cô nương đừng lo lắng nữa, cứ yên tâm chữa trị cho bình phục Ä‘i. Giá như Khấu lão đệ trở lại gặp chúng ta thì tốt. Nhược bằng không thì sau khi xong việc ở đây, chúng ta sẽ Ä‘i tìm lão đệ. Y không thể tránh mặt cô nương mãi được.
Quách Thái Linh thở dà i đứng lên bước đến bên cá»a sổ.
Bên ngoà i nắng đã trải xuống.
Ngá»›t mưa gió cÅ©ng dịu Ä‘i, nhưng khà trá»i vẫn còn lạnh.
Lòng nà ng day dứt bâng khuâng.
Cảm xúc nà y tháºt má»›i lạ, chỉ Ä‘eo bám lấy nà ng chừng má»™t năm nay, và đó là lần đầu tiên trong Ä‘á»i...
Quách Thái Linh chợt nhá»› lại cuá»™c sống hồn nhiên vô tư trước đây, không hiểu vì sao Khấu Anh Kiệt lại có ảnh hưởng đến cuá»™c Ä‘á»i mình má»™t cách mãnh liệt đến thế, là m cho cả ý nghÄ© lẫn cuá»™c Ä‘á»i mình biến đổi hẳn Ä‘i...
GiỠđây, hầu như má»—i hÆ¡i thở má»—i lá»i nói, má»—i ý nghÄ© Ä‘á»u phảng phất hình bóng cá»§a chà ng.
Trác Minh Quân đăm đăm nhìn Quách Thái Linh, trong lòng cũng dâng đầy những tình cảm vô cùng phức tạp.
Tuy không được đáp trả nhưng Quách Thái Linh là mối tình đầu tha thiết và mãnh liệt nhất của chà ng.
Tuy biết rằng mối tình đó khó có hy vá»ng nhưng Trác Minh Quân vẫn theo Ä‘uổi má»™t cách kiên trì.
Thế rồi Khấu Anh Kiệt xuất hiện và chà ng phải chôn chặt mối tình đó vì bằng hữu và cũng nhân thức sâu sắc rằng đôi trai tà i gái sắc đó mới xứng đôi vừa lứa.
Chà ng đà nh tìm một bến đỗ mới đoạn tuyệt với mối tình nà y dễ dà ng hơn nhưng bây giỠThúy Liên đã chết.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên chẳng thể nói là chà ng không có tình cảm vá»›i thiếu nữ bất hạnh ấy nên cái chết cá»§a Thúy Liên vẫn còn vò xé trái tim y nhưng giỠđây thấy Quách Thái Linh Ä‘au khổ bởi tình yêu như thế, Trác Minh Quân cảm thấy chua xót và thương cảm.
Hai ngưá»i cứ im lặng, má»—i ngưá»i theo Ä‘uổi ý nghÄ© cá»§a riêng mình.
Một lúc sau Trác Minh Quân đứng lên nói :
- Cô nương còn chưa bình phục hẳn, hãy nghỉ đi. Tại hạ vỠphòng có chuyện gì sẽ sang ngay.
Quách Thái Linh quay lại gáºt đầu nói :
- Cảm ơn Trác huynh.
Rồi chợt há»i :
- Có tin tức gì vá» Lý Khoái Äao không?
Trác Minh Quân chợt đứng sững ra nói :
- May quá nếu cô nương không há»i thì tôi quên mất.
Quách Thái Linh bước tá»›i gần há»i :
- Có tin gì vỠhắn sao?
Trác Minh Quân gáºt đầu :
- ChÃnh tôi đến để báo vá»›i cô nương ở Äồng Tước viện nhiá»u ngưá»i nói rằng tên Tổng quản VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh là Ưng Thiên Lý đã tá»›i vùng nà y.
Quách Thái Linh nhướn mà y nói :
- Tháºt váºy sao?
- Äó chỉ là tin đồn, còn cụ thể ra sao thì không rõ. Nhưng tên quản sá»± ở khách Ä‘iếm nói rằng Ä‘Ãch xác Ưng Thiên Lý đã đến, hÆ¡n nữa đã há»™i diện vá»›i Lý Khoái Äao.
Quách Thái Linh trầm ngâm một lúc rồi nói :
- Rất có khả năng. Nếu như váºy thì cà ng tốt. Tôi cÅ©ng Ä‘ang muốn tÃnh sổ vá»›i tên hỠƯng nà y. Hắn tá»›i đây cà ng đỡ công tìm.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên Trác Minh Quân biết rõ mối thù không đội trá»i chung giữa VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh và Bạch Mã sÆ¡n trang. Vì thế Quách Thái Linh hẳn thù Ưng Thiên Lý là chuyện tất nhiên.
Chỉ là từ lâu chà ng đã nghe danh Ưng Thiên Lý, Ä‘oán rằng tên nà võ công rất cao cưá»ng, trong lúc Quách Thái Linh Ä‘ang bệnh, sợ rằng khi giao thá»§ sẽ gặp Ä‘iá»u bất lợi.
NghÄ© thế liá»n khuyên nhá»§ :
- Hiện giá» việc cần kÃp nhất cá»§a cô nương là phải dưỡng thương cho là nh đã, những việc khác sẽ nói sau. Tại hạ vỠđây.
Tới đó chắp tay cáo từ.
Quách Thái Linh há»i :
- Trác huynh không vỠphòng ngay sao?
Trác Minh Quân đáp :
- Ưng Thiên Lý đã tá»›i đây, việc đó không thể khinh thị. Tôi định Ä‘i Ä‘iá»u tra xem động tÄ©nh thế nà o, chá» cô nương bình phục sẽ hà nh động.
Quách Thái Linh gáºt đầu.
Trác Minh Quân ra khá»i phòng, tên tiểu nhị mang cháºu nước rá»a mặt tá»›i, chá» cho nà ng rá»a ráy xong, lại mang bữa sáng lên.
Quách Thái Linh biết Ưng Thiên Lý là nhân váºt không phải tầm thưá»ng, nên nghe theo lá»i khuyên cá»§a Trác Minh Quân, tuy nóng lòng trả thù nhưng vẫn phải kiên trì dưỡng thương không dám vá»ng động.
* * * * *
Ở trấn nhá» Cao Äiếm cách Thái gia pha con sông Vị Thá»§y, hôm ấy xuất hiện má»™t số nhân váºt võ lâm khá đặc biệt.
Bá»n nà y nà y chÃnh là ba tên Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ©, Tuyết Báo Tá» Bạch Thắng và Nhất Chưởng Kim Tiá»n Niệm Vô Thưá»ng.
Ngoà i ra còn có vị quyá»n cao chức trá»ng trong VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh là Tổng quản Thanh không nhất táºp Ưng Thiên Lý.
Chừng đó nhân váºt đầy uy danh táºp trung ở má»™t trấn nhỠđã đủ là m cho chấn động cả võ lâm rồi.
Trước khi được Thiết Hải ÄÆ°á»ng thu nháºp và o tổ chức VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh, bốn nhân váºt nà y Ä‘á»u thịnh danh trên giang hồ.
Nói đến đại danh Thanh Không Nhất Táºp Ưng Thiên Lý thì cả võ lâm chẳng ai không biết.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© vốn là lãnh tụ cá»§a hắc đạo ở má»™t địa bà n lá»›n thuá»™c Quan ngoại, Tuyết Báo Tá» Bạch Thắng tuy không băng đảng nhưng là má»™t tên đại cưá»ng đạo ở Trưá»ng bạch sÆ¡n.
Riêng Nhất Chưởng Kim Tiá»n Niệm Vô Thưá»ng xuất thân hÆ¡i chÃnh phái má»™t chút, ngà y xưa là đệ tá» chân truyá»n cá»§a chưởng môn nhân má»™t danh môn chánh phái võ lâm Niệm tá» bang, tiếc rằng sau trở thà nh tên lạc thảo và nhanh chóng trở thà nh kẻ cầm đầu.
Má»™t nhân váºt tầm cỡ như Tổng lệnh chá»§ Thiết Hải ÄÆ°á»ng, thống lÄ©nh má»i nhân váºt hắc đạo cả miá»n bắc Trung Nguyên và hầu khắp vùng quan ngoại thì việc bốn nhân váºt lừng danh nà y đầu nháºp và VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh là điá»u dá»… hiểu.
Bởi vì đương kim võ lâm, cả hắc bạch lưỡng đạo ai nghe đến Thiết Hải ÄÆ°á»ng mà không rùng mình thất đảm?
VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh chỉ là trước đây, còn hÆ¡n má»™t năm nay kể cả tà i lá»±c và thế lá»±c lá»›n mạnh hÆ¡n trước đây nhiá»u, sau khi thu tóm được cả hai má» và ng cá»§a Kim đại vương, tà i lá»±c không kém đế vương, thế lá»±c thì mở rá»™ng ra thà nh VÅ© ná»™i nhị tháºp tứ lệnh, còn môn phái nà o dám đối địch nữa?
Bây giá» thì đừng nói miá»n bắc mà thế lá»±c cá»§a VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh đã bà nh trướng khắp nÆ¡i, suốt cả đại lục Trung Nguyên ra tá»›i quan ngoại Ä‘á»u thuá»™c quyá»n kiểm soát cá»§a tổ chức hùng háºu nà y.
Tổ chức cũng đã có phần thay đổi.
Trên hết là Tổng lệnh đà n, kế đến là hai mươi bốn Phân lệnh đà n, trá»±c thuá»™c Thiết Lệnh chá»§ cá»§a Phân lệnh đà n có bốn phân đà , ngoà i ra Tổng đà n lệnh còn có Tứ đà n là Thiên, Äịa, Cà n, Khôn, má»—i bá»™ pháºn phụ trách riêng má»™t việc kiểu như Binh, Lại, Hình các bá»™ cá»§a triá»u đình váºy.
Vá»›i tứ đà n, hai mươi bốn Phân lệnh đà n và chÃn mươi sáu đà , lá»±c lượng cá»§a VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh không dưới vạn ngưá»i, thiên hạ võ lâm từ cổ chà kim có môn phái nà o địch nổi?
Nhưng nhân váºt thuá»™c danh môn chánh phái ngao ngán lắc đầu, thì thầm nói nhá» vá»›i nhau :
- Võ lâm xưa nay chưa bao giá» thế lá»±c cá»§a hắc đạo lại hùng háºu đến thế.
- Xem ra giang hồ võ lâm đã đến lúc mạt váºn. Ai ngá» xảy ra chuyện Ä‘ao tiêu ma trượng.
Dã tâm xưng bá võ lâm cá»§a Thiết Hải ÄÆ°á»ng đã lá»™ rõ, ai cÅ©ng thấy sá» sá» trước mắt và đáng sợ hÆ¡n là dưá»ng như ngưá»i ta Ä‘á»u buá»™c phải chấp nháºn nó như là má»™t sá»± tháºt không thể thay đổi được.
Vì thế, má»i phân đà , thấm chà má»™t và i tên thuá»™c hạ cá»§a VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh có mặt ở bất cứ nÆ¡i nà o Ä‘á»u giá»…u võ giương oai, muốn gì được nấy, coi thiên hạ như cá»§a riêng mình mà không ai dám phản kháng lại.
Lại nói bốn nhân váºt vừa má»›i xuất hiện ở Cao Äiếm, vì địa vị cao nên chúng cà ng ngông nghênh gấp bá»™i.
Bởi thế má»›i gá»i là nhân váºt đặc biệt.
Như trên đã nói, chỉ và i tên đệ tá» hạng bét cá»§a Thiết Hải ÄÆ°á»ng đã giá»…u võ dương oai huống chi bốn nhân váºt nà y gồm má»™t vì Tổng quản cá»§a Tổng lệnh đưá»ng và ba vị Lệnh chá»§?
Cao Äiếm là địa khu thuá»™c Trưá»ng Bạch lệnh cùng nÆ¡i đặt bản doanh cá»§a Phân đà n lệnh.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© là Lệnh chá»§ cá»§a Trưá»ng Bạch lệnh.
Lý Khoái Äao chỉ là má»™t nhân váºt nhá», nhưng cấu kết được vá»›i VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh là nhá» và o tên Lệnh chá»§ há» Quan nà y, và được tổng quản Ưng Thiên Lý chấp thuáºn.
Äó cÅ©ng là má»™t mối lợi cá»§a VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh.
Thế Lệnh chá»§ cá»§a VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh lá»›n như váºy nên hà ng năm Lý Khoái Äao phải bấm bụng bá» ra tá»›i mưá»i vạn lạng, số tiá»n vượt cả má»i khoản chi phà sinh hoạt cá»§a cả tiểu trấn Cao Äiếm nà y.
Ngoà i mưá»i vạn lạng, má»—i lân Ưng Thiên Lý tá»›i đây, hắn còn có chút quà má»n chừng và i vạn lạng nữa.
CÅ©ng như những lần trước Ưng Thiên Lý tá»›i Cao Äiếm nghỉ chân ở Thiết Ký mã trưá»ng.
Äây cÅ©ng chÃnh là Phân lệnh đà n cá»§a Trưá»ng Bạch lệnh.
Vá» hình thức, Thiết Ký mã trưá»ng là nÆ¡i buôn bán ngá»±a, nhưng thá»±c chất là cÆ¡ sở bảo kê cho hà ng chục mã trưá»ng trong khu vá»±c năm trăm dặm quanh vùng.
Chá»§ nhân Thiết Ký mã trưá»ng là Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© cÅ©ng là Lệnh chá»§ Trưá»ng Bạch lệnh.
Tất cả những thà nh viên cá»§a mã trưá»ng Ä‘á»u biết võ công, phần lá»›n xuất thân từ những tên trá»™m ngá»±a, có bổ sung thêm ngưá»i từ VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh và được bá»n nà y huấn luyện thêm võ công.
Có thêm ba vị khách quý từ Tổng lệnh đà n, Thiết Ký mã trưá»ng láºp tức náo nhiệt hẳn lên.
Lý Khoái Äao rất may là từ Äồng Tước viện suýt chết chạy tá»›i đây chÃnh là gặp dịp Ưng Thiên Lý mang theo hai tên Lệnh chá»§ là Tuyết Báo Tá» Bạch Thắng và Nhất Chưởng Kim Tiá»n Niệm Vô Thưá»ng tuần thị tá»›i Trưá»ng Bạch lệnh.
Vá»›i thế lá»±c đó thì bất cứ môn phái nà o cÅ©ng phải khiếp vÃa chứ nói gì đến má»™t và i nhân váºt nhãi nhép như Quách Thái Linh và Trác Minh Quân?
Äang chưng há»ng như mèo bị cắt tai, Lý Khoái Äao nghe tin Ưng cá»u gia cÅ©ng có mặt thì tinh thần láºp tức phấn chấn hẳn lên.
* * * * *
Ưng Thiên Lý ngồi trên chiếc Thái sư á»· trong Thiết Ký mã trưá»ng, vóc ngưá»i nhá» bé cá»§a hắn như má»™t đứa trẻ trong chiếc ghế da to lá»›n.
Nghe Lý Khoái Äao kể xong, hắn ngá»a mặt phà o ra má»™t luồng khói thuốc, đôi mắt chuá»™t ti hi lim dim xem chừng rất khoái trá.
Má»™t năm qua, đầu hắn nay đã bạc nhiá»u, nhưng sắc mặt hồng nhuáºn hÆ¡n, mưá»i móng tay dà i ra, trên cổ tay vẫn Ä‘eo hai vòng kim cương lấp lánh, ngưá»i máºp hÆ¡n má»™t chút nên có vẻ oai phong hÆ¡n trước.
Ngồi quanh bà n không chỉ Ưng Thiên Lý và Lý Khoái Äao mà còn có ba tên lệnh chua Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ©, Tuyết Báo Tá» Bạch Thắng, Nhất Chưởng Kim Tiá»n Niệm Vô Thưá»ng.
Ưng Thiên Lý cất ống tẩu bằng đồng và o túi, nhấp má»™t ngụm trà xong má»›i cháºm rãi lên tiếng :
- Ngưá»i nó là tên nha đầu há» Quách đó phải không?
Lý Khoái Äao vá»™i gáºt đầu đáp :
- Dạ chÃnh nó. Ở đây ngưá»i ta Ä‘á»u gá»i nha đầu lợi hại đó là Ngá»c Quan Âm, Ưng cá»u gia có nghe nói đến danh hiệu nà y chưa?
Ưng Thiên Lý gáºt gù đáp :
- Có nghe qua.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© chen và o nói :
- Lý đại chưởng quầy chuyến nà y tá»›i đây là may phúc lắm đấy. Và cÅ©ng nhân tiện được việc cho chúng ta. Nha đầu đó chÃnh là ngưá»i mà chúng ta muốn tìm. Hãy kể rõ hÆ¡n má»™t chút nữa xem.
Tên Lệnh chá»§ Trưá»ng Bạch lệnh nà y chừng bốn mươi tuổi, ngưá»i còm nhom, mắt bé râu thưa, khác hẳn vá»›i tên Lệnh chá»§ Tuyết Báo Tá» Bạch Thắng chừa râu quai nón ráºm, uy mãnh như má»™t con báo.
Lý Khoái Äao nói :
- Nha đầu đó tuy Ä‘ang bị bệnh nhưng rất lợi hại. Không những mưá»i vị võ sư cá»§a bổn viện mà đến cả vị sư phụ Bách Lý Äồng cá»§a quý bang cÅ©ng không phải là đối thá»§ cá»§a nó, đã bị giết rồi.
Bá»n ngưá»i cá»§a VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh nghe nói thế Ä‘á»u giáºt nảy mình.
Äang uống dở chén trà , Ưng Thiên Lý đặt chén xuống há»i :
- Thế nà o? Bách Lý Äồng bị giết rồi sao?
Bá»™ mặt béo ỵ cá»§a Lý Khoái Äao chợt tái Ä‘i. Hắn khép nép dạ má»™t tiếng rồi cúi đầu ra ý biết tá»™i.
Ưng Thiên Lý gầm lên :
- Äồ ăn hại.
Không biết hắn mắng tên thuá»™c hạ cá»§a mình hay mắng tên đại chưởng quầy, vì hắn mà Bách Lý Äồng mang há»a.
Nhưng nghe quát mặt Lý Khoái Äao cà ng xám ngắt. Hắn vá»™i và ng rá»i ghét quỳ sụp xuống van xin :
- Xin Cá»u gia khai ân.
Tuyết Báo Tá» Bạch Thắng phì cưá»i nói :
- Lý đại chưởng quầy. Äừng sợ. Cứ ngồi lên Ä‘i. Ưng cá»u gia cá»§a chúng ta không phải nói ông đâu, mà đó là do tức nha đầu há» Quách nên má»›i thế.
Lý Khoái Äao thở phà o nhẹ má»™t hÆ¡i rồi len lén đứng lên ngồi trở xuống ghế nhưng vẫn chưa hoà n hồn, mồ hôi từng hạt lá»›n túa ra.
Mấy nhân váºt cá»§a VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh nà y lợi hại thế nà o hắn đã từng lÄ©nh giáo qua, khi nổi giáºn có thể giết ngưá»i như bỡn.
Một lúc sau hắn nói thêm :
- Cá»u gia. Ngoà i nha đầu há» Quách đó còn có má»™t tên tiểu tá» há» Trác nữa, thân thá»§ cÅ©ng không kém...
Ưng Thiên Lý không đáp, lại lấy tẩu ra thổi một điếu thuốc nữa.
Tuyết Báo Tá» Bạch Thắng há»i :
- Hắn tên là gì?
- Ngưá»i ta gá»i là Trác tiểu thái tuế. Còn tên...
Hắn gõ trán cố nhớ lại một lúc sau mới nói tiếp :
- Tên là Trác Minh Quân. Hắn cÅ©ng là đồng bá»n cá»§a nha đầu há» Quách, võ công cÅ©ng rất cao...
Ưng Thiên Lý lại nhả ra má»™t ngụm khói, lÆ¡ đãng nhìn Lý Khoái Äao có vẻ như không chú ý đến Ä‘iá»u hắn kể.
Lý Khoái Äao thấy váºy cà ng sợ.
Tên Lệnh chá»§ Nhất Chưởng Kim Tiá»n Niệm Vô Thưá»ng nãy giá» vẫn ngồi nghe, lúc nà y má»›i lên tiếng :
- Äúng là có má»™t nhân váºt như thế.
Tên nà y khoảng năm mươi tuổi, da đen mũi khoằm, lại thêm có một vết sẹo dao ở ngang má phải rất sâu nên trông rất đáng sợ.
Hắn nhìn sang Ưng Thiên Lý nói tiếp :
- Chắc Ưng cá»u gia có nghe nói đến tên nà y. Cha hắn là Trác Thất Gia sở hữu rất nhiá»u mã trưá»ng ở vùng Cam Liêu, có cả cÆ¡ sở ở Quan ngoại nữa.
Ưng Thiên Lý há»i :
- Ngưá»i định nói là Trác Thiết Tuyên phải không?
Nhất Chưởng Kim Tiá»n Niệm Vô Thưá»ng gáºt đầu đáp :
- ChÃnh lão ta. Tên Trác Minh Quân đó thưá»ng gá»i là Trác tiểu thái tuế là nhi tá» cá»§a Trác Thiết Tuyên. Nghe nói tên nà y võ công rất cao cưá»ng, tá»± xưng là Quan ngoại vô địch. Hắn cáºy có tiá»n, ăn chÆ¡i phóng túng, kết giao vá»›i đủ hạng tam giáo cá»u lưu...
Ưng Thiên Lý lẩm bẩm :
- Trác tiểu thái tuế. Ừm. Ta biết ngưá»i nà y... Ta biết...
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© phụ há»a :
- Ta nhớ ra rồi. Hình như tên nà y năm nà o cũng tham gia hội đua ngựa ở Tần Châu, vừa rồi còn đoạt giải nhì. Hắn có một con tuấn mã tên là TỠMao Thanh.
Ngưá»i nói Trác Minh Quân thì ta không biết, nhưng Trác tiểu thái tuế thì biết ngay.
Lý Khoái Äao thở dà i rầu rÄ© nói :
- Cơ nghiệp của tại hạ nay chỉ vì một tên nha đầu hỠQuách mà đã biến thà nh tro bụi mất rồi.
Ưng Thiên Lý nhÃu mà y há»i :
- Nghiêm trá»ng đến thế sao?
Lý Khoái Äao đáp :
- Dạ. Cá»±c kỳ nghiêm trá»ng. Chúng không những giết mất sư phụ cá»§a quý bang Lưu nhị đương gia và bảy tám tên võ sư cá»§a bổn viện, mà đến cả tại hạ cÅ©ng suýt nữa bị chúng giết. HÆ¡n nữa, sáng nay có ngưá»i đến báo tin rằng Äồng Tước viện đã bị phóng há»a...
Ưng Thiên Lý trấn an hắn :
- Bây giá» chúng ta đến đây rồi, ngưá»i có thể yên tâm. Sáng mai chúng ta sẽ theo ngưá»i vá» Äồng Tước viện. Nếu nha đầu há» Quách và Trác Minh Quân nếu biết Ä‘iá»u mà trốn Ä‘i thì không nói. Nhưng nếu chúng còn ở đó thì, hắc hắc. Äừng mong sống sót như lần trước.
Lý Khoái Äao nghe váºy lòng đầy hy vá»ng.
Hắn đứng lên hướng sang Ưng Thiên Lý vái chà o cung kÃnh nói :
- ÄÆ°á»£c thế thì còn gì bằng. Má»i việc chỉ còn biết trông cáºy và o Ưng cá»u gia và các vị sư phụ nữa mà thôi.
Ưng Thiên Lý nhìn hắn nói thêm :
- Lý chưởng quầy. Äây là việc cá»§a ngưá»i thế mà chúng ta không tiếc công sức và tÃnh mạng, nhưng chúng ta có quy cá»§ cá»§a chúng ta...
Hắn không nói hết câu.
Lý Khoái Äao vốn là kẻ sà nh sá»i trong chuyện là m ăn, hÆ¡n nữa không Ãt lần tiếp xúc vá»›i Ưng Thiên Lý nên có lý đâu không biết thá»§ Ä‘oạn vòi vÄ©nh cá»§a đối phương?
Mặc dù bản tÃnh tham lam keo bẩn, coi tiá»n như mạng nhưng nhá» dá»±a và o thế lá»±c cá»§a VÅ© Ná»™i tháºp nhị lệnh nên không ai dám cạnh tranh vá»›i hắn, tha hồ bòn rút tiá»n bạc cá»§a khách hà ng, áp bức lương dân mà không ai dám phản kháng.
HÆ¡n nữa ngưá»i như Ưng Thiên Lý thì đâu có chá»— cho Lý Khoái Äao mặc cả?
Tuy nhiên vừa suýt mất mạng phải bá» cá»§a chạy lấy ngưá»i nên tình cảnh bây giá» buá»™c hắn phải hạn chế các khoản chi tiêu.
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên. ÄÆ°Æ¡ng nhiên. Tại hạ là m sao mà quên được công Æ¡n như núi Thái sÆ¡n cá»§a Cá»u gia và Quý bang.
Hắn giảo hoạt nhưng Ưng Thiên Lý còn giảo hoạt hÆ¡n liá»n há»i chặn :
- Những chuyện trước đây không tÃnh. Vấn đỠtrước mắt đại chưởng quầy cứ ra giá Ä‘i.
Lý Khoái Äao thở dà i nói :
- Cá»u gia và quý bang đối vá»›i tại hạ là những đại ân nhân, cho dù sống hết Ä‘á»i cÅ©ng không báo đáp được.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© chợt ngắt lá»i :
- Äại chưởng quầy thấy đấy. Chúng ta cÅ©ng là dân là m ăn cả. Vì thế cứ nên nói thẳng ra thì hÆ¡n. Ông cứ ra giá Ä‘i.
Lý Khoái Äao rá»§a thầm :
- “Bá»n nà y đến là cạn tà u ráo máng chẳng có tình nghÄ©a khỉ mốc gì. Äến lúc ngưá»i ta ná»a sống ná»a chết thế nà y mà còn có kẻ trả giáâ€.
Hắn đảo đôi mắt trắng dã như mắt lợn luá»™c nhìn ba ngưá»i tại tá»a má»™t úc như đánh giá con mồi, bá»™ mặt nung núc những thịt co dúm lại rất khói nhìn.
Mãi một lúc sau mới đưa ra hai ngón tay nói :
- Nếu các vị đại gia giết được đôi nam nữ đó, bảo vệ an toà n cho tại hạ là m ăn trong thá»i gian tá»›i, tại hạ sẽ quyết không phụ...
Ưng Thiên Lý sốt ruá»™t há»i :
- Ngưá»i trả giá bao nhiêu?
Lý Khoái Äao nÃn thở nói :
- Hai ngà n lạng hoà ng kim.
Số tiá»n đó quả là rất lá»›n, đủ bằng cÆ¡ nghiệp cá»§a cả má»™t Ä‘á»i thu tóm cá»§a má»™t báºc trung lưu.
Riêng Lý Khoái Äao mà nói thì từ trước tá»›i nay hắn chưa từng có việc gì mà phải ra giá cao đến thế, bởi váºy khi nói ra xong, hắn đâm hối háºn.
Nà o ngá» dã tâm cá»§a đối phương còn cao hÆ¡n Lý Khoái Äao tưởng nhiá»u.
Ưng Thiên Lý rút dá»c tẩu ra khá»i miệng nói :
- Bao nhiêu? Ngưá»i nhắc lại thá» xem?
Lý Khoái Äao cho rằng đối phương choáng váng vì số tiá»n quá nhiá»u liá»n nhắc lại rà nh rẽ :
- Hai ngà n lạng hoà ng kim.
Ưng Thiên Lý lạnh lùng nói :
- Lý đại chưởng quầy. Ông quả là ngưá»i hà o phóng quá.
Nhìn vẻ mặt cá»§a tên tổng quản, Lý Khoái Äao biết rằng hắn vẫn chưa hà i lòng nhÃu mà y há»i :
- Ưng cá»u gia nói thế là có ý gì?
Ưng Thiên Lý lạnh giá»ng :
- Riêng tÃnh mạng cá»§a Bách Lý Äồng đã cao hÆ¡n chừng đó nhiá»u rồi, đừng nói Lưu Nhị Hưng và gần chục tên võ sÄ© đã chết, và tÃnh mạng cá»§a chưởng quầy đã và sẽ bị uy hiếp... ngưá»i trả giá mạng mình như váºy là rẻ quá đấy.
Tai Lý Khoái Äao ù lên.
Biết rằng mình Ä‘ang bị trấn lá»™t nhưng tên hỠƯng nà y nói không sai, tÃnh mạng hắn Ä‘ang bị uy hiếp.
Nếu không giết được Ngá»c Quan Âm, đặc biệt là Trác Minh Quân mà hắn vừa cho biết ngưá»i giết chết tình nhân cá»§a chà ng là Thúy Liên thì cái đầu trên cổ hắn có thể rÆ¡i xuống bất cứ lúc nà o.
Lý Khoái Äao đỠmặt lên ấp úng :
- Dạ dạ, để tại hạ nghĩ lại...
Hắn nhìn sang Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© vá»›i ánh mắt cầu cứu.
Bởi vì vá» mặt quan hệ thì vá»›i tên nà y gần gÅ©i hÆ¡n. ChÃnh Quan Tuyết VÅ© là cầu nối giữa Lý Khoái Äao và Ưng Thiên Lý.
Nhưng hắn được đáp lại bằng thái độ lạnh lùng.
Chẳng những thế, Quan Tuyết Vũ còn nói thẳng :
- Hai ngà n lạng là quá Ãt.
Lý Khoái Äao đà nh bấm bụng chịu nhịn nước nữa nói :
- Tại hạ xin giao năm vạn.
Ưng Thiên Lý vẫn lắc đầu.
Lý Khoái Äao trả thêm :
- Sáu ngà n váºy.
Ưng Thiên Lý vẫn không chấp nháºn.
- Bảy ngà n.
- Tám ngà n.
Ưng Thiên Lý vẫn lắc đầu.
Lý Khoái Äao do phải trải qua má»™t cuá»™c mua bán căng thẳng nhất từ trước tá»›i nay nên dưá»ng như đã kiệt sức, thở hắn ra má»™t hÆ¡i nói :
- Thế nà y váºy. Tại hạ trả cho má»™t vạn lạng. Äó là toà n bá»™ số tà i sản cá»§a mình rồi, má»™t vạn lạng hoà ng kim, bằng cả trăm vạn lạng bạc, đâu phải Ãt? Nhưng trước tình cảnh nà y thì....
Tới đó hắn dừng lại như bị hụt hơi.
Ưng Thiên Lý lại phả ra má»™t cụm khói, thuốc, ném dá»c tẩu xuống bà n, mắt lim dim vẻ khoái trá, cháºm rãi nói :
- Thế thì được. Chúng ta chấp nháºn má»™t vạn lạng hoà ng kim nhưng...
Lý Khoái Äao nhÃu mà y há»i :
- Ưng cá»u gia còn gì nữa?
- Còn có Ä‘iá»u kiện kèm theo.
- Äiá»u kiện thế nà o?
Ưng Thiên Lý ho khan má»™t tiếng trả lá»i :
- à cá»§a Tổng lệnh chá»§ là VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh hiện nay Ä‘ang có trách nhiệm rất lá»›n đối vá»›i võ lâm, vì thế cần phải mở mang thế lá»±c, muốn mở thêm ở chá»— các ngưá»i má»™t phân đà nữa...
Äá» nghị đó là m cho tên đại chưởng quản thấy khó xá».
Ai mà muốn sống bên cạnh loà i hổ báo?
Nhưng nghÄ© lại dù có phải chi thêm má»™t Ãt tiá»n mà tránh được mối nguy hiểm như váºy rồi thì cÅ©ng không đến ná»—i nà o.
HÆ¡n nữa chúng đã muốn là m như thế thì ngay cả đến quan phá»§ cÅ©ng phải chấp nháºn huống hồ má»™t tên Lý Khoái Äao?
NghÄ© thế liá»n gượng cưá»i nói :
- Tổng lệnh chá»§ có mỹ ý như váºy tháºt là quá tốt rồi.
Ưng Thiên Lý nói tiếp :
- Chỉ là chưa tìm được chá»— nà o thÃch hợp, vì thế muốn tạm thá»i đặt phần đà ngay ở Äồng Tước viện...
Lý Khoái Äao như bị sét đánh và o đầu, cả ngưá»i tê Ä‘i ngồi thừ ra má»™t lúc rồi bá»—ng kêu lên :
- Sao lại thế? Tại hạ sẽ là m ăn được gì?
Ưng Thiên Lý xua tay nói :
- Ngưá»i đừng vá»™i. Ta còn chưa nói xong. Việc là m ăn vẫn sẽ được tiếp tục nhưng phương thức có khác.
Lý Khoái Äao báºt há»i :
- Khác thế nà o?
Hắn nhìn chằm chằm và o tên tổng quản chỠnghe tiếp, biết rằng mình còn bị bức ép nữa trán lấm tấm mồ hôi.
Ưng Thiên Lý cháºm rãi nói :
- Lý chưởng quầy vẫn tiếp tục kinh doanh ở Äồng Tước khách Ä‘iếm còn đổ trưá»ng và kỹ viện thì chuyển giao cho chúng ta.
Nghe tá»›i đó mặt Lý Khoái Äao xám lại như gan lợn.
Hắn đứng báºt lên quyết liệt phản đối :
- Không được. Việc đó thì tuyệt đối không.
Bá»™ mặt nhăn nhúm như quả táo khô cá»§a Ưng Thiên Lý giáºt giáºt biểu thị sá»± tức giáºn, hắn Ä‘áºp bà n quát :
- Hồ đồ.
Lý Khoái Äao lại ngồi phịch xuống ghế mặt hắn tối sầm, mắt thấy hiện lên những quầng xanh quầng Ä‘á».
Quên cả sá»± Ä‘e dá»a xung quanh và ánh mắt đáng sợ cá»§a Ưng Thiên Lý miệng cứ lảm nhảm :
- Không được. Như thế thì không được.
Một lúc sau hắn bình tâm lại, mắt đỠngầu nhìn Ưng Thiên Lý nói :
- Ưng cá»u gia sao lại ép tại hạ đến mức ấy? Äịnh chiếm cả cÆ¡ nghiệp mà tại hạ đã mất cả cuá»™c Ä‘á»i để chắt chiu gây dá»±ng là không thể...
Tới đó nước mắt hắn ứa ra.
Ưng Thiên Lý cưá»i độc địa nói :
- Äiá»u kiện ta đã tuyên bố rõ, là m không được cÅ©ng không được. Lý chưởng quầy nên hiểu Ä‘iá»u nà y.
Mắt hắn chợt long lên ác độc như mắt rắn, hai bà n tay khô quắt vá»›i bá»™ móng sắc dà i như vuốt hổ cÅ©ng cong lại, tá»±a hồ bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thể chá»™p lấy cổ há»ng Lý Khoái Äao mà móc ra.
Chỉ cần tên chưởng quầy kÃch động thêm má»™t chút là láºp tức xảy ra án mạng.
Hai tên Tuyết Báo Tá» Bạch Thắng và Nhất Chưởng Kim Tiá»n Niệm Vô Thưá»ng thì không cần lưu tâm gì đến sá»± sống và cái chết cá»§a Lý Khoái Äao vì thá»±c ra chỉ cần Ưng Thiên Lý ra lệnh má»™t tiếng là chÃnh hai tên nà y sẽ lấy mạng tên chưởng quầy.
Chỉ riêng có Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© là có quan tâm, bởi vì Lý Khoái Äao sống thì đối vá»›i hắn có lợi hÆ¡n.
Hắn liá»n lên giá»ng khuyên can :
- Lý chưởng quầy là ngưá»i thông minh cần phải nháºn thức rõ Ä‘iá»u thiệt hÆ¡n má»›i được.
Äiá»u thiệt hÆ¡n ở đây chỉ là sá»± lá»±a chá»n sá»± sống và cÆ¡ nghiệp.
Lý Khoái Äao hiểu rõ Ä‘iá»u nà y.
Nhưng đối vá»›i những kẻ coi tiá»n như mạng sống thì quả tháºt hai việc đó cÅ©ng phải bắc lên bà n cân để tÃnh toán.
Tuyết Báo Tá» Bạch Thắng tiếp lá»i :
- Lý chưởng quầy đừng quên rằng chỉ riêng vá»›i việc kinh doanh khách Ä‘iếm cÅ©ng đã có thu nháºp không Ãt, muốn mở mang đổ trưá»ng và kỹ viện thì chá» sau nà y hoặc chá»n má»™t nÆ¡i khác cÅ©ng được.
Lý Khoái Äao hướng sang Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© mếu máo nói :
- Quan gia. Xin hãy nói giúp Ưng cá»u gia má»™t lá»i. Cần bao nhiêu tiá»n cÅ©ng được nhưng đừng lấy Ä‘i cÆ¡ nghiệp đó cá»§a tôi. Cả gia đình tại hạ chỉ nhá» và o đó mà sinh sống...
Quan Tuyết Vũ đưa mắt nhìn Ưng Thiên Lý nhưng thấy vẻ mặt tên tổng quản như băng, biết không thể nà o lay chuyển được.
Tuy biết rằng nếu Lý Khoái Äao bị phá sản thì mình sẽ mất má»™t mối lợi riêng không nhá» nhưng biết giúp thế nà o?
Tuyết Báo TỠBạch Thắng bồi thêm một câu :
- Äại chưởng quầy xin hãy suy cho kỹ. Việc nà y là do chưởng quầy đến cầu chúng ta chứ có phải do chúng ta tìm ngưá»i để đỠxuất đâu? Nếu cho rằng Ä‘iá»u kiện cá»§a chúng ta hÆ¡i cao thì hãy vá» Ä‘i. Nhưng sau đó háºu quả thế nà o thì hãy cố má»™t mình chịu lấy.
Câu đó láºp tức có hiệu quả.
Nếu Lý Khoái Äao không chấp nháºn Ä‘iá»u kiện cá»§a Ưng Thiên Lý, không những không thoát được hai ngưá»i Ä‘ang truy nã hắn là Quách Thái Linh và Trác Minh Quân mà còn thêm má»™t kẻ thù nguy hiểm hÆ¡n rất nhiá»u là VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh.
Hắn có mấy cái đầu mà dám chống lại tổ chức đáng sợ nà y?
Mặt tên chưởng quầy thuỗn ra, lòng đau còn hơn cha chết.
Ưng Thiên Lý cưá»i nói :
- Lý chưởng quầy. Chúng ta như váºy là quá khách khà đối vá»›i ngưá»i rồi đấy.
Nếu theo quy cá»§ cá»§a VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh thì trong phạm vị địa bà n cá»§a chúng ta, muốn trưng dụng cá»§a ai thì chẳng cần thương lượng gì đâu. Chúng ta để lại cho ngưá»i má»™t cÆ¡ sở là m ăn là phúc tổ ba Ä‘á»i ngưá»i đó. Nếu còn không biết xấu tốt thì...
Hắn nhe răng cưá»i giống như chó sói sắp vồ mồi nói tiếp :
- Khi đó ngưá»i muốn sống, không được mà muốn chết cÅ©ng không xong đâu.
Lúc nà y thì còn gì để mà tÃnh toán nữa?
Sá»± tháºt hiển nhiên, nếu chấp nháºn Ä‘iá»u kiện cá»§a Ưng Thiên Lý đưa ra thì gần như mất cả cÆ¡ nghiệp.
Trái lại chẳng những không bảo vệ được cơ nghiệp mà còn không giữ được thủ cấp của mình.
Lý Khoái Äao đà nh phải gáºt đầu biểu thị sá»± đồng ý, nước mắt trà o ra, cổ nghẹn lại không nói được má»™t lá»i.
Váºy là đôi bên đã thá»a thuáºn.
Ưng Thiên Lý cưá»i nói :
Thế là tốt. Ta biết Lý chưởng quầy nhất định sẽ đồng ý mà .
Hắn dừng lại má»™t lát rồi nhìn sáng Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© nói :
- Ngưá»i hãy đưa Lý chưởng quầy ra phòng sau nghỉ ngÆ¡i. Chạy má»™t hÆ¡i từ Äồng Tước viện tá»›i đây chắc quá mệt rồi.
Quan Tuyết VÅ© dạ má»™t tiếng rá»i ghế đến gần Lý Khoái Äao nói :
- Lý chưởng quầy. Chúng ta đi thôi.
Nói xong kéo tay hắn bước ra ngoà i.
Nước mắt nước mÅ©i chảy ròng ròng, Lý Khoái Äao bị Quan Tuyết VÅ© kéo Ä‘i, ra tá»›i cá»a bá»—ng trì lại, môi mấp máy như muốn nói gì nhưng lại thôi, lại buông tiếng thở dà i rồi má»›i chịu bước theo tên Lệnh chá»§.
Bên ngoà i trá»i rất lạnh, nhưng vẫn không sao hạ được cÆ¡n sốt trong lòng Lý Khoái Äao.
Äi má»™t quãng, hắn cố năn nỉ :
- Quan gia. Chúng ta là bằng hữu, là m ăn lâu ngà y vá»›i nhau. Trước đây tại hạ đối vá»›i Quan gia cÅ©ng không đến ná»—i nà o. Xin hãy nói giúp vá»›i Ưng cá»u gia mấy câu...
Quan Tuyết Vũ lạnh lùng đáp :
- Quả thực tại hạ không là m được gì...
Lý Khoái Äao nhìn vẻ mặt lạnh lùng vô tình cá»§a tên Lệnh chá»§ thở dà i nói :
- Lý má»— cứ nghÄ© rằng gặp được các vị là ngưá»i cứu tinh, nà o ngá» vì thế mà khuynh gia bại sản.
Quan Tuyết Vũ mặt hiện sát cơ nhưng không phát tác chỉ nói :
- Lý chưởng quầy hãy tá»± biết rằng đối vá»›i mình như váºy là quá đủ. Vừa rồi Ưng cá»u gia nói không sai. Äể lại cho ngưá»i má»™t cÆ¡ sở để kiếm sống là phúc đức lắm rồi, phải biết cám Æ¡n chúng ta thì đúng hÆ¡n.
Lá»a háºn cà ng bốc cao trong lòng Lý Khoái Äao.
Hắn tự nhủ :
- “Rặt là má»™t bá»n bất lương. Lại còn là m ra vẻ giả nhân giả nghÄ©a nữaâ€.
Nhưng cuối cùng hắn cÅ©ng đà nh phải nuốt cÆ¡n giáºn và o lòng.
Hai ngưá»i không nói vá»›i nhau câu nà o nữa.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© dẫn Lý Khoái Äao theo những lối mòn tối om ra háºu viên.
Trá»i vừa mưa xong, bùn và phân ngá»±a pha lẫn và o nhau nhão nhoét bốc lên mÅ©i lợm má»a.
Hai ngưá»i bước thấp bước cao ra đến má»™t dãy nhà năm gian mái bằng, trước hiên treo má»™t ngá»n hồng đăng.
Má»™t tên hắc y hán tá» ngồi ngá»§ gà ngá»§ gáºt dưới ngá»n đèn, nghe tiếng bước chân má»›i ngẩng lên.
Thấy Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ©, hắn đứng báºt dáºy, chắp tay cung kÃnh nói :
- Lệnh chủ...
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© ra lệnh :
- Và o sá»a soạn phòng số hai, rồi mang đến cho vị đại chưởng quầy đây má»™t bình rượu.
Tên hắc y hán tá» dạ má»™t tiếng nhưng chưa Ä‘i ngay, còn đưa mắt liếc nhìn Lý Khoái Äao.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© rất ngạc nhiên định quát nhưng chợt nháºt ra có chuyện bất thưá»ng.
Tên hán tá» nà y lạ hoắc, hắn chưa thấy bao giá».
Thuá»™c hạ cá»§a Trưá»ng Bạch lệnh tuy không Ãt, nhưng Quan Tuyết VÅ© biết rõ từng tên, đặc biệt ở mã trưá»ng là đại bản doanh cá»§a lệnh đà hắn cà ng biết rõ.
Ngưá»i nà y chừng hăm bốn hăm lăm tuổi mình bạn hắc trưá»ng bà o, dáng ngưá»i khôi ngôi, quả là má»™t thiếu niên tuấn tú.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© trố mắt kinh dị nhìn đối phương a lên má»™t tiếng lùi lại há»i :
- Ngưá»i là ai? Là m gì ở đây?
Hắc y thiếu niên không trả lá»i mà điá»m nhiên há»i :
- Các hạ há» Quan, Lệnh chá»§ Trưá»ng Bạch lệnh phải không?
Quan Tuyết Vũ đáp :
- Không sai. Ngưá»i là ai?
Bấy giá» hai ngưá»i đứng cách nhau chỉ và i thước.
Ngưá»i há»c võ không bao giỠđể kẻ địch nhân đứng gần.
Theo bản năng Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© vừa nói xong đã tung ngưá»i nhảy lùi ra hÆ¡n má»™t trượng, song chưởng đưa lên ngang ngá»±c váºn chân khà phòng há»™ toà n thân sẵn sà ng xuất thá»§.
Nhưng hắc y nhân vẫn đứng yên bất động, không có vẻ gì là định động thủ, nhìn hắn bình tĩnh nói :
- Không cần biết ta là ai...
Lại quay sang nhìn Lý Khoái Äao há»i :
- Chắc vị nà y là Lý đại chưởng quầy cá»§a Äồng Tước viện không sai chứ?
Lý Khoái Äao chợt thấy phát run lùi lại há»i :
- Ngươi... ngươi là ...
Hắc y nhân lạnh lùng đáp :
- Äừng há»i vô Ãch, vì nếu ta có nói ra danh hiệu thì ngưá»i cÅ©ng không biết đâu.
Lý Khoái Äao hÆ¡i yên tâm há»i tiếp :
- Váºy tôn giá tá»›i đây vá»›i mục Ä‘Ãch...
Hắc y nhân ngắt lá»i :
- Ta đến để lấy mạng ngưá»i.
Câu nói đó như mÅ©i dao chá»c và o tim Lý Khoái Äao. Hắn định chạy nhưng đôi chân chợt cứng đỠnhư bắt rá»… xuống đất.
Giá như lúc đó hắc y nhân hạ thá»§ thì tên chưởng quầy không còn mảy may hy vá»ng thoát thân.
Nhưng hắc y nhân có vẻ như chỉ nói đùa, nhìn sang Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© nói tiếp :
- Cả ngưá»i nữa.
Ngưá»i kia nói những câu rùng rợn đó vá»›i sắc thái hết sức tá»± nhiên giống như Ä‘ang bà n vá» chuyện là m ăn bình thưá»ng váºy.
Quan Tuyết VÅ© nhìn hắc y nhân từ đầu đến chân, như muốn phát hiện ra ở con ngưá»i kỳ bà kia chút gì đó khác thưá»ng.
Vốn là ngưá»i lão luyện giang hồ, tên Lệnh chá»§ hiểu hắc y nhân nà y không phải là nhân váºt bình thưá»ng nhưng lại không nháºn thấy có nét gì đặc biệt cả.
Nhưng chẳng lẽ đêm khuya gió lạnh thế nà y ngưá»i kia tá»›i đây chỉ để nói đùa má»™t câu đó thôi?
Huống chi đây lại là trá»ng địa cá»§a má»™t trong hai mươi bốn Phân lệnh đà n cá»§a VÅ© Ná»™i Tháºp nhị tháºp tứ lệnh?
Vô lý.
Nhìn dáng vẻ, hắc y nhân lại không giống như một kẻ điên dại hoặc đần ngốc.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© nghÄ© nhanh :
- Tiên hạ thá»§ vi cưá»ng. Cứ khống chế tên nà y trước đã, việc gì sẽ nói sau.
NghÄ© Ä‘oạn tung ngưá»i lao tá»›i quát to :
- Ngưá»i muốn chết.
Äồng thá»i xuất cả hai tay thi triển má»™t thức Giáng Long chưởng đánh tá»›i ngá»±c hắc y nhân.
Quan Tuyết VÅ© biết rằng hắc y nhân lá»t và o táºn sà o huyệt cá»§a Trưá»ng Bạch lệnh mà vẫn giữ được trấn tÄ©nh như thế, ắt không phải nhân váºt thầm thưá»ng, bởi thế cả song chưởng đánh ra vá»›i tháºp thà nh công lá»±c, quyết lấy mạng định nhân.
Khi song chưởng chạm tá»›i ngưá»i đối phương, Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© chợt cảm thấy tay mình như đánh và o lò than, hÆ¡n nữa luồng nhiệt lưu đó có áp lá»±c rất mạnh là m hắn hốt hoảng nhảy lùi lại bảy tám thước.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© tá»± tin vá»›i công lá»±c đã được tu luyện mấy chục năm, chỉ cần má»™t chiêu xuất hết công lá»±c đã có thể đánh chết hắc y nhân rồi, đâu ngá» sá»± thể lại diá»…n ra trái khoáy như váºy?
Ngay cả Lý Khoái Äao thấy tên Lệnh chá»§ lao tá»›i má»™t cách uy phong như váºy vá»›i chưởng lá»±c đánh ra vù vù mà đối phương thì cứ đứng yên không phản ứng gì, tin rằng tên nà y là má»™t kẻ cuồng sắp chết đến nÆ¡i.
Thế mà tá»± dưng Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© thu chiêu nhảy lui vá», hÆ¡n nữa mặt lại tái nhợt Ä‘i như gà chá»c tiết, Ä‘iá»u đó khiến Lý Khoái Äao hết sức ngạc nhiên trố mắt ra hết nhìn tên Lệnh chá»§ lại nhìn sang hắc y nhân, chẳng hiểu cÆ¡ sá»± ra sao.
Nhưng xem thần sắc cá»§a Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© thì biết chắc rằng hắn đã nếm phải khổ Ä‘au.
Quả nhiên Quan Tuyết VÅ© cảm thấy hai tay Ä‘au nhói giống như xương cốt đã bị gãy mất rồi váºy.
Trong động thủ quá chiêu, ai ra tay trước tức già nh được tiên cơ, nếu thân thủ mau lẹ chiêu thức kỳ ảo, công lực cao thì tất già nh được ưu thế.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© đã há»™i đủ ba yếu tố nà y, thế mà lại không chiếm không thượng phong.
Bây giỠthì đến lượt hắc y nhân xuất thủ.
Äá»™ng tác cá»§a y không được nhanh nhảy hai bước tá»›i trước mặt Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ©.
Tên Lệnh chá»§ vá»™i nghiêng ngưá»i thấp xuống rồi chân trái là m trụ, chân phải tung má»™t cước quét ra.
Má»™t cước nà y đương nhiên mạnh hÆ¡n chưởng trước đây rất nhiá»u, lại thi triển chiêu thức tinh kỳ là Thi phong thiết hãn, đả thương không biết bao nhiêu nhân váºt ở Quan ngoại, lợi hại thế nà o không nói cÅ©ng biết.
Bịch.
Hắc y nhân giống như con thiêu thân lao và o để chịu đòn, hứng ngay má»™t cước cá»§a địch nhân và o sưá»n trái.
Vá»›i cước lá»±c cá»§a Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng, ngay đến côn, thương cÅ©ng gãy phăng, đừng nói mấy cái xương sưá»n là m gì mà không gãy?
Nhưng kết quả thì trái lại vá»›i quy luáºt.
Chân đá trúng đối phương rồi, Quan Tuyết Vũ bỗng rú lên một tiếng xé ruột xé gan, rồi cứ thế nằm xoà i ra, chân phải cũng cứng đỠkhông cỠđộng được.
Xem chừng thì tựa như nguyên cả cẳng chân nà y đã bị phế.
Hắc y nhân chỉ đứng nguyên nhìn tên Lệnh chủ.
Tháºt là cuá»™c đấu chưa có tiá»n lệ.
Hắc y nhân chưa há» xuất chiêu nà o, trái lại Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© đã ra hai chiêu sát thá»§, nhưng trái lại chÃnh hắn lại bị thiệt thòi.
Äằng nà o thì cÅ©ng chết.
Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© chân không còn cỠđộng được nữa, đà nh dốc táºn sức đánh ra độc chiêu cuối cùng.
Hắn gầm lên một tiếng, song thủ thi triển Bao thụ công đánh và o đầu gối hắc y nhân.
Má»™t chiêu đó dồn tất cả ná»—i căm háºn nên đối vá»›i Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng quả là uy mãnh vô song không chỉ chiêu đánh ra vá»›i lá»±c bà i sÆ¡n đảo hải mà tiếng gầm cÅ©ng như thiên thần Ä‘ang cÆ¡n cuồng ná»™.
Hắc y nhân không tránh, vẫn đứng trước mặt Quan Tuyết VÅ© như má»™t cây trụ đồng đưa hai tay ra áp vá»›i đôi bà n tay Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng.
Lý Khoái Äao chưa từng thấy hai ngưá»i đấu ná»™i lá»±c nên dù rất sợ nhưng vẫn đứng trố mắt nhìn.
Tên Lệnh chủ vẫn đưa hết lực đạo đẩy ra.
Chỉ cần hắc y nhân lùi vá» sẽ bị luồng lá»±c đạo uy mãnh cá»§a đối phương thâm nháºp và o ngưá»i, chấn vỡ huyết mạch và phá»§ tạng mà chết.
Nhưng hắc y nhân vẫn đứng vững như bà n thạch, trái lại hai tay Quan Tuyết VÅ© run run mồ hôi từ trán hắn toát ra từng giá»t lá»›n chảy ròng ròng xuống mặt đất.
Chỉ sau má»™t khoảnh khắc ngắn, Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© há»™c lên má»™t tiếng buông tay.
Chẳng phải hắn tự buông mà cả hai tay bị gãy nát, bộ ngực xẹp hẳn xuống, miệng phun ra một vòi máu rồi nghẹo đầu sang bên, bất động.
Hắn đã bị chấn vỡ tâm mạch, lục phủ ngũ tạng mà chết.
Gió vẫn thổi vù vù, ngá»n hồng đăng treo giữa mái hiên vẫn phát ra ánh sáng thê lương ảm đạm.
Trá»i rất lạnh nhưng Lý Khoái Äao thấy khắp ngưá»i nóng ran như lên cÆ¡n sốt, mồ hôi chảy ra đầm đìa như tắm.
Chỉ một chữ hiện ra trong đầu hắn :
- Chạy.
Nhưng mặc dù tá»± nhá»§ mình hà ng chục lần nhưng hắn không sao nhấc chân lên nổi, trái lại hai đầu gối má»m nhÅ©n Ä‘i, phải quỳ mẹp xuống.
Hắn sợ đến kinh hồn lạc phách, mặc dù không thấy hắc y nhân hạ sát thá»§ nhưng rõ rà ng Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng Quan Tuyết VÅ© đã chết.
Tuy cả ngưá»i phát tê nhưng đầu óc cá»§a Lý Khoái Äao vẫn hoạt động.
Hắn không hiểu vì sao ngưá»i xuất thá»§ là Phong Dá»±c ÄÆ°Æ¡ng ba lần xuất chiêu Ä‘á»u dùng sát thá»§ nhưng kẻ bị đánh là hắc y nhân không chết, cÅ©ng không hoà n thá»§, trái lại Quan Tuyết VÅ© lại chết thảm thương như thế?
Trong võ lâm đến là nhiá»u quái sá»± không sao hiểu nổi.
Lý Khoái Äao tưởng như lâu lắm nhưng sá»± thá»±c cuá»™c đấu chỉ giá»›i hạn trong ba chiêu mà thôi.
Cho dù đôi chân tên chưởng quầy chịu nghe đầu óc cá»§a hắn chỉ huy thì cÅ©ng không đủ thá»i gian mà chạy thoát.
Hắc y nhân cháºm rãi Ä‘i tá»›i trước mặt hắn.
Lý Khoái Äao muốn đứng lên nhưng không được vẫn theo tư thế quỳ đỠmặt ra nhìn hắc y nhân há»i :
- Ngươi là ai?
- Ngưá»i kia không đáp.
Lý Khoái Äao đã run lên giá»ng lắp bắp :
- Ta... ta không... biết... ngươi...
Hắc y nhân dừng cách Lý Khoái Äao hai bước nói :
- Nhưng ta lại biết ngưá»i.
Giá»ng y lạnh như băng :
Lúc nãy thì ngưá»i Lý Khoái Äao nóng ran, bây giá» thì lạnh buốt, cÆ¡n lạnh chạy dá»c xương sống len và o táºn tâm phế.
Hắn lại lên tiếng, nhưng hà m gần như cứng lại :
- Các hạ... muốn... là m gì?
- Tên há» Lý. Tá»™i ác cá»§a ngưá»i đã quá nhiá»u. Äã đến lúc ngừng bà n tay tắm máu dân là nh lại.
Ãnh mắt hắc y nhân như xuyên và o tim hắn, má»—i lá»i nói như má»™t nhát dao.
Lý Khoái Äao định lùi nhưng không lê chân nổi, ngưá»i lệch ra phÃa sau, nói giá»ng đứt quãng :
- Không... không phải... tôi không...
Giá»ng hắc y nhân như lá»i phán quyết :
- Những hà nh vi tà n ác cá»§a ngưá»i ta nghe nói rất nhiá»u và ta cÅ©ng đã Ä‘iá»u tra rõ rà ng. Ngưá»i có chết má»™t ngà n lần cÅ©ng không oán.
Mặt của tên chưởng quầy đã hoà n toà n không còn một chút huyết sắc. Hắn há to miệng hồi lâu mới thốt ra được mấy tiếng :
- Ngươi... không có... quyá»n.
Hắc y nhân gằn mạnh từng tiếng :
- Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u có quyá»n trừ gian diệt ác.
Äá»™t nhiên Lý Khoái Äao trở nên linh động hÆ¡n. Hắn chồm tá»›i nÃu chân hắc y nhân rối rÃt van xin :
- Xin tráng sÄ© tha mạng. Tôi có thể cho tráng sÄ© tiá»n, rất nhiá»u tiá»n, bao nhiêu cÅ©ng được. Chỉ xin đừng giết.
Chừng như sức mạnh cá»§a đồng tiá»n đã khiến cho hắc y nhân xiêu lòng, môi y thoáng hiện nụ cưá»i.
Nhưng nụ cưá»i đó lại khiến ngưá»i Lý Khoái Äao cà ng lạnh buốt.
- Ta biết ngưá»i có rất nhiá»u tiá»n, nhưng sau khi chết Ä‘i, tiá»n đó không còn là cá»§a ngươi nữa.
Lý Khoái Äao lại ngá»a ngươi ra ngá»a mặt kinh hoà ng nhìn hắc y nhân miệng lắp bắp :
- Ngươi... ta...
Hắc y nhân tiến lên ná»a bước.
Lý Khoái Äao chợt chồm dáºy la lên :
- Cứu mạng.
Hắc y nhân nhếch môi cưá»i, chìa ra hai chỉ Ä‘iểm tá»›i.
Thân thể Lý Khoái Äao giáºt nảy lên rồi rÅ© xuống, run lẩy bẩy má»™t lúc rồi má»›i nằm xuống bất động, đôi mắt lòi ra đầy nét kinh hoà ng.
|
 |
|
| |