Tác giả: Tần Giản
Dịch giả: Thanh Mai
Nguồn: Thanh Mai Gia Trang
Link: http://noline412.wordpress.com/
Số chương: 294
Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, nữ cường, sủng
Tình trạng bản gốc: Đang dịch
Thác Bạt Chân trong lòng khẽ động, cười nói: “Tam tiểu thư là nhân vật chính của yến hội hôm nay, sao lại chạy đến đây trốn thế này?”
Lí Vị Ương nhàn nhạt nâng tay vuốt tóc, thản nhiên cười, “Chắc chắn Đại tỷ đang thể hiện phong thái trên yến hội, nếu ta cản đường của Đại tỷ, vậy mới là đáng chết vạn lần!”
“Nàng đang nói gì thế?” Thác Bạt Chân có chút kinh ngạc, trên mặt vẫn mang nụ cười ấm áp, “Yến hội hôm nay không phải tổ chức vì Đại tiểu thư.”
Lí Vị Ương nhẹ nhàng cười, “Hôm nay Tam Hoàng tử lấy danh nghĩa là chúc mừng ta, trên thực tế là đang suy tính địa vị tỷ muội ta trong lòng phụ thân, không phải sao?”
“Nàng…” Thác Bạt Chân không ngờ nàng ta lại thẳng thắn như thế, kinh ngạc, nhưng tươi cười trên mặt vẫn hoàn mỹ như trước.
Lí Vị Ương nhẹ nhíu mày, nhìn hắn, “Tam điện hạ không cần lo lắng, tuy ta đã giúp bệ hạ và phụ thân giải quyết vấn đề khó, nhưng trong lòng phụ thân, ta vĩnh viễn chỉ là thứ nữ không được coi trọng, An Bình Huyện chủ này, chỉ là danh nghĩa dễ nghe. Đại tỷ thì khác, Đại tỷ có sự yêu thương của phụ thân, có ngoại công (ông ngoại) và cậu tay cầm binh quyền, đương nhiên, còn có mỹ mạo không ai sánh bằng, đối với Tam điện hạ mà nói, Đại tỷ mới là hữu dụng nhất.”
Trên khuôn mặt thanh tú của nàng không có chút cảm xúc nào, trong mắt vẫn luôn mang theo vẻ trào phúng. Thác Bạt Chân nhìn thấy, đột nhiên có tâm tình khác lạ.
Nữ tử này, chỉ cần liếc mắt đã có thể nhìn thấu tâm tư hắn, hắn mỉm cười: “Xem ra, nàng là một người thông minh hiếm thấy.”
Tầm mắt Lí Vị Ương vẫn ở chỗ hắn, nhưng lại như đang xuyên thấu hắn nhìn một cái gì khác, hờ hững mà lạnh lẽo.
Trọng sinh sống lại, nàng dần dần nghĩ thông suốt, Lí Trường Nhạc tuy có mỹ mạo tuyệt luân, nhưng sự ủng hộ của Lí Thừa tướng cùng binh quyền Tưởng gia, mới là thứ Thác Bạt Chân vừa mới đăng cơ coi trọng nhất. Nam nhân này, chẳng những có dã tâm có gan góc, còn có sự nhẫn nại không ai sánh kịp, diễn trò với nàng suốt tám năm, mãi cho đến khi ép kiệt chút giá trị cuối cùng của nàng mới dừng lại.
Thác Bạt Chân nhìn chằm chằm nàng, thật ra, bộ dáng Lí Vị Ương cũng tính là xinh đẹp, nhưng so với Lí Trường Nhạc vẫn kém xa, hơn nữa lúc đối mặt với mình, nàng ta thiếu đi vài phần quyến rũ uyển chuyển của nữ nhân, thêm vài phần kiên cường cùng lạnh lùng, hắn khẽ thở dài: “Ngay từ lần đầu gặp mặt nàng đã có vẻ rất chán ghét ta…”
Khoé môi của Lí Vị Ương khẽ nhếch lên, miễn cưỡng nói: “Điện hạ hiểu lầm rồi, người và ta chỉ quen biết sơ qua, sao lại nói đến chán ghét.”
Thác Bạt Chân sững người, hắn phát hiện, mình càng lúc càng không có biện pháp lý giải thiếu nữ này, thậm chí còn không hiểu được chút tâm tư nào của nàng.
Cảm giác này, thật khiến cho người ta thấy không thoải mái.
Hắn thản nhiên nói: “Yến hội hôm nay, nàng phải đến, cho dù làm nền cho Lí Trường Nhạc, nàng cũng không thể không đến. Bởi vì Thái tử điện hạ có lễ vật, muốn tặng cho nàng ngay trước mặt mọi người, nếu nàng không đến, tương đương với việc làm trái ý chỉ của Thái tử.”
Hắn còn tưởng Lí Vị Ương sẽ tìm cớ từ chối, không ngờ Lí Vị Ương lại thuận thế đứng lên, vẻ mặt tươi cười nói: “Đa tạ Tam điện hạ nhắc nhở.” Nói xong, đi về phía yến hội.
Thác Bạt Chân sửng sốt, sau đó lập tức lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng Lí Vị Ương một lúc lâu, cười lạnh.
Trên yến hội, Lí Trường Nhạc đang trò chuyện vui vẻ với các thiên kim quý tộc ngồi bên cạnh, các phu nhân bên kia thì nhỏ giọng nói chuyện.
Đổng phu nhân của phủ Hách Xương hầu ước chừng bốn mươi tuổi, châu báu đeo đầy người, bà cười khẽ nói với Đại phu nhân: “Yến hội này không phải chuẩn bị cho Tam tiểu thư sao, sao đến giờ vẫn chưa thấy Tam tiểu thư đến?”
Đại phu nhân cười mà không nói gì, Lí Vị Ương không đến là đúng, tất cả những nử tử ở nơi này đều không bằng được Lí Trường Nhạc, đã thua kém chị em, nàng ta tội gì phải đến để mất mặt.
Nguỵ Quốc phu nhân sau chuyện lần trước rất căm hận Lí Vị Ương, bà lấy khăn tay che miệng lại cười cười, vẻ mặt trào phúng, “Một tiểu nha đầu lớn lên ở thôn quê, cầm kỳ thi hoạ không tinh thông, lễ nghi cũng không biết gì, ta thấy Lí Thừa tướng, nên giấu thứ nữ này cho kỹ, tránh để mất thể diện trước mặt người khác!”
Đổng phu nhân lấy tay che miệng, khẽ cười nói: “Tuy là thế, mà nàng ta hiện giờ là An Bình Huyện chủ, nghe nói Thái hậu nương nương cũng phải nhìn nàng ta với cặp mắt khác xưa đấy!”
Nguỵ Quốc phu nhân cười lạnh: “An Bình Huyện chủ, không có đất phong không được cung phụng, thì Huyện chủ cái gì chứ! Còn không phải bệ hạ nể mặt Lí Thừa tướng mới trấn an nàng ta, đúng là nha đầu ngốc! Đã như vậy, nàng ta không đến là đúng, miễn làm trò cười cho người khác.”
Bỗng dưng Đổng phu nhân ngừng cười, chỉ vào bóng hình duyên dáng phía trước, kinh hoảng nói: “Kia là, kia là?”
Đại phu nhân nhìn theo hướng tay Đổng phu nhân, sau đó mày nhíu lại.
Tất cả mọi người hai mắt mở to nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, biểu cảm trên mặt đều rất kinh ngạc.
Bởi vì hiện giờ Lí Vị Ương đã có thân phận Huyện chủ, những phu nhân tiểu thư không có phẩm cấp thấy nàng đều phải hành lễ. Nàng thản nhiên cười, đáp lễ lại từng người, động tác chẳng những không sai sót, còn mang theo sự tao nhã cao quý mười phần, đến ngay cả nụ cười mỉm trên mặt cũng vừa đủ, làm cho mọi người càng thêm ngạc nhiên.
“Không phải nói lớn lên ở thôn quê sao?”
“Phong thái này không giống chút nào! Chậc chậc, nhìn động tác kia xem, sinh động lưu loát như mây bay nước chảy, các hậu phi công chúa cũng chẳng hơn thế là bao.”
Đại phu nhân nói không nên lời, ánh mắt bà gắt gao nhìn Lí Vị Ương, như thể không quen biết nàng vậy. Bà hoàn toàn không hiểu nổi vì sao Lí Vị Ương thoạt nhìn không giống nha đầu thôn dã mà giống một vị công chúa xuất thân cao quý!
Đổng phu nhân nhìn Lí Vị Ương, đứa nhỏ này tuy rằng dung mạo kém Lí Trường Nhạc xinh đẹp, nhưng hành động cử chỉ trầm tĩnh như nước, tao nhã thong dong, so với Đại tiểu thư, lại là một hương vị khác.
Xinh đẹp quá mức sẽ làm người khác thấy bất an, mà Lí Vị Ương lại vừa đủ, làm cảnh đẹp ý vui mà không mang tính uy hiếp, đôi mắt trong suốt, nở nụ cười có chút ngọt ngào, ở điểm này, lực tương tác của nàng ta so với Đại tỷ mạnh hơn nhiều, phỏng chừng đây là cảm giác của toàn bộ các phu nhân tiểu thư trong phòng.
Ánh mắt Lí Trường Nhạc cũng đuổi theo từng động tác của Lí Vị Ương, nàng không ngờ, tiện nhân này còn dám xuất hiện tại yến hội. Lí Thường Hỉ đi đến bên người nàng nhìn bóng dáng Lí Vị Ương oán hận nói: “Nhìn vẻ mặt đắc ý của nó kìa, chỉ có chức vị Huyện chủ thôi, nó nghĩ mình là công chúa chắc!”
Lí Trường Nhạc không nói gì, nhíu mày thật chặt.
Lí Tiêu Nhiên nhìn mọi người cười nói: “Hôm nay mời các vị đến phủ, thứ nhất là để mọi người gặp mặt ăn uống vui vẻ, thứ hai là vì giới thiệu Tam nữ nhi của ta với mọi người…” Nói xong, quay đầu nói với Lí Vị Ương ngồi bên trái: “Vị Ương, chào mọi người ở đây đi.”
Lí Vị Ương nhẹ nhàng nở nụ cười, hơi cong lưng chào mọi người, “Vị Ương bái kiến các vị trưởng bối.”
Mọi người vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một nha đầu thôn dã không biết hành động cử chỉ, cả gan làm loạn, không ngờ lại là một tiểu thư thanh tú xinh đẹp, chính vì sự đối lập quá mãnh liệt, cho nên bỗng chốc hoà tan đi sự kinh diễm với dung mạo của Lí Trường Nhạc, lực chú ý đều chuyển tới người Lí Vị Ương.
Dù sao, vị Tam tiểu thư thứ xuất này đúng là truyền kỳ, đầu tiên không được sủng ái đưa về thôn quê, sau khi trở về lại như kỳ tích đứng vững gót chân ở Lí phủ, còn lập công lao được bệ hạ sắc phong làm Huyện chủ, đây chính là chuyện hiếm có ở Đại Lịch từ khi khai quốc đến nay, có thể nói là kỳ tích!
Đối mặt với mọi ánh mắt tò mò hoặc hâm mộ của mọi người, Lí Vị Ương mang vẻ mặt dịu dàng, nho nhã lễ độ, làm cho Thác Bạt Chân vừa mới bước vào nhìn chằm chằm không chuyển mắt. Lí Vị Ương đúng là nha đầu gan lớn, từ những lời nói của nàng vừa rồi có thể nhận ra, nhưng vừa mới bước vào yến hội đã như thay đổi thành một người khác, tươi cười trên mặt kia, quả thật có thể nói hoàn mỹ đến mẫu mực.
Đúng lúc này, bỗng dưng vang lên tiếng hô của nữ tử!
“Thất Hoàng tử! Thất Hoàng tử điện hạ!”
—— Lời ngoài truyện ——
Quần chúng bốn phía: Tần cắt cắt, lần nào cũng cắt ở những chỗ như thế này, làm thịt ngươi!
Cắt cắt: Ta không sợ = =
PS: Đề cử “Độc phi đương gia” tác phẩm hài hước, tinh phẩm gia đấu, không đọc sẽ hối hận! “Trọng sinh chi lãnh vương độc phi” của Lam Anh cũng rất đáng yêu đó!
Tác giả: Tần Giản
Dịch giả: Thanh Mai
Nguồn: Thanh Mai Gia Trang
Link: http://noline412.wordpress.com/
Số chương: 294
Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, nữ cường, sủng
Tình trạng bản gốc: Đang dịch
Tất cả mọi người đều sửng sốt, lập tức ngưng mắt nhìn, thấy một nam tử trẻ tuổi xuất hiện bên ngoài cửa.
Trong mắt hắn toả ra ánh sáng u tĩnh lại sáng tỏ như ánh trăng rằm, đứng từ xa đã để lộ sự trong trẻo nhưng lại lùng, ngăn cách hắn với trần thế bên ngoài, đến mức làm người khác gần như không thể mở mắt ra. Vạt áo trắng thuần điểm xuyến hoa văn lưu động màu bạc, khéo léo vô cùng, tinh mỹ tuyệt luân.
Đơn giản như thế, mộc mạc như thế, lại rung động lòng người như thế.
Thất hoàng tử Thác Bạt Ngọc, Lí Vị Ương nhíu mày, ngay cả hắn cũng đến…
Thác Bạt Ngọc vừa bước vào cửa, đã nhìn thẳng Lí Vị Ương, có lẽ ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, nàng dùng mưu kế hãm hại đám người kia, biểu hiện diễn kịch khoa trương làm hắn thấy buồn cười, cho nên lúc này, hắn cũng dễ dàng nhận ra nàng giữa một đám thiếu nữ mặc hoa phục.
Tuy rằng thay bằng quần áo xinh đẹp, khuôn mặt sạch sẽ, còn mang vẻ tươi cười xã giao dối trá, mà hắn liếc mắt đã nhận ra, nàng chính là tiểu nữ hài cố ý thả heo chạy, sau đó khóc lớn nháo loạn bên giếng, còn cố ý tránh tầm mắt hắn ở lán trà.
Nhưng mà, hôm nay nhìn nàng, so với lúc trước xinh đẹp hơn rất nhiều.
Quả nhiên, người đẹp vì lụa, bờ môi Thác Bạt Ngọc khẽ nhếch lên, nhìn các thiên kim tiểu thư đang tròn mắt. Vị Thất Hoàng tử này, là mỹ nam tử có tiếng trong hoàng thất, đương nhiên, hắn cũng có tiếng là người đạm mạc. (lãnh đạm, hờ hững, lạnh lùng)
Tam Hoàng tử Thác Bạt Chân cười nói: “Thất đệ.”
Tươi cười trên mặt Thác Bạt Ngọc thật nhạt: “Tam ca.”
Hai vị hoàng tử tuấn mỹ của hoàng thất đứng chung một chỗ, khung cảnh này đúng là cảnh đẹp ý vui, Lí Vị Ương mỉm cười, ai có thể ngờ rằng, hai người kia chính là tử địch cả đời, huynh đệ trong hoàng thất, cuối cùng không thể tránh khỏi tranh đấu lẫn nhau. Ngẫm lại, lúc trước bản thân một lòng suy nghĩ cho Thác Bạt Chân, luôn coi Thác Bạt Ngọc như là kẻ địch. Hiện tại, cảm giác này đã thay đổi.
So với việc để Thác Bạt Chân lên ngôi vị Hoàng đế, Lí Vị Ương tình nguyện để người chiến thắng sau cùng là Thác Bạt Ngọc.
Ngũ Hoàng tử Thác Bạt Duệ hiển nhiên bị bất ngờ: “Sao hôm nay Thất đệ cũng đến vậy.”
Tầm mắt Thác Bạt Ngọc như có như không đảo qua chỗ Lí Vị Ương: “Thừa tướng thiết yến cho ái nữ, đệ tất nhiên phải đến ăn mừng rồi.”
Thật ra, hắn vốn đang ở trong cung mẫu phi, nghe người vô tình nhắc tới chuyện bệ hạ mới phong một Huyện chủ, mà nàng ta lại là Lí Vị Ương nữ nhi thứ xuất của Lí Tiêu Nhiên, cung nữ còn thần bí nói đến lời đồn rằng vị Tam tiểu thư này, lớn lên ở một thôn nhỏ cách Bình thành không xa.
Nghe tới địa danh kia, trong đầu Thác Bạt Ngọc không hiểu sao lại nhớ tới đôi mắt trắng đen rõ ràng đó. Ra khỏi cung, chờ đến lúc nhận ra, thì bản thân đã lệnh cho xe ngựa đến trước cửa phủ Thừa tướng rồi.
Theo trực giác, nha đầu nhìn thấy ở lán trà kia, nhất định là Lí Vị Ương. Cho nên, hắn muốn đến xác nhận, sự suy đoán của mình là chính xác hay không.
Lí Tiêu Nhiên nét mắt tươi tắn, ông chỉ đưa thiệp mời đến, ai ngờ bỗng chốc mời được ba vị quý nhân, đủ để thể hiện địa vị trong triều của ông quan trọng đến mức nào… Trên mặt mang vẻ tươi cười, giơ chén rượu nói: “Đa tạ ba vị Hoàng tử đã quang lâm, vi thần xin cạn chén trước.”
Bởi vì Thất Hoàng tử đột nhiên xuất hiện, hơn nữa chủ nhân yến tiệc rất hứng trí, các tân khách cũng vui vẻ hẳn lên, thay nhau nâng chén rượu uống.
Thác Bạt Chân đứng lên, nói: “Thừa tướng, Thái tử điện hạ có việc không thể tự mình đến, nhờ ta đem đến một lễ vật.”
Lí Tiêu Nhiên cười: “Thái tử điện hạ đúng là rất có tâm.”
Thác Bạt Chân sai người mở một cái tráp bọc gấm, bên trong có chứa thứ gì đó. Mọi người lập tức tán thưởng, hoá ra trong tráp là một con khổng tước vàng rất xinh đẹp, lông khổng tước đều dùng tơ vàng mảnh như lông ghép vào, rung rung trước gió, đôi mắt là những viên ngọc lục bảo to bằng gạt gạo, dưới ánh nến toả ra ánh sáng mờ ảo, đuôi khổng tước càng được khảm đầy đá quý bảo thạch ngũ sắc, xảo diệu tỉ mẩn, ghép lại với nhau như toả ra sắc cầu vồng, đúng là hiếm có trên đời.
Lễ vật như vậy, xem ra vô cùng quý giá, đủ để thấy được Thái tử có coi trọng vị Huyện chủ này, không, hoặc là, có để ý đến chuyện Lí Vị Ương được sắc phong.
Trên mặt Lí Vị Ương mang nụ cười đúng mực, nhận lấy tráp gấm.
Thác Bạt Chân nhìn chằm chằm khuôn mặt nàng, mơ hồ thấy bờ môi nàng hiện ra sự trào phúng, nhưng mà sự trào phúng đó như ẩn như hiện, rất nhanh đã biến mất.
Lúc này, Lí Mẫn Đức thở hổn hển chạy vào, ánh mắt xinh đẹp nhìn khắp mọi nơi, khoảnh khắc nhìn thấy Lí Vị Ương, rốt cuộc mới thả lỏng toàn thân, bước nhanh đến cạnh nàng. Lúc nhìn thấy Thác Bạt Chân đứng cách Lí Vị Ương không xa, thì ánh mắt Lí Mẫn Đức hơi lạnh lại, sau đó nhìn thẳng Thác Bạt Chân.
Thác Bạt Chân thấy có ánh mắt kỳ quái đang nhìn chằm chằm mình, theo cảm giác quay sang, nhìn thấy một tiểu thiếu niên dáng vẻ xinh đẹp đến kỳ lạ, đang đứng nơi đó.
Hắn là —— vị tiểu thiếu gia được Tam phòng nhận nuôi, Thác Bạt Chân vốn không đặt một tiểu hài tử trong lòng, nhưng bất giác, lại nhìn đứa nhỏ này thêm vài lần. Ngoại trừ vẻ ngoài đặc biệt xuất chúng ra, trong đôi mắt hồn nhiên của đứa nhỏ này phảng phất như mang theo sự thù địch được che giấu.
Thù địch? Thù địch với mình sao? Hình như mình chưa từng đắc tội nó mà.
Định xem nhẹ ánh mắt của thiếu niên, hắn cho rằng mình có thể làm được, nhưng mà ánh mắt của Lí Mẫn Đức thật sự rất kỳ quái, làm hắn bất giác cảm thấy cả người không thoải mái. Theo bản năng tránh khỏi tầm mắt đứa nhỏ, xoay người về chỗ ngồi của mình. Thật lâu sau, hắn mới cảm thấy ánh mắt làm mình không thoải mái kia dời đi.
Lí Vị Ương nhìn thấy trên trán Lí Mẫn Đức có mồ hôi, kỳ quái nói: “Đệ làm sao vậy? Mồ hôi đầy đầu?”
Trong mắt Lí Mẫn Đức hiện ra một tia khác thường: “Không có gì, vừa rồi ta đến hoa viên tìm tỷ, lại không tìm thấy.”
Ánh mắt Lí Vị Ương dừng trên vạt áo choàng dệt kim của Mẫn Đức, nơi đó lại có một vết bẩn nhỏ, hơi lo lắng: “Té ngã sao?”
Lí Mẫn Đức tươi cười thật hồn nhiên: “Không có.” Cùng lúc đó, trong mắt hắn như có sương mù bao phủ, cực kỳ không tương xứng với tuổi của hắn.
Lí Vị Ương càng cảm thấy kỳ quái, nàng chưa bao giờ nhìn thấy đứa nhỏ này lộ ra vẻ mặt như vậy, chẳng lẽ hắn vừa mới nghe được chuyện gì, mà cho dù như thế, thì vết bẩn này từ đâu mà có.
“Mẫn Đức.” Nàng nhẹ giọng nói.
Đường môi Lí Mẫn Đức tuyệt đẹp, khoé miệng khẽ mím, lúc không cười, lại mờ mờ có sự tàn ác kỳ lạ: “Tam tỷ, vừa rồi ta gặp phải một người rất quái lại —— “
Người rất quái lạ? Lí Vị Ương kỳ quái khi thấy hắn dùng từ như vậy, vừa định hỏi kỹ hơn, thì Lí Mẫn Đức đã chuyển đề tài, ánh mắt trong suốt nâng chén canh hoa lê lên: “Không nói chuyện này nữa, tỷ nếm thử xem, ăn ngon lắm.”
Lí Vị Ương nghĩ còn có chính sự phải làm, cho nên yên lặng không nói nữa.
Lúc này, Tam phu nhân đúng lúc thoáng nhìn về phía Lí Vị Ương, hai người nhìn nhau cười, cực kỳ ăn ý.
Qua thời gian một chén trà, đột nhiên có tiếng kêu chói tai vang lên, làm tất cả mọi người sợ ngây người.
Sắc mặt Lí Tiêu Nhiên trầm xuống, vừa định phân phó người đi xem có chuyện gì phát sinh, thì nhìn thấy Đại tiểu thư Uông gia quan Ngự sử sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu chạy từ bên ngoài vào, cả người dựa vào nha đầu, như sắp té xỉu đến nơi.
Đại phu nhân vừa nhìn thấy, lập tức nhíu mày nói: “Uông tiểu thư, có chuyện gì vậy?”
Uông tiểu thư á một tiếng, cả người run rẩy, sau đó sắc mặt trắng bệch, run run nói không ra lời.
Uông phu nhân đứng lên, bà vốn chỉ là kế thất (vợ kế), thấy nữ nhi không thân sinh nháo loạn yến hội, lạnh lùng nói: “Thân là tiểu thư đại gia, một chút quy củ cũng không có, còn không mau nâng lui xuống!”
Đúng lúc này, Uông tiểu thư đột nhiên lớn tiếng khóc gào: “Mẫu thân, không liên quan đến con, mà – mà là vừa rồi lúc con ra ngoài giải sầu, nhìn thấy… nhìn thấy trên cây mai kia treo một người chết!”
—— Lời ngoài truyện ——
Ta nhìn thấy trái tim hừng hực lửa nóng của mọi người, ha ha ha
Tác giả: Tần Giản
Dịch giả: Thanh Mai
Nguồn: Thanh Mai Gia Trang
Link: http://noline412.wordpress.com/
Số chương: 294
Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, nữ cường, sủng
Tình trạng bản gốc: Đang dịch
Biểu cảm của mọi người đều biến đổi còn có sự kinh ngạc.
Sắc mặt Đại phu nhân bỗng chốc thay đổi, bà đứng bật dậy, sau đó lại chậm rãi ngồi xuống, nói: “Uông tiểu thư, nhất định tiểu thư nhìn lầm rồi, hiện giờ trời tối đen —— “
Uông tiểu thư lắc đầu liên tiếp nói: “Không, không phải, ta không nhìn lầm, không tin mọi người hỏi nha đầu của ta, nàng ấy cũng thấy!”
Sắc mặt nha đầu cũng tái xanh, bộ dáng như bị hoảng sợ: “Tiểu thư nói không sai, nô tỳ cũng nhìn thấy, bị treo trên cây hoa mai, đầu lưỡi cũng thè cả ra, rất đáng sợ!”
Trong lòng Đại phu nhân có dự cảm không tốt, theo bản năng liếc nhìn Lí Vị Ương, không hiểu sao, bà có cảm giác, chuyện này cùng tiện nha đầu đang cúi đầu uống trà kia, có sự liên hệ gì đó. Nghĩ đến đây, bà quyết định thật nhanh nói: “Nhất định là tiểu thư nhìn lầm rồi! Người đâu, đỡ Uông tiểu thư về chỗ ngồi.”
Uông tiểu thư còn định nói thêm gì đó, nhưng nhìn thoáng qua sắc mặt Uông phu nhân, nhất thời không dám nhiều lời, trở về chỗ ngồi, nhưng tâm thần vẫn chưa ổn định. Các tiểu thư bên cạnh lập tức hỏi nàng tình cảnh lúc đó, nàng vừa định nói, thì Uông phu nhân ho khan một tiếng thật lớn, Uông tiểu thư không dám nói nữa.
Lí Vị Ương nhìn Lí Mẫn Phong đối diện hoàn toàn không biết gì cả, đang kính rượu Ngũ Hoàng tử, bờ môi hơi gợi lên.
Sắc mặt Lí Tiêu Nhiên không thoải mái, Đại phu nhân vội vàng nói: “Sắc trời tối đen, có lẽ là Uông tiểu thư nhất thời nhìn lầm thôi, thiếp lập tức phái người đi xem.”
Lí Tiêu Nhiên gật đầu, định bỏ qua chuyện này. Đột nhiên thấy phu nhân của Binh bộ thượng thư đứng lên, sắc mặt không còn sự đoan trang vừa rồi, kinh hoảng vô cùng nói: “Tô nhi của ta không thấy đâu!”
Tất cả mọi người đều sửng sốt, Lưu phu nhân phủ Binh bộ thượng thư hơn bốn mươi tuổi mới sinh được một đứa con, yêu như châu bảo, đi đâu cũng thấy mang theo, sao đột nhiên lại không thấy?
Đại phu nhân vội vàng trấn an: “Lưu phu nhân, bà đừng gấp, ta lập tức phái người đi tìm.”
Lưu phu nhân vừa định gật đầu, Tam phu nhân lộ ra vẻ mặt chần chừ: “Trời tối đen, tiểu hài tử chạy loạn khắp nơi đúng là rất nguy hiểm, vừa rồi Uông tiểu thư nói dưới tàng cây hoa mai có chuyện xảy ra… Trước tiên đến đó xem sao.”
Đại phu nhân lườm Tam phu nhân một cái, nói trấn an: “Đừng có nói chuyện gở, tiểu hài tử ham chơi, trở về ngay lập tức thôi.”
Lưu phu nhân sao còn nghe lọt tai lời bà, sắc mặt đã sớm mất đi sự trấn định: “Không, ta muốn đích thân đi tìm!” Nói xong đẩy bọn nha đầu bên cạnh ra, đứng lên.
Binh bộ thượng thư vừa nhìn thấy, nhất thời sượng mặt, tuy sợ đắc tội Thừa tướng, nhưng chung quy vẫn đau lòng cốt nhục duy nhất, cũng đứng lên xin lỗi, sau đó bước nhanh theo.
Nháo loạn như vậy, yến hội sao còn tiếp tục được.
Mọi người cũng đứng lên, bảy miệng tám lời nói: “Chúng ta cũng đi xem.”
“Đúng vậy đúng vậy, Lưu đại nhân chỉ có một đứa con, nếu có chuyện thì đúng là đại sự!”
“Thừa tướng đại nhân, chúng ta cũng đi xem!”
Lí Tiêu Nhiên thấy mọi người đều nói như vậy, bất đắc dĩ gật đầu nói: “Đã như thế, mọi người cùng đi.”
Trong lòng Đại phu nhân sốt ruột, nhanh chóng liếc mắt ra dấu với Lâm ma ma bên cạnh, bảo bà ta đi trước một bước, lập tức nhìn xem dưới cây mai có chuyện gì, nhất định phải xử lý thi thể xuất hiện bất ngờ kia trước khi mọi người đến. Nhưng mà Lâm ma ma đi tới cửa, lại thấy mọi người đều đang chen ra ngoài, nhất thời bị giữ chân ở cửa, không thể ra ngoài.
Lí Vị Ương nhìn thấy tất cả, lộ ra nụ cười nhàn nhạt thản nhiên.
Thất Hoàng tử Thác Bạt Ngọc vừa đúng lúc nhìn thấy được vẻ tươi cười này, bỗng dưng có hứng thú nhướng mày. Tam tiểu thư này, thật sự rất cổ quái.
“Thất đệ, không tới xem náo nhiệt sao?” Thác Bạt Chân đột nhiên cắt ngang ánh nhìn chăm chú của hắn.
Thác Bạt Ngọc quay đầu lại, cười nhẹ, nói: “Tất nhiên là muốn đi xem, Tam Hoàng huynh mời đi trước.”
Còn Ngũ Hoàng tử, đã sớm đi theo Lí Trường Nhạc, căn bản không ngồi ở vị trí của mình.
Người trước người sau đến hoa viên, Lưu phu nhân vì sự nhắc nhở của Tam phu nhân, mà chạy bán mạng đến dưới tàng cây mai, bên hồ có một cây mai hoa mới nở rộ rất đặc biệt, có thể dễ dàng nhận ra. Bà chạy đến đầu tiên, hoàn toàn quên đi thân phận của mình cùng quy củ của một phu nhân, một lòng chỉ nghĩ đến chuyện đi tìm con.
Chờ đến lúc đứng dưới tàng cây mai, lập tức thấy một bóng người khẽ đung đưa, Lưu phu nhân sợ tới mức lùi lại một bước, nhìn kỹ, thì thấy bóng người rất dài, thở phào nhẹ nhõm một hơi, không phải con mình!
Mọi người chạy tới sau, đều nhìn thấy thi thể này, lại nghe thấy một nha đầu hô lên: “Là Tử Yên! Là Tử Yên!”
Bạch Chỉ xông lên, ôm lấy thi thể kia, nước mắt rơi xuống liên tiếp: “Tử Yên, cô làm sao thế! Tử Yên, rốt cuộc là tại sao!”
Lí Mẫn Phong bước nhanh tới, nhìn thấy tình cảnh này, kinh hoảng trợn mắt há hốc mồm, hắn vạn lần không ngờ, Tử Yên lại xuất hiện tại đây.
Lí Vị Ương lạnh lùng nói: “Thả người xuống dưới.”
Tất nhiên có các ma ma làm việc nặng chạy nhanh lên thả người xuống, thăm dò hơi thở, đã chết từ lâu. Nhìn khuôn mặt xanh trắng của Tử Yên, nước mắt Bạch Chỉ không ngừng lại được, càng chảy nhiều hơn.
Lí Mẫn Phong nắm chặt nắm tay, ánh mắt biến thành đỏ đậm: “Không có khả năng! Nàng ta sao có thể –” Hắn rõ ràng đã phân phó những người đó đưa Tử Yên đi xử lý, rồi lặng lẽ đem thi thể ra khỏi phủ, sao có thể treo trên cây hoa mai!
Lí Vị Ương vừa rồi còn mang khuôn mặt nhàn nhã giờ lạnh lùng nhìn hắn: “Đại ca, một nha đầu đang êm đẹp, đại ca nói muốn nàng ta, muội lập tức đưa cho đại ca, bây giờ còn chưa qua vài ngày, sao đã chết rồi!”
Lí Mẫn Phong sửng sốt, lập tức không trấn áp được sự giận dữ trên mặt: “Ngươi tính là cái gì, chưa đến lượt ngươi tới chất vấn ta!”
Đúng lúc này, Lí Mẫn Đức nhíu mày, nói: “Đại ca, Tam tỷ là An Bình Huyện chủ được bệ hạ tự mình sắc phong, đại ca lại chưa có công danh, luận lễ, đại ca nhìn thấy Tam tỷ còn phải hành lễ, Tam tỷ rộng lượng không so đo với đại ca, đến việc nói đại ca cũng không cho nói là sao!”
Gân xanh trên trán Lí Mẫn Phong hiện lên, lại e ngại mọi người ở đây, đành áp chế lửa giận trong lòng.
Lí Tiêu Nhiên thấy tình cảnh như vậy, sắc mặt cực kỳ khó coi, ông lạnh lùng trách cứ: “Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra!”
Sắc mặt Đại phu nhân u ám, chậm rãi nói: “Lão gia, nha đầu Tử Yên kia cả ngày không thấy bóng dáng, thiếp còn tưởng rằng nó xin nghỉ về thăm người thân.”
Lí Vị Ương thản nhiên nhìn Lí Mẫn Phong nói: “Đại ca, Tử Yên là thiếp của đại ca, nếu nàng muốn xin nghỉ, sao có thể không nói trước một tiếng.”
Đại phu nhân lạnh lùng nói: “Vị Ương, đứa nhỏ này hồ đồ rồi, Tử Yên chỉ là một nha đầu, sao lại gọi là thiếp gì.”
Chưa lấy thê mà đã nạp thiếp trước, điều này không chấp nhận được trong gia tộc lớn, cũng là không tôn trọng con dâu mới. Trước mắt Đại phu nhân đang xem xét chọn thê tử tốt nhất cho Đại thiếu gia, nếu để người khác biết Đại thiếu gia đã sớm có thiếp, chẳng phải là để người ta cảm thấy phủ Thừa tướng dạy con không nghiêm sao.
Lí Vị Ương mỉm cười: “Có phải hay không, trong lòng đại ca hiểu rõ.”
—— Lời ngoài truyện ——
Tử Yên không phải đã bị Đại phu nhân xử lý xong rồi sao? Vì sao nàng ta đột nhiên chết ở chỗ này? HIAHIAHIA, ta chỉ có thể nói, Tử Yên không phải bị nữ chính giết, nàng ấy không phải loại người như vậy, đừng có đoán mò!
Tác giả: Tần Giản
Dịch giả: Thanh Mai
Nguồn: Thanh Mai Gia Trang
Link: http://noline412.wordpress.com/
Số chương: 294
Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, nữ cường, sủng
Tình trạng bản gốc: Đang dịch
Sau hôm đó, Đại phu nhân định cho người trói Tử Yên lại đem bán ra ngoài, ai ngờ Tử Yên vụng trộm chạy ra được, mượn cơ hội quấn quít lấy Lí Mẫn Phong không buông, uy hiếp hắn nếu đuổi nàng đi, nàng sẽ nói hết mọi chuyện ra, làm ầm ĩ thật lớn.
Đại phu nhân nhíu mày: “Yến hội đang vui vẻ, lại bị một nha đầu không hiểu chuyện phá hỏng, người đâu, kéo nàng ta xuống.”
Lập tức có người đến nâng Tử Yên, Bạch Chỉ nắm chặt tay áo Tử Yên, hai bên lôi kéo, xé rách một nửa tay áo Tử Yên, Đại phu nhân gầm lên: “Còn không mau kéo nàng ta ra!”
Đột nhiên Bạch Chỉ kêu thất thanh: “Mọi người xem!”
Ánh mắt mọi người đều nhìn theo lời của nàng ta, lại nhìn thấy trên xương quai xanh trắng nõn cùng trên cánh tay Tử Yên, đầy vết thương xanh tím, vừa nhìn đã biết là dấu vết bị làm nhục.
Lí Trường Nhạc nhanh chóng nhìn, rồi quay đầu thật mạnh, làm đôi hoa tai cẩm thạch nạm vàng rua dài bên tai bị dao động, giọng nói lạnh lùng: “Nhất định là chính nàng ta đã làm chuyện không biết xấu hổ, quả nhiên là dâm loạn!”
Ngũ Hoàng tử vội vàng lấy lòng nói: “Đại tiểu thư đừng nhìn những thứ dơ bẩn, tránh làm bẩn mắt!”
Tam phu nhân chậm rãi nói: “Nha đầu kia đã tặng cho Đại thiếu gia, cũng tuỳ Đại thiếu gia xử trí, nhưng như vậy, không khỏi quá…”
Ý tử của bà rất rõ ràng, tuy rằng Tử Yên là nha đầu, nhưng cũng không nên ngược đãi nàng ta như vậy, càng miễn bàn đến những vết thương đầy người thế này, công tử đại gia tộc thế gia phải đoan chính có lễ, làm ra loại chuyện này…
Lí Vị Ương từ từ thở dài một hơi, bộ dáng như không đành lòng, “Đại ca, muội không muốn trách tội đại ca, nhưng Tử Yên theo muội từ Bình thành đến, nhu thuận nghe lời hiểu chuyện, đại ca bức chết nàng ta như vậy, bảo muội phải ăn nói thế nào đây.”
Đại phu nhân híp mắt lại, lông mày nhíu thành hình trăng non, nghiêm mặt nói: “Phong nhi thường ngày bận rộn sự vụ, sao có thể lưu ý đến hành động của một nha đầu. Đám tỳ nữ ở Lí gia nhất định phải tự giữ gìn chừng mực mới được hầu hạ chủ tử, Tử Yên nha đầu này tất nhiên là thông dâm với mấy tên sai vặt gây ra chuyện phiền toái sợ bị mọi người trách phạt, cho nên mới tự sát.”
Lí Vị Ương mỉm cười, nói: “Ồ, thật không?”
Lí Mẫn Phong đương nhiên là người biết rõ chuyện này nhất, Tử Yên một mực quấn quít muốn bản thân cân nhắc chuyện đưa nàng lên làm di nương, mà mình còn chưa lấy vợ, sao có thể lấy một nha đầu làm thiếp? Cho nên hắn cứng rắn hạ độc thủ, phân phó người bên cạnh mạnh mẽ trói nha đầu kia lại, giết hoặc đem bán, tất nhiên mấy người kia đã động sắc tâm, lặng lẽ xử lý Tử Yên, vấn đề mấu chốt là, thi thể vốn đã đưa ra khỏi phủ, sao có thể xuất hiện trước đám đông thế này?! Đây rõ ràng là có người cố ý giở trò! Nghĩ đến đây, hắn mặt đỏ tai hồng, ngón tay nắm chặt, cười lạnh: “Tử Yên chết, ta thật sự không biết.”
Đại phu nhân lạnh lùng nói: “Mau nâng xuống!”
Bọn hạ nhân ba chân bốn cẳng khuân thi thể xuống. Nhưng mà, ngay tại lúc bọn họ chuẩn bị đưa thi thể đi, nghe thấy lạch cạch một tiếng, từ trong người Tử Yên rơi ra một thứ.
Lí Vị Ương mỉm cười, nói: “Đại ca, đây là túi tiền đại ca mang theo bên người, hiện giờ bị nha đầu kia làm dơ, có còn cần nữa không?”
Một nha đầu chẳng hiểu sao tự dưng thắt cổ tự sát, trên người đầy vết thương bị làm nhục, trong người còn rớt ra túi tiền của Đại thiếu gia… Mọi chuyện xảy ra liên tiếp, sắc mặt mọi người không thể không thay đổi.
Vị Đại thiếu gia Lí gia, phẩm đức đúng là rất bại hoại! Đồi phong bại tục không nói, lại còn có loại ham mê này! Người như thế, ai còn dám đem nữ nhi thân yêu gả cho hắn, tương lai hắn thế nào cũng tham gia quan trường, vào triều làm quan, đúng là làm mất mặt Lí Thừa tướng!
Lí Tiêu Nhiên sắc mặt xanh lét, đè nén tức giận ngút trời, ông gắt gao nhìn chằm chằm Lí Mẫn Phong, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ.
Hạ nhân nâng Tử Yên đi, mọi người khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh, mà trong lòng vẫn có sóng ngầm mãnh liệt, ánh mắt nhìn Lí Mẫn Phong, kiểu gì cũng thấy cổ quái, phảng phất còn có sự sợ hãi.
Lúc này, Lưu phu nhân đột nhiên khẽ hô một tiếng: “Tô nhi!” Mọi người thấy, một tỳ nữ dẫn Lưu thiếu gia mới tám tuổi đi vào, Lưu phu nhân vội vàng chạy qua, ôm tiểu nam hài vào ngực, kêu một tiếng bảo bối.
“Sao thế này?” Lí Tiêu Nhiên nhíu mày hỏi.
Tỳ nữ hành lễ, nói: “Nô tỳ thấy Lưu thiếu gia ở phía sau, Lưu thiếu gia hẳn là đi tìm nhà xí, sau đó bị lạc đường —— “
Tất cả mọi người cười rộ lên, nhưng mà trải qua chuyện vừa rồi, bọn họ cười mà trong lòng không cười. Yến hội đến mức này, sao còn tiến hành được nữa, mọi người ngượng ngùng kính rượu, rồi rời đi.
Người Lí gia đứng ở cửa tiễn khách, mấy người Đại phu nhân đều gượng cười, chỉ có Lí Vị Ương tươi cười vẫn như bình thường. Lúc Thác Bạt Ngọc đi qua chỗ nàng, mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Làm tốt lắm.”
Lí Vị Ương khuôn mặt bình tĩnh, như không nghe thấy câu nói đó, trang trọng hành lễ: “Đưa tiễn Thất điện hạ.”
Nàng biết, hôm nay mặc kệ là Thác Bạt Chân hay là Thác Bạt Ngọc, ai cũng không tin Lí Mẫn Phong là người hồ đồ như vậy, nhưng không tin thì sao, lời đồn đại lan truyền nhanh như gió, ngày mai toàn Kinh đô sẽ biết, Đại công tử Lí gia ngôn hành bại hoại, đạo đức tệ hại như thế nào.
Từ hôm nay trở đi, bất luận là sĩ đồ (con đường làm quan) hay hôn nhân của Lí Mẫn Phong, đều triệt để hỏng.
Đây là quà đáp lễ cho việc lần trước hắn mưu hại mình.
Không còn người ngoài, Lí Tiêu Nhiên mạnh tay cho Lí Mẫn Phong một cái bạt tai, dồn hết sức lực, làm cả người hắn nghiêng ngả, rơi ra cả một cái răng, miệng đầy máu.
Đại phu nhân vội vàng chạy lên giữ chặt ông ta: “Lão gia, chẳng lẽ ông không nhìn ra, chuyện hôm nay là có người cố ý mưu hại sao?”
Lí Tiêu Nhiên cũng mặc kệ mưu hại hay không mưu hại, ông chỉ biết là mình mất toàn bộ thể diện trước mặt mọi người, danh dự trăm năm của Lí gia, tất cả đều mất trên tay Lí Mẫn Phong, tức giận nói: “Mưu hại! Ai mưu hại nó, nó thì tính là cái gì! Nếu nó thật sự trong sạch vô tội, đang êm đẹp lại thông đồng với nha đầu bên người muội muội làm cái gì, nó đúng là cái thứ không biết xấu hổ!”
Đại phu nhân nước mắt rơi xuống: “Lão gia, đây là trưởng tử của chúng ta đấy, lão gia sao có thể không tin nó —— “
“Tin nó? Hai mắt ta đều nhìn thấy! Bất cứ lúc nào xấu mặt cũng được, lại đúng lúc tất cả mọi người ở đây làm ra loại chuyện này, đúng là đồi phong bại tục!” Lí Tiêu Nhiên lại dùng sức đá Lí Mẫn Phong.
Lí Mẫn Phong quay đầu lại thật mạnh, mắt đỏ quạch nhìn chằm chằm Lí Vị Ương: “Ngươi tiện nhân này! Đều do ngươi xui khiến nha đầu kia —— “
Lí Vị Ương nhìn Lí Tiêu Nhiên, oan ức nói: “Phụ thân, chuyện gì đại ca cũng đem ra trách con.”
Lí Tiêu Nhiên vốn đang tức giận, chỉ vào Lí Mẫn Phong nói: “Người đâu, nhốt Đại công tử vào từ đường, suy nghĩ hơn trăm ngày!”
Sắc mặt Đại phu nhân lúc trắng lúc đen, bà bỗng dưng quay đầu, nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, ánh mắt hung ác như thể muốn ăn thịt nàng, Lí Vị Ương lại mỉm cười, lướt qua Lí Trường Nhạc vẫn đứng tại chỗ nói không nên lời: “Đại tỷ, muội mệt, muốn về phòng trước, nhường đường một chút.”
Ánh mắt Lí Trường Nhạc nhìn về phía Lí Vị Ương, như thể nhìn thấy ác quỷ vừa trèo lên từ địa ngục, không tự chủ lui lại một bước.
—— Lời ngoài truyện ——
== ta cực kỳ cảm thấy, nữ chính thật là thiện lương, đương nhiên, con người thiện lương nhất chính là tác giả
Tác giả: Tần Giản
Dịch giả: Thanh Mai
Nguồn: Thanh Mai Gia Trang
Link: http://noline412.wordpress.com/
Số chương: 294
Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, nữ cường, sủng
Tình trạng bản gốc: Đang dịch
Lí Vị Ương đi ra khỏi đại sảnh, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm. Bạch Chỉ đang đứng chờ bên ngoài, nhìn thấy Lí Vị Ương đi ra, vội vàng chạy lên đón: “Tiểu thư.”
Lí Vị Ương nhìn nàng ta một cái, thấy khoé mắt nàng ta vẫn còn vương lệ, thở dài một tiếng, nói: “Ngươi vẫn còn khổ sở vì Tử Yên?”
Bạch Chỉ lau nước mắt, nói: “Tiểu thư, nô tỳ và Tử Yên cùng nhau vào phủ, tình cảm tất nhiên không giống những người khác. Tuy rằng nàng ấy tự làm tự chịu, nhưng nhìn nàng ấy chết thảm như vậy, trong lòng nô tỳ thật sự thấy…”
Lí Vị Ương gật đầu, lúc Tam phu nhân sai người nói với nàng, Đại thiếu gia đã xử lý Tử Yên, những người đó còn tra tấn nàng ta đến chết, nàng lập tức nghĩ ra chủ ý này. Nàng rất hiểu Lí Tiêu Nhiên, nếu có người uy hiếp nghiêm trọng đến danh dự cùng quan chức của ông, cái gì cũng không cần thương lượng!
Ánh mắt Lí Vị Ương lướt qua xung quanh, đột nhiên nhíu mày: “Mẫn Đức đã về cùng Tam phu nhân rồi sao?”
Bạch Chỉ ngẩn người, lập tức nói: “Tam phu nhân đã trở về, mà Tam thiếu gia thì không thấy.”
Từ lúc yến hội bắt đầu, đứa nhỏ này đã có chỗ là lạ, Lí Vị Ương suy nghĩ, vẫn cảm thấy không ổn, nói: “Đi theo ta đi tìm.”
Một đường đi tìm, cuối cùng thấy được bóng dáng quen thuộc trên bậc thềm đình hóng mát trong hoa viên yên tĩnh.
Lí Vị Ương sửng sốt, sau đó bước nhanh qua đó.
“Tam tỷ.” Lí Mẫn Đức ngồi trên bậc thầm, nhỏ giọng nói.
Ánh trăng sáng chiếu lên khuôn mặt hắn, làm bờ môi hắn thoạt nhìn có chút trắng bệch.
“Sao lại ngồi đây một mình?” Lí Vị Ương đưa tay kéo hắn, vừa mới chạm vào người hắn đã bị cảm giác lạnh như băng làm cho sợ hãi, vội phân phó Bạch Chỉ cầm áo choàng của mình đến đây.
Bạch Chỉ xoay người chạy vội đi, trong đình hóng mát bỗng chốc chỉ còn lại hai người.
Lí Mẫn Đức không ngẩng đầu lên, hàng mi thật dài buông xuống, “Tam tỷ, chuyện hôm nay, là tỷ và mẫu thân ta cùng làm ra.”
Lí Vị Ương ngẩn người, nhưng không biết phải nói thế nào. Đại phòng bất cứ lúc nào cũng ham muốn tài sản của Tam phòng, lúc trước Tam phu nhân thân thể không tốt, cũng là do Đại phu nhân động tay động chân, hiện giờ Tam phu nhân coi như đem mọi thứ hoàn trả, không có gì không đúng, nhưng mà Mẫn Đức dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, hắn có thể hiểu được chăng?
“Mẫn Đức, việc này không phải là chuyện đệ nên quan tâm, nhanh về đi, đừng để bị cảm lạnh.” Nàng lại kéo hắn đi.
Hắn vẫn không chịu động đậy, chỉ nhíu mày nói, “Ta còn muốn ngồi đây một lúc nữa.”
“Tối hôm nay rốt cuộc đệ bị sao vậy?” Khuôn mặt Lí Vị Ương như giận mà tái đi, “Có trở về không đây!”
“Không về!” Lí Mẫn Đức đột nhiên lớn tiếng nói, ánh mắt Lí Vị Ương càng lúc càng lạnh. Không phải nàng vô duyên vô cớ muốn làm người tốt, nếu không phải thời gian này cùng Lí Mẫn Đức giúp đỡ lẫn nhau, nàng sẽ không quản hắn ngồi đông chết ở đây làm gì.
“Được, đệ không đi, ta đi.” Lí Vị Ương xoay người.
Phía sau truyền đến một câu nói nhỏ rất không tình nguyện, “Có chuyện gì tỷ đều gạt ta…”
Lí Vị Ương đột nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm Lí Mẫn Đức, nghĩ thầm đứa nhỏ này nhỏ tuổi mà tâm tư già dặn.
“Mọi người không gạt đệ, mà loại chuyện vu oan hãm hại này, nên ít làm thì hơn.” Lại càng không nên để một tiểu hài tử tham gia vào.
“Tỷ vẫn coi ta là tiểu hài tử.” Lí Mẫn Đức nhíu mày.
Ngươi không là đứa nhỏ thì là cái gì! Lí Vị Ương đau đầu, “Về sau mọi người sẽ nhớ —— “
Đột nhiên Lí Mẫn Đức ngẩng đầu, đôi mắt sáng long lanh nhìn chằm chằm nàng, cho đến khi Lí Vị Ương không hiểu sao cảm thấy chột dạ mới thôi. Được rồi, mặc kệ thời điểm nào, nàng đều không hy vọng một thiếu niên trong sáng bị liên quan vào những chuyện ghê tởm, hơn nữa, chỉ cần làm không tốt sẽ bị cắn ngược lại.
Mặc kệ là Tam phu nhân hay là mình, đều sẽ không để Mẫn Đức đi mạo hiểm.
“Đừng giận dỗi nữa, đứng lên đi.” Lí Vị Ương chớp chớp mắt, nghiêm túc nói.
“Ta không giận dỗi.” Lông mi Lí Mẫn Đức dày rậm như một cây quạt, khuôn mặt trắng nộn không có biểu cảm gì, nhìn qua như có sự âm trầm không phù hợp với độ tuổi.
Lí Vị Ương bật cười, nói: “Không phải đệ nói muốn tỷ coi đệ là người lớn sao? Đây là chuyện người lớn hay làm?”
Hắn không hé răng. Lí Vị Ương đưa tay ra kéo hắn.
Lí Mẫn Đức buồn bực không mở miệng gạt tay nàng đi, Lí Vị Ương oán thầm, đứa trẻ này đúng là không đáng yêu!
Lí Mẫn Đức đứng bật đậy, đáng tiếc vừa mới cất bước, hắn đột nhiên ngã xuống.
“Chân bị tê thôi.” Lí Vị Ương đỡ lấy hắn, thuận lợi giúp hắn đứng thẳng dậy, sau đó bất đắc dĩ than thở, “Tam thiếu gia, đệ muốn ta ngồi ở đây với đệ đón gió lạnh sao?”
Lí Mẫn Đức nghiêm mặt, bộ dáng rất mất hứng.
“Trong người đệ đang giấu cái gì, sao căng phồng ra thế này.” Lí Vị Ương nghi ngờ.
“Không có gì…”
Nàng nghi hoặc nhìn hắn, “Thật sự không có gì?”
Hắn ôm ngực: “… Chỉ có thứ đồ chơi không đáng tiền thôi, kém xa trân quý Thái tử tặng.”
Lí Vị Ương ngẩn người: “Đệ —— cũng chuẩn bị lễ vật cho tỷ sao?”
Trên mặt Lí Mẫn Đức hiện ra một tia đỏ ửng, một lúc lâu sau mới nhẹ “ừm” một tiếng.
Trong lòng Lí Vị Ương chấn động, như có trăm vị hỗn tạp, cả người hơi run.
Nàng nhìn ra được, Mẫn Đức là một đứa nhỏ trưởng thành sớm mà cô độc, so với người lớn còn trí tuệ thậm chí mẫn cảm hơn nhiều, làm cho người khác không kìm lòng được có vài phần trìu mến.
Lí Mẫn Đức chậm chạp lấy từ trong người ra một tượng gỗ điêu khắc.
Lí Vị Ương: “…”
Thoạt nhìn là oa nhi có hình dáng giống con thỏ, …
“Có thấy giống tỷ không?” Lí Mẫn Đức nhìn nàng lấy lòng.
Lí Vị Ương thật sự không đành lòng đả kích hắn, đành nói: “Ừ, rất giống, đệ tự tay làm sao?”
“Ừm!” Lí Mẫn Đức thoải mái cười, khoé miệng cong cong, khuôn mặt giãn ra, ánh mắt như phản chiếu ánh sao sáng lạn đầy trời, biển sao cũng lạc trong ánh mắt hắn, Lí Vị Ương cảm thấy bị vẻ tươi cười này làm cho choáng váng.
“Làm rất đẹp.” Lí Vị Ương nâng lễ vật của hắn lên, cẩn thận xem xét, tuy chế tác không hoàn hảo, nhưng mỗi một đường cong cùng góc cạnh đều rất mượt mà, có thể nhìn ra làm rất vất vả tốn công sức, “Mẫn Đức đối xử với tỷ thật tốt.”
Lí Mẫn Đức cười, Lí Vị Ương đột nhiên thấy hắn co ngón tay lại, nàng nhíu mày, lập tức kéo tay hắn ra, đầu ngón tay chạm đến nhưng vết thương nhỏ thô ráp, “Ngón tay bị thương?”
Lí Mẫn Đức giấu tay đi: “Không có!”
Rõ ràng đã bị thương, lại còn không thừa nhận.
Ánh mắt Lí Vị Ương thâm trầm như đêm đen, lông mi dài cong nhẹ nhàng lay động, đáy mắt nàng ẩn sau bóng đêm trầm tĩnh, cuối cùng nàng chỉ cười tươi: “Tỷ sẽ bảo quản lễ vật này thật tốt.”
Cái gọi là lời đồn đãi, ba người là thành một cái chợ, sau khi truyền qua miệng nhiều người, nhất định đã được tuyên truyền ồn ào huyên náo thêm mắm dặm muối, hơn nữa yến hội hôm đó lại tập trung không ít hậu duệ quý tộc thượng lưu cùng nữ quyến, bọn họ thích nhất là nói chuyện thị phi, bàn luận chuyện người khác. Rất nhanh, toàn bộ Kinh đô đều biết Đại công tử của Lí Thừa tướng học hành bên ngoài thành tài trở về hoá ra là một công tử phong lưu chưa kết hôn đã nạp thiếp, còn không biết vì sao giết chết nha đầu kia. Đại phu nhân suy nghĩ các loại biện pháp đi áp chế lời đồn đãi, nhưng loại lời đồn này thường càng truyền càng mãnh liệt, người nhiều chuyện đem đi kể khắp nơi, làm tin đồn càng thêm phong lưu thú vị, toàn thành nghị luận liên tục, không phải chỉ một hai người. Cuối cùng biến thành phiên bản mới, Đại công tử Lí gia bức gian một tiểu nha đầu, nha đầu kia ngay trên yến hội tự sát để giữ sự trong sạch, càng đáng sợ hơn là, phiên bản này truyền vào trong cung, làm cho Hoàng đế vốn đã phê chuẩn tấu sớ xin cho Lí Mẫn Phong vào triều làm quan nghe xong giận tím mặt, chẳng những vứt tấu sớ đó sang một bên, còn mắng Thác Bạt Chân người dâng tấu một trận.
Tam Hoàng tử vốn luôn thu mình không gây chú ý, vốn tưởng rằng dâng tấu lên Hoàng đế, có thể đổi lại nhân tình cho Lí Thừa tướng, còn âm thầm tăng thêm một cánh tay cho mình, tương lai có rất nhiều chỗ dùng đến, không ngờ rằng cuối cùng thành kết cục như vậy, coi như là thất sách hiếm thấy của hắn bao nhiêu năm qua.
Đại phu nhân dẫn theo Lí Trường Nhạc đến từ đường, thăm nom Lí Mẫn Phong bị giam giữ đã mười ngày.
Lí Mẫn Phong đang ngồi trước bàn ngẩn người, sắc mặt hắn héo hon, mặt xanh trắng, bộ dáng uể oải không phấn chấn. Mấy ngày qua, hắn nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra, bản thân học phú ngũ xa, du lãm tứ hải, sao có thể không đấu lại một tiểu nha đầu chỉ mới mười ba tuổi, chịu thiệt dưới tay nó chứ?
(Học phú ngũ xa: Thời chiến quốc Huệ Thị là một nhà triết học, ông rất ham đọc sách, sách của ông phải dùng đến 5 xe ngựa mới có thể chở hết. Về sau người ta sử dụng “Ngũ xa thư” để tỏ vẻ uyên bác hoặc ca ngợi sự uyên bác.)
Hắn không thể tin được, bản thân liên tiếp bị Lí Vị Ương thiết kế, thậm chí bị nàng ta đùa giỡn quay xung quanh, hùng tài đại lược này, kế sách trị quốc này, đối phó với nha đầu kia, cái gì cũng không dùng được.
“Đại ca, sao đại ca lại biến thành dạng này?” Lí Trường Nhạc gần như không nói nên lời.
Lí Mẫn Phong vừa nhìn thấy Đại phu nhân, lập tức chạy ra: “Mẫu thân, mau cứu con ra ngoài, con không chịu nổi nữa rồi!”
—— Lời ngoài truyện ——
Quần chúng vây xem: Lí Mẫn Đức chẳng lẽ cũng là xuyên không đến, hắn không phải là Ngọc Lí đấy chứ?
Tần: ta bị ý tưởng điên cuồng quái gở này đánh sét xuống người thành ngoài khét trong sống, >_<, sức tưởng tượng của các ngươi, nhân loại không thể ngăn nổi!